Bầu trời thị trấn mây đen giăng kín, chẳng mấy chốc cơn mưa lớn trút .
Ngồi ở hàng ghế cạnh cửa sổ xe khách, không chỉvi_pham_ban_quyen thấy mưa đập vào kính, mà còn cảm nhận hạt mưavi_pham_ban_quyen rỉ qua khe hở, nhỏ xuống tay giác lạnh lẽo buốt giá.
Cảnh tượng nhếch nhác khi đi lại trong cơn mưa đôngleech_txt_ngu tháng Chạp một thị trấn nhỏ miền Nam là như vậy. Nhưng một chuyến đi thân thuộc và gần gũi , Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm đã mười năm rồi chưa được trải nghiệm lại.
Kể từ khi lên Nam Thị học đại học, dường như cảm nhận về quê hương trong tôi chỉ còn cái giá rét cuối đông trước Tết và hơibot_an_cap thở đầu xuân nămbot_an_cap mới. đó, nhữngleech_txt_ngu tiếp xúc tôi với các mùa khác ở quê nhà chỉ còn là tiếng sấm, tiếng ve vang mơ hồ những điện thoại của ông bà nội.
Vềleech_txt_ngu rồi, cuối cùng cũng về lại thị trấn nhỏ . Bà đã mất, bốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ cũng đã già, cơn mưa vẫn âm u như thế, và chiếc xe khách vẫn cứ rò rỉ nước mưa nhưbot_an_cap xưa. Còn tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không còn trẻbot_an_cap nữa.
Năm bôn ba ở Bắc Kinh, ba năm làm việc tại tỉnh lỵ.
trở về khôngvi_pham_ban_quyen còn là thiếu , túi quần vẫn tuếchbot_an_cap như xưa.
Bao nhiêu năm , nhận được chỉ là tuổi tác, là cái bụng phệ ra vòng, là những đêmbot_an_cap dài trằn trọc mất ngủ đến giờ sáng không đếm xuể.
còn trẻ, tôi trắng tay bước rabot_an_cap khỏi thị này, lúc trung niên lại quay về.
Tôi vẫn luôn khiết như vậy, sơ tâm chẳng đổi.
Đúng lúc này, mưa mỗi một lớn, tầm nhìn xế nhòe đi. Vìleech_txt_ngu sợ xảy ra chuyện, ông ấy đạp mạnh phanh, nhưng cuối một tiếngleech_txt_ngu rầm chát chúa vang , cả chiếc xe xóc nảy dữleech_txt_ngu dội, theo sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cơn thấu xương thịt. Còn những tiếng la ngớt bênvi_pham_ban_quyen tai, thực sự chẳng còn tâm trí mà để ý nữa.
Phương Phàm từng nếm trải cái chớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một cảm giác rõ ràng, cậu không hề sợ hãi.
Đóleech_txt_ngu là chuyến dã ngoại của công ty hồi cậu mới tốt nghiệp được hai năm và đang lăn lộn ở Bắc Kinh. đến một lạc phương Bắc, cậu cưỡi một con ngựa lịch, nhưng khi , con ngựa đó bỗng phát điên không kiểm soát đượcbot_an_cap.
Nó chạy đến mức rơi cả móng .
Thật kinh .
Haibot_an_cap mắt chân của bị cọ xát vào bụng đến mức tróc một lớn, giày vải cao hiệu cũng mòn thủng hai lỗ. Đáng sợ thật đấy, nhưng lúc đó Phương Phàm không sợ, bởi vì khi , ngay cả nghèo cậu còn sợ.
Chỉ có lần này, nữ vận mệnh rốt cuộc đã mang gã nghèo kiết xác này đi rồi
Nhưng dường như khôngvi_pham_ban_quyen phải vậy, bởi vì chẳng bao lâu sau, cậu lại tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy
Đây là vẫn là trên xe , nhưng , mình trẻ rồi. Đây thời gian lại là ngày 6 tháng 12 năm 2013 Trời ạ Nữ thần vận lại chiếu cố mình lần nữa, cho mình xóa acc luyện lại từ Mình nhất định phải bắt cơ hội này, tuyệt đốibot_an_cap không khi nhìn lại chỉ thấy một nghèo khổ nực .
Ngày 6 tháng 12 năm 2013, mình mới 18 tuổi! Vẫn là họcleech_txt_ngu sinh 12!
Sởleech_txt_ngu hữu một cơ thể tuyệt vời nhất, thể sungvi_pham_ban_quyen mãn nhất, sức sống trí tưởng tượng nhất. Những phần cứngvi_pham_ban_quyen vớibot_an_cap thanh niên 18 tuổileech_txt_ngu củaleech_txt_ngu mười nămleech_txt_ngu không biết tốt hơn bao nhiêu, chứ nói là so với bản thân mình của mười năm sau!
Bản thân mười năm sau vô cùng hoài niệm sứcbot_an_cap , trong khi những căn bệnh vặt thì cắn răng chịu , bệnh nặng có hay không thì không biết, dù sao cũng không có tiềnleech_txt_ngu chữa, cứ tâm thế sống chớt cùng bệnh, cộng thêm tâm lý một giấc dậyleech_txt_ngu là người lại khỏebot_an_cap re để sống vật vờ qua ngày đoạn tháng.
Bác tài, chạy nhanh lên chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Cậu nhóc này, cậuvi_pham_ban_quyen tưởng đây là à!
Bác tài, cóvi_pham_ban_quyen lòng dũng cảm chống lại số phận chứ! Dù đây là xe khách, nhưng bác phải có phong thái người lái xe đua .
Nhóc , không cậu thấy mang đùa giỡn hài hước sao? nói phong trần của tài cho thấy ôngleech_txt_ngu ấy rõ ràng là người có học, nhưngbot_an_cap điều đó chẳng có gì lạ, vì nếu là năm sau, những người như vậy đường.
Hóa ra từ mấy chục năm trước, những người cởi bỏbot_an_cap trườngvi_pham_ban_quyen bào đã đến thế.
Nghĩ lại, hình như bác cả mình cũng là cởi bỏ trường . Sinh viên đại học nông nghiệp những năm sáu, bảyvi_pham_ban_quyen mươi, sau này lại nông dân, cùng ông nội cày cấy . Chuyênvi_pham_ban_quyen môn rất đúng ngành đấy chứ, đó cũng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái giá phải khi cởi bỏ trường bào, chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, cònvi_pham_ban_quyen phải đối mặt với sự nhạo báng của những người cùng lứa chẳng học hành gì nhiều.
Trong xe khách chợt vang lên tràng cười rộn . Lưu lượng vận tảibot_an_cap khách năm 2013 vẫn còn lớn . Mườileech_txt_ngu nămvi_pham_ban_quyen sau, nhà nhà đua nhau mua xe bốn , khách đi xe khách mạnh, không chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượng mà ngay cũng giảm hẳn, khiến nhữngvi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu không có xe phải kêu .
Còn Phương Phàm, cậu không mua. Dù cha đã nhắc nhắc lại gần nửa đời người, Phương vẫn không mua, không phải không là không tiền. Đó nỗi đau âm ỉ nửa người cha, cũng là nỗi buồn không thể xóa trong lòngvi_pham_ban_quyen Phươngbot_an_cap Phàm.
Ba mươi phút sau, đến trạm chợleech_txt_ngu vật liệu xây dựng huyện Phiên.
Sớm hơn lúc trước tám .
Hóabot_an_cap bác tài cũng đã âm thầm chống lại số phận một lần, đó lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự bất khuất sâu trong lòng chiếu vào hiện thực, dùng hành lặng lẽ đểvi_pham_ban_quyen kháng nghị yếu ớt.
Cậu , ráng mà hành cho tốtbot_an_cap nhé. Bác tài nhìn Phương Phàm xuống xe, hạ kính cửa sổ chỗbot_an_cap ghế xuống, một điếu thuốc, cười toe toét. Lờivi_pham_ban_quyen dặn thật giản và bình thườngbot_an_cap.
Phương Phàm giơ làm tác chào kính .
Cậu có thể thấy sự ngưỡng mộ trong ánh mắt của bác tài.
Đúngbot_an_cap vậy, nỗivi_pham_ban_quyen u sầu và thương thỉnh thoảng củaleech_txt_ngu những người đàn ông trungbot_an_cap niên khi nơi góc nhìn những nam thanh nữ tú mười bảy mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tám tuổi vô ưu qualeech_txt_ngu, trong mắt là sự ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ sức khỏe, ngưỡng mộ ước mơ, ngưỡng mộ sự do tự tại, ngưỡng mộ cả việc họ chưa vợ
Phương không đi thẳng về căn phòng thuê ngoài trường mà dạo quanh chợ vật xâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vòng, thấy mình . Cậu hỏi giá xong liền mỉm cười, đắt gấp đôi trên Taobao.
Kiếp trước khi học đại học, nghe cậu em họ sau này cấp ba kể rằng nó kiếmvi_pham_ban_quyen được bộn tiền nhờ bán túi sưởi tay trong trường.
Cònvi_pham_ban_quyen về việc sao Phương Phàm không buôn động sản để kiếm , cũng muốnleech_txt_ngu lắm chứleech_txt_ngu, nhưng tiền đâu ? Trong tiết kiệm của bố mẹ có không ít tiền, nhưng đóvi_pham_ban_quyen là tiền để dành cho hai anh em cưới vợ.
Hiển nhiên số tiền đó sau này chỉ đủ cho anh kết , cậu thì đủ. Còn chuyện lấy tiền của họ ra nhà , thôi ý nghĩ đó đi. Người nghèo cả đời chạm đếnbot_an_cap trần nhà chính là cái cứ lầmleech_txt_ngu lũi diễn. Tư tưởng hủ giống như thứ trong bóng tối, không nhìn thấy bất kỳ ngóc ngách nào! Thế là họ không tin. Thực tế, bóng tối này chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần bước vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy vôleech_txt_ngu vàn cơ !
Dĩ nhiên đây sự tựvi_pham_ban_quyen tin cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được Phương mang theo ký ức trọng sinh và sự thông tin, nhưng còn cha cậu thì saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? đời thuê thật thà phác, chỉ biết nỗ lực nữa kiếm tiền. Bảo họ làm những mà họ là vô dụng, thì dù có là ông trời xuống khuyên bảo, là nói rách cả việc cũng chỉ nhận được cái gật và câu nói có lý đấy, rồi bồi thêm một câu nhưng tôi không có tiền.
Nói dối không chớp mắt kinh nghiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quý báu có được khi đã có tuổi. Tất nói nóileech_txt_ngu dối chớp mắt thì hơi quá, dùngbot_an_cap tùy cơ ứng biến sẽ sát nghĩa hơn. Nhìn xem, đó chính là sự thâm thúy của tiếng Trung, đều là lừa , nhưng một là lừa lọc, một cái là kỹ năng ngôn . Tổ dạy chúng ta rằng, lăn lộn hội biết biến thôngbot_an_cap.
Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phàm cũng không nghĩ đến rút sạch vốn liếng của bố mẹ để nhà. Dù sao bản thân nỗ lực một chút làleech_txt_ngu có thể kiếm được, việc gì phải khiến mẹ trằn trọc lo âu suốt mấy nămvi_pham_ban_quyen ?
Em trai à, lỗi nhé, anhleech_txt_ngu họ trọng sinh rồi, sưởi tay này để anh bán cho.
Phương dùng toàn bộ trăm tiền sinh hoạt phí một tháng của mình để túi sưởi Taobao.
Cầm mười tờ rơi quảng cáo bán nhà mà năm sáu năm sau thể tăng giá gấp năm lần, Phương Phàm ngồi bên bànleech_txt_ngu học suy nghĩleech_txt_ngu, nên bán ra vào năm 2019nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay 2020 thì tốt hơn nhỉ?
Đúng lúc này, một bóng hình thướt tha bướcbot_an_cap tới.
Phương Phàm nhìn khuôn mặt non nớt của cô, mười mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm sau, cô đã là vợ người ta, không cònvi_pham_ban_quyen nét thanh xuân như bây giờ nhưngbot_an_cap lại mặn mà hơnbot_an_cap. Cô chính là giấc mộng và nỗi đau thanh xuân của vô số nam trong những buổi lớp.
Lúc này, cô mặc chiếc hoa nhí quá đầu gối màu xanh đen, ống tay ngắn viền bèo để đôi cánh tay trắng ngần ngó sen, trên khuôn mặt thanh tú không tì vết là lạnh lùng, phảng phất vẻ chán . Y hệt như trong buổi họp lớp mười năm sau sự chán ghét.
Triệu Nhã: Phương Phàm, chúng
Ký ức lại kéo về nămbot_an_cap trước, cậu nhớ mình đã không ít lần bày tỏ tình cảm với , và câu trả lời nhận được luôn là lo học là chính, tương lai hãy nói, lên đạileech_txt_ngu học không yêu đương, chúng ta cứ thế này tốt
Cậu cũng sẽ chẳng bao giờ quênleech_txt_ngu được nămbot_an_cap thứ ba đại học, cô dắt một cao ráo đẹp trai, ánh mắt tràn đầy tình ý cậu: Bạn trai tớ trai không?
nữa, khi cô chia tay, cô tìm đến lóc kể lể, cậu thức trắng đêm để an ủi, cuối cùngvi_pham_ban_quyen chỉbot_an_cap nhận được một câu cậu là người tốt, anh ấy chỉ cần bận rộnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiệp , bận xong quay lại.
Lần này chẳng cần nói cũng biết, lại bị từvi_pham_ban_quyen chối. Nếu trọng sinh mà vẫn vào vết xe đổ, kẻ liếm cẩu, thì đúngvi_pham_ban_quyen là quá ngầu luôn, phải, là quá bi thảm. Thế nên, tôi rút lời!
Phương Phàm lời: Những lời trước đây là do tôi nói hơi quá, tối nay ra ngoài ăn bữa cơm, tôi tự phạt một ly xemleech_txt_ngu như lỗibot_an_cap. À, không, ý là, bất trước tôi đã nói gì cậu, cậu để bụng. Việc chúng ta cần làm hiện là học cho .
Phương Phàm, cậu đừng tự lừa dối mình nữa, chúng ta này vẫn là bạn học. Giọng nói trong trẻo Triệu thốt ra câuvi_pham_ban_quyen trả lạnhbot_an_cap lùng.
Mẹ kiếp.
Phương Phàm nhịn thầm rủa một câu, tuổi thanh xuân ai mà chẳng một lần đớnvi_pham_ban_quyen?
Cậu từng nghĩ thể trọngvi_pham_ban_quyen sinh, nhất định sẽ bù đắp lại chút gì . Phàm quả thực có nghĩ này, nhưng lời thỉnh của cậu lại chẳng nhanh vàvi_pham_ban_quyen tàn nhẫn bằng lời từ của Triệu Nhã.
Nếu như, nếuvi_pham_ban_quyen như lời từ chối của Triệu Nhã bịvi_pham_ban_quyen cậu cắt , sau nghiệp cấp ba, sẽ tặng mộtbot_an_cap cuộc tình lãng mạn. Cậu vô cùng tự tin vào điều đóbot_an_cap.
Nhưng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn tàn nhẫnvi_pham_ban_quyen và cứng nhắc đâm xuyên qua ảo tưởng của cậu.
Triệu , cô vẫn nhẫn tâm nhưbot_an_cap kiếp trước.
Mấy ngày trước, vì tuổi trẻ hiểu sự đời, Phương Phàm đã bày tỏ tình cảm ngây của mình Nhã, và kết cụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính là từ chối rồi.
Dĩ nhiên, đó đều chuyệnvi_pham_ban_quyen của kiếp trước, có liên quan gì đến cậu của kiếp này chứ? Đã trọng sinh , ai còn rảnh háng mà suốt ngày nghĩ đến chuyện yêu ?
em, tối nay đi net đêm tao bao , một giọngbot_an_cap nói ủi vang lên rất đúng .
Chưa đủ.
Vậy thêm một mì tôm!
Vẫn chưa đủ!
, cùng lắm cho mày một cái trứng thôi đấy, nhiều hơn là khôngvi_pham_ban_quyen được . Mày biết rồi đấy, tiền của tao đều nạp vào trang phục hết rồi.
Nghe Vương Khải nhắc đến chuyện nạp phục, Phương Phàm chợt lên. Chẳng cơ kinh doanh lại đến rồi saoleech_txt_ngu? Ba cái việc nhỏ nhặt như bán miếng đệm tản nhiệt lắm chỉ tích lũy được chút vốn đầu, mà còn là chút vốn con nữa chứ.
Vương Khải là cùng bàn cốt cấpleech_txt_ngu ba của cậu, nhà thằng nàybot_an_cap mở bãi thác , bản thân nó vốn chẳng phải là hạt giống học hành , nhưng vì có điều kiện đổ tiền cho vào học trường trung học Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương.
Có những người sinh ra đãleech_txt_ngu vạch đích, thế mà vẫn có kẻ rêu người khác rằng mọi con đường dẫn đến thành Rome.
Sauvi_pham_ban_quyen này ngành sẽ phát triển nhất?
Chính là ngành thể điện tử (Esports).
Lò đào tạo trẻ PPD kiếm được bộn tiền, bảy lần lỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẹn với LPL, khoan hãy bànvi_pham_ban_quyen luận chuyện bên có ám hay , chỉ việc bán những cái tên như thúc, Nhị thúc, Golden Left Hand hay Bàn tay UZI là đậm rồi.
Trong đó, câu chuyện được bàn tán xôn xao nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn là việc Tiểu Longvi_pham_ban_quyen Bảo mũi RNGnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vố! Trên đời này những kẻ có thểleech_txt_ngu kiếm được tiền từ của RNG, ngoài anh trên giá 50 tệ ra, thì chỉ có kẻ giả điên Đới Chí Xuân và Tiểu Longvi_pham_ban_quyen Bảo giá triệu.
có thành nói quá, nhưng quá đến mức nào thì Phương Phàm ở kiếp trước cũng chỉ một đồ, không biết rõ ngọn ngành.
Thằng cha Vương Khải này nhìn thì có vẻ học ra sao, nhưng tiêuleech_txt_ngu tiền à không, game rất giỏi. Từ DNF, CF cho đến , nào là cao thủ.
Anh em, tao ý tưởng kiếm này, lát nữa tự học buổi , mình ra quán net phòng bàn bạc kỹ hơn.
Không hứng thú. Vương Khải gụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt xuống bàn chơi iPhone 4, chat chít với bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạngvi_pham_ban_quyen hăng sayvi_pham_ban_quyen đến mức cáileech_txt_ngu bàn rung bần bật.
thằng đần này, nữa nó tìm đến mình mà khóc lóc, kể rằng mìnhvi_pham_ban_quyen bị mộtleech_txt_ngu gã đàn ông lừa tình cho xem!
Thật , tao khôngleech_txt_ngu lừa mày đâu.
mà học đi, chuyện kiếm tiền đợi tốt rồi tính.
Phương Phàm cảm câu quen, sau đóbot_an_cap nhớ ra, chẳng đây là lời mình vừa mới nói lúc nãy sao?
Thằng ranh, mày dám nhại taobot_an_cap.
Lo đọc mấy cuốnbot_an_cap sách nát của mày , Khải mất kiên nhẫnleech_txt_ngu nói. ? mà cần kiếm ? tao biết kiếm là đủleech_txt_ngu rồi.
Khải tuy ham chơi không bao giờ làm phiền anh em học bài, cũng không lôi kéobot_an_cap người khác trốn học, này thật sựleech_txt_ngu rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Không giống một số kẻ, học không ra gì còn lôi bỏ học đi làmleech_txt_ngu thuê!
mà làvi_pham_ban_quyen anh em à? Đấy là cha giết mẹ thì có!
Nhưng điều này cũng liên đến gia cảnh của Vương Khải, cậu ta có tiền.
Phàm nghiêm ôn tập, nhưng quả thực là khổ lời nào diễn tả xiết, kiến thức này quá khó . mắn trí nhớ củavi_pham_ban_quyen cậu không còn mụ mẫm như kiếp trước .
Học hành khó, làm khó, chỉ có làm ông chủ không khó!
tựbot_an_cap học tối bắt lúc sáu rưỡi và kết thúc lúc mười giờ.
Tiếng chuông tan học vừa reo, Vương Khải đã bật dậy gặp nước: Có em nào đi thâu đêm đánh Liên Huyền Thoại không?
Khải ca, có thì có , nhưng mày hạng Kim cương rồibot_an_cap, tao theo không kịp.
Đúng , hay là đánh trận thường thôi, để tụi tao núp sau mày xả sát thương một tí? Cho sướng cái ?
Vương nhún vai: Thôi bỏ đi, tao đi với Phàm Phàm vậy.
Chơi với gà không chỉ khiến gà đi, mà còn phải dỗ dành bọn nó nữa ?
Tiền Chung Thư từng nói một câu: Đối những kẻ , nhìn cũng là một tàn nhẫn.
Phương Phàm ôm ba cuốn sách, hưng lao ra ngoài. Trong cái thờileech_txt_ngu mà đâu đâu cũng thấy hội vàng này, cần đến đông người là thương cơ!
sao mà không phấn khích cho ?
Hơn nữa lại đúng vào thời trước khi cuộc càn phẩm đồi trụy ra, phải tranh thủ gian bắt kịp chuyến tàu cuối cùng, ngồi lên tàu đại thời đại!
Nhân Dân Báo từng câu bình luận về Jack Ma: Không phải Jack Ma tạo ra thời , màbot_an_cap là thời đại nên Jack Maleech_txt_ngu!
Cho nên, dù thế nào đi nữa đừng bao coi xe bánh của thờibot_an_cap đại!
Phương Phàm đang đầu đi hăng hái thì bất thình lình đâm một người, đồng thời cảm thấy mu bàn tay mình chạm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nơi mềm . Cậuleech_txt_ngu giật mình ngẩng , nhìn thấy Triệuleech_txt_ngu đang đỏleech_txt_ngu mặt giận dữ, vội vàng lùi lại .
Bộ đồng phục trường vẫn không cheleech_txt_ngu giấu vóc dáng của cô, tóc cắtbot_an_cap ngắn vai gọn gàng cũng không làm giảm đi nhan sắc. Vẻ đẹp của thời đại này là vẻ đẹp tự nhiên, căng tràn collagen và chân thực. Những năm này chính là khoảng gian con người đối diện với nhau chân thật nhấtvi_pham_ban_quyen.
Đợi vài năm nữabot_an_cap, mỹ nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong KTV không chỉ trang điểm đậm mà còn cần sáng trợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mỹ trênbot_an_cap đường phố thì tỉ lệ axit hyaluronic và silicon cực cao, còn nhữngvi_pham_ban_quyen người không mấy thứ đó thì lớp phấn trên mặt còn phẳng hơn cả thợ mạ thạch cao . Còn trên ảnh đi, chỉ cóbot_an_cap mấy lão chán mới lênleech_txt_ngu mạng xem ảnh để tự lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình dối người .
Thật ra mấy lão cũng biết rõ những em trong video nếu mở filter làm chưa chắc xinh bằng mình, nhưng cái chính làvi_pham_ban_quyen tìm cảm giác mới lạ và giải trí thôi. Dù sao chỉvi_pham_ban_quyen xem cũngvi_pham_ban_quyen không mất tiền, mà phải tốn tiền thì đều thanh xuân cả rồi.
Phàm, phải lúc nãy cậu còn nói phải chăm chỉ học hành sao? Saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột nhiên lại muốn đi net rồi? Cậu định đấy à? Triệu Nhã đỏ đứng mặt Phương Phàm chất vấn. sợ Phương Phàm vì bị từ chối mà trở nên sa đọa, thành tích của Phương Phàm cũng khá, để lương tâm không rứt, cô thấy mình cần khuyên bảovi_pham_ban_quyen một chút.
Vương Khải thấy tìnhleech_txt_ngu này liền biết ý tránh ra : Anh em, tao đi trước đây, látvi_pham_ban_quyen nữa là hết máy đấy.
Phương Phàm chỉ liếc nhìn Triệubot_an_cap Nhã một cái, rồi trực tiếp đi vòng qua cô đuổi theovi_pham_ban_quyen Vương Khải.
Vương Khảibot_an_cap sững sờ: , không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à? Trước Phươngleech_txt_ngu Phàmvi_pham_ban_quyen làbot_an_cap hạng người gì? Triệuvi_pham_ban_quyen Nhã bảo đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cậu đi hướng đông, mà là chính đông ấy chứ!
Gì cơ?
là Triệu Nhã đấy, đứng trước mặt Nhã mà mày cũng dám ‘cứng’ thế à?
Mẹ , nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng kiểu gì đấy! Sau này trước mặt ai tao cũng sẽ ‘cứng’ hết!
Em chào Lý sư ạ, Vương Khải đột nhiên cung kính cất chàovi_pham_ban_quyen.
Phàm nhìn trái nhìn , đang mắngleech_txt_ngu thằng cha Vương Khải nàyleech_txt_ngu dám bày trò dọa mình, thì thấy cô giáo tiếng với khuôn mặt lạnh lùng qualeech_txt_ngu. Phàm gượng gạoleech_txt_ngu nặn ra một nụ cười: Em chào cô ạ.
Phương , tư của em cần phải lànhvi_pham_ban_quyen mạnh mộtvi_pham_ban_quyen chút!
Vâng vâng, em biết rồi ạ. Phương Phàm tục .
Đợi đến khi đôi chân mang tất da chân cùng đôibot_an_cap giày cao gót củaleech_txt_ngu giáo Anh biến mất trong đám , Vương Khải nhịn nữa mà cười ha hả: Đấy ‘cứng’ thế đấybot_an_cap à? Đúng là hạng anh hùng rơm khi gặp chuyện mà.
Bây tao vẫn là học sinh, đối mặt với giáo viên bị áp chế là chuyện tự nhiên . Phải nói là kiếp sau khi tốt , gặp lại thầy cô Phương Phàm vẫn có thể cười nói vui vẻ lạnh lùng lướt qua nhau, thế mà trọng sinh rồi, vừa thấy đã bị cho là thế nào?
Có lẽ là phản xạ theo thói quen.
Nắm cơ thể nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người tuy vẫn là mình, nhưng tư tưởng vẫn còn tính kéo dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chắc chắn là vậy rồi. Sau này sẽ ổn thôi, , nghiệp xongvi_pham_ban_quyen là cái bệnh này sẽ khỏi ngay.
Đây chỉ là một chuyện nhỏ không đángleech_txt_ngu để .
Triệu Nhã cau mày nhìn theo bóng lưng của Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phàm, mặt đẹp thanh tú rõ vẻ không thể nổi.
Đêm ở những nét luôn tràn ngập tiếng ồn ào và khói mịt mù.
Bên trong cũng có không ít mỹ đang cau , tay cái của họ gõ vào phím cách theo nhịp chát, chát có tiết tấu, nhưng chẳng ai hét lên một câu kiểu như: Đây là nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công , vẫn bao nhiêu con gái ở đâybot_an_cap, các anh có đừng làm ồn và hút thuốc được ?
Thật khó thể tưởng tượng, thiếu nữ đang phải chịubot_an_cap đựng khói thuốc động này, mười nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau chính là chiến thần nữ . Thời gian sẽ thay đổi nhiều thứ.
Như làleech_txt_ngu sự tự tin, hay tính cách.
Nhưng thời gianvi_pham_ban_quyen không thể thay đổi được một thứ, đó chính là tính liếm cẩu thượng hạng.
Dung tỷ, chỗ cũ nhé.
Được thôi, ơ hay, đây chẳng phải là sinh ngoan sao? sợ Nữ hoàng đại nhân nhà cậu đi theo à? Dung tỷ làvi_pham_ban_quyen một người đàn có rất nhiều tâm sự.
Mà đây cũng chẳng lời nói suôngvi_pham_ban_quyen.
Nếu có tâm sự, một phụ nữ có xăm trổ kín một cánh tay, mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo hai cổvi_pham_ban_quyen trễ, để trên gò bồng đảo nở ra một đóa hồng nhung gai rực rỡ không?
Tuyết sơn trắng có tự ra hoa hồng sao?
Không thể! Nhưng khi có thêm những câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời, sẽ nhuốm màunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc huyền ảo, chuyện gì cũng thểbot_an_cap xảy ravi_pham_ban_quyen.
Dung tỷ, nói về danh hiệu Nữ đại nhân, chị mới là người có cách nhất đấy. Phương Phàm không mà thốt lên.
Nữ hoàng đại nhân màleech_txt_ngu Dung tỷ nhắc đến Triệu Nhã sai vào đâu được. Còn về việc tại sao tỷ lại biết cái danh nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chắc chắn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên quanleech_txt_ngu đến Khải rồi.
Chút chuyện anh em chẳng là miếng mồi ngon để tán phét khi tán gái sao? Thằng cha Vương Khải nàyvi_pham_ban_quyen chắc đã lấy chuyện ra để trêu chọc Dung tỷ.
Vương Khải kinh nhìn Phương Phàm, không dám tin vào mình. Phương Phàm lại dám nói với Dung tỷ bằng giọngvi_pham_ban_quyen đó sao? Đây là Dung tỷ đấy! Một người có lai lịch không hề đơn giản! Ngay cả bố cậu ta cũng dặn phải tôn trọng chị ấy một chút.
Dung tỷ cũng ngẩn người chốc . sinh thanh niên xã hộivi_pham_ban_quyen ra vào đây không ít, nhưng kẻ dám nói với chị như thế thì chẳng có ai. Chị liếc xéo Phương Phàm cái, xem như cậu thả một cái rắm.
Phương Phàm cũng chẳng để tâm, kho báu lớn nhất trong quán này chính là Dung . Trong cáivi_pham_ban_quyen thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại mà phong trào nhận trai em gái, chị nuôi em nuôi đang nở rộ, Phương Phàm nhiên là muốn quá giang xe này.
, cho hai bát mì tôm, mộtleech_txt_ngu bát thêm trứng, bát không. Vương Khải nhận lấy phiếu mở máy, gọi .
Vương mà không thêm choleech_txt_ngu anh em mình một quả trứng ?
Dung tỷ nói thế nào ấy chứ, anh em tôi thêm trứng, tôileech_txt_ngu thì cầnvi_pham_ban_quyen.
Thằng nhóc này khá khen cho tiến đấy. Dung tỷ ngẩng nhìn Phương Phàm một cái.
Thấy Phương Phàm cũng đang nhìn mìnhleech_txt_ngu với ánh mắt rực cháy, Dung cười duyên dáng, tiện tayleech_txt_ngu lại dây áo lót. Động tác táo bạo này khiến mắt Phương Phàm không dám nhìn thẳng, nhưng khi cậu lấy lại bình tĩnh nhìn ngược lại, Dung tỷ bật cười khanh khách.
Học sinh đúng là thuần khiết thế. tưởng chàng đẹpbot_an_cap trai Phàm này đã cỏi lên rồibot_an_cap, hóa ra chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là người đàn ông đích thực trong ba giây. Nhưng mà khá thú .
Đúng vậy, đàn ôngvi_pham_ban_quyen và nữ đềuvi_pham_ban_quyen một điểm chung, đó chính là thích épvi_pham_ban_quyen nhà lành làmleech_txt_ngu đĩ, khuyên lầubot_an_cap xanh hoàn lương. Có lẽ, ai cũng thích kiểu tương phản như vậy. Đồng thời cũng có một bệnh nan y, đó làvi_pham_ban_quyen khi đối phương thực sự trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành người mà họ mong muốn, thì xin nhé, tạm không hẹn gặp lại.
Bởi vì chán .
Vào đến phòng .
Vương Khảivi_pham_ban_quyen ló đầu nhìn về phía quầy bar, thấy tỷ đang pha mì, không nhịn được mà nói: Đù, anh bạn, lúc nãy điên thật đấy, đến Dung tỷ mà mày cũng dám trêu? cứng thật sự!
đã bảo rồi, tao rất cứng! Phương Phàm nhếch môi, đăng nhập tài khoản.
Sau đó, cậu một web học tậpleech_txt_ngu.
Tiếng bàn phím lạchbot_an_cap cạch lên dứt khoát, Khải sau khi nhập xong tài khoản thì tạch một tiếng châm một điếu thuốc, rồi theo thói nhìn sang phía Phương Phàm, ngay lập tức nghệt mặt ra: Không phải , anh bạn, tao bao mày cả đêm để mày ngồi đây vào web học tập àbot_an_cap? đang đùa tao à?
Tao không phải là Katie.
Cái quái gì thế? Tao hỏi mày cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đùa . Khó khăn lắm mới lôi ra được câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng Anh, kết là chính mình lại không hiểuvi_pham_ban_quyen câu trả lời đối phương, thật lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buồn đến thối ruột.
Tao trả lờivi_pham_ban_quyen rồi còn gì? Tao không đùa, Katie.
Vương lập tức nổi giận: Mẹ kiếp.
Hóa ra đây lại là kiểu chơi chữ.
Đừng lải nhải nữa, tao phải học đây. Nếu tao học vui vẻ, lúc sẽ thưởng cho mày mấy cái địanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ toàn là liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học tập, chắc chắn sẽ mày mở mang tầm mắt.
Mày là ! Thắng thêm hai ván nữa có cơ hội lênvi_pham_ban_quyen Thách Đấu rồi! Vương Khải phấn khíchvi_pham_ban_quyen đăng nhập vào , không định tranh cãi Phương vềbot_an_cap chuyện Katie nữa, sau đó thốt ra mộtbot_an_cap câu đầy tự tin trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lĩnh vực chuyên môn của mình.
Chỉ là đợi mãi vẫn thấy lời khen ngợi hay ngưỡng mộ nào từ Phương Phàm, cậu ta chỉ biết chóp chép miệng hút điên cuồng. Đời cô quạnh may mà còn có thuốc lánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm bạn, nếuvi_pham_ban_quyen không chắc cô đơn chớt mất thôi.
Phương Phàm nhìn gươngvi_pham_ban_quyen mặt ưu tư trong làn khói thuốc của Vương Khải, cậu ta vẫn hiểu tài liệu học tập mà mình nói là cái gì.
Tuy nhiên, sau khi đăng vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cụ trợ, game cậu vẫn trạng thái chờ chứ chưa bắt đầu, thay vào đó cậu mở Nhật ký xếp của Tiểu Trí. Những câu đùa về chị dâu, Miss đánh trúng vào tò mò của giới trẻ, khôngvi_pham_ban_quyen nổi mới là lạvi_pham_ban_quyen.
Kiểu kiếm tiền này, chẳng phải đánh sự hụt truyền thống sao? Mấy tệ một cân quần áo, in thêm cáileech_txt_ngu logo vào rồileech_txt_ngu bán với giá 169 tệ, tiền có là gió cuốn cũng không nhanh bằng cách cậu ta kiếmbot_an_cap!
Dung đẩy cửa phòngbot_an_cap máy mang mì tôm đến cho người: Cậu em, lúc nãy bảo có mấy cáibot_an_cap webleech_txt_ngu liệu học tập, có thể cho chị Nữ hoàng này vài cái được không?
Chị à, kia quầy bar đấy, nếu lỡ tay bấm loa ngoài thìleech_txt_ngu kích lắm đấy.
Không sao, chị là cao thủ máy mà.
Không chứ , chị cũng muốn đọc sách trên mạng ? Vương Khải tháo tai nghe , kinh ngạc hỏi.
Dung tỷ mỉmbot_an_cap khôngleech_txt_ngu gì. Sau Phương Phàm kết bạn QQ với Dung , cậu qua vài địa chỉ trang webbot_an_cap.
là người đibot_an_cap học có khác, ham tòi . Dung tỷ nhận xét.
với Dung tỷ, Phàm thực sự không coi chị là một người chị gái e thẹn, nết na. Những cô nàng ăn chơivi_pham_ban_quyen thời này phóng khoáng đến mứcvi_pham_ban_quyen nào chứ. Họ khôngbot_an_cap thích những kẻ rụt rè, và Phương Phàm cũng chẳng muốnvi_pham_ban_quyen đóng giả làm chú cún con thơ, nhút nhát.
Nói nghe cho hayleech_txt_ngu là cún con, qua cũng chỉ là con chó của phụ mà thôi!
Vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phút sau, tỷ gửi cho Phương Phàm một tin nhắn QQ: Ngón tay cái/Ngón tay /.
thích rồi.
Sau này lên mạng cứ nhắn QQ cho , chị bao. Có mấy thứ này, chị em của chị lại để mà học rồi.
Phương Phàm không trả lời. Hóa ra cuộc chơi này là có qua có lại.
Nắm bắt được cơ hội do chênh lệch thời gian mang lại, chính là dùng ít thời gian hơn, ít tiền hơn, ít sức có thể đạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợi íchvi_pham_ban_quyen tốivi_pham_ban_quyen đa.
Sau học nửa tiếng, bước chân cánh cửa thức, hóa việc họcbot_an_cap cũng có thểvi_pham_ban_quyen vui vẻ. Có đây chính là nhiệt huyết thành của một con tim, không đam mê không được. từng trải qua cảnh loại vì cấp đại không cao, Phương Phàm thực không muốn nếm trải cảm giác đó một nữa. Hơn nữa, không nỗ lực, ngay cả trường đại học ở kiếp trước cậu cũng chẳng đỗ nổi. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào được ngôi trường đó, đời này sẽ còn bao nhiêu tiếc đây? Thanh Hoa, Bắc Đại cũng chẳng bằng sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếc.
Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm nhìn Vương Khải thaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tác vị tướng Phápbot_an_cap Ngoại Cuồng Đồ.
Khởi đầu với Hồng Ngọc hai bình thuốc.
Nâng kỹ năng đầu tiên.
Vừa ra đường là thẳng vào mặt đối bắn.
với những mạnh, khả năng nắm bắt phiênvi_pham_ban_quyen củavi_pham_ban_quyen họ nhạy bénleech_txt_ngu hơn người chơileech_txt_ngu bình thường nhiều.
Ở phiên bản này, đầu bằng Hồng , thuốc, E rồi lướt thẳng mặt có thểvi_pham_ban_quyen cân hai.
Nội tại Lìvi_pham_ban_quyen Đòn của gã đàn ông đích thực này quả thực bábot_an_cap đạo.
Tiếc Phương Phàm không đánh được như thế. Cậu ấy à, thích chơi, thích xem thi nhưng kỹbot_an_cap năng xoàng. thuật này đềuvi_pham_ban_quyen là do kiếp trên đàn mà học được.
Thao của Vương Khải tinh tế, không lâu sau đãvi_pham_ban_quyen lấy được mạng chiến côngbot_an_cap đầu, tạo ra lợi thế cực , sau đó bắt đầuleech_txt_ngu cầu tuyết.
Xem xong một đấu mãn nhãn, phải thừa nhận rằng Vương Khải thực sự rất giỏi.
thì kế hoạch cày thuê chẳng là khả thi rồi sao?
Chỉ có điều trong tay mới cóvi_pham_ban_quyen mỗi quân bài , không sao, chẳng phải còn tỷ đó ư?
nữa, trên Taobao chưa mởleech_txt_ngu cửa hàng cày thuê, có dưới trướng thì cũngvi_pham_ban_quyen chẳngvi_pham_ban_quyen có tác dụng gì . Một người trải qua đại phải hiểu được duy Internet, cũng nền kinhbot_an_cap tế bong bóng.
Cho nên khôngbot_an_cap được vội.
Hôm nay coi bỏ chút thời gian để khảo sát.
Đợi đến khi thân vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dung tỷ, lúc đó hiến chị một kế để thu khách hàng, đồng có thể nhờ chị giúp mình tập hợp một nhóm cao thủ, cày thuê sẽ lập tức thành hình .
Mày nhìn tao kiểu đó là có ý hảbot_an_cap? Vương vươn một cái, mặt mày rạng rỡ, thêm ván nữa là lên Đấu rồi.
Không có gì, chỉ thấy mày giỏi quá, tao mộ thôi.
là giảbot_an_cap tạo vãi chưởng. Vương Khải nhổ một nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọt.
Trầmleech_txt_ngu ngâm một lát, như thể muốn nói ra lời đã kìmvi_pham_ban_quyen nén trong lòng bấy lâu: Phàm này, trong lòng mày thực không có chuyện gì chứ?
Thì có chuyện gì được?
Nhã ấy.
Ồ, chẳng qua cũng chỉ một người phụ nữ thôi , không có chuyện gì to tát đâu.
Thật hay giả đấy, lúc trước mày
Nếu trọng sinh rồi mà vẫn còn cần phải gương.
Thìvi_pham_ban_quyen Phàm thực sự xin kiếu.
Đừng nói nữa, ai rồi cũng phải trưởng thôi, lo mà chơi game mày đi. Phương Phàm ngắt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Khải khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu ta định kể lại quãng đời học sinh thảm hại của mình!
Kiếp trước, trong phần bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luận dướivi_pham_ban_quyen nhữngvi_pham_ban_quyen bài viết đau thương về liếm cẩu trên diễn đàn HUPU, có một câu nói mà ngay cả khi đã trọng sinh Phương Phàm nhớ rõ, đó là:
Có người xem , có người gương!
nói đã đâm trúng vào tim Phương Phàm.
Cậu từng ha hả, cười nhạo kẻ khác là liếm , nhìn thấy câu nói này, cả cậu sững lại.
kiếp, chẳng lẽ đây chính làvi_pham_ban_quyen thuật chuyển dời nụ cười trong truyền thuyết sao!
Học tận hai rưỡi sáng.
Phàm nhìn , cảm thấy mình thật tội lỗi.
Thời đại này, Khôn Khôn chưa nổi đình nổi đám. Phàm thì vẫn đang cực kỳ . Chỉ có điều, ở thời đại mà cậu từng trải qua, Phàm Phàm đã ngồi máy khâu thờivi_pham_ban_quyen gian rồi, còn Khôn cũng làm những việc Phàm từng làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bước lên con đường mà Phàmvi_pham_ban_quyen từng đi. Phải chăng cácbot_an_cap đỉnhleech_txt_ngu lưu đều có niềm đamvi_pham_ban_quyen mê mãnh liệt việc đạp máy khâu?
Về đây. Phương Phàm chào Vương Khải một tiếng.
Mày thật ? Mẹ , không net học cả đêm, mà nửa còn đòi về , là lạ đời.
Vào rồi kìa.
đường cẩn thận nhé, mặt búng ra sữa thế , coi chừng bị mấy bà của mày ngõbot_an_cap nhỏleech_txt_ngu mà ‘chơi’ đấy. Vương khuyên nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trận game này đã bắt đầu rồi! Nếu không chơi sẽ bị điểm! huynh đệ chỉ làvi_pham_ban_quyen về nhà thôi, chứ cóbot_an_cap phải đi chớt đâu. Game chẳng quan trọng hơn sao?
Hơn giờ sáng bước ra khỏi quán net, tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn. Có lẽ là do sự hưng phấn khi vừa trọng sinh vẫn chưa tan hết, cũng có vốn dĩ thể đang độ sung mãn. Nhớ thời đại học, thâu suốt sáng trong ký xá cày game, sau học vẫn cứ là hăng hái.
Chưa nói đến đó, chỉ riêngbot_an_cap hồi cấp ba, kịp tặng Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao giấy gấp suốt nửa tháng trời vào đúng sinh nhật cô nàng, cậu đã thức trắng mấy đêm . Nếu trí không nhầm, cái lọ đó chắc đang trên bàn học của .
Mai nó đi thôi.
Không, lát nữa về vứt luôn.
Trọng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ai còn làm liếm nữa? Chẳng phải quá thảm thương ?
Ở chỗ chúng , những căn nhà cho học sinh ngoại trúleech_txt_ngu thuê đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi là Phú gia. Thế hệ trước đều gọi như vậy, có lẽ liên quan đến ký ức của đời ông bà, cho rằng ông chủ ở huyện lỵ đều là tầngbot_an_cap lớp giàu sang phú . Bây giờ ngẫm , nó gợi liên tưởng đến cảnh những tá làm thuê ở nhà hộ thời . Thay tên đổi họ chobot_an_cap lịch , cùng mới phát hiện chỉ là đổi cái tên, ý nghĩa bản vẫn y hệt như cũ.
Dọc đường cảm thán vẻ đẹp cuộc đời, chừng tám phút nhanh chóng kết thúc. Chỉ khi đến trước , Phương Phàm ngẩn người cửa đã khóabot_an_cap trong.
Hỏng !
Phương Phàm thì chửibot_an_cap thề. Hăm hở về nhà, cuối cùng lại cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bịleech_txt_ngu khóa . Chẳng lẽ mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải quay lại quán net? Lẽ nào mình cứ phải làm bia đỡ đạn, cung cấp đề tài yêu đương cho Vương Khải trên con đường tán gái của sao? Lạc lối ở huyện thành à?
Phương Phàm rút điện thoại ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lật tìm danh bạ , vọng tìm mộtvi_pham_ban_quyen vị cứu tinh trong người chớt. Từng cái tên cứ thế hiện ra, nằm imleech_txt_ngu lìm. Quen thuộc , xa lạ có, tất cả đều rất tĩnh lặng. Có nhiều tên kiếp sauleech_txt_ngu này thế nào cũng không thấy lại được, nay vẫn nằm yên vị ở đó. Trọng quả tốt, nó thể khiến nhiều nuối tiếc còn trở thành nuối tiếc trong đời này .
Phải trân trọng cả những gì ở hiện tại. Ví dụvi_pham_ban_quyen như cái tênvi_pham_ban_quyen đang vào mắt kia.
Trầnbot_an_cap Hy Hy.
Đối vớileech_txt_ngu tất cả sinh trọ trong tòa nhà , Trần Hy Hy là một người kỳ quặc và cô độcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cậu ấy như một đóa bồ công anhbot_an_cap phiêu bạt trong gió, lại giống như cành liễu rủ bên bờ sông, gò đơn bạc, đặt vào biển người sẽ chẳng ai chú ý. Đi đường cúi đầu, ăn cơm cúi đầu, nàoleech_txt_ngu cũng cúi gằm , cứ như thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến nhân gian một chuyến chỉ để nhìn con đường dưới chân mình. Kiếp trước, đám học cá biệt trong tòa nhàbot_an_cap bảo Hy Hy là quái hiệp. Vì bọn nói, ở trọ nhà chủ hai năm trời mà chưa từng thấy mặt ấy bao giờ.
ra không phải vậy. Trần Hy Hy vô cùng, cùng xinh đẹp. Chính vì quá xinh nên cậu tự ti mà cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đúng vậy, chính cái sự xinh đẹp đó lại khiến cậu ấy cảm thấy ti. Bởi câu chuyện đằngleech_txt_ngu sau cậu ấy quá ly .
còn ba ngày trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳ thi đại học, lúc chụp ảnh nghiệp, ảnh chụp cận cảnh mặt trắngvi_pham_ban_quyen , thanh tú nhưng đượm vẻ mong manh củavi_pham_ban_quyen Trầnvi_pham_ban_quyen Hy Hy đã được lan trong tấtvi_pham_ban_quyen các nhóm lớp. Nhiều năm sau, khi bạn cũ ngồi tán , vẫn có rất nhiều người nhắcvi_pham_ban_quyen đến Trần Hy Hy, gọi cậu gáivi_pham_ban_quyen sữa của trung học Trungleech_txt_ngu, là thần nọnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Phương Phàm từng bức ảnh . Đôi mắt to tròn như cố ý mở lớn, lại vô cùng tự nhiên và trong trẻo. Đứng trong đám đông, trong một bức ảnh tập thể chưa qua sửa, cậu ấy bật vô cùng.
đó cậu ấy búi tóc củ tỏi, vài lọn tóc mai rối bời xuống bên thái . Kiểu đơn giản ấy đã trọn vẹn sự thanh xuân và khiết. Đó mới chính là chânleech_txt_ngu thực tà áoleech_txt_ngu trắng bay trong sân trường thập niên 90.
Trong trẻo, không tì vết. như vầng trăng sáng đến muộn trong quãng học sinh, soi rọi xuống nhân gianleech_txt_ngu.
Phương Phàm thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gửi cho cậu ấy một tin nhắn: Bạn Trần Hy Hy ngủ chưa?
Tin nhắn bặt âm .
Hy vọng được về giường ngủ của Phương Phàm hoàn toàn tan biến, nhưng cậu cũng không quá tiêu cực. Đây vốn dĩ chỉ là một phép thử vu , nhận được hồi mới chuyện bình thường, nhận được mới bất ngờ.
, đành lại làm lợi cho thằng bạn vậy.
Ngay Phương Phàm người địnhvi_pham_ban_quyen đi tìm Vương Khải, điện thoạibot_an_cap bỗng rung lên.
Chào bạn, tìm chuyện gì không?
Phương Phàm bật cười. Nếu không biết Hy Hy không bị nói lắp, chắc cậu sẽ nghĩ ấy bị tật nói lắp nặng. Chứ ai đời nhắn tin mà cũng lắp bắp như vậy?
mình trường sách say quá, quên mất giờ chủ nhà khóa cửa, bạn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể xuống lầu mở cửa giúp mình được không? Phương Phàm gõ chữ.
Khả năng xếp ngôn từ của cậu giờ đây cùng điêu luyện, thậm não bộ kịp lý xong thì cả câu đã hiện lên khung soạn thảo và gửi đi. giác gõ phím chín điện thoại cụcbot_an_cap gạch so với điện thoại thông minh thậtleech_txt_ngu sự rất khác biệt. Cái cảm giác chân đó khiến ta thức mình đangbot_an_cap gõ chữ, chứ không giống như điện thoại thông minh, khi tắt hiệu ứng âm thanh đi chẳng khác nào một mèo đang cào màn mộtbot_an_cap cách vô hồnbot_an_cap.
Đượcvi_pham_ban_quyen. Trần Hy Hy trả lờivi_pham_ban_quyen lập tức, cứ như thể còn chưa kịp nội dung.
Phàm ghébot_an_cap cửa sổ vào bên trong. Ở góc cầu thang, một vệt hiệnleech_txt_ngu ra trước, theo sau là bóng đen của Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy Hy. Cậu ấy vịnh tay , từng bước từng bước đi xuống mộtleech_txt_ngu cách cẩn trọng. tóc rủ xuống, ánh sáng mờ ảo, cái đổ lên trần nhà trông thật độc, như một kẻ hành đơn .
ẹt.
mở.
Sau khi vào cửa, Phương lên tiếng cảm ơn: Cảm ơn bạn nhé Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy, mai mình bạn uống trà sữa.
Tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trà sữa đâu ra? Chắc chắn lấy từ thằng con nuôi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chứ cậu làm gì có tiền.
Trần Hy Hy cẩn thận đóng cửa lại. quay người, cậu ấy phát Phương Phàm đã nhà mà vẫn đứng ngayleech_txt_ngu sau lưng mình, nữa là đâm sầm lòng cậu. Việc này khiếnbot_an_cap ấy giậtvi_pham_ban_quyen mình kinh hái, đột ngột ngẩng đầu lên, Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đangleech_txt_ngu mình chằm chằm.
Ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện soi lên khuôn trắng bệch của cậu, cùng ánh mắt rực mang vẻ quái , trông chẳng giống người tốt chút nào.
Trần Hy Hy không tự chủ được mà lại vài bước, cùng đâm sầmleech_txt_ngu vào tạo nên rầm. này Hy Hy mới bừng tỉnh, nhịp thởvi_pham_ban_quyen dồn dập: Phương Phàmvi_pham_ban_quyen, trên người bạn nồng mùi thuốc lá quá.
Nói xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cậu điện vội vã chạy về phía thang.
Phương Phàm mỉm cười.
Cậu biết mình đã lừa cô.
Cô cũng nhận ra đang mình.
Nhưng nếu không vạch trần thì coi như chưa từng có lời nói dối nào.
Đúng là người kỳ lạ.
Tiếp đó, Phương Phàm rút điện thoại ra nhắn: Đính một chút, tôi không hút .
Tin nhắn trôi vào hư không, không có hồi âmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Phương chẳng tâm.
Khi trời sáng, Phương Phàm mở mắt, cậu hồi cầm điện thoại lên, màn hình hiển thị: Ngày 7leech_txt_ngu tháng năm , 06:.
Xác nhận đã trùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh, không phải là ảo giácleech_txt_ngu trước khi chớt.
Phương Phàmbot_an_cap đặt điện thoại lên bàn, thuvi_pham_ban_quyen ánh mắt lại thì thấy hũ thủy đựng những ngôi sao giấy vẫn còn đó. Thỉnh thoảng bị những ký đã chớt tấn công một hai lần mới là một cuộc đời bình thường, dẫu sao thời niên thiếu mà không có lấy một vài chuyện như vậy thì cũng khó nói.
Vả lại, đây cũng là minh chứng cho cái kiếp làm kẻ cẩu của mình đời trước. Làm kẻ cẩu thì cũng đâu có vi phạm pháp luậtvi_pham_ban_quyen, có những người lén xem phim nóng, trộmleech_txt_ngu đào chưa chín nhà hàng xóm, quá đáng hơn là có kẻ còn đi trộm bình ắc quy Mình tốt chán với bọn họ.
Nhưngbot_an_cap mà, đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mất mặt .
Phàm đặt hũ tinh điện thoại, tự nhủ lát ngoài sẽleech_txt_ngu mang theobot_an_cap, đến thùng rác ởvi_pham_ban_quyen tư thì ném .
Bảy phút .
Tại ngã tư.
Phương Phàm ném hũ thủyleech_txt_ngu vào thùng rác.
Đây là nơi mà rác rưởi nênvi_pham_ban_quyen thuộcbot_an_cap về.
Nhã Nhã, vừa rồi là Phương Phàm đấy, cậu ấy không đến quán net. bảo , lúc đó Phương Phàm chỉ nói lẫy thôi. Trương Văn đứng bên cạnh kéo tay Triệu Nhã.
Chỉ là Triệu Nhã không nói lời nào, đôi tay sách siết , bìa cuốn sách Vật lý xuất hiện vết hằn, các ngón tay nên trắng bệch.
Ơ kìa, chẳng lẽ ấy ném hũ sao giấy tặng cậu vào thùng rác sao? Tớ Vương Khải nói, đầy hũ , Phươngbot_an_cap Phàm đãleech_txt_ngu phải mấy đêm liền, sao cậu ấy có không trọng thành quả lao động như vậy chứ? Thật là.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy rồi, không cần cậu nhắc, tôi đâu có mù!
Hai ngày sau.
Túi sưởi tay cuốileech_txt_ngu cùng điểm nhận chuyển phát một khám tư nhân nhỏvi_pham_ban_quyen trong khu chung cư.
Nguyên lớn.
Vương Khải đi theo Phương Phàm, khuôn mặt tràn đầy miễn cưỡng: Nếu chuyện này mà bố tao thấy, chắc tao tưởng tao với ấy sắp đoạn quan hệ cha con luôn rồi quá.
Có bê không? Không thì cútleech_txt_ngu.
Bê, mà. Vương Khải oán hận nói.
Cái túi sưởi vớ mà Phương Phàm cũng dám gọi đại sự làm ăn? Thật sự kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đến công trường nhà cậu ta mà học lái máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xúc, xong rồi một ngày cũngleech_txt_ngu kiếmvi_pham_ban_quyen một hai tệ, mua bao nhiêu game.
Sau khi chuyển túi sưởi đến trường, nhờ tài tiếp thị Phương Phàm, hai mươi hai chiếc túi sưởi đã bán sạch.
Phương rưng rưng nước mắt thu về khoản lãi ròng tệ.
chợ vật liệu xây , một cái sưởi nước nóng đã bán hai mươi lăm , trong khi trên Taobao chỉ mười ba tệ, cộng sáu tệ tiền phí vận chuyển là chín tệ, ra cậu không quá đen tối. Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lương tâm không cắn rứt cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để hàng dễ bán, Phương đã chuẩn bị thêmleech_txt_ngu những chiếc bao xù xì, nhờ đó mới giá lên đượcbot_an_cap 35 tệ.
Điều cũng để tránh những người màng lên mạng hàng rẻ mà thắc mắc tại sao cậu lại bán đắtbot_an_cap như vậy.
Khi một món hàng bán lẻ trông quá điệu và tầm thường, bán nó với những món đồ khác, bảo có thể làm nhiễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loạn tư duyleech_txt_ngu của người tiêu dùng.
Sau cầm tiềnleech_txt_ngu trong tay, Phương Phàm định sẽ hết số vốnbot_an_cap vào đợt hàng tiếp theo.
Nhưng Phàm cảm thấy vẫn chưa đủ, phải nghĩ cách kiếm nhiều tiền hơn nữa.
Khi một cơ hội kinh doanh xuất hiện, phải nhanh chóng vắt lợi nhuận bên trongvi_pham_ban_quyen, nếu không chẳng lâu sau có những người khác nhảy vào, lúc đó sẽ không thể tạo không gian lợi nhuận khổng lồ trong gian được nữa.
Hơn nữa, cái ‘vụ làmvi_pham_ban_quyen ăn’ sưởi này toàn cần kỳ sự hỗ trợ kỹ thuật .
Mày vẫn còn hai không bán à? Tao thấy mấy người hội Trần Sương cứ đuổi theo đòi mua mà, không mày lại Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhã với Văn ? Vương Khải nhìn hai chiếc trên bàn Phương Phàm, bao lông này sờ vào đúng là thoải mái trong mùa đông, chỉ có điều màu sắc thế thì đàn ông cậu không thích nổi. Nếu màu đen chống bẩn thì tốt, chơi game sẽ không bị lạnh, sẽ không để farmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lính.
Lúc nói chuyện cũngleech_txt_ngu không cần phải liên tục hà hơi xoa nữa.
Trương Văn lập tức quay đầu , ánh mang theo sự mong chờ. Triệu Nhã đang cầm bút cũng vô tình vạch một đường dài ngoèo trên vở bài tập, lực có chút mạnh.
Trong lòng thầm nghĩ, nếu ấy , có nên nhận không? Có nên thabot_an_cap thứ việc cậu ấy quà của mình vào thùng rác không?
Nghĩ gì thếleech_txt_ngu, tặng cho tỷ đấy.
Đù. Mày thật. Người Vương Khải run lên bần bật, cậu ta giơ tay cái lên đầy thán phục: Giờ mày cứng đấy.
Triệu Nhã chặt cây bút đến mức làm giấy, Trươngvi_pham_ban_quyen Văn Văn cũng hừ một tiếng: Cái Phàm đúng là tra nam, lòng dạ nhanh thế không biếtvi_pham_ban_quyen. Nhã Nhã cậu không, chị Dungvi_pham_ban_quyen là lý quán net đấy, còn biết thuốc, xăm trổ mình, giữa mùa đông cònleech_txt_ngu haileech_txt_ngu , chẳng biết xấu hổ gì
Đôi bàn tay bút của Triệu Nhã càng thêm dùng sức.
Nhưng cô đang nghĩ, chovi_pham_ban_quyen dù Phương Phàm tặng cái cho Dung tỷ ở quán net, vậy thìbot_an_cap một cái nữa, cậu ấy định tự dùng sao?
Hay là, người khác?
Phương Phàm đẩy Vương Khải đang nằm bò ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn ‘ đương qualeech_txt_ngu mạng bạn giới tính nam’: Mày tao kiếm đượcleech_txt_ngu bao nhiêu tiền không?
Tiền lẻ thì đừng có khoe khoangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tao.
Kiếm được gần ba đấyleech_txt_ngu, đủ để mua mấy bộ trang phục cực phẩmbot_an_cap. Phương Phàm khẽ nói.
Mày nói gì cơ? Vương Khải đột ngột ngẩng đầu .
Cái thằng này nhỏ tiếng thôi, cả lớp mày làm cho giậtbot_an_cap mình rồileech_txt_ngu kìa.
Phải phải, mày sự kiếm được nhiều thế ? Ba trăm tệ cho tao tiền sinh hoạt phí tuần rồibot_an_cap .
Đang lúc vui vẻvi_pham_ban_quyen nghe thấy câu này, Phương Phàm bỗng hẫng. Vốn dĩ là thời gian để mình hiện, kết quả là cậu, cậu lại âm thầm thể hiện ngược lại, rồi còn tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Cảm giác như mình vừa bị kẻ giả nai ăn thịt hổ .
Biết kêu với ai bây giờ, người ơi, thấu cho lòng này, ở đây có gã làm người ta thật mất hứng.
Có muốn cùngvi_pham_ban_quyen kiếm tiền không?
Phương Phàm, với Vương có còn học bài thế, nóileech_txt_ngu chuyện gì mà tiếng vậy? Các cậu vẫnvi_pham_ban_quyen còn học sinh, kiếm tiền cái gì, còn nói chuyện nữa là tớ báo vớivi_pham_ban_quyen giáo viên đấy. Triệu bước tới ngay Vương Khải kêu lên kinh ngạc.
Chỉ là cô đứng đợi một hồi lâu.
Phương Phàm vẫn thản nhiên nói chuyện với Khải, như thể người họ hoàn toànvi_pham_ban_quyen không nhìn thấy cô .
Điều này khiến Triệuleech_txt_ngu Nhã thấybot_an_cap vô cùng thân, đây Phàm đâu có vậy, trước đây cô ở đâu là ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu ở đó.
Chẳng phải chỉ là từ chối tình của cậu thôi sao?
Có cần thiết phải làm cho mối quan hệ trở nên căng thẳng này không?
Không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làmleech_txt_ngu bạn của nhau sao?
Nhã càng càng thấy uất ức, nhất khi nghĩ đến cảnh sáng nay cậu ném hũ sao vào thùng rác, mắt cô bỗng chốc đỏ hoe.
Phươngbot_an_cap Phàm đồng hồ, không sớm không muộn, vừa hay tan học.
Phương Phàm thúc một cái vào Vương Khải: Mày khôngleech_txt_ngu bảo mày muốnbot_an_cap đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu ?
đúng, lớp trưởng, tớ với Phương Phàm ra ngoài đi sinh một lát. Vương Khải nhìn thời gian điện thoại, phải đã đến giờ tan tiết tự họcvi_pham_ban_quyen tối rồileech_txt_ngu sao.
Cậu cái , bây giờ mới có chín giờ bốn mươi tám phút.
vệ sinh ởbot_an_cap nhà vệ sinh lớn, đibot_an_cap đi về về mất bảy , đi vệ sinh không hútleech_txt_ngu chẳng phải là đi không công sao? Hút thuốc không mất thêm hai phút nữa à?
Cộng lại phải là đến mười giờ rồi sao?
Phương Phàm, cậu đứng lạibot_an_cap tớ!
mớibot_an_cap tới mà cậu đã đivi_pham_ban_quyen?
Vừa némnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quà của cô, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tặng túi sưởi cho cô, rốt cuộc chuyện này là có ý gì chứ?
tè ra quần rồi, có gìleech_txt_ngu mai nói nhé.
Phàm bước ra khỏi cửa lớp, cũng chẳng buồn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đứng lại?
đứng lại là chó!
Ra khỏi lớp, xuống nhà giảng đường, đi trên đại lộ tâm, Vương dường như vẫn còn dư : Ban nãy tao bị dọa hú vía! Nói thật, taobot_an_cap chưa từng thấy Triệu Nhã giận dữ bao giờ.
Liên quan quái gì đến mày? Đi thôi, đếnvi_pham_ban_quyen quán net.
Lúc nãy cậu hỏi tôi muốn kiếm không, giờleech_txt_ngu tôi trả lời là có. Con Graves của tôi còn thiếu hai bộ trang phục, nhưng tiền sinh hoạt tôi không đủ dùng.
Là tiền sinh hoạt cho đối tượng hẹn hò qua của màyvi_pham_ban_quyen không đủ dùng thì có?
Khụ khụ, khụ khụ, mày vu khống tao nhá. Phàm ca, cậu nói xem kiếmleech_txt_ngu tiền kiểu gì?
Có việcbot_an_cap thì Phàm ca, không việc thì gọi thằng Phàm?
Mày còn bao nhiêu , đừng có bảo tao chỉ còn một trăm tệ vừa mượn đấy nhé.
Vương Khải ngừng, nhất thời không muốn tiếng.
này mày đã không muốn kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thôivi_pham_ban_quyen vậy.
, kiếm chứ, tao còn hai ngàn tệ tiền lì xì cuối .
Mẹ kiếp, đãbot_an_cap là tháng mười hai , sắp cuối rồi!
Thế mà nó vẫn cóbot_an_cap thể câu còn ngàn tệ tiền lì xì cuối cùng?
Tiền lì của một người chỉ là lì được một đêm, hôm sauvi_pham_ban_quyen đã không mà bayleech_txt_ngu. Nhưng tiềnvi_pham_ban_quyen lì xì của một số người đúng thể lì được cả năm trời.
Đưa hết cho tao, đến lúc đó tao trả lại mày hai ba.
Phàm này, cậu làm thế là không cóbot_an_cap tâm . taobot_an_cap là diện tiền mới vào được trường , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy phép cộng trừ chia đơn giản tao vẫn hiểubot_an_cap. Cậu dùng năm trăm tệ được babot_an_cap trăm, mà tao dùng ngàn tệ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được ba trăm? Tuy ta anh ruột khác cha khác , nhưng cậu làm thế này sự gây sứt mẻ tình đấy. Vương lập tức không đồng .
Đúng là tiêu chuẩn képvi_pham_ban_quyen! Cầu cạnh mình thì gọi Phàm ca, cạnh thì gọi thằng ? Đàn ông đúng là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ai tốtvi_pham_ban_quyen lành gì, dùng xong lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vứt!
Năm trămvi_pham_ban_quyen kiếmvi_pham_ban_quyen được trăm.
Hai cũng chỉ kiếm được ba trăm?
Nếu biết chỉ kiếm được có ba trăm, nó đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng buồn hỏi. chẳng phải là bắt người thật thà ?
Vậy cứ để trong túi cho nó meo đi.
Nóileech_txt_ngu gì lạ vậy, hai ngàn tệ thì thế quái nào được, không thể thêm chút nữa à?
Ba trăm khôngvi_pham_ban_quyen thể nhiều hơn, nhưng lúc đó nếu mày , tao sẽ chia hoa hồng cho mày. , chẳng lúc trước tao đã nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày rồi sao, vẫn còn dự án kiếm tiền nữa.
Thế này đúng là anh em của tao chứ. tao nói mày hay, lại là kiểu dự án hai ngàn kiếm ba trăm gây sứt mẻ tình cảm này thì tốt nhất nói nữa.
Trong quán netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khải hô to: Dung tỷ, hai máy, ghi nợ choleech_txt_ngu Phàm ca của tôi.
tỷ ngạc nhiên, mắt lên: Chà, có chuyện gì thế này, nhặt được tiền à?
Trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày nào đến cũng là Vương Khải trả máy cho Phương Phàm, thỉnhleech_txt_ngu thoảng thì tự trả , hôm nay Phương Phàm lại baobot_an_cap trả?
Cũng gần như nhặt được tiền thôi chị. Khải đắc ý nói.
Đileech_txt_ngu đi, tiền được mà cậu bảo là , cậu đi cho chị xem nào.
Bỏ ra năm trăm kiếm được ba trăm, chẳng phải tương đươngleech_txt_ngu với nhặt tiền sao? Chị nói xem, bây giờ ở đâu còn có khoản lợi nhuận như thế nữa?
Phương Phàm mà buồn cười, biết thằng nhóc này là thực sự không biết tung hứng hay là giảvi_pham_ban_quyen vờ, nghĩ lại, cái bản mặt này rõ rànhleech_txt_ngu rành lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trai ngốc nghếch của địabot_an_cap chủ, chắc là không biết tung hứng thật.
hại vậy sao, thế thì đúng là mời khách rồi. Dung tỷ đầu, liếc nhìn Phương Phàm một cái. Đây làbot_an_cap học sinh giỏi? Đây là học sinh hư? Hay là sinh viên?
Lúc này, Phàm đặt cái túi sưởi tay trong tay lên quầybot_an_cap bar: Dung tỷ, chịleech_txt_ngu này.
Cái gì đây?
Túi sưởi tay ạ. Phương Phàm còn chưa kịp sắp xếp câu chữ thì Vươngleech_txt_ngu Khải đã nhanh nhảu trước.
Cậu dựa vào cái mà kiếm ba trămvi_pham_ban_quyen tệ chị. Vương Khải lời.
kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Mày là con công đang đuôileech_txt_ngu ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Lại công của ông để xòe, mày đúng là thiên tài.
Dungleech_txt_ngu tỷ sang Phương Phàm, cậu xoa xoa mũi: Dung , tặng túi sưởi thực là em muốn mượn tiền! vòng năm ngày, lãi suất hai mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Không phải chứ, Phươngbot_an_cap Phàm, tao mới 15 Khải tức lên, chỉ là vừa nói xong, thấy ánh mắt Phàm không đúng lắm, liền lập tức ngậm , ủ rũ tựa vào quầy bar. biểu cảm muộn , cộng với ánh u uất, thỉnh thoảng lườm Phương Phàm một cái.
Đúng là bộ của kẻ bị phụ tình.
Dung tỷ nhận lấy túileech_txt_ngu sưởi, không nói gì.
Phàm nói tiếp: lấy Vương Khải ra bảo , em mà thua lỗ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thểbot_an_cap không , Vương Khải chắc chắn trả đượcleech_txt_ngu.
tỷ chẳng phải con, tự sẽ không lời mượn tiền của một khách quen quán netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn là một namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh trung .
Mọi người chẳng người thân chẳng họvi_pham_ban_quyen , cậu bỗng dưng đến mượnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền, cậu đã nhắc xem quan hệ giữaleech_txt_ngu cậu và tôi gì ?
Vương Khải tức đến mức mắt muốn lồi ngoài. Mày lừa gạt tình cảm tao, còn định bồi một nhát dao à? Mày là người khôngleech_txt_ngu?
Dung tỷ lúc này mới tín bán nghi: Vừa mới nhớ ra, chị có thể ứng trước tiền , lát nữa chịbot_an_cap sẽ hỏi ông chủ chút.
Cảm Dung tỷ, thực ra chủ yếu là embot_an_cap muốnbot_an_cap tặng túi sưởi thôivi_pham_ban_quyen, dù sao mùa đông giá rét, mặc phong phanh thế , đôi tay thon trắng nàybot_an_cap mà cứ bị lạnh, thực sự khiến người ta thấy . Sau khi mượn tiền , đừng tiếp tục sâu vào chủ đề tiền , phải chuyển chủ đề, tiếp tục đánh bài tình thắt chặt hệ.
Câu đó nóivi_pham_ban_quyen thế nào nhỉ, không thể vì mượn tiền mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm sứt tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm.
Dù sao biết đâu lần sau còn phải mượn nữa.
Lần đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mượn ít cho quen, lần sau quen rồi thì mượn nhiều.
đạo lý gì?
Đó gọi tiền đẻ ra tiền.
Dung tỷ giơ lên, lắc trước mặt Phương Phàm.
Phương gật đầu: Thật sự rất , đôileech_txt_ngu tay đẹp thế này, không kẹp thuốc lá thì quá.
tỷ ngẩn ra, sau đó bật : con toàn chọc chị cười . rồi đượcbot_an_cap rồi, không làm mất thời gian lênbot_an_cap mạng của các cậu nữa.
Dung tỷ vừa tính từleech_txt_ngu ngăn kéo thu .
Đúng là kiểu ứng linh hoạt.
Thế giới của người thành làm gì có chuyện giao túy và thẳng thắn đến vậy?
Hai phút sau, Dung tỷ cầm hai ngàn tệ đưa Phàm.
Dưới sự giục của Phương , Vương Khải vòng quanh quán net tìm người quen, gom góp được hai ngàn tệ.
khi có tiền, Phương Phàm lập tức rời máy, chạy thẳng đến ngân gửi tiền, sau đó ở ngay cửa ngânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng mở Taobao, tìm người bán vàvi_pham_ban_quyen mặc suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, mỗi sản phẩm rẻ được bốn tệ lợi nhuận cho Phương .
Lợi là thứ mà lẻ ăn .
khi số lượng đơnvi_pham_ban_quyen tăng lên thì sẽ theo lượng.
Điều này cũng giống như đạo lý mày chạy tao đuổi học hồi nhỏ vậy.
Mày chạy trước mươi mét.
Nhưng độ của tao nhanh hơn mày, hết thờibot_an_cap gian, vẫn thể đuổi kịp mày.
sao đơn hàngbot_an_cap lớn lại giá, chính vì người bán xuất được đang tiền, xuất càng nhiều thì kiếm càng nhiều. Nhưng lấy ít mà cònleech_txt_ngu bắt người ta nhường lợi nhuậnleech_txt_ngu thì chắc đầu ócleech_txt_ngu có vấn đề.
Rõ ràng, khi Phàm muốn mua trà sữa thì cửa hàng sữa đã đóng cửa.
Nhưng nghĩ đến việc trong tay vẫn túi taybot_an_cap, Phương cũng không thấy gánh tâm lý gì nữa. Vả lại, cho dù không có sưởi thì đêm hôm thế làm gì có quán trà sữa nào mở cửa chứ?
Đột nhiên Phương Phàm sững lại chút, quán trà ngoài trường cuộc có mở sau giờ tự học tối không nhỉ?
Chắc có mở ?
Kệ nó đi.
có mở thì mình cũng chẳng nhìn thấy.
Thứ nhìn thấy mà cậu bảo là nó mở à? Ôngvi_pham_ban_quyen đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giả mù được sao?
Tôi không cậu cảm thấy nó mở, tôivi_pham_ban_quyen cần tôi cảm thấy là được.
Về nhà.
Phương Phàmvi_pham_ban_quyen gõ cửa phòng Trần Hy Hy.
ngủ rồi.
Tớ ánh sáng lọt qua khe cửa rồi.
Dừng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút.
tắt đèn đi ngủ đi.
Tắt đèn ngủ sao? Phương Phàm không biết.
Cậu cũng chẳng phải kẻ biến thái thích nhìn trộm, dù sao thì tớ cứ bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cậu tắt đèn đi ngủ , cậu muốn giải thích thì cũng phải ra mặt giải thích cho rõ ràng chứ? Sự tôn trọng tối thiểu giữa người vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, một cô gái mười mười tám tuổi như cậu, chắc không mức bất lịch sự như vậy đâu nhỉ?
Hy Hy rõ ràng vẫn chưa ngủ, nhưng cô lại mới thức dậy.
Lúc mở cửa, không quênbot_an_cap cúi đầu ngáp một .
Xem , đúng là một con cừu thuần khiết.
Dung tỷ khác , chị ấy có thể nhiên rút tiền từ ngăn kéo ngay trước mặt , là ứng trước .
Cậu tìm mình việc ? Trần Hy Hy cúi đầu hỏi.
Phương Phàm định hơi cúi để nhìn mặt cô, nhưng nghĩ lại thôileech_txt_ngu, dù cũng đã trùng sinhleech_txt_ngu rồi, ai còn suốt ngày tơ tưởng yêubot_an_cap đương nữa chứ?
Tặng cậu cái túi sưởi này, sợ buổi tối cậu làm bài tập bị lạnh tay. Quán trà sữa đóng cửavi_pham_ban_quyen , nào mở lại mình sẽ mua cho cậu . Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm đưa túi sưởi cho cô.
Trần Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy lộ rõ không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhậnbot_an_cap.
Phương Phàm bồi một câu: Coi nhưleech_txt_ngu là quà tạ vì mình chưa mua được trà sữa cậu.
Được rồi.
Nói xong, Trần Hy Hy liền đóng cửa lại.
Cô đứng sau cánh cửa một , nghe thấy tiếng Phương Phàm đã rời đi mới quay lại bàn học. Cô chạm vào túi , cử chỉ nhẹ nhàng và vô cùng thận, đôi mắt trong veo cùng hàng mi dài nhìn chằm chằm vào .
Cô lấy từ trên bàn ra một cuốn tay có khóa mã, lật đến trang cuối cùng.
đó một ký tự kỳ lạ:
‘Anh ấy: 12.7’
Cô cầm bút lên, viết tiếp: ‘Anh ấy: 12.9’.
Sau đó cô gạch ba đường ngang phía , viết một chữleech_txt_ngu không hẳn là chữ, giống như chữ ‘Mã’ nhưng mất một nét ngang.
Tiếp đó là phần ghi chúvi_pham_ban_quyen 1): Buổi tốibot_an_cap cậu ấy bảo học muộn mới , thực ra không phải, cậu ấy net.
Ghi chú 2): Cậu ấy nói quán trà sữa đóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa, ra không phải. Mình nghe Lệ và mấy khác kể, thoảng tan học muộn họ hay ghé mua cà phê vì buồn ngủ.
Viết , chống cằm dướileech_txt_ngu ánh bàn, không biết đang đến điều mỉm cười ngọt ngào. đó, vò rối mái tóc suôn mượt của mình, gấp sổ lại và bắt đầu làm bài tập.
Ba ngày sau.
Phương Phàm nhận kiện .
, anh tìm từng người đặt mua túi sưởi để giaovi_pham_ban_quyen hàng.
Hàng nhập 18 tệ, 35 tệ.
Sau hai ngày rưỡi, 300 đơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng đã được bán sạch. Từ 5000 vốn ban đầu, anh kiếm thêm được 5000 tiền lời. Sau khi trả cho Dungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỷ 800 tệ và chia Vương Khảibot_an_cap tệ, anh thu tệ tiền lãi, cộng với 800 gốc còn lại, tổng cộng 500vi_pham_ban_quyen tệ ban đầu đã biến 5000 tệ chỉ trong mười . Nếu có ai hỏi anh làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào để kiếm số tiền đó, Phương Phàm lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình nên cầm một cuốn sáchvi_pham_ban_quyen về thành hay Hậu Hắc Học, nóileech_txt_ngu được nửa chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì buông một : Muốn biết hồi sau thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào, xin mời nạp tiền.
Ban đầu chỉ có 294 đơn, nhưng nhờ thuyết của Phương Phàm mà con số , cái là anh sẽ còn nhập thêm đợt hàng mới.
Phương Phàm cũng không biết mình có nhập thêm hay khôngbot_an_cap, nhưng làm ăn là vậy đấy. Thành tín ? Bạn bảo thành tín là quan trọng? Trờileech_txt_ngu ạ, không gian thì phải là thương .
xem, món hàng vốn dĩ nhập 22 tệ, có thể cho tôi 18 tệ, người khác thì sao? Có khi là , hay 15 không?
Sợ nhất là những kẻbot_an_cap làm kinh doanh cứ miệng ra là nói lý rành , vẻ mặt đầy chính , nhưng sauleech_txt_ngu lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại mặc áo khoác shipper trà trộn văn phòng tổng giám đốc của đốileech_txt_ngu thủ để trộm tài liệu.
Bạn nói với về thành tín, ta bảoleech_txt_ngu với là anh ta đang thiếu tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Người anh emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có vinh dự cao của một kế ở đâu không? Chính làbot_an_cap ở tù Lam Kiều tại Thượng Hải đấy.
Kiếm được tiền khiến Phương Phàm vui.
Thế nhưngbot_an_cap, một sự việc thay đổi vận mệnh đã xảy ravi_pham_ban_quyen: kết quả kỳ thi tháng . Tên của anh chễm chệ một trí rất sâu dưới đáy bảng xếp hạng.
viên chủ giận dữ chỉ trích anh, rằng điểm số của anh chẳng khác nào dùng máy khoan đâm thẳng vào lòngleech_txt_ngu đất! Cô nếu cứ mải tiền mà không lo học hành, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này chỉ nước đi thuê cả đời.
Phương Phàm rất lại một : Kiếp em cũng chăm chỉ học hành, tốt nghiệp đại học xong rồi cũng lao đi làm thuê đấy thôi
Đồng thời, giáo viên chủ nhiệm cũng giảng giải cho anh nhiều đạo lý, những đạo lý nát và xa rời thực tế xã hội. Có đôi Phương Phàm tự hỏi, liệu có phải một số giáo viên nên ra ngoài đi làm thuê vài năm mới quay dạy dỗ thì tốt hơn không?
Dẫu sao, chỉ cần ngày đến điểm danh là có thể làm một công việc cả đời, về già hưu nhận được lương hưu cao ngất ngưởng. Một nghềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiệp có thể nhìn thấy tương từ lúc bắt đầu thế, làm vài , lẽ nào không thấy mệt mỏi và chán chường sao?
lúc đó, Triệu Nhã vốn là gương tiêu biểu của lớpleech_txt_ngu bên cạnh đưa ra một đề nghị tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xây dựng: cô sẽ thời gian để phụ đạoleech_txt_ngu thêm cho anh.
Phương đó còn tai nghe nhầm.
Nhưng rõ là không phải.
Bởi vì thực tế hiện tạibot_an_cap đã chứng minh điều đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trước cửa quán net.
Triệu Nhã túm lấy áo Phương Phàm, mắt rưngleech_txt_ngu : Cậu không vào! Mình đã hứa cô giáo là sẽ phụ đạo cậu rồi.
Cô gái từng né tránh mình như tránh , giờ đâybot_an_cap đuổi theo mình, dù có từ chối quyết liệt côbot_an_cap ấy vẫn kiên trì. Kiếp trước mình khôngvi_pham_ban_quyen nghĩ ra chiêu lùi để này nhỉ? Nhưng kiếp trướcbot_an_cap làm gì có cái đầu ócvi_pham_ban_quyen này, đây đều là nghiệm lăn lộn ngoài xã hội mười mấy năm mới kết được.
trách các ông chú thích loli, vì lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ sao. Phương cũng lập tức ra một lý, là những kinh nghiệm đến muộn màng đầy rẫy những tiếc nuối và sự muộn màng không thể cứu vãn.
Trương Văn đứng sau lưng cô dụi . Suốt dọc đường đi, cô nhìn Triệu Nhãbot_an_cap đầy hăm hở, nói thật, nếu không tận chứng kiến cảnh này, sẽ không bao tin đây là sự thật.
Làm bạn cùng bàn Triệu Nhã suốt hai , đã bao giờ cô thấy Nhã cho Phương Phàm sắc mặt tốt đâu? Đồng thời trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô cũng nểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phương Phàmbot_an_cap, là người, tại sao anhvi_pham_ban_quyen có thể có thể không có chútvi_pham_ban_quyen tự trọng nào như thế? Ngườibot_an_cap ta đã chối mà vẫn cứ đeo bám dai dẳng?
người thầm trộm nhớ đúng nghĩa nên người âmvi_pham_ban_quyen thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lặng hay sao?
Phương Phàm thựcvi_pham_ban_quyen sự thấy nhức đầu, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ ngỡ chỉ nói suông thôi. Thế nên khi giáo viên chủ nhiệm bảo anh cần người phụ đạo, anh đãleech_txt_ngu tìm đếnleech_txt_ngu Trần Hy Hy. Trần Hy Hy lại đồng .
Đối với Phương Phàm, mới là niềm vuivi_pham_ban_quyen bất ngờ.
Còn việc Triệu Nhã đuổi theo đến tận thật sự hoảng loạn.
quá, mình đãbot_an_cap thuê gia sư rồi, nên phiền đến cậu nữaleech_txt_ngu. Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn ý kiến nhé. Cậu làbot_an_cap người tốt, chúc cậu quãng đời còn lại sống vui vẻ.
Phụt!
!
Một tiếng là Văn Văn nhịn không được bật cười.
Tiếng còn lại là của Khải.
Thật sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cạn lời, làm gì ai ăn nói kiểu đó chứ.
Cậu định làm chớt để gia tài à?
Triệu Nhã đứngvi_pham_ban_quyen người tại chỗ, Cậu là người , Chúc vui vẻ.
Vế đầu cô , vì xuyên dùng nó. Có rất nhiều người theo cô, nhưng không thể nào cũng nói là không thích, vì như thế sẽ dễ bị ghét, nên cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có thể uyển chuyển bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Cậu là tốt.
Nhưng vế sau Chúc cậubot_an_cap hạnh phúc là có ý gì?
Ai mà ngờ được, hôm nay cô lại bị khác chính chiêu để trả.
Triệu Nhãvi_pham_ban_quyen cảm thấy lồng ngực hơi thắt lại, cô cắn môi đứng với vẻ mặt đáng thươngleech_txt_ngu. Phương Phàmleech_txt_ngu kéo tay Vương Khải: Cậu là tượng gỗ ? Đứng ngây đó làm gì, tối naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lớn sắp xảy ra đấy.
Đù, cậu lạileech_txt_ngu định làm gì Dung tỷ nữa à? Bị Phương đá chovi_pham_ban_quyen một cái, Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khải vội vàng đuổi theo, miệng không quên hỏi lại.
Đứng trước cửa net, Triệu nghe thấyleech_txt_ngu thế, còn chưa kịp khóleech_txt_ngu chịu trong lòng, cô khẽ siết chặt nắm , sau mộtbot_an_cap hồi đấu tranh tâm nghiến răng tới.
Tiểu , cậuleech_txt_ngu làm gì vậy? Cậuvi_pham_ban_quyen cũng muốn vào sao? Bên mùi lá, trước đây cực kỳ ghét nơi này mà.
Triệu cũng ngẩn người ra một . Ngay vừa rồi, cô suýt nữa lên trước, cảm giác đó khiến cô đổ mồ hôi hột vì kinh ngạc. Tại mình lại phải bận tâm đến cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta như vậy chứ?
đã không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học hành tử , lại còn vô cớ đốibot_an_cap xửvi_pham_ban_quyen với mình như thế.
Văn Văn, mình không ý định vào trong đó đâu. Mình chỉ muốn hỏi cho ra lẽ, tại sao cậu đột lại thái độ với mình như vậy, ngoài chuyện đó không có ý gì cả.
Trương Văn Văn nửa ngờ gật đầu, không nói gì thêm mà chỉ nắm tay Triệu Nhã, đi hướng phòng trọ mình.
Từ ngày mai mình thèm xỉa đến Phương Phàm nữa. Đi được , Triệuleech_txt_ngu Nhã kiên định .
Văn Văn sững sờ, cô ấy bỗng nói câu này là có ý gì vậyvi_pham_ban_quyen?
Tại quầy tân.
Dung tỷ nhìn Phương Phàmvi_pham_ban_quyen đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, nhịn được mà một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thằng này này càngbot_an_cap càng quá quắt, cái vẻ sợ sệt nhưleech_txt_ngu chuột thấy mèo lúc trướcleech_txt_ngu biến mấtvi_pham_ban_quyen rồi, giờ toàn nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cách trợn, làm chính chị cũng cảm thấy không tự .
Cũngbot_an_cap , mùa đông ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng lạnhvi_pham_ban_quyen, ngày chắc phải mặc thêm áobot_an_cap cho hai chị em nhà chúng nó thôi.
Thật lạ, sao mình phải lắng vìvi_pham_ban_quyen mắt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một thằng nhóc chứ?
Khải không mà đá Phương Phàm một cái, lòng thầm khổ sở. Cậu đã dặn đi dặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cả vạnvi_pham_ban_quyen lần là đừng có quá trớn với tỷ, sẽ chuốc họa vào thân đấy, vậy mà thằng nhóc này nhất quyết không .
Phàm thản nhiên như không: Dungbot_an_cap tỷ, có phải cứvi_pham_ban_quyen đến giờ lênbot_an_cap lớp làbot_an_cap quán net lại vắng khách không chị?
Nói nhảm, lúc bọn mày không đi học thì thôi, cứ thích nói mấy chuyện vô ích. Dung tỷ khó khăn lắm mới tìm được cơ hội để mắng Phàm, đương nhiên là bỏ qua, giọng điệu đanh thép, lời gắt hơn hẳn.
Phương Phàm mỉm cười, bỗng thấyvi_pham_ban_quyen Dung tỷ cũng có mặt yêu, nhìn cái vẻ mặt đắc ý nhonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ của chị ấybot_an_cap kìa.
Chẳng qua là ngày có thưởng chút phong cảnh hữuleech_txt_ngu tình của chị vài lần thôi mà, phải bừng bừng nổi giận như vậy.
Làm nhưleech_txt_ngu thể cậubot_an_cap đã gây tội ác tày trời gì với chịleech_txt_ngu ấy bằng.
Chẳng phải dạo này cậu đang luyện tập lòng can đảm, mà ngay trước ngực ấyvi_pham_ban_quyen lại có sẵn một bãi tập hoàn hảo sao?
lại, chị mặc hai phải là bảo với mọi người rằng: Bà đây có vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếng, các người cứ việcbot_an_cap chiêm ngưỡng đi!
tỷ, chuyện là thế này, em biết một chươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trình có thể tăng lưu lượng khách hàng. Phương Phàm ghé vào quầy, nhìn cậnvi_pham_ban_quyen tập trước ngực , vừa lớn vừa , lại còn xăm một bôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa.
tỷ cúi đầu ngựcvi_pham_ban_quyen mình, kheleech_txt_ngu rãnh sâu hun hút, tối tăm mà bí, đầy vẻ khêu gợi. Chị trừng mắt nhìn Phương Phàm, thằng nhóc nàyleech_txt_ngu ghé thế này định làm gì ?
Dung tỷ kéo lại dây áo, saubot_an_cap đó vơ lấy chiếc khoác đặtbot_an_cap lên đùileech_txt_ngu, rồi cười hì hì nói: Chỉ có mày là lắm tròleech_txt_ngu. Nói nghe xem nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu làm chị hài lòng, chị sẽ thưởngbot_an_cap cho mày.
Phương Phàm cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hì : bảo chị sẽ hài lòng, chỉ phần thưởng là thế , chị nói trước được không?
Thằng nhóc hư hỏng này, chưa làm đã đòi thù lao à? Có phải chán sống rồi không? Dung tỷ vung nắm , sau đó một điếu , rít một hơi rồi nheo đôi mắt đã kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net eyeliner lại, vẻ mặt vô cùng hưởng .
Dung tỷ không mắc bẫy, Phương Phàm mới lên : Tổ chức hoạt động lên Thách Đấu và tặng tiền máy. Chủ yếu là Pentakill tặng tiền máy ấy.
Tặng tiền máyleech_txt_ngu? Đây là thu hút khách hay là thuần túy đem tiền đi choleech_txt_ngu vậy? Còn , lên Thách Đấu là tặngleech_txt_ngu tiềnleech_txt_ngu máy, cái đó có tay là được mà. Còn Pentakill hả, phải mày đâu Phàm ạ, với trình độ anh đây, cầm acc Bạc vào quẩy nát team địch, năm trận kiểu gì chẳng có một trận Pentakill. Khải bật cười, cứ ngỡ ý tưởng gì hay ho, hóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra lại là cái ném tiền qua cửa sổ .
Anh em của mình, giờ cũng tầm thường như bao người rồi.
Vương Khải lúc này đúng kiểu vừa muốn anhleech_txt_ngu em sống tốt, vừa sợ anh em sống quá tốt. Kiểu như anh mà phất lên thật mình còn khóbot_an_cap chịu hơn cả việc thất tình khi yêu qua mạng.
Sắcleech_txt_ngu mặt Dung tỷ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sa sầm lại, thằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhóc nàyleech_txt_ngu định giỡn mặt chị à? Mấy ngày nay đối xử tốt với mày quá nênvi_pham_ban_quyen mày quên mất chị là rồi phải không?
đó, ông chủ quán net nãy giờ đứng bên cạnh lắng nghe bước tới, vỗ vai Phương : Dạo này cứ nghe Dung khen cháu , có đầu óc kiếm tiền, hôm nay lúc rảnh rỗi qua xem thử, nghe xong không được phải khen một câu, đúng là minh thật.
tỷ và Khải thời không biệt là lời lời mỉa mai. Nhìn thái giọngbot_an_cap điệu của ông chủ, có không giống đang nịnh bợ.
Chẳng lẽ, trong câu nói này sự có ẩn ý sao? Cái ý tưởng tặng tiền này, không lẽ lại một ý hay thật?
Thấy mang Dung và Vương Khảibot_an_cap, ông chủleech_txt_ngu giải thích: Cậubot_an_cap cũng nói rồi đó, cậu là một Thách , đánh ở rank Bạc thì trận mới có trận Pentakill. cũng LOL, một trận mất tầm ba mươi phút, cho dù Đấu các cậuvi_pham_ban_quyen đánh nhanh haibot_an_cap tiếngleech_txt_ngu cũng chỉ được năm trận. Trong năm trận đó có lần Pentakill, tôi tặng cậu hai tiếng tiền máy thì làm sao?
chẳng phải là lỗ vốn ? Vương Khải hiện nguyên là một kẻ kinh doanh đen tối.
Cái việc đem đi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà ông chủ trông có tán thành thế kia? Không lẽ ông chủ ngốc đến mức này mà cũng mở được quán saovi_pham_ban_quyen?
Tôi hỏi , hiện cậu ở bậc Thách Đấu, cậu có sẵn ngày nào cũng rank Bạc, Vàng để đánh không?
Vương người, lắc đầu: Tuy xuống bậc đó đánh là thảm sát thật, nhưng đánh hai là thấy nản lắm, hơn nữa cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy đánh nhiều quá sẽ thui chộtvi_pham_ban_quyen kỹ năng.
Thì là vậy rồi. Tôi chỉ lấy cái đó làm mồi nhử để thu hút thêm nhiều người đến đây thôi. Ông chủ cười nói.
Còn về những đạo lý kinh doanhbot_an_cap sâu hơn, ông cũngvi_pham_ban_quyen chẳng buồn giải . Đối với hai kẻ không hiểu chuyện thì nói càng nhiều họ sẽ mờ mịt, cứ họ nghe cho vui là được.
Phương Phàm, ý này là cháu đề xuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chú duyệtleech_txt_ngu rồi. Chú sẽ cho cháu một tài khoản quản lý, từ giờ ra đây lên mạng không mất tiền.
Phương Phàm mỉm . Thực tế cậu chẳngbot_an_cap mấy bận tâm đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc kiếm được lợi íchvi_pham_ban_quyen gì chỗ ôngbot_an_cap , điều cậu muốn là thu hút cảvi_pham_ban_quyen những người chơi có năng như Vương Khải đây.
Sau đó thu nạp họ dưới để bắt đầu dựng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net riêng mình.
Giấy phép studio trên đã có, việc cần làm tiếp theo là tìm cao thủ.
Cần một nguồnbot_an_cap cung cao thủ liên tục ngừng.
Thằng nhóc khá đấy. Dung tỷ lầm bầmleech_txt_ngu. Tuy không hiểu rõ lý trong đại ôngvi_pham_ban_quyen chủ đồng ý thì chị còn thắc mắc làm gì nữa.
lỗ cũng liên quan gì nhiềubot_an_cap đến chị.
Phàm nhún vai, tựa lưng vào quầyleech_txt_ngu lễ tân, xoa cằm. Chờ hoạt động này triển khai, chẳng mấy ngày nữa studio của cậu sẽleech_txt_ngu chính thức đi vào hoạt .
Số vốn tích lũy được từ việc túi sưởi tay cuối có nơi đểvi_pham_ban_quyen đến.
Dung tỷ nhìn tấm lưng không mấy dày dặn của Phương Phàm dưới ánh đèn ảo của quán net, bỗng cảm một sự lớn, vĩ đại lạ kỳ.
tỷ tự chắc do lúc nãy bị nhócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này ngắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghía đến mụ mị đầu ócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi. Cậu ta vẫn còn là mộtbot_an_cap đứa trẻ, mình lại có suy kỳ quái thế này . Thật là, xembot_an_cap ra dạo này mình hơi nhiều, bớtleech_txt_ngu thôi.
Cũng mấy đứa em gái của chị, tụi xong là có chỗ dùng ngay, chỉleech_txt_ngu riêng chị là chỉ có ngồi nhìn, nói chuyện phiếm cũng toàn là chay, là khổ tâm.
Tối nay chị được nghỉ, tối nay đi làm vài khôngleech_txt_ngu?
Phàm quay nhìn lại: Thôi, nay phải bổ túc. học tập giảm nhanh quá, hôm nay bị chủ nhiệm lớp bình mộtleech_txt_ngu trận tơi tả, bảo là sẽ phụ huynh đấy.
Hoàng Dungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lau mặt, một cảm giác muốn khóc nấc lên, rốt cuộc vừa rồi còn đang suy nghĩ vẩn vơ gì không .
Nhưng mà, không thể trách cô được, cậu ta cũng có trách nhiệm! học sinh mà tỏ ra chín chắn như thế để gì?
nói Hoàng Dung một tiếng, cô ghi tên của tất cả người chơibot_an_cap bậc Thách trong quán nét, lần này Hoàng Dung không phảnbot_an_cap bác gì. Suy cho cùng, ởbot_an_cap những lĩnh vực mình không hiểu thì không xen mồm vào mới tiếp tốt nhất. Cô không phải kiểu ngườibot_an_cap thích gây sự, vả lại chẳng mấy hứngvi_pham_ban_quyen thú với Liên Minh Huyền Thoại.
Lúc này Vương Khải liền thể bản thân một chút, nói một câu tao Thách Đấu. Phươngbot_an_cap Phàm không thèm để , Hoàng lại càng .
Điều khiến Vương Khải cực kỳ hậm hực.
Đêm khuya, hơi lạnh tạt vào cửa kính phát ra những tiếng hú vang, Phương Phàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xoa xoa chân mày, đề trong sách cậu mãi mà hiểu.
May không sao.
nhiều ngày Phương Phàm công tiếp , giờ đâybot_an_cap cậu đã có thể phòng của Trần Hy , ngồi bên họcleech_txt_ngu cô để cùng làm .
Phương Phàm dùng tay nhẹ vào tay Trần Hy , mái tóc cô khẽ lay động, cô khẽ hỏi: Sao thế?
Phương Phàmvi_pham_ban_quyen, cậu không như thế
Như nào ? Phương Phàm khó hiểu, mình chỉ hỏi một câu thôi mà, sao nghe giọng cậu kiểu mình vừa làmleech_txt_ngu chuyện tày trời với cậu vậy?
Trần Hy Hy mang theo giọng mũi sắp : là câu hỏi đó.
Này này, cậu có ý vậy? Mình cóleech_txt_ngu làm gì cậu đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao cậu lại rồi, chẳng phải mình vài câu sao?
Hy lắc đầu, qua gương thể thấy mắt cô đã đầu đỏ lên.
Cô cảm thấy cùng uất ức. Vài câu sao? Cứ ba năm hỏi một lần, cách ba năm lại hỏi một lần, hơn còn có mấy lần đề bài đều giống hệt nhau, cô không tin Phàm lại không làm được những câu này.
Nhưng giọng điệuleech_txt_ngu của Phương quảvi_pham_ban_quyen thực quá cứng rắn, không hiểu mà cứ làm như là chuyện đương nhiên vậy.
Giảng mộtleech_txt_ngu lần nữa, Trần Hy thấp nói: Cậu có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừngleech_txt_ngu như thế được không?
Như nào?
Chính là câu hỏi rồi mà vẫn còn hỏi
Ôn cố tri tân mà. Phương Phàm dày nói.
Trần Hy Hy nhất thời không biết nói cho phải, cô gục mặt xuống bàn, vẻ như kiểu tôi mệt rồi, thếleech_txt_ngu giới hủy diệt đi cho xong. Phương Phàm nhìn thấy mặt xị xuống của cô qua gương, thật sự , dưới ánh mắt trong veo là chiếcleech_txt_ngu mũi dọc cao tú, dùvi_pham_ban_quyen chỉ nhìn nửa cũng đủ thấy được vẻ cả gương mặt, có lẽ chính là chấtbot_an_cap.
Phàm dậy nhanh chóng về phòng , sau đóbot_an_cap vào một lớn đồ ăn vặt.
Hy Hy quay mặt đi, thái hôm nay không nhận lộc để từ chối. Phương Phàm cứ đặt ở giữa, xé một gói lạt điều, cay nồng lập tức lan tỏa trong khí.
Biểu trên Trần Hybot_an_cap Hy khẽ động đậy, có thể nhận ra lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổi nhỏ sau khi nuốt nước miếng.
cô nàng này cực kỳ thích ăn lạt điều, trước kia là cậu rủ cùng , hôm nay cô lại dám giận với cậu! Thế thì chẳng phải trị cho một trận sao?
Hôm cô dám cáu, thì ngày mai phải dám khóc nhè? chẳng phải dám đòi thắtvi_pham_ban_quyen sao?
Ngonleech_txt_ngu quá, mùa đông ăn lạt đúng là sảng thật, cảbot_an_cap người sực lên. , ngon thật đấy, lại tỉnh táo tinh thần nữa, mỹ vịbot_an_cap, điều quả nhiên một mónbot_an_cap cực phẩm, chẹp
Phương chỉ ăn, khôngbot_an_cap chỉ không Trần Hy Hy, còn cố ý ăn thật to tiếng, đồng thời quên bồi thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những lời khen ngợi phóng đại.
Sau khi ăn hết , Phương Phàm lau tay, cầm bút bắt đầu làmbot_an_cap bài. Phải nhận rằng, cô phí này thực giỏi, rất nhiều vấn đề chỉ cô giảng qua là cậu ngay.
Hy Hy Phươngbot_an_cap gươngbot_an_cap, thấy cậu đangvi_pham_ban_quyen nghiêm làm bài tập.
Một lần
Hai
Cho lần thứ năm, cô Phương Phàm vẫn đang rất tập trung làm bài, mới lén lút thò tay , thận vươn cái vuốt hồng hào rabot_an_cap chộp một thanh.
đó cô gối đầubot_an_cap cánh tay, quay cả gáy về phía Phàm.
Trần Hy trong gương giống như một chú sóc nhỏ đáng yêuvi_pham_ban_quyen.
Phương lặng quan sát.
Một thanh lạt điều cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ròng rã suốt ba mươi giây, cay đến mức mặt bừng.
Thật đáng yêu làm sao.
Một saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Trần Hy Hy chỉnh đốn lại cảm xúc, thẳng lưng, cúi đầu, nửa khuôn mặt lộ vẻ lạnh .
Phương Phàm cố ý thốt lên ngạc: Ai ăn điều của mình , thật là, Trần Hyleech_txt_ngu Hy, phòng cậu có ?
Không có ma, khôngvi_pham_ban_quyen ma! Trong làm sao có ma được.
Thế thì là aibot_an_cap đã ăn lạt điềubot_an_cap của mình nhỉ?
Làm gì có aibot_an_cap ăn lạt điều của cậu đâu.
Thế , vậy sao lại thiếu mất một thanh?
Sao có thể thiếu chứ. Trần Hy Hy nắm chặtbot_an_cap , các ngón tay trắng ra.
Chắc chắn là có người ăn vụng .
Mình không có ăn vụng.
Phương Phàm cười hì , hỏi thêm nữa.
Hy Hy thở phào nhõm, chắc là không phát hiệnbot_an_cap đâu, chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là không rồi.
Cậu ta đúng là xấu xa thật.
một giờ rưỡi, giờ đi ngủleech_txt_ngu của Trần .
vai một cái, sau rút ra một tờ giấy . Trần Hy Hy vẫn vùi đầu cũng vươn vai cái, đến giờ rồi, mười một giờ rưỡi rồi, thời gian nhanhbot_an_cap thật , vậy mà nhậtleech_txt_ngu ký mình còn chưa . là, ngày nào cũng qua đây làm mất thờibot_an_cap gian đọc của mình, đồ lừa đảo, xấu xa.
Vừa rồi còn hù mình nữa.
Ngay lúc Trần Hy Hy đang bầm oán trách, bàn tay của Phương Phàm đột nhiên xuất trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt cô, tiếp đó, bàn này cực kỳ không đúng lúc quẹt nhẹ một cái nơi khóe miệng cô.
Toàn thân Trần Hy Hy run rẩy dữ dội, nắm chặt nắmleech_txt_ngu đấm, cả khuôn mặt trở nên trắng bệch, đồng thời ngẩng đầu lên. Sự bướng ấy lúc này kiên cường mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ lùng, nhưng cũng pha chút giận dữ.
Phương Phàm thực sự khiến cô không chút nào.
Chỉ thấy Phương Phàmleech_txt_ngu lắc lắc giấy ăn trong tay: nói cậu không ăn vụng lạt điều của mình đi, cậuvi_pham_ban_quyen nhìn vết dầu trên này xem.
Trong đôi mắt tròn củabot_an_cap Trần Hy Hy, sự giận dữ biến , thay vào đó là đôi trong như nguồn, thoáng chốc lênvi_pham_ban_quyen vẻ thùng, rồi mặt cô lại đỏ lựng lên, hai tay vò gấu áoleech_txt_ngu.
Khóe miệngleech_txt_ngu Phương Phàm khẽvi_pham_ban_quyen nhếch lên cách kín đáo, cậu cầm lấy sách: Về đây nhé, sau này muốn ăn thì cứ bảo một tiếng, việc gì phải làm thế.
Phương Phàm thừa nhận, khi nhìn thấy cô đỏvi_pham_ban_quyen hoe mắt lại đỏ bừng mặt, vạn thủ đoạn trong lòng đều tan sạch sành sanh.
Cậu cũng rơi vào sự tự sâu sắc, thấy mình đúng là đang tạo nghiệp.
Nhưng phật pháp có câu rất hay: Ta tạo nghiệp thì tạo ? Đều phải có ngườileech_txt_ngu đứng ra tạo , vậy thôi để ta cho .
Dù tương lai cô ấy cũng sẽleech_txt_ngu bị ngườileech_txt_ngu khác lừa, giờ mình giúp cô ấyvi_pham_ban_quyen có khả miễn dịch với lừa đảo trước chẳng tốt ?
Mình là người tốt mà.
Trầnvi_pham_ban_quyen Hy Hy nhìn mình trong gương, thấy khóe vẫn còn vết dầu, mặt lại đỏ thêm lần nữa.
cô dằn mạnh mông ngồi xuống ghế, lôi cuốn tay giấu cùng sách ravi_pham_ban_quyen:
Hắn:
Tiếp đó, hiệnvi_pham_ban_quyen một chữ viết dở Hộvi_pham_ban_quyen.
Ghileech_txt_ngu chú: Đồ tồi, kẻ lừa đảo.
Rồi cô lấy xóa, xóa sạch bộ dung ngày 1217.
Sau đó lại viết thêm vài nét vào chữ Mã Hộ đang viết dở, nếu nhìn kỹ, chỉ còn thiếu một nữa là thành chữ Lừa.
Nhưng cuối cùng, cô lại xóa một lần nữa, đưa nó trở về trạng thái chữ dở ban đầu.
Ghi chú: Cậu ta lại giống như hôm , rõbot_an_cap là biết mà bảo không biết, quá đáng hơn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình vụng lạt điềubot_an_cap cậu ta đã phát hiện ra lâubot_an_cap mà nói, còn hại mình phát cáu nữa.
Cậu ta thấy mặt rồileech_txt_ngu, có cònbot_an_cap tiếp xúc với mình nữa không?
động mới tại quánbot_an_cap cùng thông báo tự động đã thu hút khách quen của quán.
Mọi người bàn tán vô cùng xôn xao, bảo là phải đi ngay cho đám chơi Liên Huyền đỉnh của tớileech_txt_ngu , để vét tiền của chủ quán net thương.
Dung tỷ ngồi trong góc nghebot_an_cap vậy thì không những không giận mà .
Phương Phàmbot_an_cap đương nhiên cũng không kém.
Ba ngày liên tiếp.
Nhờ vào các mối quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hệ của Dung , dưới tay Phương Phàm lúcvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã có sáu cao thủ bậc Thách Đấu.
Studio Chú Kiếm Sang chính thức bắt đầu thực hiện việc đặt đơn ảo trên Taobao.
Đồng , điều này đánhvi_pham_ban_quyen dấu nghiệp vụ càybot_an_cap thuê chính thức đi vào hoạt động. Phần lớn các đơn đều đến từ việc tự đặt ảo, nhưng cũng đã đầu có một lượng nhỏ thật đặt hàng. đơn hàng ỏileech_txt_ngu này vừa vặn bù đắp đượcbot_an_cap chi phí thuê máy và nhân công, coi như là đang làm thuê cho Mã Vân mộtbot_an_cap chuyến.
Hy vọng sau khi ôngvi_pham_ban_quyen ta lên đến vị trí người giàu nhất cả , đừng có quên ơn bội nghĩa mà hãy nhớ cảm ơn tôi một tiếng.
Trong ba ngày này, nghiệp vụ túi tay được Phương Phàm toàn quyền giao cho Vương Khải quản lý. vào quan của Vương Khải, tạibot_an_cap hết các trường học ở huyện Bà, đều đã có người bán túi sưởi. Phàm chẳng tốn lấy một xubot_an_cap mà vẫn thu về được tám ngàn tệ. Vương Khải cũng kiếm được tám ngàn, đúng tay không bắt giặc. Đương nhiên, trong đó rất nhiều tiểu tiết thể thiếu, dụ nguồn hàng giá thấp của Phương Phàm, hay như các mối quan cứng Vương . Nếu thiếu đi những điều này, thứ chỉ là lời nói , là lâu đài trên cát.
Có trong tay một vạn ba ngàn tệ, Phương Phàm đã thêm tin kiếm những cơ hội kinh doanh .
Phương Phàm chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa nhỏ lất phất rơi. Không cần nghĩ cũng biết ngoài đang âm lạnh lẽo đến nhường nào, tiếng gió rít quất vào những cành cây khô, tạo nên âm thanh củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chiếc chưa kịp rụng.
Không đọc sách nữa à? Cóbot_an_cap vắt óc suy nghĩ xem đêm An nên tặng quà gì cho Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhã với tỷ không?
Phương Phàm quay đầu lại nhìn Vương Khải đang mải mê nghe Shang Miss, đột nhiên mạnh đầu mình. Đúng thế, sao cậu cóleech_txt_ngu thể quên bẵng đi này cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ.
Đêm Bình An phải tặng táo chứ!
nhiênbot_an_cap là tư tưởng của người già, dù sao khi bôn bên ngoài, những người mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba mươi tuổi ai còn quan cái thứ này đâu? Nhưng giờ thì rồi, tôileech_txt_ngu mới có mười tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Bạnvi_pham_ban_quyen hỏi tôi đường ở nơi , tôi nói mười tám tuổi!
Bạn hỏi tôi điểm thi tháng bao nhiêu, tôi mười tám tuổi!
Bạn tôi có bạn gái chưa, tôi tám tuổi!
có tiền để kiếm rồi. Phàm nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vương Khải lập tức tháo tai nghe xuống. giờvi_pham_ban_quyen cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã chẳng còn dám nghi ngờ năng kiếm tiền Phương Phàm nữa, cũng không còn ý nghĩ chê bai nhữngbot_an_cap khoản này. Trong banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua, Phàm đã cậu tay không kiếm tận támnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàn tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tám , tuy không phải sốleech_txt_ngu tiền quá , nhưng nếu không có do gì chínhvi_pham_ban_quyen đáng mà muốnleech_txt_ngu bố mình tám ngàn dễ dàng nào.
Thật hả?
Mẹ , trận mày bắt rồi , đừng có lơ là. Đơn này của mày tiền lắm đấy, đơn 800 tệ. Phương Phàm liếc nhìn cái tên ID Mưa Mù Mắt Tôi. Tại sao cậu nhớ cái ID này ư? Có lẽ là cùng loại thì hút nhau, hoặc là phong loẹt, lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểu liếm cẩu.
phải chứ, đơn tệ mà mày đưa tao cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 200? Mày đúng đồ gian thương lòng lang dạ thú à? Vương lập tỏ thái độ không vui.
Đơn hàng này từ Bạc 1 lên Kim Cương 4, khoảng cách khá lớn, cũng tốn thời gian. May mà đôi nên có thể cày một lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai đơnvi_pham_ban_quyen luôn.
Mày hai , Trương Cường hai trăm, thế là bay mất bốnbot_an_cap trăm rồi. Tao còn phải tốn tiềnvi_pham_ban_quyen đặt đơn ảo, tiền duy trì cửa hàng Taobao, tiền nhân công, mày tưởng tao kiếm được nhiều lắm à? Phương không nhịn được liếc một cái.
Vương Khải gãi đầu, nghe vậy thì thấy đúng là có nhiều chỗvi_pham_ban_quyen phải thật.
Nhìn dáng vẻ tin sáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Khải, Phương Phàm tựa vào ghế sofa, khóevi_pham_ban_quyen nhếch lên. Thật là dễ lừa đi mất.
Ngậm ngùi nuốt kiếm bốn trăm tệ, lại còn lừa thêm được một trái lương nữa.
Phương Phàm mở Taobao, tìm kiếmvi_pham_ban_quyen giá táo đỏ .
Giá bán lẻ ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa hàng một tệvi_pham_ban_quyen mấy, qua là thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lời rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sau đó, cậu so sánh giá giữa các nhà cung cấp, tìm được một có giá thấp nhất. Phương Phàmleech_txt_ngu bắt đầu bàn bạc chi tiết về việc hợp tác với cửa hàng.
Cuối cùng, cậu chốt hàng mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá giai đoạn.
Nếu chỉ đơn là mua , loại táo 2.9 tệ nửa cân này đương nhiên thể bán được giá 5 tệ quả.
Vì vậy, vẫnleech_txt_ngu cần thêm hộp đóng .
Sau khi bạc xong mọi thứ, Phương đá vào chân Vương Khải cái: Gọivi_pham_ban_quyen điện gọi .
Gọi ai? Gọi bao nhiêu người? Mangvi_pham_ban_quyen theo đồ? Hẹnbot_an_cap ở chỗ nàobot_an_cap? Vươngvi_pham_ban_quyen Khảivi_pham_ban_quyen đến mắt cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thèm ngước lên, hỏi ngược lại.
Phương Phàm đá thêm một cái nữavi_pham_ban_quyen: Không phải nhau, đi kiếm tiền. Đánh nhau, đúng là cái thời năm 2013 mà. Chuyện này mà đặt vào năm 2023, e là người ta nằm đất cho mày đánh, chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia sản đó mày cũng đủ tiền đền bù đâu.
Àvi_pham_ban_quyen. Vương Khải lập tức trở nên phấn khích. Đánh nhau đã thấy hưng rồi, kiếm tiền cònleech_txt_ngu làm ta hưng phấn hơn, nhất lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểu tay khôngleech_txt_ngu bắt thì đúng là không gì bằng!
Dặn dò Vương Khải xong, Phàm đi tới quầy thubot_an_cap ngân. Hoàng Dung đang mải mê chơi game nhảy Audition ngẩng đầu lên nhìn Phương : Gì thế?
Thấy Phươngleech_txt_ngu Phàm không nói lờileech_txt_ngu nào, Hoàngbot_an_cap đầu xuống ngực mình, cũng khá nảy nởvi_pham_ban_quyen đấy chứ, đồng thời liếc nhìn mình trong gương, lớp trang không hề bị nhòe, kiểu tóc cũngvi_pham_ban_quyen chẳng rối, cậu ta cứ nhìn chằm mình làm gì vậy? Thật là, chẳng lẽ chỉ vì mình nhuộm tóc sao?
Hoàng Dung chột dạ lọn tóc mai, trầm mặt xuống quát: Nóivi_pham_ban_quyen.
Không phải chứ, chị tự nghĩ mà lại tự làm giậnbot_an_cap thế?
Hoàng Dung tức đến mức mắt tròn xoe, sau đó lại bật cười vì tức, xua tay thúc giục: khác chơi, không có gì thì đừng đếnbot_an_cap phiền chị đây.
sự có việc mà.
rắm thì thả mauvi_pham_ban_quyen. Hoàng Dung rõ vẫn còn bụng chuyện lúcleech_txt_ngu nãy.
Chẳng phải sắp đến Giáng sinh với đêm Bình An saoleech_txt_ngu.
Ừ, sao , định tặng quà cho chị à? Dung híp đôi mắt hình bán nguyệt, vui vẻ nói.
Quả nhiên nữ ai cũng giốngvi_pham_ban_quyen nhau!
Chỉ giỏi vờ yêu lừa đàn ông.
Chị gọi mấy người chị em chơi chị đây đi, đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Từ Quyết ấy.
Không ! Hoàngvi_pham_ban_quyen Dung lập tức từ chối ngay. Mẹvi_pham_ban_quyen kiếp, làm bà đây vui mừng , cái thằng nhóc này thật là biết sống chớt, ngày chạy trước mặt trêu chọc mình.
Người ta Từ Quyết, ai cho cậu thân mật như thế? Thích người ta rồi ? nữa, cậu mới chỉ gặp ngườileech_txt_ngu ta cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một lần thôi đấy.
Dung tỷ, em thực sự có chuyện muốn cầu chị và họ, là kiếm ra tiền đấy.
Cậu không chịu lo học hành, suốt cứ nghĩ đến chuyện kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền ? Mà không phải cậu bảo thành tập của cậu bị giảm rồi saovi_pham_ban_quyen?
Lại lôi chuyện cũ ra nói!
Thật là.
Coi như em sai rồi, lát nữa em mời các chị ăn cơm, lúc đó em sẽ tạ lỗi với chị sau được không? Gọi mấy chị ấy ra đi mà. Phương nghiêm túcbot_an_cap .
Hoàng Dung vốn định thêm nữa, nhưngbot_an_cap nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phương Phàm, chị vuốt lại kiểu , hừ một tiếng: Thế còn nghe được, để chị gọi giúp . Nhưng mà chị phải lợi ích đấy.
Chị yên tâm, em đã bao giờ chị chịu thiệt chưa? Phương cười nói.
Mọi thứ đã bị xuôi.
Vương Khải và Dung đã gọi đượcleech_txt_ngu mọi người ra, Phương Phàm bao trọn ba bàn tiệc mời mọileech_txt_ngu người ăn cơm, mục đích chính là để bán táo.
Trên bàn ăn, Phương Phàm nói như thế này: có một họ hàng ngoài sáu mươi tuổi, dẫn theo một cô cháu gái mười chín tuổi đại học, hai ông cháu tựa vào nhau bằng nghề bán táo để sinh sống. Nhưng bây giờ, kênh bán táo bị các thương lái tăng giá, nghĩ đến việc nguồn thu nhập duy nhất của haibot_an_cap ông mất trắng, họ rất có thể sẽ trụ qua được mùa đông này, lòng Phương Phàm thắt lại. vậy, cậu dự định dẫn theo một nhóm tốt bụng giúp ông cụ bán số này. Và nhóm người bụng đó, chính là tất cả mọi đang ngồi ở đây.
Đồng thời, Phương còn lên Weibovi_pham_ban_quyen một bộ ảnh mà các cô gái bán trà hay dùng cho họ xem. Đám con trai nhìn thấy vôleech_txt_ngu cùngleech_txt_ngu phẫn nộ, căm hận nói: mà không giúp thì khôngvi_pham_ban_quyen phải là người.
Còn về việc tại sao không nói là giúp mình bán, cái đó không được đâu. Đám anh này gọi đi đánh nhau thì còn được, chứ bảo họ ra đường bày vỉa hè thì họ không chịu đâu.
Đương nhiên bây giờ không chịu là vì danội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt còn mỏng, đợi ba năm năm nữa, những kẻ tranh giành chỗ bày hàng đến sứt đầu mẻ trán cũng chính là họ thôi.
Đây gọi là gì? gọi những lời thiện ý để họ làm quen trước với vị trí côngbot_an_cap việc của mình.
Tôi là người tốt.
Còn về chị Quyết, chẳng qua cũng chỉ là một phú bà xinh đẹp, lái một chiếc xe Beetle .
Phương Phàm tìm chị tavi_pham_ban_quyen chỉ với mục mượn xe để tiện phối hàng hóa sau này.
Mọi thứ chuẩn bị cho đêm Giáng sinh đã hoàn tất, Phương Phàm bước đi loạng choạng trước cửa nhà chủ trọ. lạnh đêm đông qua hở cổ áo, khiến cơ thể đang đứng đợi Trần Hy Hy mở cửa rùng mình một cái. Nghĩleech_txt_ngu lại từ lúc trọng sinh đến nay, bận rộn bụi, tiền thì chưa kiếm được bao nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống rất thực, quá mộng ảo, không đến mức hư ảo, chỉ là không biết tương liệu có mãi như thế này .
ngày trước mắt trôi qua rất vững vàng, giấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ vẫn đang tiếp diễn, mọi thứ đều đang theo hướng tốt .
Kiếpvi_pham_ban_quyen , tuyệt đối sẽ không để lòng hiếu thắng cứng nhắc của chịu thêmleech_txt_ngu bất kỳ sự ấm ức nào.
Kiếp trước sở dĩ khiến bố không cam lòng như vậy, phải vì bản thân cậu không nỗ lực, mà là vì mọi con đường thăng tiếnbot_an_cap đều bị bít kín. Mỗi khi một vực tiền mới mở ra, hoặcbot_an_cap là đãvi_pham_ban_quyen có người nhanh chân chiếm chỗ, hoặc làleech_txt_ngu khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa mới gia đã bị các tậpleech_txt_ngu tư bản lớn mạnh tay thâu tóm. Số phận của làmvi_pham_ban_quyen thuê dường như cả đời này chỉ có thể là làmbot_an_cap . Ngoài việc mỗi ngày làm việc quần quật như trâu ngựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà vẫn không để dành đồng nào, đáng sợ hơn cả là nỗi lo bị sa thải.
Trạng thái đó thì làmleech_txt_ngu sao dám mơ tưởng đến tươngbot_an_cap lai, làm sao mua mộtbot_an_cap xe, dù làvi_pham_ban_quyen một chiếc xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để che mưa che nắng cũng không dám?
Phương ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phịch xuống bậc ngoài cổng , nền đất lạnh lẽo giúp cậu tỉnh táo hơn đôi chút.
Những cảm ba mươi lăm, trong thái hơi men chếnh choáng, bỗng ùa trong lòng. nghĩ của tìm về những đêm dài thức, hận đời công, lại hận thân mình bất tài.
Có đôi cậu oán trách tổ tiên ba đều làm nông, hà cớ gì lại phải đặt gánh nặng về lòng hiếuleech_txt_ngu thắng và lòng tôn lên vai mình?
có lúc cậu cảm cả mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn không oán trách họ vô , tại sao họ lại đặt hết áp lực lên người mình?
Giữa biển người bao gồm các sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt nghiệp đại danh tiếng, thạc sĩ, dubot_an_cap học sinh, làmvi_pham_ban_quyen sao cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể thắng được ? Cậu chỉ là một sinh viên tốt nghiệp từvi_pham_ban_quyen một trường đại học loại khá đơn giản, gì mà tranh giành vị trí với ta?
Đó là thủbot_an_cap đôvi_pham_ban_quyen Bắc rộng lớn dường . Mỗi có bao nhiêu gương mặt mới bước vào? năm có nhiêu gương mặt cũ rời đi? Mang một bụng nhiệt pha vào, cuối cùng vọng bỏleech_txt_ngu.
Cậu nhớ có ông chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng nói: Không nỗ kiếm tiền ở Bắc Kinh, thì định ở đây làm đặc à?
Lúcbot_an_cap đó cậu cảm thấy rất được khích , sau này mới hiểu ra, đó làbot_an_cap vẽ bánh nướngvi_pham_ban_quyen của ông chủ. Mà bánh này đã ăn không ít, lương thì chẳng tăng, coi như là bỏ công ra để mua cái là lý .
Đúng Phương càng nghĩ càng , Trần Hy đẩy cửa , sáng hình chiếc iPhone 4vi_pham_ban_quyen rọi xuốngvi_pham_ban_quyen mặt đất. Trên nền gồ ghề sỏi đá, nó không phản chiếu được tinh tế của cô, lại cóbot_an_cap thể phản chiếu được cuộc đời củavi_pham_ban_quyen vôvi_pham_ban_quyen số người.
Phàm quay đầu cô, trong bóng tốileech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu rõbot_an_cap nhưng hình ảnh ấy đã đậm trong tâm trí cậu.
Cậubot_an_cap cậu vào . Trần Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy nhỏ giọngbot_an_cap nói.
Phương Phàm giật mình trong xenleech_txt_ngu chút bắp ấy, tỉnh khỏi bao dài, sau cậu tự mắng mình mộtleech_txt_ngu câu: Mẹ , mình đã trọngvi_pham_ban_quyen rồi, sao vẫn còn nghĩ chuyện vớ này ?
Trước tiên cứ đặt ra một mục tiêu nhỏ, đó là cuối lái một chiếc xe nhà! Mua đứt! Làm người thì tế, mình đã trọng sinh , ai cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi vay trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net góp nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? chứ, có những nuối tiếc đã xuyên suốt kiếp trước, kiếp này hãy đểbot_an_cap biến thành vô!
Buổi tối tôi lênbot_an_cap mạng học tập một chút. Phương Phàm nhebot_an_cap cười, thở ra hơi lạnh .
Trần Hy Hy mũi, bặm môi, nói lời nào.
Phương Phàm lấy một góileech_txt_ngu caybot_an_cap .
Gói cay này là do cậu đã cố gắng lắm mới giữ lại được, hai gói chỉ còn lại đúng một gói, nghĩ thấy thật đáng sợ. Hơn nữabot_an_cap lúc ở nhà hàng nhỏ, không ăn ăn mà toàn cay que, ai ngờ được chứ?
Thiếu niên đương lúcvi_pham_ban_quyen chí cao vời, coi tiền bạc tựa như phân thổ.
Giống như năm đó rất đẹp trai, đối mặt với người theo đuổileech_txt_ngu thì tỏ vẻ khinh khỉnh, tâm đắc nghĩ thầm: đẹp trai nàybot_an_cap, bạn lấy mặt mà đòi theo đuổi mình? Bạn ? Sau này người ta trở nên xinhvi_pham_ban_quyen đẹp, nghĩ lại mới thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tràn đầy hối hận! Soi gương tự hỏi bản thân, có xứng theo côbot_an_cap ấy không? Thời gian trôi qua một cách bìnhbot_an_cap lặng như , có những người đẹp trai từ sớm, có những người đẹp hơi muộn màng.
Tất nhiên, cũng có những người coi như đã đẹp trai
có việc , đó là cậu đã nhận Hoàng Dung làm chị nuôi.
Phàm đưa gói cay que trong tay cho : Cảm ơn bạn đã mở cửa cho . Cũng cảm ơn bạn đã giúpbot_an_cap nhìn rõ hiện thực.
Trần Hy nhận lấy gói cay que, khẽ vâng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng đóng lại. Sau đó nhìn theo bóng lưng loạng choạng của Phương Phàm, khóe miệng cô hơivi_pham_ban_quyen giãn ra.
là lòng cô thấy thắc mắcbot_an_cap: Nhìn rõ hiện thực? Nhìn rõ hiện thực gì cơ? Chẳng lẽ chỉ mở cái cửa thôi là nhìn rõ hiện thực sao?
Cậu bạn Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm này là người .
Trở về , Phương Phàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống giường ngủ thiếp đi.
Trần Hy Hy viết một vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net :
Rạng sáng ngày tháng 12, Phương Phàm: Cậu ấy nói đi tiệm net để học bài, nhưng không . Trên người cậu ấy có mùi rượu, cậu ấy là đứa trẻ hư sao? Vừa uống rượu hút thuốc. Mình có sau này không với không, nhưng mình chỉ có mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ có mình ấy muốn bắt với mình. Ừm, ấy vẫn còn để ý mình, mình còn tưởng cậu ấy sẽ không thèm xỉaleech_txt_ngu đến mình nữa chứ.
sao thì lần trước sau khi nhìn thấy mặtleech_txt_ngu mình, đã ba đêm rồi cậu ấy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm để cùng bài.
và mẹ lại cãi , vì mẹ xinhvi_pham_ban_quyen đẹp. Họ đều đang nói về em trai, không ai nóileech_txt_ngu gì về mình cả. người ai cần sao?
Trần Hy đóng sổ có khóa lại, cùng gói que rồi ôm vàobot_an_cap lòng, chui vào chăn.
Tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuông báo thức sáu giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên đánh thức mọi người. Sau khi thay bộ đồ khác, Phàm lững thững phía sau Trần Hy Hy ra khỏi cửa.
Triệu Nhã và Trương Văn Văn cũng vặn cổng sông của trường đi vào, đúng lúc thấy Phương Phàm đang đibot_an_cap phía với dáng vẻ thiếu sức sống, kéo cao cổ áo, rụt cổ lại.
trông Phương Phàm lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net già nuavi_pham_ban_quyen thế kia, hệt ông nội vậy, có thế không? Trương Văn Văn chỉ về phía Phương giữa đôngbot_an_cap nói.
Triệu Nhã hừ một tiếng, không đáp lời.
Trương Văn Văn hạ thấp giọng nói: Sắp đến Giáng sinh và đêm Bình an rồi, hỏi Vương Khải, cậu ấy Phương đã mua sẵn táonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và túivi_pham_ban_quyen quà , e là lúc đó sẽ đến xin lỗi cô đấy.
dù cậu ta có xin lỗi, tôi cũng sẽ không thanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . bao nhiêu người tặng quà đêm Bình cho , việc gì tôi phải nhận của cậu ta? Khi Triệu Nhã đi ngang qua thùng rác lần , trong lòng vẫn còn thấy .
Cô đã bảo Trương Văn Văn hỏi Vương Khải Phương Phàmleech_txt_ngu có mời gia sư khôngleech_txt_ngu, câu trả lời Vương Khải là không.
Cứ nghĩ đến đây, Triệu Nhã lạivi_pham_ban_quyen nghiến lẩm bẩm: Đồ lừa !
Cái gìvi_pham_ban_quyen ?
Không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì.
Cô đợi mình một chút, mình mua một cái quẩy kẹp bánh nếp. Nói thật nhé, trước Phương Phàm cho cô thì cô không ăn, toàn cho mình, giờ thì hay rồi, Phương Phàm không tặng nữa, hại mình tự đi muavi_pham_ban_quyen, vừa tốn thời gian mà cầm tay lại còn bẩn . Trương Văn nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiệm bánh bên đường liền gọi một tiếng rồi chạy lại.
Phàm vừabot_an_cap vặn đang mua, khi thấy Văn Văn, cậu thuận miệng hỏi một câu: Mình cũng thích ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món à?
, trước đây có ngườivi_pham_ban_quyen ngày nào cũng choleech_txt_ngu người ta , người ta khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn nên toàn đưa cho mình cả.
? Cái tên đó đúng hèn nhỉ? Tặng cho người mình thích người ta vẫn cứ đầu hằng ? Không phải não có vấn đề thì ?
Phàm hoa chòe một hồi, rồi chợt thấy Trương Văn Văn cứ dán mắt vào mình.
Cậu thầm một câu: Mẹ nó, đúng là đồ . Sáng sớm ra tự mắng chính mình.
đó, cậu nở nụvi_pham_ban_quyen cười: Bạn học Trương Văn Văn này, tôi hỏi một câu nhé, nếu có ngày nào cũng tặng đồ ăn cho cậu, cậu sẽ thấy thế nào?
Hừm, mình cũng không biết , chưa có ai tặng mình bao . Nhưng nếu ngày nào cũng tặng, chắc mình cũng sẽ cảm động thôi.
Thấy chưa, lòng người ai bằng bằng thịt cả, cậu cũng giống tôi thôi, đềubot_an_cap vô cùng lương thiện. Hãy cứ tiếp tục giữ vững sự lương thiện này đi.
Lương thiện cái con khỉ, bao nhiêu người mắng cậu là thương đấy. Trương Văn khinh bỉleech_txt_ngu một tiếng.
Ông chủ đang chiên quẩy khôngleech_txt_ngu được ngẩng đầu lên. Trương Văn nhìn thấy ánh thâm củaleech_txt_ngu người ông trung thì sợ tới mức vội vàng giải thích: Chú ơi, cháu đang nói cậu ta cơ. Cậu ta bán sưởi trong trường, trên mạng có mười tệ mà cậu ta cho tụi cháu ba mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăm tệ, chỉ baleech_txt_ngu ngày đã kiếm năm nghìn đấy.
Ông chủ đang chiênleech_txt_ngu quẩy suýt chút thì cầm chắc đôi , ông liếc nhìn Phương với mắt vừa tán thưởng vừa ngưỡngvi_pham_ban_quyen mộ.
Thấy ánh mắt của ông , Phương Phàm sờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sờ : Ấy, chú đừng cậu ấy nóivi_pham_ban_quyen bậy, tổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cộng kiếm được hơn một vạn tệ thôi, chẳng bằng số tiền chú kiếm được trong một .
mắt vốn đang tán thưởng bỗng chốc trở hung dữ lạ thường.
Văn Văn trợn tròn mắt: kiếm được hơn một vạn cơ à?
Bữa bánh nếp này tôi mời. Phương Phàm xua tay.
Đương rồi.
Triệuvi_pham_ban_quyen Nhã mặt mày tối sầm đứng sau lưng Phương Phàm, một bụng lửa giận, cất giọngleech_txt_ngu lạnh lùng: Cậu bảo tôi kẻ sắt đá ?
Phương Phàm quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu nhìn một cái: Sao ở đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có mặt cậu thế nhỉ? Được rồi, Văn , trả trước, lát nữa cậu giúp tôi mang vào lớp .
Triệu Nhã tức giậm chân, mặtvi_pham_ban_quyen đen như nhọ nồi.
Trong lòng cô thầm nghĩleech_txt_ngu: Cậu cầu xin tôi cũng không nhận quà của cậu đâu! Vốn tôi còn định đợi cậu xin lỗi thì sẽ thứ, rồi cậu bổ túc bài vở. Bây giờ tôi sẽ không cho cậu cơ hộileech_txt_ngu đó nữa.
Tiểu , đến lớp rồi, đưa cho mình đivi_pham_ban_quyen.
Đến cũng đến rồi, để đưa cho cậu ta, cũng đỡ phải làm thêm một lần nữa.
Trương Văn Văn, cái đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net to xác này, người ở cửa làm gì ?
hết gạo nhà mày à Vương Khải? Trương Văn Văn nhìn theo bóng lưngleech_txt_ngu của Nhã với vẻ không thể tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi. Triệu Nhã không chỉ giúp Phương Phàm xách đồ sáng, mà còn thân mang cậu tavi_pham_ban_quyen?
Trước đây chẳng phải cứ thấy Phương Phàm là tránh như tránhleech_txt_ngu tà sao? Chuyện này là thế nào?
Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếngleech_txt_ngu của cái thằng cha Vương Khải kia, liềnbot_an_cap tức giận mắng trảleech_txt_ngu.
Được rồi được , không cậu được, tôi lánh đi là được chứ . Vương Khải lách người một cái thật nhanh, vượt qua Trương Văn , đi đến bên cạnh Phương Phàm.
Vừa vượt qua Trương Văn Văn, Vương Khải liềnvi_pham_ban_quyen thấy lớp trưởng Triệu Nhã đang đi đường phải hướng về chỗ ngồi của mình, cậu ta nhịn không thúc giục: Lớp trưởng, nhường đườngvi_pham_ban_quyen chút.
Triệuleech_txt_ngu dường như thấy, cô siết chặt túi đựng bánh nếp, lấyleech_txt_ngu hết can đảm đưa cho Phương Phàm.
Vương Khải kêu lên đầy kinh ngạcleech_txt_ngu: Không phải chứ, lớp trưởng, cậu lại đi mua đồ ăn sáng cho người ta cơ à? Trời đất ơibot_an_cap, lại còn là cho Phương Phàm, đúng làbot_an_cap chuyện lạ chưa thấyleech_txt_ngu.
Cả lớp lập tức đổ dồn ánhleech_txt_ngu mắt về Phương Phàm Triệu Nhã.
Triệu Nhã chỉ liếc qua cũng thấyleech_txt_ngu baoleech_txt_ngu ánh mắt ngàng, cô , miệng kêu lớn: Tôi không có!
Sau đó, cô quáleech_txt_ngu hóa giận quay người bỏbot_an_cap đi, miệng vẫn lầm bầm: Các cậu biết , tôi sẽ không bao mua đồ ăn sáng cho Phương Phàm đâu.
Phương Phàm nhìnleech_txt_ngu Nhã cuống giải thích như chuột bị giẫm phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đuôi mèo.
Cậu nghệtleech_txt_ngu mặt ra, đồng thời trong đầu lên hỏi lớn: Thế đồ ăn sáng của mình đâu?
Sau đó cậu nhìn sang tội đồ Vương Khảibot_an_cap, giật lấy bánh trong ta: Mày đi mà ăn phân đi.
Vương ngẩn người, chuyện gì thế này? phải mình chỉ một chút cho thôi sao, sao tình hình lại thế ?
Không phải đùa hay sẽ khiến mọi người cườibot_an_cap rộ lên à? Sao bâybot_an_cap giờ cả đám lại nhìn mình một thằng hề ?
Vương Khảivi_pham_ban_quyen chép chép miệngbot_an_cap, đáng thương ngồi vào chỗvi_pham_ban_quyen của mình, dùng ánh tộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm.
Đồ ăn sángleech_txt_ngu mất rồi. Nó từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này chuyển sang nơi khác.
Không sau, Trương Văn Văn vội vàng mang đồ ăn sáng của Phàm trả , nói một tràng lời xin lỗi vô ích, mụcbot_an_cap đích là để cậu lượng thứ cho.
Phương Phàm oán hận lòng: làm liếm cẩu bộ không tônvi_pham_ban_quyen nghiêm nhân quyền sao? Mình làm gì sai đâu, tại sao lại cứ mình thấy khó chịu thế này? Hơn nữa, bây giờ mình đâu còn là cẩu nữa, sao phải chụp cái mũ đó lên đầu mình mãi thế.
Những thứ mất đi rồi tìm lại được khiến ta vô cùng vẻ.
Giống như sáng nàyleech_txt_ngu vậy.
Sau đồ sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phàm, Văn Văn nói khẽ Triệu Nhã: Dọc đường đã cậu đừng đưa rồi mà cậu không nghe. Giờ thì hay rồi đấy.
Chuyện này có phải lỗi của mình đâu, phải tráchvi_pham_ban_quyen Vương Khải ấy, cậu ta nói thế gì để cả lớp đều nghe thấy. cả Phương Phàmleech_txt_ngu , đềuvi_pham_ban_quyen tại cậu ta, tại cậu ta làm tức giận. Nếu ta không làm mình giận, mình thèm tặng đồ cho cậu ta không? Triệu Nhãbot_an_cap cũng vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng tức , chuyện này mà để cả hiểu lầm thì biết sao bây giờ, phiền chớt đi được, tất cả là tại Phương Phàm.
Trương Văn Văn vốn định thêm , nhưng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triệu Nhã đang như vậy, nghĩ đi nghĩ thôi thì bỏ qua.
Một ngày học tập bận rộn kết thúc, chương trình cùng cũng đãleech_txt_ngu theo kịp phần. Thêm vào đó, nhữngvi_pham_ban_quyen kiến thức ký ức mơ hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn còn đọng lại , tiếnvi_pham_ban_quyen độ khôngbot_an_cap dám nói là bắt kịp quá nửa, nhưng chỉ cần một tháng nữa là khôi phục được bảy phần. Đây chính niềm mà sự thu hoạch mang lại. thân Phương Phàm vốn đã thể thi đỗ vào trường đại học điểm, giờ đây saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi tư duy được nâng , hiểu được luật biến hóa của sự vật và nắm bắt được các dạng bài tập, việc học đối với cậuvi_pham_ban_quyen không còn quávi_pham_ban_quyen khó khăn nữa.
Sắp đến giờ tan , Vương Khải tràn đầy năng lượng. Tối nay đơn hàng tệleech_txt_ngu sẽ hoàn thành, lại có thể nhận đơn mới rồi. Nghĩ đến việcbot_an_cap em nhận đơn mình, mìnhleech_txt_ngu kiếm được hai trăm mà cậu ấy chẳng được đồng nào, Vương Khải thấy rất áy náy. Cậu ta muốn nỗ lực đơn, thật tiền cho Phương Phàm để bù đắp bất an trong lòng.
Kiếm 200 tệ dàng quá cũng khiến người ta thấy ngại.
Ngay khi Vương Khải chuẩn bị chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bay ra với tốcleech_txt_ngu độ chạy nước rút trăm mét thì giáo viên chủ nhiệm đột nhiênvi_pham_ban_quyen bước vào.
Vương Khải, chưa tan học mà, em vội cái gìvi_pham_ban_quyen? Đừng tôi bắt được em trong quán net, nếu thấy ở đó thì em đợi đấy. Giáo viên chủ nhiệm quát một tiếng, sau đó gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu chào cô giáo tiếng Anh. Tiếp đóbot_an_cap, thầy liếc nhìnleech_txt_ngu bộ đồ của cô, lộ rõ vẻ chê bai kín đáo, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫy vẫy trước mũi thể đang xua đi mùi gì đó.
Cô giáo tiếng Anh cũng có động tác tương tự mũi mình.
Thật tình mà , nếu kiếp không xem đoạn video ngắn trên mạng, Phàm thật sự sẽ không chú ý đến nhữngvi_pham_ban_quyen chi tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ này.
Ở đâu cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một thu cả.
Dịp Giáng sinh đêm an đây, khối lớp 12 tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ khôngleech_txt_ngu tổ chức cả, Tết Dương lịch thì để xem sauvi_pham_ban_quyen.
Một câu nói củabot_an_cap giáo viên chủ nhiệm trực tiếp khiến cả lớp gào thét thảm thiết. Tất nhiên lòng ai cũng đã dự liệu này, năm nào chẳng , năm nào cũng vậy thôi.
Ở bất cứ nào, cũng chẳng có ai quanbot_an_cap tâm thanh thiếu niên có vẻ hay không.
Bởi vì người lớn chẳng vui vẻ, thìleech_txt_ngu trẻ con người lấy quyền được vui vẻ như thế?
Giáo viên chủ nhiệm vừa đi, Phương Phàm liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hét lớn một tiếng: Khải, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải mày tặng quà Giángleech_txt_ngu sinh cho người màyvi_pham_ban_quyen muốn tặng sao?
Vương Khải đangleech_txt_ngu trong cơn phấn khíchbot_an_cap liền mếu quay đầu nhìn , gương nhăn nhóleech_txt_ngu như bông hoa cúc héo.
Tao câu đó bao giờ! Mặt Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khảibot_an_cap đỏ bừng hoa cúc.
Phương Phàm lời: À, cậu là cậu biết phải tặng táo, chỉ làleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen mua loại táo chuyên tặng ởleech_txt_ngu đâu . Tôi nghe người tavi_pham_ban_quyen nói, tối mai trước cổng trườngleech_txt_ngu sẽ có người loại táo hộp quà đặc biệt, quả táonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ rực cực kỳ đẹp mắt, không chỉ đỏ mà còn to và nữa. quả táo này không những không bị coi là keo kiệt mà khiến người ta cảm thấy cậu rất huyết và tinh tếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mang hơi hướng phong cách tiểu tư sản . Thật đấy, tôi rồi, hài lòng lắm.
Khải lúc này mới phản ứng lại, tức đến mức suýt nữaleech_txt_ngu thì giơ đá Phương Phàm. Có ai đào hố hại thếleech_txt_ngu nàyleech_txt_ngu không cơ chứ?
Vương Khải ngượng ngùng đầu, cười hắc hắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngô nghê, đồng thời không quên đưa liếc vài hướng trong đám đông.
Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm nhìn theo ánh mắt của Vương . Trong ký ức, Vương Khải từng có chút tình cảm mập mờ với mấy người , nhưng cũng chỉ kéo dàivi_pham_ban_quyen từ lúcvi_pham_ban_quyen tốt nghiệp cấp ba đến vàoleech_txt_ngu đại học, sau đó chẳng còn gì nữa.
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chứ Phương Phàm, thật sự thần kỳ như nói sao?
Đúng đấy, nói nghe ghê thế, đến lúc đó mà như quả táo bình thì đúng trò .
Chắc chắn là lừa đảo rồi, buổi nàybot_an_cap quảng thổi phồng nhan nhản.
Cũng chỉ là mộtbot_an_cap quả táo thôi, bị lừa đáng bao nhiêu đâu.
Để mình xem lúc đó Phương Phàm định lừa mình thế nào.
Sắc mặt Phương Phàm tối sầm lại, lừa cậu hồileech_txt_ngu nào? Ý ngườivi_pham_ban_quyen lạ kiếm tiền của cậu thì cậu sẵn đưa, còn bạn bè kiếm tiền thì cậu không cam tâm à?
Nhưng lại cũng thấy khá có lý, con người chất đều là ngụy thiện, thương xót người lạ khổ sở nhưng lại không nổi khi thấy người thân sống tốt hơn mình. Sợ đêm quá lạnh, lại sợ ngày quá nóng.
Thế nên cácvi_pham_ban_quyen ông chủ tâm đen mới kiếm tiềnbot_an_cap như diều gặp gió.
Triệu Nhã chọc chọc tay Trương Văn Văn, tò mò : Vương Khải có gửi quả cho bạn ?
Trương Văn lắc đầu: cóleech_txt_ngu. Chẳng phải bạn bảo không thèm quan tâm Phương Phàm sao, sao còn để ý quả táo anh ấy gì. Hơn nữa, Phương Phàm kiểu gì tặng cho bạn, cũng chỉ chuyện tối mai .
Triệu Nhã, đến lúc đó tôi tặng cho bạn. Hắc . Lý Lâm ra nói.
Triệu lườm mộtvi_pham_ban_quyen cái, khôngleech_txt_ngu thèm nói tiếpvi_pham_ban_quyen.
phản ứng trong khá tốt, quả tuyên truyền đã đạt .
hôm sau, dưới sự giúp đỡ đóng gói của đám bạn Vương Khải, táo cuối cùng cũngleech_txt_ngu có thể tung ra thị trường.
Cùng lúc đó, vào giờ chiều, trước cổng trường đều bày bánbot_an_cap những quả táo đỏ đượcleech_txt_ngu đóng gói càng.
Năm tệ quả, người bán táo vừa cầm táo ăn, vừa thỉnhleech_txt_ngu thoảng mở ngẫu nhiên một hộp người qua đường thấy quả táo bên trong chẳng khác gì hàng trưng bày.
Hàng bán rất chạy, đầy mười phút đã bán được trăm quả.
Phương Phàm có thể thu khoảng 1000 đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 1200 tệ tiềnvi_pham_ban_quyen lãi.
quả táoleech_txt_ngu nặng khoảng 0,35 cân, cộng thêm hộp đóng gói, giá khoảng chừng 2 tệ.
Mà làvi_pham_ban_quyen năm tệ một quả, lãi được ba tệ.
Năm trăm quả lãi được 1500, trừ đi tiền nhân, thực thu về 10001200, lợi nhuận cực kỳ cao.
là câu nói đó, kết hợp hai thứ không liênbot_an_cap quan lại nhau, gắn thêm một cái danh hiệu, lợivi_pham_ban_quyen nhuận gấp đôi không còn là nói suông, chỉ tiếc là cách kiếm tiền này có tính thời .
Dân gian hay gọi một loạivi_pham_ban_quyen thuế IQ.
Nhưng phụ nữ lại thích cái này, thế là đàn ông buộc phải bỏ tiền bỏ sức.
cách khác, các hoạt động kinhvi_pham_ban_quyen doanh thường là đàn ông vừa bỏ tiền vừa bỏbot_an_cap sức, cuối cùng chẳng được tiếng thơm .
Mặc dù Phương bên hưởng lợi, nhưng anh vẫnvi_pham_ban_quyen nói, cánh đàn ta nên đứng dậy, đừng làm kẻ lốp dự phòng nữa!
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời nói đáng là bao, cũng khó lòng thay xuvi_pham_ban_quyen thế của thời đạibot_an_cap.
Số tiền người anh phép trước vậy. Sợ các chủ kiếm mà thản nhiên. Tôi cầu nguyệnbot_an_cap cho bạn, mong các bạn như ý nguyệnbot_an_cap, được sự ưu ái nữ thần.
Xem tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt nào này, tôi kiếmbot_an_cap tiền của bạn, lại còn giúp mơ mộng, các ông chủ khác biếtvi_pham_ban_quyen nói: của lũ ngốc này đúng là dễ kiếm thật.
Trongbot_an_cap nhóm .
Phương Phàm, Dương Phàm bán được 1125nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả.
Phàm, bên Thực Nghiệm bán được 1214 quả.
Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phàm, bên Nhất Trungbot_an_cap bán 1434vi_pham_ban_quyen quả. Chủ yếuvi_pham_ban_quyen ngoài hội mua nữa.
Phương Phàm, Nhị bán được 841 quả. Ít quá
Phương Phàm
Nhập về khoảng bảy nghìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả táo, gần như đã bán sạch. Thựcvi_pham_ban_quyen ra không lợi nhuận đáng lẽ còn rất lớn, nhưng tốc độ phản của các cửa hàng cũng rất , khi thấy trước cổng có người bán táo đóng hộpbot_an_cap như vậy, họbot_an_cap lập tức sao chép mô hình kinh doanh này.
rưỡi.
Trong quán net, sau khibot_an_cap chia tiền xong, Phương Phàm lãi ròng một tám, chiabot_an_cap ra ba nghìn, dự lưu khoảng hai nghìn tiền tiệc công, thêm thu nhập ít ỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên tài Taobaoleech_txt_ngu, trong điện thoại và thẻ của Phương Phàm tổng cộng ba tệ.
Mười tám tuổi, trong tay nắmbot_an_cap giữ ba tệ.
Phương nhất thời không tiêu nào cho hết.
Dù saovi_pham_ban_quyen thì rất nhiều sau khi tốt nghiệp, cũng có mấy lần trong tay nhiều tiền đến vậy.
Không tránh khỏi cảm giácleech_txt_ngu động, mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nảy sinh cảm thán: Mười tám tuổi nắm ba tệ trong tay không biết thế nào.
văn phòng quán net.
Cũng chẳng phải văn phòngbot_an_cap, mà làbot_an_cap nhà của ông , chỉ cách quán net một bức tường.
Ông chủ quán net Cảnh Lượng nhìn vào bảng thu : Từ khi có chương trình thông Phương Phàm cung cấp, tiền nạp thẻ của net đã tăng thêm tận hai phần trăm, mà người đến chơi thường xuyên cũng đông hơn . Theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý mà nói, tôi nên trích chia hồng, nhưng tôi nhân cơbot_an_cap này nâng cấpvi_pham_ban_quyen máy tính, cậu biết đấyleech_txt_ngu, này cần tư tiền.
Hoàng Dung ngậm một điếu thuốc, vắt chéo , lật xem bảng sổ sách phiền phức, tâm bay bổng. Hoạt động vốn dĩ là để tặng tiềnvi_pham_ban_quyen vậy mà lại doanh thu nạp thẻ hai mươi phần trăm, cái củaleech_txt_ngu thằng nhóc đúng là bén thật.
điều rất nhiều người cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta tâm đen, ha, tâm thằng nhóc này đúng đen . Cô chịleech_txt_ngu nó không thể không thừa nhận.
Nâng cấp thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nâng cấp thôi, anhbot_an_cap quyết định là được. Dung nhiên nói.
Tôi thấy cô Phương Phàm quan hệ khá tốt, hay là, kéo cậu ta mộtbot_an_cap tay? Cảnh Lượng nghe ngóng được hộibot_an_cap nhóm kinh doanh quanh trường Phiên Trung rằng có một học sinh bánleech_txt_ngu táo kiếmbot_an_cap đậm, một kiếm được một vạn.
Cách lần trước bán sưởi tay kiếm được một hai vạn mới chỉ qua vài ngày.
Hơn nữa Trần Cảnh Lượng còn biết Phàm đang ra cái án cày thuênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net game gì đó. Ông ta hỏi mấy người đang càyvi_pham_ban_quyen cho Phương Phàm trong quán net của , tính toán sơ bộ đơn Phương Phàm lãi hơn một nửa, đơn càng lớn lãi càng nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mà sáu một ngày thể được từ chỗ Phàm khoảng tám trăm đến nghìn , là Phương có thể kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chừng đó.
Đây là trong trường hợp đơn hàng không khả quan .
Nếu tình hình tốt lên, cộng thêm việc Phương đang tuyển người, ông ta không biết lai nhập mỗi ngày của Phương sẽ là bao nhiêu.
Vì thế, đối với học sinh cấp ba có đầu óc kinh doanh như vậy, ông taleech_txt_ngu muốn hợp tác.
Ngành kinh doanh vì mở cạnh học nên thiếu khách. nhiêu người góp vốn ông đều không đồng ý. Dù quán netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dự án doanh, nhưng vị trí lý này giống một bất động sản không ngừng tăng giá, mỗi năm chỉ việc tiền về. Bị khác góp vốnbot_an_cap dĩ nhiên là không muốn, nhưng Phương muốn góp vốn vào ông ta, ông lại sẵn . Đến đó mình tạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan hệ tốt với cậu ta, cung cấp vốn cho cậu làmleech_txt_ngu dự án cày thuê, lúc đóleech_txt_ngu mình có thể ngồi không chờ chia tiền, mà là nhiều tiền hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vả lại, một học sinh cấp ba, chỉ cần bắt được lạc, ta tin mình đã ngoài bốn mươi mà còn không thóp nó?
Mời cậu ấy góp vốn? tỷ đầy vẻ kinh ngạc.
Loại hình doanh dựa vào các mối quan để kiếm như thế này thường là của cá nhân, bởi cuối tháng còn phải chi tiêu ngoại giao, đều là tốn kém. Nếu có người góp vốn thì phải chia lợi nhuận ra, tiền kiếm được mỗi sẽ càng ít đi, hiếm có ông chủ nào lại sẵn lôi kéo thêm cộng sự.
Đã vậy còn là một học cấp ba.
Ông chủ Trần này không phải đầu vấn đề đấy chứ?
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dung vẻ khó hiểu, Trần Cảnh Lượng giải : Cậu em trai này cô thì cô không đâu, ấy bán túi sưởi kiếm mười mấy hai mươi ngàn, bán táo thêm mười hai mươi ngàn nữa, rồi cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm thuê, một ngày lại kiếm một ngàn. Chưa kể cậu ấy còn tạo cho chúng ta thêm hai mươi phần trăm lợi nhuận, tôi rằng cậu ấy vào chỉ thể khiến chúng kiếm được nhiều hơn mà thôi.
Dung tròn nhìnleech_txt_ngu Trần Cảnh Lượng. Cô biếtbot_an_cap dạo này Phàm kiếm được chútbot_an_cap , nhưng không ngờ lại kiếm được nhiều . Đã vượt cả thu nhập của cô rồi, thậtbot_an_cap là, đâybot_an_cap còn là trai sao?
Anh hỏi tôi tôi cũng chẳng biết , anh tự đi mà hỏi cậu ấy. tỷ nhún vai, cái quán net không phải quản lý, cô chỉ một nhân trông máy mà .
Trần Lượng cười khổ, liếc nhìn Dung tỷ một cái cũng không dám ép buộc, thầm nghĩ muốn thông mối quanvi_pham_ban_quyen hệ của Dung tỷ quả thực không dễ dàng.
Hết việc rồi chứ? Hết việc thì tôi raleech_txt_ngu ngoài đâyvi_pham_ban_quyen. Dung tỷ phủi thuốc lá trên áo lông , lòng thầm nghĩ lát nữa ra ngoài gặp cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên vặn tai cậu ta mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật đau; hỏi xem sao cậu ta giỏi , không, phải hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao cậu ta đen thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Đến chị mình mà cũng lừa.
có gì, có gì. Trần Cảnh đứngvi_pham_ban_quyen dậy, tươi tiễn khách.
Đợi đi ra ngoài, Trần Cảnh một lá đắt tiền ra rít một hơi thật sâu: Tìmbot_an_cap cơ hội nào mở lờileech_txt_ngu đây, vào cuộc càng sớm càng tốtbot_an_cap, càng có tiếng nói.
Khu vực máy tínhleech_txt_ngu.
Dung tỷ nhìn thấy Phương Phàm ngồi giữa đám đông vừa lướt mạng đọc sách, liền bước tới vặnleech_txt_ngu tai cậu.
Phương Phàm mải ăn gì ngon, tai đột nhiên , quay đầu lại nhìn, ồ, chẳng phải là kết nghĩa đâyvi_pham_ban_quyen sao.
Chị, chị gì thế? Phương tay giữ bàn tay đang vặn tai mình, tay chị ấy khá ấm áp nhưng thì đau thật sự.
Đúng là người phụ nữ thường xuyên va chạm có khác, sức tay lớn thật.
Dung tỷ, có chuyện vậy? Vương tháo tai nghe , trầm giọng .
Giọng nói rất uy lực.
Khiến Dung cũng không kìm được ngẩng đầubot_an_cap nhìn một cáileech_txt_ngu, nhưng cũng không tâm, chỉ cảm thấy con này sức không nhỏ , khiến Vương Khải trungbot_an_cap thành vậy. Đến lão già nhà Vương Khải còn chẳng dám đắc tội với cô, thế mà thằng trai lại dám vì khác ra mặt trước mặt .
Không có gì, chỉ là thằng ranh này lừa người.
Lừa người? Lừa cái gì cơ? Phương Phàm lút gãi bà chị.
Dung vội vàng rụt tay lại, đôi mắt lườm Phương Phàm một cái cháy mặt. Thằng nhóc này máu hơi bị đậm, cô luôn cảmbot_an_cap giác cái danh xưngbot_an_cap chị kết nghĩa này sớm muộn gì cũng biến chất.
chủ nói cậu bán táo kiếm được hai mươi ngàn.
Đù! Dung tỷ vừa dứt lời, Vương Khải lại một lần nữa tháo nghe ra, lòng cảmbot_an_cap thấy vô cùng khó chịu.
Vốn ngày nay kiếm được của cậu ta gần một ngàn áy náybot_an_cap, ai mà ngờ cái thằng này âm thầm lén lút kiếm nhiều , vậy mà nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình chỉ là kiếmbot_an_cap tiền vả thôi.
Đây còn là người khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Tao coi mày là anh emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mày coi tao là đàn em à.
Mẹ nó, uổng công vừa nãy mình còn ra mặt giúp cậu ta. nóibot_an_cap đúng, lăn lộn ngoài xã hội thì đừng tin lời của bất cứ ông nhỏ nào, anh em cái gì chứ, đợi đi làm rồi biết, chỗ nào kiếm được thì chỗ đó có anh em, chỗ nào không kiếm được thì thèm làm anh em với mày.
Chỉ , hình như anh mình kiếm được tiền, mình kiếm được tiền, cho nên, mình là anh em vớibot_an_cap ta, còn cậu ta coi mình là đàn em?
Hay , nên kế thừa bãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cát trước không nhỉ?
Để từ đó tiếp nối tình anh em?
Nói gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế, toàn là , chỉ kiếmbot_an_cap được mộtvi_pham_ban_quyen chút xíu, chị xem lát nữa em còn phải tiền mua táo, tiền ấy mà, chưa kịp để ấm túi đã bay mất rồi. Phương nghiêm túc nói dối không chớpleech_txt_ngu mắt.
Vương Khải đầu lia lịa, giải thích thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Phương Phàm: Đúng , nhập táo với mua hộp gói tốn ít tiền đâu.
Phương Phàm cảm động khóc, đúng là người anh em tốt nhất đời của tôileech_txt_ngu!
nữa tôi nhấp mộtvi_pham_ban_quyen ngụmbot_an_cap, còn cậu thìleech_txt_ngu cạn chénvi_pham_ban_quyen nhé!
Dung tỷ liếc nhìn Vương một cái, nhưng nghĩ lại thì mình cũng không hiểu rõ lắm, tại mình hết câu chuyện đã vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xông ra ngoài. Sau đó cô đưa tay xoa xoa tai cho Phương Phàm: Xin lỗi nhé em trai, nữa chị mua cho cáibot_an_cap bịt tai, coi là lỗi.
Chị nói thế là quá coi emvi_pham_ban_quyen là người ngoài rồi.
Xì. Dung tỷ đứng tại chỗ xì một tiếng, rồi lắc eo rời đi.
Anhleech_txt_ngu em, xin . Khải nhiên lên xin .
Sao thế? Cậu lén lút ăn vụng sau lưng tôi à? Sao lại nói lời sướt mướt thế.
Mẹ mày. Vương Khải lúc sầu cảm động, bị câuleech_txt_ngu này của Phương làm cho sặc khói thuốc suýt chớt.
Phương Phàm mở một chai nước đưa cho Vương Khải, Vương hậm hực lườm một cáileech_txt_ngu, sau đó bắt đầu tập trung đơn.
Vừa nãy Khải ra mặt cho mình, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy rất rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đã người ba mươi mấy tuổi đầu , giao tâm thực sự chẳng có mấyleech_txt_ngu, đa phần đều là diễnleech_txt_ngu kịch cho nhaubot_an_cap xem. Cho nên phần lớn thời cậu quan sát nhạy bén, chẳng còn cách nào khác, thói quen đi ăn vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lãnh đạovi_pham_ban_quyen luyện đấy, chỉ sợ sếp uống mà mình chưa kịp rót, cuối cùng chỉ nghe thấy tiếng nhắcleech_txt_ngu nhở.
Kiếp trước mình không mốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan hệ với Vương , sau mình đỗ học trọng , cậu ấy vàoleech_txt_ngu một trườngbot_an_cap đẳng học đại.
Trong sự chuyểnbot_an_cap biến ngầm ấy, có một ảo giác rằng mình là cá hóa rồng, còn cậu ấy vẫn là con tôm , dẫn mối quan hệ của hai người theo thời gian đi, tuy vẫn là anh em, việc gì cũng thông báo một tiếng, nhưng cũng dừng lạibot_an_cap ở đó.
khivi_pham_ban_quyen xã hội, có một lần về huyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bàvi_pham_ban_quyen, Vương chiếc Audi đến , mới biết giữa hai người thực ra đã có khoảng cách từ lâu.
Cuộc sau này của Vương Khải cũng không , sau khi chỉnh lại, bãi cát mà bố ấy thôn tính một cách dã đều bị thu hồi, cũng phải vào tù ngồi ba năm, nhưng tiền bạc thì tiêu hết.
Nhưng cũngleech_txt_ngu may mắn, bố ấy vào sớm, nếu không đợi đến lúcvi_pham_ban_quyen trấn áp mạnhbot_an_cap tayleech_txt_ngu thì còn nghiêm trọng hơn, ba năm tù chắc chắn là không đủ. Nhưng , ba đối với bố cậu có lẽ là rồi, chẳng phải sao, cóvi_pham_ban_quyen những phạm lỗi, sao có thể dùng điều trongbot_an_cap pháp luật đo lườngleech_txt_ngu được, ông ấyvi_pham_ban_quyen người có đóng góp cho xã hộileech_txt_ngu.
Đánh thêm ván nữa rồivi_pham_ban_quyen ngoài ăn nhé.
Vừa Trương Văn cứ nói bóng hỏi là tại sao cậu tặng quà Giángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinhvi_pham_ban_quyen cho Triệu Nhã. Vương Khải tháo tai nghe ra hỏi.
quà côbot_an_cap bao ?
trước chẳng phải vẫn luôn tặng sao? Quà năm mới, sinh nhật, quà mùng 8 tháng 3, quà quốc tế thiếu nhi 1 tháng 6nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Giáng sinh, Tết Dương lịch. Vương Khải bấm ngón tay tính toán, xong nhịn được mà bồi thêm một câu: Thật là , không phải tính hộleech_txt_ngu cậu, tôi chẳng biết có ngày lễ tặng quà đến thế, đàn bà đúng người ta bực mình.
ngày thế mà tôi đều tặng hết àleech_txt_ngu? Đúng làleech_txt_ngu tạo nghiệp . Bảo ta trả lại đây! Phương Phàm rên rỉ một , hèn gì thời cấpbot_an_cap ba sống túng thiếu thế, ra tiền đều némbot_an_cap vào đây hết rồi!
Vương Khải mở chat Trươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Văn: Phương Phàm bảo cậu ấy chưa từng nói là sẽ tặng cho Triệu Nhã.
Cái quái gì thế? Chẳng phải cậu ấy bảo là táo hay gì gì đó sao, trước đây năm nào cũng tặng mà.
Sau này không tặng nữa không được à? Phụ nữ đúng là , Phương Phàm tặng cô tabot_an_cap bao nhiêu quàleech_txt_ngu cáp dịp lễ , mà có thấy cô ta tặng lại Phương Phàm lấy một món nhật nào đâu. Tao nhớ đợt sinh nhật Phương Phàm, tao năn Triệu đi ăn một bữa cơmbot_an_cap, ta còn bảo không có thời gian. Kết taovi_pham_ban_quyen đang đánh nhaubot_an_cap, lại thấy mày với Triệu ngồi ăn bún gạo, hừ, thế mà gọi không có thời gian à? Khải tin của Trương Văn Văn, lập tức nổi cáu.
Cậu Vương Khải, cậu lại đi đánh nhau!
Vương Khải nhìn thấy câu trả lời này, gửi ba dấu than . Mẹ kiếp, phụbot_an_cap nữ thật khiến người ta phát , tao đang nói chuyện Triệu Nhã không Phương đi ăn cơm sinh nhậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại đi nói chuyện tao nhau.
Chẳng trách bố mình cứleech_txt_ngu luôn mồm bảo mẹ mình là một bà vợ phiền phức, chẳng biết lý gì .
Vương Khải khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả lời nữa, chẳng buồn đáp .
Cậu thấy Trương Văn Văn chẳng thấu tình đạt lý như Tiểu Điềm của cậu chút nào.
Tiểu Điềm Điềm của thấu hiểu lòng người và hiểu chuyện biết , năng lại rõ ràng.
Còn lũ con gái này, đó mà gọi là nói chuyện à? Mày nói đạo lý với nó, nó lại nói thái độ với mày, nhiều khi chẳng phân biệt nổi là chính đâu là phụ.
Hai sau.
Sao cậu không trả lời nữabot_an_cap?
Ba phút sau.
Mình mách giáo viên đấy.
Bố tao còn chuyện rồi, mách giáobot_an_cap thì có dụng quái gì? Vương Khải ngay tứcbot_an_cap.
Triệu Nhã đang nhìn xuống dưới lầu.
Triệu Nhã, sao cậu lại đứng ngoài kia đọc sách thế, hình như cậu cũng chẳng mấy, cậu đang nhìn cái gì vậy?
Mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang đọc sách. Triệu Nhã quay đầu trả lời ngườibot_an_cap vừa hỏibot_an_cap, đó chăm chú vào cuốn sách, tỏ vẻ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình đang rất nghiêm túc .
Nhìn được mười mấy , Triệu Nhã không thể vào đầu được , cầm điện , thấy tin nhắn của cô bạnleech_txt_ngu cùng bàn gửi tới. Cô đầy mong đợi máybot_an_cap ra, rồi nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy những lời Vương Khải nói do Trương Văn Văn thuật lại.
Đọc đi đọc lạileech_txt_ngu mấy lần.
Triệu một câu: Lừa .
Sau đó cô bóp chặt cuốn sách, từbot_an_cap bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đileech_txt_ngu vào phòng mình.
Đóng cửa lại, ngồibot_an_cap trước bàn học, Triệubot_an_cap Nhã đọc lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin nhắn của Trương Văn một nữa, sau đó mắt: Đồ tồi!
Làm mìnhvi_pham_ban_quyen năm nay chẳng được món quà ! Mình không nhận quàvi_pham_ban_quyen của người khác rồi đấy!
Không thèm quan tâm đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu nữa!
Triệu Nhã gục xuống bàn học, càng tức, càng nghĩ càng ức.
Sau khi uống một trận rượu mừng theo kiểu anh tùy ý còn tôi cạn sạch, dưới sự mở cửa Trần Hy Hy, Phương Phàm nằm vật ra , ngủ say như chớt.
Những ngày tiếp theo, Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phàm đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên lớp nghiêm túc, tối đến thì sang chỗ Trần Hy Hyleech_txt_ngu học tập chăm chỉ.
Cậu biết Hy Hy có một nhật ký rất quý giá, cậu thựcleech_txt_ngu sự thấy buồn cười, bởi lúc đó đầu cậu hiện lên câu nói:
chính trực ai lại đi nhật ký chứ?
là xong cậu lại thấy có chút ai, rõ ràng là một hành vi đáng được khuyến khích, sao lại trở thành một câu đùa thời thế này? Nếu không có ký, sao có thể tìm được sự rực rỡ mấy ngànbot_an_cap nước , chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ lại giống mấy anh bạn láng , nhắc đến năm trăm năm đã là viễn cổ, tất cả đềuvi_pham_ban_quyen về thần thoại sao.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay