Cẩn thận!
Kéttttt—
Rầm!
Đúngbot_an_cap khoảnh khắc Tống Thanh vừa , tảng đá khổng lồ trên núi ầm ầm lở. Tiếng thét của đứa trẻ khiến cô chẳng tâmleech_txt_ngu trí đâu nghĩ. Cơ hành động nhanh hơn cả não bộ, côbot_an_cap lao tới đẩy đứa bébot_an_cap ra. Tảng đá tàn nhẫn sầm ngườileech_txt_ngu , nhưng kỳ lạ thay, cô chẳng cảm chút đau đớn .
Cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thểvi_pham_ban_quyen cứ thế nhẹ bẫng đi. Tống Thanh nhìn thấy chính mình đang bay lên, càng lúc càng cao, quanh như có mộtleech_txt_ngu vòng xoáy khổng lồ đang ra sức kéo tuột linh hồn cô trong.
Á ábot_an_cap—
Tống Thanh mình bừng tỉnh khỏi mê, hoảng hốt sờ soạng khắp người để kiểm tra.
Không sao ? Tay chân vẫn còn vẹn!
Cơ mà saoleech_txt_ngu trên cánh lại chệ thêm một cái hình xăm con rắn thế này? Nghĩ không , cô đành ném luôn bí ẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về cái hình xăm ra sau đầu. Trọng điểm bây giờ là: Chuyện gìleech_txt_ngu đang xảy ? Chẳng phải cô đã đá đè chết rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Tưởng đâu thế hệ thanh niên mầm non kiệt xuất của Tổ quốc cứ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hương tiêu ngọc vẩn, ai ngờ trời có mắt, đạivi_pham_ban_quyen nạn không chết!
Quái lạ, quần áo của mình rồi?
Sau khi chắc chắn người không có nào, Thanh mới nhận ra bộ dạng cục củaleech_txt_ngu mình. Trên người cô quấn toàn là quần áo may bằng thú. Cô thề với trời, lúc đi dã ngoại cô đối không mặc cái gu thời trang tiền sử này!
Khò khè
Một âmleech_txt_ngu thanh rù rì đặc trưngvi_pham_ban_quyen của dãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thú lên khiến Tống Thanh lạnh toát sống lưng. thứ trướcleech_txt_ngu mắt như thước phim quay chậm, cứng đắc cổ, ngẩng đầu lên
con sư tử trắng đang há cái miệng đỏ lòm to như máu, thở nóng phả thẳng người Tống Thanh, mang theo hơi của tử thần.
Ha ha dạ thưa anh, hèn chỉ vô tình đi ngang qua, em lượn ngay đây, anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe nhé!
Má ơi! Sư tử hoang dã!
Tống Thanh khóc không tiếng, trong lòng gào thét điên nhưng động tác lại rónvi_pham_ban_quyen rén hếtbot_an_cap mức có thể, chỉ kinh động đến ông rừng xanh mặt. Phải chi gặp nó ở sở thú thì cô đã tình đồ ăn cho rồi, nhưng giờ
Cô liếc mắt nhìn quanh, đảm bảo xung chẳng bóng dáng anh nhân viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứubot_an_cap nào, bèn lồm cồm bò dậy, tay chân luống cuống cố gắng làmvi_pham_ban_quyen thân với con sư tử: Dạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em biết đây là địa bàn của anh, tiểu nữ vô tình đi lạc, thật sự vô ngại . đi ngay đây, đi ngay lập tức, anh ngàn vạn lần đừng có nổi cáu !
Tống Thanh đi chân trần, rón rén lùi bước, con sưvi_pham_ban_quyen tửvi_pham_ban_quyen trắng cứ lầm lì bám sát gót.
Không phải chứ, em làm gìvi_pham_ban_quyen? em dở ẹc, ăn không ngon đâu!
này thì Tống Thanh muốn khóc thật rồi. Khó khăn lắm mới thoát khỏi đá, giờ lại rơi thẳng vào miệng cọp à nhầm, miệng sư tử!
Gràoooo—
Sư tử trắng ngửa cổ gầm lên một tiếng đất trời. Tống Thanh sợ mức nhũn hai chân, lết nổi, đành vừa lăn vừa bò mà gào : Cứu mạng! Cứu mạng ới ời—
Con sư tử như tiếng chói tai của cô làm cho mất nhẫnleech_txt_ngu. Nó quất đuôi một phát, trực cuốn lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cô rồi quăng thẳng lên lưng nó.
Ábot_an_cap— Tiếng hét thảm thiết của Tống Thanh kẹt cứng trong họng. được bộ lông mềm dưới , cô vùng vẫy địnhbot_an_cap nhảy xuống, nhưng cái đuôi của sư tử trắng đãbot_an_cap siết chặt lấy cô, giãy không thoát.
Sư tử đại ơi, ngài em đâu vậy?
Tống Thanh giờ nước mắt nước mũibot_an_cap tèm lem. Con sư tử này không phải định tha cô về tận hang rồi mới ăn thịtleech_txt_ngu cho bõ ghét đấy chứ?
Nằm nhoài trênleech_txt_ngu lưng sư tử trắng, tốc độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến Tống cảm nhận rõ từng đợt gió gào. Cành cây trong rừng sượt qua làm xước xát làn mỏng manh, nhưng cô chẳng còn trí đâu mà để ý.
Những túp lều phía xa ngày càng phóng to trong tầm mắt. Tống Thanh dùng mu bàn tay quệt vội nước mắt, rõ mồnbot_an_cap một cách đó không xa là lavi_pham_ban_quyen liệt túp lều và hang động.
trời ơi, rốt cuộc là cái chốn khỉ gáy nào !
Gràooo—
Sư tử trắng nhẹ nhàng Tống Thanhbot_an_cap xuống. Một tiếng gầm dài của nó lập tức thu hút vô số loại kéo đến.
Lần thìvi_pham_ban_quyen Tống sốc đến mức hóa đábot_an_cap tại chỗ. Hàng chụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con sư tử với đủ loại màuvi_pham_ban_quyen lôngleech_txt_ngu đang ùn tiến về phía cô. Nhưng đáng sợ nhất là, đôileech_txt_ngu mắt của bọn chúng rõbot_an_cap ràng đang lóe lên tia sáng xanh phấn khích như thể vừa nhìn thấy con mồi phẩm!
Nhìn Tống Thanh đang bệt dưới , một con sư tử đực lắc cái đầu, sư tửvi_pham_ban_quyen tung bay đầy kiêu . Nó lao thoắt đến bên cô, dùng cái lưỡivi_pham_ban_quyen ráp liếm láp liên tục má Tống Thanh.
đất quỷ thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơi, đâyleech_txt_ngu là hoan của sư tử!
Thủ lĩnh, giống cái ở ra vậy?
Sư tử Sư vừa mở miệng nói chuyện?!
Là mơ! Chắc chắn cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một giấc mơ điên rồ! Tỉnh lại đi Tống Thanh!
Cô tay tự bôm bốp vào mánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, hy vọng cơn đau sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo cô về tại, nhưng
Giống cái này đẹp quá, ta thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Ở bên ta đi! Một con sư lông đen vừa hất tung bộ bờmleech_txt_ngu vừa gầm gừ.
Trong bầy tử khi có giống cái, giờ tự nhiên rớt trên trời xuốngleech_txt_ngu một nàng da trắng sứ, xinh đẹp rạng ngời thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đám sư tử đực mê mẩn đến phát điên.
Trông chừng nàng cho kỹ, vương đi kiếm chút ăn.
Con sư tử trắng lúc nãy hiếm hoi lênvi_pham_ban_quyen tiếng. Đây là conleech_txt_ngu do chính tay hắn .
Đám sư tử đực thấy lĩnh rời đi liền to . Bọn chúng khoát biến luônleech_txt_ngu thành đàn ông!
Đây là thành quả của việc săn bắt tu luyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh thángleech_txt_ngu trong rừng sâu. Tục cầu của bầy sư tử là xem ai cường tráng hơn. Tên tử đen cực kỳ tự tin rằng, cơ bắp cuồn cuộn củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc chắn sẽ khiến cô nàng giống bé nhỏ trước mặt thèm nhỏ dãi!
Nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giống cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, con sư tử đen lúc nãy đã biến thành người, đứng sừng sững giữa đám đông, đầy tự hào vỗ ngực, Ta là người đàn ông mạnh thứ hai trong tộc, xếp sau lĩnh. Theo ta, nàng ?
Tống Thanh lúc này đã tới ngực, còn sức mà nói chuyện?
Mọi thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mắt quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức giật gân, chuyện này mà bế lên mạngleech_txt_ngu xã hội thì đảmleech_txt_ngu bảo sập web! Sư tử biến thành người! Lại còn biết nói tiếng ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Anh anh đừng có qua đây! Tôi tôi lắm đấy
Tống theo giọngbot_an_cap nứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nở, liên tục lùi về . Chân vấp phải hòn đá, cô ngã phịch xuống đất, đành dùng cả tay lẫn chân bò lại.
Nàng đừng sợ, ta nàng bị thương đâu. tử đen bước tới. Làn dabot_an_cap màu đồng dưới ánh mặt trời càng làm nổi bật thân hình cường tráng, Ta muốn ở bên nàngleech_txt_ngu thôi.
Cái gì cơ?
Tống Thanh bây giờ mới kịp kỹ, đàn ông nàyleech_txt_ngu trông hung tợn muốn ! Cô nhắm tịt mắt, nước mắt giàn giụa, tay van xin: lạy mấy anh, muốn về nhà, các anh tránh tôi ra đi!
Xung quanh, đám sư thấy bọn đã hóa cũng đualeech_txt_ngu nhau biến . Một đám đàn ông cơ bắp vây rátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, từng bước ép sát, ai cũng tranh nhau đòi ở bên cô!
Tống Thanh một hé mắtleech_txt_ngu cũng không dám, sợ nhìn thấy thứ không nên nhìn. Cô vớ đại một câybot_an_cap dưới đất, quơ quào xạ: Đi ra! Tránh xa tôi ra! Các người cút hết đi!
Vừa nói, cô vừa lại. Xung quanh tốileech_txt_ngu như mực, trong hoàn cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này cô căn bản không nhìn rõ đường. Những lời dỗ dànhleech_txt_ngu rầm của đám đàn bên tai, cô chẳng nghe chữ nào, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buồn nghe.
Đi ra á
Tốngbot_an_cap khóc như tơi bời, hoàn toàn không chú ý đến hòn đá dưới .
Rầm!
Trời đất quay cuồng. Tống Thanh chỉ cảm thấy một đau nhói truyền đến từ đỉnh đầu, rồi thế giới trước mắt sập tốivi_pham_ban_quyen đen như mực.
Sắp rồi sao?
Sống trong thế giới ma chê quỷ hờn này, thà quách đi hơn!
Máu tươi từ vết thương đầu chảy ròng , nhuộm đỏ tảng đá dướileech_txt_ngu. Đám sư tử đực đưa mắtvi_pham_ban_quyen nhìn nhau, hoang mang xúm lại kiểm tra.
Chuyện gì vậy?
Cô giống cái này, yếu xìu mờ
Cơ thể Tống Thanh nằmbot_an_cap vắt vẻoleech_txt_ngu trên đất với một tư thế vặn vẹo kỳ cục, hơi thở thế yếu dầnleech_txt_ngu.
Đám đông ngơ ngác nhìn nhau, đang chuyện bình thường tựbot_an_cap nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăn đùng ra ngất sao?
Thủ lĩnh!
Mộtbot_an_cap tên thú nhân tinh mắt thấy Long Tẫn, bản năng vội vàng hành lễvi_pham_ban_quyen. Ở lạc này, thủ lĩnh là bầu trời bọn họ, là tồn tại tối cao đáng kính nhất!
Lúc này Long Tẫn vẫnbot_an_cap đang ở thái sư tử. Bốn móng phong lẫm đạp lên mặt đất, tiến lên hai bước liền hóa thành người. da màu rịn hôi tính, khuôn như tạc lưu dấu vết của những tháng ngày dầm sương dãi nắng nơi hoang dã. Đôi lẹm như ưng lia một vòng nhìn đám đôngleech_txt_ngu.
tập đây làm gì?
lạc không báo cô kẻ rỗi, muốnbot_an_cap sống thì phải tự xác đi . Long là thủ lĩnh, nói một là một, haibot_an_cap hai. đông lập dạt rabot_an_cap nhường đường.
Ánh mắt hắn dọc theo , lập tức nhìn thấy vệt máu đỏ chói và đám giốngbot_an_cap đang trần như nhộng vây quanh. Long lập tức hiểu ra vấn .
Gràooooo—
Từ trongleech_txt_ngu cổ họng bật tiếng gầm cảnh . Gânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xanhbot_an_cap trên cánh tay nổi bắp, ánh tức khắc tối sầmvi_pham_ban_quyen lại. Nhìn thấy bộ này của thủ lĩnh, đám tới mức nuốt ngược mọi định nói vào bụng.
Tộc thú nhân tôn sùng sức mạnh. Kẻ nào có nắm nhất mới được làm thủ lĩnh, phải trải qua số trận , chém giết máu me đìa mới ngồi vững được cái ghế này.
Thủ lĩnh, không cái này ngài có thể banleech_txt_ngu thưởng chúng ta không?
Tên sư tử đen to gan lúc nãy đã quen thói vô vô thiên, thế mà dám miệng đòi người.
Longnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tẫn sải bước dài tiến tới, dùng thân hình cao lớn của mình chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cơ thểbot_an_cap nhỏ Tống Thanh. Hắn từ trên cao xuốngleech_txt_ngu gã đàn ông trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt, im lặng một lúc lâu gằn từng chữ:
Con của ta.
Kẻ khác, cấm vào!
Sự cảnh cáobot_an_cap chết chóc ngậpbot_an_cap tràn trong mắt Long Tẫn. sư tử đen dù có gan trời cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dám ngangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên đối đầu với thủ lĩnh, đành cúp chuồn thẳng, ánh mắt còn lưu luyến liếc nhìn Tống Thanh nằm dưới đấtvi_pham_ban_quyen.
Gràoooo—
Long Tẫn nâng cao âm lượng, lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng nữa. Đám đông loạt run lẩy bẩy, ai nấybot_an_cap đều hiểu thôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điệp đanh thép này: Con mồi của hắn, không ai được phép đụng vào!
Hắn xoay người, tay lên, chỉ dùng một tay dễ dàng xốc Tống Thanh ôm vào . Ánh mắtvi_pham_ban_quyen hắn xẹt qua tia không hài lòng.
Giống cái này, gầy .
Vu sư, xem cho nàng ta.
Long Tẫn cô đi thẳng vàovi_pham_ban_quyen một túp lềubot_an_cap. Vừa bước vào, hơi ấm đã phả thẳng vào mặtvi_pham_ban_quyen, chậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củi hồngbot_an_cap đang cháy nổ lách tách.
đang ngồi chễm ở vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trí bề trên, thấy Long Tẫn vào vội vàng đứng dậy nghênhvi_pham_ban_quyen đón. Lông thú khoác trên người ông ta vô cùng mịn, hai bên má vẽ những đường ngang bằng một loại đá màu. Đây là biểu tượng của sư – người có khảvi_pham_ban_quyen năng tiên cát hung, bói lai, thậm chí chữa bệnhvi_pham_ban_quyen cứu người. Bởi vậy, Vu sư chẳng cần ngoài săn , cần ngồi yên một chỗbot_an_cap trongleech_txt_ngu bộ lạc là đủ.
Người nàyvi_pham_ban_quyen là ai?
Thấy Tống Thanh là người do chính Long Tẫn bế về, Vu sư dám chậm trễ, những ngón tay gầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gò vàng vọt bắt mạch cho cô, cẩn thận kiểm tra sau gáy.
Người này do hoảng sợ quá mức dẫn đến kết khí huyết, cộng thêm việc đập đá nên mới hôn mê bất tỉnh. lĩnh lo, sư tinh ý nhận ra Long Tẫn sắp mở hỏi liền bồi một câu, ta vừa hay thảo dược mới haibot_an_cap hôm trước, đắp lên là khỏi.
Nghe sư nói vậy, Long Tẫn buông lỏng hàng chân mày. Ánh mắt hắn tình lướtbot_an_cap qua mấyleech_txt_ngu rùa đặt trước chỗ ngồi của Vu sưleech_txt_ngu: Đang bói chuyệnleech_txt_ngu vậy?
Chỉ là bói xem cát hung, biết hôm nay sẽ có người đến.
Chỉ vì Tẫn đột ngột xông , quẻ bói của sưleech_txt_ngu gánh giữa chừng, nhưng này đã không thể lại nữa. Dù chưa xem hết quẻvi_pham_ban_quyen, trongbot_an_cap lòng Vubot_an_cap sư lại trào dâng một cỗ bất an .
Nàng tabot_an_cap liệu có ?
y thuật cao minh, nhìn Tống Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ốm yếu mỏng manh , nhỡ đâu lại di chứng thì biết làm sao?
Thủ lĩnh yên , chỉ cần đắp thuốc, giống này định sẽ bình an sự. Nhưng mà rốt cuộc ta từ đến?
cái trongbot_an_cap bộ lạc dù cơ như giống đực nhưng chuyện săn bắn ăn đều thạo cả. phụ nữ trắng thịt mềm này, nhìn thoáng qua đã biết không phải của bộ lạc quanh đây.
Lúc đi săn, ta tình gặp nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô này từ trên trời rơi xuống. Dù quần áo người được bằng da thú sơ, nhưng thoạt nhìn giống trong bộ lạc.
Long chăm chú quan sát Tống Thanh, ánh mắt trầm . Làn da non mịn thế kia, chắc chắn phải là kết quả của việc dầm mưa dãi nắng đi săn ngoài hoang dã.
Thủ lĩnh, chuyện này tuyệt đối không ổn, bộ lạc chúng ta xưaleech_txt_ngu nay không giờ thu nhận người ngoài!
Trong toàn lạc, chỉ có Vu mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dám ăn nói kiểu đó với Long Tẫn. Ánh mắt hờ hững của kẻ bề trên lướt qua người , nhưng áp nặng nề nó mang lại thì lập tức bóp nghẹt bầubot_an_cap không khí!
Vu sưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo âu nhìn lướtvi_pham_ban_quyen qua chiếc mai bỏ dở. Than hồng vẫn nổ tách, nhưng giữa hai người lại là một im lặng chết chóc.
lúc này, Tống Thanh cảm thấy toàn thânvi_pham_ban_quyen đau nhức như muốn rụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rời, nhất là cái đầu đau như . Cô đang cựa quậy tỉnh dậy thì loáng thoáng nghe nói của Vu sư.
Bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? nhận người ?
Những ký ức trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc ngất xỉu ùa về rõ mồn . Nghĩ tới cảnh tượng rùng rợn ban nãy, nếu bây giờ tống cổ ra ngoài, là cô có mười cái mạng cũng chết chắc!
Vu , ông vượt quyền rồi đấy. Đây con mồi .
Con mồi của hắn, khác khôngbot_an_cap được , thậm chí quyền đoạt cũng không có ! Dù vậy, Vu vẫn luôn là người kính trọng bộ lạc, Long Tẫn cũng không muốn cạn tàu máng.
Ngài thủ bộ lạc, nhất cử động đều liên quan đếnvi_pham_ban_quyen hưng vong cả tộcvi_pham_ban_quyen. Thôi được, nể tình cô ta là giống cái, có thể du đến khi ta tỉnh . Nhưng sau đó, cô ta bắt buộcvi_pham_ban_quyen phải rời đi!
sư trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay chưa từng cứng rắn đến vậy, chẳng quẻ lúc nãy thực sự cóvi_pham_ban_quyen điềm báo gì tồi tệ?
óc Long Tẫn chuyển với độ mặt. Nhìnleech_txt_ngu bộ dạng cạy miệng cũng không nói củaleech_txt_ngu sư, hắn biết mình cóvi_pham_ban_quyen hỏi thêm vô ích. Trong bộ lạc vốn hiếm giốngleech_txt_ngu cái, huống hồ còn là một người đẹp nhường . Đôi chân mày bóng tối của Tẫn hơi nhíu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hắn vung tay ném vạt áo thú sau, tùy ý ngồi xuống mép giường: Vuvi_pham_ban_quyen sư, không nói, cũng chẳng buồn hỏi. Cứ theo lời ông đi, đợivi_pham_ban_quyen nàng ta tỉnh tính tiếp.
Thanhvi_pham_ban_quyen đang giả vờ ngủ nghe thấy , ngồi bật dậy lập tức bị đè bẹp . Nỗi sợ hãi khiến hàng mi cô nhịn không được run lên lẩy .
Long Tẫn quanh năm lăn lộn săn bắn, giác quan vô cùng nhạy bén, hầu như ngayleech_txt_ngu lập tức hắn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát hiện ra sự bất thường của người đang nằm giường.
Mộtbot_an_cap nhạt khó nắm xẹt qua khóe môi hắn. Giống tuy khỏenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người trong bộ lạc, nhưng sự lanh lợi này cũng vị .
Được rồi, Vu , ông ngoài xem hôm nay đi săn có ai bị không đi.
sư thái độ muốn tự sóc người đẹp Longleech_txt_ngu Tẫn, bao nhiêu lời khuyên can đành nuốtvi_pham_ban_quyen trở lại. cúi đầu một tiếngvi_pham_ban_quyen rồi khom lưng lùi raleech_txt_ngu .
Chậu than ấm áp vẫn tận tụy tỏa nhiệt. Tẫn cứ ngồileech_txt_ngu thong thả, mỉ đánh giá dung nhan của Tống Thanh.
Rèm cửa lềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa vén lên lại thả xuống. Bên tĩnh lặng đến mức một cây xuốngvi_pham_ban_quyen cũng rõ mồn một.
Tống Thanh dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh , trong rẫy dấu chấm hỏi.
Hai người họ đi hết rồi ?
Dù lòng đoán già đoán non, nhưng ánh mắt nóng rực như than của Long Tẫn cứ dán chặt lên người khiến cô muốn lờ đi cũng .
Tim đập thình thịch, thở cũng bắt đầu nặng nề, Tống Thanh âm thầm tính toán xem tên này định làmbot_an_cap gì.
rồi thì mở ra, đừng giở trò, không tự gánhvi_pham_ban_quyen quả.
Giọng nam trầm khàn ném thẳng vàobot_an_cap , nhưng Tống Thanh vẫn cắn chặt răng, quyết tâm diễn đến cùng, chết không mắt.
Không mở mắt ra, ta bẻ gãy nàng bây giờ.
luồng hơi thở bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ phả sát vào khiến Tống Thanh giật nảy mình, choàng mắt.
Đôi mắt trong veo sạch sẽ đập thẳng vào tầm nhìn của Long Tẫn. Hoảng , lo âu, căng thẳng đủ mọi cảm xúc đều hiện trong đôi xinh đẹp ấy. Nơi sâu trong tim Long Tẫn bỗng rung lên một khó hiểu, nhưng hắn đã tình nó.
là đâu?
Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu hỏi đơn giản nhưng lọt vào Long Tẫn lại chẳng khác sétleech_txt_ngu ngang tai. Hắn cảnh giác nheo mắt đánh giá cô gái trước mặt. Rõ ràng Thanh nhợt nhạt yếu ớt, nhưngbot_an_cap hoang mang trong đáy mắt kia không có gì lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giả vờ.
nào người phụ nữ này không phải ở đây? Nếu sao lại hỏi một câu ngẩn đến thế?
Đây là đại lục Hoang.
Thế Kinhleech_txt_ngu cách đây có xa không? Muốn ra trung tâm thành phố thì đi đường nào? Đi tàu hỏa hay máy bay?
tràng câu tuôn ra như liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh. Tống Thanh bây giờ chỉ hận không thểleech_txt_ngu mọc cánh bay khỏi cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chốnleech_txt_ngu quỷvi_pham_ban_quyen quái này ngay lập tức!
Những thứ nàng vừa nói là cái gì vậy?
Long Tẫn phắt , từ trên cao nhìn xuống Tốngbot_an_cap Thanh. người phụ nữ này cứ tuôn ra mấy từ kỳ mà hắn nghe chẳng hiểu gì ?
Đầu óc Tống Thanh khắc đó thực sự nổ tung!
Đến cả mấy đó mà cũng không biết? Một ý nghĩ kinh hoàng dần hình thành trong đầu cô, nhưng dù thế nào cô cũng không dám tin.
Trước kia hay đọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu thuyết mới thấy thể loại không, đừng nói là cái mớ máu rơi trúng đầu cô thậtleech_txt_ngu ?
Tống Thanh mắt, ngã vật ra giường, giống bị ai rút cạn sức . Toang rồi, thế này là để mất đường về mẹ rồi!
khó ở đâu? Ta đileech_txt_ngu gọi Vu sư!
Tẫn tưởng cô lại bị sao, vội vàng quay lưng định đi tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vu nhưng Tống đưa tay níu lại. Cô chỉ là nhất thời chưa nuốt trôi được cục àleech_txt_ngu nhầm, sự phũ phàng này. Nhớ lại mớ ký trải qua, cô thở hắt một hơi não nề.
Thôi bỏ đi, là phúc thì không phải họavi_pham_ban_quyen, là họa có tránh cũng khôngvi_pham_ban_quyen khỏi.
Tống Thanh ỉu xìu lẩm bẩm. Tuy bây lưu lạc đến thế giới khỉ ho cò gáy này, nhưngbot_an_cap không sao, sớm muộn cũng có đường với nềnleech_txt_ngu văn minh nhân !
Rột rột
Một âm thanhleech_txt_ngu vô duyên vô cớ lên phá vỡvi_pham_ban_quyen bầu không . Tống Thanh đỏ bừng mặt, ôm rịtbot_an_cap lấy cái bụng đói .
Long Tẫn khẽ cong khóe buồn cười, chẳng nói chẳng rằng bước đi ra ngoài.
Cô chính là người đàn bàvi_pham_ban_quyen mà thủ lĩnh mang về hả?
Một giọng nói chua, kiêng dè lên cửa. Tốngleech_txt_ngu Thanh từ từ ngẩng đầu lên thì thấy một người phụ nữ đang đứng đó. ả ta vàng pha chút đen , rõ ràng da kẻ phơi sương phơi nắng quanh năm. dạng ả ta lúcbot_an_cap nàybot_an_cap đầy vẻ kiêu ngạo, hất hàm sai khiến, nhìn phát biết ngay vị ở không tầm thường.
Cô là ai?
Thấy kẻ đến khôngleech_txt_ngu có thiện ý, giọngleech_txt_ngu Tống Thanh cũng chẳngbot_an_cap buồn nể nangbot_an_cap. Dăm ba cái hỏi cungvi_pham_ban_quyen nàyleech_txt_ngu, đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chỉ có ở mấy cái bộ lạc dã man!
Ta hỏibot_an_cap côleech_txt_ngu cơ mà! Ả đàn bà xược chỉ tay vàobot_an_cap mặt Tống Thanh, đánh giá cô từ đầu đến chân, Nhìn cái bộ dạng liễu rủ dập dờn thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia, chắc chắn là loại cầm dao không nổi, chém lợnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rừng không xong! Loại này chính là phế vật!
Trên đại lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Man Hoang, các bộ tộc tranh giành lãnh thổ là chuyện cơm bữa, chưa kể đến vô hiểm nguy luônleech_txt_ngu rình rập mỗi khi . Ở đây, chỉ mạnh mới được vương làm tướng. Còn kẻ yếu chẳng những bị khinh bỉ mà cóleech_txt_ngu thể bị đánh đập tùy ý, thậm chí đem ra đổi lấy thức !
thấy phụ nữ tên Tuệ kia tiện tay vác đại đao lên vai. Lưỡi đao lóe lên tia sáng lạnh lẽo, bốc lên mùi tanh tưởi nồng nặc.
Thôi bỏ đi, cô nói lập đi theo ta!
đâu? Tống Thanh theo bản năng hỏi , ánh mắt đầy cảnh , Tôi đi!
Long tuy không dặn cô ở đây, nhưng con mụ này rõ ràng là loạileech_txt_ngu thiện tai thiện tai không đến, đến là có tai. Đileech_txt_ngu theo ả khác tự nộp mạng!
Theo luật của bộ lạc, ta cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyền bán quách cô đileech_txt_ngu!
Nói xong, Hoa Tuệ lao chặt lấy cổ mảnh khảnh của Tống Thanh, lôi tuột ra ngoài. Tống Thanh dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy, nhưng Hoa Tuệ, chẳng khác gãi ngứa cho bọ chét.
Buông tôi ra! Đồ điên, ra!
Tống Thanh tức mắt, cào cấu cấu xé loạn xạ vào tay Hoa Tuệ nhưng ả ta cứ như tượng đá, suy suyển một li cũng không có. Đàn bà gái ở đây cám cò lớn lên hay màbot_an_cap như trâu vậybot_an_cap?!
Buông nàng ấy ra!
Kèm theo giọng nói quát lớn là gầm uy lực của Long Tẫnleech_txt_ngu. Hắn bước tới kéo mạnh Tống Thanh giấu ra sau lưng, taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải xách lủngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẳng lợn rừng một con thỏ còn tươi rói.
Thủ lĩnh! Hạng đàn bà dụng này không thể giữ lại ! Hoa Tuệvi_pham_ban_quyen sốt ruột gào , nhưng khi chạm phải ánh mắt cáo lạnh lẽo của Long Tẫn, đành ngậm miệng nhục.
tay Tống Thanh kéo đến đỏ . Cô rớm nước mắt, để mặc Long Tẫn nhẹ nhàng mình ngồi xuống giường, xoa bópvi_pham_ban_quyen chỗ tay đau nhức.
Ăn đi.
Longleech_txt_ngu tiện tay ném chiến lợi phẩm vừa xuống đất. Tống Thanh tức thì hóa đá.
Lợn rừng ăn sống?!
Cái của nợbot_an_cap này máu me còn đang nhỏ tong tỏng thế kia, ănvi_pham_ban_quyen kiểu quái gì?!
Tôi tôi không ăn.
Tống Thanh mếu máo lầm bầm. Bà đây đường đường là kỷ 21, ănleech_txt_ngu bít tết còn phảileech_txt_ngu gọi chín kỹ, ăn thịt sống thìbot_an_cap thà cắn lưỡi còn hơn!
Ăn.
Long Tẫn nhíu mày, ném phịch thỏ rừng mặt Thanh. Con thỏ máu thịt be bét, hai mắt mở trừng trừng nhìn cô chằm chằm.
Ọevi_pham_ban_quyen—
máu nồng xộc lênvi_pham_ban_quyen não khiến Tống Thanh khôngleech_txt_ngu được mà nôn khan. Cô phản xạ có điều con ra khác: Tôi nói không ăn là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ! tuyệt không ăn thịt sống!
Nhưng đâu ngờ, hành rồi của mình đã thànhvi_pham_ban_quyen công chọc giận cả người mặt.
Hoa Tuệ không nói hai lờivi_pham_ban_quyen, rút phăng đại kề cổ Thanh: Thủ lĩnh, theo luật , đem ả ta đi bán đổivi_pham_ban_quyen thức ăn!
Bàn tay xách chân lợn rừng của Long Tẫn nổi gân xanh. Cơ ngực màuvi_pham_ban_quyen đồng phập dữ dội, hắn sa sầm mày nhìn chằm chằm Tống Thanh.
lĩnh, chẳng mủi lòng với người rồi? Hoa Tuệ thu đao lại, cau mày vấn Tẫnbot_an_cap, Kẻ không biết trọng thức ăn như ả không xứng đáng ở lại bộ !
Tôi chỉ bảo không ăn thịt sống mà, gì mà nâng cao quan điểm lên tận tầm mô thế? Tôi cùng lắm thì tôi đem đi hâm nóngvi_pham_ban_quyen rồi , ?
Tống Thanh không một cái hất tay lạileech_txt_ngu rước họa vào thân, vội vàng giải thích đầy chân thành.
Cô không trân trọng thức ăn là không tôn ân Thiên thần! Hoa Tuệ làm bộ căm tột độ. Thấy Long Tẫn im lặng, nghiến răng định lao Tống Thanh ra ngoài.
Buông tôi ra! Thanh rịt lấy chân , sống không tay, Tôi ăn được gì?!
Nghe thấy lời chốt hạ của Tống Thanh, Tuệ mới chịu , nhưng lại thô vồ lấy miếng thịt sống nhét thẳng vào mồm cô: Ăn đi! Còn dám lãng thức ănvi_pham_ban_quyen, thủ lĩnh tuyệt đối không tha cho cô đâu!
Hoa Tuệ chinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiến sa trường quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm, là phụ nữ duy nhất trong bộ lạc có thể sánhleech_txt_ngu ngang với Long Tẫn về tốc độ và sức mạnh. Sức lực củabot_an_cap ả đâu phải dạng vừa mà một cô gái chân yếu tay mềm như Tống Thanh có thể đỡ?
Bị nhét nguyênbot_an_cap cục thịtvi_pham_ban_quyen đầy bất thình lình, Tống Thanh nước nhìn Long cứu, nhưng hắn cứ trơ ra đó, một chữ vớt vát cũng không thèm nói.
Hoa Tuệ dùng một , Tống Thanh ngã phịch xuống đất. Vị tanh tưởileech_txt_ngu ứa ra trong miệng ép dịch dạ dày trào ngược, cô lập tức ra mật xanh vàng!
Ọe—
Tống Thanh nôn thốc nôn tháo, nôn vãi ra đất, nôn ra cả máu đỏ lừbot_an_cap, nhưng mùi tanh tởmleech_txt_ngu lợm trong miệng vẫn bám rịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chịu buông tha.
Rốt kiếp trướcvi_pham_ban_quyen cô tạo nghiệp gì mà nhọ thế này? Đi ngoại vuinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ, nổi máu hùng cứu đứa bé, kết quả là tự búng mình bay màu cái giới rợ này!
Chưa lồm cồm bò dậy, một đen to tướng đã lao tới đè sầm lênleech_txt_ngu người cô vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốc độ sét đánh khôngleech_txt_ngu kịp bưng tai.
cái gì vậy? tôi ra!
Ký kinh hoàng khi ngất xỉu lại ùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóp trái tim Tống Thanh.
Khuôn mặt Long Tẫn đen như đít nồi. Cơ cuồn cuộn nổi rõ trên tứ chi, hắn khóa chặtvi_pham_ban_quyen tay chân Thanh xuống đất. Vài cái giãy còm cõi của cô vàobot_an_cap mắt hắn chỉ giống như con mèo nhỏ móng.
Tại saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Long nghiến răng rít lênleech_txt_ngu từng , Tại lại lãng phí thức ăn?!
là thức ăn! Sao cứ mở là thứcvi_pham_ban_quyen ăn ?!
Baoleech_txt_ngu nhiêu tủi thân và phẫn nộ trong lòng Tống Thanh bùng nổ. Dù là mụ ác bá kia hay gã đàn ông trước mặt, tất cả đều bám rịt lấy cái lý do nhảm nhí !
Tống Thanh khóc rốngbot_an_cap lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bộ dạng oan ức đáng thương người ta nhìn mà xót xa. tay cứng như sắt của đang bóp chặt cổ cô, chỉ cần hắn hơi quá tay một chút, cổ thanh mảnh kia sẽ lập tức gãy !
Tống Thanh há miệng địnhbot_an_cap gào lên cãi thì một tia sáng qua trong đầu!
Cô nhớ ra rồi! Trước đây từngbot_an_cap đọc mấy bộ tiểu thuyết Thú thế, ở thế chỉ tôn sùng nắm đấm này, ăn kiếm vô cùngbot_an_cap gian nan. họ cực , căm thù những kẻ lãng phíleech_txt_ngu ănbot_an_cap!
Toàn bộ mắt tức tưởi lập tức bị Tống Thanhvi_pham_ban_quyen nuốt ngược vàovi_pham_ban_quyen trong. chợt rùng mình nhớ , ở thế thú nhân, kẻ nào lãng thức ăn có thể bị làm thịt rồi chia cho người khác!
Tôi chỉ là sức yếu quá, lúc vô bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngã nên nôn ra thôi
Tống Thanh đổi ngay tông ỉu xìu, mềm mỏng nhũn con chi chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dè dặt cử động tay. Quả nhiên, lực kìm của Long Tẫn đã đi đôi chút. Lúc nãy giận quá, hắn suýt nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện nguyên hình.
?
Long Tẫn tín bán nghileech_txt_ngu buông cô ra, đứng thẳng dậy, hóa lại thành hình ngay trước mắt Tống Thanh.
Hoa Tuệ không ngờ Long Tẫn lại dễ dàng tin lời Thanh đến vậy.
Thủ ! cho ả dễ dàng thế này, lỡ mọi người trong bộ lạc bất mãn thì sao!
Tôi còn chưa cô là ai đâu nhé?
Tống Thanh xoa bóp cánh tay bầm tím vì bịleech_txt_ngu , vừa chen ngang. bò dậy từ dướibot_an_cap đất, cô ít nhất cũng phải kẻ giờ nhắm vào là .
Hoa Tuệ. Long mởleech_txt_ngu lời trước, giọng điệu xen sự tán thưởng, Nữ chiếnbot_an_cap mạnh nhất lạc, đi săn bình thường thậmvi_pham_ban_quyen chí còn vượt mặt không đực khác.
lời , Hoa Tuệ càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củng cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niềm tin mãnh liệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng sinh ra là đứng bên Long Tẫn, giác ưỡn ngực đầy tự hàovi_pham_ban_quyen.
Thủ lĩnh, ảvi_pham_ban_quyen ta dăm lần bảy lãng phívi_pham_ban_quyen thức ăn, theo tôi thấy, nên tức đánh đem chia thịt chobot_an_cap mọi người!
Hoa đánh thấy sự dọa toát ra từ Tống . Người phụ nữ này tuyệt thể giữ lại!
Nàng không phải người của , không cần phải quá tuânleech_txt_ngu thủ ở đây. Thôi được rồi, chuyện bàn sau, cô ra ngoài trước .
Long Tẫn nhạt giọng phân phó. Hoa Tuệ định nói thêm gì khi chạm ánh mắt uy nghiêm của hắn, mọi lời nói đều nghẹn ứ ở cổleech_txt_ngu , đànhleech_txt_ngu nuốt xuống. hung hăng lườm Tống một cái cháy mặt rồi hực đi !
Bên ngoài, ánh mặt trời vẫn ấm ápvi_pham_ban_quyen nhưvi_pham_ban_quyen mùa xuân, nhưng cái này lại chang mắt đến lạvi_pham_ban_quyen. Tuệ đồngbot_an_cap bọn, to nhỏ gì đó. Sự tàn độc lóe trong mắt ả. Dám đấu với ả ? Trên chiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trường, không chết cũng phải tàn phế!
Thanh nhìn tấm rèm lều đung đưa, cắn môi không nói tiếng , cẩn thận ngồi xuống mép . Hai tảng thịt sốngleech_txt_ngu nãy vẫn nằm lăn lóc côbot_an_cap đơn trên đất.
Không rồi ? Ăn đi.
Long Tẫn từ lúc ra đã được bồi để làm thủ lĩnh, giờ gặp một người phụ nữ nào da trắng thịt mềm, thú như Tống Thanh. Thú thực, hắn cũng bắt đầuvi_pham_ban_quyen thấy tò mònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về côleech_txt_ngu.
Mùi xộc lên khiến Tống Thanh buồn nôn. Cô lénleech_txt_ngu trộm Long Tẫn, bắt ngaybot_an_cap phảibot_an_cap ánh mắt rực lửa hắn.
bây tôi hết đói rồi, tạm thời ăn .
Bắt cô ăn sống à? Tống Thanh – thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế kỷ 21 thà nhịn đói mờ mắt còn hơn!
Tôi lần đầu đến đây, anh tôi ra ngoài dạo không?
Tống Thanh chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn . Đằng nào cũng dạt trôi đến rồi, chi bằng ra ngoài thám thính địa hình, nắm tình hình thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Long gật đầu một thật nhẹ, sải bước đi trước đường. Tống Thanh lẽo đẽo chạy theo cái bóng vững chãi ấy, thấp bước rõ ràng là đuối . Nhận ra người phía sau đang lạch bạch tụt , Long sực nhớ ra trên người cô vẫn còn thương, tự độngleech_txt_ngu bước chậm lại.
Ánh mặt trời vừa chói chang vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm áp hắt lên người Tốngvi_pham_ban_quyen Thanh, tay che mắt xạ. Đập vào mắt là cảnh tượng giống đực chiếm đa , thỉnh thoảng lạileech_txt_ngu có vài con sư tử ngậm lợibot_an_cap phẩm đi về, ai đều bận rộn sấp mặt.
Đây là bộ lạc của anh saobot_an_cap?
vậy, lãnh địa của bộ lạc sư vô rộng lớn, kéo dài ngàn dặm, giọng Long Tẫn tràn ngập kiêu hãnh, Sau này, nàng có thể sống ở .
Nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của Thanh, Long Tẫn hiểu ma xui quỷvi_pham_ban_quyen khiến thế nào mà nói kia lại miệng thốt ra. Hắn đành ho khan hai tiếng để chữa ngượng.
Tống Thanh hoàn không để ý đến sự thường của hắnbot_an_cap. Bộ lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư tử quả thực rất lớn, sự xuất hiện củabot_an_cap cô lập tức gây ra mộtvi_pham_ban_quyen trận xao và thu hút không ít nhìn tò mò.
Cô, có biết đi săn ?
Hoaleech_txt_ngu mắt nhất là cảnh hai người sánhbot_an_cap vai đi cùng nhau, lao ra chặn đườngbot_an_cap, giọng điệubot_an_cap đầy khiêu khích.
Tống Thanh lắc . người bu lại xem náo nhiệt nghe thế liền môi khinh bỉ. Hoa Tuệ ý ra mặt, tiện tay giương cung, thẳng vào một đang bayvi_pham_ban_quyen trên trời. Vút một tiếng, con nhạn đangvi_pham_ban_quyen bay lượn tung tăng trên trời liền hóa cái xác rơi bịch xuống ngay dưới chân Hoa Tuệ.
Không hổ là Tuệ.
Long Tẫn hào buông lời khen .
Thủ , hay ngài và tôi thí một ván? Tống cô nương cùng tham gia cho vui ?
Trong đầu Hoa Tuệ đang đánh một bàn tính vô cùng độcvi_pham_ban_quyen. Ả biết Tẫn sẽ đồng ý, và chỉ cần lôi được con mụ ốm yếu này vào vùng rừng thiêng nước độc, ả sợ gì có cách xử đẹp nó?
Đoàn người rầm rộ tiến vào rừng. Tống Thanh được một con sư tử nhỏ cõng trên lưng. độ chạy nhanh đến mức cô hoa cả mắt, lấy ra tâm trí ngắm cảnhleech_txt_ngu.
Những tiếng gầm rú vang lên phía xa xa. Tống Thanh ép phải tham gia cuộc thi săn bắn, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rừng cây rạpbot_an_cap đã khiến cô phương hướng. Con sư tử nhỏ cõng ban nãy cũng biết đã biến đi đằng .
Khu hoang vu tĩnhleech_txt_ngu đến rợn người, thỉnh thoảng chỉ vang lên tiếng cành câyvi_pham_ban_quyen răng rắc dưới bước chânleech_txt_ngu, vài tiếng chim kêu chói tai toạc không .
Longleech_txt_ngu ? Sư tử nhỏ?
Tống Thanh thăm dò gọi nho nhỏ, chỉ sợ hét to quá rước dã thú tới. Khu rừng rậm rạp cây cổ thụ sanbot_an_cap sát, chỉ lơ làvi_pham_ban_quyen một chút là lăn cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống dốc bên cạnh như chơi!
Tống cô nương sao lại lủi thủi một mình thế này?
Giọng nói quen vang lên sau lưng. Trong hoàn cảnh này, âm thanh củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoa Tuệ nghe chẳng khác nào tiếng gọi hồn của tử thần. Giọng điệu đó sặc mùi sát khí, như thểvi_pham_ban_quyen ăn tươi sống cô.
Tống Thanh cứng đờ người quayvi_pham_ban_quyen lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô thừa ả thù cỡ nào. giữa chốn khỉ ho gáy này chỉ có hai người, ai dám đảm bảo sẽ không tai nạn bất ngờ nào xảy ra cơ chứ?
Tôi tôi đang mồi mà. Xem ra cô đã săn được rồi kìa, đúng nữ cường nhân duy nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có sánh cùng Long Tẫn có khác, quávi_pham_ban_quyen đỉnh!
Thanh nặn ra nụ cười nịnh bợ. Đang đứng giữa ranh giới sống chếtbot_an_cap, mỏ cứ dẻo thì cơ hội sống sót mới cao.
Quả nhiên, nghe Tống Thanh vuốt đuôi, cơ mặt Hoa Tuệ cũng giãn ra đôi . Trên tay ả đang xách một con lợn vừa , máu vẫn còn đangvi_pham_ban_quyen rỏ tong xuống đất tí tách tí tách.
Nhìn cảnhvi_pham_ban_quyen đó, Thanh hết gà, đầu óc quay cuồng.
Đương nhiên rồi, cùng về thôi.
Tống vội vàng đầu như gà mổ thóc, nhưng cô đã bỏleech_txt_ngu lỡ tia sát ý xẹt qua trong mắt Tuệ!
Tống côleech_txt_ngu nương có biết không, tôi và Long Tẫn đã quen nhau bao năm nay, chỉ mới xứng đáng đứng bên cạnh ngài ấy. Trong bầy sư tử có một luật bất văn, cứ kẻ dám đe dọa đến vị trí của mình, phải Hoa Tuệ đột ngột dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước, giọng nói âmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net unội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh lẽo đến tận xương tủy, khóe miệng nhếch lên nụ cười quỷ dị, Chết!
Tống Thanh đánh thấy nguy hiểm, theo bản lại, nhưng lời của Tuệ dứt, ả liền ngoắt , tung một chưởng đẩy mạnh Tống Thanh ngã nhào xuống sườn dốc.
Á á á—
Độleech_txt_ngu thế này nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không mức mạng, nhất là với đámbot_an_cap sư tử quen lăn lộn săn. Nhưng với một gáibot_an_cap tay trói gà không chặt như Tống Thanh, sườn dốc đầy đá dăm lại hẻo lánhleech_txt_ngu thế này bình thường sẽ chẳng có ai rỗi mà đi qua đây tìm kiếm.
Cô ở màvi_pham_ban_quyen đợi chết từ từ .
Hoa Tuệ thích cái vờn đếnvi_pham_ban_quyen kiệt quệ rồi mới kết liễu. Ả đứng từ trên cao lạnh nhìn . Vết trên đầuvi_pham_ban_quyen Tống Thanh vốn chưa lành, nay lại đập vào đá máu chảy lênh láng. Cô ngất lịm từ lúcleech_txt_ngu nào.
Đám người đi mang theo chiến lợi phẩm tấp nập trở về điểm tập , duy chỉ không thấy bóng Tống .
Tống đâu?
Long Tẫn khẽ chau mày. trời đã khuất sau đường chân trời, rừng lúc vềbot_an_cap đêm ngay cả những con sư tử thiệnbot_an_cap chiến nhất cũng không dám tự tiện xông vào.
Chúng không thấy Tống cô nương đâu cả, Hoa kính cẩn báo cáo, khuôn mặt diễn chân thành đến mức không thể giả trân , Lúc nãy tôi cùng Lạp Lang, chắc Tống côbot_an_cap nương về doanh trạibot_an_cap trước .
Long Tẫn liếc nhìn con sưbot_an_cap tử nhỏ Lạp Lang lúc đầu Tống Thanh. Thấy nó đầu, hắn cũng không nói thêm gì.
Nhưng khivi_pham_ban_quyen rảo bước về doanh trạileech_txt_ngu với tốc độ nhanh lúc đi, Tẫn tìm đỏ mắtbot_an_cap cũng thấy bóng dáng Tốngbot_an_cap đâu.
Có chuyện . Tập hợp tấtleech_txt_ngu cả lại, Tống Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Thủ lĩnh! Lệnh đại hợp chỉ đượcleech_txt_ngu dùng trong trườngbot_an_cap hợp nguy cấp, bây giờ vì người đàn bà mà làm lớn chuyện thế này, liệu cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
Rừng về đêm nguy hiểm gấp vạn lần ban ngày. Long Tẫn im lặng nhìn Hoa Tuệ. Ánh lạnh như một lưỡi sắc lẹm lướt qua người ả, như trần mọi tâm tư đen giấu kín bên trong.
Tống Thanh nhănvi_pham_ban_quyen , lờ mờ tỉnh lại. Cơn đau nhức toàn thân ép não bộ cô phải tỉnh táo. Máu trên đầubot_an_cap đã khô cong lại, trước mắt hoa lên từng đợt.
Nhiệt độ trong ban đêm tụt dốc không phanh. Tống Thanh mặc phong phanh một lớp áo mỏng, lạnh đến mức run lập . cá chân chẳng biết va vào đá lúc lăn xuống vực, giờ đã sưng vù lên một cục.
nhọc bòvi_pham_ban_quyen lết từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút một phía trước, mới đi được vài bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở hồng hộc. Ánh trăng sáng vằng vặc treovi_pham_ban_quyen trên cao lột sự cô độc rợn người. xa, tiếng sói vang lên liên hồi khiến gai ốc cô thileech_txt_ngu nhau nhảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net múa.
Long Tẫn anh đang ở đâu vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
gọi trong tiếng khóc giúp gọi được người muốn gặp, ngược lại còn hút vài mắt xanh lấp ló sau bụi rậm.
chân luống cuốngleech_txt_ngu bò lùi, mấy con sói lầm lì tiến lại gần. Con đầu chồm lên thử thăm dò, tung một cú chí mạng. Trong khoảnh khắc tử, Tống Thanh bùng nổ sức mạnh, lộn người một , vớ được cành cây cứa rách da .
phản khángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn toàn chọc điên bầyleech_txt_ngu sói. Bọn chúng gầm những tiếng nghèn nghẹt trong cổ họng, nhe nanh giương vuốt nhọn hoắt. Tống Thanh sợ đến mức chân tay bủn rủn, đứng không vững.
Á—
Cả bầy sói đồng loạt lao vàoleech_txt_ngu xé. Thanh nhắm , tưởng như tử thần đã kề lưỡi hái vào tận cổ.
cân treo sợi tóc, tử trắng toát từ lao vút tới như tia chớp, ngoạm tung con sói đi đầu. Nó dang thân hình đồ sộ chắn ngay mặt Tống Thanh, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa đầy chếtleech_txt_ngu chóc.
Bọn sói cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại biết lượng sức mình, thấy đồng bọn chết thảm lòi cả ruột gan, co giật vài cái rồi thở, liền chùnbot_an_cap bước. Quynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luật rừng xanh là cá lớn nuốt cá bé, lũ sói khôn hồn lùi dầnbot_an_cap rồi mất tăm vào bóng tối.
Long Tẫn lắc lắc bộ lông muốt cho rũ sạch bụi đất, thoắt cái hóa thành hình người.
Hắn khẽ cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vào mắt là bộ dạng thê thảm tột độ của Thanh: người chi chít vết thương, máu meleech_txt_ngu bếtbot_an_cap đầy mặt, khóc đến mức khuôn mặt tái xanh tái .
Không saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Long Tẫn xuống, ôm cô . Tống nãy giờ dọa hồn bay phách lạc, này mới hồn, bám rịt lấy cổ màleech_txt_ngu khóc rống lên một trẻ.
Long Tẫn, cuối anh cũng tới rồi huhu tôi tưởng mình chết chắcbot_an_cap rồi huhu—
Những giọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước mắt ướtbot_an_cap đẫm vòmvi_pham_ban_quyen ngực săn chắc của . Tẫn cất dỗ dành, âm điệu dịu mức chính hắn cũng không nhận ra: Là ta không tốt, nàng bị hoảng sợ, saubot_an_cap này không nữa.
Người phụ nữ trong vòng tay nhỏ bé và mỏng manh, nhẹ bẫng mức tưởng như chẳng trọng . Long Tẫn ôm chặt Tống , cảm nhận rõ nhịp runvi_pham_ban_quyen rẩy của cô, một lúc thật lâu sau cô mới nín khóc.
Trên sườnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía xa xa, Hoa Tuệ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nàyvi_pham_ban_quyen, hai mắt sọc lên vì ngọn ghen ngùn ngụt.
Thủ của ảbot_an_cap, vị anh hùng kiêu hãnh của ả, lạileech_txt_ngu đang dịu dàng ôm ấp con đàn bà ! Ả tuyệt đối không phép! Tuyệt đối không!
sư tửbot_an_cap khácvi_pham_ban_quyen định tiến đến đỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống Thanh tayvi_pham_ban_quyen Long nhưng bị hắn né tránhleech_txt_ngu: Không cần, ta.
Đây là con mồi của , kẻ khác được đụng .
đi qua Hoa , Long Tẫn nhìn ả bằng một ánh sâu thẳm, chứa đựng muôn vàn cảm xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phức tạp. Giây phút ấy, Hoa đông cứng người, chẳng biết phải ứng nào.
Dưới bàn tay luyện của Vu , toàn bộ vết thương trên người Tống Thanh đã bó cẩn thận.
Ngủ ngoan đi, có ở đây rồi.
Longleech_txt_ngu Tẫn biết hôm nay cô đã trải qua cú sốc quá lớn, liền im lặng ngồi cạnh giường canh gác cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Có hắn ở đó, Tống Thanh cảm thấy toàn tuyệt đối. Đêm lạnh như băng, cái rét thấu xương khiến Tống Thanh rúc rúc vàovi_pham_ban_quyen lồng ngực ấm áp hắn theo bản năngbot_an_cap.
Ánh Long Tẫn tối sầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . xoay người, mộtvi_pham_ban_quyen tay đè lên người , nhưng lại khuôn mặt ngái ngủ đang mơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màng cô. Hắn khẽ bật cười, dứt khoát hóa thành sư tử trắng muốt sưởileech_txt_ngu ấm cho cô.
Tống ngủ rất say, nhưng Long Tẫn thì bắt đầu lờ mờ nhận , cơ thể mình có chútleech_txt_ngu phản rạo rực không hề nhẹ
Trời hửng , mặt trời ló rạng. Sương sớm đọng ướt đẫm , mang theo luồng không khí trong phả vào mặt, thứcbot_an_cap Tống khỏi giấc ngủ.
Tống Thanh vốn có nét đẹp thanh , mong manh, thoạt nhìn đã biết là một cô gái chân yếu tay mềm. trước mặt đám người bộ lạcleech_txt_ngu sưbot_an_cap tử này, cô trông còn ớt hơn một con khỉ đột còi .
Cô định bụng dậy tìm chút gì bỏ bụng, ai dè vừa mở mắt rabot_an_cap đã giật thót mình thấy Vu sưbot_an_cap đang đứng sừng sững ởleech_txt_ngu từ đời thuở nào.
dạng nghê hớ hênh banbot_an_cap nãy chắc ông ta nhìnvi_pham_ban_quyen thấy hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi. Tống Thanh ngượng mặt, đảo lộn xộn, cố gắng xua đi mấyvi_pham_ban_quyen suy nghĩbot_an_cap rối rắm trong đầu.
Có gì vậy? tìm tôi à? Tống Thanh đánh trống lảng, tim đập thình thịch. Thật cô thừa hiểu ông đến đây làm gì.
Muốn sốngleech_txt_ngu ởbot_an_cap thế thú nhân , bắt buộc nương tựa vào bộ lạc. Cô không chỉ là kẻ ngoại lai, mà còn một giống cái ngoại lai vô dụng. hiểm đêm qua vẫn rành trước mắt, hình ảnh bầy sói khát nanh múa vuốt ám ảnh tâm trí cô.
Tia hoảng sợ lướt qua đáy mắt Tống Thanhleech_txt_ngu đã Vu sưbot_an_cap bắt trọn. Ông ta nhìn cô với vẻ mặtleech_txt_ngu đầy thiếu kiên : Tống nương, trời sáng , cô nên rời đi thôi.
Rời đi?
Rời đi lúc này khác nào vác xác mạng? Cô làm gì có cửa sống!
Ánh mắt Tống ánh lên tia cầu xin, trong cay đắng mịt mù, chẳng mình có thể đileech_txt_ngu đâu về đâu. Thế giới ngoài kia còn tàn khốc ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây vạn lần. Đêm qua nhờ Long Tẫn và mọi người cứu mạng, e là cô nằm vị trong dạ dày bầy sói rồi.
Tôi có thể ở lại đây không? Tống Thanh cố nặn ra vài chữbot_an_cap từ cái cổ họng khô .
Hiển nhiên, Vu sư cực kỳ khóvi_pham_ban_quyen với câu hỏi này. Tốngvi_pham_ban_quyen Thanh đành phóng ánh sang cầu . Ánh nài nỉ cô rực rỡ và thavi_pham_ban_quyen như một ngọn lửa nhỏ, khẽ cào nhẹ vào trái Long Tẫn khiến bỗng thấy xa. Nhưng rõ ràngvi_pham_ban_quyen, tiếng của Vu sư ở bộ này có trọngbot_an_cap lượng không hề nhỏ.
Không thể nào! Chỗ chúng tôi nuôi kẻ rảnh rỗi. Vu sư gạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phăng đi, giọng điệu sắc lẹm không lưu , độ cực kỳ cứng rắnbot_an_cap, Mùa sắp đến rồi, ăn đã hiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lương thực trữ chẳng còn bao . kể còn bao nhiêu giống cái khác trong bộ lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần bồi bổ để mang thai. Chúng tôi đào đâu ra dư dả mà nuôi cô?
Tống Thanh môi, cảm giác bất lực dâng trào. Cô đưa mắt nhìn . Dù mùa đông sắp đến, đâu có nghĩa là cứ phải đi thú mới có ăn? Lúc đi đường, cô có để thấy quanh đầy rau dại, dưới đất chắc chắn cũng có củ quả. Dưới góc nhìn của một người thế kỷ 21, vẫn luôn đường cơ mà!
Thật mùa đông không bế tắc như các nghĩ đâu.
Lời phản của Tống Thanh thốt , Vu sư đã cười phá . Tiếng cười chói taileech_txt_ngu như quạ kêu chọc thủng màng nhĩ, khiến Tống Thanh không thể làm .
Vu sư chống gậy, híp mắt, từng bước tiến lại gần cô. tức áp bức mẽ của một kẻ bề tỏa ra uy hiếp khiến Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh chút ngộp thở. hơi ngoảnh mặt , lẩm bẩm trong bụng: Mình thật chứleech_txt_ngu bộ, có mà phải sợ!
Cô có biết đang lảm nhảmvi_pham_ban_quyen cái gì không? Ngay cả bộ lạc hùng mạnh cũng chẳng dám ngực đảm bảo một kẻ ngoại lai có đủ thức ăn quabot_an_cap mùa ! Còn , chỉ là một giống yếu ớt gió thổi là baynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Vu sưleech_txt_ngu ánh mắt khinh bỉ dò xét Tống Thanh đầu đến chân, như thể đang một bịch vô dụng.
Tẫnleech_txt_ngu vẫn đứng lặng bên , nghe mạnh như vậy cũng thoáng ngạc . Hắnbot_an_cap sống ở bộ lạc nhiêuvi_pham_ban_quyen năm, dư sức mùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đông chuỗi ngày ngục trần gian. Có những giống cái không chịu cái đói mà phải gạt bỏ tự , vào những giống đực khác để đổi lấybot_an_cap miếng ăn.
Rừng sâu vào đông sẽ vùi trong biển tuyếtleech_txt_ngu trắng xóa, khi nước cũng đóng băng đến mức thiếu . Tống Thanh tay trói gà không chặt, một con sói cũng đánh không lại, thì làm được trò trống gì?
Bớt ngoác miệng nói ngông cuồng đi! Cô chẳng làm được tích sựbot_an_cap gì, chúngbot_an_cap tôi giữ cô chỉ tốn chỗ, cũng chẳng có đồ ăn cho cô đâu, ở lại thì cô cũng chết ! sư giang hai tay ra, cuồng tínvi_pham_ban_quyen, Không ai có thể lại thầnleech_txt_ngu linh! chống lạileech_txt_ngu được đông khắc nghiệt này! Chúng ta chỉ có thểbot_an_cap thuận theo tự nhiên!
ta đang cố tình làm khó Tống Thanh, muốn cái đồ ngốc nghếch này rằng: Tự nhiên là do thần linh phối, dăm ba cái sinh vật nhỏ béleech_txt_ngu đừng hòng thay đổi số mệnh!
Các cho tôi lại, tôi chắc chắn đến cho các người những thu hoạch ngoài sức tưởng ! Tống Thanh nỗ PR thân. Cô thực sự, thực sự không muốn ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm cho thú hoangbot_an_cap đâu! Ở lại đây dù có đói chút thì vẫn tốt hơn là nơmleech_txt_ngu nớp bỏ mạng ngoài kia.
Đối mặt với sự khinh miệt và nhục của , ánh mắt Tống Thanh bùng ngọn lửa kiên định. Cô lên một bước, nao núng nhìn thẳng vào cặp mắt hung tợn của sư. Sự quyết tâm trong mắt cô khiến người ta coi thường.
Tôi nói lại, tôi có cáchvi_pham_ban_quyen giúp cả bộ lạc vượt qua mùa đông ấmleech_txt_ngu no, chỉ các người cho tôi lại!
Từng chữ từng câu đều được cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhấn mạnh, nghiến răng mà nói. Tống Thanh trừng mắt nhìn Vu , thấy lãoleech_txt_ngu này bảo thủ và độc tài.
Xưa nay chưa từng có kẻ nào dám lớn tiếng đôi với mình như vậy, Vu sư luôn tự đắc bản thân là sứ giả gần gũi thầnleech_txt_ngu linh nhất, đến thủ lĩnh còn phải nể ông ta ba phần. Một con giống cái tép riu lấy cách gì mà dám vênh váonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Dựa vào đâu ta phải lời chém của cô? Lẽ nào cô muốn đối đầu với linh?!
Nói đoạn, Vu quỳ thụp xuống đất, hai chắp lại như đang cầuvi_pham_ban_quyen đấng bề trên, lẩm bẩm: Ôi vịleech_txt_ngu thần vĩ của con, xin hãy tha cho sự ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muội của chúng con, xin hãy thabot_an_cap thứ cho kẻ hỗn xược vô này!
Nhát gan, cổ hủ, mêbot_an_cap tín tất cả hội tụ đủ trên người lão Vu này.
Tống Thanh mặt không biến , lạnh nhạt nhìn ông ta diễn tuồng.
Ông việc quỳ lạyvi_pham_ban_quyen cái mớ linh của ông đi, bốn mùa trôi cũng chẳng có cái đếch gì thay đổi đâu.
Với loại người cố này, Tống Thanh chẳng buồn giữ ý : Cứ tiếp tục gào thét xin ông trời đi, để xem trời ném xuống ông được bao nhiêu miếng thịtbot_an_cap.
Dáng vẻ ngông cuồng, ngang tàngleech_txt_ngu của vào mắt Long Tẫn biến thành vị tộtvi_pham_ban_quyen độ. Một giống bé nhỏ sao lại có khí phách lớn đến vậy? thực sự có chống lại được mùa đông sao?
Mỗi năm đông đến đều là lúc khăn . Dù hắn là thủ lĩnh bách chiến thắng, vẫn bất nhìn tộc nhân mình chết đói.
Tống Thanh từ từ bước tới gầnvi_pham_ban_quyen Long , nhìn sự xen kinh ngạc mắtvi_pham_ban_quyen hắn. Cô đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve lông mềm mại của hắn.
Đến cũng không tin tôi sao? cô hơibot_an_cap run , theo chút nũng nịu thăm dò, Tin tôi đi, tôi đến nguồn thức ăn mà các anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần, đảm bảo cho lạc vượt qua mùa đông toàn.
Giọng nói mềm mại như dòng suối xuân ngang qua ngày đông giá rét, dường như cũng làm tan đi sự lạnh lẽo trong lòng người.
Long Tẫn không nóibot_an_cap gì, chỉ im nhìn chằm chằm Tống Thanh, nhưng ánh mắt đãleech_txt_ngu ánh lên sự tin tưởng.
Láo toét! Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ăn xằng bậy! ta khôngvi_pham_ban_quyen thể , phải tống cổ ả đi! Vu sư nhìn ra mềm lòng của Long Tẫn, tức giận nhảy dựng lên gào thét.
Sự kiên định của Thanh thực sự đã làm Long Tẫn rung động.
Được, ta cho nàng ba ngày. Nếu ba ngày có thể tìm lượng thức ăn đủ cho cả bộ lạc ba ngày, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ cho phép nàng lại. chứ?
Giọng điệu của Tẫn êm đến mức chưa từng thấyleech_txt_ngu, đếnleech_txt_ngu Vu sư còn phải trợn tròn mắt. Lão định há mồm cãi thêm câu nữa, nhưng Long Tẫn chỉ phóng tới một mắt sắc như dao cạo, Vu sưvi_pham_ban_quyen lập tức ngậm tịt miệng.
Nhưng trong lòng lão hầm hèbot_an_cap bực bội, lão cho rằng Tống Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn toàn khôngbot_an_cap xứng đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với ưu áivi_pham_ban_quyen này.
Tại sao ngài lại cho ả cơ hội! Vu sư hậm hực hỏi với giọng nhỏ rí. Lãobot_an_cap nghiến trèo trẹo, chỉ hận thể Tống Thanh ném thẳng ra ngoài ngay tức. Nhưng Long Tẫn đã , lệnh khó cưỡng.
Vu sư hậm hực phủileech_txt_ngu rời đi. Trong lều giờ chỉ còn lại Tống Thanh và Long Tẫn.
Thanh nhìn hắn, ánh mắt ngập tràn lòng biết ơn.
Cảm ơn đã cho tôi cơ hội nàybot_an_cap.
Long Tẫn lắc đầu, đôi thâm thúy nhìn cô đắm . kín trong tim hắn như được vuốt ve, ấmvi_pham_ban_quyen áp và mềm mại kỳ lạ.
Đây là cơ cả hai chúng ta.
Tống Thanh biết rõ, Long Tẫn vốn khôngvi_pham_ban_quyen có nghĩa phảileech_txt_ngu cô cũng chỉ vì lo cho lợi ích của bộ lạc. Bọn họ hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần cưu một cái vô dụng gì cho chật đất.
Cùng lúc , Vu sư thực chất chưa đi hẳn. Lão nấpleech_txt_ngu sau cây lén lút quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát. Thấy hai người họ đứng cạnhbot_an_cap nhau tình chàng ý thiếp, ánh mắt trao liếc cực kỳ chướng mắt, lãoleech_txt_ngu đang xông ra chửi đổng thì nghe thấy tiếng bước chân sột soạt truyền đến từbot_an_cap phía sau.
Quay đầu , là Ái Mễ.
Ái Mễ nhìn theo hướng Vunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư nhìn. Cảnh con giống cái ấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơ nào đó đang lảng vảng rắc thính quanh Long Tẫn của ả máu ghen trong người lập bốc ngùn ngụt. Ái Mễbot_an_cap tự thề lòng sẽ không để bất cứ con hồ ly tinh nào có hội tiếp Tẫn!
Ả rón rén bước tới cạnh Vunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư.
Ả làbot_an_cap ai? Tại lại ở Longbot_an_cap Tẫn? Ánh mắt Ái Mễleech_txt_ngu bùng cháynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự đố kỵ, sát khí ra ngùnvi_pham_ban_quyen ngụt như muốn thiêu rụivi_pham_ban_quyen đám dại xung quanh.
Vu sư cố tình im lặng, để mặc Ái Mễ tự biên tự diễn trong đầu. Đến khi hận thù trong mắt đã tích đủ, lão mớivi_pham_ban_quyen rỉ tai: Một giống cái đến Giốngleech_txt_ngu cái của tộc khác!
Là người phụvi_pham_ban_quyen nữ mới được về. Ngài ấy còn hứa cho ả lại đây nữa đấy. Lời nói của Vu sư chẳng khác nào đổ vào . Giọng lão thì thầm như ma quỷ, từng chữ từng chữ như bùa chú thít chặt lấy dây thần kinh của Ái Mễ.
Ái Mễnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như . Tại sao con đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà đó lại được lại gần Tẫn? Tại sao ả ta được ở cạnh ngài ấy lâu như vậy, trong khi ngài ấy chẳng thèm liếc mắt Ái Mễ lấy một ?!
Ái nắm chặt thành đấm, móng tay cắm vào da thịt. Lòng đố kỵ sinh sôi nảy nở, phóng đại gấp trăm nghìn lần. Ánh mắt ả như nọc độc tẩm lửa.
Tại sao ông không lại? Bộvi_pham_ban_quyen lạc chúng taleech_txt_ngu làm gì có luật chobot_an_cap phép giống cái ngoại tộc ăn bám vào mùa đông?
sư bày ra bộ mặt bất lực tột độ, thở dài thườn thượt. Chính sự bất lực giả này đã ngòi nổ cho bombot_an_cap ghen tuông đầu Ái Mễ. Cơn ghen làm mờ cả lý trí, ả túm lấy Vuleech_txt_ngu sư, hùng hổ thẳng đến trước Tống .
Tống Thanh nhìn Ái Mễ, chớp chớp mắt chưa kịp load xem bà thím này ai.
Thủ lĩnh, tại sao ngài lại cho phép giống cái này ở lạivi_pham_ban_quyen đông? Mễ chất vấn bằng điệu hờn dỗi, như một cô vợ đang đánh . Với ánh mắt ướt át bi thương , đổi là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông chắc đã mềm xèo thành vũng nước . Ả nhìn chằm Long Tẫn, không bỏ bất kỳ biến chuyển nhỏ nào trên mặt hắn.
Chỉ cần nàng ấy kiếm đủvi_pham_ban_quyen khẩu ăn ngày cho cả bộ lạc, chúng ta sẽ thu nhậnvi_pham_ban_quyen nàng ấy. Giọng Long Tẫn lạnh nhạt, đều đều, không chút thiên vị nào, giống như đọc thông báo của phường.
Thấy Long không có ý định rútleech_txt_ngu lời, Mễ biết nếu đối trựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có con chết. Ả liềnleech_txt_ngu hướng: Nếu thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lĩnh đã quyết, tôi tự nhiên không dám cản. Nhưng thủ lĩnh tuyệt đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhúng tay giúp đỡleech_txt_ngu ả! Ả cũng phải dọn ra khỏi ngài! Nếu nhờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở , hưởng điều kiện vật chất ưubot_an_cap việt của ngài, thì ai mà chẳng hoàn thành được nhiệm đó!
Vãi chưởng! Chơi trò giậu bìm leo à?
Tống Thanhbot_an_cap trợnleech_txt_ngu trònleech_txt_ngu mắt nhìn Ái Mễ. Côvi_pham_ban_quyen quen biết gì bà này đâu, mả tổ nhà ả lên hay gì ả chọt gắt thếleech_txt_ngu?
Đang giữa mùa đôngvi_pham_ban_quyen buốt ruột gan thế này, không có sưởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm thì chỉ có nước đóng hóa thạch. Chưabot_an_cap kể bộ lông của Long Tẫn bao sướng.
Thủ lĩnh, ngài hãy nghĩ cho bộ lạc, chấp nhận thỉnhvi_pham_ban_quyen cầu của tôi. Không thể để giống cái này lợi dụng ưu thế của ngài. Ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang lừa ngài đấyvi_pham_ban_quyen, ả làm gì bản kiếm ra thức ăn cho baleech_txt_ngu ngày!
Nghe thì tưởng là can gián, thực chất nặc chua loétbot_an_cap của kẻ ghen ăn ở.
Tống Thanh nhìn cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ chua ngoa của Ái Mễ, sự nhẫn nhịn cũng cạnleech_txt_ngu sạch. Người không ta, không đụng ngườivi_pham_ban_quyen, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thù oán gì phải cho ?
Côleech_txt_ngu là Ái Mễ đúngbot_an_cap không? Tôi đã giao kèo với thủ lĩnhleech_txt_ngu rồi, tìm đủ đồ ăn trong ba ngày thì tôi được ở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhưng vụ bắt tôi dọn ra khỏi nhà của thủ lĩnh tôi từ chối!
thuốc súng giữa hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ tứcleech_txt_ngu nổ, lan khét lẹt cả khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian.
Vu sư hóng chuyện bên cạnhbot_an_cap, trong đôi mắt già nua ác xẹt qua tia hàileech_txt_ngu lòng. và Mễ đang cùng hội cùng thuyền, quyết ép Tống đến đường cùng. Ngay từbot_an_cap , lão mắt với Tống Thanh rồi.
cây làmbot_an_cap chẳng nên non, Tống Thanh mồm lại loa thanh này.
Thủ lĩnh, ngài không thể nhân nhượng ! Nếu ngài cứ bênh vực ả, tôi sẽ bộ tộc nhânleech_txt_ngu rời khỏi đây để tự sinh tự diệt! Ngài không thể vì một con giống cáivi_pham_ban_quyen mà mờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt u mê được! Vu nghiến răng trừng mắtleech_txt_ngu nhìn Tống , hận không thể khoan hai cái trên người cô.
Tống Thanh thật cạn lời. Có thù hằnleech_txt_ngu gì với lão ? Chắc tạivi_pham_ban_quyen mặt lúc nãy làm lão ghim thù đây .
Muốn có cơ hội ở lại, cô bắtleech_txt_ngu buộc phải dọn ra khỏi nhà của thủ , như thế mới đảm bảo tính công bằng! sư dùng danh nghĩa công bằng để dồn . dù trong lòng mười vạn chửi thề cũng không muốn đẩy Long vào khó xử, thỏa hiệp.
Được , nhưng người phải tìmvi_pham_ban_quyen cho một chỗ để nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân. thì rõ ràng là các người cố tình dồn tôi vào chết!
Nhưng Vu sư nào có tốt bụng tính chỗ cho cô. Lão chỉ muốn đuổi cổ cô ngoài, cô chết rét giữa sâu thì lão mở tiệc ăn mừngvi_pham_ban_quyen là cái chắc.
Sao? Không đồng ý à? Nếu các người không đồng ývi_pham_ban_quyen, tôi cũng chẳng đi đâu hết! Thái độ Tống Thanh chuyển sang cực kỳ cứng rắn.
Vu lén liếc Long Tẫnleech_txt_ngu. Lão thừa biết nếu ép quá, Long Tẫn chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ mâm bênh vực .
Thấy , Ái Mễ tiến lên một bước, bày vẻ mặt vô cùng hiếu , hầm hừ như muốn nhào vào xé xác Tốngbot_an_cap :
đồ ngoại tộc cô thì có tư gì mà lớn tiếng đòi hỏi? Vốn dĩ ở bộ lạc của tabot_an_cap
Đủ rồi! Tất cả câm miệng lại cho ta! ta đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho nàng ấy cơ hội, thì ba sau hẵng phân !
Tiếng gầm giận dữ đục của Long vang , chấn động đến mức tất cả nín bặt. Trái tim Ái Mễ giật thót cái. Ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Long Tẫn lúc này đang rực ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt.
Bọn ta tuân mệnh thủ !
Vu sư và Ái Mễ dù trong bụng tức anh ách, nghẹn cả họng nhưng cũngleech_txt_ngu đành cúi đầuleech_txt_ngu nhận mệnh.
Tống Thanh phủi cái bộp, tặc lưỡi chán nản. Đã bị nhắm trúng rồi thì đi thôi chứ ở lại gìvi_pham_ban_quyen mắt họ. Cô quay đi về nhà Long Tẫnbot_an_cap để dọn đồ, nhưng phátvi_pham_ban_quyen hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net convi_pham_ban_quyen Mễ vẫn bámleech_txt_ngu dai như đỉa đói theo sau lưng.
mà chẳng có sức chịu , Tống Thanh không ngoại lệ.
Rốt cô cái gìbot_an_cap? Lẽo đẽo theo tôi đoạn rồi đấy! Tống Thanh cau , trừng mắt nhìn Ái vẻ bực dọc.
Đạt được mục đích Tống Thanh , Ái Mễ giờ đây váo đến tận trời. Ảbot_an_cap chẳng coi Tống Thanh ra ký lô nào, đinh rằng thứ vô dụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như cô sẽ bịvi_pham_ban_quyen đá đít thôi.
Tao không biết mày dùng thủ hồ ly tinh gì để quyến rũ thủ , nhưng chắc chắn mày sẽ không bao giờ thành công đâu! Bộ lạc này đã tồn tại ở đây hàng trăm năm, đâu đến lượt con giống ngoại lai như mày làm loạn!
đây chưa từng có ảo muốn thay cái gì các người. Tôi chỉ tìm chốn dung thânvi_pham_ban_quyen thời vì thế giới ngoàileech_txt_ngu quá nguy , và tôi thừa nhận mình không có đủ năng chống .
Sự của Tống hoàn toàn chẳng gây tổn hại một sợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lông nào cho lạc, nhưng chính sự ghen tuông của giốngvi_pham_ban_quyen cái đã biến côbot_an_cap thành cáivi_pham_ban_quyen gaileech_txt_ngu trong mắt họ. Còn sư – kẻ quen một tay che trời, ngoại trừ Long ra thì lão chẳng nể nang ai – bỗng thấy quyền bị đe dọa bởi Tống Thanh, nhiên cũng muốn nhổ cỏ tận gốc.
Cô chưa cútvi_pham_ban_quyen à? Còn bám theo nữa, tôi không ngại gọi thủvi_pham_ban_quyen lĩnh tới đây để chiêm ngưỡngvi_pham_ban_quyen bộ mặt thật của cô đâu!
Người kính ta thước, ta kính người một . Tốngleech_txt_ngu theo chủ nghĩa chuyện nhưng cũng chẳng sợ . Thấy mình nói lý thủng, conleech_txt_ngu mụ Ái Mễ đích thị là cây gậy chọc , sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết không muốn người khác yên thân.
Saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chịu biến à? Tống liếc Ái Mễ, ánh mắt bỉ thủ đoạn hạ lưu rẻ tiền của ả. Ái Mễ tức đếnbot_an_cap mức nghiến răng ken két.
tâm đi, tôi sẽ ra khỏi nhà thủvi_pham_ban_quyen lĩnh. Nhưng nếu cô còn tiếp tục quấy rối, tôi sẽ phanh phui hết mọi chuyện đấy.
này Thanh mới lờ mờ nhận cái mác bảo kê của Long Tẫnleech_txt_ngu xịn sò đến mức nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chỉ cần Long Tẫn đứng vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thì muốn làmvi_pham_ban_quyen vương làm tướng ở đây cũng không phải chuyện gì khó.
Nghe đây, Ái Mễ đang bám theo liền khựng lại, hực trừng mắt nhìn bóng Tống Thanh rời đi: Mày cứ đợi đấybot_an_cap!
Tống Thanh đi hầm hầm về Long Tẫnleech_txt_ngu. Hắn đã sẵn đó lúc nào.
Nãy cãi nhau với mụ Ái Mễ mấy câu nên tôi về trễ. Nghĩ đến bộ lông êm ái ấm áp của Long , Tống Thanh tiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứt . Nhưngbot_an_cap dù có mười vạn cái khôngbot_an_cap cam , cô vẫn ngoan ngoãn thu dọn đồ .
Gói ghém chút hành lý ít ỏi, cô tranh phàn nàn với hắn:
Nói thật, anh làm thủ lĩnh gánh cái bộ lạc cũng mỏi phết nhỉ. nấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều mù quáng, kiêu ngạo lại còn hay chống đối. Cô thở sườn sượt, thấy bất thay cho .
Long Tẫn đã quen với hiện trạng này, hắn mảy may bận e sợ: Bọn trước nay đều , luôn một người cân bằng.
Thế cái lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vu sư ấy anh từ đâu về vậy? Cổbot_an_cap hết chỗ nói! cứ yên tâmbot_an_cap, tôi thề với anh, chưa đầy ba ngày tôi sẽ kiếm được lượng thức ăn gấp ba lần cho bộ lạc. nhìn thẳng vào mắt Long Tẫn, ánh mắt tràn đầy sự tin và túc.
Long sự cô thuyết phục: Ta tin nàng.
Thu dọn xong xuôi, trongbot_an_cap lòng Thanh lướt qua một tia hụt hẫng. chung với Long , ngoại việc lưu luyến cái máy sưởi chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thúvi_pham_ban_quyen siêu ấm áp của hắnvi_pham_ban_quyen, cô nhận ra ở cạnh Long Tẫn mang cảm giác an toàn và dễ chịu cực kỳ.
Tiếp theo nàng đi đâu? Nhìn bóng lưng nhỏ bé phần đángvi_pham_ban_quyen thương của Tống Thanh, Longbot_an_cap Tẫn nỡ.
Biết đi đâu được, tạm thời cái nào trú thôi. Lúc mới đến, Tống Thanh có quan sát thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xung quanhvi_pham_ban_quyen có khá nhiều lều hoang. Tuy ấm áp bằng nhàvi_pham_ban_quyen Long Tẫn nhưng ít ra cũng chắn được gió.
đạc theo ta. Ta dẫn nàngbot_an_cap đến nơi.
Tống Thanh bĩu môi ghét bỏ. mới đóng vai người tốt ? Nãy trên hội đồng không làmbot_an_cap thế đi? Dù rất biết ơn Long Tẫn đã cho cô hạn chót ba ngày, với ba ngày dãi nắng sương, cô vẫn thích cái tổ ấm ấp này hơn .
Nhìn cái tay nải mỏng lèo tèo món đồ chắp túng của mình, Tống Thanh tự cười giễu. Đúng rồi, dọn ra khỏi nhà thủ lĩnh, một đứa ơbot_an_cap như cô thì tài sản gì để mà mang chứ?
chưa? Long Tẫn để đến biểu cảm củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, chỉ muốn đưa cô đi nhanh. Hắn nhận ra để Thanh ở cạnh mình giờ khôngvi_pham_ban_quyen cònbot_an_cap an toàn, ả sẽ bị những khác trongbot_an_cap tộc nhắm đến.
Ừm, xong rồi. Tống Thanh gạt đi suy nghĩ vẩn vơ, cắm từng bước theo chân Long Tẫn ra ngoài. Bóng lưng to lớn sừngvi_pham_ban_quyen sữngleech_txt_ngu lúc la lúc lắc trước mặt cô.
Tống thầm thở dàibot_an_cap. Gió lạnh quấtvi_pham_ban_quyen vào mặt đau rát, nhưng cô muốn dùng nó giữ cho bản thân táo. Không thể vì Long Tẫn đối xử tốt một chút mà quên cái thế giới bên ngoài tàn cỡ nào.
Lội qua không biết bao nhiêu hòn đá lởm chởm và bùn đất nhão nhoét, cuối cùng Long Tẫn cũng một góc heo hút nhất.
tạm trú ở đây đi. Chỗ này sẽ có thú hoang côngbot_an_cap, cũng chẳng có ai đếnbot_an_cap rầyvi_pham_ban_quyen, đảm an cho nàng.
Sự lạnhvi_pham_ban_quyen lẽo ùabot_an_cap vào chiếm lấy tâm trí Tống Thanh, cảm giác uất ức lên nghẹn ở cổ. Đây sắp xếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an toàn gìbot_an_cap sất, rõ ràng là muốn tống cổ cô ra càng bộ lạc càngbot_an_cap tốt! Dù chán nản cùng , nhưng ít ra có cái máinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net che đầu.
Màn đêm xuống đen kịt. Tống Thanh rùng mình sợ . mà đánh lửa cô nhặt được đường đi đã phát .
này một cái hang động tối tăm, trong trống rỗng không lấy món . Thậm chí một cọng rơm lót lưng cũng hiếmbot_an_cap . Không đến sự tồn tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Long , cô thuần thục lấy đá đánh lửa ra, gom nhặt chút cành khô nhóm lửa tự sưởi trước đã.
lửa xẹt từ hai đá bén vào củi khô, ngọn lửa bùng lên. Một đống lửa sưởi ra đời Tống Thanh thở phàobot_an_cap mãn nguyện, cô hai hơ , xua đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chútbot_an_cap hàn khí buốt giávi_pham_ban_quyen đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngấm vào da thịt.
Quay đầu lại, Longbot_an_cap đã đi lúc . về hướng hắn rời , Tống Thanh cười khổ. Chắc mình đabot_an_cap tình rồi, lại ảo tưởng Long Tẫn có tình cảm đặc biệt gì với mình.
Cô cuộn tròn rúc một hang động, hy những cơn gió lạnhleech_txt_ngu lùng kia sẽ mình ra.
Một lúc sau, tiếng bước truyền đến. Âm thanh rất quen, nhưng dám chắc. Rón rén thò đầu ra từvi_pham_ban_quyen trong thử, người khi thấy Long Tẫn đãleech_txt_ngu quayvi_pham_ban_quyen lại.
Anh không phải anh đi rồi sao?
Vứt nàng một mình ở đây, ta thực sự không yên tâm. xảy ra chuyện gì, ta biết sao? Nên ta quay lại.
Tẫn giữ nguyên hình dạng sư , bộ lông dày sụ của hắn giống như một tường chắn hoàn hảo.
Thân nhiệt rạo rực, Tống Thanh từ từ bò lại gần, vùi bộ lông ấm áp của Long Tẫn. Sự mềm này quả đã chặn đứng mọi cơn gió rét cắt da cắt thịt.
Long Tẫn há miệng nhả ra tấm da và một tảng thịt hươu.
Nhìn tấm da lốm đốm vết máu tanh rình, Tống Thanh có hơi ghét bỏ, nhưng rét mướt của thời tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nơi này còn đáng sợ và nôn hơn nhiều. Cô đành tấm da xuống làm ổ lót lưng, cách ly với nềnbot_an_cap đá lạnh ngắt. thể cũng ấm lên đôibot_an_cap chút.
Thịt hươu có một tảng nhỏ, nhìn menội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết đồ .
Anh thế màbot_an_cap lại mang đồ ăn đến cho tôi! Tống Thanh ngạc vô cùng, trong lòng tràn ngập cảm . Long Tẫn thừa biết, với hình hiện tại, tảng thịt chẳng giúp cô cầm cự được bao lâu. nỗi hươu nàyleech_txt_ngu hơi già, nhưng thôi thế cũng ngon rồi.
đây không có nước, Tống Thanh đành chậc lưỡi chịu đựng, gạt đi sự kén cá chọn canh.
Thịt ngon thế này, thêm miếng muối thì đỉnh của chóp! Tống Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẩmvi_pham_ban_quyen bẩm.
Long Tẫn nghệt nhìn cô với ánh mắt hoang mang, hoàn không hiểu cô đang lầm ngôn hànhvi_pham_ban_quyen tinh .
À cũng đúng, người thú này lông ở lỗ, thịt sống quen rồi. Nhưng Tống Thanh thì miễn! chết gì cô cũng phải mang thịt đi chín mới nuốt .
Đống lửa nhóm ban nãy, nhờ có cái xác to đùng của Long Tẫn bớtvi_pham_ban_quyen gió ở hang, giờ đang cháy bừng bừngbot_an_cap. Những tia lửa nổ lép bép như đang nhiệt tình gọi Tống Thanh mau mau đem thịt lên nướng.
Mùa đông giá rét thế , không có lửa là chết dở!
Long Tẫn nhìn đống lửa, lẳng cách sưởi này của Tống Thanh chẳng được lâu. Đêm , củi cháy hết thì lửa cũng tắt ngúm. Với lại, thú nhân có bộ lôngleech_txt_ngu siêu dày để nhiệt nên bọn họ chẳng bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải cách sưởi ấm thủy .
Hơ ấm lên, hà hơi một cái lấy tinh thần, Tống Thanh bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu tay áo lên chuẩn bị mở khởi nghiệp làm . hươu tươi này mà để lâu bị đông cứng thì mất hết vị ngon.
Đến lúc xem bổn cô nương rồi đây!
Tống Thanh cầm thịt lên nhưng không ăn ngay. Cô tìm một hòn đá có cạnh nhọn, hì hục ấn tảng thịt xuống đất mà cứa cưa cưa. Long Tẫn chưa từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net pha xử lý kềnh như này, ngơ không hiểu .
đóbot_an_cap, hắnvi_pham_ban_quyen quyết định biến lại thành người. Trong hangvi_pham_ban_quyen lúc đã khá ấm.
đang làmvi_pham_ban_quyen cái quái vậy?
Không gì đâu, chỉ sơ chế thịt cơ bảnbot_an_cap thôi. Tí nữa anh nán lại ăn chung cho vui nhé, đồ ngon này mà bỏ phí thì uổng lắm. Vừa nói Tống Thanh sượngbot_an_cap trân. Cái tảng thịt dai nhách, cô rát cả tay mà đứt có một tí tẹonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô đành ném ánh mắt cún con tội nghiệp cầu cứu sang Long Tẫn. Hắn vẫnvi_pham_ban_quyen trơ mắt ếch nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, chẳng hiểu chuyệnleech_txt_ngu .
giúp tôi nhỏ nó ra được khôngleech_txt_ngu?
mắt to phủ tầng hơi rưngbot_an_cap rưng, chớp y hệt con con , thành công câu luôn hồnbot_an_cap của Tẫn.
Cắt nhỏ á?
Khái cắt nhỏ thịt hoàn toànleech_txt_ngu chưa từng có trong từ của Tẫn. Hắn vẫnbot_an_cap đứngleech_txt_ngu như trờivi_pham_ban_quyen trồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tống Thanh vừa khoa chân múa tay diễn , vừa đẩy tảng thịt đến Long .
Thì anh xé nó ra thành nhỏ xíu ấy, xíu như này này!
Trong mắt Long Tẫn, đích thị là hành động phá hoại đồ ăn. Thú nhân bọn ăn uống kiểu một miếng ngập răng, ai rảnh rỗileech_txt_ngu đâu đi nhai ba cái miếng thịt vụn? Ánh Long Tẫn lộ rõ sự kiên quyết cự tuyệt, khiến Tống Thanh dở khóc dở cườibot_an_cap.
không hiểu tôi gì à? Miếng thịt này chà bá thế này làm sao mà cắnleech_txt_ngu? cắt nhỏ ra đem nướng mới ngon chứ! Chẳng lẽ định ăn thịt sốngvi_pham_ban_quyen cảbot_an_cap đời?
Thanh đinh ninh Long Tẫn thể biến thành người, thì thói quen ăn uống cũng phải nhân tính hóa một chút . Nhưng mặtleech_txt_ngu bắt đầuvi_pham_ban_quyen trở nên khó coi, Tống Thanh giật mình ngang.
buông thịt, chớp nai tơleech_txt_ngu nhìn , không biết hắn định giởbot_an_cap trò gì.
Long Tẫn chằm chằm nhìn tảng thịt trên tay cô. này Thanh mới vỡ lẽ, à thì ra anh bạnvi_pham_ban_quyen nhỏ này tưởng mình đang lãng phí đồ ăn!
không hề lãng phí nha! Chỉ là cắt nhỏ ra cho dễ ăn thôi. Miệng tôi bé tí thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này làm sao màbot_an_cap gặm nguyên tảng được! Tốngbot_an_cap Thanh cười trừ, hy vọng lấp liếm qua chuyện, nhưng Long Tẫn vẫn lạnh tanh không có vẻ gì là bỏ qua.
Tống Thanh vội vàng nhón lấy một thịt vụn nhỏ vừa cắt được, ném vàovi_pham_ban_quyen .
xem ăn này, cắt này ăn tiện hơn đúng không?
Cô ăn một cách say sưa, nhai nhóp nhép đểvi_pham_ban_quyen chứng mình không có ý vứt bỏ ăn, lúc này ánh cảnh giác của Long mới dịu đi đôi chút.
Tống Thanh nhẹ nhàng đặt tảng thịt xuống một bên, còn cẩn lấy cây lót bên dưới cho sạch.
Tôi thề là tôi không có lãng phí đồ ăn!
Đổ mồ hôileech_txt_ngu hột giảibot_an_cap thích mỏi cả mồmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tả ngôn cơ đủ , Long Tẫn mới toàn buông sự nghi ngờvi_pham_ban_quyen.
góc hang heo hút có hai người, thịt nướng lừng bắt đầu tỏa ra ngào . Chẳng mấy , gian đã ngập tràn hương kích thích vị giác này.
chín, Tống Thanhvi_pham_ban_quyen dùngvi_pham_ban_quyen nhánh cây một miếng, thổi thổi rồi cẩn đưa đếnbot_an_cap tận miệng Long Tẫn. Long Tẫnbot_an_cap trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ toàn ăn đồ nguyên thủyvi_pham_ban_quyen, nay ngửi mùi lạ lạ thơm thơm, cũng tòvi_pham_ban_quyen muốn thử sao.
Mau nếm thử đi, siêu cấp ngon luôn!
không đám người này nuốt trôi được thịt sống tanh , nhưng cô quan sống là phải hưởng ẩm , đã nấubot_an_cap thì phải !
Miếng thịt hươu được thẳng vào Long Tẫn. Mùi vị kỳ lạ nhưng thơm nức mũi lập tức tấnvi_pham_ban_quyen công vị của . Long Tẫn đứng mất ba giây vì quá ngon!
Ngon đúng ? Tôi ghiền nhất là thịt hươu nướng nàybot_an_cap đấy, ăn một lèo hết tảng cũng đượcvi_pham_ban_quyen!
Tống Thanh hề khách khíleech_txt_ngu, cứ nướng xong miếng nào là tọng thẳng vào Long miếng nấy. Long Tẫnleech_txt_ngu đầu cònbot_an_cap nhainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một , sau bị hương vị thịt nướng chinh phục hoàn toàn. Chà, ăn ngon phếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Vị thơm ngọt lưu lại trên răng môi khiến Tẫn nghiện giác này.
Thấy Long Tẫn ngon lành, Tống Thanh càng hứng nướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô lật thịt tục trên đống lửa đang cháy rực.
Tên thủ lĩnh ban nãy còn sống chết bài xích việc băm thịt giờ đây lại giácvi_pham_ban_quyen xắn tay áo lên làm thợ thịt. hễ Tống Thanh nướng hòm hòm xong một mẻ, hắn ngoan cắt những miếng tươi mới cho .
cái, từng mẻ thịt thơm phức ra lò. Long Tẫn ăn đến no căng rốn, Tống cũng no thỏa mãn. Côbot_an_cap vỗ vỗ cái bụng tròn vo, mút mút ngón tay còn dính mỡ thơm lừng.
sao, đỉnh không? đã bảo là không giờ lãng phí mà! Tống Thanh đắc vỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngực đảm bảo. Sự cố ban như xí xóa.
Sovi_pham_ban_quyen với đống thịt sống nhoẹt, máu me bầyleech_txt_ngu xưa, Long Tẫn phải thừa nhận món thịt nướng này là chân ái. vào êm re, không hề chịu, lại còn vô cùng, chẳng cho mấy tảng thịt sốngvi_pham_ban_quyen ngập ngụa mùi máu tanhvi_pham_ban_quyen lợm .
Sau khi nếm thử vị nhân gian này, Long Tẫn mới ngẫm lại, không hiểu năm qua mình cái thứleech_txt_ngu thịt hươu sống nhăn kia kiểuvi_pham_ban_quyen gì.
Trong lúc người đang nhồm nhoàm nhai , đôi tai siêu nhạy của Long Tẫn đột vểnh lên. Hắn phát hiện có tiếng động tiến lại gần.
Tống Thanh tiếc hùi hụi đống lửavi_pham_ban_quyen, không nỡ dập đi. khăn lắm mới nhómvi_pham_ban_quyen được, nhưng khói lửa mù mịt e là đã kéoleech_txt_ngu khách mời tới .
Giờ tính sao! Mắt Tống Thanh trợn , hoảng hốt bám lấy tay Long Tẫn. Trải quavi_pham_ban_quyen vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện, cô hiểu ra ngoài xã hội khôngbot_an_cap có đỡ thì mình chỉ có nước bị ănleech_txt_ngu tươi nuốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống.
Long Tẫn xoay người, vững chãi chắn ngang mặt, giấu nhẹm cô sau lưng.
sợ, ta đây, thách kẻ nào dám đụng vàoleech_txt_ngu !
Tiếng bước chân sột soạt ngày càng gần, nhịp bước đều đặn, trầm ổn, nghe là biết có một tốp người đang tới.
Chớp mắt sau, vài mắt xanh lè phát sáng trong đêm đã ló mặt ra khỏi lùm cây. Đốngleech_txt_ngu lửavi_pham_ban_quyen của Thanh tuy chỉ còn leo lét nhưng cũng đủ để hắt sáng lên mặt những kẻ vừa tới. À, hóa ra là mấy anh chàng nhân gác của bộ lạc.
Tốngbot_an_cap Thanh thở phào nhẹ nhõm cái rụp. Có Long Tẫn ở đây, cô cũng bớt vài phần sợ hãi.
Mấy đêm lúc đầu nhìn Tống Thanh với ánh mắt đầy đề phòng.
Ả ta là cái cô tên Tống Thanh đó. gã nhận ra cô.
Tống Thanh đưa mắt nhìnvi_pham_ban_quyen Long Tẫn với vẻ vô tội. Thấy Long Tẫn ra bằng mắt đám người này khôngbot_an_cap địch ý, mới thả lỏng cơ thể.
Rột rột aileech_txt_ngu bảobot_an_cap ai, mộtbot_an_cap tràng âm thanh biểubot_an_cap tình của dạ dày vang lên xé bầu không khí tĩnh mịch.
Mấy gã gác đêm ngượng ngùng xoa bụng lép, ánhleech_txt_ngu mắt nhưbot_an_cap 502 dán chặt vào đống hươu nướng xèo trên đống lửa. Tống giật mình, vội vàng giấu tảng ra sau lưng, mình nghịch dại nướng thịt chín làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phạm húy bọn họ. Dù sao thì Long Tẫn với đám này trước xơi thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Đám thú nhânleech_txt_ngu gác đêm không hề có ý định tấn công Tống Thanh. Bọn họ tay chỉ chỉ vào tảng thịt.
Tống Thanh ngáo ngơ, thế này là sao? Cô lại bắn tín hiệu cứu SOS sang Long Tẫn. Long Tẫn nhích ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang một , nhường lại khoảng trống cho đám người kia.
Bọn họ đói ? Vì bất ngôn ngữ Tống Thanh đành hỏi nhỏ Long Tẫn.
Vốn dĩ Long Tẫn rất ít khi tiếp xúc gũi với giống cái, nhưng saubot_an_cap mấy ngày cọ với , trongleech_txt_ngu hắn đang âm ỉ nảyleech_txt_ngu một loại tìnhbot_an_cap cảm ngứa ngáy khó . Nhìn đôi mắt to tròn vô tội củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, hắn nhẹ đầu, xác nhận suy đoán của cô là đúng.
Bọn tôi xin miếng thịt nướng được ? Giọng điệu thương lượng, có chút bẽn lẽn thú nhân lên, Tống mới vỡ lẽ: À hóa ra là mấy anh đói bụng thậtleech_txt_ngu!
thì dù sao cô cũngvi_pham_ban_quyen no hự rồi, Long Tẫn nãy giờ bị cô nhét cho nghẹn .
Đượcleech_txt_ngu thôi, anhbot_an_cap gì thì lại đây làmleech_txt_ngu miếng cho bụng. Tống Thanh nhiệt tình chìa thịt ra.
Nhìn thấy cảnhbot_an_cap tượng thiên hạ đại đồng này, hũ chua trong lòng Long Tẫn bỗng dưng lật úp, tràn lênh láng. Hắn chẳng hiểu tại lại thấy cục tức nghẹnvi_pham_ban_quyen ngay cổ họng, ngứa mắt cực kỳ!
Mặc dù Long Tẫn thủ lĩnh , đám thú nhân gác này làm nhiệm mệt mỏi, đã đói meo râu, bụng dán chặt vào lưng. Mùa đông khắc nghiệt điểm, khẩu phần ăn cắt nghiêm trọng. Giờ phút này, xơibot_an_cap một miếng thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nướng nóng hổi đối với họ ân huệ của chúa trời!
Đám gác đêm chia nhau thịt. Bọnbot_an_cap họ cũng có nghevi_pham_ban_quyen loáng thoáng tin về Tống Thanh trong bộ lạc, nhưng vốn dĩ chỉ nghĩ ả là giống cái ngoại lai vô tích sự, chỉ biết tốn cơm tốn gạo nên chẳng ai thèm bận tâm.
Các anh qua đây ngồi ăn cho ấm, lửa đang cháy to này. Thanh cười tươi rói, thân như một cô nhà hiếu khách.
Đámvi_pham_ban_quyen thú nhân nhìn Tống cầm miếng thịt nướng, ngập ngừng không dám đưa lên miệng. Tống Thanh hiểu ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay, chắc niên này cũng phèn như Long Tẫn ban nãy, chưa biết mùi vị thịt chín là gìbot_an_cap.
Cô một miếng thịt nhỏ, tao nhã cắn một miếng, khuôn mặt lộ rõ biểu phê nóc, làm mẫuleech_txt_ngu mukbang cho các anh .
Mấy thanh gác đêm thấy thế cũng chước bỏ thịt vào miệng nhai. Ngay lập tức, hương vị thịt nướngvi_pham_ban_quyen bùng nổ, đánh thức mọi dây thần kinh vịleech_txt_ngu giác! Ánh mắt bọn đồng loạt sáng rực lên như đèn pha ô tô. ! Quá ngon! Cả đời chưa ăn thứ gì ngonbot_an_cap thế này!
Thấy màn tung hứng thành công rỡ, Thanh đắc ýleech_txt_ngu lắm.
Mọi cứ đây thong , đằng nào cũng đêm khuya rồi, nghỉ ngơi tí sức.
Nhìn Tống Thanhleech_txt_ngu đon tiếp khách, Long Tẫn tức đến mức phổi muốn nổ tungleech_txt_ngu. Hắn cứ ngỡ nụ tươi tắn ngọt ngào như vầng trăng khuyết kia là đặc của riêng mìnhleech_txt_ngu, hóa ra ả gặp ai cũng lả !
Mình thì đội trời đạp đất bảo vệ trước mặt sư, rồi lén lút mang đồ ănbot_an_cap đến nhét mồm sợ ả đói chịu rét. Thế mà giờ ả lại dùng đồ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình đi làm người tốt với đám khác!
chua ngập đến tận đầu, Long xụ mặt đứng phắt dậy.
đi trước đây. Long quẳng lại một hậm hực, chờ đợi một kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống Thanh.
Ai dèvi_pham_ban_quyen Tống Thanh chỉbot_an_cap lại một giây rồi vẫy vẫy tay: Anh vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à? Ừ, anh đi thong nha.
Long Tẫn:
Tống Thanh ngơbot_an_cap ngác, ủaleech_txt_ngu anh ta bị sao vậy, có vụ gì căng ? Cô quayvi_pham_ban_quyen đầu nhìn Long Tẫnvi_pham_ban_quyen chằm chằm. Hắn ngột đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, giậm chân uỳnhleech_txt_ngu uỵch như thể sàn hang có gắn than làm hắn phỏng đít.
Không có gì, ta đi . Nàng ăn uống no nê rồi, có chuyện gì thì hú ta tiếng. Long Tẫn hậm hực xoay người bước thẳng, hóa thành hình dáng sư tử toát, một cái quay đầu cũngbot_an_cap không có.
Anh cứ tâm về đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vụ tôi tựbot_an_cap xử được, khôngvi_pham_ban_quyen phiền anh đâu. Tống Thanh vỗ ngực tự tin.
quanh đây đang có cả dàn vệ sĩ sò mấy anh gác đêm cơ mà! người này ăn xôibot_an_cap chùa, ngậm miệng cười, chắc chắn bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kê cho cô tế.
Đúng mấyleech_txt_ngu anh? mình là bạn tốt rồi nha! Tống Thanh toe toét đám thú nhân đang nhồm nhoàm thịt.
Đám thanh niên mồm dính đầy mỡ gật lia lịa: Đúngbot_an_cap thế! Có gì cứ gọi tụi này, bọn tôi thế Long Tẫn trọn gói !
May mà Long Tẫn cút đi nhanh để không nghe thấy mấy lời chói tai này, nếu chắc hắn thổ huyết tại chỗ.
Thấy thủ lĩnh thú bỏ đi, đám thú nhân gác đêm mới khựng lại nhai thịt, lẳng lặng nhìn theo cái bóng lưng kiêu ngạo đang nện từng rầm xuống đất đầy dỗi hờnleech_txt_ngu.
Anh ta bộ điêu luyện thế nhỉ? ngồi lâu tê chân hả? Thanh cằm phân tích cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy tri thức.
thú gác đêm thấp tịt, chỉ biết trố mắt nhau, một chữ bẻ đôi cũng không rặn ra được. Đến khi bóng dáng Long Tẫn khuất hẳn vào màn đêm, bọn họ mới rón rén tiếp công cuộc ăn uống.
Anh bị cái gì vậy? Cô nàng ngốc nghếch Tống Thanh vẫn tục khảo đám vệ sĩ bất đắc dĩ, Tôi đoán chuẩn đúng không, chắc là tê .
Đám thú nhân:
Anh ta thực sự no rồi à? Tốngleech_txt_ngu Thanh chép miệng, gặm nốt khúc thịt hươu trên tay, Tiếc ghê, thịt thế này mà thêm vài miếng.
Một tên thú nhân đáp bừa: Không biết nữa, ngài ấy buồn ngủleech_txt_ngu.
uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net no xong, sực nhớ lại chuyệnbot_an_cap bị đuổi ra khỏileech_txt_ngu nhà, trạngvi_pham_ban_quyen Tốngleech_txt_ngu Thanh cũng chẳng vui gì.
Thôi kệ xác ta! Cô gạt phăng Long Tẫn ra sau đầu, tiếp tụcbot_an_cap vui vẻ tận hưởng bữa tiệcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net BBQ cùng các chiến hữu mớibot_an_cap.
khi đó, Long Tẫn một mình đơn bước từng nặng nề trong đêm tối. giận dỗi là thế, nhưng trong đầu hắn chỉ toàn hình của Tống Thanh. Hắn thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng, vài bước lén ngoái đầu lại, thầm hy vọng cô sẽ theo gọi .
Đến một chỗ khuất không người, Long Tẫn quay đầu nhìn về phía hang động một lần nữa. Ngoàileech_txt_ngu màn đêm đen kịt tĩnh mịch, có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng dáng nhỏ bé quen thuộc chạy theo.
Mấy chàng thú nhân gác đêm xem ra cũng khá tốt tính. Bọn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói cười rômleech_txt_ngu rả vớivi_pham_ban_quyen Tống Thanh, thoắt cái đã hết một đêm. Tuy , nam nữ thụ thụ bất , trời vừa sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là họ đã tự giác rời đi.
Tống Thanh nằm trên đống khô dày sụ, đánh một giấc cực kỳ ái. Cô vừa địnhvi_pham_ban_quyen vươn vai chào ngày mới, ai dè mởleech_txt_ngu mắt ra đã hết hồn khi thấy một đám người đen ngòm đứng xung mình.
quái gì thế này?
Lão Vu sư bước ra, trừng mắt nhìn Tống Thanh với vẻ cực hậm hực: rồi, đến thực hiệnbot_an_cap hứa của rồi đấy. bảo sẽ mọi người đi tìm thức ăn cơ màvi_pham_ban_quyen? Đã đồ cho cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làng, thì tất cả người đều có đi theo giámbot_an_cap sát.
Thái độ lồi lõm của khiến Tống Thanh ngứa cảvi_pham_ban_quyen mắt. Kiếmbot_an_cap chuyệnbot_an_cap à? Nếuvi_pham_ban_quyen đượcbot_an_cap, cô sự muốnvi_pham_ban_quyen bổ não già này ra bên trong chứa cái thứ bã đậu gì!
Tống bình tĩnh đứng dậy. Dù ban nãy có hơi giật mình, cô chóng lấy lại phong . Tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể để bọn họ thấy mình nao núng! Cô phủi bụi trên quần áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hất hàm nhìn Vu sư từ cao xuống, hoàn toàn không thèm nể nang.
Saoleech_txt_ngu hả? Tôi mà các ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng rảnh rỗi đến mức đứng xem à? Hay mấy người nghĩ tôi cứ nằm ngủ là tự biến được lương cho các người nhét đầy họng?
Làm màu thì Tống Thanh có , sư nhiên không để cô đắc ý: Cô dở gì cũng mặc xác cô. Dù là ăn trộm hay ăn cướp, miễn mang được đồ ăn về đây tính. lại, đã hứa với cả làng thì đừng hòng mà câu giờ!
Tống Thanh thực sự cạn lời. Dồn người ta vào cùng đây màvi_pham_ban_quyen! Được thôi, để lão ta đắc được bao . Tống Thanh lười nhau, dứt khoát quay lưng đầu đoàn người tiến thẳng vào khu Man Hoang. Đám ngồi đáy này, tóc thì dài mà kiến thức thì ngắn!
người nóivi_pham_ban_quyen lời phải giữ lấy lời đấy! Nếu tôi thực sự tìm được đồ ăn, người bắt buộc phải để tôi ở !
Vu sư ngoài miệng thì vỗ ngực cam với làng rằng Thanh chỉ là nhãi lừa đảo, nhưng để dụ cô vào tròng, lập tức lật mặt thân thiện lả: Cô cứ yênvi_pham_ban_quyen tâm! Chỉ cần cô kiếm được cho cả làng, chúng tôi làm khó cô làm gì? Bọn này đâu rảnh rỗi mà đi cắn ngược lại ân nhân!
Tống Thanh nghe thì cười khẩy. Lãoleech_txt_ngu già này chuyện y như rắm, tin lão có mà đổ thóc giống raleech_txt_ngu ăn!
Rất nhanh, Tống dừng trước một vạt cỏ dại. Cô cúi xuống bới mấy lớp lá. mà hai hôm vừa có mưa đất khá , dễ xử lý.
là cỏ này, các bắt tay vào đi.
Vu sư nghe thế thì mặt sầm lạivi_pham_ban_quyen. Ả bà này coi bọn họ là lũ ngốc chắc? Nếu cô chỉ vào đốngvi_pham_ban_quyen thịt thối hay thứ gì đó tương tự, may bọnleech_txt_ngu còn nhắmleech_txt_ngu mắt mà , dẫuvi_pham_ban_quyen sao cũng là thịt. Nhưng đống dại thì thấy cô đúngbot_an_cap một con điên!
Cô coi chúng tôi trò à? Đống cỏ này ăn vào để ruột chắc? Cô định giở trò gì?
Thấy cái bản mặt đần độn của , Tống dài. Chẳng lẽ cô đang nói tiếng ngoài hành tinh?
Phiền ông thử một cây lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trướcleech_txt_ngu đã. rồi sẽ nó là cái gì. Tống Thanh lười nhọc sức, cũng chẳng buồn phí lời.
Vu sư bán bán nghi, tiện tay mạnh một cụm cỏ . rễ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một củ cải, vì bị bùn đấtbot_an_cap bám chặt nên nó như một cục bùn đen thui, nhớp nháp vàleech_txt_ngu gớm ghiếc.
Khỏi cần họ động , ta nhổ lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi đây này. Cô mở to mắt ra cái của nợ thứ gì? Rõ ràng một cục bùn! Bọn ta đâuvi_pham_ban_quyen có ngu đến mức đi ăn đất để chống đói! Lãovi_pham_ban_quyen chỉvi_pham_ban_quyen tay rabot_an_cap đằng xa: Nếu cô nhai cỏleech_txt_ngu, kia cả đống đấy!
Chưa kịp để Tốngbot_an_cap Thanhleech_txt_ngu diễn, lão đãleech_txt_ngu quay ngoắt chỗ . Tống Thanh thầm vui bụng tìm thấy củ , nhưng cô quyết định không bật mí vội. Phải tức lão già này đến !
Làm phiền ông bóc lớp đất ngoàivi_pham_ban_quyen ra xem nào?
Thanh hềbot_an_cap e dè. Dân làng phíavi_pham_ban_quyen sau vốn quen mù quáng tin Vu sư, giờ thấy động kỳ quặc của cô, nấy đều thầm nghĩ cô này thật .
Vuleech_txt_ngu sư, chúng ta có nên tin ả ? Cục bùn này sao mà ? Nhỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu hạ độc hại chết cả thì sao!
Tống lén ngược . Đám ngốc này đúng là hết ! Thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào năm nào cũng có người chết đói. Đồ ngon thế này mà không đường !
Nếu cácvi_pham_ban_quyen người , tôi mẫu cho xem! Nhưng làm ơn học theo cho đàngleech_txt_ngu hoàng! Suốt ngày than vãn muốn có đồ , nhưng làm cái này cũng chê, làm cái kia cũng sợleech_txt_ngu, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đến mùa quýt mới có cáibot_an_cap nhét mồm!
Thái độvi_pham_ban_quyen của Tống Thanh bắt đanh . thường cô nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì nghĩ họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ thủy thiếu hiểu biết, nhưng giờ cô nhận , đây đích thịvi_pham_ban_quyen là một bầy ngốc không có não! Đám đông nhìn nhau trân trân, Vu sư cũng chần chừ không độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay.
Long Tẫn cạnh cũng cảm thấy khó . Hắn không biết cuộc bên dưới lớp đen thui kia là gì.
Tôi nãy giờ mấy người bị điếc à? Bóc lớp ra là thôi! Tống Thanh nhìn đống bùn dính trên củ cải thấy gớm. Nếu không mắc bệnh sạch sẽ thì cô đã mình vào bóc rồi.
Vu sư đành cắn răng cạy lớp bùn. Quả nhiên, một củleech_txt_ngu cải tươi lộbot_an_cap ra.
Tống Thanh giơ củ cải lên cao như nâng cúp vô địch: Thấy chưa! Đây chính là , không phải ! Vì đất nên ngoại hình mới nhổ ‘ hoắc’ thế này thôi!
Thanh giải thích cặn , ánh mắt mọibot_an_cap người đồng loạt dán chặt vào củ . Bọn họ đời nào biết củ cải gì, chỉ thấy nó có màu đỏ đỏ cam cam kỳ .
Cô cô chắn thứ này ăn chứ? Trong lòng sư bắt đầu mang. Nếu lần này Thanh thực sự làm , e là nàybot_an_cap lão sẽ mất hếtvi_pham_ban_quyen thể diện.
Tôi lừa ông gì? là ăn được!
Tống nhíu mày, tinh mắt bên hông sư có treo một túi nước. giật lấy không thương tiếc, tưới nước rửa củ cải.
giấu gì các , có ai muốn nếm thửbot_an_cap không? Tôi danh dự bảo là không vấn đề gì.
Thấy Tống Thanhleech_txt_ngu không mình ăn, sư vớ được cớ liền vội vàng móc mỉa: Saovi_pham_ban_quyen? Cô sợ chết nên xúi người chúng làm chuột bạch chứ gì? Ta ta nói cho cô biết, đừng có mơ!
Thanh lại tung thêm một cú lườm cháy máy. Cái thể loại gì thế nàyleech_txt_ngu?
ăn thì nhịn! Làm như thèm đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nịnh nọt các ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm ! Nếu tôi ăn mà không ngỏm, thì chứng tôi , chịu chưa?
Vu nuốt nước bọt cái ực. Nhìn vẻ mặt đầy tự tin củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống Thanh, lão lờ mờ nhận ra diện này toang nơi . Nhưng vẫn cố chấp thầm rủa, nhỡ đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta ăn vào lăn đùng sùi bọt mép mọi người sẽ tin lão hơn!
Vu sư đang trong thế tiến lưỡng nan. Long Tẫn khoanh tay đứng cạnh chắc chắn sẽ không can thiệp, vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn đang muốn Tống Thanh tự lập uy quyền.
Được, mấy người không ăn tôi xơi! sôi ùng ục vì đói cả rồi mà vẫn còn sĩ diệnbot_an_cap hão, cứ việc nhịn đi!
Cô cố tình bước đến sát mặt một tên đang ôm cái bụng lép, há to cắn một miếng Rộp! !. Nhai nhóp nhép cực kỳ ngon lành, vẻ mặt tận hưởng như đang ăn cao lươngleech_txt_ngu mỹ vị.
kia bị chọc thèm biết nuốt nước bọt, bĩu dám hó hé. Vu sư thì mặt ra.
Dù vậy, vẫn sốngleech_txt_ngu chết không chịu thừa Tống Thanh đã tìm được thức ăn.
Tôi nhai nuốt ngon thế này rồi mà mấy người vẫn còn nghi thì tôi cũng xin ! Báo trước , những món tôi tìm sau này, mấy người tốt đừngbot_an_cap , vì chúngleech_txt_ngu đều ngon cú mèo!
Thấy tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình vẫn chưa xoay chuyển, Thanh biết mấu chốt nằm Tẫn – thủ lĩnh của họ. Chỉ cần hắn ăn, mọi người sẽ tin theo.
Cô bướcbot_an_cap tới trước mặt Long Tẫn, nhìn hắn ánh mắt dịu dàng.
Anh đừng để bụng mấybot_an_cap này nhé. Món này có thể không hợp khẩu lắm vì nó lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ chay.
Tống Thanh đưavi_pham_ban_quyen củ cải hắn. Long Tẫn nhìn chằm củ cải không nhích. phải chê nước bọt cô, mà đơn giản cả đời hắn chưa từng bỏ cái thứ kỳleech_txt_ngu cục này vào miệng.
Tống Thanh bèn lấy taybot_an_cap áo lau vếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cắn củavi_pham_ban_quyen rồi đưa cho hắnleech_txt_ngu: Tin tôi lần , đốileech_txt_ngu không hối hận! Đảm bảo một miếng là ghiền .
Tống Thanh đã dỗ dành đến nước này, Long Tẫn nhiên không thể từ chối. Hắn nín cắn một . Ồ, giòn giònvi_pham_ban_quyen, lại còn có vị ngòn ngọt!
thủ lĩnh đã ăn, sư hoàn toànvi_pham_ban_quyen cứng họng. Tống Thanh lập tức nổ uy phong, cô lớnvi_pham_ban_quyen tiếng xốc lại tinh mọi người, quyết dập tắt mọi lời vu của Vu sư.
Mọi người còn đứng ngây đó làm gì? Mau tới củ cải đi! Đây gọi là củ , tôi kệ mấy có tên nó hay không, lại nóbot_an_cap ăn đượcvi_pham_ban_quyen! Mùa đông nàyleech_txt_ngu không muốn chếtleech_txt_ngu đói mau xắn tay vào làm!
Củ cải dĩ nhiên phải đem về cấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trữ, để mục nát ngoài ruộng gì ăn?
Mọi người vẫn còn trố nhìn nhau. Lúc này Long Tẫn mới tiếng tiếp sức: Nàng ấy nói gì, các ngươi thấy à?
Đámbot_an_cap giống lập như được tiêm máu gà, hì hục lao vào nhổ củ cảileech_txt_ngu. Mỗi củ đều dính cả tảng bùn dày, đám cái liền túm tụm lại lột bỏ bùn đất. Vì không có nước nên không thể rửa sạch từng củ một. Thấy dân làng đã bắt đầu nghe lời, Tống Thanh nhắc thêm:
Đừng vội rửa ! Lúc nào thì rửa, như vậy cất được lâu . Rảnh rỗi thì hố vùi nó xuống để bảobot_an_cap quản.
cô biết mấy bí kíp bảo thực phẩm, nhưng hiện tại cứ lấp lửng thế , gom đủ đồ ăn về tính .
Vu sưleech_txt_ngu đã đứng hình toàn . Dù , bãi cải này làm sao đủ bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạc ăn qua mùa đông, nên lãoleech_txt_ngu vẫn cốvi_pham_ban_quyen đấm ăn xôi cà khịa thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một câu: Tuy không biết cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ cô đào lên là giống , nhưng tạm thờileech_txt_ngu tin cô một lần. Vậy bước tiếp theo cô tính sao?
Thanh cạn lời. già này biết câu dục tốc bất đạt ? Cô bơ đẹp lão, khiến Vu sư quê độ đành quay định mách lẻo với Longbot_an_cap Tẫn. Nhưng há miệng ra lại không nói gì, vìbot_an_cap lão hiểu mình ở thế hạ phongbot_an_cap, nói càng lộ cái ngu đành thin thít.
Nhìn Tống Thanh tự tin tỏa sáng, Tẫnvi_pham_ban_quyen càng hài lòng. Hắn biết mình đã nhìn lầm người.
Dưới sự chỉ huy của Tống Thanh, mọi người hăng sayvi_pham_ban_quyen làm việc. Chẳng mấy chốc, họ đãleech_txt_ngu thu hoạch được một núi củ cải to tướng. Nhưng nhiêu đây chưa đủ nhét kẽ răng cho đông sắp tới, Tống dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định tìm .
sức đi tôi, ai mệt rồi thì mang đồvi_pham_ban_quyen nghỉ trước. Tốngbot_an_cap Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ân bảo.
Nhưng nghe đến đi tìm đồ , ai nấy đều hừng hực khí thế, ngu mà bỏ về? Tuy chưa nếm độ ngon của củvi_pham_ban_quyen cải, nhưng tò mò xem nàng này còn trò phép thuật gì nữa nên tất đều lẽo đẽo theo sauvi_pham_ban_quyen. Tống Thanh vuốt mũi, thầm nghĩvi_pham_ban_quyen đám ngườibot_an_cap này đúng làvi_pham_ban_quyen cuồng ăn hết thuốc chữa.
Tuy , cô vẫn dừng bước dặn dò Tẫn cử người ở . Anh cho người quây chỗ này lại nhé, dưới vẫn còn nhiều củ , rỗi lại mót thêm.
Long Tẫn gật đầu cái rụp. Những người ở lại trông coi bãi củ cải nhịnbot_an_cap không được lén gặm thử vàileech_txt_ngu củ. Tuy bùn lạo xạo nhưng tươi rói ngòn ngọt, ai đều chóp chépleech_txt_ngu thỏa mãn. càng tự giác canh gácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm hơn.
Trận củ cải đã giải quyết được một phần ba lương thực mùa đông. tin của làng dành cho Tống tăng lên vùn vụt, họ côvi_pham_ban_quyen như vị cứu tinh giáng trần.
Dù trong bụng hoang mang không biết trước có gì, nhưng bề ngoài Tống vẫn tỉnh bơ, tiếp dẫnvi_pham_ban_quyen đoàn người tiến về phía trước.
Vừa đi, Tống Thanh nói cười rôm rả với Long Tẫn.
Tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc mấy người đồ ăn tôi tìm được không, nhưng có đồ nhétleech_txt_ngu vàovi_pham_ban_quyen mồm là tốt lắm rồi, anh sao?
Long Tẫn gật gù đồng tình. Có cái ăn dĩ nhiên hơn đứt việc chết đói, nhưngvi_pham_ban_quyen hắn cũng không chắc khẩu vị của tộc nhân mình .
Tống Thanh nhún bất cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Nói chung tình hình là . Anh thích thì đi tìm tiếp, khôngbot_an_cap thích thì giải .
Long Tẫn nhiên làvi_pham_ban_quyen ủng hộ cô hết mình: Đương nhiên là thích rồi, đi nhanh thôi.
Thấy Long Tẫn còn nôn nóng hơn mình, Tống Thanh bật cười. Chợt côvi_pham_ban_quyen đánh hơi thấy một mùi hương ngònvi_pham_ban_quyen ngọt thoang thoảng. theo mùi , Tống Thanh phát hiện ra rẫy ngô (bắp)!
Đời lên rồi! Nãy còn đói râu, giờ thì thavi_pham_ban_quyen hồ tiệc.
Long Tẫn nhìn bãi lá xanh rì thì nhăn trán bực dọc. Là động vật ăn thịt, hắn cực kỳ không hứng với ba đồ thực vật này. So với chôn dưới đất, cái thứ mọc tít thân cây cao nghều này có vẻ còn vô dụng hơn.
người nhìn bắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngô xanh đều chùn bước, nghi ngờ Thanh họ vào bẫy.
Tống Thanh chả thèm bận tâm, búng tay rắc một , bẻ ngay một bắp ngô. Chà, giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngô trái câyleech_txt_ngu này xịn , vàng ươm mọng nước, ngọt lịm!
Cô chia cho Long một . Hắn nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắp ngô, mặt không xúc.
Đứng thộn ra đó làm gì? Nếm đi!
Trong Long Tẫn, Tống Thanh chắc chắn bị chậpbot_an_cap rồi. Vạ bắt được cái gì cũng , ả ta thèm phát rồi sao?
Thật ra không được đồ ăn bọn ta cũng không trách đâu, không cần phải tự ép mình nhai cỏ . Long Tẫn nhìn cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc và xa.
Thanh nghe xong cười rũ rượi, cười đến mức ôm bụng cả người: Anh hước vãi! Tôi cất công đileech_txt_ngu tìm đồ ăn cho mấy người, mấy người lại tưởng tôi điên á?
Cô ôm khư bắp ngô như bảo bối, ngu gì vứt đi theo lời hắn.
không tin thì thôi. Tôi nói thật đấy, ăn được mà! Anh cắn miếng đi. Vừabot_an_cap nói cô vừa dứ dứ bắp ngô nhét miệng Long Tẫn.
Long lòng mười vạn cái từ chối, nhưng ngô đãvi_pham_ban_quyen đưa tận miệng. Vừabot_an_cap một cáibot_an_cap, nước ngô ngọt tươm ra. , ngon phết!
theo ánh mắt ngỡ ngàng ngơ ngác, Long Tẫn vội vàng ngô.
Thấyvi_pham_ban_quyen chưa? Ngon đúng ! Anh là thủ lĩnh, mà làm gương ăn thì cả tự khắc tin theo.
Lần đầu nếm thử ngọt của , Long Tẫn thấy hơi sai sai nhưng lại thấy ghiền. thủ lĩnh ra , đám người lập tức rục rịch tiến lên ngô.
Tốngbot_an_cap Thanh hoảng hồn hét lớn cản lại: Mấy người không có ý thức phòng vệ gì à? Nhỡ trong rẫy bẫy sập thì ? ruộng quy này không mọc tự nhiên đâu!
Long Tẫn bèn cho mọi lùi . Hai người ruộng ngô, tình cảnh hơi gượng gạo. Tống Thanh hípbot_an_cap mắt quan sát kỹ hơn, phát hiệnbot_an_cap lấp ló xung quanh rẫy ngô có chó đi tuần. Dù vậy, hình chúng không quá vạm vỡ nên có vẻ không đáng ngạivi_pham_ban_quyen lắm.
Giờ tính sao? Mớ này chắc chắnleech_txt_ngu lương thực xịn rồi, chúng ta Tẫn thăm dò.
Tống Thanh hớn hở mặt: Có này củaleech_txt_ngu anh là đủ rồi! Bãi ngô này là kho báu , đối nhường kẻ khác! Nếu anh lo cử người canh gácvi_pham_ban_quyen ở đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Long Tẫn ngáobot_an_cap ngơbot_an_cap, ủa làm gì mức phải canh gác?
không mấy con chó lảng vảng kia à? Phải đuổi bọn nó đi trước. Giốngvi_pham_ban_quyen cái bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta sức yếu, lơbot_an_cap mơ là bị tụi nóbot_an_cap táp cho đấy. Tống Thanh vạch kế hoạch vô cùng chuleech_txt_ngu toàn.
Tuy nhiên đám hoang kia đã ghim Tống Thanhbot_an_cap từ rồi, làm gì có chuyện dễ dàng tha cô. lúc , tâm trí cô chỉ dán vào bắp.
Anh ra lệnh cho mọi vào bẻ bắp đi, nhưng nhớ là bắp nào quá thì chừa . Tống Thanh cầm một bắp một bắp ra làm giáo cụ quan: Bắp non đang sức lớn, bây giờ phí lắmvi_pham_ban_quyen. Cứ để sinh trưởng rồi thu hoạch sau.
Tống Thanh dặn dòleech_txt_ngu kỹ lưỡng, Long và đám người phía vểnh tai nghe không sót nào. Bởi vì kẻ dẫn dắt họ tìm thấy thức ăn chính là vị cứu tin cậy nhấtbot_an_cap!
Mải mê dặn dò, Tống Thanh quên béng mất sự tồn tại của đám chó hoang đang rình rập mình. Theo lệnh Long Tẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mọileech_txt_ngu rẫy , chẳng mấy đã lút đầu sau những tán um tùm. họ hăng say làm việc, Tống Thanh mỉm cười đắc ý. cứ giữ vững phong độ này, lượng lương thực thu về vô cùng quan.
Cô thong thả bước đến cạnh Long , cằm: Thấy chưa, tôi đâubot_an_cap có làm anh thất vọng. Cứ tin tôivi_pham_ban_quyen đi, tôi sẽ mang về một đống đồ ăn . Chỉ trách cácleech_txt_ngu người trước nay quá thiếuleech_txt_ngu hiểu biết nên không tìm ra thôi.
Bị mắng thiếu hiểu biết, Long Tẫn hơi quê nhưng đành ngậm bồ hòn , không thèm chấp nhặt với .
Để xem mọi người có nuốt không đã, chúng ta xưa nay chưa ai ăn thứ này. Tẫn mạnh miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cãi cùn. Tống Thanh miệng, chánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chả nói. Tìm đồleech_txt_ngu ăn dâng tận miệng rồi mà gã này vẫn mang cái thái độ lõm đó.
Cô hăng lườm một cái cháy mặt. Thấy xung quanh vắng vẻ, cô lầm mỉa mai: Hèn chi năm tộc nhân của anh đói râu vào mùa đông! Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái ông thủ lĩnh cổ hủ vô trileech_txt_ngu thế này ! Nói thật nhé, tôi tìm thức ăn cho mọi người, tôi hại các người chưa?
Lần đầu tiên trong đời có dámleech_txt_ngu lớn tiếng mắng mỏ bằng thái hung dữ như vậy, Long Tẫn trố nhìn Thanh. Cảmvi_pham_ban_quyen thấy mặt bắt đầu sầm sắp nổi bãoleech_txt_ngu, Tống Thanh co giò chạy vào rẫy ngô. Ngu gì mà ở lại trêu chọc tổ tông này!
Cô đi vừa ngâm nga hát, bơ luôn lão Vu sư hắc ám đang rình rập. Chẳng biết lát nữa ta sẽ bơm đểu gì về cô với Long Tẫn, cô cũng lười quan tâm.
Thấy Tống vừa đi khuất, Vu như bắt vàng, lật đật chạy đến bài than ngắn thở dài trước mặt Long Tẫn.
Long liếc lão một cái bỏ: Sao nữa? Có chuyện ?
không thưa thủ lĩnh, chỉ cảm thấy chuyện này cứ ảo ảo thế nào ấy. Mấy thứ cỏ dại này chưa chứng thựcleech_txt_ngu là anleech_txt_ngu toàn. Vu sư rặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra một nụ cười nịnhvi_pham_ban_quyen bợ giả lả.
Ruộng bắp xào tiếng người đang thu hoạch. Vubot_an_cap sưvi_pham_ban_quyen kiên trì xúi giục, lão đinh ninh Tẫn bị con hồ ly tinh Tống Thanh bỏ bùa rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ngài xemvi_pham_ban_quyen có nên xem không? mình cứ ăn ba đồ xanh lè xanh lét này Lỡ chuyện gì thì sao?
Tống Thanh ở bậnbot_an_cap bẻ bắp, chửi thầm trong : Cái lão già này thật rảnh , tự không kiếm ra đồ thì bớt sủa lại đi! Người ta thấybot_an_cap đồ ăn rồi còn ở đó mà cắn .
Từng bắp ngô bị Tống Thanh răng rắc vô tình, như thể cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang vặn cổ lão sư .
này, Vu sư vẫn dùng ánh thần gián nhìn Long Tẫn thắm thiết: Ngài phải cho con dân! Đừng nghe lời xúi giục của tiện nhân kia. Ban nãy tôi nếm thử miếng củ cải, ối giờivi_pham_ban_quyen ơi nó dở !
Thấy Long Tẫn cau mày, Vu sư tưởng đã xuôi tai liền được lấn tớivi_pham_ban_quyen: Ngài nhìn ả ta toàn về cái giống đâu! Hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net moi đất lại bứt trên . sinh mẹ đẻ tới giờ, ngoài những chạy trên ra, chúng làm gì mấy thứ rác này?
Long phân tích tuy có thoáng nghi , nhưng hắn cảm thấy lão Vu sư này nói quá nhiều, nghe nhức cả đầu.
Vu sư cầm một bắp ngô lên vẩy vẩy: Ngài xem, này thịt, khác một trời một vực thịt thú rừng! Đại số dân chắn nuốt trôi đâu!
Tưởng mình chốt hạ thành công, ai ngờ Long Tẫn lạnh lùng vỗ thẳng mặt: Chẳng lẽ ông tìm được thứ gì ngon hơn? Đổi món chút thì ông chết à?
Mặc dù không cố tình bênh vực Tống , nhưng tiềm thức Long Tẫn cứ thế mà chọc lão, làm Vu á khẩu.
Đám dân làng giờ đã hoàn toàn đổ gục trước tài năng của Tống . Mấy cái bắp ngô tuybot_an_cap không có vị thịt, nhưng nhai giòn giòn ngọt ngọt cũng bỏ được.
Vu sư , ông bớtleech_txt_ngu nói đibot_an_cap. Có đồ làleech_txt_ngu mừng rớt nước mắt rồi, ông cáileech_txt_ngu cảnh chết đói mùa đông rồi à?
Nghe dân làng , Vu sư chột dạ hoảng hốt. Từ bao giờ Thanh lại có lực lượngvi_pham_ban_quyen ủng hộ đông đảovi_pham_ban_quyen thế ? run người, chỉ tay vào mặt đám đông chửi đổngvi_pham_ban_quyen: Lũ chúng mày bị quỷ ám hết rồi! Lại đi tin con ả đó!
Dân làng bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dọa sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rén bèn quay sang nhìn Long . Long Tẫn lườm một cái, tất cả lại hì hục cắm mặt bẻ bắp. Lão Vu sư này chuyệnbot_an_cap, cũng gai mắt chẳng qua không tiện thẳng ra .
Nếu ông thấy không toàn thì đừng có ăn, lôi thịt về mà . Câu nói lạnhvi_pham_ban_quyen lùng của Long như một nước tạt mặt. Vu sư cảm nhận rõ địa vị của mìnhleech_txt_ngu đang lung lay dội, tại sao từ ngày Tống Thanh đến, thủ lĩnhvi_pham_ban_quyen không còn tin lãovi_pham_ban_quyen nữa?
Xin ngài hãy nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con dân của !
Long Tẫn lão sắc : Thế theo , phải làm thế nào mới tốt? Vunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư họngvi_pham_ban_quyen thốt nên .
Trong lúc đó, Thanh bẻ bắp lúc càng hăng, vui huýt sáo trời. Nhưng hay biết, bầy hoang – hay chính hơn là một bầybot_an_cap ngao Tạng khát máu – đã lặng lẽ nhắm trúng cô bao giờ.
Một cơn ớn lạnh xộc dọc sống lưng Tống Thanh. Từ trong bụi văng vẳng tiếng gầmleech_txt_ngu trầm đục.
gì vậy? Cô bắt đầu thấy sai, nhưng dám quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại ngay. Lấy hết can đảm nghiến răng quay phắt lại, Tống Thanh xém chút nữa thì ngất tại . Một bầy ngao Tạng bao vây cô từ lúc nào!
Cô tự nhủ bản không được sợ . Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm sao mà không sợ cho được khi chó điên này nanh chực chờ mồi. Tống Thanh tay bắp ngô vờ nhưleech_txt_ngu không thấy, định tìm đường tẩu thoát nhưng muộn rồi. Bầy chó đã phong tỏa toàn bốnbot_an_cap phương tám hướng. Ném một bắp ngô ra đánh lạc hướng, lũ chónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng hề suy suyển.
phim! vì một trái bắpleech_txt_ngu mà đánh đổi cả mạng sao? Tống Thanh lùi lại, hy vọng lá rậm che giấu được mình. Nhưng lũ ngaoleech_txt_ngu Tạng khôn ngoan bám sát rời, dồn cô chân tường. Càng đáng sợ hơn, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát hiện đám ngao Tạng này dường còn biết trèo cây!
Lần này Tống Thanh sợ đến xanh thật rồi.
Cô lùi và phát hiện ra mộtleech_txt_ngu căn gỗ bỏvi_pham_ban_quyen hoang. lên trên, gỗ mục kêu kẽo kẹt người. Tạm gọi đám chó này là Tạng vậy. Bên dưới, hàng chục cặp hung hăng đỏ ngầu hau háu cô chằmvi_pham_ban_quyen chằm, hận không thể ăn tươi nuốt sống côleech_txt_ngu ngay lập tức. Thanh nhìn cảnh này, làm sao mà không sợ cho được?
chó điên này, mày định gì !
hét lớn cô chẳng dọa được ai, trái lại đám ngao Tạng còn đắc ý vìleech_txt_ngu biết convi_pham_ban_quyen mồi loạn tột độ.
Căng não nhất là lúc này, một con ngao to lớn lực lưỡng nhất bầy dẫn đầu lao lên tấnvi_pham_ban_quyen công. Đám còn lại đứng yên bất động. Tống Thanh hiểu rõ, có đập chết con đi đầu này câu giờ được.
Nó há cái mõm đỏvi_pham_ban_quyen lòm vút về phía cô. Tống Thanh giật lùi lại, lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập mạnh vào bức lạnh lẽo. Cơnvi_pham_ban_quyen nhói truyền đếnbot_an_cap nhưng cô vứt hết ra sau đầu.
Cô chộp một khúc gỗleech_txt_ngu cạnh đó vũ khí. Một người chó gừ đối đầu nhau. Thanh nuốt nước cái ực, biết rõ nếu không toàn lực liều mạng, cô chắc chắn sẽ chui thẳng vào bụng nó. Định lên gọi Long chẳng biết đang ở xó xỉnh nào, có gọi cũng vô ích. lòng cô hối hận xanh ruột, tự dặn lòng nếu sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sótvi_pham_ban_quyen qua kiếp nạn này tuyệt đối sẽ giờ chơi ngu nữa.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tống Thanh muốnbot_an_cap tìm chỗ trốn nhưng không có cơ hội. Cô nhích tráileech_txt_ngu, con ngao Tạng liền nhích theo. Thậm nó còn chơi trò vờnleech_txt_ngu chuột, nằm bẹp xuống sàn gừ chờ đợi.
Tốngbot_an_cap Thanh tức : Cút ngay cho bà!
Cô nhắm mắt nhắm mũi ném mạnh khúc gỗ vào mặt nó, nhưng thânleech_txt_ngu hình con cứng như đá , đập không xi nhê. Con ngao nhe nanh , nước dãi tanh tưởi rỏ tong tỏng xuống sàn mục. Nhìn , Tống Thanh run rẩy tột độ, hận đầu vào quách cho xong.
Cô lại vơ vội một hòn đá to chọi thẳng vào nó. Ăn may nào lại trúng ngayleech_txt_ngu hốc mắt! Con ngao Tạng lùi lại vài bướcbot_an_cap, không dám khinh suất lao lên nữa. Tống Thanh thở dốc, tim đập thình thịch như trống.
nhanh mắt quan sát xung quanh. Căn chòi gỗ này đã rệu rã lắm rồi, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen con chó giãy giụa là sẽ sập ngay. Tống Thanh từ từ thẳng lên. Dù hai chân vẫn run cập, nhưngleech_txt_ngu cô tuyệt đối không để lộ sợ hãi, nếu không chó sẽ xé xác cô ngay.
Cô về một hình tam giác nhất của căn chòi, bắtbot_an_cap đầu tung chiêu khích: Giỏi thì nhào vô đây! chó cắn càn!
ngao Tạng chưa tinh nhưng thừa sức giọngbot_an_cap điệuvi_pham_ban_quyen đầy thách thức đó. Nó tiến phía cô. Tống Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã bị dồn vào chân tường, đường lùi.
Ngay khoảnh nó chồm lên vồ mồi, Thanh lấy đàbot_an_cap vụt lách sang một bên!
Con ngao Tạng lao với lực trời giáng, ván gỗ mục nát dưới chân nó lập tức nát! Ẳng một bi , nóbot_an_cap rơi dưới và bị một cây gỗ nhọn hoắt đâm xuyên người, chết tươi không kịp ngáp. Mọi thứ diễn ra chuẩn xác từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net milimet đúng Tống Thanh tính .
xong con đầu đàn, Tống Thanh vã hôi hột ướt cả người. Đơn mã đốileech_txt_ngu mặt với , cô chỉleech_txt_ngu biết cắn răng cứu lấy mình.
chầm chậm xuống khỏi gỗ, phát bầy chó hoang vẫn đi mà đang tụ tập đứng đợi. này tính chơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hội đồngvi_pham_ban_quyen chắc?
cần Tống phát ra chút tiếng động, hàng chục cặp mắt lại sáng rực lên như đèn pha chĩa về phía cô. Sợ quá, đành lồm cồmvi_pham_ban_quyen bò lại lên chòi. sức củabot_an_cap căn chòi đã tới giới hạn, cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bầy ngao Tạng lao lên chắn sẽ sập nát bét.
Phải tìm một lánh nạn khác thôi. Tống Thanh nhắm trúng một cây cổ thụ to cỡ một ôm gần đó rồi co giò chạy tới trèo tót lên. đám chó không trèo được bỏ cuộc, ai dèbot_an_cap một lát sau, cả bầybot_an_cap đã vây kín dưới gốc cây.
Từngbot_an_cap con ngao Tạng như phát điên, lấy đà tông rầm vào thân cây. Cây dù nhưng bị bầy chóvi_pham_ban_quyen tôngvi_pham_ban_quyen liên cũng rung bần bật. Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh hết tayvi_pham_ban_quyen ném đá, chỉ ôm chặt lấy thân cây như gấu koala.
Bầy chó dưới càng lúc càng gầm rú dữ dội, chắc mười mươi là con ảbot_an_cap sắp thành bửa ăn trưa rồi. Tiếng động lớn như vậy Tẫn bên kia chẳng nghe thấy gì, có do mải lo thu hoạch bắp, chẳngleech_txt_ngu trách hắn được.
Tống Thanh toát mồ hôi hột, nín thở ôm cây. Cây bị mạnh gãy văng cả cành nhỏ . Vài cành cây quất vào làm cô xước xát đau rát, nhưng đành cắn răng chịu đựng.
bám trên cây một lúc lâu, Tống Thanh mỏi nhừ cả tay chân. Chợt cô thấy chóbot_an_cap hoang không tông cây nữa màbot_an_cap bắt đầu đi tròn.
Cô quệt mồ trán, lẩm bẩm: điên này lại giở trò gì đây? Định làm gỏi mình chắc? Mình ngồivi_pham_ban_quyen trên cao thế này, trừ chết đói rớt chứvi_pham_ban_quyen làm sao nó cắn được?
Nhưng cảnh tiếp theo khiến Tống Thanh rụng rời tay chân: Đám chó hoang này thế biết kết hợp, con nọ trèo lên lưng con kia, xếp chồng lên nhau một sống đang dần lên cao để với tới chỗ cô!
Một con ngao Tạng nhanh nhẹn hơn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giẫm lên lưng đồng loại, mượn đà lấy thế vút lên cây. Bộ móngvi_pham_ban_quyen vuốt sắcleech_txt_ngu nhọn của chặt vào vỏ cây đánhbot_an_cap một tiếng rợn người.
Tống Thanh lúc này tỉnh cả , cả mệt lả vì căng . chó điên này thực sự muốn dồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào chỗ chết mà!
Cút xuốngbot_an_cap cho bà!
bẻ những cành cây nhỏ chúng gãy ban nãy ném rào rào xuống. Nhưng dămleech_txt_ngu ba cái cành khô quất vào người lũbot_an_cap ngao Tạng da dày thịtleech_txt_ngu béo này chẳng khác nào gãi ngứa. Chúng càng lúc càng nhích lên gần. Dù loài chó trèo cây không được linh hoạt cho lắm, nhưng mỗi tấc chúng lên là nhịp Tống Thanh lại tăng thêm một nhịp, đập bịch như muốn rớt ra .
Shutterstock
Khám
Trời đất ơi, không có đến cứu con sao~
Tống Thanh thực sự muốn khóc không ra nước mắt. Ở diễn khác, Long Tẫn đang bận rộn chỉ huy mọi ngườibot_an_cap hái bắp vô cùng khí thế. Dù trong hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấyleech_txt_ngu việc chừa lại non như lời Thanh dặn có rườm rà, nhưng ngẫm lại cô có lý. Diệt tận gốc thì sau lấy gì mà ?
Đang mải mê nhìn nhân làm việc, Long Tẫn sực nhớ ra từ nãy đến không thấy bóng dáng Tống Thanh đâu.
Có ai thấy Tống Thanh không?
Đám dân ngơ ngác nhau rồi đồng lắc đầu. Một dự cảm chẳng lành xẹt qua trong lòng Long Tẫn, hắn nhiên đập lỡ nhịp.
Các ngươi cứ thubot_an_cap hoạch đi! Long định tự mình tìm hiểu xem chuyện gì.
Quay lại với Tống Thanh, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn bị kẹt trên cây, bề thọ địch, thấy một tia hy vọng sống sót. Cảm giác cái chết đangleech_txt_ngu cận kề, mẩm hôm mình sẽ hóa bửa trưa cho đám chó dại này rồi.
Con ngao Tạng leo cao nhất đãvi_pham_ban_quyen sát sạt ngay dưới . Tống Thanh nhắm tịt mắt, canh đúng lúc nó thò cái mõm lên định đớp, tung một cú đá trời ! Con chó đã trèo mệt mỏi, bị đạp trúng mặt liền mất đà rơi đánh rầm xuống đất.
Phù! được . Tống Thanh mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ trong lòng. Nhưng bầyvi_pham_ban_quyen ngao Tạng này dường như đã ra được kinh nghiệm. Chúng không cử mấy con to xác, nề lên nữa mà đổi chiến , chọn một con thó, nhất bầy leo lên. Con nàovi_pham_ban_quyen con ánh mắt tợn lộ sát khí, hận không thể xé xác cô thành trăm mảnh.
Đối mặt tình cảnhvi_pham_ban_quyen này, Tống thực sự bất lực. Thấy con ngao Tạng nhỏ kia trèo thoăn thoắt lên câyvi_pham_ban_quyen, cô muốn đánh đu sang cành một cây gần đóvi_pham_ban_quyen, nhưng khoảng xa, không dám liều mạng. Trượtleech_txt_ngu tay một cái là rơi tự do xuống mâm cỗ của lũleech_txt_ngu ác đang nhe nanh múa vuốt há mồm chờ sẵn dưới.
Con chó nhỏ kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đếnbot_an_cap sát gót chân Tống Thanh. Cô sợ nhắm mắt hét toáng lên. Tiếngvi_pham_ban_quyen chói lọi vọng cả khu rừng, tiếc là ở quá xa nên chẳngvi_pham_ban_quyen nghe thấy gì.
Cút đi! Tống Thanh vốn không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình di động, những đợt chống trả vừa đã vắt kiệt chút sức lực còm cõi cô.
Con ngao Tạng háu điên cuồng lao tới cắn xé. Chỉ cách một tay nữa thôi!
Cứu mạng! Có ai không cứu tôi vớileech_txt_ngu! Thanh lại gào lên một tiếng thảm thiết, nhắm nghiền mắt chờ đợi cơn ậpbot_an_cap . Cô biết đường lùi rồi.
Đúng khoảnh khắc ngàn sợi tóc ấy, một bóngbot_an_cap đen to lớn từ phía lao vút tới với tốc độ kinh hồn bạt vía. Tống Thanh dụivi_pham_ban_quyen dụi , tưởng mình bị hoa mắt do quá sợ hãi. Bóng dáng ấyvi_pham_ban_quyen thoắt cái đã phóng tớileech_txt_ngu gần.
Là Long sao? Cô khôngvi_pham_ban_quyen ngờ hắn thủ lợi hại vậy!
Con chó trên câybot_an_cap ngoạm một cú chí mạng Tốngbot_an_cap Thanh. Cô lách né tránh, chân trượt đi, cả người tụt mấy mét.
Cứu với, tôi ở đây~
đen kia càng lúc càng . Tống Thanh vỡ òa niềm vui sướng tột . Thoát chết rồi!
Nhưng khi bóng người đó đếnleech_txt_ngu ngay trước mắt, Thanhbot_an_cap chớp mắt . Không phảileech_txt_ngu !
Vậy ? lúc này ai được, miễn sống là tốt rồi!
Người ông đó thoắt cái đã tiếpbot_an_cap đất, tiện cổ Tống xuống như xách một con connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tống Thanh ngã ngồi dưới đấtleech_txt_ngu, ngây nhìnleech_txt_ngu ân . Hắn có thân vô vạm , thậm chí cao to, tráng kiện hơn cả Tẫn. Bị chằm , đàn ôngbot_an_cap có vẻ tự , quay mặt sang khác. Tống Thanh vộileech_txt_ngu vàng lồm cồm bò dậy, lùi ra xa giữ khoảng cách.
Lúc này nhìn lại, bầyvi_pham_ban_quyen chó điên lúc nãy đã chạy mất dép từbot_an_cap đời nào, thậm chí con chó vắt vẻo trên cây cũng sợ cứng đơ không dám nhúc nhích.
Anh có định cứu con chó trên cây kia không? Chẳng sao Tống Thanh lại nổibot_an_cap máubot_an_cap mẫu đi lo cho chóleech_txt_ngu vừa nãy suýt ăn thịt mình.
Nhưng người ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia thì không kiên nhẫn như thế. Hắn vốn đang ngủ nướng ngon lành gần đây, dưng bị tiếng hét chói tai của Tống Thanh làm mộng, đòi cứu một con chóbot_an_cap điên?
Cô nói thêm câu nữa, tôi không quăng cô lên cây lại cho tụi cắnleech_txt_ngu đâu.
Trời đất, đàn ông mà nhỏ mọn thế! Tống Thanh thầm bĩu môi, mắng hắn đồ nãovi_pham_ban_quyen úng nước.
Thôi bỏ đivi_pham_ban_quyen, tôi chỉ nói đùa thôi. thìvi_pham_ban_quyen mạnh nhưng hai chân Tống Thanh vẫn còn run cầm cập. banvi_pham_ban_quyen nãy, hồn vía cô vẫn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhập lại vào xác.
Thấy người đàn ông định quay lưng đi thẳng, Thanh vộileech_txt_ngu vàng gọi vớibot_an_cap : , anh tên gì tôi biết !
Tống Thanh hắn với ánh mắt vô cùng tò mò. Đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ông thứ hai có khí chất anh hùng gặp ở thế giới sau Long Tẫn.
Mạc Minh.
Người đàn ông nhả ra đúng hai chữ lạnhbot_an_cap y đúc của Long Tẫn lúc mới gặp, rồi thoắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái biến mất tiêu.
Tống Thanh ngẩn tò te, nhẩm đi nhẩm lại cái này trong đầubot_an_cap.
Nhìnbot_an_cap tháileech_txt_ngu độ lạnh như tiền người đàn vừa đi, Tống Thanh thấy một bụng đầy chấm hỏi.
Anh ta rốt cuộc ai? Sao lại độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên xuất hiện? xong lại lạnh lùng quay mông thẳng là sao?
Mang theo một nùi mắc, Tống Thanh biết mình cũng nên quay về chỗ hái bắp. Nhưng nghĩvi_pham_ban_quyen tới Tẫn, tức cô bắt đầu phình to. Hắn làm thủ cáivi_pham_ban_quyen kiểu gì vậy? Cô suýt bị nhai đầu đến nơi chẳng mảy maybot_an_cap hay biết! Giờleech_txt_ngu này mới vác thì vớt vát được gì, có mà nhặt côbot_an_cap trong bụng chó!
Vừa nghĩ xong thì Long Tẫn xuất hiện thật. Thấyleech_txt_ngu bộ dạng tả, vật của Tống Thanh, lại nhìn ngó dấu xáo trộn quanh, hắn đoán ngay vừa có trận chiến ác liệt.
Nãy mải chỉ huy mọi người hái không để nàng gặp nguy hiểm. chuyện gì ? Nàng sao ? Lần sau ta nhất định sẽ phái người theo sát nàng.
Nghe Longbot_an_cap Tẫn vuốt , Tống Thanh càng lộn ruột. Cứ thích chơi trò sauleech_txt_ngu cơn mưa trời lại sáng, lúc cô cần thì lặn mất tăm, giờ xong xuôi hết mới ngực cam đoanleech_txt_ngu. tưởng mình siêu nhânbot_an_cap chắcbot_an_cap, thích làm gì thì làm?
Anh bớt đi! Anh có biết ban nãy bầy chó hoang đó điên cuồng cỡ không? Nếu kiểu làm ăn tắc thế này, tôi thề không thèm cácvi_pham_ban_quyen người nữa! tốt đi kiếm đồ ăn , cuối cùng bỏ mặc tôi một mình mạng?
Nhìn những cào cấu và dấu chó , Long Tẫn thừa biết có dã vừa lảng vảng. Thái độ của hắn chùng xuống, mang theo sự áy náy sâu sắc. Đám dân làng nhờ thử bắp ngô mới hoàn toàn tâm phục khẩu phục Tống Thanh, nên ai nhìn cô bằng ánh mắt kính trọng.
Ta lần này bỏ lại nàng một mình là lỗi ta. Lần sau nếu có biến, nàng nhớ hét lớn gọi ta nhé.
xa làm cứu được gần, Tống Thanh vẫn còn ấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ức.
Anh chỉ được mỏ! Anh có biết một chó vây kínvi_pham_ban_quyen tôi không? Nếu không phải bổn cô nương đây tí võ vẽ phòng thân thì đã bị chúng nó nhai rắc rồi. Con con to như con bò, cái chânbot_an_cap của còn to cái mặt tôi nữa!
Thanhvi_pham_ban_quyen cố tình thêm mắm dặm muối xíu cho biết sợ. Quả nhiên, Long Tẫn vội vàng xoa dịu. Hắn cứ tưởng dỗbot_an_cap dành là , ai ngờ cô nàng thù dai dẳngleech_txt_ngu.
Thôi được rồi, ta sai, ta sơ . Nhưng nàng lập công tìm ra thực, cứu cả bộ đói. Sau chuyện này, ta thề sẽ theo sát bảo vệ nàng /24.
Cơn hạ nhiệt đôileech_txt_ngu chút, Tống Thanh chợt nhớ tới ân nhân cứu mạng lúc nãy liền tò mò hỏi:
À này, anh có biết ai tên không? Anhvi_pham_ban_quyen ta lắm! Lúc tôi kêu cứubot_an_cap, chẳng biết từ xó nào chui ra, đấm mấy connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chó hoang gục tại luôn. Tôi cá là anh còn mạnh cả anh đấy!
ba chữ Mạc Minh, Long Tẫn lập giật giật. Sao cái gã xông ra đây? Hắn không muốn Tống Thanh dây dưa gì gã, chưa kể chuyện cô gặp lại do chínhleech_txt_ngu là, giờ tự dưng lòi một thằng anh mỹ nhân, mất mặt quá!
Minh cứu nàng à? ta hỏi ngược nàng, tự nhiên chạy lung tung làm gì? Nếu nàng cứ ngoan đi theo bọnvi_pham_ban_quyen ta thì làm gì có chuyện? Nàng mắng ta nãy giờ, ta mới sựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ ra, nàng mà không tách đoànbot_an_cap thì đâu gặp !
Nghe cái giọng điệuleech_txt_ngu nhân đổ lỗi cho nạn nhân sặc gia trưởng của Longbot_an_cap Tẫn, Tống Thanh tức muốnbot_an_cap đấm cho hắn một rớt đầu sư xuống đất. Đã sai nhận thì chớ, lại còn vẹo!
Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh im giùm đi! Còn chưabot_an_cap biết chóvi_pham_ban_quyen đó có mai phục quanh đây đâu. Khôn hồn thì cho người canh chừng cẩn , kẻo dânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làng đang hái bắp lại tụi lùa cho rớt quần bây giờ.
Được, ta biết rồi. mà saobot_an_cap nàng có vẻ bình tĩnh thế? Nàngbot_an_cap không để đến an nguy của bản thân ? Tẫn tò mò. Hắn tự hỏi có phải Tống Thanh đang cố ý chuyểnvi_pham_ban_quyen chủ đề để nghiên cứu sâu hơn tên Minhleech_txt_ngu kia không?
nói là ý gì? Ýbot_an_cap anh là tôi đángbot_an_cap bị dọa cho khiếp víanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hở? nghĩ chuyện này đơn giản lắm?
nhiên không có ý đó, tavi_pham_ban_quyen chỉ nàng bình an. Nàng mà sứt mẻ miếng nào thì ta cũng xót . Nhưng ta nghĩ chó hoang chắc bình thường thôivi_pham_ban_quyen
tức xì khói: thì biết cái quái gì! Bọn nó giếtvi_pham_ban_quyen tận, nhe cái mõm đỏbot_an_cap lòm đòi ăn nuốt sống tôi đấy!
Thấy thânleech_txt_ngu hình nhắn của Tống Thanh, Long Tẫn vẫn bán tín bán nghi: Nàng bớtbot_an_cap phóng đại đi, chỉ là vài connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chó hoang thôi mà, lắm đâu. Lần sau cử người theoleech_txt_ngu bảo vệ là được.
Thấy Long Tẫn có vẻ coi thường thực lực mình, Tống Thanh tổn thương sâu .
Ha, tôi hiện anh mắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh tựvi_pham_ban_quyen luyến nặng lắm đấy! Anh nghĩ đời này anh thì tôi không chắc? Nói cho anh , ba cái thứ ranh con đó bổn cô nương tay là xong. Đừng mà khinh thường người khác!
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay