Tại khu tập nhà máy dệt, nhà họ Lê.
Trần Anh gắp đùi gà còn lại trong canh gà bỏ vào bát của con gái riêng Sơ.
“Lê Sơ à, con cũng đến lập đình, chị con thương con, sợ con không chịu nổibot_an_cap cái khi xuống nông thôn, nên mới muốn mối duyên tốt họ Lạc này cho .”
“Nhàvi_pham_ban_quyen họ Lạc là danh gia vọngbot_an_cap tộc đầu trong khu đại viện quân đội, con mà gả sang thì sau này vinh hoa phú quý hưởng không , con yên tâm mà gả đi!”
Đôi trong tay Lê Sơ khựng lại một nhịp.
ra Lê Viện đã trọng sinh.
Hai trướcbot_an_cap, vì ăn thỏa thuận ly hôn chồng cũ Đỗ Hải thành công, Lê Sơvi_pham_ban_quyen uống quá chén vào buổileech_txt_ngu tối, không mắt ra lần nữa, cô phát hiện sinh về năm bản thân vẫn chưa đi thanh niên xung phong.
Kiếp trước, Lê Viện Viện vội vàng muốn cho nhà họ Lạc là Lạc Vũ, nào ngờ Lạc Vũ bỏ cô ta để bỏ trốn cùng tình.
Vì chuyện hàng xóm láng giềng không ít lần cười .
Khó khăn mới đợi được Vũ trở về, cô ta lại bị lừa đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm giấy hôn, cuối cùng người mất tật mang, trắng tay hoàn tay!
Trong đó, Lêleech_txt_ngu Sơ thanh niên xung phong xuống nôngvi_pham_ban_quyen thôn, gả cho con trai trưởng thôn. Sau phục kỳ thivi_pham_ban_quyen đại , cô đỗ vào trường Đại học Hoa ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ lần đầu, dẫn dắt cả nhà trưởng thôn trở nên giàuvi_pham_ban_quyen , bước lên đỉnh cuộc đời.
Lê Sơvi_pham_ban_quyen không vội tiếng mà thongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thả ăn hết gà trong bát, sau đó chậm rãi nói: “Dì Trần, mối hôn sự tốt thế này đâu dám với chị. Ngày tháng nông vất vả, từ nhỏ mười ngón tay không dính nước xuân, sao màleech_txt_ngu chịu nổi cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, hay là cứ để con đi .”
Vẻ mặt Trần Hồngleech_txt_ngu Anh thoáng hiện sự kinhvi_pham_ban_quyen ngạc, phản Lê Sơbot_an_cap hoàn ngoài dự tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ta.
Bà ta nghe con gái nói tên Lạc kia bên ngoài đã có người khác, gả qua đó chỉ có cái vẻ hào nhoáng bên ngoài thôi.
bám víu được vàobot_an_cap nhà họleech_txt_ngu , này convi_pham_ban_quyen trai út bà ta cũng có thể nhờ đó thăng tiến.
Hiện giờ chỉ đành Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơ hưởng lợi trước mắt vậy.
Bà ta cười nói: “Lê , mối hôn sự tốt thế này, con gả đi, mẹ con dưới suối vàng biết được chắcleech_txt_ngu cũng nhẹ lòng.”
Sơbot_an_cap cười nhưng không cười, đáp lại: “Nhưng hôn sự này là dì Trần tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chobot_an_cap chịleech_txt_ngu mà, chuyện cướp đibot_an_cap thứ người khác yêu thích thì con không làm được đâu.”
Sắc mặt Trần Hồng Anh tái xanh. Nhìn Lê Sơ vốn dĩ hiền lành quả hồng mềm từ nhỏ, nay lạivi_pham_ban_quyen lần đầu dám cãi lời mình, bà ta nhất thời bốc hỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhưng vì chồng là Lê Trung ngồi bên cạnh nên bà ta khôngbot_an_cap tiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát tác ngay.
Viện Viện ngồi bên cạnh sốt ruột: “Lê , Lạc Vũ là con đời thứ ba trong quân đội, em gả qualeech_txt_ngu đó ở lại thành phố hưởng phúc không sao? Tính tình em yếu đuối, nếu thật sự xuống nông thôn bị người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt nạt thì chẳng có ai đứng ra bảo vệ đâu!”
Cha Lê cảm thấy nóibot_an_cap của Lê Sơ đầy gai góc, vẻ mặt lộ rõ sự hài lòng: “Cha đặt đâu conbot_an_cap ngồi đó! Làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến lượt con muốnvi_pham_ban_quyen hay ! Nếu không phải dì chị con, con tưởng mối duyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt thế này sẽ đến lượt con sao? Đừng có khôngleech_txt_ngu biết điều!”
Kiếp trước saubot_an_cap khileech_txt_ngu nhìn rõ bộ mặt thật của , Lê không côleech_txt_ngu gái ngốc nghếch luôn nhẫnbot_an_cap nhịn cầu toàn, chỉ mong cha để mắt tới mình thêm một chút nữabot_an_cap.
Cô đứngleech_txt_ngu dậy: “Tôi không , vậy thì cứ để người biết điều gả đi, dù sao cũng là duyên tốt mà!”
“”
thô kệch của Lê Viễn Trung đập mạnh bàn ăn, khuôn mặt chữ điền trợn quát tháo, trông vô cùng hung dữ.
Trần Hồng Anh sợ Lê Sơ nhất quyết không chịu , đến lúc đó đắc tội với nhà họ Lạc thì gánh nổi trách nhiệm đây!
Bà ta vội vàng tiến lên ngăn Lê định rời đi: “Lê Sơ, chỉ con đồng gả, chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể thương lượng!”
Bướcbot_an_cap chân Sơ dừng , cô quay lưng về phía họ, gằn từng : “Muốn tôi gả đi cũng , hồi môn tôi để lại phải trả hết cho ! Ba trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm mươi đồng, xu cũng không thiếu! Nếu không, dù có tôi cũng không gả!”
trước, mẹ cô qua đời vì sinh khó.
Không lâu sau Trần Anh vào cửa, lấy lý do còn nhỏ để giữleech_txt_ngu hộ tiền rồi chiếm đoạt sạch số tiền hồi môn mẹ đã tíchleech_txt_ngu cóp cho cô.
Vừa dứt lời, Lê Viện Viện đã không ngồi yênleech_txt_ngu được nữa, thốt raleech_txt_ngu: “Nhưbot_an_cap vậy sao được!”
trước số hồi đó thuộc về cô , thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đểvi_pham_ban_quyen Lê Sơ lấy được?
Lê Sơ hỏi: “ lại không được? Tiền hồi môn mẹ tôi để lại tôi, tôibot_an_cap mang là chuyện kinh địa nghĩa mà?”
Lúc này, em trai Lê Bác đangbot_an_cap ăn uống vô tâm vô tính trênvi_pham_ban_quyen bàn bỗng buông khôngvi_pham_ban_quyen kiêng : “Chị cả, toàn là đồ của người chết, cứ đưa cho nó đượcvi_pham_ban_quyen, có gì mà phải tranh, chị thấy xuinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xẻo à!”
Nghe vậy, Viện Viện tức giận lườm thằng em ngốc của một .
chưa phản ứng thì chỉleech_txt_ngu nghe “chát” một tiếng, Lê Sơ đã một cái tát vào mặtbot_an_cap Lê Bác. Lực đánh khôngleech_txt_ngu hề , chiếc đùi cậu ta đang ngậm miệng ra, rơi xuống đất.
Gương mặtbot_an_cap Lê Bác đến cơn đauvi_pham_ban_quyen rát, cậu ta “oa” một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi khóc lên.
Trần Hồngbot_an_cap vội vàng ôm con trai út lòng, xót xa vô cùng, run lên giận: “Lê ! Con làm cái gì ! Nó là trai con, con có thể đánh nó!”
Lê Sơ lạnh lùng liếc nhìn hai mẹbot_an_cap con họ, mắt nhuốm vẻ sát khí: “Ở trong căn nhà mẹ để lại, lời phỉvi_pham_ban_quyen báng bà ấy. thấy nó không chỉ trông lợn mà cũng chẳng khác gì lợn đâu!”
Lê Viễn Trung trừng đứa convi_pham_ban_quyen gái vừa quen vừaleech_txt_ngu xa lạ mặt: “”
Lê Sơ chẳng hề hãi của ông ta: “Sao? Đánh đứa trai bảo bối của nên ôngleech_txt_ngu xótbot_an_cap à? chỉ bọn , mà cả ông nữa! Nếu không tiền tôi để lại, ông tưởng với cái nết chơi cờ bạc của mình ông ngồi vào vị hômbot_an_cap nay sao?”
Lê Viện Việnvi_pham_ban_quyen ngồi bên cạnh không thể tin nổi nhìn Lê Sơ. Đây có còn là quả hồng mềm nhút nhát sợ việc của ngàyvi_pham_ban_quyen trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
nghĩ lại, thỏ cuồng cũng biết cắn người. Lê Sơ vốn dễ bắt , mỗi lần nhắc đến người mẹ cố là lại như phát điên mà cắn người vậy.
Viễn Trung thẹn quá giận định ra tayvi_pham_ban_quyen đánh cô, Trần Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anhbot_an_cap vội vàng ngăn lại, đóng vai người hòa giải: “Lê Sơ, em trai con nó còn nhỏvi_pham_ban_quyen không chuyện bậy, nó , con cũng đã dạy bảo nó .”
“Chúng ta là người một nhà, dìvi_pham_ban_quyen cũng là lòng muốn con có tốt . Mẹ con dưới suối vàng biết được cũng có thể nhắm mắt. Con yên tâm, chỉ con chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gả, tiền hồi môn tự nhiên sẽ không thiếuvi_pham_ban_quyen con .”
với chút tiền hồi môn đó, Trần Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anh coi trọng những lợi ích có được từ việc kếtvi_pham_ban_quyen thông gia với nhà Lạc sau này hơn.
Lê Sơ vẩy lòng bàn tay đỏ hơi dại, gương không lộ chút cảm xúc nào, giọng điệu có phần miễn cưỡng: “.”
Ngày tháng còn dài, đòi tiềnvi_pham_ban_quyen môn mẹ chỉ bước đầu tiên.
Lê Viện Viện tưởng rằng đổi gả là có thể xoay vận mệnh sao?
, nực !
Không tính toán mưu lược của cô, thì đám “ hút máu” trưởng thôn , đừng nói đến chuyện đổi đời, e mạng cũng giữ nổi.
Ngày thành hôn, đại quân đội ởvi_pham_ban_quyen Giang Thành vô cùng, sân nhà Lạc chậtleech_txt_ngu khách khứa.
lúc này, vang lên tiếng hô hoán đầy lo lắng: “Không xong rồi! Lạc Vũ bỏ rồi!”
Bà Lạc Vũ là Vương Quỳnh Hà gắt gao nói: “Cái thứ khốn kiếp này chắc bị con hồ ly tinh ở ngõ Liễu quyếnleech_txt_ngu ! tìm ngay! Dù có đánhbot_an_cap gãy chân cũng phải trói về đây cho ta!”
khứa và người thân tán xôn xao.
Đã sớm nghe nói Lạc bên ngoài mộtvi_pham_ban_quyen người trong lòng tên Lâm Ngữ, là góaleech_txt_ngu trẻ tuổi mới mất chồng.
Lâm , mẹ của Ngữ, là người tiếng xấu vang xa, có quanleech_txt_ngu hệ bất chính với rất nhiều đàn ông.
Chính vì thế, Vương Quỳnh Hà kịch liệt đốivi_pham_ban_quyen bọn họ qua lại, bà vội vàng tìm một hôn sự Vũ anh ta có thể tu tâmbot_an_cap dưỡng tính.
Chẳng ai ngờ được rằng, Lạc Vũ người buổi hăng hái đi dâu dámbot_an_cap đào hôn.
Ngồi ở trong phòng, Lê nghe động tĩnh bên ngoài thì chút bất ngờ.
Kiếp trước, Lạc chỉ trốn sau khi kết hôn, không ngờ kiếp này lại trực hôn ngay trong ngày .
Lê Viện hớn hở chạy vào, dùng giọng điệu giả vờ tiếc nuối: “ Sơ, thấy rồi chứ? Nhưngvi_pham_ban_quyen em cũng đừng trách bị em rể bỏ rơi, chỉ có thể trách kiếp không tốt thôi!”
Hai ngày , ta đãvi_pham_ban_quyen đặc biệt đến người tình của Lạc Vũ, sau vài lời khích bác, người đàn bà kia quả nhiên hoảng sợ, xúibot_an_cap giục Vũ trốn tức.
trước, chính cô ta đãvi_pham_ban_quyen Lạc Vũ hạibot_an_cap thành cườivi_pham_ban_quyen cho cả viện quân .
Sống lại một đờileech_txt_ngu, cô ta định phải để nếm trải mùi vị người giẫm đạp dưới chân!
Đáy mắt Lê Viện Viện hiện rõvi_pham_ban_quyen vẻbot_an_cap đắc ý, cứ ngỡ mình che giấu rất tốt.
Lê Sơ thần thái , môi nhếch lên nụ cười nhạt: “Số kiếp tôi có không tốt đến đâu sống trong đại này không chết . nói những ngày tháng xuốngbot_an_cap nông thôn khổ cực lắm, không đủ noleech_txt_ngu, ngủ không yên giấc, có người quá còn phải cả vỏ cây mà ăn. Nhân lúc chưa đi, chị nên ăn nhiều một chút, biết đâu nửa đời sau chẳng còn cơ hội mà ăn đâu.”
này đâm trúng tử huyệt củaleech_txt_ngu Lê Viện Viện, cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao lại biết sống ở nông khổ cực thế nào.
Nhưng người ta thường nói khổ trước sướng , cô gả cho trai trưởng thôn, chịu khổ vài năm, sau này hoa quý.
Tuy nhiên, lời Lê Sơ đã thức tỉnh ta. Ngày tháng ở nông thôn quá khổ, đến đó ta phải theo thật nhiều tiền bên mình.
Nhà họ Lạc cưới Lê đã đưa sínhbot_an_cap tận trăm tám mươi tám , số tiền này vốn dĩ phải thuộc về cô ta mới đúng.
Cô ta hậm hực lườm Lê Sơ một cái: “ lo cho bảnbot_an_cap thân mìnhleech_txt_ngu trước ! Đồ đàn bà bị ruồng ai thèm! Để xem cô còn cười được đến bao giờ!”
Trong lúc khách khứa ở phòng khách đang bàn tán xôn , Lê Sơ từ trong phòng bước ra.
“ Vũ bỏ mặc tôi, công khai đào hôn. Dưa hái xanh không ngọt, hôn sự này hay là hủy thôi.”
Gương mặt cô ngây thơ, nhưng trên tú ấy lại vô cùng bình thản, giọng nói càng thêm trầmbot_an_cap ổn và hòa nhã.
Vương Quỳnh Hà cuống quýt, bước nhanh tớibot_an_cap giữ chặt lấy cổ tay trắng ngần cô: “Tiểu , vạn lần không thể hôn! Ta biết con chịu uất ức, đợi bắt được ranh con đó , ta nhất định sẽ bảo nó xin lỗi !”
Lạc cảm thấy mẹ mình dường như đứa cháu dâu mới vào cửa này, nhịn được mà mỉa mai: “Lê Sơ, cô nên suy nghĩ cho kỹ. Lạc Vũ có lỗi, nhưng nó vẫn còn , ham chơi chưa hiểu chuyện! Cô phải rằng, cửa nhà họ Lạc chúng không ai muốn vào cũng vào được!”
Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơ hỏi ngược lại: “Hóa ra đến tuổi kết hôn mà vẫn được coi là trẻ con sao? Nếu chưa cai sữa thì cần gì đi làm con nhà lành?”
“Cô”
Vương Quỳnh lườm gái một cái cáo, rồi hạ giọng hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Sơ.
“Con gái, chuyện này dù saobot_an_cap cũng là nhà họ chúng ta cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗi với con. Ngoài việc hủy hôn, chỉ cần nguôi giận, ta nhất định đáp ứng mọibot_an_cap yêu cầu của con!”
Vương Quỳnh Hà là người coibot_an_cap trọng nhất.
Sự tình đã đến nước này, cả cô đã cưới về cũng bỏ chạy, sau này ai gả con gái vào nhàleech_txt_ngu họ nữa?
Lê Sơ không vội lên tiếng.
Nếu hôm cô kiên quyết hôn rồi trở nhà đẻ, Lê Viễn Trung và những người kia chỉ biết vô dụng. Sau lưng cô không có ai chống lưng, cô chỉ có thể dựa chính mình.
Đang lúc suy tính, một bóng dáng cao ráo, hiên ngang ở cửa lọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào tầm mắt cô.
Ánh mắtleech_txt_ngu cô khẽ động, trong lòng hạ quyết tâm, môi đỏ mọng mấp máy: “Nếu Lạc Vũ đã đào hôn, vậy thì nhà họ Lạc người hãy đổi một người khác đến thành thân với tôi!”
Lời vừa , cả gian phòng sững .
“Lê Sơ, cô điên rồi sao?”
Lạc Phan Nhi là người phản ứng đầu tiên. Cả nhà họ Lạc giờ còn lại hai người đàn ông.
Một là con trai duy nhất của anh cả quá , chính là Lạc Vũbot_an_cap.
Người còn lại chính anh trai cô, người đã ba mươi tuổi nhưng đang là Đoàn trưởng đầy tiền đồ trong quân Lạc Hoài Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng Lạc Hoài nay vẫn chịu lấy vợ, lâu dần, chuyện hôn sự của anh đã trở thành tâm bệnh của bà Quỳnh Hà.
Lêleech_txt_ngu Sơ lấy tư cách mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ rằngbot_an_cap, người phụ nữ mà ngay cả đứavi_pham_ban_quyen Vũ còn không thèm thì anh ba của cô nhìnbot_an_cap ?
Vương Quỳnh Hà có lẽ vì cao, nhất thời chưa phản kịp ý của Sơ.
“Đổi người? Ý con là?”
Trước bao nhiêu ánh mắt, Lê Sơbot_an_cap giơ tay chỉvi_pham_ban_quyen về phía đang đứng cửa viện.
“Cháu không là chú. Lạc Vũ đào hôn, vậy thì để chú của anh ta là Lạc Hoài Chu cưới tôi!”
Giọng nói trong của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái trẻ mang theo chút trách mócvi_pham_ban_quyen, cùng với sự kiên và quảvi_pham_ban_quyen quyết khiến người khác thểleech_txt_ngu phớt lờ.
Lời nói của cô một lầnleech_txt_ngu làm kinhvi_pham_ban_quyen động tất cả .
“Đúng là si tâm vọngbot_an_cap tưởng! Đoàn trưởng là người thế ? Mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng để cô ta tưởng ?”
“Từ cháu dâu thành vợ, nếu Vũ quay vềleech_txt_ngu, chẳng phải phải gọi cô ta một tiếng thímvi_pham_ban_quyen ? Thật !”
“Lạc Đoàn trưởng ngay con gái Tư lệnh Tiêu còn chẳng thèm nhìn lấy một cái, sao có thể trúng cô ta ?”
Lê Viện cũng thấy Lêvi_pham_ban_quyen Sơ chắc chắn là điên rồi, loại chuyện vi phạm thường đạo lý như cải giá chú của hôn phu mà cũng làm .
mắt xét của Sơ dừng lại trên bóng người mặc quân phục màu xanh lávi_pham_ban_quyen cây ở cửa người ông dáng vẻbot_an_cap hiên ngang, ước mét mươi lăm.
Vai rộngvi_pham_ban_quyen, eo hẹp, chân dài, tỷ lệ thể hảo, đặc biệt là khi khoác lên mình bộ quânbot_an_cap phục càng toát lênvi_pham_ban_quyen vẻ lạnh , dục.
Nhìn lênbot_an_cap trên là khuôn tuấn tú với lông mày tú, ngũ sắc nét. Dưới vành quân nhân, đôi mắt màu hổ phách thoáng hiện vẻ thờ và lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhạt.
Về vị Lạc Đoàn trưởng này, Lê Sơ cũng từng nghe qua.
Kiếp trước chỉ biết anh cả đời cưới vợ.
Đối diện với một “khúc xương cứng” này, cũng không chắc chắn liệu anh cóvi_pham_ban_quyen đồng ý hay không.
Nhưng kết quả xấu là cho dù Lạc Chu không , có thương điều kiện với nhà họ Lạc, lấy tiền lễ làm bồi thường.
Dùvi_pham_ban_quyen sao tiềnvi_pham_ban_quyen sính lễ đều đã vào Trần Hồng Anh và những người kia, cô tựleech_txt_ngu ý hôn, bọn họ chắc chắn sẽ tìm mọi cách trói côleech_txt_ngu lại gả vào họ Lạc.
Ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa, Lạc Hoài Chu đón ánh mắt dò xét của cô, khẽ nâng mắt, khôngvi_pham_ban_quyen lệch một mà diện trựcbot_an_cap tiếp với cô.
khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Lê Sơ nhận sự xâm chiếm và nguy hiểm trong ánh đàn ông, trái cô không kìm được mà nhanh vì thẳng.
này Vương Quỳnh Hà hiện con trai út đã , bà nhìn hai người đang mắt , mừng tay một cái: “Mẹ thấy kiến hay đấy!”
Dù sao cũng là gả vào nhà họ Lạc, đổi chú rểbot_an_cap cũng sao, dù sao cũng là Lạc Vũ có lỗi trước.
Thế , sự kinh ngạc của mọi người, bà trực tiếp nắm tay Lê Sơ đi về phía Lạc Hoài Chu.
“Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu à, mẹ thấy con bé Tiểu Sơ này rất tốt, conleech_txt_ngu cưới đi!”
mặt của Lạc Hoài Chu viết đầy vẻ kháng cự, khóe miệngvi_pham_ban_quyen khẽ giật một cái, cố gắng dậpvi_pham_ban_quyen tắt nghĩ hoang đường này của mẹ mình.
“Mẹ, có vô số cách để bồi thường. Cưới gả là chuyện hệ trọng cả đời của hai bên, sao thể như được?”
Vương Quỳnh Hà màng đến phản đối của anh, cưỡng ép đặt củavi_pham_ban_quyen Lê Sơ vào lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay Lạc Hoài Chu: “ không phải tại con cứ mãi không chịu lập đình, không làm gương tốt Lạc Vũ, thì đâu ravi_pham_ban_quyen lá gan thế dám đào ngày vui hôm nayleech_txt_ngu?”
Lạc Chu: “”
Lạc Hoài bất đắc dĩ day dayvi_pham_ban_quyen , rũ mắt bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo đang nắm lấy lòng mình, theo bản năng muốnleech_txt_ngu ra, nhưng lại bị đối phương siết chặt lấy.
Lê Sơ nhìn chằm chằm ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rực cháy, uất ức lên tiếng cáo buộc: “ người chú cháu kẻ đàoleech_txt_ngu hôn, người thì từ chối , tôi với các người không thùbot_an_cap không oán, tại sao lại muốn hủy hoại cuộc đời tôi!”
Lời này nói có lý!
Ở thời đại này, nếu một người con gái gặp phải chuyện nhưvi_pham_ban_quyen vậy, danh dự sẽ ảnh hưởng cực kỳ nghiêm , không chỉ khó lòng gả đi nơi khác, mà thậm chí còn bị đời phỉ nhổ đến chết.
Lạc Hoài Chu nhìn côleech_txt_ngu gái trước mắt với ánh mắt tạp.
Kể từ khi mẹ qua và cha đibot_an_cap bước nữa, Sơ chưa bao giờ được một bữa cơm no. suy dinh dưỡng lâu cộng thêm việc phải làm lụng vất vả quanh năm, trông gầy gò và nhỏ bé hơn so bạn bè đồng trang lứa.
Dù vóc dáng nhỏ dung của cô lại thừa từ mẹ.
Đôi mày thanh , đôi mắt sángbot_an_cap ngời, đôi má trắng nõn điểm xuyết lớp hồng nhạtvi_pham_ban_quyen. Mái tóc đen nhánh được búi gọn sau gáy như đóa hoa chớm , bộ hôn phục màu đỏ rỡ càng tôn vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiều diễmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động lòng người của cô gái nhỏ.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, đôivi_pham_ban_quyen mắt cô phủ sương mỏng, nói nghẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngào như một lông vũleech_txt_ngu lướt qua khảm Lạc Chu, khiến anh thấy có chút khó chịu không rõ lý do.
Một cô gái rạng rỡ như thế này, đáng lẽ phải có cuộc đẹp.
Lạcbot_an_cap Hoài Chu dờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tầm mắt, cuối cùng cũngbot_an_cap thỏa : “Tôi có một điều kiện.”
Đôi mắt ửng hồng của Lê Sơ khẽ co rút lại, hoàn toàn không ngờ mình lại thật sự đánh cược thắng.
Cô mắt, rồi phản ứng : “Anh cứ nói.”
Lạc Hoài Chu nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của cô, gằn từng chữleech_txt_ngu: “Các convi_pham_ban_quyen của chị gái tôi đang được ký dưỡng danh nghĩa tôi. dù sau cô và có hayvi_pham_ban_quyen , cô đều phải đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử với chúng như con ruột.”
“Nếu khôngbot_an_cap”
“Không có nếu không! Tôi nhấtleech_txt_ngu định, nhất định sẽ đối với chúng tốt hơnbot_an_cap ruột!”
Lê Sơ không cần suy nghĩ, trực đồng ý. tốt như “ không ” thế này, mong chẳng được chứ?
Phải biết rằng thời đại này ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học còn lạc hậu, phụ sinh con giống như đặt một chân vào cửa tử. thêm việc mẹ qua đời vì khó khi sinh em trai, một xác hai mạng, nên cô luôn có bóng lý với sinh nở.
với câu trả lờibot_an_cap của Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lạc Hoài Chu hoàn tin tưởng.
Lời hứa thứ chỉ có hiệu lực nhất thời, thời gian mới minh chứng tốt nhất. nhiên Lạc Hoài Chu cũng không sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu sau này thật sự có ngày đóbot_an_cap, dù phải gánh chịu điều tiếng gì, anh cũng kiên quyết lựa chọn hôn.
“, tốt, tốt lắm!” Vương vui lau nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, lấy tay hai người, xúc động không thốt nên .
, phía quanbot_an_cap khách vang lên giọng hào sảng: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, Hoài , hôm nay có tôi ở đây làm , cậu và côbot_an_cap Lê đây cứ thế cử hành hôn lễ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Người chính là cấp trực hiệnleech_txt_ngu tại của Lạc Chu Lữ trưởng Phương Tế Minh.
Trongleech_txt_ngu quân đội, kết phảibot_an_cap báo cáo. Chuyện hôn sự của Lạc Hoài Chu không chỉ là nỗi lo của Vương Quỳnh Hà, còn là tâm nguyện của Lữvi_pham_ban_quyen trưởng Phương. cha của Hoài vốn là đồng đội ra tử, ông cũng là người nhìn Lạc Hoàivi_pham_ban_quyen lên.
Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoài Chu đứng thẳng người, chào theo quân lễ: “Rõ!”
Phương Tế Minh mắt hơi ươn ướt, thấy Lạc Hoài lấy vợ, người anh emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng ông cũng thểleech_txt_ngu nhắm mắt rồi.
Cứ thế, màn hỗn loạn kết thúc bằng việc Lê Sơ cải giá cho Lạc Hoài Chu.
Ngoài sân, Hoài Chu trong vai tân lang mới bị hết đợt nàyvi_pham_ban_quyen đợt chúc rượu. Ai cũng muốn chút không khí vui mừng của Lạc đoàn trưởng.
Chẳng có ai dám cười nhạo anh cưới cô vốn dĩ là cháu dâu của mình.
Phảibot_an_cap nói , con bé Lê Sơ kia sự cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản lĩnh vàbot_an_cap gan dạ. tình cảnhvi_pham_ban_quyen mất hết mặt như hôm mà vẫn có thể xoay chuyển tình thế, đổi lại những cô , có lẽ chỉ còn nước một khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai nháo ba thắt cổ mà thôi.
Trong phòng trong, Lêleech_txt_ngu Viện Viện tức đến mức răng nghiến lợi: “ Sơvi_pham_ban_quyen! chị thể gả cho chú út của Lạcleech_txt_ngu Vũ ! Sau này người tavi_pham_ban_quyen không biết sẽ chỉ trỏ sau lưng nhà thế nào đâu!”
Lê Sơ khẽ cười : “Vậy nghĩ chị nên xử lý thế nào?”
“Hay là em về nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm cha, lấy lại số tiền sính lễ mà nhà họ Lạc đã đưa xem?”
Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện Viện nghẹn . Số tiền sính lễ đó nói thẳng ra là tiền nhà họ Lê bán con gái, cô taleech_txt_ngu đang cầm số đó để đi xuống thôn, sao có thể cam lòng trả lại.
Cô ta càng nghĩ không cam tâm: “ sao đi nữa, cũngvi_pham_ban_quyen không thể cứ thế màleech_txt_ngu gả cho Lạc Hoài Chu được!”
Rõ ràng là cô ta mới là người trọng sinh, một người năng lựcbot_an_cap ngoại hình xuất chúng như Lạc Hoài Chu, sao gả cho anh? Người phải là cô ta mới đúng chứ!
Biết này, cô ta đã không đi kích động Lâm Niệm, Vũ sẽ không đào thành thân! vậy, khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để Lêleech_txt_ngu Sơ nhặt được một hời lớn!
Sơ thu phản ứng của cô ta vào mắt, mím môi cười : “Em nóivi_pham_ban_quyen vậy là thấy hối hận sao? Trước chính em tranh giành đòi đi xuống nông thôn nên hôn sự này đẩy sang cho chị. Chị cũng thấy lạ , chẳng lẽ xuống nông có lợi lộc gì sao?”
Tim Lêbot_an_cap Viện Viện đập thót một cái. Tuyệt đối không được để Lêvi_pham_ban_quyen nhận ra mình là ngườibot_an_cap trọng , không sẽ hỏng hết việc lớn.
Kiếp trước Lạc Hoài Chu cả đời không cưới vợ, phỏng chừng là có nào đó! Đúng vậy! Chắc chắn là như thế!
Lê Sơ ép Lạc Hoài Chu cưới mình, định sẵn là sau nàyleech_txt_ngu sẽ không có ngày tốt đâu. đến đây, Lê Viện Viện mới thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.
Cô giả vờ tỏ ra hiểu chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Em làm vậy là để tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia. Hơn , nhìn cái tay chân khẳng khiu của chị, lúc đó ngay cả cơm cũng chẳng tranh nổi với người ta đâu.”
Sơ nhìn nhưng không nói phá, đôi mắt cong cong, dịu dàng cườibot_an_cap nhẹ: “ như , chị còn phải ơn em rồi.”
Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê , Lê Viện thấy như vào , nghẹn khuất. Đến cơm cũng chẳng buồn ăn, cô ta hậm hựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy đi.
chạy ra sân, ta vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em Lê Bác đang dẫn một đám trẻ nhỏ.
“Chị! Khai tiệc ăn cơm , đi đâu đấy?”
Lê Viện Viện có chút mất kiên nhẫn lườm cậu ta một cái: “Ăn ăn ! Ngoài ăn ra cậu còn biết làm gì nữa ?”
nhận ra cô đang không vui, bèn : “Có phải có ai bắt nạt không?”
Viện Viện kìm sự khó chịu trong lòng, phát hiện đám trẻ sau lưng cậu ta có đứa trông rất giống nhau. Chính là cặp song sinh đang ký dưỡng dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net danh nghĩa của Hoài Chu. Anh là Lạc Tư Thụy, em là Lạc Tưleech_txt_ngu Dư.
Cô ta ngồi xổm xuống, giả vờ thương xót xoa đầu Lạc Dư: “Tiểu Dư à, các cháu biết gì saovi_pham_ban_quyen? Anh Vũvi_pham_ban_quyen của các đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, chị gái của cô cứ nhất quyết chú út các cháu phải cưới chị ấy. Ôi! Sau này ngày tháng của các cháu biết thế nào đây!”
Lạc Tư Dư tết bím tóc, đôi mắt linh hoạt hiện ngơ ngác: “Cô ấy là người xấu sao?”
Chưa đợi Lê Viện Viện nói, Lê đã xắn tayleech_txt_ngu lên: “Em gái Tư Dư đừngbot_an_cap sợ, nếu mụ ta dám bắt nạt em, sẽ bảo vệ em!”
Lạc tuy mới tám tuổi, nhưng dobot_an_cap hoàn cảnh gia đình nên cô bé rất nhạy cảm, chắn và chuyện hơn bạn bè cùng trang lứa. Từ nói củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị em nhà họ Lê, cô bé đã mẫn cảm nhậnvi_pham_ban_quyen ra ý bên trongleech_txt_ngu.
“Em chẳng sợ đâu! Ai mà bắt nạt em và , chú của em sẽ không tha cho ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó đâubot_an_cap!”
“ gái Tư Dư, chú út của em đã cưới mụ tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về làm vợ rồi. Người taleech_txt_ngu bảo có vợ thì quên mẹ, các em không phải con ruột của chú ấy, sao chú ấy bảo vệ cácleech_txt_ngu em được chứ?”
“ lúc ấy con riêng rồibot_an_cap, chắc chắn sẽ cần em nữa!”
Tim Lạc Dư thắt , khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt thanh tú đầy vẻ bướng : “Chú út của không người như vậy!”
Lạc Tư Dư dắt tay anh trai chạy vào trong sân.
Lê Viện Viện nhìn theo hai bóng dáng nhỏ ấy, nỗi bực dọc trong lòng nhanh chóng tan .
Cái con bé Lạc Tư Dư kia, tuổi nhỏ mà tâm kế , rất giỏi giả vờvi_pham_ban_quyen ủy khuất, chính là khí lợi hại nhấtvi_pham_ban_quyen của nó.
Còn người trai câm của trông thì có vẻ hiền lành vô hạibot_an_cap, nhưng vào thời điểm mấu chốt có thể làm chứng, bảo em gái hay khóc nhè.
, Lê Việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện đã chẳng ít phải chịu dưới tay hai trẻ .
Giờ đây Lê Sơ gả vào họ Lạc, những cực mà từng nếm trải, Lê Sơ cũng đừng hòng !
Trong , Lạc Tư Dưleech_txt_ngu lách qua đông, tìm thấy Lạc Hoàibot_an_cap Chu đang bị mọileech_txt_ngu người chuốc rượu.
Cô áo của Lạc Hoài Chu, mềm mại pha chút tủi thân: “Chú , có chuyện muốn hỏi .”
Lạc Hoàileech_txt_ngu Chu khách khứa đang mời rượu một tiếng, sau đó đặt ly xuống, cúi người nhấc hai đứa trẻ một cách dễ dàng.
Anh ngồi xổmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống, nhìnleech_txt_ngu thẳng vào mắt Lạc Tư : “Có chuyện gì vậy?”
Lạc Tư Dư một tay ôm cổ anh vốn đãvi_pham_ban_quyen đỏ ửng vì men rượu, nhỏ : “Chú útbot_an_cap, tại sao chú lạibot_an_cap cưới vợ của anh Lạc Vũ?”
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu , đối mặt với câu hỏi này của cô gái, Hoài Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạibot_an_cap có cảm giác như thể mình vừa cướp vợ của trai vậy.
Anh bất đắc dĩ nhướng : “Bởi vì Lạc đã làm sai .”
Lạc Tư Dư đanh mặt lại, phê bình như một người lớn thực thụ: “Anh Lạc Vũleech_txt_ngu chẳng nghe chút nào! Làm sai chuyện còn để liên lụy đến útbot_an_cap.”
Nói xong, cô bé chớp đôi to tròn lánh, nũng nịu hỏi: “Chú út, cháu và anh trai ngoan nhưvi_pham_ban_quyen vậy, giờ có vợ rồi, chú sẽ không bỏvi_pham_ban_quyen rơi bọn cháu chứ?”
Lạc Hoài Chu nhéo nhẹ má cô , điệu khẳng định: “Dĩ là không rồi.”
Tư dường như chưa thỏa vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu trả lời, lại hỏi tiếp: “Vậy sau này chú út có con của riêng rồi, liệu có còn cháu và anh traileech_txt_ngu không?”
Trong đáy mắt Lạc Hoài Chu xẹt qua không hài lòng, anh đoán chắc chắn đã có kẻ nào đó nóileech_txt_ngu ra nói vào trước mặt haileech_txt_ngu đứa trẻ.
Anh đầu lạileech_txt_ngu: “Tất là vẫn thương.”
“ tay đi !”
Lạc Tưvi_pham_ban_quyen Dư đưa tay út của mình ra, rồi lại kéo thêm tay củaleech_txt_ngu anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai Lạc Tư Thụy.
Lạc Hoài rất phối hợp tay mình ravi_pham_ban_quyen: “Được, ngoắc .”
“Ngoắc tay, thắt nút, một trăm năm không được đổileech_txt_ngu !”
“Ai đổileech_txt_ngu là cún ăn phân!”
Vốn dĩ phòng tân hôn của Lạc được sắp xếp ở tầng một.
việc thayvi_pham_ban_quyen đổi cô dâu đột ngột, Vương Quỳnh Hà vội vàng dẫn dọn dẹp phòng ngủ của Lạc Hoài Chuvi_pham_ban_quyen tầng hai, phòng hướng Đông có công nhỏ.
Bà lo lắng mấy bà cô, em lên giúp sức sẽ vâybot_an_cap quanh con dâu mà tán , nên đã đuổi mọi người xuống lầuleech_txt_ngu dự tiệc.
Lê Sơ đứng trước sổ phòng tân hôn trên tầng hai, nhìn thấy rõ mồn một mọi hành động vừa rồi Lê Viện Viện.
Dù không nghe thấy gì, nhưng cô cái miệng chó cô ta chẳng thể thốt ra được lời nào tử tế.
Xem đứng vững trong ngôi này, nhất phải thu phục hai đứa trẻ kia.
Kiếp trước tuy cô đã gả đi nhưng có connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau đó phải nuôi một đứa con trai. Cô đã dốc huyết nuôi dạy, nhưng đổi chỉ là sự cămbot_an_cap ghétvi_pham_ban_quyen của đứa con đó.
Đã vậy, chi bằng kiếp này cô cứ mặc kệ.
Quay vào trong phòng, cô dọnbot_an_cap sơ qua hành mang theo.
Gọi là hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý, nhưng thực chất chỉ có vài bộ quần áo thô sơ bằng vải thô, cả bộleech_txt_ngu đồ cưới đang mặc trên người cũng là do Trần Hồng chuẩn cho Lê Viện Viện từ trước.
Đểvi_pham_ban_quyen bị mất và không nhà họ chê cười, Trần Hồng Anh mới đứt từng khúc mà nhường bộ này cho Sơ .
Lê Sơ chạm chiếc vòngvi_pham_ban_quyen bạcvi_pham_ban_quyen trên cổ , trong nháy mắt đãleech_txt_ngu một không gian kỳ ảo. Bên chất đầy những tư cả mắt, đều là cô tích trữ từ kiếp trước.
Chiếcbot_an_cap vòng bạc này là di vật mẹ cho cô, sau khi xuống nông thôn gảleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta cô mới phát hiệnvi_pham_ban_quyen ra bí mật của nóbot_an_cap.
những ngày khổ cực ở thôn kiếp trước, hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn nhờ vào số vật tư từng lưu trữ trong khôngleech_txt_ngu gian này mớivi_pham_ban_quyen cô được no bụng.
Lê Viện Viện cứ ngỡleech_txt_ngu trọng rồi cướp lấy suất xuống thôn thì tương lai đượcvi_pham_ban_quyen vinh phú , thật là ngu xuẩn.
Nhà họ Đỗ của Đại Bình, nói trắng ra chính là một hang hùm nọc rắn.
Nămleech_txt_ngu đó Đỗ Giang Hải ép gả cho hắn, đủ loại thủ đoạn đều dùng .
Lê Sơ không muốn cuộc đời mình bị hủy hoại đó nên đã đấu trí đấu dũng với hắn.
Vạn lần may mắn cô phát Đỗ Giang Hải có khuyết về sinh , liền lấy đó làm điều đe dọa.
Cô thể giữ kín bí mật của nhà họ Đỗ và gả cho Giang Hải, nhưng nhà họ Đỗ chỉ có thể là gia đình chồng trênvi_pham_ban_quyen danh nghĩa, không được can thiệp vào của cô.
họ Đỗ đã đồngbot_an_cap ý.
Sơ biết người nhàbot_an_cap họ Đỗ dễ phó như vậy, nênleech_txt_ngu sau khi khôi phục kỳ thi đại học, cô đã chủ động phụ đạoleech_txt_ngu Đỗ Giang Hải học , cùng hắn thi đỗ đại học.
đó cô mới sự có được đứng tại nhà họ Đỗ.
Nhưng khi ấy nhà họbot_an_cap Đỗ lạibot_an_cap muốn đi học đại , sợ côvi_pham_ban_quyen sau này thành đạt sẽ rũ bỏ Đỗ Giang Hải.
Maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Sơ có chí khí, cô thủ khoa toàn thành phố được nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào Đại học Kinh Hoa học viện cao nước, sau đó được quý nhân đỡ, cuối cùng cũng nhập học thành công.
Lê Sơ lặngvi_pham_ban_quyen lẽ nắm chặt lòng bàn , kiếp này gả cho Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoài Chu, chẳng là phúc hay họa.
Nhưng may mắn là cô vẫn còn không gian kỳ ảo này.
Có vì quá sợ những khổ cực, nên kiếp trước sau khi phất lên, cô đã hình thói quen tích trữ vật tư.
đâybot_an_cap, sinh trở lại năm 21 tuổi, số vật tư rốt cuộc cũngleech_txt_ngu có chỗvi_pham_ban_quyen dùng lớn rồi.
Lê Sơ vừa khỏileech_txt_ngu gian thì thấy mẹ chồng Vương Quỳnh Hà bưng hai cái bát đileech_txt_ngu vào: “Con dâu à, con chút gì lót dạ đi đã.”
đưa hai tay đón lấy bát canh bát cơm trắng, ngọt ngào nói một tiếng: “Cảm ơn mẹ.”
Bà cứ ngỡ đã thay đổi gả , con bé này chắc chắn trong lòng vẫn có trách, tiếng “mẹ” này đã xua tan hoàn toàn nỗi của Vương Quỳnh Hà.
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười không khépvi_pham_ban_quyen được : “ Sơ , con là một cô gái tốt. Hoài Chu nó là người ngoài lạnh nóng, tính tình hơi bảobot_an_cap một chút, sau nàyvi_pham_ban_quyen con hãy bao dung nhiều hơn. Đợi sau này sinh cho nó thằng cu kháu , ngày tháng sẽ có tốt lên !”
Thực Vương Quỳnh Hà cũng được coi là một người mẹ tính.
Kiếp sau Lạc Vũ bỏ trốn người tình, Viện đã khóc lóc om sòm ở nhà chồng.
Mặc Vương Quỳnh Hà dỗ dành thế nào cũng không xong, thậm chí ta cònleech_txt_ngu Vũ cắm mình thì mình cũng sẽ ra ngoài tìm người đàn ông khác.
Không chỉ vậy, ta còn đánh với Vương Quỳnh , làm bà tổn thương sâu .
Thực tế nếu cô tavi_pham_ban_quyen có thể lấy lòng Vương Quỳnh Hà, thì cả Lạc Vũ theo nhân tình và con riêng sau này, Quỳnh Hàbot_an_cap ởvi_pham_ban_quyen đó, ta vẫn có thể ngồi vị trí cháu dâu trưởng nhà Lạc.
Khác với sự ngu xuẩn Lê Viện Viện, Sơ nhìn nhận cục diện rất rõ ràng. Thay lấy lòng , cô thà xây dựng mối quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hệ tốt đẹp với mẹ chồng hơn.
mỉm cười dịu dàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Mẹ, cảm ơn mẹ đã không chê con, vẫn bằng lòng làm dâu. Sau hãy để con anhleech_txt_ngu cùng hiếu thảo với mẹ nhébot_an_cap!”
Vương Hà nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện của cô, thiện cảm trong lại tăng không : “ được được, conleech_txt_ngu mau ăn đi cho . ra ngoài trôngvi_pham_ban_quyen chừng Hoài Chu, uống ít thôi.”
Tiễn mẹ chồng đi, Lê Sơ ăn hết bátbot_an_cap cơm canh gà rồi lại vào không gian loay .
Đêm dần khuya, khách khứa đã hết.
Theo phong tục, đêm động phòng hoa chúc vốn dĩ phải náo tân phòng một chút, nhưng Lạc Hoài Chu bịbot_an_cap người chuốc rượu say khướt chẳng biết gì, đã nằm xuống từ lâu.
Lê Sơleech_txt_ngu nhìn người đàn ông đangbot_an_cap say trên giường, khác vẻ cao ngạo lạnh ngày, lúc này đôi gò má tuấn tú của anh ửngleech_txt_ngu hồng, trông lại có chút đáng yêu đầy tương phản.
Cô xui khiến đưa tayvi_pham_ban_quyen ra, định chọc vào má anh một cái.
Ngờ tay chưa chạm tới, người đàn ông vốn đang nhắm mắt bỗng nhiên mở bừng mắt ra. mắt sâu thẳm như đá diệu thạch xẹt qua một tia sắc , khóa lấy đang vươn tới của Lê Sơ.
Lạc Hoài Chu dùng mộtleech_txt_ngu tay ngườibot_an_cap ngồi dậy, giọng nói nghiêm và cách: “Cô định làmvi_pham_ban_quyen ?”
Lêbot_an_cap Sơ không ngờ anh lại thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấc, bàn tay đang lơ lửng giữa khôngvi_pham_ban_quyen trung lập tức hạ xuống.
Đối mặt với ánh mắt dò xét của ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông, Lê chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hề cóbot_an_cap chút chột dạ vì bị bắt quả tang, chí còn đẩy ngượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu hỏi vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía anh: nay là đêm tân hôn của tôi và anh, anh tôi muốn gì?
Lạc Chu sống đời hai chín năm, đâyleech_txt_ngu là lần đầu tiên gặp phải câu mình lòng đáp lại.
Anh hiểu rất rõ việc Lê Sơ gả cho mình chỉ tạm thời, anh làm được chuyện lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để chiếm đoạt con nhà người . Vì vậy, để tránh , anh đãleech_txt_ngu cố giả . sau này Lê Sơ hối hận vì hành động ngày hôm nay mà muốn ly hôn, cô vẫn có thể rút lui một trọn vẹn.
Lạc Chu hơi lúng túng người ra phía mép giường, cố ý khoảng cách với Lê Sơleech_txt_ngu. Vốn dĩ anh định từ cô, nhưng lời nói ra lại đặc biệt cay nghiệt: Cô nôn nóng vậy sao?
Lê Sơ nghẹn , người đàn ông này miệng thật địa. Chẳng trách mẹ chồng Vương Quỳnh Hà phải nhỏ mắt nhắc nhở cô trước.
Cô vô tội chớp chớp mắt: Tôi chỉ nghe nói Lạc đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bấy lâu vẫn chịu vợ, giờ chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã kết hôn , tôi chỉ muốn ‘kiểm tra hàng’ chút thôibot_an_cap.
Kiểm hàng?
Vẻleech_txt_ngu mặt Lạc Hoài Chu lạnh lùng, đôi mỏng mím chặt thành một đường thẳng. này của Lê Sơ mang tính nhục hơn cả việc hỏi một người đànvi_pham_ban_quyen ông rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ăn được gì không.
Thế nhưng, nhìn dáng yếu đuối vô tội của cô gái nhỏ, Hoài Chu thật sự sinh một cảm giác bất lực. Ánh mắt anh lạnh như băng quét qua người Lê Sơ một lượt, sau đó ngồi dậy bước xuống giường: loại ‘màn nhỏ’ như cô, tôi có hứng thú.
Lê Sơ sững , vô thức nhìn xuống ngực mình. Tuyleech_txt_ngu đúng là không lớn thật, nhưng ngực nhỏ thì sao! Nếu không phải sau mẹ qua , cô thường xuyên bị ngược ở nhà, ănleech_txt_ngu không no, cũng chẳng đến gầy gò thế này!
lại, ý định của cô phải là muốn khiêu khích Hoài Chu. Côleech_txt_ngu nói ra những lời , là thăm dò hư sức khỏe của Lạc Hoài Chu, chẳng lẽ vậnvi_pham_ban_quyen mayleech_txt_ngu của cô lại tốt đến mức kiếp trước gả một người bất lực, kiếp lại thêmbot_an_cap một người sao? Hai là, cô thật sự vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng việc động phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lê Sơ tức đỏ bừng mặt, hậm hực hừ một tiếng: Tôi nhỏ thì vẫnvi_pham_ban_quyen còn có thể lớn, chứ anh mà ‘nhỏ’ thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không lại đượcvi_pham_ban_quyen đâu.
Lạc Hoài Chu:
Đêmvi_pham_ban_quyen động phòng hoa lẽ ra phải nồng nàn thiết, hai vợ chồng này lại quay sang ghét bỏ lẫn nhau.
Ngay bầu khí đang gượng gạo đến điểm, cửa phòng bỗng nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra. Chỉ thấy Lạc Tư ló cáileech_txt_ngu đầu nhỏ vào từ cửa, hốc hơi đỏ, vẻ mặt đáng chạy ôm chân Lạc Hoài Chu, khóc lóc: Chú út, cháu ác mộng, cháu sợ lắm
Lạc Hoài Chu rũ mắt, cúi xuống bế cô bé , tay to lớn vỗ nhẹ sau lưng cô béleech_txt_ngu: Đừng sợ, giấc mơ đều thôi.
Lạc Tư Dư hai tay ôm lấy cổ anh, làm nũng nài : Trong mơleech_txt_ngu ngườivi_pham_ban_quyen xấu, chú út có , cháuvi_pham_ban_quyen muốn ngủ cùng chú út.
Lạc Hoài Chu đang sầu não không biết thế nào để phá vỡ sự khó xử với Lê , sự hiện của Lạc Tư Dư đã trực tiếp quyết vấn đề nan này. xoa đầu Lạc Dư, thấp : Được.
Ánh mắt Lạc Tư Dư sáng lên, bé lén nhìn Lê , một cười ranh mãnh sau lưng Lạc Hoài Chu.
Sơ xem như đã nhìn ra rồi, đây đúng là tinh ranh mà! trách lúc Lê Viện rời đi còn không quên khích bác trước mặt hai đứa trẻ, xem ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước, Lê Viện Viện phải chịu không ít thua thiệt dưới tay hai đứa nhỏ .
Lạc Hoài Chu xoay người định lên tiếng, nhưng lại thấy Lê Sơ xuống giường, lấy từ trong tủ thêm một chiếc chănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô dịu dàng nóileech_txt_ngu: ca ca, hay là gọi sang ngủ cùng chúng ta đi, để thằng bé ngủ một mình tôileech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen yên tâm.
Nhìn dáng vẻ hiền thục, chu đáo của Lê Sơ, Lạc Chu ngược lại giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tội lỗi như mình làm sai điều gì. Không chỉ có anh, khuôn mặt của Lạc Tư Dư cũng xị xuống.
Lê Bác chẳng phải nói chị hai của nó là một người rất xấu xa saovi_pham_ban_quyen? Tại người đàn bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xấuleech_txt_ngu xa này không hề tức giậnleech_txt_ngu khi mình đến tranh giành chú , mà lại còn lo lắng cho anh ngủ một ? Cô cô đã từng nóileech_txt_ngu, phụ nữ càng đẹp thì càng giỏi lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người. Người đàn bà xấu xa này chắc chắn là đang rộng lượng! Đến cả ông bà nội còn ghét mình và anh trai, làm đàn bà xấu xa này có thểbot_an_cap thật sự lo lắngleech_txt_ngu cho anh được!
Lê Sơ thật phải hạng người nhiệt tình gì , so với việc riêng với Lạc Hoàileech_txt_ngu Chu, cô thà có thêm hai bóng đèn còn hơn.
Chẳng mấy chốc, Tư Thụy cũng được chú út bế sang. May mà giường đủ , vừabot_an_cap vặn chứa được bốn người. Lạc Tư Dư sợ người đàn bà xấu xa tối nay sẽ bắt nạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh , nên chủ động yêu cầu ngủ cùng chăn với Lêvi_pham_ban_quyen Sơ.
Ánh trăng như nước xuyên sổ in lên bứcbot_an_cap màn trắng tinh. Lạcbot_an_cap Tư Dư nghe thấy trai và chú útnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh đã ngủleech_txt_ngu , tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo về phía mình, quấn chặt thành một cục. Nhưng Lê Sơ nằm bên cạnh có động tĩnh . Lạc Dư tinh thầnvi_pham_ban_quyen, nghĩ cần Lê Sơ dámleech_txt_ngu giành , cô bévi_pham_ban_quyen sẽ mách chú út ngay! Nhưng cô đợi mãileech_txt_ngu, đợi cho đến khi thiếp đi, Lê Sơleech_txt_ngu cũng chưa từng chạm vào bé lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái.
biết rằng, Lê vừa nằm xuống đã tiến dị gian. Thứ đi không giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ là niệm của cô, cơ thể không bị ảnh hưởng nên sẽ không khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người khác nhận ra. Hàng hóa không gian vôleech_txt_ngu phong phú, nhưng những thứ có thể lấy ra sử dụng ở đại này ít.
Lê Sơ chọn một sốbot_an_cap món thể lấy ra dùng một cách danh chính ngôn thuận. giờ cô không xuống nông thôn nữa, đợi thêm hai năm khi kỳ thi đại học được khôi phục, năng lực của cô, cộng thêm việc ôn luyện củng cố, chắc chắn sẽ thi tốt hơn.
Tuy nhiên, trước đó, cô tíchleech_txt_ngu góp đủ tiền học phí và sinh phí cho mình đã. Gả vàoleech_txt_ngu nhà họ chỉ làvi_pham_ban_quyen kế , thân Lạc Hoài Chu cũng không muốn cưới cô. Trong hai năm này cô sẽ làmleech_txt_ngu tròn bổn phận của một vợ hiền, đợi sau khi đại học xong, cô sẽ đề cập ly hôn với anh, chắc anh từ chốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sau khi Lê Sơleech_txt_ngu thoát ra khỏi dị gian, cô phát hiện trên ngườibot_an_cap mình trống trơnleech_txt_ngu, nhìn sang bên cạnh thì thấy toàn chănbot_an_cap đã bị cô Lạc Tư chiếm . Đối với sự địch , Lê Sơ hiểu rõ hơn ai hết, nhưng bao giờ có định tranh giành gì với một đứa trẻ. Gả cho Lạcvi_pham_ban_quyen Hoài Chubot_an_cap chẳng là kế hoãn cô, cô chưa từng nghĩ sẽ thật sự cùng chung sống đời.
Khác với Lê Viện Viện, Sơ nhất định không bao giờ giả vờ lấy lòng hai đứa trẻ, cô chỉ muốn làm một mẹ kế phận. nên, trò nghịch ngợm nhỏ nhặt này của cô bé, cô chỉ mắt mắtleech_txt_ngu mở cho qua, không đáng bận tâm. Trẻ con đùa nghịch mà, bạn càng để ý thì nó càng lấn , nhưng nếu bạn có cảm giác như đấm một nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấm vào đống bông, nó sẽ tựleech_txt_ngu thấy vô vị thôi.
Lê Sơ đứng dậy lấy thêm một chiếc chăn khác trong tủ ra đắp nhắm mắt đi ngủ. Nhưng vừa bao lâu, cô đã nghe thấy tiếng gõ , định ngồi dậy thì thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đàn ông ở giường kia nhanh hơn cô một bước.
Mẹ? Muộn thế này rồi mẹ vẫn chưa ngủ sao?
Vương Quỳnh Hà đầu làleech_txt_ngu liếc nhìn anh một lượt, thấy anh vẫn còn mặc áobot_an_cap chỉnh tề, giọng nói chút mỉa : Đêm hôn tốt đẹp thế này mà con ngủ say thật !
Lạc Hoài Chu sững người, định nói vài câu để đuổi đileech_txt_ngu, nhưng mẹ anh lại trực tiếp đẩy anh ra mà đi vào trong.
Ôi chao! Hai cái cục nợ này sao lại ngủ ở phòng hai đứa thế này!
Lúc này Lê Sơ cũng ngồi dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dáng vẻ lo lắng của mẹ , cô mỉm cười dịu dàng: Mẹ, là con hai đứa sang ngủ cùng đấy ạ, coi như là hai đứa lăn giườngleech_txt_ngu cho chúng con. giường lăn giường, cháu đầy mà!
Vương Quỳnh là người tinh tường đến nhường nào, bà tự nhiên hiểu con dâu đang bao che hai đứa nhỏ, trong lòng không khỏi thêm vài phần tán thưởng và áy náyleech_txt_ngu.
Bà sang nháy mắt với con trai: “Cái giường này chỉ bé bằng bàn tay, hay để mẹ bế hai đứa xuống dướileech_txt_ngu nhé.”
Hoài Chu định bước tới ngănbot_an_cap cản.
Sơleech_txt_ngu đã nhanh nói trước: “Mẹ, tối cứ đểbot_an_cap các cháu ngủvi_pham_ban_quyen ởvi_pham_ban_quyen đây ạ. Trời đêm lạnh, bế bế lại lát nữa lại cảm lạnh mất.”
Dứt lời, cô nhìn về phía Lạc Hoài Chu hỏi: “Đúng không, anh Hoài ?”
mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nữa thấy giọng nói mềm mại của cô gọi , Lạc Hoàivi_pham_ban_quyen Chu cảm tim mình như bị sợi lông vũ lướt qua, ngứa ngáy lạ thường.
Anh đón lấy ánh mắt dịu dàng của Lê Sơ, thấp pha chút khàn khàn, phụ họa: “Ừm, Lê Sơ nói đúngvi_pham_ban_quyen đấy.”
Cách xưng hô thânbot_an_cap mật qua lại của người khiến Vương Quỳnh Hà vui mừng khôn xiết, càng nhìn càng thấy họ có tướng phu thê.
“Được được được, đều nghe theo các con cả.”
Sau mẹ đi, Lạc Hoài Chu đóng cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, đi tới bên giường có lúng lên tiếng: “ nãy, cảm ơn cô.”
Lê Sơ bất ngờ khi anh cảm ơn mình, sau đó mỉm cười duyên dáng: “ chồng vốn là một thể, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap cần khách sáo như vậy.”
Cô gái nhỏ tựa vào đầu , mái vốn búi cao này buông xõa tùy ý trênbot_an_cap vai, ánh trăngleech_txt_ngu ngoài sổ hắt vào làm tôn lên da trắng ngần như mỡ đông. Giọng nói của cô nhẹ uyểnvi_pham_ban_quyen chuyển, đi kèm với chút tình thấp nơi đầu môi.
Trong tiệc cưới banvi_pham_ban_quyen ngày, Hoài Chu chỉ cảm cô giống như một đóa hồng đỏ đầy gai, còn lúc này, một Lê Sơ dịu dàng nước lạibot_an_cap như tử tuyết đang khiêu vũ trong đêm lạnh.
Nhận ra ánh nhìn hơi bỏng của người đàn ôngbot_an_cap, Sơbot_an_cap giơ tay tắt : “Ngủ thôi.”
Trong bóng tốileech_txt_ngu, Lạc Hoài Chu nằm lại , trái tim không hiểu sao cứ ngứa ngáy, khiến anh chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Khu tập thể quân độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và nhà họvi_pham_ban_quyen Lê cùng thành phố Giang, nhưngvi_pham_ban_quyen một bên ở phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , một bên Nam.
Khi Lê Viện Viện đạp xe Bác về nhà, khách khứa trong nhà cũng giải tán gần hết.
Ả chiếc xe tùy trong , đỏ mắt chạy trước mặtvi_pham_ban_quyen Lê Viễn Trung và Hồng Anh tố khổ.
“Bố, mẹ, hai người có hôm nay Lê Sơ đã làm ra chuyện tốt gì ! Thể diệnbot_an_cap của nhà họ Lê ta coi như nó làm mất sạch ! Sau này con còn mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mũi nào mà gả đi đây!”
Thấy con khócleech_txt_ngu lóc lòng như vậy, Trần Hồng Anh dừng việc đang làm, lắng hỏi: “Viện , con đừng khóc, mau nói cho mẹ nghe rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Lê Viện Viện quẹt nước mắt, giọng nghẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngào: “Thằng Lạc Vũ kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đào hôn rồi! Lê Sơ dám công khai tuyên bố muốn gả chú út của Lạc Vũ!”
“Chuyện này con, nếu không tại con thương nóbot_an_cap, người gả vào họ Lạc hôm nay là con chắc Lạc Vũ cũng không chạy .”
Ả vẻ ngoài như hết mọi lỗi lầm mình. Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong tai Lê Viễn , ông ta chỉ cảm thấy Lê Sơ là kẻ không biết điều, ra chuyện nhục nhã gia thế!
“Nghịch nữ! Cái mặt già nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của tôi như bị nó bôi tro trát trấu rồi!” Lê Viễn Trung thân run rẩy.
“Viễn Trung, ông nó giận, coi chừng sức khỏeleech_txt_ngu.” Trần Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anh bình tĩnh hơn nhiều.
Bà ta nắm lấy trọng điểm hỏi: “Chú của Lạc Vũ có phải là trẻ tuổi mà làleech_txt_ngu trưởng Lạc Hoài Chu không?”
Viện lại, trong lòng không muốn thừa thật chút nào.
Còn Lê đứng bên cạnh vẫn đang nhai kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nhà họ , tranh lời nói: “Đúng rồi! Chínhvi_pham_ban_quyen là anh ta đấy!”
“, mẹ không biết đâubot_an_cap, nay chị ta oai lắm, ai nấy đều gọi chị ta là bà Đoàn trưởng!”
Lê Bác là kẻ vô tâm vô tính, lời nói ra chẳng đâm vào tim người khác.
“Chị, tại chị cả đấy, đáng lẽ chị đã có làm phu nhân Đoàn .”
Viện Viện: “”
Trần Hồng Anh lườm Lê một cái, raleech_txt_ngu cho nóbot_an_cap đừngbot_an_cap nói bậy.
Dừng một chútvi_pham_ban_quyen, bà ta nở một nụ cười, bàn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mảnh khảnh lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Viễn Trung, vuốt nhẹ giúp ông ta xuôi giận.
“Viễn Trung, thực chuyện Sơleech_txt_ngu gả cho cũng không là chuyện xấu. Tuy rằng thể diện nhà họ có chút tổn hại, nhưng đứa này gả cho Đoàn trưởng, tiền đồvi_pham_ban_quyen vô lượng đấy! Ông nó được chàng rể tốt rồi!”
Lê Viễn Trung lúc tức đến đầu, còn tưởng Sơ gả cho lão già nào đó. Giờ ứng lại, đôi mày lập tức giãn ra.
Nhưng mặt ta giữ vui, hừ lạnh một tiếng: “Coi như ranh đó gặp maybot_an_cap! Đợi nó về lại mặt, bà nó nhớ gõ nhịpleech_txt_ngu cảnhleech_txt_ngu cáo nó hẳn hoi.”
“Tôi nghe nói Lạc Hoài Chu đó là người khó gần, bảo con ranh đó phải biết nhìn rõ vị trí của mình, đắc tội người làm liên lụy chúng !”
Trần Hồng Anh cười dỗ dành: “Được được được.”
Nói thì nói vậy, trong lòng Lê Viễn Trung đã đầu tính toán xem sao để kiếm chác được ích từ nhà .
“, hai mẹleech_txt_ngu con dọn dẹp nhà cửa đi, tối nay giám đốc xưởng còn hẹnbot_an_cap tôi uống rượu, tôi đi trước đây.”
Thấy Viễnvi_pham_ban_quyen đối với chuyện của Lê Sơ chỉ giơ cao đánh khẽ như rồi quay đi thẳngbot_an_cap, Lê Viện Viện không cam tâm nói xấu thêm vài câuleech_txt_ngu.
Trần Hồng kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời ngăn lại, thấp giọng mắng: “Con vào đây cho mẹ!”
Trong phòng, Trần Hồng Anh tháo bỏ lớp mặt nạleech_txt_ngu giả nhân giảleech_txt_ngu , tức ngắtbot_an_cap cánh tay Lê Viện Viện một cái.
“Con nhìn xem đã làm việc tốt gì đi! Cứ khăng thôn! Bây giờ hay rồi! Nó giờ là phu nhân Đoàn trưởng , đâu tương lai cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là phu Tư lệnh không chừng!”
“ này con sẽ nó giẫm dưới chân! Con ranh đó chắcbot_an_cap nằm mơ cũng cười tỉnh mất!”
Viện Viện đau đớn ôm lấy tay: “Mẹ con muốn thế ? Con cũng đang thắc đây! Lạc Hoàileech_txt_ngu Chu nổi tiếng là không gần nữleech_txt_ngu sắc, đã ba mươi tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi mà không bàn chuyện cưới hỏi, hôm nay con ranh đó khua môi múa mép , anh ta vậy mà lại đồng luôn!”
Lê Viện Viện hậnvi_pham_ban_quyen khôn cùng, sớm thế ả đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không giục con tiện nhân ở ngõ Liễu kia bỏ trốn cùng Lạc Vũ. Nếu không, căn bản cũng đếnleech_txt_ngu lượtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Sơ gả cho Lạc Hoài Chu!
Trần Hồng Anhvi_pham_ban_quyen giận ngụt, lồng ngực phập phồngbot_an_cap không ngừng: “ giờ những chuyện này thì íchvi_pham_ban_quyen gì nữa!”
Thấy mẹ đến mức đó, Viện Viện đành an ủi: “Mẹ, Lê Sơ tuy gả Lạc Chu nhưng cũng không có nghĩa là ngày sau nó được sống ổn. Đứa của gái Lạc Chu đang ký gửi ta, nghi ngờ phươngleech_txt_ngu diện kia của anh ta căn bản là không ổn, nếubot_an_cap không thì không cưới vợ?”
“Hơn nữa, hôm trước khi ý cưới Sơ, anh ta ra điềuleech_txt_ngu kiện, Lê Sơ phải coi con của chị gái như con đẻ, ước chừng sau Lê Sơ e là chẳng hội sinh con của chính mình đâu.”
“ có con cái, nóleech_txt_ngu làm sao đứng vững ở nhà họ Lạc? Chẳng qua gả sang đó để làm trâu làm ngựa thôi.”
Những lời này khiến mắt Trần Hồngvi_pham_ban_quyen sáng lên: “ đúng làbot_an_cap như vậy, con ranh đó như nhảy vào hốbot_an_cap lửa rồi.”
đôi Lê đầy vẻ tự tin của một ngườivi_pham_ban_quyen trọng : “Đúng thế mẹ ạ, mẹ yên tâmbot_an_cap, đợi con xuống nông thôn, sau phát đạt rồi thì khu tập thể quân đội có là , con sẽ muavi_pham_ban_quyen mẹ nhàbot_an_cap lầu, cho mẹ ở !”
Anh đã nghĩ thông suốt, bà ta cũng chẳng trông mong gì vào những thứ xa vời kia nữa.
“Con cứ quyết đòibot_an_cap xuống nông thôn, xuống đó thì có gì tốt chứ? Nơi đó chỉ có chịu khổ thôi!”
Lê Viện Viện tự không thể tùy tiết chuyện mình trọng sinh, đành phải dỗ dành: “Cái gọi là khổ trước sau, dạo con có nằmleech_txt_ngu mơ thấy một vị tiên nhân, người nói nếu muốn quý thì phải xuống nông thôn, đó có quý nhân chờ con.”
Hai người, một kẻ dám lừa, một người dám tin.
Hồng Anh rất mê tín này, giờ đâybot_an_cap chỉ Viện Viện mà ngay cả bà ta cũngvi_pham_ban_quyen phầnvi_pham_ban_quyen đợi gái sau khi xuống nông thôn có thể sống một đời vinh hiển.
Khi Lê Sơ tỉnh dậyleech_txt_ngu, mặt trời ngoài đã lên cao.
Cô bị tiếng động bên ngoài cho giấc, dụi dụi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phát vị trí bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh đã .
sân, Lạc Phan Nhi đang bị mẹ sai bảo phơi quần áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong miệng khôngvi_pham_ban_quyen ngừng lầm bầm oán trách, những lời mắng mỏleech_txt_ngu câu sau lại khó nghe hơnbot_an_cap câu .
“ trời đã rọi đến mông rồi, có nhà aivi_pham_ban_quyen mà nàng dâu mới về ngày đầu tiên lại ngủ muộn thế không, cứ con chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy.”
ngỡ Lạc Vũ cưới với tư cách là ‘bề trên’, cô taleech_txt_ngu sẽ được giải thoát. Ai ngờ người ta xoay mộtleech_txt_ngu cái biến thành chị dâu mình.
mắt tavi_pham_ban_quyen, người anh ba của , chỉ có tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư Tiêu Lâm nhà Tư lệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới xứng đôi!
Cái loại quê Sơ, đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỗi mặt hồ ly quyến rũ. Ngoài điểm đó raleech_txt_ngu thìleech_txt_ngu có với anh ba ta !
“Cô út, có phải cô ghét cô ấy không ạ?” Lạc Tư ngoan ngoãn đứng bên cạnh đưa móc áo.
Lạc Nhi bực bội lườm con bé cái, ném ngược câu hỏi lại: “Chẳng lẽleech_txt_ngu cháu lại thíchvi_pham_ban_quyen?”
Lạc Tư Dưleech_txt_ngu liênbot_an_cap lắc đầu, dùng giọng điệu nịnh nọt lấy lòng nói: “Người cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net útvi_pham_ban_quyen ghét Tư Dư cũng không thèm thíchleech_txt_ngu đâu!”
Phan Nhi đắc ý hừ một tiếng: “Coi như cháu biết điều! Tư Dư cháu nghe kỹ đây, ở cái nhà này, chỉ ta mới là người một nhà thật sự, ta có gả vào đây thì cũng là người ngoài thôi!”
Nói đoạn, đáy mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta thoáng qua một tia tối tăm, cúi ngườileech_txt_ngu nhìn thẳng vào đôi mắt veo của Lạc Tư , thấp giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đe dọa: “ ruột của cácbot_an_cap chẳngvi_pham_ban_quyen quan tâm các cháu, cháu nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một người như cô ta sẽleech_txt_ngu thật lòng tốt với các cháu saoleech_txt_ngu? nhất sau này cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta con, và anh trai cháu sẽ thực sự trở thành người thừa thãi đấy.”
Bàn nhỏ nhắn của Lạc Dư lo lắng túm lấy vạtleech_txt_ngu áo, sống mũi cay cay, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lạc Phan .
“Cô út, cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất ngoan mà, cháu anh trai hứa sẽ cô, đừng bỏ rơi bọn cháu.”
Lạc Phan Nhi hài lòng giơ tay đầu Lạc Dư: “Tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm, tối qua cháu đã rất ngoan rồi. Chỉ cần cháu nghe lờivi_pham_ban_quyen, cô út nhất sẽ bảo vệ cháu và Tư Thụy, để mụ đàn bàvi_pham_ban_quyen xấu xa đuổi hai anh cháu đi.”
Lê Sơ khi lầu đã chứng kiến cảnh tượng này.
Lạc Phan Nhi liếc thấy bóng qua khóe mắt, có chút chộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạ quay đi chỗ khác.
Lê thản đi đến bên giếng nước trong sân, bắt đầu rửa mặt không có chuyện gì xảy ra.
Hiện tại đã là cuối thu, ngoài tuy có nắng nhưng vốc nước lạnh rửa mặt Lê rùng mình một cái.
Lạc Phan trong lòng giận, thấy Lê Sơ cứ như người vô sự, không nhịn được mà bày ra vẻ mặt khó coi, nói giọng mỉanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai: “Ồ, cũng biết đường dậy rồi cơleech_txt_ngu ? Chắc tưởng nhà họ Lạcleech_txt_ngu chúng rước một tổ tông về để thờbot_an_cap phụng đấy à?”
Lê Sơ lau mặt, mỉm cười mím môi: “Em gái nói mấy lời này với chị thì không sao, nhưng để nghe thấy, kẻo lại bị trách làleech_txt_ngu đại nghịch bất .”
Phan Nhi nghiến răng: “Chị”
Lạc Tư Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô út chịu thiệt, liền dùng sữa non nớt : “Cô ơi, ngủ không phải thóibot_an_cap quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt đâu ạ. Biếtvi_pham_ban_quyen mà sửa là bé ngoan, này cô đừng ngủ nướng nữa, phải chăm chỉ lên!”
“Tư Dư nói đúng, biết sai mà sửa mới là ngoan.”
Lê Sơ lặp lại con bé nói, đầy ẩn ý.
Dứt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô hắt hơi một , vẻ ấm nói: “Chỉ là, có lẽ qua bị nhiễm lạnh, sáng ra thấy hơi chịu nên mới dậy muộn.”
Nghe thấy vậy, trên mặt Lạc Dư không nổi vẻ lo lắng và hối lỗi.
Chính là tối qua lúc ngủ con cốvi_pham_ban_quyen ý giành lấy chăn, mới người đàn bà xấu xa này bị .
tế Lê Sơ không hề cảm lạnh, chỉ thử tính của Lạc Tư Dư màbot_an_cap thôi. Xem ra, cô này cũng không thực sự xa, chẳng qua thiếu cảm giác an toàn nên sủng thôi.
Cha mẹ Lạc Tư Dư lyvi_pham_ban_quyen hôn, cô bé và anh trai nhỏ đã ký gửi dưới danh nghĩa Hoài Chu. Những đứa trẻ không có cha bên cạnh, trong ít nhiều đềuvi_pham_ban_quyen sẽ trở nên nhạybot_an_cap cảm.
“Con xin ”
Lạc Tư Dư lí nhí , dù âm rất nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưngbot_an_cap Lạc Phan đứng bên cạnh vẫnleech_txt_ngu nghebot_an_cap thấybot_an_cap. Cô lườm Dư một cái cảnh cáo, muốn nói: Cháu đau lòng cô ta sao?
Đúng này, Vương Quỳnh Hà trở về, trên tay còn xách theo heo và ítbot_an_cap rau vừa từ cửa hàng cung ứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bữa tiệc ngày hôm qua tuy hương không sao, đối với người này mà nói, một cơm như vậy chỉ có ngày Tết mới được . toàn không có khả năng còn thức ăn thừa.
Về chuyện ngày hôm qua, Vương Hà cảm thấy có lỗi với Lê Sơ nên sáng sớm đã đi mua thêmleech_txt_ngu thức ăn.
Lạc Tư Dư vội chạy lại, cất giọng nũng nịu: “Bà về rồivi_pham_ban_quyen ạ!”
“! mua nhiều đồ thế này! Chắc nặng lắm, để cháu giúp bà!”
Vương Quỳnh mỉm lắcleech_txt_ngu đầu: “Vẫn là Tư Dư của ta thảo nhất, bà xách được mà, látvi_pham_ban_quyen nay bàbot_an_cap làm món cho các cháu .”
Lê Sơbot_an_cap bước tới: “Mẹ, cơm để con cho.”
Mấy món trong bữa tiệc hôm qua, không thể nói là khó nuốt nhưng toàn chẳng liên quan đến hai chữ “ngon miệng”. trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong đó có vài món do chính tay chồng tốtbot_an_cap này cô .
Sơ cảm thấy thay vì lát phải cưỡng nuốt trôi giả vờ khen ngon, chẳng thà mình tự xuống bếp, vừa được ăn ngon lại vừa tỏ ra vẻ hiền thục.
Vương Quỳnh Hà liên tay: “Không cần đâu, con phòng nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
Lạc Phanbot_an_cap Nhi nảy sinh đố kỵ, vào cái gì mà Lê gả vào đây lại không phải làm gì? Cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chị dâu !
“, đã là chị dâu nấu cơm chúng ta cứ nếm thử tay nghề ấy xem , nếu không sau làm sao để chị cùng anh trai convi_pham_ban_quyen sống tốt được?”
Lạc Tư Dư bị cô út lườm một cái, cũng vội vàngbot_an_cap phụ họa theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Bà nội, cháu cũng muốn nếm thử tay nghề của mợ ạ.”
Quỳnh Hà sửa lại: “Cái gì cô, cháu phải gọi là mợ út.”
Lạc Tư Dư nghịch ngợm lưỡi, dù không muốn nhận Lê Sơ là mợ út, nhưng sợ làm bà nội không vui nên đành gọi một tiếng: “Mợ út.”
“!” Lê Sơ mỉm cười xoa đầu bé, “ thích ăn gì? Mợ nấu cháuleech_txt_ngu .”
Lạc Tư Dư bỗng chốc ửng hồng thẹn, bé lý nhí nóileech_txt_ngu: “Cháu muốn món sườn giống như ở tiệm cơm doanh ấy!”
Thực ra bé cũng chỉ được ăn lần, vào hai năm trước.
Hôm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lần đầu tiên cha mẹ đưa hai anh em đi ăn ở tiệm quốc , con bé và anh trai vui sướng rất lâu, cứ ngỡ cha sắp làm với nhauvi_pham_ban_quyen. Kết quả là cha đồng ý ly hôn với mẹ.
Con bé sẽ không giờ , ngày hôm đó mẹ ăn sườn vừa cười hạnh phúc đến nhường . Con bé nghĩ, chỉ mẹ không còn lấy nước mắt rửa mặt, thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sự vui vẻ trở dù anh em bé cười nhạo là những đứa trẻ không cha không mẹ cũng khôngvi_pham_ban_quyen sao cả.
bé không muốn trở thành ràng buộc của mẹ. Anh cũng vậy.
Lê Sơ mỉm cười đáp ứng: “Được.”
Thấy , Quỳnh Hà đành phải chiều họ: “Lêbot_an_cap Sơ, vậy trưa nay vất vả cho con , để mẹ phụ giúp con một tayvi_pham_ban_quyen.”
Lê Sơ đón lấyvi_pham_ban_quyen liệu từ bà: “Không cần đâu ạ, hôm qua mẹ mệt cả ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, nay mẹ cứ nghỉ ngơi đi, con tự làm được.”
Quỳnh Hà mỉm cười an tâm, trong lòng lại càng thêm thiện cảm với cô.
Giây tiếp theo, bà quay sangvi_pham_ban_quyen sai bảo con gái út nhà mình: “Phan Nhi, nếu chị dâu đã trịch núc, vào phụ giúp chị ấy đi.”
Nụ cười khiêu Lạc Nhi còn chưa kịp nở rộ đã bị dập tắt ngay lập .
Cô nàng miễn cưỡng “Avi_pham_ban_quyen” lên một , nhưng lại không dám trái lời , đành phải làmleech_txt_ngu theo.
Lê Sơ lần này không từ chối. này trong bếp không có máy hút mùi, tỏa ra cay xè cả . Cô em chồng này lúc nào chỉ chực tính cô, vậy bữa cơm này, cô nhất định không để cô ta ăn trắng mặc trơn, kiểu gì cũng phải bắt cô ta bỏ chút công sức rabot_an_cap mới được.
Nhà họ Lạc không hổ danh đình bề thế trong đại viện quân đội. Căn tuy không so được với thời hiện đại nhưng rộng và sẽ. còn có một gian kho nhỏ chất đầy củi khô.
Kiếp trước khi xuống nông thôn, căn ở đó bẩn thỉu vô , nhất là cái gang, vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiệm nước nên mấy ngày rửa một lần. Nhưng đó mọi đều quan niệm “ăn bẩn lâu”, chẳng ai câu nệ. Nếuleech_txt_ngu đặt ở hậu thế, chắc chuẩn vệvi_pham_ban_quyen sinh sẽvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen đạt bang.
xắn tay áo lên bắt đầu làm việc.
Lạc Nhivi_pham_ban_quyen khi bước bếp đã hạ tâm sẽ không để Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơ sai bảo.
Lê Sơ thừa chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mong gì được ở ta, bèn tiếng trước: “Góc hết củi rồi, em giúp chị kho ít củi khô vàovi_pham_ban_quyen đi, lát nữa em chịu trách nhiệm nhóm lửa, những việc khác không cần động tayleech_txt_ngu.”
Lạc Phan bĩu môi, lộ rõleech_txt_ngu vẻ không tình nguyệnleech_txt_ngu: “Sao chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tự đi mà”
Lời còn chưa dứt, Lạc Phan Nhi đã thấy mẹ mình đang nhìn về này.
Cô đành nuốt ngược lời nói trong, đổi giọng: “ nhóm lửa thì được, việc khác chị hòng mong tôi giúp.”
Sơ hờ hững “ừ” mộtbot_an_cap tiếng.
Tranh thủ cô ta vác củi, Lê Sơ nhìn qua những nguyên liệu sẵn và nhanh chóng quyết định . Ngoài món sườn xào chua ngọt mà Lạc Tư Dư yêu , cô thêm canh đậu phụ cá diếc, đậu phụ Ma Bà và một món rau xanh xào tỏi.
Thực đơn đủ cả lẫn thịt, có cá lại có canh, đối với những đình bình thường thì đây là đãi ngộ vào Tết.
Lạc Phan Nhi cao hơn một métleech_txt_ngu sáu nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặng tới hơn bảy mươi cânbot_an_cap, người to khỏe nhưng chủ yếu là . Chỉ vác chút củi mà đã khiến cô thở ra hơi.
Cô nàng quăng đống củi xuống góc bếp, định phàn nàn vài câu thì thấy Lê Sơ cầm làm cá. Động tác hạ daobot_an_cap vừa nhanh vừa chuẩn, thao tác tiếp theovi_pham_ban_quyen cũng trơn tru như nước mây trôi.
Sơ nhận ra ánh mắt của cô ta, mắtvi_pham_ban_quyen cố ý nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Lạc Phan Nhi giật mình, cảm thấyleech_txt_ngu một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Người phụ nữ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net saovi_pham_ban_quyen lại giết cávi_pham_ban_quyen điệu nghệ thế, ngộ nhỡ chọc chị ta, liệu chị ta có dám giết người luôn không?
Lạc Phan Nhi sợ hãi nuốt nước bọt, không ngừng tự trấn an bản thân: Không! Chị làm gì có đó! nhưng nụ cười lạnh lùng vừa rồi của Lê Sơ rất đáng .
Phan Nhi không dám đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu trực diện với Lê Sơ nữa, ngoan ngoãn xuống giúp nhóm lửa. Trong lúc , dù bị khói hun chảy mắt, ho sặcvi_pham_ban_quyen sụa, cô ta vẫn cắn răng chịu đựng không bỏ đi.
Chẳng mấy chốc cơm chín, vừa vặn lúc đó Hoài Chu về đến nhà.
sân, Tư Dư ngoan ngoãn bưng bát đũa : “Cậu nhỏ về rồi! Ăn thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ! nay rất nhiều món ngon!”
Lúc ở trong bếp, cô bé đã ngửi thấybot_an_cap mùi , thèm mức chép miệng mãi.
Lạc Hoài đón lấy bát đũa từ tay cô bé, đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên bàn ăn phòng chính: “Vậy lát nữa cháu ăn vào nhé.”
Lạc Tư Dư tay nắm vạt áo Lạc Hoài Chu, đôi lấp lánh: “ nhỏ ơi, nay có món sườn xào chua ngọt, mẹ cháu cũng thích ănbot_an_cap món đó lắm, lát nữa cậu có thể giúp cháu mang ít cho mẹ được không ạ?”
Lạc Chu khẽ màybot_an_cap, nhìn cô bé bằng mắt thương cảm, trầm giọng đáp: “Được.”
Lạc Dư nở một nụ cườibot_an_cap ngọt ngào.
Vương Quỳnh bưng thức ăn vào, nhìn thấy Lạc Hoài Chu, như ra gì đó, không được hỏi: “ tìm thấy Lạcvi_pham_ban_quyen Vũ chưa?”
Lạc Hoài Chu nhíu chặt đôi mày, mặt không giấu được vẻ u ám: “Tạm thời vẫn có tin gì, nhưng chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vẫn chưaleech_txt_ngu ra khỏivi_pham_ban_quyen thành đâu.”
Vành Vương Quỳnh Hàleech_txt_ngu đỏ : “Cái thằng khốn kiếp này, đợi nó về xemvi_pham_ban_quyen tôi có đánh gãy chân nó không!”
Mắng thì mắng vậy, nhưngbot_an_cap bà lại bật khóc: “Hoài Chu à, nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định phải tìm nó về nhé! nó cóvi_pham_ban_quyen lầm đến đâu cũng là huyết mạch duy nhất mà anh cảleech_txt_ngu con để lại, nóleech_txt_ngu gì, mẹ còn mặt mũi nào gặp anh con Ba sẽ trách mẹ là không nên ép thành thân”
Lạc Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vỗ mẹ: “Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều , nó sao đâu.”
Theo thấyleech_txt_ngu, Vũ đã chọn đào chắc chắn đã tính trước đường lui cho mình. Từ nhỏ Lạc Vũ đã không phải cực, dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang tiền thì khi tiêu hết tiền, sớm gì nó cũng phải mò về nhà thôi.
Tư Dư rút khăn tay trong túi , kiễng chân lau nước mắt cho Vương Quỳnh Hà: “Bà ngoại đừng khóc, đợi anh Lạc Vũ về, sẽ giúp bà trông chừngleech_txt_ngu ấy thật , khôngvi_pham_ban_quyen để anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trốn đi .”
Vương Hà lau nước mắt, ôm Lạc Tư Dư vào lòng: “ làbot_an_cap Tư Dư nhà mình ngoanleech_txt_ngu nhất.”
“Tất rồi ạ, cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ngoanleech_txt_ngu nhất màleech_txt_ngu!”
Lạc Phan Nhi và sau bước vào.
Lạc Hoài Chu lập dời mắt người vợ nhỏ mới .
Lê Sơ khi nấu ăn tùy ý buộc tóc lên, vài sợi mái lòa xòa haivi_pham_ban_quyen bên má. Da cô trắng ngần, đôi mắt thuôn dài lấp ánh nước, trông vẫn rạng rỡ động lòng người như cũ. Có lẽ do nấu nướng nên gươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt nhắn ửng hồng vì hơi nóng, chóp mũi còn lấm tấm vài giọt mồ hôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỏng, tạo cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giác gần gũi, áp.
Thần xui quỷ khiến thế nào, Lạc Hoài Chu đưa taybot_an_cap raleech_txt_ngu đón lấy đĩa thức ăn trên tay Sơ.
Đầu ngón tay hai người chạm vào nhau.
Dù chỉ trong khắcbot_an_cap, nhưngleech_txt_ngu Lạc Chuvi_pham_ban_quyen cái cảm giác râm ran ngứa ngáy trong lòng từ tối lại dậy. Ngay cả giọng nói cũng mềm mỏng đi vài phần: “ cho cô rồi.”
Lê hơi ngờ, nhưng nhanh chóng phản ứng : “Nên làm mà, chỉbot_an_cap là không khẩubot_an_cap mọi người không, mong cả nhà lượng thứ.”
Bên cạnh, Lạc Phan Nhi đang bưng tô canh cá diếc đậu phụ toát ra mùi ghen tị nồng nặc: “Anh! Anhbot_an_cap không sắp bị bỏngvi_pham_ban_quyen chết à?”
Hoài nhướng mày: “Bỏng thì không biết lót cái giẻ ? thế này mà cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm giáo viên, đúng là hỏng em người ta.”
Lê Sơ tặc , cái miệng của ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông bộ độc dược sao? Cứ ngỡ anh ta chỉ xử với ngoài như vậy, không ngờ đối với em gái ruột cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nể nang gì. anh traileech_txt_ngu “tốt”!
Lạc Phan tức đến nghiến , không kịp cãi , vội vàng đặt canh lên bàn rồi xuýt xoa vào vành tai than vãn: “Tôi thì anh thông minh được đến đâu? Cùng mộtvi_pham_ban_quyen mẹ sinh ra cả đấy!”
Hoài Chu nhiên: “Cho nên đôi khi anh thật sự nghi ngờ không phải mẹ em về không.”
“Anh”
Hà bị hai anh emleech_txt_ngu này làm loạn một hồi, nỗi buồn trong lòng cũng vơi đi .
“Được rồi, vừa về đến nhà đã cãi nhau với em gái, làm anh mà không biết nhường em sao? Giờ con cũng thành lậpleech_txt_ngu thất rồi, học yêu thương nhiều vào, ?”
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trạng mẹ đã tốt hơn, Lạc Hoài Chu lần này không cãi lại mà trầm giọng vâng lời.
Trên bàn , Lạc Hoài chủ động gắp thứcbot_an_cap ăn cho Lê Sơ.
Lê Sơ sữngvi_pham_ban_quyen người, cúi mắt nhìn miếng sườn trong bát, khẽ nói: “Cảm ơn.”
Thấy con trai hiếm khi tâm lý như vậyvi_pham_ban_quyen, Quỳnh Hà cười đến tít mắt: “ Sơ à, con gầy quá, phải ăn nhiều vào, bồi bổ sức khỏenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để sau này còn sinh cho mẹ một cháu trai mập mạp.”
Lạc Nhi bưng bát, có chút tị nên cố tình bới lông tìm vết: “Cá diếc sao lại nấu thếvi_pham_ban_quyen , nát bét hết rồi! Còn bát này nữa, bên trong chẳng thấy miếng thịt cá nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, toànleech_txt_ngu đậu phụbot_an_cap, chị không biết nấu thì đừng phạmbot_an_cap lương thực!”
Lê Sơ hề ngạc nhiên trước sự cố ý gây dễ cô em chồng, cô thảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giải thích: Con cá diếc này tôi đã chiên vàng rồi mới nghiền nát, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước , như nước dùng thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và đậm đà hơnvi_pham_ban_quyen.
nát được chiên qua dầuvi_pham_ban_quyen ăn thơm giòn, lại không phải , đám trẻ như Tư Dư ăn vào cũng toàn hơn.
Mẹ chồng Vương Quỳnh Hà lên tiếng hòa giải: Cách làm này mẹ cũng nghe lần , hương vị đúng là tuyệt. Phan Nhi, cứ nếm thử nghề của chị dâu con đi đã rồi hãy .
Lạc Phan Nhi hừ nhẹ một , hoàn toàn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thèm nể mặt.
Cô nàng nhăn mũi, vẻ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy ghét bỏ: Nhìn qua đã thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanh rồi, không uống !
Còn rau xanh nữa, toàn là tỏi, ăn thế nào được !
Lạc Chu khẽ cau mày, vẻ mặt đầy nghiêm nghị: Có cái mà còn kén chọn.
vị những món này quả thực rất ngon, món nào anh cũng nếm qua.
nước căn bếp của đội dĩbot_an_cap đã đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net coi khá tốt. Nhưng tay nghề của Lê Sơ, nói là so vớivi_pham_ban_quyen bếp đơnbot_an_cap vị, e rằng ngay cả đầu bếp của cơm quốcleech_txt_ngu doanh chẳng bằng .
Lạc Phan Nhivi_pham_ban_quyen bị anh mắng một câu như vậy, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
bên cạnh, Lạc Tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư siết đôi đũa, thận gắp một miếng sườn choleech_txt_ngu cô .
Cô út ơi, cô mà không ăn là con sẽ ăn hếtleech_txt_ngu sạch đấy ạ!
Ban đầuleech_txt_ngu Lạc Tư Dư cũng đãvi_pham_ban_quyen quyết tâm nhấtvi_pham_ban_quyen định động vào một thức ănbot_an_cap nào, nhưng món sườn kia thật quá thơm.
Đối với đôi mắt to tròn sángleech_txt_ngu long của Lạc Tư Dư, Lạc Phan khôngbot_an_cap kìm lòng được thuận xuống thang, gắp miếng sườn lên nếm thửvi_pham_ban_quyen một miếng.
Miếng sườn này
Ngon thì đã sao chứ!
Dù sao cô cũng tuyệt đối không nhận thân phận chị của Lê Sơ.
Lê Sơ không mấy đểbot_an_cap , mọi người ăn ngon lành, khóe môi cô khẽ cong .
Cho dù đã lại một đời, nhưng khi món ăn mình nấu được người khác công nhận, cô vẫn không nén được cảm tựu.
Suốt bữa cơmvi_pham_ban_quyen, Lạc Phan vì giữ thể diện nên đúng một miếng sườn trộn với cơm trắng.
Sauleech_txt_ngu bữa , cô nàng chủ động đi rửa bát, định bụng sẽ ăn vụng trong . Ai ngờ mới ăn được hai miếng, sau lưng đã vang lên tiếng chân.
Là Lê Sơ.
Hương vị thếvi_pham_ban_quyen nào? Chắc là không tệ ?
thấyleech_txt_ngu giọngbot_an_cap nói , cả người Lạc Phan Nhi cứng . này, đũa trên tay cô vẫn còn đang mộtleech_txt_ngu miếng đậu phụ, cảm giác xấu hổ tức thìvi_pham_ban_quyen dâng trào dưới chân lên đếnvi_pham_ban_quyen đầu, cảvi_pham_ban_quyen vànhvi_pham_ban_quyen tai cũng đỏvi_pham_ban_quyen bừngbot_an_cap.
Cô phồng má, ra vẻ bất mà nói: Đừng biết nấu ăn giỏi lắm !
Sơ khoanh tay trước ngực, buồn nhìn nàng: Vậy là cô thừa nhận tôi nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn ngon rồi.
Lạc vẫn : Tôi không cóleech_txt_ngu!
Lê Sơ lách qua người cô nàng, xới cơm còn trong nồi đưa cho Lạc Phan Nhi.
Lãng phí thực điều đáng hổ , cứvi_pham_ban_quyen coi như làm người tốt đi, chỗ thức ăn cònleech_txt_ngu lại nàyleech_txt_ngu trộn cơm là ngon nhất.
Nhi chừ mãi không nhận, nhìn chằm chằm vào Lê hồi . Cuối cùng, cô không cưỡng lại được sự cám dỗ của mỹ vị, giật phắt lấybot_an_cap bát .
Đừng tưởng cô lấy thì tôi sẽ nhận cô là chị dâu.
Lêbot_an_cap Sơ không cho là đúng. Rõ ràng cô còn nhỏbot_an_cap hơn Lạc Phan Nhi vài tuổi, chỉ và hành động lại chín chắn hơn nhiềuleech_txt_ngu. Những trò gây hấn nhặt này của Lạc Phan Nhi trong mắt cô chẳng khác gì một đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang hờn dỗileech_txt_ngu.
Thời buổi này, không có quan trọng bằng việc lấp đầy cái bụng đâu, mau đi.
Nói xong, Lê Sơ liền xoay người đi.
Lạc Nhi cúi đầu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bát cơm vẫn còn khói nghi , lòng nhất thời có một giác không thể gọi tên.
trưa, Lạcleech_txt_ngu Tưvi_pham_ban_quyen Dư gắp rất nhiều nhưng không nỡ ăn, hầu hết đều bỏ hộp cơm , định bụng cậu mang về mẹ mình.
Lạc Hoài Chu trước khi đi đã vào phòng dặn dò Lê Sơ vài câu.
Tính tình con bé út , chỉ là tính khí trẻ con thôi, cô đừng chấp nhặt với nó. Nhưng nếu nó cứ vô lý gây sự, cô cũng đừngbot_an_cap nuông chiều, đừng bản thân phải thiệt thòi.
Lê khẽ nhướng mày, ánh mắt trong veo và dàng: Có anh Lạc chống cho tôi rồi, tôi đương nhiên sẽ không cô út.
Chuyện cãi trên bàn ăn hôm nay, rõ ràng Lạc Hoài Chu đã đứng về phía cô.
Tuy , cô không thực nghĩ rằng Lạc Hoài Chuleech_txt_ngu thiên vị mình. Hoànleech_txt_ngu là vì Lạc Phan Nhi đã lý sự mà thôi.
lớn đàn ông trong gia đình rất khó để giữ được sự công bằng, số là thiên bên, là chọn cách dĩ hòa vi quý, đứng ngoài quan sát. giúp lýbot_an_cap không giúp thân như Lạc Hoài quả thực là hiếm thấy.
luôn giữvi_pham_ban_quyen tắc: Người khôngbot_an_cap phạm ta, ta không phạm người; người phạm ta, ta tất sẽ đáp trả.
Lạc chỉ là tá túc tạm thời của , đến khi kỳ thibot_an_cap đại học được khôileech_txt_ngu phục, cô sẽ được tự do. Nhưng trước , cô phải tích cóp đủ tiền phí, phải đi công việc mới .
Lạc Hoài Chu nhìn ngoan ngoãn của cô, đột nhiên nảy tiến lên vào đôi má ấy một cái. Nhưngvi_pham_ban_quyen lý trí cuối cùng đã thắng sự bốc đồng.
Anh ho khẽ hai tiếng: Tuy tôi hơn cô vài tuổi, nhưng cô cũng không cầnleech_txt_ngu gọi tôi là anh đâu.
Lê Sơ chớp chớp , vẻleech_txt_ngu mặt đầy mơ hồ: Vậy gọi là chồng nhé?
Lạc Hoài Chu: !
Cách xưng hô này trực tiếpbot_an_cap làm Lạc Hoài Chu hoảng . cả giọng nói có chút bắp: Cô thích gọi gì thì gọi đi!
Nói , vị Đoàn trưởng Lạc chưa bao giờ đầu hàng trước quân lạibot_an_cap vội vàng bỏ chạy đầy chật vật.
Lê Sơ dõi mắt theo bóng lưng chạy trốn anh, như thểbot_an_cap phá ra một vùng đất mới.
Vừa ngượng ngùng sao?
Chiều , Sơ ngủ trưa một giấc, sau đó thức dậy chuẩn bị ra ngoài xem có việc để làm không. Thời buổi này, công việc được hầu hết đều là những bát cơm sắt ổn định.
Kiếp , Trần Hồng Anh ép Vương Quỳnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải dùng quan hệ để xếp cho Lê Viện vào làm nhân viên bán ở rạp chiếu phim. Lê Viện Viện không chịu cảnh cô đơn, đã qua với vài người đàn ông.
Vương Quỳnh Hà tuổi đã cao nhưng lại là một bà lão hiểu , chí đã đưa hai lựa chọn cho Lê Viện. Một là nghỉ , an phận sống qua ngày, nhà họ Lạc chắc chắn sẽ không để cô ta miếng ăn. Hai là ly hôn với Vũ, họ Lạc sẽ đưa cô ta mộtvi_pham_ban_quyen khoản bồi thường.
Nhưng Lê Viện Viện nhất quyết không chịu , tiếng tuyên rằng, Lạc đã bỏ rơi cô thì cô cũng sẽ cho Lạc Vũ mọc sừng. Vương Quỳnh Hàbot_an_cap giận đến mức bệnh, từ đó mới hoàn toàn thất vọng Lê Việnleech_txt_ngu Việnvi_pham_ban_quyen.
Về chuyện tìm việc làm, Lê Sơ chỉ có thể dựa vào mình. , với tài nấu nướng của cô, ngay cả đến tiệm quốc doanh ứng tuyển cũng đủ chuẩn. Thếvi_pham_ban_quyen nhưng thời này, bát cơm sắt không chỉleech_txt_ngu dựa vào năng là đủ. Thời cơ, quan hệ, cả hai đều không thể thiếu.
Đúng lúc này, tiếng vã từleech_txt_ngu sân vào đã cắt đứt dòng suy nghĩ của Lê Sơ.
Cô đứng dậy đi xuống , nhìn thấy một người phụ nữ lạ đang thẳng vào mặt mẹ chồng Vương Quỳnh Hà mà mắng .
Tất cả là tại cái đồ già nhà bà cứ ép Lạc phải lấy ! Bây giờ thì hay rồi! Nó không muốn lấy vợ, còn dắt con gái tôi trốn nữa! trả gái lại tôi! Nhà họ Lạc cácvi_pham_ban_quyen người trả con lại tôi!
Người phụ nữ gào là mẹ của Niệm Ngữ Dung.
Lâm Dung là một người đàn bà đã ly hônleech_txt_ngu, vì có nhan sắc và vóc dáng nổi bật nên bà ta chỉ lả lơi với đàn ông kiếm tiền. Cặp mẹ con này nổi khắp ngõ Liễu . thì quyến rũ không biếtvi_pham_ban_quyen bao nhiêu ông, còn cô con lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mộtvi_pham_ban_quyen góa .
Lâm Niệm Ngữ có vẻ ngoài như một đóa hoa nhài trắng, thanh thuần động nhân. Dù là góa phụ nhưng số đàn theo đuổi côbot_an_cap ta vẫn không hề ít.
Quỳnh Hà vốn đang lo sốt vì không tìm thấy Lạc Vũ, vậy mà Lâm Dung dám vác mặt đến tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa gây hấn, bà tức đến cầm chổi đuổi người ra ngoài.
còn mặt mũi đến đây đòi người sao? Tiểu Vũ tôi từ đã là đứa trẻ ngoan ngoãn nhất, nếu không phải bà quyến rũ nó, liệu nó làm ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loại chuyện này không?
Lâmbot_an_cap Dung hai chống nạnh, mặt dày không chịu đi.
Con gái quyến rũ nó? Cáivi_pham_ban_quyen thứ ranh cha không mẹ như nó thì có gì tốt chứ?
Quỳnh Hà đau như dao cắt, tay ôm lấy ngực, khom người thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dốc, Bà bà
Lê Sơ thời tiến lên đỡ mẹ , dìubot_an_cap bà ngồi xuống ghế bên cạnh, nhỏvi_pham_ban_quyen giọng nói: Mẹ, không cần thiết phải nổi với loại người này.
Đôi mắt phượng hẹp dài Lâm Dung sa sầm xuống: Cô chính là đứa con dâu bị Lạc Vũ vứt bỏ đúng không!
Ả dùngleech_txt_ngu ánh mắt khinhbot_an_cap miệt đánh giá Lê Sơ một lượt, Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đồ biết xấu , Lạc Vũ đã không cô, vậy mà cô còn mặt dày cho chú nó! Để được bước chân nhà họ Lạc, cô thật sự bất chấp liêm !
Vương Quỳnh Hà thấy ả hạ nhục convi_pham_ban_quyen dâubot_an_cap như , tức giận định xông dạy dỗ ả một bài học.
Lê Sơ vội vàng nhấn vai mẹ chồng, trao choleech_txt_ngu bà một ánh mắt ủi.
khẽ nghiêng người, nhiên nheo mắtvi_pham_ban_quyen nhìn Lâm Dung.
vừa hay gặp được bà ? Vậy tặngvi_pham_ban_quyen bà đấy, dù sao bà cũng chẳng có lấy một chút sỉ nào.
Giọng điệu hờ hững chẳng chút gợn sóng.
Lời phản kích tùy tiện của cô lại khiến Lâm Dung nổi đóa.
Cái loại hàng dạt không ai như cô mà cũng dámvi_pham_ban_quyen ở trước tôi
Lời mắng nhiếc Lâm Dung còn chưa dứt đã bị Lê Sơ ngắt lời:
Ai là loại hàng dạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ai thèm, trong lòng tự biết rõ.
Lê đứng trên bậc thềm đá, từ trên cao nhìn xuốngleech_txt_ngu người phụ nữ đang như chó nhà có tang mặt, từng chữ một: Tôi có chồng kính trọng, có mẹ chồng yêu thương.
Không giống như bà, đời cung phụng đàn ông để , thiếu đàn ông khôngvi_pham_ban_quyen sống .
Dung tức mức mắt trợn trừng như chuông đồng, mặtbot_an_cap trở nên vặn vẹo, chỉ muốn lao lên xé xác khuôn mặt của Lê Sơ.
Lê Sơ khẽ cong mắt, nở mộtbot_an_cap cười vô hại, giọng điệuleech_txt_ngu lại càng như đang lắng cho Lâm Dung: Ồ, nếu bà còn muốn đứng đây sủa bậy thì chỉ có thể chờ cảnh vệ đến tống cổ ra thôi.
Lâm Dung như nghiến răng nghiến : Sơ
Đúng này, thím hàng xóm nghe tiếng vã đã gọi cảnh tới.
Lâm Dung nhìn thấy cảnh súng vai, lập tức sợ hãi.
Trước khi ả đi, Lê Sơ còn ném một lời cảnh cáo: Việc cháu trai tôi đàobot_an_cap hôn chắc chắn có liên đến Lâm Niệm Ngữ. Tôi không quan tâm bàvi_pham_ban_quyen có liên lạc được với bọn họ hay không, nhưng bà không cònleech_txt_ngu xúibot_an_cap giục bọn họ bỏ , thì trước tiên hãy tự nghĩ có gánh nổi hậu quả không!
Kiếp trước Lạc Vũ bỏ trốn sau khi kết hôn, còn kiếp này lại trực tiếp đào hôn, nhất định là có người đã nhúng tay vào.
Thực chất ngay từ hôm qua cô đã rabot_an_cap chuyện này thoát liên quan đến Lê Viện Viện.
khi xuất giá, lấy lại hồi mà mẹ để lại mình, khiến mẹ con Trần Anh chịu thiệt.
Với tính hẹp , thù tất báo Lê Viện Viện, ảbot_an_cap chắn cách trả .
Vậy nên, khiến cô bị chú bỏbot_an_cap trong ngày đại hôn, kẻ bị bỏ rơi tiếng xấu muôn đời, chính là cơ hội tốt .
Lê Việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện với cách làvi_pham_ban_quyen người nhà gáileech_txt_ngu, không trực tiếp đi tìm Lạc Vũ để bác, vậy thì chỉ còn lại Lâm Niệm Ngữ.
Dung mở miệng mắng chửi Lạc Vũleech_txt_ngu, tìm đến họ gây chuyện, chẳng qua là muốn kiếm lợi .
Thực tế, ả tuyệt đối đời bỏ một con rể vàng như Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vũ.
Trong mắt Lâm Dung qua mộtvi_pham_ban_quyen tia chộtvi_pham_ban_quyen dạ, cố giữ bình , nói lời nào.
Ả hoàn toàn không ngờ rằng con kém nhà Lê này lại minh đến !
Vương Quỳnh Hà lúc này đã hồi lại sức, tường đứng dậy, tức giận chỉ tay Lâm cảnh cáo: ! Cháu trai tôi mà có mệnh gì, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho bà!
Mau cút đi cho khuất mắt!
Mấy thím hàng xóm bên cạnh cũng khôngvi_pham_ban_quyen nhịn mà góp lời, bọn họ dĩleech_txt_ngu chướng phong trần không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xấu hổ Dung.
Connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái mình quyến rũ Tiểu Vũ, thế quái nào cònbot_an_cap mặt mũi đây chuyện? Thậtleech_txt_ngu sự đại viện chúng tôi là nơi dễ bắt nạt sao?
Mau cút đi! Đen đủi được!
Lâm Dung xanh métbot_an_cap, trong lòng giận đến mấy lúc này cũng không dám ho he nữa, lủi thủi bị cảnh vệ đưa đi.
Vương Quỳnh Hà vừa rồi suýt nữa thì không thở nổi, lúc nàyvi_pham_ban_quyen cảm thấy khỏe nên Lê Sơ vào phòng nằm nghỉ.
Mộtleech_txt_ngu lúc sau, Lạc Phan Nhi dắt hai đứa trẻ trở .
Thím Triệu hàng xóm liền nói: Phan Nhi à, cháu đi đâubot_an_cap nãy giờ thế!
Vừa rồi mụ hồ ly tinh họ Lâm đến nhà cháu gây chuyện, cũng may có chị dâu cháu ở nhà. Nhìn mẹ cháu tức đến thế kia, phải nói với anh trai một tiếng, bảo cảnh vệ đừng tùy cho người ngoài vào.
Lạc Phan Nhi xong, sắc mặt lập tức trầm xuống: Ả ta dám sao?
Thế mới nói ! Chẳng biết Tiểu Vũ giờ này đang chạy đi đâu rồi! Chao ôi!
Các trưởng bốibot_an_cap trong đại viện nhìn Lạc Vũ lớn lên, vì cha mẹ sinh nên người biệt thương nó chút.
Thím Triệu cố ý hạ thấp giọng, tiếp: Phan Nhi à, thím thấy chịleech_txt_ngu dâu cháu là người biết gánh vác đấy. Tính tình Tiểu Vũ có chút nhu nhược, đúng là cần một người có thể trấn giữ cục, lần đúng là nó hồ đồ thật!
Nhưng dâu cháu gả được cho anh cháu, coi như là trongvi_pham_ban_quyen cái rủi có cái may.
Nghe người ngoàivi_pham_ban_quyen khen ngợi Sơ, lòng Lạc Phan Nhi vẫn chưa thực sự nhận cô, vẫn thấy mát .
Gả được cho anh cháu là phúc đức tám đời nhà chị ta !
Thím Triệu dở khóc dở cười: Giờ đại đời người anh cháu đã định xong rồi, còn thì saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? tác cũng không còn nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, trì hoãn mãi là thành bà cô già đấy.
Vừa nghe thấy giục cưới, Lạc Phan Nhi cảm thấy đầu như nổ tung.
Tư Dư àvi_pham_ban_quyen! Bên ngoài gió lớn, mau đỡ bà Triệu về nhà con!
Thím Triệu định gì đó nhưng lại thôi: Cái con bé ầy!
Xảy ra chuyện như vậy, Lê Sơ tạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời còn trí mà ra ngoài việc nữa.
Lạc Nhi sau thoát thân liền vào nhà, thấybot_an_cap đang nằm trên giường, tiến lạivi_pham_ban_quyen gần hỏi: Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em sao ?
Sơ làm động tác “suỵt”, hạ : Để ngơi mộtleech_txt_ngu lát đi.
Lúc này, thù địch của Lạc Nhi đối với Sơ giảm bớt đôi , cô đi theo Lê ra ngoài.
Chị cóleech_txt_ngu biết cách nào lạc với anh trai chị ?
Phan Nhi khó hiểu: Chị tìm ấy làm gì?
Lê Sơ khẳng : Chị biết tung tích của Lạc Vũ rồi.
Khi Lạc Hoài Chu trở về, trời ngoài đã tối mịt.
Vừa bước vào sân, anh đãleech_txt_ngu thấy Lê Sơvi_pham_ban_quyen đang thắt tạp dề, bưng thức ăn từ trong bếp đi ra.
Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm Lạc Vũ, cả buổi chiều đã chạybot_an_cap qua không ít nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc này anh thực sự thấy đói.
Ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, bụng Lạc Hoài Chu liền kêu lên phản .
Lê Sơ khẽ mỉmbot_an_cap cười: nhà ăn trước đi!
Cô không biết Lạcvi_pham_ban_quyen Phan Nhileech_txt_ngu lạc được với Chu, nhưng vẻ , có đoán được là vẫn có tung tích gì Lạc Vũbot_an_cap.
Lạc Hoài Chu hơi ngượng ngùng dời , gương mặt lạnh thoáng hiện vẻ lúng túng.
đoạn, Lê Sơ thức ăn vào gian chính.
Lạc Hoài đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng , dáng vẻbot_an_cap hiền thục của cô, trong lòng bỗng có chút xao độngbot_an_cap.
Nếu nào cũng được ăn cơm nấu thật tốt biết .
Hoàn hồn , Lạc Hoài được mà siếtbot_an_cap chặt nắm tay, cố gắng đè nén những ýbot_an_cap nghĩ không nên có kia .
Vương Quỳnh Hà từ trong nhà bước ra, sắc mặt có khó coi.
Lạc Dư đỡ bà xuống, lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng mách tội: “Chú út! Hôm nay có xấu đến nhà mình, còn làm bà nội tức đến bệnh rồi!”
Lạc Hoài Chu khẽ nhíu mày: “ đã dặn bên vệ binh rồi, sau sẽ không để xảy ra trạng nàybot_an_cap nữa.”
Dừng một chút, anh nhìn Vương với ánh lobot_an_cap lắng: “Mẹ, giờ mẹ thấy trong thế nào? Có đến viện kiểm tra không?”
“Không cần!” Nghĩ lại chuyện hồi , lồng Vương Quỳnh Hà vẫn như ngọn lửa đang cháy, “Con ra ngoài tìm cả ngày rồi, đã cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức gì của Lạc Vũ chưa?”
“Tạm thời vẫn chưa có.” Lạc Hoài Chu thật trả lời.
Lê Sơ múc mẹ chồng một bát canh, thong thả nói: “Mẹ, hôm nay Lâm Dung đến chẳng muốn kiếm chút lợi lộc, bỏ trốn này tám chín phần mười là liên quan đến bà ta. Muốn tìm Lạc , cứ từvi_pham_ban_quyen bà mà tra là được.”
Kiếp trước, Lâm Dung tận thấy Lạc Vũ vợ, vì mất đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rể quý nên mới xúi giục con bỏ trốn cùng anh taleech_txt_ngu, mãi cho đếnleech_txt_ngu Lâm Niệm Ngữ sinh con.
Dù kiếp này có Lê Viện Viện ở giữa chọc khiến Vũ trốn hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vì , Dung làm sao thể để Lâm Niệm Ngữ thoát sự kiểm soát của mình.
Sởleech_txt_ngu dĩ Lê Sơ biết đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những điều này là do kiếp trước, khileech_txt_ngu mẹ kế Trần Hồng Anh muốn kiếm chác chỗ cô đã miệng than .
Nghe côvi_pham_ban_quyen nói vậy, Vươngbot_an_cap Hà càng nghĩ có lý: “Con mụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net già không biết xấu hổ! Xúi giục cháu nội tôi đào hôn bỏ trốn, thế mà còn dám đổi trắng đen, ngược một cái! Đúng là chó chê lắm lông, chỉ thấy đenbot_an_cap chứ chẳng thấy mình tốileech_txt_ngu!”
“Mẹ, bớt giậnvi_pham_ban_quyen đi ạ!” Lê nóileech_txt_ngu tiếp: “Hôm nay Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu thiệt ở nhà mình, bà ta chắc chắn sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không bỏ qua đâu. Cứ tìm người để mắt đến bà ta, đợi thấy Lạc rồi thì khuyên anh ta về nhà là được.”
“Con nói đúng! Con đúng lắm!” Vương Quỳnh Hà vỗ tay cô, rồi quay sang dặn dò Lạc Hoài Chu: “Con cứ làm theo lời Lê Sơ !”
Lạc Hoài gậtleech_txt_ngu đầu, anh hơi bất ngờ trước độ lượng Sơ. Đáng lẽ cô phải ghét Lạc Vũ đúng, vậy mà giờ còn thể ra sứcbot_an_cap hiến .
Không chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc Hoài Chuleech_txt_ngu, ngay cả Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quỳnh Hà rất cảm động trước hành động của Lê Sơ.
Sau bữa , nhânleech_txt_ngu lúc Lê Sơ đang dọn dẹp dưới bếp, Quỳnh Hà kéo Lạc Hoài Chu lại dò lưỡng.
“Lê Sơ là một cô gái tốt, nay nếu không có con bé ở đây, mẹ thực sự không biết phải đối phó thế nào với con mụ lăngleech_txt_ngu loàn kia. Giờ con đã lập đình rồi, cũng nên dànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm tâm tưleech_txt_ngu cho vợ mình đi.”
“Nhân lúc cái thân già này còn vận động được, hai đứa sớm sinh một đứa con, mẹ thể giúp trông nom.”
Lạc Hoài Chu khẽ nhíu mày, lòng chút kháng cự: “, giờ vẫn chưa tìm thấy Lạc Vũ, con tâm trí nghĩ đến những này.”
“ đừng có mà liếm với mẹ!” Vương Quỳnh Hà đanh mặt , “ nhìn xem mấy đứa trẻ tuổi hơn con trong viện này đi, nhà ta đã biếtvi_pham_ban_quyen chạy đi mua tương !”
“Đúng! Con lo lắng chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy cháu như Tư Dư, không tâm bên ngoài bàn tán gì về mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng con nghĩ cho Lê Sơ chứ. Con bé gả nhà mình khôngleech_txt_ngu được con thì sau này làm sao ngẩng mặt lên nhìn ai!”
Nghe mẹbot_an_cap nói , Hoài Chu cứng họng biết minh thế nào.
định ban đầu của là làmvi_pham_ban_quyen vợ chồng hữu danh vô thực với Lê Sơ, nhưng anh mất ý nguyện của cô.
đầu anh bất chợt hiện lên dáng vẻ diễm của gái nhỏ ngồi bên giường đêm . Có một người mẹbot_an_cap xinh đẹp như , sau này con của bọn họ cũng sẽ không tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lạc Hoài Chu thoáng ngẩn ngơ, nhận nghĩ của mình có chút nguy hiểmleech_txt_ngu, anh liền vội vàng gạt đi.
Mặt trời khuất .
Lạc Phan Nhi không liên được với anh trai nên đành phải tự mình đi một chuyến.
Cô ả ngồi xổm ở Liễu hồi lâu mà chẳng thấy bóng dáng Lâmleech_txt_ngu Dung đâu, đành phải ôm cái bụngbot_an_cap đói meo trở về nhà.
Tư Dư đang chơi ngoài sân, thấy cô về liền hăng gọi vàoleech_txt_ngu trong nhà: “Cô về rồivi_pham_ban_quyen ạ!”
Nghe thấy tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động, Vương Quỳnh Hà đi ra phòng khách, thấy con gái út mặt mày có: “Con đi đâu thế? Đến giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn cơm chẳng thấy mặt mũi .”
Lạc Phan Nhi phàn nàn: “Chẳng phải do cái ý kiến của Lê Sơ ! Vừa tan làm con đã chạy ngõ Liễu bắt người, mà chẳng thấyvi_pham_ban_quyen bóng dáng Lâm Dung đâu cả! Anh trai con đâu rồi? Phía anh đã có tức gì của Lạc Vũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?”
đến chuyện này Vương Quỳnh Hàbot_an_cap lại thấy bực mình: “Mẹbot_an_cap thấy ý kiến của dâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con hay chứ! mai để anh con tìm canh chừng mụ già kia. Lạc Vũ từ nhỏ chưa từng rời chúng , biết này thế nào rồi”
“Hồi nhỏ nó ngoan biết bao, tất là tại convi_pham_ban_quyen hồ lyleech_txt_ngu kia! con nhà chúng đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, đều lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen lũ chuyênbot_an_cap đi quyến đàn ôngleech_txt_ngu! Đúng là nào nấy!”
“ nội đừng , đợi anh Vũ về, cháu chắc chắn sẽ giữ anh ấy, không cho anh ấy chạy nữa!”
Lạc Tư Dư ở bên cạnh ngoan ngoãn bưng tách men đầy nước đưa cho Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quỳnh Hà.
“Vẫn là Dư của bà ngoan nhất.” Quỳnh Hà dáng vẻ chu đáo của cô bé, lòng dạ cũng dịu lại.
Lạc Nhi tức đến nghiến răng: “Uổng công trước đây con thấy Lâm Niệm Ngữ đáng thương nên giúp nó việc làm! Thế mà nó lại dám lén lút sau conbot_an_cap quyến rũ cháu trai con, mộtleech_txt_ngu món hàng xài rồi mà mơ tưởng gảbot_an_cap vào nhà mình! Đúng đây đã xem thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó!”
“Nếu vì thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đồ nhà quê như Lê cũng chẳng có cửaleech_txt_ngu gả cho anh trai con!”
“ dâuvi_pham_ban_quyen con làbot_an_cap tốtleech_txt_ngu, này không được mấy lời như thế nữa!” Vương Quỳnh lườm ả một cái, “ đi ăn cơm đi! Chị con còn phần trong nồi cho nóng đấy!”
Nhi nghẹn lời, vốn dĩ cô đang oán trách Sơ bày trò bậy bạ, giờ chỉ thấy mặt mũi nóng vì xấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ.
Trong bếp, cô mở nắp nồi ra , bên trong là ba món ăn được bày sẵn trên đĩa, có cả lẫn chay, vẫn bốc nghi ngút.
Lạc Tư từ ngoài chạy vào: “Cô ơi, cô cứ tự nhiên ăn đi! Mấy món này ngon lắm ạ!”
Lạc Phan Nhi nhăn mũi, quay lại nhìn cô : “Cháu bị cô ta mua chuộc nhanh thế sao? Cô nấubot_an_cap ăn ngon thì có ích gì, sauvi_pham_ban_quyen này khi cô ta có con rồi, cháu sớm muộn gì bị cô ta đuổi ra khỏi nhà thôi.”
Vành mắt Tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư bỗng đỏ hoebot_an_cap: “Cháu khôngbot_an_cap có! Cháu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị cô ấy mua !”
Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phan hừ lạnh tiếng: “ thì tối nay cháu liệu mà thể hiện cho .”
“Nhưng bà nội nói”
Lạcvi_pham_ban_quyen Phan Nhi ngắt : “Những đó không muốn biết, tóm lại là có lại được cái nhà này hay không là phải dựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính cháu.”
Nói xong, bưng bát lên ăn ăn để.
Lạc Tưbot_an_cap Dư đôi mắt nhòe lệ nhìn cô, như phải lấybot_an_cap hết can đảm, cô bé nghẹn ngàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: “Cô ơi, có phải cô cũng ghét cháu không?”
rồi, cô bé đưa tayleech_txt_ngu níu vạt áo Lạc Phan Nhi: “Cháu cái gì cô mà, cô ơi, cô nào cháu không?”
Vì chuyện bố mẹ ly hôn nên Lạc Tư Dư phần nhạy cảm hơn những đứa cùng trang lứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thực ra từ lúcvi_pham_ban_quyen bắt đầu có ký ức, côbot_an_cap bé đã cảm nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được cô út không mấy thích và anh traileech_txt_ngu, vậy nên sau khi dọn đến họ Lạc, hai anh em luôn cẩn thận từng li từng tí, cô bé cứ ngỡ mình nỗ lực ngoan ngoãnleech_txt_ngu thì sẽ sự yêu thương.
bao lâu , cô út vẫn chưa bao giờ nở nụleech_txt_ngu cười hai anhleech_txt_ngu em.
Bị tim đen, đũanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên tay khựng lại, trong mắt loé tia mất kiênbot_an_cap nhẫn: “Cháu thì có gì đáng để cô thích chứ?”
Lạc Tư Dư bị đẩy ra, cắn chặt môi dướileech_txt_ngu, không kìm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm xúc màbot_an_cap òa khóc nức nở.
Vương Quỳnhleech_txt_ngu Hà nghe thấy động tĩnh trong nhà vội vàng chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra xem. Thấy Lạc Tư Dư đứng trước bếp khóc nức nở như đứa trẻ làmbot_an_cap sai việc, tim bà thắt lại vì xót xa.
Bà ôm chầm lấy bé vào lòng che , thấy Lạc Nhi ngồi bên cạnh cơm, không cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoán cũng biết là cô ta gâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra.
“Con lại phát điên cái gì thế hả?”
Lạc Phan Nhi chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap thèm ngẩng đầu, giọng vô cùng khinh miệt: “Y hệt mẹ nó! Tưởng khóc vài giọt nước mắt là cả thế giới phải dỗ , nhịn mình chắc?”
“Lạc Phan Nhi!”
Nghe tiếng động, Lạc Hoài Chu cũng vừaleech_txt_ngu chạy xuống. đứng trướcleech_txt_ngu cửa bếpbot_an_cap, vẻ mặt giận dữ, mắt lạnh xương: “Vì người đàn ông mà cô ngay cả người thân cũng không màng nữaleech_txt_ngu ? học được đều đổ sông biển hết rồi à?”
Lạc Phan lên: “Ngườibot_an_cap thân? Nó mới là người thân của các ! Tất cả các người đều bảo vệ nó, xót thương nó, còn chỉ là một kẻ dư thừa, một người ngoài mà thôi!”
Sơ đi cùngleech_txt_ngu Lạc Chu xuống lầu, họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau to vội khuyên ngăn: “Đều là người nhà , có chuyện gì thì từ từvi_pham_ban_quyen nói”
“Choang”
Lạc Phan Nhi thẳng tay bát xuống đất, mảnh sứ vỡ văng tung .
“Ai là người nhà với chị! Việc nàybot_an_cap liên gì đến chịbot_an_cap mà phải ở đây giả nhân ?”
“Chát”
Vương Quỳnh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, giơ tayvi_pham_ban_quyen tát thẳng vào mặt Lạc Phan Nhi một cái rõ đau.
Lạc ôm lấy gò má đang đau đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tê dại, đồng tử rụt vì dám tin, nước mắt trào ra nơi khóe mắt: “ đó mẹ chỉ biết bảo vệ Lạc Giaibot_an_cap! Giờ mẹ lại vì một nhỏ nhà mới cưới về mà đánh con. Được! Tốt lắmbot_an_cap! Nếu mẹ đã con, xưa sinh con ra làm gì?”
“Khôngleech_txt_ngu phải như vậy đâu, Phan Nhi”
Đánh xong Vương Quỳnh Hà cũng hận, địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa tay ôm lấybot_an_cap cô.
Nhưng Lạc Phan toàn không bà chạm vào, né tránh thật xa: “Nếu cái nhà này đã không chứa nổi conleech_txt_ngu, con là được chứ gì?”
Nói xong, cô vừa vừa chạy biến ra ngoài.
“Phan Nhi”
Vương Quỳnh Hà định đuổi theo nhưng bị Lạc Hoài Chu giữ : “Mẹ! Để cô ấy đi!”
“ buông ra! là em gái ruột của con mà!”
Lạc Hoài Chu không buông tay. Anh vốn là người hiếm khi nổi khi ở nhà, nhưng lời Lạc Phan vừa nói thực người ta phải bốc hỏa!
“Cô ấy cứ thích đâm đầu vào ngõ cụt, lẽ nào có thể bảo côbot_an_cap ấy cả đời sao? Mẹ nhìn nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời cô nói xem, có dáng vẻ nào của một làm giáo viên ! Thật không biết cô ấy đi dạy dỗ học sinh là đi làm hỏng cả một thế hệ nữa!”
Vương Quỳnh Hà rãi nhắm lại, nước mắt lặngleech_txt_ngu rơi xuống.
Lê Sơ xổm xuống bế Tư Dư lên, nhỏ giọng dỗ dành: “Tư Dư ngoan nào, khóc thành mèo hoa mất rồi, lát anh cười cho xem!”
Nghe thấy giọng nói dàng của cô, Lạc Dư sụtvi_pham_ban_quyen mũi, tay vòng lấy cổ cô, vùi mặt vào vai Lê Sơ.
“Tôi bế con bé lên trướcleech_txt_ngu .” Sơ ngước mắt nhìn Hoài Chu, “ tối rồi, gái là con gái thân một mình ra ngoài không an toàn . Anh Lạc, anh có giận thế nào thì phải đến sự nguy của cô ấy chứ.”
Lạc Hoài Chu khẽ nhíu mày, như bị lờileech_txt_ngu nói của Lê Sơ làm cho thức tỉnh.
Lên đến hai, Lê đặt Lạc Tư Dư nằm xuống giường, lấy từ trong tủ raleech_txt_ngu mấybot_an_cap kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Cô nhét vào áo Lạc Dư, bóc một viên đến bên miệng cô bé: “Lúc không vui thì phải ăn ngọt, vậy sẽ không cảm thấy nữa.”
Lông mi Lạc Tư Dư khẽ , cô bé miệng ngậm lấy viên kẹo.
Hương sữa lan tỏa trên đầu lưỡi, ngọt ngàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như có ma lực, khiến nỗi trong lòng cô bé vơi đi phần .
“ ơi, mợ có biết tại sao út lại ghét mẹ con không ạ?”
Lê Sơ ngẩn người, thực tế cô cũng biết quá nhiều chuyện về nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc.
Nhưng trong ký ức của cô, Hoài cảbot_an_cap không cưới vợ, chị gái Lạc Giai sau khi hôn thì dốc lòng nghệ thuật, sau khi rời đoàn văn thì trở thành tinh điện .
Còn về Nhi, thông tin cô rất ít ỏi, biếtvi_pham_ban_quyen sau cô ta gả một quân trưởng họ Tiêu.
Họ Tiêu!
Lê Sơ dườngleech_txt_ngu như phát hiện một mật động trời!
Cô hít sâu một hơi, nghiêm túcvi_pham_ban_quyen hỏi: “Tư , ba con tên gì?”
Lạc Tư Dư ngẩn một lúc: “Ba con tên làvi_pham_ban_quyen Liên Vân.”
Quảvi_pham_ban_quyen nhiên làleech_txt_ngu họ Tiêu!
Chẳng trách Lạcleech_txt_ngu lại nói Phan Nhi vì một người đàn màleech_txt_ngu đến cả người cũng không màng tới.
Hóa ra hai chị em lại cùng yêu một đànleech_txt_ngu ông. nếu Lạc thực sự yêu Tiêu Liên Vân, tạibot_an_cap họ lại đi bước đường ly hôn?
Ở thời đại này, người ly hôn cựcleech_txt_ngu hiếm hoi. Nhiều cặp chồng dùbot_an_cap cảm không hòa hợp cũng sẽ không thực sự ly hôn, vì họ đều cảm thấy đó là chuyện rất mất mặt.
Chưa kể đến những gia nhà họ và nhà họ .
Trong chuyện này chắc chắn còn ẩn chứa uẩn khúc gì đó.
Bàn tay nhỏ của Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tư Dư nắm chặt lấy gấu áo, đôi mắt rưng rưng trông thậtbot_an_cap đáng thương: “Mợ ơivi_pham_ban_quyen, mợ chuyện này làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ? Có phải mợ cũng ghét , muốn đưa nhà ba không?”
Lê Sơ vội vàng trấn an: “Không có chuyện đó đâu, đây là nhà của , muốn bao lâu cũng được.”
“Về phần cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net út, chắc cô ấy yêu quý con thôi, chỉ là tâm phật. Hơn nữa Tư Dư của chúng ta ngoan này, ai mà không yêu cho được?”
Lạc Tư Dưleech_txt_ngu bán tín bán nghi chớp mắt.
này, Lạcbot_an_cap Tư Thụy một chiếc túileech_txt_ngu đi vào. Cậu bé nắmleech_txt_ngu lấy tay Lạc Tư , không nói lời nào mà kéo em gái ra .
“Anh ơi! Anh định đưa em đi đâu?”
Lê Sơ bộ dạng này của cậu bévi_pham_ban_quyen, giốngbot_an_cap như đưa Lạc Tư rời khỏi đây.
Lạc Tư Thụy mím môi, khuôn mặt nhỏ nhắnleech_txt_ngu thanh tú viết đầy sự cố chấp.
không nói được nhưng bé nhận thức rất rõ , biết em gái chịu ủy khuất nên muốn đưa em đi.
Quả nhiên anh em liền tâm, Lạc Tư Dư nhanh chóng ra ý định của anh traileech_txt_ngu, cô bé dừng bước: “Anh ơi, chúng không đi, đây cũngleech_txt_ngu là của mình mà.”
“Và lại chúng ta cũng thể về nhà ba đượcleech_txt_ngu Ông bà nộileech_txt_ngu thích chúng ta.”
Dư lấy kẹo trong túi ra, chia cho Lạc Tư Thụy nửa: “ ơi, em đâu, út khôngbot_an_cap có bắt nạt em, tại em hơi buồn thôi nhớ mẹ”
Tư Thụy lặng lẽ nhìn em gái, hốc mắt hơi ửng hồng.
Lòngleech_txt_ngu người làm bằng thịt, dùleech_txt_ngu chưa từng thực sự làm mẹ, nhưng khi thấy hai đứa trẻ hiểu đến mức này, khóe mắt Lê cũng chợt cay cay.
Kiếp trước cô dốc hếtleech_txt_ngu tâm sức dạy dỗ con nuôi, cùng bị phản bội thảm hại.
Thếleech_txt_ngu nên kiếpvi_pham_ban_quyen này, đầu cô chỉ nuôi dạy con cái một cách tùy duyên, giờ đâyleech_txt_ngu tâm hồn lại chút lay động.
một trận náo loạn, hai đứa trẻ cũng mệt lả, cuối cùng ngủ thiếp đi trong phòng Lê Sơ.
Lạc Phan Nhi thu dọn một ít hành lý rồi vẫn bỏ . Lạc Hoài không yên nên lặng lẽ đi theo phía sau, cho đến thấy côleech_txt_ngu chân tại nhà một người bạn mới an tâm quay về.
Thấy hai đứa trẻ đã ngủ say, Lạc Hoài Chuleech_txt_ngu dự định sang phòng Lạc Vũ ngủ.
Dù sao bốn người ngủ chung một giường cũng chútleech_txt_ngu chật chội.
“Vậy đêm nay, vất vả cho .”
Lê Sơ ôm một chiếc cho anh: “Nên làm mà, không có gì cả.”
Lạc Hoài nhận lấy , khileech_txt_ngu cửa, anh đột quay đầu lại, thiếu nữ dịu dàng dưới ánh đèn, không được mà nói: “Em gái hôm nay lỡ , đều lời nói lúc nóng , tôi mong cô đừng bụng.”
Lê Sơ phản ứng lại, mỉm cười dịu dàng: “ không nóivi_pham_ban_quyen thìleech_txt_ngu tôi cũng quên .”
Lòng Lạc Hoài Chu nhẹ đi đôi chút, anhbot_an_cap lại , do dự cuối cũng mở lời: “Lê Sơvi_pham_ban_quyen.”
Lê Sơ nhận ra anh muốn nói, lẽvi_pham_ban_quyen nhìn anh: “Vâng?”
“Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gả cho tôi chỉ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kế tạm thời, nên nếu cô chỉ chúngleech_txt_ngu ta làm vợ trên danh nghĩa, tôi trọng lựa chọn cô.”
khi nói xong những lời này, nhịp tim của Lạc Hoài Chu bỗng dưng tăng tốc.
có chút căng thẳng, lại chút mong chờ muốn biết lựa của Lê Sơ là gì.
Lê Sơ giật mình, lập hiểu ra sao tối qua Lạc lạileech_txt_ngu vờ say rượu!
Người đàn này chính hơn nhiều so những gì cô tưởng tượng!
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Lê Sơ mới chậm rãi mở lời: Cả anh tôi đều là nạn nhân của hôn nhân này, vậy nên chúng ta hãy cứ làm vợ chồng danh nghĩa đi.
Dừng một chút, cô nói : Tôi sẽ làm tốt phận một người vợ, sóc người thân của anh, nhưng ra, tôi vọng mìnhbot_an_cap có đủ do và quyền quyết đối với những việc cá nhân.
Giọng nói của cô gái nhỏ không ngạo cũng không tự ti, chẳng giống đang thương lượng với mà giống đang trực tiếp thông báo hơn.
Lạc Hoài Chu cũng không rõ đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẫng gì, chỉ cảm thấy lồng như bị một tảng đá lớn đè nặng, khiến hơi thở trở nên dồn dập.
Anh rũ không nhìn nữavi_pham_ban_quyen, yết hầu khẽ lăn lên lộn xuống, giọng nóileech_txt_ngu trầm khàn u tối: Được.
Nửa đêm, Lạc Hoài Chu nằm trên giường, trongbot_an_cap đầu khôngleech_txt_ngu ngừng nhớbot_an_cap lại những lời Lê Sơ đã nói. Rõ ràng ban đầu anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hề muốnleech_txt_ngu lấy vợ, nhưng kết quả hiện tại lại khiến lòng anh nề khó tả.
Trằn trọc khó ngủ.
Ở phía bên , Sơ hoàn toàn khác.
Được sống lại một đời, vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ cô chẳng còn mong cầu gì vào hôn nhân tình . Chỉ làm chồng trên nghĩa đối vớivi_pham_ban_quyen cô mà nói làleech_txt_ngu lựa chọn tốt nhất. Chờ sau này cô thi đậu học, cô sẽ hoàn toàn có được cuộc đời của riêng !
hứa !
Sáng sớm hôm sau, khi Sơ dậy thì vặn gặp Lạc Hoài Chu đang khỏi nhà.
Thấy anh hành sắc vội vã, gương mặtbot_an_cap Lê Sơ lộ vẻ nghi hoặc.
Vương Quỳnh Hà xách túi lớn túi nhỏ từ trong nhà đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, vàng giải thích: Sáng sớm có người đến báo tin, nói bên quân đội nhiệm vụ khẩn cấp, hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoài Chu không thểbot_an_cap cùng con về ngoại được rồi.
Hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ ba sau khi thân, cũng chính là ngày lại mặt.
Lê Sơ sững người, nếu không nghebot_an_cap chồng nhắc tới, cô sự đã quên mất chuyện này.
Kiếp trước cô lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tri trẻ xuống nông thôn, gả vào nhà họ Đỗ. là lại mặt, cả ngày kết hôn, họ Lê cũng chẳng thấy bóng dáng một ai. Từ lúc đó cô đã biết, lưng mình không cóbot_an_cap một ai chống đỡ, cô chỉ có dựa chính mình.
Lê Sơ cúi đầu nhìn đồ trong tay Quỳnh Hà, dở dở cười: Mẹ, nhiều thế con một xách không nổi đâu ạ!
Không nhiều không nhiều! Lát nữa con đạp đi, nhà còn có một đứa trai , số hoa quả đóng hộp, kẹo với bánh quy này đều đem cho cả. Vương Quỳnh Hà trong đại việnvi_pham_ban_quyen nổi là người lanh tháo vát. Người có thể lọt vào mắt bà, chứng tỏ người đóbot_an_cap thực sự khôngleech_txt_ngu tệ.
Chuyện của Tiểu Vũ, đã phải chịu ủy khuất . Lẽ ra ngày lại nayvi_pham_ban_quyen Hoài Chu phải về cùng con đúng, ai ngờ lại không hợp thế này. Conbot_an_cap cứ giải thích kỹ với babot_an_cap mẹ, đợi nó về, mẹ sẽ bảo nó thỉnh tội sau.
Lê Sơ không thiết tha gì chuyện về nhà mẹ đẻ, nhưng lại không phụ lòng thành của mẹ chồng. Có điều, thứ này cô khôngvi_pham_ban_quyen đời mang về nhà họ Lê để làm giàu cho bọn họ.
Mẹ, chuyện xảy ra đều có nguyên do, babot_an_cap con đềubot_an_cap là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện, sẽ thôngleech_txt_ngu cảm thôi ạ. Còn đồ đạc thì con đã bị rồi, này mẹleech_txt_ngu cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ lại đểvi_pham_ban_quyen mình ăn đi ạ!
Vương Quỳnh Hà cau mày: Thế sao đượcleech_txt_ngu!
Mẹ! cứ nghe đi. Tuy kết hôn có chút thay đổi, cưới được người ưu tú như anh Chu, ba con còn kịp ấy chứ!
Lờivi_pham_ban_quyen lọt vào tai khiến Vương Quỳnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà hài lòng, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Sơ kiên quyết không nhận đồ, bà không nài ép thêm nữa.
Nhân lúc Lê Sơ vào bếp ăn sáng, bà xách đống đồ lên tầng hai, đặt phòng của hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ chồng.
Nhà Lê trong khu tập thể của nhà máy dệt, ngược với khu đại viện đội.
Lê Sơ đạp xe đạpbot_an_cap, khoảng mười giờ đến .
Bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang chơi bắn bi với mấy đứa trẻ trong sân, cô về liền nạnh chặn đường.
không mang đồleech_txt_ngu về hết ?
Tối qua Lê đã nghe nó nói, nay Lê Sơ sẽ cùng chồng về mặt, nhà Lạc giàu có nhưvi_pham_ban_quyen thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chắc chắn sẽ mang theo rất đồ tốt về . Thế là sáng sớm nó đã với đám trẻ sân, còn hứa hẹn lúc đó sẽ chia cho tụi nó mộtvi_pham_ban_quyen ít.
Lê Sơ chẳng buồn để ý đến nó. Từ cô đặc biệt yêu thương đứa em cùng cha này, lúc đó cô cảm thấy ngoài cha ra thì Bác chính làvi_pham_ban_quyen người thân nhất với mình. Nhưng trớ trêu thay, Lê Bác lại giống một con mắt trắng nuôi mãi không quen.
lòng Lê Bác, có lẽ chỉ coi cô là bảo mẫu việc cho nhà họ Lê, còn chị gái của nó thì vĩnh viễn chỉ có một Lê Viện.
Sơ dắt xe định đi vòng qua, Lê Bác buông mà đuổi theo: không mangleech_txt_ngu về thì về làm gì?
Mấy đứa nhỏ bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh cũng hùa theo: Chị tôi hồi lại mặt là đi cùng anh rể về đấy, Bác, sao chị của cậu lại có một mình thế?
Chẳng phải nói anh rể cậu lợileech_txt_ngu hại lắm, còn súng nữa sao?
Cái miệng của Lê Bác toàn là lừa thôileech_txt_ngu!
Lê Bác cảm thấybot_an_cap mất , tức nắm đấm huơ huơ trước mặt đám : Đi đi đi! Câm miệng hết cho tao!
Mấy đứa nhỏ hãibot_an_cap chạy tán loạn. Nói thì nói thế tụi nó vẫn rất sợ Lê Bác, dù sao nó cũngbot_an_cap là đứa đánh lộn giỏi nhất cái sân này.
Dọavi_pham_ban_quyen dẫm , Lê Bác liềnleech_txt_ngu nhìn trúng chiếc xe đạp của Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nó đã sớm muốn có một xe cho riêng mình, nỗi cha nó cứ tiếc tiền không chịu .
Cánhvi_pham_ban_quyen tay mập mạp của nó túm lấy xe: tôi ! Đưa đây cho tôi đi!
Lê Sơ thật nực cườivi_pham_ban_quyen, giọng nói lạnh lùng: Tránh ra.
cứ không đấy! Lê Bác giở vô lại, mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày ngang ngược hống hách.
Đây chiêu bài quen thuộcleech_txt_ngu nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ở nhà họ Lêleech_txt_ngu, chỉ cần là thứ nóbot_an_cap nhìn trúng không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì là không lấy được.
Bây giờ chị không đưa cho tôi, lát nữa vào nhà chị cũng phải đưa thôi, lúc đó chắc chắn sẽbot_an_cap mắng chị cho xem!
Sơ khẽ nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như tuyết quét qua Lê Bác, khóe môibot_an_cap nở mộtleech_txt_ngu nụvi_pham_ban_quyen cười khinh miệt: Nếu không muốn chết thì cút xa một chútvi_pham_ban_quyen, đừng làm bẩn xe của tôi.
Chị dám!
Lời dứt, Lê Sơ không nói hai lời, leo lênvi_pham_ban_quyen xe lao thẳng phía .
Lê Bác phải lùi liên tiếp mấy bước, khôngbot_an_cap thể buôngvi_pham_ban_quyen ra. Nhìn theobot_an_cap bóng lưng đi , nó tức tới mức giậm chân bành bạch: Lê Sơ, chị cứ đợi ! Vào nhà tôi sẽleech_txt_ngu mách ba, nói chị đạpbot_an_cap xe chết tôi! Xem ông ấy chị thế nào!
Lê Sơ bản chẳng thèm để nó vàoleech_txt_ngu mắt. Kiếp trước, chính vì sợ ba không cần nên cô nhẫn nhịn điều. Nhưng đổi lại được chứ?
Viễn Trung năm trước lên được chức quản phân xưởng trong nhà máy, không chỉ ở phân xưởng ra cán bộ mà ở nhàleech_txt_ngu cũng .
Sơ vừa đến nhà đã thấy ta đang ngồi trong , một taybot_an_cap cầm điếu thuốc, một tay chỉ huy Viện Viện quét dọn vệ sinh: Con quét cho kỹ vào, lát nữa em rể tụi tới đấy.
Ngày thường ở nhà, những này đều do một mình Sơ làm.
Lê Viện Viện đầy vẻ miễn cầmvi_pham_ban_quyen chổi , vừa ngẩng đầu đã thấy Lê Sơ đang đứng cửa. Nhìnleech_txt_ngu bộ dạng như cười nhưleech_txt_ngu không của cô, Lê Viện Viện không kìm được, trực tiếp quăng cây chổi xuống chân Lê Sơ: Gì mà về mặt lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một mìnhleech_txt_ngu thế này? phải người ta đuổi khỏi cửa rồi đấy ?
Lê Sơ không nói gì, dắt xe đạp đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dựng góc sân.
Lê Trung sốt ruộtbot_an_cap đứng bật dậy: Chị con đang hỏibot_an_cap con đấy! Con điếc à? Sao chỉ có mình con? Con rể của ba đâuvi_pham_ban_quyen?
Lê bình thản nói: “Đoàn anh ấy việc đột xuất nên không đến được.”
Sắc mặt Trung lậpvi_pham_ban_quyen trầmbot_an_cap xuống, ông hơileech_txt_ngu thuốc thật sâu, ném đầu thuốc xuống đất rồi dùng chân nghiến nát. “ không đến thì vềleech_txt_ngu đây làm gì?”
“Sao mà trùng hợp ? bảo là vốn dĩ người đến nhà mình nhé!”
Giọng của Hồng Anh trong nhà vọng ra, vẫn cònbot_an_cap đeovi_pham_ban_quyen tạp dề, rõ ràng là vừa mới dọn trong .
“Tiểu Sơ à, phải dì nói conbot_an_cap , vốn dĩ việc Lạc đào hôn là mình có lý, sao con thể gả thẳng cho chú của cậu ta chứ? mà truyền rabot_an_cap ngoài, người biết sẽ cười nhạo nhà mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào đâu, lại cứ tưởng nhà mình quyếtleech_txt_ngu phải trèo cao được.”
Lê Sơ mắt, thong dong nói: “Khôngbot_an_cap sao đâu, sau này dì cứ để gả ai đó ở dưới quê, sẽ không nghĩ nhà thích trèovi_pham_ban_quyen cao nữa.”
Sắc mặt Lê Viện đỏ bừng: “Lê Sơ! Nếu không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi nhường cho cô, thì dựa vào cô cũng đòi làm phu nhânvi_pham_ban_quyen Đoàn trưởng ? Giờ đâybot_an_cap bản thân cô không đượcbot_an_cap nhà chồng coileech_txt_ngu trọng, lại cònvi_pham_ban_quyen quay sang tính kế tôi!”
Khóe môi Lê khẽ nhếchbot_an_cap , ánh mắt lướt qua Lê Viện Viện, tựabot_an_cap như đang nhìn một kiến hèn mọn: “Tôi đâu dám tínhleech_txt_ngu kế chị, chẳngbot_an_cap tôi đang nghĩ danh của nhà mình sao? Đến lúc đóbot_an_cap ta cũng chỉ khen dì Trần đại lượng, là mẹ kế tốt.”
“Mày”
Lê Viện Viện nhìn Lê Sơ vốn dĩ nhẫn nhịn cầu toàn trướcvi_pham_ban_quyen đây, lúc như biếnbot_an_cap thành một người khác, lời nào cũng đầy gai nhọn, chẳng nó cũng trọng sinh rồi?
Không! Tuyệt đối không thể !
Chắcvi_pham_ban_quyen chắn giờ đã là phu nhân Đoàn trưởng, có người chống lưng bắt đầu kiêu ngạo như vậybot_an_cap.
Đúng lúc này, khóc lóc chạy về: “Bố! Mẹ! Lê vừa nãy muốn đạp xe đâm chết con!”
Trần Hồng Anh vừa thấy thế, vội vàng kéo con trai , kiểm tra từ trên dưới: “Con trai, con không bị ở đâu chứ?”
Thần Lê Viễn Trung u ám, giây tiếp theo liền tay tát thẳng vào mặt Lê .
“A”
Cái tátvi_pham_ban_quyen không rơi xuống mặt Lê Sơ, người phát ra tiếngleech_txt_ngu thét thảm thiết là Lê Bác.
Ngay vừa rồi, Lê Sơ nhanh tay lẹ mắt, đoán trước được Lê Viễn Trung sẽ ravi_pham_ban_quyen tay nên trực tiếp hai bước, thời túm Bác đứng bên cạnh kéo qua bia đỡ đạn.
Chiều cao hai người không bằng nhau, nên cái tát đó giáng thẳng vào trán Lê Bác.
Lực tay của Lê Viễn Trung không hề nhỏ, khiến đầuvi_pham_ban_quyen óc Lê Bác đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức ong ongbot_an_cap, nước mắt rơi lã chã như chuỗi ngọc đứt dây.
Lê bị đánh nhầm khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần Hồng Anh xót xa vô cùng. Bà ta chẳng còn màng đến dáng vẻ hiền thê lương mẫu ngày, ôm lấy Lê Bác, gào lên với Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Tao biết mày luôn không thích bà mẹ kế này, nhưng có thù oán gì thì mày cứ nhắm vào tao đây này! Bác là em trai ruột của mày mà! mày nó đến thế?”
Lê Viễn Trung phản lại cũng thấy xót con vô cùng. Hai tay ông taleech_txt_ngu run rẩy vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận , trực tiếp rút thắt ra: “Đồ nghịch ! Mày mày gả đi rồi là cứngvi_pham_ban_quyen rồi ? Cho dù có mọcbot_an_cap cánh thật, hôm tử cũng bẻ cho bằng được!”
Sơ lùi lại vài bướcleech_txt_ngu, nếu là trước đây, trận đònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này chắc chắn không tránh khỏi. Nhưng là sinh, kiếp trướcbot_an_cap khi còn là thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức về thôn, cô từng học vài chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng thân với đại đội trưởng dân quân trong làng, sau này cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang, cô lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thêm quyền anh và thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
thể trạng hiện tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không bằng kiếp , nhưng để tránh đòn roi của Lê Viễn Trung lúc này vẫn còn dư dả.
Ngay khi Lê Viễnleech_txt_ngu chuẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị quất thắt lưng về phía Lê Sơ, ủng quân đội đậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào mắt mọi người.
“Nhạc thật là phong, tôi chỉ đến muộn một lát, sao ông đã định tay bắt nạt vợ tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi?”
Lạc Hoài Chu.
đànleech_txt_ngu ông với vóc dáng cao , hiên che cho Lê Sơ ở phía sau. liếc nhìn Lê Viễn Trung một cái, ánh ấy tựa như đêm đen ở vùng cực Bắc, lạnh lẽo thấu xương, khiến người tabot_an_cap không khỏi rùng mình.
Viễn Trung cảm một áp lực hình ập đến, ông thậm không dám nhìn thẳng vào mắt Lạc Hoài Chu, taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm thắt lưng như đang cầm hònleech_txt_ngu than nóng.
“Hiểu hiểu lầm thôi! Đều là lầm cả!” Ông ta , rút thuốc lá từ trong túi ra Lạc Hoài Chu: “Tôi dọa nó chút thôi, Tiểu Sơ là convi_pham_ban_quyen gái tôi, nó lá ngọc cành vàng như thế, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu nỡ đánh thật chứ!”
Lạc Hoàibot_an_cap Chu không nhận điếu , xoaybot_an_cap người ôm lấy vòng eo thonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Lê , trầm hỏi: “Em của tôi, ai dám em uất ức chính đối đầu với Lạc Hoài Chu này, thế nên em không cần phải , hiểu chưa?”
Lê Sơ, chưa bao giờ ai chống lưng như thế, ngơ ngác nhìn người đàn trước mặt. Đôi đồng tử màu hổ pháchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản chiếu gương mặt thanh tú của anh, lòng cô nảy sinh một thứ cảm xúc khó tả.
Lạc Hoài nhìn dáng vẻ ngơ ngẩn của cô, thầm siết eobot_an_cap cô một cái: “Nói cho tôi biết, xảy chuyện ?”
Hàng mi Sơ rung động, cô sực tỉnhvi_pham_ban_quyen, bấy giờ mới lầm bầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng: “Tiểu Bác muốn lấy xe đạp của anh, em cho, nó định cướp, em mới dọa nó một chút, ai nó chạy về nhà đã mách em hại nó.”
“Bố tức nên muốn đánh embot_an_cap, lúc em sợ quá nên mới Tiểu Bác lại làm bia đỡ đạn”
Lê Bác nấp trong lòng Trần Hồng Anh, không yên phận gào lên: “ nói điêu! Rõ ràng chị muốn đâm chết em!”
Giọng nói của Lê theo tiếng nấc, thể phảileech_txt_ngu chịu uất ức lớn lao: “Em traivi_pham_ban_quyen của chị, sao chị có thể thực sự muốn em được?”
Diễn vaileech_txt_ngu uất ức nói dối thì ai mà chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết làm chứ!
Trần Anh lúc này đã bình tĩnh lại nhiều, thấy tình hình không ổn liềnbot_an_cap lập ra mặt dàn : “ được rồi, chỉ là em với nhau , đều là người một nhà cả, đừng để mất hòa .”
Bàvi_pham_ban_quyen ta nháy mắt với Lê Viện ở bên , ra cho ta đưa Lê Bác vào nhà trước.
Lê Viện Viện vốn dĩ còn muốn xem Lê Sơ bị đánh, lúc này trong lòng cô ta vẫn còn bực bội chưa tan, đâu có chịu nghe lời dẫnvi_pham_ban_quyen Lê Bác đi.
“Em rể à, anh không đâuvi_pham_ban_quyen, ra vẻ oai phong không , mà là vợ anh đấy! Chắc là ta nghĩ giờ mình là phu nhân nên có thể coi trời bằng vung. Nhưng nàovi_pham_ban_quyen đi nữa, bố mẹ cũng bậc , cô ta về đã cãi lớn, chuyện này truyền rabot_an_cap ngoài chẳng phải ta sẽ cười nhạo nhà họ Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng gia không nghiêm sao.”
Lê Viện Viện đứng thẳng người, cố ývi_pham_ban_quyen vài lọn tóc mai ra tai, ra vẻ tiểu thư các. Đâu biết rằngleech_txt_ngu Hoài Chu một cái liếc mắt cũng chẳng thèm dành ta.
Anh ôm Lê , giọng nói trầm khàn tính: “Vợ à, mẹ em thêm cho em người chị từ giờ thế?”
Lê Sơ mắt, lập tức phản lại, thành thật đáp: “Không có, mẹ em chỉ có mình em là thôi.”
Lạc Hoài Chu ôm chặt cô nhỏ trong lòng hơn, giọng nói cách mà lạnh : “Đã vậy thì haibot_an_cap tiếng em rể này, tôibot_an_cap gánh không đâu.”
Lê Viện Viện tức khắc cảm nóng , chỉ muốn tìm nào đó mà xuống ngay lập tức.
Hồng Anh cô ta một cái, trầm quát: “Còn không mau đưa em trai con vào nhà !”
Lê Viện Viện nén giận Lê Bác vào nhà, lòng oán hận Lê Sơ lại tăng thêm phần.
Bên cạnh, Lê Viễn Trung ngượng ngùng cất điếu thuốc, cười xởi lởi nói: “Lạc Đoàn trưởng, đều tại tôi không nghiêm để xem trò cười .”
Lê Viễn Trung vốn luôn hách ở nhà, nhưng trước mặt Chuleech_txt_ngu lại như chuột gặp mèo, khúm núm sợ hãi.
Vũ đào hôn, Lê gia vốn có thể đòi một lời giải thích nhà họ Lạc. Thế nhưng tân lại đổi thành Lạc Hoài Chu vị đoàn trưởng tuổi đầy triểnbot_an_cap vọng nhất đại viện quân đội, Lê gia coi như đã chiếm món hời . Lê Viễn Trung dù có giận đến cũng sẽ không thực sự đắc tội với “ hiền” này.
“Nhạc phụ nói quá lời rồi, ông dạy bảo Tiểu Sơ rấtleech_txt_ngu tốt, cô ấy lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phúc của tôi.”
Lạc Hoài khôngbot_an_cap tiếc lời khen ngợi Lê Sơ, khiến chính cô cũng thấy hơi chột dạ. Lờibot_an_cap này nghe như nọt, nhưng thực tế đang ngầm nhở Lê Viễn Trung, Lê Viện Viện dù cũng chỉ là con kế, Lê Sơ mới con gái ruột của ông .
cười trên mặt Lê Viễn Trungleech_txt_ngu đờ, chỉ cóleech_txt_ngu gật phụ : “Cáileech_txt_ngu con bé Tiểu Sơ nàybot_an_cap từ nhỏ đã ngoan ngoãnvi_pham_ban_quyen hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện, nay nó được vào nơi thế nàyvi_pham_ban_quyen, tôi và mẹ cũng yên tâm rồibot_an_cap.”
Trần Hồng Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giả theo: “Phải đấy, được vị rể như Lạc Đoàn trưởng thì khác có cầu cũng chẳngbot_an_cap được, là Tiểu nhà chúng ta có phúc!”
Dừng một chút, bà lạivi_pham_ban_quyen đon đả: “Tiểu Sơ, mau rót cho con chén trà, nay bố con biệt sẵn trà hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về đấyvi_pham_ban_quyen! Đừng đứng đó , ngồi xuống đi!”
Nhìnbot_an_cap dáng vẻ che chở của Hoài Chu, lòng bà ta như máu. Một người trẻ tài cao, ngoại xuất chúng lại thương vợ như vậy, đáng lẽ phải thuộcleech_txt_ngu về con gái bà ta! Lê Viện là óc cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn đề!
Hoài hoàn toàn phớtvi_pham_ban_quyen sự vồn vã của Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồng Anh, anh quay sang nhìn Lê Sơ: “Hôm nay tới vội, chưa kịp mang theo gì, để lần tới tìm lúc đó, em dẫn gặp nhạc mẫu nhé.”
Tim Lê Sơ , đầu ngón co rụt lại: “Anh anh nói là mẹ em sao?”
Lạc Hoài Chu nâng tay búng nhẹ lên trán cô: “ mẹ em ra, chẳng lẽ anh cònleech_txt_ngu có ngườibot_an_cap nhạc mẫu thứ hai à?”
Lê Sơ mỉm cười thanh thản, vui sướng phát tận đáyleech_txt_ngu lòng: “!”
Mặt Trần Anh tức đến xanhvi_pham_ban_quyen mét. sao bà ta cũng mẹ kếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Sơ, vậy Lạc Hoài Chu hoàn toàn không nể mặt bàleech_txt_ngu ta chút . Nhưngleech_txt_ngu hiềm nỗi bà có giận cũng không dám phát tiếtvi_pham_ban_quyen, chỉ đành nén nhịn!
Không chỉ bà ta, Lê Viễn Trungbot_an_cap một bụng lửa giận khôngbot_an_cap thể phát ra.
Lạc Hoài Chu tuy có ý định làm chỗ cho Lê Sơ nhưng cũng không làm mức, Lê Viễn Trung dù sao là nhạc phụ, anh vẫn nể mặt đôi phần. Hai người nhìn nhau rồi ngồivi_pham_ban_quyen xuống trà trò chuyện.
Lê Sơleech_txt_ngu trở về phòng mình. Căn phòng vốnbot_an_cap thuộc về mình cô, khi Trần Hồng Anh gả vào, Lê Viện cũng dọn vào ở cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người phải ngủ chung một giường. đêm Lê Viện Viện đều tình lấn phía côleech_txt_ngu, Lê Sơ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng mấy lần bị đẩy ngã giường.
Lúc đó Lê Sơ còn nhỏ, kháng, từng xô xát với Lê Viện Viện lần. Nhưng lần nào Lê Viện Viện cũng giả chịu nhục để đổ oan cô, khiến cô chỉ biết phạt mỗi mình cô.
sau, Lê Sơ dần bị cô lập trong nhà, dần dà hình thànhvi_pham_ban_quyen tính cách luôn muốn làm hài lòng người khác, nhịn đủ đường, bởi vìbot_an_cap là người duy nhấtleech_txt_ngu cô trên này. Thế nhưng tất cả những gì cô bỏ ra hoàn toàn khôngbot_an_cap xứng đáng. Lê Viễn Trung người cha này bản không quan tâm đến sự sốngleech_txt_ngu của cô.
Vừa đẩy cửa vào, Lê Viện Việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã vơ lấy gối trên về phía Lê Sơ: “Đừng tưởng đi rồi là cóvi_pham_ban_quyen thể đầu cưỡi ! Trong mắt bố, đứa con gái như mày vĩnh viễn không bằng đứa con kế như tao!”
Trước đâyleech_txt_ngu Lê Viện Viện biết Sơleech_txt_ngu rấtbot_an_cap để tâm đến cha, nên luôn dùng này để kích động, đâm vào tim gan . Nhưng Lê Sơleech_txt_ngu hiện đã sớm không bận tâm nữa.
Lê Sơ vô cảm “ồ” một tiếng, rồi bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu thu đồ đạc.
Ngày xuất giá chỉ mang ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần áo, mục đíchvi_pham_ban_quyen chính của lần trở về nàybot_an_cap là muốn mang di vật của mẹ đi. Trần Hồng là người không chịu được hạt cát trong mắt, những năm qua bà ta luôn tìm đủ loại cớ để vứt bỏ đồ dùng lúc thời củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ cô, Lêleech_txt_ngu Sơ lút nhặt về đi. Nhưng nay cô đã gả đi, nếu không mang đi kịp thời, ebot_an_cap rằng bị Hồng dọn sạch.
Viện Viện hoàn toàn bùng nổ, ta nhảy giường, giật phắt cánh tay Lê : “Mày thái đấy!”
Sơ hất tay cô ta ra, mắt hiện lên tia giễu cợt: “Cô đã không thèm diễn nữa, thì tôi việc gì phải diễn?”
“Chẳng lẽ mày” Đồngbot_an_cap tử Lê Viện Viện độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngột co rút, theo bản năng nghĩ rằng Lê Sơ cũng trọng sinh giống mình.
“ nhỏvi_pham_ban_quyen đến lớn, phải cô thích vai chị tốt sao? Sao tiếp tục đi?”
Lê Sơ dĩ nhiên sẽleech_txt_ngu không để sinh, cô muốn tận mắt nhìn Viện Viện từng bướcleech_txt_ngu tự hủy hoại cuộc đời mình!
Thấy mình xa, Viện Viện mới thở phào nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhõm: “ diễn thì sao? Chẳng phải từ nhỏ đến lớn, tao muốn gì mày cũng phải nhường cho tao saoleech_txt_ngu?”
Trong phòng không có người , Lê Viện Viện càng thêm càn rỡ, căn bản không coi Lê Sơ gì.
“Đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ thật hại, bố ruột thành bốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghẻ rồi. Mày nói xem mày sống này còn ý nghĩa nữa? Chi bằng bà mẹ đoản mệnh của cho , xuống tuyền cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có bạn!”
Dứt .
“Chát”
Một cái tát vang dội xác vào mặt Viện Viện.
Lê đánh xong cảm thấy lòng bàn tay mình đau đến tê dại, sớm biết vậy đã dùng chân cho rồi.
“ dám !”
Mặt Viện truyền cơn đau , cô ta vung tay định trả.
Lê Sơ chặt lấy cái tay đang quăng tới của cô ta, trở tay lấy tóc Lê Viện ấn mạnh vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tường: “Đánh cô thì sao?”
Lê Viện Viện cảm thấy đầu nhưbot_an_cap bị lột ra, đau đớn hét : “Á”
Lê cúi người sát tai cô ta: “Suỵt! Tốt nhất đừng cóbot_an_cap , nếu không không ngại xé nát cái miệng thối cô !”
“Hơn nữa hôm nay cô cũng thấy rồi đấy, có chống lưng cho , dù có tátleech_txt_ngu cô mấy cái nữa chẳng tôi.”
Viện đau đỏ mắt, nghiến răng thốt ra mấy chữ: “Con tiện nhân”
Nhưng giọng cô ta nhỏ đi rõ , hoàn toàn bị Lê Sơ khống chế.
Lê Sơ nhếch môi khẽ : “Cô mắng tôi cũng sao, nhưngbot_an_cap nếu để tôi nghe thấy cô nói mẹ tôi thêm mộtvi_pham_ban_quyen nào nữa, tôibot_an_cap không ngại nhổ sạch từng tóc của cô đâu!”
Dứt , cô túm tóc giật mạnh lên trên, khiến Lê Viện Viện toàn , hít một ngụm khí lạnh.
Thấy cô ta không chịu đau như vậy, Lê Sơ cũng mất , buông ra. Lê Viện Viện đứng vững, trực tiếp quỵ xuống đất.
từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ dưới đất: “Mới thế đã chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không rồi sao?”
Viện đau môi trắng bệch, nằm bò trên mặt đất thở dốc từng hồi.
Lần sau trước muốn chọc vào tôi thì hãy tự soi gương xem bản thân mình nặngbot_an_cap baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiêu ký lô đã. Dù sao thì, phu nhân Đoàn cũng dễ đụng vào . ý nhấn mạnh mấy chữ cuối để kíchleech_txt_ngu độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Viện Viện.
Cô khiến tịvi_pham_ban_quyen, khiến phải hận.
Giống như lúc nhỏ, cô từng khao cha có thể yêu thương như cách yêu thương Lê Viện Viện vậy.
Càngbot_an_cap không được thì lại khao khát.
Bây giờ cô chẳng qua là đang ăn miếng trả .
Ánh mắt Lê Viện Viện tràn đầy hận thù, trừng mắt nhìn Lêvi_pham_ban_quyen Sơ trân trân.
Sớm muộn !
Sớm muộn gì nó cũng sẽ Lêvi_pham_ban_quyen phảileech_txt_ngu quỳ cầu xin mình!
Lê không thèm để ý đến nó, quay người đi thubot_an_cap dọn đồ đạc, cẩn thận xếp di vật của mẹ vào rương.
không phải sợ bị Lê Viện phát hiện ra điều , cô hoàn toàn có thể đồ vào trong không gian của mình.
kể từ sau khi trọng sinh, đôi mắt củaleech_txt_ngu Viện cứ đóng đinh trên người cô, khiến cô đến tận trước lúc xuấtvi_pham_ban_quyen giá cũng tìm cơ nào.
May mà Hoài Chu cũng tới, như vậy cô có thể đường mang những thứ này đi.
Một lúc sau, cửa vọng vàobot_an_cap giọng nói của Trần Hồng : Tiểu Sơ à, con ravi_pham_ban_quyen đây một chút, mẹ có chuyện muốn nói con.
Lê Sơ mím môi, Lê Viện Viện đang nằm trên , rồi trực tiếp đi ra ngoài.
Chuyện gì ạvi_pham_ban_quyen?
Trần Hồng cởi tạpvi_pham_ban_quyen dề trên người ra cô: Không còn sớm nữa, lúc nấu rồi. Hômvi_pham_ban_quyen mẹ đặc biệt đileech_txt_ngu xã mua ít thịt, tay nghề con vốn dĩ vẫn luôn tốt nhất, con vào làm đi!
Trước đây khi ở nhà, Sơ thầu toàn bộ việcbot_an_cap nhà.
Trần Hồng Anh giả làm chút việc khi có Lê Viễn mà thôi.
Vừa rồi ta vừa bị mất mặt, làm nuốt trôi cơn . ta muốnleech_txt_ngu cho Lê Sơ biết rằng, gả đi đâu, hễ quayvi_pham_ban_quyen về nhà này vẫn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm việc như cũ.
Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng không nhích, định bụng từ chối thì Đoàn trưởng Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang ngồi đánh cờ tướng với Lê Viễn Trung ở sân đã lên tiếng.
Vợ à, cô lại đây một chút.
Lê Sơ chưa quen với việc nghe anh gọi mình như thế.
Ngẩn người một lát phản lại, cô đi đến bên cạnh Lạc Hoài : chuyện gì vậy?
Lạc Hoài Chu đứng dậy, ấn cô ngồi xuống ghế: Cô xuống đi.
Lê Sơ ngước mắt nhìn anh, nhận ra anh giúp mình thoát .
Lê Viễn Trung mồ hôi trên trán, thở một . là cao cờ tướng nổi trong viện, vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn thắng Hoàileech_txt_ngu một ván để ra oai, nhưng sau haibot_an_cap ván cờ, ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn toàn là đối thủ của anh.
Đến ván thứ baleech_txt_ngu này tình thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã có dấu hiệu đại , ông đang lo sốt vó đến toát mồ hôi.
Thấy Lạc Hoài Chu đột ngột gọi Sơ đến đối dịch với mình, tuy ông thởleech_txt_ngu nhẹ nhõm nhưngbot_an_cap ngoài mặt lộ vẻ không vui: Nó là con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì biết gì cờ quạt, cứ để nó đi nấu cơm đi.
Trần Anh đi tới, phụ họa theo: Đúng vậy, Tiểu Sơ à, con mau đi cơmvi_pham_ban_quyen đi, để mẹ phụ giúp con một taybot_an_cap.
Lạc Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu quét một mắt sắc lẹm qua, mặt ngoài nhưng trong không cười: Nghe nói nhạc phụ cưới được một người vợ hiền dâu thảo, việc nấu nướng hẳn phải thành thạo chứ nhỉ.
Lê Trung nghe lời này, chỉ đành thúc giục Trần Anh: Con muốn ăn cơm nấu, còn không mau đi đi! Làm mónleech_txt_ngu trường vào, để phải mất mặt!
Nửa câu sau ông cố tình hạ thấp giọng.
Trần Hồng Anh không cam tâm tình nguyện éo người rời đi, từ đằng xa cònleech_txt_ngu lườm Lêvi_pham_ban_quyen Sơ .
Đồ con gái thân mất nết! Gả được cho người đàn ông tốt liền thật sự coi mình bảo bối rồi sao!
Nhổ vào!
Ngoài sân, Hoàileech_txt_ngu Chu Lê Viễn Trung tiếp tục cờ.
Lúc này thủ của Lê Viễn Trung Lê Sơ, sự tin của ông bùng nổ: Sơ ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mấy đứa gái con thường không giỏi mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ này đâuleech_txt_ngu, nữa thualeech_txt_ngu thì có dỗivi_pham_ban_quyen đấy nhé!
Khóe môi Lê Sơ nở một nụ cười đắng chát, đúng là có mẹ kế tất có dượng.
Có lẽ Lê Trung sớm quên mất, khi mẹ còn sống, gia đình ba ngườivi_pham_ban_quyen họ thực sự đã rất hạnh .
Khi đó, mẹleech_txt_ngu đứng bên cạnh quần áo, nhìn cha ôm cô vào lòng, nghiêm túc cờ.
Sau khi mẹ qua đời vì băng huyết, cha cưới vợ kế, vì muốn được sự chú ý của cha mà đã âmvi_pham_ban_quyen thầm khổ luyện kỳ nghệ.
Nhưng mỗi khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn đối cùng chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ông luôn dùng đủ loại lý do để thoái thác. Bị từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều lần, Sơ cũng hiểu ra và bao giờ nhắc nữa.
Trước khi bắt đầu, Lê Sơ nói với Lạc Hoài Chu một câu: Xem cờ nói mớibot_an_cap quân tử.
Lạc Hoài Chu hiếm khi khẽ cười, đáy mắt hiệnleech_txt_ngu lên vẻ nuông chiều: Được.
Bắt đầu đầu đi, như vậy mới .
Lê trực tiếp xóa bàn cờ, xếp lại từ đầu.
Điều khiến Lê Viễn Trung rất bất ngờ, ông ngước mắt nhìn cô, chợt cảm thấy con gái trước mặt dường đã trở thành người .
Thay đổi đối thủ, lực lý của Lê Viễn Trung hoànvi_pham_ban_quyen toàn biến , thậm cònbot_an_cap cảm thấy mình có thể bắt nạt được Lê .
Nhưng ngờ những ôngleech_txt_ngu nhanh chóng vào thế hạ phong, mà chỉ một lát sau đã bị Lê Sơ trực tiếp đánh .
này chuyện sao có thể!
Chính Lê Viễn Trung cũng phải kinh ngạc: Sao con lại đánh cờ!
Lê Sơ đứng dậy, mỉm cười nhiên: thứ con biết còn rất nhiều, chỉ là cha không mà thôi.
Không Lê Viễn Trung kinh ngạcvi_pham_ban_quyen, Lạc Hoài Chu vô cùng ngạc nhiên và mừng.
Vốn dĩ anh nghĩ tay nghề nấu nướng Lê Sơ đã đủ để khiến anh tán tụng không ngớt, tài đánh cờ của cô giỏi đến thế.
Thực ra Lạc Hoài Chu cũng đã nhiều năm không vào cờ tướng.
nghệ của anhbot_an_cap là do cha và anh trai cầm tay chỉ dạy, đúng là trường giang sóng sau xô sóng trước, từ rất đánh cờ.
Sau này, chaleech_txt_ngu và anh đều hybot_an_cap sinhleech_txt_ngu khi đang làm nhiệm vụ, anh cũng bao giờ đụng đến nó nữa.
Dù thua cờbot_an_cap trong lòng Lê Trung lại có thêm vài phần tán thưởng dành cho Lê Sơ. Chẳng Lạc Hoài Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại bảo cô như vậy, chắc hẳn là đã nảy tình thật lòng.
Chỉ cần Lê Sơ có thể nắm giữ được tim Lạc Chu, nhà họ Lê sau cũng sẽ thơm không ít.
Tương lai để Lê Bácbot_an_cap cũng đi nhập ngũ, có người anh rể như Lạc Hoài Chu, con đường quan lộ không cần phải lo lắng !
Rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh sau đóbot_an_cap cơm đã chín, trên Lê Viện Viện vẫn còn in hằn năm dấu ngón , lấy cớleech_txt_ngu không khỏe nên căn bản không dám vác mặt ra ăn cơm.
Lê Bác được Trần Anh dỗ dành lúc này cũng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu ra ngoài, chỉ có điều vừa nhìn thấy Lê Sơ là nó liền ra bộ mặt thối.
Trên bàn ăn, hễ Lê Sơ đũa ra, thì tiếp theo Lê Bác sẽ nhanh tay cướp mất món ăn mà cô gắp.
một tiếng, Lạc Hoài Chu đặt mạnh đũa bàn.
Ánhbot_an_cap mắt của mọi người đồng đổ dồn về anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
thấyvi_pham_ban_quyen anh cầm bát lên, đích thân múc một bát canh , còn gắp thêm cái đùi gà trong rồi đặt trước mặt Lê Sơ.
Cô muốn ăn gì cứ bảo tôi gắp cho.
Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơ cảm thấy gò má hơi nóng lên, cúi đầu nhỏ giọng nóivi_pham_ban_quyen lời cảm ơn.
Thực ra dù Hoài Chu không vậy, cô cũng không địnhbot_an_cap nuông chiều Lê Bác, chỉ là cô chưa kịpleech_txt_ngu bộc phát thì Lạcvi_pham_ban_quyen Hoài Chu đãleech_txt_ngu ra trước.
Cái cảm giác được người khác chở mọi lúc mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nơi này thật tốt.
Nhưng Lê Sơ tỉnh táo, Lạc Hoài Chu làm vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải vì yêu thích hay quan tâm gì cô, mà chỉ là hiện trách nhiệm của chồng hợp đồng mà thôi.
Lạc thật chu đáo, nhìn mà tôi thấy ghen thay đấy.
Trần Hồng Anh tị đến cả mắt, trên nặn một nụ cười tạo.
Lê Bác bát đến trước mặt Trần Hồng Anh: “Mẹ! cũng muốn ăn gà!”
Ngày thường, đừng nói là đùi gà, ngay cả việc được uống gà đối với Lê Sơ cũng là một điều xa xỉ. Thông thường, đùi gà luôn thuộc về cha con Viễn Trung.
Hồngbot_an_cap đang định gắp cho nó, có một đôi đũa đã nhanh ta một bước, gắp đi chiếc đùi gà còn lại.
Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơ cố ý đùi gà vào bát của Hoài Chu: “Anh , anh đi.”
“Được.”
Lạc Hoài Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúi đầu nhìn chiếc đùi gà bát, giữa đôi lông hiện vẻ mừng không giấu . Đây là lầnvi_pham_ban_quyen đầu tiên cô chủ động gắp thức cho anh.
Lê Bác tức giận ném mạnh đôi đũa xuống bàn: “Đóbot_an_cap là đùi gà của tôi! Chị trả lại chobot_an_cap tôi!”
Sắc mặt Lê sa : “Bấy nhiêu thức ăn còn không cho con ăn sao?”
Ông tabot_an_cap là người cực kỳbot_an_cap trọng diện, lẽ đương nhiên không thể vì một cái đùi gà mà làm phật lòng Lạc Hoài Chu.
Lê Bác thì chẳngbot_an_cap màng đến những điều đó: “Cha! Cha già lẩm cẩm sao? Nó về nhà mẹ đẻ mà mangbot_an_cap theo chút quà cápvi_pham_ban_quyen gì, mọi người còn phải cơm bưng nước rót tiếpleech_txt_ngu nó, dựa cái gì chứ!”
“ nói bậy nữa tao đánh đấy!”
Lê Viễn Trung đập bànleech_txt_ngu tay xuống bàn cơm, khiến Bác sợ hãi rụt cổbot_an_cap .
Trần Anh sợ Lê Bác bị ăn đòn , vội vàng dậy nó sang một bên, nhỏ dỗ dành.
Lê Viễn Trung cảm mất mặt, chỉ có thể cười gượng với Hoài Chu: “Nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện, cháu chấp nó. Nào nào, ăn thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn đi!”
Lạc Chu chưa hạ đũa ngay, mà đưa mắt nhìn về hai con Trần Hồng Anh ở .
“Người già thườngleech_txt_ngu nói béo chút có tướng phúc hậu, nhưng thể hình như Bác, nếu trên chiến trường thì chẳng tấm bia sống chovi_pham_ban_quyen quân địch.”
Trước đây Lê Viễnvi_pham_ban_quyen Trung vốn không bận tâm đến những chuyệnleech_txt_ngu này, nhưng nghe Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoài Chu vậy, ông ta lập tức coileech_txt_ngu trọng hẳn lên. Sau này muốn cho Lê Bác nhập ngũ thì thểvi_pham_ban_quyen để nó béo được!
Lê Bác không thể rằng, chỉ vì một câu nói này của Lạc Hoài Chu mà từ nay về sau, ngay cả việc được ăn một miếng thịt đối với cũng trở nên xa xỉ.
Sau bữa cơm, Lạc Hoài Chu giúp Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thu xếp di vật của mẹ cô, chất khá đồ lên ghếvi_pham_ban_quyen sau xe đạp.
Hai lờ lời níu kéoleech_txt_ngu khách sáo của Lê Viễn , xe rời nhà họ Lê.
Hai vợ trước người sau trong con ngõ nhỏ. Lê Sơ đi phía , tay giữ lấy thùng giấy trên ghế sau, bóng lưng vạm vỡ của người ông, cô không nhịn được : “Khôngbot_an_cap anh có nhiệm vụ ?”
Lạc Hoài Chuleech_txt_ngu không ngoảnh đầu lại, giọng nói trầm mang theo chút từ tính: “Đưa em về nhà mẹ đẻ là trách nhiệm người chồng.”
Tối hai ngườibot_an_cap còn thỏa miệng sẽ chồng đồng, nghe vậy Lê cũng không thấy ápleech_txt_ngu lực gì: “Anh diễn giỏi đấy, không đi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diễn viên là đáng tiếc.”
Với diện mạo và tỉ lệ cơ thểbot_an_cap này anh, chắc là một giống tốt, ra mắt là sẽ tiếng.
“Diễn viên?” Lạc Hoài Chu nhíu mày, “ phải nhập ngũ bảo vệbot_an_cap tổ quốc, đoàn văn công không hợp anh.”
Thấy anh nghiêm túc giảibot_an_cap thích, Lê Sơ bật cười thành tiếng: “Thế em mới nói là tiếc !”
Lạc Hoài Chu quay đầu, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười rạng rỡ của cô gái nhỏ, trong lòng một cảmleech_txt_ngu giác tê .
Giống như vừa ăn viên kẹo . Ngọt ngào đếnvi_pham_ban_quyen tận tâm can.
Thực ra anh không hoàn làbot_an_cap diễn. Nhìn cô bị nạt, anh hận không thể xông lên đấm Lê Viễn Trung vài phát, nhưng vì ông ta là cha của côleech_txt_ngu nên anh chỉ nhẫn nhịn hết lầnleech_txt_ngu này đến lần khác.
Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi ở nhà họ Lê hôm nay, anh đã nhìn thấu hoàn toàn ngộ và vị Lê tại nhà đẻ.
thiên vị, mẹ kế đức giả, và một cô gái chịu đủ mọi uấtbot_an_cap .
Lớn lên trong một đình như vậy mà cô vẫn có thể tràn đầy sức sống như một đóa hoa hướng , tâm cô hẳn phải mẽ nhường .
Nhưng người càngvi_pham_ban_quyen mạnh mẽ thì sẽ càng vất vả.
Trong lòng Hoài Chu nảy sinh mộtleech_txt_ngu ý nghĩvi_pham_ban_quyen anh muốn Lê Sơ cóvi_pham_ban_quyen thể dựa dẫm vào mìnhvi_pham_ban_quyen.
vừa trước, Viện Viện đã khóc lóc chạy đến trước mặt Lê Viễn Trung đểvi_pham_ban_quyen mách tội.
“Cha! Cha nhìn xem mặt con bị Lê Sơ đánh ra thế này đây!”
Trung đã uống rượu, lúc này đầu óc phần choáng váng.
Nếu là trước đây, chỉ cầnleech_txt_ngu Lê Viện Viện mách lẻovi_pham_ban_quyen là ông ta sẽ cần hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện mà tiếp đánh Lê Sơ một trận.
Nhưng lần này, ta chỉ khẽ nhíu mày: “Nó vô duyên vô cớ đánhvi_pham_ban_quyen convi_pham_ban_quyen làm gì?”
Lê Viện khócleech_txt_ngu lóc, mở miệng là nói dối: “Con chỉ vô chạm vào đồ của một chút thôi, vậy mà nó đã xông lên ra tay với convi_pham_ban_quyen rồi. Hôm nay nếu không phải nể mặt là ngày nóvi_pham_ban_quyen về nhà mẹ đẻ, trong nhà lại có , thìbot_an_cap con nhất định bắt nó phải cho con một lờibot_an_cap giải thỏa đáng !”
Lê Viễn Trungbot_an_cap lạnh lùng ả: “Tự con sao không chú ý một chút? Bây giờ nó đã là phu nhân trưởng rồi, con phải xây dựng quan hệ tốt . Sau con xuốngleech_txt_ngu nông thôn, nếu muốn quay thành phố thì tám phần mười còn phải nhờ vả em gái con đấy.”
“Cha!”
Lê Viện không thể ngờ người cha vốn luôn thiên vị mình như Lê Viễn Trung lại có thể nói ra những lời như vậy.
Năm trênleech_txt_ngu mặt ả vẫn còn rõ mồn một, vậy mà ông ta chẳng có lấy một chút dấu hiệu xót thương!
Ả còn định cãi gì đó, Trần Hồng đã kịp thời giữ ả : “Cha con nay hơi nhiều, để ngủ một lát đi, con đừng làm phiền ông ấy nữa.”
Lêleech_txt_ngu Viện Viện mất kiên nhẫn hất tay bà ta ra, khóc chạy về phòng mình.
Trần Hồng Anh đuổi theo, sau khi đóng cửavi_pham_ban_quyen phòng lại liền mắng nhiếc Viện Viện một trận: “Khóc khóc khóc! con khóc thì có ích gì? Lúc nó đánh , con đánh trả lại? Cái đồ vô !”
Lê Viện Viện ném gối xuống đất: “Mẹ con không muốn đánh trả chắc? Nhưng ngay cha mẹ đối anh Lạc Hoài Chu đó còn phải cung kính, nếu mà đánh Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật, chẳng lẽ Hoài Chu không lấy mạng con sao!”
“Biếtleech_txt_ngu thế thì ngày xưa việc gì phải nhường mối hôn tốt như vậy cho nó?”
Trần Hồng Anh hôm nay cũng hối hận đến xanh ruột, tức giận nói: “Mẹ nói cho con , giờ con nó cưỡi lên đầu lênleech_txt_ngu cổ chỉ có thể tự trách thân mình thôi!”
Viện cứng họng khôngbot_an_cap thể thanh , nhưng thực tếvi_pham_ban_quyen đúngleech_txt_ngu là chính ả đã nhường đi.
Nhưng mà biết được cái con nhỏ Lê Sơleech_txt_ngu đó mạngleech_txt_ngu lớn đến thế, còn có thể tức cải giánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Lạc Chu chứ!
Sớm biết thế này thì ả chẳng cần đổi hôn sự để rồi phải xuống nông thôn chịu khổ!
Ả lau nước mắt, quỳ nửa trước mặt Trần Hồng Anh: “Mẹ! Mẹ là mẹ ruột của con mà! Tuầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau con đi , mẹ cũng thương con với ! Cho thêm ít tiền phòng thân đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?”
Nhắc đến tiền, mặt Anh lộ vẻ thay đổi: “Mấy ngày tổ chức tiệc cưới đã tốn tiền, trong nhà còn bao nhiêu phải chi, emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai con đi cũng tốn tiền, mẹ lấy ra tiền dưleech_txt_ngu cho nữa?”
Lê Viện Viện không ngờ mẹ mình lại lạnh lùng : “Còn tiền sính lễ của nhà Lạcleech_txt_ngu thì sao? Đó đáng lẽ phải là tiền của chứ!”
Anh hất ả ra: “Tiền của cái ! phải con gả vàobot_an_cap họ Lạc đâu! Sao lại thành tiền của con được! Hơn , tiền lễ là trai đưa cho người nhà gái, đó là tiền mẹ và con!”
“ là mẹ nhất không cho con một nào sao?”
Lê Viện Viện nhìn mẹ mình với không thể nổi.
Trần Hồng Anh nói: “Ngày thườngleech_txt_ngu mẹ có con chịu thòi bao giờ đâu, con chắcvi_pham_ban_quyen cũng để được ít riêng, đừng tưởng không biết. Ở dưới nông thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗbot_an_cap nào cần tiêu tiền đâu, con mang nhiều tiền tráileech_txt_ngu lạibot_an_cap không toàn.”
“ con đưa tiền con cho mẹ giữ , con mộtvi_pham_ban_quyen phần xuống nôngvi_pham_ban_quyen thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, sau cần dùng tiền thì viết cho mẹbot_an_cap, sẽ nhờ người gửi .”
Hai mẹ con cộng lại chắcbot_an_cap cũng phải tám trăm cái tâm nhãn. Ai nhăm nhe muốnleech_txt_ngu moi tiền túi đối phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lê Viện Viện dù sao cũng là đãleech_txt_ngu đời, sao có thể dễ mấy lời này của tẩy não. Nếu mẹ đã chịu đưa, tự nhiên sẽ có cách khácvi_pham_ban_quyen. Số tiền đó vốn dĩ phải của cô! ai hòng cướp được!
Ởleech_txt_ngu bên nàyleech_txt_ngu, Lạc Hoài Chu đưa Lê Sơbot_an_cap đến tận cửa nhàleech_txt_ngu rồi rời đi ngay, rõ ràng là anh đã phải tranhleech_txt_ngu thủ thời gian cô về lại nhà mẹ đẻ. Mẹ chồng Vương Quỳnh Hà hai đều khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có nhà, Lê Sơ liền cất di vật của mẹ vào không gian, như sẽ không sợ bị mất hay hư hỏng nữa.
Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, cô dẹp qua loa rồi đi ra ngoài. còn hai năm nữa mới phục kỳ thi đại học, giờ đến lúc đóleech_txt_ngu, cô phải tìmbot_an_cap việc ổn định được. Chỉ có điều thời buổi này tìm việc vô cùng khó khăn, đa phần đều làbot_an_cap “bát cơm sắtbot_an_cap” củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà nước, nếu không phải có cơ ô dù, thậm chí chạy tiền.
Lúc đi ngangleech_txt_ngu qua cơm quốc doanh, bước chân Sơ chợt khựng , trong đầubot_an_cap nảy ra một ý . Cô đẩy cửa vào, nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viên phục lập tức tươi cười đón khách: “Xin hỏi cô đi người ạ?”
này không phải giờ cơm nên quán hầu nhưvi_pham_ban_quyen vắng ngắt. Lê Sơ đi thẳng vào vấn đềleech_txt_ngu: “Tôi muốn gặp ông chủ của cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh.”
Cậu phục vụ có chút ngạc nhiênvi_pham_ban_quyen, đây là đầu tiên có khách không gọi món màbot_an_cap lại đòi ông chủ. Nhưng cậu vẫn thành đáp: “Hôm ông chủ chúng không ởvi_pham_ban_quyen đây.”
“Vậy xin hỏi thường khi ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đến?”
“Thứbot_an_cap sáu tuần ông chủ sẽbot_an_cap tiệm, cô tìm ông ấy có việc không?”
Lê Sơ cũng vòng vo giấu giếm, thẳng thắn : “Tôi muốn ứng tuyển vị trí ở tiệm cơm.”
Đúng này, ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông trung niên với chiếc bụng phệ từ nhà bếp đi ra, nghe thấy lời Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền cười phá lên: “ tiệm cơm quốc doanh chúng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải muốn làm cũngbot_an_cap được đâu. Côvi_pham_ban_quyen tayvi_pham_ban_quyen gầy nhom thế , nhất là về nhà thêu may vá đi!”
Do dinh dưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ nên thân hình hiện tại của Lê Sơ trông rất gầy gò ốm yếu, hiện giờ cô nỗ lực bồi bổ bằng các thực phẩm trong không gian rồi. Làm đầu bếp đúng là chút sức lực, người taleech_txt_ngu chỉ nhìn vẻ ngoài mà coi thường cô cũngbot_an_cap là chuyện bình thường.
Cô hề tức giận, giọng điệu vẫn bình thản chút gợn : “ quan trọngleech_txt_ngu nhất là tay , còn chưa nếm thử tôi nấu, đưa kết .”
“ nhóc nàybot_an_cap nói chuyện có đấy, nhưng mà cho dù cô có gặp ông chủ chúng tôi thìleech_txt_ngu anhvi_pham_ban_quyen cũng không nhận đâu.” Người đàn ông chính là bếp phó tại của cơm quốc doanh, tên là Từ Hổ. Vì thân hình mập mạp nên người gọi là “Hổ béo”.
Lê Sơleech_txt_ngu khó hiểu hỏi lại: “Vìbot_an_cap sao ?”
“Tiệm của chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi thiếu đầu bếp.” Đột nhiên, một giọng già nua vang từ phía sau.
Lê Sơ quay đầu lại, ánh mắtbot_an_cap chợt khựngbot_an_cap lạileech_txt_ngu, ngỡ ngàng gọi: “Ông ông ngoại! Thật là ông sao?”
tử râu tóc bạc phơ gậy, nheo mắt đánhleech_txt_ngu giá Lê Sơ từ trên xuống dưới một lượt: “Cháu cháu là Tiểu Sơ đó sao?”
“Cái gì? Con bé là con gái của sư tỷ ?” Từ Hổ kinh ngạc đến mức suýtleech_txt_ngu xuống .
Sư phụ của ngoại hiệu Đinh Tam, một đầu bếp nức tiếng đô. nói tổ năm đời nhà ông đều làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngự thiện trong . Nhưng đến đời Lão Tam, ông mất vợ từ khi còn trẻ, sau đó không đi bướcleech_txt_ngu nữa, mà người vợ cố cũng chẳng kịp để lại cho ông mụn con nào.
Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, ông tình cờ nhặt được bé gái, đó chính là Đinh Yến ruột của Lê Sơ. Khi đóvi_pham_ban_quyen Đinh Yến mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm tuổi, ngã gục ngay trước nhàvi_pham_ban_quyen Đinh Lão Tam giữa trời giá rét.
Theo lời hàng lángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giềng kể , quần Đinh Yến mặc lúc trông giống như tiểu thư nhà giàu, nhưng cả người bẩn thỉu, đang sốt ngất ngưởngbot_an_cap. Chính Lão Tam đãleech_txt_ngu cứu bà. Sau khi tỉnh lại, Đinh chẳng nhớ gì cả, Đinh Lão Tam thấy bà đáng thương nên làm con gái nuôi.
Đinh Lão thụ bộ tuyệt kỹ trứ danh của mình cho Yến, nhưng thiên phú của bàvi_pham_ban_quyen chỉ ở bình thường. Về , các mối quan hệ để xin cho vào đầu bếpleech_txt_ngu ở xưởng dệt, cóbot_an_cap “bát cơm sắt” ổn định. Nào ngờ, đó lại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyết định khiến ông ân hận .
Đinh khi ấy là hoa khôi tiếng của xưởng dệt, và Lê Viễn Trung cũng chính vào thời điểm đó sinh tình ý, bắt đầu bà một cách mãnh liệt.
Ngay từ đầu, Đinh Tam đã không đồng ý mối hôn sự này. nhìn người rất chuẩn, sớm nhận Lê Viễn Trung phải hạng tốtbot_an_cap lành gì. Ai ngờ Lê Viễn Trung rắp tâm mưu tínhvi_pham_ban_quyen kế, chuốc Đinh Yến.
Đinh Yếnvi_pham_ban_quyen mang thai, quỳ gối van xin Đinh Lão Tamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khóc lóc nói rằngbot_an_cap dù thế nào cũng phảivi_pham_ban_quyen sinhbot_an_cap đứa này ra. Đinh Lãoleech_txt_ngu Tam , đành trơ mắt con gái nuôi nhảy vào hố lửa.
“ ngờ cháu đã lớn ngần này rồi! nhỏ chú còn bế đấy!” Từ Hổ có cậu con trai, nhưng ngày nào cũng chỉ chọc tức chú, nên chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cực kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghen tị với nhà người có cô con gái ngoãn để yêuleech_txt_ngu thương.
Từ Hổ nắn nắn cánh tay gầy Lê : “Sao ốm nhom nhách thế này! Có phải tên Lê Viễn Trung đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đói cháu không?”
Đừng nói Từ Hổ không Lê , ngay bản thân cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng hoàn toàn không ngờ lại gặp được người quen ở đây. Từ khi mẹ mất sớm, Lê Viễn Trung luôn cấm cản cô qua lại với nhà , nên để chọc giận cha, kiếp trước Lê Sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thật sự cắt đứt liên với nhà họ Đinh.
“Có mẹ kế sẽ có cha dượng thôi chú, nhưng không sao, cháu đều vượt cả rồi.” Sơ hờ hững lướt bằng một câu mây trôi nước chảy, không hề thêm mắm dặmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muối.
Nhưng cô càng tỏ ra nhõm bao nhiêu, Từ Hổ lại đau lòng bấy nhiêu: “ đã hắnvi_pham_ban_quyen ta chẳng phải thứvi_pham_ban_quyen tốt gìbot_an_cap rồi, đáng lẽ hồi đó phải cản tỷ lại! chị lấy , chẳng lẽleech_txt_ngu chú sư phụ lại không nổi hai mẹ con ?”
Đinh Lão trợn mắt thổi râu: “ giờ nói mấy đó có ích gì! là cái mệnh do nó chọn!” Nhắc đến cô con gái nuôi khuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong Đinh Lãoleech_txt_ngu Tam chỉ tràn nỗi hận rèn không thành thép.
“Ông ngoại, đừng giận nữa, mẹ tuyleech_txt_ngu lấy nhầm , nhưng bà chỉ nghĩ cho , bà cho cháu một ấm trọn vẹn, ông muốnbot_an_cap trách thì hãy trách cháu đi!”
Trong Lê Sơ chua xót khôn . Giả mọi chuyện thực thể làm lại từ đầu, cô thà cơ hội trọng sinh cho . Cho dù cô có cơ hội tồn tại trên cõi đời này nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng sao, chỉ cần mẹ hạnh , nguyệnleech_txt_ngu ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vô cùng nguyện ý!
Đinh Tam hừ một tiếng: “Chẳng phải cháu luôn nghe lời nhất ? Bây nói mấy lờivi_pham_ban_quyen này làm gì?”
Năm đó sau khi Đinh Yến qua đời, Đinh Lão Tam lo Lê Viễn Trung không chăm sócbot_an_cap tốt cho Sơ nên muốn đón cô về nhà. Nhưng Lê Viễn Trung sống chếtbot_an_cap không chịu, còn lôibot_an_cap Lê Sơ ra bắt tự chọn. còn nghileech_txt_ngu ngờ gì , Lê Sơ khi ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã Lê Viễn Trung.
Cô đã từng cha là người thân ruột thịt nhất trên cõi đời này. Nhưng thực tế phũ phàng đã tátvi_pham_ban_quyen thẳng vào mặt một cú đau điếng. lại một , tình cha con gì đó, cô căn bản cóc thèm!
Từ Hổ thấy sư phụ tỏ thái độ ghẻ lạnh với Lê Sơ, vội vàng lên hòa giải: “Sưbot_an_cap à, lúc đó Tiểu vẫn chỉ là một đứa trẻ, sư tỷ đột ngột đời, bé dẫm cha cũng thường tình, hà gì chấp nhặt vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻvi_pham_ban_quyen chứ!”
Lão Tam gõ mạnh cây trượng xuống đất: “Nó không có miệng hay sao? Cần anh phải tìm cớ bao biện hộ chắc?”
“ phụ, ông đừng xà tâm phật nữa, rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ràng trong lòng ông cũng thương xót sư tỷ. Tiểu Sơ là cốt nhục duy nhất của chị , tên súc sinh Lê Viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia quay đi đã rước ngay vợ mới về nhà, Tiểu Sơ có thể sống những ngày tháng tốt đẹp được sao? Chẳng lẽ ông lại không xót xa cho con bé lấy một chút?”
Bị đồ đệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công khai trần, Đinh Tamvi_pham_ban_quyen quá hóa giận giơ chống lên, làm bộ đánh Từ Hổ.
Anh thì biết cái quái gì!
Từ Hổ da thịt , căn không sợ đánh. Hơn nữa anh ta hiểu rất rõ, dù sư phụ có thật sự ra tay thì cũng chẳng nỡ đánh .
Thếleech_txt_ngu là, ta tiếp tục cười hi hì nói: phụ, khó khăn lắm mới gặp Sơ nhi, con đi làm mấy món nhắm, hai ông cứ thong thả ôn lại cũ!
Trong nhà hàngbot_an_cap rộng lớn giờ còn Đinh Lão Tam và Lê Sơ.
Lê Sơ chủ động vỡ sự lặng, giọng cô chân thành: Ông , hồi nhỏ do cháu lầm người, không biết xấu, phụ tốt của ông, là sai rồi! cháu cũng vậy, mẹ chắc chắn rất hối vì đã không lời ông, mẹ đã dùng cả sống để cho sai lầm đó rồi. không cầu xin tha thứ, chỉ mong ông tráchleech_txt_ngu mẹ nữa
Nhắc đến mẹ, hốc mắt Lê hoe, khó kiềm được xúc. Đặc biệt là nói đoạn sau, nước mắt cô không nào ngăn lại được mà tuôn rơi.
Đinh Lão Tam chống gậy, bước chân nặng nề xoay người lại, quay lưng về Lê . Ông lão đời quật cườngvi_pham_ban_quyen này có khóc cũng không muốn để con .
người đềubot_an_cap đang tự tỏa cảm xúc của riêngleech_txt_ngu , không ai nói thêm lời nào.
Hồi lâu sau, Đinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lão Tam mới bình tâm , nói hơi khàn hỏi: Sao cháu lại ra ngoài tìm việc làm? Nhà chồng vớileech_txt_ngu cháu không tốt sao?
Sơ ngẩn , hóa ra chuyện mình kết hôn, ông ngoại đã biết.
Nhà chồng xử với rất tốt, chỉ làbot_an_cap cháu muốn sống mãileech_txt_ngu dưới sự bảo bọc của khác, đóvi_pham_ban_quyen chovi_pham_ban_quyen cùng cũng không kế dài. người chỉ khi dựa vào chính mình mới sự bảo đảm vĩnh viễn.
Ở thời đại này, đa phụ nữ đều sống phụ đàn ông. Đàn ông mới là trụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cột trong gia đình. Vì vậy, khi nói những lời này, Đinh rất bất ngờ, ánh mắt nhìn Lê Sơ rõ đã thêm thưởng và hài lòng.
Tay nghề nướng của cháu là học từleech_txt_ngu mẹ cháu à?
Lê Sơ gật đầu: Vâng, hồi nhỏ cháu thường xuyên sau mẹ, nhiều nên tự nhiên cũng biết ít.
Đinhleech_txt_ngu Lão Tam kiêu ngạo hừ nhẹ hai tiếng: Cái tay nghề rọi đó của nó bảo là do dạy thì tôi còn xấu thay.
Lê Sơ nhịnleech_txt_ngu không mà bật cười, sao cô không nhận ra ông lại độc thế nhỉ!
Tuy nhiên, ngày bé mỗi lần mẹ đưa về nhà , cha cô đều rất giận, hai luôn vì mà cãi nhau một trận kịch liệt. Lúc đó cô hiểu gì , biết đứng bên cạnh sợ hãi khóc lớn. Sau đó dần dần, ít về hơn.
Tay nghề của ngoại đương là bậc nhất rồi, mẹ cháu trước đây cũng thường xuyên nhắc đến ông nấuleech_txt_ngu đấy ạ.
Lời này cũng không là xu nịnh, ở khắp thành phố Kinh này, ai có nếm qua nghề của Đinh Lão Tam thì một ai là không khen ngợi. Chỉ có nay ông đã cao tuổi, tuy được hàng quốc mời về làm đầu bếp chính nhưng ông hiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi đích xuống bếp, thường giao lại cho Hổ, ông chỉ đứng bên cạnh chỉ dẫn đôi chút.
Dù vậy, ông nhà hàng quốc doanh vẫn trả lương cho ông như thường, sợ ông không chịu xuấtvi_pham_ban_quyen.
Chẳng mấy chốcbot_an_cap, Từ Hổ đã món ra, một mặn chay, còn xáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo một vò rượu ngon.
Ba người ngồi quây quần nhau, Từ Hổ thỉnh lại gắp thức ăn cho Lê Sơ: Ăn nhiều vào, nhìn cháu gầy chưa kìa, sau này cháu năng đếnleech_txt_ngu đây, món ngon tẩm bổ cho.
Lê Sơ nhìn thịt bò kho trong bát, hốc mắt không khỏi cay cay. Cả kiếp trước lẫn kiếp này, lâu lắm rồi mới cảm nhận được tình yêu những người giống như người thân thế này. Một loại tình thương không tính, một một dạ mong cô được tốt hơn.
Cô liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Đinh Lão Tam đang uống rượu, Từ Hổ nói: Cháu nhìn lão gia tử làm , chú nấu cho cháu chứ có phải ông ấy nấubot_an_cap đâu!
Đinh Lão Tam hừ lạnh một tiếng, ràng là đối với dángbot_an_cap vẻ thiên vị này củabot_an_cap đồ mình, ông vừa giận vừa bất lựcbot_an_cap.
dĩ Hổ Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơ là vì hồi nhỏ Đinh Yến đối với anh ta rất tốt, nhưleech_txt_ngu em trai ruột. Lúc anh không có ăn, Đinh Yến luôn nhịn phần của mình để cho anh ta. Đối với anh tabot_an_cap, không chỉ là sư tỷ anh ta kính trọng, mà còn là ánh trăng sáng trong lòng.
mím môibot_an_cap cười thầm, chớp mắt: Tay nghề của chú Từ sự rất tuyệt, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ đệ ông ngoại dạy ra, sau cháu có phúc ăn ngon rồi!
Dù làvi_pham_ban_quyen lời nịnh nhưng vẻ mặt Đinh Lão Tam vẫn sắc, chỉ lòng mừng khôn .
Sau khi ăn nê, Lêleech_txt_ngu Sơ định đi tìm việc ở những nơi khác. đi, Đinh Lão đột nhiên gọi cô lại: Thứ Sáu cháu đây một chuyến.
Dạ? Lê Sơ không hiểu.
Sao? Không muốn nữabot_an_cap ? Đinh Lão Tam rít thuốc, , nhà chuẩn bị cho , đừng cóleech_txt_ngu làm mất mặt lão già !
Lê Sơ hớn hở ra mặt: Tuânleech_txt_ngu lệnh ạ!
Có ông ngoại làm người thiệu, lòngbot_an_cap Sơ coi như đã yên phần nào. Bởi vì chỉ cần cho một cơ hội để thể hiện nấu nướng, cô toànbot_an_cap tự tin có thể nắm chắc công việc này.
nhà, Lê Sơ vừa vào phòng thấy chồng Vương Quỳnh Hà đang rau ngoài .
, con về .
Nói đoạn, đi tới định giúpleech_txt_ngu một . Vương Quỳnh Hà vội xuavi_pham_ban_quyen tay: cần , đừng bẩn .
Vừa nói, bà vừa móc trong túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba đồng, nhétvi_pham_ban_quyen vào tay Lêbot_an_cap Sơ: sắp đông rồi, nào con đi mua lấy hai bộ quần áo dày mặc, đừng có tiếc tiền!
Lê Sơ sững , lập trả lại tiền: Không không! Mẹ, con có thể tiền mẹ được!
Chúng là người mộtleech_txt_ngu nhà! phân biệt con với mẹ làm gì, nhìn đống áo trên người con kìa, mặc chẳng vừaleech_txt_ngu chút nào. Con ấy mà, tuổi còn trẻ thì nên ăn diện cho đẹp vào, mặc ra thì nhà họ Lạc chúng ta cũng được nở mặt chứ!
Ba đồng ở thời đại khôngvi_pham_ban_quyen hề nhỏ, đừng nói là mua hai quần áo dư sức, mà nó còn tương đương với một tháng lương của công nhân bình thường.
Quần áo người Lê Sơ đều từ họ Lê sang. Từ Trần Hồng Anh gả vào, cô chưa từngleech_txt_ngu được muavi_pham_ban_quyen quầnbot_an_cap áo mới, toàn là lại đồ cũ Lê Viện Viện không mặc vừa hoặc không dùng . Mà cô vốn suybot_an_cap dinh dưỡngleech_txt_ngu quanh năm, dáng người gầy gò, mặc áo của Lê Viện Viện nhiên rộng thùngvi_pham_ban_quyen thìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trong khôngvi_pham_ban_quyen gian của Lê Sơ đúng có trữ quần áo, nhưng những bộ đó đặt ở thời đại đều không phù , quá mức “khác ”, để tránh rối cô cũng không lấy ra mặc.
Hiểu tấm lòng của mẹ chồng, Lê Sơ không tiếp tục từ nữa: Mẹ, con ơn mẹ.
Vương Quỳnh lòng cười: Hai ngày nay vì chuyện của Tư Dư mà con Hoài Chu buổi đêm không được nghỉ ngơi tử tế. Tối nay mẹ trông bọn trẻ ngủ, hai đứa cốvi_pham_ban_quyen lên nhé, tranh thủ sang năm mẹ bế cháu đích tôn!
Mặt Lê Sơ ửng: Mẹ
Đừng ngại! đều là mà nữ cả đời phải trải qua. Con bây giờ còn trẻ, sinh con sớm thì phục hồibot_an_cap cũng nhanh. Chẳng nói phải sinh năm đứa, ít nhất phải sinh ba bốn đứa chứ! Con cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôngvi_pham_ban_quyen đúc mới vui cửabot_an_cap vui nhà!
Vương Quỳnh Hà nhắc đến những chuyện này một cách tự nhiên, chính bà cũng sinh tận bốn con.
Lê nghĩ đến thuận giữa và Lạc Hoài Chu, không khỏi thấy hổ thẹn, evi_pham_ban_quyen là phải để mẹ chồng thất vọng rồi.
Vì đã nhận tiền của mẹ chồng, Lê Sơ ý thức được nên biết một chútvi_pham_ban_quyen, thế nên cô chủ động và ngoan ngoãn vào bếp nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bữa tối.
Thực , đã yêu nghề thìvi_pham_ban_quyen sẽ tận tâm với nghề, Lê Sơ không hề thấy việc nấu nướng là vấtleech_txt_ngu vả. Đặc làleech_txt_ngu khi tay nghề nấu ăn của mình nhận được lời khen ngợi, đó điều bất người đầu bếp nào cũng cảm thấy vui lòng.
Lê Sơ đã ở cửa hàng ăn uống quốc doanhleech_txt_ngu rồi nên đến bữa tối cô chẳng thấy đói chút nào, ăn qua loanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàivi_pham_ban_quyen miếng cóleech_txt_ngu lệ.
Khi Lạc Hoài Chu trở về, trời đã muộn.
già trẻ con trong nhà đã ngủ, chỉ còn “ cú đêm” là Lê Sơ buồn ngủ, món ănvi_pham_ban_quyen ủ ấm trongvi_pham_ban_quyen nồi ra cho .
“Đã có tin tức gì của Vũ chưa anh?”
“Tạm vẫn .”
Lạc Hoài Chu ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, bưng bát cơmvi_pham_ban_quyen ăn ngon lành, trông anh ăn có vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất say sưa.
“Còn em gái thì sao? thấy mẹ rất cho cô ấy.”
ăn cơmbot_an_cap tối, Vương Quỳnh cứ câu lại nhắc đến Lạc Phan Nhi một lần. Dù toàn là càm ràm trách móc, nhưng rõ ràng trong lòng mẹ vẫn lo lắng con gái mình.
Hoàileech_txt_ngu Chu imleech_txt_ngu lặngleech_txt_ngu một lát: “Cô ấy ở nhà bạn thì không có gì phải lo, cô ấy tựbot_an_cap suy nghĩ thông suốt thôi.”
Dứt lời, Lê Sơ cũng nói gì thêm, dù sao cô cũng là người gả vào, rốt cuộcleech_txt_ngu vẫn là một “người ”.
Sau khi ănvi_pham_ban_quyen xong, Lạc Hoài Chu chủ động rửa sạch nồi bát. Lúc quay trở lại phòng, anh mới nhận ra đêm trong căn phòng này chỉ còn lại hai người họ.
“ lầu ngủ.”
Lê Sơ anh lại: “Đợi đã, anh nay còn với tôi chuyện sinh con, đêm nay nếu anh lại chia phòng ra , tôi không biết phải ăn nói với mẹ nào.”
, cô mở kéo lấy mà buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiều mẹ chồng đưa cho, đưa trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt Lạc Hoài Chu: “Số tiền này bà bảo đi quần áo, nhưng khôngvi_pham_ban_quyen thì không nhận lộc, số tiền này tôi không thể giữ.”
giờ trong tay cô không phải là không có tiền, hồi mà mẹ cô để có đến hơn bavi_pham_ban_quyen trăm tệ.
Nhưng nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra chuyện nấy, cô và Lạc Chu chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.
Cô tuyệt đối chiếm của người , nếu không đến lúc hôn lại chẳng thể toán cho rạch .
Lạc Hoài nhớ lại những lờileech_txt_ngu mẹ anh đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói với mình qua.
Bà nói: “Ngày mainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày về nhà ngoại, Lê Sơ gả đến nhà mình đã thành vợ con rồi, chuyện này con phải chuyện hoàng với bố con bé, lúc đi nhớ mang theoleech_txt_ngu đồ một chút xem như là đắp.”
“Lại nữa, mẹ thấy áo của Lê Sơ mặc vừa lắmbot_an_cap, có phải con bé không có tiền không? Sắp vào đông , sau này con hãy đưabot_an_cap con bé đi mua vài bộ mới.”
sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay anh bị triệu tập khẩn , mẹ chắc là tưởng anh làm vụ lâu ngày về nên mới đưa chovi_pham_ban_quyen Sơ, cô tự đi mua quần áo mới.
“Nếu mẹ đã đưa cho cô thì đó là của cô, cô cứ yên tâm mà tiêu, cần phải đo nhiều như thế.”
Dứt lời, Lạc Hoài Chuleech_txt_ngu lại từ trong ngăn bàn làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy ra một chiếcbot_an_cap hộp, đặt vào tay Lêleech_txt_ngu Sơ: “Lương mỗi tháng của tôi cho phần, số còn lại đều gửi cả ở .”
“Tiền và phiếu này, bình thường dù là chi trong nhà hay cô cần mua sắm đều có lấy ra dùng.”
Lê Sơ cầm chiếc hộp trong tay, rõ ràng nó rất nhưng thấy có chút nóngbot_an_cap bỏng tay: “Thế này sao được Nếu muốn có giữ hộ, anh có thể đưa cho”
Hoài Chuvi_pham_ban_quyen ngắt lời cô: “Mẹ tôi tuổi đã cao, sau việc trong có lẽ cần cô phải nhọc lòng nhiều hơn, coi như đây trách nhiệm một vợ đi.”
Câu nói này thật sự làm Lê Sơ.
Cô có ngỡ nhìn người đàn ông mặc quân trước mặt.
Trong hộp này ít cũng phải có vài nghìn tệ, Lạc Hoài Chu thật gan lớn, anh không sợ cô tiền trốn ?
được ánh mắt của Lê Sơ, Hoài nói thẳng: “ tin .”
Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu “Tôi tin cô” đã khiến Lêvi_pham_ban_quyen hoàn toàn hiệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô cố nở cười tinh quáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Được , nếu anh tin tôi như vậy, tôi sẽ cố gắng tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoang phí, quản lý tốt gia đình .”
Nàovi_pham_ban_quyen ngờ người đàn ông lại thản nhiên đáp: “Tiêu xài hoang phí cũng không sao, nuôi nổi.”
Lê Sơ: “”
Đây chính phong thái của giàu nứt đố đổ sao!?
Nghĩ lại kiếp trước mình cũng từngleech_txt_ngu khí thế như vậy, không thể nói, có thật tốt!
Lê Sơ đặt “kho quỹ ” vềvi_pham_ban_quyen chỗ , Lạc Hoài Chu cũng giao luôn chìa khóa ngăn kéo cho cô.
người lần lượt vệ sinhleech_txt_ngu cá nhân , đều có chút gượng gạo trèo lên giường.
Trongvi_pham_ban_quyen phòng chỉ còn lại một chiếc chăn, những chiếc khác đã bị bà mẹ chồng tốtbot_an_cap dọn lầu hết .
Thực ra Lê Sơ hoàn toàn có thể lấy một chiếc chăn bông không gian ra, nhưng chăn tích là chăn tơ tằm.
Thứ này mà đem ra dùng, đến Lạc Hoài hỏi đến, cô thật sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết giải thích thế nào.
“Cái đó nhớ tắt nhé, tôi ngủ đây!”
Lê Sơ cởi áo rồi chui vào trong chăn, nhưng cô tình nằm sát mép giường.
Giữa hai họ như ngăn cách bởi một đường ranh giới .
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ Lê Sơ cảm thấy khó xử, Chu cũng vậy, anh cũng nằm ở mép giường kia, nghĩ bụng chỉ hai người không nhau thì cũng có thể ngủ tạm được.
Nào ngờ, đến nửa , Lạc Hoài Chu cảm thấy trên bụng mình có thêm một cái chân.
anh cứng đờ không động, dự đưa tay dời cái chân kia ra.
Nhưngbot_an_cap giây tiếp theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong bóng tối, một bàn tay chuẩn xác vung tới, đập thẳng vào cổ Lạc Hoài Chu, phát ra một tiếng vang thanh thúy.
hầuleech_txt_ngu của Hoài Chu xuống vài : “Lê Sơ Cô tỉnh lại đi, lấnvi_pham_ban_quyen tuyến rồi”
Thế nhưng Lê Sơ lúc này ngủ say như một chú heo con, hoàn có phản ứng gì.
Đáy mắt Lạc Hoài Chu thoáng qua một tia tối tăm, hương thơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mềm mạivi_pham_ban_quyen trong , anh là chứ không phải phế nhân, tự có chút phản ứng sinh lý.
Nhưng lý trí củaleech_txt_ngu anh luôn kiềm chếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dục vọng.
này cũngleech_txt_ngu không quản nhiều như vậy, Lạc Hoài Chu nhanh chóng gạt cái chân trênbot_an_cap người ra, cũng như bỏ bàn trên cổ mình xuống.
Nhưng vừa mới dời rabot_an_cap, côbot_an_cap gái nhỏ lập quấn lấy, ôm chặt lấyvi_pham_ban_quyen cổ anh, cả người nửa treo trên người anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, càng chặt hơn.
“Ôm một cái muốn ôm một cái”
Giọng nói mềm mại của cô gái lọt vào tai, khiến tim Hoài Chu không khỏi runvi_pham_ban_quyen lên mộtleech_txt_ngu .
Dù cô đang nói mớ, nhưng dángbot_an_cap vẻ nũng như vẫn lòng anh mềm yếu vài phần.
Thôi bỏ
Lạc Hoài Chu một mặt tự an ủi mình, một cưỡng ép dục vọng.
dài đẵng, đây là lần đầu anh cảm thấy khó khăn đếnbot_an_cap vậy.
Lê Sơ, cô chỉ mơ một giấc mơ đẹp.
Cô mơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy mìnhleech_txt_ngu trở về thời thơ ấu, lúc mẹ vẫn còn.
này, cô không còn là một Sơ phải kiên cường trong mọi chuyện nữa.
Côleech_txt_ngu chỉbot_an_cap là con gái cưng của mẹ, là cô bé có trút mọi ngụy trang và , nhào vào lòng làm nũng.
“Mẹ con nhớ mẹ lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
Lạc Hoài Chu vốn hề buồn ngủ, khi thấy tiếng cô nữa, sắc mặt anhleech_txt_ngu bỗng cứng đờ, sao lại coi anh thành mẹ rồi!
Lạc Đoàn trưởng vốn làmleech_txt_ngu việcvi_pham_ban_quyen sấm rền gió cuốn ở quânleech_txt_ngu đội, cũng là lần tiên sắm vai “người ”, nhưng nhìn dángbot_an_cap vẻ ngủ say của gái nhỏ, anh vẫn nhịn được không gọi cô thức .
Sáng sớm hôm sau.
Lê Sơ tỉnh , cô nhận ra mình đang nằm vị trí vốn dĩ là của Lạc Hoài Chu.
Cô dụi mắt còn ngái ngủ, tối qua hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như cô đã mơ thấy mẹ. Giấc ấy chân thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến lạ lùng, cô chỉ nhớ bản thân rất nhớ mẹ, cứ ôm chặt lấy chịu buông. Ban đầu còn lạnh lùng, nhưng đó vì mủi lòng, bàbot_an_cap chỉ ôm cô vào lòng mà lên trán .
Nếu cóvi_pham_ban_quyen thể trọng sinh vào năm chín tuổi thì tốt biết mấy, cô nhất định mẹ ly hôn, vạch rõ ranh giới với Lê Viễn Trung.
Tiếc rằng không có nếu như.
Bữa sáng do mẹ chồng Vương Hà chuẩn bị, có cháo loãng, bánh nướngbot_an_cap và rauvi_pham_ban_quyen . Anh em Lạc Tư Dư cũng dậyvi_pham_ban_quyen, hai nhóc tì ngồi trên băng ghế dài, ngoan ngoãn gặm bánh.
Vừa thấy Lê Sơ , khuônleech_txt_ngu nhỏ nhắn của Lạc Dư lập tứcvi_pham_ban_quyen sa sầm , cố ý xoay người đi không thèm nhìn cô.
Lê Sơ có chút mịt mờ, cô nhớ mình đâu có trêu gì con bé này?
“Tiểu Sơ dậy à, bữa sáng còn nóng trong , con tranh thủ ăn đi.”
Vương Quỳnh Hà thực chất là một người nữ hiền hậu. Nghevi_pham_ban_quyen tổ tiên ngoại bà kia nhân giàu có nức tiếng vùng Giang Nam, vì người mình yêu mà bà không ngại dặm trường đến thủ đô. bà, ông Lạc Chấn Hoaleech_txt_ngu cũng vô cùng ưu tú, năm đó từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làleech_txt_ngu chỉ huy tăng trẻ tuổi nhất, là ông đã sinh khi đang làm nhiệm vụbot_an_cap, sau đó Tiêu Cường tiếp quản vị ôngvi_pham_ban_quyen. Tiêu Cường vàvi_pham_ban_quyen Lạc Chấn Hoa vốn là bạn học cùng lớp ở trường quân đội, chính nhờ tình đồng chí năm ấy mới vun đắp nên mối duyên giữa Tiêu Liên Lạc Giai.
Lê gật đầu, , múc bát cháo. Thật rabot_an_cap cô không thích cháo, khẩu vị của cô đậm đà, thuộc kiểu không cay không vui. Nhưng trong kiện hiện tại, cô chẳng chọn. Kiếp trước lúc thức xuống nông thôn, đến việc lấp đầy bụng còn khó khăn trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Tư Dư dùng liếc chằm chằm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụng của Lê Sơ. Tối bà nội không cho bé vàbot_an_cap anh trai lên lầu ngủ, còn chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao lâu nữa họ sẽ có thêm em , đó nhà cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ càng náo nhiệt hơnvi_pham_ban_quyen. Lạc Tư Dư trong lòng có buồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bãbot_an_cap. Bé không ghét em trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sợ có em rồi, bé và anh trở thành người thừa trong căn nhà này. Nhưng nhìn thấy bà nội mong chờ và vui như vậy, bé đành nỗi buồn vàovi_pham_ban_quyen lòng.
Lê Sơ nhận ra mắt của con bé nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn lặng gặm bánh, trong lòng cũng lờ mờ đoán ra được vài . Cái cản Hoài Chu chungleech_txt_ngu này, chín phần mười là do Lạc Phan Nhi dạy, nếu thì mấy đứa thế này sao được những chuyện đó.
Đúng này, sân vang tiếng của ông xóm Triệu Thụy Tường: “Chị Hà ơi! Tìm thấy Lạc Vũvi_pham_ban_quyen rồi! Tìm thấy nó rồi!”
“Xoảng”
Vương Quỳnh Hà mình làm ca xuống đất, bà lảo đảobot_an_cap chạy ra ngoài: “Cái gì Vũ tôi có tin tức ! Nó đang ở đâu!”
Triệu Thụy Tường hổn hển. Anh là lính dưới trướng Lạc Hoài Chu, hai ngày nay đều giúp người, nên vừa có tinvi_pham_ban_quyen là lập tức chạy về báo ngay.
“Ở ngay gần ngõ Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, để cháu đưa đibot_an_cap!”
Xe đạp củaleech_txt_ngu anh đang đậu ngoài cửavi_pham_ban_quyen, Vương Quỳnh Hà lúc chẳng màngbot_an_cap đến chuyện gì khác, vội vã cởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạp dề ra: “Nhanh! Thụy Tường, cháu đưa bác !”
“Bà nội! Cháu cũng đi nữa!” Lạc Tư Dư gào lên chạy .
“Không ngồivi_pham_ban_quyen ngần đâu, con anh trai cứ ngoãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà !” Vương Quỳnh Hà Lê Sơ: “Tiểu Sơ à, con mẹ trông chừng hai nhỏbot_an_cap nhé!”
Lê Sơ biết chuyện nào quan trọng hơn nên gật đầu: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi , ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà đã có con lo.”
Vương Quỳnh Hà trong lòng thấp thỏm khôngvi_pham_ban_quyen , chỉ sợ Lạc vừa tìm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại chạy mất. Triệu Thụy Tường đạp xe vừa nhanh vừa vững, không quên an ủi bà: “ cứ tâm, mấy anh của đang canh ở đó rồi. Đoàn nhận được tin cũngleech_txt_ngu đang trên đường đếnvi_pham_ban_quyen, lần này nhất định tóm được Vũvi_pham_ban_quyen về nhà.”
“Vậy thì tốt quá!”
Mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày nay Lạc Chuleech_txt_ngu đi từ lúc trời chưa , Vương Quỳnh cứ ngỡ việc ở đơn bận , giờ biết con trai đang tới đóbot_an_cap, mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở nhẹ .
Ở bên này, Vương Quỳnh Hà mới ra khỏi cửa, Lạc Tư Dư đã định chạy .
Sơ nhanh một bước, chặn ngay trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa chính: “Bà nội dặn hai phải ngoãn ở nhà, không được chạy tung.”
Lạc Tư Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt sốt : “Khó khăn lắm tìm thấy anh Vũ, cháu sẽ không quấy phá đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, muốnbot_an_cap tới khuyên anh ấy vềvi_pham_ban_quyen màvi_pham_ban_quyen!”
“Chuyện này bà nội và mọi người xử lý tốt thôi”
Lờibot_an_cap cô còn dứt, Lạc Tư Dư tuôn ra một tràng oán trách: “Nếu không phải tại ấy phải lấy cô, anh Vũ đã khôngvi_pham_ban_quyen bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ! cô cònbot_an_cap ngăn cho cháu đi, cô là đồ đàn bà xấu xa!”
Lê Sơ không hề tức giận, ngược lại khẽ cườibot_an_cap: “Đúng rồi, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính ngườileech_txt_ngu đàn bà xấu xa đấy, cho nên hôm nay có tôi ở đây, tôi sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để nhóc ra khỏi cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa bước.”
“Cô Oa oa oa Cô bắt nạt người khác Hu hu hu”
Lạc Tư Dư tức đếnleech_txt_ngu cả má, Lê nhất quyết không bộ, con bé liền òa khóc nức nở. Tiếng khóc của bé gái vừa to vừa chói tai, con cố tình làm vậy.
Lê Sơ nhớ lại đứa con Đỗ Hồng Vĩ ở kiếp trước, cũng là một đứabot_an_cap trẻ chút là khóc. Mỗi lần có chuyện gì không vừaleech_txt_ngu ý, lại . Người nhà họ Đỗ ai cũng nuông chiều nó, cảvi_pham_ban_quyen nhà đều đóng vai hiền, chỉ có mình côleech_txt_ngu đóng ác. Nhưng rõ ràng những việc cô làm đều là tốt cho , để rồi cùng, nó hận nhất cũng chỉ có mình cô. Nó thậm chí còn quên mất rằng, nếu không sự dạy dỗ tận của cô những năm , đừng nói đỗ vào đại học danh tiếng, e là ngay cả đại bình thường nó cũng chẳng tay tới đượcleech_txt_ngu. Đúng là đồ vô ơn nghĩa.
đây, đối mặt với việc giáo dục trẻ con một lần nữa, Lê Sơ chẳng muốn tốn sức chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào. Lạcvi_pham_ban_quyen Tư Dư khóc thế e là đánhbot_an_cap động hàng xómvi_pham_ban_quyen xung quanh, lúc cô khó điều tiếng ngược đãi con.
Tưởng sẽ dỗ dành sao? !
Lê Sơ quan tâm Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tư Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang khóc đau lòng thế nào, cô trựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếpleech_txt_ngu cũng khóc !
Tiếng khóc của cô to hơn cả tiếng của Lạc Tư Dư. Chiêu làm Lạc Tư Dư đứng hình luôn. Tiếngleech_txt_ngu khóc của con bé im bặt, nó quẹt nướcbot_an_cap mắt: “ cô khóc ! Người lớn rồi mà nhè! Cô không sợ hổ à?”
Lê Sơ chẳng đáp lời, cứ thế khóc tiếp, nước mắt lã rơi, dáng vẻ đau lòng vô cùng chân thực.
“Cô cô vẫn còn khóc à! Đừng khóc nữa mà! Látleech_txt_ngu nữa người ta thấy, cô không thấy xấu hổ nhưng cháu thấy xấu hổ !” Lạcleech_txt_ngu Tư Dư chống nạnh, dáng vẻ một người lớn thu nhỏ, cái khôngbot_an_cap ngừng , chẳngbot_an_cap còn chút bộ buồn bã lúc nãy.
Lê Sơ nói dừng là dừng ngay, vẫn làm bộ tịch sụt sịtleech_txt_ngu : “ nhóc vu oannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho , bảo tôi bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nạt nhóc, tôi khôngleech_txt_ngu thân à?”
Tư Dư mày, cảm thấy bản thân có miệngleech_txt_ngu mà không giải thích được: “Cháu cháu”
Nửa ngày trời con cũng thốt ra được lý donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, để Lê Sơ không khóc nữa, nó đành phải nhận .
“Được rồi rồi, như cháu oan cho cô đi, cháuvi_pham_ban_quyen xin lỗi!”
Có lời lỗi của cô bévi_pham_ban_quyen, tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc của Lê Sơ mới dừng lại.
Lạc Dư ủ rũ chau mày: “Thím không thể đểleech_txt_ngu cháu đi tìm anh Vũ sao?”
Lê Sơ giơ tay mắt : “Nếu Lạc Vũ có thể nghe cháu nhủ thì nó đã không đào hôn rồi.”
Cô rũ mắt nhìn Tư Dư một : “ cứ ngoan ngoãn nhà đi.”
“Cháu đâu biết anh ấy sẽ hôn, nếu biết trước thì hôm đó cháu đã ôm chặt lấy không cho anh ấy đi .” Lạc Tư Dư bĩu môi, “ hại thím phải chú cháu.”
“Đáng lẽ phảivi_pham_ban_quyen là chị dâu của cháu mới đúng.”
Trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô bé, Lê chỉ là dâu thì cô hoàn toànbot_an_cap không lo lắng về vấn đề bị bỏ rơi. Bởi vì bác trai bác gái đều qua đờibot_an_cap, anh Vũ có thể ở lại , vậy thì cô và anh trai cũng thể tiếp tục sống ở đây.
Nhưng thím thì lại khác. Đợi đến khi út đi lấy chồng, bà nộileech_txt_ngu yếu, trong sẽleech_txt_ngu thím làm chủ, đến lúc đó cô và anhbot_an_cap trai sao thể sống đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Trong cô béleech_txt_ngu thậm chí còn nảy ra một ý nghĩ táo bạo: Nếu tìm được anh Vũ , chú út thể hôn với thím, rồi sau đó thím cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể lại làm chị dâu. vậy mọi thứ sẽleech_txt_ngu quay về đúng quỹ đạo ban đầu.
Dĩ nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ý nghĩ này chỉ được cô bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấu kín trongleech_txt_ngu lòng. Nếu Lê Sơ mà biết được cái đầu nhỏ kia đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứa những chuyện này, e rằng cũng phải khóc dở cười.
“Chuyện đó thì chịu thôi, thuyền theo lái theo chồng, nay thím đã gả cho chú củabot_an_cap thì đời này chỉ có thể làm thím của cháuvi_pham_ban_quyen .” Lê nhéo nhéo khuôn nhỏ củabot_an_cap Lạc Tư Dư, cảm thấy cảm giác trên tay kỳ tốt.
“Hả?” Lạc Tư Dư chu môi, tràn trề thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vọng. ảo tan thành mây khói.
phía bên , khi Triệu Thụy Tường đạp xe đưa Vương Hà đến ngõleech_txt_ngu Liễuvi_pham_ban_quyen Hạng, không chỉ Lạc Hoài Chu đã tới Lạc Phan cũng có .
“Phan Nhi”
Vương Quỳnh vừa nhìnleech_txt_ngu thấy con gái, mắt vốn đã đỏ hoe lập tức tuôn trào nước mắt. Tình tử rốt cuộc vẫn là máu chảy ruột mềm, Lạc Phan Nhi cũng không người sắt đá, mẹ chủ gọi mình, cô chậm rãi tới, khẽ gọi một tiếng: “Mẹleech_txt_ngu.”
Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quỳnh Hà vội nắm lấy tay con : “Về nhà ởleech_txt_ngu đi con, mẹ lòng con chịu uất , chuyện đã xảy ra rồi, con cũng phải học cách nhìn về phía trước!”
Nhi mím chặt môi, không nhắc lại chuyện cũ: “Hôm nay cứ khuyên Vũ về nhà trước đã.”
Vươngbot_an_cap Quỳnh Hà thở dài: “Được.”
Lạc Vũ đi đâu xa mà một căn phòng gần ngõ Liễu Hạng tạm thời ổn định cuộc sốngbot_an_cap. Chuyện hôn định kháleech_txt_ngu vội vàng, tiền riêng anh ta cũng có hạn, hoàn không đủ năng trốn đến nơi xa.
Hơn nữa, Lâm Dung cũng không yên tâm để Lâm Niệm Ngữ bị thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mang đi như vậy. Chỉ có đặt tầm mắt mình bà ta mới thấy an tâm . Nơi nguy hiểm nhất chính là an toàn , cho nên ta còn cố tìnhvi_pham_ban_quyen đến họ Lạc làm loạn một trận, ra vẻ ngoài mình cũng là nạn nhân, chỉ là hiệu quảleech_txt_ngu không tốt như bà ta mong đợi.
Tất cả là tại con khốn nhà họ Lê kia. Một kẻ bị bỏ rơi mà giờ đây lại có thể gả Lạc Hoài Chu. Nếu không phải Lâm Niệm Ngữ một đờivi_pham_ban_quyen chồng, bà ta thà đưa con gái đến trước mặt Hoài Chu còn hơn là để con bé dây dưa không với một nhóc như Lạc Vũ.
“ trưởng! vừa canh giữ bên , sau khi Lâm Dung vào trong thì vẫn trở ra, chúng ta có xông trực tiếp vào không?”
Lạc Hoài Chu thấp vành mũ quân , giọng nói toát ra vẻ kiên quyết: “Mấy ngày qua cậu đã vất vả rồi, phần còn lại cứ để tôi giải quyết.”
“Rõ!”
Triệu Thụy Tường đưa người lần lượt rời , còn lại mẹbot_an_cap con Lạc Chu.
Hoài Chu và Lạc Phan Nhi nhauvi_pham_ban_quyen, hai anhvi_pham_ban_quyen em lúc này thời xóa bỏ hiềm khích cũ, bởi vì tìm Lạc Vũ mới chuyện lớn. Lạc Phan Nhi không thích chị hai của mình, Lạc thì khác, nó huyết mạch nhất của anh cả để đời này. Anh cả từ nhỏ đã là người thương nhất, không thể để mặc Lạcleech_txt_ngu Vũ lang bên .
Lạc Hoài Chuvi_pham_ban_quyen đi phía , vừa định gõ cửa thì cửa lớn đã người từ bên mở ra.
Lâm Dung khựng bước, mặt đầy vẻ không tin nổi: “Ông trưởng , thật khéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao ông lại ở đây”
Bà ta nhạy bén muốn đóng cửa ngay lập tức, nhưng âm thanh từ trong nhàvi_pham_ban_quyen truyền ra đã phản bộibot_an_cap bà ta: “Mẹ, còn giỏ rau chưa lấy này!”
Lâm Niệm Ngữ xách giỏ rau ra, vừa vặn phải ánh sắc lẹm Lạc Nhi. mặt cô ta khắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng : “Chị chị Phan Nhi.”
“Câm miệng! Tôi không có em gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô liêm sỉ như cô! Lâm Niệm Ngữ, cô đúng là đồ sói mắt trắng! Tôi đốibot_an_cap xử với cô chưa đủ sao? vậy mà lại đi dụ dỗ trai tôi! Xúi giục nó đào hôn!”
Lạcbot_an_cap Phan Nhi đưa taybot_an_cap đẩy cô ta ra, xông thẳng vào trong nhà: “ Vũ! ra đây cho !”
Lâm đứng bên cạnh tức tối: “Rốt cuộc nữa không! Sao các người thể tùy tiện xông vào nhà khácvi_pham_ban_quyen vậy!”
Lạc Hoàibot_an_cap Chu hoànvi_pham_ban_quyen toàn không thèm đếm xỉa đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ta, lạnh lùng bước vào trong với đôi ủngvi_pham_ban_quyen quân đội. Anh đảo mắtvi_pham_ban_quyen nhìn quanh một lượt, giọng : “Lạc Vũ, nếu còn là đàn ông thì hãyvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn ra , lông cánh chưa cứng đã muốn bay sao?”
Lâm Niệm không ngờ người nhà họ Lạc lại tìm đến cửa như vậyvi_pham_ban_quyen, cô ta cuống khóc lóc, chắn trước mặt Lạc Phan Nhi.
“Chị Phanvi_pham_ban_quyen Nhibot_an_cap, em xin lỗi thật sự xin lỗi đều là lỗi của em”
Lạc Phan Nhi vốn là người nóngvi_pham_ban_quyen tính, đối với kẻ đâm lưng mình, cô chưa bao giờleech_txt_ngu nươngleech_txt_ngu tay.
“Cô bớt diễn đáng trước đi! Tôi đã bị cô lừavi_pham_ban_quyen lần, bộ mắc mưu lầnvi_pham_ban_quyen nữa ? Tránh ra cho tôi!”
Niệm Ngữ lảo rồivi_pham_ban_quyen ngã ngồi xuống đất.
“ Ngữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Thấy người trong lòng ngã, Lạc Vũ cuộcbot_an_cap không được mà chạy . Anh taleech_txt_ngu đau lòng đỡ Lâm Niệm Ngữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, ánh mắt kiênbot_an_cap định nhìn thẳng Lạc Hoài Chu: “Mọi người có giận thì cứ trút lênvi_pham_ban_quyen đầu cháu, Niệm Ngữ cô ấy vô tội! Là cháu vô dụng, khiến cô ấy khổ lây.”
“Chát”
Lạc Phan Nhi chẳng thèm suy nghĩ, vung tay tát một cái thật mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ Vũ, nếu còn chút lương tâm nào thì tức cắt đứtvi_pham_ban_quyen với cô ta ngay!”
Lạc Vũ mặt đi, tự giễu cười mộtbot_an_cap tiếng: “Cháu thích cô thì có sai? Tại sao mọi cứ phải ép cháu!”
“Tiểu Vũ”
Quỳnh Hà nhìn dáng vẻ mê muội của trai mà lòng xiết, giọng bà nghẹn ngào mang theo ýleech_txt_ngu cầu khẩn: “Theo bà vềleech_txt_ngu nhà có được khôngbot_an_cap con?”
Lạc Vũ nhìn bà , cố nước mắt: “Bà nội bà không thể toàn cho chúng cháu ? Cháu có thể nhà, nhưng mọi người phải đồng ý cho cháu lấy Niệm Ngữleech_txt_ngu!”
“Lâm Ngữvi_pham_ban_quyen là hạng người gì bị mù rồi sao? Banbot_an_cap đầu cô ta cố tình tiếp cận tôi, anh tưởng cô thật lòng thích chắc? Thứ ta nhắm đến là nhà họ chúng ta đấy! Đừng có ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngốc nữa!” Lạc Phan tức đến mức muốn tát cho anh ta một cái.
Lâm Niệm Ngữ đưa tay níu lấy áo Lạc Vũleech_txt_ngu, dáng vẻ như hoa trong mưa khiến ta không khỏi xótbot_an_cap xa.
Lạc Vũ nắm chặt tay cô , phảnleech_txt_ngu bác lại: “ không cho phép cô nói Niệm Ngữ vậy! Cô ấy là người tốt nhất, lương thiện trên thế giới này. Cô útnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù côbot_an_cap cũng là giáo viên, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể định kiến để phủ nhận một con người như vậy!”
Lạc Phanbot_an_cap Nhi lại giáng thêm cái tát nữa.
Tôi thấy cậu đúng là bị cô ta làm cho mê muội đầu óc rồi!
người Lạc Vũ tỏa ra khíbot_an_cap hung , tay nắm chặt thành , ánh thù trừng trừng nhìn Lạc Phannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhi.
không hiểu tại sao những bậc bối vốn yêu thương mình từ nhỏ, lại đối gay gắt việc anh yêu Lâm Niệm Ngữ thế.
Lâm Niệm Ngữ qua chỉ một người đàn bà góa chồng, cô ấy có gì sai đâu!
hồ là thật lòng yêu !
Em xin lỗi! Niệm Ngữ níu lấy cánh tay Lạc Vũ, giọng nghẹn ngào, Đều tại embot_an_cap cả dĩ em , anh xứng đáng có một cuộc đời tốt , không nên bị lỡleech_txt_ngu dở, anh mau về nhà đi.
xong, nước mắt cô ta lã chã rơi như ngọcleech_txt_ngu đứt , dường mỗi giọt đều rơi thẳng vào tráivi_pham_ban_quyen tim Lạc .
Lạc Vũ nắm lấy tay cô tabot_an_cap, hai người mười ngón chặt: ! Trong lòng anh, em là người nhất! Anh không rời em! Chẳng phải chúng ta đã sẽ mãi mãi bên sao?
Lâm Niệm Ngữ cắn môi, ngập ngừng vẻ muốn nói lại thôi.
Vương Quỳnh Hà không thể chịu đựng nổi điệu bộbot_an_cap giả cố tình Lâm Niệm Ngữ, trong vừabot_an_cap giận vừa đau: Lạc Vũ! Cháu còn quậy đến baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ nữa! Theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về nhàbot_an_cap!
Cháuvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu đi!
Vũ thái độ cứng rắn.
Vì chuyện cháu đào hôn, anh Ba đã phải thay cháu cưới người về rồi! Bây giờ cháu cònleech_txt_ngu vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một loại rách mà đến người thân cũng không cần nữa ?
Lạc Phan Nhi vốn luôn coi thường Lê Sơ, cho dù ngày trước cô còn nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Lạc Hoài Chu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy thay chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh mình là không đáng.
khi cưới diễn rabot_an_cap, cô đãvi_pham_ban_quyen đặc người dò hỏi.
Năm Lê Sơ mườivi_pham_ban_quyen mấy tuổi, mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ấy vì khó sinh mà cả mẹ lẫn con, không lâu Lê Viễn Trung lấy vợ kế.
Mặc Lê Viễn Trung Trần Hồng làm việc trong nhà máy dệt, sắtleech_txt_ngu ăn , Lạc Vũ cưới một cô gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà như vậy xem như ổn định.
Nhưng Ba cô khác.
Anh ấy là một Đoàn trưởng trẻleech_txt_ngu tuổi tiền đồ vô lượng, một người nữ cóbot_an_cap gia như Lê thì chút ích lợi gì.
phải cưới một người đăng đốileech_txt_ngu, như vậy có thể con đường quan lộ sau này của anh.
Đáy mắt Lạc Vũleech_txt_ngu thoáng quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một áy náy, vốnbot_an_cap dĩ anh định đào hôn.
Anh đồng ý kết chẳng qua chỉ là kế binh.
Anh tính rằng sau khi , chỉ cần ngày nào cũng không ở nhàleech_txt_ngu, người cưới chắc chắn sẽ gây chuyện với anh, cần chuyện vỡ lở anh có thể ly hôn, như vậy anh cóbot_an_cap Niệm Ngữ rồi.
Thế nhưng ngay đêm trước ngày cưới, Lâm Niệm Ngữ ra ngoài, dứt khoát đòi đứt quan thành cho anh.
Làm sao anh nỡ?
Từ rất lâu anh đã biết hoài bão của chú mình, cũng hiểu rõ tại sao chú chịu kết hôn, mà giờ đây dọn dẹp hỗn do anh bày ra mà phảibot_an_cap cưới cô gái họ Lê kia.
Nghĩ lại những năm qua gia đình xử với mình nào, nước mắt Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vũ bắt đầu dâng đầy hốc mắt.
Tiểu Vũ, không phải bà nội nhất quyết ép cháu, nhưng nếu bố cháu biết bà để cưới người đàn bà đã qua một đời chồng, thì sau bà trăm tuổi còn mặt mũi nào đi gặp họ nữa?
Quỳnhbot_an_cap Hà nhớ về người và người chồngleech_txt_ngu hy sinh, đó nỗi đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấu sâu nhấtbot_an_cap trong lòng bà.
đó liên tiếp mất chồng rồi mất con, cả người đi chục tuổi, suốt ngày lấy nước mắt rửa .
đó mẹ của Lạc Vũ cũng nhận tin dữ, lại trẻ non nớt làbot_an_cap anh.
Vươngbot_an_cap Quỳnhvi_pham_ban_quyen cũng chính từ đó mới vực tinh thần, dồn tâm trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào việc nuôivi_pham_ban_quyen dưỡng cháu trai.
thể , Lạc Vũ chính là chỗ dựa để Vương Quỳnh Hà sống tiếp.
Bà vốn có con mắt nhìn người sắc sảo, hiểu rõ Lâm và Lâm Niệm Ngữ chẳng tốt gì, ngay từ đầu khi Lạc Phan Nhi định giúp Ngữ tìm việc, bà đã khuyên con gái đừng dính .
Lạc Phan Nhi thiện lương, cảm thấy Lâm Niệm Ngữ đáng thương.
Ai ngờ, đúng là ong tayleech_txt_ngu áo.
Vương Quỳnh ôm ngực: nhất quyết phải làm tức chết mới hài lòng đúng ?
Giọng Lạc Vũ khản : Bà nội cháu không có!
Khôngbot_an_cap có thì về nhà với chúng tavi_pham_ban_quyen! Lạc Phan Nhi trực tiếp đưa tay ra kéo Lạc Vũ.
Lạcleech_txt_ngu Vũ bất động như đóng , tay phải vẫn nắm chặtbot_an_cap Lâm Niệm Ngữ.
Lâm Niệm Ngữ thấy vậy bèn rút tay mình lạivi_pham_ban_quyen, lùi về sau mấy , xoay nhìn Lạc Vũ bằng ánh mắt luyến, giọng nói bình thản: về đi, này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.
!
Lạc Vũ hoàn toàn mất bình tĩnh, hất mạnh tay Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phan Nhi ra định đuổi theo Niệm .
Lạc Phan Nhi định ngăn nhưng bị Lạc Chu giữ lại.
Cháu nó đã đưa ra rồi. Lạc Hoài Chu đỡ lấy tay mẹ mình, Nếu chúng đã thật lòng yêu nhau, chúng ta cũng làm ác chia rẽ uyên ương nữa.
Từ nay về sau, cứ coi như nhà họ Lạcvi_pham_ban_quyen không cóleech_txt_ngu hạng này.
Vương Quỳnh Hà sững lại, có chút tin con trai.
Lâm Dung cảm thấy lành, vội vàng nói: Đoàn trưởng ! Cậuvi_pham_ban_quyen lời này thì nặng nề quá rồi!
Niệm chính vì từng gả cho người ta nên mới càng biết cách chăm sóc, thấu hiểu người, mới càng biết trân trọng tình với Lạc Vũ. Bà à, Lạc Vũvi_pham_ban_quyen là một tay bà nuôi lớn, lẽ nào bà thực sự nỡ không nhận đứa cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai này sao?
Phan Nhi hằn học phi một tiếng: Bà bớt giả nhân giả nghĩa ở đi! Lúc bà chạy đến nhà tôi chọc mẹ tôi thế nào, bà quên rồivi_pham_ban_quyen sao?
Lâm Dung chột dạ, cũng nhỏ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẳn: Hôm đó mẹleech_txt_ngu cô cũng mắng tôi không ítleech_txt_ngu
Phanleech_txt_ngu Nhi lườm bà một cái, xoa tay bóp nắm đấm như muốnvi_pham_ban_quyen lao : Là chính không xấu hổ, kẻ ác cáo trước đến gây sự, bà là đấy, nếu lúc đó tôi có nhà, tôi còn bà luôn !
Lâm Dung tức đến điên: Cô đồ bà chanh chua! Chẳng trách đến giờ không gả đi được!
Tôi không gả chồng thể dựa vào sức lao động của mình để nuôi thân, giống bà, cả đời này chỉ biết dựa dẫm vào đàn ông mà sống!
Lạc Phan toàn chẳng quan tâm người khác nói mình đi được hay đại loại thế. Cô có người trong , đời người sống mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếp, nếu không thể gả chovi_pham_ban_quyen người mình ý nghĩa của việc kết hôn là gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Để nối tôngbot_an_cap sao?
Thế gian này thiếu gì người sinh con, không một mìnhvi_pham_ban_quyen cô.
lại, nhà họ Lạc đã có người kế thừa, cô thương cũng đã có con cái, vậy nên cô chưa từng nghĩ đến việc mình phải làm mẹ.
Cô
Câu nói này vừa ra, Lâm cảm thấy mặt mình đau rát như bị tát.
Dù ngày thường không ít lần bịleech_txt_ngu người ta mắng chửi sauleech_txt_ngu lưng, nhưng Lạc Phan mắng thẳng , chung quy bà ta vẫn không nổi thể diện.
! Mẹ nói thôi. Lâm Niệm Ngữ ngắt lời bà ta, Chúng ta vốn dĩ không cùng một thế , là chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trèo cao rồi.
Vương Quỳnh Hà nghe lời cô ta nói, không khỏi nhíu mày.
Bà coi thường Lâm Ngữ, nhưng thủ của cô ta quả cao tay, hoàn toàn là lấy lùi làm tiến, cố tình diễn cho Lạc Vũleech_txt_ngu .
Lạc Hoài Chu bóp nhẹ vai mẹ mình, nhìn bà một cái.
Vương Quỳnh Hà dường như đã hiểu ý , bèn nóileech_txt_ngu: Vũ, chú Ba cháu nói đúng, cháu đã lớn rồi, cháu đã chọn ta thì bà nộivi_pham_ban_quyen thành cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cũng hy vọng mãi mãi đừng hối hận.
Ngừng một lát, bà rưng nước mắt ra lời tuyệt tình: Từ về sau, bà sẽ không bao giờ quản cháu nữaleech_txt_ngu.
Lạc Vũ run rẩy cả người, lòng như có một tia hối hận thoáng qua.
Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phan có chút ngẩn ngơ.
Việcleech_txt_ngu anh ba của cô dùngleech_txt_ngu thủ đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắt đá, nói ra những lời đoạn quan hệ, cô chẳng hề cảm thấy bất ngờ. Thế nhưng còn mẹ cô thì sao? Sao lại nỡ lòng đồng ý thật? Những năm qua, Lạc Vũ có thể nói là dựa thần bà.
cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút không chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn, định hỏi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ ràng: “Mẹ”
Lời còn chưa , Quỳnh đã lấy cô kéo ra .
“Ơ! Sao lại đi thế này!” Dung trái là người sốtleech_txt_ngu nhất, bà đẩy Lạc Vũ: “Đó là bà nội của con đấy! Chẳng lẽ con thậtbot_an_cap muốn đoạnbot_an_cap quan hệ với bà sao?”
Lạc Vũ định đuổi theo, nhưng chỉleech_txt_ngu bước đượcvi_pham_ban_quyen bước đã dừng lại. Bàvi_pham_ban_quyen nội đã có thể vứt bỏ anh, vậy anh có đuổi thì ích gìleech_txt_ngu? Chẳng lẽ thật sự phải nghe lời bà, cắt đứt toàn với Lâm Ngữ sao?
Anh không được.
Cả nhà chẳng qua là thấyleech_txt_ngu phận của xứng với anh. Chỉ tráchleech_txt_ngu hiện tại năng lực của anh chưa đủ, nếu như anh có tiền đồ rộng nhưbot_an_cap chú út, thì anh cưới ai, dám nói gì chứ?
Cứ chờ . nhất phải khiến tất cả những người phản đối họ ở bên phải nhìn con mắt khác!
đến , tràn đầy huyết, quay người Lâm Niệm Ngữ: “Niệm Ngữ, sau này anh chỉ còn có thôi, em luôn ở bên cạnh , cùngleech_txt_ngu anh nỗ lực chứ?”
mắt Niệm Ngữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lướt qua một tia giễu cợt, nhưng trên vẫn bày vẻ vô cùng lo lắng: “Anh đừng bốc đồng, họ đều là người nhà của anh, anh không nên em mà gổ với họ thành ra thế này.”
“Không sao đâu, bây giờ họ không chấp được, không có nghĩa là mãi mãi không nhận được. Chỉ cần có thể mạnh mẽ lên, để em được sống , nhất định sẽ hối hậnbot_an_cap quyết định ngày hôm nay.”
Lạc Vũ tự một cách khác .
đã muốn đi từ lâu rồi, nội cứ sống chết không cho. Giờ đây, không còn ai có thể ngăn cản nữa. sẽ đi nhập ngũ! Ông nội là quân trưởng, cha anh khi còn sống cũng là trưởng, phụ sinh hổ tử, không lẽ gì anh lại đi làmvi_pham_ban_quyen một kẻ hèn nhát.
khi anh trở thành , anh kết hônbot_an_cap với Lâm Niệm Ngữ. Lúc đó ai phản đối cũng vô dụng, phá nhân quân đội là phạm pháp!
Lâm Niệm Ngữ hít một hơi, ép nặn ra một cườibot_an_cap: “Được, em tin anh.”
Theo cô ta thấy, nhà Lạc không thể nào sự đoạn tuyệt quan hệ với Vũbot_an_cap như vậy được. Chắc hẳn là đang lúc nóng giận, đến cần Lạc Vũ quay về nhận lỗi, anh vẫn sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu đích họ Lạc như cũ.
Hiện giờ điều quan trọng nhấtleech_txt_ngu phải sớm mangvi_pham_ban_quyen thai convi_pham_ban_quyen của Vũ. Có trẻ bụng, cô ta có liếng.
Từ ngõ Liễu đi ra, nước mắt của Vương Quỳnh không ngừng tuôn : “Hoài Chu, chẳng sau này chúng ta thật sự không quản nó nữa sao?”
“ người tavi_pham_ban_quyen phải va đầu vào đá mới biết quay đầu.” Hoài Chu hôm nay vốn đã không địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa Lạc Vũ đi: “Mẹ, nên buông tay thôi.”
“Không phải chứ? Hai người làm thật đấy à?” Lạc Nhi mày: “Hai mẹ con đó phải hạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt lành gì đâu!”
Lạc Chu hỏi lại: “Cô có thểvi_pham_ban_quyen khuyên nó đầu không?”
Lạc Phan Nhi á .
“Ngay từ bọn họ tiếp cận côleech_txt_ngu chính là vào Vũ, bây giờ chúng ta buông taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không quản nó nữa, người phải sốt sắng chính là cặp mẹ con .”
Nghe , Lạc Phan Nhi mới bừng tỉnh đại ngộ. Chiêu rút củi dưới nồi này quả thực là cao tay.
Cô dù sao cũng nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được mà thèm xía vào chuyện củavi_pham_ban_quyen Lạcbot_an_cap Vũ, chỉ sợ mẹ không nhịn đượcleech_txt_ngu mà lo lắng, xót xa.
“Mẹ, con thấy ý kiến này của anh ba rất hay. Mẹvi_pham_ban_quyen cứ yên tâm đibot_an_cap, đợi Tiểu Vũvi_pham_ban_quyen bộ mặt thật của mẹ nhà , nhất định quay về thôi.”
Vương Quỳnh Hà quệt nước mắt: “Nó từ nhỏ đã lớn bên cạnh mẹ, giờ ra , biết có được miếng cơm nào vào bụng không nữa”
“Nó là do chưa nếm mùi khổ cực, đợi khổ đủ rồi sẽ hiểu mới là nơi ấm áp nhất.” Lạc Phanbot_an_cap Nhi tay mẹ: “Mẹ yên , con có người quen ởvi_pham_ban_quyen ngõ Liễu, thật sự có chuyện chúng ta sẽ biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay.”
Vương Quỳnh Hà bấy giờ yên tâm đôi chút, liền hỏi tiếp: “Còn con thì ? Theo mẹ về nhàbot_an_cap đi, con gái một mình ở ngoài không an , mẹ không tâm.”
Lạcleech_txt_ngu Phan Nhi mím môi, nhìn đôi mắt khóc đến sưng đỏ của mẹ, trong lòng không nỡ để mẹ phải lòng nữa: “Vâng, con theo mẹ về .”
Lạc Hoài Chu đưa hai người về. Vừa tới cổng nhà, nhỏ đã nhào tới: “Bà ngoại! Mọi người đã đưa Vũ về chưa ạ?”
Vương Quỳnh Hà đỏ hoe mắt: “Chưa con ạ.”
Lạc Tư ngẩng đầu, phát hiện Lạc Phan Nhi cũng ở , con bé có chútvi_pham_ban_quyen lúng túng túm lấy vạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo mình: “Dì dìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net út, dìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã về .”
Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phan Nhi hừ nhẹ một tiếng: “ là nhà tôi, tôi tự phải về .”
Nói xong, cô sải đi thẳng vào trongleech_txt_ngu. Lúc đi ngang qua Lê Sơ, cô ta liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn cái đầy kiêu ngạo thể thị uy.
Lê Sơ mỉm cười thản nhiên, chẳng hề để tâmvi_pham_ban_quyen. Cô nhận tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ chồng không tốt, liền bảo: “Vào nhà trước đi đã .”
Mấy cùng nhau vào nhà. Lê Sơ xuống bếp định nấu cơm. Lạc Hoài đi theo vào, giúp cô nhặt rau: “Em gái tôi dọn về nhà ở, nếu em không thích cô thì cứ lờ đi, không cần phảileech_txt_ngu để bản thân chịu ứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Lê lắc đầu: “Tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ấm ức gì . Chẳng phải chúng ta đã thỏa rồi sao? Tôi sẽ làm tốt bổn phận người vợ, nên làmvi_pham_ban_quyen thế nào trong tự rõ.”
Đối phó với hạng người nhưbot_an_cap Phan Nhi, càng để ý cô ta cô ta càng lấnbot_an_cap tới. Lê Sơ dù saobot_an_cap cũng là người đã sống quabot_an_cap , mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, những hành động ấu trĩ kia của Phan Nhi chẳng khác trẻ con, căn bản không quan tâm đến việc có được đối phương công nhận hay không. Còn nếu phải ấm ức, cô cũngbot_an_cap tuyệt không để yên chovi_pham_ban_quyen người ta bắt nạt.
Lạc Hoài Chu nhìn dáng vẻ thản nhiên như không có chuyện gì của cô, một cảm giác khó tả. Rõ ràng trạng thái “vợ chồng hờ” này là tốt nhất, nhưng thấy côbot_an_cap dường nhưvi_pham_ban_quyen chẳng mảy tâm đến bất cứ chuyện gì, lại cảm thấy mình giống như kẻ vôleech_txt_ngu , có mà không có cũng chẳng trong lòngleech_txt_ngu côvi_pham_ban_quyen.
Ngàn lời định nói ra, cuối cùng chỉ lại một : “Đượcleech_txt_ngu.”
“ gian tới, có lẽ tôi sẽ ra ngoài đi .” Lê Sơ nghĩ một , vẫn quyết định trước với Hoài Chu một tiếng chuyện tìm việc.
Tay Lạc Hoài Chu khựng lại: “ việc gì?”
Lê đáp: “ bếp ở nhà doanh, thời ta vẫn chưa quyết định cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận hayvi_pham_ban_quyen không.”
Lạc Hoài Chu khẽ nheo mắt, hàng quốc ? Trongbot_an_cap bếp phải toàn là nam đầu bếp sao? Thế này thì khác vào hangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sói?
, anh liền nói ngay: “Tiền lần tôi đưa cho , em muốn tiêu cứ tiêu, đừng lực chuyện gì cả, tôi nuôi nổi gia đình.”
biết từ nhỏ đã khổ , ăn đủ không đủ , giờ đã gảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net choleech_txt_ngu anh được hưởng phúc.
Lê Sơ cườibot_an_cap nói: “Tôi không thể dựa dẫm vào anh để ăn cơm cả đời được.”
Lạc Hoài thốt ra: “Tại sao lại không thể?”
Lê Sơ hơi ngẩn ra, chỉ nghĩ là anh đang đùa: “Anh và chỉ vợ chồng trên danh nghĩa, anh emvi_pham_ban_quyen sòng phẳng, huống hồ người tôi xưa vốn không nần ai cái gì.”
Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoàivi_pham_ban_quyen Chu nhíu mày, cố gắng thuyết phục Lê : “Vậy em ở nhà chăm sóc trẻ nhỏ và già, mỗi tháng tôi trả lương chobot_an_cap em có không?”
Nhưng Lêbot_an_cap Sơ đã chối.
“ dù đi làm, vẫn sẽ làm việc trong phận sự của mình, anh yên tâm.”
Vừa nghĩ đến chuyện Lê Sơ muốn ra ngoài làm , Lạc cảm thấy tối ăn chẳng còn ngon lành gì nữa.
Nhưng Lê Sơ ràng đã quyết xong xuôi, cộng thêm việc trước đó người đã thuận, anh có quyền can vào chuyện cá nhân cô. Điều này khiến anh càng thêm đau .
Thứ Sáu, Lê Sơ ra khỏi nhà từ sáng sớm. Phía mẹ chồng cô đã xong xuôi, trái ngược toàn với Lạc Hoài Chu, bà rất ủng hộ cô, còn nói: “Con cứ yên tâm mà đi, việc nhà cứ mẹ lo!”
Quỳnh ban đầu còn tưởng cô thiếu tiền , thậm chí định lấy tiềnbot_an_cap riêng ravi_pham_ban_quyen cho dùng , nhưng sau khi Lê Sơ tỏ suy nghĩ mình, đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng ủng hộ.
Lạcvi_pham_ban_quyen Phan Nhi đang sáng nghe thấyleech_txt_ngu mẹ ngợi Lê Sơ khinh bỉ: “Làm đầu bếpleech_txt_ngu thì kiếm được mấy đồng, chẳng thà cứ ở nhà chămvi_pham_ban_quyen cho xong!”
“ không vậy.” Vương Quỳnh Hà phản bác: “Nó muốn mình kiếmbot_an_cap tiền là tốt. Mẹ biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thâm tâm con vốn coi nó, nhưng cũng chẳng làm gì sai. nó đã gả cho con, từ về sau là người một nhà, con dù nể mặt anh mìnhvi_pham_ban_quyen thì ít nhất cũng đừng gây khó dễ cho nó nữa.”
Lạc Nhi lẩm bẩm: “Nó cho mẹ lợi lộc gì mà mẹ bảo vệ nó mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế?”
“Nó cho mẹ lợi lộc gì cả, nhưng món con vừa khennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon, vẫn ngậm miệng, đều là do nó làm đấy.”
Phan Nhi: “”
Thời gian hẹn trước là chín sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ Sáu, Lê Sơ từ trong không gian ra một ít bồi bổ, bì mới, định đem Đinh lão tử.
Tuy rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây chỉ là cha nuôi của , nhưng sự thuận mà mẹ kịp thực hiệnvi_pham_ban_quyen, cô sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm thay bà. sao, một người ngoại có quan hệ huyết thống vẫn thực lòng yêubot_an_cap thương cô hơn hẳn người cha thịt như Lê Viễn Trung.
Tiệm cơm quốc doanh tầm này gần như không có khách, bếp chỉ cóbot_an_cap ba người đang sơ nguyên liệu. Ngoài Từ ra, dưới chú còn có hai người học việc.
“Tiểu Sơ àleech_txt_ngu, cháu đến rồi đấy à!” Từ Hổ rất nhiệt tình, “Để giới thiệuleech_txt_ngu chút, đây là hai thằng nhócbot_an_cap nhà chúleech_txt_ngu, bình thường tụi phụ chế nguyên liệuvi_pham_ban_quyen và giúp việc vặt cho chú.”
“Chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị Tiểu Sơ! Em là Thừabot_an_cap An, sớmvi_pham_ban_quyen đã nghe cha nói có một người chị xinh sắp đến tiệm làm việc, em còn tưởng cha em cơ! Không ngờ chị lại đẹp đến thế này!”
Cậu niên chào hỏi trông chừng chỉ mười tám tuổi, dáng ráo , đôi tràn đầy ý cười có vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần với Từ Hổ. Cậu là con trai út Hổ, là một kẻ “lắm lời” chính hiệu, thường xuyên bị cha mình chê là ồn ào.
Lê mỉm cười: “Miệng dẻo đấybot_an_cap, chỉ là chị còn biết ông chủ cóvi_pham_ban_quyen nhận chị không nữa, nhưng cảm ơn lời chúcbot_an_cap của em!”
“Chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cháu ngoại của Đinh mà! Em tin chắcleech_txt_ngu chắn chị sẽ được thôi!” Thiếu niên đôi mắt cong cong, khi ra một chiếc răng khểnh, vôleech_txt_ngu cùng đáng .
Bên cạnh có một niên khác nãy giờ vẫn lặng, suốt quá đều giữ vẻ mặt lùng. Thấy dáng nịnhleech_txt_ngu bợ của em trai Từ Thừa Anbot_an_cap, ánh mắt cậu ta tràn ngập vẻ khinh thường.
“Thừa Bình, thấy người không chào hỏi?”
Nghe thấy giọng nói nghiêm khắc của mình, Từ Thừa Bình mới cưỡng ngước mắt liếc nhìn Lê Sơ một cái.
Sơ không mấy tâm đến hợt của cậu ta, cô nhìn quanh lượt rồi quay sang hỏi Từ Hổ: “Chú Từ, hôm nay ông ngoại có đến không ạ?”
“ phụ nhất định sẽ đến chứ!”
Từ nhiên nói . Thực tối qualeech_txt_ngu thái độ của lão gia tử vô cùng quyết, nói nào cũng không đến. bảo sợ Sơ được chọn thì ông sẽ mất mặtvi_pham_ban_quyen lắm. Hơn nữa, chủ tiệm quốc doanh là do lão gia tử nhìn lớn lên, dù taybot_an_cap nghềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Lê Sơ không tốt, chỉ cần ông nói một , ông chủ chắc chắn sẽ nể màbot_an_cap giữ cô lạileech_txt_ngu.
Nhưng lão gia tửvi_pham_ban_quyen vốn không kiểu đi cửa sau này, đặc biệt về phương diện trù , ông yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầu có thực tài bản lĩnhleech_txt_ngu thật , nếu không thì chỉ tổ phí lương thực.
Lê Sơ gật : “ ông đến rồi bắt đầu .”
Từvi_pham_ban_quyen Hổ sợ cô căng nên an ủi: “Tiểu Sơ à, đừng lo lắng, ông chủ Tưởng là người rất nhã. Lát nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông ấy gọi món xong, cứ để Thừa An cháu sơ chế, cháu chỉ cần đứngleech_txt_ngu bếp là được.”
“Chúleech_txt_ngu Từvi_pham_ban_quyen, người không cần lo lắng phải lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mớivi_pham_ban_quyen đúngvi_pham_ban_quyen. Xin hãy tin cháu, cháu tự mìnhbot_an_cap làm được.”
mắt Lêbot_an_cap Sơ rạng vẻ tự tin. Về chuyện bếp núc, cô chưa bao giờ chịu thua kém ai. Không chỉ vì cô có thiên phú, mà quan trọngbot_an_cap hơn là cô có kinhleech_txt_ngu nghiệm phong phú. Kiếp trước, ngay những đầu bếp chuẩn Michelin cũng từng hết lời cô, một vị trí đầu bếp nhỏ nhoi ởleech_txt_ngu cơm quốc doanh này, cô dư sức nắm bắt.
“Có người chống , e mười ngón tay không nước xuân cũng được chọn, có mà phải lo chứ.”
Thừa Bình dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, thần sắc ngạo mạn bất cần.
Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hổ mắng: “Thằng ranh này nói bậy bạ gì đấy! có ở mà thêm dầu vàoleech_txt_ngu lửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Lê Sơ không hiểu lắm, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Từ Thừa Bình mới đầu, tại sao ta lại có địch ý với như vậy?
“Nếu anh đã phụ việc cho chú Từ, vậy chắc hẳnvi_pham_ban_quyen tay nghề cũng không tệ, hay là chúng ta so tài một chút?”
Từ Thừa những năm luôn đi theo cha, chưa bao giờ có cơ hội thực sự phô diễn hết thực lực của mình. Trước hội này, cậu ta muốn bỏ lỡ.
“Được thôi! So thì so!”
Lúc này, bên ngoài bước vào một người đàn ông đồ đại màu lam, mái tóc húi cua tiêu chuẩn, gương mặt chữ điền trông rất . mắt ông ta quétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua Lê Sơ vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Từ Thừa Bình, giọng nói không rõ vui buồn: “ đấy.”
Từ Hổ thấy ông chủ , vội vàng giải thích: “Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ Tưởng, đều là lờileech_txt_ngu đùa giỡn của tụi con thôi, để ông chê cười rồibot_an_cap.”
Tưởng Hàn cầm điếu thuốc rít một hơi thật sâu, khói vờn , ông chậm rãi mở lời: “ muốn so tài, tôi sẽ chiều theo ý họ lần. Thế này đi, hôm nay aivi_pham_ban_quyen thắng, sẽ nhận người đó làm đầu bếp chính.”
Đầu bếp chính và người sơ chế, chạy việc vặt có sự khác biệt về bản . Đinh lão gia tử lâu không bếp, ông chỉ đóng vai là bảng hiệu sống, như linh vật đại diện của .
Từ Thừa Bình sớm đã tự mình đứng bếp, cậu ta cảm thấy mình “sóng xô sóng trước”, không còn hàileech_txt_ngu việc chỉ làm phụ bếp cha mình nữa.
Sơ môi: “Không thành vấn đề.”
Từ Thừa Bình không chịu cạnh: “Tôi cũng không thành vấn đề!”
haibot_an_cap người đều hực chiến đấu, ngay cả Từleech_txt_ngu An cũng vỗ tay reo , duy chỉ có Từ Hổ là lo lắng vó. Nhất thời, chú cũng khôngvi_pham_ban_quyen biết nên hy vọng ai thắng. Nếu Từ Thừa Bình thắng, Lê Sơ sẽ mất cơ hội làm việc. Nhưng nếu Lê Sơvi_pham_ban_quyen thắng, mà Bìnhbot_an_cap lại do chính tay chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy dỗ, chẳng phải đang tự tát vào mặt , để người chêbot_an_cap sao?
Chưa bao giờleech_txt_ngu chú lại mong nhớ sư như lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thế hiện tại có sư phụ ra mặt mới ngăn cản nổi! Nhưng ngặt nỗi, thi đã bắt mà lão gia tử vẫn vô tín.
Ông chủ Tưởng chọn nguyên liệu khoai tây. Những nguyên phụ khác họ tự phát huy.
Lê Sơ thắt tạp dề, xắn tay áo bắt đầu làm việc. Ở bên kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Từ Thừa Bình nhìn tốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độ rauvi_pham_ban_quyen nhanh như nước chảy trôi cô gái đối diện, lúc mới ra mình đã địch.
Từ Thừa Bình một miếng thịt ba chỉ, định làm món thịt ba chỉ xào khoainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tây lát. Trong khi đóleech_txt_ngu, Lê ở phía bên kia lại chọn làm món khoai tây sợi chua cayvi_pham_ban_quyen đơnbot_an_cap giảnbot_an_cap nhất.
Khoảng mười sau, cả hai món ăn đều đã được đặt mặt Tưởng Hàn. Tưởng Hàn không động đũa mà trước tiên quan thần của hai người. Một tin thong dong, một người căng thẳng dè dặt.
Ông có chút không hiểu, tại sao với món tây sợi chua cay đơn giản mà Sơ lại có thể tự tin đến . Không chỉ ông, ngay Từ Hổbot_an_cap cũng toát mồ hôi hột thay cho cô.
Từ Thừa chủ đưa tay làm động tác mời: “Chú , mời chú thử.”
Tưởng Hànbot_an_cap gật đầu, khoan thai cầm đũa gắp một miếng. Khoai tây ngoài cháy cạnh nhưng bên vẫn giữ được độ bùi, thịt ba chỉ thơm lừng, tổng thể món có vị cay ngọt đậm đà.
“Quả nhiên do cậu đích thânleech_txt_ngu chỉ dạy, khá .”
Hổ đến mức những nếp nhăn trên mặt xô cả lại: “Anh Tưởng quá khen .”
Lời khen này của Tưởng Hàn là một sự đánh giá rất , điều đó đã cổ vũ Từ Thừa Bình rất nhiều, giúp đá lòng anh ta như được .
Từ Thừa An đứng bên cạnh ngửi mùi thơm mà thèm , ánh mắt mong chờbot_an_cap nói: “ Tưởng, lát nữa họ thi xong, chỗ còn thừa chú cho cháu ăn nhé?”
Từ Hổ cười : “Cái thằng ranh này chỉ giỏi ăn thôi!”
Tưởng Hàn hiếm khi lộ nụ cười: “Được, lát nữa cháu phải ăn sạch đấy nhé, đừng có phí.”
Từ Thừa An vỗ vào cái bụng nhỏ mình: “Sức ăn của cháu thì chú cứbot_an_cap yên !”
Nhìn hình cóleech_txt_ngu vẻ mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đều nghĩ trận này Từ Thừa Bình chắc, nhưng Lê chẳng mảy mayvi_pham_ban_quyen nóng nảy, trên môi luôn giữ nụ cười thanh tao tự tại.
Tưởng Hànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút tánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thưởng bản tính bìnhleech_txt_ngu tĩnh trước mọivi_pham_ban_quyen của cô. Ban đầu, ông không đặt nhiều kỳ vọng vào món ăn Lê Sơ vì thấy nó quá đỗi tầm thường. Nhưng khi thực sự nếm thử, đã hoàn toàn bịleech_txt_ngu kinh ngạc.
Vị chua khoái lại giòn tan. Hơn nữa khi ăn không hề cảm thấy dầu mỡ, vị hòa quyện với vị cay cực kỳ kích thích vị giác.
Tưởng Hàn vẫn còn thòm thèm hỏi: “Có cơm trắng ? Cho tôi xin một bát.”
Mọi người đều ngẩn ra, Thừa An là người phản nhanh nhất: “Chú Tưởng, này cơm vẫn bắt đầu hấp đâu ạ, hay để nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho chú mì?”
Tưởng thất vọng ra mặt: “Món ăn đưa thế mà không có bát cơmvi_pham_ban_quyen trắng thì thật là đáng tiếc.”
Đặc biệt là món này nhìn qua thì đỗi bình thường, nếu chỉ luậnbot_an_cap màu sắc thì đẹp hơn hẳn món ăn tự làm ở nhà. Nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, từng sợi khoai tây đều được thái cực kỳ đồng , đủ thấy đao công tinh diệu đến nhường nào.
Từ Thừa Bình sững sờ, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút khôngleech_txt_ngu thể việc Tưởngleech_txt_ngu Hàn lại dành lời cao đến vậy cho món ăn củavi_pham_ban_quyen Lê Sơ. đủ ngon có thể khiến người nảy sinh ham muốn được ăn mãnh liệt đến thế.
Tưởng Hàn dùng chỉ đĩa khoai tây sợi, không ngớt khen ngợi: “Thực sự tuyệt, mọi người nếm .”
Nói đoạn, ông lại nhìnleech_txt_ngu sang Lê Sơ, hỏi: “Tại món khoai tây sợi này ăn giòn như vậy, cháu đã dùng bí quyết gì?”
Lê Sơ không hề ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước phản ứng ông, đó là sự tự tin vào tay nghề chínhvi_pham_ban_quyen mình.
“Trên mặt khoai tây có một lớp tinh bột, sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái sợi cháu đã rửa quabot_an_cap với nước . Làm như vậyvi_pham_ban_quyen sẽ không bị dính chảobot_an_cap, đồng thời giữ độ giòn.”
Tưởng Hàn hài lòng gật đầu: “Tốt, tốt !”
“Thừa Bình này, mặc dùleech_txt_ngu món của cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị cũng rất ngon, nhưng so sánh ra thì chú thích món của con béleech_txt_ngu Sơ hơn. Cô bé dùng nguyên liệu đơn giản nhất để làm ra món ăn mỹ vị thế này, xứng đáng là người thắng cuộc trong vòng hôm .”
Từ Thừabot_an_cap Bình khôngvi_pham_ban_quyen cam lòng siết chặt tay, kỹ không bằng người, anh ta chấp nhận. Nhưng điều đó không đồng nghĩa anh ta phục Lêbot_an_cap Sơ.
Từ Hổ thấy tâm trạng con trai không ổn, vội vàng ra mặtleech_txt_ngu dàn xếp: “Phải, anh Tưởng nói đúng lắm. Thừa nhà tôi còn trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cần phải rèn luyện thêm nhiều. Sơ đúng là không hổ danh cháu ngoại của sư phụ tôi, mà biết chắc chắn vui mừng .”
Trong lòng Hàn bùivi_pham_ban_quyen ngùi, xưaleech_txt_ngu yêu thương Đinh Yến biết bao nhiêu, mà giờ đây lại lâm vào cảnh cô độc một mình.
Ông nhìn Lê Sơ, chân thành căn dặn: “Cô bé à, cụ Đinh giờ tuổi đã cao, phải hiếu thuận với cụ, ở bên cạnh nhiều hơn, làmleech_txt_ngu người thì phải .”
Lê Sơ gật đầu mạnh: “Ông ngoại người thân nhất của đờivi_pham_ban_quyen này, cháu hiếu thuận với là lẽ đương nhiên. Không chỉ phần củavi_pham_ban_quyen , cháu sẽ bù đắp luôn cả phần của mẹ cháu nữa.”
Đinh Lão Tam trước cửa sổ cách đó khôngbot_an_cap xa, nghe thấy lời Lê Sơ nói mà mắt lưng tròng. Cả đời không có con trai, đứa con gái duy nhất nuôi lại lấy nhầm người, đánh đổi cả mạng sống. convi_pham_ban_quyen gái nghiệp ôngbot_an_cap, ngay cả mặt cuốivi_pham_ban_quyen ông cũng nhìn Đó là nỗi ânvi_pham_ban_quyen hận cả đời của .
“, cháu là một đứa trẻ ngoan.” Tưởng Hàn vỗ vainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê Sơ, “Bắt đầu từ sau, cháu đếnbot_an_cap đây làm việc đi.”
“Chú Tưởng, sau này ai là bếp chính ạ?” Từ Thừa An giờ mới nhận vấn đề này.
“ chú bàn với Đinh đã, thực đơn của cơm chúng ta nhiêu năm nay cũng đến lúc thay đổi rồi.” Tưởng Hàn đã có dựbot_an_cap tính lòng, “ Hổ, anh con Sơ bàn với nhau, liệt kê cho tôi danh những món trường nhất của hai người.”
Từ Hổ cười đáp: “ !”
Trước khi đi, ông chủ còn cặp lồng nhôm đóng gói phần khoai tây sợi Lê xào mangbot_an_cap về, không lại lấy một sợibot_an_cap.
Từ Thừa An thấy liềnleech_txt_ngu nài nỉbot_an_cap Sơbot_an_cap một phần nữa, cậuvi_pham_ban_quyen cũng nếm thử xem rốt cuộc nó ngon đến mức nào.
“Chị ơi, chị gái tốt của em, thêm một đileech_txt_ngu !”
Nhìn cậu em caobot_an_cap mình vài phân đang nũng, Lê Sơvi_pham_ban_quyen dở khóc cười: “Được rồi, được rồi, vậy emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi gọt vỏ đi, lát nữa chị làm cho.”
Từ Thừaleech_txt_ngu An sướng nhảy cẫngbot_an_cap lênleech_txt_ngu: “Tuyệt quá! Em đi ngay đây!”
Nhìn bóng lưng hăng hái củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu , Lê Sơ chợt nghĩ, nếu đứa em chếtvi_pham_ban_quyen yểu củabot_an_cap mình còn sống, chắcleech_txt_ngu cũng sẽ giống như Từ Thừa An, quấn quýt bên cạnh gọi chị ơi chị à thế này. Cô nén lại nỗi xót trong lòng, nở nụ cười đượm chút đắng cay.
Từ Hổ rất lấy anleech_txt_ngu ủi vì tay nghề của Lêbot_an_cap Sơ lại giỏi đến vậy. Thiênvi_pham_ban_quyen phú của sư tỷ và ông thựcbot_an_cap rất thường, dù được sư phụ dạy dỗ nhưng cũng chưa học được đến năm phần tài nghệ của . Nếu đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạo thêm cho Lê Sơ, tay nghề nhà họ Đinh như đã người kế thừa.
Tuần sau Lê Sơ mới chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thức đi làm, hôm nay là thứ Sáu nên tiệm cơm bận rộn hơn ngày trước, đặc biệt là vào giờ cơm tối. Cô ở lại đây giúp đỡ, mãi đến hơn bảy mới xong .
Từ Hổ dặn dò: “Thừa Bình, chỗ này để lát em convi_pham_ban_quyen dọn dẹp. Trời không còn sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, con gái đi một mình không an toàn, con đưa Lê đi.”
Từ Thừa đang cầm giẻ bếp, lạnh lùng đáp: “Con không đi.”
“Hầy! Cái thằng này sao không nghe lời thế !” Từ Hổ trừng mắt nhìn con , “Con lấy xe chở con , có mất bao nhiêu thời gianbot_an_cap đâu, mau đi!”
Lê Sơ đứng bên ngoàibot_an_cap nghe thấy tiếng họ, chủ động đi vào giải vây: “Chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Từbot_an_cap không cần phiền phức vậy , cháu tự mà.”
“Thế được!” Từ Hổ không biết đi đạpbot_an_cap, nếu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôngvi_pham_ban_quyen đã tự mình đi đưa rồi.
Động tác trên tay Từ Thừa khựng lại, anhvi_pham_ban_quyen ta vô cùng miễn cưỡng nói: “Để tôi .”
Lê Sơ cũng không từ chối, dù đối phương cũng là conleech_txt_ngu trai chú Từ, sau này làm việc chungvi_pham_ban_quyen một mái nhà, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không muốn khiến mối quan trở nên quábot_an_cap thẳng.
Cô biết trong lòng Từ Thừa Bình đang có một luồng khí nghẹn. Anh ta không phục cô.
Trời cuối thu nhanh vô cùng, mới hơn bảy giờ khắp nơi đã chìm trong màn đêm đen kịt, giơ tay không khéo chẳng nhìn năm ngón.
thời đại này, nhiều vùng nông thôn vẫn có điện, nhưng ở thành phố thì khác. Dù khôngleech_txt_ngu đến đèn đuốc sáng trưng, nhưng đường vẫn thấp thoáng ngọn dầu hiu hắt.
Tính Thừa Bình còn kém Lê một tuổi, nhưng bảo cậu ta gọi Sơ một tiếng “chị” như Từ Thừa An thì tuyệt đối đời nào. Cậu ta đạp xe đạp sườn ngangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chở Sơ về khu thểbot_an_cap quân đội.
Từleech_txt_ngu Hổ đứng ở cổng vọng bóng hai người: “Đạpbot_an_cap chậm thôi, chú ý an toàn nhé!”
Nghe thấy tiếng cha mình, Từ Thừa Bình miễn cưỡngbot_an_cap giơ một tay lên vẫy vẫy.
Đi được một đoạn, Thừa Bình hơi ngập ngừng tiếng hỏi: “Tay nghề nấu nướng của cô là từ dì Đinh sao?”
Lê Sơ hơi bất ngờ chủ động bắt chuyện mình: “Cũng không hẳnvi_pham_ban_quyen, nhưng mẹ tôi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầy vỡ của tôi.”
“Chẳng phải dì Đinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã qua đời từ khi cô cònleech_txt_ngu rất nhỏ sao? Vậy này học từ ai?”
Trong nhận Từ Thừa Bìnhvi_pham_ban_quyen, nghề nấu nướng giỏi nhất thế này là ông ngoại Đinh, kế đến là cha cậu . Còn ức về dì Đinh chỉbot_an_cap lại ở vài lần nếm thử món ănleech_txt_ngu bà nấu hồi cậu bé xíu.
Lê Sơ lặng hồi lâu.
Từ Thừa Bình nhận mình không nên nhắc đến chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dì Đinh đã khuất, liền vội ngượng: “Tôibot_an_cap tôi không có ý khác, chỉ muốn nóileech_txt_ngu là cô cũng khá lợi hại đấy”
Nhưng tự tôn thiếu niên trỗi dậy, cậu ta bổ sung thêm: “ nhiên là tôi rất giỏi. Hôm tôi không cho rằng mình đã thua cô, bởi vì khẩu vị của mỗi mỗi khác, lẽ món cô làm vừa khéo hợp khẩu vị của ông chủ mà thôi.”
Lêleech_txt_ngu Sơ nhìn về phía xa, đáy mắt thoáng hiện vẻ thanh thảnvi_pham_ban_quyen ra.
“Đúng vậy, khẩu vị mỗileech_txt_ngu người một khác, mỗi người cũng đều là duyvi_pham_ban_quyen nhất. Nếu cậu muốnbot_an_cap trở thànhbot_an_cap một đầu bếp lớn, cậu không thể chỉ thuần bắt chước từng hành động, cử chỉ của cha mình. Cậu cần phải có tư duy , biết đổi và sáng tạo, có như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới tiến bộ và vượt qua được người đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước.”
Nghe xong lời Lê Sơ nói, Từ Bình có cảmbot_an_cap giác như bừng tỉnh một cơn mơ.
Cậu ta từng nghĩ cần học được chín công lực củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha có thể trở thành đầu giỏi, nhưng cuộc vẫn chưa bao giờbot_an_cap nhận được sự công nhận của ông. Hóa ra, được làm chính mình mới là chânbot_an_cap lý!
Từ Thừa Bình như được vàng, vui sướng điên cuồng, dồn hết sức bình đạp bàn đạp. Cậu ta mở to lồng ngực, hét lớn: “Tôi hiểuvi_pham_ban_quyen rồi! Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi!”
Lê Sơ nhìn bộ dạng phấnbot_an_cap khích của cậu ta, chân thành . Bản thânleech_txt_ngu sống thêm một đời, có thể dùng nghiệm nấu nướng để chỉ điểm, giúp đỡ người , đó vinh hạnh của . Cái gọi là tặng người hoaleech_txt_ngu , tay còn vương hương chính là như vậy.
Quãng đường dĩ mất nửa tiếngbot_an_cap đồng , nhờ sự phấn khích của Từ Thừa Bình chỉ mất khoảng mươi phút là đã nơi.
Kể sau vụ Lâm Dung đến gây rối trước, hiện giờ người lạbot_an_cap đến khu tập quân đội đều phải đăng ký và kiểm tra nghiêm ngặt. Từ Thừaleech_txt_ngu Bình dừng xe ở bên ngoài, điều này rất Sơ.
Dù sao hiện giờ cô cũng hôn, nếu thế ngồi xe của mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người khác vào trong, lỡ bịbot_an_cap kẻ có tâm nhìn thấy thìleech_txt_ngu không biết sẽ thêu dệt ra những lời đồn gì. Cô không quan tâm đến danh tiếng của bản thân, nhưng vì đã có thỏa thuận với Lạc , hai người giờ cùng một thuyền, vinh cùng hưởng nhục cùng chịu, cô cần phải giữ thể diện cho anh.
“Trời tối rồi, cậu mau về nhà đi, vất vả cho cậu đã đưavi_pham_ban_quyen tôi mộtvi_pham_ban_quyen đoạn.”
Từ Thừa Bìnhbot_an_cap còn chút khúc mắc với Lê Sơ, nhưng sauvi_pham_ban_quyen cô điểm, giờ nhìn cô chẳng khác nào nhìn thấy vị cứu tinh. Cậu ta toe toét cười, lộbot_an_cap ra hàm răng trắng bóc: “Không vất vả! vất vả chút nào cả! Sau này tan làm tôivi_pham_ban_quyen đưa cô về nhé!”
“ cần đâu.”
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay