Nam Thành.
Bệnh viện Nhân dânbot_an_cap.
Chúc mừng, cô đã mang thai, em rất khỏe mạnh.
Thẩm Vân Vụ chặt tờ phiếuleech_txt_ngu kết quả trong tay, thần sắc có chút ngẩn ngơ.
Mang ? Thẩm Vân Vụ vừa kinh ngạc vừa mừng, không tin sự thật này.
Sau nhớbot_an_cap đi khám định kỳ đúng hạn. đứa trẻ đâu? Gọi anh ta vào đây, có vài lời dặn dò.
Lời của bác khiến Thẩm Vân Vụ tỉnh, cô mỉm cười gượng gạo: Chồng tôi hôm nay không đến ạ.
Thật là, bận đến mấy cũng phải đi cùng vợ con chứ.
Khivi_pham_ban_quyen bước ra khỏi bệnh viện, bên ngoài trời đã bắt đầu lất phất mưa phùnleech_txt_ngu. Thẩm Vân Vụ khẽ vuốt ve bụng mình.
Nơi này có một sinh nhỏ đang nảy nở.
Là con của cô và Tần Dạ
Điện thoại rung lên, cô lấy ra xem, là nhắn từ chồng Tần Dạ.
rồi, mang chiếc ô đến địa chỉ này.
Thẩm Vân Vụ nhìn vào chỉ: lạc bộ .
Đây là nơi nào? Không phải hôm nay anh nói cóbot_an_cap cuộc họp sao?
Nhưng Vân Vụ không do dự quá , cô bảo tài xế Tần gia mình đến địa chỉ đóvi_pham_ban_quyen.
thúc, chú cứ về trước đi ạ.
Thái thái, không cầnvi_pham_ban_quyen đợi người ra sao?
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: Không cần đâu, lát cháu về cùng tiên sinh là được.
Cô đã đến tìm Tần Dạ thì cứ đợi anh rồi cùng về nhà luôn.
Nhận được chỉ thị, Trần thúc nhanh chóng lái xe rời đi.
Cơn mưa phùn lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước giờ đã chuyển thành mưa xối .
Thẩm Vân Vụ che ô đi đến cửa câu lạc .
một câu lạc bidanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trang trí trông rất cao cấpleech_txt_ngu. Thẩm Vân Vụ bị chặn lại.
lỗi quý cô, phiền cô xuất trình thẻ hội viên.
Vân ngẫm nghĩ, cuối cùng cô lùi ra ngoài, gửi một tin nhắn máy Tần Dạ.
đến rồi, còn bận lâu không? Em đợi anh dưới lầu .
Gửi xong, cô cầm ô đứngvi_pham_ban_quyen gần đóvi_pham_ban_quyen, nhìn màn mưa trắng mà lòng thầm nghĩ về tờ kết mangvi_pham_ban_quyen thai.
Hay là lát nữa anh ra thì nói trực tiếp với anh luôn? đợi đến sinh nhật anh rồi mới tạo bất ngờ?
Thẩm Vân Vụ đang mải mê suy nghĩ, không hề hay biết bản thân đã trở thành trò cười cho nhóm người trên lầu.
Một đám người tựaleech_txt_ngu vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa sổ, nhìn bóng dáng dưới lầu.
Dạ này, cô vợ hờ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu là tâm thật đấy. Bảo mang ô tới mà tabot_an_cap đến thật. Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ ta có ô thìvi_pham_ban_quyen cậu sẽ chớt chìm trong mưa ?
Không chừng là yêu cậu phát điên rồi, nên đếnbot_an_cap cả tư duy cũng chẳng còn.
Nhảm nhí.
Một giọng nói trầmleech_txt_ngu thấp, lười vang từleech_txt_ngu góc .
Người đàn ông dáng cao chân dài, gương mặt lạnh lùng, làn da sứ. Đôi mắt đào hoa hơivi_pham_ban_quyen lên đặc thu hút ánh nhìn. Anh mặc bộ cao cấp màu xám, đôi dài vắt chéo.
Anh giơ , lộ hồ tinh xảo sang trọng: Đưa đây.
Người bạn bày tròbot_an_cap đùa này đành phải trả lại điện thoại cho anh.
Xì, thoại phải về với chính chủ nhanh thế à?
Thôi đi, nếu không có Sở Sở ở , cậu còn chẳng có cơ chạm điện thoại củaleech_txt_ngu cậu ấy đâu.
cười đùa, rồi đồng loạt nhìn về phía gái mặc váy trắng ngồi cạnh anh. Cô ấy vẻ xinhbot_an_cap đẹp, dịu dàng.
Nghe , ấy mím môi cười, nhẹ nhàng nói: Được rồi, các cậu lấy điện thoại Dạ ra làm trò đùa đã là không đúng, lại còn lấy tôi ra trêu chọc nữa.
bạn bên cạnh vẫn không có ý định buông tha, tiếp tục hòleech_txt_ngu : Ai mà chẳng biết lòng Dạ, Sở Sở làvi_pham_ban_quyen quan trọng nhất?
Đúng đấy, cậu cứ hỏi Tần Dạbot_an_cap mà xem, ấy cũng sẽ nói vậy thôi, đúng không Tần Dạ?
Giang Sở Sở vậy không được mà nhìnbot_an_cap về phía Tần .
Khóe môi mỏng của Tần khẽ nhếch lên, anh không hề phủ nhận.
anh phủ nhận, đám người càng được đà làm tới.
Đã bảo rồi mà, trong lòng Dạ, không ai quan trọng hơn Sở Sở hết!
Giữa tiếng reo của mọi , Tần Dạ cúi mắt, nhanh chóng nhắn lại một tin cho Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen.
Không cần ô nữa, cô vềleech_txt_ngu trước đi.
Nhận được tin nhắn này, Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen cảm hơi khó hiểu, cô nhắn lại: Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện gì sao anh?
Cô cúi đầu đợi lát nhưng Tần Dạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả lời nữa.
Có lẽ thực sự bận gì đó.
Thẩm Vân Vụ quyết đi về.
.
cóvi_pham_ban_quyen người gọi lại. Thẩm Vân Vụ đầu hai cô gái ăn mặc thời thượng đang về phía mình.
Trong đó, gái có người cao liếc nhìn một cái, khinh bỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏivi_pham_ban_quyen: Cô Thẩm Vụ?
Đối phươngleech_txt_ngu đểleech_txt_ngu lộ rõ vẻ không thiện , Vân Vụ không tỏ ra yếu thế, cô điềm tĩnh hỏi lại: Các cô ai?
Tôi là ai khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan , quan trọng là Sở Sở đãbot_an_cap về rồi. biết thì tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình biến cạnh Tần Dạ đi.
Đồng tử Vụ co rụt lại.
Đã bao lâu rồi cô không nghe cái tên này, lâu đến mức cô sắp quên mất sự hiện diện của con người đó.
xúc của cô bị đối phương nhận ra, cô ta khỉnhleech_txt_ngu nhìn cô.
Sao lại ngạc thế? Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ‘Tần thái thái’ giảbot_an_cap tạo được hai năm nên hóa ngốc luôn rồi à? Thật nghĩ trí này thuộc về mình ?
Thẩm Vân cắn chặt môi dưới, sắc mặt trắng bệch, khớp ngónbot_an_cap tay cầm cũng dần bệch vì dùng sức.
Nhìn bộ dạng củabot_an_cap cô, là không cam tâm, còn muốn tranh giành với Sở chứ?
Dựa vào cô ta mà cũng đòi ?
Thẩm Vân Vụ xoay người bước đi, không buồn thêm lời nào nữavi_pham_ban_quyen.
Tiếng mắng chửi của hai phụ nữ kia chìm nghỉm màn mưa.
côleech_txt_ngu về đến Tần gia, quản gia mở cửa, một cầm ô đứng đó thì giật . nhìn rõ gương mặt cô, ông thốt lên: Tháileech_txt_ngu thái!
Sao người lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị ướt thế này? Mau vào nhà .
Tứ của Thẩm Vânbot_an_cap đã tê dại vì lạnh. Sau khi vào nhà, người hầu lập tức mang khăn đến quấn quanh cô, người thì , cả đám người vây quanh lấy cô.
Mau đivi_pham_ban_quyen chuẩn bị nước nóng cho thái tháibot_an_cap!
Nấu thêmleech_txt_ngu một bát canh gừng .
Người hầu trong Tần gia vì chuyện Thẩm Vân Vụ bị ướt như lột mà rối lên, nên ai chú ý thấyleech_txt_ngu có một chiếcvi_pham_ban_quyen xe đã vào cổngleech_txt_ngu. Một lúc sauvi_pham_ban_quyen, một bóng người cao lớn hiện ở cửa.
Cho đến khi giọng nói lạnh lùng vang .
Có chuyện gì vậy?
Nghe thấy giọng nói này, Thẩmvi_pham_ban_quyen Vụ đang ngồi trên sofa khẽ run hàng mi. Sao anh lại về rồi?
Giờ này, đáng lẽ anh phảivi_pham_ban_quyen ở bên cạnh Sở Sở của anh mới đúng chứ?
Tiênbot_an_cap sinh, thái bị dầm mưa.
Dầm mưa?
Ánh mắt thâm trầm Dạ rơi xuống bóng dáng nhỏ bé trên sofa, anh sải đôi chân dài tới.
Khi đến gần và nhìnleech_txt_ngu rõ dáng vẻ của cô, Tần Dạ nhíu chặt mày.
Lúc này Thẩm Vân Vụ chẳng khác nào một con chuột lột, mái tóc mềm mại ướt đẫm dính bết làn da trắng bệch, môi anh đào thường giờ chẳng còn chút huyết sắc.
Cô làm thế này? Tần Dạ cau mày, giọng không đẹp.
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ nỗ kìm nén cảm xúc rồi ngẩng lênbot_an_cap, gạo nở một nụ cười nhợt nhạt với Tần Dạ, giải : Điện thoại hết pin, trên đường vềbot_an_cap em lại gặp một đứa trẻ không có ô.
mắt Tần Dạ đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Cô bệnh à?
Nụ trên môi Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu đông cứng lại.
Nó không thì đưa ô cho , rồi để bản thân mình bị ướt mưa thế này sao?
Cô bao nhiêu tuổi rồi? Làm chuyện thếbot_an_cap này mà tôi sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khen ngợi côleech_txt_ngu chắc?
Những người hầu đứng quanh đó đưa mắt nhìn nhau, không aibot_an_cap dám lên tiếng.
Vân Vụ cúi mặt, hơi đã phủ mờ đôi mắt.
Cô không gì, cố sức chịu đựng.
Cho đến khi Dạ tới bế ngang người cô lên, một giọt nước mắt nóng hổi mới rơi xuống mu bàn tay .
Tần Dạ ném vào phòng tắm rồi đi ra ngoài.
Vân Vụ luôn cúi đầu, đợi đến khi anh rời , cô từ từ ngẩng đầu lên, đưa tay nhẹleech_txt_ngu nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt.
Một lát .
Cô chốtvi_pham_ban_quyen cửa phòng tắm, sau đó lấy tờ kết quả thai mà bệnh viện đã đưa từ trong túi áo ravi_pham_ban_quyen.
kết quả bịvi_pham_ban_quyen nước mưa gột rửa suốt đường, chữ bên trên rõ.
Vốn dĩ định dành chovi_pham_ban_quyen anh một sự bất ngờ, nhưng xem ra hoàn toàn không cần nữa rồi.
Làm người đầu ấp tay gối suốt hai năm, sao có thể không biết anh là kiểu người điện không bao giờ rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân.
Nhưng bản thân sẽ không rỗi đến mức cố ý cho cô loại tin nhắn đó để cô đi qua rồi lại đuổi cô về.
Chỉ có thể làvi_pham_ban_quyen có ai đã cầm điện thoại của anh, gửi tin nhắn như vậy để cô qua đó cho người ta xem trò cười.
Chẳng may, trong lúc cô cầm ô đứng dưới lầu ngốc chờ đợi, trên lầubot_an_cap lại có một đám người đang cười nhạo cô.
Thẩm Vụ hồi lâu, sauleech_txt_ngu đó cười giễu cợt, chậm rãi xé nát kết quả.
Nửa tiếng sau.
Thẩm Vụ tĩnh bước ra khỏi .
Tần đang ngồi trên sofa, chân dài , trước mặt là một chiếc tính xách tay, dường như vẫn xử lý công việc.
Thấybot_an_cap cô đi ra, chỉ vào bát canh gừng bên cạnh mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Uống canh gừngleech_txt_ngu .
Vâng.
Thẩm Vân Vụ bước tới, bưngbot_an_cap bát canh gừng lên nhưng không , như nhớ ra điều gìbot_an_cap đó, gọi tên anh.
Tần Dạ.
Chuyệnleech_txt_ngu gì? Giọng điệu anh lạnh lùngbot_an_cap, tầm mắt thậm chíleech_txt_ngu không rời khỏi màn hình.
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ nhìn gương mặt nghiêng ưu tú tinh tế cùng đường xương hàm sắc sảo của Tầnbot_an_cap , đôi hơi nhợt nhạt khẽ mấp máy.
Tần Dạ dường như đợi đến mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiên nhẫn mới ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Thẩmvi_pham_ban_quyen vừa mới xong, sắc da hồng hào, môileech_txt_ngu không còn trắng như trước, nhưng có lẽ do bị dầm mưa, bộ dạng hôm nay của trông có chútbot_an_cap ốm yếu, cả người toát ra cảm vỡ vụn.
một cái nhìn, một loại dục vọng đó Tần Dạ đã bị khơi dậyleech_txt_ngu.
Thẩm Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm tư tạp, căn bản không để đến cảm xúc của Tần Dạ, ngược đang lời định nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đợi đến lúc cô chuẩn bị xong để mở lời: Anh .
Đôi nhạt vừa mớibot_an_cap mở, Tần Dạ đã thể tự chủ được lấy cằm cô, cúi người hôn xuống.
Ngón tay thô ráp của anh ngaybot_an_cap lập tức khiến làn da trắng nõn của cô ửng.
Hơi thởbot_an_cap của Dạ nóng, giống như một ngọn . Thẩm Vân bị hôn đến gần như nghẹt thở, khi muốn đẩyleech_txt_ngu anh ra thì điện thoại anh đặt trên lại .
Người khựng , sự nhiệt tình cũng tan ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức khắc. Một anh lùi lại, như vẫn chưa thỏa mãn hôn nhẹ lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóe môi cô, giọng nói khàn khàn:
canh gừng đi rồi ngủ sớm.
Nói xong anh đứngvi_pham_ban_quyen dậy cầm điện thoạileech_txt_ngu ngoài.
Anh đi gọi thoại.
Cửa ban công đóngvi_pham_ban_quyen lại.
Thẩm Vân Vụ bị hôn mức có màng, ngồi một lúc mới đứng dậy.
Côleech_txt_ngu không vào phòng ngủ đứng dậy đi lại gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ban công.
cửa kính chỉ đóng một nửa, đêm se lạnh theo giọng nói trầm thấp của Tần Dạ vào.
Ừm, sẽ không đi.
Nghĩ vậy? ngủ đi.
Giọng nói của Tần Dạ nhẹ nhàngbot_an_cap như gió thoảng.
Thẩm Vân đứng nghe một lúc, sau bật cười thành tiếng.
ra anh cũng có dịu dàng như , chỉ tiếc là tượng không phải .
quay ngườibot_an_cap vào phòng , vô ngồi bên mép giường.
ra hôn sự hai vốn dĩ là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net saivi_pham_ban_quyen lầm, cũng là một cuộc giao dịch.
năm trước, nhà họ phá sản, chỉ trongbot_an_cap đêm cô từ trên cành cao rơi xuống, trở thành tròbot_an_cap cười cho Namvi_pham_ban_quyen Thành.
Nhà họ Thẩm trước đây quá , gây chuốc oán không ít, khi sa lỡ vận có vô số người muốn xem .
Thậm chí có cònvi_pham_ban_quyen tuyên bố hùng hồnleech_txt_ngu rằng: ta có thể trả nợ thay nhà họ , nhiên với điều kiện đại tiểu thư nhà Thẩm phải đi hắn.
khi nhà Thẩm sa , đàn đuổi Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vụ nhiều xuể, nhưng chưa có ai lọt được vào mắt cô, lâu người đều nói đại tiểu thư nhà họ Thẩm giả vờ thanh cao.
Lúc sa cơ, một nhóm đàn ông nảy sinh ý định trêu cợt, âm thầmleech_txt_ngu ra giá với nhau.
Vào lúc khốn đốn nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chịu đủ mọi tủi hổ, Tần Dạ đã về.
Anh dẹp sạch những kẻ lắm lời ra giábot_an_cap đó, tất cả bọn họvi_pham_ban_quyen phải trả giá cực thảm khốc, thay nhà họ Thẩm trả nợ , sau đó nóibot_an_cap với cô: Đính với tôi.
Thẩm Vụ kinh ngạc nhìn anh.
Người đó thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô thì đưa tay nhào nặn mặt cô.
Kinh ngạc cái gì? Sợ tôi chiếm tiện của em sao? Yên tâm đi, chỉleech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen hôn giả thôi, bà bệnh rồi, rất thích em, em cùng tôi đính hôn giả để làm bà vui, tôi sẽ giúp em khôi phục họ Thẩmleech_txt_ngu.
, thì đính hôn giả.
Thì ra chỉ là để làm bà nội vui lòngbot_an_cap.
Thì ra anh không hề thích cô.
Nhưng vậy, cô vẫn đồng với anh.
Rõ biết trong lòng không mình, cô vẫn tỉnh táo mà chìm đắm.
Sau khi đính hôn, Vụ cảm thấy rất ngùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hai người là mai trúc mã, đây đối với nhau với tư cách bạn , đột nhiên đính hôn Thẩm Vân Vụ luôn thấy chịu không nói nên lời.
Tần Dạ nhiên, tham loại yến tiệc hay sự kiện dẫn cô theobot_an_cap. Biến cố xảy ra một năm sau, của Tần lão phu nhân biến xấu, người kết hôn, cô trở thành Tần nhân ai ai cũng ngưỡng mộ.
Bên đều rằng cặp đôi thanh mai trúc mã này cuối cùng cũng tu thành chính quả.
Thu hồi , Thẩm Vân nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà mỉm cười.
Tiếc , chẳng có gọi là tu thành chính quả nào cả, chẳng qua chỉ là một giao dịch thuận muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa bán mà thôi.
Vẫn chưa ? Giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tần Dạ đột nhiên truyềnvi_pham_ban_quyen tới.
Ngay sau đó, vị trí bên cạnh Thẩm Vân Vụ lúnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống, hơi thở khiết trên người Tần Dạ bao vây lấy cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
chuyện muốn nói vớileech_txt_ngu em.
Thẩm Vụ không quay đầu , có lẽ cũng đoán được Tần Dạ muốn nói rồi.
Tần Dạ nói: Chúng taleech_txt_ngu ly hôn đi.
Mặc dù đã đoán trước nhưng Thẩm Vân Vụ vẫn hẫng đi , cô nén lạibot_an_cap thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang cuộn trào, cố gắng giữ tĩnh: Khi nào?
Cô nằm đó, yên tĩnh, giọng nói cũng khôngleech_txt_ngu có chút gợn sóng, điệu nhạt nhẽo như đang nói một chuyện bình thườngbot_an_cap.
Dáng vẻ của cô khiến Tần Dạ cau mày, nhưng anh nói: Sớm thôi, bà nội làm phẫu thuật .
Thẩm Vân Vụ gật đầu.
Được.
Tần Dạ: Hết rồi à?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ nghiêng mắt nhìn anh một cái: Cái gì?
Ánhleech_txt_ngu mắt cô trẻo, chút tạp , Tần Dạ bịvi_pham_ban_quyen côleech_txt_ngu hỏi ngượcleech_txt_ngu lại thì nghẹn lời, sau bất lực cườivi_pham_ban_quyen.
Không có , cái phụ nữ vô vô tínhvi_pham_ban_quyen này.
Người ta thường nói một ngày vợ trăm ngày , dù sao cũng đã làm vợ chồng với mình một hai năm nay, anh đề nghị hôn mà lại bình tĩnh đến .
đúng, vốn dĩ hai người là hôn nhân giao dịch, bên cùng có lợi.
Sự hiện diện anh khiến kẻ theo đuổi quanh cô phải chùn bước mà thôibot_an_cap.
hai nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua, nếu không vì bà nội, có lẽ đãvi_pham_ban_quyen sớm vạch rõ ranh giới anh rồi.
Tần Dạ gạt đi sự khó chịu phản ứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình tĩnh của Thẩm Vân Vụ lại, xuống bên cạnh cô, nhắm mắt lại.
Tần Dạ.
Vân Vụ bỗng nhiên gọi anh một tiếng.
Tần Dạ chợt mở mắt nhìn cô, đôibot_an_cap mắt sâu cực kỳ sáng trong đêm tối.
Em muốn nói gì với ?
Thẩm Vân Vụ nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gương mặt tuấn tú anh, đôi hồng nhạt mấp máy, cuối cùng nói :
năm quavi_pham_ban_quyen cảm ơn .
Nghe vậy, ánh sáng trong mắt Tần Dạ tối sầm lại, một sau anh khẽ nhếch môi:
Dông dài.
Dông sao?
Thẩm Vân Vụ quay đầu đi, sau khi ly hôn sẽ không còn cơ vậy nữa.
Sáng hôm sau.
Thẩm Vụ thứcvi_pham_ban_quyen dậy, nhận thấy mình cảm mạo. Cô thuốc trong ngăn kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, rót mộtbot_an_cap ấm.
bỏ viên thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào miệng, Thẩm Vân Vụ sực nhớ ra điều gì đó, sắc mặt cô biến đổi, vội chạy vào phòng tắmleech_txt_ngu nôn viên thuốc ra ngoài.
Cô bám vào mặt súc miệng, cố gắng tống khứ đắng vừa nuốt phải.
Sao ? Hốt hoảngleech_txt_ngu như thế, không khỏe à?
nam lãnh vang lên ở cửa, Vân Vụ giật mình nhìn sang.
Tần Dạ đang nhíu mày nhìn cô.
Vừa chạmbot_an_cap mắt, Thẩm Vân Vụ lập tức né, cô lấy bình tĩnh rồi mới nói: Không có gì, là uống nhầm thuốc .
Nói xong, đưa tay lau vệt nước trên , đứng dậy rời khỏi phòngvi_pham_ban_quyen tắm.
Dạ xoay người, nhìn theo bóng lưng cô đầy vẻ suy tư.
cảm thấy từ tối qua về nhà, cô đã chút kỳ lạ.
Sau bữa sáng, vợ chồng cùng nhauvi_pham_ban_quyen ra ngoài.
Tần Dạ nhìn Thẩm Vụ còn hơi tái nhợt, lên tiếng: Ngồi xe tôi không?
Thẩm Vụ bị ngấm nướcvi_pham_ban_quyen mưa từ hôm qua, sáng nay ngủ dậy quả thực không thoải mái chút nào. định gật đầu điện thoại Dạ đổ chuông.
Anh đầu nhìn, màn hình hiển thị Sở Sở. Anh đangvi_pham_ban_quyen định đi chỗ khác để máy thì Vân Vụ đã tự giác tản bộ đi hướngleech_txt_ngu khác.
Hai tuy là vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng không hề đồng lòngbot_an_cap, nên Vân Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa bao giờ có thói quen nghe điện thoại Tần Dạ.
Cách chung sống của hai người bấy lâu nay vẫn luôn là như .
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm nay, nhìn bộ dạng tránh né như tránh tà của cô, lòng Tần bỗng dâng lên cảm giác nhói nhẹ.
Nhưng cảm giác đó chỉ thoáng quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh bắt máy.
Thẩm Vân Vụ đứng cách không xa, lén quan sát .
Từ vẻ mặt anh, cô đã đoán ra người gọi điện là ai.
Nét mặt hòa ấy là trạng mà anh dành cho .
Cô hít hơi thật sâu, nénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự ngưỡng trong , vừa lấy điện thoại ra vừa đi về xe.
Năm phút sau.
Tần Dạ nghe xong điện thoại, quay người lại thì phía sau đã trống không, chẳng còn thấy bóng dáng Thẩm Vân Vụ đâu nữa.
lúc đóvi_pham_ban_quyen, thoại anh báo tin nhắn mới.
Em đến công ty, đi trước đây.
Tần Dạ nhìn chằm chằm dòng tinbot_an_cap , ánh mắt thâm trầm.
Thẩm Vụ gượng gạo chống với cơn mệt mỏi để đến ty. Vừa bước vào cửa, cô đã ngồi phịch ghế rồi gục mặt lên bàn làm .
Đầu cô đau quávi_pham_ban_quyen
Nhưng bây giờ cô đang mang thai, không thể thuốc bừa bãi được.
Thật , bản thân cô lúc này cũng biết mình nghĩ gì. Theo lý mà nói, cuộc hôn nhân của hai người không có thực, dù cô có mang thai thì ngườivi_pham_ban_quyen nhất thật lòng cảm thấy vui mừng chắc chỉ có mỗi Tần lão phu nhân.
Những người khác sẽ không chào đón đứa trẻ này.
Đặc biệt Tần Dạ.
Trước ngày qua, sau mình thai, cô đã từngbot_an_cap nghĩ có lẽ Dạ sẽvi_pham_ban_quyen chấp nhận đứa trẻ, biết đâu cuộc hôn nhân của hai có thể trở thành sự thật.
khi hiện Sở Sở trở về, và tình cảm của anh vẫn vẹn nguyên như cũ.
Nếu đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anhvi_pham_ban_quyen biết, phản ứng của có lẽ sẽ là: Phá nó đi thôi, vì nó sẽ ảnh hưởng đến việc anh kết hôn với Sở Sở.
Lý trí nhắc nhở cô nên sớm bỏ đứavi_pham_ban_quyen bé này đi, không đến cuối cùng, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ cô sẽ chẳng còn chút thể nào.
Vân Vụ tỷ.
Một giọngvi_pham_ban_quyen nữ dịu vang lên, Thẩm Vân Vụ sực tỉnh, ngẩng đầu nhìn thấy trợ lý của mình lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm U Ubot_an_cap.
Vân Vụ ngồi thẳng dậy, nở một tiêu chuẩn.
Sớm thế, em đến rồi à.
Lâm U U không cười, mà lo lắng cô.
tỷ, sắc chị trông tệ quá, có người khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏe ?
Nghe vậy, Thẩm Vụ ngẩnbot_an_cap ra, rồi lắc đầu.
Không , chỉ đêm qua chị ngủ không ngon thôi.
Thật không chịbot_an_cap? Lâm U U có vẻ không tin lắm, mặt chị trắng thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia, thật khôngvi_pham_ban_quyen sao ? là chị xin nghỉ để đi viện khám xem sao?
Thật sự không saovi_pham_ban_quyen, bản tổng kết việc hôm đã làmbot_an_cap xong chưa?
Mới nói được vài câu đãbot_an_cap quay lại công việc, Lâm không làmleech_txt_ngu gì được cô, phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy tài đã sắp xong mang đến, rồi còn rót cho ly nướcbot_an_cap nóng.
Vân Vụ tỷ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn đi bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện thì chị uống nhiều nước nóng nhé.
Lâm U U là lý chính tay cô tuyển vào, bình thườngleech_txt_ngu làm việc rất chăm chỉ, nhưng hai người ngoài công việc ra thì không có giao du riêng tư .
Khôngbot_an_cap ngờ cô ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại quan tâm đến như .
Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vụ cảm thấy mìnhleech_txt_ngu ấm áp hẳn lên, nhấp ngụm nước nóng.
Lúc nãy cô thấy hơi lạnhbot_an_cap, sau khi uống nước ấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Thẩm Vụ cuối cùng mớileech_txt_ngu dễ chịu hơn đôi chút.
Nhưng Lâm U vẫn lắngleech_txt_ngu nhìnleech_txt_ngu .
Vụ tỷ, là báo cáo hôm để em đi nhé? Chị cứ ở trong văn phòng ngơi một lát?
Thẩm Vân Vụ lắc : Không cần đâu, tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm được.
Chỉ là hơi khó chịu một chút, không muốn quá yếu .
Nếu chỉ chút đề mà đã nghỉ rồi để người khác thay, lâu dần sẽ sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra thóibot_an_cap lười biếng.
Sau này khileech_txt_ngu cô không khỏenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà không có ai giúp đỡ phải sao?
Thẩm Vân Vụ thu dọn tài liệu trong tay, sau đó đứng dậy đi về phía vănbot_an_cap của Tần .
Văn phòng của cô cách phòng Dạ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoạn, bình thường không gì, nhưng lẽ vì không nên Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thấy hơi .
Cộc .
Vào đi.
Giọng nam , lạnh lùng từ bên trongbot_an_cap truyềnvi_pham_ban_quyen ra, Thẩm Vụ đẩy cửa bước vào.
Sau đẩyvi_pham_ban_quyen cửa, Thẩm Vân Vụ nhận ra trong văn có thêm bóng hình khácleech_txt_ngu.
Chiếc váy liền màu trắng tôn lên vòng eo thon gọn của Giang Sở Sở, tóc dài thắt lưng xõa mềm mại bên . Dưới ánh nắng rọi qua cửa sổ , Giang Sở trông vô cùng thanh tú linh .
Sauleech_txt_ngu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ đối phương là ai, cả người Thẩm Vân Vụ cứng đờ.
Vân Vụ, cậu đến rồi.
Giang Sở cười tươi roi rói đi về phía cô, không đợi Thẩm Vân Vụ phản người ôm chầm lấy cô.
Cơ thể Thẩm Vân thêm cứng ngắc, ánh mắt cô xuyên qua vai Giang Sở Sở, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu của Tần Dạ.
Ngườileech_txt_ngu đàn ông đangleech_txt_ngu dựabot_an_cap vào bàn làm việc, ánh mắt thâm trầm nhìn , không rõ đang nghĩ gì.
Trongleech_txt_ngu lúc Thẩm còn đang ngẩn ngơ, Giang Sở Sở đã lùi ra.
Chuyện của cậu tớ đều nghe Dạ kể rồi, làm khổ cậu quá. Trên mặt Giang Sở vẻ xót xa, Có gì cần giúp đỡ, định phải nói với tớ nhé.
vậy, Vân Vụ khựng lại, đều nghe Dạ kể rồi sao?
cô nhanh phản ứng lại được.
Cũng đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cuộc hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân của cô và Tần Dạ vốn dĩ được mọi người chúleech_txt_ngu ý, không thể giấu được cô ấy.
Đã khôngvi_pham_ban_quyen giấu được thì quả thực phải cho rõ ràng.
chi, Giang Sở Sởleech_txt_ngu cũng có ơn với .
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vụ giấu đi nỗi caynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đắng trong lòng, đôi môi nhợt một nụ cườileech_txt_ngu.
Cảm ơn , về từ bao thế?
về chuyến bay ngàyvi_pham_ban_quyen hôm qua.
Hôm qua?
Nói cách , cô là Dạ đã đi gặp ngay lập tức.
Quả là người anh đặtleech_txt_ngu ở quả tim.
Đúng rồi, sao sắc mặt trông thế? Có chỗ nào không khỏe à? Giang hỏi.
Nghe vậy, Tầnleech_txt_ngu vốn dĩ đang tựa vàoleech_txt_ngu bàn với thái độ hững liền mắt nhìn Vân Vụ, sau khi quan sát kỹ, anh nhíu chặtleech_txt_ngu .
do dầm mưa à?
Dầm mưa? Giang Sở Sở vẻ mặt nghi hoặc.
Thẩmbot_an_cap Vân Vụ dài, vừa định miệngvi_pham_ban_quyen giải thích thì nghe thấyleech_txt_ngu Tần lùng lên tiếng: Không khỏe sao còn chấp gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Công ty không thiếu mình cô đâu, nghỉ ngơi đi.
Nghevi_pham_ban_quyen , Giang Sở theo bản năng liếc nhìn Tần Dạ một cái.
Sao anh lại đột nhiên có vẻ tức giận như vậy?
Thẩm có chút bất : Chỉ dầmbot_an_cap thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà, không sao.
Nóileech_txt_ngu xong, tiến lên đặt bản báo cáo công qua lên bàn.
Đây là tổng kết công việc ngày hôm qua, xong rồi. Tôi còn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc khác phải bận, không làm phiền ôn cũ nữa.
Vân nhìn sang Giang Sở Sở, cô lập nở một nụ cười.
Thẩm Vân Vụ bước ra ngoài, nhưngvi_pham_ban_quyen đôi mày của Dạ nhíu chặt.
Tần Dạ?
Mãi đến khi Giang Sở Sở gọi một , anh mới hoàn hồn lại.
Thấy bộ dạng này Tần Dạ, trong lòng Giang Sở nảy sinh cảm lạ, dịuvi_pham_ban_quyen và săn sóc lên tiếng: Em trạng thái của Vân Vụ là được lắm. Dù bây giờ cô ấyvi_pham_ban_quyen làm thư anh, nhưng dù sao trước phá cũng là đại tiểu thư của Thẩm , anh ngàn vạn lần khắt khe với cô nhé.
Khắt ?
Tần Dạleech_txt_ngu thầm trong lòng, ai mà dám khe với vị tông ?
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài mặt anh không nói ra những lời này, chỉbot_an_cap ừ một tiếng: Ừ.
Thẩm Vân Vụ trở về văn phòng với cái đầu nặng trịch, bước chân lảo đảo.
Vừa ngồi xuống, đã không nhịn được mà xuống bàn.
Cơn chóng mặt càng lúc càng dữ dội hơn.
Không biết đã qua bao lâuvi_pham_ban_quyen, Vân Vụ nghe thấy giọng nói của Lâm U U.
Vân Vụ tỷ, hay là chị về nghỉ ngơi đi.
Thẩm Vân Vụ quả thật không còn tinh nào, cảm thấy cùng khó chịu, chỉ có thể nhỏ giọng nói: U , để chị ngủ một lát.
, Thẩm Vân Vụ liền chìm vào giấc ngủ mệt.
Vân nằm mơ.
Trongleech_txt_ngu mơ, cô quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về năm mười tuổi.
Ngày hôm đó là lễvi_pham_ban_quyen trưởng thành của Vân Vụ và Tần Dạ.
Lễ trưởng thành của hai gia tổ chức cùng nhau. Lúc đó, Thẩm Vân Vụ đãleech_txt_ngu mặc chiếc váy tây nhỏ màu mà mình yêu thích, đặc uốn tóc xoăn sóng lớn, làm tay, chuẩn sẽ tình Tần Dạ vào ngày đó.
rất lâu mới Tần Dạ ở một góc hoa nhỏ.
Khileech_txt_ngu cô xách váy định bước tới thì nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người củaleech_txt_ngu Tần Dạ trêu chọc hỏi anh.
Dạ, trưởng thành rồi đấy, cóleech_txt_ngu gái nào lọt vào mắt xanh chưa? Có thể cân nhắc đến chuyện đính được rồi.
Tớ thấy con bé Vân Vụ cũng được đấy, suốt ngày bám đuôi cậu.
Nghe thấy câu này, Vụ theo bản năng dừng bước, muốn nghe câu của Tần .
Dù , câu trả lời của anh cũng rất quan trọng với việc cô sắp làm theo.
Tuy nhiênleech_txt_ngu, đợi Tần Dạ trả lời, đã có người nói trước: Vân Vụ không được đâu, Dạ chỉ xem cô như em thôi. Ai mà không trong lòng Dạ nhà ta chỉ có một người, đó chính là Sở Sở.
Sở
Thẩm Vụ lén nhìn về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Dạ.
màn đêm, thiếu niên ngồi trên ghế đá, đôi chânleech_txt_ngu gần như không để. Trên gương mặtbot_an_cap tuấn tú của anh thấp thoáng ýleech_txt_ngu cười, hề phủ nhận.
Đúng vậy, Sở Sở dịu dàng động lòng người hơn, phong tháileech_txt_ngu phụ nữ. Vân Vụ chỉ là một con nhóc thôi, quan nhất là, cô là ân nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng của Dạ.
Người nói này tên Bạch, là trong những người bạn thân nhất của Tần Dạ. Thường ngày thích trêu chọc Vân Vụ nhất, mỗi lần cô đều sẽ giật tóc tết của cô.
Anh ta cũng người Thẩm Vân Vụ ghét nhất, không có ai hơn.
Ai là con nhóc chứ!
thế, Sở Sở đã cứu mạng cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Năm đó nước chảy , nếu không cô ấy nhảy xuống cứu cậu, e là thế gian này đã khôngleech_txt_ngu còn Tần rồi.
Thiếu niên gật đầu, cuối cùng hiếm hoi ừbot_an_cap một tiếng.
Sắc mặt anh dưới ánh trăng rất nhạt: trí bên cạnh , mãi dành riêng cô ấy.
Oàng
Sắc máu mặt Thẩm Vân Vụ tức biến mất, trở nên trắng bệch như tờ giấy.
Không ngờ rằng, lời tỏ tình củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô còn chưa kịp bắt đầu đã chớt yểu rồi.
Giang Sở Sở cứu mạng Tần , đây là chuyện mà cả vòngvi_pham_ban_quyen lưu bàn tán xôn xao.
có anh hùng cứu mỹ nhân, nay có nhân yếu đuối cứu thiếu niên lang tuấn tú, là Giangbot_an_cap Sở Sởleech_txt_ngu và Tần Dạ.
Nhưng chuyện này Thẩm Vân lại không rõ lắm.
Bởi đó như cô cũng bị rơi nước, cô sốt cao, trải một bạo bệnh. Sau khi tỉnh lại, nhiều chuyệnvi_pham_ban_quyen trước đó cô đều quên gần hết, cả việc mình rơi xuống nước nhưvi_pham_ban_quyen thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cũng biết.
Vẫn là bạn học nói rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ham chơi nên mới tình xuống nước.
Nhưng Thẩm Vân Vụ luôn cảm thấy mình đã mất gì , đáng tiếc là làm cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhớ ra . Sau thời gian trôi qua đã lâu, cô quên sạch sành sanh lúc đó.
Không ngờ Tần Dạ lại nặng với người cứu mạng mình đến thế.
Nếu như lúc đó người nhảy xuống cứu anh là cô tốtbot_an_cap biết .
Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xúc của cô trong mơ dường như hòa quyện với Thẩm Vânbot_an_cap Vụ lúc này.
Lồng khó chịu như bị tảng đá đè nặng, đầu như búa bổ. Tạileech_txt_ngu sao nhảy xuống cứu anh lúc đó không phải làvi_pham_ban_quyen cô chứ?
như nhưvi_pham_ban_quyen
Đột nhiên, trước mắt xuất hiện gương mặt của Tần Dạleech_txt_ngu, ánh mắt anh lùng vô tình: Vân Vụ, phá bỏ đứa bé đi.
Ngay đó, bên cạnh anh lại hiện Sở Sở, cô ta tựa như dây leo bámvi_pham_ban_quyen chặt bên người Tần Dạ.
Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô không chịu phá thai, không lẽ là phá hoại mối quan hệ của chúng tôi ?
Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy hai chữ phá hoại, ánh càng thêm lẽobot_an_cap, anh tiếnleech_txt_ngu lên bước bóp chặt cằmvi_pham_ban_quyen cô: Tự mình ngoan ngoãn một chút, nếu không đừng trách ra tay.
Lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên tay anh cực , gần như muốn bóp cằm Thẩm Vân Vụ.
Thẩm Vân Vụbot_an_cap vùng vẫy, đột ngột bừng tỉnh, đẫm hôi lạnh.
Đập vào mắt là con đường lùi dần ngoài cửa sổ .
Vừa rồi là mơ sao?
Sao lại chân thực đếnleech_txt_ngu thế
Thẩm Vân Vụbot_an_cap thở hắt ra một hơi.
Vân Vụ, tỉnh rồi ? Giọng nói dịu dàng truyền đến từ phía trước, Thẩm Vân Vụ ngước mắt , nhìn thấy khuôn lo lắng của Giang Sở , Tốt quá rồi, suốt đường tớ cứvi_pham_ban_quyen lo cậu chuyện gì.
Giang Sở Sở? Sao cô ta lại ở ?
Ngay sau đó, Thẩmbot_an_cap Vân Vụ nhận ra điều gì đó, sangbot_an_cap cạnh ta.
Quả , người đang lái là Tần Dạ, còn Sở Sở ngồi ở ghế phụ anhbot_an_cap.
Tần Dạ đang lái xe, nghe thấy tỉnh lại chỉ liếcleech_txt_ngu qua gương chiếu hậu một cái.
Tỉnh rồi àvi_pham_ban_quyen? Còn chỗ nào thoải mái không? Lát nữa đến bệnh viện nói với bác sĩbot_an_cap thể.
Thẩm Vân Vụ trước đó vì ác mộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà tim đập loạn nhịp, sau khi tỉnh lại vất vả lắm mới bình phục được một chút, giờ lại vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu nói này của Tần Dạ mà trở nên căng thẳng.
Không, không cần đi bệnh viện, tôi không sao.
Nghe vậy, Tần Dạ lại liếc nhìn cô một cái.
Lại gây gì ? Có biết mình đang phát sốt ?
Sở Sở cũng phụ họa: đấy Vụbot_an_cap, cậu cao , phải đến bệnh viện thôi. nghe nói hôm cậu dầm mưa, rốt là có chuyện gì thế?
Có chuyện gì sao?
Nhìn Giang Sở Sở trước mặt, đôi môi nhợt của Thẩm Vụ mấp máy, cuối cùng không thốt được một nào.
Trò hề ngày hôm qua, Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sở chắc chắnleech_txt_ngu cũng mặt.
Cô ta hỏi như vậy, chẳng đang ám gì sao?
Đang suy , trên mặt Giang Sở Sở lộ ra vẻ lovi_pham_ban_quyen lắng, áy náy nhìn cô: Có phải hôm qua
Tần Dạ ngắt lời Giang Sở , giọng nói ổn: Tómbot_an_cap lại là cứ đến bệnh viện , mấy ngày em ốm thì nghỉ ngơi tốt, tạm thời không đến công ty nữa.
Lời ngắt quãng, Giang Sở có chút ngạc nhìn Tần Dạ một .
Thẩm Vụ rủ mắt xuống, nơi mắt xinh đẹp hiện lên một sự lạnh lẽo sâu thẳm.
Không hổ là người đặt trên đầu quả tim, che chởvi_pham_ban_quyen kỹ càng đến mức đó.
Hồi lâu sau, cô mới ngẩng đầu lên: không .
Tần Dạ nhíu mày, cảm hôm nay cô đặc biệtleech_txt_ngu ngang bướng.
Bị bệnh mà không đi viện, em gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ môi: Cơ của tôi, tôi tự hiểu rõ.
Cô không thể đến bệnh viện.
Một khi đã đến đó, cô chắc chắn sẽ bị lộ.
Nói ra thật nực cười, cô muốn bất kỳ ai biết về sự tồn tại của đứa trẻ, cô muốn giữ lại chútleech_txt_ngu tự tôn ít ỏi còn sót mình.
Dù Thẩm Vụ biết , kể từ ngày cô đồng ý kết hôn giả với Tần Dạ, cái gọi là tự tôn đó chẳng còn nữa rồi.
Giờ đây, trước mặtleech_txt_ngu anh và người trong lòng anh, còn tôn nghiêm nàovi_pham_ban_quyen để nói đến nữa sao?
Nhưng cho dù là vậy
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ cụp mắt, dù có là thế, cô vẫn không thểvi_pham_ban_quyen cam lòng bàyvi_pham_ban_quyen hết thảy những chuyện có khiến ta cười nhạobot_an_cap mình ra trước bao người.
Tần Dạ nghe xong lời cô, đôi chặt. Anh xoay lăng, đột ngột tấp xe vào lề .
Thấy vậy, Thẩm Vụ tưởng anh muốnbot_an_cap mình xuống xe nên đưa tayvi_pham_ban_quyen mởvi_pham_ban_quyen cửa.
Cạch một tiếng
Giây theo, cửa xe đã bị khóa chặtbot_an_cap.
Qua gương chiếu hậu, Tần Dạ nhìn cô ánh đầy ý.
Tại sao đi viện?
Kể từ tối qua sau khileech_txt_ngu dầm mưa trởbot_an_cap , cô cứ luôn kỳ như vậy.
Thẩm Vân Vụ cố giữ bình tĩnh lên tiếng: Nếu thấy không khỏe, tôi sẽ mìnhbot_an_cap đi khám.
Nghe vậy, Tần Dạ nguy hiểm nheo mắt lại.
Giang Sở vội nói: Dạ, có không? Hay làbot_an_cap em xuống xe đây trước, rồi anh đưa Vân Vụ đến bệnh khám nhé? Dù sao bệnh củaleech_txt_ngu cô ấy cũng không thể xem , không trì hoãn thêm nữa.
xong, Sở Sởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rướn người về phía Tần , định nhấn nút mở cửa.
Sau đó, Vân Vụ thấy Tần Dạ ngăn côleech_txt_ngu ta lại, cổ tay người chạm vào nhau.
Đừng nói . Tần nhíu mày, liếc nhìn Thẩm Vân Vụ một cái rồi nói: nhiều, không phải do em đâu.
Giang Sở vào tay người, ánh mắt thoáng hiện vẻ thẹn thùng.
Thẩm Vân Vụ lặng lẽ quan sát cảnh tượng này.
đến khi Giang Sở Sở nhìn sangvi_pham_ban_quyen, cô hơi túng thu hồi tầm mắt.
Vân , là mình hiểu lầm cậuleech_txt_ngu rồi, mình cứ ngỡ vì mình giận dỗi với Dạ, thực lòng xin lỗi cậu.
Thẩm Vân Vụ bình thản liếcvi_pham_ban_quyen nhìn cô ta một cái.
Nếubot_an_cap phải vì Giang Sở Sở từng giúp đỡleech_txt_ngu có ơnbot_an_cap với mình, Vụ hẳn đã nghi ngờ ta có tố củavi_pham_ban_quyen một trà .
Nhưng dù saoleech_txt_ngu, côleech_txt_ngu ta cũng là ân nhân của cô.
Thẩm Vân Vụ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười .
Không sao.
Giang Sở lại cười : Cậu không muốn đi viện, lẽ nào là sợ bệnh viện sao? Bạn sau khi về nước có tự mở phòngvi_pham_ban_quyen khám nhỏ, là cậu qua chỗ anh ấy xem thử nhé?
Nói xong, lại nhìn sang Dạ: Dạ, anh thấy thế nào?
Tần Dạ không lập tức đồng ý mà mày hỏi: Phòng khám sao? Có đáng tin ?
Giang Sở Sở hơi ngượng ngùng: Tất nhiên rồi, nếu không đáng tin sao em dám giới thiệu chứ? Anh không em à?
Suy nghĩ một lát, Tần Dạ gật đầu: Vậy thì đến phòng khám.
Thẩm Vân Vụ đôi mày tú.
Tôi
Giây tiếp theo, xe của Tần Dạ đã lao vút đi, hoàn toàn không cô hội từ chối.
Còn Giang Sở vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tục nói những lời tốt đẹp vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
Vụ, cậu đừng , bạn mình tính tình tốt, đối bệnh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất kiên nhẫn và ôn hòa. sẽ dặn anh ấy trước, lúc đóvi_pham_ban_quyen hai bên xem sao, được không?
So mộtbot_an_cap Giang Sở Sở dàng chu đáo, Vụ chẳng nào mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự tương phản tiêu cực, bị bệnh mà còn không chịu đi khám, thật là gây chuyện vô lý.
Cô còn có thể nói gìbot_an_cap đây?
Vân Vụ lênbot_an_cap tiếng nữa, chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
Đến phòng khám, Giang Sở Sở giúp dìu Thẩm Vân Vụ xuống xe, dịu dàng hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Cậu còn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt không? Nếu thấy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏe thì cứ tựa vào vaivi_pham_ban_quyen này.
Giọng nói của Giangvi_pham_ban_quyen Sở Sở nhẹ , trên người ta mùi hoa dành dành thanh khiết, dìunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô vô cùng nhẹ nhàng.
Thẩm Vân Vụ hạ mắt, thầm nghĩ.
Giang Sở Sở không chỉ xinh đẹp mà còn ưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tú.
trọng nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cô ta còn từng cứu mạng Dạ.
cô là Tần Dạ, có lẽ cô cũng sẽvi_pham_ban_quyen thích côleech_txt_ngu gái này.
Sau bạn của Giang Sở Sở đến, cô ta liền tiến tới trò chuyện người đó hồi lâu. đàn ông mặc áo trắng, cuối cùng đưa mắt nhìn sang Thẩm Vân Vụ rồi gật đầu, sau đó bước tới.
, bạn của Sở Sở phải ? tên Cố Đông Thành.
Thẩm Vân Vụ gật với anh ta: anh.
Bịbot_an_cap sốt à?
Cố Đông Thành giọng hỏi, định đưa mu bàn tay lên chạm trán Thẩm Vân Vụ.
Sự tiếp cận đột khiến Thẩm Vân theo bản năng né sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên. Phản của cô khiến Cố Thành mỉm cườivi_pham_ban_quyen, anh ta tồn nói: Chỉ kiểm tra nhiệt độ màvi_pham_ban_quyen.
Nói đoạn, anh ta khôngleech_txt_ngu tiếp nữa mà lấy ra một chiếc nhiệt kế: Đo nhiệtleech_txt_ngu trước đã nhé.
Thẩm Vân Vụ nhận lấy.
Phía sau vang giọng nói của Tần Dạ: Biết dùng nhiệt kế chứ?
Thẩm Vân Vụ:
Cô không thèm để ý anh, làm sao cô có thể không biết được?
Chỉ vì bệnh nên óc hơi choáng váng, động tác củaleech_txt_ngu cô có chậm .
Sau khi cô đặt nhiệt kế xong, Cố Đông Thành ra hiệu cần một lát.
Thấy vậy, Giang Sở tranh thủ giới thiệu Tần Dạbot_an_cap với Thành.
, đây chính là Đông Thành mà em đã nhắc với anhleech_txt_ngu qua điện thoại, anh ấy rất giỏi về y , nhưng vì thích tự nên mới nước mởvi_pham_ban_quyen khám này. Đông Thành, đây là Tần Dạ, là
Cô ta ngập ngừng một rồivi_pham_ban_quyen mới thẹn thùng nói tiếp: Bạn của mình.
Bạn sao? Cách xưng hô này khiến Cố nhướng mày, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánhbot_an_cap mắt anh ta vô tình lướt qua mặt Vân Vụ rồi mới quay lại nhìn Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ: Chàoleech_txt_ngu , tôi Cố Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thành, rất vui được làm .
Hồi lâuleech_txt_ngu sau, Tần Dạ mới giơ tay bắtvi_pham_ban_quyen nhẹ với đối phương một cái: Tần .
Tôi biết.
Cố nụ cười bí hiểm, buông một câu đầy mập mờ: Tôi Sởleech_txt_ngu Sở nhắc về anh, cô ấy đánh giábot_an_cap anh rất .
Đông Thành Giang Sở Sở như bị đenbot_an_cap, đôi gò má ngần tức khắc ửng .
thế? Chẳng lẽ tôi nói sai à? Không ngày thường em vẫn haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khen anh trước mặt mọibot_an_cap người sao?
Thôi mà, anh đừng nói nữa.
Trong lúc trò chuyện, Tần Dạ hạ mắt liếc nhìn Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Vụ cáivi_pham_ban_quyen.
Cô ngồi đó, hàng mi khép hờ, vài lọn tóc mềm rũ xuống che khuất một phần tránvi_pham_ban_quyen và cả đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt đẹp, giấu đibot_an_cap xúcleech_txt_ngu của cô.
Cô cứ lặng lẽ ngồi đó như vậy, tách biệt mọi thứ xung quanh, giống như một người cuộc.
Sắc mặt Tần Dạ tức trầm xuống.
Năm phút .
Cốleech_txt_ngu Đông lấy nhiệt kếbot_an_cap ra, đó nhíu mày: Nhiệt độ hơi cao đấy, tiêm một mũi nhé.
Thẩm Vân ngẩng lên nói: Tôi không tiêm.
Nghe vậy, Đông Thành liếc nhìn cô rồi bật cười: Sợ à? tâm , tôi sẽ rất nhẹ nhàng.
Giang Sở Sở cũng gậtleech_txt_ngu đầu phụleech_txt_ngu : Đúng đó Vân Vụ, sức khỏevi_pham_ban_quyen là trọngleech_txt_ngu nhất.
Vân Vụ lắc đầu, quyết : Tôi không muốn tiêm, cũng không muốn uống thuốc.
Dáng cố chấp của cô khiến Dạ chặt màybot_an_cap.
Vậy thì chỉ còn cách hạ sốt vật . Tôi đi lấy và chuẩn bị đồ, cô khăn chườm lên trán trước đi, để sốt hỏng cả người.
Khi Cố Đông Thành bước ra ngoài, Giang Sở liềnleech_txt_ngu nói: Vậy em cũng đi giúp tay.
Đợi người bọn họ đi khỏi, trong căn phòngleech_txt_ngu chỉ còn lại Thẩm Vân Vụ và .
Đầu óc Thẩm Vânbot_an_cap choáng váng.
cũng muốn đi lấy ướt tự hạ cho mình, nhưng hiện tại cô chẳng sức lực nào cả.
Đúng lúc này, Tần Dạ nãy giờ vẫn giữ im lặng đột nhiên nhếch môi, thốt ra hai chữ.
Làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Làm bộ làm tịch?
Thẩm Vân Vụ khựng lại, mộtbot_an_cap lúc sau cười lạnh trong lòng.
Dĩ nhiên là chẳng thể sánh được với cô Sở hiểu chuyện của anh rồileech_txt_ngu.
Câu nói ấy thế thốt ra khỏi miệng.
Tần ngẩn người.
Thẩm Vân Vụ cũng ngẩn .
Cô đang nói nhảm vậy?
Trong lúc Thẩm Vân Vụ còn đang hận vì lỡ , cằm đã Tần Dạ nâng lên. Vừa ngẩng đầu, cô liền vào ánh mắt sâu thẳm nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mực của anh.
Đôi Tần Dạ hơi híp lại, ánh sắc sảo chim ưng.
Em đang ghen với cô saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Chân mày Thẩm Vân Vụ giật nảy, sốt sắng muốn gạt tay anh ra.
Anh nói bậy gìvi_pham_ban_quyen đó?
Khốn nỗi chẳng còn chút sức lực nào, khi chạm vào chỉ mềm yếu ớt.
Động tác này khiến Tần nhướng mày, anh bật cười nắm lấyvi_pham_ban_quyen cổ tay cô: Yếu thế này sao?
Yếu cái đầu anh ấyleech_txt_ngu.
Vân Vụ mắng một câu rồi rút tay về, kếtbot_an_cap quả vì dùng sức đà, cả người cô ngả ra sofa.
Thế là không ngồi dậy nữa.
Mất sức lực rồi.
Tần Dạ đứng tại chỗ nhìn cô với ánh mắt phức tạpbot_an_cap, sau đó buông lại một câu: Đợi đấy.
Sau đó vào phòng bưng một chậu nhựa đựng nước và khăn mặt ra, lên chiếc ghế bên cạnh cô.
Tần Dạ chiếc khăn mới nước , vớt vắt khô, rồi bắt đầu lau Vân .
làm gì vậy?
Thấy cầm khăn tiến , Thẩm Vân Vụ theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản năng né tránh.
Tần vai , đôi lông mày trên gương mặt nhíu lại: Đừngvi_pham_ban_quyen cử động, lau cho hạ nhiệt.
Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định bảo không cần, nhưng khi chiếc khăn chạm vào da thịt, cảm giác mát lạnh tức thì ập đến khiến cô không thể từ chối.
Hiện tại nhiệt độ cơ thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đang cao, khôngbot_an_cap sốt ngay cũng không ổn. Dù sao cũng chỉ là hạ vậtbot_an_cap lý
Nghĩ vậy, Thẩm Vân mặc anh.
Tần Dạ lau mồ hôi trên trán rồi gòleech_txt_ngu má cô, vừavi_pham_ban_quyen nghĩ đến điều gì đó, khóe môi khẽ nhếch, trầm giọng : Thẩm Vân Vụ, đúng là tổ của tôi mà.
Câu khiến mí mắt Thẩm Vân Vụ mạnh.
Cái gì?
Ánh mắt Tần Dạ trầm như bảo đen, anh hạ thấp giọngbot_an_cap: Còn giả vờvi_pham_ban_quyen ngây ngốc gì nữa? Tôi
Lần đầu tiên làm việc lau người cho người khác thế này, cô nói xem cô có tổ tông của tôi không?
Nói rồi, bàn tay vốn đang trên vai cô của Tần Dạvi_pham_ban_quyen di chuyển, cổ áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, để lộ mộtleech_txt_ngu mảng thịt trắng ngần, đưa chiếc khăn ướt vào trong.
Vân Vụ hơi sắc, giữ chặt tay anh: làm gì vậy?
trong cho cô.
Anh trả lời với vẻ mặt đầy khí.
Thẩm Vân Vụ vừa gấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gáp vừa xấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ kéo lại: Không, không cầnbot_an_cap đâu, tôi tự làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dạ nhìn động tác của cô, hàng chân mày dần nhíu lạileech_txt_ngu.
đang hờn dỗi gì với tôi?
Tay anh không đi, vẫn cầm chiếcbot_an_cap khăn ướt dừng lại trước ngực cô, từ một góc độ nào đó, trông giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như tay anh đang Cảnh này mà để người khác nhìn thấy thì
Tôi không dỗi, tôi tự làmvi_pham_ban_quyen được rồi.
Tần Dạ vẫn mày, không nhìn cô.
Có cô
Rầm!
Lời sau của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chưa nóileech_txt_ngu hết, đã vang lên một tiếng động lớn. Tần Dạ và Thẩm Vân Vụ đồng thời nhìn ra ngoài.
Liền nhìn thấy Giang Sở Sở đang hoảng hốt xổm xuống nhặt đồ.
Động tác trên tay Tần Dạ đờ, một lát anh rụt tayleech_txt_ngu về, vẻ mặt khó tả.
Thẩm Vân nằm đó, khóe nhếch lên giễu .
Giang Sở Sở nhanh chóng đồ trên đất lên, sau đó bước vào. cườivi_pham_ban_quyen dịu dàng Tần Dạ và Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vụ, như thể vừa chẳng nhìn thấy gì .
Vừa nãy cầm đồ không chắc nên vô tình làm , không làm hai người giật mình chứ?
Tần Dạleech_txt_ngu hơi môi , định nói gì đó, nhưng Sở Sở đã đến trước mặt anh, vươn ra: Để em làm .
Tần Dạ đành phải đưa chiếc khăn ướt cho cô ta.
Đông Thành đã nói rõ cách làm cho em rồi, chỗ này cứ cho emleech_txt_ngu. , anh yên tâm, em chăm sóc tốt cho Vụ.
Nghe vậy, Tần Dạ liếc Thẩm Vân Vụ đang nằm bất như một cái xác, sau đó gật đầu: Ừ.
Nói xong anh liền đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài.
Cửa phòng đóngbot_an_cap lại.
Trong im ắng, một lát sau, Giang Sở giặt lạivi_pham_ban_quyen chiếcleech_txt_ngu khăn, sau đó bọc nilon về cô.
Vân , để lau người cho cậu nhé?
Vụ hiện tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả thực không có sức, cần người khác giúpbot_an_cap đỡ, nhưng
Hay là gọi y tá đileech_txt_ngu, làm phiền thế không hay ? Cô nghị.
Giang Sởbot_an_cap Sở cười nhàng: phiền, y tá sao đáo bằng mình được? Chỉ cần cậu không ngại bị mình nhìn hết là được.
Lời đã nói đến mức này, cô còn có thể nói gì nữa, đành khóe môi gậtleech_txt_ngu đầu.
Sau khi cô đồng ý, Sở sát lại, giúp cởi cúc áo.
Để tránh khó xử, Thẩm Vân Vụ nhắm mắt lại, hoàn toàn không chú ánh mắt đánh giá của Giang Sở lúc cởi cúc áo cho mình.
Sở Sở mím môi, sắc mặt không được coi là dễ coi.
Nếu vừa rồi cô nhìn không lầm, thì Tần Dạ cầmbot_an_cap khăn ướt định lau người cho cô phải không? Thậm chí, anh còn kéo cổ áo cô ra.
Quan hệ bọn họ thân thiết vậy lúc nào?
Lẽ nào, trong khoảng gian ta ra nước ngoàibot_an_cap, đã xảy ra chuyện mà ta không biếtleech_txt_ngu?
Đôi mày thanh tú của Giangvi_pham_ban_quyen Sở Sở khẽ nhíu lại, trong lòng cảm thấy bồn chồn lo .
Không cởi áo ra thì không biết, vóc của Thẩm Vân Vụ rất đẹp, cho dù đang nằm, nhưng có một vàivi_pham_ban_quyen vẫn rất đẫy đà, hơn nữa nước của không phải kiểu trắng bệch, màleech_txt_ngu là hồng phấn nộn, thoạt nhìn thấy mơn mởn mọng .
Cho dù Giang Sở Sở là con gái, cũng nhìnbot_an_cap được sự phẩmbot_an_cap cơ thể này.
Cô ta khẽleech_txt_ngu cắn môi , không kiềm chếleech_txt_ngu được bản thân, cất nhàng: Thực ra những qua, phải cảm ơn cậu.
Thẩm Vụ vốn đang nhắm mắt, việc hạ nhiệtbot_an_cap vật hiệu quả rất tốt đối cô, cảm giác lỏngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lau trên người rất mát mẻleech_txt_ngu thoảileech_txt_ngu .
nóng trên người đã tản đi không ít.
Cô mở mắt , vừabot_an_cap vặn chạm phải ánh mắt xinh đẹp của Giang Sở Sở.
Cảm ơn tôi?
Giang Sở gật đầu: Đúng vậy, mặc từ bề , là Dạ kết hôn giả với cậu để giúp cậu vượt qua khó khăn, mình biết, haibot_an_cap nămvi_pham_ban_quyen nay thân phậnbot_an_cap của cậu đã giúp anhleech_txt_ngu ấy không ít đào hoa. Vậy nên mình nói cảm cậu, nếu khôngbot_an_cap lúc trở về mà bên cạnh anh ấy có cả đống đào hoa phiền phức, thì đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với mình cũngvi_pham_ban_quyen rất rắc rốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nghe vậy, sững sờbot_an_cap.
không ngốc, nghe ra được ẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý trong lời nói của đối phương.
tiên là bày sự cảmvi_pham_ban_quyen ơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để khẳng định thân của bản , sau đó lại nhắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhở cô và Dạ là kết hôn giả, nhằm cảnh cáo cô đừng ôm ảo tưởng. Rõ ràng làbot_an_cap bày thân phậnbot_an_cap chính cung của mình.
Cô mím môi, không nói gì.
Giang Sở Sở lại lau cho cô thêm một lát, xuôi liền giúp cô cài lại cúc áo, ngồi dậy, chu đáo hỏi: Thấy khá hơn chút nào chưa? Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn chút nước không? Để mình rót cho cậu một ly nhé?
Thẩm Vân Vụ lúc quả thực có khát: Được.
Thế là Giang Sở Sở đi rót một ly mang tới cho .
Vân Vụvi_pham_ban_quyen lên uống.
cuối cùng cũng dễ chịu một chút.
đầu nhìn Sở Sở, ra những lời vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi muốn nói.
ra cô không cần lắng Tần có gì với tôi đâubot_an_cap, vịvi_pham_ban_quyen trí bên cạnh anh ấy mãi mãi lại cho cô. Suy cùngvi_pham_ban_quyen cô là ânvi_pham_ban_quyen nhân cứu mạng của anh ấybot_an_cap, không ai cóvi_pham_ban_quyen thể sánh bằng. Cô đối với tôi có ân, tôi cũng sẽ không quên ân tình cô.
Cô nói chuyện rất thẳng thừng, không hềvi_pham_ban_quyen khéo nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sở.
Giangbot_an_cap Sở Sở tức thì cảm thấy hơi ngùng: Tớ tớ không có đó.
Thẩm Vụ chẳng buồn quan tâm cô ta ý gì.
Trước khi đi, Cố Đông Thành kê đơn thuốc cho cô, rồi dặn dò Sở: Dù bạn cô không muốn uống thuốcbot_an_cap, tình trạng này nếu uống vẫn nên uống. Đây thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc, khôngbot_an_cap hại cơ thể, uống vài thang là .
Vâng. Giang Sở Sở đón lấy túivi_pham_ban_quyen thuốc.
Ba người rờivi_pham_ban_quyen khỏi phòngbot_an_cap khám, trở về Tần gia.
Tần gia.
Vừa mở cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xevi_pham_ban_quyen, Thẩm Vân Vụ sự khó chịu ra, hiện giờ cô chỉ muốn lên nằm ngủ một giấc thật ngon.
Nhưng lúc xuống xe, bước chân cô đảo, cả người suýt chút nữa ngã nhào về phía , may mà Tần Dạ kịp tay lấy.
Anh nhíu mày nhìn cô: Đã thành ra thế này rồi còn chịu uống tiêm thuốc, cô đúng làvi_pham_ban_quyen
Giang Sở Sở bước xuống xe ngay sau đó, nhìn thấy cảnh hai người đang chạm tay nhau, cô ta vàngvi_pham_ban_quyen bước tới đỡ lấy Thẩm Vân Vụ.
A Dạvi_pham_ban_quyen, để em lo .
Giangbot_an_cap Sở Sở dìu Thẩm Vân Vụ vào , khi nhìn thấy đám người , cô ta còn mỉm cười chào .
Những thấy Giang Sở Sở, ai nấy đều không mà cùng lộ ra ánh kinh ngạc.
Đợi đến khi Giang Sở đưa người lên lầu, họ mới không kìm được tập lại xào bàn .
Tôi nhìn nhầm sao? vừa là Giang tiểu thư?
Giang tiểu thưvi_pham_ban_quyen là ?
Những ngườileech_txt_ngu hầu làm việc ở biệt thự lâu năm đều biết Giang Sở Sở, nhưng có một người mới đến thì không rõ.
Giang Sở Sở, người mà sinh nhà mình yêu nhất đấy, chuyện này mà cũng không biết ?
Người tiên sinh yêu? Người kia trợn tròn mắt: Nhưng chẳng phải tiên sinh kết hôn rồi à?
Hôn nhân hào mônleech_txt_ngu đa phần đều là liên hôn thương mại, gì có cảm thật ?
Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang nói ỷ mình ở Tần gia nhiều , kể lại một cách rành rọt và đắc ý: Các côleech_txt_ngu mới tới nên , năm đó chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt tôi đã chứng kiến, Giang Sở Sở không là người tiên sinh thích còn là ân nhân cứu mạng của anh ấy nữa. Chẳng qua trước đây cô ấy ra nước ngoài du họcvi_pham_ban_quyen, tiên sinh vẫnleech_txt_ngu luôn chờ đợi cô ấy thôi.
Vậy tại sao này tiên sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kếtvi_pham_ban_quyen hônbot_an_cap với tháileech_txt_ngu thái?
Còn không phải vì lão phu nhân nhà họ Tần bị bệnh, muốn thấy tiên sinh yên bề giabot_an_cap thất sao? Tiên không cách nào khác mới phải tìm người thay thế. Đúng đó nhà họleech_txt_ngu Thẩm phá sản, hiểu chưa?
Nói xong, người còn mày: Đây làvi_pham_ban_quyen bí mật môn, không người biết đâu, cô đừng có nói ra ngoài đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
A, tôi cứ tưởng tiên sinh và thái thái rất ân ái, không ngờ đều là giả.
Làm sao mà thật được? Đều là diễn kịch cả thôi, cái con bébot_an_cap ngốc này
Cả nhóm còn nói thêm gì đó thì một tiếng ho khan nề vang lên.
người quay lại, lúc này mới phát hiện quảnvi_pham_ban_quyen gia đến từ lúc nào, ông đứng đó với vẻ mặt âm trầm họ.
cần làm việc nữaleech_txt_ngu đúng không?
Đám đôngbot_an_cap như chim vỡleech_txt_ngu tổ.
Saubot_an_cap khi họ đi khỏi, vị quản gia đã ngoài năm mươi, lông mày bắt đầu bạc , khẽ nhíu mày.
ra là Giang Sở đã về
Chẳng trách ôngbot_an_cap cảm thấy thái thái qua có gì đó không ổn.
Giang Sở Sở dìu Thẩm Vân về .
ơn.
Không có gì . Giang Sở Sở mỉm cười: Cậu mau nghỉ ngơi đi.
. Thẩm Vân Vụ cởi giàyvi_pham_ban_quyen nằm xuống, liền thấy Tần Dạ đi thong thả theo sau, ánh mắt anh hờ hững lướt qua cô, cuối cùng dừng lại trên người Giang Sở Sở.
Anh đưa em về nhé?
Dù sao đây cũng Tần giabot_an_cap, hiện tại cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý doleech_txt_ngu gì để lại lâu, Giang Sở Sở gật .
Vâng.
Trước khi đileech_txt_ngu, Giang Sở lướt qua căn phòng lượt, đột nhiên phát hiện trên giávi_pham_ban_quyen treo quần áo bên ngoài có treo bộ tây trang may riêng dành cho nam giới.
Kiểu đó, chỉ có Dạ mới .
Sắc mặt Giang Sởvi_pham_ban_quyen tái vài phần, cô ta mím môi, im lặng đi theoleech_txt_ngu sau Dạ ra ngoài.
Sau khileech_txt_ngu đi rồi, Thẩm Vân Vụ mở mắt ra, nhìnleech_txt_ngu lênvi_pham_ban_quyen trần nhà trắng toát, đầy mông lung.
đứa bé cô làm sao bây ?
Mang thai giống nhữngvi_pham_ban_quyen việc .
Vínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụ như chuyện cô yêu anh, cô có thể giấu cảm của rất tốt, một năm, hai năm, thậm chí mười năm cũng không đề.
Nhưngvi_pham_ban_quyen còn chuyện mang thai thì sao?
Đến tháng đến bụng sẽ to lên, cô căn bản không thể giấu được.
Càng , đầu Thẩm Vân Vụ càng choángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net váng, dần chìm vào giấc ngủ sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trong cơn mơ.
Thẩm Vân Vụ cảm cổ áo như bị ai đóbot_an_cap cởi ra, ngay sau đó có một vật gì đó lạnh lẽo áp lên người cô. Toàn cô đang nóng hừng hực, giácleech_txt_ngu lạnh ấy khiến thấy dễ chịu, cô thở hắt ra, bản năng dùng cả chân bám lấy cánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay người đó.
Ngay sau đó, cô thấy một tiếng rên nhẹ và tiếng thở dốc, gáy cô bị bóp lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cáchvi_pham_ban_quyen thô bạo nhưng cũng đầy dịu , đôi môi bị ẩm lấp đầy.
Có thứ gì đó len vào khoang miệng cô.
Thẩm Vân Vụ nhíu đôi thanh tú, cắn chặt vật lạ đó, vị máu tanh tỏa trong miệng cùng với tiếng hít vì đau đớn của người đànvi_pham_ban_quyen ôngbot_an_cap.
Sau đó cô đẩy , má bị ai đó dùng lực nhéo mạnh, loáng thoáng nghe thấy người đó nói: Đúng là hư em , còn cắnleech_txt_ngu nữa hả?
Cô đau đớn, lẩm bẩm vừa đẩy tay người ra, rồi lại chìm vào giấc ngủ .
Khi tỉnhbot_an_cap lại là ban đêm.
Người hầu túc trực bên cạnh thấy cô tỉnh dậy thì vui mừng bước tới.
Thái thái, người tỉnh rồi.
Người hầu tiến lại đỡ cô ngồi dậy, đưa tay sờ lên trán cô: Tạ ơn trời , cuối cùng thái thái cũng hạ rồi.
Thẩm Vân nhìn hầu trước mặt, nhớ lại vài ký ức vỡ, bèn hỏi:
Cô vẫn luôn ở đây chăm tôi sao?
Người hầu mắt sáng rỡ gật đầu.
vậy, ánh sáng mong đợi mắt Thẩmbot_an_cap Vân Vụ vụt tắt.
Cô mắt xuống.
Những mảnh ký ức vụn vỡ đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến cô cứ ngỡ vẫn chăm sóc mình Tầnleech_txt_ngu Dạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hóa ra không phải.
Thẩm Vân đang suy thì thấy người hầu bưng một bát thuốc .
Thái , vừa vặn đãvi_pham_ban_quyen tỉnh, thuốc này vẫn ấm, đến lúc phải uống rồi.
Một mùi thuốc Bắc nồng nặc xộcbot_an_cap thẳng vào mũi làm Thẩm Vân Vụ nhíu mày, vô tránh.
Thái thái, mau uống lúc còn nóng đi, lát nữa nguội mất.
Thấy cô lùi lại, người hầu còn đưa bát thuốc sát cô.
Thẩm Vụ lùi ra sau, quay mặt : Cô cứ đểleech_txt_ngu đó đi, lát nữa tôi uốngleech_txt_ngu.
Nhưng
Tôi hơi đói rồi, cô xuống lầuvi_pham_ban_quyen lấy chút cho tôi ăn được ? Yên tâm , đợi cô mang đồ ăn thì tôi đã uống hếtvi_pham_ban_quyen thuốc rồi.
Dù sao cô đã ngủ rất lâu, lúc này thật sự thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đói.
Người hầu suy nghĩ một lát rồi gật .
Được, tôi xuống lầu lấy đồ ăn cho thái thái, nhớ phải thuốc đấy nhé.
Ừm
Khó lắm mớileech_txt_ngu đợi được người hầu đi khỏi, Thẩm Vân tung chăn đứng dậy, bưng bát thuốc đen ngòm đi vào vệ sinh, đổ sạch vào .
Nhìn bát bị nước xả trôi đi để dấu vết .
Như vậy thì sẽ không ai ép côleech_txt_ngu uống thuốc nữa không?
Vân Vụ cuối cùng thở phào nhẹ nhõmbot_an_cap.
cầm không đứng lên, vừa quay người lại thì phát hiện Tần Dạ đã đến từ lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào, lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đang tựa người bên cửa vệ sinh, đôi tinh anh như trờivi_pham_ban_quyen đang dò xét nhìn cô.
Cô cáibot_an_cap gì vậy?
khoảnh khắc đó, trái Thẩm Vân Vụ khẽ run rẩy, mắt thoáng qua một vẻ hoảng loạn.
Có cảm giác như bị bắt quả tang vậy.
Nhưng cô nhanh chóng lấy lại tĩnh, đôi môileech_txt_ngu hồng nhạt hơi tái đi, cũng không che giấu: Anh chẳng phải đều thấy rồi sao?
Thái độ nhiên cô sự dò xét trong mắt Tần Dạ bớt vài phần.
Anh bước tới, nhìn chằm chằm vào bát đã trống không trong tay .
nhà bếp vất sắc thuốc, cô thế uống một ngụm nào mà đổ hết đi?
Thẩm Vân Vụ liếc một cái.
Tôi đã nói sớm là không uống rồi.
Nói xong, cô cầm bátbot_an_cap không đi ra ngoài.
Tần Dạ đuổi theo, giọng nóileech_txt_ngu thanh lãnh: Tối hôm qua, cô cố tình dầm mưa sao?
Nghe vậy, khựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, đầubot_an_cap phủ nhận.
phải, sao tôi thể làm chuyện thế ?
Tuy nhiên Tần Dạ vẫn nhìn cô với thái độ nghi : Thật vậy khôngbot_an_cap? Thế tại sao lại từ đi viện, cũng từ chối uống thuốc?
Thẩm Vân Vụ chỉ có thể hờ hững giải thích: đắng quá, tôi không muốn uống.
vậy sao? Dạ nheo mắt, như chợt nhớ ra điều gì đó, anh không bỏ cuộc mà hỏi tiếp: Hôm qua
đầu định nhắc đếnleech_txt_ngu chuyện tin nhắn, xem liệu cô có hiện rabot_an_cap manh gì không. Nhưng suy nghĩ lại, anh thấy đó không khả thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù hôm qua còn chưa vào đến cửa câu lạc bộleech_txt_ngu, làm sao có thể được?
Thẩm Vân Vụ không muốn tranh cãi thêm với anh về những chuyện này, vì sợ nói nhiều sẽ sơ hở. giờ cô đang giữ bí mật, khôngbot_an_cap muốn để anh .
haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người bưng đồ ăn vào, Thẩm Vân nhân cơ hội đó tới sáng. Vì cô vẫn còn làbot_an_cap người bệnh nên người hầuleech_txt_ngu bịleech_txt_ngu toàn những món thanh , tiêu.
Thẩm Vụ không có cảm giác miệng, chỉ qualeech_txt_ngu loa vài miếng rồi bát xuốngvi_pham_ban_quyen, người hầu nhanh chóng tới dẹp.
Tần Dạ đứng bên cạnh quan sát, đôivi_pham_ban_quyen môi mỏng anh luôn mím chặt thành một đường thẳng.
biết có phải là ảo giác anh hay không, anh luôn cảmbot_an_cap thấy gì đó không ổn, nhưng bảo nói ra là không ổnbot_an_cap ở đâu thì anh lạileech_txt_ngu không nói được, chỉ thấy chỗ nào cũng kỳ quái. Cô, bầu không khí , thậm cả chính bản thân anh đều không đúng.
Dù Tần Dạ vốn không phải người có tính khí tốt, nhưng hiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi anh cảm thấy phiền nhưvi_pham_ban_quyen lúc . Trongleech_txt_ngu phútvi_pham_ban_quyen chốc, anh chỉ thấy không khí trong phòng lưubot_an_cap thông thoáng, bèn xoay người đi ra ngoài.
Sau anh đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cảm xúc gượng gạo Thẩm Vân mới được thả lỏng, rũ mắt, nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm vào chân mình mà ngẩn ngơ.
Trước ngủ.
Người hầu lại bưng lên một bátleech_txt_ngu thuốc.
Dù sao Tần Dạbot_an_cap đãleech_txt_ngu biết rồi, lúc này cũng không có , Thẩm Vân Vụ dứt khoát không buồn diễn nữa, trực tiếp nói: Tôi không muốn uống, sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không sắc nữa đâu.
Người hầu bưng bát , có chút ngơ ngác.
Tâmvi_pham_ban_quyen trạng Thẩm Vân Vụ rất nhạt : không gìvi_pham_ban_quyen nữa thì chị đi nghỉ sớm đivi_pham_ban_quyen, nay tôi mệt rồi.
Người hầu chớp mắt, ngơ ngác đi ra phòng ngủ.
Tần Dạ về.
Trong phòng ngủ yên tĩnh vô cùng, có mình cô.
Khi Thẩm Vân Vụ nằm xuống, cô vẫn cảm óc hơi choáng váng, đây là chứng của cơn sốt. Đầu cô rất nặng, nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo.
Anh không về
Đi đâu thì đã quá rõ ràng rồi.
Thẩm Vân Vụ lật người, nhắmvi_pham_ban_quyen , trong đầu chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lại một ý .
Nếu người xuống cứu anh năm là mình, liệu bây giờ hai ngườibot_an_cap cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải ly hôn không?
Tiếc là trên đời này làm có nếu như.
Vân lại vào giấc ngủ mê mệt, từ khóe cô xuống một giọt lệ trong suốt mà ngay cả chính cô cũng nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Đến nửa đêm, trong cơn mơ màng, Thẩm Vân Vụ cảm thấy vị trí cạnh lún xuống.
lẽ đã về rồi?
Nhưng ýleech_txt_ngu thức của cô nhanh chóng bị bóng tối vô tận nhấn chìm.
Sáng hôm sau tỉnhbot_an_cap dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Thẩm Vân Vụ xoay người, ứng đầu tiên đưa tay sờ trí bên cạnh.
Lạnh lẽo.
Vân Vụ mím đôi môi đỏ, ánh sáng nơi đáy mắt dần lịm đi.
Sáng sớm, người hầubot_an_cap lại bưng đồ ăn và một lên.
Vừa rửa mặtbot_an_cap bước ra, cô ngửi thấy mùi thuốc đông y nồng nặc, đôi màyleech_txt_ngu thanh tú cau .
Thưa phu nhân, bát thuốc này
Thẩm Vân khôngleech_txt_ngu thể nhịn thêm được nữa, giọng điệu trở nên nghiêm khắc: Thuốc này tôi đã bảo là nữa rồi mà? Tại lại bưngvi_pham_ban_quyen đây?
Bình thường cô luôn ôn hòa, sự nghiêm khắc đột ngột này khiến người hầu luống cuống.
xong, Thẩm Vụ cũng nhận cảm xúc của mình chút mất kiểm soát, cô , đưa tay day day thái dương: Xin lỗi, tôi hơi khó chịu trong người, bưng .
Người hầu chỉ còn cách bưng bát thuốc xuống lầu.
Trở lại nhà bếp, quản gia thuốc vẫn cònleech_txt_ngu nguyên vẹn được mang về, gương mặt già nua nhăn lại: Chậc, phu nhân vẫn không chịu uống thuốc sao?
Người hầu gật đầu, sau kể chuyện vừa rồi.
Quảnbot_an_cap gia nghe thấy giọng điệu của ta có nhiều phần , bèn nói: Bình thường phu nhân đối xử với các cô thế nào trong lòng các cô hiểu rõ, lần này chắc vì bị nên tâm trạng không tốt, cô đừng vì chuyện nàyleech_txt_ngu mà sinh lòng oán hận với phu nhân.
Nghe quản gia nghiêm dạy bảo, người hầu mặt, vộivi_pham_ban_quyen vàng lắc đầu: Không có, không có đâu ạ, sao tôi có thể vì chuyện này mà giận phu nhânvi_pham_ban_quyen được?
Vậy thì , sao cô ấy vẫn phu nhân chúng ta.
Dù sao vẫn là phu nhân của chúng taleech_txt_ngu?
mà, hôm qua chẳng mọi người đều nói cô Sở Sở kia mới người tiên yêu sao? Có lẽ chẳng bao lâu nữa, phuleech_txt_ngu của bọn họ sẽ thay nên?
Đang nghĩ mông , một nói lạnh lùng ngột vang lên.
Cô ấyvi_pham_ban_quyen vẫn không chịu uống?
Quản gia và người giật , vội vàng ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu người vừa tới.
Tiên sinh
Tần Dạ tay cầm áo vest và chìa khóa xe, đứng đó lạnh lùng băng. Anh đã dùng xong bữa sáng và đang chuẩn bị đến công , đi ngang thấy thuốc trên của người hầu vẫn còn đầy, bèn dừng lại .
gật đầubot_an_cap: Vâng thưa tiên .
Tiếp đó, quản như chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi: Tiên sinh, tác dụng của thang thuốc này vậy ?
Hành động luôn không chịu uống thuốc của cô khiến Tần Dạ không lòng. Cả ngày qua không thì thôi, hôm nay vẫn không uống sao?
Hạ .
Hóa ra là thuốc sốt
Quản gia thở phào nhẹ nhõm, cứ phu nhân gặp vấn đề gì nghiêm trọng, nếu là thuốc hạ sốt không chuyện gì quá .
Tuy , người đứng cạnh nghe thấy đó là thuốc hạ sốt thì lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút ngạc nhiên, nghĩ nhiều thốt ra: Hóa ra là thuốc hạ sốt à, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ chớt khiếp, cứ tưởng là
chưa dứt, chịvi_pham_ban_quyen tavi_pham_ban_quyen đã cảm đượcleech_txt_ngu ánh mắt quản gia và Tần Dạ đều quét về phía mình.
hầu lúc này mới nhậnleech_txt_ngu ra lời sau thể nói bừa, lậpbot_an_cap tức giọng mỉm cười với Dạ: Tóm lại là phu nhân không là rồi.
Ý cô là gì?
Dạ vốn người nhạybot_an_cap bén, anh lập tức hiểu được lời nói lấp lửng của người hầu đựng thông quan trọng.
Nói cho ràng!
Người hầu bị ánh sắc lẹm như chimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ưng của anh làm cho khiếp sợ, có thể cúileech_txt_ngu đầu lí nói: , tôi cũng lắm, chỉ là hôm khi dọn dẹp thùng rác trong tắm, tôi thấy hình nhưbot_an_cap có một tờ quả của bệnh việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nghe vậy, Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ nguy hiểm nheo mắtleech_txt_ngu lại.
Kết quả gì?
hầu lắc đầu: Tôi cũng không rõ lắm, nóbot_an_cap bị xé rất nát, hơn nữa hình như bị mưa làm ướt, tôi cũng chỉ vô nhìn thấy mấy chữ ‘tờ kết quả’ lúc dọn dẹp thôi.
Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ hỏi: Nó ở đâu?
Câuvi_pham_ban_quyen hỏi này sắc mặt người hầu trắng bệch: Thưa cậu, kết quả đó đã được rồi ạ.
Chân mày Tần Dạ cau lại.
Cô nói gì?
Người hầu bị khíbot_an_cap thế âm trầm trên người anh đến mức sắp khóc, chỉ có thể hoảng giải thích: Xin cậu, tôi không cố ý vứt đi đâu , chỉ là tờ kết quả đã đến mức không ra thù nữa . Lúc đó tôi cũng suy nghĩ nhiều, nên
Đồ đạc chủ nhà vứt đi, cô vốn dĩ cũng không cóvi_pham_ban_quyen muốn tìm hiểu. Hơnleech_txt_ngu nữa, ty của Tần Dạ thường xuyên tiêu hủy các liệu mật, cô chỉ một người làmvi_pham_ban_quyen thuê kiếm tiền để sống qua ngày, hôm nhìn thấy cũng không nghĩ ngợi gìbot_an_cap thêm.
Mãi đến hai ngày nay đầu thuốc, cô cứ ngỡ đó chữa bệnh của phu , không ngờleech_txt_ngu thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ sốt.
nói của cô khiến đôi mày Dạ nhíu chặt.
Anh đã là trông có không mà.
Trận mưa lớnvi_pham_ban_quyen như thế, cho dùleech_txt_ngu có nhườngbot_an_cap ô cho người khác thìbot_an_cap cũng có tìm nơi nào đó rồi gọi điện bảo tài xế đến đón, hoặc đợi mưa tạnh mới về nhà. Tạivi_pham_ban_quyen sao định phải đội mà về?
Quản lo lắng nói: Thưa cậu, hay là nhân có nào không khỏe ạ?
Tần Dạ đưa chìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóa xe và áo khoác trong tay cho ông: lên lầu một chuyến.
Quản gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng đón lấy đạc.
Sau khi người hầu rời đi, Thẩm Vụ vốn định ngơi thêm lát, nhưng cô lại nhận được một cuộc điện thoại. Là thư ký của Phó tổng giám đốc Tập đoàn Lâm thịleech_txt_ngu gọi đến, trao đổi vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô về dự án đang thực hiện dạo gần .
cả ngày hôm qua cô không có mặt ở công ty, nên này tạm thời vẫn chưa có ai bàn giao.
Sau khi cúp máy, Thẩm Vụ đưa tay day nhẹ hàng mi thanh . Công rất bận rộn, cô mới nghỉ một ngày công việc đã đầu chất đống rồi. Xem ra, hôm nay cô phải đi làm lại thôibot_an_cap.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ lấy tính xách tay ra, vừa mới đăng nhập hòm thì ngheleech_txt_ngu thấy tiếng bước ngoài cửa. tưởng là người hầu nên ý, nhấn email định xửleech_txt_ngu lý công việc.
Cho đến khi tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước chân lại bên mình, một hương thanh khiết thoang thoảng truyềnvi_pham_ban_quyen đến. Lúc này Thẩm Vân mới nhận ra điểm thường, cô ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen lên.
Chỉ một ánh nhìn, cô đã va phải đáy mắt đen thẫm của Tần Dạ.
Độtleech_txt_ngu anh, Thẩm Vụ giật mình: anh ở ?
Đôi môi mỏng của Tần Dạ khẽ lại.
Đây là phòng của .
Giọng điệu của anh không mấyvi_pham_ban_quyen tốt đẹp, có chút lạnh lùng.
Thẩm Vân Vụ hơi sững sờ, theo bản năng hỏi: Anh chuyện gì bực bội ngoài saovi_pham_ban_quyen? Giọng điệu tệ thế.
Bực gì chứ? Tần Dạ nhướng mày, câu hỏi này thật khó hiểu, sáng anh có đi đâu màbot_an_cap chuốc vào thân?
Nhưng độtbot_an_cap nhiên anh nghĩ điều gì đó, lời khựng lại. một hồi im lặng, cũng rõ đang mang tâm trạng mà rabot_an_cap một câu: Đêm qua tôivi_pham_ban_quyen nhà.
Quả nhiên, trên mặt Thẩm Vân Vụ hiện vẻ ngạc nhiên.
Tần Dạ nhìn chằm chằm cô: nhiên lắm sao? Đêm qualeech_txt_ngu tôi nằm ngay bên cạnh mà cô cũng không biết?
Thẩm Vân mím , khôngbot_an_cap đáp .
Hóa ra cảm giác giường bênleech_txt_ngu cạnh lún xuống vào nửa đêmleech_txt_ngu không là ảo giác. Lúc đó cô ngủ mơ màng, khi dậy sờ vào chỗ anh thì thấy lạnh ngắt, nên cứ ngỡ anh không về.
Biết anh có ở nhà, tâm trạng Thẩm Vânbot_an_cap Vụvi_pham_ban_quyen trở nên tạp hơn đôi .
Tôi cứ anh sẽ về.
Một câu nói khiến cả hai rơi vào imleech_txt_ngu lặng.
Giang Sở Sở mới được hai ngày, hệ giữa hai họ nên gượngbot_an_cap gạo đến mức gần nhưvi_pham_ban_quyen xa lạ. Không ai đến chủ đề gây bốivi_pham_ban_quyen rối kia. Dường như cả đã ngầm hiểu mà né tránh, còn lý tại sao, có lẽ chỉ bản thânbot_an_cap mới rõ.
Lát sau, Tần Dạ đột nhiên hỏileech_txt_ngu: Tại sao không uống thuốc?
Lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là câu này?
Thẩm Vân Vụ quay máy tính, giả vờ như không cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì mà lướt xem màn hình, thản nhiên lời giải thích: Hôm là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không muốn uống, hôm cảm cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể khỏe hơn nhiều rồi cầnvi_pham_ban_quyen uống nữa.
Dáng vẻ bình thản này của Tần Dạ nhếch môi: Vậy sao? Thế còn kết quả đó là thế nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
tay đang chuột bỗng nhiên khựng lại nghe thấy ba chữ tờleech_txt_ngu kết .
Thẩm Vân Vụ suýt chút nữa tưởng mình nghe lầm. Nhưng hơivi_pham_ban_quyen thở của anh ngay sát gang nói cho cô biết, anh vừa mới phát ngôn câu đó một rõ .
Tần Dạ đã nhìn thấy rồi.
Khoảnh khắc anh đến tờ kết , ngón tay đã khựng lại tích . Chính biểu hiện này đã khiến anh kìm được mà mắt lại.
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cóbot_an_cap chuyện giấu anh.
Một lát sau, Thẩm Vân Vụ như thể sắpleech_txt_ngu xếp xong cảm của mìnhleech_txt_ngu, đầu lên nhìn anh, trong đôi mắt đẹp ẩn chứa sự nghi hoặc.
Tờ kết gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ?
Tần Dạ imvi_pham_ban_quyen lặng nhìn cô.
Cô thể hiện rất tốt, từ mắt, biểu cảm cho giọng điệu đều rất bình , giống như đang trò chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hằng ngày vậy. Nếu không phải Tần Dạ đãbot_an_cap nhìn thấybot_an_cap hành động của cô từ trước, e rằng anh bị cô lừa mắt.
Ánh mắt anh khóa chặt lấy côvi_pham_ban_quyen, sắc lẹm như lưỡi : Là tôi đang hỏi cô, cô nói đó là tờ kết quả gì?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ có vẻ hơi ngẩn ra: Đúng làvi_pham_ban_quyen anh đangbot_an_cap hỏi tôi, nhưng tôi không rõ anhvi_pham_ban_quyen đang nói về tờ kết quả ?
Lúc đầu, Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ thực sự đã bị lời đề cập đến tờ kết quả củabot_an_cap làm cho hoảng sợ. Thậm chívi_pham_ban_quyen còn nghĩ, lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào anh đã nhìn thấy tờ giấy đóleech_txt_ngu rồi? Anh biết chuyện cô mang thai rồi ?
Nhưng rất nhanh sau , Thẩm Vân Vụ đã lấy lại tĩnh.
Kể từ nhà họ Thẩm sản, từ tiểu thư khuê các được nuông chiều, cô đã lăn lộn cho đến khi trở thành một Thư ký Thẩm ai cũng phải kính trọng. Các giám của các nghiệp hợp với Tần thị khi gặp cô đều sẽ khách sáo hỏi một tiếng.
Điều này chỉ vì là vợ của Tần Dạ, mà còn vì họ công nhận năng lực của cô. Hai năm rèn luyện và thử đã biến cô thành con người khác hẳn. Không là gáibot_an_cap nhỏ hoảng loạn, mất phương hướng gặp chuyện nữa.
Chưa kể tờ kết quả đã bị côvi_pham_ban_quyen nát. Cho xé những chữ trên đó cũng nước gột rửaleech_txt_ngu đến mức không còn hình , giấy cũng đã nát bươm. Vì vậy, cho dù có tìm thấy cũng thể nhìn điềubot_an_cap gì.
Sau khi phân tích xong, Thẩm Vân Vụ hoàn toàn bình tĩnh lại.
môi Tần Dạ hơi nhếch lên. Anh ngồi xuống trước mặt cô, hai người thẳng vào mắt .
Họ là thanh mai mã, quenleech_txt_ngu biết nhau nhiêu năm, Dạ sao lại không biết những thay đổibot_an_cap của cô trong hai ? Ngay từ đầu cô tyvi_pham_ban_quyen, Tần đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ý định này, hy vọng cô thể trưởng , có tự mình việc.
Hai nămbot_an_cap qua, cô thực sự làm được. trợ thủ đắcleech_txt_ngu lực hoàn hảo. Đối mặt với cuộc họp trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cô có thể bình tĩnh thuyết, huống hồ là mặt với mình anh.
đến đây, Tần Dạ nheo mắt lại.
Cô không rõ sao? Có phải cô tưởng rằng tôi không hiểuvi_pham_ban_quyen cô?
Thẩm Vụ không chút sợ hãi lấy ánh mắt của anh: Vậy sao? Anh rất hiểu tôi sao?
Giây theo, tay anh vươn lên, giữ chặt lấy gáy cô, sau đó trán anh cũng áp sát lại, hơi thở nóng hai người giaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Mộtleech_txt_ngu câu nói rít ra từ răng Tần Dạ: kỹ ra thì chúng ta đã quen nhau hơn hai mươi năm, chung chănbot_an_cap gối hai . Thẩm Vân Vụ, tôi không hiểu cô thì ai hiểu cô?
Thẩm Vân Vụ sững người.
Hóa ra họ đã quen nhau năm đến thế rồi sao?
Anh tựvi_pham_ban_quyen rằng mình hiểu , nhưng anh bao giờ rằng côleech_txt_ngu yêu anh.
Một hồi lâu , Thẩm Vân Vụ khẽleech_txt_ngu thở dài trong lòng.
biết cũng tốt, đỡ phải khiến cả xử. Cứ coi như cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ là một cuộc giao dịch, đôi bên cùng có lợi.
Nghĩ đến đây, Thẩm Vân Vụ đẩy Tần Dạ đang ở ngay sát sạt ra, nhàn nói: Dù sao cũng không phảibot_an_cap là anh.
Nghe vậy, Dạ nhíu mày.
Cái gì mà không phải là tôi? Chẳng lẽ cònleech_txt_ngu có người hiểu côvi_pham_ban_quyen hơn tôi sao? Là ai?
Tần không hề nhận ra xúc của mình đã động hơn chỉ câu nói của cô.
Thẩm Vân Vụ không nói .
không mảy may để ý mình, Tần Dạ đưa tay vai , có chút hung hăng : Nam hayvi_pham_ban_quyen nữ?
Lực tay anh siết vai hơi mạnh.
Vân Vụ nhíu màyleech_txt_ngu thanh , đẩy anh ra: Đau, anh đừng chạm tôi.
Thấy vậy, Tầnleech_txt_ngu Dạ nới lỏng lực tay một nhưng không chịu bỏ : Không cũng được, nói cho rõ ràng đi, hiểu côleech_txt_ngu là ai? Còn tờ báo cáo đó là ?
Thẩm Vân Vụ bị anh quấy rầy đến mứcbot_an_cap bất lực, đành nói: có ai tôi cả, chỉ có tôi tựbot_an_cap hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi. Lúc nãy tôi miệng nói thôi, được ? Còn tờ báo cáo, tôi biết anh đang nói cái , là của công ty hay ở đâu? Anh phảivi_pham_ban_quyen nóivi_pham_ban_quyen rõ thì tôi mới trả đượcvi_pham_ban_quyen chứ?
Sự thắc mắc ngược lại của cô khiến Tần Dạleech_txt_ngu nheo mắt. vậy, anh càng thấy khả nghibot_an_cap.
Ngườibot_an_cap nói rác nhặt được một tờ báo cáo.
Một tờ? Chỉ có một thôi sao?
Thẩm Vân Vụ bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh: Báo gì? đâu?
Bị xé nát rồi, nhưng đã thu lại, tìm trong phòng chúng ta, không phảibot_an_cap của cô sao?
Vân Vụ đápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: ? Tôi nhớ ra rồi, là của tôi.
Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, tránhbot_an_cap ánhbot_an_cap của Tần Dạ, quay lại nhìn màn hình máy tính: Tờ đó là báo cáo bệnh viện đưa chovi_pham_ban_quyen tôi, cóleech_txt_ngu chuyệnbot_an_cap saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Ánh mắt Tần ghim chặt lấy : Bệnh viện đưa cho cô báo cáo gì?
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ sắc mặt không đổi: Báo cáo khám sức khỏe, sao vậy?
Câu trả lời này khiến Tần cười lạnhvi_pham_ban_quyen tiếng.
Cô tưởng tôi ngốc sao? Báo cáobot_an_cap khám sức khỏe mà cần xéleech_txt_ngu nát?
Câu hỏi cuối cùng của vô cùng sắc bén. , Tần Dạvi_pham_ban_quyen chộp lấy cổ tay trắng nõn cô: Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chuyệnbot_an_cap gì giấu tôi phải không? Tờ báo cáo đó rốt cuộc báo cáo gì?
Sự bấtbot_an_cap thường của chắc chắn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên đến tờ báo này.
Lực anh vô mạnh vài phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Thẩm Vân Vụ mày, khẽ giải thích: Tôi không cố ý , mà là vì tờ báo cáo đó bị dínhvi_pham_ban_quyen mưa, trên đó mờ hết rồi tôivi_pham_ban_quyen mới vứt .
Vứt đi mà cần phải ? Tần Dạ vẫn bámvi_pham_ban_quyen tiết đó. Rõ nếu hôm nay cô đưa ra một lý khiến anh phục, anh mãi đeo bám thôi.
Thẩm Vân Vụ nhìnbot_an_cap thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt . Ánh mắt anh rất tối, rất sâu.
Cô thở dài, một lần nữa lên tiếng giải : Anh có bao giờ nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thực ra không phải do tôi xé ?
Tần Dạ sững người: Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì?
Hôm đó mưa rất , lúc tôi lấy tờ báo ra nó đã bị mủn và dính chặtbot_an_cap vào áo rồi, nên chỉ có thể gỡ ra từng mảnh nhỏ.
Nghe vậy, Tần Dạ khựng lại. Anh tưởng tượng ra cảnh tượng mà cô nói. Quả thực là năng. Mưa như vậy, người cô ướt sũng, giấy chắn cũng tươm. Chỉ có thể gỡ xuống rồi vứt vào sọt rác, khi người làm đi dọn dẹp, đã khô nên trông như trạng thái bịbot_an_cap xé vụn.
cũng không gìbot_an_cap hợp lý.
Thẩm Vân Vụ cảm thấy lực tay anh dần nớibot_an_cap lỏng, biết rằng anh đã lời giải thích này.
Vừa thở nhẹ nhõm, Thẩm Vân Vụ vừa quyếtleech_txt_ngu định mạo hiểm một phen dập tắt toàn nghi ngờ của anh, bất anh có nghi ngờ việc thai không.
Nghĩ đoạn, Thẩm Vân nhìn anh chằm chằm uể oải lên tiếng: căng thẳng thế làm ? Sợ tôi cầm báo mang thai à?
Tần Dạ vốn định phủ nhận, đột nhiên nghe nói cô, hơi thở khựng lại. Sau đó, anh dùng mắt chứavi_pham_ban_quyen đầyleech_txt_ngu cảm xúc phức tạp sát .
Thẩm Vụ nhướng mày: Sao lại mặt ? tôi mang thai sẽ ảnh hưởng đến anh và Sở à?
Tần Dạ nheo mắt: Cô mang thaivi_pham_ban_quyen saovi_pham_ban_quyen?
Vân Vụ nhún vai: , nếu có đã đưa báo cho anh xem lâu rồi. Dựa vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan hệ thanh mai trúc mã của chúng ta, nếu đứa này bịvi_pham_ban_quyen phá bỏ, chắc anh sẽbot_an_cap bồi thường cho tôi ít nhỉ?
Giọng điệu nhẹ nhàng và độ bất cần của cô khiến sắc mặt Tần Dạ biến đổi.
Cô nói cái gì?
Cô thai?
Câu hỏi cuối cùng khiến tim Thẩm Vân Vụ thình thịch.
nói là giả thuyết thôi.
Nhưng Tần Dạ nay dường như cứ muốnleech_txt_ngu đối đầuvi_pham_ban_quyen với cô: Nếu khôngvi_pham_ban_quyen phải giả thuyết thì sao?
gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi là nếu không phải? Thẩm Vân nhíu mày.
Tần Dạ cụpleech_txt_ngu mắt nhìn cô, đôi mắtbot_an_cap đen thẳm ẩn chứa những xúc khó hiểu: Giả sử cô thực sự mang thaileech_txt_ngu, cô phá ?
Vân Vụ chỉ vô thức gật đầu, rũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống.
Chắc là vậy.
Côbot_an_cap không nhận ra ngay khoảnh khắc mình câu đó, gương mặt tuấn của Dạ bỗng chốc trở nên u ám.
Tần Dạ bị tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hờ hững cô làm cho tức giận hề nhẹ, trong lòng có thứ gì đó đang cuộn , cảm giác nóng bao vây lấy anh.
Thế nhưng ngay sau đó, một câu của Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu đã anh lập tức trở về thực tại.
Nếu không phá, thì anh và Sở Sở tính sao?
Anh và Sở tính sao?
Một câu nói như nước xuống đầu, khiến Tần Dạ tỉnh lại không ít.
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, làn da trắng như tuyết, đôivi_pham_ban_quyen môibot_an_cap đỏ mọng, dù để mặt tinh tế và đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Nhìn cô lúc, cảm xúc trong mắt Tần nhạt đi, anh đứng dậy, rõ ràng đã bình tĩnh trở lại.
Giọng anh lạnh nhạt, khácvi_pham_ban_quyen hẳn với lúc nãy: Hôm nay không cần đến công tybot_an_cap nữa, ngơi cho tốt đi.
Tần Dạ quay người rời phòng ngủ, gương mặt lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùng.
Thẩm Vân Vụ nói không sai. Choleech_txt_ngu dù ngày nào đó cô thực sự thai, cũng chỉ có thểvi_pham_ban_quyen phá bỏ.
Anh không thể phụ lòng Sở Sở. Cũng không nào phụ lòng Sở Sở.
Năm đó, anh vô rơi xuống nước, nước chảy xiết, ngay cả người biết bơi cầm cái , nói chi đến việc nhảy xuống cứu người.
Anh bị sặc mấybot_an_cap ngụm sông, chi rã rời, ý thức dần tán. Giữa vọng, anh nhìn một dáng người mảnh khảnh bất chấp cả nhảy xuống, nhanh chóng bơi mình.
Tiếc là khi cô kịp bơi gần, anh đã mất đi ý thức.
Đến tỉnh lại, anh đã ở trong bệnh viện. Lúc đó anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe nói Sở Sở cứu mà bị , tay đá đáy sông cứa nhiều vết thương .
Khi đến thăm, Sở Sở sắc mặt tái nhợt ngồi giườngvi_pham_ban_quyen, vết thương trên tay đã được xử lý và quấn băng gạc.
Vừa thấy anh, Giang Sở Sở lập bướcvi_pham_ban_quyen xuống giường, lảo đảo chạy về phía anh, hỏi anh có sao không.
khoảnh , Dạ đã quyết định phải đối xử tốt với . Chỉ cần cô , vịvi_pham_ban_quyen trí Tần phu nhân bên cạnh anh sẽ mãi mãi để dành cho cô.
Cô đã vì anh mà sẵn sàng hy sinh cả tính mạng, anh cũng phải báo đáp .
Sauvi_pham_ban_quyen Tần rời đi, Thẩm Vân Vụ ngồi thờ lát rồi mới tiếp tục xử lý công việc.
Có chuyện là do cô tự nguyệnleech_txt_ngu, nên chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể một mình gánh .
Điện thoại rung lên, Thẩm Vânbot_an_cap Vụ nhìn, là Giangleech_txt_ngu Ninh Xuyên gọi .
Cô bình ổn trạng rồi mới bắt máy.
Có chuyện vậy ?
Vân , thư ký của phó tổng Lâm đã điện cho em chưa?
Thẩm Vân Vụ cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm được email mình cần, cô điều khiển chuột bấm vào, đồng thời gật đầu: Gọi rồi, có gì ?
Chuyểnbot_an_cap phần công việc cần xử lý cho anh đi, anh sẽ làm thay .
Nghe vậy, động tác của Vân Vụ khựng lại, rõ vẻ thắc mắc: Dạ?
Nghe U U nói em bị ốmvi_pham_ban_quyen, khôngvi_pham_ban_quyen nói cho anh ? của Giangleech_txt_ngu Ninh nghe vô cùng ôn hòa, cuối cùng anh còn thởvi_pham_ban_quyen khuyên nhủ: Ốm rồi thì nghỉ ngơi tốt, để điện thoại chế độ không làm phiền đi, em thật sựbot_an_cap coi thể mình là đồng da sắt đấy à?
Trước Thẩm gia sản, Ninh Xuyên từng việc Thẩm , anh là trợ thủ đắc lực cha cô vô cùng tự hào.
Lẽ ra anh đã có một tương lai vô cùng xán lạn, tiếc việc Thẩm gia phá sản lại đến quá ngờ.
Sau biến cố đó, với tài năng của mình, Thẩm Vân Vụ cứ anh sẽ tìm một nơileech_txt_ngu khác hơn để đầu quân, không ngờ anh lại cô vào tập đoàn Tần .
Khi biết chuyện, Thẩm Vân Vụ đã rất và tìm gặp anh.
Giang Ninh Xuyên chỉ mỉm cười nhàng: Emleech_txt_ngu không nghĩ là anhbot_an_cap vào Tần vì em ? Vân Vụ àvi_pham_ban_quyen, tập đoàn Tần là một trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những doanh nghiệp lớn nhất Nam , thậm là cả , không cóvi_pham_ban_quyen côngbot_an_cap ty nào có tiền đồ phát triển tốt hơn ở đây đâu.
vậy cũng đúng, Thẩm Vân Vụ không thể bác.
Đồng thời, cô cũng không dám tự mãn quá mức. trước khivi_pham_ban_quyen gia đình gặp chuyện, cha cô nói muốn làm mai cô Giang Ninh Xuyên.
Lúc đó Ninh Xuyên trảvi_pham_ban_quyen lời thế nào nhỉ?
Anh nhìn dịu dàng, khẽ cười: Vụbot_an_cap còn nhỏvi_pham_ban_quyen, chuyện sau này cứ sau này hãy .
sauleech_txt_ngu, anh đối xử với cô tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chăm sóc cô chu đáo như một người trai, nhưng ánh mắt anh ngày càng trở nên lạ.
Tâm ý của , Thẩmbot_an_cap Vân Vụ hiểu rõ.
rằng, lòng cô đã sớm về người khácbot_an_cap.
Trên đời này, làm có nhiều lưỡng tương duyệt đến thế?
Nghĩ đến , Thẩm Vân bừngbot_an_cap , lên tiếng từ chối lòng tốt của Giang Xuyên.
anh Ninh Xuyên, em chỉ bị ốm vặt thôi, giờ đã không sao rồi.
Giang Ninh Xuyên đầu dây bên im lặng hồibot_an_cap mới thở dài: Vân Vụ, bây giờ em với anh Ninh Xuyên đãbot_an_cap nên khách sáo thế này rồi sao?
Thẩm Vân Vụ ngẩn người.
Giang Ninh nói tiếp: Khoan hãy nói đến việc chú Thẩm từng có ơn với anh, gạt bỏ những chuyện đó sang bên thì anh và em hiện tại đều làm việc tại Tần thị, đồng nghiệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp đỡbot_an_cap lẫn nhau chẳng phải là chuyện nên làm sao?
Anh Ninh Xuyên
Hay là bây giờ thấy anh không giúp được gì cho em ? Hoặc là anh ?
Không có chuyện đó đâu. Thẩm Vân Vụ cuống phủ : Anh Ninh Xuyên đối xử với em tốt vậy, saobot_an_cap em có thể ghét anh được?
Vìbot_an_cap không có anh trai, lại kém Giang Xuyên nhiều , cộng thêm việc anh luôn tốt với mình, nên suốt baovi_pham_ban_quyen qua, Thẩm Vân Vụ luôn coi anh như anh ruột thịt.
Làm sao côbot_an_cap thể ghét anh cho được?
Vì vậybot_an_cap khi phủ nhận, giọngleech_txt_ngu điệu củabot_an_cap cô có phần vội vã.
Có lẽ thái độ của đã khiếnbot_an_cap Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen lòng, anh khẽ qua điện thoại, tiếng cười trầm nghe.
Đã ghét anh thì chuyển việc qua đây .
Thẩm Vân Vụ mím nhẹbot_an_cap đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọng, cuối cùng vẫn gật đầu.
Vâng, vậy làm phiền anh nhé. Hôm mời anh đi .
Vậy anh ghi nhớ đấy.
Vâng.
Saubot_an_cap khi cúp máy, Thẩm Vụ mới chuyển tiếp email công việc sang tài khoản Giang Ninh Xuyên. Vì sợ có sai , côbot_an_cap soạn thêm một đoạn dung công việc rất dài gửi cho .
Phải một saubot_an_cap mới phản hồi.
Được rồi, anh biết rồi, em đừng bận nữa, mau đi nghỉ ngơi .
Lúcleech_txt_ngu ốm đau có người nhận công việc, lại là đáng tin cậy, Thẩm Vân cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có thể phào .
Vốn dĩ cô định sẽ quay lại ty, nhưng giờ ra nên ở nhà nghỉbot_an_cap ngơi thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Và quan trọng nhất là cô cần phải túc đối mặt một vấn đề.
Nghĩ đến đây, Thẩm Vân Vụ cụp mắt xuống bụng mình, không tự được đưa tay nhàng vuốt ve vùng bụng phẳng lỳ.
Trong tri vô giác, nơi này đãbot_an_cap một sinh bé .
hiện tại cô vẫn chưa biết để đứa trẻ này đi đâu về đâu?
Nên hay ?
Đầu óc Thẩm Vân rối bờivi_pham_ban_quyen như vò.
Cô lấy điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra gọi cho bạn thân.
Cái gì? thai rồi? Phụt!
Trong quánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cà phê.
Cô gái ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối diện Vân Vụ không được mà phun ngụm cà phê ngoài. Giọng điệu và hành động gay gắt của cô khiến không ít người trong nhìn.
Thẩm :
đảo mắt nhìn quanh một lượt, thấy không có gươngvi_pham_ban_quyen nào quen thuộc mới thở phào, rút một tờ khăn giấy đưa cho cô bạn thân Chu Song Song, đồng thời hạ thấp giọng: Cậu không thể nói nhỏ hơn một chútbot_an_cap được sao? Mọileech_txt_ngu người nhìn sangvi_pham_ban_quyen cả rồibot_an_cap kìa.
Chu Song nhận lấy giấy dọn, đó mới gật đầu phối hợp.
Xin lỗi nhé, mình biết rồibot_an_cap, tại lúc nãy sốc quá mà.
Thẩm Vụ bất lựcbot_an_cap bạn mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chuleech_txt_ngu Song Song đến càbot_an_cap cũng buồn uống nữa, cô tì tay lên bànbot_an_cap chằm chằm Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đôi mắt xoe, hạ giọngbot_an_cap hỏi: tự nhiên lại thai được? Cậu và anh ta không dùng biện pháp sao?
. Thẩm Vân Vụ nhấp một ngụm cà , nhiên nói: Sơ suất .
Vậy làm sao? Cậu định sinh ra à?
Câu hỏi nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến Vụ khựng lại, hồi lâu sau mới lắc đầu.
Chu Song vẻ mặt kỳ quặc: Khôngbot_an_cap không sinh sao? Tại chứ? Cậu và anh ta hôn lâu như vậy rồi, mình thấy anh ta đối xử với cậu cũng rất tốt, đi đâu cũng mang cậu . Nếu không đầu nói với mình hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là kết hôn giả, mình tưởng hai người là thật đấy.
Thẩm Vân Vụ nhạt: Vậy sao?
Phản
Chu Song kỹ cô thêm một lát, cảm thấy ứng của cô thực sự quá thản. vì là bạn thân lâu năm, cô không nói mà hỏi tiếp: Tần Dạ biết chưa?
Mình chưa nói với anh ấy.
Chu Song nhẫnleech_txt_ngu nhịn, lại hỏi: Vậy cậu định khileech_txt_ngu nào mới nói cho anh ta biết?
Thẩm Vân Vụ mím môi, không nói một lời.
Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song: ?
Không chứ, ý cậuleech_txt_ngu là sao đây? trọng , cậu không không nóibot_an_cap cho anh ta biết đấy chứ? Đứa nàyleech_txt_ngu đâu phải của cậu, là của cả người mà.
Nói những lời này, Chu Song Song thấy Thẩm Vân Vụ vẫn tỏ vẻ thờ ơ, cô thực sự chịu nổi nữa, tuôn ra một tràng: Cậu bị làm sao vậy ? Chuyện đã đến nước này rồi mà cậu vẫn có thể bình thản như thếvi_pham_ban_quyen sao? Mang thai đấy, đây làvi_pham_ban_quyen
Sở về rồi.
nói khiến Chu Song Song người tại chỗ.
Ánh mắt Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ càng trở nên xa xăm hơn.
thấy đấy, mình nói chuyện này cho anh ấy biết thì còn có ý ?
Ban Chubot_an_cap Song còn thấy phản ứng của Vân Vụleech_txt_ngu đỗi bình , có gì đó không đúng.
Nhưng sau khi nghe thấy cái tên Sở Sở, cô ấybot_an_cap lập tức sững sờ như bị huyệt, không thốt nên lời.
Phải một lúc lâu sau, cô mới phản ứng được.
Mình mình cứ ngỡ cô sẽ không quay nữavi_pham_ban_quyen chứ.
Trong thoáng chốc, cả đều im lặng.
Thời điểm nhà họ Thẩm chưa phá sản, với tư cách làleech_txt_ngu thânleech_txt_ngu của Thẩmleech_txt_ngu , Chu Song cũngvi_pham_ban_quyen từng có thời gian dài lănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thượng lưu, lẽ đương nhiên là cô cũng biết chuyện người vẫn bàn xôn về việc Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sở Sở đã cứu Tần Dạ.
Trai tài , vốn dĩ đó là một thoại đẹp.
Nhưngvi_pham_ban_quyen vì bạn thân Vân Vụ, Chu Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song vẫn không khỏi xa cho côbot_an_cap bạn mình.
Tiếc thay, trên thế giới này có quá nhiều mối tình thúc trong lẽ.
Chubot_an_cap Song Song cắn môi, bình thay cho bạn:
ra, cho dù cô ta có về lúc này thì đã sao? mình là , mình nhất định sẽ không nhường đâu. Dù sao cô ta và Tần Dạ cũng từng chính thức là yêu, huống hồ hai đã kếtleech_txt_ngu , giờ lại cònvi_pham_ban_quyen có con nữa. Mình không tin Tần Dạleech_txt_ngu lại nhẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt cậu bỏ đứa bé!
Vân vốn dĩ vẫn luôn im lặng nãy giờ bỗng ngẩng đầu lên: Vậy cóleech_txt_ngu cậu chưa hiểu rõ Tần Dạ rồi.
, Chu Song Song trợn tròn mắt đầy vẻ khó tin: Ý là sao? Anh ta bảo cậu bỏ con à?
Thẩm Vân Vụ: Anh ấy làm thế.
Chu Song Song: Cậu còn chưa nói với anh tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà? Sao cậu dám chắn như vậy?
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ mím môi: Mình thử rồi.
Thử sao? Chu Song tức giận vì bạn mình không chịu tranh đấu: thì có ích gì chứ? Lý thuyết suông và hành động sao giống được? Hay bây giờ cậu nói với anh ta là cậu mang thai đi, xem anh ta phản ứng thế nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Vân Vụ:
Thấy cô im lặng, Chu Song Song lại nói tiếp: Cậu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gửi tin nhắn vì sợ sao? Xin cậu đấy, mình dùng nhân cáchleech_txt_ngu của mình đảm bảo, nếu Tần cậu có thai, tuyệt đối sẽ không bắt cậu phá thai , cậu tin không?
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu mặc hồi lâu rồi đầu: Không cần thiết.
Nói , Thẩm Vân Vụ cầm lấy túi xách đứng : Đi thôi, mình đi thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toánleech_txt_ngu.
đợi Chu Song Song phản ứng, Thẩm Vụ đã đi phía quầy lễ .
tối vô cùng, đành phải cầm túi xách chạy sau.
Ra khỏi quán cà , Chu Song Song đi bên cạnh Thẩm Vân Vụ, thấy cô vẫn không có định , cô ấy không kìm lòng được mà giữ cô .
Vân Vụ!
Thẩm Vân Vụ dừng bước, nhìn bạn mình trân trân.
Cậu táo chút đivi_pham_ban_quyen, tin mình mộtvi_pham_ban_quyen lần có được không? hoàn toàn không phải nhỏ. nhiêu qua cậu có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ tình cảmbot_an_cap dành cho anh ta, thì lúc này mình chẳng khuyên làmbot_an_cap gì. Nhưng cậu vẫn yêu ta đúng không? là phải do tự lấy!
Mình Thẩm Vân Vụ bị những lời này cho dao động.
Chu Song thấy cô dự liền hỏi: Được rồi, mình hỏi vài câu, cậu trả lời mình đi.
Câu hỏi gì?
Chuyện mangleech_txt_ngu thai , theo thời gian bụng cậu sẽ to lên, chắc chắn có ngày bị người khác phát hiện đúng không?
Thẩmbot_an_cap Vân Vụ gật .
Vậy cậu có người ta phát không?
Thẩm Vân Vụ suy nghĩ một lát rồi lại gật đầu.
Vậy rồi, cậu sợ bị phát hiện, lại không với Tần Dạ, thế thì sau này chắn sẽ tìm cơ để bỏ đứa bé này đi.
Không, không phải thế.
Cô là chưa nghĩ thông thôi
Nếu cậu đã chuẩn tình huống xấu nhất rồi, vậy cậu còn sợ cái gì nữa? Cứ nói cho anh ta , cùng lắm thì cục vẫn vậy thôi, chẳng phải sao?
Nhưng Đôi môi trắng nhợt của Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ khẽ run rẩy, rèm mi động: Nếu không nói, có lẽ sau chúng vẫn có thể làmleech_txt_ngu bạn, nếu nói ra
Nghe đến đây, Chubot_an_cap Song Song im .
Cô đã đánh giá thấp tình cảm mà bạn mình dành cho Tần Dạ rồi.
Mãivi_pham_ban_quyen lâu sau, Chu Song Song mới thở dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếngleech_txt_ngu: Vân Vụ, mình biết cậu yêu anh ta, cậuvi_pham_ban_quyen đã bao giờ nghĩ xem, không thể ở bên nhau, thì dù có cũng còn ý nghĩa nữa? nữa cậu khôngvi_pham_ban_quyen muốn thử saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Cậu không muốn anh ta dành cho cậu tình thế nào ? Anh ta đối xử cậu tốt như vậy, dù nào mình cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin anhbot_an_cap không có chút cảm nào cậu.
Đúng vậy, anhvi_pham_ban_quyen với rất tốt.
Nhưng chỉ là mộtbot_an_cap cuộc giao dịch mà thôi.
Nếu không phải bà nội nhà họ Tần yêu cô, lại tình cờ bị , thì hai người căn bản đã không kết hôn. Tình cảm anh cho cô chỉ là tình cảm thanh trúc mã bình thường.
Thấy cô vẫn còn lưỡngvi_pham_ban_quyen lự, Chu Song biết mình bảo thêm cũng vô ích.
Dù sao gì cần nói mình cũng nói hết , những khác cậubot_an_cap tự suy nghĩ đi, sao quyền định vẫn nằm ở cậu, mình cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện nói thêm gì nữa.
Trước đi, Chu Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song không nhịnvi_pham_ban_quyen được, trước khi Thẩm Vân Vụ lên xe liền chạy đến dặn : Thẩm Vân , hạnh phúc là phảivi_pham_ban_quyen tự giành , hiểu không?
Dù vẫn còn chút mơ nhưng Vân Vụ vẫn đểleech_txt_ngu lộ nụ cười chân , cô đưa nhéo má Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song Song: Biết rồi, sẽ suy nghĩ kỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
, vậy về đi, có chuyệnvi_pham_ban_quyen gì gọi cho mình.
Được.
Thẩm Vân Vụ vừa về đến họ , quản gia lo lắng ra đón.
Phu nhân, bà đi đâu vậy? Người đang không khỏe sao còn đi lungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tung thế? ra chuyện gì thì làm sao?
Sự quan tâmbot_an_cap của quản gia khiến lòng Thẩm Vân Vụ ấm áp: khôngleech_txt_ngu sao.
sao tốt rồi. Quản gia quan sát một lượt từ đầu đến chân, xác định cô không có vấn gì mớibot_an_cap thở phào nhẹ nhõm.
Phu nhân lên nghỉ ngơi ạ.
Được.
Vân Vụ bước lên lầu, trở về phòng.
Cạch.
Sau khi cánh cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khép lại, gian xung quanh trở tĩnh lặng. Khivi_pham_ban_quyen chỉ còn mình trong căn phòng, tâm trí cô ngập câu nói của Chu Song Song.
Hạnh phúc là phải tự giành lấy.
Thật cô tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào nói này, thích thì phải nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, yêu thì phải đấu .
Trước cô cũng làm như vậy.
Vì thếbot_an_cap đã từng đi tỏ tình.
Thế ngayleech_txt_ngu khi chuẩn bị thổ lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô lại nghe thấy anh nói rằng, vị trí anh sẽ mãi mãi để dành chovi_pham_ban_quyen Giang Sở Sở.
Mãi mãi
Cô hiểu khái niệm mãi mãi là gì, và biết Tần Dạ là kiểu người đã nói là làm.
Nhưng mà
Thẩm Vụ siết chặt điện thoại.
Kể từ khi Chu Song đưa lời khuyên, sự tham trong lòng cô giống như leo tìm được nơi víu, sức hút lấy chất dinh dưỡng từ đất mẹ, nhanh chóng vươn .
thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự muốn nghe theo lời Song, muốn thử một .
Nhưng cô đối mặt trực tiếp nói với Tần Dạbot_an_cap, cô nhất định không có đủ can đó.
Có lẽ, cô có thể chọn cách tin nhắn .
Anh nhìn tinleech_txt_ngu nhắn, chắnvi_pham_ban_quyen sẽ biết thôi.
Ngay khi ý nghĩ này hiện ra, tim Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ đập nhịp, giống chịu một sự kích thích mạnh mẽ nào đó.
Bàn tay cầm điện thoại của cô cũng bắt đầu rẩy.
Lúc mở khóa bằng vân , đã thất lần, cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải nhập mậtvi_pham_ban_quyen mã mới vào được.
Thẩm Vân Vụ nhấn vào danh bạ của Tần Dạ.
Có lẽ vì sợ hãibot_an_cap, thườngbot_an_cap cô và Tần đều trao đổi qua WeChat, nhưng lúc này cô lại chọn nhắn .
Sauleech_txt_ngu khi vào giao diện tin nhắn, Thẩm Vân hoang mang, mình với anh thế nào đây?
Cô ngẩn ngơ nhìn điện thoại hồi lâu, cùng quyết nói thẳng.
Giống như Chu Song đã nói, dù sao cũng đã chuẩn bị cho kết cục xấu rồi, cô còn gì phải nữa chứ?
Côleech_txt_ngu soạn tin nhắn:
Em thai rồi.
Sau đó, cô nhắm mắt lại, gửivi_pham_ban_quyen đi.
Khi tin nhắn gửi đi thành công, trái tim Thẩm Vânbot_an_cap Vụ đột nhiên tĩnh lặng lại.
Cô đã làm được rồi.
Việc còn lại, cô chỉ cần đợi hồi âm là .
Tần Dạ không lập tức trả lời cô.
Thẩm Vụ nhìn thời gian rồi thầm đoán, này chắc anh đang làm việc, có lẽ đang họp, cũng có đang khách, thậm điện thoại khibot_an_cap đang để chế độ im lặng, đợi anh làm xong việcvi_pham_ban_quyen là có nhìn thấy thôi.
Thời gian thật khó trôi, cô quyếtvi_pham_ban_quyen định đi ngủ một lát.
Thẩm Vân Vụ nhanh nhẹn thay đồ ngủ, kéoleech_txt_ngu rèm cửa lại để căn phòng chìm vào , sau đó dứt khoát leo lên giường, nhắm mắt lại.
Ting
Cùng lúc đó, tại một nhà thuộc tập đoàn Tần Thị, trong một văn phòng nọnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sở Sở vốn dĩ đang ngồi trên sofa vớibot_an_cap gương mặt bình , lúc này hàng mileech_txt_ngu lại không ngừng .
Côvi_pham_ban_quyen ta nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại trước mặt.
Nội dung tin nhắn đơn giản, chỉ vỏn vẹn bốn : mang thai .
Ban đầu tin nhắn đến, Giang Sở Sở còn nhắn côngleech_txt_ngu việc của Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ, hoặc là mấy tinvi_pham_ban_quyen nhắn quấy rối nào đó.
Không ngờ lại do Thẩm Vân gửi tới.
Giang Sở vô thức ngước Tần Dạ đang xử lý công ở phía đối diện.
Anh thế mà lại ở bên Thẩm Vân Vụ rồi sao?
Đối mặt với ánh nhìn cô , Tần Dạ dường như có cảm giác, anh ngước mắt lại, trong ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc.
Giang Sở Sở giật mình, vội vàng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh, sau đó cúi đầu xuống lần nữa.
Lúc này Dạ mới hồi tầm mắt.
phòng cực kỳ yên tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vì tòa nhà đủ caobot_an_cap nênvi_pham_ban_quyen ngay cả dướivi_pham_ban_quyen lầu cũngvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen thấy.
Giang Sởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , trong mắt hiện tia âm u. Cô ta không hề xác nhận dung tin nhắn có đúng do Thẩm Vân Vụbot_an_cap gửi hay không mà trực xóabot_an_cap luôn tin nhắn đó đi.
Xóa xong, Giang Sở Sở thở phào một hơi, nhưng cả người lại chìm vàovi_pham_ban_quyen suy tư.
Đầu ngón tayleech_txt_ngu cô ta gần như lúnleech_txt_ngu vào thịt.
Thẩm Vân Vụ
Cô gửi tin nhắn là có ý gì? Cô muốn giành Tần Dạ với mình sao?
Nghĩ đến đây, Sở Sở cắn chặt môi dưới.
May mà khi văn phòng, cô ta đã lấy lý do khác để mượn điện thoại của Dạ. Tần Dạ nhíu một cái rồi chóng đưa thoại cho cô ta.
Nếu hôm nayvi_pham_ban_quyen côleech_txt_ngu ta không cầm điệnvi_pham_ban_quyen , để Tần Dạ nhìn thấy nhắn thì hậu quả thật không thể lườngleech_txt_ngu trước được.
sau, Giang Sở Sở điện thoại cho Tần Dạ, khẽ nói: Dạ, em dùng điện thoại rồi, ơn anh.
Tần Dạ lại thoại, khẽ gật đầu.
Ừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giangbot_an_cap Sởvi_pham_ban_quyen nhìnbot_an_cap bộ dạng hờ hững này của anh, lại đến tin nhắn Thẩm Vân vừa , liền không kìm được mà hỏi: Chẳng phải anh luôn không vàoleech_txt_ngu điện thoại của mình ? Tại saoleech_txt_ngu lại sẵn cho em mượn?
vậy, Tần Dạ liếc nhìn cô cái, có chút bất lực: Tất là vì khác với những người khác.
Một câu nói Giang Sở Sở lập tức cảm thấy thỏa mãn, lòng như được rót mật, ngọt lịm.
Đúng , cô không giống họ.
Có lẽ là ta nghĩbot_an_cap nhiều rồi cũng nên, cho dùleech_txt_ngu Thẩm Vân Vụ thật sự thai, đứa trong bụng cô phải Tần Dạ hay còn chưa chắc .
Tần Dạ làm có cô ấy chứ?
suy nghĩ, Tần Dạ trầm giọng nói: Sở Sở, từng cứu tôi, vậy nên có yêu gì em cứ việc , tôileech_txt_ngu đều thỏa mãn em.
Nhắc đến chuyện này, cười bên môileech_txt_ngu Giang Sở Sở đi vài phần, cô ta gật đầu.
Cảm ơn , Dạbot_an_cap.
rũ mắt xuống, đáy Giang Sởvi_pham_ban_quyen lại là một mảnh u ám, chút phát điên.
Lại ơn cứu , lần cũng treo cứu mạng bên miệng. Nếu không có ơn cứu mạngvi_pham_ban_quyen này, liệu ta lòng có là gì không?
đến chuyện năm đóbot_an_cap, Giang Sở Sở hơi chột dạ.
Dù đã qua năm, cảnh tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày hôm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dường như vẫn còn mới như ngày hôm qua.
Lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước sông chảy xiết, Giang Sở Sở sợ đến ngây người, đứng bên bờ sông nhìn Tần Dạ bị cuốn vào dòng nước, óc ong.
Đợi đến khibot_an_cap côvi_pham_ban_quyen ta phản ứng lại, định quay người thì một bóng mảnh khảnh bấtbot_an_cap chấp tất cả lao .
Khi lướt qua nhau, Sở ngay cả việc cứu quên mất, vô thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dừng bước đầu lại.
Chỉ thấy cô gái đó xuống sông.
Không hề do dự chừ.
đã xảy ra nhiều năm , nhưng khi nhớ lại, Giang Sở vẫn cảm thấy kinh hãi.
Cô ấy quá dũng cảm, dẫn đến việc suốt một thời gian dài về saubot_an_cap, Giang Sở Sở đặcbot_an_cap biệt ghét cô ấy.
Sao vậy?
Thấy cô ta dường đang trầm tư, Tần hỏi một câu.
Nghevi_pham_ban_quyen vậy, Giang Sở hồi thần lại, mỉm lắc đầu.
Không có gì ạ.
Cô ta không nghĩ về chuyện đã qua nữa, bây cô ta mới là ân nhân cứu mạng của Tần .
Chuyện này sẽ mãi mãi không thay đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giangbot_an_cap Sở ở lại văn phòng của Tần Dạ thêm một lát.
Công việc của Tần Dạ rất bận , khôngbot_an_cap có nhiều gian để tâm đến cô ta. Một sau, Giang Sở Sở đành phải chủ độngvi_pham_ban_quyen lên .
Dạ, anh bận việc đi, hôm nay em về , hôm khác lại đến tìmbot_an_cap anh.
Tần Dạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bận đến mức hề ngẩng đầu, ánh mắt vẫn trên hình máy xách tay, chỉ đáp: Được.
Sở chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, Tần Dạ như nghĩ ra điều gì, ngướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt: Chờ đã.
Có chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì anh?
Tần Dạ nhìn chằm chằm cô ta: Vừa ai gửi tin nhắnvi_pham_ban_quyen tới vậy?
Nghe vậy, Giang Sở Sở khựng lại.
nãy khi chuông tinvi_pham_ban_quyen nhắn vang lênbot_an_cap anh không hỏi, Giang Sở Sở có lẽ cũng vì dung tin nhắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia làm cho hoảng nên không suy nghĩ nhiều xóa trực tiếp luôn.
Không ngờ anh lại chủ độngbot_an_cap hỏi đến
nhắn rác quảng cáo thôi, em sợ làm phiền anh nên không nói với anh mà luôn .
, đáp lại là sự mặc của Tần Dạvi_pham_ban_quyen.
Thấy anh im lặng, Giang Sở không khỏi hoảngleech_txt_ngu hốt.
Có em xóa tin nhắn của anh làm anh giận rồi không? Xin lỗi anh, Dạ, em cứ tưởng là tin nhắn rác nên suy nghĩ không toàn, đáng lẽ để anh tự xử lý, xin lỗi anh, anh đừng em nhé.
Mấy câu xin lỗi liên tiếp của cô ta khiến đôi lôngvi_pham_ban_quyen hơi nhíubot_an_cap lại của Tần Dạ giãn ra.
Anh làm gì vậy?
Chỉ xóa mộtvi_pham_ban_quyen tin nhắn rácleech_txt_ngu thôi mà, anh có cần phải vì chuyện mà nổi giận vớibot_an_cap Sở Sở không?
Tuy nhiên Tần Dạ trước sau vẫn người có nguyên tắc, cuối cùng anh vẫnvi_pham_ban_quyen trầm giọng nóivi_pham_ban_quyen: Tôi giận em, nhưng đừng có lần sau.
Sở Sở gật đầu, mắt: Em biết rồi, xin lỗivi_pham_ban_quyen anh.
Bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên gượng gạo.
Tần Dạ im lặng một lát rồi lên tiếng: bảo tài xế em về.
Vâng.
Rất nhanh đó xế đã lên đón Giang Sở Sở.
Sau khi rời khỏi văn phòng, Giang Sở Sởleech_txt_ngu bước vào thang máy, hai tay buông thõng bên khôngleech_txt_ngu kìm được mà nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt đấm.
Nhìn ngoài, Tần Dạ như không có ý về cô ta cầm điện thoại .
Nhưng việc cô ta nhắn, ứng của anh lại khá lớn.
Xem ra ngay là ân nhân cứu mạngleech_txt_ngu cũng không cóvi_pham_ban_quyen lệ .
Giang Sở Sở không cam tâm mím chặt .
Có như tabot_an_cap còn cầnvi_pham_ban_quyen phải tốn nhiều tâm tư lên người Tần Dạ nữa, nếu chỉ dựa vào ơn cứu mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh căn sẽ không nuông cô bao nhiêu.
Nhưng may mà cô ta đã nhắn kia .
Dựa theo sự hiểu biết của cô ta về Thẩm Vân Vụ, ấy nói trong tin nhắn với Tần màleech_txt_ngu không được hồi âm thì chắc sẽ khôngbot_an_cap nói trực tiếp với Tần Dạ ngoài đời đâu.
Nhưng cứ kéo dài này cũng ổn, cô ta phải nhanh chóng hành động thôi
Thẩm Vân Vụ chờ đợi từ lúc hừng đông cho đến khi mặt trời lặn.
Thế nhưng, cô vẫn không đợi được hồi Dạ.
điện thoại im lìm thể đã hoàn toàn đứt liên lạc với bên . Trước đây khi còn bận rộn với công việc, Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ mong điện đừng phiền để có thêm chút thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng lúc này đây
Mãi cho khi trùmleech_txt_ngu, thoại của Thẩm Vân Vụ mới vang lên một tiếng ting thông báo tin nhắn.
giật mình, nhanh chóng cầm lấy điện thoại, nhưng khi nhìn rõ nội , ánh mắt cô liền tắt.
Tin nhắn làleech_txt_ngu do Chu Song Song gửi : Cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắc nào ? Đã rõleech_txt_ngu với anh ta chưa?
Thẩm Vân Vụ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, đột nhiên bậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười khẽ một tiếng.
Tiếng cười ngập sự tự giễu.
Thực ra cô đã sớmbot_an_cap biết kết quả rồi.
tại sao cô không chịu từ bỏ? Cứ nhất quyết phải vết của mình ra cho ta thấy, để rồi nhận lại sự thờleech_txt_ngu ơ chẳngvi_pham_ban_quyen thèm đoáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoài.
Giờ thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay rồi, sau này cô phải đối mặt với anh thế nào đây?
Thẩm Vân Vụ dựa vào giường từ từ xuống, nhắmbot_an_cap nghiền lại.
Giờ này anh đang ở cạnh ai? Đang gì?
Sau khi biết thai, sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có phản ứng nào?
anh có chuyện kể cho Sở Sở khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Trong mắt Sở Sở, này trở loại ngườivi_pham_ban_quyen gì đây?
Trong phútbot_an_cap chốc, Thẩm Vân Vụ thấy toàn thân như rời, chẳng chút nào.
hôm .
Bữa tốivi_pham_ban_quyen Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ húp vài ngụm cháo rồi không còn tâm trạng ăn uống gìleech_txt_ngu nữa.
Đến tận chín giờ , điện thoại của cô im lặng . Thẩm Vân Vụ đành khoác thêm áo đi .
Quản gia vẫn chưa nghỉvi_pham_ban_quyen ngơi, thấy cô xuống chủ động đứng dậybot_an_cap.
Thưa nhân, muộn thế này rồi sao chưa đi nghỉ?
Thẩm Vân liếc nhìnleech_txt_ngu về phía lớn trống trải: Tần Dạ về sao?
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quản gia qua mộtbot_an_cap tia khác , đó liền đáp: lý của tiên vừa gọi điệnvi_pham_ban_quyen , là tối nay có việc quan nên không về ạ.
Nghe vậy, trái tim Thẩm Vân Vụ không ngừng chìm .
cô tốt, quản lộ vẻ lo : Phu nhân, cô không sao chứ?
Thẩm Vân Vụ định thần lại, gượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gạo một nụ cườivi_pham_ban_quyen: Tôi không sao.
Nói xong, cô quay người đi lên lầu. Vừa định bước vào phòng thì điện thoại đột đổ chuôngvi_pham_ban_quyen.
tênleech_txt_ngu hiển thị hình đồng Thẩm Vụ đột ngột co rút.
Tần Dạ.
Chẳng phải anh nói tối nay không về sao? Tại sao lúc gọi điệnleech_txt_ngu cho cô?
Anh muốn nói gì với cô ?
Thẩm Vân Vụ hít một hơi thật sâu, chuẩn sẵn tâm lý rồi mới bắt máy.
Vân Vụ?
Tuy nhiên, từ đầu dây bên kia lại đến một giọng ngọt ngào , là giọng của Giang Sở : Anh bảo em với cô một , nay anh bận nên tạm thời được. Cô còn đang ốm, nhớ nghỉ nhé.
Khoảnh khắc đó, Thẩm Vân Vụ cảmbot_an_cap thấy cổ nghẹn , tim thắt lại, thậm chí tay chân cũng tê dại.
Cuộc điện thoại này do anh bảo Giang Sở gọi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô?
ý gì ?
Vụ? Cô đang nghe không?
Thẩm Vân Vụ tỉnh, cố sự ngào, khó khăn đáp lại một tiếng: Được.
Sau đó, cô không thể khống được bản thân cúp máy một thất lễ.
Giang Sở Sở nghe thấy tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại thở phào nhẹ nhõm. Cô ta lưuleech_txt_ngu số điện thoại của Thẩm Vân Vụ vào máy mình, sau xong xuôi mớibot_an_cap cầm điện thoại quay .
, em gọi xong rồi .
Ừ.
Giữa bộn bề , Tần ngẩng đầu lên nhận lại điện thoại, dường như sực nhớ ra điều gì, : Cô ấy ngủ chưa?
Vẫnvi_pham_ban_quyen ạ.
Nghe , đôi mày của Tần khẽ nhíu lạibot_an_cap, anh hừ một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trầm giọng nói: Bệnh thành ra thế kia mà cònvi_pham_ban_quyen chịu , đúng là giỏi làm theo ýleech_txt_ngu mình.
Khi anh câu này, Sở Sở đang ngay bên cạnh.
Nhìn dạng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tần Dạ, sắc mặt cô ta bỗng táibot_an_cap nhợt, cô ta chặt môi , bàn tay buông thõng khẽ run rẩy.
Có lẽ chính anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhận ra, khi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, sự nuông chiều trong mắt anh lộ rõ đến nhường nàovi_pham_ban_quyen.
Em thoại xong chưa?
Tần Dạ đột ngộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một câu.
Giang Sở Sở giật mình tỉnh táo lại: Dạ, em xong rồi. Anh Dạ, sau này em thể rủ cô ấy ra chơileech_txt_ngu không?
Ừ, bớt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào công việc ngày đi.
Giang Sở Sở chỉ có thể cười gượng gạo. Khi quay lưng đi, ánh mắt luôn yếu đuối của cô ta lóe lên một tia u ám.
Ngày hôm sau.
Thẩm Vân Vụ tỉnh dậy, côvi_pham_ban_quyen phát hiện mắt sưng.
Để người khác không nhận điều thường, cô đặc biệt dùng để giảm sưng.
Nhìn vào điện thoại, cóvi_pham_ban_quyen vài gửi tin nhắn cô.
Giangvi_pham_ban_quyen Xuyên: Công việc anh xử lý xong cả rồi, em lo lắng , hãy nghỉ ngơi tốt. Nếu thấy không khỏe thì nhất định phải đivi_pham_ban_quyen bệnh viện đấy.
Em dậy ? Người thế nào ? Nếu cần anh đưa đến bệnh viện.
Tin nhắn phía trên là gửi từ tối qua sau khi cô đã , còn tin nhắn sau là gửi sáng sớm nay.
Ngoài ra còn có tin nhắn từ cô bạn thânvi_pham_ban_quyen Chu Song .
Cậu yêu ơi, sao lâu rồi không thấy cậu trả lời tin nhắn của mình, có chuyện gì xảy ra rồi ? Xin lỗi nhébot_an_cap, đáng lẽ mình không mưuvi_pham_ban_quyen tínhleech_txt_ngu vậy.
Phía sau là liên tiếp mấy tin nhắn bày sự quanleech_txt_ngu tâm.
Thẩm Vân Vụ đoán rằng Chu Song Song có đêm qua cũng ngonbot_an_cap giấc.
Cô nhắn cho Chu Song: Mìnhbot_an_cap không sao, cậu đừng lo.
Trả lời xong, lại sang nhắn tin cảm ơn Giang Ninh Xuyênleech_txt_ngu vì đã giúp mình hoàn thành công việc, đồng ngỏ ý khi rảnh sẽ mời anh đi ănvi_pham_ban_quyen.
Chu Song Song chưavi_pham_ban_quyen trả lời, nhưng Giang Ninh Xuyên thì phảnleech_txt_ngu rất nhanh.
khỏe em ?
Vân vừa định nhắn lại cuộc gọi của Giang Ninh Xuyên trực tiếp gọi đến.
chỉ do dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai giâyleech_txt_ngu rồi bắt máy.
Ninh Xuyên.
Ừ, đã đỡ hơn chút nào ?
đỡ rồi.
Giọng nghe vẫn còn hơi nghẹt mũi, vẫn chưa khỏe hẳnbot_an_cap phải không?
Thẩm Vân Vụ:
Trong những chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên quan đến sức khỏe của Thẩm Vân , Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh Xuyên lúc nàobot_an_cap cũng rất nhạy bén.
Đầu dây bênvi_pham_ban_quyen kia im lặng một lát, hỏi: Tần Dạ đưa đi viện khám sao?
Bất ngờ nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy Tần Dạ, Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vụ khựngbot_an_cap lại, sau đó lảng tránh chủ đề này.
Chỉ là thôi, em tự uống thuốc là rồi. Ngủ là đã khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao nữa rồi.
Bên kia lạibot_an_cap bắt : Vân Vụ, em bướng như vậy. Nếu cha em mà biết, chắn ông ấy sẽ xót xa lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thẩm Vân Vụ mím môi: có chuyện đó đâu, nếu em thực khôngbot_an_cap khỏe, em sẽ tự đi khám màbot_an_cap, anh yên .
Cuối cùng hai người nói vàivi_pham_ban_quyen cúp máy.
Cô vừa mới cuộc gọi với Giang Ninh Xuyên điện thoại của Song Song lại đến.
Vân Vụ! Thế rồi? Cả ngày qua cậu chẳng nhắn lại choleech_txt_ngu mình, mình chờ đến tận gần sáng mới chợp mắt được đấy. Nếu không phải vừa rồi cậu nhắn tin, mình cũng biết bản thân định ngủ đến mấybot_an_cap giờ nữa.
Không ngờ tin của mình lại làm cô ấy . Biết vậy Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Vụ đã nhắn muộn hơn một chút.
Nhưng may quá, thấy cậu trả là mình yên tâm rồi. Song Song phào, sau đó ngập hỏi: đã chuyện đó với anh ta chưa? Tần Dạ anh ta phản ứng thế ?
Không thì thôi, nhắc đến chuyện này, lồng ngực Thẩm Vân Vụ lại nhói lên cơn đau ỉ.
nhìn phía bên kia của chiếc giường.
qua, anh không .
Sau khi cô báo tin mình mang thainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh đã cách trốn tránh.
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu thu hồi tầm mắt, giọng nói vô cùng bình thản.
Songleech_txt_ngu , mình quyết phá thai rồi.
Nghe thấy việc phá thai, Chu Song Song ngẩn người một lát rồi chóng phản ứng lại.
sao chứ?
Còn có thể vìbot_an_cap sao nữa?
Nhưng mà
Đầu dây kia, Chu Songbot_an_cap Songvi_pham_ban_quyen đầy vẻ không cam tâm nói: Hai năm rồi, cậu anh ta ở bên nhau đã hai , lẽ nào anh không chút luyến tiếc với cậu ? Hơn nữa đứa trẻ này đâu phải của , đó là cốt nhục của Tần Dạ mà. Với cách là một người , một chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lẽ nàobot_an_cap ta không lấy một xót thương?
Thẩm Vân Vụ im lặng.
Nếu trước gửi tin nhắn, cô giữ chút tưởng về Tần Dạ.
Thì đây, chút ấyvi_pham_ban_quyen đã hoàn toàn lụileech_txt_ngu tàn.
Trên có câu nói rất phổ biến là ?
Ồ, đúng rồi
Chỉ khi anh yêu bạn, con củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn mới là một đứa .
Còn khi yêu, đừng nói con cái, bản thân chẳng làbot_an_cap cả.
Chu Song Song vẫn tiếp tục: Dù không hai năm này, các cậu ngày xưa cũng lớn lênbot_an_cap cùng nhau, chẳng lẽ tình nghĩa thanh mai trúc mã không còn sao? Vân Vụ, phải cậu chưa nói rõ vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ta không? là
Song Song. Thẩm Vân Vụ bình ngắt lời cô ấy: Đừng gì nữa.
Chuyện này, càng nói nhiều càng khiến cô thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó xử mà thôi.
Một lần là đủ rồi.
lần thành đây, cầu xin bố thí sao?
vậy, thà rằng không cần.
Thẩm Vụ cúp điện thoại của Chu Song Song, sau đó đứng dậy thu dọn, chuẩn bị tinh thần để đi làm.
Cô tự lái xe đến công ty. Việc đầu tiên khi vào vị trí là kiểm công việc trước đó, sau khi xác nhận không có gì, cô mới điện thoại ra ký lịch hẹn trực tuyến trên mạng.
Nếu quyết định bỏ đứa trẻ này, cô phải thực hiện càng sớm tốt để quyếtvi_pham_ban_quyen dứt điểm mọi chuyện.
Lịch hẹn tuần này đã kín, Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ có thể đặt lịch vào tuầnleech_txt_ngu sau.
Ngay khắc định xác nhận cuộc hẹn, ngón tay Thẩm Vân Vụ không kìm được mà lại.
Trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dường có mộtbot_an_cap giọngbot_an_cap nói đang hỏi cô: Mày thực sự muốn bỏ đứa bé này sao? Mày nỡ sao?
Ngay đó, một giọng nói khác đáp lại: Không nỡ thì đã sao? Đứavi_pham_ban_quyen trẻ sinh ra không có cha, mày có chịu nhiệm được không?
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, mày mới thai thôi mà, dù có sinh con thì cũng là của mười tháng nữa, lo lắng ?
tránh vấn đề thì có giải quyết được không? Dù bây giờ không bỏ, sau này cũng phải bỏ thôi.
trẻ này không chỉ là con của Tần Dạ, nó còn con của mày, mang trong mình máu của , phải sao?
Thì sao chứ? Mày căn bản không hiểubot_an_cap nỗi khổ của gia đình đơn thân đâu.
Lúc này, trong lòng Thẩm Vân Vụ có thể nóivi_pham_ban_quyen là đang thiên nhân giao chiến.
Hai luồng kiến cứ giằng xé lẫn nhau, một bên bảo giữ, bên bảo bỏbot_an_cap, khiến đầu cô đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn nổ tung.
Chị Vụ, đâyleech_txt_ngu là dự thảo cho dự ánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên ty IC, chị chỗ nào cần không ạ.
Đúng lúc này, Lâm U bước tới.
Thẩm Vân Vụ nhanh chóng tắt giao diện điện thoại rồi nó lên bàn làm việcleech_txt_ngu.
Hành động quá nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô khiến U Unội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi ngạc , nhưng vì là cấp dưới nên nàng không chuyện riêng tư của trên, nén sự tò mò lại, bản thảo cho cô.
Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ đón lấy, Lâm U U đứng yên tại chỗ liền hỏi: vậy? Còn chuyện gì nữa không?
Lâm U U nhìn cô, hỏi: Chị Vân Vụ, chị không sao rồi chứ? Hai hôm trước chị ngất xỉu em sợ muốn chớt.
Nhắc đến chuyện này, Vân chút tò mò.
Hôm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là em gọi anh ấy tới à?
Lâm U U gật đầu: Vâng ạbot_an_cap, lúc em sang tìm chị thì thế nào chị cũng không tỉnh, nên em đã đi tìm Tần tổng.
Chẳng cô lại dậy trong xe của Tần Dạ.
Chị Vân Vụ, biết đâu, hôm đó khi nói với tổng rằng chị có thể đã hôn mê tỉnh, trông ấy lo lắng đến nhường nào.
Khi Lâm U U nói câu nàyleech_txt_ngu, Thẩm Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô có ý gì, muốn nịnh nọt mình hay ?
Thế là cô cân rồi đáp lại: Vậy sao? Lo lắng đến mức nào?
Nụ cười của Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net U U rạng rỡ hơn đôi chút.
Dù sao thì em làm ở Tần thị baoleech_txt_ngu , ngoại trừ hôm qualeech_txt_ngu, em chưa từng thấy Tần tổng để lộ vẻ vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc thái như vậy. Lúc đó bên cạnh anh ấy còn có các lãnh đạo cấp cao đang báo cáo công việc, vậy mà vừa nghe tin chị ngất xỉu, anh ấy liền bỏ mặcbot_an_cap cả họ mà chạy thẳng tới, rồi bế chị lên xe, vẻ mặt lúc đó lắng lắm.
Nói xong, Lâm U U nháy mắt với cô: tổng chắn rất quan tâm đến .
Thế à?
Thẩm Vân nhìn cô , ma xui quỷ khiến thế lại thốt ra một : Hôm qua em không thấy bên cạnh anh có người phụ nữ khác saovi_pham_ban_quyen?
Một câu nói dập tắt ý định gán ghép cặp văn phòng của Lâm U.
Cô nàng ngẩn người yên tại một hồi lâu, biết nói gì để xualeech_txt_ngu tan gượng .
Vì biểu hiện của Tần tổng đãbot_an_cap khiến cô nàng quên béng mất bên cạnhbot_an_cap anh ấy còn có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen phụ khác. Nhưng Lâm U U cũng không nghĩ nhiều, ngheleech_txt_ngu Thẩmbot_an_cap Vân Vụ nói , đúng là có vẻ không ổn lắm.
Bởi vì người phụ nữ đó ở trong văn phòng củaleech_txt_ngu anh.
Và gần đâybot_an_cap trong ty cũng vì sự hiện của người phụ nữ đó mà không ít lời ra tiếng vào.
Thẩm Vụ thấy cô nàng đứng đực ra , đưa tay day thái dương đang đau âm ỉ, nhẹ nói: Đi việc .
Dạ, vâng ạ.
Sau khi Lâm U U rời đivi_pham_ban_quyen.
Thẩm Vụ lấy điệnleech_txt_ngu thoại ra mộtleech_txt_ngu nữa, xác nhận lịch trên màn hình.
Chẳng có gì phải không nỡ cả, cô nghĩ vậy.
Buổi trưa, Giang Ninh Xuyên gửi tin nhắn mời cô cùng dùng bữa.
Lòngleech_txt_ngu Thẩm Vân Vụ đang rối như tơ , vốn định từ chối, nhưng nghĩ đến việc anh lý công việc mình cô đã nhận lời.
Đến giờleech_txt_ngu tan làm, Thẩm Vụ xuống sảnh đợi Giang Ninh Xuyên ở cửa lớn.
Anh sẽ lái xe cô, cô có ý kiếnvi_pham_ban_quyen gì.
Trong đợi, Thẩm Vân Vụ mở thoại kiểm tra lịch trình công việc buổi chiềuleech_txt_ngu, bỗng nhiên thấy những người phía trước bắtvi_pham_ban_quyen bàn xônvi_pham_ban_quyen xao.
Đóvi_pham_ban_quyen là xe của Tần tổng nhà mình đúng ? Sao giờ mới đến công ty nhỉ?
Nghe , Thẩm Vụ vô thức ngước mắt lên, liền thấy chiếc Cayenne màu đen đó.
Tim Thẩm Vân Vụ khẽ thắt lại, chiếc xe này chỉ có đích thân anh lái.
Chiếc Cayenne chạy với tốc độ không chậm, nhưng cửa sổ xe mở. Khi xe lướt qua, Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Vụ nhìn Giang Sở Sở đang ngồi ghế phụ.
Cô ta mặc một chiếcvi_pham_ban_quyen áo màu xanh nhạt, mái tóc dài xõa trên vai, ánh mắt nhìn ra ngoài sổ, tình cờ chạm phải ánh mắt Thẩm Vân Vụ đang đứng đông nhân viên.
Giang Sở Sở hơi khựng lại, một lúc sau liền nở nụ cười với cô.
Dạ ở vị trí nhìn thẳng về phía , hề chú ý đến cảnhvi_pham_ban_quyen này.
Cho đến khi xe chạy trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công , các nhân Tần thịvi_pham_ban_quyen phía trước đầu bàn luận.
Cô gái kia là ai vậy nhỉ? Lại có thể ngồi ở phụ của Tần tổng. Nghe nói tối họ tăng ca đến muộn, cũng cùng nhau đi ra.
Tôi nghe người khác nói, gái đó làbot_an_cap người tổngvi_pham_ban_quyen thích, mới nước ngoài trở về gần đây.
Người thích sao? Nhưng chẳng phải tổng đã kết hôn vớibot_an_cap thư ký Thẩm rồi à?
Côvi_pham_ban_quyen ngốc vậy? Hôn nhân hào môn sao có thể coi là thật được? Bây đang đồn râm ran kìa, tổng và thư ký Thẩm là kết hônvi_pham_ban_quyen , nếu không thì sao kết đến tận bây giờ mà thư ký Thẩm vẫn chỉ là ký, vả lại bụng của thư ký Thẩm cũng chẳng có chút tĩnh gì.
Oa, cậubot_an_cap nói thế cũng thấy có khả năng đấy.
Vốn dĩ là vậy mà, làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có phu hào môn nàoleech_txt_ngu lại chạy đến công ty làm thư ký chứ?
Nhưng tớ không , sao phải kết giả?
Chắc là có nguyên nhân cả . Tớ ngheleech_txt_ngu nói Thư Thẩm Tần tổng cùng nhau lớn , năm đó nhà họ Thẩm phá sản, Tần tổng ở bên cô ta chắc giúp một tay. Chẳng thế giờbot_an_cap đây không ai dám bắt nạt Thẩm nữa.
Ra là vậy, Tần của chúng ta đúng người .
Tớ còn nghe nói Tần tổng luôn đợi Giang Sở Sở đang ở nước ngoài đấy. Một người đàn ông vừa nghĩa khí vừa thâm tình như vậy, là chỉ có Tần tổng nhà mình thôi.
Khi những đó bàn tán, Thẩm Vân Vụ đứng ngay phía sau lắng nghe, cô cũng không tránh đi, vẻ mặt bình thản như thể đối tượng được thảo luận không phải là mình.
đến khi chiếc xe của Ninh Xuyên dừng trước mặt mọi người, cửa xe hạ xuống, để lộ gương mặt điển trai của anh: Lên xe đi.
Thẩm Vân Vụ bước lên xe của Giang Ninh Xuyên dưới chứng của tất cả mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mãi đếnvi_pham_ban_quyen khi chiếc xe đã chạy đi rất , những người vừa bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tán lúc nãy mới hoàn hồn lạileech_txt_ngu.
Vừa rồi đó là Thư kýbot_an_cap Thẩm đúng không?
Ừ, hình như thế.
Vậy những lời chúng ta nói lúc nãy, cô ta nghe hết rồi ?
thấybot_an_cap thì đã sao? Đâu phải chúng ta tự bịa ra, chỉ nghe kể lại thôi. Mà kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả là chúng ta nói thìvi_pham_ban_quyen có hề gì? Toàn là sự thật cả mà. Nếu không sao cô ta không phảnleech_txt_ngu bác? Chắc chắn là chột dạ rồi!
Chủ yếu là cô ta cũng không biết phải phản bác thế nào thôi. Lúc nãy Tần tổng vừa mới lái xe ngang qua, kia ngồi ngay trên xe anh .
Mọi người không ngừng bàn tán nhìn theo đã đi xa.
Vân Vụ thản nhiên kéo cửa sổ xe , rồi nhìn những hàng cây kiến trúc lùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dần ra sau, nặng trĩu.
Bên tai cô vẫn văng những lời thảo gayvi_pham_ban_quyen gắt của những người kia.
Vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả chiếc xe Cayenne màu đen lướt qua lúc nãy.
thế? Tâm hồn treo ngược cành cây à?
Ninhbot_an_cap Xuyên nhận ravi_pham_ban_quyen tâm trạng của cô nên lên hỏi một câu.
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu định thần lại, gượng cười: Không gì, chắc là chứng sau khi ốm thôi.
Giang Ninh biết thở dài: Em đó, còn định giấu anh đến bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
nói này khiến cơ thể Thẩm Vân cứng đờ.
Ý anh sao?
Cô giấu anh chuyện gì? Chẳng lẽ Giang Ninh Xuyên đã biết chuyện cô mang thai?
Nhưng ai đã nói cho anh biết?
Hiện , biết mang thai ngoài bác sĩ bệnh viện ra, chỉ còn lại bạn thân Chu Song Song.
Tất , ý nghĩ vừa xuất hiện đã bị Thẩm Vụ đi ngay tức.
Vì mối quan với cô, Song Song và Giang Ninh Xuyênbot_an_cap quen biết , vẫn liên lạc và quan hệ tốt, cả cô và Song Song đều coi anh như trai.
Nhưng Song Song không đời nào kể chuyện của cho Giangbot_an_cap Ninh Xuyên.
Vì vậy, điều anh chắc chắn phải chuyện mang thai.
lát sau Giangleech_txt_ngu Ninh Xuyên mới nói: Sở về , sao em không nóibot_an_cap với anh?
Nghe vậybot_an_cap, Vân Vụ khựng lại , quả nhiênvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu phải là chuyện đó.
nay vì thaibot_an_cap mà đã trở nên nhạy sợ cành cong.
Cô thở nhẹ nhõm, nhàn nhạt lên tiếng: Cô ấy về thì liên gì đến anh?
Câu nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này Giang Ninh Xuyên nghẹn lời.
Anh bất lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Thẩm Vân Vụ một cái.
Nếu phải vìleech_txt_ngu biết tình cô vốn dĩ như vậy, Giang Ninh Xuyên có lẽ nghĩ cô đang mỉabot_an_cap mai mình.
Liên quan anh thì không, nhưng còn em? Với cũng không liên sao?
Thẩm Vân Vụ im lặng.
Ninh nói: Trước đây em muốnbot_an_cap ở bên ta, anh đã thấy không ổn rồi. Rõvi_pham_ban_quyen biết cậuvi_pham_ban_quyen ta từng nói những lời như thế, vậy em vẫn
Những lời sau đó Ninhbot_an_cap Xuyên không nói ra, nhưng giọng điệu của cảm xúc rất rõ ràng.
Anh đang thất vọng vì không biết nghe lời.
Thẩm Vụ thầm cảm thấy may mắn vì anh biết chuyện cô mang thai, nếu không giọng điệu anh lúc nàyleech_txt_ngu còn tệ hơn nhiều.
Có lẽ vì thấy cô im nên không nói thêm gì , anh đưa cô đến một nhà , sau gọi món xong anh nói: Embot_an_cap anh ở lát, anh ra ngoài mười phút.
Vâng. Thẩm Vân Vụbot_an_cap gật đầu, khôngvi_pham_ban_quyen còn lực để tìm hiểu xem anh muốn đi đâu.
Mười phút saubot_an_cap, Giang Ninh Xuyên xách một chiếc túi quay .
Cầm đi.
vậy ?
Giang Ninh Xuyên nói: Thuốc, không phải đang ốm sao? lớn thế này rồi, cũng phải chuẩn bị thuốc thông mình ? Lúc nào không khỏe uống.
Thẩm Vụ nhìn chiếcvi_pham_ban_quyen túi, hơi ngẩn người: đã khỏi rồi mà.
Thì dành lần sau.
Dạ .
Cô đành nhận lấy chiếc túi, bên trong đều những loại thuốc thôngvi_pham_ban_quyen dụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày, khábot_an_cap đầy đủ.
Cảm ơn anh Ninh Xuyên.
Khách sáo với anhbot_an_cap làm gì? Giang Ninh Xuyên tay gõ nhẹ vào trán cô, lạ với ai được chứ đừng xa lạ Ninh Xuyên của , có gì cứvi_pham_ban_quyen nói với .
Emleech_txt_ngu biết rồi.
Sau đó hai vào im lặng, lặng lẽ dùng bữa.
Một lúc sau, Giang Xuyên vẫn không nhịn được hỏi: Có phải em đã gặp Sở Sở rồi không?
Nghe vậy, động tay của Thẩm Vân khựng lại, sau đó gật đầu: Vâng.
Cô ta bây giờ cóbot_an_cap ý gì? Vừa về nước đã tìm Dạ, muốn nối lại tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à?
Cụm từ nối tình khiến Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen thấy chói tai.
Không phải nối tình xưa, người họ làm gì có tình nào?
Dùbot_an_cap Tần Dạ trước đây có nói vài lời, nhưng lúc đó hai người cũng chưa từng ở bên .
Nói về chuyện này, Thẩm Vân Vụ cũngleech_txt_ngu không hiểu lắm.
Tại sao lúc đó Tần Dạ và Sở lại không ở bên nhau? Theo lý mà nói, đã bảo vị trí bên cạnh mình sẽ luôn để dành Giang Sở Sở, Giang Sở Sở cũng thích anh, lẽ hai người phảileech_txt_ngu người của chứ?
Cóleech_txt_ngu , có nghĩ thông suốt cũng chẳng làm gì.
Giang Xuyên nghe xong không khỏi mày.
đó đã bảo vệ rồi sao?
Thẩm Vân Vụ mím môi, bã nói: Em sự thật .
Cậu ta đã đưa người đến tận công ty, để mặc người khác bànbot_an_cap tán đủ điều về em rồi, em còn che chở cho cậu ta sao?
Khi nói lời này, mày Giang Ninh Xuyên nhíu lại không giãn rabot_an_cap được.
nay lúc đi , anh nghe thấy trong phòng trà?
Nghe nói rồi chứ? gái chính thức của về đấy.
gái chính thứcvi_pham_ban_quyen? Tần tổng chẳng phải đã kết hôn sao? Đâu ra gái chính nữa?
Kết hôn chắc chắn là giả rồi, nếu sự hôn thì sao để vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm thư ký chứbot_an_cap? Vất vả như vậy, người giờ mới làvi_pham_ban_quyen thật này, nghe nói từng cứu mạng tổng nữa, thế lại tốt, lần đi tu ở nước ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa mới về, đó mới thật sự là môn đăng hộbot_an_cap đối với Tần tổng.
À, nếu Tần tổng ở bên cô ấy, vậy Thư ký Thẩm của mình phải làm sao?
Câu hỏi này nực cười thật đấy, còn làm sao nữa? bay lên cànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao cũng chẳng hóa được hoàng, nhiên chỉ có thể quay cái tổ sẻ của mìnhbot_an_cap thôi!
Có lẽ câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói này đã chạm đúng mạch cười của đám người kialeech_txt_ngu, cả hội cười rả trong phòng trà.
Giang Xuyên ngoài siết chặt chiếc sứ trong tay, ánh mắt u .
Việc Vụ đột ngột bệnhleech_txt_ngu, liệu có liên quan đến côvi_pham_ban_quyen ta không?
Nếu không, sao lại trùng hợp đến thếvi_pham_ban_quyen?
Ninh Xuyên thu hồi suy nghĩ.
Anh nhìn cô gái mặt. ănbot_an_cap mặc đơnbot_an_cap giản, mái tóc dài xõa vai tùy ý vén sau taivi_pham_ban_quyen. Hôm nay cô không trang , nên trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có vẻ đẹp manh, có phần nhợt nhạt, khiến người ta kìm lòng được nảyleech_txt_ngu sinh lòng thương xót.
Giang Ninh Xuyên là người biết tựleech_txt_ngu lượng sức mìnhvi_pham_ban_quyen. Anh luôn hiểu rõ bản thân không thể sánh bằng Tần Dạ, cũng chẳng xứng để đặt lên cânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn.
Khivi_pham_ban_quyen nhàleech_txt_ngu Thẩm phá sản, anh đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi, nhưng tiếc là tiếng nói quá nhỏ , chẳng giúp được gì. Thậmleech_txt_ngu chíbot_an_cap có một đốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net doanh nghiệp đã thẳng thừng bảo :
Giang Ninh Xuyên, cậu rất ưu , tôi cũngbot_an_cap đánh giá năng lực của cậu, nhà họ giờ đã đổ rồi. thông minh nên biếtleech_txt_ngu chọn, có đến ty .
Lúc , không ít người những khôngleech_txt_ngu ra tay giúp đỡ mà còn muốn đàovi_pham_ban_quyen góc tường, lôi kéo anh .
Nhà họ Thẩm không ngóc đầu lên được nữa đâu. Cho hiện tại có ai đó sẵn tay giúp, họ Thẩm cũng chẳng thể duy được vinh quang như trước.
Vì vậy khuyênbot_an_cap cậu nên cân nhắc cho tương lainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của . sao cũng không phải nhà họbot_an_cap Thẩm, càng không phải con rể họ, hà phải bôn ba như .
Trái tim Giang Ninh Xuyên nguội . đường về, anh thực sự đã nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này. Anh gọi cho Thẩm Vân Vụ hỏi cô đang ở đâu để đón. Nhưng khi anh đến , con trai thứ của tập đoàn họ Trần đang cùng đám bạn xấu nhục mạ cô.
Thẩm đại thư, ngày xưa lúcvi_pham_ban_quyen nhà họ còn hiển hách, cô chẳng thèm đoái hoài đến theo của tôi. Giờ gia đình sút, biết cô còn giữ được cái nghễ đó không? Muốn tôi giúp tập đoàn họ cũng thôi, nhưng phải trảvi_pham_ban_quyen giá chút chứ? Vívi_pham_ban_quyen dụ như, ngủ với tôi một đêm?
Lời dứt, đámbot_an_cap bạn xấu của gã cười rộ lên thành một đoàn.
Giang Ninh suýt nữa đã lao vào ẩu đả với đối phương. Những toan tính cho tương lai vừa nảy ra trước đó tan sạch sành , trongbot_an_cap đầu anh còn một ý nghĩ duy nhất: Anh bỏ rơi nhà họ Thẩm vào lúc này để đi tìm tiền đồ riêng.
Anh không thể đánh nhau với nhịleech_txt_ngu gialeech_txt_ngu họ Trần vì anh không tư cách, vậy nên anh chỉ có thể Vân Vụ đi.
Không lâu sau, nghe nói gã họ Trần đó đã bị ai đó dạy dỗ, cả tập đoàn cũng vì gã mà bị liên lụy. Kết quả là lão tổng nhà Trần phải dẫnvi_pham_ban_quyen con trai đến tận cửa Thẩm Vân Vụ ngay trong đêm tạ tội.
Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp cô, là Dạ.
Nhớ lại chuyện cũ, người thực sự kéo cô khỏi nghịch cảnh là Tần Dạ. Nhưng những chuyện xảy trong hai ngày nay, hắnbot_an_cap lại khiến cô rơi vào một hoàn cảnh khác.
Giang Ninh Xuyên mím môileech_txt_ngu, khẽ nói: Anh Ninh Xuyên không phải muốn lớp với em, là cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chuyện em cầnvi_pham_ban_quyen phải cân nhắc kỹ để sớm có dự tính.
Thẩm Vân Vụ định nói gì đó điện thoạibot_an_cap rungleech_txt_ngu . Cô lấy ra xem, hiện là tin Tần Dạ.
Nghevi_pham_ban_quyen trợ lý của em nói em ngoài rồi?
nhắn được gửi qua WeChat, điệu vẫn bình như mọi ngày, giống như chỉ tình cờ thấy cô ra ngoài nên tùy miệng hỏi .
Thẩm Vân Vụ nhìn tin nhắn, cô cũng không mình đang nghĩ gì, chỉ nhắn lại một chữ: Ừm.
Dạ có lẽ đang cầm điện thoại nên trả lời rất nhanh: Khi nào về?
Giống như những chuyện ngày, cuộc đối thoại giữa haivi_pham_ban_quyen người trông chẳng có gì. Anh không đến tin nhắn ngày hôm qua, cũng không đề cập việc mình đã về cả đêm. Còn cũng hiểu chuyện một cách bất mà không hề chất vấn.
Cứ như thể ngày hôm qualeech_txt_ngu chưavi_pham_ban_quyen từng có chuyện gì xảy ra, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như bình thường. Cả hai như đều ngầm hiểu mà trì vẻ hòa thuận và bình lặng này.
Cô lời: Đến giờ làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc sẽ về.
Sau , Tần Dạbot_an_cap không nhắn lại nữa.
Cô cất điện thoại, nói Giang Ninh Xuyên: Em biết rồi, anh Ninh Xuyên.
Ánh mắtbot_an_cap Giang Ninh dừng lại trên điện thoại của cô một lát, : Tin nhắnbot_an_cap hắn à?
Thẩm Vân Vụ sững lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút gật đầu.
Giang Ninh Xuyên cũng tiện nói thêm nữa. Hai người lẽ ăn hết phần thức ăn còn lại, thanh rồi Giang Ninh Xuyên đưa cô . Lúc Thẩm Vân Vụ vào thang máy, côbot_an_cap hiện Giang Ninh Xuyên cũng đi vào theo.
Cô ngạc nhiên: Anh định đivi_pham_ban_quyen đâu à?
Bởi văn phòng làm việc của hai người không nằm cùng một khu vực.
Giang Ninh Xuyên một tayvi_pham_ban_quyen đútbot_an_cap túibot_an_cap quần, biểu cảm nhiên: Anh đi tìm Tổng giám đốc Tần, vừa hay có việc cần báo cáo.
Sau khi ra khỏi thang máy, Ninh Xuyên đưa tay lên xem đồng hồ rồi nhìn Thẩm Vân Vụ : Còn mười phút nữa mới đến giờ làm, lúc nàybot_an_cap tìm Tổng giám đốc Tần cũng không lắm.
Thẩm Vân Vụ : sang văn phòng em ngồi một lát.
Được.
Đến văn phòng của Thẩm Vân Vụ không cần đi ngang qua văn phòng của . Khi ngườileech_txt_ngu đến nơi, Lâm Uvi_pham_ban_quyen đã đi làm sớmbot_an_cap, cô ấy lậpleech_txt_ngu đứng đi pha cà phê cho hai người.
Cảm ơn.
Giang Ninh Xuyên nhận lấy cà phê, ánh mắt dừng khuôn mặtleech_txt_ngu Lâm U U, hỏi : Tổng giámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đốc Tần lúc nãy có ghé qua đây ?
Nghe vậy, Lâm U dường như hơi ngạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên, gật đầu: Có ghé qua .
Vẻ mặt Giang Ninh Xuyên trở nên sâu xa: Anh ấy đi mình hay là?
Lâm U U không nói gì, chỉ mím môi. Thẩm Vân Vụ một ngụm phê, cũng im lặng. Bầu không khí bỗng trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên kỳ .
Mười phút sau, Giang Ninh Xuyên tách cà phê xuống: Đến giờ rồi, anh tìm giám đốc đây.
đứng đileech_txt_ngu ngoài, khi cửa đột nhiên đầu nhìn Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vụ: Vân , dự án qua có một số phần emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phối hợp , đi cùng anh đi.
Anh đưa ra lời mời vớileech_txt_ngu Thẩm Vụ.
Thẩm Vụ khựng , theo bản năng đôi mày thanh tú. cô trả , Giang Ninh Xuyên lại gọi: Vân Vụ?
Nghe gọi, Thẩm Vân Vụ mới bừng tỉnh, gật đầu: Em biết rồi, em đi cùng anh.
Vốn dĩ cô muốn tránh mặt Tần Dạ Giang . Kể từ khi cô nhắn nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Dạ không trả lời, chí còn Giang Sởbot_an_cap Sở gọi điện báo hắn không về đêm qua, Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu đã không còn muốn xuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện trước hai người đó nữa.
Nói côleech_txt_ngu trốn cũng được, sợ cũng chẳng sao. Cô đều thừa .
Nhưng ràng Giang Ninh Xuyên không cho cô đó. Cô hiểu Giang Xuyên muốn gìbot_an_cap, chẳng qua là muốnleech_txt_ngu ép cô phải đối diện với hiện thực .
người đi đến trước văn , Giang chủ động gõ .
Vào .
Giọng nói lạnh lùng Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ vang lên bên trong.
Giang Xuyên khẽ nhếch môibot_an_cap, đẩy cửa bước vào. Cửa vừa mở, Tần liền nhìn phía này. hai người cùng nhau bước vào, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn thoáng qua không hài lòng cực nhanh, khó lòng nhận ra.
Tổng giám đốc Tần. Giang Ninh Xuyên đi lên phía trước, đây để báo cáo với về công việc ngày hôm qua.
Ừm. Dạ gật đầu với khuôn mặt lạnh lùng.
Thẩm Vân đứng sau lưng Giang Ninh Xuyên, nhìn bọn họ trao đổi công việc. Tần khibot_an_cap làm việc vàvi_pham_ban_quyen Tần Dạ lúc riêng tư hoàn toànleech_txt_ngu nhau. công , hắn lùng, lý tríbot_an_cap và không nể nang ai.
Giống lúc này, hắnleech_txt_ngu đan hai tay vào nhau, đặt thản nhiên đầubot_an_cap gối, thờ ơ và tĩnh nghe Giang Ninh Xuyên báo cáo. Chỉ là thỉnh thoảng, ánh hắn lại vòng qua Ninh Xuyên, trên khuôn .
Không biết phải là ảo của Thẩm Vân Vụ hay không, nhưng ánh mắt Dạ nhìn cô lúc dường mang theo hơi lạnh xương.
Đối mặt ánh mắt như thế của , Thẩm Vân Vụ có chút luống cuống.
nữa, lúc trưa khi cô ra ngoài, phải và Sở Sở cùng đến công ty ? Giang Sở Sở lại trong văn phòng?
Đang suy nghĩ, bỗng hỏi cô điều gì đó, Thẩm Vụ hồn, vàng đáp lại.
Sau báo cáo công việc thúc, Giang Ninh Xuyênleech_txt_ngu chuẩn rời đi.
Tần Dạ lạnh lùng gật đầu.
Ngay Giang Xuyên vừa bước đi, tầm mắt của Tần Dạ không chút mà rơivi_pham_ban_quyen thẳng lên Thẩm Vân Vụ. Trước đó côvi_pham_ban_quyen sau lưng Giang Ninh Xuyên nên còn có người che chắn, giờ thì thật là không còn chỗ nào để trốn tránh nữa.
lúc này, Giang Ninh Xuyên khi đi đếnbot_an_cap gần văn phòngvi_pham_ban_quyen độtbot_an_cap nhiên quayleech_txt_ngu đầu lại, nhìn về Vân Vụ: Vân Vụ, trưa mai anh lại đón em ?
Nghe vậy, Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ ngẩn ra.
Tần Dạ nhận ra điều gì đó, khẽ nhướn mày.
Tần tổng, chắc anh không phiền nếu nói với ký Thẩm vài câu chứ?
Vân Vụ nhíu đôi mày thanh tú.
Anh ấy định làm gì ?
Nhưng trước khi cô phản ứng, Tần Dạ đã nhếch môi, lạnh lùng lên tiếng: Tốt nhất là nên, dù sao bây cũng đang là giờ làm .
Ồ? Câu trả lời này khiếnleech_txt_ngu Xuyênbot_an_cap có chút ngạc nhiên, nhưng anh cũng không phản bác: Nếu đã vậy, đợi tan làm tôi đến tìm cô .
Nói xong, Ninhleech_txt_ngu Xuyên tiếp rời đi.
Văn phòng trở nên đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Giang Ninh Xuyên , ánh Tần Dạ càng thêm sắc , rơi trên khuôn mặt cô, dường như mang một tia vui.
Trưa nay cô ra cùng hắn ta sao?
Vân gật đầu, chuyện này chẳng gì phải phủ , dù giữa cô và Giang Ninh Xuyên cũng trong sạch.
Nghe , Tần Dạ nhíu : Cô cùng hắnleech_txt_ngu làm gì?
Ăn cơm, tiện thểbot_an_cap trao đổi về công việc ngày hôm qua.
Ban đầu khi nghe thấy ăn cơm, mày Tần Dạ càng nhíunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt hơn, nhưngleech_txt_ngu câu trao đổi công việc sau lại khiến chân đang siết chặt giãn đôi chút.
Cũng đúng, sao hiện tại cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai đều làm việc Tần thị, bàn công việc cũng là lẽ thường.
Tuy nhiên, trong Tần Dạ vẫn không tránh khỏi cảm giác khó , anh mím môi: Thẩm Vụ, ăn cơm còn bàn công việc, ngoài không biết lạibot_an_cap tưởng tôi ức hiếp cô.
Thẩm Vân Vụ buột miệngbot_an_cap : Anh tưởng là anh ức hiếp sao?
Lời dứt, cảleech_txt_ngu hai cùng sững sờ.
Trong đầu Thẩm Vân Vụ một nữa nảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh định muốn cắn đứt lưỡi mình.
Côvi_pham_ban_quyen cảm hơi hối hận.
Có lẽ vì cùng Tần Dạ lên từ nhỏ, nên khivi_pham_ban_quyen ở bên cạnh anh, Vân Vụ nói năng vốnbot_an_cap dĩ không dè gì, từng giấu bản thân.
Có là vì Tần Dạ đã từng dáng vẻ lúc nhỏ xấu xí nhất, thảm hại nhất và ngây ngô nhất của .
Trong lúc cô đang mải nghĩvi_pham_ban_quyen, Tần Dạ đột ngột dậy, đôi chân dài tiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát về phíaleech_txt_ngu cô.
người anh cao gầy thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mảnh nhưng lại theo một áp lực cực lớn, có lẽ do khí chất của người quyềnbot_an_cap lực lâu ngày toát ra.
Thẩm Vân theo năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùi lại phía .
Tần Dạ khoát chặt vai cô, cô vào bức tường lạnh , giơ tay đường lui, bao vây lấy cô trong vòng mình.
Anh định làm gì? Thẩm Vân Vụ ngơ ngác, hơi có chút dồn dập.
Cô muốn chạy trốn, nhưng đã bị bàn tay lớn Tần nắm lấy, ngay sauleech_txt_ngu đó hơi thở nóng rực của áp sát , phả lên mặtvi_pham_ban_quyen cô.
Em nói , ức hiếp em thế nào?
Giọng của người đàn ông trầm thấp, chậm rãi và đầy từ tính.
Tay anh khẽ nắn bóp sau gáy Vân Vụ, từng chút một, đầu ngón tay mang theo lửa.
đôi đẹp của Thẩm Vân Vụ thoáng qua sự mờ mịt.
Anh đang làm gì vậy?
Vốn dĩ tưởng rằng khi anh nhận được tin nhắn đó vào ngày hôm qua, không trả lại còn quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đêm không về, hệ của hai ngườibot_an_cap băng đến cực điểm.
Ít nhấtvi_pham_ban_quyen phải là gạo, chứ không phải là đường hoàngvi_pham_ban_quyen như thế này, phải sao?
vẻ của anh hiện giống như thể anh hoàn toàn chưa từng tin nhắn vậy.
Hay là, anh muốn giả vờ chưa từng có chuyện gì xảy ra?
Sao không gì? Tần Dạ nhẹ cô, rõ ràng cảm nhận được cô đang mất tập trung, anh hơi nheo lại: Sao thế?
Thẩm Vân Vụ nhìn khuôn mặt tú quen thuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mắt, đôi môi hồngbot_an_cap khẽ mấp máy, nói thôi.
Cô thật sự rất muốn nói điều gì đó, điều gì đó.
Nhưng lời đến bên môi, cô mới nhận ra sao mà lực đến thếbot_an_cap
Cô thể thốt được một chữ nào.
Vạn nhất anh tức sa sầm mặt mũi, chất vấn cô rằng: chỉ giữ cho em chút tôn nghiêmleech_txt_ngu nên mới giả vờ khôngbot_an_cap biết, Thẩm Vân , sao em lại không biết điều như ?
anhleech_txt_ngu thật sự nói vậy, thì phải làm sao đây?
Hiện tại như thếleech_txt_ngu này mọi ngườileech_txt_ngu đềubot_an_cap giữ được thể diện, cô thầm xử lývi_pham_ban_quyen, cũng rất tốt.
Không có gì. Thẩm Vân Vụ lắc đầu.
Ánhbot_an_cap mắt Tần Dạ hơi trầm xuống.
Lại nữa, gần đây luôn cảm thấy tâm trạng cô rất lạ, nhưng dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đột nhiên trở nên xa cách với anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất nhiều, gì cũng không muốn nói nữa.
Nghĩ đây, cảm giác mập mờ vừa trỗi lúc nãyvi_pham_ban_quyen cũngbot_an_cap tan biến sạch sẽ, Tần Dạ tay đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ cằm cô ra, lùi lại một bước.
Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ nén lại sự ngào nơi cổ họng, nói: Vậy tôi làm việcleech_txt_ngu trước .
Lúc người, cô nghe thấy Tần Dạ nói: Đợi đã.
Có chuyện gì sao?
Năm nay em vẫn chưa nghỉ phép đúng không?
Nghe , Thẩm Vân Vụ khựng lại, gật đầu: Đúng thế.
Vậy từ ngày mai bắt đầu nghỉ đi.
Ngày mai?
Ừm, gần sức em không , dùng hết kỳ nghỉ năm , nghỉ ngơibot_an_cap một thời , coi như để ổn định lại tâm trạng.
Dạ nói những lời này là vì thấy tâm trạng cô gần đây không tốt, cộng thêm cô vừa bị sốt cao, anh quyết định nghỉ phép sớm.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi lọt vào tai Thẩm Vân , chuyện lại không đơn giản như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hàng năm cô cơ bản bao giờ nghỉbot_an_cap phép vàoleech_txt_ngu thời điểm này, anh cũng rõ, nhưng anh lại bảo cô nghỉ sớm, có phải là đang cảnh cô, cô hãy tận dụng kỳ nghỉ phép này để tiện giảileech_txt_ngu không?
Lớn lên bên nhauleech_txt_ngu từ nhỏ, Thẩm Vânbot_an_cap Vụ quá hiểu anh.
Anh sẽ không nói lờibot_an_cap thừa thãi, cũng không làm việc vô ích.
Dù biết là cóleech_txt_ngu khảvi_pham_ban_quyen này, nhưng người Thẩm Vân vẫn như rơi vào hầm băng, tay chân rã rờivi_pham_ban_quyen, giống như bị ai đó đóng đinh tại chỗ.
Hồi lâu sau, cô mớibot_an_cap lại được giọng nói của từ cổ họng, khó khăn lại: Được, tôi biết , ngày mai tôi .
khibot_an_cap chuyện này, Song Song vôvi_pham_ban_quyen cùng phẫn nộ, suýt chút đã đập vỡ bát của quán.
Cái đó rốt cuộc còn là con người nữa không? chớt tiệtleech_txt_ngu, hắn nể tình xưa chút nào sao? Thật sự tứcleech_txt_ngu chớt mình mà.
Đã biết bạn mình nổi trận lôi nên Thẩm Vân Vụ đặt trước một phòng bao, ở đây chỉ cóvi_pham_ban_quyen người bọn họ, cậu ấy có mắng to đến đâu ai nghe thấy.
So vớivi_pham_ban_quyen sự giận dữ của Chu Song Song, Thẩm Vân lại ra bình hơn nhiều.
Nhưng bình thản thì thản, bàn thức ăn nàyvi_pham_ban_quyen cô chẳng hề động đũa lấy một miếng, chỉ lặng lẽ thứ nước trà đã đến mức không còn nhìn ra màu sắc nữa.
Thấy Chu Song Song tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận, cô còn khuyên nhủ: Đừng nữa, đập đồ taleech_txt_ngu mình còn phải đền tiền đấy.
Ồ, đúng rồi. Chuleech_txt_ngu Song Song vội vàng đặt cái ly tay xuống, nhưng nghĩbot_an_cap lại, lại vòng qua trước mặt Thẩm Vân Vụ, lắc vai cô: Vân , giờ là lúc nào rồi mà cậu còn có thể bình tĩnh, thản như vậy? Hắn đối xử cậu như thế đấy!
Thẩm Vân Vụ bị cô lắc đến chóng mặt, đành phải đặt nước trong tay xuống: Vậy mình làm sao đây? , làm loạn, đòi thắt cổ sao? Để anh ta và Sở Sở, cùng tất cả mọi người được dịp xem trò cười củabot_an_cap nhà Thẩm sao?
Cô lại một chút, lắc đầu: Hơn nữa giữa mình và anh ta vốn dĩ là một cuộc giao dịch, chia tay, cũng cần giữ thể diện.
Những lời củaleech_txt_ngu cô Chu Song bình tĩnh lại đôi chút.
Là bạn thân nhiều năm, ấy cũng phần hiểu rõ Thẩm Vân Vụ, biết cô luôn là tiến biết lui, kết quả này thực ra cô ấy nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước được từ lâu mới phải.
Nhưng là , ấy vẫn vô cùng xót bạn mình.
Côvi_pham_ban_quyen ấy môi hỏi: Nhưng thực sự cam lòng sao?
Thẩm Vân Vụ thản nhiên đáp: Không cam lòng có ích gì không?
Cô đúng là không cam , cũng từng thử có thay đổivi_pham_ban_quyen gì không.
Thế nhưng hiện thực lại cho cô một tai, nhắc nhở cô có mơleech_txt_ngu tưởng hão huyền.
Ngàyleech_txt_ngu mai cậu có rảnh không? Đi bệnh viện nhéleech_txt_ngu? Thẩm Vân Vụ khựng lại một chútbot_an_cap, cười nhạt nói: Tôi không muốnvi_pham_ban_quyen đi một mình.
Chu Song gật đầu: Thôi đi, mình là bạn thân duy nhất của cậu mà, dù không rảnh thìleech_txt_ngu cũng , hiểu ? Cậu không hỏi mình đâu, cứ trực tiếpvi_pham_ban_quyen gọi mình đi cùng là được.
Thẩm Vân cười, lại nói: Ănbot_an_cap thôi, ăn xongbot_an_cap nghỉ chútvi_pham_ban_quyen.
Cô hiện cực kỳ bình thản, không hề lộ ra chút vẻ không vui nào.
Chu Song Song nhìn Thẩm Vân Vụ vậy, sống mũi chợt cay cay, rất khóc, rất thương cho cô.
Trước đây nhà họ Thẩmleech_txt_ngu chưa phávi_pham_ban_quyen sản, Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giống như bây , lúc nào cũng cẩn trọng, do dự và kìm nén thế này?
Ngày trướcbot_an_cap là một cô gái vô điển hình, rõ ràng, có cảm xúc gì đều hiện hết lênvi_pham_ban_quyen mặt, dù sao thì gì đã có nhà họ Thẩm gánh vác.
Kể từ saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà Thẩm phá sản
Vân Vụ, nếu trong lòng cậu thấy khó chịu thì cứ khóc đi. Chu Song Song nói: Trong bao này không có người khác, chỉ có hai chúng mình thôi, chị tốtleech_txt_ngu của cậu, cứ yếu lòng một chút cũng sao.
Nghe , Thẩm Vân Vụ ngẩn .
Khóc sao?
Sau khi nhà họbot_an_cap Thẩm phá sản, thực đã không biết bao nhiêu lần, nhưng cũng chính từ lúc đó cô hiểuvi_pham_ban_quyen ra rằng, khóc lóc chẳng giải quyết được vấn đề gì , nước mắt thứ vô dụng nhất trên thế này.
Không chỉleech_txt_ngu vô , mà còn khiến cho những muốn chà đạp mình được xem trò cười.
Vì vậy lúc đó, Thẩm Vân Vụ đã quyết định sẽ tùy tiện rơi lệ trước mặt người khác nữa, cảvi_pham_ban_quyen khi đó làbot_an_cap mà tinleech_txt_ngu tưởng nhất.
Nghĩbot_an_cap đến đây, cô khẽ mỉm cườibot_an_cap: Cậu ngốc à? Có gì màleech_txt_ngu khóc chứ? Anh ấy đã nói rất ràng tôi từ ngày đầu tiên rồi, hai chúng tôi làleech_txt_ngu kết hôn giả, tôi giúp anh ấy đối phó với bà nội, anh ấy giúp tôi hết nợ nần, đâyleech_txt_ngu vốn dĩ chỉ làbot_an_cap một cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giao dịch.
Cô nói một cách hờ hững như gió thoảng mây bay, nhưng Chu Song Song lại giận không thôi.
Cậu nói dối, chỉ là một cuộc giaovi_pham_ban_quyen dịch, cậu lại thai? anh ta coi đây là một giao dịch, vậy anh ta không nên chạm vào cậu, nên để cậu mang thai, phá thai không hại thân sao? Anh coi cậu là cái gì chứ?
loạt câu hỏi đều xoáy sâu vàoleech_txt_ngu , khiến trái Thẩm lên đau đớn.
Lúc bắt đầu, mối quan hệ hai thực không giống nhưbot_an_cap bây giờ.
Sau khi ở bên nhau, dù lo sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên ngoài đồn đoán hai người ở chung, nhưng Tần Dạ luôn chủleech_txt_ngu động ra ghế sofa ngủ.
Bản thân vốn nhờ có sự giúp đỡ của anh mới có thoát ra khỏi vực sâu.
Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh không là nhân, còn là người cô thầm yêu.
làm sao nỡ để anh ngủ ?
Vậy nên côleech_txt_ngu anh lên , rồi đặt một chiếc gối , dù giường cũng đủ lớn, không ảnh hưởng giấc ngủ của ai.
Sau đó haileech_txt_ngu người cứ ranh giới rạch ròi như vậy một thời gian dài.
cố xảy buổi .
Tần Dạ đưa cô tham một sự kiệnvi_pham_ban_quyen, giới thiệu vớibot_an_cap những nhân vật tầm .
nhân đó thực ra Thẩm Vụ đều đã biết từ trước, nhưng trước đây là với thân phận thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm, còn ngày hôm đó là với thân phận vợ Tần Dạ.
Nể mặt Tần Dạ, dám không tiếp đón cô.
Nhưng sau kiện kết , vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vui mừng nênleech_txt_ngu Vân Vụ đã riêng tưbot_an_cap mời anh uống rượu, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uống vừa chuyện về việc, kết quả là cả đều uống hơi quá chén.
Cô đã tốn ít sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lực để dìu anh về phòng, cùng ý bị vấp , ngã nhào vào lòng anh.
Cú ngã này không biết đã châm ngòi ngọn lửa lòng Tần Dạ, tay lớn của anh trực tiếp siết chặt vòng thả cô, xoay người đè cô xuống dưới.
Dáng người anh gầyvi_pham_ban_quyen gò , toàn bộ trọng lượng thể đều đè nặng lên người cô, không biết có do tác dụng của cồn hay không mà Vân Vụ lập tức cảm thấy mặt mình nóng bừng như , muốn đẩy anh .
nhiên, ngay giây tiếp theo khileech_txt_ngu cô định đẩy anh ra, đôi môibot_an_cap mỏng ấm nóng của người đàn ôngvi_pham_ban_quyen đã phủ xuống.
Vân Vụ sờ, khi đẩy anh ra thì cảm nhận được ấm trong khoang miệng.
Ngay lập tức, não bộ cô như bị thứ gì đó trấn , người không thể cử động được.
Đến khi cô phản ứng thì côbot_an_cap đã đápleech_txt_ngu lại anh.
khi nhận được hưởng của cô, giống như một con cábot_an_cap khô hạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã lâu, ôm chặt cô không buông.
Đêm đó, cô đã phóng túng bản thân mình.
Khi dậy trong vòng tay của Tần Dạleech_txt_ngu, nhìn thấy là đôi lông màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhíu chặt và sự ưu tư không tan trên gương mặt anh. Thấy cô tỉnh lạibot_an_cap, đôi môi mỏng của khẽ cử độngvi_pham_ban_quyen, như muốn gì đó.
Thấy vậy, Thẩm Vân Vụ lên tiếng trước anh: qua cả hai ta đều uống quá nhiều, đây chỉ là một nạn thôi.
Nghe vậy, trong đôi mắt đen sâu thẳm Tần Dạ loé qua một tia cảm xúc kỳ lạ, anh lặp lạileech_txt_ngu lời cô: Tai nạn?
Thẩm Vân Vụ gật đầu: Phải, chỉ là tai nạn thôi.
Cũngbot_an_cap cóleech_txt_ngu thể là tai nạn, và vốn dĩ chỉ là mộtbot_an_cap cuộc giaovi_pham_ban_quyen dịch, nếu nảy sinh những vướngleech_txt_ngu bận khác, chắc chắn sẽ mối quan hệ hiện của họ, anh có thể nghĩ cô có ý đồ khác và không để cô ở lại bên cạnh nữa.
khi cô nói đó là tai nạn, biểu cảm trên mặt Tần Dạ trong chốc trở nên rất khó coi.
Phải một lúc lâu sau mớivi_pham_ban_quyen dường như ổn lại cảm xúc , mím môi, lạnh lùng nóivi_pham_ban_quyen: Con gái vẫn là người chịu hơn, cô muốn cái gì?
Thẩm Vân Vụ giả vờ tỏ ra thoải máivi_pham_ban_quyen nói: sao phải đòivi_pham_ban_quyen đồ của anh? Anh tưởngbot_an_cap chuyện tôi thiệt sao? Đều là đàn ông nữ thành cả rồi, đây chỉ là nhu cầu sinh lý mà thôi.
nói này khiến sắc mặtvi_pham_ban_quyen Tần Dạ càng thêm khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net coi, anh nheo mắt dài đen thẫm nhìn chằm chằm cô.
Chỉ nhu cầu sinh lý thôi sao?
vai, nói cách khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấyleech_txt_ngu quan tâm: Nếu khôngbot_an_cap thì sao? Chẳng lẽ còn cái khác à? Đừng nghĩ nhiều quá, nếuleech_txt_ngu anh cảm thấy nợ tôi, anh đưa tiền cho tôi là đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ngày hôm đó côbot_an_cap đã dùng của mình để Tần Dạ tin chỉ là một cuộc giao dịch, cẩn trọng che giấu tình cảm của mình dành cho anh.
Cô nói cô muốn mười triệu.
Tần Dạ không biết có phải chê đòi quá nhiều không, lại sắc mặt ngày hôm đó vô cùng khó coi, Vân Vụ quen biết anh baoleech_txt_ngu nhiêuvi_pham_ban_quyen năm nay, bao giờ thấy mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh khó đăm đăm như vậy.
Nhưng cuối cùng anh vẫnvi_pham_ban_quyen mười triệu cho cô.
Sau đó, hai người chiến tranh lạnh một thời gian .
Về cơ bản, cứ mỗi khi Tần Dạ thấy cô lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại sa mặt mày, ban ngày thì làm sớm để tránh cô, buổi tối cũng cố ý ở lại công ty tăng , hai người gần như không chạm mặt nhau.
cho đến saubot_an_cap này khivi_pham_ban_quyen Tần lão phu mừng , mối quan của hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người được coi là dịubot_an_cap bớt.
Nghĩ đến đây, Thẩm Vân Vụ thở dài một tiếng.
Cứ vậy đi, quyết chuyện này sớm một .
Sau khi giải quyết xong, cô cũng rời .
Đợi Tần lão phu nhân phẫu , cô và anh có thể ly hôn, lúc đó trời caoleech_txt_ngu biển rộng, cô thể đi bất cứ đâu.
Cô gửi đơnvi_pham_ban_quyen xin nghỉ phép cho bộ phận nhân sự, và phận nhân sự nhanh chóng phê duyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ngày hôm sau.
Thẩm Vân Vụ dậy thật sớm, sau khi hội quân với Chu Song Song, cả hai trực tiếp đến bệnh viện.
Đến bệnh việnbot_an_cap, Chu Song Song mắt quan sát xung quanh, biểu cảm có chút kỳ quái, cô nhỏ giọng hỏi: Sao chúng ta không viện lớn? Bệnh viện nhỏ thế này gì đến sức khỏe của cậu không?
Thẩm Vân Vụ nhiên đáp: tiện.
Ởvi_pham_ban_quyen bệnh lớn có người quen của Tần phu nhân làm việc. Hôm đó không kịp suy nghĩ đến chuyệnbot_an_cap mình mangvi_pham_ban_quyen thai nên mới đến đó kiểm tra. Bây giờ muốn lý, đương nhiên thể quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó nữa. Vạn nhất bị phát hiện rồi nóibot_an_cap Tần lão phu nhân biết thì hỏng.
Vì để chắc , Thẩm Vân Vụ vẫn quyết định thực hiện tại bệnh này.
Song Song thay cô đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đăng ký nộp phí, cần phải tra trước. Trong lúc , hai người ngồi trên ghế băng. Chu Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song chốc lại quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu Thẩm Vân Vụ, một lát sau lại nhìn, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô ấy đã nhìn đến mười lần.
Cuối cùng, Thẩm Vân Vụ không thể nhịn thêm được nữa.
Cậu cứ nhìn mãi làmbot_an_cap gì?
Đôi mắt Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song Song hơi ửng .
Mình đang nghĩ, từ khi nào mà lại trở nên lạnhvi_pham_ban_quyen lùng như thế?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ thoáng ra. Cô trở nên lạnh lùng rồi sao?
Đứa cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là con của . sau này Chuleech_txt_ngu Song Song nói rất nhỏ.
Thẩm Vân Vụ bị câu nói ấyleech_txt_ngu làm cho xao động, tay cô vô thức vuốt ve dưới. Đúng vậy, đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là của cô. Trong lòng càng thêm nỡ, nhưng hiện tại dường như cô chẳng còn nào tốt hơnbot_an_cap.
Thấy cô rơi trầm tư, Chu Song Song lập tức nắm lấy cơ : Vân Vụ, cậu cũng muốn thế , đúng khôngleech_txt_ngu? ta nghĩ cách đi được không?
Cách khác sao?
Ánh mắt Thẩm Vân Vụ mờ mịt, côvi_pham_ban_quyen cảm thấy như đang vào ngõ cụt, cô còn đường nào khác để ?
Đúng vậy. Chu dùng lực nắm vai cô, Chúng tavi_pham_ban_quyen sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ mà. Mìnhbot_an_cap biết, cậu người không nỡ bỏ đứa nhất, nhưng cậu lại buộc phải Dù sao cũng vừabot_an_cap mới hiện ra thôi, chúng ta hãy cứ nghĩ kỹ đi, vội vàngbot_an_cap, kẻo sau này lại hối hận, được không?
Vân Vụ định gật đầu thì bên trong đã gọi đến tên cô.
Vì đến sớm bệnh nhân khá ít.
Thẩm Vân Vụ theo bản đứng dậy đi vào trong, Mình đi kiểm tra trước đã.
là kiểm trabot_an_cap thôi, vẫn chưa quyết định kết quả cuối cùng, Chu Song cũng không vội vã: Đượcbot_an_cap, vậy cậu vào khám trước đi.
Khắp trong bệnh viện đều toát lên vẻ lạnh . Những người đếnvi_pham_ban_quyen bệnh viện này đa phần là để phá .
Sau khi nhận được kết quả báo cáo mang thai, bác sĩ đẩy gọng kính, hỏi cô: Xác định muốn phá ?
Thẩm Vân vốn đang mang tâm trạng phức , bác sĩ hỏi vậy thì hơi khựng lại.
Dáng muốn nói lạibot_an_cap thôi của côbot_an_cap đã quá quen thuộc với bác sĩ ở đây, bà không cảm xúc mà phổvi_pham_ban_quyen qua về quy trình phá thai cũng các khoản phí và hạng cần kiểm tra.
Nghĩ kỹ rồi thì đi nộp , người tiếp theo.
Cảm ơn bác .
Thẩm Vân đứng dậy bước ra ngoài.
Chu Song Song vẫn luôn đợi ngoài cửa, thấy ra liền vội vàng đón lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sao rồi?
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ định thì đột nhiên cảm thấy chân nhũn ra, suýt nữa là quỳ sụp xuống đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. mà Chuleech_txt_ngu Song Song bên cạnh nhanh mắt tay đỡ lấy cô.
Cậu không sao chứ?
Vân Vụ lắc đầu: Khôngvi_pham_ban_quyen sao
Song Song dìu cô ra dài bên cạnh xuống, lo lắng khôn nguôi: Thếvi_pham_ban_quyen là đây? Sáng nay cậu chưa ăn gìbot_an_cap à?
Tầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này Thẩm Vân làm gì còn tâm trạng màvi_pham_ban_quyen ăn uống? Thời gian gần cô không ăn uống tếbot_an_cap, không cô không muốn , mà làbot_an_cap vì khẩu vị đột ngột trở nên đi, có lẽ liên quan đến trận ốm, cũng có lẽ liên quan đến việc mang thai.
cũng có thể là liên đến anh
Sắc mặt cậu trắng bệch thế , có phải không khỏe ở đâu không?
Thẩm Vân Vụ nói: Chắc là do hạ đường huyết thôi.
Vậy để mình đi mua chút gì đó cậu ăn, cậu đợi , mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ ngay.
Chu Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh chóng rời .
Sau khi ấy đi, Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ vào ghế, mệt hai mắt lại. Trong đầu, hai luồng ý nghĩ lại bắt đầu tranh dữ dội.
Mày rốt cuộc nghĩ cái gì ? Chẳng đã quyết định ? Vả lại mày cũng đã đến bệnh viện rồibot_an_cap, còn dự gì nữa? Chuyện không giải quyết thì mày sẽ khổ thôi, đừng quên làleech_txt_ngu anh ta đã đề nghị ly hôn với mày rồi.
Đề nghị ly hôn đã sao? Thẩm Vân Vụ mày đã là người trưởngbot_an_cap thành rồi, chẳng lẽleech_txt_ngu mày lại không có khả năng nuôi sống đứa trẻ?
Mày tưởng nuôi đứa chỉ có năng lực kinh tế lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ sao? Còn tinhvi_pham_ban_quyen thầnvi_pham_ban_quyen thì sao? lý thì sao?
mày lo lắng đứa trẻ không có cha, vậy thì hoàn toàn có tìm khác mà, mày còn như vậy, chẳng lẽ sợ không tìm được chồng sao?
Hạ đường huyết cộng thêm hai luồng kiến này khiến đầu óc Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu đau búa .
Cho đếnvi_pham_ban_quyen khibot_an_cap một giọng nói lạbot_an_cap vang lên.
Vân Vụvi_pham_ban_quyen?
Vân Vụ, cháu không?
Ban đầu, giọng nói đó nghe không ràng, Thẩm Vân Vụ tưởng mình nghe lầm. Nhưng dần dần, âm thanh ấy trở rõ một, cô mở mắt ra, nhìn về phía phát tiếng .
người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi đang đứng đó, nhìn cô với vẻ mặt nghi hoặc.
Thẩm Vân Vụ mất vài giây mới ra đối phương là ai. Sau khi rõ, mặt cô hơi biến đổi, cảm giác đau trong cơ thể biến mất, ngồi thẳng dậy.
Trờivi_pham_ban_quyen ạ, đúngvi_pham_ban_quyen là cháu rồi.
phụ nữ thấy người quen liền nhiệt tình tiến lại gần chào hỏi: Vừa nhìn từ xa ta cứ thấy giống cháu, còn tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ đúng là cháu thật, cháu ở ?
Thẩm Vân Vụ nào cườivi_pham_ban_quyen nổi.
Cô chính là vì sợ gặp người quen nên chạy đến bệnh viện nhỏ này. Vậy tại phải người quen cơ chứ?
Quan nhất, người nàybot_an_cap lại thường xuyên ở bên cạnh mẹ của Dạ Lâm Mỹ Nhiên.
Tuy nhiên, vì đã không thể tránh né, Thẩm chỉ đành bình tĩnh đối mặt.
Dì Lâm, chào ạ, cháu đi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn đến kiểm tra.
Chu Song Song đã ra ngoài mua đồ cho , một chốc nữa mới quay lại, họ cũng không biết Chu Song , càng không thể nói bừa.
Hóa rabot_an_cap là đi cùng bạn ? Lâm dường như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt không kìm được mà rơi bụngvi_pham_ban_quyen cô, rõ ràng là nảy sinh nghi ngờ.
Mỹ Nhiên bình thường vốn là người khắc nghiệt hay ngồi lê đôi mách, nhà ai có thầm kín đểvi_pham_ban_quyen bà ta biết được thì ngay hôm sau cả thành phố sẽ đều biết rõ. Gặp bàleech_txt_ngu ta ở đây quả một sự xui xẻo.
Thẩm Vụ mím môi, sắc mặt không tốt đẹp.
Quả , Lâm Mỹ Nhiên bắt đầu độ mỉa mai, ánh mắt cứ liếcbot_an_cap về phía bụng cô: Vậy cháu đâu? Sao chỉ có mình cháu thế này? Không phải cháu đang làm chuyện gì khuất tất chứ? Chậc, bình thường lúc đi ra ngoài, Thi cứ con dâu mình lời, ai mà được con dâu nhà mình lại làm ra mấy không thể để ai biết này.
Dẫu đối phương là bậc bối, nhưng những lời lẽ quá mứcleech_txt_ngu cay nghiệt và bôi nhọ khiến Thẩm đanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại.
Lâm, nói chuyện phải có bằng chứng, thế nào làvi_pham_ban_quyen chuyện tất? dì còn ăn nói hàm hồ như vậy, có thể kiện dì tội vu khống đấy.
nghiemnhung2304
9/5/2026 lúc 6:15 chiềubao h ra tiếp vậy add ơi
Xoài Chua Story
11/5/2026 lúc 8:33 sángđợi tác giả nha bác, mình cập nhật chương theo tác giả ra rùi ạ