THẦN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 BỊ MẮNG CHỬA HOANG CHỒNG QUÂN NHÂN VỀ LÀNG VẢ MẶT NHÀ MẸ ĐẺ CỰC GẮT

Tống Uyển Story full 30/06/2026 0 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Xuyên Không Thập Niên 70: Sinh Con Cho “Kẻ Điên”, Nào Ngờ Lão Là Thủ Trưởng! 🔥

Đang yên đang lành làm người thừa kế gia tộc y học thế kỷ 21, mở mắt ra lại thấy mình xuyên không về năm 1977! Người chung chạ với cô trong đêm định mệnh đó lại là tên “thanh niên tri thức điên khùng” bị cả làng sợ hãi hắt hủi. Nhưng khoan đã… tiếng động cơ của chiếc xe Jeep quân sự vừa rẽ vào đại đội Hòa Bình hôm nay là thế nào?

Tiếng đập cửa “Rầm rầm rầm!” dồn dập cùng giọng chửi bới chói tai của người mẹ ruột trọng nam khinh nữ xé toạc màn sương sớm. Những tiếng xì xào bàn tán của miệng đời rát như muối xát khi Thẩm Dư Hoan phải gánh cái danh “chưa cưới đã chửa”, một thân một mình nuôi con suốt bốn năm trời.

Thế nhưng, mọi âm thanh ồn ào bỗng chốc câm bặt bởi tiếng gầm rú của chiếc xe hơi tiến vào thôn quê nghèo. Người đàn ông bước xuống xe không phải tên “Tạ Phong Tử” lôi thôi lếch thếch ngày nào, mà là Đoàn trưởng Tạ Đình Xuyên oai phong lẫm liệt trong bộ quân phục sắc sảo! Hóa ra, lớp vỏ bọc kẻ điên dại năm xưa chỉ là cách để anh nằm vùng truy bắt đặc vụ địch. Nay sóng gió qua đi, vị thủ trưởng mang theo khí thế áp bức tung ngay cú chốt bằng chất giọng trầm thấp, bá đạo: “Tôi đến là muốn kết hôn với cô, hy vọng cô có thể cho tôi một cơ hội để bù đắp.”

Tại sao bạn tuyệt đối không thể bỏ qua bộ Audio này?

⚔️ Vả mặt cực căng, plot twist gãy cổ: Dàn dân làng hóng hớt và những bà thím lắm lời “quay xe” khét lẹt khi thân phận anh hùng quân đội của nam chính được hé lộ. Đặc biệt, màn bảo vệ em gái cực gắt của gia đình anh hai Thẩm Dư Minh – vung cuốc đòi liều mạng với cả thủ trưởng – chắc chắn sẽ khiến bạn vừa ấm lòng vừa cười bò.

👶 Manh bảo não to, cưng xỉu up xỉu down: Bé Tiểu Dương tuy mới ít tuổi nhưng cực kỳ hiểu chuyện, sẵn sàng “combat” bảo vệ mẹ, thẳng thừng mắng bố ruột là “người xấu”. Đỉnh điểm là pha rủ rê đồng chí công an đi cùng nam chính làm… cha dượng, khiến vị Đoàn trưởng lạnh lùng cũng phải “đứng hình”!

✨ Combo Xuyên không + Y thuật siêu bánh cuốn: Nữ chính không hề bánh bèo vô dụng; cô là truyền nhân y học hiện đại nắm giữ “Thần y bí thuật”. Một tay tự lập nuôi con chuẩn mẫu phụ nữ hiện đại giữa bối cảnh thập niên 70. Kết hợp cùng nam chính quân nhân cường tráng, cam kết mang đến những màn rải “cơm tró” ngọt sâu răng!

🎧 Đeo tai nghe vào, vặn mức âm lượng hoàn hảo nhất để đắm chìm vào chất giọng truyền cảm đầy nội lực. Bấm PLAY ngay bộ truyện audio ngôn tình thập niên bùng nổ này trên TruyenFullAudio.net để hóng xem vị Thủ trưởng bá đạo sẽ xài chiêu gì để “cưa” lại cô vợ xinh đẹp và thu phục cậu con trai “trời đánh” nhé! 👇

THẦN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 BỊ MẮNG CHỬA HOANG CHỒNG QUÂN NHÂN VỀ LÀNG VẢ MẶT NHÀ MẸ ĐẺ CỰC GẮT cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Rầm rầm rầm!”
“Thẩm Dư , dậy ngay cho tao! Giữa ban ban mặt còn nghê, sao lại có thây này? Con gái nhà trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làng như mày ? Thật chẳng biết xấu ! Dậy! Dậybot_an_cap ngay!”
“Rầm rầm !”
Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen đang ngủ mơ màng thì bị tiếng đập cửa dồn dập và giọng nói chói taivi_pham_ban_quyen làm cho bừng tỉnh.
Cô mất ngủ ngày nay, chiều nay vừa làm xong nhà, khó khăn lắm mắt được một lúc để bù giấc, ai mà có oán thế? nhất quyết phải gọi cô dậy bằng được?
Thẩm Dư ôm đầu dậybot_an_cap, đang ngái ngủ cuối cùng cũng nhận ra giọngvi_pham_ban_quyen nói ngoài cửa là của ai.
cô.
Chính xác mà nói, là mẹ của cơ này!
Thẩm Dư Hoan sa sầm mặt, đột ngột giật phắt cửa .
Mã Chiêu Đệ đứng ngoài không đề phòng cô bỗng nhiên mở cửa, bàn tay đang đập hụt hẫng người đổ nhào về phía , mà Thẩm phụ đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịp thời lấy bà.
Sau đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vững, Mã Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen sợ hãi mắngvi_pham_ban_quyen mỏ: “Con ranh kia, mày cố ý đúng khôngbot_an_cap? Mày muốn làm tao ngã chết ?”
“Chẳng phải mẹ bảo con mởleech_txt_ngu cửa sao?” Thẩm Hoan ngáp một cái, đánh mắt nhìn đôi vợ chồng ngoài cửa: “Lạ thật đấy, hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay hai người rảnh rỗi từ thành phố về đây à?”
“Hoan Hoan” Thẩm phụ nhíu mày, không hài lòng với độ của cô.
“Cái điệu bộ của mày cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như thể chúng tao không nên về ấy,” Mã Chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đệ đầy vẻ khó chịu: “Mày đừng quên, đây là nhà của chúng tao! Không phải nhà của mày! Loại con con lứa mày mà còn dám quản chuyện mẹ có về không à!”
Mã Chiêu Đệ gốc là Mã Chiêu Đệ, nghe tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi ta sinh ra trong một gia đình trọng nữ, và sau khi kết hôn sinh con, bà ta cũng trở thành một ngườileech_txt_ngu mẹ trọng nam khinh điển hình.
Trong mắt bà ta, đứaleech_txt_ngu gái Thẩm Dư Hoan bot_an_cap người nhà, mà là bát nước sớm muộn gìbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen phảileech_txt_ngu hắt đi.
Thẩm Dư Hoanbot_an_cap: “Đây là nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của ông nội! Trước khi ông nói rõ rồi, căn nhà này để lại cho con vàvi_pham_ban_quyen anh hai! Đây nhiên là con.”
Đệ tức điên. Sớm biết cái loại lỗ có thể làm bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta tức đến này, lúc đẻ ra bà taleech_txt_ngu đã bóp chếtbot_an_cap cho xong!
“Mày tưởng lão già đó sự muốn để lại cho mày ở chắc?” Chiêu chán ghétbot_an_cap nói:
“Nếu không phải tại mày không giữ thân, chưa cưới chửa, làm mất mặt gia môn, lại còn làm thanh , ai không nhìn , lãovi_pham_ban_quyen già thấy mày đáng thương thì mày tưởng ông ấyleech_txt_ngu cho mày đây sao?”
“Căn nhà này vốn dĩ ông ấy định để cho anh cả mày, liên quan gì đến cái loại hàng lỗ vốn mày? Sao mày mặt dày thế hả?”
Mỗi lần Mã Chiêu Đệ về là lại chuyện Thẩm Dư không chồng mà chửa ra đay nghiến. Trong chuyện này, những lời độc địaleech_txt_ngu hơn thế bà tabot_an_cap cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nói qua, Dư Hoan nghevi_pham_ban_quyen đến lì rồi.
Cô vốn không phải ngườivi_pham_ban_quyen thời đại , cô vốn là người thừa kế mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia tộc y học ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế kỷ , trong lúc cứu người thì gặp tai nạn mà đờibot_an_cap.
vi_pham_ban_quyen say mê nghiên y , lại thêm việc tiếngbot_an_cap từ sớm, lâu ngày sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới ánh đèn nên cô chưa từng đương. tiếc lớn nhất trước khi là chưa tận niềmvi_pham_ban_quyen vui nguyên thủy của con người.
quả , khi mở mắt ra lần nữa, cô thấyvi_pham_ban_quyen một người đàn ông có diện mạo và vóc dáng cực kỳ đúng gu mình đangleech_txt_ngu nằm trên giường mình.
Cô cònleech_txt_ngu tưởng ông nể tình côbot_an_cap cứu người, trước khi chết đã ban cho một tâm nguyện vẹn .
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô mới phát hiện đó không phải là phần thưởng của ông trời, là cô đã xuyên rồi! Xuyên khôngbot_an_cap một không gian song song năm 1977.
hốt hoảng bỏ . Hai tháng sau, cô mang thai. Mười tháng sau, cô sinhbot_an_cap rabot_an_cap một con khi chưa hôn.
Dù khi đó mười biến động sắp trôi qua, việc chưa cưới đã chửa vẫn là một vết lớn, những lăng mạ sỉ vả gần như dìm chết cô.
Trong hoàn đó, những kẻ sẵn sàng cưới Thẩm Dư Hoanbot_an_cap là hạng người gì thì có thể đoán được, tất nhiên là cô không chịu rồi.
gia gia thương yêu Dư Hoan, trước khivi_pham_ban_quyen lâm giao một nửa quyền sử dụng căn nhà này cho cô.
Nhưng trong mắt Mã Chiêu Đệ, căn nhà này là của con trai lớn! Tệ lắm thì cũng là con với con thứ chia đôi, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có phần gì cho đứa gái Thẩm Dư .
Thẩm Dư Hoan thấy thật nực : “Dù sao thìbot_an_cap nội cũng đã cho con nhà rồi, và ba không có phần, anh cảbot_an_cap lại không. Saovi_pham_ban_quyen nào? khôngvi_pham_ban_quyen đồng ý à? Hay là kia mà tranhleech_txt_ngu luận với ông nội một phen?”
Đâyvi_pham_ban_quyen đangbot_an_cap rủa sả bàvi_pham_ban_quyen tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Mã Chiêu tức run người.
Bà chưa từng thấy đứa hàng lỗ nào trong làng dám ăn nóivi_pham_ban_quyen với mẹ ruột thế, bà
“Thôi được rồi, A Đệ,” Thẩm phụ kéo tay áo Mã Chiêu Đệ: “Bà đừng quên mục đích chúng ta đây hômvi_pham_ban_quyen nay.”
Thẩm Dư liếc nhìn họ cái. Đôi chồng này sinh được hai trai gái, cô út, trên có haibot_an_cap anh trai, anh là Thẩm Dư Tài, hai là Dư Minh.
Trong ba đứa trẻ, là đứa bị ghét bỏ , anh hai Thẩm Dư Minh bị phớt lờ nhất, chỉ có anh cả Thẩm Dư Tài mới là bảo bối trong lòng bàn tay cha mẹ.
Tất nhiên, Thẩm Dư Tài cũng không phụ kỳleech_txt_ngu , vừa đẹp thông minh, học xong cấp ba còn tiến cử học đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học Côngleech_txt_ngu Nông Binh.
Sau khi tốt nghiệp về, anhleech_txt_ngu ta làm giáo viên tại trường ba trên huyện, lấy một vợ thànhvi_pham_ban_quyen phố, được một cậu con trai. Đơnbot_an_cap vị phân nhà, anh taleech_txt_ngu đón cả cha mẹ lên thành phố hưởng phúc.
Thẩm phụ, Thẩm mẫu lấy Thẩm Dư Tài làm kiêu hãnh, vì ở làng có đứa con gái bôibot_an_cap trobot_an_cap trát trấu vào mặt là nên họleech_txt_ngu rất khi quay về.
Hôm nay hiếm hoileech_txt_ngu trở về thế này, không nàoleech_txt_ngu không mục đích.
Dư Hoanvi_pham_ban_quyen cửa, chờ họ nói ra ý định mình.
“Mày lại có thái độ gì hả?” Mã Chiêu Đệ vừa dịu mặt lại, nhìn thấy thái độ đáng đòn của cô, cơn giận vừa nénbot_an_cap xuống lại bùng .
“Có chuyện gì thì mẹ nói nhanh đivi_pham_ban_quyen,” Thẩm Hoan có chút thiếu kiên nhẫn: “Không nói thì con không tiếp đâu.” Buồn ngủ chết đi được.
“Được rồi, được rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net,” Thẩm phụ đóng vai người hòa : “Hoan Hoan, lần này chúng là muốn hỏi con, cha của Tiểu Dương phải là tay thanhleech_txt_ngu niên tri thức năm đến , Tạ Phong không?”
Thẩm Dưbot_an_cap Hoan sững người.
Đêm đó khileech_txt_ngu tỉnhvi_pham_ban_quyen dậy, cô nhân lúc người đàn kia chưa tỉnh đãbot_an_cap bỏ chạy, sau đó mới nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra đó là một thanh tri thức trong làng, ngườivi_pham_ban_quyen thường là “Tạ Phong Tử”.
Tạ Phong Tử không phải là kẻ điên thật, chỉ là tiếng vang xa nên bị gọi là kẻ điên. Nghe nói tính tình hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô độc, thô bạo, lại tự ti vừa khiếp nhược, ngoài lúc đi làmleech_txt_ngu ra thì chỉ trốn trong phòng mình.
Nhưng đừng vì tính cách đó mà tưởng hắn bắt , thực tế hung dữ vô cùng. Kẻ nào dám không điều mà chọc vào hắn, hắn có chẳng nói chẳng rằng mà đánh cho một trận tử sống chết mặc bay.
Sau đêm đó, hắn nhanh chóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay về thành phố. Thanh niên tri thức đến từ khắp mọi miềnvi_pham_ban_quyen đất nước, cô cứ mình và Tạ Phong Tử sẽ không bao giờ gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại .
Sao người này đột nhắc đến hắn? Còn trực tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi cô liệu Tạ Phong có phải là cha đẻ Tiểu Dương biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì rồi sao?
“Không” Thẩm Dư Hoan định phủ nhận.
cái gì mà không? Mày còn muốn nói dốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à!” Mã Chiêu Đệ cắt ngang lờileech_txt_ngu cô: “Cái thằng”
Thẩm mẫu định thốt hai chữ hoangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng chợt nhớ mỗi vi_pham_ban_quyen Thẩm Tiểu như vậy Dư Hoan sẽ phátbot_an_cap điên, vội vàng đổi miệng: Tiểu Dương với tên đó nhưbot_an_cap đúc từ một khuôn ra, con tưởng con có thể giấu đầu lòi đuôi được sao?
Ta nói cho con biết, ta đã liên lạc Tạ Phong Tử, nói chobot_an_cap nó biết tại củavi_pham_ban_quyen Dương . Hiện giờ đang tới đây, chắc ngày nữa là đến . Con đã sinh traibot_an_cap cho nó, của nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chết là nhà nó, chờ nó tới rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì con cuốn gói theo đi! Đừng có ở đây mà bôi tro trát vào mặt gia đình nàyvi_pham_ban_quyen nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Thẩm Dư Hoan như bị đánh ngang tai: Mẹ nói cái ?
Bọn họ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết cha của Dương là ai, màbot_an_cap còn gọi người đến đây ?
Thẩm mẫu cô khôngbot_an_cap theo Tạ Tử, liền lớnvi_pham_ban_quyen tiếng mắng nhiếc:
Thẩm Hoan, sao con lại ích kỷ như vậy? Mấy năm , con chưa cướibot_an_cap chửa đã khiến cái nhà mặt đếnvi_pham_ban_quyen nhường ? Bị ta đàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếu bao nhiêu lời ra tiếng vào? Anh cả chị dâu của connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng vì con mà không còn mặt mũi nào , con xem con có biết xấu hổ không? Con không đi theo người đàn ông đó, chẳng lẽ muốn liên lụy chúng ta cả đời sao?
Anh hai đồ ngốc, người ta nói nói vào bao nhiêu lần vẫn không con đi, đến vợ con mình còn nuôi nổileech_txt_ngu rồi vẫn phải nuôi con và đứa con trai đó củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con!
Nếu con còn chút lương tâm thì nên mặt lấy cái nhà !
đầu Thẩm Dư Hoan lúc này chỉ quẩn quanh câu nói tên điên sắp tới , tâm trí rối bời, cănvi_pham_ban_quyen không tai những gì Thẩm mẫuvi_pham_ban_quyen đang nói.
Lúc này, từ ngoài sânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền vào giọng nói của anh hai : , mẹ lại nói nhăngbot_an_cap cuội gì với Hoan thế?
Thẩm Dư Minh vào kéo Thẩm , giận dữ nói: Mẹ là mẹ của Hoan, mẹ thể nói với em ấy những lời như vậy? chuyện xảy ra với em ấy, bộ ấy muốn ? Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thương em ấy thì thôi, còn xát muối vào vết thương củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em ấy ! Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai làm mẹ như không? Cha, cha cũng chẳng thèm lại!
Tôi, Thẩm phụ tỏvi_pham_ban_quyen vẻ lúng túng: con nói hơi khó nghe thật, nhưng cũng là vì tốt cho Hoan Hoan thôi mà
Thẩm mẫu nhìnvi_pham_ban_quyen đứa con trai út mà hận sắt không thành thép.
làm vậy là vìbot_an_cap ai? Chẳng là vì nó sao! Vậy mà lại quay ngược lại chất vấnleech_txt_ngu bà! Đúng là ngốc!
A Minh, con bớt bảo vệ nó . Con vệ nóleech_txt_ngu, nhưng nó có nghĩ con không? Không hề! Con nghe mẹ khuyên một câu, cái đồ vô ơn này không đáng đâu! Tạ Phong Tử , con mau chóng bảo nó đi theo Tạ Phong Tử đi! Đừng để nó kéo con nữa!
Thẩmvi_pham_ban_quyen mẫu lại nhìn về phía Lâm Trân trở về: Vợ thằng Hai, con thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có đúng không?
Anh Hai anh ruột củaleech_txt_ngu Thẩm Dư Hoan nên không nỡ cô đi, nhưng vợ anh Hai chỉ là chị dâu, lẽ nào lại chịu đựngleech_txt_ngu được cô em chồng dắtbot_an_cap theo một đứa con riêng ở nhà ?
Lâm Trân Trân xuống, hì hì hai tiếng: Mẹ, conleech_txt_ngu không là người nhẫn tâm như đâu. Hoan Hoan không có quan hệ huyết thống con, nhưng ấy là em gái của con, cũng là gái của con, là cô của cácleech_txt_ngu con , là người nhà con! Nhà của con mãi mãi nhà của cô ấy, ấy muốn ở bao lâu thì ở bấy nhiêu!
này rõ ràng là châm chọc mẫu nhẫn , ngay cả con của mình cũngbot_an_cap muốn đuổi đi.
Thẩm mẫu tức đến run người.
Trân Trân này đầu óc bị vào nước sao? Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm chẳng phải cũng là vì cái nhà này của bọn họ ? Thẩm Dư đúng là cái đồ lỗ vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao bọn họ lại không hiểu chứ?
Thẩm Dư Minh lúc này mới ứng lại: ? Mẹ nóivi_pham_ban_quyen Phong Tử ý ? Tại saobot_an_cap Hoan Hoanleech_txt_ngu lại phải đi theo Tạ Tử?
Cònvi_pham_ban_quyen có thể là aibot_an_cap ? Chính là cái thằng đã dan díu nó bốn năm trước đấy! Thẩm mẫu tức tối nói:
Các con chắc vẫn chưa biết nhỉ? Người đàn ông mà năm trước không biết xấu hổ dan không phải ai khác, chính là Phong Tử, thanh niên tri thức đến đại năm trước!
Thẩm Dư và Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân Trân sững sờ nhìn Thẩm Dư Hoan.
sao thì người ta cũng đã gọi rồi, đến lúc đó dù nó có muốn hay , Thẩm mẫu buông cay nghiệt: Đều phải đi theo người ta cho mắt tôi, đừng có ở lại nhà này bôi trobot_an_cap trátvi_pham_ban_quyen trấu ! Đây không phải là nhà của nó! Không dung nổileech_txt_ngu nó đâu!
từ lúc Thẩm mẫu nói người đàn dan với Thẩm Dư Hoan mấybot_an_cap năm trướcvi_pham_ban_quyen là Tạ Phong Tử, sắc mặt Thẩm Dư Minh đã trở nên u ámleech_txt_ngu, nhưng anh vẫnleech_txt_ngu kìm nén không chất vấn em gái trước mặt cha mẹ.
Ngay khi phụ Thẩm vừa rời đi, đã không nữa, vỗ mạnh một nhát xuống bàn ăn: Là hắn ta cưỡng ép em đúng không?
Thẩm Dư Hoanleech_txt_ngu ngờ anh lại kích động như vậy, giật nảy mình.
Thôi nào, đừng kích động thế, bình lại đã, để Hoan Hoan nói cho rõ. Lâm Trân Trân vội vàng lên , nắm tay Thẩm Dư Hoan, trách móc nhìn Thẩm Dư Minh.
Năm đó khi Thẩm Dư Hoan mang thai lúc cưới, cô vẫn luôn kín tiếng về cha của trẻ, chỉ giải thích mìnhleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu bị cưỡng ép, nhưng anh hai và dâu không tin.
vi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen một cô gái đuối, cũng không phải hạng lăng phóngvi_pham_ban_quyen túng, lúc đó lại khôngbot_an_cap hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đương với ai, nếu không cưỡng ép làm sao đột nhiên thai được? Chẳng lẽ lại tự sao?
Thẩm Dư Hoan bất lực, nhưng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không thể làm trái sự thật mà đổbot_an_cap oan cho khác: Tạ Phong Tử đúng là cha của Tiểu Dương, nhưng anh ấy thực sự không hề ép em, em lúc đó đúngleech_txt_ngu là tự nguyện.
đó Tạ Phong Tử rõ ràng là thần trí không tỉnh táo, giống như bị trúng , côbot_an_cap vừa chủ động anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng thuậnleech_txt_ngu theo, có thể nói là không ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ép buộc , đều là nguyện .
Dư Minh và Lâm Trân Trân vẫn không tin.
Cái đồ súc sinh này! Dư Minh siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trênleech_txt_ngu mu bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay. nghi ngờ rằng Tạ Phong Tử đang đứng trước mặt anh lúc này, anhvi_pham_ban_quyen sẽ đánh chết hắn ta mất.
Lâm Trân Trân cũng , tức giận nói: Hoan Hoan, em đỡ cho nữa. Có phải hắn cưỡng ép em hay , chúng chị tự mắt nhìn! Em đừng sợ, chị và anh hai đều đứng về phía em!
Tính tình Lâm Trân Trân tuy đanh nhưng quan hệ vớileech_txt_ngu Thẩm Dư Hoan rất tốt.
Những năm qua, Thẩm Dư Hoan cũng không loại ăn bám ở nhà nuôi . Ngược lại, tuy cô không ra ngoài làm đồng áng, nhưng trước kia cô từng theo ông thầy thuốc chân đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong làng học được y thuật. Những năm cô vẫn thường khám chữa cho mọi , thu nhập tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhiều nhưng ngoài việc nuôi sống bản thân con traibot_an_cap thì vẫn cònleech_txt_ngu dư dả đôi , phần dư ra cô cơ đều dùng để đỡ đần vợ anh haivi_pham_ban_quyen.
Ngoài ra, cô ở trông con, bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh việc chăm sóc Tiểu Dương, cô còn giúp anh chị trông nom hai nhỏ của họ.
Nên thay vì Thẩm Dư Hoan ăn bám vợ Thẩm Dư Minh và Lâm Trân Trân, thì chi bằng vợ bọn đang hưởng sái từ cô.
Lâm Trân Trân là người biết ơn, Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen Hoan tốtleech_txt_ngu với chị, chị cũng coileech_txt_ngu cô như ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà.
Không biết khi nào Tạ Phong mới , vì sợ chỉ có một mình Thẩm Dư Hoan nhà, nên ngày sau Thẩm Dư Minh và Trân đã rủ cô cùng ra đồng làm việc.
đường đi, dân cô cơ bản đều phải nhìn thêm cái, ai đi cùng còn quay sang thì thầm to nhỏ.
Mới đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Dư Hoan cùng Thẩm Dưleech_txt_ngu Minh Lâm Trân Trân không cảm có gì bất thường. Kể từ cô sinh mà không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng, chỉ cần cô xuất hiện trước mọi người là sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn gặp phải cảnh tượng như này.
Hoan Hoan!
Một giọng nói hiền từ từ phía sauleech_txt_ngu truyền tới. Thẩm Dư Hoan quay đầu lại nhìn, là đình chú thím Nhị của cô. Bọn họ đều đang nông trên tay, cũng đang bị đồng làm việc.
Người vừa lên tiếng là Thẩm , bà rảo lại gần, nhìn cô với vẻ mặt đầy lo lắng.
Thẩmbot_an_cap Dư Hoan lên : Cóleech_txt_ngu chuyện vậy Nhị Thẩm?
Nhị Thúc vàbot_an_cap Nhị đều là người lương thiện. tại họ chỉ một con trai, năm xưa từng một người gái chẳng may chết yểu. Thẩm Dư Hoan vốn sấp xỉ tuổi người chị họ ấy, nên họ đã dồn hết tình thương dành cho con gái cố lên người cô, đối đãi với cô vô cùng tốt.
Ngày cô chưa mà đã có , Thẩm phụ và Thẩm mẫu đều mắng cô là đồ rẻ mạt, chủ động quyến rũ đàn . Trái lại, Thúc và Nhị Thẩm là những người hiếm hoinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ chồng anh hai, thực lòng tinleech_txt_ngu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốtleech_txt_ngu với côbot_an_cap. Lúc cô ở cữ, Thúc Thẩm còn giết gà hầm mang đến cho cô bổ. Sau khi Tiểu Dương đời, cũng đối xử với thằng rất mực yêu thương.
Tạ Phong sự là cha ruột Tiểu ? sắpvi_pham_ban_quyen tìm tớileech_txt_ngu đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật à? Thẩm lo lắng hỏi.
Đến lúc này Thẩm Dư Hoan mới hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại saovi_pham_ban_quyen ánh mắt người trong thôn nhìn mình hôm nay lại phức tạp hơn trước kia. Hóa ra là phụ Thẩm mẫu sợ không chịu theo Tạ Phong Tử, nên sau khi rời Thẩm gia vàoleech_txt_ngu ngày hôm quabot_an_cap, đã đi thôn rêu rao tin tức Tạvi_pham_ban_quyen Phong sắp tìm đến Thẩm Dư Hoan sẽ dẫn con theo hắn, dư luận để gây sức ép cô.
Đúng là một cặp mẹ !
Thẩmleech_txt_ngu Dư Hoan cười , lại Thẩm Nhị Thẩm: Vâng ạbot_an_cap.
Thẩm Nhị Thúc và Thẩm Nhị Thẩm sững sờ, định nói gì đó cuối lại .
Đúng này, một giọng nói đầy vẻ hóng hớt vang lên: Con bé Hoan, cha của Tiểu Dương thật sự là Tạ Phong Tử sao? Hắn sắpleech_txt_ngu tìm tới đâyleech_txt_ngu thật à?
lẽ ở nào cũng sẽ có vài hạng đàn bà dài lưỡi, chuyên rìnhvi_pham_ban_quyen mò chuyện thiên hạ. Người vừa chạy tới hỏi chínhbot_an_cap là một trong những kẻ điều tiếng có của đại đội Bình Bátbot_an_cap Thẩm.
Phong Tử cũng sắp tìm tới , chẳng gì phải giấu giếm nữa.
Phải ạbot_an_cap. Thẩm Dư gật đầu.
Dân làngbot_an_cap thốtvi_pham_ban_quyen lên kinh ngạc, bắt đầu thì thầm tán:
Hóa ra đúng con Tạ Tử? Tôi đã bảo mà, nhìn kỹ ngũ quan thằng bé khá Phong Tử đấy chứ!
Là con của Phong Tử thìleech_txt_ngu mọi chuyện đều có thể thích được rồi. Hèn gì cô ta chẳng chịu nói, tôi tôi chẳng dám nhận, cái tên Tạ Phong Tử đó đáng sợ chết đi được!
đi cũng phảibot_an_cap nói lại, Thẩm Dư Hoan từng yêu đương gì Tạ Phong Tử đâu nhỉ? Theo tôi nhớ thìbot_an_cap họ làm có qua lại gì đâu? điểm đó ai dám lại gần Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phong Tử cả.
Lời này vừa thốt ravi_pham_ban_quyen, hiện chìm vào im lặng mất ba giây. Vậy thì tại sao Thẩm Dư lại mang thai con của Tạ Phong đượcleech_txt_ngu?
Trước đã có nhiều lời đồn đoán về việc Hoan chưa cưới mà có conleech_txt_ngu. Trong đó, có hai giả thuyết được nhiều người tin nhất: Một là trẻ là con của trai cũ của Thẩm Dư ; hai là Thẩm Dư Hoan đã người ta cưỡng ép.
Hiện tại, giả thuyếtbot_an_cap đứa là con bạn trai đã bịvi_pham_ban_quyen bác bỏ, vậy thì chỉ cònbot_an_cap lại năng thứ hai.
Thẩm Dư Hoan bị Tạ Tử cưỡng ép sao?!
Trong thoáng chốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt mọi nhìn Thẩmbot_an_cap Hoan đều theo vài cảm. Ngay cả Thẩm, hăng hóng chuyệnvi_pham_ban_quyen nhất, cũng không còn quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nữa mà lẳng lặngbot_an_cap tản ra.
Người lớn ravi_pham_ban_quyen đồng làm việc, convi_pham_ban_quyen đương nhiên cũng được theo. lớnleech_txt_ngu vác cuốc đào khoaivi_pham_ban_quyen langleech_txt_ngu, lũ trẻ thì lăng xăng đằng nhặt khoai bỏ vào sọt.
Con trai lớn của Thẩm Dư Minh Trân Tử nhân cha mẹ không chú ý, lén lút tiếp của Thẩm Dư Hoan là Thẩm Dương: Em Tiểu Dương, chúng mình đi bắt ve chơi đi?
Trong nhà có trẻ thì Đào là nghịch ngợm , xuyên bị ăn đòn, nên mỗi khi làm việc xấu gì đó, nó đều kéo em gái là Tiểu Hoa hoặc là Thẩmvi_pham_ban_quyen Tiểu đi cùng. Tiểu Hoa và Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương đều rất ngoan ngoãn, đặc là Thẩm Dương, cậu bé nhỏ tuổi nhất lại có vẻ ngoài đáng nhất, được người lớn hết mực chiều. Đào Tử chỉ cần đi cùngbot_an_cap hai nhỏ này, tuy không sẽ thoát khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị mắng nhưng ít ra cũng không bị đánh quá đau.
bé trắng trẻo tạc bằng cứ lầm lũi đi sau lưng Thẩm Dư Hoan nhặt khoai , cũng không ngẩng lên, dứt khoát lắc đầu từ anh họ: Em không . khoai, em phải giúp mẹ đào khoai!
Khoai lang có gì đào? Tử không kìm đảo mắt một cái, chẳng hiểu nổi đứa em họ xinh traivi_pham_ban_quyen này sao lại bám mẹ thế. Nó không biếtvi_pham_ban_quyen bên ngoài có bao bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ cười nhạo nó là đứa chưa cai sữa à?
Thì cứ muốn đào khoai đấy. Thẩm Tiểu bĩu môi, vẻbot_an_cap giậnleech_txt_ngu vì bị anhleech_txt_ngu họ làm .
Xì! Đào Tử bĩu , giây sau liền bị mẹ nó một cái vào đầu.
Thằng ranh này, mày còn nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à? Tiểu Dương nhỏ hơn mày bao nhiêu ta hiểu thế kia, biết làm việc, còn thằng ranh con lười biếng nhà , đã lười lại còn dám kéo các em làm xấu , tinbot_an_cap mẹ đánh cho mày một trận không?
Lâm Trân Trânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra tay rất nặng, chẳng hề nương nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Da đầu Đào Tử đau rátvi_pham_ban_quyen, nước mắt chực trào , gào lên vì xấu hổ: Con biết rồibot_an_cap!
Nói xong, nó cũng chẳng thèm quay về giúp khoai mà bướng bỉnh đuôi Thẩm Dư Hoan để nhặt.
Hoan:
dâu đi khuất, cô mới buồn nhìn Tử: Lại bị đánh rồi à?
Mẹ đúng là sư hà đông! Tử hậm hực nói.
Đào Tử? Giọng nói đầy đe dọa của Lâm Trânvi_pham_ban_quyen Trân lại vang lên.
Đào Tử lập tức ngậm miệng, ánh mắt đầy vẻ không phục.
vừa cười vừa bất lực, cô lấy từ trong ra ba viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, đưa cho Đào Tử mộtleech_txt_ngu viên: Đừng có suốt ngày mẹ cháu giận , bằng không cô chẳng cứu được cháu .
Đào Tử vốn làbot_an_cap đứa ham ăn, lập tức nín khóc cười hớn hở: Cháu cảm ơn út!
là cô út tốt nhấtbot_an_cap, vừa đẹp lại dịu dàng. Thẩm Tiểu Dương có thể ngoan ngoãn hiểu chuyện thế, chắc chắn là di truyền từ út rồi! nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải là con của cô út nhỉ? Ông trời thật là, nó làm con của một người mẹleech_txt_ngu hở ra là đánh như thế!
Thẩm Dư Hoan một viên kẹo cho Tiểuvi_pham_ban_quyen Hoa, viên cuối cùng cô quay sang nhìn con trai mình. Nhìn đôi tay đôi chân của con trai đang chăm chỉ làm việc, dáng vẻ nghiêm ấy thật sự khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trái tim người mẹ tan chảy. Cô nựng nói: nhà mình ngoan quá đi mất, đã biết làm việc , quá, cho convi_pham_ban_quyen kẹo sữa Đại Bạchleech_txt_ngu Thỏ nè
Tiểu Dương ngẩng đầu, mắt to đen láybot_an_cap như hạt nho nhìn cô nhưng không nhận lấy, đẩy viên kẹo về mẹ: Mẹ ăn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ!
Thẩm Dư Hoan ngẩnbot_an_cap người.
Tiểu Dương là kết quả một đêm tình sai lầm. Bản thân cô vốn là người họcleech_txt_ngu y, muốn bỏ bé thực ra rất dễ dàng. Nhưng cô không thể làmbot_an_cap vậy.
Kiếp trước, ngay từ khi sinh ra đã trở thành người kế của một gia tộc y học cổ xưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ngoài việc dòng chính và có thiên phú ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn một lý do trọng khác thể triệu hồi mộtvi_pham_ban_quyen cuốn Thần y bí thuật mà chỉ mình cô nhìn thấy. Đâyvi_pham_ban_quyen thiên phú tổ truyền của gia tộc, không phải ai cũng có được. Người cùng sở thiên phú này là cụ tổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách cô năm đời, thể thấy cô may mắn đến nhường nào.
Sự lợi hại cuốn Thần y bí thuật nàybot_an_cap không lời nào tả xiết. Nóbot_an_cap bao quát kiến thức ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học từleech_txt_ngu cổ chí kim, từleech_txt_ngu Đông Tâyleech_txt_ngu, bao châmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu, xoa bópvi_pham_ban_quyen, thảo , các phương thuốc cổ phương đến nhữngbot_an_cap tinh hoa của Tây . Đương nhiênvi_pham_ban_quyen, điểm hại nhất cuốn sách này chínhbot_an_cap là trí y học của tương lai có thể tìm thấy giải cho rất nhiều căn bệnh nan y màleech_txt_ngu hiện tại y học vẫn đang bó tay.
thể nói, người sở hữu cuốn sách này chỉ cần cửleech_txt_ngu ngón tay là có thể giết người không , hay biến toàn nhân loại thànhleech_txt_ngu thây ma bằng cách can thiệp gen, hủy diệt giới phải là chuyện không thể. Vì vậy, để tránh hợp đó xảy ra, người nắm giữ cuốn sách cũng chịu nhiều hạn , đó có một là không được chủ động đoạt sinh mạng.
Thời đại ở khôngvi_pham_ban_quyen gian này là những năm bảybot_an_cap , tám mươi, mang khi chưa kết hôn phải chịu bao ánh mắt dịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghị là điều cóbot_an_cap thể hình dung được. nếu hỏi điều gì cô tự hào nhấtbot_an_cap trong hai kiếpvi_pham_ban_quyen người, thì chắc chắn là việcleech_txt_ngu sinh ra đứaleech_txt_ngu trai này.
Bởi vì, thằng bé quá ngoan!
Những người mẹ khác khi mang thai thường rất vất vả với ốm nghén, không ngủ , tăng cân phù nề nhưng cô thì không. thai kỳ cô ăn ngon kỹ, lúc sinh nở cũng vô cùng thuận lợi, bản không cảm thấy gì thì thằng bé đã chào đời.
Sau sinh rất nhàn, thằng bé hiếm khi quấybot_an_cap khóc, chỉ khi đói hay cần thay tã ê a vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Theo thời gian, thằng bé dần hiểu chuyện và càng thêm ngoan ngoãn. Mọi đều bảo, đứavi_pham_ban_quyen trẻ này đến để báo ân! biết có bao nhiêu người phải ghen với cô.
này là cho Tiểu Dương mà, mẹ vẫn còn . Thẩm Dư dịuvi_pham_ban_quyen dàng nói, Convi_pham_ban_quyen ăn đi!
Thấy tay hơi bẩn nhặt khoai, liền bóc vỏ kẹo rồi đưa tận miệng con: Ăn nào.
trai ngoan thì ngoan thật, nhưng ngoan đến mức khiến người ta phải xót .
Đào Tử vẫn không từ bỏ ý định ra ngoài chơi. Sauleech_txt_ngu ăn xong viên kẹo sữa Thỏ Trắng, cậu lại sáp đến bên cạnh Tiểu Dương, thì thầm:
“Tiểu Dương, chẳng phải nói người cha điên em sắp đến sao? Em không muốn đi xem ta trông như thế nào à?”
ngỡ lầnbot_an_cap này Tiểu Dương cũng không thèm đếm xỉa đến mình, nàobot_an_cap ngờ cậu bé ngẩng đầu lên, giọng nói non nớt nhưng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Muốn! Phải thế ?”
Đào Tử thấy có hy , lập tức nói: “Chúng ta thể ra đầu làng xemvi_pham_ban_quyen mà. Nếu ông ta tới, chắc chắn phải đi quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu làng thôi. Biết đâu chừng chúng ta vừa ra đến đó là gặp ngay.”
Dương ngừngleech_txt_ngu động nhặt khoai lang, dứt khoát bảoleech_txt_ngu: “Đi!”
Thấy cậu bé sảng khoái như vậy, Đào mừng rỡ quá đỗi, kéo tay cậu bé đi luôn: “Đi đi đi, nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng thôi, đừng để cái nghe thấy.”
, anh ơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chờ em !” Tiểu Hoa thấy anhleech_txt_ngu trai và trai đều đi mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vộileech_txt_ngu vàng đuổi theo.
Đào Tử: “Suỵt! Muốn đi theo thì đi, nhưng phải tiếng thôi, bị cọp nghe thấy làbot_an_cap đánh đòn đấy!”
Đào Tử chỉ vì muốn rủ Dương ra ngoài chơi cùng nên mới nhanh trí bịa ra cái này. Cậu nhóc hề biết rằng, họ sắp sửa gặp được Phong thật.
Một chiếc xe Jeep đang di chuyển trên con đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi gập ghềnh, địa hình hiểm trở khiến người ngồi trong xe không ngừng bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xóc nảy, nghiêng ngả. Người cầm lái phải tập trung độ, chỉ một chút sơ sẩy lao xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sườn núi.
“Hay là để tôi cho?” Người đàn ông ở ghế phụ nhíu mày nói.
Triệu Húc Vĩ nghe vậy bật cười : “Sợ tôi lái xuống vựcbot_an_cap ? Tay nghề của tôi kém sao? Khiến cậu không yên tâm đến vậy ? Cậu nghĩ tay nghềbot_an_cap mình giỏi là lắm ? nói cho cậu biết, cái con đường này thì dù kỹ của cậu có tốt đâu cũng chẳng thể lái êm .”
Người đàn ông ngồi ghế phụ nghe vậy không miễn cưỡng nữa: “Vậy thì trung lái xe đi!”
Được rồi! Tóm lại là vẫn không tin tưởng anh tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ gì.
“Mà này, chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này hẻo lánh quá . Tôi được điều về thành phố một năm rồi mà còn không có nơi thế này.” Triệu Húc nói, “Hồi đó cậu làm thanh tri thức, sao bị phân đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây ồ, không phải.”
Anh ta phản ứng lại: “Không phải là bị phân đây thế nào, mà làvi_pham_ban_quyen đám đặc vụ địch kia sao lại được một nơi lánh như thế chứ?”
Người đàn ghế phụ đáp: “Chúng làm chuyện mờ , tìmbot_an_cap nơi thì sao được?”
đúng.” Triệu Húc Vĩ gật , liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh một cái rồi ngừng: “Chỉ là khổ cho cậu, để bắtleech_txt_ngu mấy tên đặc vụ mà phải thâm vào đại đội Hòa Bình làm thanh niên tri . tử nhất sinh mới hoàn thành nhiệm , ai ngờ lại bị lũ giặc hạ thuốc, rồi với gáileech_txt_ngu gái còn sinh hạ
Tạ Tử, hay chínhbot_an_cap Tạ Đình Xuyên, rũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , không lên tiếngleech_txt_ngu.
“Anh Xuyên, giờ cậu tính thế nào?” Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Húc Vĩ không cam lòng hỏi tiếp.
Anh ta vốn là đồng đội cũbot_an_cap của Tạ Đình Xuyên, sau khi phục viên vào mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm thì được phân cục công an thànhleech_txt_ngu phố. Hôm nay cùng Tạ Đình Xuyên, một là vì Xuyên nhờ anh ta lái xe đưa đi; haibot_an_cap là do trên giaoleech_txt_ngu nhiệm , nhờ anh ta hỗ trợ hòa giải chuyện Tạ Xuyên và kia.
Tạ Đình Xuyên ngước mắt: “Đãbot_an_cap con rồi, còn có thể nào nữa?”
cướivi_pham_ban_quyen cô gái thậtleech_txt_ngu à?” Triệu Húc Vĩ thốt lên, “Hai người không đôi chút nào!”
Chưa nói đến gia tộcvi_pham_ban_quyen họ Tạ hiển hách lưng Tạ Xuyên, chỉ riêng bản thân anh, mới haibot_an_cap mươi tám tuổi đã làvi_pham_ban_quyen một trung đoàn trưởng, tiền đồ vô cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạn. Với tư cách là vợ anh, nếu không phải xuất thân từ gia đình danh giá thì cũng phải là tiểu thư khuê các, con nhà gia giáo, biết điều, giỏi việc nước việc nhà chứ?
Cô gáileech_txt_ngu tên Thẩm Dư Hoan kia thân nông thôn, nghe nói tổ tiên mấy đời đều là bần nông, sống bằng nghề làm ruộng. Giabot_an_cap đình như vậy, e là đến việc học cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo nổibot_an_cap như thế, sao mà xứng đôi cho được?
Thần sắc Tạ Đình không đổi: “ năm đóvi_pham_ban_quyen tôi có một phần tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệm lớn. Cô ấy sinh con, một mình nuôi đứa trẻ lớn, giờ mẹ cô gửibot_an_cap thư yêu cầu tôi chịu trách nhiệm, chẳng lẽ cậu muốn tôi làm kẻ lòng lang sao?”
“Cậu” Triệuvi_pham_ban_quyen Húc Vĩ muốn nói chuyện này không phải lỗi của Tạ Đình Xuyên, anh cũng chỉ là nạn nhân bị ép buộc. Nếu anh không muốn, tổ chức chắc sẽ không ép.
nữa, với thânleech_txt_ngu , địa và bốivi_pham_ban_quyen gia đình của anh, muốn từ chối hôn sự này không phải là việc khó khăn gì. tư cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đồng đội kiêm tốt, anh ta không vọng mìnhvi_pham_ban_quyen cưới người không tương xứng như vậy.
nhưng, là một người có lương tri, anh ta không thốt ra lời bảo bạn đừngbot_an_cap chịu trách nhiệm.
Tạ Đình Xuyên vô tội, nhưng cô gái nông thôn kia lại càng vô tội hơn. Bị danh rồi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh , những năm qua chắc hẳn cô đã sống vô cùng gian khổ. Dẫu có thể đền bù bằng những khác, nhưng sao có tốt bằng việc trực tiếp cưới cô ấy?
“Mà saovi_pham_ban_quyen đi lâu thế nhỉ?” Triệu Húc chuyển chủ đềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tạ Đình Xuyên nhắm mắt: “ .”
“Trí nhớ của cậu tốt như vậy, lại còn ởbot_an_cap đây tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa năm, sao có thể quên nhanh thếvi_pham_ban_quyen được? Mau nói đi!”
Tạ Đình Xuyên mở mắt nhìn ra ngoài: “Rẽ ở phía trước tới.”
Chiếc xe quẹo qua khúc , tầm nhìn lập tức mở rộng, ruộng làngleech_txt_ngu mạc hiện ra xanh mướt. Triệu Húc Vĩ nhìn Tạ Đình Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với vẻ tán thưởng, nhớ của nhóc này vẫn tốt ngày nào dù đã bao nhiêu năm qua.
Nghĩ đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh ta lại càng cảm tiếc nuối. Với bộ não và lòng đảm của Tạ Đình Xuyên, lai vốn dĩ là một con đường bằng phẳng. Kết quả đúng là tạo hóa trêu . Chỉleech_txt_ngu hy vọng cô gái kia quá khóleech_txt_ngu coi.
“Đến đạivi_pham_ban_quyen đội Bình rồi, cậu có nhớ nhà cô gái đi đường nào không?”
“Không biết.”
Lần này Húc Vĩ không hỏi sao anh lại không biết đường đến nhà cô gái đó nữa. Trước khi mẹ của cô gái ấy gửileech_txt_ngu thư đến, anh hoàn toàn biết cô gáileech_txt_ngu này là aibot_an_cap, làm nhà cô ấy ở đâu.
Anh ta xoay lăng: “ nữa tìm người dân nào mà hỏi.”
Tạvi_pham_ban_quyen Đình Xuyên đầu, ngước mắt lên đúng lúc thấy phíabot_an_cap trước mấyvi_pham_ban_quyen trẻ đang nô đùa: “Phía trướcvi_pham_ban_quyen có mấy đứa bé, chúng đileech_txt_ngu.”
“Được!”
Thẩm Tiểu , trả lại cho anh! Bên cạnh thửa ven đường, Đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa tìmleech_txt_ngu kiếm trong bụi cỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa bực bội nói.
Rõ ràng là bé thấy trước, kết quả em gái nhanh tay nướp mất.
Tiểu Hoa không chịu trả, con bé ôm chặt chiếc lồng tre nhỏ để đề phòng bị anh traivi_pham_ban_quyen cướp lại: Của em! Củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em! Tiểu Dương, nói xem có đúng khôngvi_pham_ban_quyen?
Tiểu Dương mới không thèm nóivi_pham_ban_quyen của đâu! Cậu ấy công bằng nhất, Tiểu Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cậu bảo có đúng không?
Hai anh em chí ĩ, nhưng Tiểu Dương lại chẳng thèm để tâm đến . Đôi mắt cậu bé thỉnh lại nhìn về phía đầu làng, dường như đang mong điều gì đó.
Đào Tử thấy vậy thì chột dạ gãi đầu: Tiểu Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mình đợi lâu lắm rồi, kẻleech_txt_ngu điên đó hôm nay chắc không tới đâu, cậu đừng nhìn nữa, để mai đi, mai lẽ ông ta mới đến.
Hì hì, nhưleech_txt_ngu vậy thì ngày mai có thể Tiểuvi_pham_ban_quyen Dương raleech_txt_ngu ngoài chơi rồi.
Đúngbot_an_cap lúc , Tiểu Hoa nhìn về một hướng, đôi mắt càng lúc càng mở to, cuối cùng nhảy dựng lên: Anh, Tiểu , hai nhìn kìa, cái gì thế kia?
Tiểu Dương và Tử vôvi_pham_ban_quyen thức hướng bé. Đào Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sángleech_txt_ngu : Là xe! Làbot_an_cap tô!
Anh ơi, ô tô là cái gì ạ? Tiểu Hoa vội vàng hỏi.
Thì là ô tô đó! Đào Tửvi_pham_ban_quyen phấn khích nói, Là cái ô hay kể .
Cả ba đứa trẻ đều do một tay nuôi lớn. Thẩm Dư Hoan thường ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vựa phế liệu tìm truyện tranh cũ mang về cho chúng xem. Lũ trẻ còn nhỏ, không biết chữ nhưng biết nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chỗ không hiểu thì hỏi Thẩm Dư Hoan.
Cuối cùng cũng được chiếc ô tô trongleech_txt_ngu truyền thuyết, mấy đứa trẻ vô cùng phấn khích, gồm cả Tiểu Dương vốn đang lơ đãng nãy giờ.
vi_pham_ban_quyen trẻ chạybot_an_cap ra giữa đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa kích động vừa hào hứng chiếcvi_pham_ban_quyen xe vô cùng ngầu trong mắt chúng đang tiến lại gần.
Tử vốn là một đứa bạo dạn, cậu bévi_pham_ban_quyen nhảy vẫy tay, cố thu hút sự chú ý của chiếcbot_an_cap xe.
Dưới ánh mắt mong chờ của ba trẻ, chiếc xe nhanh laovi_pham_ban_quyen tới và dừng lại trước mặt .
ghế lái mở , Triệu Húcvi_pham_ban_quyen Vĩ bước xuống xe, mỉm cười hỏi: Chào mấyleech_txt_ngu nhóc, các cháu chuyệnbot_an_cap gì cần sao?
Chú ơi! Ba đứa trẻ lao tới, hớn hở : Đây là xe của các ạ? Các chú xe đây ? Đây xe gì thế ?
Triệu Húc Vĩ bật cười, trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con đúng là ngây thơ và thẳng thắn.
Đây khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải xe của chú, là xe của đơn vị chú, gọi là xe Jeep. Hôm nay chú đến đây để giải quyết công việc.
, ! Ngầu quá đi! Mắt lũ trẻ sáng lấp lánh, vây quanh chiếc ngắm nghía.
Triệu Húc Vĩ tưởng chúng sẽ không nhịn mà đưa lên sờ, kết quả mấy đứaleech_txt_ngu nhỏ này chỉ đi vòng quanh sát, cùng lắmleech_txt_ngu là ghé sát lại để nhìn cho tuyệt nhiên không hề chạm tay vào.
Anh không khỏi cảm kinh ngạc.
Mấy trẻbot_an_cap được dạy thật, mấy đứa cháuvi_pham_ban_quyen bao giờ ngoan ngoãn được như thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Này các cháu, các cháu muốn lên ngồi thử không? Triệu Húc Vĩ nảy một ý.
Muốn ạ! Lũ trẻ đồng thanh lời.
Vậy các lại đây, chú thăm một , nếu hỏi được chú thưởng thêm ! Triệu đang nói nửa bỗng buột miệng chửi thề một câu.
Tạ Đình Xuyên ởleech_txt_ngu ghế phụ lúc này cũng cửa bước . Vừa đóng cửa xe , nhìn thấy bóng trẻ đang giật chửi thề của Húc Vĩ, anh nhíu mày: Có chuyện vậyvi_pham_ban_quyen?
Cái này cái này Triệu Húc Vĩ trợn tròn , nhìn Thẩm Tiểu Dương lại nhìn Tạ Đìnhbot_an_cap Xuyên, thếbot_an_cap nhìn qua nhìn lại, không tin nổi mà thốt lên: Đứa bé này giống cậu quá vậy!
Tạ Đình vô thức cúi mắt, đó mấy đứa trẻ cũng ngước lên.
Tạ Đình Xuyên và Thẩm Tiểu Dương bốn mắt nhìn nhau. Khoảnh khắcvi_pham_ban_quyen nhìn rõ mặtvi_pham_ban_quyen đối phương, đồng tử của cả hai cha con đều co rụt lại.
Tiểu chỉ lớn hơn Tiểu Dương một thángbot_an_cap tuổi nên không hề nhận ra bầu không đang ngưng đọng lúc này. Con ngơ ngác nhìn Thẩm Tiểu Dương rồi lại nhìn Tạ Đình Xuyên, nói: Chúbot_an_cap ơi, chú trông giống Tiểu Dương nhà cháu quá.
Đồ ngốc, em mau im miệng đi. Đào vội vàng ngăn gái lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cậu bé rất lanh lợivi_pham_ban_quyen, tức phản ứng được quan hệ Đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xuyên Tiểu Dươngvi_pham_ban_quyen. Cậu bé tự là mình đang nói rất nhỏ với em gái: Ông chú này chắc chắn là người cha điên của Tiểuleech_txt_ngu Dương rồi!
Ba chữ người cha điên đã phá vỡ bầu khôngleech_txt_ngu khí tĩnh , mắt Đình Xuyên biến động.
Anh tiến lên phía trước, ngồi xổm xuống trước mặt Thẩm Tiểu Dương, giọng : Cháu tênleech_txt_ngu là gì?
Thẩm Tiểu Dương độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngột lùi lại một bước, ánh vẻ cảnh giác và đề phòng.
Những lời còn lại Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyên nghẹn lại trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ họng.
Khụ khụ ! Triệu Húc Vĩleech_txt_ngu vàng giải vây: Các cháu nhỏ, bọn không phải người xấu, bọn chú đến đây để tìm người. Chú hỏi một chút, cháu có biết đồng chí Thẩm Hoan không? Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy có quan hệ gì với cháu?
Tiểu Dương còn chưa kịpleech_txt_ngu lên tiếngvi_pham_ban_quyen, Tiểu thấy tên cô mình thì lập tức nói: Đó là cô của cháu, Tiểu Dương là con trai của côvi_pham_ban_quyen ấy, chú
Em miệng ngay! Đào Tử vội vàng , em gáivi_pham_ban_quyen cậuvi_pham_ban_quyen mà ngốc thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ?
Hoa:
Tạ Đìnhvi_pham_ban_quyen Xuyên, Triệu : Đứa trẻ trước mặt này nhiên làbot_an_cap con của anh Xuyên.
Chúvi_pham_ban_quyen ơi! Tiểu Dương cuối cùng cũng lên tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tạ Đình Xuyên và Triệuvi_pham_ban_quyen Húc Vĩ lập tức nhìn sang. Tạ Đình Xuyên có thất , vì tiếng đó không dành cho anh.
Triệu Húc Vĩ lập tức cười rạng rỡ như hoa: Hóa ra cháu là Tiểu Dương à. Dươngleech_txt_ngu, cháu gọi chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có việc gì không?
ơi, chú đẹp trai quá. Thẩm Tiểu Dương ngột ra một câu không đầu không đuôi.
Triệu Húc Vĩ cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Dù anh cũng biết khá đẹp trai, nhưng chưa bao giờ có ai khen anh khibot_an_cap Đình Xuyên ở đó cả!
Dù không muốn thừa nhưng gương mặt của Tạ Đình Xuyên đúng là cực phẩm.
nhóc khả năngbot_an_cap cao là con trai ruột của Tạ Đình này lại khen anh sao?
Ha ha ha ha!
Triệu Húc nhiệt tình nắm lấy tay Thẩm Tiểu Dương rồi xổm xuống: nhóc, cháu đúngbot_an_cap là có mắt nhìn quá đi!
Vậy đã có tượng chưabot_an_cap ạ? Thẩm Tiểu Dương nghiêng đầu hỏi.
Triệu Húc bị cái nghiêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu đáng làm cho chảy, cũng chẳng buồn suy nghĩ tại sao Tiểu Dương lạibot_an_cap hỏi như vậy: có, chưa có!
Vậy thì tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá! Thẩm Tiểu vui mừng nói: Vậy chú cóvi_pham_ban_quyen muốn làmbot_an_cap cha của cháu không?
Triệu Húc Vĩ khựng lại: ?
dượng? Chẳng muốn giới mẹ nó cho anh sao?
Đứa trẻ trông giống hệt lão Tạ này rất có thể là con trai lão Tạ, vậy thì mẹvi_pham_ban_quyen đứa trẻ này chính là
Anh vôvi_pham_ban_quyen quay đầu nhìn Tạ Đình Xuyên, mắt đen láy của Tạ Đình Xuyên đang nhìn chằm chằm mình
Anh rùng mình một cái, vội : Không
Chú ơi, chú không cầnleech_txt_ngu vội vàng từ chối đâu. Mẹ cháu xinh đẹp lắm, có nhiều người đàn ông tranh muốn cưới mẹ cháu, là mẹ cháu chẳng ưng ai thôi. Thẩm Dương kiêu hãnh nóibot_an_cap, Nếu chú thấybot_an_cap mẹ cháu, chắc chắn chú cũng sẽ thích mẹ cháu , nhưng mà
Triệu Húc Vĩ vô thức hỏi: Nhưng mà cái gì?
Thẩm Tiểu Dương nói: “Nhưng mẹ cháu đã để chú. Cháu chỉ thấy chú trông có chất hơn cái người bên , cóbot_an_cap tư cách để giới thiệu cho mẹ cháu hơn”
Hóa ra trong mắt , mẹ nhóc là tiên chắc?
Triệu Húc Vĩ cuối cùngvi_pham_ban_quyen cũng nhìn ra rồi!
Thằng bé này khen anh là giả, muốn tức Tạ Đình Xuyên mới là thật!
! Đúng là con trai của anh Xuyên, tuổi mà tâm cơ không !
Anh lập tức hai tay ôm ngang Thẩm Tiểu Dương, nhấc lên trước mặt Tạ Đình Xuyên:
“Hì hì, , chú thấy mình không xứng với mẹ cháu đâu. Vị bên cạnh chú đây vừa đẹp trai vừa giỏi giang hơn chú nhiều, hay là cháu giới mẹ cho chú ?”
Tạ Đình Xuyên Thẩm Tiểu Dương bất thình lìnhleech_txt_ngu lại mặt : “”
Thẩm Tiểu Dương tức tặng Đình Xuyên cái cháy , ra sức thoát khỏi đôi tay của Triệu Húc , hậmbot_an_cap hực nói: “Cháu thèm, chú xấu quávi_pham_ban_quyen, không có tư cách làmleech_txt_ngu dượng của cháu.”
Hai chữ “bố dượng”, cậu bé nghiến răng thốt .
Đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xuyên thấy hơi buồn , nhưng vẫn chưa kịp gì thì giọng nói đầy thiện chí và niềm nở đến: “ vị đồng chí quân nhân và công an? chí ? Cho hỏi các chú tới có việc gì ?”
Tạleech_txt_ngu Đìnhleech_txt_ngu Xuyên và Húcleech_txt_ngu Vĩ lái Jeep tới, tiếng động hề . khi họ vừa tiếp cận lối vào thôn, những người dân đang việcbot_an_cap gần đó đã chú ý tới.
Ở cái thời đại mà xe đạp còn được coi là xe sang, việc một chiếc hiện ở ngôi làng miền núi hẻo lánh này đã gây ra một sự chấn động không .
làng ngay công việc cũng chẳng buồn làm, kéo nhau chạy lại xem náo nhiệt. Dẫn đầu đương nhiênbot_an_cap là Bát Thẩmleech_txt_ngu, người vốn tính ham hóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hớt. Bà ta từ xa đã đứa đang nói chuyện với hai người đàn ông mặc quân phụcvi_pham_ban_quyen, liền tay gọi lớn.
Đến khi gần, chạm phải ánh mắt Tạ Đình Xuyên, tim bà ta bỗng hẫng một nhịp, vô thức né tránh.
Ánh mắtleech_txt_ngu quân nhân sao sắcleech_txt_ngu bén thế? Khí thế quá mẽ!
Tuy nhiên, Tạ Đình Xuyên mặc phục, Bát không hề nghĩ anh là người xấu, thái độ trái càng thêm vồn vãbot_an_cap: “Đồng chí quân nhân, cho hỏi các chú có chuyện gì không? gì cứ hỏi đây này, mấy đứa nhỏ này còn bé, chẳng hiểu chuyện gì đâu”
Bát Thẩm một lần nữa nhìn vào mắt Tạ Xuyên, bỗng anh rất quen mắt, giống ai nhỉ?
quang của bà ta lướt qua Tiểu Dương dưới chân, trong lòng bỗng chốc bừng sáng.
Đúng , vị sĩ này và thằng Tiểu Dương trông giống nhau quá trời ạ!
Bát Thẩm sực nhớ tới tin đồn mấy nay về việc cha ruột của Thẩm Tiểu Dương sắp tìmvi_pham_ban_quyen đến đây.
Chẳng lẽ?
Bát Thẩm kinh nghileech_txt_ngu Tạ Đình Xuyên.
Đình Xuyên có vẻ không ngạc trước biểu cảm này của ta, anh khẽ gật đầu với Bát Thẩm: “Bát Thẩm, đã lâu không gặp.”
Anh từng ở đây nửa , người để ấn tượng sâu sắc khôngbot_an_cap nhiều, Bát Thẩm thích đưa chuyện chính làbot_an_cap trong số đó.
Nghĩ lại khi xưa, không ít tin đồnvi_pham_ban_quyen thiệt về anh cũng từ miệng ta màleech_txt_ngu ra.
cậu ” Bát Thẩm lảo lùi lại bước, nhịn được mà dụi mắt.
Chắc chắn là mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ta có vấn !
Người đàn ông khí chất ngời ngời, phong tuấn lãng mặt nàyleech_txt_ngu thể là Tạ Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tử vừa hung dữ lôi thôi củavi_pham_ban_quyen mấy trước được? “Cậu cậu thật sự là Phong không, cậu thật sự là Tạ Tạ”
Cậu ta Tạ gì ấy nhỉ?
Tạ Đình Xuyên: “Tạ Xuyên.”
“Đúng đúng, Tạvi_pham_ban_quyen Đình Xuyên, Tạ Đìnhvi_pham_ban_quyen Xuyên!!!” Bát vội vàng nói, chạm ánh mắt anh, bà tavi_pham_ban_quyen cười gượng gạo hai tiếng, rồi nhanh chóng kéo Thẩm Tiểu đang đứng dưới chân lại để chữa thẹn: “Tiểu Dương, con ! Mau gọi bố đi!”
Thẩm Tiểu Dương vùng vẫy kịch liệt, hét lớn: “ phải , ! Cháu không cóbot_an_cap bố, cháu chết lâu rồi!”
“Kìa, đứa nhỏ này nóileech_txt_ngu kiểu gì thế, đây chính là bố , đúng là bố mà.” Bát Thẩm nhấn mạnh, không bảo Tiểu Dương, bà ta sực nhớ tới Thẩm Dưbot_an_cap , liền nói:
“Phải , để tôi đibot_an_cap gọi mẹ cậu tới, để mẹbot_an_cap nói cho cậu , thật là!”
Nóibot_an_cap xong, không đợi Đình Xuyên kịp phản ứng, bà ta đã chân bốn cẳng đi.
đường, bà ta bị nhữngbot_an_cap dân làng chưabot_an_cap biết chặn lại:
“Bát , bàvi_pham_ban_quyen chạy cái gì thế? Haivi_pham_ban_quyen người lái ô tô kia là đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chí quân nhân và an phải không? Họ đến làm gì vậy?”
“Đó là Tạ Phong Tử!” Không đợi người nọ nói hết câu, Bát đã nóng lòng thốt ra, rồi lẩm bẩm lặp lại: “Đó làleech_txt_ngu Tạ Phong Tử! Chính là người niên tri làng mấy năm , người đã khiến Thẩm Dư Hoan mang thai, cũng chính cha của Tiểu Dương!”
Mọi người kinh hãi, vội vàng đuổi theo bước chân của Bát Thẩm: “Thật sự là Tạ Phongbot_an_cap Tử sao? ta tìm đến thật à? không , sao anh ta lại mặc quân phục? Chẳng lẽ bây giờ Phong Tử đã quân nhân rồi?”
“Tôi làm sao biết được cậu ta giờ là quân nhân thật hay chỉ lên bộ quân phục?” Bát Thẩm bước đi thoăn : “ vừavi_pham_ban_quyen rồi chính miệng cậu ta thừa nhận mình Tạ Phong không, không đúng, là Tạ Đình Xuyên! Các quên, tên cậu ta là Tạ Đình Xuyên, trước mặt cậu ta thì đừng có gọi là Phong Tử nữa!”
Dân : “Thật thế ?”
“Chẳng lẽ tôi lại lừa các người à? Nếu không tin cứ tự mình ra hỏi.” Bát mất kiên nhẫn gạt những người cản đường mình ra: “ ra, ravi_pham_ban_quyen, đừng cảnbot_an_cap tôi đi tìm bé nhà họ Thẩm!”
Thẩm Dư Hoan và Lâm Trân Trân đang giữa giờ để uống nước. Lâm Trân Trân thấy mấy đứa trẻ biến mất, đang phàn nàn với Dư Hoan rằng Đàoleech_txt_ngu Tử thật sự quá nghịch ngợm, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo lát nữa bắt được phải cho nó một trận.
“Dư Hoan!” Một tiếng gọi gấp gáp vang lên tai họ: “ Hoan à!”
Thẩm Dư Lâm Trân Trânleech_txt_ngu đồngbot_an_cap thời quay đầu lại nhìn.
Thẩm Dư Hoan: “Đó Bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm phải không? Sao ta lại dịu dàng thế nhỉ?”
Lâm Trân cũng đầy vẻbot_an_cap hoang mang: “Có phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị cửa kẹp đầuvi_pham_ban_quyen rồi không?”
“Dư Hoan, hai đứa gì thế? Thẩm đây đâu có bị cửa đầu.” Chạy lại thấy cuộc trò chuyện của họ, Thẩm lườm hai người một : “Tôi qua đây để tin vui cho hai đứa đây.”
Cái điệuvi_pham_ban_quyen điệu đà giả tạo này
Thẩmvi_pham_ban_quyen Hoan và chị dâu nhìn nhau: “Quảvi_pham_ban_quyen bịvi_pham_ban_quyen cửa kẹp đầu thật !”
Bát Thẩm: “” Aibot_an_cap bị cửa kẹp chứ? Đầu các người mới bị cửa kẹp, nhàvi_pham_ban_quyen người mới bị cửa kẹp!
Thẩm Dư Minh bước tới: “Bát Thẩm, rốt là có chuyệnbot_an_cap vui gì?” Mà như người thần thế này, họ chẳng quen chút nào.
“Đúng !” Bát Thẩm vội nói: “Cái đó, bố ruột của Tiểu Dương đến rồileech_txt_ngu, chính là Phong Tử, giờ đang ở đầu thôn! Tôi báo cho cô một , mau đó !”
“Cái gì?” Nhà họ đại kinh thất : “Hắn thật dám đếnvi_pham_ban_quyen sao?” Lại còn đến nhanh như vậy, chẳng cho người ta thời gianvi_pham_ban_quyen chuẩn bị nào.
ta còn thật sự dám vác mặt !” Thẩm Minh nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt cán cuốc trong , định xông đi ngay lậpvi_pham_ban_quyen .
“Anh hai! bình tĩnh đã!”
đấy, chú hai, chú đừng nóng nảy, xem là thế đã!”
Thẩm Dư và Lâm Trân Trân vội vàng gọi Thẩm Dư Minh lại.
“Đúng đúng đúng! được nóng nảy! Hơn nữa sự việc không giống như các người nghĩ đâu!” Bát Thẩm vội phụ họa:
“Tên Tạ Phong Tử đó không không , phải là Tạ Đình Xuyên, cậu mặc bộ quân phục mà , đi còn có một an, lái cả ôbot_an_cap tô nữa, trông cóbot_an_cap không dễ chọc đâu, các người tuyệt đối không đượcbot_an_cap bốc đồng!”
Dư Hoan: “Anh ta mặc sao?”
Lâm Trân Trân: “ còn lái mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc xe hơi nhỏ?”
Bát Thẩm: “Đúng , đúng thế!”
Dư Minh: “Mẹbot_an_cap kiếp, hắn tưởng mặc phục vào dọanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được chúng ta chắc? Chúng sợ hắn ? Phi! Lão tử đây chưa sợ ai bao giờ! Hoan Hoan, em đừng đi, cứ về nhà , để anh hai đi tìm rồi, Tiểu Dương đâu?”
Lúc này Thẩm Dư phát hiện mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa không có ở đây.
“Thằng béleech_txt_ngu chơi với Đào Tử rồi”
Bát Thẩm vội : “Ở đầu thôn ấy, đã chạm mặt cha ruột nó rồi”
gì? Tiểu Dương đã gặp tên điên đó rồi?” Dư Minh vừa nghe xong đã nổ tung.
Thẩm Dư Hoan cảm lo lắng: “ phải đi xem !”
Thẩm Dư Hoan nhấc chân chạy thẳng về phía đầu thôn, Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh gọi cũng ngăn cô, Lâm Trân Trân cũng vội vàng theo sau.
“Kìa kìa, cácleech_txt_ngu người vác cuốc đi làm gì thế? Chẳng phải đã nóibot_an_cap với các người rồi sao? Anh ta mặc quân phục, đến, chắc chắn là người không dễ vào đâu.” Bát Thẩm sau họ, “Các người định làm chuyện này ĩvi_pham_ban_quyen ? Ôi trời đất ơi!”
lúc Bát đi tìm Thẩm Dư Hoan, Đình Xuyên Húcleech_txt_ngu Vĩ đang cùng Thẩm Tiểu Dương, anh em Đào Tử mắt lớn mắt .
Tạ Đình Xuyên xoay người lấy từ trong xe ít bánh kẹo, dự định chia cho mấy đứa trẻ.
giúp anh: “Lại đâyvi_pham_ban_quyen nào, ăn chút kẹo đi, nói cho các cháu biết, chỗ kẹo mua từ Bắc Kinh về đấy, cha của cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu”
Thấy Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu đangbot_an_cap lườm , anh vội vàng đổi giọng:
“Khụ khụ, đây là Tạ cho, các cháu nếm thử đi.” Đứa con hờ này của lão Tạ trông sự rất xinh , nhưngleech_txt_ngu hung dữ thì cũng sự hung dữbot_an_cap, cái kiểu hungvi_pham_ban_quyen của trẻ con ấy! hì, đáng thật!
“Nhóc con, ăn đi!” Đình Xuyên xổm xuống, đưa cho Thẩm Tiểuvi_pham_ban_quyen Dương trước.
“Không thèm!” Tiểu quay đầu chối!
Xuyên: “”
Nhận thấy cậu bé và cô bé đứng cạnh Thẩmleech_txt_ngu Tiểu Dương đang nhìn chằm vào bánhleech_txt_ngu kẹo trên tay mình vẻ thèm thuồng, anh liền quay sang họ: “Các cháu ăn đi.”
Hương vị ngọt kẹo và mùi thơm lừng của bánh quy xộc , Đào Tử và Tiểu lập tức chảy nước , đang định đưa tay ra nhận Thẩm Tiểu Dương bỗng quay đầu họ một .
Đào Tử và Tiểu Hoa lập tức ngùng, vội vàng rụt tay lại.
Đúng! Hai người này là người , họ không được nhận đồ của họ, nếu không sẽ có lỗi với út và Dương!
“Chao , cái này lấy được mà, chúng chú có phải người xấu đâu, cho các này, muốn thì cứ ! Vốn dĩ mang đến là để chovi_pham_ban_quyen cháu mà!” Triệu Vĩ nói đỡ, nhận lấy đồvi_pham_ban_quyen ăn từ tay Tạ Đình Xuyên, định ấn vào tay Thẩm Dương, Đào Tử vàvi_pham_ban_quyen Hoa.
Mấy đứa dứt khoát không .
Triệu Húc Vĩ: “” Mấy đứa nhằn quá!
Đang mấy người giằng co, dư Tạ Đình Xuyên thoángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy gì đó, liền quay đầu nhìn lại.
Húc Vĩ cũng ánh mắt anh.
tới là một người phụ nữ tóc đuôi ngựa thấp, ăn mặcleech_txt_ngu giản dị, vóc dáng mai, trang phục tổng thể không có gì nổi bật nhưng khí chất rất tốt, người ta có chúvi_pham_ban_quyen ý lập giữa đámleech_txt_ngu đông, đang chạy đến từ phía không xa.
Khi khoảng cách càng gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khuôn mặt cô dần trở nên : Tuy mặt mộc tự nhiên nhưng thần thái thanhbot_an_cap tú, ngũ cực kỳ xuất sắc, làn da trắngvi_pham_ban_quyen trẻo mịn màng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỹ nhân hiếm thấy!
Đây không phải là gáivi_pham_ban_quyen thôn bị lão Tạ “làm hại” mấy năm trước, rồi sinh con trai cho lão đấy chứ?
Chuyện này, hoàn toàn xa với ảnh cô thôn nữ quê mà anh tưởng tượng?
“Mẹ !” Như chứng thực cho suy của anh, Thẩm Tiểubot_an_cap Dương dưới chânvi_pham_ban_quyen chạy nhào về phíabot_an_cap đại mỹ nhân.
“Tiểu Dương?” Thẩm Hoan ôm lấy Thẩm Tiểu Dương đang tới, “Sao rồi? Con có không?”
Hoàn toàn khác với dạng như một con nhím nhỏ lúc nãy, Thẩm Tiểu Dương ngoan ngoãn lắc đầu: “Mẹbot_an_cap ơi, con không .”
Không sao tốt rồi. Thẩm Dư Hoan thở nhẹ nhõm.
“Cô nghĩ tôi làm hại nó?” Một giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên bên Thẩm Dư Hoan.
Thẩm Dư Hoan theo năng ngẩng đầubot_an_cap.
Ánh mắt người va chạm trong không .
Tạ Đình Xuyên nheo , đánhbot_an_cap giá Thẩm Dư Hoan.
Đêm anh bị trúng thuốc, đầu óc choáng , sáng hôm sau tỉnh chỉbot_an_cap còn lại ấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tượng mơ hồ về những chuyện đã ra.
Nhìn Thẩm Dư Hoanleech_txt_ngu lúc này, mặc dù không thể hoàn toàn với người trong ký ức, nhưng vẫn cảm thấy có chút quen thuộc.
Người đêm đó đúng làleech_txt_ngu cô ấy!
Trong lúc Đình Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh Thẩm Dư , Thẩm Dư Hoan cũng đang đánh Tạ Đình Xuyên.
đàn ông rất cao, vai rộng eo hẹp, bộ quân phục bao lấy thể cao lớn săn chắc của anhvi_pham_ban_quyen, dưới ống tay lộ ra một đoạn cánhbot_an_cap màu mật ong, đường nét cơ rắn , ưu tú, đường hàm sắc sảo, sống cao thẳng, ánh sắc bén, trông ngoài vẻ chính trực mang lại một cảm giác bức mạnh mẽ.
Chẳng trách Bát Thẩm lúcleech_txt_ngu nãy lại vậyvi_pham_ban_quyen.
Rõ ràng quan giống hệt , nhưng khiến ta cảm thấy anh tabot_an_cap và Tạ Tử của mấy năm trước hai người hoàn toàn biệt.
Tạbot_an_cap Đình Xuyênvi_pham_ban_quyen, Thẩm Dư Hoanbot_an_cap vừa thấy Tạ Đình Xuyên đã nhận ra anh ngay.
Bàn tay cô buông thõng sườn hơi siết chặt.
Xem ra phận anh không đơn giản, nếu ta muốn tranh Dương với
Cô bình tĩnh cười nói: “ có, mặc quân phục, chính khí lẫm liệt, sao tôi phải lắng anh làm hại con trai tôi ?”
Tạ Đình Xuyên nhìn cô sâu sắc.
Đình Xuyên và Dư Hoan đứng cạnh nhau, đẹp đôi đến kỳ.
Triệu Húc Vĩ thấy vậy thì cảm thấy an lòngleech_txt_ngu không ít, kết quả là ánh mắt vô tình thấy , thốt lên: “Cái cái cái này là làm gì thế?”
Mọi người nhìn , liền thấy một nhóm khí thế bừng bừng vác cuốc và dao lớn tiến về phía họ.
Thẩm Dư Minh, Lâm Trân Trânleech_txt_ngu cùng đi với Thẩm Dư Hoan, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nửa đường thấy thế của hai người không đủ lớn, nên đã vội vàng đi gọi thêm Thẩm Nhị Thúc, Nhị Thẩmbot_an_cap và con họ Thẩm Dự Lương, ngoài còn có một số dân làng nhiệt tình cũng vác chạy đến.
Từ , Thẩm Dư đã lớnbot_an_cap: “Tên điên họ Tạ kia, mấy năm trước ngươi ức em ta bỏ trốn, bây giờ còn dám vác mặt đến ! Lão tử cho ngươi biết, hôm nay lão tử sẽ khiếnbot_an_cap ngươi có đi mà không có về!”
Lâm Trân Trân: “Anh tưởng anh điên là bọn anhbot_an_cap chắc? Bà đây chẳng sợ đâu! Đừngleech_txt_ngu quên là đại Hòa Bình! Hôm nay bà đây không đánh anh thì cũng phảivi_pham_ban_quyen tóm anh lên đồn công an!”
Thẩm Nhị Thúc, Thẩm Nhị Thẩm: “ ai được phép bắt người nhà họ Thẩm !”
Thẩm Lương: “Chị, chị đừng , có em bảo vệ chị!”
Dânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệt tìnhvi_pham_ban_quyen: “Người đại đội Hòa Bình chúng tôi không dễ bị nạt ! Dám bắt nạt lên đầu người của đại đội Hòa Bình, thực sự đại chúng tôi không có người chắc?”
Mỗi ngườivi_pham_ban_quyen hét một câu, rất ồn ào cũng rất trẻ con, nhưngvi_pham_ban_quyen khí thế vô cùng hừng hực.
Thẩm Dư Hoan kinh , vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng họbot_an_cap lại: “Anh haibot_an_cap, chị , thúc, Thẩm Nhị, còn có em nữa, mọi người kích ! không mọi người nghĩ , mọi người bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuốc tay xuống đã, đừng để làm ai thương.”
“Đúng đúng, gì thì từ từ , có gì từ từ nói!” Triệu Húc Vĩ cũng vội vàng đứng ra trấn an: “Chúng không phải người xấu, chuyện năm đó cũng không giống mọi người tưởng tượng . Mọi người bình lại, chúng tôi giải thích cho mọi người nghe được không?”
“Phi! Các người còn có lý do gì nữabot_an_cap? Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ muốn hắt nước lên người em gái tôi? nói là em gái tôi chủ động anh, muốn nói em gái tôi ép buộc anh? Anh tưởng chúng tôi sẽ tin chắc?”
“Hoan Hoan, em đừng sợ, ra phía sau đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Còn Tiểu Dương nữa, theo mẹ ra sau đi con, có cậu ở đây rồi, cậuleech_txt_ngu sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không để hắn bắt nạt hai mẹ conleech_txt_ngu nữa đâu.”
Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh chẳng thèm nghe Thẩm Dư phân trần, trực tiếp kéo cô và Thẩm Tiểu Dươngleech_txt_ngu ra lưng. Lâm Trân Trân và Thẩm đứng sau cũng lập kéo hai mẹ con rời xa phi.
Chỉ nghe thấy giọng nói non nớt nhưngvi_pham_ban_quyen đầy phấn khích của Thẩm Dương: “Dạ! Cậu út, cậu nhất định phải dạy cho hắn học đời!”
Thẩm Dư Minhleech_txt_ngu: “Yên tâm đi, cậu út nhất định sẽ không dễ dàng tha cho hắn đâu!”
Tạ Đình Xuyên, Triệu Húc Vĩ: “”
“Tạ Phong Tử!” Thẩm Dư Minh độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngột túm lấy cổ Tạ Đình Xuyên, kéo mạnh anh về phía trước.
“Anh Xuyên!!!” Húc Vĩ kinh hãi. Anh Xuyên sinh ra đại , lớn lên trong ngũ, giờ lạileech_txt_ngu tinh anh số những tinh anh quân đội, mười Thẩm Minh cũng chưa chắc đã đánh lại , sao anh lại không đánh trả?
Chẳng lẽ thấy mình có lỗi với cô gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia, nên không đánh không mắng, cứ thế đứng yên cho người ta xử lýleech_txt_ngu ?
Triệu Húc Vĩ vội vàng trấn anleech_txt_ngu Thẩm Dư : “Đồng này, tôi nói cho biết, anh thực sự phải bìnhbot_an_cap tĩnh lại đã, chuyện trước kia đúng là có hiểu lầm, anh”
trước kia là tôi có lỗi với em gái anh,” Đình Xuyênbot_an_cap lời Triệu Húc Vĩ, nhìn Dư Minh. Dù đang bị túm cổ áo trông rất chật , nhưng thần sắc anh vẫn thản nhiên: “ muốn đánh thì cứvi_pham_ban_quyen đánh, đánh xong hy vọng anh cho tôi thời gian để giải thích!”
ra là sao? Triệu Húc Vĩ đến phát điên rồi!
“Anh tưởng tôi không dámvi_pham_ban_quyen đánh anh sao?” Thẩm Dư Minh bị thái độ của anh chọc giận. Hắn dựa vào cái gì mà ung dung tự tại như vậy? Hắn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì hắn mà em gái anhvi_pham_ban_quyen những năm qua phải trải qua những gì không?
Phải rồi, hắn không biết, có biết chắc hắn cũng chẳng quan tâm!
Thẩm Dư Minh vung một cú đấm thật mạnh, dùng hết sức bình sinh.
Đám đông vây xem thốt lên kinh hãi, có người nhát gan còn tịt mắt lại không nỡ nhìn.
Mặt Tạ Đình Xuyên bị đánhbot_an_cap sang một bên, anh khựng lại mới ngẩng đầu lên, khóe miệng đãvi_pham_ban_quyen máu.
Anh dùng ngón tay cái đi, bình tĩnh nói: “Đánh xong rồi, có thể cho tôi một cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hội giảileech_txt_ngu chưa?”
“Nói nhảm, anh tưởng một cú đấm là à? đi!” Thẩm Dư Minh lại lên trước, túm chặt cổ Tạ Đình Xuyên, nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn bồi một đấm nữa.
Giây sau, cánh taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đã bị một bàn tay lớnbot_an_cap đầy sức mạnh chặt. Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen còn chưa kịp phản thì cả thấy đất quay cuồng, ngay sau đó liền ngã nhào xuống đấtleech_txt_ngu. gối Đình tì chặt lên lưng , khiến anh muốn đứng cũng không nổi, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Thẩm Minh tứcvi_pham_ban_quyen tối quát: “Đồ súc sinh, buông tôileech_txt_ngu !”
“Tôi có lỗi với gái anh, cú đấm của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đã nhận. Nhưng bây giờ,” Tạ Xuyên chữ: “Nghe tôi giải thích!”
“Tạ Phong Tử, buông tôi ra!” Trân Trân cùng Thẩm Nhị Thúc, Thẩm Nhị thấy Thẩm Dư Minh Tạleech_txt_ngu Đình Xuyên khống chế thì nổi trận lôi đình, vung định Tạ Xuyên.
Tạ Xuyên thân thủ dù có đâu cũng khó lòng ngăn cản được bấy nhiêu người và cuốc xẻng. Triệu Húc Vĩ hốt hoảng hét lớn: “Dừng taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Các người mauvi_pham_ban_quyen tay lại! Công an! Tôi là công cục công an thành phố, đội trưởng đội hành động số một! Đây là chứng minh thư của tôi!”
Trong cuống quýt, anh cuối cùng nhớ ra thân phận của mình, vội vàng rút minh ra: “Cậu ấy là quân nhân, các đánh cậu là phạm pháp đấy! Dừng tay !”
Triệu Húc Vĩ mặc sắc phục, nói vangvi_pham_ban_quyen dội như chuông đồng, lại còn đưa ra chứng minh thư, cuối cùng khiến những vừa phớt lờ thân phận của họ phải bừng tỉnh, không dám vung cuốc ra nữa.
“Công an thì ? Công an thể tiện ứcbot_an_cap hiếp dân lành à?” Lâm Trân giận dữ quát, nhìn Tạ Đình Xuyên đang đè chồng mình, mỉa mai: “Còn hắn ta là quân nhân sao? bao giờ quân nhân thể ý nạt đồng chí nữ vậy? Tổ chức có biết không?”
“Đúng đấy!” Dân cũng phụ họa: “Tạ Phong mấybot_an_cap trước hắn còn đại đội chúngvi_pham_ban_quyen ta thanh niên tri thức mà, sao thể quân nhân được? Các người không phải làm giả giấy tờ để lừa chúng tôi đấy ?”
“Tôi nhập năm mười sáubot_an_cap tuổi, luôn là quân nhân. Mấy năm trước tôi đếnleech_txt_ngu đội Hòa Bình thanh niên tri ,” Tạ buông Dư Minh ra, đứng dậy. nói nghiêm nghị của anh lên bên tai mọi người như một quả bom: “Là bởi vì lúc đóvi_pham_ban_quyen đại đội Hòa Bình có mấy tên vụ trà vào, tôi đến đây để làm vụ nằm vùng điều tra!”
xácleech_txt_ngu!” Triệu Húc sợ mọi người không , vội vàng bổ sungleech_txt_ngu: “Chuyện này là thật, nếu mọi người không , có thể nhờ ban quản lý đại đội gọi điện lên lãnh cấpbot_an_cap trên để hỏi! Đồng cũng không phải cố ý nhắm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng chí Thẩm Hoan, lúc đó cậu ấyvi_pham_ban_quyen bị đặc vụ hạ thuốc!”
“Cáileech_txt_ngu gì?” Đám đông lập xôn , nhìn nhau ngơ ngác, chí có người chưa phản lại.
này có là gì?
Tạ Phong Tử không phải kẻ điên, anh ta là nhân, đến đại đội họ làm thanh niên tri là để nằm vùng điều tra đặc vụ?
đặc vụ hạ thuốc nên mới
“Là là thật đấy!” ngác khôngvi_pham_ban_quyen biết tin hay không, một giọng hổn hển vang lên. Mọi người đồng loạt đầu lại nhìn.
Thì thấy đại đội trưởng của họ đang vừa chạybot_an_cap vừa thở không ra hơi: “Những gì những gì hai vị đồng chí này nói đều là ! Vừa, vừa nãy lãnh đạo gọileech_txt_ngu điện tới, tìnhvi_pham_ban_quyen hình với tôi, bảo tôi đứng làm chứng cho hai đồng chí !”
Nhà họ .
rồi, đây là chuyện riêng của nhà chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi, kết quả thế nào mọi người sẽ thôi, đừng có đây náo nhiệt nữaleech_txt_ngu, mau đivi_pham_ban_quyen làm việc đi!” chặn ở cửa, ngăn không cho dânleech_txt_ngu vào trong.
Đám dân làng hóng hớt, dẫn đầu là bà Thẩm Nhị, lên tiếng: “Kìa Dư Minh, cháu nói thế mà nghe được à? Sao lại gọi làleech_txt_ngu náo nhiệt chứ? Chúng tôi cũng là vì tâm đến con bé Hoanleech_txt_ngu nhà cháu mà!”
nhướng mày: “? Vậy sao? Đã là đến emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái tôi như thế, được thôi, mọi người cứ ở lại đi. Dù sao cũng đang ngứa thằng cha Phong kia lắm rồi, nữa nếuvi_pham_ban_quyen tôi với hắn có đánh nhau, mọi người nhớ vào giúp tôi một tay nhé!”
làng nghe liền rụt cổ lại. rồivi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap phải ai cũng sẵn lòng giúp nhà họ Thẩm dạy dỗ Tạ Đình Xuyên và Triệu Húc Vĩ, đa đến để xem hay mà thôi.
Nghe Thẩm Dư Minh nói vậy, ai mà dám?
Thân phận của Tạ Đình Xuyên và Triệu Húcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vĩ đã đượcleech_txt_ngu xác thực rồi, nếu họ giúp Dư Minh người, phải là pháp sao? Có phải ngồi tù như chơi!
Thẩm Dưleech_txt_ngu Minh cười một tiếng, tay đuổi khéo: “ được rồi, không làm khó mọi người nữa, mau đi đi, đi làm việc đi! Đừng có ngày nào cũng tụbot_an_cap tập xem nhiệt, chuyện cần biết thì nhất định cho mọi người biết.”
Dân làng cuối cùng cũng chen chúc nhau rời đi, chỉ còn bà Thẩm Nhị là vẫn chưa chịu bước. Bà ta cười với vẻ mặt hiền , nói:
“Cái đó, Dư Minh này, bà có lời này muốn nói lòng với cháu. Tuy rằng đồng chí Tạ quả thực đã làm tổn thương con bé Hoanleech_txt_ngu, nhưng nói đi cũng phải lại, cậu ấy cũng là người hại, chuyện này là vì quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia, không còn cách nào khác!”
“Cháu cũng nên thông cảm cho ta chút! mà cậu ấy là quân nhân, nhìn cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bậc chắc cũng cao đấy, nếu không sao mà lái được cái xe nhỏ kia chứ Con bé Hoan cháu đúng gặp vận cứt chó rồi, sau này cóleech_txt_ngu còn được làm phu nhân lớn đấy”
Rầmleech_txt_ngu!
Thẩm Dư Minh không đợi bà ta câu, lạnh mặt sập cửa lại, đi thẳng vào gianbot_an_cap nhà chínhvi_pham_ban_quyen.
Trong gian nhà chính, mọi người chia làm hai phe ngồi đối diện nhau.
Nhà họ Thẩm ngồi một bên, Xuyên, Triệu Húc Vĩ và đại đội trưởng ngồi một bên.
Vừa thấy anh vào, ánh mắt của mọi đồng đổleech_txt_ngu dồn về phía anh.
“Nhìn gì mà nhìn? Nhìn nữa tôileech_txt_ngu móc mắtbot_an_cap ra bây giờ!” Rõ ràng làbot_an_cap tất cả mọi người đang mình, nhưng anh lại chỉ chĩa mũi dùi Đìnhbot_an_cap Xuyên mà lớn một câu. Sau đó, kéovi_pham_ban_quyen một chiếc ghế, đặt ngay Thẩm Dư Minh đang ôm Thẩm Tiểu rồibot_an_cap ngồi phịch xuống!
che chắn cho Thẩm Hoan, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích nhìn Tạ Đình Xuyên.
Đình Xuyên không hề tức giận, cổ họng chỉ phát tiếng động nhỏ, sau đó dời mắt đi, dường như nhạo sự trẻ con của Thẩm Dư Minh.
Thẩm Dư Minh tự thấy cú đấm thép của mình lại đánh vàobot_an_cap bông gòn, tức đến muốn nổ tung chỗ!
Hắn ta kiêu ngạo cái gì chứ?!
Thẩm Hoan vừa buồn cười vừa bất lực, anh hai cô sao vào lúc quan lại biểu hiện trẻ con như thế này?
“Anh đủ rồi đấy!” Lâm Trân Trân đá cho ông chồng đang làm mất mặt mình cái, sau đó nhìn phía Tạ Đình Xuyên, vô cảm :
“Đồng này, cho lúc đầu anh có do bất dĩ, việc chồng tôi vì anh mà chịu tổn thương thật, cô ấy sinhleech_txt_ngu choleech_txt_ngu anhbot_an_cap đứa con , bị người ta chỉ trỏ bàn là thật, và bị lỡ bao nhiêu năm cũngbot_an_cap là thật! Những điều này anh không thể phủ nhận chứ? Vậy anh xem, anh định bù đắp thế nào?”
“Ừm, vợ Minh này, cháu cứ bình đã,” Đại trưởng vộibot_an_cap vàng thiệp: “Chuyện xảy ra vậy là điều không mong muốn, hiện giờ đồngbot_an_cap Tạ đã đếnbot_an_cap , chắc chắn là muốn quyết vấn , phải không đồng Tạ?”
“Phải!” Tạ Đình không hề dự, gật đầu khẳng định.
“Anhvi_pham_ban_quyen chắc là chưa hôn chứ?” Lâm Trân Trân lập tức .
Thẩm Dư Hoan lập ra ý định của chị dâu, vội vàng gọi một tiếng: “Chị dâu”
Lâm Trân quay quát khẽ: “Em lặng đi!” Đừng có vào lúc quan trọng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm hỏng chuyện.
Thẩm Hoan: “”
Đình Thẩm Dư Hoanvi_pham_ban_quyen một cái.
hay là không?” Lâm Trân Trân hỏi lại lần . Ánh mắt của tất người đều đổ dồn vào Tạ Đình .
!” Câu trả lời củaleech_txt_ngu Tạ Đình vẫnbot_an_cap rất dứt khoát.
Thẩm Dư hơi kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngạc nhìn .
Chị dâu thứ của cô không phải dưng lạibot_an_cap hỏi câu nàyvi_pham_ban_quyen. Ý nghĩa trong của chị ấy chính là một cách hỏi khéoleech_txt_ngu xem anh có cưới cô không.
Chỉ cần anh nói chưa kết , đồng nghĩa việc ý cưới cô.
Chẳng lẽ anh không hiểu được ẩn ý trong của chị dâu sao?
Suy nghĩ Thẩm Dư Hoan vừa mới lóe lên Tạ Đình Xuyên đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tôi vẫn chưa chính thiệu về mình, tôibot_an_cap tên Tạ Đình Xuyên, năm nay hai mươi tám tuổi, hiện chức trưởng Kinh Thị! Chuyện trước kia là tôi có lỗi với cô, lần này tôi đến là muốn kết hôn với cô, hy vọng cô có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho tôi một cơ hộivi_pham_ban_quyen bù đắp.”
Vừa rồi đại trưởng xác nhận anh là quân nhân, mọi người đều ngờ bậc anh cao đến thế.
tuổi, trưởng
Ánhleech_txt_ngu mắt mọi người Xuyên chuyển sang Thẩm Dư Hoanvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Dư thu lại vẻ kinh ngạc, trả lời Tạ Đình Xuyên lập tức mà mọi người : “Tôi muốnvi_pham_ban_quyen nói chuyện riêng với Đoàn trưởng Tạbot_an_cap một chútvi_pham_ban_quyen.”
Thẩmbot_an_cap Nhị nghe vậy liềnvi_pham_ban_quyen đứngleech_txt_ngu dậy, chào mời mọi người: “Vậy chúng ta ra ngoài đi? Dương, mau lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, theo bà Nhị raleech_txt_ngu ngoài chơi có được không?”
Cậu bé Tiểu Dương không tình nguyện lắm, nhưngleech_txt_ngu dưới sự ra hiệu của , cậu bé vẫn đi ra ngoài.
Một người khác cũng không muốn ra ngoài là Dư Minh, nhưng anh cũng bị Lâm Trân Trân lôi đi.
Ngược lại, trước khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đại đội ghé sát tai Thẩm Dư Hoan dặn dò một : “Con bé , đừng có gượng ép bản thân, hãy nghĩ cho mình và đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều hơn.”
Thẩm Dư xúc động, khẽ gật đầu.
Rất nhanh sau đó, trong phòng chỉ còn lại Thẩm Dư Hoan và Tạ Đình Xuyên.
Hai im chốc lát.
Thẩm Dư Hoan đang nghĩ xem nên mở lời thế nào thì Tạ Đình Xuyên lên tiếng trướcbot_an_cap, anh lại một lần nữavi_pham_ban_quyen: “ đó, thực sự xin lỗi!”
Dư Hoan ngẩn , đây là lần thứ hai anh xin lỗi rồi.
Vừa rồi cô đã đoán được, Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đình Xuyên chắcleech_txt_ngu hẳn không nhớ đêm đó đã xảy ra chuyện gì, không nhớ rằng cô cũng có phần chủ động, anh chỉ nghĩ là do mình thuốc nên đã cưỡng ép cô.
Nghĩ đoạn, cô nói: “Anh không cần thấy có lỗi, đêm thực ra tôi đãleech_txt_ngu say rượu, là tôi tự nguyện.” Say rượu là giả, tự nguyện là thật.
Tạ Xuyên mình hay không, lại tiếp tục: “Sau đêm , tôi đã từng tìm cô.”
“Tôi biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net,” Hoan theo bản năng ra, nói leech_txt_ngu mới nhận ra có chút không thời điểm nên vội im lặng.
Tạ Đình Xuyên cũng rất hiểu chuyện, không hỏi cô vì sao biết anh tìm mà lại không .
Cô tỉnh dậy sớm hơn anh, biết anh là ai, kết quả làvi_pham_ban_quyen đã bỏ chạy. đó danh của anh trong làng không tốt, chắc chắn cô không muốn anh phải chịu trách nhiệm.
Khi ấy anh cũng không có nhiều thời gian để tìm người giải thích, cấp trên nhiệm vụ khẩn gọi anh về, chỉ có thể đi .
Tạ Đình Xuyên: “Dù saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, những gì tôi vừa đều là thật , hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vọng có thểleech_txt_ngu gả cho tôi.”
Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoan ngẩng đầu nhìn Tạ Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Nếu tôi không gả cho anh, anh có giành Tiểu Dương tôi ?”
“Cóleech_txt_ngu,” Ngay khi dứt, Tạ Đình Xuyên đã trả lời ngay lập tức, không một chút do dự.
Rõ ràng, anhleech_txt_ngu đến chuyến này là nhất định phải mang Tiểu Dương đi.
Thẩm Dư Hoan bất ngờ câu trả anh.
Cho đến hiện tại, thái độ của người đàn ông này rất khiêm , nhưng khí chất của anh đã nói lên rằng không phải là một người dễ thương lượng.
Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì nghĩ mình ép nên mặt với cô anh mới có chútleech_txt_ngu áy náy và chột dạ.
Một người đàn ông như thế này, nếu chấpbot_an_cap nuôi con với anh, liệu cô có nổi không?
Rõ ràng làleech_txt_ngu không thể.
Tôi không để con trai phải lạc bên ngoài. Tạ Đình Xuyên vừa nói vừa quan sát căn .
theo tầm của anh.
là căn nhà từ đời nội cô để lại, xây bằng gạch bùn, nhẩm tính cũng đã mười mấy hai mươi năm rồi. Mái ngói trênvi_pham_ban_quyen hỏng lại vá, vá rồi lại hỏng, hễ mưa là dột, ánh sáng thì mờ, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi ẩm nồng nặc.
trước điều kiện của Hoan rất , nếuleech_txt_ngu không nhờ xuyên không, cô chẳng thể tượng nổi một căn nhà như này cũng có người ở được.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã dự Tạ Đình Xuyên sẽ nói gì, nhiên
Tạ Đình Xuyên: cũng hy vọng Tiểu Dương có có một cuộcvi_pham_ban_quyen sống tốt hơn đúng không?
Thẩm Dư Hoan còn có thể gì đây? Cô nhiên cũng mong trai mình có được kiện tốtvi_pham_ban_quyen nhất.
Cô còn chưa kịp lên tiếng, cửa phòng đã rầm một tiếng bị đẩy ra, Thẩm Tiểuvi_pham_ban_quyen như một bánh nhỏ lao sầm vào:
Con mới đi với đâu, đồ tồi! Tôi đánh chết cái đồ tồi nhà này, đánh chết ông! Đồ xấu xa!
Nắmbot_an_cap đấm nhỏ bé liên tiếp nện xuống Tạ Đình , anh chỉ biếtleech_txt_ngu đứng lặng:
Tiểuleech_txt_ngu Dương! Thẩm Dư Hoan giật mình, vội vàng Dương .
Mẹ, mẹ đừng sợ, con không đi với xấu xa này đâu, cũng không để ông bắt nạt mẹ! Cậu bé xoay người chắn cho mẹ ở phía sau, vừa dữ vừa cảnh nhìnvi_pham_ban_quyen Tạ Đình Xuyên.
Tạ Đình , Thẩm Hoan:
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện gìleech_txt_ngu vậy? Người bên ngoài nghe thấy động tĩnh chạy vào, Sao Tiểu Dương lại vào đây?
Cậu ơi, mợ ơi, tên xấu xa này muốnleech_txt_ngu chia với mẹ! Thẩm Tiểu Dươngbot_an_cap lập máchleech_txt_ngu tội.
Cái gì? Thẩm Dư Minh xong liền nổi trận lôi đình.
Không phải như thế đâu, Thẩm Dư Hoanvi_pham_ban_quyen vội trấn an Thẩm Dư Minh, tránh để anh trai lại Tạ Đình Xuyên trận nữa thì khó mà thu xếp được. Hiện giờ trên mặt Tạ Đình Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn cònvi_pham_ban_quyen vết bầm đấy thôi.
Cô nói với Thẩm Tiểu : mẹ nóileech_txt_ngu chuyện riêng với con sau nhé.
Đoạn, cô quay sang với Tạ Đình Xuyên: Còn về chuyện của chúng , có thể tôi suy nghĩ một chút được không?
Tạ Xuyên gật đầu, sực nhớ ra điều gìbot_an_cap đó lại : Có điều tôi chỉ xin nghỉ được bảy ngày, đi mất ngày, lúc cũng mất hai ngày, vì vậy còn ba
Được! Thẩm Dư Hoan gật đầuvi_pham_ban_quyen, Thẩm Tiểu Dương về phòng.
Tôi nói cho anh biết, cho dù em gái không địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết hôn với anh, anh cũng đừng hòng mang Tiểu Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi! Nếu không lão sẽ mạng với anhleech_txt_ngu! Thẩm Dư buông lời đenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nói xong liền hầm hầm bỏ đi, nếu không anh mình sẽ không kìm lòng đấm anh ta.
Nói định ở lại đây vài ngày sao? Lâm Trân Trân vô cảm hỏi.
Vâng, Tạ Đình Xuyên gật đầu, Làm phiềnvi_pham_ban_quyen mọi ngườivi_pham_ban_quyen rồivi_pham_ban_quyen!
Anh không cần thấy lỗi, nếu không phải vìbot_an_cap em chồng tôi, dù thân phận anh có cao đến đâu, tôi cũng nhất định sẽ đuổi anh ngoài! Lâm Trân Trân nói xong mặt không cảm xúc, người dọn cho Tạ Đình và Triệu Húc Vĩ.
Tạ Xuyên nhìn theo bóng lưng hai vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng họleech_txt_ngu. Thẩm Dư Hoan quả thật hai người anh chị dâu đối xử rất tốt.
Thẩm và nhà Thẩm Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy vậy cũng nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm, ai về nấy.
Đại đội trưởng đi ngay, ông thở dài nói với Tạvi_pham_ban_quyen Đìnhvi_pham_ban_quyen : Đoàn trưởng, anh đừng để tâm lời con , con bé Dư nó không hề dễ dàng, phải gánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất điều. Tiểu Dương là một đứa trẻvi_pham_ban_quyen , từ nhỏ đã hiểu chuyện, bám mẹ. Muốn tách nó mẹ nó, chắc chắnleech_txt_ngu không tâmleech_txt_ngu .
là đang ámbot_an_cap chỉ Tạ Xuyên, hoặcvi_pham_ban_quyen mang cả hai đi, hoặc là không mang ai hết.
Đình Xuyên nhìn về phía căn phòng Thẩm Dư Hoan vừaleech_txt_ngu dắt Thẩm Dương vào, ánh mắt sâu thẳm: Tôi hy vọng cô có thể đi tôi.
Đại đội trưởng gật đầu, không nói thêm nữa, thởleech_txt_ngu một tiếng rồi về nhà.
Lãobot_an_cap Tạ, ý cậu cô ấy không muốn cùng cậu sao? Hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trường chỉ còn lại Đình Xuyên Triệu Húc Vĩ, Triệu Húc Vĩ nhíu mày hỏi.
Thẩm Dư vậy mà lại không muốn đi cùngbot_an_cap anh?
phải không , cô ấy nói cần nhắc. Thật ra nói đây, Tạ Xuyên cũng có chút nghi hoặcbot_an_cap.
Bởi người đã tìm đủ mọi lấyleech_txt_ngu liên lạc của anh, viếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư báo anh biết anh có một con chính là mẹ của Thẩm Dư Hoan.
Trong thưvi_pham_ban_quyen, Thẩm còn bày tỏ rằng anh phải con đi, và không được chỉvi_pham_ban_quyen lấy mỗi bé. Thẩmleech_txt_ngu Dư Hoan đã bị hoại danh tiết còn sinh cho anh, anh chịu trách nhiệm, phải cưới .
Anh vốn tưởng đó cũng là ý của Thẩmleech_txt_ngu Hoan.
Kết quả, Dư Hoan lại cân nhắc lại, anh đến đã tiếng đồng hồ, cả chú thím của cô đềubot_an_cap đã gặp, nhưng lại thấy cha mẹ cô đâu.
Chuyện này chắc hẳn có uẩn khúc gì rồi.
Trong , dỗ dành Thẩm Dư rất .
Đúng , là Thẩm Tiểu dỗ Thẩm Hoan: Mẹ, thật đấy, mẹ sợ ông ta, con sẽ bảo vệ mẹ!
Thẩmleech_txt_ngu Dư Hoan rũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, buồn nhìn con trai, chê bai: Con bảo vệ mẹ ? Nhưng con thế này, bình thường vẫn còn hay nũng nịu đòi mẹ bế mà, sao vệ mẹ đây?
Con con rồi sẽ lớn ! Thẩm Tiểu Dương lập tức cuống quýt, ngồi bật dậy khỏi lòng , khua tay múa chân ra dáng to lớn: nhanh chóng cao chừng này, cao chừng này này! Như vậyleech_txt_ngu là có thể bảo mẹ rồi!
Được rồi, , con sẽ cao lớn thật cao, rồi sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo vệ được mẹ, Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen bật cười, kéo cậu bé lại.
Đúng ! Dù sao con cũng không đi với ta đâu, mãi mãi ở bên cạnh mẹ! Tiểubot_an_cap Dương quả quyết.
nếu mẹ dẫnvi_pham_ban_quyen con đi cùng ông ấy thìbot_an_cap sao? Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen đầu con trai, ôn tồn hỏi.
thì, Thẩm Tiểu Dương cắn môi nhỏ: Thế thì không !
Thẩm Dư Hoan nhận ra rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ràng cậu có một thoáng do dự, nhìn xuống hỏi: Tạibot_an_cap sao lại đi?
Thấy mắt mẹ, Thẩm Tiểubot_an_cap Dương lập tức rúc vào lòng , bướng bỉnh : Dù sao thì không đi.
Thẩm Dư Hoan im , biết đang trầm tư điều gì.
Không nghe thấy tiếng mẹ, Tiểu ngước nhìn cô một cái rồi mới lí nhí nói : Ông ta là người xấu.
Thẩm Dư Hoan cúi đầu: nói ông ấy làvi_pham_ban_quyen ? Hôm nay có rất nhiều ấy là người tốt, là anh hùng đấy.
Sau phận Tạ Đình Xuyên được hé lộ, mọi người chuyện mấy năm trước anh làm thanh niên , giả điên giảleech_txt_ngu dại là để nhiệm vụ nằm vùng, tiếng anh tức thaybot_an_cap đổi. Những làng trước đây từng mắng anh là điên giờbot_an_cap đều tung hô anh là anh !
Thẩm Tiểu là một đứa trẻ thông minh, cậu bé cũng biết sự này, liền hậm hực nói: ta xử với mẹ, thì chính làbot_an_cap người !
Dư Hoan vẻ suy nghĩ.
Sau khileech_txt_ngu dỗ Tiểu Dương ngủ say, Hoan bước ra . Vừavi_pham_ban_quyen cửa, cô đã thấy Tạ Đình đang đứng tựa bên cửa.
Thấy cô ra ngoài, Tạ Đình Xuyên đứng dậy, định nói gì đó.
Thẩm Hoan ra dấu im lặng, khép hờ cửa lại, ra hiệu cho ra ngoài nói .
Tiểu Dương ngủvi_pham_ban_quyen rồi à? Tạ Xuyên hỏi.
Ngủ rồi, Thẩm Dư Hoan gật đầu.
Tạ Đình Xuyên gật đầu, đưa túi giấy trong tay cho Thẩm Dư Hoan: Một ăn.
Thẩm Dư Hoan nhận lấy xem qua, bên trong là sữa, sôcôla cùng một ítvi_pham_ban_quyen kẹo bánh, thứvi_pham_ban_quyen là hàng nội địa, có thứ là hàng nhập khẩu, tóm lại đềuleech_txt_ngu đắt tiền.
Tôi vừa đi dọn thứvi_pham_ban_quyen mang theo trên xe ra, là phần tôi định đưa cho cô và Dương, số còn lại đều ngoài gian chính, dâu cô bảo cứ giao cho côleech_txt_ngu xử lý, Tạ Đình Xuyên nói.
Được, Hoan gật .
Cuộc gỡ hôm với cả hai mà nói đều quá đột ngột, vì vậy khi đối diện riêng tư, khỏi có chút ngùng.
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư Hoan gian nhà chính, nhìn thấy hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vặt này thùng quà vặt , ngoài còn một số loại trà, rượu và các loại thực phẩm bổ dưỡng trông đắt tiền: “”
“Oa, cô nhỏ!” sau bàn thờ vọng lại tiếng của Đào Tử, cô ngẩng đầu qua thì thấy Tử và Tiểuvi_pham_ban_quyen Hoa đang bệt dưới , sôcôla dính đầy miệng và tay. Hai đứa nhỏ vừa mép vừa nhỏ xuýt xoaleech_txt_ngu: “Ngon quá! Sôcôla chú Tạ mang đến ngon tuyệt vời luôn!”
Nhìn bộ dạng khôi hài của chúng, Thẩm Dư Hoan buồn cười muốn : “Xem đứa uống kìavi_pham_ban_quyen? Trông chẳng khác gì hai con mèo ! ra ngoài lấy nước rửa sạch đi!”
“Hì hì, tại ngon quá mà cô!”
“Thẩm Đào Tử, Thẩm Hoa, hai đứa đangleech_txt_ngu làm cái gìleech_txt_ngu thế hả?” Một tiếng gầm của Lâm Trân Trân truyền đến. Chị ta hùng bước vào, một nhéo tai Đào Tử, tay nhéo tai Tiểu Hoa, tức giận lôi hai anh em đứngbot_an_cap dậy:
đã dặn thế nào, không được ăn vụng cơ mà? Lại còn dám ăn vụng sao? Hai đứa thèm thuồng đến mức này ? Cóleech_txt_ngu biết đống đồ nợleech_txt_ngu ânbot_an_cap tình của cô nhỏ ? Hả?”
“Oan cho con, tụi con leech_txt_ngu ăn vụng, cái này là chú Tạ cho mà! Á , đau ! Mẹ ơi đau! Cô ơi! ơi cứu tụi con với, hu!” Đào Tử gào khóc thảm thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Chú Tạ? Chú Tạ cái gì, mới đóvi_pham_ban_quyen mà đã gọi Tạ rồi, ai dạy các con thế?”
“Thì đúng là chú Tạ mà! Chúleech_txt_ngu ấyvi_pham_ban_quyen là quân nhân, mọi người bảo chú ấy anh hùng, là người tốt, không được gọi Tạ Phong nữa!”
Lâm Trân Trân nghẹn lời: “Mày!”
“Chị , thôi thôi, Đào Tửbot_an_cap và Tiểu Hoa nói đúng , hai đứaleech_txt_ngu không ăn vụng đâu. Chị buông chúng đi, để người ngoài nhìn lại cười thì khôngbot_an_cap ,” Thẩm Hoan vội can ngăn.
Lâm Trân cũng sực nhớ Tạ Đình Xuyên và Triệu Vĩ vẫn còn ở bênbot_an_cap ngoài, cuối cùng chịu buông hai đứa nhỏ ra.
Được cứu thoát, Đào Tử dắtbot_an_cap tay em gái tháo chạy như .
“Lũ trẻ ranh!” Lâm Trân bựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bội mắng câu.
“Được rồi, chịbot_an_cap dâu bớt , bớt giận đi mà,” Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoan kéo tay Lâm Trân Trân, mỉm cười an ủi.
“Em thì hay rồi, chẳng biết lo lắng gì cả, đống đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nhìn biết đắt tiền rồi,” Lâm Trân Trân lườm cô một :
em vẫn chưa quyết định có đi theo Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyên hay không mà. Nếu em không đi, mà đồ lại bịleech_txt_ngu bọn trẻ sạch rồi, để xem lúc đó em lấy mà trả!”
khỏi ,” Thẩm Dư Hoan kịp lên tiếng, Thẩm Dư Minh đã bước vào, hừ lạnh một tiếng: “Em tôi vì mà chịu bao nhiêu tổn thươngleech_txt_ngu, lấy chút đồ này của nóvi_pham_ban_quyen thì thấm thía vào đâu?”
“Ngẫmbot_an_cap lạileech_txt_ngu cũng đúng nhỉ?” Lâm Trân Trân lập tức phản lại.
“Nhưng dù có là chuyện nhiên thì phải để Hoanleech_txt_ngu Hoan xử lý chứ,” Lâm Trân Trân lườm Thẩm Dư Minh: “Anh đi cảnh cáo con trai và con gái anh đi, đừng có hở ra là vào ăn vụng, đây là đồ của cô chúng nó.”
“Được rồi, rồi!” Thẩm Minh lực .
Dư Hoan cũng dở dở : “Anh hai, chị dâu, hai nói vớivi_pham_ban_quyen trẻ những lời như vậybot_an_cap, kẻovi_pham_ban_quyen lại sinh ra xa cách. Chúng không phải connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em cháu ruột, lại do một tay em nuôi lớn, em cho chúng ăn mà. Nếu không sợ ảnh hưởng đến sức thì chúng muốn bao nhiêu em cũng chiều.”
Lâm Trân vậy, nụ cười trên mặt sâu.
Chị thật lòng đối tốt với Thẩm Dư Hoan, mà côvi_pham_ban_quyen cũng thật yêu thương con cái chị, điều này đương nhiên chị thấy ấm lòng.
“Vậy rượu với trà gì , em cứ cất đi.”
“Cứ để , anh chị muốn thì cứ lấy!”
” Lâm Trân Trân không Thẩm Hoan: “Thôi được rồi, tùy vậy. giờ cơm rồi, chị đivi_pham_ban_quyen chuẩn bị đây. , Dư Minh, anhleech_txt_ngu đi làm thịt gà đi.”
“Cái gì? Còn phải giết gà?” Thẩm Dư Minhbot_an_cap lập tức nhảy dựng lên: “Bình thường lễ tết nhà mình mới giết gà, cái gì mà nó vừa đến ta lại làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gà đãi khách? Kẻ thù cứ làm như nhân không bằng, vì cái gì chứ? Không !”
có đi không?”
“Không đi!”
“Anh có đi hay không?” Lâmleech_txt_ngu Trân Trân chân đá vào mông Thẩm Dư một .
“” Thẩm Dư Minhvi_pham_ban_quyen mông ra vẻ ấm ức, nhưng cuối vẫn phải lủivi_pham_ban_quyen đi .
Thẩm Dư Hoan nhìn đó mà cười. Chị dâu cô tính tình mạnhbot_an_cap , anh hai thì lại hay đồng, không chịuvi_pham_ban_quyen , hai ở cạnh chẳng khác nào hỏa tinh đâm vào trái đất.
Nhưng thực tế, là kẻ “sợ vợ” chính hiệu, chuyện gì cũng nghe lời chị dâu.
Tất nhiên, cũng bởi vì chị dâu cô đáng được như .
Cha mẹ cô vốn thiên vị anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả, bao nhiêu tiền bạc đều đem đi hỗ trợ hết cho đó. Đến khi hai tuổi vợ, ngay cả tiền sính cũng không đào đâu ra, chẳng mấy cô gái chịu gả cho .
Chỉ có chị dâu là không chê anh nghèo, cho anh rồi cùng anh chịu bao nămvi_pham_ban_quyen trời.
Thẩm Hoan định vào bếp một tay nhưng Lâm Trân Trân không cho: “Em ra kia ngồi đi!”
“Sao thế chị?” Thẩm Dư Hoan nhiên hỏi. vi_pham_ban_quyen ít khi việc đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áng nên nhà cô đều ôm hết, nấu nướng nhiên cũng vậy.
Mấy nay, cô đã rèn luyện được tay nghề nấu ăn rất khá, có thể nói là người nấu ăn ngon nhà, sao lại cho cô làm?
Trân Trân: “ lại mấy ngày này em không phải động tay động vào việc gì hết!”
Thẩm Dư Hoan: “” được, vậy thì cô đivi_pham_ban_quyen ngồi nghỉ vậy.
Đến giờ cơm, Thẩm Dư Hoan gọi Thẩm Tiểu Dương dậy.
Tiểu Dương vẫn còn rất xích Tạ Đình Xuyênvi_pham_ban_quyen. Khi Đình Xuyên định ngồi xuống cạnh cậu bé, lập tức hét lên: “ không ngồi đây! Anh ơi, lại ngồi.”
“Đến đây, đến đây!” Đào Tử bát cơm lăng xăng chạy .
Tạ Đình cũng không giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lẳng lặng ngồi xuống cạnh Đào .
Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thấy cảnh này cảm thấy vô cùng hả dạ, thầm khen Thẩm Tiểu Dương đúng là đứa cháu ngoan!
Tạ Đình Xuyên rõ không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người hoạt ngôn, trong bữa cơmbot_an_cap nếu đến mình, anh cơ bản chỉ đápleech_txt_ngu lời gọn.
Ngược , Triệu Húc Vĩ lại là người khéo léo, xoay xở giữavi_pham_ban_quyen Thẩm Dư Minh và Lâm Trân Trân vô cùng trơn tru.
Lúc đầu cậu ta Lâm Trân Trân là chị dâu, bị Lâm Trân Trân ý khó: “Xemleech_txt_ngu chừng tác cậu cũng nhỏ, biết đâu tôi còn ít tuổi hơn cậu, sao cậu lại là chịvi_pham_ban_quyen dâu?”
“Thì đấy, tôi nhìn vừa trẻ vừa đẹp thếbot_an_cap này, chắc chắn là nhỏ tuổi hơn tôi rồi, ha ha ha, hóaleech_txt_ngu ra là ít tuổi hơn thật,” Triệu Húc cười vang:
“Chỉ tôi thấy ở có một luồng khí rất mạnh , nghĩ bụng chị hẳn là nữ đồng ưu túbot_an_cap!! Cho nên tôi gọi chị là chị dâu, là cách tôn xưng thôi! Tôi là đang kính chị đấy!”
Chẳng có người phụ nào không được khen trẻ đẹp, lại còn khen ưu tú. Húc Vĩ dỗ dành khiến Lâm Trân Trân cười khép được miệng.
Còn về phầnvi_pham_ban_quyen Thẩm Minh thì càng đơn giản hơn, chỉ cần uống rượu cùng là xong!
Vậy nên suốtvi_pham_ban_quyen cả bữa cơm, Tạ Đình Xuyên và Thẩm Dư Hoan chẳng nói với nhauleech_txt_ngu mấy câu, toàn là tiếng của Thẩm Dư Minh, Lâm Trân Trân và Triệu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sauvi_pham_ban_quyen khi ăn uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net novi_pham_ban_quyen nê, Đình Xuyên xắn tay áo lên. Dư Hoan cứ ngỡ thấy nóng, bây giờ đang là tháng sáu bảy, anh mặc quân phục nóng cũng là thường, không ngờ anh lại bắt dọn dẹp bát đĩa.
Dư Hoan định để cô làm, nhưng đã bị Trân Trân cản : “Cậu ta cũng biết điều , em đừng động vào, cứ để cậu ta rửa!”
Đợi Tạ rửa bát xong, Lâm Trân lại đếnbot_an_cap bên Thẩm thầm thì:
Chị cứ tưởng thân phận như cậu ta, lại còn kiêu ngạo thế kia sẽ không biết làm việc nhà chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chẳng ngờ rửa cũng sạch sẽ đấy.
Hoan đáp: là học được trong mấy năm lính thôi . Hơn nữa, để bắt đặcleech_txt_ngu vụ địch mà anh ta còn dám giảbot_an_cap điên giả dại nằm vùng ở đại đội mình mấy trời, chẳng lẽbot_an_cap lại không tự sóc bản thân? Ba việc bátbot_an_cap chắn là biết làm rồi.
Lâm Trân vỡ lẽ: Cũng đúng thôi.
Thời sau bữa tối chẳng có hoạt động giải trí gì, ăn xong hóng mát, tắm rửa coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưleech_txt_ngu đến giờ đi ngủ.
Đêm nay, Tạ Đình Xuyên và Triệu Húc lại phòng của Thẩm gia gia đã quá cố, sát phòng của bot_an_cap Hoan Thẩm Tiểu Dương.
Ngày hôm sau.
giờ sáng Thẩm Dư Hoan đã thức dậy, đây là thóibot_an_cap quen thường ngày của cô. Cô không xuống ruộng làm việc, nhưng phải dậy sớm nấu bữa sáng cho Thẩm Dư và Lâm Trân Trân, để họ có thể ngủ thêm một lát.
Sợ làm con trai thức , cô rón rén cửa phòng, vừa ngáp một cáileech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen đột nhiên nhìn thấybot_an_cap một bóng đen ở . bắnleech_txt_ngu , hơi lại, suýt chút nữa thì sặc chết.
Đến khi bóng đen kia quay đầu lại, mới nhìn rõ đường nét quen thuộc anh, là Tạ Đình Xuyên.
hỏi: Sao anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậybot_an_cap sớm thế? Lạ chỗ không ngủ ?
Không phải, đơn tôi quen dậy sớm rồi, Tạ Đình Xuyên nói. Đồng hồ sinh học thức , không ngủ được nữa nên anh dậy luôn, vốn tập dục một chút, ngờ cô cũng dậy sớm như vậy: cũng dậy thế này sao?
Tôi dậy nấuleech_txt_ngu bữa sáng.
vậy ưbot_an_cap? Trời kịp sáng hẳn.
Dư Hoan ừ tiếng: Người nhà nông đều thế cả, ăn sớm làm , nếu không đến trưa nắng gắt lắm không làm nổi.
Ra là vậy, Tạ Xuyên gật đầu, Có cần giúp gì không?
Cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần đâu, Thẩm Dư nói vừa người đi: đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt trước đã. Đúng rồi, dùng vệ sinh cá nhânbot_an_cap ?
Có, có mang theo. Họ thườngbot_an_cap đi nhiệm vụ nên các nhu yếu phẩm bản luôn mang theo đủ, anh đã quen rồi.
Thẩmbot_an_cap Hoan nóibot_an_cap là đi nấu bữa sáng, kết quả lại không làm thànhleech_txt_ngu. Cô vừa rửa mặt xong thì Lâm Trân Trân đã ngủ , cho cô làm mà quyếtbot_an_cap đòi tự mình xuống bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thẩm Dư Hoan mặt đầy vẻvi_pham_ban_quyen khó hiểu khỏi , thấy Tạ Đình Xuyên đangvi_pham_ban_quyen đứng bên đống củi xếp sát tường nhà. đặt tay lên đo đo kích cỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấy đi tới liền hỏi: Mấy khúc gỗ làm củi phải ? thế , có cần bổ nhỏ ra không?
Thẩm Hoan không hiểu sao anh lại hỏi hiển nhiên , nhưng vẫnvi_pham_ban_quyen gật : Đúng vậy, đều là củi cả, phải nhỏleech_txt_ngu ra chứ không thì không nhét vừa bếp lò. Chỉ là dạo việc đồng áng nhiều quá, tạm thời chưa có thời , đợivi_pham_ban_quyen ít nữa rảnh rỗi mới làm được.
?
Dư Hoan cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu muốn làm gì: Anh định giúp nhà tôi bổ củi à?
Dù sao cũng đang rảnh, Tạ Đình Xuyên xắn tay áo lên: Coi thể dục vậy.
Thẩm Hoan vô thức bị thu hút bởi tay đang ống áo anh. đồng cổleech_txt_ngu trông rất rắn rỏileech_txt_ngu, đường nét cơ bắp mà, nhìn là biết thường xuyên luyện tập.
Đúng là quân nhân, một lơi lỏngvi_pham_ban_quyen, vận động là khó ngay mà! Thẩm Dư Hoan lầm bầm trong lòng, quay vào gian chính lấy ravi_pham_ban_quyen một cây rìu.
Tạ Đình Xuyên đã dọn một đốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củi xuống, còn vần cả cái thớtvi_pham_ban_quyen gỗ chuyên dùng để bổ củi ở trong sân lại gần.
Anh lấyleech_txt_ngu cây rìu từ tay cô, hai tay chắc cán rìu, hơi cúivi_pham_ban_quyen người, cơ bắp hơi rung gồng lực. Theobot_an_cap nhịp vungvi_pham_ban_quyen tay của , một khúc gỗ phát ra tiếng rồi nứt làm đôivi_pham_ban_quyen.
Anh nhặt nửa lên, chém thêm một nhát, một khúc gỗ được làmbot_an_cap bốn phần, bấy giờ mới cầm khúc mới lên
Động tác anh rất dứtvi_pham_ban_quyen khoát, chẳng mấy chốc bên cạnh thớt gỗ đã chất đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củi đã bổ xong.
Thấy bổ cúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nhặt củi xếp gọn vào rồi mới lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khúcvi_pham_ban_quyen mới, Thẩm Hoan đang rỗi liền : Hay là để tôi nhặt ? Nhặt xong tôi xếp vào .
Cũng được, Đình Xuyên đồng ý.
Thế là khi Thẩm Dư Minh vừa ngáp sân, liền thấy một cảnh tượng thế này:
Trong khoảng sân tràn ngập hơi sương sớm trong , người đàn ông cao lớn vạm vỡ cầm rìu, đường nét ẩn hiện trong làn mỏng. Ống tay tùy ý lên, lộ ra cánh màu đồng khỏe khoắn, rìu dứt khoát bổ đôibot_an_cap từng khúc củi.
Bên cạnh , một người phụleech_txt_ngu nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặc bộ đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc màu có vài mảnh vá nhưng lại gương tinh xảo, mái tóc tùy ý búi thành búi đang cúi người nhặtbot_an_cap . lọn tóc mây rủvi_pham_ban_quyen xuống bên má, tăng thêm phần dịu dàng.
tài gái sắc, cực kỳ đôi, màvi_pham_ban_quyen sự phối giữa bổ kẻ nhặt củi lại khung cảnh đẹp như tranh vẽ này có thêm vài hơi thở của sống thường nhật, khiến người ta không tự chủ được mà ngoái nhìn.
Lông mày Thẩm Dư Minh khắc nhíu chặtbot_an_cap lại, chỉ cảmleech_txt_ngu thấy cảnh này vô cùng chướng mắt. Phía sau anh còn truyền tới một câu nói khàn khàn vì mới dậy không đúngvi_pham_ban_quyen lúc chút nào: Chưa bàn chuyện khácleech_txt_ngu, hai họ đúng là xứng đôi thật đấy!
Ngườivi_pham_ban_quyen nói câu này là Triệu Húc Vĩ.
đôi cái con khỉ! văng tục một .
của anh đã hút sự chú ý của Đình và Thẩm Dư Hoan đằng , cả đồng loạt nhìn .
Đúng như ý Thẩm , anh lớn giọng gọi: Thẩm Dư Hoan, cô qua đây cho tôi!
Thẩm Dư Hoan đầy dấu chấm hỏi. Anh hai cô ăn phải thuốc súng à?
Bữa sáng nay khôngbot_an_cap được phong phú như , có cháo loãng với muối, là một sáng rất đỗi bình thường.
Sau ăn xong, mọi người phải xuống làm .
Thẩmvi_pham_ban_quyen Dư Minh muốn để Thẩm ở nhà một mình với Tạ Xuyên, nên bắt cô cũng đi .
Dư Hoan vui vẻ đồng ngay.
Lâm Trân Trân chồng một cái, vừa định gọi Tạ Đình Xuyên thì anh đã mình lên tiếng: Vậy tôi cũng xuống ruộng giúp một tay.
Tạleech_txt_ngu Đình Xuyên đã đi thì Húc Vĩ đương nhiên đi theo. Thế làbot_an_cap nhà mang theo nôngleech_txt_ngu cụ, dắt theo mấy đứa nhỏ, kéo nhau ra đồng.
Ơ, nhà Dư Minh à, mọi người định đi đâu thế? Vừa ra khỏi cửa, họ đã gặpbot_an_cap người thôn, người nọ lập tức chào Lâmbot_an_cap Trân Trân.
từ hôm khi nhóm Tạ Đình Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và công khai thân phận, anh và nhà họ Thẩm đã trở tâm bàn tán của cả đại đội Hòaleech_txt_ngu Bình. Từ hôm qua đến giờ không biết bao nhiêu người đang dòm ngó .
Hôm nay cuối cùng cũng thấy họ xuất hiện, chẳng lẽ không tranh thủ dò hỏi sao?
không có à? Nhìn phục này của chúng tôi thì còn đi đâu được nữa? Đương nhiên là đi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi! Trânbot_an_cap Trân bực bội đáp.
chàleech_txt_ngu, tôi là đang người đi làm việc gì ấy mà? Bát Thẩmleech_txt_ngu cũng không giận, cười hì hì nói.
Đi đào lang.
, ra đi khoai lang àvi_pham_ban_quyen! Đoàn trưởng Tạ với Đội Triệu đi cơ đấy! Bát Thẩm vo mãi cuối cùng cũng chuyện sang người Tạ Đình Xuyên.
Trước ngày hôm qua, ai cũng nghĩ Tạ Đìnhvi_pham_ban_quyen Xuyên là kẻ điên, dùbot_an_cap có về thành thì với tính cách đó, tương lai chắc chắn cũng ra sao.
ngờ đột nhiên nghe tin anh lại là quân , còn là một Đoàn trưởng?
Đoànvi_pham_ban_quyen trưởng đấy
Người dân làng từ trước tới nay thấybot_an_cap quan lớn nhất cũng chỉ là Bí thư công xã, leech_txt_ngu bây bên cạnh họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại xuất hiện hẳn một Trung đoàn trưởng
Tuy rằng chẳng rõ chức cáileech_txt_ngu lớn hơn, nhưng sao thì đều là cấp bậcleech_txt_ngu không nào chạm tới được.
Thêm nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trước đây nhà họ Thẩm vì Thẩm Dưbot_an_cap Hoan mà mọi người mắng , hắt hủi, giờ đây chốc đổi đời, một vịvi_pham_ban_quyen Trung đoàn trưởng vậy mà lại muốn giúp nhà họ làm việc đồng áng
Cảm này thật là vi diệu.
Lâm Trân Trân vén lại tóc, vẻvi_pham_ban_quyen mặt đắc ý ra mặt như tiểu vừa vận may:
“Ôi dào, tôi muốn để Tạ Trung đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng tới đâu, nhưng anh nhất quyếtvi_pham_ban_quyen đòi đi bằng được. ấy đã nóivi_pham_ban_quyen rồi, tôi cũng chẳng chối.”
Tạbot_an_cap Đình Xuyên, Thẩm Dư Hoan, Thẩm Dư : “”
lại, Triệu Húcbot_an_cap Vĩ khẽ , liếc nhìn Lâm Trân Trân mộtleech_txt_ngu cái.
chị dâu này nhà họ Thẩm, liệubot_an_cap có hơi quá trương rồi không?
“Ha ha ha,” dân cười gượng vài tiếng, “Tạ Trung đúng tốt thật đấyleech_txt_ngu nhỉ!”
“Không” Tạ Đình Xuyên định , Lâm Trân Trân chẳng cho anh cơ hội mở lời, tiếp tục nói:
“Phải đấy, Tạ Trungvi_pham_ban_quyen thật sự rất được. Chẳng nói đâu xa, tối qua ăn cơm xong anh ấy còn chủ động rửa bát, sáng sớm nay khi chúng tôi còn chưa dậy, anh ấy thức giúp chúng tôi bổ củi rồibot_an_cap! Ôi trời, người đàn ông tốt như thế, mọi người bảo xem, chẳng phải là ngàn người có một ?”
Lâm Trân bóp , cái cứ liến thoắng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngừngleech_txt_ngu:
“Trước đây ấy à, đều làbot_an_cap chúng ta hiểu lầm anh ấy, còn tưởng anhleech_txt_ngu ấy là kẻ điên chứ. Ai ngờ chuyệnvi_pham_ban_quyen trước kia đều có nguyên do , anh là một tốt đến thế này màleech_txt_ngu!”
“Tất nhiên rồi, chủ yếu vẫn là thấy mừngbot_an_cap thay Hoan nhà mình. Tạ Trung đoàn trưởng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , con bé cuối cùng cũng xem như khổ tận cam lai !”
“Ngày xưa con bé chưa cưới đã có thai bị mắng chửi, bị chỉ trỏ đến mức ? Ai cũng bảo vi_pham_ban_quyen là sao chổi, kẻ đứcbot_an_cap còn ném lánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rau, trứng thốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào người nó. Ôi trời, tôi nhìn mà xót xa ruột gan!”
“Giờ Tạ Trung hiện, phận cũng đã giải thích rõ ràng, cuốivi_pham_ban_quyen cùng chứng minh được sự trong sạch Dư Hoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà tôi rồi!”
Khi Lâm Trân Trân đến những gì Thẩm Hoan đã phải gánh chịu, khóe mắt cô ta còn rặn ra được một giọt nước mắt. Bất kể là người bên cạnhleech_txt_ngu hay làng, tất cả đều im lặng.
Tạ Xuyên nhìn phía Thẩm Dư Hoan. Dẫu biết rằng những năm qua cô một nuôi con chắc chắn phải chịu đựng rất nhiều, nhưng khi Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân Trân nói ra trong anh không dâng lên một nỗi xót xa, nghẹn lại.
mặt Triệu Húc Vĩ cũng dần đanh lại, trong ánh thoáng hiện một tia lỗi.
Cậu cứ tưởng Lâm Trân Trân muốn mượn oaileech_txt_ngu của Tạ Đình Xuyên để khoebot_an_cap khoang với dân làng, ngờ cô ta lại chỉ đòi công bằngleech_txt_ngu cho cô em chồng của mình
Cậu thật đáng chết mà!
Dân làng lại càng thêm ngượng ngùng và áy náy.
phải chính những người trong sốvi_pham_ban_quyen họ ngày trước đãbot_an_cap mắng nhiếc Thẩm Dư Hoan, ném rau, trứng , và luôn miệng xa cô sao?
Hồi đó cứ nghĩ Thẩm Dư Hoan không đoan chính, giờ nghĩ lại, bản thân họ có bị ngàn đao băm vằn cũng không quá đáng chút nào!!!
Dân mang theo tâm trạng hối tản ra đi làm của mình. Người nhà Thẩmleech_txt_ngu cùng Tạ Đình Xuyên, Triệu Húc Vĩvi_pham_ban_quyen đi đến ruộng.
“Tạ Trungleech_txt_ngu trưởng, chúbot_an_cap Triệu, hai người biết đàoleech_txt_ngu lang chứ?” Lâm Trân Trân hỏi.
Tạ Đình : “Thời còn thanh niên tri thức tôi có đào qua rồi.”
Triệu Húc Vĩ chưa đàovi_pham_ban_quyen bao giờ, nhưng cậu cười bảo: “Đào khoai lang thôi mà, gì khó đâubot_an_cap? Chẳng phải là đào củ khoai từ dưới đất lên sao? Đơn giản!”
“Thế thì ,” Lâm Trân Trân nói, “Đừng như Dư Hoan nhà tôi, con bé làm việc đồng áng chẳng ra làm sao cả. Hôm qua đi đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoaibot_an_cap với chúng tôi mà làmleech_txt_ngu hỏng hết bao nhiêu củ tôi rồi.”
Dư Hoan có chút chột dạbot_an_cap
Lâm Trân Trân: “Nhưng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu cho con bé. Nó vốnbot_an_cap không quen làm mấy việc nặng nhọc này, khoai có củ cũng là chuyện thường tình. Dù sao cũngleech_txt_ngu có mấy củ khoai, nhà nghèo nhưng chẳng lẽ lại không để nó lãng phí vài củ được sao!”
Thẩm Dưbot_an_cap Hoan: “” Chị cô hai ngày nayleech_txt_ngu thật là lúc nào cũng tìm phô diễn cho Tạ Xuyên thấy cô biết việc nhàvi_pham_ban_quyen nông
Nhưng cũng phải nói thật, động tác đào khoai của Đình Xuyên rất nhanh nhẹn, hiếm khi làm đứt , còn khéo hơn Thẩm Dư .
Húc Vĩ nãy mạnh miệng là thếleech_txt_ngu, kết quả lại chẳng biết độ nông sâu của củleech_txt_ngu khoai, cứvi_pham_ban_quyen đào xuống là lại đứt.
Mấy người Trân Trân cũng nói gì, nhưngbot_an_cap cậu lại thấyvi_pham_ban_quyen chột dạ, đành lôi mấy đứa nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra chơi.
Ban đầu cậu rủ Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Dương chơi cùng nhưng bé không chịu, cậu đành sang tìm Đào Tử và Tiểu Hoa.
Tử và Tiểu Hoavi_pham_ban_quyen vốn tâm đặt vào việc làm, nhanh chóng bị Triệu Húc Vĩ thu hút, túm tụm lại chơi với .
Triệu Húc Vĩ nghĩ có hai đứa trẻ kia ở , Tiểu Dươngbot_an_cap chắc chắn sẽ qua chơi thôi?
“Tiểu Dương, qua đây chơibot_an_cap đi cháu. Cháu nhìn xem anh trai chị gái cháu đều qua rồi này, đông người mới vuivi_pham_ban_quyen chứ!”
Tiểu lẳng lặng đi theo mẹ khoai lang. Đối với Triệu Húc Vĩ người cùng Tạ Đình Xuyên, từ hôm qua đến giờ bé đều ngó lơ. Đối mặt với nỗ lực thuleech_txt_ngu hút sự chú ýbot_an_cap liên tục cậu, bé chỉ thấy phiền phức.
Triệu Húc Vĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không bỏ . Nhiệm vụ của cậu đây để giúp đỡ Đình Xuyên, ngặt nỗi Tạ Xuyên đúng là cái khúcbot_an_cap , Thẩm Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương không màng tới mình mà anh cũng độngleech_txt_ngu tiến lại .
thế này ai cũng chẳng thèm hoài đến ai, thì làm bồi dưỡngbot_an_cap tình cảm đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Triệubot_an_cap Húc Vĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sốt ruột thay cho Tạ Xuyên. Dương không thèm để ý đến cậu, cậu tung hết các trò, bắt lấy càoleech_txt_ngu rồi gọi: “ Dương, qua đây, cháu xem chú bắt được gì này?”
“”
“Tiểu , Tiểu ơi?” Triệu Húc lại .
Tiểu Dương cuối cùng cũng quay đầu lạileech_txt_ngu, chỉ làbot_an_cap đôi mắt đenvi_pham_ban_quyen láynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia đầy vẻ cạn : “Cháu biết!”
Triệu Húc Vĩ: “”
Cậu đành đưa con càovi_pham_ban_quyen cho Đào Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoa , lân la đến bên cạnh Tạ Xuyên than thở: “Thằng bé tính khí cũng gớm thật đấy, thích là thích mà ghét là ghét! Gọi cũng không qua, đúng làbot_an_cap giống cậu mà tính cũng giống, đều là cái loại bướng như trâu”
Tạ Đình Xuyên liếc xéo một cái.
Triệu Húc Vĩ lập tức cười : “Tất nhiên rồi, tôi là ý chí thằng bé kiên định, kiên định đấy! Tính cách này tốt mà, chẳng phải cậu thế mới leo lênleech_txt_ngu đượcvi_pham_ban_quyen vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trí này ! Con sau này chắc chắn cũng sẽ giống cậu !”
Tạ Đình Xuyên lạnh một tiếng, ánh mắt lại khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự mà dời sang phía sinh vật đang đi sau lưng Thẩm Dư Hoan, nhặt khoai chăm chỉ như một con ong nhỏ.
Triệu Vĩ nói tuy thô nhưng , đầu óc và của thằng bé quả thực chín chắn hơn hẳn những đứa cùng trang lứa.
Ví dụ như ngày hôm qua, sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận ra anh là cha ruộtleech_txt_ngu của nó, nó vậy mà lại tình để lão Triệu làm cha dượng trước mặt anh để khích bác anh
Bây cũng vậy, vì mẹ mình mà anh là người xấu, dù anh có chuyện thế nào hay dùng đồ ăn dụ dỗ, nó cũng chẳng hề lay chuyển, ánh mắt chạm phải anh lại tặng cho anh một cái Hai đứa cháu nhỏ của anh đềubot_an_cap không có định lực .
Nhưng Đình Xuyên có thể hiểu được. Người cha như anh đã vắng mặt trong những tháng đời của Tiểu Dương, thằng bé không để tâm đến anh cũng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường tình, phải chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian để chứ.
Anh có đủ kiên nhẫnbot_an_cap, cứ từ từ đắp được.
Tạ Đình Xuyên mang theo khí thế áp bức bẩm , trông giống người chỉ kẻ khác làm việc hơn là tự nhúng tay vào.
Thẩm Dư Hoan vốn anh làm một lát sẽ mất kiênvi_pham_ban_quyen nhẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chẳng ngờ anh lại làm rất nghiêm túc.
lật tung lớpbot_an_cap đất dưới dây khoai, củ khoai lang tròn trịa theo gốc dây được đào , anh khoai khỏi , đặt sang một bên, rồi tiếp tục đào tiếp theo
Đến lúc sau, Thẩm Minh còn cố ý làm khó, bảo anh gánh khoai lang về nhà, cũng không nói gì mà làm theo.
Mặt trời dần lên cao, anh đổ không ít , sợi tóc lòa xòa bết trán, nhưng dáng vẻ tập trungbot_an_cap và trầm ổnbot_an_cap, không một lờibot_an_cap than hay kêu mệt khiến anh càngbot_an_cap thêm thành quyến rũ.
Dân làng nhìnvi_pham_ban_quyen thấy vậy, xì xào tán thưởngleech_txt_ngu.
Thẩm là ngườibot_an_cap không chuyện, sau Tạ Xuyên gánh thêmleech_txt_ngu một gánh khoai về nhà họ Thẩm, bà ta tót đến tìm Thẩm Dư Hoan: “Con bé Hoan à, để ta nói cho nghe, này cháu đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là trong cái cái may. Đoàn trưởng Tạ chăm thế , gả được cho người đàn ông nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, cháu đúng là nhặt được bảo vật rồi!”
“Bát Thẩm, bà nói vậy, nếu chuyện của cháubot_an_cap xảy ra người con gái bà, chưa kết hôn đã sinh con, bị người chỉ trỏ suốt năm, cuối cùng mới có được người ông như Đoàn trưởng Tạ, liệu bà có sẵn lòng không?” Thẩm Dư Hoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi lại.
Tất nhiên cô có tư cách gì để nói những lời này, đó cô thực sự tự nguyện, chịu đựng bao nhiêu lời suốt ấy năm cũng cái giá phải trảbot_an_cap.
Thế nếu chuyện này đặt người những cô gái khác, chưa chắc họ đã nổi qua ngần , e là chưa đợi được Tạvi_pham_ban_quyen Đìnhleech_txt_ngu Xuyên đến thì sớm hương tan nát rồi.
Nhưng Bát Thẩm rõ ràng không nghĩ sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa đến thế, bà taleech_txt_ngu hùng hồn nói: “Tất nhiên là sẵn lòng rồi! Chẳng qua là chịu khổ mấy năm thôileech_txt_ngu, cũng đâu có mất miếng nào, cuối cùng lại gả được cho người như trưởng Tạ, vụ mua chắc chắn là lời to vào ! Sao lại không sẵn lòng cơleech_txt_ngu chứ?”
“Nếu không thì xuất thân chúng ta, làm sao trèo nổi người như Đoàn trưởng Tạ?”
Thẩm Dư Hoan cạn lời.
Húc Vĩ đang làm việc, loáng nghe thấy họ bàn tán về Đình Xuyên, liền lững thững tới: “Đang tán chuyện về anh Xuyên đấy à?”
“Đúng , đúng .” Bát Thẩm Húc Vĩ thì lậpbot_an_cap tức trở nên vồn vã.
Triệu Húc Vĩleech_txt_ngu cảm nhận được, so với lạnh nhạt của nhàbot_an_cap họ Thẩm, dân làng đối với nhiệt tình nhiều.
cũng rất tinh ranh, sốt sắng hỏi: “Muốn tìm hiểu về anh Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cứ hỏi tôi này. bây giờ tôi đãvi_pham_ban_quyen ngũ, nhưng đây tôi và Xuyên từng công tác cùng nhau, tôi hiểu ấy nhất.”
“Thật sao?” tức hóng hớt hỏi, “Vậy Đoàn Tạ là người nào?”
“Anh Xuyên thìbot_an_cap đúng là cực phẩm đàn ông rồi. Chưa đến gia bối cảnh, chỉ riêng bản thân anh ấy cũng đã rất mạng. Nhập ngũ bao nhiêubot_an_cap nămvi_pham_ban_quyen, không đã nhiêu ra !”
“Chẳng nói xa, chuyện mấy năm trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ấy đến đội cácbot_an_cap nằm vùng trong vai thanh tri thức ấy, đó là một nhiệmvi_pham_ban_quyen vụ vô cùng hóc. Bọn đặc vụ địch đều là lũ liều chết, chỉleech_txt_ngu cần bị phát là chín phần chết một phần sống, vậy mà anh ấy lại tự xin đi. Giả điên giả dại suốt bấy lâu, các người xem có làm được như thế?”
Trong lúc đang chuyệnbot_an_cap, dân làng đang việc gần đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấyleech_txt_ngu Húc Vĩ cũng gia nhập thì đoán chắcbot_an_cap sẽ nghe không ít thông tin xác thực. Thế là họ bỏ cả việc, chạy lại nghe ngóngbot_an_cap. Vừa được đoạn của Triệu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
làng lập tức nhớ lại hình ảnh Tạ Phong Tử âm trầm, cô hung dữ năm nào. Hắn mặc quần áo rách , tóc tai dài thượt không buồn chải chuốt, đứng gần chút là ngửi thấy mùi hôi hám, trên người lại thường xuyên có thương mọi người đều bảo đó hắn tựleech_txt_ngu hành hạ .
Giờ nghĩleech_txt_ngu lại, hắn giả dạngbot_an_cap như vậy để che mắt thiên hạ, khiến kẻ địch mất cảnh giác, còn nhữngvi_pham_ban_quyen thương trên lẽ thực hiệnvi_pham_ban_quyen nhiệm nằm vùng mà .
Một người đangleech_txt_ngu đang lành có thể làm đến mức này Mọi bỗng thấy chạnhleech_txt_ngu lòng.
Bát Thẩm gật đầu nói: “Đúng là không mấy ai làm như !”
Dân làng đồngleech_txt_ngu loạt gật đầu.
Trướcleech_txt_ngu đây họ cònvi_pham_ban_quyen thấy khó chịu khi quânleech_txt_ngu nhân được nhiều đãi ngộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt, giờ nghevi_pham_ban_quyen Triệu Húcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới biết, đó là dùng mạng đổi ! Họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xứng đáng hưởng.
“Trước đây tôi biết, biết thì chắc chắn đã đối xử tốt với Đoàn trưởng Tạ rồi”
vuốt đuôi, giờ nói mấy này thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ích gì? Nếu tôi mà biết thì tôi chẳng đốivi_pham_ban_quyen xử với Đoàn trưởng như thế, tôi phải tôn anh ấy lênleech_txt_ngu thánh mới đúngvi_pham_ban_quyen
rồi được rồi, đừng cãi nữa! Cho các người còn ra thể ? Người ta đến để làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệm mà!”
Ngay Thẩm Dư , người mấy ngày nay liên tục nhắm vào Đình Xuyên, cũng khẽ tránh ánh .
Trân Trân cũng im lặng một lúc, rồi về phía Húc Vĩ : “Đội trưởng với Đoàn trưởng Tạ như vậy, cậu có biết tình trạng hôn của Đoàn trưởng Tạ không?”
Triệu Húc Vĩ thắc : “Tình trạng hôn nhân? Chẳng phải hôm qua anh Xuyên tự nói rồi sao? Anh ấy bảo mình chưa kết vi_pham_ban_quyen!” Chẳng lẽ nhà họ Thẩm không tin?
Lâm Trân: “Ý tôi làvi_pham_ban_quyen, Đoàn Tạ đã ở tuổi này , trước khi biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến sự tồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại của Hoan Hoanvi_pham_ban_quyen Dương nhà tôi, anh ấy từng xem mắt tượng nào sao?”
Hôm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Đình cũng nói , anh 28 tuổi. Ở đại này, 28 tuổi chưa cũng chưa từng xem mắt thì phải nghi xem có uẩn khúc gì bên trong không!
Triệu Húc Vĩ, người cũng tuổi và kết hôn, bỗng cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy một nhát: “”
cậu ta vẫn có thể thấu hiểu: “Tôi hiểu ý chị rồi. Sau khi giải thì anh có xem mắt không tôileech_txt_ngu không rõ, nhưng khi tôibot_an_cap ngũ thì chắc chắnvi_pham_ban_quyen không!”
“Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần anh vi_pham_ban_quyen vấn đề gìbot_an_cap, chắc chắn là không ! không đồng chí Thẩm cũng chẳng thể mang thai được” Câu sau cậu ta nói cực , cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếc Thẩm Dư Hoan và Tiểu Dương đang cách đó không xa.
Mọi người hiểu ngay trong nháy , cũng liếc nhìn hai mẹ Thẩm Dưleech_txt_ngu Hoan vài cái.
“” Thẩm Dư Hoan nhìn Triệu Húc với nụ không thiện.
Cảmleech_txt_ngu nhận ánh mắt “tử thần” của cô, Triệubot_an_cap Húc Vĩ chột chuyển chủ đề: “Hơn nữa, với năng lực và ngoại hình của , khối cô gái thích anh ấy. Chỉ anh ấy không thích thôi.”
Lâm Trân Trân nghe vậy liền sắcbot_an_cap.
Dân làng nghe xong cũng cau mày.
Ở thời này, tư tưởngleech_txt_ngu của đa số mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đều rất dị. Đối vớileech_txt_ngu , người đàn ông đểbot_an_cap làm chồng có thể bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường một chút, dùleech_txt_ngu sao kết hôn để qua ngày, có tiền hai người thể cùng nhau nỗ lực kiếm tiềnleech_txt_ngu.
Nhưng quanh anh ta lúc nào cũng có những bóng hồng vây , trêuvi_pham_ban_quyen hoa ghẹo nguyệt, thì có tiền vị, đẹp trai thì có tác dụng gì?
yên ổn được không?
Đừng lầm, đừng hiểu lầm nhé, mọi người nghe tôi nói hết lời đã nào!
Triệuvi_pham_ban_quyen Vĩ thấy hiểu lầm, vội vàng giải : Dù nhiều cô gái anh Xuyên, nhưng anh ấy chưa bao giờ mảy may động lòng đâu. Tôi chưa thấy anh ấy thân thiết với đồng chí nữ cả!
Thật không? Lâm Trân nghi lại.
Thật mà! Triệu Húc Vĩ lập giơ thề thốt: không lừa người đâu, nếu lừa mọi người cứ để thiên lôi đánhvi_pham_ban_quyen tôi, cả đời này khôngleech_txt_ngu lấy được vợ luôn!
Mau tin anh ta đi, bằng không Thẩm Dư Hoan vì mấy lời nàyvi_pham_ban_quyen mà không gả chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh Xuyên thì anh ấy nhất định sẽ đánh chết anh ta mất.
Triệu Húc Vĩ đã nhìn , anh Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà mình rất muốnvi_pham_ban_quyen cưới Thẩm Dư Hoan, nếu không với tính cách của anh ấy, đời nào lại chịu thương chịu khó làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc thế, ngay cả khi Thẩm Dư Minh mỉa mai, anh chẳng hề tính toán.
Thời này hầu như không ai theo chủ nghĩa khôngvi_pham_ban_quyen kết , nên thấy Triệu Húc Vĩ thề độc đến mức không lấy được vợ, mọi người cũng tin lời anh ta. Dân làng bắt đầu bàn tán xôn xao:
Xem ra Đoàn trưởngbot_an_cap đúng người đàn ông tốt hiếm có đấy !
Chịu khó, chăm chỉ, lực, vẻ ngoài tuấn tú, không nguyệt lăng nhăng, đàn như thế đúng là mười phân vẹn mười rồi còn gì?
Đúng đấy, leech_txt_ngu họ Thẩm, cháu được báu vật rồi! Đừng chần chừ nữa, cứ cậu ấy !
Người ông tốt thế này, cháu mà không theoleech_txt_ngu thì đúng là ngốc!
Cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh con trai cho cậu ấy rồi, không gả cho ấy thì còn gả cho ai được nữa? Có ai mà điềuvi_pham_ban_quyen kiện được như Đoàn trưởng ?
Cậuvi_pham_ban_quyen là cha ruột của Tiểu Dương, cháuleech_txt_ngu gả cho cậu là cho Tiểu Dương mái ấm trọn vẹn, cha cũng tốt hơn cha dượng nhiềuvi_pham_ban_quyen! Huống hồ cha này còn có
Hì hìbot_an_cap, vả lại thể chất cậu ấybot_an_cap thật đấy, nãy giờ gánh mấy chuyến khoaivi_pham_ban_quyen lang rồi nhỉ? Chẳng thấy thở dốc tí nào, Hoan à, cháu có phúc rồi
Khụ khụ khụ! Triệu Húc đang làngbot_an_cap khen ngợi Tạ Xuyên một cách say sưa thì bất ngờbot_an_cap bị sặc nước miếng, ho sặc sụa.
Ha ha ha! Dânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làng nhìn thấy dáng vẻ khôi hài của anh ta liền cười rộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên: Đội trưởng mà cũng biết hổ à?
Phảileech_txt_ngu đấy, chúngbot_an_cap tôi đang nóibot_an_cap với con bé , nó cònvi_pham_ban_quyen chưa , saobot_an_cap chú em đã thẹn rồi?
Ôi dào, người chẳng hiểu gì cả. Con bé Hoan dù sao cũng là ngườibot_an_cap trải sự đời rồi, Đội trưởng Triệu đây trôngbot_an_cap có vẻ lớn tuổi hơn nó nhưng chắc chưa kết đâu, khéo còn chưa biết mùi đời là gì, chưa được nếm qua hươngbot_an_cap vị ấy mới xấu hổ đấy!
khụ khụ! Triệu Húc Vĩ ho càngbot_an_cap hơn.
nông thôn này đáng sợ, năng gì mà lộ liễu thế không biết?
Anh ta muốn vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành phố lập !
Thẩm Dư Hoan cũng là trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cuộc bàn , trong lòng có chút ngượng ngùng nhưng thấy đó liền mím chặt môi để không bật cười thành tiếng.
Cô dĩ nhiên khôngbot_an_cap đến mức xấu hổbot_an_cap như Triệuvi_pham_ban_quyen Húc Vĩ.
Tuy cô cũng có một lần duy nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, nhưng cô bác sĩ mà! Học nhiều, nghe , nhìn nhiều, điều trị cũng nhiều, mấy chuyện này sớm đã trở thành thường rồi.
Ngay Húc Vĩ bị trêu chọc đến mức mặt đỏ như sắp nhỏ máu, người em tốt Tạ Xuyên của anh ta cuối cùng cũng xuất với đòn gánh trên vai.
Có người tinh nhìn thấy, vội vàng nói: Đoàn trưởng Tạ đến , chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta mau thôi!
Đình Xuyên trông mạnh mẽ sắc bén hơn Húc Vĩ nhiều. Dù biểu khá bình dị gần gũi nhưng làng vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen dám trêuvi_pham_ban_quyen chọc anh, cả nhómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức tản ra.
Chỉ có tượng họ tụ tập chỗ không qua được mắt Tạ Đình Xuyên. Anh tới, Dư Hoan nín cười bỏ chạy, liền nhìn Húc đỏ tía tai: Mọi ngườileech_txt_ngu vừa nói chuyện gì thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Triệu Húc Vĩ lẩm bẩm: Đáng quá!
Tạ Xuyên nhíu mày: Ý gì đâyleech_txt_ngu?
Triệu Húc Vĩ bầm: Mấy bà thímbot_an_cap thônleech_txt_ngu này đáng sợ quá đi mất.
Tạ Đình Xuyên:
Anh trực tiếp đá cậu ta cái: Nói năng không đầu không đuôi, mau đi làm việc !
Triệu quá sực tỉnh, văng tục : tiệt! Tôi mới giúp anh vợ, anh đối xử tôi đấy hảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
xong, khôngvi_pham_ban_quyen nghĩleech_txt_ngu đến chuyện gì, anh ta lại nguôi giận, nhìn Đình Xuyên đầy vẻ trêu chọc: Hừ, không anh đang xót vợ lai chứvi_pham_ban_quyen? giúp làm nhiềuleech_txt_ngu một ấy được nghỉ ngơi, không?
Đáp lại anh ta là một cú đá nữa của Đình : Cút!
Nhờ có Tạ Đình Xuyên và Triệu Húc giúp đỡ nên hiệu suất rất cao, ruộng khoai lang nhà họ Thẩm chỉ trong một buổi đã đào xong.
Buổi trưa về nhà ăn cơm nghỉ ngơi mộtvi_pham_ban_quyen lúc, khi nắng đã dịu, họ lại ra thêm mấy mảnh đất, đến hơn sáu giờ tối mới nghỉ làm.
Khi thúc công , ai nấy đều mệt lả, ngay cả Thẩm vốn hay mỉaleech_txt_ngu mainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Đìnhvi_pham_ban_quyen Xuyên cũng lặng tiếng.
Ngược lại, cậu nhóc tham ăn Đào Tử vẫn dồi dào năng . Hôm qua được ăn thịt gà làm cậu thèm thuồng, hôm nay vẫn cứ canh trong lòng, kéo tay mẹ hỏi: Mẹ ơi, tối nay thịt ăn không mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Cút đi con! Nhà mình điều kiện thế nào mà mày dám mơ tưởng ngày nào cũngvi_pham_ban_quyen có thịt ăn hảleech_txt_ngu? Lâm Trân Trân mở miệng mắng.
Con hôm qua để dành ăn , giết nó đủ khiến cô xót rồi, hôm nay còn muốn giết gà nữa sao? Thà giết cô trước còn hơnbot_an_cap!
Đào Tử vẻ thất vọng. Cậu tưởng trong thì thế nào cũng làm thịt đãi ta chứ.
Triệu Húc Vĩ làm áng ngàyvi_pham_ban_quyen, đói dán cả bụng vào lưng, anh ta cũng rất muốnleech_txt_ngu ăn thịt. Nghe liền cảm thấy thất vọng, não bộ bắt đầu vận hành thần tốc làm cách nào để được thịt.
Ở trong thôn, muốn ăn thịt chỉ có haibot_an_cap cách: hoặc là giết gia nuôi trong nhà, hoặc làleech_txt_ngu thành phố mua. Cách thứ nhất đã bị Trân Trân chặn , thứ hai thì trời đã muộn thế này rồi, cũng lười đi.
Còn cách nào khác có thịt không nhỉ?
Mắt Triệu Húc Vĩ chợt sáng lên: Ở khúc sông này có cá không?
Thẩm Dư Minh nghe vậy liền bật cười: Nếu dưới sông cá thì còn đợi anh nói , chúng tôi đã bắt từ rồi!
dối, dưới sông có cávi_pham_ban_quyen mà! Đào lập tức bóc mẽbot_an_cap: Mấy hôm trước con cònvi_pham_ban_quyen thấy ông nội Đại đội trưởngbot_an_cap đượcbot_an_cap một con cá đấybot_an_cap!
Sông cá thì là không , nhưng có cũng như không thôi. Sốleech_txt_ngu lượng ít, mà cá dưới như thành tinh vậy, không được đâu. Không có lĩnh thì thật sự chẳng bắt nổi đâu, ông Đại đội trưởng của bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được làleech_txt_ngu do gặp thôi!
Ánh mắt Triệu Húcvi_pham_ban_quyen rực, ta kéo tayvi_pham_ban_quyen Tạ Đình Xuyên: Ở có một người lĩnh sự này! nghề bắt cá, câu cá anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xuyên đỉnh ! Anh , thử chút không?
Tạ Đình lảo đảo cái, tặng cho Triệu Húc Vĩ một ánh mắt kiểu muốn chết à, nói không đi.
Triệu Vĩ lập tức bảo Đào dẫn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra bờ sông.
Thẩm Dư Minh cảm họ không biết lượng sức mình, định bụng chờ xem cười nên cũng hăng đi theo.
Thẩm Dư nói: Tôi khôngbot_an_cap đâu, tôi về nghỉ .
Lâm Trânvi_pham_ban_quyen Trân mệt chết đi được, hai chị em dâu liền dắt hai nhỏ về nhà trước.
Vềbot_an_cap đến nhà, họ rửa mặt uống nước, vừa ngồi xuốngbot_an_cap nghỉ thì ngoài cửa đã vang tiếng kêu oa oa của Đào Tử, nghe cùng phấn khích.
“Chẳng lẽ bọn họ bắt cá thật à?” Lâm Trân Trân nghi hoặc lẩm .
xem đi.” Thẩm Dư nói.
Vừa ra đến cửa, đã thấy cổng sân bị Đào Tử cước đá văng, cậu bé ôm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con cá vẫn còn máu chạy xồng xộc vào, miệng gào to: “Mẹ! Mẹ ơi! ơi! ơi! Bắt được cá rồi!!! Chú Tạ bắt được cá , chú ấy cừ đấy, mọi người mau ra xem đi!!!”
cậu bé Tạ Đình Xuyên, Húc Vĩ vàleech_txt_ngu Thẩm Dư Minh. Trong đó Triệu Húc Vĩ vẻ mặt đắc ý, còn Thẩm Dư Minh mặt mày xám xịt như tàu lá.
Thẩm Dư Hoanbot_an_cap cùng Trân đưa mắt nhìn nhau, không giấu nổi vẻ ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Thế mà bắt thật à?”
Triệu Húc một tiếng, vẻ mặt đầy hào: “Tôi đã nói rồi mà, anh Xuyên làleech_txt_ngu tay , câu cá cừ , chỉ cần trong sông có cá, anh ấy định sẽ bắt được.”
“Đúng vậy, đúng !” Đào Tử phấn phụ họa với vẻ sùng : “ Tạ thực sự quá lợi hại, chú chỉ nhìn một là biết cá trốn ở đâu, cầm cuốc gõ thẳng xuống, tốc độ cực , chỉ mấy phát cá đã váng rồi!”
Nếu nói ngày hôm Đào Tử buộc độ tốt vớileech_txt_ngu Tạ Đình Xuyên vì “ăn của người ta phải nể mặt”, thì tại, cậu bé thực sự sùng bái Tạ Đình Xuyên từ đáy lòng.
Thẩm Dư Hoan và Trân Trân kinh ngạc nhìn về Tạ Đình , không ngờ anh còn có bản lĩnh nàybot_an_cap.
“Mẹ, đừng ngây ra đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, nay chúng ta lại có thịt ăn rồi, mau đem con cá này đi làm thịt nấu cơm thôi!” Tửleech_txt_ngu giục giã, nó thèm đến nhỏ dãi rồi.
Minh, anh xử lý đi rồi nấu lên.” Lâm Trân Trân trực tiếp sai Thẩm Minh, sau đó nói với Thẩm Dư Hoan: “Hoan Hoan, vào mộtbot_an_cap lát, chị có chuyện muốn với em.”
lập tức ton đưa con cá vào tay ba mình: “, con cá này ba phải làm cẩn thận đấy nhé, nấu cho ngon vào! Đây là món thịt duy nhất của chúng ta tối nay đấy!”
Thẩm Dư vừa bị “ mặt” bômleech_txt_ngu bốp, lúc này điều hơn, im lặng nhận lấy con cá rồi đi vào bếp.
thấyleech_txt_ngu Tạ Đình Xuyên đang rửa tay, liền chạy lại nịnh nọt: “Chú Tạ, chú đang rửa tay ạ? Cháu nói chú nghe, cô cháu phòng đấy, xà phòng đó lắm, chú muốn để cháu đi trộm cho , rồi chú dạy cách bắt cá được không?”
Thẩm Dư Minh: “” Hắn hận không thể đánh con bất hiếu không biết nhìn sắc mặt này, nóleech_txt_ngu không cha nó có tên điên kia à?
Thế nhưngleech_txt_ngu Tạ Đình Xuyên không để Đào Tử đi trộm xà , càng không dạy bé cách bắt cá: “Cháu nhỏ quá, khôngbot_an_cap dạy , đợi cháu lớn thêm chút nữa rồi . Nhưng chú có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy ba cháubot_an_cap nếu ba muốn học.”
Đào Tử hơi thất không được học, nhưng nghe thấy ba mình có thể họcleech_txt_ngu thì mắt sáng lên, quay đầu định gọi ba.
Ba cậu bé đã thẹn quá giận hét lên: “Học cái con khỉ, lão tử vào! Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyên, anh cố ý nhục mạbot_an_cap tôi đúng không?”
Giọng điệu Tạ Đình Xuyên bình thản nhưngvi_pham_ban_quyen khá chân thành: “Không có.” Anhleech_txt_ngu còn đang chờ cưới gái người ta, sao thể nhục mạ hắn vào lúc ?
Cuộc đối thoại của họ lọt vào tai Thẩm Dư Trân Trân ở trong nhà, Lâm Trân Trân hận sắt không thành kim: “Anh trai em sao mà thế biết?”
“Anh trai em ngu, chỉ đơn , phân yêu ghét rõ ràng thôi.” Thẩm Dư cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Quanbot_an_cap hơn là, anh ấy đang muốn đòi lại công bằng em.”
Trân liếc một : “Em chỉ giỏi nói đỡ cho nó!”
Thẩm Dư Hoan mỉm cười, thắc mắc hỏi: “Nhưng mà chị dâu, chị gì muốn nói với em vậy?”
Lâm Trân Trân nghe vậy liền thu lại nụ cười, thần thêm vài phần nghiêm , Hoan ngồi xuống cạnh giường.
“” Thẩm Dư Hoan thấy vẻ mặt ấp úng củabot_an_cap chị dâu thì càng thêm thắc mắc: “Chị dâuvi_pham_ban_quyen, có chuyện gì chị nói thẳng đi, hệ giữa chúng ta mà thấy khó mở ?”
“Chị muốn hỏi em,” Lâm Trân ngập : “Không phải em bảo với Đoàn trưởng là cân nhắc vài ngày sao?”
, ba ngày.” Thẩm Dư Hoan đem chuyện Tạ Đình Xuyên chỉ có bảy ngày phép và thời đibot_an_cap đường nói cho Lâm Trân nghe.
Lâm Trân Trânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền hỏi: “Vậy em cân nhắc thế nào rồi?”
“Chị dâu, mới có ngày tiên thôi mà?”
chị dâu giục em,” Lâm Trân Trân vội nói: “Nhưng không thể đợi đến ngày thứ ba mới trả lời ta được. Nếu lúc đóbot_an_cap em quyết định đi theo cậu ta, chẳng lẽ không cầnbot_an_cap đãi tiệc sao? Đến lúc em sẽ không còn gian chuẩn .”
“” đúng là chưa từng nghĩ đến chuyện phải đãi này.
Trân thấy thì tức giận dí tay vào trán Thẩm Dư Hoan: “Em thế mà chưa đến nước này! Chị cho biết, nếu đi theo cậu ta, không nói là phải tiệc linh đình, nhưng kiểu cũng phải mời các bậc tiền bối họ Thẩm và những người già có uy tín trong thôn ăn mộtleech_txt_ngu bữa cơm để làm chứng! Để cho mọi người biết con gái nhà họ Thẩm chúng ta phải hạng người minh bạch mà bỏ trốn theo trai, em là đượcvi_pham_ban_quyen tổ chức tiệc đàng hoàng, có người lớn chứng giám!”
Trong mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người hiện nay, hình thức lễ nghĩa cònleech_txt_ngu quan trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn tờ giấy đăng kýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kếtleech_txt_ngu hôn nhiều.
Không có giấy kếtbot_an_cap cũng không đãi tiệc mà đi theo người đàn ông khác, gần như tương đương với việc tư bôn, sẽ bị người đàm sau lưng.
Lòng Thẩm Dư Hoan ấmvi_pham_ban_quyen lại, cô biết Lâm Trân Trân kiênleech_txt_ngu quyết muốn đãi tiệc còn có một nguyên nhân khác, chính là những năm chưa mà có con đã phải chịu nhiều lời mai .
Chị dâu muốn cô được nở nở mặt một lần.
Kiếp này cô thật may mắn khi gặp được một người chị chân thành với mình vậy.
“Em” Thẩm Dư Hoan hơi nghẹn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lâm Trân Trân xoa xoa mặt cô, cười nói: “ lại muốn khóc ? Thựcvi_pham_ban_quyen ra theo cậuvi_pham_ban_quyen ta hay không, không cần chị hỏi, em cũngbot_an_cap chẳng cầnbot_an_cap cân nhắc ba ngày, lòng em đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáp án rồi đúng khôngbot_an_cap?”
“” Thẩm Hoan khẽ ừ tiếng: “Em quả thực nghiêng về việcvi_pham_ban_quyen đi cùng anh ấy.”
Xét theo cục diện tại, Tạ Đình Xuyên đã tỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ thái độ, lần nàybot_an_cap dù thế nào cũng nhất định phải đưa Tiểu Dương .
Nếu muốn xa cách Tiểu Dương, lựa chọn tốt nhất có thể là đi cùng Tạ Đình Xuyên.
Ngoài ra, khi xuyên đây, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ ở lại này mãi.
Sở dĩ nán lại đây bao nhiêu năm là vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấnbot_an_cap đề hoàn cảnh, vì ra ngoài có giấy giới thiệu, Dương lại nhỏ, cô muốn đi cũng không có cách đi được.
Lần này có thể mượn lựcbot_an_cap của Tạ Đình Xuyên bước ngoài, cũng một cơ hộibot_an_cap tốt.
Trân Trân biết !
Đừng nhìn cô em chồng này vẻ ngoài có vẻ văn tĩnh yếu đuối, thực chất cô ấy rất kiên định và có chính kiến, vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết rõ mình muốn . Chỉ cần là chuyện cô đã quyết định thìleech_txt_ngu con trâu cũng không kéo lại được.
năm đó sau khi mang thai cô ấy quyết đòivi_pham_ban_quyen sinh đứa ra, ai khuyên cũng không nghe, bị người chỉ trỏ ném trứng thối, đến cửa cũng không dám ra. Cô Thẩm Minh đềuvi_pham_ban_quyen sợ côleech_txt_ngu ấy nghĩ quẩn, thế mà tâm thái cô ấy lại tốt, trốn ở trong nhà hằng ngày vẫn vui hớn hở.
Lâm Trân Trân không có học thức hay tầm nhìn rộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng trực giác máchvi_pham_ban_quyen bảo cô rằng Thẩm Hoan một người rất lợi hại mặc dù Dư Hoan lợi hại thế nào thì cô cũng không nói rõ được.
“Nếu em đã có đáp rồi, vậy em còn dự điều gì?” Trân Trân thắc mắc.
Thẩm Dư Hoan khổ: “Em do dự làvi_pham_ban_quyen bởi vì em cảm thấy em và Tạ Đình Xuyên tuy có một đứa con, nhưng thực chất vẫnvi_pham_ban_quyen là hai ngườibot_an_cap xa lạ, cứ mà kết hôn, tổng thấy kỳvi_pham_ban_quyen kỳ thế ấy”
Bộp!
Thẩm Dưleech_txt_ngu Hoan vừa dứt lờivi_pham_ban_quyen đã bị Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân Trân vỗ một phát vào vai.
Lâm Trân Trân vừa giận thương nói: “Cô em này, chị thấy em vốn thông mà, sao giờ lại ngây thơ thế? trải bao chuyện như rồi, sao em vẫn đặt tình cảmleech_txt_ngu lên hàng đầu vậy?”
“Dựa vào kinh nghiệm bao nhiêu năm của chị, hôn nhân củabot_an_cap phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất thiết tình , nhưng nhất định phải có !”
“Chẳng nói đâu xa, em nhìn cuộc hôn nhân của chị với trai em xem, cáileech_txt_ngu đó là có tình yêu đúng không? Anh ấy đối với chị rất tốt, nói quá chứ khắp cái thôn này, hầu có người đàn ông thươngbot_an_cap vợ đượcvi_pham_ban_quyen ấy đâu!”
“Nhưng em nhìn chị xem, trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu lấm tấm tóc bạc, rồi nhìn bàn tay này đi, thôvi_pham_ban_quyen ráp đến nhường nào rồi? Còn cái này nữa, hơn em có vài tuổi thôi mà sao tụy thế nàyleech_txt_ngu? Đây là nhờ giúp đỡ nên mới còn được như thế này đấy, nếu không có em, chị biết ngày tháng sau này phải sao nữa!”
“Tất nhiên, chị không hối hận đã gả cho anh em, dù sao anh ấy thật lòng thương chịleech_txt_ngu, đã dốc sức để chị vất rồi!”
“Nhưng nếu cho chọn , chịvi_pham_ban_quyen sẽ không gả cho em . Bởibot_an_capleech_txt_ngu chị không cần lo chuyện ăn no ấm, mà còn phải nghĩ cho các con, chúng có được cuộc sống tốt . Phải những nền đó rồi đến chuyện yêu được.”
Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoan: “”
“Huan , em hiểuleech_txt_ngu rằng, dùleech_txt_ngu em không chọn tiền bạc thì cũng chắc em đã mắn như chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, được gả cho một tâm đầuleech_txt_ngu .” Trân :
“Thay vì như thế, chi bằng chọn Tạ trưởng!”
“Tạ Đoàn có cả thân thế lẫn vị, em gả cho anh ta sẽ không phải chịu . Hơn nữa hai ngày nay tin rằng cũng đã thấy rồi, anh ta chưa chắc đã là một người đàn ôngbot_an_cap quá hoàn mỹ, nhưng chắn là người có trách nhiệm, em gảbot_an_cap cho ta thiệt đâu! anh là cha ruộtleech_txt_ngu của Tiểu Dương, chắn sẽ đối xử với nó tốt hơn cha dượng!”
Thực ra những lời Lâm Trân nói Thẩm Dư Hoan đều và cảm thông , nhưng Lâm Trân biết chính là, đối với Thẩm Dư Hoanbot_an_cap, vật chất khôngbot_an_cap là điều trọng nhất.
Kiếp gia cảnh cô rất , dù kiếp này không tới đây, phải những năm thángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khốn khó, thì đối với cô cũng chỉ là tạm thời.
Cô biết có y thuật cao cường, dựabot_an_cap vào tài này, gì côvi_pham_ban_quyen cũng toại lợi thànhbot_an_cap. Thế nên việc nửa kia có tiền hay khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn dĩ nằm trong vi cân nhắc của cô.
Tuy nhiên lúc này cô hề bác Trân Trân, ra vẻ như bị phục, gật đầu đápbot_an_cap: “Chị , em hiểu rồi, lát nữa em sẽ nói chuyện với anh ấy.”
Lâm Trân Trân nở nụ cười: “ lắm! khi em bạc xong với , chúng ta sẽ tính đến chuyện chức tiệc rượu.”
Nhưng trước khi tìm Tạ Đình Xuyên, Thẩmleech_txt_ngubot_an_cap Hoan vẫn cần phải nói trước với Tiểu một .
Cái thằng bé này vốn nhạy cảm, rõ ràng muốn có cha, nhưng vì thương cô nênleech_txt_ngu mới cứng ghét cha.
Thẩm Tiểu Dương lúc đang bị Tử kéo để kể về tư thế bắt phong của Đình Xuyênleech_txt_ngu. muốn nghe chút nào, nhưng khổ nỗi không bịt tai được, vừa thấy mẹ ra là lập chạy nhào tới: “Mẹ ơi?”
“Tiểu Dương, con vào đây , có chuyện muốn nói với con.”
“Vâng ạ!” Dương lon ton chạy vào phòng: “Mẹ ơi, mẹ tìm con có gì thế ạ?”
“Xem này, đây ?” Dư Hoan chỉ đống ănbot_an_cap vặt trên bàn.
“Oa!” Tiểu Dương nhìn thấy nhiều đồ ngon vậy, đôi mắt sáng rực lên: “Mẹ ơi, mẹ lại lên huyện đồ ăn ngon cho ạ?”
“Không phải, đây là bố mua chobot_an_cap con đấy. Tối qua chú ấy đưa cho thì con ngủ rồi, nên mẹ mới đưa con.” Thẩm Dư mỉm cười xoa cậu bé:
“Nhiều lắm nhé, đống này đều chia cho con hết, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thểbot_an_cap chia chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh chị, hoặc mang đi cho nhữngvi_pham_ban_quyen bạn nhỏ mà con thích trong thôn”
Khuôn mặt bánh bao phính củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Dương bỗng xị xuống.
Thẩm Dư nhận ngay, hỏi: “Sao thế? Sao tự lại hầm hầm thế kia? Ai chọc giận cục cưng của mẹ rồi?”
“Mẹ ơi, chú ấy không phải là bố con!” Cậu bé phồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , không vui nhìn mẹ: “Con không ấy, con không nhận chú ấy đâu.”
Thẩm Dư Hoan nghe vậy thoángleech_txt_ngu lại, cô ngồi xổm xuống để nhìn thẳng vào con, nghiêm nói: “Tiểu Dương, chú chính là cha của con.”
“Con không đâu!” Thẩm Tiểu Dương ngoắt đầu đi, dỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói.
saovi_pham_ban_quyen ?” Thẩm Dư Hoan bế cậu bé lên giường, để cậu ngồi lên đùi mình, rũ mắt dịu dàng hỏi: “Có phải vì mẹleech_txt_ngu ? thấy chú ấy có lỗi với nên mới không muốn nhận chú ấy đúngleech_txt_ngu không?”
“” Thẩm Tiểu Dương im lặng không nói.
Thẩm Dư hơi xử, những chuyện của người lớn cô cũng không biết phải giải thích thế nào, chỉ đành nghiêm túc : “ mẹ phải nói với rằng, chú ấy không hề có lỗi với .”
“Chú ấy có!” Thẩm Tiểuleech_txt_ngu Dương đột ngột quay đầu lại, lớn. đôi mắt đã ngấn đầy những giọt nước mắt trong veo.
Thẩm Dư Hoan đau lòng lau nước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho con, giọng thêm nhẹ nhàng: “Chuyện giữa mẹ chú ấy là có chút phức tạp, nhưng ấy thực sựleech_txt_ngu không có lỗi với mẹ. Tiểu Dương, tin mẹ có được khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Thẩm Tiểu Dương nhào vào lòng mẹ, vừa đầu vừa thút thít: “Dù con cũng thích chú
được được, con không thích ấy.” Hoan vội vàng dỗ dành, không ép buộc thêm nữa. Tạ Đình Xuyên đột ngột xuất hiện, ngay cả cô còn chưa kịp thích nghi, huống chi là Tiểu Dương.
thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cầnleech_txt_ngu phải nói rõ, nhưng bé cũng cần một quá trình để tiếp nhận.
“Nhưng mẹ có chuyện này muốn thương lượng với con, đó là mẹ đã định sẽ đi cùng bố, con mẹ ?”
Cậu bé lập tức ngẩng đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chớp lông còn ướt nước, vẻ mặt như không thể nổi: “Mẹ muốn theo ấy sao?”
“Đúng vậy!”
nhưng mà!” Cậu liền ngồi bật dậy, cuống quýt nói: “Nhưng chú ấy là người xấu !”
không phải .”
“Chú ấy là người xấu!”
“Không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Tiểu Dương: “Không được! Mẹ không đi!”
“Mẹ cứ đấy! con không đi thì mẹvi_pham_ban_quyen không ép, con cứ ở lại nhà cậubot_an_cap
“Không, không được đâu!” Cậu càng cuống hơn, lao tới lấy cổ Thẩm Dư Hoan: “Mẹ không được bỏ rơi cục cưng! Không được đâu mà!”
Đến cả “cục cưng” cũng raleech_txt_ngu luôn rồi! Thẩm Dư Hoan thường gọi cậu là cưng, cậu bé hay thùng với cách , bao giờ tự xưng như thế.
Thẩm Dư vừa giận vừa buồnleech_txt_ngu cười, mềm mỏng lại: “Vậy cục cưng đi mẹ nhé, được không nào?”
Thẩm Dương biết mình bị mẹ gàivi_pham_ban_quyen bẫy, có chút giận dỗi, ôm mẹ hồi lâu nói tiếng nào, mãi miễn cưỡng đáp: “Vâng ạ.”
“Ngoan lắm con trai!” Thẩm Dư Hoan xoa xoa khuôn mặt phúng phính củavi_pham_ban_quyen cậu bé.
Ngoài cửa, Tạ Đình Xuyên hạ bàn tay định cửa xuống, ánh mắt lạnh lùngbot_an_cap sâu thẳm dịu đi đôi chút.
Tiểubot_an_cap Dương vẫn chưa che cảm xúc, tuy bị ép phải đồng ý đi theo Tạ Đình Xuyên, nhưng sau khi khỏi phòng, miệngvi_pham_ban_quyen của treo được cả bình dầu, hai má thì phồng rộp lên.
Trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn ăn, cậu bé vừa vừa lườm kẻ gây họa Tạ Đình Xuyên.
Lâm Trân Trân rõ đầuleech_txt_ngu đuôi, gắp một miếngvi_pham_ban_quyen thịt bụng cá mềm nhất bỏ vào cậu bévi_pham_ban_quyen, nói: “Tiểu Dương Dương, làm sao thế con? ăn thịt đi, không là anh con sắp ăn sạch cả con bây !”
Lâm Trân Trân vừavi_pham_ban_quyen nói lườm Đào Tử, ăn gì mà cứ như lợn vậy!
Tiểu Dương lập tức thay đổi mặt, ngọt ngào nói: “Con cảm ơn mợ ạ!”
Nói lại quay sang lườm Xuyên tiếp.
Tạ Đình Xuyên: “”
Ăn cơm xong, Tạ Đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xuyên lại một lần nữa nhận lấy rửa bát. Đợi rửa xong bước ra, liền Thẩm Dư Hoan đang đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía này, những người khác vốn đang hóng ở sân đều đã đi đâuleech_txt_ngu mất.
Thẩm Dư Hoan vốn định tìm anh, thấy vậy liền hỏi: “Anh rửa xong rồi à?”
xong rồi.” Đình Xuyên đáp. Tay anh vẫn ướt, đây không có khăn lau taybot_an_cap riêng của anh nên không có để lau khô, cứ thế để bàn tay: “Mọi người đâuleech_txt_ngu ?”
“Họ ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi cho xuôi bụng rồi.” Thẩm Dư Hoan nói, xoay người tới bên phơi đồ trong sân, rút một chiếc mặt đưa cho Tạ Đình Xuyên.
Đình Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn lướt qua chiếc đó.
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư Hoan còn tưởng anh chênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bẩn, liền giải thích: “ khăn này làbot_an_cap tôi thường dùng lau tay, hôm qua giặt sạch, tôi còn chưa dùng tới.”
Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyên cũng chẳng buồn giải thích rằng mình chê cô, anh đón lấy chiếc khănbot_an_cap lau tay rồi nóivi_pham_ban_quyen: “Cảm . Saoleech_txt_ngu không đi ?” Ý anh là hỏi sao cô không đi dạo họ.
Thẩm không vòng vo, Thẩm Dư Minh và Trânvi_pham_ban_quyen Trân cố ý để lại không gian riêng cho cô và Tạleech_txt_ngu Đình Xuyên nên mới đưa mọi người đi chỗ : “Tôi có chuyện nói với anh, tavi_pham_ban_quyen ra sân chuyện ?”
Trong sân, lúcvi_pham_ban_quyen Dư Minh và Lâm Trân Trân ngồi hóng mát đã kê sẵn mấy chiếc ghếvi_pham_ban_quyen, Tạ Đình Xuyên và Thẩm Dư Hoan trực tiếp tới .
“Cô muốn nói ?” Tạ Đình Xuyên hỏi. Vừa rồi ở ngoài cửa anh đã nghe thấy cuộcbot_an_cap đối thoại giữa Dư Hoan vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Dương, anh linh cảm được côleech_txt_ngu muốn nói gì mình.
“Chuyện anh bảo tôi suy nghĩ, đã suy nghĩ rồi.” Giọng Hoan mang chút ngập ngừng, không phải vì cô còn do dự, mà bởi côbot_an_cap và Tạ Đình Xuyên sự không quen thân, đột nhiên chuyện gả cho anh khiến cô cảm thấy hơi khó mở lời. như thể cô đang cầu hôn anh vậy.
Tạ Đình Xuyên “ừ” một tiếng, dường như đã cảm nhận được sự căng thẳng của cô. Ánh mắt vốn dĩbot_an_cap uy nghiêm sắc bén của anh dừng trên người cô, mang theo vài phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khuyến khích và dắt: “Quyết định của cô là gìleech_txt_ngu?”
Dư Hoan bỗng thấy bìnhbot_an_cap tâm lại, cảm thấy nói cũng chẳng : “Tôi muốn đi cùng anh.” Cuối cùng cô vẫn có chút thẹn , nói thẳng ba chữ “Tôi cho anh” mà chọn nói uyển chuyển hơnvi_pham_ban_quyen là “ muốn cùng ”.
Khóe môi người đàn khẽ cong lên một độ cong nhỏ: “Được.”
Chưa đợi Thẩm Dư Hoan nói thêm gì, anh lại tiếp: “Nếu chúng ta hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trước đi có phải nên mời người trưởng bối của bữa cơm để mọi người quen một chút không?”
Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen Hoan đang định với anh chuyện này, không ngờ anh lại tự đề cập tới.
Xem ra đàn đốileech_txt_ngu nhân xử thế rất chu toànbot_an_cap: “Nên làm vậy, có điều thời gian gấp gáp, chúng làm là được.”
Theoleech_txt_ngu lời Tạ Đình Xuyên, sáng ngày kia họ đã lên tàu hỏa rồi, vậyleech_txt_ngu là chỉ cònleech_txt_ngu hai để chuẩn bị.
“Đợi một .” Tạ Đình Xuyên nghe vậy liền , nói xong anh quay người trở về phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khoảng sau đã quay raleech_txt_ngu, trên tay một xấp gì đó được bọc ngay ngắn trong giấy báo. Anh đi trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Dư Hoan rồi đưa cô:
của tôi mà thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rút, không thể tổ chức cho cô một hôn lễ tế tại quê nhà, tôi rất xin lỗi. đây có ba nghìn tệ số loại phiếubot_an_cap tem dùng trên toàn quốc, là sính cho cô. Những thứ còn thiếu, khi về đến Kinh đô, chúng tổ chức nghi lễ một lần , đó tôi sẽ bù đắp cho cô sauleech_txt_ngu!”
“Ba ?” kinh ngạc tột độ.
Cô không ngờ Tạ Đình lại đưa tiền, càng không ngờ anh lại nhiều đến thế.
Ba nghìn tệ ở thời thế thì chẳng là gì, nhưng ở cáivi_pham_ban_quyen leech_txt_ngu lương bình quân vài chục tệ thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ba nghìn tệ một khoản tiền khổng lồ.
“Cầm lấy đi.” Tạ Đình Xuyên nhét toàn bộ số tiền vào tay cô.
Ba nghìn tệ được xếp từ ba trăm Đại Đoàn vẫn tay, Thẩm Dư Hoan mà cảm thấy như phải bỏng. Cô định nói gì đó thì lại nghe Tạ Đình thêm một :
tiền này không gả cho tôi, tôi cũng vẫn sẽ đưa cho !”
Dư Hoan đã , đây là khoản bồi thường cho côleech_txt_ngu, anh nhấtbot_an_cap định muốn cô nhận lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nghe vậy, cô từ chối nữa, chủ yếu là hiện tại cô thực đang thiếu tiền: “, vậy tôi xin nhận.”
Hai chuyện không đượcvi_pham_ban_quyen baovi_pham_ban_quyen , ngay lúc không khí sắp rơi im lặng hếtbot_an_cap chuyện để thì đám Thẩm Dư Minh, Lâm cuối cùng cũng đã .
Nhân lúc Triệu Húc Vĩ lại đang chọc Tiểu Dương, Tạ Đình Xuyên ngồi bên cạnh bầu bạn, Thẩm Dư Minh Trân Trân Thẩm Dư Hoan nhà: “ Hoan, thế nào rồi? Em đã nói với cậu chưa?”
rồi ạ.” Thẩm Hoan đáp, lấy ra ba nghìn tệ Tạ Đình Xuyên vừa đưa: “Anh ấy còn đưa cho em ba nghìn tệ nữa này. Ngoài ra còn rất nhiều tem, gì cũng có.”
“Cái cái gì cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?” Thẩm Dư Trân Trân suýt nữa tưởng mình nhầm.
“Em nói , anh ấyleech_txt_ngu đưa sính lễnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em là ba nghìn , cộng thêm rất nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiếu tem dùng được trên quốc.” Thẩm Hoan lại một lần nữa.
Thẩm Dư Minh, Lâm : “” Ra tay hào phóng đếnleech_txt_ngu sao?
Thẩm Dư đoán được họ sẽ kinh ngạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng không ngờ họ lại sốc đến mức đứngvi_pham_ban_quyen hình suốt phút đồng hồ.
Cô cúi đầu lớp giấy báo bọc bên ngoài ra, đếm một nghìn tệ rồi đưavi_pham_ban_quyen Lâm Trân Trân, nói: “Anh, chị , số tiềnvi_pham_ban_quyen này hai người cầm lấy. Tiền làm tiệc rượu cứ dùng chỗ này, còn bao nhiêu thì hai người giữ lại.”
Dư Minhvi_pham_ban_quyen và Lâm Trân đều sống dựa vào đồng ruộngleech_txt_ngu, trong tay không có bao nhiêu tiền. Thẩm Dư Hoan họ đề nghị rượu chắc chắn địnhvi_pham_ban_quyen vay mượn để lo cho cô.
Những năm nay cô chữa cho người ta cũng kiếm được một ít, trừ những khoản đã tiêu, trongvi_pham_ban_quyen còn dư khoảng ba bốn chục tệ. Cô vốn định lấy số tiền tích góp này ra đưa cho anh chị, tổ chức giản khoảng hai ba mâm kiểu gì cũng đủ.
Giờ có số tiền này của Tạ Đình Xuyên, mọi thứ đã dư dả hơn nhiềuleech_txt_ngu.
Lâm Trân Trân không từ chối tiền tiệcvi_pham_ban_quyen, nhưng vẫn nói: “Nhiều quá, làm tiệc thì dùng hết bao nhiêu đâu? Chắc cũng chỉ vài chục tệ là , hay là thế này, đưa chị một trăm thôi!”
“Em biết là dùng không hết nhiều như vậy, chẳng phải em đã nói rồi sao? Chỗ còn lại là dành cho anh chị.” Thẩm Dư Hoan nói, “Hai ngàyvi_pham_ban_quyen nữa em đã đi đô rồi, đường xá xa , chị có chuyện gì em cũng không giúp ngay, số tiền này để lại cho chị phòng thân.”
Cô không đợi họ kịp phản ứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nhét tiền taybot_an_cap Trân Trân, tinh nói: “Sau này đừng tiết kiệm quá , lên huyện thêm đồ ăn ngon Đào Tửbot_an_cap và Tiểu Hoa. Lúc còn ở nhà chúng nó còn được ăn chút đỉnh, không thể đợi em đi Kinh đôleech_txt_ngu rồi là chúngvi_pham_ban_quyen nó nhịn luôn đâu !”
Thẩm Dư Minh, Lâm Trân Trân: “”
định đi ạ.” Dư Hoan không cho họ cơ hội từ chối, đứng dậy đi ra ngoài, không quên dặn : “Tiệc rượu này nọ em chẳng gì cả, chỉ đành phiền anh lo liệu giúpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ơn anh chịvi_pham_ban_quyen nhiều lắm, yêu hai người nhất!”
Thẩm Dư Minh, Lâm Trân Trân: “”
“Cái côvi_pham_ban_quyen gái này của ông thật là, vô tư quá thể!” Lâm Trân Trân không mắng Thẩm Dư , quay sang Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư Minh.
Thẩm Dư Minh đầy vẻ vô tội: “” Tính cách em ông đâu phải do ông kiểm soát , mắng ông làm cái gì chứ?
Vậy còn số tiền lớn này thì tính sao? Lâm Trânbot_an_cap Trân lại .
cô ta rất thiếu tiền, nhưng thật sự chưa từng nghĩ đến việc chiếm không tiền của Thẩm Dưleech_txt_ngu Hoan.
Cứbot_an_cap cầm lấy đi, Thẩm Dư Minh suy nghĩ một chút rồi nói, Cất giữ hộ ấy, sau này khi nào emvi_pham_ban_quyen ấy cần, ta sẽ trả lại!
Lâm Trân Trân ngẫmleech_txt_ngu nghĩ, cũng có lý.
Tạ Xuyên kia thể điều kiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ tốt, nhưng chưa gả qua đó, ai biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau sẽ thế nào? Sốleech_txt_ngu tiền này thay vì cứng trả choleech_txt_ngu Thẩm , chi bằng họ cứ giữ hộ cô, biết sau này Dư Hoan thật sự lúc cần dùng đến.
Được, cứ cất đi trước, Trân Trân thu dọn bạc xong, lại sực nhớ điều gì, đầu nói: Nhưng còn tiệc rượu thì tính thế ?
vi_pham_ban_quyen ta và Dư Minh tuy đã thành gia lập thất, có con cái, lúc đó họ nghèo, Thẩm Thẩm mẫu lại không giúp đỡ, đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cưới của họ đến một nghi thức cũng có.
Ngày kết hôn, Thẩm Minh đánh xe bò đi đón cô ta, cô cứvi_pham_ban_quyen thế đi theo anh về, mua một kẹo mừng chia cho hàng xóm lángbot_an_cap giềng, coi như thông báo về sựleech_txt_ngu gắn kết của .
Thẩm Dư nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen hồileech_txt_ngu rồi : Hay là chúng ta đi tìm Nhị Thúc, Nhị Thẩm bàn bạc xem ?
Lâm Trân thấyvi_pham_ban_quyen được: Được đấy, chúng ta đi .
Thời khá rút, Thẩm Dư Minh và Lâm Trân Trân không trì thêmbot_an_cap, lập tức ngoài tìm Thẩm Nhị Thúc vàvi_pham_ban_quyen Thẩm Nhị.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay