Náo nhiệt rộn ràng, khói lửa lượn lờ.
Giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọ, tửu lâu đang lúc đông khách nhất, rửa rau, kẻ thái thịt, tiếng xào nấuvi_pham_ban_quyen, gọi món lên không ngớt, nấy đều bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Bên ngoài có tiếng gọi vào, người đầu đáp lời rồi lấy từ trên giáleech_txt_ngu gỗ xuống hai con vịt quay vàng óng, mỡ màng, tỏa khói nghi đặt lên : “Cảnh Hy, lọc thịt con này đi.”
“ ạ.” Thiếu nữ đứng bàn bếp khẽ đáp, một tay giữ thớt, cầm lấy con dao cạnh.
Đó một con dao lọc xương mũi nhọn, dáng hơi thon dài, toát lên vẻ vô cùng sắc . Thế nhưng, tay đang dao lạivi_pham_ban_quyen trắng trẻo mảnh , đốt ngón tay rõ , trông có vẻ yếu ớt không chút lực đạo.
Chủ của tay vậy, Cảnh Nhược Hy là một thiếu nữ chỉ tầm mười tám, mười chín tuổi, dáng vẻ thanh tú, điềm tĩnh, gương xinh đẹp nhưng vóc dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có phần gò. Nàng khác gì vô số những cô gái nhà nghèo, vì miếng cơm áo mà phải ngoài bươn chải từ sớm.
Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng, chính thiếu nữ mảnh khảnh ấy cần khẽ cử động cổ , con dao nhọn trong lòng bàn tay nàngvi_pham_ban_quyen đã xoay một điêu luyện như bay phượng múa, rạch lớp da vịt quay.
Động tác của nàng nhanh mứcvi_pham_ban_quyen khiến người ta hoa mắtbot_an_cap, chỉ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chớp mắt, một vịt quay nguyên vẹn đã chỉ bộ xương.
Khung xương không bị sứt mẻ chút nào, trên đĩa bên cạnh là những miếng thịt vịt dày mỏng đều chặn, mỗi miếng đều dính kèm một lớp da vàng óng ánh.
Độ ấy hệt đã được đo thước vậy.
Ở hậu bếp của tửu Hằng này, Cảnh Nhược Hy vốn là người làm tạp vụ, nhưng tiền côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại những người một chút, nàng cũng không làm những nặng như khuân vác, tất cả đều nhờ vào kỹ thuật dùng khiến người ta phải kinh ngạc .
“Đao pháp củaleech_txt_ngu Nhược Hy đúng tuyệt vời, ngay cả nhữngleech_txt_ngu lão sư phụ làm nghề mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chục năm chắc chỉ mức này cùng.” cả sư quản sự bếp vốn nổi tiếng nghiêm khắc cũng không nhịn đượcvi_pham_ban_quyen mà khenleech_txt_ngu ngợi câu, rồi đoán mò: “Chắc trước kia cô cũng mởvi_pham_ban_quyen tiệm cơm, hoặc không là nghề mổ lợn rồi.”
Cảnh Nhược Hy cúi đầu cười nhạt, nói: “Tiếc là con không được gì cả.”
“Không nhớ được thì đừng bản thân quá, cứ từbot_an_cap từ rồi sẽ có ngày nhớ ra thôi.” Người nữ đang nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹn sắp đồ ăn bên cạnh vội vàng an ủibot_an_cap.
Cảnh Nhược khẽ một tiếngbot_an_cap, lúc ngẩng đầu nàng đưa vén lọn tóc mai, che đi tia sáng sắc sảo trong chưa kịp thu lại.
phụ nữ bưng hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc đĩa lớn tới giúp Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy biện, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào náo .
Chuyện vậy?
Chưa đợi mọi người kịp ra ngoài xem thử, một tiểu nhị đã hớt hải xông vào, mặt cắt còn giọt máu, miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắp : “Ngũ Thẩm, Ngũ Thẩm, xảy ra chuyện lớn rồi, tìm thấy Ngũ đại ca rồi.”
“Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì?” Người phụ nữ sững sờ: “Ông ấy ông ấy về rồi ?”
mặt tiểu nhị càng khó coi hơn: “Không phải, anh anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
“ ấy sao?” Dương : “Cậuleech_txt_ngu nói mau lên đi!”
“Tôi nói rồi chị có .” Tiểu nhị ngập ngừng: “Anh ấy chết rồi.”
“Xoảng” một tiếng, chiếc đĩa trong tay Hà Dương rơi xuống đất .
“Ngũ Thẩm, chị vội.” Cảnh Nhược Hy nắm chặt lấy cổ tay Hà Dương, trầm giọng nói: “ cuộcleech_txt_ngu là có chuyện gì nói choleech_txt_ngu rõ ràng. Ngũ đại ca mất một năm nay, sao bỗng lại nói làleech_txt_ngu rồi? Tin ở đâu ra?”
“Ngay kia .” nhị quệt mồ mặt: “Ở cái ao bên ngoài, vừa nãy có người mấy khúc xương người, thế là báo quan. Rấtvi_pham_ban_quyen nhiều khoái đã đến đó, nói trên một khúc xương có dính miếng bội bị , có người nhận ra đó là vật đại ca thường mang theo bên mình.”
Thân hình Hà Dương lảo đảo.
Cảnh Nhược Hy trông có vẻ mỏng manh nhưng sức lực lại rất lớn, nàng một tay đỡ lấy Dương đang khuỵu xuống, quay sang nói với quản sự: “Lưu phụ, con đưa ra ngoài saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Được rồi, mau đi.” Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư phụ xua tay giãbot_an_cap: “Cẩn thận một chút đấy.”
Cảnh Nhược Hy gần như là Hà Dương đang bủn rủn chân tay khỏi , miệng ngừng an ủi: “Ngũvi_pham_ban_quyen Thẩm chị đừng lo, trên đời làm gì có chuyện trùng hợp được, bọn họ nhìn nhầm thôi”
Hà Dương gật đầu lia lịa, bước chân thêm dồn dập.
là một cái ao hoang ngay tửu lâu, đi không bao đã thấy một vòng người vây quanh, có cả quan sai mặc phục vàbot_an_cap dân chúng quanh vùng đến xem náo nhiệt.
Có người tinh mắt nhìn thấy Hà Dương, : “Hà Dương đến rồi, Ngũ Thẩm đến rồi!”
Hà Dương chạy bổ tới bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bờ , “phịch” một tiếng quỳ xuống.
Trên thảmvi_pham_ban_quyen cỏ bờ, quả nhiên có mấy mẩu trắng nằm rải rácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Một bà lão nói: “Đại nhân, ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính là Hà Dương.”
Quan sai không cảm xúc hỏibot_an_cap: “Ngươi là Hà Dương?”
Dương gật đầu, giọng run rẩy: “Vâng, là tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Quan sai ra một miếng ngọc bội chỉ còn lại nửa: “Ngươi nhìn kỹ xem, có nhận ra này không?”
Hà Dương nhậnbot_an_cap lấy , nhìn đi nhìn lại thật kỹ: “ đúng rồi, đây là của tướng công tôi”
“Ngọcleech_txt_ngu bội này mắc kẹt trên đống xương trắng, vậy thì người này chắc hẳn là công ngươi Ngũ Tân Xuân.” Quan sai : “Ngươi đi theo chúng tôi một chuyến.”
công của Hà Dương mấtleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu ròng chút tức, bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin tử vong, chị ta run bần , đột ngột khóc thảm thiết: “Không nào thể nào, sao ông lại chết ”
Quan có chút mất kiên nhẫn: “Được rồi, đừng nữa, đi theo chúng tôi về đã. vài chuyện hỏi ngươi.”
Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược biết Hà Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch phương hướng, vội vàng đỡ ta dậy, thấp giọng nói: “Ngũ đừng cuống, em cùng chị. Nửa miếng ngọc bội cũng chưa điều gì, quan cũng chỉleech_txt_ngu lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi han hình thôi.”
Thế nhưng Nhược Hy chưa nói lời đã bị sai đẩy ra một : “Người không liên quan tránh ra. Hà , đi thôi!”
Tênleech_txt_ngu quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sai kia lực rất mạnh, Cảnh Hy không kịp đề đẩy lùi lại mấy bước rồi bệt xuống đất. Tay nàng chạm phải vật cứng lẽo, quay đầu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra là xương vừa được vớt dưới hồ lên, bên còn dính cả rêu.
Sợ hãi tử thi cái chết là bản năng của người, dù giữa thanh thiên bạch , người bình thường cũng không chịu nổi việc tiếp xúc với một bộ xương như thế. Thế nhưng Cảnh Hy dường lại bị đến ngây người, nàng không hề hét lên hay vội chạy tránh đi như người khác.
Ánh Nhượcleech_txt_ngu Hy như bị mấy khúc xương kia thu hút, giữa cảnh hỗn loạn này, lại sát chúngbot_an_cap cách vô cùng tỉ mỉ.
Sau , khẽ mày, theo bản năng định đưa tay ra, nhưng khi chạm vào xương trắng, một bàn tay đã ngột giữbot_an_cap lấybot_an_cap tay .
“Cô nương, không sao chứ?” Một giọng nói ôn hòa từ phía trên.
Hybot_an_cap mượn lực tay ấy vộibot_an_cap vàng đứng dậy, người cũng lập tức buông tay ra.
lại một bước, bấy giờ mới nhìn rõ trước mặt là một nam tử trẻ tuổi. là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đàn ông cùng tuấn tú, ngũ quan thanh tú, mày mắtvi_pham_ban_quyen như họa, tuy khí thế bức người nhưng mang theo vẻ ôn nhu như ngọc.
Người này có là thủ lĩnh của quan , hắn không mặc quan phục mà diện bộ trường bào bằng gấm thêu đỏ , trông chất liệu thượng hạng, giá trị không hề nhỏ.
Cảnh Nhược Hy theo quen quan người đàn ông một . Nàng đã từng tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xúc với vô số hạng người, tự tin rằng nhãn lực nhìn người của mình vô cùng .
Người đàn ông này nhất địnhvi_pham_ban_quyen là một vị công tử xuất thân từvi_pham_ban_quyen caovi_pham_ban_quyen môn đạivi_pham_ban_quyen hộ, nhỏ sống trong nhung , cao cao tạileech_txt_ngu thượng. Có lẽleech_txt_ngu vì gia khắc nên hắn thường dùng thái quân đốivi_pham_ban_quyen đãi người ngoài. Thế nhưng đôi mắt đã phản bội hắn, trong xương tủy hắn là kẻ tâm cao . lẽ do nhỏ đã nhận được quá nhiều sự tánbot_an_cap dương vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngưỡng , nên hắn luôn nhìn đời bằng nửa conleech_txt_ngu mắt, chỉ là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thèm biểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộ ra ngoàileech_txt_ngu mà thôibot_an_cap.
Hừ, đúngbot_an_cap một gã đàn ông tự phụ.
Diệp Trường An cảm nhận được ánh mắt của Cảnh Nhược Hy đang dừng trên mình, nhưng đã quá quen cái nhìn của kẻ khácvi_pham_ban_quyen nên chẳng hề có chútvi_pham_ban_quyen phản ứng nào.
Cảnh Nhược Hy đã tránh đường, hắn liền ra lệnh: “ dọn đống hài cốt này rồivi_pham_ban_quyen mang đi.”
“, thưa Diệp đại nhân.” Ngay lập tức có sai đáp lời rồi tiến lên làm việc.
Đây đềubot_an_cap là chứng cứ, cần phải mang về cho ngỗ tác kiểm tra.
Hà Dương đã bị quan sai lôi đi, miệng không ngừng gào thét điều gì đó. Nhược Hy vội vàng đuổi theo bước, lớn nói: “Ngũ Thẩm, đừng sợ! sai đại nhân muốn han tình thôi, việc nhà cứ để tôi lo liệu.”
Hà Dương dườngbot_an_cap như có đáp lại một tiếng, mà cũng có vẻ là không, cảbot_an_cap đều hỗn loạnleech_txt_ngu vô cùng.
, Diệp Trường An lại bước tới: “ là con gái Dương?”
Cảnh Nhược Hy lắc .
“Vậy thì đileech_txt_ngu theo nữa.” Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trường An nói: “Vụ án này quan phủ sẽ điều tra rõ ràng.”
Nói xong, Diệp Trường An rảo bước đi trước.
sai đưa Hà Dương đi khuất, chẳng mấy chốc, đám đông tụ tập xem náo cũng tán xônleech_txt_ngu xao rồi tản đi hết. Cảnh Nhược Hy trĩu tâm tư đầubot_an_cap, chậm rãi bộ vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nàng hy vọng Hà gặp chuyện. Tuy rằng hai người không thân không thích, nhưng Hà Dương chính ân nhân củavi_pham_ban_quyen .
Không ai biết rằng nàng vốn sống ở một thời đại khác, từng là pháp y. Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm trước, vào một ngày mưa gió bão bùng, bắt cóc để trả thù vì một vụ án. Nàng bị nhốt trong một tối tăm không chút ánh sáng suốt hai , chờ được cứu viện thì đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đón nhận một vụ nổ tan xương nát thịtvi_pham_ban_quyen.
Nàng xuấtbot_an_cap hiện tại nơi này không có bất dấu hiệu báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước nào, không biết một tí , cũngvi_pham_ban_quyen chẳngvi_pham_ban_quyen có gì trong tay. Nàng đành phải giả vờ bị bọn cướp đả dẫn đến mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó được Hà Dương tốt bụng thu nhận và cưu mang tận bây giờ.
Tâm trạng dù không tốt nhưng công việc ở tửu lầu vẫn phải làm. Cảnh Nhược Hy rộn mãi choleech_txt_ngu đến khi màn , lúc này mới lê lết thể rệu rã trở về nhà.
Nơi nàng chính là nhà của Hà Dương.
Hà Dương cũng là một người đàn bà khổ mệnh. Chồng là Tân Xuân, vốn làm nghề đồ tểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tuy rằng giết lợn bán thịt cũng kiếm chút , cuộc sống diện khá giả hơn nhiều ngườivi_pham_ban_quyen, nhưng tính tình Ngũ Tân Xuân rất thô bạo, Dương bao qua luôn sống trongbot_an_cap cảnh nhẫn nhục chịu . Ngay cả đứa con duy nhất cũng vì gặp tai mà chết yểu năm lên bảy tuổi.
nhưng Hà Dương thực sự là người phụ lương thiện. Sau khi thunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận kẻ lai lịch minh, ngay cả cái tên không nói ra được như , bà đã không tiếc bạc công sức, chạy chữa thuốc thang cho . Bà ôn hòa hệt như mộtleech_txt_ngu người chị gái ruột thịt, chỉ đến khi vắng người thưa mới lặng lẽ lénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lau nước mắt.
Căn nhà này vừa bước cửa là ba gianvi_pham_ban_quyen phòng, ở giữa là phòng khách, hai bên là hai phòng ngủ. phòng của Nhược Hy phòng của con trai Hà Dương, sau khi đến, bà đã dọnleech_txt_ngu sạch sẽ để dành cho nàng.
Nhược Hy bước vào phòng mình, ra bên ngoài trời tối đen như , nàng lên giường mình lại, ôm lấy đầu rồi nhắm chặt mắt.
Khi có cạnh, dù dao kề cổ nàng cũng có thể không nhướng lấy một cái. Nhưngleech_txt_ngu lúc chỉ có mộtvi_pham_ban_quyen mình, kể từ sau họa , nàng đầu sợ bóng tối, sợ ánh sáng mạnh, sợleech_txt_ngu cả tiếng nổ. Dù bản thân cũng là một chuyên gia lý, ngày ngày tự tư vấn và ám thị tâm lý cho chính , nhưngbot_an_cap đúng là thầy không tự chữa được cho mình, hiệu quả mang lại chẳng mấyvi_pham_ban_quyen lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng.
Nhược Hy ngủ đi nào không , cho đến khi ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, nàng độtvi_pham_ban_quyen nhiên giật mình tỉnh giấc, tay chân đều chút tê dại.
Xoa xoa mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi dậy, chẳng cần cũng Hà Dương về.
Hôm nay có chút muộnvi_pham_ban_quyen, Cảnhleech_txt_ngu Hy vội vã chạy đến tửu lầu. Vừa bước vào hậu , nàng gã tiểu tư quen vẫyleech_txt_ngu vẫy tay .
“Có chuyện gì thế?” Cảnh Nhược Hy vội vàng bước tới.
Gã tiểubot_an_cap tư hạ thấp giọng: “Nhược Hy, cô đã nghe tin gì chưa?”
Cảnh Hy lấyleech_txt_ngu làm : “, chuyện gì vậy?”
“Người ta Ngũ đại ca do Ngũ Thẩm giết đấy.” Gã tiểu tư vẻ mặt bí hiểm: “Đêm qua chắc cô lo lắng nên không ngủ được, nay mới muộn thế này. Sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sớm nay quan sai đã đến , ông chủ có hỏi thăm một chút, nghe nói Ngũ Thẩm là cuối cùng gặp Ngũ đại . Lúc đó bà ấyleech_txt_ngu nghi ngờ đại ca có người bà khácleech_txt_ngu bên ngoài, rồi hai ra tranh chấp. Ngũ tay giết Ngũ đại ca, sau ném xác ao, rồibot_an_cap rêu rao với bên ngoài là đã bỏvi_pham_ban_quyen nhà đi rồi.”
“Làm sao có thể như thế được.” Hy thấy thật phi lý: “Họ có bằng chứng không?”
“Bằng chứng ồ ồ” Gã tiểu nói: “Sau đó quan phủ lại đến trục thêm nữa, dưới đáy nước mò được cây trâm của Ngũ Thẩm. Thế là có chứng rồi.”
“ đó mà là vật chứng sao?” Cảnh Hy đầu: “Vậy chứng thì ?”
Gã tiểu tư đáp: “Có người nhớ lại, nói là đã nhìn thấy đêm đó vợ chồng họ nhau. là cơn hỏabot_an_cap khí Ngũ Thẩm rất lớn, còn cầm đồ đạc ném Ngũ đại ca, nói những câu như ông đã đi thì đừng bao giờ quay về nữa thế là là nhân chứng rồi nhỉ.”
“Điều cũng chỉ chứng minhbot_an_cap được Ngũ Thẩmvi_pham_ban_quyen có động cơbot_an_cap thôi, không thể coi làvi_pham_ban_quyen bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứng được, ngườivi_pham_ban_quyen đó đâu có nhìn bà ấy giết người.” Nhược Hy suy nghĩ một chútvi_pham_ban_quyen: “Bất kể Ngũ Thẩm có phải là hung thủ không, bà ấy đã thu tôi, nay bà gặp chuyện, tôi thể khoanh tay nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Gã liên tục gật đầu: “Tất nhiênvi_pham_ban_quyen , cho dù cho dù Thẩm sự là hung thủ thì chắc là ngộ sát thôi, bà ấy là người tốt biết nhường nào.”
Cảnh Hy mặt gật đầu: “ đi tìm chủ xin nghỉ phép, tôi phải đến nha môn thăm Ngũ Thẩm.”
Đừng là nàng khẳng định Ngũ Thẩm không phải hung thủ, dù bà ấy có phải đi chăng nữa, chỉ một năm chân thành đối đãi , Ngũ Thẩm lại không còn người thân nào, Cảnh Nhược Hy cũng sẽ vì bàleech_txt_ngu ấy mà chịu tang, tiễn bà ấy đoạn đường cuối cùng.
“Được, cô đi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, việc hôm nay tôi sẽ trông nom giúp cô.” Gã tiểu tư rất nhiệt tình.
Ông chủ của Túy Hương tên là Giang Lãng , là một người đàn ông ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bốn tuổi. Lúc tửu lầu đã bắt đầu có rải rác, ông đang đứng ở quầy xem sổ sách.
Thấy Hy đi tới, Giang Lãng Nguyênbot_an_cap cũng không quábot_an_cap nhiên. Ai biết Hà Dương ân nhân cứuleech_txt_ngu mạng của Cảnh Nhược Hy, thường nàngbot_an_cap vô cùng cảm kích bà ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc này mà vẫn dửng thì mới là chuyện lạ.
“Giang lão bản.” Cảnh đứng trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , còn chưa kịp .
Giang Lãng Nguyên nói trước: “ xin nghỉ phép sao?”
Cảnh Nhược Hy vội gật đầu: “Tôi đileech_txt_ngu thăm Ngũ Thẩm.”
“Ta biếtvi_pham_ban_quyen , đi , đó là nên làm.” ta thường nói hòa khí sinh tài, Giang Nguyên cũng là người vô dễ tính và ôn hòa, lập tức xua tay: “Chuyện này là đột ngột , không ai ngờ tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được. Cô cũng đừng quá lo lắng, ta cho cô nghỉ thêm vài ngày, đợi xử lý xuôi mọi việc rồi hãy trở làm công.”
Cảm Giang lão bản. Cảnh Nhược Hy khẽvi_pham_ban_quyen gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, xoayvi_pham_ban_quyen người đi ra ngoài.
Những đồn nghe bên ngoài thể coi là thật, dù sao nàng cũng phải tự mình đến nhavi_pham_ban_quyen môn xem thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chuyếnbot_an_cap.
Kiếp trước, hai mươi tư tiếng một thì có đến mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăm nàng dành cho phá , nhưng kiếp này thực sự chưa có cơ hội đặt chân vào nha môn nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Sau khi hỏi đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tìm đến , nhìn chốn vừa quen thuộc vừa lạ này, dù trong lòng có chút không tình nguyện, vẫn răng bước .
Trước cửa huyện nha hai lính canh đứng, Nhược Hy tiến : Vị đại ca .
Người lính quay đầuleech_txt_ngu nhìn nàngbot_an_cap, độ cũng lịch sự: Cô nương có chuyện gì?
Cảnh Nhược Hy nói: , muốn hỏi thăm về Hà Dương, bị đưa đến qua. Cô ấy làleech_txt_ngu thê tử nạn nhân trong vụ án trầm xác tối qua, tôi là bạnbot_an_cap của cô ấy.
, phạmbot_an_cap nhân đó à. Đây cũng chẳng tin tứcvi_pham_ban_quyen cần bảo mật , lính canh đáp: Sáng sớm nay đại nhân đãvi_pham_ban_quyen thăng đường xét xử, cô tavi_pham_ban_quyen nhận tội rồi, nói là chính tay mình giết phu quân.
Cảnh Nhược Hy sờ: Chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này sao có thể, nhận tội rồi sao?
Lẽ nào còn giả? Lính : Đại nhân đã hạ lệnh trảm ngay tại chỗ, trước đưa vào ngục giam, ba ngày sau sẽ hành hình. Cô cô nương không sao chứ?
Sắc Cảnh Nhược Hy hơi trắng bệch, này đầu óc nàng đang rất rối loạn.
Đây một vụ án mạng, cho hành động có nhanh đâu, việc điều tra thẩm lý cũng phải mất mươi ngày nửa tháng. Tại đưa người đi hôm qua, chỉ qua một buổi chiều và một buổi sángleech_txt_ngu màvi_pham_ban_quyen vụ án đã được định đoạt, lại còn nói Hà Dương đã nhận tội, chẳng lẽleech_txt_ngu là bị ép cung nhục hình?
Nhưng Cảnh Nhược không ngốc, nàng biết hiện tại chỉ là một dân thường thấp cổ họng, hơn nữa còn không thân hộ tịch chính thức, dù có oan trời thì đối đầu trực diện tuyệt đối khôngleech_txt_ngu khả thi.
Cụm từ ép nhục hình có thể nghĩ chứ không thể nói ra, cho dù tận mắt chứng kiến không được . Nếu bọn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngang nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ép cung, điều đó chứng minh rằng tra tấn bức cung ở thời đại này là mà ai nấy nhận. một người thể xoay chuyển được càn , nàng buộc tìm cách .
Trước tiên, ít làm rõ rốt cuộc đã xảy chuyện gì.
Tôi không sao. Cảnhbot_an_cap Nhược Hy nói: Đại ca, vậy tôibot_an_cap có thể vào lao xá thăm cô được ?
Lính canh đánh giá Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy một lượt: Cô chờ , để đi hỏi giúp .
Cảnh Nhược Hy thở nhõm, may mà người ở nha môn này xem ra cũng khá thông tình . Dẫu sao Hà Dương có người thì đây không phải vụ án liên quanleech_txt_ngu đến nhân quan trọng nào, không có lý gì không cho thăm nuôi hay khôngbot_an_cap cho người nhà nghe lời trăn trối để chuẩn bị hậu sự.
Cảnh Nhược Hy lo lắng đứng chờ ngoài cửa, một lát sau, lính canh ra: Đại có thể cô thăm. Nghe nói nhà Hà Dương không còn ai , nếu cô quan hệ tốt với cô ta cứ lo liệu trước việc sau này .
Những việc lính canh , đại khái là ám chỉ việc thu dọn xác và lo hậu sự sau Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương bị chém đầu.
Cảnh Nhược Hy không có trí quan tâm những chuyện đó, nàng vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáp lời, phải gặp được rồi mới tính .
Đi theo lính canh vào nha môn, qua đại đường, đi haileech_txt_ngu khoảng sân, nhìn thấy một ngôi nhà có vẻ khác biệt hẳn với những nơi khác.
Đến nơi . Lính canh nói một câu rồi bảo với vệ sĩ gác cửa: bạn của Hàleech_txt_ngu Dương bị nhốt vào hôm qua, đại nhân cho phép vào thăm.
Có lẽleech_txt_ngu lao xá cũng không giam giữ phạm , tuy có lính canh và cửa nẻo nghiêm ngặt, nhưng với người đến thăm thì không quá khắt . Thấy là do liêu dẫn đến, người gác cửa gật đầu, mở cửa Nhược vàoleech_txt_ngu trong.
Cứ đi thẳng vào trong, cuối cùng bên tay trái.
Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm rồibot_an_cap rảo đi vào.
Lao xá này phải hầm ngầm, nhưng vì chỉvi_pham_ban_quyen có vài cửa sổ nhỏ ở trên nên quanhleech_txt_ngu năm trong lờ .
Mùi trongleech_txt_ngu ngụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng hề dễ , vì quanhbot_an_cap năm không ánhleech_txt_ngu sáng, khí thông nên tíchvi_pham_ban_quyen tụ một thứ mùi ẩm , thốileech_txt_ngu rữa khó tan. lao xá còn có những phạm nhân đã giam giữ lâu ngày, lạ vào, lại là một cô nương xinh , liền cợt nói những lời bẩn thỉu.
Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy hoàn toàn không phản , giống như mùi này chẳng khác gì mùi phòng bếp nơi nàng làm việc, giống như những kẻ đó không hề tồn tại, nàng hề dừng lại mà đi thẳng đến gian cuối cùng.
mắn thay ở đây đều phòng , trong góc, Hà Dươngbot_an_cap đang co rúm một cục, không biết làvi_pham_ban_quyen đang ngủ hay đã tỉnh.
Dù cảnh tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này Cảnh Nhược Hy đã thấy số lần, vẫn thầm dài , gọi: Hà Dương.
Dương rùng mình một , ngẩng lên, sau khi nhìn thấy Cảnh Nhược Hy thì lao tới như nhìn thấy cứu tinh.
Nhược Hy. Giọng Dươngvi_pham_ban_quyen hơi run rẩy: Sao muội lại tới đây?
Tôi đến thăm tỷ. Lúc này Cảnh Nhược Hy bình tĩnh lạ thường, nàng đưa mắt sát trên xuống dưới một lượt.
Tuy Hà Dương thay một bộ đồ , nhưng trên áo không hề cóvi_pham_ban_quyen vết , dường như khôngvi_pham_ban_quyen giống như dùng hình. Tất nhiên có những loại phạt không để lại dấu bên , nhưng thủ thâm độc đó chỉ để đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phó với những nhân lợi hại, Hà Dương chẳng qua chỉ là một phụ nữ yếu đuối, không đến mức phải trọng như vậy.
Nếu nha môn thực sự muốn épnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cung nhục hình, hiểu biết của Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy về tính cách của cô, chỉ đè xuống đánh vài bản là cô sẽ khai hết, không cần phải tốn tốn sức đến vậy.
Hà lau nước mắt: “Đến này cũng còn tới thăm tôivi_pham_ban_quyen. Nhược Hy, cô thật là một cô gái .”
“Tôi đương phải tới thăm chị, còn phải xem rốt cuộc là gì.” Cảnh Nhược nói: “Tôi nghe quan sai đã nhận tội rồivi_pham_ban_quyen?”
Đối diện với sự chất vấnleech_txt_ngu của Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy, Hà Dương thấy khôngvi_pham_ban_quyen tự nhiên.
“Tại sao?” Cảnh Nhược Hy hỏi: “Rõ không phải chị làmleech_txt_ngu, sao lại nhận tội? Bọn họ hình vớivi_pham_ban_quyen chị sao?”
Dương chậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rãi lắc đầu.
“ là vì sao?” Nhược Hy thực sự không hiểu nổi: “Ngũ , đâybot_an_cap án mạng chị có biết không? Nhận tội là phải đền mạng đấy, không làm, sao lại nhận? Tôi vừa nghe quan sai nói, tại đường đã tuyên án ba ngày sau xử trảm, có không?”
Hà Dương như bị rút cạnleech_txt_ngu sức , bỗng rũ hẳn , sau mới : “Nhược Hy, cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn cô đã tớibot_an_cap thăm tôi, trên đời này cô nhất quan tới tôi. Cô đừng quản tôi nữa, chuyệnbot_an_cap này là tôi làm, cứ để tôi đi.”
“Nói bậy, cái mà thể tùy nói ra sao?” Sắc mặt Cảnh Nhược Hy nghiêm đến sợ: “ này không thể nào là làm được. , chị rốt cuộc có nỗi khổ tâm gì, hãy nói cho tôi biết, chẳng lẽ ngaybot_an_cap cả tôi mà chị tin sao?”
Hà Dương chỉ lắc đầu: “ sao cô lại nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải tôi làmbot_an_cap?”
Cảnh Nhược Hy nhíu màybot_an_cap. Nàng Hà Dương nhiên phải dựabot_an_cap vào trực giác nữ, nhưng chuyện này không thể giải thích chi tiết cho chị ấy .
“Tôi không không phảileech_txt_ngu.” Cảnh Hyvi_pham_ban_quyen nghiêm giọng: “Tôi trước đến naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn rất chuẩn, chưa bao giờ nhìn .”
Đôi khivi_pham_ban_quyen, tinbot_an_cap tưởng khôngleech_txt_ngu lý do tuy không khiến ngườibot_an_cap ta tâm khuất , nhưng lại càng người khác động lòng.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàbot_an_cap chỉ cắn răng lắc đầu, không nói thêm điều gì.
Cảnh Nhược Hy nén sự phiền muộn trong lòng, dịu giọng : “Ngũ Thẩm, chị có nỗi khổ , không hỏi nữa. Vậy tôi hỏi chị chuyện khác, cái xác Ngũ đại ca thu dọn mang về, ngỗ tácvi_pham_ban_quyen đã nghiệm thi ?”
Chủ đề thay đổi hơi , Hà Dươngvi_pham_ban_quyen người, gật đầu.
“Chị chắc không?” Nhược Hybot_an_cap hỏi: “Chị tận mắt thấy hắn nghiệm thi à?”
“Cái đó thì không.” Hà Dươngleech_txt_ngu đáp: “Quá trình nghiệm thi sao chúng có thể thấy , nhưng ngỗ tác quả thực bố công đường, danh tính thi thể đã xác , có gì nghi ngờ cả.”
Cảnh Nhược Hy khéobot_an_cap léo dẫn : “ tác nói thi thể được xác nhận không , chính là Ngũleech_txt_ngu đại , đúng như vậy ?”
Hà Dương suy chút, mơleech_txt_ngu hồ gật đầu: “Đại khái là vậy, chính là ý đó.”
“Được, tôi hiểu rồi.” Cảnh Nhược Hy : “ , chị nghỉ ngơi đi, tôi đi trước đây.”
Tuy Hà Dương không muốn nói , nhưng cũng không Cảnh Nhược Hy lại nhanh cũng nhanh như vậy, thậm chí không hỏi thêm câu nào. Trong mắt chị ấy tuy có chút luyếnleech_txt_ngu tiếc, nhưng lại chẳng thể mở lời giữleech_txt_ngu người lại.
Nhìnleech_txt_ngu ánh mắt của , Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói khẽ: “Ngũ Thẩm, chị cứ yên tâm nghỉ ngơi, tôi sẽ cứu . Tuy tôi biết vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị lại nhận tội, tôi không thể trơ nhìn chị chết oan.”
sửng sốt, còn chưa phản ứng thì Cảnh Nhược Hy rảo bước rời đi.
Nha môn kinh thành rốt cuộc cũng nơileech_txt_ngu nghiêm trang cao cấp, ngỗ tác làm việc ở đây hẳn phải có kinh nghiệm và năngvi_pham_ban_quyen , Cảnh Hy không bọn họ lại không ra sơ hở trong đóleech_txt_ngu.
khỏi môn, Cảnh Hy tìm thấy một gian hàng nhỏ vennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường chuyên viết thư hộ.
“Cô nương muốn viết gì?” Ông chủ cầm lên, híp mắt : “Viết thư tình cho ý nhân sao? Chuyệnvi_pham_ban_quyen này thạo , đảm bảo viết ra tình ý dạt dào, cảm động thấu xương.”
Đúng là một đại có phong khí cởi mở, Cảnh Nhược Hy nhếch môi: “Vâng, nhưng tôi muốn tự viết, mượn nghiên của ông dùng một chút.”
Chỉ cần tiền thì có vấn , ông chủ mong được nhàn nhã, lập tức nhường chỗ.
Cảnh Nhược chỉ một mẩu giấy nhỏ, vội vàng viết một dòng chữ, sau đó trả rồi rời đileech_txt_ngu, quay lại cổng nha môn.
Chỉ là lần này nàng cóvi_pham_ban_quyen chút do dự, dù sao nàng không biết gì về tình hình ở , sơ hở ngỗ tác là sự sơ suất hay là hànhleech_txt_ngu vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cá nhân? là do cấp trên chỉ thị? Manh mối nhất định phải giao ra, nhưng nếu giao nhầm thì trái lại sẽ chuyện càng thêm rắc .
thời gian hành Hà Dương đã định, thời gian quá gấp rútleech_txt_ngu, không cho phép nàng đi điều kỹ lưỡng.
Đang lúc do dự, mắt nàng chợt sáng lên, nàng thấy một nam tử dẫn theo mấy thuộc hạ từ xa đi tớibot_an_cap.
Chính Diệp đại nhân nổi giữa nha dịch kiavi_pham_ban_quyen. công tửleech_txt_ngu ca luôn tự chovi_pham_ban_quyen là phong ngời, anh tuấn tiêu sái, trong mắt Cảnh Nhược coi trời bằng vung.
Tuy nhiên công tử cũngleech_txt_ngu tốt của công tử ca, người không thiếu thiếu thế, bất kể là thanh cao hay là ra vẻ thanh cao, coi thường Cảnh Nhược Hy thì cũng sẽleech_txt_ngu thường những chuyện tang uổng pháp. Ở một mức độ nào đó, sự kiêu ngạo khiến hắn không làm những chuyện lén lút mờ ám.
Thấy Diệp Trường An sắp đi đến cổng nha môn, có lẽ là vào trong, Cảnh Hyleech_txt_ngu định dứt khoát, rút ra chiếc khăn lụa che mặt , đầu thu vai, rảo bước đi tới.
Diệp Trường An chính là đến để công việc cuối cùng cho vụ án Hà , vụ án này đối với hắn chỉ là một trong vô số vụ nhỏ không đáng kểbot_an_cap, hung thủ đã tội, nên hắn cũng không quá tâm, vừa đi nói chuyện với thuộc hạ hướng về nha môn.
Khi gần đến cổng nha môn, bỗng thiếu nữ như bị lửa đốt từ phía đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diện rảo bước đi tới. Lúc đến bên cạnh hắn, người nàng bất chợt đảoleech_txt_ngu, một tay nắm ống tay áo hắn mới đứng vững được.
Cảnh Nhược Hy lướt tay qua hông Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An, mẩu nhỏ trong.
Nhưng Diệp Trường An dù sao là có võ công. Ngay lúc nàng rụt lại để rời đi, hắnvi_pham_ban_quyen đã kịp chộp cánh tay nàng.
Cô nương sao chứvi_pham_ban_quyen? An khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường, chỉvi_pham_ban_quyen hỏi han theo thóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quenleech_txt_ngu của một quân .
Tôi sao. Nhược Hy không dám ngẩng đầu, khẽ vùng vẫy, nàng bóp nghẹt giọng liên tục xin lỗi: Xin lỗi, không cố ý, ngại quá vì va phải tử.
đâu. Diệp Trường An , nhìnleech_txt_ngu Hy nhanh chóng biến nơi góc rẽ con hẻm phía trước, trong lòng dângvi_pham_ban_quyen lên một cảm giác kỳ lạleech_txt_ngu.
Thiếubot_an_cap , hạleech_txt_ngu hỏi, có chuyện gì vậy ạ?
Ta thấy cô nương này hơi quen. Diệp Trường An trầm ngâm: Hình như đã gặp ở đâu .
Tên hạ sợ trêu : Thiếu gia, là ngài gặp nhiều cô nương quá nên thấy ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng quen mặt đấy thôi.
Nói bậy. Một người khác thêm dầu vào lửa: Thiếu có quen thì cũng các đại mỹ nhân. Hạng con gái sao có hội chạm vào vạtvi_pham_ban_quyen áo của thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia chứ?
Diệp Trường An đầu mỗi cái, bật cười: Đừng có đứng giữa đườngvi_pham_ban_quyen nói nhảm nữa, làm việc chính đi.
Thuộc hạ vội vàng đáp lời, nhưng một người bỗng thốtbot_an_cap : Ơ, thiếu gia, ví tiền của ngài không mất chứ? Đồ đạc khác có gì không? Sao tiểu thấy chiêu lúc nãy giốngleech_txt_ngu hệt mấy tên du thủ du ví tiền thếleech_txt_ngu.
Đang đi đứng yên sầm vào, đâm xong còn lộ mặt mà biếnleech_txt_ngu mấtvi_pham_ban_quyen ngay lập tức.
công của ta luyện uổng mà để bị kẻ khác chiếm tiện nghi ngay trên phố kinh thành? Trường An cười một tiếng, nhưng vẫn tự nhiênvi_pham_ban_quyen sờ xuống thắt . Theo thói , ấn nhẹ lên đai lưng cất miếng lệnh bài quan .
Vừa ấnleech_txt_ngu vào, vẻ mặt hắn bỗng trở nên kỳ lạ. cái nhìn của thuộc hạ, hắn lôi từ bên trong ra một mẩu giấy.
Đâybot_an_cap là cái gì ? Thuộc ngạc nhiên: Ai viết thiếu gia sao?
Cả hai lập tức nhìn về phía phố mà Cảnh Hy vừa biến mất. Nhưng rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ràng đó đã chẳng cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng ngườibot_an_cap.
Có vẻ việc nhận thư tình đối Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trườngbot_an_cap là chuyện ngày, hắn tuy thấy buồnbot_an_cap cười nhưng không quá , thong thả mẩu giấy .
Chỉ vừa mới liếc qua, sắc mặt hắn lậpvi_pham_ban_quyen tức trở nên nghiêm trọng.
Trên giấy viết vội một dòng chữ: Bộ cốt vớt từ hoang hôm qua là của một nam một nữ, xương cốt đều không nguyênvi_pham_ban_quyen vẹn.
Chuyện nàyleech_txt_ngu là nào? người nhau ngơ ngácvi_pham_ban_quyen.
Hồileech_txt_ngu lâu , một người tiếng: Chẳng lẽ là cô nương nãy thừa cơ nhét vào? ta không phải để trộm đồ mà để báo tin.
Diệp Trường An bóp chặt mẩu : Đi tìm một tácbot_an_cap khácleech_txt_ngu đến đây, theo ta vào trong nghiệm lại.
Đây không phải chuyện có thể đem ra đùa giỡn, Diệp An cũng không nghĩ có ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đùa như vậy. vì kinh thành không chỉ có duy nhất một ngỗ tác, hài cốt là của một hay người, chỉ cần mấy người có chuyên môn nhìn quabot_an_cap là chân tướng ràng, đó là bản không muốn che giấu cũng chẳng che giấu nổi.
Thuộc hạ lậpleech_txt_ngu rời , Trường An lại chìm vào suy . So với việc vụ này có oan tình hay , hắn còn hứng người vừa nhét giấy nhắc kia là ai. Cô nương đó là có cao nhân đứng sau chỉ điểm, hay bản thân nàng là một cao nhân?
Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy sau khi gửi mẩu giấy xong liền quay về tửu lầu. Trước khi bước vào cửa, nàng ra sức dụi mắt, tạo vẻ mặt vừa mới xong.
Nàng có kỳleech_txt_ngu vọng vào Diệp Trường An, nhưng không đặt hết hy vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên người hắn. Thời gianvi_pham_ban_quyen còn quá ngắn, không thể đợi một có kết quả rồi mới tiến hành bước tiếp theo, những việc cần làm phải được hành song song.
Nhược Hy làmvi_pham_ban_quyen ở bếp của Túy Hương Lâu nửa năm, tiếng rất tốt. Một xinh xắn, việc chăm chỉ, lễ phép lạileech_txt_ngu không gây chuyện, lại là người nơi khác không nơi nương tựa, nhiênbot_an_cap sẽ bình thường nảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng thương . trừ việc mấy bà mối thấy nàng hơi khó gầnvi_pham_ban_quyen, ai đề chuyện sự cũng không quan tâm ra, thì quan hệ của với những người khác rất .
Thấy Nhược Hy thất thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước vào, mọi người đều thấy xót xa, không tiến an ủi câu.
Cô gái nhỏ và Hà Dương nương tựa lẫn suốtvi_pham_ban_quyen nửa năm qua, đột nhiên biết tin Dương sắp bị xử tử, sao có thể không đau lòng cho được.
Cảnh Nhược Hy lau nước : Quản sự đại nhân.
Quản sự thởbot_an_cap dài: Ai, mà, chuyện này chẳng ai có cách nào cả. Nhưng bên cạnhvi_pham_ban_quyen Hà Dương giờ chỉ còn mỗi cô, cô có lương tâm, chắc chắn tiễn cô ấy đoạn đường cuối. ngày tớivi_pham_ban_quyen cô lo việc đi, chuyện bếp ta sẽ sắp xếp, loleech_txt_ngu xong hậu sự rồi hãy quay làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc.
Cảm ơn ông. Cảnh Nhược Hy nói: Tôileech_txt_ngu có một chuyện muốn giáo.
Cô đi.
Cảnh Nhược Hy nói: Hà đối với tôivi_pham_ban_quyen rất tốt, giống chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ruột vậy. Chị ấy giờbot_an_cap xảy ra chuyện này, tôi cũng giúp được gì. Chỉ nghĩ vẫn còn mấy ngày , kiểu gì cũng phải để chị ấy ở trongleech_txt_ngu nha môn được mái một chút. Tôi tặng chút quà sai nha.
Tặng quà à. Đây là thường tình, quản sự nói: Ừm, cũng nên thế, tặng chút quà để người taleech_txt_ngu chiếu cố cho, giúp ấy ra đi thanh hơn.
Cảnh Nhược Hy gật đầu: mới đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , lạ nước cái, cũng không rõ nha mônvi_pham_ban_quyen gồm ai. Mọi đều là dân bản , có thể kể cho tôi nghe chút ít được không?
Một thân đang muốn tìm tình hình như cô sẽ khiến bất kỳ ai nảy sinh ngờ.
Thế là đámleech_txt_ngu đông bắt đầu bàn tán xao. Tuy họ là những người dânleech_txt_ngu thấp bé , thường khi đượcleech_txt_ngu tiếp xúc vớibot_an_cap người trong nha phủ, nhưng đúng Cảnh Nhược nói, ra và lớn lên đây, đám saileech_txt_ngu dịchbot_an_cap cũng gia đình người thân, gì cũng phải ra ngoài ăn cơm gặp gỡ. Người một câu, tavi_pham_ban_quyen một câu, cuối cùng họ cũng kể ra được tình hình bên trong chính xác chín phần mười.
Hy ra vẻ chăm chúbot_an_cap lắng nghe nhưng chất tâm trí đangvi_pham_ban_quyen để nơi khác. Đợi đến khi mọi người nói gần , cô mới lên : Nếu đã tặng thì tặng cho đủ, nha còn sót nhỉ? Huyện lệnh đại nhân ta với tới rồi, còn nha dịch, sư gia, cai ngục còn ai khác ?
sự gợi ý của Nhược Hy, cuối cùng cũng có người lên : Trong môn còn có một ngỗ tên là Thôi Hạo, đã ngoài bốn mươi mà chưa lập gia đình, sống con ngõ thứ hai. vào ngõ, nhà nào sân vườn trống trơn không nuôi trồng gì chính là nhà hắn. Tuy hắn không hẳn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quản được này, cô cứ đến chút lễ nghĩa tốt, dùvi_pham_ban_quyen sao thì Diêm dễ gặpleech_txt_ngu, tiểu quỷ khóvi_pham_ban_quyen chơi.
Cảnh Nhược Hy gật đầu: ghi nhớ rồi, cảm ơn mọi nhiều.
Mọi cuối cùng cũng làm được một việc giúp ích cho cô, lương tâm được xoa dịu nên cũng thoải mái hơnleech_txt_ngu.
Mặc dù Cảnh Nhược Hy muốn làm xong phần việc , nhưng dưới sự khuyên nhủ của mọi người, cô chỉ làmvi_pham_ban_quyen qua đợt cao điểm khách khứa vào buổi tối trở về nhà.
Trời sập , Nhược Hy quay về nhà Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương, ngồibot_an_cap thẫn thờ trên ghế. Cô không biết mảnh giấy mình gửi đi nay Diệp Trường An đã phát hiện ra chưa, có tin haybot_an_cap , nhất thời lòng dạ có chút rối . Nhìn phòng trống trải, đến cảnh ngộ đơn độc bản thân, khó tránh khỏi cảm thấy trống rỗng lõng.
lúc hiếm khi cảm thán thở ngắn than , bỗng nhiên có tiếng vang lên.
Đến . Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy khôngbot_an_cap nghĩ ngợi nhiều, lau mặt rồi ra cửa.
Cánh cửa mở ra, bóng hình cao lớn đứng ngoài cửa. Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy sững một lát, não xoay chuyển cực nhanh.
Diệp Trường An, sao hắn lại đếnleech_txt_ngu đây? Chuyện nhét giấy hôm nay bị lộ rồi sao?
Tuy nhiên, dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòng đang rối loạn đến đâu, biểu cảmbot_an_cap của Cảnh Nhược Hy vẫn kín kẽ như bưng. Côvi_pham_ban_quyen nhìn Diệpvi_pham_ban_quyen Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với ngạc nhiênvi_pham_ban_quyen rất mực tự nhiên, rồi lập lộ ra chút hốt: đại nhân? Ngài sao ngài lại tới ?
Diệp không nói , đứng ở cửa nhìn vào bên .
Ồ. Hy chợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu ra: Diệp đại nhân, ngài vào .
Trường bước vào cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phía sau cóbot_an_cap hai tiểu sai đi . Ngay cả thuộc hạ của hắn, từ trang phục đến khí thế cũng hơn hẳn thường.
Người so với người đúng là tức chết đi được, Cảnh Hy thầm dài trong lòng.
Diệp đại nhân mời ngồi. Cảnh Nhược Hy vội mời Diệp Trường An ngồi xuống ghế, rồi quay người nước: Nhà nghèo, mongbot_an_cap đại nhân chê
Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy đặt chén trước mặtbot_an_cap Diệp Trường An, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn hắn: Diệp đại nhân đêm thế qua đây, có phải chuyện của Ngũ có chuyển biến gì không?
Ồ, chuyện đó khoan hãy bàn. Diệp Trường An liếc nhìn nước thực sạch sẽ nhưng trong lại có vẻ nhuốc, hoàn toàn không có ý định , mà chỉ như trò chuyện bâng quơ: Hôm nayleech_txt_ngu ở ngoài nha môn, ta không phải cô bị chứ?
nhiên là vì chuyện này mà đến!
Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy ngác chớp : Diệp định nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì cơ?
Ta nói là, hôm nay ở ngoài nha môn, cô đã va phải ta. Khóe Diệp Trường nở nụ cườivi_pham_ban_quyen đầy ẩnleech_txt_ngu ý: Tiểu cô nương chân yếu tay mềm, ta lại là người luyện võ, không làm cô thương ?
Cảnh Nhược cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học lý học uổng công. Đừng nói là đòn tung hỏa mù bất ngờ của Diệp Trường An, cho dù có dùng máy phát nói dối chẳng đo được gì ở , tự cách để những từ khóa quan trọng.
Diệp đại nhân hôm nay đâu có va phải tôi.
va phải cô ? Diệp Trường An cóbot_an_cap lẽ đoán trước được Cảnh Nhược Hy sẽ không nhận một cách sảng khoái như vậy. cô thừa nhận thì đãleech_txt_ngu trực tiếp đến tìm hắn giải thích tình hình, chứ không lénvi_pham_ban_quyen lút nhétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấy như thế.
Cảnh Nhược Hy vẻ mặt mịt lắc đầu: Hôm nay tôi cóvi_pham_ban_quyen đến nha một chuyến, nhưng chỉ đến thăm Thẩm rồi về ngayvi_pham_ban_quyen, không hề gặp đại mà.
Cô không gặpbot_an_cap ta, nhưng lạileech_txt_ngu gặp cô, thế nàyvi_pham_ban_quyen là ? Diệp Trường An vắt chân : Cô nói là do cô trí nhớ, hay là do ta nhìn ?
Tôi cũng biết nữa. Biểu của Cảnh Hy cùng vô tội, rồi mắt cô chợt sáng lên: Diệp nhân nhầm người rồi, hoặc là ai đó có mạo tôi thôi. Có lẽ ngài biết, ngay cả chính tôi cũng chẳngvi_pham_ban_quyen rõ mình là . Một trước tôi gặp nạn trên núi, sau khivi_pham_ban_quyen tỉnh lại thì đã trí , bấy lâu nay vẫn luôn tìm kiếm thân nhưng đáng tiếc đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Diệp Trường là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của nha môn, muốn điều tra thân cô là dễ như trở bàn tay, che đậyvi_pham_ban_quyen hay tạo đều vô nghĩa. Trong tình huống không thể giải thích được, côvi_pham_ban_quyen chỉ còn cáchleech_txt_ngu cắnbot_an_cap chết việc mình bị mất trí nhớ.
Dù sao tôi cũng chẳng biết gì cả, các người cứ việc đi mà tra, tra được tôi thua.
Diệp Trường An cũng không ngờ Nhược Hy lại phản đòn như vậy. Nhìn vẻ đầy hy vọng và chút sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô gái nhỏ, trong lòng hắn cảm thấy có chút nghẹn lời.
Lúc nãy không kịp tóm lấyleech_txt_ngu nàng, giờ đây bên đều không có bằng chứng, nếu Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu khăng khăng nhận nhầm người, hắn nhấtbot_an_cap thờibot_an_cap cũng thật sự chẳng có nào, lại không mức chuyện này mà bắt nàng về tra tấn dã man. Dù rằng nàngleech_txt_ngu là .
Thấy Cảnh chết sống không nhận, Diệp Trường An lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mảnh đó ra đặt bàn: “Cảnh Hy, ta tuy không biết chuyệnbot_an_cap nàng mất trí nhớ nào, nhưngleech_txt_ngu đã đêm hôm khuya khoắt tìm , tự nhiên có thể khẳng định mình không nhận nhầm ngườibot_an_cap. Ta đã sai người cầm mảnh giấy này đi tìm, tìm được cả người đã cho nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bút thư, cần ta gọi hắn đến đây chất một phen ?”
Cảnh Hy chớp mắt, tìnhleech_txt_ngu hình hôm nay cấp bách, nàng quả thật quá sơ suất, nếu không sẽ không phải sai lầm này. Tuy nàng cũng có chút bất ngờ, theo lý mà nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Trường An đã có manh mối mới, chẳng phải nên dồn hết tâm sức việc truy vết vụ ánvi_pham_ban_quyen sao, cứ nhìn chằm chằm vào một người nhiệt tình cung cấp tin tức như nàng cuộc là có ý gì.
sát thời đại này và phong cách hànhbot_an_cap sự của họ khác quá lớn, thật khó nắm bắt.
Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy liếc nhìn mảnh giấy, đột ngột chuyển đề: “Diệpbot_an_cap nhân, nếu hài cốt được phát của hai người chứ không phải một, vậy có phải chứng vụ án còn có uẩn khúc, sẽ được thẩm lý lạivi_pham_ban_quyen không?”
“, xembot_an_cap ra nàng cũng hiểu rõ quy trình đấy chứ.” Trường An nhướn cười: “Chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mục đích nàng gửi mảnh giấy này sao?”
Cảnh Nhược Hy mím môi: “Sau khi mất nhớbot_an_cap, lưu lạc đến kinhvi_pham_ban_quyen thành, may nhờ có Ngũ Thẩm thu lưu, chung sống ấy một năm trời, tôi cảmvi_pham_ban_quyen thấybot_an_cap bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể hung thủ.”
“Nhưng bà ta nhận tội rồi.” Diệp Trường An nói.
“ tội và là hai chuyện khác .” Cảnh Nhược Hy rủ mắt: “Từ xưa đến nay, việc phá án dựa trên nhânleech_txt_ngu chứng vậtbot_an_cap chứng, ý chí nhân của nghi phạm trái là thứ yếu. Nếu chứng vật chứng đầy đủ, bà ấy không nhận tội cũng có thể . tự, tôi thấy nếu căn bản có bằng xác thực, dù bà ấy có nhận tội cũng không thể tính là thật.”
“Nàng nói vậy cũng có lý.” Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng dậy, từng bước tiếnbot_an_cap về phía Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho khi hai đứng rất gần: “ điều vụ án này đã định tội, muốn lậtvi_pham_ban_quyen lại không phải là không thể, nhưng rất phức. Chỉ là một bình dân thôi, đối với nha môn, bớt một việc còn hơn thêm việc, nàng hiểu chứ?”
Cảnh càng nhìn Diệp Trường An bằng con mắt , giữ chức công mà lạileech_txt_ngu thể rẻ mạng người một cách đương nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không chút đỏ mặt như thế, uổng cho nàng hắn là một công tử hào hoa phong , được dưỡng từ gia đình danh giá.
Cảnh bị ép phải bước, nghiêng mặt .
“Nhưng Diệp đại nhân đêm , là vụ án còn chuyển biến.” Cảnh Hy tĩnh lại, trong lòng lại dâng lên sự hoặc.
“Chuyển biến chính là nàng.” Diệpbot_an_cap Trường cúi đầu nhìn cô gái thấp hơn mình cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chỉ thấy mềm trên đỉnh đầu: “Nếu nàng sẵn lòng nóivi_pham_ban_quyen thật ta, sẽ để nha môn thẩm tra lại vụ án của Dương.”
Cảnh Nhược Hy im một lát, lại lùi thêm một , lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, tỉnh táo hơn chút: “Diệp đại nhânbot_an_cap cứ hỏi.”
“Mảnh giấy có phải nàng viết không?”
“Phải.”
“Tại sao ban nãy thừa nhậnbot_an_cap?”
“ nói không ràng, bớt một việc vẫn hơn thêm một việc.”
“Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại sao bây giờ lại thừa nhận?”
“ Thẩm làleech_txt_ngu ân nhân của , mạng sống của bà ấy đối với tôi hiện quan trọng nhất.”
“Tốt. câu trả lời này làm taleech_txt_ngu rất lòng.” Diệp Trường An cuối cùng không dồn ép , lại một bước: “Vậy nói cho ta biết, làm sao nàng biết hài cốt dưới là của hai người? Ngoại trừ ngỗ , đạivi_pham_ban_quyen khái chỉ có hung thủ mới biết điểm này thôi nhỉ?”
Cảnh Hy cuối giữ được bình tĩnh, ngẩng đầu kinh ngạc nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Trường An: “Ý của Diệp đại nhân là hai người này tôi giết, cho nênleech_txt_ngu biết hài cốt dưới chỉ có một người?”
việc lạibot_an_cap chuyển hướng sang một lối rẽ kỳ quáileech_txt_ngu nhất, Diệp Trường An nửa đêm quyết tìmleech_txt_ngu rắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rối, hóa ra là nghi nàng là hung thủ?
“Ta đương nhiên khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn tin một cô nươngvi_pham_ban_quyen xinh như nàng lại là hung thủ.” Diệpbot_an_cap Trường An thản nhiên nói: “Nhưng chuyện này, nàng nhất định phải ta một lời giải thích hợp lý.”
Cảnh Nhược Hy thở dài: “Diệp đại nhân chưa từng theo ngỗ tác nghiệm thi bao giờ ?”
Diệp Trường An ngẩn : “ ngỗ tác nghiệm thi để làm gì?”
Tuy Diệp An không người chết, nhưng mang phong thái của một quý công tử điển hình, làm bên ngoàivi_pham_ban_quyen không ngại nhọc thôi, nhưng những vẫn có kiêng kỵ, hoặc giả không kiêngvi_pham_ban_quyen kỵ là cảm thấy không thiết.
Ví như việc ngỗ tác thi, nạn nhân mọi loại hình thù, người bình thường căn bản không thể chịu đựng nổi cảnh tượng thảm đó, chưa còn thường xuyên mổ bụng phanh thây, vì thế tác một nghề tuy trọng nhưng lại bị người xa lánh. Khi ngỗ tácleech_txt_ngu nghiệm thi, nẻo đều đóng chặt, miễn người xem.
cùng Diệp An chỉ nhận được một kết luận, cùng lắm là thêm vài câu miêu quá trình đơn giản, sẽ không hỏi han quá nhiều.
Cách nghề như cách biệt vạn trùng sơn, bộ khoái việc bắt người, ngỗ tác quản nghiệm thi, huống hồ Diệp An ngay cả bộ khoái cũng chẳng phải, cùng chỉ một con em nhà quan rảnh rỗi sinh nông nổi, tìm việc gì đó làm cho ngày đoạn mà .
Nhược Hy nói: “Ngày hôm qua khi vớt hàibot_an_cap từ dưới ao lên, tôi có nhìn cái.”
“Lúc đó tôi đã đống hài cốt kia tuyvi_pham_ban_quyen không đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ, nhưng chắcleech_txt_ngu không chỉ có một người. Xương cốt của và nữleech_txt_ngu vốn khác biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù số lượng xương bằngvi_pham_ban_quyen nhau nhưng xương nữ thườngleech_txt_ngu nhẹ hơn nam, ngoài xương chi và chi dưới cũng ngắn hơn giới, khiến vóc dáng nữ giới thấp bé hơn. vậy, lớn số hài cốt thuộc nam giới, có lẽ là Ngũ Tân Xuân mà ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắc tới. một phần nhỏ về một người phụ nữ khác. Nói , vẫn còn nạn nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.”
“Tuy tôi không biết hung thủvi_pham_ban_quyen là ai, nói Tân Xuân người thì chắc chắn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sai lầm. Đã là sai lầm thì sẽ có điểm vấn, mà đã có vấn thì nên thẩm tra lại từ đầu.”
Diệp Trường An nghe xong liền xoa cằm: “ lời này cô còn thành thục hơn cả ngỗ tác trong nha môn, thật sự chỉ là người làm thuê ở tửu lầu thôi sao?”
“Thật mà.” Cảnh Nhược Hy nói: “Tôi thái thịt vịt còn thành thục hơn, họ đều nhàvi_pham_ban_quyen tôi có lẽ làm nghề lợn.”
“Mổ lợn?” Diệp Trường An vẻ buồn cười: “Ý côleech_txt_ngu là, lợn và xương người cũng gần ?”
“Không .” Cảnh Nhược Hy nghiêm nét mặt: “Ý tôi là, chính tôi cũng không biết trước đây mình gì. tôileech_txt_ngu có lẽ từng lợn, cũng có thể làm ngỗ tác, tôi thật sự không biết nữa”
Cảnh Nhược khẽ thở dài một tiếng: “Ngài không hiểu cảm giác mất trí nhớ đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giống như trước mắt có một cánhbot_an_cap cửa khép hờ, có dùng sức thế nào cũng không mở ra được, chỉ có thể nhìn qua khe cửa. Những muốn thấy thìbot_an_cap không thấybot_an_cap được, còn những thứ bày ra trước mắt không hiểu là ý gìvi_pham_ban_quyen. Chẳng hạn như đống hài kia, tôi chỉ nhìn một cái là thấy ngay sự khác biệt, nếu ngài hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net saovi_pham_ban_quyen, tôi lại chẳng thể trả .”
Diệp Trường An Cảnh Nhược Hy, rõ ràng là vẻ hoài nghileech_txt_ngu, nhưng hắn đã từng điều tra , biết gì nàng nói toàn khớp với chuyện xảy ra trong hơn một năm nay, nhất thời không tìm sơ hở .
“Đúng là kỳ lạ.” Diệp An nói: “Ta có quen biết mấy vị đại phu danh tiếng ở kinh thành, nào rảnh sẽ đưa cô đi xem sao.”
“Thật sao?” Cảnh Nhược Hy hết sức ngạc: “Nhưng Diệp đại nhân công việc bận rộn, trăm công nghìn việc, chúng ta lại thân chẳng quen, saovi_pham_ban_quyen nỡ làm phiền ngài?”
“Có gì đâu, là tiện tay thôi.” Diệp Trường đáp.
“Vậy thì thực sự cảm ơn .” Cảnh Nhược Hy biết trong lòng Diệp Trường An vẫn nghi hoặc, dứt khoátbot_an_cap nói luôn thể: “ còn một thỉnh cầu quá , không biết Diệp đại nhân có thể giúp tôi tìm lại người thân không? Tôi đột ngột , nhà chắc chắn rất lo lắng, chỉ toàn không có manh nên chẳng biết tìm từ . Diệp nhân vị quyền trọng, tin tức nhạy bén, nếu ngài sẵn lòng đỡ, nhất định sẽ đạt được quả gấp bội.”
Diệp Trường gật đầubot_an_cap: “Không thành vấn đề.”
Bất kể là ngỗ tác hay thợ mổ , hắn đều cảm thấy Cảnh Nhược Hy không phải là một nữ tầm . Giờleech_txt_ngu nhớ lại, lúc ở hiện vụ án, bên nhìn thấy xương người đều kinh hoàng thất sắc, chỉ có nàngvi_pham_ban_quyen là bình đến quá mức, mà cái sự bình tĩnh ấy có muốn giả cũng không được.
“Đa tạ đại nhân.” Nhược Hy khom hành lễ. Ngài đi mà tra, máibot_an_cap màvi_pham_ban_quyen tìm .
“ rồi, vậy cứ thế .” Diệp An cũng không muốn nán nơi rách nát này lâu hơn, đứng dậy định rời đi.
Cảnh Nhược Hy tiễn hắnvi_pham_ban_quyen ra , Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trườngleech_txt_ngu An bỗngvi_pham_ban_quyen dưng xoay người lại.
“ đại nhân còn điều gì dò?”
Diệp Trường trầm ngâm lát: “ cô nương, cô thấy ta là người thế nào?”
Cảnh Nhược Hy ngẩn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Sao Diệp đại nhânbot_an_cap lại nhiên hỏi vậyleech_txt_ngu?”
“Côbot_an_cap cứ thành thật trảvi_pham_ban_quyen là được.”
“Người tốt.” Cảnh Hy chútbot_an_cap do dự đáp.
“Người ?” Diệp Trường An lấy làm lạ: “Tại sao?”
Cảnh Nhược Hy nói: “Tôi chọn giao giấy cho Diệp đại là tin rằng ngài làleech_txt_ngu một người sẽ thực thi công lý, oan cho dân chúng. Hơn nữa, ngài còn là một người quyền quyết địnhbot_an_cap ở nha môn.”
“Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?” Diệp Trường An có chút không tin: “ cô ta thực thi lý, vậy tại sao vừa nghe ta đe dọa, đã khai ra hết rồi?”
Nhược Hy thở dài: “Bởi vì tôi dám đánh cược, tôi cũng khôngbot_an_cap muốn biến Ngũ Tân thành mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ván bài tranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giành thấp. Diệp đại nhân, ngài vịbot_an_cap nên thấu hiểu, thực ra đối với những người dân thấp cổ bé họng như chúng tôi, dù gì đi nữa cũng chỉ là muốn sống đời bình an mà thôi.”
“Dân thườngleech_txt_ngu sao” Diệp Trường An không biết đang nghĩ gì, chỉ trầm lặp lại tiếng rồi mở bước đi.
Bầu trời lất phất mưa phùn, Cảnh Nhược Hy đóng cửa lại, đứng cửa sổ nhìn bóng Diệp Trường cùng thuộc biến mất sau cánh cửa, lòng bỗng thấy bất an.
Người đàn ông này trong mắt nàng tuy chỉ là một gã công tử bột có vẻ hào , nhưng nàng cảm thấy chuyến này của hắn đơn thuần chỉ vì vụ án này.
Tuybot_an_cap , thân phận thấp , tin tức màbot_an_cap Cảnh Hy biết được quá , nàng không thể suy thêm được nhiều.
Sáng sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm , Cảnh Nhược Hy vẫn đến tửu lầu làm thường lệ. Đến trưa, khi khách khứa vãn, nàng xin để nha môn nghe tức.
cảm thấy Diệp An là một ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một người không thèm làm chuyện xấu, nhưng người nàybot_an_cap có đáng tin hay không thì thật khóbot_an_cap nói. Thậm chí, lại cho nàngleech_txt_ngu cảm giác khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hề đáng chút nào.
Cảnh Hy mang ít đồ thức , lấy cớ thăm để vào nha môn lần nữa.
Hà Dương vẫn im lặng như cũ, nàng cũngbot_an_cap dứt khoát hỏi gì thêm, chỉ nhìn cô ấy chút ăn, ủi câu rồi rời đi.
Lần này đã là lần thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên Cảnh Nhược Hy còn quá vộivi_pham_ban_quyen vàng. Ngoài phần cơm mang cho Hà , nàng còn chuẩn bị một phần điểm tâm tế đặc biệt tặng cho nha dịch canh gác, rồi thuận miệng bắt chuyện.
Tuy Cảnh Nhược Hy không thích tánbot_an_cap , nhưng năng thăm dò tin tức nàng lại vô tinh tế. nữa Hà Dương vốn chẳng phải nhân vật quan trọng, án này cũng chỉ là một vụ thông thường nên đám nha dịch không mấy phòng.
Đangleech_txt_ngu trò chuyện, Nhược liền ướm lời: “Hoàng đại ca, hôm nọ muội thấy người mặcbot_an_cap trường trông rất quý khí bước ra từ nha môn, đều ngài ấy là Diệp đại nhân. Vị Diệp đại nhân đó là người thế nào vậy ?”
“Diệp đại nhânbot_an_cap .” Viên nha dịch đáp: “Diệp đại nhân không phải người của nha ta, ngài là Đại Tự Thiếu khanh do chính Hoàng thượng đích thân bổ nhiệm, chỉ khi có mới đếnbot_an_cap đâyleech_txt_ngu. Nhưng đừng có định tìm ngàivi_pham_ban_quyen ấy , tầm như chúng không với tới được đâu.”
“Muội , muội dám tìm đại nhân.” Cảnh Nhược Hy liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gật đầu, cùng cũng vào thẳng vấnvi_pham_ban_quyen đềvi_pham_ban_quyen: “Vậy vụ ánleech_txt_ngu này cũng ngài quản ?”
“Án mạng chắc chắn phảibot_an_cap qua tay ngài ấy rồi.” Viên nha dịch ngẫm nghĩ: “Có điều hình như ngài ấy vừa vắng, chẳng biết bao giờ mới vềleech_txt_ngu. án rồi, chắc không cần chờ ngài mới thi hành án đâu.”
“Đi ?” Cảnh Nhược giật : “Đileech_txt_ngu đâu vậy ?”
nha dịch gãi đầubot_an_cap: “Cái đó thì huynh chịu. Diệp đại đi đâu đâu cần cáo với bọn huynh. Huynh cũng chỉ mới nghe Lâu đại nhân nhắc tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng nay thôi.”
Lâu đại là Tri phủ Trường An, Cảnh Nhược Hy đương nhiên chưa từng xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua. Nhưng thời gian qua cảm thấy dân phong Đại Lương khá tốt, quan lại kinh thành không hẳn thanh liêm chính hết mực thì chắc cũng chẳng đến quá tệ bạc. Ít nhất họ chẳng cần thiết phải vì chuyện nhỏ này uốn cong luật pháp, nếu hành xử quá thônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiển sẽ lợi bất hại.
Thế nhưng Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An lại đi , đạo lý này sao? Chiều tối mai Dương sẽ bị đưa ra pháp chém đầu, giờ án chẳng có một dấu hiệu của việc thẩm tranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, khi Diệp Trường An người qua còn thề sẽ tra rõ lại nhiên rờivi_pham_ban_quyen đi.
Thời đại này đi lại không dễ dàng, dù cóvi_pham_ban_quyen ngựa nhanh nữa, hơi xa một chútleech_txt_ngu mất mười bữa nửa tháng về được. Lẽ nào tối Diệp Trường tìmbot_an_cap nàngvi_pham_ban_quyen chỉ để trêu đùa choleech_txt_ngu vui, hay có việc khẩn cấpbot_an_cap phát sinh nên chẳng màng tính mạng của kẻ cổ bé họng như họ nữa?
Trong lòng Cảnh Nhược Hy nhất không chắc chắn, nàng từ biệt viên nha dịch rồi bước ra ngoài. Nàng không về ngay mà tìm một quán trà đối diện ngồi xuống, mắt không rời cửa chính nha môn.
Mãi chiều vẫn không thấy bóng dáng Diệp An đâu, nhưng nàng lại đợi được mộtbot_an_cap người khác.
Chỉ thấy Thôi Hạo từ trong cửa bước raleech_txt_ngu, vừa chào mọi người vừa chậmvi_pham_ban_quyen rãi đi ngoài.
Trong nha môn số người thường trực không nhiều, người không mặc quan phục lại càng ít, tác chính là một trong . Tuy Cảnh Nhược Hy từng gặp hắn, nhưng nhìn dụng cụ hắn xách trên tay, nàng cũng ra tám chín phần.
Thấy bóng dáng Thôi Hạo biến mất nơi cuối đường, Cảnh Nhược Hy lại thêm hơn một canh , cho đến khi trời tối hẳn, nha đóng cửa.
Diệp Trường An vẫn không trở về. Đây là con đường duy nhất dẫn về phủ ngài ấy, vậy nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàibot_an_cap ấy vừa không đến nha , cũng không về kinh thành. Tuy không biết ngài ấy đi đâu, nhưngleech_txt_ngu vào lúc nước sôi lửa bỏng này, rõ ràng nàng không có đủ thời gian để chờ ngàibot_an_cap quay nữa.
Cảnh Nhược Hy suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, đi theo hướng Hạo biến mất.
Vụ án này ra rất đơn giản. Trừ phi tác thực sự là một kẻ bất tài, bằng không đã thêu dệt nên một lời nói dối trời. Cũng có khả năng hắn chính là hung thủ để che đậy tội ác của mình, xác suất đó thấp, khả năng cao nhất là hắnbot_an_cap đã bị hung thủ mua chuộc.
Hung thủ ngay khi biết bộ hài phát đã nhận ra điểm bất thường. Để che giấu danh tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nạn nhânbot_an_cap nữ khác có quan đến mình, hắn đã mua chuộc Thôi Hạo người có tiếng nói nhất trong việc khám nghiệm. Điều này chúbot_an_cap ý của mọi tập vào Ngũ Tânbot_an_cap Xuân, chồng của Dương, từ đó thành công chuyển dư luậnvi_pham_ban_quyen.
Hiện tại, điều rắc rối nhất không phải là tình tiết vụ án kỳ, mà là thân phận của nàng chẳng có chút trọng lượng nào để .
Cảnh Nhược Hy vừa suy nghĩ, hướng về phía Thôi Hạo. Dù sao đi nữa, trước tiên phải tìm dò xét . Nếu Diệp Trường thực sự không về kịp, nàng chỉ còn cách mạo hiểm một phen, chẳng rõ việc đánh trống kêu oan ở thời này có thực sự đáng tin .
Lúc đến cửa nhà Thôi Hạo, trời tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mịt. Đó là một ngõ dài tứ phía, Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhượcbot_an_cap Hy còn kịp đi tới đã nhìn thấy một ngườileech_txt_ngu lướt ra từ cánh cửa, rồi nhanh chóng biến mất nơi ngõ.
Tim Cảnh Hy khẽ động, người xuất vào lúc này rấtbot_an_cap có thể là thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tuy Diệp Trường An đã đi , nhưng chưa chắc tối qua ấy làm gì, có điều nha môn chưa có tin gì truyền ra, chứng tỏ ấy hành sự kín kẽ. Nếuvi_pham_ban_quyen có chút tin vỉa hè đó lọt ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến đám thuộc hạ bán tín bán nghi, tên hung kẻ còn quan tâm này hơn cả nàng chắn sẽ phải tìm đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thám thính tình hình.
cửa trông giống như nhà của tác Thôi , nhưng Cảnh Nhược Hy nheo mắt nhìn hồi lâu, cuối cùng đành tiếc nuối từ .
Khoảng cách xa, lại quá tối, ngoài việc lờ mờ nhận ra là một ngườileech_txt_ngu có vóc dáng lớn, có thể đoán là nam giới, thì dù nghiệm của Cảnh Nhược Hy có phong phú đến đâuleech_txt_ngu cũng không phân biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm được gì nữa.
Đợi thêm một lúc, Cảnh Nhược Hy lại , gõ cửabot_an_cap sân nhà Thôi Hạo.
Lát sau, cửa mở , Hạo đứng bên trong nhìn rõ diện Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy, lấy làm lạ hỏi: “Cô nương ai?”
“Ngài có phải là nhân không ạ?” Cảnh Nhược Hy vẻ rụt rè.
“Là tôi.” Hạo nhất thời chưa hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện gì: “Cô nương là?”
“ là xóm của Hà Dương.” Cảnh Nhược đápvi_pham_ban_quyen.
Sắc mặt Thôi Hạoleech_txt_ngu thoáng biến đổi: “Cô tìm có việcvi_pham_ban_quyen gì?”
“Thôi đại .” Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen nói: “Tôi muốn hỏi thăm tìnhleech_txt_ngu của Hà Dương.”
“Vụ án Hà Dương phải đã xử xong ?” Thôivi_pham_ban_quyen Hạo nói rồi định đóng cửa: “Tuy tôi là người của quan phủ, nhưng cũng chỉ là một tác, không giúp gì cho cô đâu.”
Cảnh Nhược Hy lúc trông giống một thiếu nữ yếu đuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại, là một gã to bặm Thôi Hạo chắc chắn đã đóng sầm cửavi_pham_ban_quyen lập tức.
Nhìn cô thiếu nữ trước mặt khiến người ta nảy sinh lòng thương xót, Cảnh Nhược Hy giữ tay cánh cửa, khiến Thôi Hạo có chút do .
“Tôi biết, tôi mà.” Nhược Hy vội vàng nói: “Tôi biết án đã định đoạt, chỉ là mình có thể làm được gì không, ít nhất cũng để Ngũ Tân Xuân được ra đi thanh thản hơn. Thôi đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân, làm nha bao nhiêu năm nay, chắc chắn hiểu nhiều, ngài cứ tùy tiện nói với vài câu, tôi tôi sẽ không ngài phải tâm .”
Cảnh Nhược Hy luống cuống tháo túi tiền bên hông xuống, dâng bằng hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay.
Túi tiền trông có vẻbot_an_cap nặngbot_an_cap trịch, Thôi Hạo lại dựbot_an_cap chút rồi nói: “Vậy cô đi.”
Xem ra gần đây Thôi Hạo thực sự rất thiếu tiềnleech_txt_ngu, Cảnh Nhược Hy trầm ngâm đoán bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào cửa.
Đóng cửa sân lạileech_txt_ngu, Thôi dẫn Cảnh Nhược Hy vào phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khách: “Cô nương, hô thế nào?”
“Tôi họ Cảnh, Cảnh trong phong cảnh.”
“Cô là gì của Hà Dương, chỉ là hàng xóm thôi sao? Bây giờ hiếm thấy người hàng xóm nào nhiệt tình như cô đấy.”
“Vâng, tôi vốn thân thích không nơi nương tựa, gần đây ở nhờ Ngũ .” Cảnh Nhược Hy nói: “ đối xử với tôi tốt, nên khi nghe tin Hà Dương xảy ra chuyện, tôi nghĩ sao cũng nên quan tâm mộtleech_txt_ngu chút.”
“Ồ.” Nghe nói Cảnh Nhược Hy và Hà Dương không có hệ thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự, Thôi Hạo cũng yên tâm phần nào, hắn mời nàngleech_txt_ngu rồi nói: “Chuyện thế này, tôi thật với cô, là không còn cách nào khác đâu. Vụ án đã rồi, Hà Dương đã nhận tộivi_pham_ban_quyen. Cô nương đây tâm lương , có thể giúp được một việc, đó là đánh tiếng với đao phủ, đến lúc lên đường thì ra dứt khoát cô ta bớt đau thôi.”
Mài cho sắc hơn chút sao?
Cảnh Hy thầm cười lòng, nhưng ngoài mặt lại lộ như sắp , lâu gật đầu nóileech_txt_ngu: “Dù cũng ơn Thôi đại nhân. tôi chẳngbot_an_cap biết mình có thể làm được gì, là luôn cảm thấy nên làm chút gì đó, nếu không trong lòng không yên.”
Ngay khi vừa bước vào, Cảnh Hy đãvi_pham_ban_quyen kín đáo quan sát phòng một . Có lẽ vì vừa tiếp một vị khách không thể lộ diện nên các cửa sổ đều được đóng kín , không lọt chút gió nào, trong vương lại một mùi hương thoang thoảng.
không phải mùi hương trầm, mà là mùi phấn son của nữ .
Thôi Hạo chưa lập gia đình, trong hẳn là không có nữ quyến, căn phòng này cũng không thấy bất kỳ dấuvi_pham_ban_quyen vết nào của phụ nữ.
Mùi hương này từvi_pham_ban_quyen đâu mà ?
Thôi Hạo có khá với sức của túi tiền, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lòng hại tự nhiên đối với thiếubot_an_cap nữ, nên kiên ủi nàng vài . Tất nhiên là những vô thưởng vô phạt. Cảnh Nhược vốn muốn dò thêm, nhưng vì lúc nãy tình cờ nghi phạm vừa rời đi, nàng biết đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lúc Thôi Hạo cảnh giác cao độ nhất, một câu hỏi gió không thể ra. Chỉ cần hỏi, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, nên nàng đànhbot_an_cap lại ý định đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Đa tạ Thôi đại .” Cuối cùng, trước khi Hạo tỏ vẻ mất kiên , Cảnh Nhược Hy đã : “Thật ngại quá, đã muộn thế này còn làm phiền Thôi nghỉ ngơi. Tôi phép đi trước, nếu có tin tức gì, Thôi đại nhân cho người báo tôi một tiếng.”
Thôi Hạo phào , liên tục gật đầu rồi Cảnh Nhược Hy ra khỏi cửa.
Ra khỏi cổng, Cảnh Nhược Hy mới đưa dụi mũi, ấybot_an_cap cứvi_pham_ban_quyen lởn vởn trong tâm trí, cảm giác chút quen thuộc.
nàngbot_an_cap năm ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp tửu lầu, ngàybot_an_cap thường tiếp xúcleech_txt_ngu đều là những người lao động nghèo khổ, họ ít khi dùng phấn , nếu cóleech_txt_ngu dùng cũng là loại rẻ tiền, mùi khác xa với .
Bóng người rời khi nãy rõvi_pham_ban_quyen không phải nữ giới. Một kẻ thể cùng dìm một gã đồ tể Ngũ Tân Xuân và phụ nữ trưởng thành trong ao nước thì khả hung thủ là nữ giới là không lớn. Chỉ đáng tiếc là nàng không cơ hội khám bộ hài cốt, nên không thể chính xác nguyên nhân cái chếtleech_txt_ngu của nạn nhân lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nhược vừa đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa nghĩ, chỉ có thể đoán rằng hương ấy không phải từ bản thân hung thủ, mà lẽ vừa tiếp xúcbot_an_cap với người phụ nào đó nên mùi hương mới ám lên người.
bao nhiêu tầng lớp thế , muốn tìm ra người đó lại càng khó khăn hơn.
Cảnh Nhược Hy chậm đi về, đến cửa lầu thì do một chút rồi bước vào hậu viện.
Trời tuy đã tối nhưng lầu bận rộn đến tận giờ Hợi, lúc này đang là lúcleech_txt_ngu nhất. Nàng đã không có việc gì, lại đang thiếu tiền, chẳng có lý do gì để nghỉ . bạc ở đâu cũng là thứ không thiếu, nàng có bạc trong tay thì cũng cần thận trọng diễn với Thôi Hạo như vậy.
Hậu bếp củabot_an_cap tửu đang lúc bận rộn, Cảnh Nhược Hy đẩy cửa hậu bước , tình một nữ .
Một làn thơm ngát thoáng qualeech_txt_ngu, Cảnh Nhược Hy khựngbot_an_cap lại giây lát, hương chẳng phải chính mùi thơm thoang vừa ngửi thấy ở nhà Thôi sao?
Cảnh Nhược Hy xoay người đuổi theo một bước, gọi khẽ: “Cô nương.”
Nữ tử kia dừng bước, đầu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cảnh Hy lấy chiếc tay vừabot_an_cap rútleech_txt_ngu ra từ trong tay áo, đưa lên : “Đây có phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làleech_txt_ngu khăn của cô nương đánh rơi không?”
Nữ tử kia lướt qua, lắc đápleech_txt_ngu: “Không phải.”
xong, nàng ta liền người rời đi.
Cảnh Nhược Hy nhíu mày, tuy nàng biết tên nữ tử nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng quả thực trông quenbot_an_cap , dường như đã đến vài lần.
Nhưng điều kỳ lạ , nếu là khách khứa, sao lại rabot_an_cap vào bằng cửa hậu viện?
Nghe tiếng Cảnh Nhược Hy nói chuyện, cánh cửa viện lạibot_an_cap mở ra, một tiểu tư đầu ra ngoài: “Nhược Hy, sao nàng ?”
“Tôi đến làm việc mà.” Cảnh Nhược vừa thấyvi_pham_ban_quyen tiểu tư liền vẫy : “Vừa có một cô nương ra, anh có thấy ?”
“Cô vừa ra ngoài sao, ồ, nàng nói Mai cô nương hả?” Tiểu tư rướnbot_an_cap cổ nhìn ra ngoài: “Nàng chưa thấy ấy bao giờ à?”
“ hơi quen, biết là từng đếnvi_pham_ban_quyen tửu lầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Cảnh Nhược nói: “Nhưng không , anh có biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy là ai ?”
“Cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nàng suốt ngày ở trong bếp không chân ra cửa, chắc chắn làleech_txt_ngu không biết rồi.” Trên mặt tư lộ ra ý trêuvi_pham_ban_quyen chọc: “Cô ấy lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân tình của ông chủ chúng tabot_an_cap, người trong tiệm hầu như cũng biết. Nhưng Mai cô nương là đã có gia đình, nên chuyện này mọi người đều ngầm hiểu với nhau, được nói ra ngoài.”
Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư dừng một chút: “ thế, tự nhiên hỏi chuyện này?”
“ có gì, vừa nãy ra cửa vô tình phải cô thôi.” Cảnhbot_an_cap Nhược che giấu: “Chỉ là thấy hơi lạ, khách khứa sao lại đi cửa sau trong viện, nên hỏi bừa thôi.”
“Ồ.” cũng không nghi ngờ gì: “Trong đang bận bù đầu đây, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến rồi thì vào giúp tay đibot_an_cap. Tay dùng dao của ai cũng không bằng nàng, quản sự hậu bếp vừa nãy còn nổi trậnbot_an_cap lôi đình, nói bọn họ thái trông xấuvi_pham_ban_quyen chó gặm.”
“Được.” Cảnh Nhược Hy vội vàng đáp ứng, rồi miệng : “Tôi thấy ông chủ trông rất thật mà, sao ở cùng một chỗ với nữ đã có chồng nhỉ? Nói đileech_txt_ngu cũng lạ, ông chủ này rồi, sao vẫn chưa gia đình?”
Bàn tán chuyện phiếm về ông chủ là lợi của nhân viên, lúc này Cảnh Hybot_an_cap hỏi thêm gì cũng không khiến ai nghi ngờ.
“Ai bảo ông chủ gia đình.” nói: “Ông chủ thành thân nhiều năm , là không có con thôi. Có điều là nàng chưa thấy bà chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao giờ, bà chủ với ông chủ đây hay nhau lắm, nói đã về nhà ngoại được hơn một năm rồi. Ông chủ tuy không dứt được thói trăng hoa, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tái hôn, chắc ly hôn .”
“Về ngoại hơn một năm rồi sao? Nhà ngoại bà ấy có xa không, trong khoảng thời gian đó không quay lần nào àbot_an_cap?”
“Nghe cũng không , nhưng thực thấy quay lại.”
mắt Nhược Hy giật nảy lên, nàng cảm giác vô tình chạm đúng vào điểmvi_pham_ban_quyen mấu chốt.
lưng người đi ra từ nhà ngỗ tác, mùi hương trên người nữ tử vừa rồi, người vợ biệt tích hơn một năm nghe nói là đã về , bộ hài cốt nữ giới không rõ trong đầmvi_pham_ban_quyen hoang, tất cả mọi đềuvi_pham_ban_quyen khớp với nhau một cách hoàn hảo.
Thế nhưngbot_an_cap Diệp Trường An lại không thấy tăm hơi, cho dù nàng đã có nghi thực, thì phải làm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bây ?
Hơn nữa chiều mai Hà Dương sẽ bị hành hình, còn gian nàng thong thả tìm chân tướng nữa.
Trong lòng Cảnh Nhược Hy như sóng biển gầm, nhưng mặtleech_txt_ngu cảm xúc vào phòng bếp.
Dùleech_txt_ngu thế nào đi nữa, nàng vẫn phải đi dò xét thái độ củavi_pham_ban_quyen Lãng Nguyên trước đã.
sự hậu bếp bày tỏ sự chào đón nhiệtleech_txt_ngu tình với sự trở lại Cảnh Hybot_an_cap, người làm giỏi giang thì ở cũng được yêu thích.
Cảnh Nhược Hybot_an_cap xuống sự nôn nóng lòng, nhanh nhẹn thái xong hai đĩa thức ăn rồi tự mình bưng lên: “Quản sự, đây là số đúng không? Để tôi mang ra cho, tiện lát tôi đi xin chủ thêm hai ngày.”
Quản sự bếp xua tay: “ đi.”
Cảnh Nhược Hy bưng thức đi ra ngoài, sau khi lên món xong, nàng một vòng quanh sảnh nhưng thấy Giang Lãng Nguyên , liền kéo một tiểu tưvi_pham_ban_quyen lại : “Diệp canội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ đâu ?”
“ ngoài rồi.”
“Ra ngoài? Đi nào thế?”
“ rồi.” tư suy nghĩ một chút: “Lúc đầuvi_pham_ban_quyen có ra ngoài một chuyến, đó quay lại, nhưng ngồi được bao lâu lại đi tiếp. Nàng có việc tìm ấy à? Lát nữa thấy ông tôi sẽ gọi nàng.”
“À, không cần đâu, không có chuyện gì gấp.” Cảnh Hy vội : “Anhleech_txt_ngu cứ bậnleech_txt_ngu đi, tôi quay bếp .”
Ngay vào thời điểm mấuleech_txt_ngu chốt này, Giangleech_txt_ngu Lãng Nguyên lại đi ra , hắn còn có thể đi đâu được chứ?
Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược Hy đột nhiên cảm thấy bất an, lòng dạvi_pham_ban_quyen bồn chồn khôngbot_an_cap yên.
Nhưng tửu lầu đang là lúc rộn , trong bếp nóng hừng hực, tay chân không nghỉ ngơi mộtvi_pham_ban_quyen nào, Cảnh Nhược Hy nhất cũng không để ngợi nhiều. Đợi đến khi vất lắm mới đối phó xong xuôi đám thực , nàng đang định xin để đi trước, thì bên ngoài lên tiếng ồn ào, dường như cóbot_an_cap nhóm đông đúc kéo .
Cảnh Nhược Hy đang cúi người rửa , vừa ngẩng liền nghe thấy cóvi_pham_ban_quyen hỏi: “Ai làleech_txt_ngu Cảnh Nhược Hy?”
sao? Cảnh Nhược Hy đứng thẳng dậy, bước ra .
Bướcleech_txt_ngu vào làleech_txt_ngu bốn năm tên bổ khoái đằng đằng sát khí, trong có mặt trông khá quen, chắc hẳn là những người mặt tại trường đầm hoang hôm nọ.
“Chính là tôi.” Cảnh Nhược Hy cảm thấy có chút kỳ lạ: “ chuyện gì vậy?”
“Là cô sao?” Viên bổ khoái dường như cũng không chắc chắn , bèn bồi thêm một câu: “Cả nay cô ở bếp của tửu lầu à?”
Tim Cảnh Nhược Hy thắt lại một cái: “Không phải, tôi mới đến khoảng một canh giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước.”
Trong có bao nhiêu người như vậy, đến , có ở đó suốt hay , chuyện này thể nóibot_an_cap dối được.
“Vậy trước đó cô ở đâu?”
Đây là đầu tiến hành thẩm vấn, cần bằng chứng ngoại phạm rồi, Cảnh Nhược Hy trong lòng hiểu rất rõ.
“Tôi nhàbot_an_cap.” Cảnh Nhược Hy : “Mấy ngày nay nhà tôi có chút chuyện nên trạng không tốt, tôi đã xin việc ở tửu lầu.”
“Ở nhà?” bổ khoái hỏi: “Có ai làm chứng không?”
“Chuyện này” Cảnh Nhược Hy vẻ khó : “Trong nhà chỉ có mình tôi, ai có thể làm chứngleech_txt_ngu được chứ, tôi cũng đâu mỗi về nhà thông báo một lượt với hàng xóm giềngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
chứng phạm đôi khi đúng là chuyện rất nực cười, trừleech_txt_ngu phi người có tâm tính trước, không mà lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có đi . chi người đi cùng nếu có quan hệ thân thích thì chưa chắc đã được tính, vậy thì ai có thể khiến người lạ luôn để mắt xem mìnhvi_pham_ban_quyen đang đâu cho được.
Viên bổ khoái lấy từ trong ngực áo ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một túi tiền: “Cái này là của cô phải ?”
Đó chính là chiếc túi tiền nhỏ mà Cảnh Nhược Hy dùng để đựng bạc đưa cho Thôi Hạo, sao nằm trong tay bổ khoái?
Thôileech_txt_ngu Hạo đã nộpvi_pham_ban_quyen lại số bạc hối lộ sao? Không thể nào, đừng nói trông Thôi Hạo chẳng giống hạng người công chính liêm khiết gì, cho dù có đúng là vậy thì chuyện này cũng không đáng để nửa đêm phái người tới bắt nàng.
Cảnh Nhược Hy lòng trĩu xuống: “Thôi Hạo bị làm sao vậy?”
“Nói vậy là cô ?” Viên bổ khoáivi_pham_ban_quyen nhìn chằm chằm Cảnh Nhược Hy.
“Là của tôi.” Túi tiền này Cảnh Hy thường mang theo bên , không đồ mua mà là do Hàvi_pham_ban_quyen Dương thêu cho. Chỉ cần hỏi qua một là biết ngay, không thể giấu giếm được.
“Mang đi.” Viên khoái phấtleech_txt_ngu tay.
Mọi người đều ngẩn ra, nhao nhao hỏi đã xảy ra chuyện .
“Ngỗ tác Thôi chết rồi.” Viên bổ khoái lạnh mặt nói: “Có người thấyvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhược Hy đi ra từ nhà hắn, hiện trường còn phát hiện của cô ta”
“Đây của , nhưng chỉ đưa cho khoái ít bạc, muốn nhờ ông chămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sóc cho Hà Dương một chút .” Cảnh Nhược Hy vội nói: “Tôi không có giết người!”
“Đi mà lão gia ấy.” Hai viên bổ khoái bước , mỗi người một bên túm chặt lấy cánh tay Cảnh Nhược Hy.
Đây đúng tai bay vạ gió, sắc mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hy có chút coi. Tội giết người là một , nhưng sau náo loạn một trận thế này, nàng coi đã lộ. Giang Nguyênleech_txt_ngu có thể nảy sinh nghi ngờ nàng, muốn thăm dò thêm nữa sẽ rất khăn.
Ngay khi Cảnh Nhược Hy bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lôi kéo ngoài, cácvi_pham_ban_quyen bổ đứng ngoài cửa đột dạt sang hai nhường , có nháobot_an_cap hô lên: “ ra, tránh ra, đại nhân tới rồi.”
Diệp Trường An cuối cùng cũng đã trở , Cảnh Nhược Hy bỗng có cảm giác thở phào nhõm.
Diệp Trường An phong trần , trông như vừa bậnvi_pham_ban_quyen rộn cả ngày mới về. Vừa vào Cảnh Nhược đang bị áp giải, hắn thế mà cườivi_pham_ban_quyen.
Mặc dù gương mặt của Diệp Trường vô tuấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tú, này khiếnleech_txt_ngu đám nữ quyến trong ôm ngực cảm thấy choáng váng, trong mắt Cảnh Nhược Hy, nàng chỉ muốn quăng ngay con dao thái thịt vịt vào mặt hắn.
“Lại chuyện gì nữa đây?” Trường An dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Nàng dính vào án mạng rồi àleech_txt_ngu? Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy, ta thấy phong thủy nàng dạo này không tốt lắm đâu, là đến chùa bái lạy đi?”
“Đa tạ đại nhânleech_txt_ngu nhắc nhở.” Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy thở : “Đúng là phải đi bái lạy rồi.”
Kiếp trước là bản thân mình chọn thì thôi không , kiếp này chỉ muốn sống bình đạm, vậy mà chưa được nămleech_txt_ngu yên ổn, đúng số khổ.
“Diệp đại ?” Thấy hai người cònleech_txt_ngu trònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện, viên bổ khoái không khỏi ngập ngừng: “Diệp đại nhân, ngài quen cô ta sao?”
Mặc dù là nghi phạm, nhưng nếu là người của Diệp Trườngleech_txt_ngu lạileech_txt_ngu là chuyện khác, thể tùy tiện đắc tội được.
“Người nhà của Hà Dương.” Trường mộtleech_txt_ngu câu đã phủi sạch quan giữa hai người: “Ta không quen, mang đi, cứ theo đúng trình tự mà thẩm vấn.”
Viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bổ khoáivi_pham_ban_quyen thở phào, lập tức đẩy Cảnh Nhược Hy đi ra ngoài.
Nhất thời xung tán xaovi_pham_ban_quyen, đủ mọi lời ra tiếng vào.
Vô số âm của nam trẻ, lẹmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trầm thấp, tiếc rẻ hay mỉa mai loạt lọt Nhược Hy, nàng ravi_pham_ban_quyen lắc đầu, chỉ thấy đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu.
“Cảnh Nhược Hy.” Diệp Trường An đi bên , gọi một tiếng thấy nàng có chút thẫn thờ không nghe thấy, bèn cao giọng gọi lần nữa: “ Hy!”
“A.” Cảnh Nhược Hy sực tỉnh: “ đại nhân, nói chuyệnbot_an_cap với tôi ?”
“Ta gọi thì đương nhiên là nói với nàng .” Diệp Trường An chút vui: “Nghĩ gì thếleech_txt_ngu?”
“Không có gì, tôi chỉ là đang sợ hãi thôi.” Cảnh Nhược Hy bừa: “ ngâyleech_txt_ngu người rồi.”
Diệp Trường An hừ một tiếng, rõ ràng là không tin: “Ta vừa nghe nàng nói, nàng thừa nhận mình giết Hạo.”
“Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo sự không phải do tôi giết.” Cảnh Hy bấtleech_txt_ngu lực: “ giết ông ta làm gì, huống hồ tôi cũng có bản lĩnh .”
“Nhưng ta vừa mới vòng hàng xóm nàng, buổi tối không hềvi_pham_ban_quyen về nhàbot_an_cap.” Diệp Trường An rất tỉ mỉ: “Nàng bóng tối, bình thường buổi tối đèn trong phòng đềuvi_pham_ban_quyen thắp rất muộn, thậm suốt đêm không , nhưng hôm nay đèn trong phòng căn bản khôngleech_txt_ngu . Trời âm u thế này mưa đến rồi, tối om như hũ nút, mình nàng ở trong cái gì?”
Cảnh Hy ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên mây đen đang kéo đến âmvi_pham_ban_quyen u như sắp đổ . Người hiện đại vốn đã quenvi_pham_ban_quyen dựa dẫm dự báo thời , cho dù tới đây gần một năm, nàng chưa rèn thói quen xem sắc đoán khí hậu.
Cô Thôi Hạo là có cơ, điều này không cần ta phải nói rõ chứ. An tiếng: Nếu lại chứng ngoại phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xác , chuyện này sẽ phiền phức lắm đây.
Cảnh Nhược Hy quay đầu nhìn hắn, luôn cảm thấy cóbot_an_cap chút kỳ .
Giọng này của Diệp Trường An không giống như đãbot_an_cap khẳng định nàng làvi_pham_ban_quyen hung thủ, mà giống như đangleech_txt_ngu đứng xem kịch vui, theo vẻ hả hê, kiểu như: xem, lần này cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, để xem cô làm thế nào.
Diệp đại nhân. Cảnh Nhược Hy chân thành nói: Xin ngàivi_pham_ban_quyen chỉ .
cô một cơ để tự minh oan, đừng bảo ta người không thấu đạt lý. Trường nói: cô đến hiện trường Thôi Hạo tử vong để xem thử.
Diệp An quay đầu dặnbot_an_cap dò mấy câu với đám bộ khoái bên cạnh, bọn họ tự vâng dạ. Cảnh Nhược Hy lại càng thấy lạ lùng hơn.
Dù nàng cũng muốn đến hiện trường để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện , nhưng trước khi phá án, chẳng hiện trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị phong tỏa sao? Tại sao lại đưa một kẻ bị tình nghi như tới đó? Chẳng lẽ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành Đại Lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này chỉ có mỗi một ngỗ tác là Thôi Hạo, hắn chết rồi thì không còn ai hiểu rõ tình trạng hiện trường, phải dựa vào kẻ nghi phạm tự mình tẩy trắngbot_an_cap tội danh ?
Hay là, Diệp An đang muốn thử nàng vì mục đích gì ?
cửa Thôi Hạo có sai canhbot_an_cap , bên ngoài lác đác vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người hàng xóm đứng xem nhiệt. bình thường vốn ít qua lại với người, tuyleech_txt_ngu là hàng xóm quan hệ cũng nhạt nhẽo, nên đa chỉ đứng bàn hóng hớt, chẳng mấy aileech_txt_ngu thật lòng đau buồn.
tới cổng lớn, Cảnh Nhược Hy đã ngửi thấy một mùi máu tanhvi_pham_ban_quyen thoang thoảng, đột nhiên cảm buồn nôn, ngựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó chịu trào, nàng vội lấybot_an_cap tay che mũi.
Sao vậy? Trường An luôn chằm chằm Cảnh Hy: Ngửibot_an_cap thấy gì rồi à?
Chẳng phải nhảm sao? Cảnhleech_txt_ngu Nhược đầu, dù vẫn cố tỏ ra nhưng sắc mặt có chút khó coi.
Mũi thính vậy sao? Diệp An ra hiệu cho sai cửa lớn ra: Cách xa này đãbot_an_cap ngửi thấy rồi? nữa ngày nào cô cũng ở bếp xử gà sống vịt sống, sao lại có phản mạnh với máu như vậy?
Máu người và máu gia cầm có thể đánh sao? Nhược Hy không thể giải thích, đành khoát im lặngleech_txt_ngu, nhưng lồng ngực cứ nhộn nhạo. Tự nàng cảm thấy chưa rõ ràng, nhưng Trường An lại nhìn thấy rất rõ. Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cánh cửa lớn vừa mở ra, huyết sắc trên mặt Cảnh Nhược Hy liền biến mất sành sanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rõ ràng chưa nhìn thấy gì mà bộ nàng đã nhưvi_pham_ban_quyen sắp ngấtvi_pham_ban_quyen đi đến nơi.
Nhưng lúc trước khi nhìn thấy bộ xương khô được vớt từ đầm hoangbot_an_cap, nàng đâu có gan thế này. của một người không thể thay đổi chóng như vậy được, Diệp Trường An vẫn luôn sát Cảnh Nhược , hắn thấy nàng không giống đang kịch.
Nếu là diễn kịch, thì kỹ diễn này chẳng là quá rồi sao.
Bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào trong sân, cửaleech_txt_ngu phòng đang mở, Diệp Trường An nói: Cô vào xem đi.
Cảnh Nhược Hy thực sự muốn quay bỏ , nhưngleech_txt_ngu sau lưng là những nha đeo đao canhvi_pham_ban_quyen giữ, nàng buộcleech_txt_ngu lòng phải bịt mũi bước vào cửa.
Đồ trong phòng vẫn bày biện như lúc đến, nhưng có chút lộn xộn, bàn đổ sang một , Thôi Hạo nằm dưới , sau lưng cắm con . Con dao đâm vào rất sâu, chỉ cònvi_pham_ban_quyen trơ lại chuôi.
Phần áo lưng Thôi Hạo đã máu nhuộm đẫm, dưới đất cũng là một vũng lớn.
Nhược Hy kiễng chân đi trong, cẩn thận để khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào đạcleech_txt_ngu vươngvi_pham_ban_quyen vãi trên sàn, tiếnbot_an_cap đến thi thể Thôi Hạo.
Cô kỹ đi. Diệp Trường An nói: Đâyvi_pham_ban_quyen chính là hiện trường. Có nhìn thấy cô rời khỏi nhà người chết, lại còn túi tiền củabot_an_cap tại , tính ra có phải là nhân chứng chứng đầy không? nữa cô cũng có cơ giết người, vì chuyện củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà Dương cô căm ghét Thôi Hạo, đúng không?
Tôi quả thực hận Thôi , hắnbot_an_cap chắc chắn bị mua chuộc nên mới đưa ra kết quả nghiệm tử giả, nhưng tôi có thể vì thế mà giết người chứ. Cảnh Nhược Hy đau đớn quay đầu nhìn Thôi Hạo một cái rồi dời tầm mắt đi chỗ khác: Chưa nói đến chuyện khác, ngài xem trong phòng lộn xộn thế này, rõ ràng một cuộcleech_txt_ngu xô xátvi_pham_ban_quyen dữ dội. Nghĩa là hung thủ phải là mộtleech_txt_ngu khỏe mạnh, có dùng lực để giằng co với Thôi Hạo. Tôi chỉ là một nữ tử yếu đuối, không thể làm được chuyện đó.
Trong phòng rất loạn, nhưng sao cô chắc là dovi_pham_ban_quyen xát ra? Diệp Trường nói: Cũng có thể là sau khileech_txt_ngu giết Thôi , cô đã ý tạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ravi_pham_ban_quyen hiện trường giả.
Vậy tại sao tôi không mang túi tiền đi? Cảnh Nhược Hy vặn hỏi lại: Tôi đã cẩn đến mức làm loạn căn phòng để tạo hiện trường giả, chẳng lẽ để sót lại chứng cứ sao?
Người tính không trời tính? Diệpleech_txt_ngu Trường Anleech_txt_ngu xoa cằm: Hung thủ dù có bình tĩnh đến đâu cũng khó tránh khỏi sơ , có lẽ lúc đó cô quá căng thẳng nên đã quên mất.
Điều này hợp . Cảnh Hy lần theo căn phòng để sát: Diệp đại nhân, ngài đây xem.
thế?
nhìn chỗ . Cảnh Nhược Hy chỉ bức tường cạnh : không?
Là cái gì? Diệp Trường An nhìnvi_pham_ban_quyen qua, không hiểu.
Trên vết tích vừa mới bị quệt vào, trên quần áo củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có dấu vết của vôi trắng bức tường.
Không là tựa vào đó rồi dính sao?
“ đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Cảnh Hy : “Thôi Hạo tuy là một gã độc thân, nhưng hắn giống những độc thânbot_an_cap .”
Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An gật đầu: “Nói rõ xem.”
“Có lẽ vì ngỗ tác là một nghề nghiệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặc thù, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo là rất tính. Đương nhiên không thể so vớivi_pham_ban_quyen sự kỹ lưỡng của các thiên kimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại tiểu thư, tuyệt đối sạch sẽ hơn hẳn những gã độc thân bình thường. Y phụcvi_pham_ban_quyen của hắn chắc đã tốt, rất sạch sẽ. Khi đứng, hắn sẽ không bao giờ tựa vào tường, trừvi_pham_ban_quyen khi bị người ấn lên đó.”
“Hơnleech_txt_ngu nữavi_pham_ban_quyen, hãy nhìn vết vôi trên lưng hắn, không có một lớp mà nhiều lớp chồng chéo lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau. Điều đó chứng tỏ hắn không chỉleech_txt_ngu tựa vào tường mà còn không ngừng giãy giụa Trừ bị người ta dùng lực ấn mạnh, nếu không thìleech_txt_ngu giãy giụa làm gì? Nếu là tôi, khi đâm daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào lưng hắn, sức lực của tôi không thể nào chế được Hạo; còn khibot_an_cap dao đã đâm vào rồi, hắn càng khôngleech_txt_ngu thểleech_txt_ngu tựaleech_txt_ngu lưng vào tường được. Diệpvi_pham_ban_quyen nhân, ngài thấy nói đúng không?”
“Có lý, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chưa chắc.” Diệp Trường An nhìn Cảnh nụleech_txt_ngu như có như không: “Một nữ khống chế một người đàn ông, đâu nhất thiết phải lớn hơn hắn, đúng ?”
Diệp Trường An rõ ràng có ám , Cảnh Nhược Hy nghe xong suýt thì hộc máu: “Diệp đại nhân cảm thấy để hối lộ Thôi , tôi tiền mà còn ấn hắn lên để có đồ rũ sao?”
Mặc dù Diệp Trường đúngleech_txt_ngu có đó, nhưng bị Cảnh Nhược Hy nói ra vậy khiến hắn hơi bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ. Tuy nhiên, nếu cô nương này đã dám nói thìvi_pham_ban_quyen hắn cũng có gì mà không nghe, bèn lời: “Cũng khôngleech_txt_ngu phải là không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khả năng , dù sao cô cũng lòng muốn cứu Hà .”
Cảnh Nhược Hy nuốtleech_txt_ngu ngược ngụm máu sắp ra vào trong, tặng cho Diệp Trường An ánh mắt như nhìnleech_txt_ngu điên, rồi lại cúi xuống nhìn kỹ vết hằn trên tường, đột nhiên thốt lên một .
“Diệp đại , ngài ngài qua chút.” Cảnh Nhược Hy do dự nói: “Phiền ngài đứng thử theo tư thế của Thôi được không?”
“Ta? sai sao?” Trường lộ vẻ mặt không thể tin nổi.
“ phải sai bảo, mà tôi có suy đoán, phiền đại nhân phối hợp một chút.” Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Ngài chỗ này có một dấu tôi có ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng.”
Diệp Trường An thực cũngleech_txt_ngu khá tính, dù ngoài mặt lộ vẻ không vui nhưng vẫn bướcleech_txt_ngu tới theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hy, xoay người lưng vào tường.
Cảnh Nhược Hy đặt haivi_pham_ban_quyen tay vai hắn, nói: “Thấp xuống chútvi_pham_ban_quyen, ngài hãy nghĩ đến chiều cao của Thôi Hạo, hơi khuỵu chân xuống một tí.”
“Chiều cao của Hạo?” Diệp Trường An ngẫm lại, Thôi Hạo thấp hắn nửa cái , bèn từ khuỵunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân . Đếnbot_an_cap một độleech_txt_ngu cao nhất định, Cảnh Nhược Hybot_an_cap đột nhiên hô lên: “Dừng!”
Diệp Anbot_an_cap tức đứng im không động .
Cảnh Nhược Hy kiễng chân lên, ghé đầu qua vaivi_pham_ban_quyen hắn sát.
“ đang nhìn thế?” Diệp Trường An vừa hỏi một câu định quay đầu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thì đã bị Cảnh Nhược Hy ấn chặt .
“Đừng động .” Cảnh Nhược Hy đặt tay vai Trường An, đó liên tục thay đổi vị trí của bàn tay phải, divi_pham_ban_quyen chuyển qua lại, lên xuống, cuối cùng mới nói: “Đúng rồi, ngài nhìn xem.”
Diệp Trường An cuối cùng cũng đượcvi_pham_ban_quyen phépnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay đầu lại. thấy tay Cảnh Nhược Hy đang lấy vai , ngón tay suýt chút nữa là chạm , mà trí ứng với ngón tay chính dấu cô vừa nhắcbot_an_cap tới.
“Ý cô là” Diệp Trường An cuối cùng cũng ra: “ này là do hung thủ để lạileech_txt_ngu khi túm vai Thôi vào tường?”
“Đúng vậy, rất có khả năng.” Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy : “Nhìn kỹ thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vết giống một chiếc nhẫn, đó còn có hoaleech_txt_ngu văn. Ngài nhìn chiều rộng của dấu hằn này xem, đây của nam giới, người đeonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc này chắc hẳn ngón khá thô. Với túm lấy vai Thôi Hạo này, hắn ta phải hơn Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo một chút nhưng rất cường tráng, thì mới có thể dùng lực lớn như vậy để lại dấu nhẫn trên tường cứng cáp này.”
Tiếc là dấu vết vẫnbot_an_cap chưa đủ ràng, công nghệ thời lại không phát , nên muốn trích xuất hoabot_an_cap từbot_an_cap nhẫn là khó khănbot_an_cap. Cùng lắm cũng chỉ có thể suy đoán hung thủ có thói đeo nhẫn. Tuy nhiên, ởleech_txt_ngu thời đại này đàn ông đeo không nhiều, đây đã là một manh mối rất dụngbot_an_cap rồi.
Diệp Trường An khanbot_an_cap hai , Cảnh Nhược vội vàng buông hắn : “Đại nhân, phạm rồi.”
“Mạo phạm không sao, chỉ cần tìm hung là được.” Diệp Trường An lớpleech_txt_ngu vôi tay áo: “Không ngờleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu làm vặt trong như cô mà tâm tư lại tế, quan sát tỉ mỉ đến vậy.”
“Diệp đại nhân quá khen rồi.” Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy miệng: “Tôi chỉ là tìnhvi_pham_ban_quyen phát hiện ra thôi.”
“ cờ?” Diệp Trường An bật : “ Hy, lời này của cô có đang coi thường bộ đầu của ta không? Cái ‘tình ’ mà cô phát hiện rabot_an_cap, bọn họ có nát óc cũng không ra nổi .”
“Không không không, tôi đâu dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Cảnh Nhược vội nói: “Đại thật sự xa rồi, tôi muốn chứng minh mình không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hung . Giờ đã biết hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ là đàn , tôi thể được chưa?”
“ là ông thì là ông sao?” Diệp Trường An : “Cô vẫn là nghi phạm, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể tạm thời khôngleech_txt_ngu giữ, cô trước chờ tin đi.”
“Cảm ơn Diệp đại .” Cảnh Nhược Hy thở nhẹ nhõm, đột nhiên lại nhớ ra điều gì: “Vậy vụ ánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Dương”
“Hửm?”
“Thôi Hạo rất thể vì khi nhận hối lộ làm giả kết quả, hắn đã sư ngoạm, nên hung thủ dứt khoát giết người diệt khẩu. thì hung thủ không thể là Hà Dương, liệu có thể chứng minh vô tội ?”
“Đến sự trong sạch chính mình còn chưa chứng được, mà đã muốn chứng minh cho nàng ta?” Diệp Trường An nhạt giọng: “ , vụ án chúng ta sẽ theo sát, cô bớt lo chuyện baovi_pham_ban_quyen đi.”
“Ồ.” Cảnh Hy thân phận thấp kém, không dám nói gì , thấy Diệp Trường An cho đi thìvi_pham_ban_quyen lí nhí đáp một rồi xoay người rời đi.
Chỉ là đi được vài bước, Cảnh Nhược Hy lại dừng lại, dường như lời muốn nói.
“Sao thế?” Diệp Trường An đi ngược lại: “Còn lời gì thì nói mau đi, ta đang bận.”
Cảnh Nhược Hy thực sự không muốn xen vào việc , cô vẫn chưa thoát khỏi cái bóng kiếp trước, mong duy nhất hiện tạibot_an_cap là trốn ở nơi yên tĩnh để nốtvi_pham_ban_quyen đời còn lại. Thế nhưng đối với Diệp An bộ khoái dưới , cô thật sự không chútvi_pham_ban_quyen lòng tin nào.
Cảnh Hy thở dài trong lòng, một vô dụngleech_txt_ngu
Nhược nóibot_an_cap: “Lúc tôi đến nhà Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo hôm , có ngửi thấy mùi phấn thơm. từvi_pham_ban_quyen nhà hắn về tửu lầu, tôi tình cờ đi qua một người nữ, trên nàng ta cũng có mùi phấn thơm y hệt. Tôi đã quán, họ người phụ nữ đó cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan hệ không bình thường với Giang Lãng .”
“Nói .”
“Giang Lãng Nguyên có một vị nhân, tuy mọi người đều bảobot_an_cap nàng ấy đã về nhà ngoạibot_an_cap, nhưng nghe nói nhà ngoại nàng ấy không xa, vậy hơn một nay chưa từng quay vềvi_pham_ban_quyen, chưa từng có ai trông nàng ấy cả.”
Cảnh Hy cảm thấy đã nói đủ rõ ràng rồi, nếu Trường An vẫn không hiểu hoặc là hắn giả ngu, hoặc là ngu , không cần thiết phải nói thêm nữa.
Quả nhiên, khi Cảnh Nhược nói xong, Trường An lộ vẻ trầm tư: “Cô biết cũng nhiều đấy. Được rồi, cô về , ta đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
Cảnh Nhược Hy vẫn hy vọngvi_pham_ban_quyen Diệp Trường có thể nói thêm điều gì đó rõ ràng hơn, nhưng nhiên hắn không ý định đó. Nàng cũng còn nào khác, đành thở dài một tiếng: Vậy tôi xin đi , nếu nhânbot_an_cap còn cần tôi hỗ trợ điều traleech_txt_ngu gì, cứ việc đến tìm.
Diệp Trường An tiện đầu, phẩy cho Cảnh Nhược Hy luivi_pham_ban_quyen ra.
Sau khi Cảnh Nhược Hy rời đi, Diệp Trường An vẫy tay gọivi_pham_ban_quyen tư của mình.
Diệp Kỳ vội vàng bước tới: Thiếu gia.
Diệp Trường ghé sát tai Diệp Kỳ, thấp giọng dặn dò vàileech_txt_ngu câu.
Diệp Kỳ trợn , cóleech_txt_ngu chút do dự.
Nhìn cái gì? Diệp An sa sầm mặt: không mau đi.
Tiểu tư vội vã lời rồi chạy đi . Sắc mặt Diệp Trường An âm trầm bất định, hắn dặn dò tên khoáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh vài câu rồi cũng rời khỏi cửa. Nhưng hắn không về , tới nha môn, cũng chẳng đến tửu để thu thập chứng cứ.
Cảnh Nhược ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi cửa cũng chẳng muốn quay tửu lầu, nàng chậm rãi bước đi. Dù đã rời khỏi con ngõ kia, chẳng còn mùi máu tanh nữa nàng vẫn cảm thấy buồn nôn. nàng hiểu , thực sựvi_pham_ban_quyen khiến nàng buồn nôn không phải máu của ai, mà là nội tâm của chính .
Khi về đến nhà, trời đã tối mịt. Việc tiên Cảnh Nhược Hy làm là thắp đèn . Ở đại , đèn dầu là phẩm khá với gia đình thường, nhưng Cảnh Nhược có tiết kiệm ở những khoản khác, riêng khoản này thì không.
Nàng không bậnbot_an_cap tâm đến quần áo , chẳng màng trang hay phấn son. Mỗi lần nhận tiền công, nàng đều đi dầu đèn và nến. Điều này thường khiến Hà không hiểu , nhưng khi hỏi tới, nàng bảo mình sợ bóng tối. Vì , bằng bất cứ giá nào, dù đi ngủ nàngleech_txt_ngu phải . Thà rằng không có thịt ăn, cũng không thể thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh sáng.
Cảnh Nhược Hy thắp một ngọn đèn dầu, nghĩ đến Thôi Hạo, lại thắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm một cây , đặtvi_pham_ban_quyen bên trái một cái, phải một cái, bấy giờleech_txt_ngu mới an tâm ngồi xuống.
Đầu óc nàng rãi rà soát toàn bộ sự việc. Trong lòng Cảnh Nhược đã lờ mờ đoán được diễn biến, nhưng giờ nàng phải y, hơn nữa trong tình cảnh các manh đã được ràng với Diệp vậy, nếu hắn không tìm hung thủ, điều đó chứng hắn không muốn tìm.
Nếu vậy, dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có trói hung thủ áp giải đến trước mặt hắn cũng vô dụng.
Cảnh Nhược Hy ôm đầu, tay lên bàn thẩn thờ. Không biết bao lâu trôi qua, bỗng có tiếng gõ cửa.
Chẳng Trường An lại ? Cảnh Nhược Hy giật mình tỉnh khỏi cơn mơ màng, lập tức đứng dậy: Đến .
Người bên không lên tiếngbot_an_cap, nhưng khi Nhược Hy mở cửa ra, nàngvi_pham_ban_quyen mới ra mình đã quá sơ suất.
Người đứng ở cửa phải Trường An, mà là Giang Lang Nguyên.
Ông chủbot_an_cap? Đầu óc Nhược Hy nổ một tiếng, như ngay tức tỉnh táo .
Nàngleech_txt_ngu đến đây đã được năm, Giang Lang Nguyên chưa giờ tới nhà . tế, quan hệ giữa họ vốn chẳng thân đến mức đó.
Một người là chủ lầu, một người là tiểu đầu làm thuê, chẳng suy xét đến địa vị xã thời này, ngay cả ở thời đại của nàng, hiếmleech_txt_ngu có ông chủ công nào đi thăm hỏi nhân viên vệ sinh.
Nhưng hiện Giang Lang thực đang đứng trước cửa, tay còn xách theo hộp tiệm Ngũ Hương Trai tiếng, cười nói hòa nhã.
Tiểu Cảnh . Nguyên thấy Cảnh Nhược Hy ngẩn người liền lên tiếng: vừa xong ởbot_an_cap quán, tiện đường ghé qua thăm cô, là muộn một chút. mà thấy phòng cô còn sáng đèn, đoán cô chưa ngủ.
Ồ, ra vậy. Cảnh Nhược Hy vẻ : Giang ông chủ, thật không ngờ muộn thế này ngài còn qua, mời ngài vào trong.
Thực Cảnh Nhược Hybot_an_cap muốn cho ta vào chút nào, nhưng đã đứng tận cửa, lại là có chuẩn từ trước, đuổi cũng chẳng đi được. Hơn nữa, nhìn bộ dạng ông ta có vẻ đứng tùy ý, nhưng thực chất đã chặnbot_an_cap kín lối ra vào, một tay xách bánh, tay còn giấu trong ống tay áo như đang vật gì đó.
Toàn bộ dâyvi_pham_ban_quyen kinh củaleech_txt_ngu Cảnh Nhược đều căng lên. Diệp Trường An chắc đã đi tìmleech_txt_ngu Giang để hỏi tình hình, khiến rút dây động rừng, và ông tavi_pham_ban_quyen đây là để giết diệt khẩu.
Nói là đến thăm , lời đó chỉ có quỷ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Huống hồ ai đều nàng bị bắtvi_pham_ban_quyen, việc nàng được thả về, chỉ có kẻ được Diệp Trường An tìm tới Giang Lang Nguyên biết được.
Ngàn vạn nghĩ xoay chuyển đầu chỉvi_pham_ban_quyen trong chớp mắt, Cảnh Nhược Hy đã lùi lại một , nhường lối cho Giang Lang Nguyên đi vào: chủ, mời ngài ngồi.
Thấy Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy không chút phòng bị, Giang Lang Nguyên cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vàng, ông ta ngồi xuống.
Ông chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem kìaleech_txt_ngu. Cảnh Nhược Hy áybot_an_cap nói: Ngài đột đếnvi_pham_ban_quyen làm tôi kịp chuẩnleech_txt_ngu gì cả, để tôi đi pha chén trà cho ngài.
Không , khôngbot_an_cap đâu. Giang vội nói: Đừng khách khí, ta nói mấy rồi đi ngay.
Thế sao ạ. Cảnh Nhược nghiêm mặt: Ngài ông chủ, khó khăn lắm mới ghé qua lần, tôi có gì tốt để chiêu đãi thì cũng chén trà nhạt.
Nói đoạn, Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm lấy ấm trà trên : Ngài đợi lát, tôi đi pha ngay.
Thấy Cảnh Nhược Hy chân thành như vậy, Giang Lang Nguyên cũng khôngvi_pham_ban_quyen tiện gì , nhìn nàng đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp.
Nhà cửa chỉ nhiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gianvi_pham_ban_quyen bếp và phòngvi_pham_ban_quyen khách tuy không cùng một nhưng thông nhau. Lang Nguyên ngồi ở phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khách vẫn luôn có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thấy bóng dáng Cảnh Hy. Đôi khi không nhìn thấyvi_pham_ban_quyen, ông ta có thể nghe được tiếng nàng rót nước, mở tủ, vì thế nhất thời cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Cảnh Nhược Hy rãi nhóm lửaleech_txt_ngu, đun nước, cân nhắc nên làm thế nào.
Giang Lang Nguyên lần này tới đây chắc chắnvi_pham_ban_quyen làvi_pham_ban_quyen có ý đồ xấu, lại một gã đàn thô kệch, nàng tuyệt đối không thể dùng sức mạnh kháng trực . Nếu ra tay trước thì còn có hyleech_txt_ngu vọng, nhưng nàng lại không thể ra tay trước.
như, nhất Giang Lang không phảivi_pham_ban_quyen là , hoặc Trường An cho rằng hắn không phải hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ, thì một khi nàng ra tay gây tích hoặc giếtleech_txt_ngu người, trái lại bảnleech_txt_ngu nàng sẽ trở thành kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị tình nghi.
Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy đang nhìn ngọn lửa mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất thầnvi_pham_ban_quyen, đột nhiên, Giang đứng .
Có lẽ Lang Nguyên cũng cảm thấy bất , thấy Cảnh Nhược Hy đun nước pha trà mất quá thời nên liền bước vào .
“Tiểu này.” Giang Langnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyên đứng sau lưng Cảnh : “Cô không cần bận rộn , thực ra ta tới là có chuyện cô.”
Nhược Hy đột ngộtbot_an_cap quay đầu lại: “Ông chủ, ngài cứbot_an_cap .”
Giang Nguyên cuối cũng mất kiên nhẫn, đi thẳng vào vấn : “Nghe nói nay cô bị đám bổ khoái bắt đi?”
“Phải.” Cảnh Nhược bình đáp: “ tác Thôi trong nha môn đã chết, vì trước đó tôi có tới tìm hắn và bị người ta nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy, nên , gọi tôi tới vấn.”
“Vậy nói thế nào?”
“Rõ ràng không phải tôi mà.” Cảnh Hybot_an_cap ra bộ mặt tội: “ tróileech_txt_ngu gà chặt, sao thể là đối thủ của một người đàn ông tonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏe hắnvi_pham_ban_quyen. Hơnleech_txt_ngu nữa Hà Dương hiện vẫn còn đang ngồi tù, tôi nịnh người của nha môn còn chẳng kịp, sao dám tội bọn họ.”
“Vậy sao?” Sắcvi_pham_ban_quyen mặt Lang Nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùng cũng sa sầm : “Nhưng lúc nãy Trường có tới ta, hắn không như vậy.”
“ ạ?” Cảnh Nhược Hy thầm xả Diệpleech_txt_ngu Trường An trong lòng, ngoài chỉ có giả ngốc: “Ngài ấy nói ?”
“Hắnvi_pham_ban_quyen nói gì, lẽ cô thực biết?”
Bàn tay vốn luônleech_txt_ngu giấu trong ống tay của Giangleech_txt_ngu Lang Nguyên cuối cùng cũng lộ ra, tay hắn cầm một conbot_an_cap dao.
“Ông chủ.” Sắc mặt Cảnh Nhược Hybot_an_cap biến đổi rõ rệt: “Ngài định làm gì , tôi thật sự không nói gìbot_an_cap quan phủ cả, tôi không biết hết, thì có nói được gì chứ.”
“Đừng giả nữa.” Giang Lang Nguyên mặt mày âm trầmbot_an_cap nói: “Diệp đại nhân đã nói hết với ta rồi, cô với hắn trênleech_txt_ngu người ta có mùi phấn phòng của Thôi Hạo, còn phu nhânvi_pham_ban_quyen của ta cũng đã lâu không xuất hiện. Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy, cô đúng người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, làm việc ở tửu lầu suốt quavi_pham_ban_quyen, cũng tưởng cô là một bé nhặn, không ngờ lại quan sát tỉ mỉ như vậyleech_txt_ngu, đứng trước người chết mà bình tĩnh đến thế?”
lời là những gìvi_pham_ban_quyen nàng nói với Diệp Trường An. Nếu trước Giang Lang Nguyên còn có năng đang lừa nàng, thì câu này thốt ra, Nhược Hy biết rằng nay mình đã không còn đường lui.
Hít một hơi sâu, Cảnh Hy chạm món đồ kim loại lạnh lẽo trong ống tay áo, sự hoảngvi_pham_ban_quyen loạn vừa rồi trong nháy mắt, nàng thẳng : “Xem ra hôm nay tôi lành ítleech_txt_ngu dữ nhiều rồi.”
“Cô cuối cùng cũng thừa nhận.” Giang Lang Nguyênleech_txt_ngu không hiểu sao thấy : “Cảnh Nhược Hy, cô nói xem cô đang sống , tại sao lại phải chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao đồng?”
Cảnh Nhược Hy thở dài: “Nếu không phải vì Hà Dương bị oan, sao tôi lại bao đồng làm gìleech_txt_ngu?”
“Hà Dương chết có không tốt cho cô?” Giang Lang Nguyên gắt : “Ả không chồng không con, chẳng có người thân thích, ả chết đi, căn nhà này và sản của ả đều thuộc về . Chết thì cũngleech_txt_ngu rồi, cô hà tất phải tốn công tốn sức đi minh cho ả. Để ả làm kẻbot_an_cap chết thay chẳng phải là chuyện tốt cho tất cả sao?”
“Tôi hiểuleech_txt_ngu rồi.” Trong lòng Cảnh Nhược Hy lóe lên nghĩ: “ đi thăm Hà Dương, nàng ta không hề bị chịu bất kỳ hình phạt nào nhưng lại thừa nhận mình ngườivi_pham_ban_quyen. Lúc đó tôi không hiểu, giờ nghĩ lại, có phải ông đã muabot_an_cap chuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thôi Hạo, không chỉ trò khi xác mà còn để Hạo dọa nàng ta?”
“Phải, ta.” Giang Lang Nguyên : “Chuyện đã nước này, cũng chẳng ngại cho cô được chết một cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ ràng. Ngũ Tân Xuân là do ta giết, đống xươngleech_txt_ngu cốt vớt lên ngày hôm không chỉ có một , mà là một nam một nữ, người còn lại chính là phu nhân của .”
“ ngày chồng trăm năm ân nghĩa, sao ông lạibot_an_cap nhẫn tâm xuống tay với cả vợ mình?”
“Vì ả đáng chết.” Giang Lang Nguyên hung hãn : “Người đàn bà không tuânleech_txt_ngu thủ đạo làm , cuộc sống nhung lụa không muốn, lại đi lăng nhăng vớivi_pham_ban_quyen một tên tể bán thịt, bị taleech_txt_ngu bắt tang.”
“Ông vợ ông và Ngũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xuân sao?” Lần này Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược thực sự kinh ngạc. Mấy qua nghe mọi người miêu tả, Tân Xuân là một gã đồ ngang ngược, lại không có tiền, ít nhất không giàu có bằng Giang Lang Nguyên, trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng có gì đầy sức hút, sao hai ngườivi_pham_ban_quyen lại cấu kết được với nhau.
“Phải, ta đã mù , đối xử với ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt như vậy, cơm ngon áo đẹp phụng ả, quả thì sao, ả dám ngoại tình sau lưng ta. Ngoại tình đã đành, lại tìm mộtleech_txt_ngu tên đồ tể.” Dù chuyện một năm, Giang Lang Nguyên nhắc lại vẫn nghiến răng nghiến lợi: “Cô nói xem, sao có thể tha cho chúng?”
“Chuyện này quảvi_pham_ban_quyen thực là họvi_pham_ban_quyen sai.” Cảnh Nhược Hy nói.
“ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấybot_an_cap ta giếtleech_txt_ngu bọn họ?” Lang chút bất ngờ.
“Giết người nên, nhưng theo sự việc thì bọn họ là người có lỗi trước.” Cảnh Nhược nói: “Hôn nhân là phải trung thành vớivi_pham_ban_quyen , một người đã có vợ, người đã có chồng, nếu thực sự nhau thì kết cuộc hôn củabot_an_cap mình rồi đường đườngleech_txt_ngu chính chính ở bên nhau, như vậy mới là có trách nhiệm.”
“ ngờ một côleech_txt_ngu nương chưa thành thân như cô lại nhìnbot_an_cap thấu đáo chuyện này đến vậybot_an_cap.” Giang Lang thở dài tiếng: “ tiếc, nếu không phải vì cô biết quá nhiều, ta sự chẳng giết .”
“Giờ ông giết tôi, chẳng phải nghi sẽ càng lớn sao?” Cảnh Nhược Hy cố phục Giang Lang Nguyên: “Lẽ ông không sợ có nghi ngờ?”
“Nghi ngờ? Nghi ngờ ai?” Lang Nguyên lạnh một : “Ngũvi_pham_ban_quyen Tân là Hà Dương giết, Thôivi_pham_ban_quyen Hạo là cô giết, còn cô thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì sợ tội mà tự , một kết cục hoàn như thế, cònvi_pham_ban_quyen cần ai nữa?”
“Đó là ý nghĩ hão huyền ông thôivi_pham_ban_quyen, ông nghĩ Diệp Trường An sẽ tin chắc?” Cảnh Hy vừa nói nhiên nghiêng đầu, đang lắng nghe âm thanh gì đó.
Hành động của nàng khiến Giang Lang Nguyên căng thẳng theo, hắn tai nghe .
Nhưngvi_pham_ban_quyen ngoài rất yên tĩnh, chẳng có lấy một tiếng động.
Lang Nguyên tự dọa mình toát mồ hôi lạnh, vờ trấn tĩnh nói: “ từ bỏ ý định đi, sẽ khôngbot_an_cap có ai đến cứu cô đâu. Đợi đến khi bị phát hiện vào ngày mai, là một cái không hồn rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Sẽ không đâu.” Vừa rồi trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hy cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ngừng rủa xả Diệp Anleech_txt_ngu, nhưng lúc này lại độtleech_txt_ngu ngột thốt : “Tôi tin đại là một vị quan tốt, không chỉ trực mà còn mưu trí dũng cảm, tinh tường thạo việc. Ngài ấy nhất định sẽ để bất kỳ kẻ xấu nào nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cũng sẽ không để người tốt nào phảibot_an_cap chịu ức mà chếtbot_an_cap.”
“” Giang Lang Nguyên có lẽbot_an_cap cũng thấy bất ngờ, nhưng nhanh lấy lại tinh : “Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen An có ở đây đâu, cô tâng hắn thì có ích gì? Màbot_an_cap nói đi cũng phải nói lạileech_txt_ngu, nếu cô có chết hóa thành cũng đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quên tìm hắn, nếu không phải hắn đến ta, ta cũng chẳng tìm đến cô làm gì.”
“Tôi biết rồi.” Cảnh Nhược Hy gật đầu đồng, bỗng nhiên ho khan hai tiếng, rồi hét lớnleech_txt_ngu: “Diệpbot_an_cap đại nhân, cứu mạng với!”
Trong đêm thanhvi_pham_ban_quyen vắng, tiếng hét này chẳng khác nào sét giữa trời , Giang Lang giật nảy mình, lập tức lao , giận dữ quát: “ miệng choleech_txt_ngu ta!”
Cảnh Nhược Hy không những tránh né, trái lại còn tựa ra sau, bí mật đặt con dao ống tay lại lên bàn, còn bản thân thì chỉ nhắm lên: “ đại nhân”
dao trong tay Giang Lang Nguyên trong chớp đã đến trước mặt Cảnh Nhược Hy, ngay khi dao sắp đâm thấu áo, một luồng sáng ngoài cửa sổ bắn , găm thẳng vào cổ tay Lang . Hắn rú lên mộtvi_pham_ban_quyen tiếng thảm , con dao rơi “keng” xuống đấtleech_txt_ngu.
Cánh cửa bị tông mạnh ra, Diệp Trường An lướt nhanh trong, túm lấy cánh tay Giang Lang Nguyên quăng ra sau. Theobot_an_cap sau hắn mấy tên bộ khoái, mọi ngườivi_pham_ban_quyen xúmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đè nghiến gã xuống.
Cảnh Nhược Hy nghe thấy âm cóbot_an_cap mới mở mắt ra, gương mặt lộ vẻ kinh mừng rỡ: “Diệp đại nhân, sao ngài lại tới đây?”
“Đừng diễn .” Trường An tay hiệu cho cấp giải Lang Nguyên ra ngoài, sắc nghiêm nghị nói: “ cô ta sẽ tới?”
“Diệp đạileech_txt_ngu ngài gì vậy?” Cảnh Nhược Hy ngơ ngác: “Làm sao tôileech_txt_ngu biếtbot_an_cap ngài tới được?”
“Không biết mà cô lại ta cứu mạng?”
“Thì tôi cũng đâu còn ai khác để gọi đâu.” Cảnh Nhược ra vẻ ủy : “Người tài giỏi nhất mà tôi quen chính là Diệp , vào lúc dầu sôi lửa bỏng nàyleech_txt_ngu, đó là phản xạ nhiên thôi. tôi gọi Ngũ Tân Xuân cũng đâu có ích gì. Dân đen chúng tôi, thời khắc mấu , vẫn phải trông cậy vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị nhân anh minh thần võ cứuleech_txt_ngu chứleech_txt_ngu.”
Cảnh Nhược Hy giọng vô cùngbot_an_cap chân thành, nhưng Diệpleech_txt_ngu Trường An một chữ cũng không . Hắn lạnhleech_txt_ngu lùngleech_txt_ngu nhìn nàng: “Bịabot_an_cap đi, cô cứ tiếp tục bịa đi? Cảnh Nhược Hy, có phải trong mắt cô ai cũngbot_an_cap là kẻ ngốc không? Những lời tâng bốc đó nghe giảleech_txt_ngu đến chính ta còn chẳng tin nổi, cô còn dám bảo không phải taleech_txt_ngu nghebot_an_cap?”
“Tâng bốc lời lắm sao?” Cảnh Nhược Hy cười nhẹ: “Thật ra là nói tận đáy , câu nào cũng là thật.”
Thấy sắc mặt Diệp Trường An không tốt, Cảnh Nhược Hy nói tiếp: “Nhưng đúng là tôi có đoán Diệp đại nhân đang , nên mới dụ Giang Lang Nguyên nói ra tội ác mình. Tôi đoán sở dĩ đại nhân đi thẩm vấn ông ta rồi ý để hành tung cho ta , hẳn là vì hoạch .”
“Phải.” Diệp Trường An đáp: “ thực có kế hoạch này, cho nên dùng cô làm mồi nhử nhưngbot_an_cap sẽ đảm bảo annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn cho cô. Thế nhưng rõ ràng là cô đột nhiên nhận ra, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi xem, sao cô chắc chắn đượcbot_an_cap chúng ta đang ở ngoài? và cấp dưới đều cẩn thận, không hềvi_pham_ban_quyen phát ra bất kỳ tiếng động nàobot_an_cap.”
“Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì không ra bất kỳ tiếng nào.” Cảnh Nhược Hy nói: “Chính vì bên ngoài quá đỗi yên tĩnh nên mới thấy có bất thường.”
“Nghĩa là ?”
“Tôi không chỉ anh đang bên , mà còn biết Diệp đại nhân ngài nấp trên câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không?” Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Ngay cái cây ngoài cửa sổ kia kìa. Trên cành nằm ngang ấy.”
Cảnh Nhược Hy nói như thể tận mắt chứng kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến Diệp Trường không càng thêm kinh ngạc: “Làm sao cô biết ?”
“Tôi đã nói rồi, vì yên tĩnh.” Cảnh Nhược Hy giải thích: “Ban đêm thường ngủ , hay dậybot_an_cap chút gì đó giữa đêm, vừavi_pham_ban_quyen ăn trong bếp vừa nhìn ra cửa sổbot_an_cap, ngắm cây, ngắm trăng.”
“Thế nên tôi biết trên cái câybot_an_cap đó có mấy con cú mèo, ngày ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đêm , thỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoảng sẽ phát ra tiếng . Nhưng đêm nay lại tĩnh , kể từ khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giang Lang Nguyên vào cửa, tôi không hề nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy nào, vì vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi khẳng định bên ngoài . Giang Lang Nguyên không hành động theo nhóm, nghĩa là ông ta không đồng bọn, vậy ngườivi_pham_ban_quyen duy tôi có thể nghĩ đến chỉ có thể là Diệp đạibot_an_cap nhân thôileech_txt_ngu.”
Nói , Cảnh Nhược Hybot_an_cap thế nhìn Diệp Trường An. Nàng đã nói thật , nhưng còn Diệp , hắn cuộc có bí mật gì?
Ngươi nói vậy, xem ra cũng có lý. Trường An nhìnbot_an_cap nàng hồi lâu, dường như muốn nhìnleech_txt_ngu thấu gì trên gương mặt nàng, cuốileech_txt_ngu cùng vẫn chẳng thu hoạchbot_an_cap được gì, bèn nói: Đượcbot_an_cap , ngươi nghỉ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nếu không cóvi_pham_ban_quyen gì ngoài ý muốn, sáng mai tới nha môn đón Hà Dương.
Đa tạ nhân. Cảnh Nhược Hy chân thành cảm ơn Trường An một câu: Đại nhân vả rồi.
Dù thếvi_pham_ban_quyen nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, đêm canhvi_pham_ban_quyen hôm bắt phạm, Diệp Trường An cũng có thể coi là một vị quan tốt tận tụy với trách nhiệm. khác cần dăm ba câu nói, còn mình là cả hai mạng người, lời cảm ơn này nhất định phải thật lòng.
Trách nhiệm tạivi_pham_ban_quyen , không cần đa tạ. Lúc này Trường An mới ra dáng một vịvi_pham_ban_quyen đại nhân, nghiêm túc lại câu.
Nhìn bóng lưngbot_an_cap Diệp Trường rời đi, Nhược Hy cuối cùng cũng thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹvi_pham_ban_quyen nhõm. Nàng đóng cửa , dời nến và đèn dầu trong rồi lên giường đi ngủ.
Ngày hôm sau, Cảnh Nhược Hy thật sớm, mang một bộ quần đếnvi_pham_ban_quyen . Khi Hà Dương thả từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên trong ra, bà gần như khôngvi_pham_ban_quyen vào tai , nhưng nhìn Cảnh Nhược Hy đang đứng mỉm cười một bên, bà không tin đâyvi_pham_ban_quyen là sự thật.
Ngũ Thẩm. Cảnh Nhược Hy nói: Tôi có mang theobot_an_cap quần áo mới cho bà đây, mau thay đi rồi chúng ta về nhà.
Nhược Hy, Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy. Hà Dương nheo mắtvi_pham_ban_quyen ánh mặt trời đã lâu không thấy, choạng bước tới chầm Cảnh Nhược Hy, đột nhiên lên khóc nức nở.
Cảnh Nhược Hy vỗ vỗ lưng Hà : Không sao rồi, tôi đã nói là sẽ không chuyện gì , có gạt bàbot_an_cap.
Là một người cả đời hiền lành chấtvi_pham_ban_quyen phác, từng bước chân vào nha môn, nỗi khổ sở giày vò của Hà Dương trong lao ngục mấy ngày không phải người thường có thể thấu hiểu. Bà tự không ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chí sắt đá như Cảnh Nhược Hy, lúc này cảm thấy được từ cõi chết trở về, xúc động đến thất thố cũng là lẽ tình.
Sau khi tâm trạng dần bình tĩnh lại, Dương nhìn mặt Cảnhbot_an_cap Hy: Nhược , chuyện lần này chắc chắnbot_an_cap đã làm con rồi. Có phải mấy ngày nay không hề không?
Mấy ngày không ngủ thì tiên rồi. Cảnh Nhược mỉm cười: Tôi cũng chẳng làm gì cả, đều nhờ Diệp nhânleech_txt_ngu anh minh thần võ mới có giúp khuất củavi_pham_ban_quyen họ Ngũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được gột rửa. Sau nàyleech_txt_ngu nếu cơ , chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta nhất định cảm ơn Diệp đại nhân.
Phải, phải. Hà Dươngbot_an_cap vội vàng nói: phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn ông trời nữa, trời mắt.
Phải. Cảnh Nhược Hy không muốn Hà phải ơnvi_pham_ban_quyen mình quá nhiều, thà rằng đivi_pham_ban_quyen ơn .
Ra khỏi nha môn, nàng chậm lại đầu đuôibot_an_cap sự việc mấy ngày cho Dương , khiến bà khỏi cảm không , cũng chẳng hận , nên đồng cảm với ai.
Cũng may Thôi Hạo tham không , ta hết lần này lần khác Giang Lang Nguyên đòi tiềnvi_pham_ban_quyen, mới ép hắn phải giết ngườibot_an_cap khẩu. Nếu không, trong một sớm một chiều thật chưa chắc đã tra được đến đầubot_an_cap hắn. Cảnh Nhược nghĩ lại lần này cũng thấy có chút nguy hiểm: Nhưng dù sao đi nữa, giờ đây chuyện không còn liên đếnleech_txt_ngu chúng ta rồi. Ngũ Thẩm, bà nén bi thương, chuyện gì đã qua thì cứ nó qua đi, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, vạn sự nhìn về phía trước.
Hà Dương thở dài: Nếu ông đột nhiên mất rồi chết, tôi chắcleech_txt_ngu chắnleech_txt_ngu sẽ rất lòng, nhưng đã một trôi qua, khoảng thời gian đau khổ cũng đã qua . Huốngleech_txt_ngu hồ ông ấy còn Ôi, tóm lại là thôi vậy, con yên tâm, khôngleech_txt_ngu sao đâu.
Nhược Hy gật đầu. Tuy tiện nói ra, nhưng trong lòng nàng lại có chút khinh thường. Dương định thu hài cốt của Ngũ Tânbot_an_cap Xuân, thế này đã là nhân chí nghĩa tận rồi. Loại đàn ông vừa nghèo xấu lại còn ngoại tình này, không vứt đi cho nợleech_txt_ngu còn giữ lại làm gì? Giang Nguyên tuy giết người là sai, nhưng đúng là cũng nhiều uỷ khuất.
Hà không biết tư của Nhược Hy, bèn nói: Hy, mai đi cùng tôi chùa Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơn chuyến nhé, tôi lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chùa bái .
. Cảnh Nhược Hy lộ vẻ khó xửbot_an_cap: Bà là khôngbot_an_cap tin những thứ nàybot_an_cap mà.
Tin gì mà ông trời mắt, kiếp trước nàng trừng gian diệt ác, giữ không biết bao nhiêu thủ, chưa từng làm một việc xấu nào, nhưng kết quả thì sao? Đúng là giết người phóng hỏa đai vàng, tu cầu lộ không xác không thây.
vẫn là một cô nhỏ, đừng cũng tỏ lạnh lùng vậy. Hà Dương cánh tayvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhược Hy đi ngoài: Hơn nữa, con cứbot_an_cap coi cùng tôi đi. Tôi , tâm thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ắt linh, tôi thay con, chẳng phải linh ứng sao.
Dương thoát nạn , Nhược Hy cũng không muốn làm bà mất hứng, bà đi.
Vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến nhà, tắm rửa y phục, Hà lôi kéo Cảnh Hy lải nhải suốt nửa . Trời còn chưa sáng, bà đã lôi nàng khỏi chăn.
Chùa nằm ở ngoại ô thành, hai người thuê một chiếc ngựa. Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy ngủ gà gật hai giờ, gần giữa trưa mới cảm nhận được xe ngựa dừng lại, trước ravi_pham_ban_quyen một vùng núi xanh rì.
Chúng ta cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không đến muộn. Dương thở phào nhẹ nhõm: Mỗi buổi tối, chùa Thanh Sơn sẽ tổvi_pham_ban_quyen chức đại lễ cầu phúc. Bây giờ chúng ta lên núi, một bữa cơm chay trên đó, đi bái Bồ Tátbot_an_cap là vừa kịp dự lễ.
Cảnh Nhược Hy chẳng chút hứng thú: Vậy chẳng lẽ tối nay chúng phải ngủ lại trong chùa?
, đúng vậy. Hà Dương nói: Hôm đi về chắc chắn không kịp, con yênleech_txt_ngu , ở chùa Sơn có phòng khách dànhvi_pham_ban_quyen cho khách hành hương, không phí đâu. Chúng ta ở lại một đêm, mai về.
Hà Dương hứng như vậy, Cảnh Nhược Hy biết nóileech_txt_ngu gìleech_txt_ngu thêm, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể hộ tống lên núi. Sau khi ăn cơm , nàng quyết chịu đi thắp hương bái Phật.
Tôi không đó, nếu bái phải ngược làbot_an_cap một sự lừa dối sao. Nhược Hy nói: Ngũ Thẩm, cứleech_txt_ngu bái đi. Nơi này non nước biếc, đi dạo quanh đây ngắm cảnh, tối đến tôi sẽ đi tìm bà.
Dưa hái xanh không , Dương tuy lòng nhưng cũng chẳng còn cách nào, đành để mặc Cảnh Nhược Hy đi.
Chùa Thanh Sơn là ngôi chùa lớn nhất vùng ngoạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh thành Lương, cũng giống như vương triều Đạileech_txt_ngu Lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nó đã trải qua trăm hưng thịnh suy vong vẫn đứng vững không đổ, hươngbot_an_cap hỏa thịnh vượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khách hành hương đông như trẩy hội.
Cảnh Nhược Hy thấy đông người là thấy phiền, sau khi rời khỏi Hà Dương liền đi phía sau tìm nơi thanh .
Tháng tư hương sắc gian tận, hoa sơn tự mới bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nởvi_pham_ban_quyen. Lúc này sắc núi Thanh đang độ đẹpbot_an_cap nhất, hoa nồng nàn say đắm. Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen cứ thế đi mãi, đi đến , nàng tùy ý tìmleech_txt_ngu tảng đá ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây phía , mắt định nghỉbot_an_cap ngơi lát.
lúc màng, dường mặtleech_txt_ngu trời đột nhiên che khuất, trước mặt hiện ra một khoảng bóng râm.
Cảnh Nhược Hy bừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh mở mắt.
của ngươi đúng là rất nhạy bén đấy. biếtbot_an_cap từ giờ, Trường đã đứng ngay mặt, che mất ánh nắng đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếu trên Cảnhbot_an_cap Nhược Hy.
Phù Cảnh Hy thở , đứng : Diệp đại nhân, sao lại là ngài?
Chùa Thanh Sơn, ngươi đến được, ta đến được sao? Sau lưng Diệp Trường An là Diệp Kỳ, chẳng rõ là đến đây đểvi_pham_ban_quyen ngoạn cảnhbot_an_cap đẹp hay là để tra án.
được . Nhược Hy mỉm cười: Vậy không làm phiền đại nữa, tôi đi trước đây.
Diệp Trường An này tuy không phải người xấu, nhưng mang lại cho nàng giác không an lòng. Hiện tại nàng chỉ muốn sống những ngày tháng yên bìnhleech_txt_ngu, vào bất cứ , chi bằng đi trước cho lành.
Đợi đã. Nhưng Diệp Trường lại không muốn để nàng đi: Ngươi cái gì chứ, ta có ăn ngươi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đại nhân quá lời rồi. Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hybot_an_cap rủ mắt: Chỉ làvi_pham_ban_quyen tôi sợ làm đại nhân thôi.
Ta Diệp Trường An lại gần hai bước: không cần phảibot_an_cap trưng cái dạng ôn nhu nước trước mặt ta, người khác tin chứ ta thì không đâu.
Cảnh Nhược Hy vẻ mặt ngơ : Không biếtvi_pham_ban_quyen đại nói vậy có ý gì.
còn vờ sao? Diệp Trường An chỉ chỉ Cảnh Nhược Hybot_an_cap: Cảnh Nhược Hy, một người phụ nữ có thể đối diện với thi thể mà chước lại từng tác của hung thủ như cô, tuyệt còn lợi hại đại số trên đời này. vẻ ôn thuận nhút nhát đó không hợp cô đâu.
Cảnh thởvi_pham_ban_quyen dài: Diệp đại nhân, ngài hiểu lầm tôi rồi. Tôi đi cùng Thẩm thắp hươngleech_txt_ngu, thấy hơi ngột ngạt mới sau núi dạo một chút, không ngờ lại ngài.
Diệp An gật đầuleech_txt_ngu, điều nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìleech_txt_ngu hắn tin.
ngài có gì dặn dò chăng? Cảnh Nhượcbot_an_cap chợt động tâm: Chuyện của nhà họ Ngũ lần này đa tạ Diệp đại nhân, nếu ngài có chỗ nào đến tôi thì cứ việc nói thẳng.
Nàng luôn cảm thấy Diệp Trường An có tâm , cụ thể là gì rõ, mỗi lần hắn nói chuyện với , khí luôn có chút khác biệt, trong lời nói dường như chứa đựng ý dò xét, nhưng rốt là dò xét điều gì thì lạivi_pham_ban_quyen không cách nào nói rõ.
Cảnh đúng làbot_an_cap người thông minh. Diệp Trường An khẽ mỉm cười: Hiện , quả thực có một việc muốn nhờ đi làmvi_pham_ban_quyen.
Đại nhân .
Thanh Sơn quả là có công sự, không phải để du sơn ngoạn thủy. Diệp Trường An nói: Chùa Thanh Sơn gần đây không được thái bình.
Cảnh Nhược Hy vừa nghe thấy ba chữ không bình là cảm thấy huyệt dươngbot_an_cap nhảy thình thịch. Ý tiên là người bỏ đi, nhưng nghĩleech_txt_ngu việc Trường An cố tình tìm mình chắc chắn là đã có sự chuẩn bị, định sẽ không để nàng dễ như vậy, thế là nàng cắn đứng lại nghe tiếp.
này, chùa Thanh Sơn có bốn vị hương khách tích. Diệp Trường An nói: Bốn vị này sống không thấy người, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy xác, đến nay là vụ treo. Ta lần này tới đây chính để điều tra vụ án đó.
Mất tíchleech_txt_ngu những bốn người? Điểm chú ýleech_txt_ngu của Cảnh Nhược Hy luôn khác người thường: Mất tích bốn người rồi quan phủ bắt đầu điều tra sao?
phải, chuyện này raleech_txt_ngu thì khá phức tạp. Thật ra khi người đầu mất tích, nhà báo án, nha cũng bắt đầu điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tra, nhưng đó không thể khẳng định là bọn họ mất tích ở đâu. đếnleech_txt_ngu khi người thứ tư xuất hiện, chắc chắnbot_an_cap rằng tất cả đều mất tích khi lên chùa Sơn thắpleech_txt_ngu .
Vẻ mặt khinh bỉ của Cảnh Nhược Hy suýt chút nữa là không giấu được, nàng không nhịn được mà : tôi thấy hôm Thanh Sơn vẫn rất đông hương khách.
An không cóleech_txt_ngu bất ổn, ngược lại tưởng nàng không hiểu nên giải : Chùa Thanh Sơn trừ phi tuyết phong sơn, nếu không ngày nào cũng nườm hương khách.
biết. Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ mặt đầy khó hiểu: Nhưng đã bốn mất , sinh tử chưa rõleech_txt_ngu, khả năng caoleech_txt_ngu là đã chết rồi. Tại sao không lập tức phong sơn, còn hương khách ra , chẳng phải là làm tăng có thêm nạn nhânleech_txt_ngu mới sao?
sơn? Diệp Trường An còn thấyleech_txt_ngu khó hơn: Cô có chùa Thanh Sơn là nơibot_an_cap nào không?
?
Chùa là ngôi chùa đứng đầu Đại Lương, do chính tay Hoàng đế khai quốc ban tên. Diệpvi_pham_ban_quyen Trường An nói: những không thể phong sơn tra ánbot_an_cap, mà ngay mấy vụ mất tích này không được công bố rộng rãi. vậy mới phái ta tới đâyvi_pham_ban_quyen, ngayleech_txt_ngu cả người nha môn cũng không được kinh động.
Cảnh Nhược Hy gật đầu. Đúng vậy, thời đại này Hoàng đế chí cao , chùa Thanh Sơn gắn liền với hoàngvi_pham_ban_quyen quyền, tự nhiên cũng là chí vô thượng. So với mạng sống củavi_pham_ban_quyen vài thường dân thì cái danh tiếng đó quan trọng hơn nhiều.
Vậy tôi có thể làm ? Nhược Hy không có ý định đánh giá này đúng hay sai, càng không muốn nói nhiều với Trường An: Diệpvi_pham_ban_quyen đại nhân cứ nói thẳng đi.
ta cùng tra án. Diệp Trường An nói.
? Cảnh Hy chỉ vào : Tôi đâu phải bộ khoái, cũng chẳng biết võ công, tra thế nào được?
Trà trộn vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà tra. Diệp Trường An nhiên nói ra một câu nghe có viển vông: Ta tin .
phải chứ. Nhược Hy thấy kỳ quặcbot_an_cap: Tại lại tin tôi?
Chỉ có nghi ngờvi_pham_ban_quyen một người mới cần lý do, tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì không cần. Diệp Trường An nói: Tabot_an_cap tin nhìn của mình, cũng tin . Tất , cũng phải chịu thiệt thòivi_pham_ban_quyen.
Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy có chút hoặc: Có lộc ?
Vàng thật , có tính là lợi lộc không? Diệp Trường An nhếch môi : Nếu cô giúp phá được vụ án này, ta sẽ thưởngbot_an_cap cho một trăm lượng bạc.
Cảnh Nhược Hy vạn lần không ngờ tới, lúc trước lòng nàng lặng như , chỉbot_an_cap muốn chóng thoát khỏi Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng khi nghe đến một lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc, trái tim nàng thực sự đã rung .
đến Đại Lương cũng đã một năm rồi, lúc đó toàn thân tích xuất hiện trong , được Hà Dương cứu về nhà.
Lúc đầu, tiền thuốc men chữa bệnh nhiên đều của Hà Dương, sau này dù nàng đi làmbot_an_cap, nhưng chân chạy trong quán ăn thì được bao nhiêu? Cuộc sống không chỉ kém xa trước đây mà còn vô chật vật.
Bản thân nàng thì sao cũng được, nhưng khỏe Hà Dương vốn không tốt, thấy cô ấy mỗi lần không cầnvi_pham_ban_quyen uống thuốc khám bệnhvi_pham_ban_quyen mà cứ sợ tiền nên phải cắn răng chịu đựng, trong lòng Cảnh Nhược không dễ chịu.
Trận lao lần này tuy vài ngày, nhưng lại cú sốc lớn đối với cả thânvi_pham_ban_quyen thể lẫn thần của Hà Dương. Muốn lành vết thương, chỉ có thể dựa vào vàng bạc trắng.
Cảnh Hy mắt suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một : Được, tôi đồng ý với ngài.
tốt. Trường An vô cùng : Cả về tình lẫnvi_pham_ban_quyen , biết Cảnh cô nương sẽ đồng ý mà.
Bán mạng vìleech_txt_ngu tiền không phải gì vẻ vang cho , Cảnh Nhược không muốn giảibot_an_cap thích nhiều: Tôi đồng ýleech_txt_ngu, nếu đại muốn tôi cùng phá án, tôi phải hiểu tình hình cụ của bốn người mất tích. Tuổi tác, thân phận, mất khi nào, ở đâu, và tình hình cụ thể chùa Thanh Sơn các ngàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang nghi ngờ.
Không quá . Diệpbot_an_cap Trường An ngẫm lại: Những thông tin này ta đã chỉnh lý xong xuôi, lát nữa sẽ tìm cô để giải tiết.
Được. Cảnh Nhược Hy suybot_an_cap nghĩ: Tối nay tôi sẽbot_an_cap ở lại , nếu đại nhân có dặn dò gì khác thì tôi xin phép đi trước, chờ tin của ngài.
Diệp Trường An gật đầu, Cảnh Nhược Hy quay người rời đivi_pham_ban_quyen.
đến bóng dáng Cảnh Nhược Hy biến hẳn, Diệp Kỳ mới lên tiếng: Thiếu gia, ngài thực sự nghi ngờ cô ấy ?
Trườngvi_pham_ban_quyen An hỏi ngược lại: Chẳng lẽ cô ta không đáng nghi à?
Đúng là đáng nghi. Diệp Kỳ ngẫm nghĩ: Nhưng em thấy dò xét thế này phiền phức quá. Hay là cứ bắt lại, dùng cực hình khảo , tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽvi_pham_ban_quyen khai hết thôi.
Diệpleech_txt_ngu An mỉm liếc nhìn tiểu tư của mình: Nếu cô ta thực là chúng ta đang tìm, thì liệu có thể dùng cực mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi ra được không? Chỉ có thể cô ta ra sơ trong lúc không để ý mà thôileech_txt_ngu. Còn nếu không , cô gái tâm tưbot_an_cap tỉ mỉ, suy nghĩ khác người, nói không chừng thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự có thể giúp chúng ta . Dù là không, đối chúng ta đều chẳng hại gì.
Vâng. Tiểu tư vội vàng nịnhvi_pham_ban_quyen nọt: Thiếu gia nói chí phải.
Rời khỏi Diệp Trường An, Cảnh Nhược Hy cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. vốn định đibot_an_cap dạo quanh chút cho khuây khỏa, nhưng giờbot_an_cap chẳng tâm nào, chỉ tiếc là trongleech_txt_ngu tay gần như không chút tài liệu nào vềvi_pham_ban_quyen vụ án này, tra chẳng biết bắt đầu từ đâu.
đi tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, Cảnh Nhược Hy quay chùa Thanh Sơn. Đại lễ cầu phúc hằng ngày đang diễn ra, cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chùa chẳng thu phí tổn, cần tâm không quấy phá, là vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôn quý ăn mày khổ sởvi_pham_ban_quyen đều có thể tham gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khi Cảnh Nhược Hy đến nơileech_txt_ngu, đại lễ cầu phúc đã bắt . Trong chính điện rộng lớn chật kín người, từng người quỳleech_txt_ngu sátbot_an_cap bên nhau trên những tấm nệm lót. Phía , cao tăng của chùa Thanh đang tụng kinh cầu phúc.
Trong còn có vài tăng lữ của chùa đi lại đám đông, có lẽ là giữ gìn trật tự.
Cảnh Nhược Hy không đi vào trong mà đứngbot_an_cap bên ngoài cửa. Vì chỗ ngồi có hạn nên còn rất nhiều người đến muộn đứng ngoài, nàng đứng lẫn đó nên cũng không nổi bật, ai chú ý đến.
Những người đến gia cầu phúc là thiện nambot_an_cap tín nữ vô cùng thành tâm, thế nên dù trên sườn núi đông đúc nhưng vẫn im phăng phắc, như đang diễn vở kịch câm.
Cảnh Nhược Hy im lặng đứngleech_txt_ngu trong đám đôngleech_txt_ngu, quan sát từng người khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy có gì thường. Nàng đứng chờbot_an_cap cho đến khi mặt trời , vị cao tăng đột mở mắt.
Đúng lúc này, tiếng chuông ngoài đại điện vang lên, mọi người đồng ngoảnh lại nhìn.
Tiếng chuôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng hồi ngân dài, vang vọng xa xăm. Vô số chim chóc bị tiếng chuông làm giật mình, từ trong rừng rậm ra, tắm mình trong hoàng hôn lao trời, tạo nên mộtleech_txt_ngu tráng lệ và diễm lệ.
tiếng chuông, vị sư trụ trì chậm rãi nói: “Đại lễ cầu phúc hôm naybot_an_cap đến đây là kết thúc, lòng thành của các vị thívi_pham_ban_quyen chủ, Bồ Tát sẽ chứng .”
Mọi lần đứng lễ với trụ trì, theo sự chỉ dẫn củabot_an_cap lữ điện, lần lui ra ngoài.
Tiếng vang một trăm lẻ tiếng. tiếng chuông cuối cùng hẳn, người trong điện cũng đã vãn gần . Hà Dương tinhvi_pham_ban_quyen mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn đã thấy Cảnh Hy đứng bên ngoài, liền vui vẻ đi tới.
“Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .” Hà Dương nắm lấy tay nàng: “Tôi còn lobot_an_cap cô chạy chơi lung tung, lát nữa chẳng biết tìm ở đâu nữaleech_txt_ngu.”
“Làm sao thế được.” Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen ngoàibot_an_cap miệng lời, nhưngbot_an_cap tầm mắt vẫn đảo quanh tứ phía.
“Nhìn thế?” Dương lạ lùng quơ tayvi_pham_ban_quyen trước mặt : “Có nghe tôi nóileech_txt_ngu gì đấy?”
“Nghe rồi, nghe rồi.” Cảnh Nhược Hy đẩy tay Hàbot_an_cap Dương ra: “Chẳng tôi chưa từng thấy nào náo nhiệt thế này nên hơi mò ?”
“ đúng, cô xem cô là một cô gái trẻ mà sao lại chẳng thích ra ngoài thế?” Hà Dương cũng lấy làm lạ: “Người ta khôngbot_an_cap cơ hội đi thì thôi, hễ bắt được một lần chẳng muốn về nhà. Cô thì hay rồi, suốt ngày chỉ muốn nhà không chịu nhích, chẳng biết cô nghĩ gì .”
Cảnh Nhược Hy biết Hà Dương có ý tốt nên cũng không cãi lại, cứ để mặc nàng lải nhải. Hà Dương vốn là người thích chuyện, mấy ngày nay ở trong tử tù không có ai bầu bạn, tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạileech_txt_ngu uất, chắcleech_txt_ngu là đã kìm lắm rồi.
Để thuận tiện cho nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hương khách ở xaleech_txt_ngu không kịp xuống núi trong ngày, chùa Thanh có dựng một nghỉ ở phía sau . Tất nhiên điều kiện rất sơ sài, không thể so với quánleech_txt_ngu trọ hay sương phòng thông thường. Mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căn ngăn thành từng nhỏ, mỗi vừa đủ cho một người ở, diện tích chỉ đặt chiếc giườngvi_pham_ban_quyen, tuy không rộng rãi nhưng cũngleech_txt_ngu đủ để cóleech_txt_ngu một chỗ chân.
Hà Dương và Cảnh Nhược Hy người một ngăn. Sau khibot_an_cap ăn tối xongvi_pham_ban_quyen, cả hai về nghỉ ngơi. Chẳng bao lâu sau, Nhược Hy đã nghe thấy tiếng ngáy vách bên cạnh .
Đêm Hà Dương quá phấn , trạng ngổn ngang nên ngủ chưa đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai giờ, lúc này chắc chắn là mệt lửvi_pham_ban_quyen rồi.
Nhưng Cảnh Nhược Hy không ngủ được, vật im lìm, chính là thời điểm tốt.
Vừa lúc nàng ngồi dậy khỏi giường thì nghe thấy tiếng gõ nhẹ.
“Cảnh nương.” Đó là giọng Diệp Kỳ, tiểu bên Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen An: “Thiếu gia ta mời qualeech_txt_ngu đó.”
“ đây.” Cảnhbot_an_cap Hy đáp một tiếng rồi mở cửa.
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ đứng ngoài cửa: “Cảnh cô nương, thiếu gia đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn bị xong xuôi những tài cô rồi, theo tôi.”
Diệp Kỳ có hơi nàng, lời khách khí nhưng trong giọng nói vẫn lộ ra vài phần khinh miệt.
Cảnh Nhược Hy tâm, nàng đóng cửa đi theo hắn. dĩ đây là mối quan hệ hợp bênleech_txt_ngu bỏ tiền bên bỏ sức, bên đều giữ bí mật riêng, nàng không mong chờ sự bình đẳng hay thân thiết, chỉ muốn nhận được tiền rồi đường ai nấybot_an_cap đi.
rõ ràng, ngay cả ở nơi Phật miệng nói chúng sinh bình đẳng thì cũng chẳng thể thực sự có chuyện ai cũng như ai.
Diệp dẫn Cảnh Nhược Hy đến sân lập. Bên trong có một ba gian phòng, cửa gianvi_pham_ban_quyen giữa mở, thấp thoáng thấy một tiểu tư khác đang châm trà rót nước cho Diệp Trường An.
Đây cũng là phòng trọ của chùa Thanh Sơn, nhưng rộng và sạch sẽ chẳng khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biệt việnbot_an_cap nghỉ dưỡng của đình quyền quý, khiến người ta không khỏi ngưỡng .
Diệp Trường An ở trong phòng vẫy tay Nhược Hy: “Lại đây.” Sau đó quay sang bảo Diệp Kỳ: “Các ngươi chừng ở ngoài sân, cho phép ai vào.”
Hai tư vâng lệnh lui ra giữa . Cảnh Hy bước vào phòng rồi khép cửa lại.
Trên bàn đặt không ít cuộn hồ sơ, Cảnh Nhược Hy vừa liếc qua đã nhíu mày đầy vẻ ghét bỏ.
“Sao thế?” Diệp An ngạc nhiên: “Cô còn chưa xem mà đã không lòng à?”
Nhược Hy không thể nói là mình không hài , là nàng đang bai truyền đạt thông tin thời đại này quá lạc hậu. Nàng day day thái dương: “, tôi không có ý không hài lòng, chỉleech_txt_ngu là hơivi_pham_ban_quyen bất ngờ, không ngờbot_an_cap Diệp đại nhân lại nhanh đến vậy.”
“Tất nhiên là phải nhanh.” Trường thản nhiên đáp: “Ai biết được nạn nhân tiếp sẽ xuất hiện khi nào, và theo của hung thủ là ai?”
Diệp Trường An đứng dậy từ sau , tiến lại gần Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy, trên cao nhìn xuống nàng: “Cô nói , liệu có khi nào là cô không”
Dù đang là đêm thanh vắngleech_txt_ngu, trai gái chiếc, giọng nói trầm thấp đầy từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính của Diệp Trường An chỉ khiến Cảnh Nhược Hy nổi da gà. Nàng xoa xoaleech_txt_ngu cánh tay, né người bước trước bàn, nghiêm túc : “ nào, chúng ta bắt đầu đi.”
“Thật là nhạt nhẽo.” Trường An nhún vai, kéo một chiếcleech_txt_ngu ghế khác ngồi xuống nàng: “Cảnh Nhược Hy, trong mắt cô thì ta khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút sức hút nào ?”
“Có chứ, không.” Cảnh Nhược Hy đáp lấy lệ, vừa mở sơ trước mặt vừa nói: “Diệp đại nhân tuổivi_pham_ban_quyen trẻ caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh tuấn tiêu sái, thụ lâm phong ây”
Cảnh Nhược Hy một tràng khen ngợi không chút cảm xúc, nhưng khi mở cuộn sơ ra, sắc mặt nàng chợt khựng lại, thốt một kinh ngạc.
“ vậy?” Diệp Trường An ghé sát lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Cô nhìn ra vấn đề gìleech_txt_ngu rồi ?”
“Không phải.” Vẻ mặt Cảnh Nhược Hy vô cùng phức tạp: ” Diệp đại nhân, ngài có thểvi_pham_ban_quyen đọcbot_an_cap cho tôi đượcbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Trong này viết gì thế rất chữ tôileech_txt_ngu không nhận .”
“” Diệp An cảm thấyvi_pham_ban_quyen thậtleech_txt_ngu thểleech_txt_ngu tin nổi: “Cô không biết chữleech_txt_ngu sao?”
“Cũng hoàn toàn .” Nhược Hy rối nói: “Chỉ là biết không , chữ này tôi biết chữ lại không biết còn loại này cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đúng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
Cảnh Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những con chữvi_pham_ban_quyen ngoằn ngoèo trên hồ sơ mà cảm thấy sụp đổvi_pham_ban_quyen, không ngờ có phiền lòng vì chuyện mù .
Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy vốn là “convi_pham_ban_quyen nhà ta” trong truyền thuyết, từ đã học toàn diện, nhảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớp liên tục đểvi_pham_ban_quyen vào trường đại học danh tiếng quốc tế, học thành tàileech_txt_ngu trở về danh tiếng lẫynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lừng. trọng tâm không phải nghiên cứu văn học, nhưng vì từng tham gia một vụ án liên quan cổ vật nên cô cũng có nghiên cứu nhất định về sự tiến hóa của văn tự các nước.
Nhưng nghiên cứu là một chuyện, qualeech_txt_ngu năm nghìn năm sử, văn tự bao nhiêu triều đã thay đổi biết baovi_pham_ban_quyen lần, huống chi đây còn một triều đại khôngvi_pham_ban_quyen tìm thấy trong sách sử. Cảnh Nhược Hy chỉ thể dựa vào một số bộ thủ để nhận diện một phần cách mơ hồ, nói bừa được, chứ làm tài liệu vụ án cần sự nghiêm túc, không được sai một chữ thì tuyệt đối không thể đoán mò.
Diệp Trườngbot_an_cap An cũng có chút bất ngờ. Tuy nói nhi nhà bình dân quả không biết chữ nhiều, không hiểu , hắn lại nhiên cân nhắc đến chuyện này, chỉ cảm thấy một nữ tử cách nói năng và kiến như Cảnh Hy cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể không biết chữ được.
Hai bốn mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nhau đến ngẩn ngơ, cuối cùng Cảnh Nhược Hy có thẹn quá hóa giận, dứt khoát buông xuôi, đập mạnh tậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ lên : “Tôi vốn dĩbot_an_cap là người phụ việc dưới bếp của tửu lầu, tại sao tôi phải biết chữ? Lúc Diệp đại nhân quen biết tôi, chẳng lẽ ngài không biết tôi là người làm tạp vụ sao?”
Nói có , Diệp Trường An thời không nói được gì.
“Được .” Diệp An cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng nhượng bộ: “Ta đọc chobot_an_cap côbot_an_cap .”
Cảnh Nhược Hy hít sâu mộtvi_pham_ban_quyen hơi, nénvi_pham_ban_quyen giận, tựa lưng ra : “ đi.”
Giọng của Trường An khábot_an_cap hay, nhịp độ đều và bình thản lên trong đêm tối, Cảnh Nhược Hy cũng tĩnh tâm lạivi_pham_ban_quyen, yên lắng .
“Người tích đầu xuất hiện vào một tháng trước, tức là ngày hai tháng Ba, tên là Mạnh Thường Vãn, nam, bốn mươi bảy , thươngbot_an_cap nhân, đưa thiếp thất đến kinh thành kinh doanh. Vì mãi không có con nên đến chùa Sơn cầu tự. Lúc đó ông ta cũng ở trong kiểu phòng nhỏ như phòng cô vừa ở, ta và thiếp người mộtvi_pham_ban_quyen , sáng hôm tỉnh dậy thì đã biến mất không dấu vết. Đến nay vẫn bặt vô âm tín, không rõ sống chết.”
“Người mất thứ hai là vào mùng bảy tháng Ba, Từ Tuấn , nam, hai mươi hai tuổi, là người nơi khác đến dự thibot_an_cap, cầu danh. đó anh ta lại chùa Thanh Sơn cùng với đồng hương, ngày hôm sau đồng hương phát hiện anh ta đã biến mất nên trình phủ.”
“ tích ba là vào ngày haivi_pham_ban_quyen mươi lăm tháng Ba, Hứa Linh San, nữ, mười lăm , con nhà chưa gả chồng, gia đình làm kinh doanh nhỏ, mới đính hôn nên đến chùa lễ tạ, ngàyvi_pham_ban_quyen hôm sau người nhà thấyleech_txt_ngu ấy không về mới hiện mất tích.”
“Người tích thứ tư là một kẻ lang thang, thời gianbot_an_cap mất tích cụ thể khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ, chỉ thể suy là vào giữa tháng. Thanh Sơn cứ cách một gian lại dựng lều phát cháo cho người nghèo, rất nhiều ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn xin sẽ , hắn biến sau . Tất nhiên hắn chỉ là một kẻ ăn xinbot_an_cap, không ai báo án, là chúng ta vô tình biết được điều tra.”
Trường An cảm thấy mình chưa bao giờ nói một hơi như vậy, hắn uốngleech_txt_ngu một ngụmbot_an_cap , nhìn Cảnh Nhược Hy: “Thế , cô có ý gì ?”
“Có thể khẳng địnhleech_txt_ngu bốn người này thực sự mất không?” Cảnh Nhược Hy gõ gõ lên mặt bàn: “ Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net non trùng , liệu có dã thú không, có nào họ trượt chân rơileech_txt_ngu xuống không? Thí sinh dự thi có khi nào vì sợ vấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , không dám nói ra nên lén lút về quêbot_an_cap? Còn cô nương sắp chồng kia, liệu có thương nào khácleech_txt_ngu rồi cùng người đó trốn không?”
“Còn về kẻ lang thang thì càng khó nói, không thân không , muốn đi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ai biết, dù có chết ở đâuleech_txt_ngu chưa chắc thấy ngay.”
“ thể nào.” Trường An phủ nhận ngay lập tức, nhưng khựng lạileech_txt_ngu một chút nói tiếp: “Ta đã kiểm chứng việc , chắc chắn là không. Cho dù có thì cũng thể trùng hợp như , kinh thành quản lý nghiêm ngặt, ít khi ra sự cố, làm sao bốn người gặp chuyện trong vòng tháng được? Hơn nữa chùa Sơn người qua kẻ lại, hương khói nghi ngút, không có dã thú xuất hiện, càng không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo một người mà không để bất kỳ dấu vết nào.”
“Nói như vậy thực là quá trùng hợp.” Cảnh Nhược Hy ừ một tiếng: “Giới tính, tác, thế của bốn người này không có điểm chung, nhưng gian mất tích lại rất gần nhau, hơn nữa lần cùngvi_pham_ban_quyen xuất hiệnbot_an_cap đều là chùa Thanh , có thể gộp cácleech_txt_ngu lại, xác định là cùng hungleech_txt_ngu thủvi_pham_ban_quyen.”
“Nhưng không biếtleech_txt_ngu tiêu chuẩn chọn mục tiêu củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hung là gì.”
“Tôi cũng .” Cảnh Nhược Hy thuận cầm lấy một cây định viết , nhưng lại đau khổ đặt : “Nhưng tôi cho rằng hung thủ đang ẩn náu ngay trong chùa Thanh Sơn. Hắn phải chọn mục tiêu, chế mục mà không bị hiện, rồivi_pham_ban_quyen xử thi thể, hắn nhất định phải rất thông thạo chùa Sơn.”
Vứt xác ở rừng hoang núi thẳm đúng là dễ, nhưngbot_an_cap Thanh Sơn khác, hương khói nghi ngút không là nói chơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người ởleech_txt_ngu đây khôngbot_an_cap hề ít hơn trongvi_pham_ban_quyen thành, nói ban ngày, ngay cả đêmvi_pham_ban_quyen có tăng nhân tuần núi, muốn lẽ tránh tất mọivi_pham_ban_quyen người không dễ dàng như vậy.
Cảnh Nhược Hy nóibot_an_cap: “Diệp đại nhân, ngài hãy cho tôi nghe vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chùa Thanh Sơn đi.”
dương Diệp An giật giật: “Cô phải đang nghi ngờ tăng nhân củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chùa Thanhleech_txt_ngu Sơn chứ?”
“Tại sao lại không thể?” Cảnh Nhược Hy bưng chén lên định uống nước, bưng được một nửabot_an_cap thìbot_an_cap phát hiện đó là chén của Diệp Trường nên lại đặt xuống, tiếp nói: “Nếu chùa Thanh Sơn là một khách sạn, một khách sạn này cóvi_pham_ban_quyen bốn khách mất tích, vậy ngài sẽ ?”
“ nhiên khách sạn này là một hắc .”
“Vậy đúng rồi.” Cảnh Nhược : “Cùng một lý lẽ , thành Thanh Sơn, Diệp đại nhân lại không dám nghi ngờ nữa?”
“Ta đã nói rồi, chùa Sơn là ngôi chùa đứng đầu Đại Lương, donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân Hoàng đế khai của Đại Lương bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tặng, chùa đềuleech_txt_ngu là các đạobot_an_cap cao tăng” Diệp Trường An đang nói chừngbot_an_cap thì không nói tiếp nữa: “Cô xua gì?”
“Những này đã nói với tôi rồi.” Cảnh Hy nói: “Vậy Hoàng đế khai quốc của Đại Lương có thể đảm bảo rằng, qua nhiêu tháng ngàn đời sau, trong chùa Sơn sẽ không có hung thủ xuất hiệnvi_pham_ban_quyen ?”
“Gỗn xược!” Diệp đột nhiên sầm mặt: “Cô nói cái gì vậy, lại dám bất kính với tiên đế.”
“Tôi không dám bất kính với tiênleech_txt_ngu đế, Diệp nhân, ngài có trọng lý và chính hay không?”
“Ý là sao?” Sắc mặt Diệp Trường An có chút khó .
“Tôi biết thân phận khác biệt, Diệp đại nhân chắc chắn suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều hơn tôi.” Cảnh Nhược nói: “Nhưng với tư cách là một người điều tra vụ án, khi chưa có bất kỳ bằng chứng nào, ngài đã loại trừ một nhóm người ra khỏi diện tìnhleech_txt_ngu nghileech_txt_ngu trước, đó là đạo lývi_pham_ban_quyen gì? Vậy vụ cònbot_an_cap cần thiết phải tra nữa không? Ngàivi_pham_ban_quyen aileech_txt_ngu là hung thủ thì người đó làleech_txt_ngu hung thủ, chẳng phải là xong rồi sao?”
Cảnh Nhược Hy nóibot_an_cap câu, sắc mặt Diệp Trường An lại khó coi thêm một phần, nói xong cảm thấy mặt tuấn tú diện kịt lại.
“Cảnh Nhược Hy, cô thật to ganvi_pham_ban_quyen.” Diệp Trường lùng nói: “Cô có biết dựa vào mấy này, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thể tống vào ngục không?”
“Tôi biết.” Cảnh Nhược tuy biết nhưng cũng chẳng mấy sợ : “Thật ngài tống tôi vào ngục cầnleech_txt_ngu gì quan tâm tôi đã nói những gì? Muốn tội người khác, lo gì không có lý do.”
Diệp Trường An cười lạnh một , lại : “Côleech_txt_ngu đang dùng phép khích tướng sao?”
“Tôivi_pham_ban_quyen có thân phận gì mà dùng phép tướng.” Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy thản nói: “Tôi chỉ là xứng với một trăm lượng bạc kia thôi.”
Hung là ai, có tìm ra được không, thì có liên quan gì đến chứ.
Thì ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây huynh nói nghi ngờ chùa Thanh Sơn, không phải là nghi ngờ ngôi chùa này, mà ngờ hung náu trong. Cảnh Nhược bật cười trêu chọc: Thật nhắc ba chữ chùa Thanh Sơn, vậy mà lại chẳng dám chạm tới.
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất thời, bầu khíbot_an_cap trong phòng trở gượng gạobot_an_cap. Cảnh Nhược Hy cảm thấy mình sai, còn Trường An lại có vẻ mất mặt, ai nói với ai lời nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cuối cùng, Cảnh Hy đứng dậy, thở dài mộtvi_pham_ban_quyen : tiền thật chẳng dễ dàng gì. Diệp đại nhân, tôi xin từ.
xongvi_pham_ban_quyen, Cảnh Nhược Hy liềnbot_an_cap ra ngoài, nhưng khi cửa, nàng đột nhiên thấy Diệp Trường An lên tiếng: Côbot_an_cap đứngvi_pham_ban_quyen lại đó.
Diệp đại nhân cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có sai bảo?
Trường An day day vầng trán đang đau âm ỉ, : muốnbot_an_cap biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư liệu gì về chùaleech_txt_ngu Thanh Sơn?
Cảnh Hy quay trở lại: có tư liệu gì?
Diệp Trường An tìm sơ trên bàn ra một cuộn rồi đẩy đến trước mặt Cảnh Hy, khựng lạivi_pham_ban_quyen một chút, rồi đành cam chịu mà mở ra.
Hồ về chùa Thanh Sơn rất dài, ngôi chùa đãleech_txt_ngu được xây hàng trăm năm, không phải chỉvi_pham_ban_quyen một hai câu là có thể nói hết được.
Trường An hắng giọng: Chùa Sơn
Đợi , đợi đã. Cảnh Nhược Hy vội : Chọn ý chính nói thôi. Nếu huynh địnhvi_pham_ban_quyen đọc hết chỗ , định đọc đến sáng ?
Mini
19/4/2026 lúc 7:30 chiềuNày có phải end đâu mà để full…???
Uyển Mộc
20/4/2026 lúc 1:18 chiềuTGIA VIẾT ĐẾN ĐẤY DROP RỒI
Bùi Minh khánh
3/5/2026 lúc 4:23 chiềunó đã giết người còn ăn trộm sâm, mà nữ chính cứ lý luận tẩy trắng cho nó