Cô Vợ Sở Hữu Năng Lực Mạt Thế Xuyên về Thập Niên 70: Khiến Gia ĐÌnh Mẹ Kế Ác Độc Phải Khiếp Sợ Trở Về Quê

Xoài Chua Story on-going 19/06/2026 0 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Đánh Sập Tường Ký Túc Xá Quân Đội, Ta Ép Cưới Luôn Đoàn Trưởng Mặt Lạnh! 🔥

Đang nổ tung cùng xác sống giữa mạt thế, mở mắt ra lại thấy mình đang nằm trên giường hành quân của vị Diêm Vương mặt lạnh nhất quân khu thập niên 70! Thuốc kích thích đang phát tác, bên ngoài là hội chị em cây khế đang dẫn người đến bắt gian. Xin lỗi nhé, bà đây mang dị năng hệ sức mạnh cấp chín, một chưởng này tường gạch 24cm cũng phải nổ tung! Cùng lắng nghe âm thanh gạch vụn vỡ nát dưới bàn tay liễu yếu đào tơ của Ôn Ninh – nữ cường nhân ôm dị năng sức mạnh từ mạt thế xuyên không về thập niên 70. Từ một nguyên chủ mang tiếng lười biếng, cô nàng bỗng chốc trở thành cỗ máy ăn uống vỡ bờ, dọn sạch 20 chiếc màn thầu cùng 2 chậu cơm trắng một bữa, đồng thời là vũ khí hình người một tay nhấc bổng xe kéo 700 cân. Tiếng xương gãy răng rắc của lũ lưu manh, tiếng ném đá vỡ đầu gián điệp địch, và cả nhịp tim đập dồn dập của Lục đoàn trưởng kiêu ngạo khi bị cô vợ ép góc lên tường sẽ khiến bạn nổi da gà. Tất cả được tái hiện chân thực qua không gian âm thanh vòm cực cuốn, kết hợp hoàn hảo giữa yếu tố sinh tồn và tình cảm mãnh liệt.

🔥 Vả mặt cực căng bằng vật lý: Main nữ não to, sức mạnh nghịch thiên, nói không với drama khóc lóc, rác rưởi đến đâu cũng dùng một cước bẻ gãy cổ tay, tóm gọn đặc vụ địch mang về luôn huân chương nhị đẳng công!

🎧 Âm thanh ASMR sảng khoái: Trải nghiệm thính giác bùng nổ khi nghe nữ chính dọn sạch mâm cơm lính, nhai xương sụn giòn rụm như hạt rang và dùng hai ngón tay bẻ gãy cuốc sắt để tát lệch mặt người mẹ kế hám tiền.

💘 Cơm tró ngọt sủng: Nam chính quân nhân kiêu ngạo ngoài miệng thì đòi nằm đất ngủ riêng, nhưng hễ vợ mặc váy lụa đen trêu chọc là đỏ bừng tai, thở hồng hộc, tự nguyện trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô nàng.

Cắm tai nghe vào, tắt đèn đi và vặn volume lên mức max để cảm nhận trọn vẹn từng nhịp thở dồn dập cùng sức mạnh phá núi xẻ đá cùng TruyenFullAudio.net!

🎧 Bấm PLAY bộ sảng văn kết hợp điền văn cực cháy này để cày cấp, thu thập hải sản trên đảo Hải Sa cùng chiến thần Ôn Ninh ngay đêm nay! 🚀

Cô Vợ Sở Hữu Năng Lực Mạt Thế Xuyên về Thập Niên 70: Khiến Gia ĐÌnh Mẹ Kế Ác Độc Phải Khiếp Sợ Trở Về Quê cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Mau gọi Chính ủy đi, Ôn Ninh vào mười phút rồi!
Con hồ tinh trơ trẽn này, ngày thường thì yểu , không gan lại lớnvi_pham_ban_quyen , ngay cả Lục trưởng mà cũng dám bỏ thuốc!
Vừa , hôm nay phải đuổi cái thứ tác phong bất chính này về quê cày ruộng cho nợ!
Bên ngoài, nhữngleech_txt_ngu nữ nhân chua lẫn trong tiếng bước chân hỗn loạnvi_pham_ban_quyen, như một bầy ruồi ngửi thấy mùi mà kéo đến.
Trong ký túc xá đơn, không khí oi bức đến mức khiến ta hoảng loạn.
óc Ôn Ninh như nhồi một dán, dương giật .
Một luồngleech_txt_ngu nhiệt lạ lùng chạy loạn trong thể, đốt tận xương tủy.
Cô rõ đang ôm vật tư trị giá hàng trăm tỷ thu gom suốt năm, tự bạo giữa vây xác sống.
Nỗi đau da xé thịt còn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tan biến, sao chớp mắt đã đổi rồi?
sức nhướng đôi nặng .
Đập vào mắtvi_pham_ban_quyen bức tường trắng khẩu hiệu khắc khổ giản , lớp vôi tróc để lộ những viên gạch bên trong.
Trên đầu bóng đèn vàng vọt, bị lớp bụi dày chevi_pham_ban_quyen mờ ánh .
Đây đâu?
Chưa kịp định thần, một luồng khí lạnhleech_txt_ngu thấu xương ập thẳng tới.
Theo bản năng, Ôn Ninh gồng mình, ngước nhìn lên.
Cách giường hai mét là người đàn ông mặc quânleech_txt_ngu phục lá.
Anh cao lớn, gần như tới khung cửa.
Vai rộng hẹp, thắt quân dụng siếtbot_an_cap chặtleech_txt_ngu vòng eo săn chắc.
Lúc này, anh đangvi_pham_ban_quyen đứng từ trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao nhìn xuống cô.
Gương mặt cạnh như phủ một lớp băng chưa tan.
Đặc biệt là đôi đen sâu thẳm không chút sáng nào, tràn đầy chánleech_txt_ngu ghét không hề che giấu.
Thương.
Haivi_pham_ban_quyen cùng với những ký về cô tràn não bộ.
Thập niên 70, hải đảo, quân , đoàn , bỏ ép hôn
Một lượng lớn thông xả vào dây kinh.
Nguyên chủ là một kẻleech_txt_ngu đỏng đảnh, ngoài nhan sắcleech_txt_ngu ra chẳng sự gì. Vì sợ muốn xuống nông nên đã thiết kế bỏ thuốc vị Diêm Vương mặt nhất quân khu này.
Kết quả thuốc vừa phát tác dụngvi_pham_ban_quyen, kịp gạo nấu thành cơm đã bị người đàn ông đẩy ngã giường hành quân.
Đám người cửa chính là hội chị em cây khế củavi_pham_ban_quyen nguyên chủ cố tình đến để .
Đây là con đường danh dự của nguyên chủ.
Lục lạnh nhìn phụ áo xệch, mặt đỏ bừng trên giường, sự chán ghét trong mắtleech_txt_ngu đặc quánh lại.
Anh giơ tay thong thả lại cúc cổ , nói như :
Thu hồi mấy cái tâm tư bẩn của cô lạibot_an_cap đi.
Mặc quần áo vào.
Tôi báo cáo trung thực với cấp trên, ngày mai cô cút về quê mà xuống đồng.
Mỗi lời ra đều như một án .
Với tay chânvi_pham_ban_quyen mềm như nguyên , về quê cày ruộng chẳng khácbot_an_cap nào vào chỗ chớt.
Ánh mắt Ôn Ninh dừng trên người Thương, hầu đang chuyển động cho đôibot_an_cap bàn tay mạnh mẽ.
Người đàn ông này đẹp đấy.
Ở thời mạt thế ngườileech_txt_ngu ăn thịt người kia, toàn là nhữngbot_an_cap kẻ mặt mày méo mó, đào đâu ra loại cực phẩmvi_pham_ban_quyen thế này?
Cơ ngực nở nang, đôi chân dài đầy sức bật.
Ôn Ninh không nhịn được, cổ họng hơi động, nuốt nước một cái.
Xuống nông thônvi_pham_ban_quyen là chuyện không bao có.
Đời trước giếtvi_pham_ban_quyen xác sống đến phát nôn rồi, đời này cô muốn tìm một nơi yên để dưỡng .
đảo tuy hẻo nhưng có quân đội trú đóng, chỉ số an toàn cao, lại còn có món ngon để gặm.
Phải lại!
Cho dù phảibot_an_cap dùng biện pháp mạnh, cũng bám dính lấy người đàn ông này!
Ôn Ninh hít sâu, luồng khí tức dị năng hệ sức mạnh chín thời mạt thế lặng lẽ thức tỉnh trong cơ .
Dù tố chất cơ thể nguyên chủ cực kỳ , nhưng dị năng từ linh hồn mang tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hề biếnleech_txt_ngu mất.
Chỉ là cái yếu này hạn chế mất chín phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mười, chỉ còn lại sức mạnh kỳ quái.
Thế là đủ rồi.
Tiếng bước chân ngoài cửa đã đếnbot_an_cap sát bênleech_txt_ngu, giọng người phụ nữ dẫn còn cao hơn tám tông:
Mọi người xem đi, đoàn văn công của ta lại có loại bại thế này đây!
Đây là muốn đinh danh tiếng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô lên cột trụ nhục.
Lục Thương hiển nhiên cũng nghe thấy, anh muốn liếc nhìn Ôn Ninh thêm lần nào , xoay người mở cửa.
Chỉ cần cửa mở, ném phụ nữvi_pham_ban_quyen này ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuôi.
Ngay khắc ngón anh sắp nắm cửa, Ôn cử độngbot_an_cap.
cơn chóng mặt do ra, bật dậy từ giường hành quân.
phù hợp với thiết lập chủ, cô cố tìnhvi_pham_ban_quyen bóp giọng, thốt mộtleech_txt_ngu tiếng leech_txt_ngu ngọt đến nổi da :
trưởng, người ta khó quá, đầu váng mắt
Lời cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa dứt, cả cô như một hoa yếu ớtleech_txt_ngu, đảo nhào vềvi_pham_ban_quyen phíabot_an_cap Thương.
Mục tiêu rõ ràng: tấm lưng của anh.
Thương vốn xuất thân trinh , phản ứng nhanh.
khi tiếng gió phía sau lên, cơ anh đã né tránh bảnleech_txt_ngu năng.
Anhleech_txt_ngu xoay người, chóng trượtvi_pham_ban_quyen sang bên một bước.
Cú nhào này của Ninh hoànbot_an_cap toàn hụt hẫng.
Đôi tay đáng ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy eo đàn ông thì theo đà về phía trước.
Ngay phía trước là một bức tường gạch đỏ dùng để ngăn cách phòng trongvi_pham_ban_quyen và phòng ngoài.
Lục Thương lạnh lùng đứngbot_an_cap , chờ đợi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ này đập mặt vào tường một thảm .
Anhbot_an_cap chí đãvi_pham_ban_quyen chuẩn tinh thần đợi đâm đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máu chảy rồi mới xách cổ ném ra ngoài.
Thế nhưng.
Bàn trẻo, thon , trông đến cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nắp chai cũng vặn không nổi của Ôn Ninh, lạibot_an_cap nhẹ nhàng ấn lên bứcvi_pham_ban_quyen tường .
Động tác dịu dàng như đang vuốt ve gương người tình.
Giây tiếp .
gian như ngưng đọng.
Ngay sau đó.

tiếng nổleech_txt_ngu vang dội chấn động cả căn phòng nhỏ hẹp.
Đó là tiếng gạch đá vỡ vụn, xi măng sụp đổ.
luồngleech_txt_ngu khói bụi mù mịt lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bốc lên, trùm cả căn phòng.
Lục Thương vẫn duy trì tư thế né , cả người chớt trân tại chỗ.
sững sờ cảnh trước mắt.
gạch dày tớivi_pham_ban_quyen 24cm, dưới một chưởngleech_txt_ngu trông có mềm mại của Ôn Ninh, lại mỏng manh như làm từ giấy.
giữa tung một cái lỗ lớn đường kính mét!
Những mẩu gạch vụnleech_txt_ngu rơi lả tả xuống sàn xi măng, phát ra những tiếng kêu .
Xuyên qua lớp bụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mù, Thương nhìn đang đứng đốngleech_txt_ngu đổ nát.
Ôn Ninh thu tay , thậm chí còn ghét bỏ phủi bụi trên lòng bàn tay.
Sauvi_pham_ban_quyen , ngẩng đầu nhìn Lục Thương đang đá.
Đôi mắt đào hoa ướt át tràn đầy vô tội và hoảng hốt.
qua cái còn rơi bụi, người mềm , chính vòng cứng đờ của Lục Thương.
Lần này, Lục quên cả né.
Hay đúng hơn là não bộ anh đang xử vấn đề quá kiến thức: Tại saobot_an_cap tường lại ?
Ôn Ninh mềm oặt dựa anh, bàn tay vừa mới nửa bức tường lúc lại đang yếu túm lấy cổ .
Đầu ngón tay ửng hồng, trông mỏng manh đến mứcbot_an_cap chỉ cầnleech_txt_ngu dùng lực một chút là sẽ gãy.
Cô vùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gương nhỏ nóng hổi vào lồng ngực rắn chắc của người ông, giọng nói run rẩy mang theo khuất và ba phần trách móc:
Thủ trưởng anh cũng mạnhvi_pham_ban_quyen tay quá rồi .
Tường bị anh làm sập luôn rồi, động tĩnh lớn thế này, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chịu trách nhiệm với người ta đó
Lục Thươngvi_pham_ban_quyen cúi đầu nhìn người phụ nữ mềm như xương lòng mình.
Lại ngẩng đầu nhìn cái trên tường đáng .
Yết khó khăn lăn động .
Cả đời này anh đã bắn vô số lần, ném quả lựu đạn, nhưng chưa giờ thấy ai có thể dùng một tai vỗ nát tường thành thế này.
Ngườibot_an_cap phụ nữbot_an_cap này thật sự Ôn Ninh saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Chưa để anh suy nghĩ thấu đáo, cánh cửa gỗ lay của ký túc xá đã ai đóvi_pham_ban_quyen bên ngoài đạp tung.
Lục đoàn trưởng! Có chuyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậyleech_txt_ngu? Có phải bị nổ
Giọng nói lo lắng củaleech_txt_ngu Chính vangbot_an_cap lên.
Ngay sau đó, bảy tám cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu chen chúcbot_an_cap ở cửa, ánh mắt xuyên qua lớp bụi mịtbot_an_cap mù, chòng chọc bên trong.
Khoảnh khắc đó, không khí im lặng đến đáng sợ.
Đám đông ngoài lúc giống như một lũ vịt đó bóp nghẹt cổ, mọi âm thanh đều đột ngột im bặt.
Họ đã tưởng tượng ra vô kịch bản. Chẳng hạn như Ôn Ninh quần áo xộc xệch bị Lục đoàn trưởng tống ngoài, hay đoàn trưởng mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen nhọ nồi đang viết bản điểm, thậm chí cảnh hai đang lôi lôi . Nhưng duy nhất một tượng này làbot_an_cap họ chưa từng nghĩ tới.
Bức tường ngăn cách ký túc xá vốn còn nguyên vẹnvi_pham_ban_quyen, đây ở giữa lại xuất hiện một lỗ thủng khổng , ra khung cảnhvi_pham_ban_quyen thảm hại của gạch đỏ lẫnleech_txt_ngu cốt thép. Đất đá vương nơi, gạch vụn trải thành một lớp trênvi_pham_ban_quyen sàn.
Và ngay giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đống nát ấyvi_pham_ban_quyen, vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục đoàn ngày thường vốn cao ngạo lạnh lùng, cấm dục ngaybot_an_cap cả muỗi cái cũng cho tới gầnleech_txt_ngu, lúc này lại để mặc cho cô yêu tinh Ôn Ninh kia treo lơ trên người mình.
Hai người dán sát vào nhau. tay Ôn Ninh vẫn nắm chặt cổ Lục Thương, cả người gần khảm hẳn vào anh.
Còn Thương Tuy sắc mặt đáy nồi, nhưng quả anh đang đỡ lấy eo cô.
Đáng chớt nhấtvi_pham_ban_quyen là giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở của Ninh vang lên không khí chớt này lại rõvi_pham_ban_quyen ràng lạ kỳ:
ca, em biết anh khỏe, động tĩnh thế nàyleech_txt_ngu thì dọa ngườileech_txt_ngu quá này đều nghe theo anh, anh đừng giận nữa có được không?
Mọi :
Khỏe? Phải khỏe đến mức nào có thể làm sập luôn cả bức tường thế ?
Hai ngườivi_pham_ban_quyen này vừa nãy cuộc đã làm gì? Cũng quá rồi đấy!
là nhà gạch đỏvi_pham_ban_quyen của quân đội, vô cố, phải là động tác mức nào mới có thể ravi_pham_ban_quyen sức pháleech_txt_ngu hoại hồn bạt vía như thế này?
Triệu Chính ủy đứng ở cửa đẩy gọng trên sống mũi, gương vốn luôn điềm tĩnh cũng xuất hiện một vếtvi_pham_ban_quyen . Ông bức , rồi lại Lục Thương, ánh mắt dừngleech_txt_ngu lại người Ôn trong lòng Lục Thương.
Giọng ông có chút bàng hoàng: Lão Lục cậu Thanh niên hăng hái làleech_txt_ngu chuyện tốt, nhưng cũng phải chú ý , ý bảo của công chứ.
Gân xanh trán Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thương giậtleech_txt_ngu nảy liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồi. Anh giống như điện , đột ngột vươn tay muốn đẩy người trong lòng ra.
Không phải như mọi người nghĩ đâu! Giọng anh trầmleech_txt_ngu xuống, mang theo vị nghiến răng nghiến lợi. Bức tường này do cô ta
Lời Lục Thương vừa ra khỏi miệng đã bịleech_txt_ngu một tiếng đaubot_an_cap Ôn Ninh cắt ngang: Suỵt Đau.
anh đẩy cái, thân hình Ôn Ninh thuận thế nghiêng đi, chân giẫm phải một gạch , người giống không xương trượt xuống dưới. Gương mặt nhỏ vốn vì tác dụng của thuốc mà đỏ bừng, giờ đây lại tái nhợt đi vài , đuôi mắt đỏ, những giọt nước mắt chực trào.
Dáng vẻ ấy đích thị là một kẻ yếu đáng vừa bị đối xử thô bạo, không còn sức lực để chống .
Lục Thương hành động theo phản xạ. Thấy sắp ngã, năng quân nhân chớt tiệt khiến anh buộc phải đưa tay ra một lần nữa, chộp cánh tay cô. Cú chộp này khiến Ninh lại dán sát trở về. Hơn nữa lần này dán chặt hơn, hai khối mềm mại trực tiếp va vào tay cứng như của anh.
Toàn thân Lục Thương cứng , cảm giác như mình đang ôm một khối lửa, đến mức lòng bàn tay dại.
Ôn Ninh đầu lên lòng anh, đôi mắt long lanh , nhìn đám cửa, rụt rè nói:
Chính ủy, các chị dâu, mọileech_txt_ngu người đừng trách Lục ca. tại em không tốt, tại thể em yếu quá, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi giày vò của Lục ca. Bức tường này cũng ngoài ý muốn, ca không cố ý đâu.
Cô càng tô càng đen. Mỗi nói đều đang định chắc nịch rằng đâyleech_txt_ngu là một vụ tai nạn do vận động quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khích ra.
Thương cảm thấy máu toàn thânvi_pham_ban_quyen đangleech_txt_ngu dồn lên đại nãobot_an_cap. Cả đời này anh chưa từng chịu oan như thế này!
Anh hít một hơi, cố gắng dùng lý trí đè sự thôi thúc muốn giếtbot_an_cap , chỉ vào cái trên tường, nói với Triệu Chính ủy:
Bức tường là do cô ta làm sập. rồi cô lao tớileech_txt_ngu, tôi tránh , cô ta đập một vào , thế là tường .
Thương thấy mình đang nói sự . Đó sự thật, là lời trần thuật khách quan nhất.
nhiên, lờibot_an_cap vừa , cửa phòng vào một sự im lặng quái dị hơn. Mấy bà vợ quân nhân chạy tới xem nhiệtvi_pham_ban_quyen nhìn nhau trân , trên mặt hiện rõ dòng chữ Lục đoàn trưởng, anh coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lũ ngốc mà lừa đấy àvi_pham_ban_quyen.
Đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đám đông chính là chị em cây nguyên chủ, cũng là kẻ chủ của hành động bắt gianleech_txt_ngu lần Lâm Hiểu .
Hiểu Nhã sở hữuleech_txt_ngu vẻ ngoài như một đóa hoa yếu đuối, lúc này đang trợn tròn mắt chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh: trưởng, dù anh muốn bảo vệ Ninh thì cũng không thể bịa ra lời nói vậy chứ? Ai mà biết Ônleech_txt_ngu Ninh đến cái thùng cơm cũng xách không nổi, đi vài bước là thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra hơi. Côvi_pham_ban_quyen ta đập một sập tườngvi_pham_ban_quyen sao? Anh nhìn độ dày của bức kia xem, phải là vật mới làm được ? Nếu cô ta thật sự có lĩnh , đoàn văn công còn cần xin hỗ trợ bốc xếp làm gì nữa?
Lời của Lâm Hiểu Nhã nhận được sự tình của tấtleech_txt_ngu cả những người có mặt. Ngay Triệu Chính ủy túng ho khẽ hai tiếng, bước vỗ vỗ vai Thương:
Lão , biết cậu người có trách nhiệm. Chuyện đã đến này, chúng ta phải có bản lĩnh của người đàn ông. Đừng có lôi mấy cái lý do vô căn đó ra nữa, tường có phải do cô ấy làm không, trong lòng mọi người đều hiểu.
Lụcbot_an_cap Thương nhìn bức tường, lại đầu nhìn đôi bàn da dẻ mịn màng, đến một vết chaileech_txt_ngu cũng không có của Ôn Ninh.
Anh lặng. Nếu không phải mắt chứng , có đánh chớt cũng không tin bàn tay này có thể khai sơn phá thạch. Thế nhưng, cú sốc thị giác khiếp kia vẫn lởn vởn không tan trong trí não.
Người vi_pham_ban_quyen
Ôn Ninh cảm nhận được sự cứng nhắc của cơ thể Lục Thương, trong lòng thầm cười khổ. biết Lục Thương hiện tại có trăm khó mà bào . là hiệu quả cô muốn. Trong thời đại không có camera này, chỉ cần mọi đều cho rằng cô yếu đuối, thì lời nói thật của Lục Thương chính là lời nói dối nực nhất.
Cô vùi đầuvi_pham_ban_quyen xuống thấpvi_pham_ban_quyen hơn, che giấu tia đắc ý nơi khóe . Tác dụng của thuốc cơ thể ngày càng nặng, cơn khô nóng một ngọn lửa thiêu đốt cô khô họng. Cô nhịn được mà cọ gò má chiếc cúc áo phục lạnh lẽo của Lục Thương.
Cái này thân Thương lại căng cứng.
Giảivi_pham_ban_quyen tán hết đi! Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thương độtbot_an_cap nhiên nhẹ một tiếng, nói mang theo một luồng uy áp khiến người ta rùng . Anh biết, không giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích ràng được nữa. Càng nói sẽ càng thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen, chỉ làm cho lũ người này xem thêm nhiều trò cười mà thôi.
ủy, chuyện này tôi sẽ viết báo cáo giải trình. Chi sửa tường cứ trừ tiền phụ của tôi.
Nói xong, anh không thèm nhìn phản ứng của mọi người, bế bổngleech_txt_ngu người phụ nữ trong lòng lên theo kiểu công . Động tác tuy thô lỗ nhưng ít ra cũng không ném người ta xuống đất.
Tất , đằng sau quay! khỏi khu ký túc xá!
Sát trên Lục Thương quá nặng, đó là khí trường chỉ có những người từng thực sự nếm trải máu lửa nơi chiến trường. Lâm Hiểu Nhã còn định hóng hớt thêm vài câu bị dọa đến mức rụt cổ lại, không dám tiếngbot_an_cap nữa.
Triệu Chính ủy cũng biết tính tình Lục , đây là thực sự nổi giận rồi.
Được rồi đượcleech_txt_ngu rồi, giải tán hết đi, đừng đứng đây chướng mắt nữa. Triệu Chính ủy tay, đuổi đám đôngvi_pham_ban_quyen đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa đi ngoái đầu nhìn lại ra ngoài. đi, ông còn chu đáo khép hờ cánh cửa đã bị hỏng kia lại. Mặc dù cánh cửa đã rụng một nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, căn bản chẳng che nổi cái lỗ lớn .
Tiếng bước chân dần, trong ký túc xá khôi phục lạibot_an_cap sự yên tĩnh.
Lục Thương bế Ôn Ninh, sải bước qua đống gạch vụn sàn, đi tới trước chiếc ghế duy nhất còn vẹnbot_an_cap trong phòng trong. Anh không hề chút ý định thương hoa tiếc ngọc, trực tiếp đặt mạnh người xuống ghế. Sau đó lùi lại hai bước, giữ cách an toàn.
ngươivi_pham_ban_quyen kịt chằm chằm Ôn Ninh, nhưvi_pham_ban_quyen nhìn thấu một lỗ hổng trên ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
giờ không ai nữa. Giọng Lục Thương lạnh như hầm . đi, cô là thứ gìleech_txt_ngu?
tuyệtleech_txt_ngu không tin tiểu thư yếu đuối bình thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại có sức nổ kinh hoàng vậy. Khoảnh khắc vừa rồi, hơi thở nguy hiểmbot_an_cap cảm được trên người bà này còn mạnh mẽ hơn cả khi mặt với lưỡi lê của kẻ .
Ôn Ninh ngồi trên ghế, hai chân bắt chéobot_an_cap, thay đổi một tư thếbot_an_cap thoải mái. dụng của thuốc khiến cô đỏ như quả đào mật chín mọng, nhưng ánh mắt cô lại tỉnh táovi_pham_ban_quyen thường.
bot_an_cap thong giơ tay lên, ngaybot_an_cap mặt Lục , nhàng bóp lấy cái tay vịn bằng gỗ lim chiếc ghế.
Rắc
Một tiếng động giã vang lên. tay vịn lim dày cổ tay, dưới những đầu ngón thanh của cô, giống như một miếng bánh quy, trực vỡbot_an_cap vụn thành bột cám. Vụn lả tả rơi xuống từ kẽ tay cô.
Đồngbot_an_cap tử của Lục Thương độtbot_an_cap ngột co rút.
Ninh thổi vụn lòng bàn , ngước mắt nhìn Lục Thương, đôi môi đỏ mọng khẽbot_an_cap :
Lục đoàn trưởng, làm quen lại nhé. Sức của hơi chút, nhưng điều đó quan trọng. Quan trọng là, hiện tại cảvi_pham_ban_quyen khu đội đều biết tôi đã ngủ với anh, đến tườngbot_an_cap rồi. Nếu anh không cướileech_txt_ngu thì chính là hành vi ‘quất ngựa truy phong’, tội lưu manh là bị bắn đấy .
dọa.
sự đe dọa trắng .
đống vụn gỗ vương vãi, dây thần kinh trong não Lục như dây đàn.
Trong đời mình, anh đã từng đối mặtbot_an_cap với những tên hung thủ tàn nhất, những đặcbot_an_cap vụ địch hiểm độcbot_an_cap .
anh chưa bao giờ gặp loại quái vật này.
Sởbot_an_cap hữu một mặt mênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoặc lòng người nhất, vóc dáng mại nhất, nhưng lại ẩn giấu bên trong một con dã thú có thể bùng phát hành hung bất lúc nào.
Nếu cú tát vừa rồi giáng lên người anh
chỉ cảm thấyleech_txt_ngu sống lưng lạnh toát, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đại .
Đây đâu phải , rõ ràng là rước một quảleech_txt_ngu bom hẹn giờ về .
Cô đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đe dọa ?
Lục Thươngvi_pham_ban_quyen nheo mắt, áp suất quanh thấp đến đáng sợ.
Anh tiến lên một bước, ủng quân độibot_an_cap dẫm lên gạch vụn phát tiếng răng rắcleech_txt_ngu.
Với tư cách mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cán bộ cấp Chính đoàn, anh nhất là bị kẻ khácleech_txt_ngu buộc.
Ôn Ninh lại hề nao núng.
Dù cơ thể đang khó chịu đến mức muốn lộn, nhưng lý mách bảo cô lúc này phải nắmvi_pham_ban_quyen thóp được người đàn này.
Cô khẽ đầu, lộ ra chiếc cổ trắng ngần thon dài, ánh mắt lúng liếng:
Không phải dọa, là hợp tác.
Lục đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen, anh cũng chẳng muốn ngày nào cũng bị chính ủy giục chứ?
Anh cũng không muốn sau này cưới phải một cô nàng rắc rối chỉ biết lóc sướt mướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỉ?
Tôi việc ănvi_pham_ban_quyen nhiều, sức hơi lớn, thì mặt khác đều rấtleech_txt_ngu biết điều.
Hơn nữa
Ôn Ninh dừng lại, ánh mắt phóng khoáng quét vòng trên ngườibot_an_cap Lục Thương, cuối cùng dừngleech_txt_ngu lạibot_an_cap ở vùngbot_an_cap bụng săn anh.
Tôileech_txt_ngu không chê là đàn ông thô kệch đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thật đấyvi_pham_ban_quyen.
Ánh mắt như thể đang chọn thịtvi_pham_ban_quyen lợn của cô khiến Lục Thươngbot_an_cap cảm thấybot_an_cap toàn thânbot_an_cap không thoải mái.
Cái gì mà không chê anh?
ở quân nổi tiếng người ưu tú, bao thủ trưởng muốnbot_an_cap gảbot_an_cap gái cho anh!
Cô là đặc vụ?
Lục đột nhiên hỏi vấn đề cốt lõi.
mạnh bất thường này không giống người thường.
là vũ khí sinh học do kẻ địch cải tạo
Tay anh âm thầm đưa về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thắt lưng.
Ôn Ninh đảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vẻ phong tình quyến rũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến mấtleech_txt_ngu, thay vào đó là vẻ lưu khiến người taleech_txt_ngu ngứa .
Nếu tôi đặc , lúc bức sập xuống, anh đãleech_txt_nguleech_txt_ngu một cái xác rồi.
Lục Thươngleech_txt_ngu, não là một thứ tốt, hy nó.
Tôi sinh ra đã có vóc lớn, trước kia giấu vì không muốn làm việc.
Giờ không về nông thôn, chỉ đành lấy anh thôi.
Ôn Ninh một cách đầy khí thế.
Cơ thể nguyên bản, lý lịch trong sạch, chịu được mọi tra trị.
sức mạnh đột tăng vọt?
Kỳ tích y học không được sao? Dậy thì lần hai không được sao?
sự không được, cứ để anh tự suy diễn đi, dù cô cũng chẳng nhận.
Ngón tay Lục Thương khựng lại trên thắt lưng.
Đúng vậy.
Nếu cô thật sự có ác ý, sự hỗn vừa để cô anh mười lần.
Hơn nữa, ánh cô nhìn anh tuy lơi nhưng không cóbot_an_cap sát khí.
khí.
Người phụ nữ này thật sự thèm khát cơ thể anh.
này khiến Lục cảm thấy một sự nực cười và hổ thẹn không tên.
Đúng lúc này, mặt Ôn Ninh thay đổi.
Dược lực bị nén cuối cùngvi_pham_ban_quyen bùng đợt thứ hai.
và cuộc giằng co vừa rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hao quá nhiều tinh lực của cô.
này, luồng khí nóng như nước lũ vỡ đê, ngay lập tức nhấn chìm lý trí.
rỉ một chịu, cả trượt khỏi ghếvi_pham_ban_quyen.
Lục Thương
Giọng trở nên đứt , mang theo thanh âm khàn đặc.
Em khó chịu quá giúp em với.
Theobot_an_cap bản , côvi_pham_ban_quyen phía nguồn lạnh trong phòng Thương.
Lục Thương người phụ nữ co rụt thành một cục, toàn thân run rẩyvi_pham_ban_quyen đất.
Da đã đỏ ửng mộtleech_txt_ngu cách bất thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trán đầy mồ hôi mịn.
Anh , dược tính đã tác hoàn toàn.
thuốc này anh từng thấy trên chiến trường, nếu giải tỏa kịp thời chườm lạnh, hỏng não mất.
Lý trí bảo anh nên đưa cô đến trạm .
người nữ quần áo xộc xệch, mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày đầy xuân sắc thế đi ngoài, lại băng qua nửa khu nhà công vụvi_pham_ban_quyen, ngày mai những lời đàm tiếu cô chắc chắn sẽ dồn cô vào đường cùng.
Hơn nữa, bức đã sập, hiểu lầm đã tạo thành.
Nếu không danh chính thuậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô thật sự sẽ bị xử tội lưu hoặc bị cưỡng chếvi_pham_ban_quyen trục xuất.
Lục Thương nhắm mắt lạibot_an_cap.
Trong khoảnh khắc đó, anh đã đưa ra quyết định.
Người phụ nữ này có sức mạnh thường nhưleech_txt_ngu vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu để lưu lạc ngoài xã hội bị kẻ địch lợi dụng thì hậu quả khôn .
Để ở ngay dưới mí mắt mình trông có lẽ mới là cách ổn nhất.
Đã muốn , thì vậy.
Nếu dám có đồ xấu, anh có thể thu xếp cô bất cứ lúc nào.
Thương cúi người, bế xốc người phụ nữbot_an_cap dưới đất lên.
Ôn Ninhvi_pham_ban_quyen, cô nghe cho kỹ đây.
Đám cưới này có thể kết.
Nhưng cô dámbot_an_cap làm chuyệnbot_an_cap gì có hại cho quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia, chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân đội, tôi thân xử bắn cô.
Lúc này đầu óc Ninh đã nhão nhẹt như loãng.
Cô chẳng đangvi_pham_ban_quyen nói .
Chỉ thấy mình dán vào một khối băng lớn mát lạnh, thoải mức muốn thở phào.
Cô như một bạch tuộc bám chặt lấy anh, dùng cả tay lẫn chân.
sức quá mạnh, Lục Thương cảm giác xương mình sắp bị cô siết gãy đếnbot_an_cap nơi.
Buông tay! chút!
Lục hừ một tiếng, hôi lạnh trên thái dương cũng chảy ra.
Đây đâu phải là cô vợ yếu , một con trăn hình người!
Ôn Ninh có chịu nghe, ngược lại cònleech_txt_ngu áp mặt vào cổ , há miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái.
Răng khập vào xương quai xanh, mang lạivi_pham_ban_quyen một cảm giác đau nhóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dại.
mịn đừng
Người Lục Thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứng đờ, anh nghe rõ hai chữ đó.
Cám ?
Người nữ anh là thức ăn cho lợnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy à?
Anh đen mặt, ôm củ khoai bỏng này sải bước vềleech_txt_ngu phía giường xếp còn chắcleech_txt_ngu ở phòng trong.
Vừa quăng người lên giường, đang định dậy lấy lạnh cô, Ôn lại túm chặt lấy thắt lưng anh không .

Chiếc thắt lưng daleech_txt_ngu quân chất thượng hạng lại bịvi_pham_ban_quyen cô kéo lìa một cách thô bạovi_pham_ban_quyen.
Lục một giữ quần, nhìn chiếc thắt lưng đứt làm đôi trong tay, rơi vào sự im lặng .
Cô vợ này của anh, có vẻbot_an_cap hơi tốn vật tư đâyvi_pham_ban_quyen.
Xem ra sau này phải hết phụ cấp , không chẳng đủ cho cô tiền mấtbot_an_cap.
Ôn Ninh mơ màng nhìn anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tay nắm nửa đoạn thắt lưng, nở một nụ cười ngây ngốc:
Lục cabot_an_cap, anh , em cũng rất có sức mà, đúng khôngbot_an_cap?
Lục Thương:
Anh hít sâu một hơi, nghiến lợivi_pham_ban_quyen nói:
Ôn Ninh, ngày mai tôi sẽ nộp báo cáo kết hôn. Nhưng trước đó, cô liệu mà ngoan ngoãn cho !
Anh quay người lao vào vệ sinh đơn sơ, vặn vòi nước, hứngbot_an_cap đầy một chậu nước .
Đêm , định sẵnleech_txt_ngu là một đêm không ngủ.
Không chỉ phải chăm sóc một cô nàng sức mạnh đang phátleech_txt_ngu điên, mà còn phải suy nghĩ ngày thích nào với chính ủy về bức tường kia.
Nói là do anh luyện hỏa nhập ma đánh sập, chính ủy không?
Lục Thương vừa mặt cho Ôn Ninh, vừa nhìn gương mặt khi ngủ cực kỳ ngoan ngoãn kiabot_an_cap.
Trongbot_an_cap lòngleech_txt_ngu anh bỗng dâng lên một cảm giácleech_txt_ngu như mình đã lên nhầm tặc.
Hơnvi_pham_ban_quyen nữa con thuyền tặc còn hàn bằng thép tấm, muốn xuống cũng không xuống được.
Lão , cậu nói tôi nghe xem, rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Triệu Chính ủy vịn vào khung cửa đang lung lay sắp sập, nhìn căn túc xá tan hoang trước mắt mà huyệt thái dương giật lênleech_txt_ngu hồi đau nhức.
Ông chỉleech_txt_ngu vào lỗ khổng trên tường, rồi lại chỉ vào Ôn Ninh được Lục che chắn phía sau, giọng đầy vẻ la:
Cậu dù có gấp gáp đến mấy thì cũngvi_pham_ban_quyen được dỡ nhà của vị !
Đây là gạch , đâu phải làm bằng !
bảo tôi phảibot_an_cap ăn nói sao với bên hậu cần đây? Bảo làvi_pham_ban_quyen cậuleech_txt_ngu luyện Thiết Sa Chưởng đến tẩu hỏa nhập ma à?
Mặt Thương đen lại như nhỏ ra mực.
Anh liếc nhìn Ôn Ninh vẫn đang bám chặt lấy cánh mình, khuôn nhỏ đỏ bừng, ánh mắt lờ , hai hàm răng nghiến chặt phát tiếng ken .
Giải thích?
Giải thích thế nào đây?
Chẳng lẽ cô trụ cột văn công mai yếu đuối này chỉ dùng một tát đã đánh thủng tường?
Lời này mà nói , ngày việc Lục Thương anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đối mặt chỉ chịu luật, mà bị tống thẳng vào viện y để kiểm tra tâm thần.
Chính .
Giọng Lục Thương kìm nén cơn thịnh nộ, từng như rít qua kẽ răng.
Ký túc xá hư hỏng, tráchvi_pham_ban_quyen nhiệm hoàn toàn về tôi.
chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phí sửa chữa trừ toàn bộ vào tiền lương của tôi.
Còn về đồng chí Ôn Ninh
Lời Lục Thương lại.
Anh thểbot_an_cap cảm nhận người phụ nữ trong lòng lại bắt đầu cọ quậy không yên, thân nhiệt nóngbot_an_cap rực của cô xuyên qua hai lớp vải khiến tay tê dại.
tính vẫn chưa tan.
Rắc rối này, hiện giờ vẫn đi được.
Tôi đồng chí Ôn Ninh đang trong mối quan hệ yêu đương.
Lục Thương nhắm , thốt ra câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói mà chính anh cũng cảm thấy nực cười.
Hôm nay nảy sinh chút mâu thuẫn nhỏ, cảm xúc hơi kích động nên quá tay.
Triệu ủy nghe xongbot_an_cap, biểu cảm từ ngạc chuyển sang bừng tỉnh, cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến thành vẻleech_txt_ngu hiểu mà.
Ông nhìn lướt qua hai , biệt là dáng vẻ quần áo xộc xệch, mặt mày đỏ hồng của Ônbot_an_cap , rồi lại nhìn bức tường sập mảng.
Tuổi trẻ mà, hỏa khí vượng, tình cảm nhiệt, có thể hiểu được, hoànleech_txt_ngu toàn có thể hiểubot_an_cap được.
đương thì cứ nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêu đương, làm gì mà ra tĩnh lớn thế .
Triệu Chính thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải vấn đề lối sống tác phong là tốt rồi.
xua tay, dùng giọng điệu của người đi trước nhủ: Vợ chồng trẻ cãi nhau làleech_txt_ngu chuyện thường , nhưng phải chú phương pháp.
Lão Lục cậu cũng thật là, đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại trượng phu lạibot_an_cap đi động với chí , cậu xem ngườivi_pham_ban_quyen ta đến nào rồi kìa.
Cái gọi là động thủ mà ông nói, đương là tưởng Lục Thương xô Ninh tường mới ra cái kia.
Huyệt thái dương của Lục Thương mạnh một cái.
không về chủ này , nếu không anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình sẽ không kiềm nổi màbot_an_cap cổ người phụ trong lòng ngay tại chỗ.
Chính ủy, tôi ấy đến đội quânvi_pham_ban_quyen y .
Không cần, không đâu!
Ninh đột nhiên lên tiếng, giọng nói mềm mại pha chút nức nở.
Cô thò nửa đầu ra khỏi ngực Lục Thương, ánh rụt rè nhìn ủy.
Chính ủy, không phải của anh Lục, đều tại cháu không .
Cháu cháu là đói quá, hoa mắt chóng mặt nên mới ý va
Vừa nói xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô rất lúc phát ra một tiếng ùng ục.
Âm thanh vang dộivi_pham_ban_quyen, rõ mồn một.
Tất cả mọi người có mặt đều nghe .
càng đỏ hơn, cô vùi đầu vào Lụcvi_pham_ban_quyen Thương, dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ như không còn mặt mũi nào nhìn ai.
Nhưng lòng cô lại lạnh.
Đói, cảm giác chân thực nhất của cô lúc này.
Di chứng để lại từ thời mạt thế, mỗi lần sử dụng dịleech_txt_ngu năng, cơ thể cô đềuvi_pham_ban_quyen rơi vào trạng thái cực đói khát, cần một lượngleech_txt_ngu lớn thức đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bổ sung năng lượng.
Cú tát vừa rồi đã tiêu gần như bộ năng lượngleech_txt_ngu dự trữ thể này.
Hiện tại cô đến thể nuốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trôi cả một con bò.
Triệu Chính ủy dáng vẻ đáng thương của cô, lại nghe thấy tiếng bụng kêu thì chút nghi ngờ cuối cùngvi_pham_ban_quyen cũng biến.
Cô gái nhỏ này yếu ớt mong manh, chắc là bị hạ đường huyết do đói đây mà.
Cònvi_pham_ban_quyen tường
Chắc là Lão đẩy đã không kiểm soát lực taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi được rồi, khỏi đi quân ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Triệu chốt hạ.
Chuyện này beng lên, cả quân sự đều biết rồi. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai đứa không thành, đồng Ôn Ninh sauvi_pham_ban_quyen này biết làm người thế nào?
Lão , cậu là đàn ông, phải có trách nhiệm!
Thế nàyvi_pham_ban_quyen đi, cậu cô ấy đến ănleech_txt_ngu dùng bữa trước, có chuyện gì đợi no bụng rồi hẵng .
Chuyện bức tường tôi tạm thời ém xuống giúp cậu, cậu cứ viết báo cáo nói là sự cốleech_txt_ngu huấn , những việc khác cứ để tôi xử lý.
Chính ủy ràng là hạ tâm phải tác hợp đến cùng.
Lục biết mình đã không còn lựa chọn nào khác.
Kể từ khắc ngườivi_pham_ban_quyen phụ nữ này một tát đánh nát bức kia, anh đã bị kéo xuống vũng bùn này rồi.
giờ, danh tiếng của quân đội, vì đồ của mình, và cũng vì kiểm soát vũ hình người nguy này trong tầm mắt, anh buộc phải nhắm mắt đưa chân nhận hôn sự này.
Rõ, thưa Chính ủy.
Lục rít qua kẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net răng ba chữ.
Anh nhìn Triệu Chính ủy nữa, cánh tay Ôn Ninh lên, lôi cô đi ra ngoài.
Lực đạo lớn đến mức Ôn Ninh cảm thấy tay mình sắp trật khớp đếnbot_an_cap nơi.
Ninh cũng không phản kháng, ngoan ngoãn đi theobot_an_cap anhbot_an_cap, bước loạng choạng, cả người tựa hẳnbot_an_cap vào anh, đóng vai một cô gái yếu kiệt sức một cách hoànvi_pham_ban_quyen hảo.
có đôi mắt đang khuỷu tay Lục Thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lóeleech_txt_ngu lên tia sáng đắc ý khi đạt được mục .
Bước đầu tiên, thành công.
leech_txt_ngu đến nhà ăn chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vỏn vẹn năm trăm , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Thương lại cảm thấy đoạn đường này dài hơn cả năm cây số việt dã vũ trang.
Ánh hoàng hôn kéo bóng hai dài ra, quyện chặt vào nhau chẳng thể tách rời.
Suốt đường, họ trở thành tâm chú ý của cả quân . Những chiến sĩ vừa tập luyện trở , bà vợ quânvi_pham_ban_quyen nhân hóng mát trong sân, thậm chí làbot_an_cap cả những cái đầu tò mò thò ra từ cửa sổ văn phòng. Vô số mắt rọi thẳng vào họ như những chiếc đèn pha. Trong những ánh mắt ấy hiếu kỳ, có kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngạc, có khinhbot_an_cap bỉ, cả sự kỵ chẳng hề che giấu.
Đó chẳngbot_an_cap phải là Ôn Ninh của đoàn văn sao? Sao cô lại đi cùngleech_txt_ngu Lục đoàn trưởng?
Bà vẫn chưa à? nãy phía ký túc xábot_an_cap của trưởng tiếng động rầm như nổ pháo, tường cũng sập luôn rồi! Nghe bảo hai người họ
đất ! Thật hay giả vậy? Một vị thần mặt lạnh như Lục đoàn trưởng mà cũng bị con hồ ly tinh thu phục sao?
Thu phục cái gì , tôi Hiểu Nhã nói là do Ôn Ninh không hổ, hạ thuốc Lục đoàn trưởng đấy!
Chậc chậc, đúng là nhìn không thể nhìn , trông thì thanh thuần kia mà thủ đoạn bẩn thật.
Tiếng bàn tán xôn xao như ruồi nhặng vo ve, không sót chữ lọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào tai hai người.
mặt Lục Thương ngày càng sa sầm, áp suất không khí người thấp mức tưởng như đóng băng được. Mấy chiếnleech_txt_ngu sĩ đang xì xào, vừa phải ánh mắt anh liền sợ hãi rụt cổ, vội im miệng. Thế nhưngleech_txt_ngu mấy bà vợ quân nhân thì chẳng sợ, ngược lại cònleech_txt_ngu nói to hơn.
Ôn có thể cảm nhận khối cơ bắp căng cứng của người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông bên cạnh, giống một khối thép nén đến hạn, có bùng nổ bất cứ lúc nào. Cô thừa nhữngleech_txt_ngu đồn thổi này là một sự sỉ nhục lớn đến mức nào đối với một quân nhân coi danh hơn cả mạng sống như anhvi_pham_ban_quyen.
Nhưng cô quan tâm. Danh tiếng có mài được không? . dựa dẫm được Lục Thương thì chắc chắn sẽ được ăn no.
chí còn có tâm trạng nghiêng đầu, nở một cười ngọt ngào và vô tội với những bà vợ đang mỉa kia. Dáng vẻ đó như muốn nói: Đúng vậyleech_txt_ngu, chính tôi đấy, các người cứ ghen ăn đi.
Mấy vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị mắt khiêu khích của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm tức đến mức suýt chút nữa ngã . Bước chân Lục Thươngvi_pham_ban_quyen hơn, gần như là xách Ôn Ninh mà đi. Bây giờ anh muốnleech_txt_ngu nhanh chóngvi_pham_ban_quyen tìm một không người để nhét cái mầm tai họa này vàovi_pham_ban_quyen, để cô đi khắp nơi rêu rao thêm nữa.
Cuối cùng, tòabot_an_cap nhà tầng rực rỡ đèn của ăn cũng hiện ra trước . Giờ cơm tối, nhà ăn đông ồn ào, là nơi nhiệt nhất quân . lông mày của Lục Thương nhíu chặt . Anh biết , một khi bướcbot_an_cap qua cánh cửa kia, thứ chờ đợi sẽ là mộtvi_pham_ban_quyen trận bão tố còn dội hơn.
Anh dừng bước, cúi nhìn Ôn Ninh nhẹ bẫng trên tay, giọng nói trầm đục vang từ lồng ngực, mang theo sự cảnh cáo nặng nề:
Vào trong rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phận một chút cho . Nếu còn dám gây chuyện nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Ôn Ninh ngước đầu lên, đôi mắt đào hoa phủ đầy hơi nước chớp chớp, hàng lôngleech_txt_ngu mi dài như hai chiếc bàn chải nhỏ.
Lục , embot_an_cap đói.
Cô trả không liên quan đến câu hỏi, giọng mềm mại chút thân.
Embot_an_cap hứa mà, chỉ cần cho em ăn no, em nhất định sẽ ngoan .
Lục gương mặt khiếtleech_txt_ngu vô tội , đến bức tường bịvi_pham_ban_quyen cô đấm thủng và chiếc thắt lưng bị cô tiện tay giật đứt. chẳng tin mộtbot_an_cap .
Dào, chẳngbot_an_cap phải là đại công thần của đoàn văn công chúng ta, đồng chí Ninh đó sao?
Hai người vừa mới bước chân vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa nhà ăn, mộtbot_an_cap giọng nói chói tai mang theo sự giễu cợt rõ rệt đã vang lên.
Những âm thanh ồn ào vốn có trong nhà bỗng chốc im bặt cáchleech_txt_ngu kỳ vì sự hiện của hai người.
Ánh mắt của cả mọi người đồng loạt dồn về phía này.
Người vừa lên chính Hiểu Nhã, kẻ thêm dầu lửaleech_txt_ngu trước cửa kýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túc xá ngày.
Bên cạnhleech_txt_ngu ta còn có vài nữvi_pham_ban_quyen binh của đoàn văn công, lúc này đều đang dùng ánh mắt như xem kịch hay, không chút khách sáo mà quét quét trên người Ônbot_an_cap Ninh.
Hôm nay Hiểu Nhã biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diện, bộ quân phục giặt đến bạc màu nhưng vẫn eo thon và đôi chân , mặt nở cười đắc .
Cô ta tính toán rằng Ôn Ninh hạ thuốc không thành, chắn sẽ bị đuổi khỏi quân đội, không ngờ rằng Ôn Ninh lại có đi cùng Thương đến nhà ăn dùng bữa.
Hơn nữa nhìn dáng vẻvi_pham_ban_quyen, hai người còn có vẻ rất thân mật.
đố kỵ trong lòng Lâm Hiểu Nhã như cỏ mọc lên điên cuồng.
Dựa cái gì?
Dựavi_pham_ban_quyen vào cái mà một bình động ngoài khuôn mặt ra chẳng đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tích sự gì như cô ta lại có thể nhận được của Lục đoàn trưởng?
chắn là cô ta đã dùng thủ đoạn hồ ly tinh hèn hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào đó!
Sao thế? Trèo lên cành rồivi_pham_ban_quyen là không thèm nhận chị em nữa à?
Lâm Hiểu Nhã thấy Ôn Ninh không thèm để ý đến mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bèn tiến lên một bước, nói cao thêm tông.
Nghe nói động tĩnh trong ký túc xá Lục đoàn trưởngleech_txt_ngu không hề nha, đến tường sập luôn rồi, thật là vất vả cho quá.
Chỉ là không biết, thân hình mai này của cô có thương’ của đoàn trưởng không nhỉ?
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêu thương, tứ ám chỉ trongvi_pham_ban_quyen lời nói đến kẻ ngốc cũng nghe được.
Xung quanh vang lên một tràng cười rộ kìm nén.
Không ít chiến sĩ nhìn Ônleech_txt_ngu bằng ánh mắt mang theo vài phần khinh nhờn và coi thường.
Trong mắt họ, đây chính là loại phụleech_txt_ngu dựabot_an_cap thủ đoạn bất chính để leo lên, không xứng trọng.
Đúng này, một giọng nữ khác vào, mang theo chút thanh lãnh và lo lắng.
Lục trưởng, anh không sao chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Tôi nói bên chỗ ra chuyện ngoài ýbot_an_cap muốn, đang định thăm anh đây.
Một y mặc áo blouse trắng, vóc dáng yểu điệu, bưng khay đi tới.
Cô ta tên Bạch Vi, là đóa đội quân y, kỹ thuật tốt, người lại dàng, quan hơn là cả quân khu biết cô ta thầm mếnleech_txt_ngu Lục Thương đã lâu.
Vi đi trước mặt Lục Thương, tầm mắt tiếp lướt qua Ninh cạnh anh, cứ như thể cô chỉ không khí.
Cô ta lo lắng Lục Thương, ánh mắt đầy vẻ xót .
Lục đoàn , sắcbot_an_cap mặt anh tốt lắm, có phải bị thương rồi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Hay là đến chỗ tôi kiểm trabot_an_cap một chút đi?
Bất kể xảy ra chuyện gì, anh cũng phải giữ gìn sức khỏe, bộ đội cầnvi_pham_ban_quyen anh.
Những lời này nói ra vừa chân thành tha thiết, lại vừa đầy tính cục.
Vừa thể hiện sự quan với Lục Thương, lại vừa ngầm xếp Ôn Ninh loại rắc rối ảnh sức khỏe của Lục đoàn trưởng.
Một bên tâng bốc, dìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng, thủ đoạn thật cao tay.
Nhã lập phụ : đấy, Lục đoàn trưởng, đừng để mấy người bất tam bất tứ làm liên .
một người phụ nữ tác phong không đoan chính mà hủy hoại tương lai mình thì không đáng đâu!
Hai phụ nữ kẻ người , trong nháyleech_txt_ngu mắt đã cho Ôn Ninh.
Một bên là hồ ly tinh không biết , một bênbot_an_cap là đóa giải ngữ hiểu chuyện đại nghĩa.
Sự tương phản rõ rệt.
Sắc mặt Thương đã lạnh đến điểm.
Hàn khí tỏa ra từ người anh khiến không khí xung quanh nhưvi_pham_ban_quyen giảm xuống độ.
Anh ghét cảm giác bịvi_pham_ban_quyen người taleech_txt_ngu bàn tán giữa bàn dân thiên , càngvi_pham_ban_quyen bộ mặt tựleech_txt_ngu là đúng của hai ngườibot_an_cap phụ này.
Anh vừa địnhbot_an_cap mở miệng quát mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ôn Ninh đãleech_txt_ngu động đậy.
Cô nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoát vòng tay của Lục Thương, thẳng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tuy sắc mặt vẫn còn hơi , nhưng trong đôi mắt hoa kia đã còn sự mang nhút trước.
vào đó một sự thản, một sự bìnhleech_txt_ngu thảnbot_an_cap như thểleech_txt_ngu đang nhảy nhót.
Cô đói.
Từng tế bàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong cơ thể đang gào năng lượng.
Lúc này chẳng hơi chơi cung tâm kế vớileech_txt_ngu mấy tôm tép này.
Lấp đầy cái bụng mới đại sự hàng đầu.
Ôn Ninh hoàn toàn lờ Lâmvi_pham_ban_quyen Hiểu Nhã và Bạch , đi thẳng về phía cửa sổ lấy cơm.
Lưng cô thẳng tắp, bước chân tuy còn hơi phù phiếm nhưng bước đều vững vàng.
Ánh mắt của mọi người đều dõi theo bóng dáng cô.
Mọi người đều đang đoánvi_pham_ban_quyen xem, người phụ nữ bị mạ công khai này bước theo làm gì.
Sẽ khóc lóc chạy ra ngoài?
Hay là xông vào xâu xé với bọn Lâm Hiểu Nhã?
Tuy nhiênbot_an_cap, chỉ đi đến trước cửa .
Lớp trưởng lớp nấu ăn Lão Vương là gã to con mặt thịt ngang, lúc này cũng đangvi_pham_ban_quyen dùng ánh mắt phức tạp .
Ôn Ninh ngước mặt , nở một nụ cười rỡ với Lão Vương.
Nụ cười đó thật sạch sẽ thuần khiết, giống như mặt trời sau cơn mưa, khiến ta lóa mắt.
Lão người.
Sau đó, ông nghe thấy cô gái trông có vẻ yếu ớt gió thổi là bay dùng một giọng nói ngọt ngàoleech_txt_ngu lại trẻo, đưa ra một yêu cầuleech_txt_ngu động trời.
Chào lớp trưởng.
Tôi muốnleech_txt_ngu mười màn thầu lớn.
Hai thịt kho tàu, miếngleech_txt_ngu mỡ ấy.
Một phần sườn lớn, rưới thêm nhiều nước sốt vào.
Ồ phải , thêm một chậu cơm nữa.
vừa .
Cảvi_pham_ban_quyen nhà ăn với hàng con ngườibot_an_cap bỗng chốc rơi vào một sự lặngvi_pham_ban_quyen chớt chóc.
gian bị nhấn nút tạm dừng.
Tất cả mọileech_txt_ngu người đều tròn mắtleech_txt_ngu, dùng ánh mắt như nhìn người hành tinh mà Ôn Ninh.
Mười cáivi_pham_ban_quyen thầu?
Hai phần thịt kho tàu?
Một sườn lớn?
Lại còn thêm một chậu cơm
Đây sức ăn của một người trong một sao?
Cái quái gì thế này, là heo !
Không đúng, cũng chẳng nhiều bằng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta!
Phải biết , những năm bảy mươi vật tư khan hiếm, bữa ăn trong quân đội tuy tốt hơn bên nhưng cũng đều định lượng.
Một chiến thường, bữa cơm cũng chỉ hai cái màn thầu và một phần thức ănbot_an_cap.
Cô ta vừa mở miệng cơmvi_pham_ban_quyen năm người!
Sau sự imleech_txt_ngu lặng ngắn ngủi, tràng rộ lên dữ dội.
Ha ha ha ha! điên rồi sao? Mười cái màn thầu? Cô ta có biết màn thầu to thế không?
Chắc nhớ đàn đến phát điên rồi bắt đầu nói sảng chăng?
Tôi thấy cô cố tình muốn lãng phí lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoànleech_txt_ngu trưởng phải trả tiền cho , đúng là cơ thâmbot_an_cap hiểm!
Lâm Hiểu Nhã cườileech_txt_ngu đến nước mắt sắp chảy ra.
Cô ta ôm bụng, chỉ vào Ôn Ninhleech_txt_ngu, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cách khoa trương: Bạch Vi, chị thấy không? Cô ta bảo cô ta ănbot_an_cap mười cái màn thầu! Cái thân hình nhỏ bé kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta, một chắc cũng trầy rồileech_txt_ngu nhỉ?
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy cô chính là muốn lòng thương hại trước mặt Lục trưởng, tình giả vờ đáng thươngleech_txt_ngu, lát nữa ăn không hết lại có thể khócvi_pham_ban_quyen lóc mình ăn yếu, để đoàn trưởng xót xaleech_txt_ngu.
Khóe miệng Bạch Vi cũng nhếch một tia khinh miệt khó nhận raleech_txt_ngu.
Cô ta quay Lục Thương, dịu dàng khuyên : Lục đoàn trưởng, đồng chí Ôn Ninh có lẽ đùa .
Bây giờ lương thực quý giá, phí là sẽ thông phê , viết điểm đấy. Nghiêm trọng hơn còn phải thị chúng trong đại hội quân, ảnh hưởng không tốt chút nào.
Lời này của cô ta là đang nhắc nhở Lục Thương đừng để sự quậy phá của Ninh làm liên lụy.
Lục Thương cũng cau chặt mày.
Anh cũng không cho rằngleech_txt_ngu Ôn thể ăn hết ngần ấy thứ.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn làm gì?
Dùng cách gây chú ý này để trả đũa những chế giễu mìnhleech_txt_ngu sao?
Quá nớt rồi.
Anh đang định tiến lên ngăn chặn hề này.
cửa , lớp lớp nấu ăn Vương cũng định lại, ông cầm muôi cơm, vẻ mặt đầy khó xử.
Cái đó đồngbot_an_cap chí Ôn Ninh, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc làbot_an_cap muốn nhiều thế này không?
ăn không hết lãng phíbot_an_cap lương thực, tôi cũng phải trách nhiệm đấy.
Ôn Ninh đầu lại, liếc nhìn đông với những biểu cảm khác nhau, cuối cùng đặt ánh lên khuôn mặt đang xanhbot_an_cap mét của Lục Thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô không nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, chỉ đưa ngón tay trắng nõn thon chỉbot_an_cap Lục Thương.
Sau đó lại chỉ chỉ chính .
Ý tứ rất rõ ràng.
Anh trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền.
Tôi ăn cơm.
Là lẽ đương nhiên.
Lục Thương từ trong ánh mắt cô đã đọc một tầng nghĩa sâu xa hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chẳng phải anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn chịu trách nhiệm với tôi saovi_pham_ban_quyen? Vậy thì bắt đầu từ việc chịu trách nhiệm ba bữa cơm mỗi ngày của tôi .
Chút cơm này với cái rắc mà anh thấm thápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì?
Lồng ngực Thương phập phồng liên hồi.
Người phụ nữ luôn có cách dẫm chính lên ranh giớibot_an_cap cuối cùng của anh.
Anh hơi thật , nén cơn giận trong lòng xuống, rút phiếu ăn tiền từ trongvi_pham_ban_quyen túi , bạch một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập bệ sổ.
Tiếng động lớn nhưng truyền đi rõ mồn một khắp ăn.
cho cô ấy.
cả mọileech_txt_ngu , lấy gấp đôi.
Tính cho tôi.
Lấy cho ấy, tất cả mọi đều gấp đôi, tính cho tôi.
Giọng trầm thấp mà uy lực của Lục Thương vang lênbot_an_cap, giống như một viênvi_pham_ban_quyen đá ném vào mặt hồvi_pham_ban_quyen yên ả, khuấy động từng lớp sóng trong không nhà ăn.
đôi
Nếu nói gọi mười cái màn thầu là điên rồi, thì việc Lụcleech_txt_ngu bảo lấy gấp chính là cùng !
Hai cái màn thầu!
phần thịt tàu!
Hai phần sườn lớn!
thêm hai cơm !
Đây không còn là sức ăn một con nữa, mà là ăn củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả một đàn lợn!
Tất cả mọi người trong ăn đều bị hành động hào phóngvi_pham_ban_quyen đến mức ngang ngược này Lục Thương cho chấn động.
Nụ cười trên mặt Lâm Nhã cứng lại.
đôi mắt dịu dàng của Bạch Vi cũng thoáng qua một tia ngỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàng và ghen tị.
đoàn trưởng ấy vậy mà thậtvi_pham_ban_quyen sự dung cho người này quậy phávi_pham_ban_quyen sao?
Lớp lớp nấu ăn Lão Vương nhìn xấp phiếu ăn và tiền dày cộp trên bụcvi_pham_ban_quyen cửa sổ, tay hơi run rẩy.
Lục đoàn trưởng, này thế này nhiều quá, thật sự ăn hết được sao?
chí múc thì cứ múc , sao mà lắm lời thế.
Trong giọng nóileech_txt_ngu Lục Thương đãbot_an_cap mang theo vẻ mất nhẫn.
Anh không muốn ở đâyvi_pham_ban_quyen bị người ta nhìn như nhìn nữa.
Lão Vương rụt cổ lại, không dám hỏi thêm, vàng quay người lấy ra một chiếc chậu men đại chủng quân độibot_an_cap, loại có thể đựng nửa .
Chẳng mấy chốc, ngọn núi nhỏ làm thức ăn đã xuất hiện trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người.
Những chiếc màn thầuvi_pham_ban_quyen trắng phaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xếp hình kim tự tháp.
Thịtbot_an_cap kho tàu bẩy, mỡ đan xen, đầy ắp hai lớn, miếng to đến đáng kinh ngạc.
đạivi_pham_ban_quyen miếng màu đỏ thẫm, miếngvi_pham_ban_quyen nào kèm theo sụn giòn, tỏa đà.
Hai chậu cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốt vun cao, bốc khói nghi ngút.
Lượng thức ăn đó đủ để gã lao độngleech_txt_ngu khỏe mạnh ăn đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải bám tường mà đi raleech_txt_ngu.
Mắt Ninh sáng rực lên.
Đó là ánh của con sóibot_an_cap ba ngày đêm khi nhìn thấy con mồi.
chiếc chậu menvi_pham_ban_quyen còn to cả mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, độngleech_txt_ngu tác vững chãi đến lạ thường, đó quay người, dưới sự chú ý của cả mọi người, tìmleech_txt_ngu một chiếc bàn trống rồibot_an_cap ngồi xuống.
không ngồi cùng bàn với cô, anh chỉ bưng phần cơm nước giản dị của mình ngồi xuống bàn bên cạnh, tạo như giám sát.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Ôn Ninhvi_pham_ban_quyen.
Ai nấy đều chờ xem trò cười.
Chờ xem cô hết hai cái màn thầu sẽ khóc lóc nói là nuốt nổi nữa.
Chờ xem Lục đoàn trưởng đen mặtbot_an_cap dọn dẹp bãi chiến trường hỗn độn nàyleech_txt_ngu thay cô.
Lâm Hiểu Nhã càng là khoanh tay trước ngực, liên cười lạnh.
làm màu đi, tôi xem diễn được đến bao giờ.
Lát nữa ăn không , xem cô ta kết thúc thế nào!
Tuy nhiên, cảnh tượng xảy ra tiếp theo khiến nhãn cầu của tất cả người suýt rơi ra ngoài.
Chỉ thấy sau khi Ôn ngồi , cô hoàn toànleech_txt_ngu không hề do dự.
Đầu tiên cô lấy một cái thầu to bằng tay đàn ông trưởng thành, hai hai chiếc, ba miếng đã giải quyết xong một cái.
Tốc độ đó nhanh đến mức khiến người ta hoa , cứ như thể cô không màn thầu mà là đang nhét vào miệng vậy.
Ngay sau đó, cô đũa gắp một miếng thịt tàu béo ngậy mỡ chảy ra cho vào .
Đôi mắt côbot_an_cap thoảileech_txt_ngu lại, gương mặt ra biểu cảm vô thỏa mãn.
Miếng thịt đó trong miệng cô dường tan ra ngay tức, thậm chí còn chưa nhìn rõ động tác đãvi_pham_ban_quyen trôi tuột xuống cổ họng.
Một miếng, hai miếng, ba
Dáng vẻ ăn uống của cô không hề thônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗ, chí còn mang theo một sự tao nhã kỳ lạbot_an_cap.
Nhưng tốc độ thì lại đến mức tưởngleech_txt_ngu.
một chiếc nghiền thức chuẩnvi_pham_ban_quyen xác.
Trongleech_txt_ngu nhà ăn lại tiếng nuốt của cô và tiếng đũanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thỉnh thoảng chạm vào chậu men phát ra âmleech_txt_ngu cách giòn tan.
người vốn chờ xem trò cười, biểu cảm mặt chuyển từ châm biếm sang ngỡ ngàng, rồi đến , cuối cùng biến thành mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự ngây dại tả.
Ực.
Không biết là ai đã khăn một ngụm bọt.
Thơm quá.
Ônbot_an_cap Ninh ăn trông ngon quá.
Sự thíchvi_pham_ban_quyen và tận đồ ăn phát ra từ tận đáy lòng của cô có sức truyền cảm cực lớn.
thở dài mãn nguyện khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn thịt kho , tiếng sụn giòn lạo xạo khi cô gặm sườn, tất cả như một bàn tay hình cào xé dạ dày của tất cả nhữngleech_txt_ngu người có mặt.
Khôngbot_an_cap ít chiến sĩ vừa mới xong vậy mà lại cảm thấy mình đói bụng.
Họ nhìn thịt trong đĩa của Ôn Ninh, rồi lại nhìn đống lá rau đáng thương trong bát mình, nhiên thấy cơm canhbot_an_cap trong miệng chẳng cònbot_an_cap ngon lành gì nữa.
Mười phút.
vẻn vẹn mười phút.
Dưới sự chú ýbot_an_cap đờ của mọi người.
Ngọn núi thức ăn trước mặt đang biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Mười cái màn thầu, sạch bách.
Hai phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàu, đáy.
Một phần sườn lớn, chỉ còn xương được gặm sạch bong.
Chậu cơm kia cũng được cô trộn với nước thịt ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn một hạt.
Cô thậm chí cònvi_pham_ban_quyen vẻvi_pham_ban_quyen chưa thỏa mãn, chìavi_pham_ban_quyen rabot_an_cap, nhân Lục đang ngẩn người, nhanh như chớpvi_pham_ban_quyen gắp đi hai miếng thịt nạc duyvi_pham_ban_quyen từ đĩa của Thương.
Động tácleech_txt_ngu nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chảy trôi, cùng đường hoàng.
Đến khi Lục Thương hoàn hồn lại, chỉ thấy đĩa của mình đã trống không, mà hai miếng kia chui tọt vào bụng Ôn Ninh.
Lục :
Anh nhìn Ôn Ninh, mắt phức tạp đến cực điểm.
Người phụ nữ này rốt có cấu tạo vậybot_an_cap?
Dạ cô là cái không đáy sao?
Ăn xong mọi , Ôn thở hắt một hơi dài.
Cơn đói cồn cào trong xương tủy cuối cùng cũng bị đè xuống.
bot_an_cap cảm thấy mìnhvi_pham_ban_quyen như được sống lại.
sườn bị gặm sạch hơn cả chó liếm trên bàn lên nhìn chút, như cảm hơi đáng tiếc.
Sau đó, trongbot_an_cap mắt kinh hãi tất cả mọi người, cô bỏ từng mẩu xương đó vào miệng.
Rắc, rắc
Tiếng nhai giòn tan vang cực kỳ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong nhà ăn yên .
Cô Cô đang xương?
Hơn nữa còn nhai giòn rụm như ăn rangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm Hiểu Nhã chuyển từ đỏ sang trắng, trắng sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xanh.
ta há hốc miệng, có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhét cả một quả trứng gà.
Mưu kế mà cô ta tự , sự nhục mà ta dày công sắp , vào lúc nàyvi_pham_ban_quyen trở thành trò cườileech_txt_ngu triệt để.
Người ta không chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết mà còn ănbot_an_cap xương luôn kìa!
Thế này thì mỉa mai kiểu gì? Sỉ nhục thế nào đây?
các chiến sĩ xung quanh nhìn Ôn cũng hoàn toàn thay đổi.
còn sự nhờn và coi thường nữa.
Thay vào đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một sự kính , mộtbot_an_cap sự kính sợleech_txt_ngu dành thần nhân.
Ăn được chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phúc khí bất kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời nào.
Đặc biệt là ở trong đội, ăn được đại diện cho việc sứcleech_txt_ngu khỏe, chịu được huấn luyện!
Cô gái văn công trông vẻ yếu đuối nũng nịu , thể sợ giấu một conleech_txt_ngu mãnhbot_an_cap chừng!
Ôn Ninh ăn xong miếng đồ ănbot_an_cap vặt cuối cùng, mãn vỗ chiếc bụng hơi nhô lên.
Cô ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải mắt sâu thẳm như không thấy đáy của Thương.
đôi mắt ấy viết đầybot_an_cap dò xét, bối rối, còn có một tia dung túng mà chính anh cũng không nhận ra.
Ôn Ninh mắt cười với anh, lộvi_pham_ban_quyen ra một nụ cười lười biếng mèoleech_txt_ngu sau khi đã uống đủ.
Nụ cười đó, kết hợp với mặt tuyệt mỹ của cô, vậy mà khiến Lục Thương lỡ một nhịp.
này, bên ngoài nhà ăn ngột vang lên những tiếng hôbot_an_cap hoán ồnbot_an_cap ào và tiếngbot_an_cap bánh xe sát chói tai trên mặt đất.
Mau đến giúp một tay! Bánh xe sụt rồi!
Một, , , đẩy !
Không , nặngvi_pham_ban_quyen quá, hoàn toàn không đẩy nổi!
Sự xáo động bên ngoài lập tức phá tan bầu không khí kỳ quái này.
Sự chú ý của mọi người đều bị thu hút về đó.
Mau đến giúp một tay! Xe chở lương thực của ban hậu cần bị lọt xuống mương thoát !
Một anh lính hôi nhạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy vào nhà ăn, hét về phía bên trong.
Nghe thấy tiếng gọi, các chiến sĩ trong ăn đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, một trong số đó ra phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửavi_pham_ban_quyen.
Trong quân đội, tinh thần rất cao, gặp khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khăn bao có chuyện đứng ngoài tayleech_txt_ngu đứng nhìn.
Lục Thương cũng đứng dậy, cau màyleech_txt_ngu nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy cách cửa nhà ăn không xa, một chiếc xe kéo chất lương thực bị kẹt cứng một dưới mương nước lộ thiên ven đường, không nào nhúc nhích được.
xe xếp bảy támnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao nặng trịch, nhìn qua ít nhất cũng phải bốn năm trăm lương .
Ba chiến sĩ trẻ khỏe đangleech_txt_ngu đỏ mặt tai, cúi rạp , dốc hết sức bình để đẩy xebot_an_cap từ phía .
phát ra những tiếng kẹt như sắp gãy dưới sức ép của , nhưng cái bánh xe lọt dưới mương vẫn im lìm không mảy may dịch chuyển.
Không xong rồi trưởng, mương sâu quá, kẹt cứng !
Phải dỡ lương thực xuống trước , nếu không thì không nhấc đâu!
Dỡbot_an_cap đếnbot_an_cap bao giờ mới xong, sắp mưa !
Mấy người cuống quýt cả lên.
cửa nhà ăn, người náo nhiệt tụ ngày một đông.
Lâm Hiểu Nhã nhìn thấy cảnh này, mắt đảo liên hồi, mưu hèn kế bẩn nảyleech_txt_ngu ra trong đầuvi_pham_ban_quyen.
Vừa rồi chuyện ăn uống không Ninh bẽ mặt được, trong lòng cô ta vẫn còn đang nghẹn một cục .
Bây giờ, cơ hội lại đến rồi.
tiến đến bên cạnh Ôn Ninh, như ngạc lấyvi_pham_ban_quyen tay cheleech_txt_ngu miệng, dùng tông giọngvi_pham_ban_quyen mỉa mai nói:
Ái chà, Ninh, không lúc nãy cô ăn nhiềubot_an_cap lắm sao?
Tục ngữ có câu, ăn bao nhiêu cơm, bấy nhiêu việc.
Cô xem người đều cống hiếnbot_an_cap cho đội, cô ăn hẳn phần cơm năm , hayvi_pham_ban_quyen giúp một tay, góp chút sức đi?
Lờivi_pham_ban_quyen này cô ta nói không quá lớn nhưng cũng để những ngườibot_an_cap xung quanh nghe thấy.
Tâm vô cùng hiểm độc.
Ai mà không biết Ôn Ninh ở đoàn văn công lá ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cành vàng, xách cái phích nước nóng cũng kêu mệtbot_an_cap.
cô đi đẩy xe kéo mấy cân kia?
Đây rõ là muốn xem cô làm trò hề.
Mọi người xung quanh cũng vẻ mặt hóng hớt.
Lâm Hiểu Nhã nói đúng đấy, ăn nhiều thế thì cũng phải làm việc chứ?
Phải đấy, cứ để cô ta đi đẩy, tôi đoán một ngón cô ta không đẩy nổi đâu!
Haha, tôi cá là cô ta chưa chạm xe đãleech_txt_ngu ‘ôi chaovi_pham_ban_quyen đau tay quá’ chovi_pham_ban_quyen xem.
Bạch Vi cũng đúng lúc lên , dịu dàng nói với Lục Thương:
Lục đoàn trưởng, hay là cứ để các chiến sĩ làm đivi_pham_ban_quyen, đồng chí Ôn Ninh thân mai, vạn nhất lại trầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ nào thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Lời này bề ngoài là lo lắng cho Ôn Ninh, nhưng thực chất là đang nhấn mạnh sự yếuleech_txt_ngu leech_txt_ngu dụng của cô, tạo nên sự tươngbot_an_cap phản rõ rệt với những chiến sĩ khỏe mạnh bên ngoài.
Sắc mặt Lục Thương sầm .
vừa định mở miệng bảo bọn họ im lặng.
nhưng Ninh lại thong thả dùng khăn giấy lau miệng rồi đứng .
Cô đã no.
Năng lượng đã được nạp đầy.
Hiện tạibot_an_cap cô cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực, một đấm cóbot_an_cap thể đánh chớt một conleech_txt_ngu bò.
Vừa hay, sau khi xong cũngvi_pham_ban_quyen vận động chút cho tiêu cơm.
Ôn liếc nhìn xe đang nạn bên ngoài, quay đầu nhìn Lâm Hiểu Nhã đắc ý xem kịch hay.
bất chợt mỉm cười.
Cô nói đúng.
Giọng Ôn Ninh không lớn nhưng vào tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả một cách rõ ràng.
Ăn no rồi, cũng nên vận động gân cốt một chút.
Nói , dưới ánh mắt kinh của mọi người, cô sải bước đi về phía chiếc .
Cô ta thật à?
Điên rồi sao? Cô tưởng mình là lực sĩ đấy à?
Cứ chờ xem, chắc là raleech_txt_ngu làm thôi!
Đám tự động dạtvi_pham_ban_quyen ra đường, mọi ánh dõi theo bóng lưng thanh mảnhbot_an_cap của Ôn Ninh.
Đôi lông mày của Lục Thương nhíu chặt lại.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết Ôn Ninh lại muốn làm gì.
tận mắt chứng kiến sức mạnh cô, nhưng đó là ở trong nhà, không có ngoài.
Còn bây giờ là ở giữa thanh thiên bạch nhật.
Chẳng lẽ cô muốn
lòng Lục đột nhiên nảy một dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm hoang .
Ôn Ninh đã đi đến chiếc xe kéo.
sĩ đang đẩy xe thấy cô thì sững người lại.
chí Ôn Ninh, này nguy hiểm, cô đứng xa ra chút. Một chiến sĩ tốt bụng nhắc nhở.
Ôn Ninh để ý đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ, chỉ đi vòng quanh chiếc xe mộtbot_an_cap vòng như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh giáleech_txt_ngu điều gì đó.
nhìn cái bánh xe lọt dưới , rồi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đống bao tải lương thực chất cao ngất trên xe.
Sau đó, cô đi vòng ra sau xe kéo.
Dưới cái nhìn của mọi , cô khom người xuống.
Tất cả đều tưởng giống như ba chiến sĩ kia, dùng để tì dùngleech_txt_ngu tay để đẩy.
Thế nhưng.
Ôn Ninh chỉleech_txt_ngu đưa một bàn .
Đúng vậy, chỉ một bàn tay.
Bàn tay trắng trẻo, thon dài, trông như từng cầm vật gì nặng nề của cô cứvi_pham_ban_quyen thế nhẹ nhàng nắm lấy thanh sắt phía sau xe .
Hình đó như một bướm đậu trên thân cây cổ thụ xù xì.
Đầy vẻ lạc lõng.
Cô ta định làm gì thế? Một tay sao?
Đùa gì vậy! Ba người đàn ông khỏe mạnh còn không đẩy , một bàn tay của cô ta thì làm ? Gãi ngứa à?
Lâm Hiểu đã chuẩn bị sẵn tinh , chỉ cần Ôn Ninh hoặc giả vờ dùng rồi nhào, cô ta sẽ lập tức tungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chế nhạo sắc nhất.
Ngay lúc .
Ôn Ninh cất tiếng.
Giọng cô nhẹ, nhưng mang theo một sức mạnh không thể nghi ngờ.
Lên.
Chỉ từ duy nhất.
Ngay khắc lời vừa dứt.
Cánh tay phải đang nắm lấy thanh xe của cô hơi gồng lên, để lộ mộtbot_an_cap đường cơ bắp chắcvi_pham_ban_quyen và tuyệt đẹp.
Sau đó.
Trước thanhbot_an_cap thiên nhật.
Trong không gian tĩnh lặng nhưbot_an_cap tờ.
Chiếc xe kéo chở trăm cân thực, cộng thêm trọng lượng xe cộng gần bảy trăm cân, bị cô
một tay nhấc bổng lên!
Toàn đuôi , cùng cái bánh xe đang kẹt sâuvi_pham_ban_quyen dưới thoát nước, đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị cô dùng sức kinh người nhấc bổng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi mươngleech_txt_ngu một cách vững vàng!
Bánhbot_an_cap xe rời khỏi mặt đất, vẽ nên một đường cung nặng nề giữa không trung.
Rầm!
Một tiếng độngvi_pham_ban_quyen lớn vang lên.
Chiếc xe kéo vững chãi trên mặt đườngbot_an_cap xi măng bằng phẳng.
bộ quá trình không quá ba giâybot_an_cap.
Vẻ mặt Ôn Ninh nhẹ như thể vừa nhấc một cái giỏleech_txt_ngu rau.
Thời gian ngưng đọng trong khoảnh khắc này.
Không gian cũng dường như bị hết không khí thành không.
Trước nhà ăn, hàng trăm con người, bao gồm cả ba chiến xe, anh lính , và cả những ngườileech_txt_ngu nghevi_pham_ban_quyen tin chạy đến xem.
Tất cả đều giữ nguyên tư thế há mồm, trợn tròn mắt, như một tượng gỗ vừa bị trúng phép bất động tập thể.
Gió thổi qua, cuốn theo chiếc lá trên mặt .
Không ai nói năng gì.
Không thở mạnh.
Chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Họ nhìn thấy cái gì thế này?
Một người phụ .
Một người phụ nữ trông cóleech_txt_ngu vẻ yếu đào tơ, mong dễ .
một tay.
một chiếc xe nặng bảy trăm cân từ dưới mương lênleech_txt_ngu.
Đây không phải đóng phim.
Càng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mơ.
Đây cảnh tượng thật xảy ra ngay trước mắt họ!
Lục Thương đứng giữa đám đông, người anhbot_an_cap cứng đờ như mộtbot_an_cap tảng đá.
anh từng thấy Ôn Ninh đấm vỡ tường, bóp nát vịn.
Nhưng nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc riêng .
Khi sức mạnh siêu nhiên vượt xa lẽ thường này được phô diễn một trực quan vàbot_an_cap chấn động như ban ban mặt, sự xung kích về thị giác vẫn khiến não bộ anh rỗng trong chốc lát.
Thế giới củaleech_txt_ngu anh trong khoảnh khắcvi_pham_ban_quyen này đã hoàn toàn vỡ vụn, rồi được thiết lập .
Quái vật.
Ngườileech_txt_ngu phụ nữ này thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự là convi_pham_ban_quyen quái vật khoác lớp da người.
Giữa khung cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người đều đá.
Ôn Ninh thu tay lại, như thể vừa làm một việc nhỏbot_an_cap nhặt không đáng nhắc tới.
Cô thậm chí ghét phủi lòng bàn tay, dường như sợ dính phải gỉ sắt.
Sau , cô quay người, nhìn về phía Lâm Hiểu Nhã này mặtvi_pham_ban_quyen cắt không cònvi_pham_ban_quyen máu, run rẩy như cầy .
Ôn Ninh tiến đến mặt cô ta, hơi nghiêng đầu, cườivi_pham_ban_quyen một cách hiền lành vô hại.
Ăn thì mới khỏe.
Sức khỏe thì mới phục vụ nhân dân.
cô thì saoleech_txt_ngu?
Ánh Ôn Ninh quét qua thân gầy nhomnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như tre của Lâm Hiểu Nhã, giọng mang theo vẻ mắc thành.
Cô ăn ít như thếleech_txt_ngu, gò thế này.
nổi súng không?
Có bảo được quốc không?
chỉ giỏi khua múa mép, nói xấu sau người khác?
Từng lời của Ôn Ninh thốt ra như cái tátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vang dội, giáng thẳng vàoleech_txt_ngu mặt Lâm Hiểu Nhã.
Sắc mặt Lâm Hiểu từ xanh chuyển tím, rồi lại từ tím chuyển sang trắng . Đôi môi cô ta run rẩy, muốn phản bác nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tài nên lời.
Cầm súng? Bảo vệ Tổ quốc?
Trước mạnh tuyệt đối , mọi kỹ xảo ngôn từ mà cô ta hằng tự hào, mọi toan tính hiểm độc đều trở nên nhẽo và nựcvi_pham_ban_quyen cười đến điểm.
Ánh mắt của các chiến sĩ quanh nhìn Lâm Hiểu cũng thay đổi. Trước đó, họ có lẽ thấy cô lanh lợi, nhưng giờ nhìn lại, chẳng qua chỉ là một kẻ thích gây chuyện, nhảy nhót lung tung. So với một Ninh tuy ăn khỏebot_an_cap nhưng sức mạnh vô song, có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm được thực thụ ngay cạnh, thì ai hơn ai kém đã quá rõ ràng.
Trong quân đội, nơi tôn sùng , đấm mới là chân lý. Màbot_an_cap Ôn Ninh vừa thể hiện lại là một đấm vượt xa nhận thức của cả họ.
Tôi
Lâm Hiểu Nhã những ánh mắt khinh miệt của đám đông làm chovi_pham_ban_quyen không cònbot_an_cap lỗ nẻ , mắt tối sầm lại, lảo đảo lùi lại bước, suýt chút nữa thì ngất đi.
Bạch Vi cũng toàn sững sờ. Cô nhìn Ônbot_an_cap Ninh, rồi lại nhìn Lục đang có sắc âmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất định, lần tiên cảm nhận được nỗi sợ hãi và thất từbot_an_cap tận lòng.
ta thua rồi. Thua một cách thảm hại.
Hình tượng dịu dàng ta công xây dựng, trước thần lực Ninh, quả thực không chịu một nhát đòn.
Ôn không để ý đến hai hề nhảy nhót này nữa. Cô đến trước mặt Lục Thương, phủi tay.
ăn no rồi, cũng vận động . Giờ thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được chưa?
Thương nhìn cô, yết hầu chuyển động một cách khó khăn. Trong đầubot_an_cap anh vẫn tua lại cảnhleech_txt_ngu chiếcbot_an_cap xe ba gác nhấc bổng một tay lúc nãyvi_pham_ban_quyen. Anh cố dùng mọi kiến thức quân sự và vật lý để giải hiện tượng này.
Nguyên lý bẩy? Kỹ thuật phát lựcbot_an_cap?
Không, đều phải. Đó là sức mạnh thuần túy, tuyệt đối. Một loại sức lẽ ravi_pham_ban_quyen không nên xuất hiện con người.
Đi.
Thương rặn ravi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu chữ qua kẽ răng, quay người bước đi. này anh cầnbot_an_cap yên tĩnh một mình hóa hết thảy những chuyện vừa xảy .
Ôn Ninh bước nhẹ nhàng đi theo sauvi_pham_ban_quyen. ngườivi_pham_ban_quyen lại mộtleech_txt_ngu lần nữabot_an_cap bộ trên con đường rợp bóng cây của khu sự. , ánh nhìn theo đã toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thay đổi. Không còn sự khinh miệt hay coi thường, mà là một xúc phức tạpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net pha trộn , mò và ebot_an_cap dè.
Thậm nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy tân binh dạn, khi nhìn thấy Ôn Ninh còn vô thức đứng thẳng lưng, lí nhí chào một câu: Chào đồng chí Ôn!
Ôn Ninh chẳng mấy bận tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến thay đổi đóbot_an_cap. Hiện muốn tìm một nơi để ngủ giấc thật . Xuyên không, vận dụng dị năng, lại đấu đấu dũng với người , sự là quá hao tâm trí.
Vừa đến gần túc xá, mộtleech_txt_ngu lính thông tin đã vội vã chạy tới.
Báo cáo đoànleech_txt_ngu trưởng! Điện khẩn từ sư bộ, mời anh đến ngay chỉ huy họp!
Bước chân Lục khựng lại. Anh liếc nhìn Ôn Ninhleech_txt_ngu bên cạnh, lại nhìn căn phòng ký vẫn cònbot_an_cap cáileech_txt_ngu lỗ lớn trên tường, đôi mày chặt lại.
cô ở mộtvi_pham_ban_quyen mình? Anhvi_pham_ban_quyen yên tâm. Người phụ nữ này giống như mộtleech_txt_ngu máy gây rắcvi_pham_ban_quyen di động, trời biết giây sau gây ra chuyện tày đình gì.
Ôn Ninh ravi_pham_ban_quyen sự lo lắng của anh, chủ động : Anh cứ đi làm việc , tôi về ngủ, hứa chạy lung đâu.
Cô bâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ chỉ muốn nằm ườn ra, chẳng có chút hứng thú nào vớivi_pham_ban_quyen việc chuyện cả.
Lục Thương nhìn cô chằm chằm vài giây, dường muốn tìm ra hở trên mặt . Nhưng biểu cảm củaleech_txt_ngu Ôn Ninh chânvi_pham_ban_quyen thành, ánhbot_an_cap mắt trong veobot_an_cap, dáng vẻ trông hoàn toàn vô hại.
Tốt nhất là vậy.
Lục Thương bỏ cảnh cáo rồi xoay người theo lính thông tin rảo bước đi thẳng.
Nhìn theo bóng lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội củavi_pham_ban_quyen , Ôn Ninh vai một cái. Ngủvi_pham_ban_quyen ư? mới ăn nhiều như thế, đi ngay sẽ không tốt cho sức khỏe. quyết định đi loanh quanh gần đây tiêu thực.
Đêm trên khí trong lành, theo vị mặn của biển. Ôn Ninh đi thong thả trên con đường nhỏ ven khu ký túc xá, cảm hòa bình tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã mất từ lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này. Ở tận , những đêm như thế nàyvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu điều không . Bất cứ lúc cũng phải giữ giác cao độ, nguy hiểm có thể ập đến từleech_txt_ngu bất kỳ ngóc nào.
đi, cô rẽ mộtleech_txt_ngu lối nhỏ hẻo lánh hơn. khu vực đệm giữa ký túc xá và núi phía sau, bình ít người qua . Ánh đèn đường ảobot_an_cap, bóng cây chờn đổ xuống đất như những móng vuốt nanh ácvi_pham_ban_quyen.
Bước chânvi_pham_ban_quyen Ôn Ninh lại. Tai cô khẽ độngleech_txt_ngu đậy. Có bước chân. , nhưng lộn xộn. Có kẻ đang theo cô.
Ánh mắt Ôn lập tức lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống. Bản năng trực giác về hiểm được tôi từ tận thế khiến các trên toàn thân cô siết chặt. Cô không đầu lại, tiếpbot_an_cap tục nhiên về trước. Trong đầu cô nhanh chóng qua ký ức của nguyên .
Nguyên chủ này sở hữu gương mặt xinh đẹp hút hồn tínhleech_txt_ngu tình lại yếu đuốivi_pham_ban_quyen, ham hư vinh. Trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi vào đoàn văn công, lúc còn ở huyện lỵ quê nhà, cô ta quả thực có dính dáng đến một vài thanh niên xã hội bất lương. Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ đám người đó đã đuổi tận đến đây?
Khóe miệng Ninh lên đường cong lạnh lẽo. cố tình tăng , rẽ một ngõvi_pham_ban_quyen cụt giữa hai dãy nhà kholeech_txt_ngu hoang. Cuối ngõ là một bức tường . Không còn lối thoát.
Tiếng bước chân phía sau cũng nhanh hơn, cuối cùng dừng lại ở đầu ngõ.
hì, tiểu nhân, chạy thế?
Một giọng lưu manh vang lên. Ngay sau đó, ba bốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gã du côn mặc áo sơ mi hoa, quần , tóc dài thườn chặn lối vào. Tay chúng cầm gậy vỡ, mày hầm hốvi_pham_ban_quyen bước vào trong.
đầu là gã cao gầy, trên mặt vết sẹo, mắt nhìn Ninh đầy vẻ dâm tà.
Ninh, một năm không , mày ngày càng mơn mởn ra nhỉ.
Gã mặt sẹo liếm môi, xoa xoa tay lên phía trước.
Nghevi_pham_ban_quyen nói mày leo được chức lớn trong quân đội rồi ? Làm phu nhân đoàn trưởng ? Chà, bản khá .
Mày xem, anh em tao dạo này tay trắng quá, mày có nên tế cho bọn tao không?
Một gãvi_pham_ban_quyen lùn béo khác phụ họa theo: Đúng thế! Đừng quên hồi đã hứa làmvi_pham_ban_quyen bot_an_cap của Ba đấy! Nếu dám đưa tiền, bọn sẽ mấyleech_txt_ngu chuyện xấu của mày kể sạch cho thằng chồng làm quan của mày !
Để biết xem nó cưới về hàng gì!
Những lời tiền vàleech_txt_ngu đe dọa trắng trợn. nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này chính là đám lưu manh địa phương mà nguyên chủ quen ở quê. Lúc đầu vì để thỏa mãn hư vinh, nguyên chủ đã qua lại khá thân thiếtleech_txt_ngu với chúng, bị chúng lợi dụng lời nói không ít lần, cũng để nhiều điểm yếu.
Bây giờ chẳng nghe ngóng từ đâu tin tức Ôn Ninh leo caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, liền tìm nơi định tống tiền một vố. Trong mắt chúng, Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh là con hồng nhung nhát gan, chỉ cần dọa một chút khóc . Chỉ cần lôi chuyện cũ ra, cô ta nhất định sẽ ngoan ngoãn nộp tiềnvi_pham_ban_quyen.
Ôn Ninh lặng lẽ nghe chúng nói hếtleech_txt_ngu. Cô ngẩng lên, gương mặt ẩnleech_txt_ngu trong bóng tối mờ ảo lộ rõ biểu cảm. Cô chỉ khẽ cổ , phát ra nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng khớp kêu răng rắc .
Sau đó, cô . ấy trongbot_an_cap bóng tối có chút rợn người.
Vừa khéo.
Giọng cô nhẹ một cơn .
Lúc nãy ở nhà ăn hình nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn vẫn lắm.
Đành dùng bọn mày làm món tráng miệngvi_pham_ban_quyen sau bữa ăn .
Hì hì, mỹ nhân, cái gì mà chạy?
Giọng nói lưu manh trơn cái giẻ lau dính đầy dầu mỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người ta buồn nôn.
Đầu hẻm bị ba bốn bóng ngườileech_txt_ngu chặn , đường lờ bị dáng chúng chia cắt thành từng mảnh .
Gã đàn ông mặt sẹo dẫn đầu bước tới vài bước, chiếc quần ống loe dưới chân vung vẩy đầy ngông cuồng. Gã đánh nhìn Ôn Ninh từ trên dưới, ánh mắt trần trụi tham lam.
Ôn Ninh, năm không gặp, ngày càng mơn mởn ra đấy.
Ca đôi môi khô khốc, hai bàn , từng áp sátbot_an_cap.
Nghe mày trèo cao, bám được đại quan trongvi_pham_ban_quyen quânbot_an_cap đội rồi? Làm phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhânleech_txt_ngu đoàn trưởng cơ ?
Gã cười tiếng, giọng điệu đầy vẻ ghen tị và bất lương.
Mày xem, các ca ca dạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này tay chân hơi túng , mày đã gả vào nhà tử tế, lẽ không nên tế cho bọnbot_an_cap một chút sao?
Một gã lùn béo bên cạnh cũng hùa theoleech_txt_ngu, tay tung viên gạch, phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra những tiếng đôm đốp trầm đục.
Đúng đấy! Ôn Ninh, đừng quên trước đã đồng ý làm nữ của Ba Ca! Nếu mày dám không đưa tiền, bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tao đem những xấu xa của mày hết cho lão chồng làm quan của mày nghe!
Một gã gầy nhom như khỉ cũng rướn cổ bổ sung bằng giọng nhọn hoắt: Để lão ta biết rốt cuộc mình đã cưới phải loại hàng ! Xem lão ta còn cần cái loại giày rách như mày nữa không!
Đe dọa, tống tiền.
một đều tràn đầy ác ý.
Bọn chúng làleech_txt_ngu đám du nguyên chủ quen biết ở huyện lỵbot_an_cap quê, sống bằng nghề tống tiền.
Nguyên vốn ham hư , từng vì mấy lời nịnh nọt mà đi lại bọn chúng. Tuy chưa chuyện gì giới hạn, nhưng những lờileech_txt_ngu lẽ mập mờ và vài tấm ảnh chụp chung không rõ ràng cũng đủ để trở thành điểm yếu trong tay người .
Trong mắt bọn chúng, Ôn Ninh vẫn là kẻ nhát gan yếu đuối, chỉ cần dẫm là lóc tiền ra, một quả hồng mềm dễ nắn.
Chỉ cần chuyện xấu trước kia ra nói, dùng phận phu nhân đoàn trưởng hiện tại gây áp lực, cô chắc chắn sẽ vì danh dự mà ngoan ngoãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụcbot_an_cap tùng.
Ônbot_an_cap Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẳng lặng nghe, khuôn mặtbot_an_cap không chút biểu .
Đôi đào hoa xinh đẹp ẩn bóng tối như hai mặt hồ cổ sâu không thấy đáy, chẳng gợn sóng lòng.
chỉ nhàng cử động cổ taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân, cốt phát ra những tiếng rắcvi_pham_ban_quyen nhỏ vụn, như tiếng móc khởi .
Thấy Ôn Ninh im , Ca tưởng cô đã sợ hãi, nụ cười trên mặt càng thêm đắc .
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa taybot_an_cap ra, địnhvi_pham_ban_quyen nắm lấy cánh của Ôn Ninh.
Tiểu nhân, sợ , chỉ mày ngoan ngoãn nghe , các ca ca đảm bảo làm mày. Mau đem tiền và phiếu ra đây, để các ca ca thấy được thành của mày
Taybot_an_cap sắp chạm ống áo của Ôn Ninh.
Chính vào khoảnh khắc đó.
Ôn Ninh ra .
Động tác nhanh, lùi lạileech_txt_ngu nửavi_pham_ban_quyen , vặn tránh được tay bẩn thỉu của Ba Ca.
Sau đó, cô chânleech_txt_ngu.
tác nhẹ , như thể đá một viên sỏi ven đường.
Mũi rơi chuẩnleech_txt_ngu xác xuống đầu của Ba Ca.
Rắc!
Một tiếng xương gãy khiến người ta ê răng vang rợnvi_pham_ban_quyen người trong hẻm tĩnh !
Á
Ba Ca thét lên một tiếng thảm thiết không giống tiếng người, cả người bộp cái quỳvi_pham_ban_quyen rạpbot_an_cap đất, ôm chặt mình, cuộn tròn nhưvi_pham_ban_quyen một tôm bị đạp gãy càng, điên cuồngleech_txt_ngu trên mặt đất.
gã lưu manh còn trực tiếp ngây người.
Não bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn chúng hoàn không kịp xử lý xảy ra.
Một giây trước đại ca còn đang vênh váo tự đắc, sau đã quỳ xuống ?
Người phụ nữvi_pham_ban_quyen này, chẳng phải đến nắp cũng không vặn nổi ?
Mày mẹ nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
lùn béo phản ứng trước tiên, gã viên gạch trongvi_pham_ban_quyen tay lênbot_an_cap, đỏ ngầu lao về phía đầu Ninh mà đập xuống.
Tiếng gió rít gào.
Ninh ngay cả mí mắt cũng không thèm lấy một cái.
Cô chỉ nghiêng người, để viên gạch kia sượt qua chóp rồi đập vào không trung.
Đồng thời, tay cô vươn nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như chớp, tóm cổ tay đang gạch của gã lùn béo.
Năm ngónleech_txt_ngu tay thonvi_pham_ban_quyen dài như năm thanh , ngột siết chặt.
Á!
lùn béo cảm thấy cổ tay mìnhvi_pham_ban_quyen như bị kìm sắt kẹp , xương cốt sắp vỡ đến nơi.
đớn thảm một tiếng, gạch trên tay choang một tiếng rơi đất.
Ôn Ninh mặt không cảmleech_txt_ngu xúc, nắm cổ tay gã, thuận kéo về phía mình, đồng thời thúc đầu gối lên.
Bộp!
gối cứng rắn đập thật mạnh vàovi_pham_ban_quyen bụng gã lùn .
Tròng mắt lùn béo tức khắc lồi ra, cả người lại thành hình tôm, cơm nguội từ tối qua phun cả ra ngoài, mùi hôi thối chua lập tức lan tỏa.
Ninh ghét bỏbot_an_cap buông tay, némleech_txt_ngu gã sang một bên như bao rác.
Chỉ còn lại gã gầy nhom cuối cùng.
đã hoàn toàn bị dọa cho mấtbot_an_cap mật, nhìn thấyvi_pham_ban_quyen đồng bọnbot_an_cap kẻ thì gãy chân, thì nằm đất sùi bọtvi_pham_ban_quyen mép, hai chân run lẩy bẩy đangleech_txt_ngu nhảy disco.
Ma ma hiện hồn kìa!
Gã gầy nhom kêu quái tiếng, quay người định chạy thân ra khỏi hẻm.
Ánh mắt Ôn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh lẽo.
Mũi chân cô nhẹ nhàngbot_an_cap khều mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đất, viên gạch mà gã lùn béo đánh rơi cứ thế bị hất lên, bay vào không trung.
Ninh tung chân, cú đá ngang dứt khoát và gọn gàng.
Vút!
Viên gạch đỏ au như một quả đạn pháo rời nòng, mang theobot_an_cap tiếng xé gió, xoay vòng bay vút đi.
Bộp!
Viên gạch đập chuẩn sau gáynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gã gầy nhom.
thậm chí không kịp rên rỉ một tiếng, hai mắt trợn ngược, đổ ập người phía trước, ngã sấp mặt xuống đất, tỉnh nhân ngay tại chỗ.
Toàn bộ quá diễn ra khôngbot_an_cap quá ba mươi giây.
Con hẻmvi_pham_ban_quyen lại khôi phục sự yên tĩnh.
Chỉ còn Ba Ca ôm , đớnbot_an_cap rên .
Ôn Ninh bước đếnbot_an_cap trước gã, nhìn xuống từ trên cao.
Ánh mắtvi_pham_ban_quyen đó lạnh lẽo một hơi , như nhìn một rác không sự sống.
Ba Ca chạm phải mắt cô, toàn thân run bắn, ngay rên rỉ cũng mất.
hãi.
Nỗileech_txt_ngu sợ hãi từng có lan từ tận lòng gã.
Người phụ nữ này, bản không phải quả hồng mềm gì cả.
Cô ta là một con quỷ! Một con quỷ mang lớp da mỹ !
Tiền, phiếu, lấy hết ra đây.
Giọng Ôn rất nhẹ, lại mang mệnh lệnh khôngvi_pham_ban_quyen thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghi ngờ.
Tao tao đưa, tao đưa hết!
Babot_an_cap Ca đâu còn dám phản kháng, móc hết tiềnbot_an_cap và phiếu trong túi ra, vơ hết đưa Ôn Ninh.
Ôn Ninh chẳng thèm nhìn, trựcleech_txt_ngu nhét đồ túi mình.
Sau đó, cô cúi người, lục lọi người hai gã lưu đang hôn mê kia.
nhanh, chiến lợi phẩm đều bị cô vét sạch sanh.
Cô mở mấy tờ tiền nhăn nhúm một xấp nhỏ phiếu lương thựcvi_pham_ban_quyen, phiếu vải ra đếm.
Tổng cộngvi_pham_ban_quyen hơn ba mươi đồng, thêm cân phiếu thực.
Ôn nhíu mày.
Quá ít.
Chẳng bõ dính răng.
Cô nhấc chân, giẫm lên chân còn lành lặn của Ba Ca, .
Rắcbot_an_cap!
Lại một xương gãy giòn giã.
Á
thảm thiết của Ba Ca lại một lần nữa xé toạcvi_pham_ban_quyen bầu trời đêm.
Chỉ có bấy sao? điệu Ôn Ninh lộleech_txt_ngu rõ vẻ hài lòng, Năng nghiệp vụ các kém đấy.
Ba Ca đau đến sắp ngất xỉu, khóc lóc thiết: Cô nãi ! mạng! Chúng con chỉ có ấy gia sản thôi! Thật còn nữa đâu!
Ôn Ninh nhìn bộ thảm của gã, cảm thấy có cũng chẳng ra được chút dầu mỡ nào nữa.
Cô buông chân, người bị rời đi.
Tống ư?
Ở thời thế, gọi là gói tiếpleech_txt_ngu tế tự tìm đến tận cửa.
Tuy gói tiếp tế này một chút, nhưng có còn hơn .
Chỉ là, kiểu đánh lẻ chung quy không phải kế lâu dài.
cần một cung cấp vật tư ổn định, an toàn và dồi dào.
Ánh mắt Ôn xuyên qua màn đêm, hướng về phía dãy núi đen kịt xa kia.
Phía sau núi củabot_an_cap khu trú quân trên đảo.
Nơibot_an_cap đó mới thực sự là khovi_pham_ban_quyen báu.
Khóe Ôn Ninh khẽ lên một độ đầy ẩn ý.
Xem ra, lúc phải đi dạobot_an_cap vòng quanh vườn sau của mình cho kỹ .
Màn đêm càng lúc càng dày đặc.
Gió đêm trên mang theo hơi ẩm, thổi lên mang đến chút cảm giác se lạnh.
Sau khi lý xong tên lưu manh biết điều, tâm trạng Ôn Ninh khá tốt. Cô không trực tiếp quay vềvi_pham_ban_quyen ký túc xá mà đi vòng mộtleech_txt_ngu lối khác, về phía saubot_an_cap khu đồn trú.
Đó là ngọn núi phía hòn , ngăn với khu doanh trại bằng mộtbot_an_cap hàng rào dây thép gai cao người. Trên rào, cứ cách mộtleech_txt_ngu đoạn treo tấm biển gỗ đãbot_an_cap phai màu, bênbot_an_cap trên dùng sơnvi_pham_ban_quyen đỏ viết mấy chữ lớn vô cùng đập : quân cấm, miễn vào!
Trong mắt các chiến sĩleech_txt_ngu, đây là ranh kỷ luật, là vùng bất khả xâm phạm. Nhưng trong mắt Ninh, hàngvi_pham_ban_quyen dây thép gai này chẳng khác gì hàng rào dậu ở sân sau mình.
Cô nhìnvi_pham_ban_quyen quanh , xácleech_txt_ngu nhận bốn bề lặng, sau đó tiến trước hàng , vươn tay nắm lấy hai sợi dây thép.
hơi dùng lực một chút.
Két
Haileech_txt_ngu sợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dây thépbot_an_cap hơn ngón tay út giờbot_an_cap đây giống như sợi mì, bị dễ dàng kéo sang hai bên, thành một hổng vừa đủ cho một người chui qua. Ôn Ninh khom người, nhẹ nhàng lách qua.
Phía sau cô, đoạn dâybot_an_cap thép bị kéo giãn lại được tiện nắn về chỗ cũ, khôi phụcbot_an_cap lại vẻ ban đầu. trừ mấy dấu tay in hằn trên đó, toàn bất kỳ vếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị phá hoại nào.
Vừa bước vào , không khí lập tức trở khácleech_txt_ngu hẳn. Hương thơm đất, mùi khiết của cỏ cây trộn lẫn với hương vị của đủ loại hoa dại không tên, tranh nhau xông thẳng vào cánh mũi.
vị của thiên nhiênbot_an_cap. Là loại mùi vị xỉ đến khôngvi_pham_ban_quyen tồn tại trong thời tận thế.
Ôn Ninh hít sâu một hơi, cảm thấy lỗ chân lông trên khắp cơ thể đượcvi_pham_ban_quyen giãn nở ra. Cô đi con đường mòn có bot_an_cap đâm thẳng vàobot_an_cap khu rừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rậm rạp.
vớileech_txt_ngu người bình thường, rừng núibot_an_cap tối chứa đầy những nguy hiểm rõ. Nhưng với Ôn , nơi này toàn hơn so với khu trại đông đúc . quan của cô vào lúc này giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phóngvi_pham_ban_quyen hoàn toàn.
Tai cô có thể được tiếng động nhỏ xíu của con rừng đang gặm rễ cỏ trong bụi cách đó cả trăm mét. Mũi có thể biệt được ít nhất mùi thực khác nhau trong không , thậm chí còn ngửi thấy dưới một tảng đábot_an_cap có một cụm thảo dược cầm máu đang sinh .
Dù tầm nhìn trong tối bị hạn chế, sự nhận của về môi trường xung quanh vượt xabot_an_cap cả giácbot_an_cap. Mỗi tấcvi_pham_ban_quyen đất dưới chân lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mềm hay cứng, ráonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay ẩm ướt, cô đều có thể cảm nhận ràng qua đế .
Tất những điều này đều là được rèn giũa để tồn trong thời tận thế. Cô giống như một báo linh hoạt, lặng lẽ xuyên qua cánh rừng. chân lớp lá rụng dày cộm không hề phát ra một tiếng nào.
Rất nhanh, cuộc đi săn của cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
tiên, dưới một gốc già, phát hiện ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đám nấm rừng mọcvi_pham_ban_quyen dại. Loại nấmleech_txt_ngu này thịt dày, vị tươi ngon, vào những năm thậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên 70, đây là loại sản vật rừng hiếm có. Mắt Ninh sáng , cô áo khoác ngoài trải trên mặt đất, cẩn thận hái từng nấm bỏ vào, đựng đầy gần nửa nhỏ.
Tiếp đó, trên một khuất nắng, cô lại tìm thấy mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà Thủ Ô có năm tuổi không nhỏ. Đâybot_an_cap đúng là thứ tốt, có thểleech_txt_ngu bổ thận, ích tinh huyết, cực kỳ có lợi cho thể đang suy nhược trầm này của cô. Ôn Ninh hề sáo, chỉ vài đã đào khỏi mặt đất, dây cỏ chặt rồi cũng vào áo .
đi vừa quét dọn. Thảo dược, quả dạileech_txt_ngu, raubot_an_cap rừng có ăn được Phàm những thứ cô lọt vào , không một cái nào bị bỏ sót. Áo khoác của cô nhanh không còn chỗ chứa.
Ôn Ninh cóvi_pham_ban_quyen chút sở. Biết thế này đã mang một cái bao tải.
Ngay cân xem có nên tìm nơi nào đó để giấu chiến phẩm này đi trước , mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luồng thoangleech_txt_ngu thoảng, không thuộc về khu rừng này, theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gió đến.
Bước Ninh đột ngột khựng lại. Cánh mũi cô khẽ động, cẩn thận phân hương đó. phải thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật, phải động vật, cũngbot_an_cap phải đất cát. Đó một loại mùi rất nhạt, mang theo hơi hướng của kimvi_pham_ban_quyen loại và dầu mỡ.
Mùi dầu máy. Còn có mùi đất mớibot_an_cap xới, trộn lẫn với một chút mùi diêm tiêu của thuốc súng.
Ánh mắt Ôn Ninh lập trở nên sắc bén. Ở tận thế, mùi này thường đại hai thứvi_pham_ban_quyen: căn của con , hoặc cạm bẫy. Tại khu vực núi sau của khu quân sựvi_pham_ban_quyen này, xuấtvi_pham_ban_quyen hiện của mùi vị này tuyệt khôngvi_pham_ban_quyen bình thường.
Trí mò của cô bị khơi dậy. Hay nói đúng hơn, chính bản năng của một kẻ sốngbot_an_cap sót sau thời tận thế đã khiến cô ngó lơ bất kỳ một hiệu bất thường nào. Cô chiến lợi phẩm trong lòng xuống, men theo hương kia, giống như bóng ma lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mò tới.
Cô băng qua bụi cây rậm rạp, đến trước một váchbot_an_cap núi tương đối bằng . Trên vách mọc đầy rêu và dây leo, nhìn qua không có bất thường. Nhưng mùi hương đó chính xác là từ đây.
Ánh mắt Ninh quét qua vách núi, rất nhanh cô đã phát hiện ra một không ổn. Phíabot_an_cap dưới vách núi, tại một nơi bị dây che phủbot_an_cap dày đặcleech_txt_ngu, gốc của nhữngleech_txt_ngu sợi dâyleech_txt_ngu leo có dấubot_an_cap vết bị con người cắt tỉa và di chuyển. Hơn nữa, lớp đất dưới dây leo màu hơn quanh, rõ ràng là mới.
Ở đây có ngụy trang!
Timvi_pham_ban_quyen Ôn Ninh bỗng hẫng đi một . Cô bước phía trước, đưa tay gạt những dây leo đó ra. Một miệng tối om hiện ra trước mắt. Miệng hang không lớn, chỉ đủ cho người khom lưng vào. Một mùi máy diêm tiêu nồng nặcvi_pham_ban_quyen hơn từ trong hangleech_txt_ngu bay ra.
Đâyvi_pham_ban_quyen tuyệt không phải hang của dã thú.
Ôn Ninhvi_pham_ban_quyen nín thởbot_an_cap, nghiêng tai nghe. Trong hang núi yên tĩnh. Không, không phải yên tĩnh tuyệt đối. Có một tiếng trò chuyện cực yếu ớt, áp chế lại từ sâu trong. Giọng nói rất nhỏ, lại mang theo chất giọng lạ, nghe không rõ ràng.
Cơ thể Ôn lậpleech_txt_ngu tức tiến vàoleech_txt_ngu trạng cảnh giác cao . Khóe môi cô trái lại nhếch mộtbot_an_cap độ cong hưngbot_an_cap . Xem ra, vận may đêm nay của cô không phải tốt bình thường. Không chỉ tìm thấy vườn rau, mà cònvi_pham_ban_quyen đụng phải một kho báu lớn hơn.
một chút do dự, khom người, như mộtvi_pham_ban_quyen làn khói lặng lẽ lẻn vào trong hang núi kia.
Mau chôn cho kỹ! Phải rút lui trước khi trời tối, đội tuầnleech_txt_ngu tra sắp đổi rồi!
Sâu hang núileech_txt_ngu, một nói đè nén sự nôn truyền ra.
nói một loại phương ngôn mang âm hưởng vùng biểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất nặng, vô cùng trúc trắc khó .
Ôn Ninh vì để thu thập tin tức hồi mạt thế đã từng học qua không dưới mười loại phương ngôn, mức độ này đối với cô mà nói có chút trở ngại nào.
Trong hangbot_an_cap núibot_an_cap tối đen như mực, giơvi_pham_ban_quyen tay không thấy năm ngón.
Trong không khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ẩm ướt, mùi dầu máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và diêm tiêu càng thêm nồng nặc khó .
Ôn Ninh giống như một con mèo không xương, cơ thể áp sát vách hang lẽo trơn trượt, không hề ra bất kỳ tiếng nào, lần mò về phíaleech_txt_ngu phát ra âm thanh.
Hang động không sâu, vòng một khúc ngoặt, phía hắt ra ánh sáng mờbot_an_cap nhạt.
Đó ánh sáng của đèn pin, được bởivi_pham_ban_quyen một tấm vải, chỉ để lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra một quầng sáng vàng vọt hẹp.
Dưới ánh sáng, bóng người lén lút lút đang đất.
họ mặc quần áo vải dân địa phương thường , trên mặt mang theo dấu vết phong sương, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác gì những cư dân đảo bình thường.
Nhưng động tác của bọn họ lại lộ thân phận.
Trong cao gầy, đang cẩn thậnbot_an_cap đặt một cỗ máy màu đen có ăngten vào trong một cái hố đất vừa mới đào xong.
Đó là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc máy phát tín hiệu.
Nhìn kiểu dáng là trang Xô, còn tiên tiến hơn cả đang dùng trong quân đội nay.
Mà một gã đàn ông thấp lùn vỡ khác đặt vài khối đồ hình viên gạch được bọc bằng dầu máy hiệu.
Ninh khẽ rút .
Đó là thuốc TNT.
Liều lượng hề nhỏ, để tiễn cái hang này cùng với nửa ngọn núi trời.
đặc!
Trong đầu Ôn Ninh ngayleech_txt_ngu lập tức lóe lên chữ này.
Cô lập tức hiểu ra ngay.
Những tên nàyleech_txt_ngu đang xây dựng một điểm liên lạc mật kho vũ tại đây.
Vị trí này được chọn cực kỳ hiểm hóc, ngay dưới mí mắt của đội trú đảo, ai mà ngờ được trong khu vực cấm quân sự lại ẩn chứa một khối u độc như này.
Mẹ kiếp, cái nơi quỷ quái này vừa ẩm vừa ướt, máy đừng để bị hỏngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy. Gã đàn ông thấp lùn vừa lấpleech_txt_ngu đất lẩm bẩm chửi .
miệng! Tên cao cảnh giác quát khẽ, Cẩn thận vách mạch rừng! Mau làmbot_an_cap việc đi! Cấp trên đang giục gấp lắm, ‘Kế hoạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hảibot_an_cap Xà’ sắp khởi động , điểm liên lạc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng!
Biết rồi, biết . Gã thấp lùn mất kiênvi_pham_ban_quyen nhẫn đápbot_an_cap lời.
Hai vừa đẩy nhanh độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên tay, rất nhanh đã san phẳng đấtleech_txt_ngu, lại phủ lên rêu xanh đá đã chuẩn bị sẵn, ngụy trangbot_an_cap đến mức không một kẽ hở.
khi tên caobot_an_cap gầy đứng thẳng người, dùng chân dẫm chặt mặt đất.
Động củavi_pham_ban_quyen hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột nhiên khựng lại.
Ánh mắtbot_an_cap hắn vượt qua đỉnh đầu gã thấp lùn, nhìn chòngleech_txt_ngu chọc hang.
Ở rìa quầngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đèn pin thể chiếu , trong đường nét đen kịch, có một bóng người đang lặng đó.
Bóng người kia rất thanh mảnh, nhìn dáng giống phụ nữ.
Ai
Tên cao gầy thấp giọng quát một tiếng, tim vọt lên cổ họng.
lùn nhận ra điều bất thường, đột ngột quay đầu lại.
đều nhìn thấy bóng người đứng bóng tối kia.
Bọn họ nằm cũng không ngờ tớibot_an_cap, nơi này, lúc này, lại người nhiên hiện.
Sau cơn kinh hoàng ngắn ngủi, mặt tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao gầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng lóe sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dữ tợn.
Bất kể người này là , tại sao lại xuất hiện ở đây.
Đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị bắt quả tang tuyệt đối không để người !
Giải quyết cô ta!
cao gầy nháy mắt với gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùnbot_an_cap, đồng thời rút từ thắt lưng ra một con dao găm sắc bén, nắm ngược tay.
Gã thấp lùn hiểu ý, cũng từ trong lòng ngực lôi ra khẩu súng kíp chế rỉ sét loang lổ, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào Ôn .
Hai người bọn họ phối ănbot_an_cap ý, rõ những kẻ tái phạm chuyên nghiệp.
Trong mắt bọn họ, kẻ đứng ở cửa chẳng qua chỉ là một cô nương yếu đuối không biết từ đâu lẻn vào.
quyết cô ta cũng đơn giản như nghiền chớt con kiến vậy.
Tên caoleech_txt_ngu gầy không nói thừa , chân dẫm mạnh, một con báo săn mồi, dao găm lên, lặng đâm về phía tim của Ninh!
Tốc hắn rất nhanh, tác , rõ ràng là đã qua đàovi_pham_ban_quyen tạo nghiệp.
Lưỡi dao dưới sáng mờ vạch ra một tia lạnh lẽo thấu xương.
Mắt con tẩm độc kia sắp đâm vào cơ Ôn .
Mà Ôn Ninh vẫn đứng tại chỗ, khôngbot_an_cap nhích.
Giống như đã bị dọa đến người.
Trên mặt tên cao gầy ra nụ cười tàn nhẫn.
Tuy nhiênbot_an_cap, ngay tại khoảnh khắc mũivi_pham_ban_quyen dao găm sắp chạm vào lớp vải áo trước ngực Ninh.
Ninh .
Cơ thể cô chỉ hơi nghiêng sang một bên.
Một cú người đơn .
Con dao găm chí mạng thế qua sát cơ cô, đâm vào khoảng không.
cao gầy vì dùng lực quá mạnh, cơ thể theo quán phía trước.
Lộ ra sơ hở.
Ôn Ninh thậm chí thèm quay đầu lại.
Tay trái của cô như thể mọc thêm mắt, chuẩn xác tóm lấy cổ tay dao của tên cao từ phía sau.
Đồng thời, cơ cô xoay thuận thế, đầu gối chân phải như chớp thúc mạnh lên !
Bốp!
Đầu gốivi_pham_ban_quyen va thật mạnh vào dưới của tên cao gầy.
tênvi_pham_ban_quyen cao gầy trợn ngượcleech_txt_ngu , một ngụm nước chua suýt nữa phun ra, cơ thể đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đớn kịch liệt, ngay lập tức mất sạch sức lực.
Ngón tay Ôn đang bấu chặt cổ tay hắn phát lực, vặn xuống một cái rồi bẻ !
Rắc!
Một tiếng xương gãy giòn giã đột ngột vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong hang núi chật hẹp!

Tên cao gầy ra một tiếng thét thiết, con dao găm trong tay rơi xuống đất keng một tiếng, cả cánh tay của hắn vẹo đi theo một góc độ quái dị.
Ôn không dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
thuận đà tóm lấy cổ áo tên cao gầy, cú quật qua vai dứt khoát!
Uỳnh!
thể nặng hơn chục cân của cao gầy như một bao tải , bị đậpleech_txt_ngu mạnh vào vách cứng nhắc, rồi lăn xuống đất, co giật cái rồi tiếp ngất xỉu.
Cả quá trình mà nhưbot_an_cap nước chảy mây trôi, nhanh mức còn lại một chuỗi dư ảnh.
Gã đàn ông thấp lùn đứng phía sau toàn sững sờ.
Cánh tay đang cầm súng kíp gã không ngừng run rẩy.
đã nhìn thấy cái gì ?
Chỉ trong hiệp, kẻ chiến đấu giỏi nhất trong bọn họ Hạt đã bị người phụ nữ trông có vẻbot_an_cap yếu ớt này phế bỏ rồi?
vật phương nào ?
Mày mày đừng quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây!
Giọng gã thấp rẩy, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Ôn Ninh.
Tầm bắn của súng tuy gần, uy lực không ổn định, nhưng ở cách gần thế này, một phát bắn ra cũng đủ để bắn thủng người.
Đây là chỗ dựa cuối cùng gã.
Ôn nhìn gã, trên mặt không có biểu cảm gì.
Cô chỉ cúi người xuống, nhặt một viên to bằng nắm tay dưới đất lên, tung hứng trong tay.
Dáng vẻ tùy ýbot_an_cap đó cứ thể không phải đang đối mặt với một họng súng, mà là đang cân nhắcbot_an_cap xem nay ăn gì.
Gã đàn ông thấp bị thái độ coi thường này của cô chọc giận, cũng có thểvi_pham_ban_quyenbot_an_cap nỗi sợ tột độ khiến gã mất đi lý trí.
Lãoleech_txt_ngu liều với mày!
Gã gầm lên một tiếng, định bóp cò .
Ngay khoảnh khắc ngónvi_pham_ban_quyen tay chuẩn bị phát lực.
Ôn Ninh .
Cánh tay cô mạnh ra, động tác giống như đang ném một quả .
Vút!
Viên đá bằng nắm tay theo tiếng xé sắc lẹm, vạch ra một đường thẳng tắpvi_pham_ban_quyen không .
Ngón tay gã thấp lùn vừabot_an_cap đặt lên còleech_txt_ngu súng.
Giây tiếpvi_pham_ban_quyen .
Bộp!
Một tiếng động trầm đục vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên.
Viên chuẩn xác không sai lệch nào trúng chínhvi_pham_ban_quyen trán gã.
Đôi mắt gã thấp lùn trợn trừng, ánh mắt nhanh chóngbot_an_cap rã rời, thể lảovi_pham_ban_quyen đảo hai cái, rồi bịch một tiếng ngã ra , khẩu súng kíp trong tay cũng ra ngoài.
Không lệch đi đâu được, khẩu súng đập ngay trán gã.
Lần thì gã hoàn toàn bất nhân sự.
Trong hang núi lại khôi phục sự im như chớt chóc.
Ôn Ninh phủi bụi trên tay, tới trước mặt hai địch đặc đang sống dởleech_txt_ngu chớt dở.
Cô liếc nhìn tên caoleech_txt_ngu gầy bị gãy cổ vẫn đang rên rỉ đứt quãngvi_pham_ban_quyen trong cơnvi_pham_ban_quyen hôn mê.
gã thấp lùn trán sưng một cục lớn, hoàn toàn chẳng biết nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trên mặt Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộ ra nụ cười hàileech_txt_ngu lòng.
Hai .
còn sống.
lao này chắc đủ để cô đứng vững chân hoàn toàn trên đảo rồi.
Ngay lúc này.
Tiếng sủa mờ nhạt và tiếng hò hétleech_txt_ngu hỗnvi_pham_ban_quyen loạn cửa hangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ dưới núi truyền .
Phía này! Chó nghiệp vụ có phản ứng với hướng này rồi!
Chia nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra tìm! một chút!
giọng Lục Thương.
Ôn Ninh , ánh mắt tức khắc biến .
Động rồi vẫn làm kinh đến đội tuầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tra.
Khóe cô khẽ congvi_pham_ban_quyen lên một cong tinh quái.
Ôn Ninh! Ôn Ninh, cô ở đâu
Giọng lo của Lục Thươngvi_pham_ban_quyen xuyên màn đêm rừng, mang một tia hoảng loạn mà chính anh cũng chưa kịp nhận .
vừa đội tuần tra quyết xong đống hỗn độn từ vụ ẩu đả đám lưu manh gã đó bị đánh thảm đến mức binh lính tuần tra cứ ngỡ có địchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấn công, khiến một phen gà bay chạy.
quả ra mới biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bọn chúng bị một vị nữ anh hùng dạy cho một bài học.
Tuy đám manh nói năng chẳng ràng, nhưng trong lòng Lụcvi_pham_ban_quyen đã sớm có đoán.
Anh còn chưa kịp đi tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn Ninh thì bầy chó nghiệp vụ bỗng nhiên sủa vang không dứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía sau núi.
Tráileech_txt_ngu tim Lục Thương tức ngược lên tận cổ họng.
phụ nữvi_pham_ban_quyen này, quả nhiên không chịu ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên!
Trong hang núi, Ninh nghe thấy tiếng của Lục Thương càng đến gần, lập tức bật chế độ ảnh .

Bước tiên, tạo dựng trường.
nhanh chóngbot_an_cap kéo hai tên đặc địch đang bất tỉnh gần nhauleech_txt_ngu, xếp chúng vào tư thế như bị khống chế.
Khẩu súng kíp kia được cô nhặt lênbot_an_cap, ấnvi_pham_ban_quyen lại vào tay gã đàn ông đậm, khiến hắn trông có vẻ đe dọa hơn.
Còn con dao găm, cô ném xuống bên tay cao gầy.
Cô bốc nắm đất trên mặt đất, bôi bừa lên mặt và người mình cái.
Sau đó, cô nắm lấyvi_pham_ban_quyen ống tay áovi_pham_ban_quyen vẫn còn khá nguyên vẹn mình, dùng sức mạnh.

rách vang lên, để lộ một đoạnleech_txt_ngu cánh tay trắng ngần, cô lại dùng móng tay ra mấyleech_txt_ngu vệt đỏ nhạt, như bị trầy trong giằng co.

thứ babot_an_cap, sắp công cụ án.
Cô rải vài đá nhỏ xuống , vị đặt đá rất tinh vi, trông giống như người nữ trong lúc hoảng hốt bỏ chạy vơ đại nắmleech_txt_ngu đá rồi ném loạn xạ vậy.
Bước cuối cùng, cũng là bước trọng nhất: nuôi dưỡng cảm xúc.
Ôn Ninh xổmvi_pham_ban_quyen bóng tối nơi cửa hang, hai tên đặcleech_txt_ngu vụ không xa, thubot_an_cap mình thành một khối nhỏ.
Trong đầu cô nhanh chóng hồi tưởng lại những khoảnh tuyệt vọng và lực nhất thời mạt thế.
là cái đói, lạnh, là lúc bị đám thây ma bao , là khi tận mắt chứng kiến đồng đội bị xé ngay mình
Nỗi sợ hãi và đau thương xuất phát từ sâu linh lập tức trào dâng.
Cơ thể cô bắt đầu run rẩy kiểm , hơi nước nhanh chóng phủ đôi mắt, sắc mặt cũng vì cảm xúc biến động dữ trở nên bệch như giấy.
Mọi thứ đã sàngleech_txt_ngu.
lúc này, luồng sáng từ đèn pin đột ngột vào cửa hang, theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng dồn dập.
Ở đây có mộtvi_pham_ban_quyen cái hang núi!
xem thử!
Lục Thươngbot_an_cap cùngvi_pham_ban_quyen hai chiến sĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay lăm lăm súng, khom lưng, vẻ mặt đầy cảnh giác xông .
Giây tiếp theo, bọn họ đã thấy khung bên .
gã đàn ông lạ mặt mặt mày hung ác đang nằm sóng dưới đất, không rõ chớt, bên cạnh rơi vãi dao găm và súngvi_pham_ban_quyen kíp.
Mà ởvi_pham_ban_quyen phía bóng tối xa, một vóc dáng nhỏ nhắn đangleech_txt_ngu co rùm lại, toàn thân rẩybot_an_cap như một chú nhỏ hoảng sợ, trông vừa đáng bất lực.
Ánh đèn pin chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem bùn đất và nước mắt cô.
Là Ôn Ninh!
Trái tim Lục Thương như bị một bàn tay vô hình bóp , ngừng đập thoáng .
Đầu óc anh vang lên một tiếng uỳnh, mọi lý trí, mọi sự cảnh giác khắc này đều tan thành mây .
Ôn !
Anh thất thanh gọi lớn, giọng nói đựng nỗi hoàng chưa có.
Lục Thương sải bước lao tới, cao lớn mang theo gió làm thổi tung những sợi tóc rối trước trán Ninh.
quỳ xuống, đưa tay raleech_txt_ngu muốn vào , nhưng lại sợ làm cô sợ, động tác có chút cứng nhắc và vụng về.
Ôn Ninh, sợ, là đây.
Giọng nói của anh khản đặc vàbot_an_cap dịu dàng đến mức chính anh cũng chưa từng nghebot_an_cap thấy bao giờ.
Ninh như bấy giờ ứng lại, cô chậm đầu, mắt đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa đẫm lệ khi nhìn thấy Thươngvi_pham_ban_quyen, mọi nỗi sợ hãi và sự ngụy trang đều thành dòng nước vỡ đê.
Thương
Tiếng gọi nghẹn ngào mang theo tiếng khóc nức nở của cô giốngvi_pham_ban_quyen như một chiếc búa nhỏ, nện thật mạnh vào trái tim Lục Thương.
Giây tiếp , Ôn Ninh bỗng nhào lòngleech_txt_ngu anh, hai níu chặt lấy bộ quân phục tác của anh như nắm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợi rơm mạng cuốileech_txt_ngu cùng.
Oa
mặt vào lồng ngực chãi của Lục Thương, òa khóc nức nở.
khóc ấy tràn đầy nỗi sợ hãi và tủi thân khi vừa thoát khỏi cái chớt, nghe mà thắt lòng.
Lục Thương có người xấu! Họ họ dao, còn súng nữa muốn giết em
Ôn Ninh vừa khóc vừa đứt quãng kể tội, cơleech_txt_ngu thể run rẩy trước gió thu.
Em sợbot_an_cap lắm khôngbot_an_cap biết phải sao nữa em nhặt đá dưới đất ném bọn họ hức hức em cố ý đâu họ cử động rồi có phải em giết người rồi không hức
khóc đến thở không hơi, tưởng như giây tiếp theo sẽleech_txt_ngu ngất đi.
Lục Thương cảm thấy trái tim mình bị tiếng khóc này nhào nặn đến mức vừa xót vừa đau.
Anh vô siết chặt tay, ôm thật chặt cơ thể mềm mại và yếu trong lòng.
thể cô lạnh ngắt, vẫn không ngừng run rẩy.
Anh có thể cảm nhận đượcleech_txt_ngu sự đã bị dọa cho khiếp vía.
Đừng sợ, không sao rồi, không sao rồi.
Thương vụng vỗ nhẹ lưng cô, đi lặp lạileech_txt_ngu hếtbot_an_cap lần này lần khác.
Lòng tay rộng lớn áp, mang theo sức mạnh xoa dịu lòng người.
đầu nhìn đôi mắt khóc đến đỏ hoe vàbot_an_cap mặt nhỏ lấm như mèo hoa của cô, một cơn thịnh nộ và nỗileech_txt_ngu sợ hãi khôn cùng đáy lòng bùngbot_an_cap cháy lên.
Anh vì hai vụ gan to bằng trời này dám đến người của anh!
Anh sợ nếu mình đến một bước, hậu quảleech_txt_ngu không thể tưởng nổi!
phụ này tuy có sức khỏe lớn đến lạ , nhưng trong thâm anh, cô vốn dĩ vẫn là tiểu thư các đến cái xô cơm cũng xách nổi.
Đối mặt những kẻ theo dao súng, cô đã phảileech_txt_ngu sợ hãi và tuyệt vọng đến nhường nào?
Ánhleech_txt_ngu Lục trong phút trởleech_txt_ngu lạnh lẽo như luồng lạnh từ .
Anh ngẩng đầu nhìn sĩ đi .
Trói chặt hai tên lại! Giảileech_txt_ngu về, thẩm vấn nghiêm ngặt!
Rõ! Đoàn trưởngbot_an_cap!
Hai sĩ lập tức tiến lên, dùng thừngbot_an_cap mang theo bên mình trói hai tên đặc chặt như đòn tét.
Trong , gã cao gầy bị Ôn Ninh bẻ gãy cổ tay thực chất tỉnh lại từ giữa chừng.
vì đau quá không dám cử động, giả vờbot_an_cap ngất để qua mặt.
Khi gã nhìn thấyvi_pham_ban_quyen Ôn Ninh nhào vào lòng Lụcleech_txt_ngu Thương khóc lóc thảm thiết, còn nói mình là tay đá ném họ.
Nước mắtbot_an_cap gã cao gầy tuôn ra ròng ròng.
Đóbot_an_cap là những giọt nước hòa trộnbot_an_cap giữa sợbot_an_cap hãi, tủi và cực kỳ nhục .
Đại tỷ ơi!
Rốt ai mới là kẻ ác hả
Cô gọi cái chiêu thức một phế đi cánh tay , cước đá bất đồng đội tôi tiện tay à
gọi viên đá bay tới như đạn pháo, suýt nữa văng cả anh tôi ra ngoài là tiệnleech_txt_ngu tay nhặt được sao
Ác !
Người phụ nữ chính là ác quỷ mang lớpbot_an_cap vỏ người!
muốn mở miệng vạch trần bộ mặtbot_an_cap thật Ôn Ninh.
Nhưng khi gã chạm phải ánh mắt xéo kín đáo củabot_an_cap Ôn Ninhvi_pham_ban_quyen từ trong lòng Lục phóng tới.
Ánh mắtbot_an_cap ấy bình , lẽo, mang một tia cáo nhàn .
Gã cao gầy lập tứcbot_an_cap rùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, sạch mọi lời định nói vào trong bụng.
Gã không nghi ngờ rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình dám hé môi nửa lời, nữ ma này tuyệt đối có cách khiến gã chớt ngoài muốn trong phòng thẩm vấn.
Lục Thương không chú ý đến sự giao thoa ánh mắt ngắn ngủi nàybot_an_cap.
Toànvi_pham_ban_quyen bộ chú ý anh đều đặt lên người phụ nữ nhỏ bé đang khóc sắp ngất đibot_an_cap trong lòng mình.
nhàng nâng cằm cô , dùng đầu tay thô ráp đi nước mắt và bùn đất trên .
Ngoan, đừngvi_pham_ban_quyen khóc nữa.
Giọng anh hạ cực nhẹ nhàng và dịu dàng.
Anh đưa em về nhà.
xong, anh không chút do dự, bế ngang Ôn Ninh lên, sải bước đi ra khỏi hang núi u ám này.
Đây đầu tiên anhbot_an_cap chủ động tự nguyện bế cô thế.
Lập đại công ! chí Ôn , lần này đã lập một chiến công vangbot_an_cap dội quân trú phòng trên đảo chúng , nhân dân !
Trong văn phòng củabot_an_cap Chính ủy Hiểu Huy, ông khích xoa hai bàn tay vàoleech_txt_ngu nhau, nhìn Ôn Ninh đang trên ghế sofa với ánh mắt vẻ tán thưởng và an lòng.
đã thay quần áo sẽ, mặt nhỏ nhắn cũng được rửa sạch tinh tươm, chỉ có vành mắt vẫn còn ửng , trông như chưa hết bàng hoàng. Cô rụt rè ngồi đó, hai tay vò vò góc áo, đầu nói khẽ: Chính ủy, tôi tôi là vì quá sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãi nên mới ném loạn xạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, tôi cũng không biết chuyện thànhvi_pham_ban_quyen ra nàyvi_pham_ban_quyen
Kìa! Sao lại gọi là ném loạn xạ được! Đâybot_an_cap gọi là dũng ! Là trí!
Chính ủy Triệu vung tay, lời tốn củaleech_txt_ngu cô.
Đối mặt những đặc vụ địch cầm ác, một nữ đồng chí như cô lại không hề nao núng trước hiểm nguy, vùng lênbot_an_cap phản , cuối cùng còn thành công khống chế được hai tên tội phạm mà bảnbot_an_cap không hề sứt mẻ da nào! Đây tinh thần gì? Đây chính là tấm gương anh hùng tiêubot_an_cap biểu!
Lục Thương đứng bên nghe những lời hào hùng củabot_an_cap Chính ủy, khóe miệng khẽ giật một cái đến mức khó lòng nhận ra.
Hai tên đặc vụ kia bị đưa thẩm vấn, tốn chút sức lực nào chúng đã sạch sành sanh. Một tên bị gãy xương tay phức , tên còn lại thì chấn động não. Lúc được khiêng vào phòng thẩm vấn, nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người thẩm vấnvi_pham_ban_quyen, chúng khóc lóc thảm thiết hơnbot_an_cap bất cứ ai, chỉ cầu xin được cho một cái chớt nhanh chóng để tránh nữ đầu kia ra.
Khi người thẩm vấn hỏi làm mà chúng bị khống chế, cả hai đều đồng thanh nói rằng bị một thần từ trên trời rơi xuống dùng yêu thuật phương Đông huyền bí đánh gục.
Người vấnvi_pham_ban_quyen cho rằng đó là lời sảng sau khi tinh thần suy sụp nên trực tiếp ghi báo cáo.
Cuối cùng, kết luận chính thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cơ quan chức năng đã trở thành phiên bản trong miệng Chính Triệu: Nàngbot_an_cap quân đội yếu đuối Ôn Ninh, trong lúc núi hái hoa chẳng may chạm trán đặc vụ , năng sinh tồn bộc phát, trong cái khó cái khôn, đã dùng ném ngất tên hung thủ, trừ khử một mối họabot_an_cap lớn cho quân .
Một chuyện hoàn hảo, tràn đầy chủ nghĩa hùng đôi sắc huyền thoại.
Đồng chí Ôn Ninh, qua nghiên của Bộ Tư lệnh Sư đoàn, xét thấy biểu hiện anh dũng lầnleech_txt_ngu này của cô, chúng địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trao tặng cô Huân chương chiến công hạng Nhìvi_pham_ban_quyen cá nhân! Đồng thời thông báo khen ngợi trong toàn quân !
Chính Triệu trịnh trọng tuyênvi_pham_ban_quyen bố.
Huân chương chiến côngvi_pham_ban_quyen hạng Nhì!
Trong bình, đây là một dự cùng to lớn.
Ôn Ninh kinh ngạc đến mức được sủng mà lo sợvi_pham_ban_quyen đầu , đôi mắt : Chính ủy, nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm tôi gánh vác nổi
Gánh chứ! Hoàn toàn gánh được! Chính Triệu cười không khép được miệng, Cô không là niềm tự hào đoàn văn công chúng ta, mà còn là niềm hàovi_pham_ban_quyen của toàn bộ lực lượng trú phòng trên đảo này!
Nói xong, ông chuyển chủ đề, ánh mắt rơi vào Thương vẫnbot_an_cap luôn im giờ.
Lục này.
Giọng điệu của Chính ủy Triệu trở nên sâu sắc.
Đồng chí Ôn Ninh hiện tại là anh hùng, là công thần của chúng ta. Đối với anh hùng, quân đội không thể chỉ trao vinh dự, mà còn phải quan tâm, chăm .
Chuyện của cậu và đồng chí Ôn Ninh trì được nữa.
Đơn xin kết hôn cậu nộp đây, tôi đã ký tên . Phía Sư trưởng tôi đã trực tiếp báo cáo, Sư trưởng đặc cách chuẩn, để hai người nhanh đi đăng ký kết !
Chính ủy Triệu lấy trong ngăn kéo ra một tờ giấy giới thiệu có đóng dấu đỏ, vỗ mạnh xuống Lục Thương.
Đây là mệnh lệnh!
Cho anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hùng một danh phận, mái ấm ổn là trách nhiệm mà tổ chức chúng ta phải thực hiện!
Lão Lục, cậubot_an_cap phải đối đãi thật tốt đồng chí Ôn Ninh, khôngbot_an_cap được để cô ấy chịu bất kỳ ấm ức nào! rõ chưa?
Lục Thương giấy thiệu, rồi lại nhìn vị anh hùng nhỏ đang gầm mặt, vai khẽ run bên cạnhleech_txt_ngu.
Anh còn có thể nóivi_pham_ban_quyen gì nữa?
khoảnh khắc anh bế cô khỏi hang động đó, anh đã biết người phụ nữ này cả đời này đều đã buộc chặt mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Rõ, thưa Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ủy.
Lục Thương trầm lời, tay cầm lấy tờ giấybot_an_cap quyết vận mệnh nửa đời còn lại của mình.
Ngày hôm sau, tại ảnh trên huyện.
Tiệm ảnh không lớn, trên tường treo mấy tấm ảnh , phông nền là một tấm màn vẽ bầu trời xanh mây trắng.
Ôn Ninh diện chiếc sơ mi trắng cùng Lụcbot_an_cap Thương bộ phục mới tinh, cả hai ngồi song trên một ghế dài.
tục cuối cùng sauleech_txt_ngu khi họ nhận giấy chứng nhận kết hôn chụp ảnh cưới.
Thương ngồi thẳng , cơ thể căng cứng như tấm thép, mặt không chút cảm, ánh lẹm như thể sắp đi thực một nhiệm vụ nguyvi_pham_ban_quyen hiểm nào đó chứ không đang ảnh cưới.
Bác thợ trong tiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đeo chiếc kính lão, ló đầu ra khỏi chiếc máy ảnh kiểu cũ, có chút khó xử nói:
Đồng chí, đồng chí phóng quân ơi, cậu cười lên một chút đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Kết hôn là chuyện hỉ, đừng nghiêm túc quá thế, làm như đang chụp truy nã không bằng.
Đúng rồi, rồi, xích lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần nhau nữa, dâu tựa vào phía chú đi, thân mật một chútvi_pham_ban_quyen!
Ôn Ninh ngoan ngoãn dịch người về phía .
cơ thể Thương lại như được , cô vừa nhích tới, đã theo bản năng mà căng hơn.
Giữa cứ như một vực thẳm hình ngăn .
Bác thợ già nhìnbot_an_cap mà lắc nguầy nguậy.
Chao ôi, mấy đứabot_an_cap trẻ tụi bây sao còn hay thẹn cả đám già tụi ta thế này.
Ôn Ninh thoángleech_txt_ngu quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ mặt miễn tiếpvi_pham_ban_quyen lạ của Lục Thương, đôi quanh, một tưởng nảy ra đầu.
bác Thương còn chưa kịp phản ứng.
Ôn Ninh nhiên đứng dậy, xoay một cái, ngồi lên đùi Lục Thương!
Cơ thể mềm mại đè chặtbot_an_cap lên đùi rắn chắc của người đàn ông.
Cơ thể Lục lập tức cứng đờ như hóa đá.
Anh có thể cảm nhận rõbot_an_cap ràng sự mềm mại ấm áp vàleech_txt_ngu hươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thơm thanh khiết từ ngườivi_pham_ban_quyen cô truyền đến, nhưbot_an_cap một luồng tức thìvi_pham_ban_quyen chạy khắp tứ chi bách hàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô!
Lục Thương vừa mở miệng quở trách.
Ôn Ninh đã thuận thế choàng hai tay qua cổ anh như một dải lụa mềm mại.
Động tác cô vừa táo bạo thân mật, hoàn toàn không chút rụt rè, trangvi_pham_ban_quyen thường thấy các nữ chí bấy giờ.
Đôi mắt bác thợ ảnh rực lên ngay tức!
Ấy! Đúng rồi, rồi! Chính là cảm giác này! Tuyệt quá!
Bác thợ xúc động đếnvi_pham_ban_quyen mức đổ máy ảnh, vội vàng lấy lại cự.
Ônleech_txt_ngu Ninh hoàn toàn phớt lờ bác thợ đang phấn khích.
Cô áp sát hơn, ghé sát vào tai Thương, hơi thở ấm nóng như sợi lông vũbot_an_cap khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lướt tai nhạy cảm của anh.
Vành Thương đỏ ửng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Sau đó, anh nghe thấy thì thầm theo chút mê hoặc, chút trêu đùa mà chỉ hai người họ nghe thấy.
đoàn trưởng, giấy cũng lĩnh rồi.
nói tối nay chúng ta nên động phòng luôn không?
Giọng nói của Ôn Ninh vừavi_pham_ban_quyen mềm mại vừa nũng nịu, tựa như một chén nồng rót vào tai Lục Thương, khiến nóng trong người anh bắt đầu sôi trào.
Cơ thể anh cứng nhắc đến mức không thể cứng hơn được nữa.
Người ngọc trongbot_an_cap lòng tỏa hương ngát, cùng những lời khiêu táo bạo bên đang thách thức khả kiềm chế vốn là niềm tự hào của anh.
Lục Thương cụp mắt, nhìn khuôn nhắn trong lòng đang cười ranh mãnh như con mèo nhỏ vừa cá.
Ánh mắt anh dần trở nên thâm trầm, thẳm như dương không thấy đáy trong đêm trường.
Ôn Ninh.
Anh cất tiếng, giọng khàn đặc đếnleech_txt_ngu mức chính anh cũng chẳngvi_pham_ban_quyen nhận .
đùa với lửa.
đùa với lửa.
Giọng nói của Lục Thương khàn đặc như thể bị giấy nhám chà .
Hơi thở nóng hổi vào vành tai Ôn Ninhvi_pham_ban_quyen, mang theo một cảm giác ngứa ngáy li ti. Cơ thể người phụ trong mềm mại đến khó tin, hương thơm thoang xộc vào mũi, giống như một sợi vô hình, siết chặt lý trí của anh từng chút một.
reo hò phấn khích của bác thợ ảnh già dường như đến từ một thế giới khác.
!
Chiếc máy ảnh kiểu cũ phát ra một tiếng động giòn giã, vĩnh viễn định khung tượng .
Trong ảnh, ngườibot_an_cap đàn ông mặc quân phục chỉnh tề, cơ thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứng đờ như sắt , nhưng mắt lại thẳm như vòng , một bàn tay theo năng ôm lấy người phụ trong . Cònbot_an_cap người phụ nữ trongleech_txt_ngu vòng tay anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mặc chiếc trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giản , đôi mắt đào hoa câu hồn phách lại cười tựa như một cáo tinh , hai tay thân mật ôm lấy cổ người ông, vừa chủ động vừa táo bạo.
Bức ảnh này đã trở thành ảnh cưới đượcleech_txt_ngu nhất gợi lên nhiều liên tưởng nhất tiệm ảnh của cả huyện.
Tốt , tốtvi_pham_ban_quyen rồi! hảo! Đúng một trời !
Bác thợ già phấn khích vỗ .
Lúc này Ôn Ninh mới thong thả trên đùi Thương đứng dậy, chỉnh lại áo của mình, như thể hành động táo bạo vừa rồi chẳng liên quan đến cô.
Gần như ngay tức, Lục Thương cũng đứng bật dậy, giãn ra một khoảng cách với cô, nhưng vệt đỏ bấtbot_an_cap thường vành tai thì mãi vẫn không tan đi.
Rời khỏi tiệm ảnh, cả hai suốt đường nào.
Ánh hoàng hôn dài bóng của họ. Một người đi phía , bước chânvi_pham_ban_quyen nhanh vừa . Mộtvi_pham_ban_quyen theo phía , bước đi nhẹ tênh bộ saubot_an_cap bữa ăn.
Những người nhà quân nhân và các sĩ đi ngang qua, khi nhìn thấy vợ chồng mới ra lòvi_pham_ban_quyen này đều không nhịn được mà ném tới ánh mắt tò mò.
chẳng phải là Lục đoàn trưởng sao? Bên chính là ngườileech_txt_ngu mới cưới của anh ấy ?
Chính là Ôn Ninh đoàn công đó, nghe nói vừa đượcvi_pham_ban_quyen nhị đẳng công, hùng đấy!
Anh hùng ? Sao tôi vẫn thấy yểu điệu, gió thổi là kia. Nhưng mà đúng là xinh đẹp thật.
Các thì cái gì, gọi là chân nhân bất lộ tướng! Tôi Lão Vương ở nhà bếp nóivi_pham_ban_quyen rồi, một mình côleech_txt_ngu có thểleech_txt_ngu ăn hai mươi màn thầuvi_pham_ban_quyen đấy!
Tiếng bàn tán không lớnbot_an_cap, nhưng không chữvi_pham_ban_quyen nào vào tai hai .
Bóng lưng Lục Thương thêm căng cứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chẳng mấy chốc đã dưới lầu ký túc xá quen thuộc. Vẫn là căn phòng đó, chỉvi_pham_ban_quyen có cái lỗ hổng hình người trên cửa được tạmvi_pham_ban_quyen bằng miếng ván .
Đẩy cửa vào, một mùi hương đặc trưng của ông, pha lẫn giữa hôi, xà phòng hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nắng ập vào . phòng rất nhỏ, đồ đạc giản đơn đến điểm. Một chiếc cứngleech_txt_ngu, một bàn , ghế, một cái tủ sơn xanh đã tróc sơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mọi thứ đềuleech_txt_ngu sắp xếp ngăn nắpvi_pham_ban_quyen, màn gấp đậu phụ chuẩn mực, sách và tài liệu trên bàn cũng hàng đội ngũ duyệt binh. Cả căn phòng, cũng nhưleech_txt_ngu con , tràn ngập sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trật , cứng nhắc và phong trần chút tình người.
Ánh mắt Ôn Ninh cuối dừng ở chiếc giường đơn duy nhất một mét hai.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên vi tế.
Lục Thương rõ ràng cũng nhậnbot_an_cap ra vấn đề này. Anh im lặng mở tủ sắt, ôm ra một bộ chăn màu quân đội mới . Sau đó, dưới sự kiến của Ôn Ninh, anh ném bộ chăn đệm xuống , ra.
Động dứt khoát gọn , không một chút do dự.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ dưới đất, em trên giường.
của Lục Thươngbot_an_cap phục lại lạnh lùng cứngbot_an_cap nhắc thường ngày, anh thậm chí nhìn Ôn Ninh lấy cái, chỉ quay lưng về phía cô mà sắp xếp giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mình.
Chúngvi_pham_ban_quyen ta hôn là quyết định của tổ chức, cũng là sự bù đắp và trách nhiệm của đốileech_txt_ngu việc em làm tường.
Trướcbot_an_cap khi thực sự suy nghĩ thấu đáo, tôi sẽ làm gì em cả.
Anh khựngleech_txt_ngu lại một chút, bổ sung thêm:
Nếu khi nào nghĩ rồileech_txt_ngu, hoặc là muốn ly hôn, cứ việc nói với tôileech_txt_ngu bất lúc nào, tôi sẽ lên báo vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổ chức.
Những lời này anh nói một cách đầyvi_pham_ban_quyen lẫm , tràn đầyvi_pham_ban_quyen phẩm chất cao thượng củaleech_txt_ngu một quân nhân cách mạng. Ý tứ trong lời nói là: cuộc hôn nhân này chỉ là kế thời, anh là một chính nhân tử, tuyệt đối nước đục thả câu.
Ôn Ninh ngồi bên mép giường, đung hai chân, nhìn bóng lưng bận rộn dưới đất, ý cười trong mắt lan tỏa.
Người đàn ông này thật sự thuần khiết đến mức có chút đáng yêu.
Vật lộn mười năm trong mạt thế, những người ông cô gặp, là những con dã thú bất chấp đoạn để sinh tồn, hoặc là kẻ điên cuồng đắm trong quyền lực và dục . Giống như Lục Thương, dắt một đại mỹ nhân mởn về nhà mà vẫn có thể giữ lòng ngay thẳng, động nằm đất đạo lý, đúng là sinh vật hiếm cần được bảoleech_txt_ngu .
Hứng thú trêu chọc anhleech_txt_ngu lại càng nồng đượm hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ninh không gì. Cô chỉ cúi người, chiếc hành lý bằng vải bạt rách nát mang từ quê lên lại gần. Trong lúc Lục Thương đang chỉnh đốn chăn đệm, tay cô thọc vào trong túi.
Thực tế, tay cô đã thâm nhập vàoleech_txt_ngu gian tùy . Ngón taybot_an_cap lướt qua từng dãy vật tư trong không gian, cuối cùng dừng lại ở một góc nhỏ. Ở đó đặt bộ quần áo cô thu thập được từ trung thương mại trước mạt thế, suốtbot_an_cap mười thế chưa từng có cơ hội mặc.
Đầuvi_pham_ban_quyen ngón tay cô móc ra một mảnh vải có cảm giác trơn trượt như tơ.
Tôi tắm rửa trước.
Ôn cầm quần áo thay, giọng nghe không có gì thườngbot_an_cap.
Lục Thương ừ một tiếng, đầu cũng không ngoảnh lại.
Phòng tắm công cộng nằm ở cuối lang. Bóng dáng Ôn Ninh mất sau cửa. Trong phòng chỉ còn lại một mình Lục Thương.
tác trải giường của anh không hiểu sao chậm lại. Trong đầu không tự hiện cảm giác mềm mại khi ngồi trên đùi anh ở tiệm ảnh, cùng câu thì thầm táo bạo bên tai đó. Yết hầu Thương động, anh bực bội vò mái ngắn của mình.
Anh đi đến cửa sổ, đẩy cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, muốn để gió lạnh bên ngoài tan sự nóng trong lòng.
lúc này, cửa mở. Ôn Ninh đã .
Lục Thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bản năng đầu nhìn. Chỉ một cái liếc mắt, thở của hoàn đình trệ.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Ôn Ninh đứng đó. Trên người cô không còn làbot_an_cap chiếc sơ mi trắng giản nữa. Thay vào là mộtvi_pham_ban_quyen chiếc váy ngủ bằng lụa dây .
Màu sắc đó còn màn đêm, tôn lên lànvi_pham_ban_quyen da của đang phát sáng. Sợileech_txt_ngu dây khảnh vắt vẻo trên đôi vai trònleech_txt_ngu trịa, để lộ mộtleech_txt_ngu mảng lớn xương quai xanh tinh tế và chiếcvi_pham_ban_quyen cổ trắng ngần. Chiều dài váy chỉ vừa đủ che đến đùi, hai đôi chân thon dài cứ thế phơi bày không chút che đậy trong không khí. Chất vải lụa bóng ôm sát lấy đường cong cơ thể tuyệt mỹ, phác họa rõ nét eo gọn và khuôn ngực đặnbot_an_cap.
não Lục Thương trống . Thế giới quan mà anh gây dựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn haivi_pham_ban_quyen mươi nămbot_an_cap qua, vào khắc , đã bị chiếc váy đầy sức quyến rũ không thuộc về thời đại này cho tan tác.
Ôn Ninh lờ vẻ hóa của anh, trần từng đi đến giường. Sau đó, cô nằm sấp lên mép giường, một tay chống cằm, nhìn xuống Lục đang nằm sàn nhà.
Mái tóc đen như đổ xuống. lọn tóc tinh nghịch lướt nhẹ qua chóp mũi Lục Thươngbot_an_cap. Ngứa ngáy. Mangleech_txt_ngu theo hương thơm thanh mát sau khi tắm của cô.
Thương nằm đờ đẫn dưới đất, không dám cử động, như một tượng bị trúng định thân thuật.
Sau , anh nghe thấy giọng nói của người phụ nữ . theo ý cười, mang theo chút lười biếng, và càng mangleech_txt_ngu theo một sự khiêu khích không hề giấu.
Lục đoàn trưởng.
Là anh không được, haybot_an_cap là anh chê em?
Câu nói ấy tựa như một que diêm rực lửa, ném thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào đống củi khô vốn đã chực bùng cháy trong cơ thể Lục Thương.
Oành một tiếng, ngọn lên dội.
Anh chợt mở bừng mắtvi_pham_ban_quyen.
Đối diện với anh đôi mắt đào hoa rực đến kinh người dưới đèn mờ .
Trong đôi mắt ấy không có lấy một chút thùng hay rụt rè, chỉ có sự mò thuần khiết xenvi_pham_ban_quyen lẫn chút ranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mãnh đầy khiêu khích.
đánhbot_an_cap giá anh, tựa một thợ lão đang ngắm con mồi của mình.
Nhận thức này khiến đồng của Lục Thương co rụt lại.
Gần như theo bản của một giống đực, anh bật người dậy.
tác nhanh như con săn đang giận dữ.
Ưm!
chỉ cảm thấy hoa mắt, trời đất quay cuồng.
Giây tiếp theobot_an_cap, cô đã cả Lục chặt lên tường, kẹtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứng giữa tường lạnhvi_pham_ban_quyen lẽo.
một chống bên cạnh cô, tay kialeech_txt_ngu bóp lấy cằm cô, cô phải ngẩng đầu lên.
Thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình cao hoàn toàn bao phủ lấy , đen đổ xuống như muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chửng cô.
hương nam tính đầy xâm của anh ập đến, bao trùm mọibot_an_cap .
Ôn .
Giọng của Lục Thương như rít qua kẽ răng, mỗi đều mang theo nhiệtbot_an_cap độ nóng bỏng.
Tôi lại một nữa, phép khích tướng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tác dụng với tôi .
Lồng ngực anh phập phồng kịch liệtbot_an_cap, hơi dồn dập và nóng phả thẳng mặt Ôn Ninh.
mắt vốnleech_txt_ngu bình lặng như mặt hồ giờ đây đangbot_an_cap bùng cháyvi_pham_ban_quyen hai kìmleech_txt_ngu nén, khóa chặt lấy cô.
Anh cố dùng áp lực mạnh mẽ này để khiến biết khó màbot_an_cap lui, khiến cô sợ hãi.
Tuy nhiên, Ônvi_pham_ban_quyen Ninh không sợ.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế, những cảnh tượng nguy hiểm và đầy áp lực hơn thế này cô đã thấy quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Thậm chí cô còn thảnh thơi cảm nhận xem ngón đang bóp cằm nóngbot_an_cap bỏng đến nhường nào.
Lực tay rất mạnh, nhưng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy kiềm chế, làm cô .
Khóe miệng Ôn ngược lại còn cong lên một độ cong nhỏ xíu.
không chịu kém cạnh, đưa bàn tay cònleech_txt_ngu rỗi lên, dùng ngón trỏ mảnh chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ vào cơ ngực như của anh.
áo huấn luyện mỏng manh, thớ cơ săn cùng lượng kinh người truyền thẳng đến đầu ngón tay .
Thế thì tim anh đập như vậy làm gì?
Giọng cô vừa mềm nhẹ, tựa như mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợi lông , nhưng lại gãi trúng sợi dây đàn căng cứng của Lục Thương.
Cơ thể Lục Thương cứng thấy rõ mắt thường.
Nhịp tim của nhanh.
Nhanh như trống trận, tùng, tùng, tùng một nhịp đều vang dội mồn một trong màng nhĩ anh.
Anh cóleech_txt_ngu thể cảm nhận được mịn màng và mại của làn dưới đầu ngón tay mìnhbot_an_cap.
Có thể ngửi thấy mùi hươngvi_pham_ban_quyen thanh từ mái tóc cô anh khô cả cổ họng.
Và càngleech_txt_ngu thấy hơn môi căng mọng đang mở ngay trong tấc.
Lý trí đang bùng cháy.
tuyến đang sụp .
Người phụ nữ chính một con yêu tinh.
con yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tinh được phái đếnleech_txt_ngu để anh.
Anh nhìnvi_pham_ban_quyen trân trân vào cô, mắt ngày càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sầm và nguy hiểm, như dã thú sắp kiểm soát.
Hai người cứ thế giằng .
Một mạnh mẽ, một bên ung dung phản .
Trong không khí dường có những tia điện hình đang nổ lách tách.
gian từng giây từng phút trôi qua.
Trên trán Lục lấm tấm những giọt mồ hôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mịn.
Đốt ngón tay anh vìbot_an_cap dùng lực mà trở nên trắng bệch.
Anh cứ mình sẽleech_txt_ngu thắng.
Anh ngỡ sự tự chủ của mình là thép không thể phá vỡ.
Nhưng trước mặt , khối thép ấy lại mỏng manhvi_pham_ban_quyen như một tờ giấy.
cùng, anh đã trậnleech_txt_ngu.
Trước khi bản thân hoàn toàn mất soát, anh đột buông tay, lùi lại một bước .
Động chật vật nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang chạy trốn.

Anh định nói gì đó, cảnh báo cô, địnhleech_txt_ngu cô hãy một chút.
vừa miệng, anh mới nhận ra giọng mình đến không còn ra hình thù gì nữa.
Cuối cùng, Lục Thương thốt raleech_txt_ngu nào.
quay người, gần như tháo chạy khỏi .
Rầm!
Cánh cửa bị anh sức đóng lại, tạo nên một tiếng lớn, chấn động đến mức vá trên tường cũng rung .
Ôn Ninh tựa lưng vào , lắng nghe tiếngleech_txt_ngu chân dồn dập và loạn hành lang đang dần đi .
Cho đến nghe tiếng nước lạnh xối xả vang lên từ vệ sinh côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cộng cuối hành lang.
Cô mới không nhịn được mà phụt một tiếng cười.
Tiếng cười vang vọng trongleech_txt_ngu căn phòng nhỏ, trong trẻo và ý.
Người đàn này còn thuần tình hơn tưởng tượng .
Ôn Ninh thong đi đến bên giường rồi nằm xuống.
Chiếcleech_txt_ngu giường ván gỗ cứng làm ta hơi chịu, nhưng lúc tâm trạng cô đang rất , nên nhìn cái giường này cũng thấy đáng yêu hơn hẳn.
chăn lên đắp lên người.
Nơi đầuleech_txt_ngu mũi phảng phất mùi phòng sạch sẽ, còn có cả mùi mồleech_txt_ngu hôi nhạt anh để lại trên chăn gối.
Rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nam tính, rất dễ ngửi.
Ninh nhắm mắt lại, nụ cười nơileech_txt_ngu khóe môi chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể nào nổi.
Cô biết, người ông này đã bị cô gục rồi.
Chỉ là, chiến thắngleech_txt_ngu trong trò này không mang cô niềm vui thuần túy như dự .
Trong lòng lại còn dâng lên chút lạ lùng mà chínhvi_pham_ban_quyen cô cũng từng ra.
Đó là gì nhỉ?
Ôn Ninh có chútbot_an_cap .
đến mắt rực lửa nhưng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cực kỳ kiềm chếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh nãy.
Nghĩ đến việc anh rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang tức giận đếnleech_txt_ngu mức sắp tung nhưng vẫn không thực sự làm thương cô.
Ở mạt thế, không ai xử với cô vậy cả.
Ở nơi đó, sức mạnh là tất cả.
Kẻ yếu chỉ kẻ mạnh nuốt chửng, cả vụn xương cũng còn.
Nhưng Lục Thươngbot_an_cap
Anh rõbot_an_cap ràng sở hữu ưu thế tuyệt đối về sức mạnh, nhưng lại chọn cách vụng về khổ sở để tuân thủ cái gọi là trách nhiệm và nguyên tắc của mình.
Hơi ngốc một chút.
Nhưng lại khiến người lòng.
Ngoài cửa sổ, tiếng nước lạnh xả còn tục.
Ào ào, ào àonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Trong đêm thu lạnh nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, âm thanh ấy nghe sao mà thê lương đến lạ.
Nụ cười mặt Ôn Ninh nhạt dần.
chơi đùa hơi quá trớn rồi không?
Tiếng nước lạnh xả kéo dài phút đồng hồ.
Lâu đến mức Ôn Ninh bắt đầu nghi liệu cóbot_an_cap phải Lục Thương định ngủ luôn trong phòng tắm rồileech_txt_ngu hay không.
Ngay khi cô sắp vào giấc ngủ, tiếng khóa cửa khẽ vang lên một tiếng cạch.
Cánh cửa nhẹ nhàng được đẩy ra.
Lục bước vào. Anh thay một bộ cộc và quần đùileech_txt_ngu khô ráoleech_txt_ngu, mái tóc còn ướt sũng nhỏ nước, toàn tỏa ravi_pham_ban_quyen hơi lạnh ẩm ướt, cứ như vừa mới được vớt rabot_an_cap từ hầm vậy.
Anh không bật đèn, chỉvi_pham_ban_quyen nương theo trăng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ để dò dẫm đi tới chỗ trải đệm dưới đất của mình. Trongvi_pham_ban_quyen suốt quá đó, anh cúi đầu, cố ý tránh nhìn về phía như thể nơi có thú dữ nước lũ vậy.
Sau đó, anh tung chăn nằm xuống, quay lưng Ôn Ninh, thể căng cứng như mộtbot_an_cap đã kéo căng.
Trong căn phòng rơi vào một sự im lặng chớt chóc. Chỉ còn lại tiếng thở hai người, một một nặng, nhau vang lên.
Ôn Ninh trên , nhìn bóng lưng cứng đờbot_an_cap kia. Chút ý vì trêu chọc thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công lúc nãy đã tan biến không còn dấu vết, vào đó là mộtleech_txt_ngu loại cảm xúc khó gọi tên. Có chút xót xa, lại có chút buồn cườivi_pham_ban_quyen.
Cô ngồi dậy, quấn chăn quanh người.
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thương.
khẽ gọi một tiếng trong bóng tối.
Bóng người đất rõbot_an_cap ràng khựng một chút, nhưng không có phảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồi, cứvi_pham_ban_quyen đang ngủ.
Ôn Ninh cũng không để tâm, tự mình nói tiếp, giọng cô khôngvi_pham_ban_quyen lớn đặc trong đêm thanh vắngbot_an_cap.
không cần phải như vậy.
ta đã là vợ chồng, đã đăng kýbot_an_cap kết hôn, được tổ chức nhậnvi_pham_ban_quyen luật nhận.
Ngủ chung trên một chiếc giường là chuyện danh chính ngôn thuận, kinh địa .
lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới đất vẫn bất độngleech_txt_ngu như cũ.
Ôn Ninh thở dài, giọng nói càng trở nên mềm mỏng .
Tôi biết anh không tôi.
Anh cũng cảm thấy cuộc hôn nhân là một sự ngoàivi_pham_ban_quyen ý muốn, làleech_txt_ngu một rắc rối. Anh là người có trách anh sẵn lòng gánh , nhưng trong anh lại không cam tâm.
Nói đến đây, Ôn Ninh lại một chút. Cô nhìn vầng trăng mờleech_txt_ngu ảo ngoài cửa sổ, nghĩ về thời mạt thế.
Cô nhớ về những người sàngvi_pham_ban_quyen bán rẻ thân xác chỉ vì nửa ổ bánh mì, nhớ về những đồng đội thể vứtleech_txt_ngu mọi đạo nghĩa chỉ để sống sót. Lại nhìn đàn ông nghếch trước mắt này, thà tự mình đi dội nước lạnh nhất quyết giữ vững nguyên tắc.
Một thôi muốn nắm bắt lấy điều gì đó chưa từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có trào trong lòng cô.
Lục .
Cô cất lần nữa, này mọi sự đùa giỡn và dò xét đều tan , chỉ còn lại sự nghiêm túc và trịnh trọng chưa từng có.
Dù chúng ta kết hôn ý muốn, nhưng em cố gắng làm tốt bổn phậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vợ.
Anh yên tâm, emleech_txt_ngu sẽ không gây rắc rối cho anh, cũng làm anhvi_pham_ban_quyen phải xử.
cần không đuổi em , không ghét bỏ em, em sẽ không rời .
Chỉ cần anh không phụ em, em sẽ đời này cũng .
Babot_an_cap chữ cả đời , cô nói rất khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Khẽ như mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làn gió , nhưng lại mang sức nặng cân. Đây là lời đầu tiên, cũng là hứa nặng nề nhất cô một linh hồn cô đến từ thế cho thế giớivi_pham_ban_quyen này, dành người đàn ông trước mắt.
Ở mạt thế, không có khái niệm cả đời. một mai đều là giành giật từ tay tử thần. Nhưng hiện , muốn thử. Thử ở thời đại hòa , cùng với một người đáng, đi hết cả đời xôileech_txt_ngu mà xa xỉ kia.
Nói xong những lời này, căn lại vào lặng kéo dài. Chỉ có côn kêu râm ran đâu đó ngoài cửa sổ.
Ôn Ninh lặng chờ . Cô không biết Lục Thương có tin hay không, cũng không biết có hiểu được hết ý mình không. Cô chỉ cảm thấy những lời này nhất định phải nói ra.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Ngayvi_pham_ban_quyen khi Ôn Ninh tưởng rằng Lục Thương thực sự đã ngủvi_pham_ban_quyen say hoặc không thèm trả lời, thì trong bóng , bóng lưng cứng đờ kia cùng cũng cử .
Một âm tiết trầm thấp, khàn khàn, theo không chắc chắn nhưng cùng ràng truyền từ dưới .
Ừ.
Chỉ có từ.
nó giống như viên thuốc an thần, lập tức rơi tim Ôn Ninh. Cô biết anh đã hiểu, và anh cũng chấp .
một luồng ấm từ đáy từ từ dâng lên, xua tan cái se lạnhleech_txt_ngu của đêm thu, xua tan chút cô độc trôi dạt cuối cùng nơi sâu thẳm linh hồn cô.
Khóe môi Ôn Ninh cuối cùng nở một nụ cười dịu dàng phát từ tận đáy lòngleech_txt_ngu. Côbot_an_cap xuống lần nữa, đắp chăn cẩn thận. Đêm nayleech_txt_ngu, cô đặc biệt an ổn.
Không biết đã qua bao lâu.
Một tiếng gõ cửa dập mạnh bạo đột ngột vỡ sự tĩnh lặng này.
Cộc cộc cộc!
đoàn ! Lục đoàn trưởng! Mở cửa!
nói lo , mang theo sự khẩn không thể nghi ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lục Thươngbot_an_cap nằm dưới đất gần như bật ngay lập tứcbot_an_cap khi tiếng gõ cửa vang lên.
Có chuyện
Giọng anh vẫn còn khàn do mới tỉnh , nhưngleech_txt_ngu đã phục lại sự cảnh giác và uy nghiêm của quân nhân.
Báo trưởng!
Cậu lính lạc ngoài cửa lớn: Lệnh điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độngleech_txt_ngu khẩn cấp vừa từ sư bộ gửi xuống! Chính ủyleech_txt_ngu bảo ngài lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức đến phòng chỉ huy!
Lệnh điều động khẩn cấp?
Lông mày khắc chặt lại. Anh nhanh chóng đứng dậy, mặc áo khoác, đi tới cửa và mở ra.
ánh đèn hành lang lờ mờ, lính liên lạc mồ nhễ nhại, tay cầm phong bìvi_pham_ban_quyen hồ sơ giấybot_an_cap xi măng niêm .
Đoàn trưởng, khẩn từ sưbot_an_cap bộ!
Lục Thương nhận lấy phong bì, xé niêm phong, rút công văn bên trong ra. ánh sáng ngoài hành lang, anh nhanh chóng mắt nhìn qua.
Ôn bị đánh thức, cô ngồi dậy quấn chăn, nhìn bóng hình nơi cửa với vẻ mơ hồ.
Chỉ thấy sắc mặtvi_pham_ban_quyen Lục Thương trở nên vô cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm trọng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tờ . đọc xong, ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên căn phòng tăm, rơi xác lên Ôn Ninh.
Ánh mắt đó phức tạp đến cực điểm. sự trầm trọng, có sự bất ngờ, và có một chút lo khó có thể nhận .
Có chuyện gì thế?
Ninh quấn chặt tấmvi_pham_ban_quyen chăn, khẽ giọng hỏi.
Lục Thương lặng lẽ bước vào , khép cửa lại rồi đưa tập tài liệu cô.
Em tự xem .
Ôn Ninhbot_an_cap hơi thắc đón tập .
ánh trăng hắt qua cửa sổ, cô nhìn rõ dòng chữ in đỏ trang trên.
《Quyết bổ nhiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng chí Lục Thương giữ Đoàn trưởng Đoàn phòng thủ đảo Hải Sa》.
Phía dưới bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyết định còn đính kèm một bản tắtvi_pham_ban_quyen thông tin đảo Sa.
Đảo Hảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sa nằmleech_txt_ngu ở vùng biển cực Nam đất nước, là hòn đảo cô độc ngoài khơi , có vị địa lý cực kỳ quan trọng, coi tuyến thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu tiên của hệ thống phòng thủ bờ biển.
Nhưng đồng thời, điều kiện tựleech_txt_ngu nơi đó cũng vô nghiệt.
Trên đảo quanh năm nóng ẩm, muỗi mòng hành, nguyên ngọt khan hiếm, quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng hơn cả là vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai mùa hạ, thu đều phải hứng chịu những bão lớn dữ dội.
Trong quân đội, việc điềuvi_pham_ban_quyen động đến đảo Hải Sa như tương đương với việc bị đày ra biênvi_pham_ban_quyen ải.
Nhưng không chỉ là điều động, mà còn là thăng .
Lục được đề bạt cấp Chính đoàn, đảm nhiệm chức trưởng của một đoàn phòng thủbot_an_cap mới được thành với lực lượng sựbot_an_cap được cường.
Trách nhiệm nặng nề , màvi_pham_ban_quyen môi trường cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian .
Cuối văn bản một dòng chữ nhỏ.
quy định, người nhà sĩ quan mới được bổ nhiệm nên đi đội đến nơi đồn trúleech_txt_ngu.
Lục Thương Ninh, ánh mắt đầybot_an_cap phức .
chức đưa cho anh hai lựa chọn.
Giọngvi_pham_ban_quyen anh trầm xuống.
Một là em đi quân độileech_txt_ngu, cùng anh ra đảo Hải Sa.
Hai là em ở lạileech_txt_ngu đoàn văn hiện tại, chúng ta chấpleech_txt_ngu nhận cảnh chồng mỗileech_txt_ngu người một nơi.
Nói xong, anh nhìn vào mặt Ôn Ninh, dường như muốn tìm kiếm dù chỉ một chút chêvi_pham_ban_quyen bai hay lùibot_an_cap trên biểu cảm .
Ra đảo Hải Sa, đối với một nữ đồng mảnh mai, lớn lên thành phố mà nói, đó có nghĩa là gì, hiểu rõ hơn ai .
Đó không phải là đi hưởng phúc, mà là khổ.
Thậm là đi chịu tội.
Anh như đã dự được Ninh sẽ chọn phương án thứ hai.
lại đoàn văn nhàn , tiếp tục làm vị đại anh hùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của , tận hưởng sự săn đónleech_txt_ngu của người, chỉ cần mang danh nghĩa người vợ quân nhân là đủ.
Đó mới là chọn hợp nhất với lợi ích của cô.
Tuy , Lục Thương một lần nữa tính sai.
Phản của Ôn Ninh hoàn toàn ngoài dự tính của anh.
Chỉ thấy sau khi đọc tài liệu, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đào hoa xinhbot_an_cap đẹp kia chẳngleech_txt_ngu những không có lấyvi_pham_ban_quyen một tia khó xử, mà ngược lại lấp lánh một ánh sáng kỳ lạ.
Ánh sáng đó Lục Thươngvi_pham_ban_quyen đã từng qua.
Ở nhà ăn, khi cô nhìn thấy đống thịt kho tàu chất cao như núi, chính là ánhbot_an_cap mắt nàybot_an_cap.
Hải đảo sao?
Trong nói của Ôn Ninh mang theo một sự phấn khích không kìm nén được.
Kiểu mà bốnvi_pham_ban_quyen bề đều biển ạ?
Lụcvi_pham_ban_quyen Thương ngẩn người gật đầu: vậy.
Vậy trên đảo chắc là nhiều hải sản lắm ?
Mắt Ôn Ninh càng sáng .
? lớn? Còn có cái loại rất lớn, gọi là gì nhỉ tôm hùm? Rồi cả hàu, sò điệp các thứ, có phải là nhặt cũng được không?
Trong đầubot_an_cap cô lúc này đã hiện ra một khung cảnh mà mạt thế nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Bãi cát vàng, biển xanh thẳm.
Hươngleech_txt_ngu thơm hàu nướng, vị tươi ngon của cá mú hấp, còn có những con cua béo ngậy gạch
Đó khác nào thiên đường!
Lục Thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị một loạt câu cô làm cho hoàn toàn ngơvi_pham_ban_quyen ngác.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã chuẩn bị sẵn một bụng lời lẽ đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an ủi cô, để tôn trọng lựa chọn của cô.
Kết quả , điểm tâm của cô lại hoàn toàn nằm chuyện ăn?
Cấu tạo não bộ của người nữ này rốt cuộc là thế nào vậy?
Hải chắc là có.
Lục Thương khó khăn đáp lời: Nhưngleech_txt_ngu điều kiện trên đảo rất khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cực, bão đến có khi thổi bay nhà.
sao hết!
Ôn xua tay, thèm để tâm.
bay xây lại, chứ hải sản mà mất là không ăn đâu.
xuống khỏi giường, đi chân trần đến trước mặt Lục Thương, ngước nhỏ nhắn lên, đôileech_txt_ngu mắt sáng rực nhìn anh.
Em phương ánvi_pham_ban_quyen !
Em đi đảo với anh!
Chém đinh chặt , không một chút .
tim Lục Thương như bị thứ gì đó va chạm nhẹ cái.
nhìn mặt nhỏ viết đầy vẻ hướng tới của cô, cái sự tới đóleech_txt_ngu không phải dành cho anh, mà là cho hải sản chưa biết mặt.
Anhbot_an_cap thấy có chút nực cười, lại thấy một nơi đó trong lòng mình được đầy.
Được.
nghe thấy giọng nói của mình mang theo một chút khàn khàn khó nhận ra.
Dọn dẹp đồ đi, ba ngày nữa .
!
Ôn Ninh gật đầu mộtleech_txt_ngu cái, rồi như sực nhớ ra điều gì đó.
Trước khi đi, em phải về quê một chuyến.
Đôi mày Lục Thương lập tức nhíu lại đầy cảnh giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Về quê? Để làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Trước khi em mất có để cho em một chiếc hộp, vẫn luôn để ở nhà dưới quê, em phải về nó.
Ôn Ninh nói cách hời hợt, chỉ là lấy món lý bình thường.
đivi_pham_ban_quyen cùng em.
Lụcleech_txt_ngu Thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không suy nghĩ.
Anh lập tức nhớ tên lưu manh bị Ôn Ninh đánh dởvi_pham_ban_quyen sống dở chớt trong con hẻm ngày hôm đó.
Ninh luôn khẳng định là tai nạn, nhưng thói lưu manh của bọn chúng khiến anh lập tức tưởng đến nơi quê nhà của cô.
Một nữ đồng chí đơn độc về nơi đó, không yênbot_an_cap tâm.
Không cần đâu.
Ôn Ninh dứt khoát từ chối.
Cô cười rạng rỡ Lục Thương, kiễng chân lên vỗ vai anh.
Giết gà sao dùng đến dao mổ trâu?
chỉ là về đồ, thuận tiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi bọn họ tiếng thôi.
Anh là một đại trưởng, đi cùng em thì phô trương quá. Yên tâm đi, sẽ về sớm thôi.
Nụ cười của cô rạng rỡleech_txt_ngu và vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại, giống như ánh nắngvi_pham_ban_quyen ấm nhấtbot_an_cap của ngàybot_an_cap xuânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng Lục luôn cảm thấy, đằng sau cười ấy ẩn chứa tia lạnh lẽo mà anh không tài nào hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấu.
Cuối cùng, anh vẫn xoay chuyển được ý định của cô.
sớm ngày hôm sau, Ôn Ninh đã bắt chuyến xe khách đường để lên .
Lục Thươngvi_pham_ban_quyen cô ra tận bến xe, nhét vào cô một xấp tiền và phiếu lương thực, không dặn dò đi dặn lại cô phải chú ý an toàn, hễ có chuyện là phải lập đến Ban vũ trang ở trên trấn tìmleech_txt_ngu giúp đỡ ngay. Cái dáng lải nhải dặn dò ấy, trông chẳng khác một người đang lòng lo cho connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái. Ôn Ninh ngoài miệng thì vâng dạ, nhưng trong lòng lại thấy buồn . Cô mà lại cần người khác bảo vệ sao?
Chiếc xe khách xócbot_an_cap nảy suốt dọc đường, bụi đất bay mù mịt. Vài hồ saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cuối cùng xe cũng dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại trước lối vào ngôi làng vừa quen thuộc lại vừa lạ trong ký ức. Ninh đeo chiếc túi vải cũ kỹ trên vai rồi bước xuống .
Một hỗn tạp bùn đất, phân súcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và tro bếp xộc thẳng vào . Đây chính là nơi nguyên chủ đã sống suốt mười mấy năm . Nghèobot_an_cap nàn, và u muội. Cô vừa đặt chân lên con đường đất vàng dẫn vào làng thì chân bỗng khựng lại. đường phía trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã bị đứng.
chục , đủvi_pham_ban_quyen nam già trẻ, tay lămleech_txt_ngu lăm cuốc, xẻng, gậy gộc, chặn kín con vốn dĩ mấy . đầu là một người đàn bà khoảng chừng năm mươi tuổi, dáng người gầy khô, gò má cao . Bà ta mặc một chiếc áo cánh vảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thô màu xanhbot_an_cap lam đã giặt đến bạc màu, đôi mắt tam đầyvi_pham_ban_quyen vẻ oán độc nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằm vào Ôn Ninh.
Đó chính là mẹ kế của nguyên chủ, Tiền Thúy Hoa. Vừa thấy Ôn Ninhleech_txt_ngu, Tiền Thúy Hoa lập tức như một bánh bị châm ngòi, cổ lên gào rít:
Ôn Ninh! đồ ăn cháo đá bát, mắt trắng nhà mày còn dám vác mặt đây à!
Bà ta khoắt cuốc trong tay, miếng văng tung tóe.
Trèo cao, làm phu nhân chức rồi là quên mất mình họ gì rồi đúng không! Tao bảo cho mày biết! Không để lại tiền sính lễ của thằng chồng quan kia màyleech_txt_ngu thì hôm nay, mày đừng hòng bước chân ra khỏi cái làng này!
Giọng nói the thé Tiền Thúy Hoa như một rỉ sét, kéo đi kéo lại trong không khí . Đám dân làng phíavi_pham_ban_quyen sau bà ta hùa theo, ánh mắt nhìn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy rẫy sự tham lam và ác ý không thèm giấu.
thế! Thím Thúy nói đúng đấy! Gả cho quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn như vậy, sính lễvi_pham_ban_quyen chắcvi_pham_ban_quyen không ít đâu!
Ôn Ninh, mày không được quên gốc gác đâu nhé! Chính mảnh đất nguồn nước cái làng này đã nuôi mày lớn đấy!
Giao tiền ra đây, nếu không thì đừng hòng vào làng!
tiếng la hét vang lên như lũ ruồi nhặng hơi thấy mùi máu, vo không dứt.
Ninh lặng lẽ đứng đó, nhìn những bộ mặt xấu trước mắt. Ánh nắng gắt gao chiếuvi_pham_ban_quyen xuống , nhưng cô chẳng nhận được chút hơi ấm nào. Ký ức của nguyên chủ ùa về như thủy triềuvi_pham_ban_quyen.
mẹ kế Tiền Thúy Hoa cay nghiệt, hẹp hòi. Gã anh Vương Đại lười biếng, ăn. Và cả những kẻ gọi là hàng xóm láng giềng này, những người từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoanh tay đứng nhìn khi côvi_pham_ban_quyen bắt nạt, thậm chí bỏ đá xuống giếng. Họ như bầy đỉa hút , bám chặt lấy nguyên chủ và người mẹ quá của cô, hút đến giọt máu cuối cùng.
Giờ đây, thấy côleech_txt_ngu trèo được lên cành cao, họ lại muốn giở trò cũ để tống tiền một lớn.
mắtleech_txt_ngu Ôn Ninh lạnh dần. Cô không thèm để tâmvi_pham_ban_quyen đến đám người đang hò hét, chỉ dời tầm mắt sang Tiền Thúy .
Sính lễ?
Giọng cô rất nhẹ nhưng lại nhưvi_pham_ban_quyen , truyền rõ vào taibot_an_cap mỗi người.
Ai nói với bà là anh ấy đưa lễ?
Tiền Thúy Hoa sững ngườivi_pham_ban_quyen , rồi đó cườibot_an_cap rộ lên càng thêm càn : Không đưa? Mày lừa quỷ à! đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn như thếbot_an_cap, cưới vợ mà không đưa ? Mày coi bọn tao là lũ !
Đúng đấy, chắc chắn là nó muốn nuốt riêng! Trong đám đông, một gã thanh dáng vẻ lêu lổng lên tiếng, chính là trai cưngleech_txt_ngu của Tiềnvi_pham_ban_quyen Thúy Hoa Vương Đại Tráng.
Vương Đại Tráng chen lên phía trước, đôi tà đảo quanh người Ôn Ninh: Ninh, một nămbot_an_cap không gặp, dáng mày ngày mơn mởn đấy. Đừng nói mấyleech_txt_ngu lời vô ích , mauvi_pham_ban_quyen đưaleech_txt_ngu đây hiếu kính mẹ và anh!
Vừa nói, gã vừa đưa bàn tay thỉu định cướp lấy chiếc túi vải trên Ôn Ninh. Trong mắt gã, cái túi đó chắc chứa tiền và đồ .
Ánh Ôn Ninh trong nháy mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh lẽo như tuyết mùa đông. Ngay khoảnh khắc tay Vương Đại Tráng sắp vào chiếc túi, Ninh cử động.
Động của cô nhanh đến khiến người ta không nhìn rõ. Chỉ thấy cô nghiêng người khiến Vương Đại Tráng vồ hụt. thời, chân cô khẽ chìa ra, chuẩn xác móc vào cổ chân .
Vương Đại Tráng đang lao tới, dưới đột nhiên bị lớn cản lại, cả mất thăng .
da!
lên một tiếng thảm thiếtbot_an_cap, ngã sấp mặt xuống đường đất vàngleech_txt_ngu cứng nhắc theo tư thế chó gặm đầy thảm hại, bụi đất dính đầy mồm.
Toàn trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net im giây látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Không ai ngờ đượcleech_txt_ngu một Ôn Ninh vẻ yếu thế này ra tay. Hơn nữa, vừa ra tay đã khiến tiểubot_an_cap bá vương tiếng làng là Vương Đạivi_pham_ban_quyen Tráng phải .
Tiền Thúy Hoa thấy con trai cưng ngã xuống thì đau xót gào lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng rồi lao : Con trai của mẹ! Con có sao không?
Bà ta đỡ Vương Đạibot_an_cap Tráng dậy, thấy đầy máu và bùnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất, mũi cũng bị xước, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt.
Ôn Ninh! Con đĩ nàyleech_txt_ngu! Mày dám đánh trai tao! Tao liều mạng với mày!
Tiền Thúybot_an_cap Hoa phát điên, giơ chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong tay thẳng xuống đầu Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh. cuốc rít lên trong gió, nếuvi_pham_ban_quyen thật thì chắc chắn khiến đầu người ta nát bấy.
Dân làng sợ hãi lùi một bước, có người thậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chí còn nhắm mắt lại vì khôngbot_an_cap nỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tượng máu me sắp tới. , tiếng thảm nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mong đợi đã không xảy ra.
Keng!
Một tiếng va chạm kim loại thanh thúy lên.
Mọi mở mắt ra và tất cả đều sững sờ. Chỉ thấy Ôn chẳng biết từ lúc đã đưa tay ra. Cô thản nhiên dùng hai tay thanh mảnh kẹp chặt lấy lưỡi cuốc giáng xuống ngàn cân lực ấy!
Lưỡi cuốc dừng cách trán đầy nửa , bất động như đóng đinh. biểu cảm của Ôn Ninh đến mộtbot_an_cap tia dao cũng không , như kẹp không là một hung chớt người mà là một rơm đáng kể.
Mày
Tiềnleech_txt_ngu Hoa tròn mắt, mặt vẻ không thểvi_pham_ban_quyen tin nổi. Bà ta dùng hết sức bình sinh để rút chiếc cuốc lại, nhưng lại phát hiện nó như mọc rễ trongleech_txt_ngu tay Ninh. Mặt bà ta tái cả đibot_an_cap mà chiếc cuốc vẫn không nhúc phân nào.
sao có thể chứ
Con khốn này từ giờ lại cóleech_txt_ngu sứcleech_txt_ngu mạnh lớn như
Chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức lực này mà đòi đánh người?
Khóe miệng Ôn Ninh nhếch nụ giễu lạnh . Ngón tay cô khẽ dùng lựcbot_an_cap.
Rắc!
Một động giòn tan khiến người ta ê răng vang lên. Lưỡi cuốc đúc bằng thép tinh luyện vi_pham_ban_quyen bị cô dùngvi_pham_ban_quyen haibot_an_cap ngón bẻ một đoạnbot_an_cap!
Mảnh sắt gãy rơi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất phát tiếng kêu leng keng, đồngvi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giáng mạnh vào trái tim của tất cả mọi người.
bộ đầu làng rơi vàoleech_txt_ngu một imleech_txt_ngu lặng chớt chóc. Mọi người giống như lũ gà bị bóp nghẹt cổ, há hốc mồmbot_an_cap, trừng , thốt ra được nửa lời. Họ nhìn đoạn lưỡi cuốc bị bẻ gãy tay Ôn , rồi nhìn khuôn mặt vẫn thản đẹp kia.
luồngvi_pham_ban_quyen khí lạnh xộc thẳng từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu. Đây đây có còn là người không? quái nào thì có!
Tiền Thúy Hoa lại càng sợleech_txt_ngu đến hồn xiêuleech_txt_ngu phách . Bà ta nhìn chiếc chỉ còn lại một trong tay mình, hai chân nhũn ra, bộp một tiếng ngã ngồi bệt xuống đất. Từ quần ta bốc lên một mùi khai nồng nặc.
Bà ta vậy mà lại bị dọa đến mức tiểu ra quần.
Ôn Ninhbot_an_cap tùy tiện ném đoạn sắt gãy đi ném một thứ rác rưởi. phủi tay, ánh mắt chậm rãibot_an_cap quét qua đám dân làng đã mặt không còn giọt máu kia.
Còn ai tiềnvi_pham_ban_quyen sính lễ nữa không?
Giọng cô không lớn nhưng giống nhưbot_an_cap một búa nề nệnvi_pham_ban_quyen vào lòng mỗi . Không dám tiếng. Những kẻvi_pham_ban_quyen vừa nãy còn hò hét hung hăng thì giờ đây đều cúi gầm mặt, hận không thể đầu vào trong quần vì sợ bị nữ quái này để tới.
Tốt lắm.
Ôn Ninh hài gật đầu. Cô đi đến trước mặt Tiền Thúy Hoa đang mềm nhũn Vương Đại Trángbot_an_cap đầy mặt kinh hoàngvi_pham_ban_quyen, nhìn xuống bọn họ từ trên cao.
Tôi nói lại nữa.
Hôm tôi quay về phải để hàn huyên chuyện cũ. Giọng nói cô lạnh một chút ấm.
Tôi về để lấy lại những món đồ mẹ tôi đểvi_pham_ban_quyen lại, nhân tiện
Tính sổ với các những món nợ năm xưa.
Nói , cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thèm để đến đám dân làng đang sợ ngây người, đi thẳng vào sâu trong làng, hướng căn nhà cũ nát tồi tàn. Sau lưng , đông tự động dạt ra một lối đi. Khôngbot_an_cap ai dám ngăn .
Trong mắt tất cả mọi nỗi hãi chưa . Họ biết rằng, Ôn Ninh về lần này đã không còn quả hồng bị nạt nữa. Cô là ác trở về đòi nợ!
Ôn đi đến trước cánh gỗ quen lung lay sắp sập. Trên cửa treo một chiếc khóa đồng đã sét. Đây là khóa Tiền Thúy Hoa khóa lại không cho nguyên chủ quay về.
Nhìn chiếcbot_an_cap khóa đó, ánh mắt Ôn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh đi. Cô đưa tay ra nắm lấy ổ khóa.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay