Tùm Khi Lục Lâm Sương trên trời rơi xuống, cả thếvi_pham_ban_quyen giới dường như ngắt như tờleech_txt_ngu.
Cảm giác nghẹt thở mãnh buộc nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong hôn mê phải mắt, chân tay quờ quạngbot_an_cap vất vả mới nổi lên được mặt nước. Bịbot_an_cap sặc mấyvi_pham_ban_quyen ngụm nước, nàngbot_an_cap vội vàng bơi lên bờ, trong lòng thầm mắc đang tăng ca yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lành, sao tự dưng lại rơi xuống nước thế này
Nàng nằm trên một tảng đá lớn thở dốc, nhìn những cây cổ thụ trời rơi vào trầm tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đây cái nơi quỷ quáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì
Nàng nhớ lại, hóabot_an_cap ra mình đã tử vì làm việc quá , chính mắt nàng còn linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồn mình bay xác. Thật tức chết đi được, mấy nghìn tệ vả lắm mới kiệm đượcbot_an_cap trong thẻ còn chưa kịp tiêu đã tiêu đời rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Vậy nên nàng đây là trôi đến Vong Xuyên sao Có điều sông này không giống tưởng tượng cho lắm, rốt cuộc là đâu
Nghỉ ngơi , nàng đứng dậy đã bị vạt váy rộng thùng làm vấp chân. Nàng cúileech_txt_ngu đầu nhìn trangbot_an_cap phục hiện tại của mình. Kiểu dángbot_an_cap thiên về cổ trang, ống tay áo được cổ tay buộc chặt, trông rất có của người học võ. Đôi cao cổ màu đen khiến Lục Lâm Sương động, đôi chắc phải dài đến một mét haivi_pham_ban_quyen mất
Đây rõ không phảibot_an_cap cơ thể cũ của nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng xuyên vào thân xác của mỹ nam nào sao
Mỹ nam Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, nàng vội vàng đặt tay trước ngực, sau đó mớileech_txt_ngu từ từ thở phào nhẹ nhõm. May quá Những thứ cần có vẫn còn , xemvi_pham_ban_quyen ra mìnhbot_an_cap vẫn là phụ nữ. Thậm chí còn lớn hơn mình trước đây nhiều. Nàng thầm vui , phải chăng mình đã xuyên vào thân xác một nữ hiệp
Nàng phấn khích ló đầu nhìnbot_an_cap hình phản chiếu dưới nước, trong kinh ngạc không . Người đẹp đến nghiêng nghiêng thành nàybot_an_cap là vậy Nàng vỗ vỗ vào mặt mình, đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá, mà cũng , không phải nàng đangleech_txt_ngu chứ
Đang định đứng dậy nàng phát hiện toàn thân đau . Vừa rồi vì giữ mạng mà bơi lên bờ nên chưa thấy gì, giờ đâybot_an_cap cơn đau ập , nàng chẳng muốn nhúc nhích tí nào nữa.
Nhìn bộ quần áo rách trên người, nguyên chủ rốt cuộcbot_an_cap đãvi_pham_ban_quyen trải qua chuyện gì vậy Rách nát như kẻ ănvi_pham_ban_quyen xin, nhưng là ăn xin thì chất lượng lại rất tốt. lẽ làvi_pham_ban_quyen vị tiểu nào đó bị sát
Nàng thở dài, chếtvi_pham_ban_quyen thì cũng chết rồi, trọng sinh cũng nhanh đấy, nhưng sao lại nhập vào thân xác của kẻ đang trốn chạy thế này Chẳng lẽ nàng xui sao Người khác xuyên không thiên tiểu thư cũng là công chúa, ngày ngày ănbot_an_cap ngon mặc đẹp, có nha hoàn hầu hạ. Còn thì hay rồi, một kẻ đào vong Đúng là số khổ thì đổi vẫn cứ là khổbot_an_cap
Nàng tẩy rửavi_pham_ban_quyen qua loa những máu trên người, cũng không biết nguyên chủ đã chịu những gì nhiều vết thương đến thế, lại còn xác nơi hoang dã. Nhìn khu nguyên mộtbot_an_cap lối đi cũngbot_an_cap không có, nàng bỗng muốn , biết đi đường nào bây
là làmleech_txt_ngu ma cũngleech_txt_ngu không cho nàng yên ổn được mấy ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gấp gáp bắt nàng mượn hoàn hồn làm gìbot_an_cap không biết
Nàngbot_an_cap thầm lầu bầu trong lòngbot_an_cap, kéo lêvi_pham_ban_quyen thân đau đớn đi về phía . Hiện nàng toàn mù tịt thếbot_an_cap giới xa này, chi bằng mau chóng tìm người hỏi tình hình tính tiếp.
nhiên, sau nàngvi_pham_ban_quyen đang có một con sơn miêu lẳng lặng bám theo. Ngay lúc Lục Sương chú ý, nó tung mình một cái vồ phía nàng.
Lục Lâm cảm nguy hiểm phía sau, quay đầu lại đã thấy một con mèo lớn đang vồ tới. Theo bản năng, nàng giơ tay mạnh một cái, con sơn miêu nàng đánh văng xuống , nó lảo đảo đứng dậy, nhe răng trợn phát ravi_pham_ban_quyen tiếng meo meo thấp với nàng.
Lục Sương tức khắc nổi dabot_an_cap gà da vịt, mà đen thế không biết, vừa mới đến đã gặp cái thứ quáibot_an_cap này. Nàng cảnh chằm chằm nhìn con sơn miêu , nó khoảng chừng mười mấy cân. Vẻ mặtvi_pham_ban_quyen hung dữleech_txt_ngu kia như thể tiếp theo sẽ xác nàng .
Nàng bây giờ chỉ hyleech_txt_ngu vọng cơ này của nguyên chủ có khả năng chịu đòn tốt một chút, công đã học cũng chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ký ức cơ bắp gì đó, nếu khôngvi_pham_ban_quyen nàng chẳng muốn trọng đã lạibot_an_cap thêm lần nữa đâu, mà còn là bị cắn chết.
Hai bên giằng co một hồi, con sơn miêu trực tiếp laoleech_txt_ngu về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng. cũng dồn hết sức lực, đấm một cúleech_txt_ngu đầu nhỏ nó. Con sơn miêu bịvi_pham_ban_quyen đánh bay xa mười mấy mét, đập trúng cái cây cổ thụ rồi từ từ rơi đất, hộc máu, co giật rồi tắt hoàn toàn.
Lục Lâm Sương sửng sốt, chết rồi Nguyên chủ lợi hại thế ư Một đấm chết tươi miêu Nàng một cành cây chọc chọc vào con vật bất động, quả nhiên là chết thật rồi
Nàng ngồi phịch xuống đất, lau mồ hôi lạnh ròngleech_txt_ngu vì sợ hãi. Xem ra nàng phải làng mạc hoặcleech_txt_ngu người ở trướcbot_an_cap trời tối, ban ngày đã nguy hiểm thế này thì ban đêm làm sao dám ở ngoài một mình được. Nàng không màng đến những ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, rảo bước rời khỏi hiện trường.
Tuy nhiên mặt đã ngả bóng về tây màvi_pham_ban_quyen nàng vẫn chẳng thấy dáng một ai, cũngbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ngôi làng . Nàng rầu rĩ ngồi trên khúc gỗ khô, ánh trống rỗng nhìn về phía xabot_an_cap. Nàng chỉ là một nhân viên văn bình , sao lại lạcleech_txt_ngu đến cái quỷ quái nàyleech_txt_ngu Nàng thực sự không dám ngủ lại một mình ở ngoài đâu, là trong rừng nguyên như này
Một ngày chưa ăn gì, bụng nàng đã đói đến kêu lên ùng ục. Nàngleech_txt_ngu tiếnbot_an_cap gần , nhìn lũ cáleech_txt_ngu đang tung bơi lội dưới mà nước miếng ừng ực. Nàng bưng tảng đá lớn, dùng némbot_an_cap mạnhbot_an_cap vào giữa đàn cá, bụng bảo dạ đập chết được con nào hay con nấy.
Khi thấy cá trắng nổi lên, nàng nở nụ cười mãn nguyện, cuối cũng không phải chết đói rồi Nàng giày, xắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ống quầnbot_an_cap, vội lội nước nhặt những con cá đó lên, có khoảng bốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm con, đủ cho nàng ăn một bữa.
Nàng đi lên bờ củi, bắt bữa đầu tiên trong ngày. Nàng trên người, đến cả cái hỏa chiết tử cũng không có. Nàng câm nín lần nữa, nguyên chủ rốt cuộc tồn gì vậy Ngoài việc tìm một túi tiền ra thì còn gì .
Nàng cân nhắc tay, đến hai xu chẳng . Nàng một lần nữa thấy thất vọng về nguyên , thế này đúng là còn chẳng bằng kẻ ăn xin. Đồng thời nàng lại cảm thán cho số bi thảm của mình, người khác xuyênbot_an_cap thì ăn ngon mặc đẹp, có hệ cũng có bàn tay , còn nàng thì đến đây chơi trò sinh tồn hoang dã.
Nàng thọc tay vào định lấy mấy đồng tiền ravi_pham_ban_quyen để xem đây là triều nào. nhưng cái túi cứ như đen không đáy, nàng mãi chẳng thấy đáy . tò mòbot_an_cap ngó vào trong, trong quả thực là một thế khác, nào là quần áo, đanbot_an_cap dược, túi nướcbot_an_cap, , đao, kiếm không thứ gì.
Nàng nhìn đến ngây người, sau đó hốt hoảng ôm túi tiền vào lòng, giác nhìn quanh quất, may mà không có aibot_an_cap . Nàng lấy hỏa chiết tử ra lửa nướng thịt, đồngvi_pham_ban_quyen thời cái ngồi mộtvi_pham_ban_quyen bên . Đây chính là túi thần kỳ có thể chứa nhiều đồ vật trong truyền thuyếtleech_txt_ngu sao Nó gọi là túi Càn Khôn hay trữ vật Hay làleech_txt_ngu túi Vô Ưu
lôi mấy thuốc mỡ mình biết đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra lên vết thương, những không nàng cũng không dám động vào, ngộleech_txt_ngu nhỡ nhầm thuốc thì tự mình hại . Có được một thứ thần thế này, chứng tỏ đây là thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giới tu . Có thì ắt có yêu, có quỷ
Kinh hãi Liệu nguyên chủ có từng nhìn những thứ kỳ quái không Càng nàng càngleech_txt_ngu thấy hoảng loạn, nguyên chủ rốt cuộc cấp bậc gì, bị vứt xácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nơi hoang dã thế này chắc không phải là hạng gà mờ chứ
Lo lắng an một hồi, tiếng bụng đói rột rột cô về với thực tại.
Lâm Sương thở dài một hơi, thôi cứ giải quyết bữa ăn trước mắt đã, lo suông cũng chẳng ích gìvi_pham_ban_quyen. đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ yên mà , cùng lắm thì chết thêm nữa.
Nghĩ thông suốt, cô cầm con cá đã nướng chín lên bắt đầu ăn ngấu nghiến
Đợi ăn no, trời đã sập tối, bắt tìm kiếm tá túc. Hangvi_pham_ban_quyen hốc cây đều được, hốc cây thì tốt hơn, dẫu động vật nhỏ cũng ở hốc , có động vật ăn thịt lớn mới ở hangbot_an_cap độngvi_pham_ban_quyen.
Quyết định xong, nhắm mục tiêu vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những cái cây cao chọc trời. lẽ cô vẫn còn may mắn, trước khi trời tối như mực tìm được hốc cây hoang. Miễn cưỡng cũngbot_an_cap chui được, cô thầm ăn mừng vì nguyên không quá mậpvi_pham_ban_quyen, thì chui không lọt thật.
Trải xong một giườngbot_an_cap, đểvi_pham_ban_quyen an toàn, cô bịt kín hốc cây, chỉ chừa lại khe nhỏ để thông gió.
Giữa nơi hoang dã lĩnh này, cô ngủ vô cùng chập chờn, chỉ sợ nửa đêm có con dã nào đến lôi mình ra ngoài. Nghe tiếngleech_txt_ngu gầm rú của dã thú vang lên từng , cô người trong hốc cây, thởleech_txt_ngu mạnh cũng không . Mãi đến về sáng, thực sự không chịu nổi nữa cô mới dần đi.
Không qua bao lâu, cô cử cơ thể cứng đờ, định mình thì phát ngoài trời đã sáng. Cô cất ga vào , bám vào cửaleech_txt_ngu hốc nhìn ngó xung quanh, xác nhận không có nguy hiểm mới rón rén chui .
động cơ thể cứng nhắc một chút, cô hít sâu mộtvi_pham_ban_quyen hơi.
Phù Lạibot_an_cap sống thêm được một ngày.
Cô kiểmbot_an_cap tra vết thương trên người, phát hiện đã bắt đầu đóng vảy, xem ra hiệu quả của mấy viên đan dược đó rất tốt. Điều chỉnh lại tâm trạng, cô lấy phần cá nướng đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua ra ăn bừaleech_txt_ngu vài , tiếp tục lên đường.
Đơn độcvi_pham_ban_quyen ròng rã ba ngày, tâm lý hoàn toàn sụp đổ
Tại sao đi bao nhiêu rồi mà một bóng người, một cũng chẳng thấy đâu đang chơi game tìm tân thủ thôn sao Nhưngvi_pham_ban_quyen mà tân thủ thôn ở đâubot_an_cap cô chưa tìm thấy cơ mà Rốt cuộc mình bị ném vào cái xó xỉnh nào thế này Rắn độc thú cả , tại mấy con trùng có thể mọc to đến thế Một con muỗi mà to bằng ngón tay cái của cô, chích phát chắc cô thiếu máu mà chết mất
May mà trên người nguyên chủ mang theo đủ loại thuốc, cô bôi bôi trét trét mới khiến lũ côn trùng đó không dám lại gần.
Lâm Sương tuyệtleech_txt_ngu vọng ngồi thụp xuống mộtleech_txt_ngu đá, cái ngày tháng quỷ quái này quả thực còn khổ hơn cả làm ma. Ba ngày nay, ngoài việc phát hiện nguyên chủ có sức lực lớn chạy nhanhleech_txt_ngu ra, cô nhớ ra được cái gì khác.
Người ta xuyên đều cóleech_txt_ngu đọc được ký ức nguyên màvi_pham_ban_quyen Sao mình chẳng biết cáileech_txt_ngu mô tê gì thế này Nhớ ra được một haibot_an_cap chiêu võ công cũng tốt chứbot_an_cap. Ít cũng đến mức bị thú chạy chết thế này.
vậy, phát hiệnvi_pham_ban_quyen ra mình chạy nhanh nhờ bị dã thú đuổi, mình liều mạng mới ra
Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng gầm từ đằng lại cô giật nảy mình, lập tức đứng phắt dậy, chân lên mà chạy. Mấy cái âm thanh quỷ khóc sói gào mấy ngày nay , lần nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thần kinh cũng căng nhưleech_txt_ngu dây đàn.
Đám động vật nhỏ trong cũng hoảng loạn chạy trốn tứ phía. Chẳng biếtleech_txt_ngu do cô mặc bộ trắng quá nổi bật, hay donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng người cô caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ráo quá chướng mắt, mà hổ đóvi_pham_ban_quyen lại mụcleech_txt_ngu tiêu rất rõ , đuổi thẳng theo cô.
Mẹ kiếp
chửi thầm một tiếng, đầu cũng không dám ngoảnh lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dưới như có gió, chỉ biết cắm cắm cổ vềleech_txt_ngu phía trước.
Đáng , lúc con người ta xui xẻonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì ông trời cũngbot_an_cap sẽ tuyệt đường sống. Đây này, cô đã ép đến tận bờ vực.
là đứng trênvi_pham_ban_quyen cao nhìn được xa, ở dưới vách núi cách vài nghìn mét, quả nhiên có một ngôi làng. Cô kích động đến mức suýt rơi nước . Tân thủ thôn Cuối cùng cũng để nhìn thấy rồi
Thế , cô còn chưa kịp ăn mừng thì con hung hãn đã lao trước mặt, nó chằm nhìn Lụcleech_txt_ngu Lâm Sương bằngvi_pham_ban_quyen ánh mắt thuồng.
Lục Lâm cũng tập trung độ nhìn chằm chằm con hổ trước mắt, chỉ sợ nó đói quá hóa rồ mà lao thẳng vào mình. Con thú đi đi lại lại trước cách chậmleech_txt_ngu rãi, như thể đang đợivi_pham_ban_quyen xem ai không trụ được . Nó vồ cô, nhưng lại ngại vách đá sau, thế là một người mộtvi_pham_ban_quyen thú cứ thếvi_pham_ban_quyen co.
Lúc giữa trưa, ánh gay gắt chiếu xuống khiến cô mồ hôi đầm đìa. Conbot_an_cap hổ kia lại thong bước một gốc lớn hóngbot_an_cap mát, Lục Lâm tức đến mức nghiến răng lợi.
Đây là định thi gan với cô đến cùng đúng Liếc nhìn vách núi phía sau, bên là một đầm nước khổng lồ nối liền với dòng sông, nhảy xuống không chết đâu nhỉ Dù sao tiểu thuyết với phim truyền hìnhleech_txt_ngu đều diễn như thế, phần tám chín phần chết.
Nhưng điều đó chỉ dụng cho vật chính
Lục Sươngvi_pham_ban_quyen tuyệt vọng gào thét trong lòngbot_an_cap, cuối cùng trút cơn lên đầu con hổbot_an_cap kia. Cô nhặt mộtleech_txt_ngu hòn đá ném thẳng về phía nó, :
Cút đi phải ăn thịt ta sao Cái thân hình taybot_an_cap chân khẳng khiu này của thì có được mấybot_an_cap lạng thịtbot_an_cap cho mi răng chứ
Con hổ dường như bị giận, nó phát ra từng tràng gừ trầm thấp, đứng dậy từng tiến vềvi_pham_ban_quyen phía cô. Lục Lâm Sương hoảng hốt, không phải chứ, cáileech_txt_ngu tên này không cần mạng nữa à là váchvi_pham_ban_quyen núi đấy, làmleech_txt_ngu sao chịu nổi nặng của cái thânbot_an_cap hình pháp này .
Này Mi đừng có qua đây
Ta không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết chung mi đâu
Mi đừng có qua đây á
Đại ca, em sai rồi
Con hổ đó như đã quyết tâm muốn ăn thịtvi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nóvi_pham_ban_quyen từngbot_an_cap bước tiến lại , Lụcbot_an_cap Lâm Sương từng bước lùi về sau. Trượt chân một cái, tiết cẩu huyết đã xảy ra
Á
Cô lên một tiếng thảm thiết, rơi vách núi rồi
Những cây nhôvi_pham_ban_quyen ra bên núi cào vào khiến cô đau điếng, trongleech_txt_ngu lòng thầm chửi thề, vết thương cũ chưa khỏi lại thêm vết thương mới, đúng là xui tận mạng Cuối cùng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập người vào mộtbot_an_cap cây xỉu, đó tiếp tục từ trên cành cây rơileech_txt_ngu tự xuống dưới.
Thật khéo , cô rơi trúng ngay vị Ly Lạcleech_txt_ngu đang ngâm mình tắm rửa, lực va đập của giống cái suýt chút thì chết hắn. mà ở dưới , nếu hắn chắn tàn phếleech_txt_ngu .
Hắn đờ người quay đầu , cử động cái đuôi bị đập trúng tơi bời, một giống mặc trang phục kỳ quái lọt vào . Hắn khẽ giật mình, con ngươi dựng đứng cảnhvi_pham_ban_quyen giác nhìn . Thấybot_an_cap nàngvi_pham_ban_quyen nhúc nhích, hắn mới từ từ tiến lại gần.
Khi thấy nhan tuyệt mỹ của nàng, hắn đã bị chấn động mạnh.
Bản thân hắn là thú nhân máu lạnh kiêm thú lang thang, những nơi từng đi qua nhiều không đếm xuể, giống cái từng gặp không ngàn thìleech_txt_ngu cũng phải vài trăm. Mà người trước mắt này lại chính là giống cái đẹp nhất mà thấy.
Làn da trắng trẻo mềm mại, khuôn nhắn bằng bàn tay, đôi lông màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được điểm tô bằng sáp, rực rỡ và sống động, suốivi_pham_ban_quyen tóc đen nhánh như những dây leo vương vãi hai bên má. Dưới sống mũi caobot_an_cap vút là môi nhợt nhạt, lại càng điểm xuyết thêm vài phần nhu , yếu cho dung mạo dĩ đã động lòng người.
thương rướm máu mặt cũng không thể che đi vẻ của nàng, lại còn trông giống như văn bậc một, vừa đỏ tươi vừa kiều . Ngoài vết thương trên mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trên người nàng còn cóleech_txt_ngu số vết trầy xước nhỏ khácbot_an_cap nhau.
Lạc nhíu mày, nàng là một giống cái, sao lại bị thương nặng đến mức
Hắn giác nhìn quanh quấtleech_txt_ngu, không phátleech_txt_ngu hiện ra bất kỳ nguy nào. nghĩ một látbot_an_cap, mới lấy ra một viênleech_txt_ngu tinh thạch màu đỏ nhỏleech_txt_ngu xíu nhét vào Lục Lâm Sương.
Tinh thạch màu đỏ kia ngay khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào , nhưng nhận ra nàng không hề biết nuốt
Hắn cúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người hôn lên nàng, bóp mũi nàng rồi thổi một hơibot_an_cap trong, giống như hônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hấp tạo Môi của thư tính thật Hắn nhẹ liếm láp, sau đó mới có chút luyến tiếc mà lùi . Chẳng baobot_an_cap , Lục Lâm Sươngvi_pham_ban_quyen đang hôn mê từ từ lại. mở mắt ra, nàngvi_pham_ban_quyen đã thấy khuôn mặt phóng đại của một nam tử tuấn mỹ đang chằm nhìn . Các đường trên khuôn mặt đànvi_pham_ban_quyen sắc sảo khoát, mái tóc đen dài đến thắt xõa sau lưng, nước da hơi nhạt màu, chiếc cổ cao để lộ yết hầu nhô , môi mỏng hờ, trông có vẻ hơi tuyệt tình.
Nàng không khỏi thầm nghĩ người này trai quá đi mất, chết rồi Đây là thiên sứ à Chếtbot_an_cap thì đượcbot_an_cap thiên đàng Đến thế giới cực lạc rồi sao
Ngươi tỉnh rồi Người đàn chậm rãi lên tiếng.
Lục Lâmvi_pham_ban_quyen Sương sững sờ, loại cực phẩm soáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ca cả điệnvi_pham_ban_quyen cũng không lướt thấy này đang nóivi_pham_ban_quyen với mình sao
Ờ tôi tỉnh rồi ngây ngốc trả lời.
Hiện tại cảm thấy thế nào
Lục có khôngvi_pham_ban_quyen ra làm sao, chết thì cũng chết rồi còn cóbot_an_cap thể nào cử động thểleech_txt_ngu, phát hiện mình đang trong nước, vậy chưa Nàng mừngbot_an_cap rỡ vào mặt , chẳng hào quang nhân vật chính đã chiếu rọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên người nàng sao
Ly Lạcleech_txt_ngu nhìn biểu cảm thay đổi liên của nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cảm thấy khá thú vị, thư này bị ngã đến ngốc luôn rồi à
Hắn lại lên tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: ổn chứ
Nàng vẻ trả lời: Ổn, ổn mà.
Vừa , nàng lại phát thân hình như bị thứ gì đó quấn lấy, đưa tay sờ loạn một hồi, cảmbot_an_cap giác tay rất , sờ đượcleech_txt_ngu là cái gì. Nàngvi_pham_ban_quyen đầu muốn nhìn cho rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không nhìn thì thôi, nhìn mộtbot_an_cap cái suýt chút nữa là tim.
một chiếc đuôi rắn đen khổng lồ quấn chặt lấy nàng, hèn chi nàngvi_pham_ban_quyen có thể được trênvi_pham_ban_quyen mặt , mà thân rắn đó chính là nam tử tuấn bên cạnh này
Đồng tử nàng , thân đờ, trong lòng gào thét nàng rốt cuộc đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuyên không đến quái gì thế này Thứ đầuvi_pham_ban_quyen tiên biết nói mà nàng gặp lạileech_txt_ngu là một con xà yêu
Ly Lạc thấy nàng hồi lâu không độngvi_pham_ban_quyen đậy, đuôi nhẹ nhàng nhấc nàng lên. lần đối diện với đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắtvi_pham_ban_quyen mê người của hắn, nàng lại dựng cả tóc gáy, hắn là xà yêu, liệu có thịt nàng không
Ly Lạc có khóleech_txt_ngu hiểu nàng, vừa rồi còn không sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn, sao giờvi_pham_ban_quyen lại lộ ra vẻ bạt vía thế này Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ vừa rồi không biết hắn xà saobot_an_cap
Ngươi sợ ta
Lục Lâm Sương nước bọt, dám lên tiếng, mười người phụ thì hết rắn rồi được không
Ánh Ly tối sầm lại, xemleech_txt_ngu ra muốn tìm đượcleech_txt_ngu một thư không mình thật rất khó, hắn tìm kiếm bấy lâu nay chưa thấy . tính này trông cũng được, lại là hắn cứu, tuy nàng sợ hắn không muốn tìm thêm nữa, khó khăn lắm mới có người thuận mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vậy chọn đi sao thư tính cũng quá ít, người này chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ai hắn.
Sợ cũng vô ích, sau ta là hùng tính củavi_pham_ban_quyen .
Hắn lạnh bỏ lại một câu rồi đưa nàng bờ. Đầu Lục Lâm Sươngleech_txt_ngu chuyển cực nhanh, hùng của nàng Vậy là không ănleech_txt_ngu thịt nàng
Nàng thấp thỏm con xàvi_pham_ban_quyen yêu trước mặt: Ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ăn thịt ta
Chẳng phải trong giới tu tiên, người và yêu không độileech_txt_ngu trời sao khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận ra nguyên chủ là người tu à
Lybot_an_cap Lạc cảmleech_txt_ngu thấy câu hỏi nàng hơibot_an_cap kỳ quặc, nhưng để nàng , hắn lạnh lùngleech_txt_ngu nói: Ngoanbot_an_cap ngoãn nghe lời thì ta sẽ khôngbot_an_cap ăn.
Lâm Sương nghe hắn nóibot_an_cap không thịtleech_txt_ngu mình, lập lộ vẻ nịnh nọt: Tôi nghe, tôi , anh nói gì tôi cũng nghe hết
Gừ
lên bờ, bụng Lục Lâm Sương đã kêu lên ùng ục, nàng ngượng cười. Buổi sáng chỉ ăn một chút cá, sau bắt đầu chạy đua với hổ, cuối cùng còn cầm cự như vậy, nàng sớm đã sắp lả đi đói .
Đợi đấy.
Ly Lạc lạnh lùng buông lại hai chữ rồi quay rời đi.
Anh đâu
dường như chợt nhậnleech_txt_ngu ra điều gì đó, vộibot_an_cap vàngvi_pham_ban_quyen miệng, mặcvi_pham_ban_quyen kệ đi đâubot_an_cap Hắn là yêu cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình là người, nhân lúc hắn không có đây, mau lẹ thôi
Nàng cắm đầu về phía ngôi làng mà nhìn thấy từ trên váchbot_an_cap đá. Ly Lạcvi_pham_ban_quyen đi săn trở về không thấy Lục Lâm Sương, men theo mùileech_txt_ngu hương lập tức đuổileech_txt_ngu theo. Chẳng mấy chốc đã kịp Lục Lâm Sương đang chạy trốn, hắn khom người, một bước vọt tới trước mặt nàng. Đồng thời từ sau ôm chặt lấy nàng, xà tín đỏ tươi phát ra tiếng xì xì bên tai nàng.
Ngươi không nghe lời
Lục Lâm Sương cứng đờ người, chân dựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả lên, giọng nói âm u của hắn giống như bùa đòi , khiến nàng sợ đến mức run cầm . Nàng run rẩy thích: Tôi tôi đói , thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một con , nên nên mới đuổi theo, tôi không có bỏ trốn.
Thật saobot_an_cap Ly Lạc rõ ràng không tin lời . Hắn hừ một tiếng: Đừng hy vọng thú nhân của mấy đó sẽ đến cứu ngươi, họ có đến chỉ là nộp mạng thôi.
Thú nhân Lục Lâm Sươngleech_txt_ngu bắt được một từ quan trọng. thuyết tunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiên rất ít khi dùngleech_txt_ngu từ thú nhân, lại còn có bộ lạc thú nhân, nàng chỉ nghe qua về thế giới thú nhân mà thôi. Chẳng lẽ đây là thế giới thú nhân Tiểu thuyết không lừa người Thật sự có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giới như vậy
Cũng may trước đây đọc mấy cuốn thuyết linh tinh, loại thế giới nào nàng đã xem qua, xem rabot_an_cap đọc nhiều sách vẫn có lợi. Nhưng chúng cũng có nhiều thiết lập, chỉ là biếtvi_pham_ban_quyen thiết lập của thế này như nào, hy không loại tồi tệ nhất. Hiện vẫn nên rõ thiết lập của thế giới này trước đã, vẫn cứng miệng biện minh: Tôi thật sự là đuổi theo thỏvi_pham_ban_quyen mà
Lúc bụng nàng lại vang lần nữa, Lục Lâm Sương thầm cảm kích trong lòng: Bụng , ngươi thật biết giúp giữ thể diện
Lạc nghe bụng nàng , nhận có vẻ nàng thật sự không dối mới buông nàng ra. Hắn lôi con mồi sau lưng xuống trước mặt nàng: Ăn .
Lâm nhìn con hương đã , có chút khó xử: Tôi không thích ăn đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống, tôi đi ít củi nướng chút.
Đợi đấy. Ly Lạc nói xong liền quayvi_pham_ban_quyen nhặt củi.
Lục Lâm Sương mang con cầy hương ra bờ sông xử lý sẽ, phải là con dao gămbot_an_cap màbot_an_cap nguyên chủ mang theo thật sắc bén. Loáng một cái giải quyết xong, nàng nhìn con găm trong trầm tư, nếu đây là thế giới thú nhân thì nguyên chủ và giớivi_pham_ban_quyen này rõ ràng là lạc quẻ hoàn toàn. Chẳng nguyên chủ cũng là người xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không Cô xuyên thân xác tới nhưng không qua đời, còn mình là linh hồn, tình xuyênbot_an_cap vào cơ thể cô ấy
Nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy suy của mình rất có lý, khẽ thở dài mộtbot_an_cap hơi, đã là người đáng thương, vậy nàng sẽ theo thể này sống .
Vẫn chưa sao
của Ly Lạc vang lên từ phía sau, kéo nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về thực tại.
Xong rồileech_txt_ngu, xong rồi .
Nàng vộileech_txt_ngu vàng cất kỹ dao , xách hớt hảileech_txt_ngu đến trước mặt Ly . Ly Lạc dùng hai hòn đá gõ vài cái, cỏ khô lập tức bùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháy. Lục Lâm Sương nhìn mà có chút ngạc, cần phải tùy tiện không Làm như cũng biết làm vậy bằng. Đây là đá đánhbot_an_cap lửa trong truyền thuyết
Trong lúc nhiên, nàng dùng cây xiên thịtvi_pham_ban_quyen lại, bắt đầu chuẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị bữa hôm nay. Ly Lạc đưa tay lấy xiên thịt: Ngươi ngồi đó, để .
Lâm nhìn bànleech_txt_ngu tay trống không của mình, thôi thì để hắn làm vậy. Mùi thịt càng thơm, bụng nàng lại càng kêu to hơn. Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tan bầu không khí ngượng ngùng, nàng bèn tìm chuyện gẫu với hắn:
Nhàleech_txt_ngu ngươi ở đâu
Ly Lạc hơi lại, vậy lại chủ bắt chuyện với hắn sao
Hắn hắng giọng: Ta là thú lang thang, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích nơi nào thì sau này chúng ta sẽ ở nơi .
Thú lang thang Nghe cũng chu đáo đấy. Lục một nữa khẳng định trong lòng: Đây là thế giới thú nhân Trong những cuốn tiểu thuyếtbot_an_cap từng đọc, thế giới thú nhân là giống đực nhiều cái ít, biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này có giống như vậy không
Hắn vô duyên vô cớ bắt nàng làm giống của mình, cóleech_txt_ngu lẽ cũng vì không tìm được đời nên mới bám lấy nàng không buôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăngbot_an_cap
Ở đây có đề quanvi_pham_ban_quyen trọng nhất là ấn. Nàng không biếtbot_an_cap thế giới này có thiết lập đó hay không, vìvi_pham_ban_quyen trong các truyện nàng , có có, có bộ lại không.
Nàng lời hỏi thử: muốn thú ấn mình xuất hiện ở đâu
Ly Lạc mím không đáp. Thúbot_an_cap của tộc rắn hắn, ngoàibot_an_cap ở ra còn có thể xuấtvi_pham_ban_quyen ở đâu được
đi
Hắn đưa miếng thịt đã nướng cho Lâm Sương nhưng khôngleech_txt_ngu trả lời câu hỏi của nàng.
Thấy hắn im lặng, nàng cũng không hỏi thêm. Nếu phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn không biết thì là không muốn nói. Theo những gì nàng tìm , tộc rắn thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được chào đón cho lắm, hắn cũng chịu cảnh ngộ đó sao
Nàng đón lấy thịt rồi đầu ăn ngon lành.
Ly Lạc thấy nàng chịu ăn thức ăn mình đưa, trong lòng thầm nhẹ nhõm: Ta tên Ly Lạc, tên gì
Hử Đangvi_pham_ban_quyen mải ăn uống, Lục Lâm ứng hơi chậm: À Ta là Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm Sương.
Đợi đến khi nàng ăn no thì mặt trời đã lặn. Ly Lạc nhìn phần thức ăn còn thừa, chân mày hơi nhíu lại. Là do hắn nướng quá dở sao Cho nàng mới ăn ít vậy, hay là nàng bị nên ăn không trôi
Hắn đưa tay sờ lên trán nàng, không thấy nóng: Sao lại ít thế này, là ta nướng không ngonleech_txt_ngu à
tay to lớn lẽo chạm vào trán khiến Lục Lâm Sương sữngbot_an_cap người. Đây là đầu tiên có người quan tâmleech_txt_ngu nàng ăn được bao nhiêu.
Trước đây, dù là thứ gì, ba nàng cũng đều dành cho em trai lý : em nhỏ nên ăn nhiều một chútleech_txt_ngu, em phải nhường nó.
Lúc nàng thật sự cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy rất tủi thân. Đều là đầu tiên làm người, tại sao lúc nào cũng bắt nàng phải nhường nhịn, khi nàng cũng chỉ lớn hơn trai có một .
Năm , thấy nàng là con gái, vừa hết thời gian ở cữ là đã vội vàng mangleech_txt_ngu thai đứa thứ hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay lập .
Hồi nhỏ, vì giành đồ với em trai mà nàng từng bịleech_txt_ngu ba tát thẳng tay hai cái.
Đến tận bây nàng vẫn còn nhớ như in. Lúc bé từng nghĩ sau làm sẽ tránh tiếp xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với họ, ai ngờ mới mười chín tuổi đột tử vì sức.
Lý do là vì đứa traileech_txt_ngu mười tám tuổi của nàngvi_pham_ban_quyen làm người ta có , rồi quay sang ép nàng lo tiềnbot_an_cap sính lễ. Thật sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạn .
Mới mười chín tuổi, ngay cả đại còn được học, nàng lấy ra nămvi_pham_ban_quyen trăm tệ tiền sính lễ cho bọn họ
đóvi_pham_ban_quyen nàng thậm chí nghĩ cái chết là một sự giải và kết là nàngbot_an_cap chết thật.
Ta rồi, ngươi ngonbot_an_cap lắm.
Tuy không giống với hương vị ở các quán nướngbot_an_cap, nhưng đây là lần đầu tiên có người nướng thịt miễn phí cho nàng, nên nàng cảm thấy tốt.
Ly Lạc nàng . Với thân người đuôi rắn, hắn trông cực lớn. Hắn uốn lượn chiếc đuôileech_txt_ngu dài, mang nàng rời khỏi chỗ cũ.
Cảm giác hẫng hụt ngộtbot_an_cap khiến Lục Lâm vội bám vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lồng săn chắc của hắn.
Đi đâu vậy ngẩng đầu khó hiểu hỏi, nhưng chỉ nhìn yết ra của hắn.
Yết hầu khẽ động: chỗvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi.
Ly Lạc cảm nhận đượcbot_an_cap bàn tay nhỏ đang chạm trên ngực , môi khẽ nhếch lên. Giống cái này, vậy mà lại mại thế.
Nghỉ Toàn thân Lục Lâm Sương đờ. Lát nữa cô nam quả nữ, ở chung một phòng
Hắn sẽ không cưỡng nàng chứ Mang thai thì phải làm Tuyệt không được Phải ngăn cản việc phát sinh quan hệ với hắn.
Chẳng baoleech_txt_ngu lâu sau, đưa nàng một hang động. Sau khi đặt nàng xuống, hắn lạnh lùng buông một câu: Đợi ở đây, không được chạy.
Ồ Sương rụt rè đáp.
Trời đã tối mịt, nàng còn chạy đi đâu được Khó khăn mới gặp được một biết nói chuyện, dù sao cũng tốt hơn là ởleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, nàng mới thèm .
Hơn nữa đây là thế giới thúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân, đâu đầy rẫy hiểm.
Tuy hình dạng rắn của nhìn hơi đáng sợ, nhưng dạng người lại rất đẹp , thể tạm thời chung sống sát rồi tính .
Một lúcbot_an_cap sauleech_txt_ngu, Ly Lạc ôm một đống trở vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trải xuống đất rồi dùngbot_an_cap thân mình đè cho phẳng, sau đó vẫy gọi Lục Lâm Sương: Ngủ được rồi.
Lục Lâm Sương không ngờ hắn lại đáo như vậy, ngùng nói một câu: Cảm ơn.
Nghe thấy lời cảm ơn của nàng, Ly Lạc lạileech_txt_ngu sững sờ. Giống cáivi_pham_ban_quyen này sao khách khí đến thế, thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là xưa nay chưa từng .
cứng đống cỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiếp theo, Ly Lạc đã áp tới, người đè nặng phía trên .
Đồng tử Lụcbot_an_cap Lâm co rụt lại, thốt lên kinh hãi: Ngươi làm gì
buông ra từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngắn gọn: Giao phối.
Chết tiệt Lục Sương thầm mắng trong lòng, có cần phải gấp gáp như vậy không
Thấy hắn cúi xuống định hôn môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nàng vội vàng chống tay vào lồngleech_txt_ngu ngực rắn chắc hắn, hoảng hốt kêu lên: Đợi đã
Ly Lạc lại, nhìn biểu cảm hốt hoảng của nàng, thản nhiên : Đợivi_pham_ban_quyen gì
Hai tay chạmvi_pham_ban_quyen cơ ngựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của khiến Lục Lâm Sương vội lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói:
Không tìm hiểu nhau một gian trước, đôibot_an_cap bên làm quen đã sao
Dù sao cũng phải đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng thích nghi đã chứ, ngay cả đi tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đêm không trực tiếpbot_an_cap đến mức đâu nhỉ
Ly Lạc vẫn lạnh : Không cần thiết.
xong, hắn lại định hôn nàng.
Lục Lâm Sương dùng hai ngón tay trỏ chặn lấy cơ thể đang đè xuống của hắn, nhắm tịt mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hét lớn:
Ngươi không muốn thú của mình xuất hiện trên ngực ta sao
Cơ thể đang épvi_pham_ban_quyen xuống của Ly Lạc bỗng cứng đờ. Việc nàyleech_txt_ngu có thể sao Làm saobot_an_cap có năng được
cả tộc , thú ấn chưa bao giờ xuất hiện bất kỳ vị trí nào trên đôi chân củaleech_txt_ngu giống cái, hắnvi_pham_ban_quyen cũng chưa từng nghĩ đến vấn đề viển vông này.
Đó là chuyện thể nào.
Dù biết là không thể, nhưngvi_pham_ban_quyen trong lòng hắn vẫnvi_pham_ban_quyen nhen nhóm vài phần đợi.
Hắn ngồi dậy, không ép buộc nàng nữa, định để nàng làm quen với mình trước mới kết lữleech_txt_ngu.
Hắn thành nguyên hình thú, cuộn thành một vòng , bọc Lục Lâm vào trong.
Lâm Sương không ngờ hình dạng thú của hắn to lớn và dài đến vậy
Chỉ riêng đường kính cái đầu đã rộng chừng một métvi_pham_ban_quyen, cơ này ít nhất phải dài từ mươi đến bốn mươi mét.
Nửa đêm chú ý liệu hắn có đè chết nàng không Nói thật, hình dạng trông rất đáng sợ Nửa đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nằm mơ chắc cũng giật mình tỉnh giấc mất.
Nàng hơi e dè tiếng: Ngươi có thể biến thành người nằm cạnh ta không
Ly Lạc không nói hai lời, lập tức biếnbot_an_cap thành hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đứngbot_an_cap mặt nàng, đặc điểm nam cũng theo đó mà phơi bày trước mắt nàng chút che .
sững người, sau phản ứng vội vàng quay mặt đi chỗ khác, trong lòngbot_an_cap thầm mắng: Chết tiệt Sao lại có hai cái
thú của ngươi đâu
Đến cả cái quần lót cũngbot_an_cap mặc, định đây giở trò lưu manh sao
Ly Lạc nhìn vành tai ửng nàng, khẽ mỉm cười: Ta không có thú bì.
Hắn là một thú lang thang, cần gì đến da thú, còn về da lột, hắn đã giấu nơi khác . Hắn nằm xuống bên nàng, nắm lấy một bàn tay nàng lên mình: Ta chưa từng cho giống cái nào khác xem , đựcbot_an_cap cũng .
Lục Lâm Sương câu đột ngột của hắn làm cho , sao có cảm giác như nàng đã nhìn rồi thì phải trách với hắn vậyvi_pham_ban_quyen Nàng đỏ mặt, tự nhiên : Vậy thì tốt quá
Lục Lâm Sương ngượng mứcleech_txt_ngu muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm cái nứt nào đó để xuống, mắc gì lạileech_txt_ngu nói với nàng mấy này Tuy nhiên, nói tiếp theo Lybot_an_cap Lạc khiến không khỏi sững sờ.
Nàng bảoleech_txt_ngu ta biến thành hình người, chẳng lẽ không nhìn một chút sao
Lục Lâm chấn động Nàngbot_an_cap có ý đó Thật là hiểuvi_pham_ban_quyen lầm rồi Nàng cười gượng gạo: Dáng người ngươi rất đẹp rất khá
Nàng không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , các giống cái ở giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thú nhân kỳ kén chọn giống đực, chỉ yêu cầu thực lực , ngoại hình tuấn mỹ, biết nướng thịt, quan nhấtleech_txt_ngu vẫn là chuyện ấy. Vì vậy, đabot_an_cap số giống cái trước khi kết bạn đời đều sẽ xem xét cỡ của thứ đó trướcbot_an_cap, nếu hài lòng đồng ý kết lữ.
Ly Lạc hôn nhẹ lên bàn tay nhỏ nhắn của nàng: Nàng thích là .
Lục Lâm lại chẳng dám quay đầu lại lấy
Đêm nay nàng ngủ yên bình, có lẽ vì có ngườivi_pham_ban_quyen có một con thú ở bên cạnh, dây thần của nàng không còn căng thẳng như trước. Những ngày qua trong lo âu sợ hãi, cũng có thể tạm thời buông xuống.
Ly Lạc ngắm nhìn dáng vẻ nàng say, trong lòng cảmleech_txt_ngu thấy an ủi vô cùng. Nàng chắc là không sợ mình đâu không sao có thể ngủ lành thế kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Hắn biết rằng, Lục Lâm Sương mấy ngày nay đã sức về thể lẫn thần, giờ đây có người ở cạnh, dù là người hay thú, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần không làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng là .
Sáng sớm hôm sau, Lạc dậy sớm đi săn. Đãbot_an_cap cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giống cái, tự nhiên không thể lười biếng như trước.
Lục Sương có được một giấc ngủ vôleech_txt_ngu thoải máinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mãi đến khi mùi thịt nướng bay vào mũi, nàng mới từ tỉnh giấc. Nàng vươnbot_an_cap vai, lẩm bẩm: lâu lắm mới được ngủ thế này.
Kiếp trước đi làm kiệt sứcleech_txt_ngu, xuyên không đến đây ngày nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống trong timnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập chân run.
Ly Lạc cầm một thịt đã nướng đến trước mặt nàng: Nàng rồi à Lại đây ăn chút gì .
Lâm Sương nhìn miếngleech_txt_ngu thịt trong tay hắn, lòng tràn đầy ấm áp. được người khác chăm sóc thật tốtvi_pham_ban_quyen
đối với tốt quá, cảm ơn ngươi
Cuối cùng nàng cũng hiểu tâm trạng của những cô gái chỉ vì người ta một cây kẹo mút mà đi. Đó chính là kiểu thiếu thốn tình điển hình. Tuy nàng cũng thiếu tình , nhưng lại chẳng có ai cho kẹo nàng cả. Nhìn gia cảnh của nàng, người ta chạy còn không kịp, dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêu đương gì chứleech_txt_ngu.
Ly Lạc không thể tin , chỉ vậy thôi mà nàng thấy hắnbot_an_cap tốt nàng rồi saoleech_txt_ngu Khóe môibot_an_cap hắn khẽ cong lên thành một nụ : Nàng giống cái của ta, chăm sóc nàng là bổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phận, nàng không nói cảm với .
cầm miếng thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho vào miệng, đáp: Ngươi thật tốt.
Ly Lạc hơi ngẩn ra, nàng cư dễ thỏa mãn đến thế.
Ngươi có biết bộ lạc có gạo không Nàng vừa ăn vừa hỏi.
Ăn bao nhiêu ngày như , nàng vẫn không quen, mỗi ăn chút cơm, luôn cảm giác chưa no. Hơn nữa ngày cũngvi_pham_ban_quyen ăn thịt nướngbot_an_cap, nàng cảm thấy họng sắp bốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏa nơi .
Nàng thứ làm gì Ly Lạc có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hiểu, rõ thấy nàng ăn thịt ngon lành, lẽ nàng không phải thú nhân ăn cỏ mới đúng.
Nàng trả lời như một lẽ nhiên: nhiên là để ăn rồi, ngày nào cũng ăn thịt ta chịu không nổi.
Ly ngẩn người, ăn Vậy là thú nhân ăn tạp à Hắn vẫn luôn không ngửi ra là thú nhân , hắn ghé sát lại gần nàng ngửi , vẫn nhận ra được. Nhưng mùi trên người nàng rất dễ chịu, non nớt, ngọt ngào, khiến người muốn cắn miếng
Nàng là thú nhân gì Gấu thú Hay Trư thú Hay là thú
Lục Lâm Sương sững lại, nàng không phải , người ta thường nói khác giốngleech_txt_ngu loài ắt sẽ có lòng riêng. Nếu nói hắn biết mình không phải thú nhân, liệu có miếng nuốt chửng nàng luôn không
Đắn đo một hồi, nàng đáp: thuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loài Viên thú.
Ly trầm : Ừm Vậy ta đưa nàng đến thú nhân ăn cỏbot_an_cap đổi ít gạo.
Lục Sương vừa việc sắp được gặp những thú nhân , không khỏi có chút phấn khích. Sau khi nàng ăn no, Ly Lạc bế nàng lên, xuất phát hướng về phía bộ của thú nhân ăn cỏ.
Bất rơibot_an_cap vào trạng thái mất trọng lượng, vội bám chặt lấy tay hắn: Ngươi không cần đâu, ta có thể tự đi được.
Lạc khôngvi_pham_ban_quyen hề có ý định thả xuống, chỉ thản nhiên nói: Nàng đi chậm .
Hơn nữa cũng muốn gần gũi với giống hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cảm giác khi bế nàng dễ chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hắn băng qua rừng rậm, Lục Lâm Sương tặc lưỡi, tốc độ này hèn gì hắn chê chậm
Tuy nhiên, họ đi chưa được baobot_an_cap lâu một nhóm thú nhân bất ngờ chặn đường. Chúng nhìn Lục Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sương chằm chằm đầy thèm khát, rồi nhe răng trợn mắt Ly .
Lục Lâm Sương bị chúng da gà, đôibot_an_cap tay ôm cổ Ly Lạc bất giác siết chặt: Ly Lạc, bọn họ là nhân là dã thú Định làm vậy
Ly Lạc nhận ra sự căng thẳng của nàng, nhẹbot_an_cap giọng an ủi: sợ, là một lũ thú bị giống cái bỏ mà .
Bị giống bỏ Lụcbot_an_cap chút uất ức nhìn mấyvi_pham_ban_quyen gã thú nhân kia, đâu nàng vứt bỏ họ, nhìn nàng chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm đầy hung dữ vậy làm gì Chẳng lại trút giận lên người sao
À thì rabot_an_cap là trút giận thật
Mấyleech_txt_ngu gã thú hoang cũng chẳng nóivi_pham_ban_quyen , lần lượt phóng thích đẳng cấp của bản . Ly khinh bỉ liếc nhìn chúng, bảo vệ chặt Lục Lâm Sương trong lòng, một duỗi ra, vuốt sắc nhọn tức thì hiện rõ. Đồng thời, những vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thú màu tím trên mặt hắn cũng xuất , hắn nhìnbot_an_cap chúng đầy âm hiểm. Dámbot_an_cap cản đường hắn, đúng là chết
Mấy gã thú hoang thấy văn thú trên , sợ đến mức không dám tiến lên. Con rắn thú trước mặt này cư nhiên là một cường giả thất giai
Sau nhìn nhau một hồi, chúng ngột lao về Ly . Bọn chúng đã là thú ruồng bỏ, còn mà không dám làm Chỉ cần được cái này, dù có làm con ma một đêm cũng .
Ly Lạc quất mạnh rắn, quấn chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy một không buông, theo đã siết chết hắn. Động tác tay cũng nghỉ, xoẹt vài đường, người những gã khác đã xuất hiệnbot_an_cap những vết thương nhỏ, mỗi vết đều nhắm vào chỗ hiểm.
Lâm Sương kinh hãi, bọn chúng cư nhiên liều mạng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, tư thế đó cứ như muốn ăn tươi nuốt nàng. Nàng bám chặt lấyleech_txt_ngu Lạc, sợ hắn hất mình văng ra . Chẳng mấy chốc, đám thú hoang đó đều ngãbot_an_cap gụcleech_txt_ngu xuống đất.
Lục Sương vẫn hoàn hồn, may mà bọn chúng ở dạng thú, nếu là hình người mà chết nhiều như vậy trướcleech_txt_ngu mặt nàng, chắc nàng phải lên tim . Hơn nữa những cảnh tượng thảm khốc đó mùi máu tanh nồng khiến nàng không nhịn được mà muốn nôn.
nãy khi chiến đấu nàng cố nhịn, giờ đây Ly Lạc vừa dừng lại, nàng khôngvi_pham_ban_quyen thể chịu đựng thêm được nữa, quay đầu sang một bên nôn thốc tháo.
Ly Lạc thấy vậy vội vàng đưa nàng sang một , đôi mày hơi , xót vỗ lưng cho nàng. Những cảnh như thế này phải thường xuyên nhìn thấy sao Nàng lớn chừngbot_an_cap rồi saobot_an_cap vẫn còn quen được
Phải chăng bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước đã bảo vệ nàng quá tốt
Nàng ổn chứ
Lục Lâm Sương nôn nôn tháo tất những gì đã ăn sáng , nàng bệt lên một tảng thở , nghe thấy giọng nói của Ly mới chậmleech_txt_ngu rãi ngước mắt nhìnvi_pham_ban_quyen hắn.
Vẫn ổn
Vừa nhìn, nàng chợt nhậnbot_an_cap ra mặt hắn hiện lên mộtvi_pham_ban_quyen vệt màu tím, lúc sáng rõ ràng chưa có, hắn vẽ từ nào vậy
Nàng tò mò chỉ vào vệt màu tím đó: Trên ngươi vẽ cái gì màu thế từ bao giờ vậy
Ly Lạc hơi sữngleech_txt_ngu người, nàng vậybot_an_cap mà không biết văn sao
Đây là thú văn của , khi giải phóng uy áp nó ra, bình thườngbot_an_cap sẽbot_an_cap không thấy được. Nàng không biết thúleech_txt_ngu văn sao
Lâm Sương mình, văn Hóa ra đây là thú vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao
Nàng thầm mắng mình nhanh nhảu đoảng, lỡ như lộ thân phận thì tiêu đời
Cái đó ta Nàng nhất thời không biết thích thế nào.
Bộ lạc của taleech_txt_ngu nhỏ quá nên Nàng đại bịa ra một lời dối, nàng không tin tất cả thú nhân thú . Chẳng phải này chỉvi_pham_ban_quyen kẻ mạnh mới có sao Thiết lập trong tiểu thuyết thường là như vậy mà.
Hóa ra là
Thú nhân yếu đuối đúng là không có thú văn, bộ lạc cũ nàng kẻ yếu Nàng có thể lớn chừng này, xem ra thậtleech_txt_ngu sự không dễ dàng gì.
Hắn giải cho nàngvi_pham_ban_quyen: Thú lần lượt là đỏ, cam, vàng, lục, thanh, lam, tímnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngũ sắc và kim, tươngbot_an_cap ứng cấpleech_txt_ngu một đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cấp chín. Ta là thú nhân cấp bảy, nên màu tím.
Lục Lâm Sương nghe chăm chú, nàng phải hiểu rõ thiết lập của thế giới này, nếu không ngày đắc tội vị đại lão nào đó không hay biết.
Thì ra là , thế thì ngươi lợi hại thật đấy, thực lực thuộc hàng trung thượng rồi.
Ly Lạc cưng chiều đầu , mỉm cười không gì. Nàng chắc là không biết giống đực của lợi hại đến mức nào đâu nhỉ Bởi vìbot_an_cap thú nhân cấp và Ngũ sắc, hắn vẫn chưa từng qua bao .
Đi thôi. bế để tiếp tục lên đường.
Ngươi thả ta xuống đi, ta tự đi được. Vừa bị bế lên, nàng đã vội khỏi vòng tay hắn.
Lạc nhìn đôi bàn tay trống , ánh mắt thoáng tối lại, nàng vẫnleech_txt_ngu bài xíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn sao
Tại sao
Xóc quávi_pham_ban_quyen, ta vừa mới nôn sạch bữa sáng rồi, để ta nghỉ ngơi một lát.
không muốn nôn cả bữa tối qua ra đâu, khổ lắm rồi.
Ừ.
Hắn khẽ đáp một tiếng, nắm lấy bàn tay nàng cùng bước đi, lòng bàn tay baoleech_txt_ngu bọc lấy tay nhỏbot_an_cap nhắn của nàng, rất mềm, rất mái.
Lục Sương bị nắm tay thì má hơi ửngleech_txt_ngu hồng, cứ có cảmleech_txt_ngu giác giống như một cặp đôi đang dạo vậy Ngước mắt nhìn khuônbot_an_cap mặt góc cạnh rõ ràng kia, nhịp tim nàng chợt lỡ mất một nhịpleech_txt_ngu.
Chiếc lưỡi đỏ đột ra từ miệng hắn, trong nháy mắt kéo nàng trở về tại, nàng rùng mình cái.
Đẹp trai đẹp trai thật, là một rắn Cửa ải tâm lý này còn lâu mới được
Ly Lạc nhận ra nàng nhìn trộm mình, mắt hỏi: vậy
Nàngbot_an_cap ngượng ngùng quay đầu đi: có gì chỉ là thấyleech_txt_ngu cao thật đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
từng đo chiều cao của cơvi_pham_ban_quyen thể hiện tại, một mét , này đã nàng kinh suốt một thời dàileech_txt_ngu. Nàng vốn dĩ chưa đầy một mét , giờ lạivi_pham_ban_quyen xuyên vào thân xác cao một mét tám. Mình đã cao một mét tám rồi mà đứng hắn cũng ngực
Ly Lạc mỉm cười không nói, nắm tay nàng bước tiếp.
Đến chập tối, mới tới một bộ lạc Hoàng Ngưu.
Lục Lâm Sương tò mò nhìn ngó quanh, tới đây bao ngàyleech_txt_ngu rồi, lần đầu tiên thấy nhiều người như vậy. ngày mấy tên thú hoang còn chưa kịp người đã bịvi_pham_ban_quyen Ly Lạc giết sạch, nàng căn bản không biết chúng trông nào.
Bây giờ nhìn những thú nhân Ngưu , nàng cùng mới mẻ, trên đầu họ mọc hai cái sừng , vả lại ai nấy đều rất tuấn tú. Lục Lâm thời nhìn đến cả mắt, nếu đặt ở hiện đại, biết hớp hồn bao nhiêu trái timbot_an_cap thiếu ngây thơ.
Ừm Nàngvi_pham_ban_quyen chính làbot_an_cap một trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số đó, lúc này mắt như hiện ra hình trái tim rồi. Nhìn không xuể, nhìn không xuểleech_txt_ngu
Đẹp không
Giọng nói u của Ly Lạc vang lên bên tai nàng.
đẹp Ngươi xem người kia kìa Á Đẹp trai quá
Vừa nói nàng quên vào một người trong số đó, hứng rủ Ly Lạc cùng xem.
Sắc mặt Ly Lạc sầm, cố nén cơn lòng: Ta đẹp
Hả
Lúc này Lụcvi_pham_ban_quyen Lâm phản ứng , thấy biểu cảm u của , nàng tới mứcleech_txt_ngu run một cái. vội vàng giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích: đẹp hơn họ nhiều, thật đấy Ta chỉleech_txt_ngu là chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy giờ nên thấy lạ thôi, hì hì
Nàng chột không dám nhìn hắn, ánh mắt đảo khắpbot_an_cap nơi.
Cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nữa tabot_an_cap giết sạch bọn chúng
Hắn thốc Lục Lâm Sương lên, đồngleech_txt_ngu giải phóng thú văn của mình. Lục Lâm Sương quả nhiên ngoãn hắn bế, nhìn ngóleech_txt_ngu lung tung nữa.
Khi tiến bộ lạc Hoàng Ngưu, thú đó đến nhìn cũng khôngleech_txt_ngu dám nhìn bọn họ một cái. Họ mới một, hai, ba, sao dám nhìn thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào cường giả bảy
Vàoleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ lạc, Ly Lạc xòe bàn tay ra, bên trên là một viên tinh thạch màu xanh lục, hắn nói với một thú nhân: gạo của các người ra đây.
Thú nhân kia nhìn thấy Lục tinh thì động vội đi thông báo cho tộc .
Lục Lâm Sương không công dụng của Lục , thấy thái độ này của Ly Lạc, nàng tưởng hắn định ăn quỵt.
làm cái gì vậy Chúng ta giúp làm việc ngày, bảo cho một ít gạo được rồi. ngươi không muốn làm, ta giúp họ làm vài , họ cho ta miếng là .
lại cười cưng chiều: Nàng là cái của tavi_pham_ban_quyen, ta làmbot_an_cap có thể để nàng việc được.
Lâm Sương không dám , dù sao lúc nãy mặt hắn cũng sầm , trông thật đáng . nhỏ giọng: Nhưng chúng ta không thể cướp đồ của họleech_txt_ngu chứ
nghĩ đến thú còn không biết, thì Lục tinh chắc nàng càng không hay. Hắn giải cho nàng: Đây là Lục tinh, có thể đổi lấy lương thực.
Ồ Lục Lâm Sương cầm lấy viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục tinh trong lòngvi_pham_ban_quyen bànvi_pham_ban_quyen tay hắnbot_an_cap nhìn trái nhìn phải, đây là tiềnleech_txt_ngu thế giới này sao
Ăn một viên có thể kéo dài mười năm tuổi .
Giọng Ly Lạc vừa dứt, Lụcleech_txt_ngu Lâm Sương liền trợn tròn mắt, thốt lên:
Cái gìvi_pham_ban_quyen
Đang dùng hai ngón tay kẹp Lục tinh, nàng lập tức đổi thành dùng cả hai tay nâng niu, đây phải là tiên Nhân sâm quả Tiên sao
Nàng cẩn thận trả lại viên Lục tinh cho Lạc: Cất đi đi, mau cất đi
Thứ quý giá thế này mà lại đem đi bao gạo, vụ mua bán này không chỉ là không đáng, mà là lỗ vốn nặng nề rồivi_pham_ban_quyen.
Đi đivi_pham_ban_quyen Chúng ta không đổi nữa, ta không nữa.
Nàng kéo Ly Lạc định đi ngoài, đây chẳng khác gì lấy mười thọ đổi lấy mấy bao , thật xót của quá đi mất.
Ly Lạc lại mỉm cười, đứng im động tại chỗ: Không sao đâu, muốn ăn ta sẽ đổi cho , ta sẽ không để nàng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu thiệt thòi. Lục tinhbot_an_cap sau ta lấy thêm ít nữa được.
Lấy Dễ lấy lắm sao Sao hắn nói nghe nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thểleech_txt_ngu đầy đường
Nàng khó hiểu hỏi: Nóvi_pham_ban_quyen rẻ tiền lắm
thản nhiên đáp: Cũng không hẳn, chỉ là với thực lực của ta thì dễ dàng có màvi_pham_ban_quyen thôi.
Lục Lâm Sương cạn lời, mườibot_an_cap năm tuổi thọ lại dễleech_txt_ngu dàng được như vậy Chẳngleech_txt_ngu lâu sau, tộc bộ lạc Hoàng Ngưu vác một gạo chạy , theo sau ông ta còn vài thú nhân khác, trên vai họ cũng đều là bao gạo nặngbot_an_cap trĩu.
Tộc cười hớn hở nói: Gạobot_an_cap các ngươi cần đều ở đây cả. Năm nay bộ chúng ta chỉ có nhiêu thôi, số còn lại sang năm các ngươi hãy quay lấy.
Khi ánh mắt ông ta vào Lục Lâm Sương, ông ta hơi sững sờ. Vị giống cái này xinh đẹp đến vậy mà lại bị một thú nhân máu lạnh cướp đi, vết trên mặt nàng chắc hẳn là do tên thú lang thang này gây ra
ông ta lập tức tràn đầy vẻ thương xót, mộtleech_txt_ngu giống cái xinh đẹp nhường này thật là tiếc. Tên xàbot_an_cap thúvi_pham_ban_quyen này là cường giả thất giai, ngoạibot_an_cap các đại lạc, e rằng không ai có thể cứu nàng thoát khỏi tay hắn.
Lụcbot_an_cap cảm thấy kỳ lạ, tại sao vị trưởng này lại nhìn nàng ánh mắtvi_pham_ban_quyen đó một viên lục tinh mà chỉ đổi được bấy nhiêu , nàng vô cùng xót ruộtbot_an_cap tiếng: Vậy ngươi không được phép divi_pham_ban_quyen dời đi nơi khác đâu đấyleech_txt_ngu
Lạc giao lục tinh cho ông , đuôi rắn quấn lấy mấy bao gạo rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dắt nàng đi. Lâm Sương nuối nhìn viên lục tinh rơi vào tay tộc trưởng bộ lạc Hoàng Ngưu, rồi bước theo Lạc.
Dù lục không phải của nàng, nhưng dùng nóleech_txt_ngu để đổi lấy gạo này thì thật chẳng đáng chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào.
Ra khỏi bộ lạc Hoàng , Lục Lâm Sương liền hỏi: Tiếp chúng ta đi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
ra nàng muốn ở lại bộ lạc hơn, nơi đó đông người náo nhiệt và cũng an toàn hơn. Tuy kiếp trước không có nhiều bè, nhưng người sinh vật sống theo , có tiếng người vây quanh sẽ khôngvi_pham_ban_quyen cảm thấy cô đơn đến thế. Hơn nữa, nếu sau này thật sựleech_txt_ngu ở cùng con rắn hắn mãi, chỉ thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng đã thấy rợn tóc gáybot_an_cap.
Ly Lạc nhìn mặt trời đã xuống núi, nhàn nhạtvi_pham_ban_quyen lên : Trời rồi, tìm nơi nghỉ ngơi trước đã.
Ồ Nàng buồn bã đáp lời.
ngỡ tìm được thôn thủ thì có thể tạm dừng chân, ai ngờleech_txt_ngu lại phải theo tên thú lang thangbot_an_cap máu lạnh này phiêu , thật là bi kịch Dù hiệnbot_an_cap thực lực của hắn khávi_pham_ban_quyen mạnh, thể bảo vệ và chăm sóc nàng, nàng vẫn rất hắn có được không
Ly Lạc nhận ravi_pham_ban_quyen tâm trạng nàng không tốt, cóleech_txt_ngu chút khó hiểu: đã có thức ăn rồi, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn vuileech_txt_ngu
Nàng hơi ra, phải rồi, hắn đã dùng viên lục tinh quý giá như vậy để đổivi_pham_ban_quyen lươngleech_txt_ngu thực cho nàng, nàngbot_an_cap còn lý do gì không vừa lòng với hắn nữa Nếu ở đại, chắc ai sẵn lòng làm điều vì nàng.
Nàng điều chỉnh tâm trạng, mỉm cười: Cảm ơn huynh, ta không có không vui.
Lạc làm lạ: Cảm ơn chuyện gì
Lục Lâm Sương chỉ vào những bao hắn đang kéo theo: Huynh dùng lục quý trọng như thế để đổi gạo cho ta, ta không biết phải lấy gì để trảvi_pham_ban_quyen cho huynh. câu cảm ơn thật sự nhẹ nhàng
Ly Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay xoa đầu nàng: Nàng là cái của ta, ta không cần nàng trả, đừng nói nhữngvi_pham_ban_quyen lời như vậy nữa.
Nhìnvi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắt chân thành củabot_an_cap hắn, Lục Sương thấy vô cùng bối rối. Mới quen nhau được hai ngày mà đã gọi người ta là vợ này vợ nọ, thật sự là quá nhanh rồibot_an_cap.
Nàng quay mặt không dám nhìn hắn, chỉ tay vào một cây tre: Lát nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng ta cơm lam nhé.
Nơi này chẳng có nồi niêu , ngoài cơm lam ra nàng thật sự không số gạo kia thế nào. Còn chuyện nồi đá nàyvi_pham_ban_quyen nọvi_pham_ban_quyen, cứ đến khi tìm đượcbot_an_cap nơi ở ổn định rồi tính sau.
Ly Lạc không hiểu: Cơm lam là
Nàng chạy đến dưới khóm tre, vừavi_pham_ban_quyen chọn vừa giải cho hắn: Chính là cho gạo và nước tre nấu chín, gọi là cơm .
cây nàyleech_txt_ngu đi Nàng chọn một cây tre to bằng bắp rồi nói với hắn.
Được. Hắn xoè móng vuốt sắc lẹm, hai đường cơ bản, cây tre đã đổ xuống đất.
Lục Lâm nhìn bộ móng sắc bén kia mà ngưỡng mộ , nếu nàng cũng có một đôi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy thì tốt biết mấy. Dù nàng có dao găm nhưng lại không thể sử dụng trướcleech_txt_ngu mặt người khác, ở thế giới thú nhân , là đuối đến mức không thể yếu đuối . Cứ tưởng đến bộ lạc có thể đi làm thuê nuôi thân, đây tất cả đều phải dựa dẫm vào người trước mặt.
Ánh mắtleech_txt_ngu báinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé của nàng tự nhiên lọt vào Lybot_an_cap Lạc, khóe môi hắn hơi nhếch lên. Không có giống đực nào là vui khi giống cái của mình sùng bái, điều đó diện sự công của nàng dành cho hắn.
Cần mấy đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Ba đoạn.
Một đoạn dùng ngay bây giờ, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoạn nấu sáng mai, đoạn còn lại dùng để đựngvi_pham_ban_quyen nước uống. Trước mặt hắn, nàng không dám túi nước của mình ra. Ngộ nhỡ hắn nảy lòng giết người đoạt bảo cướp mất túi túi đồ của nàng, lúc đó nàngbot_an_cap có khóc chẳng biết kêu ai.
Ly Lạc chặt xong banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoạn tre cầm tay: rồi, đi thôivi_pham_ban_quyen.
Lục Lâm Sương thấy đuôi rắn hắn còn đang gạo, giànhleech_txt_ngu lấy mấy ống tre trongvi_pham_ban_quyen hắn.
Cái này để ta cầm
Toàn là đồ nàng dùng cái gì cũng để hắn cầm, nàng thấy hơi ngại.
Ly Lạc lại lấy lại ống tre từ nàng: Để ta cầm là được, cẩn thận kẻo bị cạnh tre cứa đứt tay.
Nói hắn còn cẩn thận kiểm tra tay nàng, lo lắng đã bị thương. Nhìn dáng vẻ cần của hắn, lòng Lục Lâm Sương chợtvi_pham_ban_quyen ấm áp. Chẳng phải hắn là thú nhân lạnh sao Sao có thể chu đáo thế này
Ta không sao.
Nàng ngượng ngùng tay lại. Đừng đối xử tốt với nàng như vậybot_an_cap không, là người thốn tình cảm, rất dễ bị hóa đấy. Thấy nàng thật sự không bị thương, hắn mới yên tâm: Ừm, đi thôi.
Đến một khe suối, họbot_an_cap nơi đó làm dừng chân cho tối nay, vì cách đó khôngleech_txt_ngu xa có một hang động để nghỉ ngơi. Ly Lạc để lương thực vào trong hang rồi đivi_pham_ban_quyen săn gần đó, còn Lâm Sương thì đi rửa ống tre, chuẩn bị chobot_an_cap tối.
Chẳng bao lâu sau, Ly Lạc vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một con thỏbot_an_cap, khi làm sạch thì bắt đầu nướng, ống cơm cũng đặt vào đống . Một lát , mùi nướng thơm lừng lan , cơm lam cũng đã chín tới.
Lục Lâm Sương háo hức ống lam ra, bữa cơm đầu tiên ở thế giới thú , làm sao nàng không phấn khích cho được Ly Lạc ống cháy xém, vô cùng thắc mắc: Cái này ăn thế nào
Đập vỡ nó ra là được. Nói đoạn, nàng cầm một viên đá đập .
lại bị Ly Lạc ngăn lại: Để ta.
Móng vuốt sắc bén của hắn một đường, ống trenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức nứt ra. Lục Lâm kinh ngạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giơ ngón tay cái vềvi_pham_ban_quyen phía hắn: Lợi hại
Hắn mỉm cười nhẹ: đi.
Hắn dùng vuốt xẻ thịt nướng thành những miếng nhỏ, cầm một miếng vào miệng Lục Lâm . Sự mập mờ đột ngột khiến Lục Lâm Sương hơi sững sờ, hắn cư nhiên đút nàng ăn
Cái đó huynh không ăn sao Một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thỏ lớn như vậy, nàng chẳng ăn hết được.
Ta không đói, ăn no một lần cóleech_txt_ngu thể nhịn được ba đến năm ngày.
Lâm nhìn hắn ánh mắt ngưỡng mộ. Nàng mộtvi_pham_ban_quyen ngày phải ăn ba bữavi_pham_ban_quyen, còn hắn ba năm ngày mới ăn một bữa, nàng hằng ngày phải lo lắng chuyện ăn uống, sao có thể không ngưỡng mộ cho Bâyvi_pham_ban_quyen giờ ở thế giới nhân thấy nướng thịt phiền , nàng đã rút từ ngày ba bữa xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn hai bữa.
Sau khi ăn no, nàng ra một vũng nước nhỏ ở khevi_pham_ban_quyen suốivi_pham_ban_quyen để tắm rửa, muốn gột rửa hết mùi máuleech_txt_ngu me của hôm nay.
tắm mà không cởi đồ da sao
Ly Lạc thấy nàngvi_pham_ban_quyen đi tắm mà mặc da thú thì có chút khó hiểu. Hơn , chất liệu đó cũng chẳng giống da thú, hắn chưa từng qua, không là thứ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lục Lâm Sương thầm lòng: Không thì chẳng khỏa chạy rông trước mặt ngươi
Nàng khó xử nhìn hắn: Ngươi cứ đứng đây nhìn ta như vậy, tavi_pham_ban_quyen được
Lạc lại tỏ chẳng sao cả, hắn thong thả bước lại gần : Nàng là giống của , ta có thể nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
đoạn, hắn đưa lên giúp cởi đồ.
Lục Lâm Sương sợ hãi vội hai tay trước ngực, kinh hô: Ngươi định làm
Ly Lạc thấy bộ dạng kinh của thu tay lạivi_pham_ban_quyen: Ta giúp nàng giặt , nàng cứleech_txt_ngu tắm đileech_txt_ngu, ta không nhìn đâu. Giặt xong ngày đồ khô mới có cái mặc.
Sương vẫn từ chối: Ta giặt được.
Ta là giốngleech_txt_ngu của nàng, ta sẽ chăm sóc thật tốt, mấy việc này để ta làm.
Nói rồi hắn lại muốn tới giúp nàng.
Lục Lâm Sương thấy hắn kiên như vậy đành phải thỏa hiệp: Để ta tự cởi, ta làm.
layleech_txt_ngu chuyển được , nàng đành ngượng nghịu cởi áo ngoài đưa cho hắnvi_pham_ban_quyen, người còn lại đồ lótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên trong.
Ly Lạc thấy bên trongbot_an_cap nàng vẫn còn một lớp yếm lót, liền : Cởi cái ra đi, chẳng phải trong nàngbot_an_cap vẫn còn một nữa sao
Lâm Sương vừa thẹn vừa giận cởi áo trong đưa cho hắn, rồi xoay lưngvi_pham_ban_quyen về phía hắn, vành tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt đầu kỳ .
Dù sao cũngvi_pham_ban_quyen là người đại, cứ coi như đang mặc ngoài bãi biển đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Lạc nhìn bóng lưng với đường cong tuyệt của nàng mà nướcleech_txt_ngu bọt, hắn phía sau ôm vào lòng.
Giọngleech_txt_ngu thấp: Đợi đến kỳ phát tình của nàng, chúng ta sẽ kết lữ, sinhleech_txt_ngu một ổ con non.
Cả người Lục Lâm Sương cứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đờ, tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được Nghĩ đến cảnh trong bụngvi_pham_ban_quyen một ổ rắn, nàng đã thấy kinhvi_pham_ban_quyen hãi đến cực
Nhưngbot_an_cap nàng phải làm sao bây giờ Đánh không lại, chạy không , nàng rốt cuộc phải làm thế nào đây
Nắm đấm của nàngleech_txt_ngu vô thức siết chặt, thân khẽ run rẩy. Phát tình đồng việc đến kinh nguyệt, chỉleech_txt_ngu trong tháng, lúc đó trong bụng nàngleech_txt_ngu sẽ có ổ rắn
Là đẻ trứng hay đẻ con có bò loạn xạ trong bụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng không
nghĩ nàngbot_an_cap càng run rẩy dữ dội, da gà nổi khắpbot_an_cap người, một tầng sương nước vô thức phủ đầy hốc .
Một nước mắt lăn trên má, rơi xuống mặt nước
Lạc nhận điều thườngleech_txt_ngu, hắn xoay ngườibot_an_cap nàng lại thì thấy khóe mắt nàng hoe, nước mắt từng hạt lớn cứ thế lã chã rơi.
Dáng vẻ uất ức ấybot_an_cap khiến người ta không xót xa.
Hắn lòng lau đi những nước mắt cho : Nàng sao thế yên đang sao lại khóc
Lục Lâm Sương gào thét : Ta chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào
Hắn nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, đôi lông mày khẽ nhíu , chẳng biết phải an thế nào.
Hắn bắt đầu nghi ngờ, chẳng thú máu lạnh bọn hắn thật sự không biết chăm sóc giống cáivi_pham_ban_quyen sao Rõ ràng đang tốt đẹp, saobot_an_cap lại khóc rồi
Lục Lâm Sương đã quen với những ngày tháng lẳng lặng rơi lệ mà khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ai an ủi. Lúc nhỏ, chỉ cần em trai khóc, kể đúng sai, cả đềuvi_pham_ban_quyen lỗi của nàngbot_an_cap.
Nàng có khóc cũng chẳng ai màng , thế nên mỗi lần nàng đều lặng khóc xong rồi tự mình nguôi ngoai, không thì nàng còn biết làm thế nàoleech_txt_ngu khác
đây, người đàn ông cao lớn nhưng máu lạnh này lại ôm nàng vào .
Nhận được một tia an ủi, nàng cảm đếnvi_pham_ban_quyen mức càng khóc hơn
Đối với người mặt, nàng vừa biết ơn vừa sợ . Nếu hắn không là thì biết mấy, nàng cũng chẳng đến sợvi_pham_ban_quyen hãi như vậy.
Bàn tay thonleech_txt_ngu dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp nàng lau nước mắt trên mặt: Nàng ngâm nước lâu rồi, có lạnh không Mau tắm nhanh rồi lên đợi ta.
Nói rồi hắn nhúng ướt chiếc áo trong nàng, chà xát lên nàng. Nàng khóc thì cứ để nàng khóc, khóc rồi sẽ thôi, hơn nữa hắn rất sẵn lòng giúp nàng tắm rửa.
Lục Lâm nhìn Ly đang lặng giúp tắm, trong lòng ngổn ngang mối tơ vò, nàng đón lấyleech_txt_ngu chiếc áo trong từ tay hắn: Để ta tựvi_pham_ban_quyen .
Ly Lạc thấy nàng đã ngừng khóc liền giao nàng, cònvi_pham_ban_quyen mình thì giúp giặt áo .
Sau khi tắm xong, theo bảnleech_txt_ngu năng Lục Lâm Sương định lấy quần áo khô từ túi không ra thay, nhưng đã bị Ly Lạc gọi giật lại.
Hắn chỉ vào cái túi nhỏ trong Lâm Sương: Nàng cái thứ gì vậy túi da thú xíu thế kia thì đựng được
Lục Lâm Sương giật mình vộileech_txt_ngu dừngbot_an_cap tay, hiểm Suýt chút nữa lộ tẩy rồi.
Nàng ngượng ngùng giải thích: thì đựng mấy thứ đồ nhỏ xinh thôibot_an_cap.
Nàngleech_txt_ngu nhặt một đá nhẵn nhụi ném vào trongvi_pham_ban_quyen: viên này này, hì hìvi_pham_ban_quyen
Nhưng việc quần áo ướtleech_txt_ngu trên người khiếnbot_an_cap nàng vô cùng khóbot_an_cap chịu, thế là nàng ngồi bên đống lửa sưởi ấm Giữa hèbot_an_cap nực lại sưởi lửa Cảnh tượng này nhìn nào thấy quặc.
Nàng xoay người tứ phía, bên này lại đổi sang bên kia.
Ly Lạcbot_an_cap giặt đồ xong thấy bộ dạng của thì khẽ nhếch môi cười: đang nướng mình đấy
Lục Lâm Sương ngượng nhìn hắn một cái: Quần áo còn ướt, khó chịu lắm.
Vậy thìvi_pham_ban_quyen ra mà phơi, đừng để . Nói đoạn hắn đưa tay địnhbot_an_cap cởi áo nàng ra.
Đừng Lục Sương vội vàng ngăn cản, nhưng vẫn muộn
Hắn khẽ kéo một cái, dây yếm đã đứt đoạn
Đôi thỏbot_an_cap trắng nõn nà đột ngột hiệnleech_txt_ngu ra , thậm chí lực kéoleech_txt_ngu mà còn rung rinh vài .
Ly Lạc sờ tại chỗ, hóa ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ thể của giống cái lại quyến đến nhường này
tượng rơi vào sựbot_an_cap ngượng ngùng tộtleech_txt_ngu độ. nhiên, người thấy ngượng chỉ có mình Lục Lâm Sương, gạt tay hỏng của hắn ra, đỏ mặt vội vàngvi_pham_ban_quyen quay lưng đi.
Ngươi Đồ không biết xấu hổ Nàng muốn mắng vài câu, nhưng lại chẳng biết mắngbot_an_cap thế nào hả giận.
Có hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thăm tổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mười tám đời nhà hắn thì có lẽ cũng chẳngbot_an_cap bận .
Hửm
Lạc bị nàng mắng đến mứcvi_pham_ban_quyen ngơ ngác, thấy nàng đang dữ nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn không chạm vào nàng nữa, cầm yếm của nàng đi phơi.
Lục Lâm Sương nghe thấy hắn đi ra nhưng lại không trả yếm cho mìnhbot_an_cap, nàng cạn lời đến mức cựcvi_pham_ban_quyen điểm.
Nàng gọi với theo: Trả lại áo cho ta
Hắn nghiêm túc nhìn nàng: Còn , khô rồi mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lục Lâm Sương một lần nữa cạn lời: Ngươi định để ta cứ thế này sao
Không sao, có ta ở đây, giống đực nào khác dám lại đâu.
Lục Lâm Sương cạn ngôn, hóa ra hắn chẳng coi mình là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoàibot_an_cap chút nào nhỉ
Nàng vừa giận vừa thẹn, cứ quay lưng về phía hắn. Phía sau đối diện với đống đã khô , nhưng phía trước vẫn còn hơi ẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ướt.
đầu nhìn hắn một cái, lại phát hiện hắn đang nhìn mình chằm chằm, tức khắc hết da gà.
Nàng vừa quay lưngvi_pham_ban_quyen về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn vừa chạy lấy chiếc yếm rồi vội vàng mặc vào. Cuối cùng mới đỏ đivi_pham_ban_quyen tới bên đống để sưởi khô mặt .
Ly Lạc có chút hiểu, không ngờ nàng lại dễ thẹn thùng thế.
Vì mình chạm vào ngực nàng nên nàng mới vừa thẹn vừa giận Chẳng phải hắn đã nàng chạm vào mình rồi đó
Lyvi_pham_ban_quyen Lạc tự nói tự quyết định: Ngày mai tabot_an_cap sẽ đi lớp lột của mình làm quần áo cho , vậy nàng không phải những da khó khô này .
Lục Lâm Sương bấtbot_an_cap lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngheleech_txt_ngu hắn sắp xếp. lang thang đúng là thú lang thang, nhất định chạy ngược chạy xuôi này Cứvi_pham_ban_quyen ở yên một không được à
chỉ vào mấy baovi_pham_ban_quyen gạo: Mấy gạo này sao mang theo thế này thì đi đường không tiện đâu.
lại sớm có dự tính, đáp: Chôn xuống trước , chỉ mang theo một phần thôi, khi nào cần thì quayleech_txt_ngu lại lấy.
Lục Lâm Sương cảm thấy nghĩ quá đơn , khôngvi_pham_ban_quyen sợ bị lũ chuột vụng mất sao Đó là thực của mình, xem ra ngày phải nhân lúc không chú ý mà bí mật vào túi vải .
Đến tối, nằm trên đống cỏ khô, Lục Lâm Sương cảm vô cùng khó chịuleech_txt_ngu. chỉ mặc mỗi một chiếc áo quây, da của cô tiếp xúc trực tiếp với khô, côbot_an_cap có giác lưng mình bị cào xước mấy đường rồi. mày trằn trọc, chỉ muốn lấy một bộ quần áo từ trong vải ra thôi
Ly Lạc từ ngoài vào đã ngửi thấy một mùi máu nhàn nhạt, vộibot_an_cap vàng tiến tới travi_pham_ban_quyen: Nàng sao vậy Bị đâu à
Lục Lâm Sương có ngơ ngác: đâu có bị thương.
Ly Lạc nhanh chóng kiểm tra cô bị thương đâu, cuối cùng phát hiện lưng bị cỏ khô thành mấy nhỏ libot_an_cap ti. Hắn xót liếm đi những vệt máu đó cho cô, không ngờ làn daleech_txt_ngu của cô lại manh đến vậy, cỏ khô không nằmvi_pham_ban_quyen .
Lục Lâmvi_pham_ban_quyen Sương bị hắn liếm đến rùng mình, quay đầu lại kinh hãi nhìn hắn: Ngươi làm cái gì
lànvi_pham_ban_quyen da mịn màngleech_txt_ngu bị thành từng vệt nhỏ của cô, áy náy trả lời: Sau lưng nàng bị xước chảy máu rồi, ta liếmvi_pham_ban_quyen đi giúp nàng, vết thương sẽ mau lành hơn.
Chảy máu rồi sao Chẳng trách cô cảm thấy hơibot_an_cap rát, điều gì , cô hỏi: Nướcleech_txt_ngu bọt củabot_an_cap ngươi không độc chứ
Cô nhớ mang máng từng xem trên thoại thấy cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rắn hổ mang phun nọc độc nước bọt đó từ trongbot_an_cap miệng ra, sau đó khiến con mồi chết tươi.
Ly Lạc bị phản ứng cô làm cho bật : Nàng yên tâm đi, ta sẽ hạ độc nàng đâu, cho dù nàng trúng độc taleech_txt_ngu, ta cũng lập tức giảibot_an_cap cho ngay.
Hắn hóa rắn, dùng chóp đuôibot_an_cap cuốn cô lên người mình: Tối nay cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ trên ta đileech_txt_ngu.
Lục Lâm Sương đờ , ngủ người một con rắn sao Nửa đêm chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen gặp ác mộng cho xem. Cô vội vàng leo xuống: Ta ngủ trên cỏ được rồi.
Ly Lạc lại dùng đuôi quấn lấy , cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể cử , ép cô nằm người mình: Ngoan, động đậy, cỏ ráp lắm, nàng bị thương.
Lục Lâm Sương phản kháng vôbot_an_cap íchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đành phải chấp nhận số . Cũng đừng nói nha, trời nóng mà nằm người hắn lại thấy mái Thấy không còn cựa quậy, trong lòngleech_txt_ngu Ly Lạc thấy vui vẻ, cuối cô cũng còn kháng cự hắn như nữa, đây là khởi đầu .
Lúc đầu Lâm Sương ngủ còn có thấp thỏmbot_an_cap, nằm thế nào cũng không yên giấc, cuối thực sự không chịu nổi nữa mới dần vào giấc mộng.
Trongbot_an_cap đêm đen kịt, trắng mờ , chỉ có trăng nhạt nhòa xuống mặt . Một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu sói đầm đìa máu bỗng nhiên rơi xuống trước mặt Lục Lâm Sương, đôi mắt nhìn chằm chằm vào , bộ dạng chết không nhắm mắt Lục Lâm Sương hét lên một tiếng.
Cô nhấc chân chạy, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cảm thấy bước chân vô cùngvi_pham_ban_quyen nặng nề, chạy rất vất vả. Trên người như sức nặng ngàn cân, mới chạy được vài bước cô đã hổn hển, kiệt sức. Cô kinh hãi vã mồ hôi hột, dốc sức chạy nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn dậm tại chỗ. Cô thầm lòng, đây phải cảnh tượng bị ma đuổi mơ sao
Mơ chợt nhậnleech_txt_ngu ra mình , tuy còn hãi như trước nhưng vẫn muốn mau chóng tỉnhbot_an_cap lại. Dù thì những xác chết nằm trên mặt kia cũng quá đáng , cô cố gắng gọi bản thân thứcbot_an_cap dậy nhưng làm thế cũng không nổi.
cùng cảnh tượng thay , một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu khổng hiện ra trước mặt côbot_an_cap. Cô tựbot_an_cap hỏi mình đã rồi sao Cái đầu rắn này Ly Lạc phảibot_an_cap không Nhưng chưa thần lại, con rắn khổng lồ há miệng về phía côvi_pham_ban_quyen.
Á Cô sợ hãi hét lớn một tiếng, ra mình đang nằm trên người Ly Lạc mới thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng cô cảmleech_txt_ngu thấy mí mắt cùng nặng nề, không sao mở ra , chẳng mình vẫn chưa tỉnh Muốn mở miệng chuyện nhưng cũng không thốt lời, cô thầm một câu trong lòng, hóa ra mình vẫn cònbot_an_cap trong giấc , loại giấc mơ này đúng là tranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấn ta mà.
Cảnh tượng lại chuyển đổi, một nam tuyệt mỹ mặc hồng đang ngồi trên giườngvi_pham_ban_quyen, thẹn gọi một tiếng gì đó Tim cô chấn động, có chút đau nhói âm ỉ, cô cảm thấy vô cùngvi_pham_ban_quyen kỳ lạ. Nam đó mờ mờ ảo , cô nhìn nào cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chỉ biết rằng đó rất đẹp trai.
Cảnh tượng lại xoay chuyển lần nữa, cô quay lại nơi có rất nhiều xác chết , đôi mắt lồi ra như muốn kéo cô xuốngbot_an_cap địa ngục. Cảm giác sợ đến dựng tóc gáy lạivi_pham_ban_quyen ùa về, hét một tiếng hoàng. Cảm giác như đột ngột rơi xuốngbot_an_cap từ caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, côbot_an_cap mở choàng mắt, thở hổn hển vì kinh hồn bạt vía.
Sao Gặp ác mộng sao Giọng nói của Ly Lạc vang lên bên cô.
Cô giật mình nhìn về phía hắn, cái đầuvi_pham_ban_quyen rắn kia suýt chút nữa đã dọa cô xiêu phách lạc, vàng nói: Ngươi có thể biến hình người được
Ly Lạc không nóivi_pham_ban_quyen hai lời, lập biến thành người ôm cô vào lòng, trấn an: rồi, không .
Sương gục đầu vào lòng hắn thở , kiểu tiếp mấy giấc mơ thế này, mộng trong mộng, thực sự mệt mỏi. chốc, cô lại thiếp . Ly Lạc xót xa ôm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giống cái trong lòng, bấtvi_pham_ban_quyen động thanh lùi vì sợbot_an_cap làm thức giấc.
Vìbot_an_cap thời gian tỉnh dậy quábot_an_cap ngắn, lúc đi ngủ nhanh, cư nhiên tiếp tục mơ lúc nãy. Cô giận dữ mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầm, còn chưa xong nữa à Có lần đầu tiên lần thứ hai tự nhiên khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ như vậy nữa, quávi_pham_ban_quyen rồi, mặc kệ đi, dù sao cũng là thôi mà. Cô nghĩ bụng vậy, đầu dần trống rỗng, những giấc mơ đó cũng tự nhiên biến mất
Ngày hôm sau, cô kiệt sức ngồi dậy, chỉ biết qualeech_txt_ngu mình đã mơ rất nhiều, đa đều là ác mộng, còn nội dung thì cơ bản quên hết rồi. Khi tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, cô hiện mình đang ngủ trên bụng tám múi của Ly Lạc, còn chiếc áo quây củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì xộc xệch, gò bồng đảo thoáng ẩn hiện.
Cô vội vàng buộc chặt dâyleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lénbot_an_cap liếc nhìn Ly Lạc một cái, phát hiện hình như hắn đã dậy lâu, đang cô với vẻ mặt nửa cười nửa không. Cô chút ngượng nhìn đi chỗ khác: Đè lên ngươi cả , ngươi khôngbot_an_cap sao chứ
Ly Lạc thè lưỡileech_txt_ngu rắn: sao, nàng nhẹ lắm.
Hắn đứng dậy, giúp cô vuốt lại những sợi tóc rối: Ở đây ta, ta đi làmbot_an_cap đồ ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho nàngvi_pham_ban_quyen.
Khôngleech_txt_ngu Lục Lâm Sương trả lời, hắn tự mình bước ra khỏi hang động. Lục Lâm Sương cũng đi ra ngoài , mặc lại bộ quần áobot_an_cap đã phơileech_txt_ngu hôm qua, sau ngồi một gỗ đợi Lạc, nghĩ xemleech_txt_ngu tiếp theobot_an_cap mình nên gì.
Có mộtbot_an_cap vệ sĩ vừa mẽ vừa đẹp như Ly Lạcvi_pham_ban_quyen bên cạnh đương nhiên là tốt, hơn nữa dùng tinh thể xanh quý giá nhưleech_txt_ngu vậy để đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lương thực cho mình, lòng sự cảm động, cô cũng chẳng có gì để đền đáp. Thế nhưng bảo cô sinh con rắnvi_pham_ban_quyen nhỏ cho hắn đến thôi cô đã thấy gà da vịt nổi đầy mình rồi.
Cô thở một tiếng, vẻleech_txt_ngu mặt mếu máo: Phải làm sao bây giờ
Chuyện gì cơ Ly Lạc vừa vềbot_an_cap đã thấy nàng đang thờ một mình.
Lâm Sương về nhanh như vậy thì hơi ngạc : Ngươi về rồi à
, con mồibot_an_cap rất dễ bắt.
Hắn vừa nói vừabot_an_cap không ngừng tay, nhanh chóng xử lý con bắt đầu nướng thịt.
Lục Sương thấy hắn chăm sóc mình chu như vậy, trong không khỏi áy náy. Hắn tốt với nàng như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng nàng chẳng muốn sinh con hắn
Bỗng nhiên cảm thấy mình thật lương . Nếu sinh ra là trứng rắn chứ không phải con , có lẽ nàng sẽ dễ chấp nhận hơn một
Nàng hắng giọng, hỏi: Thú nhânvi_pham_ban_quyen rắn các ngươi sinh ra là trứng hay là con non thế
Cơ thểbot_an_cap Ly cứng đờ, ánh mắt sáng, hắn nhìn nàng vẻ không thểbot_an_cap tin nổi. lẽ nàng bằng lòng kết bạn lữbot_an_cap với hắn
Hắn kích động đáp: Là con non hình . Nàng đồng ý kết bạn lữ với sao
Lục Lâm Sương thầmleech_txt_ngu phào: Ta chỉ hỏi cho biết thôivi_pham_ban_quyen.
Ừ.
khẽ một tiếngleech_txt_ngu rồi tục nướng thịt. Dù sao thì chỉ khi cáibot_an_cap đến kỳ phát mới có thể mang thai, chuyện này không vội . Hắn nghĩvi_pham_ban_quyen bụng, đợi vài nữa nàng thích nghi rồi kết bạn lữ cũng được, dù sao nàng cũng chẳng chạy thoát đibot_an_cap đâu.
Ly Lạc tranh thủ lúc nàng ăn sáng, tự mình chônleech_txt_ngu số thực kia , chỉ để lại một nhỏ ở bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài.
Lục Lâm Sương vừa ăn vừa nhìn hắn chônleech_txt_ngu lương thực, trong lòng thầm gào thét: Đừng chôn sâu thế chứ Lát nữabot_an_cap sao mà đào được
khi nàng ăn no, Ly Lạc cũng vừa lúc chônleech_txt_ngu xong đồ đạc. Thấy nàng đã dùng xong, hắn đeo túi gạo nhỏ lên lưng.
Nàng ăn rồi Vậy chúng ta đi thôi.
Lục Lâm hớn đứng dậy, sánh bước cùng hắn.
được một đoạn đường, nàng đột nhiên lộ vẻ khó xử, bụng nói: Cái đó Ly , bụng ta hơi khóleech_txt_ngu chịu, ngươi đợi ở đây nhé, đi giải một chút.
Giải quyết Ly Lạc có không hiểu.
Nàng suy nghĩ một chút rồi giải thích: Là ừm bài ấy.
Ừ, đi đi, ở đây.
Từ lúc gặp nàng đến giờ, Ly chưa nàng đi vệ sinh bao giờ nên không mảy may nghi ngờ lời nói.
Lâm Sương nhanh như chạy ngược lại. Khi vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới cũ, nàng vớ lấy một cành cây to bằng cổ tay bắt đầu đào. Cũng may Lạc quá sâu, đất vẫn còn tơi xốp, chẳng mấy chốc một cái túi da hiện trước mắt.
Nàng mừng rỡbot_an_cap kéo túi lên. Phảileech_txt_ngu nói là lực lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thậtbot_an_cap tốt, kéo một bao gạo mà nhẹ . Rất nhanh, nàng bỏ hết mấy bao gạobot_an_cap vào túi của mình, sau đó hớn hở lại chỗ Ly Lạc.
Cảm mang lươngvi_pham_ban_quyen thực bên người thật là an tâm, ít nhất không phải lo chết đóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chưa đi được bao , nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã Ly Lạc đầy lo lắng đi vềvi_pham_ban_quyen mình. Vừa thấy nàng, hắnleech_txt_ngu đã ôm chầm lấy nàng vào lòng.
Nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy hơi khó hiểu, mình đi đâu có lâu lắm đâu nhỉ
Sao vậy
Lạc : Ta cứ tưởng nàng bỏ trốn rồi.
Lục Lâm Sương lầm bầm lòng: Chạy sao ngươi chứ
Nàng cười hì hì đẩy nhẹ hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra: Chỉ đi vệ thôi mà, chạy đâu được
Ly bế thốc nàng lên: Ta bế nàng .
Lâm Sương hơi sững sờ, thật sự sợ nàng chạy mất đến sao Thế giới này rốt cuộc thiếu hụt giống cáileech_txt_ngu đến mức nào vậy đi phải nói lại, qua khi đến bộ Bò , nàng thật không thấy một giống cái nào cả. họ trốn trong nhà không ra ngoài sao Hay là bảo quá kỹ
Lục Lâm Sương để mặc hắn bế mình, giác bản thân thiếu nữ bị bắtvi_pham_ban_quyen Bị canh giữ , chạy cũng .
dù hắn đối xử với nàng khá tốt, ngoại hìnhbot_an_cap cũng vô tú, ráo, mạnh mẽ, thựcleech_txt_ngu lực cũng cường đại
Khoan đã Sao nàngvi_pham_ban_quyen chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn đến ưu điểm hắn thế Hắnbot_an_cap là một con rắn khổng đấy
Lục Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sương mặt mày ủ rũ, không biết nên đối mặt với Ly Lạc thế .
Ly Lạc bế nàng nhanh chóngvi_pham_ban_quyen xuyên quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rừng rậm. Tuy nhiên, chưa đến giữa trưa, bọn họbot_an_cap đã bị một nhân chặn . Họ giận dữ lườm Ly Lạc, như thể muốn băm vằn hắn ra vậy.
Lục Lâmbot_an_cap Sương thấy hơi khó hiểu, họleech_txt_ngu làbot_an_cap kẻ thù của Ly Lạcleech_txt_ngu sao Sao ai nấy đều vẻ như muốn nuốt sống hắn kiabot_an_cap
Nàng khẽ hỏi : Các ngươi quen nhau à
Không quen. Ly nhìn với vẻ khinh miệt, hừ lạnh mộtbot_an_cap tiếngvi_pham_ban_quyen: Không muốn chết thì cút đi
Đám nhân kia phớtbot_an_cap lờ lờileech_txt_ngu cảnh báovi_pham_ban_quyen của , giận dữ quát:
Tên thúbot_an_cap rắn kia Buông giống cái xuống
rắn Chúng ta sẽ để ngươi mang giống cái đi đâu
nói nhảm với hắn nữa, chúng ta cùngvi_pham_ban_quyen lên, cứu giống cáibot_an_cap về
Đúng vậy Thú lang thang tội
Đến lúc Lục Lâm Sương mới hiểu ra, ý bọn là bất kể cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thù oán hay không, là lang thì bọn họ sẽ không tha Nàng hơi khó hiểu, tiếng của thú lang thang chẳng lẽ đến mức này sao Chẳng khác nào chuột chạy quabot_an_cap đường, ai cũng đòi đánh.
Đám thú nhân kia lần lộ ra thú văn củaleech_txt_ngu mình, hy vọng tên thú lang thang này đừng có không biết điều. Năm màu sắcleech_txt_ngu gồm đỏ, cam, vàng, lục, thanh lần lượt trên mặt bọn .
Lục Lâm Sương đỡvi_pham_ban_quyen , rõ múa rìu qua thợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thật không nỡ nhìn chút nào.
tốt bụng nhắc họ: ơn ý của ngươi, nhưng cácvi_pham_ban_quyen không phải đối thủ củavi_pham_ban_quyen hắn đâu, đi đi.
Đám thú nhân sững sờ, cái này vậy mà chủ động nói chuyện với họ Còn quan tâm đến nguy nữa, chứ không phải hối thúc họ mau cứu nàng. Giống cái này mà chu quá vậy
Chỉ dựa vào của nàng, họ định phải nàng bằng
Giống nhỏ, nàng sợ, chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất định cứu nàng khỏi tay tên thú thang này
Đúng vậy, giống cái , chúngleech_txt_ngu ta nhất định sẽ bảo vệ nàng tốt.
đoạn, bọn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần lượtvi_pham_ban_quyen biến thành thú hình, tư thế sẵn sàng tấn , phát ra những tiếng gầm gừ trầm về phía Ly Lạc.
Ly khinh khỉnh liếc nhìn bọn họ, đồng thời phóngleech_txt_ngu thích uy của bản thân. Thú văn tím dần hiện rõ trên hắn. Mấy tên thú nhân vừa rồi còn hổ đòi cứu Lục Lâmbot_an_cap Sương đều ngẩn người ravi_pham_ban_quyen. Họ không ngờ ở vùng lại có cường giả cấp bảy, nhuệ khí tự tin lập tức tan hơnbot_an_cap nửa.
Nhưng trước mặt giống , họ không thể nói là rút được.
Ly Lạc đặt Lục Sương sang một bên vì lo nàng sẽ không chịu nổi nếu thấy cảnh đẫm máu. Hắn khẽ xoa đầu nàng: đây ngoan ngoãn đợi , một lát xong thôi.
Lục Lâm Sương nắm chặt lấy tay : họ được Chúng ta rời là được mà, vốn không oánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thù
Lạc xoa đầu , mỉm cười trấn an: Ta không giết họ thì họ sẽ giết ta. Ngoan Một lát là xong thôi.
Nhưng mà
Thế nhưng nàng còn chưa dứt , đã lao vút , lao cuộc vớibot_an_cap bọn .
Nàng biết tại sao họ lại có ác cảm sâu đến vậy, chẳng quen biết, chỉ vì hắn là thú thang mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất định phải giết cho bằng được sao
Cô bắt đầu thấy hơi xót cho Ly . Hắn mạnh mẽ như vậy, có lẽ cũngvi_pham_ban_quyen là do hoàn cảnh ép buộc. Xuất thân vốn không phải điều hắn có chọn lựa, dù chẳng làm nhưng lại phải gánhbot_an_cap chịu vận bịbot_an_cap người người ruồng rẫy. Cô lo Ly Lạc đang tả xung đột giữa đám đông, thầm hy vọng hắn sẽ không bị thương.
Lại nhìn đám tự tìm đường chết kialeech_txt_ngu, cô dài bấtleech_txt_ngu lực. Thôi vậy, không phải là cô có thể quản được. Cô lẳng lặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xoay ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai bịt tai, không nhìn cũng không nghe tượng đẫm máu ấy để tránh về lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gặp ác mộng.
Chẳng bao lâu sau, tiếng la hét thảm thiết dừng lại. Ly Lạc đi đến phía sau, nhẹ nhàng bế : có bị sợ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Lục Lâm Sương thấy là hắn thì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vùng vẫy nữa: hơi quen rồi, có bị thương không
Hắn khẽ mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười, đibot_an_cap vòng qua những cái xác, tiếpvi_pham_ban_quyen tục đưa cô tiến về phía trướcbot_an_cap.
Chỉ dựa vào bọn chúng thì không làm gì nổi ta đâu.
Lục Lâm lời, thầm nghĩ trong : Ngươi biết mình lời này ngông không hảbot_an_cap
Bọn rõ ràng biết khôngleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen đối thủ của ngươi, tại sao cứ phải như vậy Điều nàyleech_txt_ngu khiến côvi_pham_ban_quyen cùng khó hiểu.
Ánh mắt Ly Lạc tối lại, hắn giải thích: Vì có giống cái ở đó, họleech_txt_ngu không muốn mất mặt mũi của giống đực. , họ cực kỳ căm ghét thú thangvi_pham_ban_quyen, dù cũng muốn tiêu diệt ta.
Lục Sương mở to đôi trong veo nhìn hắn. Biết không còn lao lên nộp mạng, chuyện này phải quá sao Rốt cuộc lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thù sâu nặng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức
dù thú nhân máu lạnhvi_pham_ban_quyen có vô tình đi nữa, cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức bị ghét bỏ như vậy chứ Tạileech_txt_ngu họ lại hận thú nhân máuvi_pham_ban_quyen lạnh các ngươi đến thế
Ly Lạc ngẩn người . Sao nàng lại không biết chuyện này Nàng rốt cuộc lớn ở bộ lạc như thế nào vậy
Hắn mím môi, dường như không nói, nhưng lúc đắn đo, hắn vẫn chậm rãi lên : lang thang đa sốbot_an_cap đều đi cướp đoạtbot_an_cap giống cái rất hung bạo. nhân máu lạnh lại không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăm giống cái, xuyên khiến họ vong. Lâu dần, không giống nào nguyện ý lữ với thú nhân máu lạnh nữa.
Ngừng một chút, hắn liếc nhìn giống trong mình rồi nói tiếp: Những giống khác lo sợ thú lạnh vô ý chết giống cái của mình, cũng ngăn cảnbot_an_cap họ tiếp xúc với giống cái. Thế thú nhân máu lạnh đầu đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cướp, nhưngvi_pham_ban_quyen bị cướpleech_txt_ngu vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều không quá một năm.
Nghe hắn nói , Lục Lâm Sương không thể không đứng về phía thú nhânvi_pham_ban_quyen máu nóng. Dù thì chẳng aileech_txt_ngu muốn bạn của mình bị hại chết cả.
nhân máu lạnh các ngươi không thể ở bên cái máu lạnh Tại sao cứ phải đi của thú máu nóng
Trong những truyện giới thú nhân cô từng , nhưvi_pham_ban_quyen giờ nhắc đến giống cái máu lạnh, chỉ có giống đực, điều nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến cô vô cùng tòbot_an_cap mòleech_txt_ngu.
Cơ thể Ly Lạc cứng đờ, muốn trả lời, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng: Vì thú nhân máu lạnh chăm sóc không chu đáo, thú non sinh rabot_an_cap chỉ có giống đực miễn cưỡng sống sót, còn giống cái hầu như đều chết yểu. Thế nên không có giống cáivi_pham_ban_quyen máu lạnh.
Hả
Lục Lâm không thể nổi. Phải cẩn đến mức nào chứ Nuôi người lớn chết người lớn, nuôi nhỏ trẻ nhỏ saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Thấy phản ứng của cô, Lạc vộileech_txt_ngu vàng giải thích: Ta sẽ chăm sóc thật tốt Nàng đừng sợ Ta sẽ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng phải chết đâu, nàng đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ đến chuyện trốn.
Nhìn vào mắt chân thành của Lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc, Lục Lâm Sương nỡ lời từ chối, vả cô cũng chẳng trốn.
Cô cười hì hì: Ngươi không ngược đãibot_an_cap ta thì ta tuyệt đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không .
Khi họbot_an_cap đến nơi Lybot_an_cap Lạc cất giấu da rắn lột đã là chuyện ba ngày sau
Lúc Lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc ôm một đống lớn da rắn đặt trước mặt Lục Lâm , cô suýt nữa thì cả hàm. Nhưng nghĩ lại thân hình khổng lồ của hắn thì chuyện này cũng không có gì .
Ly Lạc cô đến trước da rắn của mình: đây, tavi_pham_ban_quyen giúpvi_pham_ban_quyen nàng làm quần áo.
Lục Lâm Sương kinh ngạc thốt lên: Ngươi còn biết làm cả quần áo sao
Lần đầu làm, nàng đừng chê nhé. Nói xong, bắt ướm kích thước trên người Lục Lâm .
Móng tay sắc xoẹt cái, davi_pham_ban_quyen rắn liền biến thành những nhỏ. nhổ tóc dài của mình xỏ vào kim xương rồi bắt đầu khâu vá.
Dáng cúi đầu tập trung làm việc khiến Lục Lâm đập thình . Cô nước miếng, thậmleech_txt_ngu chí còn nảy sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thúc muốn một cái.
Người đàn ông mỹ giỏi giang léo thế này, ai mà thích cho được Đẻ thì đẻ rắn vậy, có lẽ nhìn rồi cũng quen thôi.
Nhận mắt của cô, Lạc ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhau. Thấy được sự tán thưởng trong cô, khóe môi hắn khẽ congvi_pham_ban_quyen lên, rồi lại cúi đầu công .
Lục Lâmleech_txt_ngu Sương đỏ đi, tim đập loạn như nai chạy nhảy. thầm mắng bản thân từ nào lại trở nên mê trai nhưleech_txt_ngu vậy Dám nhìn chằm chằm người ta mắt.
giác nóng bừng trỗi dậy trên ngườileech_txt_ngu khiến cô vô ngượng . Cô đứng dậy đi ra ngoài hang thổileech_txt_ngu gió chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh táo lại. Nói đibot_an_cap cũng nói , cái cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể này có vấn đề gì chăng Vừa rồi cô thế mà lại muốn nhào lòng Ly Lạc Thậtbot_an_cap là một ý nghĩ đáng sợ
Sương Nhi, qua đâybot_an_cap mặc thử xem. Trong hang tiếng gọi Lybot_an_cap Lạcbot_an_cap.
Sương Nhi Lục Lâm khựng lại, cha mẹ chưa bao giờ cô như vậy. Nhưng nghe hắnleech_txt_ngu gọi, cô lại cảm thấy thuộc lạ kỳ, cuộc chuyệnbot_an_cap gì thế này
Sương Nhi
gọi của Ly Lạc một lần nữa vang lên, cắt đứt suy nghĩ của cô.
Ơ, tới đây
một rồi đi vào trong. ra thì thôi vậy, đỡvi_pham_ban_quyen phải thêm phiền não, biết đó ký ức nguyên chủ.
nhìn thấy bộ quần áobot_an_cap trong tay Ly Lạc, môi giật giật. Hắn định cô mặc nội y đi dạo phố chắc Thảo nào hắn làmleech_txt_ngu nhanh như vậy. Nếu ngày cũng mặc thế này, cô chẳng những bị thiêu thành than mà bịbot_an_cap lũ muỗi đốt cho sưng người.
Cô ngập ngừng nói: Có thể làm dàivi_pham_ban_quyen hơn và rộngleech_txt_ngu hơn một chút không Những mảnh này taleech_txt_ngu sẽ mặc bên trong.
Quả nhiên, cô vừa dứt lời, Ly Lạc liền lộ vẻ thất vọng: Nàng không thích sao ta không tốt à Ta thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giống cái trong bộ lạc đều mặc như thếleech_txt_ngu này.
Lục Lâm Sương vội giải thích: nhiên là không phải, ngươi rất tốt, ta rất thích. Chỉvi_pham_ban_quyen làleech_txt_ngu ta không quen mặc hở hang như vậy, vả lại nắng to thế này, muỗi lại nhiều
Cô không biết giống cáivi_pham_ban_quyen ở đâyvi_pham_ban_quyen chịu thế nào, chứ cô thì chịu thua.
Ly Lạc nhìn cô với không chắc chắn: Thật sự là vì vậy thôi sao
Tất rồi Lục Lâm Sương khẳng định chắc nịch. Bản thân còn biết làm, lấy tư cách gì mà chê người khác.
được sự khẳng định của côleech_txt_ngu, Ly Lạc mới thu lạileech_txt_ngu vẻ mặt buồn bã.
Vậy ta làm cho nàng một bộ hơn nhé, nàngvi_pham_ban_quyen muốn kiểu như thế nào
Lâm Sương suy nghĩ một chút.
Cứ làm một chiếc váy thân quá gối đi, thêm một chiếc quần dài mắt cá chân . Rồi thêm một chiếc áo choàng dài để nắng vàleech_txt_ngu muỗi. Rất đơn giản, đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta dạy cách làm
Cô đi đến Ly Lạc, chỉ cho hắn chỗ cắt, chỗ nào cần khâu. Chẳng bao sauleech_txt_ngu, váy liền thân cổ V màu đen phiên bản đại tối giản đã hoàn thành.
Ta đi thử đây, ngươi làm giúp taleech_txt_ngu cái áo choàng dài nhé, cách làm giống như này.
Lục Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sương vui ôm lấy quần áo mới, chạy đến một góc khuất mà Ly Lạc không nhìn thấy để thay. Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô vui vẻ như vậy, Ly Lạc nuông đápvi_pham_ban_quyen lại: Được.
lát sau, Lục Lâm Sương đi chân trần bước trước mặt hắn, hơi ngại ngùng nhìn hắn hỏi: Có đẹp không
Ly Lạc còn chưa kịpvi_pham_ban_quyen ngẩng đầu đã thấy một bànvi_pham_ban_quyen trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nõn hiện ra trước . Hắn chậm rãi ngước nhìn, đập vào mắt một đôi chân dài miên . Chiếc váy vốn định làm gối, giờ đây lại ngắn hơn vài phân, ngay cả đầu gối cũng không che . Đôi gò bồng đảo ngần đượcleech_txt_ngu da rắn bó lấy, tựa hắnbot_an_cap và nàng đang chặt vào nhau vậy. Mái dài đen nhánh tùy ý xõa sau lưng, đôi mắt to linh độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy vẻ thắc mắcleech_txt_ngu chờ đợi trảvi_pham_ban_quyen lời của hắn. Dáng vẻ đó có phần tinh nghịch, lại có phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoặc.
Hắn khẽ nuốt nước miếng, yết hầu chuyển động, mắt si mênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nàng: Đẹp lắm
Thật saovi_pham_ban_quyen Vậy sau này ta sẽ mặc như thế này.
Nhận đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu trả lời của hắn, Lục Lâmbot_an_cap Sương vui ngắm nghía bộ áo mớivi_pham_ban_quyen. Đây là lần tiên người quần áo cho nàng, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng nhất định sẽ trân . Bộ đồ cổ trang kia mặc tuy thoải nhưng bây giờ đang là mùa hè, nên bao bọcvi_pham_ban_quyen quá kỹ thì hơn. Dù da rắn có chút không tự nhiên, nhưng có vẫn tốt khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vả lại nàng cũng phải tập tiếp mọi thứ thuộc về hắn.
Còn giày kia nữa, mùa hè mà đi ủng dài thì thật sự quáleech_txt_ngu nóng, những món bảo bối đó nên để đông hãy đi. Nghĩ việc cất giày đi, nàng liếc nhìn cái: Ngươi biết làm giày không
Ly Lạc chút khó xử đáp: nhưng ta thể học, kiểu như
Lục Sương hắn bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết cũng không làmvi_pham_ban_quyen khó: Làm một đôileech_txt_ngu dép lê đơn là được, giống cái đây đi kiểu gì thì ngươi làm kiểu đó.
Ừ.
Ly Lạc đáp nhẹ một tiếng lại tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tục cúi đầu làm những bộ quần khác cho nàng. Chỉvi_pham_ban_quyen cần là nàng muốn, hắn đều sẽ cho nàng. Hắn tin chắc rằng thú nhân máu lạnh như họ nhất định cũng có thể chăm sóc tốt giống cái.
Mãi đến khi mặt trời lặn, hắn mới dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc trên tay. Quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã làm được mấy bộ, giày cũng được hai ba đôi. Lục Lâm Sương luôn ở bênbot_an_cap cạnh hắn, mệt thì lăn ngủ.
Ly Lạc nhìn Lục Sương đangbot_an_cap ngủ say, trong trào dâng một luồng ấm . Ngoại trừ lần đầu gặp mặt chạy , nàng thế từng chạy trốn thêm lần nào nữa. Nàng thật sự nguyện ở lại bên cạnh hắn, làm giống cái của hắn sao
Hắn rón rén ra ngoài hang động để chuẩn bị tối cho nàng.
Khi Lục Lâm Sương dậy, nàng phát hiện trong hang tối om. Cảm giác cô ngủ đến nửa đêm mà không có ai gọi dậy ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm bất chợt lênbot_an_cap lòng. Nàng sờ soạn cạnh nhưng không có , bình thường Ly ngủ cạnh nàng, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bây giờ
Trong lòng nàng hoảng , có phải hắn chê nàng chỉbot_an_cap biết ăn mà không biết làm, nên không cần nàng rồi không Nàng bị vứt bỏ rồi cha mẹ bỏ, giờ đây ngay cả xà thú thiếu vợ như thế này cũng nàng, cuộc nàng hại đếnleech_txt_ngu nhường nào
Càng nước mắt càng lã rơi , bụng nàng kêu lên vì đói, nhưng nàng không ra ngoài tìm đồ ăn. tối mịt mùng thế này, ai ngoàibot_an_cap thứ quái quỷ gì, dã thú xông vào hang ăn thịt nàng đã là tốt lắm rồileech_txt_ngu.
Ly đi săn trở về, sau khi làm sạch con ở bên ngoàileech_txt_ngu thì bắt đầubot_an_cap . Lục Lâm Sương ở bên nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì càng sợ hãi co rùm lạibot_an_cap một . Nàngvi_pham_ban_quyen hy vọng dã thú bên ngoài đừng xông vào, nàng cắn chặt môi, khôngvi_pham_ban_quyen dám thở , hang yên tĩnh mứcvi_pham_ban_quyen chỉ nghe thấy tiếng tim đập liên hồi.
Nướng thịtleech_txt_ngu xong, Lạc đi vào hangleech_txt_ngu xem Sương đã tỉnh chưa. Tiếng soạt ngày càng khiến thần kinh của Lục Lâm Sương càng thêm căng thẳng. Cơ thể nàng không kìmleech_txt_ngu được mà rẩy, đôi tay siết chặt, nhìn trừng trừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra phía cửa .
Ly Lạc vừa vào hangbot_an_cap đã nhìn thấy cảnh tượng này, trái timbot_an_cap hắn nhưvi_pham_ban_quyen giáng đòn mạnh. Sương nhi của hắn co rúm trong run rẩy, nước mắt làm ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn, nắm đấm siết chặt, môi đã bị cắn đến máu
Sươngleech_txt_ngu nhi, nàngleech_txt_ngu làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net saobot_an_cap vậy
Hắn vội lao đến trước mặt nàng, ôm chặt nàng . Lúc trở hắn có dấu dã thú từng tới đây, cũng có của nhân khác, vậy nàng làm
Lục Sương nghe thấy giọng của Ly Lạc, sợi dây căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng buông lỏngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nức nở lấy hắn.
Ngươi muốn chết , đi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không nói với ta mộtleech_txt_ngu tiếng Ta cứ tưởng ngươi cần ta nữa rồi Huhu Ta cứ tưởng mình sắp bị dã ăn thịt mất
Ly Lạc hơi ngẩn ra, nàng thế mà lại sợ hắn không cần nàng Hắn đau lòng ôm nàng chặt hơn: đi săn , thấy nàng ngủ say nên không gọi dậy. Nàng thấy mùi của ta sao Nàng không nhìn thấy ta sao
Nước mắt củavi_pham_ban_quyen Lục Sương vẫn không ngừng rơi: phải là đâu mà ngửi được mùi gì, om này mà nhìn thấy được chứ.
Cũng thôngleech_txt_ngu cảm cho mới đến thế giới thú nhân chưa lâuleech_txt_ngu, thật sự không ngửinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra được mùi của loài vật nào, vảvi_pham_ban_quyen lại nàng cũng không có đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn xuyên đêm. Ly Lạc nhíu mày, khứu giác và lực của giống cái kém đến vậy sao
xót xa lau những giọt nước mắt trên mặt , yêu chiều nói: xinleech_txt_ngu , sau đi đâu cũng sẽ với nàng một tiếng, đừng khóc
Ừm
Lục Lâm Sương thu lại những giọt nước mắt đang rơi lã chã, ngượng ngùng đi. Người tabot_an_cap thường bảo phụ nữ hay suy nghĩ tung, hình như đúng thật không sai chút
Đi thôi ăn chút đi.
Ly Lạc nàng đi ra ngoài, Lục Lâm ngoãn nằmbot_an_cap trong lòng không nói mộtleech_txt_ngu lờivi_pham_ban_quyen.
Đợi nàng ăn no, Ly Lạc đưa nàng ra bờ sông tắm rửa, sẵn tiện mặt nhỏ đã khóc lem nhem. Vết sẹo nàng đã mờ dần, chắc hẳn nữa phục như ban đầu.
Lâm Sương túi vải vào cài , tùy búi mộtleech_txt_ngu tóc củ tỏi rồi đặtbot_an_cap tất cả lên đầu. Nàng không muốn ướtvi_pham_ban_quyen món bốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, toàn bộ gia sản của nàngvi_pham_ban_quyen đều nằm ở trong, nên lúc cũng phải mang theo bên người.
Ly Lạc nàng quý trọng cái túibot_an_cap da thú đó vậy thì cảm thấy hơi lạ: Sao nàng lúc cũng mang theo cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túi nhỏ đó vậy Ngay cả tắm cũng phải đặt lên đầuvi_pham_ban_quyen, khiến vô cùng mò.
Lục Lâm Sươngvi_pham_ban_quyen sợ nhìn ra manh mối gì nên giải thích: Ta chỉ là thích thôi, nó đẹp nên muốn mang theo.
Hắn trầm tư, giống cái hình như đều thích những thứ kỳ lạ mà chẳng có tác dụng thực tế gì.
Đêm đến, nằm tấm da thú, Lâm Sương trọc mãibot_an_cap ngủ được, cóleech_txt_ngu lẽ do ban ngày đã ngủvi_pham_ban_quyen quá nhiều. Thêm vào đó, thânbot_an_cap hình rỏi của Ly thỉnh thoảng lại hiện ra trước mắt nàng. Kể từ khi nảy sinh định muốn đè Ly Lạc vào ban ngày, ý nghĩ đó cứ thế cháy không dập tắt.
Nàng cảm khô họng, bồn chồn không thôi, xoay người một cái, nàng sững sờ nhận ra bản thân thật sự rất khao khát Chuyện là sao đây Khao khát đàn ông đến phát điên rồileech_txt_ngu Cơ thể này không lẽ có bệnh gì chứ
Ly Lạc nhận ra sự thường , từ phía sau nhàng ôm lấy : Không ngủ được Có phải ban ngày ngủbot_an_cap nhiều quá rồi khôngleech_txt_ngu
Sự tiếp của hắn khiến toàn thân nàng run rẩy, cơ thể mát lạnh của hắn dán lưng khiếnbot_an_cap nàng cảm thấy vô cùng mái. Lúc này, cơ thể đang nóng bừng khó chịu, nàng đang rất cần một thể như hắn để nhiệt.
Nàng xoay đối với hắn, rúc vào lòng và bắt đầu soạng lung tung, miệng bẩm: ngươi mát lạnh, thật thoảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mái.
Ly Lạc lo lắng sờ trán nàng, Người nàng nóng, có bị bệnh rồi không
cóvi_pham_ban_quyen Lục Lâm Sương nhịn đến mức dở khóc dở cười, ai đó nói cho nàng , tại khao khát đàn ông lại có loại phản này chứ
Trước đây lướt thoại bao nhiêu trai tám múi cũng đâu có tình trạng này Cảm giác lửa tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiêu đốt chẳng phải chỉ đàn ông có Tại sao một người phụ nữ như nàng cũng như vậy
Thật là chịu cực điểm Nàng bỗng nhiên có chút thấu hiểu cảm giác phát điên vì phải kìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nén của đàn ôngleech_txt_ngu rồi
Sươngvi_pham_ban_quyen Nhi
Giọng nói tràn đầy hormone nam tính của Lyleech_txt_ngu Lạc giống như bùa đòi mạng, khiến xương cốt nàng đều mềm nhũnbot_an_cap. Bàn tay to lớn lạnh kia vẫn đang vê trên người nàng, Sương Nàng khó chịu lắm sao Nàngleech_txt_ngu làm sao vậy
Lục Lâm thầm mắngvi_pham_ban_quyen lòng, hắn nhất định là đang rũ
Không thểvi_pham_ban_quyen nhịn thêm nữa, nàng mạnh lên lồng ngực hắn rồi mút lấy. Hành động bất ngờ này khiến Lạc sững sờ chỗ, nàng thế mà lại chủ động hôn hắn Nàng muốn kết lữ với mình sao
cúi , gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên tai nàng, Sương Nhi
Lục Lâm Sương đỏ bừng từ từ ngẩng đầu lên, trong bóng nàngvi_pham_ban_quyen chỉ thấy đôi sáng quắc của hắn, còn những cảm khác nàng toàn không biết
Ly Lạc nâng cằm lên, hôn lên đôi đỏ mọng đầy dẫn dụ, quấn lấy lưỡi mềm mại ấm nóng của nàng mà nhẹ nhàng mút mát. Giống cái trong lòngvi_pham_ban_quyen hắn cũng không hề mà đáp lại, trong mắt cả hai ngập dục.
Lâm Sương xoay người muốn cùng mây mưa trận. Nhưng chợt ra điều gì đó, nàng lập tứcleech_txt_ngu dừng lại, thể cứng đờ, rồi nhânvi_pham_ban_quyen lúc ánh trăng mờ ảo loạng chạy ra ngoài hang.
Sương Nhi Nàng đi đâu
Ly Lạc bật dậy đuổi theo sau, đang hôn nhau nồngvi_pham_ban_quyen cháy, dưng lại chạy mất Nàng hối hận rồi sao
Lục Lâm Sương lao đầu xuống sông, muốn bản tĩnh lại, phản ứng của cơ thể này quá không bình thường. Vạn nhất làbot_an_cap mắc bệnh gì đó mà lại kết lữ với Lạc, là hại hắn sao. Hắn có ơn với , không thể hại hắn.
Ly Lạc đuổi tới nước định ôm lấy nàng, nhưng lại bị nàng từ .
Đừng qua đây Để ta yên tĩnh một chút.
Ly Lạc đứng khựng lại, lo lắng nhìn nàng, đôi môi hơi : Sương Nhi, hận Ta không nàng, cầnbot_an_cap nàng không rời bỏ ta, ta đợi đến ngày tự nguyện.
Lục Lâm Sương muốn nói, nếu ta có Ngươi có chăm sóc ta chu đáo như thế này không
Nhưngbot_an_cap nàng không dám nói, nàng thừa nhận mình kỷ, nàng hưởng sự chăm sóc và bảo vệ của . Không có hắn, có nàng bản không thể sống sótvi_pham_ban_quyen đến hôm nay. nàng nói ra, hắn có lẽ sẽ rời nàng, vậy nàng sống nổi ở thế giới thú nhân này
Một như vậy chính nàng cũng thấy ghét bỏ, nhưng giữa việc bản thânbot_an_cap sống và khác chịu bất công, nàng chắc chắn chọn để mình được sống. tự nhận mình không phải người tốt lành
mắt nhìn Ly Lạc tràn đầybot_an_cap áy náy, nàng không biết mình có thể báo đáp hắn điều gì. Nắm tay khẽ siết chặt, nàng nghĩ con đường tiếp theo nên đibot_an_cap thế nào, là tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưa hắn, hay làvi_pham_ban_quyen rời xa .
Sương Nhi, đỡ hơn chưa Nướcvi_pham_ban_quyen đêm lạnh lắm ta về thôi.
Ly thấy nàng ngâm mình dưới nước lâu, không nhịn được lên tiếng nhắc nhởbot_an_cap.
Đi thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nàng chậm rãi đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy lànbot_an_cap nước, cảm nóng trên người tan , nàngbot_an_cap nhìn hắn mà đi thẳng vào trong hang. Ly Lạc với gương mặt thất vọng , không hiểu tại sao nàng lại đột nên như vậy.
cửa , bên trong tối đen mựcbot_an_cap, Lục Lâm Sươngbot_an_cap lần mò bước đi chậm chạp. Lạc phía bế bổng nàng lênbot_an_cap, không một lời mà đặt thẳngvi_pham_ban_quyen nàng lên tấm da thú.
Hắn khẽ hôn lên trán , Ngủ đi.
Môi nàng mấp máy, cuối cùng vẫn nói một , Xin lỗi
Người Ly Lạc cứng đờ, tưởng rằng nàng muốn rời bỏ mình, hắnleech_txt_ngu trầm giọngvi_pham_ban_quyen nói: Ta sẽ không nàng rời ta đâu.
Lâm Sương không biết thích chuyện lúc nãy thế nào, dứt nữa, chuyệnvi_pham_ban_quyen có với hắn quá nhiều rồi. Suy nghĩ mông lung đủ thứ, cuối cùng nàng cũng vào giấc ngủ .
Ly nhìn gương mặt đang ngủ của nàng, ánh mắt lộ rõ vẻ phức .
Sáng sớm hôm sau, họ no rồi bắt đầu trình trở về. Lục Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sương có chút lo lắng, nếu Ly Lạc thấy số gạoleech_txt_ngu biến mất phải sao ra nàng nhân lúc Ly Lạc chưa phát hiện mà bỏ gạo lại chỗ cũ, nhưng không kịp sao
Tìm một cớ con vật khác trộm mất Ừm cái cớ này có vẻ không tệ.
Ly Lạc đeo cái bọc lớn, bên trong toàn là quần , giày dép và lương thực của Lâm Sương. Số gạo mang theo đã , nên họ phải chóng về.
Nàng đang nghĩ gì vậy Lạc thấy nàng suốt dọc đường đều có vẻ bồn chồn, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịn được hỏi.
Lục Lâm Sương thầm trong lòng: Đang nghĩ cách lừa ngươi . Nàng bỗng mình thật xấu xa
Trên mặt nàng vẫn cười hì đáp: Không có gì, ta mấy ngày không đầu rồi, hơi ngứa, thường ngươi cái gì để gội đầu
Ly Lạc vẻvi_pham_ban_quyen mặt hơi túng trả lời: Bình thường ta không cầnbot_an_cap gội đầu
Lục Lâm Sương lập tức câm nín, cũng đúng, dạng là cáibot_an_cap đầu trọc lốc, có lấy một sợi lôngbot_an_cap, làm sao mà phải lo chuyện da đầu chứ.
Ly Lạc thấy nàng rĩ, liền vàng kể cho nàngbot_an_cap nghe điều tai nghe mắt trong nhiều năm thang của mình: Ta thấy thú nhân trong bộ lạc hình như dùng tro bếp, còn có cả bồ kết và lá dâmbot_an_cap bụt.
Tro bếp Có tác dụng sao
Bồ kết và dâm bụt thì nàng có nghe nói qua, dùng vật cứng đập , hoặc nấu cho nó nở ra nghiền nát, đợi nước hơi đặc lại thì vớt bỏ bã, phần nước còn lại thể dùng đểvi_pham_ban_quyen đầu. dâm bụt và kết có nguyên làm sạch tương tự , thường là cho lá bụt vào vải thưa, vò mạnh nước ấm, sau khi ra nhiều bọt là có gội đầu, hơn nữa gội xong tóc sẽ rất dễ chịu.
Nhưngbot_an_cap bây giờ cả hai không có, hình như chỉ có tro bếp này là đơn giản nhất
Lyleech_txt_ngu Lạc cũng không chắc chắn , dù cũng chưa từng dùng , Chắc là có ta thấy họ vậy.
thường hắn không đến những thứ này nên không chú ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều. Lục Sương thấy vấn đềvi_pham_ban_quyen tạm đượcvi_pham_ban_quyen giải lắng nữa, Vậy tối nay thử xem.
Ly Lạc vẻ mặt đầy cưng chiều đáp lại một tiếng, Ừm.
Buổivi_pham_ban_quyen tốibot_an_cap họ tìm thấy một động, sau ăn no liềnbot_an_cap tro bếp ra bờ sông gộibot_an_cap . Tắm xong, Lục Lâm Sương đốngbot_an_cap tro đen mà lâm vào lưỡng lự. Ly Lạc lovi_pham_ban_quyen nàng ngâm nước quá lâu sẽ bị bệnh, để nàng nằm lên một phiến đá lớn.
Lại , nàng nằm lên phiến đá lớn này đi, ta gội giúp nàng.
Ồleech_txt_ngu vậy cảm ơn ngươi.
Nàng nãyvi_pham_ban_quyen đang lo mình không nhìn thấy, ngộ nhỡ không sạch, đen thui dínhbot_an_cap trên da đầu thìleech_txt_ngu khó coi biết bao. Có người , đương sẵn lòng hưởng thụ.
Nàng trên tảng đá, Ly Lạc dùng nước làm tóc nàng, thoa thảo rồivi_pham_ban_quyen nhẹ nhàng xoa bóp. Đầu ngón chạm vào đầu, khẽ lướt qualeech_txt_ngu khiến nàng luôn cóvi_pham_ban_quyen cảm giác khác lạ. Hơn nữa, nàng cứ cảm thấy hắn đang nhìn mình với nụ cười như có nhưbot_an_cap , dáng vẻ nghiêm cùng gương mặt tuấn tú khiến nàng không khỏi suy nghĩ viển vông. Cứ ngỡ như giây tiếp hắn sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu xuốngbot_an_cap , đôi gò má nàng khẽ ửng hồng, nhắm mắt lại không dám nhìn hắnvi_pham_ban_quyen . Tuy , nàng vừa nhắm , Ly Lạc đã cúi đặt một hôn lên môi nàng Chỉ một chạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ, khẽ nàng một cái rồi lập tức .
Lục Lâm Sương giật mình mở mắt, trong có chútbot_an_cap tiếc , sao không hôn lâu thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút Nàngleech_txt_ngu bỗng sững sờ, lậpvi_pham_ban_quyen bị ýbot_an_cap nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, mình trở nên háo sắc từ bao thế Hỏng rồi hỏng rồi, mình sắp bị cơ thể này khống chế rồi
ở phía nhiên nhìn thấy sự tiếc nuối trong nàng, khóe không tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ được mà lên.
Sương Nhi cảm thấy chưa đủ saovi_pham_ban_quyen
Hả
Lục Lâm Sươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chưa kịp phản ứng với nhữngbot_an_cap gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắnbot_an_cap nói, đôi môi đã lạibot_an_cap bị lấp . Lần này hắn cạybot_an_cap mở hàm răng nàng, nhẹ nhàng mútbot_an_cap lấy đầu lưỡi, hồi lâu sau mới chậm rãi ngẩng lên Hắn nhìn nàng nụ cười nửa miệng: Đã hài lòng chưa
Lục Lâm Sương đỏ mặt sang chỗ khác, hôn thì hôn đi, còn hỏi cảm nhận làm
Ly Lạc nàng đỏ mặt thì không trêu chọc nữa mà tập trung gội đầu cho nàng. Một lát sau, lại lên tiếng: Cảm thấy thế nào Còn nào không Ta gãivi_pham_ban_quyen nàng.
Ừm, dễ chịu hơn nhiều rồi, cảm ơn chàng.
vừa địnhbot_an_cap dậy thì Lạc ấn lại.
Ta là hùng tính của nàng, nói lời cảm ơn với ta. ta vắt khô tóc cho nàng rồi hãy dậy.
Đợi đến khi tóc khô được ba bốn phần, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới bếvi_pham_ban_quyen bổng nàng lên. Không để mái tóc ướt đẫm dính vào lưng nàng, hắn cứ thế bế kiểu công chúa, trèo lên cái thụ để thổi tóc, hai tựa nhau ngắm trăngleech_txt_ngu.
Tayvi_pham_ban_quyen nàng nắm chặt chiếc trâm cài, trênleech_txt_ngu trâm có buộc cái túi nhỏ, bình thường nàng hay đeo ở thắt lưng, tắm buộc vào trâm. Ly Lạc tòvi_pham_ban_quyen mò tại sao nàng lại quý cái túileech_txt_ngu nhỏ này như , đi đâu cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang theo: Ta thể xem cái túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ
Lục Lâm Sương nhất thời cóvi_pham_ban_quyen căngvi_pham_ban_quyen thẳng, sợ hắn nhìn thấy vật bên trong, nhưng nếuleech_txt_ngu giữ quá chặt sẽ chỉ hắn tò mò hơn. Thế là nàng cả túi và trâm cho hắn: Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được xem ngoài, không được xem bên trong.
Ly Lạc cảm thấy có chút buồn , một túi nhỏ chưa bàn tay có thể chứa được thứ gì
Được, ta không , chỉvi_pham_ban_quyen ngoài thôi.
Lục Lâm cái túi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay hắn, hắn chăm chú quan sát, ngửi thử nhưng mãi vẫn không nhận ra đó là loại da thú gì. cho : Rất tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xảo, cũng rất đẹp.
Lục Lâm Sương âmbot_an_cap thầm thở nhẹ , không nhìn sơ hở gì.
, ta cũngvi_pham_ban_quyen thấy rất đẹp nên rất thích nó.
Gió nhẹ thổi tới, làm layleech_txt_ngu động mái tóc dàileech_txt_ngu, những sợi tóc nhảy múa bay lượn theo chiều gió. Vầng trăngleech_txt_ngu vắt vẻo trên cao, tạo nên một bức tranh đẹp đẽ và tĩnh lặng. Nàng cứ thế lặng lẽ ngắm trăng, tận sự yênbot_an_cap bình và tươi đẹp này. Nàng dựa vào lòng hắn, lẩm tự nhủ: hôm nay thậtbot_an_cap , trònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật đẹp
Nàng bất chợt tự hỏi liệu hômbot_an_cap nay cóvi_pham_ban_quyen phải rằm Tám không Nhưng giây tiếp theo nàng lại phủ định ý nghĩ đó, mặt ở đây lớn gấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trái Đất, làm gì có rằm tháng Tám nào
Ly Lạc cũng ngước nhìn bầu trời : Quả thực rất đẹp
Trước đây khi một mình ngắm , hắn cảm thấy cô độc, giờ đây có nàng bên cạnh, hắnleech_txt_ngu thấy rất mãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyện vàleech_txt_ngu phúc Hắn khôngvi_pham_ban_quyen kìm lòng được mà cúi đầu, hôn lên môi nàng Những ngón tay thon dài rõ đốt khẽ luồn vào kẽ tóc nàng, đầu đầy lướt qua da đầu, chạm vào từng sợi dây thần kinh Lúc thì hắn liếm nhẹ, lúc lại mút sâu, nhắm mắt hôn tình tứ
Lục Lâm Sương nhìn gươngleech_txt_ngu mặt tuấn phóng đại dưới ánh trăng, tim thình thịch. Hàng lông mi , sống mũi cao thẳng, hơi thở trầm ổn và dángbot_an_cap vẻ khi hôn nàng mỗi động tác khiến nàng thể dứt ra được Nàng run rẩy cả người, thôi xong nóng khắp ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới Nàng thầm mắng cơ này sao màvi_pham_ban_quyen chịu nổi sự trêu chọc như vậy.
Chỉ hôn cáivi_pham_ban_quyen thôi mà cũng có cảm giác sao Nàng cố nén luồng hơi nóng rạovi_pham_ban_quyen rực trong người, gục lòng Ly Lạc thở dốc. ôm chặt lấy thể mát lạnh của hắn, trong lòng cảm thán thật thoải mái
Ly Lạc mãn nguyện ôm lại , như muốn nàng vào tậnbot_an_cap xương tủy. Như này đã tốt rồi, nàng chưaleech_txt_ngu bao giờ xích việc với hắn, có lẽ bao lâu nàng nhất định sẽ kết lữ với hắn. hắn nàng, từ từ sẵn lòng chờ đợi.
Hồi lâu sau, hắn tay lại tóc đã hẳn của : Tóc khô rồi, nàng ngủ chưa Có muốn không
Lục Lâm Sương ngáp một cái, mềm nhũn tựa vào lòng hắn: .
Ly Lạc nhìn giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái lòng mỉm cười, bế đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng về phía hang động
Chiều ngày hôm , Lạc đặt Lục Lâm Sương và hành lý ở một nơi , còn thì đi săn quanh đó. Lục Lâm Sương ôm lương khô và quần áo , chờ đợi đến chán, cuối thật sự ngồi không yên, nàng đứng dậy nhặt củi khô xung quanh.
khi quan hệ với Ly Lạc ngày càng thân , hắn để nàng làm gì cả, cứ nói nàng giống cái, hắnbot_an_cap sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăm sóc tốt nàng, để nàng làm việc là do chăm sóc không chu đáo, là sự phủ nhận đối với hắn Lục Lâm Sương cạn , không làm thì thôivi_pham_ban_quyen vậy, dù sao nàng cũng chẳng siêng năng đến . Nàng thế để hắn nuôibot_an_cap , phải nói rằng những ngày tháng có là tốt
Sau khi nhặt được một đống củi lớn mà Lạcvi_pham_ban_quyen chưa về, ngồi trên một cây khô buồn chán chờ đợi. Từ bụi cỏ không xa truyền đến những tiếng động ồnbot_an_cap ào, âm thanh đó càng gần, còn có cảleech_txt_ngu tiếng chạy huỳnh huỵch. Lục Lâm Sương không khỏi thẳng thần kinh, nhìn chằm chằm vào nguồn âmbot_an_cap thanh. Nàng nhét lý vào túi nhỏ để đềvi_pham_ban_quyen phòng có bất gì sẽ lập tức bỏ chạy.
Bất thình lình, một con lợn rừng từ cỏ lao ra, theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau là một đàn rừng ùa tới. Hướngleech_txt_ngu chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của chúngleech_txt_ngu là nơi Lục Lâm đang đứng, không khỏi trợn tròn . Thể hình đó, nanh đó, khí thế đó, còn nhìn cái quái nữa mau
Lục Sương phản ứng , vắt chân lên mà chạy, nhưng đi chạy trong rừng nguyên sinh thì tốc độ bị giảm đi đáng kể. Chẳng mấy chốc đã bị lợn rừngleech_txt_ngu đuổi , mắtleech_txt_ngu thấy sắpvi_pham_ban_quyen giẫm , tim như muốn nhảy ra khỏi lồngbot_an_cap ngực. nhưng connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rừng như chê nàng cản đường, mạnh vào mông nàng một cái, dùng dốc sức hất nàng ra phía sau.
A
Lục Lâm bị húc văng không trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phát mộtvi_pham_ban_quyen tiếng thét thảm thiết rồibot_an_cap rơi xuốngbot_an_cap đất. mình sắp tiếp xúc thân với mặt đất, nàng tuyệt vọng nhắm mắt lại, lần này thực sự sắp chết rồi còn là lợn húc chết
Lời tác giả:
Quan trọng Phải xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Giải thích về điểm gây tranh : Thấyleech_txt_ngu mọi người phản ứng dữ dội vớileech_txt_ngu căn bệnh này, ta xin một chút. Đây phải là bệnh, lý do có thiết lập này là vì phản kỳ củaleech_txt_ngu cơ thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thứ trực tiếp và đáng để người ta ý nhất. Ta muốn nữ chính nảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh sự nghi ngờ và tò cơ thể này, từ đó muốn tìm hiểu xem rốt chuyện gì, để các nam chính đi tìm tinh cho nàng để nàng khôi phục. Đồng thời cũng ám chỉ nàng khác vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những giống cái khác.
Tại sao nàng không biếtbot_an_cap đó là phản ứng bình thường Vì chết nàng mới chín tuổi, lại còn vì làmbot_an_cap việc quá sức, cóbot_an_cap hình dung nàng rất bận rộn, không có thời gian yêu đương, lắm chỉ đọc tiểu thuyết xem video thôi. Hơn nữa, cơ nàng xuyên vào tương đương với một đàn ông, hãy thử tượng một cô gái mườibot_an_cap chín từng trải qua cảm giác đó, xuyên mộtvi_pham_ban_quyen chàng trai chín tuổi hừng hực thế, ai có thể thích ngay lập tức Ai cóbot_an_cap thể nhận đó là phản ứng bình thường
Từ nữ chính phát hiện cơ thể ổn đến khi nàng kết lữ với nam chính thứ nhất cũng tầm hai mươi , những chương căn bệnh này qua rất nhanh. Ai xem tiếp được thì xem, không xem được cũng không sao. thế có rất nhiều, chúc mọi người được cuốn sách mình yêu thích và đọc truyện vui vẻ.
Sau một tiếng động đục, nàng dường như đã vabot_an_cap phải vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó. Cảm giác đớn không ập đến, nàng kinh hồn bạt vía mở mắt raleech_txt_ngu.
Đập mắt nàng một nam tử tóc bạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với đôi mắt xanhvi_pham_ban_quyen thẳm, toát ánh nhìn sắc và hoang dã. Khí chất của hắn vừa lạnh , cảnh giác, lại vừa tràn đầy sức sống, mang theo hơi thở ấm áp của nắng mai.
Nàng không sao chứ
Giọng êm tai vang tai Lục Lâm Sương. ngượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngùng rời tay người đàn ông, đôi chân trần dẫm lên mặt đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy sỏi đá khiến đôi mày nhíunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại. chạy thoát thân, đôi dép lê của nàng đã bay đâu mất, chân sớm đã bị cứa chảyleech_txt_ngu máu.
Tôibot_an_cap không sao, cảm ơn anh nhébot_an_cap.
Nàng nhìn quất để tìm đôi dép đã bay của mình. Không kìm được, nàng lại liếc nhìn tử có cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tám múi trước mặt, nghĩ người đẹp trai thật .
Lâm Sương ngẩn người, xongvi_pham_ban_quyen, xong rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đúng là mê hết thuốc chữa rồi Nàng vỗ vỗ đôi má bừng, quay lưng đi không dám nhìn trước nữa.
Nam tử tóc bạc nhìn giống cái có vành tai đỏ ửng, khóeleech_txt_ngu miệng khẽ lên. Xem ra khá hài lòng với vóc dáng của hắn, nếu không sao thấy hắn đã lộ ra vẻ thẹn thùng vậy.
Hắn đánhleech_txt_ngu giá giống cái mắt từ dưới. rấtbot_an_cap trắng, rất đẹp, cảm giác khi ôm nàng lúc nãy tuyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thịt người nàng không quá mềm cũng không quá cứng, dáng người béo mà hơi gầy, dưỡng một chút chắc chắn sẽ đầy đặn hơn.
Hắn nhìn nàngvi_pham_ban_quyen với vẻ đầy hứng : Giống cái , Nạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dã, nàng tên là gì
Lục Lâm Sương quay về phía , có chút ngại ngùng đáp: Lục Lục Lâm Sươngleech_txt_ngu
Hắn tiến lại gần ngửi người nàng, chân mày nhíu lại. Trên người nàng vậy mà lại có , chẳng lẽ là giống cái xà thú bắt Sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng: Ở không an toàn, ta đưa nàngleech_txt_ngu rời khỏi đây .
Không đợi Lâm đồng ý, hắn hóa thú , lấy nàngvi_pham_ban_quyen rồi hất lên lưng, bắt đầu chạy như baybot_an_cap.
Lục Lâm Sương chấn động, thú hình của hắn là một con sói bạc khổng lồ Nàng siết chặt lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ lông hắn, sợ mình sẽ bị ngã xuống.
Anh đi chậm một chút, anh định đưa tôi đâubot_an_cap Thả tôi xuống
nữa Ly Lạc quay lại không thấy nàng, không biết sẽ lo lắng đến mức nào.
Dã vừaleech_txt_ngu chạy vừa đáp: Ở đây cóvi_pham_ban_quyen thú nhân máu lạnh, ta đưa nàng đi trước.
Huynh ấy là
Nàng định nói huynh ấy giống đực của mình, nhớ ra bản thân có đang mang bệnh, lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong. Nàngvi_pham_ban_quyen ngoảnh nhìn lại phía sau, chung sống baoleech_txt_ngu nhiêu ngày qua, ít nhiều cũng có chút
Ly Lạc đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phát hiện mặt đất một mảnh hỗn độn, đầy dấu vết một đàn chạy qua. Củi khô trên mặt đất bị văng khắp nơi, duy chỉ thấy giống cáileech_txt_ngu nhỏ nhà mình .
Trong lòng hắn dâng lên dự cảm bất , nóng lòng như lửa đốtleech_txt_ngu tỏa xung quanh tìm . Thế nhưng ở hướng đàn lợn rừng chạy đi, hắn chỉ thấy đôi dép lê đã rách nát nàng. Hắn nắm chặt đôi dép trong tay, lao vút về hướng rừng.
Mùi của đàn lợn rừng quá nồngvi_pham_ban_quyen, đã lấn átvi_pham_ban_quyen hoàn toàn hơi thở Lục Lâm Sương. Khi hắn đuổi kịpbot_an_cap đàn lợn, lại chẳng thấy bóng dáng đâu. Hắn giận giết sạch lũ lợn rừng trưởng thành, bụng chúng đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệu Sương Nhi của mình bị chúng thịt hay .
quả là chẳng thấy gì cả. Đôi mắt hắn đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thởbot_an_cap phào nhẹ nhõm . Hắn tự , nàng khôngbot_an_cap bị thịt, vậyleech_txt_ngu chắc vẫn còn sống Hắn quay lại chỗ cũ, tỉ mỉ kiếm hương của nàng, kinh ngạc hiện còn có cả mùi langnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thú.
Bây giờ hắn chỉ hy vọng Sương Nhi của lang thú kia cứu đi. Sau khibot_an_cap xác định phương hướng, hắn tức đuổi theo.
Lụcleech_txt_ngu Sương bị mang đi, im lặng lưng Nại Dã, trong lòng cảm hổ thẹn với Ly Lạc không lời nào. Viên tinh thểvi_pham_ban_quyen và ân qua nàng không trả nổi, không ở lại hại huynh ấy đã là lựa chọn nhất rồi. Nay bị langbot_an_cap thú này mang đi, sau này nếu hắn chịu cho nàng mộtvi_pham_ban_quyen miếng ăn, nàng cũngbot_an_cap mãn rồi.
Nghĩ nhiều chỉvi_pham_ban_quyen thêm phiền não, sống tâm vô tính mới không mệt mỏi. Nàng thở dài tiếng đầy bất lực, vậy thôi
Mãi đến khi mặtvi_pham_ban_quyen trời lặn, Dã mới thả Lục Lâm Sương xuống và sắp xếp cho nàng trong một hang độngbot_an_cap.
Chờ đây, ta đi quanh đây. Ta đã dấu lãnh thổ ở cửa hang rồivi_pham_ban_quyen, sẽ dã thú nào dám tới .
Khóe miệng Lục Lâm Sương giật giật, có phải là đibot_an_cap tiểu ở cửa hang không vậy Động vật đánhvi_pham_ban_quyen dấu lãnh thổ hình như đều làm thế cả Thật là mất hình tượng quá đi
Nàng hắng giọng: Ừm, anh đi đi.
Đợi Nại đi, nàng mới kiểm tra lòng bàn chân mình. May mà chỉ là vài vếtbot_an_cap trầy xước và mấy cái dằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâm vào.
Suýt
Khi dằm ra, cơn khiến nàng hít một hơi khí lạnh, rồi lấyleech_txt_ngu thuốc mỡ ra bôi lên. Sau khi việc, lúc rảnh rỗi, hang động trở im ắng lạleech_txt_ngu thường. Cảm giác cô đơn lại trỗi dậy, nàng lại quay về những ngày tháng hành Đã quen với sự bầu bạn của Ly mấy ngàyleech_txt_ngu qua, đây nàng lại càng thêm sợ hãi sự độc.
Xem ra phảivi_pham_ban_quyen ôm chặt lấyleech_txt_ngu cái đùi của con sói bạc này thôi, dù là vì miếng ăn hay là thoát khỏi sựvi_pham_ban_quyen cô quạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mình.
Không , Nại vác về một con mồi, nướng chín rồi mang vào hang cho nàng. Hắn dùngbot_an_cap một lá chuối gói cái đùileech_txt_ngu nướng thơm phức đặt trước mặt nàng: Ănvi_pham_ban_quyen .
miếng thịt nướng nóng hổivi_pham_ban_quyen, nàng đói đếnvi_pham_ban_quyen nước miếng chực trào, nhưng vì không , nàng lại không thể dùng không bốc thịt nên chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết trố mắt nhìn.
Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn anh, đợileech_txt_ngu nguội bớt tôi sẽ ăn.
Cảm ơn Giống cái này vậybot_an_cap mà lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời cảm với Cóvi_pham_ban_quyen nghe được hai chữ cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn từ miệng một giống cái đúng là chuyện . Ánh mắt Nại Dã nhìn càng thêm tò mò.
Không cần cảm ơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, để ta đút cho nàng.
Nói đoạn, móng vuốt hắn xoẹt một cái xé nhỏ thịt, cầm mộtbot_an_cap miếng đưa đến miệng Lâm Sương.
Anh cứ , látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa tôi tự ăn là được.
Lục Sương ngại ngùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy, miếng thịt nóng mức phải đổi tay liên tục. Sau đó nàng tống tất cả miệng, dùng lưỡi đảo qua đảo lại mấy lần mới xuống bụngleech_txt_ngu, cuối cùng thở hắt ra một hơi Suýt chút thì bịleech_txt_ngu bỏng chết rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Nại bị hành động của nàng làm cho giật mình, vội vàng tay nàng lại kiểm . Hai bàn tay nhỏ bé trắng ngần bị bỏng đến đỏ ửng.
Ta xin lỗi Ta không biết nàng lại không chịu nổi nhiệt độ này.
Nói rồi, hắn nhàng liếm bàn bị bỏng của nàng, đáy mắt một tia xót xa. Giống quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên rất yếu ớt Hắn chăm thật tốt mới được, không thể giống như đám thú nhân máu lạnh kia, nuôi chết cả cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lục Lâm Sươngbot_an_cap bị hắn liếm đến mức không nổi, vội vàng rụt tay lại. Sự mập mờ đột ngột khiến tai nàng hơi ửng : Tôi không sao, lát nữa tôi sẽ ăn.
Nại Dã vẫn nắm tay nàng, chấp vươn lưỡi nhẹ nhàng liếm ngón tay nàng: Liếm một sẽ nhanh thôi, nàng đừngvi_pham_ban_quyen cử động.
mặc kệ sự cự của , chặt tay nàngleech_txt_ngu, tỉ mỉ liếm cho bàn tay nhỏ đang đỏ ửng kia. Lục Lâm Sương thế ngây người hắn. Vốn chẳng thân chẳng quen, hắn chịuleech_txt_ngu cho nàng miếng nàng đã rất biết ơn rồivi_pham_ban_quyen, không lẽ giống đực ở thế giới thú nhân này ai cũng là người áp như sao
Thấy thời gian đã hòm hòm, hắn buông nàng ra, xé miếng thịt thànhvi_pham_ban_quyen từng nhỏ: Ta xé nhỏ cho mau nguội, một nữa nàng hãy ăn.
Nàng hơivi_pham_ban_quyen lúng túng ừ một tiếng, lòng tính toán đoạn đường tiếpbot_an_cap theo: định đưa đi
Hắn không phải thú nhân máu lạnh, chắc không phải thú lang chứ Trông hắn không vẻ hung như mấy tên thúbot_an_cap trục xuất kia. Vì vậybot_an_cap nàng đoán chắcleech_txt_ngu hắn thú nhân bộ lạc nào đó đây.
Nại Dã cảm thấy câu hỏi của nàng có chút kỳ lạ: Tất nhiên là về bộ lạc. yên , bộ lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của chúng ta khá lớn mạnh, sẽ lang thangbot_an_cap cướp nàng đi nữabot_an_cap đâuvi_pham_ban_quyen.
Ồ
Hóa hắn tưởng nàng bị thú lang bắt đi Chẳng trách sau khi ngửi thấy mùi củaleech_txt_ngu Ly Lạcvi_pham_ban_quyen, hắn liền vác nàng chạy thục .
Chợt nhớ ra điều gì, nàng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: Ngươi là thú mấy giai rồi
Lục giai.
Vừabot_an_cap nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừavi_pham_ban_quyen đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thú văn của mình. Những vệt văn xanh lam lập tức hiện lên trên gương , kết hợp với máivi_pham_ban_quyen tóc bạc kia, trông lại vài mỹ cảm.
Vậy thì cũng khá lợi đấy.
Ly Lạc tận thất giai, nếubot_an_cap bị hắn tìm bộ lạc, không biết có chống đỡvi_pham_ban_quyen nổi cơn thịnh nộ của hắn không. Họvi_pham_ban_quyen vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa kết lữ, hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa cũng chỉ mới quen biết ngày, rõ hắn có đi tìm nàng hay không. Một kẻ lạnh như thế, nàng cũng không dám hy vọng nhiều, biết đâu hắn vừabot_an_cap lưng đã đi tìm giốngleech_txt_ngu cái rồi.
lời ngợivi_pham_ban_quyen của giống cái, Nại Dã khẽ mỉm cười. Giống trong bộ lạc nếu không quá thì cũng quá nhỏ, những người trạc tuổi hắn có vài giống đực đi theo, nên hắn chưa từng tiếp cận ai. ngờ lần này ra ngoài một chuyến có thể cứu giống cáivi_pham_ban_quyen từleech_txt_ngu thang, thânvi_pham_ban_quyen hắn quả thực quá mắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. nên hắn nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cái trước mặt, để nàng trở thành bạn của mình.
Lục Lâm Sương lặng ăn thịt, hoàn toàn không hay những tính toán nhặt hắn. Sau khi ăn no, mới rụt rè hỏi Nại : Gần đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có khôngbot_an_cap Ta muốn rửa .
Tất nhiên nàngbot_an_cap cũng tắm nữabot_an_cap Hôm nay lợn đuổi theo, mồ hôi nhễ khiến khắp người dấp khó chịu vô cùng.
Nại Dã gật đầu: Ừ, nàng ăn no rồi ta sẽ đi.
ăn no rồi, thôi.
Nàng đứng dậy ra ngoài, nhưng vết thương dưới chân đau đến mức khiến rùng mình.
Nàng thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự no rồi sao có bấy nhiêu thôi ư
Hắn nhìn miếng thịt còn sót lại, mới chỉ ăn một phần tư. Hắn có chút không nổi nhìnvi_pham_ban_quyen nàng, này mới phát hiện cảm đau trên mặt nàng. Hắn vội vàng hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Nàng sao vậy
Lục Lâm Sương xua tay: Không sao, chỉ mấy vết xước thôi.
Hắn không tâm, tiến tới kiểm tra tỉleech_txt_ngu mỉ, nhìn mộtvi_pham_ban_quyen lượt xuống dưới mới phát hiện ra chân nàng đã thương. Hắnbot_an_cap khẽ chau mày: Sao nói sớm.
lời, hắn bế bổng nàng lên, nhanh chóngleech_txt_ngu đibot_an_cap về phía .
ngộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất thăng bằng, Lục Lâm Sương giật mình vàng ôm lấy cổ , tim thình thịch: Ta tự , chỉ là vết thươngvi_pham_ban_quyen nhỏ thôi, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao đâu.
Nhưngbot_an_cap hắn lại im hơi lặng tiếng. bờ sông, hắn đặt nàng một phiến đánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cẩn thận tra lòng bàn chân nàng. Phát hiện đã bôi thuốc, hèn chi hắn ngửi thấy mùi máu.
Lục Lâm Sương bàn tay to lớn hắn nắm lấy cổ chân mình không buông, có chútbot_an_cap ngại ngùng lên tiếng: Ngươi có thể ra chỗ khác đợi ta không Tabot_an_cap tắm một , sẽ xong ngay thôi.
Nại Dã nghĩ nàng vẫn chưa phải là giống cáileech_txt_ngu của mình, nhìn nàng tắm quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực không hay lắm, bèn quay lưng đi.
Ta ở ngay đây chờ nàng, nước đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh , tắm lâu quá.
Biết rồi.
Lục Sương chóng xuống nước, kỳ cọ chỗ này một chút chỗ kia một chút, chưa đầy mười phút sau nàng đã quay lại phiến .
Ta xong rồi.
Nại Dã quayleech_txt_ngu , thấy nàng đang ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, vài lọn ướt dán vào gương mặt nhỏ nhắn vừa mới rửa sạch, lại cóvi_pham_ban_quyen chút vẻ đẹp lộn xộn. Hắn khôngleech_txt_ngu khỏi nhìn đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngây người, tim đập loạn nhịp. Nàng là giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái xinh đẹp mà hắn từng thấy, hương người cũng vô dễ .
Lục Lâm thấy đứng ngây ra không nhúc nhích, có chút thắc mắc: không tắmvi_pham_ban_quyen saovi_pham_ban_quyen
Hắn tỉnh, lập tức bước xuống nước khắp nơi vì lo nàng ngửi mùi trên người mình. Một lát sau, hắn mới bước bờ.
Đi thôi.
Hắn bế nàng quay về sơn động. Đến , hắn trải cỏ khô rồi phủ lên tán lávi_pham_ban_quyen chuối lớn, sau đó mới đểbot_an_cap nàngleech_txt_ngu nằm lên trên.
Lục Lâm Sương dở khóc dở cười, cuộc sống người này của nàng ngày càng dáng rồi Chăn màn, da thú, nàng không dámbot_an_cap lấy ra, làm gì cũng phải lén lút. Chờ đến lạc họ, nàngbot_an_cap nhất phải tìm cách ở riêng , nếu không sống người này biết bao giờ mới kết thúc đây. Đến thế giới này bao nhiêu ngày là nhiêu ngày bôn ba, chuỗi ngày này bao mới chấm đây
Ngayvi_pham_ban_quyen lúc tâm trí nàng đang bay tận phương nào, một chiếc lưỡi ấm áp và mềm mại khẽ liếm vào lòng bàn chân nàng, khiến nàng giật mình tỉnh sáo. Nàng ngạc nhìn Nại Dã, lên: Ngươi làm gì vậy
Thuốc lúc nãy rửa rồi, ta liếm giúp nàng, thương mau lành hơn.
Vừa nói, hắn vừa tiếp liếm láp thương chân . Lâm Sương lập co quắp năm ngónbot_an_cap chân lại, cười sụa: Ngươi đừng liếm nữa Ngứavi_pham_ban_quyen ta mất
Nại Dã may tâm, hoàn toàn không có định dừng . Liếm vết thương sao lại ngứa được
Nàng vùng vẫy muốn rút chân về nhưng nắm chặt lấy.
Ha ha ha Taleech_txt_ngu không chịu nổi nữa, ngươi mau dừng lại đi, ha ha Ta cảm ơn nhiều lắm Đừng liếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà, ha ha
Tiếng cười như có sức lan, Dã khựng lại, khóe môi không tự chủbot_an_cap được màvi_pham_ban_quyen nhếch lên. không kìm lòng được nói: Nàng thể làm giống cáivi_pham_ban_quyen của khôngbot_an_cap
nói đột hắn khiếnvi_pham_ban_quyen Lụcleech_txt_ngu Lâm Sương có mờ mịt. Sao tự nhiên lại bảo nàng giống cái của hắn Ly Lạc là nhân ưa chuộng nàng có thể hiểu, nhưng một thú nhân sói như chẳng lẽ lại không có thèm sao cũng không biết thân có điểm gì thu hút, không chắn : Ngươi nói túc đấy à
Nại Dã khẳngleech_txt_ngu định chắc nịch: Ừ, hãy ta làm giống đực củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng có thể bảo nàng thật .
Như sợ nàng không đồng ý, hắn một vật đó rồi nhét vào miệng nàng, đó vừa vào miệng đã tan ngay. Lục bị sặc ho một tiếng, hoảngbot_an_cap hốt nhìn hắn: Ngươi ta ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái gì thế
Tên này không phải cho nàng ănvi_pham_ban_quyen thuốc hay loại tương tự chứ Đối với mộtbot_an_cap tửvi_pham_ban_quyen yếu không sức trói gà như nàng, hắn có cần phải thế không
.
Cái
Lục Sương không tin nổi nhìn hắn. Đâybot_an_cap là tiên đan đấy Thứleech_txt_ngu quý như vậy, nói cho luôn sao Là hắn quá nhiềuvi_pham_ban_quyen không chỗ chứa, hay là hào phóng đến mức gặp ai cũng tặng Nói đi cũng phải lạivi_pham_ban_quyen, họ chỉ mới quen biết nhauleech_txt_ngu ngày hôm nay thôi mà
Thấy dáng vẻ chấn kinh của nàng, Nại Dã thích: Đây là thứvi_pham_ban_quyen ta có được khi đến Hồng Vụ. Ta đã ăn viên, còn nàybot_an_cap vốn dĩ muốn dành cho lữ tương
Hắn bất chợt ghé lại, nhìn nàng chằm không rời mắt: Ta đã đưa cho nàng rồi, vậy nên từ nay về sau là cái của ta.
Lục Lâm Sương có chút cạn lời. sính lễ cho người ta thì ít nhất cũng hỏi ý kiến người một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ thấy sắp phát điên rồi, món sính lễ này nàng trả không nổi đâu
Vốn dĩ nàng cònleech_txt_ngu định bộ lạc của họbot_an_cap đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nươngvi_pham_ban_quyen ăn rồi sống cô độc già, thì hay rồi, tình này khiếnvi_pham_ban_quyen nàng chẳng biết phải từ nào. Lục Sương đã cảm thấy náy muốn chết với Ly Lạc, giờ lại nợ thêm một viên tinh thể của Nại Dã
nhìn đầy khó : Ngươi còn chưa rõ , sao muốn ta làm cái của ngươi
Hắn đặt bàn chân nhắnbot_an_cap nàng lên lồng ngực nóng hổi mình: Nàng cái xinh đẹp nhất màleech_txt_ngu ta từng gặp, chưa thì sau này chúng ta có thể từ từ tìm hiểu.
Lục Lâm một lần nữa cạn lời. Rốt cuộc giống cái ở thế giớivi_pham_ban_quyen này xấu đến mức nào mà lại khiến hắnvi_pham_ban_quyen cảm thấy một người phụ nữ có vết sẹo trên mặt như nàng là xinh đẹp cơ chứ
trực tiếp hỏi: Nếu như ta có bệnh sao Ngươi vẫn muốn ta làm giống cái của ngươi chứ
Hắn sững sờ, mím môi suy nghĩ một lát nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túc trảleech_txt_ngu : Trong bộ lạc có thú y, nếu lãoleech_txt_ngu không chữa khỏi nàng, chúng ta sẽ thành Anbot_an_cap Lạc. y ở đó rất giỏi, nếu vẫn không được, ta đi Rừng Đỏ một chuyến nữa. Có thể đỏ rồi, bệnh của nàngleech_txt_ngu chắcleech_txt_ngu chắn sẽ chữa khỏi.
nói của hắn khiến Lục Lâm cảm thấy vô cùng tò mò: Rừng Sương Đỏ Tinh thể đỏ lại cái gì
Hóa ra nơi nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có bộ mà cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có cả thành thị, xem ra không đến mức lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hậu nhưleech_txt_ngu nàng tưởng tượng.
Nại Dã có ngạc nhiên khi nàng không về Rừng Sương và Tinh thể đỏ. Hắn liền giải thích cho : Rừng Sương Đỏ là Tinh thể xanh vàleech_txt_ngu Tinh thể đỏ. Hạt của các loại quả kết ra từ cây cốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong đó chính Tinh thể đỏ và Tinh thể xanh. Nơi đó quanh năm đỏ bao phủ nên đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi là Rừngvi_pham_ban_quyen .
Nơi đóleech_txt_ngu rất nguy hiểm phải Dẫu sao cái tên này nghe qua đã thấybot_an_cap không hề đơn giản.
Ừm, nàng là giống cáivi_pham_ban_quyen của ta, ta nỗ chữa khỏi cho nàng. Với thực lực hiện tại của hắn, xông pha ngoài vẫn thể đảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đương được.
Dáng vẻ thâm tình của Lục Lâm Sương hoảng hốt không nhẹ. Hai ngườivi_pham_ban_quyen mới quen biết bao lâu chứleech_txt_ngu Nàng thật sự không chịu nổi sự nhiệt tình này. Nàng còn nghi ngờ liệu hắn có đang mưu đồ thứ gì trên người mình không, nhưng ngoài cáileech_txt_ngu túi ra, nàng cũng chẳng còn vật gì giá trị. Mà cũng đâu công dụng của túi gấm, đúng không
Lục Lâm Sương lưỡng lự biết lời nào. đầu nàng định tìm một chỗ dựa chắc, ai ngờ chỗ dựa này lại tự mình dán sát tới
Để chúng ta chungvi_pham_ban_quyen một thời trước đã được không
Nếu lạc của họ có thú ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vậy sẽ đi xem thử cuộc có sự mắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh haybot_an_cap không. Nhưng loại bệnh sự quá khó nói, lúc phải mởbot_an_cap lờibot_an_cap thế nào đây
, chúng có thể từ tiến .
Nại Dã thấy thái độ của nàng đã dịu đi, trong vui sướng khôn xiết. Hắn năm nay mới hai mươi hai tuổi đã tìm được giốngleech_txt_ngu cái, chắc chắn sẽ khiến đám rựa trong bộ ngưỡng đến phát điên.
Hắn phấnbot_an_cap khích ôm lấy nàng: ngủvi_pham_ban_quyen đi, ngày mai ta sẽ đưa nàng về bộ lạc.
Ừm.
Nửa đêm, tiếng sấm ầm vang, mưa xối xả xuống trên trời. Tiếng điếc tai khiến Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâmvi_pham_ban_quyen Sương giật mình tỉnh giấc từleech_txt_ngu trong mộng. Vốn dĩ ngủ dưới đất lạnh, giờ mưa xuống lạileech_txt_ngu lạnh hơn.
Nàng chẳng màng gì nữabot_an_cap mà rúc sâu vào lòng Nại Dã. Lạnh đến sắp chết rồi, còn giữ thể diện gì, sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rụtbot_an_cap rè lúc chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.
Nại Dã chạm cánh tay lạnh ngắt của nàng, lo lắng : Sươngvi_pham_ban_quyen Sương, sao người lại lạnh thế này
màng lẩm bẩm: ta không có
Cái gì cơ
Nàng nói lí nhí trong miệng khiến Nại Dã hoàn toàn nghe rõvi_pham_ban_quyen. Lo lắng nàngleech_txt_ngu sinh bệnh, biến thành dạng thú, ôm chặtvi_pham_ban_quyen lấy nàng vào lòng.
hôm sau.
Sau ăn no, Nại Dã đưabot_an_cap Lục Lâm Sương chạy điên cuồng suốt quãng đường. Một là sợ xà đuổi theo, một mình hắn không bảo vệ nổi giống cái của mình hai là muốn nhanhvi_pham_ban_quyen chóng về bộ lạc thú xemvi_pham_ban_quyen thử rốt cuộc nàng mắc bệnh gì.
Sau nhiều bôn ba liên tục, cuối cùng họ cũng đến được lạc Lang tộc. Trong thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian đó, hắn còn thậpbot_an_cap thêm mộtvi_pham_ban_quyen ít da thú để không bị lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến tỉnh giấc đêm nữa.
Vừa về bộ lạc, các giống đực bộ lạc đã ném về phía Dã những mắt đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngưỡng mộ. Có kẻbot_an_cap táo bạo thậm chí còn tiến lên hỏi han: Tiểu giống cái, ta có thể làm đực của nàng được không
Lục Lâm Sương liếc kẻ đó , trông cũng khá tuấn tú, với Nại Dã thì vẫn xa.
trừng mắt, như thể theo sẽ laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào chết đối phương: xa giống cái ta ra.
Tên thú nhân kia chẳng bậnvi_pham_ban_quyen tâm, còn khiêu khích: Dã, chúng ta cùngvi_pham_ban_quyen một bộ lạc, không định riêng một giống cho mình đấy chứ
Dã không khách khí đáp trả: Vậy thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh trận đi.
Bây giờ hắnleech_txt_ngu đã lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lục giai thú nhân, chẳng gì phải chúngvi_pham_ban_quyen.
Tên nhân nọ cười khẩy: Chúng ta là ngũ giai thú nhân, ngươi tưởng ta sợ ngươi saobot_an_cap
Nại liếc hắn một cái, ngần giảibot_an_cap thú văn lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giai mình.
thú nhân kia chấn động, với vẻ không tin nổi. Không ngờ Nại Dã đi một chuyến, khi trở đã thăng lên giai
Ngươi thếvi_pham_ban_quyen mà lên
Nại Dã chẳng buồn để ý đến hắn, bế Lục Lâm Sương đi thẳng về chỗ ởvi_pham_ban_quyen mình. Hắn đặt Lục trong hang động của mình rồi : Nàng đây đợi ta, ta tìm thú .
Chưa kịp đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Lâm Sương trả lời, hắn đã chạy khỏi hangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động.
Ơ
Lục Sương định gọi lại nhưng hắn đã biến mất tăm. Nàng ảo não ngồi trên tấm da thú, chuyện này bảo nàng phải nói sao đây Nói rằng nàng thèm khát ông phát điên Nhưngvi_pham_ban_quyen mấy nay ở cùng Nại Dã, nàngvi_pham_ban_quyen đâu còn cảm giác đó nữa
Thật kỳ quái, bệnh tự khỏi rồi sao Thật thần kỳ loại bệnh đó chẳng lẽ là thứ bản không thể khống chế đượcbot_an_cap
Một lúc sau, Dãvi_pham_ban_quyen dẫn về một nhân già , trông có vẻ rất dày dạn kinh nghiệm, giống kiểu thầy lang trong mấy bộ phim truyền hình.
Dã vội vàng thú y đến trước mặt Lục Sương: Cách Lãng thú y, ông mau xem giúp giống cái của ta mắc bệnh gì
Cách Lãng sát gần Lục Lâm Sương ngửi rồi lại nhìn, chẳng phátleech_txt_ngu hiện ra vấn đề .
Tiểu giống cái, không khỏe ở
Ta ta Vấn đề khó nói này, nàng có chết cũng không mở miệng nổi. Cuối cùng, nàng cứ mãi mà chẳng thốt ra được chữ tiếp theo.
Dã bên cạnh sốt ruộtbot_an_cap , hắn đặt hai tay lên nàng, ánh mắt lobot_an_cap lắng: Sương Sương, nàng không khỏe ở thì mau nói với thú yleech_txt_ngu đi, ông ấy sẽ cho nàng
Ta không có chỗ nào khôngbot_an_cap khỏe cả Nàng nghẹn đỏbot_an_cap mặtleech_txt_ngu, dù thế cũng nói ra được những lời đó.
Chuyện này nàng thật không thốt nên lời. Cùng lắm thì sau nàngbot_an_cap không cùng ai làm chuyện đó là , có chết cũng cam lòng
Dã lo âu nhìn nàngleech_txt_ngu, trước nàng còn nói mình có , sao giờ lại nói nữa Chẳng lẽ trước đó lừa hắn sao Vì nàng không tin tưởng hắn
Ánh mắt hắnleech_txt_ngu thoáng qua tia thất vọng, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường. mới quen biết không , nàng tin hắn cũng là chuyện tình. Sau này hắn thể hiện thật tốt trước nàng, biết nàng sẽ mở lòng nhận .
Sau khi tiễn thú đi, Nại đầu chuẩn bị bữa tối cho ngày hôm nay.
Lục Lâm đứng bên hỏi: Bộ lạc các có aibot_an_cap ăn cơm gạo không
Gạo đều để trong túi gấm, mấy ngày nay đi cùng Dã không dám lấy ra, thật sự là sầu chết nàng rồi.
Nại Dã hơi sững sờ: Nàng ăn hạt gạo sao Nàng là thú cỏ à Chẳng phải cũngbot_an_cap ăn thịt sao
Nàng có chút bất đáp : Cái gì cũngvi_pham_ban_quyen , nhưng ngày nào cũng thịt, quá rồi
Nạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộ vẻ xử, dù sao bộ lạc hắn cũng không có thú nhân nào chay: Chỉ có bộ thú ăn cỏ mới gạo, bộ lạc chúng đều là thú ăn . nàngvi_pham_ban_quyen muốn ăn, lần sau tavi_pham_ban_quyen sẽ đi đổi cho nàng một ít.
Nghe nói không có sẵn, vội vàng từ chốivi_pham_ban_quyen: Không cần , không có thì thôivi_pham_ban_quyen vậy.
Nàng và hắn cũng chẳng thân thiết đến thế, vậy nàng không đưa ra quá nhiều yêu cầu. Ngộ nhỡ hắn chê nàng khó nuôi, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miếng cũng không ban cho nữa thì xong đời. Cùng lắm thì lát nữa nàng đi dạo quanh bộvi_pham_ban_quyen vòngleech_txt_ngu, xem có raubot_an_cap dạibot_an_cap gì không, ăn để giải ngấy cũng đượcleech_txt_ngu.
Sau khi ăn no, trời vẫn tối hẳn, nàng đứng dậy nói với Dã: đi loanh quanh bộ một chút cho thuộc môi trường.
đi cùng .
Nạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dã đứngbot_an_cap dậy sánh bước bênleech_txt_ngu nàng, cả hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tản bộ dưới ánh hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn. Một bàn tay lớn vô hay hữuvi_pham_ban_quyen chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của , dáng vẻ như muốn lấyvi_pham_ban_quyen lại cóleech_txt_ngu ngại .
Lâm mím môi nhịn cười, sự ngờ Nại Dã này lại lúc biết thùng như vậy. Buổi tối lúc ngủ thì ôm ấp, tay động chân nhanh như thế, sao giờ lại đỏ mặt rồi
Thấy lúng túng của hắn nàng cũng hơi ngượng, bèn bước nhanh lên phía trước. Thế nhưngbot_an_cap, hắn lại từ phía sau nắm chặt lấy nàng. Bànvi_pham_ban_quyen tay to bao trọn lấy bàn tay nhỏ , gò má hắn hơi ửng hồng, nén vui sướng trong lòng mà :
Cùngvi_pham_ban_quyen đi
Hắn cúi đầu nhìn giống cũng đang đỏ bừng vành tai, khóe miệng khẽ cong . Hắn rất tận hưởng khoảnh khắc bình yên này bên nàng. Cảm giác cùng bạn đời đi dạo sau bữa ăn khiến vô mãn.
Tuy nhiên, giây Lâm Sương đã gỡ hắn ra, chạy đến trước một cây cỏ, phấn khích : Hóabot_an_cap ra là xàvi_pham_ban_quyen lách Thật tốt quá.
Dã nhìn bàn tay trống rỗng, tâm tức trở nên u . Hắn hiểu , một cỏ thì có gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến thế
lấy nó làm gì
Dĩ là để ăn
Nàng cẩn thận đào cả rễ lên, định mang về trồng để mỗi đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lá mà ăn.
nhìn cây cỏ đó với vẻ không thểleech_txt_ngu tin : Nàng định ăn này Nàng là thú nhân cừu hay lợn vậy
Hắn khôngvi_pham_ban_quyen kìm được mà ghé sát nàng ngửi ngửi, nhận trên người nàng chẳng có mùi của bấtbot_an_cap kỳ loài thú nào. Hắn tò mò hỏi: Sương , nàng là thú nhân nào
Mấy ngày nay, ngoài việc thấy mùi thịt trên người nàng rất , lúc nào cũng muốn một miếng ra, vẫn nàng thuộc gì.
Viên thú.
Đối câu hỏi , đã chuẩn bị sẵn câu lời, dù là ai hỏi cũng đều là thú.
Nhưng trên người nàng không cóbot_an_cap hơivi_pham_ban_quyen của Viênvi_pham_ban_quyen. Nại Dã càng thêm hiếu kỳ.
Bởi vì ta thường xuyên tắm .
Nại Dã trầmvi_pham_ban_quyen suy , tắm nhiều có thể tẩy mùi trên cơ thể Nếuleech_txt_ngu trên người hắn không cònbot_an_cap mùi của tộc Sói, e rằng nhiều dã thú sẽ không sợ hắn nữa. nghĩ đến khả năng này, hắn quyết định sau này sẽ tắm lại, thểleech_txt_ngu không tắm thìleech_txt_ngu tuyệt đối .
Lục Lâm Sương vạn không ngờ rằng, câu nói bừa của mình lại khiến trước mặt hiểu lệch toàn
Nhìn mặt trời đã xuống , nàng hỏi Nại Dã: Gần có sông không Ta muốn đi tắm.
Trời nóng thế này, ngày không tắm đúng là không chịu nổi.
Nạivi_pham_ban_quyen Dã người, hắn mới tính là sẽ tắm
Có thể không tắm được không
Lục Lâm Sương , mùa hè không tắm Không sợ người bốc mùi sao Dĩ nhiên chẳng quản được ngườibot_an_cap khác có tắm hay , nhưng nàng thì phải tắm.
không tắm thìvi_pham_ban_quyen ta tắm, nếu hắn không tắm thì tối đừng có nằm cạnh .
Hảvi_pham_ban_quyen Nại Dã với vẻ mặt đầy ủy khuất dẫn nàng ra bờvi_pham_ban_quyen sông, miễn cưỡngbot_an_cap ngâm trong nước.
Lục Sương thấy dáng vẻ như mất hết hy vào sống của hắn thì có chút buồn cười, tắm một cái thôi mà cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần đến mức đóbot_an_cap không
Nàng tươi cười đến bên cạnh hắn: Làmleech_txt_ngu gì mà ấm ức vậy Có muốn ta lông giúp không
Dù sao hắn cũng là phiếu ăn hạn của nàng, trước khi kết lữ nên lấyleech_txt_ngu một chút. Nếu hắn yêu cầu kết lữ, nàng sẽ tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kế sau.
Nại Dã ngạc, nàng nói muốn giúp hắn tắm sao khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe chứ Giống cái mà lại chủ động giúp giống đực rửa
Lục Lâm thấy hắn ngây người ra đó, liền hỏi tiếp: Có muốn không Muốnleech_txt_ngu thì mau biến thân đi.
Có
Giây theo, một sói bạc khổng lồ xuất hiện mặt Lục Lâm Sương. Được giống cái của mình cho là điều mà bất kỳ giống đực nào cũng không dám mơ tới. Hắn chẳng cần suy nghĩ gì nữa, Sương Sương hắn đã động giúp hắn . hưngvi_pham_ban_quyen phấn vẫy đuôi, cười ngây ngô.
Vì hắn đang thú Lục Lâm Sương không rabot_an_cap biểu cảm, chỉ thấy hắn vẫy đuôi liên tục, đoán chừng là rất thụ. Chẳng phải là đang vui lắm sao Lúc nãy còn bày ra bộ dạng ủy khuấtleech_txt_ngu làm gì
Nàng không ngừng cọ trên người hắn, suýt chút nữa là buột miệng hỏi: Đại gia, ngài có hài lòng không.
Có vì hắn đang trong hình dạng thú, Lục Lâm Sương hoàn toàn không coi người, lau xong lưng lại lau trước, cứ như đang tắm cho chó . Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng chà xát khắpvi_pham_ban_quyen đùi và mông hắn. Nại Dã cứng đờ cả ngườileech_txt_ngu, không dám cử dù chỉ một chút.
Cảm giác máu nóng dâng này thật sự là một cực hình
Sau lau mọi , Lục Lâm Sương chộp đuôi của hắn và bắt đầu vuốt ve. Hắn giật mình dựng , mặt đỏ bừng, ngay lập tức lùi xa Lụcbot_an_cap Lâm hơn mười .
Lục Lâm Sương thấy khó hiểu: Hắn làm sao vậy
Nàng có nghe nói đuôi vật không được sờ lung tung vì chúng sẽ cắn ngườibot_an_cap. Nại Dã là thú nhân chắc không đến mức cắn nàng nhỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thế nhưng nhìn bộ dạngbot_an_cap này không hắn định lao vào cắn nàng thật
nuốt nước bọt, từng bước lùi lại phía sau. Nhìn biểu cảm đó hắn, giống như giây sau sẽ vồ lấy nàng vậy. Khi lên đến bờ, nàng chộp lấy cây xà lách rồileech_txt_ngu vắt chân lên mà chạy, không dám ngoảnh đầu lại, thẳng một mạch về hang .
Nại Dã cứ ngâm mình nước, thứ gì đó đang ngẩng cao đầu khiến hắn không dám ra. Hắn không làmbot_an_cap trò cười trước mặt cái của .
Chạy một mạch tới hang, thấy Nại Dã không đuổi theovi_pham_ban_quyen, Lục Sươngleech_txt_ngu thởleech_txt_ngu phào nhẹ . Nàng đem cây xà lách trồng ở cửavi_pham_ban_quyen , tưới một nước, ngắt chiếc rửa sạch rồi nhét vào miệng. Cuối cùng mới hài lòng đi trong hang ngủ một giấcleech_txt_ngu thật ngon.
Đến nửa Nại Dã mới về , thấy Lục Sương đã ngủ say, hắn lặng lẽ nằm xuống bên cạnh. Nhìnleech_txt_ngu môi đỏ mọng mời gọi kia, hắn thật sự muốn ăn nuốt sống nàng lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hắn lén hôn một cái, lúc này mới mãn ôm nàng vào giấc ngủ.
vừa hửng sáng, Nại Dã đã thức đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net săn. Lục Lâm Sương sau khi ngủ liền dùng dao đục đẽo mộtvi_pham_ban_quyen cành cây . Không lâu sau, một bàn chải đánhleech_txt_ngu răng hình răng sói đã hoàn thành. Nàng vui vẻ bắt đầuleech_txt_ngu vệ sinh răng miệng thật kỹ.
Đến thế giới thú nhân này nhiêu ngày, mỗi lầnbot_an_cap xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng chỉ dùng nước muối rửa sơ qua rồi nhai mấy lá bạc hà, sáng tương . Xong xuôi mọi việc, nàng bắt đầu đileech_txt_ngu dạo quanh bộ lạc xem có thứ dùng được hay rau dại không, vì chỉ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây xà kia chẳng cho nàngleech_txt_ngu ăn được ngày.
Lúc nhìn thấy cây cận, động đến mức rơi . Thật chẳng dễ dàng gì, cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng nàng có thể gội đầu rồi Mấy ngày gội đầu, nàng cảm giác trên đầu mình đã mọc đầy cỏ dại. Nàng hái một lớn mang ra bờ sôngleech_txt_ngu rửa , sau đó nghiềnleech_txt_ngu nát để lấy chất dịch nhầy vào ống .
xuôi mọi việc, nàng bắt đầu đại sự gội đầu của ngày hôm nay. Đến tóc khô hẳn trời gần trưa. nàng sớm đã rột rột, quanh không có mới lén lấy một quả dại từ vải ra gặm.
Sau đó, nàng mới mang tâmleech_txt_ngu trạng vui vẻ đi về phía hangvi_pham_ban_quyen động, nhưng chưa kịp tới nơi đã bị một thú nhânleech_txt_ngu chặn đường. Hắn mangleech_txt_ngu vẻ mặt chào hỏi Lâm Sương: Vị cái , nàng còn nhớ ta Cái này tặng
Vừa nói, hắn vừa đưa cho Lục Sương một chiếc đùi nướng trongvi_pham_ban_quyen chuối. Vì quá đói, Lâm theo bản năngbot_an_cap định tay ra , nhưng bàn tay khựng lại giữa trung rồi hạ xuống.
Nàng hắn một cái, ra đây chính là thú nhân ngày hôm quabot_an_cap. Theoleech_txt_ngu phép sự, nàng từ chối: ơn huynh, Nại Dã chắc cũng về rồi.
Vị thú nhân kia vẫnvi_pham_ban_quyen đứng chôn chân tại chỗ không chịu đi: Không đâu, hắn có thể sóc nàng, cũng thể chăm sóc nàng. ta có thểbot_an_cap nhau chăm sóc nàng, hãy để ta giống củavi_pham_ban_quyen nàng đi.
Lâm Sương cạn lời, chỉ một cái nướng mà đã muốn nàng làm vợleech_txt_ngu, nghĩ cũng thật hão huyền quá nhỉ Mặc dù cuộc sống ở giới thú nhân này khá gian nan, nàng cũng chưa đến mức bị cái đùi mua chuộc.
Thật sựbot_an_cap rất cảm ơn huynh, ta
Chưa đợi Lục Lâm Sương hết , đã nhét ngay miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt vào tay nàng rồi chạy biến như bay: Ngày mai lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến tìm nàng
Lục Lâm Sươngvi_pham_ban_quyen nhìn miếng thịt trong tay, thật tốtvi_pham_ban_quyen quá Có đồbot_an_cap ăn sẵn rồi, vừa rồi từ chối mà đau . Nếu hắn nói thêm vài nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có lẽ nàng đã nhận lấy từvi_pham_ban_quyen lâu rồi. Ừm dùvi_pham_ban_quyen thì cuối cùng miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt cũng đã nằm trong nàng.
Kệ đi, cứ ăn trước .
Nàng cắn một miếng thịt, đến sắp khóc ngon quá đi Đúng là khivi_pham_ban_quyen đói thì ăn gì cũng thấy mỹ vị. Giống như miếng thịt này, chẳng bỏ gia vị mà nàng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon lạ lùng.
Ngon không Nại Dã đứng sau lưng nàng với khuôn mặtvi_pham_ban_quyen sầm.
Lụcbot_an_cap Lâm Sương chẳng buồn quay đầuleech_txt_ngu lại, đáp: Ngon lắm
Có ngon bằng ta nướng không
Giọng nóivi_pham_ban_quyen trầm đục lại vang lên lần nữa.
Lúc này Lục Sương mới phản ứng lại, quay đầubot_an_cap thấy Nại Dã mặt đen nhọ , trên vai còn vác một con lợn rừng. Nàng lập tức cười hì hì: về rồi đấy à
Nại Dã nhìn nàng ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, đôi mày khẽbot_an_cap nhíu lại. Dù hắn không ngại việc nàng nhận thức ăn của giống đực khác, bởi chăm sóc cái nhỏ là việcbot_an_cap mà mỗi giống đực đềuleech_txt_ngu nên làm, nhưng thấy vui vẻ thế, trong lòng hắn vẫnleech_txt_ngu không khỏivi_pham_ban_quyen khó chịu.
Hẳn là do đã không thờivi_pham_ban_quyen mang thức ăn về cho nàng, nên nàng mới nhận sự của kẻ . Nhìn vẻ ăn ngấu nghiến kia, là đã đói lả rồi. Hắn vừa tự trách mình, vừa thấy xót xa nàng.
Đi thôi đoạn, hắn bước vềvi_pham_ban_quyen phía hang động.
Lục Lâm Sương lẽo đẽo đi theo sau gặm thịt, lúc nàng đang đến cực , chẳng còn tâm đâu mà xem tại sao mặt hắn lại đen vậy.
Kể từ đó, ngày nào Nạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dã cũng gắngvi_pham_ban_quyen về nhà sớm . Còn vị thú nhân hay đến tìm Lục Lâmbot_an_cap Sương kia, lần nào cũng bịvi_pham_ban_quyen đuổi .
Mỗi khi ăn no, không bọn họ nắm tay nhaubot_an_cap đi dạo thì cũng là cùng xử những bộleech_txt_ngu da thú sănbot_an_cap được. Ngày tháng trôi qua lúc càng như cặp vợ chồng mới cưới, và cảm giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng ranbot_an_cap khắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người của nàng cũng xuất hiện lần nào nữa.
Mặc dù thấy đực nào đẹp nàng vẫn liếc nhìn thêm cái nhưng đó chỉ là thức cái đẹp mà thôi. Huống hồ, người bộ lạc này đang ở ngay bên cạnh nàng rồi, nàng chẳng thiết tha gì việc nhìn ngó kẻ khác.
Qua ngày tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về bộ lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng ngạc hiện ra nơi này dường như chẳng có một giống cáivi_pham_ban_quyen nào cả.
Nại Dã, bộ lạc này có giống cái nào
Nại Dã đang sắp xếp lại những tấm da thú trong : Tất nhiên là có chứ, vì thời quá họ đều ở trong hang không ra ngoài, chỉ khi trời tối mới xuất hiện thôivi_pham_ban_quyen.
Ồ sao ta chưa từng thấy Nàng đã tới đây được mấy ngày mà chẳngvi_pham_ban_quyen bóng dáng một cái nào, khỏi nghi đây là một cái làngleech_txt_ngu độc thân.
Ánh mắt Dã chút né tránh, không muốn trả lờibot_an_cap câu hỏi này lắm. Nếu để nàng mình là cái xinh đẹp nhất bộ lạc, liệu có chấp nhận thêm nhiều giống đực hay không Những ngày tháng hắn nàng được ở riêng nhau liệu có kết thúc không
Hắn ấp úngbot_an_cap đáp: Có lẽ nàng họ vừaleech_txt_ngu vặn không chạm nhau thôi.
làm sao dám nói vớibot_an_cap nàng rằng hắn cố ý khiến không được họ. Hơn nữa, những giống cái vô cùng kiêubot_an_cap căng, tùy , luôn mình là trung và vô lý đùngleech_txt_ngu đùng, nên hắn hoànbot_an_cap toàn không muốn nàng gặp họ.
Lần nào cũng trùng thế sao Nàng hơi nghi hoặc nhìn Nại .
Mấy đứa nhỏ chạy tung tăng có thấy qua, nhưng đã đếnbot_an_cap thế giới thú nhân này nhiêu mà nàng chưa gặp một giống cái . thêm ánh mắt của những giống đực nàng, nếu không phải họ có thể biến thành thú thì nàng đã nghi mình đangleech_txt_ngu lạc vào một bộ lạc nào đó ở châu Phi, nghĩ thôi đã thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi rồi.
là vậybot_an_cap đấy, đi thôi Về thôi.
Hắn một cầm những tấm da đã làm sạch, tay kia nắm lấy tay , gương mặt ngập hạnh phúc dắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng về nhà.
Trưa hôm sau, xám xịt như , Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm đang hái bên ngoài vội vàng chạy về nhà. Vừa về bộ lạc, nàng đã thấy nhóm người đang quanh ai đó, không đangvi_pham_ban_quyen làm .
Ban đầu nàng định mang tâm xem náo nhiệt ghé qua nhìnbot_an_cap thử, nhưng đếnbot_an_cap toàn làbot_an_cap đàn lại . Ngay lúc nàng chuẩn bị rời đi thì bị người trong gọi lại.
Ngươi chính là giống cái Nại sao
Lâm Sương sững người, là giọng của một giống cái Cuối cũng được gặp giống cái tiên ở thế giới này rồi
Nàng kích động quay đầu lại, thấy mộtleech_txt_ngu giống cái nằm lười biếng trongvi_pham_ban_quyen một đực, xung quanh là hàng chục giống đực khác thay phiên nhau hầu hạ, đúng chất của một nữ . đó tầm ngoài năm mươi tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trông vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khá xinh đẹp, số giống vây quanh bà phải lên đến hơn hai mươi người.
Lục Lâm Sương thầm kêu lên trong lòng: Chẳng lẽ tất cả họ là giống đực của bà ấy sao
Ngươi tên là Giọng nói của giống cái đó lại vang lên.
Lục Lâm Sương phải, quanh không có ai khác, chắc hẳn là đang hỏi mình.
Ta tên là Lục Lâm Sương, có chuyện gì không
Giống cái kia mỉm cười dịu dàng: Tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ của Dã, còn đây là cha của nó.
Bà chỉ người giống bên cạnh mìnhleech_txt_ngu, nói : Nghe Nại Dã đã tìm được giống cái nên ta qua đây xem thử, đâyvi_pham_ban_quyen nàng quen không
Lục Lâm đứng sững chỗ, chuyện này đột ngột gặp rồi sao Nàng còn chưa xác định có ở bên Nại Dã hay không nữa mà. Nếu để họ biết chỉ coi con trai họ là phiếu cơmvi_pham_ban_quyen, họ sẽ tức giận tới mức ăn nàngbot_an_cap mất.
nàng không mang bệnh người, nàng vốn rất sẵn lòng có một người chồng tuấn túvi_pham_ban_quyen như vậy, thậm chí vui đến mức bay bổng là đằng khác. Chỉ tiếc nàngleech_txt_ngu không có cái phúc phận ấy để hưởng
tạm Cảm ơn bác đã đặc biệt đến thăm cháu. Nàng ngượng ngùng đến mức chẳngbot_an_cap biết phải nói gì .
Nàng khách sáo quá, hy nàng và Nại sốngvi_pham_ban_quyen tốt với . Sắp mưa rồi, nàng mau về đi. Dứt , giống đực bên cạnh hóa hình, đưa nàng ta rời đi.
Lục Lâm Sương thở phào nhẹ nhõm, cắm đầu chạy thẳng về . Vừa đến động, những giọt mưa nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đậu bắt đầu trút . Bầu trời nổi sấm chớp đùng đoàng, rõ đang là trưa mà sầmbot_an_cap như bảy tám giờ tối.
Cô lo lắng nhìn ra ngoài hang, mưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn thế , sao vẫn chưa về
một lúc sau, Dã mới mưaleech_txt_ngu vác con mồi trở . Lục Lâm lập tức tiến , dùng da thú giúp hắn lau tóc, lo lắng lầm bầm:
Mưa lớn thế này sao giờ chàng mới về Lẽ ra nên tìm cái hang nào đó trúleech_txt_ngu tạm, đợi nhỏ rồi hãyvi_pham_ban_quyen chứ.
Nại Dã nhìn giống cái đang lo lắngbot_an_cap cho mìnhvi_pham_ban_quyen, khẽ : Sương đang cho ta sao Ta thấm chút mưa cũngbot_an_cap không sao cả.
Mưa gió lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sấm chớp đầy trời, hắn lo nàng sẽ sợ hãi nên mới bất chấp mưa chạy vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không ngờ nàng cũng đang lo lắng cho hắn.
Nguyễn Thị kim Hương
14/5/2026 lúc 2:28 sángHết một tập rồi mà chưa biết gì về thế giới đang sống mà tức
Nguyễn Thị Ngọc Thúy
15/5/2026 lúc 6:35 chiềuUh cung gần het tập 2 mà nhỏ n9 xàm hết sức nghĩ sao mà bảo bệnh, người hiện đại mà như gì á.