Trọng Sinh Năm 1970: Ly Hôn Tái Giá Trai Nghèo Một Bước Thành Bà Hoàng Được Cưng Chiều

Tiểu Tiên Linh full 28/02/2026 617 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

💖 Trọng Sinh 1970: Bỏ Chồng Tồi, Lấy Trai Nghèo Hóa Bà Hoàng Được Sủng Tận Trời!

Chát! Cái tát điếng người cùng tiếng chửi rủa the thé của bà mẹ chồng ác độc đã đánh thức cô khỏi cơn ác mộng kiếp trước. Không phải địa ngục lạnh lẽo, mùi rơm rạ nồng ngái và bức tường đất lở loét nhắc nhở cô một sự thật điên rồ: Cô đã trọng sinh về đúng năm 1970! Chịu đựng làm trâu làm ngựa để rồi chết thảm ư? Không, kiếp này bà đây ném thẳng giấy ly hôn vào mặt tra nam!

Nhắm mắt lại, bạn sẽ nghe thấy tiếng xé giấy dứt khoát đến sướng tai, chấm dứt chuỗi ngày tủi nhục tận cùng. Xoay lưng rời đi, cô gái dứt khoát nắm lấy tay chàng “trai nghèo” thô kệch, rách rưới nhất thôn nhưng lại có ánh mắt thâm tình rực lửa. Không gian audio sống động sẽ đưa thính giác của bạn du hành về thập niên 70 mộc mạc với tiếng lạch cạch của chiếc xe đạp phượng hoàng, tiếng xôn xao chen chúc đổi tem phiếu. Bằng ký ức kiếp trước, cô bắt tay vào làm giàu, vả mặt lốp bốp đám họ hàng cực phẩm. Đâu ai ngờ, gã trai nghèo bị cả làng chê cười lại là một “hắc mã” giấu tài, sủng vợ lên tận mây xanh. Tiếng xèo xèo của những bữa cơm thịt cá đầy ắp, tiếng đếm tiền sột soạt vui tai thay thế hoàn toàn cho nước mắt, đưa cô một bước lột xác thành bà hoàng vạn người ghen tị.

🔥 Tại sao bộ truyện này sẽ khiến bạn thức trắng đêm?

Vả mặt cực gắt, xả stress đỉnh cao: Chị đẹp não to, sát phạt quyết đoán, dọn dẹp cặn bã và họ hàng cực phẩm mượt như Sunsilk, nghe combat võ mồm bao “đã cái nư”.

“Cơm tró” chất lượng cao: Nam chính mang tiếng bần nông nhưng tư duy khởi nghiệp đi trước thời đại, đặc biệt là skill “đội vợ lên đầu” trường sinh bất tử, phát đường ngọt sâu răng.

Audio Điền Văn chữa lành: Hành trình Trọng sinh làm giàu từ hai bàn tay trắng siêu sảng khoái, kết hợp cùng giọng đọc êm ái tái hiện chân thực vibe thanh xuân hoài niệm.

🎧 Chùm chăn kín, đeo tai nghe và tự thưởng cho mình những giây phút thư giãn tuyệt đối. Bấm PLAY ngay bộ truyện Trọng Sinh Năm 1970 Ly Hôn Tái Giá Trai Nghèo Một Bước Thành Bà Hoàng Được Cưng Chiều trên TruyenFullAudio.net để đắm chìm vào mật ngọt tình yêu đêm nay! 🌾📻

Trọng Sinh Năm 1970: Ly Hôn Tái Giá Trai Nghèo Một Bước Thành Bà Hoàng Được Cưng Chiều cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Kiều Kiều bánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đào và kẹo giòn trong giỏleech_txt_ngu ra, đặt lên chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếu cỏ: Đây là bánhleech_txt_ngu và kẹo ta vào thành mua cho hai đứa. Các con trước đi, ta sẽ đi tìm bố.
Nói rồi, xách cái giỏ vào tranh. Khi bước , cô chợt nhớ ravi_pham_ban_quyen điều gì nên dặn dò thêm vài câu: An Anbot_an_cap, Khang Khang, kẹo giòn tuy ngọt nhưng khôngleech_txt_ngu tốt cho răng, đừng ăn nhiều quá . Mỗi người mỗi ngày chỉ hai viên thôi, được ?
An An vẫn chẳng đoái hoài, còn Khang Khang ngoãn gật đầu đồng ý.
Nguyễn Kiều Kiều trực tiếp vào núi, men theo lối mòn phía khu vực đốn gỗ của đội sản xuất làng Liễu Hàng phía sau. Nhìn những thảm thựcvi_pham_ban_quyen vật xanh tươi mơn mởn dưới đất, vừa đi cẩn thậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhớ lại cảnh hồi nhỏ cùng ông và bố lên núi thuốc. Nơi đây cây rậm rạp thế này, nếu có thể được vài loại thảo quýleech_txt_ngu tốt biết mấy.
Ý trong lòng cô vừa dứt, bước chân liền đột ngột khựng lại. Dưới cây to lớn nọ, một cây nhân rừng cuống dài và năm lá képleech_txt_ngu bàn tay màu xanh , khiến cô ngẩn người.
Chẳng lẽ nhìn nhầm sao?
Cô tiến lại gần xem xét, quả nhiên không sai, đúng là nhân sâm! còn là củ sâm có đủ năm phiến kép chỉnh. Theo phương pháp nhậnbot_an_cap dạng ông nội đã dạy, này gọi là Ba chưởng tử, một sâm dại ít nhất mười năm .
Cô lập tức tìm cành cây chắc , bắt thận trọng đào đấtvi_pham_ban_quyen. lăm phút, cô móc củ dài bằng tay ra khỏi đất cách nguyên vẹn.
Củ sâm lớn thật đáng , ít nhất cũng phải ba lạng. Phát tài rồi!
Nếu mà có thêm củ nữa thì hayvi_pham_ban_quyen biết mấybot_an_cap. Một củ để Khang Khang bồi bổ cơ thể, củ kia , vừa vặn bù đắp khoản bị nhà họ Liễu lừa gạt. Sau này cũng cần phải cố tình giả .
leech_txt_ngu dậy, cẩn đặtvi_pham_ban_quyen sâm vào chiếc túi vải đeo bên mình, sợ làm đứt sâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ mất giá trị.
Nhưng cô còn chưa đi được hai bước đã nhìn một củ sâm nằm trong đám cỏ gần . Củ sâm này có ba phiến lá kép hình bàn tay chỉnh, rõ ràng già trên ba mươi tuổi.
Nguyễn Kiều độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức suýt nhảy cẫng lên. Cô lập tức chạy đến, lặp lại động tác đào sâm nhưleech_txt_ngu lúc nãy. củ này lớn hơn nhiều, cô phải trọn hơn bốn mươileech_txt_ngu phút mới ra được mộtbot_an_cap cách nguyên vẹn.
quan sát kỹ lưỡng hìnhvi_pham_ban_quyen xung quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. kỳ lạ, hầu nhưvi_pham_ban_quyen ngày cũng có người trong làng lên núi đào rau rừng, hái thuốc. Chỗ cũng không xa chân núi, xung quanh những nơi đất đá lởm chởm rõ ràng là đã bị ta đào bớivi_pham_ban_quyen qua. Thế nhưng, saoleech_txt_ngu hai củnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâm dã, đều trên năm tuổi như vậy, không bị ai phát hiện ra? Vận của cô chẳng phải quá tốt rồi sao?
nói là, từ khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy vào ngày hôm qua, vận may của cô dường như tốt lạ thường.
Thấy xa lạ bên giường bệnh chỉ trích mình, cô muốn ly hôn, chưa đầy canh đã ly được. Rời khỏi chính, không muốn vềvi_pham_ban_quyen nhà họ , nhưng chính lại phép cô đi lang thang khi không có giấy giới thiệu. Cô tìmleech_txt_ngu một nơi an túc, tức cơleech_txt_ngu hội kết hôn Phó Chu hiện. Cô đi Như Ý, tỏvi_pham_ban_quyen nguyệnvi_pham_ban_quyen vọng muốn học y lại, là khóa bồi dưỡng duy nhất bệnh viện trong nămvi_pham_ban_quyen bỗng nhiên được mở ra.
Bây giờ cũng vậyvi_pham_ban_quyen, nhìn thấy rừng cây rậm rạp, nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nếuleech_txt_ngu được thảo dược giá trị tốt, liền thấy nhân sâm xuất hiện.
Cái may nghĩ gì có nấy này, chẳng lẽ là do Cánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chép Thần (Cẩm Lý) nhập hồn vào?
Trong lòng cô dâng lênbot_an_cap chút phấn khích, này sau này nhất định phải kiểm chứng thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỹ.
cất kỹ sâm, lên núi tìm Phó Văn Chu.
Từ xa, xuyên qua khu rừng mờ ảo, thấy từngvi_pham_ban_quyen nhóm ba năm người đang . Chỉ có Phó Văn Chu là làm việc một mình, trông vẻ lõng.
định tới thì phátbot_an_cap hiện hai bóng dáng quen đang đi về phía Phó Văn . Đó chính là Tô Mại và Đoạnleech_txt_ngu Phương Nhã.
Cô không phải nhận ra mặt của họ, mà nhận áo họ mặc là bộ đồ vài giờ trước. Cộng khuôn mặt của Tô Mại, đã quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Trong lòng cô nghi hoặc: Hai người này sao lại tìm Phóbot_an_cap Vănvi_pham_ban_quyen Chu? Họ quen nhau sao?
Ở gần đó, Phó Văn Chu nhìn người phụ nữ mỉm cười đi tới trước mặt mình, vẻ mặt lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhạt. Ngược lại, Đoạn Phương Nhã tỏ ra thân thiện, cười chào hỏi: Cậu họ, đã lâu không gặp.
không đáp Phương Nhã, mà nhìn thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào người ông đứng cô đang dò xét mình. Mại khuônbot_an_cap mặt này, lòng thắc mắc: Sao lại hắn ta?
Thấy ánh mắt hai người đang đánh giá lẫn nhau, Đoạn Phương Nhã lậpbot_an_cap tức đứng cạnh Tô Mại giới thiệu: Mại, đây cậu họ của tôi, Phó Văn . cậu họ, đây là Tô , bạn lớn cùng tôi từ nhỏ.
Tô Mại động đưa về phía Phó Văn Chu: Chào anhbot_an_cap.
Phó Văn Chu liếc qua bàn tay đối phương, hề có ý làm quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giọng lạnh nhạt: Tay chưa rửa.
Tô Mại thu tay về. Ánh xa cách của Phó Văn Chu lại khuôn mặt Phương Nhã: Có chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netleech_txt_ngu?
À, sáng nay mẹ tôi có nói, hôm qua cậu điện về quê bảo đã kết rồi. Hôm tôi đặc biệt đi muavi_pham_ban_quyen quà mừng tânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn cho cậu đây. Cô nói rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đưa hộp quà được gói cẩn thận trong túi xách chobot_an_cap Tô Mại: Đó làbot_an_cap một chiếc đồng hồ. Tôi đặc biệt tìm đổi phiếu đồng hồ rồi còn thêm một trăm hai mươi tiền mặt, mua giúp mợ họ nhỏ. Hy hai người đều thích.
Đoạn Nhãbot_an_cap biết Phó Văn Chu là người luôn trọng thể diện, sẽ không tùy tiện nhận đồ của người khác. nay cô ta đến đâybot_an_cap, danh tặng quà, thực chất là để mua lòng. Nếu cô ta kiên quyết tặng mà Phó Văn Chu từ chốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô ta có thể giữ lại để tự đeo. đồng hồ thép nguyên khối này cô đã thích từvi_pham_ban_quyen , gần như đã dốc tiền tiết ra mua.
Ai ngờ, vừa , Văn Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp nhận lấy hộp quà, nhét vào túi áo: Tôi nhận đồ rồi. thể đi được.
Đoạn Phương Nhã: Chuyện gì thế ? Sao lại có thêm một người không theo lẽ thường nữa vậy?
Vẻ mặt cô ta cứng đờ. Ánh Phó Vănbot_an_cap lạnh : Sao? Tặng rồi, lại thấy luyến tiếc à?
Không phải, không phải. , cậu không mở ra xem ? Tôi sợ này cậu không thích
Không cần thiết. Về nói mẹ cô, ba đồng bà nợ tôi, giờ còn thiếu một trăm tám.
Cái gì?
Đoạn Phương sắp tức đến phát điên! Mẹ cô ta nợ Phó Văn từ lúc nào? Đã nợ sao không trả đi, chẳng cô ta vừa mấtleech_txt_ngu công lấy lòng lại còn hao thêm một trăm hai đồng hay sao?
Trong khi đó, Tô , người chỉ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng để tặng quà, không hề để đếnvi_pham_ban_quyen đối thoại của hai người. Ánh mắt anh ta nhìn nơi. qua lùm cây mờ ảo, dường như anh đã nhìn thấy mộtleech_txt_ngu dáng thuộc.
Nguyễn Kiều Kiều? Sao cô ấy lại có mặt ở đây?
Cảm nhận được mắt của Tô Mại, Phó Văn Đoạn Phương cũng ngoái đầu nhìn theo.
Thấy người lọt vào tầm mắt Tô lại chính làbot_an_cap Nguyễn Kiều Kiều.
Đoạn Phương Nhã vô thức nhíu màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: A Mại, gái Kiều ở đây? nào ấy đi theo chúng ta à?
Tô Mại bìnhleech_txt_ngu tĩnh ánh mắt, giọng điệu nhạt: Làng cô ấy ở ngay bên cạnh. Dân làng mấyvi_pham_ban_quyen đại xung quanh vẫn thường lên ngọn nàyvi_pham_ban_quyen săn bắnleech_txt_ngu và đào rừng.
Ồ, vậy ra cô ấy đây đào raunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rừng, thật sự vất vả, tôi còn thấy xót . Hay Anh lại đó giải thích rõ ràng với cô ấy .
Phó Văn lắng đoạn đối của hai , giọng nói trầm thấp phảng phất vẻ lạnh nhạt: Hai quen nhau?
Tô Mạileech_txt_ngu không lời, ngược lại Đoạn Phương Nhã có chút áyvi_pham_ban_quyen náy nói: Đó vợ cũ A . Cô ấy đãbot_an_cap hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầm mối quan hệ giữa leech_txt_ngu A Mại, cho nên hôm qua cô ấy đòi ly hôn với A Mại.
Dưới lốm đốm nắng, ngũ quan tú của Văn Chu thoáng lại vẻ cạnh, ánh nhìn Tô Mại cũngbot_an_cap trở nên sắc lạnh hơn vài phần.
này mới vừa ly hônleech_txt_ngu vì Anh hôm qua, hômleech_txt_ngu nay Anh đã cùng nhau xuất hiện ở quê cũ của vợ cũ mình? Sự hiểu lầm này sự thú vị đấy.
Tô Mại thu hồi ánh mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều, quay đối diện với Phó Văn Chu: Phó tiên sinh, chưa rõ chân tướng việc, xin đừng vội vàng đưa nhận .
Văn Chu hững khẽ : Chỉ là một lời cảm thán thôibot_an_cap, Tô sinh không cần phải giận dữ mất bình tĩnh thế.
Ánh Tô Mại trầm xuống, anh ta giận dữ mất bình tĩnh sao? Anh ta chỉ đang đúng sự thật !
Phó Văn Chu hoàn toàn không muốn nóivi_pham_ban_quyen với anh ta, dứt liền liếc thẳng phía Đoạn Phương : Đồ đã đưa , mau rời đi. Về nói với mẹ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiền còn lại, trả sớm chừng nàovi_pham_ban_quyen tốt chừng đóleech_txt_ngu.
đề bị kéo , Đoạn Phương Nhã trong lòng vô cùng uất ức. vừa không thểvi_pham_ban_quyen đắc với Phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Chu, lại không muốn tạo cơ cho Nguyễn Kiều Kiều tiếp cận Tô Mại, đành phải gật đầu đồng ý.
Vâng, biểu , vậy chúng tôi xin phép. Sau này gian, chúng tôi sẽ đến thămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu và biểu . A Mại, Em gái Kiều Kiều đang đi nàybot_an_cap, chúngleech_txt_ngu ta nên qua đó cô ấy một chútvi_pham_ban_quyen không? Chỉ cần Anh chủ động nhúnvi_pham_ban_quyen xin lỗi, tôi sẽ giúp Anh giải thích, e rằng cô sẽ ý tái hôn với Anhleech_txt_ngu.
Tô Mại trực tiếpleech_txt_ngu quay đi.
Họ dây dưa bấy lâu cuối cùng mới ly hôn đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tại sao anh phải xinleech_txt_ngu lỗi hay tái hôn chỉ vì chuyện không hề làm sai, để rồi lặp lại cuộc sống hỗn loạn như xưa?
Anh quay lưng bước vềvi_pham_ban_quyen con mòn lúc nãy: Thôivi_pham_ban_quyen, về đi.
Nguyễn Kiều Kiều hề cố ý né tránh hai người kia. Cô làm gì sai, sao phải trốn.
Chỉvi_pham_ban_quyen là khi cô men theo đường núi đi , thì hai rời , không còn thấy bóng dáng.
Cô bước mặtbot_an_cap Phó Văn Chu, khuôn mặt trắng nõn xinh nở một nụ cười: muốn nói chuyện vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anh một chút, có thời gian không?
Phó Văn Chu nhìn thấy những người dân làng đang cùng nhau làm gần đó, tất cả đều lén nhìn về phía này. Ánh mắt họ nhìn Nguyễn Kiều Kiều phức tạp: có kinh ngạc, có mỉa mai, có khinh miệt, và cả
Lòng anh trầm xuống, bỏ chiếcleech_txt_ngu cưa dài đang cầm trong tay, bước về ngọn đồi nhỏ đó xa.
Kiều Kiều tức theo. Hai người một chỗ hoàn toàn khuất khỏi mắt người, Phó Văn mới dừng , nhìn cô không nói gì.
Nguyễn Kiều Kiều chỉ tay về phía chân núi: Sao Anh lại biết hai người đó?
phụ nữ là họ hàng xa lắc lơ vừabot_an_cap vặn dính một chútleech_txt_ngu với nhà tôi, cô ta phảivi_pham_ban_quyen gọi tôi một tiếng biểuvi_pham_ban_quyen cậu. Còn người đàn ông kia cũ của Em?
Nguyễn Kiều Kiều nhún vai: Dường như vậy. tôi không nữavi_pham_ban_quyen. Chúng tôi quen nhau được bao , chưa kịp với Anhbot_an_cap. Hôm kia tôileech_txt_ngu bị ngã xuống nước, sau khi hôn lại mất hết ký ức ba năm trước, bao gồm ngườivi_pham_ban_quyen chồng cũvi_pham_ban_quyen đó.
Khuôn mặt với đường nét rõ của Anh ẩn hiện trong . Đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, tựa như mangleech_txt_ngu ma mê hoặc lòngvi_pham_ban_quyen , giọng nói cũng pha chút lười nhác khiến người ta thư thái: Trên lại có chuyện như thế ? Vậy là bây giờ Em hoàn toàn không quen biết chồng cũ của mình nữavi_pham_ban_quyen?
Nói ra thật buồn cười, tôi thấy anh ta còn lạ hơn cả Anh. Cô và Phó Văn Chu ít có ký ức trong giấc mơ đoánleech_txt_ngu, đêm qua kề cận chăn gối. Còn đối với Tô Mại, hoàn toàn chỉ là ba lần gặp mặt, bản thân tôi vẫn chưa thể nhớ rõ mặt anh ta.
Tâm trạng đangbot_an_cap củabot_an_cap Phóleech_txt_ngu Văn Chu dưngleech_txt_ngu tốt lên không lý do: Sao lại chạy lênvi_pham_ban_quyen núi tìm Tôi?
Nhắc đến chuyện này, Nguyễn Kiều Kiều có áy náy: Tôi vừa biết được, sở Liễu Lão Tứ muốn gả Liễu Cúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hương cho Anh là vì Liễu Nhị Thành đã trộm tiền của Anh nhưng không trả .
Rồi nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Tôi muốn cùng Anh đòi lại tiền đó. Hắn ta trộm cắp, đó là phạm !
Phó Văn Chu giọng nhàn nhạt: Vốn dĩ là vậy. Nhưng hôn với Tôi, giấy đăng trắng đen đã có trong tay, chuyện đó đã xác định số tiền kia là tiền sính lễ .
Nguyễn Kiều Kiều thoáng thấy chột dạ. đó cô thực sự không ngờbot_an_cap nhà họ Liễu lại kết thân với Anh vì chuyện như vậy. Nghĩ mìnhbot_an_cap hiện tại là vợ danh nghĩa , đã làm cho số tiền của Anh đổ đổ biển, cô ít nhiều cảm áy .
Tôi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phe với bọn .
Tôi biết, Em đãvi_pham_ban_quyen nói chán ghét họ .
Hóa ra, Phó Văn căn bảnvi_pham_ban_quyen không hềvi_pham_ban_quyen gán ghép cô với nhà họ Liễu. Vậy thì số tiền này, cô càng phảivi_pham_ban_quyen thay Anh đòi lại. Người nhà Liễuvi_pham_ban_quyen không có tư cách thay cô nhận tiền sínhvi_pham_ban_quyen lễ.
Văn Chu tùy tay lấy hộp đồng hồ từ trong túi ra, : hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đoạn Phương mang tới. Em đeonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Kiều Kiều cầm lấy chiếc hộp: Cô ta tặng? quan hệ xa lơ thế mà hai người đi lại thường xuyên à?
Trướcvi_pham_ban_quyen đây chưa từng qua lại. Hôm nay cô tavi_pham_ban_quyen đột nhiên tới ra vẻ niềm nở, không gian thì cũng trộmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. bọn họ cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải tốt lành gì, cần để ý.
Khóe môi Nguyễn Kiều Kiều cong một đường: Cả nhà côleech_txt_ngu ta tôi chưa thấy, nhưng Đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả thực không phải thứleech_txt_ngu đẹp gì.
Phó Văn Chu nhíu : Vì cô ta cướp mất người đàn ông Em?
Không, Tô là đồ tôi không cần nữa, cô nhặt về tùy ý, liên đến tôi. Hơn nữa, bây giờ ta không phải là đàn ông của tôi, mới phải.
Lời này khiếnvi_pham_ban_quyen Văn Chu vừa lòng, khóe môi Anh cong lên: Em không sauleech_txt_ngu này nhớ đoạn ức đó, hối sao?
Nếu ký ức vui vẻ, sao lại quên đi? đi, có nghĩa là không quan trọng.
Nguyễn Kiều đã mở chiếc hộp. Chiếc đồng hồ còn mới toanh, nhìnleech_txt_ngu đã thấy Đoạn Nhã phải chi một khoản tiền . Tự dưng cô ta tặng một quà tốt như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Phó Văn Chu làm gì?
cô nhìn chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ ngẩn người, Phó Văn Chu trạng kỳ tốt, sung thêm một câu: Đeo đi, cần cảm thấy nặng nợ vì là quà cô ta tặng. Nhà cô ta tôi ba , đưa hồ vẫn thiếu trăm mươi đồng.
Nguyễn Kiều Kiềuleech_txt_ngu khẽ cười một tiếng, trực tiếp đeo đồng hồ lên tay: Tạivi_pham_ban_quyen sao lại còn một tám mươi đồng? Nợ ba trăm phải là ba trăm chứ. Thứ là cô ta tự nguyện mang . Huốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ, tôi nghe ba năm nay, ta ít lợi lộc tôibot_an_cap. chiếc đồng hồ hai đồng này của cô ta, còn là cho cô ta rồi ấy chứ.
Nguyễn Kiều Kiều ngắm nghía cổ tay mình, ừm, đồng hồ tệ.
Vậy Anh làm việc đi. Tôi về trước đây. Tôi mua thịt, tối sẽ làm món ngon chobot_an_cap hai Bố .
.
Nguyễn Kiều ngân nga hát khúc ca nhỏ xuống núi, lúc này mới nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra chuyện nhân sâm, quênbot_an_cap mất chia sẻ với Phó Văn . Để tối vậy.
về nhà đặt túi xách xuống, phơi âm nhân sâm, rồi sắp xếp lại thứ đã mua hôm nay, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới vào bếp nấu .
Trời dần tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô đang bận rộnbot_an_cap trong bếpleech_txt_ngu thìleech_txt_ngu bên ngoài cổngbot_an_cap truyền giọng một người đàn ông: Nguyễn Kiều Kiều có nhà không, đây chút. Phó Văn Chu cô bị ta đánh rồi!
Nguyễn Kiều Kiều nghe thấy động tĩnhleech_txt_ngu, vội bước ra gian bếp nửa mở, chạy đến người chú đưa tin.
Chú , rốt cuộc là chuyệnleech_txt_ngu gì, ai đãbot_an_cap Phó Văn Chu? Lấy cách gì mà động ?
Mới nãyvi_pham_ban_quyen, cái tênvi_pham_ban_quyen hai nhà cô ở Hàng trước kia có lượn qua chỗ bọn ta . khi đi, gã đàn ông trong làng mình mớileech_txt_ngu sinh tật buôn chuyện, chạy đến chỗ Tiểu Phó nói những lời khó tai. Họ bảo cậu ta không ra namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cưới về người phụ nữ đã qua đò xinh đẹp như cô, chẳng khác cưới về chỉ để ngắmleech_txt_ngu mà không dùng, rồi còn Tóm lại một lô lời lẽ dâm về côvi_pham_ban_quyen, thếvi_pham_ban_quyen nên hai bên mới động thủ.
Kiều trong dấy nộ, là Liễu Nhị Thành! Cái gã Đỉa hút máubot_an_cap , ngày nào cũng đi gieo rắc sự ghêvi_pham_ban_quyen tởm khắp nơi. chờ , tôi nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải bóc một da của ta mới cam lòng!
Nhưng trước phải tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phó Văn , thành phần anh ấy không tốt, chắc chắn sẽ chịu thiệt !
Cô đi người chú báo tin định lên núi, chưa bước được hai bước thấy Phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu đã về, như không có chuyện gì xảy ra, tay vẫn xách cưa vừa dùngvi_pham_ban_quyen để làm .
Kiều chạy đến, cẩn xétleech_txt_ngu: Phó Văn Chu, anh không sao ? Bị thương ở chỗ nào không?
Phó Văn Chu nhìn cô, chuyển mắt Quốc, tỏ vẻ nghi .
Liễu Bang Quốc giải thích: Cậu vừa nãy bị Liễu kia quấn lấyleech_txt_ngu không phải sao? Ta nghĩ cậu phần không tốt, chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ chịuvi_pham_ban_quyen , nên đã đi tìm vợbot_an_cap cậu đến giúp đỡ.
Phó Văn thản nhiên gật đầu với Liễu Bang Quốc: Đa tạ chú .
Ôi dào, khách sáo gì , lần ta đi núi, nhờ cậu thì mạng chẳng còn. Thế nào, cậu không sao chứ?
Văn Chu nhìn Nguyễn Kiều Kiều đang sốt ruột soi mình từ trên xuống dưới, dường nhưvi_pham_ban_quyen sự lo lắng. Trong lòng anh bỗng thấy thoải mái vô cớ: Tôi tôi tạm bợ vẫn đi được.
Tạm bợ mới đi được? Nghiêm trọng đến vậy ?
Nguyễn Kiều Kiều xắn tay áo lên, vẻ mặt giận dữ: Anh nói xem cóleech_txt_ngu những đánh anh, tôi sẽ đi tìm bọn chúng tính sổ!
Phó Văn Chu không muốnleech_txt_ngu cô nhìn bộ dạng của đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen kia này, chẳng phải sẽ bị lộ tẩy sao? Anh đưa tay ôm bụng, nhíu : Không cầnleech_txt_ngu đâu, em cứ đỡ về nhà ngơi một đibot_an_cap.
Nguyễn Kiều Kiều tưởng đau lắmvi_pham_ban_quyen, bước , chủ động đỡ lấy cánh tay anh.
Khoảnhleech_txt_ngu khắc da thịt hai người chạm nhau, xúc cảmleech_txt_ngu ấm áp tức khuếch đại trên cánh tay Phó Văn Chu. Thân hình anh cứng lại trong giây lát, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, trong cho Liễu .
Chú Liễu, tôi bị thương rồi, phiền chú giúp tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa vật này về đội sản xuất, tiện xinbot_an_cap nghỉ cho tôi ngày. Tình trạng này của , ngày mai không làm được.
Được được được, cậu mau về nghỉ ngơi đi, chú Liễu nhận lấy cưa, nhìn theo bóng đỡ Phóleech_txt_ngu Văn Chu nhà.
Kiều Kiều đỡ Phó Văn Chu vào , anh ngồi xuống giường đưa tay mạch cho .
Phó Văn Chu thản nhiên: Tôi làm đâu, chỉ là vavi_pham_ban_quyen chạm vài cái thôi.
Xem mạch tượng, quả không vấn đề gì, cùngvi_pham_ban_quyen khỏe mạnh.
Cô rụt tay lại, vẫn còn hậm hực: Dù không sao, việc này cũng không thể cho qua dễleech_txt_ngu dàng! họ thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh thành phần không tốt, dễ bị bắt nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới làm càn. Anh càng nhẫn nhịn, họ đằng chân lân đằng đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. lạileech_txt_ngu, việc này anh đừng bận tâm, thành tôi tốt, cứ để tôi ra mặt xử .
Cô vừa nóibot_an_cap vừa dậy: thôi, tôi dới thứcvi_pham_ban_quyen ra, chúng ta ăn cơm trước đã.
Đám gây sự kia, mai !
Kiều Kiều vào bếp múc thức ănvi_pham_ban_quyen khỏi nồi, bưng bàn ăn ở phòng ngoài, sau nhà gọi An An Khang Khang rau dại về ăn cơm.
Hai đứa trẻ trở về, Nguyễn Kiều Kiều múc cho chúng rửa . An tuy không mặn mà gì với cô, nhưng rất vệ , nó dẫn Khang Khang đi rửa tay sạch sẽ.
Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bướcvi_pham_ban_quyen vào nhà, một mónleech_txt_ngu mặn một món canh trên ăn, ánh mắt cả hai đều sáng rỡ. Món thịt kho tàu và canh trứng cải cúc này trông vô cùng dẫn.
Nguyễn Kiều cho mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứaleech_txt_ngu một canh cải cúc. Hai đứa ănvi_pham_ban_quyen bánh , đầu ăn ngấu từng miếng lớn.
là Khang . Sau khi ănleech_txt_ngu do mẹ nấuvi_pham_ban_quyen nay, nó cảm thấy đây chính món ăn ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất mà nó từng được thưởng thức kể từ khi bị gửi đến đây một nay.
Mặc dù anh traivi_pham_ban_quyen nói mẹ kế không có ai tốt, kế chúng nó là em gái của kẻ , kỳ xấu , nhưng nó nghĩ mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến, nó đượcleech_txt_ngu ăn ngon, thực ra cũng là ổn.
Nhìn thấy hai trẻ cuốivi_pham_ban_quyen cùng lại ănleech_txt_ngu uống ngon , Phó hiểu rằng, bọn nhỏ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải không đồ ăn ở đây vì thay đổi trường, là ghét món ăn anh nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ là nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng ravi_pham_ban_quyen. Ánh mắt anh lần dừng trên mặt Kiều Kiều đang gắp thịt cho Khang Khang. Nhà có thêm Nguyễn Kiều , thực cần .
Ănleech_txt_ngu cơm xong, Phó Văn Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo lệ đưa đứa nhỏ ra sông tắm rửa, tắm xong thì bảo chúng phòng nghỉ ngơi.
Ra khỏi phòng trẻ, thấyvi_pham_ban_quyen Nguyễn Kiều đang đợi mình, anh giọng điềm tĩnh: , lại muốn hỏi ở đâu? chưa quen ngủ chung với tôi à?
Không phải, tôi có thứ muốnbot_an_cap anh xem.
Cô vừaleech_txt_ngu nói vừa đi ra ngoài, mang vàoleech_txt_ngu chiếc nia tròn đan bằng thân cây sậy đặt dưới bóng râm, trên có hai sâm núi.
Anh xem nàyvi_pham_ban_quyen, trên đường tôi lên núi tìm anh hôm nay, tôi đào được gì.
Phó Văn liếcvi_pham_ban_quyen nhìn, có chút bất ngờ: Sâm núi .
Đúng vậy, vận may của tôi tốt chứ. Tôi đãbot_an_cap tính rồi, củ lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này để ở , tôi chế biến thái lát, dùng dần để bồi bổ cơvi_pham_ban_quyen thể cho Khang Khang. Củ nhỏ thì lát nữa tôi sẽ đi tiệm thuốc trong phố bán, loại sâm mười năm tuổi này cũng giá không ít tiền đâu.
Bán đileech_txt_ngu?
Vâng. tại ngườibot_an_cap ngoài đều biết tiền của anh nhà họ Liễu trộm, mà anh lại không tính công điểm, số được mỗi năm mọileech_txt_ngu đều rõ, chỉvi_pham_ban_quyen là lèo chẳng được bao .
cũng không phải người ở thôn Liễu Hàngleech_txt_ngu sau này, cũng thể kiếm công điểm ở đây. Vậy nên, mặt ngoài, ta chỉ có thể giả nghèo mãi. Nhưng một khi có được khoản nhập mọi biết rõ này, chúng ta thể quang minh chính đại nuôi dưỡng con cái, sống cuộc sống rồi.
Nguyễn Kiều bưng chiếc , đầu nói chuyện với Phó Văn Chu. Khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách giữa hai lúc nàybot_an_cap , gần đến mức Chu có thể nhìnbot_an_cap rõ trong mắtleech_txt_ngu cô, dưới hàng cong , những tia cườivi_pham_ban_quyen rạng rỡ đang lánhleech_txt_ngu.
Ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy, tựa như vàn tinh tú rải đầybot_an_cap mặt , rực rỡ chói lòa, khiếnvi_pham_ban_quyen trái tim anh cũng đập một nhịp điệu vui tươi .
Nguyễn Kiều Kiều nhận ra sự tập chuyênleech_txt_ngu chúleech_txt_ngu trong ánh mắt Phó Chu, cuối cùng cũng ý thức được cách giữa người lúc này gần.
tức quayleech_txt_ngu người, đặt chiếc niavi_pham_ban_quyen xuống ghế gần bức tường phía Bắc: Thứ này không thể để lâu , ngày mai bánvi_pham_ban_quyen.
Mấy việcvi_pham_ban_quyen , cứ tự mình quyết định là được.
Vângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
em cũng rửa ráyvi_pham_ban_quyen rồi nghỉ ngơi sớm đi, tôibot_an_cap phải ra ngoài một chuyến.
Nguyễn Kiều Kiều hơi : Ra ? Đã trễ thếbot_an_cap này rồi, anh đi đâu?
Phó Văn Chu nhìn cô, trên mặt thanh tú không hề lộ nửa phần cảm xúc: Làm chút việc, em không cần phải bận , ngủ đi.
rồi, quay lưngbot_an_cap rời khỏi căn nhà tranh, bước màn đêm thẳm.
Nguyễn Kiềuleech_txt_ngu Kiều nhìn bóng lưng dù gầybot_an_cap gò nhưng vẫn lên cao quý của anh, trong lòng không khỏi cảm thán: Đại lão, quả nhiên là những kẻ thần bí khó lường và khác với người thường
Nguyễn Kiều Kiều đã tắm , trở về phòng nằm xuống mà trằn trọc không sao ngủ được. Nàng chợt nhớvi_pham_ban_quyen trên núi nay có dấu vết thỏvi_pham_ban_quyen gặm, trong bỗng thấy rạo rực, muốn thử mình có thật sự được Cẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lý (cá chép vàng) hộ chăng. Nàng tâm làm một cái bẫy bắt thỏ.
Đã quyếtvi_pham_ban_quyen là làm, nàng bật dậy, cầm chiếc lưới ở chợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ban chiều, mò mẫm trong đêm tối tiến về phía sườn núi. Nàng thầm nghĩ, lẽ ra biết tối nay sẽ lên núileech_txt_ngu thì nên sắm một chiếc pin. Cũng may, nơi có dấu thỏ xa.
Nàng men theo con mòn banleech_txt_ngu ngày đi qua, thận trọng đi, ánh trăng vỡ vụn xuyên qua kẽ lá rắc xuống mặt đất. Khi tớibot_an_cap , nàng làm một bẫy thỏ, theo cáchbot_an_cap cha nàng vẫn làm khi nàng còn bé.
Vừa xong việc, nàng định quay xuống thì chợt thấy rừng cây , vọng tới những thanh quái lạ, nặng nề, dồn dập, xen lẫn là rên lại.
Nếu là cô gái bình , nghe tiếng này chắc chắn sợ hãi. , gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình thường có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chẳng một mình nửa đêm đi vào rừng cây.
Nhưng Kiều Kiều không phải cô tầm . Nàng từ bé đã hiếu động, hoạt bát, thường xuyênleech_txt_ngu ông và cha núi hái thuốc. Có khi đi , họ còn ngủ lại trong rừng một đêm, nên nàng cực kỳ lớn. Nghe thấy động tĩnh, sự tò mò thúc đẩy, nàng khom lưng, theo nguồn âm thanhvi_pham_ban_quyen lên.
Mượn ánhbot_an_cap trăng mờ ảo, thấy dưới một gònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất , một người đàn ông có hình gầy gò đang đè nghiến một người khác dưới thân. Một tay hắn túm cổ áo đối phương, tay còn lại nắmvi_pham_ban_quyen thành quyền, đấm xuống, từngleech_txt_ngu cú, từng thẳng vào mặt người kia. Dưới ánh trăng, mặt người bị đẫm máubot_an_cap, không còn nhìn dung mạo.
kẻ đangvi_pham_ban_quyen ra Khi nàng nhìn , trái tim ngừng đập. Sao lạibot_an_cap Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?
Nàng không ngờ Phó Văn giữa khuya thanh vắng, trong rừng thẳm này đang giết người?
Theo bản năng, chỉ muốn chạy trốn. Nhưng vì quá căng thẳng, bước chân khi có phần luống cuống, vô tình nàng giẫm gãy một cành cây chân.
Ngay lập tứcleech_txt_ngu, phía sau quát khẽ đầy cảnh giác: Ai!
Lòng Nguyễn Kiều Kiều kinh hãi, theo bản năng quay lại. Chỉ một cáivi_pham_ban_quyen nhìn, nàng thấy Phó Văn Chu dưới trăng mờ, cũng dính máu tươi, trông hệt như ác vừa bò lên từ địa ngụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt người chưa kịp chạm nhau, Nguyễn Kiều Kiều lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận ra, không thể để phát hiện. Trong tình cảnh này, nếu bịvi_pham_ban_quyen phát hiện, nàng nhiều khả năng sẽ bị diệt . Nàng quay phắt đầu lại, covi_pham_ban_quyen chân chạy thục mạng.
Nàng chạy càng càng nhanh, thậm vì quá hoảng loạn vấp hai lần, là không bị thương. Khi vội vãvi_pham_ban_quyen chạy về tới nhà, nàng ngồi phịch xuống mép giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đưa tay ôm lấy lồng ngực đang đập thình , đầu ócbot_an_cap hỗn loạn.
Phó Văn Chu trong mơ tiên tri, rõ ràngleech_txt_ngu nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật ôn văn nho nhã, không mang án mạng, cũng không nghe khuynh lực.
Không , chẳng phải có kẻ biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái bề trông tử , nhưng sau lưng lại điên cuồng ?
Hơn nữa, Phó Vănvi_pham_ban_quyen Chu mơ là người đàn ông thân nuôi hai con, không hôn, vợ. Lẽ vợ hắn bị hắn?
Kiều không kìm được rùng mình. Giờ mình có nên chạy trốn không? Nhưng chạy đi đâu được? Danh nghĩa nàng của Phó Văn rồi, không có giấybot_an_cap giới thiệu, có chạy được hòa thượng cũng không chạy được khỏi miếu.
Nguyễn Kiềubot_an_cap Kiều đứng dậy, sốt ruột đi đi vài bước trong phòng. Không thể , chạy là tự thú đánh đãvi_pham_ban_quyen khai. phải bình tĩnh, nhưng làm sao bình tĩnh nổi đây.
Ngay lúc này, sân chợt vang lên tiếng bước chân vững vàng.
Nàng luống cuống nằm phịch xuống , mặc kệ, cứ nhắm giả trước đã.
Rất nhanh sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cửa bị đẩy ra. Người đàn ông mang theo nóng oi bức của lặng im bên mép giường.
Nguyễn Kiều cảm thấy tim mình sắp ra khỏi lồng ngực. Hắn không bóp cổ mình chớt chứ? Lúc đóbot_an_cap trời tối như vậy, hắn thấy mình .
Đúng rồi, hắn chắc chắn không thấybot_an_cap.
Phó Văn Chu đã rửa sạch mặt mày, ánh mắt dò xét đánh giá . Từ lồng ngực đang phậpleech_txt_ngu liệt của , hắn nàng đang không hề bình tĩnh. Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, mang theo vài phần tùy tiện: Saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại thở dốc dữ vậy? Không ngủ được à?
Nguyễn Kiều nín thở ba , biết không thể né tránh, đành giả vờ bìnhbot_an_cap tĩnh mở mắt, ngồi dậy: Vângbot_an_cap, có hơi không buồn ngủ . Anh xong việc rồi ưvi_pham_ban_quyen?
Phó Văn Chu đang đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nàng, ánh mắt phượng vĩ hơi cong , trông như một yêu nghiệt thuần khiết: . Có muốn tôi đi làm không?
Nguyễn Kiều Kiều cần nghĩ ngợi, đáp thẳng: Không muốn.
Vừa nói xong, nàng lại thấy câu trả lời của quá ý, thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tôi đã vợ của anh rồi, vinh nhục có nhau. Chỉ cần anh không làm chuyện gì tổn hại đến lợi ích quốc , anh làm gì cũng tôn trọng.
Phó Chu khẽ: Em quả thực là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biếtleech_txt_ngu thời thế.
Không thời thế thì được gì, chẳng lẽ đi chôn cùng tên xui xẻo tối nay sao?
Hắn tùy ý cởi chiếc áo sơ mi xanh bên ngoài, vôleech_txt_ngu tình quay mặt dính máu về Nguyễn Kiều: Ôi, dính máu rồi. Em nói , vết máu này còn giặt sạch được không?
giặt sạch được , tôi là tay chuyên giũ đó, ngày đảm bảo giặt sẽ . Anh đi săn à?
Nhìn ứng của nàng, Phó Văn thản nhiên ừ một tiếng: Ừm, con mồi lớn quá, chạy .
Chạy mất? Vậy là đối phương chưa chớt.
Chẳng hiểu sao, Nguyễn Kiều thở phào nhẹ nhõm. Nàng không hề muốn Phó Văn Chu thựcbot_an_cap sự giết người. lẽ, một khi liên quan án mạng, cả đời này xem như đổ sông đổ . Dù làvi_pham_ban_quyen hắn, là nàng – người vợ hợp pháp của hắn, hay hai đứa trẻ kia, đều chấm dứt.
Con mồi của tôi chạy mất, em có vui lắm .
Đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có, Nguyễn Kiều cười: Chạy mất thì , con mồi quá khó lý, sau này cứ bắt thứ khác đi. Mấy con thỏ con, gà rừng chẳng phải đều tốt sao?
Phó Văn Chu ném chiếc áo sang một bên, nghiêng trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường. Ánh mắt hắn điềm nhiên, nhưng ẩn chứa vài phần chọc, chăm chú nhìn nàngleech_txt_ngu không chớp. Điều này khiến Nguyễn Kiều Kiều, người vừa mới yên lòng, lại bắtbot_an_cap đầu căng .
Sao sao vậy?
Lời nàng vừabot_an_cap dứt, Phó Văn Chu bất ngờ nghiêng người, đè nàng xuống giường, giữ chặt hai tay nàng giơ lên đỉnh đầuleech_txt_ngu, dễ dàng chế.
Nguyễn Kiều Kiều hoảng sợ tột độ, rồi, xong rồi, đây muốn khẩu sao? Nàng vùng vẫy muốn rút về, vi_pham_ban_quyen ích. Dù Văn Chu gầy gò, nhưng sức lực ấy không phảileech_txt_ngu nàngvi_pham_ban_quyen có thể sánh . Giọng nàng đầy căng thẳng: Phó Phó Văn Chu, chúng ta có gìleech_txt_ngu từ từ nói.
Phóleech_txt_ngu Văn một tay kiềm hai cổ tay phía trên đỉnh đầu, ngón trỏ vàvi_pham_ban_quyen giữa tay kia song, thong dong lướt từ gò má, theo cổ, rồivi_pham_ban_quyen từ từ đi . Cuối cùng, đầu tay nhẹ nhàng chạmbot_an_cap vào lồng ngực .
Nguyễn Kiều .
Kiều Kiều sợ hãi điên cuồng, cảm giác chẳng nào bị lăng trì: cuộc anh muốn làm gì?
Động phòng.
Khoảnh khắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời hắn dứt, hôn cũng phủleech_txt_ngu xuống.
Khoảnh khắc đôi Nguyễnvi_pham_ban_quyen Kiều Kiều bị bế, tâm trí nàng đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát vốn có.
Hôn của Phó Văn Chu mang theo sựvi_pham_ban_quyen xâm mãnh liệt, lưỡi môi đè ép, thay đổi góc độleech_txt_ngu, cạy mở đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng, cuốn lấy hương mềm mại bên , rỡ đòi hỏi mật ngọt.
Với những ký ít ỏi Kiều Kiều được, đây là nụ hôn đầu, hơn nữa còn một nụ hôn đáng sợ.
Nàng chỉ thấy toàn bộ hơileech_txt_ngu thở đều bị Phó Văn Chu đoạt lấy, hơi thở của hắn tràn ngập giữa đôi môi và răng nàng. Cơ thể xao động như sắp tan chảy, nhưng ngay khoảnh khắc đôi tay vô thức muốnvi_pham_ban_quyen vòng lên cổ hắn, chút lý trí lại chợt hồi phục. Nàng giơleech_txt_ngu tay, đẩy vai hắn ra, hơi thở hổn hển thành tiếng.
Phó Văn Chu
Hửm? Phó Văn Chu bị nàng ra một chút, nhưng môi hắn đã tự nhiên trượt tới vành tai , thở rực: Sao, không muốn?
Đây chuyện muốn hay không muốn sao?
Nàng không thể kiểm soát hơi thởleech_txt_ngu, chỉ biết thoi thóp. mắt nàngbot_an_cap, nơi nàng không hề hay biếtbot_an_cap đã đong đầy vẻ mơ màngleech_txt_ngu, ánh sự nghi hoặc: Họ khôngvi_pham_ban_quyen nói, Anh từng bị thương, không thể không thể làm phu ?
Nguyễn Kiều Kiều, Ánh mắt Phó Văn Chu ẩn dưới ánh nến chợt lóevi_pham_ban_quyen lên tia trêu , giọng nói hơi khàn đục mang theo ác ý mê hoặc lòng người: Ta cho em bài họcleech_txt_ngu, điều không nên nhìn đừng nhìn, điềubot_an_cap không nên nghe thì đừngleech_txt_ngu nghe, điều không nên tin tuyệt đối đừng tin.
Đầu Kiều Kiều ong lên tiếng, đây là cảnh cáo ư?
Tập trung một chút, giờ học đã bắt đầu, Môi Phó Văn Chu lần nữa bao bọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy đôi môi mọng đã ướt đẫm của nàng.
Chỉ lần thời rất ngắn, bởileech_txt_ngu vì rất nhanh sau đó, hôn của đã lan dần , một lửa, nơi nào qua, nơi đó thiêu đốt hồn Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều chỉ có thể động vòng tay lấy cổ hắn, mặc cho hắn càn trên ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thậm chí nàng còn thì trong lòng, cảm giác này sao lạivi_pham_ban_quyen tốt đến .
Nhưng rất nhanh, Phó Văn Chu hành bước cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng, nàng không thể cười nổi . Bởi vì nàng đột nhiên cảm đau đớn, vô thức ưỡn cong , ôm chặt lấy : Đau
Phó Văn Chu, cảm nhận được điều gì đó, tâm trạng lập dâng lên niềm sướng chưa có.
Hắnvi_pham_ban_quyen lại hôn nàng, an, cho đến khi sự hòa hợp cả hai dần trở nên thuận buồmvi_pham_ban_quyen xuôi gió. Hắn rốt cuộc cũng thả lỏng, cuồng phong mãnh liệt, mưa rào trút xuống, cho đến khi mây tan mưa tạnh.
Nguyễn Kiều Kiều nằm trong vòng tay Phó Chu, cảm nhậnleech_txt_ngu hắn đang cố gắng thởbot_an_cap dốc, nhịp điệu hô hấpbot_an_cap. mệt đến mức trĩu nặng, khoảnhvi_pham_ban_quyen khắc nhắm mắt chìm vào bóng tối, vẫn nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầm: Ngủ vớileech_txt_ngu tôi rồi, không thể giết diệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được đâu nhé. Chúng người, phải có đấy.
Trong cơn mê man, cảm thấy hình như có người đang lật người , dùng khăn ấm lau sạch cơ nàng.
Khoảnh khắc hơi ấm truyền đến phía dưới, đôi mắt mơ màng của mở một khe nhỏ, đối ánh mắt lơ của Phó Văn Chu.
Đã thức em ?
tượng trong rừng câybot_an_cap chợtleech_txt_ngu hiện về đầu nàng, khiến nàng táo hơn nhiều. Nàng vừa rồi lại có thể ngủ ngon lành bên cạnh người đàn ông cực kỳ có khả năng giết người diệt bất cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc nào sao? là to gan.
Nhìn tôi như làm gì?
Tôi Tôi khát nước, muốn xuống uống nước, Nàng bật dậy, định bước xuống giường, nhưng khoảnh đứng thẳng dậy, nàng lập tức ngã phịch xuống nệmleech_txt_ngu.
Chân cẳng đau nhức gân cốt, như vừa đi bộ một vòng từleech_txt_ngu đỉnh về.
Cái tin đồn bị thương khả năng chuyện phu thê, rốt cuộc là do thằng cháu rùa nào truyền ra vậy!
phản ứng của nàng, Phó Văn Chu khẽ vui vẻ, khăn xuống, bàn học rót một nước, đưa qua.
Nguyễn Kiều đưa định nhận, Phó Văn Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đưa thẳng cốc đến bên môivi_pham_ban_quyen nàng. nghĩ không nên chọc giận , dù sao còn chưa nghĩ ra đối sách, bèn ngoan ngoãn tựa vào, để hắn đút cho .
Nhưng chưa kịp uống hết, cốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên dời đi. Môileech_txt_ngu Kiều Kiều theo bản năng hướng theo cốc nước hơi nâng lên, giây phút tiếp theo, môi Phó phủleech_txt_ngu xuống.
Một tay hắn giữ cốc nước, một tay luồn qua tóc , giữ cáileech_txt_ngu đầu đang vô ra của nàng.
Mãi đến khi Kiều Kiều sắp khí, hắn buông nàng ra lần nữa, ánh mắt trêu chọc nàng: Em sợ tôi?
Không có.
Phó Văn Chu không nói , đôi hoa đào dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ chăm chú vào nàng. Rõ ràng là vẻ ôn hòa, nhưng Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều lại cảm thấy bên dưới ánh mắt ấy đang ẩn chứa đen tối, khiến nàng rợn xương sống.
Lòng Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều càng thêm hoảng : Chuyện đó
Em và Tô Mại tình không tốt?
Á? Sao độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên chuyển sang chuyện Tô Mại?
Tay Phó Chu khẽ chỉ vào vết đỏ tấm ga giường: Hắnbot_an_cap ta chưa từng vào em.
Chuyện này, Nguyễn Kiều Kiều cũngleech_txt_ngu ngờ: Tôi không có ký ức của ba năm qua, nhưng hôm quabot_an_cap đã đi tìm bạn thân. Theo cô ấy kể, thì e là tình cảm không tốt.
Vậy tại saoleech_txt_ngu hôn với hắn?
Bạn tôibot_an_cap nói, hình như hắn ta đã cứubot_an_cap mạng tôi.
Phó Văn Chu biếngbot_an_cap: Xem ra, hắn ta là một kẻ mù lòa có chính nghĩa.
Nguyễn Kiều Kiều:
Gì cơ?
Phó Chu ngoắc tay với nàng. Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều thấy hiểu, tưởng hắn nói thầm chuyệnbot_an_cap gì, bèn nghiêng mặt áp tai gần.
Phó Văn Chu khẽ bật ra tiếng cười khà khà vui nơi cánhleech_txt_ngu mũi, ghé sát, đầu lưỡi khàng ngoéo lấy dáibot_an_cap tai nàng.
Toàn bộ ngũ quan của Nguyễn Kiều tức trung về phía tai. Cảm giác ướt tê khiến nàng không kìm được run rẩy. Vừa đầu định nói gì đó, Phó Văn Chu đã lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa đè nàng xuống.
Tuyên bố rõ ràng một , người của , tôi đối xử rất tốt, nhớ kỹ chưa?
Vậybot_an_cap ra, đang nói với nàng, dù cho người nayleech_txt_ngu là nàng, chỉ cần nàng ngoan ngoãn làm người của hắn, hắn sẽ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động đến nàng?
Nguyễn Kiều Kiều vừavi_pham_ban_quyen định nói gì đó, nàng muốn bị hắn trọn vào . Tay hắn theo vạt áo thâm vào.
Một đợt cuồng phong vũ mới lại lặngleech_txt_ngu lẽ kéo đến.
này nối tiếp lần .
Khi khúc nhạc kết thúc, đầuleech_txt_ngu óc nàng không còn chút suy nghĩ nào, nhắm mắt là ngay. Ngay cả sau đó, Phó Văn lại dậy giúp nàng lau rửa, cũng nàng tỉnh giấc đượcvi_pham_ban_quyen chút nào.
Cái oi ả mùa hè lùa qua bệ cửa sổ tràn vào phòng. Nguyễn Kiều Kiềuleech_txt_ngu cố sức mắt, Phó Văn Chu đã không còn trong . Nàng giơ cổ tay nhìn đồng hồ, đã hơn giờbot_an_cap.
Khoảnh khắc ngồi bật , toàn thân nàng tê ê ẩm, đôi chânbot_an_cap thực sự có giác như bị tháo .
Nhưng nhìnleech_txt_ngu xuống cơ thể mình trẻo sạch sẽ, nàng mới chợt nghĩ, các namvi_pham_ban_quyen chính mà nàng thấy giấc mơ tiên tri chắc là chuyên gia trồngleech_txt_ngu dâu tây, sau khivi_pham_ban_quyen hành sự lúc nàovi_pham_ban_quyen cũng mô tả đầy rẫy vết đỏ vết tím, hẳn phảileech_txt_ngu nát bét cả .
đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ ngợi, Phó Văn Chu từ ngoài bước vào.
Thấy nàng đã dậy, giọngvi_pham_ban_quyen hắn ôn hòa, thanh nhuận: Tỉnh rồi sao? Tôi nấu mì, dậy ăn cơm thôi.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn chằm chằm vào mặt hắnbot_an_cap, vô cùng cạn .
Tối qua cảnh cáo, uy hiếp nàng, lúc khiến nàng gần như rã , phảibot_an_cap lóc cầu thứ, mắt hắn hoàn toàn có vẻ lươngbot_an_cap thiệnleech_txt_ngu thế này.
Văn Chu, người này Ban thì như quân tử khiêm tốn, vẻ người ra vẻ chóbot_an_cap, nhưng đến tối lại như hổ sói langleech_txt_ngu, còn chút nhân tính nào.
Đúng là kẻ mặt!
MỚI VỪA THỨC GIẤC, ĐÃ ĐẾN VẬY SAO?
Thấy Nguyễn Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều nhìn chằm chằm mình với ánh mắt trầm tư, Phó Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu hơi nhếchvi_pham_ban_quyen mày, một động tác khó lòng nhận . Anh nghiêng người phía trước, mắt hoa thoạt tội, nhưng thốt ra cố tình trêu chọc.
Sao em nhìnleech_txt_ngu tôi như vậy? Lẽ nào khuôn này của tôi đã em nhớ ra điều gì?
Nguyễn Kiều rùng mình trong lòng. rồi, hắn lại bắt đầu dò cô.
Cô hắng giọng: Tôi thấy anh trai, tùy thưởng thức một chút có sao?
Dứt lời, bước xuống giường , động tác dứt .
Thế rồi cô đành dẹp im trống, phịch một tiếng ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống đất. Phó Văn theo bản năng tiến một bước định đỡ cô, nhưng cô quỳ quá nhanh, không kịp ngăn .
Khi một người quỳ, một người đứng, mặt Nguyễn Kiều Kiều đổ nhào về phía trước, thật trùng hợp lại đập trúng phần dưới bụng của anh, nhạy cảm nhất.
Hơi nóng ập đến, Phó Chu khẽ rên tiếng trầm đục.
Nguyễnbot_an_cap Kiều Kiều nhận ra điều đó, vội vàng rút mặt về sau, từ tư thế đổi thành quỳ ngồi. Mặt cô đỏ bừng, ngước mắt lên thì va phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn dò của anh.
Cái đó tôi
Tôi biết em mê vẻ đẹp của tôi, nhưng mới giấc thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đã vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy sao?
Lần này, Nguyễn Kiều đỏ cảvi_pham_ban_quyen mang : Ai vã chứ! Tôi là do đứng không vững!
? Sao cứ tôi là đứng không vững? Em thấy trong người thoải ?
Anh anh có giả vờ không biếtbot_an_cap!
Phó Văn Chu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: thật biết. Hay em thích cặn kẽ cho nghe thử?
Kiều Kiều ngày da mặt đã đủ dày, mà không ngờ lại có ngày phải chịu thua dưới tay anh ta. Làmvi_pham_ban_quyen sao ta thể dùng khuôn mặtvi_pham_ban_quyen trông như bậc khiêm quân tử thốt ra những lời vô sỉ đến vậy?
răng, vịn vào thành giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng dậy: Tôi đói rồi, ra ngoài ăn cơmleech_txt_ngu đây.
Cô bước đi khó nhọc, cố gắng ra cửa. Phó Văn Chu nhìn lưng lạch bạch của cô, môi khẽ cong lên, chủ động tiến đỡ cô: Sao lại yếu đuối quá , mới chạm cái thành ra .
Một cái ? Anh ta nói bậy! Anh tabot_an_cap đã chạm bao nhiêu lần, chẳng lẽ bản thân anh ta không rõ sao!
phòng ngoàileech_txt_ngu, Phó Văn Chu bưng bát mì đến trước mặt cô. Nguyễn Kiều Kiều ăn một miếng thật vô vị, lãng phí cả một món mì ngon.
Tuy anh không ngon, nhưngleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể phí. Đây là mì sợi đấy, đâu phảileech_txt_ngu thứ mà nhà cũng có để ăn.
Nghĩ đến việc họ có đồ ăn nhưng ngày nào cũng phải lén lút, cô đũa trống xuốngvi_pham_ban_quyen: Tôi ra ngoài chuyến.
Phó Văn Chubot_an_cap lập tức giơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , giữ chặt cổ tay cô, ngẩng đầubot_an_cap nhìn cô, ánh mắt ngờ: Đi ? Khi nào ?
Ánh mắt này lẽ ta sợ tôi ?
là có cái trộm , nhưng không gan làmvi_pham_ban_quyen . Không có giấy giới , dù có đến , một khi bị bắt vìvi_pham_ban_quyen tội vô gia cư, cô cũng sẽ bị áp giải quay về. Thà rằng đối với tình cảnh khó xử đó, chi cứ bình tĩnh trấn an anh ta trước, rồi sau đó hãy chờ thời cơ. Dù sao thìleech_txt_ngu, ta đã tự miệng nói , anh ta rất tốt với người nhà mình.
Trận đòn ngày hôm qua của anh không thể chịu ích. Tôi đi tìm họ tính sổ, nhiềubot_an_cap nhất nửa canh giờ sẽbot_an_cap quay lại.
Phó Văn Chu hắng giọng: Công bằng, tôi sẽ tự mình đòi lấy, em không cần nhúng .
Anh đòi cách nào? Không lẽ tối qua, anh đánh chính là
Phó Văn Chu khẽ nhướng mày: Sao, em hiếu lắm à?
hiếu kỳ, không hiếuleech_txt_ngu kỳ, chút nào cũng không hiếu kỳ! phải, chỉ cảm thấy thành phần của không tốt, dù có đòi được công bằng vẫn là anh chịu thiệt. Tốt nhất là để tôi đi.
Em định bot_an_cap?
Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều Kiều ghé sát , trải bày toàn bộ kế của mình, cuối cùng không quênbot_an_cap dặnbot_an_cap dò một câu: Anh chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần yên tâm nằm ở nhà vờ bệnh, chờ tốt từ tôi là được.
xong, sắp xếp mọi thứ trong nhà bước ra cửa. Phó Văn Chu nhìn lưng lạch bạch đivi_pham_ban_quyen ra ngoài của Nguyễn Kiều Kiều, khẽ cười, không ngờ cô còn làm chuyện này.
Anh đi ra sau nhà, gọi An An đang dắt trai rau dại: Con theo sau mẹ kế từ xa. Vạn nhất cô bị ngườibot_an_cap ta ức , thì mau về tìm Bố.
An Anvi_pham_ban_quyen bĩuvi_pham_ban_quyen môi, vốn không muốn xen vào chuyện riêng của mẹvi_pham_ban_quyen kế đó, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Bố, Nó phải lén lút theo.
Nguyễn Kiều Kiều đi được một đoạn thì gânbot_an_cap cốt trên người cùng cũng giãn ra, tuy vẫn còn đau, nhưng ít ra đã đi lại thường được.
Cô thẳng tiến đếnbot_an_cap Đại thônvi_pham_ban_quyen Hậu Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tìm thấy Trưởng thôn đang bận rộn, và tự giới thiệu.
Chào Trưởng . Tôi Nguyễn Kiều Kiều, vợ của Phó Văn Chu.
Vị Trưởng ngoài năm tuổi ngồi sau chiếc bàn làm việc , nhìn cô một cái: Cô tôi có việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì?
Nguyễn Kiềuleech_txt_ngu Kiều đỏ mắtvi_pham_ban_quyen: Tôi đến đây để xin ngài làm chủ sự.
Trưởng thôn cau mày. Giấy xin kết hôn của Phó Văn Chu là nhà Liễu tìm đỡ để mởbot_an_cap, đương nhiên ông biết rõ nàyvi_pham_ban_quyen. Mặc sau đó cô dâu đã , nhưng thích nhúng tay vào chuyện rắc rối của những phần bị đày xuốngbot_an_cap đây. Không ngờvi_pham_ban_quyen, lại cóleech_txt_ngu phiền phức xảy ra.
Chuyện kết hôn của hai người, không phải đã nhà bạc ổn thỏa sao, sao giờ lại
Không phải kết hôn. Lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bốn người thôn các vị, Thông, Thiên, Liễu Hoa và Liễu , hôm qua vô cớ đánh đập chồng tôi trênbot_an_cap núibot_an_cap.
Sắc mặt Trưởng tối sầm . Là một Trưởng thôn, đương ông bảo vệ người trong thôn: này hôm qua tôi cũng nghe một chút rồi. Bọn họ chỉvi_pham_ban_quyen đánh nhau thôi, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần làm quá lên như thế.
Trưởng thôn, ngài muốn bênh vực người trong thôn sao? Chồng tôi đãbot_an_cap ra máu , sao có gọi là nhau được? Đây rõ ràng là ý giết người thành! Hơnvi_pham_ban_quyen nữa, bốnbot_an_cap người kia nói chồng tôi không thể làm đàn ông, còn hỏi chồng tôi có cần bọn họ anh ngủ với tôi không. lời mà con người có thể thốt ra sao? Hay ngài cho rằng, vì thành phầnleech_txt_ngu chồng không tốt, có thể ý bị người khác ức hiếp?
Cô ăn gì vậy?
Thái độbot_an_cap của tôi đã đủ tốt , Cô vừa nóileech_txt_ngu, vừa lấy tấm giấy chứngleech_txt_ngu nhận gia đình anh hùng từ chiếc túi rách đeo bên mình, đập xuống bàn.
Phó Văn Chu phần không tốt, tôi vô cùng trong sạch. Cha và ông nội tôi đềubot_an_cap là lương y chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trần Hạ Điếm bên cạnh. Cha tôi lại càng vì cứu người mà . Nhà họ Nguyễn tôi đã được chính phủ trao tặng bảng hiệu đình hùng. Nay hậu anh hùng lại sỉ nhục ở thôn Hậu Liễu Hàng của vị, mà không ai đứng ra che cho tôi. Vậy thì, sẽ cầm thứbot_an_cap này lên trấn ! Đến lúc đó cấp tra xuống, biếtvi_pham_ban_quyen dân làng các vị sỉvi_pham_ban_quyen nhục con cái của anhleech_txt_ngu hùng, với phong thôn quê ô uếleech_txt_ngu thế nàyleech_txt_ngu Trưởng , ngài khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng chối bỏ nhiệm!
Trưởng thôn đập bàn đứng : đang hiếp tôi đấy à?
Nguyễn Kiều chẳng hề sợ hãi trước cơn của đối phương, ngược lại còn nhét chứng vàobot_an_cap : Được thôi. Nếuvi_pham_ban_quyen thôn nghĩ như vậy, sẽ lên trấnleech_txt_ngu, đạo trấn phân , xem rốt cuộc tôi đây để uy hiếpvi_pham_ban_quyen người , hayvi_pham_ban_quyen là để đòi công lý.
Thấy Nguyễn Kiều Kiều cứ thế đi, Trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn cũng cuống lên. Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sự không ngờ một cô gái yếu đuối, mong manh thế này lại có lá gan lớn đếnbot_an_cap vậy. Nếu cô ta làm loạn đến tận trên trấn thì còn ra thể thống gì nữa?
Ông nhanh chóng bước tới, chặn đường Nguyễn Kiều : Được rồi, được rồi! Chuyện sẽleech_txt_ngu quyết cho cô. Cô nói , cô muốn thế nào?
Nguyễn Kiều Kiều dừng bước, mỉm điềm tĩnh: nói thôi. Xin Trưởng thôn, hãy gọibot_an_cap bốn kẻ côn đồ đã đánh chồngleech_txt_ngu tôi đến Đại đội. Tôi muốn chất tính sổ với bọn họ ngay tại đây!
Thôn Trưởng bước căn kế bên, chiếc loa phóng thông báo hồi.
Chẳng mấy chốc, bốn người gồm cả Liễuleech_txt_ngu Thông đã cùng nhau có mặt tại đại đội.
Khi bốn kẻ vào, Nguyễn Kiều Kiều đã cố ý quan sát gương mặt bọn họ. Không một có dấu vết bị thương, chỉ có một đứngbot_an_cap hơi cà .
Kẻ bị tối qua hóa ra không bọn chúngleech_txt_ngu, vậy thì là ai đây?
Liễu Thông vừa bước vào, thấy Nguyễn Kiều Kiều ngồi trênbot_an_cap chiếc ghế dài sát tường, khóe gã tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền nhếch lênbot_an_cap một cười dâm đãng.
ta là bạn thân thiết với Liễu Nhị Thànhleech_txt_ngu ở thôn Liễu Hàng trước kia, hai người quan hệ cực kỳ tốt. Hắn ta từng ghé nhà Liễu Lão rất lần, lâu đã khát Kiều đứng ngồi không yên. Xét cho cùng, nhan sắc như nàng ta, nhìn khắpvi_pham_ban_quyen mười dặm tám một mà thôi.
Liễu Thành từng hứa, sớm cũng dâng cô em gái hờ đến miệng hắn, hắn nếm mùi vị tươi mới. Tiếc thay, ả tiểu tiện nhân này phòng bị quá nặng, lần nào thấy cũng tránh xa, đó lại đột ngột chồng. Điều đó khiến ngứa ngáy trong một thờibot_an_cap gian dài.
Giờ đây, nàng ta đã hôn trở về, dù đã qua tay người khác, sắc có phần hao, nhưng dù lần tái hôn bot_an_cap gả cho Phó Văn Chu, kẻ bất lực. ngủ với nàng, chẳng phải chỉ là vấn đề thời gian sao?
Liễu Quốcbot_an_cap Kiều bên cạnh thắc mắc: Trưởng, ông gọi chúng tôi đến đây có việc gì vậy?
Thôn Trưởng lấy ra điếu thuốc cũ, châm , hút , rồi đập mạnh bàn. Ông hất về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyễn Kiều : Tối qua bốn anh có đánh Vănvi_pham_ban_quyen ? Vợ ta tìm tôi, đòi tính sổ với các đấy!
Hoa, kẻ đã gần , nghe xong tức nổi cơn nóng giận. Gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trừng Kiều Kiều: Chúng tôi còn chưa đi tìm tên súc sinh Phóbot_an_cap Văn Chu kia tính sổ, mà cô còn mặt mũi đến đòi hỏi thay hắn ư? Tên khốn đó dùng tiểu xảo, lén lút đánh lénleech_txt_ngu, đấm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xương tôi một cái. Giờ xương sườn tôi vẫnbot_an_cap còn đau đây này!
Liễu Quốc Kiều cũng lập tức hùa theo: Lúc hắn thừa lúc chúngvi_pham_ban_quyen tôi không đề phòng, đá eo tôi một cú, hôm nay tôi chẳng làm nổi nặng .
Đại Thiên giật mạnh ống quần lên, để lộ bắp chân: Thấy chưa? Là Phó Chu đấy! Hôm nay tôi đi còn cà nhắc này.
Ba người nói xong, quay sang nhìn Liễu Thôngvi_pham_ban_quyen. Liễu Thông ôm , rên rỉ tiếng: Tôi bịbot_an_cap hắn vấp ngã, đập đầu xuống đất, vẫn còn choáng vángvi_pham_ban_quyen.
Nguyễn Kiều Kiều:
Nếu không tận mắt chứng kiến cảnh Phó Văn Chu ra tayvi_pham_ban_quyen , nàng đã chẳng tin những lời buộc tội này. giờbot_an_cap đây nàng sự tin là thật.
Thế nhưng một chọi bốn cơ đấy! Phó Văn Chu trông nhã đàng , nào giống biết đánh nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, saovi_pham_ban_quyen lực chiến đấu vậy?
Đã cất đến đây đòi công đạo, có ý định về không.
Vậy ý các anh là, bốn gãbot_an_cap đàn ông khỏe mạnh như các anh đánh chồng tôi, bốn một mà tất bị thương? Thế thì khác mấy dụng?
Cả bốn xong đều tức .
định chửi gì đó, Nguyễn Kiều Kiều đã tiếp lời: đi hỏi thăm tình hình hôm . Ai cũng thấy bốn anh thủ Phó Văn Chu, người trói không chặt nhà tôi. Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ thấy Phó Chu lại các anh.
Tôi đã nói rồi, hắn ta dùng chiêu đê .
bằng chứng không? Không có bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứng, vậy thì các anh đang vu khống đấy.
Nguyễn Kiều Kiều nói, vừa lấy ra từ trong túi một chiếc khăn dính ‘máu’, ném xuống trước chân họ.
Phó Văn Chu tối qua các anh đánh xong về nhà, nội thương không dứt, cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thổ huyết mãi, đến giờ vẫn tỉnh. Nếu các anh cũng tự nhận là nạn nhânvi_pham_ban_quyen, vậy thì chúng ta báo công an đi. Nhân tiện, để đồng chí công an điều tra cuộc ai là kẻ gây , ai mắc lỗi, kẻ đó sẽ phải đi tù. bằng chưabot_an_cap?
Lời nàng vừa dứt, Liễuvi_pham_ban_quyen Hoa nhìn chiếc khăn dính máu đất, ánh mắt conội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạileech_txt_ngu. Phó Văn Chu bị thương trọng mức này ư?
Lúc hắn ta bỏ đi trông vẻ đâu có trọng gì.
Nếu này mà báo công an thật, tối qua chính họ kẻ sự trước, căn bản không chiếm được lý lẽ.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giơ tay đẩy Liễu Thông. Liễu Thông liền hừ lạnh một tiếng: Cô nói hắn hôn mê là hôn mê ư? Tôi còn nói cô cốleech_txt_ngu tình thổi phồng việc đấy.
Kiềubot_an_cap Kiều gật đầu: Đúng vậy, sự nghi ngờ của anh là có căn cứ. thì bây giờ, các anh hãy gọi phu đại đến nhà xác nhận đi. Thôn Trưởng, cũng xin phiền nhích bước làm chứng cho chúng tôi. Chuyện hôm nay, nhất được quyết, bằng sẽ tìm đến nơi khác để giải quyết!
Thôn Trưởng nghiến răng két nhìnbot_an_cap Nguyễn Kiều Kiều. Để ngăn nàng gây rối, ông ta chỉ biến chuyện lớn thành nhỏ. Ông chủ động dùng loa phát thanh, yêu cầu y sĩ chân đất của đội đi chuồng bò một chuyến.
mấy chốc, một đám người đã kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến Phó Văn Chu.
Phó Văn Chu nằm trên chiếu ngoài nhà, nhắm nghiền hai , mặt không còn chút huyết sắc nàoleech_txt_ngu, trông khác gì một xác chớt. Bên cạnh chiếc chiếu là một chậu nước, nước đã nhuốm màu đỏ tươi. Mấy ngườivi_pham_ban_quyen đibot_an_cap theo cảnh này, trong lòng đều thấy ớn lạnh.
Nguyễn Kiềuvi_pham_ban_quyen Kiều mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoe, nhìn vị y sĩ đất : Đại phu, xin làm phiền ôngbot_an_cap khám bệnh cho chồng tôi một lát.
Đại bước tới, vạch mí mắt Phó Văn Chu xem xét, rồi lại bắtleech_txt_ngu mạch cho chàng.
Thôn Trưởng lo hỏi: Người nào rồi?
Đại phu giọng: Tình trạng này có vẻ nghiêm trọng đấy, đưa đi bệnh viện?
Nguyễn Kiều Kiều cười thầm trong bụng. đây, những y sĩ đất ở các thôn núi nhỏ, người có y thuật thật sự không nhiều, thậm chí có người trước còn chẳng phải chữa bệnh cho ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ví như vị ở Liễu Hàng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, năm xưa vốn là bác sĩ thú y, chỉ tham gia vài buổi học cấp tốcleech_txt_ngu là bắt đầu hành nghề.
Việc nàng đặt chậu ‘máuvi_pham_ban_quyen’ đó dưới đấtleech_txt_ngu đã để ám thị lý cho vị Đại phu này . Thêm vàovi_pham_ban_quyen đó, trước khi đi, còn cố ý mấy mũi kim cho Phóbot_an_cap Văn Chu, đi chút khí lực của chàng. phút này, chàng trông càng giống như bệnh đã ngặtvi_pham_ban_quyen nghèo lắm rồi
Nàng không lo lắng mình bị Đại phu vạch . Nàng nâng tay áo lên, đi những giọt nước mắt vốn không tồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Tiền bạc họ Phó đều bị thằng ranh Liễu Nhịleech_txt_ngu Thành ănleech_txt_ngu cắp hết rồi. Tôi bị bọn họ vứt qua để trừ nợ, giờ lấy đâu ra tiền chữa bệnh.
các cô cứ để người nằm thế đượcvi_pham_ban_quyen , sẽ chớt người .
từ nhỏ đã theo ông vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha học y, trước đây cũng từng tham gia lớp tập huấn ở bệnh viện huyện hai năm. Tôi vẫn có thể từ từ giúp chàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưỡng, không để chàng chớt, chỉ là chàng có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ phải chịu chút khổ sở.
Nguyễn Kiều Kiều nói xong, gương mặt nên kiên định, quay đầu nhìn Thôn Trưởng: Thôn Trưởng, ngài đã thấy rồi đó. Chồng tôi oan ứcvi_pham_ban_quyen lớn đến vậy, cả là vì bốn kẻ này tâm địa độc ác. muốn báo công an.
Thôn Trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy sốt ruộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chuyện này mà báoleech_txt_ngu công an, sau đi họp lãnh đạo cấp xã, chắc ông ta lại phê bình.
Này Tiểuleech_txt_ngu , vừa nãy không phải nói là cô có thể tự chữa bệnh này sao? Theo tôibot_an_cap, chúng ta đừng báo công an , làmleech_txt_ngu ảnh hưởng không tốt đến thôn. Hay cô xem cô có yêu cầuvi_pham_ban_quyen gì, nói với tôi, tôi sẽ đứng ra làm chủ.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn về phía bốn người : trạng của chồng giờ đây rất tệ, dưỡng thân thể cần một khoản phí lớn. Thôn Trưởng, họa vọng này không thể để một chúng tôi gánhleech_txt_ngu , đúng không?
Đúng vậy, phải bắt bọn họ bồi thường tiền. Cô muốn bọn họ đền bao ?
người bọn họ phải bồi thường chovi_pham_ban_quyen nhà tôi hai đồng tiền chữa bệnh phí thất công việcvi_pham_ban_quyen. nữa, mỗi kẻ phải dùng loa thanh , công khai xin lỗi chồng trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người. Thiếu một thứ, chuyện này tuyệt không thể bỏ qua!
Hai mươi ? Liễu Quốcvi_pham_ban_quyen Hoa vừa nghe xong, lập tức gầm giận dữ: Tao thấy điên vì rồi đấy à, sao mày không đi ăn cướp luôn rồi?
Nguyễn Kiều Kiều nói thẳng : Cướp ư? Đó là phạm , tôi không người, không làm những thất đức. Tôi chỉ mình xứng đáng được nhận. Nếu các không , chúng ta lập tức đến Ty an quyết.
Thôn Trưởng nghe cô nàng mở miệng là nhắc đến Công an, trong lòng cũng thấy rợn: Thôi được rồi, hai mươi đồng thì hai mươi đồng. Bốn người các anh, mau chóng quay về chuẩn bị .
Mặt Quốc Hoa tối sầm lại, Trưởng, rõ hôm qua là anh hai nhà cô ta đến xúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giục bọn tôi
Nguyễn Kiều Kiều thẳng thừng ngắt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Hắn không ra tay, lại xúi các động thủ. tự nguyện làm đỡ đạn cho người , trách ai? Có kiến người tự đi tìm Liễu Nhị Thành mà tính sổ, liên quan đến ! Thôn Trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ?
nói không sai chút nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Bảo chứ, bốn đàn ông lớnvi_pham_ban_quyen các anh, lạivi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen côn vặt xoay như chong chóng, mất mặt không? Mau về chuẩn bị tiền mang đến Trụ sở thônvi_pham_ban_quyen , một xu cũng xong.
Thôn Trưởng, chỉ bồi thường tiền là chưa đủ, phải xin nữa!
Đúng vậy, xin lỗi!
Dù sao chuyệnvi_pham_ban_quyen này miễn không động chạm đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợi ích của chức Trưởng của y, xử lý kiểu gì được.
người kia oán hận chằm chằm Nguyễn Kiềubot_an_cap. Dân làng nhắm vào Phó Văn Chubot_an_cap cả công lẫn lútbot_an_cap đã không phải chuyện hai lần, nhưng trướcvi_pham_ban_quyen đây đều là đâu vào đó hết.
dù vì Phó Văn Chu mang vận trời sinh, ai dínhvi_pham_ban_quyen vào xui xẻo, nên đó có người phải chuyện khôngvi_pham_ban_quyen may. bị như bọn họ đây, lúc đánh nhau thìbot_an_cap bị gài bẫy, xong việc còn phải nộp tiền , đây là lần đầu .
cả là tại con tiện Nguyễn Kiều Kiều , nhưng vì không muốn bị đileech_txt_nguvi_pham_ban_quyen, bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đành phải cắn răng nhận thua.
Nguyễn Kiều Kiều đi cùng Thôn Trưởng, lại Trụ sở thôn. Bốn người kia mang tiền đến, bị Thôn Trưởng dẫn sang phòng phát thanh bên cạnh để xin lỗi.
Khi giọng điệu bốn người lầnvi_pham_ban_quyen lượt xin được quabot_an_cap chiếc loa phóng thanh lớn, Nguyễn Kiều Kiều đang đếm tiền trong văn phòng bên cạnh.
Bốn người xin xong bướcvi_pham_ban_quyen ra, Nguyễn Kiều Kiều cũng vừa ra khỏi văn Trụ sở thôn. Sau khibot_an_cap chạm mặt họ, cô ý đi trước bốn ngườivi_pham_ban_quyen, vỗ nắm tiền trong bàn tay, phát pách pách giòn giã.
Liễu Nhị Thành vừa mới tiền của đàn ông nhà tôi, suýtleech_txt_ngu chút nữa còn phải gả cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em gái ruột sang nhà họ làm dâu, người người đều biết hắn là kẻ trộm, hắn mất sạch cả thể diện lẫn danh dự. trả thù Phó Văn Chu nhưng không dám tự mình động thủ, thế gặp ngay tên nguvi_pham_ban_quyen xuẩn các người Ha, không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu óc, thật sự là chuyệnvi_pham_ban_quyen tốt! Ít ra tôi kiếm được khoản tiền này, cảm ơnbot_an_cap sự ngu dốt của các . Tôi đây, sẽ dùng số tiền các người bồi thường này, đi mua gạo, mua bộtbot_an_cap, mua thịt, về nhà ăn ngon uống sướng đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bốn nhìn bộ dạng đắcbot_an_cap ý nhân khi Nguyễn Kiều rời đi, ai nghiến răng nghiến lợi vì cămbot_an_cap hận.
Liễu Quốc Hoa càng cắn chặt răng nguyền rủavi_pham_ban_quyen một câu: Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ chó Liễu Nhị Thành kia, dám lợi tao, tao sẽ không tha cho nó!
Nguyễn Kiều đi xa, nguyền rủa vang lưng, khóe môi khẽ congvi_pham_ban_quyen lên một nụ cười.
Trên đường về , Nguyễn Kiều Kiều nhớleech_txt_ngu lại cái lưới mình đã đặt trên núi qua. Đó là nơi gây án, tuyệt đối không để Phó Văn Chu phát hiện ra.
Nhân lúc Phó Chu không hay biết, cô lén lút lên núi. Vốn dĩ cô không hy vọng có thu hoạch, chỉ thu lưới vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, nhưng khi nhìn từ xa trong lưới có hai thỏ xám vừa béo vừa đang cố sức giãy , mắt sáng rực lên.
Trời ạ, nàng chính là chân mệnh Cẩm ( chép vàng may mắn) rồi. may thiên này, chính còn phải thầm ghen tị với .
lưới, tâm trạng cực kỳ vui xuống . Đi đến ngã rẽ dưới chân núi, đúng lúc gặp các tổ sản của Đại đội tan ca buổi trưa, đám người, cô Liễu Bang Quốc.
Nguyễn Kiều xung quanh đông người, mắt đảo một vòng, chủ động chào hỏi Liễu Bang Quốc. Liễu Quốc giới thiệu vợ mình Liễu Mỹ Hoa cho Nguyễn Kiều Kiều quenleech_txt_ngu biết.
Liễu Mỹ Hoa nhìnbot_an_cap hai con thỏ trongbot_an_cap tay cô, vô cùng kinh ngạc: Tiểu Nguyễn, đây là cô bắt được sao?
Vâng, hôm tôi thấy có dấu vết thỏ gặm cỏ núi, nên một cái .
Liễu nhà cô, bình cố ý lên núi săn bắn, phải mấtleech_txt_ngu mấy ngày mới may mắn bắt được con . Cô chỉ lướibot_an_cap mà bắt đượcbot_an_cap hai con, khí thật sựleech_txt_ngu là quá tốtleech_txt_ngu rồi.
Nguyễn Kiều Kiều thở , cố ý lái sang chuyện : Cũng may là tôi may, nếu không cuộc sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi e không thể nào tiếp tục được.
Nhớ lại tình hình Liễu Bang Quốc kể hôm qua, Liễu Hoa đặc biệt hỏi thăm về tình trạng của Văn Chu.
Nguyễn Kiều chợt đỏ hoe mắt: Tình hình không được khả quan, phải tốn không ítvi_pham_ban_quyen tẩmleech_txt_ngu bổ điều dưỡng, nếu e không giữ được tính mạng.
Liễu Bang Quốc nghe vậy, nhíuvi_pham_ban_quyen mày: Tiền của Tiểu Phó không phải vừa bị anh nhà cô, tên Nhị Thành ở Liễu Hàng , đi rồi sao? Vậy còn đâu mà chữaleech_txt_ngu bệnh?
Nguyễn Kiều Kiều giơ nắm tiền trong tay lênbot_an_cap: Bốn nhà vừa đánh ngườivi_pham_ban_quyen kia, gửi đến chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền bồi thườngvi_pham_ban_quyen. Tạm thời đủ để chữa bệnh. Sắp tôi sẽ mang những món thịt rừng vừa được này, cùng với dược thảo đào trên núi, đi đivi_pham_ban_quyen một chút, cuộc sống vẫn thể vượt qua.
Liễu Mỹ Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: còn nhận biết được cả dược saovi_pham_ban_quyen?
Tôi y từ nhỏ, thường xuyên ông và lên hái .
Vậy cô giỏi giangbot_an_cap. ngọn núi cũng chẳng còn dược thảo quý nào nhỉ?
Không đâu. Hômbot_an_cap qua tôi còn đào đượcbot_an_cap một củ nhân sâm kia.
cô vừa dứt, những người cùng đi xung quanh tức kẻ ngạc nhiên, kẻ đỏ ghen tị, kẻ thì rụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rịch muốn lập tức lên núi đào dược liệu.
Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mỹ Hoa kêu lên kinh ngạc: Ôi chaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tiểu , may của cô sao mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt mức này?
Nguyễn Kiều Kiều cũng hiểu đạo cây to gió. Cô loan tin rằng mình có thể dùng dược đổivi_pham_ban_quyen lấy tiềnleech_txt_ngu, để mọi người biết nhà cô có nguồn kiếm tiền, khôngvi_pham_ban_quyen cần phải mãi vai nghèo khó nữa.
Cô đỏ hoe mắt: Có lẽ là do ông trời mệnh tôi không tốtleech_txt_ngu, nênvi_pham_ban_quyen thêm cho tôi chút vận may .
Những người đi cùng vốn đang ghen tị với vận may của Nguyễn Kiều , chợtvi_pham_ban_quyen đến người đàn ông cô lấy là kẻ dụng, chồng không những làm mẹ kế, mà còn phải chịu cảnh thủ sống, cuộc sống lại nghèo túng Họ lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy chẳng có gì đáng để ngưỡngbot_an_cap mộ.
Liễu Mỹ Hoa cũng gật thông cảm: may là biết nhận mặt, chứ là tôi, dù gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải dược liệu quý, tôi cũng chẳng nhận ra.
Vậy sau này tôi sẽ lên dạo thêm. dược thảo gì, tôi vẽ lại hình cho . Cóvi_pham_ban_quyen vài loại mang đến tiệm thuốc ở huyện bán, khá là đáng tiền.
, Tiểubot_an_cap Nguyễn, thế thì tốt , cảm ơn cô nhé.
Sau này chúng ta đều là hàng xóm cùng , nên làm vậy mà.
Một côvi_pham_ban_quyen vợ trẻ tuổi xấp xỉ Nguyễn Kiều Kiều bên cạnh cũng lập tức xán lại: Em gái Tiểuvi_pham_ban_quyen Nguyễn, thể cho tôi bản không?
Được . Đến lúc tôi xong, muốnleech_txt_ngu thì cứ chịleech_txt_ngu Mỹ mà sao lấy một bản.
Ngay lập tức, ấn tượng của mấy người cùng đi đối cô vợ mới về nhàbot_an_cap họ Phó tốt hơn hẳn.
Nguyễnbot_an_cap Kiều Kiều cùng mọi người đi Hợp xã của thôn, dùng tiền bồi thường mua một ít đồ dùng, rồi về căn lán bòvi_pham_ban_quyen.
Nhìn Phó Văn Chu hai đứa trẻ đang trước cửavi_pham_ban_quyen lán tranh xa, vui vẻ chạy suốtbot_an_cap quãngleech_txt_ngu đường, giơ chiếc lưới trong tay , giọng nói tràn ngập phấn khích: Phó Văn Chu, Văn , anh mau nhìn xem, em được thứ tốt gì này!
Nhìn Nguyễn Kiều vớibot_an_cap gương mặt rạng , tươi tắn chạy đến phía mình, gương mặt vốn tĩnh lặng không gợn sóng của Phó Văn Chu, tức thì ánh lên đườngbot_an_cap cong vẻ thấp thoáng không rõ rệtleech_txt_ngu.
Nguyễn Kiều Kiều chạy đến, nâng như dâng hiến bảo vật, nhét lưới bắt vào tay Phó Văn Chu. , nàng lại móc ra tám mươi đồng tiền, vênh váo vẫy vẫybot_an_cap.
Hai con thỏ , là em tự tay đặt bẫy trong rừng mà bắt về. còn lừa được tám mươi đồng từ bốn tên kia, mua được kha khá đồ rồi đấy.
Phó Văn Chu tự tay đỡ hai con thỏ từ nàng, nhìn tươi rạng rỡ nói vui vẻ, hắn không ngắt lời, chỉ lặng lắng nghe.
Thế An Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng bên cạnh lại không nghĩ vậy. Nó biết người mẹ này đã lừa tiền của khácbot_an_cap, vậy màvi_pham_ban_quyen Bố lại chẳng hề chút nào. Nóbot_an_cap thấy, Bố ngàyleech_txt_ngu càng không còn giữ được nguyên tắc.
Anh mẹ kế đã là kẻ trộm cắp, xem ra mẹ kế cũngvi_pham_ban_quyen tốt gì.
Tiền lừa đảo, căn bản tiền sạch, ai thèmvi_pham_ban_quyen khát? Gia phong nhà thật quái gở, nhân phẩm tệ hại quá!
lời này, mắt Văn Chu nghiêm lại tức khắc, cúi xuống thẳng An An: Hằng An! cho phép con ăn nói với bậc trưởng bối như vậy?
An An thấy Bố lại quở trách mình, môi ấm ức. Rõ ràng là nó đâu có sai.
, Nguyễn Kiều Kiều chẳng giận , còn đưa tay gõ nhẹ lên trán An: Lúc người ta xuống tay với Bố con, họ đâuvi_pham_ban_quyen có ra vẻ quân tử, vậy chúng tabot_an_cap hà cớ gì làm quân tử? con à, thiện lương vốn tốt, kẻ dùng lòng đối đãi với phường ác ônbot_an_cap, chínhbot_an_cap là thằng ngốc dung túng cho tà , là đang tự tạo chướng.
cần khắc cốt tâm, người khác đã dám nuốt huyết nhục của ta, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất định phải ăn tủy, bỏ của hắn. Nói thẳng ra, người khác ra một quyền, ta phải đáp lại một cước, đó mới gọi là lễ vãng lai, hiểu chưa? Tuổileech_txt_ngu còn bé, quáleech_txt_ngu hủ .
An nghe lời đó, trong lòng có chút hồ đồ, những điều này khác xa với giáo huấn nó được học từ .
Nó hoài nghi nhìn Văn Chu, dường như chờ đợi phảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bác cái ngụy luận kia, nhưngbot_an_cap chẳng được gì. Bởi lẽ Phó Văn Chu lạnh nhạt đáp một câu: Cứ nghe mẹ kế con là được.
Dứt lời, hắn không để An An tiếp tục vướng bận vào việc này, lập tức sang Nguyễn Kiều Kiều tài: Em đặt khi ? ở chỗ nào?
Nguyễn Kiều Kiều:
Đang yên , hỏi chuyện này đột ngột ! Suýt nữa làm nàng hồn vía lên mây, hoảng loạn cả lên.
Thì hôm qua lúcleech_txt_ngu lên núi tìm , tiện tay chừng núi đó thôi.
Nàng vừa xong, sợ Phó Văn Chu lại liên tưởng tới chuyện tối qua, vội vàng chỉ về phía Tây ngọn núi: Đâyleech_txt_ngu, chính là khu vực phía Tây đó.
Địa điểm Phó Văn Chu động thủ là phíaleech_txt_ngu Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng nhấtleech_txt_ngu định phải tránh đi.
Nhìn bộ dạng lạy ông tôi ở nàyleech_txt_ngu của nàngvi_pham_ban_quyen, trên gương tuấn mỹ tuyệtbot_an_cap luân của Phó Chu, ý cười cố thêm vài phần trêuleech_txt_ngu , hắn ghé sát nàng, khẽ khàng cất lời: ? Em ở phía Đông, lại bẫy ở phía Tây ư? Vậy thì
Nguyễn Kiều căngvi_pham_ban_quyen thẳng đến vô thức nuốtvi_pham_ban_quyen bọt. Hắn lại muốn nói gì ? vẫn đang thử lòng sao?
Em cũng khá làleech_txt_ngu có tiên kiến đấy, chỗ đó có thỏ.
Nguyễn Kiều Kiều thở phào một hơi, nàyvi_pham_ban_quyen đúng là mắc bệnh, sao lại cứ nói chuyện đứt quãng như thế chứ.
Tôi nói rồi , hồi hay theo ông với Bố lên núi hái thuốc, nên mới hình thói quen vô thức chú ý đến chân động vật.
Nàng nói xong, vã chuyển đề tài: Trưa chúng ta hầm một con nhé.
Văn Chu đối, An An lạnh , có Khang Khang ánh mắt đầy mong chờ, con thỏ nom ngon sao.
đànvi_pham_ban_quyen ông, một lớn hai , đều chăm chú nhìn mình, Phó Văn Chu lại đẩy lưới thỏ phía nàng.
Mắt Nguyễn Kiều Kiều trợn tròn, ý gì đây? lẽ hắn nàng ra tay giết thỏ?
Nàng nhìn thẳng Phó Văn Chu: Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không dám giết đâu.
Em chẳng phải học sao?
Tôi học y mà.
Phó Văn Chu khẽ đôi hoa đào, bộ dạng cao ngạo: Nhưng tôi cũng không dám .
Nguyễn Kiều Kiều:
Hắn nói !
Phó Văn Chuvi_pham_ban_quyen phớt lờ ánh mắt trừng trừng Nguyễn Kiều, tiếp tục: Cái như tôi đây, trời sinh tâm địavi_pham_ban_quyen mềmbot_an_cap yếu, thể làm được chuyện máu tanh này, làm sao bây giờ? Hay là, bỏ không ănvi_pham_ban_quyen thỏ nữa nhé?
Nghe mà xemleech_txt_ngu, đây là lời nói saoleech_txt_ngu? Chẳng lẽ Phó Vănvi_pham_ban_quyen Chu tối tận mắt thấy, người đánh một quyền một quyền suýtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm nát mặt khác, là ma quỷ sao?
Nàng hậm hực, phắt khỏi tay Phó Văn Chu, liếc hắn: Anh yếu ớt thì hay ho lắm sao, để tôi ra tay là được chứ gì.
Nàng đi đến tảng đá gần đó, nhìn chằm chằm con thỏ trong tay gần nửa phút, cuối cùng dứt khoát nghiến răng, mắt lạileech_txt_ngu, !
Vì đã sắm gia vị trong bếp, món thỏ nàng làm đặc biệt thơm lừng, ba người đàn ông, một lớn hai nhỏ, ai nấy đều ăn uống tưng bừng, khiến Nguyễn Kiều làm bếp cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
cơm xong, Kiềuvi_pham_ban_quyen nghỉ trưa chốc lát. Nàng nghĩ bụng, nhà không có công điểm, không thể chỉ số tiền thường nhỏ nhoi kia sống qua ngày sung túc mãi . Vở kịch sinh sống bằng nghề hái thuốc vẫnbot_an_cap phải diễnbot_an_cap, nên nàngbot_an_cap vác chiếc cái lên núi thử vận may.
Đúng như dự liệu, vận may lần nữa ghénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thăm. Nàng chỉ vừa đi vào khoảng trăm trượng, đã phát hiện mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vạt cây trông rấtbot_an_cap Ngọc Trúc.
Ôi chao, đây chính là Hoàng Tinh cơ màbot_an_cap!
Quà tặng mà lão Thiên gia banvi_pham_ban_quyen cho nàng, quả toàn là những bảo vật thượng hạng!
Nàng nheo hàm răng nhỏ xinh vì mừng rỡ, xách xẻng con, như khoác giáp ra trận, trên ngọn núi baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net labot_an_cap mà đào, đào, rồi lại đào.
Quả đúng là nơi sâu núi thẳm, chất đất khá rắn . xong mười mấy Hoàng Tinh, cánh tay nàng đã mỏi .
Ngày mai thế nào cũng phải xuống huyện một chuyếnvi_pham_ban_quyen. Phải nhanh bán Nhân Sâm cùng Hoàng này đi, biến thànhvi_pham_ban_quyen mặt.
Nàng cố tình đi xuống núi trước khi trời tối, xen lẫn đoàn người tan ca giỏ vềvi_pham_ban_quyen, vừa chiến lợi phẩm tốt vừa khiến mọi người ganh tỵ.
Vừa về đến nhà, Phó Văn Chu đã hầm lại nồi thịt thỏ vốn cố tình giữ lại từ bữa trưa, lại còn hấp thêm một nồi cơm nhỏ.
Nguyễn Kiều Kiều đang cho hắnbot_an_cap nghe chiếnbot_an_cap lợi phẩm lao động buổi chiều, bốn miệng ăn đang chuẩn bị khai tiệc, thì ngoài cửa vang lên tiếng phụ nữ cẩn thận thămleech_txt_ngu: Xin hỏi là nhà Nguyễn Kiều Kiều phải không?
Nghevi_pham_ban_quyen tiếng, mắt Nguyễn Kiều sáng rỡ, đũa bật phắt dậy mở cửa. Nàng lập tức An Như Ý, đang khoác trên mình váy trắng dài, da đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịnh hành lúc bấy giờ, tay theo một chiếc túi vải chừng hai mươi phân.
Như Ý? Giờ này sao cậu lại tới đây?
An Như Ý nhìn Kiều Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cố nénbot_an_cap lại nỗi xót xa khi nhìn nhà tranh tuềnh toàngbot_an_cap bạn thân, cười đi tới.
Tớ , chia sẻ tin với cậu đây. Việc cậu tham gia lớp học đã quyết định rồi, tớ cũng đã giúp cậu đăng kýbot_an_cap tại bệnh viện. Nhưng ngày mai cậu cần tự mình đến bệnh viện một chuyến, vì có buổi phỏng vấn. phỏng vấn bốn ngàyvi_pham_ban_quyen sẽ thi , nếu qua được thi viếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mùng Một tháng sau có thể học rồi.
Trên mặt Nguyễn Kiều Kiều tức khắcvi_pham_ban_quyen rạng rỡ nụ cười: Đây một tin mừng ban!
đang , phía sau trong căn nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Phó Văn Chu cũng đẩy cửa bước ra.
An Như Ý định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt Phó Văn Chu, mắt cô suýt chút nữa lồileech_txt_ngu ra ngoài.
Chậc chậc.
Sao trên đời lạibot_an_cap tồn tại đàn đẹp đến mức này chứ!
Nguyễn Kiều Kiều thấy An Như Ý tròn kinh , bèn quay đầu liếc Phó Văn Chu một cái, rồi bạn kéo đi: Như , tớ giới thiệu, đây chính là trượng phu của tớ, Văn .
Anleech_txt_ngu Như Ý thầm nghĩ: , quả nhiên là người đàn ông mới nhậm chức của Kiều Kiều nhà mình. Dung mạo thế này, nếu chẳng phảivi_pham_ban_quyen vì thành phần kém, lại nghèo rớt mồng , còn phải dắtbot_an_cap díu theo haileech_txt_ngu đứa nhỏ, chỉ e đã sớm bịleech_txt_ngu nhân khác giành giật đếnbot_an_cap sứt đầu mẻ trán rồi.
Kiều Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giới xong, lại nhìn Phó Văn Chu: Văn Chu, vị này là An Như Ý, người bạn chí cốt cùng em lớn lênvi_pham_ban_quyen từ .
Chu Phó Văn Chu nghe xưng hô này, lòng thấy vừa .
Hắn ôn hòa gậtbot_an_cap đầu với An Như : Chào cô, An tiểu thư.
Như Ý bật cười, Ồ, giọng nói cũng thật tai nha: Chào Phó, lần gặp mặt. Nghe bảo nhà nhỏ, tớ có mang chút quà vặt cho chúng, mong là chúng thích.
Vừa nói, cô nàng vừa đưa chiếc túi vải đang xách trong tay cho Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn cũng chẳng khách sáo gì, trựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp , nhưng vẫn nói một câu cho phải phép: Cậu đến thì đến, mang quà cáp chibot_an_cap cho phiền phức. Mau vào nhà đi, vừa khéovi_pham_ban_quyen nhà đang dùng bữa, ăn chung cho vui.
Nghĩ đến cảnh của bạn mình, An Như Ý thấy nên kiệm thực cho họ: Thôi không cần đâu, tớ nói xong chuyện chính với là phải .
Cậu làm vậy, cậu chê nghèo sao? Tớ nói cho cậu biết, nhà
Phó Văn ngắt lờileech_txt_ngu: hôm nay được thỏ rừng, đã món thịt thỏ rồi. An tiểubot_an_cap không chê, mời vàovi_pham_ban_quyen cùng thưởng thức.
Nguyễn Kiều Kiều cũng đã dùng hết sức , kéo bạn lôi tuột vào trong.
An Như Ý bước vào gian ngoài nhỏ, thấy bên lại tươm tất hơn nhiềuleech_txt_ngu so với những thấy từ ngoài sân. Xem ra mình đã lo lắng vô ích rồi.
Phó Văn Chuleech_txt_ngu gọi hai đứa trẻ ra chào hỏi An Như Ý.
Hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ không hề nở nụ , nhưng lại vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng hiểu nghĩa, đều đứng cung kính cúi chào.
Văn Chu trẻ thịt vào phòng ăn. Chúng ngoãn nghe lời đi .
Nguyễn Kiềuleech_txt_ngu Kiều múc cho An Như một bát thịt thỏ, mắt trànleech_txt_ngu ý cười: Như Ý, nếm thử mau, mónvi_pham_ban_quyen này là tớ tự tay hầm đấy.
An Như Ý nhận bát, gắp miếng thịt thỏ nếm , đôi mày ánh mắt lập tức sáng rỡ: Oa luân, Kiều , bàn vềvi_pham_ban_quyen tài , ai qua !
Nguyễn Kiều Kiều giãn mày: Ngon thìbot_an_cap cậu cứ ăn thêm chút nữa. Trong sân còn một con , lần sau xong tớ sẽ mangvi_pham_ban_quyen sang biếu cậu.
An Nhưbot_an_cap Ý giơ ngón tay cái với Nguyễn Kiều Kiều: Vẫn là Kiều Kiều nhàleech_txt_ngu tớvi_pham_ban_quyen chu đáo nhất.
Liên hai lần nghe thấy cái tên ‘Kiều Kiều’, mày Phó Văn Chu khẽ nhếch lên, hắn đầu nhìn Nguyễn Kiều một .
Tuy nhiên, sự chú ý Nguyễn Kiều Kiều đều dồn vào An Ý, nên nàng không hề hay .
Hai cô thân chuyện rôm rả, An Như Ý thi thoảng lại than thở về những ca bệnh nhân quái cô gặp ở bệnh viện. Nguyễn Kiều Kiều cũng chửi rủa đối phương, quả có chút tứ hợp cạ đầu ý hợp.
Cho dùng bữaleech_txt_ngu xong, trước lúc An Như Ý , Phó Chu vẫn hề xenvi_pham_ban_quyen lời nào.
Nguyễn Kiều Kiều không yên lòng đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn về , bènvi_pham_ban_quyen kéo cô cùng đi ra ngoài làng thuê bò tiễn.
An Ý cũng không từ chốileech_txt_ngu, sao sự an toàn vẫn trọng yếu hơn cả. Cô nàngvi_pham_ban_quyen chào Phó Văn Chu, vài câu về việc Nguyễn Kiều Kiều trước đây xui xẻo, gặp phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườileech_txt_ngu không ra gì, hy vọng Phó Văn Chu có đối đãi với Nguyễn Kiều thật tế.
Chu gật đầu đáp lời từng từng chữ.
Kiều Kiều đưa An Ý đến nhà Bang Quốc, nàng đưa tiền nhờ thuê xevi_pham_ban_quyen bò trong thôn, đưa Như Ý về thành phốvi_pham_ban_quyen. Bang Quốc không hề nói hai lời mà đồng ý ngay.
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúcvi_pham_ban_quyen Liễu Bang Quốc đi thuê xe, An Ý lôibot_an_cap ra một tiền từ trong túi, đưa cho Kiều Kiều: Kiều Kiều, cậu cứ cầm số tiền này lận lưng đi. Tháng này chỉ dành dụm được mườileech_txt_ngu mấy đồng này thôi, tháng sau lãnh lương tớbot_an_cap sẽ gửi thêm chovi_pham_ban_quyen
Nguyễn Kiều Kiều thấy lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm áp, sau khi nhận tiền nàng lại nhét ngay vào túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An Như Ý, đè bot_an_cap bạn lại: Không cần, tớbot_an_cap mà.
Biếtbot_an_cap rõ tính nàng miệng, An Ý sốtbot_an_cap ruột: Cậu có có đến mấy, giờ cũng nhàvi_pham_ban_quyen miệng ăn. Nghe lời tớ đi
Nguyễn Kiều Kiều không muốn để An Như Ý tâm, bèn móc ngay một xấp từ túi ra, giơ cho cô bạn thấy.
Này, Như Ý, tớ thực sự có tiền, cuộc sống coi như tươm tất. Cậu không cần hỗleech_txt_ngu trợ tớ , nhưng cậu giúp tớ đổivi_pham_ban_quyen một ít mua sắm các loại vật sinh hoạt nhé. Có mà không có phiếu thì vẫn bất .
Nghe nàng nói vậy, An Nhưbot_an_cap Ý thở phào nhẹ nhõm: , lặt vặt này giao tớ. À rồi, tớ thấy người đàn ông mới này của cậu cũng , trông nho nhã thư sinh, lại dễ tính. là gương đó, đối hề kém Tô Mại. Cứ cho là hắn được việc trong chuyện chăn gối , nhưng vìvi_pham_ban_quyen hắn đẹp trai như vậy, thì thôi kệ. Dù đây cậu theo Tô Mại, cũng cóleech_txt_ngu đượcvi_pham_ban_quyen hưởng thụ gì đâu cơ chứ?
Nguyễn Kiều : Thư sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáivi_pham_ban_quyen thá gì, hắn ta suýt nữa chớt người đấy!
còn hắn không được á? Em đây hôm nay người còn đau ê ẩm cả ngày trời đây này!
Đương , những lời thở này, nàng chỉ dám lại trong bụng.
Nguyễn Kiều Kiều tiễn Anleech_txt_ngu Như Ý xong, lúc trở nhà thì Phó Văn đãvi_pham_ban_quyen dọn sạch sẽ bếp, đưa hai đứa ngủ rồi.
Nàng dùng trong bình nhiệtbot_an_cap pha ra chút ấm, lau sơ sài một phen rồi trở về phòng.
Văn Chu cũng quay về từ phòng ngủ . Nguyễn Kiều đặt khăn lông lên lưng ghế, nghịbot_an_cap nhìn hắn: Phó Văn Chu, chuyện tôi nói với lúc dùng bữa, về tôi muốn đi học y, có suy nghĩ gì không?
Phó Văn Chu ngồivi_pham_ban_quyen bên mép giường, ánh mắt thâmbot_an_cap trầm mà bình tĩnh nhìn nàng: em có hoài , cứ làm theo. Tôi sẽ không bao bẻ đôi cánh của em.
Nguyễn Kiều Kiều cười , người đàn này lại thà nói chuyện. Câu nàng chưa kịp thốt ra: ‘Anh có ývi_pham_ban_quyen gì thì phải giữ cho riêng mình, tôi sẽ không chấp nhận đâu,’ giờ lại cần phải dùng tớivi_pham_ban_quyen.
thì ngày mai tôi sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào thành phố phỏng vấn, sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện bán số dược liệu kia.
Cùng đi.
Theo chính sách, Phó Văn Chu vốn không được tùy tiện khỏi vùng quản chế, nhưng hiện hắn đang ‘bị thương’, việc đi cùng Kiều vàoleech_txt_ngu thành phố ‘thăm không thành vấn đề. Khi , chỉ cần gửi hai nhỏ đại sản xuất làbot_an_cap ổn .
thôi.
người nóivi_pham_ban_quyen xong, Nguyễn Kiều Kiều đi tới mép giường ngồi xuống, định bụng nghỉ ngơi .
Nhưng người còn chưa kịp vững, Phó Văn đã trực tiếp nghiêng mình sấn tới, thế đè nàng ngã . Nụ hôn nóng bỏng tức như mưa rơi xuống.
Nụ hôn của hắn ẩm ướt, nóng lửaleech_txt_ngu đốt. Hắn trêu chọc, mút mát trên môi nàng, từng chút một, từng bước , lan dần xuống dưới, dụ dỗ nàng nóng ran toàn thân, đầu óc quay , chân rã rời.
tiếng rên , thở nàng mềm nhũn, nhưng giọngleech_txt_ngu nói lại mang theo vài phần nghiến răng xin: Phó Văn Chu, chân em vẫn còn đau lắm.
Văn Chu cười, ý cười trên mặt hắn mang theo mị lực câu hồn. Môi hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cọ sát tai nàng, hơi thở nóng hổi: Em do vận động thôi. Vận động nhiều, quen dần, tự nhiên sẽ khỏi.
Quen đầu anhvi_pham_ban_quyen !
Nhưng này còn chưa kịp thốt ra, Nguyễn Kiều Kiều không thể kìm nén nổi phản ứng bị hắn khơi dậy, trong miệng tràn ra tiếng rên rỉ trầm đục
Ngay sau đó, chiếc giường gỗ phát ra tiếng kẽo khebot_an_cap khẽ.
Tiếng dốc vội vã.
Bóng đen in hằn trên cửa sổ, kịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệt truy đuổi, mãi cho lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngừng hẳn.
Nguyễn Kiều thở dốc mẽ, thân thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể nhúc nhích được .
Mặc kệ Phó Văn Chu lại làm vẻ , đứng dậy giúp nàng lau rửa sạch .
Nàng không biết sau này mình có thíchleech_txt_ngu ứng hay không, nhưng nàng cảm thấy cái cơ vốn chưa lành lặn của mình, lại bị xóc nảy đến tan rã hơn rồi.
Nàng trừngbot_an_cap mắtbot_an_cap vẻ mặt Phó Văn Chu cực kỳ thỏa và vui vẻ khi đạt ước muốn, càng thêm tức . Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ trước ly hôn là không chịu nổi sự dâm đãng vô độ này của hắn sao?
Nàng nghĩ sao liền vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Phó Văn Chu, rốt cuộc vợ trước của anh vì sao lại ly hôn với anh?
Nghebot_an_cap lời này, Phó Văn Chu vẫn giữ vẻ điềm nhiên, tay vẫn tiếp tục giúp lau . Chỉ trên môi hắn, thản nhiên thốt ra một câu: Tôi không có tiền .
Nguyễn Kiều Kiều xongvi_pham_ban_quyen thì ngây người: Không có tiền thê nghĩa là gì? Vậy hai đứa con trai ấy của , chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ ra từ khe đá?
Phó Văn Chu ngừng tay đang lau thểbot_an_cap nàng, ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn nàng.
Ánh mắt này quả có chút đáng sợ.
Kiều Kiều rụt cổ lại: Tôi chỉ tùy tiện nói đôi câu thôi. Nếu không muốn nhắc đến, vậy cứ bỏ qua đi.
Văn Chu hạ giọng: Tôi vừa nói , là cô không tin đó thôi. chưa từng kết hôn. đứa trẻ đó con huynh trưởng . Nửa cuối năm ngoái, huynh gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện, bọn nhỏ không nơi nương nên mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được đưa đến chỗ tôi.
Trong giấc tiên tri, Kiều Kiều chỉ thấy được vài chuyện ở nửa đời mình, còn tình cảnh hiện tại của nhà hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng hoàn toàn không hay biết.
tại sao khôngleech_txt_ngu nói sớm?
Cô chưa từng hỏi. Hơn , đến chuyện này có ích bot_an_cap?
Giấy đã lĩnh, đúng vô nghĩa, nhưng
Anh là người kết lần đầu, còn tôi là lầnvi_pham_ban_quyen thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Phóvi_pham_ban_quyen Văn , anhbot_an_cap đã chịu thòi rồi.
Nếu lo tôi chịu thiệt thòi, vậy thì cứ đối xử tốt vớivi_pham_ban_quyen tôi một , Phó Văn Chu nói vân đạm phong , Vảbot_an_cap lại, cái lần táivi_pham_ban_quyen hôn này của cô có ích gì? Chẳng phải vẫn nhưbot_an_cap chưa từng có kinh nghiệm phu thênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Nguyễn Kiều :
Hắn đúngleech_txt_ngu kẻ giỏi ‘ nướcleech_txt_ngu sôi’.
Chủ đề này thể tiếp tục, mau đổi hướng.
Vậy An An và Khang Khang, tại gọi anh là Bố?
Sự tĩnh lặngbot_an_cap trong đáy mắt Phó Văn Chu ẩn sâu dưới ánh nguyệtbot_an_cap quang, khiến người ta không thể nào đoán tâm tư hắn.
Người trong vùng này, nhiềuvi_pham_ban_quyen coi kẻ khác. Những đứa trẻ không có song thân, lại bị người đâm lưng trích. Bọn nhỏ còn quá bé, không cần phải trải qua những chuyện thế này.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn Phó Văn Chu một thật sâu. Người này dẫu có đến hai mặt, bộ mặt đãi với người thân của hắn, thực sự là vô cùng tốtvi_pham_ban_quyen.
thế, cần nàng hắn đứng trênleech_txt_ngu cùng một chiến tuyến, có lẽ hắn thực sự không tâm nàngleech_txt_ngu điều gì đêm hôm .
Nhận thấy Nguyễn Kiều Kiều nhìn mình chằm chằm hồi lâu, khóe môi Phó Văn Chu cong lên, thân thể hơi nghiêng về phía trước: Kiều Kiềuvi_pham_ban_quyen, sao lại nhìn chú ?
Nguyễn Kiều Kiều sững lại: Anh gọi tôi là gì?
Kiều đó ư, chẳng lẽ không phải tiểu danh của em sao?
Nguyễn Kiều nhớ lại nay Như Ý cứ gọi ‘Kiều Kiều’ khôngleech_txt_ngu ngớt, chắc hẳn hắn đã nghe thấy: Đúng là tiểu danh của tôi.
Ai đã cho em cái tên này? quả thực rất hợp với tính cách của nàng, vừa mại vừa kiều mị lại thơm tho.
Ông nội tôi vốn muốn đặt Kiều, nhưng bà nội không chữ, đi ở thôn đã ký nhầm, nên mới có tên như bây giờ. Kiều Kiềuvi_pham_ban_quyen thành tiểu , chỉ những cực kỳ thân cận mới gọi.
Ngón tay thon dài Phó Văn khẽ nâng cằm nàng: Vậy anh gọi chẳngleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen là vừa vặn sao? Trên đời , đại để không có ai có mối quan hệ sâu sắc, vừa thân hơn giữa và emleech_txt_ngu nữa. Em nghĩ thế nào?
muốn thì gọi, hà cứ phải ghé sát lại như vậy, lại buông lời . Haileech_txt_ngu người họ chỉ mới là cặp phu thê ‘hợp tác’ quen biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau vỏn vẹnbot_an_cap ba ngày, cần gì phải làm ra thânleech_txt_ngu mật dính dấp đến .
nhiên là muốn thử lại xem Kiều Kiều rốt cuộc mại, kiều đến nhường nào. Hắn vừa , bàn đang nâng cằm nàng liền chuyển sang khẽ nhéo, rồi đầu, trọn lấy .
Quả nhiên là Nguyễn Kiều Kiều, càng nếm càng thấy mềm mại.
Ưm
Không phải chứ, người lại đến?
Nàng đưa tay chống lên vai , nghiêng mặt , nhưng môi của Phó Văn Chu lại nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng tự định vị, lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức đuổi theo, ngăn chặn mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời nàng toan thốt ra.
Sau một hồi triền miên kề tai áp má, nàng lại hắn đè trên , vò đến điên bát đảo.
Người đàn này sao lại có tinh lực dồi dàovi_pham_ban_quyen đến thế, khao khát đến mức này, rốt cuộc hai mươi mấy năm trước hắn đã nhịn nhục bằng cách nào?
Đêm tân hônleech_txt_ngu thứ ba, lại chìm vào giấc ngay khi chạm gối, trong trạng thái không thể mởbot_an_cap nổi mắt.
Vừa rạng đông ngày thứ hai, Nguyễn Kiều Kiều vừa mở thấy Phó Văn Chu nằm kề bên, ánh chămleech_txt_ngu chú dõi theo nàng.
Thấy nàng tỉnh, Phó Văn Chu tình phấn chấn, cất lời: Kiều Kiều, sớm an .
Nguyễn Kiều Kiều chống hai cánh tay ngồi bật dậy. cảm giác nhức rã toàn thân mà nàng đựng khi giấc sáng hôm qua lại kéo .
Nàng khẽ một hơi, Phó Văn cũng ngồi thẳng người: Thân thể Em vẫn còn chưa thích nghi được à?
Nguyễn Kiềuvi_pham_ban_quyen Kiều lườm hắn một cái: Anh bảo xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Kiều Kiều rồivi_pham_ban_quyen ưbot_an_cap? Vậyleech_txt_ngu Anh xoabot_an_cap bóp cho Em , vừa nói, hắn đã đưa tay đặt lên nàng, xoa .
Nguyễn Kiều cố nén đau, tránh khỏi tay hắn: cần. Nàng đưaleech_txt_ngu cổ tay đồng hồ: Gần sáu giờ rồi, mauvi_pham_ban_quyen dậy dọn dẹp, ăn cơm xong chuẩn bị thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phố thôi.
Phó Chu gật , cùng bước xuống sàn nhà: Được, mọi đều tùy ý Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn bộ ôn hòa lúc của Văn Chu, lại nhớ tớivi_pham_ban_quyen sự cuồng loạn đêm hắn đã trút xuốngbot_an_cap người mình Hẳn là trên đời này chỉ có Tôi biết, bên dưới ngoài nho đoan chính kia của hắnleech_txt_ngu, ẩn giấu một tâm đến nhườngbot_an_cap nào.
Ăn xong, hai người đưa trẻ đến đội sản xuất, tìm Trưởng thôn xin giấy thiệu rồi cùngleech_txt_ngu nhau đi sangvi_pham_ban_quyen thôn bên cạnh để đón xe.
người tới thành phố đã gần tám giờ sáng. vì chỉ có vỏn vẹn một buổi sáng, liền trực phân công hợp tác.
Phó Văn đi bán dược liệu, còn Kiều Kiều sẽ tới bệnh viện phỏng vấn. Đến mười giờ, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người sẽ tập hợp tại cửa hàng bách hóavi_pham_ban_quyen, cùng nhau mua chút vật dụng rồi trởleech_txt_ngu về.
Nguyễn Kiều Kiều đến bệnh viện, tìm An Như Ý, rồi cô vào khu nhà hành đểleech_txt_ngu phỏng . Cácbot_an_cap câu hỏi do mấy chủ nhiệm ra có lẽ sẽ khó đối với những người thức y học còn non , nhưng với Nguyễn Kiều Kiềubot_an_cap, chúng đơn như trở bàn tay.
Hơn giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đã qua vòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phỏng vấn nhận được thông báo trực tiếp, bốn ngày sau có quay lại để viết.
An Như Ý tiễn ra cổng lớn bệnh viện, rồi còn đổi lại cho Nguyễn Kiều Kiều số phiếu mua hàng mà sáng nay cô đã đặc nhờ mấy đồng nghiệp giúp.
Nguyễn Kiều Kiều rời bệnh viện, hàng bách thì Văn Chu vẫn chưa có mặt, nàng mình đi xem trước. Quần áo của bọn trẻ tuy sạch sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng đã cũ sờn, đặc Khang Khangbot_an_cap đang tuổi nghịch ngợmleech_txt_ngu, đầu gối quần đã bị mòn rách sắp thủng, nàng bèn chọn thước vải, định may cho Phó Văn Chu và bọn trẻ mấy đồ mới.
Nàng vừa xong vải, xếp gọn gàng thì nghe thấy một giọng nữ dịu dàng vang lên bên cạnh: Em gái ?
Nguyễn Kiều quay đầuleech_txt_ngu nhìn khuôn mặt xa lạ này, khẽ nhíu mày. Người nào đây?
May mắn thay, nàng lập tức nhìn thấy gương mặt chữ điền, lông mày rậm mắt to hơi quen thuộc đứng cạnh phụ nữ.
Nàng vỡ lẽ, thìleech_txt_ngu , lại Tô Mại và Đoạn Phương Nhã.
Cả người này đều đã thay trang phục, trách nào nàng không nhận ra ngay. hai người này thật sự rảnh rỗi đến vậy ư? Tôi vào thành hai lần mà lần nào cũng đụng mặt , chi bằng nói Tôi may hơn?
Nàng tùy ý nâng tay, vén lọn tóc mai rủ xuốngleech_txt_ngu mang ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau vành , ánh mắt đầy xa cách thẳng vào hai người: , tìm Tôi có chuyện gì sao?
Đoạn Phương Nhã vốn đang tươi cười, định cấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời, nhưng khi ánh mắt dừng lại ở chiếc đồng hồvi_pham_ban_quyen trên cổ tay Nguyễn Kiều , cô ta kinhleech_txt_ngu ngạc đến nỗi trực tiếp chuyển sang chủ khác: Chiếc đồng hồ này Cô lấy từ đâu?
Nhớ đến lai lịch chiếc hồ trên tay, Nguyễn Kiều Kiều khẽ mày, cố tình giơ cổ tay lên, lắc nhẹ một cái mặt Đoạn Phương Nhã: Đồng của kẻ khác từbot_an_cap đâu mà có, cannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dự gì tới cô?
Đoạn Phương Nhã cau chặt mày, nàng ta không chịu răng? ràng hôm kia tôi đi mua, nhân cửa hàng nói đó là cuối cùng, cho dù nhập lại hàng cũng phải đợi thêm thời gian.
Hơn nữa, kia gặp Kiều , rõ ràng cô ấy đeo hồ, vậy mà bây giờ lại có?
Nàng ta chợtleech_txt_ngu nhớbot_an_cap đến chiếcvi_pham_ban_quyen đã Phó , mắt đầy hồ nghi đổ dồn lên mặt Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều trên mặt toát ra vẻ tự của kẻ tiểu nhân thành công: Đoạn cứ nhìn chằm chằm đồng hồ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì? Nghe nói kiểu dáng này đây rất được ưa chuộng, sao cô lại không có? lẽ cô không vừa ý sao?
Đoạn Phương Nhã giận đến mặt. Lẽ ra ta cũng đã sở hữu được , chỉ vì Phó Văn Chu đột nhiên đổi tâm tính Khoan , ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thay đổi tâm tính đâuvi_pham_ban_quyen chỉ có Phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Chu.
Đời trước, Nguyễn Kiều Kiều cứ quấn quýt Mại, dây dưa nhiều năm khôngbot_an_cap chịu ly hôn để nhường vị trí cho nàng. Còn Phó Văn Chu, dù được phục hồi danh dự về thành, vẫnleech_txt_ngu đơn độc nuôi hai cháu của trưởngleech_txt_ngu mà khôngbot_an_cap hề táibot_an_cap hôn. Thế nhưng, vận mệnh hai này kiếp này lạibot_an_cap đều đã thay đổi!
trước, khi tôi đến Vănvi_pham_ban_quyen Chu, còn nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều trên ngọn núi kia, lẽvi_pham_ban_quyen nào
Nàng ta đang mình chìm trong mớ suy rối ren, chợt Tô Mại bên cạnh thấy Nguyễn Kiều Kiều lại lộ cái vẻ hống hách, chèn ép người khác như thủa trước, bèn mày thật sâu.
Vì thiện ý, Anhvi_pham_ban_quyen tiến lên một bước, đứng đối Nguyễn Kiều Kiều, chủ động nhắc nhở: Kiều Kiều, chúng ta đã ly hôn rồi. Em hiểu , sau tôi sẽ không còn lý do gì để cấp dưỡng cho em nữa.
Kiều Kiều mắt nhìn thẳng vào mặt Tô Mại, ánh mắt toát lên miệt lạnh nhạt: Nghe nói ngay cả khi ta còn là vợ chồng, cũng chưa từng tiêu xài tiềnbot_an_cap nong gì của Anh, ngược lại còn hy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít vì Anh và gia đình Anh, lời này đúng không?
Huống , tiền của Anhbot_an_cap khi ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng phải đã dâng hết Đoạn Phương Nhã, người không hôn với Anh, tiêu rồi sao? nhânleech_txt_ngu tôi còn chẳng mảy may đểbot_an_cap ý, nay ly hôn, tôi càng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thèm nhỏ dãi. muốn cấp tiêu thì cấp, tôi không cầnbot_an_cap.
Tô Mại nghe những lời này, trong thấy khó chịu. Nàng đang trách Anh đã đãi nàng sao? Thế nhưng, hồi đó mỗi tháng Anh đưa tiền sinh hoạt không hề ít, chỉ là nàng tình cố chấp, cứ khăng khăng nói không cần
Nguyễn Kiều, em đừng cứ như một con , nào cũng chọc ngoáy người khác. Tôi em, một trăm đồng đã đưa cho em trông có vẻ không ít, nhưngbot_an_cap cũng chẳng tiêuvi_pham_ban_quyen được . Em đừng quávi_pham_ban_quyen phung phí, cần phải tìm được nguồn thu nhập mới trước
Một trăm đồng nào? Nguyễn Kiều lập tứcleech_txt_ngu Anh, giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị: Một trăm đồng từ đâu ra?
Tô Mại nghi : Em không biết sao? Vậy chiếc đồng hồ của em là từ đâu?
Anh quản tôi làm gì, tôi chỉ hỏi một trăm mà Anh nhắc tới là có !
ngập ngừng một chút, rồi mở : Khi tôi mang hành lý đến nhà họ cho , cha dượng em đã đếnleech_txt_ngu nhà gái tạm trúvi_pham_ban_quyen, tôi bènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa cho ông ta một trăm đồng, nhờ chuyển lại cho em. lẽ em
Kiều Kiều đến mức mặtvi_pham_ban_quyen tối sầm, giọng nói cũng bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giác cao lên vài phần: Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , có bị khôngbot_an_cap, tôi mất , chẳng lẽ Anh cũng mất trí nhớ theo? biết và nhà Liễu Lão Tứ như nước với lửa sao?
tiền đó, họ khôngbot_an_cap giao lại em ?
Nguyễn Kiều Kiều lườm Anh : Vôbot_an_cap ! Tôi hỏi Anh lại lần nữa, chắc chắn đã đưa tiềnleech_txt_ngu hắn ta ngayvi_pham_ban_quyen khi ly hôn, đúng không? Đưa vào lúc nào?
Chiều hôm ly hôn. Lúc không hiểu vì sao có rất nhiều hàng xóm vây kín trước cửa nhà hắn ta, họ đều đã nhìn thấyleech_txt_ngu.
Rất nhiều hàng ? hẳn là lúc Liễu Lão Tứ đang nóng lòng muốn gả tôi đi lầnvi_pham_ban_quyen nữa, đúng lúc có người đến vui.
Tốtvi_pham_ban_quyen, đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ, số tiền này tôi định sẽ đòi , giọng nàng lạnh nhạt đi rất nhiều. ngẩng đầu nhìn Tô Mại lần nữa, đáy mắt càng thêm sắc lạnh.
nhiên, Tô , một trăm đồng kia, là tiền Anh bồi thường cho tôi suốt ba năm qua? Hay là tiền công vú nuôi? Dù là bồi hay tiền công chăm sóc gia đình Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thìvi_pham_ban_quyen quá ít ỏi. Chỉ vỏn vẹn một trăm đồng, Anh đang bố thí cho ăn mày sao?
Tô Mại nghĩ Nguyễn Kiều đang chê Anh dùng tiền sỉ nhục nàng, đangvi_pham_ban_quyen định lời thì nghe Kiều Kiều nói tiếp: Giờ đây tôi sẽ không tính khoản phí tổn tuổi xuân của tôi, cũng chẳng tính học hành và tiền đồ tôi đã bỏ vì Anh. Tôi tính mức phí vú nuôi thấp nhất. Cứ tính mức mươi đồng , không cao phải không? Vậy một năm là hai trăm bốn đồng, ba năm là bảy trăm hai mươi đồng. Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh, Anh định thanh toán nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nàovi_pham_ban_quyen?
Sắc mặt Tô Mại sầm, Anh lạ lẫm nhìn Kiều . còn như , lặp đi lặp lại Anh rốt cuộc có yêu nàng không, mà lại bắtbot_an_cap đầu đòi tính sổ với Anh ư?
Phương Nhã đầu còn đang bậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suy về chiếc đồng hồ kia, nghe thấy Nguyễn Kiều Kiều lại đòi tiền Tô Mại, nàng ta lập tức lại suy nghĩ. Tiền của Tô Mại sau này là của mình, dựa vào gì mà phảileech_txt_ngu đưa cho người đàn này?
Emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái Kiều Kiều Nàng ta định mở lời, lại thấy Phó Văn Chu vào cửa tiệm .
Đoạn Phương Nhã mắt sáng rỡ, lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giơ lên vẫy về phía Phó Văn Chu: Biểu Cữu.
Thấy phản ứng của nàng ta, Nguyễn Kiều Kiều và Tô Mại cũng đồng thờivi_pham_ban_quyen quay đầu nhìn ra ngoài, vừa vặn thấy Phó Vănvi_pham_ban_quyen Chu đang bước vàobot_an_cap.
Nguyễn Kiều Kiều trong lòng thoáng hoảng hốt. tên thật biết chọn thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điểm, sao lại cứ phải đúng ngay này chứ?
Tôi toán khoản bồibot_an_cap thường với cũ đây, tôi vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới ly đãbot_an_cap giá ngay lậpbot_an_cap tức, y còn chịu tiền tổn thất mới là chuyện lạ. Tiềnvi_pham_ban_quyen bạc mới là thứ quanbot_an_cap trọng, Phó Văn Chu ? tôi không quen biết.
Nàng ta cố giữ điềm nhiên, dời ánhbot_an_cap mắt khỏi mặt Phó Văn Chu.
Phó Vănleech_txt_ngu nhìn thấy ánh mắt của , ánh mắt vốn dĩ cònleech_txt_ngu khá bình thản khi lướt qua người, chốc như phủ lên mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tầng lạnh.
Đoạn Phương đãvi_pham_ban_quyen lập tức chủ động hàn với Phó Văn lần nữa: Biểu , sao trùng hợp vậy, sao Cữu lại đến huyệnbot_an_cap lỵ?
Ánhleech_txt_ngu mắt không nóng không lạnh của Văn Chu rơi trên mặt Đoạn Phương , ngay cả giọng toátleech_txt_ngu xa cách mà ai cũng có thể nhận ra: Cô quản thật rộng đấy.
Đoạn Phương Nhãleech_txt_ngu đâu thèm tâm thái độ của Phó Văn . đây nàng chính ông trời ưu ái sủng ái, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết cả gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tộc Vănleech_txt_ngu xử lý mức lung lay sắp trong kiếp trước tuyệt đối không được phép tái diễn. Câyleech_txt_ngu đại thụ Phó Văn này, nàng định phảileech_txt_ngu lôi kéo cho bằng được.
chao, Biểu Cữuleech_txt_ngu, không phải Cữu ở , nên mừng rỡ quá thôi sao.
không cần thiết. Phó Văn Chuvi_pham_ban_quyen vừa nói, ánh mắt lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nữa đổ dồn lên mặt Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều cảm nhận được mắt Phó Văn Chu đangvi_pham_ban_quyen hướng mình, nhưng nàng không hề đáp lại một phân nào. Bề nàng trông vững như cọc, nhưng chất hoảng loạn cực độ, trong lòng bắt đầu đốt hương khấn Phật, xin trời đất.
Phó Văn Chu, gia, Tổ ơi, cầu xin đốileech_txt_ngu đừng phá hỏng đại kế làm của tôi, ngàn vạn lần đừng bắt chuyện với tôi. Không quen, chúng ta bản hềleech_txt_ngu quen biết!
Phóbot_an_cap Văn Chu mắt thăm thẳm, chằm chằm nhìn Nguyễn Kiềubot_an_cap Kiều đứng đối diện. Đoạn Nhã thấy ánh mắt Phó Kiều Kiều, nghi hoặc lòng vừa lại nổi lên lần nữa, nàng ta do dự một chút rồi hỏi: Biểu Cữu, Cữu quen biết Em gái Kiều Kiều sao?
Ánh mắt Phó Văn Chu nhìn Đoạn Phương Nhã lần , chẳng khác nhìn một kẻbot_an_cap khờ : Cô bước chân ra khỏi cửa không mang theo ư? Người nhìn thấy trên núi hôm kia, chẳng lẽ phải ấy?
Tuy bị Phó răn dạy, nhưngleech_txt_ngu Đoạn Phương không nổi lấy phần tính khí. Nói đùa sao, thế lực lai củabot_an_cap con người , ebot_an_cap rằng sẽ là một tay chebot_an_cap trời.
Hơn nữaleech_txt_ngu, Phó Văn Chu nói như vậy, rõ ràng làleech_txt_ngu hắn và Nguyễn Kiềubot_an_cap Kiều hoàn toàn khôngleech_txt_ngu quen biết nhau. Mọibot_an_cap ngờ trong lòng nàng tan biến, nàng cười hiền hậu: Đúng đúng đúng, kia trên chúng ta đã thấy từ xa rồi. Vì có duyên gặp mặt, em giới thiệu lại một chút nhé. Cậu, vị là Nguyễnleech_txt_ngu Kiều Kiều, là tiền của A Mại. Em gái Kiều Kiều, này là biểu xa của tôi, hiện đang cư tại Hậu Liễu Hàng, hình như rất gần thôn của em đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nguyễn Kiều Kiều khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màng đến Đoạn Nhã, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ gật với Văn Chu: Chào anh.
Phó Văn Chu lại lạnh lùng dời mắt đi. Trước mặt cựu phu, nàng ngay cả khí giới thiệu không có ư? Rất !
Ở mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên, Tô Mại, đã âm thầm giá Phó Văn Chu kể từ khi hắn bước vào, cùng cũng thu lại ánh mắt khi chạm phải sự lạnh của phươngbot_an_cap.
Xem , cũ từ lâu, Phó Chu đã không còn nhớ.
Nếu vậy mình cũng chẳng cần phải xen vào chuyện của người khác.
Thấy Phó Văn Chubot_an_cap hoàn toàn không tới Nguyễn Kiều Kiều, Đoạn Phương Nhã nhếch môi một cười thỏa mãn.
Một tầm thường Nguyễn Kiều Kiều, Văn Chu tấtvi_pham_ban_quyen nhiên không lọt vào mắt xanh, chỉ là conbot_an_cap kiếnvi_pham_ban_quyen hôi, không xứng xách giày cho hắn.
Nàng cười vẻ thân thiện: gái Kiều Kiều, em đừng để tâmbot_an_cap nha, biểu cậu tôi không phải khinh thường em đâu, người hắn thực chất rất tốt. Hơnbot_an_cap nữa, chúng ta đều là bạn bè, có vài lời chị thấy không thể không nói, chuyện em A Mại phí bảo mẫu ba năm, có là hơi không thíchvi_pham_ban_quyen hợp không? Hồi đó người vẫn là vợ chồng, sao lại tính toán chi li như vậy?
Kiều Kiều bật cười . Hiện giờ nàng còn mong Phóbot_an_cap Văn Chu đừng để ý đến nàng nữa lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đằng khác: Ồ, thì ra cô Đoạn còn thời điểm đó anh ta và tôi mới vợ chồng sao? Vậy thì tại saoleech_txt_ngu lại tâm thụ thứ vốn dĩ thuộc về tử của anh ta?
Cô hưởng trọn tất cả, cònleech_txt_ngu vợ trên danh nghĩa như tôi lại phải làm thảy công việcbot_an_cap của một hộ lẫn bảo , vậy tôi nhận chút tiền công thì có gì sai?
Nhưng embot_an_cap vừa mở miệng đã đòi trăm hai mươi tệ, đâu là một nhỏ.
Phó Văn Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng bên cạnh nghe thấy thế, khinh miệt cười thành .
Phương Nhãvi_pham_ban_quyen nghe thấy khẩy củaleech_txt_ngu cậu, liền đoán chắnvi_pham_ban_quyen cũng cảm hành ly hôn rồi còn tiền cựu phu của Nguyễnleech_txt_ngu Kiềuvi_pham_ban_quyen là vô sỉ, nhìn Phó Văn Chu, nét đầy chínhbot_an_cap trực.
Biểuleech_txt_ngu , người có thấy Kiều Kiều làm như vậy là không ổn không?
Nguyễn Kiều nhìn về phía Phó Văn Chu, , hắn đừng có mà linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy nhé.
Nàng biết, một số người giàu có mang chút ngạo cốt, bề ngoài lúc nào rằng danh trọngbot_an_cap hơn bạc, nhưng mà thật đâu. Tiền cất trong , chẳng phải thơm tho hơn saovi_pham_ban_quyen?
Phó Văn Chu lạivi_pham_ban_quyen Nguyễn Kiều Kiều lần nữa, ánh mắt hai người giao nhau, trong hắn nhuốm đầy ý tức hờ : Ba năm, bảy trăm hai mươi , tháng chỉ hai tệ? Ha, làm bảo mẫu như vậy đúng là quá bèo bọt.
Sắc mặt Đoạn Phương Nhã cứng đờ. Chu này làm sao vậy, sao chĩa khuỷu tay ra ngoài thế kia?
Nguyễn Kiều Kiều cười. Nóibot_an_cap hay , nữa đi.
Nàng không đáp lời Phó Văn Chubot_an_cap, chuyển sang nhìn Mại: Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô, anh xem kìa, người ngoài bảo mẫu ngoài kia, hai mươi tệ là rẻ mạt. Tôi vì muốn đòi lại một chút công cho mình mà đã hạ yêu cầu xuống mức thấp nhất .
Anh hãyvi_pham_ban_quyen cho tôi một lời định, khoản tiền này, rốt cuộc anh có hay ? Nếu anh không nỡ chi ra, cũng thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Anh có thể quỵt nợ không trảleech_txt_ngu, nhưng tôi thể để ba năm thanh xuân này hóa thành chó ăn, tôi phải đi
Vài chữ còn chưa kịp thốt raleech_txt_ngu, Tô Mại đã ngắt lời nàng.
Đượcbot_an_cap, như ý cô muốn, tôi sẽ bổ sung thêm sáu trăm hai mươi tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa. Chiều nay tôi sẽ đi rút tiền, ngày sẽ đến họ tìm đưabot_an_cap tiền.
Kiều kinh , bảy trăm hai mươi tệ ? Cứ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này vào tay rồi sao?
Nàng che sự phấn khích trong lòng, giả vờ lạnh nhạt: Anh không cần đến họ Liễu đâu, tôivi_pham_ban_quyen không sống ở đó.
Tô Mại nghe , sắc mặt chợt chùngleech_txt_ngu xuống: đã ly hôn rồi không ở nhà họ Liễu? Vậy hiện tại cô sống ở ?
Nghe thấy lẽ của Tô Mại dù lạnh lùng nhưng lại sự quan tâm, gương mặt Đoạn Phương Nhã lập tức khó coi.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay