NỮ THẦN Y XUYÊN VỀ NĂM 70 BỊ NHÀ CHỒNG GHÉT BỎ CÔ QUYẾT TÂM LY HÔN CHỒNG QUÂN NHÂN VÀ TỰ NUÔI CON

Mây Mây Story full 02/02/2026 420 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Người đời cười chê cô ngu ngốc khi từ bỏ vinh hoa phú quý để gả cho một người lính tàn phế, tương lai mù mịt. Nhưng họ đâu ngờ, đó chỉ là màn mở đầu cho một ván cờ lớn!Nắm trong tay y thuật thượng thừa, cô từng bước chữa lành đôi chân cho chồng, biến “phế nhân” trong mắt thiên hạ trở lại thành người đàn ông quyền lực nhất.

NỮ THẦN Y XUYÊN VỀ NĂM 70 BỊ NHÀ CHỒNG GHÉT BỎ CÔ QUYẾT TÂM LY HÔN CHỒNG QUÂN NHÂN VÀ TỰ NUÔI CON cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tần Thù chợt nhận ra chuyện này tổn thương đàn thế nào, sắc mặt cô dịu lại, khẳng định chắc : “Uống thuốc một là anh sẽ bình trở lại.”
Tai Chi độngvi_pham_ban_quyen đậy.
Tần nén cười: “Nhưng mà, anh thương tổn đến gốc rễ” Cô cố tình lại, thấy tai anh lại động đậy, bèn tiếp: “Sau khi khỏi , cho dù chỗbot_an_cap đóvi_pham_ban_quyen có sung mãn đến mấy thì anh cũng không thể có con được nữabot_an_cap.”
“Tại sao?” Mày Tạ Lan Chi nhíu .
“Nội thươngbot_an_capvi_pham_ban_quyen ngoại thương chồng chéo suy yếu tế bàobot_an_cap nguyên, gây di thểvi_pham_ban_quyen đảo ngược.”
Trừ khi Tạ Lan may mắn gặp được người có “Thiên sinh dựng thể”.
Ngườibot_an_cap phụ nữ chất này sở hữu khả năng phục hồi tế bào nguyên, ngàn vạn ngườileech_txt_ngu mới có một. thể chất này không thể nhìn thấyvi_pham_ban_quyen bằng mắt thườngvi_pham_ban_quyen, chỉ có thể xác nhận qua chuyện chăn gối. Một người đàn chạm vào họ, họ sẽ lập tức thụ thai.
Biết mình sẽ tuyệt tự, Tạ Lan Chi trầm mặc hẳn.
Tần Thù quan sát sườn mặtvi_pham_ban_quyen anh, đổi giọng: “Tạ Lan , anh biếtvi_pham_ban_quyen, tôi đến đây là để thực hôn ước của ông nội tôi và . Nếu không muốn cướibot_an_cap, tôi cho rồi về quê, chứ không phải để anh sắp đặt cuộc đời tôi. Đừng nói tôi không lo chuyện chồng con, ai thèm lấy, tôi cũng sẵn sàng ở vậy đời.”
Đây là nghĩ thật lòng của Tần Thù. phải vì hôn ước, cô thà độc thân hơn.
“Khụ khụ!”
Lan Chi định nói gì thì ho sặc sụa. Anh bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chấp châm , dậy nắm chặt tay Tần Thù.
“Tôi không khụ khụ không phải không cưới cô, là sợ sợ cô sẽvi_pham_ban_quyen hối hận!”
Giọng nói quãng, gấp gáp đầy vẻ cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
“Anh đừng nói nữa!” Tần Thù ấn tay lên đạo ở ngực anhbot_an_cap xoabot_an_cap . Cơn ho lập tức dịu đi.
“Tôi cái gì?”
Kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước vớ phải thằngleech_txt_ngu cha Dương Vân Xuyên lợm cô còn nhịn . Tạ Lan Chi là cổ chất lượng cao thếvi_pham_ban_quyen , dù cóleech_txt_ngu đồng dị thì vẫn lãi to!
Tạ Lan Chi ngực phập phồng: “Hối hậnleech_txt_ngu vì gả một phế nhân.”
Trời ạ, người đàn ông sao mà biết nghĩ cho người khác thế! Cô chỉ muốn ké cái thuyền lớn nhà Tạ thôi .
Tần Thù mắt lóe lên, đổ vạ ngược lại: “Rõ ràng là anh nghi ngờ y thuật của tôi.”
“” Lan Chi chột dạ.
“Nếu tin tưởng tôi, anh đã thiệu người đàn khác cho .”
“” Tạ Lan Chi cứngbot_an_cap họng.
Tần Thù đứng dậy đi cửa: “Tôi về xem ấm thuốc sắc anh đây, anh suy nghĩ cho kỹ đi.”
Suy nghĩ gì? Hôn sự rốt cuộc có kết hay không?
Tạ Lan nhìnbot_an_cap theovi_pham_ban_quyen bóng cô, ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. Một khi đã kết hôn, Tần Thù sẽ không đường lui. Gia phong họ Tạ không có ly hôn, có góa bụa.
“Cả đời , cô cũng nguyện ý gả cho tôi?”
Trong phòng bệnh vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên câu hỏi kỳ nghiêm túc của Tạ Lan Chi.
“Tôi từ đến cuối chưa bao giờ nói là không cho anh.”
Thù dừng bước, không quay đầu lại nói vọng lại.
mở bước , ngửi thấy mùi hương thuộc trong không khí. Là mùi kem tuyết Lan loại phẩm thịnh hành cả thế nay, mùi thơmleech_txt_ngu nồng nàn pha chút nhẹ.
Một bóng dáng nhắn mặc mi trắng mất góc hành .
Tần Thù mắt, đoán vừa có ngườibot_an_cap nghe lén. Cô khép cửa lại, nhanh chóng rời đi.
Không lâu sau, A Mộc Đề hai bộ đăng ký kết hôn quay lại. Tạ Lan Chi thay đổi hẳn thái độ, chủ hỏi han thủ tục, rồi sai A Mộc Đề về bảo Tần Thù mang đủ giấy tờ đến.
tiếng sau.
Tần Thù xách liễn thuốc quay lại, hânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoanleech_txt_ngu nhận hai kết hôn trông như giấy khen.
“Chúc mừng đồng chí Tạ và đồngleech_txt_ngu chí Tần đã nên duyên vợ chồng.”
Tần Thù móc trong túi ra nắm sữa Đại Thỏ mời hai cán bộ. Thời buổi này kẹo là củavi_pham_ban_quyen hiếm. Đây là kẹo lấy ở đầu giường Tạ Lan , định để anh ănbot_an_cap sau khi uống thuốc đắng.
Tiễn khách xong, Tần Thù lại thì thấy hai tờ hôn trên bàn đã cánh bay. Tạ Lan Chi thì đangleech_txt_ngu nhìn cửa sổ vẻ mặt vô tội.
Tần Thù thuốc ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bát: “Uống thuốcleech_txt_ngu thôi.”
Trong anh uống thuốcbot_an_cap, cô bâng quơ : “ kết hôn đâu rồi anh?”
Tạ Lan Chi khựng lại một nhịp rồi tiếp tục uống thuốc tỉnh bơ.
Tần Thù thở dài giả tạo: “Nghe nói lúc ly hôn mà không có giấy kết hôn phải đi làm lại đấy, anh ?”
khụ!” Tạ Lan sặc thuốc.
“Từ từ thôi, ai !” Tần vỗ cho anh.
Chi ho mãi mới dứtvi_pham_ban_quyen, mặt nhìn cô: “Vừa mới lĩnh chứng cô nghĩ đến chuyện ly hôn? Kết không phải trò , chúng phải thực hôn nhân đến cùng!”
Nhìn vẻ mặt chính trực lẫm liệt khác hẳn sự do dự lúc trước củavi_pham_ban_quyen anh, Tần bật cườibot_an_cap.
Cô cười đầy , giọng điệu trêu chọc: “Không biết là ai lúc trước làm như cưới tôi thì thiệt thòi lắm, sống chết đi đăng ký ấy nhỉleech_txt_ngu?”
Lan Chi ngẩn ngơ nhìn nụ cười rỡ phong tình của cô, yết hầu , giọng : “Kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải chuyện con nít, cần cân nhắc kỹ. Tôi không muốn sau này cô hối hận hay tiếc nuốibot_an_cap vì lựabot_an_cap chọn .”
Tần Thù cười títbot_an_cap mắt: “Anh tâm lý phết nhỉ.”
Lan Chi ho khẽ: “Cô hiểu .”
đàn ông này có vẻ hơi “ngầm” nha.
Tần Thù chìa tay ra chồng mới : “Vậy thì, ông à, quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn nhé.”
Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn vào mắt Tạ Chi, tim anh lỡ một nhịp. Ma xuivi_pham_ban_quyen thế nào anh nắm lấy bàn tay , những ngón tay chai sạn vô thức vuốt ve vài cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mềm , trơn láng, y như cái bánh bao vừa ra lò. Chưa đến giờ Tạ Lan Chi lại thấy đóibot_an_cap rồi.
Tần Thù gãi nhẹ vào bàn tay anh, ranh : “Sướng ? Trơn không? Thích ?”
Cái gãi nhẹ ấy như lông trêu chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trái tim người đàn ông. Tạ Lan Chi giật mình rụt tay , tay lên ho che giấu sựleech_txt_ngu bối .
Lần đầu nắm tay phụ nữ, tai Tạ đoàn trưởng đỏ như sắp nhỏ raleech_txt_ngu máu. nhìn mấy cây kim trên chânvi_pham_ban_quyen, lảng sang chuyện khác giọng run run:
“Hình như đến giờ kim rồi.”
Tần Thù liếc vết thương rỉ máu trên anh, còn lại: “Anh nốt đibot_an_cap rồi tôi kim.”
Nắng ấm chiếu , tạo nên bầuvi_pham_ban_quyen không khí ápvi_pham_ban_quyen. Tần Thù rút kim xong, móc trong túi ra viên sữa cuối cùng.
“Thuốc đắng, ăn viên cho ngọt miệng.”
Tạ Lan viên kẹo lòng bàn , giác bị coi làleech_txt_ngu con vậy. Thấy anh không cầm, Tần Thù nhét luôn vào tay anh: “Kẹo lấy ở đầu giường anh đấy, yên tâm mà ănvi_pham_ban_quyen.”
Tạ Lan Chi ngẩng phắtleech_txt_ngu , giọngleech_txt_ngu trong trẻo hỏi: “Cô ngủ tôi à?”
“Chứ sao nữa, chẳng lẽbot_an_cap ngủ ngoàibot_an_cap sân?”
Tạ Chi không hề nhắc đến trống bên cạnh. Trong đầu anh giờ toàn là hình ảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Thù ngủ trên giường mình, gối đầu lên gốibot_an_cap mình, đắp chăn của mình. Không biết một tháng không về, trên giường lưu lại hơi thở của anh không. có bị ám mùi hương thanh khiết cô không?
Tần Thù ôm liễn thuốc dặn dò: “Từ ba bữa cơm của anh tôi bao thầu, nước ra ăn lung tung.”
Tạ Lan Chi phản ứng chậmleech_txt_ngu chạp: ” Được.”
“Tôi về đây.”
“Ừ.”
Tần Thù đi rồi, Tạ Chi mãi vẫn chưa hoàn hồn. Timbot_an_cap đập nhanh không kiểm soát, cảm giác khô nóng trong lòng không xua đi .
Lúc này anh mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm giác mình đã cưới vợ. Và trong lòng bỗng trào dâng khát mãnh liệt mau chóng khỏi bệnh.
Tối hôm đó.
Tần Thù lại mang cơm . Ăn xong uống thuốc xong, lúc cô xách đồ ra về thì bị lại.
“Tần Thùbot_an_cap!”
“Sao ?”
Lan Chi nói: “ nóc tủ áo trong phòng ngủ có một tấm chănvi_pham_ban_quyen tằm, trong lớp lót của chăn có cái , bên lương, phụ cấp của tôi và nhà gửi lên cùng ít lương thực. Giờ chúng ta là vợ chồng, chi tiêu ăn uống của tôi đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do cô lo, tiền trong nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng nên để cô quản.”
Tần mày: “Được, tôi biết rồi.”
Người đàn ông hiểuleech_txt_ngu chuyện thế này, khó mà không thích cho được.
Lan Chi bồi thêm: “Cái chăn tơ đó đông ấm hạ , là mẹ mang Hương Cảng về, đắp thích , buổi tối ngủ cô nhớ lấy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đắp.”
Tần Thù cười: “Đồ quý mà anh cũngvi_pham_ban_quyen nỡ à.”
Thời này chăn tơ tằm chỉ là hàng giá thậtvi_pham_ban_quyen mà còn làm thủ công, đắt đỏ vô cùng.
Ánh mắt Tạ Lan chạm vào đôi mắt cười như biết phóng điện của cô, tim anh như điện giật. Anh đi, chậm nói:
“Cô là vợ tôi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Tần Thù một giây, rồi đáy ngập cười.
“Biết , cảm ơn ông xã nhéleech_txt_ngu.”
Tiếng “ông xã” ngọt xớt khiến tai Tạ Chi đỏ bừng.
bộ dạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen của người đàn ông, Thù vui vẻ ra về.
Về đến nhà, cô bắc ghế trèo lên , lôi xuống tấmbot_an_cap chăn tơ tằm mát .
“Bộp!”
Một cái túivi_pham_ban_quyen khá nặng từ trong chăn ra. Tần Thù cúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không khỏi ngẩn người.
Từ cáivi_pham_ban_quyen túi rơi dướileech_txt_ngu đất, cả chục xấp tiền “Đại đoàn kết” mới cứng cùng đủ loại lương thực hoa cả mắtvi_pham_ban_quyen tràn ra ngoài.
Chỉ riêng tiền mặt, nhìn sơ qua cũngvi_pham_ban_quyen phải trên cả vạn tệ. Chưa kể phiếu vải, phiếu thịt, phiếu , phiếu rượu không đếm .
Đây là tiền và phụ cấp mà Tạ Chibot_an_cap nói đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ? phải hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá rồi không?
Tần Thù , đặt tấm chăn lên giường rồi cái túi lên, dốc hết đồ bên trong ra.
Xoảng!
Một chiếcvi_pham_ban_quyen hồ vàng và miếng bội biếc kẹp giữa rơi ra.
Tần Thù chằm chằm hai món này, lại đơ hai.
Có cả phỉ thúy Đế Vương Lục?
gia kiểu này!
riêng hai món này thôi đủ nuôi thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc Sơn trong hai năm.
Thù riêng đồng hồ và ngọc bội sang mộtbot_an_cap bên, bắt đầu đếm số và phiếu trảivi_pham_ban_quyen đầy nửa giường.
mặt tổng là một vạn ba nghìn tám trăm mươi sáu tệ ba hào xu.
Phiếu lươngvi_pham_ban_quyen thực có cảvi_pham_ban_quyen trăm tấm, bao cả những loại phiếu xa xỉleech_txt_ngu của thời đại này như phiếu đạp, phiếu đồng hồ, đồ điện gia dụng.
Tần Thù hít sâu một , có một định nghĩa mới về gia thế Lan Chi. không hổ danh là gialeech_txt_ngu đình “cổ phiếu ”.
Tần Thù lấy một ít phiếu lương thực và tiền lẻ để chi , số còn lại cất hết vào túi rồi nhét lại vào lớp lót chăn bông quần .
Tạ Lan Chi chỉ là chồngvi_pham_ban_quyen trên danh nghĩa, cô tự thấy không có tư cách để xài số tiền lồ này.
Đêm , Tần nằm trên chiếc vẫn còn vương vấn hơi của Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chi, đắp tấm chăn tơ tằm mềm mại, tận hưởng giấcleech_txt_ngu ngủ êm ái lụa.
Nhưng cô cứ trằn trọc mãi không ngủ được, trong lòng như có mèo cào.
Đột nhiên, Tần Thù dậy, kêuleech_txt_ngu lên quái : “Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chứ, Lan Chileech_txt_ngu bị điên à!”
Càng thấy sai sai, cảm giác Tạ Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chi đang tiền tài để dụ dỗ vậy.
Thời này mà “hộ vạn tệ” thì oách lắm, tương đương với cả triệu tệ đầu thế kỷ 21 chứ đùa. Chưa kể đến sấp phiếu còn quý hơn vàng kia . Đồng chí nàobot_an_cap mà chịu nổi thử thách cam go này chứ!
Kiếp Tần Thù lăn lộn bao , nếm đủ đắng cay chật vật leobot_an_cap lên cao nhân , gian nan không kể xiết. Nếu có số tiền khổng lồ của Tạ Chi, cô đi được bao nhiêu đường vòng.
Tần Thù có chútvi_pham_ban_quyen rung động rồi.
ảnh thân hình hoàn hảo caobot_an_cap mét chín, vai rộng thon của Tạ Lan Chi lướt qua trước mắt cô.
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được!
Người đàn ông này cô khôngvi_pham_ban_quyen dây vào nổi .
Tênvi_pham_ban_quyen cặn bã Dương Xuyên kiếp trước cô chỉ cần dùng chút nhỏ là trị hắn ngoan ngoãn, không dám động vào cô. Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Lan Chi lại khác, anh quá nguy hiểm. Một khi anh khỏi bệnh, anh trở thành con báo săn dũngleech_txt_ngu mãnh không thể kiểm soát, công kích cực mạnh.
Tiền bạc tuy quý, nhưng mạng sống còn quý hơn!
Tần Thù kéo tấm chăn tơ tằm đang khỏi bờ trắng nõn, đè nén chút rung động trong xuống, xoay người ngủ tiếp.
gian thấm thoát trôi, một tuần đã qua đi.
ngày này, Thù bận rộn chạy chạy lại giữa ba điểm: khu gia thuộc, ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Phần lớn thời gian cô dành để châmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu trị liệu cho Lan Chi, sắc hoặc điều chế thuốc mỡ, một ngày qua nhanh như chớp mắt.
Cuộc sống bận rộn chẳng thời gian giao lưu với các chị embot_an_cap quân nhân trong gia thuộc. Tuy nhiên là vợ mới cưới của Tạ Lan Chi nênleech_txt_ngu cũng có nhiều biết đến cô. Thỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoảng đi trên đường, vẫn có người lạ chào hỏi cô.
Trưa hômbot_an_cap đó, Tần Thù một tay xách túi đựng hộp cơmleech_txt_ngu nhôm, một tay xách liễn thuốc, quen đường cũ đi đến trạm y .
Trên đường, cô gặp một cô trẻ mặcvi_pham_ban_quyen sơ mi trắng đi cùng một người nữ trung niên tóc ngắn.
“Tiểu Tần, lại đi thăm Tạ trưởng à?”
Người phụ nữ trung niên nhìn thấy Tần Thù thì mắtbot_an_cap sáng lên, nhiệt hỏi.
Thù biết bà họ Lưu, là y tá trưởng của trạm y tếleech_txt_ngu, chồngleech_txt_ngu bà lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoàn trưởng đoàn 2.
Cô mỉm cười đápvi_pham_ban_quyen: “Vâng ạ, đến giờ cơm rồi mang cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho anh ấy.”
Lưu Nga vộivi_pham_ban_quyen nói: “Mau đi, đừng để Tạ đoàn trưởng đợi lâu.”
Tần Thù đầu, lướt quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai người họ. Thân hình mềm mại cành liễu, vòng eo nhỏ đung đưa theo bước đi đầy quyến rũ.
trẻ đi cùng Lưu Thúy Nga nhìn vào eo và mông của Tần Thù, bĩu môi khinh : “Nhìn cái bộ lẳng lơ đó kìa, trông chẳng giống nhàvi_pham_ban_quyen lành chút nào.”
Giọng điệu khinh miệt giễu nhưng được vài phần ghen tị.
Lưu Thúy Nga là người từng trải, nhướng mày : “ thì cái gì, con bé đó chỗ nào cũng là bảo cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhìn là biết có phúc, đẻ.”
“Hứ!”
trẻleech_txt_ngu lạnh, khinh thường bác: “ trờivi_pham_ban_quyen sinh đã thế, ai biết được lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do bao nhiêu thằng đàn ông ‘’ cho thành ra như vậy.”
Lời rõ ràng là quá đáng .
Nụ trên mặt Lưu Thúy Nga tắt ngấmbot_an_cap, bà nhíu mày nhìn cô gái , nhắc : “Ngọc Trân, có những lời giữ bụng thôi, cẩn thận họa từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng mà .”
Tôn Ngọc Trân châm chọc: “Có mình tôi nói đâu, cô dám làm chuyện không xấu hổ thì tôi có quyền nói chứ.”
Lưuvi_pham_ban_quyen Thúy Nga nghiêm giọng cảnh cáo: “Cô ấy là vợ của Tạ đoàn ! Cô bớt hùa theo người đi.”
Lời nói của bà có ý bảo vệ Tạ Chi, cả một chút kiêng dè khó nhận ra.
Đáng tiếcvi_pham_ban_quyen, Tôn Ngọc Trân không ra, vẻ mặt đắc ý kiêu : “ Lan Chi sắp chết đến nơi , cho dù có sống được thì cũng phế, sớm muộn gì cũng phải quân đội thôibot_an_cap. Anh ta đi rồi, đoàn 1 sẽ do chồng tiếp , tôibot_an_cap sợ ta chứ!”
Nụ cười rạng rỡ Tôn Ngọc Trân như thể đã nhìn cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng mình tiếp quản đoàn 1 đầy vẻ vang.
Tạ Chi hiện là người phụ trách chính của đoàn 1. Chồng của Tôn Ngọc Trân phó đoàn đoàn 1. không phải Tạleech_txt_ngu Lan Chi lập đại công lần này, với tuổi 26, anh khó mà lên được chức đoàn trưởng.
Giờ anh trọng thương khó chữa, sống sót thì cái chân bị bom làm nát kia coi như bỏ. Cả doanh trại lên là Tạ Lan chắcbot_an_cap chắn phải giải ngũleech_txt_ngu. Chức đoàn đoàn 1 của chỉ còn là hữu danh vô thực, sớm muộn gì cũng bị phó đoàn trưởng thay thế.
Lưu Thúy Nga lạnh nhìn Tôn Ngọc Trân non , đáy mắt ánh thương hại kín đáo. Trong quân doanh chẳng ai biết gia thế Tạ Lan Chi không hề . ông cháu cha ở Kinh, hổ phụ hổ , đối với nhiều người, anh quý nhân có cầu cũng gặp được.
Chưa kể sức Lan Chi rõ ràng đang chuyển biến tốtleech_txt_ngu. Dù có thật sự rời quân , tiền đồ sau này vô lượng.
Lưuleech_txt_ngu Thúyleech_txt_ngu Nga giọng: “Lão Hà tôi sắp về rồi, tôi nấu cơm cho ông ấy đây, cô cũng đi.”
co với ngồi giếng như Tôn Ngọc Trân, xoay người đi nhanh.
Tôn Ngọc Trânvi_pham_ban_quyen nhận ra thái độ cách của bàleech_txt_ngu chị già Lưu Thúy Nganội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đứng dậm chân chỗ. ta oán hận lầm bầm với giọng điệu nghiệt:
tên phế vật đến đàn ông cũng không nổi, chết đi cho rồi, đúng là tởm lợm!”
Trạmleech_txt_ngu y tế.
Thù bước vào, thấy trong phòng ngoài Tạ Lan Chileech_txt_ngu đang trên giường bệnh, còn có bảy tám người đànbot_an_cap mặc quân phục.
Người đàn ông trung niên đứng gần giường bệnh nhất quân hai vạch bốn sao, lên sự uy nghiêm của quân nhân. Ông đứng đó, sát tỏa người.
Tần Thù mắt lóe lên, đây là lãnh đạo lớn của đơn vị .
“Chị dâu đến rồi.”
chí Tần đưa cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Tiểu Tạ đấy à?”
“Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thằng nhóc đúng là có phúc, được vợ xinh như hoa như ngọc thế này.”
Không khí căng thẳng nghiêm trang phòng bỗng chốc trở nên nổi nhờ sự xuất hiện của Tầnleech_txt_ngu Thù. Các vị lớn tuổileech_txt_ngu thì trêu Tạ Lan Chi, cánhvi_pham_ban_quyen thì tíu tít .
Tần Thù nhìn về phía Tạ Lan Chi, anh lật xem một tập tài . Người đàn ông cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đầu đến cuốibot_an_cap không hề nhìn côleech_txt_ngu một .
Tần Thù gật đầu chào mọi người, môi nở nụ nhẹ , trông ngoan hiền trầm tĩnh.
“Mọi cứ đi ạvi_pham_ban_quyen, đi lấy nước.”
Cô đặtvi_pham_ban_quyen đồ xuống, xách chiếc phích nước đầy ở góc tường rời khỏi phòng.
Tần Thù vừa đi, căn phòng nhanh chóng trở lại bầu không khí nghiêm túc ban đầu.
Tạ Lan Chi xem xong tập tài liệu, nhận lấy bútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy từ tay A Mộc , ký tên rồng bay phượng . gấp tài liệu lại, hai tay đưa cho người đàn ông trung niên hoa râm.
mặtvi_pham_ban_quyen lên Tạ Lan bôi đầy thuốc mỡ đen sì, chỉ lộ ra đôi mắt, mũi và miệng. Giọng anh đanh :
“Lạc sư , tôi dốc toàn lực hợp với tổ chức động.”
Lạc nhận tài , vỗ Tạ Lan , ánh mắt hiền từ giọng điệu tư phân minh: “Cậu cứ thương cho tốt , chức cóbot_an_cap thể cần cậu bất cứ lúc .”
“Rõ!”
Tạ Lan Chi thẳng lưng, ánh mắt kiên định trong toát lên sát phạt nhẫn. thương đầy mình, chỉ cần tổ chức cần, anh sẵn sàng vác thân tàn này đấu .
Lạcleech_txt_ngu sư trưởng cười nói: “ đi, dưỡng thương cho khỏe, thiếu gì cơ hội lập công.”
Ông nghiêng người, để lộ ba đàn ông mặc đồng phục phía : “Đây là mấy đồng chí điều viên từ Bắc Kinh , họ muốn tìm hiểu mộtvi_pham_ban_quyen số tình hình. Các cứ nói chuyện, tôi đi thăm dì Mẫn cậu.”
Tạ Lan Chi gật đầuleech_txt_ngu, ra hiệu cho Mộc Đề.
A Mộc Đề tiễn Lạc sư và các chiến sĩ khác ra ngoài, phòng bệnh chỉ còn lại bavi_pham_ban_quyen tra viên và Tạ Lan Chi.
Phòng lấy nước.
Tần Thù chán nản ngồi ghếbot_an_cap, bấm đốt ngón tay tính giờ. Cô định ngồi thêm nửa tiếng nữa rồi quay lại phòng bệnh.
“Chị dâu”
Đột nhiên, một giọng quen thuộc vang lên. A Mộcbot_an_cap đã tìm đến.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phích nước dưới đất lên, nói với Tần Thù: “Đoàn trưởng nhất thời xong ngay , anh ấy bảo tôi đưa chị qua chỗ viện trưởng Lữ ngồi chơi một .”
Thù ngồi yên không nhúc , đôi mày thanhvi_pham_ban_quyen khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhíu: “Chỉ mình viện trưởng Lữ thôi ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Mộc Đề đáp: “Lạc sư trưởng cũng qua đó rồi.”
sư trưởng là chồng của viện trưởng Lữ Mẫn, chính là vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại lão hai vạch bốn sao trong phòng bệnh lúc nãy.
Tầnbot_an_cap Thù lưỡng lự, lí : “Thế ngại lắm.”
A Mộc Đề an: “Không có gì ạ, Lạc sư trưởng Lữ nhìn đoàn trưởng lớn lên, hai người không có con cái nênleech_txt_ngu coi đoàn như conleech_txt_ngu ruột vậy.”
“Thôi được .”
Thù đứng dậy đi theo A Mộc Đề.
Họ vừa đi đến phòng nghỉ của Mẫn thì nghe thấy tiếng phụ nữ quát tháo ầm ĩ bên trong.
“Lạc Chấn Quốc! Ông điên rồi sao?”
“Sức Lan Chi vừa mới khởi sắc, ôngleech_txt_ngu lại giao cho nó, chê nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị thương chưa đủ nặng à?”
trưởng Lữ ngày thường ôn hòaleech_txt_ngu nhã nhặn, không ngờ giọng “khủng” phết, nghe như sắp nổ tung đếnbot_an_cap nơi.
Choang!
Tiếng đồ vật bị ném xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất. Hai chiến sĩ canh cửa mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, vẻ mặt bình thản như đã .
“Không được! Tôi đồng ý!”
Bốp!
Lại tiếng Lữ Mẫn gầm lên. thứ gì đó ném vào cửa, cánh cửa rung lên bần bật.
Tần Thù trợn tròn , không ngờ cặp vợ chồng này đánh nhau hungbot_an_cap tàn thế.
A Mộc thầm: “Không sao đâu, họ hòa nhanh lắm.”
Quả nhiên, nói đúng. Không lâu , cửa đóng chặt được ra từ trong.
Lữ Mẫn nhìn thấy Tần cửaleech_txt_ngu thì mắt sáng lên. Bà bước ra, lấy tay Thù, ánh mắt tha thiết cô: “A Thù, thương thế của Chi còn bao lâu nữa mới khỏi hẳn?”
“Ít nhất nửa tháng .”
Tay Tần Thù bị nắm đau điếng, cô mặt thành thật đáp. Nguyên khí Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang dần hồi , nghiêm trọng là vết thương ở chân, tuần sau mới thể xuống đất động, nửa tháng sau mới có thể khỏi hẳn.
Lữ Mẫn thở phào, lại lo hỏi: “Cháu nắm chắc mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần?”
” Chínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần.” Tần Thù đáp. Thực ra là mười phần.
Lữ Mẫn nghe vậy liền kéo tay Thù vàovi_pham_ban_quyen trong phòng. Chấn Quốcbot_an_cap quần áo xệch ngồi ghế sofa lò xo, trên mặt hằnvi_pham_ban_quyen vết móng tay cào. Thấy Tần Thùleech_txt_ngu vào, ông ngượng ngùng lại quần áo: “Tiểu Tần đến đấy , ngồi cháu.”
trừng mắt nhìn chồng, hung dữ nói: “Ông chưa, Lan Chi trọng thương nằm liệtbot_an_cap giường, không kỳ nhiệm nguy hiểm nào!”
Lạc Chấn Quốc sa sầm mặt, giọng điệu thấm thía: “Đây không chuyện quyết định.”
“Vậy ông báo cáo tình hình lên tổ đi! Lan bao nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh ra tử, mấy lần suýt không qua khỏi, giờ người sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phế , ông nỡbot_an_cap lòng nào nhìn nhà Tạ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?”
“Bà nói cái gì , tôi Lan Chi lớn lên, coi nó như con đẻ!”
“Đánh rắm!”
Lữ Mẫn tục, đỏ ngầu vì tức.
Lạc Chấn Quốc thấy vợ sắp khóc, hạ giọng dỗ dành: “Cấp chưa chắc đã bắt Tạ Lan ra mặt mà.”
Lữ Mẫn càng điên tiết: “Ông tôi dễ lừa à? Tài liệu chữ đỏ xuống rồi, đó là quân lệnh như sơn!”
“Chẳng lẽ trơ mắt nhìn lũ mạng hoành hành ngang dọcbot_an_cap bàn chúng ta, tuồn thứ rác rưởi vào hại dân hại nước sao?!”
vừa thốt ra, Lạc sư trưởng quay phắt sang nhìn Tần Thù, mắt sắc lẹmbot_an_cap như dao găm.
Tần nghe hai vợ chồng già cãi nhau đinh tai óc, đầu óc ong ong. Thấy họ tạm ngừng chiến, cô vàng lên tiếng: “Cái đó cháu đi xembot_an_cap Tạ Lan Chi thế nào đã.”
những chuyện không phải dân như cô nên . Chuồn sớm là thượng sách!
Chấnvi_pham_ban_quyen Quốc gật đầu, ôn tồn nói: “Cháu đi đi, chăm sóc tốt cho Lan Chi, tổ chức sẽ ghi nhớ lao của , nhà họ Tạ cũng sẽ không bạc đãileech_txt_ngu cháu đâu.”
Tần nặn ravi_pham_ban_quyen một nụ cười, chạy trối phòng. biết Lạc Chấn Quốc kiêng dè có mặt cô nên nói chuyện lấp .
, Tần Thù cũng đoán được đại khái nhiệm của Tạ Lan Chi là gì. Đây là đơn vị 963, biên giới, phía sau doanh trại là dãy Thiên Ưng Lĩnh trải dài hàng trăm dặm.
Địa hình Thiên Lĩnh phức , phía đông là yếtbot_an_cap nối liền Hương Cảng và thành phố Vân Quyến, dù có hàng rào sắt bao quanh vẫn không ngăn được những kẻ biên trái phép sangleech_txt_ngu Hương Cảng. Phía tây Thiên Ưng Lĩnh cách một con sông, bên kia sông là khu tam giác vàng vô chính phủvi_pham_ban_quyen. Nơibot_an_cap đó rắn lộn, nơi trú ngụ của những kẻ giết người cướp của. Chúng buôn bán vũ khí, túy, ngườivi_pham_ban_quyen, việc ácvi_pham_ban_quyen nàoleech_txt_ngu cũng làm.
Lần này Tạbot_an_cap Lan Chi bị nặng chính là do bị tội dùng thuốc nổbot_an_cap chế đánh úp.
Trên đường phòng bệnh, Tần Thù chạm mặt ba điều viên đi ra. Khi lướt , cô ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc.
Nhớ đến Tạ Chi trong phòng bệnh, gương mặt xinh đẹp của cô biến sắc, chân thêm vội vã.
Rầm!
Cánh cửaleech_txt_ngu Tần Thù đá văng.
Nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, mặt cô bừng bừng lửa giận, đuôi mắt hoe.
Trên giường , lớp thuốc mỡ trên mặt Tạ Lan Chi bị gỡ bỏ, lộ vết sẹo dài hơn mười bên má trái. Thuốc ở chân trái cũng bóc sạch, trên ga lấm những vết máu đỏ tươi mắt.
Bộ dạng này củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Lan Chi, nhìn qua là biết vừa bị đối xử thô bạo.
“Mẹ kiếp!”
Tần Thù nheo mắt, tức văng tụcleech_txt_ngu.
Chi đang giấy máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên , ngơ ngác Tần Thù, vẻ mặt kỳ quái hỏibot_an_cap: “Cô vừa cơ?”
Không còn băng và thuốc mỡ che chắn, mặt điển trai lạnh lùng như của Tạ Lan Chi rõ mồn một. Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng vừa phải, đường nét góc , vừa nho nhã vừa tuấn tú. Một vẻ đẹp đậm chất Á Đông đầy quý . Tiếc là sẹo sâu hoắm trên má khiến người ta không tiếc nuối.
Tần Thù hôi lấm trên trán anh, không chỗ tiết: “ có gì!”
đặt mạnh túi đồ lên bàn, lấy hộp từ túi lưới: hộpleech_txt_ngu canh xương hầm bắc, hộp xào trứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một cơm trắng.
Tần Thù mặt lạnh tanh đưa đôi đũa cho Tạ Lan : “Tranh thủ ăn chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng.”
Tạ Chi nhận đũa, nhìn gương mặt trắng nõn đang hằm hằm sát khí và đôi mắt long lanh đầy vẻ của cô. Khóe môi anh từ cong lên, giọng nói trong trẻo vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Cảm ơn.”
Chất trầm ấm, nam tính, không còn vẻ khàn đặc yếubot_an_cap ớt như trước.
Tần Thùleech_txt_ngu hơi khựng lại, ngẩng đầu , chạmleech_txt_ngu phải đôi mắt phượng đenleech_txt_ngu đang của anh.
Cô cầm lấy bọc hoa xanh trên bàn, bên trong đựng thuốcvi_pham_ban_quyen trị thương chân và trị sẹo mặt.
Tần Thù nén giận : “Tại sao lại để bọn họ động vào vết thương của anh?”
Tạ Lan Chi thu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười, nhạt giọng: “Để xác nhận vết bot_an_cap thật hay giả.”
Gương đầy sức công phá của anh không cười toát ra khí thế ápbot_an_cap từ trong ra ngoài.
nghiến răng: “Anh ngăn cản họ không?”
Tạ Lan Chi im lặng vài giây rồi lắc đầu.
Tần Thù nhìn anh, đôi môi đỏ khẽ mở: “Anh có bọn họ lột thuốc của anh ra là công sức điều trị hôm nay đổ xuống sông xuống biển không?”
Cô ném bọc thuốc còn bốc hơibot_an_cap nóng vào túi rác.
thế của Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi rất nghiêm trọng. Y hai mươi năm chưa chắc giữ được mạng cho anhbot_an_cap! Tần Thù đâu chỉ châm cứu qua loa, đắp thuốc bừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bãi là kéo người từ cõi chết về. Mỗi ngàyleech_txt_ngu đều phải điều chỉnh pháp châm cứu vàbot_an_cap thành phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc dựa trên phản ứng cơ thể của anhvi_pham_ban_quyen.
Tạ Lan kinhbot_an_cap nhìn thuốc bị vứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, vẻ mặt trọng thường. Hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau, anh áy náy nói: ” Xin lỗi.”
“Có do làm , anh xin lỗi cái gì!”
lời xin lỗi của anh, Tần Thù thêm bực bội. Cô ngồi xuống mép giường, nhét hộp cơm vào tay anh: “ nay tạm dừng trị liệu, anh ăn cơm trước đi.”
Tạ Lan Chi mím môi, trong lòng trĩuleech_txt_ngu, cảm khó chịu vô cùng. Không phải lỡ dở việc chữa trị, mà là vì cảm công sứcvi_pham_ban_quyen vất vả của Tần Thù hôm nay đã uổng phí.
tra viên từ Bắc Kinhvi_pham_ban_quyen nổibot_an_cap tiếng nghiêm , việc đâu ra chứ không chỉ làm cho có . Cho dù cha anh thì cũng phải nhận điều tra viên cấp thấp nhất tra kỹ càng.
Tần Thù thu hết vẻleech_txt_ngu áy náy của Tạ Lan Chi vào mắt, lửa trong đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen láy dần .
đột nhiên rướn người về phía trước, rút ngắn vớibot_an_cap Tạ Lan Chi. ánh mắt kinh ngạc của anh, cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve vết trên mávi_pham_ban_quyen trái anh, nơi vẫn còn vương vết máu .
Tần Thù lầm bầm oánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trách: “Bọn họ thô bạo quá, rõleech_txt_ngu ràng sắp khỏi rồi mà vết nứt ra.”
Cô là một khốngleech_txt_ngu” (mê cái đẹp) ngầm. Đối với bệnh nhân trai xinh gái đẹp, tính nảy trong xương tủy cô luôn tự động tém lại vài phần.
Tạ Chi cảm nhận đầu tay mại Tần Thù lướt mình, tim anh run lên, suýt chút đánh rơi . Mùi hương thanh khiết quen thuộcvi_pham_ban_quyen xộc vào khiếnvi_pham_ban_quyen anh đỏ bừng, biểu cảm trở nên không tự nhiên. Anh nghe tiếng tim đập càng lúc nhanhvi_pham_ban_quyen, càngbot_an_cap lúc càng như muốn khỏi lồng ngực.
Thấy Tạ Lan Chi cuối cùng cũng không còn vẻ mặt náy nữa, Tần Thù môi cười thầm. ngồi thẳngbot_an_cap dậy, nhẹ nhàng giục: “Anh không ăn nhanh công sức nấu nướng hôm nay tôi lãng phí thậtleech_txt_ngu đấy.”
mắt đen thẫm của Tạ Chi lơ nhìn môi đỏ mọng đang cong lên của cô. mắt trượt xuống xương quai tinh tế, rồi thấp hơn nữa là da trắngbot_an_cap ngần lấp . Cúc áo trên cùng của Tần Thù không cài, để lộbot_an_cap ra chút cảnh xuân mơ .
Hơi thở Tạ Lan trở nên nặngbot_an_cap nề, họng khô khốc.
“Tạ Chi.” Tần Thù bỗng gọi tên anh.
Tay cô quơ trước mặt : “Mau ăn đibot_an_cap, lát nữa nguội hết bây giờ.”
Khileech_txt_nguleech_txt_ngu lại gần, hương thể đặc trưng lại len lỏi vào khứu giác anh. Tạ Lan Chi thở, ánh mắt loạn đi, căng thẳng hỏi: “Cô ăn chưa?”
“Ăn rồi.”
Tần Thù anh với vẻ kỳ quái rồi đứng dậy thu dọn đồ đạcleech_txt_ngu trên bàn.
Trong bệnh tĩnh chỉ còn tiếng Tạ Lan Chi ănbot_an_cap cơm . Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúcvi_pham_ban_quyen , không gian chìm vào im .
Tần Thù quay đầu lại, Tạ Lan Chi cau mày chằm chằm hộp cơm rỗng không. Biểu cảm này nhìn thế nào cũng giống ăn no.
Thù nhớ mấy anh cao to trong nhà ăn, một bữa có thể đánh bay ba bát cơm đầy. Một hộp cơm nhôm này cũng chỉ ngang ngửa bát ăn thôi.
Tạ Lan Chi nhíu mày chặt đến mức kẹp đượcvi_pham_ban_quyen con muỗi, cô thămbot_an_cap dò: “ Lan Chi, bình thườngbot_an_cap anh ănleech_txt_ngu bao nhiêu?”
cầm cơm của Tạ Chileech_txt_ngu cứng đờ, anh ừ một câu không .
“Hả?” Tần Thù không nghe rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ghé sát lại: “Anh cái ?”
Tạ Lan Chi nhả chữ rõ ràng: “Năm bát.”
Tần Thù chết trân.
Hóa ra tuần nay côbot_an_cap đang ngược đãi Chi à?
buổi này, ai dám ăn cơm lớn chứ! Cho dù sứcvi_pham_ban_quyen ăn đó, trong cái thời này, người thường cũng không nổi. Cô không thể tưởng tượng cảnh năm bát cơm chui tọt vào bụng Lan Chileech_txt_ngu.
Bắt gặp đôi mắt tròn xoe vì kinh ngạc của Tần Thù, hơi thở Tạ Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chi loạn. Anh bồi thêm một câu: “ thường không huấn luyện thì không ăn nhiều đâu, tầm ba bát thôi.”
lặng lẽbot_an_cap đưa tay che mặt.
Kể cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ba bát, thì cô vẫn mang tội ngược đãi chồng. Một hộp cơm này chắc đủleech_txt_ngu cho anh dính răng.
Tần Thùvi_pham_ban_quyen bỏ tay xuống, nghiêm mặt nói: “Ở nhàleech_txt_ngu vẫn còn cơm trong nồi, tôi vềleech_txt_ngu lấy cho anh.”
Cô quaybot_an_cap người đi, muốn chuộc lỗi suốtvi_pham_ban_quyen một tuần qua.
Tạ Lan Chi nhoài người nắm lấy tay cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Để Đề đi, cô đừngvi_pham_ban_quyen chạy đi lại nữaleech_txt_ngu.”
A Mộc Đề tai thính nhưleech_txt_ngu chó, đang canh cửa thòbot_an_cap đầu vào ngay: “Tôi đi đây?”
Tần Thù giục: “ nhanh lên, bưng cả nồi cơm đây!”
A Mộc Đề cười hề hề, chạy biến đi như bay.
Tần quay lại nhìn chằm chằm Tạ Lan Chi: “Anh cũng thật là, sao không kêu, tôi có để anh đói baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ đâu.”
Lan vẻ mặt mấtbot_an_cap tự nhiên, ngập ngừng: “Tôi cứ cũng là một phần của quá trình trị liệu.”
“Làm gì có kiểu liệu bỏ đói bệnh nhân bao giờ.”
Tần Thù vừa bực vừabot_an_cap buồn , chẳng biết sao với chồng .
Vụ này khiến Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi cũng ấm ức lắm chứ. Lính tráng quanh huấn luyện nặng, lại thường xuyên tra Thiên Lĩnh, hai ba cơm bữa là chuyện bình thường như cân sữa. Khổ nỗi Tần Thù không hiểu ăn của quân .
Tạ Lan sờ mũi, : “Gần đây tôi thấy khỏebot_an_cap hơn nhiều rồi, cô không ngày nào cũng nấu đâu, vất vả , cứ ra nhà ăn mua là được.”
Miệng vậy nhưng ánh mắt nhìn hộp cơm lại nóng rực, đầy vẻ tiếc nuối.
“Anh tưởng tôi không muốn .”
Tần Thù lườm một , sóng mắt chuyển, hờn dỗi.
Tạ Lan Chi nhớ lại mùi trong mỗi tuầnleech_txt_ngu qua, dè dặt : “Cô bỏ thêm gì vào cơm à?”
Tần Thù liếc xéo: “ để trị , thực phẩm bồi bổ, dược thiện kếtvi_pham_ban_quyen mới là trị liệu.”
Cơm cô nấu cho Tạ Lan Chi bỏ thêm những dược liệu quý giá gia của Tầnvi_pham_ban_quyen , giá trị ngàn vàng.
Tạ Lan Chi nhìn hộp rau, suy tư: “Hèn lần nàobot_an_cap ăn tôi cũng thấy có thuốc thoảng.”
Thù không nói cho anh biết, năm xưavi_pham_ban_quyen ông cô cũng nhờ báu vật gia truyền này mới cứu sống cha anh. Cô thầm quyết tâm, để tránh mang tiếng ngược đãi chồng, từ về bữa cũng phải cho ăn no căng bụng.
đến số tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khổng lồ đống phiếu , Tần Thù chợt nhận ra. Chỗ đó chắc để Tạ Lan Chi ănleech_txt_ngu no đấy. Với sức ănvi_pham_ban_quyen người này, gia đình bình thường nuôi nổi thật.

phòng bị đẩy mạnh.
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù và Tạ Lan Chi cùng nhìn cửa, tưởng A Mộc Đề về.
Không lại là Vương Tú Lan đã lâu không gặp. ta mặt mày hớn hở xông vào, mắt dán chặt Tạ Lan Chi trên .
“Tạ trưởng, tôi muốn tố Tần Thù có quan hệ bất chính!”
Vương Lan mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net váy hoa, tết hai tóc nhỏ, bộ dạng hếch mũi lên , vênh váo tự . Rõ ràng cô ta chải kỹ càngbot_an_cap, ánh mắt nhìn Tạ Chi thì ấp, muốn lại thôi.
Tần Thù nhìn cảnh tượng quenleech_txt_ngu trước mắt, mặt cười như không cười.
Cô quan hệ nam nữ bất á? Đã bao rồi khôngvi_pham_ban_quyen có ai dám hắt nước bẩn lên người cô thế nàybot_an_cap nhỉ?
Kiếp trước, Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net oan như bữa, từng vô số lần hối hận vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản kích không đủ đẹp, khôngbot_an_cap đủ hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hảo. Giờ thì cơ hội dâng tận miệng đây.
Tần Thù ungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Vương Tú Lan, giọng điệu thong thả: “Đồng chí Tú Lan, quan hệ nam nữ bất chính thì rẽ trái ra cửa, sẽ có người băng đỏ đưa cô đi tự thú, không cần báo cáo với chúngvi_pham_ban_quyen tôi.”
Thời buổi này mà lăng nhăng thì hậu quả nghiêm lắm. Nhẹ thì gặm bao cả đời trong tù, nặng ăn “kẹo đồng”.
Tú Lan hoảng sợvi_pham_ban_quyen, : “Là cô! Cô người quan hệ bất chính, phải tôi!”
Tần Thù gật gù như có điều suy nghĩ: “ nói cô không lăng nhăng, có bằng chứng không?”
Vương Tú Lan lắp : “Tôi không làm chuyện đóbot_an_cap, cần bằng chứng!”
Tần Thùbot_an_cap nhìn cô đầy thương hại, chép miệng lắc đầu: “ này thì không được rồi, không đưa ra bằng chứng thì ai tin cô sạch chứ.”
Mặt Vương Tú Lan đen sì, hét lớn: “ đang vu khống!”
Tần Thù cười, ánh lúng liếng đầy phong tình: “Vậy sao tôi không vuleech_txt_ngu khống người khác mà vu cô?”
Vương Tú Lan cứng họng. Cô ta béng mục đích đến đây, đầu ócvi_pham_ban_quyen giờ chỉ toàn việc làm sao chứng minh mình trong .
Thấy nàng đã bịbot_an_cap mình xoay như chong chóng, Tần Thù định xắn tay lên “ huấn” tiếp thì bên cạnh bỗng tỏa ra luồng khí lạnh thấu xương.
Tần Thù quay đầu, gương mặt Tạ Lan Chi phủ đầy băng giá, nửa khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt có vết sẹo trông càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm u sợleech_txt_ngu.
Chết cha! Quên mấtvi_pham_ban_quyen đây cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một sờ sờ.
Tần Thù rụt tay , khoanh tay trước ngực, mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Lanvi_pham_ban_quyen Chi: “Cô ta bảo tôi quan hệ nam nữ bất chính, thấy sao?”
Trong mong Tạ Lan Chi đừng giống tên phế vật Dương nghe gió tưởng mưa. Vì tên tra “nhìn ngon nhưng dùng không được” đó kiếp trước cô hắt nước bẩn xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Tạ Lan Chi mặt lạnh như tiền, toàn thân tỏa ra hàn khí. Dưới ánh mắt dò bén của Tần Thù, môi của anh thốtleech_txt_ngu ba chữ:
“Tôi tin cô.”
Truyền thống nhà là cưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiều vợleech_txt_ngu, để người ngoài .
Câu “Tôi tin cô” của anh làm Vương Tú Lan bừng tỉnh. ta đến để vạch trần bộ mặt thật của Tần Thù cơ mà, saobot_an_cap lại bị cuốn vào vòng vo tam quốc thế này?
Vương Tú Lan nghiến , tay mặt Tần Thù, hận thù nói: “Tạ đoàn , người phụ này không anbot_an_cap phận thủ thường, mắt đưa tình, lôi kéo kéo với ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác, hệ nam nữ bất !”
Đôi mắt đen sắc như chim ưng Tạ Lan Chi xoáy thẳng vào Vương Tú Lan đang đứng ở cửa. Anh nói rọt, chậm rãi: “Cô vu khống vợ tôi, tôi sẽ phản ánh tình hình với tổ của cô.”
Vương Tú Lan sữngvi_pham_ban_quyen sờ. thường nghe tin bị vợ cắm sừng, không đánh ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng phải nổi trận lôi đình chứ. Tạ Lan Chibot_an_cap bình tĩnh này thật ngoài dự đoánvi_pham_ban_quyen cô ta.
Cô ta cuống quýt: “Không phải vuleech_txt_ngu khống! Tần Thù ở thôn có tình nhân, người làng đều cô ta lẳng lơ, một ngày khôngleech_txt_ngu quyến rũ đàn ông là không được. Tình nhân cô ta là thanh niên trí thức xuống nông thôn, lại còn là em rể cô ta nữa!”
Đáy mắt Tạ Lan lóe lên tia sáng khó lường, dường nhớ ra điều gì đó. Môi anh mím chặt thành đường , xương mày thấp xuốngvi_pham_ban_quyen.
Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy vậy tưởng bở, bồi thêm: “Tên thanh niên tríbot_an_cap thức đóleech_txt_ngu là đối tượng ta từng bàn chuyện cưới hỏi, giữaleech_txt_ngu họ không minh bạch, cả thôn đều biết hết!”
Ánh Tạ Lan Chi nhìn cô ta lạnh lẽo, khí hiện rõ trên mặt. Đây rõ ràng là điềm nổi tam bành.
Vương Tú Lan không không sợ còn đắc ýleech_txt_ngu cười thầm trong bụng. Thấy chưa, mới phản đàn ông nên có. ta nhìn Tần Thù với ánh mắt khinh bỉ, ngẩng cao đầu vẻ chiến .
Khóevi_pham_ban_quyen mắt Tần Thù giật, không ngờ cô ả này hóng hớt được cả tin vịt này. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang Tạ Chi, chạm phải ánh mắt lạnh lùng đầy giận dữ của anh.
Ngón tay Tạ Lan Chi gõbot_an_cap lên không theobot_an_cap nhịp điệu, nhìn thẳng vào đôi mắt trong của Tần Thù, đột nhiên cười: “ tin vợ tôi.”
Vẫn câu nói đó, trầm thấp theo sự an.
Vương Tú Lan há hốcbot_an_cap mồm, chỉ Tần Thù tức tối gào lên: “Anh nhìn cái bộ dạng ly tinh của ta xem, ngày nào cũng uốn éo lẳng lơ, căn phải người đứng !”
“Câm miệng!”
Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi khẽ cằm, lạnh nhìn Vươngleech_txt_ngu Tú Lan, mắt sợ như ăn tươi nuốt sống: “ chia rẽ tình cảm vợbot_an_cap chồng tôi, rõ ràng là bao tàng họa tâm. Giờ tôi nghi ngờ thân phận của cô, cho rằng có hiềm nghi mua chuộc!”
Với thân phậnbot_an_cap vị hiện tại của anh, hoàn toàn có do để ngờ như vậy.
“Anh anh có ý gì?!”
Vương Tú Lan lại hai bước, mặt cắt giọt máu. Nếu bị nghi là đặc vụ và bị đưa đi thẩm vấn, đời cô ta coi như xong.
Tạ Lan ánh mắt lùng khinh bỉ: “Chính là ý cô đang đấy.”
“Tạ Chi, tối nay em làm đại tiệc cho anh!”
Một giọng nói ngọt , nũng lên đầy vẻ. Tần Thù cười như hoa, mắtbot_an_cap cong, tâm trạng không giấu được.
Người đàn ông Tạleech_txt_ngu Lan Chi này không chỉ trai, dáng chuẩn mà còn có giác ngộ và năng lực vệ người của . Chỉ riêng thấu tình đạt lý này thôi cũng đủ đứt tên cặn Dương Vân vạn dặm rồi!
Tạ Lan Chi ngước Tần Thù, trong mắt thoáng vẻ nghi hoặc.
Thù mỉm cười, nói với anh: “Cảm ơn sự tin tưởng anh, tiếp theo cứ giao cho .”
Tạ là quân nhân, lại là người đoàn 1. Nếu đồn ra ngoài anh bắt một cô gái nhỏ thì mũi để đâu.
Tần Thùvi_pham_ban_quyen từ từ đứng dậy, sải bước phía Vương Tú Lan.
“Cô bảo tôi là hồ tinh?”
Vương Tú Lan trừng mắt: “Đồ hồ ly tinh lẳng lơ!”
Bốp!
vung tay tát thẳng mặt cô . Vương Tú ôm mặt, bàng sờ.
Tầnvi_pham_ban_quyen Thù cười : “Con lừa ngày không làm gì, chắc chỉ đá vàoleech_txt_ngu đầu cô thôi nhỉ?”
“Con khốn, màybot_an_cap dám đánh tao!”
Vương Tú Lan mặtleech_txt_ngu mũi méo , giơ tayvi_pham_ban_quyen tát mặt Tần Thù.
Tần Thù nắm chặt cổ tay cô , trở taybot_an_cap tát thêm một cái nữabot_an_cap.
Bốpbot_an_cap!
Tần Thù nhíu mày, nũng nịu phiền: “Quát tháo cái gì mà to , tôi từ sợ chó, côbot_an_cap sủa bé thôi!”
Vương Tú Lan mặt méo xệch, rõ là hiểu ý. ta run rẩy: “Mày chửi tao!”
Tần nhìn cô ta từ đầu đến chân, lắc đầu dài: “Côleech_txt_ngu không mình ngu cho rằng tôi không dám chửi cô chứ.”
Kiểu chửi không dùng một từ bẩn, xéo xắt thế này khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người tavi_pham_ban_quyen điên .
Vương Tú Lan tứcbot_an_cap đỏ mắt: “Tao liều mạng vớivi_pham_ban_quyen mày!”
Cô ta vùng vẫy khỏi sự kiềm chế, laoleech_txt_ngu tớileech_txt_ngu định túmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Thù.
“Tần Thù cẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thận!”
Tạ Lan Chi lo lắng hét lên phía sau. Anh nghĩ Vương Tú quanh múa có thể lực , còn Thù thân thể mềmvi_pham_ban_quyen yếu, tay chân mảnh khảnh thế kia không phải đối thủ, sơ sẩyvi_pham_ban_quyen cái là gãy tay gãy như chơi.
Nghe tiếng báo, ánh mắt Tần lên, nhanh nghiêng người né tránh.
Uỳnh!
Vương Tú Lan lao tới quá nhanh, mất đà ngã sấp xuống sàn cách thảm hại.
Tần Thù ngẩng , chạm phải ánhvi_pham_ban_quyen mắt lo lắng co rút đồng tử của Tạ Lan Chi, cô cười trấn an anh. Rồi cô bước tới Vương Tú đang nằm khóc dưới đất, nụ cười trên môi không chạm đến đáy mắt, trầm xuống:
“Xin lỗi ngay!”
Đừng thấy Tầnleech_txt_ngu Thù nãy giờ cười, ra cơnbot_an_cap giận trong cô vẫn đang nén . Bị là lẳng , bị vu khống ngoạivi_pham_ban_quyen tình, cô không tức là lạ.
“Oa”
Vương Tú nghe vậy liền khóc nức nở. Không biết còn tưởng Tần Thù vô bắt cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Trời đất giámleech_txt_ngu, ngoài cái tát lúc nãy, cô đến một ngón tay nào của cô cả.
“Chuyện gì thế này?”
Thúy Nga đẩy xe thuốc vào, thấy cảnh tượng hỗn loạn trong phòng thì kinh ngạc hỏi.
Tiếng khóc Vương Tú Lan ngưng bặt, cô ta ngẩng đầu lên, để lộ hai dấu tay in rõ mồn một hai bênleech_txt_ngu má.
“Chị Lưu, gọi người giúp em! Có đánh em!”
Giọng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta the thé chói . Nhìn thấy Lưu Thúy Ngaleech_txt_ngu như vớ được rơm mạng, mắt Vương Tú sáng rực . ta chỉ vào Tần : “Chính cô ta đánh em!”
Lưu Thúy Nga nhìn Tần Thù vẫn bình thản và Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chi lùng.
“Đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên đang lành sao động thủ?”
Bà bước tới Vương Tú Lan dậy, định hỏi rõ ngọn cô ta.
Vương Tú Lan toàn thân đau nhức, nắm chặt tay Lưu Thúyleech_txt_ngu Nga, tức tối mách: “Chị Lưu, Tần là con mụ đanh đá! Trước khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết hôn ta đã có mấy gã tình nhân trong rồi! sống không ra gì, lăng nhăng đàn ông, loại hồ ly tinh không biết xấuleech_txt_ngu hổ như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải cút khỏi doanh trại!”
Lưu Nga đỡ Vương Tú Lan dậy được một , nghe đến đây rụt tay .
Bịch! Á!
Tú Lan lại đo đất lần nữa.
Lưu Thúy Nga luống cuống đưa tay vuén tócleech_txt_ngu mai , mặt xúc nhìn Vương Tú Lan, giọng đầy vẻ hối lỗi: “Xin , chợt nhớ ra phòng bên cạnh có cần truyền dịch.”
Nói xong, bà chạy biến khỏi bệnh mà cần nhìn phản ứng của ba người trong phòng.
Đùa à! Chuyện nhàleech_txt_ngu họ , ai dám hóng hớt chứ. Tạ Chi là trai nhất nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ, sao họ để anh cưới một cô gái không trong sạch .
“Ơ! Chị Lưu! Chị !!”
Vương Tú Lan nằm dưới đất gào lên vọng. “Chị tin embot_an_cap đi, Tần đúng là hồ ly tinh lẳng lơ, chị giúp với, phải trần bộ mặt thật của nó!”
Lưu Thúy vừa mở cửa nghe thấy câu này mặt cắt không còn giọt máu. Bà hoảng nhìn hành lang vắng tanh, rồi đóng sập cửa lại, quay nghiêmbot_an_cap mặt nhìnleech_txt_ngu Vương Tú Lan:
“Đồng chí Vương Tú Lan, không được nói bậy! Sự trong sạch trọng thế nào vớileech_txt_ngu phụ nữ, cô nói đồng chí Tần nhưbot_an_cap vậy là muốn ép chết người ta àvi_pham_ban_quyen?”
lồmbot_an_cap cồm bò , nở: “Lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật mà! Danh tiếng Tần Thù ởleech_txt_ngu trong làng bét từ lâu rồi!”
Lưu Thúynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nga lời. Cô gái này nhìn thì lanh lợi mà thực ra ngu vừa dại. Bà đôi co, sang nhìn Tạ Lan Chi và Tần Thù đang ghé tai thì thầm.
Vừa nãyleech_txt_ngu, Thù nhận ra độ kỳ lạ của Lưu Thúy Nga. Bà ấy kiêng dè Tạ Lan như sợ thú , tưởng không ai biết nhưng Tần Thù là ra ngayleech_txt_ngu. Cô tò hỏileech_txt_ngu sự: “Sao y tá Lưu lại sợ anh thế? không hẳn là sợ, mà là kiêng dènội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất kín đáo.”
Tạ Lan Chi liếc nhìn , nói một câu đầy ẩn ý: “ ấy biết phận của tôi.”
Chỉ một ngắn gọn nhưng Tần Thù đã hiểu ra đềleech_txt_ngu. Cô chớp mắt, thăm dònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Ở còn ai biết phận của anh nữa?”
“Lạc sư trưởng, dì Mẫn, A Mộc Đề.”
“Còn ai không?”
“Hết rồi.” À quên, “Chồng y trưởng Lưu chắc biết.”
Tần Thù nhìn như nhìn sinhleech_txt_ngu vật lạ. giabot_an_cap con nhà tướng lại ẩnleech_txt_ngu danh trong đội, mình đivi_pham_ban_quyen lên bằng thực lực để trở thành sỹ quan cao cấp. Cô cứbot_an_cap tưởng cả doanh trạivi_pham_ban_quyen biết giavi_pham_ban_quyen thế của anh nên anh mới tiến nhanh vậy. Hóa ra cô hiểu về nhiều quá.
lúc này, Lưu Thúy Nga lên : “Tạ đoàn trưởng, đồng chí Tần Thù, hai người chuyện này giải quyết thế nào?”
Việc Vương Tú Lan muốn tố cáo Thù cấp trên là chuyện không thể nào. Nhưng nếu để cô ta la lối , dù sau này được chứng minh lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giảbot_an_cap thì danh dự của Tần ảnh .
Tạ Lan nhìn Vương Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan với ánh mắt lẽo, gọi lớn: “ Mộc Đề!”
Cửa phòngleech_txt_ngu mở , A Mộc ôm cơm mặt lạnh bước vàovi_pham_ban_quyen: “Đoàn trưởng!”
Tạbot_an_cap Lan chỉ Vương Tú Lan: “Mang đi, hỏi xemvi_pham_ban_quyen tìnhbot_an_cap hình thế .”
Gia thế Tú Lan bình thường, thể nào trong thời gian ngắn mà điều tra được tìnhleech_txt_ngu hình của Thùleech_txt_ngu ở quê. Giọng điệu cô ta quá chắc , khó tránh khỏileech_txt_ngu nghi ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có kẻ đứngbot_an_cap sauvi_pham_ban_quyen dây.
“Rõ!”
Mộc Đề đặt nồi cơm xuống bàn, tiến về Vương Tú Lan.
mặtvi_pham_ban_quyen mày trắng bệch, loạn: “Không, các người không được làm thế tôi! Là không biết xấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ, là ta”
nói hết câu, cô ta đã bị A Mộc Đề miệng lôi xềnh ngoài. Lưu Thúy Ngabot_an_cap cũng cơ hội chuồn êm.
Trong bệnh yên tĩnh trở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tạ Lan Chi và Thù bốn mắt nhìn nhau.
Tần Thù bĩu môi, xòe bàn tay đỏ ra trước mặt , nũng nịu: “Đau quá.”
Hai cái tát lúc nãy cô hết sức bìnhleech_txt_ngu , giờ tay vừa đỏ rát.
Tạ nhìn bàn tay bé trước mặt, mày, định ra giúp . Nhưng tay vừa đưa ra đến giữa không trung, sắp vào tay cô thì khựng lại. Anh rụt tay về không có chuyện gì, mím môi hỏi: “Đau lắm à?”
Tầnbot_an_cap Thù hừleech_txt_ngu : “Đương rồi!” người đau tay lắm chứ bộ.
Tạ Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn gươngleech_txt_ngu giảvi_pham_ban_quyen vờ tủi thân của cô, nghiêm túc nói: “Lần sau đừng đánh người .”
Tần cười ranh mãnh: “Cái này khó nha, thấy đứa nào nguvi_pham_ban_quyen, đứa ngứa đòn là tay tôi tự lên à.”
Vương Tú Lan nhìn cái đãleech_txt_ngu thấy ghét, đáng đánh lắm.
Tạ Lan Chi nhìn nụ cười trong mắt cô, đột ngột hỏi câu không liên quan: “Cô vẫnvi_pham_ban_quyen còn liên lạc với Dương Xuyên à?”
Nụ trên Tần Thù tắt ngấm, cô nhíu mày: “Anh có ý gì?”
Nghe cái tên Dương Xuyên từ miệng Tạ Lan Chi khiến cô thấy rất kỳ quặc.
Chi nhìn sâuleech_txt_ngu vàobot_an_cap mắt côleech_txt_ngu, giọng nhạt nhẽo: “Ba tháng trước, chú hai nói leech_txt_ngu đối tượng sắp , nhà họ Tần sẽ gả em họ cô cho tôi. Trong bức điệnbot_an_cap báo nhắc đến tên niên trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thức Dương Vân Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bảo hai
Anh không nói tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nữa, lạnh tanh khó coivi_pham_ban_quyen vô cùng.
Tần Thù tò mò: “Họ nói gì?”
Tạ Lan Chi quay , lạnh : “Tâm đầu ý .”
nhếch mép cườivi_pham_ban_quyen lạnh, khuôn mặt xinh đẹp phủ một lớp băng sương. Hóa ra là vậy. Gia đình hai đúng là tốn bao tâm . Kiếp , lúc chú điện báo cho Bắc Kinh thì trong làngbot_an_cap bắt đầu lan truyền tin đồn cô Dương Vân Xuyên yêu nhau.
Tần nhìn sườn mặt hoàn hảo của Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi. Người đàn ông này không biết nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình, cô cần phải giải ràng.
Cô ngồi xuống giường bệnh, nhẹ nhàng : “Tôi và Dương Vân chẳng quan hệ . Chuyện cưới hỏi đó là trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồn tôi yêu với ta. Lúc ấy chúvi_pham_ban_quyen báo anh bảo Tần Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Châu sẽ gả qua, vừa hay ở cũng hỏi tôi có muốn Dương Xuyên . Tôi nghĩ chẳng là lấy, nên gật đầu bừa.”
Tạ Lan quay phắt , ánh mắt nóng rực chằmleech_txt_ngu chằmvi_pham_ban_quyen Tần đang bình . Một nỗi sợ hãi và hoảng bao trùm anh. Cảm giác căng thẳng như dâybot_an_cap đàn đứt. không Tần Bảo Châu đột ngột hôn, Tần đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên thanh niên đó, và họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ lướt đời nhau mãi mãi.
Đôi mắt đen như mực Tạ Lan Chi đầy ẩn ý: “Trước khi ông nội cô từng nóileech_txt_ngu với nhà họ Tạ, cô gái tên Thù của nhà họ Tần sẽ là con nhà họ Tạ.”
Tần Thù kinh ngạc đến nghẹnvi_pham_ban_quyen lời. Ông nội chưa từng nói với cô chuyện này.
Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười châm biếm: “Chú cô bảo có người trong mộng, cha tôi người đi nghe ngóng, xác nhận tin là thật mới định để tôi cưới em họ .”
Anh không ngốc. Qua lời Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh đã rõ bàn tính của gia đình chú cô. Mọi chuyện trùng hợp đến lạ lùng. Bảo không bàn đặt họ thì Lan Chi không tin.
Tần Thù càngvi_pham_ban_quyen thêm chấn động. Không ngờ nội tìnhvi_pham_ban_quyen , nhà họ xác nhận cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen “có nơi có mới chấp nhận Tần Bảo Châu.
Cô nén cảm xúc hỗn trong lòng, trêu chọc Lan Chi đang mặt nặng : “Xem ra ta cũng duyên đấy , đi một vòng lớn cuối cùng vẫn về vớileech_txt_ngu nhau.”
Lan Chi không nói gì, cúi đầu nhìn bàn tay đỏ ửng trong lòng bàn tay Tần . Lần này, anh không chút do dự nắm tay cô, đưa miệng thổivi_pham_ban_quyen nhẹ.
“Sau này đừng đánh người nữa, bị không đáng đâu.”
đànbot_an_cap ông mặt lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như băng lại dịu đến lòng.
Tần Thù nhướng mày: “Đánh người thì đau thật, nhưng mà xả giận thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sướng lắm.”
“Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này bắt nạt cô, để tôi .”
Tạ Lan tuyên bố quyền xong, lại cúi xuống thổi thổi tay cho . Bàn taybot_an_cap nhỏ bé mềm mại thế này, anh hiểu sao lực đánh người đau thế được.
Thù ngườibot_an_cap đàn nghiêm túc và xót xa cho mình, trong lòng nảy sinh một cảm xúcvi_pham_ban_quyen lạ lẫm.
Ánh mắt cô quá nóng bỏng. Tạ Lan ngước mắt lên, vào đôi mắt cười lanh của côbot_an_cap. Bốn mắt nhìn nhau, không khí ám bao trùm.
Ánh mắt Tạ Lan Chi rơi đôi môi đỏ mọng đang khẽ mím của Thù, rồi từ từ cúi đầu .
Khoảng cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ ngày càng gầnleech_txt_ngu.
Gần đến mức có thểleech_txt_ngu nghe rõ thở của nhaubot_an_cap.
Chỉ cần Tạ Lan Chi nhích thêm thôi là sẽ nhau.
“Tạ Lan Chi, anh răng chưa?”
Một hỏi “đi vàobot_an_cap lòng đất” của Tần Thù phá tan bầu không mập mờ vừa nở. Lan Chi nhìn nụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười rạng rỡ trên mặt cô, tim như hẫng mộtbot_an_cap nhịp. hít một hơi, trầm giọng đáp:
“Đánhvi_pham_ban_quyen rồi.”
Tạ Lan Chi giơ ngónvi_pham_ban_quyen tay , nhẹ nhàng vuốt mũi Tần Thù, đưa ngón tay vệt đen : “Lúc em bôi thuốc cho tôi, cẩn thận quẹt phải đấy.”
Anh nhìn cô với mắt quặc, bâng quơ : “Sao tự nhiên hỏi tôi đánhleech_txt_ngu răng chưa?”
A Mộc Đềvi_pham_ban_quyen là người chăm lo sinh cho anh. những vết thương nặng khó sinh, vẫn giữ quen sạch như trước.
Tầnvi_pham_ban_quyen Thù rụt tay lại, việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại một cái cớ: “Sợ anhvi_pham_ban_quyen hôi chứ sao.”
“” Tạ Lan Chi cạn lời.
Tần Thù đặt chậu được đậy vải màn lên tay anh: “Lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này cơm bao nonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh cứ thả phanh mà .”
Giọng nói ngọt ngào pha chút trêu chọc, ý cười giấu .
Lan Chi ômvi_pham_ban_quyen chậu cơm, tâm trạng buồn , cảm giác mình như con heo. Lần tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh tự hỏi bản thân, ăn của mìnhvi_pham_ban_quyen có phải hơi lớn quá rồi không?
Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ lên, tay chàobot_an_cap: “Em vềbot_an_cap đây, tối nay tặng anh một món quà lớn.”
Tạ Lan Chi hỏi: “Quà gì?”
Tần Thù cười bí hiểm: “Đương nhiên là đồ ngon rồi!”
Nhắc đi nhắc chuyện uống, dường đang ám chỉ điều gì đó. Lan Chi nhìn theo bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng quyến củaleech_txt_ngu cô khuất dần, trực mách bảobot_an_cap cô vợ nhỏ này sắp gây chuyện rồi.
Trực giác của Tạ Lan luôn , và lần nàyleech_txt_ngu sự mò của anh đã bị khơi dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. vừa ănleech_txt_ngu vừa suy nghĩ, đôi mắt sâu thẳm lóe lên tia sáng khó lường.
Cốc cốcvi_pham_ban_quyen!
Hoàng hôn buông xuống, tiếng gõ cửa vang . A Mộc Đề đã trở lại với vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Tạ Lan bình thản nhìn anh: “Hỏi được gì rồibot_an_cap?”
Mộc Đề tứcleech_txt_ngu giận: “ vợ đoànleech_txt_ngu trưởng, Tôn Ngọc Trân, nói với Vương .”
Chồng của Tôn Ngọc Trân Triệu Vĩnh Cường, phó đoàn trưởng đoàn 1. Tạ Lan Chi nhíu : “ sao Tôn Ngọc Trân lại làm ?”
A Mộc Đề cười lạnh: “Cô ta Vương Tú Lan thích anh, nên xúi giục Vương Lan bôi danh dự chị dâu, để Vương Tú Lan có hội.”
“Em thấy Vương Lan chắc dụng thôi. Triệu Vĩnh dạo này nhảy nhót tưng bừng lắm, cộng chuyện vợ làm, rõ ràng là muốn nhọ danh dự anh vàvi_pham_ban_quyen chị dâu.”
Tin đồn Tần Thù quan nam nữ chính mà lan ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nước bọt đời đủ dìm chết cô. Tạ Lan là chồng, vinh nhục cùng hưởng, chắc chắn cũng người ta chọc sống.
Một mũileech_txt_ngu tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trúng hai đích, tính toánleech_txt_ngu hay thật!
Tạ Lan Chi ngâm, ngón tay gõ nhịp trên lànhleech_txt_ngu lặn. Một lúc sau, anh hỏi: “Dạo này Triệu Vĩnh Cường làm gì?”
Nhắc đến chuyện này, mặt Mộc Đề càng , đầy vẻ bất bình: “Ngoài luyện và tuần như lệ, hắn còn lén lút thân thiết vớileech_txt_ngu mấy cán bộ lý, ra vẻ ta đây sắp lên nắm quyền .”
Nếu Tạ Lan Chi thực không qua khỏi hoặc tàn phế, anh sẽ phải rời quân ngũ viễn. Nhưng xuất hiện của Thù đã mang lại bước ngoặt mới.
Mộc Đề không nuốt trôi này, thăm dò ý Tạ Lan : “Anh Lan, chúng ta có cần gì không?”
Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vĩnh quá ngông cuồng rồi, cầnleech_txt_ngu phải hắn bài học biết mình là ai.
Lan lắc đầu, trầm giọngbot_an_cap: “Chuyện này không quan Triệu Vĩnh .” Giọng điệu chắc , theo sự tin tưởng khó .
Mộc Đề ruột: “Sao lại không liên quan? Hắn mua chuộc lòng người ngoài mặt, vợvi_pham_ban_quyen đâm lưng chị dâu, em thấy vợ chồng hắn cùng một giuộc!”
Tạ Lan Chi liếc xéobot_an_cap anh, nghiêm giọng: “ cậu toàn nước à?”
A Mộc Đề cứng họng trước giọng điệu “chỉ tiếc sắt không thành thép” của anh.
Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen nói : “Triệu Vĩnh Cường từng lậpbot_an_cap công hạng nhất, vào sinh ra tử, làvi_pham_ban_quyen quân nhân có khí phách, cậu ta có giới hạn của mình.”
“Con người ai chả thay .” A Mộc Đề lí nhí .
Tạ Lan Chi vẫn khẳng định: “Triệu Vĩnh tuy giỏi tínhvi_pham_ban_quyen toán sẽ không dùng thủ đoạn hạ lưu bẩn thỉu sau lưngvi_pham_ban_quyen như thế.”
Anh và Triệu Cường là đối thủ không đội trời chung, ai phục ai, vừaleech_txt_ngu là địch vừa là bạn. Biết biết ta, trăm trận trăm thắng. Tạ Lan dám nói anh hiểu Vĩnh còn hơn hiểu .
A Mộc Đề vẫnvi_pham_ban_quyen tin phục Lan Chi, mày rậm: “Vậy chuyện này xử lý thế nào?”
Tạ Lan Chi xoa xoa cái chân tráivi_pham_ban_quyen đau nhứcvi_pham_ban_quyen chiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị gián đoạn trị liệuvi_pham_ban_quyen, cũng ong ong. Anh thở ra: “Triệu Vĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường có ở trại không?”
A Đề lắc : “Khôngvi_pham_ban_quyen, hắnvi_pham_ban_quyen dẫn quân đi tuần núi rồi.”
Tạ Lan Chi ra lệnh: “Đợi hắn , cậu kể lại đầu đuôi việc cho hắn nghe, cấm thêm mắm muối.”
Ngọc Trân dù sao là phụ nữ, không tiện . Vợ ai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy, anh tin Triệu Vĩnhvi_pham_ban_quyen biếtbot_an_cap làm gì.
Mộc Đề đến thối vừa cứng của Triệu Vĩnhbot_an_cap Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mắt sáng lên: “Ý hay!”
Tối hôm đó.
Triệu Vĩnh Cường xách một hộp sữa mạch nha vàvi_pham_ban_quyen chai đồ đến bệnh xánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thăm Lan .
Người ông ngoài ba mươi, cao mét bảy tám, ngũ quanbot_an_cap đoan chính, mắt sáng, mày rậm vẻbot_an_cap kiên nghị nhưng cũng đầy vẻ tinh ranh của giỏi toan tính.
Lúcvi_pham_ban_quyen Triệu Vĩnh Cường bước vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lanleech_txt_ngu Chi đang dựa vào đầu giường đọc một cuốn sách ngoạivi_pham_ban_quyen ngữ. Triệu Vĩnh Cường nhìn bìa sách chẳngvi_pham_ban_quyen hiểu gì, mở là châm chọc:
“Nghe đồn cậu chết, dở chết dở, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi thấyleech_txt_ngu sắc mặt cậu hồngbot_an_cap hào thế nhỉ!”
Tạ Lan Chi gập sáchleech_txt_ngu , ngẩng khuôn mặt lạnh lùng lấm tấm mồ hôi vì đau lên, liếc nhìn Cường, trả:
“Không bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu, khỏe như trâu, ngàybot_an_cap cũng luồn cúi mà đến cái cũng quản xong.”
“Cậuvi_pham_ban_quyen rắm!”
Triệu Vĩnh Cường nổi đóa, trừng mắt: “Ông đây luồnvi_pham_ban_quyen cúi bao ? mọc được voi!”
Hắn đập mạnh mấy món xa xỉ mang đến lên bàn cái rầm.
Tạ Lan Chileech_txt_ngu nhìn cái bàn rung lên bần bật, môi giật giậtbot_an_cap. cái này giống đến gây sự hơn là xin lỗi.
đen thẫm vôvi_pham_ban_quyen cảm của Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm Triệu Vĩnh Cường đang nộ, nhìn đến hắn chột dạ, ánh mắt lảng tránh.
Cuối cùng hắn cũng mình miệng: “Nói đi, vợ cậubot_an_cap đã khai gì rồi?”
Giọng Tạ Lan Chi hơi run, quãng vì , nhưng Triệu Vĩnh Cường không nhận . Nhắc đến bà vợ phiền phức, hắn ngồi thụp xuống ghế như quả bóng xì hơi, ấp úng:
“Đàn bà gái biết gì, người ta đồn bậy rồi hùa theo thôileech_txt_ngu. đến đây đã giáo huấn cô ta rồi, bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta sau này giữ miệng, còn nói lungbot_an_cap tung nữa tôi ly hôn!”
Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhíu mày kiếm, rõ ràng không hài lòng câu trảvi_pham_ban_quyen lời này. Anh nhìn Triệu Cường sắc lẹm: “Cô ta nghe ai nói?”
Vĩnh Cường đầu húi cua, không chắn : “Hình như nghe được ở nhà , cụ thể tôi không , hay tôi hỏi lại?”
Chi ngay Tôn Trânbot_an_cap nóivi_pham_ban_quyen dối. Nhà ăn toàn lính tráng, người nhà rất ít khi ănleech_txt_ngu ở đó. Nếu thật sự đồn xuất phát từ nhà , A Mộc Đề thể không biết.
Thấy sắc mặt anh không ổn, Triệu Vĩnhleech_txt_ngu Cường hỏi: “Sao thế? Cóbot_an_cap vấn đề gì à?”
Phải công nhận, quanleech_txt_ngu của tên này nhạy bénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tạleech_txt_ngu Lan Chi lắc đầu: “Khỏi hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, vợ cậu sau đừng nói lung .”
Nhớ lại những lời nghe của Vương Tú , mặt anh lạnh tanh, sát khí trong mắt hiện rõ. Dưới cái nhìn của Triệu Vĩnh , anh nhấn mạnh:
“Tần Thù lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con dâu do bố mẹ tôi chọn lựa kỹ càng, cô ấy xuất thếleech_txt_ngu gia y học, từ nhỏ chỉ biết học y nên hơi thơ, ít va chạm xã hội, không đáng phải chịu những lời đại như vậy.”
Triệuvi_pham_ban_quyen Vĩnh Cường kinh ngạc thốt lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ cậu là bác sĩ thật hả?”
“Hả?” Tạ Lan Chi nghi hoặc.
“Mấy nay cảleech_txt_ngu đoàn đồn ầm lên, bảo là thần y, kéovi_pham_ban_quyen cậu từ cõi chết trở về, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cònbot_an_cap chữa được cho cậu, khen ấy như Hoa Đà tái thế vậy.”
Triệuvi_pham_ban_quyen Vĩnh Cường nhìn cái chân đắp chăn của Tạ Lan Chi, ánh mắt phức tạp. Hắn hỏileech_txt_ngu thêm một : “Thật chữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi được ?”
Tạbot_an_cap Chi giọng nhẹ nhàng: “Tháng biết đâu anh mình lại so tài đấy.”
“Thật á?”
Triệu Vĩnh Cường trònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vẻ mặt không thể tin nổi.
“Lúc cậu khiêng xuống núi xương còn lòi cả ra, thế mà chữa được?”
Tạ Lan Chi vén chăn, để lộ vết sẹo khủng khiếp khâu cả trăm trên chân trái. Triệu Vĩnh Cường nhìn thương xuyên thấu bắp chân, cổ họng ắng, tâm trạng nặng.
Gần đây tin đồn trong doanh trại hắn không phải không biết. Ban đầu hắn còn mong chờ vui mừng, nhưng càng về sau đồn càng quá đáng, khiến hắn cảm giác thắng không thuyếtbot_an_cap phục, vừa bực vừa khó chịu.
“Tôi không làm phiền người chứvi_pham_ban_quyen?”
Giọng nói ngọt mang theo ý cười của Tần Thù vang cửa. Cùng lúc đó, mùi thức ăn thơm mũi bay vào.
Thơm quá!
Triệu Vĩnh quay , đập vàovi_pham_ban_quyen bot_an_cap gái trắngleech_txt_ngu trẻo, xinh đẹp trong váy kẻ caro bước vào. Áo của cô bị bắn chút nước canh lúc ăn nên cô đã thay chiếc váy mẹ mua cho dịpleech_txt_ngu suýt cưới hụt.
Chiếc váy lên vòng eo con kiến, dáng người đẫy đà quyến rũ, gương mặt kiều diễm động lòng người.
Tạ Lan Chi mình đẹp “ mắt” thế kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập ngồi thẳng . Anh vớ áo khoác quân phục đưa cho : “Buổi trời lạnh, em mặc thêm áo vàobot_an_cap.”
Giọng trầm thấp có chút căng thẳng mất tự nhiên.
Tần Thù ngơ ngác nhìn , tìm kiếm dấu hiệu đùa cợt trênbot_an_cap mặt . Lạnh chỗ nào? Anh không thấy mồ hôi đang trên trán cô à? Nhưng cô không nói nhiều, nhận lấy áo khoác vắt lên lưng ghế.
ba hộp một cơm đậy vải lên bàn.
Triệu Vĩnh Cường lập nhận ra cô gáibot_an_cap xinh đẹp như tiên nữ này là vợ Tạ Lan Chi. Hắn lúng túng đứng dậy, đứng trang, khách sáo: “Đây là em dâu phải không, chào em chào , anh là chiến Tạ đoàn , tên là Triệu Vĩnh Cường.”
bot_an_cap gái xắn thế này, nhãi Tạ Lan Chi đúng tốt số!
Tần Thù mỉm cười đáp lại: “Chào , em là Thù. Anh ăn cơm chưa? Có muốn ăn cùng một chút không?”
Câu sau hoàn toàn là xã giao.
Vĩnh Cường định từ chốileech_txt_ngu nhưng mùi thơm quyến rũ khiến con sâu rượu trong bụng hắn réo ĩ. Hắn nuốt lời chối xuống, cười toe : “Chưa ăn, thì quáleech_txt_ngu, anh làm phiền nhé.”
Tạ Lan Chi sầm mặt, lườm cháy mắt, đuổi khéobot_an_cap: “ ngay, đây không có phần của cậu.”
Vĩnh Cường mặt dày cười hề hề: “Là em dâu mời tôi mà.”
Tạ Lan Chi tung đá trúng chân hắn: “Ai là em dâu cậu? Cậu chiếm tiện nghi của ai đấy hả! Cậu tôi sáu tuổi, biết gọi một tiếng anh ?”
Bị đá cái, Triệu Vĩnh Cườngvi_pham_ban_quyen phản đòn, cười được cú tiếp theo của Tạ Lan Chi, chủ động bàn ăn đến trước giường bệnh.
Tần Thù xới cơm, hai ông tướng đùa giỡn như trẻ con thì thuận tay xới luôn cho Triệu Vĩnh mộtbot_an_cap bát.
Bữa tối nay rất thịnh soạn: canh bồ câu hầm thuốc bắc, sườn kho tàu, rau cải xào và trứng ốp .
Nhìn bốn món một canh, Triệu Vĩnh trố mắt: “Cậu ăn thế này á?!”
Tạ Lan Chileech_txt_ngu nhìn sườnbot_an_cap kho óng ánh, canhbot_an_cap câu bổvi_pham_ban_quyen dưỡng, cũng bất ngờ bữa ăn soạn hômleech_txt_ngu . hất cằm ngạo: “Đều do Tần Thù tự làm đấy.”
Triệu Vĩnh Cường giơ ngón với Tầnvi_pham_ban_quyen Thù, khen nứcvi_pham_ban_quyen : “Tay nghề em dâu đỉnh thật.”
Tần Thù đũa cho hai người, cười mỉm: “Mọi người tranhbot_an_cap thủ ăn nóng đi ạ.”
Cô lấy lau hôibot_an_cap trên trán Tạ Lan : “Chân lại à? Ăn xong châm cứu mấy mũi.”
“Ừ.” Tạ Lan Chi cụp mắt nhìn bát , lúng búng đáp.
Triệu Vĩnh Cường bên nhìnvi_pham_ban_quyen chồng tình cảm mà tị nổ mắt. Nhưng rất nhanh, sự chú ý hắn bị vị món ăn thuvi_pham_ban_quyen hút. Sườn non đà, cắn một ngập chân răng; canh bồ ngọt thanh, mềm ; ngay cả rau xàovi_pham_ban_quyen và trứngleech_txt_ngu ốp cũng ngon lạvi_pham_ban_quyen thường.
Tần Thù mang đến cơm ước chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảy tám bát. Tạ Lan Chi và Triệu Vĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường ăn đếnleech_txt_ngu hạt cơm cuối cùng, vét sành sanh mà vẫn thèm.
Tần Thù toát hôi , cảmleech_txt_ngu thấy hai người đàn ông này ăn còn khỏe heo.
Triệu Vĩnh Cườngbot_an_cap gặm sạch cái đùi bồ câu, ném xương vào bát khôngleech_txt_ngu, nhìn Tạ Lan Chi vẫn đang , đảo tinh : “Tạ đoàn trưởng, dạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này tôi quản lý vất vả, thỉnh thoảng qua đây ăn ké bữa cơm không quá đáng chứ?”
Cơm này, một cả đời.
Tạ Chi lườmvi_pham_ban_quyen hắn, cười nhạt: “ cậu dày cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tường thành bo thêm cái cốt ấy !”
Triệu Vĩnh Cường không biết xấu hổ còn lấy làm vinh dự: “Thế chứng tỏ da tôi tôi béo, thìbot_an_cap chết bao nhiêu lần rồi.”
Tạvi_pham_ban_quyen Lan bát xuống, nhìn miếngvi_pham_ban_quyen thịt đùi bồ câu trong bát , im lặng. Anh cau , mặt đầy hoặc.
Triệu Vĩnh hiểu ý đồng đội ngay, giả bâng quơ: “Không nghe nói ăn có thịt bồ câu, cửa hàngvi_pham_ban_quyen bách hóa không bán mónvi_pham_ban_quyen này.”
Nói xong, liếc nhìn Tần Thù đang nghịch mấy câybot_an_cap kim bạc.
Tần Thù ngẩng đầu, bắt gặp hai ánh mắt dò xét đầy nghi vấn. Cô mỉm cười hỏi: “Canh bồ ngon không?”
Triệu Vĩnh Cường chép khẳng : “Ngon!”
Tạ Lan Chi mím môi, nhìn thấu trêu chọc trong đáy . chợt nhớ ban ngày cô sẽ anh một món quà .
“Bồ đâu thế?”
Tần Thù đặt kim xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lôi từ vải một vật được gói trong giấy vệ sinh màu đỏ.
“Mọi người xem cái .”
mở giấy ra, đểbot_an_cap lộ chiếc máy ảnh mini hình chữ nhật.
này ở đâu ra?”
gì thế này?!”
Tạ Lan Chi và Triệu Vĩnh Cường đồng thanh thốt , vẻ mặt nghiêm tột độ. Khí thế bức người tỏa ra , ánh mắt dán chặt vào vật trên tay Tần Thù.
Tần Thù món đồ bàn, chậm nói: “Hai hôm nay hay thấy con bồ câu lượn lờ trên bầu trời doanh trạibot_an_cap, không biết trướcbot_an_cap ngực nó vi_pham_ban_quyen. Tò mò nênbot_an_cap em định bắn nó xem thử, ai ngờ mạnh tay quá làm nóvi_pham_ban_quyen chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toi, thếvi_pham_ban_quyen là em hầm canh .”
Tạ Lan Chi và Vĩnh Cường mặt bắt đầu chuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang màu lá. Trong lòng họbot_an_cap đã đoán được lai lịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bồ .
Tần Thù quan sát họ, tục: “Em nói thật đấy, không đeo cái gì trướcvi_pham_ban_quyen ngực, lạ .”
Hai người đàn ông đồng thời cúi người, nôn nôn tháo. Họ muốn nôn hết bát vừa ra ngoài.
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù giả vờ ngây thơ, thảng hỏi: “Hai anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao thế?”
Triệu Vĩnh Cường móc họng đến chảy cả nướcvi_pham_ban_quyen mắt, mếu : “ dâu ơi, bồ câu đưa được huấnbot_an_cap luyện đặc biệtbot_an_cap, bị cho ăn thuốc cấm đấy!”
Tần Thù vẻ mặt bình thảnleech_txt_ngu, rõ ràng đã mọi chuyện, lén nhìn Lan Chi. Mặt vốn đã trắng bệch như tờ giấy vì nôn khan. Cô thấy hơi áy náyvi_pham_ban_quyen, tới lưng anh: “Canh cácvi_pham_ban_quyen uống là bồ hoang em bắt dưới chân núi đấy.”
có ngốc, loại bồ câu “ vấn đề” như thế, ai biết ăn vào có trúng độc không.
Tạ Lan Chi và Triệu sữngvi_pham_ban_quyen người. Xác không ănvi_pham_ban_quyen phải độc, họ mới tập trung vào chiếc máy ảnh mini trên bàn. Hai người nhìn nhau, sát khí đằng đằng, đồng hô lớn:
“A Mộc Đề!”
“A Mộc !”
“Có!”
A Đề thoắt ẩn thoắt đẩy cửa bước vào.
Tạ Lan Chi mặt căng cứng, trầm giọng ra : “Đi mời Lạc sư trưởng và Chính đâyvi_pham_ban_quyen.”
“Rõleech_txt_ngu!”
A Mộc liếc nhìn vật trên bàn rồi quay đầu chạy biến.
Tần Thù điềm nhiên thu dọn bát đũa. Triệu Vĩnh Cườngleech_txt_ngu lén nhìn cô rồi nháy mắt ra hiệu với Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen, biểu cảm cực kỳ hài hước.
Tạ Lan Chi lờvi_pham_ban_quyen đi, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm máy ảnh mini bọc trong giấy đỏ. Bồ câu đưa thư anh không lạ, nhưng loại mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiết bị khí nhỏ thế này thì lần đầu tiên anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy.
Anh ngước mắt nhìnleech_txt_ngu Thù đang tay xong, ngón tay thon dài mân mê bạc. tư một lát, anh hỏi: “Con bồ câu còn không?”
Đã câu đưa thư chắcbot_an_cap chắn cóleech_txt_ngu người nuôi. Muốn tóm kẻ đứng sau, con bồ câu là mấu .
Tần Thù bình thản: “Sống, nhốt trong cái lồng đùng sân ấy, biết cái lồng vốn dùng để nhốt con gì.”
“Tôi biết!” Triệu Vĩnh Cường xenvi_pham_ban_quyen , chỉ Tạ Lan Chi cười nói: “ ngoái ta nhặtbot_an_cap được con sói con què chân, nuôi mới thả vềvi_pham_ban_quyen rừng.”
Tần Thù gật gù: “Hèn chi có mùi sói.”
khua câyleech_txt_ngu kim bạc trước mặt Tạ Lan Chi, ý bảo chuẩn bị châm cứu. anh nhìn cô ánh mắt lạnh lùng , không có định hợp tác.
Triệu Cường dậy, dè dặt hỏi: “ dâu, hay để anh về cùng em mang con bồ câu qua đây?”
Tần Thù im lặng nhìn Tạ Lan Chi đang trầm mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cố chấp hiện rõ trên . Tạ Lan quay sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triệu Vĩnh Cường: “ tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.”
“Thế tôi đi !” Vĩnh Cường phấn khích, liếc Tần Thù thấy cô không đối liền chạybot_an_cap biến, sợ chân cô ý.
bệnh còn hai người, không khí như đông . Tạ Lan Chi phá vỡ sự lặng, tay về Tần Thù:
“Sau này anh gọi em là A Thù nhé, được không?”
Giọng nóivi_pham_ban_quyen dịu dàng êm như suối chảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tần Thù chớp không hiểu, ậm ừ: “Đượcleech_txt_ngu thôi”
Cô đặt tay cầm kim vào . Tạ Lan Chi kéo cô ngồi xuống mép giường, nụ cười trên môi đúng mực, điềm tĩnh:
“Thờivi_pham_ban_quyen gian qua vất vả cho sócbot_an_cap anh rồi, món quà lớn tối nay anh cũng rất thích, em có muốn gì không?”
Anh cố tình nghiêng góc mặt đẹp nhất vềbot_an_cap phía , ánh mắt dịu dàng thâm như nước, trông vô hại vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng. Nhưng Thù thấy sởn gai ốc, trực mách bảo anh đang tính kế đó.
Cô cười mỉm: “Em muốn nhiều thứ lắm, chắc chắn sẽ cho em chứvi_pham_ban_quyen?”
Đáy mắt Tạ Lan Chi tia sáng tối tăm, giọng chắc nịch: “Chỉ cần em muốn, anh đều sẽ đáp ứng.”
Tần nghiêng đầu: “Vậy em muốn một conleech_txt_ngu thì sao?”
“” Tạ Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tắt đài. Mặtleech_txt_ngu hoàn hảo nát. Nụ gượng gạo đông cứng trên môi.
Anh hítbot_an_cap sâu, cứng họng: “Đổi khác đi.”
Cả đời này anh tuyệt tự rồi. Tần Thù muốn có , hoặc là cắm sừng anh, hoặc ly hôn. hai phương án này anh không chấp nhận!
Nhìn mặt nhịn vừa ức của anh, Tần Thù buồnbot_an_cap . dùng ngón út gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh: “Đừng diễn văn nghệ nữa, muốn hỏi gì thì hỏi thẳng .”
Tạ Lan Chi hơi lúng túng, bất mặt mũi hỏi thẳng: “Em đã sớm phát hiện con câu vấn đề?”
Tần Thù gật đầu: “Đúng, ngày nào nó cũng lượn lờ trên đầu em, ngực đeo cái của nợ kia, không có vấn đề mới lạ.”
Vừa trả lời, cô vừa cởi áovi_pham_ban_quyen bệnh nhân của anh ra. Tạ Lan Chi dang phối hợp. Thân trên rắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những vết sẹo nhỏ ánh đèn toát lên vẻ quyến rũ phong .
Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan Chi cầm chiếc máy mini lên hỏi tiếp: “ biết cái này làleech_txt_ngu gì đúng không?”
Tần Thù dời mắt khỏi bụng của anh, nhạt giọng: “Em máy ảnh tương tự ở tiệm hình rồi, to cái này .”
Cô ngồi ở cuối giường, xắn ống quần anh lên. Suốt quá trình châm cứu, anh không thêm câu nàobot_an_cap. Mãi khi kết thúc, anh mới nhìn chằm gương mặt kiều diễm của cô, hỏi câu cuối cùng:
“Làm sao em biết bồ câu đưa thư, và làm biết thứ này quan trọng?”
Người không biết gì sẽ không nghi ngờ con bồ câu đầu tiên. Họ có thể vì tò mò mà tháo tung cái máy ra hoặc vứt . Thịt bồbot_an_cap câu rõ ràng hấp dẫn hơn cái hộp nhựa đen kia.
Tần Thù cười: “Cuối cùngbot_an_cap cũng hỏi vào trọng tâm rồi.”
Cô kéo ghế ngồi diện anh, bình thích: “Ông nộibot_an_cap em thời trẻ đi nam về bắcbot_an_cap, kiến thức uyên lắm. Ông cho em chuyện thú vị, trong đó chuyện bồ câu đưa thư. Thế trước bồvi_pham_ban_quyen câu thưleech_txt_ngu từng gâybot_an_cap ra baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiện lớn, kể hết cho em nghe rồi.”
Đây là kịch bản cô soạnvi_pham_ban_quyen sẵn trong khi nhận ra sự ngờ của Tạ Lan . những không thẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với lòng, nhưngvi_pham_ban_quyen làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi thì khó tránh bị nghi ngờ. Cũng may thời này chưa có , sợ bị bóc phốt.
Rầm!
Cửa phòng bị mạnh. Lạc trưởng và mộtvi_pham_ban_quyen người đàn ông trung niên xông vàobot_an_cap.
“Lan Chi, nghe nói bắt một tên đặc nhỏbot_an_cap? Đâu rồi?!”
Gương mặt uy nghiêm của Lạc sư trưởng đằng đằng sát khí quét quanhleech_txt_ngu bệnh. Lan Chi đang châm cứu thấy lãnh đạo đến liền chống tay định dậy.
“Không được đậy!”
Tần tiếng , tay cô ấn lên bờ vai trần rắn chắc củavi_pham_ban_quyen anh: “Đang cứu giảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đau, kim sâu một ly hay nông một ly đều hỏng hết. Nếu loạn kim, mười mấy tiếng tới anh sẽ phải chịu đau đấy.”
Giọng cô nghiêm khắc nhưng pha chút , nghe chẳng chút nào. Nhưng Lạc sư trưởng lại nghe tai, ra lệnhleech_txt_ngu: “Cậu nằm yên !”
Ông và Chính ủyvi_pham_ban_quyen bước nhanh đến bên giường, nhìn những vết sẹo mặt và người Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cùngbot_an_cap chân găm đầy kim, hốc mắt Lạc sư trưởng đỏ lên vì xót xa. Nhưng ông không quênvi_pham_ban_quyen nhiệm vụ .
“Lanbot_an_cap , nói rõ tình xem nàoleech_txt_ngu.”
Tạ Lan Chi vắn tắt kể sự việc, rồi nhẹ tay Tần Thù: “A Thùvi_pham_ban_quyen, đưa trên cho Lạc sư trưởng.”
“Vâng.”
Tần Thù đưa chiếc máy ảnh mini gói trong giấy đỏ . Ông cẩn thận lấy: “Lão , ông xem đi.”
Chính Lưu đeo kính vào, xem xét một lát rồi rực lên: “Lão Lạc, là máy ảnh mini của nước , thiết kế tinh xảo, cơ chế bên trong , kỳ có giá trị nghiên cứu!”
Lạc sư không rànhvi_pham_ban_quyen công cao nhưng nghe giọng điệu phấn khích của Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ủy là biết tầm quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng nó.
“Thật hảbot_an_cap?”
“Thật! Việc này phải báo cáo lên Bắc Kinh, tốt nhất là gửi viện nghiên cứu, chắc chắnleech_txt_ngu giúp ích lớn cho khoa nước nhà!”
, nhìnleech_txt_ngu Thù đầy khích: “Tiểu đồng chí, bồ câu đó sống không?”
“Sống nhăn răng! mang đến đây!”
Triệu Vĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường xách lồng sắt to đùng, hôi nhễ nhại vàoleech_txt_ngu. bồleech_txt_ngu câu trong lồng vẫn đang đập cánh phành phạch, trông rất khỏe mạnh.
“Tốt!” Giọng Chính ủy Lưu run kích động.
Hai vị đại lão của đơn 963 cùng hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị chỉ huynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoànleech_txt_ngu 1 bàn bạc ngay tại chỗ. cùng họ định gửi chiếc máy ảnh có khả chụp trộm và ghi lại lộ về Kinh trong . Con bồ câu được lại đểleech_txt_ngu “dụ rắn khỏi hang”.
“Tiểu đồng chí Tần, lần này cô lập công lớn đấy! Tôi thay mặt tổ chức và toàn thể chiến sĩ vị 963 cảm ơn cô!”
Lạc sư và Chính ủy Lưu chào Tần Thù theo thức quân đội vội rời đi máy ảnh. Triệu Vĩnh cũng xách lồng chạy theo Tạ Lan Chi chỉ .
Trời tối dần. Thù rút kim cho Tạ Lan Chi xong, tâm trạng vui ngâm nga đi về. A Mộc Đề tiễn cô xuống lầu, nhìn theo mặt đầy ủy khuất. thế rồi mà anh chưa được miếng cơm nào chị dâu nấu, trong khi cái tên dày Triệu Vĩnh Cường đã .
Trong phòng bệnh, Tạ Lan Chi nhìn bóng cây ngoài sổ, đột ngột nói: “ Mộc Đề, cho theo dõi Tôn Ngọc Trân.”
A Mộc Đề đang dọnleech_txt_ngu bàn, ngay: “!”
“Xem gần ta xúc với ai, đừng bứt dây động rừng, có gì cáo ngay.”
Tạ Lan Chi tiện để Triệu Vĩnh Cường thẩm vấn vợ mình làm sứt mẻ tình cảm, đành để A thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điều tra nguồn cơn tin đồn. mảngvi_pham_ban_quyen tìnhvi_pham_ban_quyen báo, A Mộc Đề gia do cha đào tạo.
Tạ Lan Chi day day mũi: “Bên Hương Cảng tin gì chưa?”
“Vẫn chưa, nhưng cũng sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, chỉ vài ngày nữa thôi.”
“Bắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kinh đã dùng Conapattadine chưa?”
“Lãovi_pham_ban_quyen gia nhận tin xong ra lệnh ngừng ngay lập tức. Nghe nói ông cụ trận lôi đình khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết anh dùng hơn mười liều đó, phu nhânvi_pham_ban_quyen ở nhà cũng hết nước mắt”
Tạ Lan Chi ngắt lời: “Tình hình Hương Cảng trọng thế nào?”
Sắc mặt Anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Đề xấu đi: “Khu ổ , hơnleech_txt_ngu 90% con nghiện đều dùng Conapattadinevi_pham_ban_quyen thay ma túy.”
Lan Chi mím môi, sát hiện lên trong mắt. Anh bỗng hỏi: “Theo tra, Tần chưa từng khỏi Quyến, sao ấy biết chuyện ở Cảng?”
Nếu không nhờ Tần Thù ngăn cản, rằng anh cũng đã nghiện thuốc như đám ngườibot_an_cap bên kia. Công lớn thuộc về cô, cứu được biết bao người dân nước.
A Đề gãi đầu: “Em cũng thắc mắc, hay là chị dâu biếtleech_txt_ngu tiên tri?”
Tạ Lan Chi nhạt: “ ấy mà biết tiên tri thì đã tôi.”
Trong mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh, Tần Thù như chú cừu nonbot_an_cap bí ẩn đầy thuẫn. Chỉ cần nắm được thóp, anhbot_an_cap lột trần xem bên trong có gì.
A Mộc Đề bất bìnhleech_txt_ngu: “Lấy anh là phúc chị dâu đấy , bao nhiêuvi_pham_ban_quyen tiểu thư Kinh muốn gả cho anh còn chẳng được.”
“Bao nhiêu cơ?”
Giọng nói cười cợt vang lên từ phía sau. Tần Thù đứng ở cửa, cười như không cười nhìn A Mộc Đề: “ tôi nghe xem ‘miếng thịt thơm’ Tạ Lan Chi này được bao nhiêu ngườibot_an_cap thương nhớ nào.”
A Mộc Đề cứng người, quay lại vào miệng mình: “Chị dâu đến rồi à, cái mồm em hay nói bậy, em chém gió đấy chị đừng để bụngbot_an_cap.”
Nói xong lén lút lùi về phía cửa rồi chuồn thẳng.
Tần Thù bật cười, ném đốngleech_txt_ngu vào ngực trần của Tạ Lan Chi: “Cởi áo ra.”
Tạ Chi cúi đôi găng caobot_an_cap su trong lòng: “Làm gì thế?”
Tần Thù không , kéo rèm che bệnh , khoanh tay đứng nhìn anh: “Cởi nhanh lên!”
Giọng điệu nũng nịu pha mất kiên nhẫn. Tạ Lan Chi ngoan ngoãn cởi áo.
Ánh trăng hắt vào phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không khí trở nên . Bóng haivi_pham_ban_quyen người innội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tấm rèm. Tần Thù ngồi người Tạ Lan , giọng tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net móc:
“Tạ Lan , cơ bắp anh căng quá, thả lỏng ra.”
Giọng đàn ông trầm khàn vang lên: “Em nhấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao lên chút, đừng có cựa quậy!”
Tần về phía trước, suýt ngã vào lồng ngực ướt đẫm mồ hôi củaleech_txt_ngu anh. Cô cắn môi, ngón chân co lại: “Thế này không được, làm theo cách cũ đi!”
Tạ Lan Chi sợi tócleech_txt_ngu ướt dính trên cổ cô, xấu xa trong người trỗi dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tiếp trận bay chóleech_txt_ngu sủa.
Triệu Vĩnh Cường ngửa cổ đi nhà vệ sinh rửa . Lúc quay lại, hắn nhìn hau háu nửa bát cơm còn thừa trên bàn, nghiến răng bưng lênvi_pham_ban_quyen ăn tiếp.
A Mộc tròn mắt thán phục: “Phó đoàn, anh sợ bổ quá hóa à?”
“Sợ cái đếch gì, cùng lắmvi_pham_ban_quyen chảy máu mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần .” Triệu Vĩnh vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói giọng mũi.
Tạ Lan Chi ăn xong, nhìn bộ dạng đói của hắn khinhleech_txt_ngu bỉ: “Nhìn cái tiền đồ của cậu kìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Triệu Vĩnh bật lạibot_an_cap ngay: “Cậu thì có tiền , thuốc bổ trộn vào cơm mà ăn xongbot_an_cap thấy chảy giọtvi_pham_ban_quyen máu nào, chứng tỏ ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu hư lắm .”
Ý mỉa mai Tạ Chi yếu sinh lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá . Mấy câu kháy đểu này trongvi_pham_ban_quyen quân ngũ là chuyện thường, nhưng xui cái là nó chọc đúng đau của Tạ Chi. sáng nay “thằng nhỏ” anh cứ lúc lên lúc xuống thất .
Thấy sắc mặt Tạ Lan Chi đen , Triệu Vĩnh Cường vội vàng và nốt mấy cơm rồi lẹ: “Tôi còn việc, đi trước đây!”
Tạ Lan Chi nhìn theo bóng lưng hắn với ánh mắt muốn giết người.
Tần Thù gắp miếng thịt chỉ bỏ vào anh, dỗ dành: “Thôi chấp hắn, anh ăn cơm đi.”
Tạ Lanbot_an_cap Chi phồng má tố cáo: “Hắn ăn cơm nấuleech_txt_ngu còn dám đá đểu !”
“Thế lần sau không cho hắn nữa.”
“Cho ngửi mùi cũng không cho.”
“Được, nghe anh hết.”
Tạ Lan hừ mũileech_txt_ngu, cúi ăn tiếp. Tần Thù cười thầm, lại thức cho A Đề.
Tối đó, Tạ Lan Chi ngủ say đến mức Tần Thù kim cũng không . Cơ anh đang hồi nhờ phác đồ điều trị kết hợpvi_pham_ban_quyen , thuốc uống, thực phẩm và thuốc bôi.
Trướcbot_an_cap khi về, Tần Thù nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Lan giường vớibot_an_cap ánh mắtvi_pham_ban_quyen phức , rồi di “vùng cấm địabot_an_cap”.
Về nam cũng có nghiênvi_pham_ban_quyen cứu. đếnbot_an_cap lúc phải xử lý chỗ rồi. Thuốc đại bổ tích tụ trong người mà giải tỏa ra thì dễ sinh biến. Cô tự nhủ, chậm nhất là ngày mai hoàn thành bước cuối cùng này.
hôm sau.
Tần Thù xách cơm, thuốc và cao đến. Hôm nay không thấy A Mộc và Triệu Cường đâu, thay vào là ba lính lạ hoắc, cao tonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đẹp trai.
“Chào dâu!” người đồng thanh hô to, nhiệt tình quá.
Tần Thù thấy có điềm, nhìn Tạ Chi thìvi_pham_ban_quyen mặt anh đen đít nồi. Lại đến ăn chực!
May mà hômvi_pham_ban_quyen nay cô nấu dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dả. Nhưng cứ này thì núi vàng cũng lở.
Ba anh lính mặt dày ngồi vào ăn. Trong lúc ăn, một Tiểu trưởng họ quân hàm một vạchleech_txt_ngu hai sao thì thầm Tạ Lan Chi:
“Tạ trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngọn núi phía Tây dạo này không yên .”
Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm mặt: “ hình nào?”
“Đoàn 2 đi tuần ban khiêng về cái xác dính ‘hàng nóng’ (chất độc).”
“Có bắt ai sống không?”
ạ, chắc là nội bộleech_txt_ngu phebot_an_cap cánh tranh chấp, thấy người lạ .”
Tạ Lan Chi ra lệnhleech_txt_ngu: “ này đi nhớ mang đủ đạn dược, thấy ai hàng thìleech_txt_ngu bắt sống. Nếu chống cự thì tiêu tạileech_txt_ngu , ưu tiên an toàn anh em mình.”
Tiểu đoàn trưởng Thẩm cười toe toét: “, bên Đoàn 2 cũng ý vậy.”
Lan Chi cúi xuống định gắp thức ăn thì hỡi ôi, đĩa nào sạch trơn. Anh ngẩng lên nhìn ba cái bát đầy úleech_txt_ngu ụ ngọn củabot_an_cap ba tên cấp , mặt .
nói chuyện vừa gắp, là cao thủ!
cho chiêu ‘Ám độ trần thương’!” Tạ Chi cười .
tên thấy không ổn, buông đũa biến ra cửa.
Tầnbot_an_cap Thù ngớ người gọi với theo: “Bát! trảleech_txt_ngu bát!”
dâu, mai cho người mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả ạ!” Tiếng Tiểu đoàn trưởng Thẩm vọng lạibot_an_cap từ lang.
Tần Thù quay vào, lườm Tạ Chi: “Lính của anh tự như ruồi hả?”
Tạ Lan Chi cười khổ: “Hồi đói kém, anh em quen ănleech_txt_ngu của nhau , lúc ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net húp được bát loãng cũng hạnh phúc.”
Nhớ về nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày tháng gian khổ và những đồng đội đã sinh, nụ cười của anh thoáng chút buồn. Tần Thù im lặng thu dọn bát đũa.
nước xuôi, lại đến tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mục châm cứu, uống thuốc đắng bôi thuốc sì. Tần thu dọn , tay sờ chiếcvi_pham_ban_quyen hộp tròn cứng túi vải. nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Chi đang nhắm mắt dưỡng thần, hít sâu một hơi:
“Trị liệu nay chưa xong đâu, em đi xin y tá ít , anh đấy.”
“Ừ” Giọng anh trầm khàn quyến rũ.
Tần Thù chạy biến đi, tai đỏ .
Lát sau, cửa phòng bị đẩy mạnh. Tạ Lan Chi mởleech_txt_ngu mắt trừng trừng nhìn A Mộc Đềbot_an_cap vào.
là có quan trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Anh gừ như thú bị quấy rầybot_an_cap.
A Mộc Đề thì thầm: “Hương rồi! Tình hình nghiêm trọng hơn dự , khu ổ chuột gần như phát toàn diện. May mà chúng ta báobot_an_cap tin , nếu không lệnh phổ biến thuốc đã hành rồi. Lão gia nổi lôi đình khi anh dùng liều, nhân khócbot_an_cap hếtbot_an_cap nướcvi_pham_ban_quyen mắt”
Tạ Lan Chi cắt ngang: “Nghiêm trọng đến mức nào?”
“Hơnvi_pham_ban_quyen 90% con nghiện ở khu ổ chuột Conapattadine như ma túy.”
Tạ Lan Chi mím , vẻ mặt phức tạp. “ Thù chưa từng ra khỏi Quyến, cô ấy chuyện ?”
Mộc Đề ngẫm : “Embot_an_cap cũng thắc mắc, hay dâu biết tiên tri thật?”
Tạvi_pham_ban_quyen Lan nhạt: “Biết tiên tri thì chẳng lấy .” Trong mắt anh, côbot_an_cap là mộtbot_an_cap bí ẩn cần được khámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phá, và anh tìm ra điểm yếu của côvi_pham_ban_quyen.
A Mộc Đề bênh : “Lấy là chị dâu hưởng phúc đấy, bao nhiêu tiểu thưvi_pham_ban_quyen
Đúng lúc này Tần Thù xuất hiện và A Mộcleech_txt_ngu Đề phải diễn màn chạy trối chết.
Tần Thù ném đôi găng tay cao su vào người Tạ Lan Chi, lệnh: “Cởi quần áo ra.”
“Lấy cái nàyvi_pham_ban_quyen làm gì?”
“Bảo cởi thì nhanh lên!”
Tạ Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chi ngoan ngoãn cởi . Tần Thù kéo rèm che lại, khoanh tay đứng nhìn . Ánh hắt bóng hai ngườivi_pham_ban_quyen lên cửa khung cảnh ám. Tần ngồi lên ngang hông anh.
“Tạ Lan Chi, thả cơ bắp ra nào.”
đàn ông khàn vang lên: “Em nhấc chân cao lên , đừng có lộn xộn!”
Tần Thù chới suýt ngã vào ngực anh, cắn môi phản đối: “Thế này không được, làm theo cách cũ đi!”
Tạ Lan Chi nhìn những giọt mồ trên cổ cô, ý nghĩ đen tối trong đầu trỗi dậy.
“Tạ Lan Chi, anh động đậy một chút đi!”
Tần Thù ngồi hờ vùng thắt lưng cứng như đá tảng của ngườileech_txt_ngu đàn ông, giọng nói vừa nũng nịu vừa mềm mại giục.
Đáng tiếc, ánh mắt Tạ Lan Chi lúc nóng như lửa, chẳng còn tai bất cứ điều gì.
Mọi sự chú ý của anh đều bị chiếc cổ thon dài của Tần Thù thu hút, làn da trắng nõn, màng mức khiến người ta chỉ muốn cúi xuống hôn cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lan Chi vốn là người có năng hành động cực mạnh.
là làm.
tay phải rắn , đầy sức thoát khỏi tay Tần Thù, rồi trở tay lấy cô một cách bá đạo.
Vòng eo thon gọn, vừaleech_txt_ngu vặn một vòng tay ôm, cảm mềm mại khiến anh thán trong lòng.
Lan Chi lướt mắt qua làn da trắng sứ của Tần Thù, không lòng được mà vuốt vài cái, quả nhiên mịn y như trong tượng.
bất ngờ bị ôm chặt, mất đà ngã nhào lênbot_an_cap lồng ngực trần trụi của người đàn .
Cách một vải , cô cảm nhận từng thớ cơ bắp săn , hơi thở nam tính lạnh lùngvi_pham_ban_quyen trong khoảnh khắc toàn .
Tần Thù rợn cả gáy, hai tay vội chống lên vị trí trái tim đangbot_an_cap đập mạnh mẽ anh.
“Tạ Lan , anh gì?”
Lời vừa dứt, Tạ Lan Chi cúi đầubot_an_cap, đôi mỏng cổ cô.
Tần Thù lớn mắtvi_pham_ban_quyen, sống lưng đờ, không tin nổivi_pham_ban_quyen nhìn Lan Chi.
Trong đáy mắtleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu đàn ông cuộn trào tia như dã thúleech_txt_ngu đang săn mồi, phảng phất như muốn nát mọi thứ trong tầm tay.
cảnh báo trong đầu Thù reo vang, cô thở, lén lút rút một cây kim châm cứu từleech_txt_ngu trong áo ra.
Giọng cô run , căng thẳng : “Tạ Lan Chi, không lẽ anh muốn muốn em giúp anh giải đó chứ?”
Từ đến cuối, cô có ý định “lâm trận” thậtleech_txt_ngu sự.
Cô chỉ định dùng pháp xoa bóp để chuyểnbot_an_cap hóa dược tính đại bổ Tạ Lan Chi về đan .
Sau để người đàn ông này tự mình “ động”, giải lượng thuốc tích tụ bấy lâu nay ngoài.
Ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ , Tạ Lan Chi chơileech_txt_ngu xấu, không võ đức!
Vừa bắt đầu, anh đã muốn đè cô ra “làm thật”.
Răng Tạ Lan Chi day nhẹ lên mỏng manh nơi cổ Tần , thỉnh lại ngậm lấy trêu .
Anh kìm được thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm : “Người em thơm quá.”
Ngay sau , cảm nhận được thân thểleech_txt_ngu mảnh mai của Tần Thù đang run lên bần , giống như sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãi tột độ.
Yết hầu Tạ Chi trượt lên xuống hai lần, mi rũ xuống chevi_pham_ban_quyen đi dục vọng hung tànbot_an_cap đáy mắt.
Cơ hàm anh căng chặt như đang kìm nén điều gì, từ từvi_pham_ban_quyen mở miệng, buông tha cho vùng da đã bị mút đến đỏ ửng.
mắt đen thẫm sâu không thấy đáy của Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm vào Tần Thù kiều diễm vô song.
“Xin lỗi”
nói khàn, trầm đầy quyến rũ, mang theo một chút xót.
Miệng thì nóivi_pham_ban_quyen xin lỗi, nhưng mặt thỏa mãnleech_txt_ngu nhưvi_pham_ban_quyen vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nếm món ngon thì chẳng có chút hối lỗi .
Ánh mắt Tạ Lan Chi nhìn , giống như đang nhìn vật sở hữu của riêng mình.
Cường thế, bá đạo và mang theo chút tính công kích của loài dã thú.
Tần Thù thấy xúc của Tạ Lan Chi đã ổn định lại, lực tay siết eo cô cũng nới lỏng .
Cô thở phào nhẹ nhõm, bàn tay cầm kim châm cứu giấu ra sau lưng, động tác thành thục cất kim trong áo.
“Anh ráng chịu đựngvi_pham_ban_quyen vài phút nữa, sắp xong rồi.”
dịu giọng dỗ , nhưng động tác xoa bóp lại thô bạo hơn trước không ít.
“Ưm”
Tạ Lan Chibot_an_cap chẳng gì với lực đó, khi Tần Thù người lại gần, anh ngửi thấy mùi hương cơ thể khiết quyến rũ.
Anh dời mắt , hầu nhô cao cổ khẽ động lên xuống.
Trong lúc dời tầmleech_txt_ngu , Tạ Lan Chi vô nhìn thấy găng tay cao su để trên bàn.
vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những gì sắp diễn ra, anh đã hiểu rõ trong lòng.
Nếu Tần Thù không nói cho anhvi_pham_ban_quyen tối nay gì trong lúc xoa bóp
Thì anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngleech_txt_ngu sẽ vì một phút đồng mà chút nữa “nuốt chửng” phụ đang trênvi_pham_ban_quyen người mình, bàn tay cứ lửa khắp nơileech_txt_ngu này.
Trong lúc Tạ Lan Chi đang man suy nghĩ, Tần Thù ngờ dùng hết sức bình sinhvi_pham_ban_quyen ấn mạnh vào vùng dưới anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Hừ!”
Tạ Lan Chi không kịp phòng bịvi_pham_ban_quyen, không nhịn được phát ra tiếng rên đớn nén.
Tần Thù menbot_an_cap theo kinh mạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới lòng bàn tay, đẩy dược tính đang ẩn chứa trong thể Tạ Chi về hạ điền.
Cô hơi nhổm mông lên, chuyển từ bụng rắn chắc của Tạ Chi xuống phần đùi đang căng cơ bắp của anh.
lúc quan trọng, tayleech_txt_ngu Tần Thù khựng lại.
Cơ thể Tạ Lan Chi dường như không cần thuốc cũng khỏi, đang khích cô.
Thù biết tính tích tụ trong cơ thể nếu không vi_pham_ban_quyen kịp thời thì phản phệ sẽ rấtbot_an_cap .
Nhưng cô không ngờ, nó lại hung đến mức độ .
Tần Thù nheo đôi hoa đào, hai ấn kinh mạch, dồn mạnh mộtleech_txt_ngu hơibot_an_cap xuống đan điền.
mặt tuấn tú vốn không chút biểu cảm củabot_an_cap Tạ Lan , vì cơn đauvi_pham_ban_quyen cực độ mà có khoảnh cứng đờ, vặn .
Ngay sau đó, trong điền anh như bùng lênbot_an_cap ngọn lửa, nhiệt khí nóng rực tức thì từ bụng dưới.
Cả người Tạ Lan Chi rơi vào trạng thái khó chịu hổ, anh âm thầm sâu điều chỉnh.
Tần mồ nhễ nhại, hơi thở dồn dập lăn xuống giường.
lấy đồ trên bàn, cho người đàn ông cũngleech_txt_ngu đangbot_an_cap rịn một tầng hôi mỏng.
bắt nhớ dùng đồ trong , nó giúp anh hồi phục tốt hơn .”
Khả năng tựbot_an_cap chủ của Tạ Chi rấtbot_an_cap mạnh, dù đang bên vực bùng nổ, anhvi_pham_ban_quyen vẫn cắn chặt răng nhịn.
cầm lấy thứ bị némbot_an_cap lên : đôi găng tay su trắng một chiếc hộp cầm hơi nặng tay.
Hộp thuốc tròn mở ra, ra lớp thuốc mỡ trắng bên trong.
Tạ Lanleech_txt_ngu Chi chằm vào hộp thuốc một lúc mới hiểu ra thâm ý.
Đuôi ửng đỏ vì kìm của anh hơi nhướng lên, đôi mắt đenvi_pham_ban_quyen thẫm ngập dục vọng cuộn trào nhìn chằm Thù.
Tần Thù xách chiếc vải trên bàn lên, liếc nhìn người đàn trên giường bệnh, vén rèm cách ly bước nhanh ra ngoài.
“Em đi , anh nhớ ghi lại thời gianleech_txt_ngu và số lần, mai em làm biên bản.”
“Rầm!”
Cửa phòng bị bỏ trốn đóng sầm lại.
Tần Thù vừa rời đivi_pham_ban_quyen, bầu không mập mờ quyến rũ trong phòng chốc rơi sự ngưng .
Tạ Chi siết chặt hộp trong tay, bị thái độ “ công xử phép công” của Tần chọc tức điên người.
Họ lãnh chứng, là vợ chồng hợp pháp.
Trong thời điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, anh có ngủ với cũng là chuyện thiên kinh nghĩa.
Lấybot_an_cap về mà không được vàoleech_txt_ngu, lại còn bắt anh tự lực cánh sinh?
Chi nằm trên , nhìn chằm chằm trần nhà, bắt đầuvi_pham_ban_quyen hoài nghi nhân sinh.
!”
Anh tay ném cả thuốc găng tay cao su xuống đất.
Tạ Lan Chi chẳng đồ bệnh , trùmbot_an_cap kín đầu, lăn ra ngủ.
Tiếng răng ken két vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên từvi_pham_ban_quyen trong chăn.
Âm ấy giữa căn phòng yên tĩnhbot_an_cap, nghe có chút rợn người.
Tần Thù đi không hề hay biết Lan Chi trong lòng kháng cự tột độ, từ chối thực đềvi_pham_ban_quyen nghị của cô.
không biết rằng, công sự công bằng hôm nay của mình sẽ khiến phải hối hận đêm về sau.
Chó sói bị bỏ đói ngày, sẽ biến thành con sói tham lam, vĩnh viễn không bao giờ biết no.
Hôm , buổi .
Tần sắc thuốc, nấu cơm xong xuôi, trời vừa hửngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng đã đi đến trạm y .
Trên đường, cô nhìn thấy một người phụ nữ trẻ trông hơi quen mắt.
Phía đối diện, Tôn Ngọc Trân từ xa thấy dáng người đầy đặn, hoặc lòng người của Tần .
cần nhìn mặt, cũng đó .
Đáy mắt Tôn Ngọc lóe lên vẻ độc, cô ta dùng tay áo lau đôi mắt sưng đỏ vì .
Thấy Thù đến gần, cô ta rẽ vào một con đường nhỏ bên cạnh để tránh đụngbot_an_cap mặt.
Tần Thù chỉvi_pham_ban_quyen thấy Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc Trân quen, hành tung cũng có chút khảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghi, để lắm.
trạm y tế, đi hành lang về phía phòng nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô há hốc ngạc.
Tạ Lan Chi một tay chống nạng y tế, một tay ôm chậu rửa mặt tráng men, bên trong đựng một tấm giường màu trắng đã khônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đang đi về phía phòng bệnh.
“Sao anh lại xuống giường? Không giữ cái chân này nữa hả?!”
Tần Thù đặt đồ xuống, lao tên bắn đến trước mặt Lan Chibot_an_cap.
Tạ Lan Chi bị bắt quả tang, mặt góc cạnh tái nhợt căng cứng, bàn tay đang bưngvi_pham_ban_quyen rửa mặt theo muốn giấu ra sau lưng.
Tần Thù chiếc chậu tráng men, tấmleech_txt_ngu ga giường đã được giặt đến màu lên.
Cô ngẩng đầu, nhìn trân trân vào Lan Chi cao một mét chín, đang căng mặt không chútbot_an_cap biểu cảm trước mắt.
đàn ông này quá cao, toát ra rất , áp lực cũng theo đó ậpvi_pham_ban_quyen tới.
Tần Thù cảm được ápvi_pham_ban_quyen lựcbot_an_cap cựcleech_txt_ngu lớn, nhưng vẫn giận, mở miệng trách mắng:
“Giặt ga giường nào mà chẳng được? Sao cứ chày cối làm vào lúc này!”
“Chân anh còn phải hai ngày nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới được xuốngbot_an_cap đất, bây giờ chỉ cần dùng sức một thấu xương tủy đấy!”
Tạ Chi đã đau đến mức mặt mũi trắng bệch, anh chột dạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn tấm ga bị Thù xách lên.
Xác nhận những bằng chứng “tội lỗi” còn sót lại trên đó giặt sạch .
thở phào nhẹ , miệng rất : “Xin lỗi, sau này sẽ không thếbot_an_cap nữa.”
nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nghe sao mà chột dạ, lại chẳng có tự tin nào.
Thậm chí ngay cả mắt anh cũng không dám nhìn vào Tần Thù.
Nói đi cũng phải lại, Tạ Lan Chi đúng là tự làm tự . Tối qua khinh thường việc “tự giải quyết”, là trong mơ hìnhleech_txt_ngu quyến rũ của Tần Thù.
Đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếng câu hồn, vòng eo mềm mại, và cả âm thanh ngọt ngàobot_an_cap thốt ra từ đôi đỏ mọngleech_txt_ngu .
Sáng hôm sauleech_txt_ngu tỉnh , Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm vào tấm ga giường ướt , vào sự luống cuống và mặc ngắn ngủi.
Để tránh bị người khác phát hiện, anh cắn , chống nạng lết ra phòng nước khổ sở giặt ga giường.
Ngay lúc anh đang hí hửng mọi chuyện ra suôn sẻ, thần không biết quỷ không , thì bị Tần Thù người hôm nay trạm y tế hơn mọi khi bắt tạibot_an_cap trận.
Tần Thù liếc xéo Tạ Lan Chi: “Tốt nhất là có lần sau!”
đànbot_an_cap ông trở lại phòng , rồibot_an_cap quay ra hành lang xách đồ vào.
Sau đó, Tần Thù chẳngbot_an_cap nói rằng, mặtleech_txt_ngu lạnh tanh, giữ vẻ cao, tuyệt sắc nhưng xa .
Tạ Chi im lặng ăn sáng, châm “imbot_an_cap lặng là vàng”.
Hai người ngầm hiểu mà rơi vàobot_an_cap chiến tranhleech_txt_ngu lạnh, thực chất một người , một người thì đang chột dạ.
Mãi đến khi Tạ Lan Chi xong thuốc, châm cứu xong xuôi, Tần Thù mới lấy sổ bút ra ngồi bên mép giường.
Cô giữvi_pham_ban_quyen thái độ công , hỏi câu khiến người ta kinh ngạc:
“Tối mấy lần? gian bao lâu?”
Động tác cài cúc áo của Tạ Lan Chi khựng lại, hơi thở nên rối loạn.
Anh sắp bị Tần trong mộng làm cho phát điên rồivi_pham_ban_quyen.
Làm sao màbot_an_cap nổileech_txt_ngu mấy lần.
Mắt Lan tối lại, tĩnh đápleech_txt_ngu: “Hai lần, khoảng một tiếng.”
Đây là khoảngleech_txt_ngu thời gian anh ướcleech_txt_ngu tính dựa trên kinh nghiệm “ xử” trước đây.
Tay cầm bút của Tầnleech_txt_ngu Thù khựng lại, sau đó ghi chép vào sổ, môi đỏ khẽ mở: “Có khác gì so với trước không? Có phảnleech_txt_ngu ứng bất thường nào không?”
Trong lòng thầm nghĩ, thời gian lâu thật đấy, tay không mỏi sao?
Tạ Lan Chi làm biết được Tần đang nghĩ gì, nếu không thì bình tĩnh giả tạo trên anh chắc chắn không giữ nổi.
Anh trả lời đều đều: “Không, mọi thứ bình thường.”
Không!
Không bình chút nào!
Anh chưa từng trải nghiệm cảm suýt rút cạn trong bao giờ.
Tần Thù trong mộng cứ như yêu tinh hút hồn, quấn anh như rắn, vắt kiệt anh thì không chịu buông tha.
Tần Thù cúileech_txt_ngu , không nhìn thấyleech_txt_ngu vẻ chột dạ lướt qua trên mặt Tạ Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chi.
Cô hỏi theo quy trình: “Trong quá trình đó có vấn đề gì vềleech_txt_ngu lo áp lực không?”
Tạ Lan Chi: “Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Anh trả lời nhanh, Tần Thù ngờ anh chưa nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bèn thẳng thừng hơn:
“Trongbot_an_cap lúc đó bị loạn chức năng không?”
.”
cũng không?”
“Không!”
Tần Thù ngẩng đầu Tạ Lan Chi, mắt đầy ẩn ý.
má Tạ Lan Chi căng cứng, ánh mắt thẳng thắn, chỉ có điều biểu cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi dữ.
Thù bút trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đầu bút gõ nhẹ lên vài , vẻ mặt lộ rõ đắn đobot_an_cap.
sờ mũi, hạ : “Trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâybot_an_cap từng có đời sống tình dục chưa?”
Sắc mặt Tạ Lan Chi trong nháy mắtleech_txt_ngu chuyển sang màu gan heo, đôi mắt đen nheo lại nguy hiểm, đánh Thù từ trên xuốngvi_pham_ban_quyen dưới.
Anh nghiến răngvi_pham_ban_quyen, nhảbot_an_cap từng chữ rõ ràng: “Nếu tối qua em không bỏ anh lại đâyleech_txt_ngu một mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nói không chừngbot_an_cap anh đã kể chi tiết cho emvi_pham_ban_quyen nghe quá trình tế rồi.”
Bị hết lần này đến lần khác, Tạ Lan cuối cùng cũng không nhịn được mà phản công.
Nói trêu thì đúng hơn.
Tầnbot_an_cap Thù chớp chớp hàng mi dài vút.
phản một lúc lâu được ý tứ trong lời của đàn ông.
Đuôi Tần Thù ửng lên một vệt hồng quyến xấu , cô cúi vẽ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dấu gạch chéo chót vào sổ.
Miệng lầmbot_an_cap bầm khe khẽ: “Hóa ra vẫn còn là trai tân!”
Câu nói nàyvi_pham_ban_quyen không nặng không nhẹbot_an_cap, lọt rõvi_pham_ban_quyen tai Chivi_pham_ban_quyen, khiến anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe vài phần khinh .
Tạ Lan chưa từng thấy người phụ nào dám làm dám nói, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn mặt không đỏ tim không đập như Thù.
Khôngvi_pham_ban_quyen đúng!
Hai tai Tần Thù đã đỏ như nhỏ rồi.
Màu đỏ đẹp tựa huyết ngọcbot_an_cap, khiến người ta chỉ đưa lên vuốt ve.
Cơn giận trong lòng Tạ Lan tan , anh bất động sắcbot_an_cap quan sát Tần đang cố tỏ ra bình tĩnh.
Càng Tần Thù, anh càng thấy cô một con cừu non khoác da cáo.
Chỉ cần chọc nhẹ một nguyên hình.
Tần lại Tạ Lan Chi thêm vài vấn đề riêng tư nữa, nhìnbot_an_cap chằm vào những ghi chi trong sổ.
Cô không ngẩng đầu lên, nói: “Vấn đề rối loạn chức năng đã được giải quyết, để cho chắn, ba ngày vẫn phải chịu khó tự lực sinh, nếu sau đó cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đề thì chúc anh, đã hoàn toàn hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phục.”
Tần Thù gập sổ lại, quay người lấy từ trong túi vải một chiếc lọ sứ trắng.
Cô đưa lọleech_txt_ngu sứ ra trước mặt Tạ Chi: “Đây là loại mỡ hôm qua anh , đủ cho anh dùng trong mấy ngày tới.”
Lại nữa!
Mặt Tạ Lanleech_txt_ngu Chi đen sì, nhìn chằm chằm lọ thuốc trênbot_an_cap tay Tần Thù, càng nhìn càng thấy gai .
cứ thiếtleech_txt_ngu phải động động chân sao?
Có phản ứng là được rồi, có phải làm nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh khao lắm không?
Không biết nghĩ đến điều gì, đôi môi có độ vừa phải của Tạ Chi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
thôi.”
Tạ Lan Chi lấy lọ thuốc, cười trên mặt càng lúc đậm.
Anh chờ, ngày sau khi thực sự dụng lọ thuốc này
Sắc mặt Tần Thù sẽ lộ ra biểu nhưleech_txt_ngu thế nào đây.
Ba ngày tiếp theo, mỗi lần Tần Thù đến trạmbot_an_cap y tế đều hỏi thăm tìnhvi_pham_ban_quyen hình Chi theo đúng thủ .
Lần nào cũng bị người đàn ông lười biếng nàyvi_pham_ban_quyen qua mặt một cách hảo, Tần Thù ngây thơ không nghi chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
trực tiếp , “lòng tự trọng” bị hưởng của Tạ Lan đã hưng phong, không cần lo lắng về chuyện “bất lực” sau này nữa.
Đối với này, cảm xúc của Tạ Lan Chi rất bình thản, không có quá nhiều vui .
Có lẽ khi sức khỏe tốt dần , anh cũng dần khôi phục lại phongbot_an_cap tháibot_an_cap hỉ nộ không hiện ravi_pham_ban_quyen mặt như trước.
Thời gian trôi qua nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc đến Tạ Lan Chi thể xuống giường đi lạivi_pham_ban_quyen.
Do vụ sáng sớm tinh dậy giặt gavi_pham_ban_quyen hôm nọ, nên việc chính thức tập bị hoãn lại hai ngàyleech_txt_ngu.
Cánh cửa phòng bệnh hờ, vọng ra giọng nói lo lắng bất an của Tần Thù.
“Có cảm giác gì không? Có đau không?”
“Cũng .”
“Anh nhấc chân cao lên chút nữa.”
“Được”
“Đừngbot_an_cap dừng lại, tiếp tục đi.”
“Không được, không cử động được nữa.”
Tần Thù ngheleech_txt_ngu thấy Tạ Lan Chi không cử động đượcleech_txt_ngu nữa, đáy mắt lập tức tràn lo âu, nhanh đến bên người đàn ông đang đứng trước .
Cô đỡ lấy cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh của anh, cúi đầu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân tráivi_pham_ban_quyen bị thương của Tạ Lan Chi.
lại không cử động được, có phải chân không?”
Tần Thù đang căng thẳng nên không nhìn thấy trong đôi đen sâu thẳm của người đàn ông hơn mình cả cái đầu đang gợn ý nhàn nhạt.
Vết sẹo trên Tạ Chi thời gian này cũng đã mờ đi không ít.
Nụ cười này khiến tăng thêm vài phần quyến rũ của đàn ông thành.
Khi Tần Thù định ngồi xuống xắn ống quầnbot_an_cap Tạ Lan Chi lên kiểm kỹ
Một cánh tay mạnh mẽ đã cô đứng dậy, giọng nói thấp tính vang từ từ tai cô:
“Không , vừa nãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ bị tê một chút thôi.”
Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Thù đang tóc đuôi ngựa, thấy mấy sợi tóc mai bên tai cô, bỗng có xúc động vén chúng ra sau tai giúp cô.
Đầu ngón tay anh day vài , kìm sự thôivi_pham_ban_quyen lại.
Đôibot_an_cap mày đang nhíu chặt của Tần Thù vẫn chưa giãn ra, cô ngẩngbot_an_cap đầu nhìn người ông cao lớn trước mặt.
leech_txt_ngu lo lắng hỏi: “Thật sự không đau?”
Hiện tại trên người Tạ Lan Chi, hồi chậm nhất chính là vết thương ởleech_txt_ngu chân.
Thương gân độngleech_txt_ngu cốt, cho có bảo vậtleech_txt_ngu truyền họ Tần thì cũng cần phải điều dưỡng cẩn .
Dù sao Tạ Lan Chi lại quân đội cơ thể không được phép đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại bất kỳ di chứngvi_pham_ban_quyen nào.
Lan Chi sâu vào vẻ lo âu trong đáy mắt Tần , nhiênvi_pham_ban_quyen cười, rốt cuộc không được mà đưa tay lên xoa đầu cô.
nói: “Không đau, cảm giác còn cóleech_txt_ngu thểbot_an_cap chạy một núi ấy chứvi_pham_ban_quyen.”
“Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hươu nói vượn!”
Nghe Tạ Lan thật sự không , Tần Thù đấm vàoleech_txt_ngu ngực anh một .
“Anh đi thêm hai vòng nữa đi, để thư giãn gân cốt và các mô mềm.”
“Được”
sự giám sát của Tần Thù, Tạ Lan Chi từ bước đi không vững lúc đầu, đến sau đó đã đi được hơn mười với bước chân bình ổn.
Mãi đến cơ thể anh bắt đầu nóng lên, trán lấm tấm mồ hôi, Tần Thù mới cho dừng lạileech_txt_ngu.
Khuônbot_an_cap mặt tuấn tú, lạnhbot_an_cap lùng thường ngày của Tạ Lan Chi giờ tràn đầy cảm xúc không giấuvi_pham_ban_quyen giếm.
Anh ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống ghế, ổn định hơi thở, bưng cốc nước trên lên .
Từ đầu nơm nớp lo không giữ được chân, đến khi tuyên bố tàn phế suốt đời, thậm chí là sắp chết, anh đã có lúc chán nản muốn buông xuôi tất cả.
Hơn nửa nay, nhờ có sự chữa trị và bầu bạn của Thùleech_txt_ngu, anh dần tìm lạileech_txt_ngu được hybot_an_cap , khát đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữa khỏi bệnh.
Dựavi_pham_ban_quyen vào tin mãnh đó, cuối anh cũng đã đứng lên được.
Đoàn trưởng Tạ người trước mặt mọi người luôn ung dung điềm , lúc huấn luyện thì như Diêm Vương mặt , giờbot_an_cap phút này niềm vui có thể nói là lộbot_an_cap rõ trên mặt.
“Đi lại được rồi, vui đếnleech_txt_ngu thế sao?”
Tần Thù hai chống cằm, cười híp mắt nhìnvi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu đàn ông đang ngồi đối , không giấu nổi sự xúc động.
Tạ Lan Chi đặt nước , đôi mắt đen láy sâu thẳmvi_pham_ban_quyen Tần Thù đầy biết ơn.
“Vui chứ, không có , anh đứng dậy được.”
vàivi_pham_ban_quyen chữ ngắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủi, nhưng từng chữ anh nói ra đều cùng nghiêm túc mạnh mẽleech_txt_ngu.
Tần Thù tiếpleech_txt_ngu lời: “Vui là được rồi, đời người sống trên đời cũngvi_pham_ban_quyen mong đượcbot_an_cap vui vẻ saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
cũng rất vui, chữa khỏi cho Tạ Lan Chi, như cái đùi vàng này cô ôm rồi.
Tạ Lan âm thầm sát Tần , từ đôi lúng liếng quyến rũ của cô, anh nhận ra cô toan tính điều gì đó.
Anh nhẹ miệng cốc nướcleech_txt_ngu trên bàn, nhiên lên : “Hương Cảng bên kia cóvi_pham_ban_quyen tinleech_txt_ngu tức rồi.”
“Tình hình thế nào?”
Tần Thù vậy, mắt sáng rực, hỏi dồn.
Sự lo lắng và cấp trong mắt cô ra ngoài, vẻ mong đợi mặt cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ mồn một.
Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi lẳng lặng nhìn , giọng đều đều: “Conapattadinevi_pham_ban_quyen, quả thực có vấn đềbot_an_cap rất lớn.”
Đáy mắt Tần Thù sáng: “ nó cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị sử không?”
Tim cô đập nhanh, trong lòng dâng lên niềm chờvi_pham_ban_quyen thầm kín.
em họ thiết kế hôn sự, cứu Lan Chi từ cõi chết trở về, những điều đó chưa khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Thù người vừa trọng sinh cảm thấy yên hoàn toàn.
Cô khao khát muốn thay đổi quỹ đạo củaleech_txt_ngu một số sựvi_pham_ban_quyen kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước.
Để chứng rằng ở kiếp , côleech_txt_ngu có thể thay đổi mệnh.
Tạleech_txt_ngu Chi cảm xúc của Tần Thù không ổn định, trong lòng tuy không rõ, nhưng vẫn gật đầu .
“Em nhở rất đúng lúc, nếu không loại thuốc di chứng trọng này đã được sử dụng trên diện rộngbot_an_cap rồi.”
Chỉ cần Tần Thù nhắc muộn vài ngày, loại có tác dụngbot_an_cap nhanh chóng này được đưabot_an_cap vào dụng quần .
leech_txt_ngu thể đang căng cứng của Tầnbot_an_cap Thù khẽ thả lỏng, lòng thở phào nhẹ , ánh mắt đều ánh lên vẻvi_pham_ban_quyen vui sướng.
Cô xua tay, khiêm nói: “ cũng chỉ thuận miệng nhắc tới thôi, chủ yếu vẫn là anh để tâm đến chuyện này, chắc chắn phía saubot_an_cap anh đã tốnleech_txt_ngu không ítleech_txt_ngu công sức.”
Giờ đây vừa kéo lại được những người vô tội bị thuốc độc hại ở kiếp trước, vừa xác định được rằng có thể dựa vào sự hiểu biết về lai để xoay chuyển những kịch đã sẵn.
Thù không công, bàn luận chuyệnleech_txt_ngu này một người đứng ngoàibot_an_cap .
Điều này khiến Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi cảm thấy cô còn che giấu .
Khiến anh muốn đào sâuleech_txt_ngu tìm Tần Thù, muốn khám tận mọi .
“Rầm rầm rầm!!!”
Cửabot_an_cap phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị gõ dồn dập.
Lữ Mẫn đẩy cửa bước , giọng lo lắng: “Tần , convi_pham_ban_quyen traileech_txt_ngu út Chính ủy Lưu bị ngã tay, người hôn mê tỉnh, hơileech_txt_ngu thở yếu ớt, sắp không xong rồi!”
“Đứa bévi_pham_ban_quyen ở đâu?”
Tần Thù bật dậy, bước nhanhbot_an_cap ra cửa.
“Ở phòng cấp cứu!”
Lữ kéo tay , chẳngvi_pham_ban_quyen kịp chào Tạ Lanleech_txt_ngu Chi một tiếng, lôi người chạy đi luôn.
Sau khi họ đi khỏi, Tạ Lan Chi rãi đứngvi_pham_ban_quyen dậy, dựa vào sức của chânvi_pham_ban_quyen , lê cái chân trái còn đaubot_an_cap nhức đi về phía cửa phòngleech_txt_ngu bệnh.
Phòng cấp cứu.
người nữ mặcbot_an_cap áo xanh vải đang quỳ trước giường bệnh, nắm chặt tay cậu bé giường.
“Bảo bối của mẹ ơi, con mở mắt nhìn mẹ đi!”
Mấy phụ nữ vây quanh trong vẻ mặt khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đành , nhao nhao khuyên nhủ.
“Chị dâu đừng khóc nữa, trưởngvi_pham_ban_quyen Lữ đi tìm bác sĩ rồi.”
“Thằng bé chỉ đau quá ngất thôi, lát nữa nối tay lại là ổn ngay ấy mà.”
Vợ Chính ủy Lưu chẳng nghe lọt tai chữ nào, nắm lấy bàn tay đang dần lạnh đi con trai, cứ lên.
bối của mẹ, con mà thì mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không sống nổi nữa!”
“Tránh đường!”
Lữ Mẫn kéo tay Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xông .
Mọi trong phòng nhanh chóng nhường đường, Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù thuận đến bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường bệnh.
nhìn thấy trai trên giường sắcleech_txt_ngu mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt.
Tần Thù sa sầm mặt màybot_an_cap, mắt đang nhắm cậu lênvi_pham_ban_quyen, cạy miệng nó ra xem.
đó, dướibot_an_cap ánh mắt kinh ngạc hoặc nghi ngờ của mọi người, cô xé toạc áo cậubot_an_cap bé.
Phần xương dưới tim cậu bé tím tái một mảng lớn, có hai rỉ máu.
Đứa bé này, e là sắp không xong rồi!
tạng bị chấn động huyết, xương tay lệch trí, da ở khớp đến mức sắp rách toạc ra.
Đồng tử Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rút lạileech_txt_ngu, rút mấy cây kimvi_pham_ban_quyen châm cứu trong người rabot_an_cap, nhanh chóng châm vào huyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên mặt cậu .
Tốc độ quá nhanhleech_txt_ngu.
Nhanhbot_an_cap đến mức mọi người không kịp phản ứng, chỉ thấy tiếng hít khí lạnh người trong phòng.
Tần Thù quay đầu với Lữ Mẫn: “Viện trưởng , kim trên người cháu không đủ dùng, phiền phòngleech_txt_ngu bệnh lấy túi châm cứu cháuleech_txt_ngu!”
, tôi đi ngay!”
Mẫn đẩy đám đông ra, vội vã chạy đi.
Thù bắt mạch cho cậu bé, rồi đưa tay thăm dò hơi thở dưới mũi .
Hơi thở vẫnleech_txt_ngu ớt, nhưng đã ổn định hơn nhiều.
Tay Tần Thù vừa chạm vào cánh tay thương của cậu bé, bỗng mộtleech_txt_ngu giọng nói lại.
“Khoan đã!”
Là một quân tẩu béo, đang cau mày, ánh mắt nghi ngờ đánh Tần Thù.
“Cô là bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netleech_txt_ngu mới đến ? Nhà Chính ủy chỉ có mỗi mụn con độc đinh này, cô có làm thằng bé thêm đấy.”
Tần Thù trẻ, người khác nghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ năng của cô cũng bắt đầubot_an_cap thầm to .
Cô không trẻ, mà còn có khuôn mặt hồ lyvi_pham_ban_quyen tinh, dáng người lồi lõm khácvi_pham_ban_quyen thường, chẳng giống con nhà chút nào.
Nhìn cái dáng vẻ đứng đắn thế , liệu có cứu người được thật không?
“Đúng đấy, cô là y tá đến chứ? Đừng không biết gì mà làm bừa.”
Có người xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, lên tiếng hùa theo tẩu béo.
Tần Thù lianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôi mắt lạnh lẽo băng quét mấyvi_pham_ban_quyen người nói.
“Các người là bác sĩ tôi là bác ? Không biết thì ngậm miệng lại, đừng có làm loạn!”
Cô biết những này trông mặt bắtbot_an_cap hình dong, lạnh lùng lườm bọn họbot_an_cap một cái, rồi cúi đầu tiếp tục kiểm tra vết thương cho bé.
Khi Thù ngẩng đầu lên, để lộ mặt kiều diễm xinh , trông cứ như yêu quái thịt ngườileech_txt_ngu trong rừng, nhìn là hạng an phận.
Quân tẩu lúc nãy đến bên cạnh vợ ủy Lưu, thì thầm khuyên nhủ.
“Cô này nhìn là đáng tin rồi, chị để cô ta lỡ việc của thằng bé.”
Những người khác cũng nhaoleech_txt_ngu nhao lên tiếngleech_txt_ngu khuyên can.
“Đúng đấy, ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời vào đã bao nhiêu kim thế .”
“Cũng khôngvi_pham_ban_quyen biết có thằng bé ra đề gì không nữa.”
Chính ủy đauleech_txt_ngu cùng, ngơ ngác ngẩng đầu lên, luống cuống nhìn mấy người đang khuyên mình.
Tần Thù cao giọngleech_txt_ngu quát đám đang gây rối.
“Đây là phòng cấp cứu! Tất giữ im lặng!”
Căn phòng rơi vào im lặng ngắn ngủi.
Quân tẩu béo không sợ Tần Thù, bĩu môi nói: “Cô quát cáivi_pham_ban_quyen quát! Bản thân không bản lĩnh còn muốn chơi trội, nhỡ bị cô làm cho xảy ra chuyện gì, xem cô có gánh nổi trách nhiệm không!”
Bà ta đánh giá Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù từ trên xuống dưới, ánh mắt móileech_txt_ngu, thù địch.
Đúng lúcleech_txt_ngu này, Lữ Mẫn túi châm đến.
bên ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoáng thấy câu, cao giọng nói: “Nói bậy gì thế , Tiểu Tầnleech_txt_ngu con nhà y học thế gia chính hiệu đấy, cô ấy còn là vợ của Đoàn trưởng Tạ nữa.”
Lời này vừa ra, lập tức chặn họng quân béo và những người khác.
Tạ Lan Chi, sĩ quan cao cấp trẻ tuổi nhất trong doanhbot_an_cap trại.
Đáng tiếc, một người ông tốt như vậy lại bị què chân, hủy dung, bị thương , sắp không sống được lâu nữa.
Lữ Mẫn chen đến bên giường bệnh, đặt hai túi đựng kim châm thêu hoa văn khác nhau vào tay Tần Thù.
Bà lo lắng : “Tình hình thế nào?”
“Không tốt , nhưng vẫn cứu .”
Tần Thù nhận lấy túi kim, rút ra một cây kim bạc hơnbot_an_cap mười .
Cây kim bạc cực kỳ đáng sợ lộ ra trước mắt mọi người, gây nên một tràng kinh hô.
Ngón tay Tần Thù ấn ấn vào phần xương sườn của cậu bé.
“Ưm!”
Miệng đứa trẻ , phát ra tiếng rên đau đớn.
Cây kim bạc trên tay Thù nhanh chóngbot_an_cap châm vào huyệt vị dưới ngón tay cái ấn giữ.
Cô cầm kim, xuyên qua xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại trong da thịt đứa trẻ, độ ngày càng nhanh.
“Viện Lữ, bông cồn! sát trùng giúp cháu!”
đây!”
Lữ Mẫn dùng kẹp bước tới.
Tần nhanh chóng kim bạc ra.
Chỉ nghe thấy tiếng xì.
Từ lỗ kim dưới sườn bé bắn ra máu đen.
Mẹ đứa trẻ đứng gần nhất, bị đen bắn mặt, người chết sững.
tượng kinh dị như vậy vào mắt những người khác, khiến aibot_an_cap nấy đều hít ngụm khí lạnh.
Người nhát gan suýt chút nữa ngất xỉu.
Trong lúc Lữ Mẫn dùng bông cồn sát trùng cho đứa bé, Tần vị trí, lặp lại quy trìnhbot_an_cap châm cứu như trước.
“Mí mắt thằng động rồi!”
vi_pham_ban_quyen ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kích động hô lên.
bé nằm trên giường bệnh với khuôn mặt bệch, từ từ mở mắt ra. Tần ngừng châm cứu, lấy cánh tay bị gãy của cậu.
Cô cúi người sát lại gần đứa trẻ, dịu : “Đừng sợvi_pham_ban_quyen, nói cho cô , cháu làm sao mà ngã gãy tay?”
Cậu bé vừa mở mắt đã thấy Thù với ánh mắt dịu dàng nụ cười xinh đẹp, nỗi sợ hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng đi không ít.
Nhớ lại cảnh nguy lúc đó, cậu nghẹn ngào : “Cây, ngã từ trên cây xuống ạ.”
“Được rồi, biết rồi, không sao nữa rồi, không sao nhé.”
Hai taybot_an_cap Tần Thù sờ nắn cánh tay sưngvi_pham_ban_quyen vù, biến dạng của cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dùng lực bóp vàivi_pham_ban_quyen cái.
Cô nắm chặt khớp , dùng chút thuật khéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net léo, kéo một đẩy.
Nhanh, mạnh, chuẩn, liền mạch một , trong nháy mắt đã nắn lại xươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gãyleech_txt_ngu cho đứa trẻ.
Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười với đứa đang ngơ ngác: “Xong rồi.”
Thế xong rồi ư?
Mọi trong phòng đến người.
Tần Thù lấy từ trong túi ra một viên kẹo sữa Thỏ , đưa đến trước mặt cậu bé.
“Ngoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm, thưởng cháu ăn .”
“Kẹo sữa Thỏ Trắng!”
Cậu bé mở to đôi mắt , ra vẻ vui mừng.
Cậu nhấc cánh tay không thươngleech_txt_ngu lênleech_txt_ngu định lấy kẹo tay Tần Thù.
Khi cậu sắp chạm vào , Thù rụt tay lại: “Đổi tay kia nào.”
Trong đầu cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn là kẹo sữa, không chút nghĩ nhấc ngay tay vừa được nắn xương .
cậu đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẹovi_pham_ban_quyen, không hề nhìn vẻ mặt kinh ngạc những người lớn trong phòng.
!
kim, nắn tay vài cái, tay thằng bé đãleech_txt_ngu rồi.
Nếu phải tận mắt chứng kiến, có đánh chết cũng không ai tinleech_txt_ngu nổi chuyện thần kỳ như .
Tần Thù bảo Mẫn tìm nẹp và băng gạc băng bó cố định tay cho đứa trẻ.
Quân tẩu mặt đầy vẻbot_an_cap hoài nghi nhânleech_txt_ngu sinh, bẩmbot_an_cap một mình: “Chẳng là chó ngápvi_pham_ban_quyen phải ruồi?”
Lần không ai hùa theo ta nữa, nhưng mắt họ nhìn Tần Thù vẫn bán tín bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghi.
Thù, chưa? Anh em.”
Từ phòng cấp cứu vọng giọng nam trầm ấm, cuối ngân nga nghe êm tai.
Chất giọng thanhbot_an_cap tao, lạnh lùng, không nặng không , gõ mạnh vào tim mỗivi_pham_ban_quyen người trong phòng.
Thù nhìn Lan Chi, ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Người ông đôi mắt trời mang chút lùng, khóe môi nhếch lên độ cong hờ hững, đôi mắt đen quét nhìn người trong phòng.
Đợi đến khileech_txt_ngu mọi người cảm thấy tim mình thắt lại một cách khó hiểu, mắt Tạ Lan Chi mới quay lại trên người Tần Thù.
Giọng ấm: “Đợi mãi không thấy , nên qua đón.”
người trong phòng nhìn Tạ Lan đột ngột xuất hiện, theo bảnbot_an_cap năng nhìn vào mặt anh, rồi lại nhìn chằm chằm vào đôi chân dài của anh.
Người đàn ông mặc bệnh , nhưng vẫn được đôi chân dài thẳng tắp đầy sức mạnh, khiến người ta liên tưởng không .
Vếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẹo dài trên mặt anh đã mờ đi.
Đây vẫn “Ngọc Vương” năm nào sao?
Dáng người cao ráo, khí chất sắc bén, so với ngày trước cũng chẳng khác biệt là bao.
Chỉ là bỏ quân phục, người anh cóleech_txt_ngu thêm vài phần uể oải, lười biếng.
Một câu “đợi em mãi, đến đón em” khiến người ta khôngvi_pham_ban_quyen thể không hiểu lầm sự coi Tạ Lan Chi dành cho Tần Thù.
Tạ Lan Chileech_txt_ngu vừa ốm dậy, dưới ánh mắt chột dạ, kiêng dè củaleech_txt_ngu mọi người, bước đi vững vàng vào phòng cấp cứu.
Bước trầm mạnh mẽ, ánh mắt sâu thẳm, giống như một vua ung dung tự .
Tiếngleech_txt_ngu chân không không nhẹ, giẫm lênleech_txt_ngu kẻ đang chột dạ.
Thế này đâu giống phế què chân.
Rõ ràng còn hơn cả trước kia, khí thế lẫm liệt quanh thân ép ta không thở nổi.
Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng cạnh Tần Thù, rũ mắt nhìn Lưu Kim Bảo đang nằm trên giường ngậm kẹo.
Anh xoa đầu bé, dùng giọng trần thuậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Bảo nhi nghịch rồi.”
Kim mím môi, ngoãn gọi: “Chú .”
Tạ Lan Chi liếc nhìn vệt máu trên ga giường, cả người Chính ủy mặt đầy máuleech_txt_ngu, lòng chùng xuống.
Anh nhạt nói với đứa trẻ: “Sau này phải ngoan một chút, biết chưa?”
“Cháu rồi .”
Lưu Kim có vẻ sợ anh, ngoan ngoãn gậtvi_pham_ban_quyen đầu.
Tiểu Hồng thấy con trai tỉnh , nhiệt độ cơ thể cũng đã trởleech_txt_ngu lại bình thường, thay đổi hẳn dáng đòi sống đòi lúc trước.
Cô ấy lau nước mắt và máu trên mặt, cồm bòleech_txt_ngu dậy từ dưới đất, cúi người Thù.
“Cảm , cảm ơn cô!”
“Nếu Bảo nhi có mệnh hệ , tôi cũng không nổi !”
Lý Tiểu Hồng chữ bẻ đôi không biết, con ra chuyện, lạivi_pham_ban_quyen không bên cạnh, cả người cô ấy hoảng loạn cùng.
Lúc đó nắm con càng lúc càngleech_txt_ngu lạnhvi_pham_ban_quyen, trong lòng cô ấy lạnh một mảng.
Nếu không có Tần xuất hiện, e là cô ấy thật không sống nổi nữa.
vòng qua đầu giường, hai tay đỡ ủy dậy: “Chị không cần khách sáo như vậy, họ Tần nhà em y truyền đời, người hành y đều lấy cứu người làm trọng.”
Lý Tiểu Hồng không nói lời hay ý đẹp, chỉ biết liên tục cảmbot_an_cap ơn Tần Thù.
Lữ Mẫn dùngleech_txt_ngu nẹp gỗ cố taybot_an_cap cho Kim Bảo xong, kéo Lý Tiểu Hồng một bên, dặn sóc con.
Lúc mới giúp Tần Thù đỡ ngại ngùng chút.
Tần Thù chân Tạ Lanleech_txt_ngu Chi, liễu khẽ nhíu, hạ giọng hỏi: “Chân anh đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?”
ổn.” Tạ Chi lời ngắn gọn.
Khi hai vợ chồng đang thầm to nhỏ, có tò mò hỏi: “Đoàn trưởng Tạ, chân anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi rồi ?”
Người lên tiếng chính là quân tẩu đã nghi ngờ Tần Thù lúc trướcleech_txt_ngu.
Ánh mắt Tạ Chi chuẩn xác khóa chặt quân tẩu trong đám đông.
Thái độ anh cách, nhạt giọng : “Khỏi rồivi_pham_ban_quyen, sẽ sớmvi_pham_ban_quyen về thôi.”
tẩu chưa từ bỏ ý định hỏi : “Khỏi thật rồi ? Không để lại divi_pham_ban_quyen chứng gì chứ?”
cười trên mặt Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan Chi càng thêmvi_pham_ban_quyen dàng, nhưngbot_an_cap ý cười lại không chạm tới đáy mắt.
Anh thong thả đi một vòng trong phòng, bước đi tự tin vững chãi, toát lên sát khí từ trong xương tủy.
Trăm nghe bằng một , quân tẩu béobot_an_cap không để nói.
Lại có người tò hỏi: “Đoàn trưởng Tạ, chân anh cũng là do vợ anh chữa khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?”
Tạ Lan Chi thu cằm, tư khiêm tốn lễ độ, nhưng nói lại khiêm tốn chút nào.
“A Thù nhà tôi chính mộtbot_an_cap tiểu thần ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu không có cô ấy, e là tôi phải nạng cả đời rồi.”
Được chínhvi_pham_ban_quyen miệng Tạ Lan Chi xác nhận, ánh mắt mọi người nhìn Tần Thù lập tức thay đổi.
Việc cô nắn xương cho Lưu Kimleech_txt_ngu Bảo có thể là chó ngáp phải ruồi.
Nhưng Tạ Chi bị thương nặng, bị án dung què , vô phương cứu , sắp đến nơi rồi.
Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà chưa một tháng, trên mặt anh mờ, chân cũng đileech_txt_ngu lại thường.
Người sắp chết được Tần Thù sống lại.
Chẳng lẽ cô thật sự là tiểu thần y?
Đơn có mộtbot_an_cap thần y vậy, người cũng được hưởng lây.
Nghĩvi_pham_ban_quyen đây, họ vây quanh Tần Thù, muốnbot_an_cap thân cô.
Tần Thù lạnh nhạt đáp qua loa vài , kéo Tạleech_txt_ngu Lan Chi phòng cấp cứu.
Họ vềbot_an_cap đến phòng bệnh, sắc mặt Lan Chi nhanh chóng trở trắng bệch, trán lấm tấm một tầng mồ hôi.
“Anh muốn ra oai gì chứ, chân vừa mới đi được đã làm bậyvi_pham_ban_quyen!”
Tần Thùleech_txt_ngu đỡ Tạ ngồi xuống giường bệnh, ngồi xuống đấtvi_pham_ban_quyen xắn ống quần bên trái của anhleech_txt_ngu lên.
Quả nhiên, vết đã lành vì cố sức quá lâu màleech_txt_ngu sưng đỏ.
Mayleech_txt_ngu là không chảy máu, nếu không vết thương nặng thêm, lại phải trên giường ngày nữa.
Tạ Lan Chi nhìn Tần đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi xổm trước mặt mìnhbot_an_cap.
Anh nhếch môi, nhạt giọng nói: “Chỉ không quen bọn họ em.”
Tần Thù nghe vậy ngẩng đầu, va vào đôi mắt đầy nghiêm túc của Tạ Lan Chi.
nhịn được cười: “Đâu có bắt nạt, em coi như chó sủa thôi, ngượcvi_pham_ban_quyen là anh, cố đựng không thấy đau .”
Thù lấy ghế đẩu dưới gầm giường ngồi xuống, bôi một lớp thuốc mỡ lên chỗ sưng đỏ ở chân trái Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi.
Độngleech_txt_ngu tác của cô quá nhẹ nhàng, Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi lần không chịu nổileech_txt_ngu, chân khẽbot_an_cap giật giật hai cái.
hả?”
Tần Thù nhíu mày, lo lắng hỏi.
“Ừm” Tạ Lan Chi chặt môi, phát ra âm ậmbot_an_cap ừ quavi_pham_ban_quyen mũi.
Thù tưởng anh bị thuốc kích thích đau, môi đỏ ghé sát vết thương khẽ thổi.
Cái thổi này vừa nhẹ mềm, suýt chút nữa thổi cho cốt Tạ Lan Chi rã rời, hồn pháchleech_txt_ngu cũng mất .
Anh mình cái, da gà da vịt hết cả lên.
Lan Chi hít sâu một hơi, kéo Tần Thù đang ngồi trên ghế đẩu xuống.
Tần Thù bị ấn ngồi lên , trên tay còn cầm bông dính thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỡ.
Cô chớp mắt, ngạcvi_pham_ban_quyen nhiên hỏi: “Sao ?”
Tạ Chi nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp củavi_pham_ban_quyen cô, nói ra suy nghĩ đã ấp ủleech_txt_ngu từ trongleech_txt_ngu lòng.
“Tình hình của anh tại, có phải là có thể về nhà rồi không?”
Tần Thù buột miệng: “Có nhanh quá không?”
Xuất viện?
Thế chẳng phải là sẽ sống chung với Tạ Lan sao?
Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý mà!
Trong lòng Thù kháng cự, nhưng mặt ngoài không biểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộ, vẻ suy nghĩ cho Lan Chi.
tâm khuyên : “ mới đi lại được, để hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phục tốt hơn, vẫn nên ở lại thêm vài .”
Kéo dài được nào hay ngày .
trước kiếp này, cô đều từng chung chăn gối với ai giờ.
Nhàvi_pham_ban_quyen có hai phòng ngủ, một phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net A Mộc Đề đã từng ở.
Cô không thể mình chiếm phòng ngủ chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đuổi Tạ Chi sang phòng bên cạnh đượcvi_pham_ban_quyen.
Tạ Chi nhìn ánh mắt xa cách nhạt của cô, vôvi_pham_ban_quyen tình liếc thấy bàn tay đang nắm của Tần Thù, lông nhướng cao.
Đây là không muốn anh về nhà?
Anh dùng xoa xoa cái trái đau nhức, giọng dịu xuống: “Được, vậy anhleech_txt_ngu qua hai ngày nữa .”
thở phào nhẹ nhõm, đang nắm chặt từ từ buông lỏng.
Tạ Lan Chi thu hết những cử chỉvi_pham_ban_quyen nhỏ nhặt trong mắt, tận sâu mắt gợn lên cười trêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chọc.
Bỗng nhiên, bàn tay ướt hôi Tần Thù bị bàn tay ấm áp của đàn ông nắm lấy.
Thù, ta đã vợ chồng rồi, đúng không?”
Tần Thùbot_an_cap có dự không , gật đầu: “.”
Ngón tay thon dài của Tạ Chi vuốt ve mu bàn tay mịn màng của , giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói chậm rãi vang :
“Cho nên chúng ta sớmleech_txt_ngu muộn gì cũng sẽ sống chung với nhau, hy vọng em chuẩn tâm lý.”
“” Tần Thù. Cú “bóng thẳng” này quá .
Thù lập tứcleech_txt_ngu hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm tư nhỏ đã bị nhìn thấu, vừa xấu hổ vừa có chút hoảng hốt.
leech_txt_ngu hít một , hất tay Tạ Lan Chi ra, đứng đồ đạc bànleech_txt_ngu.
Tạ Lan Chi thấy chọc giận người đẹp rồileech_txt_ngu, bènvi_pham_ban_quyen động tiến lên .
Một lúc sau, anh phát hiện có gìbot_an_cap đó không ổn.
Tần Thù đồ trong tủ ra, xếp ngắn bàn, đến cả phích nước và chậu rửa mặt ở góc tường cũng không tha.
Lòng Tạ Lan Chi chùng , thăm dò hỏi: “Làm là định làm gì?”
“Dọn đồ, cùng nhau về nhà.”
Tần Thù đầu cũng không ngẩng lên, giọng vừa nũng nịu hung dữ đáp lại.
Tạ Lan Chi nằm viện hơn nửa tháng.
Bánh trái, kẹo, sữa mạch nha, đồ hộp, đường đỏ trong tủ chất đống không ít.
Tần Thù dọn xong mấy túi túi bé cũng đã .
Cô đứng tại chỗ, lau mồ hôi trên trán, quay đầu nhìn Lanvi_pham_ban_quyen Chi đang giường.
Chân người đàn ông đi cà nhắc, thỉnh lại khựng lại chút vì đau.
Tần Thù thả tay áo đang xắn xuống, buột miệng hỏi: “ rồi, anh về cùng em luôn hay nghỉ ngơi một ?”
Trạm tế khu không gần, đi một chuyến thế , chân Tạ Lan Chi chắc chắn không chịu nổi.
Tạ Lan nhìn chân mìnhvi_pham_ban_quyen, trầm ngâm nói: “Lát A Mộcleech_txt_ngu qua đây, anh cậu ấy đến rồi mang đồ về cùng luôn.”
Tần Thù gật đầu: “Vậy emvi_pham_ban_quyen mang trước một ít về.”
một cái túi khá nặng, tay kia cầm cái túi lúc đến mang theo, nhà .
Tạ xuất , gì cũng phải ăn mừng một .
Tần Thù về đến nhà chưa đã cầm phiếu lương thực, thịt đi Cung tiêu .
Hôm nay không may, lợn đã bán hết sạch.
Nhân bảo là thôn gần đây có đám hỷ, bao rồi.
Tần đi một vòng, mua hai bìa đậu phụ, dong, vàvi_pham_ban_quyen một ít gia vị.
Lúc về khu gia đình, cô tiện đường ghé quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà ăn quân đội, lúc đi ra tayleech_txt_ngu xách một túi nhỏ xương ốngleech_txt_ngu.
“Chị dâu! Bọn về rồi đây!”
Thù nấu cơm trong bếp thì nghebot_an_cap thấy A Mộc Đề vọng ra từ phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khách.
“Em dâu, lại món gì ngon thế? Anh ngửi mùi mà miếngbot_an_cap sắp chảy ròng ròng rồi!”
Tiếp đó là giọng nói ồm ồm, cực kỳ tự nhiên của Triệu .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Thanh nguyen

Thanh nguyen

30/5/2026 lúc 8:47 chiều

Đã xem