Chồng ơi, em không ly hôn.
Kiều nhận ra trọng sinh, chồng kiếp trước của cô Từ đang người bàn, chuẩn bị ký tên vào giấy chứng nhận ly hôn.
Côleech_txt_ngu giữ chặt lấy những ngón tay thon dài của người đàn ông, cây bút máy trong tayleech_txt_ngu anh để lại một vết mực đen ngỏm trên giấy.
Đôi tuấn mà lùng của người ông không giấu nổi vẻ mệtbot_an_cap mỏi, Vẫn chưa hài lòngbot_an_cap với việc sản sao?
Hay là, cô lại có cầu mới gì nữa?
Trịnh Kiều liênbot_an_cap tục đầu, hàng mi run rẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy uỷleech_txt_ngu khuấtvi_pham_ban_quyen, Không, là em hối hận rồi.
Kiếp trước, vì thân phận thiên kim giả bị bại lộ, vị hôn phu định sẵn đã sang đínhleech_txt_ngu hôn với thiên kim thật, cô mượn rượu giải sầu rồi vô leo lên giường của .
Trong bụng còn mang giọt của .
Sau khi kết hôn, khoenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoang hạnh , khoe khoang mình trở thành phu nhân Trung đoàn trưởng, mỗi ngày không áo đẹp thì không ravi_pham_ban_quyen ngoài, cơm canh không tinh tế thì ăn, trênbot_an_cap đầu phải cài trân , tay vàng.
mang thai, cô vẫn hàngleech_txt_ngu ngày đi giày gót thamleech_txt_ngu giavi_pham_ban_quyen các buổi khiêu vũ ở quân đội.
Người trong đại viện quân đều cô là hồ ly tinh, là hạng đàn bà phá gia chi tử.
Cũng chính vì cuộc sống xa hoa của cô, nhà họ đã bị người ta tố cáo là có lối sống phô trương lãng phí, có khuynhleech_txt_ngu hướng tưbot_an_cap chủleech_txt_ngu nghĩa.
Cấp trên đã cách chức của Từleech_txt_ngu và cha quân đội, còn đưa cả gia đình họ đi lưu đến Ninh Cổ Tháp, à không, là đến đất mỡ đóleech_txt_ngu để lao động cải tạo.
Đã quen sống sung , làm sao cô có theo người nhà họ Từ về nông thôn chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khổ?
Càngbot_an_cap không thể sinh hạ đứa con của Từ Nhiên.
Cho dù, Nhiên đã bị thương mất đi khả năng duy trì nòi giốngvi_pham_ban_quyen trong một lần làm nhiệm vụ, đứa trẻ hơn năm thángleech_txt_ngu trong bụng cô cóbot_an_cap lẽ là hậu duệ duyvi_pham_ban_quyen nhất của anh.
Cho dù, hai già Từ đã dâng ra toàn bộ gia sản còn sót lại, khổ sở van xin cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ lại đứa bé.
Ly hôn.
Phá thai.
Cô làm tất cả mà không hề chớp mắt.
Cũng đáng đời cô bị báo ứng, sau khi rời xa Từ , nhanh chóng bị người lừa sạch tiền tiết kiệm, cha ruột đem cô cho một lão già.
Chỉ trong vòng ba , bị hạ đến gãy chân, mù mắt
quá đau đớn, cô không kìm được mà ôm lấy trán, khi cơ nề đứng vững, Nhiên đã kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời đỡ lấy cánh cô. Hơi quen thuộc một lần ập , chưa kịp cảm hết sự anbot_an_cap tâm khi lại được thứbot_an_cap đã mất, đỉnh đầu đã vang lên một giọng nói phẫn : Trịnh Kiều , cô lại đang giở trò gìleech_txt_ngu đây?
Trịnh Kiều Kiều ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu Từ Nhiên, anh ngược sáng, đườngvi_pham_ban_quyen nét mặt điển traivi_pham_ban_quyen góc cạnh nửa sáng nửa tối. Vết nhỏ trên lông mày không hề làm hỏng vẻ ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lãng, lại thêm một nguy hiểm và hoang dã khó .
Đừng nói là kiếp trước cô nhìn trúngleech_txt_ngu anh, dù có lặp lại lầnvi_pham_ban_quyen nữa, cô vẫn sẽ bị anh mêbot_an_cap đến mức bủn rủn chân tay.
Kiếp trước cô bị ma quỷ ám quẻ nên từ bỏ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người tốt như Từ .
Trịnh Kiều Kiều!
Từ Nhiên cao giọng gọi cô.
Giây theo, Trịnh Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều kiễng chân, lấy cổ Từ , đôi môi đỏ mọng mại như cánh dán chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóe môi đang mím của anh.
Sự tĩnh và điềm đạm là niềm tự hào của một người quân nhân nhưleech_txt_ngu Từ Nhiên, trong chốc sụp hoàn .
Anh chặt tay côleech_txt_ngu, giãn giữa hai , mắt lạnh lẽo vô hồn: hại gia đình tôi trắng tay, chẳng lẽ phải ép chết tôi cô mới lòngbot_an_cap sao?
là do định của anh không đủ, anh chưa từng hối hận vì đã động lòng với cô.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao cô có ác độc như , ngay lúc cuối cùng quyết định buông tay, cô lại lần này đến lần khác đùa giỡn tình cảm của anh!
Trịnh Kiều vội vàng giải thích: Không, phải vậy. Em chỉ muốn nói với anh, em thật sự muốn tiếp tục sống anh
Đuôi mắt dài Từ Nhiên sắc lẹmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ châm chọcbot_an_cap: Trịnh Kiều , dựa vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu mà cô nghĩ rằng, sau khi cô đòi sống đòi chết, tôi gia đình tôi trở thành trò cười trong mắt người, tôi có thể lời cô?
Cô hèn , cô không muốn đứa trẻ này, tôi không miễn cưỡng nữa.
Nhưng cô không nên hôn tôi, quyến rũ , rồi định đổ làm sảy thai lên đầu ! Sao cô có thểbot_an_cap tàn nhẫn đến ?
Khí lạnh ra từ người anh khiến Trịnh Kiều Kiều cảm thấy bủn rủn cả chân.
lòng Trịnh than khổ.
Đều tại cô không ra gì!
Đêm trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày ly hôn ở kiếpvi_pham_ban_quyen trước, thiên kim thật đã đến kích động cô, cô sau này sẽ là vợ của kẻ nhà quê, conbot_an_cap sinh ra cũng là hạ đẳng, hạng làm ruộng thối tha.
Lúc đó vì thắng nên cô đã những lời tuyệt tình tương tự.
Không ngờ đều bị Từ Nhiên nghe thấy hết.
Cô nhanh chóng nhận lỗileech_txt_ngu: Chồng , em xin lỗibot_an_cap!
Từ Nhiên nhắm lại, đau lòng nói: Ba chữ xin lỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này cô đã vô số lần, tôi nghe vô số lần. Trong vô lần đó, liệu câu là thật lòng không?
Trịnh Kiều Kiều xấu hổ mặt.
vậy, mỗi lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gây rắc cho Từ Nhiên cô đều xin lỗi.
Nhưng lần nào cũng không sửa.
Dù anh không tin cô, cô cũng nhất định phải ở lại bên cạnh anh!
Chồng , em đau bụng, về nhà trước có được
Cô cắn chặt môi, một tay ôm chiếc bụng vừa mớileech_txt_ngu nhô , kia yếu ớt lấybot_an_cap ống tay áo của .
Anh là người xót con nhấtleech_txt_ngu, dùbot_an_cap hiện tại anh có hận cô thấu xương, cũng sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì đứa trẻ trong bụng màvi_pham_ban_quyen thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho lần cuối này chứ!
Bâyleech_txt_ngu về , chắc chắn sẽ kịp lúc mẹ Từ cơn cao huyết áp đột ngột mà ngất . Cô có thể thời đưa bà vào bệnh , vãn bi bệnh nặng bà, cũng để bù đắp đôi chút tổn thương mình đã gây ra nhà họ Từ.
Từ Nhiên nhìn vẻ nhỏvi_pham_ban_quyen của co , anh nghiến răng, mặt vẫn không lay .
Chồng , đau quá
Trịnh Kiều nước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầm đìa, Từvi_pham_ban_quyen Nhiên khẽ nhíuleech_txt_ngu lại, mắt loé lên tia không , anh cúi đầu đe dọa một câu: Trịnh Kiều, cô dám lừa tôi, tôi nhất định sẽ không tha cho !
Nói xong, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, rảo bước đi vềleech_txt_ngu phía trước.
tay anh vững chãi và ấm áp, Kiều Kiềubot_an_cap mãn nguyện ômvi_pham_ban_quyen cổ anh, áp mặt vào lồng ngực anh. Hơi quen thuộc thuộcbot_an_cap riêng Từ Nhiên nhắc nhở cô rằng, cô mơ.
Thật quá, ông đã cô một cơ .
Cô nhất địnhvi_pham_ban_quyen chiếm lại trái của Nhiên, trở thành người vợ có thể cùng anh đồng cam cộng khổ, bách niênbot_an_cap giai lão.
Chứ không phải là gánh nặng anh!
Văn phòng làm thủ tục ly hôn cách đại quân khu không .
Chẳng mấy chốc, cô được Từ Nhiên đưa về nhà.
Nhà họ Từ là một ngôi nhà nhỏ hai tầngleech_txt_ngu màu đỏ, khu vườn vốn được mẹ Từ sóc đẹp và nhã nhặn, vì bị người ta lục soát thôvi_pham_ban_quyen bạo nên hoa cỏ bị giẫm nát, đồ đạc cũng dọn trống không.
Ngayvi_pham_ban_quyen cả chuồng của con chó bécgiê Đức mà nhà Từbot_an_cap đã nuôi năm cũng bị mang đi mất.
Khắp nơi đều là tượng thê lương sau cơn biến động.
Trong nhà có tiếng người nói chuyện.
Bác gái, chị tôi nói rồi, nhà Từ cácleech_txt_ngu người muốn có cháu thì phải ký tên vào lá tố cáo nàyleech_txt_ngu, chứng Nhiên hoàn toàn phái hữu!
Nếu không, các người muốn thấy cháu trai thì chỉ có xuống suối vàngleech_txt_ngu mà nhìn thôi.
Không muốn ký tênbot_an_cap? Cũng đượcbot_an_cap, chị tôi cũng nói rồi, chỉ cần bác quỳ xuống cầu xin chịvi_pham_ban_quyen , chị ấy cũng sẽ cân nhắc lại chút huyết cho họ các
Người đang nói là một cô gái trẻ mặc váy kẻ caro nhỏ màu đỏ trắng, đi giày da đen, đầu thắt một nơ bướm màu đen.
Đó chính là vị thiên kim thật từ thôn vềleech_txt_ngu nhận tổ quy tông, hiện tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là em gái trên danh nghĩa của Trịnh Kiều Kiều Tuyết Dao!
Trịnh Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảmvi_pham_ban_quyen nhận rõ luồng khí lạnh đột ngột bốc lên từ người Từ Nhiên.
Từ Nhiên buông tay, để cô loạng một lúc mới đứng vững.
Thân hình cao lớn của anh trùm cô, đôi mắt đen nhìn côvi_pham_ban_quyen vớibot_an_cap vẻleech_txt_ngu thất vọng đến tê dại: Trịnh Kiều Kiều, đây chính là mục của cô ? Sỉ nhục tôi vẫnvi_pham_ban_quyen chưa đủ, còn tôi cũng phải quỳ xuống cầu xin cô?
Trịnh Kiều Kiều sững sờvi_pham_ban_quyen, cô cũng phẫnvi_pham_ban_quyen nộ và đầy uất ức.
Cô nắm chặt hai tay thành đấm, chịu thua mà lườm lại Từ .
Trịnh Tuyết muốn hại cô, cô là nhân mà.
Nhưng chẳng chốc, đôi vai cô lại sụp , mắt nhìn Từ Nhiên nênvi_pham_ban_quyen mềm mỏng.
Cô là nạn nhân, còn Nhiên bị cô lụy, phải còn đáng thương hơn sao?
Giây tiếp theo, cô chẳng màng đến thân nặng nề năm của , đạp xông vào nhà.
Trịnh Tuyết Dao, mày thật đê tiện!
Vừa nói, cô vừa giơ tay mạnh một cái vào Trịnh Tuyết .
Cái này, Kiều Kiều đã nhẫn từ rất lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Cô dồn hết sức bình sinh, tát một cú đầy vẻ hả giận mặt của Trịnh Dao vù .
Tuyết Dao ôm lấy mặt, nhìn chị mình với vẻ không thể tin nổi: Chịvi_pham_ban_quyen, chị em?
Đánhvi_pham_ban_quyen chính là cô đấy!
Đối mặt gương mà chỉ cần nhìn thấy thôi đã khiến mình nghiến răng nghiến lợi vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căm hận, Trịnh Kiều Kiều lại giơ tay tát thêm một cái nữa.
Trong lòng cảm thấy sảng hơn hẳn.
Cô xoa xoabot_an_cap lòng bàn tay nóng ran sau khi đánh người, liếc nhìn Tuyết Daoleech_txt_ngu đầy vẻ chê bai: Da mặt cô cũng thậtbot_an_cap , làm tôibot_an_cap đánh cả tay đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
Biểu cảm vốn luôn nhát và dịu dàng của Trịnh Tuyết không tài nào duy trì được nữa. Bịvi_pham_ban_quyen người khác tát vào mặt giữa chốn đôngvi_pham_ban_quyen người, nỗi đau thể xácvi_pham_ban_quyen chỉ là phụ, mà phần nhiều chính nhục nhã phẫn nộ!
Ả không hiểu nổi. Dù ả và Trịnh Kiều Kiều từ lâu đã sớmvi_pham_ban_quyen trở mặt với , nhưng trước đây luôn có cha trấn áp, Trịnh Kiều trước mặt ả chỉ giống như một ngu ngốc chỉ biết sủa . Một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chó biết cắn người, sao lại có thể sủa to đến thế?
Hôm nay, Trịnh Kiều Kiều lại thật sự dám cắn ả sao?
Chẳng Trịnh Kiều Kiều không sợ ả sẽ đi với sao?
Ả tức đến nghẹn lời: , chị
Trịnh Kiều Kiều mắng át đi: Vừa không phải cô vẫn rất giỏi nóibot_an_cap, giỏi đổi trắng đen sao? Những tôi chưa từng nói cô cũng thểleech_txt_ngu bịa ra được, saobot_an_cap lúc không nói được nữa rồi?
Trịnh Tuyết thở không ra , đôi mắt trợn trừng. Đâyvi_pham_ban_quyen là lần đầu tiên trong cuộc đối đầu với Trịnh Kiều Kiều, ả bị bắt nạt thê đến mức này.
Ả lao tới định đẩy vào bụng Kiều Kiều. nay muốn ngay trướcvi_pham_ban_quyen mặt người nhà họ Từ khiến Trịnh Kiều Kiều phải một xác haibot_an_cap mạng!
nhìn thấy vẻ độc ác trong mắt Trịnh Tuyết Dao. Chừng nào Trịnh Kiều Kiều còn chưa ly hôn với , cô vẫnvi_pham_ban_quyen là của .
Anh có nghĩa vụ phải bảo cô.
Tuy , khileech_txt_ngu còn chưa kịp ra tay, đã thấy Trịnh Kiều Kiều vớ lấy cây gậy bên tường, đâm một phát chuẩn vừa vững vào chân Trịnh Dao.
Á!
Trịnh Tuyết Dao ngã sóng xoàibot_an_cap mặt đất, cả người dại!
Sau khi xử lý xong Trịnh Tuyết Dao, Trịnh Kiều mới tâm nhìn về phía mẹ Từ. Người phụ nữ này từng là quân y trong chiến tranh, trông bà có vẻ dịu dàng nhưng nội tâm vô cùng kiên cường, cả đời này chỉ mới hạ cầu xin người khác vì dòng máu họ Từ đang trong bụng thôi.
, con xin lỗi. Trước đây là do con quá bản thân, nhất thời không suy nghĩ thông suốt nên mới giận dỗi đòi ly .
Con đã suy nghĩ rồi, này con sống tốt với Từ Nhiên, sinh con ra và nuôi dạy thật .
Mẹ, mẹ có tha thứ cho con không?
Mẹ Từ kinh ngạc đến mức đứng không vững. Có phải Trịnh Kiều Kiều vừa mẹ ?
Cô còn nói, muốn giữ lại đứa ?
chỉ Từ, mà cả Từ Nhiên đang đứng ở cửa, cùng với Từ Triều và Từ Minh Châu vội vàng chạy ngoài , tất cả đều nhìn Trịnh Kiều Kiều với vẻ mặt .
Kểvi_pham_ban_quyen từ khi nhà họ Từ gặp nạn, Kiều Kiều vì muốn rõ ranh giới với bọn họ mà hằng ngày bát đĩa, chỉ chút nữa là chỉleech_txt_ngu tận mặt mắng chửinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha mẹ họ. Làm có thể chỉ một lại thay đổi nhanh đến thế?
Chẳng lẽ là bị trúng rồi?
Xung quanh chìm vào một sự im lặng kỳ quái.
Mẹ Từ là người phản ứng đầu , bà nhìn chằm chằm vào Trịnhleech_txt_ngu Kiều Kiều: Con thật sự muốn giữ lại đứa bé sao?
Trịnh Kiều Kiều gật đầu thật mạnh, cô cúi ve bụng , gương mặt trànleech_txt_ngu đầy nụ cười hạnh phúc sau khi tìm lại báuvi_pham_ban_quyen vật: Thật mà mẹ. Hôm qua con nằm mơ, mơ trong bụng mình một cặp song sinh. Chúng trắng trẻo mập mạp, gọi con là mẹ, không nỡleech_txt_ngu bỏ chúng đâu.
trước, khi cô phá thai, bác sĩ đã với cô rằng cô mang thaileech_txt_ngu đôi, hai đều là con trai.
Mẹ đã tuổileech_txt_ngu cao, vì chuyện dõi tông đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó khăn Từ Nhiên mà bà sầu đến mức nhiều đêm không ngủ .
Ngày Trịnh Kiều Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thông báo có thai, bà vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông Từ vui mừng mức uống thuốc mấybot_an_cap lầnleech_txt_ngu liền.
Mẹ Từ lau nước mắtvi_pham_ban_quyen, an ủi nói: Tốt, con !
Bà quay sang ra lệnh cho Nhiên: Không thấy Kiều thân nặng nềbot_an_cap, đứng giờ rồi , còn không mau đỡ nó ngồi xuống?
Từ Nhiên vẫn chưa chắc lời Trịnh Kiều Kiều nói thậtvi_pham_ban_quyen hay giả, nhưng anh vẫn đỡ cô ngồi xuống .
còn tiện tay đệm thêm một chiếc gối ômbot_an_cap sau lưng cô.
Trịnh Kiều Kiều nở một nụ rạng rỡ với anh. kể anh làm vậy vì xót con vì cô, cô đều nhận được chăm sóc thực sự từ .
Cô gái nhà họ Từ là Từ Minh Châu năm nay mười tuổi. Là con gái rượu của lệnh, cô nàng cũng cao ngạo giống như Trịnh Kiều Kiều đây, thường lần cãi vã vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô. Minh Châu hoàn toàn không tin sẽ có ý tốt, cô nàng tức giận giậm chân với mẹ Từ: Mẹ, chị ta chỉ là nằm mơ thấy sinh đôi thôi, có phải thật đâu. Mẹ không đểbot_an_cap ta lừa nữa!
Là thật đấy.
Mẹleech_txt_ngu Từ nói với tâmbot_an_cap trạng vô cùng phức tạp: Một tháng trước, đã kiểm tra cho Kiều Kiều rồi, đúng là song thai. Chỉ mẹ chưa kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói thì trong đã xảy ra chuyện
Cha Từ là Từ Đức Nguyên cũng xúc đến hoe , ông liên tục lên: Tốt! Tốt lắm!
cách cả đời, chẳng phảibot_an_cap là vì giang sơn có kế , vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con đều được sống tốt hay sao?
Ngay cả ánh mắt Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhiên nhìn Trịnh Kiều Kiều trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên mỏng hơn.
Trịnh Tuyết Dao vốn định tới đổ thêm lửa, nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Từ ghét cay ghét đắng Trịnh Kiều , cắt đứtbot_an_cap đường luivi_pham_ban_quyen của cô. Ngờ đâu Trịnh bỗng nhiên trở về, chỉ vài nói đã trở thành đại thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của họ Từbot_an_cap?
hận đến mức chặt , móng tay gần như đâm thủng lòng bàn tay!
Ảleech_txt_ngu đột nhiên nở một nụ cười nhưleech_txt_ngu hiểu ra mọi chuyện: Chị! Nhà họ Từ đã bại rồi, chị thật sự không phải diễn kịch nữa đâu. Lần này em tới là đểleech_txt_ngu đón cùng về . Tuy chị không phải con đẻ của mẹ, nhưng dù sao chị cũng một thành viên trong gia đình.
Chị cũng không muốn để babot_an_cap là kẻ vô liêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sỉ, không biết tốt xấu, là loại sói mắt trắng nuôi mãi không chứ?
Trịnh Kiều Kiều ngước mắt lên. Nếu Trịnh Tuyết lên tiếng, cô suýt chút nữa đã quên ngườivi_pham_ban_quyen này!
Cô nhổ toẹt cái: Cô bớt chia rẽ đi!
Cô chỉ là đố vì từ nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đã được ba mẹ yêu chiều, hành giỏi cô, gả cho người đàn ông cũng tốt hẳn loại rưởi mà côvi_pham_ban_quyen tìm mọi cách tranh giành kia.
Nói cho biết, đây chính là nhà của tôi! Chồng tôi xử với tôi cực kỳ tốtbot_an_cap! Ba mẹ chồng đều đang chờ tôi sinh nhà bảy đứa cháu kháu khỉnh để cả gia đình quây quầnvi_pham_ban_quyen hưởng phúc.
Còn cô, cả đời này chỉ có thể như mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuột, trốn trong góc tối lén lút dòm cuộc sống tốtbot_an_cap đẹp tôi mà thôi. Cô có ghen tị đến chết cũng không theo kịp cuộc sốngleech_txt_ngu của tôi !
Tuyết Daovi_pham_ban_quyen mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nữa ngơ ngác.
Trịnh Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thậm chí khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màng tình mà đây cô coi trọng nhất sao?
Không thể !
đây để tranh giành sự sủng ái của mẹ với , Kiều Kiều cố chấp đến từng cầmleech_txt_ngu dao cơ mà.
Ảleech_txt_ngu kích động nói: Không phải, tôi không có! Trước đây chính chị nói, chị nói cả nhà họ Từ đều là mặt người thú
Đủbot_an_cap rồi!
Từ đột ngột lên tiếng, ánh anh sắc , hơi lạnh tỏa ra xung quanh. Anh nhìnbot_an_cap Trịnh Tuyết đầy lạnh lẽo và nói: Mời cô khỏi nhà tôi, đừng làm ảnhvi_pham_ban_quyen hưởng đến việc dưỡng thai vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi.
Từ Minh không thích Trịnh Kiều Kiều, nhưng cô càng ghét Trịnh Tuyết Dao hơn.
Đileech_txt_ngu đi! Không nghe thấyleech_txt_ngu sao? Nhà chúng tôi không đón cô!
Dưới sự lôileech_txt_ngu kéo của Từ Minh Châu, Trịnh Tuyết Dao bịvi_pham_ban_quyen đẩy ra ngoài.
Ngoài cổng viện còn nghe giọng run rẩy vì giận của Trịnh Tuyết Dao: Trịnh Kiều Kiều, chị dám không về nhà với tôi, tôi nhất định sẽ bảo với ba, để xem sau này ba có còn nhận loạivi_pham_ban_quyen tiện chiếm tổ đại bàngbot_an_cap như chị nữa không!
Trong nhà, mẹ Từvi_pham_ban_quyen và Từ Đức Nguyên lovi_pham_ban_quyen lắng nhìn Kiều.
Dù Trịnh Kiều Kiều không phải đẻ của nhà họ Trịnh, nhưng lại là người coi trọng nhà ngoại . thường trong nhà có đồ gì tốt côbot_an_cap cũng không quên gửi về cho nhà .
Một câu nói của ông thông gia linh nghiệm hơn cả thánh chỉ.
sẽ không vì ông thông gia tức giận mà hối hận đấy ?
Trịnh Kiều Kiều nhiên bước ra khỏi phòng, về phía cổng viện.
Từ Minh Châu nhìn theo bóng lưng rồi mỉanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếng: Mẹ, chưa? công mẹ còn ta thật hồi tâm chuyển ý, biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào là hổ dữ ăn thịt con, nói mà song nữa chứ! Cuốileech_txt_ngu cùng chẳng phải người ta mới gọi câu là đã chạy theo rồi sao?
Chút hy vọng nhen trong lòng Từ này cũng dội một gáo lạnh buốt.
Anh nheo mắt, lạnh lùng nhìn theo bóng dáng Trịnh Kiều Kiềuvi_pham_ban_quyen đang rời đi
Trịnh Tuyết Dao thấy bước chân trong sân, đắc ý vê vê bím tóc rủ trên vai.
Cô ta biết ngay mà, cáibot_an_cap con Trịnh Kiều Kiều , mình chỉ khích vài câu nó bịleech_txt_ngu như chong ! Còn cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai cái tát rồibot_an_cap nữa, nhất định phải đòi lại gấp bội!
Cách một cánh cổng, ta lớn tiếng:
Bây giờ biết sợ sao? Nếu chị điều mà quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi còn có thể cân nhắc nói giúp chị vài câu trước mặt bố, nếu không thì
Lời còn chưa , cổng vang lên tiếngvi_pham_ban_quyen , rồi mở toang ra. chậu nướcvi_pham_ban_quyen ào cái dội lên đầu Trịnh Tuyết Dao, khiến cô ta ướt sũng đầu đến chânleech_txt_ngu.
Trịnh Tuyết Dao theo bản năng há miệngvi_pham_ban_quyen thở dốc, cảm thấy có thứ gì đó vướng ở , đưa tay lên sờ hóa là một lông đen thùi lùi!
Gâu gâu!
Con Hổvi_pham_ban_quyen Tử bị xích gốc cây trợn mắt ầm với Trịnh Kiều Kiều. là chậu nước của ông mà!
Phì phì phì! Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều Kiều! Chị, cái tiện nhân này! Chịbot_an_cap cứ đợi đấy cho tôi! Trịnh Tuyết Dao liều nhổ lông chó trong miệng , hận không thể chết kẻ vừa khiến mặt làvi_pham_ban_quyen Trịnh Kiềubot_an_cap Kiều.
Trịnh Kiều Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tươi cười đứng tựa cửabot_an_cap, thưởng thức kiệt tác của chính mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Rốtvi_pham_ban_quyen cuộc ai mới là kẻ tiện nhân, là kẻ húnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếm tổ , cô là người rõ nhất.
Kiếp trước, cô đã gọi đàn kia bố suốt mười , nhưng chỉ vì lời một nữ y mà ông ta khẳng định cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làleech_txt_ngu đứa bị bế nhầm, thư mạo. Nhờ mẹ dốc sức bảo vệ, cô mới không ông ta đuổi khỏi .
Mãi đến khi mắt chứng kiến mẹleech_txt_ngu bị ông ta và Trịnh Tuyết Dao hại chết, cô mới biết, ra cô thật sự là con ruột của mẹ, còn Dao mới chính là con riêng củavi_pham_ban_quyen ông ta với người đàn bà bênleech_txt_ngu !
Vì vậy, hoàn toàn phải cô chỗ của kẻ khác, là mẹ con Trịnh Tuyết Dao có dã đuổi và đi chính ngôn thuận bước chân vào nhà họ Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Ánh mắt Trịnh Tuyết Dao thoáng hiện lên loạn trong giây lát, rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh sau đó lại ngẩngbot_an_cap đầu hét lên với Trịnh Kiều: Chính là chị hú chiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổ cò! Chị mới là đứa bế nhầm! Tôi làvi_pham_ban_quyen con gái ruột bố!
Kiều Kiều chán ghét ngoáybot_an_cap tai, khẽ nheo mắt nói với Trịnh Tuyết Dao: Cô hét như vậy chỉ lộ rõ chột dạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình thôi, biết không?
Trịnh Tuyết im bặtleech_txt_ngu. Nhưng vì cảm quá khích, lồng ngực cô ta phập phồng dữbot_an_cap dội, cánh mũi cũng phập phồng theo, tức đến đỏ cả mắt!
Nếu để cô ta khóc lóc một trận trước cửa nhà họ Từ thì thật là quẩy!
Trịnhbot_an_cap Kiều Kiều xua tay: Thôibot_an_cap được rồi, về mà mách lẻo đi, tôi không rảnh đứng đây tiếp cô đâu, vào nướng tiếp đây!
Vừa xoay người đi vào sân, cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Quay đầu lại nhìn, Trịnh Tuyết Dao đang hổ lao chỗ mình!
Hổleech_txt_ngu Tửvi_pham_ban_quyen!
Cô tay cởi xích chó ra.
Con Hổ đen thùi lùi cao nửa người thèbot_an_cap , nhe răng Trịnh Kiều : đàn bà kia! cướp chậu nước ông đây! Gâu gâu!
Trịnh Kiều giảbot_an_cap vờ trợn mắt dữ tợn nhìn nó một cái, Hổ Tử liền vèo một phát, lao thẳng ra cổng. Trịnh Tuyết không ngờ Trịnh Kiều dám thả chó cắn mình, hét một tiếng thất thanh rồi chạy mất dạng.
Ha ha! Trịnhvi_pham_ban_quyen Kiều Kiều cười đến nghiêng ngả.
Vừa quay đầu lại, cô gặp cả nhà Từ đang nhìn mìnhbot_an_cap bằng ánh mắt ngỡ ngàngleech_txt_ngu. Nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ, hỏng bét, mặt tối tăm của bị người ta nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy mất rồi! Nhiên sẽ thấy cô độc !
Mặc dù đâyleech_txt_ngu hình của trong họ Từ chẳng tốtleech_txt_ngu đẹp gì, nhưng đó là chuyện của khứ. Bây , cô phải tà chính! Phải thay ! Phải lại cuộc !
Cô vờ như không có chuyện gì xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, nói: Sắp đến trưa rồi, để em đi nấuvi_pham_ban_quyen , người muốn ăn gì nào?
Lời vừa dứt, cô liền thấy người nhà họ Từ nấy đều vẻ kinh ngạcvi_pham_ban_quyen đến rớt hàmbot_an_cap. Ồ, hình như diễn hơi quá . Kiếp , đừng làvi_pham_ban_quyen nấu cơm, cả cửa bếp mở hướng nào cô còn chẳng biết.
Minh Châu bĩu môi cười : thèm cô cơm? Tôi còn sợ cô hạ độc chứ! sao chết cả nhà chúng tôi, phải cô sẽ hoànleech_txt_ngu toàn được giảivi_pham_ban_quyen thoát sao?
Con nói bạ gì ! Không nói chị dâu con như vậy! Mẹ Từ nghiêm mặt, vỗ mạnh vào lưng Minh một , Mau xinbot_an_cap lỗi chị con !
Từ Châu giận dữ giậm chân: Con không xin lỗibot_an_cap! Cho dù này nó không về nhà Trịnh, ai mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết trong nó còn giấu giếm mưu xấu gì?
Không lỗi thì vào quỳ ở từ đường cho mẹ!
Quỳ quỳ! Con thà chết cũng không thèm xin lỗi nó! Minh nhìn Trịnhleech_txt_ngu Kiều bằng mắt như , hậnleech_txt_ngu không thể giết chết cô lập tức. Cô nàng hừ lạnh một tiếng rồi quaybot_an_cap người bỏ đi.
Mẹ Từ tức ôm ngực, bàn tay run rẩy chỉ vào bóng lưng Minh Châu: Con cái con này, tức chết tôi mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.
Trịnh Kiều Kiều lo cho sứcleech_txt_ngu khỏe của bà, vội vàng vuốt lưng cho bà xuôi giận: Mẹ, mẹ hít thở sâu vào, đừng tức giận. Châunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tính tình thẳng thắn , trước đây tụi con cũng thường xuyên cãi mà, không sao mẹ.
câu khiến lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Từ ngọt ngào như vừa được ăn mật! Đứa trẻ này đã biết chuyện , chí còn chu đáo hơn cả con gáivi_pham_ban_quyen ruột của bà!
Thời trẻ bà từng chịu khổ dưới tay mẹ chồng, nên nhất định sẽvi_pham_ban_quyen không để con dâu mình phải chịu . Bà nắm lấyvi_pham_ban_quyen tay Trịnh Kiều Kiều nói: Con nói không sao, ấy là con đại lượng. Con đã gọi mẹ một tiếng , mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyệt đối không để con phải chịu chút ức nào!
Trịnh Kiều cười sảng khoái: Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự không cần đâu mẹ!
Mẹ Từ lắc đầu, tạm thời gác của Minh Châu sangvi_pham_ban_quyen một bên, bà phải đi nấu cơm. Kiều Kiều giờ mang thânbot_an_cap trọngvi_pham_ban_quyen, không được để bị .
Mẹ, để em giúp mẹ một tay!
Trịnh Kiều Kiều vừa bước đi cổ đã đó giữ lại. Cô nhìn, là Nhiên.
Thôi đi, cô không vào làm loạn là đã giúp ích lắm rồi.
Anh lạnhleech_txt_ngu mặtleech_txt_ngu . Trịnh Kiềuleech_txt_ngu Kiều mắt không , cô rất muốn lập vào bếp, trổvi_pham_ban_quyen hết mười món võ nghệ bếp núc học được sau khi rời khỏi nhà họ Từ ở kiếp trước để làm họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt. Nhưng rồi nghĩ lại, trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây hễ trong nhà có món gì ngon, một mình cô có ăn sạch bách, nghĩ đến đó cô chỉ muốn chobot_an_cap mình mấy cái.
Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhiên hiểu lầm cô cũng chẳng oan chút nào!
Vâng. thất vọng cúi đầu.
Từ nhìn phần cổ trắng ngần thanh mảnh cô, vài sợi tóc mai lòa xòa bên má, cô lúc này như một đóa sen ngủ xinh đẹp và thẹn thùng. Anh ma xui quỷ khiến đưa taybot_an_cap ra, định chạm vào mặt cô.
Trịnh Kiều đột ngột ngẩng đầubot_an_cap, trố mắt nhìn anh. Đôi mắt trong trẻo như vậy là thứ đây chưa từng .
Nhận ra thất của mình, Từ Nhiên nhanh chóng hạ tay xuống. Tuy nhiênbot_an_cap Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều Kiều còn nhanh hơn, cô bắt taybot_an_cap anh, áp mặt vào bànbot_an_cap tay anh, ánh mắt lấp lánh anh: Chồng ơi, xấu lắm sao? Có em rồi không?
Từng lời như một viên đá rơi vào mặt nướcleech_txt_ngu đã không bình . tim Nhiênbot_an_cap run dữ dội. Kể từ anh xảy ra chuyện, cô không giờ gần gũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với anh nữa. Cô đột mình tiếp cận, lấyleech_txt_ngu lòng anh như vậy, rốt cuộc là mụcbot_an_cap ?
Anh ngờ ý đồ của cô, ra nên cô ra, bảo cô tránh xa mình chút để không bị rơi cái bẫynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từvi_pham_ban_quyen ngọt cô nên. Thế nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có một khoảnh khắcbot_an_cap, anh thậm chí đã nghĩ, nếu có thể kịch trước mặt anh cả đời như vậy, như cũng không tệ?
Trịnh Kiều Kiều không nhận được câu trả lời Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhiên. Nhưng yết hầu khẽ chuyển động và vành tai đỏ của anh đã tố cáo tư của chủ . Anh đã động lòng rồi!
Kiều Kiều đưabot_an_cap tay chạm vào bờ môi hơi hé mở của anh, nũngvi_pham_ban_quyen nịu nói: Cho dù anh có chê xấu thì cũng muộnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bụng em đang giọtleech_txt_ngu của anh, cảleech_txt_ngu đời nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em sẽ bám theo anh!
không quan tâm tới em, em bảo hai đứa sau này mỗi đứa ôm mộtvi_pham_ban_quyen chân , để xem anh còn chạy đi đâu được!
Ngay sau , cô Từ Nhiên đỏ lựng lên như một quả cà chua chín với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Ngay cả lời cũng nên lắp bắp.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi sẽ nhiệm với .
Dứt lời, anh bỏ chạy như .
Cả nhà, ngoại trừ Minh Châu đang phải quỳ trong từ đường, ngồi ăn cơmbot_an_cap cùng nhau.
Chỉvi_pham_ban_quyen có Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều được ăn trứng xào, những người còn lại, kể Từ Đức Nguyên, ăn dưa muốivi_pham_ban_quyen và đậu phụ khô.
Trịnh Kiều Kiều nhìn mà lòng nóng lửa đốt.
Như thế này đượcbot_an_cap?
đã muốn thay đổi thịt làm lại cuộc đời thì không thể tiếp tục ăn , hưởng đặc quyềnbot_an_cap, làm một cô con dâu chỉ biết hưởng thụ như thế này nữa!
Ba, , trứng xào này chúng ta cùng ăn đi.
Cô dùng thìa dứt khoát múc trứng xào vào bát của mỗi người, chia Từ Nhiên một thìa đặc biệt đầy đặn.
Con , đang mang thân mình nặng nề, một người ăn ba người bổ, con mau ăn nhiều một chút , chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta ăn mấy này là tốt lắm rồi!
Mẹ Từ lại định gắp trứng trả về cho Trịnh Kiều Kiều.
Trịnh Kiều đặt đũa xuống, kiên quyết nói: ta là người một nhà, phải đồng cam cộng khổ, mọi người không ăn thì con cũng không ăn nữa!
Cảbot_an_cap nhà nhìn nhau ngơ ngác.
cùng, Từ Nguyên nói với mẹ Từ: Bà thêm mấy quả trứng đi.
Gia cảnh nhà ta tuy không được như , nhưng trứng gàleech_txt_ngu thì vẫn còn ăn nổi.
Tỉnh Hắc cách Thương Đô ngàn dặm, nơi đó điều kiện khổ, khí hậu khắc nghiệt, cả ta đều phải đảm bảo có tốt mới có thể sống ở được.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên trầm mặc.
Mẹvi_pham_ban_quyen thở dài một tiếng, đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp nấu món.
Bữa này Trịnh Kiều ăn rất ngon .
Đã lâu lắm rồi cô mới được ăn một bữa cơm hổi và thơm phức đến thế.
Vợ Từ Đức vốn không mấy ngon miệng, nhưng thấy cô ăn ngon lành nên cũng ăn hai bát cơm.
Ănleech_txt_ngu xong, Đức đột nhiên nói với Trịnhvi_pham_ban_quyen Kiều Kiều: Theoleech_txt_ngu ba vào thư .
Trịnh Kiều Kiều kinh ngạc: Con ạ?
Thư phòng trong nhà nàyleech_txt_ngu vốn là cấm địa đối với tất cảbot_an_cap mọi người, ngoại trừ Từ Nguyên.
Ngay cả kiếp trước, khi cô ngang ngược không coi ai raleech_txt_ngu gì nhất, cũng không dám vào thư phòng gây sự.
Cô nghĩ mãi cũng không ra ba chồng gọi mình vào thư phòngvi_pham_ban_quyen để làm gì.
Ừ.
Từ Đức Nguyên chắp tay sau lưng, đi lênleech_txt_ngu lầu trước.
Trịnh Kiềubot_an_cap đã từng chết lần nên tính cũng cởi mở hơn nhiều. Cô nhìn Nhiênvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap cái, thấy anh gật với mình, cô mới lặng lẽ đi theo.
phòng.
Tường trắng viền xanh, nền xi măng, diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuy lớn nhưng cảm giác có chút trải.
Chẳng lẽleech_txt_ngu đâybot_an_cap là thẩm mỹ đặc thù của gia quân nhân sao?
Rất nhanh sau đó, cô nhận tại sao thư phòng lại trống rỗng như vậy.
Vết hằn trắng bệch trên tường cho thấy nơi đó từng đặt một sáchvi_pham_ban_quyen lớn.
Vếtleech_txt_ngu mòn thín trên mặt đất cũng cho thấy nơi này từng kê bàn làm việc.
Từ Đức nạy một viên gạch đỏ trên lên, bên dưới có một bao diêm bị ép bẹp.
Ông trịnh bao diêm cho Trịnh Kiều Kiều.
Trong nhà cũng chẳng còn , bấy nhiêu đây chắc cũng để con nuôi sống bản thân và hai đứa ở thành phố.
Kiều Kiều nghi hoặc mở hộp , bên trong là gói vải đỏ nhỏ. Vừa mở lớp vải ravi_pham_ban_quyen, cô bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong làm cho lóabot_an_cap mắt
trong đặt ba vàng nhỏ bằng hạt đậu nànhbot_an_cap!
Vàng đấy!
Dù ở thời đạileech_txt_ngu nào thì vàng cũng loại tệ cứng để con người có thể an lập mệnh!
Chẳng người ta thuyền nát còn có ba cân đinh, nhà họ sau khi bịleech_txt_ngu lục soát mà vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể lấy ra được những hạt đậu vàng nàyleech_txt_ngu, đây chắc chắn là sự bảo đảm cuối cùngbot_an_cap cả gia đình.
Bâyvi_pham_ban_quyen giờ vàngvi_pham_ban_quyen vẫn chưa phép lưu thông bán trên thị trường, nhưngvi_pham_ban_quyen ở chợ thì có thể.
Chỉ ba vàng này , bán được ba ngàn tệ là chuyện hoàn toàn bình thường.
Mấyleech_txt_ngu hạt vàng này thước nhỏ, bán cũng thuậnleech_txt_ngu tiện. phải cẩn , đừng để người ta phát hiện.
khi chúng ta ổn định ở tỉnh Hắc, sẽ nghĩ cách gửi về cho con.
Chúng ta vốnbot_an_cap không nên làm liên lụy đến con, cũng không nên cưỡng cầu con sinh hai đứa trẻ này, nhưng dù sao, đây có lẽ là giọt máu cuối cùng của Từ Nhiên rồi
Ở bên , Từ Đức Nguyên là một vị Tư lệnh quân uy nghiêmbot_an_cap.
Nhưng này trướcleech_txt_ngu Trịnh Kiều Kiều, ông chỉ là một cha hiền từ tâm cháu, một người ông nội tương lai của bọn trẻ.
Thật đúng là tấm lòng cha trong thiên !
Kiều Kiều cảm thấy chiếc hộp trong tay mình nóng hổi như hòn than. Dù cô nhà họ Từ ở tỉnh Hắc chưa đầy ba năm sẽ được phục chức điều chuyển về Thương Đô, nhưng trong ba , cả gia đình rời xa quê hương, ở nơi khắc nghiệtbot_an_cap như tỉnhbot_an_cap Hắc, họ chắc chắn tiền hơn nhiều.
Ngoài cửa thư .
Minh lútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi từ đường cùng em trai Từ Triều đang ápleech_txt_ngu vào lén.
Chẳng cô không ly hôn vớibot_an_cap anh cảvi_pham_ban_quyen, hóa ra vơ vét nốt chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cải cuối cùngvi_pham_ban_quyen của nhà mình! Sao cô ta có thể độc như vậy chứ!
Từ Minh Châuvi_pham_ban_quyen tức giận nắm chặt nắmleech_txt_ngu đấm.
mắt Từ Triều cũng lên tia giận dữ: Quan trọng là dù cô có lấy tiềnvi_pham_ban_quyen đi chăng nữa, cũng chưa chắc sẽ giữ đứa bé. tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen nghĩ cách vạch bộ mặt giảbot_an_cap dối của cô ta.
Từ Minh Châu liên tục gật đầu đồng: Vạch trần thế nào?
Từ Triều bày raleech_txt_ngu vẻleech_txt_ngu mặt “ nhìn emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, em thì có cách gì chứ”: Tấtvi_pham_ban_quyen nhiên là nói cho anh cả biết, anh cả vạch mặt cô ta!
Trên hành tầng hai.
Trịnh Kiều Kiều vừa ra khỏi thư phòng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Từ Nhiên lấy cánh tay. Anh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoảnh đầu lại kéo thẳng cô phòng ngủ, cô ngơ ngác đi .
Cửa phòng đóngbot_an_cap lại, căn phòng ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng vẻ hơi trống trải. vào phòng, Từ Nhiên đã cởileech_txt_ngu chiếc cúc áo sơ mi, xắn tay áo khuỷu tay.
Anh xoạch một tiếng kéo ghế trước bàn viết ra, trầm giọng nói với cô: Ngồi xuống.
Tim Trịnh Kiều đập hơi nhanh.
Sauleech_txt_ngu khi gả vào nhà họ Từ, cô có thể xưng hùng xưng bá trong nhà, ra thìleech_txt_ngu phô trương khoe khoang, ngoài việc nghĩ rằng thể chất mình tốt, thểvi_pham_ban_quyen mang thai ra, còn nhờ cô rất nhạy bén trong việc nhìn sắc của từng người trong họ Từ.
này, sắc mặt của Từ Nhiên rất tệ.
Giống nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang cô vậy.
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống, đưa taybot_an_cap chevi_pham_ban_quyen bụng, rón rén liếc nhìnbot_an_cap một cái, vặn chạm phải ánh mắt thâm trầm của anh đang nhìn mình.
Chồng ơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ban ngày ban mặt, anh gọi vào phòng làm gì thế? Bác sĩ bảo rồi, em mang thai đôi, dù có qua ba tháng thì cũng chưa ổn địnhbot_an_cap, không thể
Ba đưa đồ cho phải khôngleech_txt_ngu?
Cô chưa kịp nói , Nhiên đã đột ngột cắt lời.
Anh biết nhanh thếbot_an_cap sao?
Hóa ra vì này mà anh mới không vui?
Cô thích: Chồng ơibot_an_cap, đồ đó em
Ngăn kéo trên cùng của bàn viết, mở ra.
Từ Nhiên vẫn khôngbot_an_cap để nói hết câu đã cắt ngang.
Thật lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất sự, không thể để cô nói cho xong ?
lườm một cái, thôileech_txt_ngu ai bảo mình nợ chứ!
bàn liền, nhưng cái khóa thì chỉ cóvi_pham_ban_quyen một.
Mở ra, bên trong có một phong bì.
phong bì ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Từ lại vang lên.
vừa cầm phong bì lên, cảm nhận được độ dày và sức nặng nó, nhận ra ngay bên trong là thứ gì.
.
là phiếu lương thực.
xấp tiền hoặc phiếu lương thực dày cộp.
Mở một kẽ hở, qua khevi_pham_ban_quyen phong bìvi_pham_ban_quyen, thứ bên trong quả thực đã thực của cô.
Bên trong là một xấp tiền dày cộp, có vẻ phải đến hơn hai trăm tệ.
Cái này cái này để làm gì?
Cho cô đấy.
Từ Nhiên quỳ xuống trước mặt côleech_txt_ngu, thấp hơn cô đang ngồi ghế một cái đầu. Lòng tay ấm của đặt lên đầu gối côvi_pham_ban_quyen, ánh mắt thêm thâm trầm chặt vào bụng cô: Đồbot_an_cap ba cho cô, và cả số tiền nữa, hãy cấtleech_txt_ngu kỹ đi, đừng nói bất kỳ ai biết.
Ngôi này sắp bị người ta thu rồi.
Tuy cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn trở mặt với em gáibot_an_cap , nhà mẹ đẻ chắc chắn không quay về được nữa, tôi chỉ có thể để lại cho cô ít tiền, cô ở lại Thương Đô một mìnhvi_pham_ban_quyen phải tự chăm sóc bản thân cho .
Trịnh Kiều kinh ngạc há hốc mồm, trong lấp lánh những sáng nhỏ: Anh khôngvi_pham_ban_quyen em vì đã đồ của ba ?
Từ Nhiên tự giễu nhếch môi: Cô nói cô sẽ giữ đứa nhỏ nàyleech_txt_ngu, dù là thật hay giả, nhà chúngbot_an_cap tôi, ba hay tôi, cũng chỉ có thể tinbot_an_cap đó là thật.
Nghĩa là chưa tin tưởng cô mà!
Trịnh Kiều Kiều xấp tiền xuống bàn cái “bạch”, bĩu môi nói: Tiền nàyleech_txt_ngu cứ tự cầm lấy đi, em không cần!
Sắc mặt Nhiên có thể thấy là lại trầm lần nữa.
Anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, đôi lông mày khẽ nhíu lại: Chê ít saoleech_txt_ngu?
Cô quả nhiênvi_pham_ban_quyen vẫn giống như trước đây, thấy lợi nghĩa, không có lấy một câu nói thật!
Dù saovi_pham_ban_quyen tôi là lừa đảo, anh còn này cho tôi làmvi_pham_ban_quyen gì?
Trịnh Kiều cũngbot_an_cap mặt, cao giọng hơn lúc nãy vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tông.
Từ Nhiên nhìn gương mặt trắng trẻo mịn , không khỏi ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lúc cô nổi , vẻ đẹp không bị giảm đi phân nào, trái lại càng giống như mộtleech_txt_ngu đóa hồng, xinh đẹp nhưng gai, khiến người ta vừa vừa .
Yết anh không được mà trượt lên xuống: Tôi nói cô đảo, chỉ là
Chỉ là cái gì? Chẳng phải anh nghĩ trước đây tôi tham hư vinh, quen sống sung sướng nên không chịu được, đổi ý là lừa tiền đình anh sao?
Cái miệng của Trịnh Kiều nóibot_an_cap liến thoắng một hồi để trútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết oán hận trong lòng.
còn cáchvi_pham_ban_quyen nàobot_an_cap khác, cho dù kiếp trước đã nếm đắng cay, nhưng cái tính bỉnh khuất phục trong xương tủy của cô thì không cách nào sửavi_pham_ban_quyen được.
Từ Nhiên lặng một lát mớibot_an_cap nói: Tôi chỉvi_pham_ban_quyen muốn , cho dù lừa tôi, tôi
Đồ anh, tôi không lấy! Tiền của anh, tôi cũng chẳng thèm!
Cô lại ngang lời anh. Hai lần, đã ngắt lời cô hai , giờ thì hòa nhau.
hừ lạnhbot_an_cap tiếng, lại nói: Đứa bé trong tôi không chỉbot_an_cap là cốt nhục nhà họ Từ, còn là máu thịt chính tôi!
Cho dù cácvi_pham_ban_quyen người không có một xu dính túi, tôi cũng vẫn sinh nó raleech_txt_ngu. đừng cóleech_txt_ngu dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt hạn hẹp đó mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net coi thườngleech_txt_ngu người !
Trong mắtbot_an_cap Từ Nhiên thoáng qua một tia lỗi, nhưngvi_pham_ban_quyen rất nhanh anh lại nhớ ra, trước đây cô lừa để lấy đi đồ đạc, từng cái chiêu vừa ăn cướp vừa la làng .
Cô chính là một phụ nữ tâm cơleech_txt_ngu thâm trầm, thấy lợi quên nghĩa!
Anh nhắm mắt lại để lại bình , thôi vậy.
Dù sao gia đình anh cũng sắp phải đi tỉnh , vạn cô lòng giữ đứa bé, anh phải sắp ổn thỏa cuộc saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này cho cô và con.
Ngoài số tiền này, sẽvi_pham_ban_quyen nghĩ cách người chăm sóc . Tuy kiện không tốt nhưvi_pham_ban_quyen bây giờ, nhưng ít có thể bảo đảm cuộc sống bình thường cho cô và đứa trẻ.
Cô chỉ cần với tôi, đừng quay về nhà ngoại nữa.
phá bỏ đứa bé.
Trịnh Kiều Kiều càng giận hơn, có chút tổn nhìn anh: Từ Nhiên, cả nhà anh chưa từng nghĩ đưa em cùng đi tỉnh Hắc sao? Lúc nãy trong thư phòng, em đã nói với ba làbot_an_cap em cũng sẽ cùng xuống thôn!
Từ Nhiên bật , khí thế bỗngleech_txt_ngu chốc tăng vọt: ! Tôi không ý cho cô nông thôn!
Trịnh Kiều đãleech_txt_ngu quyết tâm, không hề yếu thế thẳng vào mắt anh: Chân mọc trên người em, em muốn đi thì đi! Anh không cho em đi, em sẽ lén lút đi theo các người, sau này cực khổ thế nào, em phải ở bên anh!
Cô có vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lývi_pham_ban_quyen thế nữavi_pham_ban_quyen được ?
Nhiên đau đầu.
Điều kiện ở tỉnh Hắc cùng gian , lại cách ngàn dặm, cô thai, xa xôi vạn nhất có chuyện gì thì rất nguy hiểm. Cho dùvi_pham_ban_quyen có nơi, điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net y tế ở đó chắc chắn cũng không bằng Thương .
Trịnh Kiều Kiều tráchleech_txt_ngu nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Nếu em muốn lý với anh, em sẽ số tiền ba đưa, đợi các người vừa đi, em sẽ lập phá thai ngay, rồi tìm người đàn ông khác để gả!
Mắt Từ chợt trừng. Thực tế anh đã từng nghĩ tới việc sau khi họ xuống nông thôn, Trịnh Kiều Kiều tức . Nhưng những lời này thốt ra từ miệng , sao lại chói tai thế!
Tay anh siếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt thành nắmvi_pham_ban_quyen đấm.
Trịnh Kiều Kiều bén nhận ra phản ứng của anh, anh đang giận. Giận là tốt, giận chứng tỏ anh còn quan tâm cô. Quan tâm cô, chứng tỏ là vẫn còn thích cô.
đứng , vươn tay ôm lấy eo anh, ngẩng tựa cằm vào lồng ngựcbot_an_cap , dịu dàng nói: Chồng ơi, em chỉ muốn bên anh thôi. Lúc trước em quậy phávi_pham_ban_quyen tưngbot_an_cap cũng vì phải xa anh, em thấy bất an.
Nắm đấm của Từ Nhiên nới lỏng ra. Anh còn vô thức vòng tay giữ lấy eo cô.
Kiều Kiều cảm nhận được động tác của anh, càng thêm chắc chắn, dùng giọng điệu mê hoặcvi_pham_ban_quyen nói: và yếuleech_txt_ngu ớt nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ đâu. Chẳng lẽ khôngleech_txt_ngu muốn tận mắt nhìn con chào đời, tự tay chăm sóc con từng chút một khi nó lớn sao?
Từ Nhiên lại, tưởng tượng khungbot_an_cap cảnh mà Trịnh Kiều Kiều vừa nói. Rất đẹp.
Thế nhưng anh chỉ vừa mới ảo tưởng chút đã đẩy ra, lạnh lùng nói: Không muốn. Trịnh Kiều Kiều, thà ly hôn với cô, cô phá bỏ đứa trẻ đi, tôi cũng không muốn cô mạo hiểm đi xuống nông thôn cùng chúng tôi.
Trịnh Kiều tứcleech_txt_ngu đến mứcbot_an_cap tử rung lên, Từ là quá cứng nhắc!
Được, được lắm, đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính anh nói đấy nhé!
Cô buôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời đe dọa, xoay người thu dọn đồ đạc mình.
Vừaleech_txt_ngu thu dọn, cô vừa để ý sắc mặt Từ Nhiên. Anh thếleech_txt_ngu bình thản nhìn , thèm tiến lại ngăn cản!
đến khi cô xong hành lý, Từvi_pham_ban_quyen Nhiên mới đến cô. Ngay cô tưởng anh sẽ chịu xuống , thì lạileech_txt_ngu thấy anh nhét vào trong gói hành lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô.
không thèm đầu lại mà đi.
Cánhleech_txt_ngu cửa bị đẩy ra một tiếng “rầm”, lúc xuống lầu, cô vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vặn bắt gặp chị em Từ Minh và Từ Triều đang quỳ trên sàn phòng ănbot_an_cap. Mẹ Từ cầm chổi lông gà, hướng về phía hai ngườileech_txt_ngu giáo :
Cho các con nhiều chuyện nàybot_an_cap! Các con cứ không muốn anh cả mìnhleech_txt_ngu sống tốt có đúng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Mẹleech_txt_ngu Từ thấy cô đeo hành lý, kinh ngạc hỏi: Kiều Kiều, định đi đâu vậy? Thằng Nhiên lại gì sai à? Con đợi , mẹ đi dạy dỗ nó!
Trịnh Kiều Kiều liên tục : Dạ không phải, khôngvi_pham_ban_quyen có đâu ạ! Con chỉ là đã quyết định sẽ cùng mọi người xuống , nên phải về nói với ba mẹ con một tiếng.
Cùng xuống nông thôn?
Mẹ Từ giật mình, đứa nàybot_an_cap sao lúc thì thế này lúc thì thế kia, cố bình tĩnhbot_an_cap khuyên nhủ: Xuống nông thôn không phảibot_an_cap là chuyện đùa đâu, con đang mang bầu, tỉnh Hắc lại vậy, là cứ ở lại Thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đô
Mẹ, ở Thương Đô con không nhà nữa rồi, ngoài anh Nhiên và mọi người ra, con chẳng tin ai cả. chỉ muốn conbot_an_cap dưới chăm sóc của mọi người thôi.
Mấy câu nói này Trịnh Kiều Kiều thốt ra khóc. Thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phận con gái giả của cô, nhà họ đều biếtvi_pham_ban_quyen. Ba cô khôngbot_an_cap thương cô, nếu không phải mẹ cô nuôi dưỡng cô đếnleech_txt_ngu mức có tình cảm, là cô đã bị ông quăng hành lý ra khỏi nhà từleech_txt_ngu lâu rồi.
Mẹ Từ đương nhiên muốn tự mình chăm sóc Kiều Kiều sinh nở, nhưng điều kiện thực tế căn bản không cho phép.
Sau hồi đắn đo, bà cuối cùng hạ quyết nói: Vậy để thằng Nhiên đivi_pham_ban_quyen về cùng con, nếu mẹ con ý, chúng ta sẽ bàn việc cùng nhau xuống nông .
Kiều Kiều thấy phía mẹ Từ có thể lượng được, tức hớn hở ôm lấy cánh tay : Mẹ, mẹ tốt!
Ánh mắt mẹ nhìn Trịnh Kiều cũng trở nên đặc thương. Bà thân tiễn cô ra cửa, đợi cô mới quay vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Từ Châu nộ đứng dậy: Mẹ! Chị ta là kẻ lừa đảobot_an_cap! loại sóivi_pham_ban_quyen trắng nuôi không tốn ! Cái gì mà cùng xuống nông thôn chứ, chị ta chỉ đang diễn kịchleech_txt_ngu thôi! Ba đã đưa hết đồ đạc quý giá cho chị ta, vậy mà chị ta còn kiếm cớ nhau với anh cả, chắn chị ta sẽ không quay lại đâu!
Từbot_an_cap Triều cũng trách mẹ: Mẹ, sao mẹ chị tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi dễ dàng như vậy? Chị taleech_txt_ngu chắc chắn cầm tiền nhà mình về ngoại hưởng rồi!
Mẹbot_an_cap Từ đưa tay cốc đầu đứa một cái: im cho mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! chẳng phải đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói là không được xấu dâuleech_txt_ngu các con sao? Còn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ai cho các con đứngvi_pham_ban_quyen dậy? Quỳ hẳn hoi cho !
Mẹ!
Quỳ !
Từ Triều và Từ Minh Châu miễn cưỡng quỳ xuống, giơ taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá đầu, ngoan ngoãn chịu phạt.
Kiều đeoleech_txt_ngu hànhbot_an_cap , quay về trước cửa khu chungleech_txt_ngu cư nơi gialeech_txt_ngu đình họ Trịnh sinh .
Cô lấy chìa khóa mở cửaleech_txt_ngu bị lực mạnh đẩy một cái. Nếu không phảileech_txt_ngu nhanh tay lẹ mắt bám vào tủ đặt ở hành lang, có lẽ cô đã phảileech_txt_ngu sinh con tại chỗ rồi!
Trịnh , chẳng phải cô nói không về sao? Tuyết Dao cô, cô còn ra tay đánh nó? cô không mangvi_pham_ban_quyen thứ giống hoang trong bụng mình chết quách ở ngoài ?
Những lời mắng độc địa lọt tai, Trịnh Kiều Kiều ngẩng đầu, trừng mắt nhìn kẻ thủ phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa mình.
Đó chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là người anh trai màvi_pham_ban_quyen cô đã gọi mười tám năm qua, Trịnh Quốc Lương!
Cô ôm bụng, sau khi cơn hoảng vàbot_an_cap cơn co thắt ban đầu dịu đi, ánh mắt cô lướtbot_an_cap con daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phay đặt trong tủ bát, không chút dự chộp lấy, vung Trịnh Lương
Trịnhvi_pham_ban_quyen Quốc Lương cảm thấy da đầu tê dại, tận tim.
Trịnh Kiều Kiều điên rồi!
Cô dám cầm chém anhleech_txt_ngu ta sao?!
Anh ta thực một tácvi_pham_ban_quyen mà người ngoài nhìn vào thấy rất ngớ ngẩn: đưa tay ra đỡ lưỡi .
Kiều Kiều!
Một ngườivi_pham_ban_quyen phụ nữ đột nhiên lao đến cạnh Trịnh Kiều Kiều, sức kéo chặt cánh tay cô. Lưỡi dao trong tay Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều Kiều lệch đi, để lại một vết cắt tay Quốc Lương, nhanh chóng thấm ướt chiếc sơ mi trắng.
Kiều Kiều cũng mình trước sắc đỏ tươi trướcvi_pham_ban_quyen mắt.
Kiều Kiều đừng động, mau đưa daoleech_txt_ngu cho thím. Cháu có uất ức gì, thím sẽ đòi công bằng cho cháu!
Bên tai là giọng nói trànbot_an_cap đầybot_an_cap lo lắngleech_txt_ngu của bà hàng xóm Vương Thẩm Nhi.
Một tiếng vang lên, bàn tay của Kiều nới lỏng, con dao phay rơi xuống đất.
Cô nhào vào Vương Thẩm Nhivi_pham_ban_quyen, đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước mắtbot_an_cap kêu lên: Thím ơi, muốn giết cháu! Anh ấy đẩy cháu, cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ quá!
Cánh tay Trịnh Quốc Lương bị , máu vẫn đangleech_txt_ngu nhỏ giọt, anh tứcbot_an_cap đến xanh trên trán liên hồi: Mày mình phát chém người, mà còn dám giả bộ thương à?
Khu tập thể này ở tiệnleech_txt_ngu, nhưng chẳng có chút riêng tư nào.
Nhà ai có chuyện gì, cả tầng lầu đều biết .
Cúbot_an_cap đẩy của Trịnh Quốc Lương với Trịnh Kiều Kiều, hàng xóm láng giềng nếu không mù thì ai cũng thấy rõ.
Vương Thẩm Nhi xem nhưleech_txt_ngu nhìn Kiều Kiều lên, đứa ngoài việc hơi ngạo, thích nổi và hiếu thắng thì chẳng có xấu nào khác.
Con gái nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta có chút tính khí thì sao?
lườm Trịnh Quốc Lương một cáivi_pham_ban_quyen cháy mặt: Cậu là bậc làm đấy! Em gái cậu đang bụng mang dạ chửa mà cậu dám đẩy con bé, lại là tôi, tôi cũngleech_txt_ngu cầm dao liều mạng với cậu!
Đám hàng xóm ra náoleech_txt_ngu nhiệt đều rướn cổ, vểnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai nghe ngóng động tĩnh.
Kể từ khi nhà họ đón cô từ dưới lên, nói là năm bế nhầm hai đứa trẻvi_pham_ban_quyen, thì những ngày qua, nhà này ngày náo nhiệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn hẳn!
Trịnhleech_txt_ngu Kiềubot_an_cap Kiều nấp sau lưng Vương , nhìnvi_pham_ban_quyen Trịnh Quốc giết cô nhưng vướng người xung quanh chẳng thể gì, chỉ biết ôm vết thương trợn mắt nhìn , không được mà nhếch môi.
trước cô sống thảm hại nhưvi_pham_ban_quyen vậy, thiếu phần Trịnh Quốc đổ thêm dầu vào lửa!
Để nịnh bợ cha ruột, anh ta không ngần ngại bỏ đói côbot_an_cap khi cô phánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thai về nhà, chí còn nước lạnh lên người cô.
Còn hại gãy một chân!
Bây giờ chỉ rạch một đường trên anh ta, coi như mới đòi chút tiền thôi.
Chị Vương, chuyện nhà tôi phiền chị phải lo lắng đâu!
Lúc này, cánh cửa nhà họ vốn đóng chặtleech_txt_ngu cuối cùng cũng mở ra, cha nuôi Trịnh Vĩ Dân sa sầm mặt mũi bước ra khỏi nhà.
mày nữa, sao mỗi lần vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lại làm cho nàybot_an_cap đảo lộn thế? Không thấy xấu àleech_txt_ngu! vào nhà cho !
Cha nuôi trừng mắt dữ dằn với Kiều Kiều.
Vương Thẩm Nhi định nói giúp Trịnh Kiều Kiều, nhưng cô vỗ vỗ tayleech_txt_ngu thím ývi_pham_ban_quyen bảo thím yên tâm, sau đó mới chống hông, dưới ánh mắt lạnh của cha nuôi mà bước vào nhà.
Trịnh Daoleech_txt_ngu nhìn thấy vết thương trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay Trịnh Quốc Lương, nước lã rơi: Chị ơi, chị hận em cũng được, anh trai chỉ lỡbot_an_cap lời , chị có thể cầm dao giếtbot_an_cap anh ấyleech_txt_ngu?
Mẹ là Quy Vãn liếc nhìn Trịnh Kiều Kiều một cái, khôngbot_an_cap nói gì, im lặng đileech_txt_ngu tìm gạc và thuốc để băng bó thương cho Trịnh Quốc Lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trịnh Vĩ Dân ngồi trên ghế sofa, âm nhìn chằm chằm vào bụngbot_an_cap Kiều Kiều, hừ một : Sao vẫn chưa phá cái nghiệt trong bụng đi? Chẳng mày định mang cái bụng lớn này gả vào nhà Trương Đoàn Trưởng?
Kiều Kiều mỉa mai nhìn cha nuôi: Trương Đoàn Trưởng? nội Trương ấy hả? Tôi không gả, ai thích gả thì gả.
Kiếp trước, cô chính coi trọngleech_txt_ngu tháivi_pham_ban_quyen độ của người nhà đối với mình, sợ hãi mình sẽ bị cha nuôi đuổi ra khỏi cửa, phải quayvi_pham_ban_quyen bên cạnh cái gọi cha mẹ ruột.
Nên cô mới khép nép trước mặt cha nuôi như vậy.
Giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây cô đã biết hết rồi, gì nhận thân, gảleech_txt_ngu chồng, đều là mưu kế nuôi cấu kết với người đàn bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên ngoài để chiếm đoạt gia này. Cô những không tiếp tục cam chịu để rơi vào bẫy họleech_txt_ngu giăngbot_an_cap sẵn.
Mà cô sẽ tự tay xé nát bẫy đó, nhét vào mồm những muốn hại cô, nhìn bọn nhai nát ra cùng với máu rồi nuốt xuống!
Trịnh Vĩleech_txt_ngu tức đến mức lông mày dựng ngược, đặt mạnh chén trà vừa nhấp một ngụm xuống bàn: Mày dám kén cá canh? Mày không gả Trương Đoàn Trưởng, chẳng muốn về với cha mẹ ruột ở , bọn họ tìm một lão độc thân già dưới đó mà gả ?
Trịnh Tuyết Dao như bị kinh động , cả người co rúm : Không, ba ơi, là đừng chị về quê thì hơn! Cha mẹ ruột của chị trọng nam nữ lắm, lúc con ở nhà, từ sángleech_txt_ngu đến tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm việc ngừng nghỉ, không tốt bị đánh, ăn thêmbot_an_cap một cơm cũng bị đánh
Trịnh Lương đã băng bóvi_pham_ban_quyen xong vếtbot_an_cap thương, vẻ mặt đau xót ômleech_txt_ngu lấy Trịnh , xoa tóc cô ta: , Dao không , những ngày khổ cực đó qua rồi, có anh và ba ở đây, ai còn dám nạt em!
Rồi anh ta lại phẫn nộleech_txt_ngu trừng Trịnh Kiều Kiều: Đều tại ! Chiếm vị trí Tuyếtvi_pham_ban_quyen Dao, để em ấy phải chịu bên ngoài bao nhiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm trời. Nếu mày còn chút lương tâm thì nên nghe lờileech_txt_ngu , bảo gả cho thì gả đó, còn dám kén , sự tưởng mình tiểu thư thành phốleech_txt_ngu sao?
Trịnh Tuyết Dao giả bộ đuối, giả bộleech_txt_ngu thương, cùng Trịnh Quốcvi_pham_ban_quyen Lươngleech_txt_ngu kẻ tung người hứng, diễn màn kịch em tình thâm, chuyện này ngày nào cũng diễn ra ở nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Trịnhleech_txt_ngu Kiều Kiều phát ngán .
Thực tếleech_txt_ngu là từ khi Trịnh Tuyết Dao sinh ra, cô ta đãvi_pham_ban_quyen được gã cha tồi kia dùng của nuôi dưỡng tếvi_pham_ban_quyen ở thành , cũng ăn ngon đẹp như cô, đã chịu khổ bao giờ đâu?
Cô mỉm cười, nói với Quốc : , đừng tưởng không biết, anh đánh cháu traileech_txt_ngu của Trương Đoàn Trưởng trọng thương, nên mới chờ đạibot_an_cap thư thành này gả đó để chuộc tội cho anh, chạy quan đấy chứ!
Nói đi cũng phải nói lại, anh còn chẳng bằng tiểu thành phố là tôi đây đâu. Anh ấy à, chỉ là một con gấu chó, một kẻ phếleech_txt_ngu vật chỉ biết lớn chứ không lớn não, làmbot_an_cap không dám chịu!
Mày!
Trịnh Quốc Lương lậpvi_pham_ban_quyen tức muốn nhảy dựng lên đánh Trịnh Kiều Kiều, Ngubot_an_cap Quy giữ chặtbot_an_cap lấy anh ta, lạnh lùng quát một tiếng: Con im miệng cho mẹleech_txt_ngu!
Trịnh Kiều quay sang nói với Trịnh Vĩ Dân: Ba, khi connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gả nhà họ Từ, ba cũng vào thế lực nhà họ Từ mà liền ba cấp!
Sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại dựaleech_txt_ngu vào việc cùng nhàvi_pham_ban_quyen họleech_txt_ngu tố cáo nhàleech_txt_ngu họ để tiếp tục tiến.
Hôm nay con về đây, chỉ muốn hỏi ba một câu.
Ba và con, thật sự không có chút hệ huyết thống nào sao? Ba và cô y tá đưa Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tuyết Dao nhận thân cũng không chút tình cảm nào sao? Tuyết Dao thật sự không là em gái cùng cha khác mẹ chứ?
Lờivi_pham_ban_quyen cô nói nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại thép!
Trịnh Vĩ Dân trợn tròn mắt kinh ngạc, bên ngoài giọng nói của Trịnh Kiều Kiều chỉ còn tiếng tim thịch như sấm dậy.
Cô gái trước với đôi mắt cương liệt, bức ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, thật sự Trịnh Kiều Kiềuleech_txt_ngu sao?
Saovi_pham_ban_quyen nó cóbot_an_cap thểvi_pham_ban_quyen biết được nhiều chuyện như ?
Bàn tay run rẩy chỉ vàoleech_txt_ngu cô: nói bậy bạ gì đó! Tao
Toàn bộ máu huyết hết lên đầuleech_txt_ngu, dưới sự xung kích kịch liệt, mắt ông ta tối sầm lại, người ngã vật xuống ghế sofa.
Ba!
! Babot_an_cap có sao không!
Mẹ, mẹ mau qua xem ba đi!
Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều, con tiện nhân này, ba có hệ gì, tao nhất định khôngvi_pham_ban_quyen tha cho mày!
Trịnh Quốc Lương và Trịnh Tuyết Dao, hai người này nhau gào thét.
Ngu Quy Vãn mí mắt Trịnh Vĩ Dân nhìn lướt qua, đột nhiên giơ tay, hướng về phía mặt Trịnh Vĩ Dân mà liên tiếp mấy cái tát chát chát!
Không Trịnh Quốc Lương và Trịnh Tuyết nhìn đến ngây người, mà ngay Trịnh Kiều Kiều sững sờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Kiếp trước, Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vĩ Dân rất giỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng lời hoa mỹ để lừa gạt mẹ, tâm trí mẹ cũng đều dồn vào việc, khôngleech_txt_ngu chỉ ít khi quan đến cô, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay cả Trịnh Quốc Lương cũng khi nhận được sự chú ý của mẹ.
lần này lại
Mẹ! Mẹ làm gì vậy?
Trịnh Quốc Lương vội vàng nhào tớibot_an_cap trước mặt Trịnh Vĩ Dân, ngăn cản hành của Ngu Quy Vãn.
Ngu Quy Vãn thản nóivi_pham_ban_quyen: Mẹ đang trị bệnh cho con, con tinleech_txt_ngu lời người làm mẹ như tôi thì cứ tìm bác sĩ đến bệnh viện !
Bản thân bà chính là bác sĩ, bà đã nói là trị bệnh thì Trịnh Quốc cũng không còn gì để nói.
Anh cũng chỉ hỏi một câu, không ngờ lại nổi giận.
về phía Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều , ra lệnh: Con vào đây với mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nói xong, bà đi vào phòng ngủ.
Trong lòng Kiều Kiều lờ mờ có đoán, nhưng không thể xác định ngay lập tức, chỉ đành đi theo.
Cửa phòng ngủ đóng lại.
Trịnh Kiều Kiều và Ngu Quy Vãn đối nhìn nhau, gần cùng lên tiếng.
, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng là con của mẹ!
Con gái, mẹ đúngbot_an_cap là ruột của con!
Cả hai người cùng lúc sững sờ, mắt Trịnh Kiều Kiều xúc động ánh lênbot_an_cap tia , Ngu Quy Vãn cũng rơm rớm nước .
Con cũng quayleech_txt_ngu lại phải không?
Mẹ!
Trịnh Kiều Kiều nhào lòng mẹ ruột, khóc một trận thỏa thích. Kiếp , khi đào hôn bỏ chạy, cô chưa từng quay trở lại, chỉ nghe người ta sau đi, nhà họleech_txt_ngu Trịnh tuy có lúc vẻ vang nhưng cuối cùng lại bị một hỏa hoạn thiêu rụi.
Ngu Quy Vãn cũng đã chết trong trận hỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoạn đó.
địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi mẹ chuyện trước, phòng ngủ đột nhiên bị đẩy , Trịnh Kiều và Ngu Quy Vãn cùng quay đầu, chỉ thấy Trịnh Quốc Lương đang đứng trong bóng tối nơi cửa, ánh mặc nhìn chằm chằm hai
ta đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ lúcvi_pham_ban_quyen nào?
nghe thấy rồi?
Trịnh Kiều Kiều cảnh giác ánh với Quy Vãn.
Ngu Quy Vãn nhìn Trịnh Quốc đang đứng ởleech_txt_ngu cửa, hỏi: “Làm gì đấy? Ai dạy anh cái thói vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng mà không gõbot_an_cap cửa hả? đâu?”
Đôi mắt Trịnh Quốc Lương lửa giận: “Mẹ! Trịnh Kiều đúng là đứa lừa đảo, là một tai họa! Mẹ nghìn vạn đừng tinleech_txt_ngu vào những lời ma quỷ của nó. Ba làm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể tìnhleech_txt_ngu với di được? Tuyết Dao cũng tuyệt đối không thể là chị em cùng cha khác mẹ vớileech_txt_ngu người này!”
ta càng nói càngvi_pham_ban_quyen tức, lại vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía Trịnh Kiều , giơ tay đánh người: “Con khốn! Đều tại mày! hại tức đến đi rồi!”
anh ta còn chưa kịp chạm vào Trịnh Kiều thì đã bị Ngu Quy đẩybot_an_cap ra.
“Anh kích động cái gìbot_an_cap?”
“Người biết chuyện thì nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lòng hiếu thảo, vì ba ốm nên mới lo lắng sốt ruột.”
“Người không biết lại anh giết người diệt khẩu ngay trước tôi !” Ngu Quy Vãn lạnh lùng nhìn Trịnh Lương nói.
Sắc mặt Lương lập tức trắng bệch vì hoảng loạn, đại não và miệng lưỡi không kịp ứng ngay tức, chỉ có thể đẫn đứng tại . Một látleech_txt_ngu sau anh ta mới nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải giải thích: “Không có, con chỉ là lo lắng thôi. Mẹ, làbot_an_cap ruộtleech_txt_ngu của , mẹ cóvi_pham_ban_quyen thể nghĩ con như vậy?”
Ngu Quy Vãn mệt mỏi xua tay: “Anh ra ngoài đi, trước tiên lo liệu tốt anh là rồi.”
Con trai ruột cái gì.
Bà khôngbot_an_cap dám nhận con ruột cấu kết với ngoài, hại chết mẹ ruột củaleech_txt_ngu !
Trịnh Lương hằn học lườm Trịnh Kiều Kiều cái mới đi ra ngoài.
Ngu Quy Vãn đi chốt cửa lại, rồi dưới gầm cạnh giường kéo ra chiếc gỗ lớn. Bà mở , lôi ra bọc , nhét vào tay Trịnh Kiều Kiều.
“Con gái, con cầm thứ này, nhà ông ngoại ở mộtbot_an_cap thờibot_an_cap gian.”
“Nghe mẹbot_an_cap, nghìn vạn lần đừng bỏ đứa bé. Nhà họ Từ chỉ khó khăn năm , hai năm sau, bé trong bụng con chính là chỗ dựa nửa đời còn lại của convi_pham_ban_quyen đấy!”
Trịnh Kiều Kiều nói với Ngu Quy Vãn: “Mẹ, con cùng Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống nông thôn.”
Ngu Quyvi_pham_ban_quyen kinh ngạc nhìn cô một , ngay sau đó như đã hạ tâm rất lớn: “ được! và phiếu lương thực trong này cũng đủ để con sinh con tửbot_an_cap tế ở dưới quê .”
Kiếp trước, chính vì bà quá do dự, không thể để con gái sớm hơn, nên mới bị người ta hại nằm liệt trên hôn mêbot_an_cap bất tỉnh.
Đến khi tỉnh lại hay tin con gái đã bị gia đình súc sinhleech_txt_ngu lòng lang dạ thú này ép đến phải nhảy sông.
Đến cả xương cốt cũng không tìm thấy.
Nghe thấy động tĩnh ngoài, người của viện chắc là đã khiêng Trịnh Dân xuống rồi.
Bà đẩybot_an_cap Trịnh Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều, cùng nhau đi .
“ đang hỗnleech_txt_ngu , về trước đi.”
Đầu óc Trịnhbot_an_cap Kiều vẫn mông lung.
Lần nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô trở về là nói cho mẹ ruột thật, để một nữa Trịnh Vĩ Dân che .
Không ngờ rằng, vậy mà cũngvi_pham_ban_quyen trọng sinh trở về!
Cô chưa kịp nói chuyện nhiều với , sao phải đi như ?
“Mẹ!”
“Con vẫn chưa tố cáo họ”
Ngu Quy Vãn “xì” , trách móc ngắt lời cô: “Tố cáo cái gì? Con tố cáoleech_txt_ngu hết bọn họ thì cơn dồn nén trong lòng mẹ trút vào ai? lên đầu con chắc?”
Kiều nhìn tia sáng rực cháy thể nắm chắc thắng trong mắt Ngu Vãn, cô vô cùng thấu hiểu tâm thái muốn tự tay báo thù sau trọng sinh của .
Dù sao là mẹ con ruột, cô rabot_an_cap tay hay mẹ ra tay đều như nhau cả.
Cô ra tay làvi_pham_ban_quyen kiểu dùng dao sắc chặt đaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rối, vì hai ngày nữa đã phải nông thôn nên cô không có thời gian chơi trò giằng co với nhà họ .
Còn để mẹ ra tay, nhà họ Trịnh sẽ thảm lắm đây. dao cùn cứa thịt, đó mới gọi làvi_pham_ban_quyen sống không bằng chết!
“Vậy con đi nhé?”
“Đi mauvi_pham_ban_quyen đi mau!”
Ngu Quy Vãn ghét xua đuổi Trịnh Kiều Kiều.
Trịnh Kiều Kiều khoác bọc đồ trên vai, vác cái bụng bầu, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi vừa ngoảnh đầu nhìn .
Đến khi xuống lầu, ngay lúc sắp rẽ vào góc đường để khuất hẳn tầm mắt khỏi dãy nhà tập thể, cô lại nhìn lên vị trí mẹ đang đứng.
thoáng thấy Ngu Quy Vãn đang cúi đầu, dường như là đang lau nước .
Một cơn gió thổi qua, cảm giácvi_pham_ban_quyen lạnh buốt, tay sờ lên mặt, chẳng biết lúc nào mặtbot_an_cap cũng đã ướt đẫm một mảng
Trịnh Kiều Kiều về nhà họ Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kinh ngạc phát hiện trong sân nhà Từ vậy mà không có lấy một bóng người!
Đi đâu hết ?
Cô sang hỏi hàng xóm, hàng xóm nói không .
Cô đành phải tự mình đi vào nhà.
Ngồi ghế ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòngvi_pham_ban_quyen khách, cùng cũng có cơ mở bọc đồ mà Ngu Quy đưa chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình.
Không ngoài dự đoán, bên trong chắc chắn là và phiếu lương thực, còn có thêm một ít áo.
Bọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ còn chưa kịp mở ra, nhiên lòng bàn truyền đến cơn nhói.
Lúc nàybot_an_cap cô mới phát hiện, không biết từ lúc , lòng bàn tay đã đâm bởi một cái gai.
Không chạm vào cái gai đó thì không thấy đau.
Cứ hễ chạm vào là sẽleech_txt_ngu nhói lên một cái.
Cô tìm nhíp, vừa mới rút cái cắm ra thìbot_an_cap đột nhiên trước mắt sáng rực, thể bị một luồng sứcbot_an_cap mạnh kỳ lạ ập đến, mọi thứ trước mắt đều không rõ. Một lát sau, khi đã thích nghi được với ánh sáng rạng rỡ trước mắt, cô phát hiện mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đến một nơi khácbot_an_cap!
quanh không còn là phòng họ Từ nữa.
Mà trong mộtvi_pham_ban_quyen tòa nhà bách hóa?
Đại sảnh tầng một rộng lớn, ngẩng đầu có thểvi_pham_ban_quyen nhìn thấy có tầng lầu.
, thang cuốn, đều đangbot_an_cap hành bình thường.
Tầng một là các thương hiệu mỹ phẩm lớn, bạc, điện kỹ số, máy ảnh, tiệm kính mắt, và cảleech_txt_ngu những cà phê mấy chục tệ ly.
Tầng hai đủ loại quần áo nam nữ hiệu, túi xách, trang sức, giày , không thứ gì.
Tầng ba thì tương đối bình dân hơn một chút, có quần nam phổ , giày dépbot_an_cap, áo vũ; rồi cả điều hòa, tivi, máy giặt, tủ , máy rửa bát, quạt điện, lò sưởi.
Tầng bốn là đồ dùng giường chiếu, quần áo trẻ sơ sinh, còn có cả khu trò chơi điện , hiệu sách.
Thậm chí ở tầng hầm còn các tiệm ăn : ma lạt , chè ngọt, cá nướng, lẩu, ăn Tứ Xuyên, đồ nướng thiết bản đủ loại nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệu ăn bày biện liệt, tỏa ra hương thơm hấp dẫn.
một siêu thị lớn! Loại siêu thịbot_an_cap lớn cầnbot_an_cap phải tốn tiền làm hội viên mới được vào mua đồ!
Trong trung thương mại rộng như vậy, chỉ có tiếng bước “lộp cộp” của chính cô.
Cũng chỉ có một mình .
Trịnh Kiều Kiều nhìn càng thấy mắt, đây chẳng phải là trung thương mại “Erabot_an_cap City” mà kiếp trước cô thường xuyên đếnvi_pham_ban_quyen cửa sau để nhặt , nhưng chưa giờ có cơ hội vào trong xem sao?
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô dâng lên một luồng nhiệt huyết.
Chẳng lẽ đây chính là “không ” thường xuyên hiện trong các tiểu thuyết sinh sao?
Đã như vậy, côvi_pham_ban_quyen cũng không khách nữa, ngay đến quầy trangleech_txt_ngu bạcleech_txt_ngu ở tầng , vơ một nắm trang vàng, chọn haibot_an_cap chiếc vòng tayvi_pham_ban_quyen vàng lớn nhấtbot_an_cap, ruột đeo vào tay!
Dây chuyền ruột!
Mặt dây chuyền vàng đặcvi_pham_ban_quyen ruột!
phượng vàng ruột nữa!
Cô đeo hết thảy lên người, soi vàovi_pham_ban_quyen gương, người trong gương đúng là một tiểu phú bà lấp lánh vàng, giàu nứtleech_txt_ngu !
Cô véo mạnh vào đùi cái, đau!
Thật sự!
Tất những thứ này đều là thật!
Kiếp trước khi hơn mươi tuổi, giá vàng tăng vọt lênvi_pham_ban_quyen nghìn tệ một gam.
Ngay cả sau trọng sinh, số vàngbot_an_cap này không chỉ đối với cô, đối cả gia cũng khối tài sản không hề nhỏ!
Nhưng khối tài sản mang ra ngoài thế nào ?
Trịnh cúi đầu, cô vào được đây nhờ gai trong lòng bàn tay, bây giờ cái gai đó đã thành một nốt ruồi đen. Cô dùng ý , chuẩn theo cả đầy vàng trở vềleech_txt_ngu không gian thực tại
Một cơn đau dữ dội ập đến, cảm giác như gân cốt cả cánh đang xé nát chút !
Mãi cho đến khi cô ngừng ývi_pham_ban_quyen niệmbot_an_cap muốnleech_txt_ngu raleech_txt_ngu ngoài, cảm đau đớn mới dần biến mất.
Cái không quái quỷ thế này?
Trong thuyết người ta, không gian có linh tuyền, có đất đen, thể bảo quản ăn tươi ngon. Cô cứ mình nhặt được bối, tòa nhà này cái gì cũng cóleech_txt_ngu sẵn, cô muốn gì chỉbot_an_cap cần trực tiếp mang ra được.
Ai ngờ trong tòa nhà này cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiềubot_an_cap đồ tốt như vậy, một cũng không mang ra !
Nói xem có tức người cơ chứ?
Cô vừa lầm bầm chửi vòng vàng, mũ phượng, mặt dây chuyền vàng , rồi thử đi ra lần nữa
Người thì ra được rồi, nhưng lạileech_txt_ngu mất giày!
Chẳng phải là cô đã một vàng sao? Một chiếc giày đổi lấy chiếc nhẫn vàng? lắm!
Kiều Kiều lộ vẻ mặt được bảo bối, hai mắt sáng , quét qua nhữngbot_an_cap bộ bàn ghế cũ nát còn sót trong phòng khách
Từ Nhiên về đến nhà, mở cửa bị cảnh tượng mắt cho giật mình.
Minh Châubot_an_cap đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữaleech_txt_ngu sân chống chửi bới, mẹ Từ đứng ở cửa phòng tầng một, đôi mắt cũng thẫn thờ, vẻ mặt đầy vẻ nổi.
Ngay Tử cũng ủ rũ nằmbot_an_cap rạp trên đất, rênbot_an_cap hừ hừ.
Một dự cảm lập tức ập đến, anh nhanh về phía mẹ, kịpvi_pham_ban_quyen hỏi gì Từ Minh Châu đã đỏ hoe mắt chạy đến mách tội:
“! Chị ta chạy ! Còn sạchbot_an_cap bách nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ cuối cùng nhàvi_pham_ban_quyen mình đi nữa!”
Từ Nhiên như một cơn gió lao vào nhà, tìm khắp căn phòng, từng ngóc .
“ Kiều Kiều!”
Trong căn nhà trống huếch chỉ còn lại bốn bức tường, đápbot_an_cap lại anh chỉ có vang của mình.
Cô sự đã bỏ chạy.
Anh đã cầm chắc tay giới thiệu đưa cô đi xuống nông thôn cùng, vậy mà lại anh thêm lầnleech_txt_ngu nữa!
Cái gì mà hoạn nạn nhau, cái gì mà sẽ sinh con, cả đời bên anh, tất là lời trá!
Trong mắt Từ Nhiên cuộn trào khí thế rét lạnh, dù Từ Minh Châu là em gáivi_pham_ban_quyen ruột cũng bị hàn khí toát ra từ người anh nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm mình.
“?”
khẽ gọi một tiếng đầy dè dặt.
Mẹ Từ nắm lấy cánh tay anh, kiênvi_pham_ban_quyen : “Con đừng nghe Minh Châu nói bậy! Mấy bàn cũ ghế hỏng đó đáng bao tiền? Chúng ta chia nhau đi tìm ngườivi_pham_ban_quyen đi, ngộ nhỡ con bé gặp gì”
“Chị ta thì có chuyện gì được chứ? Chẳng qua là thấyleech_txt_ngu nhà sắp phải xuống thôn nên muốn vơvi_pham_ban_quyen vét cuối cùng đấy thôi?” Từ Minh Châu hằn học nói.
“Gâu gâu!”
Hổ Tử đang nằm dướibot_an_cap gốcleech_txt_ngu cây bỗng nhiên sủa phía cửa.
“Kiều Kiều?”
Nghe thấy nói kinh ngạc của mẹ Từ, Từ Nhiên cũng quay đầu nhìn ra cửa. Chỉ thấy Trịnh Kiều Kiều đang khệ nệ vác bụng bầu năm tháng, trên cánh tay mảnh khảnh đeo bọc, tươi cười rạng rỡ từ ngoài đi vào.
“Chồng ơi, giúp em cầm đồ với, mệt chết em rồi!”
Nhìn thấyleech_txt_ngu nụ cười vẻ trên cô, oán hận trong lòng Từ Nhiên tan biến ngay tức khắc. Anh sải bướcbot_an_cap dài đi tới, đón cái bọc trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay cô, nhìn chằm chằm vào mặt cô hỏi: “Em đi đâu thế?”
“ nhà mẹ đẻ, nói với mẹ chuyện nông thôn mà!”
Trịnh Kiều thấy vẻ mặt của liền nhận ra ngay anh đang lo lắng mình, về nhà mẹ đẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi sẽ không quay lại .
Cô nắm lấy tay anh, phát hiện tay anh lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Xem ra anh thực sự rất quan đến .
“Chồng ơi, anhbot_an_cap yên tâm đi, em nói là sẽ sống anh cả đời sẽ không rời xa anh nữa .”
Một dòng nước ấm tràn tim, đôi lông mày đang nhíu chặt của Từ giãn ra.
Anh “ừ” một tiếng, đưa tay vén lọn tóc mai lòa xòa cho cô: “Anh lấy được giấy giới thiệu cho em rồi, ta có thể cùngbot_an_cap xuống nông .”
“Thật sao?”
Trịnh Kiều Kiều phấn khích suýtleech_txt_ngu chút nữa nhảy dựng lên, như nổi mà hỏi Từ: “Mẹ, ạ? Mọi người ý đưa đi cùng rồi ?”
Mẹ Từ gật đầu: “Mẹ cũng kỹ rồi, ngày tháng ở thôn tuy khổ cực nhưng cả nhà mình cùng cố gắng thì nhất định sẽ sống tốt. Để con lại một ở Thương Đô, nhà mình cũng yên tâm.”
“ ơn mẹvi_pham_ban_quyen! Mẹleech_txt_ngu tốt quá!”
Mọi nhà họ Từ ngơ nhìn Trịnh Kiều Kiều cười hớn hở. nông thôn đấy! Người hễ nghe thấy chữ đó là như sập, hận không cầu ông lạy bà để được ở lại thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phố.
Cô hay rồi, còn cười được?
Cô cóbot_an_cap thực sự biết “xuống nông thôn” nghĩa là gì không?
Từ Nguyên là hài đầu: “Tốt, tốt lắm! Trước là ba nhìn lầm Kiều Kiều rồi, thực ra chỉ có Kiều là người có giác ngộ cao , dũng cảm vàleech_txt_ngu lạc quan khi đối mặt với khó !”
Ông nhìn Từ Minh và Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triều với vẻ chê : “Hai đứabot_an_cap cũng phải học tập chị dâu mình , xuống thôn đã sao?”
“Chúngbot_an_cap ta nông thôn là để tiếp sự giáo dục từ nhân dân lao động, là vùng giữa đất baobot_an_cap la, làm nên nghiệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !”
“Nhìn mấy đứa xem, cứ nhắc đến xuống nông thôn làvi_pham_ban_quyen mặt mày ủ rũ, còn đâu chí khí đấu của thanh niên nữa?”
Từ Minh Châu và Từ Triều bị mắng đến mức cúi gằm .
Hai ngườileech_txt_ngu lén lút trao đổi ánh mắt, luônvi_pham_ban_quyen thấy Trịnh Kiều Kiều trước mắt này không giống thật, cứ như là đổi thành người khác vậy.
Mới hôm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, Trịnh Kiều còn tưởng họ phải xuống nông thôn, sợ liên mà còn đòi ly hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với anh , sao giờ đã biến thành tấm gương có giácbot_an_cap ngộ cao, dũng cảm lạcvi_pham_ban_quyen quan và chịu thương chịuleech_txt_ngu khó miệng ba ?
Kiều Kiều cũng bị Từ Đức Nguyên khen đến mặt.
lấy cớ bên ngoài nắng gắt, bảo mọi người vào nhà.
“Mẹ em còn chuẩn bị cho ít đồ dùng đểbot_an_cap mang theo thôn nữa.”
Cả đã đi vào khách, không còn bàn ghế nênbot_an_cap cô bảo Từ mở đồ ngay trên tay.
Người nhà họ Từ vây quanh một vòng, chỉ có Từ Minh Châu sĩ diện, không thèm lại gần góp vui. Trong lòng cô hừ tiếng, Trịnh Kiều Kiều chỉ là đứa con bị bế nhầm, lẽ nhà họ Trịnh thực sự cho cô thứ gì sao?
Nhưngleech_txt_ngu quay đầu lại, cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ba mẹ, cả Từ Triều cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt chấn kinh nhìn bên trong bọc đồ.
Cô cũng tò mò liếc mắt nhìn một cái.
Chỉ một liếc mắt thôi, mặt không chút đểvi_pham_ban_quyen tâm Minh Châu lập tức biến thành sửng !
“Đây đây là nguyên bạc sao?”
Từ Triều lập tức bịt miệng cô : “, chị nhỏ tiếng chút!”
Của cải để ra ngoàileech_txt_ngu, huống số tài sảnleech_txt_ngu này đối với mà nói chưa đã là !
Từ Minh Châu cũng nhận ra điều đó, vội vàng gật đầu, tự bịt miệng mình rồi nhìn thêm lần nữa vào những món đồ bạc trong bọc.
Ngoài sáunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thỏi bạc nguyên bảo to bằng cái sủi cảo ra, có khóa có chuông cho trẻ con, vòng tay bạc chạm rồng trổ phượng.
Mỗi mộtleech_txt_ngu đường chạm trổvi_pham_ban_quyen đều rất tinh xảo, quan làbot_an_cap sức không hề nhẹ.
Cô khôngbot_an_cap phải hạng chưa vàng bạc, chính vì thấy nên mới biết chỗ bạc này được bao nhiêu tiền, và vì thế màvi_pham_ban_quyen càng giậnbot_an_cap.
Cô vừa chua chát vừa nói: “Nhà họ Trịnh giấu giếm nhiều bạc thế này, sao họ lại nỡ tố cáoleech_txt_ngu nhà mình là phái tư bản được cơ chứ?”
Nhà bị khám xét, tuy không có bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứng trực tiếp chứng là do người nhà làm, nhưng họ Trịnh chính là bên hưởng lợi trực tiếp nhất sauvi_pham_ban_quyen khi họ bịbot_an_cap tịch thu gia sản.
Vị trí tư lệnh của Từ Nguyên đã bị người thầy mà Trịnh Vĩ ủng hộ ngồi vào .
Trịnh Kiều Kiều đầy vẻ phẫn nộ : “Cho nên, cũng không chịu nổi tính lang cẩu phế của em, mới lén đồ giá trị trong nhà cho em. Có khổ cùng chịu, xem sau này ấy dám làm việc xấu nữa không!”
Mọi người nhà họ Từ đều kinh nhìn cô.
đổi rồi, Trịnh Kiều Kiều sự thay đổi rồi.
Trịnh Kiều trước vốn dĩbot_an_cap rất bảo thủ, ai dám nói Trịnh Vĩ Dân một câu là cô có thể nhảy dựng liều mạng với người đó ngay!
Giờ đây côleech_txt_ngu không chỉ chủ động mang đồ đạc nhà mẹ đẻ ra còn mắng cả Trịnh Dân?
“Trịnh Kiều Kiều, không phải chị muốn dùng thứ này để vu oan giá họa, hại chúng tôi đấy chứ?”
Từ Minh Châu làm sao cũng không chịu tin Trịnh Kiều Kiều, hay nhà họ Trịnhbot_an_cap lại có lòng tốt đến mức gửinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho họ đồ bạc giá thế nàyleech_txt_ngu.
Trịnh Kiều Kiều há hốc mồm, ánh mắt bỗng nên rệuvi_pham_ban_quyen rã, thất vọng nói: “Quả nhiên, thành kiến trong người tavi_pham_ban_quyen là một ngọn núi lớn, bất kể có làm gì đi thì cũng sẽ không baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin tôi.”
Từ Nhiên nhìn Trịnh Kiều vốn đang xinh đẹp , trànvi_pham_ban_quyen đầy sống một đóa hoa ở giây trước, bỗng chốc trở nên mong vỡ vụn, tim anh chợt mềm đi
Minh , xin lỗi chị dâu .
Từvi_pham_ban_quyen Minh nhìn thấy dáng thần củavi_pham_ban_quyen Trịnh Kiều Kiều, cũng nhận ra lời mình nói hơi quá đáng.
Nếu Trịnh Kiều Kiều muốn hại bọn họ thì cô đã không quay về đây, cứ lẳng lặng phánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ đứa bé là xong.
Nhưng bình cô và Trịnh Kiều quen cãi vã, đột nhiên cô phải , cô vẫn chưa làm được ngay.
Cuối cùng, cô răng, tay nắm chặt gấu áo, lí nhí như tiếngleech_txt_ngu kêu: Chị dâu, xinvi_pham_ban_quyen .
Không đâu!
Trịnh Kiều thấy bậc thang bước xuống ngay. Cô đeo chiếc vòng bạc tròn chạm khắcleech_txt_ngu chữ Tuổi tuổibot_an_cap vào cổ tay Từ Minh : Là do đây chị sai việc. Chị còn phải cảm ba mẹ, cả em và em trai đã bằng chấp nhận chị một lần nữa.
Từ Minh Châu nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trợn tròn mắt: Cho em sao?
Ừbot_an_cap!
Trịnh Kiều Kiều gật đầu đầy chân thành: Coi là quà gặp chị bù đắp cho nhé! Không phải trước đây em luôn ngưỡng chị dâu người ta hay mua quà cho em chồng sao?
Từ Minh thời phản kịp, biểu cảm dại.
Nhưng trong lòng có dòng nước ấm chảy , đôi cũng muốnbot_an_cap rơi lệ.
Cô có chiếc vòng bạc rất thích, ngày nào cũng đeo, bị thu, cô cứ hay vào cổ tay trống không màleech_txt_ngu lòng buồn rười rượi.
Không ngờ Trịnh Kiều Kiều lại chú ý đến chuyện nhặt , còn tìm cái cớ quà gặp mặt, ngay cả tặng quà cũng cẩn thận săn sóc đến cảm xúcbot_an_cap của cô.
Trịnh Kiều Kiều còn ra một chiếc đồng hồ nữ tặng Từ.
Một con dao găm tặng Từ Nhiên.
Một cặp kính cận tặng Từ Triều.
Và một bút máy tặngbot_an_cap Từ Đức Nguyên.
Mọi người nhìn món trong tay mình, ai nấy đềubot_an_cap động mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói lời.
Dù là đồng hồ, dao , bút máy hay kính mắt, đều là món yêu thích mà họ từng sở hữu nhưng lại bị người ta mất.
Kiều Kiều thế mà mua những thứ gầnleech_txt_ngu như giống để bù đắp cho họ!
Cô quan đến sở thích của họ, còn chủ động lo họ.
Vẫn còn nữa này!
Trịnh Kiều lại mởvi_pham_ban_quyen một khác ra, bên trong năm cân đỏ, cân đường trắng và một cân sợi thuốc lá khô gói trong giấybot_an_cap da bò.
Tất đều được côleech_txt_ngu đổi từ không gian ra.
Đồ , nhưng ở thời đại này, đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là những thứ hàng hiếm, thậm chí có tiềnbot_an_cap cũng khó mà mua được.
sao trong tòa nhà không gian có gạo rau , cô thấy không cần thiết phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy ra ngay lúc này.
Đợi đến khi nông thôn, lúcbot_an_cap cần cá từ không gian ra ăn, cô sẽ là dùng ba , vừa tiện lợi vừavi_pham_ban_quyen không gây nghi ngờ.
Những thứ này đều là mẹ con cho sao?
Từ Đức Nguyên hít một hơi. Gia thếvi_pham_ban_quyen nhà họ Trịnh ông khái cũng hiểu rõ, đống đồ bạc lúc nãy có lẽ là tài sản tích cóp lớn nhất của nhà họ Trịnh rồi.
Số đường đỏ, đường trắng và thuốc này nếu là nhà họ Trịnh đưa, thì chắc chắn từ nguồn gốc đáng.
Trịnh Kiều Kiều vội vàng giải thích: Cái này là do con mang bàn ghế trong nhà ra chợ đen đổi đấy ạ.
Vừaleech_txt_ngu ngẩng đầu , cô đã thấybot_an_cap mọi người họ Từ đang mình với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Thông thường mà , bàn ghế đương không thể đổi được nhiều thứ thếleech_txt_ngu này, nhưng siêu thị trong khôngleech_txt_ngu gian củabot_an_cap cô thì có thể.
Vốn dĩ cô còn địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổi vàng , nhưng quá gây chú , bạc thì vẻleech_txt_ngu lý hơnbot_an_cap nhiều.
Nhà họ Trịnh vốn không nghèo, mẹ cô chuẩn khóa bạc, vòng bạc cho cô đứa con chưa chào đời là chuyện hết bình thường.
Nhưng chuyện vứt bàn ghế vào khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian thì côleech_txt_ngu không thểleech_txt_ngu nói , dù đối mặt vớileech_txt_ngu người nhà họ Từ cô cũng không dám nói.
phải là không tin tưởng , mà sợ làm họ hoảng sợ.
Convi_pham_ban_quyen còn một cặpleech_txt_ngu vòngleech_txt_ngu bạc mẹ con chobot_an_cap nữa.
giải thích thêm: đổi đồ cho cũng sợ bị lộ tài sản, nên bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con đưa thêm cho ông ấy mấyvi_pham_ban_quyen thứ khác. liền đưa bàn ghế cho ôngvi_pham_ban_quyen , chúng ta nói bên ngoài đó là đồ gỗ hồng mộc, như vậy sẽ không aibot_an_cap nghi ngờ đâu.
Nhà họ Từ nghe thấy cũng có lý. Nhà bọn bị thành cánh hữuleech_txt_ngu, vốn đã gây chú ý, Từbot_an_cap Nguyên cũng được gợi ý, liền căn dặn mọi người: Kiều Kiều nói đúng, là này thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng phải cẩn thận khiêm , không được để người ta nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữaleech_txt_ngu.
Từ , Từ Triều, Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ Từ đều gậtvi_pham_ban_quyen đầu tán thành.
Mẹ thì rất vui vẻ, ôm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọc giấy đựng đường đỏ. Mùi thơm ngọt lịm đường khiến cuộc sau này của họ như nên ngọt ngào và tràn đầy hy vọng hơn.
Tốt quá, đường đỏ để dành cho Kiều Kiều ăn. Chỗ thuốc lá và đường trắng nàyvi_pham_ban_quyen còn có thể đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vịt cá, giò sườn non. Người sinh xong, trongvi_pham_ban_quyen tháng mỗi ngày phải ăn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con gà thì cơ thể mới phục hồi tốt được!
Chỉvi_pham_ban_quyen trong có ngon, mẹ Từ đều nghĩ đến việc dành cho Trịnh Kiều.
Từ bỗng tới một chuyện khác: Em về nhà mang nhiều thế này, ba và trai em, cả Trịnh Tuyết Dao nữa, bọn họ có thể đồng ý sao?
Trịnh ngực, kiêu ngạo nói: Họ dám đồng ý chắc! Anh trai bị em chém một dao, ba cũng bị em nói cho vài câu tức rồi. Mẹ thương em nhất, tranh thủ lúc họ không có nhà đã đưa hết gia !
Mọi nhà họ Từ kinh ngạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết nói gì cho phải.
Tim Từ Nhiên thắt lại cái, anhleech_txt_ngu nhìn Kiều Kiều từ trên xuống mấy lượt, sau khi xác cô không bị thương mới hỏivi_pham_ban_quyen: Họ em đúng không?
Họleech_txt_ngu bắt em phải bỏleech_txt_ngu đứa bé. Anh trai em đánh bị trai của Tư lệnh Trương, còn muốn em gả cho lão góa phụ Tư Trương đền tội!
Trịnh Kiều đươngvi_pham_ban_quyen nhiên phải nói mình đáng thương một chútvi_pham_ban_quyen. Cô sụt sịt mũi, đáng thương kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay áo Từ : Chồng ơi, vẫn là anh và ba đối xử với em thật lòng. Chúngbot_an_cap ta đi hôm nay được không? tránh lúc ba và anh trai tỉnh hồn lại sẽ tìm đến rối cho chúng ta.
Ánh Từ Nhiên cuộn trào như dữ: Được, nhưng anh phải ra một chuyến đã.
Làm gì thế ?
Đi mua vé .
Trịnh Kiềubot_an_cap thở phào nhõm. Chỉ cần Từ Nhiên không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trút giận thay mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh đầu trực diệnbot_an_cap với nhàbot_an_cap họ Trịnhleech_txt_ngu là được.
Nhàvi_pham_ban_quyen Trịnh giờ chắc chắnvi_pham_ban_quyen ôm hận muốn tìm cô tính sổ.
Từ Nhiên tuy giỏi đấm, nhưng quân tử trảleech_txt_ngu thù mười năm chưa muộn, đợi hai năm sau họ xuống nông thôn được oan quay , thu người nhà họ Trịnh cũng không muộnbot_an_cap!
Đợi Từ Nhiên ra khỏi cửabot_an_cap, Từ Đức bắt Trịnh Kiều Kiều mang bọc đựng khóa bạc, vòng bạc trả cho Ngu Quy Vãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mẹ con không dễ gì, chúng những thứ này vẫn sống được, nhưng một khi chúngbot_an_cap, con e là những ngày sau sẽ khó sống.
Trịnhbot_an_cap Kiều sớm đã đưa cho Ngu Quy Vãn phần vòng bạc, bạcvi_pham_ban_quyen tương sợ ở nhà vất .
Lúc đó, Ngu Quy Vãn cũng quyết không nhận.
Lời từleech_txt_ngu chối y hệt như những gì Từ Đức vừa nóivi_pham_ban_quyen.
, mẹ con bảo rồi, những thứ nàyleech_txt_ngu là bà đã chuẩn bị lâu cho đứa nhỏ trong con, bây giờ coi như đưa trước cho và anh Từ Nhiên.
Con nghĩ đây là của mẹ, chúng ta cứ nhận lấy đi ạ!
Lời côleech_txt_ngu nóivi_pham_ban_quyen rất kiên quyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đức Nguyên chỉ đành gật đầu, trong mắt có mộtleech_txt_ngu chút an ủi.
Hoạn nạn mớivi_pham_ban_quyen thấy chân !
Vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ vì sắp bị điều đi nên ông có chút thoái chí, lúc này với cuộc sống bùng cháyvi_pham_ban_quyen hy vọng mới!
Còn rừng xanh lo gì không có củivi_pham_ban_quyen đốt.
Sẽ có một ngày, ông nhất định sẽ đưa cả gia đình quay trở lại Thương Đô!
Lúc này, trong bệnh tầng hai của bệnh viện quân khu.
Trịnh Vĩ Dân đang nằm trênbot_an_cap giườngvi_pham_ban_quyen bệnh, hai mắt nhắm nghiền, tiếng máy móc bên cạnh kêu tít đều đặn nhịp.
tá huyết ápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông xong liền đi ra ngoài.
Một bóng dáng nhanh nhẹn không tiếng động trèo vào từ cửa sổ. Thân hình cao lớn tiếp đất nhẹ nhàng và vững chãi, tiến đến bên giường, một tay bịt miệng Trịnh Vĩ , một taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giơ cao nắm đấmbot_an_cap
Một đấm!
Hai đấm!
đấm!
Vĩ Dân đau đớn mở choàng mắt, nhìn trừng trừng đầy căm phẫn vào đang hành mình, mắt tràn đầy sự bàng hoàngvi_pham_ban_quyen sợ hãi.
ta muốn gọi người, miệng bị bịt chặt, không phát chút âm nào. Cả mạng vùng vẫy nhưng không kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net soát được tay chân, chỉ để lại ướt đẫm trên ga giường.
Ông ta ngất lịm đi.
xông vàobot_an_cap phòng chăn lại cho ông ta, khỏi phòng, đi vào nhà vệ sinh. phút sau bước , anh ta đivi_pham_ban_quyen đến đầu cầu thang, phía nhà vệ sinh vang lên một tiếng kêu thất thanh
Không xong rồi, có người ngất xỉu trong nhàvi_pham_ban_quyen vệ !
Trời đấtvi_pham_ban_quyen, ra tay ác độcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế này? Đánh gãy người ta ?
Mau cứu người! Vết thương trên tay bệnh nhân bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bục ra, nghi ngờbot_an_cap gãy chân, cần cấp gấp!
Nhân viên y tế trong bệnh viện đều khẩn huy động, Ngu Quy Vãn cũngbot_an_cap trong số đó. lên lầu, bà tình cờ nhìn thấy một bóng quen thuộc. Lúc bà nhìn , bước chân người cũng đột khựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại.
Lòng bàbot_an_cap ngổn ngang cảm xúc, nói với bóng lưng ấy một : Hãy chăm sóc Kiềuleech_txt_ngu tốt.
Người đó ừ một tiếng, quay lại, lộ ra một gương mặt tuấn tú đầy cương : Mẹ yên tâm, nhất sẽ như vậy.
Ngu Quy Vãn mỉm mãn nguyện, vẫy vẫy tay với anh: Mau đi đi!
đó bất chợt đứng thẳng trước mặt Ngu Quy , pạch một bà theo nghi thức quân đội, rồi dứt khoát quay ngườileech_txt_ngu, nhanh chóng biến mất trong bệnh viện
Trong ga hỏa.
Khắp nơi đều là những người mang vác bao lớn túi nhỏ, người xuống nông , người thân, về nhà.
sảnh đợi oi bức, đủ loại mùi vị trộnvi_pham_ban_quyen lẫn vào nhau. Trịnh Kiều Kiều ômvi_pham_ban_quyen bụng, vất chen một chiếc ghế cùngleech_txt_ngu một bà lão bên cạnh.
Từ Nhiên, Từ Đức Nguyên và cầm xe, xếp hàng ở cửa soát vé trước.
Tại khu vực soát vé có hai hàng dài, mỗi phải đến năm mươi người. Nếu không có người đi xếp hàng trước, đợi đến lúc Trịnh Kiều đi tới phải chen lấn trong đám đông, ít nhất cũng phải nửa tiếng mới đến lượt.
Mẹ Từ Từ Minh hành lýbot_an_cap đứng bên cạnh embot_an_cap.
cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hổ Tử, chó bécgiê lớn đã được nhà họ Từ nuôi sáuvi_pham_ban_quyen năm, lúc cũng phủ bên chân Trịnh Kiều Kiều, thè thở hồng hộc, ánh cảnh giác sát hành khách qua lại trong nhà .
Thời đại này việc quảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý vận chuyển trên tàunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏa chưa quá , trên không được mang chó, mà còn có rất nhiều người mang theo gà, , ngỗng, chí là dê nhỏ hay mèo nhỏ.
Trịnh Kiều Kiều vô tình liếc nhìn Từ Minh Châu một , cô em chồng lập trong một hũ quýt đóng hộp đưa tới.
“Chị , chị đúng không?”
Cô không thích một Trịnh Kiều Kiều kiêu kỳ, ích kỷ, chỉ biết tiêu tiềnbot_an_cap đình và ăn chơi hưởng lạc trước kia, nhưng đối với một Trịnh Kiều Kiều đã thay tính đổi nết như bây giờ, cô vẫn có thiện cảm .
Hơn nữa Trịnh Kiều Kiều còn mang thai cháu đích tôn của cô, cô đương nhiên đối xửleech_txt_ngu tốt với chị một chút.
Trịnh Kiều Kiều vừa định lắc thì nghe thấy bên cạnh vang lên một giọng oang oang lẹm:
“Tôi nói xem anh cưới nó về thì có tác dụng gì? Bảo nó xách đồ một tí mà đã giảbot_an_cap bệnh giảleech_txt_ngu khổ vớivi_pham_ban_quyen tôi à? Con tai mềm, bị cô vài câu là ngay, chứ tôileech_txt_ngu đây tận sáu đứa con trai rồi! Cô còn nửa tháng nữa mớibot_an_cap đẻ kia mà! Chết không được đâu!”
Đó là một bà lão ngồi ngay Trịnh Kiều , bà ta đang trừng đôi mắt tam giác, mím làn môi mỏng mà chửi rủa.
Người bị mắng là một người phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụng mang dạ chửa đang đứng trước mặt bà . Nhìn dáng vẻvi_pham_ban_quyen đó chắc cũng mang thaileech_txt_ngu , tám tháng rồi, trên lưng chị ta còn lớn, dưới chân cũng đặt hai túi nhỏ.
Gương mặt ta tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại.
Trịnh Kiều Kiều cảm màng nhĩ như muốn nổ tung, em địnhbot_an_cap xoa tai thì Từ đã quan tâm đỡ lấy vai em, lo lắng hỏi: “Sao thế con? Thấy không khỏe ở đâu à?”
Bà lại nhận hũ đồ hộpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ tay Từ Minh Châu, vặn nắp định đút emleech_txt_ngu : “Chiều nay con chẳng ăn được mấy, chắc chắn là đói rồi, mau ănbot_an_cap mộtbot_an_cap ítvi_pham_ban_quyen cho lót dạ.”
Em ăn không , lắc đầu với mẹ Từleech_txt_ngu: “Mẹ, con không muốn ăn.”
quay nhìn bờ khô khốc nứt nẻ củavi_pham_ban_quyen người phụ nữ mang thaileech_txt_ngu . Bản cũng là người mềm lòng, đang có con nên càng chịu nổi phụ nữ thai phải chịu . Em nởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nụ cười hiền hậu người phụ nữ đó, đưa đồ hộp : “Nhìn môi chị khô quá, chị ăn mộtvi_pham_ban_quyen chút cho thấm đi.”
Tay em vừa đưa ra thì đã một bàn tay khác nhanh cướp lấy hũ .
“Thứ tốt thế , ăn sao? Thà để ăn còn hơn! Cô cái gì cướp đồ của tôi?”
Bàn tay gầy nhưbot_an_cap đen của bà lão vừa cướp lấy hũ hộp, Trịnh Kiều Kiều đãbot_an_cap giật ngược lạibot_an_cap, trực tiếp nhét vào tay ngườileech_txt_ngu nữ khốn khổ , kiên quyết đầy uy quyền nói: “Chị đi!”
Nói xong, em sang lườm bà lão một cháy mặt: “Tôi chưa từng thấy hạng nào giànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà biết xấu hổ như bà, đi tranh miếng ăn với người bụngvi_pham_ban_quyen dạ chửa, bà sợ không sống nổi đếnvi_pham_ban_quyen sau ?”
Bà tức đến méo mồm!
Bà ta giơ tay đánh Trịnh Kiều Kiều, nhưng nhìn lại cách mặc của người nhà họ Từ, phục màu xanh lụcbot_an_cap, giày đen, ở quê bà ta cơm còn chẳng đủ ăn, vậy nhà này lại tiện lôi ra ăn, chắc chắn là có bối cảnh khôngbot_an_cap tầm thườngvi_pham_ban_quyen.
Gâu!
Tử cũng đứng bật dậy, về phía bà lão một tiếng.
Bàleech_txt_ngu giật mình, bà ta có thể người, nhưng lại chó!
Cốbot_an_cap nén cơn giận, bà ta bắt đầu gào khóc thảm : “ già khổ quá mà! Đến cả một đứa hậu bối cũng dám chỉ tận mắngbot_an_cap tôi, tôi sống làm gì nữabot_an_cap cho xong!”
“Tội nghiệp conleech_txt_ngu trai tôi cònleech_txt_ngu trong quân ngũ, đợi tôi đưavi_pham_ban_quyen vợ nó sang để gia đoàn tụ”
Bà lão vừabot_an_cap , phụ nữ mới ăn được một miếng đồ hộp đã sợ đến mức run người.
Trịnh Kiều Kiều khinh bỉ hứbot_an_cap một tiếng, an ủi người phụ nữ: “Chị cứleech_txt_ngu việc ăn phần của chị đi, giọng bà ta khỏe thế kia, người lại xấu tính, ta nỡ chết đâu!”
Một già một trẻ, người lời ra kẻ qua lại, thỉnh thoảng Hổ Tử cũng phụ họa một , trong phòng chờ đều ngoái đầu nhìn, vểnh tai chuyện.
mắt Từ Minh Châu sáng rực nhìn Kiều Kiều, sự muốn ngón tay cái tán thưởng!
Không hổ là chị dâu của cô, mắng người cứ như súng liên thanhleech_txt_ngu, thật là hả dạ!
Một nhân viên mặc phục xanh lá, đeo băng đỏ trên cánh đi tới, xua tay bảo đông giải , rồi giọng nói với bà lão và Từleech_txt_ngu Minh Châu: “Ồn ào cái gì đấy? Ai còn làm loạn nữa thì cút nhà mà cào mặt nhau!”
lão còn khóc kể khổ với nhân viên: “Chúng nóvi_pham_ban_quyen bắt nạt tôi”
Người phụ nữvi_pham_ban_quyen mang thai bỗng kéo lấy lão: “Mẹ, đến giờ soát vé rồi, tàu hỏa không đợi đâu, chúng ta mau đi thôivi_pham_ban_quyen.”
Thời đi một chuyến không dễ dàng, chuyếnleech_txt_ngu tàu bốn giờ chiều thì cóleech_txt_ngu khi từ bốn giờ sáng đã phải rời nhà để ra ga đợi.
Bà lãovi_pham_ban_quyen hằn học lườm Minh Châu một cái, rồi lại chán ghét đẩy mạnh người : “ cô cả đấy! Chỉ giỏi thèmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ! Đồ của người mà ngon thế cơ à? Làm tôi bị ta khinh rẻvi_pham_ban_quyen, cô không thấy nhục à?!”
Người phụ nữ loạng choạng, thân cúi đầu. Bóng nhẫn nhục chịu đựng của chị ta rơi vào mắt Trịnh Kiều Kiều, em vừa vừa thương.
Giận bà già quá nghiệt, tức người nữ biết phản kháng.
Từ Nhiên và Từ Đức Nguyên đã xếp đến cửa soát vé, mẹ Từ Từ Minh Châu đỡ Trịnh Kiều Kiều cùng đi tới. Một đoàn người cùng một con chó qua cửa soát vé, bướcleech_txt_ngu sânleech_txt_ngu , lên tàu hỏa. Sau khi chen qua đám ồn ào loạn, cuối cùng họ cũng tìm thấy chỗ ngồi của .
Mẹ Từ nhìn ghế cứng nhắc, chội thìleech_txt_ngu đầu muốn nổ tung: “Sao toàn là ghế cứng thế này?”
“Chặng đường đi mất gần tám chín ngày, Kiều cứ ngồi ghếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gỗ thế này thì thân thể làm chịu nổi?”
Từ Đức Nguyên khó xử: “Chúng ta mua vé gấp quávi_pham_ban_quyen, thể mua được thế này thôi.”
Trịnh Kiều Kiều lạivi_pham_ban_quyen không sợ ngồi cứng. Kiếp trước, những nỗi khổ phải chịu ở đời sau, bất kể chuyện gì cũng đều hơn việc ghế này.
Em vui vẻ ngồi xuống chỗ, còn hưởng thụ dựa lưngvi_pham_ban_quyen ra sau một cái: “Ghế cứngvi_pham_ban_quyen mà! Ngồi đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể ngắm cảnh dọc , em thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghế lắm!”
Nhiên ngạc nhiên nhìn Trịnh Kiều. Trước đây bắt em ngồileech_txt_ngu sau xe đạp em còn nổi cáu, chê yên xe không thoải mái Trong lòng anh chợt tràovi_pham_ban_quyen dâng áy náy sâu sắc.
Thậm chíleech_txt_ngu anh cònvi_pham_ban_quyen chútvi_pham_ban_quyen hoài niệm một Trịnh Kiều Kiều kiêu kỳ, bao giờ biết chịu đựng thiệt của xưa.
“Lát nữa em ngồi mỏi rồi, phải đứng dậy cho em nằm nghỉ đấy nhé!”
sườn bị chạm nhẹ, Trịnh Kiều Kiềubot_an_cap đang chọc vào phần ởbot_an_cap thắt lưng anh. môi đỏ mọng như đóa hồng hơi nhếch lên, gương mặt xinh kiều diễm khiến anh có chút ngẩn ngơleech_txt_ngu trongvi_pham_ban_quyen giây lát.
Trịnh Kiều Kiều bất mãn lẩm bẩm: “Sao thế? Em mang con của anh, bảovi_pham_ban_quyen anh chăm sócvi_pham_ban_quyen em một mà anh cũng sẵn lòng à?”
“ lòng, lòng hết .”
Từ Nhiên cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm lại được giọng nói củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình.
Lối đi đã chật kín người, vậy vẫn có thêm hành kháchvi_pham_ban_quyen không ngừng chen chúc vào xe.
Không khí cũng phảng phất mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùibot_an_cap vị khó tả bằng lời.
Cái bụng nhô của Trịnh Kiều Kiều cách mặt bàn khoảng hai lóng , em rất sợ làm nhóc trong bụng cố gắng lùi ra .
Từ chăm sóc em rất chu đáo, anhvi_pham_ban_quyen đã sớm lấy áo mềm lót ghế cho em, còn để emvi_pham_ban_quyen ngồi nghiêng người, phần thân tựa vào anh để em có thể thoải mái một .
xịch, đoàn tàu bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển bánh.
Những người và cảnh vật trên sân ga không ngừng lùi lại sau, tâm trạng Trịnh Kiều bỗng chốcbot_an_cap trở nên khoángbot_an_cap hơn hẳn.
Vậy em sắp cùng Từ Nhiên xuống nông thôn rồi.
Em đã không dẫm vết đổ của kiếp , mỗi ngày trong tương laibot_an_cap đều là mới mẻ và tràn đầy hy vọng!
Sau khi tàu chạy vài , Trịnh Kiều Kiều ngủ dọc đường bị cơn đau lưng hành hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh giấc.
Người trong toa xe đã vơi đi một nửa, người xuống tàu dạo, người đã đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ga cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống.
Trịnh Kiều chống taybot_an_cap vào cái lưng sắp gãy đứng dậy, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Từ Nhiên một : “Em sinh một !”
rồi em đi về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toa xe.
Từ Nhiên định đi theo nhưng lại bị Từ Đứcvi_pham_ban_quyen gọi lại: “ cùng ba đi tìm nhân phụ trách tàu, dù thế cũng đổi cho Kiều Kiều một tấm giường nằm.”
“Vângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Từ Nhiên quả quyết đồng ý.
Vừa đi qua hai toa xe, hai cha con đã gặp một nhân viên tàunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi .
khi trìnhvi_pham_ban_quyen bày tình hình, nhân viên tàu nhún vai, bất nói: “Vốn dĩleech_txt_ngu toa giường còn sáu chỗ, nhưng vừa rồileech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có mua mất rồi.”
“Người ta cũng một phụ nữbot_an_cap mang thai.”
Nhiênbot_an_cap nhíu mày, kiên trì nói: “ có thể không? Chúng tôi chỉ cần giường thôi, chúng tôi thể trả tiền, cả tùy cô ấy ra!”
Trước người đàn ông đẹpleech_txt_ngu trai lại vì vợ mà quản kém, nhân viên tàu cũng không khỏi động lòng.
Không cần suy nghĩ nhiều, đó dẫn hai con Từleech_txt_ngu Nhiên đi phía giường nằm.
Càng đi về phía giường nằm, hành khách càng thưa thớt hơn.
Đến nơi, Từ Nhiên kinh thấy một người không ngờ tớibot_an_cap đang trí nằm, anh thốt lên gọi tênvi_pham_ban_quyen:
“Kiều Kiều?”
Trịnh Kiều Kiều đang nằm trên giường toa giường nằm để cho cái lưng được nghỉ ngơi, chợt nghe thấy giọng nói quen , cô ngồi bật dậy. Chẳng ngờ, vùng xương mubot_an_cap bỗng truyền đến một đau buốt. Chắc là bị xươngleech_txt_ngu .
Cô hít hà một vì đau, Nhiên vội vàng tiến tớibot_an_cap đỡ lấy : “Em thấy không ở đâu ?”
Kiều thả lỏng người ngồi ngay ngắn lại, cơn đau cũng vơi bớt. lắc đầu với anh rồi hào hứng nói: “Xem này, em được vé nằm rồi! Sáunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vé liền! Em còn đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chí nhân viên xe đi tìm mọi người Ơ? Mẹ, Tiểu Triều Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu sao không qua ?”
Nhân viênbot_an_cap xe bên cạnh lộ vẻ nhiên: “Hai người là vợ chồng à? Ôi dào, anh chị đổi mà bàn bạc với nhau trước?”
khi lại, Trịnh Kiều Kiều biết Từ và ôngleech_txt_ngu Đức Nguyên cũng mua giườngleech_txt_ngu nằm cho cô. hợp thay, mấy tấm vé cuối cùng đều bị cô mua sạch.
Ông Từ Đức Nguyên cũng không ngờ Trịnh Kiều Kiều lại hào phóng thế, đổi vé giường nằm cho tất mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong nhà. Dù hiện giờ họ tiềnleech_txt_ngu, nhưng sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bồi bổ cho cô, nuôi connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cònleech_txt_ngu nhiều chỗ phải tiêu. Cả nhàleech_txt_ngu sức khỏe tốt, ngồi ghế cũng được, vé giường tận bảy tám đồng một vé, mua nămleech_txt_ngu tấm là hơn bốn mươi đồng Thật quá xa xỉ!
Trịnh Kiều Kiều nhận mặt xót tiền của chồng, giải thích: “Baleech_txt_ngu, khỏe củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ cũng không tốt, Minh Châu từ nhỏ cũng chưa phải chịu khổ giờ. Cả nhà mình chung một toa xe, có gì cũng dễ bề sóc lẫn nhau.”
“ đi còn dài, tới tỉnh Hắc Longvi_pham_ban_quyen Giang, chúng ta nênbot_an_cap dưỡng sức cho thật tốt.”
“Sau này còn lúc cần đến lực mà!”
Từ Đức Nguyên ngẫm nghĩ thấy đúng. lúc tới , chắc chắn sẽ có nhiều gian khổ phải chịu, giờ thoải mái chút nào hay chút nấy!
Ông dặn dò Từ Triều: “Kiều Kiều nói , để ba gọi mẹ và mọi qua đây!”
Khi đoàn tàu chuyển bánh mộtleech_txt_ngu lần nữa, mẹ Từ, Từ Minh Châu, Từ cùng chó Hổ Tử cuối đã sang tới nơi.
“Đau chết thôi! Suốt dọc đường đi bao nhiêu người giẫm em!”
Minh ngồi xuống giường nằm đã vội ra, bàn chân bị giẫm đến mức sưng như bánh bao mới !
Mẹ Từ chẳng mảy may xót , còn mắng cho một trận: “Ai con mề? phải đợi đến lúc mọi người cuống cuồng lên tàu, chen lấn nêm mới chịu nhấc mông đi ?”
Bà và ông Từ Đức Nguyên đi nhanh nên không bị ai giẫm phải. Từ Minh bị mắng đến mức thốt nên lời, biết cúi đầu lẳng lặngleech_txt_ngu xoa chân.
Trịnh Kiều Kiều lấybot_an_cap ra một lọ rượu thuốc từ trong không gian. Ở hóa tổng hợp có khu dược phẩm, những thứ như bông băng, cồn, rượu thuốc, thuốc kháng , đã sớm chuẩn bị rất .
“ đây, cái này xoa bóp, sẽ nhanh khỏi thôi.”
Côbot_an_cap nói xong định tự tay sức thuốc cho Từbot_an_cap Châu. Cô giật nảy mình, vội rụt lại: “Chị , tự là được rồi!”
Mẹ Từ cũng lên : “Con đang mang , đừng có chạm vào mấy rượu này, cứ để mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó tự !”
Trịnh Kiều này mới đưa lọ chồng. Từ Minh Châu cảm động nói: “ dâu, chị tốt quá.”
Từ Triều đứngleech_txt_ngu bên cạnh cũng nhanh nhảu: “Chị dâu lúc nào mà chẳng tốt!”
Từ Minh lườm Từ một , đồ nịnh bợ! Cô nàng không nhịn được mà mẽ: “Biết chị dâu tốt mà hồi đó còn mách lẻo với anh trai là chị dâu địnhleech_txt_ngu bỏ trốn à?”
Từ Triều ngẩng cao đầu cãi lại: “Chẳngleech_txt_ngu lẽ chị không nói chắc?”
Từbot_an_cap Minh Châu và Từ Triều tuổi tác chênh lệch là bao, lúc ở nhà hai chị em vẫn thường xuyên đấuvi_pham_ban_quyen khẩu, những người chỉ cười hìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng xem.
Trịnh Kiều Kiều liếc mắt sang, thấy Từ cũng nhếch lên, đường gươngleech_txt_ngu mặtleech_txt_ngu góc cạnh lạnh lùng giờ đã trở nên mềm mại hơn hẳn. Vẻ dịu của người đàn ông đá cô kìmvi_pham_ban_quyen được mà nhìn vài cái.
Bất chợt, mắt cô chạm phải ánh mắt Từ Nhiên. Đôi mắt đẹp nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy vẻ áp chếleech_txt_ngu ấy khi chứa đựng ý cười nhìn khác, luôn khiến người ta không tự chủ mà đỏ mặt tim đập nhịp. Cô vàng né tránh ánh mắt anh, giả vờ như không có chuyện gì xuống nghỉ ngơi.
Chỗ ngồi Từ Nhiên ở ngay giường trên của côleech_txt_ngu, nhưng lại ngồi bên cạnh giường cô, một tay xoa bụng, một tay nắm lấyleech_txt_ngu tay cô, giọng nói: “Cảm ơn em.”
Trịnh Kiều chớp chớp : “Cảm chuyện ?”
“Cảm ơn em đã đối xử tốt với gia đình , với em gái anh như vậy.” Ánh mắt Từ Nhiên tràn đầy sự chân thành.
Trịnh Kiều Kiều không khách khí, người này nhìn thấy được sự hy sinh của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là điều tốt, cần phải phát .
“Vậy anh xoa lưng cho em đi!”
“.”
Trịnh Kiều Kiều sấp không dễ , chỉ có thể nằm nghiêng, quay lưngleech_txt_ngu về phía Từ Nhiên. Lòng bàn tay ấm áp phủ lênvi_pham_ban_quyen thắt lưng cô, với lực đạo vừa phải, cảm giác đau mỏi tức dịu đi không .
“Lên trên một chút, cả đau.”
“.”
Từ Nhiênleech_txt_ngu xót bóp chovi_pham_ban_quyen cô. Kể khi gia bị cáo, cô chưa bao giờ cho anh mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đừng nói đến chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để anh người. Anh vô cùng kiên nhẫn mátxa cho côleech_txt_ngu, hyleech_txt_ngu vọng đau đớn phần nào.
Bỗng nhiên, tay anh chạm phải mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó cứng sau lưng cô, to cỡ bao diêm, vức: “Cái gì đây?”
mặt Trịnh Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều thay đổi: “Đừng bấmleech_txt_ngu!”
là muộn, Từ Nhiên vớileech_txt_ngu tinh thần hamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học hỏi đã nhẹ một cái. “Cạch”, Trịnh Kiều Kiều tức thì cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, cả người tê dại từng đợt.
“Kiều Kiều? Em không sao chứ?” Nhiên cũng cảm được thứ gì đó vừa tuột ra trong tay mình.
Kiều môi mắt, hít hơi thật sâu, cảm kỳ trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ dần tan đi. Cô vờ thản nhiên : “Không sao, lưng em không đau , anh cũng nghỉ ngơi đi.”
“ nhanh thế à?”
“Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà, anh mau lên giường nghỉ , chứ anh cứ đây em cũng chẳng ngủ được.”
“Ừ.”
Sau khi Từ lên giường trên, Trịnh Kiều vội vàngbot_an_cap kéo rèm lại, đưa tay ra cài áo lót. Thời đại này dù áo ngực bắt xuất hiện, nhưng thứ mọi người chấp nhận nhiều nhất vẫn là kiểu lót dạng yếm.
Trịnh Kiều Kiều chê kiểuvi_pham_ban_quyen cũ mặc thoải mái, nênleech_txt_ngu đã vào khu đồ dùng mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và trong không gian tìm được loại nội y chuyên dụng cho phụ mang thai, có cả đai đỡ bụng, quần bầu và giày đế mềmvi_pham_ban_quyen kiểu điển giản.
Nhưng cô cũng không taybot_an_cap Nhiên lại nhanh và tính tò mò lạileech_txt_ngu lớn đến thế, đã tháo luôn áo lót của ra! là mang thai chứvi_pham_ban_quyen đâuleech_txt_ngu có mù, đối diệnbot_an_cap một người đàn ôngvi_pham_ban_quyen đẹp Từ Nhiên saovi_pham_ban_quyen có thể không có cảm giác.
Từ Nhiên chạm vào cô, mở khóa áo cô, cô cũng sẽ thấy xao động, khát khao được gần gũi vớivi_pham_ban_quyen anh hơn. Nhưng đang ở trên , không thể làm gì quá phận bèn chăn kín như trút giận rồi nhắm mắtbot_an_cap ngủ.
Khi dậy nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bên ngoài cửa sổ một màn đen kịt, toa xe chỉ có vài ngọn đèn ảo, vừa đủ người ta nhìnleech_txt_ngu rõ đi mà không bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấp ngã. Cô chạm tay hồleech_txt_ngu xem , đã là bốn giờ mười phút sáng. Mình đã ngủ một mạch từ đến hôm nayvi_pham_ban_quyen ?
“Em tỉnh rồi à?” Giọng nói của Từ Nhiên vang lên, theo đó là tiếng anh trở mìnhbot_an_cap trèo từ xuống. “Có mì sợi trứng gà để phần em này, vẫn còn nóng, em ăn một ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.”
Rèm được kéo ra, một hộpvi_pham_ban_quyen cơm được vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Trịnh Kiều chạm tay vào, quả nhiên vẫn còn . Trên tàu toa nhà ăn, nhưng cũng chỉ bán vào giờ , giờvi_pham_ban_quyen đã cách bữa tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảy tám tiếng đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ rồi, muốn giữ cho thứcbot_an_cap ăn còn nóng, e rằng Từ đã luôn ôm nó trongvi_pham_ban_quyen lòng để cho cô.
mở mắt ra đã có cơm ăn, cảm giác người để tâm đến mình khiến lòng Trịnh Kiều Kiềubot_an_cap ấmleech_txt_ngu áp lạ thường. Bát mì chứa đựng tình cảm này, ăn thế nào thấy ngon.
Trịnhleech_txt_ngu Kiều Kiều vừa ăn xong bát mì, định uống nước Hổ đang nằm phủ phục cạnh giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỗng nhiên bật dậy, về phía cửa toa gầm gừ nhỏ trong cổ họng.
Ngay sau đó, một chuỗi bước chân nhẹ bẫng lướt qua bên ngoài cửa toa
Từ nhanh hơn Kiều Kiều, anh bước tới cửa toa tàu để kiểm tra tình hình, Trịnh Kiều Kiều cũng vàngbot_an_cap đi theo.
Trên lối đi, một bóng lưng cao lớn áo phông xanh, đầu trọcvi_pham_ban_quyen, đang đi khập quay .
thọt, đầu trọc?
Trong Kiều Kiều chợt lóe lênleech_txt_ngu một . nhớ ở kiếp trước, mình từng đọc một bản tinleech_txt_ngu trên báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng vào khoảng thời gianvi_pham_ban_quyen nhà họ Từ bị điều chuyển tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hắc, một chuyến tàu từ Thương Đô đến tỉnh Hắc đã có mộtvi_pham_ban_quyen băng nhóm phạm ra tay hành sự.
Băng này vìbot_an_cap tiền mà không từ thủ đoạn, đã làm bị thương rất nhiều hành khách vô tội.
Vợ của trung đoàn trưởng quân khu đang mang thaivi_pham_ban_quyen támnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngbot_an_cap thiệt mạng cả mẹ lẫn con trong án .
trung đoàn trưởng ấy vìbot_an_cap muốn trả cho vợ con đã từ tương lai xán lạn, kiênleech_txt_ngu quyết xuất ngũ. Chỉ một mình một súng, đầy ba ngày, sau khi tiêu diệt toàn bộleech_txt_ngu viên của băng nhóm tội , ông cũng sát bằng súng.
Nghĩ đến mẩu tin đóbot_an_cap, Kiều Kiều cảm thấy rùng mình lạnh.
vị trung trưởng từng chiến công trên chiến trường, một người đàn ông vốn dĩ nên có gia đình hạnh phúc và tiền đồ rộng mở, vậy mà chỉ vì những kẻ cướpvi_pham_ban_quyen bằng cầm thú này mất đi tất cả, kể cả mạng sốngbot_an_cap!
Vị trung đoàn trưởng ấy có tình gì, sinh linh chào đời có tội tình gì, và cả những trên chuyếnleech_txt_ngu tàu này có tội tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì cơ chứ?!
Cô muốn đem những chuyện mình biết kể cho Từ Nhiên, báo viên tàu để ngăn chặn thảm kiếp trước lặp lại, nhưng cô phải nói nào đây?
Không bằng chứng, cứ thế nói người đàn ông kia là kẻ cướp sao?
Thế thì cô đúng là điên thật rồi.
“Kiều Kiều? Sao thế ?”
Giọng nói quan tâm của Từ Nhiên kéo cô trở về tại. Trịnh Kiều vô kiên định chỉ bóng lưng gãvi_pham_ban_quyen đàn ôngvi_pham_ban_quyen đầu trọc thọt chân: “Anh , hắn là kẻ cướp! Lúc em đileech_txt_ngu sinh ở ga tàu, thấy hắnbot_an_cap mấy người nữa, trong túi có giấu súng săn và cả dao!”
Trong vài ngủi, cô quyết địnhbot_an_cap phải nói cho Từ Nhiên biết về sự hiện diện của bọn .
Cô .
duy nhất cô có thể tin tưởng nàybot_an_cap chỉ .
Ánh mắt sắc lẹm của Từ Nhiên nhìn theo hướng gã đànbot_an_cap ông kia vừa rời đi. Anh không hề nghi mà chỉ dặn: “Em yên trong phòng, đừngvi_pham_ban_quyen đi đâu cả, để anh sao.”
Nói , anh liền bước ra ngoài.
Anh còn tinh tế đóng chặt cửa .
Toa giường nằm có bốn người một phòng, Triều và Minh Châu vẫn ngủ, Trịnh Kiều Kiều ngồi một trên giườngvi_pham_ban_quyen, bắt cảm thấy hối vì đã nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn cướp cho Từ Nhiênbot_an_cap.
Cô biết rõ bọn chúng có súng săn, vạn Nhiên bị thương chẳng phải lại hại anh lần sao?
Vừa đó, mẹ Từ cũng dậy, vì không yên tâm về Trịnh Kiều Kiều nên bà xem ngay.
Trịnh Kiều Kiều bèn đem chuyện vừa nghi ngờ thấy kẻ cướp kể lại cho bà nghe.
Mẹ Từvi_pham_ban_quyen im , cả không ai nói nào.
Không trongbot_an_cap tàu bỗng trởvi_pham_ban_quyen nên nặng nề.
Kiều Kiều càngbot_an_cap thêm lo : “Mẹ, con xin lỗi, donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá bốc đồng, không nên để anh đi mạo hiểmvi_pham_ban_quyen vậy”
“Không, con không sai!”
Vẻ mặt mẹ Từ đầy kiên nghị, bà nắmvi_pham_ban_quyen lấy tay Trịnh Kiều an ủi: “Từ Nhiên là quân nhân, bảo vệ nhânleech_txt_ngu dân là chức trách của nó. Nếu gặp hiểm, khó khăn mà aibot_an_cap cũng lùileech_txt_ngu bước thì đất nước mình đã đời từleech_txt_ngu lâu !”
Từ Đứcvi_pham_ban_quyen Nguyên cửaleech_txt_ngu bước vào, nãy giờ ởbot_an_cap lối ông đã nghe thấy lời của Trịnh Kiều Kiều. Ông cũng bằng ánh mắt đầybot_an_cap an tâmleech_txt_ngu và : “Con làm tốt lắm. Phát hiện hiểm mà vẫn giữ được bình , quan sát cẩn thận, táo bạo suy đoánleech_txt_ngu, dám hiện mà vẫn bảo vệ được bản thân, ba không nhìn nhầm convi_pham_ban_quyen!”
Từ Minh Châu nhìn Trịnh Kiều Kiều con mắt khác, cô bé an ủi: “Chị dâu, chị cứ yên tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, anh trai em giỏi lắm, chắc chắn sẽ không sao đâu.”
Từ Đức Nguyên kéo Từ Triều đi ravi_pham_ban_quyen ngoài để hỗ trợ cho Từ Nhiên.
Chỉ lại người phụ nữ là mẹ Từ, Từ Minh Châu Trịnhvi_pham_ban_quyen Kiều Kiều ở trong toa, cửa sổ đãbot_an_cap khóa chặt, con chó Hổ Tử đứng ngoài , thay những người ông trong nhà vệ phụ nữ bên trong.
Một tiếng.
tiếng trôi qua.
Đợi mãi cho đến giờ chiều, phía đầu kia đoàn tàu bỗng vang lên hai tiếng động thắt tim.
Giống như tiếng pháo, nhưng đó là súng!
Theo đó là những tiếng la hét kinh hoàng và tiếng chân hỗn loạn.
Nhân viên tàu cầm loa hét lớn: “Mọi người đừng hoảng loạn! Chỉ là xả khí thôi, mọi người hãy ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạileech_txt_ngu chỗ, đừng chạy loạn!”
“Trên tàu có bác sĩ không? Có sản phụ sắp sinh, toa số 5 có sảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ sắp sinh!”
Tiếc , lời của viên tàu làm dịu đi tâm trạng lo lắng chồn của khách.
“Xả khí gì chứ? súng thì có!”
“Cho dù có bác sĩ, aivi_pham_ban_quyen mà dám ra ngoài giúpleech_txt_ngu chứ? cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng nữa sao?”
Toa củaleech_txt_ngu Trịnh Kiều Kiều là toa số 7.
Mẹ Từ không chút do dự đứng bật dậy, dặn dò Trịnh Kiều Kiều và Từ Châu ngồi yên đừng cử động chạy nhanh về phía toa số .
Trịnh Kiều cũng muốn đi theo nhưng mới bước được hai bướcvi_pham_ban_quyen đã bị Từ Minh Châu túm chặt tay áo. Cô nghi em chồng.
Cứu người một mạng còn hơn xây bảy tháp phù đồ, Minh Châu không giống loại người thấy chết không cứu.
Từvi_pham_ban_quyen Minh Châu sốt sắng nói: “Chị , bụng chị to nào chị không biết sao? Chị cứ ngồi yên ở đây, đừng để và đứa bé xảy chuyện gì, không đi thêm mắm dặm muối đãleech_txt_ngu là giúp đỡ lớn nhất cho chuyếnleech_txt_ngu tàu rồi.”
Lúc này, bên lại vang lên tiếng của nhân tàuleech_txt_ngu: “Sản phụ con cần cồn! Kéo, thuốc cầmbot_an_cap máu, thuốc kháng viêm, đồng nào có những này xin hãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp đỡ!”
lẽ vì tiếng súng vừa rồi quá đáng sợ nênbot_an_cap không mộtleech_txt_ngu ai trên tàu phản hồi.
Chỉ có tiếng kêu thảm củaleech_txt_ngu người phụ nữ hết tiếng này tiếng khác, rồi lịm dần đi.
viên tàu lại lo lắng hô lên lần : “ phụ không còn sức nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đồng chí nào có cung cấp đường hoặc thức ănvi_pham_ban_quyen không?”
Trong toa tàu lạivi_pham_ban_quyen vang lên tiếng bàn tán xôn .
“Đường đắt như thế! Ai cóleech_txt_ngu đường mà lại đem cho người không quen biết chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Thật làbot_an_cap tội lỗi, đứa trẻ lại chọn đúng lúc này mà ra đời”
Kiều Kiều bị Từ Minh giữ chặt tay, sốt đến phát điên!
Cô gào lên: “Tôi có! Tôi có thuốc! Có cả đường nữa!”
Trong gian xá của cô cái gì mà chẳng có!
cô không thể thế chạy ra , không thể biến đồ vật từ hư trước người, nên cô thuận tay xách cái túi vải, kéo Từ Minh Châu cùng chạy về phía toa số .
Toa số 5 là giường nằm, trong nồng nặc mùi máu tanh.
Từ đang bên cạnh giường sản phụ để đỡ đẻ, giọng của sản phụ càng yếu.
Trịnh Kiều Kiều lấyvi_pham_ban_quyen trong không gian ra thanh socola rồi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng sản . Cúi xuống nhìn kỹ, cô nhận ra phụ nữbot_an_cap sinh con chính là nghiệp bị mẹ chồng bắt nạt mà cô đã nhà ga.
Hóa ra, sản phụ chếtleech_txt_ngu trên tàu ở kiếp chính là người này.
“Không đẻ nữa, không nữa!”
“ thaibot_an_cap này của nó vốn là ! Không đẻ đâu, các người cứ dâu và cháu trai tôi đibot_an_cap chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh đi!”
“Đều tại số nó không tốt, ngoài giết người nó đẻ con, đẻ cũng chỉ là mộtleech_txt_ngu mống họa thôi!”
Người phụ nữ socolabot_an_cap xong vừa có chút sức lực đã thấy những lời lải nhải của bà mẹ chồng bên cạnh. Đôi mắt đỏ hoe húp của nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trịnh Kiều Kiều, dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như hết bình nắm lấy tay cô: “ là trung đoàn trưởng ở Truân, tỉnh Hắc Nếu tôi chết, cô hãy nhắn với ấy là mẹ chồng đẩy tôi, bà ta muốn chiếm tiền của tôi để nuôi mấy đứa em chồng”
Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều Kiều mồ hôi trên cho ngườileech_txt_ngu phụ nữ, nắm tay ấy như để truyền thêm sức mạnh.
“Chị phải gắng gượng lên! Những lời , chị phải đợi đến Hắc, mình bế con nói với chồng chị!”
Cô mở túi , bên trong có đầy đủ cồn, iốt, gònvi_pham_ban_quyen trùng, kéo y tế, gạc y tế, thuốc cầm máu.
Thuốc và cồn đã được cô tinh ý đổi các nhỏ của thời đại này, và bông gòn đựng trong hộp cơm nhôm đã khử trùng để không gây ngờ.
Mẹ Từ liếc nhìn một cái, không khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động: “Những thứ này chuẩn bị sao?”
“Mẹ con đưa cho con ạ.”
Để mẹ Từ không ngờ, Trịnh Kiều Kiều chỉ nói dốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mẹ Từ cảm thấy hổ trong lòng. Bà cũng là bác sĩ, lại là mẹ chồng của Kiều Kiều mà còn không nghĩbot_an_cap đến việc chuẩn bị nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ này.
Xem ra bà đối với Kiều Kiều vẫn chưa đủ chu đáo.
kiểm điểm sơ thiếu sót của mình, bà nhanh chóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúi đầu, bắt xoavi_pham_ban_quyen bóp thúc đẻ cho người phụ nữ.
“Ơ? Tôi đã bảo là đẻ rồi, các người điếc hay ngu thếleech_txt_ngu?”
Bà thấy không ai đoái hoài đến mình thìleech_txt_ngu vừa gấp vừa , mắt xếchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trợnbot_an_cap tròn lên. ta răng, nhiên xông đến bên cạnh Trịnh Kiều Kiều, giật phăng thứ cô lòngbot_an_cap, đắc ý nói: “Mấy thứ này nếu cô chê thì tặng cho tôi! Để tôi dànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa con út của tôi”
“Bà bỏ ! Đó đồ cứu mạng đấy!”
Mẹ sốt ruột mứcbot_an_cap cao giọng, nhưng động tác trên dám một giâyleech_txt_ngu .
Đàn bà đi biển mồ côi một mình, những người xa lạ như họ còn đang dốc hết sức cứu chữa phụbot_an_cap, mà bà mẹ chồng lại chẳng hề quan đến sự chết của con !
Sự chán ghét Kiều Kiều đối bà lão đã lên đến đỉnh điểm, cô toàn hết kiên nhẫn. Cô đột nhiên đứng , dùng hết sức bìnhleech_txt_ngu sinh tát một cái thật mạnh vào mặt bà lão.
Bà lão ngây ngườivi_pham_ban_quyen.
Tất cả những có mặt tại đều động nhìn cảnh .
Ngay cả người phụ đang sinh con nhất thời quên đau đớnbot_an_cap trên thể, không tiếp tục rên rỉ khóc nữa, nhìn Kiều Kiều với ánh mắt đầy vẻ mộ và sùng bái.
dám đánh !?
Bà lão phản ứng lại, vươn tay định đẩy vào bụng Trịnh Kiều . Con tiện nhân này! Hết đứa này đến đứavi_pham_ban_quyen khác đều cậy có thai để bắt nạt bà này!
Trịnh Kiều Kiều đã bị sẵn sàng để né tránh, sau sẽ cho bà ta mộtvi_pham_ban_quyen nhát nằm ra đất.
Thế nhưng Hổ Tử nhanh hơn !
Gâu!
Bộbot_an_cap lông đen bóng của Hổ Tử dựng ngược lên đầy , nó mình nhảy vọt lên, thân hìnhvi_pham_ban_quyen vẽ một đường vòng cung giữa không trung, nhe răng ra như một con hung dữ, vồ ngã lão.
Bà sớm đã bị dọa cho hồn phách lạc, chỉ hét lên tai: Đừng , cứu mạngbot_an_cap! Cứu với!
Hổ Tử, lại đây!
Trịnh Kiều Kiều gọi Hổbot_an_cap Tử xuống, dây xích trênbot_an_cap cổ nó ra, trói chặt bà lão đang sợ hãi co rúm dưới đất vào cạnh giường nằm, cảnh cáo: Bà tốt hãy cầu nguyện cho cháu trai của được sinh lợi, nếu không, bố của cháu bà, cũng chính là convi_pham_ban_quyen trai ruột của bà, tuyệt đối sẽ không tha cho bà đâu.
Bà lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tài nào ngờ tới, có ngày mình lại bị một con ranh đánh cho trận.
đánh, mà dùng dâyvi_pham_ban_quyen xích chó để bà ta lại!
Coi bà ta lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chó sao?
Bà ta oán hận trừng mắt nhìn Trịnh Kiều , cũngleech_txt_ngu chỉ dám trừng mắtleech_txt_ngu và buông đe dọa suông: Mày cứ đợi đấy, mày dám bắt già này, nhất định sẽ bảo con tao chết mày Ưm ừm!
Trịnh Kiều Kiều tùy tiện vớ một cái áo cũ nát trên giường, tròn nhétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng miệng bà lão.
Một mùi hôi nồng nặc bà lão chảy cả nước mắt.
Đó chính là cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo bà ta mặc ba ngày chưa giặt, vừa mới cởi ra định để con dâu giặt hộ, không ngờ cuối cùng lại trở thành công cụ hình phạt bịt miệng chính mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Lúc này trong toa xe mới thực sựbot_an_cap yên tĩnh, không còn ai thuốc, càng khôngbot_an_cap còn ai lải nhải làm ảnh hưởngleech_txt_ngu đến tâmvi_pham_ban_quyen trạng sản phụ.
Từ Mẫu hướng dẫn ngườileech_txt_ngu phụ nữ chỉnh thở: Hít sâuleech_txt_ngu vào, từ từ thở ra, đầu đứa trẻ sắp ra rồi!
Khi tôi bảo cô dùng thì hãy dùng sức.
Khibot_an_cap tôi , nhất định phải thả lỏngvi_pham_ban_quyen!
Trịnh Kiều đứng bên cạnh cũng lắng nghe rất chăm chú. Sau này cô cũng phải trải qua này, hơn nữa sinh đôi một lúc, tình hình có lẽ khó hơn sinh con nhiều.
Tiếng thở dốc cố nénvi_pham_ban_quyen đau đớnvi_pham_ban_quyen của người phụ nữ lại người ta xót xa hơn cả tiếng gào lúcvi_pham_ban_quyen .
Chị
Từ Minh Châu hoảng hốt nắm lấy tayvi_pham_ban_quyen Trịnh Kiều Kiều. Phụ nữ sinh con đáng sợ quá!
bỗng dưng thấu hiểu sao trước đây chị dâu muốn bỏ trốn, thấu cảm giác muốn con là nàovi_pham_ban_quyen rồivi_pham_ban_quyen.
Tự hỏi lòng mình, nếu lại là cô, cô cũng sẽ sợ .
Sao thế?
Trịnh Kiều Kiều chạm tay Minh Châu. Suỵt! Lạnh toát!
Không sao đâu, mẹ là bác sĩ, có kinh nghiệm mà. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em sợ thì cứ nhắm mắt lại, đừngleech_txt_ngu nhìn nữavi_pham_ban_quyen.
Chị dâu, chị sợ sao?
Từ Minh Châu thực sự đầu khâm phục Trịnh Kiều .
Đối mặt với cảnh tượng đẫm như vậy, không những chị ấy chẳng chút nào mà còn dám nhìn chằm chằm, bình tĩnh đến mứcbot_an_cap thật sự người nể phục!
bé ra rồi! đây giúp một cháu, tôi phải dây rốn!
Từ Mẫu không ngẩng đầu mà gọi người. Cô nhân đường sắtvi_pham_ban_quyen cũng là cô gái trẻ, bảo cô ấy đứng ở cửa vận động quần chúng được, bảo bếvi_pham_ban_quyen đứa trẻ mới lọt lòng còn đỏ hỏn? Cô ấy không dám.
Từleech_txt_ngu Minh Châu càng không .
Kiều Kiều động bước tới, đón sinh linh nhỏ bé còn bám đầy máu và chất bẩn kia. Theo chỉ dẫn của Từ Mẫu, cô cẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thận dùng gạc lau sạch nước ối trong mũi đứa bé, sau đó dùng ngón tay nhẹ vào bàn chân, bànvi_pham_ban_quyen tay đứa .
Oa! tiếng!
Đứa bé cất tiếng khóc.
Cơ nhỏ xíu cũngleech_txt_ngu theo tiếng khóc mà chuyển dần từ màu tím tái sang màu hồng hào.
Từ Mẫu đã xử lý xong dây rốn.
Kiều Kiều dùng chăn bông bọc đứa bé lại.
mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé trai!
Cô bế đứa bé đến bên cạnh phụ cô ấy nhìnleech_txt_ngu mặt con: nhìn xem, thằng bé rất khỏe mạnh.
Nước mắt của người phụ nữ không kìmbot_an_cap được mà lã chã. Cô nhìnbot_an_cap con, rồi nhìn Kiều và Từ Mẫu: Cảm ơn mọi người! Cảm ơn mọi người nhiều lắm!
Nếu không có họ, có lẽ mẹ cô đã một xác hai , chết trên con đường sắp được gặp lại chồng mình rồi!
Nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở các khác toa hạng sang cũng nghe thấy khóc.
Bất trong điểm nào, sự ra đời của một mầm sống mới luôn mang lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hy vọng cho mọi người.
Những hành khách từng sợ hãi mất phương hướng vì tiếng súng đều kinh ngạc lên: Sinh rồi sao? bé sinh ra rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à?
Đại nạn không chết, tất hậu phúc!
có sữa mạch này, cầm lấy cho đứa béleech_txt_ngu dùng đi!
Ở đây tôi có vải mềm! Đưa cho đứa bé quấn này!
có đường đỏ, cho tẩm thânvi_pham_ban_quyen thể
Chốc chốc có người ló đầu ra, khi cẩn thận quan sát hành lang không còn nguy hiểm mang tới những vật dụng mà phụ và đứa trẻ thể cần đến.
Một gặp nạn, tám phương trợ!
Cô nhân viên đường sắt cúi đầu cảm ơn từng người tâm đến giúp đỡ.
Hôm nay là ngày cô nhận rõ ràng nhất thế nào là phục vụ nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dân, trách nhiệm với từng hành khách kể từ khi đi làm đến nay.
Cô cảm ơn những người tặng đồ, và càng cảmleech_txt_ngu ơn Từ cùng Trịnh Kiều Kiều hơn.
Nếu không phải họ ra ngay từ đầu, người phụ nữ mang thai trên đừng nói là sinh con, có khi đến cũngleech_txt_ngu giữ nổi!
Chỉ là bây giờ tàu vẫn còn một băng nhóm cướp đang lẩn , cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể rình rang cảm ơn họbot_an_cap, nếu cô nhất phải tuyên thật tốt trên phóng thanh về hành động nghĩanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiệp cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống hai người của người tốt bụngvi_pham_ban_quyen !
Lúc này, ở mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nơi cách số 5 không xa bỗng vang lên tiếng quát lớn:
im!
Bắt được !
Tên cuối cùng cũngleech_txt_ngu đã tìm thấy! hiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã được loại !
Sự chú ý của tất cả mọi đều tập trung vào những âm thanh đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ai nấy nhịn được rướn cổ nhìn vềvi_pham_ban_quyen phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát ra tiếng động.
Khoảng ba trôi qua, loa phóng thanh trên tàu vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
Thưa các hành khách, vừa rồi có một băng nhóm trộm cướp gây án trên tàu, hiện bị những quần chúng tích cực trên tàu bắtbot_an_cap .
người đừng hoảng loạn, bộ nhân viên trên chúng tôi sẽ an toànleech_txt_ngu cho mỗi vị khách!
Các đồng chí có thể trật tự, ga dừng tiếp theo làbot_an_cap ga Ninh Kê Bảo.
Tiếng loa phóng thanh vang dộileech_txt_ngu đến từng ngóc ngách của đoàn tàu.
Tất cả mọi người trên tàu đều thở phào nhõm.
quá , không sao rồi! Hóa ra đúng là có người nổ súng thật, vừa đúng là dọa chết rồi!
Biết trước là cướp thì tôi đã xông lên rồi! là người trong đội dân quân của thôn, tiểu yêu có là cái gì !
Tôi đội dân quân đây, tôi cũng có thể lên!
Mọi mỗi người một câu bàn tán xôn xao.
Thời đại này chưa có điện thoạibot_an_cap di động, hoạt động người giết gian đi tàu chính là hạt dưa, đọc sách và tán gẫu những người không quen biết.
Đoàn tàu lại khôi phục lại vẻ náo nhiệt vốn .
Kiều ởbot_an_cap trong phòng cũng nghe thấy loa. Cô thấy Từ Mẫu đã khâu xong vết ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ nữ và cho cô ấyvi_pham_ban_quyen uống nước đường đỏ.
Cô không giấu nổi tâmvi_pham_ban_quyen trạng mong . Băng nhóm cướp đã bị bắt, Từ Nhiên cũng sắp quay lại rồi chứ?
Cô bế đứa bé, mở cửa phòngvi_pham_ban_quyen ra.
hành lang, dáng cao ráo quen thuộc đứng bên cửa sổ xe. Ánh sáng rạng rỡ của bầu trời chiếu rọi lên anh, đôi tuấn tú củabot_an_cap Nhiên còn sáng cả ánh nắng rỡ bên ngoài.
Cô thấy mình sắp chảy trong ánhbot_an_cap mắt của anh mất !
Mũi Trịnhleech_txt_ngu Kiều Kiều cay cay. Chưa bao giờ cô khao được ôm chầm lấy anh như lúc nàyvi_pham_ban_quyen, muốn hít hà thật mùi hương quen thuộc trên người anh, muốn hơi ấm của anh để ấm chính mình.
Khoảnh nhìn Trịnh Kiều Kiều, Từ Nhiên vẻ đẹp liêng, dịu dàng ngời mẫu tử ra từ cô làm cho sững sờ.
Anh vàng sải tới trước mặt cô, chỉ vợ mệt nên nhanh chóng cẩn thận đỡ đứa bé trong tayleech_txt_ngu cô, rồi lại lo lắng quan cô từ đầu đến .
Sau khi chắc chắn rằng cô vẫnleech_txt_ngu vô sự, mới thởvi_pham_ban_quyen phào nhẹ nhõm: “May , em không sao.”
Kiều Kiều đoán không hề , gã đàn ông đầu trọc thọt chân kia quả thực là mộtvi_pham_ban_quyen viên của đảng cướpbot_an_cap giật.
Tên trọc cũng đã cúi đầu tội. Việc hắn lảng vảng trước cửa giường nằm làbot_an_cap thấy cả nhà cô chuyển từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghế cứng sang toaleech_txt_ngu giường , liền coi họ làbot_an_cap “cừu béo”. Hắn định bụng đợi đến động sẽ biến gia đình thành mục tiêu vét trọng điểm.
man hơn, chỉ nhắm vào tài , gã còn nảy sinh ý đồ đêvi_pham_ban_quyen với một ngườibot_an_cap đang mang thai như Kiều Kiều và cô em gái trung đẹp Từ Minh Châu. Bọn chúng định bắtleech_txt_ngu cóc hai chị em cùng cô gái nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc tàu, đem bán vào những chốn dơ bẩn để kiếm .
Bọn chúng chí đã chuẩn bị sẵn lượng thuốc mê đủ để hạ gục toàn bộ hànhvi_pham_ban_quyen khách. Chỉ chờ thời cơ bỏ vào bình chung của toa , tất cả mọi người vào hôn mê, bọn chúng sẽ tha hồ làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
“Anh không sao là tốt rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!” Trịnh Kiều Kiều cúi đầubot_an_cap xoa xoa bụng, thân nũng , “ nãy nghe thấy tiếng nổ súng bên ngoài tàu, em suýt chút nữa sợ khiếp luôn đấy!”
Cùng lúc đó, Từ Châu ở trong buồng, vừa định bước ra ngoài về giường thì bắt trai chị dâu ái nồng ngoài lang. bé đành bặm môi giả mù , ngoan đợi hai ngườibot_an_cap tâm xong xuôi rồi mới dám chuồn ra.
Nào ngờ, đập vào tai cô nàng lại là cái giọng yếu đuối, manh, chí đang làm nũng đến củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trịnh Kiều Kiều.
Trời đất thánh thần ơi!
Rốt cuộc là ai, rõ ràng nghe thấy tiếng súng nổ đùng đoàng mà vẫn bất chấp nguy hiểm lao đi đưa đồ tiếp tế cho sản phụ?
Là ai? Dám bụng vượt mặt đi với mộtbot_an_cap mụ giànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõleech_txt_ngu ràng là khỏe hơn mìnhbot_an_cap gấp bội?
Lại ? Đứng xem người ta sinh con máu me be bét mà mắt không thèm chớp lấy một cái, chẳngbot_an_cap có chút hãi?
Chưa kể, ngay mụ già đang bị gô ở mép giường kia cũng đang sức “ ử” giãy giụa tạo tiếng động hòng thu sự chú ýleech_txt_ngu của người bên ngoài, khao khát được vạch trần bộ mặt thậtleech_txt_ngu của “ phụ” Trịnh Kiều Kiều đây này!
Tiếc
“Minh Châu, ra đây bé giúp .”
Từ Nhiên cấtvi_pham_ban_quyen tiếng gọi. Từ Minh Châu đành phải thò mặt ra. Cô liếc nhìn bà chị dâu đang e ấp rúc vào ngực Từ Nhiên, dáng vẻ mong manh ôm lấy bụng bầu. Cô vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đónbot_an_cap lấy đứa bé sơ sinh, lập tức Từ Nhiên khom người, dễ dàng bế bổngvi_pham_ban_quyen Trịnh Kiều Kiều theo kiểu chúa, dứt người rờibot_an_cap đi.
Giâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phút ánh mắt nhau, Trịnh Kiều Kiều còn tinh nghịch nháy mắt với cô một cái.
Minh Châu âm thầm cạn lời: Đại ca ngốc quá đi mất! Cứ thế bị mấy trò vặt vãnh của Trịnh Kiều Kiều dắt mũi!
Thế nhưng lạ , là lần đầu tiên Từ Minh Châu không cảm thấy ác cảm với mấy mánh khóe nhỏ này chịvi_pham_ban_quyen dâu, trong lại danh dâng lên một cỗ xót xavi_pham_ban_quyen.
Nếu như cô bằng một khả “diễn sâu” của Trịnh Kiều Kiều, thì đến nỗi ván đã sắp đóng với đối tượng, cuối cùng lại bị người ta nẫng tay trên, biết trùm khóc thầm một mình. Nghĩ lại thấy mình đồ hẹp hòi quá đi mất
Chuyến tàu lại tiếp tục tiến ga.
Nhân viên tàu đã sớm liên lạc với lượng công an tạivi_pham_ban_quyen nhà ga, vì vậy vừa nơi, đội tiếp ứng được bố trí sẵn để tiếp nhận và áp giảibot_an_cap nhóm tội phạm. Thậm chí, lực lượng bộvi_pham_ban_quyen đội trú cũng cửvi_pham_ban_quyen đến để tiến hành kiểm nhân thânbot_an_cap từng hành khách trên các toa tàu.
“Mở cửabot_an_cap! Trịnh Kiều Kiều! Cô ra đây cho tôi!”
Kiều đang ái nằm trênvi_pham_ban_quyen tận hưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự vỗ về dịu dàng Từ Nhiên, thì ngoài đột nhiên lên tiếng đập thô , rõ ràng là đang nhắm cô mà tới.
Cái giọng đóleech_txt_ngu, dù có thành tro cô cũng nhận ra là .
Tống Chiếm Giang!
Chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gã hôn phu cũ hám danh hám lợi, nghe tin cô chỉ thiên kim giả đã quay xevi_pham_ban_quyen rụp, co giò chạy tới bợ , vẫy đuôi xun xoe với Trịnh Tuyết Dao!
Cô bực bội định bật dậy, làbot_an_cap bầu khệ nệ cho phép. đành phải nghiêng người, bấu tay vào mép giườngbot_an_cap gỗ, cẩn thận chậmleech_txt_ngu chạp chống người ngồi lên bước xuống.
“Gõ gõbot_an_cap gõ, gõvi_pham_ban_quyen mả bố anh à? cửa báo tang cũng không dùng sức thế đâu!”
cau chửi vọng ra phía cửa. Vừa định bước ra mở chốt thì Từ Nhiên đã cô lại: “Em ngồi đó, để anh ra .”
Nhiên ấn vai, ép cô ngồi ngoan trên mép giường, không quên dàng vuốt ve gò má cô an, đó xoay , dứt khoát giật cánh buồng.
Bên ngoài hành lang, Chiếm Giang đang diện một thân quân phục, phía sau còn dẫn theo một nhóm binh . Nghe thấy câu chửi ngoaleech_txt_ngu ngoắt Trịnh Kiều Kiều, máu nóng bốc não, tức chỉvi_pham_ban_quyen hận không thể đạp tung cánh cửavi_pham_ban_quyen thẳng vàobot_an_cap , lôi cổ Kiều bắt cô phải quỳ rạp xuống tạ tội với Trịnh Dao, cũng như với người ba nuôi và anh Trịnh Quốc Lương vô tội hãm hại!
Nhưng hắn vừa mới giơ lên thì cánh cửa đã bật , vào mắt hắn là khuôn mặt cạnh mà hắn vô cùng chán .
“Có chuyện gì?”
Đôi mắt Từ Nhiên sắc , thâm thúy tựa như những lưỡi dao sắc lẹm găm thẳng Tống Giang.
Luồng áp bách mạnh mẽ được tôi luyện từ tháng ngày sinh ra tử trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiến trường lập bẹp , khiến hắnleech_txt_ngu có cảm giác bị lép vế hoàn toàn. Nhận sự yếu thếleech_txt_ngu của bản , bực đưa tayvi_pham_ban_quyen vịn lên dây đai trang. khi chạm vào báng lạnh lẽo, hắn mới cưỡng lấy lại được chút tự tin.
“Từ , mộtleech_txt_ngu tên tẩu tư phái như anh, theo lệnh thì nào mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen đi đày xuống nông thôn hảvi_pham_ban_quyen? Anh tự ý trước thời hạn? Lại còn to gan bao che cho kẻ giết người? Anhbot_an_cap làm cái gì? Muốn tạo phản chắc?”
Tẩu tư phái, bao che, tạo phản.
Mỗi một từ được nhổ ra đều tràn ác chí mạng. thù sâu sắc đến mức nào rắp tâm đóng đinh Từ Nhiên vào chỗ chếtvi_pham_ban_quyen, khiến vĩnh viễn không nổi cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?
ngoài cửa lập tức thu hành khách ở các toa lân xúmbot_an_cap lại hóng hớt.
Trông thấy một đám lính bồng súng, người dẫn đầuleech_txt_ngu có vẻ là sĩ quan cấp cao đang hô hào bắt “tẩu tư phái”, “kẻ người”, bắt đầu xì xầm to nhỏ:
“Tẩu tư với tội phạm giết người mà cũng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư cách ngồi giường nằm cao cấp thế này á?”
“Cái thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rác đó đáng bị nhốt bò, ngủ đống rơm thôi!”
ngồi bên trong, thu hết vào mắtleech_txt_ngu những biểu ngày càng phẫn nộ củavi_pham_ban_quyen đám đông hành khách. Quả nhiên, bất luận ở thời đại nào, một khi xúc của đám đã bị dẫn dắt và kích động, họ rất bị mắtvi_pham_ban_quyen, đánh khảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng phánleech_txt_ngu đoán sự thật và từ chối lắng nghe bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳ giải thích nào.
Trong năm bị đày xuống nông thôn kiếp , Từ Nhiên chắc hẳn cũng đã vảo bụngvi_pham_ban_quyen vô số những nỗi tủi nhục oan ức thế nhỉ!
Nghĩ vậy, cô mạnh mẽ dậy, cắn chặt . Gương mặt cô chợt tỏ yếu đuối tột cùng, hai vành mắt hoe hệt như đang kìm nén nỗi oan khuất thấu trời, hướngbot_an_cap về phía Tống Chiếmvi_pham_ban_quyen Giang ở cửaleech_txt_ngu nức nở: “Chúng tôi có giấy giới thiệu rõ ràng! cả chứng nhận tiếp nhậnleech_txt_ngu của địa phương đàng hoàng! phạm giết người cái gì chứ, anh đừng có mà ngậm người!”
“Tống Chiếm Giang! Tôi đã nhắm mắt làm , không thèm truy cứu anh và em gái tôi tem vụng trộm với nhauvi_pham_ban_quyen. Tôi thậm chí còn chủ động hủy bỏ hôn ước để thành toàn cho đôi gian phuleech_txt_ngu dâm phụ các người! Tôi chỉ có một nguyện nhỏ nhoi là được cùng chồng tôi xuống nông thôn, gia đình tụ cháo nuôi nhau. Tại sao anh cứ phải dồn ép, không buông thanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho vợ tôi là sao hảleech_txt_ngu?”
này quả nhiên hiệu nghiệm! Trịnh Kiều Kiều vừa dứt lời, mọi ánh phẫn nộ hành khách xung quanh lập tức đồng loạt lái, chĩa vào Tống Chiếm Giang.
Trong ánh họ xen sự ngỡ ngàng, kinh và cả khinh bỉ tột độvi_pham_ban_quyen.
Thì ra cái làm quan mới làleech_txt_ngu thứ cặn bãbot_an_cap có tính người!
Cái gì mà tẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư phái chứ, chừng cũng là cái danh hão do chính hắn ta vu oan giá họa, cố tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sọt lên đầu đôi vợ son tội nghiệp nhà người ta trả thù riêng mà thôi!
Ngay cả quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân đang đứng cạnh Tống Chiếm lúc này cũng lén lút trao đổi ánh , trên mặt hiện rõvi_pham_ban_quyen sự không đồng tình. Mộtleech_txt_ngu người tiếnleech_txt_ngu lên dự ghé sát hắn, e dè thì thầm: “ cáo Bài , nhiệm vụ của chúngvi_pham_ban_quyen tavi_pham_ban_quyen hôm nay đến tiếp nhận tội phạm từ tàu hỏa. Chúng ta hình như không có thẩm quyền bắt người”
Sắc mặt Tống Chiếm Giang sầm xuống, lửa giận trong mắt trào, ta nghiến răng nghiến lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắng một câu: “Cô câm miệng cho tôi!”
Nói đoạn, anh lại giận dữ nhìn Trịnh Kiều Kiều: “Trịnh Kiều Kiều, vốn dĩ là cô đã chiếmleech_txt_ngu vị trí của Tuyết . đáng lẽ phải đính với tôi cũng là Tuyết Dao. Cô chỉ là một đứa con nuôi bị , Tuyết Dao mới là con gái ruột nhà họ Trịnh!”
“Nhà họ Trịnh có lòng tốt nuôi dưỡng cô nhiêu năm , vậy mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô dám chém bị thương Quốc Lương, làm ba đến ngất xỉu. Cô biết ở bệnh việnvi_pham_ban_quyen suýt chút nữa đã ta đánh chết không?”
Trịnh Kiều Kiều sự không biết chuyện Trịnh Vĩ Dân bị đánh.
Đánh hay lắm! quá tốt!
Cô suýt nữa đã không nhịn được mà bật cười, phải ho một tiếng mới được khóe môi đang congnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, nhíu phản bác: “Cái gì mà tôi chiếm vị trí của Tuyết Dao? Mẹ chưa từng thừa nhận Tuyết là con bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ! Chỉ dựa vào một nói bâng quơ ba tôi và y tá bệnh mà đã Tuyết Dao nhà sao? Tôi còn nghi ba tôi bị Trịnh Tuyết Dao lừabot_an_cap rồi ấy chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Kiếpleech_txt_ngu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ mãi đâm đầu ngõ , nào cũng lo sợleech_txt_ngu được mất, sợ mình bị đuổi ra nhà, nên mới luôn phớt lờ thái độleech_txt_ngu của mẹ đối vớileech_txt_ngu mình.
Thật ra, cô hoàn toàn không cần quan tâm sự khẳng định của ba, cũng không cần chứng minh bản thân mạnh mẽ hơn Trịnh Tuyết Dao.
Trịnhbot_an_cap Quốc Lương và Trịnh Tuyết Dao có thể bóp méo sự thật, nói cô là nuôi bị nhầm, vậy thì cô cũng có thểbot_an_cap dẫn dắt khác tin vào một sự thật còn chấn hơn.
“Y đó là bạn học của ba tôi, vậy Tuyết Dao không ”
tình nói lửng một .
Nhữngleech_txt_ngu người xem náo nhiệt toa tàu đều vểnh lên nghe, trong đầu tự động bổ phần còn lại của câu chuyện.
Có người còn thấp giọng bàn tán: “Không là ông này ăn chả bên ngoài, tạo ra một đứa riêng, giờ đứa trẻ lớn rồi không nữa nên mới ?”
“Chắc chắn rồi! Khu tập thể nhà tôi cũng một nhà như vậy, gã đàn ông có con riêng bên ngoài lớn tướng rồi, đến đi học thì bỗng nhiên bảo là nhầm. Đứa nhà không phải đuổi , con riêng cũng đón về được, đúng làbot_an_cap nhất cử lưỡng tiện!”
Đám binh sĩ đứng thẳng , không được nói động nhưng tâm trí đã sớmbot_an_cap loạn cả lên!
Hóa ra gia Viện trưởng Trịnh lại có quan hệ hỗn loạn như vậy!
Lông mày Tống Chiếm Giang nhíu chặt lạibot_an_cap thành một cục, phẫn nộ trừng mắt Trịnh Kiều Kiều: “Tuyết Dao chính là con của ba mẹ cô! Bất kể cô có nói , hôm cô cũng phải theo tôi về! Đểvi_pham_ban_quyen anh trai và ba cô!”
“Còn cả Từ Nhiên nữa, có người nhìn thấy anh xuất hiện ở bệnh viện, anh ta cũng về để tiếp nhận điều tra!”
Trịnh Kiều Kiều từ lâu đã chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net coi Chiếm Giang ra gì, cô chỉ đáp lạivi_pham_ban_quyen một câu: “Tôi không về! Từ Nhiên cũng không về. Anh muốn bắt chúng tôi, thủ tục ? Chứng cứ đâu?”
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chiếm Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy vẻ thất vọng.
Tuyết không phải dung được Kiều , nếu Trịnh Kiều Kiều có thể yên phận ở lại Thương Đô lấybot_an_cap chồng, anh ta cũng sẽ cố bù đắp cho cô.
Nhưng sao lại không hiểu khổ tâm anh ta, nhất phải Từ Nhiênleech_txt_ngu con đường tăm tối này?
“ muốn theo anh ta về quê cày ruộng thế sao? đứa con cô sinh ra cũng phải đi cày ruộng à?”
Trịnh Kiềubot_an_cap Kiều cười lạnh một tiếng, đầy chính nghĩa nói: “ ruộng thì sao chứ? Tống Chiếm Giang, tư tưởng của anh có vấn đề lớn rồi đấy! Không có nông dân chúng tôi cày ruộng thì anh lấy gì mà ăn? gì mà mặc? Tôi thấy anh cũng nênbot_an_cap xuống nông thôn một chuyến cải tạo lại tư tưởng đi.”
“Đủ rồi!”
càng nói càng nâng cao quan điểm, Tống Chiếm Giang cũng hoảng hốt, vội vàngvi_pham_ban_quyen ngắt lời Trịnh Kiều . ta phất , lệnh cho binh sĩ cạnh đưa cả Kiều Kiều và Từ Nhiên đi.
Dù sao anh ta cũng là cấp trên, binh sĩ chỉ thể nghe lệnh, tiến tới bắt lấy cánh tay Trịnh Kiều Kiều.
Trịnh Kiều Kiều cũng cuống lên, Tống Giang điên , anh thật sự dùng biện pháp mạnhleech_txt_ngu để bắt cô về!
Cô vừa né tránh vừa hét lớn: “ mạng với! Tống Chiếm Giang, cố ý thù, muốn hại tôi một hai mạng! không xứngleech_txt_ngu đáng mặc bộvi_pham_ban_quyen quân này!”
Cũngvi_pham_ban_quyen lúcvi_pham_ban_quyen này, Từ Nhiên ra .
Anhleech_txt_ngu chỉ thực hiện vài động tác giơ tay đơnleech_txt_ngu giản tước được súngvi_pham_ban_quyen binh sĩ.
Hai binh ngay lập tức ngây người.
Súng là mạng thứbot_an_cap hai của mỗi người lính! còn chưa rõ đối phương tay thế nào mà “” đã mất rồi!
nữa Từ Nhiên tay rất có chừng , chỉ nhằm mục đích đe, điểm dừng đúng lúc, không gây ra bất thương nào cho họ.
“Từ Nhiên, anhleech_txt_ngu muốn loạn à?”
Binh sĩ dưới Tống Chiếmbot_an_cap Giang mất mặt cũng đồng với việc anh ta mất mặt. Lúc này anh vừa tức vừa hận, nhưng nếu bảo anh ta tiếp đấu tay đôi với Từ Nhiên thì anh ta lại không có nắm , chỉ có thể dùng cái danh lớn để chụp mũ lên Từ .
Từ Nhiên lạnh lùng cười nói: “Là lạm dụng quyền hạn, vôbot_an_cap cớ bắt người trước. Chuyện làm loạn này khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải ai hét to hơn là người đó có lý đâu.”
“Tống Chiếm Giang, anh đừng quên phận của mình! Trướcbot_an_cap hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , anh không thể tư thù cá nhân mà biến họ thành binh lính riêng của anh đượcleech_txt_ngu!”
Tống Chiếm Giang đã mất hết trí, răng nghiến chặt đến mức sắp vỡ . Anh ta rút súng của mình ra, định bắn chết Từ Nhiên tại chỗ.
Trịnh Kiều , không một chút do dự lao ra trước mặt Từbot_an_cap Nhiên!
nhiên, tiếng súng đã không vang lên.
Hổ chồm dậy, Chiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giang. Tay anh ta nới lỏng, khẩu súng .
Từvi_pham_ban_quyen Triều vội vàng xông vào, chộp lấy khẩu súng giữa không trung, tháo đạn ra, những viên đạn rơi lạch cạch xuốngbot_an_cap sàn.
Nguy hiểm được trừ.
Một nhóm nhân viên đường sắt rầmleech_txt_ngu rộ kéo đến.
“ đạo! Những người này anh ! Chính họ phát hiện và bắt giữ tội phạm! anh khôngvi_pham_ban_quyen thể họ !”
Trưởng tàu dẫn đầu vẻ chính trực, kiên quyết trước mặt Kiều và Từ Nhiên.
khách trong toa tàu cũng đồng phụ họa: “Đúng thế! Dù có làm quan cũngleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu thể bắt dân lành chúng được!”
“Họ không giấy tờ tụcbot_an_cap gì, rõ là mượn côngbot_an_cap báo tư! người này biết chẳng phải tốt lành gì rồi!”
“Hóa ra chính đồng chívi_pham_ban_quyen này đã trộm, đã cứu mạng ta, chúng ta để họ ân nhân cứu mạngvi_pham_ban_quyen đi được!”
“Không được mang đi!”
“”
Thấy tâm trạng đông ngày càngbot_an_cap kích , hét ngày một lớn, Tống Chiếm Giang hiểu trong lòng rằng nay nếu muốn cưỡng ép đưa Từvi_pham_ban_quyen và Trịnh Kiều Kiều đi trừ phibot_an_cap nổ súng máu.
Nhưng vốn dĩ anh ta đã vi phạm quy định bắt người, nếu còn để chuyện làm ầm lên nữa thì e là cuối cùng khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà thu xếpvi_pham_ban_quyen ổn thỏa.
chí ngay cả bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân anh ta sẽ vì thế mà bị kỷ luật.
cũng đã bị người ta cướp .
Nhưng anh ta thật sự không cam tâm!
Do dự một hồi, cuối cùng ta nghiến , lần này bọn họ, khi trở anh ta sẽ xếp người đến tỉnh Hắc, bọn họ đi mà không về!
“Chúng ta đi!”
Tống Chiếmvi_pham_ban_quyen Giang phất tay, theo đám binh sĩ xuống tàu. Họ hùng kéo đến nhưng lại rời đi đầyvi_pham_ban_quyen nhục nhã.
binh sĩ theo Tống Chiếm Giang bắt người lần tiên cảm đi làm nhiệm vụ với người đội trưởng này lại hèn đến thế!
Việc đầuleech_txt_ngu tiên trở về đơn vị là phải báo cáo với Chính ủy!
Tướng vô năng, lụy tam !
Họ sẵn sàng vìvi_pham_ban_quyen nhân dân, vì đất nước mà hiến sinh mạng, nhưng không muốn tiếp tục đi theo một cấp trên công tư bất phân, ngộ tưvi_pham_ban_quyen tưởng đầy nguy hiểmleech_txt_ngu như Tống Chiếm Giang nữavi_pham_ban_quyen
Trong toa tàu.
Trưởng tàu cho Từ Nhiên một thư dương. dung thư là khen ngợi ba người , Từ Đức và Từ Nhiên đã tinh mắt phát kẻ cướp, dũng cảm bắt giữ phạm, bảo vệ toàn tính mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho hành khách trên cả chuyến tàu.
Cuối thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn có ký của toàn thể nhân viên đoàn tàu với đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi kiểu chữ, cùng nhữngleech_txt_ngu dấu tay đỏ chói.
“Đồng chí Từ Nhiên, chúng tôi biết được do các xuống nông thôn, những việc khác chúng tôi không giúp đượcleech_txt_ngu gì, nhưng có bức thư này, hy vọng gia đình anh ở dưới đi chút rắc .”
Người thời này luôn có chútvi_pham_ban_quyen với những người bị đưa xuống nông .
Người thanh niên tri xuốngvi_pham_ban_quyen nông thôn để học lao động, làm nên nghiệp lớn ở vùng bao . Còn những người đưa xuống đều là nhữngvi_pham_ban_quyen người sai lầm, không phải người tốt, bị trên biệt để chịu khổ! vậy, dânvi_pham_ban_quyen làng thường để những công việc nhọcvi_pham_ban_quyen nhất, vất vả nhất cho những người này làm.
Ít nhất, bức thưbot_an_cap này có thể chứng gia đình họ là người , giúp họ có được mộtvi_pham_ban_quyen môi trường đãi tương thân thiện và dễ thở .
Từ Nhiên nhận bức thư, đưa tay chào kiểu quân đội với trưởng tàu.
nữleech_txt_ngu nhân viên phục vụ Trịnh Kiều Kiều bụng mang dạ chửa cũng phải đi theo nông thôn động, cảm thương cho hoàn của cô nên trứng và bánh cho cô ăn dọc đườngbot_an_cap.
“Cô em này, đúng là một người vợ tốt! Biết bao nhiêu người nữ khi thấy chồng mình , giẫmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một là tốt rồi, vậybot_an_cap mà cô còn lặn lội dặm trường đi theo. Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai vợ chồng tâm hiệp lực, nhất định sống sẽ càng ngày càng khấm khá!”
Trịnh Kiều Kiều bị khen đến đỏ mặt: “ đâu có tốt như mọi người nói đâu ạ.”
Tiễnleech_txt_ngu cácleech_txt_ngu nhân viên phục rồi, những người xem náo nhiệt ngoài hành lang cũng giải tán.
Mọi người rộn suốt cả buổileech_txt_ngu, đã qua cơm từ lâu. Từ Đức Từ Triều ra ngoài lấy cơm, Từ kiểm sức cho Trịnh Kiều. Từ Minh Châu bên giường, vỗ vỗ lồng ngực hãi nói: “Vừa nãy đúng là nguy hiểm thật! Tống Chiếm Giang định đúng không?”
“ , trước đây là em nhìn lầm chị rồi, mà dám đỡ đạn anh em, chị không cần mạng nữavi_pham_ban_quyen sao?”
Ánh Từ nhìn Trịnhvi_pham_ban_quyen Kiều đầy tạp, lo lắng, có thâm tình, và hơn cả là nỗi sợ hãi còn sót lại.
Anh chẳng màng đến việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân vẫn đang ở quanh, cũngleech_txt_ngu vứt bỏ vẻ trầm nội liễm thường ngày mà ôm chặt Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều Kiều vào lòng. Sau khi được cái bụng đã nhô cao củabot_an_cap cô, anh mới cẩn thận lùi lại, nắm lấy tay cô.
“Hứa vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh, này bất kể xảy ra gì, đừng bao giờ làm những việc nguy hiểm như thếbot_an_cap nữa!”
Trịnh Kiều Kiều cũng thấy , nhưng nhìn bộ dạng căng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhiên, cô lại anh quan trọng hóa vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đề.
Cô lườm anh một cái đầy hờn dỗi, : “Anh ngốc quá, Tống Chiếm Giang sao có thể tự ý nổ súng trước mặt người như thế được? Em chỉ hù anh ta thôi!”
Từ là Đoàn trưởng tuổi nhất lịch sử Thương , tiền đồ vô lượng, dù là thông minh tài trí hay năng lực phẩm chất được mọi người xung khen ngợibot_an_cap hết lời.
Cũng chỉ có Trịnh Kiều Kiều mới dám anh ngốc.
Từ Nhiên không ngốc, chỉ là không đánh cược!
Anh không dám đánh cược vào tâm của Tống Chiếm Giang, lỡleech_txt_ngu như Tống Chiếm Giang thực sự mất hết tính mà nổ súng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không dám nghĩ mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ làm ra chuyện gì!
Ánh mắt anh đanh lại, giọng nói mang theo lực: “Hứa với anh đi!”
Trịnh Kiều Kiều đành phải thuận theo: “Được , em hứa với anh.”
“Phải ghi nhớbot_an_cap trong lòng, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chỉ mồm đâu đấy.”
“Vâng, em nhớ kỹ trong lòng .”
Đoàn càng tiếnbot_an_cap gần đến tỉnh Hắc Long Giang, không khí càng nên lạnh lẽo. Thương Đô vẫn là , nhưng nơi đây dường như đã sang đầu đông. Ở Đô mặc áo sơ mi không thấy lạnh, nhưng lúc này phải mặc thêm mới giữ được ấm.
Cảnh vật ngoài sổ cũng nên hoang vu và rộng lớn hơn. Những người xuống tàu khi xe dừng đều thay đổi giọng địa phương.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay