TRỌNG SINH THÀNH BÁC SĨ BỊ HÃM HẠI – CÔ DÙNG LUẬT PHÁP VÀ TRÍ TUỆ KHIẾN TỪNG KẺ PHẢI TRẢ GIÁ!

Tống Uyển Story on-going 16/04/2026 63 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🚨 Xuyên Thư Lừa Gạt Tổng Tài Mất Trí Nhớ: Kế Hoạch Chạy Trốn Khỏi “Tử Thần”!

🏃‍♀️💨Vừa mở mắt đã thấy nam chính bạo chúa Sở Cận Hàn đang cởi áo trước mặt , lại còn là phiên bản shipper mặc đồng phục màu vàng xỉn? Tống Vân Phi khóc không ra nước mắt khi phát hiện mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, ôm luôn kịch bản “tử thần” chờ ngày bay màu!Nguyên chủ vì sợ ngồi tù sau khi đụng xe trúng tổng giám đốc Sở Cận Hàn , đã lừa gạt vị đại lão mất trí nhớ này rằng họ là thanh mai trúc mã. Ác độc hơn, cô ta đưa anh bỏ trốn đến nơi xa xôi , tịch thu điện thoại , bắt vị tổng tài cao ngạo phải sống trong căn phòng trọ tồi tàn và cày cuốc giao đồ ăn mưu sinh. Đáng sợ nhất là, theo cốt truyện, khi khôi phục trí nhớ, anh sẽ quay lại trả thù tàn khốc và tống cô vào tù. Hãy thử tưởng tượng tiếng quạt máy quay vù vù cọc cạch trong đêm oi ả , tiếng động cơ xe máy điện cũ nát lướt qua đường phố , và giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đầy áp bức của Sở Cận Hàn vang lên sát bên tai … Để kiếm lộ phí bỏ trốn ra nước ngoài bảo toàn mạng sống , Tống Vân Phi quyết định dấn thân làm nhân viên môi giới bất động sản. Nhưng kỳ lạ thay, vị đại bạo chúa kia không những không đuổi cô đi mà còn tự mua trà sữa cho cô , thậm chí bắt đầu ghen tuông điên cuồng vì tưởng cô ngoại tình với kẻ khác?🎭 Nữ chính “rớt liêm sỉ” sinh tồn: Mồm mép tép nhảy, kỹ năng lươn lẹo cực cao. Hành trình từ cô nàng nguyên chủ lười biếng ăn bám thành nhân viên sale bất động sản nỗ lực phát tờ rơi dưới cái nắng đổ lửa để gom tiền “chạy nợ” tử thần sẽ khiến bạn dở khóc dở cười.💥 Đại lão “rớt đài” nhưng vẫn bá: Dù mặc áo shipper đi con xe điện tàng tàng , khí chất ác ma bẩm sinh của Sở Cận Hàn vẫn dư sức “vả mặt” cực căng những gã công tử rởm dám trêu ghẹo nữ chính.🍬 Tình tiết “Cẩu huyết” lật xe khét lẹt: Từ sự chán ghét và bài xích tột độ, mối quan hệ của cả hai dần chuyển sang pha “tự vả” đôm đốp. Tưởng nữ chính cắm sừng mình , vị tổng tài não to không lo lấy lại ký ức mà chỉ lo hạ mình khuyên cô đừng chia tay!

🎧 Đeo ngay tai nghe, tắt đèn đi và để giọng đọc truyền cảm của TruyenFullAudio.net đưa bạn đắm chìm vào thế giới ngôn tình xuyên không đầy kịch tính này. Nút PLAY ở ngay bên dưới, bấm nghe ngay để cày rank sinh tồn cùng Tống Vân Phi nhé! 🔥

TRỌNG SINH THÀNH BÁC SĨ BỊ HÃM HẠI – CÔ DÙNG LUẬT PHÁP VÀ TRÍ TUỆ KHIẾN TỪNG KẺ PHẢI TRẢ GIÁ! cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

Tôi trước .
Giọng nóivi_pham_ban_quyen trầm thấp từ tính của người đàn ông vang lên từvi_pham_ban_quyen phía sau khiến Tống Vân rùng mình một cái.
Cô đột ngột mắt, đập vàovi_pham_ban_quyen mắt là một tường cũ kỹ đốm, vài chỗ lớp vôi đã bong nẻ, bên trên có những hình vẽ và chữ viếtvi_pham_ban_quyen đủbot_an_cap sắc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết là của ai.
Tống Vân Phi có chút , chẳng phải cô đang ngồi trên sao? Rốt cuộc bị đưa đến nơileech_txt_ngu quáileech_txt_ngu quỷ nào thế này?
Chưa kịp hiểu ra chuyện gì, một cơn đói cồn cào ập đến từ dày, khiến cả người đảo, đầu óc choáng váng.
Ngửi thấy mùi thức ăn thơm phứcbot_an_cap trong không khí, Tống Phi gượng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra khỏi giường.
Lúc này cô mớivi_pham_ban_quyen nhận ra mình trên một chiếc giườngbot_an_cap đơn.
Đây là một căn phòng trọ khá , bàn ăn và giường đều chung một chỗ, đối chéo là phòng tắm.
Ở phía sau cô không xa, mộtleech_txt_ngu người ông cởi áoleech_txt_ngu khoác .
ông này dáng người cao ráo, vai rộng chân dài, lôngleech_txt_ngu mày sâu ngũ quan góc cạnh, lên vẻ lạnh lùng.
Chỉ là bộ đồng phục giao hàng màu xỉn trên người anh quẻ vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khí chất ấy.
Tống Vân chớp chớp mắt, nhìn chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm người đàn ông hồi lâu.
Người đàn dường cũng nhận ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh nhìn của côbot_an_cap, anh áo đồng vắt lên ghế rồi ngước mắt nhìn cô một cái.
bot_an_cap ăn cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước đi, đợi tôi tắm xongvi_pham_ban_quyen sẽ đến.
mặt anh không chút biểu cảm, xong câu liền đi vào .
Tống Vân Phi vẫn còn trong trạngbot_an_cap tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngác, định bụng lấp đầy cái bụng trước rồi tính sau.
Thếbot_an_cap nhưng ngay khi chuẩnleech_txt_ngu bị xuống giường, bỗng vang tiếng oanh, một luồng ký ức không thuộc về ồ ạt tràn về.
Cô chết lặng tạileech_txt_ngu chỗ.
, xuyên thư rồibot_an_cap sao?
Nhớ ra rồi, cô nhớ ra cả rồi!
Vừa cô đang ngồi xe ra bay, trên xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rảnh rỗi đọc tiểu thuyết, quả xe taxi diện vào một xe thể thao vượt đèn đỏ, thếvi_pham_ban_quyen là cô xuyên vào cuốn thuyết đang đọc dở này.
đàn ông lúc nãy chính nam chính trong sách – Sở Cận Hàn.
Mà cơ thể cô xuyên cũng là Tống Vân Phi.
Nguyên chủ vốn mộtleech_txt_ngu viên nhỏ của tập đoàn Yến Kim tại Thị. Nửa trước, côbot_an_cap đi bay đón khách.
Kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả khách không đón được, ngược lại đâm trúng một người.
Hơn nữa người bị đâm lại là tổng giám đốc công ty – Sở Cận Hàn, người mà mới chỉ gặp qua lần.
Trên đường bệnh viện, Sở Cận Hàn đột ngột tỉnh lại nhưng bị mất trí nhớ.
Nguyên chủ phải ngồi tù, trongleech_txt_ngu lúc tâm thần định đã đưa rabot_an_cap một quyết định táo bạo.
Cô lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sởleech_txt_ngu Cận , nói mình là gái anh.
Nào là người là thanh mai mã, cùng lớn lênvi_pham_ban_quyen cô nhi viện, cô đã làm lụng nuôi anh ăn học, chờ anh đi du học năm năm .
Kết anh vừa về đãbot_an_cap đắc tội với kẻ thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bị người ta đánh đếnleech_txt_ngu mất trí nhớ, cô khó khăn lắm mới cứubot_an_cap anh rabot_an_cap. Vậy mà Sở Cận Hàn lại tin sái cổ.
Thế là nguyên chủ lập nghỉ việc, cả tiền cũng không lấy, đưa anh bỏ trốn trong thành phố Thanhvi_pham_ban_quyen Thành xa xôi này.
Sau đến Thành, nguyên chủ lại lấy lý do trốn kẻ thù để ép anh ở trong phòng trọ này suốt hơn tháng.
bot_an_cap điện thoại, không cho anh tiếp với bất kỳ thiết truyền thông nào.
Đợi khi sóng biển lặngvi_pham_ban_quyen, nguyên chủ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để Sở Cận Hàn ra ngoài tìm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
leech_txt_ngu không cho anh vào làm ở các công ty lớn vì kẻ thù nhận ra.
Sau hàng chiêu trò thao túng tâm lý, cô cùng Sở Cận Hàn tìm được công việc văn phòng nhỏ, tháng ba nghìn năm tệ.
Nhưng ba nghìn năm trăm tệ cănvi_pham_ban_quyen đủ cho chi tiêu hàng tháng của người, Sở Cận Hàn không còn cách khác, đành nhận thêm việc đi đồ ăn đêm.
Về phần nguyên chủ, trong lòng cô ta chỉ nghĩ đến làm sao để có con với Sở Cận Hàn.
Như , dù sau anh khôi phục trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ tình đứa trẻ cũng sẽ không làm cô tabot_an_cap, biết đâu chừng có cơ hội bước chân vào hào môn, tệ nhất thì cũng nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một khoản tiền bồi .
suốt ngày không đi làm, bởi vì không biết lúc nào Sở Cận Hàn sẽ khôi phục trí nhớ nên cả ngày chỉ quanh quẩn tính kế làm sao để được ngủ cùng anh.
Sở Cận Hàn mất trí nhớ trí thông còn . dù nguyên chủ diễn rất thành, nhưng trong lòng anh vẫn có chút nghi ngờ.
Nguyên chủ đổi điện thoại cho anh, đổileech_txt_ngu số mới, trên đó cô ta ra thì không có bất kỳ liên lạc nào khác, bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân việc nàybot_an_cap đã vô cùng khả nghi.
Hơn nữa, Sở Cận Hàn không nhận được tình cảmbot_an_cap mình dành cho nguyên chủbot_an_cap.
Cộng thêm việc nửa năm qua nguyên chủ kiểm soát quá chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẽ, chỉ cần một phút không lời tin nhắn là cô ta sẽ nổi trận lôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đình, mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày kiểm tra vị tríbot_an_cap của anh cả chục lần.
Chưa cô ta còn lười biếng, ăn ngồi rồi, suốt ngày chỉ nghĩvi_pham_ban_quyen đến chuyện .
Ban đêm Sở Cận Hàn đi giao đồ ăn về còn phải dọn dẹp nhà cửa, mua cơm cô ta.
Sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áy náy trong lòng anh đối với nguyên chủ dần dần thành sự bài xích, anh thườngvi_pham_ban_quyen xuyên đi giao nửa đêm mới về .
Chẳng thế mà hai ngày cả hai đã cãi nhau một trận chuyện này.
Trong cơnvi_pham_ban_quyen giận dữ, Sở Cậnvi_pham_ban_quyen Hàn nói raleech_txt_ngu hết những suyleech_txt_ngu trong lòng, xem cô ta có đang che giấu điều gì không.
hoảng loạn, trong cơn tức giận đã thực, sau đó tựleech_txt_ngu bỏ bản thân đến chết, đến khi tỉnh lại thì đãbot_an_cap trở thành Tống Vân Phi bây giờ.
Hơn nữa, cuốn sách này là truyện ngược nữ chính trọngvi_pham_ban_quyen sinh.
Nữ chính kiếp trước, cũng là vị hôn thê của Sở Cận Hàn, đã chờ đợi anh hơn một năm mới có tức.
Tiếp theo đó là tiết Sở Cận Hàn mất nhớ, theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ thai trở .
Người phụ nữ chính là Tống Phi.
Sở Cận Hàn tuyên bố vì cô ta đã có thai anh phải có trách nhiệm.
Tống Vân Phi khi đó tự cho là mình đã thắng lớn, đầu làm mình làm mẩy, bắt nạt gái bị câm của Sở Cận Hàn, khiến nội anh tức chết rồi đổ cho nữ chính.
Nữ chính đau đớn đến cùng cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cuối cùng quyết định buông tay, sau đó tai xe rồi qua đời.
Sở Cận Hàn cũng phục trí nhớ, mọi sự thật được phơi bàyvi_pham_ban_quyen.
Anh tỉnh ngộ muộn , khổ khôn nguôi, bắt đầu trả Tống Vân Phi tàn khốcvi_pham_ban_quyen.
Nữ chính sau khi trọng sinh thì không đợi nữa, quay đầu ở bên cạnh em trai của Cậnleech_txt_ngu Hàn.
Đương nhiên cốt truyện đổi, Sở Cận Hàn trở thành nam phụ, vì cú sốc thấy hôn thê kết hônleech_txt_ngu khác mà khôi phục trí nhớ sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn.
Kết cục thảm của Tống Vân Phi đương nhiên cũng đến sớm hơn, cả kiếp đều chết như nhau.
Đầu tiên cô bị Sở Cận Hàn ép thai, sau đó bị tống vào tù năm nămleech_txt_ngu. Sau khibot_an_cap ra tùvi_pham_ban_quyen, dưới trả của Sở Cận Hàn, đã chết thảm .
Nhưng Sở hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếp cũng chẳng khá hơn, không đuổi kịpvi_pham_ban_quyen nữ . trước là chính , kiếp này anh ta trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành tra hốileech_txt_ngu hận muộn màngleech_txt_ngu trong mànleech_txt_ngu kịch theo vợvi_pham_ban_quyen cũ.
Sau khi tiếp nhận xong ức, Tống Vân Phi chỉ thấy trời đất như đổ.
ký ức này vốn không được trong sách, lúc trước đọc truyện cô còn thấy Sở Cận Hàn quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyệt tình.
Sau khi tiêu hóa hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ký ức, cô thấy nguyên chủ đúng là tự chuốc họa.
Nhưng giờ cô đã xuyên thành Tống Vân Phi, lại cảm thấy không đáng chết
Tội lỗi do nguyên chủvi_pham_ban_quyen ra, tại sao cô lại phải gánh chịu chứ!
Chỉ còn chưa đầy là ngườibot_an_cap nhà họvi_pham_ban_quyen tìm thấy Sở Cận Hàn.
Không được! Phảileech_txt_ngu tìm cách bỏ khi anh bị tìm thấy.
Nhưng đi bây giờ?
Với thế của nhàvi_pham_ban_quyen họ Sở, dùleech_txt_ngu cô có đivi_pham_ban_quyen đâu, chỉ cần còn ở trong nước thì họ sẽ tìm cô trong vòng một nốt nhạc.
Mặc dù cũng không hiểu tạibot_an_cap sao nhà họ Sở quyền lựcleech_txt_ngu như vậy mà Sở Hàn mất tích hơn một năm tìm ra.
Đừng , hỏi thìbot_an_cap chính là do tình yêu cầu thôi.
Vậy chỉ còn cách ra ngoài.
Nhưng cô lại tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nguyên chủ mới nghiệp được một năm, thuộc kiểu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao tiêu sạch bấy nhiêu. Tiền thuê nhà đều là vay tín dụng trên mạng.
Hiện vẫn còn nợ hơn hai nghìn chưa trả.
Suy đi tínhvi_pham_ban_quyen lại, Tống Vânbot_an_cap tạm thời vẫn chưa ra cách nào hay.
Chuyện đã đến nước , cứ ăn cơm trước .
Cô bước xuốngleech_txt_ngu giường, đi tới chiếc bàn nhỏ xuống, mở hộp đồ ăn rabot_an_cap bắt đầu ăn.
látbot_an_cap sau, tiếng nước trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng ngừng hẳn.
Sở Cận Hàn mặc mộtvi_pham_ban_quyen bộ đồ ngủ màu xám bước .
Tay anh một chiếc chậu nhựa, bên trong là quần áo anh vừa xong, không chỉ có đồ của anh mà còn có cả đồ của Tống Vân Phi.
Quần áo của Phi ngày nào cũng vào chậu , thờileech_txt_ngu nóng bức thế này, đợi đến khi Cận Hàn về thì quần áo cơ bản đã bốc mùi .
Sở Cận Hàn mỗi khi đều tiện taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giặt cho cô, lâu dần Tống Vân Phi càng trở nên lười biếng.
Nói là há miệngvi_pham_ban_quyen chờ cơm, áo có dâng tận tay cũng chẳng sai chút .
Sởvi_pham_ban_quyen Hàn liếc người phụ nữ đang ăn cơm, im lặng rồi quay người ban công đồ.
Nghe thấy động động tĩnh, Tống Vân Phi quay liếc nhìn anh cái.
Phải công nhận là người đàn thực sự rất đảm đang.
Ban ngày đivi_pham_ban_quyen , ban đêm giao hàng, nửa về còn phải làm việc nhà, suốt nửa nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay anh vậy mà không một lời trách.
Đáng tiếc là sau khi khôi phục trí nhớ, anh hoàn toàn trở thành một người khác. Hiện tại anhbot_an_cap đảm đang baoleech_txt_ngu thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau anh tàn nhẫn bấy nhiêu.
Phơi quần áo , Sở Cận Hànbot_an_cap lại dẹp phòng một chút rồi mới đi tới ngồibot_an_cap xuống giường, không chútleech_txt_ngu biểu cảm nhìn chằm chằm Tống Vân Phi.
Tống Vân Phi vội vàng thu ánh mắt, cúi đầu cơm.
Sở Cận Hànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn dĩ luôn ngủ trên chiếc ghếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sofa nát , lần nào cũng lấy lý do về muộn không muốn làmvi_pham_ban_quyen phiền Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phi nghỉ ngơi.
Đến bây giờ, hai người ngay cả hôn môi từng.
Vậy lúc này anh lại động ngồi trên giường, có lẽ là do nguyên tuyệt thực hai ngày naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nênbot_an_cap anh đã hiệp .
Lần này đến Vân Phi hoảng . sao côleech_txt_ngu xuyên không đúng vào điểm mấu chốt chứ!
cô từ chối, chẳng phải thiết lập nhân vật (hình tượng) trước đây sẽ sụp sao? Liệuvi_pham_ban_quyen Sở Cận Hàn có càng thêm nghi ngờ mưu đồleech_txt_ngu của cô không? Nhưng nếu không chối, hôm nay ép anh ta ngủbot_an_cap cùng, e rằng vẫnleech_txt_ngu không thoát khỏi kết cục chết thảm.
Đầu óc Tống Vân quay cuồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chong chóng, hộp cơm đã bị sạch đến tận đáy còn ngồi nấn ná trên chiếc ghế nhỏ.
, Sở Cận Hàn không nhịn đượcbot_an_cap lên tiếng: Ăn xong rồi thì ngủ sớm đi, tôi còn dậy sớm đi làm.
Giọng vẫn không chút cảm xúc, y như một người máyleech_txt_ngu. Ước chừng trong lòng anh chắc đang buồn nôn lắm nhỉ?
Tống Vân Phi lặng lúc, cơm vứt vào thùngvi_pham_ban_quyen rác. động này khiến Sở Cận Hàn không nhịn được liếc nhìn thêm cái. Bình thường cô ăn xong đều vứt bừa trên bàn không thèm quản, dù nấu về, cứ là vứt .
Nhưng anh cũng chỉ nhìn một cái rồi thôi.
Sở Cận Hàn không chútbot_an_cap thiện cảm với người phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này. Tất cả những gì anh làm hiện tại hoàn toàn là vì những lời cô nói về việc nuôi anh ăn học, đi du học, đó là sự áy náy và trách nhiệm mà thôi.
Mỗi ngày đi làm nhìn thấy nhà cửa , bừa bộn thế này, sang người Tống Vân Phi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy nhuốc, anh làm gì còn tâm trạng nào ngủ với cô?
Tống Vân Phi đứng dậy, khẽ hobot_an_cap mộtbot_an_cap tiếng: Tôivi_pham_ban_quyen cũng đây.
Cô tìm quanh để kiếm đồ ngủ, mới phát hiện đồ ngủ đang mặc trên người mình rồi. giờ hè, trong phòng không có điều hòa, ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có thể quạt máy. Không biết bao nhiêu chưa tắm rồi, người thật sự chút mùi.
Nguyên chủ này đúng là đã được Sở Hàn hầu hạ đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lười biếng thành thế này. , Tống Vânvi_pham_ban_quyen Phi hiện tại khá khâm phục tố chất tâm lý của Sở Cận Hàn, thế này mà anh ta vẫn có thể để chủ mang thai được sao? Lại còn vì cô ta từ bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ chính, phảileech_txt_ngu nói là niềm tin mãnh liệt. Nếu không phải sau này khôi trí nhớ, biết đâu anh ta thật sự sẽ chịu tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệm đến .
Không có bộ đồ ngủ hai, Vân Phi một váy ra làm váy .
vào phòng tắm, này cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được Sở Hàn lau dọn sạch bong, ngay cả vết nước trên gương cũng được lau sạch sẽ. Tống Vân nhìn người trong gương, nguyên thực ra thành đẹp. Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, da dẻ trắng trẻo, tóc dài hơi , đôi mắt , mũi thanh tú, khuôn miệng nhỏbot_an_cap nhắn như quảvi_pham_ban_quyen anh đào.
Nhan sắc thuộc tiểu giavi_pham_ban_quyen ngọc, không tính quá kinh diễm nhưngbot_an_cap lại có cảm giác của mối tình đầu. Quan trọng là, gương mặt này giống Tống Vân Phi ngoài đời đến bảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần, như phiên bản thời ba của cô vậy. Chỉ hơn cô chút, chiều cao ước tầm một mét sáu lămleech_txt_ngu.
Tống Vân Phi vỗ vỗ vào má, xua đi những ý nghĩ lộn xộn đầu. Cô nhanh chóng tắm xong, tiện tay giặt bộleech_txt_ngu đồ ban nãy.
Khi trở ra, thấy Sở Cận vẫn ngủ mà đang ngồi đầu giường lướt điện thoại. Liếc qua dư quang, hình như anh xem chứng khoán. Tống Vân Phi thu hồi ánh mắt, phơi đồ ngủ xong rồi bước cạnh giường ngồivi_pham_ban_quyen xuống.
Sởvi_pham_ban_quyen Cận Hànvi_pham_ban_quyen cất thoại đi, cả mép giường imbot_an_cap lặng không nói lời nào. Tống Vân Phi sờ sờ mũi, tiên phong leonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên giường, xoay người đưa lưng về phía anh.
Buồn ngủ chết đi được, tôi ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước .
Sở Cận sững , quay đầu cái lưng đang nằm phía trong giường. Không biết bao lâu , anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tắt rồi nằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống cạnh cô.
Tống Vân Phi cũng sự thấy buồn ngủ, có lẽ là do bị bỏ đói hai ngày nên lảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Biết người đàn ông bên cạnh côvi_pham_ban_quyen cũng không nghĩ ngợi nhiều, dù cô là rõ nhất Sở Hàn bài xích mình đến mức nào.
Thế nhưng, ngay khi cô định yên chìm vào giấc ngủ, một bàn tay bỗng nhiên đặt lên người côvi_pham_ban_quyen. Thân hình Tống Vân Phi cứng đờ.
Bàn đó dừng lại trước ngực cô haibot_an_cap giây, dường như nhận ra cô vẫn còn mặc nội y nên hơi ngẩn ra một . Nhưng rất nhanh, anh bắt đầu trượtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay phía .
Đợi đến lúc anh định vạt váy lên, Tống Vân Phi cuống xoay người lại, chuyển thành tư thế nằm ngửa chặt tay . cô lắp bắp: Anh anh làm thật à?!
tay kia lại trên chân cô không động đậy. Trong tối, trên giường im ắng mức chỉ ngheleech_txt_ngu thấy tiếng củavi_pham_ban_quyen hai và tiếng quạtleech_txt_ngu máy quay vù.
Lát sau, bên tai vang lên giọng nói trầm của người đànvi_pham_ban_quyen ông: Chẳng yêu cầu của cô sao? Nếu không thỏa mãn cô, tôi sợ ngày mai cô lại treo cổ tử.
Nói xong, động tác trên tay anh lại tiếp tục.

Tống Vân Phi còn nói gì , đột nhiên thân hình trĩu nặng, người đàn ông trực tiếp lật người ép lên trên. Đầu óc cô oanh một tiếng, tim nhanh hơn bao giờ hết. Cô khi sinh ra nay độc thân, từng thân mật ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông nàoleech_txt_ngu như thế nàyleech_txt_ngu. vừa mới xuyên không tới, đànbot_an_cap ông này đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với hoàn toàn là xa lạ.
đàn ông không hôn cô, anhbot_an_cap vùi vào bên cổ cô, hơi thở nóng hổi phả làn da Vân Phi cảm giác lạ lẫm và kỳ , hơi thở khôngleech_txt_ngu chủ được mà nên dồn dậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thấy anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dường như định thẳng vào vấn đề, sắp cướp , trong lúc căng thẳngvi_pham_ban_quyen, Tống Phi bỗng vung tay đẩy một cái.
Giây theo, tiếng hừ vang lên, cùng với tiếng vật xuống đất. Tống Vân Phi không kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ nhiều, hoảng hốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo lại váy áovi_pham_ban_quyen, lúc này mới thấy có chút cảm giác an toàn.
vi_pham_ban_quyen dậy, quờ quạng bật công tắc đèn đầu giường, vừa vặn nhìn thấy người đàn từ dưới đất đứng dậy. sợi tóc rối rũ trước trán, anh nhìn Tống Phi bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
Dưới đèn, mặt cô đỏ bừng, tai hơi rốileech_txt_ngu, khóa kéo của chiếc váy bị anh kéo ra làm ra bờ vai trắng nõn, máivi_pham_ban_quyen tóc đen xõa trên vai. Có lẽ vì quá nóng, và cổ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấm tấm mồ hôi, vài sợi tóc ướt dính vào cổ. Nếu xét về vẻ ngoài, bộ dạng này của hiện tại rất quyến rũ.
Cô che cổ áo lại, dè dặt lên tiếng hỏi: Anh anh không sao chứ?
Sở Cận cau , vẻ mặt không vui: Cô lại đang giở trò nữa đây?
Tống Phi hơi chột dạ, nhưng trong cái khó cái khôn, cô bắt chước giọng điệu của nguyên chủ, hùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồn nói: Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ngủ một mình sợ, bảo anh ngủ cùng tôi, chứ không bảo anh ‘ngủ’ tôi!
giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh , cửa xe cộ đều có, ngộ nhỡ có thai thì gì mà ? Chẳng để nó chen chúc với chúng ta trong căn phòng trọ rách nát này sao?
Sở Cận im lặng nhìn cô.
Theo bản năng, bóp chặt tay giấu ra lưng, như thể sợ Tống Vân Phi nhìn thấy.
Hắn gật , thần sắc trở lạivi_pham_ban_quyen bình thường: Vậy là tôi hiểu lầm rồivi_pham_ban_quyen, xin lỗi.
Tống Vân Phi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng lừa phỉnh cho qua chuyện, hẳn trong lòng Sở Cận Hàn cũng trút được gánh ?
Như này cả hai không cần phải tìm lý do khác nữa.
Biết thế là tốt rồi, ngủ đibot_an_cap! Chẳng ngàyleech_txt_ngu mai anh còn phải đi làm sao?
Nói xong, Tống Vân Phi tắt đèn, nằm xuống giường rồi lại nhích người vềbot_an_cap phía sát .
Sở Cận Hàn cũng ngồi xuống giường, âm thầm giấu thứ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tayleech_txt_ngu xuốngleech_txt_ngu dưới ga trải .
Để đề phòng cô lại giở quẻ, hắn thành thành thật thật nằm giường, thuầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túy chỉ là bồi cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ.
Có điều giữa hai người như cáchvi_pham_ban_quyen biệt cả vạn tám nghìn dặm, nấy đều cố gắng tránh xa đối phương hết có thể.
Thời tiết hiện quá nóng, dù bật quạt nhưng mồ hôi vẫn không ngừng tuôn ra.
Cộng thêm việcbot_an_cap rồi quá xúc động, Tống Vânleech_txt_ngu Phi nóng đến mức không sao ngủ đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mồ hôi trên cổ lau rồi lại hiện.
Người ông bên cạnh lại không hề có động tĩnh gì, chẳng biết là đã ngủ thật hay không sợ nóng.
Không biết qua bao lâu, Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phileech_txt_ngu mới mơ thiếp đi.
Nhưng rất , cô mình tỉnh giấc một cơn ác mộng.
Cô mơ thấy mình thú mọibot_an_cap với Sở Cận Hàn, đóleech_txt_ngu Sở Cận Hàn thuận lợi trở về thành phố Hải, rồi quay ngoắt lại tống cô tù.
Giấc mơ này hãi dậy giường.
Bên đã sáng, ánh nắng xuyên qua khungleech_txt_ngu cửa sổ sắt hoen gỉleech_txt_ngu rọivi_pham_ban_quyen vàobot_an_cap phòng, khiến không gian sáng rực.
Tiếng ve râm ran ngoài hòa cùng tiếng quạt máy quay vù vù trong khiến người ta cảm thấy phiền muộn .
Sở Cận Hàn đã đi từ sớm, trong căn còn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một mình Tống Vân Phi.
Cô thấy trên bàn có quả trứng luộc và cháo trong nồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điện.
Vân Phi bước xuống giường, tới cạnh bàn, tự múc cho mình bát , ăn kèm với trứng được tận hai bát lớn.
Nói đi phải nói lại, thời tiết này quả thực chẳng muốn động tay động chân nào, nhưng Vân không chịu nổi hôi trên , cô cắn răng chịuvi_pham_ban_quyen đựng cái nóng hập để giặt sạch ga giường và vỏbot_an_cap gối.
Vừa mới kéo ga trải ra, mộtbot_an_cap vật gì đó liền rơi xuống.
Vân nhặt xem, lập đỏ bừng mặt.
Là một chiếc caovi_pham_ban_quyen su.
Chắc hẳn do Cận đã chuẩn bị vào tối .
Xem ra trong lòng quả nhiên chán ghét mình, nếu không cũngbot_an_cap chẳng giấu thứ này đi.
tránh lúng túng vào buổi tối, Tống Vân Phi ném thứ đóvi_pham_ban_quyen thùng rác.
theo mức chán ghét của Sở Cận Hàn dành cho cô, dù cô có nhận mình không phải nguyên chủ thì cũng .
Giống như trong mơ vậy, Sở Cận Hàn căn sẽ không tin, tưởng đó là cái cớ cô bịa , và sẽ tống cô vào tùvi_pham_ban_quyen.
Chạy trốn! Nhất phảivi_pham_ban_quyen nhanh chóng trốn!
Nhưng trước phải kiếm đủ tiền lộ đã.
Tạivi_pham_ban_quyen công ty.
Một nữvi_pham_ban_quyen đồng bên Sở Hànbot_an_cap ghé sát lại, cười trêu : Sở Cận Hàn, hôm gái không kiểm ?
Sở đang gõ bàn , thấy vậy liền sực nhớleech_txt_ngu ra điều gì đó, hắn móc điện thoại từ trong túi .
Quả nhiên là một mảnh yên tĩnh.
nghĩ đến điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, Sở Hàn cất thoại, tùy tiện nói: Có lẽ vẫn ngủ dậy.
Đêm qua hơn ba giờ mới ngủ, bây mười giờ, chưa ngủ dậy cũng là chuyện bình .
Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày khi đi làm, gần như cứ cách nửa tiếng Tống Vân Phi lại kiểm tra một lần, hết tin nhắn đến điện thoại, lại gọi video.
Chuyện này cả công ty đều biết, đây sau lưng mọi đều gọi leech_txt_ngu anh chồng bị thúc.
là một xưởng may ngoại thương , văn phòng không đông người, tính cả ông nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viên vệ sinh thì có khoảng mườileech_txt_ngu mấy người, sản xuất đông hơn, tầm năm sáu mươi người.
Chức danh của Hàn là trợ lý ngoại thương, ở xưởng là nhân theo , khôngleech_txt_ngu chỉ phải giao tiếp khách hàng mà còn phải theo dõi từ khâu sản xuất đến khi giao hàng.
Nếu phải vì năng lực nghiệp vụ của mạnh, thì với cái lịch sử điện thoại reo không mỗi khi họp hành, ông chủ đã sớm đuổi việc hắn rồi.
Hắn đẹp trai, lại biết mấy ngoại , năngbot_an_cap lực tốt, lâu đã trở thành nam thần trong xưởng.
chỉ nữ đồng nghiệp trong văn phòng thích hắn, mà hắnvi_pham_ban_quyen còn làvi_pham_ban_quyen nam thần mộng của cô gái dưới xưởng sản xuất.
biệt là người ngồi cạnh đây, tên tiếng Trung là Hồ Dao, tiếng Anh là Anna, cũng một trợ lý, đã không biết bao nhiêu tìm cách chia rẽ bọn họ.
Cũng chẳng trách Tống Vân Phi không yên tâm, dù sao cô cũng biết thân phận của Sở Cậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàn.
Ngay cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi trí nhớ, hắn vào giữa những người bình thường hắn vẫn là sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tồn tại bật nhất.
Nếu người đàn này bị kẻ khác cướp mất, ước chừng nguyênbot_an_cap chủ thực sẽ tức mức thắt cổ tự tử.
Hồ nghe lời , vẻ ngưỡng mộ trên mặtvi_pham_ban_quyen gần như không kìm nén được.
Ả chua chát nói: anh thật là hạnh phúc quá đi, chẳng bù cho tôi, lúc trước quen tên tra kia, toàn ngược lại với anh.
Hắn ta không đibot_an_cap làm, là tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuôi hắn, đi làm về còn nấu cơm hắn , kết quả cái thứ chó má đó còn ngoại tình, ây.
Hồ nói xong, liếc nhìn người đàn ôngbot_an_cap một cái.
Nhưng hắn căn bản nghe ả gì, bàn phím gõ lạch liên hồi, bận rộn trao đổi với hàng.
Hồ Dao nhìn máy tính đầy rẫy tiếng Anh củaleech_txt_ngu hắn, trong lòng thêm mất cân bằng.
Ông trời thật bất công, tại sao phụ nữ tốt luôn không gặp được đàn ông tốt, mà đànbot_an_cap ông tốt lại chẳng bao giờ gặpleech_txt_ngu được phụ nữ tốt?
Hồ Dao đảo mắt, như nghĩ ra gì.
Đúng , hôm nay là sinhbot_an_cap nhậtvi_pham_ban_quyen , tối nay tôi mọi người đi ăn, anh đi cùng nhé?
Ả mong nhìn Sở Cận Hàn.
Nhưng điện thoại của Sở Cận Hàn vangbot_an_cap , không phải Tống Vân Phi, mà là khách hàng.
Hắn cầm điện thoại lên, nói với Hồ Dao một câu: Buổi tối tôi đi giao đồleech_txt_ngu ăn, rảnh.
Nói xong, hắn bắt rồi đi ra .
Cách không xa, còn hai nữ đồngvi_pham_ban_quyen nghiệp ném về phía ả cái nhìn đầy ẩn ýbot_an_cap, khiến Hồ Dao tức đến nghiến răngleech_txt_ngu nghiến lợi.
Chuyện Sở Cận Hàn đi giao đồ ăn trước đây đã cóbot_an_cap người nhìn thấy, bản thân hắn cũng không hề cố ý che giấu.
Tống Vân Phi thường xuyên công , cô ăn mặc , dùng điện mẫubot_an_cap mới nhất.
Còn người Sởbot_an_cap Cận trước sau chỉ có hai quần áo đó, điện thoại cũng là loại rẻ hơn ngàn tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bạn gái hắn không đi làm, quần áo và điện thoại nghĩ cũng biết là ai cho.
Ai cũng biết hắn kiếm tiền là để cho bạn gái tiêu xài, điều này càng khiến người ta ghen tị hơn.
Vân Phi sau khi giặt sạch mọi thứ có thể giặt trong nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đặt cho mình .
Sau đó cô lên mạng tìm kiếmvi_pham_ban_quyen công việc.
thiết kế nội thất, nhưng nguyên chủ lại học mại tử, quan gì đến cả.
chuyên ngành của nguyên chủ đi việcleech_txt_ngu e là không ổn.
Hơn nữa hiện tại côbot_an_cap không đưa ra được gì nổi , tiềnvi_pham_ban_quyen lương e rằng cũng chẳng cao.
Xem xem lui, Tống Vân đơn trực tiếp vào vị trí nhân viên môi giới bất động đang được đẩy lên đầu trang.
Đây là nghề trong truyền thuyết ba năm không khai trương, khai trươngleech_txt_ngu ăn ba năm, và kỳ bao dung đối với bằng cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nếu có thể được một căn nhà, côvi_pham_ban_quyen có thể cuốnbot_an_cap góileech_txt_ngu chạy trốn ngay lập tức.
Cô đã tính , muốn Sở Cận Hàn không tìm thấy mình thì chỉ có thể chạy ra ngoài.
Chi phí ra nước ngoài không hề thấp, nếu người không có chút tiền thì cục cũng chẳng khá khẩm hơn cái chết thảm ngoài đường là .
ra, trong sách nhà đất chưabot_an_cap hề , ngành bất động vẫn đang thời kỳ đỉnh .
bán nhàvi_pham_ban_quyen tặng kèm bản thiết kế nội thất, chẳng lẽ lại không bán đượcleech_txt_ngu sao?
ngày Vân Phi hề kiểm tra, nên buổi chiều, Sở Cận Hàn vừa tanleech_txt_ngu đã về thẳng thuê.
Thế nhưng hắn không thấy bóng Tống Vân Phi trong nhà.
Trên ban công đang phơi ganội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trải giường và vỏ gối, ngay cả bọc sofa cũng được , trong phòng thoang thoảngbot_an_cap mùi nước giặt.
Anh về rồi ?
Sở Cận Hàn quay đầu lại, là Tống Vân đã vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
búi tóc tỏi, mặc một áo phông màu vàng nhạt, bên dưới là quần short jeans.
Tay xách túi lớn nhỏ thức , nóng đến mức mồ hôi đầm đìa, ngay cả ngực phôngbot_an_cap cũng ướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đẫm mảng.
Sở Cận Hàn nhìn chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm , không có ý địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiến giúp đỡ.
Tống Vân Phi mình đồ nhà, đặt mớ rau , đưa tay quạt quạt cho bớt nóng.
ngoài nóng quá. Cô bật quạt, ngồi xuống ghế hơi mát thổi vào .
Nhận ra Cận Hàn đang nhìn mình, cô cũng đầu nhìn lại: Anh nhìn tôi làm gì?
Cậnbot_an_cap Hàn hồi tầm mắt, liếc nhìn mớ rau trên rồi : Lát nữa đi giao ăn, không kịp nấu cơm đâu, hay là đồ vềvi_pham_ban_quyen đi.
Giờ này là cao điểm tối, cũng là lúc rộn nhất. thường tan làm là Sởleech_txt_ngu Hàn sẽ đi giao ngay, chẳng mấy khi về nhà. Cũng do nay Tống Vân Phi khác nên anhleech_txt_ngu mới tạtleech_txt_ngu về xem sao, sợ cô treo cổleech_txt_ngu tự tử trong phòng.
Tống Vân Phi cũng nhận ra anh tưởng mình mua rau về để anh nấu. Cô cười bất lực: Cái này ban đầuvi_pham_ban_quyen tôi địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để lát nữa mình tự , vừa hay anh giao hàng về có cái ăn ngay.
Nhưng hôm nay anh đã về rồi thì nghỉ một đi, để tôi nấu .
Tống Vân Phi thực sự không đồ gọi bên ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà Sở Cận Hàn giờ không nấu thì chỉ còn cách cô tự thân động thôi.
Sở Cận Hàn nhìn cô đầy kỳ quặc.
năm nay, số lần Tống Phi nấu cơm không quá năm tay, mà lần trong số đó làbot_an_cap mì tôm. số đều đồ vềleech_txt_ngu hoặc do Sở Cận Hàn nấu. Anh nấu đã đành, đến việc rửa bát cũng là anh làm nốtbot_an_cap.
Hômvi_pham_ban_quyen nay Tống Vân Phi mua nhiêu thứcleech_txt_ngu ăn về, còn nói tự mình vào bếp, bảo sao anh nghi có gì đó bất thường.
Sở Cận Hàn không nói gì thêmbot_an_cap, chỉ gật đầu rồi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới ngồi xuống, tự mình xem điện thoại. Trong phòng ngoài tiếng cánh quạt quay vù ravi_pham_ban_quyen thì yên đến quái dị, còn vương chút ngượng .
Tống Phi liếc nhìn người đàn ông đối diện.
Anh mặc áo mi trắng, cổ áo mở hờ, tay xắn lên để lộ cánh tay màu lúa mạch chắc khỏe. Anh cúi , ngón tay thon dài lướt trên màn hình điện . Trước anh khá , giờ có vẻ sạm đôi chút nhưng không hề ảnh hưởng khí chất, trái lại trông còn trầmvi_pham_ban_quyen ổn hơn.
Trên trán cũngbot_an_cap lấm tấm mồ hôi, xem ra anh cũng nóng, nhưng lại chẳng thèm lại gần ngồi chung quạt với .
Tống Vânleech_txt_ngu Phi thầm thở dài trong lòng. Xem ra suốt nửa qua, nguyênvi_pham_ban_quyen chủ đã khiến chút áy náy cuối cùng lòng anhvi_pham_ban_quyen bay biến gần hết vì những trò quấy của mình rồi.
Sở Cận Hàn vẫn đang xem cổ phiếu, nhưng anh không có tiền đểbot_an_cap mua. Thẻ lương nằm Tống Vân Phi, cô cũng không cho anh chơi khoán.
Tống Vân Phi luôn miệng nói để dành sau này mua nhà, thực tế cô chẳng quản tay , rảnh là bắtleech_txt_ngu mua sắm vô tội vạ trên mạng. Thực ra mua cớ, với thân phận của Sở Cận Hàn, anh mà cần phảivi_pham_ban_quyen mua nhà sao?
chỉ sợ có tiền rồi sẽ tìm về theo địa trên chứng thư, thậm chí không cần địa chỉ cụ thể, chỉ về Hải Thị là đã có đến năm mươi phần trăm xác suất bị người ta nhận .
Hai mã cổ phiếu theo dõibot_an_cap tăng, đúng như dự đoán ban đầu. Đangleech_txt_ngu nhìn chăm chú, bỗng một luồng gió theo hơi nóng thổi tớileech_txt_ngu.
Sở Cận Hàn ngẩng mới thấy trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng biết từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc nào đã có thêm cái quạt. Quay đầu lại, anh thấy Tống Vân Phi đang khom người cắm phích điện vào ổ cắm trên tường.
Ánh mắt rơi lên gáy cô, vài sợi tóc bết vào cổ, chiếc áo phông bó sát lộ vòng eo trắng ngần và viềnbot_an_cap trắng dưới lớp quần . hiểu sao, và cảm của đêm qua bỗng hiện về trongbot_an_cap tâm trí.
Tống Vân Phi cắm điện xong liền đứng dậy: Xong rồi, tôi đi nấu cơm, anh cứ đây mà hóng mát. xong, cô người vào bếp.
Căn bếp này rất nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại cực đơn sơ, chỉ kê tạm hai bệ, không có tự nhiên cũng có máy hút mùi. Nấu nướng đều dùng bình gas, việcleech_txt_ngu khóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dựa vào cửa sổ và cái quạt gió to bằng cái chậu tường.
Tuy nhiên, cửa sổ vàleech_txt_ngu thông gió sạch sẽ, không hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lớp dầu mỡ dày cộp bám vào. Tất là công lao của Sở Cận Hàn, mỗi lần nấu xong anh lau chùi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượt. Ngayleech_txt_ngu cả Vân Phi bây giờ chẳng làm nổi việc lau dọn tỉ hằng như thế.
Tên chắc là mắc chứng sạch sẽ thái quá rồi? Phivi_pham_ban_quyen lắc đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thu hồi mắt, lấy rau ra bắt đầu rửa để chuẩn nấu cơm.
Cận Hàn nhìn bóng dáng mờ ảo trên tấm kính mờ của bếp, vẻ nghi hoặcleech_txt_ngu trên mặt càng đậm vài phần.
Chẳng lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau, Tống Vân Phi đã bưng thứcleech_txt_ngu ăn ra ngoài.
Ba món một canh: thịt lợn xào ớt xanh, dưa xúc xích, khoai tây thái sợi chua cay và một bát canh trứng cà chua. Tuy không thịnh soạn nhìn rất ngon mắt.
Tống Vân Phi rút hai tờ giấy lau hôi trên mặt, nói với Cận : Ăn đi, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ăn xong rồi đi giao hàng vẫn kịp đấybot_an_cap.
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ký ức của cô, nguyên chủ cũng biết nấu ăn, dù là vài món gia đình giản. Giờ cô làm mấy món này chắc không bị lộ tẩy đâu ? Tống Vân Phi vẫn sợ bị phát hiện mình không phải là chủ.
Sở Cận Hàn không có cảmleech_txt_ngu với nguyên chủ mà chỉvi_pham_ban_quyen áy náy, nhỡ biết cô không phải người đó, chút áy chắc cũng chẳng còn. Nếu anh cứ thế đi thì đỡ, anh đem cô làm thí nghiệm nghiên cứu để trả thù nguyên chủ.
Càng anh đi rồi khôi phục trí sớm, trực tiếp tống cô tù. Dù sao bị lừa thảm như , anh sẽ chẳng màng nhiều đến , cần trả thù được thì quản cô là ai cho mệt.
Sở Cận Hàn im lặng một rồi cầm bát đũa lên. Tống Vân Phi cũng bắt đầu ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chạy đôn chạy đáo cả , cô sắp chết đói . Sáng cô vừa nộp CV, người ta đã gọi đi phỏng vấn ngay.
Nghĩ đến đây, ngẩng nhìn anh: Đúng rồi, chiều tôi tìm được việc , mai tôi bắt đầu đi làm.
Cận Hàn lại ngẩn ra, nhìn cô lạ : Sao tự nhiên lại muốn đi làm?
Tống Phi đáp: nhà mãi lắm, ngày ăn rồi ngủ, ngủ , anh xem tôi béo lên rồi này. Cô thẳng lưng, đưa xoa xoa bụngvi_pham_ban_quyen mình.
Sở Cận Hàn rủvi_pham_ban_quyen mắt nhìn bụng cô, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên đôi chân trắng nõn. khi cô sạchvi_pham_ban_quyen , cảm giác trước đó dường biến mất không dấu vết.
Anh chỉ nhìn lướt qua thuận miệng đáp : Không béo.
vẻ mặt hợt của , Tống Vân Phi chợt nhớ điều gì. Trước đây chủ cũng anh có béo không, anh nói thật lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thế là cô ta lật mặt ngay lập , trách móc anh chê bai mình.
Tống Vân Phi thở dài, tiếp ăn cơm. Một lúc sau, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không được mà hỏi: Món tôi nấu vị thế ?
Sở Cận Hàn đáp: Rất ngon.
Vẫn là giọng điệu hời hợt đó, Tống Vân cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lặng, chẳng buồn tự chuốc lấy nhục nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. lùng thế này, hèn gì sự chiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của chủ đối với anh ngày càng mạnh. Một mặt lo sợ anh bị người ngoài mất, mặt khác sợ anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôi phục trí nhớ, ngày cũng sống trong nơm nớp âu, không điên mới là lạ.
Tất nhiên cũng là do cô ta tự chuốc lấy, không lừa ta đến đâyvi_pham_ban_quyen thì đã chẳng có chuyện gì.
Ăn xong, Sở Cận Hàn chủ động dọn bát đi rửa.
Tống Vân chậc lưỡi, nhìn xem ngộ cao chưa kìa, rồi lại nhìn Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phi trước kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đúng là đến chó nhìn cũng phải lắc đầu.
Sởleech_txt_ngu Cận Hàn từ trong bếp bước ra, thay bộ đồng phục giao rồi chuẩn bị đi làm.
Tống Vân Phi thì đem giường đã phơi vào lại cho tử , sau đó đivi_pham_ban_quyen tắm rửa phen. Xong xuôi, cô dài trên , bật quạt vù vù, vừa hóng mát vừa lướt điện thoại.
Cô muốn mua một máy tính trên trang web đồ cũ, có máy tính rồi thì ở nhà cũng có thể nhận thêm việc .
Thế nhưng, tính cũ mà dùng ổn định một chút cũng hề rẻ, cấu hình thấp nhất mà cô cần cũng phải hơn ba ngàn tệ.
Tống Phi đành tiếc trang web đi, mở ghi chép bắt đầu toán sổ sách.
Nhìn lại số dư, chỉ còn hơn một tệ.
Sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới cuối rồi, lại phải đóng tiền thuê nhà và nước, cộng lại cũng xấpleech_txt_ngu xỉ một ngàn trăm tệ.
Khu tập thể này tuy cũ nhưng vị trí không hề tệ, căn phòng đơn này rộngbot_an_cap tới năm mét vuông nên thuê nhà mất một ngàn tư.
Tiền của Cận cộng thêm việcbot_an_cap giaoleech_txt_ngu hàng bên ngoài, mỗi tháng anh kiếm được khoảng nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàn tệ, tháng nào nhiều được sáu ngàn.
Trừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền nhà và điện nước, Sởvi_pham_ban_quyen Cận Hàn giữ nămleech_txt_ngu trăm tệ sinh hoạt , đưa cho côleech_txt_ngu ba ngàn còn lại.
Rồi tiền sinhbot_an_cap hoạt của cô, ngàyvi_pham_ban_quyen nào cũng gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ ăn ngoài, thỉnh lại ra tiệm ăn uống, ba ngàn tệ này hoàn toàn đủ tiêu.
Nguyênbot_an_cap chủ đôi khi còn muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắm linh tinh trên mạng, sống trôi qua vôleech_txt_ngu cùng vật, đến cả giặt hay điều hòa chẳng dám sắm, nói gì đến món đồ xỉ máy tính.
Tính toán một hồi, Vân ngoài tiếng thở dài thì cũng biết thở dài.
Xem ra sau này không thể đồ ăn ngoài được, tự đi nấu cơm sẽ tiết kiệm hơn .
phần đồ ăn nhanh cũng mất hai mươi tệ, mà cầmvi_pham_ban_quyen tiền đi chợ thì có thể ănbot_an_cap cả ngày.
Mệt mỏi suốt một , cứ mải mê tính toán như vậy, Tống Vân Phi chìm vào cơn buồn ngủ.
mơ màngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ thiếp đi lúc nàobot_an_cap hay.
Trong cơn ngủ, cô thoang thoảng nghe tiếngbot_an_cap nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chảy trong phòng tắm, rồi cảm nhận được chiếc giường bên cạnh hơi xuống, có người vừa nằm xuống cạnh mình.
Nhưng vì đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ say, cơn buồn ngủ chiếm trọn đại não nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chẳng buồn bận tâm.
Thậm chí cô còn lật người, thói quen đưa tay ôm lấy con gấu bôngleech_txt_ngu cạnh.
Sở Cận Hàn vừa mới xuống, người phụ nữ này đã dánvi_pham_ban_quyen sát vào. Cả người anh cứng đờ trên giường.
Chiếc đèn đầu giường tỏa ra ánh màu cam ấm ápleech_txt_ngu. Cúi đầu nhìn xuống, anh cóvi_pham_ban_quyen thể thấy rõ đỉnh mềm mại của cô.
Gương mặt cô vùi sâu vào hõm vai anh, hơi thở ấm nóngvi_pham_ban_quyen từng nhịp từng nhịp phả lên làn da anh.
Một cánh tay côbot_an_cap vắt ngang qua lồng anh, một gác lên eovi_pham_ban_quyen, quấn lấybot_an_cap anh như một con bạch .
Trên cánh tay truyền một cảm giác mềmbot_an_cap mại vô cùng.
Dù sao cũng là người ông bình thường, huyết đang tuổi sungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm sao anh có thể chịu đựng nổi chuyện này.
Sở Cận Hàn giơvi_pham_ban_quyen lên, cẩn thận lấy tay cô, cố gắng gạt tay cô ra.
Nhưng giây tiếp theo, Tống Vân Phi khẽ phát ra tiếng hừ hừ hài lòng, thoát khỏi tay anh rồi lại ôm chặt lấy , gò má còn cọ cọ vào cổ anh.
Yết hầu của anh không tự chủ được mà chuyển động, hơi thở đột ngột trở nên nặng nề, một luồng nhiệt từ bụng dưới bốc lên, nhanh chóng khắp tứ chi bách hàibot_an_cap cốtleech_txt_ngu.
chuyện dừng lại, đôi Vân Phi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động.
Vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trí mà đầu gối vô tình cọ qua toàn thân Sở Cận Hàn đông cứng, hơi thở càng dồn dập.
Ánh mắt Sở Hànvi_pham_ban_quyen tối sầm , còn chút do nào nữa, anh dùng lực đẩy phụ nữ bám lấy mình ra, nhanh chóng đứng dậyleech_txt_ngu đi thẳng vào phòng tắm.
Tống Vân Phi cũng mơ màng lật người một cái, hoàn không hề tỉnh giấc.
hôm sau khi Tống Vân Phi thức dậy, nhìn căn lạ lẫm, cô một hồi mới nhớ ra mình đã xuyên không.
Cô với lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc trên tủ đầu giường, tắt báo thức, mắt mắt mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống giường.
Lúc đi qua bếp, mũi cô khịt, ngửi thấy mùi trứng ốp la.
bot_an_cap Sở Cận Hàn đang làm bữa sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tống Phi ngáp một cáivi_pham_ban_quyen, lê thân hình ngái ngủ vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.
, Sở Cận Hàn cũng vừa lúc bưng bữa sáng trongleech_txt_ngu bếp đi ra.
Anh hơileech_txt_ngu nhiên Tống Vân Phi: nay cô dậy sớm vậy sao?
Tống Vân cạn lời anh mộtvi_pham_ban_quyen cái: Hôm qua tôi đã nói với anh , hôm nay phải đi .
Cận Hàn biết im lặng không nói thêm nữa.
Nói tiếp nữa chắn phụ nữ này lại làm ầm cho .
Hai người lặng ngồi ăn sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sắp ăn xong, Sở Cận Hàn mới chợt nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra mà cô: Cô tìm được việc gì rồi?
Tống Phi oải đáp: Bán nhà.
Ở đâu?
Tống Vân Phi ngẫm nghĩ : Ở Quảng trường đườngleech_txt_ngu Bạch Thạch.
Nói đoạn, mắt cô chợt sáng lên: Có phải anh cũng đi ngang qua đó không?
Sở Cận Hàn gật đầu: Ừm.
Vậy thì tốt quá, chúng ta có thể cùng đi .
Sở Cận Hàn làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việcbot_an_cap xa hơn, lại nằm trong khu công nghiệp, nhưngvi_pham_ban_quyen lộ trình của hai người giống nhau, lại đi cùng một tuyến xe buýt.
. Sở Cận Hàn đáp lệ một tiếng. Đối việc Tống Phi đi làmvi_pham_ban_quyen, anh vốn hề để tâm.
đâu lại là hứng thú nhất thời, làm được hai ngày bỏ.
Ăn cơm xong, Tống Vân chủ động dọn dẹp bát .
đó cô vào phòng thaybot_an_cap đồ. công sở này đã mua từ hồi còn làm ở Yếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kim.
Hôm qua quản lý đã , bán nhà thì phải đồ trang trọng một chút, tốt là mặc vest.
Sở Cậnbot_an_cap Hàn cô mặc áo sơ bước ra từ phòng vệ sinh, không kìm được mà nhìn vài cái.
Chiếc áo mi trắng tôn lên những đường cong cơ thể cô một cách hoàn hảo, trông cô gàng sạch sẽ, lại vừa rạng rỡ phong thái.
trang phục này khác với hình ảnh lôi thôi hằngvi_pham_ban_quyen , ngay cả khí chất cũng được nâng tầmleech_txt_ngu lên hẳn một bậc.
Tuy nhiên, khí thứ không thể thay đổi hoàn toàn dựa vào .
Tống Vân Phi trước mặt quả thực mang đến cho Sở Hàn cảm giác khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ.
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phi thấy anhbot_an_cap ngẩn người, bèn lên tiếng hỏi: Anh nhìn tôi chằm làm gì thế? Mặt tôileech_txt_ngu gì sao?
Sở Cận Hàn thu hồi tầm mắt, quay người đi ra ngoài: Đi .
Xe buýt sáng rất đông, trạm lại là trạmbot_an_cap nên hầu không còn chỗ ngồi.
Hai chen chúc lên xe, chỉ có thể đứng chôn chân ngay gần cửabot_an_cap.
Đã lắm rồi Tống Vân Phi không nếm trải cảm giác chen chúc trên xe , nhất thời cảm thấy có chút không quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hàn ngay trước cô, mỗi buýt lắc lư, hai lại dán sát vàobot_an_cap nhau.
Điều này khiến cả hai đều cảm khôngbot_an_cap mái.
Bất thình lình, xe buýt xócbot_an_cap mạnh hai cái, Sở Cận người phía va vào, cả người mất đà đổ ập lên Tống Vân Phi.
Suỵt
Tống Vân Phibot_an_cap vẻ đau đớnleech_txt_ngu, không kìm được mà hít vàovi_pham_ban_quyen một hơi khí .
Sởvi_pham_ban_quyen Cận Hàn chốngleech_txt_ngu tay vào cửa xe, khoảng cách với cô, lúc này thấy cô đang ôm ngực .
Vẻ Cận Hàn càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gượng gạo, anh trầm nói: lỗi.
Tống Vânbot_an_cap Phi đợi một lát mới tái mặt : Không sao.
Sở Cận giữ chặt tay trên xe đỡ cơ , như vậy sẽ không va vào cô thêm lần nữa.
cúi đầu nhìn gươngbot_an_cap mặt trắng bệch của Tống Vân Phi, trầm ngâm một lát rồibot_an_cap bỗng nhiên lên tiếng: Hay là đừng làm nữa.
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen nhiên đầu nhìn anh: Tạivi_pham_ban_quyen sao?
Sở Cận Hàn : chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm ngày đâu, tấtvi_pham_ban_quyen phải chuốc khổ cực này.
Tống Vân Phi không vui: Anh đừngvi_pham_ban_quyen có mà coi thường khác! Ai bảobot_an_cap không làm nổi hai ngày? Anh cứ chống mắt lên mà xemleech_txt_ngu tôivi_pham_ban_quyen làm được bao lâuleech_txt_ngu!
Sở Cận Hàn không gì nữa, nhưng cảm đó rõ ràng là khôngbot_an_cap tin cô có thể kiên trì được.
Hơn , đi làm được ngồi điều hòa, kiểu gì cũng sướng hơn là nhà nóng đến phát điên.
Ánh mắt Sở Cận Hàn một lần nữa dừng lại trên gương mặt cô, câu nói này thì anh tin.
Tống Vân Phi hiện còn nghĩ đến việc mình có thể làm được bao lâu, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi nhìn thấy cưng của trời, một ông doanh mắt bịvi_pham_ban_quyen lừa đến mức sống những ngàyvi_pham_ban_quyen tháng như thế này, lòng cô lạnh .
Đặc biệt là sau khi tự mình trải nghiệm xe buýt đông đúc này, nghĩ đến Hàn mỗi ngày đều phải đi làm như thế này, đến còn phải đi giao hàng.
Tiềnbot_an_cap kiếm được đều đưa hết cho cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tống Phi đãbot_an_cap có thể tưởng tượng ra thê thảm của chính mình rồi.
Cô thầm mặc niệm cho bản baleech_txt_ngu giâyvi_pham_ban_quyen trong lòng.
Không biết giờ bắt lấyleech_txt_ngu lòng anh thìvi_pham_ban_quyen có còn kịp không?
Sau một hồi đựngleech_txt_ngu dài đằng đẵng, Sở Cận Hànvi_pham_ban_quyen lên tiếng nhắc nhở: Cô rồi.
Tống Vân Phi hoàn hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đáp một tiếng: Ồ, vậy tôi đi đây. Tối nay tôi sẽ thức ăn về nấu cơm, anh về ăn hãy đi giao hàng.
xong, không đợi Sở Cận Hàn kịpvi_pham_ban_quyen lời, cô đãvi_pham_ban_quyen nhanh chân bước xe.
Sau khi xe, còn đi bộ năm đến phận bán hàngvi_pham_ban_quyen.
Vào đến cửa hàng, cô đến quầybot_an_cap lễ tân đểbot_an_cap làm thủ tục nhận việc.
Giám đốc của cửa hàng này tên là Đào, mộtleech_txt_ngu người ông ngoài mươi tuổi, cũng là người đã phỏng vấn Tống Vân Phi hôm qua.
Trương Đào giao cô cho một người phụ nữ ba tuổi dẫn dắt tên là Lý , một nhânbot_an_cap cũ của cửaleech_txt_ngu .
Bộ phận bán hàng này chỉ có bảy tám người, tính cả cô là chín.
Nhưng những người này chỉ liếc nhìn cô cái, người đánh giánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô từ trên xuống dưới một lượt rồi lại quay đi làm việc mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô ngồi đây đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lý tỷ chỉ vào vị trí việc cạnh cửa sổ, Trên bàn có liệu về dự ánvi_pham_ban_quyen bất động của chúng ta, còn có cả quy định và trình ty, cô tự đivi_pham_ban_quyen, chỗ không hiểu thì hỏi tôileech_txt_ngu.
Lý tỷ xong liền bỏ đi, lộ rõ sự kiên nhẫn.
Không ai muốn dẫn dắt người , ngành nghề nào cũng vậy, nhất cái ngành cạnh liệt này.
Tống Vân Phi cũng không để tâm, đến chỗ xuống vàvi_pham_ban_quyen bắt đầu lật xem tập tài liệu dày cộp bàn.
tài liệu dự , còn có một danh sách số điện khách leech_txt_ngu kịch bản tư vấn.
Chỉ những thứ này thôi cũng đủ để cô xem trong vài rồi.
Thế mới xem đượcbot_an_cap vài phút, Đào lại gọi người đi họp.
Mọivi_pham_ban_quyen người đứng một hàng trong văn phòng, Vân Phi ông ta tổng kết thành tích ngày hôm qua, trong lòng vẫn cònvi_pham_ban_quyen căng thẳng.
trung tinh thần cao độ, chú Trương Đào nói vì sợ bỏ lỡ quan trọng.
giây tiếp theo, Trương Đào đổi giọng: Tháng này, tiêu của chúngbot_an_cap tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ba triệu, có làm được không?
!
Tống Vân Phi ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kịp phản ứng hô của mọi người đãbot_an_cap vang bên tai, chấn động đến mức cửa sổ cũng rung lên bật.
Nói cho tôi biết, tiêu chúng ta là gì?
Ba triệu!
Trương Đào nắm chặt tay lên cao như sắp ra trận, lại hét lớn: Hãy hô vang khẩu hiệu của chúng ta!
Thời không chờ đợi, nỗ lực tạo tích, một hơi đạt mục tiêuvi_pham_ban_quyen, thách kết quả tốt!
Không cơm, không đi ngủ, vực dậy thần kiếm tiền!
Cảm giác cứ như đang lạc vào một ổ đa cấp vậy.
Tống Vân Phi cảm óc mình như nổ tung, không ngờ đi nhà mà còn phải trải qua thức tà giáo như thế này.
Chẳng lẽ sáng nào cũng diễn một màn này sao?
, Đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới sực ra gì đó, mắt về phía Tống Vân Phi.
Ông ta vỗ taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra hiệu cho mọi người im lặng: Được rồi, chuyện này, đây là Tống Vân Phi, người mới đến hôm nay, mọi người chào mừng nhé.
Trương Đào đầu vỗ tay, những người khác cũng vỗ tay theo, lần lượt đổ dồn ánh mắt về Tống Phi.
Tống Vân Phi nặn ra nụ , cố gắng mở lời: Chào mọi , tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Tống Vân Phi, mới chân ướt ráo đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, còn nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần học hỏi, mong mọi người chỉ thêm.
Tốt! Trương Đào lại đầu vỗ tay.
Những người khác vỗ tay theo, chỉ là mỗi người một vẻ mặt khác nhauvi_pham_ban_quyen.
người đánh giá Tống Vân Phi từ đến chân, có người lại đầy vẻ cảnh giácleech_txt_ngu và thù , có người thiếu nhẫn, khinh bỉ, cũng có người trầm mặc không lộ chút biểu cảm .
Không ngờ trong cái văn phòng nhỏ bé này lại đủ mọi hạng như vậy.
Trương Đào nói thêm vài câu với mọi người để khuấy động không khí, sau xua bảo mọi người về việc.
Tiếp đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ông gọi Tống Vân Phi vàovi_pham_ban_quyen văn phòng.
Vào đến phòng, Trương Đào ra hiệu cho đóng cửa .
Ngồi đi, ngồi . Trương xua , cười hớn hở ngồi xuống, đích thân rót trà cho Tống Vân Phi.
Tiểu Tống àvi_pham_ban_quyen, cảm thấy nào, tài liệu có nhiều quá không?
Tống Vân Phi mỉm cười: Dạ có nhiều, nhưng tôi sẽ cố làm quen sớm nhấtleech_txt_ngu có thể.
Không cần , cứ từ từ thôi. Trương Đào tùy ý tựa lưng vào ghế sofaleech_txt_ngu, cười nói, Tôi gọi vào không cóvi_pham_ban_quyen ý gì khác, chỉ là chuyện đôi câu . Nói thật lòng, hôm qua phỏng , tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy cô rất được! Ngoại hình tốt, khí chất , nói năng cũng mực, nhìn qua là có tốbot_an_cap làm hàng rồi.
Sự khen ngợi đột ngột khiến Tống Phi sinh lòngleech_txt_ngu cảnh giác, côbot_an_cap chỉ mỉm cười nhẹ chứ không tiếp lời.
Trương Đào như nhận ra, hoặc nóivi_pham_ban_quyen đúng hơn là quan tâm, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: Cái nghề này của chúng ta ấy mà, năng lực rất quan trọng, nhưng có những thế thiên bẩm thì cũng nên tận .
Cứ như Trần Lộ ở cửa hàng mìnhbot_an_cap trước đây, chắc cô chưa gặp, cũng giống cô, nhan sắcbot_an_cap có, chiều cao có. Cô cực kỳ nhạy bén, biết đốivi_pham_ban_quyen nhân thế, hàng cũng rất lòng hộ. Kết quả thì sao? Làm chưa đầy hai năm đã mua xe, mua được nhà, trước vừa thăng làm quản lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng cho dự án ởbot_an_cap khu khác, tương lai rộng lắm.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân ngay lập tức nghe ẩn ý trong lời nói của ông ta.
Đây đang ám chỉ cô dùng nhan sắc, nói ra là dùng thân xác để đổi lấy thành tích sao?
Trước đây Vân chỉ nghe qua những trường hợp như thế này, nhưng cô ngờ , người là giám đốc như Trương Đào lại đích ám chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
Trong thoáng chốc, Tống Vân chẳng còn chút thiện cảm nào với bộ phận bán hàng này nữa.
nhiênbot_an_cap, Đào dường như cũng nhìn ra không vui của côbot_an_cap, ta cười hì hì, chữa thẹn: Tôi nói những điều này cũng là vì thấy vừa nãy còn chưabot_an_cap , nên muốn lệ cô đôibot_an_cap chút.
Ngườileech_txt_ngu mà, có chívi_pham_ban_quyen hướng, có ước , có tinh thần chiến mớivi_pham_ban_quyen . chỉ muốn nói với cô rằng, cô , chưa thạo việc cũng không sao, từ, chỉ cần kiên trì, tương lai cái gì cũng sẽ có.
Tống Vân cười: , cảm ơn lời động viên của giám đốc.
Bâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ nói thì hay lắm, nhưng Tống Vân Phi biết rõ, có ba lương cơ bản, sau ba tháng mà không hàng thì cuốn gói ra đi.
Đây là điều Trương nói trướcbot_an_cap khi cô làm, công ty tuy không quan tâm đến bằng kinh nghiệm, nhưng cũng không nuôi kẻvi_pham_ban_quyen rảnh rỗi.
Hai trò chuyện một , Trương mới việc.
Trương Đào sắp xếp nhiệm vụbot_an_cap cô, hai ngày đầu làm quen với tài liệu, tiếp theo bắt đầu điện thoại và rabot_an_cap ngoài phát rơi.
Tómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạileech_txt_ngu, bất kểleech_txt_ngu cô làm gì, vòng thángbot_an_cap có đơn hàng thì ở lại, có thì thu đồ đạc biến .
cô cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn hàng, cô sẽ thêm năm lương cơ , mỗi tháng một ngàn năm trăm.
Tuy số tiền ít ỏi nhưng gian rất thoải mái, không cần chấm , cần ngồi văn mỗi , muốn làm gì thì làm, công ty chỉ nhìn vào kết quả chuyện.
cách khác, chỉ cần cô bán được một căn hộ, trong nửa năm theo, cô thậm có thể đi làm việc khác.
Rất nhanh sau đó, trong văn chỉ còn cô và hai đồng nghiệp khác đang gọi điện , những lại đều đãleech_txt_ngu ra ngoài.
không kiểm tra xem Cận Hàn ở đâu nữa, vì Dao mỗi ngày đều theo sát anh, còn quan tâm đến điện thoại anhvi_pham_ban_quyen hơn cả chính .
Hồ Dao : Bạn gái anh hôm lại không kiểm tra rồi, hai người khôngbot_an_cap phải chia rồi chứ?
vậy, ngón tay đang gõ phím của Sởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cận Hàn hơi khựng lại, nhưng nhanh trở bình thường.
buồn ngẩng , giọng nói cũng chẳng chút cảmbot_an_cap xúc: tâm chuyện người khác như vậy, cô rỗi lắm sao?
dường như không nhận ra sự lạnh lùng trongvi_pham_ban_quyen lời nói của hắn, lại còn tiến lại gần hơnleech_txt_ngu, mangbot_an_cap theo vẻ phấn khích đầy mong đợi.
Tôi nói thật , đã ngày , theo tần suất đây của cô ta thì điện thoại ở quầy lễ tân đáng lẽ phảibot_an_cap bị gọi cháy máy rồi mớivi_pham_ban_quyen phải.
Đúng vậy, Tống Vân Phi trước kia đángleech_txt_ngu sợ như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Mỗi khi không lạc được với Sở Hàn, cô sẽ gọi điện đến quầy lễ tân để hỏi hành của hắn, hoặc cầu lễ tân chuyển máy cho bằng được.
vi_pham_ban_quyen hai ngườileech_txt_ngu nói nhỏ nhưng những người khác trongbot_an_cap văn phòng nghe thấy.
Ai nấy đều tự chủ đượcvi_pham_ban_quyen vểnhvi_pham_ban_quyen tai lên nghe ngóng, đặc biệt là các nữ đồng nghiệp độc thân chưa chồng lại càng tập trung tinh thần cao độ.
Phải đến mộtvi_pham_ban_quyen nửa đồng nghiệp nữ thân trong văn phòng này có ý đồ với hắn, là họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không mặt dày như Hồ Dao, vị trí ngồi cũng ởvi_pham_ban_quyen xa hơn.
Sở Cận Hàn cùng cũng ngước mắtbot_an_cap, ánh nhìn nhạt nhẽo liếc qua ả: Nếubot_an_cap tâm trí có thể dành một việc chính sự, thì ngày hôm qua khách cô đã gọi điện thẳng đến chỗ tôi rồi.
Nụ trên mặt Hồ Daovi_pham_ban_quyen bỗng đờ, có chút ngượng ngùng đứng người lên: Tôi chỉ là không chú ý thôi mà, có chuyện gì to tát đâu chứ. Tôi thật sự tò mò đấy, hai người rốt cuộc làleech_txt_ngu cãi nhau chia tay thật ? Nói chútleech_txt_ngu đi mà.
Xem khối lượng công việc của còn quá , có cần tôi cô xin phép giám Hà tăng thêm việc ?
nói này của hắn khiến sắc mặt Hồ Dao hết xanh lại trắngleech_txt_ngu, trongleech_txt_ngu còn có vài phần hóa giận.
Không nói thì thôi. Hồ Daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầm bầm một câu rồi ngồi trở lại chỗ, giả vờ bận rộn gõ bànvi_pham_ban_quyen phímvi_pham_ban_quyen.
Sở Cận Hàn cũng dời tầm mắt về phía màn hình máyvi_pham_ban_quyen tính trước mặt. Nhìn những tin nhắn khách hàng gửi đến liên tục trong khung chát, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại chút .
Một lát sau, thoại ra.
Tin nhắn có rất nhiều, nhưng không có lấy một dòng nào là của Tống Vân Phi gửi .
Người phụ nữ này
sao đột nhiên thay đổi lớn như ?
Buổi chiều, khi sắp đếnvi_pham_ban_quyen tan , Tống Vân Phi cuối cùng cũng dòng tin nhắn tiên sau hai ngày im hơibot_an_cap tiếng.
Cô hỏi Sở Cận Hàn mấy giờ xong việc.
Sở Cận Hàn đợi phút sau mới trả lời, trong khoảng thời gian này, Vân Phi không hề gọi điện khủng bố hay chấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn tại sao trả lời tin nhắn trước kia.
Tống Vân nhìnbot_an_cap thấy tin nhắn âm của hắn thì nét mặt lộ rõ mừng, vội vàng gửi cho hắn một đoạn tin nhắn thoại.
Lát anh qua gặpbot_an_cap tôileech_txt_ngu nhé, trung thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mại đối diện đang có chươngleech_txt_ngu trình bốc thăm trúng thưởng, giải nhất tặng máy điều hòa đấy!
Đây là tức Tống vừa thấy lúc ra ngoài tờ rơi, chỉ cần mua đồ trong trung tâm thương mại trên năm mươi tệ tham gia thăm.
vi_pham_ban_quyen Cận Hàn cộng lại có thể thêm vài lần, quan trọng nhất là cần có người xách đồ hộ.
Sở Cận Hàn không trả lời lại nữa.
Tống Vân Phi nhíu mày, không biết tên này có đồng hay , đibot_an_cap hay không thì cũng phải nhắnbot_an_cap lại một tiếng chứ.
sau, cô cùng cũng nhận được phản hồi của người đànleech_txt_ngu .
Chỉ vỏn vẹn ba chữ ngắn gọn: [Tôi đến rồi]
Tống Vân Phi rỡ đứng bật dậy, cầm lấy túi xách rồi ra ngoài.
Từ xa, cô đã nhìn thấy người đàn ông mặc sơ mi trắng đứng ở rìa trường bênleech_txt_ngu trung tâm thương mại.
Hắn ngồi nghiêng trên chiếc xe điện, cúi nghịch điện thoại.
Chiếc xe điện này là xe cũ hắn mua để đi giao hàng, ắc quy không tốt lắm, thường chỉ dùngleech_txt_ngu để làm .
Bình thường không nó đi , buổi tối sau khi giao hàng xong cũng đỗ ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công ty sạc điện, rồi đi nhờleech_txt_ngu của anh xómleech_txt_ngu Vương Nghĩa về nhà.
Hôm nay hắn thế mà lại con xe điện cà tàngvi_pham_ban_quyen này về.
Vân Phi chạy bướcbot_an_cap đến trước mặt hắn: Sở Cận , tôi đến rồi, saoleech_txt_ngu lại cưỡi xe điện về thế?
Sở Hàn cất thoại, ngước mắt nhìn cô một cái.
Cưỡi cho tiện.
Tống Vân Phi nghĩ cũngleech_txt_ngu đúng, lát nữa xách bao nhiêu đồ thế này mà chen chúc trên xe buýt thì không tiện nào.
đặt xách cốp sau của xe điện, quay sang với hắn: Vậy đi thôi, chút chắc giải thưởng lớn bịvi_pham_ban_quyen người khác nẫng tay trên .
Sở Cận Hàn ậm ừ một tiếng, hai người sóng vai trung tâm thương mại.
Hắn theoleech_txt_ngu liếc nhìn Tống Vân một cái.
Người phụbot_an_cap nữ bình thường hận không thể dính chặt lên người hắn, hôm nay lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ khoảng cáchvi_pham_ban_quyen vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn.
Trong trung tâm thương cực kỳ đông người, đặc là chỗ rút thăm cửa, đông đến mứcleech_txt_ngu chen lọt.
Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen tốn bao nhiêu sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới lách được vào trong, trong cũng không ít người, một nửa là vào để hưởng ké hơi điều hòa.
Sau khi vào trongvi_pham_ban_quyen, cô đi thẳng tới siêu thị, những chỗ khác không thèm nhìn lấy một cái, mục của cô là mua trăm tệ để thăm.
Trong nhà có phải hết gạo không? Tống quay đầu hỏi người đàn ôngleech_txt_ngu.
Sở Cận Hàn vẫn chỉ đáp lại một tiếng nhàn .
Tống Vân Phi bĩuleech_txt_ngu , thế có tính bạo lực lạnh không? Quá thật màvi_pham_ban_quyen!
Cô bực bội chỉ vào bao gạo cách đó xa: Vậy đi lấy một bao !
Sở Cận không nói gì, lẳng lặng đi lấy một bao gạo quăng vào chiếc xe đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Phi.
Tống Vân Phi càng càng hắn giống như một người máy đã lập trình sẵn.
giao xe đẩybot_an_cap cho hắn, xoaybot_an_cap người đi phía khu vực củ.
Cô mua hai mươi lăm tệ tiền thịt, mười tiền trứng gà, còn mua thêm mười lămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tệ tiền rau xanh, tổng cộng hết trăm lẻ năm tệ.
nữa anh bao gạo này đi thanh , tôi cầm chỗ này đi thanh , nhớ lấy hóa đơn đấy.
Ừ.
Hai người xếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng thanh toán xongleech_txt_ngu, sau cầm được đơn, côbot_an_cap không kịp chờ đợileech_txt_ngu mà chen ngay về phía rút thăm.
Sở Cận Hàn đi cất đồ trước rồi mới đến bên cạnh Tống Vân .
thêm mười mấy nữa mới đến lượt haivi_pham_ban_quyen người.
Tống Vân Phi hào hứng đưa hóa đơn cho nhân viên, sau xoa xoa bàn tay, thò tay vào thùng giấy.
Sờ soạng hồi lâu mới móc ra được một tấm thẻ.
thấy trên đó giải năm, khóe cô trễ xuống, chỉbot_an_cap có một khăn giấy.
Nhưng có còn hơn , dù vẫn tốt hơn là trúng chữ Chúc bạn may mắn lần .
Cô quay kéo Hàn lại gần: Lần đến lượt anh rút.
Sở Cận nói , đưa tay vào thùng rút thăm.
Hắn ý bốc tấm thẻ.
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi sốtbot_an_cap sắng ghé mắt nhìn, trong phút chốc mặt mày hớnleech_txt_ngu hở: nhì! Anh quá đi mất.
Cô phấn khích ôm lấy cánh tay Sở Cận , không giấu nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vui mừngvi_pham_ban_quyen.
Tuy không trúng được máy điều hòa trúng được tủ lạnh.
Chỉ là loại tủ thôi, nhưng muavi_pham_ban_quyen trên cũng phải tám trăm tệ đấy!
Bây giờ thời tiết nắng nóng, canh để một đã hỏng, tủ lạnh cũng là thứ đang rất cần.
Sở Cận Hàn dáng vẻ vui mừng hởbot_an_cap cô, ánh mắt khẽ động.
Nhân viên cười nói: Vận may của hai vị tốt thật đấy, giải chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có năm suấtvi_pham_ban_quyen mà đã bị hai người lấy được một rồi.
Tống nhìn người đàn ông bên cạnh, cười: Là do ấy may mắn, biết thế cả hai đều để anh ấy rồi.
Nhân viên khênh tủ lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, khiến xung quanh không khỏi lộ .
Chiếc tủ này rấtvi_pham_ban_quyen nhỏ, chỉ to bằngleech_txt_ngu cái tủ đầu giường.
Tống Vân Phi một cũng có thể bê lên được.
Nhưng đứng trước chiếc điện, cô bắt đầu phát sầu, Tống Vân Phi nhíu mày: làm sao chở về được bâybot_an_cap giờ?
Phía trước vừa, để phía sau thì lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi.
Sở Cận Hàn nói: đi, tôi đi xe .
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen mủi lòng, cô bước đứngbot_an_cap ở phần sàn đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân phía trước xe điện, nởleech_txt_ngu một nụ rạng rỡ: Không cần phiền phứcbot_an_cap , tôi ngồi xổm ở phía trước là được mà?
Sở Cận Hàn hơi sững sờ.
Trong lúc còn đang ngẩn người, Tống Vân Phi đã ngồi xổm phía trước.
Cô cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không quên ngoái đầu lại hắn: Lên xe mau đi.
Sở Cận Hàn nhìn cô lúc lâu mới sải đôileech_txt_ngu chân dài, lên chiếc xe điện.
Tay ga khởileech_txt_ngu động, chiếc xe điện chậmleech_txt_ngu rãi lăn .
Cách chuyển của người thu hút không sự chú ý của người đi đường. Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phi dù mặt đến mấy cũng hơi khó lòng đỡ được ánh mắtbot_an_cap của nhiều người như vậy. lẳng lặng che lại, như vậy người khác không thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được diện của cô nữa.
Sở Cận Hàn thoảng lạibot_an_cap cúi nhìn cô . Nhưng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có thể nhìn thấy cái gáy trắng của cô, vài sợi tóc mai bết vào làn da cùng một lớp mồ mỏng.
Lúc dừngbot_an_cap chờ xanh đèn đỏ ở ngã tư, Tống Vân Phi cảm nhận được hơivi_pham_ban_quyen nóng phả vào bên tai. Cô còn tưởng ai đang quấy rối mình, vừa đầu lại chạm mắt với mộtbot_an_cap con chó Samoyed.
thè lưỡi, vẫy đuôi vớivi_pham_ban_quyen cô, cứ như thể xem vi_pham_ban_quyen đồng loại vậy. Nó cũng đang ngồi xổm trên chiếc xe điện một người khác, thế giống hệt cô, ngay cả màu xe cũng gần như tương đồng.
miệng Tống Vânbot_an_cap Phi giật giật. Thừa lúc chủ nhân con chó không ý, cô đưa tay xoa xoa đầu . chó nhiệt tìnhvi_pham_ban_quyen ghé sát lại liếm mặt cô. Vân Phi bản năng nghiêng đầu né tránh, vừa ngẩng va phải xe củabot_an_cap Sở Cận Hàn, cũng chạm vào người anh.
Sở Cận Hàn mặt, đưa tay đỡ lấy sau gáy cô: Đừng cử lung tung.
Tống Vân Phi quay đầu nhìn anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một , thấy sắc anh tốt, cô liền lẳng lặng thu mắt, ngoan ngoãn ngồi xổm đó, không thèm để ý đến con chó Samoyed kia nữa.
Tiểu Tống.
Bên lại vang lênvi_pham_ban_quyen tiếng gọi, Tống Phi lần theoleech_txt_ngu âm thanh quay đầu nhìn lại. Đóleech_txt_ngu phụ nữ ngồi ở ghế một chiếc , trôngvi_pham_ban_quyen hơi quen mắt nhưng nhất thời cô chưa nhớ ra là ai.
Tống Vân Phi chào hỏi liếm: Là cô à.
Đúng là thật rồi.
Người phụ khoảng hai mươi , hai mươi tám tuổi, có vài phần nhan sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đang mặc đồ côngleech_txt_ngu sở. Cô ta nhìn Tống Vân Phi với trên, rồi nhanh chóng dời tầm mắt sang Sở Cận Hàn ở phía sau. Khóe miệng cô ta nở nụ cười, nhưng sâu trong đáy mắt lại mang theo thứ cảm xúc không ràng.
này trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô à?
Vân Phi thể nếm trải được ý vị trong ánh đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một sự ưu xen lẫn vài phần khinh miệt. Cứ như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng: Đẹp trai thì có ích gì, cũng đi cái xe điện ráchleech_txt_ngu nát sao. trẻ quávi_pham_ban_quyen thế, đàn là phải tìm người có tiền, chứ đẹp trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có mài ra mà ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được đâu.
Mặc gã bạn trai bên cạnh cô chỉ mét sáu, nặng một tạ, trông như con cá trê, nhưng gã xe BMW.
Tốngbot_an_cap Vân Phi cũng không bận tâm đến của đối phương, gật đầu thản nhiên thừa nhận: Vâng, đúng vậy.
Anh làm nghề giaobot_an_cap hàng à?
Làm thêm thôi.
Tống Vân Phi trả quá mức thản nhiên và chân thật, phụ nữ kia nhìn thấy tự mình mong nên cũng cảm thấy hứng.
Được rồi.
Nhưng Sở Cận Hàn đã nghe lọt tai, anh im trên xe điệnbot_an_cap. Người phụ nữ ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong chiếc BMW khoe khoang và Tống Vân đang co rúm dưới chân mình tạo thành một sự tương rệt. Ngón siết chặt lấy tay lái xe .
Chẳng mấy chốc đèn xanh bật, xe chậm rãi chạy đi. Thành phố nhỏ có điểm hay cấm xe điệnbot_an_cap, ô tô và xe điện cứ thế chạy đan xen.
Bình điện của chiếc xe ổn lắm, hai ngày rồi chưa sạc, còn cách nhà cây sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó chết máy đường. Cả hai đều xuống xe, nhìn con ngựa sắt đình công mà nhìn nhau hồi.
Tống Vân Phi nhún vai: Hết cách rồi, đẩy về thôi.
Sở Cận Hàn đi phía trước, Tống Vân Phi đẩy sau, mới hai phút đã đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Làm em chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uấtvi_pham_ban_quyen ức rồi.
đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôngleech_txt_ngu phíabot_an_cap trước đột ngột thốt ra câu , Tống Vânbot_an_cap Phi còn tưởng xuất hiện ảo giác. Cô ngẩng đầu nhìn bóng lưng người ông: Anh nói gì cơ?
Sở Cận Hàn quay đầu, nhìnleech_txt_ngu vào vi_pham_ban_quyen: nghèo thế này, lại còn đống kẻ thù, em vẫn sẵn lòng đi theo tôi, làm em uất ức rồi.
Tống Vân Phi nhìn dáng vẻ túc của anh, nơi sâu thẳm trong đôi mắt còn mang theo vài phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổn thương. Tay côvi_pham_ban_quyen run lên, trái tim bé cũng run theo.
Tống Vân Phi nghĩ: , anh không nghèonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu! Anh là tài đoàn Yến Kim , sao mà nghèo được! Nhưng cô không nói ra, nói ra là cô như xong .
Tống Vân Phi gượng cười: Em thấy uất ức , chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta chỉ làleech_txt_ngu tạmbot_an_cap thời thôi, sau này cái gì cũng sẽ có, em tin anh.
Thật ?
Tống Vân Phi gật đầu như gàleech_txt_ngu mổ thóc: mà, anh du học sinh nước cơ mà! Đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sóng gió qua , anh đi tìm một công ty lớn, dựa vào năng lựcleech_txt_ngu của anh mức lương hàng năm triệu tệ chẳng phải là chuyện dễ trở bàn tay sao!?
Sở Cận Hàn nhìn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm chằm bằng ánh mắt rực cháy như muốn nhìn thấu can cô. Ngay Tống Vân Phi bị anh nhìn đếnvi_pham_ban_quyen mức tê dạivi_pham_ban_quyen, anh mới chậm rãi mở lời: ngaybot_an_cap mình học chuyên gì cũng quên mất rồi.
Tống Vân Phi nắm chặt nắm đấm, khích lệ và cổ vũ anh: Cái đó không quan trọng, anh chỉ là mất chứ năng lực còn . nói anh làm được là anh làm được!
Sở Cận Hàn không nói nữavi_pham_ban_quyen, hồi mắt, tiếp tục đẩy xe đi vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía trước. Tống Phi bí mật thở phào một hơi.
ven đối hai người một chiếc Mercedes kín đáo đang đỗ. Trong xe là một người phụ nữ mặc váy dài màu đen, mái xoăn xõa sau gáy, gương mặtleech_txt_ngu đẹpbot_an_cap, khí chất lạnh lùng. Ánh mắtbot_an_cap cô ta qua sổ xe, lặng lẽ quan sát người đang đẩy xe điện phía đối diện.
Ở vị trí lái là một người phụ nữ, người này có rực rỡ hơn một chút, mang theo vài phần anh khí.
Tên quả nhiên đang ở đây thật. Nam Nam, cần bắt về không?
phụ nữ tên Nam Nam nhìn bóng hai xa dần thu hồi tầm mắt, chậm rãi lên tiếng, giọng nghe ra cảm xúc gì: Không cần, nếu hắn đã thích sống bình thường như vậy thì cứ để hắn ởbot_an_cap lại đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nói , cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net siết chặt ngón tay, đáy lóe lên một tia hận ý. Sở Cận Hàn, tôi muốn xem sau khileech_txt_ngu biết được bộleech_txt_ngu mặt thật phụ nữ này, anh có vẻ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bây giờ đượcvi_pham_ban_quyen nữa không.
Sau bê đồ vào nhà, Vân Phi đã lả người nằmvi_pham_ban_quyen bệt trên sofa. Giữa ngày nóng thế này phải đi bộ hai số, người cô đã ướt sũng. Cô nhìn bóng dáng bận rộn lắp tủ lạnh phía trước, Sở Cận Hàn cũng nóng không , lưng áo ướt đẫm. Lúc anh cúi người, Tống Vân Phi có thể nhìn làn da ẩn hiện dưới lớp vải sơ mi.
Một lát sau, tủ được cắm điện và vận bình thường. Tống Phi cũng tới trước tủ lạnh, vuốt ve nó và cảm thán: Tốt quá rồi, thế này không cần lo chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm nước nữa.
Sở Cận nhìn cô. Thấy cô chỉ vì một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tủ lạnh vui mừng , sắc mặt anh càng thêm phức . Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên, trong lòng anh luôn một cảm giác kỳ lạ. Mặc dù giờ nghèo, nhưng trong lòng anh vẫn không cảm thấy những thứleech_txt_ngu này là quý giá. Thậm chí khi khác nói đến triệu, hàng chục triệu, lòng anh vẫn bình mặt hồ không chút gợn sóng. Cứ như thể anh từng sở hữu chúng vậy.
Có đôi Sở Cận Hàn ngờ bảnbot_an_cap thân, liệu có phải mình quá cao ngạo? như kiểu người trên mạng hayvi_pham_ban_quyen nói, túi không một xu cảm thấy một triệu tệ chỉ là tiền lẻ.
Vân Phi nhận ra tâm trạng anh có vẻ dốc, không nhịn hỏi: Anh ?
Sở Cận Hàn nhìn cô, đột nhiên : Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi cứ nghèo thế này, có còn đi tôi không?
Tống Vân Phi ngẩn ra. Hỏng rồi, anh chàng này hình như thực sự bị phụ nữ kia kíchbot_an_cap động nên bắt đầu hoài nghi cuộc đời rồi. Cô khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giọng, tay vỗ vỗ vai người đàn ông.
Đừng nghĩ nhiều như thế, chẳng phải em đã nói rồi , anh nhất sẽ thành công mà!
Sở Cận Hànleech_txt_ngu vẫn giữ ánh mắt rực , thần sắc kỳ nghiêm túcvi_pham_ban_quyen, rõ ràng câu trảvi_pham_ban_quyen của Vân Phi không làm hài . Nụ cười trên khóe Tống Phi dầnleech_txt_ngu thu lại. bỗng nghĩ đến , mình chê anh , liệu anh có đòi chia tay không?
Tuy nhiên rất nhanh sau đó, Tống Vân Phi đã gạt cái ý nghĩ nguy hiểm này đi.
Không được, không được, nếu chọc giận , khiến hắn phục nhớ sớm hơn thì chẳng phải cô tiêu đời ?
Thếleech_txt_ngu là, túc nói: dù thật sự nghèo mãi, em cũngleech_txt_ngu không chê anh đâu.
Người em yêu là anh, chứ có phải yêu tiền đâu.
Sở im lặng một lát, rồi một câu khiến Tống Vân Phi suýt nữa thì hồn phách lạc.
Hắn hỏibot_an_cap: Trên cước công dân của tôi 28 tuổi, cô 23 tuổi. Lúc tôi học học thì côbot_an_cap vẫn ở cấp hai, cô đã nuôi tôi ăn học cách nào?
Vẻ ngoài Tống Vân tỏleech_txt_ngu bìnhbot_an_cap thản, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng.
Hắnbot_an_cap nghi ngờ rồi, hắn đầu nghi ngờ rồi!
hắn nghi ngờ không phải là việc cô lừa hắn, màvi_pham_ban_quyen là nghi chính con người cô.
Bởi vì này, nửa năm trước Sở Cận đã hỏi nguyên chủ rồi. Giờ hỏi lại lần nữa, chắc chắn là hắn đã nảy sinh nghi vấn gì đó.
Tống Vân dọc đáp: Sao lại hỏi chuyệnvi_pham_ban_quyen này nữa rồi? Chẳng em đã nói rồi sao, em học từ năm cấp hai, căn dân người khác để đi làm thuê!
Ánh mắt Cậnbot_an_cap Hàn dao , sắc cũng trở lại bình thường: Tôi quên mất, xin lỗi.
Tống Phi tiếng: Xem ra di chứng vẫn chưa khỏi rồi.
Tôi đi nấuleech_txt_ngu cơm.
Sở Cận Hàn không tục chủ này , xoay người đi về phía nhà .
Tống Vân Phi lau mồ hôi trên . Cô không saoleech_txt_ngu bắt được nguyênleech_txt_ngu chủ, quả nhiên vẫn để lộ sơ hở rồi. Nhưng vấn đề không quá lớnbot_an_cap, người bình thường có thể nghĩ đến chuyện xuyên không cơ chứ?
Cảm thấy người ngợm dính dớp, Tống Vân Phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn bị đi tắm.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Côleech_txt_ngu nhanh chân bướcvi_pham_ban_quyen ra mở cửa, thì thấy đó là Vương Nghĩa ở nhà bên cạnh.
Vương ngoài ba mươibot_an_cap tuổi, dáng khá vạm vỡ, mặc chiếc áo ô trắng để lộ những bắp thịt cuồn cuộn, khiến mắt Tống Vân Phi rực lên.
Anh Vươngvi_pham_ban_quyen, anh đến tìm Sở Hàn hả?
Vương gãi đầu, nở nụ cười phác: Không phải, hôm nay anh được nghỉ, nghĩ bụng là lâu rồi chúng ăn cơm nhau, nên định rủ hai sang dùng bữa chung cho .
ạ, được ạ. Tốngbot_an_cap Vân gật đầu lia lịavi_pham_ban_quyen, không chút do dự.
Vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củaleech_txt_ngu Vương Nghĩa nấu ăn rất ngon, đối phương vừa mở lời, cô đã nghĩ ngay đến những ăn trong ký ức rồi.
Vậy được, vợ đang nấu cơm rồi, lát nữa hai đứa sang ngay nhé.
Sau khi tiễn Vương , Tống Vân Phi vội vàng chạy bếp Sở Cận Hàn: nấuleech_txt_ngu nữa, anh Vương chúngleech_txt_ngu ta sang nhà anh ấy ăn cơm kìa.
Động tác rửa rau của Sở Cận Hàn lại, vẻ hơi doleech_txt_ngu dự: đồng ý với tavi_pham_ban_quyen rồi à?
Vâng, sao anh chưa bắt đầu nấu , maubot_an_cap đi quần áo đi, chúng sang đó .
Tống Vân trực kéo hắn ra khỏi bếp, hắn đi thay đồ.
Sở Cận Hàn lặng một hồi, đi tới quần lấy một áo thun màu nhạt rồi đi vào nhà vệ sinh.
Vân Phi bĩu môi, có phảibot_an_cap đề phòng cô đến mứcbot_an_cap đó khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Thay cái áo thôi mà cũng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào nhà sinh, cứ như sợ nhìn thấy không bằng.
Tống Vân Phi tìm một chiếc áo thunbot_an_cap, cởi cúc áo sơ mi, thoát y để thay đồ.
Sở thay đồ quá nhanh, vừa bước ra khỏi đãbot_an_cap cô đang y toàn bộ phần trênvi_pham_ban_quyen. Một mảng trắng nõn nà ngờ đập vào mắt hắn.
Tống Vân Phi đang đứng nghiêng người về phía hắn, thấy hắn đi ra, cô thốt lên kinh ngạc.
anh nhanh thế! Cô vàng xoay người , cuống tròng chiếc áo thun qua đầu, vì quá vội vàng nên cổ áo còn bị mắc kẹt lại một chút.
Sở thu hồi ánh mắt khỏi vòng eo của cô, yết hầu không chủ được khẽ chuyểnleech_txt_ngu động, hắn quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen nhanh chóng chỉnh đốn lại trang phục, đỏ mặt quay đầu lại: Xong rồi, đi .
Sở Cận Hàn trông có vẻ không đi lắm: Cô đi một mình đi, không .
Tống Vân không hiểu: ? Quan hệ giữa anh và chẳng phải tốtvi_pham_ban_quyen sao? Cãi nhau à?
là hàng xóm, Vương Nghĩa lại nhân viên giaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng toàn thời gian, công việc giao hàng này là do Vương Nghĩa thiệu hắn. Thế nên buổi tối hai người thường xuyên cùng nhau đileech_txt_ngu giao đồbot_an_cap, Sở Cận Hàn còn giang xe Vương Nghĩa về nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sở Cận Hànleech_txt_ngu khẽ đầu: Không có.
Vậy sao anh không đileech_txt_ngu? Vân tiến lại kéo hắn: Cùng đi, mình em đi thì ra thể thống gì?
Thấy cô kiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trì, Sở Cận Hàn đành phải cô ra khỏi .
Cửa nhà bênleech_txt_ngu , đứng ở cửa đã ngửi thấy mùi thức thơm phức. Vương Nghĩa dọn bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai người cửa liền bước tới chào hỏi: Vào đi, mau vào .
Tống Vân Phi cười đáp lời bước vào nhà, lấy bao giày kệ cho Sởvi_pham_ban_quyen Cận hai cái.
Nhà Vương Nghĩa có lắp điều hòa, một luồng khí mát lạnh ập tâm trạng cũng tốt hơn hẳn. cục căn hộ của họ tương tự nhau, chỉ có điều căn này của Vương Nghĩa là một phòng ngủ một phòngleech_txt_ngu khách, nhưng diện tích nhỏ một chút, chừng hơn năm mươi mét vuông.
Nghĩa mời hai ngồi xuống rồi tán gẫunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Hàn.
Tôi cứ tưởng cậuvi_pham_ban_quyen đi hàng rồi, không ngờ lại ở nhà.
Sở Cận Hàn đáp: Nghỉbot_an_cap ngơivi_pham_ban_quyen ngàybot_an_cap mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi làm lại.
Vương Nghĩa: Cậu vất vả thật đấy, ban ngày đi làm, tối đi giao hàng, thời dài như vậy ebot_an_cap không thấu đâu.
Cái nơi nhỏ bé này của chúng kiếm khó , tháng trước tôi chạy gần hai nghìn đơn mà mới được hơn bảy triệu, trừ thuế với tiền điện đi thì chưa tới bảy triệu.
Đám bạn nối khố của tôi lên thành phố lớn, hai nghìn đơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là được mười lăm triệu rồi. Tôi nghỉ rồi, thángbot_an_cap sau đi thành phố Hải.
Vương Nghĩa vừa than vãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa dài. Anh là người gốc Thanh Thành, căn nhà là do anh mua, bố mẹ ở quê trông con, anh ở đây gần , thỉnhleech_txt_ngu thoảng có thể vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thăm.
Nghe đến thành Hải, tim Tống Vân Phi bỗng hẫng nhịp. Cô lén nhìn Sở Cận Hàn, may hắn có phản ứng gì.
Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phi hỏi: chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhàvi_pham_ban_quyen có đi anh không ạ?
Vương nhìn về phíabot_an_cap bếp, lắc đầu: Cô ấy không , đi làm gì, hai người đi chi tốn kém, ấy ở còn trông nom được nhà cửa.
Vân leech_txt_ngu một tiếng.
Vương Nghĩa lại đầu bảo Cận Hàn: Sở này, tôi cậu còn trẻ lại cóvi_pham_ban_quyen học thức, cứ phải chônleech_txt_ngu chân cái xóm nhỏ này, sao không lên thành lớn mà làm?
Sở Hàn liếc nhìn Tống Vânvi_pham_ban_quyen Phi một cái. tại sao nữa, đương nhiên là vì Tống Vân Phi không đồng ý.
Vân cười lảng tránh: À anh Vương, có nước không ạ? Em hơi khát.
Vương Nghĩa vỗ : Xem cái trí nhớ của này, đợi tí nhé, đi lấy cho hai .
Trong lúc nói chuyện, vợ của Vương Nghĩa bưng thức ăn từ trong bếp đibot_an_cap ra. Vợ anh tên là Lý Kiều, dáng vẻ xinh xắn, thân đầy đặn. Họ là bạn tiểu , sau này đi xem mắtvi_pham_ban_quyen rồi lấy nhau.
Sở ca, Tống muội tử, hai người đến rồi đấy à.
Lý Kiều cười chào hỏi hai người, ánh dừng lại trên khuôn mặt Cận Hàn thêm hai giây. Chị mặc chiếc thun sát, Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Phi nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằm vào bộ ngực nảy nở củaleech_txt_ngu chị mà cũng không nhìn thêm mấy cái. Người phụ nữ nàyleech_txt_ngu dáng thật đấy.
Sở Cận Hàn chỉ hờ hững gật đầu, không nhìnvi_pham_ban_quyen ta.
Tống Vân Phi tươi nói: Anh Vương vừa gọileech_txt_ngu là tụi em sang ngay, trong lòng cứbot_an_cap nhớ mãi nghềvi_pham_ban_quyen nướngleech_txt_ngu của chị đấy.
Lý Kiều cũng cười : Vậy thì hai thường xuyên sang đây, làm hàng xóm bao nay rồi, còn chị với anh Vương người ngoài sao.
Vương Nghĩa bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần góp chuyện: Đúng đấy, đừng khách sáo. Sau tôi đi rồi, cô ấy ở nhà mình, còn phải cậy nhờ hai vợ cậu em trông giúp .
Tống : Anh Vương cứ yên , việc gì cần giúp cứ sang tìm tụi em.
Bầu không khí ăn rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vui vẻ, Vương Nghĩa còn ra một chai rượu trắng rót cho mọi người. Mục đích chính của anh là muốn hai quan tâm vợ mình hơn, dù sao phụ nữ ở nhà một mình cũng không an toàn, đôi khi gặp chuyện không có người giúp đỡ không xong.
Tống Vân Phi đương nhiên là miệng mồm dẻo quẹo đồng ý . Sở Cận Hàn là kẻleech_txt_ngu ít lời, không hay nói chuyện, vợ chồng Vương Nghĩa cũng đã quen rồi.
Lý Kiều nâng ly nói với Tống Vân Phi: muội tử, chị em một ly, sau này có khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải làm phiền em và Sở tiểuleech_txt_ngu ca rồileech_txt_ngu.
Tống Vân Phi bận , vậy vội đặt đũa xuống, nâng ly rượu lên. Trong miệngvi_pham_ban_quyen cô còn đầy ăn, không còn khác, ăn thật sự quá ngon.
Vân Phi nóivi_pham_ban_quyen không rõ chữ: Không đâu ạ, việc làm mà.
Nuốt trôi chỗ thức ăn trong miệng, Phi bưng ly rượu uống cạn trong một hơi. , cô bị vị nồng làm sặc , suýt chút nữa thì phun cả rượu ra ngoài. Điều khiến chồng Vương Nghĩa , Lý Kiều ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần đưa nướcleech_txt_ngu ngọt sangvi_pham_ban_quyen cô.
Tống muội , em không biết uống rượu à, vậyleech_txt_ngu uống nước ngọt thôi.
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Phi cười gượng gạo, nhận lấy chai nước ngọt uống ừng ực hết hơn nửa chai.
Tửu lượng của Sở Cận Hàn khá, hắn với Vương Nghĩa mấy ly, Vương Nghĩa đã sắp không vững mà vẫnbot_an_cap như không có chuyện gì.
Sau cơm, Cậnvi_pham_ban_quyen Hàn là người đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy xin phép về trước. Nghĩa còn lại, nhưngvi_pham_ban_quyen thấy Tống Phi đã khướt nên cũng hắn đưa về.
Tống Vân Phi không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tửu lượng của cơ thể này lại kém đến thế, chỉ một ly thôi đã khiến đất trời quay cuồng. Bước chân cô lảo đảo, người nghiêng ngả, Sởvi_pham_ban_quyen Cận Hàn phải dắt tay , rồi cô nhào vàovi_pham_ban_quyen lòng hắn.
Dưới dìu dắt của Sở Cận Hàn, hai đã về phòng thuê.
Cô không sao chứ? Sởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cận Hàn cúi đầu hỏi cô.
Tống Vânbot_an_cap Phi xua tay: Không sao, hơi chóng mặt chút thôivi_pham_ban_quyen. nói lầm bầm trong miệng, lảo về phía nhà sinh: Em đi đi cái đã.
Sở Hàn nhìnbot_an_cap theo bóng lưng cô, cảm giác như cô thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Quả nhiên không nằm ngoài dự tính, tiếng nướcvi_pham_ban_quyen phòng lên nửa đồng hồ vẫn không thấy cô rabot_an_cap.
Sở Hàn nhìn đi nhìn lạivi_pham_ban_quyen . Đợi đến bốn mươi phút trôi , hắn mới tới , gọi vọng vào : Tống Phi.
Hắn gọi thêm hai tiếng nữa.
Cô vẫn chưa tắm xong à?
Trong nhà vệ sinh không có tiếng đáp , Sở Cận Hàn nhíuvi_pham_ban_quyen mày, nắm tay nắm cửa rồi cửa ra. Trong phòng tắm, Vân Phi đang nằm trên mặt , từ vòi hoa sen không ngừng xối xuống người , mái đenleech_txt_ngu phủ cả khuôn mặt.
Sắc mặt Sở Cận khẽ biến đổi, lao nhanh vào phòng tắm, tắt vòi hoa sen rồi đỡ cô dậy.
Tống Vân Phi, tỉnh dậy đi.
Hắn vỗ vỗ vào má Vân , lát cô mới từ từ mở mắt. Ánh mắt mờ mịt, cô ngơ nhìn khuôn mặt trai trước mặt. Ngỡ như mình đang mơ, cô đưa tay sờ lên mặt một cái: Trai đẹp, đẹp trai thật đấy.
Nói xong, cô vào lòng Sở Cận Hàn, lại nhắm mắt lại: Buồn ngủ quá.
Thấy cô thiếp đi chứ không phải bị ngất, vẻ thẳng trên Cận mới dịuleech_txt_ngu đi chút. tiện tay vớ lấy chiếc khăn tắm quấn quanh người Tống Vân Phi, bọc cô lại như mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kén , chỉ để mỗi cái đầu ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài.
Hắn bế người ra khỏi phòng tắm, giọt nước từ lọn tóc rỏ xuống suốtbot_an_cap dọc đường. Tiến phía giường, hắn nhìn chiếc giường sạch sẽ ngăn , lại người phụ vẫn còn đang nhỏ nước. Im lặng mộtvi_pham_ban_quyen lát, xoay người về phía sofa.
Đặt cô xuống sofa, hắnvi_pham_ban_quyen tìm máy sấy rồi quỳ sấy cho cô. phải quá lo lắng Tốngvi_pham_ban_quyen Phi, chỉ là sợ tóc cô làm ướt sofa và sàn nhà mà thôi.
Tống Vân Phi mơ màng lim dim mắt, nghe tiếng máy càng khiến cô dễ ngủ hơn. Một lúc sau, Sở Cận nghe thấy lầm bầm gì đó. đầu nhìn lên, thấy đang cựa quậy trên sofa, gắng thoátvi_pham_ban_quyen khỏi khăn tắm trên .
Hắn một tay đè Tống Vân Phi lại.
Tống Vân Phi khó khăn mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, vẻ mặt lộ sự đau khổ. Cô nhìn bóng người mờ ảo trước mắt, từ trong cổvi_pham_ban_quyen họng ra mấy chữ: muốn đi vệ sinh.
Sở Cận Hàn:
Biết thì thà đi đồ ăn cho rồi. Quả nhiên cứ ở phụ nữ này là cô ta lại tìm đủ mọi để giở trò.
Ngày hôm sau, Tống Vân Phi bị tiếng chuông báo thức thức, đầu cô đau như muốn nứt ra.
Không biết thứ rượu qua nồng độ bao nhiêu mà lại vậy.
xoa đầu ngồivi_pham_ban_quyen dậy, nhiên trên người có vật đó trượtvi_pham_ban_quyen xuống.
đầu lại, cô mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một chiếc khăn tắm, mà bên dưới lớp khăn ấy cô không mặc cả.
!!
Trong nháy mắt, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.
Từ trong bếp truyền đến tiếng bát đũa va chạm, Tống Vân Phi cứng ngẩng đầu lên, nhìn về phía cánh cửavi_pham_ban_quyen bếp.
Những mảnh ký ức đứt quãng bắt đầu ùa về trong tâm trí.
Uống , về nhà, và phòng tắm
Nhớ ra rồi, cô đã đi tắm!
mang mángvi_pham_ban_quyen chân bị trượt, sau đó một cú, rồi chuyện sau thì không nhớ nổi nữa.
xoa xoa đầu, phía sau gáy truyền đến cơn đau âm ỉ, chắc là do cú ngã đó.
Vậy làm sao cô lại nằmbot_an_cap trên giường được?
Tống Vân Phi không dám nghĩ tiếp nữa.
đến bộ dạng nhếch nhác của , thậm chí Sở Cận Hàn khi còn hiểu lầm rằng cố ý giảbot_an_cap đểleech_txt_ngu quyến anh.
Thật treo cổ cho xong.
Biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu vậy cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vềleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.
Tống Vânleech_txt_ngu Phi nhìn quanh cănleech_txt_ngu phòng lượt rồi thở dài.
Thôi đibot_an_cap, về chắcvi_pham_ban_quyen cũng chỉ là một đống bùn nát, sống dậtvi_pham_ban_quyen dờ còn hơn là chết.
Cô nhanh nhẹn xuống giường, cấp tốc tìm quần mặc vào rồi vào phòng vệleech_txt_ngu sinh rửa mặt.
Ngẩng đầu , cô nhìnleech_txt_ngu mình trong gương.
Mái tóc như xơ ngô xòe trên đầu, cộng thêm gương mặt rầu rĩ, trông cô lúc này thực xấu đến mức hại.
lúc tâm đang rối bời, bên ngoài truyền đến tiếng động khẽ.
Phi nán lại bên trong thêm phút, cô hít một hơi thật sâu để bình lại tâm .
giả vờ như không nhớ gì cả, bước ra khỏivi_pham_ban_quyen phòng .
Sở Cận bày đĩa lên bàn ăn. Anh một chiếc áo thun trắng đơn , để lộ cánh tay sănvi_pham_ban_quyen chắc, trông không có gì khác so với ngày thường.
Nghe thấy tiếng , anh ngướcvi_pham_ban_quyen mắt nhìnvi_pham_ban_quyen Tống Vân Phi một cái.
Gương mặt anh không biểu lộvi_pham_ban_quyen xúc gì, anh hồi tầm mắt nói: Dậy rồi thì ăn sáng đi.
Nói xong, anh quay người trở vào bếp, như thể chẳng có chuyện xảy ra.
Phi lóng ngóng đi bàn ngồi xuống. Trên bàn có ốp la và mì, cùng với hai ly sữa.
Bụng cô réo lên ùng ục, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện tốileech_txt_ngu qua, cầm đũa lên bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn.
Sở Cận Hàn trong bếp đi ra, đặt một lybot_an_cap nước cạnh .
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi cắn miếng trứng, khó hiểu : Đây là gì vậy?
Nước ong.
Dáng vẻ thản của anh khiến Tống Vân Phi suýtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa thì tưởng tối qua nằm .
Cô thận trọng bưng ly nước lên, đưa lên miệngleech_txt_ngu nhấp hai .
Qua khóe mắt, cô bí mật quan sát biểu cảm của anh.
Anh chỉ tập trung ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng, thần sắc bình thản như thường, giống như cô chỉ là một người bạn cùng phòng không mấy thân thiết.
Tống Vân Phi cùng vẫn không nhịn , đặt ly nước xuống, nhỏ giọng hỏi: đó Cận Hàn, tối qua tôi không làm chuyện kỳ quặc ?
Động tác của Sở Cận Hàn khựng lại.
Sau đó, anh đặt xuống, rút tờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khăn giấy trên bàn lau miệng.
Anh im lặng mất hai giây tiếng: Cô đang ám chỉ chuyện nào?
!!?
Tống Vân Phi trợn : Chẳng lẽ không có một chuyện ?
Cậnvi_pham_ban_quyen Hàn ngước mắt, ánh nhìn rơi trên khuôn mặt nhắn đang căng thẳng.
Tại sao cô lạivi_pham_ban_quyen căng thế?
Tống Vân sững người: Gì cơ?
Sở Cận Hàn nói: Chúng chẳngleech_txt_ngu phải là người yêu sao? Cô đang căng thẳng chuyện gì?
hỏi này khiến Tống Phi á khẩu.
Phải rồi, mình thẳng cái gì ?
Nguyên chủbot_an_cap lúc nào chẳng muốn ngủ Cận Hàn, cho dù tối qua thực sự có xảy ra chuyện gì, cô ta đáng lẽ phải tỏ ra mừng mới .
Nhưng cô đâu phải nguyên !
Khóe miệng Vân Phi giật giật mộtvi_pham_ban_quyen hồi lâu mới nặn ra được một nụ cười gượng gạo.
Chúng ta thực sự đã ngủbot_an_cap với nhau à?
Sở Cận Hànvi_pham_ban_quyen không lời hỏi ngược lạibot_an_cap: Cô thấy saobot_an_cap?
Vân Phi thầm oán trách trong lòng, nếuvi_pham_ban_quyen cô mà biết thì hỏi anh làm gì?
không có cảm giác gì cả.
thái độ Sởbot_an_cap Cận Hàn đối với côvi_pham_ban_quyen, cô thiên về khả năng là chẳng gì xảy ra.
Nếu Sở Cận Hàn muốn chạm vào cô thì trong nửa qua, có lẽ cũng đã mang rồi, cần gì phải đợi cô uống say?
Trong lúc đang suy nghĩ, Tống Vân Phi bắt ánh mắt dò xét của anh, tim côvi_pham_ban_quyen khẽ hẫng một .
Cô đanh mặt , ngực nói: Nhìn tôi làm gì! Tôi chẳng cóbot_an_cap chút trải nghiệm nào cả, hỏi một chút sao nào?
Sở Cận Hàn lặng lẽ , ánh lướt qua khuôn mặt cô.
Dưới cái nhìn của anh, dũng khívi_pham_ban_quyen trên mặt Tống Vânbot_an_cap Phi ngày càng yếu đibot_an_cap.
Anh, anh cònbot_an_cap nhìn
Lời còn chưa , thân Tống Vânbot_an_cap Phi đột nhiên chao đảo.
Cả người lẫn ghế đều bị anh kéo mạnh về phía , khoảng cách giữa hai người lập tức được thu hẹp.
Cô có thể thấy rõ sợi mi của người đàn ông này, chí cả những vân nhỏ xíu trên môi anh.
Sở Cận Hàn hơi mướn mắt, ánh nhìn lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùng xuyên qua mi, đặt đôi .
Ngay sauvi_pham_ban_quyen đó, anh chậm rãi dời lên, đối với mắt cô, một luồng khí tức nguy hiểm đến ngay trước .
Vậybot_an_cap có muốn trải nghiệm lại lần nữa khôngleech_txt_ngu?
Hai người ở khoảng cách gang tấc, thở nóng của anh Vânvi_pham_ban_quyen Phi, theo mùi bạc hà mát của đánh .
Tốngvi_pham_ban_quyen Phi cứng đờ cả người, đầu óc ong , trống rỗng hoàn toàn.
Cô đột nhiên không hiểu người đàn ông có ý gì.
Trước đây anh luôn tránh khôngleech_txt_ngu kịp, hôm nay lại chủ động như vậy.
Đôi môi cô mấp máy, nửa ngày trời không thốt ra được chữ nào.
Chưa đợi cô nghĩ xong nên mở lời thế nào, Sở Cận Hàn đã bất ngờ người dậy, giữ khoảng cách với cô.
Anh luồng áp bứcbot_an_cap đó, thần sắc khôi phục lại bình thườngbot_an_cap.
Nhưng ánh mắt vẫn mang theo sự xem xét: Hai ngày nay, cô rất không bình thườngbot_an_cap.
Tim Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, ngoài mặt cố tỏ ra bình tĩnh: Không bình thường ở nào?
Sở Cận Hàn nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm chằm côbot_an_cap một hồi lâu, bỗng nhiên tiến sát về phía cô, hướng thẳng tới môi cô.
kinh hãi, mắtbot_an_cap thấy sắp hôn tới nơi, cô mạnh bạoleech_txt_ngu quay đầu đi, né tránh nụ hôn của người đàn ông.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó, cảm thấy có đó không đúng.
đàn chỉ tay ra, đi qua người để bưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước trên bàn lên.
Khóe mắt cô liếc vềvi_pham_ban_quyen phía Sở Cận Hàn, kết quả lên đã chạm ngay ánh mắt anh.
Bầu không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.
Ánhleech_txt_ngu mắt của Sở Cận Hàn cuốivi_pham_ban_quyen cũng khiến cô phản ứng lại được.
Sự thử thách vừa rồi của anh chính là đểleech_txt_ngu cho biết, cô không bình thường ở chỗ nào.
sự né tránh của là câu trảbot_an_cap lời rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Sở Hàn đưa lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong cho : định giảibot_an_cap thích một ?
Lúc , Tống Vân Phi có cảm như mình đang bị treo lên cây thập tự giá đểbot_an_cap chịu phánvi_pham_ban_quyen xét.
Cô gượng cười nhận lấy ly nước.
Cô ướm lời: Nếu tôi nói, tôi phải Vân Phi trước kia, anh cóbot_an_cap tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
Biểu cảm củabot_an_cap Sở Cận Hàn không hề thay đổi: Côleech_txt_ngu thấy có tin không?
Lỡ như thì sao?
nói, cô tại là một người khác? Hay nóileech_txt_ngu cách khác, là một linh hồn khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Tống Vân tiếp lấp : Lỡ như thật thì sao?
Sở Cận Hàn nhiên đápbot_an_cap: Vậy thì tôi nên liên hệ với bệnh viện tâm thần rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi suýt thì trợn trắng mắt.
Nhưng điều cô không hiểu hơn cả là: Tại sao chứ? có thể chia tay với tôi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Mắc gì phải tống vào bệnh viện tâm thần.
Sở Cận Hàn thu hồi tầm mắt, chuẩn bị tiếp tục ăn sáng: Chẳng phải cô nói chúng ta nương tựa vào nhau sống sao, tôibot_an_cap đương nhiên phải có tráchleech_txt_ngu nhiệm với cô đến cùng.
Tống Vân Phi cười khan hai tiếng: Thựcbot_an_cap ra cũng không cần thiết phải đâu.
Sở Cận lại đột ngột nhìn về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Lần này, trong ánh mắt anh đã thêm vài phần lạnh : Vân , có phải cô ngoại tình rồi không?
Ngoại ngoại tình?
Tống Vân Phibot_an_cap trợn tròn mắt, có chút không theo kịp mạch suy nghĩ của .
Cô giơ một ngón tay chỉ vào mũi mình, Tôi á?
Nếu không, cô giải thích thế nàoleech_txt_ngu về những thay đổi mình?
Tôi
Vân Phi lộ vẻ , dở khóc dở cười nói: Tôi không có mà.
Sở Cận lặng lẽ nhìn , như muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thấu tâm can.
Tống anh nhìn đến mức tê cả da đầu, ánh mắt tự chủ được mà bắt đầu né tránh.
Đang lúc nghĩ xem nên giải thế nào, cô bỗng nghe thấy Sở Cận Hàn tiếng: Tống Vân Phi.
Vân Phi ngẩng đầu, bắt ánh mắt nghiêm túc của anh: Gì thế?
Sở Cận Hàn nói: Nếu cô có lựa tốt hơn, có thể nói với tôi, nhưng đừng lừa tôi.
Tim Tống Phi hẫng một nhịp, trong khoảnhvi_pham_ban_quyen khắc , cô suýt chút nữa tưởng rằng Sở Cận Hàn biết mìnhleech_txt_ngu bị lừa.
Tống Vân Phileech_txt_ngu cố ra một nụ cười: Anh ghét bị người khác lừa đến thế sao?
Không ai bị lừa cả.
Cũng đúng. Vân Phi cười trừ gượng , Anh nghĩ nhiều rồibot_an_cap, tôi sao có thể lừa anh được.
Cô giơ ngón tay lên thề: Thật đấy, nếu tôi mà lừa anh, tôi tôi
Nghĩ mãi, Tống Phi mới ra một câu thề mà cô có thể vui vẻ nhận: Tôi cả đời này vô sinh!
Mí mắt Sở Cận Hàn giật nảy cái.
Tống Vân Phi chớp chớp mắt nhìn anh.
rất rõ Sở Cận Hàn thích .
ghét lừa, ghét cắm sừng hơn.
đãbot_an_cap tự ti vì rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu ngay cả hạng người như cô màleech_txt_ngu cũngvi_pham_ban_quyen không giữ nổi, thì chứng tỏ anh thất bại đến nào?
Điều này cũng giải thích được tại hơn nửa nămleech_txt_ngu qua anh lại cam , hầu hạ nguyên chủ màvi_pham_ban_quyen không mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời oán thán.
Bởi vì ngoài giác mắc nợ, anh còn có tự tinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Dù nói tự ti là món của hồi môn tốt nhất của , nhưng sự tự của anh làleech_txt_ngu do chính mình tạo ra, anh càng tự thì Tống Vân Phi càng hãi.
Nếuvi_pham_ban_quyen anh tin rằng bị cắm thật, Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân không dám tượng sau còn bao nhiêu cơ hội sống sót .
nắm lấy tay Sở Cận Hànleech_txt_ngu, chân nhìn anh: Đừng nghĩ tung nữa, chỉ cảm thấybot_an_cap trước quá nông nổi .
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hằngleech_txt_ngu ngày chỉ ăn rồi chờ chết, cái gì cũng dẫm vào anh. Mấy ngày nayleech_txt_ngu tuyệt thựcvi_pham_ban_quyen, vô tình đi dạo một bờ vực cái chết nên giờ nghĩ thông suốt rồi, tỉnh ngộ rồi. Không chỉ dựa vào một anhleech_txt_ngu được, tôi cũng phải gánh vác trách nhiệmleech_txt_ngu.
Cả hai chúng ta đều còn trẻ, cùng cố , sau này chúng ta còn phải mua nhà mua xe, cái gìbot_an_cap cũng sẽ thôi, mấy cái điều hòa này đã là gì!
Sở Hàn khựng lại, đầu nhìn người nữ đang hùng hồn tuyên bố này: Vậy sao?
Bị người ông nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen, chột dạ mắt đi, cắn răng ậm ừ tiếng: Tất là vậy rồi.
Sởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàn nhìn lâu, chẳng rõ tinvi_pham_ban_quyen hay không.
Chờ đến khi cô bị nhìn đến mức gai người, Sở Cậnvi_pham_ban_quyen Hàn mới chịubot_an_cap kết thúc chủ đề này: Ănvi_pham_ban_quyen đi, sắp muộn giờ làm rồi.
Tống Vân Phi thở phào nhõm, đầu gà mổ thóc, vội ngồi xuống ăn sáng.
Ăn xong, hai người xuống lầu.
Sở Cận Hàn dắt con xe điện cũ của anh ra, sạc cả một đêm chỉ lên được bảy mươi phần trăm pin.
Tống Vân nhìn con xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũ nát nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bất giác thấy thươngvi_pham_ban_quyen cho anhbot_an_cap.
Đợi khi anh phát lương, tốtvi_pham_ban_quyen nhất vẫnbot_an_cap nên đi mua một xe điện mới.
Thực ra xe điện cũngbot_an_cap khá tốt, ít nhất là khi mọi người đều đang tắc hay chen chúc trên xe buýt, xebot_an_cap vẫn có thể đi lại thông suốt.
Sở Cận Hàn đưa cô đến cửa văn phòng bất động sản, đưa túi xách choleech_txt_ngu cô.
Tống Phi mỉm nhận lấy, chợt nhớ ra điều gì đó hỏi: Chiều nay tan làm anh ăn cơm hay đi giao đồ ăn luôn?
Sở Cận đáp: Đi giao đồ ăn trước.
Tống Vân Phi ra dấu OK: Tôi biết rồi, anh đi đi.
Sở Cận gật đầu, lái xe điện rời đi.
Nhìn theo bóng xa của anh, Tống Phi thầm cảm thán trong lòng, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng giàu có đúng khívi_pham_ban_quyen chấtleech_txt_ngu khác hẳn.
Cái thứ gọi là khí chất này nói ra thì huyền ảo, nhưng có nhữngbot_an_cap người, dù có đang đi nhặt rác thì nhìnvi_pham_ban_quyen một cái vẫn thấy sự khác biệt.
Tiểu Tống, sớm thế à?
Bên cạnh một chiếc xe , một người phụ nữleech_txt_ngu bước xuống, chính là phụ nữ ngồi trong BMW ngày hôm qua.
Vân Phi cuối cùng cũng nhớ ravi_pham_ban_quyen là ai, chẳng phải là đồng nghiệp của côbot_an_cap sao!
Tống Vân gật đầu: Sớm.
Thấy cô ta lấy thẻ nhân viên , Vân Phi liếc thấy cô ta là Lê San, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường gọi San.
vừa đi vào vừa nói: Vừa nãy tôi thấy trai cô cô đến đấy.
Phải, bạn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa cô đến sao?
Lê San: Thế không giống nhau, bạn trai cô đẹp trai thật, còn anhvi_pham_ban_quyen tôi
Cô ta môi, có chút chê bai, nhưng nghĩ đến người đàn ông vẫn còn ở phía sau nên không nói hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu.
đầu Tống Vân Phi thoáng hiện lên gương mặt của Cận Hàn, cô đồng tình đầu: Đúng rất đẹp trai.
Lê Sanleech_txt_ngu nhếch , cái cô này sao lại khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết khiêm tốn chút nào thế nhỉ.
Hai vừa trò chuyện bâng quơ vào cửa hàng, bên trong đã có ba người đến .
Họ đang tụ tập chuyệnvi_pham_ban_quyen.
Ai vắng mặt thì kể xấu người , nếu có mặt đông đủ thì kể chuyệnleech_txt_ngu khách hàng.
Nào là khách mua nhà cho tam, chính kiện tụng đòi lại nhà.
Khách tiểu tam về nhà sống chung ba người.
Hay chuyện nam người mẫu cưới được phú bà, phú xong thừa kế tài sản trăm tỷ.
Tống Vân Phi cũng không được mà nghe một , quả nhiên là không có sốc nhất, chỉ có sốc hơn.
rồi, chuyện của Tiểu Sương các biết ? Có người nói.
Tiểu Sương làm sao?
Tôi biết, tháng trước côvi_pham_ban_quyen ấy chẳng có một khách hàng thiếu gia nhà giàunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bị người ta ngủ miễn phí tháng trờivi_pham_ban_quyen, xong phát hiện ra là thiếu gialeech_txt_ngu rởm.
Trời ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quả nhiên vẫn còn quá nớt, mà cũng có người bẫy này.
Trong lúc mấy người đang nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cửa ra vào hiện một người phụ nữ chỉ lớn Tống khoảng hai tuổibot_an_cap.
Cô ta vừa đến, người đang chuyện lập tứcleech_txt_ngu tản ra.
Tống Vân Phi cũng quay về ngồi của mình, tiếp xem tài liệu.
Đúng chín rưỡi, Trương Đào có mặt ởvi_pham_ban_quyen tầng dưới họp đúng giờ.
Vẫn là quy ngày hôm qua, họp rút kinh nghiệm trước, sau đó hô khẩu hiệu.
Mất mặt , chẳngleech_txt_ngu làm nữa chút nào.
Sau khi màn tra tấn kết thúc, Trương Đào gọi Tiểu Sương vào văn phòng nói chuyện .
Mọi người nhìn theo bóng lưng của Tiểuvi_pham_ban_quyen mà nháy mắt ra hiệu, lại có phần hả hênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên nỗi đau của khác.
Bầu không khí làm việc này có thể nói là rất tệbot_an_cap .
Tống Vân Phi dám bảo đảm, nếu cô mà đến muộn một chút, chắc chắn cũng thành chủ bàn trong miệng họ.
Tranh thủ lúc trời chưa quá nắng, cô cầm xấp tờ rơi trên bàn đi ra ngoài, phát tờ rơi trước đã.
Đến nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người , rất nhiều người căn bản không thèm nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hoặc nhận xong liền vứt luôn xuống .
Có ngườileech_txt_ngu thì cầm trên tayvi_pham_ban_quyen để quạtvi_pham_ban_quyen, có người thì liếc qua vài cái.
Tất đềubot_an_cap trong dự liệu củabot_an_cap Phi, vì trước khi nhận được tờvi_pham_ban_quyen rơi cô cũng làm như vậy.
Quả gió tầng nào mây tầng đó mà.
Cô ngồi dưới cột ven đường, nhìnvi_pham_ban_quyen cái thế giới xa lạ nàybot_an_cap, thấyvi_pham_ban_quyen trống trải lạ thườngleech_txt_ngu.
Bỗng nhiên, điện thoại rung lên một cái.
bot_an_cap ra xem, hóa ra là tinbot_an_cap của Cận Hàn gửi tới.
Chính xác mà là một giao dịch chuyển tiền, nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Tống Vân nhìn chằm chằm vào số tiền năm mươi tệ kia người hồi lâu, từ ra một dấu chấm .
Sở Hàn hồi lâu sau trả lời tin nhắn, chỉ vỏn vẹn ba chữ: Mua trà sữa.
Tống Vân càng thêm mơ , nhưng một lát, cô đoán chắc là anh muốn chúc mừng cô có việc nên bảo cô đi trà sữa.
Nhìn nămvi_pham_ban_quyen mươi tệ này, Vân Phi lại thấy buồn cười.
Ai mà ngờ vị tổng tài trong , người vốn hở chút là chuyển khoản hàng triệu, hàng triệu, giờ đây lại chỉ có thểbot_an_cap kiếm được năm tệ. Nhưng khi đến kẻ tội gây ra nông nỗileech_txt_ngu này chính là mình, cô liền thu nụ , cắn chặt răng.
Vừa địnhvi_pham_ban_quyen đứng dậy làm việc, thoại lại vang lên. Cô lấy ra , tênleech_txt_ngu bạ hiển là Mẹ. Suy một chút, vẫn nhấn nút nghe.
Alo, mẹ ạ.
Đầu dây bên truyền đến giọng nói của một người phụ nữ đầy phong sương: Phỉ Phỉ, việc của con vẫn thuận lợi chứ?
Tống Vân Phi tờ rơi trong tay, mỉm cười: Thuận ạ, chỉ hơi bận một chút. Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ở nhà vẫn chứ?
chủ vì sợ bại đã nửa năm nay không liên lạc với gia đình. Có vài lần gia đình gọi tới, cô ta trực tiếp máy.
này sức khỏe ba con không tốt, mẹ muốn con gọi điện nói ông ấy một tiếng, bảo ấy đi viện kiểm tra xem sao. Cái tính bướng củavi_pham_ban_quyen ông ấybot_an_cap, nói thế nào cũng không nghe, mà gọi cho conleech_txt_ngu thì lại chẳng
Tống chưa nóivi_pham_ban_quyen hết câu, phía bên kia vang lên giọng của một người ông: Bà nói cái đó gì, người tôi chán! ngày cứ bệnh việnvi_pham_ban_quyen với chả bệnh , bà thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền hóa rồi à!
Nghe thấy lờileech_txt_ngu , Tống Vân Phi thầm thở dài trong lòng.
Nguyên chủ từ nhỏ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lên tiểubot_an_cap thì so bì văn phẩm, lên trungbot_an_cap họcbot_an_cap và đại học lại so bì điện thoại, đồ hiệu với người tabot_an_cap. Cha mẹ ta đều là nông dân bình thường, mẹ ở làm ruộng, cha đi làm công trình bên ngoài. Phần lớn lương của họ đều đổ dồn vào cô ta để lo cho việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họcbot_an_cap, tiền sinh hoạt bao giờ để cô ta thiếu thốnbot_an_cap. Dù không giàu sang những điều kiện, nhưng nhấtbot_an_cap cũng không để ta chịu đói.
Thế nhưng cô ta chẳng hề đủ, luôn tìm mọivi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen do để vòi tiền. ngườibot_an_cap khác mua đồleech_txt_ngu , cô ta cũng muốn mua; khác đổi điện thoại mới, cô ta phải đổi được. cứ ngỡ hữu những thứ đó là có thể hòa nhập vào vòng tròn của giới nhà giàu, mà không hề biết rằng trong mắt người , mình khác mộtvi_pham_ban_quyen chú hề.
Sau khi tốt , cô ta cũng nhắm đến những công ty lớn như Yến Kim, còn những công ty nhỏ thì chẳng để mắtleech_txt_ngu tới. Dù làm lý nhiếp ảnh với lương hơn hai tệ mỗi tháng, đến thuê nhà ở Hải còn , cô ta cảm thấy mình vô cùng có mặt mũi.
Chính vì vậy mà sau này, khi vanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải xe củabot_an_cap Sở Cận Hànvi_pham_ban_quyen, cô mớileech_txt_ngu nảy ra ý táo bạo kia.
Nguyên chủ không nhắc nhiều đến cha mẹ mình, Tống Vân Phi chỉ nhớ mang là cha cô ta như qua . gia đình gọi điện bảo về, cô ta vì sợ lời nói dối về thanh mai trúc bịleech_txt_ngu vỡleech_txt_ngu nên đã khôngvi_pham_ban_quyen về.
Nghĩ đến đây, Vân Phi vào điện thoại: Mẹ, mẹ đưa máy cho ba đi, với ông.
Giọng Tống mẫu lập tức lộ vẻ vui mừng: Được!
Tống phụ gắt: Tôi nói, bà cầm ravi_pham_ban_quyen chỗ khác . Nó đang đi làm, bà gọi phiền nó làm gì?
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Phi lên tiếng: Ba, ba đi bệnh viện kiểm tra đibot_an_cap. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không con sẽ về nhà đích thân đưa ba đi đấy.
Tống lập tức cuống quýt: Convi_pham_ban_quyen về gì? Cứ lo mà làm việc cho đi! Khó khăn lắm vào được công ty , phải hiện cho tốtbot_an_cap, đừng có đang giờ thoại nữavi_pham_ban_quyen.
Dù không phải cha mẹ ruột của mình, nhưng lòng Tống Vân vẫn dâng lên niềm động. mẹ cô quabot_an_cap đời trong một nạn năm cô lên bảy, cô bà nội nuôi nấng. Sau khi bà mất, không còn được cảm nhận tâm của người thân nữa.
Trongvi_pham_ban_quyen phút chốc, Tống Vân Phi hơi ươn ướt. hít mũi, cốbot_an_cap gắng giữ giọng bình thường: Vậy thì ba phải ngoãn đi bệnh viện đi, đừng lo tiền nong. Giờ đã vào côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ty , kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nhiều tiền lắm.
Con kiếm tiền cũngvi_pham_ban_quyen đâu có dễ dàng gì. xem tivi thấyleech_txt_ngu bảo ở công ty lớn cạnh tranh áp lắm. Con không phải lo cho nhà đâu, ba với con đều khỏe cả.
Tống Vân Phi bất đắc dĩ nói: Ba, ba cứ nghe con, khám một chút đi cóleech_txt_ngu không?
Tống mẫu cũng ở bên cạnhbot_an_cap khuyên nhủ: Đúng đấy, con gái nói thế rồi, ông nó về nhà ông đi à?
Tống phụ cũng cách, đànhvi_pham_ban_quyen đáp: Được rồi rồi, tôi đi chứ gì. Con lo mà làm việc, đừng chạy lung tung.
Tống Vân Phi lúc này mới mỉm cười: Dạ, chỉ cần ba đi bệnh thì con sẽ không chạy lung tung. Nhớ kếtbot_an_cap quả kiểm tra cho xem đấy.
Cô trò chuyện thêm một lát với hai ông bà rồi mới cúp máy.
Tống Vân lại tinh thần, tiếp tụcvi_pham_ban_quyen rơi. Dù làvi_pham_ban_quyen vì bản thân hay vì cha mẹ ở , cũng phải nỗ lực kiếm tiền mớibot_an_cap được.
Có người đi ngang , cô đưa tờ rơi ra. Người đó nhận nhưng lại không đi ngay. Tống tò mò sang, đó là một người đànvi_pham_ban_quyen ông trung niên tầm mươi tuổi, mặcvi_pham_ban_quyen chỉnh tề với bộ vest, đầu hơivi_pham_ban_quyen hói, nách kẹp một chiếc cặpleech_txt_ngu công văn. Ông ta nhìn chăm chú tờ rơi, nhíu màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc lại thở dài.
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi lập tập trung, nở nụ cười chuyên nghiệp: Chào ông, ông quan dự ánleech_txt_ngu Thủy Ngạn Danh Đ邸 tôi ạ?
Người đàn ông thất vọng lắc đầu: Vị trí hơi xa quá. án này của các cô thuộc khuvi_pham_ban_quyen vực trường học nào?
Tống Phi nghe giọng điệu của ông thì thoáng sững lại, ngay sau đó trong lòng mừng khôn xiết. Người muốn mua nhà ở khu vực trường điểm!
vàng giải thích: án của chúng tôi nằm trong khu của Trường Thực Khu mới đang được xây dựng. Đó làbot_an_cap trường trung học trọng điểm được hỗ , tháng Chín sẽ chính thức tuyển sinh. Rất nhiều huynh nhắm đến đội ngũ giáo viên và cơ sở vật của ngôibot_an_cap mới này, đây cũng dự án bán nhất hiện nay của chúng tôi.
liếc thấy ánh mắt người đàn ông có dao , bèn tiếp tục thuyết phục: Năm saubot_an_cap tuyến điện ngầm số 8 sẽ thông xe, trạm dừng chỉ cách cổng dân cư khoảng trăm mét. Bên cạnh còn có công viên mới xây, tiện ích thương mại cũng sẽ lần đi vào hoạt Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn có thể thay ông xin bản vẽ thiết kế nội thất.
thaobot_an_cap thaovi_pham_ban_quyen tuyệt một tràng, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông ngắt lời: Hôm tôi còn , khi nào rảnh côleech_txt_ngu tôi đi xem nhé.
Tống Vân Phi vội vàng đồng ý, lấy danhleech_txt_ngu thiếp đưaleech_txt_ngu cho ông ta: Vâng ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đây là danh thiếp của con. Ông cũng cho con xin số điện thoại nhé.
Người đàn ông định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt mong đợi của Tống Vân Phi, ông ta vẫn đọc số điệnleech_txt_ngu thoại của mình.
Tống Vân Phi hỏi dồnleech_txt_ngu: Khi nào thì ông rảnh ạ? Đến lúc đó con sẽ gọi điện cho ông.
Chắc là cuối tuần đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vâng, vậy con sẽ lạc với ông.
Sau khi hỏi tên và lưu số điện thoại, Tống Vân Phi tươi cười tiễn ta rời đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. ông ta bước lên chiếcbot_an_cap xe buýt , trong lòng có chút linh cảm không lành.
Tất nhiên, cũng loại trừ khả năng người ta muốn mua nhàleech_txt_ngu trướcvi_pham_ban_quyen rồi mới mua xeleech_txt_ngu, nhà xe nhưng không lái. Không thể chỉ vì ông ta đibot_an_cap xe buýt mà kết luận là không mua nổivi_pham_ban_quyen, cứ để đến lúc đó trò chuyện thêm xem saobot_an_cap. Đối phương đã để lại số điện thoại thì chứng tỏ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn mua.
Trước khi xuyên , công việc của cô thực chấtbot_an_cap bot_an_cap tương đồng với việc bán nhà, đều phải thấu hiểu nhu cư trú của khách hàng. Cô dù sao cũng thiết kế vàng của côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ty, chỉleech_txt_ngu cần đối phương chịu gặp mặt, cô cóleech_txt_ngu chắc phần lớn cơ hội khiến họ tiền.
Tống Vân Phi vui vẻ tiếpleech_txt_ngu tục phát rơi. Có lẽ vì trên mặt cô luôn rạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ nụ cười người qua đường đều sẵn lòng nhận lấy, còn việc họ có xem hay không chuyện khác.
Khi sắpleech_txt_ngu phát , có một chiếc Porsche lại mặt cô. Một thanh niên thò đầu ra khỏi xe, toe toét cười vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô: Người đẹp, cho tôi xin tấm thiếp, tôi cũng muốn mua nhà.
Tống Vân Phi liếc anh ta một cái. Người đàn ông đến ba mươi, ngoại hình bình thường, khuôn mặt đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trà. Cô vẫn đưa danh thiếp anh ta. Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông nhận lấy, cười hì hì lái xe đi mất.
xong tờ rơi, Tống Vân Phi quay về hàng đầu gọi điện thoại. Cả một ngày trời chẳng thu hoạch được gì. Không phải là không có người nghe máy thì cũng là có nhu cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô cũng nản lòng, gọi xong điện tan làm đi xe buýt về. Thức mua hôm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn chưa nấu hết hôm nay không cần đi chợ. Bình Sởbot_an_cap Cận Hàn đi giao đồ ăn tận một hai mới về, được đến lúc đó. Mười hai giờ cô bắt đầu cơm, thời tiết bây giờ nóng bức, về ăn là vừa đẹp.
Thế nhưng điều cô bất ngờ anh chàng này mười hai giờ rưỡi đã về .
Tống Vân Phi hơi ngạc nhiên: Anh về đúng lắm, vừa nấu cơm xong, anh đã ăn chưa?
Sở Cận Hàn vừaleech_txt_ngu cởi đồng phục giao đi vào trong nhà: Chưa.
Vậy anh mau đi rửa tay đi rồi chuẩn bị ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm.
Một lát sau, Sở Cận Hàn mặc sơ bước ra, ngồi vào bàn ăn .
Tống Vân Phi sực ra điều gì đó: Đúng rồi, Bảy này anh cho tôi mượn xe nhé.
Cận Hàn nhìn : định đi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Phi cười đáp: Tôi phải đi đónbot_an_cap khách đi xem nhà.
đã bán được rồi sao?
Vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , phảibot_an_cap dẫn người ta đi xem đã. Chắc ông ấy cũng nhiều nơi rồi, có chốt được hay không còn biết chắc.
Sở Cận Hàn gật , không gì thêm.
Tống Vân có chút mong đợi: bán căn này, tiền hồng ít nhất cũng được ngàn tệ. Đến lúc đó là phải đổi chiếcvi_pham_ban_quyen xe điện nát anh đã, rồi sắm sửa thêm lạnh, giặt nữa.
Động tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Cận Hàn khựng lại một nhịp. Anh không nóibot_an_capleech_txt_ngu, chỉ cúi đầu .
Hai người yênleech_txt_ngu lặng ăn bữa , Sở Cận Hàn đi rửa bát, còn Tống Vân Phi đi tắm. nằm trên giường lấy thoại ra, vừa tóc khô vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện vào ứng dụng nhắc việc.
Sở Cậnleech_txt_ngu cũng đã xong. bước ra, anh nhìn Tống Vân Phi đang nằm trên giường, do dự một chút rồi bước tới. Cả hai đều tựa lưng vào giường, tiếng quạt vù quay tròn. Đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn lại chiếc ngủ nhỏ ở đầu giườngleech_txt_ngu ra ánh nhạt.
Vân Phileech_txt_ngu mải mê nghịch thoại, còn anh thì một cuốn sách lênbot_an_cap lật xem. Tống Phi tò mò liếc nhìn anh một cáileech_txt_ngu, quả nhiên vẫn có người giữ thóibot_an_cap quen trước khi . Cô xích gần hơn, nhìn thoáng qua nội dung trên trang sách, có vẻ như là một cuốn tiểu sử nhân vật thương nghiệp.
mà cũng đọc này cơ à.
Mùi hương thoang thoảng của dầu đầu bay tới, Sở Cận Hànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bản năng quay đầu nhìn cô. lọn tóc ẩm ướtvi_pham_ban_quyen của cô chạmleech_txt_ngu tay , mang lại giác ngứa ngáy.
Chưa mở thì từ tường bên cạnh đột nhiên đến những âm thanh không lúc. Là vợ chồng Vương Nghĩa và Lý làmvi_pham_ban_quyen vậnbot_an_cap động trước khi ngủ.
phòng này cách quá . Ngoài tiếng Lý Kiều ra, ngay cả tiếng đầu giường valeech_txt_ngu đập vào tường cũng thể nghe thấy lờ mờ.
Trong khôngbot_an_cap khí ngùng ấy, Tống Vân Phi dán trang , dám ngẩng đầu lên.
Cô nín thở theo năng, ước gì cóleech_txt_ngu thể biến mất ngay tại chỗ, trách mình tại sao khôngleech_txt_ngu đi ngủ sớm !
Sở Cận Hàn nhìn chằm vào đầuvi_pham_ban_quyen đang cúi thấp, mái tóc xõa và phầnbot_an_cap cổ áo lấp ló của cô. Đôi môi mỏng mím chặt, tay kẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuốn sách cũng siết lại vài phần.
Cho đến khi động phòng bên cạnh ngày lớn.
Giọng nói của đàn ông truyền đến từ đỉnhvi_pham_ban_quyen đầu Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phi: Đọc giết thời gian thôi.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phi sững người, ngơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩng lênbot_an_cap, bắt gặp ánh thâm của anh.
Mất vài giây cô mới phảnbot_an_cap ứng lại được, anh đang trả lời câu hỏi lúc nãy của cô.
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống Vân Phi nénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , khẽ ồ một tiếng rồi tiếp lời xoa dịu sự : Trong sách viết gì thế anh? Sách bồi bổ tâm hồn, dạy cách thành công ?
Cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẳn, kể về việc một người đã nắm bắt các cơ hội thay đổi ngành nghề như thế nào.
Thế thì ấy giỏi đấy.
Đứng ở đầu ngọn , đến lợn cũng thểbot_an_cap bay lên trời. Giọng Sở Cận Hàn bình thản, phảng phất chút khinh miệt.
dường sực nhớ ra mình chỉ là anh nhỏ bé, anh bổ : Ông ta đúng là cũng có chút bản lĩnh.
Thếvi_pham_ban_quyen thì với anh chắc chắn là kém xa rồi.
Cô tin tôi đến thế sao?
Dĩ nhiên rồi, anh là Vân Phi suýt nữa lỡ miệng, cô ho một tiếng, vội vàng đổivi_pham_ban_quyen giọng: Anh là bạn trai của tôi mà, đương nhiên giỏi nhất !
cúi mắt, nhìn Tống Vân Phi đang tỏ vẻ nghiêm túc ánh mắt không rõ tình.
Trước đây cô chưa bao giờ khen như thế.
Tống Vân Phi bực bội nhắm mắt lại, biết thế tán dóc linh .
đây nguyên ngày nào cũngbot_an_cap thao túng tâm lý anh, học đâu ra mấy cái đó.
Ví dụ như: sắp ba mươi rồi mà vẫn mùng tơi, ngoài tôi ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì làm gì phụ nữ nào thèm để mắt đến anh? Chỉ có tôi mới khôngleech_txt_ngu chê bai thôi.
Du học thì có tác dụng gì, giờ đầy rẫy thạc sĩ tiến thất nghiệpleech_txt_ngu đi giao hàng thôi. Anh có trèo cao quá, có công việc làbot_an_cap tốt lắm rồi.
Bạn của đều gả vào hào môn, mỗibot_an_cap ngày chỉ việc làm đẹp, đi mua sắm đánh bài, chẳng bao giờ phải đụng tay vào việc gì.
Đừngvi_pham_ban_quyen có suốt ngàybot_an_cap xem mấyvi_pham_ban_quyen cái vô dụng nữa, anh sinh ra đã phát tài rồi. Nếu anh thua sạch thì cả hai chúng ta phải ra đường mà ngủ. chút thu nhập bèo bọt đó mà còn đòi chơi chứng khoán, thơ thế đượcvi_pham_ban_quyen không?
Người chồng yêu vợ thì sự lên như diều gặp gió, người chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãi vợ thì tàibot_an_cap lộc không vào cửa, nên anh phải đối xử tốt với tôi thì mới kiếm được tiền lớn.
Nhữngvi_pham_ban_quyen lời lẽ loại thế nhiều không đếm xuể.
việc Sở Cận Hàn bị mất trí nhớ, không cònbot_an_cap quen khác, côleech_txt_ngu ta tìm cách chèn , tạo ra sự lo âu để phải phụ thuộc yêu mình.
Đáng tiếc thay, cô ta đã chọn người.
đầuleech_txt_ngu cũng có chút tác , dần, Sở Hàn mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng thành miễn .
Bản chất anh không phải là người yếu như vậy.
Tống Vân Phi thở , không dám tiếp . lầnleech_txt_ngu nhớ lại những gì nguyên chủ đã làm, cô lại cảm thấy chết đang cận kề.
gượng cười: chẳngbot_an_cap phải đã cảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tà quy chínhleech_txt_ngu rồi sao.
Sởbot_an_cap Cận nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt tạp khó đoán.
Anh không hỏi thêm nữa, chỉ gấp sáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đặt lên tủ đầu giường, nhàn nhạt bảobot_an_cap: Ngủ đibot_an_cap.
Anh đưa tay tắt đèn , căn phòng ngayleech_txt_ngu bịleech_txt_ngu bóng tối nuốt .
Tiếng sột soạt vang lên bên , là Sở Cận đãvi_pham_ban_quyen nằm xuống.
Tống Vân Phi cũng nằm xuống, lên nhà tối om, bồn chồn .
Chiếc quạt vẫn đang quay, luồng thổi đến theovi_pham_ban_quyen nóng hầm hập.
Tiếng động nhà vẫn tiếp diễn, có do bị ảnh hưởng mà các giác quan cũngvi_pham_ban_quyen trở nên cực kỳ bén.
Mùi sữa tắm tỏa ra từ haileech_txt_ngu người cũng vài phần ám muội.
Đột nhiên, giọng của Sở Cận Hàn lại vang lên trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng tối: Cái đóleech_txt_ngu bị cô vứt rồi không?
Tim Tống Vân Phi một nhịp.
Cô giả vờ bình tĩnh hỏi : Cái gì cơ?
Bao cao suvi_pham_ban_quyen.
Không có mà, tôi có đâu. Anh còn thứ đó sao, ở đâu thế?
Không có .
Anh dường như trở mình, rồi hoàn toànbot_an_cap im lặng.
Trong Tống Vân Phi thấp thỏm không yên, tự dưng hỏi cái nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì? Chẳng lẽ nghe thấy nhà bên nên cũng nảy sinh ham muốn?
Chắc là không đâu, ước anh lại đang thăm dò đây mà.
ngày nay cô biểu hiện thường, Sở Hàn nghi ngờ cô ngoại tình. Nếu thật sự là đã vứt đi thì càng chứng việc cô có bồ nhí.
là ngườibot_an_cap đàn ông tâm kế! Thà nghi cô ngoại tình chứ nhất quyết không tin đã tráo linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồn!
Hai ngày tiếp theo, Phi càng bận rộn hơn, ngày nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi điện, rơi, lại còn phải học thuộc tài liệu.
Những có khả năng thành khách hàng tiềm năng, đều ghi chú lại . cũng bạn được với vài người, thỉnh thoảng lạileech_txt_ngu nhắn tin hỏi thăm để duy mối quanvi_pham_ban_quyen hệ.
Sở Cận Hàn cũng lại với nhịp độ giao hàng đến nửa đêm, lúc anh về Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen cơ bản đã ngủ rồi. Khi đó, anh có raleech_txt_ngu sofa ngủ mà phảivi_pham_ban_quyen hành hạ bảnvi_pham_ban_quyen thân.
Đến thứ Bảy, sau khi ăn sáng xong, Tống Phi gọi điện cho Triệu tiên .
Đối phương vậy mà sự đồng cùng cô xem .
Tống Vân Phi mừng rỡ, nói vào điện thoại: Vâng, thưa Triệu tiên , lát nữa cháu sẽ đến đón chú.
Cúp máy, quay đầu lại thấy Cận Hàn đang ngồileech_txt_ngu trên sofa mình.
Cô nói : nayleech_txt_ngu anh cho tôi mượn xe điện nhé, chiều hãy giao hàng được không?
Sở Cận gật đầu: Được.
Nhưng chợt nhớ ra điều gì, anh lại nói: Tôi cùng cô.
Anh đi cùng ?
, tiết điện.
Cái tính kiệm lời như vàng của anhleech_txt_ngu thường khiến Tống Vân Phi không hiểu nổi đồ, lần nào phải mất một lúc mới phản ứng kịp.
Ý anh chắc chiều đi giao luôn từ đó cho tiếtleech_txt_ngu kiệm điện.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phi dở khóc dở cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Anh đúng là biết tính toán thật .
Sở Cận Hàn cũng không thích, cầm chìa khóa bàn: thôi.
Tuân lệnh!
Hai người cùng xuống lầu, Tống ngồi ở ghế xe điện. Cận lái chở đếnbot_an_cap ở của Triệu tiên sinh.
Nắng sớm tuy không quá gắtbot_an_cap rất nóng, ra khỏi cửa một lát mà cả hai lấm tấmvi_pham_ban_quyen .
Đi qua một đoạn đường gồ ghề, xe xóc đến nỗi mấy lần Vân Phi suýt ngã xuống.
Cô buộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng phảibot_an_cap ôm lấy eo người đàn ông phía trước: Anh đi chậm thôi, nội tạng của tôi bị anh xóc ra ngoài hết rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây .
Sở Hànleech_txt_ngu cảm nhận được sự mềm mạivi_pham_ban_quyen truyền đến từleech_txt_ngu sau, ngón nắm tay lái siết chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, trầm nói: lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Được . Tống Vân Phi cũng thấy tốc độ xebot_an_cap không nhanh, chỉ là đườngvi_pham_ban_quyen quá xấu thôi. Anh thấy có thể thành công không?
Có.
Anh trả lệ tinh thế.
Không.
Biến đi! Tống Vân Phi tức mình nhéoleech_txt_ngu vào eo anh cái.
Cơ bắp ở thắt Sở Cận Hàn lập tức căng cứng, chiếc xe điện bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên mất soát loạng , suýt chút nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả hai sầm vào tiệm cắt tóc bên đường.
May màleech_txt_ngu kỹ thuật Sở Cận Hàn cao tay, giữ vững được .
Anh lênleech_txt_ngu tiếng: Đừng nghịch.
Tống Phi cũng bị dọa cho khiếp , ồ lên tiếng rồi ngượng nghịu rụt tay .
Sau khi thoát khỏi đường nát bấy, chiếc xe cuối cùng êm .
Không ngờ mấy đibot_an_cap giao hàng vừa qua lại giúp anh nắmvi_pham_ban_quyen rõ đường sá đây như lòng bàn vậy.
Tống Phi có chútleech_txt_ngu khâm phục anh, đường này ràng là đường tắt, chỉ dẫn bản đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì hoàn toàn không đi lối này.
Sở Cận Hàn không nói gì, chỉ tập trung lái xe.
Trên có mấy phương tiện, có lẽ là do khu vực này hẻo lánh. Nhưng Vân Phi nhận ra sau có một chiếc Bentley từ từ tiến gần, cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịn được liếc nhìn thêm vài cái.
Chỉ là không ngờ, sau khi chiếc song với xebot_an_cap điện của họ, tốc độ bắt đầu chậm lại.
Sở Cận Hàn cũng ý đến, anh nghiêng đầu nhìn sang.
Cửa sổ ghế phụ chiếc Bentley hạ xuống, gã đàn ngoài hai mươi tuổi ló đầu ra, lắc chiếc điện tay.
Mỹ nữ, kết nhỉ?
Tống Phi nhìn thấy cợt nhả trong mắt gã tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác thèm nhìn.
Thấy cô ngó lơ mình, gã đàn cười nhạo một , mắng thầm một đồ giả tạo.
Tống Phi nhận cơ thể Sởbot_an_cap Cận đang căng cứng, gân xanh trên cánh tay nổi lên, dường như có thể bộc phát bất cứ lúc nào.
Timbot_an_cap lại, cô ôm chặt lấy lưng anh, nhỏ giọng nói: Đừng chấp nhặt hắn, chúng ta đi đường của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.
Gã kia có lẽ là ăn no rỗi , vẫn đeo bám không buông, duy tốc độ song song với chiếc xe điện.
Mỹ nữvi_pham_ban_quyen, ngồi cái xe điện này không thấy nóng sao? Có muốn tôi em một đoạn không?
vừa dứt, Sở Cận Hàn đột ngột bóp phanh.
Chiếc xe điện dừng lại vững chãi bên lề đường.
Anh lùng đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn về phía chiếc Bentley.
Nhưng chiếcvi_pham_ban_quyen không hề dừng lại mà phóng thẳng qua anh. đàn ông bên ghế giơ ngón tay giữa về phía anh, chế giễu: Người anh có vẻ không nhỉ? bản lĩnh thì đuổi theo mà đánh nhau một trận này.
Gã vừa dứt lời, trong xe cũng vang lên tràng cười nhạo, xem chừng chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người.
Chiếc xe điện lẻ loi dừng bên lề đường, chiếc Bentley lao đi cuốn theo một khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hập, khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô và Sở Cận Hàn trông như hai kẻ ngốc.
Tống Vân kéo kéo áo anh, trấn an: Đừng so đo với hạng người đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, xe kia là đồ thuê để làm màu thôi, người giàu thực sự không ai rảnhvi_pham_ban_quyen rỗi như thế đâu.
Vẻ mặt Sởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có chút biểu cảm nào, anh liếc Vân Phi: Cô rành thế cơ à?
Tống Phi nói: Người giàu mà lại giống như chưabot_an_cap từng thấy phụ nữ chắc? Chiếc xe đó tuyệt đối là thuê!
Cho nên cô mới không kết bạn hắn?
Tống Vân Phi lại người, mạch suy nghĩ của anh đúng là vô đốileech_txt_ngu thật rồi.
Cô bực bội nói: Trongvi_pham_ban_quyen anh tôi là hạng như vậy sao?! Hễ thấy người có tiền là mặt dày dán sát vào ?
Sở Cậnbot_an_cap không đáp, chỉ lẳng lặng chằm nhìn .
Tống Vân Phi hết sạch nhuệ khí, thôi được , nguyên chủ như đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là hạng người như thế thật. Nếu không, Sở Hàn chẳng phải ở đây đạp xe điện thế .
Tống Vân động tâm, lập lườmbot_an_cap anh một : Nếu anh đã nghĩ như vậy, vậy thì chúng ta chia tay đi!
Nói xong, cô hậm hực quay ngoắt đầu , nhưng dư quang vẫn thầm quan sát ứng của anh. Nếu điều không gây kích động quá cho anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cơ hội này mà chia tay là một ý .
Gương mặt Sở Hàn vẫn không chút biểu . Tiếp đó, buông ra một : Cuối cùng cô cũng nói ra rồileech_txt_ngu.
Tống Phi sững lại.
Sở Cận Hàn tiếp tục: đàn ông là ai?
???
có bệnh à? Tống Vânvi_pham_ban_quyen Phi thật cạn lời, là lần đầu tiên cô thấy có người vội muốn tự đội mũ lên đầu mình như vậy.
Hắn giàu lắm sao?
Tống Vân Phi không thể nhịn thêm được nữa, khí xung thiên: Phải! Hắn hơn anh, đẹp trai hơn , tâm lý hơn anh, anh hài lòng chưa! Thế nên, chia tay đi.
Từ giờ đi, đường quang của anh, tôi cầu mộc tôi, tạm biệt!
Tống Vân Phi hậm nhảy xuống xe điện, phăng phăngbot_an_cap về phía trước.
Đúng là đồ thần kinh! Sao cứ luôn nghĩ là cô ngoại cơ chứ?!
Sở Cận Hàn không đuổi theo, anh đứng bên cạnh chiếc điện, nhìn theo bóng lưng đang hừng lửa giận của cô.
Mặt trời mỗi lúc gắt, đã gần như bóng.
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen chưa được bao lâu đã mồ hôi đầm đìa, bị chiếu đến mức hoa chóng . Cái nơi khỉ ho cò gáy này, ngay cả một chiếc taxi cũng chẳng thấy dáng.
lấy bản đồ ra xem, phát hiện nơi với Triệu tiên không còn xa lắm, đi bộ mười mấy phútleech_txt_ngu nữa là đến. cô đã đánh giá thể chất của mình, chưa đầy mười phút cô không bước nổi .
Đang định tìm một chỗ râm để nghỉ ngơi một , vừa quay đầu lại, cô đã thấy chiếc xe điện quen thuộc đang tiến tới và dừng ngay trước mặt .
Tống Phi lườm anh: theo làm gì?
Sở Cận Hàn nhìn cô một lúc lâubot_an_cap mới mở : Tôi hiểu lầm cô rồi.
Thấy anh lỗi, sắc mặt Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phivi_pham_ban_quyen dịu đi không ít. Vốn dĩ cô cũng chẳng muốnleech_txt_ngu dùng lý do để chia tay. Dù sao cô cũng đã lừa anh thêbot_an_cap thảm lắm rồi, giờ cắm sừng nữa thì đáng quávi_pham_ban_quyen. Đợi ngày anh khôi phụcvi_pham_ban_quyen , cô có khi chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi mà trực tiếp đăng xuất luôn ấy .
Vừabot_an_cap nãy đi trên đường đã hối hận đôi chút, giờ chủ động đưa bậc thang, Vân Phi đương nhiên phải leo xuống. Có điều giọng leech_txt_ngu vẫn còn vài phần cứngleech_txt_ngu nhắc: Giờ lại thấy là hiểu lầm tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi sao?
Sở Cậnbot_an_cap Hàn: tôi , cô có chọn tốt hơn, có trực tiếp nói với tôi, khôngvi_pham_ban_quyen cần phải giấu giếm, tôi tự khắc sẽ buông tay.
Khôngbot_an_cap đợi Vân Phibot_an_cap kịp phát , anh tiếp tục: Nếu chưa có, thì đừng nói lời như chia tay .
Tống Vân nghi hoặc đánh giá anh, không chắc mà hỏi: Ý đây? Anh không nỡ xa à?
Sở Cận Hàn: Cũng không hẳn, tôivi_pham_ban_quyen cô chết đói.
Anh! Tống Vân Phi hít một hơi , cố nặn một cườivi_pham_ban_quyen: Anh muốn bảo , tôi rời xa anh thì không sống nổi chứ gì?
Sở Cận Hàn thở dài, ánh mắt nhìnvi_pham_ban_quyen cô có thêm vài phần phức tạp. Anh chậm rãi nói: Nếu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã vì tôi mà hy sinh nhiều như , tôi nên có trách với cô đến cùng, dù là tìm choleech_txt_ngu cô một đối tốt hơn, hayvi_pham_ban_quyen đảm bảo cô có thể sống tựvi_pham_ban_quyen được.
cô nhất quyếtvi_pham_ban_quyen muốn chia tay, nhất hãy đợi đến khi công việc của cô ổn rồi hãy nói.
Hiếm khi thấy anh nói nhiềuleech_txt_ngu như vậy, Tống Vân nghe , vẻ mặt dần thu lại đến đó. Nhìn vàobot_an_cap ánh mắt nghiêm túc của người đàn ông, tâm trạng cô cũng trở nên phứcleech_txt_ngu tạp theo.
Phải thừa rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh thực sự một người đàn ông tốt. Bạn tay anh vẫn lo cho đối phương. Nếu nguyên không lừa dốileech_txt_ngu anh, thì không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ phúc đến nhường nào. Tiếp xúc suốt nửa năm qua, lẽ nguyên chủ là người mong muốn những lời nói mìnhleech_txt_ngu thêu dệt nên thành sự thật cứ ai.
Ngay cả bản thân Tống Vân Phi lúc cũng
Cô mỉm cười lực, vẫn mãi giả, vĩnh viễn không thể thật được. Ngày tướng phơi chính là ngàyleech_txt_ngu tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế của cô, đó mới sự thật.
Thấy cô lặng, Sở Cận lấy trong hộc xebot_an_cap ra một ly trà sữa đưa cho cô.
Vân Phi nhìn ly trà sữaleech_txt_ngu ngẩn ngơ: Anh mua lúc nào thế?
Vừa .
Vậy nên nãy giờ anh mới là vì bận đi mua trà sữa à?
Sở Cận Hàn khẽ gật đầu: Tiện đường đi ngang qua nên thôi.
Trong lòng Tống Phi dâng lên một nỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảmbot_an_cap động. Đi bộ nãy giờ cô quả thật đã khát khô cả cổbot_an_cap, cô nhận lấy trà sữa uống ngon .
được vài ngụm, cô ngồi lên phía sau xe điện.
Chuyện này đến đây thôi, chúng ta hòa rồi, anh không được phép nghi ngờ tôi ngoại tình nữa.
Sở Cận Hàn im lặng một , sau đó khẽ ừ một tiếng.
Hai người suốt quãng đường không ai nói câu nàobot_an_cap, cùng cũng đếnbot_an_cap nơi Triệu tiên sinh ởbot_an_cap.
Đây là một khu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn lâu đời hơn cả chỗ họ đang hiện tại. Không hẳn là một khu , trông nó giống một ngôi làng venbot_an_cap đô hơn, nằm sát cạnh thành phố nhưng không thuộc vềvi_pham_ban_quyen phố . Nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn là những cănleech_txt_ngu tự xây một hai tầng, thậm chí còn cả nhà .
Chưa bước vào bên trong, đã thấy trên những bức tường chằng chữ Giải tỏa rất lớn.
Ở đây sắp tỏa sao? Tống Vân nói, tỏa chắc là sẽ được bồi thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bằng nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỉ?
Sở Cận Hàn cũng quan sát xung quanh, trầm ngâm đáp: Chắc là được chọn một trong hai, tiền đền .
Hóa ra là vậy. Tống Vân Phi không am hiểu mấy , nhưng vì Triệu muốn mua , chắc chắn ông ấy đã chọn nhận tiền . sắp dỡ, bọn họ nhất định phải mua chỗbot_an_cap mới, đề chỉ là mua ai .
Nghĩ đây, tâm trạng Tống Vân Phi ít, ngay cả cái nắng gắt trên đầu cũngvi_pham_ban_quyen chẳng thấy nóng nữa. Sau khi kết điện , Triệu sinhbot_an_cap bảo cô đợi một látvi_pham_ban_quyen ở đầu .
Tống Vân đồng ý, sau khi cúp máy liền nhìn về phía Sở Cận Hàn: Lát nữa tôi đưa ông ấy đi xem nhà, còn anh thì sao?
Sở nói: Chẳng phải cô còn phải về đây ? Tôi đâyleech_txt_ngu đợi cô.
Tống Vân Phi ngẫmleech_txt_ngu , thấybot_an_cap đây một ý hay, lát lại còn có thể nhờ anh chở ra ga tàu điện ngầm. Chẳng bao lâu sau, Triệu tiên sinh đi xuống, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có một người phụ nữ trung hai đứa con.
Tống Vân Phi ngẩnbot_an_cap người, gia đình bốn người đối diện nhìn thấy con xe điện nhỏ cũng ngớ . Gia đình này rõ cứvi_pham_ban_quyen ngỡ cô lái ô tô đến đónbot_an_cap, không ngờ lại mộtleech_txt_ngu chiếc máyvi_pham_ban_quyen điện.
Dù có ngượng ngùng, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn phải bặm bước : Chào Triệu tiên sinh, Triệu thái nhỉ.
Sắc mặt Triệu tiênbot_an_cap sinh lộ vẻ không vui, miễn cưỡng gật đầubot_an_cap. Triệu thái thái cũng mép, coi như là đã cười.
Tống Vân Phi vẫn giữ cười trên môi: xin lỗi, do tôi chưa trao đổi rõ ràng từ trước. Trong phố đangbot_an_cap tắcleech_txt_ngu đường, tôi sợ mất thời quý báu của mọi người nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đi xe điện kịp.
Cậu con trai khoảng mười tuổi lên : Trời nóng này mà đi xe ạ? bĩuleech_txt_ngu môi, chẳng còn hứng thú: Con không đi đâu.
Tống Vân cười nói: Đúng vậy, hôm nhiệt độ khá , nhưng buổi sáng chưa . Thế này đi, tôi bắt cho mọi người, chỉ mất vài phút thôi. tâm ta hôm nay là nhà, phương tiện chuyển chỉ là nhỏ, mua được căn nhà mới là trọng , hai bác thấy đúng không ạ?
Trong nhà này rõ Triệu thái làm chủ, bà thở dài một tiếng: Được rồi, vậy chúng tôi một .
Thấy bà đã lòng, Tống Phi tức bắt chuyện: Triệu thái thái trông thật khí chất, bác làm việcvi_pham_ban_quyen ở ngân hàng ạ?
nịnhvi_pham_ban_quyen đánh trúng , Triệu thái ưỡn thẳng hẳnbot_an_cap. Triệu tiên sinh đứng bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười giới thiệu: Vợ là hộ hị trưởng.
Tống Vân Phi động: Phóvi_pham_ban_quyen trưởng? Xin lỗi, lỗi, là tôi kém quá, không nhận ra Triệu thị .
Triệubot_an_cap thái tháibot_an_cap cô chọc cườivi_pham_ban_quyen: Thị trưởng gì chứ, là y tá trưởng, y tá trong bệnh viện.
Lời tâng bốc Tống Vân Phi nghẹn nơi cổ họng, suýt nữa thì cắn phải . Không phảibot_an_cap chứ, cái giọng địa của Triệu tiên sinh này lệch lạc quá mức rồi đấy.
Cô bé này, cái nhìn cô không ổn đâu nhéleech_txt_ngu, khí của tôi mà giống mấy lãnh đạo lớn đó sao? thái thái nói còn lườm chồngleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu cái.
sinh gãi đầu cười: Lỗi tại tôi, tại tôi nói tiếng phổ thông không chuẩn.
Tống Vân Phi cười : Chắc chắn là rồi ạ, nhìn thấy bác cháu đã bị khí chất của bác làm cho choáng ngợp rồi, Triệu tiên sinh xong cháu mảy may nghivi_pham_ban_quyen , bác lại làbot_an_cap một thầnleech_txt_ngu áo trắng.
Màn nịnh nọt này của cô coi như đã khuấy động được bầu không khí, chút không vui ban nãy đã tan thành mây khói. Sở Cận Hàn lặng lẽ bên cạnh nhìn khua môi múa , ánh mắt lên vẻ khó đoán.
Lát sau, taxi đến. Tống Vân Phi cần mở cửa xe cho , đợi giavi_pham_ban_quyen đình bốn người lên xe xong, cô lại nhìn sang Sở Cận Hànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh cứ đi theo họ trước , tôi chạy xe điện.
Được rồi, vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô cẩn thận nhé.
Nói xong, côbot_an_cap cũng bước lên taxi. Sở Cận chạy xe điện sau, nhưng xe cỏn con anh không theo kịp tốc độ của ô tô, chẳng mấy chốc hai bên đã dấu nhau.
Tuy , khi anh chạy xebot_an_cap ngangvi_pham_ban_quyen một con hẻm, bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên khựng lại. Quay đầu nhìn lại, trong hẻm bên trái có một người đàn . Hắn ta đang chặn đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ.
Mấy ngày nay em trốn tôi làm gì? Tôi đã bảo rồi, bố tôi khóa thẻ của tôi thôi, tôi không em . Em yên tâm, đợi thẻ của tôi mở khóa, mua cho em mười nhà được không?
Vừa nóileech_txt_ngu, hắn vừa đưa tayvi_pham_ban_quyen ôm vai người phụ nữ: Đi nào, đi ăn với tôi, tối tôi đưa đi mấy người , giới thiệu lớn cho .
Người phụ nữ nhìn hắn đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chán ghét, gạt tay hắn ra: Anh tôi nữa, tôi thấybot_an_cap anh vào tiệm thuê rồi. Ngô Vĩ, anh mà còn quấy rầy tôi nữa là tôi cảnh đấy.
Người đàn ông tên Ngô Vĩ mất kiên nhẫn hừ một tiếng: Em không biết cái tiệm xe đó là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở sao? Em không tin thì tôi đưa em qua đó, cho em xem giấy phép kinhbot_an_cap doanh.
Người vậy thì ngẩn ra, tin nửa ngờ nhìn Ngô Vĩ. Sở Hàn chứng cảnh này, mắt cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút thâm trầm, anhbot_an_cap lặngbot_an_cap lẽ xuống xe .
Đúng là oan gia hẹp.
Nếu Vân Phi có mặt ở , chắcleech_txt_ngu chắn sẽ nhận hai người này. Một người là đồng nghiệp của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Sương, người lại chính là gã đàn ông ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc Bentley bắt chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với hôm trước.
Tiểu Sương vẫnleech_txt_ngu còn do dự: Nhưng mà, đồng nghiệpvi_pham_ban_quyen của tôi bảo
Ngô Vĩ lời: Mấy đứa đó của em là lũ ghen ăn tức ở, em bớt nghe mấy mụ đàn bà lắm chuyện đó nói bậy đi, tụi nó chỉ muốn emleech_txt_ngu được đẹp gì, chỉ mong chia khác thôi. Bây giờ em đi với đến tiệm xe Á!
Lời còn chưa dứt, từ mông hắn đột ngột truyền đến một cúleech_txt_ngu va chạm mạnh, cả ngườivi_pham_ban_quyen hắn thẳng về phía Tiểu Sương. Tiểu Sương hô một tiếng, theo bản năng névi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen bên. Ngô Vĩ rồi ngã nhào xuống đất, mặt đập xuốngbot_an_cap như ăn phân.
Đm đứa !
Hắn giận dữ quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc sơ mi đang đứng từ trên cao nhìn xuống mình. Người đàn vóc dáng cao lớn, ánh mắt xuống, cái nhìn đóbot_an_cap kỳ bình thản, cực kỳ khinh miệt.
thậtbot_an_cap, ánh mắt khí chất toát từ người này đã khiến Ngô Vĩ sững sờ mất hai giây.
Là mày? Ngô Vĩ anh, lập tức vừavi_pham_ban_quyen kinh vừa : Màyvi_pham_ban_quyen chán sống rồi à?
Sởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàn chậm rãi tiến tới, không cảm xúc nói: Đuổi kịp anh rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
cái con màybot_an_cap! Tao cho mày biết, mày xong đời rồi! Ngô Vĩ lầm rủa, lồm cồmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bò dậy từ mặt : Mày biết bố tao là ai ?
Ngay khoảnhvi_pham_ban_quyen khắc hắn vừavi_pham_ban_quyen đứng dậy, Sở Cận Hànleech_txt_ngu vung chân đá thẳng vào đầu gối hắn. Ngô Vĩ hét lên một tiếng, lại lần nữa ngã gục .
Sởleech_txt_ngu Cận Hàn bước tới bước, giẫm lên tay banleech_txt_ngu nãy hắn dùng để cầm điện thoại. Ngô Vĩ đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đớn gào khóc thảm thiết, cố gắng vùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫy, nhưng sức lực của hắn mặtvi_pham_ban_quyen người đàn ôngbot_an_cap cao lớn chẳng khác châu chấu đá xevi_pham_ban_quyen.
Nói đi xem nào, bố mày là ai?
Ngô Vĩ nghẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời, chưa kịp nghĩ ra nên nói thế nào thì từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền đếnvi_pham_ban_quyen một cơn đau thấu , hắn lập tức gào rống lên.
Nói đi.
Anhleech_txt_ngu quá đỗi , điều này không khỏi khiến Ngô Vĩ cảm thấy chột dạ. Phải chăng mình đắc tội với nhân vật mặt nào rồi?
bình thường khi nghe thấy lời dọa của hắn, kiểu gì cũng phải cân nhắc , hoặc ít cũng phải hỏi rõ ràng rồi mới nói tiếp. Đằng này anh lại trực tiếp ra tay, đã vậy còn bình thản nhưleech_txt_ngu không. Nhìn anh cũng chẳng giống kẻ nóng tính, thì chỉ có có thân thế không tầm thường.
Ngôbot_an_cap Vĩ kêu gào thiết: Bố bố tôileech_txt_ngu siêu đấy!
Mục Tiêuleech_txt_ngu Lớn siêu, siêu thị. đến cuối cùng, chính Ngô Vĩ cảm thấybot_an_cap thiếu tự tin.
Tiểu Sương đứng bên cạnh ngơ cũng phản ứng lại: Đó chẳng phải là cửa hàng tiện sao?
mặt Ngô Vĩ đỏ bừng lên, không là do đau do tức. vốn đãbot_an_cap quen khoe khoang, giờ lại không phận của người đàn ông này nên không dám bịa chuyệnleech_txt_ngu lung , chỉbot_an_cap đành nói thật.
Bên này, Tống Vân Phi đưa gia đình bốn người đến khu chung . khi dùng chín hai hổ lực để chèo kéo khuyên nhủ, hai vợ chồng nọ đều đã có định mua. họ vẫn nói là cầnbot_an_cap phải nghĩ .
Thông qua thăm dò, Tống Vân Phi đã nhận ra họ như đang đợi tiền đền bù giải tỏa. thêm dự án này bị trệ nên mới cần cân nhắc kỹ hơnleech_txt_ngu.
Tống Vân Phi cũng không tiếp tục thuyết phục. Nếu tỏ ra quá vồ vập, ngược lại sẽ phương nảy sinh tâm lý phản cảm và nghi ngờ.
Ra khỏi khu chung , Tống Vân Phi gọi cho họleech_txt_ngu một chiếc xe, mỉm cười nói: Hai cứ về cân đi ạ, cháu sẽ cố giữ lại suất tặngbot_an_cap bản vẽ thiết kế cho hai bác.
Triệu thái lưỡng lự : thể giữ được bao lâu?
Họ vẫn rất hứng thú với bản vẽ kế. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự tìm người làm bên ngoài, một bản vẽ xoàng xĩnh cũng tốn vàivi_pham_ban_quyen nghìn tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tất nhiên, nếu không có yêu cầu gì trí cửabot_an_cap thì cũng chẳng cần dùng đến. Hiển nhiên Triệu thái thái là người biết tận hưởng cuộc sống, bà muốn căn nhà của mình được trang trí đẹp mắt một .
Tống Vân Phi định tiếng thì thoại bỗng đổ chuông.
nói với hai người: Chuyện nói lắm ạ, vì ai cũng muốn lấy . Cháu sẽ cố gắng hết sức giữ cho bác trong vòng nửa tháng.
Triệu thái thái muốn cô giữ lâu một , nhưng thấy cô có điện thoại nên cũng không nói gì thêm. Vừa vặn xe đã , gia đình bốn người liền xe rời đi.
Sau khi bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy, đầubot_an_cap dây bên kia truyền đến một giọng nói nghiêm nghị: Alonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, xin hỏi có Vân Phi không? Đâyvi_pham_ban_quyen đồn sát Đông Thành.
Tống Phi cúp điện thoại, bắt xe vội vã chạy đến đồn cảnhbot_an_cap .
Vừa bước vào, đã thấy Sở Cận Hàn đang điềm ngồi phòng giải. Đối diện anh là một mặt mũi bầm dập, có vẻ hơi quen mặt. Ngoài ra còn có một quenvi_pham_ban_quyen khác, là Tiểu Sương.
Tiểu cô cũng ra khá kinhleech_txt_ngu ngạc.
Sau khi hiểubot_an_cap , Tống Vân Phi mới anh là đang hành hiệp trượng nghĩa, có điều tay hơi chút. Vì cóleech_txt_ngu Tiểu Sương làm chứng, cộng thêm việc Ngô Vĩbot_an_cap không có định , nên sát đã để cô tên rồi người đi.
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen Ngô Vĩ không muốn truy cứu, mà thời không dám. vì không rõ thân phận của đối phương nên hắn đành chấp nhận chịu thiệt. Khí người Sở Cận mang lại cho hắn áp lực quá lớn.
Ra đồn, cô đưa mắt nhìnleech_txt_ngu qua nhìn lại giữa Hàn và Sương.
Tiểu Sương tiếng: Tiểu Tống, hóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đây là bạn em. Hôm nay thật sự cảm ơn anh ấy rấtvi_pham_ban_quyen nhiều.
Tống Vân mỉm cười: Không có gìleech_txt_ngu đâu ạ, anh ấy vốn là người thích thấy chuyện bất bình chẳng mà.
Tiểu Sương nhìn Sở Cận Hàn, thấy anh im lặng sang một , hoàn toàn không cóvi_pham_ban_quyen định nhìn mình. Cô ấy mỉm cười: Ừm, phải cảm ơn hai người. đi đây, lần sau sẽ hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ăn cơm.
Vâng ạ. Tống Vân vẫy tay: Tạm biệt chị.
Chờvi_pham_ban_quyen Sương đi rồi, Vânleech_txt_ngu Phi mới thu lại nụ , người đàn bên cạnh.
Không ngờ anh cũng chính nghĩa nhỉ. Có phải thấy đồng nghiệp của đẹp quá nên không kìm lòng được mà anh hùng mỹ không?
Ánh mắt Sở Hàn thâm trầm nhìn sang: Cô không nhận ra tên đó sao?
Tống Vân Phi ngẩn người, trong lên ảnh đàn ông mặt mũi bầm dập kia. Bị đánh đến đó , cô ra làm đượcbot_an_cap.
Cô lắc đầu: Chịu thôi, là ai vậy?
cũng không có định giải thíchbot_an_cap cô, anh xoay người đi vềvi_pham_ban_quyen phía chiếc xe điện lề đường.
Tống Vân Phi cuống quýt đuổi theo: Hắn là thế? Với lại, hắn bị đánh ra nôngleech_txt_ngu nỗi đó, tại sao lại không truy cứu nữaleech_txt_ngu?
lẽ là ra thân phận của anh rồi?
Không đúng nha. Cô kỹ lưỡng nhớ lại, trong tháng đầu khi Sở Hàn mới mất , trên mạng cũng không nhiều tin , không có ảnh chụp. Nếu cố ý tìm , bình thường căn bản sẽ không đọc được tin về anh. Ngoại trừ những người thân thiết, làm sao thể nhận ra thân phận của anh ngay từ cái nhìn đầu tiên được?
Sở Cận Hàn ngắt lời cô, ngồi lên điện: Không biết. Bây giờ cô định đi đâu?
Tống Vân Phi cũng lên, thoại xem : trưa , về ăn cơm .
Sở Cận Hàn gật , nổ máy rời đi.
Cái nắng trưa ngày càng gay gắtvi_pham_ban_quyen, Tống Phi cảm thấyleech_txt_ngu mình sắp bị chín nơi rồi.
Về đến nhà thuê, Tống Vân Phi định đi nấu cơm nhưng vừa nằm xuống sofa là không dậy nữa. Sở Cận Hàn thấy cô nằm vật vãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên sofa sắp chết đến nơi, liền xắn tay áo tự mình đi vào bếp.
Tống Vân Phi nhìn bóng lưng , vội vàngvi_pham_ban_quyen đưa tay ngăn lại: Đợi đã!
Cận Hàn hiểu quay : Sao thế?
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân bò dậy khỏi sofa: Để tôi.
Thật ra cơm Hàn nấu, ngoại trừ bữa sáng giản, những thứ khác không thể là dởbot_an_cap, chỉ có thể nói là được. nghề của anh rất kỳ , bấtvi_pham_ban_quyen kể nấu món gì cũng đều ở mức độ khiên cưỡng thể chấp nhận được. Không thể nói là ngon, cũng chẳng thể chê là dở, tóm lại là không biết đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá . Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao thì Tống Phi cũng không nổi sao anh giữ vững phong định đến vậy.
Tuy , Vân Phi mới đứng dậy được một nửabot_an_cap đã cảm thấy thiên hạ thái bình à không, trời đất quay cuồng, rồi lại rũ vật .
Sở Cận dường nhận ra cô có điểm bất , anh quay người đi đến cạnh: Cô làm sao vậy?
Tống Vân ôm đầu, oải lên tiếng: Đầu hơi chóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt.
Sở Cận gạt tay cô , hơi cúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, đặt lòng bàn tay lên trán cô. Anh khẽ mày: Embot_an_cap sốt rồi.
Tống Vân Phi tròn mắt ngạc nhiên: Trời nóng thế này mà cũng được sao?
Chắc là bị say nắng rồi. Sở Cận Hàn kéo cô từ dậy: Tôi đưa em bệnh viện.
này toàn thân Tống Vânvi_pham_ban_quyen Phi rã rời, mềm nhũn như bún, dễ dàng anh kéo sofa.
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi lo lắng nói: Vẫn ăn cơm mà, ăn xong rồi hãy đi, tôi đói mức chẳng còn chút sức lực đây này.
Em không phải đói đâu.
lỳ ra không chịu đi, Sở Cận Hàn nhiên bế thốcleech_txt_ngu cô lên.
Anhleech_txt_ngu anh làm gìleech_txt_ngu thế! Tống Phi thốt lên một tiếng , theo bản năng ôm lấy cổ anh, gò má tránh khỏivi_pham_ban_quyen dán vào hõm cổ đối .
Hơi nóng phả vào Cận Hàn khiến cơ anh hơi khựng lại chút. Nhưng anh không tâm, cứ thế bế đi thẳng ra .
Lúc xuống cầu thangleech_txt_ngu, họ tình cờ gặp Lý Kiều đangleech_txt_ngu đi lên.
Lý Kiều ngẩn người, ngay sau đó trên mặt lộ nụ cười trêu chọcleech_txt_ngu: Chà, hai đứa đang làm gì thế này?
Cận Hàn mặt đổibot_an_cap sắc: Đi bệnh viện.
cười trên mặt Lý thu lại: Ốm rồi à? Vậy thì không được chậm trễ , đi đi.
Nói xong, chị ấy nghiêng người .
Tầm người đi lại trên cầu thang rất đông. Tống Vân cảm thấy quá mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt, gần như vùi vào lồng ngực Cận Hàn.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ nói: Tôi tự đi được, anh thả tôi xuống, tôi tự đi.
Đến rồi.
Sở Cận Hàn rảo bước lầu, đặt cô ngồi lên ghế sau xe điện, thân cũng sải chân bước lên xe.
cho vững vào, đừng để ngã đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Anh dặn dò Tống Vân Phi một câu rồi khởi động xe chạy đi.
Tống Phi do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa ra ôm lấy eo . Khi vào khối cơ bụng săn chắc anhleech_txt_ngu, cả đều khựng lại mộtbot_an_cap chút.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía khác.
Ngô Vĩ cũng được cha mình bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lãnh ra cảnh sát, ngồi lên xe ba bánh để đi đến bệnh viện.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mũi bầm dập nhưng lúc này hắn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy đau, tâm đều đặt hết lên người Sở Hàn.
Hắn mở nhóm chat nhỏ sáu người trên điện thoại ravi_pham_ban_quyen : em, mọi người cái tên Sở Cận Hàn không?
Một lúc sau, bắtvi_pham_ban_quyen đầu hoạt động sôi nổi.
Hoàng tử Ếch: Ai đấy? Làm nghề gì?
Lão Lục: Chưa nghe giờ, tình địch ngươi chọc vào à?
Đao Ca: Ngươi hỏi người này làm gì?
Mọi người trong nhóm tán xôn xao, nhưng tuyệt nhiên không ai Sở Cận Hàn là ai.
Ngô Vĩ xoa xoa vết bầm mặt, rơi vào trầm , chẳng lẽ nhóc đó đang phô trương thanh thế thôi ?
Mấy người trong nhóm này không phải nhân vật tầm cỡ ở Thành, đã lộn bấy , những nhân vật lớn ở đây họ ít nhiều đều biết mặt hoặc nghe tên.
Ngô Vĩ không rõ chuyện gì xảy ra, bị người ta cho không còn sức đánh trả, mất mặt quá.
Hắn thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính toán, có lẽ thật sự là mình nghĩ quá nhiều.
kiếp, nếu chỉ là một tiểu tam thì thế nào cũng phải đánh lại!
Hắn nhấn giữ thoạileech_txt_ngu, trên chiếc xe ba bánh xóc nảy mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gửi tin nhắn thoại: em, cái thằng chó đó cướp củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão tử

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay