giới song song/Năm 1975/Đội sản xuất Hưng Long.
Một buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiều tháng Sáu, tiếng ve sầu râm ran bắt đầu vang lên, cánh đồng ồn ã sau một ngày dài trở nên tĩnh, nhưng trong thôn lại bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.
Dânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làng vâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổng nhà Hoắc Hòa Bình, ai nấy đều rướn dài vàovi_pham_ban_quyen bên trong.
Chỉ thấy sânbot_an_cap, một gái trẻ đang trói chặt bằng dây theo kiểu ngũ hoa đại .
cô đang đeo khẩu trang, cúi gầmvi_pham_ban_quyen mặt không nhìn diện mạo, nhưng chỉ nhìn vòng thon gọn bị dây thừng siết chặt và cái cổ trắng ngần kia, ai cũng biết chắc chắn là mộtbot_an_cap cô gái xinh đẹp từ thành .
“Ngô Hoa, bà làm cái gì thế này? Bà đang phạm sai !”
Đại đội Hoắc gạt đám đông bước ra, đỏ mắtbot_an_cap giận quát lên một tiếng.
“ làmbot_an_cap ?” Hoa vẻ mặt khắc bạc và vặn vẹo, “Con trai cả tôileech_txt_ngu là đoàn trưởng, cũng vì con nhỏ thanh niên tri thức họ An này mà bị đập thành thằng ! hôn thê thì bỏ chạy, con gái khắp mười dặm tám dặm này chẳng ai thèm ngó ngàng đến nó nữa! Hôm nay con nhân này chịu trách !”
Đại đội trưởngbot_an_cap vừa định lênvi_pham_ban_quyen , Ngô Thúy Hoa nhanh tay giật phắt chiếc trang trên An Nặc xuống.
Đó một khuôn mặt sự đả kích, một nửa đẹp tựa tiên với làn trắng tuyết, cònvi_pham_ban_quyen lại lạibot_an_cap kinh hãi như ác vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những vết sẹo bỏng chằng chịt.
“Oa”
Đám trẻ con đi theo lớn xem náo nhiệt, những đứa nhỏ tuổi vừa thấy khuôn mặt này đã lập sợ hãi khóc thét lên.
An Nặc chính là tỉnh lại trong tiếng khóc ấy, cô từ từ mở .
bản năng, cô định đưa tay che mặt, nhưng rồi lại nghĩ lại, cô thản ngẩng đầu . Đôi lôngbot_an_cap màyvi_pham_ban_quyen hơi nhíu lại, cô cảm nhậnleech_txt_ngu được những ký ức không thuộc về mình đang ùa về như triều.
Đúng vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô đã trọngleech_txt_ngu rồi.
sinhvi_pham_ban_quyen vào cơleech_txt_ngu thể một cô gái trùng tên trùng họ với mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ông ngoại của nguyên chủ là trưởng quân khu, bàbot_an_cap ngoại xuất thân từ gia đình tư bản đỏ, cha mẹ và vị hôn đều là quân . ra cô có mộtvi_pham_ban_quyen cuộc sống hạnh phúc nhưvi_pham_ban_quyen thế mãi .
Cho đến khi em họ An Nhiễm cô vàovi_pham_ban_quyen khobot_an_cap phóng hỏa, toàn thân cô bị bỏng diện rộng! Diện khuynh giờ đây trở xấuvi_pham_ban_quyen xí không sao nhìn nổi.
Dù cô không phải nguyên chủ, nhưng như vẫn cóbot_an_cap thể cảm nhận được nỗi đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rátvi_pham_ban_quyen khi ngọn lửa liếm vào davi_pham_ban_quyen thịt, vàleech_txt_ngu cả sự tuyệt vọng của nguyên chủ lúc bấy giờ!
phu thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai trúc mã Cố cũng quay ngoắtbot_an_cap hủy hônbot_an_cap để cưới cô em họ.
Tuy nhiên, điều khiến nguyên chủ tuyệt vọng hơn cảbot_an_cap là ngườivi_pham_ban_quyen ông ngoại yêu thương cô đã bị tố cáo nặc danh bị cách chức, bản cô cũng buộc phải xuống nông thôn.
Chỉ một đêm, bầu trời cô sụp hoàn !
Ngay cả khi đã về nông , nguyên chủ cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được yên thân, suýt chút nữa bị đánh chết bằng trong lò gạch. Hai nhátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gậy ấy đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô trọng sinh những 70, cũng người cứu cô là Hoắc Kỳ Niên trởbot_an_cap thành một kẻ ngốc.
Chính vì mới có kịch náo loạn ngày hôm của Ngô Thúy Hoa!
An Nặc lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòng. Trước khi xuyên không, tổ tiên cô vốn là ngự y trong cung, sáng ra “ Mệnh bát thập nhất châm”, có thể cải hoàn sinh, giúp xương trắng lạivi_pham_ban_quyen thịt.
Chẳng phải chỉ là khờ dại và dung thôi sao?
Tưởng rằng như là có thể cô đường cùng?
Nguyên chủ cô độc nương tựabot_an_cap, thể tình thế. Nhưng cô thì nhất định phải ăn trả miếng, nợ máu trả bằng máu!
Thấy ánh chán của dân làng, Ngô Thúy Hoa cười tiếng: “Thấy chưa, loại xấu xí như con nhỏ thanh niên tri thức họ An này, ngoài con trai cả nhà tôi raleech_txt_ngu thì ai dám lấy nó nữa?”
Mụ vừa dứt lời, từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau nhà bướcbot_an_cap ra một người đàn ông vai rộngvi_pham_ban_quyen eoleech_txt_ngu , đôi chân dài miên man. vội vã gạt đám đông, đứng chắn trước Nặc, dang rộng hai tay, nói kiên định xen lẫn chút bỉnh: “Không xấu!”
Người này chính là Hoắc Kỳ Niên.
An Nặc ngồi bệt đất, nhác ngẩng đầu nhìn bóng lưng caovi_pham_ban_quyen lớn như núi của anh, lòng bỗng mềm lại, có một cảm giác an toàn khó tả.
“Gái xấu cho , chẳng phải là một cặp trời sinhleech_txt_ngu saoleech_txt_ngu!”
Chẳng biết lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai lên một câu, sau đó mọi người cười ồ lên.
“ Tử! Mày bớt nói nhảm ở đây đi!”
Người không để ý, đại đội trưởng Hoắc Sĩ vừa nhìn đã thấy tên Ma Tử đang cười cợt nhả.
Ma Tử cũng chẳng giậnbot_an_cap, gã người bờ tường, rướn cổ nhìn vào trong. Đôileech_txt_ngu mắt gã đảo đảo lại giữa Hoắc Kỳ Niên và An Nặcbot_an_cap, thỉnh thoảng lại phát ra cười hê.
“Thằng Hoắc Kỳ Niên này phải luôn tự đắc là thanh niên ưu tú sao, giờ cũng thành một thằng rồi, còn phải lấy xí về làm vợbot_an_cap.”
Nghe thấy Ma Tử nhục mạ Hoắc Kỳ Niên, ngọn lửa giận trong lòng Anbot_an_cap bốc , trong đầu lập tức lên một ý : Trèo cao thế kia, cẩn thận sấp mặt nhé!
Ma Tử đang đắc ý bỗng nhiên tay tê rần, gã ngã lộn nhào từ trên tường xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khuôn mặt to bè đập thẳng vào đống phân chó conleech_txt_ngu Tài vừa mới .
Dân làng nhìn bộ dạng thảm hại của Ma Tử cườibot_an_cap vang.
mắt An Nặc giật giật, cái này tính là cầu được ước thấy ?
Ma Tử lóp bò dậy từ dưới đất, tay quệt mạnh lên mặt một cái: “Oẹ” Gã ghê tởm hất đống phân trên đi.
Đại đội trưởng đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần đó lập bịt mũi nhảy lùi lại: “Thằngbot_an_cap Ma Tử tiệt kia, mày đi đâu đấy? Thối đi được, mau về nhà mà rửa đi!”
Ma Tử đỏ mặt, nhưng vì mặt gã dính đầy phân chó nênleech_txt_ngu khác cũng nhìn ra được.
Vượng Tài là chó Hoắc Kỳ Niên nuôi, Ma Tử mất mặt tự nhiên tính lên đầu anh. nhặt hòn , tức tối ném thẳng về phía Kỳ Niên.
“Cẩn !” An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lao tới Hoắc Kỳ Niên ra, hòn đá đập trúng vai cô, cô đớn hừ một tiếng.
Hoắc Kỳ Niên giờ là kẻ ngốc, căn bản không biết đường mà tránh, An Nặc khôngleech_txt_ngu nhìn anh vì mình màvi_pham_ban_quyen bị thương thêm .
“Đồ xí dọa người, mụ xấu xí kia !”
Ma Tử khơivi_pham_ban_quyen , thấy không aivi_pham_ban_quyen ngănbot_an_cap cản, mấy trẻ con nhìn An không thuận bắt đầu bạo gan hơn, nhặt đá liên tiếp ném về phía cô.
An Nặc lửa giận ngút trời, định kháng.
Nhưng chưa cô ra tay, một bóng đen bỗng phủ xuống, An Nặcvi_pham_ban_quyen kịp đề phòng đâm sầm vào mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngực vững chãi.
An ngẩng đầu Kỳ Niên, anh chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô lòngleech_txt_ngu che chở. Những hòn đá đập vào người khiến gân xanh trên trán anh giật liênvi_pham_ban_quyen hồi, nhưng ánhleech_txt_ngu mắt anh nhìn xuống khuôn mặt cô hết mực dịubot_an_cap dàng: “Đừng sợ, có tôi đây!”
Cơ thể An Nặc bỗng chốc cứng đờ, ức trong mắt tràn như lũ cuốn.
Ngày xảy ra hỏa hoạn, trước mất đi ý thức, cô thấp thoáng thấy một ông mặc quân phục xông vào, nói với cô một câu: “ sợ, có tôi đây!”, rồi bế cô khỏi biển lửa.
Trong phút chốc, bóng dáng người đàn ông mặc quân phục ấy và Hoắc Niên hòa làm một.
Là anh ?
Người đàn ông bất chấp hiểm nguy, kiên lao vào biển cứu , thực sự là Hoắc Kỳ Niên sao?
Dù phải không, việc Hoắc Kỳ Niên bảo vệ cô như thế này, Anvi_pham_ban_quyen Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không phải vong ơn bội nghĩavi_pham_ban_quyen, cô nhất định sẽ bảo vệ Hoắc Kỳ Niên chu toàn.
“Gâu gâu gâu!” Vượng Tài trung thành bảo vệ chủ, nhe răng lao thẳng về phía Ma .
Sắc mặt Ma Tử biến đổi lớn, sợ tới vắt chân lên cổ mà chạy.
Đại đội trưởng thấy hình ổn, vội vàng quát lớn: “Các người giỏi thật đấy, lũ người lớn đi bắt nạt một thằng ngốc và một người đàn bà! Đồ lòng lang dạ ! Lúc vùng này bị lũ lụt, chẳng phải chính Hoắc Kỳ Niên đã dẫn người đi các người sao? Nó có thì vẫn là quân , có quốc gia vệ đấy!”
Lời nói này khiến đám đông bình tĩnh lại chút, mà sống mũi cay.
Hoắc Niên chẳng nhớ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả, cũng biết đang nói mình, anh chỉ quỳ một gối xuống, nghiêm túc cởileech_txt_ngu dây tróinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cô.
Trái An thắt lại, dâng lên một nỗi xót xa.
Anh ngũ quan sắc, mày kiếm sắc sảo, đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt như chim ưng, mái tócvi_pham_ban_quyen đinh gọn gàng, chiều cao mét , cơ bắp rắn chắc với đường nét chạm khắc. Do nhiều năm rènleech_txt_ngu luyện trongleech_txt_ngu quân đội, làn da anh có màu lúa mạch khỏebot_an_cap , nếu đặt ở thời hiện đại, anh chính là một nam thần phẩm.
mà đâyleech_txt_ngu, đôi mắt sắc bén như ưng ấy chỉ toànvi_pham_ban_quyen là sự thiện ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghê: “, đi thôi, cô, về .”
Nặc nắm lấybot_an_cap tay Hoắc Kỳ Niênvi_pham_ban_quyen, ghé sát tai anh hỏi nhỏ: “ Hoắc, anh có cùng tôi ?”
“Thanh niên tri thức An, đi theo tôi.”
Chưa đợibot_an_cap Hoắc Kỳ Niên trả lời, Đại đội trưởng tiến lên định kéo An Nặcvi_pham_ban_quyen đi, nhưng ông còn chưa kịp đến gần cô thì đã bị Hoa lại.
“Đứng lại, trừ khi kết hôn xong, nếu không ai cũng đừng mang thanh niên tri thức đi.”
Ngô Thúy Hoa chống nạnh, mày trợn mắt, ưỡn ngực đứng chắn trước mặt . Bộ dạng thể ai dám bước tới, mụ sẽ liều mạng với kẻ đó.
“Ngô Thúy , bàvi_pham_ban_quyen bớt ngang ngược ở đây đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Đại đội trưởng chắpbot_an_cap tay sau lưng tiến lên một bước, đến đauleech_txt_ngu cả đầu, “Bà bắt cóc thanh niên tri thức là phạm pháp, phải bị đưa đi tạo ở nông trường đấy.”
Ngô Thúy Hoa nghe nói phải đi cải tạo thì có chút hoảng , lộleech_txt_ngu ra vẻ e dè, nhưng khí thếvi_pham_ban_quyen không yếu được.
Mụ tới lấy cổ tay An Nặc, đưa tay nhéo vào thắt lưng cô một cái, “An Nặc, con trai tao vì mày mới hóa ngốc ?”
An Nặc đau điếng, vừa định đánh trả thì nghe thấy Ngô Thúyleech_txt_ngu Hoa dùng giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có hai người nghe được nói, “Nếu mày dám nói bậy, tao sẽ hành hạ Kỳ Niên cho bằngvi_pham_ban_quyen chết.”
Hổ dữ còn thịt conleech_txt_ngu.
Mụ Thúy Hoa này đúng là súc không bằng.
Vì Hoắc Kỳ Niên, Nặc chỉbot_an_cap đành nghiến nhịn, đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net :
“!”
Hoắc Kỳ Niên bước tới gạt Ngô Thúy Hoa và An Nặc ra, anh kéo Anleech_txt_ngu Nặc sau lưng mình trong tư bảo vệ, ánh mắt nhìn Ngô Hoa phủleech_txt_ngu một lớp băng lạnh, “Không được nạt ấy!”
“ sói mắt trắng này, lấy vợ , tránh ra!” Ngô Thúy Hoa tức sa sầm mặt mày, lên đẩy Hoắc Kỳ Niên một cái không đẩy nổi, bèn chỉ An Nặc gào lên, “Vậy mày gả cho ân nhân của mình là không sai chứ hả?”
Không đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anleech_txt_ngu Nặc trả , Đại trưởng đen mặt, “Nhà nước cao tự do hôn nhân, các người không tôn trọng ý nguyện của thanh niên tri thứcbot_an_cap , ép uổng cô ấy gả cho Hoắc Kỳ Niênleech_txt_ngu làbot_an_cap phạm pháp!”
Đám làng này đúng ngu muội vô tri, hành vi khác phường trộm cướp.
Kiên quyết không thể để tiền lệ này xảy ra.
Nếu không này còn ra thể thống gìleech_txt_ngu nữa.
Cứ ai nhắm trúng thanh niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tri thức nàoleech_txt_ngu là lại dây thừng trói về làm vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao.
Thế thì ông còn làm đội trưởng làm gì nữa!
“Tự do nhân cái ! Mụ này không hiểu mấy thứ đó, tôi chỉ biết con trai tôi thanh niên tri thức thì nó gả cho con tôi, cái này là, gọi là”
Ngô Thúy Hoa chống nạnhbot_an_cap hét vào mặt Đại đội trưởng, hôm nay ai khôngleech_txt_ngu thể ngăn cảnvi_pham_ban_quyen chuyện tốt của con trai cả mụ và An .
Đại đội biết Ngô Thúy vốn chua ngoa đá, lại còn hay gây rối vô lý nên cảm thấy vô đau đầu.
An Nặc khẽ nhướng mày.
“Được thôi, tôi đồng ý.”
Ngô Thúy mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nắm được Nặc, nhưng mụ còn chưa đắc ýbot_an_cap thì lạibot_an_cap nghe câu tiếp theo của cô.
“Nhưng, muốn Hoắc Kỳ Niên đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Hoắc, chuế vào nhà tôi!”
Không gian xung quanh lặng ngắt.
Câu này của An giống như giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi, khiến cả đại đội lập tức bùng nổ.
“Cái cái gì?” Ngô Thúy Hoa kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt, hung ác nói, “Mày vừa nói cái gì, nói lại lần nữa xem!”
An Nặcbot_an_cap đầu nhìn Ngô Thúy Hoa, thần sắc bình thản.
“Tôi , tôi đồng thành thân với Hoắc Niên. Không cần một đồng tiền sính lễ nào. Thế , Hoắcbot_an_cap Kỳleech_txt_ngu Niên phải đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Hoắc, nhập chuế vào nhà tôi. Nếu các người đồng ý, bây giờ sẽ đưa anh ấy đi ngay.”
dâu thứ hai Lý Xuân Nha và con dâu thứ ba Trần Á Nam nhìn nhau, lén lút trao đổi ánh mắt.
Cả hai đều thầm mừng rỡ lòng.
Anh cả đã hóa ngốc, thanh niên tri thức An gả vào thì trong tự nhiên lại tốn thêm hai miệng ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nếu thanh niên tri thức An anh đi, sau này trợ cấp của anh cả sẽ về các cô.
Nhưng Ngô Thúy Hoa lại phất tay một cái, “Không nào, tuyệt đối thể.”
Con trai cả của vì cứu người mà được phong hiệu anh hùng, mỗi tháng huyện đều cho mười lăm đồng tiền trợ .
Nếu thanh niên tri An người đi mất, chẳng mười lăm đồng trợ cấp đó mất tiêubot_an_cap sao!
Nha và Nam không biết tâm tính mẹ chồng, lúc đó liền cuống quýt cả lên.
Nhưng họ làm loạn trước mặt mẹ chồng.
“Sao lại không thể?” An Nặc hừbot_an_cap lạnh một tiếng, mắt cũng trở nên sắc lẹm, “Cả nhà người căn không Hoắc Kỳ Niên là con người, chiếm đoạt tiền trợ cấp của mà không đưa đi chữa bệnh, bắt anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở chuồng củi, đúng là còn đáng cả loài đỉavi_pham_ban_quyen hút .”
“Nó là con trai tao, tiền trợ cấp dĩ phải về . nữa, nó cứu mới hóabot_an_cap ngốc, nói đến chuyện bỏ tiền chữa bệnh thì cũng phải là bỏ ra mới đúng!”
Ngô Thúy Hoa tức đến mức muốn nhảy dựng lên chửi rủa.
Chỉ có mụ đi đòivi_pham_ban_quyen tiền người khácleech_txt_ngu, chứ muốn lấy tiền tay mụ thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng hòng.
“Cho nên, để anh ấy chuế vào nhà tôi, tôi bỏ tiềnvi_pham_ban_quyen chữa bệnh anh , tiền trợ cấp củaleech_txt_ngu anh ấy tôi cũng cần.”
Ý chí của Ngô Thúy Hoa đầu lay chuyển, nhưng vẫn chút không tin tưởng, “Mày thật sự không cần tiền trợ cấp?”
An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất nhiên muốn đòi lại tiền trợ cấp cho Hoắc Kỳ Niên.
Nhưng khi cô nghiêng đầu nhìn anh, cô anh như một vị thần sát, chắn Ngô Thúy sang một bên, đôi mắt sâu thẳm cảnh nhìn chằm chằm mụ ta, chỉ sợ mụ làm hại cô lần nữa.
An Nặcleech_txt_ngu khẽ cắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môi, đối với người ôngvi_pham_ban_quyen liên tục che chắnvi_pham_ban_quyen trước mặt mình này, lúc này cảm xúc của có chútvi_pham_ban_quyen tạp.
Nhưng dù sao đi nữa, đàn ông lương thiệnbot_an_cap như vậy, sao cô có thể để anh bị nhà họ Hoắc dày vò đời được?
An Nặc sóng đôi cùng Hoắc Kỳ Niên, kiên định : “Không cần.”
Vợ Lão Tambot_an_cap là Trần Nam khệ nệ bê bầu đi đến cạnh Ngô Thúy Hoa, vẻ mặt lo lắng : “Nương, này anh cả khó lắm. Cháubot_an_cap đích tôn của bà sắp chàoleech_txt_ngu đời rồi, nó cháu vàng cháu bạc nhà họ ta !”
Ngô Thúy Hoa nghĩ cũng đúng, trong nhà đã sinh ra ba đứa con gái dụng rồi, mụ không sinh con trai không ít lần bị đám già trong làng cười nhạo.
“Nhập chuế cũngbot_an_cap không là không được!” mắt giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Ngô Hoa đảo hồi, “Nhưng mày phải cho tao ba trăm .”
Ngô Thúy Hoa vừa nói xong, ai nấy bằng ánh mắt kỳ quặc.
Sao cái mặt mụ lại dàybot_an_cap thế cơ chứ!
“ Thúy Hoa, bà rồi đấy, bà đã cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba trăm đồng tiền trợ Hoắc rồi, lại mở miệng tiền thanh niên tri thức An, bà không lên trời luôn đi?”
Đại đội trưởng khinh bỉleech_txt_ngu mức muốn đảo mắt lên tận .
Lời vô liêm sỉ như thế mà Thúy Hoa cũng thốt ra được.
Ngô Thúy Hoa lập nổi giận, gào thét vào mặt Đại đội trưởng, phun đầy nước lên mặt ông.
“Tôi nuôi Hoắc Kỳ Niên hai mươi tám năm, bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó đi nhập chuế nhà người , đòi tiền sính thìvi_pham_ban_quyen có làm sao?”
đội trưởng ghét bỏ lau , khiến người quanh được một trận cười bò.
“Sính lễ?”
An Nặc cười , để bên mặt bị bỏng trôngvi_pham_ban_quyen quỷ mị diện với mụ, tạo một sự uy hiếp tự nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Mười mấy qua Hoắc Kỳ Niên nuôi cả nhà người, cuối cùng chẳng nhận được kếtbot_an_cap quả tốt đẹp gì. Ngược lại lúc anh ấy ngã , các người lại ngược anh ấy! Anh ấy anh hùng được huyện , các ngườileech_txt_ngu ngược đãi anh ấy chính vả vào mặt chính quyền huyện, vả vào mặt anh em chiến sĩ. Nếuvi_pham_ban_quyen tôi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiện các người, cả người đều phải đi cải .”
Ngô Thúy Hoa nghe thấy này thì sững người tại chỗleech_txt_ngu.
đứa con trai và hai con dâu của mụ có chút chột dạ nhìn mụ.
Từ khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anhvi_pham_ban_quyen cả không thể gửi tiền nhà được nữa, họ hầu như chưaleech_txt_ngu cho anh ăn một bữa .
Thậm còn dọn phòng của ra cho lũ trẻ , đuổi sang ngủ ở chuồng củi.
Chuyện này bị kiện lên huyện thì nhà họ sẽ không gánh nổi hậu quả.
An Nặc biết họ đã bị dọa sợ, bèn ngước mắt hiệu cho đội trưởng.
Sắc Đại đội trưởng lập tức sa sầm , “Ngô Thúy Hoa, người ngược đãi Hoắc, không cho nó ăn , bắt nó ngủbot_an_cap chuồng củi, người trong đại chúng ta ai cũng biết cả. Các người không người nhưng tôi thì không thể, đại đội thể vì các người mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất danh tiên tiến, mấtvi_pham_ban_quyen luôn phần thưởng người hai mươi cân lương thực được.”
người dân vốn đang hăng hái xem náo nhiệt, nghe thấy chuyện nàyvi_pham_ban_quyen sẽ mất danh hiệuvi_pham_ban_quyen tiên tiến, mà danh tiên tiến mất thì hai mươi cân bay mất tămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đụng đến lợi ích của mọi người thì làm sao mà được.
lập tức có người chịu nổi.
Người một câu, ta một câu, chỉ trích nhà Hoắc làm chuyện thất .
“Tôi quyết định rồi, Hoắc Kỳ Niên đoạn tuyệt quan hệvi_pham_ban_quyen, anh ấy nhập chuế cho thanh niên thức An.”
Lão cha nhà họ là Hòa Bình vốn luôn ngồi xổm góc hút lào, cuối cùng cũng cứng rắn được một , ông bật dậy đi đến bên cạnh Ngô Thúybot_an_cap Hoa.
Nghĩleech_txt_ngu đến khoản trợ cấp sắp bay mất, Ngô Thúy Hoa lòng vô cùng, định phản bác thì Hoắc Hòa Bình đã trừng lườm mụ một cái lẹm. Mụ , những lời định nói rốt cuộc cũng phảileech_txt_ngu nuốt ngược vào một cách đầy cưỡng.
An Nặc mímleech_txt_ngu môi, để lộ một nụ cười lạnh lẽo.
“Vậy thì đi đến bộ chỉ huy đội một chuyến, chúng ta phải lập giấy đoan, dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao nói miệng cũng có chứng.”
Ngô Thúy Hoa nghiến răng lợi chỉbot_an_cap tay vào An Nặc: “Mày đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!”
“Mẹ!”
“Mẹ, cứ viết giấy cam đoan cho côvi_pham_ban_quyen ta !”
Ngô Thúy Hoa nhìn mắt khẩn thiếtleech_txt_ngu của hai đứa con trai con dâu, cuối cùng chỉ đành nghiến răng giậm chân, đi theo đến bộ chỉ huy đại đội.
Mọi cùng đến bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ huy, dưới sự chứng kiến củavi_pham_ban_quyen Bí thư và Đại đội , An Nặc và nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Hoắc đã thuậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấn dấu tay.
Đợi đến lúc chuyển hộ khẩu của Kỳ Niên sang hộ khẩu An Nặc nữa mọi chuyện coi như xong xuôi.
Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi đã định đoạt, An Nặc dắt Hoắc Niên vềleech_txt_ngu nhà họ Hoắc thu dọn đồ , thực ra anh cũng chẳng còn để thu dọn nữa.
nhà Hoắc còn tham lam hơn cả châu chấu, quần áo anh về đều bị bọn họ lấy sạch. Ngay cả bộ đồ đầy mảnh vá chằng đắp, rõ ràng là không vừa người anh đang mặc trên người đâyvi_pham_ban_quyen là đồ thừa của Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lão Nhị không dùng nữa.
Dù vậy, Ngô Thúy Hoa vẫn chống nạnh đứng trong , đôi mắt như vọ chằm chằm vào An Nặc và Hoắc Kỳ Niên, chỉ sợ hai người mấtvi_pham_ban_quyen thứ gì đáng giá.
“Tao nói người , đừng hòng lấy đi của nhà họ Hoắc nàyleech_txt_ngu kim chỉ nào!”
xong, Ngô Thúy Hoa nhìn lướt quần áo trên người Hoắc Kỳ Niên trên dưới, rồi tay định lột ravi_pham_ban_quyen ngay tại chỗ.
An Nặcleech_txt_ngu vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng chắn trướcvi_pham_ban_quyen mặt Hoắc Kỳ Niênleech_txt_ngu, cô tức đến mức cả người runleech_txt_ngu lên, đôi mắt ngầu trừng trừng nhìn Thúyvi_pham_ban_quyen Hoa: “Ngô Thúy Hoa, bà đừng có quá ! Bà đã lấy hết đồ đạc của anh ấy rồi, đến một bộ quần áo rách lại anh ấy sao?”
“Giờ nó không còn là con tao nữa, đồ đạc nhà tao, vào cái gì mà nó!” Ngô Thúy Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khinh môi.
Giỏi , thật là lắm!
Đúng là vô liêm sỉ đến cực !
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc trong túi một đồngbot_an_cap tệ đập mạnh xuống bàn: “Bộ quần áo trên người anh ấy, tôi mua!”
giữ lại chút tôn nghiêm cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng cho Kỳ Niên. Không thểbot_an_cap để đến cuối cùng, ngay bộ đồ che thân anh cũng bị người ta cướp mất.
Nhìn một đồng tệ bàn, mắt Ngô Thúy Hoa sáng rực lên, mụ nhanh chóng vơ lấy tờ vì sợ mình chậm tay một chút là An Nặc sẽ hối hận.
An Nặc liếc Ngô Thúy Hoaleech_txt_ngu đầy khinh miệtvi_pham_ban_quyen, rồi thu dọn những huy chương và bằng khen mà Hoắc Niên đã giành trong năm ở quân ngũ. Nếu không nhữngbot_an_cap thứ này đi, chúng số phận bị dùng mồi nhóm mà .
Cô biếtleech_txt_ngu Hoắc Kỳ Niên chắc yêu sâu sắc mọi thứ về quân đội.
Thấy An Nặc mình gói bằng khen và huy chương, Hoắc Niên như một trẻ, vui mừng hở răng .
Ngô Thúy Hoa hừ lạnh một , nhìn Hoắc Kỳ Niên ánh mắtvi_pham_ban_quyen đầy ghét: “Đúng là đồ ngốc!”
Trong mắt An Nặc lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, không chịu nhất là việc Kỳ Niên bị người khácleech_txt_ngu cười nhạo, là trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng nảy ra một kế.
Cô nắm Hoắc Kỳ Niên, dịu dàng nói: “Chúng ta đi thôi!”
Hoắc Niên ngoan ngoãn đầu.
Lúc An Nặc ngang Ngô Thúy , cô lặng lẽ ra cây châm, nhanh tay đâm vào huyệt vị thắt lưng của mụ. Thấy Ngô Thúy Hoa không hề hay biết gì, khóevi_pham_ban_quyen mắt An Nặc hơi nhướn như một con hồ lyleech_txt_ngu nhỏ vừa đạt được .
dắt Hoắc Kỳ , kéo khỏi phòng.
Hoắc Kỳ Niên chỉ ngoái đầu nhìn căn phòng mình từng ở cái không hề dừng bước, bám sát lấy bên cạnh An Nặc.
Người nhà Hoắc đứng xếp hàng ngay ngắn trong sân, nhìnvi_pham_ban_quyen An Nặc Hoắc Kỳ Niên với ánh mắt tạp.
“Ôi chao!” Một động lên, Ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thúy Hoa đi sau lưngbot_an_cap An Nặc và Hoắc đột nhiên cảm thấy hai chân bủn rủn, ngã nhàovi_pham_ban_quyen xuống đất.
“Mẹ” Hoắc Phúc và Hoắc Kỳ Tài thấy Thúy Hoa ngã thì vội vàng chạy nhanh mụ.
An Nặc ở gần , cô quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người “ bụng” đỡ Thúyleech_txt_ngu Hoa dậy, nhân lúc không ai chú ý đã rút cây kimbot_an_cap châm ra: “ Ngô à, thím có rồi, trời tối thì nên ít ra ngoài , lỡ mà ngã ra đấy chuyện gì thì mình thím phải thôi.”
Thúy Hoa bám lấy tay Hoắc Kỳ Phúc, nhe răng trợn mắtbot_an_cap chửi bới An Nặc: “Con ranh kia, cái thối như hố phân của mày lại đibot_an_cap! Đồ ăn nhà mày, chẳng có lòng dạ tốt đẹp cả!”
“Chậc chậc!” Anleech_txt_ngu Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùi lại bên cạnh Niên, mặt đầy đắc ý: “Tôivi_pham_ban_quyen lòng tốt nhắc mà lại coibot_an_cap lòng tốt như lòng lang dạ thú! Đúng là biết tốt xấu!”
An Nặc mặc kệ những lời lăng mạ của Ngô Thúy Hoaleech_txt_ngu lưng, tâm trạng , dắt tay Hoắcbot_an_cap Kỳ Niên rời đi.
Trên đườngvi_pham_ban_quyen về phía điểm thanh niên tri thức, bước chân An Nặc nhẹ nhàng hơn hẳn.
“Cô, làm xấubot_an_cap!” Giọng của Hoắc Kỳ Niên vang từ trên đầu An Nặc.
Nụ cười trên mặt Anbot_an_cap Nặc cứng đờ, nhìn ánh mắt chắc của Hoắc Kỳ Niên, cô chột dạ nhìn quanh quất một rồi hạ giọng : “ đừng có bậy!”
“Tôi, , kim ưm”
Hoắc Kỳ Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa kịp nói hết đã bị An Nặc bịt miệng lại.
“ ngay , tôi là đang giúp hai chúng ta báobot_an_cap thùleech_txt_ngu đấy, ai bảo bà ta quá như vậy!”
An Nặc không thấy mình làm saileech_txt_ngu. Ngô Hoa đã véo hông cô một , giờ vẫn còn đau đây ! Huống hồ, Ngô Thúy Hoa đối xử với Hoắc Kỳ Niên cũng không tốt, không chỉ ngược đãi còn định lột cả quần của anh. lại là không thểleech_txt_ngu nào nhịn nổi .
Chỉ , cô phòng xa phòng gần nhưng lại không phòng bị được Kỳ Niên! Đúng khôngbot_an_cap danh là người từng lính, dù bây tuệ trẻ thì khả năng quan sát vẫn nhạy bén vậy.
“Nếu anh nói ra , sau này tôi sẽ sẽ thèm để ý đến anh nữa!” An Nặc nũng lườm Hoắc Kỳ Niên một cái, định dọa anh một chút để anh không lỡ nói ra.
Nghe vậy, Hoắc Kỳ Niên cuống nhìn An Nặc, vẻ mặt hoảng loạn, liên tục lắcvi_pham_ban_quyen đầu.
An Nặc khẽ dài, nhận ra mình hơi quá, cô vội buông tay và giải thích với : “ châm vào huyệt củavi_pham_ban_quyen mụ già kia thôi, mụ phải nằm liệt giường để chobot_an_cap mụ một bài học, hại đến tính mạng của mụ đâu, yên đi!”
Hoắc Kỳ Niên cẩn nắm lấy tay An Nặc, bồn chồn nói: “ nói, đừng, đừng không để ý tôi!”
An Nặc cảm trái tim như bị tay vô hình bóp nghẹt, khó chịu đến khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở nổi. Trong lòng anh chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẳn biết rõ mình đã đình ruồng bỏ. Giờ dọa anh thế, chắc chắn anh nghĩ rằng cô cũng không cần anhleech_txt_ngu nữa.
Lúc này đây, giống như một chú chó lớn sắp bỏ rơi, đôi mắt tràn đầy vẻ tủi thân và hoảng loạn.
nắm lại tay Hoắc Kỳ Niên, nhìn anh ánh mắt dàng: “Anh Hoắc, xin lỗi đãbot_an_cap làm anh sợ! Tôi hứa với anh, trước bệnh, tuyệt đối sẽ không ngó lơ anh! Anh tha thứ cho tôi nhé, được không?”
Trong tối, đôi mắt dài sâu thẳm của Hoắcbot_an_cap Kỳ lập tức sáng bừng , anh gật đầu mạnh: “Được!”
An Nặc thầm thở phào nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhõm, trên mặt ra một nụ cười.
“Gừ gừ!” Bụng của Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc kêuleech_txt_ngu lên khôngbot_an_cap đúng lúc chút , cô ngượng ngùng xoa xoa cái bụng đang đói: “Quay cuồng vẫn chưa đượcvi_pham_ban_quyen ăn gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Bây giờ mà có con gà nướng đặt trước mặt, tôi cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể ăn sạch nó trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhạc.”
Hoắc Kỳ Niên chặt tay An Nặc, khóe môi mỉm cười: “Về, tôi, cơm!”
Nặc nghe vậy liền cười: “Anh Hoắc còn biết nấu cơm à? Vậy thì tôi phải nếm thửbot_an_cap tay nghề củabot_an_cap anh mới !”
Đột nhiên, trong bụi cỏ ven đường có tiếngvi_pham_ban_quyen sộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net soạt vang , Nặc cảnh giác quay người lại, quát lớn: “Ai ở đó? Ra đây!”
Một bóng đen bay vút về phía An Nặc. Đúng là tới thật.
“Cẩn thận!” Hoắc Kỳ Niên tay lẹ mắt, dùng lòng bàn tay như một nhát dao chém mạnh vào bóng đen đang bayvi_pham_ban_quyen tới, vậtleech_txt_ngu đó lập xuống chân An Nặc.
An Nặc giật bắn mình, túm chặt ống tay áo Kỳ Niên, mượn ánh trăng nhìn vật dưới chân.
“?” An Nặc mày buông Hoắc Kỳ ra, cúi người kỹ, hớn hở ra mặt, cô xách vật đó lên: “Anh , gà rừng! Vận may của chúng ta quá!”
Hai người nhìn nhau, cùng nở nụ hiểu ý.
An Nặc nhận ra từ sau khi trọng , vận may cực tốtleech_txt_ngu. Không “cầu được ước thấy” Ma Tử ngã sấp mặt, mà giờ gà rừng tự bay đến. Chẳng cô là thể chất cá chép lành trong thuyết sao?
An dắt Hoắc Kỳ Niên, Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Niên theo con gà rừng, hai người bước chân hớn hở thẳng về phía thanh niên tribot_an_cap thức.
Điểm thanh tri thức có tổng cộng sáu người, ba nam nữ.
Vốn An phải ở cùng phòng Diệp Nhược Lan và Mai. Nhưngbot_an_cap người họ vừavi_pham_ban_quyen nhìn vết bỏng trên người An Nặc đã sợ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức không chịu nổi. thế, đại mới xây thêm gian phòng sát hai gian nhà cũ cho cô ở .
Mọi người đã sợ Anleech_txt_ngu Nặc, tự nhiên cũng chẳng gì màbot_an_cap sán lại gần. Có gặp mặt cũng chỉleech_txt_ngu gật đầu chào một cái, đường ai nấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, việc ai làmleech_txt_ngu. Ngay cả lần nàyvi_pham_ban_quyen An Nặc người nhà Hoắc bắt đi, những ngườibot_an_cap ở điểm thanh niên trivi_pham_ban_quyen ngoại trừ đội trưởng Vĩnh đứng ra ngăn cản một chút, còn lại đứng một náo nhiệt.
An Nặc mọi người không thích mình, đương nhiên cũng đặt vọng gì lên người họ. Nhân tình thế thái, cũng chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế mà thôivi_pham_ban_quyen.
An Nặcvi_pham_ban_quyen và Kỳ Niênbot_an_cap vừa bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sân điểm thanh niên tri thức, liền nghe tiếng bàn tán truyền ra từ trong : “An tri thức thực sự đồng ý cho người nhà họ Hoắc đó sao?”
“Gả gì ! Là ở rể !”
“Cứ nhìn cái bộ dạng người kiabot_an_cap của cô ta đi, cũng chỉ có thằng nhà họbot_an_cap mới chấp nhận nổi thôi. Đàn ông khác thấy cô ta như vậy, không bị dọa chết lạ, làmvi_pham_ban_quyen gì cònvi_pham_ban_quyen trí mà sống qua ngày.”
“Hắc hắc, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chung tôi thà độc thân cả đời còn lấy một người như cô ta!”
Tiếng nhạo chói tai ra ngoài. Đúng lúc này, Hoắc Kỳ Niên với khuôn mặt sa sầm đã đẩy mạnh cửa phòng.
Cánh cửa gỗ lâu không tu sửa bị va kêu lên kèn kẹt, An thật sự sợ cánh cửa kia không nổi sức Hoắc Kỳ Niên mà rụng xuống mất. Cô bóp nhẹ tay anh, lắc ra hiệu.
Hoắc Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căng cứng cơ , mím môi nói lời . Tuy anh không hiểu những người nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang nói gì, nhưng anh chắc chắn đó không phải lời tốt lành. Mẹ không cho anh nói, anh sẽ ngoan ngoãn im lặng. Ừm, nghe lời mẹ, sai chútleech_txt_ngu nàoleech_txt_ngu!
Người trong phòng nghe thấy động động tĩnh, đồng loạt nhìn về phía cửa. cặp mắt nhau, xung quanh bỗng chốc im phăng phắc. Nói xấu sau lưng bị chính chủ quả trận, vẻ lúngleech_txt_ngu túng hiện trên mỗi người.
Đổng đỏ , tay lên miệng khẽ ho một tiếng: “Cái đó, An tri thức ”
An Nặc vốnvi_pham_ban_quyen chẳng thèm để đến mấy chuyện . Diện mạo hiện tại của cô đúng là vừaleech_txt_ngu xấu vừa dọa người, họ có suy như vậy cũng là lẽ thường tình. Cô tiếp ngắt lời thích ớt Đổng Vĩnh Thắng, nói: “Không sao, mọivi_pham_ban_quyen người cứ nói việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mọi người đi. Tôi chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua đây báo một tiếng, tôi và anh Hoắc đã kết hôn rồi, sau này anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy sẽ ở cùng tôi tại điểm thanh niên tri thức.”
An vừa dứt lời, Diệp Nhược Lan đã bật với vẻ mặt không bằng lòng, nghênh cổ nói: “An Nặc, cô có biết xấu hổ không ? Một mình cô kiếm công phân mà đòi miệng ănleech_txt_ngu à?”
Mỗi thanh niên tri thức họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỗi tháng phải một đồng tiền ăn. công phânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít ỏi họ kiếm được mỗi đổi đượcvi_pham_ban_quyen bấy lương thực, có khi còn chẳng đủ . Chưa mỗi chỉ ăn thịt đúng một lần. Thêm một miệng ăn là thêm một người chia . Vốn dĩ đã đủ dính răng, đến kẽ răng chẳng có nhét.
Diệp Nhược Lan vừa nói xong, sắc những người khác trở nên khó coi.
Chưa đợi An Nặc lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng, Dương Dũng Niên đã khoanh tay tựa vào tường đầu giườngvi_pham_ban_quyen, hừ lạnh tiếng: “Diệp thức đúng đấy. Hoắc Kỳ Niên không thể làm, không kiếm được công phân. tri bây giờ một ngay cả năm công phân cũng chẳng nổileech_txt_ngu, toàn phải vào hỗ trợ .”
“Chúng tôi dựa vào gì phải hỗ trợ Hoắc Kỳ Niên nữa chứ?”
Nhược Lan vội vàng phụ họa theo: “Đúng thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một người làm việc, hai người ăn cơm, chẳng phải là đang chiếm tiện nghi của chúng tôi sao?”
Nặc liếcvi_pham_ban_quyen xéo Diệp Nhược Lan một cái, miệng nở một nụ cười lạnh lùng: “Nói , các người thế nào?”
Mấy người nhìn nhau, trong đều đã toán. Vĩnh Thắng nhận được ánh mắt của mọi người, với tư cách đội trưởng, anh ta chỉ đành nghiến răngvi_pham_ban_quyen đứng .
“An tri thức, cô xem cô đã hôn rồi, ăn nồi cơm lớn chúng tôi không tiện lắm. Vậy nên, chúng chia ăn riêng , ai ăn phần nấy, chẳng ai chiếm hời của ai, để tránh sau này lại sứt tìnhleech_txt_ngu cảm.”
An Nặc nghe lời của Đổng Vĩnh Thắng vẫn còn tính là khách khí, vả lại hôm nay anh ta cũng từng giúp mình, cô cũng không muốn quan hệ quá căng thẳng. Cô gật đầu tỏ ý tình: “Được, vậy thì chia ra đi! Tôi và anhvi_pham_ban_quyen Hoắc sẽ xoay xở riêng!”
Đổng Vĩnh Thắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngùng gãileech_txt_ngu đầu: “Đến cuối tháng vẫn còn hơn một nữa, hay là, tôi trảleech_txt_ngu phần tiền ăn còn dư cô ?”
Diệp Nhược Lan nghe thấy chuyện trả lại tiền ăn nhảy cản. An Nặc biết rõ đồ củabot_an_cap cô , trước khi cô ta kịp mở miệng đã tiếp tuyênbot_an_cap bố: “Đội trưởng, tiền không trả lại đâu, coi như là lời cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã chiếu cố thời qua. Vậy từ bâyleech_txt_ngu giờ, chúng tabot_an_cap chính thức chia ăn .”
An Nặc nhìn một vòng quanh gương mặt đang thầm đắc ý củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, lạnhbot_an_cap giọng : “Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người có kiến gì ?”
“Không ý kiến, chúng có ý kiến gì cả!”
Cácleech_txt_ngu thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thi nhau gật đầu đồng ý. An tri thức đã bảo không cần trả tiền rồi, nếu họ còn không gật đầu, vạn nhất ta hối hận biết sao!
Khóe miệng An Nặc nhếch lên một nụ giễu cợt, chỉ tiếc là có lớp khẩu trang che đám thanh niên tri thức kia ai nhìn .
Hôm nay cô có được một con gà rừng, vốn không ăn mảnh mà định cùng người hầm cùng cải thiện bữa ănleech_txt_ngu. Chỉ là không ngờ họ lại vội vàng muốn phủi sạch quanvi_pham_ban_quyen hệ với cô đến thế. Vậy thì côbot_an_cap sao nỡ từ chối “ ” của người đây.
Nếu biết mìnhleech_txt_ngu vừa bỏ lỡ cơ hội được ăn thịt, liệu có hối hận nhỉ? đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ đã chẳng còn liên quan gì đến An Nặc nữa rồi.
An Nặc quay người vỗ nhẹ vào cánh tay đangvi_pham_ban_quyen lạnh mặt Hoắc Niên: “Anh Hoắc, đi thôi, chúng ta đi nấu cơm , tôi sắp đói chết đây.” Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, An Nặc phồng mánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, xoa cái bụng đangleech_txt_ngu kêu râm ran.
Ánh mắt Hoắcvi_pham_ban_quyen Kỳ Niên dần nên ôn nhu, đưa tay xoa đầu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Ăn cơm!”
Hoắc Kỳvi_pham_ban_quyen Niên phụ trách giết gà, vặt lông, làm nội tạng những việc bẩn , còn An Nặc thì nhóm lửa đun nước.
Vì đã ăn riêng nên An Nặc sẽ vào nguyên liệu nấu ăn của điểm niên tri thức. May mà cô vẫn còn nửa gói mìleech_txt_ngu sợi, nấu một bát mì nước dùngvi_pham_ban_quyen gà, người bọn họ có thể ăn no nê.
Khi nước dùng gà xong, từ trong bếp tỏa ra một hương nồng . này, từng đợt hương thịt cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bay thanh niên tri thức.
Diệp Nhược Lan ở trong hà: “Thơm quá! như tôi ngửi mùi gà!”
Những khác cũng ngửi thấy, lập tức hítvi_pham_ban_quyen sâu vài hơi, thèm thuồng bị khơi dậy như muốn bò ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi bụng.
Hứa Gia Quang nuốt nước miếng ừng ực, nhìn chằm ra ngoài: “Thơm! Thơm thật đấy! Đúng là thịt gà rồi.”
Mọi bước ra khỏi phòng, lầnbot_an_cap theo mùi hươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến bếp, đúng lúc nhìn An Nặc vớt ra khỏi nồi.
Diệp Nhược Lan nhìn bát lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thèm thuồng nuốt nướcleech_txt_ngu miếng, cô thật không nhịn đượcvi_pham_ban_quyen nữa, chỉ tay vào An Nặc lớn tiếng: “Anleech_txt_ngu tri thức, cô ăn một như vậy mà coi được à?”
Các thanh niên tri thức vậy cũng gật đầu phụ họa.
“Đúng đúng thế, ta là một tập , các người không được ăn mảnh vậy!”
Đây là cả một bát mì gà lớn cơ mà! Đã bao lâu rồi họ chưa được nếm mùi mỡ? Lúc này nhìn thấy , nướcvi_pham_ban_quyen của sắp chảy dài ra rồi.
Dựa vào cái gì chỉ được ăn cám ăn rau, còn An Nặc và Hoắc Kỳ Niên được ăn thịt?
Hoắc Kỳ Niên thấy đám thanh niên thức vây quanh An Nặc, cảm nhận nguy , liền nhanh chóng chắn trước cô. Gương anh phủ đầy vẻ lạnh lẽo và sát: “Các người, muốn làm, cái ?”
Dù Hoắc Niên trở nên ngốc , nhưng khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế ấy vẫn khiến thanh niên tri thức sợ hãi không dám tiến lên thêm nào.
An Nặc bị sự vô liêm sỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của bọn họ làm cho bật cười, nàng vỗ vỗ tay Hoắc Kỳ , hiệu bảo anh bình tĩnh đừng nóng nảy.
“Muốn chia ăn các người, giờ chúng tôi ăn mảnh cũng lại là các !”
“Đúng là lấy da mặt bên dán phải, một bên thì da dày, một bên xấu hổ!”
Diệp Nhược Lan đến đỏ : “Cô mắng ai ?”
Nặc đáp: “Ai tiếng thì mắng người đó!”
Diệp Nhược Lan đếnvi_pham_ban_quyen giậm chân, đầu nhìn những thanh niên tri thức khác để tìm kiếm sự giúp đỡ.
thanh niên tri thức rất thèm thịt, nhưng cũng tự biết mình , khi ánh mắt của Diệp Nhược Lan hướng về phía họ, họ chỉ có thể lúng túng quay mặt đi chỗ khác.
“Các người”
“Mọi người là kẻ thức thời mới là tuấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiệt! Aileech_txt_ngu mà mặt dày được? Ai lại đi giúp cô nói chuyện? xin ăn mà cũng có cái thái của kẻ !”
An Nặc cũng không thực sự muốn mặt hoàn toàn với đám thanh niên tri thức, lần nàng quả thật có nhắmleech_txt_ngu vào Diệp Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan.
chủ trước đây chịuvi_pham_ban_quyen không ít thiệt thòi từ Diệp Nhược Lan, ngay đám thanh tri thức không thích cũng là do cô ta chọc! Lúc cô cũng muốn từ nguyên chủ.
Bây giờ mình tiếp quản thể này, Diệp Nhược Lan đừng hòng mong chiếm được một chút lợi lộc nào từ chỗ nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
An Nặc nở nụ cười với mọi người: “ tôi nấu nhiều mì, mọi người cùng nếmleech_txt_ngu thử mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhé!”
Mọi ngườivi_pham_ban_quyen nghe thấy có phần của mình, ai đều hớn hở rối cảm An Nặc.
Diệp Lan cười lạnh mộtvi_pham_ban_quyen tiếngvi_pham_ban_quyen, trong lòng thầm nghĩ: Hừ, cho dù cô có giỏi mồm mépleech_txt_ngu đến đâu, chẳng phải cuối vẫn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chia sẻ vớibot_an_cap mọi người sao?
Chỉ là, khi Diệp Nhược Lan bưngbot_an_cap bát tới múcvi_pham_ban_quyen mì, An Nặc giữ chặt cổ tay cô ta: “Ngại quá! Muốn ăn mì nước gà cũng được, trả lại những cô nợ tôi , bằng không, một ngụm nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng cô cũng đừng hòng có!”
mặt Diệp Lan lập tức trắng bệch.
Vẻ mặt cô ta ra vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng ủy khuất, nhưng trong lại bùng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọn lửa giận dữ.
Lúc này, sự chú ý của đám thanh tri thức đều đổ dồn vào bát mì gà, mùi mì này thơm quá, thơm đến muốn luônvi_pham_ban_quyen cả lưỡi. Hơn , ănleech_txt_ngu của người ta thì nể mặt, nhận củavi_pham_ban_quyen người ta chùn tay! Diệp Nhược là người thế nào bọn họ đều hiểu rõ, nhiên chẳng ai dại gì mà nhảy vào vũng nước đục này.
Thấy không ai giúp mình, Diệp Nhược Lan cảm thấy mấtleech_txt_ngu mặt: “ người quá đáng lắm!” , cô ta khóc lóc chạy ngoài.
An Nặc nhìn theo bóng lưngvi_pham_ban_quyen Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược biến mất nơi cửa , nhếch môi lạnh, ánh mắtleech_txt_ngu trầm xuống.
Nàng bắt đầu muốn rời khỏi điểm thanh tri thức này rồi, nếu không, cứ thỉnh thoảng lại xảy ra chuyện như này, nàng thật sự chịu không . càng có nghĩa vụ phải nuôi bấy nhiêu con ở cái điểm thanh niên tri thức này.
Sau khi chia mì cho mọi người, An Nặc múc phần còn lại vào chậu, ngón tay vào mép chậu đãleech_txt_ngu vội rụt lại, đưavi_pham_ban_quyen bóp tai: “Nóng quá!”
Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Niên nhanh chân bước tới, cầm lấy bàn tay Nặc xem xét, đầu tay đã bị bỏng đỏ nhẹ: “Đừng cử động, để tôi .”
Nói rồileech_txt_ngu, anh điềm nhiên bưng chậu khỏi bếp. An Nặc khẽ một tiếng, sạch bát đũa rồi cầm theo sau lưng Hoắc Kỳ Niên trở về phòng.
Dướibot_an_cap ánh đènvi_pham_ban_quyen dầu mờ ảo, hai người ngồi diện nhau, Hoắc Kỳ Niên múc một bát mì trước mặt An Nặc, lại một chiếc gà vào bát : “Vợ, ăn trước đi.”
“Vợ?” An sững trong chốc lát, rồi cảmvi_pham_ban_quyen thấy buồn cười: “Anh có biết vợ nghĩa là gì ?”
Hoắcvi_pham_ban_quyen Kỳ Niên bình thản gật đầu: “Mẹ nói, ngủ với vợ, sinh em !”
An Nặc vừa hút sợi mì vào miệng, suýt chút nữa thì phunleech_txt_ngu ra ngoàileech_txt_ngu, nàng sặc đến ho không ngừng. Hoắc Kỳ Niên lo nhìn An Nặc, bànbot_an_cap tay ấm áp vỗ nhè nhẹ theo nhịp trên .
Chẳng biết là do ho đến đỏ mặt, hay là bị nói của Kỳ làm thẹn thùng đến đỏ mặt nữa. Tóm lại, nàng một nữ doanh nhân thành đạt đến từ thế kỷ hai mươi mốt, thếvi_pham_ban_quyen mà lại bị “thả thính”. Ai người đàn ông này gương mặt đếnvi_pham_ban_quyen vóc dáng đều hoàn đúng gu thẩm mỹ của nàng chứ. Nói nàng nảy sinh ý đồ xấu vìvi_pham_ban_quyen nhan cũng sai.
“Đó là mẹ anh nói, thế sao?” Vừa hỏi , An Nặcvi_pham_ban_quyen chỉ muốn cắn lưỡi cho rồi. Hoắc Kỳ Niên bây giờ đầu óc không tỉnh táo, sao nàng có thể hỏi anh mấy chuyện này được. Quanvi_pham_ban_quyen là anh chẳng hiểu gì!
Ngay khi An Nặc định từ bỏ, Hoắc Niên đột nhiên nhìn nàng bằngvi_pham_ban_quyen ánh mắt dịu dàng: “Chăm sóc, vợ, cả đời!”
An Nặc gãi đầu, do dự một chút, thở nói một : “Chăm sóc phải yêu! Thôi đi, nói anh cũngbot_an_cap chẳng ! Mau ăn cơm đi!”
Nặc thật sự có chút đói rồi, nàng mì ngon lành, chỉ cảm thấy mùi vị thơm lừng tỏa ra trong miệng, mì nước gà ngon không thốt nên lời. Sự mệt mỏi sau một ngày dài dườngbot_an_cap như tanbot_an_cap biếnvi_pham_ban_quyen hết vào này.
Hoắc Kỳ Niên thấy nàng ăn ngon, liền nụ cười ngây , chính mình cũng ăn thấy ngon hẳn!
Sau khi người ăn xong, Hoắc Niên chủ động dọn dẹp đũa, còn đunvi_pham_ban_quyen nước nóng vào phích. An Nặc thầm vui trong lòng, một người đàn ông đảm đang thế này, sao thể để hời cho kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác chứvi_pham_ban_quyen? đàn ông này, nàng quyết chốt luôn rồi. Đã hạ quyết tâm thì ngày mai đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm giấy kết hôn luôn! Dù sao cũng phải có bằng nhận mới được hành nghề chứ!
Tuy nhiên, việc quan trọng tại là chữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lành vết bỏng của nguyên chủ và chữa khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứng ngốc của Kỳbot_an_cap Niên.
An Nặc nhẹ nhàng, kéo tay Hoắc Kỳ Niên ngồi xuống cạnh giường, lên mạch đập củaleech_txt_ngu anh: “Anh Hoắc, đừng cử động, để bắt cho anh.”
Hoắc Kỳ Niên ngheleech_txt_ngu lời, ngoan ngoãn ngồi yên, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Nặc. Bị anh nhìn đến mức có ngượng ngùng, An Nặc nắm tay thành đặt trước môi khẽ ho một tiếng, rồi nhanh chóng điều chỉnh lại tâm , tập trung bắt mạch.
khi bắt , sắc Nặc trởvi_pham_ban_quyen nên trọng, tư suy nghĩ. Hoắc Niên ngồi bên nói một lời, không muốn làmleech_txt_ngu nàng.
Một lát sau, An Nặc mớivi_pham_ban_quyen chậm rãi : “Anhleech_txt_ngu Hoắc, tình trạng của anh hơi phiền phức, nhưng không là hoàn không có .”
“Cụ thể thế nào thì đợi đến bệnh viện huyện chụp phim mớivi_pham_ban_quyen biết được.”
“Tuy nhiênbot_an_cap, thời gian này cơ thể anh hơi suy nhược, khi châm cứu sẽ tốn nhiều tinh lực, phải bồi dinh dưỡng cho anh mới được!”
“Xem ra, sự thể tiếp tục lại điểm thanh niên trileech_txt_ngu thức này nữa! Nếu không, sau sẽ rắc rối! tìm đội trưởng bàn bạc chuyện nhà thôi!”
Hoắc Kỳ Niên nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy tay An Nặc, trong ánh chút loạn: “Không rời đi, vợ!”
Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông hẳn là cảm giác an toàn nhường nào, An thấy hơi xa, cười vỗ vỗ tay Hoắc Kỳ : “Yên đi, xây nhà xong thì đó chính chúng ta, vợ sẽ làm thịt cho anh ! cứu, thuốc cũng tiện !”
Hoắc Kỳ Niên toét cười, trên mặt lộ ra nụ cười hạnhleech_txt_ngu phúc: “Xây, nhà của, !”
Rửa mặt xong, nhìn chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường đơn duy nhất trong phòng, An Nặc đưa tay gãi , gương mặt ửng những vệt hồng . Nàng thừa nhận mình đã chấm Hoắc Kỳ Niên, nhưng nàng chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ nghĩ đến việc thừa nước đục thả câu cả!
Nặcvi_pham_ban_quyen còn ra đêm nay nên ngủ nào, Niên đã nhanh nhẹn cởi áo, đá văng đôi dưới chân rồi nằm lên giường. Hoắc Kỳ Niên nhìn An Nặc bằng mắt rực cháy, vỗvi_pham_ban_quyen vỗ vị trí bên cạnh mình: “Vợ, ngủ thôi!”
Nhìn chiếc áo ô và quần đùi nát hở hang của Hoắc Kỳ Niên, mặt Nặcleech_txt_ngu càng đỏ hơn, nàng vội vàng dời tầm mắt sang chỗ khác. Đám người Hoắc thật đáng chết, cho Hoắc Kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Niên mặc cái quần đầy thủng khắp nơi thế .
Hoắc Kỳ Niên thấy An Nặc đứng bất động, liền ngồi dậy kéo nàng lên giường, người ôm nàng vào lòng, mỉm cười nhắm mắt lạibot_an_cap: “ cùng, vớibot_an_cap .”
Nặc cũng không vờ giữ kẽ, nàng nằm trong lòng Hoắc Kỳ Niên rồi chìm ngủ. Trước khi ngủ nàng còn nhủ định phải mua cho mấy chiếc quần mới.
Nửa đêmvi_pham_ban_quyen, trong làng tĩnh lạ , thỉnh thoảng cóvi_pham_ban_quyen tiếng chó sủa xa xa. An Nặc đangleech_txt_ngu ngủ say trong vòngbot_an_cap tay Hoắcleech_txt_ngu Kỳ thì nhà họ bỗng nhiên náo hẳn lên.
“Con trai ơi, không rồi, mẹ con sắp không xong rồi”
Hoắc Kỳ Phúc và Hoắc Kỳ Tài nghe thấy tiếng hét thảm thiết của lão Hoắc vội vàng xỏ quần chạy ngay vào chính.
“Cái gì thế? Mẹ tôi làm sao ?” Hoắc Phúc vừa thắt dây lưng quần vừa hỏi Hoắc.
“Mẹ các anh nhiên nửa dưới không cử động được nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, mauvi_pham_ban_quyen, maubot_an_cap đưa đi trạm y tế .” Hoắc vẻ đầy lo lắng, khoác vội chiếc áobot_an_cap ngoài, xuống giường lò giày cuồng bò trên chảo nóng.
Nửa đêm Ngô Thúy Hoa buồn tiểu, quả ngồi cũng ngồi dậy nổi, đôi chân lại càng không theo chỉ huy não , ngay cử động chẳng xong, mụ bènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net véo mạnh mộtvi_pham_ban_quyen cái vào eo Hoắc.
Lão Hoắc bị mụ véobot_an_cap cho tỉnh giấc, vừa định nổileech_txt_ngu thì nghe thấy Ngô Thúy Hoa khóc lóc nửa thân dưới của mình mất cảm rồi.
Đó là cả một động !
Trong nhà bao nhiêu ăn chờ cơm, thiếu đi một lao động là thiếu đi mười điểm công, lão vội gọi các conbot_an_cap trai dậy, thức đêm khiêng Ngô Thúy Hoa đếnbot_an_cap trạm y tế.
Tiếc là bác sĩ ở y tế không chữa được bệnh này.
lại thức đêm đưa người đến viện huyện, cuối cùng tốn ít tiền mà chẳng khám ra được nguyên do gì.
“Mẹ không phải là thật đấy ?” Hoắc Kỳ Phúc ngồi xổm bên cửa phòng bệnh, mặt đầy vẻ lo âu.
Kỳ Tài bực bội gãi đầu: “Vợ tôi sắp sinh rồi, nếu mẹ mà thì ai chăm sóc vợ tôi lúc cữ đây?”
“Hừ, nếu mà liệt thật thì em mình phải hầu hạ bàvi_pham_ban_quyen ấy đấy!” Hoắc Kỳ Phúc hừ một tiếng, “ liệt lúc này thì ngày tháng biết sao? Chẳng là đang làm loạn thêm sao?”
Ngô Thúy nghe thấy tiếng tán của con trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở bên ngoài, nằm giường bệnh tức đến mức thở phì phò, đầu chỉ có một nghĩ duy nhất.
An Nặc đúng làleech_txt_ngu cái loạileech_txt_ngu tai tinh, con trai là cây tiền thì rồi, bản lại nhiênleech_txt_ngu liệt cách kỳ , cứ dính dáng đến con nhỏ đó là y nhưleech_txt_ngu rằng chẳng có gì đẹp
Sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sớm hôm sau, An Nặc đang ngủ ngon thì cảmbot_an_cap thấy trên ngứa, bực bội phẩy tay một cái.
Một tiếng “chát” vang lên An Nặc giật mình, vàng mở mắt ra.
“Vợ ơi, rửa mặt thôi!” Hoắc Kỳ kéo An Nặc dậy, giọng nói dịu dàng.
An Nặc xỏ giày xuống đất xem thử.
Cô mím môi, Hoắc Kỳ Niên vậy đã nặn sẵn kem đánh răng cho cô, còn chuẩn cả nước ấm rửa mặt.
Nặc lại đi nhấc cái phích nước lên, đầy ắp!
An Nặc nhiên nhìn Kỳ Niên, giơ với anh: “ Hoắc, anh giỏi thật đấy!”
Hoắc Kỳ Niên được khen thì vành tai đỏ ửng , khóe miệng , nụ cười trông rất hiền lành.
Rửa xong, An lấy ra nửa hộp mạch nhũ tinh, mỗi người pha một lyvi_pham_ban_quyen uống .
“Anh Hoắcbot_an_cap, látbot_an_cap nữa chúng ta lên huyện, tôivi_pham_ban_quyen mua bánh bao cho ăn!”
Kỳ Niên ngoan ngoãn gật đầu.
An Nặc Hoắc Niên chỉ uống một ly mạch nhũ tinh chắc chắn là không đủ, hơn bọn họ đã tách khỏi bếp ăn tập thể của thanh niên tri thức, nên phải sắm sửa gạo, mì, dầu muối những thứ này.
Côvi_pham_ban_quyen và Hoắc Kỳ Niên kết được nghỉ phép ba ngày, hôm nay không cần đi làm công, cô đưa Hoắc Kỳ Niên đến bệnh viện huyện chụp , nhân tiện mua sắm đồ .
An Nặc kéo rèm lại.
Sau đó cầm chiếc xẻng , quỳ giường, bắt đầu đào xuống dưới gầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường.
Mộtleech_txt_ngu lát sau, An Nặc từ dưới gầm giường đào lên được hai hộp bánh quy.
Mở ra, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai hộp xếp ngay ngắn những tờ tiền Đại Đoàn Kết, các loại phiếu, cònbot_an_cap có cả vàng .
Tiền Đoàn trông phải đến hai ngàn, ở thời đại này, đây chắc chắn là một khoản khổng lồ.
“ ngoại của thân giống như ông ngoại , đều người tốt thương cháu gái!” An lầm nhỏ nhẹ, đôi taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thon dài đầy sẹo lật giở mấy thỏi vàng nhỏ lánh, tiếc nuối lắc đầu, “Chỉ tiếc là vàng dù tốt trước năm tám mươi đều dùng được! Vẫn là tiền mặt tốt !”
Xây nhà, ăn uống, bốc thuốc, tất cả đều cần đến tiền.
Cũng may nguyên thân phải kẻ , tiềnleech_txt_ngu bạc đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được cô ấy giấu rất , từng bị hiện.
An Nặc ra trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tệ, lại thêm một ít phiếu.
Cô suy một chút, lấy thêm ba trăm tệ nữa: “Hôm nay phải tìm đại đội trưởng bàn bạc kỹ chuyện xây nhà, sẽ cần .”
Hoắc Kỳ Niên ở bên nhìn Nặc đào tiền, đếm tiền, không hỏi gì cũng không nói gì, trôngleech_txt_ngu đặc ngoan ngoãn.
“Ai đó?” bóng người lướt qua ngoài sổbot_an_cap, Hoắc Kỳ Niên vội vàng mở cửa .
Tim An Nặc thót lại mộtleech_txt_ngu cái, không biết người đó đã đứng ngoài cửa từ bao giờ?
không biết người đó có nhìn thấy chỗ giấu hay không?
Dù sao đi nữa, cô cũng phải đổi thôi!
Đến khivi_pham_ban_quyen Hoắc Kỳ Niên quay lại, An Nặc đổivi_pham_ban_quyen chỗ giấu tiền xong xuôi.
“Sao ? Có nhìn thấy là ai không?”
thấy An Nặc, ánh mắtleech_txt_ngu sắc bén Hoắc Niên vôbot_an_cap thức dịu lại, lắc đầu: “Là phụ nữ, không nhìn rõ !”
An Nặc nghe vậy thì nhướng , mỉm thờ ơ: “Thôi bỏleech_txt_ngu đi, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta đã thấy tiền của chúng thì sớm muộn gì cũng lòi đuôi cáo ra thôi, cứ chờ xem.”
Hai người thu dọn xong xuôi, khóa cửa kỹ rồi rời khỏi khu niên tri đi phíaleech_txt_ngu đầu làng.
Vừa vặn gặp lúc xe của đại đội đang chuẩn bị huyện chở đồ.
“ Trụ Tử, đợi chúng tôi !” An Nặc vội vàng gọi Trụ Tử dừng xe.
Trụ Tử là con trai đại trưởng, tính tình chất phác thật thà, đôi khi thấyleech_txt_ngu An Nặc gặp khó khăn còn hay ra tay giúp đỡ.
“Thanh niên tri thức , nghe nói cô Hoắc sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết hôn , định lên huyện muavi_pham_ban_quyen sắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à?” dừng xe bò chờ An Nặc và Hoắc Kỳ Niên.
“Đúng vậy! Khivi_pham_ban_quyen nào về sẽ mời anh ăn kẹo hỷ!”
“Được, tốt quá! Anh Hoắc là người tốt, hai hãyleech_txt_ngu sống tốtleech_txt_ngu nhé!”
“Anhbot_an_cap yên tâm! Cảm anh Trụ Tử!”
Lên xe bò, theo định cũ, mỗi người trả cho Trụ Tử năm xu.
Tử không khách sáo, vẻ nhét hàoleech_txt_ngu vào túi.
Anbot_an_cap Nặc và Hoắc Kỳ Niên nhìn , cả cong môi mỉm cười.
Cái cười này của Hoắc Kỳ Niên khiến An Nặc có chút thẩn thờ vài .
đàn ôngleech_txt_ngu này thực sự rất ưa nhìn.
Vào thị trấn, An Nặc dẫnleech_txt_ngu Hoắc Kỳ Niên đến hàng bách hóa trước để mua quần áo mới cho anh.
Đăng ký kết hôn cũng là chuyện lớn đời, có thể ăn rách rưới !
Cô cũng có chút mò thương xá thời trông như thế nào!
khi vào , An Nặc nhìn tây, cuối cùng tìm thấy mộtbot_an_cap quầy bán quần áo nam.
Nữ nhân viên bán hàng vắt chân ngũ ngồi cắn hạt dưa, thấy bọn họ đứng trước quầy thì thiếu kiên nhẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một câu: “Đồng chí, các ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn gì?”
An Nặc: Thái độ phục vụ này đúng là doanh nhàbot_an_cap nước có khác, hách thật!
“Đồng chí, phiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị lấy cho hai chiếc sơ mi trắng mà anh ấyvi_pham_ban_quyen có thể mặc được.” Nói , An Nặc chỉ Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Niên bên cạnh.
Nhân viên bán hàng mắt, vô cảm nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An Nặc một cái, đến khi nhìnleech_txt_ngu sang Hoắc Kỳvi_pham_ban_quyen Niên, mắt rõ ràng mang theo sự khinh miệt.
Cô ta thái độ tệ hại vứt nắm hạt dưavi_pham_ban_quyen xuống: “Sơ mi 13 tệ, 25 . Cô có chắc là mua nổi không?”
An Nặc không vui nhíu , vui này cô không gây sự với nhân viên bán hàng, nhẫn nhịn mãi mới nói: “ bảo chị lấy thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc chắn là phải mua rồivi_pham_ban_quyen! Chị cứ yên tâm lấy ra !”
Nhân viên bán hàng bĩu môi, miễn cưỡng ra chiếcleech_txt_ngu sơ mi: “Đừng có làm bẩn đấy.”
An cầm chiếc sơ thử lên người Hoắc Kỳ Niên.
, vừa vặn!
Cuối cùngbot_an_cap, An Nặc sửa cho Hoắc Kỳ Niên nguyên một bộ từ trong ra ngoài, đầu đến chân.
An Nặc đứng chờ bên đầy sốt ruột, gọi vào con hẻm nhỏ nơileech_txt_ngu Hoắc Kỳ Niên thay : “Anh Hoắc, thay xong chưa?” Nói xong, cô liền thấy Hoắc Kỳ Niên bước ra khỏi hẻm, cô không khỏi hít sâu một hơi
Hoắc Niên chiếc áo sơ mi trắng và quần xanh lục. Anh quay về mặt trời, vầng bao quanh cơ thể như thể dát lên một lớp vàng kim, khiến anh càng thêm tỏa sáng và hút mắt.
Quả là ngườibot_an_cap đẹp lụa!
Phải thừa nhận rằng, nhan sắc của người ông này thực sự là phẩm.
Thấy An Nặc tiến phía mình, Niên nở nụ cười ngây ngô, tay gãi gãi vạt áo.
Anh Hoắc trông oai phong . An Nặc giơ ngón tay cái tán thưởngleech_txt_ngu rồi bước tới nắm lấy tay anh, chúng đi làm hộ khẩu trước, sau đó mới đi đăng ký kết hôn!
Được, vợ ơi! Hoắc đỏ mặt, lòng ngập niềm vui.
Nặc thầm nghĩ: Giúp anh tách ra khỏi họ Hoắc, sau này tỉnh táo lại, anh sẽ tôibot_an_cap.
Giấy tờ đầy đủ nên An Nặc nhanh chóng hoàn tất thủ tục nhập hộ khẩu cho Hoắc Kỳ Niên. Sau đó, cả không nghỉ mà đến thẳng Cục Dân chính.
Cầm tờ giấy nhận kết trông giốngleech_txt_ngu như bằng khen trên tay, chút thẫn thờ.
Kiếp trước, vì chuyện của cha mẹbot_an_cap, cô dồn hết tâmvi_pham_ban_quyen trí vào sự nghiệp để chứng minh mình không thua kém gì những đứa con trai ta. Cô không kết hôn vì một lý do trọng khác: chẳng người đàn ông lọt nổi vào mắt của .
Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên gặp Hoắc Niên ở kiếp này, cô đã người đàn ông chính gu của mình. Nếu không chiếm lấy anhbot_an_cap, cô thấy thật có lỗi vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Còn Hoắc Niên
Nếu sau này anh tỉnh lại màbot_an_cap thực sự không thể sống cùng cô, cô cũng sẽ không cưỡng cầu. Lúc đó cô sẽ thuận theo ý anh mà ly hôn.
Hoắc Kỳ Niên đứng bên cạnh hề hay biết An Nặc nghĩ đến chuyện ly hôn trong tương , anh vẫn ngây ngốc nhìn chằm chằm vào tờ giấy chứng hôn mà cười.
Chúng ta mời mọi ngườivi_pham_ban_quyen ăn hỷ nào! An Nặc bừng tỉnh, lấy từ trong túi ra một nắm kẹo lớn đặt lên bàn của nhân viên làm thủ tục.
Thời buổi này, kẹo phải là thứ mà cũng có thể được ăn.
Chúc mừng, chúc mừng!
Hai viên vui vẻ chia nhau chỗ kẹo.
Đăng ký xong xuôi, Nặc đưa Hoắc Kỳ Niên đến bệnh viện huyện. Cô lấy số, nhờ sĩ kê đơn đưa anh đi chụp CT vùng đầu.
Từ đến trưa, cảleech_txt_ngu hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới chỉ uống sữa mạch nha, bụngbot_an_cap đã đói đến dán vào lưng. Phải đến chiều mới cóvi_pham_ban_quyen kết quả CT, nên Anbot_an_cap Nặc đưa Hoắc Kỳ Niên tiệm cơm quốc ăn trước.
Đói rồi phải không? Chúng ta đi ăn cơm nàovi_pham_ban_quyen!
Hoắc Kỳ Niên xoa bụng, anh cũng thấy đói nên gật : Vâng, nghe lời vợvi_pham_ban_quyen hết!
Cả hai nhìn nhau cười rồi sóng vai bước ra khỏi bệnh viện.
Vừa ra ngoài, An Nặc thấy ba người nhà Hoắc Kỳ Tài với mặt khó coi bước ra từleech_txt_ngu cổng khu nội trú.
Anh Hoắc, phía trước hình nhưleech_txt_ngu là gia đình anh của anh!
Sắc mặt Hoắc Kỳ Niên , khẽbot_an_cap “ừ” , cóbot_an_cap thêm biểu cảm nào khác.
An Nặc sực nhớ ra điều gì đó, cô gãivi_pham_ban_quyen , ngập ngừng thăm dò: Cái anh , nếu tôi không đoán nhầm thì chắc là anh đang nằm viện. Chúngvi_pham_ban_quyen nên vào thăm không? Nói rồi, An Nặc chỉ tay về phía nội trú.
Hoắc Kỳ Niên mở to mắtleech_txt_ngu trong veo nhìn An Nặc rồi lắc đầuvi_pham_ban_quyen: Không đi, giả đấy!
An Nặc khẽ cười, Kỳ Niên đã biết rõ nguyên do nên cô cũng không thêm gì nữa. Vì anh đã không muốn đi, cũng chẳng việc gìvi_pham_ban_quyen phảileech_txt_ngu chào hỏi họ, bèn nắm tay anh rẽ lối khác.
Đến tiệm cơm quốc doanh, người hai bòleech_txt_ngu lớn, vừa ăn ngonvi_pham_ban_quyen lành vừa nghỉ ngơi.
Tôi no , anh ăn có ? Nếuvi_pham_ban_quyen thiếu tôi mua thêm nhé!
Hoắc Kỳ Niênvi_pham_ban_quyen nhìnvi_pham_ban_quyen nửa mì còn thừa của Nặc, chẳng chê bai mà đổ hết vào bát mình, xì xụp ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch.
Thấy anh không chê mìnhbot_an_cap, lòng An dâng lên cảm giác ngọt . chống hai tay lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cằm, nhìn anh ăn ngon mà thấy hạnh phúc vô cùng.
Vừa nãy ở bệnh viện cô có hỏivi_pham_ban_quyen thăm sĩ, nhưng ở đó không bán kim châm . Mà để điều trị cho Hoắc Kỳ Niên, là không thể thiếu.
Xem ra phải đến đen cầu may .
Vừa bước ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, họ bịleech_txt_ngu một nhóm lưu manh bám đuôi.
Trong góc tối của , ba gã thanh niên với mắt ti hí, nham hiểm đang chằm vào An Nặc và Hoắc Kỳ Niên.
Lão Nhị tái mặt, giọng thảng thốt: Đại caleech_txt_ngu, con mụ đó vẫn chưa chết kìa!
Đại ca, xem cha kia có là kẻ lần trước đột ngột xuất hiện cứu nó không?! Tam nhìn Hoắc Kỳ Niên, nhíu mày suy một hồi nhận ra đối phương là ai.
Gã đàn ông gọi là Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap nói , gương lầm lì, mắt lạnh lẽo tử thần. của cấp trên giao cho gã là phải giết chết An Nặc. Nếu lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó không có lính kia vào đám, An Nặc đã xuống chầu Vương rồi.
Lão Tam xoa cằm nghi hoặc: Nhưng mà thật! Lúc đó chẳngvi_pham_ban_quyen phải đãleech_txt_ngu mỗi đứa hai gậy sao? nữa em đã kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tra hơi thở của con mụ đó rồi, rõ ràng là tắt thở mà, giờ lại sống nhăn răng thế kia?
Sắc mặt Lão Đại sa sầm, sát khí ngườivi_pham_ban_quyen bốc ngùnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngụt: Nhiệm vụ hoàn thành, cả chúng ta sẽ bị trừng phạt! Đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để bọn chúng rơi vào chúng ta lần nữa thì chỉ có đường chết.
Lão Nhị làm động tác cổ đầy nham hiểm.
Tầm mắt của theobot_an_cap bóng dáng củabot_an_cap An Nặc và Hoắc Kỳ Niên khi họ đi vào hẻm đến chợ đen.
Lão dẫn đầu đuổi : , tìm cơ hội ra tay.
Những năm sáu mươivi_pham_ban_quyen, bảy mươi là thời vật tư vô cùng khan hiếm, mọi đều được cấp có hạn định. Sự kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hợp giữa tem phiếu và tiền bạc đã chế đáng kể sức mua. Có những thứ phải cứ có tiền là mua !
Khi nhu cầu vượt quá nguồn cung, chợ đen yếu trở thành nơi giao của người dân. Đó là một bí mật không nóivi_pham_ban_quyen ra, bởi nếu không cẩn thận sẽ bị khép vào tội cơ trục lợi bị đưa đi cải tạo.
Trong chợleech_txt_ngu khábot_an_cap hỗn , An Nặcbot_an_cap dặn Hoắc Kỳleech_txt_ngu Niên phải theo sát . May anh rất nghe lời, không nhìn ngó lung tung, cũng không chạy loạn, cứ ôm đồ lẽo theo sau cô.
Bác ơi, trứng gà bán thế nào ạ? An ngồi xổm xuống, liếm môi hỏi.
Thời trứng gà là hàng hiếm, người buôn cũng không có nhiều.
Này côbot_an_cap bé, phiếu thìvi_pham_ban_quyen tám xu một quả, không phiếubot_an_cap thì một hào! Người nông dân giơ một ngón tay ra dấu. Bàn tay bác ấy thô ráp, đen sạmleech_txt_ngu vì lam lũ quanh năm.
Hiện giờ cô có nhiều tiền nhưng ít phiếu, nên phải tiết kiệm phiếu: Bác ơi, chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trứng này cháu lấy hết.
Bác nôngleech_txt_ngu đếm , còn mười quả.
An Nặc trả một đồng ba hào. Nhìn chiếc gùi bác, mắt cô sáng lên: Cáileech_txt_ngu gùi này bác có không ạ?
Bác nông dân cái gùi: Cô bé , cái này là nhà lão già tôi tự đan, một hào, cô xem khôngvi_pham_ban_quyen?
Bác run rẩy hỏi, đòi giábot_an_cap cao quá thì sẽ mất đi cơ hội kiếm một hào. Đó cả hào đấy!
Được ạ! Cháu lấy luôn! Nặc sảng khoái đồng ý.
hào? Ở chắc chỉ mua nổi một viên thôi nhỉvi_pham_ban_quyen.
Trả tiền xong, Hoắc Kỳ Niên chu đáo đeo chiếc gùi lên lưng. Đồ đạc cho vào gùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đôi tay cũng được giải phóng. An Nặc cảm thấy một hào nàyvi_pham_ban_quyen bỏ ra thật xứngvi_pham_ban_quyen đáng!
Cả hai tiếpleech_txt_ngu tục dạo quanh chợ đen, mua chiếc niêu sắcvi_pham_ban_quyen thuốc một đồng rưỡi, rồi mua thêm , mì, ăn, một miếng thịt ba chỉ, thịt hun khói vàbot_an_cap một ít rau có thể .
Chẳng mấy chốc, chiếc gùibot_an_cap đầy ắp!
Chỉ là đồ quan nhất kim châm cứu chưabot_an_cap đâu.
khi An Nặc định bỏ cuộc, một người đàn trung với dáng vẻ ốm yếu bước vào đen, tìm một chỗ rồi ngồi xổm xuống
An Nặc rõ những món đồ trên mặt đất, đôi mắt u trầm hiện lên tiabot_an_cap sáng. Cô phấn bao kim châm cứu lên: chí, bộ bán thế nào?
Trời ạ, đây là ngân châm .
Đúng là món đồ tốt hiếm có!
Cô vô động , nhất định phảivi_pham_ban_quyen mua được!
Đây là đồ gia , hai đồng, không bớt một xu! Thấy An Nặc nhíu mày, người đàn trung niên sợ mình ra cao làm cô bỏleech_txt_ngu , vội vàng bổ sung: ra cũng là người trongvi_pham_ban_quyen nghề, nếu không phải trong nhà hết đường , ai lại nỡ bán đi đồ tiên đểbot_an_cap lại chứ.
Khi nói chuyện, gương ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông giấu nổileech_txt_ngu vẻ thất vọng.
An Nặc không nói gì thêm, trực rút hai mươi đồng đưa cho ông ta: Ông tâm, tôi mua bộ ngân châm để cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, tuyệt đối sẽ không để nó uổng phíleech_txt_ngu.
Người đàn ông cẩn thận cấtbot_an_cap tiền vào sát người, gật đầu chào Nặc rồi đứng dậy rời đi.
Nặc cầm bao kim khua khua mắt Hoắc Kỳ Niên: đạibot_an_cap ca, có kim châm cứu rồi, tôi thể châm cứu anh rồi.
Hoắc Kỳ Niên cười nuông chiều: Vất cho vợ rồi!
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc không kìm đượcbot_an_cap cũng nhoẻn miệng cười tươi: Vì , không vất chút nào! Cô nắm lấy tay Hoắc Kỳ Niên: Đi thôi, đồ mua xong cả rồi, chúng ta đến viện lấy phim CT.
Rời khỏi chợ đen, haibot_an_cap người hướng về phía bệnh viện.
Cầm phim CT trên tay, An Nặc xem xét kỹ , quả nhiên đúng như dự đoán, trong não không chỉ bị phù nềvi_pham_ban_quyen màvi_pham_ban_quyen còn có cụcbot_an_cap máu đôngleech_txt_ngu chèn ép thần kinhvi_pham_ban_quyen.
Ngân châm đã có, thuốc Đông y thì cóbot_an_cap thể lên núi sauvi_pham_ban_quyen làng tự .
Nhưng hái thuốc thời , lại còn phải khô.
Chẳng còn cách nào khác, cô đành cho bác sĩ tiền bồi dưỡng, nhờ bác sĩ bốc cho thang thuốc theo đơn cô viết.
Việc điều của Hoắc Kỳ Niên cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có thể đưabot_an_cap vào lộ trình.
Ra khỏi bệnh viện, Nặc mua sáu cái bánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân và cái bánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nướng vừng, rồi hai người đileech_txt_ngu vềleech_txt_ngu phía bếnleech_txt_ngu xe khách để chuẩn về làng.
Vừa mới vào hẻmbot_an_cap nhỏ, đã hai tên lưu manh chặn đườngvi_pham_ban_quyen.
An Nặc khẽ thắt lại, có lẽ đã nghĩleech_txt_ngu quá . Cô kéo Hoắc Kỳ Niên định đi đường vòng, nhưng quay người lạivi_pham_ban_quyen thì tên lưu khác đã chặn đứng thoát.
Đến lúc này cô có thể khẳngvi_pham_ban_quyen định, ba tên này nhắm vào bọn cô.
Cảm nhậnleech_txt_ngu nguy hiểm, thân lớn của Hoắc Kỳ Niên đứng chắn trước mặt An , gươngvi_pham_ban_quyen mặt cươngvi_pham_ban_quyen nghịbot_an_cap hiện lên lãnh khốc, hung dữ.
Sự bảo vệ của Kỳ khiến trái tim Anleech_txt_ngu trở nên mềm yếu hơnleech_txt_ngu.
Lão lộ vẻ mặt bỉ và phấn khích: Đã đến đây rồileech_txt_ngu thì để mạng lạileech_txt_ngu đi!
An nhạy bén nhận ra ba kẻ nàyleech_txt_ngu giống lưu manh thông , cô nhíu mày trầm giọng hỏi: Các người là ?
Lão Nhị nhìn An , hừvi_pham_ban_quyen lạnh một tiếng qualeech_txt_ngu lỗ mũi: Là người đến lấy các .
Khóe môi An Nặc lên một nụ cười giễu , giả vờ tỏ ra đáng thương: Ba vị đại ca, dù có chết cũng phải để chúng đượcleech_txt_ngu làm con ma hiểu biếtvi_pham_ban_quyen chứ!
Nhổ vào! Lão khinh bỉ: Lần trước một gậy đóvi_pham_ban_quyen không đập chết đượcvi_pham_ban_quyen các người, này bọn tuyệt đốileech_txt_ngu không bỏ qua đâu!
Lần trước?
Gậy?
bóng hình mờ nhạt lướt qua nãovi_pham_ban_quyen An Nặc.
chúng chính là những kẻ đã mạng nguyên ngày hôm .
Cũng chính là đã Hoắc Kỳ Niên thành kẻ .
Đúng là oan gia !
Việc gì phải tốn lờivi_pham_ban_quyen với sắp chết, ra tay đi! Đại sa sầm , vungleech_txt_ngu tay ra hiệu.
Hai đàn emvi_pham_ban_quyen nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lệnh, dao găm ra, trước sau bao vâybot_an_cap Nặc và Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Niên.
An Nặc thầm kêu ổn.
Ba tên này nhìn qua biết tay đâm thuê mướn có .
Hoắc Niên từng đi , não bộ bị thương, lực chiến không bằng trước nhưng đối với ba tên này đáng lẽ vẫn dư sức.
Nhưng cái khó chính hiện anh vướng cô là “cái đuôi”.
Anh vừa đánh vừa phân tâm bảo vệ cô, này khiến Hoắc Niên bị bó tay bó chânleech_txt_ngu, phát huy hết thực lực.
Lưỡi dao sắc lạnh loáng An Nặc khiến đầu óc cô trở nên tê dại.
Thật hối hận vì kiếp trước không học lấy vài phòng thân.
Ngay lúc cô tưởngvi_pham_ban_quyen rằng mạng mình sắp thúc, cổ sau gáy bị Hoắc Kỳ Niên lên, cô bị đưa ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau lưng , tránh được một chí .
Chưaleech_txt_ngu kịp thở phào, Lão Nhị đã hung tợn tới phía cô.
Cô vừa định né sang thấy một chân dài đá vút lên, ngay đó, Lão Nhị giống như một đường parabol bay thẳng ra ngoài.
Cẩn thận! Một bóng đen lướt qua , sắc An Nặc biến đổi, hét lớn cảnh báo Hoắc Kỳ .
Nghe thấy lời nhắc của An Nặc, Hoắc Kỳvi_pham_ban_quyen Niên xoay người lại, tên Lão Tam đang định đánh lén lập tức ngã mặt xuống đất theo tư thế chóleech_txt_ngu , bên cạnh còn văng ra một thứ gì đó trắngvi_pham_ban_quyen vàng.
Răng tao Lão Tam đớn kêu lên, nhìn bàn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy máu:
Suốt quá đó, Hoắc Kỳ Niên luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vệ An Nặc rất kỹ sau lưngleech_txt_ngu mình.
An Nặc ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Kỳ Niên cách túc.
Sống qua hai , đây là lần đầu tiên cô được một người đàn ông che chở chặt chẽ nhưleech_txt_ngu vậy.
vì bị đẩy lênleech_txt_ngu để làm bia đỡ đạn.
Anleech_txt_ngu Nặc nhớ lại kiếp trước, người cha danh nghĩa của , vì để bảo vệ đứa con trai của ông ta và người vợ đầu, đã đẩy cô trước mặtleech_txt_ngu bọn bắt cóc để đỡ nhát dao cho con traileech_txt_ngu ông , nghĩ lại mà thấy lòng.
Cánh mẽ của Hoắc Kỳ Niên nhẹ nhàng đặt lên eo mảnh khảnh của An Nặc, tác vô cùng cẩn thận như đang nâng niu món bảo vật quý nhất trần đời.
Vợ ơi, đừng sợ, tôi bảo vệ cô!
Được, có Hoắc đại ca ở , tôi không sợ.
An Nặc dần hoen lệ, rõ sự kiên định trong mắt Hoắc Kỳ Niên, tim côbot_an_cap mềm nhũn đi.
Người ông nếu còn ở trong quân , chắcvi_pham_ban_quyen chắn là một tồn người ta phải ngước nhìn.
Bây , cô muốn sát cánh chiến đấu cùng anh.
Nặc đảo mắt nhìn quanh một lượt, một cây gậy gỗleech_txt_ngu dựng , mắt cô sáng lên, cầm chắc gậy trong tay.
cả cẩn thậnleech_txt_ngu một chút, thằng ranh này trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây từng đi lính! Lão Đại với vẻ mặt âm hiểm cầm dao thủ thế, còn về phầnleech_txt_ngu An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn bản để cô vào mắt.
Lão Nhị và Lão Tam lảo đảo dậy từ mặt , hung tợn chùi máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóe miệng, đồng loạt rút dao găm chĩa về Hoắc Kỳ Niên và An Nặc.
, để mạng lại đây!
Ba tên đó không chịu bỏ , lao vây đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trốn cho kỹ, để tôi! Kỳ Niên đẩy An Nặc ra, lao vào cuộc hỗn chiến với ba tên kiavi_pham_ban_quyen.
An Nặc gậy gỗ, căng thẳng theo dõi bốn người đánhleech_txt_ngu nhau không phân thắng bại, cô không có năng đấu tay đôi với bọn chúng.
Nhưng ít nhất khivi_pham_ban_quyen bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng muốn làm hại , côleech_txt_ngu cóbot_an_cap ngăn cản được đôi chút.
Lão ra hiệu chobot_an_cap Lãovi_pham_ban_quyen Tam, Lão ngột đổi hướng, xông về phía An Nặc.
, đi, đi chết đi!
Lão Tam cầm đâm tới, An Nặc lớn, vung gậy gỗ loạn xạ.
An Nặc trongbot_an_cap lòng: Chẳng lẽvi_pham_ban_quyen không phải có vận may cá chép saobot_an_cap? Vậy thì phát huy tác dụng của nó đi chứ!
vung không có bài bản gì, nhưng kỳ lạ mỗi nhát gậy đều đánh trúng vàovi_pham_ban_quyen Lão .
Cũng hắn đã qua rèn luyện nghiêm , không đã bị đánh cho kêu chavi_pham_ban_quyen gọi mẹ rồibot_an_cap.
Dù , Lão Tam tức đom đóm mắt bị một con đàn bà thối đánh cho thê thảm như thế.
Lại nhớ đến việc Hoắc Kỳ đánh một chiếc răngleech_txt_ngu cửa của mìnhbot_an_cap.
Hắn bừng bừng giận, sát tâm càng .
Mày đi chết đi! Đôi mắt Lão Tam đỏ ngầu, hung một tay tóm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gậy gỗ của An Nặc, tay cầm dao đâm thẳngleech_txt_ngu vào tim cô.
Xong đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, lẽ nào lần này thực sự phải bỏ mạng tại sao?
bị Lãovi_pham_ban_quyen Đại và Nhị vây khốn, thấy Lão sắp làm hại Nặc, anh liều mạng khỏi sự kìm kẹp, vọt tới trước mặt Nặc, giơleech_txt_ngu tay đỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhát dao thay cô.
Một tiếng “xoẹt” vang lên, đó là âm thanh bị xé rách.
“Anh ” Thấy Hoắc Kỳ Niên dao cho mình, lòng An Nặc dâng một nỗi hoảng loạn tên.
Người đànbot_an_cap ông này sao lại đến thế!
“Cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, tìm chết!” An Nặc nhìn ba tên , âm trầm đến cực điểm, trong mắtvi_pham_ban_quyen tràn đầy thù hận.
Lãoleech_txt_ngu Đại nhìn vẻ mặt lạnh lùng đenbot_an_cap của An Nặc, cười lạnh một tiếng: “Chỉ dựa vào cácleech_txt_ngu người sao? Hừ, cứ hưởng những giây phút cuốibot_an_cap cùng này !” Nói đoạn, hắnleech_txt_ngu từ trong lòng ra một khẩu , họng súngvi_pham_ban_quyen đen ngòm nhắm thẳng vào họ.
An Nặc khựng lại, thầm hô hỏng bét, lúc này cô càng thêm khẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định này tuyệt đối không phải người bình thường.
Hoắcleech_txt_ngu Kỳ Niên lạnh lùng quét mắt nhìn kẻ đó, một tay mạnh An ra , dùng chính thân hình mình để ngăn cáchbot_an_cap khỏi nguy hiểm.
Phía bên kia đầu ngõ, Hoắc Thiên Dã đang đạp xebot_an_cap đi bóngvi_pham_ban_quyen dáng Hoắc Kỳ khắp nơi một cách vô định.
Hôm qua anh ta mang phim chụp CT Hoắc Kỳ Niên đến bệnh viện tỉnh tìm bác sĩ, hy vọng có thể tìm ra phươngbot_an_cap pháp chữa trị cho anh.
điều khiến anh thất vọng là sau khi tìm gặp tất cả các chuyên gia não khoa, kết luận cuối cùng đều là: hiện tại trong nước chưa có biện pháp điềuleech_txt_ngu trị hiệu quả, phẫu thuật lại có tiền lệ thành .
đó có người nói với anh ta rằng bệnh này có thể chữa khỏi, nhưng không phải ở nước!
Muốn trị thì chỉ có thể chờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chờ kỹ thuật từ nướcleech_txt_ngu ngoài truyền về.
Hoắc Thiên Dãvi_pham_ban_quyen siết nắm đấm, vẻ định.
Nếu không anh Hoắcleech_txt_ngu thì đã không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoắc Thiên Dã của ngày hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay.
Bất kể phảivi_pham_ban_quyen chờ bao lâu, bất kể phải trả cái giávi_pham_ban_quyen nào.
Anh ta nhất định chữa khỏi cho anh Hoắc!
Nghĩ đến đây, Thiên Dã phiềnbot_an_cap muộn vò đầu bứt tai.
Anh ta chỉ mới rời đi một ngày, lúc trưa nay quay về thì đã người trong thôn bàn tán vềbot_an_cap vở kịch náo loạnleech_txt_ngu ngày hôm qua.
Cái cô thanh niên tri thức Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc đó có tư cách gì mà dám dụ dỗ anh Hoắc của anh chứ?
Nếu không phải vì cứu cô ta, anh Hoắc liệu có bị nặng như vậy ?
An bị bỏng toàn , mặt như quỷ dữ, bản chẳng hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xứng với anh Hoắc!
Không được, anhleech_txt_ngu ta phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm anh Hoắc và cô để ngăn này.
Trong lúcvi_pham_ban_quyen đang ráo riết tìm người, Hoắc Thiên Dã nghe thấy đánh nhau trong vọng . Anh ta đang vội người nên vốn không vào việc của kẻ khác.
Anh ta vừa đạp xe định rời đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì bỗngbot_an_cap nghe thấy một tiếng xé lòng lên từ trong ngõ.
Anh Hoắc?
“Mẹ kiếp!” Hoắc Thiên Dã bừng mắt, đạp lao vào trong ngõ, hai chân guồng liên hồi, hai cái bánh xe quay sắp biến thành Phong Hỏa Luân.
Nhìn họng đen ngòm kia, Nặc nắm chặt tay Hoắc Kỳ , gương mặt lộ vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hối lỗi, cô nhìn anh một cái đầy luyến tiếc: “Anh Hoắc, lỗi, lần này lại là tôivi_pham_ban_quyen liên lụy anh rồi!”
Trong lồng An Nặc ngập tràn một nỗi hốileech_txt_ngu hận nhànleech_txt_ngu .
sớm biết đứng sau lưng kia muốn mìnhbot_an_cap vào chỗ chết, cô đã chủ động trêu chọc Hoắc Kỳ Niên, đưa anh rời khỏi nhà họ Hoắc.
Người nhà họ Hoắc tuy chẳng ra gì, nhưng ít nhất Hoắc Kỳ Niên ở đó vẫn được an toàn!
Hoắc Kỳ Niên nắm ngược An Nặc, đôi lông mày lạnh lùng bất giãn ra: “Không liên lụy, tôileech_txt_ngu tự nguyện!”
Nghe câu trả lời của , lòng An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng thêm khó chịu. Cô ôm chầm Hoắc Niên, áp vào ngực anh, nghe nhịp tim mẽ , nghiến răng, hạ quyết định quan trọng.
An Nặc từ trong lòng Hoắcbot_an_cap Kỳ Niên liếc nhìn Lão Đại, giọng nói mang theo sự kiên định không thể khước từ: “Người các ngườibot_an_cap muốn giết làvi_pham_ban_quyen tôi, mạng tôi các người, hãy để anh ấy đi!”
“Hừ!” Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại như nghe thấy chuyện cười, hắn chĩa vào Hoắc Niên, khóe miệng nhếch lên nụ lạnh lẽo, nhìn như nhìn kẻ chết: “An tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô vàleech_txt_ngu bạn của cô có anbot_an_cap tâm lên đường rồi.”
“Anh Hoắc, lần này đổi lại là tôi bảo vệ anhvi_pham_ban_quyen!” An Nặc dứt dang rộng hai tay chắn trước mặt Hoắc Kỳ Niên.
“Đứa dám bắt nạt anh Hoắc của , liều với !”
Tiếng súng cùng tiếng hét lớn đồngbot_an_cap thời vang lên. Ngay khi An Nặc tưởng rằng mình xong rồi, thì Lão Đại bỗng rú lên một tiếngleech_txt_ngu thiết như chọc .
Hoắc Kỳ Niên ôm chặt An Nặc vào lòng, sắc mặt sa sầm đáng sợ, môi , đanh .
Anh không biết đã được hai viên đávi_pham_ban_quyen từ lúc nào, chuẩn xác ném mạnh về phía Lão Nhị Lãoleech_txt_ngu Tam.
Lão Nhị và Lão Tam bị trúng trán, trực tiếp ngất lịm ngã lăn ra đất.
Lúc , Lãovi_pham_ban_quyen Đại bị xe đạp của Hoắc Thiên tông nhào, khẩu cũng văng ra .
Hoắc Thiên Dãleech_txt_ngu thừa cơbot_an_cap lao lộn với Lão Đại. Lão Đại cố gắng nhặt lấy khẩu súng nhưng không lần nào thành công.
An Nặc đấm không giỏi, nhưng côleech_txt_ngu tinh thôngbot_an_cap cấu trúc cơ thể !
Cô trực tiếp xông lên tháo khớp tứ chibot_an_cap của và Lão Tam, khiến bọn chúng dù có tỉnh lại cũng không còn sức đánh tiếp.
Hoắc Kỳ Niên thấy Nặc không còn gặp nguy , tiến lên cùng Hoắc Thiên Dã lực khống chế Lão Đại.
Hoắc Niên đá khẩu súng phía chân Anvi_pham_ban_quyen Nặc, cô vội nó lênvi_pham_ban_quyen.
Lão Đại lạnh lùng nhìn Lão Nhị và Tam đang nằm bẹp dưới đất, thấyleech_txt_ngu đại thế đã mất, hắn con dao găm phía An Nặc. Hoắc Niên laovi_pham_ban_quyen tới tay không bắt lấy lưỡi , trong Lão Đại thừa cơ tẩu thoát.
Hoắc Kỳ Niên còn muốn đuổi theo, An ôm chặt cánh : “Anh Hoắc, đừng đuổi nữa, vết thương của anh trọng hơn!”
An Nặc xótbot_an_cap xa nhìn đẫm máu của Hoắc Kỳ Niên, cô vội lấy bộ kim châm mới mua ra, đâm vào cácbot_an_cap huyệt đạo của anh giúp cầm trước.
Nhưng trong lòng không kìm được nỗi buồn, mũi cay cay, “tí tách”, một lệ trong vắt rơi xuống mu bàn tay của Hoắc Niên.
Hoắc Kỳ Niên cảm thấy tay mình như bị bỏng, nhìn giọt mắt ấy, cả anh khựng lại, rồi tay laubot_an_cap nước mắt mắt cô: “Đừng khóc!”
Thiên Dã hổ tiến , đẩy mạnh An ra: “Đừng có giả nhân giả nghĩa nữa! Đều tại cô hết, nếu không vì cô thì anh Hoắc đã chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị thương. Cứ dính tới cô là chẳng chuyện gì tốt lành cả!”
Nặc bị Hoắcbot_an_cap Thiên Dã đẩy lùi lại vài .
Hoắc Kỳ Niên tay Hoắc Thiên Dã ra, xót xa đỡ lấy An Nặc, giúp cô đứng vững lại.
“Anh Hoắc, cô ta rõ ràng là ngôi sao chổi, anh”
Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiên Dã chưa kịp nói bị Hoắcvi_pham_ban_quyen Kỳ Niên quát ngăn lại: “Câm !”
“ không chovi_pham_ban_quyen em nói, em cũng phải nói! Ngay từ khi ta mới xuống đây, anh đã dặn dò em phải chăm cô ta! Thế mà cô ta không những không báo ơn, còn anh bị thương ở não, không thể làm lính đượcleech_txt_ngu nữa, giờ suýt hại mất mạng! Anh Hoắc, emvi_pham_ban_quyen muốn tốt cho anh thôi!”
Nghe Hoắc Thiên Dã nói, An Nặc sững sờ trong giây lát, kinh ngạc nhìn Hoắc Kỳ Niên.
Ngay từ ngày cô xuống nông thôn, Hoắc Niên đã nhờ người giúp đỡ cô sao!
Phải , Kỳvi_pham_ban_quyen Niên từng là dưới trướng ông ngoại chủ, có lẽ anh đã nhận được sự ủy thác từ .
Dù không phải vì ngoại chủ, thì cũng là vì anh đối cô
Nghĩ đến đây, một cảmbot_an_cap giác chua xót cuộn trào mãnh trong lòng Nặc.
Hoắc Kỳ Niên nhíu mày, ánh mắt sắc lẹmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoắc Thiên đang đầy vẻ bình, anh lạnh lùng thốt từng chữ: “Cô ấy là vợ tôi!”
Hoắc Thiên như đánh ngang tai, chết trân tại !
Anh Hoắc sự muốn sống cả đời cái cô này sao?
Xong rồi, anh ta vẫnbot_an_cap đến muộn mất rồi!
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc biết đang nghĩ gì, cũng biết anh ta không yên tâm khi giao Hoắc Kỳ Niên cho mình.
Cô hít sâu một hơi, giọng nói thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoát vô trịnh trọng: “Hoắc , tôi biết tôi không xứng với anh Hoắc, nhưng yên tâm, tôi sẽ chăm sóc anh ấy thậtvi_pham_ban_quyen tốt!”
Hoắc Thiên Dã hừ lạnh tiếng, giọng điệu không mấy tốt : “Đến bản thân còn lo không mà đòi chăm sócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh Hoắc tôi, nói nhảm gì đấy?”
An Nặc biết Hoắc Dã vẫn còn khúc mắc với mình, nhất thời chưa thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chấp nhận chuyện anh vì mà bị thương, nhưng cô hiểu đạo lý lòng cảm độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất trời, vàng đá cũng phải tan chảy.
Bây giờ tôi nóivi_pham_ban_quyen hay đến đâu, anh cũng chưa chắc đã tin, hay bằng làm ! Anh cứ xem biểu hiện sau này của tôi đi!
Hoắc Thiên Dã liếc An Nặc đang nắm taybot_an_cap Hoắc Kỳ Niên, hai người sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau khiến ta cảm cùng khó chịu.
Nhưng nghĩ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc ngườibot_an_cap nhà họ Hoắc đối xử với Hoắcbot_an_cap Kỳ Niên như ngựa, anhbot_an_cap ta lại không kìm được mà ngứa .
So với việc để anh Hoắc quay vềbot_an_cap nhà họ Hoắc chịu khổ, thà để thanh niên An sóc anh ấy còn hơn. Dù anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoắc cũng vì côbot_an_cap mới trở nên nỗi này. Hơn , An Nặc là người từ thủ đô đến, trong tay có tiền có phiếu, chắn sẽ không để anh Hoắc phải chịu thiệt thòi.
đến đây, lòng Hoắc Thiên cũng nhõm hơn đôi chútbot_an_cap.
anh ta vẫn buông lời cảnh cáoleech_txt_ngu đầy đe dọa với An Nặc: Tạm thời tin cô , nếu để tôi cô đốileech_txt_ngu xử tốt với anh Hoắc, dù phải liều mạng , tôi cũngvi_pham_ban_quyen sẽ để cô yên .
An không hề tức giận trước lời dọa của Hoắc Thiên Dã, ngược lại còn thở phàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Hiện giờleech_txt_ngu anhvi_pham_ban_quyen Hoắc đang ở tại điểm thanh niên thức, lúc nào rảnh anhbot_an_cap có thể ghéleech_txt_ngu qua thăm anh .
Ý tứ củaleech_txt_ngu An Nặc quá rõ ràngvi_pham_ban_quyen, chính là bảo anh ta thường giám để anhvi_pham_ban_quyen ta yên tâm.
Hoắc Thiên Dã hừ hừ hai tiếng, dùng mũi chân đá đang nằmbot_an_cap dưới đất: Hai tên này tính sao đây?
Anleech_txt_ngu Nặc xót xa nhìn cánh tay bị thương của Hoắcbot_an_cap Kỳ Niên: Đưa Hoắcvi_pham_ban_quyen đi bệnh viện băng bó , sau đó đưa hai kẻ này đến đồn cảnh .
Hoắc Kỳ Niên quét ánh mắt lạnh lùng nhìn hai kẻ đang hôn mê dưới đất, : Gửi, đồn cảnh sátbot_an_cap trước!
Dù đãbot_an_cap giúp Kỳ Niên cầm máu nhưng Nặc vẫn không yên tâm: Nhưngbot_an_cap mà
, dao, súng, giết !
An Nặc đã hiểu ý của Hoắc Kỳ Niên. Những này rõ ràng là nhắm vào họ mà đến, chỉ là không biếtbot_an_cap chúng có liên quan gì đến nhàbot_an_cap họ An hay không? Dù sao, kẻ muốn cô chết nhất chính là gia đình ông cậu quý của nguyên chủ.
Hoắc Dã xoa cằm, vẻ mặt tư: Tôi thấy mấy tên này không giốngvi_pham_ban_quyen cướp thông thường, để chắc chắn đến cảnh sát trước .
Kỳ Niên và Hoắc Thiên Dã mỗi ngườileech_txt_ngu xách tên, ném chúng vào sảnh đồn cảnh .
An Nặc lấyleech_txt_ngu trong ra một khẩu súng , đập mạnh trước mặt viên cảnh sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thấy khẩu súng, sắc mặt viên cảnhleech_txt_ngu sát tức thay đổi, như gặp phải đại địch.
Đồng chí cảnhvi_pham_ban_quyen sát, hai kẻ này muốn giết chúng tôi, đây là súng lục tìm trên người chúng, xin các anh nhất định phải đòi lạileech_txt_ngu công cho người dân chúng tôi! Giọng củabot_an_cap An Nặc mang chút nũng nịu xen ủy khuất, khiến người ta không kìm được lòng mà muốn an .
Viên cảnh sát nghe xong biết đây là một án lớn. Ánh mắt anh tabot_an_cap dừng lại trên cánh tay thương của Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Niên, giọng điệu dịu lại: Đồng chí, các bạn vào nghỉ chút đãleech_txt_ngu, tôi sẽ tìm ngườileech_txt_ngu băng bó vết thương đồng namleech_txt_ngu nàybot_an_cap trước.
Đồng chí cảnh sát, thật làm phiền anh quá.
Không phiền, phục vụleech_txt_ngu nhân dân mà.
Viên cảnh sát bảo đồng nghiệp áp giải hai kia vào phòng thẩm vấn, mình thì đích thân dẫnleech_txt_ngu nhóm đến phòng tiếp tân.
người ở đây lát, tôi báo cáo với lãnh đạo!
An Nặc gật : Được!
Viên cảnh vừa ra một nữ cảnh sát xách hộpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net y tế bước vào. Sau khi xử lý thương đơn giảnvi_pham_ban_quyen cho Hoắc , ấy lại xách đồ đi ra.
Đội trưởng, vừa cóvi_pham_ban_quyen người báo ánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nói cóleech_txt_ngu ba kẻ dùng súng cướpleech_txt_ngu bóc, hơn một trong số họ bị thương.
Viên cảnh sát cửa bướcleech_txt_ngu vào văn phòngvi_pham_ban_quyen đội trưởng, vừa báo cáo ngắn tìnhbot_an_cap hìnhleech_txt_ngu vừa đặt khẩu An Nặc nộp bàn làm việc của độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng.
đội trưởng khẩu , nhíu mày, sắc mặtvi_pham_ban_quyen nên nghiêm trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và thâmvi_pham_ban_quyen . Cướp có súng, đó khôngleech_txt_ngu phải là mộtbot_an_cap vụ án bình thườngleech_txt_ngu!
Cướp có súngleech_txt_ngu sao? Một giọng nói dõng dạc vang lên từ cửa.
Lýbot_an_cap đội trưởng nghe thấy giọng nói liềnleech_txt_ngu lập tức bật , ra . Thấyvi_pham_ban_quyen người vừa tới, đứng nghiêm chào: trưởng, sao ngài qua đây?
Sở trưởng Hà Vĩnh Niên chào lại, ý vuốt mái tóc húi , sâu hoắm lướt khẩu súng. Anh tiến lên bước, khẩu súng lên sát kỹ lưỡng: Súng , nhìnvi_pham_ban_quyen kiểu và thức này, giống đồ của bên kia.
Lývi_pham_ban_quyen đội trưởng và viên sát hít hơi thật sâu, nhìn nhau đầy kinh . Nếuleech_txt_ngu đây làvi_pham_ban_quyen đồ kia, tính chất vụleech_txt_ngu án hoàn toàn thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổi.
Hà Vĩnh Niên quay nhìn Lý đội trưởng: Người án ?
Ở phòng tiếp tân ạ!
Đi, đi xem sao! Hà Vĩnhbot_an_cap dẫn đầu bước ra khỏivi_pham_ban_quyen văn phòng, Lý đội trưởng viênvi_pham_ban_quyen cảnh sát theo phía sau.
An Nặc và mọi người đợi mộtvi_pham_ban_quyen thì thấy viên cảnh lúc nãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dẫn theo người đàn ông vàoleech_txt_ngu.
An Nặc vừa , chưa đợi viên cảnhvi_pham_ban_quyen sát giới danh tính, trong haibot_an_cap trông giống lãnh đạo sững sờ trong giây lát khi nhìn thấy Kỳ . Sau đóbot_an_cap, vànhbot_an_cap mắt ta hơi đỏ, xúc động bướcleech_txt_ngu nhanh tới, chào Hoắc Niên theo đúng lễ tiết quân : Hoắc Đoàn trưởng.
Lý trưởng và viên cảnh sát nhìn nhau đầy ngạc nhiên, hóa ra họ đều quen nhau cả!
Kỳ Niên đã không còn nhậnvi_pham_ban_quyen ra Vĩnh Niên nữa, nhưng anh ta chào kiểu quân đội, theo bản năng đứng dậy chào đápbot_an_cap , không nói lời nào.
Hà Vĩnh Niên nắm chặt tay Hoắc Kỳ Niên, tâmbot_an_cap vô cùng xúc động: Hoắc Đoàn trưởng, họ anh nhưng tôi tin, nay thấy anh bình an vô sự, tôi mừng quá.
An Nặc đứng bên thở dài tiếng: Đồng chí nàyvi_pham_ban_quyen, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoắc bị thương ở đầu, chắc là không còn nhớ anh ! Nhiều phản ứng của anh ấy là bản năngleech_txt_ngu mà thôi!
Câu nói này như tiếng sét đánh ngang tai.
Phản ứng bản ?
Vậy có nghĩa là, trưởng thực sự vì cứu người mà trở nên ngây ngô sao! Một người tốt như Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đoàn trưởng, sao lại thành ra thế này?
Lý đội trưởng thấy xúcleech_txt_ngu của Vĩnh Niên không ổn định, liềnvi_pham_ban_quyen đưa mắt ra hiệu cho viên cảnh sát.
Viên cảnh sát lập tức ý, tiến một bước giới thiệu: Đồng chí, đây là Hà của chúng , rồi chỉ vào Lý đội trưởng, đây Lý đội trưởng. Bây giờ chúng tôi cần lấy khai, xin bạn phối hợp chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
An gật đầu: Được, chúng tôi định sẽ phối hợp.
Mọi người cùng ngồi xuống, viên cảnh sát lấy sổ vàleech_txt_ngu bút bắt đầu chép.
An Nặc bày diễn biến sự việc, Vĩnh Niên nghe càng thấy có điểm không .
An Nặcbot_an_cap tiếp: Sở trưởng, hai kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà anhvi_pham_ban_quyen bắt được hômleech_txt_ngu nay, có cơ sở để nghi rằng chúng chính là những kẻ đã định giết tôi và đánh anh Hoắc đến ngốc nghếch lúc trước!
Sắc mặt Hà Vĩnh Niênbot_an_cap lạnh lùng, đen sạm lại, nhìn An Nặc với vẻ không thể tin nổibot_an_cap: Cô nói chứ?
An khẳng định chắc chắn: thật! Tôi nhớ mặt chúng! Chúng có tổng cộng tên, nhưng một tên đã trốn thoátvi_pham_ban_quyen.
Sắc mặt Hà Vĩnh Niên càng khó coi, bàn siết chặt lại, xương khớp phát ra những tiếng răng rắc đáng .
yên tâm, hai kẻ này tôi sẽ đích thẩm vấn, nhất định phải chúng quy án toàn bộ!
An Nặc nghĩ một , Hà trưởng từng là lính của Hoắc Kỳ , có có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mượn anh để điều kẻ đứng : Đồng , tôi là một thanh niên tri thức từ thủ đô đến, nhưng ba tên này hết lầnvi_pham_ban_quyen này đếnvi_pham_ban_quyen lần khác muốn lấy mạng tôi, tôi sợ rằng phía sau chúng có âm mưu đó.
Hà Vĩnh Niên ngước mắt nhìn An , đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện: Có phải cô đã có manh mối gì rồi không?
An Nặc thở dài một tiếng, tháo khẩu trang ra trước mặt mọi người, để lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khuôn mặt bị lửa thiêu rụi của mình.
Trong vang lên tiếng hít khí lạnh.
Họ là những người làm việc công, dù trong lòng kinh hãi nhưng mặt vẫn không để xúc.
Chỉ có Hoắc Kỳ Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn An Nặc với ánh mắt đầy xót xa, lại thêm một chút có thể nắm tay , truyền thêm sức cho .
Hàbot_an_cap Vĩnh Niên kinh mở to mắt, nhìn Hoắc Niênbot_an_cap rồi lại An Nặc.
Hai người này có gì đó rồi!
Dù Trung trưởng của anh đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở nên ngốc nghếchbot_an_cap, nhưng anh vẫn cảm thấy An Nặc xứng .
Đặc là mặt kia của , nếu nhìn lâu thật sự sẽ mang lại cảm giác không thoảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mái.
Chẳng qua hiện tại Hoắc Kỳ Niên không , nếu một nào đó anh bình phục, đối diện với khuôn mặt như vậy, liệu anh có được bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
Hà Vĩnh cố kìm nén xúc bất mãn không để lộ ra ngoài.
Dù sao anh cũng chỉ người ngoài, không có cách can thiệp vào cuộc của Hoắcleech_txt_ngu Niên.
An Nặc thản nhiênvi_pham_ban_quyen vai, tự giễu cười một tiếng: “Thật ra trướcleech_txt_ngu kia tôi rất xinh đẹp! Tôi bị dung do bị cô em họ lừa đến rồi phóng , suýt chút nữa đã lấy mạng tôi.”
“Và kể từ lúc đó, dù có trốn khỏi kinh thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn bị truy sát!”
An Nặc không kể ông ngoại bị cậu ruột tố .
nếu móc thì sẽ không giản là chút sóng gió .
Hà Vĩnhvi_pham_ban_quyen Niên tiêu hóa những lời này, nhất thời lặng.
Chẳng đã phán đoán sai?
Vụ án là tranh chấp gia tộc, không liên quan gì đặc vụ sao?
Điểm liên quan là khẩu súng thuộc về phía bên kia.
Hà Vĩnh Niên thầm tính toán, nhiên : “Tôi sẽ thẩm kỹ hai tên vừa bị , đến lúc đó phải nhờ cô An phối .”
“Vâng, tôi nhất sẽ tích cực hợp!” An Nặc đầu, đột nhiên cảm thấy hơi chua xót, “Dù sao cũng chẳng muốn sống nỗi sợ vì luôn phải đối mặt với nguy hiểm cả.”
“Cô yên , vệ tính mạng và tài sản dân là nghĩa vụ của cảnh sát chúng tôibot_an_cap.”
“Vâng, tôi tin tưởng các anh!” An Nặc gật tỏ sự tin cậy.
Mấy người họ trò chuyện thêm một vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liênvi_pham_ban_quyen quan đến vụ án, thời gian còn , An Nặc dậy xin phépleech_txt_ngu ra .
Niên đích thân tiễn họ ra tận cửa đồnleech_txt_ngu cảnh sát, bắt với Nặc và Thiên Dã: “ tới hãy chú ý an toàn, bênleech_txt_ngu tôi có tức sẽ thông báo cho bạn ngay.”
Anh lại nhìn về phía Kỳ Niên, đứng thẳng , giơ tay chào theo quân lễ: “Hoắc đoàn trưởngbot_an_cap, trọng!”
“Bảo trọng!” Hoắc Kỳ Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chào lại.
Niên đeo gùi , liếc nhìn Hoắc Thiên Dã đang dắt xe , sau đó nắm lấy tay Nặc, cả ba người rời đi.
Hà Vĩnh Niên và Lý đội đứng sóng vaileech_txt_ngu theo họ khuất dần.
“Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng ! Hoắc đoàn trưởng còn ở trong quân đội, tương chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” đội lắc đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ luyến tiếc, đúng là thế sự khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Hà Vĩnh Niên nheo mắt nhìn về hướng Hoắc Kỳvi_pham_ban_quyen Niên vừabot_an_cap đi, một hơi thật sâu rồi quay người đi vào phòng vấn.
trưởng rít mạnh mấy lá, ném tàn thuốc xuống đất, dùngvi_pham_ban_quyen mũi di rồi bước theo sau Hà Niên vào phòng.
Anh có linh cảm, đêm nay khỏi ngủ rồi
Hoắc Thiên Dã đạp xe đến huyện, anh đưa Anbot_an_cap Nặc và Kỳ Niên đến bến xe, đợi họ lên chuyến xe khách đại đội sản xuất Hưng xong mới xe quay về.
An về đến điểm thanh niên tribot_an_cap thức, thanh niên khác vẫn chưa đi về, cả khu nhà im ắng lạ thường.
lấy chìa khóa mở cửa, hai người vào phòng, ánh mắt Hoắc Kỳ Niên đã đảo quanh một , đôi lông mày nhíu chặt.
Thấyvi_pham_ban_quyen Hoắc Kỳ Niên đứng sững phòng, cũng không tháo xuống, An vỗ vai anh, khó hiểu hỏi: “ ?”
“Có người, từng !” Hoắcbot_an_cap Kỳ Niên quay đầu nhìn chằm chằm An Nặc, giọng kiên định.
An Nặc bao nghi đoánleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen Kỳ Niên, cô nhanh quan sát căn phòng nhưng thấy có gì bất thường.
“Cái cốc, sáng đây, , ở kia!” Hoắc Kỳ Niên vàovi_pham_ban_quyen cốc bị vị trí, khẳng định chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nịch.
Nặc biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm giác của khôngvi_pham_ban_quyen bằng anh, vội chạy đến trước hòm gỗ mở ra, gạt lớp quần áo bên trên, ra một chiếc hộp nhỏ có khóa ở dưới.
An Nặc dùng chìaleech_txt_ngu khóa mở ra, và dùng để đánh lạc kẻ địch bên vẫn còn đó.
Cô mím môi chạy đến bàn , kiểmvi_pham_ban_quyen tra giấu tài sản lớn mà cô mới thay .
Thấy nơi đó không dấu vết bị động vào, cô mới nhẹ nhõmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Đồvi_pham_ban_quyen đạc vẫn , xem người đó bịbot_an_cap lộ không dám tiếp phá khóavi_pham_ban_quyen hộpvi_pham_ban_quyen!”
Sau khivi_pham_ban_quyen cất về chỗ cũ, An Nặc đi tới Hoắc Kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Niên, giúp anh tháo gùi đặt xuống đất.
“ xấu, còn, lại!” Khuôn mặt Hoắc Kỳ Niên lộ ra vẻ căm phẫn.
“Chỉ sợ đó đến!” Nặc lấy từ trong ra hai chai rượu ngon, hai thuốc lá Tiền Môn và nửa cân kẹo sữa Thỏ Trắng, khóe môi nở một nụ cười ranh mãnh: “ trộm được thứ muốn, làm sao mụ tavi_pham_ban_quyen chịu cuộc! chờ mà xem!”
Hoắc Kỳ Niên gật đầu tán thành, mắt nhìn chằm chằm vào đống An Nặc vừa lấy ra, nghiêng đầu mắc.
An Nặc cảm thấy biểu cảm này củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh thật quá đỗi yêu, giống hệt Anh lông ngắn cô từng , cô không nhịn được kiễng chân xoa xoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mái tóc ngắn hơi cứng của anh.
“Lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại đội trưởng đang ở nhà, chúng cùng đi ông nhé?”
Hoắc Kỳ gật đầu, môi một nụ cười nhẹ.
Chiếc túi đeovi_pham_ban_quyen chéobot_an_cap của An Nặc phồng, để gây nghileech_txt_ngu ngờ cho , cô kéo Hoắc Kỳ Niên rảovi_pham_ban_quyen bước phía nhà Đại đội trưởng trước khi mọi người .
“Đại đội trưởng nhà không ạ?” An đứng ngoài cửa cấtbot_an_cap tiếng gọi lớn.
Một tiếng “két” vang lên, cánh cổng lớn được mở ra từ bên .
Vợvi_pham_ban_quyen của Đại đội trưởng là Bình mở cửa, liếc nhìn An Nặc và Hoắc Kỳ một lượtbot_an_cap, bà hơi bất nhìn Hoắc Kỳ Niên lâu hơn một chút: “ nhà tôi đang ở trong nhà, vào đivi_pham_ban_quyen!”
“Cảm ơn ạ!” Nặcvi_pham_ban_quyen cười hì hì kéo Hoắc Kỳ Niên vào nhà.
Đại đội thấy hai ngườivi_pham_ban_quyen nắm tay nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đivi_pham_ban_quyen vào, thấy Kỳ Niên trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn phong độ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc còn đi lính, liền cảm thấy An Nặc là sai chút nào!
Dù sao Kỳ Niên cũng đứa trẻ ông nhìn từ nhỏ đến lớn!
bé hiếu thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiền đổi bằng mạng sống đều gửi về cho gia đìnhleech_txt_ngu.
Thế mà gia đình mẹ già của chẳng ra con người!
Sau khi thằng bé bị thương, họ lại đối xử với một đứa trẻleech_txt_ngu tốt như vậy chẳng khác súc vật!
Nhìn mà thấy xót xa!
Thái độ của Đại đội trưởng với An Nặc cũng khá hòa nhã, sao một người biết ơn và ra taybot_an_cap cứu Hoắc Kỳ Niên lúc khó khăn thì không thể là người xấu được.
“ đứa đến giờ này là có chuyện gì sao?”
“Đại đội trưởngbot_an_cap, cháu đến để cảm bác đã giúp chúng cháu!” An Nặc , thuốc lá và trong túi ra đặt lên bàn, “ nay cháu và Niên đã đăng ký kết hôn, mời bác uống chén rượu hỷ, ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miếng kẹo hỷ !”
đội trưởng và Dươngvi_pham_ban_quyen Ngọc nhìn nhau, rồi nhìn đống trên bàn, mắtvi_pham_ban_quyen đều rực .
Con bé này thật léo.
“ cần đâu, tấm lòng cháu chúng ta nhận rồi! Sau này hãy cùng thằng bé sống cho tốt!”
“Cháu nhất sẽ chăm sóc anh tốtbot_an_cap, bác cứ tâm ạ!”
Hai bên đẩy đưa một hồi, Đại đội thuận thế nhận đồ.
“Đại đội trưởng, xem, cháu đã hôn rồi nên không tiện ở mãi trong thanh niên tri thức nữa! Cháu đang , phía thôn có một khu đất hoang, chúng muốn mìnhbot_an_cap khai hoang rồi một ngôi nhà đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
An trực tiếp nói ra mục đích chính của lần ghé thăm này. này cô phải điều trị cho Hoắc Kỳ và cả bản thânbot_an_cap , nên không thể thiếu việc bổ sung dinh dưỡng. Nếu họ ăn uống quá tốtleech_txt_ngu, chắc chắn sẽ khiến người khác đỏ mắt ghen tị. Nhưng nếu có sân , đóng cửa lạivi_pham_ban_quyen ăn gì thì , chẳng ai hay biết.
“Khu đất đó vốn dĩ để , hình của các cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặc biệt, cấp cho các cháu cũng không tính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phạm quy định.” Đại đội trưởng gõ gõ tẩu thuốc, “Để lát tôi và Bí thư ký tên xong cháu có thể xây nhà rồi!”
Có được lời khẳng định Đại trưởng, An Nặc nở nụ cười rạng . “Đại đội trưởng, xem A Niên thế này, lại là nữ, chẳng hiểu biết gì cảvi_pham_ban_quyen!” lấy trong túi ra một xấp tiền Đạibot_an_cap Đoànvi_pham_ban_quyen Kết đặt lênvi_pham_ban_quyen bàn.
Nhìn xấp tiền trên bànvi_pham_ban_quyen, mắt Đại đội trưởngleech_txt_ngu và Dương Ngọc Bình suýt thì lọt ra ngoài. Dàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế này, chắc phải ba bốn trăm tệ ấybot_an_cap chứ?!
“Bácleech_txt_ngu có uy tín, giúp chúng cháu tìm người với ạ, cháu định xây nhà ! Thuê ngườileech_txt_ngu, gạch, lúc đóvi_pham_ban_quyen đều phải cậy nhờ bác cả. Đây là ba trăm , nếu không đủ, bác cứ bảovi_pham_ban_quyen cháu nhé!”
Đại đội dù sao cũng có chút hệleech_txt_ngu . Để ông ra mặt, mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn. gì giải quyết được bằng tiền thì không lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn. nhiên, để đội trưởng kiếm được một nhỏ, ông ấy sẽ làm việc hăng hái hơn.
“Cậu Hoắc là anhbot_an_cap của thôn ta, mấy chuyện này các cháu không cần mặt, bác lo liệu tất !” Đại đội trưởng cười đến nếp nhăn nơi khóe mắtleech_txt_ngu sâu thêmleech_txt_ngu, vỗ ngực cam với An .
“ ạ, vậy nhờ bác cả nhé!” An kéo Hoắc Niên cúi chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại đội trưởng, “Đợi xây xong, chúng cháu mời bác, bácvi_pham_ban_quyen gái và anh Trụ Tửbot_an_cap sang dùng bữa ạ!”
“Được, được, !” đội trưởng và Dương Ngọc Bình nhiệt tình tiễn An Nặc Hoắc Kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Niên cửa.
Dương Ngọc Bình cầm tiềnbot_an_cap, đếm đi đếm lại, thán khôngvi_pham_ban_quyen thôi: “An tri này hổ đến từ kinh thành, thật là có tiền quá đi!”
“Bà chưa nghe nói à, nhóc họ Hoắc này đúng phúc mà!” Dương Ngọc Bình gật đầu tán đồng.
“An tri thanh này người được đấy, lại biết xử, sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua lại nhiều một chút, không hại !” Đại đội nhìn vợ ẩn ý.
“Tôi hiểu mà!” Đại đội đứng dậy cất chai rượu ngon và thuốc lá tốt đi, mỉm cười chắp tay đi ra ngoàibot_an_cap: “Tôi đi duyệt đất cho An thanh, bị kéo gạch xây nhà.”
Đại đội Hưng Long không có lò gạch, nhưng đại đội bên cạnh thì có! Ông phải vận động một chút mới được.
Lúc An Nặc và Hoắc Kỳ Niên từ nhà đội quay về điểm niên tri , các tri đều đã đi làm về. Họ thì ngồi xổm cửa, người trên ghế đẩu, người bưng một bát, húp mộtvi_pham_ban_quyen ngụm cháo loãng, cắn một miếng bánh bao mì , nhíu mày nuốt xuống.
“An tri về rồi đấy à!” Giang Mai ngẩng đầu nhìnbot_an_cap An Nặc, cười chủ động chào hỏi.
An Nặc nụ cười rạng rỡ: “ nay tôi và A đã nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi, mời người ăn kẹo hỷ!” Nói , Nặc đưa mắt ra hiệu Hoắc Kỳ Niên, anh mở cửa vào phòng, lấy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túivi_pham_ban_quyen nhỏ kẹo sữa Đại Bạchbot_an_cap Thỏleech_txt_ngu.
Nặc nhận lấy kẹo, chia cho từng người.
“Ồbot_an_cap, lại còn là kẹo sữa Đạivi_pham_ban_quyen Bạch nữa cơ à!” Vĩnh Thắng liếm môi, “Tôi quên mất vị kẹo sữa là thế nào rồi!”
Đổng Thắng tuyleech_txt_ngu ở thành phố, nhưng nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có năm đứa con, cuộc sống rất túng quẫn. Anh con cả, cái gì cũng phải nhường nhịn các em. Xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nông thônbot_an_cap thế này, một xu làmbot_an_cap đôi mà tiêu cũng không là nói quá.
Thời buổi này ai mà chẳng khó khăn! Người cóvi_pham_ban_quyen điều kiện tốt như An tri thanh đúng là hiếm như lá mùa thu. Nhưng đó cũng là lờileech_txt_ngu đồn, còn gia thật sự của thanh nào thì chẳng ai rõ.
Mỗi tri thanh đều được chia năm viênleech_txt_ngu kẹo, ai đều hớn hở, thi nhau nói lời chúc phúc.
“ tri thanh, khi nào thì tổ chức tiệc hỷ thế?” Dương Dũng Niên lộ ra vẻ mặt vô cùng khao khát.
Mọi người đồng nhìn phía An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đợi câu lời của . mà chẳng biết An tri thanh người Bắc Kinh, gia đình lại khá giả. Cô kết hôn, quy tiệc hỷ chắc chắn không thấp, ít nhất phải có cá có thịt. giờ đi tiềnleech_txt_ngu mừng cơ bản là mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ba hào. Ba hào được , nghĩ thôi nước miếng .
An Nặc nhìn ánh mắt hổ của họ, thầm cười trong lòng. “Bây giờ là gặt bận rộn, đợi qua đợt này, tôi mọi người cơm, coi như chúc mừng tôivi_pham_ban_quyen A Niên kếtvi_pham_ban_quyen hôn!”
“Vậy thì chúng tôivi_pham_ban_quyen chờ ăn tiệc hỷ của hai ngườivi_pham_ban_quyen nhé!”
“Yên tâm, nhất định sẽ phần mọi người!” Anvi_pham_ban_quyen Nặc mỉm cười, “Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gẫu với mọi người nữa, và A Niên chưa ăn cơm, chúng tôi đi trước đây.”
An Nặc lấy những chiếc bánh đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua từ trước ra hâm nóng. Hoắc Kỳ Niên ngồi xổmleech_txt_ngu một bên nhóm lửa. Đợi bánh bao được cho vào lồng hấp, Nặc rửa sạch chiếc siêu thuốc mới mua, lên bếp sắc cho Hoắc Kỳ Niên.
“Mọi người có thấy từ khi An ở bên Hoắc Kỳ Niên, cô ấy trở hơn hẳn ?” Hứa Quang trầm ngâm nhìn bóng dáng rộn của An Nặc và Hoắc trong bếp.
“Tôi thấy An tri thanh thếbot_an_cap rất tốt, trước đây tính cô ấy quả thật hơi lầm lì quá!”
“Hừ, dạngleech_txt_ngu đó của cô ta trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ai thèm đếm xỉa chứ! Bây giờ cuối cùng có một thằng ngốc không chấp nhặt, là ai thì vui!” Diệp Nhược cười rộ , trong tiếng cười còn xen lẫn phần .
Giang Mai khinh bỉ liếc Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược một cái, chưa lên tiếng một giọng nambot_an_cap đầy giận dữ từ cửa điểm tri truyền đến.
“Cô nói ai là thằng ngốc !” Hoắc Dãvi_pham_ban_quyen trừng mắt nhìn Diệp Nhược Lan, đibot_an_cap thẳng về phíaleech_txt_ngu cô, “Có tin tôi xác cái miệng của cô không?”
Thấy Hoắc Thiên Dã đang bừng bừng khí, thanh đều cảnh giác đứng dậy.
Diệpvi_pham_ban_quyen Nhược Lanvi_pham_ban_quyen bị khí thế của Hoắc Thiên Dã dọa cho giật mình, nhưng ngay sau đó đã lại, cứng cổ đáp trả: “Hoắc Kỳ Niên vốn dĩ ngốc mà, tôi nói đâu. Nếu có giận thì đi mà An tri thanh tính ấy! Hoắc Niên vì cứu An tri thanh mới biến thành ngốcvi_pham_ban_quyen đấy chứ!”
“Cô” Hoắc Thiên tức đến nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt hai nắm đấm, vừa định xông lên Diệp Nhược Lan thì bị Kỳ Niên trong lao ngăn .
“Diệp tri nói không sai, Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì tôi mới trở nên như vậy.” An Nặc thản nhiên nhìn Hoắc Thiên Dã đang kích động, ngắt lời ta.
Nhược Lan căn bản là không có ý tốt. Đánh lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị đưa đi cải tạo ở nông trường, Nặcvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu để Hoắc Thiên bị gài bẫy vì cô thêm lần nào nữa. nữa, gì Diệp Nhược nói cũng không sai.
Diệp Nhược Lanleech_txt_ngu cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như thể vừa đạt được mục đích, với Hoắc Dã: “Thấy chưa, chính côleech_txt_ngu cũng thừa nhận rồi . Ai biết đượcleech_txt_ngu cóbot_an_cap phải tri thanh đã nhắm Hoắc Kỳ Niên từ lâu, lại sợ anh ấy chê bai cái bộ dạng ma chê quỷ hờn củabot_an_cap mình, nên bày kế khiến Hoắc Kỳ Niên thành kẻ để xứng đôi với cô ta chừng!”
khẽ cười, vỗ tay tán thưởng cho những lời của Diệp Nhược Lan: “Thật sự là không thể không khâm phục trí tưởng tượng của tri thanh đấy! Tuy nhiên, mộtvi_pham_ban_quyen phải nói là, Aleech_txt_ngu Niên nhà tôi quả thực rất ưu tú, cho dù hiện giờ anh ấy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được tỉnh táo cũng mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn ! có gả cho anh ấy, là phúc phận mấy đời tôi tu luyện được đấybot_an_cap! Diệpleech_txt_ngu tri thanh à, có muốn cũng không được đâu!”
Diệpbot_an_cap Nhược Lan môi: “Tôi mà thèm ghen tị với cô á? Đang mơ ngủ đấy à?”
An Nặc nhìn Diệp Nhược Lan mỉm không nói gì.
Tuy Kỳ Niên nghe không hiểu lắm những lời này, nhưng từ khi An Nặc không là anh nữa mà gọi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net A Niên, đã thấy vuileech_txt_ngu vẻ cớ. Lại An Nặc nói gả cho là có phúc, anh thấy trong ngứa ngáy, thậm chí còn đưaleech_txt_ngu tay lên gãi gãi vị trước ngực.
Anh buông Hoắcleech_txt_ngu Thiên Dã ra, đi bên cạnh nắm tay An Nặc: “Cưới cô, tôi vui!”
Diệp Nhược Lan khoanh tay hừ lạnhleech_txt_ngu một tiếng: “Đúng là đồ ngốc. Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh, cô cứ cầu nguyệnvi_pham_ban_quyen cho anh ta ngốc cả đời đi, nếu , tôi chờ xem cô bị anh ta chán ghét, ta vứt bỏ.”
Diệp tri thanh, cô sao lại thế, chẳngbot_an_cap lẽ không thể mong người ta đẹp hơn một chút sao! Mai nhìn chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm Nhược Lan với mặt mấy thiện cảm, Mọi người đều là niên tri thức đến hỗ trợ dựng nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn, việc gì phải đối xử với nhau như kẻ thù giai cấp vậy? An tri có làm gì có lỗi cô đâu?
Vĩnh ngửa cổ húp nốt miếng cháo loãngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùngleech_txt_ngu, bát lên bệ gạch, đứng dậy đi đếnbot_an_cap bên cạnh Giang Mai, không hài lòng nhìn Nhược Lanvi_pham_ban_quyen: tri thanh, An tri thức và Hoắc đại cabot_an_cap đã đủ vất vả rồi, cô việc gì năm lần bảy lượt vào người ta thế?
Bị hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người này đến người khác trích, Diệpvi_pham_ban_quyen Nhượcleech_txt_ngu Lan tức đến đỏ hoe mắt. Cô ta nhìn sang Dương Niên đangvi_pham_ban_quyen ngồi xổm đối diện, trong ánh mắt hiện vẻ cầu khẩn.
Chẳng phải Dương Dũng Niên thích ta sao?
Đây chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ hội để anh ta thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện!
Nào Dương Dũng Niên lại bênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bát quay khác, névi_pham_ban_quyen tránh ánh mắt cầu cứuvi_pham_ban_quyen của Diệp Nhược Lan.
Đúng là anh ta thích Diệp Nhược Lan, nhưng anh ta không muốn cùng cô ta trở thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bia đỡ đạn mọi chỉ trích.
Hơn nữa, Hoắc Kỳ Niên tuy , nhưng anhleech_txt_ngu ta có Hoắc Thiên chống lưng.
Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dã đúng cái của , nổi tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là hung dữ nhất nhì trong đại đội. chỉ ra tay tàn độc khi đánh nhau, ngay cả dã thú trong rừngvi_pham_ban_quyen gặp ta cũng kiêng dè. Nghe nói một anh ta có hạ cả một con rừng.
Dương Dũng Niên nhìn lại tay chân mảnh khảnh của mình, bĩu môi tự .
Anh ta là người đọc sách đã qua trung học, sao cóleech_txt_ngu thể cùng phe với hạng thô . Huống hồ, quân tử đứng dưới tường đổ. Anh ta không dại gì mà đi đối trực diện với Hoắc Thiên .
Diệp Nhượcbot_an_cap Lan chưa tìm được minh An Nặc đã mặt mày, bướcvi_pham_ban_quyen một bước dài đến trước mặt cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta.
Diệp Nhược sợ tới mức trợn tròn mắt, kinh hãi lùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại một bướcbot_an_cap.
An Nặc cho cô cơ chạy thoát, một tay túm lấy cổ áo cô taleech_txt_ngu, đôi mắt đầy vẻ cảnh cáo: tri thanh, cô nói tôi thế cũng được, nhưng nếubot_an_cap côbot_an_cap nguyền rủa , tôi sẽ khiến cô sống khôngleech_txt_ngu bằng chết.
Cô đe dọa tôi!
Không phải đe dọa, là cảnh cáovi_pham_ban_quyen! Khóe An nhếch lên một nụ cười rợn , sao tôi cũng đã thế này rồi, kẻ chân trần chẳng sợ kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nếu tin thì cứ việc thử xem!
Nóibot_an_cap xong, An Nặc buông cổ áo Diệp Nhược ravi_pham_ban_quyen. Diệp Nhượcleech_txt_ngu mềm nhũn, ngãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuốngbot_an_cap , vẻ kinh hãi vẫn còn hiệnvi_pham_ban_quyen rõ trên .
rụt vai lại, nhìn An với vẻ kiêng dè, đôi mắtleech_txt_ngu đỏ hoe rồi lồm cồm dậy, bịt mặt vừa chạy về kývi_pham_ban_quyen túc .
Đổng Vĩnh Thắng nhìn cánh cửabot_an_cap ký xá Diệp Nhược Lan sầm lại vangvi_pham_ban_quyen dội thì lắc đầu, xua tay với mọi người: Được rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, được , mọi đều là tri thanh, cãi một chút thôileech_txt_ngu, này qua đi.
Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đầu với Vĩnh Thắng, ai nấy tự bát của mình tản làm việc cần làm.
An Nặc quay nhìn Hoắc Thiên : Dã ca, anh ăn chưa?
ăn! Hoắc Thiên Dã khách sáo, trực ngó đầu vào trong phòng, điệu có chút bất mãn: Cô không nấu cơm cho Hoắc ca của tôi ăn à?
Thôi xongbot_an_cap, xem bộ đến để giám sát xem đối xử tốt với Hoắc đại ca của anh ta không đây!
An cũng không , mỉm : anh chưa ăn ăn cùng chúng tôi đi! Cô nhìn sang Hoắc Kỳbot_an_cap Niên bên cạnh, A Niên, anhbot_an_cap bưng bánh bao ra đây, tôi đi thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bát trứng.
Hoắc Kỳ Niên mỉm cười, đầu đồng ý: Được!
An Nặc quayleech_txt_ngu về phòng lấy trứng gà và mộtbot_an_cap mì sợi, là những thứ vừa mới từ huyện về hôm nay.
An Nặc và Hoắc Kỳ Niên giống một vợ chồng nhỏ đã kết hôn nhiều năm, làm việc cực kỳ ăn ý.
Hoắc Thiên Dã khoanh tựa vào khung gỗ nhà bếp, vẻ mặt lạ nhìn hai người rộnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Theo quan sát của anh, An Nặc nấu khá hào khi cho nguyên liệu, chắc là sẽ không ngược đãi Hoắc đại ca chuyện ăn uống.
Trong lòng anh lại cộng cho An Nặc thêm mười .
Có Hoắc Kỳ Niên giúp nhómleech_txt_ngu lửa, cộng thêm động tác nhanh nhẹnbot_an_cap của An Nặc, bát trứng thơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phức nhanh chóng ra .
Hoắc Dã hítvi_pham_ban_quyen hà, thơm quá!
Yết anh chuyểnleech_txt_ngu động, không tự chủ được mà nuốt miếng.
Hoắc Kỳ Niên xếp bánh bao vào chậu, lại giúp An Nặc múc mìbot_an_cap trong nồi ravi_pham_ban_quyen bát.
Thuốc Bắc vẫn chưa sắc xong, Nặc phải chừng nên dặn dò Hoắc Kỳ Niên: Anh và ăn cơm trước , trông nồi thuốc.
Hoắcbot_an_cap Kỳ Niên không vui lắc đầu: Em , tôi !
Thiên Dã bưng bát mì, nghếch đầuvi_pham_ban_quyen nhìn hũ thuốc Bắc. Mùi thuốc Bắc khó ngửi nhíu chặt mày: này nồng đấy! Cô bị bệnh à? Sao lại uống thuốc Bắc?
Không phải của tôi, là của A !
Cái gì? Thuốcbot_an_cap của Hoắc ca! Hoắc Thiên Dã kinh ngạc hét lên một tiếng.
Đúng vậy! Hôm nay tôi đưa đi bệnh viện chụp phim, bệnhbot_an_cap tình của anh ấy phải là không thể cứu . Chỉ cần sauvi_pham_ban_quyen tiêu sưng, máu bầm trong não được hấp thụ hết là ấy có thể hồi phục! An Nặc rất tự tin vào y thuật mình, để Thiên Dã tâm, cô kiên nhẫn giải thích chobot_an_cap anh.
Nhưng tôi đã đi các bệnh viện lớn, kết quả nhận được đều là không trị đượcbot_an_cap. Hoắc Thiên Dã có chút ngờ nhìn chằm chằm An Nặc.
An Nặc nở nụ cười tự tin: Tây y trị ngọn, Đông trị gốc, nhà tôi vốn gia thế Đông y, chữa trịvi_pham_ban_quyen cho A Niên tôi vẫn có támbot_an_cap phần nắm chắc.
Hoắc Thiên Dã vẫn có không tin tưởng lắm, nhưng nghĩvi_pham_ban_quyen đến những lời bác sĩ ở lớn , anh nghiến răng, quyết .
Thôi thì còn tát!
Cô cần cứ việc tìm tôi, nhưng tiền đề là cô phải đảm bảo an toàn cho Hoắc ca. Nếu vì sự tự phụ của cô mà khiến Hoắc đại ca
An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu nỗi lovi_pham_ban_quyen lắng của Hoắc Thiên Dã nên trực tiếp lời: tâm đi, tôi sẽ mang mộtleech_txt_ngu A Niên của ngày xưa vẹn nguyên đến trướcbot_an_cap mặt anh.
côleech_txt_ngu lần vậy!
rồi, hai người mau ăn cơm đi, cứ lề mề mì nát hết đấy! An Nặc vừa nói vừa đẩy Hoắc Kỳ Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra khỏi bếp.
Kỳ Niên bướng bỉnh, ở cửa quyết không đi, phải Nặc đi mới .
Hoắc Thiên bấtleech_txt_ngu lực vỗ trán mình một cái. Saoleech_txt_ngu Hoắc ca khi bị thương ở đầu lại trở nên bám người như nhỉ?
Hành rồi, hai người cũng đừng đùn đẩy nữa, chúng taleech_txt_ngu ăn luôn trong đi! Hoắc Thiên Dã lên thớt, đi ra ngoài bếp xáchleech_txt_ngu cái ghế đẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào, xuống đấtleech_txt_ngu: Ngồi đi, ăn !
An Nặc nhìn Hoắc Kỳ Niên, bất lực đầu nhưng trong lòng lại thấy ấm áp vô cùng.
Cô sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ thiếu tài nguyên, nhưngbot_an_cap cuộc vẫn mang danh phận “con riêng” mà sống trong sự chế giễu của người trong tộc. Ngoại ông ngoại đối tốt vớivi_pham_ban_quyen cô, những người khác, bao cả cô, đều chỉ coi cô như một công để sử .
Hoắc Kỳ Niên đã liều mạng cứu , lại chăm như vậy. Bất kể cái tốt của anh có phải dành An Nặc trước kia hay không, cô đều động phớt lờ, coi như đang đối tốt với mình! Vì vậy, trước khi chữa khỏi cho Hoắc Kỳ Niên, sự tốt đẹp của anh như một kiểu tự gây mê bản thân vậy.
Ba người ăn cơm xong trong bếp, Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiên Dã giúp dọn dẹp nhà bếp, nguyện xoa xoa cái bụng tròn căng vì ăn no. Phải nói là tay nướng của sự rất khá. Phen anh cầnleech_txt_ngu lo lắng Hoắc đại ca bị uốngleech_txt_ngu kham khổ rồi!
Trời không nữa, tôi về trước đây! Hoắc Thiên Dã vẫy tay vớivi_pham_ban_quyen An Nặc và Hoắc Kỳvi_pham_ban_quyen Niên, hai tay vào nhau gối đầu, thả bước ra .
Dã , đường lên núi sau anh có quen thuộc không?
Hoắc Thiên Dã dừng bước, quay đầu nhìn An , mày nhíu chặt: “Núi sau nhiều thú, bẫy rập đặt , cô nên chế lên đó .”
An Nặc kiênleech_txt_ngu định lắc đầu: “Tiền bạc của tôi có hạn, một số loại thảo dược bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buộc phải lên núi sau mới hái được.”
Hoắc Dãleech_txt_ngu buông thõngleech_txt_ngu hai tay, gương mặtbot_an_cap lộ vẻ lưỡng lự, đầu lưỡi đảo qua lớp thịt trong khoang miệng: “Cô cần gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói với tôi, tôi nghĩ cách kiếm về cho cô!”
Thấy Hoắc Thiên Dãbot_an_cap chắc nịch như vậy, An Nặc thầm nảy sinh nghi vấn.
Phải chăng Thiênleech_txt_ngu có quan trong chợ ?
Lúc này ở bên ngoài, có những lời cô tiện hỏi thẳng anh. Dù saovi_pham_ban_quyen thì việc buôn lút ở chợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen bị bắt phảileech_txt_ngu đi cải.
“Nếu cô thật muốn đi thì nên quẩn ở bìa rừng thôi, đừng có dấn sâu vào bên trong, không an toàn đâu!” Hoắcleech_txt_ngu Thiênvi_pham_ban_quyen Dã vẫn không yên tâm, kìm được dặn dò thêm một .
Lợn trên núi đôi khi sẽ xuống tìm thức ăn, dễ bị thương người. Hơn nữa, trong sau còn có sói hoang, ngay cả anh cũng không dám tùy trêu chọc. Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ không chặt như An Nặc, tốt nhất là nên ít núi thì hơn.
An Nặc biết Hoắcbot_an_cap Thiênleech_txt_ngu Dã ývi_pham_ban_quyen tốt, đôi mắt cô cong: “Đượcvi_pham_ban_quyen, tôi biết rồi!”
Hoắc Thiên Dã nhìn An Nặc với ánh mắt sâu xa, rồi vẫynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫy tay với Kỳ Niên: “Anh Hoắc, hẹn mai gặp lại!” Nói xong, anh quay người rời đi.
Tiễn Hoắc Thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dã xong, An Nặc dắt Hoắc Kỳ Niên về phòng rửa mặt.
“A , anh lên giường nằm đi!” An Nặc bộ kim châm mua từ túi , hấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cằm về phía Hoắc Niên.
Hoắc Kỳ rất ngoan, cũng chẳng hỏi tại sao, nhanh nhẹn cởi giày và nằm lên giường.
An Nặc ra ngoài một lát, bưng về một bát thuốc bắc đen ngòm đếnvi_pham_ban_quyen đầu giường: “A Niên, uống thuốc trước !”
Hoắc Kỳ Niên ngồi dậy, chằm chằm bát thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vô thức nhíu mày một cái. Anh ngước mắt An Nặc đang mỉmbot_an_cap cười , bèn đón lấy bát thuốc từ taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô. Như một tráng sĩ ra pháp trường, anh tịt mắt, ngửa đầu uống cạn trong hơivi_pham_ban_quyen.
Uống xong thuốc, sắc mặt Hoắc Kỳ Niênbot_an_cap trông rất coi. An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân cơ nhét một kẹo sữa vào miệng . tay cô lướt qua làn môi mềm mại của , Nặc ngẩn , vành tai đỏ ửng, vội giấu tay ra sau , vânvi_pham_ban_quyen vê đầu ngónvi_pham_ban_quyen tay.
“Ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miếngleech_txt_ngu là không thấy đắng nữa !”
Hoắc Kỳ Niên mím môi, đắng mức không nói nên lời, chỉ biết cười ngây ngô.
“Được rồi, nằm đi!” An Nặc giơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ châm trong tay lên, “Uống thuốcbot_an_cap kết hợp với châm , quả sẽ tốt hơn nhiều đấyleech_txt_ngu!”
Hoắc Kỳ ngoan nằm phẳng raleech_txt_ngu. An Nặc nhắm mắt hít một hơi thật sâu để ổn cảm xúc. Cô rút kim raleech_txt_ngu, hạ huyệt vị trên đầu Hoắc Kỳ Niên.
Tay An Nặc vừa vững vừa chuẩn.
tiếng sau, Nặc thẳng người dậy lau hôi trên trán, rồi xở đã đờ. Châm cứu là một công việc cực kỳ tiêu tốn tinh lực, mệt mỏi cũng là thường tình.
Hoắc Kỳ Niên không thể cử động đầu, anh nắm lấy tay An Nặc, xót xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Vất vả rồi, ơi!”
An Nặc nắm ngược lại tay anh, mỉm cười lắc đầu: “Chỉ anh ngày bình , mọi thứ đều xứng đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Nghĩ đến việc sau khi Hoắc Kỳ Niên hồi phục có thể sẽ rời xa mình, lòng Nặc chợt dấy lên một nỗi chua xót.
“A Niên, giờ anh cảm thấy thế nào?” Nặc nén cảm khác lạ, ngồi bên mép giường.
Hoắc Kỳleech_txt_ngu Niên nhắm mắt nhận một , mở mắt nhìn An : “Hơi chóng mặt!”
“Tốt, có cảm giác chứng tỏ có hiệuvi_pham_ban_quyen quả!” Nặc đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ, “Một tiếng sau là có thể rút kim, anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi!”
“!” Hoắc Kỳ Niên ngoãn nhắm mắt lại.
An Nặc buông tay Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ , đi đến bàn học ghế ngồi xuống. Cô lấy sổ tay trong ra, đầu ghi chép nhật ký điều trị cho anh.
Viếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, cô hồi lại côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thức Hoán Nhan Cao rồi chép thầm sổ. Hoán Nhan Caovi_pham_ban_quyen là phương thuốc tổ tiên của Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc riêng cho một vịleech_txt_ngu phi tần . Trải qua hàngleech_txt_ngu năm không ngừng cải tiến, phương này đã trở nên hoàn , hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả vô cùng rõ rệt.
An Nặc chạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào vùng bị bỏng trên tayvi_pham_ban_quyen mình, ngày mai nhất định phải lên núi sau một .
Một tiếng sau, An Nặc rút kim cho Hoắcbot_an_cap Niên. địnhleech_txt_ngu ngồi dậy nhưng cơn chóng mặt ập đến dữ , người mới nhổm lên được một nửa đã ngã vật trở lạibot_an_cap.
Nặc lo lắng bước tới, dùng tay thấm những giọt hôi rịn ra trên trán anh: “Anh cứ nằm yên đừng cử động, cảm chóng mặt phải một sau mới hết được.”
Hoắc Kỳ Niên khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cố nữa, anh nhíchbot_an_cap người vào phía trong, vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Vợ , ngủ thôi!”
“!”
An thổi tắt dầu, cởi giày và rồi nằm xuống bên cạnh Hoắc Niên: “ ngủ ngon!”
Kỳ Niên xoay người kéo An Nặc lòngbot_an_cap, khóe môi nở một nụ hạnh phúc.
Trong bóng của màn đêm, tầm nhìn hạn chế, An Nặc vùi đầu vào ngực Hoắc Kỳ Niên, cảm thấy mặt mìnhleech_txt_ngu bừng, cô lại vô cùng cảm giác hạnh phúc ngắn ngủi này.
Sáng sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hômvi_pham_ban_quyen sau, tin tức thanh tri thức An sắp xây nhà khiến cả đội Hưng xao như vỡ trận. Lúc các xã viên ngồi hóng mát dưới bóngbot_an_cap cây vào buổi sáng, câuvi_pham_ban_quyen chuyện duy họ bàn chính việc này.
“Cái gì? Cô An định xây , mà lại còn nhà á! Cô ta lấybot_an_cap đâu ra nhiều tiền thếbot_an_cap?” Sắcvi_pham_ban_quyen mặt Diệp Nhược Lan thay đổi liên tục, dường như nghĩ ra điều gì , đôi mắt vẻ toan tính.
Hôm qua, thừa An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên , ta đã lén ngoài đồng về cạy cửa sổ phòng An Nặc rồi nhảy vào trong. Cô ta lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tung cả căn phòng, cuối cùng tìm thấy một chiếc hộp có khóa trong hòm gỗ. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tabot_an_cap chắc An Nặc giấu tiền và phiếu vảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong cái hộpbot_an_cap đó.
cái ổ khóa nhỏ kia không thể dùng mạnh phá mở, cô ta sợ bị An phát hiệnbot_an_cap rồi tra ra thì rất phiền phức.
Diệp Nhược Lan đưa mắt ra hiệu cho Ma Tử cũng đang ngồi nghỉ dưới gốc cây đại thụ. Hai người kẻ trước sau đi về phía rừng cây dưới chân núi sau.
kẻ đó trao đổi ánh mắt, Thiên Dã ngồi uống ởvi_pham_ban_quyen bên kia đã thản nhiên quan sát thấy hết, anhbot_an_cap quay mặt đi, như không biết gì.
“Cúc cu, cúc cu!”
Ngheleech_txt_ngu thấy ám , Diệp Nhược Lan thò đầu sau một thân , vẫy vẫy với Ma Tử: “Ởleech_txt_ngu đây này!”
Ma Tử ngậm một cọng cỏ đuôi chó, dáng vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cà lơ phất phơ đi đến bên cạnh Diệp Nhược Lan, vỗ mạnh mông cô ta mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái: “Đồ lẳng lơ, nhớ rồi ?”
Diệp Nhược Lan nũng nịu sà vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ma Tử, vẽbot_an_cap những vòng tròn trước ngực gã: “Đồ quỷ sứ, còn dám à. Bảo anh kiếm cái đồ vật đó mà đến giờ vẫn đưa cho người ta!”
Ma Tử cười hì hì, siết chặt eovi_pham_ban_quyen Diệp Nhược Lan, bặm môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn chùn chụt vào cái nhỏ của cô ta: “Nhìn xem đây là cái gì?” Gã xòe bàn tay ra như làm ảo thuật, một chiếc chìa khóa vạnbot_an_cap năng hiện ra rõ mồng một.
Mắt Diệp sáng rực: “Chìa khóa vạn năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!” Cô ta đưa tay định lấy nhưng bị Tử né .
“Nào, đừng gấp thế chứ! Phải phục vụ cho tao sướng đã, em muốn gìbot_an_cap tao cũng cho hết!” Ma Tử vừa vừa luồn tay vào dưới vạt áo của Diệp Nhược Lan.
Diệp Lan nén lại sự ghê tởmbot_an_cap trong lòng, vì đểbot_an_cap lấy chìa khóa năng, ta vờ như thẹn thùng mà nghênh đón gãvi_pham_ban_quyen.
Hai người ôm lấy nhau lăn lộn vào trong lùm cỏbot_an_cap
“A Niên maunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến đây, đằng này có không ít tốt!”
Saubot_an_cap khi các thanh niên tri thức lên công , An Nặc và Hoắc Kỳ cũng không để bản thân rỗi. Hai ngườivi_pham_ban_quyen ăn sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong liền đeo gùivi_pham_ban_quyen, cầm liềm và xẻng nhỏ núi sau hái thảo dược.
Núi sau thường có dã thú xuất hiện nên viên rất hiếm khi mảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới. Điều này vô tình đã vệ cho sự phát triển của các loại trung thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dược mọc trên núi.
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc nhìn thảo dược mọc tươi tốt khắp nơi, vui mừng như một trẻ. Hoắc Kỳ Niên khẽ mỉm cười, tay cầm liềm, cảnh giác quan sát môi trường xung . Anh phải bảo vệ An Nặc.
“Oa, cả một vạt Kimleech_txt_ngu thiền hoa lớn thế này sao!” An Nặc ngoảnh đầu vẫy taybot_an_cap với , “A Niên, mau lại đây, hái hết chỗ này vào gùi .”
Hoắc Niên sải bước đến bên cạnh cô. An Nặc thận hái từng đóa Kim thiền hoa, Hoắc Niên thì giúp côbot_an_cap cho chúng vào gùi. Chẳng chốcvi_pham_ban_quyen, chiếc gùi đã đầy một nửa.
An đứng dậy phủi bụi đất tay: “Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đào hết , để lại chúng còn sinh sôi.” Cô nắm taybot_an_cap Kỳ Niên tiếp tục đi sâu , “Chúng bên kia xem xem.”
Hai vừa đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa đào, thuleech_txt_ngu phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phú, chiếc gùi trên lưng Hoắc Kỳ Niên gần ắp.
Mặt trời treo lơ lửngleech_txt_ngu trên đỉnh , từng đợt sóng nhiệt liên tục ập bủa vây lấy cơ thể . An Nặc giơ tay mồ hôi trên trán, ngước mắt nhìn Hoắc Kỳ Niên thân hình cao lớn che chắn ánh mình, thầm thấy xót xa cho “tên ngốc” này.
“Trời càng lúc càng nóng rồi, chúng ta vềbot_an_cap thôi!” Nói đoạn, An Nặc rút chiếcvi_pham_ban_quyen khăn tay trong túi ra, kiễng chân lau mồ hôi cho Hoắc Kỳ Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hoắc Kỳ Niên rất tận hưởng sựleech_txt_ngu chăm của An , ánh mắt nhìn cô càng lúc dịu dàng hơn.
“ nay chúngleech_txt_ngu ta ăn bánh hẹ, nấu bát trứng nữa nhé?” An Nặc khoác tay Kỳ Niên, kéo anh đi xuống núi.
“Được!” Hoắc Kỳbot_an_cap Niên cười nuông chiều, “ xã gì cũng ngon hết!”
“Xem ra anh thích cơm tôivi_pham_ban_quyen !” như một công kiêu ngạo ngẩng , “ thích ăn là tôi thấy nguyện lắm rồi!”
Hai người vừa cườibot_an_cap đùa vừa thong thả núi.
“Á lợn rừng”
“Cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng với!”
Trên núi đột nhiên vang lên tiếng thét thất thanh của một nam một , cùng với tiếng cánh loạn xạ bầyvi_pham_ban_quyen rừng bay tán loạn. tĩnh lớn mức khiến An Nặc và Hoắc Kỳbot_an_cap Niên dừng bước, về hướng đỉnh núi.
“A Niên, lợn rừng tấn công , chúng ta cóbot_an_cap nên đó xem thử ?” An Nặc lo lắng ôm chặt lấy cánh tay Kỳ Niên, vội vàng hỏi.
Kỳ Niên vẻ cảnh , che chở An Nặc ởbot_an_cap phía mình. Chưa để anh đưa ứng, từ núi đã hai bóng hớt hải chạy xuống.
Họ dường như đang cuống cuồng tháo chạy nên không hề chú ý đếnbot_an_cap An Nặc và Hoắc Kỳ . Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ănbot_an_cap mặc xộc xệch, thậm chí mông hếu còn lộ ra ngoài khiến người mắt.
Hoắc Kỳ vội vàng ôm lấy An Nặc, ấn cả vào lồng ngực mình: “Đừng , bẩn!”
Chà, kia chạy nhanh thật đấy, cô còn kịp rõ đã bị Hoắc Kỳ Niên ôm chặt vào lòng rồi. An Nặc chống hai tay lên ngựcvi_pham_ban_quyen Niên, tay nhỏ bé không nhịn bóp một .
Trời đất, cơ này cũng cứng quá đi? Cảm giác chạm vào thậtleech_txt_ngu sự quá tuyệt vời!
An khẽ nước miếng, không kìm lòng được lại cái nữa! lòng thầm dâng lên một nỗi hân hoan bé.
Thế nhưng cô còn dư vị lại cảm giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khileech_txt_ngu chạm vào ngực của Hoắc Kỳ Niênvi_pham_ban_quyen thì nghe “huỳnh huỵch” dội. An Nặc chưa nhìn rõ thứ gì đang lao vềbot_an_cap phía thì đã cảm thấy cơ thể đi.
Côbot_an_cap thốt lên tiếng kinh , vội vàng ôm chặt lấy cổ Hoắc Kỳ Niên. Một tay cầm liềm, tayvi_pham_ban_quyen kia bế bổng Nặc như bế một đứa trẻ rồi chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh về phía trước, ngay sau lưng họ là con lợn rừng hung đang rượt đuổi.
“A Niên, lợn rừng kịp rồi!” Anleech_txt_ngu Nặc ghé sát vai Hoắc Kỳ Niên nhìn con rừng đang ngày càng rút ngắn khoảng , giọng nói đã đầu runvi_pham_ban_quyen .
Hoắc Kỳ Niên chóng quan sát địa hình xung quanh, rồi thoăn thoắt như một chú khỉbot_an_cap, đưavi_pham_ban_quyen An Nặc leo lên một cái cây lớn. lợn rừng kia bám đuổi không buông, nó cúi gầm đầuvi_pham_ban_quyen xuốngvi_pham_ban_quyen, chuẩn bị húc mạnh vào gốc câyvi_pham_ban_quyen để hai người xuốngvi_pham_ban_quyen dưới.
“Cái con lợn này, cây to thế này mà nó sợ húc cho choángbot_an_cap váng sao!”
“Không đâu, câyleech_txt_ngu sẽ gãy!”
“Hả?” Sắc mặt An Nặc trởvi_pham_ban_quyen nên khó coi, cô nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống con lợn đang điên húc cây, “Vậy thì mong con lợn ngốc này mau bị đâm cho đi !”
Con lợn rừng lùi lại một quãng rồi lấy đà lao vào thân cây.
An Nặc cảm thấy cả cái rung chuyển dữ dội, cơ thể cô không , suýt chút là lộn nhào xuống dưới. Ngay khắc , một cánh tay rắn đã kịp thời siết eo cô.
Hoắc Kỳ Niên dùng lực, kéo An Nặc trở lại vào lòng mình, để cô ngồi trực tiếp lên đùi anh. thế nàybot_an_cap có chút muội.
Mặc dù hai người thường ôm nhau ngủ, nhưng đó là ban đêm, trời tối đen ai nhìn thấy ai. Còn bây giờ là ban , khoảng cách gần thế này An Nặc nhận hơi thở nóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rực của Hoắc Kỳ đang phả lên mình. Cô cảmleech_txt_ngu thấy ngưa ngứa, không chủ được mà rụt cổbot_an_cap lại.
An Nặc khẽ ho nhẹleech_txt_ngu một tiếng để phá tan sự ngượng ngùng. Cảm thấy gốc cây hình như đã yên tĩnh lại, ló nhìn xuống thì thấy con lợn rừng đã sóng soài đất, không hề nhúc nhích.
Nặc nhíu mày, khó hiểu nhìn Hoắc Kỳ Niên: “Con lợn ngốc ngất rồi à?”
“Hình như đúng vậy!” Hoắc Niên vỗ vào cành cây bên cạnh, rất chắc chắn bènleech_txt_ngu nhấcvi_pham_ban_quyen nách Anvi_pham_ban_quyen Nặc cô ngồi yên trên đó: “Đừng cử động, tôi xem xem!”
An Nặcbot_an_cap khôngleech_txt_ngu yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm lấy áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh: “Anh cẩn thận một nhé.”
Hoắc Kỳ cười, giơ chiếc liềm trong lên: “Không sợ!” Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , anh nhảy thẳng xuống, vững vàng ngay cạnh rừng.
Anh dùng liềm khều vào răng nanh nó, con lợn hoàn toàn không có phản ứng gì. Hoắc Niên khoát vung liềm, bồi thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhát chí mạng vào chỗ hiểm. Con lợn rừng tắt thở hoàn toàn, không chút đe dọa nào nữa.
Hoắc Niên ngẩng đầu An Nặc: “Chết rồi, xuống đi!” Nói đoạn, anh giắt vào lưng, giang rộng đôi , đôi mắt to sáng quắcleech_txt_ngu nhìn chằm chằmbot_an_cap vào An Nặc.
An Nặc cóleech_txt_ngu chút độ cao, nhưng thấy Hoắcvi_pham_ban_quyen Niên ở dưới, cô tin nhất định mình bị ngã. Cô nín thở, nghiền mắtleech_txt_ngu nhảy xuống.
Hoắc Kỳ Niên đón lấy An một cách chuẩn xác. Hai người sátleech_txt_ngu gần đến mức An cảm nhận được trán mình dường như vừa một thứ gì đó ấm áp và mềm mại.
Côvi_pham_ban_quyen từ từ mởvi_pham_ban_quyen mắt ra, bấy giờvi_pham_ban_quyen hiện thứ ấm áp mềm mại đó chínhbot_an_cap là đôi môi của Hoắc Niên.
An cảmleech_txt_ngu nhịp tim mình toàn mất kiểm soát, dường như chỉ một nữa thôi là trái tim sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay củavi_pham_ban_quyen Kỳbot_an_cap , không nhìn mà giả vờ ngồi xổm xuống cạnh con lợn rừng: “Nó chết thật rồi sao?”
Hoắc Kỳ Niên cũng bừng tỉnh, anh sờ sờ lênbot_an_cap môi mình. Hình vừa nãy anh đã hôn xãbot_an_cap thì phải!
Anh ngượng ngùng đầu, vành tai đỏ ửng , thậm chí còn chẳng chú ý đến việc Nặc đang nói chuyện với .
“Anh Hoắc Thanh niên tri thức An Hai người ở đâu thế?”
Một tiếng gọi vọng tan bầu không khí ngượng ngùngbot_an_cap giữa người. cùng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía Hoắc Thiên Dã đang cầm một chiếc liềm hớt hải chạy lên núi.
Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiên Dã vừa tan làmbot_an_cap đã người trong đại độileech_txt_ngu nhau lợn rừng lại xuống . Nhớ đến việc An Nặc nói muốn lên núi hái , anh trắng bệch, thầm rủa một tiếng: “ bét.” Rồi vội vã chạy về phía điểm thanh niên tri .
đến nơi thì cửa chặt, nhóm An Nặc quả không ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà. Điều này khiến anh ruột không thôi. Nếu là Hoắc của trước kia thì chẳng lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắng chút nào, nhưng giờ khác, lợn rừng hung , cạnh Hoắc còn có An Nặc, sợ rằng không đối phó nổi.
Anh hối hả đuổi theo, khi tìm được An Nặc và Hoắc Kỳ Niên thì vừa vặn thấy hai đang sóng vai cạnh con lợn rừng. Chẳng kịp nề hà gì, anh túm lấy cánh tay Hoắc Kỳ Niên, đảo mắt kiểm tra từ trên xuống dưới xem đối phương có bịbot_an_cap thương không: “Anh Hoắc, sao rồi? Có thương ở không?”
Hoắc Kỳ Niên vốn không thích người khác chạm vào mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, liền đẩy Thiên Dã ra, lùi một : “Không bị thương!”
Ngheleech_txt_ngu Hoắc Kỳ Niên bình an vô sự, Hoắc Thiên Dã ngực thở phào, trái tim đang đập loạn xạbot_an_cap mới dần bình ổn lại. mắt anh vô liếc , nhìn thấy con rừng đã chết, hãi đến mức dựng tại chỗ: “Trời đất, hai người hạ gục nó đấy à?”
An Nặc nhún , xòe hai ra: “Con lợn ngốc này tự đầu vào gốc đến ngất xỉu, sau đó A Niên bồi thêm một daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thế là nó ngắc thôi!”
“Thế mà cũng sao?” Hoắc Thiên Dã trợn tròn mắt nhiên: “Hai người đúng là vận cứt chó rồi!”
An Nặc nghĩ thầm giờ mình là “tiểu cẩm ”, miệng lại như được quang, bèn lén nở nụ cười. Cô dùngleech_txt_ngu mũi chân đá đá vào xác con lợn: “Giờ tính sao với con này đây? là ta đemleech_txt_ngu bán đi! Nhìn nóleech_txt_ngu cũng phải hơn trăm cân, chắc chắn bán được tiền!”
“An Nặc, đầu cơ trục lợi là bị bắt đấy!”
Vẻbot_an_cap tiếc nuối hiện rõ trên mặt An Nặc: “Thế thì đáng ! Xem ra chỉ có thể nộp cho đại thôi.”
Nếu có mối lái ở chợ đen, con lợn này ít nhất cũng phải bán tám mươi đến một . Thiên Dãvi_pham_ban_quyen nhíu mày nhìn con lợn béobot_an_cap, cũng có không nỡ. Thấy bộ đó, An Nặc nghi anh làm ở đen ý dò : “Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dã, anh là anh của A Niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi coi anh là người nhà nên anh thật đi, có phải anh đang lộn ở chợ đen không?”
Hoắc Thiên Dã , ngượng ngùng mũi: “Cô nhỏ thôi, chuyện này mà người khác nghe là cô hại chết đấy.”
Được , này xem như gián tiếp thừa nhận. An Nặc nhướn mày, khoanh tay nhìn Hoắc Thiên Dã: “Vậybot_an_cap lợnvi_pham_ban_quyen này có bán được không?”
Thiên Dã khẳng định chắc nịch: “Bán được, mà giá ở chợ đen còn cao .” xong, anh khó xử gãi đầu: “Có điều, mình tôi thì không mang đi nổi.”
Nặc mày, một con rừng thế này mà muốn thần khôngvi_pham_ban_quyen biếtleech_txt_ngu quỷ không hay vận chuyển đến chợ đen quả chẳng dễ gì. Ban ngày chắc chắn đượcleech_txt_ngu, chỉ có thể mượn đêm che chắn để mang đi vào tối.
“ là tôi đibot_an_cap cùng ! nay chúng ta đi!”
Hoắc Thiên nhìn An với suy tư, ánh mắt thoáng sự ngạc nhiên: “Côbot_an_cap cũng hiểu nghề gớm nhỉ! Thựcvi_pham_ban_quyen cái nơi ban ngày cô đến không là chợ đen đúng nghĩa, chợ đen thật sự chỉ mở vào lúc rạng sáng .”
An gật đầuleech_txt_ngu vỡ lẽ. gì lúc cô đi chẳng mua được mấy đồ, hóa ra là vì lý do này!
“ mấy giờ chúng xuất phát?” An Nặc nôn nóng muốn bán quách con lợn đi lấy tiền.
“Không được!” Cánh tay rắn chắc của Hoắc Kỳ Niên ôm vòng mảnh khảnh của An Nặc, anh giọng nói: “Vợ, ở nhà, tôi đi.”
“Trên đầu anh còn có vết thương, ở nhà nghỉ ngơi đi, tôi đi cùng Dã là được!” Lòngleech_txt_ngu An ấm áp lạ thường.
Hoắc Niên kiên quyết lắc đầu: “Vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, châm cứu chovi_pham_ban_quyen tôi, mệt.”
“Tôi không mệt” An Nặc rơm rớm nước mắt, biết anh đang xót nên vô cùng cảm động.
Hoắc Thiên Dã thấy hai người sướt mướt thìleech_txt_ngu bĩu môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chê : “Thôi được rồi, hai người đừng giành nữa, cứ để Hoắc cùng tôi! Hai thằng đàn ông với nhau vẫn tiện hơn!”
An Nặc nghĩ lại, sức lực mình yếu, đi cũng chỉ làm vướng chân vướng tay, đành gật đầu đồng : “Vậy hai người thậnvi_pham_ban_quyen đấy!”
Hoắc Thiên Dã xua tay hờ hững: “Yên ! Tôi sẽ đưa anh Hoắc vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà an toàn!”
Hoắc Thiên cúi chọnleech_txt_ngu mấy sợi dây leo dưới đất, nhanh nhẹn trói chặt chân trước chânbot_an_cap saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của con lợn rừng lại: “ biết núibot_an_cap có một cái hangleech_txt_ngu rất kín đáo, cứ giấu nó ở đãvi_pham_ban_quyen, đợi tối nay tôi và anh Hoắc mang nó đi.”
Hoắc Kỳ Niên chặt một cành cây cổ tay, xuyên qua chỗ vừa buộc. Anh và Hoắc Thiên Dã người trước người sau khiêng connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợn lên, đi theo hướng Hoắc Thiên Dã chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tới hang , sau khi giấu kỹ con lợn, cả ba mới bước xuống núi.
Trên đườngvi_pham_ban_quyen xuống núi, Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nặc nhớ tới kẻ tồng chạy lúc nãy, bèn thú hỏi Hoắc Thiên Dãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Anh biếtbot_an_cap chúng tôi ở trên núi, vậy chắc anh cũng hai kẻbot_an_cap chạy xuống núi rồi chứ?”
“Còn có người khác trên núi nữa à?” Hoắc Thiên Dã nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc.
“Đúng thế, lúc đó tôi vàbot_an_cap A Niên xuống núi thì nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng lợn rừng hai đó.” An Nặc bịt miệngvi_pham_ban_quyen cười khúcbot_an_cap khíchbot_an_cap: “Hai ngườileech_txt_ngu đó chạy xuống trong tình ngồng không che đấy.”
“Thật ?” Hoắc Dãleech_txt_ngu trợn mắt, lộ vẻ hóng hớt: “Ở trần ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Không là đang vụng trộm chứ? Cô có nhìn rõ là khôngvi_pham_ban_quyen?”
An Nặc tiếc nuối , đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấp lánh nhìn sangvi_pham_ban_quyen Hoắc Kỳ bên : “A Niên, anh có thấy không?”
Kỳ thản nhiên đáp: “Thanh niên tri thức .”
An Nặc: “”
Hoắc Thiên Dã: “”
Hai người nhìn nhau, thời bĩu môi. Hoắc Thiên Dãbot_an_cap lúc đi làm thấy thanh niên tri thứcvi_pham_ban_quyen Diệp và Tử đưa tìnhbot_an_cap nhau, sau đó cả hai cùng . Chắc hẳn haileech_txt_ngu kẻ trốn việc, chạy núi làm chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồi bại rồi.
Phi, là đồ biết xấu !
“Tôi biết gã đàn ông đó là ai rồi, là Ma Tử!”
“Ma Tử?” An Nặc cạn lời, khóe môi giật giật: “Thanh niên tri thức Diệp đúng là kén chọn chút nào nhỉ!”
“, tôi thấy cô ta chẳng phải loại tốt lành gì rồi!” Thiên Dã tay ngắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nhành cỏ đuôi chóleech_txt_ngu ngậm vào , toát vẻ phong bất cần đời.
Tuy Hoắc không cao Hoắc Kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Niên nhưng vóc đối, những khối cơ bắp đầybot_an_cap sức mạnhvi_pham_ban_quyen của anh chẳng kém cạnh gì. Nếu nói Hoắc Niên là kiểu trai đẹp nam tính thì Hoắc Thiên Dã lại kiểu đầy sức hút. Nói chung là mỗi người vẻ.
Tuy nhiên, trong lòngleech_txt_ngu An Nặc, cô vẫn thấy Hoắc Kỳ Niên chút, nhìn thế nào cũng thấyleech_txt_ngu thuận mắt.
Hoắc Kỳ Niên thấy An Nặc và Thiên Dã trò chuyện rả, mặt lạnh tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chen vào giữa hai người để táchleech_txt_ngu họ ra. , đểvi_pham_ban_quyen xem hai nói chuyện kiểu gì nữa! Vợ chỉ có thể là của anh thôi!
Hoắc Dã bĩu môi chậc lưỡi hai tiếng, thậtbot_an_cap không ! Hoắcbot_an_cap của lại là người bảo vệ vợ quá mức như vậy, chẳng phải nói với An Nặc thêm vài câu sao! Nhìn cáileech_txt_ngu mặt đenbot_an_cap như đít nồi của kìa!
“Thanh tri thức Diệp, người xấu, không thèm tiếp!” Hoắc Kỳ Niên nghiêng đầu, nghiêm túc dặn dò An Nặc.
“A Niên, anh đang quản đấy à?”
Hoắc Kỳ tưởng An Nặc giận, anh nhìn cô với thỏm khôngbot_an_cap yên:
“ , , tôi”
An Nặc ôm lấy cánh Hoắc Kỳ Niên, giống một đứaleech_txt_ngu trẻ vừa được ăn kẹo, ngước đầu cười híp mắt nói: “A Niên, tôi thích anh quản tôi, nguyện để tôi.”
“Thật sao?” Hoắc Kỳ Niên hơi ra đầy kinh ngạc, sâu trong lòng lạivi_pham_ban_quyen có vui mừng nhỏ nhoi. Anh nhìn chằm vào mắt An Nặc, quá ngốc, sợ bản thân hiểu sai ý cô.
“Đương nhiên !” Giọng nói của Nặc mang một chút ngọt ngào, đôi mắt to sáng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời đều thu hình bóng của Hoắc Kỳ Niên.
Vợ nói cô nguyện ý để anh quản ?
Cô sự nguyện ý!
Anh biết mọi người đềuleech_txt_ngu mình là đồ ngốc, cũng đều coi thường anh.
Vợ đến từ thành phố lớn, là mây trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh lạileech_txt_ngu là bùn dưới đất.
Anh không xứng với vợ.
Vợ hôn với anh, chữa cho anh đều là thương hại anh thôi.
Anh có một ngày vợ sẽ ghét bỏ anh, sẽ rời xa anh.
Cho nên mỗi anh đều rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoan.
Gánh nước, nhóm lửa chỉ cần là anh thể làm, anh đều tranh lấy mà làm.
Như vậy vợ sẽ ghét anh đi một chút.
Anh có thể ở bên cạnh vợ thêm một .
Dáng vẻ quýt ngọt ngào của An Nặc và Hoắc Kỳ khiến Hoắc Thiên Dã bên cạnh nhìn mà khóe mắt giật hồi.
“ !” Hoắc Thiên khoa trương che mặt, “Chua quá, răng tôileech_txt_ngu sắp rụng hết vì chua rồi đây! Ban ngày ban mặt, cẩn thận kẻo bị Độileech_txt_ngu Phong nhìn thấy rồi cácvi_pham_ban_quyen người đi dục tư tưởng đấy.”
Kỳ Niên nhìn Hoắc Thiên Dã bằng ánh lùng, dắt An đi, trựcleech_txt_ngu tiếp quăng anh ta lại sau.
“Này, anh Hoắc, không ngờ lại là hạng người , có vợ rồi là anh nữa đúng không?”
Hoắc Thiên Dã thấy Hoắc Kỳ dẫn An đi không đoái hoài gì đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình thì cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận, vẫn hở lẽo đẽo đi theo sau họ.
An nhìn Hoắc Kỳ Niên đang lạnh mặt, lại nhìn Hoắc Thiênvi_pham_ban_quyen Dã như một tên tấu hài.
Cô bỗng cảm thấy, những ngày tháng đơn giản cũng không tệ.
Xuống núi, ba người hẹn xong gian đi chợ đen, Hoắc Thiên Dã liền tách khỏi nhóm Nặc để về nhà.
Về đến điểmleech_txt_ngu thanh niên tri thức, các tri thanh khácbot_an_cap đã ăn xong và đi nghỉ trưa, cả khu nhà yên tĩnh vô cùng.
“Vợ ơi, nghỉ ngơi, , nấu cơm!” Hoắc Kỳ Niên đặt gùi xuống ghế băng trong phòng rồileech_txt_ngu đi vào bếp.
Hoắc Kỳ Niên xót An Nặc, An Nặc cũng xót Niên.
nay anh bế cô chạyleech_txt_ngu một đường , lại cùng Hoắc Thiên Dã khiêng , ít sức lực, chắc phảibot_an_cap mệt hơn cô mới .
An Nặc lấy hai quả trứng gàvi_pham_ban_quyen từ trong giỏ, đi theo Kỳ Niên vào bếp: “Quy , A Niên lửa, tôi nấu cơm.”
Cô biết Kỳ Niên , nếu không cho anh giúp chắcbot_an_cap chắn anh sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không vui. Thay vì khiến anh không mái, bằng trực tiếp giao việc cho làm.
Quả , Hoắc Kỳ Niên ngoãn đi đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên bếp nhóm lửa.
An Nặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai muôi từ bao bột , đập trứng gàbot_an_cap vào bộtleech_txt_ngu, nước vào đánh thành hợp loãng.
Cô rửa nắm hành vừa nhổ trên núi, lạivi_pham_ban_quyen cắt một miếng thịt hun , tất đều băm nhỏ trộnvi_pham_ban_quyen đều vào hỗn hợp .
Đợi An Nặcleech_txt_ngu chuẩn bịbot_an_cap xong, thấy Hoắc Kỳ Niên đã làm nóng chảo, cô phết mộtleech_txt_ngu dầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi tráng một chiếc , tráng cái này đến cái khác, cho đến khi trên mâm tre đã chất một chồng bánh cộm.
Mùi thơm của bánh tráng cứ xộc vào Hoắc Kỳ Niên, anh không tự chủ được mà nuốt nước .
Nặc Kỳ Niên bê mâm bánh về phòng, còn cô thì pha bột nha vào hai chiếc men của người.
“A Niên, thử bánh tôi làm đi, đảm bảovi_pham_ban_quyen rất mềm và ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” An Nặc đặt ca men trướcbot_an_cap Hoắc Kỳ Niên, lại đẩy mâm bánh về phía anh.
Hoắc Kỳ Niên đưa tay cuốn mộtleech_txt_ngu chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bánh đến bên miệng An Nặc: “Vợ, ăn!”
An không ngờ Hoắc Kỳ Niên lại miếng bánh đầu tiên mìnhleech_txt_ngu ăn, trong lòng không khỏi dâng lên từng đợt ngọtleech_txt_ngu . Cô không từ , tháo khẩu trang , đón lấy chiếc bánh tay anh rồi cắn miếng.
“Ngon lắm! A Niên cũng ăn đi!”
Hoắc Kỳ Niên cười ngây ngô, cuốn một chiếc bánh, hai miếng là hết một cái, ăn vô cùng vẻ.
Kiếp trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô luôn chỉ có một mình.
Một mình đi học và về nhà;
Một mình sống;
Một mình lễ tết;
Một mình ăn cơm
Mọi lúc nơi cô đều phải học tập, phải nângleech_txt_ngu cao bản thân, chỉ cần lười biếng một chút sẽ phải chịu sự chất vấn vàvi_pham_ban_quyen “hình phạt” của người !
Vì vậy côvi_pham_ban_quyen không có thời gian , không thời gian nghỉ ngơi, càng không có thời để bã.
Cô cô độc, mỗi ngày sốngbot_an_cap như một người máy, thể vượt xa tất cả những người lứavi_pham_ban_quyen, cuộc cô khô khan vô vị.
Sau đến đây, có Hoắc Kỳ Niên ở bên cạnh, cuộc đời trống rỗng của cô dần nên đầy đặn.
Rõ ràng là một bữa cơm rất đơn giản, nhưng cô ăn lúc nào cũng ngon hơn cả những sơn hào hải vị kia.
khileech_txt_ngu ăn , Hoắc Kỳ chủ động dọn dẹpbot_an_cap tre, lau bànleech_txt_ngu bóng rồi gấp lại dựng vào cạnh tường.
Anvi_pham_ban_quyen Nặc thì bê một cáileech_txt_ngu ghế đẩu nhỏbot_an_cap ngồi xuống, bắt đầu sơ chế các loại thảo dược hái được núi.
Lần này côbot_an_cap trên núi rấtleech_txt_ngu nhiều thủ ô và linh chi, nhưng khôngleech_txt_ngu có quan hệ ở chợ đen, về cũng không có cách nào tiêu thà cứleech_txt_ngu chúng trên núi.
Giờ đã có mốibot_an_cap quan hệ của Hoắc Thiên Dã.
Những loại thảo dược núi đó chính là tiền, là tiền bao giờ cạn.
nữabot_an_cap phải thương kỹ với Hoắc Thiên , cô chịu trách nhiệm hái, anh chịu nhiệm bán.
Mọi người cùng nhau kiếm tiền!
Còn về báo thù cho nguyên chủ, hiện giờ không thể nóng được.
Quan hệ lương thực của thanh niên tri thức nằm ở đại , ra khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấy giới thiệu thì đúng là nửabot_an_cap bước cũngbot_an_cap khó đi.
Muốn về thành phố, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đợi đến khi nhà nước thanh tri thức về nông thôn.
một cách khác để về phố, đó là gia kỳ đại học.
An Nặc nhíu màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gãi đầu, đại não xoaybot_an_cap chuyển nhanh chóng.
Nhà nước khôi phục kỳ thi đại học vào năm nào ?
Sau tốt nghiệp ba, cô đã lại hết những kiến thức lịch sử đó cho thầy cô rồi.
ấn dường như là những năm bảy , nhưng cụ thể năm nào thì cô chẳng chút tượng nàoleech_txt_ngu cả.
An Nặc ảo não gõ vào đầu mình một cái.
Sớm biết sẽ xuyên về mươi, cô nhất định sẽ học thuộc lòng toàn bộ các sự kiện trọng đại của niên , tám mươi.
hận quá đi mất!
Hoắc Niên ngồi đối diện An Nặc, nhìn biểu cảm đổi liên tụcvi_pham_ban_quyen của côvi_pham_ban_quyen, anh đưa tay đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên trán cô.
An Nặc đột ngột bị cắt dòng suy nghĩ, ngơ ngác nhìn Kỳ Niênbot_an_cap.
Cảm giác ấm áp trênbot_an_cap trán khiến Nặc lập tức hiểu ra, ước chừng Kỳ Niênvi_pham_ban_quyen bị sốt.
Cô tay Hoắc Kỳvi_pham_ban_quyen Niên : “Tôi không sao, vừa rồi nghĩ chuyện nên hơi nhập tâmbot_an_cap thôi.”
“Vợ, mệtvi_pham_ban_quyen, nghỉ !” Hoắc Kỳ Niên An Nặc bằng ánh mắt dịuleech_txt_ngu dàng, trong đôi mắt đen láy tràn vẻ cưng chiều.
An Nặc cười : “Xửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý xong đống dược liệuleech_txt_ngu nàybot_an_cap, chúng ta nhau nghỉ lát!”
“Được!”
Kỳbot_an_cap Niên học đồ vật rất , An Nặc chỉ dạy một lần là anh học được. Có sự tham gia của Hoắc Niên, chẳng mấy chốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đống đồ đã được dọn xong. Hai người đổ một tầng mồ , sau lau rửa sạch sẽ, cả hai sảng khoái ôm đi ngủ
Tiếng còi báovi_pham_ban_quyen hiệu giờ làm vang lên, các thanh niên tri thức vừa dụi đôi ngái ngủ, vừabot_an_cap vươn vai bước ra khỏi phòng.
Dương Dũng Niên cầm hai chiếc mũ nan nhìn quanh quất, không thấy bóng dáng Diệp Nhượcbot_an_cap Lan đâu.
Buổi sáng đang làm việc được nửa đã thấy Nhược . Sau khi tan làm gặp thì cô cũng mang vẻ mặt đầy tâm sự.
Anh ta cứ bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh, vừa định tiến lên quan tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút thì cô đã thẳng về kýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cả buổi trưa không thấy ra ngoài.
Dương Niên Giang Mai lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ tri thức, sao Diệp tri thức vẫn chưa ra vậy?”
Giữa trưa là lúc mặt gay gắt , đã nóng nực, độtleech_txt_ngu nhiên bị Dương Dũng Niên chặn đường, Mai sinhvi_pham_ban_quyen tia mất kiên nhẫn.
phungthquynh1104
5/5/2026 lúc 10:17 chiềuNgu vãi mk mang thai con lớn tháng mà ko biết bảo vệ mk và con mà toàn làm những gì đâu đâu , võ ko có không gian ko có mà cứ tinh tướng mk giỏi