Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Niệm Ngữ lén cất chiếc pin rơi dưới đất , giả vờ lấyvi_pham_ban_quyen đoạn dây thừng vừa cắt đứt từ trong tay áo ra, buộc lại vào tay .
Sau khi người đã thống lời khai, Mặc Từ Uyên mới cõng Niệmvi_pham_ban_quyen Ngữ quay về.
Hồ Đạivi_pham_ban_quyen Đao dẫn theo mấy tên sai gia bước nhanh tới , lo lắng : “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Sao hai người đi lâu thế về? vừa mới xuống chân dốc xem , đó toàn là máu, hai người gặp phải dã thú sao?”
Khi nói lời , ánh mắt Hồ Đạivi_pham_ban_quyen Đao nhìn hai người theo một tia dò xétvi_pham_ban_quyen.
Tô Ngữ nói: “Máu dưới đó không phải của ta, chỉ lúc nãy hái ta không cẩnvi_pham_ban_quyen thận bị , Mặc Từ Uyên mới cõng ta đi tìm cỏ giải độc. rồi ta lo mình bị độc chết, thời nóng lòng nên quên chào hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các ngươi tiếng.”
Mặc Từ Uyên phụ họa: “Đắc tội rồi, đại nhân, các vị lo . Lầnvi_pham_ban_quyen sau việc, chúng ta nhất địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ trước vị.”
Đại Đao cùng mấy người khác nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào cổ chân , quả nhiên thấy lên một lớnvi_pham_ban_quyen, bên trên quấnbot_an_cap một lớp vải vụn, còn có vệt máu đỏ tươi thấm ra.
Dù giải thích của người vẫn còn chút sơbot_an_cap hở, nhưng thấy dây trên tay Tô Niệm Ngữ Mặc Từ Uyên vẫn được buộc tử tế, chỉ cần họ không bỏ trốn, hắn cũng nhắm mắt làm ngơ.
Ánh mắt Hồ Đao lóe , ra vẻ áy nói: “Ầy, Tô cô nương nếu không phải vìleech_txt_ngu hái cho ta thì cũng chẳng bị rắn độc cắn. May mà Tô cô nương am hiểu thảo dược, nếu không, mà có chuyện gì, trong lòng chúng yên được Thế này đi, đợi trời sáng, chúng ta sẽ đi tìm quan binh đóng quân gần đây nhờ giúp đỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đến lúc đó ta sẽ đưa ngươi lên trấn tìm đại phu xem sao, bị rắn độcleech_txt_ngu cắn nhỏ đâu”
Tô Niệm Ngữ trong lòng thót một cái, thầm mắn vì mình đã nghe lời Mặc Từ Uyên mà quay lại. Hồ Đại Đao nói lời êm , thực chất là muốn thăm dò xem nàng có thật sự rắn cắn hay không.
Không ngờ người này trông có mà tâm cơ lại không ít.
nàng đã quá tự phụ rồi, ngay cả một tên saibot_an_cap gia áp giải nhỏ nhoi cũng khôngbot_an_cap dễ lừa , đổi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một nhân vật lợi hại nào đến điều tra, nàng chắc chắn sẽ mất mạng.
Tô Niệm Ngữ nén cảm xúc khácleech_txt_ngu trong lòng, ngoài mặt không biểu lộ ra, chỉ cười với Hồ Đại Đao: “Vậy đa Hồ nhân.”
Thấy nàng ý ngay lự, sựleech_txt_ngu ngờ trong lòng Hồ Đại Đao tiêu tan phần. Tô Niệm Ngữ không bị rắn cắn, nàng sẽ dám đi gặp đại .
Hắn chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào gùi : “Ta thấy thảo dược cũng khá , tạm đủ dùng, chúng ta về thôi. Trong rừngbot_an_cap tăm thế này, chỉ sợ gặp phải rắn rết dã thú.”
Mọi không có ý kiến gì, cùng nhau quay về sơn động.
Nhữngvi_pham_ban_quyen phạm bị sói cắn sau khi dùng thảo dược đều đã được máu.
mẫu và Thành Khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng nhữngleech_txt_ngu người , để lấy được thảo dược, buộc phải ý dùng một nửa khẩu phần lương thực trao đổi với Niệm Ngữ.
còn chưa sáng , mọi người tranh nghỉ ngơi một lát.
khăn lắm mới đợi được đến sáng, Hồ bỗng khôngbot_an_cap thúc giục các phạm nhân tiếp tục lên đường như mọi khi. cửvi_pham_ban_quyen một tên gia đến doanh trại binh gần cầu viện, lệnh cho những phạm lại ở yên chờbot_an_cap đợi.
Những phạm nhân bị thương thở phàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ nhõm, ít cũng không phải vả mang thươngleech_txt_ngu tích mà lên đường.
Tô Niệm Ngữ ngồi cùng người. Mặc Từ Uyên có vẻ lo nàngleech_txt_ngu lại nảy sinh ý định bỏ trốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần họavi_pham_ban_quyen cho Mặc gia nên cứ từng rời, canhvi_pham_ban_quyen giữ bênleech_txt_ngu cạnh nàng.
Họa Bình không chịu nổi việc Mặc Từ Uyên đối tốt với Tô Niệm Ngữ như vậy, nhịn được chát nói: “Tướng quân, người cũng thật quá tốt bụng rồi. Tô Ngữ đã hại gia chúng ta tịch thu tài sản đày, vậy mà người vẫn còn tâm đến sống chết của cô ta sao”
Tô Niệm vì muốn vết thương trông hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên đã bôibot_an_cap chút cỏ độc lên cổ chânleech_txt_ngu, khiến nó sưng vù một vòng lớn. Điều này làm nàng không mấy dễ chịu, chỉ ngồi imvi_pham_ban_quyen góc. Nghe Họaleech_txt_ngu Bình mỉa mai, nàng chẳng buồn cãi lại.
giờ nàng thấy hối hận, vô cùng hốibot_an_cap hận. chịu khổ thế này, nàng đã dại gì mà liều.
Mặc Từ Uyên chỉ thản nhiên liếc nhìn Bình một cái: “Được rồi, đi chăm sóc nương ta đi, đây có ta trông chừng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.”
Họa Bình thấy hụt hẫng. Rõ ràng nàng đang bấtvi_pham_ban_quyen bình thayleech_txt_ngu Mặc gia, tại sao Tướng quân lại không cho tâm ý củaleech_txt_ngu nàng, còn đối xử nhạt như thế?
Nàng âm lườm Tô Niệm Ngữ một cái, chân quay người đi chỗ khác.
Thực tế, Mặc thái thái cũng không ưa cảnh con trai mình cung phụng hầu con dâu. Trong thâm tâm bà, nữ gả đi thì phải chịu thương chịu khó hạ chồng, làm gì có chuyện ngượcvi_pham_ban_quyen đời để chồng hầubot_an_cap hạ như vậy?
Bà đã mấy lần định mở miệng trách Tô Niệm , nhưng nghĩ đến mấy cái màn thầu tối qua con trai đưa chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, nghe nói là dobot_an_cap Tô Niệm Ngữ tiền mua từ tay sai gia, mà bà thì lại quá đói nên đã lỡ ăn mất rồi.
ngữ có “ăn củaleech_txt_ngu người thì miệng mềm”, nếu này bà đi gây khóbot_an_cap dễ cho Tô Ngữ chẳng phải là đầu có vấn đề sao?
Chưa nói đến việc nàng lòng chia sẻ thức ăn đắt đỏ cho bà và con trai, cứ nhìn đêm quavi_pham_ban_quyen mà , người sói cắn kia chẳng phải ai nấy đều phải cầu xin Tô Niệm hái thuốc cứu mạng đó sao? Ngay cả người nhà Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng bỏ ra một nửa mới đổi được chút thuốc.
Ngược lại, bà con trai không không phải dùngleech_txt_ngu lương thực đổi thuốcleech_txt_ngu, Tô Niệm Ngữ cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ động chia đồ ăn cho họ. Điều này chứng tỏ Tô Niệm Ngữ đối với con tình sâu nghĩa , nếu sao sẵn lòng dốc hết lòng hết dạ với hai mẹ conbot_an_cap bà như ?
Conleech_txt_ngu trai muốn hầu hạ Tô Niệm Ngữ thì cứ hắn làm , sao cũng không bắt bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net già đi hầu hạ, bà cứ coi như không thấy cho rảnh mắt.
vậy, khi Họa Bình ngấm ngầm nói xấu trước mặt mình, Mặc lão thái thái cũng chỉ thở dài chứ không đáp .
Họa Bình thấy Mặc thái thái như vậy, tự mình lẩm bẩm một hồi thấy nên cũng imleech_txt_ngu .
Một lát sau, quan binh đóng quân đó cử mấy người tới. Họ còn theo một tác đểleech_txt_ngu kiểm tra thivi_pham_ban_quyen phạm nhân và saileech_txt_ngu gia bị sói cắn . Sau khi xác nhận nguyên nhân cái chết và đối thân phận, người nào người nhà đi thì giao thểbot_an_cap giavi_pham_ban_quyen quyến xử lý.
mấy tên sai gia không có người thân đi cùng, tổng đầu đến xử lý sự việc đã quyết định hỏa tángbot_an_cap, lại vài món đồ tùy thân đểvi_pham_ban_quyen các sai gia cùng đoàn mangleech_txt_ngu về làm kỷ niệm cho gia .
Vì số người bị lần này không , Hồ Đạibot_an_cap Đao đặc biệt xin được lại đây . Nếu không, cứ ép đoàn nhânbot_an_cap này lên đường, e là chưa đến Mạc Bắc chết quá nửa, những người áp giải như cũng sẽ bị truy cứu trách nhiệm.
Tổng bản đầu nhìn lướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua những phạm nhân bị , cũng không cố ý làm khó, đồng ý với yêu cầu của Hồ Đại . có sai gia đã tử nạn, ta còn quy chế mà điều thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài ngườileech_txt_ngu nữa đibot_an_cap cùng Hồ Đại Đao áp giải phạm nhân đến Mạc Bắc.
Hồ Đại cảm tạ rối rít tiễn tổng bản đầu đi, sau đó dùng giọng điệu hống háchvi_pham_ban_quyen dạy bảo tênbot_an_cap sai gia mới gia nhập, lệnh bọn ở lại giữ phạm nhân, còn mình thì dẫn theo mấy tên sai gia bị thương lên trấn tìm đại phu.
Dù đã cóbot_an_cap thảoleech_txt_ngu dược của Tô Niệm Ngữ, nhưng bọn họ muốn dùng loại thuốc hạng , nếu không vết biến xấu, mưngbot_an_cap mủ sốt thì sẽ mạng như chơi. họ áp nhân như vậy, đã thấy không ít người chết vì lý do đó.
Hồ Đại Đao vừabot_an_cap sai người mang theo mấy con đánh chết hôm qua đi để lên bán , vừa bảo Mặc Từ Uyên cõng Tô Niệm Ngữ đi cùng. Lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn không đơn thuần là nghi ngờ nàng, mà là qua đã nhận ơn hai , lại đã hứa sẽ đưa Niệm Ngữ đi gặp phu nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện nuốt lời.
Thấy quan sai bằng lòng đưa Tô Niệm Ngữ vào trấn tìm đại phu, phạm nhân khác cũngvi_pham_ban_quyen rịch tâm tư, nhao nhao cầu xin Hồ Đại theo cùng.
Hồ Đại Đao liếc nhìn đám đông với giễu cợt, cười lạnh nói: “Các thật coi lão tử là thiện nhân chắc? Ta theo nương là vì người ta có công, cũng đã hứa chia cho nàng ta một nửa tiền bán thịt sóibot_an_cap, coi như tiền thuốc men là nàng ta bỏvi_pham_ban_quyen ra. Còn các ngươi thì ? Có tiền mà xem đại không?”
Lời này vừa thốt , không ít phạm nhân đều ủ rũ cúibot_an_cap đầuleech_txt_ngu.
Nhưng cũng có kẻbot_an_cap đành lòng trânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trân người thân mình chết đi, vẫn mặt dày xin Hồleech_txt_ngu Đại Đao cho mượn bạc, hứa rằng sau này làm trâu ngựa để .
Đại Đao lười ý, gạt phăng người đó ra để rời đivi_pham_ban_quyen
Tô mẫu vộileech_txt_ngu vàng tiến tới nắm lấyleech_txt_ngu tay áo Tô Niệm Ngữ: “Niệm , đã là tiền bán thịt chia cho con nửa, một mình con xem đại cũng chẳng tiêu , hay là mang theo ta, cha con và cả cháu trai con nữa. tiền đó chắc là cho bốn người chúng ta chữa thương rồi.”
Tô Niệm Ngữ cũng chẳng buồn mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ta. Mới tối qua còn nói cái gì mà không quản con Tô gia nữa, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt dày muốn tiêu tiền của nàng để xem bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đúng là nực cười
Nàng “ái chà” một tiếng, ngã nhào vàoleech_txt_ngu lòng Mặc Từ Uyên, rỉ đầy khó nhọc: “Ôi chao, ta chóng mặt quá, là độc rắn rồi, mau Mau cõng ta vào trấn tìmvi_pham_ban_quyen đại phu.”
Mặc Từ Uyên còn tưởng nàng không khỏe thật, nhưng thấy lén ra với , hắn lập tức ra nàng không muốn dây dưa với mẫu.
là trước hắn cõng nàngleech_txt_ngu hay đỡ nàng đều là những đụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạm thân thể bình , cố ý thân cận, nhưng lúc này Tô Niệm gần như nằm bò lên người hắn, đầu tựa vai , hơi khi nói chuyện phả vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ hắnvi_pham_ban_quyen.
Điều này Uyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người chưa từng tiếp xúc thânbot_an_cap mật với nữ giới, chốc cả người cứng đờ, tai nóng bừng lên. Mất một lúc lâu hắn phản ứng lại được, đưa tay đỡ lấy Tô Ngữ, hơi đẩy nàng ra một chút rồi quay đầuleech_txt_ngu nói với Tô đangbot_an_cap quấy rầy: “Tô nhân, Niệm Ngữ không khỏe, ta nàngleech_txt_ngu đi xem đại phu trước.”
Nói xong, hắn cúi cõng Tô Niệm Ngữ lên rồi đi , toàn để tâm đến tiếng chửi đám người Tô mẫu phía sau.
Ngược lại, mấy quyến của những phạm nhân bị thương nặng kia chết sống không chịu buông tay, cứ nhất quyết đòi Hồ Đại Đao mang họ theo. Ngay cả khi người Hồvi_pham_ban_quyen Đại Đao rút ra đe dọa, cũng không chịu buông.
Hồ Đại Đao tức đến nổ phổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không thể tự tay chém chết bọn họ.
Lúc , một quan sai mới được điều động tới lên tiếng đề nghịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Đầu nhi, nếu họ thật sự muốn đi thì cũng không phải là không thể.”
Hồ Đại Đao trợn nhìnleech_txt_ngu gã: “ tử ngươi bụng gớm, chẳng lẽ ngươi định bỏ tiền cho bọn họ xem bệnh? Cũngleech_txt_ngu đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, chỉ cần ngươi lấy ra được bạc, ta lập tức mang họ đi ngay”
Kẻ giọng, cười nịnh : “Đầu nhi, ngài hiểu lầm rồi, tiểu nhân đào đâu ra tiền dả thế chứ Ý tiểu nhân là, ngài có thể để bọn họ tự bán nghệ hoặc ăn xin kiếm , tiềnvi_pham_ban_quyen kiếm được chia cho một nửa, chỗ còn lại để họ đi xem đại phu. khôngvi_pham_ban_quyen chỉ kiếm thêm được chút còn khiến đám phạm nhân này phải biết khôn xiết.”
Hồ Đại ngẩn người. Hắn từng nghe nói có những quan sai dựa vào này kiếm chác, nhưng hắn vốn chê làm vậy sẽ chậm trễ hành trình, nên trước nay toàn áp giải phạm nhân nơi sớm nhất có thể để hỏa tốcbot_an_cap hồi kinh, đỡ phải khổ trên đường.
Nhưng lần này hình khác hẳn, đám phạm nhân này vốn đã bị thươngvi_pham_ban_quyen, phải dừng lại vài ngày, chi bằng cứ bọn đi ăn xin kiếm tiền, bản mình cũng kiếm váng mỡ.
Thế là, Hồ Đại Đao mới rabot_an_cap đại từ đại bi nhìn mấy phạm nhân kia: “Muốn mang các ngươi theo cũng không phải là không thể, nhưng tiền bạc các ngươi phải tự kiếm lấy. Bất kểvi_pham_ban_quyen làvi_pham_ban_quyen bán nghệ hay ăn , tiền kiếm được phải chobot_an_cap ta mộtvi_pham_ban_quyen , chỗ còn lại cho các đi bệnh. Nếu đồng ý thì ta mang đi”
Mấy phạm nhân cũng chẳng còn tâm trí đâu mà chỉ trích sự tham lam của Hồ Đao, cần có một tia hy vọng người thân, bọn họleech_txt_ngu đều sẵn lòng .
Nhómleech_txt_ngu người Hồ Đao theo mười mấy phạm nhân và quan sai trấn nhỏ gần đó. Hắn phái người chừng đám phạm nhân ăn , còn mình thì tửu lầubot_an_cap bán con sói .
Nhưng người dân ở mặnvi_pham_ban_quyen mà thịt sói, nên không bán được giá cao. Thứ giá trị nhất làvi_pham_ban_quyen bộ da sói, nhưng giết sóileech_txt_ngu họ ra tay , da sói đều không còn nguyên vẹn, một tấm nhiều nhất chỉ bán được trăm văn, bảy con bán xong chỉ đượcleech_txt_ngu ba bạc.
Chút tiền còn phải chia choleech_txt_ngu Tô Niệm Ngữ một nửa, phần rơi vào tay bọn người Hồ Đại Đao lại càng ít hơn.
Điều này khiến Đại Đao vô bội. Bận rộn nửa ngày, người ngợm đầy vếtleech_txt_ngu thương, kết quả được chút này cả tiềnbot_an_cap thuốc cònbot_an_cap đủ, có khi còn phải bù vào.
Niệm thấy Đao tâm trạng không vuivi_pham_ban_quyen nói: “ đại nhân, tiềnbot_an_cap này chia nữa . Ngày hôm qua các vị cũng ra rất nhiều công sứcvi_pham_ban_quyen, không thể để cácvi_pham_ban_quyen vị chịu thiệt được.”
Nghe vậy, sắc mặt Hồ Đại Đao dịu đi đôi chút, nhưng vẫn sáo nói: “Việc đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói trước rồi, chúng ta hết thì ngại , hơnleech_txt_ngu nữa còn bị rắn cắn, phải xem đại phu, tiền này vẫn nên chia cho ngươi một nửa”
Nói thì nói vậy, nhưng tay hắn vẫn nắm chặt túi tiềnbot_an_cap không nỡ buông.
Tôvi_pham_ban_quyen Niệm Ngữvi_pham_ban_quyen đảo mắt một cái, ngoài vẫn mỉm cười: “Thật sự không đâu. Không phải ngàileech_txt_ngu nói những phạm nhân đềubot_an_cap có thểvi_pham_ban_quyen bán nghệ ăn xin kiếm tiền sao? Phu quân ta võ côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tệ, lát ta bảo huynh ấy ngoài bán , chúng ta tự kiếm tiền xem đại . Tất nhiên, tiền kiếm đượcbot_an_cap chúng ta hiếu kính nửa”
Lần nàyleech_txt_ngu, nụleech_txt_ngu cười mặt Hồ Đao chân thực hơn vài phần, ngay cả cách hô cũng thay đổi: “Đệ muội quả là người suốt, huynh đệ lấy được người vợ tốt như ngươi đúng là có phúc khí Đã ngươi nói thì ta không khách khí nữa”
“Tuy , tiền các ngươi bán kiếmvi_pham_ban_quyen được thì không cần chia cho ta đâu. Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao Mặc đệ hôm qua đã ta một mạng, Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta không phảileech_txt_ngu hạng người vong ơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bội nghĩa”
Hai bên sáo thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài câu, này Hồ Đao mới dẫn mấy đi về phía dược đường.
Mặc Từ Uyên khó hiểu nhìn Tô Ngữ: “ dù tay nàng có bạc có ngày tiêu hết, họ đã bằngbot_an_cap lòng , nàng lại không lấy?”
Tô Niệm Ngữ kỳ liếc hắn một cái. Trong kýleech_txt_ngu ức thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Mặc Từ Uyên chưavi_pham_ban_quyen bao giờ hỏi tiêu bạc trong Mặc phủ, quyền giao Mặc lão thái thái quán xuyến, không ngờ bây giờ cũng xót tiền rồi.
trêu chọc: “ nào? Chàng muốn quản tiền thay tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?”
Mặc lập đỏ mặt tía tai, nói năng cũng cóbot_an_cap chút bắp: “Nàng đừng có nói Ai thèm quản tiền thay nàng chứ? chỉ thuận miệng vậy thôi, tiền của nàng thì nàng tự quyết .”
Bọn họ đâu phu thê thực , quan hệ chưa tốt đến mức đó.
Thấy Mặc Từ Uyên lầm đi phía trước, Tô Niệm Ngữ tưởng mình trêu quá làm giận, vội đuổi theo: “Ta chỉ đùa một chút thôi mà, sao chàng lại giận thật rồi?”
Mặc Uyên nhìn nàng một cái, trầm giọng nói: “Ta không giận.”
“Thế đi nhanh vậy gì?”
“Không phải nói đi bán nghệ kiếm tiền sao? Ta đi tìm chỗ tốt.”
Nhìn nghiêm túc của Mặc Từ Uyên, Tô Niệm Ngữ có chút lúng túngleech_txt_ngu. Nàng ngượng ngùng gãi gãi mặt: “Ta chỉ miệng nói thế thôi, chàng định đi bán nghệ thật àleech_txt_ngu?”
Mặc Từ Uyên trịnh trọng nói: “Mặc dù chúng ta đã thỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuận hợp tác, ta chịu trách an toàn cho nàng, nàng cung vật tư cần thiết, ta biết ta và nương đã chiếm hời của rất nhiều. Có cơ hội kiếm tiền này, nhất định phải thử, không thể cái gì cũng dựa dẫm vào nàng.”
Nói xong, nhặt một cành cây bên đườngbot_an_cap làm kiếm, một bãi đất trống rồi bắt võ.
nói rằng, từng thức của hắn đều vô oai phong, tiêu , không người đi đường ngoái nhìn, chẳng mấy chốc đã vây quanh một vòng trònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
nhiên Mặc Từ mải biểubot_an_cap , chẳng biết mở miệng gọi đòi tiền.
Đám đông đứng xem cũng thật thiếu tự , chỉ biết vỗ tay khen hay chẳng thấy ai thưởngleech_txt_ngu cho mấy đồng xu. Tô Niệm Ngữ không hài , bèn vội vàng tiến lên phía trước đám kêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi: “Các vị đồng hương phụ lãobot_an_cap, ai có tiền góp tiền, không có tiền thì vui, tiểu nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu quân đa tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các vịvi_pham_ban_quyen
“ văn văn ít, mười văn chẳng là , vị đi ngang qua chớ nên bỏ lỡ, đây chính là võ công Mặc gia chính tông, vừa có thể xông pha trận mạc địch, vừabot_an_cap có thể luyện thân thể. Nếu các vị hứng thú theo học vài Chúng ta không thu bái sư, vị cứ tùy tâm cho chút tiền trà nước lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được”
Mặc Từ Uyên vốn đang múa ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnhvi_pham_ban_quyen, nghe thấybot_an_cap lời này thì chân lảo đảo suýt chút nữa ngã nhào. Võ công gia chính tông gìleech_txt_ngu chứ, bộ kiếm pháp này củaleech_txt_ngu hắn đâu có tên đó. Hơn nữa, sao nàng lại bảo người ta theo , đâu phải trò chơi đồ hàng, chỉ nhìn cái là học được đâu.
Mọi người thấy Tô Niệm Ngữ chuyện thú vị, công của Từ Uyên diễn cũng không tệ, quả người sẵn lòngvi_pham_ban_quyen rút hầu .
Tô Niệm Ngữ không có chứa phù , đành phải vén vạt áo ngoài lên để đựng tiền thưởng, miệng nói lời cảm ơn và tán tụng, một vòng đi xuống quả thu không ít đồng .
Có gã thanh nhiệt huyết xem đến hưng phấn, lạibot_an_cap đòibot_an_cap lên sân tỉ thí với Mặc Từ Uyên. Mặc Từ Uyên không đồng ý, Tô Niệm Ngữleech_txt_ngu cũng lo làm phươngbot_an_cap bị thương, đến lúc đó không những không kiếm được tiền mà còn phải đền bù, thật là bất cập .
Một gã thanhleech_txt_ngu trong số đó ngực ra một thỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc năm lượng, nhét tay Tô Niệm Ngữ: “Tỉbot_an_cap thí mấy anh em một , nếu ngươi thắng, tiểu gia sẽ trọng thưởng”
Mặc Từ Uyên cau mày: “ chỉ là người bán nghệ, không phải đến để tỉ võ, công tử này so tài thì có thể tìm người khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Gã thanh niên lại không buông , giận chỉ tay vào Mặc Từ : “Ngươi có ý gì? Có phải coibot_an_cap thường tiểu gia không? Nghĩ rằng ta đánh không lại ?
“Ngươi cũng đi hỏi thăm xem, khắp cái huyện Hoài nàyleech_txt_ngu có ai dám không nểbot_an_cap mặt Chu mỗ nhânbot_an_cap ta? Ta chẳng qua thấy thân ngươi cũng khá nên mới cưỡng nể mặt thí với , ngươi đừng có không biết điều Chốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một câu thôi, hay không?
“Thắng, tiểu gia thưởng thêmbot_an_cap tiền cho ngươi; thua, lượng bạc này coi như tiền vất vả, ngươi không lỗ đâu Nếu ngươi không đấu, tabot_an_cap đuổi các ngươi đi, để xem các ngươi kiểubot_an_cap gì?”
Tô Niệm Ngữ thầm thở dài , xem ra là đụngleech_txt_ngu phải một tên nhị thế tổ không có não rồi.
Nàng đầu nhìn Mặc Từ Uyên, chỉbot_an_cap thấy chân mày hắn nhíu , đôi môi mím thành một đường thẳng, rõ ràng là không muốn tỉ thí với hạng người này.
Nhưng nếu tên thế tổ này một cách quá cứng nhắc, eleech_txt_ngu rằng đối sẽ sinh sự, Tô Niệm phải nở nụ cười lấy lòng, tiến lên nói lời khéo léo: “Vị tử này, của ta là một kẻ thô kệch, học chút võ nghệ mèonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cào, căn bản không phải đối của ngài, sao dám tỉ thí với ngài Nếu ngài xem mà thấy vui thì xin mời tiếp tục thưởng , tiền thưởng này nặng, chúng ta cũng không , ngài hãy thu đi”
Vừa nói, nàng lại thỏi bạc năm lượng trong lòng mình.
Ngờ đâu tên nhị thế tổ kia lại tức giận vung tay đẩy một cái, đẩy ngã Niệm Ngữ xuống đất: “Xú nương môn, ngươi bỉ ai đó? Tiền thưởng tiểu gia đã cho đi thì bao giờ có lý thuvi_pham_ban_quyen hồi, nay nhất định thí với ta”
Tô Niệm Ngữ không kịp phòng bị, ngã nhào đất làm trầy xước cả cánh , vết thương đang đau rát vô cùng, số tiền thưởng vừa được cũng rơi tả .
Mặc Từ lập tức tiến lên đỡ Tô Niệm Ngữ dậy, giọng nói đầy lo lắngleech_txt_ngu và lo âu: “Nàng sao ? Có sao không?”
Tô Niệm Ngữ cau mày, mượn lực của Mặc Từ Uyên để đứng , cố tỏ ra thoải mái: “Ta không sao Đám này dễ chọc vào đâubot_an_cap, chấp nhặt bọn chúng Số ta kiếm được thế này cũng đủ rồi.”
Vừa , nàng vừa những xu vương vãi dưới đất, thỏi bạc năm kia thì nàng không nhặt. Chưa nhận đồ hắn mà đã hống hách ngang ngược như thế, nhận tiền hắn thìvi_pham_ban_quyen còn ra thể thống gì ?
Mặcvi_pham_ban_quyen Uyênbot_an_cap trầy xước trên tay Niệm Ngữ, sắc mặtleech_txt_ngu u ám đến đáng sợ, ánh mắt nhìn về mấy tên nhị thế tổ kia như phun ra lửavi_pham_ban_quyen, hận khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể ăn tươi nuốt sống bọn chúng.
Thế nhưng tên thế tổ kia không sợ chết mà tiếp khích: “ cái gì mà trừng? phải không khôngbot_an_cap? Không thì tỉ thí với tiểu gia một trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, đường nam nhi bảy thước mà trốn lưng đàn bà, thậtleech_txt_ngu đúng là đồ không có giống”
Mấy bạn xấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi hắnvi_pham_ban_quyen lập tức cười rộ lên đầyvi_pham_ban_quyen ác ýleech_txt_ngu.
Sắc mặt Mặc Từ Uyên ngày càng âm trầm, nắm đấm siết kêu rắc.
Nhưng Tô Niệm Ngữ rõ lúc này không thể sinh thêm chuyện, vạn nhất Mặc Từ Uyênbot_an_cap lỡ tay đánh thương người ta, hắn hiện đangvi_pham_ban_quyen là phạm nhân bị lưu đày, nếu bị truy cứu chẳng phải tội chồng thêmleech_txt_ngu tội ?
Nàng vội giữ chặt cánh tay Mặc Từ Uyên: “Chúng ta thôi, đừng chấp nhặt ”
Nàng kéo Mặcbot_an_cap Từ Uyên định ra ngoài đám đông, không ngờ mấy tên tay sai của tên nhị thế tổ kia đã ùa lên vây quanh, chặn đường đileech_txt_ngu của họ, huênh hoang nói: “Chu tử còn chưa cho cácbot_an_cap ngươi đi Ở lại thí Chu công tử một trận, bằng không, bọn ta không khí”
Tên thếleech_txt_ngu dường như cũng là lần đầu gặp kẻ không nể mặt như vậy, tức giận tiến lên muốn lôi Tô Niệm Ngữ ra: “ thứ đàn bà này cút ra một bên đi, đừng có ở đây vướng chânvi_pham_ban_quyen vướng tay”
mày Mặc Từ Uyên nhíu lại, ánh sắc kiếmleech_txt_ngu bắn thẳng về kẻ trước mặt, đồng thời như chớp, chặn bàn tay của tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhị thế tổ, lạnh lùng cảnh cáo: “Đừng chạm vào nàngvi_pham_ban_quyen”
Dứt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cổ tay hắn đồng thời lực, chỉ nghe một tiếng “rắc”, tên thế tổ kia lập tức phát ra một thét thảm thiết, cánhleech_txt_ngu tay phải hắn đã vặn đến khớp.
Mấy tên tay sai thấy tình hình không ổn, đồng loạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến sắc, giận dữleech_txt_ngu quátvi_pham_ban_quyen: “Ngươi làm gì đó? Chu tử còn chưa nói mà Ngươi đây là đánh lén Không tính”
tên nhịvi_pham_ban_quyen thế tổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đau đến mức mặt mũi vặn , không nhịn được mà mỏ mấy tên tay sai không não kia: “Chúng mày mù rồi àbot_an_cap? Tay tiểuleech_txt_ngu sắp gãy rồi đây , còn không lên giúp”
Mấy tên tay sai bấy giờ mới ùa lên, lao về phía Mặc Uyên tấn công.
Lỗ tai Mặc Từ Uyên khẽ động, hắn hất tên thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổ , che chở Tô Niệm Ngữ chặt chẽ sau lưngleech_txt_ngu, dùng một tay đã đánhvi_pham_ban_quyen ngã gục tên tay sai kia.
Mặc dù trước đó đã thấy qua của Mặc Từ Uyên, nhưng một lần nữa được ở khoảng cách gần này vẫnleech_txt_ngu khiến Tô Ngữ không khỏi thán phục. không phảileech_txt_ngu thời điểm và hoàn cảnh không phù hợp, nàng thật sự muốn cao giọng hò cổ vũ
Nhưng tên thế rõ ràng không phục, tay kia vớ lấy cái băng ở sạp trà bên cạnh, lên tiếng rồi đập mạnh về phía lưng Mặc Từ Uyên
Tô Ngữ đứng đối diện Mặc Từ sắc mặt đột biến, vàng lên tiếng nhắc nhở.
Maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mặc Từ Uyên là người luyện võ, đã sớm thấy tiếngbot_an_cap bước chânleech_txt_ngu phía sau. Hắn rõ ràng có thể ôm Tô Niệm Ngữ cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net né tránh, khi ánh chạm vào mặt nàngvi_pham_ban_quyen, khựng lại một chút, siết chặt nắm đấm, nângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cánh tay nổi gân xanh , cứng rắn đỡ đòn .
“Rầm”
ghế dài lậpvi_pham_ban_quyen tức vỡ vụn, tên nhị tổ cũng bị luồng nội lực mạnhbot_an_cap mẽ kia đánh bật ra, ngã nhào xuống đất.
Chứng kiến cảnh tượng , đôi mắt Tô Niệm Ngữ như muốn tỏa lấp lánh, oa, thế này thì đỉnh quá rồi
Ước gì nàng cũng lợi hại được như
Sự sùng bái và tán Tô Ngữ chẳng hề che giấu, cứ thế nhìn chằm chằm vào Mặc Từ Uyên.
Khoảnh khắc ấy, Mặc Từ Uyên cảm thấy trái tim mình như bị thứ gì đó khẽ va phải, xúc như căng thẳng lan tỏa khắp trí. thấy Tô lúc như đang tỏa sáng, khiến hắn không thể rời mắt.
Mặc Từ thuần khiết vẫn chưa biết rằng đó chính là rung động là nhan hại
Hậu quảleech_txt_ngu của nhan mê hoặc là Mặc Từvi_pham_ban_quyen Uyên ngây ra tại chỗ, bị công tử bột vừa bò dậy đạp một cú ngay thắt .
Mặc Từ Uyên sực , vội đẩy nhẹ Tô Niệmbot_an_cap Ngữ sang một bên, xoay người lại tục đánh nhau với tên tử kia và mấy gã tay sai.
Mấy kẻ này cùng lắm cũng chỉleech_txt_ngu có chút võ mèo cào, Mặc Uyênvi_pham_ban_quyen vừa phải trấn áp bọn chúng, không thể ra tay quá , lỡ như bị bọnleech_txt_ngu chúng ăn vạ thì thật đen đủi.
Hắn đang định tìm cơ hội rời đi, đột từ trong tối có mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây kim độcleech_txt_ngu tới, nhắm thẳng vào mặt tên công tử
mắt Mặc Từ lạnh lùng, hắn dùng mũi chân một băng dưới đất lên, đỡ lấy toàn kim độc đó.
Hắn vàng nhìn về hướng độc vừa ra, thế nhưng đó chỉ người qua đườngleech_txt_ngu đang đứng xem náo nhiệt, chẳngvi_pham_ban_quyen thấy dáng kẻ khả .
Từ định đuổibot_an_cap theo, bởi trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn đã nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một luồng sát khí nồng nặc.
Nhưng tên côngleech_txt_ngu tử bột ngốc cực điểm kia lại tưởngbot_an_cap Mặcvi_pham_ban_quyen Từ Uyên sợ hãi muốn bỏ chạy, bèn chặt lấy áo , haibot_an_cap lỗ mũibot_an_cap còn chảy máu ròng mà gào lên: “ đứng lại Đánh tiểu gia xong muốn chạy sao? Đâu chuyện dễ dàng nhưvi_pham_ban_quyen thế”
Từ Uyên nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn đần, đưa nửa chiếc ghế băng có cắm mấy kim độc đến trước mặt , mở lời đầybot_an_cap thương hại: “ khuyên ngươi tốt là mau về trốn đi, kẻ thù ngươi đang muốn lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng ngươi đấyvi_pham_ban_quyen. có ta, ngươi giờ đãvi_pham_ban_quyen là một cái xác không hồn rồi”
Tên công tử ngẩn người, cúi đầu nhìn mấy cây kimvi_pham_ban_quyen cắm trên ghế, dài vừa nhọn, bên trên còn dính lỏng màu đen rõ gì, nhìn qua là có kịch độc.
Hắn tròn , vội buông Mặc Từleech_txt_ngu Uyên , lùi lại chân, hoảng quanh quất, rồi mới lớn dẫm để giấu nỗi sợ: “Rốtvi_pham_ban_quyen cuộcleech_txt_ngu là kẻ nào muốn hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu gia? Lặn đây cho Nếu để ta bắt được, xem có da ngươi không.”
Mặc Từ Uyên lần đầu tiên thấy kẻ ngu ngốc đến mức này, rõvi_pham_ban_quyen ràng biết có người lấy mạng mình mà còn giữa gào thét, sợ chết không đủ nhanh hay sao.
Tô Niệm Ngữ nhìn mấy kim độc cũng giật , vội tiến lên hỏi: “Mặc Uyên, ngươi không chứ?”
Mặc Uyên đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tô Niệm thở phào: “ ta mau rời xa kẻleech_txt_ngu này đi, lỡ như bị kẻ thù của đánh nhầm chẳng biết kêu oan ở ”
Nói rồi nàng định Uyên rời đi.
Tên công tử bột không phát hiện ra kẻ muốn hại mình, bèn tức tối gào lên với Mặc Từ Uyên: “Chắc chắn là ngươi bày trò ma quỷ, kẻ phóng kim độc kia chắn là đồng bọn của ngươi Ngươi đợi , ta đi báo quan ngay giờ, hại tiểu , ngươi chạy không đâu”
Buông lời hăm dọa xong, liền đầu khôngvi_pham_ban_quyen ngoái lại chạy mất hút.
Tô Ngữ nghe , treo ngược lên tận cổ họng. Tên tử chết này bị lừa đá hỏng não rồi sao? Hắn căn không phải thủ của Mặc Từ Uyên, việcleech_txt_ngu phải dùng đến ám khí để hại ?
Rõ ràng là hắn đòi tỉ thí, giờ không chịu được lại đòi báo quan, đây chẳng phải là muốn dồn họ vào đường cùng sao?
Nàng định đuổi theo, nhưng Mặc Uyên đưa tay ngăn lại.
Tô Niệm sốt ruột, không nhịn được vỗ hắn cái: “Ngươibot_an_cap ra đó làm gì? Mau đuổivi_pham_ban_quyen theo đi Nếuleech_txt_ngu hắn thật sự đi báo quan, ta sẽ gặp rắc rối lớn ”
Nhìnvi_pham_ban_quyen nàngvi_pham_ban_quyen cuống quýt như một con thỏ xù lông, trong mắt Mặc Từ Uyên không kìm ý cười, giọng điệu cũng dịu dàng hơnleech_txt_ngu: “Hắn sẽ không báobot_an_cap quan , hắn chỉ là bị dọa cho khiếp vía, tìm cớleech_txt_ngu chuồn lẹ thôi”
Tô Niệm Ngữ ngẩn : “Sao ngươi biết?”
Từ Uyên chỉ vào một túi tiền trên đất: “Đến túi tiền rơi cũng không kịp nhặt, chắc chắn là bị cây độc kia dọa sợ đến mức hồnvi_pham_ban_quyen xiêu phách , sợ kẻ trong tối lại ra tay với mình lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa”
Tô Niệm Ngữ giờ mới thở nhẹ nhõm, bật cười cạn lời. Nàng bướcleech_txt_ngu tới nhặt túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền cùng bạc năm lượng đất lên, ra xem thấy bên trong có hơn hai mươi lượng vụn.
Nàng quay đầu cườileech_txt_ngu rạng rỡ với Mặc : “Xem ra cái đạp lúc nãy ngươi không uổng rồi, số tiền này coi như tên công kia đền bù cho ngươi”
Nói xong, nàng nhét túi vào tay hắn.
Mặc Từ Uyên sững người, thắc mắc: “Sao lại đưa hết cho ta?”
“Tiền ngươi kiếm được đương nhiên phải cho chứ” Tô Ngữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thản đáp, lại vào mấy đồng tiền đồng bọc trong vạt áo mình: “Chỗ tiền đồng này về ta, coi là tiền công ta vừaleech_txt_ngu hò giúp .”
Mặc Từ Uyên lại nhét túileech_txt_ngu tiền về phía nàng: “Chẳng phải khi nãy nàng chúng ta là phu thê cùng đi sao? Tiền này mình ta không hợp lý, phầnvi_pham_ban_quyen thuộc về nàngvi_pham_ban_quyen, phần ba còn lại, nàng đổi thành đồ ăn cho ta đi”
Ánh mắt Tô Niệm Ngữ khẽ dao động. Mặc Từ Uyên luôn nghĩ đồ ăn của nàng là mua từ sai gia, dù sao các sai gia thường lén lút thêm, nhưng số tiền này Mặc Từ Uyên tự giữ cũng có thể mua đồ ăn bọn họ mà? Tại sao định phải đưa cho nàng?
Là quá tin tưởng nàng, hay đang nghi ngờ muốn lòng?
Uyên chỉ phía cửa hàng bánh bao và tiệm y phía trước: “Hôm nay nàng chưa gì, đi mua chút đồ ăn trước đi. Y phục của nàng cũngbot_an_cap rách rồi, lát nữa vào tiệm y phục mua vài bộ mới.”
Mua đồleech_txt_ngu ăn thì Tôvi_pham_ban_quyen Niệm Ngữ không có ý , nhưng y phục thì không cần thiết, trong không gian củabot_an_cap nàng có rất nhiều, chất liệu gì có, chẳng việc gì phải tốn tiền mua thêm.
Nàng bạch chạy mua mười mấy cái bánh bao thịt, tự cầm vài cái, số còn lại nhét hết cho Mặc Từ Uyên: “Ta ăn mấy cái là no rồi, chỗvi_pham_ban_quyen còn lại ngươi đi, ăn không hết thì mang về”
Như thế này chắc tính là nàng giúpbot_an_cap đỡ Mặc Từ Uyên , ước chừng có thể tăng thêm một lần sử dụng không gian.
Mặc Từ Uyên nhìn Tô Niệm Ngữ, thầm nghĩbot_an_cap chắc nàng sợ hắn nỡ mua đồ ăn nên mới tranh mua nhiều bao như nhét hắn.
Một nước chảy qua tim, hắn nở nụ cười thành, cầm cái bánh lên ăn.
Thấy số lần sử dụng không gian quả nhiên thêm một, tâm trạng Tô Niệm càng tốt . Một tay nàng cầm bánh bao, kia giả làm kiếm không ngừng khua khoắng, miệng còn lải nhải: “Mấy chiêu vừa rồi của ngươi thật sự quá ngầu, loáng một cái đã gục tên đó. Sau này ngươi dạy ta không?”
Chẳng sao, kia Mặc Từ Uyên thấy Ngữ là phiền, hận không thể cách xa tám trượng, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bây giờ lại thấy tính cách hoạt bát thú vị. Từng cửvi_pham_ban_quyen động, từng cái nhíu mày hay nụ của vào hắn đều như được quay chậm lại, mỗi một khung hình đều đẹp như một bứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tranh, khiến hắn không thể rời mắt.
Đến cả má phồng khi ăn cũng thật yêu
Mặc Từ Uyên cảm thấy Tô Niệm Ngữ việc gì cũng cho hắn, xử với hắn tốt như , hắn cũng phải đối xử tốt với gấp bội.
Hắn mặc Tô Niệm Ngữ , nhất kéo nàng vào tiệm y phục, bảo chưởng chọn cho nàng mấy bộ đồ vải bông, và dùng phần tiền của để trả hóa đơn.
Niệm : Oa Hình như hắn mắc võ cấp vô địch rồi
Mặc Từleech_txt_ngu Uyên: Oaleech_txt_ngu tử của ta đang tỏa sáng
Đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen… sao ánh sáng lại đâm trúng thắt lưng thế ?
Tô Niệm Ngữ không muốn lãng phíleech_txt_ngu tiền nên cứ mãi từ chối.
Bà chủ tiệm phục lại cười hớn hởleech_txt_ngu kéo nàng đi thử đồ: “Ôi chao tiểu nương , quân nàng là vì xót nàng nên mới nỡ chọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho thế này, chẳng bù lão nhà , cạy cũng chẳng ra nổi nửa lời Nàng đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ lòng tốt của hắn.”
Tô Niệm Ngữ đànhvi_pham_ban_quyen phải cầm y phục đi thử. Đồ may sẵn thời cổ kiểu dáng rãi, chỉ thắt dây lưng là đều vừa vặn như nhau.
Vậy mà chủ lại khen nàng từ đầu đếnleech_txt_ngu chân, khen đến mức Tô Niệm Ngữ cũng thấy ngượng ngùng. Thế nên khibot_an_cap chủ thiệu nàng thêm băng vệvi_pham_ban_quyen sinh vải và nội , nàng cũng chẳng ngần ngại mà mua luôn.
Ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi tiệmbot_an_cap y , Niệm Ngữ mới sực nhớbot_an_cap ra, lúc nhà trước khi xuyên không, chẳng đã tích trữ không ít băng vệ và lót dùng một lần trong không sao? tốn tiền mua mấy thứ này làm nữa
nhiên cái miệng của người ănbot_an_cap thật hại.
Mặc Uyên cũng không quên y phục cho mình và Mặc lão thái thái. Sau đó, người lại đi mua thêm một số vật dụng khác, tay xách nách mang đi về.
Đi đến giao lộ có quan giữ, chỉ thấy hai tên quan vốn được phân công chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những phạm nhân bánbot_an_cap nghệ khất thực, lúc này đang ngồi trước một sạp thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bòbot_an_cap, gọi thịt ra ăn vừa để mắt mười mấy phạm nhânbot_an_cap gần đó.
trấn này đâu đâu cũng có binh lính tuần , những phạm nhân này có lộ dẫn thì tuyệt đối thể ra khỏi thành. Nếu phạm nhân dám bỏ trốn, chỉ cần quan sai giải báo một tiếng, quân tuần tra sẽ lập tức hỗ trợ lùng sục khắp , nên hai người này chẳng hề lo lắng chuyện có kẻ chạy trốn.
Thấy Tôvi_pham_ban_quyen Niệm Ngữ và Mặc Từbot_an_cap Uyên quay lại, hai gã quan sai thân thiện hỏi, hỏi Mặc Uyên lại vài lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không.
Mặc Từ Uyên léo từ chối ý tốt người, đứng bên lề đường chờ đợi.
Nhóm người Hồ Đại Đao đi tìm đại phu lại, những phạm cùng ra ngoài thì không maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắn như bọn họ. Đa số họ chỉ là người bình thường, không có tàivi_pham_ban_quyen lẻ gì hộ thân, chỉ có trên đấtbot_an_cap hết lần này khác cầu xin qua đường, hy vọng họ rủ lòng thương banvi_pham_ban_quyen cho đồng xu lẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Người thân bị thương của họ đang nằm thoi bên cạnh, chờ xin được tiền đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu mạng.
Nhưng ngặt nỗileech_txt_ngu, tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt vàng gầy gò lại lem như những kẻbot_an_cap ăn mày thực thụ, chẳng chỉ là trông khổ hơn người thường một chút mà thôi. Hơn nữa mười mấy người tụ tập một chỗ xin, cho dù có người sinh lòng đồng cảm muốn bố thí vài đồng, cũng sẽ sợ đám người này sẽ ùa tới tranh cướpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay mình.
là, đa số mọi người chọn cách làm ngơ. mấy người nàyvi_pham_ban_quyen ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xin suốt cả buổivi_pham_ban_quyen sáng mà không được một đồngvi_pham_ban_quyen nào, lòng vô cùng tuyệt vọng.
Cô bé lúcbot_an_cap trước cầu Tô Niệm Ngữ thảo dược cũng ở sốbot_an_cap đó. Trên trán cô bé vẫn còn dính vết máu, trông thê mà đáng sợ. Mẹ cô đang nằm dưới đất, y phục vẫn những vếtleech_txt_ngu máu khô, mắt thấybot_an_cap ra thì nhiều hítbot_an_cap vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì ít, ánhleech_txt_ngu mắt đã bắt đầu tan rã.
Bà ấy mấp môi, dường như muốn gọi gái mình, nhưng lại chẳng thể phát ra chút âm nào.
cô vẫn liều mạng cầu xin từngvi_pham_ban_quyen qua đường, hoàn toànvi_pham_ban_quyen nhận ra tình trạng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ mình. Cô bé lặp đi lặp câu chuyện bi thảm của haileech_txt_ngu mẹ conleech_txt_ngu, nhưng bao nhiêuvi_pham_ban_quyen ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua như vậy, chẳng một ai chịu dừng chânbot_an_cap vì bé.
người còn coi cô là kẻ lừa đảo, thấy áo quần cô cũng đến mức rách rướibot_an_cap bầnvi_pham_ban_quyen cùng mà đã kéo mẹ ra ăn xin lừa gạt, ai vết máuvi_pham_ban_quyen trên người kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thật hay giả?
cư ở đây đa số là thường dânleech_txt_ngu, điều kiện kinh tế bình thường, không aibot_an_cap muốn tiền mồ hôi nước mắt của đảo gạt mất.
Cô bé hết này đến lần khác bị người ta đẩy raleech_txt_ngu, rồi lại này đến lần khác bò dậy, hướng về người quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường theo mà ai oán cầu xin.
Những phạm nhân còn cũng trong tình trạng , người này thêvi_pham_ban_quyen thảm hơn người kia, nhưng bộ dạng bán thảm của họleech_txt_ngu chẳng đổi nửa cáivi_pham_ban_quyen màn thầu.
Cảnh tượng này đập vào mắtbot_an_cap Tô Niệm Ngữ, nàng không khỏi có chút cảm. Tuy nàng biết về thảo dược nhưng có thể chữa trị những bệnh trạng đơn , đối với thương thế nặng thế thực sự lực bất tòng tâm. Tối qua nàng cũng chỉleech_txt_ngu dùng chút dược thảo máu, miễn cưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net duy trì mạng sống cho người bệnh mà thôi, muốn chữa khỏi thì nhất định phải đến dược đường tìm đại phu có y thuật cao cường.
tay nàng thực tiền, nàng cũng muốn giúp họ, nhưng một khi đã bắt đầu, các phạm nhân sẽvi_pham_ban_quyen coi nàng như cứu tinh. Việc nàng ra giúp đỡ sẽ bị coi là lẽ đương nhiên, nếuvi_pham_ban_quyen một ngày nào đó nàng không giúp, hoặc không còn khảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng giúp nữa, những người này sẽvi_pham_ban_quyen rằng nàng cố thấy không cứu, rồi đối xử với nàngleech_txt_ngu như kẻ thù.
Tuy có lẽ là do nàng lấy lòng tiểu nhân lòng quân tử, nhưng nàng dám đánh cược vào nhân tính.
Niệm Ngữ thể an ủi bản , mỗi người một số phận, nếu nàng tới đây, những người này có lẽ cũng sẽ bịleech_txt_ngu bầy sóileech_txt_ngu làm bị thương, sai không cứu họ, họ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ đường chết.
Chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần này khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết dưới miệng sói, lưu vẫn còn vô số và khó khăn, biết đâu họ sẽ chết trong tai kiếp sau.
không phải thấy chết không cứu, cũng không phải ích kỷ, nàng chỉ đang đưa ra lựa chọn mà nàng cho là đúng.
Tô Niệm Ngữ cố gắng tẩy não chính mình, quay đầu đi, không nhìnleech_txt_ngu những phạm nhân đang thê thảm ăn xin kia nữa, như thể làm vậy là có thể khiến lòng mình thanh thản.
Mặc Từ Uyênleech_txt_ngu đứng bên cạnh cũng có vẻ mặt nặng nề, rõ ràng cũng do dự giống như Tô Ngữ.
ngừ hồi lâu, cùng vẫn nói vớivi_pham_ban_quyen Tô Niệm : “Một phần ba số bạc của ta có thể đưa cho tavi_pham_ban_quyen trước được , đợi ngày mai ta tục bán nghệ kiếm tiền rồi lại giao nàng bảo .”
Khi nói lời này, mặt hắn có không nhiên. Một canh giờ trước, hắn là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ động đưa tiền cho Tôbot_an_cap Niệm Ngữ giữ, giờ lại đòi lại, thực có chút khóbot_an_cap xử.
Tô Niệm Ngữ không nghĩ rằng hắn không tin tưởng mình, ngược lại nàng nhìn thấu nghĩ của hắnvi_pham_ban_quyen, dài một tiếng nhủ: “Năng lực chúng ta có hạn, giúp một những người cũng cầu xin ngươi giúpvi_pham_ban_quyen đỡ. Sốbot_an_cap tiền chúng ta vừa kiếm được, nếu lấy hết quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực thể giải được nỗi lo trước của họ.”
“Nhưng cònbot_an_cap tiềnleech_txt_ngu men sau thì sao? Họ đếnleech_txt_ngu cầu xin ngươi, ngươi không lấy ra được, họ sẽ oán hận ngươi, cho rằng ngươi không đủ lương, không thật lòng giúp đỡ. Hơnleech_txt_ngu nữa chuyện này truyền đến tai những phạm nhân khác trong đoàn, họ cũng thương, họ cũngleech_txt_ngu muốn đi gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại phu, ngươi dư tiền giúp họ không?”
“Quan trọng là, đám quan sai thấyvi_pham_ban_quyen ngươi hảo tâm giúp đỡ phạm nhân khác vậy, chắc chắn sẽ nghĩ ngươi đang riêngvi_pham_ban_quyen bạc trong người. Họ tìm mọi cách để chèn ép ngươi, vắt kiệtvi_pham_ban_quyen dầu mỡ từ trên người ngươivi_pham_ban_quyen, nhưng tất cả của ngươi đã đem cho đi hết , không còn tiền dư để lót cho quan sai, nghĩ lúc đó họ sẽ xử với ngươi thếbot_an_cap nào?”
mặt Từ Uyên khó coi thêm vài phần, những điều Niệm Ngữ nói, đương nhiên hắn cũng đã qua.
Nhưng, trước đây hắn là một vị tướng quân bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia vệ quốc, bách tính khổ cực đều sẽ dốc hết sức mình giúp đỡ, bảo cứ đứng nhìn vậy… hắn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỡ.
Nhưng ai lại sự nhẫn tâm đành?
Mọi người đều là đồng , đều là những kẻ đáng thương, nếu Tô Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngữ không phải là thành viên trong lưu , nàng nhất định sẽ giúp đỡ họvi_pham_ban_quyen, vì họvi_pham_ban_quyen nhau tình cờ, này không gặp , cho dù sau này nàng không giúpvi_pham_ban_quyen họ , cũng sẽ không đi oán hận người tốt tình cờ gặp gỡ.
nhiên, từ xa truyền đến một tiếng hét thê lương, Tô Niệm Ngữ và Mặc Từ Uyên rùng mình, vội vàng nhìn về phía đó.
Thì ra đó là một nữ phạm nhân đi xin , vì người chồng bị thương của mà cầu xin thuốc . Vì nàng có vài phần nhan sắc nên đã lọt vào mắt xanh của gã đàn ông trung bụng phệ, muốn đưa nàng ta về làmbot_an_cap vợ lẽ.
Nữ phạm có ý định bán thân, hơn nữa nàng tộileech_txt_ngu nhân bị lưu đày, quan sai làm sao thể cho phép nàng ta đi làm thiếp cho người khác?
Thế là nữ phạm nhân giải thích ngành, gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông trung niên kia tỏ vẻ xui xẻo, nhưng thực sự không nỡ buông tha cho nàng , bèn từ trong ngực móc raleech_txt_ngu mười đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền, yêu cầu nữ phạm nhân phải cùng hắn . Nữ phạm nhân khôngbot_an_cap chịu, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền mạnh bạo muốn kéo đi.
Có lẽ hắn cho rằng nàng ta là nhân yếu đuối, lại là tội nhân lưu đày, cho dù hắn có chà đạp lòngleech_txt_ngu tự trọng của nàng ta thì cũng chẳng có ra bênh . thế, hành vi của hắn ngày rỡ và vô .
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Niệm Ngữ tức đến bật cười, lão già chết này đúng là vừa vừa keo kiệt, mười đồng tiền đừng nói là mời đạibot_an_cap phu chữa trị, ngay cả cửa thuốc cũngleech_txt_ngu chẳng bước vào .
Nàng nháy mắt ra hiệu vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mặc Từ Uyên, hắn lập tiếnleech_txt_ngu lên túm lấy cổ áo đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông trung niên rồi ném một . kia không phục, lớn chửi bới chất vấn: “Ngươi là ? Cút sang một cho ta, bớt lo chuyện bao đồng ”
Từ Uyên lạnh quét mắt nhìn hắn, hai lời, nhặt mộtleech_txt_ngu hòn to bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nắm tay lề đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dùng lực bóp mạnh trong lòng tay, hòn đá lập tức vụn thành bột mịn.
Gã đàn ông trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên thấy vậy, biết mình đụng phải kẻ thể dây vào, liền chạy chết, thế mà lúc đi vẫn không quên mười đồngleech_txt_ngu tiền đãvi_pham_ban_quyen ném ra.
Tô Niệm Ngữleech_txt_ngu hướng theo bóng lưng hắn mà nhổ một bãi nướcvi_pham_ban_quyen bọt đầy bỉ, hạng hèn đầy óc bã đậu như vậy đángvi_pham_ban_quyen bị thiên lôi chết.
Nữ phạm nhân khóc lóc chỉnh đốn lại y phục, luôn đa tạ Mặc Từ Uyên.
, người Hồ Đại Đaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi xem đại đã quay lại. Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượn lờ một vòng trước mặt những phạm nhân đi xin , thấy họ chẳng kiếm được xu nào, lộ vẻ chánbot_an_cap ghét: “Đúng là đồ vô dụng, cả buổi sáng qua mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đồng cũng không nổi. Ta ngươi đừng phí sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, mau người nhà mà đi sớm chợ.”
Hắn lại ngẩng đầu nhìn trời, ước chừng giờ : “Được rồi, đừng phí thời gian nữa, ra ngoài thế này cũng đến phải về rồi. Ta đã hẹn trước vớivi_pham_ban_quyen người taleech_txt_ngu, nghỉ chân tại dịch cách đây năm dặmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Mau đi thôi, chúng ta còn lên đường”
Mấy phạm nhân kia không cam lòng, liên tục nài nỉ Hồ Đại Đao cho họ thêm chút gian, đến tối vẫn không được tiền, họ mới chịu từ bỏ định.
Nhưng Đại Đao đã mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẫn. Vừa nãy đi xem ngựa, muốn muabot_an_cap thêm cho mình một con, ngựa có tướng tá tốt một chút phải mấtvi_pham_ban_quyen ít nhất hai mấy lượng bạc. Đại Đao không nỡ chi tiền, trong lòng đang bực bội, liền giơ tay nhấc chân đấm đá mấy phạmvi_pham_ban_quyen nhân kia.
Từ Uyên tiến lên ngăn mấy lần nhưng đều bị Tô Ngữ cản lại.
Cuối cùng, Tô Niệm Ngữ nghiến răng, một vốc đồng đưa vào tay Đại Đao, : “Hồ đại nhân, đây là tiền chúng ta vừa biểu diễn nghệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếm . Tiền không nhiều, ngài vàvi_pham_ban_quyen các vị sai gia cứ đi uống chén trà trước đã. Ta chợt nhớ ra còn cầnleech_txt_ngu muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm vài món khác, phiền ngài chờ thêm một chút.”
Nhìn thấy vốc tiền đồng, sắc mặt Đại Đao hòa hoãn đi vài phần. Hắn cũng chẳng khách khí với Tô , nhét tiền vào ống tay áo: “Được, vậy ta sẽ đợi chút nữa, các đi nhanh về ”
Mấy nhân kia đều cảm kích nhìn Tô Ngữvi_pham_ban_quyen, nàng đang cố tình tìm giúp . Nhân lúc mấy quan sai đi trà, đám phạm nhân càng ra sức kêu gàoleech_txt_ngu xin xỏ hơn.
Nhưng xin ăn không cứ lực có kết quả. Niệm Ngữ lại dài một tiếng, Mặc Từ Uyên ra một , vào tai hắn một hồi.
Sau , liền cải trang một phen, che mặt lại, bắt chẹt một đi đường lẻ vào con hẻm vắng, cho hắn thỏi bạc vụn, yêu cầu hắnleech_txt_ngu đem bố cho một trong số những phạm nhân đang xin ăn kia.
Người nọ lúcvi_pham_ban_quyen đầu còn tưởng gặp phải cướp, không ngờ bọn chẳng những không cướp tiền của mình còn cho tiền đểleech_txt_ngu mình đi làm việc thiện. Tuy cảm thấy người này đầu óc có , nhưng dưới sự đe dọa vũ lực, hắn đành phải ngoan làm theo.
Dù sao cũng chỉ là chạy chân một , còn hơn mấtvi_pham_ban_quyen mạng.
Sau đó, hai người lặp lại hành động tương tự, bắt chẹt thêm vài người qua đường, bắtbot_an_cap họ mình đi bố thí bạc.
, khi mười mấy phạm nhân đang rơi tuyệt vọng, bỗng nhiên tụcleech_txt_ngu có người tâm đến bố thí bạc vụn . Cầm ước chừng cũng phải hai lượng , cho dù có chia một cho quan sai thì số tiền còn cũng đủ để họ mời phu.
Cácbot_an_cap phạm nhân mừng khôn xiết, ơn những hảo tâm kia rồi vội vàng khiêng người nhà bị thương đến hiệu thuốc cầu yleech_txt_ngu.
Ngay cả nhóm người Hồ Đại đứng một bên cũng thấy lạ lùng, cái trấn trôngbot_an_cap chẳng có gì là giàu có, sao nay lại xuất hiện nhiều người hảo tâm phóng đến thế?
nhiên, thấy có món lợi để thu vén, cũng không truy cứu sâu , coi như đám phạm nhân may.
Có tiền rồi, tâmbot_an_cap trạngbot_an_cap của bọnbot_an_cap Hồ Đại Đaovi_pham_ban_quyen lên không ít, cũng sẵn lòng đợi đám phạm xem xong bệnh rồi mới cùng quay .
Trên đường đi, Niệm Ngữ cũng sát vết thương của mấy phạm nhân, thấy những vết rách lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên người đều được khâu lại bằng loại chỉ đặc chế. Xem độ y thuật của thời đại này tiên tiến hơnbot_an_cap nàng tưởng, đại phu ở đây đã kỹ vết thương rồi.
Tô ngạc nhiên là nàng dùng bạc để giúp đỡ đám phạm nhân một cách gián tiếp cũng làm tăng số lần đồ trong gian. Tuy mỗi lần 0., nhưng nàng đã dốc hết sức giúp đỡ những người đó, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Cả đoàn quay về đội ngũ đã là lúc chập choạng tối. Hồ Đại Đao hối thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các phạm nhân tiếp tục lên đường đểleech_txt_ngu đến nghỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại cách đó năm .
Mười mấy nhân ra xin ăn đã giác đoàn kếtbot_an_cap lại, giúp đỡ lẫn nhau dìu dắt người bị thương, cuối cùng cũng khó khăn được dịch trạm.
Phạm nhân không có cáchleech_txt_ngu được ở trong của dịchleech_txt_ngu quan sai, bọn họ chỉ thể ngủ ngoài bãi đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nhưng nếu có tiền trả thì lại là chuyện khác.
Mười mấy phạm bàn bạc hồi, quyết địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net góp một phòng rẻ nhất đểbot_an_cap người nhà thương được nằm nghỉ, họ phiênvi_pham_ban_quyen nhau vào sóc, còn có thể mượn nhà bếp và ấm thuốc của dịch trạm để sắc thuốc.
người khác thấy họ đi xin ăn một ngày mà đã có tiền dịch trạm, ai nấy đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hâm mộbot_an_cap không thôi, thầm hạ quyết tâm ngày mai cũng phải nài nỉ quan sai đưa mình vàobot_an_cap trấn xin .
Tô Niệm Ngữ vẫn cònleech_txt_ngu dư khá nhiều tiền, nàng đặt căn phòng trung, một trămbot_an_cap đồng một đêm, đối với nàng mà nói cũng không tính đắt.
Mấy ngày lưu đày vừa qua, nàng chỉ có thể lau người sài trên , chưa được tắm tế lần nào. Vừa phòng, liền nhờ tiểu nhị đi chuẩn bị nước nóng và bồn tắm mình.
Tuy , đám gia trong dịch trạm này ai nấy mắt caobot_an_cap , ngoại đối đãi tử với đámvi_pham_ban_quyen , bọn họ chẳng để mắt đến những phạm nhân như .
Bị Tô Niệm Ngữ hỏi dồn, gã tiểu mới miễn trả lời: “Muốn nước nóng thì tự đi mà đun, nhưng phải trả , hai mươi đồng một nồi nước. Bồn tắm ở trong kho sau ấy, nhưng lâu lắm rồi không dùng, tự mình cọ sạch, nước cũng tự mình gánh.”
Tôleech_txt_ngu Niệm Ngữ: “…”
Đúng bỏ tiền ra phải rước bực vào người.
Nhưng chẳng còn cách nào , ai bảo đây là địa bàn của người ta chứ?
Nàng khovi_pham_ban_quyen ở hậu viện xem thử, bồn tắm kia bám bụi đến cả tấc, lại cònbot_an_cap có phân chuột, chẳng biết đã bao nhiêu năm không dùng rồi. Cho dùbot_an_cap có cọ sạch thì nàng cũng thấy ghê người.
Cuối cùngleech_txt_ngu, nàng đành bỏ tiền mua mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc chậu gỗ nhỏ mới. trong không gian có sẵn, hậu có gian tắm được ngăn ra gỗ, lúc này may không có ai, nàng vàng đun nước nóng, gội đầu rồi tắm rửa. Tuyvi_pham_ban_quyen phải xách nước hai lần hơi phiền phức, vẫn hơn làleech_txt_ngu dùng bồn tắm bẩn thỉu kia.
Niệm Ngữ xong quần áo ra, đang định về nghỉ ngơi thấy phòng bên cạnh cũng đã có người ở, chính là ba người Mặc Từ Uyên, Mặc thái và Họa Bình. Mặc lão thái thái đang cằn nhằn điều gì đó: “… Ôi , sao conbot_an_cap lạileech_txt_ngu cứng đầubot_an_cap như thế? Cho trước và Tô quan không tốt, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạo gầnbot_an_cap đây hai sống cũng khá ổn mà, con không ở cùng phòngleech_txt_ngu với sao? Cứ nhất quyết phải ngủ ngoài đất trống là thế nào?”
Mặc Từ Uyên đáp: “Nương, trời còn sớm nữa, nương và Họa Bình nghỉ ngơi đi. đêm chúng ta chẳng ngủ giữa trời đất đó sao? Điều kiện khi đó còn chẳng lúc này, không phải vẫn qua được đó thôi? đừng bận tâm nữa.”
Mặc lão thái kéo cánh tay hắn, vẻ mặt không vui: “Có phải Tô Ngữ không muốn con cùng phòng ? Hai đứa dù gì cũng là phu thê, nó là saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có bá đạo thế, không cho trượng phu vào phòng? Nếu con ngại mở thì ta đi nói chobot_an_cap nó một ”
Mặc vội ngăn : “Nương, nương đừng thêm phiền Chuyện này không liên đến Tô Niệm Ngữ, nương đừng vào linh tinh, là tự con ngủ bên Dọcbot_an_cap đường đi cô ấy đã giúp ta ít, chúng ta không thể lấy oán báo ân.”
Mặc lão thái thái nghe vậy liền lộbot_an_cap vẻ do dự. Họa Bìnhbot_an_cap thấy thế lập tức khuyên nhủ: “Lão thái thái, người giữ gìn sức sinh hỏa trong lòng. Hay là để nô tỳ ra ngoài ngủ, lão thái thái ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ ngủ trên giường, để tướng quân ở trong phòng này trải dưới đất, người thếvi_pham_ban_quyen nàoleech_txt_ngu?”
Chỉ cần Mặc Từ Uyên không ở một phòng với Tô Niệm Ngữ, Họa Bình thàbot_an_cap để bản thân chịu thiệt chút. Hơn nữa, Từ Uyên kháng ở với Tô Niệm Ngữ như vậy, chẳng phải chứng tỏ hắn vẫn ghét bỏ cô như trước sao? Đây quả là chuyện tốt
Đợi đến khi nàng tabot_an_cap trở thành thất của Mặc Từ , chỉ cần sớm được con cái thì vị trívi_pham_ban_quyen thất của Tô Niệm cũng chẳng có gì đáng ngại nữa.
Mặc tháileech_txt_ngu thái nghe Họa nói vậy, đắn đo hồileech_txt_ngu rồi cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gật đầu, rất hài mà vỗ vỗ tay nàng ta: “Họa Bình, đúng là một đứa trẻ ngoan, khó cho lúc nào cũng cho như vậy. Ngươi yên tâm, sau này Mặc gia chúng ta định sẽ không đãileech_txt_ngu ngươi.”
Vốn dĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà nể tình ơn nghĩa Tô Niệm Ngữ mà định thôi không Họa Bình làm thiếp nữa, nhưng Tô Niệm Ngữ dám không cho Từ ở chung phòng, điều này khiến lão thái thái rất bất mãn. là tính cách dịu dàng chu đáo như Họa mới hợp làm dâu gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ tiếc thân phận , chỉ thể làm thiếp.
Họa Bình hiểu được ý ám chỉ Mặc lão thái thái, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng, đang thu dọn hành lý ra ngoài ngủ thì lại bị Từ Uyên ngăn lại: “Họa Bình, ngươi ở lại chăm sóc nương ta, phòng Tô Niệm Ngữ ở”
Hắn quăng lại một câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi đanh mặt, không ngoảnh mà bước ra khỏi phòng, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ vừa vặn bắt gặp Tô Niệmbot_an_cap đang đứng ở cửa phòng bên cạnh.
Thấy đang dùng ánh đầy vẻ trêu chọc nhìn mình, Mặc Uyên chợt nhận ra những lời bọn họ vừa nói đều bị nghe thấy rồi. Hắn xấu hổ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức bừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chẳng nhìnvi_pham_ban_quyen thẳng vào Niệm Ngữ nữa.
Trong phòngbot_an_cap, Họa Bình vội đuổileech_txt_ngu theo, nàng ta không đời nào muốn Mặc Từ Uyên sang phòng Tô Niệm Ngữ ngủ, nhưng vừa tới thấy Tô Niệm Ngữ, những lời định ngăn cản lại phải nuốt ngược vào trong.
Mặc Uyên cũng biết mình gì, lên nắm lấy tay Tô Niệm Ngữ, đẩy cửa vào phòng bên cạnh, “rầm” một tiếng đóng cửa lại, bỏ lại Bình khuônvi_pham_ban_quyen mặt đầy oán hận.
Vừa vào phòng, Mặc Từ Uyên đã buông tay , ngượng nghịu mở lời: “Vừa… rồi lời đó nàng đừng để tâm, ta chỉ nói nương nghe thôi. Ta ở một látbot_an_cap rồi , tuyệtbot_an_cap đối không mạo phạm nàng.”
Nhìn dáng vẻ từ tai đến tận cổ đều đỏ ửng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mảng hắn, Tô Niệm Ngữ bỗng nảy ý định trêu chọc: “Ở một lát rồi đi? Sao hả? Ta trông khó coi mức khiến ngươi khó lòng chịu đựng như vậy sao?”
Mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Từ Uyên cuống quýt tay: “Không, không phải, trông rất xinh đẹp, chỉ là cô nam quảleech_txt_ngu nữ ở chungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một phòng không được tiện cho lắm”
“Nhưng chúng ta là thê mà, ởbot_an_cap chung chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?” Tô Niệm Ngữ giả vờ ngây thơ hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lời này vừa thốt ra, mặt Mặc Từ càng đỏbot_an_cap hơn, ánh mắt đảo , hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Tô Niệm Ngữ, lắp bắp hồi lâu mới thốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra được: “Nếu… nếu nàng không chê, vậy… vậy ta…” thì sẽ ở lại.
Tô Niệm Ngữ lại trợn trắng mắt, đàn ông quả nhiên chẳng có ai tốt lành gì, cô chỉ lòng một chút Mặc Từ Uyên đã định lấn tới rồi.
“Ngươi gì mà , nghĩ cũng đẹp đấy. Ta chỉ ngươi đây trong nửa nén nhang, hếtvi_pham_ban_quyen thời phải lập tức biến ra ngoài cho ta”
Mặc Từ Uyên: “…”
Chẳng phải vừa rồi chính nàng nói thê ở chung một phòng là chuyện bình thường ? Sao lại lật mặt nhanh hơn lật sách thế này?
Nửa nén nhang , Mặc Từ Uyên lẳng lặng khỏi phòng Tô Niệm Ngữ, ra hậu viện tắm nước lạnh, rồi nhanh nhẹn giặt quần áo đem phơi, bấyvi_pham_ban_quyen mới tìm một trống bên ngoài định ngả lưng.
Nào ngờ người nhà họ Tô mắt sắc, thấy Uyên ra liền vội vàng vây : “Chẳng phải người thuê phòng trong dịch rồi sao? Sao lại đi ra đây? ngươi ở thì chi bằng để chúng vào đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở đi ta không sợ chật đâu.”
Vốn dĩ lúc thấy Tô Ngữ vào thuê phòng, họ đã muốn đi theo, nhưng vì trong người không có tiền nên tiểu nhị ngăn lại. Nay thấy Mặc Từ Uyên raleech_txt_ngu, người nhà họ Tô lại nảy ra ý đồ .
Mặc Từ Uyên liếc xéo bọn , giọng nói: “Tiền trong tay ta chỉleech_txt_ngu đủ thuê một phòngvi_pham_ban_quyen cho nương ta và người hầu thôi, cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nếu muốn ở thì tự đi kiếm tiền.”
Con Tô Khí bị thương, dù dùng thảo dược nhưng tinh thần vẫn rất uể oải. xót con, chẳng màng sợ hãi Mặc Từ Uyên nữa, lấy thân phận anh raleech_txt_ngu giáo huấn: “Mặc Từ Uyên, dù sao ngươi cũngbot_an_cap là rể Tôleech_txt_ngu gia ta. Hiện giờ nhạc gia khăn, ngươi không nghĩ cách giúp đỡ tay, này ngươi có gặp gì trắc trởbot_an_cap thì cũng đừng mong Tô gia ngươi”
Tô mẫu cũng phụ họa: “Đúng thế, con rể, con đừng có học cái thói bất của Niệm Ngữ. Nương con là trưởng , ta là nhạc mẫu là trưởng . Nếu căn thực không chứa hết được ngần ấy người, vậy thì hãy đểbot_an_cap taleech_txt_ngu mang theo cháu nội đang bịbot_an_cap này vàovi_pham_ban_quyen ở nhờ một đêm đi.”
Tô Thành Tài và vợ đứng bên cạnh tức không hài lòng, bóng gió nói: “Nương, mấy đứa nhỏleech_txt_ngu nhà con cũng cháu ngoại của nương, nương không được bên bên thế đâu”
Tô mẫu tuy trước bịbot_an_cap cách xử của và con trai chobot_an_cap đau lòng, nhưng khi thảo Tô Niệm Ngữ đưa, những vết phồng rộp không còn đau mấy nữa, cộng thêm hai đứa trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dỗ vài câu, bà lại mủi lòng mà tha thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho hànhbot_an_cap động trước kiavi_pham_ban_quyen chúng.
Lúc này thấy vợ chồng con cả không , bà lập đổi ý: “Vậy ta sẽ cả mấy đứa nhỏleech_txt_ngu vào cùng luôn”
Mặc Từ thấy người nhà họ Tôbot_an_cap cứ tự ý quyết định, cùng cũngvi_pham_ban_quyen hiểu vì sao Tô Niệm Ngữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại chán ghét bọn họ đến thế. Cái nhà quá sức cao tự đại, hắn còn chưavi_pham_ban_quyen đồng ý mà bọn đã tự tiện bànleech_txt_ngu xem ai vào ở rồi
Hắn cườibot_an_cap lạnh một tiếng: “Tô đại nhân, phu nhân, hai người quên saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia ta rơi vào bước đường này là nhờ ai ban tặng? Các người còn cóbot_an_cap mặt mũi xưng là nhạc phụ nhạc củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ? Nhân lúc ta nổi giận thì cút ngayvi_pham_ban_quyen lập tức còn dám đeo bám, trách ta không kháchleech_txt_ngu sáo”
Dứt lời, hắn tung một cú đấm vào thân cây to bằng miệng bát bên cạnh. Thân cây gãy rắc một tiếng, cành lá phía trên đổ sậpleech_txt_ngu xuống rào .
Người Tô lúc này mới như sực ra chính mình hãm hại Mặc gia, sợ chạy mất dạng, chỉ sợ Mặc Từ Uyên không vừa ý sẽ lao lên cho bọn họ một trận nhừ tử.
Đêm , Mặc Uyên trọc ngủ khôngvi_pham_ban_quyen yên giấc. Hắn thấy bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày cùng Tô Ngữ đi mua đồ trên trấn, haileech_txt_ngu người đang nóivi_pham_ban_quyen cười vui thì đột nhiên từ trong bóng tốibot_an_cap cây kim độc, thẳng vào hại của Tô Niệm Ngữ. Uyên muốn lao nhanh lên ứng cứu.
Nhưng lại phát hiện toàn thân mình không thể động, ngay cả việc tiếng cảnh báoleech_txt_ngu cũng không làm được, chỉ có thể mắt Tô Niệm Ngữvi_pham_ban_quyen bịbot_an_cap mấy cây kim độc găm trúng chỗ hiểm, thổvi_pham_ban_quyen mà chết.
Mặc Từ mục tí dục liệt, muốn qua ôm lấy Tô Niệm Ngữ để đưa nàng đến y quán cứu trị, nhưng dù hắn có vùng vẫy thế nào cũng không nhúc nhích nửa bước, như đã bị ai đó điểm huyệt vậy.
“Tô Niệm Ngữ”
Mặc Từ Uyên thốt nhiênvi_pham_ban_quyen gọi tênvi_pham_ban_quyen Tô Niệm Ngữ tiếng bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Lúc này trời đã lờ mờ sáng, hắn quay đầu nhìn quanh, thấy phạm nhân đang la liệt dưới đất nghỉ ngơi, không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kim độc nào, cũng chẳng có thi thể của Tô Niệmvi_pham_ban_quyen Ngữ.
Mặc Uyên bấy giờ mới nhận vừa gặp ác mộng, không phào một , vẫn lo lắng sự an nguy của Tô Niệm , đang định sang phòng kháchbot_an_cap xem thử.
Vừa mới nhổm người dậy, hắn đã thấy tay áo rơi nhện. Con nhện này thướcleech_txt_ngu rất lớn, to chừng nửa bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, rơi xuống đất không những không bỏ chạy tức lại còn nhanh chóng bò về phía Mặc Từ Uyên.
Dường như muốn men theo ủng bò lên . Ánh mắt Mặc Từ Uyên lạnh lùng, lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức di chuyển vài bước để hất con nhện xuống đất, sau đó giơ chân nghiền nát nó.
Nhìn thi thểbot_an_cap con nhện, Mặc Từ Uyên rơi vào trầm tư. Lúc nãy hắnbot_an_cap còn tưởng mình nhìn lầm, nhưng giờ kỹ lại, con nhệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này lớn, toàn màu đỏ gạch, lông mịnbot_an_cap và có đôi độc khổng lồ.
Hồi trước khi dẫn quân đánh trận, qua vùng sa mạc khô hạn, loạibot_an_cap nhện cực độc này vài lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ngựaleech_txt_ngu và người trong quân đội nếu không cẩn thận bị nó cắn , nghiêm có thể mất . Quân y từng nói loại độc nhện này môi trường khô ráo, ánh sáng, không thể nào xuấtleech_txt_ngu ở nơi phương mưa nhiều ẩmleech_txt_ngu ướt như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
Vậy con độc nhện này lại xuất hiện đây?
Lẽ nào là người cố tình nó ra?
Là nhắm một hắn, có người bắt thứ này từ sa mạc vềleech_txt_ngu thuốc, kết quả không cẩn thận để chúng xổng ra ngoài?
Nếu là vế sau, e rằng quanh đây không chỉ có con.
Từ Uyên lập tức cảnh giác, thấy không nhân đã tỉnh, dứt khoát gọi tất cả , cho bọn họ xem con độc nhện, bảo bọn họ kiếm quanh đây, thấy là phải giếtleech_txt_ngu chết ngay, bị thứ này cắn là mạng như .
Liên quan đến tính của mình, các phạm nhân cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn tâm trí đâu mà oán trách Mặc Từ làm giấc , vội vàng đứng dậy tìm kiếm khắp nơivi_pham_ban_quyen nhưng phát hiện thêm con độc nhện khác.
Mặc Từ Uyên chìm vào suy nghĩ, đây chỉ có một con độc nhện, còn vừa khéo xuất hiện bên cạnh hắn, trên đờibot_an_cap làm gì chuyện trùng hợp như vậy? ra là có kẻ sau cố tình hắn.
Mấy cây kim độcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm qua xuất cũng kỳ lạ, lúc đó hắn tưởng là nhắm vào tên nhị thếvi_pham_ban_quyen tổ gây sự , giờ nghĩ lại, chưa chắc không là nhắm vào mình.
Kẻleech_txt_ngu đứng sau cuộc là ai? Tạivi_pham_ban_quyen sao lại muốn hại hắn? Mặc hiện đã bịvi_pham_ban_quyen tịch thu tài sản, bị lưu đày, không thể gây cản trở cho bất kỳ ai, kẻ đứng sau rốt cuộc có lý do mà nhất quyết muốn hắn phải chết?
Chẳng đương kim Hoàng ?
nghĩ này vừa ra, Từ Uyênleech_txt_ngu đã lập tức phủ nhận. Nếu Hoàng đếleech_txt_ngu muốn hắn chết thì đã ra từ lúc bị nhốt trong thiên lao rồi, hà tất phải kéo dài bây giờ?
Đang lúc hắn trămbot_an_cap không lời giải thì hậu viện trạm dịch bỗng vang lên một tiếng hét chói tai của phụ . Mặc Từ nhớ đến mơ ban , lo lắng Niệm Ngữ xảy ra chuyện nên vội vàng chạy ra hậu viện. Nhưng vì giờ vẫn sớmvi_pham_ban_quyen, chính trạm dịch chưa mở, Từ Uyên nhảy qua bức tường viện phía sau để vào trong.
Kết quả vào tới nơi, xảybot_an_cap ra chuyện không phải Tô Niệm mà là Bình.
Nàngbot_an_cap ta lúc đang đứng trước cửa nhà , mày đầy vẻ thẹn và giận dữ nhìn chằm chằm một sai giabot_an_cap trước mặt. Thấy Mặc Từ Uyên đi , ta vội vào lòng hắn, nức nở mách tội: “Tướng quân, tên dâm này thật khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết xấu hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn… dám nhân lúc ta đi sinh mà nhìn trộm”
Tên sai gia trẻ tuổi lúng thắt đai lưng, cuống quýt phân bua: “Ngươi đừng có Ta nhìn trộm lúc ? Ta đã nói rồi, ta vẫn chưa tỉnhbot_an_cap , nhất thời không chú ý trong có người đẩy cửa ra, nhưng ta đã ra ngay lập tức, ta chưaleech_txt_ngu nhìn thấy cả”
Họa Bìnhbot_an_cap đến đỏ cả mắt, quát lớn: “Ngươi nói dối Ngươi rõ ràng cố ý Ngươi chính đồ ý đồ xấu xa”
Mặc Từ Uyênleech_txt_ngu vội vàng lùi lại một bước, giữ khoảng cách với Họa , nhưng Họa Bình cứ chặt lấy tay áo không , cầu xin hắn đòi lại công cho mình.
Từ Uyên có lúng túng, đây cũng là lần đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn gặpbot_an_cap phải chuyện như vậy. Hiện tại hắn chỉ một chứ không là Tướng quân gì nữa, tên sai gia lại khăng khăng nói mình không nhìn trộm, hắn cũng không ép xin lỗi Họa , nhất thời không biết phải cho phải.
Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết ai đúng ai sai, cho dù tên sai gia đó có cố tình thật thì gặp phải chuyện này, đời thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ khắt khe với phụ nữ. Điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất Mặc Uyên có thể nghĩ đến là trấn an Họa , bảo nàng nhẫn nhịn để tránh tiếngleech_txt_ngu xấu đồn xa làm hỏng danh .
Nhưng nếu nóileech_txt_ngu thẳng ra thì lại có vẻvi_pham_ban_quyen quá vô tình, cũng không công bằng với Họa Bình, hắn chỉ đành hỏi nàng: “ muốn xử lý thế nào?”
Họa nghe vậy, ánh mắt sáng lên, bàn tay nắm lấy tay áo Mặc Từ càng chặt hơn, nàng liếc hắn một cái thùng: “Tướng quân, ta… một tử yếu đuối là lần đầu gặp phải chuyện này, trong lòng thực rất sợ hãi. Hay là buổi ta ngủ ở đi, có Tướng quân vệ, ta sẽ không sợ nữa.”
Mặc Uyên nhíu mày, đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng phải là chuyện giữa Họa Bình và tên sai giabot_an_cap kia sao? Sao đột nhiên lại lôi lên người hắn rồi?
Hắn dùng lực tay áo ra, lại đứng xa Họa Bình thêm chút , trầm giọng : “Xin lỗi, nữ thụ thụ bất thân, chuyện này ta không đồng ý. Hơn nữa, ta đã là Tướng quân , sau này cứ gọi tên ta là đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Tên sai gia trẻ tuổileech_txt_ngu thật sự đang mót tiểu, thấy hai người trước mặt không ý định truy cứu trách nhiệm nữa liền vội vàng chui tọt nhà xívi_pham_ban_quyen để giải quyết buồn.
Đúng lúc Tô Niệm Ngữ cũng đã thức , ra hậu rửavi_pham_ban_quyen mặt thì thấy Từ Uyên và Bình đang giằng co lôi kéo, trong mắt khỏi mang vài phần trêu .
Từ sợ nàng hiểu lầm, càng đứng xabot_an_cap Họa Bình hơn: “Nàng đừng hiểu lầm, không có gì cả.”
Thấy bộ dạng Mặc Từ Uyên vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàngvi_pham_ban_quyen muốn phủi sạch quan hệ với mình, trong lòng Bình càng thêm khó chịu. Tướng sợ Tôbot_an_cap Niệm Ngữ hiểu lầm đến thế sao? Tô Niệm Ngữ này quá bá rồi, nam nhivi_pham_ban_quyen thê bảy thiếp chẳng phải là chuyện thườngbot_an_cap sao? Nàng ta dựa vào cái gì mà không Tướng quân nạp thiếp?
Bình uất không chịu nổi, Ngữ một cái mặt rồi quay người chạy .
Tôleech_txt_ngu Niệm Ngữ bị lườm đến , ta chọc ghẹo nàng ta đâu chứ
Nhìn Mặc Từ Uyên đang đầy vẻ lúng túng, Tô Niệm Ngữ chợt ra 3 lượt dụng không gian hôm naybot_an_cap vẫn chưa , bèn cố ý lên vỗ vai Mặcleech_txt_ngu Từ Uyên, trêu chọc: “Mặc tướng quân đúng là đào hoa thật đấy, trên đường lưu đày mà cũng người vào lòng. Ôi, sao ta lại không có được phúc phận này nhỉ? Đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một kiếp người mà số mệnh khác nhau quá”
“ không có Ta nàng ta thực sự có gì, nàng nghìn vạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng hiểu lầm” Mặc Từ Uyên sốt giải .
Tô số lượt không gian lại tăng thêm 3 thì không thèm đếm đến Mặc Từ Uyên nữa, thản nhiênvi_pham_ban_quyen đi sang một bên rửa mặt.
Nhưng thái độ này của nàng lại Mặc Uyên bồn chồn không yên, sợvi_pham_ban_quyen Ngữleech_txt_ngu cái nhìn xấu về mình. Suốt cả buổi sáng, hắnvi_pham_ban_quyen lòng ân với , lúc thì nàng rót nướcbot_an_cap, lúc lại bỏ tiền bữa sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của trạm dịch rồi đích thân bưng vào cho .
Tô Niệm tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng có người tự nguyện hầu hạ mình, nàng cũng vui vẻ tận hưởng.
“Tô cô nương, là tôi có mắt không tròng, tội đáng chếtleech_txt_ngu Trước chúng tôi nên cướp tiền của cô Chúng tôi biết lỗi , xin cứu chúng tôi vớileech_txt_ngu”
tên đội bộbot_an_cap lở loét vết thương, khóc lóc thảm thiết, vừa xấu xí buồn nôn. Niệm Ngữ chỉ liếc nhìn một cái đã chóng mắt, lùi lại vài .
Từ Uyên thế liền tự giác tiến lên một bước, chắn trước mặt Tô Niệm Ngữ.
Hắnbot_an_cap đã nhậnleech_txt_ngu ra ba người nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính là nhóm Ma Tử Kiểm từng định cướp tiền Tô Niệm Ngữ đêm, sau đó bị hai người bọn họ liên dạy dỗ. của bọnleech_txt_ngu chúng cũng thật lớn, bị thảm vậy vẫn chưa .
“Các rơi cục hôm nay đều là tự làm chịu, lẽ còn muốn đến tìm phiền phức? Nếu các khôngleech_txt_ngu sợ chết, ta không ngại tiếp chiêubot_an_cap đến cùng”
Giọng điệu của Mặc Từ Uyênleech_txt_ngu đầy ác, tên Ma Tử Kiểm tới run rẩy xua : “Không không không, chúng tôi không phải đến tìm phiền phức Chúng tôi thật đã cải tà quy chínhvi_pham_ban_quyen rồi, sau này tuyệt đối không làm trộm gà bắt nữa Vị hiệp này, trước đây làleech_txt_ngu mấy huynh không biết tự lượng sức , đa tạ hai hải hàm đạivi_pham_ban_quyen . Lần này chúng tôi tới là đặc biệt cầu xin Tô cô nương cứu mạng.”
Nghe vậy, cả Tôleech_txt_ngu Ngữ và Mặc Từ Uyên đều mờ mịt.
Lúc nàybot_an_cap, ba Ma Tử Kiểm mới tranh nhau kể lại ngọn ngành. ra sau khi bị đánh một , bọn chúng luôn bị các phạm nhân khác kéo lê mà đi. Hồ Đạibot_an_cap Đao cắt xén khẩu phần lương thực, muốn để bọn chúng tự tự diệt. Phải đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi Ma Tử Kiểm đem bạc ra nộp, Hồ Đại Đao mới không làm nữa, lão cũng không chịu cho bọn vào trấn tìm thầy thuốc.
Vết thươngbot_an_cap của ba không được trị nên bắt đầu lởvi_pham_ban_quyen loét chảy mủ, cứ kéo dài này chỉ có conbot_an_cap đường . Thấy Tô Niệm Ngữ dùng thảoleech_txt_ngu dược chữa thương cho những phạm nhân khác, bọn chúng còn cách tìm trước nàng, cầu xin nàng dùng thảo dược trị thương cho mình.
Mặc Từ Uyên nghe xong không nói lờibot_an_cap nào, chờ Tô Niệm Ngữ quyết định. Nếu nàng không muốn giúp, hắn sẽ tức đuổi tên này đi ngay.
Tô Niệm Ngữ suy nghĩ một chút mới : “Không nhìn ra các ngươi cũng có bản đấy, Hồ Đao nguôi giận, e làbot_an_cap tiền giấu riêng kia không nhỏ đâu nhỉ?”
Ba tên cúi dám đáp lời.
Tô Niệm nóileech_txt_ngu: “Các ngươi có tiền hối lộ Hồ Đại Đao, nếu ta cứu các ngươi, sẽ lộc gì?”
Thấy nàng có ý buông lỏng, Ma Tử Kiểm tranh nhau thểvi_pham_ban_quyen hiện lòng trung thành.
“Tô cô nương, chỉbot_an_cap cô một mạng, sau này mạng của tôi là cô, bảo tôi làm gì tôi nấyvi_pham_ban_quyen, nóibot_an_cap phản kháng. Sau này cô chính đại ca của ”
“Tô cô nương, trên chúng tôi sự không một xu dính , đều bị tên Hồ Đại Đao kia vơ vét hết rồi. chúng tôi có thểleech_txt_ngu làm việc khác cho cô, cầu xin cô phát lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ bi, cứu huynh chúngleech_txt_ngu tôi một mạng”
“Tô cô nương, tôi bản gì lớn, nhưng cần ý cứu tôi, tôi nguyện ý lấy thịt đến trao đổi với cô”
Nghe đến đây, Tô Niệm Ngữ mới đầu hứng thú, cố ý gặngleech_txt_ngu : “Ồ? Ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn có bản lĩnh này sao? Khôngvi_pham_ban_quyen phải lừa ta cứu mạng nên cố tình nói khoác đấy chứ? Nếu ngươi thật sự lợi như vậy thì đã sớm thịt đi nịnh bợ sai gia rồivi_pham_ban_quyen, lại rơi vào bước đường này?”
Ải Cá Tử – vừa nói sẵn sàng lấy ra trao đổi – lộ lúng túng:
“Tôi… tôi không nói dối, tôi quả cách kiếm được thịt. Chỉ là… chỉbot_an_cap mấy tênvi_pham_ban_quyen quan sai đó căn bản không hạng phạm nhân chúng tôi ra , ngay cả nửa lời cũng lười nói, tôi thấy bình nên mới cố không nói cho bọn họ biết.”
“Hơn nữa, muốn kiếm được phải ngồi xổm trong rừng cảbot_an_cap trời, quan sai cũng khôngleech_txt_ngu cho phépvi_pham_ban_quyen tôi làmbot_an_cap Nếu Tô nương không tin, tôi thể biểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô xem trước một lần”
Tô Niệm Ngữ liếc nhìn Từ một cái rồi ý xem thử thế nào. Nếu Ải Cá Tử dám nói dối, nàng đối .
tên Ma Tử lập tức cảm tạ rối .
Tô Niệm Ngữ trước tiên nói với Đại rằng nàng cần vào rừng gần háibot_an_cap thảo dự phòng. Nàng và Mặc Từ Uyên đi Hồ Đại Đao không có ý kiến, nhưng khi nghe nàng muốn mang theovi_pham_ban_quyen ba tên Ma Tử Kiểm, lão có .
Tô Ngữ cố ý thở dài: “Vừa nãy vật lão thái bà để lạileech_txt_ngu cho ta rơi mất, ba người họ đã giúpleech_txt_ngu ta tìm lại. Họ lại xin ta thuốc trịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thương giúp, ta thật sự khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng từ chối.”
“Dù họ có cầu xin cô, cô cũng có hái mang cho họ dùng.” Hồ Đại Đao không chịu buông .
Tô Niệm Ngữ lại tiến bước, hạ thấp giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “ khụ, Hồ đạileech_txt_ngu nhân, chúng trong thú sao? người thì an toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn.”
Hồ Đại Đao nhìn sâu vào Tô Ngữbot_an_cap một . Tiểu nương tử này trông thì yếu đuốivi_pham_ban_quyen nhưng tâm không ít. Nói cái gì mà đông người cho an toàn, e là muốn ba tên Ma Tử Kiểmleech_txt_ngu bia đỡ thịt đây mà. Vạn nhất thật sự gặp dã thú, đẩy tên đó ra thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn họ sẽ có thêm cơ tháo .
Dù sao mạng của ba này trong mắt lão cũng chẳng giá gì, chết thì thôi. Đại Đao phất tay, hai người đi theo bọn họ vào rừng.
Hai tên quan sai kia cũng không muốn canh chừng sát saobot_an_cap, tìm một chỗ râmleech_txt_ngu mát để lười nhác, dặn dò phải lạibot_an_cap trước khi mặt trời lặnbot_an_cap.
Tô Niệm Ngữ đáp lời rồi bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hái thuốc.
người Ma Tử Kiểm thì tìm mấy cành cây, buộc những phiến đá sắc nhọn lên rồi bắt đầu bẫy.
Ở cáchleech_txt_ngu đóleech_txt_ngu không xa, Tô Niệm Ngữ nhìn thấy rất rõ. Bẫy của bọn chúng đào không sâu lắm, chỉ khoảng nửa mét, nhưng miệng hố lại khá rộng. Sau đào , bọn chúng lấy cành che chắn miệng bẫy, sau đó nằm rạp trongvi_pham_ban_quyen bụi cỏ gần đó, hề nhúc nhích.
Trong lòng Tô Niệm dấy một nỗi nghi hoặc, cái bẫy thônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sơ thế này mà bắt được con mồi ?
Nhưng nhanh đó, Ải Tử dồn dập ra dấu tay, hiệu cho nàng tránh xa cái bẫy .
Tô Niệm đành Mặc Từ Uyên đi sang hướng khác. Thảo dượcvi_pham_ban_quyen quanh đây không nhiều, nhưng có không ít rau dại và nấm có thể ăn . Niệm Ngữ mấy bận tâm vì trong không gian của đầy rẫy rau củ .
Mặc Từ Uyên không chê bai mà hái khá nhiều. tiền trên người hắn là hôm qua Tô Niệm Ngữ chia cho, chỗ dại nấm này dùvi_pham_ban_quyen sao có lót dạ, phơi khô đi thì bảo quản đượcbot_an_cap khá lâu.
Không biết qua bao lâu, từ xa bỗng truyền đến tiếng gà rừng kêu tao , nhưng chỉ một sau im bặt, Tô Niệmvi_pham_ban_quyen cũng không để . Hai tênvi_pham_ban_quyen sai đang gà gật dưới gốc cây căn bản chẳng chú ý động tĩnh này.
Lại lát nữa, Tô Niệm Ngữ nghe tiếng kêu giống chuột, cũng giống như lúc nãy, kêu một rồi tắt lịm.
Sau đó, nàng liên tiếpvi_pham_ban_quyen nghe thấy kêu của chim cu gáy, chim sẻ và các loại chim khác, tất cả phát ra từ một hướng. Mà hướng chính là nơi nhóm Ma Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểm và Ải Tử bẫy.
Tô Niệm và Mặc Từ Uyên đều lộ vẻ ngạc. Chẳng lẽ ba kia thật sự được mồi?
Hai người định qua đó xem thử. Kết quả vừa tới nơi đã thấy Ải Cá Tử đang cầm gậy gõ xuống hố bẫy, một sau xách ra một con chuột tre bị gõ ngất.
Trong , còn lại dây leo trói những con gà rừng, chim cu gáy đã đánh ngất trên mặt đất lại. Đếm sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua cũng phải đến bảy tám con.
Cảbot_an_cap hai người Tô Niệm Ngữ đều ngây ngẩn cả người, không ngờ ba kẻ này lại thực sự có thể dựa vào cái bẫy thô sơ như vậy mà bắt được con .
Thấy hai đi tới, Ải Cá Tử cười nói: “Hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vận khí không tệ, nhiều con mồi thế nàyleech_txt_ngu, thế nào? Tôi không lừa Tô côvi_pham_ban_quyen chứ?”
Tô Niệm Ngữ thực sự tò : “Cácvi_pham_ban_quyen người cách nào mà ?”
“Cũng không có gì, chẳng qua là ông nội tôi chút thú ngữ, lúc nhỏ tôi có đi theo học được một ít. Vừa nãy tôi tục bắt chước tiếng kêu của thú non để dẫn dụ lũ gà rừng, chuột tre này tới, đợi chúng rơi vào bẫy lập ra tay đánh .”
Cá có ngùng gãi đầu.
Tôvi_pham_ban_quyen Niệm Ngữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầm cảm thánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhiên nhìn ngườileech_txt_ngu không chỉ nhìn mặt, thật khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ hắn lại có bản lĩnh này.
Mặc Từ Uyên thấy vậy lại hừ một tiếng: “Cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi đãleech_txt_ngu bản lĩnh mưu sinh , lại không đi đường chính đạo, giờ lâm cảnh bị lưu đày thế , cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?”
đó hành động cướp tiền củabot_an_cap ba người kỳ thuần , nhìn là biết ngày thường chẳng thiếu những bất lương như . Có thể bị phán lưu đày, chứng tỏ tội của ba người không hề nhỏ.
Cả ba đều hổ cúi đầu, thống khổ nói: “Đạibot_an_cap hiệp dạy bảo đúng, trước kia là mấy anh em chúng tôi tham lam. Chỉ vì cái của lão tam đều phải dựaleech_txt_ngu vào vận may, lúc vận tốt thì bắt được nhiều, lúc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net may thì mấy ngày cũngvi_pham_ban_quyen chẳng được một con. Chúng tôi muốnleech_txt_ngu kiếm tiền , nhất thời ma xui quỷ đã phóng hỏa trộm vàng bạc của mấy giàu, thế mới bị bắt. Rơi vào kết cụcbot_an_cap hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng là chúng tôi tội đáng muôn .”
Tô Niệm Ngữ cúi người xách một con gà rừng lên, phát hiện chưa chết mà chỉ bị ngất đi, nàng : “ người định bao nhiêubot_an_cap con mồi để đổi với ta?”
Baleech_txt_ngu bối rối đáp: “Đúng lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra Tô cô nương bằng lòng cứu mạng, số con mồi này nên đưa hết cho . Nhưng… mấy anh tôi cũng lâu không được ăn , cô xem xem thể để lại cho chúng tôi con không, còn đều thuộc vềvi_pham_ban_quyen .”
Tôvi_pham_ban_quyen Niệm Ngữ ướcbot_an_cap lượng con gà rừng trong tay: “ chỉ lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này thôi, chỗ còn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các ngươi cứ giữ lấy”
Ba người sững sờ, tưởng rằng Tô Niệm Ngữ phật ý vì họ giữ lại con , sợ nàngbot_an_cap đổi ýleech_txt_ngu nên vàngbot_an_cap lên : “Tô cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ nương, là tôi hẹp hòi rồi, chúng tôi không giữ con nào hết, tất cho cô”
Tô Niệm Ngữ xua tay, nói với Ải Cá Tử biết ngữ kia: “Ta không có ý đó, ta cũng chẳng phải làm từ thiện, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn ngươi dạy thú ngữ cho ta”
Học được thú , sau này nàng có thể hợpbot_an_cap tác với Mặc để săn bắt.
Ải Tử do dự một lát, cuối cùngbot_an_cap cũng đồng .
Tô Niệm bắt đầu hướng làm sạch vết thương mưng mủ, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họleech_txt_ngu giã nát thảo dược đắp lên, lại đưa hết số thảo còn lại cho họbot_an_cap, dặn mỗi lần.
Ba người vô cùng kích, Ải Cá Tử dốc sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy Tô Niệm học thú ngữ.
Mặc dù Ải Cá Tử tướng mạo khó coi, lại đầy thương tích trên mặt, vì để học được thú ngữ, Tô Niệm đều tạm thời nhẫn nhịn.
Bênleech_txt_ngu cạnh, Mặc Từ nhìn không lọt mắt cảnh Tô Niệm Ngữ đứng quá ông , hắn lên cắt : “Namvi_pham_ban_quyen nữ biệt, ngoài nhìn thấy cácleech_txt_ngu người tụm lại gần nhau thế e là sẽ lời ra tiếng , haybot_an_cap là để ta học đi.”
Ải Cá Tử cũng rất biết điều, biết hai người này là phu thê, Từ Uyên chắc chắn là đang ghen, lập tức đồng ý: “Được thôi, vậy mỗi ngày tôi dạy ngài canh , khi ngài họcbot_an_cap được thì thôi.”
Tô Niệmleech_txt_ngu Ngữ thấy Mặc Từ nói cũng lý, đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn học xong rồi dạy lại cho cũng vậy, nên liền đồng ý.
Sau đó, họbot_an_cap nướng chín con chuột tre chia nhau ăn. mồi còn lại do Tô Niệm Ngữ đứng ra, lấy một con biếu Hồ Đại Đao, số còn lại quan sai lên trấn bán, lúcbot_an_cap đó đưa tiền lại cho người Cáleech_txt_ngu Tửleech_txt_ngu.
Sở dĩ để Tô Niệm Ngữ đi giao thiệp vì nàng quan hệbot_an_cap khá tốt quan sai, nếu để ba người Ảileech_txt_ngu Cánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tử đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, enội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng số con mồi này tịch thunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ, họ chẳng xơ múi được đồng .
Hồ Đại Đao nhìn mấy con mồi, ngạc nhiên liếc nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mặc Từ Uyên một : “Mặc huynh đệbot_an_cap thật bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lĩnh, tay không tấc sắt mà lại bắt được nhiều mồi thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.”
Thấy hiểu lầm, Mặc Từ Uyên chỉ nói: “Chẳng qua là khí tốt thôi, còn phải làm phiền Hồ đại nhân giúp đỡ mang những thứ này lên trấn .”
Hồ Đao cười ha hả: “Cần gì phải phiền phức thế, trực tiếp cho dịch trạm chẳng phải xong ? Tối nay còn có thể món cho ta nữa”
Hắn lại gọi thừa tới, ông ta địnhbot_an_cap giá. Dịch thấy Mặc Từ Uyên có quan hệ tốt với Hồ Đại Đao nên cũng không ép giá, tổng cộng đưa một trăm hai bảy văn tiền.
Hồ Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đao không tốnbot_an_cap một xu cònvi_pham_ban_quyen được ăn một bữa dã vị, tâm tình rấtleech_txt_ngu tốt.
Chập , toánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sai và phạm đi trấn trênbot_an_cap đã trở về, nhưng ai sắc mặt đềuvi_pham_ban_quyen không mấy tốt đẹp.
Mấy tên quan sai áp giải vẻ mặt xúi quẩy, chửi bới om : “Sớmleech_txt_ngu biết bọn mày dụng thế thì đã đám khác đưaleech_txt_ngu rồi, hại lão tử tốn ngày ở trênvi_pham_ban_quyen với bọn mà chẳng kiếm nổi một .”
Mọi người hiểu ra, ra là đámleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu này vận khí không tốt, ra ngoài xin ăn cả ngày cũng xinleech_txt_ngu được mấyvi_pham_ban_quyen đồng.
Các phạm nhân khác đều lộ vẻ thất vọng, xem ra con đường vào xin ăn kiếm tiền cải thiện cuộc sống không xong .
Tô Niệm Ngữ và Mặc Uyênvi_pham_ban_quyen không hề ngạc nhiên. Hôm qua nếu không phải họ thấy những phạm trọng thương kia đáng thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm thầm đỡ, thì bọn họ cũng thể xin được đủ cứu mạng.
Phạm nhân ai nấy đãbot_an_cap đói , đều trố mắt quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sai chia lương khô. Đám không kiếm chác gì nên tâm trạng tồi tệ, khẩu phần ăn của người đều bị bớt một nửa. Phạm nhân cũng không dám nói gì, hổ lốn nuốt sạch.
Tô Ngữ lấy của mình rồi về , chỗ khô và ngô đó nàng đều thích ăn, quăng hết vào không gian, bảo nhị dịch trạm dọnvi_pham_ban_quyen lên bàn thức ăn.
ăn, cửa sổ căn bỗng nhiên bị người ta đâm sầm vào, rồi thấy mấy cái thò ra.
Tô Niệm nhìn kỹ lại, là mấy đứa con Tô Thành Tài Tô Thành Khí.
Chúng thấy trước mặt Niệm Ngữ một đĩa thịtbot_an_cap xào rau một nồi cơm mắt sáng rực , tranh nhau trèo vào phòng, miệng thét: “Tổ mẫubot_an_cap và cha mẹ nói sai, cô cô quả nhiên trong phòng ăn đồvi_pham_ban_quyen ngon”
“Oa Là cơm gạo trắng Còn có thịt nữa bao lâu cháu không được ăn cơm trắng thịt Hôm nay nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải ăn cho ”
“Đứa cũng không được tranh với , tao thấy trước Tất là của tao”
“ Bát nàybot_an_cap tao trước Trả đũa cho ”
Tô Niệm Ngữ còn chưa kịp phản ứngvi_pham_ban_quyen, mấy đứa trẻ hư hỏng đóleech_txt_ngu đã đến bàn, đưa những bàn bẩn thỉu bốc cơm và rau nhétbot_an_cap đầy mồmleech_txt_ngu, vừa nhét vừa chửi xô đẩy nhau.
Nhìn canh bị chúng làm vung vãi khắp nơi, Tô Niệm tởm lùi lại vài bước, đồng thời cũng may mắn là lúc nãy nàng đã cất phần lớn thức ăn vào không , nếu khôngleech_txt_ngu bảy tám đều bị đám trẻ quỷ quái này phá hỏng hết.
Mấy đứa nhỏ có lẽ thực sự đã đói đến phát điên, mạng nhét thức ăn vào , dù có trợn mắtleech_txt_ngu cũng vẫn cố sức nuốt xuống bụng.
Tô Niệm Ngữ cau mày, lạnh giọng quát tháovi_pham_ban_quyen: “Tất cả dừng cho Mau cút ra ngoài”
Nhưng đámleech_txt_ngu trẻ nàyvi_pham_ban_quyen đang đói quáng mắtvi_pham_ban_quyen, thấy Niệm Ngữ định ngăn cản liền lập tức đấm đá túi bụi nàng, thậm chí định há cắn.
Tô Niệm Ngữ vội vàng buông tay lùi ra. Mấy trẻ thấy vậy còn đắc ý làm mặt quỷ vớileech_txt_ngu , trong đó có một đứa tâm địa , cố ý lấy bàn đầy dầu mỡ bôi bẩn chăn nệm của Tô Niệm Ngữ. giận của Niệm Ngữ lập tức bốcleech_txt_ngu lênvi_pham_ban_quyen ngùn ngụt, nàng đoán chắc chắnbot_an_cap trẻ này bị người họ Tô xúi giục xông vào cướp cơm của nàng.
Ngườivi_pham_ban_quyen nhà họ đúng là hạng nói không thông
Đãbot_an_cap vậy họ không coi lời cảnh cáo của nàng gì, thìleech_txt_ngu đừng trách nàng không khách
Niệm Ngữ lạnh lùng đứng một bên , mấy đứa trẻ sau sạch chỗ cơm canh đó, vẫn chưa thỏa mãn mà bưng bát lên liếm lấy liếm để, ngay hạt cơm rơi trên bàn trên đất cũng nhặt sạch nhét vào mồm.
Tô Niệmvi_pham_ban_quyen Ngữ nén giậnbot_an_cap, lạnh giọng hỏi: “Các không đặt ở dịch trạm, làm lẻn vào đây được?”
Mấy đứa trẻ đều dừng động , đứa nhìn đứa , ai trả lờibot_an_cap.
Trước vào đây, cha đã đi dặn lại, tuyệt không được nói bọnleech_txt_ngu chúng lẻn vào, nếu không bị tiểu nhị của trạm dịch được sẽ bị đòn.
Tùng Nhi là đứa lớn nhất trong trẻ, mắt nó đảo quanh một vòng, giả vờ không có chuyện gì mà nói: “Chúng cháu phải lẻn vào, là tiểu nhị của trạm dịch thả chúng cháu . Côleech_txt_ngu ơi, cha cháu cô có tiền, cô mua thêm một bàn rượu thịt chúng cháu đi? Lúc nãy cháu vẫn chưa ăn no, cô bảo tiểu nhị mang thêm đồ ăn lên, chúng cháu ăn no rồi mang cònbot_an_cap lại về cho tổ phụ.”
Vừa nãy chỉ mải lấpbot_an_cap đầy bụng mình mà quên mất lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dặn của tổ cha , chẳng kịp để dành mang về chia cho .
Tô Niệm Ngữ cười lạnh trong lòng, bọn chúng lẻn vào của nàng thì , còn ănleech_txt_ngu sạch mang về, làm gì có chuyện tốt như vậy?
“Nhưng tiền của ta tiêu hết rồi, không tiền để mua rượu thịt nữa. Ta cháu hiếu thảo như vậy, chắc chắn là có cách tự kiếm tiền mua rượu thịt hiếu kính trưởng , hayleech_txt_ngu là các cháu tự tìm người củaleech_txt_ngu trạm dịch ”
Tô Niệm nghiêng người nhường lối, ra hiệuvi_pham_ban_quyen bọn ra ngoài.
Tùng Ca Nhi lại : “Chúng đềuleech_txt_ngu trẻ con, lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu ra ? Cô là người lớn, chúng cháu biết trong cô có tiền mà, ứng trước cho chúng cháu đi. Đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này cháu lên, chắc chắn sẽ hiếu với , dưỡng cô lúcbot_an_cap tuổi , hậu sự cho .”
Mấybot_an_cap đứa trẻ khác cũng vội vàng gậtleech_txt_ngu đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ họa.
Không ngờ mấy đứavi_pham_ban_quyen trẻ này còn phu vẽ bánh vẽ tươngbot_an_cap lainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại hạng nhất.
Tô Niệm Ngữ giả vờ tin bọn chúng, tỏ vẻ ngạc nhiên vui mừng: “Tùng Nhi thật sao? Sau này cháu thật sự sẽ phụng dưỡng cô ?”
Tùng Ca Nhi cười, vẻ hào phóng lau vết mỡ trên miệng, mặt kiên định nói: “Đó đương nhiên, chỉ cần cô tốt chúng cháu, sauvi_pham_ban_quyen này cháu chắc chắn sẽ báo đáp cô.”
Trong lòng nó lại nghĩ, dễ lừa như . Lúc trước côvi_pham_ban_quyen không chịubot_an_cap đưa tiền chắc chắn là do tổ phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và cha mẹ khôngvi_pham_ban_quyen hiểu quan tâm điều gì. Cô lại không con , ngoài trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậy vào mấy đứa cháu Tô này dưỡng thì có thể trông cậy ai?
Tô Niệm Ngữ cười như không cười: “Tùng Ca Nhi thật tâm Đã như vậy thì các cháu cứ xuống hậu trù mà lấy đồ ăn đi Nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net báo tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Hồ Đại Đao, cứ nói làleech_txt_ngu tính vào khoản của ”
Lũ trẻ hỏng tuy không thông minh lắm, nhưng nghe thấy cái tên lạ lẫm thì vẫn ngườibot_an_cap ra: “Hả? Hồ Đao ai? Cô chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên là Tô Niệm Ngữ sao?”
“Xì, cháu cứ làm theo lời ta nói là được, hành tẩu hồ thì phải tự đặt cái tên hiệu thật oai phong chứ”
Lũ trẻ tín bán nghi, nghĩ đến việc lát sẽ được ăn thêm , chẳng màngleech_txt_ngu gì nữa mà đẩy cửa lao thẳng về hậu trù.
Dưới sảnh tầng một, các quan đang vừa rượu vừa oẳn tù tì, chú ý mấy đứa trẻ đó.
Tô Ngữ đến trước mặt tiểu đang gẩy bàn tính , nghiêm mặt : “Vị tiểu caleech_txt_ngu này, có mấy phạm nhân không tiền trọ đã lẻn vào đây rồi, ta bọn chúng định trộm đồ, ngươi mau đivi_pham_ban_quyen xem đi”
Tiểu nhị ngẩng đầu lên đã thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng sau góc rẽ, liền hôvi_pham_ban_quyen to bắt trộmbot_an_cap, vừa sải bước theo.
Lúc này, đám trẻ đã đến hậubot_an_cap trù, thịt gà đặt trên bếp đưa tay ra lấy. Đầu bếp đang xào nấu bên cạnh nhanh tay lẹ mắtleech_txt_ngu, cầm muôi vung tới.
Cái muôi đó mới đưa ra , nóng hừng hực, khiến tay đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ ửng lên. Mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa nhỏ cùng ôm tay khóc rống.
Đầu bếp quát lớn: “ thằng ranh con này ở chui đây? Còn dám ăn trộm đồ, xembot_an_cap ta có chặt các ngươi .”
Vừa , gã vừa cầm lấy con dao lẹm, cổ áo một đứa trẻ lên thớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đứa bé đó đến mức tè dậm ra quần, cả gian bếp trànvi_pham_ban_quyen ngập khaibot_an_cap.
bếp chán ghét buông , đầu gọi ngoài: “Mấy tên chạy kia, các người trông cửa kiểu gì thế? Để chuột nhắtvi_pham_ban_quyen lẻn vào mà không Suốt ngày chỉ biết lười biếng, coi chừng ta báo với Dịch thừa khấu trừ tiền công của các .”
tiểu nhị trạm dịch nghe thấy động động lập xông vào, người tóm lấy mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻ, tát hai cái rồi lôi xềnh xệch ra ngoài.
Tùng Ca Nhi bị đánh tới mức khóc thét, nhưng không quên lời Tô Ngữ dạy, lên: “Oa oa, là Hồ Đại Đao bảoleech_txt_ngu chúng cháu hậu lấy đồleech_txt_ngu ăn Cô ấy nói sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả tiền, các người cứ vào tài khoản của cô ấy là được”
Tiểuleech_txt_ngu nhị nghevi_pham_ban_quyen xong càng thêm giận: “Chà, thằng ranh con , tuổi còn nhỏ gan to bằng trời, dám mạo danh Hồ đại nhân đến hậu trù lấy đồ ăn Còn đòivi_pham_ban_quyen ghi sổvi_pham_ban_quyen cho ngàibot_an_cap ấy, ngươi là cái thá gì mà Hồ đại nhân phảileech_txt_ngu trả tiền cho ?”
Mấy đứa trẻ đều người, đại gì cơvi_pham_ban_quyen? Hồ Đao không phải là hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô bọn chúng sao?
hay lúc này có một quan sai vào nói thức ăn bên ngoài hết, bưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm vài lên. Tiểu nhị trạm dịch vội vàng mồm năm miệng mười, kể lại chuyện mấy đứa trẻbot_an_cap định mượn nghĩa Hồ Đại Đao để lừa ăn lừa uống.
sai kia cười lạnh một tiếng, bảo tiểu nhị lôi mấy đứa trẻ ra giao cho Hồ Đại Đao xử .
Hồ Đại Đao vốn phải hạngleech_txt_ngu người dễ dãi, nghe mấy đứa ranh lông cánh đủ mà đãleech_txt_ngu dám mượnbot_an_cap danhvi_pham_ban_quyen hiệu mình để lừa gạt, lập tứcleech_txt_ngu nổi trận lôi đình. Xem ra gần đây lão tử đối đám phạm nhân bên ngoài quá rồi, nên bọn chúng mới dám trèo đầu cưỡi cổ vậy.
Hắn quăng bát rượu xuống bànvi_pham_ban_quyen, lệnh cho tiểu nhị mang người , lại thuộc hạ tập hợp tất cả nhân lại.
Đám nhân vốn đang trạm dịch quét dọn, chẻ không hiểu chuyện đang xảy ra. Khi thấy mấy đứa trẻ đang bị xách cổ áo khóc lóc thảm thiết đứng cạnh Hồ Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vẻ mặt càng thêm hoang mang.
Hồ Đại Đao dữ : “ người ta nói đám phạm nhân đày các là tiện . Lão tử thấyleech_txt_ngu các ngươi bị thương, hảo tâm cho các ngươi nghỉ vài ngày dưỡng , các ngươi hay lắm, dám to gan lớn mật dạy mấy đứa trẻ mượn danh hiệu của lão tử đến hậu trù ăn lừa uốngvi_pham_ban_quyen”
“Nói Đây là con nhà aivi_pham_ban_quyen? Là dạy chúng như vậy? Bước ra đâybot_an_cap cho lão tử”
Hồ Đại Đao giận dữ như vậy, đám nhân phăng phắc như ve sầu mùa đông. nhà họ Tô thấy convi_pham_ban_quyen cháuleech_txt_ngu mình khóc thảm thiết như vậy cũng xót xa, nhưng họ biết này mà thừa nhận thì sẽ bị , nên không ai dám đứng ra.
Nhưng bọn họ không thừa nhận ích, đám trẻ rướn cổ hướng về người nhà họvi_pham_ban_quyen Tô kêu cứu.
Hồ Đại Đao còn gì không hiểu nữa, lập tức lôi mấy lớn nhà họ ra, cười lạnhbot_an_cap tiếng: “Tốtvi_pham_ban_quyen lắm Ta còn tưởng là ai Hóa là cả các . Xem ra trước đánh vẫn còn nhẹ quá, ngươi coi lão tửleech_txt_ngu dễ nạt sao Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu Trói bọn lại, đánh thật ta”
Tô Đức Mậu và những người khác hoảng hốt xin tha: “Đạileech_txt_ngu nhân tha mạng Chúng chưa từng bọn trẻ những điều xằng , trong chuyện này chắc chắn cóvi_pham_ban_quyen hiểu lầm gì đó”
lại quay sang mắng mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻ: “Ta phải bảovi_pham_ban_quyen cácleech_txt_ngu ngươi đibot_an_cap cô sao? các ngươi lại chạy xuống trù? Còn dám mượn hiệu của Hồ đại nhân để lừa ăn? Các ngươi mau nói , rốt cuộc là ai đứng sau xúi giục các ngươi? các ngươi không nói thật thì sẽ bị ”
Hồ Đại Đao mỉa mai nhìn Tô Đức Mậu: “Hừ Còn định diễn kịch trước mặtleech_txt_ngu lão tử sao? Đây là con nhà các , không phải do các ngươi xúi giục, ai dám chúng mấy trò trộm gà bắt chó ?”
Đám ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mậu liên tục kêu oan, thúc giục Tùng Ca Nhi và mấy đứa trẻ nói thật.
Tùng Ca Nhi tuy không hiểu rốt đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe lời祖nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ, vẫn thật thà : “Là cô , là cô ấy bảo chúng cháu tới bếp báo Hồ Đao, nói cứ ăn cho no bụng, tất cả đều tính vào sổ của ấy”
Mắt Tô Thành Tài sáng lên, vội nhìn về phíabot_an_cap Hồ Đạibot_an_cap Đao: “ đại nhân, ngài nghe rồi đó, con nhóc chết tiệtleech_txt_ngu Niệm Ngữ xúi giục chúng đi , thật sự không phải chúng Ngài nên dạy con đó một trận ra trò, bảo đảm sau này không dám làmbot_an_cap càn như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa”
Nghe thấy tên Tô Niệm Ngữ, trong mắt Hồ Đại Đao xẹtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua một tia nghi hoặc, như đang phân biệt thậtleech_txt_ngu giả trong lời nói của người nhà họ .
lúc này, Tô Niệm Ngữleech_txt_ngu bước , nghiêm nói: “Hồ đại nhân, ngài đừng nghe hắn nói bừaleech_txt_ngu Bọn họ đang vu khống ta. Vừa rồileech_txt_ngu ta ở sau giặt , lúc về phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thấy thức ăn mình bị mấy đứa trẻ ranhbot_an_cap ăn vụng, chúng còn định tới nhà bếp trộm đồ thì bị ta bắt gặp, không tin ngài có thể hỏi tiểu này”
chỉ vào gã vặt vừa bàn tính ởleech_txt_ngu , gã sai vặt đó cũng gật đầu: “ cô nương này nói , chính cô đã nói cho tôi mấy đứa trẻ này lẻn vào đồ.”
Hồ Đại Đao vốn tượng tốt với Tô Niệm Ngữ vì chuyện thảo dược, cộng thêm việcleech_txt_ngu người họ Tô lần này đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần khác gây chuyện, hắn đã chán ghét gia đình này . Không nói hai lời, hắn lệnh cho sai trói nghiến cả bọn họ lại, dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net roi quất tới .
Trong tiếng kêu la thảm thiết của nhà họ Tô, Hồ Đại Đao lớn tiếng quát tháo nhữngleech_txt_ngu phạm nhân khác, cảnh bọn họ tốt nhất nên an một , kẻ nào dám to bằng trời học nhà họ Tô, thì trách hắn độc ác
Đám phạm nhânvi_pham_ban_quyen đều cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vâng dạ, bị đứng nhìn nhà họ Tô bị đánhvi_pham_ban_quyen mới được phép quay về làm việc.
Người nhà họ Tô đánh đến hơi tàn lực kiệt, ai đều ánh mắt tràn đầy oán hận nhìnleech_txt_ngu về Tô Niệm Ngữ.
Tô Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ đầu đến cuối đềubot_an_cap giữ mặt lạnh lùng. Lần trước chỉ có cha con Tô Mậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị đánh, nhưng bọn vẫn không chịu nhớ đời, cứ mặt dày mày dạn quấy rầy nàng, lại còn xúi giục trẻ gây chuyện.
Chắc bọn họ tinleech_txt_ngu nàng không dám làm gì mấy đứa nhỏ, nên kiêng nể gì thế.
lý lẽ không lọt tai, thì cứ ăn đòn tiếp đi, cho rồi nhiênbot_an_cap sẽ biết nghe tiếng người
Vết thương cũ của ba cha con Tô Đức , Tô Thành Tài và Tô Thành Khí vẫn chưa , giờ thêm vết thương mới. Tô mẫu, Ngọc Nương, An Nương cùng mấy đứa trẻ thì càng khỏi phải nói, mới chịu vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net roivi_pham_ban_quyen đã đau đếnleech_txt_ngu ngất đi.
Tô Tài vợ con mình bị đến tíchleech_txt_ngu mình, nghiến răng lợi rủa Tô Niệm Ngữ: “Tô Niệm Ngữ, tiện nhân kia, dám đối xử với chúng taleech_txt_ngu như vậy Ngươi bị báo ”
Mấy câu chửi rủa này đối với Tô Niệm Ngữ chẳng hề gì.
“Lũ sâu mặt dày vô sỉ các ngươi còn chưa gặp báo ứng, thì làm sao đến lượt ta? Thay lo mấy chuyện không đâu này, chi các ngươi hãy nghĩ xem mình còn được mấy ngày.”
Nói đây, ánh mắt Tô Niệm càng thêm sắc lạnh: “Suốt dọc đường , ta đã nhẫn nhịn các ngươi nhiều , nhưng các ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn chứng nấy, hết lần này đến lần khác thách thứcbot_an_cap giới hạn của ta. Nếu các ngươi sợ chết thì việc tục làm loạn, ta muốn xem mạng của các ngươi cứng mức nào”
“Còn nữa, ta nói lại cuối, ta và gia đã không hệ gì nữa rồi. Đừng có tự xưng là thân củavi_pham_ban_quyen ta, ta nghe thấy buồn nôn”
Thành Khí đang định mở miệng chửi bới, ánh mắt Tô Niệm Ngữ lập tức quét qua: “Ngươi mà dám chửi ta, ta sẽ cắtleech_txt_ngu lưỡi ngươi ngay tức”
Lúc này, Tô Niệm trông giống hệt một ác quỷ chui lên lòng đất, hung tàn vô tình. Thành Khí sợ đến mức run bắn người, nuốt ngược những thô tục định nói vào .
Tô Niệm Ngữ bấy giờ mới lòng quay người rời đi.
Ba cha con Tô Đức Mậu nhìn nhau, đềuvi_pham_ban_quyen thấy rõ sự sợ hãibot_an_cap sâu sắc đối phương. Tô Niệm sau năm đi lấy thực đã đổi rất , không còn là tiểu thư khuê yếu đuối, mặc người khiến như trước nữa.
không nói ra, nhưng cả ba đạt thành sự đồng thuận ngầm, đó là sau này tuyệt đối không được chọc vào Tô Niệm Ngữ nữa, đây rõ ràng là một kẻ điên tâm độc ácleech_txt_ngu
Mặc lão thái nấpleech_txt_ngu trong góc tối thấy cảnh này, sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Sao trước đây bà không nhận Tô Niệm lại tàn nhẫn như vậy, ngay cả sống chết của mẹ ruột cũngvi_pham_ban_quyen không màng. Nếu bà màng đến ý muốn của nàng mà Họa Bình con trai làm thiếp, chẳng lẽ Tô Niệm Ngữ không lột da chắc
Cũng may, bà vẫn chưa kịp làm gì, chuyện vẫn còn cứu .
Niệm bước vào trạm , đang định về phòng nghỉ ngơi thì nghe thấy Hồ mình: “Đệ muội, hôm nay cô Mặc huynh đệ sănleech_txt_ngu được thúbot_an_cap như vậy chắc cũng vất vả rồi, vừa lại bị mấy cháu vu oan, chắc hẳn lòng cũng không thoải mái. Hay là qua đây uống vài chén cho khuây khỏa.”
Tô Ngữ quay đầu , đám người Hồ Đại Đao đang ép Mặc Từ Uyên ngồi bên bàn, không ngừngbot_an_cap mời .
Mặc Từ nghe lời Hồ Đại Đao, đôi mày hơi nhíu lại, đang định thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Niệmleech_txt_ngu Ngữ từ , nhưng tiếngbot_an_cap trước: “Hồ đại nhân khách sáo rồi, ta là phận nữvi_pham_ban_quyen nhi, uống rượu. Chuyện lúc đa tạ Hồ đại nhân đã cho ta, nếu thật bị chết mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồ đại nhân dọc đường đi đã quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta nhiều như vậy, ta sao xúi giục khác danh của để làm việc xấu chứ?”
“ là một lọ thuốc mỡ do ta tự điều chế ban ngày, thể vết thương trênleech_txt_ngu người Hồ đại nhanh lành . Còn rượu này, vết thương của khỏi hẳn thì nên uống ít thôi Đợi khi ngài bình , ta sẽ mời ngài vài vò rượu ngon.”
Nói xong, Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngữ đưa qua một lọ sứ nhỏ, bên trong là thuốc mỡ lấy trong không gianleech_txt_ngu ra, là đã thay đổi bì mà thôi.
khi xuyên không, nàng từng bị ngã xe, có một ít thuốc mỡ giúp vết thương nhanh lành, lúc này vừa vặn có chỗ .
Lời nói lúcbot_an_cap của Đại Đao bề ngoài là sáo, nhưngvi_pham_ban_quyen thực chất là đang bày tỏ sự không hài lòng, cảm lời mấy đứa trẻ chưa chắc đã là giả.
Niệmbot_an_cap Ngữ khi hố đám trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó chuẩn bịbot_an_cap sẵn thuốc mỡ, là để đề phòng Hồ Đại Đao tính sổ với mình.
lấy ra, một làbot_an_cap để lấy lòngvi_pham_ban_quyen tạ lỗi, hai nhắc nhở Hồ Đại Đao đừng quên giá trị của nàng. Trên đường lưu đày có hiểu biết về thảo thì thế nào cũng có thêm vài sống sót.
nhiên, sau khi lọ mỡ, sắc mặt Hồ Đại dịuleech_txt_ngu đibot_an_cap không ít. Hắn nhận lấy món đồ, khách sáo thêm vài rồi để Tô Niệm Ngữ về ngơi.
Vì hôm qua đám phạm được đưavi_pham_ban_quyen tới trấn trên chẳng kiếm được xu , các quan sai không muốn đưa họ nữa, chỉ họ ở lại dịch làm vài việc vặt.
dừngbot_an_cap lại trạmleech_txt_ngu dịchbot_an_cap thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba ngày. Hồ Đại Đao dùng thuốc mỡ của Tô Niệm Ngữ, vết thương quả nhiên lành lại rất nhanh. không trì hoãn thêm thời gian, ra lệnh tiếp tục lên .
Ba ngày nay, nhà họ Tô thương nên không đến tìm phiền phức, Tô Niệm Ngữ hiếm hoi có được ngày yên ổn. là nghe thấy phải tiếp tục đườngbot_an_cap, nàng khỏi có chút nản lòng.
Ngước con la mà Hồ Đại Đao đang cưỡi, Tô Ngữ đầy ngưỡng mộ. Nếu điều cho phép, nàng cũng muốn kiếm một la làm phương tiện đi lại đỡ chân.
Trong đoàn người lưu đày, nhiều người vết thương vẫn chưa lành nên tốc độ di chuyển có chút chậm chạp. Tuy nhiên, đám quan cũng không nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên không lên tiếng thúc giục.
hơn hai mươi dặm đường, phía trước bỗng xuất hiệnbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen con sông rộng lớn. Nước sông dâng , đục ngầu và chảy xiết. Cây cầu gỗ vốn có đã bị cuốn trôi, chỉ còn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài cọc gỗ gãy nát bên .
Hồ Đại buông lời chửi thề. Mấy hôm rõ ràng chỉvi_pham_ban_quyen mưa một ngày, sao sông lại dâng cao đến cuốn trôi cả cầu thế này? Hắn biết rằng, vùng này một ngày, thượng nguồn cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vùng khácvi_pham_ban_quyen lại mưa liên miên mấy ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền, khiến sông mới đổ về cuồn cuộn vậy.
Bờ bên này toàn đường gập ghềnh, sát vách hiểm trở. Bờ bên địa thế phẳng hơnvi_pham_ban_quyen, lại gần vách núi. Nếu qualeech_txt_ngu đêm đây, vạn nhất đêm tối có đá lănleech_txt_ngu từvi_pham_ban_quyen trênbot_an_cap xuống, đoànbot_an_cap người nghỉ dưới chân núi chắc chắn sẽ gặp . Lúc đường ban ngày, họ đã tận mắt thấy những tảng đánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỏng lẻo rơi xuống, may mà rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa đoàn người ai bị thương.
Trời sắp tối, muốn bờ bên kia đi vòng. Với tốc độ hiệnleech_txt_ngu tại, dù cóleech_txt_ngu thâu đêm cũng chưa tới nơi, lại còn phải đối với nguynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ dữ tấn công khi đường đêm.
Hồ Đại Đao lo , hắn cùngleech_txt_ngu vài thuộc hạ bàn bạc lâu, quyết định tìm một phạm bơi, dây thừng vào bơi sang bờbot_an_cap đối diện. Sauleech_txt_ngu khi cố định được thừng, những phạm nhân còn dù không bơi cũng có thể dây từ từ qua .
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn dòng nước xiết, không phạm nào hiểm. Dù có buộc dây ngangbot_an_cap hông, nhưng nếu nước cuốn đập vào đá ngầm dưới đáy, nhẹ thì thương , nặng thì mất mạng tại chỗ. Ngay cả Hồ kề đao vào phạm nhân, cũng ai dám liều mình.
Hồ Đại Đao tức , túm đại một người ném xuống nước. Người lôi ra là một thiếu khoảng mười , mười bảy tuổi, dáng gầy gò nhỏ thốn. Ban đầu cậu ta thừa nhận mình biết bơi, nhưng đám người thân bên cạnh ra sức rêu rao rằng cậu rất giỏi, ép người ra gánhvi_pham_ban_quyen nạn.
Gương mặt thiếu niên tràn đầy kinh hãi và luống , mực cầu xin Hồ Đại Đao, nói mình không muốn nộp mạng.
Hồ Đao vung tay một cái khiến cậu ta ngã nhào, bới: “Mẹ kiếp, tử thông báo cho ngươi chứ không phải thương lượng. Hôm nay ngươi có qua cũng phải qua, không muốn phải qua Người đâu, trói dây vào rồi ném xuống cho tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
Thiếubot_an_cap niên sợ đến mức tiểu ra quần, nhưng đám quan sai không có ý buông tha. Họ xúm lại đè cậu ta xuống, buộc dây thừng vào thắt lưng bổng định ném xuống sông.
Cậu ta khóc lóc thảm thiết, nhưng là trẻ mồvi_pham_ban_quyen côi nên chẳng có người thân đứng ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói giúp. Trong tuyệt vọng, ta quay sang Từ Uyên hét lớn cầu cứu: “Tướng quân Tướng quân Cầu xin ngài cứubot_an_cap tôi Tôi không muốn chết Hu hu hu”
Mặc Uyên không ở trong , khi thiếu niên này cầu cứu, hắn chợt nhớvi_pham_ban_quyen ra đúng là từng gặp cậu ta trong Mặc phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đây là người hầu cũ của phủ họ Mặc. Mặc Uyên cảm thấy đã liên lụy đến nhữngvi_pham_ban_quyen gia này nên lòng nảy sinh lỗi. Không đành lòng nhìn cảnh tượng tuyệt vọng của thiếu , hắn nói: “Hồ , dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủy ta không quá xuất sắc nhưng cũng biết đôi chút, hay là để xuống nước thay cậu ấy ”
Có người tự nguyện mạo , Đại đương nhiên ngăn cản. Hắn ra lệnh thả thiếu niên kia ra, trói dây thừng vào người Mặc Từ Uyên, rồi liếc nhìn hắn đầy châm chọc: “Mặc tướng quân quả là lòng dạ rộng lượng, thương dân như con nhỉ”
Mặc Uyênvi_pham_ban_quyen coi như không nghe thấy.
Mặc lão thái thái và Họa Bình không đồng , điên cuồng cảnbot_an_cap.
“Từ Uyên, rồi sao? Xuống nước nguy hiểm biết bao, con cần gì phải ra mặt chứ? Con giờ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tướng nữa, lo chuyện sống chết của kẻvi_pham_ban_quyen khác làm gì? lời , cứ để thằng ranh đó đi Chẳngleech_txt_ngu phải thân nó nói nó bơi giỏi saovi_pham_ban_quyen? Nó sẽ không đâu”
“Đúng vậy, Mặc đại ca, nguy hiểm lắm, huynh để người khác đi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
Tô chút lắng. Nếu Mặc Từ Uyên chết, tốc độ dùng không gian sẽ chậmleech_txt_ngu đi rất nhiềuvi_pham_ban_quyen, và sự của nàng trên đường lưu đày cũng không đảm bảo. Nàng lên tiếng khuyên vài câu nhưng thấy Mặc Từ Uyên không nghe, nàng cũng không khuyên nữa. Mặc Từ saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng là người trưởng thànhleech_txt_ngu, khi đã đưa ra quyết định hẳn là phải có nắm chắc.
Thực , Mặc Từ không hề tự tin mù quáng. đã dùng thảo của Tô Ngữ, vết thương trên đãleech_txt_ngu lành hẳnbot_an_cap, hắn tin vào khả năng bơi lội của mình. Vìvi_pham_ban_quyen thế, cho Mặc lão thái thái và Họa Bình khuyênleech_txt_ngu can hồi lâu, hắn vẫn hề lung lay.
Hồ Đại Đao thấy hai người phiền phức ra lệnh cho tay saibot_an_cap khống chế Mặc lão thái thái vàleech_txt_ngu Họa Bình lại.
“Tõm”
Mặc Từ Uyên dứt khoát nhảy xuống nước. Dù đã bị tâm lý nhưng hắn dòng nước cuốn trôi một đoạn về phía hạ lưu. Trên bờ, người vội vã dùng kéo dây thừng. Mặc lão thái cảnh thì sợ đến mức ngất xỉu, Bình cũng khóc lóc thảm thiết.
May thay, Mặc Từ nhanh chộp được cành câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rủ bên bờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cố sức ổn định thân hình. Hơn nữa, trước khi xuống nước hắn còn mang một chiếc chậu gỗ để hỗ trợ. Hắn theo sức nổi của chậu, vừa nỗ lực bơi về bờ bênbot_an_cap kia.
Đám người kéo dây thừng cũng nới dây ra từng chút một. Thấy Mặc Từ Uyên sắp bơi tới bờ đối diện, Hồ Đại Đao và mọi người đều lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ hy vọng. Chỉ cần hắn mang được dây sang đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, những người còn lại sông sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng đúng này, ở thượng bỗng vang lên một tiếng “tõm” đột ngột, dường như vật gìvi_pham_ban_quyen đó rất nặngvi_pham_ban_quyen rơi xuống nước. Tô Niệm Ngữ tưởng đá từ núi rơi xuốngleech_txt_ngu, nhưng khi định thần nhìn kỹ, phát hiện đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một bóng người mờbot_an_cap ảo đang nhấp nhô theo dòng nước, về phía hạ lưubot_an_cap. còn thốt lên những tiếng cứu không lời.
người trên đều kinh nhìn. Thấy bóng đang lao xuống sắp va Mặc Uyên, Niệm Ngữ vội cao nhắc : “ Từ Uyên, mau tránh ra”
Mặc Từ Uyên nghe thấy tiếng nàngleech_txt_ngu nhưng không tránh névi_pham_ban_quyen, ngược lại còn vươn tay chộp lấy đang bị , rồi quay đầu hét lên với người trên bờ: “ dây Cứu người lên trước đãbot_an_cap”
Hồ Đại Đao lại chê lo chuyện bao đồng, bất mãn : “Ngươi quản hắn làm gì? sông trước ”
mề thế này thì trời mất, đêm vượtleech_txt_ngu sông sẽ càng nguyvi_pham_ban_quyen hơn. Nhưng Mặc Từ Uyên quyết đòi cứu người trước. Đại Đao chửivi_pham_ban_quyen một , cuối cùng vẫnbot_an_cap sai kéo dây để đưa ngườileech_txt_ngu .
nhưng đúng lúc này, kẻ bị trôi kia bỗngleech_txt_ngu hồi phục chút sức lực, hai tay hắn bám lấy sợi dây trên người Mặc Từ Uyên. Bản năng sinh tồn liệt khiến hắn bộc phát sức mạnh đáng kinh ngạc, miệng không lẩm bẩm: “Ta không muốn chết Ta không muốn chết dây thừng cho ta”
Vừa nói, hắn vừa thò tay cởi nút thắtbot_an_cap của sợi .
Mặc Từ biến sắcleech_txt_ngu, nắm chặt cổ tay kẻ quát lớn: “Dừng tay Ngươi tỉnh lại đi Dây thừng mà tuột ra cả hai chúng tavi_pham_ban_quyen đều chết đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
Hắn người vì quá sợ hãi mà trí, định đánhbot_an_cap lý của đối phương. đó bỗng đầu, nở một nụ cười quái : “ sao? Thế thì tiễn ngươi đi chết trước”
Qua khóe mắt, Mặc Từ Uyên thoáng thấy một tia lạnh lẽo lướt qua. giật mình, định vung chân đạp kẻ ra, một tay hắn ta bámbot_an_cap chết lấy sợi , tay kia cầm một lưỡi dao sắc lẹm lực cắt đứt đoạnleech_txt_ngu dây thừng sát người Mặc Từ Uyên.
Ngay lập , Mặc Từ Uyên bị dòng nước lũ cuốn đi. Kẻ kia thì lấy đầu dây , ra sức bơi vào bờ. Ánh mắt Mặc Từ Uyên lạnh lẽo, hết sức chộp lấy cổ chân kẻ . Kẻ kia không bám chắc được dây thừng, cả hai lập tức bị dòng nước lũ nhấn , trong chớp mắt đã không còn thấy bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu nữa.
Biến xảy quá , mấy người trên bờ vẫn đang nỗ lựcbot_an_cap kéo dây thừng để đưa hai người Mặc Uyên lên bờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dây thừng bỗng nhẹ bẫng. Cả đám ngã ra đất, đếnleech_txt_ngu khi hoànleech_txt_ngu hồn phát hiện người đã bị nước cuốn trôi đi .
Họa Bình gào khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xé lòng, lao bên bờ không tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mặc Từ , nhưng trước mắt chỉ có dòng nước lũ ngầu đang cuồn cuộn chảy xiết, không một đáp lạileech_txt_ngu tiếng gọivi_pham_ban_quyen của .
Mọi người đều tự hiểu rõ trong lòng, Mặc Từ Uyên bị lũ cuốn , e là dữ lành ít.
Tô Niệm Ngữ cũng lao đến sát mépleech_txt_ngu nước quan kỹ lưỡng, hy vọng Mặc Từ gặp mắn cành cây nào giữ lại. Thế nhưng nàng đã chạy theo hạ lưu một quãng mà vẫn không thấy dáng ai.
Trái tim nàng tức khắc rơi xuống đáy vực. Mặc Từ Uyên là một tượng hợp tác không tồi, mà chết, nàng lại phảileech_txt_ngu tốn công tìm người khác hợpvi_pham_ban_quyen tác để bảo vệ an toàn choleech_txt_ngu thân.
Nàng thở dài một tiếng, sao số mệnh của Mặc Từ Uyên lại hẩm hiu đến thế, lại có thể mất mạng một cáchleech_txt_ngu dễvi_pham_ban_quyen dàng như vậy.
Hồ Đại Đao đứng bên cạnh cũng chửi rủa: “Thật là đáng đời nãybot_an_cap nếu nghe lời ta, đừng có cứu người thì hắn chết”
Họa Bìnhbot_an_cap nghe vậy, trừng nhìn Hồ Đại Đao đầy căm hận: “Mặc ca đã chết rồibot_an_cap, vậybot_an_cap mà ông vẫn còn ở đây nói lời mỉa mai Nếu không tại ông ép huynh ấy xuống , ấy đã không chết”
Đại Đao thẹn giận, vung tay tát Họa Bình một cái: “Con mụ thối thabot_an_cap này, là chính hắn không nghe khuyên bảo mớibot_an_cap mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng, liên quan gì lão tử? mà còn nói nhăng nói cuội, lão quăng ngươileech_txt_ngu đó bây giờ”
Họa Bình ôm thút thít, dám cự tuyệt thêm câu nào.
Thấyvi_pham_ban_quyen Hồ Đại Đaovi_pham_ban_quyen lại định ép thiếu niên gầy yếu kia xuống nước, Tô Niệm Ngữ vội vàng lên tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngăn : “Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại , dòng nước xiết, đứa trẻ này tuy biết bơi nhưng cơ thể quá gầy , e là xuống nước không lâu sẽ sức, chắc chắn không bơi được sang bờ bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu. Chi chúng ta đóng một chiếc bè đơn sơ, buộc dây thừng vào rồi từleech_txt_ngu từ chèo sang thì hơn”
Hồ Đại Đao lạnhbot_an_cap một tiếng: “Chưabot_an_cap nóibot_an_cap đến việc đóng bè tốn thời , cho dù bây giờ làm xong bè thì với dòng nước chảy xiết này, vừa thả xuống là bị cuốn đi ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bằng để người bơileech_txt_ngu qua còn đáng tin .”
Sau , hắn cười mỉa : “Nếu ngươi cũng có lòng tốt như phu quân ngươi, không nỡ nhìn chịu khổ, vậy tự mình xuống bơi đi.”
Tô Ngữ im lặng. Trong khôngbot_an_cap gian của không có áo phao, càng không cóleech_txt_ngu xuồng cao su hay công cụ vượt nào, có nàng lấy ra từ lâu rồi.
Nàng tiếng khuyên can cũng chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì không muốn nhìn thấy thương vong vô ích mà thôi.
Thấy Tô Niệm Ngữ không nói lời , Hồ Đại Đao lại khinh bỉ hừ một tiếng, quay sangleech_txt_ngu lệnh thuộc hạ ném thiếu niên kia xuống .
Quả nhiên, vócbot_an_cap dáng thiếu niênvi_pham_ban_quyen quá mảnh khảnh, vừa xuống nước đánh cho xiêu vẹo, thể hoàn toàn không bằng Mặc Từ Uyên. Chỉ sau, cậu bé đã bị dòng nước hất văng một tảng đá nhô lên ngất lịm đi.
Sắc mặt Hồ âm trầm, lòng phải kéo người lên, rồi lại chọn một người đàn ông trung khỏe ép xuống nước. Nhưng bơi không giỏileech_txt_ngu, xuống nước chưa được lâu đã sặc nước ngất , quả là thất bại.
Hồ Đạileech_txt_ngu Đao tức giận lôi , nhưng cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng đành thỏabot_an_cap . Con sông này qualeech_txt_ngu được, chi bằng ở bên bờ này bợ qua đêm. Nếu may mắn, vách gần đây không có đất rơi xuống, còn nếu không may thì chỉ đành cam chịu số phận.
Ngay khi mọi người đang thu dọn hành trang chuẩn bị nghỉ đêm dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân , Tô Niệm Ngữ chợt một con đang bay lượn trên trời, trong đầu nàng bỗng nảy ra một ý tưởng.
Tô Niệm Ngữ vội vàng tìm đến Ải Cá Tử, nói với hắn: “Ta nhớ từng nói có thể điều khiển loài chim thực hiện vài mệnh đơn giản. Ngươi có thể dẫn dụ quạ kia tới đây không? Hãy để nó mang theo dây thừng bay sang bờ bên kia, rồi quấn dây thừng vài vòng quanh thân cây bên đó, chúng ta có thể nương theo thừng bơileech_txt_ngu , như vậy sẽ an toàn hơn nhiều.”
Ải Cá Tử nhìn Niệm Ngữ chằm chằm, thầm kinh ngạc. anh bọn hắn đây chính là nhờ điều khiển chim chóc giúp cất giấu tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sản nên số tiền mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không bị quan sai tịch ngay từ đầu. Sau vì mạng bị đe dọa nghiêm trọng, hắn mới lấy phần lớn tiền bạc giấu đó ra hối lộ quan sai.
Tô Niệm Ngữ ngột hỏi như vậy, lẽ nàng đã biết rồi?
Thấy Ải Cá Tử im lặngbot_an_cap, Ngữ tưởng đòi lợi , nghĩvi_pham_ban_quyen đoạn nói: “Tiền ta xin ở trấn đó đều để trên người phu quân ta rồi, giờ còn một xu túi. Tuy nhiên, số lương khô mà những phạm nhân chia ta vẫn còn khá nhiều, thể đưa hết cho ngươi.”
tay nải, đưa những mẩuleech_txt_ngu lương khô bánh bao ngôbot_an_cap vừa lấy từ trong không ra cho Ải Cá Tử. Ải Cá Tử nuốt nướcvi_pham_ban_quyen miếng, hai em của mình.
Tô Niệm tiếp tụcvi_pham_ban_quyen thuyết phụcleech_txt_ngu: “Nghỉ ngơi ở bờ bên toàn hơn , ngươi không chỉ là đang giúp mọi người, mà còn là đang tự giúp chính mình.”
Cuối cùng, Ma Tử Kiểmleech_txt_ngu gật đầu với Ải Cá Tử, lúc này hắn ý thử một .
Ải mất nửa canh giờ mới dụ được con quạ hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống. Hắn thì thầm hồi lâu rồi mới buộc một thanh gỗ chắc vàobot_an_cap đầu dây thừng, huy con quạleech_txt_ngu quắp thanh gỗ bay sang bờ kia. Chỉ thấy nó quắp sợi dây buộcbot_an_cap thanh gỗ quấn vài quanhbot_an_cap thân cây đối diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cuối cùng cài ngang thanh gỗ vào chạc câyvi_pham_ban_quyen, sợi dây liền đượcleech_txt_ngu cố chắc .
Ải Cá Tử vội vàng báo tin đám Hồ Đại Đao, cũng không quên tranh côngvi_pham_ban_quyen cho .
Hồ Đại vẫn còn ghi hận việc ba anh em Ảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cá chết ngựa của mình, chỉleech_txt_ngu hừ lạnh một tiếng rồi để những người biết bơi bám dây thừng qua trước. khi sang được bờ bên kialeech_txt_ngu, thắt mộtbot_an_cap nút chết đề phòng thanh bị gãy người qua bị nước .
như vậy, mọi người gần một canhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang bờ bên kia. Địa này rộng nhiều, không cần lo lắng đất đá trên núi lăn xuống làm bị thương.
Mọi bắt đầu đi nhặt củileech_txt_ngu, nhóm từng đống lửa lớn, năm ba người quanh bắt đầu hơ khô quần áo ướt.
Tô Niệm Ngữ cũng ngồibot_an_cap bên đống lửa, trong đầu toàn là hình ảnh Mặc Từ bị cuốn đi. Tuy thời gian và Mặc Từ Uyên thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự ở bên nhau khôngvi_pham_ban_quyen dài, nhưng nàng hắn là một người tốtvi_pham_ban_quyen bụng, lương thiện cuối lại hại chết .
Nàng dài, đi tới bên cạnh Hồ Đại Đao: “ đại , phu ta bị nước lũ cuốn trôi, tuy này không thể trách ai, sao cũng tình thâm, có thỉnh cầu quan binh quanh đây ra mặt tìm kiếm thi thể của huynh ấy không, để huynh ấy mồ yên mả đẹp.”
Hồ Đại Đao cũng đang mặt mày rũ, đây là phạm yếu triều ra lệnh giữ ngặt, vậy mà quãng đường được một Uyên đã , hắn về chắc chắn sẽ bị khiển trách.
Hắn bội phẩy tay: “Được rồi, ta sai người đi tìm. Thân trượng phu ngươi không thường, luận thế nào, sống phải thấy người, chết phải thấy ”
Có này, Tô Niệm Ngữ mớibot_an_cap yên tâm đôi chút.
và Mặc Từbot_an_cap Uyên dù sao cũng có một đoạn duyên phận, việc có thể làm cho hắn cũng đến nhiêu thôi.
Nhưng cuộc đối thoại của hai người đã bị Mặc lão thái thái ngồi gần đó nghe thấy. Bà ta vừa mới tỉnh lại sau cơn ngất xỉu, thấy người đã được sông, cứ là Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyên đã thuận lợi đưa cả nhà sang . Nhưngvi_pham_ban_quyen sauvi_pham_ban_quyen khi qua tới lại không thấy bóng dáng con trai đâubot_an_cap, bà ta còn tưởng hắn đi nhặt củi.
Nào lại nghe Tô Niệm Ngữ nói con trai mình lũ cuốn trôi, còn muốn binh đi tìm xác.
Mặc thái thái lập tức phát ra tiếng gào khócleech_txt_ngu đau đớn, lao túm chặt lấy tay Niệm Ngữ, lớn tiếng chất vấn: “Ngươi… ngươi vừa nói cái gì? Con trai ta làm sao? Sao nó có thể bị lũ cuốn trôi được? Con ta chắc chắn vẫn còn sống, nhất địnhvi_pham_ban_quyen ngươi đang nguyền rủa nó”
Những ngón tay ráp gầy guộc của Mặc lão thái thái bópbot_an_cap cánh tay Tô Niệm Ngữ , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng vẫn cắn răng chịu đựng, không lập bà ta ra.
Nàng có thấu hiểu nỗi đau mất con của Mặc lão thái thái, chỉ đành dài một tiếng:
“Mặc lão thái , ta không trù ẻo hắn, Mặc Từ Uyên thật sự đã chết . Bà… nén bi thương đi”
“A Ta không tin trai ta saobot_an_cap thể chết được? Nhất địnhvi_pham_ban_quyen là các ngươi hợp mưu lừa tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hu hu hu Con trai ta bao năm qua cầm quân đánh giặc, vàoleech_txt_ngu sinh ra tử đều đã vượt qua được, sao có thể chết dễ dàng như được Ta không tin”
Trên bãi đất trống bên bờ sông, chỉbot_an_cap còn ngheleech_txt_ngu thấy nước rách thỉnh thoảng vang lên và tiếng khóc xé lòng Mặc lão thái .
Họa Bình khóc đến đỏ mọng mắt, chỉ có thể lần này đến lần khuyên nhủ Mặc lão thái thái, giữ gìn sức khỏe, nén đau thương mà về trước.
Hồ Đại Đao bị tiếng khóc làm cho phiền lòng, nhưng dẫu sao cũng cho cảnh Mặc lão thái thái người đầu bạc tiễn kẻ đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xanh nên không hềvi_pham_ban_quyen quát mắng bà.
Đám người Tô gia đang co rùm lại trong góc lại từng đắc ý trên đau của người , giọng bàn tán.
“Hừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đángleech_txt_ngu Niệm Ngữ trước đây chẳng phải cậy có Mặcleech_txt_ngu Từ Uyên lưng nên tháo, sai bảo chúng ta đó sao? Lần này Mặc Uyên rồi, xem nó còn lên mặt được thế nàovi_pham_ban_quyen nữa?”
“Cứ nhìn Tô Niệm Ngữ với lão thái bà nhàbot_an_cap họ Mặc và con bé nha hoàn kia kìa, không có đàn ông bảo , trên đường này chẳng phải sẽ bị người tabot_an_cap bắtvi_pham_ban_quyen nạt đến chết Sớm muộn cũng có ngày Tô Niệm phải quỳ gối bò về cầu xin chúng ta”
“Nó hại chúng thảm hại thế này, cho dù nó có cầu xin, chúng ta cũng không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó biết quả của việc chúng ta lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nàoleech_txt_ngu.”
Người Tô giabot_an_cap vừa xuýt xoa thương vẫn ỉ đau, vừa lộ vẻleech_txt_ngu đắc chí.
Cứ như thể bọn đã nhìn thấy cảnh Tô quỳ xuống cầu xin mình tha thứ vậy.
Mấy ngày bị đánh, lại bị cắt phần lương thực, người Tô gia chỉleech_txt_ngu có thể lén lút nhờ vả những phạm nhân đi cùng, họ đưa thảo dược còn dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại để cưỡngleech_txt_ngu máu thươngleech_txt_ngu; họ lại thấy những phạm nhân vào rừng đào rau dại lót dạ nên cũng đi theo, nhờ thế mới chưa chết đói.
Mặc lão thái thái có lẽleech_txt_ngu thậtbot_an_cap sự đã chịu quá lớn, bà ngồi bên bờ sôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc một hồi lâu, nhiên ánh mắt đờ đẫn, giống như sực nhớ ravi_pham_ban_quyen điều gì đó, phắt đi về phía Tô Niệm , dùng sức kéo tay nàngleech_txt_ngu, lẩmvi_pham_ban_quyen bẩm thần kinh chất: “Con trai ta mất , hương hỏa nhà họ Mặc đứt đoạn. Lúc quán trọ, ngươi luôn ở chung phòng với con trai ta, nói không chừng ngươi đã của nhà họ chúng ta rồi Niệm Ngữ, ngươi địnhvi_pham_ban_quyen phải đứa bé này nối dõi tông đường cho nhà họ Mặc ta”
Tô Niệm Ngữvi_pham_ban_quyen sững người lại, mới phản ứng kịp, lão thái tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hề biết mấy ngày trước Từ Uyên ngủ ở bên ngoài quán trọ, căn không hề chung phòng với nàng.
Nàng nhìn Mặc lão thái thái với tạp, nàng thấu hiểu trạng đau buồn vì mất con của phương, nhưng nàng căn bản không thể mang thai, thay vì dùng lời nói dối thiện ý đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an ủi Mặcvi_pham_ban_quyen lão thái thái, chi bằng bây giờ nói rõ ràng luôn, tránh để này hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng .
Nàng dùng sức rút về: “ lão thái thái, bàvi_pham_ban_quyen lầm rồi, ta… không thể thai”
Mặc lão vẫn chằm chằm vào nàng: “Saovi_pham_ban_quyen lại không ? Ngươi chắnleech_txt_ngu có thai rồi, chỉ là bây giờ còn nên ngươi chưabot_an_cap thôi. Ngươi phải giữ lấy huyết mạch của nhà họ Mặc ta Niệm Ngữ, như ta cầu xin ngươi cần ngươi sinh bé này ra, ta nhấtbot_an_cap định sẽ phụng ngươi như tổ tiên.”
Họa Bình đối với Mặc lão thái cảm , thấy bà điên cuồng chấp vậy, trong lòng cũng không dễ chịu gì, sợ không nổi cú sốc phát điên, chỉ đành thuận lời bà: “Lão thái thái, người nói đúng lắm Tô Niệm Ngữ chắc chắn là có con rồi, người đừng vội, người bảo thaibot_an_cap mười tháng đó sao, kiểu thì cũng đợi mười tháng nữa đứa trẻ mới đờivi_pham_ban_quyen, định phải gìn sức khỏeleech_txt_ngu mới thể tận mắt thấy đứa bé đời chứ”
Mặc lão dường như bị thuyết phục, liên tục gật đầu: “Phải Ngươi nói Ta giữ gìn sức Mười thángbot_an_cap nữa đứa mới sinh ra mà Ta chờ được”
Vừa nói bà xuống cạnh Niệmbot_an_cap Ngữ, mắt luôn dán chặt bụng . Tô Niệmleech_txt_ngu Ngữ bị ánh mắtleech_txt_ngu đó nhìn đến nổi gai ốc, may mà sau Mặc lão thái thái thiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nàng vội chạy sang phía bênbot_an_cap kia tìmleech_txt_ngu một chỗ nghỉbot_an_cap .
xảy chuyện ngoài ý muốn nên Hồ Đại Đao thể không dừng lại thêm một ngày, sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc hạbot_an_cap lừa đến dừngleech_txt_ngu chân tiếp theo của quan binh để , nhờ bọn họ người dọc hạ lưu vớt xác Mặc Uyên.
Do thân phận của Mặc Từ biệt nên quan binh đóng giữ tuy mấy bằngbot_an_cap lòng nhưng ngườileech_txt_ngu đileech_txt_ngu ở hạ lưu.
Viên đội trưởng của trạm chân thấy các phạm nhân cứ ngồi không bờ sông chờ đợi, lập tức sa sầm mặt chỉ huyvi_pham_ban_quyen: “Bao nhiêu người thế này mà cứ ngồi không ? Đi, chặtvi_pham_ban_quyen thêm ít cây gỗ qua đây, dựng một cây cầu đơn sơ trên sôngbot_an_cap, coi như là các ngươi tạo choleech_txt_ngu bá tánh một phương.”
Mấy ngày trước đã có tánh gần đó lên nha môn trên trấn chuyện , muốn huyện thái gia phái người đến sửa cầu, không làng đi lên họp đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đi đường rất xa. Huyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia chi tiền quản chuyện bao đồng này nên đẩy thẳng việc đám binh đóng giữ gần .
Viên tiểuvi_pham_ban_quyen đội trưởng cũng chẳng thiết tha gì việc , bèn sai người đi thúc giục bá tánh các lân cận gópleech_txt_ngu tiền sửa cầu, nhưng dân quanh đây đều , thúc giục mấy ngày cũng chẳng được mấy đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không kiếm chác được gìvi_pham_ban_quyen nên hắn cứ cố tình hoãn phái người đibot_an_cap sửa.
Lúc này có sẵn nhiều lao động miễn phí như vậy, không tậnleech_txt_ngu thì phải quá lãng phí sao?
Các phạm nhân đều vẻ khó khăn họ không có quyền từ chối, chỉ có thể lời tiểu trưởng.
Tô Niệm Ngữ cũng theo đoànbot_an_cap người vào rừng đốn , người bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ép làm việc nên không mấy tích cực. vị của Hồ Đại Đao khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viên tiểu trưởng kia đươngvi_pham_ban_quyen nhiên phải ngoãnvi_pham_ban_quyen nghe theo sắp xếp, taybot_an_cap lăm dài liên tục tuần tra thúc giục mọi người động tác nhanh nhẹn lên, cố gắngbot_an_cap trong hôm nay dùng dây và gỗ dựng cây cầu.
nhân sợ bị đòn nên chỉ tăng tốc việc.
Chẳng mấy , Cá lút lại gần Tô Niệm Ngữ, hạ thấp giọng nói: “Tô cô nương, lúc nãy chúng tôi bắtleech_txt_ngu được con rừng, látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa xong sẽ chia cho cô ít. quân của cũng là do vận khí tốt, cô cũng đừngvi_pham_ban_quyen quá ”
Tô Ngữ lùi lại một bước, nhìn Ải Cá Tửleech_txt_ngu với ánh đầy phòng bị: “ ơn, nhưng không cần đâu, ta ănleech_txt_ngu không nhiều, lương khô mỗi ngày là rồi.”
Hiện giờ Mặc Từ Uyên đã chết, nàng không muốn có bất kỳ liên hệ nào với ba ngườibot_an_cap Cá Tử nữa, kẻ này đều không phải hạng lương thiện gìleech_txt_ngu, biết nào đó cắn nàng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miếng.
Ải Cá cònvi_pham_ban_quyen nói đó nhưng Mặc lão thái gần đó đã lập tức chạy tới, lạnh mặt chắn trước mặt Niệm , mắt nhìn hắn: “ gì? Có phải ngươi định đứa chào đời tabot_an_cap không? Mau đi đi Tránh xa con dâubot_an_cap cháu ta ra”
Ải Cá Tử thần của Mặc lão thái thái có chút không bình thường nên bặm môi, nhặt vớivi_pham_ban_quyen mà quay người đi chỗ khác.
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Niệm thấy Mặc lão thái thái như vậy, thần sắc có chút phức tạp nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không đính chính lại.
Vì đông cầu được dựng rất giản, cácvi_pham_ban_quyen nhân chỉ mất một buổi sáng là đã cây cầu tạm bợ bằng dây ván gỗ.
Hồ Đại Đao thấy họ việc nhanh nhẹn nên cũng khoái chia lương mọi người, hiếm hoi cho phép họ nấu cháo nóng để ăn.
Trong lúc cháo, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít phạm nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khát nước, cũng chẳng màng nước sông ngầu, thế tre nướcvi_pham_ban_quyen lã trực tiếpleech_txt_ngu.
Tô Niệm Ngữ vội cất tiếng cản: “Vẫn nên đun nước rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãy uống, nước sông thượng nguồn chảy xiết như , không biết đã cuốn trôi bao người và gia súc, nước này không sạch, cứ thế mà e sẽ nhiễm dịch bệnh.”
Mọi người lời Tô Niệm Ngữ, dù biết nàng nói có lýleech_txt_ngu, nhưng hiện tại nấy đều khát khô cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ, đợi nước đun sôi rồi nguội ít nhất cũng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất canh giờ.
nhân ôm tâm cầu may: “Chuyện này… trước đây quê tôi từng bị lũ lụt, uống vào cũng có sao đâu. Nước sông là chảy, dù thật sự có hay giabot_an_cap súc chết đuối thì cũng bị cuốn trôi xuống hạ lưu rồi, uống mộtvi_pham_ban_quyen chút chắc không vấn đề gì.”
“Tô cô nương, trước đây có lẽ cô trong điều kiện tốt, chưa từng sống thôn. Dân quê tôi đâu có cầu kỳ như vậy, ai nấy đều uống nước lã, chẳng mấy khi đặcvi_pham_ban_quyen biệt đun sôi để nguội mới uống.”
Tô Niệm Ngữ mày: “ khuyên các ngươi vẫn nên đun uống. Đường lưu đày gian khổ, một nước lã mà mắc bệnh thì sẽ lây lan. Cả quãng đường này thiếu thầy thiếu thuốc, làm sao các ngươi đảm bảo mình nhất định sẽ sao?”
Mọi người nghe xong, trongleech_txt_ngu lòng bắt đầu lắngleech_txt_ngu, cuối vẫn nghe theo đề nghị của Tô Niệm Ngữ, đun nước rồi mới uống.
Đến chiều, đám quan sai đi vớt xác phía hạ lưubot_an_cap đã quay , họ đều nói thi của Mặc Từ Uyên và người rơi nước kia.
Hồ Đại Đao đặc biệt Tô Ngữ qua giải thích hình. Dù Tô Ngữ là thê tửvi_pham_ban_quyen trên danh nghĩa của Mặc Từ Uyên, nhưng quan hai người vốn bình , nàng bèn gọi cảvi_pham_ban_quyen Mặc lão thái thái tới.
Nhưng tinh thần của Mặc lão thái thái đang rất đáng ngại, hễ nhắc thi thể của Mặc Từ Uyên là bà ta lại kịch liệt phản kháng, không ngừng lặp đi lại: “Không, con trai ta chưa chết Nó chỉ đi đánh trận thôi Qua ngày nữa là nó về Nó chưa chết Nó chưa chết”
Tình trạng của bà ta như vậy, Tô Niệm Ngữ cũng không thể ta quyết , chỉ đợi lúc tới Mạc Bắc ổn định xong xuôi mới lập Từ ngôi mộ di vật.
Đại Đaoleech_txt_ngu còn phải tường thuật chi tiết quá Mặc tử vongbot_an_cap, sau đó nhờ người biết chữ viết một bản công lên cấp trên. Ngay cả tiểu trưởng dẫn người đi vớt xác cũng phải viết một trình bày . Tuy làm vậy sẽ trách ít nhiều, nhưng dùbot_an_cap saoleech_txt_ngu đây cũng là tai nạn ngoài ý muốn, cấp trên sẽ không quá .
Xong xuôi các tục thì trời đã tối, người tiếp tục quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đêm bênbot_an_cap bờ sôngvi_pham_ban_quyen.
ngày hai bữa cháo trắng, nhân ăn không novi_pham_ban_quyen, nhưng thêm thức ăn thì buộc phải lấy tiền ra đổi. Thế nhưng phần lớn mọi đều không , chỉ mấy phạmbot_an_cap nhân trước đó ăn ở trấn trên, sau trừ tiền thuê nhà và chữa cho người thân thương thì vẫn còn dư lại một ít, bèn tiền một đĩa dưa từ chỗ quan sai.
Trong đó một người đàn ông trung niên xót vợ bị thương, định đổi chút thịt từ tay quan , tiền trên người đủ, chỉ có đề nghị thêm việcleech_txt_ngu để bù vào.
sai nghe xong liền cười lạnh một tiếng: “Bắt ngươi làmbot_an_cap việcbot_an_cap là lẽ đương nhiên, ngươi còn dám lấy đó ra mặc với lão tử? tiền này chỉ đủ mua dưa muối thôi, muốn ăn thịt thì phảibot_an_cap thêm tiền”
Vừa nói, hắn vừa giật lấy nhữngleech_txt_ngu đồng xu ngườileech_txt_ngu đàn ông, tùy tiện ném cho ông ta một đĩa dưa muối đen sì, ghét bỏ đuổi đi.
Tô Niệm có bạc, nhưng nàng không thể đổi vào lúc nàybot_an_cap. Một thịt khô trong tay quan sai không còn tươi, là mọi người đều không có tiền , nếu nàng làm chimbot_an_cap đàn thì rất bị để ý.
Không có Mặc Từ Uyên bảo vệ, nàng phải cẩn trọng gấp bội.
Cả ngày hôm nay Mặcvi_pham_ban_quyen lão tháileech_txt_ngu cứleech_txt_ngu bám sát không nửa bướcleech_txt_ngu, khiến Tô Niệm Ngữ chẳng dám lén lấy đồ ăn từ không gian ra, dù đói cũng phải .
Lão bà này tại thần không bình thường, người khác gì bà ta cũng lọt . Tô Niệm Ngữ dù bất mãn cũng chỉ có thểvi_pham_ban_quyen nén nhịn, thầm nghĩ đợi vài ngày nữa khi bà ta tự mình thông suốtvi_pham_ban_quyen thì sẽ không nhìn chằm chằm nàngleech_txt_ngu nữa.
Bỗng nhiên, tai nàng thấy tiếng thét thảm thiết. Tô Niệm Ngữ ngẩng đầu lên, phát hiện người đàn ông định mua thịt lúc nãy khôngleech_txt_ngu biết đã đắc tội quan thế nào mà phải chịu một roi điếng.
Người ôngvi_pham_ban_quyen vẫn không phục, nghênh cổ nói: “Dựa vào mà bán thịt choleech_txt_ngu kẻ khác, không bán cho ta? Ba tên Ma Kiểm kiabot_an_cap chẳng vào trấn xin tiền, trên người dù có tiền cũng chẳng được bao nhiêu, bọn chúng giết ngựa của Hồ đại nhân, thế mà sai gia người lại bán cho chúng mà không bán cho ta? Suốt quãng đường ta luôn thành thật nghe lời, việc gì cũng tranh lấy mà làm, xin sai gialeech_txt_ngu hãy rủ lòng , bán cho ta một ít thịt, một chút cũng được.”
quan sai hốt nhìn Hồ Đại , sau đó lớn tiếng quát tháo: “ nói nhăng nói cuội cái gì đó? Ta bánleech_txt_ngu cho bọn Ma Tử Kiểm từ bao giờ? Ngươi dám mở miệng vu khống quan triều đình, tin hay không lãovi_pham_ban_quyen tử chết ngươi ngay lập tức”
nói đến việc hắn thực sự không hềleech_txt_ngu lút dịch với ba người Tử Kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà dù kẻ đó có tìm đến thật thì hắn cũng dám bán. Ba kẻ đó đã đắc tội với Hồ Đại Đao, miễn được mạng nhưng Hồ Đại Đao vốn là kẻ có thù tất báo, cả quãng đường này chắc chắn hành hạ bọn bã.
Quan cũng ngu gì mà đi đắc tội Hồ Đại Đao vì những kẻ không liên quan.
người đàn ông trước mặt dám oan uổng mình, hắn không khỏi nổi trận đình.
Người đàn ông này không biết là ngốc hay bướng, bị đánh một roi vẫn không chịu đổi ý, trái lại càng hơn: “Chiều nay ta đã tận mắt nhìn thấy, ba em Ma Kiểm lén lút ăn thịt, ăn đến mức mỡ mồm. Nếu không phải do sai gia bán, vậy thì chắc là bọn chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã trộm thịt để ăn”
Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy có phạm nhân trộm thịt ăn, quan sai lập tức gọibot_an_cap Đại Đao đến, rồi ép hỏi người kiabot_an_cap rốt là chuyện thế nào.
Người ông kể lại những gì nhìn thấy. ra là ba người Ma Tử Kiểm săn được một gà rừng, lén trốn vào chia nhau ăn, mùi thịt thơm trên người bọn họ đãleech_txt_ngu bị người này thấy. Lúc đầu ông ta tưởng bọn họ mua thịt từ quan sai, giờ ngheleech_txt_ngu quanbot_an_cap sai định không bán, liền cho rằng thịt đó là do nhóm Ma Tửvi_pham_ban_quyen Kiểm trộm được.
Hồ Đại Đao không ấn tượng tốt với ba kẻ đó, nghe nói bọn chúng còn dám cắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tức chovi_pham_ban_quyen ba người Ma Tử Kiểm để tra hỏi.
Ba người Ma Tửvi_pham_ban_quyen Kiểmvi_pham_ban_quyen đồng thanh kêu oan: “Hồ đại nhân, các vị sai gia, chúng ta không trộm thịt, ta thật sự đã cải quy chính rồi, tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen làmleech_txt_ngu chuyện trộm gà bắt này đâu”
“Nếu các ngươileech_txt_ngu trộm thịt, vậy người ta lại nói thấybot_an_cap các ngươi nướng thịt ăn? Số từ đâu mà có? Còn không mau ra cho thật thà?” Hồ Đao căn bản không tin lời bọn .
“Đại nhân, chúng ta bị , là tình muốn hại chúng , đâu chính hắn mới làbot_an_cap kẻ trộm thịt, nên mới diễn trò vừa ăn cướp vừa la làng này.”
Ba Ma Tử Kiểm chết không thừa nhận, cònvi_pham_ban_quyen quay cắn ngược lại người đàn ông trung niên đã tố cáo mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Người đàn ông trung niên lạnh tiếng: “Nếu ta trộm được , việc gì phảibot_an_cap tốn tiền đi ? Chiều nay thấy rõ ràng, cácleech_txt_ngu ngươi chính là ănvi_pham_ban_quyen thịtleech_txt_ngu , đừng hòng chối cãi.”
Hồ Đại không hẳn tin tưởng người đàn ôngvi_pham_ban_quyen kia, chỉ là ta càng chán ba người Ma Tử Kiểm hơn. Thấy bọn chúng không chịu nói thật, ông ta định sai cho trận.
Ba Tử Kiểm sợ đến mức mặt cắt không còn máu, đành thành thật khai báo: “Bẩmleech_txt_ngu đại nhân, chúng không đồ. Bữa thịt chiều nay là ta tự đào bẫy săn được một con gà rừng, thật sự không phải trộm.”
Hồ Đại Đao nghe càng tức giận hơn: “Tốt lắm, ngày đầu xuất phát lão tử đã nói các rồi, tất vật tư mà phạm tìm thấy trên đường, bất kểvi_pham_ban_quyen là đồ haybot_an_cap đồ dùng, đều phải nộp tức Các ngươi được con mà dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lén lút giữ lại, rõ ràng là biết mà vẫnleech_txt_ngu phạm , tộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặng thêm một bậc Đánh Đánh thật mạnh cho ta”
Ba người bọn Ma Tử Kiểm dù có đến đâu cũng nhìn ra, Đao đơn làbot_an_cap chướng mắt bọn họ, kiểu gì cũng cớ để đánh cho một .
Để tự bảo vệ mình, Ma Tử khôngleech_txt_ngu thể không cúi đầu: “Đại nhân, chúng biết sai rồi Cầu ngài tha chovi_pham_ban_quyen một lần này, huynh chúng ta có kiếm được con mồi thứ thì cũng có thể kiếm được con mồi thứ hai. nhân ngài khai ân tha mạng, mấy huynh đệ chúng nhất sẽ nghĩ kiếm thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con mồi nữa cho ngài.”
Hồ Đại Đao nghe vậy mới bán tín bán nghi ra cho thuộc buông baleech_txt_ngu người ra, ánh mắt ngờ vực đánh giá: “Ngươi nói thật chứ? Các ngươi thựcvi_pham_ban_quyen có thêm mồi mới?”
Ma Tử Kiểm vội vàng gật : “Đương nhiên Cho mười gan cũng không dám lừa gạt nhân ngài Chiều nay ngài cũng rồi , là vị này của chỉ huy con quạ buộc dây thừng sang bờ kia, hắn biết chút thú ngữ, chúng taleech_txt_ngu dựa vào cái mới được con mồi.”
Ải Cá Tử cũng nói: “Đúng vậy đại nhân, đại ca tôi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đâu, chúng tôi sự có thể bắt con mồi, cầu xin khai ân, tha cho chúng tôi lần”
Hồleech_txt_ngu Đại Đao và đám quan sai đưa mắt nhìn nhau, đều lộ ra vẻvi_pham_ban_quyen hài lòng và mừng rỡ. Ba tên biết thú ngữvi_pham_ban_quyen chứng tỏ việc săn bắn đối với chúng vô cùng dễ , cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy này ở đây, dọc đường đi bọn họ sẽ không lo không có thịt ăn.
Đại Đao giả vờ suy nghĩ lát mới ra vẻvi_pham_ban_quyen ban ơn mà lên tiếng: “ tình các ngươi có này, ta tin một lần. Cóleech_txt_ngu không ít loài thú hay đi ăn đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vậy đêm nay ngươi đi kiếm một con về đây. Nếu thực sự bắt được, lỗi lầm trước đó của các ngươi sẽ được xóa bỏ, nhưng nếu không mang được thì mới nợ cũ tính luôn một thể”
Hắn giơ roi quất một trước mặt người, tiếng xé gió vang lên rợn người.
Ba người Ma Tử Kiểm sợ đến run lẩy , vội vàng vâng dạ. Dưới sự giám sátvi_pham_ban_quyen của tên quan sai, cả nhóm đốt đuốc tiến vàobot_an_cap rừng.
Tô Ngữ thu hết mọi chuyện vào mắt, trong lòng không khỏileech_txt_ngu rùng mình. Việc mình có gian tuyệt đối phải giấu cho thật kỹ, nếuleech_txt_ngu để đám sai này phát hiện, chắc chắn sẽ bị lột da chừng.
Sáng sớm hômvi_pham_ban_quyen , Tô Ngữ bị đánhleech_txt_ngu thức bởi tiếng chim kêu. mở mắt đã thấy cách đó không xa buộc một con chim sơn tước đang liều mạng vùngleech_txt_ngu , dường như muốn thoátleech_txt_ngu khỏi sợi dây để bỏ chạy, nhưng cánhbot_an_cap đã bị cắt mất một nửa nên không cách nàoleech_txt_ngu bay được.
Hồ Đại Đao ngáp ngắn ngáp dài đứng dậy, nhìnbot_an_cap thấy con sơn tước bị buộc đó liền lộ vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chê bai, với babot_an_cap tên Tử Kiểm tiều tụy, buồn ngủ đến không mở nổi mắt: “Các ngươi bận rộn cả mà chỉ kiếm được cái thứ nhỏ xíunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này thôi sao, không đủ nhét răng”
Săn vốn dĩ phải dựa vào vận khí, ba người Ma Tử Kiểm vất cả đêm cũng chỉbot_an_cap miễn cưỡng bắt được một con sơn tước nhỏ, nghĩ bụng dù saovi_pham_ban_quyen cũng có để giao nộp, nào ngờ Đại Đao lại không hàivi_pham_ban_quyen lòng. Trong lòng ba người đều bốc hỏa, hận thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lao vào đánh cho hắn một trận, bọn họ không gan đó.
Chỉbot_an_cap thể cười nịnh nọt: “Đại nhân, qua là do chúng ta vận đen, hôm khác huynh chúng ta nhất định sẽ kiếm cho ngài con rừng thật lớn.”
Đại Đao bấy giờ mới hài lòng gật đầu: “Hừ Đây các nói đấy, đêm nay định phải đi săn tiếp, cố màbot_an_cap mang nhiều mộtvi_pham_ban_quyen chút, nếubot_an_cap thì trách ta không kháchbot_an_cap khí”
sơn tước kia tuy nhỏ nhưng là thịt, đợi đến trưa nấu một nồi thịt chia cho huynh đệ cùng húp, ít nhiều cũng chút mùileech_txt_ngu vị.
Hồ Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đao tính tình nóng nảy, áp đặt, nhưng biết dẫn dắt đám thuộc hạ này không thể chỉ dựa vào quyền ép buộc, thỉnh thoảng vẫn phải cho bọn họ chút ngon ngọt.
Quả nhiên, những quanleech_txt_ngu saivi_pham_ban_quyen còn lại nghe Hồ Đao nói trưa nấu canh thịt và sẽ chia họ một phần, tên qua đi canh chừng bọn Ma Tử Kiểm cònbot_an_cap được chia nhiều thịt hơn, bọn họ càng thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm phục khẩuvi_pham_ban_quyen phục Hồ Đại Đao.
Chỉ có người Ma Kiểm là nhất, thức trắng đêm, ngủ không ngon đã đành, đến một miếng canh thịt cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được , lại còn phải nhịn ngủ mà lên đường. Cả hận không thể nhắm mắt mà đi, nhưng đoạn đường này không hề bằng phẳng, sảy một chútvi_pham_ban_quyen ngã thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay, nênleech_txt_ngu chỉ dậy tinh thần mà đivi_pham_ban_quyen tiếp.
Ải Cá Tử vừa ngáp vừa nàn với hai huynh đệ: “Đều tại phế vật chết tiệt hômleech_txt_ngu qua, phải đi lẻo với quan thì huynh đệ mình đâu có phải chịu thế này. Hay là chúng ta tìm cơ hội dạy tên phế vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóvi_pham_ban_quyen một bài học”
Đà Bối Nam, người gọi là đệ, cũng hằn học : “Tên phế đó chẳng phải rất quý báu con của hắn sao? Dù con mụ đóleech_txt_ngu cũng bị thương nặng như vậy, chúng ta chỉ cần âm thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoạnleech_txt_ngu là mụ ta không sống nổi. Hay là lát nữa lúc nghỉ ngơi, chúng ta cứ”
Đà Bối Nam vẻ hung ácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, áp hai lại như hình lưỡinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đao rồi làm động tác cứa cổ.
Ải Cá Tử đang định gật đầu nghe thấy Ma Tử Kiểm cười một tiếng: “ ngươi tưởng mọi chuyện đềubot_an_cap do tên phếvi_pham_ban_quyen vật tiệt đó ra sao?”
Ải Cá và Đàvi_pham_ban_quyen đều ngẩn người: “Đại ca, ý huynh là sao? Đêm qua rõ ràng hắn chỉ điểm chúng ăn vụng nướng, không phải hắn hại thì ai vào đây nữaleech_txt_ngu?”
Ma Tử Kiểm khinh bỉ liếc nhìn hai người, giọng đầy chê bai: “Đã bảo các ngươi động vào không nghe Ta hỏi các ngươi, chuyện lão biết dùng thú ngữ để săn bắn, ngoài chúng ta ra thì còn nữa?”
Ải Cá Tử đầy vẻ khó hiểu: “Ngoài chúng ravi_pham_ban_quyen thì chỉbot_an_cap cóleech_txt_ngu Tô nương và trượng phu nàng biết thôi, nhưng trượng phu nàngvi_pham_ban_quyen ta chết rồi, lẽ là Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nương muốn hại ta? Chuyện này không khả quan , Tô cô nương đã giúp chúng ta bán con , đưa hết tiền cho chúng ta nữa. Hơn nữa, chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận hợpbot_an_cap tác ? Nàng ta trị thương cho ba huynh đệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, dạy nàng ta thú ngữ, nàng ta không có lývi_pham_ban_quyen gì để ra tay với chúng ta chứ?”
“Hừ, nói ngươi là đầu quả không sai Ngươi mở miệng ra là câu Tô cô nươngbot_an_cap, hai câu Tô cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương, chẳng là thấy người ta chút nhan sắc, lại vừa mới chồng nên tưởng có cơ hội xơ múi saoleech_txt_ngu? ngươi khôngleech_txt_ngu nhìn lại xem, người ta có thèm liếc mắt nhìn ngươi cái nào không? Ngươi hăm hở chạy đến kể với nàng ta chúng được rừng, người tabot_an_cap chẳng không cảm kích mà còn quay đầu liền đứng chúng ta.”
Vẻ mặt Ma càng khinh bỉleech_txt_ngu.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay