Xuyên Vào Thân Xác Của Đích Nữ Cùng Tên Bị Ép Gả Thay Nàng Nắm Rõ Kịch Bản Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ

Uyển Mộc full 24/03/2026 734 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

**Ép Cưới Xung Hỷ: Tân Nương Thần Y Vả Mặt Toàn Gia Cực Căng! 🔥**

Vừa trẹo chân ngã cầu thang đã xuyên không tỉnh dậy trong hỉ phục đỏ rực, bị ép gả cho một tên ma bệnh sắp chầu trời? Đừng hòng đè đầu cưỡi cổ vị tỷ tỷ đây! Một kim châm cứu sống phu quân, tiện tay vả sưng mặt mẹ chồng kế cùng dàn trà xanh não tàn!

Tô Đường xui xẻo xuyên không thành một cô tiểu thư thấp cổ bé họng, bị vu oan đẩy đích nữ xuống hồ, ép phải gả “xung hỷ” cho Đại thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ – Tạ Bách Đình. Cả kinh thành đều nghĩ nàng là quả hồng mềm dễ nắn, chờ ngày thủ tiết. Thế nhưng đêm tân hôn, thay vì khóc lóc ỉ ôi, Tô Đường trực tiếp lột áo phu quân, dùng ngân châm ép độc cứu mạng hắn từ cõi chết trở về.

Từ giây phút đó, hành trình sinh tồn chốn gia đấu bắt đầu! Mẹ chồng kế làm khó? Bắt bà ta quỳ xuống dâng trà! Em gái trà xanh kiếm chuyện? Khích tướng cho tự đào hố chôn mình! Một bản hợp đồng hôn nhân ba tháng được thiết lập, thế nhưng vị phu quân “bệnh kiều” kiêu ngạo kia dường như đã bị vả mặt đến nghiện, hở ra là giả vờ yếu đuối đòi nắm tay, dính người không buông. Lắng nghe từng nhịp điệu của câu chuyện, bạn sẽ cảm nhận được tiếng kim châm xé gió, tiếng tát lật mặt giòn giã và cả tiếng tim đập thình thịch của cặp đôi oan gia ngõ hẹp này.

✨ **Tại sao bạn không thể bỏ lỡ bộ truyện này?**
* 💅 **Nữ cường “mỏ hỗn”, vả mặt cực gắt:** Nữ chính hệ thống não to, không ngán một ai. Đụng là trụng, y thuật siêu phàm, đấm mồm trà xanh cực kỳ sảng khoái!
* 🔥 **Plot gia đấu mưu mô plot twist gãy cổ:** Mẹ kế tâm cơ, họ hàng đâm chọt đều bị nữ chính quay như chong chóng. Từng màn combat gia tộc nghe qua audio đảm bảo sướng rầnn lỗ tai!
* 💞 **Cưới trước yêu sau ngọt sâu răng:** Từ hợp đồng ly hôn thành “vợ ơi cứu anh”. Nam chính ngoài mặt bá đạo lạnh lùng nhưng bên trong lại “suy” vợ vô đối, rải cơm tró chất lượng cao.

🎧 Đeo ngay tai nghe vào, tắt đèn và vặn volume lên để tận hưởng từng pha phản đam cực khét cùng giọng đọc truyền cảm lôi cuốn. Bấm PLAY “Ép Cưới” ngay trên TruyenFullAudio.net để cày xuyên đêm cùng nữ chính bá đạo nào các đồng âm ơi! 🚀

Xuyên Vào Thân Xác Của Đích Nữ Cùng Tên Bị Ép Gả Thay Nàng Nắm Rõ Kịch Bản Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

bàn trang điểm, Tôleech_txt_ngu Đườngvi_pham_ban_quyen nhìn mình gương đồng, không thể không thừa gương mặt sinh ra thực sự đỗi mỹ lệ.
Làn trắng nõn mịn như mỡ đông, môi không tô mà , mày không kẻ đậm, đôi mắtbot_an_cap trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net veo như ngọc quý, lấp lánh ánh nước.
Tô Đường nhìn bản thân trong gương đến thần. Trong đầu nàng hiện lên những chuyện nguyên chủvi_pham_ban_quyen đã trải qua trong nửa tháng nay, không khỏi cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thán, đúng là cònleech_txt_ngu kíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích cả ngồibot_an_cap tàu siêu tốc.
Nàng qua chỉ là lúc tay với tên tra nam thì bịvi_pham_ban_quyen chân một cái, mắt biến thành thế này rồi.
Phải, nàng rồi!
xẻo đi xembot_an_cap mắt nhầmbot_an_cap người, gặp phải một gã khốn, đi giày cao gót trẹo lăn từ trên bậc thang xuống, đến khi mở mắt ra đã trở thành tân sắp gảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi xung hỷ cho gia của Tĩnh Nam Vương phủ một cô nương trùng tên trùng họ với nàng.
Vốn dĩ “chuyện ” gảvi_pham_ban_quyen chồng này chẳng đến lượt nàng, nhưng vì cha nàng Tô Hồng Sơn. Nửa trước, cha của nguyên chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận được tin báo từ quản sựleech_txt_ngu của Vương phủ, nói rằng Tín Vương phủ gặp biến cố lớn, không còn người thừa kế, nên muốn đứa rơi của Tín lão Vương gia đangleech_txt_ngu lưu bên ngoài là Tô Hồng Sơnbot_an_cap .
Đối với Tô giavi_pham_ban_quyen mà nói, quả là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống. Chỉ trongbot_an_cap một đêm, Tô từ thường dân ở trấn nhỏ bỗng chốc trở người thừa kế tướcbot_an_cap vị nhất của thúc đương triều.
“Duy nhất” đồngleech_txt_ngu nghĩa với việc chỉ cần giữ được mạng nhỏ là cóbot_an_cap thể hưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa quý cả .
Tô Hồng Sơn thâu đêm thu dọn trang, ngay cả đứa con đi gặp bằng chưa không đợi đượcbot_an_cap, lập tức vợ con về kinh.
đường vào kinh liên tiếp bị ám sát, mấyvi_pham_ban_quyen bận thoát chết trong gang tấc không nói, may thay cuối cùng cũng bình an vào được Tín phủ. Cứ ngỡ đại nạn không chết tất có hậu phúc, nhưng sự đời vốn không thuận buồm xuôi gió như vậy.
Tam phòng của Tínvi_pham_ban_quyen Vương phủ ngăn trở Tô Hồng Sơn nhận quy tông, sống để Tín lão Vương gia lập Tôvi_pham_ban_quyen Hồng Sơn làm người kế vị.
Ba ngày trước, vì chuyện nhận quy tông, Tô Đường và đích nữ của Tam phòng là Vân Gia xảy ra tranh chấp bên trong viên. Trong lúc cãi dứt, Vân Gia đẩy Tô Đường cái, Đường không nhịn bèn đẩy lại, kết quả Vân Gia nhảy xuống .
Lúc đó bên hồ bot_an_cap Tô Đường và Gia, một nha hoàn cũng , Tô Đường nghiễm nhiên trở thành kẻ thủ ác đẩy Vân Gia nước khiến cô ta hôn mê bất tỉnh.
Vân Gia và Đại thiếu gia của Tĩnh Nam Vương vốn có hôn ước từ . khi Tô Đường vào , Thái hậu đã lệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Thiên Giám chọn ngày lành tháng tốt, chính là ngày xuất giá hôm nay.
thiếuvi_pham_ban_quyen gia Nam Vương phủ lại mắc chứng bệnh lạ, không được giận, chỉ cần nổi giậnvi_pham_ban_quyen một chút, nhẹ thì chóng mặt, nặng thì thổ huyết ngất xỉu.
Đáng lẽ tinbot_an_cap Vân Gia gặp chuyện phải được giấu không Đại thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ biết, nhưng tin lại đến tai hắn tức.
quả có thể đoán được, Đại gia của Tĩnh Nam Vương phủ tức giận côngbot_an_cap tâm, tại phun một ngụm máuleech_txt_ngu rồi hôn mê bất tỉnh.
Hơn nữa lần này còn trọng hơn những lần , đến nay vẫn chưa tỉnh , nghe nói Thái y đã nhắc nhở Tĩnh Nam Vương phủ bị hậu sự.
Biến cố bất ngờ, Tín lão gia muốn hoãn hôn kỳ, nhưng Nam Vương phủ không đồng ý. này cũng khóbot_an_cap , Nam Vương trông chờ vào việc xung hỷ, lúc này lại càng là cấp bách, không đẩy sớm hôn kỳ lên đã là tốt rồi, sao có thể hoãn.
Vân Gia hôn , không thể kiệu hoa, Tĩnh Nam phủ cũng không thể , dù sao cũng không thể vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con mình mà mặc kệ sống của người khác.
Chẳng biết Tĩnh Nam Vương phủ nghĩ thế nào, có lẽ Đại thiếu của họ thực sự đã bệnh đến mứcleech_txt_ngu còn nước còn tát, vì đểvi_pham_ban_quyen xung hỷ mà cả cũng không thèm chọn lựa, bắt Tô Đường kẻ gây tội phải Vân lên kiệu hoa.
Thậm chí vì sợ xảy ra chuyện ngoài ý , họ còn đặcvi_pham_ban_quyen biệt vào cung thánh chỉ.
Nhưng Tô Đường đời nào chịu chứ, đây rõvi_pham_ban_quyen ràng là tính kếleech_txt_ngu nàng, đẩy nàng hố lửa.
Nàng chưa từng được hưởng một vinh hoa của Tín phủ, khôngleech_txt_ngu cam lòng thay người khác chịu khổ thế này.
Khóc lóc, gào thét, vùng vẫy
Đáng .
Chẳng ai giúp được nàng, bởi vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mệnh lệnh của hoàng gia khó lòng làm trái.
Nguyên chủ chỉ nghĩ rằng không ai tin mình vô tội, bao gồmleech_txt_ngu cả cha mẹ, trong lúc tâm xám ý lạnh đã chọn cách dùng sinhbot_an_cap mạng để minh oanbot_an_cap cho thân.
là quá ngốc rồi.
Nghĩ đến tỉnh lại, mẫu thân của nguyên chủ là Hứa thịleech_txt_ngu chặt nàng , Hồng Sơn lại đỏ hoe mắt. Nếu để họ biết đứa con yêu quý đã không còn , họ sẽ đau đến nhường nào.
Tiểu nha hoàn của nguyên chủbot_an_cap là Bán Hạ cũng không ngừng sụt sùi khóc lóc.
Thấp thoáng có kèn trống truyền đến, xem ra kiệu hoa của Tĩnh Nam Vương phủ đã tới đón người rồi.
Tô Đường Bán Hạ: “Cha mẹ ta đâu?”
Lúc trước nàng tỉnh lại, đầu óc còn mơleech_txt_ngu màng, Tô Hồng Sơn xót xa khôn cùng, nói sẽ đi tìm Hoàng thượng để hủy hôn, đó liền rời . “Cha ta không phải sự đi tìm Hoàng thượng chứ?”
Vành mắt Bán Hạ đỏvi_pham_ban_quyen bừng, lắc đầu nói: “Lão gia định vào , ra khỏi , Vương gia đã ngất ông ấy, đưa cả phu nhân đi luôn rồi.”
Nếu không phải vẫn, cần có người thânleech_txt_ngu tín bên cạnh dỗ dành, chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng cũng bị nhốt cùng .
Lòngbot_an_capleech_txt_ngu Đườngbot_an_cap chùng .
ngất cha nàng, quản thúc mẫu thân , xembot_an_cap ra lúc cái chếtvi_pham_ban_quyen thì tám phầnbot_an_cap mười bọn họ cũngvi_pham_ban_quyen sẽ nhân lúc người còn nóng hổi nhét vội vào hoa .
Bắt nạt người đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , sự đángbot_an_cap hận. Nếu nàng không làm gì đó để gây hấn với bọnvi_pham_ban_quyen họ, nàng thấy thật có lỗi với nguyên chủ.
Đường ra hiệubot_an_cap cho Bán Hạ ghé tai lại gần, thấp giọng dò vài .
Gương mặt Bán Hạ đầy vẻ ngạc.
Lúc , mấy người bước vào, dẫn là một ma chừng bốn mươi , bốn mươi sáu tuổi, gọn gàng không một sợi , trông vẻ tinh tháo vát.
Ma ma tiến lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía trước, thấy Tô Đường vẫn chưa mặc hỷ phục, đôi mày nhíu lại, tráchleech_txt_ngu Bán Hạ: “Kiệu hoa của Tĩnh Vương đã đến rồi, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn phục cô nương? Trễ giờ lành, chọc giận Tĩnh Nam Vương , người chịu khổ vẫn là chủ tử của ngươi thôi.”
Bán Hạ mím môi, nước mắt lã chã rơi.
Nàng làm sao nỡ thúc giục cô nương thay hỷleech_txt_ngu , nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy hỷ phục đó nàng chỉ hận không thể đốt sạch cho rồi.
cũng không trông cậyvi_pham_ban_quyen vào Bán , với hai nha hoàn phía sau: “ hầu hạ cô thay hỷ phục.”
Nhabot_an_cap hoàn định giúp Tô Đường trang , nhưng nhìn nhìn lại vẫn không biết nên đầu từ đâu. Phàm là trang điểm, cốt để che khuyết điểm, nhưng gương mặt này vốn đã hoàn mỹ chút tì vết, đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: chẳngvi_pham_ban_quyen cần phấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net son mà dung nhan vẫn rạng rỡ như rạng đông phản chiếu trên trắngvi_pham_ban_quyen.
Nha hoàn chỉ đành hầu hạ Tô Đường khoác lên hỉ , búi rồi phượng quan hà ngự lên đầu.
Người ở tiền viện sai người tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thúc , ma ma cầm khăn trùm đầu định giúp Tô Đường độivi_pham_ban_quyen lên, nàng liền đưa tay ngăn lại: “Ta muốn gặpbot_an_cap nhị cô nương phủ các trước.”
Maleech_txt_ngu ma nhíu chặt lông mày, lòng đầy vẻ không : “Nhờ hồng phúc của cô nương mà đến giờ nhị cô nương còn hôn mê chưa tỉnh. Cô nương còn muốn gặp tiểu thư làm gì nữa? Chuyện cấp hiện đi xung hỉ cho đại thiếu gia Tĩnh Vươngbot_an_cap , những chuyện khác không quan trọng.”
Rốt cuộc là ai hồng phúc của ?
Đã trắng thay đen lại nghiện vu khốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa sao.
cũng chẳng nảy nảy sinh nộ khí, chỉ nhiên đáp: “Tĩnh Vương phủ rước ta về làvi_pham_ban_quyen xung hỉ, vừa khéo cô nương cũng đang hôn mê, ta mang trên mình hỉ khí này, lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào lại không ưu tiên người mình trước? Biết đâu được ta đến xungbot_an_cap một , ấy lại thể tỉnh lại thì sao.”
Ánh mắt mabot_an_cap khẽ daovi_pham_ban_quyen động, nhị cô nương quả thực cần một hội để tỉnh lại, nhưng ta không định được vì Tô Đường lại làm vậy, luôn cảm thấy nàng chẳng tốt bụng thế.
Ma maleech_txt_ngu thận trọng nói: “Tô cô nương nên hiểu rõ, dù lúc này nương có tỉnh lại thì người kiệu hoa vẫn là cô nương.”
Khóe miệng Tô Đường khẽleech_txt_ngu nhếch lên một đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cong đầy mai: “Tự mình bước lên kiệu hoa dẫu sao cũng tốt hơn là bị quăng vào, đạo lý này hiểu. Ý tốt của tabot_an_cap là vậy, nếu cần thì thôi.”
Tô Đường đưa tay định lấy khăn trùm đầu, ma ma chần chừ, : “Chuyện lão nô không thể tự quyết, xin chờ người bẩm báo với thái thái.”
Chẳng bao lâu sauvi_pham_ban_quyen, nha hoàn đi bẩm báo đã quay lại, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Ma ma, Tam thái thái bảo bà Tô cô nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi gặp nhị cô nương.”
Nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở của Vân nhị côbot_an_cap nương không xa, khi Tô gần đến căn phòng thì Bán mới , âm thầm nhét một vào Tô Đường.
Bên trong phòng, bày biện tao nhã, lư đồng hình thụy thú tỏa khói lãng , mùi rất chịu.
Vòng qua bức bình phong hai hình hoa chim non , Tô nhìn Vân nhịleech_txt_ngubot_an_cap nương đang nằm hôn mê tỉnh trên giườngvi_pham_ban_quyen. Nàng ta có dung mạo xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, dáng vẻ mềm mại yếu , vì vừa mới rơi xuống nên mặt hơi nhạt, lại càng tăng thêm phần vẻ đẹp mong manh.
Tô Đường ở lại khoảng tuần rời đivi_pham_ban_quyen.
việnbot_an_cap thúc giục gấpbot_an_cap gáp, Tô Đường khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịp bái biệt mẫuleech_txt_ngu, thậm chí còn chưa kịp thấy mặt Tín lão vương gia và Tín lão phi đã bị dìu vào trong kiệu .
Ngay khi kiệu hoaleech_txt_ngu vừa được khiêng đi, Vân Tamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thái được hoàn dìu viện con gái. Nếu Nam Vương phủ đã tin xung hỉ có tác dụng, con gáivi_pham_ban_quyen bà ta nhờ đó mà tỉnh lại là chuyện hợp tình hợp lý.
Vân Tam tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái vừa đặt chân viện, mộtleech_txt_ngu nha hoàn hớt hải chạy lại báo: “ xong rồi, thái, cô nương gọi không tỉnh nữa !”
Timnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Tam thái lại: “Cái gì mà không tỉnh?!”
Nhabot_an_cap hoàn sợ hãi nói: “Dường như dường như là hôn mê sự
Vân Tam thái thấy trời đất quay cuồng, bước vội vào trong .
Nhưng dù ta gọi, lay chuyển thế nào, nhị cô nương vẫn không hề . Sắc mặt thái thái trắngvi_pham_ban_quyen lắng: “Mau mời y!”
Lại nóileech_txt_ngu về Tô , nàng ngồi trong kiệu hoa, đầu vẫn ổn, nhưngbot_an_cap khi ra khỏi con phốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nơi Vương phủ tọa lạc, kiệu hoa bắt đầu nảy kịch liệt. Nàng bị lắc lư mức tạng lục đều đau nhức, lại thêm cái phượng quan nặng trên đầu, khiến cổ nàng sắp .
Lắc lư hồi lâu, Đường không nhịn được , lớn gọi: “Đừng lắc nữa!”
Tuyệt đối là ý!
Nếu không muốnvi_pham_ban_quyen rước nàng thì , việc gì phải bắt nạt như vậy?!
Hỉleech_txt_ngu nương đi bên cạnh hoa, tiến lại gần cười : “ nương bớt , đây là tục điên kiệu. Vừa rồi cô nương để đội dâuvi_pham_ban_quyen phải chờ , đây là bài họcbot_an_cap cho tân nương tử. Nếu tức giận thì hãy đá đổ lư hươngvi_pham_ban_quyen chân đi, sẽ không lắc nươngvi_pham_ban_quyen nữa.”
Lời hỉ nương vừa , lư hương nhỏ nhắn tinh xảo đã bị đá bay ra ngoài, văng đi thật xa.
Tân nương tử này quả thực sức khỏe.
Hỉ nương che miệng cười.
Đá văng lư hương xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quả nhiên kiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không xóc nảy nữa, nhưng cũng chỉ yên tĩnh được khắc đồng hồ, lại bắt đầu điên đảo. Tô vén rèmvi_pham_ban_quyen tìm một vòng, trong kiệu không còn lư hương nào để đá nữa, nàng một tay giữ phượng quan, hỏi hỉ nương: “Lần này đá gì?”
Hỉ nương vẻ mặt đầy vẻ lúng .
Lần điên kiệu tập tụcleech_txt_ngu, nhưng lần này không phải nữa rồi.
Người của Tĩnhbot_an_cap Nam Vươngvi_pham_ban_quyen phủ rõ ràng là bất mãn với vị đại phu nhân mới về cửa , nên mới rắp tâm cho nàng chịu khổ sở đây mà.
Đường bị xóc mức buồn nôn: “ kiệu phu dừng lại, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nôn rồi.”
Hỉ nương hoảng hốt: “Cô nương, người không được nôn kiệu hoa đâu.”
Nàng đương nhiên biết được vào kiệu, kẻ sự ghê tởm đó chính là bản thân nàng.
Hỉ nương vộivi_pham_ban_quyen vàng bảo kiệu phu lại, phu mặt không cảm xúc nói: “Đây là mệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lệnhleech_txt_ngu của nhị thiếu gia.”
Họ chỉ nghe lệnh mà làm việc, nhị thiếu gia chưa dừng, không trái .
nương lại tìm nhị thiếu gia Tĩnh Nam phủ.
Dẫu xung , nhưng dù là Tín Vương Tĩnh Nam Vương đều rất xem trọng hôn nàyvi_pham_ban_quyen, mười dặm hồng sính, trống vang . Đại thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ đang hôn mê, nhị thiếuvi_pham_ban_quyen gia đứng ra thay anh trai đi đón dâu.
Chỉ là sắc mặt vị nhị thiếu này khó coi, ngồi trên lưng lạnh lùng ra lệnh: “ tục điên !”
Hỉ nương lủi thủi quay , Tô ngồi trong kiệu bị xóc đến nghiêng ngả, cánh bot_an_cap lưng không biết đã va đập bao nhiêu lần, va chạm mạnh đến mức hỉleech_txt_ngu đứng ngoài thấy cũng không nỡ, chưa từng thấy ai hành hạ nương như thế này.
Cũng may Tín Vương phủ cách Tĩnhbot_an_cap Vương phủ không xa, kịp giờ xung hỉ nên cũng không đi vòng quanh kinh thành như nhà thườngbot_an_cap, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Khó khăn lắm kiệu hoa mới ngừng xóc nảy, nhưng tiếng chiêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trống lại vang rền, pháo nổ liênleech_txt_ngu , như muốn làm điếcbot_an_cap tai người .
Lễ nghi đều đầy đủ một thứ gìvi_pham_ban_quyen.
khi kiệu dừng lại, nhị thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ bắn tên vào kiệu, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó là mời Tô Đường xuống kiệu.
Tô Đườngvi_pham_ban_quyen trùm khăn , thấy rèm kiệu lên một , một chiếc gậy ngọc như ý đưa trong. phải tân lang sựvi_pham_ban_quyen, không thể có sự đụng thân thể.
Chỉ làvi_pham_ban_quyen Tô Đường vừa mới nắm lấy gậy ngọc như bị một lực mạnh kéo về phía trước. vừa trải trận xóc nảy , chóng mặtleech_txt_ngu vẫn chưa tan, lại bị giật mình, nắng gay gắtvi_pham_ban_quyen bên ngoài chiếuvi_pham_ban_quyen vào khiến cảm giác buồn nôn vốn đã cố đè nén bấy lâu nay phát như sóng biển trào.
“Oẹ”
bot_an_cap khôngvi_pham_ban_quyen thể nén được nữa, nôn thẳng người đối diện.
Gậy ngọc như ý khỏi taybot_an_cap, ngay đó là tiếng vỡ vụn thanh thúy vang lên.
Cảnh tượng náo nhiệt bỗng rơi vào tĩnh lặng.
Yên tĩnh đến sợ.
Ngọc nát người tan.
Đây không là điềm lành.
Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chiếc gậy ngọc như ý đó còn tứ của hoàng thượng nay
Gương mặt thiếu Tạ Hành lộ rõ vẻ u ám và hung bạo, những đến dự lễ đều lo hắn sẽbot_an_cap không chế được mà khiến tân đổ máu ngayvi_pham_ban_quyen tại chỗ.
Nhất bái thiên địa.
Nhị cao đường.
Phu thê đối bái.
Tô Đường nôn người Nhị thiếubot_an_cap gia phủ Tĩnh Nam Vương, hậuvi_pham_ban_quyen trực tiếp là kẻ bái đường cùng nàng không còn là người nữa, mà là con gà trống bị bắt tới ứng kịp .
Sau khi lễ thành, nàng cũng không được đưa vào động phòng như lời tân hô hoán, bị tống vào nhà củi.
Cửa củi quanh năm đóng kín, vừa mở ra, một mùi hăng nồng thẳng vào mũi, thật sự ngửi vô cùng.
thêm cửa mở, có hai con chuột đang làm chuyện không thể miêu tả, hứngleech_txt_ngu thú thì đột nhiên bị quấy , bịleech_txt_ngu người vây xem, chúng hãi chui tọt vào đống củi.
Tô Đường sững sờ, dù sao kiếp trước nàng cũng chưa cảnh tượng kích thích này.
Mụ bà phía saubot_an_cap chẳng chút kiên , đẩy lưng nàng một cái: “ vào đi!”
Tô Đường bị đẩy loạng choạng, cùngbot_an_cap bị nhốt còn có nha hoàn thân cận Bán và con gà trống vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị lôi đi bái đường kia.
Bán Hạ tức quát lên: “Cô nương nhà ta tới đây là để xung hỉ, sao các có thể nhốt cô nương nhà ta vào nhà củi chứ?!”
Mụleech_txt_ngu bà đóng cửa lại, “ bãi nước bọt vào bên trong.
Chẳng qua cũng chỉ là con một con riêng, xem như Tín Vươngleech_txt_ngu phủ đenleech_txt_ngu đủi, đám cháu đích xuất liên tiếp chuyện, mới để cho một gialeech_txt_ngu đình con riêng ngay cả thứ xuất cũng chẳng bằng nhưvi_pham_ban_quyen bọn họleech_txt_ngu nhặt được hời lớn này.
biết mang ơn đội nghĩa thìleech_txt_ngu thôi, còn gan lớn mật, đẩy nhị cô nương xuống nước, Đại thiếu nhà bọn họvi_pham_ban_quyen tức đến hộc , còn nôn đầy uế vật lên người Nhị thiếu gia
Nhốt bọn vào nhà củi là còn nhẹ đấy!
Bán Hạ cản không được, tiếng khóa cửa lạnh lẽo vẫnbot_an_cap lên.
Hạvi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap khóc, nhìn Tô Đường hỏi: “Cô nương, giờ ta phải làm sao đây?”
này là hoàng hôn, nếu không ra ngoài được, bọn họ sẽ phải ngủ lại nhà củi cả , nơi thế này nàng còn chịu , huống hồ là nương.
Tô Đường đâu có tâm trí quản mấy chuyện này, đầu nàng choáng váng dữ dội, vàng tháo phượng quan , xoa bóp cái cổ nhừ, lúc mới cảm thấy thở phào được một hơi.
Còn lại nhà củi ư?
Chuyện đó là không thể nào.
mụ bà ngoài cửa chưaleech_txt_ngu đi, Tô Đường mỉm cười nói vớivi_pham_ban_quyen Bán Hạ: “Khóc cái gì, đây là chuyện , nhà tuy bẩn thỉu lộn xộn chút, vẫn tốt hơn vào tân phòng nhiều.”
Nước mắt Bán Hạ còn vương lông mi, ngây người nhìn Đường.
tức đến phát ngốc rồi sao?
Nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củi sao có thể tốt hơn phòng được?
Mụ bà canh cửa ngoài cũng vểnh tai lên ngheleech_txt_ngu, cảm thấy vị thiếu phu nhân vào này đầu óc không bình , liền nghe thấy giọng nóibot_an_cap trẻo của Tô Đường truyền đến:
“Ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ màbot_an_cap xem, ngộ nhỡ Đại thiếu phủ Tĩnh Nam Vương thở ngay trước mặt , ta chẳng phải sẽ bị dọa khiếp sao, ta thà ở lại chỗ này còn hơn.”
hoàn Bán Hạ này dễ , lập tức ngừng .
nước , nhìn quanh một lượt rồibot_an_cap nóibot_an_cap: “Nhưng chẳng có chỗ để ngồi cả.” Lại còn chuột nữa.
“Ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả buổi , lát vận động gân cốt cũng tốt,” Đường .
Đứng lát là đủ rồi, với sự chán ghét của Nam Vương phủ dành cho nàng, bọn họ không để nàng được yên thân một khắc nào đâu.
Đúng như Tô Đường dự liệuleech_txt_ngu, mụ bà cũng cảm nhà củi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dọa bằng việc có người chết, lập tức đi bẩm , chẳng bao lâu sau quay lại, lôi chủ Tô Đườngvi_pham_ban_quyen ra khỏi nhà củi.
Không phải nói quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, màleech_txt_ngu là lôi thật sự.
Bánvi_pham_ban_quyen Hạ sau khi xong lờibot_an_cap Tô Đường, thực tâm cảm thấy củi không đáng bằng tân phòngvi_pham_ban_quyen, bèn bám chặt lấy chết sống không chịu ra, dẫn đến việc Tô Đường bị đẩy vào phòng với lực đạo mạnh hơn cả lúc vào nhàleech_txt_ngu .
Bước chân bị đẩy loạng choạng, suýt nữa là ngã nhào, may mà vững vàng giữ được thân mình, phượng quan trên đầu bay phía trước, lăn mấy vòngbot_an_cap trên đất.
Trước đó ở nhà củi thì khóa cửa, này ở tân phòng bà chỉ cửa lại, dù sao Đại thiếu gia vẫn còn ở đây, có hôn mê bất bọn họ cũng không dám nhốt ở bên trong.
Nhưng mụ không khóa cửa, Tô Đường lại cài then cửa .
Bán Hạ nhặtleech_txt_ngu phượng quan lên, đầu động của Tô Đường thì sững sờ, hoàn toàn không đoánleech_txt_ngu rabot_an_cap cô nươngleech_txt_ngu muốn làm gì, thông thường là sợvi_pham_ban_quyen ngoài vào, bọn họ ngoài còn chẳng được mà.
Tô Đường không rảnh để ý đến nghivi_pham_ban_quyen hoặc của Bán Hạ, nãy lo lắng sẽ có một phòng đầy người, còn phải sở nghĩ đuổi người đi, rõ ràng nàng đã nghĩ quá nhiều rồi.
Tân phòng trống huếch trống hoácvi_pham_ban_quyen, chỉ có một tân lang.
Tĩnh Nam Vương phủ yên tâm để một hắn trongvi_pham_ban_quyen phòng, còn đẩy bọn họ vào, thấy bọn họ thật sự không còn hy vọng gì vào Tạ Bách Đình nữa, để sinh tự rồi.
Tô Đường đi tới giường, nhìn thấy Đại thiếu gia họ đang hỷ đỏ , nóibot_an_cap thật, nhìn thấy hắn, tim Tô Đườngvi_pham_ban_quyen khẽ run lên, nhân này lên cũng quá đẹp trai rồi.
Dẫu cho sắc mặt nhạt, nằm bất động ở , cũng đủ khiến cả gian trở nên lu , Tô Đường khó mà tưởng tượng nổi nếu hắn đứng , khí sắc nhuận đi lại, sẽleech_txt_ngu là một yêu nghiệt đến nhường nào.
Một nam đẹpleech_txt_ngu nhưbot_an_cap vậy cứleech_txt_ngu thế đi thật là tiếc.
Bán Hạ ôm phượng đứng một bên, cũng bị dung mạo tuấn tuyệt luân của cô gia làm cho kinh , nàngleech_txt_ngu vốn tưởng Đại thiếu gia nhà họ Tô đã đủ đẹp rồi, ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô gia họ Tô còn đẹp hơn gấp bội, là phúc quá, sắp mất rồi.
Nghĩ đến việc côbot_an_cap nương còn trẻ đã phải thủ tiết cả đời, nước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bán Hạ lạibot_an_cap không kìm mà trào ra.
Khóc đến hai mắt nhòe đi, không thấy Tô Đường đang bắt mạch cho Tạ Bách Đình, vừa lau nước mắt, đã thấy Đường đang kéo đai lưng của Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đình, vừa vừa kéo, dáng vẻ đặc biệt vã.
Cô nương định cô gia còn sống mà sinh một tiểu sao?
Đầuleech_txt_ngu Bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ chuyển, cảm thấy sắp xếp vậy tốt, một tiểu thiếu giabot_an_cap bên cạnh, nửa đời sau nương đến mức sống trong u ám, dù sao cũng có chút hy vọng, chỉvi_pham_ban_quyen chân tay vụng về quá.
Hạ vội đặt phượng quan lên chiếc bàn nhỏ cạnh : “Để tỳ làm .”
Cũng tốt, bộ hỷ này thật sự cởi.
Tô Đường đứng dậy, Bán Hạ cúi người giúp Tạ Bách Đình tháo đai , ánh mắtleech_txt_ngubot_an_cap đảo quanh phòng một lượt, cảm thấyvi_pham_ban_quyen hơibot_an_cap , bàn đồ ănvi_pham_ban_quyen miếng điểm ăn, lại đi bưng ngọn đèn dầu.
Đợi nàng quay , đã cởi sạch áo trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tạ Bách Đìnhbot_an_cap, nghiêng mặt tiếp tục đưa tay xuống dưới, ra nàng ta định làm gì, Tô liền bị miếng bánh trongleech_txt_ngu miệng nghẹn họng, ho vừa ngăn cản: “Không, cần thoát quần hắn”
“Phần còn lại để ta làm được rồi.”
Mặt Hạleech_txt_ngu đỏ bừng, vội đứng thẳng người dậy.
Ngoài , hai nha hoàn đang áp tai vào cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe lénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nghe thấy câu nàybot_an_cap của Tô Đường, mắt đều trợn tròn.
Đại Đại thiếu phu nhân muốn thoát Đại thiếu gia?!
lưu manh này!
hoàn vộileech_txt_ngu vàng đẩyleech_txt_ngu cửa xông vào phòng, này mới phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện cửa đã bị cài then, nhavi_pham_ban_quyen hoàn hơi bổ não một chút liền cảm tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảnh của Đại thiếu gia không ổn, như bay quay đi tìm người tới cứu Đại thiếu gia.
Tô Đường đặt ngọn đèn dầu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bànbot_an_cap nhỏ, từ trong ngựcvi_pham_ban_quyen ra kim châm.
Bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ nhìn ngây , bộ kim châm này là Tô Đường bảo tìm tới trước mặc giá y, vẫn luôn thắcbot_an_cap mắc cô nương lấy châm của đại phu gì, chỉ là cô nương quyết đòi, Hạ không lay chuyển đượcvi_pham_ban_quyen nàng, đành làm theo.
Tô Đường vân vê kim châm, hơ qua ngọn đèn dầu haivi_pham_ban_quyen cái, lấy đà như đâm vào ngực Tạ Báchvi_pham_ban_quyen Đình.
Bán Hạ chỉ cảm thấy kim đâm xuống khiến nàng khôngbot_an_cap nổi, đầu óc choáng váng.
Điên rồi, điên thật rồi.
Cô nương tuyệt đối là điên rồi!
tự mình chết cô nươngvi_pham_ban_quyen cũng chỉ thủ tiết cả đời, nếu hắn cô nương đâm chết, Tĩnh Nam Vương phủ không chừng sẽ bắt cô nương chôn cùng mất thôi.
Tô Đường định đâm kim hai, Bán cản: “Côvi_pham_ban_quyen nương, xin người nương tay !”
Tô Đường biết nha hoàn này sẽ vướngvi_pham_ban_quyen chân vướngleech_txt_ngu , nàng nói: “Ta đang cứu hắn.”
Có thể sao?
Hạ lộ vẻ mặt không tin nổi.
Đúng lúc này, tiếng cửa dồn dập vang lên rầm rầm, kèm theo giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy giận truyền vào: “Đại nãi nãi, xin hãy cửa.”
Gương mặt nhỏ của Bán Hạ trắng bệch.
Xong , lần này chết chắc rồi.
Đường tĩnh ra : “Ra canh giữ cửa, bất dùng cách cũng không được để bất kỳ bước vào.”
Hạ vội vàng đi.
Tô Đường tiếp tục cầm ngân châm lênbot_an_cap, bởi vì một đã đầu thì thực hiện mạch không ngừng, nếu chẳng những phí côngleech_txt_ngu vô ích mà độc khí trong ngườibot_an_cap Bách Đình sẽ công tâm, khiến hắn mất mạng tại chỗ.
Chỉ một hơi , Tô Đường hạ hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất cả ngân châm , sau đó lại rút cây trâm vàng trên đầu ra, đâm rách ngón tay Tạ Bách Đình.
Thấy máu đen chảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, nàng mới thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phào nhẹ nhõm.
Chỉ là hơi thở này vẫn còn quá sớm, bên kia Bán Hạ đã không chặn cửa được nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bị quản sự Lý ma ma theo một đámvi_pham_ban_quyen nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn tông cửa xông vào.
Cánh cửa tânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng vốn đang tốt đẹp nay bị hỏng mất nửa.
Lý ma ma hùng hổ bước tới, Đường vội vàng màn che xuống.
Nàng xoaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người.
Tiến về Lý ma ma đang đầy mặt .
Giơ tay.
Chát.
Một cái tát giáng xuống.
Cái tát này khiến Lý ma ma sững sờ, cũngbot_an_cap làm mấy nha vừa ùa vào kinh hãi đến ngây người, theo bảnvi_pham_ban_quyen năng lùi lại vài bước.
Lý ma ma ôm lấy , không dám tin thân vậy mà lại bị đánh, bà ta trừng mắt nhìn Tô Đường: “Đại thiếu nãi nãi”
“Cút ra !”
Vẻ mặt Tôleech_txt_ngu Đường lạnh , giọng nói càng thêm sắc sảo.
Nàng nhất là khi đang chữa bệnh cho người mà bị quấy rầy, vả lại trạng của Tạ Bách Đình thực sự rất kịch, nàng thầmvi_pham_ban_quyen may mắn mình không chậm trễ thêmvi_pham_ban_quyen, nếu muộn một khắc nữa thì thực sự có là thần tiên cũng .
Lý ma ma không ngờ Đại thiếu nãi nãi mới vào phủ lại tính khí nóng nảy như , hễ không vừa ý làleech_txt_ngu ra tay đánh người, nhưng bà ta không thể đi, bà đến để cứu Đại gia, chứvi_pham_ban_quyen không phải tới để cho Đại thiếu nãi nãi lập uy.
leech_txt_ngu manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mabot_an_cap buôngvi_pham_ban_quyen tay ra, nhìn phía giường lớn nói: “Đại thiếu nãi làm gì gia của ?!”
Tô Đường bật cười: “Đêm tân , chuyện phu thê chúng ta làm với còn cần phải báo cáo ngươi sao?”
“Đạivi_pham_ban_quyen gia nhà chúng ta hôn mê rồi!”
ma cao giọng, hậnvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen thể chửi bới ầm ĩ. Bà ta chưa từngvi_pham_ban_quyen thấy ai đói khát đến mức này, cho dù không lớn lên ở phủ Vương thì xấu gì cũng mang danh nghĩa tiểu thư của Tín Vương mà gả vào đây, nàng làm vậy không sợ làm mất hết thể diện của Tín Vương sao?!
Đường khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có nhiều thời gian để tốn lời với bà ta, nàng nói: “Phủ Tĩnh Nam Vương ngườibot_an_cap ta qua cửa chính là để xungbot_an_cap hỉ, mà ta đang dốc hết trách nhiệmbot_an_cap thực hiện việc đây.”
“Nếu trong phủ đổi ý cần ta xung hỉ , xinvi_pham_ban_quyen Tĩnh Vương đưa cho ta tờ hưu thư, ta tuyệt đối sẽ mặt dày mà ở lại.”
“Bây giờ, tức cút ra ngoài cho ta!”
Giọng nói của Tô Đườngleech_txt_ngu lạnh thấu xươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mắt hơn giọng nói, trên Lý ma giống như lưỡi dao băng ép tới.
Tô Đường từng bước ép sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến phải từng bước lùi lại.
Lúc lùi ra khỏi , ta còn bị vấp phải ngưỡng cửa, nếu không cóleech_txt_ngu nha hoàn thờivi_pham_ban_quyen lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đã ngã nhào đất rồi.
chỉ vào cửa, nói với Bán Hạ: “Ngươi cứ đứng ở cho tabot_an_cap, ta xem nếu không sự cho phép của thiếu nãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nãi , dám vào một bước!”
Để lại một câu này, Tô Đường xoay người đi về phía giường.
Ngăn cách cánh cửaleech_txt_ngu, đám hoàn tận mắt nhìn thấy Đại thiếu nãi nãileech_txt_ngu vén màn leo lên giường.
Bán Hạ đứng đó, nhìn như một ngọn núi không thể vượt , nhưng chất mình nàng mới bản thân đang phải cố gắng kìm nén để đôi chân không run bẩy. sắp sợ chết khiếp rồi, nhưng nghĩ đến những việc thư đang làm, nàng có chết cũng không thể để người này vào trong.
Trái tim Bán Hạ run rẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như sàng gạo, sáng nay tiểu thư còn treo cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự tử, chẳng lẽ lúc này vẫn chưa từ bỏ ý định đó, vì hận cô nên quyếtleech_txt_ngu định kéo cô gia chết cùngbot_an_cap, định phanh thâyvi_pham_ban_quyen thịt cô sao
Trên giường, Tô Đường nín thở tập trung ép cho Tạ Bách Đình. Thân thể này của nguyên quá yếu ớt, gia truyềnleech_txt_ngu châmbot_an_cap pháp của nàng mới hiện đã có chút kiệt sức, nàng phải cắn răng chốngvi_pham_ban_quyen đỡ để xong.
Sau khi thu châm, mặtbot_an_cap và cổ đã rịn ra một lớp mồ hôi mịn, tùy tiện băng bó lại tay cho Tạ Bách Đình xong, nàng liền đến mức ngất vì kiệt sứcbot_an_cap.
Bán Hạ canh cửa, không ai dám lại gần, nàng cũng khôngbot_an_cap dám đi. lâu , nàng bèn ngồi xuống, ngồi không thì tựa vào cửa, hồi lâuvi_pham_ban_quyen, đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nàng bắt đầu lờ đờ.
sắp sáng, đám nha hoàn và bà tử làm việc dậy quét sân viện, ngáp ngắn ngáp dài Bán Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn canh đó, liền cảm Đại thiếu nãi nãi mới vào cửa thật đáng . ma ma ở Tĩnh Mặc Hiên vốn là người nói một không ai dám cãi hai, vậy mà Đại thiếu nãi tát một đếnbot_an_cap mức răng cũng lung lay.
Sai nha hoàn thân canh , nha hoàn đó liền sự canhbot_an_cap giữ suốt một đêm, bọn họ đúng là đen đủileech_txt_ngu mới gặp phải một vị Đại thiếu nãi nãi tình tàn nhẫn như vậy, sau này chắc chắn không có ngày lành rồi.
Trong phòng, Tạ Bách nằm trên giường, trong giấc chỉbot_an_cap cảm có người ôm lấy mình, giống mèo nhỏ cứ rúc vào lòng hắn, ép khiến hắn không mấy thoải mái. bản năng hắn muốn đẩy người đó ra, nhưng không đẩy nổi, ngược lạivi_pham_ban_quyen còn ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt , lại có tiếng nũng thì thầm truyền đến: “Đừng
nữ nhân!
Tạ Bách đột nhiên mắt, liền bị bức màn đỏ rực trênbot_an_cap đỉnh đầu làm lóa mắt, khiến hắn có chút thẫn thờvi_pham_ban_quyen.
Chẳng phải còn ba ngày nữa hắnbot_an_cap mới thành thân sao?
Đây là thànhvi_pham_ban_quyen thân rồi? Hay là đang nằm mơ?
Trong lúc hắn đang thất thần, Tô Đường chê nằm sấp người hắn không thoải mái nên đổi tư , quay mặt vào phía trong .
Bên ngoài Tĩnh Hiên, quản Ninh ma maleech_txt_ngu bên cạnh Tĩnh Nam Vương dẫn theo hoàn đi vào. Bà quét dọn vội vàng đón : “ ma ma cùng cũng tới rồi, không biết Đại thiếu gia lúc nào, bà mau đi.”
Ninh ma ma lại: “Cái gì mà không biết Đại thiếu gia thế nào , chẳng lẽ một đêm không ai hầu hạ saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?!”
Những qua, Tĩnh Nam Vương phi lo lắng choleech_txt_ngu tình trai, luôn gắng chống đỡvi_pham_ban_quyen. Ngày hôm qua khi Tô xuốngvi_pham_ban_quyen kiệu hoa đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn làm rơi vỡ ngọc như ý, nha hoàn mảnh vỡ ngọc như ý cho Nam Vương phileech_txt_ngu xem, bà đau lòng quá độ .
ma ma từ đêm qua đến giờ vẫn luôn ở bên chăm sóc, dám rời nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước. Tĩnh Vương phi mới tỉnh lại cách đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một khắc, vừa tỉnh đã đòi đến Tĩnh Hiên, chỉ thân thể suy nhược đến ngay cả giường cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Ninh ma ma mới ngăn bà lại để mình tự đi.
Trước khi , bà Tĩnh Nam Vương phi rằngvi_pham_ban_quyen không có tức chính là tin tốt.
Bà tử nhìn Bán Hạ vẫn còn đang ngủ gậtbot_an_cap nói: “Đêm qua Đại thiếu nãi nổi giận tátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma một , lại sai hoànbot_an_cap canhvi_pham_ban_quyen cửa, không cho bất kỳ aileech_txt_ngu .”
Ninh ma ma lập tức nổi giận: “ lớn như vậybot_an_cap, sao không có ai bẩm báo với Vương một tiếng?!”
Trong Tĩnh Nam Vương , Nam Khang chúaleech_txt_ngu tuy một che trời, nhưng chuyện liên quan đến Đại thiếu , lẽvi_pham_ban_quyen cũng không coi Vương phi gì sao?!
Ninh ma nén giận, nhấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước lên bậc thềmbot_an_cap. Bà muốn xem xem mìnhleech_txt_ngu phụng Vương phi tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Đại thiếu nãi nãi liệuleech_txt_ngu có dám khôngvi_pham_ban_quyen cho vào phòng hay !
Ninh ma ma , bà tử đá Bán Hạleech_txt_ngu một cái. Hạ giật tỉnh giấc, còn chưa kịp phản ứng thì Ninh ma đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sảileech_txt_ngu bước vào phòng. Nàng nhớ lời dặn của Tô Đường nên định đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngăn cản, nhưng lại bị bà tử ấn vai xuống, không dậy nổi.
Ninh ma lo lắng cho Tạ Bách Đình, bước nhanhbot_an_cap tới bên , đưa tay vénleech_txt_ngu màn lên.
vén ra, thấy Tạ Đình ngồi , khiến bà giật mình một cáileech_txt_ngu.
Đại thiếu gia tỉnh rồivi_pham_ban_quyen?
Ývi_pham_ban_quyen nghĩ vừa lóe lên, thật trùng hợp làm sao, phía bên kia Bán Hạ đang vẫy khiến nửa cánh cửa bị đêm qua đang dựa ở cạnh rầm xuống.
Một tiếng rầm vang lên.
Thiếu nữa đã làm ma ma chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn hồn phải hồn xiêu phách tán.
Ninh ma liênleech_txt_ngu vỗ ngực, đây là muốn dọa chết lão này sao?!
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn vẫn là vui mừng: “Tạ ơn trời đất, Đại thiếu gia cùng cũng tỉnh rồi.”
Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bách Đình chỉ cảm thấy sống lưng đaubot_an_cap nhức, rõ ràng là do nằm quá lâu, hắn hỏi: “Ta hôn mê bao lâu rồi?”
“Tròn ba ngày rồi,” Ninh ma nghẹn ngào nói.
Thái y đều nói Đại thiếu gia lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này khỏi, bảo Vương gia chuẩn bị hậu sự. Vương phi cũng không nỡ để Nhị cô nương phủ Tín Vương gả qua đây rồi phải chịu cảnh góa cả đời nên đã định buông xuôi, chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Nam Khang Quận chúa khăng khăng xung hỉ có tác dụng, lúc này mới cưới Đạibot_an_cap thiếu nãi nãi qua cửa. ngờ rằng thậtvi_pham_ban_quyen sự có tác dụng, Đại gia thật sự tỉnh lại.
ma ma vui mừng phát khóc.
Lạileech_txt_ngu nói về Tô , cửa đập xuống đất cũngbot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm thức giấc. Nàng trên giường dậy, còn chưa mở ra, lẩm bẩm: “Sáng sớm ngày ra ầm ĩ cái gì , không để người ta thêm chút nữa sao?”
Giọng nói lạ lẫm truyền đến, Tạ Bách Đình đột nhiên lại, nhìn một khuôn mặt thanh tú còn đang ngái ngả phía , thẳng ngã lòng hắn.
Người Tạ Bách Đình đờ, giây tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo, tay cái, đẩy văng Đường .
Cộp.
Đường mạnh thành .
Tiếng lớn đến mứcleech_txt_ngu lại khiến Ninh ma giật mình một cái.
Bách Đình vào hỏi bà: “Nàng ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Sao ở trên giường của ta?!”
Ninh ma ma thấyvi_pham_ban_quyen Bách Đình đầyleech_txt_ngu mặt phẫn , vội nói: “Đây là Đại thiếu nãi cửa của ngài, là vị nương mà Tín Vương phủ mới tìm được.”
Tạ Bách : “Ai cho phép các tựvi_pham_ban_quyen tiện quyết định thân của ?!”
Đường xoa vầng trán đau nhức, giận trong lòng chút nữa bùngbot_an_cap nổ. Nàng cố nén giận, nhìn Ninh ma ma, mỉm dịu dàng: “Làm bà ra ngoài một lát, ta muốn cùng Đại thiếu giabot_an_cap nhà bà trò chuyện đôi câu.”
Chuyện này
ma manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút lắng, nhưng vẫn bước một bước lại nhìn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần rồi mới đi ra ngoài.
Ninh ma ma vừa bước chân ra khỏi cửa, Tạ Bách Đình đã chỉ tay cửa, nói với Tô : “Ngươi cũng cút ra ta.”
nể mặt nàng .
Uổngbot_an_cap công hôm qua nàng vì cứu hắn mà kiệt sức đến lảvi_pham_ban_quyen người.
Nhìn bộ mặt lạnh lùng của Tạ Bách Đình, Tôbot_an_cap Đường không kiềm chế được nữa. Nàng hắn không ưa gì nàng, giận cũng là lẽ thường, nhưng nàng có lỗi gì chứ? đáng thương vẫn là chủ đã mất mạng kia.
Càng nghĩ càng tức, Tôvi_pham_ban_quyen Đườngleech_txt_ngu giơ tay lên, châm bạc đâm thẳng về phíaleech_txt_ngu tim của Tạ Bách Đình.
Trở tay không , Tạ Bách bịleech_txt_ngu đâm trúng không một ly. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân như bị rút hết sức lực, đến tay cũng không nhấc lên nổi.
Hắn đột ngột nhìn Tô Đường: “Ngươi”
Tâm trạng Tô Đường tốt hơn hẳn, khóe hơi nhếch lên, gương mặt rạng rỡ còn hơn cả mẫu đơn chớm : “ có thể bình tâm tĩnh khí nói vài chưa?”
tâm tĩnh ?
Hắn bây giờ đang giậnleech_txt_ngu đến mức giết người!
Tô Đường chẳng thèm quan tâm đến điều đóvi_pham_ban_quyen, có nhữngbot_an_cap lời nàng không nói ra thì không thấy dễ chịu: “Làm ngươi thất vọng , gả ngươi không phải lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net maivi_pham_ban_quyen trúc của Tín Vương phủ, mà là nữ nhi của một con riêng giữa mới được đón về, đến tổ tông còn chưa được nhận như ta.”
“Ta biết ngươi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn cưới ta, thật khéovi_pham_ban_quyen, ta cũngvi_pham_ban_quyen chẳng .”
“Sở bây ngươi còn sống, còn có sức hất văng ta xuống đất, là vì đêm qua ta đã giúp ngươi ép một độc huyết.”
Cơn trên mặtleech_txt_ngu Tạ Bách Đình bỗng chốc đông cứng lại.
Tô Đường nói tiếp: “Bàn bạc một chút nhé, ta giúp ngươi giải , ngươi ta hòa ly thư.”
“Hôm qua kiệu hoa tám người ta vào Tĩnh phủ nàyvi_pham_ban_quyen, thì ba tháng , phải dùng kiệu hoa người khiêng đưa ta về.”
lúc đó ngươi muốn cưới nương hay cưới ai khác đều tùy ý ngươi, ta thể cứu ngươi, nhiên cũng có thể cứu nàng ta.”
“Đồng thì chớp mắt một cái.”
Giọng điệu Tô Đường thong dong, nhưng lọt vào tai Tạ Bách Đình lại như sóng gầm biển .
bot_an_cap nàng cứu hắn sao?
Chuyện này sao có thể.
Nàng nhiêubot_an_cap tuổibot_an_cap chứ.
hắn biết tìnhleech_txt_ngu trạng của mình, thái y đã năm lần bảy lượt dặn dò hắn được nổi giận, còn thổ huyết lầnvi_pham_ban_quyen nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thần cũng khó cứu. Vậy mà hắn sống lại được, hơn nữa nàng chỉleech_txt_ngu dùng một cây châm bạc đã khiến hắn không thể cửbot_an_cap , tuyệt đối phải chỉ nói khoác.
Tạ Bách Đình không nói gì, Tô Đường cứ nhìn chằm chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vì tức giận nên trên mặt tử có thêm vài phần huyết sắc, đẹp mức sao tả xiết. Đường mượn cớ chờ chớp để đường đường chính chính thưởng thức mỹ sắc, nhìn đến mức Tạ Bách Đình cảm thấy toàn thân không tự nhiên. Hắn chưa từng thấy nữ nhân nào dám nhìn chằm tử một trắng trợn như vậy, nàng không biết liêm sỉ là gì sao?!
Tạ Bách Đình chớp mắt cái, định mở miệng, Tô Đường đã cười nói: “Ngươi chớp mắt rồi, ta coi như ngươi đã đồng ý.”
Nói , tay nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ động, lại bạc rồi bước xuống giường.
Nàng sắp chết rồi.
Đêm qua nàng quá tự tinleech_txt_ngu vào bản thân, định châm cứu xong sẽ đánh sạch đống đồ ănvi_pham_ban_quyen trên bàn, kết vừa xong việc mệt đến ngất đi. Đừng nói là xuống giườngvi_pham_ban_quyen ăn , dù bón tận miệng cũng chẳng còn sức mà .
Tô Đường bưng chén trà bàn lên súc miệng qua loa, rồi cầm bánh ngọt ăn.
Tạ Bách Đình cứ thế nhìn Tô Đường , hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức lực từ tim lan tỏa ra chi, cảm rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã biến mất.
Bên ngoài, nha hoàn gõ vào cánh cửa chỉ còn một nửa: “Đại thiếu gia? Đại nãi? Hai người đã dậy chưa ạ?”
“Vào ,” Tô Đường tùy miệng đáp.
Nha hoàn bưng khay đi vào, ánh mắt nhìn Tô Đường mang theo vẻ khiếp sợ.
Tô Đường nhìn thấy hết, lòng có chút mệt . Nàngleech_txt_ngu thậtvi_pham_ban_quyen sự không muốn dọa nha hoàn bà tử , chỉ là tình hình qua quávi_pham_ban_quyen khẩn cấp, không có gian tranh luận với vị quản sự ma ma nên mới để lại hung dữ. Nhưng mà để bọnvi_pham_ban_quyen họ sợ nàng cũng chẳng có gì là .
Nha hoàn đặt khay xuống, đi hầu hạ Tạ Đình thay y phục. Tô Đường hỏi: “Nha hoàn Hạ củaleech_txt_ngu tabot_an_cap đâu?”
Nha hoàn vội nói: “Nha của thiếu đã canh cửa một đêmleech_txt_ngu, có ho vài tiếng, Ninh ma ma sợ nàng ấy bị phong hàn bệnh thiếu gia và Đại thiếu nãi nãi nên đã để nàng ấy đi khámbot_an_cap đại phuvi_pham_ban_quyen rồi ạ.”
“Đạileech_txt_ngu thiếu nãi có việc sai bảo nô là được.”
thật không ngờ Bán Hạ lại thật thà đến thế, bảo con bé canh cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nó canh đúng một đêm, chẳng biết bệnh tình thế nào rồi.
Bán Hạ không có ở đây thì chỉ có thể sai bảo nha hoàn này . Không phải nàng nhanh chóng thích nghi với cảnh cơm bưng nước rót, mà thật sự là biết búi cổ .
Đôi tay nha hoàn rất linh hoạt, mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã giúp Tô Đường búivi_pham_ban_quyen một kiểu tóc xinh đẹp, cài lên một bộ trang sức hô, đẹp đến kinh tâm phách.
Tạ Bách Đình xong cẩm , nha hoàn đẩy xe lăn đến hắn. Hắn ngồi trên xe lăn Tô Đườngvi_pham_ban_quyen dùng bữa sáng.
Vì không quen cả hai không , bữa sáng trôi qua trong hòa .
Dùng bữa là đến lúc đi dâng trà. Nha hoàn đẩy Bách Đình ra khỏi cửa, phía trước cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tử ăn mặc kiểu hộ vệ đi tới định xe, nhưng Tạ Đình từ : “Để ấy đẩy ta đi là được rồi.”
nhìn quanh mộtleech_txt_ngu lượt, chỉ vào mình hỏi: “Ngươi ta đẩy ngươi?”
“Nếu không thì ?” Tạ Bách Đình đáp.
“”
Được rồi, là đích thê mới qua cửabot_an_cap của hắn, đẩy hắn đi dâng trà càng tỏ vẻ phu thêbot_an_cap hòa mục.
thì đẩy, cũng tốn nhiêu lực.
Đường thì hay lắm, nhưng thời cổ không giống như thời hiện đại, cộng thêm nàng chẳng có bao nhiêu sức nên nhận đã thấy hối hận. Nhưng hộ đã lui xuống rồivi_pham_ban_quyen.
Tô Đường nhắm mắt đưa chân đẩy Bách Đình đi trà. Đi được nửa đường, gặp phải bậc thang, nàng liền bó .
Nàng không có sức lực để nâng cả người lẫn xe lên, nàng bản lĩnhleech_txt_ngu đó thì đã đào hôn từ sớm rồi.
Tô Đường nhìn quất định tìm người giúp, kết quả tình vẻ mặt nhàn nhã của Tạ Bách Đình. Đường lập phản ứng lại, người này đang cố tình làm khó .
là do hắn dẫn, lẽ hắn không ở đây một cái ngưỡng nàng không qua nổi?
Được.
lắm.
Tô Đường cười, tay đặt xe lăn, dịu dàng : “Tướng công, ta tin rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể tự mình đứng lên .”
Tướng công
Ai cho gọi hắn như thế?!
Tạ Bách Đình nhìn nàng: “Ta không có sức.”
“Chàng có,” Tô Đường khẳng địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“”
“Ta ra phía trước đợi ,” Tô Đường cười duyên dáng.
“”
bỏ lại một câu rồi khẽ nhấc váy đi về phía trước.
Có nha hoàn chướng mắt, không nỡ nhìnbot_an_cap Đại thiếu gia bị Đại thiếu nãi nãi bỏ mặc ở bậc thang định tới giúp . Nhưng vừa bướcvi_pham_ban_quyen lên đã bị ánh mắt hung dữ của Tô Đường dọa cho chạybot_an_cap mất.
Không phải họ khôngleech_txt_ngu muốn giúp thiếu gia, thật sự là tính khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại thiếubot_an_cap nãi quá xấu, nàng ta sẽ đánh người thật đấy.
Tô Đường nhìn dáng sợ hãi chạy mất của đám hoàn, thấy mình con trở thành kẻ hung dữ e là không có lối về rồi.
Nàng cũng lắm chứ, thật ra phải ép Tạ Bách Đình bước đi, là vì nàng đắc tội cả Tĩnhvi_pham_ban_quyen Vương phủ rồi. Nàng phải để vươngvi_pham_ban_quyen phủbot_an_cap biết rằngleech_txt_ngu chuyện xung này có tác dụng, không chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến Đại thiếu gia hôn mê bấtbot_an_cap tỉnh , mà còn khiến vị Đại thiếu gia suybot_an_cap yếu mức chỉ có thể ngồi xe lăn nay đã tự đi lại được.
Mà nói cũng phảileech_txt_ngu nói lại, quá đáng Bách Đình. Có đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hất văng nàng mà có sức đi đường, ai mà tin được chứ?
Hắn rõ ràng là đang vờ!
Tạ Đình cũng không thấy ai tới, liền biết nếu không tự đứng lên đi là xong rồi.
Đám hoàn muốn tiến lên giúp đỡ bị dọa chạy đi không rời hẳn, đứngleech_txt_ngu từ xa sát. thấybot_an_cap vị Đại gia thương, không nơi nương , bị Đại thiếubot_an_cap nãi ức hiếp trong lòng họ đang chống tay vào xe lăn dậy.
Đám nha hoàn một trợn trònvi_pham_ban_quyen mắt.
Đại thiếu gia thểleech_txt_ngu tự đi được sao?!
Không phải Đại thiếu gia đến mức đường cũng không đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi sao?
Tại bị Đại nãi nãivi_pham_ban_quyen ép một cái có thể tự đi được rồi?!
Trong chốcbot_an_cap, đám nha hoàn chẳng biết nên vui nên phẫn nộ .
Tạ Bách Đình cóleech_txt_ngu thể , nhưng đi không nhanh và còn khá vất vả. Tô Đường hắn không kiên trì nổi đến chỗ dâng trà nên đành tới dìu hắn.
Tùng Hạc Đường là viện của Lão phu nhân Phủ Nam Vương.
Trong chính đường, mọibot_an_cap người đã tềleech_txt_ngu tựu để chờ Tô Đường và Bách Đình đến kính trà. đồn Đại thiếu vừa tỉnh lại đã vô ý làm đầu thiếu nãi bị thương, chưaleech_txt_ngu biết cô có chịu đi cùng nàng đến đây kính trà .
Khi thấy Tôleech_txt_ngu Đường dìu Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bách bước vào, ai nấy đều không kinh ngạc. Đặc biệt là dung mạo của hai người đều thuộc hàng cực phẩm, đứng cạnh nên một cảm thiên tác chi hợp, vô cùng xứng đôi.
Nam Vương phi ngồi ở đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mắt rưng rưng lệ. Thấy Tô Đường dìu có vẻ vất , bà vội vàng đứng dậy bước tới đỡ lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Bách Đình: “Sao rồi, mệt không?”
Trên Tạvi_pham_ban_quyen Bách Đình lấm tấm những giọt mồ mịn, Đường ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ hiền thục lấy khăn tay lau đi cho cô. Tạ Bách Đình Tô Đường, không chínhleech_txt_ngu tai nghe thấy đòi hòa , còn cô phải dùng kiệu tiễn ra khỏi phủ, cô thật đã tin nàng một nữ hiền đức rồi.
Kẻ lau mồ , người nhìn đắm đuối, trong mắt mọibot_an_cap người thì đó chính là ývi_pham_ban_quyen nồng , như như sơnvi_pham_ban_quyen.
ngờ thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia lại thay lòng đổi dạ đến thế. Cô và Vân nhị cô nương đính ướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mười lăm , vốn là thanh mai trúc mã, mà giờ lại để một cô nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa từng mặt gả vào , chiếm mất trí đích , cô không dữ mà thản nhiên chấp nhận sao?
Cô làm vậy là Vân nhị cô vào vị trí nào, vị tân Đại thiếu nãi này thủ quá cao cườngvi_pham_ban_quyen, mới đó đã thu được trái tim của thiếu gia?
Tĩnh Vương phi mừng đến không nói gì, Ninh ma ma ở bênbot_an_cap cạnh nhắc nhở: “Vương phi, hãyleech_txt_ngu Đại thiếu nãi trà đã.”
Đường bấy giờ mới nhìn vềvi_pham_ban_quyen phía những người khác trong . Nàngleech_txt_ngu đã thừa hưởng ký ức của nguyên nên cũng có vài phần hiểu biết về Phủ Tĩnh Nam Vương.
Tĩnh Nam gia họvi_pham_ban_quyen, nắm giữ trọng binh, uy danh lẫy , rất được Hoàng thượng tín nhiệm. thân Tạ Bách Đình, tức Tĩnh Nam Vương phi, là nguyên phối đíchvi_pham_ban_quyen phi của Nam Vương. Thế nhưng Tĩnh Nam còn một trắc phi, chính là Nam Khang Quận chúa của Triệu Vương phủ. So với đích phi, vịleech_txt_ngu trắc càng được Tĩnh Nam Vương sủng ái , nghe nói Tĩnh Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net leech_txt_ngu bà ta mà xảleech_txt_ngu không .
Ánh mắt Tô Đườngbot_an_cap vừa chạm đến Khang chúa, sắc mặt bà ta liền đanh lại, quát lớn: “ không mau quỳ xuống!”
Tô Đường biết Nam Khang Quận chúa sẽ thích mình, sao kẻ bị nônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy người hôm qua chính là Nhịvi_pham_ban_quyen thiếu của Phủ Tĩnh Nam Vương, cũng con trai của Nam Khang Quận chúabot_an_cap. Khiến con trai bàbot_an_cap ta mất mặt, bảo ta nể mặt nàng mới là lạ.
Nhưng nàng gả đây để xung hỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại vô cùng , không có công lao cũng có khổ lao, vậy mà còn chưa kính đãleech_txt_ngu vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vã gây khó , bộ dạng nôn thế sao?
Tô Đường hỏi: “Ta phạm gì mà phải quỳ?”
Nam Khang Quận tức nghiến răng: “Ngươi làm vỡ ngọc ý ngự ban, đó là gì!”
Đường lầm : “Cũng phảibot_an_cap cố ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Nam Khang Quận chúa giận đến bật cườibot_an_cap: “Đó là đồ ngự ban, ngươi nói một câu không cốleech_txt_ngu ý chuyện được ?!”
“Vỡ cũng vỡleech_txt_ngu , ngoài việcbot_an_cap qua còn cách nào khác đâu?” Tô Đường thảnleech_txt_ngu nhiên đáp.
Nam Khang chúa vốn đangvi_pham_ban_quyen cơn thịnh , thấy thái độ là không chút để tâm của Tô Đường càng thêm tức tối: “Ta chưa từng thấy ai thường đồ ngự ban như ngươi. Bất kính với vật ngự ban, đánh ngươi mấy chục bản còn là nhẹ!”
Tô Đường nhìn Tạ Bách Đình, giọng điệu mang vài phần hoảng sợ: “Thật nghiêm trọng đến thế sao?”
Tạ Đình nhìn nàng, cảm thấy phản ứng của có gì đó đúng, cô vẫn gật đầu.
Ngay saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, liền thấy Đường tỏ vẻleech_txt_ngu cảm nói: “Ta thì cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy phải cố ý, rơi vỡ thì thôi, ai mà chẳng có lúc tay. Nhưng nếu Hoàng thượng thật sự muốn đánh thiếu gia, thì cũng đành thôi, thể cam chịu .”
Tạvi_pham_ban_quyen Bách Đình: “”
Cả căn phòng ai nấy trợn tròn mắt. Tại sao lại làbot_an_cap thiếubot_an_cap gia?
Nam Khang Quận chúa mặtbot_an_cap xanh mét: “Kẻ làm vỡ ngọc như ý là ngươi!”
chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Sao lại là ta làm được? Ta ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong kiệu hoa, Nhị thiếu gialeech_txt_ngu ngọc kéo ta ra. Ta kiệu xóc nảy suốt dọc đường, nhịn không được mới nôn, vừa khỏi kiệu đã buông tay, là thiếu gia không cầm chắc ngọc như ý, sao có thể tính lên đầu ta?”
đó có bao người chứng kiến, nếu không thấy, có thể tìm người mà .”
ống tay áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Khang chúa nắm chặt nắm đấm. Một cô nươngbot_an_cap bên cạnh không nhịn được lên tiếngbot_an_cap bênh vực: “ không ngươi nôn, Nhị ta cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm ngọc ý ?!”
Cô nương này tên là Tạ Nhu, cùng mẹ với Nhị gia Tạ Bách Hành.
Tô Đường vốn không muốn đối đầu trực với Nam Khang Quận chúa, dù sao bà ta cũng người nắm quyền trong nhà lại là trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nàng chỉ ở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba tháng chuồn, không cần thiết phải đắc tội người khác để cuộc sống của mình không thoải mái. ai cũng bắt nạt vàleech_txt_ngu giẫm đạp nàng, vậy cũng phải cho họ biết rằng mình dễ bị bắt .
Tô Đường cười nhàn nhạt: “Đã muốn truy tận gốc , vậy ta phải hỏi câu, tại sao Nhị ca ngươi lại để kiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa xóc ta suốt dọc đường? Ta không biết ngọc như là đồ ban, người không biết không có , nhưng Nhị ngươi hẳn là rõ chứ. Đừng nói là ta lên người huynh ấy, cho ta có găm lên người huynh ấy, huynh ấy cũng phải mang lòng kính trọng Hoàng thượng cầm chắc ngọc ý cho bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.”
Giọng điệu thanh lãnh nhưng người cảm thấy lực, dám xem thường.
Tạvi_pham_ban_quyen Nhu giậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức giận: “Nếu phải ngươi đẩy nhị cô nương xuống hồ khiến tỷ ấy hôn mê bấtvi_pham_ban_quyen tỉnh, Phủ Tĩnh Nam Vương chúng ta mới không chọn kẻ thấp kém như ngươi xung hỷ!”
Tô Đường cười một tiếng, nụ cười như đóa lan nhưngbot_an_cap không đáp . Một cú đấm tung ra mà không ai nhận , phát điên: “Ngươibot_an_cap cười gì?!”
Chuyện nàng cười nhiều lắm, chẳng rảnh hơi mà đi giải từngvi_pham_ban_quyen chút một chovi_pham_ban_quyen cô ta nghe.
Tô Đường nhiên nói: “Các người hiểu rõ Vân nhị nương nhưng lại chẳng hiểu gì về , sao biết ta nhất định là lựa chọn thấp kém?”
Câu nói này của Tô vừa thốt , những người trong phòng nấy đều ngỡ mình nghe nhầm. Một đứa con gái của kẻ tư sinh không danh phận, lớn lên ở một nơi nhỏ bé Thanhbot_an_cap Châu mà cũng dám sánh với nữ kim chi ngọc diệp của Tín Vương phủ, có tự cao tự đại cũng không đếnleech_txt_ngu này chứ.
Tĩnh Nam Vương nhìn Đường thêm vài lần rồi nói: “ trà đi.”
Nha hoàn mang đệm đoàn đến đặt trước Lão phu nhânvi_pham_ban_quyen Phủ Tĩnh Nam Vương. Tô Đường đời chưa từng quỳ lạy ai, trong lòng vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng cựleech_txt_ngu, nhập gia tùy , nàng đành phải tuânleech_txt_ngu theo.
, mời dùng trà.”
Đường quỳ trên bồ đoàn, hết . Lão nhân lần tràng hạt trong tay nhưng không đón trà. Đường không ngốc, nàng biết ta không hàibot_an_cap lòng mình, muốn gây khó dễ nàng.
Thân thể củaleech_txt_ngu Tô Đườngbot_an_cap vốn yếu, bưng chén trà một lúc đã thấy cánh nhừ, chẳng biết còn phảileech_txt_ngu bưng bao lâu nữa. Tôvi_pham_ban_quyen nhìnbot_an_cap sang Tạ Bách Đình, giọng hỏi: “Cánhvi_pham_ban_quyen tay của Tổ mẫu vấn đề gì , có cần ta đứng dậy đút cho bà không?”
Tạ Đình giật mình. Người phụ nữ này, đúng là gì cũng dám nói.
Đường nhe răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười, dù sao cũng đã Tạ Đình rồi, không lời thì coi mặc nhận. Nàng đang định đứng dậy Lão phu nhân tứcleech_txt_ngu đưa tay nhận lấy chén trà.
Tô Đường nói rất nhỏ, người đứng xa không nghe thấy, nhưng Lão phu không lãng tai, bà nghe thấy rõ một.
Cháu dâu mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa kính trà lại trực tiếp đứng dậy bón tận miệng, chuyện này mà truyền ra ngoài, e là ta cười rụng .
Ánh mắt Lão phu nhân lạnh lẽo, nói: “Đình nhi vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân nhị nương đã đính hôn mười lăm năm, Nam Vương phủ từng đại thiếu nãi nãi lại là người khác. Nhưng cácleech_txt_ngu ngươi đã thành thân rồi, sau này hãy sống cho thật tốt, tương trợ lẫn nhau, sớm ngày vì Tĩnh Vương phủ ta khai chi tán diệp.”
ngoan ngoãn đầu: “ lời tổ mẫu giáo .”
Lão phu nhân lúc này mới tràbot_an_cap, quà gặp mặt tặng cho Tô Đường là một chiếc vòng tay bích ngọc. Màu xanh trong , nhìn qua đã biết giá trị không hề nhỏ.
Sau Tạ Đình kính trà , mang đệm quỳ đi, tiếp theo lẽvi_pham_ban_quyen phải đến lượt kính trà Tĩnh Nam Vương vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tĩnh Nam Vương phileech_txt_ngu.
Tô Đường vốn như vậy, thế nhưng nha hoànleech_txt_ngu lại đệm quỳ xuống trước mặt Tĩnh Nam Vương Khang Quận .
Đồng tử Tô Đường co lại, theo bản sang mặt Tạ Báchbot_an_cap Đình, chỉ gương mặt tuấn tú hắn mây đen giăng , giốngleech_txt_ngu hệt như bầuleech_txt_ngu cơn bão .
Đường biết nội trạch Tĩnh Nam Vương phủ phứcbot_an_cap tạp, nhưng việc xếp kính này đúngvi_pham_ban_quyen là quá sỉ nhụcbot_an_cap người khác.
Con trai cưới , dẫn vợ đến kínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trà, không kính mẫu thân ruột , ngượcvi_pham_ban_quyen lại đi kính trà trắc phivi_pham_ban_quyen của cha, đây chẳng khác nào mặt mũi của Tĩnh Nam một thê đích phi, cùng với đại thiếu Bách Đình đạp đất, và người bị giẫm đạp cùng có cả nàng, vị đại thiếu nãi nãi mới về làm dâu này.
Tạvi_pham_ban_quyen đứng ở đó, vẻ mặt đắc ý không sao kể . Mẹ nàng ta tuybot_an_cap là trắc , nhưng lại được ái nhất, là nắm quyền gia chủ mẫu của Tĩnh Nam Vương phủ, đến cả phi chẳng dám đối đầu mẹ nàng ta. Một đứa con gái của con riêng như là cái gì, còn thật sự coi mình nhân quan trọng sao?
Dám cứngleech_txt_ngu đối cứng với mẹ nàng ta, cũng không biết lượng sức mình xem nặng nhẹ bao nhiêu, sớm muộn gì cũng có chuyện để xem!
khinh miệt của Tạ Nhu, Đường thật sự không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngó lơ, còn có cả Nam Khang Quậnvi_pham_ban_quyen chúa đang ngồi đó với dáng vẻ hững hờ chờ nàng trà. Ngay cả Lão phuvi_pham_ban_quyen nhân còn để nàng tách trà lâu như vậy, Nam Khang Quận chắn sẽ lâu hơn.
Tô Đường gắng kìm cơn giận, về phía Tĩnh Nam Vương, chỉ thấy ông ta , tuy chân mày khẽ lại nhưng không hề lên tiếng.
Tô Đường thầm cười lạnh trong lòng, đúng là người vì Khang Quận thể liều , quả nhiên là đủ bao che dung túng cho bà ta.
Tĩnh Nam Vương phủ đã không quy như thế, thì đừng trách học theo, chính Tĩnh Nam Vương ra lậpleech_txt_ngu uy.
Tô Đườngbot_an_cap nhìn Tạ Bách Đình, tồn nói: “Tướng công, có phải ngươivi_pham_ban_quyen quên việc gì rồi không?”
Tạ Bách Đìnhvi_pham_ban_quyen đangvi_pham_ban_quyen định nổi bị ánh mắt Tĩnh Nam Vương phi ngăn lại, nghe câu này của Tô Đường, hắn nghiêng đầu nhìn , liền nàng tiếp: “Ta đã kính tổ mẫu rồi, tiếp theo nên phụ vương mẫu phi trà ta.”
thốt ra khiến ai nấybot_an_cap đều kinh hãi.
Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đá ném mặt hồ yên ả, không chỉ khiến người trong phòng sững sờ, cả Bách Đình cũng chết .
Người phụ nữ nàybot_an_cap, là cái cũng dám nói mà.
Thậm chí dám phụ vương mẫu phi của hắn kính trà cho nàng, có biết chữ “chết” viết thế nào không?
Phía kia, Khang Quận chúa lập tức phát tác: “Ngươi thật to gan, lại Vương gia kính trà cho !”
Tô Đường đã dám mở miệng thì chẳng bị làm khó, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng không nói gì bà ta, chỉ nhìn Tạ Bách Đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vẻ mặt đầy : “Ta chẳng phải vì tốt cho ngươi sao, , sau này xung hỉ không thành công, đừng có trách .”
Tạ Bách Đình: “”
Bách Đình cảm thấy toàn thân vôleech_txt_ngu lực, đây rõ ràng là đang đe dọa và ra đề bài khó cho hắnbot_an_cap, nhưng lại có quá nhiều người đangleech_txt_ngu nhìn, hắn ngoài việc phối hợp ra thì chẳng cách nào khác.
Bách Đình giọng nói: “ ta quên chưa nói, sáng sớm tỉnh lại, nàng ấy nhắc với rằng ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng pháp Thanh để hỉ cho ta, cần Tĩnh Nam Vương phủ phối hợp.”
“Lễ kính hôm nay, ai lực chủ trương để nàng ấy xung , thì người đó kính nàng một chén .”
, giống như nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì Tô Đường định nói. Phải công nhận rằng bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ cũng khá cóleech_txt_ngu sự ăn ý.
thái đó, mặt đầy nụ cười xem náo nhiệt. Cứ ngỡ vị đại thiếu nãivi_pham_ban_quyen nãi mới vào cửa là một quân cờ yếuleech_txt_ngu dễ bị bắt nạt, không ngờbot_an_cap lại khá biết gây chuyện, chỉ ba câu đã sạch trách nhiệm trong tai họa , còn gan mật Vương gia, phi kính .
Tứ thái thái cười nói: “Sao ta chưa nghe nói xung hỉ có bí pháp?”
Tô Đường lời: “Cha mẹ ta tuy cảm thấy chuyện hỉ là vô căn cứ, nhưng vì ngay cả Hoàng thượng cũng muốnbot_an_cap ta xuất giá để xung hỉ, tin cũng chỉ đành phải tin.”
năm trước, ở Thanh Châu có nhà hỉ thành công, từ chỗ thoi thóp trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh như rồng như hổ, chuyện đi , cha mẹ ta liền đem tất những biết kể cho ta nghe, bảo ta cứ thế mà làm.”
“Tối qua ta thử, tướng công quả nhiên từ cơn hôn mê tỉnh lại, xem raleech_txt_ngu pháp dụng. Uống tràleech_txt_ngu dobot_an_cap phụbot_an_cap vương mẫuvi_pham_ban_quyen kính, ta cũng chẳng béo bở thêm lạng thịt nào, nhưng tốt cho tướng , chỉ để phụ vương phi chịu thòi một chút vậy.”
Vương lộ vẻ khó xử: “Nhất định phải người chủ xung hỉ kính trà sao?”
.” Tô Đường gật đầu. “Ngoài việc kính , ba tháng sau khi tướng công khỏi bệnh, đưa bất kỳ cầubot_an_cap nào, chàngbot_an_cap ấy cũng phải đáp ứng ta.”
Tạ Báchbot_an_cap liếc xéo Đường cái.
phụ này tâm thật chu toàn, trước tiên dùng việc trà khiến vương mẫu ghét, sau đó phốileech_txt_ngu hợpleech_txt_ngu việc đưa rabot_an_cap yêu cầu sau tháng để đượcvi_pham_ban_quyen mục đích rời đi.
Nhưng nàng đã sai mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước.
Người nhất định phải cưới nàng về hỉ không phải là vương hay phi của hắn.
khi Tô Đường nói xongleech_txt_ngu, đường rơi vào tĩnh lặng. Im đến mức Tô Đường cũng có chút ngơ ngác, không hiểu mà phải im lặng như vậy, làm cha làm mẹbot_an_cap vì con trai mà hy sinh một chút thì có gìleech_txt_ngu phải do dự chứ.
Lúc này, Tĩnh Nam Vương lên tiếng, Nam Khang Quận chúa: “ vậy, ngươi hãy kính đại thiếu một chénvi_pham_ban_quyen đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
: “???”
Sao lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Nam Khang Quận kính trà cho nàng?
Chẳng lẽ người cực lực đòi xung hỉ khôngvi_pham_ban_quyen phải là Vương gia phi sao?
này là thế nào?
Tô Đường ngẩn người. Nàng nhìn sang Tạ Bách Đình.
Đáy mắt Tạ Bách Đình chứa nụ cười, lánh như ngàn ánhvi_pham_ban_quyen sao, khiến tức đến nghiến răngbot_an_cap. Nàng tội chết Nam chúa rồi, giờ lại bắt bà kính trà, e rằng lúc này ta chỉ muốn lộtleech_txt_ngu da tróc thịt .
Nhưng lời đã nói ra, hối cũng không kịp nữabot_an_cap rồi.
Sắc mặt Nam Khang Quận chúa xanh mét.
Bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng một đường đường là Quận phải đi kính trà chobot_an_cap con gái của đứa con riêng, người phụ nữ nôn hết lên người con trai nàng, vừa rồi còn công nhiên chống nàng, đây là muốn làm nàng tức chết sao?!
Nhưng oăm , người trì đòi xung hỉ chính là . Bây giờ người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùngvi_pham_ban_quyen bí pháp xung hỉ có hiệu , không phối hợpbot_an_cap thì chẳng là mâu , không thựcleech_txt_ngu tâm vì tốt cho Tạ Bách Đình sao? Chẳng thấy cả Vương cũng không hề do dự tiếp bảo nàng kính trà đó ư.
Nam Quận chúa nhìn Tô Đường với ánh mắt lẹm như dao, Tô Đường vẻ mặt vô tội. Nàng thật vô tội mà, biết Khang Quận chúa không hạ được sĩ diện, để cho lòng bà ta dễ chịu một chút, Tô quyết định tìm cho bà ta một người bạn đồng hành, có người đi cùng thì mũi coi như vớt vát được phần nào.
“Cần hai người.” Đường ôn tồn nóivi_pham_ban_quyen.
Tĩnh Vương nhìn Tam thái thái ngồi phía : “Ngươi kính thiếu nãi nãi một chén .”
Tô Đường: “”
Đỉnhvi_pham_ban_quyen thật sựvi_pham_ban_quyen.
Tô Đường tay chọc chọc Tạ Bách Đình, nhỏ giọng bẩm: “Ngươi không nhặt về đấy chứ?”
Tạ Bách Đình: “”
Kẻ kiên quyết đòi xung hỉ cư nhiên phải mẫu ruột , mà lại làleech_txt_ngu hai người ngoài.
Tình hình nội trạch của Tĩnh Nam phủ tạp hơn nàng tưởng . Nếu sớm nắm bắt rõvi_pham_ban_quyen ràng, đợi được ba tháng sau rời đi, cái nhỏ này đã phảileech_txt_ngu bỏ lại đây rồi. Nàng chẳng tinbot_an_cap những người thực sự quan tâm đến Tạ Bách Đình, chắc chắn trong đó có uẩn khúc.
Tam thái thái ngồi đó, cũng tức đến nghiến răng nghiến lợi. Người chủ trương xung hỉ Khang Quận chúa, bà ta chỉ phụ họa vài , mà giờ đây lại phải lấy thân phận trưởng bối dâng cho một kẻ hậu bối, mặt mũi bà ta còn biết để vào đâu?!
Nhưng ngay cảvi_pham_ban_quyen Vương gia đãbot_an_cap nhượng bộ để Nam Khang Quận chúa dâng trà rồi, bà ta có thể không dâng sao?
Nam Khang Quận chúa siết chặt nắm , móng tay cắt tỉa đẹp đẽ đâm sâu vào da thịtleech_txt_ngu. Cuối cùng, dưới sự giục Vương gia, bà đành phải đứng dậy, cùng Tam thái thái cho Tô Đường.
Không khí phòng trở nên vi vi_pham_ban_quyen quái dị. Đámvi_pham_ban_quyen nha hoàn bà tử mắt nhìn nhau, không ai dám thở mạnh. Họ thực sự từng thấy quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thậm là chưa từng nghe nói cảnh tượng như thế này.
Nếu Đại thiếu nãi nãi thểvi_pham_ban_quyen hỉ giúp bệnh tình của Đại thiếu gia chuyển tốt không sao, bằng không, những ngày tháng sau này của nàng chắc chắn sẽleech_txt_ngu là một màn đêm tămvi_pham_ban_quyen tối.
Tô Đường nhấp chén trà, ánh mắt lướt qua gương mặt Tạ Nhu một kín đáo, thấy nàng tức giận đến mức toàn run rẩy, Tô Đường sợ sẽ vì uất nghẹn.
Nam Khang chúa dâng trà xong liền xoay người đi, đáy mắt thoáng qua mộtbot_an_cap tia sát ý.
Tiếp , Tô Đường và Tạ Bách Đình tiếp dâng trà cho Vương gia, phi, sau đó Nhị nhị lão gia Nhị thái thái , đến Tam lão gia, sau cùng làbot_an_cap Tứ lão vi_pham_ban_quyen Tứ thái.
Dâng trà cho trưởng bối xong, tiểu trong cũng lần lượt tiến lên chào hỏi để Tô nhận mặtleech_txt_ngu. Đối nàngbot_an_cap, đám thiếu gia và thư này chẳng một ai có sắc tốt.
Tạ Bách Đình đứng , thể lực đỡ . Sau khi lễ dâng trà kếtleech_txt_ngu thúc, Vương gia bảo Tô Đường đưa Tạ Bách Đình về nghỉ ngơi.
ra khỏi Tùng Hạc Đường, Tô Đường đi về phía trước, đám nha hoàn phía bắt đầu chỉ trỏ, thì bàn tán.
nhìn nghiêng khuônbot_an_cap mặt hoàn mỹ của Tạ Bách , nói: “ ngươi là kẻ vong ân bội nghĩa.”
Ở khoảng cách như vậy chàng cònvi_pham_ban_quyen không nghe thấy, sao nàng có thể nghe đám hoànvi_pham_ban_quyen nói gì? Chẳng qua là mượn cớ mắng chàng mà thôibot_an_cap.
Tạ Bách Đình cũng không giận, nhìn về phíabot_an_cap xa đápbot_an_cap: “Họ lại đang khen cô to bằng trời đấy.”
Tô Đường nghiến răng: “Ta gan to chỗleech_txt_ngu nào chứ? Ta chỉ là tínhbot_an_cap sai thôibot_an_cap, không ngờ người tâm ngươi nhất lại phảivi_pham_ban_quyen Vương gia Vương phi.”
Một dao đâm tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tạ Bách Đình chẳng hấn .
Tô Đường lườm sau gáy chàng, khó hiểu hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Tại sao Nam Khang Quận chúa lại nhất quyết muốn ta gảbot_an_cap vào xung hỉvi_pham_ban_quyen cho ngươi? Điều này thì có lợi bà ta?”
Tạ Bách nhìn nàng: “Ngươi không sao?”
Đường đảo trắng, nàng biết thì còn hỏi làm gì?
Tạ Bách Đình liền giải : “Đại thiếu gia Vương phủ phụng chỉ rời kinh làm việc, trên đường về gặp phải thủy tặc, bị ám sát rồi mất tích, đến bặtbot_an_cap âmleech_txt_ngu , lành ít dữ nhiều. Tín Vương phủ mất đi kế vịbot_an_cap, tông thất hoàng tộc ai đều muốn con cháu mình sang làm con tự, bao gồm cả Vương .”
Chỉ vài câu ngắn gọn, Tô đã hiểu ra vấn đề.
Vương phủ chính là nhà mẹ đẻ Nam Khang Quận chúa.
Tạ Đình trúng độc, mạng sống còn lâu, Tam thái thái Tín phủ một lòng muốn thoái hôn. Khang Quận chúa dùng sự của nhị cô nương con cờ, Tín Vương phủ sớm muộn cũng là vật túi của Triệu phủ.
Mắt mồi béo bở sắp tới tay, kết quả đường lại nhảy ra phụ nàng một đứa riêng, phávi_pham_ban_quyen hỏngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tính nhạy của Namleech_txt_ngu Khang Quận chúa Triệu Vương phủ. Có cơ hội để giày vò Tô Đường, Nam Khang chúa làm sao có thể bỏ qua?
Chỉ là Nam Khang Quận chúa không ngờ rằng Tô biết thuậtleech_txt_ngu, lần đúng gậy ông lưng ông rồi.
Suốt dọc đường đẩy Tạ Đình trở về, bước chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào Tĩnh Mặc Hiên, Đường đã nghe thấy tiếng kêu cứu của Bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Nô tỳ không có bệnh! Các người buông nô tỳ ra!”
Nhìn theo tiếng động, nàng bà tử đang lôi Bán Hạ đi xaleech_txt_ngu. Bán Hạ sức giãy giụa, một chiếc giày chân cũng đã rơi mất.
Sắc mặt Đường trầm xuống, cái phủ Tĩnh Namleech_txt_ngu Vương này từ xuống dưới quả thật có ai để nàng vào mắt. Nàng quát lớn: “Buông nàng ra!”
Hai bà tử , một bà tử khác đi tới nói: “ nãi nãivi_pham_ban_quyen bớt , nha hoàn này bị bệnh mà không nghe khuyên bảo, nô phụng mệnh đưa nàng ra hậu viện, đợi khỏi bệnh rồi mới về hầu hạ, cũng chẳng sai biệt gìvi_pham_ban_quyen ba năm ngày này.”
muốn giam nàng ấy ba năm ngày? Bán Hạ tức giận nói: “ tỳ đã đi gặp đại phu rồi, đại phu nói nô tỳ bị nhiễm gió lạnh, không có gì đáng , vậy mà họ không tin, nhất quyết muốn nô tỳ lại!”
tức đến thốt nên . Bán Hạ có hay không chẳng lẽ lại không rõ? Chẳng qua bọn họ biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh nàng có mỗi Bán hoàn cận, nên muốn chặt đứt chân nàng, khiến nàng cô lập người giúp đỡ.
Tô Đường nhìn sang Tạ Bách Đình, chàng chỉ tựa người vào xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , một lời cũng không nói.
Rất .
Đường nhìn Bán bảo: “Chúng ta mới , nếubot_an_cap đã không yên tâm thì ngươi cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra hậuleech_txt_ngu tĩnh dưỡng ngày .”
Nước mắt Bán Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, ức tộtvi_pham_ban_quyen cùng. Nàng sự không có bệnh.
Tạ Đình thoáng chút kinh ngạc Tô Đường. Lúc dâng trà hùngvi_pham_ban_quyen hổ vậy, sợ một ai, giờ bị mấy bà tử , nàng cư nhiên lại nhẫn ? Người phụ này rốt là có tính gì đây?
Đường tiếp tục đẩy Tạ Bách Đình lên bậcbot_an_cap thềm, tới trước cửa phòng, nàng liền hắt liên tiếp hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Nàngleech_txt_ngu dụi mũi, bước vào , sau đó lại với Bách Đình: “ là ta cũng bị nhiễm lạnh rồi. Ba năm , đành để tướng chịu thiệt ngủ ở thư phòng vậy.”
Nói , nàng trực tiếp đóng sầm lại.
Tạ Bách Đình: “”
Chàng đã biết nàng phải kẻ dễ bắt nạt như vậy , hóa raleech_txt_ngu chiêuleech_txt_ngu này là cho chàng. Đây là thường tranh chấpvi_pham_ban_quyen với hạ , tiếp lấy chủ tử như chàng ra để khai đao đây mà.
Đámbot_an_cap nha hoàn bà tử trong viện cánh cửa đóng chặt màvi_pham_ban_quyen phẫn uấtbot_an_cap không thôi. Đại thiếu nãi vừa mới gả tới đã dám làm lạnh với thiếu , còn bắt thiếu gia thân thể suy nhược phải ngủ ở thưvi_pham_ban_quyen phòng, ai nàng cái gan đó? Nàng Tín Vương phủ sẽ làm dựa cho nàng sao?
Đang lúc căm phẫn, liền nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy Tạ Bách lên tiếng: “Thả nha hoàn của Đại thiếu nãi ra.”
Cả viện người đều ngây . Bà tử lúc nãy tiến thưa: “Đại thiếu gia, nha hoàn đó bị
Tạ Bách Đình tựa vào lăn, uể nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Lời ta nói, ngươi nghe không hiểu sao?”
Bà tử lạnh sống lưng, vội vàng : “Nô tỳ đi thả người ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
Bách Đình đứng dậy khỏi xe , sải bước thư phòng, để lại một đám nha hoànleech_txt_ngu tử há hốcleech_txt_ngu mồm kinh . thiếuleech_txt_ngu gia uống nhầm thuốc rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ? thiếu nãi nãi chàng vào phòng, chàng không những không tức giận mà cònleech_txt_ngu ngoan đi tới thư phòng thật ư? lẽbot_an_cap không nên sai ngườibot_an_cap lôi Đại thiếu nãi nãi ra phòng chứa giam sao?
Trong phòng, Tô Đường nhấp nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chén trà, một quảbot_an_cap táo lên gặm. Mới gặm được nửa thì Bán Hạ trở về, vừa khóc vừa chạy vào phòng, gương mặt thanh tú đầy vẻ uất khiến Đườngbot_an_cap cũng thấy xót xa: “Sao lại khóc thế này, họ đánh ngươi à?”
Bán Hạ lắc , nức nởbot_an_cap: “Nô cứ ngỡ cô nương không cần nô nữa”
Tô Đường lấy khăn thêu lau nước mắt cho nàng: “Thật là một con bé ngốc, bên cạnh ta chỉ có mình ngươi là thân tínbot_an_cap, họ bắt nạt ngươi chính là bắtbot_an_cap nạt ta, sao ta thể mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kệ ngươi được?”
“Từ nay sauleech_txt_ngu, bất ở Tĩnh Nam Vương phủ hay Tín phủ, kẻ nào dám gây nạt ngươi, ngươi trả lại gấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bội ta. Đừng sợ chuyện gì cả, có ta chống lưng cho ngươi rồi.”
Bán Hạ răng nén lệ, không để mắt xuống. Cô nương đây còn tự thân khó bảo toàn, sao có thể chống cho được? Thôi thì phàm sự cứ nhịn được , chỉ cần được bên nương, dù có phải chết nàng cũng chẳng .
“Đượcbot_an_cap rồi, đừng khóc nữa, lê đi.” Tô Đường lấy một quả tuyết lê đưa cho Bán .
Bán Hạ bưng quả lê, nhìn Tô , định nói lại thôi.
Đường mỉm cười: “ ta như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì, có lời cứ nói.”
Bán Hạ chẳng cười nổi: “Cô cô nươngleech_txt_ngu thật sự bắt Nam Khang Quận chúa phải dâng trà cho người sao?”
“Ừ.”
Đôi mắt Bán Hạ suýt chút nữa thì rơi ra , chỉ cảm thấy như bầu sụp đổ, sau lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng ớn lạnh dọc.
Lúc đám tử trong viện bàn tán còn chẳng tin. Nàng từ nhỏ đã hạ cô nương, đốivi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu lá gan lớn nhường ấy. Nhưng bọn họ kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xướng người họa, chắc chắn cũng ai đem Nam Khang Quận chúa ra làm đùa.
Ai ngờ chuyện này lại .
Bán Hạ ngơ ngác nhìn Tô Đường, nước mắt lại tự chủ được mà trào ra. Nàng ngỡ cô nương vẫn chưa từ bỏ ý định quyên sinh, treo thành, đâm không chết được côleech_txt_ngu , chuyển sang chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận Nam Khang Quận chúa để tìm đường chết.
Tô Đường không hề biết suy nghĩ trong lòng Bán Hạ. Vốn là người bận rộn đã quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đột nhiên rỗi thếvi_pham_ban_quyen nàng thực sự không thíchleech_txt_ngu ứng nổivi_pham_ban_quyen. Chẳng biết thể quay về được , nếu cả đời như thế này, nàng chắcleech_txt_ngu sẽ phát mất.
Thực sự vô vị, Tô Đường cầm cuốn sách bàn . Chẳng ngờ cuốn này có dụng annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thần cực tốt, chưa lật được hai trang, nàng nằm trên tràng say sưa.
Tạ Bách Đình vào phòng, liền Tô Đườngbot_an_cap đang nằm ngủ thế chẳng đoan trang trên kỷ, cuốn sách hắn mới xem được một nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì trên mặt nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tạleech_txt_ngu Bách Đình nhìn thêm mấy cái, khiến Hạ cảm thấy ngùng thay. Cô nương thế này thật quá nghi, nhưng từng chứng kiến nương nôn đầy người Tạ nhị thiếu gia trước mặt bao người, lại còn lột đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô gia khi riêng tư, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút chuyện này cũng chẳngbot_an_cap tác động đến nàng nữa.
Bên ngoài nha hoàn thức ăn vào, Bán Hạ vàng đánh thức Tô Đường. Đường đang ngủ ngon, xoay mộtleech_txt_ngu suýt nữa thì lăn từ trên tràng kỷ .
Gân xanh trên trán Tạ Bách Đình giật giật hai cái, hắn quay đi chỗ khác.
Đường tỉnh dậy, rửa mặt cho tỉnh táo. Khi nàng đến bên bàn, nhavi_pham_ban_quyen hoàn đã bày biện xong xuôi thức ăn, năm mónbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen canh, ba mặn hai chay, sắc hương vịvi_pham_ban_quyen đều đủ cả, khiến con sâu thèm ăn trong bụng cứ thế quậy phá.
Tô Đường ngồi đối Tạ Bách Đình, hoàn bưng đến một bát yến sào hạt sen trước mặt Đường, còn Tạ Bách thì khôngleech_txt_ngu có.
Tô Đường cũng thắc mắc, đây là Tĩnh Mặc Hiên, có chuyện hậu đãi nàng mà bạc đãi Tạ Báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đình, ngườivi_pham_ban_quyen ta đưa đến thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.
Chỉ là Tô Đường bưng bát lên, giống như sực ra chuyện gì , nàng lại đặt bát yếnleech_txt_ngu xuống.
Tô Đường nhìn vềleech_txt_ngu phía Lục Tụ, nói: “ Lý ma ma đây một chuyến.”
Lục Tụ xoay người đi ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài, một lát , Lý ma đã tới.
Khi Lý ma vào phòng, Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa bát yến sào choleech_txt_ngu Tạ Bách Đình, tồn nói: “Ta không thích ăn sào, ngươi ăn đi.”
Ánh mắt Lý ma ma khẽ biến đổibot_an_cap, bà ta bước lên : “ sen tính hàn, thân thể đại thiếu gia suy không dùng được, tỳleech_txt_ngu sẽ bảo nhà bếp hầm cho ngườibot_an_cap bát khác.”
Tô Đường cười đáp: “Đại gia nhà bà khôngbot_an_cap nên động nộ, sen giúp , thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn một lần chỉ có lợi chứ không có hại.”
“Đạivi_pham_ban_quyen thiếu phu nhân nói phảibot_an_cap ạ,” Lý mabot_an_cap ma thuận tòng đáp.
Tạbot_an_cap Đình nhìn Tô Đường, thấy nàng dùng ánh ra hiệu hắn ăn bát yến kia. Tạ Bách Đình không biết nàng đang bày trò gì, nhưng vẫn làm theo.
Chỉ là vừaleech_txt_ngu bưng bát yến lên định đưa miệng, Tô Đường lại ngăn hắn lạivi_pham_ban_quyen: “Nếu ngươi đã không ăn thìleech_txt_ngu đừng gượng ép.”
Tạ Bách Đình đầu thấy bực mình. Người phụ nữ này rốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn cái gì?!
Tô Đường dậy lấy bát yến sào hạt sen từ tay hắn, về phía Lý ma ma rồi nói: “Đêm qua vì vội vàng hỉ cho công, không thể chậm trễ, trong lúc tình thế cấp bách có lỡ tát Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma một cái, trongvi_pham_ban_quyen lòng ta thực áy náy khôn nguôi.”
“Bát yếnleech_txt_ngu sào này, ta xin mượn hoavi_pham_ban_quyen dâng Phật, xem như lời xin lỗi dành chobot_an_cap Lý ma ma.”
Lý ma nhìn bát yến sào đang đưaleech_txt_ngu tới, liên tục xua tay: “Đại thiếu nhân gả tới để xung cho đại gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nô tỳ suýt chút nữa làm hỏng việc lớn, đại thiếu phu nhân không trách phạt nô tỳvi_pham_ban_quyen đã phúc đức , tỳ đâu dám lòng oán hận.”
“Đạibot_an_cap thiếu phu xin đừng làm khó nô tỳ nữa.”
Tô Đường mắtvi_pham_ban_quyen: “Ta tâm bồi tội, bàbot_an_cap nhất quyết không chịu tha thứ chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta sao?”
Lý ma ma hoảng , đành phải đầu nhận lấy bátvi_pham_ban_quyen yến sào, nói: “Vậy tỳ không dám làm đạileech_txt_ngu thiếu gia và đại thiếu phu nhân dùng bữa, xin cáo lui trước.”
“Ăn xong rồi đi cũng chưa muộn,” Tô Đường mỉm cười nhạt.
Đôi tay bưng bát yến sào ma khẽ run rẩy. Tô Đường cứ thế nhìn bà ta, nhìn đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức Lý ma phải khó khăn nâng bát lên, sạch yến sào không một giọt.
Ăn xong, bà vội vàng lui .
Nhìn theo bóng lưng chạy trốn củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lý ma ma, đáy mắt Tô Đường lên tia sắc lạnh, nàng ra hiệu Bán Hạ lại gần, thấp giọng dặn dò vài câu, Bán Hạ ra ngoài.
xuống, cầm đũa lên. Tạ Bách Đình nhìnvi_pham_ban_quyen , nhíu mày hỏi: “Bátleech_txt_ngu yếnbot_an_cap có vấn đề?”
Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa gắp thức ăn vừavi_pham_ban_quyen nói với Tạ Bách Đình: “Ăn không , ngủ lời, cứ ăn trước đã.”
Bỏ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một câu như vậy, nàng vùi đầu vào ăn.
Tạ Báchleech_txt_ngu Đình chẳng còn gì để . Bảo nàng quy ư? Nhìn tướng ăn kia xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình tượng nào không. Bảo nàng không quy củ ư? lạileech_txt_ngu viện ăn cho phép nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
nữa, hành động vừa rồi của Tô rõ ràng có uẩn khúc, nhưng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng ăn uống ngon lành, chẳng giống như có chuyện gì, hắn bèn quẳng đó sau đầu, bắt đầu dùng bữa cách tao .
leech_txt_ngu vừa ăn xong bát cơm, Bánvi_pham_ban_quyen Hạ chạy về, phẫn nói: “Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nươngbot_an_cap, Lý ma ma thật đáng, bà ta dám mócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họng nôn sạch yến sào cho!”
Gần như ngay lập , Tạ Bách mất hết cảm giácvi_pham_ban_quyen thèm ăn.
Hắn đặt đũa xuống, phía Tô đang thản nhiên như không: “Bát yến sào đó rốt cuộc có đề gì?”
“Cũng không có gì tát, chỉ là một chút tả dược, coi như bà ta đã nương tay với ta rồi.” Giọng điệu Tô nhẹleech_txt_ngu tênh, chẳng mấy bận tâm.
Bán Hạ vốn dĩ đã giận, nghe xong lại tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn: “Bà ta sao có thể hạ vi_pham_ban_quyen nương chứ?!”
Nàng cứ ngỡ Lý chỉ là coi thườngvi_pham_ban_quyen cô nương nhà , không thèm ăn đồ cô banvi_pham_ban_quyen cho, thậm chí còn nghĩ bà ta óc có vấn đề, giận chứ sao lại đi ngược bát yến sào, dù yến sào cũng củaleech_txt_ngu cô nương.
Tô Đường cười nói: “Bà ta hạ dược ta cũng là chuyện thường. Ta khiến chủleech_txt_ngu tử tức đến hộc máu, lại tát bà một cái, bà ta muốn chobot_an_cap ta một bài học cũng chẳng có gì sai trái, nhưng mà”
Tô Đường kéo dài , liếc Tạ Đình.
Chân mày Tạ Bách Đình nhíu chặtbot_an_cap lại: “Ngươi muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra.”
Đường nhếch môi: “Chút thuốc xổ đó không lấy mạng ta, nhưng với cái mạng ngươi, e là đi đời nhà ma cũng còn .”
mặt Tạ Đình nhiên lạnh ngắt, khí tỏa ra xung quanh.
Nàng đem bát sào dâng cho hắn, Lý ma tuy có cản nhưng cũng chỉ là chiếu lệ. Nếu phải nảyvi_pham_ban_quyen sinh chút lòng nhân từ, bát yến đó đã vào bụng hắn .
Với cái thân thể tàn tạ của Tạ Bách , đi đường xa không nổi phải ngồi xe lăn, nếu còn mửa chảy thì chắc chắn không gánh chịu được. Vậy Lý ma ma rõ ràng biết điều đó lại không liều chết ngăn cản, hiển nhiên bà ta chẳng nhiêu trung thành với hắn. So với tính của đại gia là , ma ma quan tâm hơn đến việc bản thân có bị bạivi_pham_ban_quyen lộ .
Nàng mới gả vào đâyvi_pham_ban_quyen được mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày mà cuộc sống đã kích thế này rồi, ba tháng tiếp theo, thật chẳng nghĩ .
Mẫubot_an_cap Đơn viện.
Đây là nơi của Nam .
Lúc này, Nam Khang chúa đang tựa mình trên quý phi, hai nha bóp vai đấm lưng cho bà, hầu hạbot_an_cap vô cùng cẩnvi_pham_ban_quyen trọng, những kẻ khác trong phòng lại càng lên tinh thần mười hai vạn phần.
Chẳng cách nào khác, kểbot_an_cap từ lúc dâng trà về, Nam Khang Quận chúa luôn cục tức trong lòng, hiềm nỗi Vương gia có việc ở quân doanh không có mặtleech_txt_ngu, Vương có thể dỗ dành vài câu, cũng không đến mức giận đến tận bây giờ, ngayvi_pham_ban_quyen cả cơm cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buồn ăn.
Nam Khang Quậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơn thịnh nộ, kẻ hầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nào dám tận tâm hầu hạ, kẻ đó tuyệt đối là muốn tìm đườngleech_txt_ngu chết, tự đầu vào họng súng để Quận chúa trút giận.
Khang Quận chúa nhắm mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lồng ngực phập phồng vì tức giận.
Đúng lúc nàyvi_pham_ban_quyen, hoàn sải bước tiến lên, thưa: “Quận chúa, Tĩnh Mặc Hiên xảy ra chuyện rồi.”
Cũng coi như có chút tin tốt, Lý ma ma bên cạnh Nam Khang Quận chúa vội hỏi: “Đã ra gì?”
Nha hoàn thưa lại: “Đạivi_pham_ban_quyen thiếu phu nhân qua đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tát một cái, sau đó lại tạ với Lý ma ma, ban cho bà ta một bát sen. Lý mabot_an_cap ma ăn xong liền móc nônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, làm Đại gia nổi giận, bị phạt trượng hình ba mươi gậybot_an_cap, còn bị đuổi trang tử”
Nam Khang đột ngột mởbot_an_cap , môi run lên vì giận. Phủ Tĩnh Nam Vương họ rốt cuộc đã cưới hạngvi_pham_ban_quyen Đại thiếu phu nhân gì về thế này, mới chưa đầy ngàyvi_pham_ban_quyen đã làm cho cả vương phủ gà baynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chó chạyleech_txt_ngu!
Nếu không cho một bài học, e rằng sau này phủvi_pham_ban_quyen Tĩnh Nam Vương chẳng còn ngày nào đượcvi_pham_ban_quyen ổn nữa!
đến Nam Khang chúa đến Tĩnh Mặcleech_txt_ngu Hiên, Lý ma ma đã chịu xong mươi , thịt be bét ghếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài, hơi thở thoi thópnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đám bà tử địnhbot_an_cap tiến lên kéo người thấy Nam Khang Quận chúa đùng đùng nổi giận đi tới, vội lùi lại mấy .
Lý ma ma nằm ghế dài, hôi trên trán chảy ròng ròng vì đau , thấy Nam Khang Quận chúa , như hồi phục được đôi chút lực, yếu ớt kêu oan: “Quậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúa, nô tỳ đối với Đại phu nhân không hềbot_an_cap có nửa điểm bất kính, nô nô tỳ là thânleech_txt_ngu phận thấp kémleech_txt_ngu, không có phúc hưởng dùng đồ quý giá như tổ , lại không dám làm phật tốt củavi_pham_ban_quyen Đại thiếu phu , nên thế”
Tô Đường còn vào phòng, đứng trên hành lang quan sát, xem Nam Khang chúa vội vã đến người, xem Lý ma mavi_pham_ban_quyen cầu cứu ra .
Chờ ma nói , Đường bước bậc thềm hành với Nam Khang Quậnbot_an_cap chúa.
Nam Khang Quận chúa lạnh giọngleech_txt_ngu: “Đại thiếuvi_pham_ban_quyen phu thật lớn gan, mới gả vào cửa đã diễu võ dương oai như thế. Lý ma đã hầu hạ Đại thiếu gần mười năm, thu xếp Tĩnhleech_txt_ngu Hiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu ra đấy, đối với Đại một lòng trung thành, vì nôn một bát canh yến ngươi ban thưởng mà dùng trượng hình với bà ấy như vậy.”
“Ngươi cậy nắm giữ bí pháp xung hỉ mà làm xằng làm bậy, nghĩ rằng không quảnvi_pham_ban_quyen ngươi rồi ?!”
Lời khiển trách ập đến, Đường mặt không đổi sắc, cũng lộ vẻ sệt, thong dong đáp: “Quận chúa rồi, người đòi phạt ma ma là tướng công, người đòi đuổi bà ta cũng tướng công, phải ta.”
Ánh mắtbot_an_cap Nam Quận chúa lạnh lẽo, nhớ lại dâng tràleech_txt_ngu, Tạ Đình và Đường xướng người họa, bà là đương gia chủbot_an_cap mẫu mà chẳng uống được trà do thiếu phu nhân mới cửabot_an_cap quỳ dâng, trái lại còn tự mình dâng ra một chén, nghĩ đến đầu bà bốc khói vì giận, bà đã bao giờ phải chịu nhục nhã như vậy đâu.
Nam Khang Quận chúa cười lạnh: “Nó trông cậy vào ngươi để hỉ, nó dám không nghe lời sao?!”
Lời này nói ra cứ nhưleech_txt_ngu Tạ Bách là kẻ sống sợ chết vậy.
Bà ta là gia chủ mẫu quản lý viện, vậy mà chưa hỏi rõ hình đã dựavi_pham_ban_quyen sở thích cá mắng nhiếc mộtvi_pham_ban_quyen trận, biết thế nào là “nghe hai phía mới sángbot_an_cap suốt, nghe một sẽ mê” hay không.
Trận này nếu trả, thì cái uy danh có đượcvi_pham_ban_quyen từ trà kia sẽ tan thành mây khói.
Tô Đườngleech_txt_ngu khẽ cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, theo ý giễu cợtbot_an_cap: “Mọi người thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta tính tình nóng nảy, không lòng người, sao thấy ngờ bát yến kia có vấn ?”
“Ta từ nơi nhỏ bé như Thanh Châu đến làvi_pham_ban_quyen thật, nhưng yến sào cũng là món ăn hằng ngày không thiếu. Bát mà tiểu khố chuẩn bị cho ta, nhìn qua sắc thái đã thấy không đúng, hoặc là yến cũ đã mốc, hoặc đã bị người thêm thắt thứ đó.”
“Ta cũng không vừa vào đã làm người khác nghĩ mình tính khí , hơi một tí là đánh mắng người ta.”
“Ta có nói qua vớileech_txt_ngu tướng công, chàng lại nghi ngờ ta đa tâm, nên ta mới quyết định lòng. Ta gả vào đây, tốibot_an_cap qua chỉ tát Lý ma một cái, bèn mượn cớ tạ lỗi mà ban yến đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ta.”
ta bà tử khỏe mạnh, ngày thường chắc cũng chẳng hải vị, sao lại có phúc hưởng dùng yến sào được? Bà ta rõ ràng là biết bátleech_txt_ngu đó có vấnleech_txt_ngu đề nên không dám ăn!”
Sắc mặt Nam Khang Quận chúa thay đổi, Tô Đường tiếpleech_txt_ngu tục : “Quận tình của tướng công, dốc sức đòi xung hỉ, thậm chí còn dâng tràvi_pham_ban_quyen cho ta, phảivi_pham_ban_quyen mẹ ruột mà còn hơn cả . Bà ta chỉ là một ma ma lại to ganvi_pham_ban_quyen lớn mật trả thù ta vào lúc này, coi thường bệnh tình của tướng công, chà đạp lên sự quan tâm của Quậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúa và Vương gia dành chàng, đánh bà tavi_pham_ban_quyen ba mươi đuổi đi tử đã là nhẹ lắmleech_txt_ngu rồi.”
“Vốn dĩ tướng công giaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho ta xử lý, nhưng mới , đối với gia quy của phủ Tĩnh Nam Vương còn chưa thạo, nên để tướng tự mình định đoạt.”
“Riêng ta cảm thấy xử phạt như thế cònvi_pham_ban_quyen nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Quận chúa đã đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chi bằng giaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cho ngài xử lý vậy.”
Ép gáileech_txt_ngu phủ Tín gả xung hỉ, công khai dâng trà cho nàngvi_pham_ban_quyen, tỏ vẻ quan tâm Tạ Bách hết , vậy mà Lýleech_txt_ngu ma coi lờibot_an_cap nàng ra gì, hoại việc xung , nếu Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khang Quận chúa nhẹ bổng, chẳng phảibot_an_capnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự mâu thuẫn với tấm chân tình đó hay sao.
Là một trắc phibot_an_cap, vì đích trưởng tử của Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gialeech_txt_ngu bao chuyện, không thể nói lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hiền lương thục đức, không tin Khang Quận chúa lại vì một bà tử mà bỏ dở công sứcleech_txt_ngu bấy lâu, đểvi_pham_ban_quyen lại lời tiếng .
Nam Khang Quận chúa tức đến nghiến , bàn tay ốngleech_txt_ngu tay áo siết chặt: “Thật là một tên nô tài xảo quyệt! Suýt nữa thì hỏng đại sự của phủ Tĩnh Vương tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
“Lôi ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bán đi!”
ma mặt xám nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tro tàn: “Quận chúa, nô tỳ oan uổng quá!”
Thấy Nam Khang Quận chúa, bà ta cứ ngỡ đã thấy đường sốngvi_pham_ban_quyen, không ngờ kết cục lại còn thê thảm hơn, trangleech_txt_ngu tử dù sao hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị bán .
Chỉ là chuyện bà ta móc họng nôn yến sào thật rành rành, thân Đại thiếu gia yếu ớt còn ăn được yến sào, Lý ma lại bảo ăn nổi, ai màleech_txt_ngu tin cho được.
Nam Khang Quận chúa đứng đó, nhìn Lý ma ma bị bịt đi, tức mức đứng không vững. Bà vội vã đến đâybot_an_cap để cứuleech_txt_ngu người lập uy, kết quả lại thành ra thế này, cứu còn tệ hơn không cứu, chẳng thà bà đếnbot_an_cap còn hơn.
Đường cúi người, tạvi_pham_ban_quyen ơn Nam Khang Quận chúa đãbot_an_cap chủ công đạo cho mình. Ở phía hành lang đằng kia, Trần Thanh đẩy xe lăn dừng lại, Tạ Bách Đình nhìn bóngbot_an_cap lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Đường, miệng thoáng hiện một nụ cười như có không.
Trần thánbot_an_cap : “Đại thiếu phu nhân gan dạ thật không nhỏ.”
Uổng công thiếu gia còn sợ Đại thiếu phu nhân không phó nổi, định ra mặt giúpvi_pham_ban_quyen nàng, hiện giờ ra, người cần giúp đỡ hơnbot_an_cap lại chính Nam Khang Quận chúa.
Namleech_txt_ngu chúa được Vương gia sủng , ở Vương phủ che trời một , vậy mà hai ngày đều nếm mùi thất bại trong tay Đại phu nhân, mà vị phu nhân này lại do tay bà ta cưới , nghĩ lại chắc hẳn trong chẳng dễ .
Nam Khang Quận chúa đâu chỉ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dễ chịu, bà ta suýt chút nữa nghiến răng bạc. Bà người định , đúng lúc đó một nha hoàn tới, thở hổn hển nói: “Đại thiếu phu nhân, phủ Tín Vương phái người tới đón người về thăm nhà.”
Người trong cả viện lấy làmleech_txt_ngu lạ, nay chẳng ngày lại mặt, giờ này cũng không phải , Tín Vươngvi_pham_ban_quyen phủ phái người đón thế này?
Khóe môi Tô Đường cong lên, vẻ mặt mừng khôngvi_pham_ban_quyen thôi: “ còn tưởng ngày mai mới được vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ, để ta vào dọn một rồi về phủ ngay.”
Nói đoạn, nàng người địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở vào phòng, nhưng bên kia Nam Khang Quận chúa ánh mắt lẽoleech_txt_ngu, phân phó nha hoàn: “Đileech_txt_ngu thưa lại với ngườibot_an_cap của Tín Vương phủ, cứ nói ngày mai mới là lại mặt, bên Đại thiếu gia không thể thiếu Đại thiếu nhân được, bảo họ ngày mai hãy tới đón.”
Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đợi Đường kịp lênvi_pham_ban_quyen tiếng, Nam Khang Quận chúa quăng lại câu rồi xoay người rời đi.
Tô Đường ngoái đầu nhìn , làm ra vẻ đầy tối rồi mới bước vào phòng.
Bán lobot_an_cap lắng: “Chẳng Vương phủ chuyện gì gấp lại vộileech_txt_ngu đón cô nương về như vậy, Nam Khang Quậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúa không chúng ta về thì phải làm sao đây?”
Tô Đường ngồi xuống, tự rót cho mình chén trà: “Không cho thì thôi vậy.”
Nàng vốn dĩ chẳng hề có ý định phủ hôm , được thì ngàybot_an_cap nàng về.
Thái độ Tô Đường tùy ý thong dong, so với vẻ bực dọc lúc mới vào cứ như hai người khác hẳn. Bánleech_txt_ngu Hạ có chút ngơ ngác không hiểu gì, nhưng trong lòng vẫn lắng nhiều hơn: “Nô tỳ chỉ lo cho lão gia và
Tô Đường biết Bán Hạ trung thành, nhưng không tiện nói quá nhiềuleech_txt_ngu với nàng ấy, chỉ bảo: “Nếu họ thật sự làm gì mẹ ta, thì đâu còn nểvi_pham_ban_quyen mặt mà đường hoàng sai người đến đón ta về thế này? hồ Tín lão Vương gia còn đang cậy cha kế thừa tước vị, việc ta gả đi xung hỉ lại có tác , chắc chắn sẽ không có , ngươi tâm đi.”
Ngoài , Trần Thanh đang Tạ Bách Đình về phòng, vừa vặn thấy câu này, Tạ Bách Đình giơ tay ra cho Trần Thanh dừng lại.
“Gia?”
“Trở về thư phòng.”
Trần Thanh cười mà không dám, gia nhà mình lần ra tay giúp đỡ, kết quả là Đại thiếu phu nhân lại chẳng thèm mặt, khôngleech_txt_ngu cho lấy một cơ hội.
Vào đến phòng, Trần Thanh không nhịn mà nói: “Đến hạ cũng thấy , sao Đạivi_pham_ban_quyen thiếuleech_txt_ngu phu nhân lại không muốn biết Tín Vương phủ chuyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gấp mà lại người nhỉ.”
Tạleech_txt_ngu Đình cầm cuốn sách trên bàn, tùy ý : “Cô ta chẳng chút do dự đã mượn tay Nam Khang chúa để từ chối, đủ thấy cô ta rất Tín Vương phủ mình vì chuyện gì.”
Một nữ tử làm việc gì cũng ung dung tự tại như vậy, lại am hiểu y thuật, mà vì thượng lệnh cho nàng đi xung mà treo tự tận, nhìn thế nào cũng không giống chuyện ta sẽ .
Lại nói về Tô , việc xử lý Lý ma ma không phải chủ ý đầu của nàng, chẳng qua hai ngàyvi_pham_ban_quyen nay nàngleech_txt_ngu nảy, không chịu nổi chút ức nào, có thù là ngay tại chỗ. Báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thù xong rồi cũng chẳng thấy hả dạ là bao, ngược lại còn để lại một đống hỗn độn.
Tĩnh Hiên bấy lâu nay đều do Lýleech_txt_ngu ma ma xuyến, bà ta bị bán đi rồi, Tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hiên còn ai caileech_txt_ngu . Đámbot_an_cap nha hoàn bà lại nàngleech_txt_ngu tình hung dữ nên chẳng aibot_an_cap dám lơ , sợ hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình không thuận mắt sẽ vào vết xe đổ của Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma. Phàmbot_an_cap là có chuyện gì không quyếtleech_txt_ngu định được, họ đều chạy đến tìm Bánleech_txt_ngu .
Bánbot_an_cap Hạ vốn chỉ là một nha nhỏ, trước nay từng quản lý aivi_pham_ban_quyen, thậm chí nghĩ đến việc quản . Đột nhiên bị bao nhiêu việc, nàng ấy biết xử thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đành phảileech_txt_ngu hỏi Tô Đường.
Một haibot_an_cap lần thì còn được, nhưng số lần quá nhiều khiến Tô Đường bắt đầu mất nhẫn.
Dù nàng đang nhàn rỗi đến mức sắp mốc meo cả người, nhưng nàngbot_an_cap chưa từng ý định quản mấy việc vặt vãnh rắc rối . Mục đích duy nàng ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại Mặc Hiên là để giải độc chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Bách Đình, sau đó cầm thư ly rồi rời , những chuyện còn lại đều không muốn quản.
Tĩnh Mặc Hiên của Tạ Bách , Tô Đường chỉ còn cách đi tìm hắn.
Tạ Bách Đình xem sách được một nửa thì tiếng gõ vang lên, hắn nói: “Vào .”
đẩy cửa bước vào.
Thấy nàng đến, chân mày Tạ Bách Đình hơi nhướng lên, hờ hỏi: “Tìm ta có chuyện gì?”
Tô Đường đi đến trước viết, : “Ngươi đề bạt quản sự khác tiếp nhận công việc của Lý ma ma đi, đừng để bọn họ làm phiền ta nữa.”
Báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đình liếc nhìn , tay lại lật thêm một trang sách: “Cô là Đại thiếu phu nhân, đây là phận sựleech_txt_ngu của cô.”
Thật là biết cách đùn đẩy mà, nàng giúp hắn tống khứ một kẻ không trung thành, vậy mà hắn chẳng kích.
Đường cũng không giận, bởi nàng xưa vốn là người dễ nói : “Làm tròn phận sự mình rồi, thì chuyện phận sự ta sẽ không quản đâu.”
Tuy Tô Đường đang cười, ý tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đe dọa lại vô cùng đậm . Nếu làm Đại nhân quản lý hạ nhân, thì nàng sẽ không những việc của đại phu để giải độc cho hắn nữa. Làm thì không chuyện gì cũng muốn, cái gì cũng đòi hỏi
Tạ Bách Đình nhìn nàng: “Ta mà chết, ngươi sẽ không được thư hòa ly đâu.”
Tô Đường tùy ý lấy cái chặn bằng mựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọc trên bàn lênleech_txt_ngu nghịch, thản nói: “Ngươi đưa thư hòa cho ta là lựa chọn tốt nhất, nhưng không phải là lựa chọn nhất.”
Nói , Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười Tạ Bách Đình: “Chẳng lẽ ngươi ta sẽ thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết vìbot_an_cap ngươi cả đời sao?”
Mặt Tạ Bách Đình đen lại: “Ngươi Thiên Hương Viện tìm mẫu phileech_txt_ngu của ta .”
“Ngươi đi cùng ta.” Tô Đường dứt khoát nói.
“Mối quan của ta và không tốt đến thế.” Bách Đình đáp.
“Ta mẫu thân lại càng không quen!” Tô Đường nhe răng. “ đi theo, nào không ta ăn nói không kiêng dè, mẫu thân tức giận đến mức có gì sao?”
Bỏ lại một câu như vậy, Đườngleech_txt_ngu bước đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài. Bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ đứng một bên nghe mà ngẩn người.
Cô nương chuyện cô gia cũng thật là không khách khí rồi.
Nhìn chủ Tô Đường lui ngoài, thái dương Tạ Bách giật liên hồi. Thanh cũngbot_an_cap chẳng cần hỏi hắn, vội đẩy xe lăn ra khỏi .
đứng đợi trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện, nàng biết Đình sẽ mìnhbot_an_cap. Chỉ là nàng ngờbot_an_cap Trần Thanh vừavi_pham_ban_quyen đẩy Tạ Bách bên cạnh nàng đã biến mất tăm, biến mất nhanh đến nàng chưa kịp cản thì đã chẳng thấy đâu.
Lẽ nào tâm về nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy, không nàng đẩy chủ tử xuống cho mát mẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay sao?
Tô Đường lườm nguýt gáy Tạ Bách Đình hai cái, rồi mới đẩy xe lăn ra khỏi cổng viện.
Thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hương Viện.
Trong phòng, Vương phi ngồi trên La Hánleech_txt_ngu, khẽ day day chân , mặt lộ rõ sự mệt .
Ninh ma ma bưng trà , trong lòng cũng khẽ thở dài.
Đại thiếuvi_pham_ban_quyen gia chết về là chuyện tốt, nhưng Đại thiếu phu nhân vừa mới bước chân cửa được hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đắc tội Khang chúa. Với tính khí của chúa, những tháng sau của Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiếu phu nhân chắc chắn chẳng được yên ổn.
Đại thiếu phu nhân không yên ổn thì Đại thiếu làm tốt lên được?
Vương phi nhận lấy chén trà từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay ma ma, lúc này một nha từ ngoài bước vào thưa: “Đại thiếu gia Đại thiếu phu nhân tới ạ.”
Vương phi : “Cùng tớileech_txt_ngu sao?”
hoàn gật đầu lia lịa.
Vương ma nhìn nhau, có không dám tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sáng nay mắt Ninh thấy Tạ Bách Đình hất ngãleech_txt_ngu, khiến trán nàngbot_an_cap va vào . Lúc trà, vếtvi_pham_ban_quyen đỏ trên trán vẫn còn rất rõ ràng. cả khi dâng trà, Tạ Bách cũng chẳng giúp đỡ Tô Đường, vậyvi_pham_ban_quyen mà bây giờ lại cùng nhau tới Thiên Viện?
Vương phi biết con trai mình vốn nặng lòng với Vân nhị cô nương, không thể thay lòng đổi dạ như vậy được, càng không thể vì tin vào chuyện xung hỉ đối đãi nhẫn Đại thiếu phu .
Tạ Bách Đình ngồi xe lăn tới, nhưng lúc vào phòng là tự mình . phivi_pham_ban_quyen vừa vừabot_an_cap lo: “Đừng mệt quá, ngồi xuống đivi_pham_ban_quyen. Có gì thì cứ người báo cho phi một tiếng là được .”
Tạ Bách Đình liếc nhìn Tô một cái: “Con là đi theo cô ta tới đây.”
Vương phi nhìn về Tô Đường, nàng nhanh chóng thu lại ánh mắt đang lườm Bách , nở một cười ôn hòa: “Lý ma ma đã bị bán đi, Tĩnh Mặc không có người quán xuyến, conbot_an_cap tới tìm mẫu phi xin người sắp xếp một vị quản sự ma ma khác.”
ra lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì chuyện này, Vương phi cười nói: “Chút chuyện nhỏ này con cứ tự mình thuleech_txt_ngu xếp là được, không cần phải hỏi ý của mẫu phivi_pham_ban_quyen đâu.”
“Con không có người nào thích cả.” Đường nói.
Câu lời này thực sự nằm ngoài dự , nhưng lại rất tình hợp lý.
Gia đình Đường từ Thanh Châu tới, hành trang đơn giản, không mang theo nhiều người. Tuy của Tín Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ theo hầu khôngbot_an_cap , nhưng số đó đều do Vân Tam thái thái sắp xếp cho con gái mình.
Tô Đường đẩyleech_txt_ngu Vân nhị cô nương nước khiến cô ta đến nay vẫn hôn mê chưa tỉnh, những người đó căm ghét Đường còn không kịp, sao có thể cam tâm để nàng sai bảo? Nếu không sai bảo người của thì chỉ cho hạ.
phi nhìn Ninh ma ma một , ma ma chút hổleech_txt_ngu thẹn. Bà cứ ngỡ đại thiếu nãi nãi là người có dã tâm, vừa đến đã đoạt quyền Lý ma để kiểm soát Tĩnh Mặc Hiên, ai ngờ đuổi Lý ma đi rồi lại để Vương sắp xếp người. Đây đâu phải mà kẻ dã tâm sẽ làm.
Vương phi suy nghĩ một lát rồi nói: “ thì để Hứa ma ma đếnvi_pham_ban_quyen Mặc Hiên giúp đỡ một thời gian.”
“Đa tạ mẫu .”
Tô Đường và Tạ Bách Đình chỉ Vương chừng một tuần trà rồi đi.
Đi ngang qua vườn hoa, thấy cảnh sắc không tệ, vềvi_pham_ban_quyen lạibot_an_cap cũng chẳng việc gì , Tô Đường dạo quanh chút.
xa, đại cô nương Tạ Nhu và tamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nương Tạ Vi đi tới, thấy Đường cười rạng rỡ, trạng hai người lập tức sa sầm.
thôi cũng gặp phải ả, là xúibot_an_cap quẩy!” Tạ Nhu ghét .
Tạ thở dài: “Tuy ta mới về làm dâu một ngày, hầu trong phủ đều cườibot_an_cap lần này làleech_txt_ngu rước sói vào nhà.”
Tạ Nhu lạnh lùng cườibot_an_cap, xoay xoay chiếcvi_pham_ban_quyen vòng ngọc trên cổ tay: “Mẫu ta chẳng qua là mặt đại ca thôi, muội tưởng bà ấy thực sự dung túng cho cô ta saobot_an_cap? Sớm muộn gì cũng có hay để xem!”
Đường dạo vườn một lát rồi đẩy Tạ Bách Đình về Tĩnh Hiên. Đưa hắn vào thư phòng xong, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định đi.
Trần Thanh vội : “ thiếuleech_txt_ngu phu nhânleech_txt_ngu xin dừng bước.”
Tô Đường nhìn hắnbot_an_cap.
Trần Thanh lên, thành khẩn: “ đại thiếu nhân giải độc đạivi_pham_ban_quyen thiếu gia.”
Tô Đường nhìn Tạ Bách Đình mộtvi_pham_ban_quyen cái mới đáp: “ qua trích máu, cơ thể hắn còn nhược, gian ngắn không nên dùng ép độc. Qua hai ngày nữa ta sẽvi_pham_ban_quyen hắn ngâm dược tắm, vừa cường kiệnvi_pham_ban_quyen gân nhân ép ra một phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tố.”
Trần Thanh vội bưngleech_txt_ngu nghiên bút giấy mực đến.
Tô Đường nói: “Đơn thuốc tabot_an_cap sẽ viết. Hãy chuẩn bị ta một gian thanh tịnh dược phòng, loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dượcbot_an_cap có trong tiệm phải sắm đủ cho ta.”
Không phải thương , mà hạ lệnh.
Đưa ra yêu cầu xong, Tô Đường trở phòng.
Đến giờ cơm tối mới gặp lại Tạ Bách Đình. Dùng bữa xong, Tạ Bách Đình lại vào thưbot_an_cap phòng. Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dắt Hạ đi dạo quanh ngày rồi về phòng tắm , sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ngủ.
Trong phòng chỉ có chiếc giường, sập nhỏ thì hơi . Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến chuyện ban ngày chút nữa ngã xuống, Tô Đường dám để Bách Đình ngủ sập, nên sau khi cho Bán lui xuống, nàng “hiền thục” ôm hai chiếcbot_an_cap chănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đình nhíu mày: “Ngươi định ngủ dưới sao?”
Tô Đường nhìn hắn: “Là ngươi ngủ dưới đất.”
Mặt Tạ Bách Đình đen lạileech_txt_ngu, cao hẳn lên: “Đây là phòng củaleech_txt_ngu tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngươi bắt tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới ?”
Tô Đường nhìn : “Nếu không thìbot_an_cap sao? lẽ ngươi nhân cứu là tabot_an_cap đây phải dưới đất?”
Hắn không ngủ dưới đấtbot_an_cap, nhưng để một nữ dưới thì hắn cũng không được.
Tạ Bách Đình nhắc nhở nàng: “Tối qua chúng ta ngủ chung rồi.”
Lời này tai Đường đỏ ửng, nàng nói: “Ngươi từ cho cẩn thận chút được không? Đó mà gọi là ngủ chung sao? Đó chỉ tính là ngất cùng một chỗ thôi!”
Nếu lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó nàng tỉnh thì đã chẳng nằm trên , kết quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua miệng hắn lại thành ngủ chung.
Đường trải bèn giườngleech_txt_ngu. Tạ Bách Đình ngồi xe lăn, sắc mặtleech_txt_ngu khó đếnleech_txt_ngu điểm. Tân ngày thứ hai đã phải ngủ dưới , ra ngoài không biết sẽ làm nhiêu người rụng răng.
Bách Đình nói: “Là đại phu, lẽ ngươi không người bệnh được để nhiễm lạnh ?”
vi_pham_ban_quyen Đường ôm chăn, mắt tội: “Quả nhiên là bệnh lâu thành thầy, nhưngbot_an_cap ngươi đã bệnh đếnvi_pham_ban_quyen mức nàybot_an_cap rồi, có nhiễmvi_pham_ban_quyen lạnh thậtbot_an_cap thì ta tay chữa luôn cho, không tốn sức lắm đâu.”
Tạ Bách Đình hộc , nghiến răng: “ ta có phải cảm ơn ngươi không?!”
Tô Đường duyên dáng, khoảnh khắc ấy nguyệt tinh tú lu mờ: “Ta cũng coi như từ ngàn dặm xa xôi đến đây chữa cho ngươi, ngươi ơn tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chuyện nên làm.”
xong, Tô Đường nằm xuống, xoay người để lại cho Tạ Bách Đình một gáy.
Tạ Báchleech_txt_ngu đau ngựcvi_pham_ban_quyen, nhưng thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức này sẽ thấy vị máu trong miệng, hôm lại không, tỏ hiệuleech_txt_ngu quả độc tối qua rất tốt.
Tạ Bách Đình nằm xuống tấm đệm dưới đất.
Sống mườibot_an_cap chín năm, đầu tiên phảivi_pham_ban_quyen ngủ đất, lót hai lớp chăn vẫn thấy khó chịu, trằn trọc không sao ngủ được.
Sáng hôm , Hạ đồng vào, thấy Tạ Bách Đình ngủ dưới đất thì giật nảy mìnhleech_txt_ngu, suýt nữa làm rơi cả chậu đồng xuống sàn.
Trời đất ơi, chắc chắn là nàng hoa mắt rồi, đại thiếu gia còn đang bệnh mà, sao thể ngủ dưới đất?!
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đại thiếu gia tự nguyện cũng không .
Bán Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng mảy may nghi ngờ đây là tiểuleech_txt_ngu ép . Nàng theo sát tiểu thư, thừa biết Châu chẳng có bí pháp xung nào cả, đều là tiểu nói bừa thôi. Trà vẫnvi_pham_ban_quyen là trà, dù là Nam Khang Quận chúa dâng thì vẫn là vị đó.
Vì một chén trà mà đắc tội Nam Khang Quậnbot_an_cap chúa thật không đáng. Chút nữa mà có người thấy tiểu thư ức hiếp đại thiếu thì hậu quả khôn .
Bán Hạ vội đặt chậu đồng xuống định gọi Tô Đường , nhưngbot_an_cap đãvi_pham_ban_quyen muộnleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu bước, Hứa ma đã hoàn vào.
Ngay cả Bánbot_an_cap Hạ vốn đã quávi_pham_ban_quyen quen còn thấy quá đáng, Hứa ma là người của Vương phi, bà đứng đó kinh ngạc hồi lâu thốt nên lời.
Tô Đường vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưaleech_txt_ngu ngủ tỉnh, oải ngồi dậy trên giường, mắt mắt mở lờ đờ hỏi: “Sớm thế này gọi dậy làm gìbot_an_cap?”
Bán Hạ vội đáp: “Hứa ma đến rồi.”
“Đến thì đến thôi,” Tô lầm bầm một câu, đó lập tỉnh táo.
Nàng ngồi thẳng , Tạ Bách Đình cũng đã tỉnh, đang ngồi dưới đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với vẻ mặt “để xem ngươi giải thích ” đầy đắc ý.
Đường liếc hắn một cái, mỉm với Hứa ma ma: “ ma ma đến sớm vậy sao?”
Hôm qua Vươngvi_pham_ban_quyen phi bảo Hứa ma ma đến giúpvi_pham_ban_quyen, nhưng cònleech_txt_ngu bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giao xong, Tô Đường bảo bà cứ lo xong việc hãy đến, một hai ngày nàng vẫn lobot_an_cap liệuleech_txt_ngu .
Không ngờ bà lại tận tâm tận lực như vậy, sáng sớm đến nhậm chức, khéo léo bắt quả tang nàng.
Tô Đường lúc để Bách Đình ngủ đã đến hậu , lúc này rất ung dung. Ung dung đến mức dù ma ma có soi xét thế nào cũng thấybot_an_cap vẻ chột dạ hay sợ hãi trong mắt nàng.
Tô Đường dĩ nhiên không chột . Nàng ngã một đến nơi này, tình hình chưa rõ đã bị épbot_an_cap đi hỉ, chữa bệnh cho hắn phải đất, nàng có khi còn tức chết được ấy .
Tô Đường trấn định như không có chuyện gì, khiến Hứa ma ma bắt tự nghi bản , nghi có phải làm vậy là cho đại thiếu gia hay không.
Dù sao tối qua đã ngủvi_pham_ban_quyen giường, đêm tân hôn không câu nệ thì ngày thứ hai có lý gì lại làm làm mẩy. Hứa ma ma hỏi: “Đại thiếu gia ngủ dưới đất cũng là mộtleech_txt_ngu phần bí pháp xungleech_txt_ngu hỉ ?”
Tạ Bách Đình: “”
Sáng sớm ngày tức hắn. lòng quá.
Mượn uy danh của Nam Khang Quận để lập quảvi_pham_ban_quyen là hiệu quả vô cùng, chẳng cần nàng phải tốn lời, người ta đã tựbot_an_cap giác nghĩ theo hướng đó, giúp nàng tiết kiệm được bao nhiêu công sức.
Tô Đường đầu: “Chỉ là phải để tướngleech_txt_ngu công thiệt thòi một thời gianvi_pham_ban_quyen rồi.”
Hứa ma ma vàng nói: “So với những khổ cực mà Đại thiếu phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đựng mấy năm nay, chút việc dưới đất chẳng đáng là .”
“Nô tỳ ra ngoài việc , Đại thiếu phu nhân việc gì cứ việc sai bảo.”
Tô Đường gật đầu liên tục: “Vậy vất cho Hứa ma ma .”
Hứa ma ma vội nóibot_an_cap không dám, xuống, còn không quên khép cửa lại.
Tạ Bách Đình ôm ngực trừng mắt nhìn Tô Đường, vừa ôm chăn vừa nói: “ bớt trừng mắt nhìn ta đi, bây giờ ta chỉ để ngươi ngủ dưới thôi, nếu ngươi còn taleech_txt_ngu khó chịu, ta sẽ bắt ngươi ngủ trên xà , đó phủ Tĩnh Nam Vương các ngươi cảm kích nước mắt đấy.”
Vẻ mặt Tô Đường hiện rõ dòng chữ: “Ngươi không tin thì thử xem.”
Tạ Bách Đình tức đến răng, còn cần ? Nam Khang Quận chúa cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net địa vị thế nào trong phủ Tĩnh Nam Vương này, chẳng phải phụ vẫn bắt bà ta phải dâng trà đó sao. Nếuleech_txt_ngu thật sự nói ngủ trên xà bắt buộc để chữa bệnh, e người thân hắn lên xà nhà là phụ vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và mẫu phi của hắn!
Một lời nói dối lộ liễu đến vậy mà không aibot_an_cap ngờ, đầu tiên hắn mới biết người trong Tĩnh Nambot_an_cap Vương dễ dắt mũi đến thế.
vẻ mặtleech_txt_ngu ức đến mức muốn chết của Bách Đình, Tô Đườngvi_pham_ban_quyen cười thầm: “Ta thấy sắc mặt ngươi so với hôm tốt hơn , xem ra đêm qua ngủ ngon.”
Hắn từng ai hời rồi còn khoe mẽ như nàng.
Đêm qua hắn mất ngủ nửa đêm đầu, nhưng nửa đêm quả thực ngủ rất annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổn. Nhưng nếu được ngủ trên giườngleech_txt_ngu, hắn sẽ còn ngủ ngon hơn, sắc mặt cũng tốt hơn.
Chẳng buồn ý đến nàng, Tạ Đình đứng dậy đi ra .
nén cười bước xuống giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Hạ đứng bên đã người như phỗng. Tiểu thư không chỉ bắt cô gia ngủ dưới đất, thậm chí cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn bắt người ngủ trên xà nhà, vậy mà côbot_an_cap gia nổi giận. Phải chăng hôm kia tiểu thư dạo một vòng trước quỷ , đã nhặt lá gan của ai rơi đó mang về rồi không?
Tô Đường xuống giường, thấy Bán ngẩn ngơ, liền tay nàng: “ nghĩ gì thế?”
Bán Hạ ngơ ngác nhìn Tô Đường: “Tiểu bắt gia như vậy, sợ sau này bệnhbot_an_cap tình của người rồi sẽ tính sổ sau sao?”
Đường cười đáp: “Để tránh việc hắn cầu rút ván, lòng đổi dạ, bắt nạtvi_pham_ban_quyen cho đủ vốn đã rồi tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Bán Hạ:
Lạivi_pham_ban_quyen lại có thể như vậy sao?
Tô Đường nói: “Hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ngày hồi môn, chọn cho ta một bộ y phục đẹp chút.”
Dẫu gả đi không được như ý, nhưng khí thế tuyệt đối thua .
Bán Hạ chuẩn bịvi_pham_ban_quyen sẵn y phục từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sớm, đóvi_pham_ban_quyen đều là đồ mà phủ Tínbot_an_cap chuẩn bị cho Vân nhị cô nương, toàn là những bộ váy áo mới tinh chưa mặc qua, kiểu dáng tinh mỹ, tinh xảo. Mặc lên Tô Đường cứ được đo ni đóng giày nàng vậy.
bộ váy vân cẩm màu thiên lam thêubot_an_cap hoa lan, đóa lan nhã thoát tục, sắc xanh thiên lam mang lại cảmleech_txt_ngu giác bao dung như biển cả. Kết hợp với khí chất ôn hòa điềm tĩnh của Đường, nhìn đến ngẩn ngơ, đến lời khen ngợi cũng quênvi_pham_ban_quyen mất.
Tô Đường cũng cực kỳ hài lòng với bộ đồ này. Nàng ngồi bàn trang điểm, Bán Hạ búi cho nàng, bộ trang sức vàng khảm dương chỉ tôn vẻ đoan trang cao quý. Những hạt đông châu nhỏ đung đưa trên trâm cài lại thêm vài phần động, tinh nghịch.
Bán Hạ định vòng ngọc đeo cho Tô Đường, nàng liếc nhìn mộtleech_txt_ngu cái bảo: “Đeo chiếc vòng hôm qua Lão ta ấy.”
Chiếc vòng ngọc đó hôm qua nàng mới qua một , sắc ngọc bóng bẩy, hơn hẳn chiếcleech_txt_ngu mà Bán Hạ đangleech_txt_ngu cầm tay.
Bán Hạ vội ngăn kéo, lấy chiếc ngọc trong hộp gấm ra. Khi cầm lênleech_txt_ngu xem, thấy trên đó dính một tóc rụng, nàng giơ tay định đi, nhưng phủi một cái sạch, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng thêm chút lực, thế rồi chiếc ngọc đột nhiên gãy làm đôi.
Bán Hạ: “!”
Nếu khôngvi_pham_ban_quyen nhờvi_pham_ban_quyen Bán nhanh tayleech_txt_ngu lẹ mắtleech_txt_ngu, chiếc vòng đã đất vỡ tan.
Bán Hạ sợ đến mức sắp khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Tiểu thư, nô tỳ cố ý”
giật mình hãi, nhưng rất nhanh lấyleech_txt_ngu lại bình tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. ngọc chứ có phải đậu phụ đâu mà chỉ cần ấn mạnh một là gãy . Nếu Bán Hạ thật sự có bản lĩnh thìleech_txt_ngu nàngleech_txt_ngu đãvi_pham_ban_quyen nhặt bảo rồi.
Tô Đường đón lấy vòng, quan vài lần liền nhận ra điểm bất thườngleech_txt_ngu từ vết . Chiếc vòng này có dấu vết đã từng được gắn lại. Nàng nói: “Chiếc này không phải do ngươi làm hỏng, trước khi tay ta nó đã rồi.”
Bán không dám tin: “Nhưng đâyleech_txt_ngu mặt Lão phu nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ban cho người mà.”
môi Tô Đường lên một nụ cười mỉa mai.
Trong cái phủ Tĩnh Nam Vương này, từ xuống dưới là Lão nhân, đến lũ bà tử gác cổng, thậm chí cả nha hoàn bà tử hồi môn nàng mang từ phủ Tín sang, có thật sự coi nàng là Đại thiếu phu nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu. Trong bọn họ, nàngvi_pham_ban_quyen cùng lắm chỉ là một công cụ xung hỉ không hơn khôngleech_txt_ngu kém.
dâng trà, Lão phu nhân bắt nàng quỳ lâu như vậy, thái độ đã quá rõ ràng rồi.
Tô Đường hít một hơi thật sâu, cơn giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang trào dâng, nàng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình tĩnh. Chiếc vòng ngọc này qua lúc trà chỉ nhìn qua một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra vấn đề, không mang Bán Hạ theo nên quàbot_an_cap gặp mặt của mọi ngườivi_pham_ban_quyen đều do nha hoàn ở Tùng Hạc cầmbot_an_cap hộvi_pham_ban_quyen, sau đó mới tới.
Lúc nàng cũng không kiểm tra thẳng vào trang điểmvi_pham_ban_quyen. Giờ đây ngọc ra vấn đề, không biết là đồ Lão phu nhân ban cho đã hỏng, hay là đã ai đó tráo .
Nhưng có một điều chắcleech_txt_ngu chắn, làm hỏng vật thưởng của Lão phu nhân, chà đạp tâm ý của người, nàng sẽ không kết cục tốt đẹp gì.
Tạ sau khi rửa mặt xong quay lại, liền thấy Tô cầm chiếc vòng ngọc gãy trên , mặt đầy giận . Hắn từng thấy nàng giận đến mức này, bènvi_pham_ban_quyen hỏi: “Cóbot_an_cap chuyện gì vậy?”
Tô Đường không , Hạ đã tuôn ra như đổ đậuvi_pham_ban_quyen, mắt đỏ hoe: “ hỏng vật ban của trưởng bối là phải bị đường để sám hối đó.”
Tạ Bách Đình nhìn Tô Đường, nói: “Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, cứ là do ta làmbot_an_cap hỏng đi.”
Tô Đường nhìn hắn: “Ngươi làm hỏng thì phải đền cho ta một chiếc hệt.” Cái quỳ của nàng không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uổng phí được.
Tạ Bách Đình:
Tạ Bách cười: “Ta giúp ngươi nhận tội còn chưa đủ, lại còn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đền vòng cho ngươi sao?”
Đường đảo trắng dã, răng nói: “Ngươi mà là giúp ta nhận tội sao? Chiếc này vốn không phải donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta làm hỏng, ta đang đến muốn chết , còn phải mang ơn ngươi , ta có ngốc mới làm chuyện ngu xuẩn như thế.”
Bán Hạ ở bên cạnh sốt ruột không thôi, cô gia đã muốn thư không chịu, tiểu thư ngốc cơ chứ.
Tạ Đình nhìn Tôleech_txt_ngu Đường, hắn muốn xem xem nàng định vượt qua cửa ải này nào, Nam Khang Quận chúa còn đang bắt lỗi nàng để trút giận đấy.
Tô Đường nhìn chiếc vòng trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngâmleech_txt_ngu một lát rồi bảo Bán Hạ: “ bưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bát rượu đến đây.”
biết Tô cần rượu làm gì, nhưng vẫn vàng đi làm theo.
Nha hoàn bưng bữa sáng lên, Tô Đường ngồi cùng Tạ Bách dùng bữa, cả hai đều không nói lời nào. khi ăn xong, Tô nói với Tạ : “ nay mình ta đi thỉnh an là được rồivi_pham_ban_quyen.”
Tạ Bách Đình không thèmleech_txt_ngu đến , trực đi ra ngoài, làm Tô Đường đa tình vậy, khiến tức tối múa may quay cuồng saubot_an_cap lưng .
Ra khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tĩnh Hiên, Bán Hạ nhỏvi_pham_ban_quyen giọng nói: “Tiểu thư cô gia đi , đâu có ai làm khó tiểu thư, cô gia cũng có thể bảo vệ người đôi phần.”
“Hắn ởleech_txt_ngu đó chỉ vướng chân tay ,” Tô Đường đáp.
Bán Hạvi_pham_ban_quyen đột nhiên nhận một luồng khí thế đại sát tứ phươngbot_an_cap tỏa ra từ người tiểu thư nhà mình, trong lòng khỏi rùng mình kinh hãi.
Tô Đường mới chỉ đến Tùng Hạc Đườngvi_pham_ban_quyen một lần nên chỉ nhớ mang máng đường đibot_an_cap, đường phải thăm tiểu nha hoàn mớivi_pham_ban_quyen không đi lạc.
Từ xa Tạbot_an_cap và Tạ Vi đang đi tới, Tô Đường bước chậm lại, hay gặp nhau ở cửa viện.
Tạ đánh mắt nhìn Đường từ trên xuốngleech_txt_ngu dưới, nghiến nghi lợi. Bất chỉ là con gái của một con riêng, vậy mà còn xinh hơn cảvi_pham_ban_quyen Vân nhị cô , bộ Vân cẩm khoác trên người nàng đến mức khiến người ta sinh lòng đố kỵ. Nhưng đẹp đến mấy cũng vô dụng, chẳng qua chỉ là cái số thủ tiết .
Vi khom người hành : “Đại ca thật là, Đại mới gả tới, huynh ấy lại đểleech_txt_ngu tẩu một đến thỉnh an tổ mẫu.”
“Huynh ấy vốn định ta, nhưng ta thấy thân thể huynh ấy nhược nên cho .” Tô Đường ôn hòa đáp.
Tạ Nhu lườm Tạ Vi một cái: “ thừa biết Đại ca sẽ không đi cùng nàng ta, cố nói , không khiến Đại tẩu khó sao?”
“Cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ này ai mà biết Đại thích Vân nhị cô , huynh chẳng qua đang biết gì thôi, nếu không dù chết chẳng cưới tẩu vào cửavi_pham_ban_quyen đâu. Chờ xung hỉ xong, có những tốt đẹp để sống đấy.”
Tô Đường khôngbot_an_cap giận, cười tiếng.
Tạ Nhu ghét nhất điệu bộ này của nàng, có lời không nói, lời nàng ta nói có gì đáng cười chứ?!
Tạ Nhu giận nghiến răng: “Ngươi cười cái ?!”
Quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dễ bị kích động, Tô cười : “Ta cười ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phí khích , lòng ta sáng như gương vậy. dù tướng công thích Vân nhị nương đến thì sao chứ? Ta gả đây xungleech_txt_ngu hỉ do Hoàng thượng hạ chỉ, dù này công khỏileech_txt_ngu bệnh rước nàng ta vào thì cùng lắm cũng chỉ cho nàng vị trí bình thê, vĩnh không thể vượt qua ta.”
Vĩnh viễn
Hai này được Tô Đường nhấn mạnh.
Hiệu quả thấy rõ, sắc mặt Nhu lập tức đổi. Lời mỉa mai rõ vậy, sao nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta không nghe ra cho được.
nàngbot_an_cap ta chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phụ vương gần hai mươi năm, vừa gả vào đã là Trắc phi, danh nghĩa là bình thê, nhưng cácvi_pham_ban_quyen thế gia đại tộc đểbot_an_cap đảm bảo phân biệt đích thứ vốn chẳng có cái là bình thê, chẳng qua giữ diện thôi. dù có được Phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vương ái thì cũng không phải chính thê, vẫn bịleech_txt_ngu đè đầu cưỡi cổ.
Thấy Nhunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức muốn đánh người nhưng lại cố nhịn: “Bình thê thì sao chứleech_txt_ngu? Mẹ ta là không thèm vị trí chính thê đó, nếu không chỉ bà ấy muốn, Phụ vương đã sớm ban cho !”
Đúng là cứng miệng, nhìn bộ dạng Khang Quận chúa xem có giống người không màng vị trí Đích phi ? Lời nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói ra chính nàng ta cũng chẳngvi_pham_ban_quyen tin.
“Vậy sao? Hôm qua Phụ vương bảo mẹ ngươi kính trà ta, thể thấy trí của tướng công trongvi_pham_ban_quyen lòng Phụ vương không hề thấp. Mẫu bằng tử quý, tử mẫu quý, bất luận là cái nào thì mẫuleech_txt_ngu phi trong lòng Phụ vương tất cũng có chỗ .”
Tô Đường hờ hững nói nhưng cảm đầy vẻ châm , đâm vào Tạ Nhubot_an_cap. Tạ Nhu giận dữ vungbot_an_cap tay, Tô Đường đang chắn đường ra.
Tô Đường cửa viện, Tạ Nhu đẩy một cái liền va vào cánh cửa.
Choang!
tiếng vỡ nát vang lên.
Mọi người chưa kịp phản ứng, tiếng thất Hạbot_an_cap đã truyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi: “Vòng ngọc phu nhân ban!”
Trong thư phòng.
Tạ Bách Đình đang đọc sách.
Trần Thanh hiện nóivi_pham_ban_quyen: “, Đại thiếu phu nhân quá thông rồi.”
Đình ngước Trần Thanh, qua khen nàng gan, hôm khen minh, quả là khen ngớt lời.
“Nàng ấy lại làm gì rồi?” Tạ Đìnhbot_an_cap ý hỏi.
Trần Thanh đáp: “Đại thiếubot_an_cap phu Đại cô nương ra tranh chấp ở cửa Tùng Hạcleech_txt_ngu Viện, Đại thiếu khích khiến Đại nươngbot_an_cap đẩy nàng một cái, làm vỡ vòngleech_txt_ngu . Lúc này nàng mách tội vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lão phu nhân, bắt Đại cô nương phải đền một y hệt.”
Tạ Bách Đình: “”
Lại về Tô Đường, cùng Bán Hạ nhặt những mảnh vỡ vòng lên rồi đi mách Lão phu .
tay nâng những mảnh vỡ vòng ngọc, mặt đầy vẻ uất ức: “Vòng ngọc Lão phu nhân cho con sắc ngọc óng ánh, nhìn qua đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết giá trị phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường. Connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn đeo về nhà mẹ để cha mẹ yên tâm rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con sống ở Nam Vương phủ rất tốt, giờ lại vỡ thế này, là đã phụleech_txt_ngu sự banleech_txt_ngu của Lãovi_pham_ban_quyen phu nhân.”
Sắc mặt phu nhân tái mét. Nhị thái thái ngồi bên tiếng: “Chiếc này chỉ đáng giá nghìn vàng, mà vật quý của nhân, doleech_txt_ngu khi tặng cho bà, nóileech_txt_ngu là vật truyền đời.”
“Ngươi là Đại thiếu nãi của Tĩnh Nam Vương phủ ta, vật này mới truyền ngươi, kết quả đến tay ngươivi_pham_ban_quyen hai đã , thật làleech_txt_ngu không cát tường chút .”
Thì ra chiếc vòng này còn ý nghĩa lao như .
Vòng càng quý, nghĩa càng phi thường thì tội làm hỏng sẽ càng nặng.
mà nàng đãvi_pham_ban_quyen để tới, thứ nàybot_an_cap Tạ Bách Đìnhvi_pham_ban_quyen chưa chắc đã nhớ rõ.
Đường chỉ tay vào Tạ : “Là ta đẩy con, conleech_txt_ngu mới làm va vỡ vòng ngọc.”
Tạ Nhu nghiến răng : “Ta nhìn rồi, ngươi ở cửa viện cố ý tướng , dẫn dụ ta đẩy ngươi. Vòng ngọc này ngươi đã làm vỡ lâu, sợ tổbot_an_cap mẫu trách phạt mới tính kế ta!”
Đường đang nghĩ phải tốn công sức thế nào được ai là kẻ tính kếleech_txt_ngu chiếc này, ngờ như vậy đối phương đã .
Tô Đường Lão phu nhân: “Đại nương đẩyvi_pham_ban_quyen con khiến vòngleech_txt_ngu va vỡvi_pham_ban_quyen, nàng ta không hối cải còn khống con hãm tính kế, xin Lão phu nhân làm chủ cho con.”
Tạ tứcvi_pham_ban_quyen điên lên, cũng nhìn Lão phu nhân nói: “ mẫu, con có đẩybot_an_cap nàng ta, nhưng nàng lấy tư cách gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói con làm ? Nếu nàng ta không đẩy cô nương chẳng gả cho Đại ca xung rồi, nàng chính tính kế con! Xin tổ mẫu làm chủ cho con!”
Hai người thi nhau kêu , tiếng sau hơnleech_txt_ngu tiếng trước khiến Lão đầu. Bên ngoài, Nam Quận chúa cùng thái thái, Tứ thái đi vào, vậy liền nói: “Có phải ngọc có vấn đề hay không, kiểm tra một chút biết ngay.”
Bà ta đích tới trước mặt Tô Đường kiểm tra.
cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế tay nângleech_txt_ngu vòng . Nam Khang Quận chúa hồi lâu, ban còn trấn định nhưng dà chân mày nhíu chặt lại.
Lật tới lật lui mấy lần cũng tìm thấy dấu vết dán lại ở chỗ nứt vỡ, vốn đã bị rượunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hòa tan sẽ rồi.
Không có dấu vết thì không chứng minh được vòng ngọc đãvi_pham_ban_quyen gãy từ trước để Tô buộc tội làvi_pham_ban_quyen tích mưu hãm hạibot_an_cap con gái bàvi_pham_ban_quyen ta.
Nam Khangvi_pham_ban_quyen chúa nói: “Sao ta nhìn chiếc vòng này không giống chiếc Lão phu nhân đeo nhỉ?”
Lời này vừa thốt ra, Tô Đường đã biết chiếc vòng thật đầy ý nghĩa mà Lão phuvi_pham_ban_quyen nhân cho đã bị Nam Khang Quận chúabot_an_cap tráo bằngbot_an_cap đồ giả rồi.
nâng ngọc cho Lão nhân , Lão phu liếc mắt đã nhận ra không phải chiếc mình đã tặng.
Tô Đường lắp bắp: “Sao có thể không phải chứ? Vòng ngọcbot_an_cap Lão phu nhân ban được đưa tới Tĩnh Mặc Hiên, sáng nay con mới lấy đeo mà. Nếu là giả chiếc vòng thật chẳng lẽ đã bị ai lấy rồi sao?”
Vừa dứt lời, một ngoài đi vào, nói: “Đại thiếu nãi nãi, xe ngựa Tín Vương phủ tới đón người về nhà mẹ đẻ đã đến rồi.”
Tô Đường nói với Bán Hạ: “Đi người của Tínbot_an_cap Vương phủ, nói ta đang bận việcbot_an_cap, nay e là không kịp về rồi, bảo họ ngày hãy tới đón.”
Bán Hạ định đi thì bị Nhị thái gọi lại, bà ta ngạc nhìn Tô Đường: “ định về nhà nayvi_pham_ban_quyen saobot_an_cap?”
Ánh mắt Tô Đường tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sầm : “Con cũng muốn về, nhưngbot_an_cap Lãobot_an_cap phu nhân ban cho con vật giá như vậy mà không giữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được mất mất, dù có về thì lòng cũng không , vẫn nên tìm thấy vòng mới về cũng chưa muộn.”
Nói , Tô Đường nhìn về phía Lão phu nhân nói: “Con về Tĩnh Mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hiên tra xét vòng ngay, dù có phải đào sâu ba thước connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen phải tìm cho ra.”
Ngày hôm qua Tín Vương muốn nàng về lại , nhưng khước một lần, hôm nay thì không từ chối được nữa.
Lão phu lần tràng hạt trong tay, liếc nhìn Tam thái thái một cái, Tam thái liền hiểu ý : “ Vương phủ hôm người đến đón rồi, hôm nay Đạivi_pham_ban_quyen thiếu phuvi_pham_ban_quyen còn không về, e là Tín Vương hiểu lầm Tĩnh Nam Vương phủbot_an_cap chúng ta không chịuleech_txt_ngu thả người.”
Tô Đường lắc đầu nói: “Tavi_pham_ban_quyen biết Tam vì muốn tốt cho ta, mọi người Tĩnh Hiên đều hiềm nghi, trước khi tìm thấy vòng ngọc, không ai rời khỏi Nam Vương phủ nửa bước.”
Tam tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái nhìn Tô , nói: “Đại thiếu phu nhân cũng đúng, có điều người Tĩnh Mặc Hiên đều có hiềm nghi thì không thể đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn đi travi_pham_ban_quyen xét, hay là để Quận chúa phái đi tra đi.”
Tô Đường không phản đối, Khang Quận chúa liền người .
Tô Đường thong thả ngồi xuống uống trà.
hết một chén trà, lại thêm chén nữa, mới một nha hoàn sải đi , tay cầm một chiếc hộp gấm, thở hổn hển nói: “Tìm thấy rồi, ngọc tìm thấy rồi.”
Tô Đường nhướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày, tốc độ quả thực nhanh thật: “Tìm ở đâu?”
Nha hoànvi_pham_ban_quyen thưavi_pham_ban_quyen: “Tìm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở ngăn bí mật dưới trong hộp trangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Đại thiếu nhân. Nghe hoàn ở Tĩnh Mặc Hiên nói, hôm qua Lý ma dẹp bàn trang , có lẽ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta đã đổi chỗ để.”
Thật là tuyệt tình, thế mà để Lý ma ma gánh cái tội này. Lúc này Lý ma ma không biết đã bị đi nơi nào rồi, đương nhiên không thể tìm về để đối .
Nhưng quan trọng là tìm lại vòng ngọc là tốt .
Tô Đườngvi_pham_ban_quyen nhậnleech_txt_ngu lấy vòng ngọc tay nha hoànleech_txt_ngu, vào cổ tay, định Lão phu nhân lui về mặt.
Kết quả mới đi được hai bước, Tôvi_pham_ban_quyen Đường lại dừng lại, quay nhìn về phía Tạ Nhu: “Ta vui quá suýt chút nữa thì quên mất, cho dù chiếc vòng ngọc đó không phải là món đồ Lão phu nhân , Đại cô nương cũng vỡ một chiếc vòng ngọc của ta, xét vềvi_pham_ban_quyen tình về đều nên đền ta một chiếc tương tự.”
Tạ Nhu tức đỏ cả mắt, đôi phấn dướileech_txt_ngu ống tay siết chặt, không cam lòng cho Tô Đường một chiếc vòng, nhưng lại không nói lời từ .
Nam Khang chúa lạnh lùng nói: “Làm sai thì trả giá. Đại thiếu phu nhân đẩy Vân nhị nên thay bé gảvi_pham_ban_quyen đi xung hỉ, Nhu nhi đẩy Đại thiếu phu nhân, khôngbot_an_cap cần Đại thiếu phu nhân nói nên đền cho nàng ấyvi_pham_ban_quyen một chiếc vòng ngọc.”
Tâm trạng Tạ Nhu nhõm hơn nhiều, so với việc phải cho một kẻ tật hỉ, nàng ta phải một thìleech_txt_ngu chẳngvi_pham_ban_quyen đáng là . Huống hồ, sớm muộnbot_an_cap gì nàng ta cũng sẽ lấy lại!
Tạ ngoan ngoãn : “ nhi đã rõ.”
Tô Đường khẽ nhún người hành lễ, dẫn theo Bán rời đi.
Ra khỏi Song Hạc Đường, Hạ còn cảm thấy lâng lâng. Cô nhà nàng không chỉleech_txt_ngu lấy lại vòng ngọc thật phu nhân ban thưởng, còn khiến Nam Khang Quận chúa mất cả chì lẫn chài, phải đền thêm một chiếc vòng , cô nương quả là quá lợi hại.
Ánh mắtbot_an_cap Bán nhìn Tôbot_an_cap Đường đầy vẻ sùng bái, dần, nàngleech_txt_ngu phát hiện hướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đileech_txt_ngu không đúng, liền nhắc: “Đây không đường về Mặc Hiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Đường : “ biết, đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra cổngvi_pham_ban_quyen chính.”
nươngvi_pham_ban_quyen về lại mặt không gia đi cùng sao?” Bán Hạ hỏi.
“Chàng tabot_an_cap sẽ không đâu.”
Đường khẳng định chắc chắn.
Bán Hạ cũng phải, cô gia đến Tínbot_an_cap Vươngleech_txt_ngu phủ quả thực rất khóleech_txt_ngu .
Tô Đường đi tới môn, liền nghe thấy tiếng bánh xe thuộc, Bán Hạ quay lại thấy Trần Thanh đang Tạ Bách Đình đi .
Bán Hạ nhìn Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đường: “Chẳng cô nương nói cô gia sẽ không đến Tín Vương phủ sao?”
Khóe miệng Tô Đường giật giật: “Có lẽ tabot_an_cap định ra khỏi phủ thôi.”
Tạ Bách Đình tới, Tô Đường , mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Ngươi không phải định đi ta về lại mặt đấy chứ?”
Tạ Bách Đình tựa người trên xe lăn nhìn nàng: “ nàng để ta đi cùng sao?”
Nói vậy là định đi cùng nàng .
Chàng ta uống nhầm thuốc sao?
Trông thế này cũng không giống lắm, Tô Đường suy một chút liền cảm thấy không vui: “Đây đúng là một cơ hộivi_pham_ban_quyen tốt để đường chính chính đến Tín Vương phủ thăm người trong mộng, nhưng mạng nhỏ ngươi hiện đangbot_an_cap nằm trong tay ta, nếu làm ta mất mặt, ta sẽ trở mặt vô tình .”
“Đại phu , người hiểu lầm
giải thì bị Bách Đình giơ ngắt lời, chàng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Nếu nàng không cần ta cùng thì thôi vậy.”
Nói xongvi_pham_ban_quyen, chàng định đẩy xe quay trở về.
Tô Đường vội vàng giữ lấy xe , cười làmbot_an_cap lành: “Là ta lấy lòng tiểu nhân đo lòng tử , tin ngươi sẽ không làm ta khó xử.”
Khôngleech_txt_ngu cần Trần Thanh, Tô tự đẩyvi_pham_ban_quyen Tạ Đình hướng về phía cổng lớn.
hoàn bà ở nội viện đồng cho Đại thiếu phu nhân lẻ loi một mình về lại mặt, cònleech_txt_ngu hạ nhân ngoại viện thìbot_an_cap nhìn đến ngây người.
thiếu gia và Vân nhị cô nương hữu tình nhưng không thể thànhbot_an_cap thân, Vân nhị cô nương còn bị Đại thiếu phu nhân đẩy xuống nước, hôn mê giờ vẫn chưa , đi cùng Đạivi_pham_ban_quyen thiếu phu về đó, không sợ làm nhà Tín Vương phủleech_txt_ngu tức ?
Tiền viện, phòng khách phụ.
Lý quản sự của Tín Vương phủ ngồi đó uống trà, chờ đợi có chút sốt ruột, liên tục ngó rabot_an_cap cửa.
Vừa tiểu sai vào báo Đại thiếu phu sắp đến cổng lớn, Lý quản sự tức đặt chén trà trong tay xuống, vì vội vàng nênbot_an_cap nắp chén trà chưa đậy , khiến tiểu sai trong phòng phải liếc mắt nhìn.
Ngày hôm Tín Vương đã sai người tới đón Đạileech_txt_ngu thiếu phu nhân, Nam Khang Quận chúa không cho về, ngựa phải quay về không, nên sáng sớm nay bọn lại tới.
ra Đại thiếu phu nhân không quan trọng đến thế với Tín Vương , lúcleech_txt_ngu của Tín Vương phủ dẫn vào phủ còn cười rằng Tín lão vương phi quáleech_txt_ngu nhớ thiếu phu nhân, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm nay còn không đón về được, e Tín lão vương gia sẽ đích thân tới người.
Lý quản sự ngồi đây uống hai chén trà, mức gần như ngồi , dáng đó cứ không đượcvi_pham_ban_quyen Đại thiếu phu nhân về thìvi_pham_ban_quyen trờibot_an_cap ở Tín Vương sập xuống vậy.
sự vội vã ra khỏi phòng khách phụ, xa thấy Tô Đường đẩy Tạ Bách Đình đi tới, bước chânbot_an_cap ông khựng lại.
Tạ Bách đi cùng Đường về lại mặt, cả hạ nhân củaleech_txt_ngu Tĩnh Nam Vương phủ còn thấy chấn kinh dám tin, huống chi là quản sự của Tín Vương phủ. Đặc biệt là khi thấy mày rạng rỡ, không oán .
Chẳng Tô cô nương không chịu hỉ, tiếc treo cổ tận , thế nào cũng không như đang có tâm trạng tồi .
Ánh Lý quản sự lại rơi mặt Tạ Bách Đình, sắc mặt không được tốt , nhưng dung mạo thì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chê vào đâu được, cũng không thấy có vẻ gì đang tức giận.
Lý quảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự thấy khó xử rồi.
Cô gia cô nương về lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt là chuyện , nhưng đối Tín Vương phủ thì không, đặc biệt là hôm nay, sự không tiện để tiếp .
quản sự tiến hành , sau đó định nói gì đó.
Tô Đường cười hỏi: “Lý quản sự có lời gì không tiện nói sao?”
quảnbot_an_cap sự liền thưaleech_txt_ngu: “Cô định cùng cô nương về mặt ?”
Nụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười trên mặt Tô Đường cứng lại.
Hỏi như vậy, rõ ràng là Tín Vương phủ không chuẩn đón tiếp tân gia . Phàm là người có chút huyết tính, hôm nay chắc chắn sẽ không quay về nữa.
Tín vì Vân nhị cô mà thực sự chẳng màng việc nàng ở Tĩnh Nam phủ sống có tốt hay không.
Người ta đã không màng đến nàng, thì cũng đừng hy Tô Đường nàng sẽ nể mặt Tín phủ mà lời ý đẹp. Tô Đường vừavi_pham_ban_quyen mở miệng đã trực tiếp đâm thủng lớp giấy dán sổ: “Tín Vương phủ đây không có ý định gặp tân gia sao?”
Sống lưng Lý quản sự căng thẳngleech_txt_ngu, vội vàng nói: “Cô nương hiểu rồi, Tín Vương phủ mong còn không được cô gia cùng về, chỉ là sức khỏe cô gia không tốt, nên lấy việc tĩnh dưỡng làm trọng, này hội cùng cô nương về lại mặt mà. Hơn xe ngựaleech_txt_ngu ta mang tới hơi nhỏ một chút”
Đường nhìn Tạ Bách Đình, cười nhạt nói: “Xe ngựa vừa kìa.”
Tạ Bách vỗ vỗ đầu gối, thản nhiên lên tiếng: “Tĩnh Nam phủ còn chưa nghèo mức ngay cả mộtvi_pham_ban_quyen cỗ ngựa cũng không cóvi_pham_ban_quyen.”
Lời này chẳng khác nào một chém thẳng về Quản họ Lý.
Phủ Tĩnh Nam Vương mà nghèo sao? Nếu Phủ Tĩnh Nam Vươngvi_pham_ban_quyen mà nghèo thì khắp kinh đô nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng còn nhà nào được coi là sung túc nữa.
Quản sự họ Lý kinh hoàng bạt vía, hoàn không biết phải tiếp lời thế nào, chỉ sợ nói sai một câu sẽ khiến Tạ Đình giậnleech_txt_ngu đến mức xảy rabot_an_cap chuyện chẳng lành.
thôi.”
Tạ Bách Đình vừa , Tô Đường liền xe lăn của hắn hướng ra đại môn.
Tiểu saibot_an_cap của Phủ Tĩnh Nam Vương đã đánh một cỗ xe , Tạ Bách Đình nhìn xe ngựa của Phủ Tínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương, nói: “Tuy hơi nhỏ một , đành chịu khó chen chúc vậy.”
Tô Đường nhìn hắn, trênvi_pham_ban_quyen trán hiện lên một dấu hỏi lớn.
Đôi mắt đen như đá hắc diệu thạch của Tạ Bách Đình phản chiếu ánh sáng: “Ta không muốn tách rời khỏi nàng.”
Đường:
Giọng nói trầm nồng đượm như lâu năm, kết với gương tuấn mỹ mê hoặc chúng , cộng thêm ánh mắt thâm tình kialeech_txt_ngu Tô Đường nổi hết da gà, da đầu tê rần từng trận.
Có cần phải dọa người như vậyleech_txt_ngu ? Nàng chỉ bảo hắn phối một chút, chứ đâu cần phải diễn sâu thế này. Diễn quá đà rồi, làm hưởng đến cả kỹ năng diễn xuất củabot_an_cap nàng, hôm nàng mới làleech_txt_ngu nhân vật chính cơ mà.
Tô Đường lườm Tạ Bách Đình một cái, ra hiệuvi_pham_ban_quyen bảo hắn tiết chế lại. Chẳng biết Tạ Bách Đình không thấy hay thấy mà không thèm để tâm, hắn trực tiếp đưa tay ra, ýleech_txt_ngu tứ rất rõ ràng, hắn muốn đứng dậy khỏi xe lăn và cần Đường đỡ.
Đường sắp hết kiên , không biết hắn định làm đưa tay dìuleech_txt_ngu hắn.
Tạ Bách Đìnhbot_an_cap nắmleech_txt_ngu lấy tay Tô Đường. Bàn tay nàng quá nhỏ bé so với hắn, mềm mại tựa cỏ nhu, da trắng như mỡ đông, cảm ấy lòng hắn lên một tia sóng nhỏ.
khi đứng khỏi xe , hắn dẫn Tô bước xuống bậc thềm, đạp lên ghế nhỏ để lên xe ngựa.
Quản họleech_txt_ngu cạnh nhìnleech_txt_ngu ngâybot_an_cap người.
Vừa mới gặp Tô cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương và Tạbot_an_cap đại thiếu gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ông ta đã cảm giữa có vẻ rất tốt, nhưng ta cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngỡ đó là ảo . Tạ đại thiếu gia vốn với nhị cô nương nhà ông ta, hận Tô cô nương còn không , sao có thể thích nàng được? Thế nhưng nhìn họ lúc , quanleech_txt_ngu hệ còn mặn nồng cả phu thê thanh mai trúc mã.
đại gia đi cùng Tô cô nương về nhà ngoại, là chốngbot_an_cap lưng cho nàng ở Phủ Tín Vương sao?
ngựa là Tín Vương, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần Thanh giành lấy phu . Vì có người của Phủ Tín ở đó, đại gia và đại thiếu phu nhân không thể tùy chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
trong xe ngựa, Tạ Bách Đình tựa thành xe, khoanh tayvi_pham_ban_quyen trướcleech_txt_ngu ngực nhìn Tô Đường. Thấy tai nàng hơi ửng đỏ, đáy mắt hắn thoáng qualeech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen tiabot_an_cap cười: “Biểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiệnleech_txt_ngu vừa rồi có khiến nàng hài lòng không?”
Nàng có thể không hài lòng sao? Trời biết hắn đang nghĩ cái gì. Tô Đường nhìn hắn, nói: “Chàng làm vậy đàoleech_txt_ngu mố chôn đấy.”
Họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết mình diễn cảnh ân ái, nhưng của Phủ Tín Vương biết, chỉ nghĩ hắn làleech_txt_ngu kẻ trăng hoa, quá dễ dàng thay đổi .
Hơn nữa, bây ân áinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy, ba tháng hòa ly sẽ bao nhiêu người phải kinh ngạc, chắc chắn hắn sẽ bị mắng là kẻ vong bộibot_an_cap nghĩaleech_txt_ngu, qua cầu rút ván. Đến đó, Phủ Tín Vương có gả Vân nhị cô nương cho hắn nữa không?
Nàng rất tự tin vào thuật của mình, nhưng hắn có tin tưởng không?
Nàng luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Tuy họ mới bên nhau đoảnvi_pham_ban_quyen ngủn hai ngày, trực giác mách bảo nàng rằng hắn không hạng người việc không tính đến hậuvi_pham_ban_quyen quả. Ngược lại, hắn là kẻ tâm thâm trầm, tâm tư kín kẽ lại quyệt.
Tạ Bách Đình nhiên đáp: “Ta thể nhận của nàng mà không đáp lại.”
Cũng còn chút lương tâm đấy. là hắn nỗ lựcbot_an_cap phối hợp để trút giận nàng thếleech_txt_ngu này, sau này khi nàng rời , thật chẳng nỡ tống tiền hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vố thật đậm.
Xe ngựa lộc cộc về phía trước, hai không còn gì để nói. Tạ Bách Đình nhắm mắt dưỡng thần, Tô Đường vén rèm xe nhìn ra ngoài đường.
đông đúc, xe đi không nhanh, bánh xe vấp phải hòn đá khiến xe bị nghiêng, Tô Đường không , ngã lòng .
Đầu nàng đập trúng ngực Tạ Bách Đình, đau đến mức hắn phải nhẹ một .
Tô Đườngvi_pham_ban_quyen vội vàng muốn ngồi dậy, kết quả là tóc lại vướng vào đaileech_txt_ngu ngọc khắc hình phúc của Tạ Bách Đình.
“Đừng động.”
Tạ Đình giúp nàng gỡ tóc ra, Tô Đường đau đến nhăn mặt: “Chàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ tay , đau”
Lại đến sự họ Lý, thấy xe ngựa vấp lậtleech_txt_ngu, sợ lại xảy rabot_an_cap chuyện tươngbot_an_cap lập tức cưỡi ngựa lên phía trước đường. Vừa đi đến cạnh xe ngựa thì thấy nói , ông ta vô thức liếc nhìn vào xevi_pham_ban_quyen, nhưng rèm xe đóng kínbot_an_cap , ta nhìn thấy cả.
Chỉ là lời nói này thật khiến người ta liên tưởngleech_txt_ngu không thôi, thân hình Tạ đại gia vốn nhược, chẳng lẽ banleech_txt_ngu ngày mặt mà đã làm càn trong xe ngựa như thế sao
Quản sự họ Lý dẫn đường phía .
Trong xe ngựa, Tô Đường và Tạ Báchvi_pham_ban_quyen Đìnhleech_txt_ngu ngồi ngay , không ai lên , cho đến khi dừng trước cửa Phủ Tín Vương.
Việc Tạ Bách đi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Đường nhàleech_txt_ngu ngoại đã khiến Quản họ kinh từ Phủ Tĩnh Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, huống chi là mọi người ở Phủ Vương.
Xe ngựa vừa dừng, tiểu sai của Phủbot_an_cap Tín Vương đã vồn vã mang ghế kê tới. quả rèm vén lên, bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra không phải Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà là Tạ Bách Đình, khiến tên sai lúc đó sững tại chỗ.
Sau khi xuống xe, Tạ Bách Đình trước những ánh mắt trợn tròn kinh ngạc của nha hoàn, tiểu sai đã đưa dìu Đường xuống. Sau đó, hắn không hề buông tay mà cứ thế dắt Tô Đường bước lên bậc thềm, đi đạivi_pham_ban_quyen môn Tín . Ngược lại, Đường vốn da mặt mỏng, mấy lần cố gắng rút tay lại nhưng chẳng có tác dụng , bị hắn nắm chặt.
Bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay bị nắm chặt kia, chẳng biết là độ của Tạ Bách Đìnhbot_an_cap quá cao hay do đám hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân Phủ Tínbot_an_cap Vương nhìn chằm chằm, mà Tô Đường thấy nó nóng rực như một thanh sắt nung đỏ, khiến cả cổ và mặt nàng cũng đỏ bừng lên.
Tên này chắcleech_txt_ngu là dây thần kinh nào đó trong bị chập rồi nên mớibot_an_cap điên như vậy. Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của hạ nhân Phủ Tín Vương, trạng Tô Đường sảng khoái.
Viện Thúy Bách.
Đây là nơi ở của Tín Lão Vương phi.
Bách Đình dẫn Tô Đường vào chính đường, khi nhìn thấy Tín Lão Vương gia Tín Lão Vương phi ngồi trên sập Hán, mới buông tay Tô ra.
buông tay, tay hắn còn khẽ lên bàn tay nàng một cái.
Đầu ngón hắn có vết chainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, miết mu bàn tay Tô Đường hơivi_pham_ban_quyen đau. Nàng không biết là hành động vô hay hắn muốn truyền đạt điều gì, nhưng dù là gì đi nữa, họ đâu có thân ý đếnvi_pham_ban_quyen đó .
Trong chính đường không có nhiều người, Lão Vương giavi_pham_ban_quyen và Tín Lão Vương phi trên sậpleech_txt_ngu La Hán, Tô Hồng Sơn Hứa thị ngồi ở dưới bên phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng bất luận là ai, mặt cũng không có chút cười nào.
Tín Lão Vương mặtleech_txt_ngu nhợt nhạt, tinh tiều tụy, nhìn qualeech_txt_ngu là biết đang gắng dậy. Dù đang ngồi nhưng dáng vẻ vẫn có chút lung sắp đổ, bộ dạng đó khiến Đường không khỏi mủivi_pham_ban_quyen lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đường ký ức nguyên chủ nên cũng hiểu đôi chút về Phủ Tín .
Tín Lão phi cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được cho Tín Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương gia ba con trai một con gái, nỗi số phận của họ đều manh.
tử chưa kịp lập gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đình đã vì cứubot_an_cap giá mà qua đời.
Thứ tử đã tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trận sa trường năm trước, dưới gối chỉ có một , nay đã xuất giá tòngbot_an_cap phu.
Tam tử còn sống, nhưng nhìn việc Phủ nóng lòng con riêng lạc ngoài về là tình hình không hề khảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Vân Tam lão gia bệnh quấn thân lâu, đứa con trai duy nhất dưới ba tháng trước phụng chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh làm việc, kết quả trên đường về kinh gặp thủy tặc, bị ám xuống nước, đến nay vô âm , sống không thấy người chết không xác.
Vân Tam lão gia chịu nổi , mấy lần lâm vào tình trạng nguy kịch, hiện giờ toàn dựa vào tiabot_an_cap hy vọng manh con trai mình vẫn còn để cầm cự hơi tàn.
Ngoại một người con gái đã xuất các, Tín Lão vươngleech_txt_ngu phi chỉ còn lại Vân nhị cô là đứa cháu gái duy nhấtvi_pham_ban_quyen gối hạ. Nay ta vẫn hôn mê bất , trướcvi_pham_ban_quyen hàng loạt đòn côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kích liên tiếp bà vẫn cóbot_an_cap thểbot_an_cap gắng gượng không , Tô Đường cũng phải bội phục tính của .
Đối với những gì Tín Vương phủ gánh chịu, Đường rất đồngleech_txt_ngu cảm, nhưng kỷ sở bất dục vật thi ư nhân, Tín Vương phủ vì không nỡ để Vân nhị nương tiết mà tính kế Tô Đường, khiến nàng ức mức tìm tới cái chết, nghĩ đến đây, lòng nàng lại sắt đá lại.
So với dáng vẻ lung lay sắp đổ của Lão vương phi, Lão vương gia trông hơn . Dẫu cũng là người từng trải qua chiến trận, đã quen với sinh , nếu ngay cả cũng không vững thì Tínvi_pham_ban_quyen Vương phủ thực sự sẽ sụp đổ.
Nha hoànvi_pham_ban_quyen mang đệm bồ đoàn tới, đặt trước mặt Tín vương gia Tín Lão vương phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lão vương gia xua tay bảo nha hoàn đi.
Tô Hồng hỏi: “Lão vương giavi_pham_ban_quyen, ngài đây là?”
Tín Lão vương gia nhìn Đường mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái rồi nói: “Đình nhi thân suy nhược, không cần bọn quỳ xuống kính trà đâu.”
: “”
Tín Lão vương gia bị lé sao?
Lời này phải nên nhìn Tạ Bách Đình mà nói , sao lại nhìn nàngbot_an_cap?
Tô Hồng Sơn nghiêm nói: “Lễ không phế, hiền đã theo về cửa, lẽ nào lại không quỳ xuống kính trà?”
Nha hoàn lại đặt bồ đoàn xuốngleech_txt_ngu.
Đường từng quỳ lạy kính trà cho Lão phu nhân, Tĩnh Nam Vương vàvi_pham_ban_quyen Vương ở Tĩnh Nam phủ, nay Đình nàng về cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quỳ lạy kính trà cho phụ, mẫu và cha nàngvi_pham_ban_quyen cũng là lẽ nhiên.
Nha hoànbot_an_cap bưng trà , Tô Đường cùng Bách Đình quỳ xuống trà cho Tín Lão vương và Tín vương phi.
Tín Lão vương gia còn , nhưng Tín Lão vương phi thì sức quá yếu, đôi tay nhận run không thôi. Nếu không nhờ Tín Lão vương gia kịp thời đỡ , e là chén trà đã rơi xuống đất.
Tín vươngvi_pham_ban_quyen phi gương mặtleech_txt_ngu thê lương: “Già rồi, không còn dùng được nữa.”
Tín Lão vương gia nắm tay Tín vương phi nói: “ đừng nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều, chén trà này ta uống bà.”
Tín Lão vương phi sống mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xè.
Sau khi kính trà cho Tín Lão vương và Tín Lão phileech_txt_ngu, tiếp đến là kính trà chobot_an_cap Tô Hồng Sơn và Hứa thị.
Hồng Sơn trà xong, Tạ Bách Đình nói: “Nghe Lão vương khen ngợi kỳ nghệ ngươi rất .”
Chân mày Tạ Bách Đình khẽleech_txt_ngu nhíu một cách khó nhận , khiêm tốn đáp: “Lão gia quá khen rồi.”
Tô Hồng Sơn đặtvi_pham_ban_quyen chén trà xuống rồi nói: “Đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư phòng cùng ta một ván .”
Dứt lời, Hồng bước rời đi.
Ý đồ muốn tách hắn rõ ràng như thếleech_txt_ngu, Tạ Bách Đình có thể không nhìn ra, chỉ là nhạc phụ có lệnh, hắn cũng chỉ đành tuân theo. Tạ Bách Đình nhìn Đường một cái rồi đi theo Tô Sơn.
Tạ Bách Đình vừa đi , Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tam thái thái kia liền xông vào. mặt ta trắng , đôi mắt sưng đỏ, gào thétbot_an_cap mất kiểm soát với Tôvi_pham_ban_quyen Đường: “ rốt cuộc làm gì con ta?!”
Sợvi_pham_ban_quyen Vân Tam tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm tổn thương Tô , thị vội vàng che chắn sau. Tín Lão vương bênbot_an_cap kia tức giận đến toàn thân run rẩy, quát mắng Vân Tam thái thái: “Ta chẳngvi_pham_ban_quyen phảivi_pham_ban_quyen đã bảo ngươi đừngleech_txt_ngu quản chuyện này ? Ngươi đây làm gì?!”
Nướcvi_pham_ban_quyen mắt Vân Tam thái thái lã chã rơi, nghẹn ngào không thành tiếng: “Con có thể không tới sao? Dực nhi tích không rõ, sinh tử chưa biết, nhi lại bị người ta ám hại, đến nay hôn mê không tỉnh, mẹ bảo con làm ngồi yên mà không quản cho được?”
Nói đoạn, bà đột ngột trừng nhìn Tôvi_pham_ban_quyen Đường: “Ngươi rốtleech_txt_ngu cuộc đã làm gì con ta?!”
Ánh mắt lạnh lẽo xen lẫnleech_txt_ngu tơ máu, tựa như một con rắn độc đang ẩn mình trong bụi rậmleech_txt_ngu đã khóa chặt con mồi, chỉ chờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lao ra cắn xé.
Tô Đường lạnh lùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười một tiếng, đáp: “ đã gì con gái bà, chẳng đều cả rồi sao?”
“Ta và tỷ ấy vì chuyện nhận quy tông mà xảy tranh cãi bên bờ hồ, ta đã đẩy tỷ ấy khiến tỷ hôn mê bất tỉnh.”
“Ta tự làm tự chịu, không thể tỷ ấy gả Nam Vương phủ để xung hỉ cho Đại thiếu gia, hômbot_an_cap nay là ngày ta về cửa.”
Nóibot_an_cap xong, Tôbot_an_cap Đường tựleech_txt_ngu giễu: “Nếu ta gả đi xung hỉ mà thể làm tan giận của Tín Vương phủ, các người vẫn muốn tính sổ sau, thì ngày đó khibot_an_cap thắt cổ tự tận, hà tất phải cứu ta làmvi_pham_ban_quyen gì? Cái mạng của đền cho lỗi lầm đã ra phải là vừa hay !”
nộ, giọng nói của Tô Đường vừa lớn runvi_pham_ban_quyen rẩy, như tiếng ngọc rơi xuống đấtbot_an_cap.
Vân Tam thái thái bắt đầu hoảng hốt, bởi vì Tô Đường nói quá đỗi hồn, cứ như thể việc Vân Gia hôn khôngbot_an_cap phải do nàngbot_an_cap làm vậy. Vân Tam thái thái nắm chặt nắm : “ bớt giả ngốc tavi_pham_ban_quyen đi, ngày xuất giávi_pham_ban_quyen, ngươi đã làm nhi?!”
Cứ quanh co lòng vòng, ngay cả một lỗi sai cũng chịu nhận màbot_an_cap đã muốn nàng thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận, xem ra quá coi thường nàng rồi.
leech_txt_ngu Đườngbot_an_cap hờ hững nói: “Ta còn có thể làm gì? Ta đang nỗ lực đắp lỗi lầmleech_txt_ngu, hy vọng việc xung hỉ có tác để tỷ ấy sớm ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh lại, vậy mà bà lại hoài nghi đã làm gì tỷ ấy.”
“Cứ cho là ta có ý đồ đóleech_txt_ngu đi, ngày hômbot_an_cap ấy trong phòng có nhiêu nha bà tử, dưới sự chứng kiến của nhiêu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ta cóvi_pham_ban_quyen thể làm gì?”
hoàn đứng sau Vân thái thái lớn tiếng: “Chính mắtleech_txt_ngu ta nhìn thấy ngươi kim bạc đâmleech_txt_ngu Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nương nhà chúng ta!”
Tô Đường cườileech_txt_ngu, vụng về này mà cũng định dọa nàngbot_an_cap sao?
Bản thân không có não lại cứ ngỡ ai có nãobot_an_cap chắc.
Tô Đường liếcvi_pham_ban_quyen nhìn nha hoàn nọ, cười như không cười: “ thấy ta kim bạcvi_pham_ban_quyen đâm Nhị cô nương nhà ngươi, tại đó không ngăn cảnleech_txt_ngu? Hay là xem đến phấn, thậm chí còn mong ta đâm thêm vài nữa?”
Mặt nha trắng bệch, quỳ sụp khôngbot_an_cap .
Vân Tam thái tháivi_pham_ban_quyen không ngờ tâm tính Tô Đường lại định đến , trực tiếp ra đòn phảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công, ngay cả khi nha hoàn dọa cũng không hề biến sắc. Bà ta nghiến răng: “Ngươi không kim đâm connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngươi đòivi_pham_ban_quyen bạc đểvi_pham_ban_quyen làm ?”
từng bảo Bán tìm cho mình một bộ kim bạc, lúc đó cần gấp, Bán Hạ không kịp ra khỏi phủ để mua nên đã từ tiểu sai ở dượcvi_pham_ban_quyen phòng Tín Vương phủ, chuyện này không thể được ngườivi_pham_ban_quyen trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủbot_an_cap.
Nhưngvi_pham_ban_quyen chỉ dựa việc nàng một kim bạc mà ép nàng nhận tội thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm vọng tưởng.
thản nhiên : “Ta chỉ cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy chuyện hỉ là căn cứ, chữa bệnh cứu là việc của đại phu, ta chỉ đành đánh liều xem ngựa chết như ngựa sống mà chữa, xem có thể như mèo mù vớ chuột chết mà châmbot_an_cap Tạ thiếu gia tỉnh lại hay không.”
Giọng nhẹ nhàng nhưngbot_an_cap lại khiến người trong phòng run rẩy hồi lâu không thể tĩnh lại. chưa từng thấy ai xem mạng trò đùabot_an_cap nàng, chẳng lẽ nàng sợ châm nhát khiến Tạ đại thiếu chầu trời luôn .
Hứa thị lại càng sợ đến mứcleech_txt_ngu lưng đổ mồ hôi lạnh: “Thật hồ đồ!”
Tô Đường vẻ khuất: “Chẳng lẽ xung hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải là hồ đồbot_an_cap sao? Dù saovi_pham_ban_quyen thì ta cũng cho Tạvi_pham_ban_quyen đại thiếu gia nên hoạt bát mạnh rồi.”
Hứa thị á khẩu.
Đôi mắt Vân Tam thái thái đỏ rực, Tô Đường nhìn bà , đáy mắt bình như đầm nước lạnh không thấy đáy, Vânvi_pham_ban_quyen Tam thái dâng lên một nỗi hoảngbot_an_cap loạn vô cớ. Chỉ thấy đôi môi đỏ mọng của Tô Đường khẽ mởvi_pham_ban_quyen: “Vân nhị cô từ ngày rơi nước mê, ngày ta xuất tỷ ấy nằm bất động giường, ta biết tại sao Vân Tam thái thái nhiên chất vấn ta đã làm gì Vân nhịleech_txt_ngu cô nương, chẳngleech_txt_ngu lẽ trước đó tỷ ấy giả vờleech_txt_ngu hôn mê, sau khi ta giá mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sự bất tỉnh?”
không sai một nào. Nói khôngbot_an_cap do nàng ra tay, Vân Tam thái thái tuyệt đối tin.
Nhưng Tô Đường mang “bà không thừa nhận con bà tính kế ta thì cứ chờ kẻ đầu bạc tiễn đầu đi”, lại phần ỷ không gì. Dù nàng cũng đã xuất các, Tạ Bách Đình còn phải dựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào việc hỉ của để giữ mạng, cho có muốn nàng mạng thì cũng ngoài tầm tay với.
Trên đời có nhiều chuyệnleech_txt_ngu vẹnbot_an_cap cả đôi đường, giữ thể diện chọn mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống của con gái
Vân Tamleech_txt_ngu thái thái chỉ có thể chọn một mà thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
phòng rơi vào tĩnh mịch, Đường nhìn Hứa thị nói: “Nương, tướng công đã vui đưa về thămleech_txt_ngu , ngờ chuyện không hay thế này, đáng con nên về mới phải. Hay làleech_txt_ngu đợi Vân nhị cô nương tỉnh lại, con sẽ lại tớivi_pham_ban_quyen tạvi_pham_ban_quyen lỗi với ấy sau.”
Hứa thị đầu, định tiễn Đường rời đi.
Vân Tam tháibot_an_cap thái Tô Đường đi dễ dàngvi_pham_ban_quyen vậy. Hômbot_an_cap qua ta người đến phủ Tĩnh Vương nhưng không đón được về, hôm nay là lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt, phủ Nam khôngvi_pham_ban_quyen thể không cho người đi, nhưng sau thì chưa chắc. Bà ta cũng không muốn gái mình cứ hôn mê mãi, con gái một ngày chưa tỉnh, bà ta sẽ bất an một ngày.
độ của Tô Đường cùng kiên quyết, không gì để thương lượng.
Vân Tam thái thái không ngờ mình bị một kẻ hậu bối nắm thóp, trongbot_an_cap lúc túng quẫn chẳng còn cách nào, bà ta liền bước tới trước mặt Tín Lão vương gia, “” một tiếng quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa:
“Dực nhi tâm lầmvi_pham_ban_quyen thương con và lão gia, sợ bản thân xảy thì con và nó không chịu nổi đả kích, nên mới sống chết lại trong phủ để trông chừng chúng con, chờ Dực trở về. nỗi phủ Tĩnh Nam lạileech_txt_ngu không chịu linh động, lúc đườngvi_pham_ban_quyen cùng mới ra cách giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vờ rơi xuống để trì hoãn thật không phủ Tĩnh Nam Vương lại bắt Tô nương gả thay”
Tô Đường tặc , nàng đã từng thấy kẻ khéo miệng, nhưng chưa thấy biết xấu hổ đến mức đổi thay đen như vậy. Rõ là ích kỷ tư lợi, vậy mà qua miệng Vân Tam thái tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại biến thành con gái hiếu thuận toàn, còn đẩy hết mọi tội lỗi cho phủ Tĩnh Nambot_an_cap Vương.
Con gái bà ta hôn mê tỉnh, phủ Tĩnh Nam cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xungleech_txt_ngu hỉ, trong lúc cấp bách người thay là chuyện khó đoán lắm sao? Trừ phi kẻ không có não.
xa nguyên chủ, chết thật chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào. Nàng cười lạnh nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Chẳng hổ danh kinh , nơi chân thiên tử, quả thực dễ dàng mở mang tầm mắt. Ta chưa từng chỉ lo kính mẹ mà kệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông bà tuổi cao sức yếu. Cũng vương gia và Lão vương phi trụ vững, nếu có mệnh hệ gì, taleech_txt_ngu dù chết muôn lần cũng khó lòng chuộc lỗi.”
Muốn dùng đạo hiếu lấp liếm, bot_an_cap cửavi_pham_ban_quyen chính, đến cửa sổ ta cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặn đứng của ngươi.
giỏi thì cứ nói Tín Lão gia và Tín vương phi cũng biết chuyện này, thậm là ngầm cho phép đi. Có cho ta lá gan bà ta cũng không dám.
Mặt Tam thái thái xanh lúc trắng, Tín Lãoleech_txt_ngu vương gia tức giận đến toàn rẩy: “Các người địnhleech_txt_ngu tức đến chết thôi phải ?!”
Vân Tam thái tháibot_an_cap trên đất, nhưng Đườngbot_an_cap chẳng thấy bà ta có gì là sợ hãi. Tambot_an_cap lão gia đang liệt giường, Vân đại thiếu gia thì sống chết chưa rõ, phận là đàn bà, Vân Tam thái cũng coi như đủ khổ cực rồi. Tín vương gia vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tín Lão vương phi thương bà , lẽ nào lại làm gì bà ta được. Huống hồ Tạ Bách Đình vẫn còn sống sờ ra đó, vảleech_txt_ngu lại, chuyện này lẽleech_txt_ngu nào họ không hay biết chút gì?
Tô Đường không tin.
Vân Tam thái thái một chút độ nhận lỗi: “Dực nhi đúng là giả vờ hôn mê, sau gặp Đường nhi trước lúc xuất , con bé liền thực sự không gọi tỉnh được nữa, nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định là nóleech_txt_ngu đã trò!”
thị đứng cạnh cũng tức đến không nhịn . Tín Lão phi Vân Tam thái tháileech_txt_ngu: “Còn ở đây làm gì nữa, còn không mau cút mà kiểm điểm lại thân cho ta!”
Nói rồi, bà vịnh nha hoàn dậy, bước đến trước mặt Tô Đường và Hứa thị, gượngleech_txt_ngu gạo nói: “Là ta không dạy bảo bọn họ tử tế, khiến Đường nhi chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều ủy khuất. Đợi Dực tỉnh lại, ta nhất định sẽ phạt con bé thật nặng, bắt nó đến tạ lỗi với con.”
Trừng phạt? Dù có phạt nặng đến đâu cũng cóleech_txt_ngu lại được mạng của Tô Đườngbot_an_cap không?
Sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt Tô Đường lạnh lẽo, Hứa thị , khẽ gọi: “Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Tô Đường nhắm mắt lại, một saubot_an_cap mới nói: “Hôm đó con và Vân nhị cô nương chấp vì chuyện phụ thân nhận tổ quyvi_pham_ban_quyen tông. Nếu đã nói chuyện rơi xuống nước làleech_txt_ngu tính con, vậy chuyện tam phòng ngăn cản không cho phụ thân nhận tổ quy tông vàbot_an_cap lập làm kế thừa cũng là giả sao?”
Nếu là thật, dựaleech_txt_ngu vào cái bắt phải lượng thứ cho đã tính kế mình?
giả, vậy cứ đợi đến khi cha nàng nhận tổ tông, được lập làm người kế thừa rồi hãy tiếp.
Một mạng của gái người ta, dù sao cũng chết trị một .
Ẩn của Tô , Tín Lão vương gia đã . Ông vừa mở lờivi_pham_ban_quyen Hứa thị đã tiếng trước: “Đường nhi tuổi còn nhỏ chưa chuyện, lời của bé, Lão vương gia và Lão vương phileech_txt_ngu tâm, để tôi chuyện riêng với nó mấy câu.”
đoạn, Hứavi_pham_ban_quyen thị kéo Tô Đường đi.
Tô Đường hơi ngẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, hội tốt vậy, sao nương nàng lại không nàng nói hết đã kéo nàngleech_txt_ngu ra ngoài rồi.
viện Thúy Bách, Tôleech_txt_ngu Đường hỏi: “Saovi_pham_ban_quyen nương không để con nói hết lời?”
Hứa thị nhìn nàng, tồn : “ vương gia và Lão vương phi vốn dĩ luôn muốn lập cha con kế thừa, do cha connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đồng ý.”
Tô Đường ngẩn ra, đùa gì vậy chứvi_pham_ban_quyen? Cha nàng không muốn kế Tín Vương, vậy tại sao vừa tin phủ Tín Vương gặp chuyện là lập tức phi ngựa thần tốc vào kinh? Đừng với nàng rằng ôngbot_an_cap chỉ muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm trònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữ hiếu cuối cùng .
Vẻ mặt Tô Đường hiện rõ sự không tin.
Hứa thị nói: “Ba vị gia của phủ Tín lần lượt gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện, ngay cả Vân đại thiếu gia cũng không rõ tung tíchleech_txt_ngu. Đến nay phủ Vương vẫnleech_txt_ngu chưa biết đã đắc tội với ai mà bị trả thù tàn khốcvi_pham_ban_quyen đến vậy. Trước khi điều tra rõ ràng, nếu chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con lập làm người kế thừa, khó bảo đảm sẽ không đi vào vết xe đổ bọn họleech_txt_ngu.”
“So với hoa phúbot_an_cap , đương nhiên tính mạng vẫn trọng hơn.”
, Tín Lão vương gia địa vị cao quý là Hoàng thúc, lại binh quyền trong tay, vậy màleech_txt_ngu con trai cháu trai đều không giữ nổi, quả thực không bình thườngbot_an_cap chút nào.
Vinhbot_an_cap hoa quý tốt, nhưng nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất mạngvi_pham_ban_quyen chẳng còn gì .
nhưng
“Chúng ta vừa về kinh đã gặp ám sát, chứng tỏ thân đã bị ta nhắm vào rồi. Có danh phận người kế thừa, phụ thân làm việc gì cũngvi_pham_ban_quyen sẽ thuận tiện hơn,” Tô nói.
Hứa thị ngạcvi_pham_ban_quyen nhìn Đường, nhìn đến mức Tô Đường cảm chột : “Nương nhìn như vậy làm gì?”
Hứa thị vừa xót vừa an lòng: “Mới gả đi có hai ngàyvi_pham_ban_quyen mà cảmleech_txt_ngu con đã trưởng thành rất nhiều.”
Tô Đường cụp mắt: “Con cũng chẳng muốn trưởng thành đâu.”
Hứa thị mắng yêuvi_pham_ban_quyen: “Nói ngốc nghếchbot_an_cap thế.”
Dừng chút, Hứa thị quanh quất, xác định quanh không có ai mới hỏi Tô Đường: “Con và Tạ thiếu gia đã viên phòng chưa?”
Tô Đường: “”
Chủ đề chuyển quá Tô Đường sữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sờ. Chẳng phải đang bàn chuyện cha nàng được lập người thừa saovi_pham_ban_quyen, sao đột lại sang chuyện và Tạ Bách Đình có viên phòng hay chưa vậy
Chuyển đề cũng không cần gắt nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế chứ. Chuyện bảo nàng trả lời thế nào đây? Nàng và Tạ Bách Đìnhvi_pham_ban_quyen tay nhau đi suốt quãng đường, là tình cảm các cặp vợ chồng già cũng chẳng thắm thiết bằng ấy . Nóileech_txt_ngu viênvi_pham_ban_quyen phòng thì ai tin?
Tô Đường thực sựleech_txt_ngu khó trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời, chỉ đỏ mặt im lặng, phần còn lại cứ để nương nàng tự đoán vậybot_an_cap.
Hứa thị chút phức . Tô Đường tựleech_txt_ngu nhận mình giỏi nhìn mặt ngườileech_txt_ngu khác, nhưng lúc nàng không tài ra biểu cảm mặtbot_an_cap nương mình là gì. Có như có nhiều cảm đan xen, cố gắngleech_txt_ngu tích cũng chỉ thấy được một tianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất như là thiênleech_txt_ngu mệnh đã định. Tô Đường thấy lạ, hỏi thẳng: “Nương hỏi con chuyện này làm gì?”
Hứa thịleech_txt_ngu nói: “Lần connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gả đi xung hỉ, tuy là bị Vân nhị nương tính kế, nếu phủ Nam không xin chỉ thị của Hoàng thượng, vương gia và Lão vươngleech_txt_ngu phi cũngvi_pham_ban_quyen sẽ không để con gả thay đâu. Ngay xung hỉ, Lãobot_an_cap vương gia cũng đã có ước hẹn với Tĩnh Vương trước. Nếu xung không thành, con thay Tạ thiếu gia giữ tang một năm, Vươngleech_txt_ngu sẽ nhận làm nữ và gả con đi lần nữa.”
Đường: “!!!”?
chuyện tốt như vậy sao?
Tại sao trước không có ai nói cho biết?!
Khoanbot_an_cap .
Bán dường như đã khuyên nàng rất nhiều lần, là do không tâm thôi.
Lỗ to rồi.
Tô Đường cảm thấy đaubot_an_cap thắt cả lòngvi_pham_ban_quyen, không biết bây giờ nàng nói mình Tạ thiếu gia xảy ra chuyện gì liệu có còn kịp hay
Tô Đường thần sắc u uất, Hứa thị lo lắng bệnh tình Bách chuyển biến tốt chỉ là , vả lại con gái đãbot_an_cap viên phòng với hắn, khôngleech_txt_ngu rõ lời hứa trước đó của vương và Tĩnh còn hiệu lực hay không. thôi cũng chẳng sao, đợileech_txt_ngu ở kinh đô êm xuôi, nhà bọn họ đi là được.
Hứa thị hơi an định, hỏi Tô Đường: “Con nói thật cho nươngvi_pham_ban_quyen , chuyện nhị cô nương mê có do conleech_txt_ngu làm không?”
Tô Đường gật đầu.
Hứa thị thở phào nhẹ nhõm: “Hai ngày nay bọn họ cũng chịu không ít khổ sở , kẻ chạy đi không người chạy lại, này cứ thế bỏ qua đi.”
Nương quả thực quá đỗi hiền lànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng Tô Đường cũng hiểu, tiền đề của sựbot_an_cap bao dung nàybot_an_cap là nàng vẫn còn sống. Nếu Hứa thị biết Tô Đường thật sự đã không còn, tuyệtvi_pham_ban_quyen đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân nhị cô nương như .
Đường gật đầu, Hứa thị muốn đibot_an_cap cùng nàng đến chỗ Vân nhị nhưng nàng cho. Tâm nàng quá mềm yếu, nàng không muốn tượng ôn hòa lương của Tô Đường trong lòng .
Tô Đường dẫn Bán Hạ đivi_pham_ban_quyen về phía .
Vừa chân vào việnleech_txt_ngu của Vân được vài bước, đã thấy hai hoàn khiêng một chiếc giỏ đi tới. Chẳng rõ bên trong đựng thứbot_an_cap gì, được phủ kín bằng lụa đỏ nên không nhìn thấy được, nhưng vẻ , khiêng mấy , ánh mắt hai nha hoàn nhìn Tô Đường mang theo vẻ phẫnvi_pham_ban_quyen nộ cố kìm nén.
Hai nha hoàn giỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mây đi xa, nơi bọn họ vừa đi qua để lại một mảnh lá ngân hạnh. Sắc vàng óng đẹp đẽ vô cùngleech_txt_ngu, tựa như được đúc bằng vàng ròng.
Căn của Vân nhị nương, lúc Tô Đường xuất giá một lần, đây với khi đó chẳng có gì biệt. điểm khác, chính là trong phòng có một vị Thái y, mà vị Thái y kia trông còn rất quen mặt.
Bốn mắt nhauleech_txt_ngu.
Một người ngượng ngùng.
Một người ngượng thay đối phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
đó Tô Đường cổ tự vẫn, hôn mê bất tỉnhleech_txt_ngu, Tín vương gia đã mời tất cả Tháileech_txt_ngu y trong y vào phủ cứu chữa. Bọn họ đổ vào miệng nàng không ít thuốc chẳng có chút hiệu quả nào. Viện Chínhleech_txt_ngu cậy có chút tìnhleech_txt_ngu với Lão gia, bèn to gan khuyên lão Vương gia bi thương.
Chỉ là vừa dứt lời, Đường giường liền ho một tiếng, đập tanvi_pham_ban_quyen tànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảng hiệu Triệu Viện Chính.
Lúc ấy Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa tỉnh, ý thức còn hỗn , thể hoàn toàn chế thân xác này nên khôngbot_an_cap cử động. tiếp bảy tám vị Thái y bắt mạch đều khẳng định tình trạng của nàng không , Triệu Việnvi_pham_ban_quyen lại nhảu nói thêm mộtvi_pham_ban_quyen , nàng có lẽ bị nửa người.
Kết quả ông vừa lời, chân nàng đã thể cử động.
Khi đó đứng cách một đoạn, vẫn cảm nhận được tâm can muốn vào chết cho xong của Triệu Việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chính. Nhưng nàng thật sựbot_an_cap không cố ý đập phá bảng hiệu của ông, chẳng qua là nàng nằm lâu lưng đau mà .
Triệu Chính đườngleech_txt_ngu đường là người đứng đầu Thái y , cả đờileech_txt_ngu này chưa từng bại dưới tay ai, vậy mà trong vòng một ngày lại ngã hai lần trước mặt Tô Đường. Vừa thấy Tô Đường làbot_an_cap ông lại nhớ đến sự ngượng ngày đó, còn phải giả vờ như không có chuyện gì, thậtbot_an_cap là lao tâm khổ tứ.
Đường vừa chân vào phòng, Vân Tam thái gót. Trước mặt bao người, ai biết Tô Đường đã tay với con gái bà ta thế nào, nên tận mắt canh chừng bà không yên lòng.
bên giường lúc , mãi đến khi Vân thái thái mình cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng đánh thức gái bà ta, Tô Đường mới thong thả nói: “Bưng cho ta một .”
Nha hoàn liếc Vân Tam thái thái một cái rồi mới đi bưng lên.
Nhiệt trà vừa khéo, không lạnh nóng.
Tô Đườngleech_txt_ngu hớp một ngụmbot_an_cap lớn, ngay khi các nha hoàn đang thầm khinh bỉ nàng uống trà không đủ tao nhã, chẳng chút phong thái tiểuvi_pham_ban_quyen thư , thì Tô đã phun thẳng trà đó vào mặt Vân nhị cô nương.
Cả phòngleech_txt_ngu lặng ngắt như tờ!
Từng người một, trên mặt đều lên ngọn lửa giận dữ, Bán Hạ cũng .
Tô Đường phun một ngụm vẫn chưa thấy đủ, bèn đem nửa chén trà còn lại sạch lên mặt Vânleech_txt_ngu nhị cô nương. Những lá trà xanh biếc dính trên xinh đẹp của Vân nhị cô nương, nước trà chảy trong cổ, nhếch nhác không sao tả xiếtbot_an_cap.
Vân Tam tháibot_an_cap thái tức nghiến răng, cố nhịnleech_txt_ngu lắm mới không sai người lôi Tô Đường , ấy thế mà Tô Đường còn nóibot_an_cap một câu khiếnvi_pham_ban_quyen người ta chết không đền mạng: “Lãng phí một chén trà ngon.”
Giọng điệu ấy, muốn bao nhiêu đáng liền có bấy đáng đòn. Vân Tam thái thái biết Tô Đường bựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dọc, nhân cơ để trút giận, bà ta dù tức giận đến cũng chỉ đành nhẫn nhịn.
Triệu Viện Chính ngây ngườileech_txt_ngu, lúc định thần lại xách thuốc lui ra.
trà không thức người, chỉ đành khác.
Tô Đường ngồi xuốngvi_pham_ban_quyen bên , lấy ravi_pham_ban_quyen bộ ngân châmbot_an_cap, chọn một cây to nhất, sauvi_pham_ban_quyen nắm lấy tay Vân nhị cô nương. Lần này Vân Tam thái toàn khôngbot_an_cap nhịn được , gần như gào lên: “ rõ ràng là đang ý báo !”
Tô Đường xéo Vân Tam thái cái, nực cườibot_an_cap : “Đã mời ta giúp đỡ lại còn vớibot_an_cap phương thức đánh thức của ta mà chỉ tay ngón, nếu vậy, hà tất phải mượn tay người khác?”
Một câu nói khiến Vân Tam thái thái đến suýt nữa thì nghẹt thở. gì gọi là mời nàng giúp đỡ?! Người là do nàng làm ngất, đánh thức con gái bà ta bổn phận củavi_pham_ban_quyen nàng!
Đường đứng dậy, Từ ma ma bên cạnh Tín vương phi biết tính khíbot_an_cap nàng nảy, trong mắt không chịu đượcbot_an_cap hạt cát, lần này nhị nương lại không có lý, nếuleech_txt_ngu nàng đi mất thì vẫn phải mời về, vội vàng nói : “Tô nương xin hãy thứ lỗi, Tam thái thái là vì quá xót cô nương, quan tâm quá hóa loạn. Nếu trong phủ này có người thể thức nhị cô , sao dám làm đến Tô cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương chứ?”
Đây mới làvi_pham_ban_quyen độ cầu người.
But Tô Đường không định tự mình ra tay nữa.
là bảo bối trong lòng bàn tay cha mẹ, chỉ là đâm vào gái Vân Tam thái thái một mà bà đã xót như thếvi_pham_ban_quyen, vậy ai mới là người xót thương Tô Đường đã mất mạng mà chẳng ai hay biết?
Luận đau lòng, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác sao tự mình đâm.
châm xuống, nói: “Ta vẫn nên thận một chút , vạn nhất không được lực đạo, một đâm xuống không , là lại bịleech_txt_ngu gán cho cái danh cố ý báo thù. Chi bằng Tam thái thái tự mình làm đi.”
vào ngón giữa, dùng tốc độ nhanh nhất đâm xuống rút , nếu con bé không tỉnh thì đâm thêm lần , đâm đến khi tỉnh thì thôi.”
Nói xong, Tô Đường liền sang một bên.
Vân Tamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thái tức đến tối tăm mặt mày, ma ma chỉ nghe lời Tô Đường nói thôi đã thấy nổi da gà. Mười đầu ngón với tim, làm sao nỡ nhìn, nói gì tự mình ra tay?
Từ ma ma nói hết lời ý nhưngleech_txt_ngu Đường cũng tiến lên thêm bước nào. Trong phòng này đâu chỉ có mình thái thái, bà ta không nỡ thì cứ để nha hoàn bà tử làm, nghivi_pham_ban_quyen ngờ thì đừng hòng trông cậy nàng .
Đúng lúc này, một luồng thổi , một mảnh lá ngân hạnh rơi xuống bên chân Tô . Tô Đường cúi người nhặt lên, ngước mắt nhìn ngoài sổ, chỉ một cái mắt đã bị kinh diễm.
Bên ngoài sổ là một ngân hạnh hai người không xuể, lá vàng rực rỡ, gió qua liền rụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy , tựa như đang trút xuống một cơn mưa lá ngân hạnh bằng vàng.
Tô Đường kinh ngạc trước vẻ đẹp lá ngân hạnh , Bán khẽ nói: “Hiện giờ vẫn vào hạ, sao ngân hạnh đã vàng này rồi?”
Bán Hạ không nói, Tô Đường còn chưa kịp phản ứng lại bây giờ đang là mùa xuân. Sắc vàng tuy nhưng không phải màu sắc nên của hạnh vào thời điểm nàyvi_pham_ban_quyen, nhất cả cây đều rực, giống như đã còn sức .
Bên kia Vân bảo hoàn đâm, nha hoàn nào dám làm chuyện như vậy, đồng loạt lắc đầu.
Vân Tam tháibot_an_cap thái hết cách, chỉ tự mình đâm, đáng tiếcvi_pham_ban_quyen tay cầm ngân châm của bà ta cứ run bật, nóileech_txt_ngu chi đến lựcvi_pham_ban_quyen đạo đâm xuống. ba lần nhị cô nương vẫn khôngleech_txt_ngu tỉnh.
ma ma lại cầu xin Tô Đường: “Tôleech_txt_ngu cô nương, hay là vẫn nên để người làm đi.”
Tô Đường tay lấy chiếc lá rụng, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại: “Nếu Tam thái tháileech_txt_ngu xuống tay thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ đi mời lão Vương gia lão Vương phi tới, dù sao ta cũngvi_pham_ban_quyen không .”
Vân Tam thái thái ngồi đó, tức đến nghiến răngvi_pham_ban_quyen nghiến , suýt thì làm lung lay cả răng hàm. Tuyệt không thể để lão gia Vương biết chuyện, bằng không bà còn hạ mình cầu xin người ta châm kim con gái mình.
leech_txt_ngu cắn , hạ quyết tâm, ngân đâm vào ngón tay máu của con gái mình rồi lập rút ra.
Gần như ngay tứcleech_txt_ngu khắc
Tiếng chói tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy của Vân nhị cô nương vọng khắp .
Tô Đường đứng bên sổ, màng nhĩ suýt chút nữa thì chấn động đến mức điếc đặc, đám chim chóc đang đậu trên cây ngân hạnh cũng hoảng sợ vỗbot_an_cap cánh bay tán loạn thân.
rồi, tỉnh , cô nương rốt cuộc cũng tỉnh rồi!” Đám nha hoàn reo hò vui .
Tuy nhiên, Vân nhị nương tuy đã nhưng lại đau đến mức gân xanh trên trán lên cuồn cuộn, toàn thân run rẩy.
Vân Tam thái thái lòng đau như cắt, hận thể chịu đựng đau này thay cho con .
Tô Đường bước tới, vừa định mở miệng thì Vân nhị cô nương đã lên tiếng trước. Nàng ta nhìn chằm chằm vào bộbot_an_cap y phục và trang sức trên đầu Tô Đường, dữ quát: “Ai cho phép ngươi mặcbot_an_cap y ta, đeo trang sức tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?!”
Vẫn còn tâm để quan đến chuyện ăn mặc, xem chưa đau đến mức xương.
cúi người nhặt cây ngân châm mà Vân Tamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thái vừa ném đấtleech_txt_ngu, dùng tay lau sạch, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt phẫn của Vân nhị cô nương, mỉa mai lên tiếng: “Đến cả hôn phu mười mấy năm còn đem nhường cho kẻ khác, vậy mà dăm ba bộ y phục không nỡ buông tay sao.”
Nếu để Tạ Bách Đình biết được, trong lòng hắn sẽ cảm giác thế nào.
Đường xoay người rời đi.
Bán Hạ ton theo , đi được một đoạn xa còn ngoảnh lại một cái, hừ lạnh một tiếngvi_pham_ban_quyen đắc , cao ngạo như con công trận, khiến nhị cô nương mức mắt .
Đó là bộ váy nàng nhất, chưa kịp mặc , cả bộ sức đó , là ta vất vả giành được từ tay Thanh Dương quận chúa củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ Khang Vương, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ đây lại làm áo cưới cho kẻ khác!
“Cóvi_pham_ban_quyen ngươi đã những thứ giao cho cô ta không?!”
Đám hoàn, bà khôngvi_pham_ban_quyen một ai dám lên tiếng.
Những món đồ hồi môn đó đều được chuẩn theo sở thích của nhị cô nương, những tốt nhất, bọn cũng chẳng biết món nào mới thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự là tâm can của nàng ta. Hơn nữa lão Vương gia đã lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng, bảo đem những thứleech_txt_ngu chuẩn bị cho nhị cô nương giao cho Tô cô nương, bọn họ nào dám không nghe theobot_an_cap.
Đây mới chỉ là ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phục trang sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, để nhị cô nương biết được Tạ đại thiếu gialeech_txt_ngu không chỉ tốngvi_pham_ban_quyen về lại mặtbot_an_cap, mà còn nắm nàng vào phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cưng chiều mực, thì không biếtleech_txt_ngu nàng ta tức đếnleech_txt_ngu nhường nào.
nói về Tô Đường, sau khi ra khỏi viện của Vân nhị nương, nàng đi về phía hoa . Từleech_txt_ngu xa đã thấy Tạ Bách Đình đang đi tới, mình bộ cẩm bào, thanh vô song, mỗi chỉ đi đứng đều toát lên vẻ vương . Khi hắn bước đến gần, ánh mắt chạm phải Tô Đường, môi hơi lên, trong khoảnh đó, dường như cả viên trở nên lu mờ.
Tô Đường nhìn thêm vài cáibot_an_cap, timbot_an_cap không tự chủ được mà lỡ mất nhịp.
Cái tên nghiệt nàybot_an_cap, cũng may nàng hắn đã có người trong mộng, bằngvi_pham_ban_quyen không sự khó đỡ nổi.
lại, tên này bị nghiện phô trương tìnhvi_pham_ban_quyen rồi sao? Xung quanh rõ ràng không có ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không có giả thì cho ai .
Tô Đường cứ nhìn Bách Đình lại gần. Tại ngã rẽ, Tạ Báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đình dặn Trần Thanh vài , rồi Trần Thanh đi.
Nàng thu lại tâm trí, đợi Tạ Bách Đình đến gần mới mỉm cười hỏi: “Ngươi đánh cờ với cha ta, ai thắng?”
phải hỏi sao?” Tạ Bách Đình cười đáp.
“Vậy là ngươi thắng rồi?” Tô nhướng mày.
“Thua rồi.”
“”
môileech_txt_ngu Tô Đường giật giật.
Với cái vậy, còn tưởng hắn đã đánh cho cha nàng thua tan tác còn mảnh giáp chứ, kết quả hóa lại là thua.
Nhưng lại cũng đúng, lần đầu đến mà đã dẫm thể của nhạc phụ nhân thì chắc không , nhưng thua hại quá cũng chẳng xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu con rể quá kém thì làm nhạc cũng chẳng vui vẻ gì.
Đúng như Tô Đường dự đoán, Tạ Bách Đình Sơn đã đánh hai ván cờ.
Ván , hắn hai .
Ván sau, thắng soát mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Tính lại, Tạ Bách Đình thua, cái thua này giữ được thể diện cho cảleech_txt_ngu nhạc phụ lẫn con rể.
Bách Đình đưa mắt hoa viên, nói: “ còn sớm mới đến bữa cơm lại mặt, taleech_txt_ngu đưa ngươi đi hoa viên.”
vốn chẳngleech_txt_ngu định ở lại ăn mặt, Đường nhìn hắn bảo: “Vân nhị côvi_pham_ban_quyen nương tỉnh rồi.”
Nụ cười trên mặt Tạ Bách Đình cứng lại, không đáp lời.
Bán Hạ sau lưng , nhìn thấy bình. Vân cô nương không muốn gả gia nên mới kế cô nương nhà , vậy mà cô gia vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn . Hạ hậm hực nói: “Vân nhị nương nàng ta”
chữ “ kế” vừa mới cổ họng đã Tô Đường ngắt lời: “Chẳngleech_txt_ngu ngươi muốn đi thăm Phục Linh sao, đibot_an_cap đi, bảo nàng ấy là lát nữa ta sẽ qua thăm.”
Phục Linh và Bán Hạ đều là nha hoàn thân cận của Tô .
Khi Tô Hồng Sơn đưa vợ conbot_an_cap vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh, giữa đường phải khách, Phục Linh Đường bị văng khỏi xe ngựa. Linh dùng thân mình làm đệm cho Tô Đườngleech_txt_ngu nên nàng không sao, nhưng Phục Linh lại bị gãy chân, vì bị thương nên không thểleech_txt_ngu theo đến phủ Tĩnh Nam Vương, hiện đang dưỡng thương tại hạ nhân viện phủ Tín Vươngvi_pham_ban_quyen.
Bán Hạ rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ Phục Linh, thấy cho vội vàng đi ngay.
Đi được mộtvi_pham_ban_quyen đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới sực nhận ra mình đã bị đánh lạc . Tại sao cô nương lại không cho nàng với cô gia chuyện Vân nhị cô nương đối với người không hề thật lòng?
Bán đi khuất, Bách Đình nhìn chằm chằm vào mặt Tô Đường: “ có gì muốn với ta sao?”
Nàng thì gì để chứ, Đường hơi người, nhưng thấy Tạ Bách Đình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nàng đành phải tìm chuyện để nói: “ tháng sẽ trôi qua nhanh thôileech_txt_ngu, ngươi hãy nhẫn nhịnvi_pham_ban_quyen một chút”
“Ngắm hoa đi.”
Không đợi Tô Đường nói hết câu, Tạ Bách Đình đã lạnh lùng ngắt lời rồi người đi.
Tô Đường thấy mất mặt, lườm nguýt cái Tạ Bách Đình. Nàng còn chưa nói xấu người trong mộng hắn câu nào mà hắn đã thái độ như vậy rồi, nếu vừa nãy nàng không ngănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cản, để Bán Hạ tố khổ, nói xấu thanh trúc mã của hắn, chẳng lẽ hắn định trút giận lên đầu nàng .
Tạ Bách Đình đi được vài , thấy hoàn từ phía kia đi tới, hắn lại xoay người, đưa tay về phía Đườngvi_pham_ban_quyen.
Tô Đường: “”
Thật là .
Tâm đàn ông đúng kim dưới đáy bể.
Trời mới hắn đang nghĩ cái , nhưng điều đáng hận làbot_an_cap nàng vẫn phải phối hợp.
Ngón tay Tạ Bách Đình thon , đầu ngón và hổ khẩu có vết chai mỏng. Tô Đường đưa tay qua, bị hắn nắm lấy, vành tai bất ửng.
Hai cứ nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen bọn họ, đi xa rồi vẫn thỉnh thoảng đầu lại, càng nhìn càng thấy bất bình. Mayvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu nhị cô nương gả đivi_pham_ban_quyen, người này thay lòng đổi nhanh như vậy, nếu mà gả thật, không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau này trong phủ sẽ có bao nhiêu thông di nương làm khó dễ !
Đợi đám nha hoàn đi khuất, Đường định rút tay lạileech_txt_ngu Tạ Bách Đình không buông, Tô Đường nói: “Xung quanh không có ai đâu.”
“Ta không thích lúc thì nắm tay lúc lạileech_txt_ngu buông ,” hắn nói.
“”
Vì không thích cứ nắm mãi không buông ?
thói quen gì vậy biết?
Trong phòng, Vânvi_pham_ban_quyen Tam thái thái dỗ Vân nhị cô nương ngủ xong, vén lại góc chăn rồi rời đi.
Chỉ là bà vừa mới bước ra ngoài, Vân nhị nương đã tức mở mắt, ngồi bật dậy giường khiến hoàn giật mình: “Cô ?”
Vân nhịvi_pham_ban_quyen cô nương nhìn nàng ta, hỏileech_txt_ngu: “ phải các ngươi giấu ta chuyện gì không?”
Nàng đã mấy giục thân rời đi, nhưngvi_pham_ban_quyen mẫu quyết ở lại trông chừng, khiến vạn bất đắc dĩ phải giả vờ ngủ, cứvi_pham_ban_quyen như thể sợ nàng bước chân ra khỏi không bằng.
Nha hoàn ánh né tránh: “, không cóbot_an_cap chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đâu ạ.”
nhị cô nương dạ hoảng loạn: “Cóvi_pham_ban_quyen phải cha ta”
Nha hoàn nói: “Không có, lão gia lắm ạ.”
Vân nhị cô nương hơi yên lòngleech_txt_ngu, nhưng sực nhớ điều gì, sắc mặt lại trắng bệch: “Vậy có phải Bách Đình ca ca”
Nha hoàn ấp úng lời.
Vân nhị cô nương ruộtleech_txt_ngu: “Ngươi nói mau đi!”
Nha hoàn xót : “Cô hãy quên Tạ đại thiếu gia hơn.”
“Huynh ấy thật sự đã qua đời rồi sao?” mắt Vân nhịleech_txt_ngu cô nương trào ra, đã biết huynh ấy không thể gánh gượng qua khỏi mà.
Nha hoàn lắc đầu: “Xung có tác dụng rồi, ngài ấy tỉnh.”
Nha hoàn tính tình vốn , nhưng một hoàn khác vừa bưng khay trànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người , liền tức giận nói: “Tạ thiếu gia không chỉ tỉnh lại, mà còn đưa Tô cô nương về mặt nữa. Hai người họ nắm tay nhau vào Vương phủ, giờ đang trong hoa viên cùng Tô cô nương thưởng hoa kìa!”
Nha hoàn lúc : “Ngươi bớt lời lại đi!”
Nha hoàn nọ đặt mạnh khay trà xuống, không nói chịu được: “Tôi thật sự nuốt không trôi cụcvi_pham_ban_quyen tức . Tỷ biết họ ở hoa viên nồng nàn thắm thiết như chốn không đâu, thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netbot_an_cap chẳng biết xấu hổ!”
nhị cô nương đôi mắt đỏleech_txt_ngu rực, nước mắt lưng tròng: “Không thể nào!”
không !”
Nàngvi_pham_ban_quyen tung chăn định xuống giường, đứng dậy quá gấp nên nhất thời choáng váng, hoàn vội vàng đỡ lấy: “Cô nương, người vừa mới khỏebot_an_cap lại, mau nằm xuống nghỉ .”
Vân nhị cô nương nào chịu nghe theo.
Người Bách ca ca là nàng!
đối không thể yêu người khác được!
hoa viên, Đường và Tạ Bách Đình dạo chơibot_an_cap một , Tạ Bách Đình thể lực không chống đỡ nổi, Tô Đường đề nghị đến hóng mát đằng kia nghỉ chân.
Vừa đi tới nơi, Trần Thanh đã tiến lại báo: “ thiếu , trên đường quayleech_txt_ngu lại hạ nhân Vương phủ xì xào, dường như củaleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và nha hoàn trong phủ đã ra xô xát.”
Tô Đường nhíu mày, sao được chứ? Hạ chỉ có một mình, đánh nhau chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ chịu thiệt. Lo lắng cho Bán , Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội nhìn Tạ Bách Đình: “ đi xem sao.”
Tô Đường nhấc chân đivi_pham_ban_quyen về hướng đó, mới đi được bốn năm mươi bước đã thấy Vân nhị cô nương đi tới. Bước chân Tô Đường khựng lại, một cơn giận vô danh bốc lên, nàng quay liếc nhìn Trần Thanh và Bách .
Thanh cũng nhìn thấy Vân nhị cô nương, trong lòng thầm kêu khổ. Hắn không ngờ lại trùng hợp đến thế, hắn toàn khôngleech_txt_ngu cố tình điều Đại thiếu phu đi để hai ngườileech_txt_ngu kia gặp nhau.
mặt Tạ Bách Đình lạnh nhạtbot_an_cap xa cách. Vân nhị cô nương sải bước đi tới, hốc mắt đỏ hoe, lệ đẫm bờ mi, chỉ cần chớp nhẹ sẽ nhưleech_txt_ngu vỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đê, nhìn vào khiếnvi_pham_ban_quyen người không xót thươngvi_pham_ban_quyen. Nàng vừa mở miệng đã nói: “Bách Đình ca ca đừng lời Tô Đường, đẩy muội xuống , còn khống muội giảleech_txt_ngu vờ hôn mê,
Sắc mặt Tạ Bách Đình càng lạnh lẽo hơn, nhưvi_pham_ban_quyen phủ một lớp sương giá: “Nàng từng một câu không phải về muội trước mặt ta.”
Sắc mặt Vân nhịvi_pham_ban_quyen cô nương khựng lại.
Sao saoleech_txt_ngu có thể như vậy
Tô Đường làm sao có thể không những đóvi_pham_ban_quyen với Bách Đình ca ca cho .
Nàng không tin.
Báchleech_txt_ngu Đình ca nhất định là đang bao che cho Đường!
Như thể phải chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ứcbot_an_cap tột cùng, giọng nàng nghẹn ngào: “Bách Đình ca ca, đều muội dụng, mới nàng thay muội gả đi xung hỉ, muội”
Tạ Bách Đình nhắm lại, : “Những chuyện này không còn quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng , mời cho.”
Đình ca ca”
Tạ Bách Đình lên tiếng ngắt lời: “ ước giữa ta và đã hủy bỏ, từ nay về sau, không nên gọi ta như vậy .”
Dứt lời, hắn bước đi về phía Tô Đường khỏi.
Nhìn theo bóng lưng hắn, huyết sắc trên mặt Vân nhị cô như bị cạn trong nháy mắt. Đình ca ca chưa bao giờ nói với nàng bằng điệu ấy, rõ ràng đang ở ngay trước mắt mà lại như cách trở nghìn trùng, khiến cảm thấy hụt hẫng, bất an, thậm chí là hãi.
Nếu không có hoànvi_pham_ban_quyen đỡ lấy, có lẽ nàng ngã quỵ xuống đất.
hoàn hắn đã thay đổi dạ, không tin.
đàn kia rốt cuộc có gì tốt, gả huynh ấy ba ngày màvi_pham_ban_quyen mắt ấy đã toàn là nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta rồi sao?!
hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợvi_pham_ban_quyen nàngbot_an_cap không chịu nổi kích, vội nhủ: “Tạ đại thiếu đã lại nhưng độc tố trong ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căn bản không thể . Ngài ấy chắc sợ cô nương còn lưu nên mới cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình nói tuyệt tình đoạn tuyệt tâm tư củabot_an_cap thôi.”
Thấyleech_txt_ngu sắc mặt Vân nhị cô nương có chút hòa hoãn, nha hoàn nói tiếp: “Cô nương chưa tháng đã cùng Tạbot_an_cap đại thiếu định ra hôn ước, thiếu lại từng cứu ngài ấy, ấy không nào nhẫn tâm vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người vậyleech_txt_ngu được đâu.”
Tại phòng nhân ở hậu .
Búi tóc hai bên vốn chải chuốtbot_an_cap gàng của Bán Hạ giờ rối , mặt bị cào xước, nói đến giày, ngay cả rơi mất chiếc. Con bé chặt cây chổi, đứng canh trước , không bất kỳ ai tiến lại gần.
Trong sânbot_an_cap vâybot_an_cap quanh ít nha hoàn, bà tửvi_pham_ban_quyen, nấy lộ vẻ phẫn nộ.
Mộtbot_an_cap bà tử ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy tay bị đánh đau, răng tức giận: “ tử nhà ngươi to gan lớn mật dám bắt nạt bot_an_cap nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không đuổi các ngươi ra khỏi phủ đã nhờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão Vương gia và lão nhân từ rồi. Vậy mà các ngươi còn dám đè đầu cưỡi cổ, nay không ngươi nếmbot_an_cap lợi hại thì ngươi coi mình là chủ tử chắc!”
Bán Hạ tức tối: “ không phải lão Vương gia sai người tới đón, thì hiếm lạ gì cái nơi này chứ!”
Những ngày tháng họ ở Thanh Châu thoải mái bao nhiêu, vậy mà vừa vào kinh một chuyến, Phục Linh thì gãy chân, thìbot_an_cap suýt nữa treo cổ tựvi_pham_ban_quyen tận, còn tính gả đi hỉ người ta. Bao nhiêu uất ức không có chỗ nói, vậy mà ai nấy đều cho rằng côvi_pham_ban_quyen nương nhà con bé đã làm chuyện gì đại nghịch bất đạo, như chiếm hết nghi bọn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không bằng.
thứ tiện nghi này ai muốn thì cứ việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy đi!
Bọn hiếm lạ!
của Bán hoàn toànvi_pham_ban_quyen chọc giận hạ nhân Tín phủbot_an_cap, ngay lập tức mộtleech_txt_ngu bà tử và hai nha hoàn xông tới bắtleech_txt_ngu lấy Bán Hạ.
Hạ có cây chổi mới thời khiến bọn họ thể áp sát, nhưng đối phương dù sao cũng đông người, chẳng chốc đã rơi vào thế hạ phongbot_an_cap.
Tô Đường vội đến, vừa hay nhìn thấy Bán Hạ bị ấn ngã xuốngleech_txt_ngu đất, xông thẳng đỉnh đầu.
“Dừng tayleech_txt_ngu!”
Bà tử kia đang quỳ gối đè lên lưng Bán Hạ, thấy tiếng Tô Đường không những không dừng mà còn đè mạnh hơn, khiến Bán Hạ kêu .
Tính khí nảy của Tô tức thì phát không thể kiểm soát, lao tới, giơ tay tát thẳng mộtleech_txt_ngu bạt tai.
Bà tử kia đến ngây người, Tô Đường thấy mụ vẫn còn đè lên Bán , trong lúc nóng giận liền vung chân lật ta ngã ra đất: “Chỉ bằng hạng người ngươi cũng dám bắt nạt người của ta ?!”
Kiếp trước nàng chưa từng đánh aibot_an_cap, vậy mà tới đây, dường như những cái tát thế tiếp mãi khôngleech_txt_ngu thôi.
khôngvi_pham_ban_quyen thích đánh người, nhưng lạivi_pham_ban_quyen không ngănvi_pham_ban_quyen những kẻ cứ liên tiếp tìm để được ăn đòn, nàng chỉ cách thành toàn cho bọn họ mà thôi.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đường sự rấtbot_an_cap giận, kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì kế, người thì lợi dụng nàng. Bán Hạ vàleech_txt_ngu những người này vốn không thù không oán, chỉ vì bắt nạt con bé có thể làm vui lòng mẹ con Vân Tam thái nên bọn nơibot_an_cap nơi gây hấn. Nếu không họ nếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút mùi vị lợi hại, họ thật sự tưởng thầy trò nàng dễ bị bắt nạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Một nha hoàn đứngvi_pham_ban_quyen ra nói: “Tô cô nương, là nha hoàn của người ra trước.”
Bán Hạ được Tô Đường đỡ dậy, nghe thấy câu này thì tức đến đỏ cả : “ các người đẩy Phụcleech_txt_ngu Linh trước!”
“Ai đẩybot_an_cap ả ta chứ? Lan chỉ là vô ý va phải một thôi.” hoàn kia cãi bay cãi biến.
Là vô ý cố tình, chẳng lẽ chỉ dựa vào lời ả đoạt saobot_an_cap!
Tô Đường quét một ánh mắt lẽo qua, nha hoàn sợ lùi hai bước. Tô lạnh một tiếng: “Chưa đến vẫn chưa làm rõ, dù Bán Hạ có sai thật ả cũng là nha hoàn của ta, chủ tử các ngươi còn không có quyền xử trí, huống chi các ngươi.”
Bên kia, quản sự Lưu ma ma bên cạnh Tam thái thái tin vàng chạy tới, vừa thấy Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đường liền giả vờvi_pham_ban_quyen ngạc: “Tô cô nương cũng ở đây sao.”
Tô Đường lạnh lùng liếc nhìn mụ cái, ánh mắt ấy sắc lẹm như dao phóng tới, khiến Lưu ma ma dưng nảy sinh sợ hãi đáy lòng. đưa mắt hiệu cho hai , hai ả liền tiến phía Tô Đường.
Hành động này muốn làm gì, không nói cũng rõ.
Tô Đường cười, nhưng cười chẳng chạm đến đáy mắt: “Đánh nha hoàn của ta còn chưa , giờ còn muốn động thủ với cả ta saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
nói thanh lãnh như bao phủ bởi một lớp sương giá ập . Trong Lưu ma ma chợt lóe lên tiếng kêu thảm thênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lương nhị cô nương, mụ biết Tô Đường lợi , nhưng mụ càng ả không nên bắt nhị cô nương, mất Tam thái thái, một đứa con riêng càng không nên mơ tưởng đếnleech_txt_ngu tước vị của Tín Vương phủ.
Lưu ma ma nén nỗi sợ xuống, mặt nởbot_an_cap , nhã : “Tô cô nương nói gì , người là chủ , dám thủ với người . Chỉ là nơi nàyleech_txt_ngu phòng hạbot_an_cap nhân, ồn hỗn loạn, thân phận Tô cô nương tônvi_pham_ban_quyen quý không nên tới đây. Xem kìa, gấu của người đều cả rồi, đểleech_txt_ngu lão nô nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dẫn người đi thay y phục, sau đó sẽ đưa ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến chỗ Tạ đại thiếu gia.”
nghe thật xuôi tai, nhưng thực chất chẳng qua mặc váy áo củaleech_txt_ngu Vân nhị cô nương, cài trang sức của Vân nhị cô nương, mụ ta muốn mượn cơ hội này để sạch xuống mà thôi.
nha hoàn từng bước sát, Bán cuống quýt chân: “Cô nương, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Ả hối hận vì đã không chế được , nhưng đám người này thực ức hiếp người rồi. Bây giờleech_txt_ngu phải làm đây, người bọn họ cũng không đánh lại được hạ như vậy.
thấy sắp bị bắt tới nơi, thì từ phía bên kia truyền đến một giọng nói thuộc mà lạnh lùng: “Không cần đâu.”
ma nghe tiếng quay đầu lại, liền thấy Tạ Bách Đình sải bước đi tới. Sắc mặt mụvi_pham_ban_quyen cứng đờ, vội vàng lên hành lễ với Tạ Bách Đình.
Một nha hoàn đứngleech_txt_ngu ra cáo trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Tạ đại thiếu gia, Tô nương đẩy nhị cô chúng nô tỳleech_txt_ngu xuống nước, nha hoàn của cô ta thì diễu võ dương oaileech_txt_ngu, cô ta còn không biệt trắng đen mặt người khác!”
Tạ Bách Đình cau nhìn về phía Tô Đường, không vui : “Ngươi lại đánh người sao?”
Đường bừng bừng lửa giận, Tạ Bách Đình vừa mở miệng, nàng liền bùng nổ, hắn: “Ta đánh người đấy thì nào?”
Chân mày Tạ Báchvi_pham_ban_quyen Đình xoắn lại như vỏ ốc: “ bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay nào?”
Hỏi chi như vậy làm gì, sao nào, còn muốn đánh trả để trút giận cho kia chắc?
Tô Đường đánh liều đưa tay ra.
Tạ Bách Đình nắm lấy tay Tô , nhẹ giọng : “Có đauleech_txt_ngu không?”
Tô Đường:
“Sau này đừng tự tay đánhvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen nữa, đánh đau tay ngươi ta sẽ xót.” Hắn nói.
Đáng thương đám nha hoàn bà tử còn đang trông Tạ Bách Đình đến chủ đạo, từng kẻ một chút nữa bị hành động thân mật ngột này làmvi_pham_ban_quyen cho chết tại chỗ, mặt mày nấy tím tái gan lợn.
Tạ đại thiếu gia lại có thể hạ đến phòng hạ nhân của Tín Vương phủ, ngay cả đại thiếuleech_txt_ngu gia phủ bọn họ cũng chưa từng tớileech_txt_ngu đây .
Hắn lo sợ Tô cô nương bị bắt nạt đến mức nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải vội vàng chạy bảo vệ nàng như vậy?!
Hạ nhân xung quanh đầy bụng oán hận, tuy nhiên khiến bọn họ kinh hãi hơn phía sau, bởi vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người vốn không thể xuất hiện ở đây nhất là Tín Lão vương gia cũng đến.
vặt vãnh như nha hoàn hậu viện đánh nhau mà lại kinh động đến Lão vương đích thân tới, từng kẻ một sợ đến mức im thóc, chẳng dám thở mạnh.
Đườngbot_an_cap đứng đó, nhìn Lão vương gia mặt đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và giận dữ đi tới. Sau truyền đến tiếng kêu thảng của Bán Hạ: “ Linh, ngươi tỉnh lại đi”
Giọng gấp gáp, tràn đầy lo lắng.
Tô Đường xoay người vào phòng, liền trong căn phòng sơ sài, Phục Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang ngã gục dưới đất, vội hỏileech_txt_ngu: “Có chuyện gì vậy?”
Bán Hạ khóc nói: “Bọn họ đưa cơm thừa canh cặn hôm quabot_an_cap cho Phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Linh ăn, nô tức quá nên mới tranh cãi với bọn . Phục Linh lo lắng tỳ chọc giận bọn họ sẽ chịu thiệt, nên từ trên giường bò ngăn nô tỳ lại, kết quả bị nha hoàn đẩybot_an_cap mạnh mộtleech_txt_ngu cái, đầu đập vào cạnh giường”
Bánvi_pham_ban_quyen Hạ nói rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng. Ngoài cửa, sắc Tín Lão vương gialeech_txt_ngu khó coi vô cùng.
Phục đệm cho Tô Đường mới bị chân, lúc vào phủ cònvi_pham_ban_quyen sai thái y nối xương Phục , lại lệnh cho hạ nhân chăm sóc kỹ lưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kết quả bọn coi lời ông gió thoảng tai, chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta ăn cơm thừa canhleech_txt_ngu cặn.
Tín Lão vương gia trên chiến trường sát phạt quyết đoán, xử lý việc lại đoạn lôi đình. Mấy nha hoàn bà tử động thủ với Bán Hạ trực tiếp bị trượng bốn mươi đại bản phát , sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lại đứng xem náo nhiệt mỗi người nhận ba mươi đại bản, bếp lớn đưa cơmvi_pham_ban_quyen thiu cũng đem bán đi luôn.
Trong phút chốc, tiếng cầu xin thavi_pham_ban_quyen thứ vang lên khắp hậu viện, ồn ào đến Tô Đường cảm thấy nhức óc.
Nàng cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bán Hạ đỡ Phục ra ngoài, nhìn Tạ Bách Đình nói: “Ta muốn đưa Phục về Nam Vương phủ dưỡng .”
Đây khôngvi_pham_ban_quyen bot_an_cap thỉnh cầu, màbot_an_cap là thông báo cho Tạ Bách một tiếng.
Tạ Bách Đình đang định gật đầu, thì bên kia biết chuyện Bán Hạ đánh nhau nha hoàn Tín Vương phủ, vội vã chạy tới, áy náy nói: “Là suất, không chăm sóc tốt cho Phục Linh. đưa Tĩnh Nam Vương phủ dưỡng thương thì không ổn, đừng Tĩnh Vương phủ Tín phủ chúng ta không có người.”
Vương phủ chúng ta
Nương nàng nói thật thuận miệng, nhưng Tín Vương phủ có coi họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là người nhà không?
Hứa thị nhìn Phục Linh mà thấy hổ thẹn, những ngày qua bà thực tâm lực tiễu tụy, căn không lo xuể Phục Linh. Khổ nỗi Phục Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại quá hiểu chuyện, bà phái người tớileech_txt_ngu thăm hỏi, Phục Linh câu ấm ức cũng không nói, hôm nếu không phải bị Hạleech_txt_ngu phát hiện, thì chẳng biếtleech_txt_ngu phải chịu khổ đến bao giờ.
Việc Bánvi_pham_ban_quyen Hạ hiện toàn là do tình cờ.
Bữa sáng là bánh bao thiu, Phục sự nuốt không trôi, nhưng nếu không ăn thì đói đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó chịu. Con bé không muốn chết, Bán Hạ đến, nó đang cầm bánh bao, vừa ăn vừa nôn .
Ban đầu Bán Hạ không nghĩ bánh bao có vấn đề, chỉbot_an_cap Phục Linh bệnh nặng, bệnhleech_txt_ngu đến mức cơm nước không . Lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ănvi_pham_ban_quyen sáng thì quá muộn, mà nửa canh giờ giờ rồi.
Hạ nước mắt tiến lên, Phục thấy ả liền giấu bánh bao trong chăn. Bán Hạ đâu có ngốc, lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức cảm có vấn . Ả tuy cũng nha hoàn, nhưng chưa đến mức thèm thuồng một cái bánh bao, còn bánh ăn dở.
Bán Hạ muốn xem bánh , Phục Linh cứ giữ chặt tay ả nóivi_pham_ban_quyen chuyệnleech_txt_ngu, càng không xem Bán Hạ càng hiếu kỳ, trực tiếpbot_an_cap tay cướp lấy. Chẳng cần đưa lên mũi cũng đãbot_an_cap ngửi thấy mùivi_pham_ban_quyen hôi thối.
Bánbot_an_cap Hạ tức đến nổ đom đóm mắt, lòng chỉ muốn giết người. Ả tới bot_an_cap Đường đã nói, kể ai bắt nạt ả cứ việc trả lại gấp bội, gây chuyện đã có nàng chống lưng.
không lừa ả, thực sự đã tới chống lưng cho ả rồi.
Tô Đường cũng biết đưaleech_txt_ngu một nha hoàn gãy về Tĩnh Nam Vương phủ sẽ bị người ta cười, nhưng so với mạng sống của Phục Linh, trò cười thì tính là gì. Tô Đường nhìn phía Tạ Bách Đình: “Tĩnh Nam Vương phủ cười nhạo ta sao?”
Tạ Bách đáp: “Bọn họ sẽ chỉ ngưỡng mộ nha có được một vị chủ tốt .”
Hứa thị cảm thật đau đầuvi_pham_ban_quyen, chẳng biết vị hiền tế này của bà rốt cuộc là thế nào. Cho dù hắn có thay lòng đổi dạ màvi_pham_ban_quyen yêu thích con gái bà, thì cũng chẳng thể nhanh đến mức con gái bà nóileech_txt_ngu gì nghe như vậy chứ? Chẳng lẽ Đường nhi còn chuốc bùa mê thuốcbot_an_cap lú hay sao?
Phục Linh được Bán Hạ lấy, đứng vững một cách khó khăn. Nàng động đếnleech_txt_ngu cay xè sống mũi, Tô Đường nói: “ nương, nô tỳ vẫn nên ở Tín Vương phủ dưỡng thương thì hơn. Đợi khi nào khỏe hẳn, nô tỳ theo người sang Phủ Tĩnh Vương.”
Nàng theo tới Phủ Tĩnh Nam Vương, nhưng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương xử vớivi_pham_ban_quyen nàng quá tốt, nàng không thể để cô nương vì mình mà bị người ta chê cười.
Hứa thị sai hoàn đưa Phục Linh viện củaleech_txt_ngu mình để dưỡng, có sự sắp xếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, Tô Đường mới miễn cưỡng đồng ý.
Một bên Tô Đường cùng Bánvi_pham_ban_quyen Hạ đưa Linh về việnleech_txt_ngu của Hứa thị, bắt mạch kiểm tra chân gãy cho nàng; bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân nhị cô nương vừa trở về phòng, ngồi xuống thì một hoàn đã hớt hải , quỳ sụp xuống mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng, cầu xin: “Côleech_txt_ngu nương, xin người hãy cứu nươngleech_txt_ngu của nô
Vân nhị nương còn chưabot_an_cap rõ chuyện gì đã ra, nha hoàn cận của nàng Bảo Châu liền hỏi: “ ngươi làm sao?”
Nha hoàn nọ vừa khóc vừa nói: “Nương của nô tỳ vì bình chuyện Tô côvi_pham_ban_quyen nương đẩy xuống nước, khi nãy thấy nha hoàn của Tô cô nương đến phòng hạ nhân ở viện, nương nô tỳ muốn trút cho người đã ả một bạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai. Lão vương gia biết chuyện, trong lúc đã hạbot_an_cap lệnh bán nương của tỳ đi rồi”
Nha vốn là một trong những đại nhabot_an_cap hoàn thân cận của Vân nhị côvi_pham_ban_quyen nương, nương của nàng ta lại quản sự mụ mụ ở khu nhàvi_pham_ban_quyen hạ nhân hậu viện.
Vân nhị cô nương vốn dĩ đã tức tối vì Tô Đường cướp mất Tạ Bách Đình, khiến Tạ Bách Đình trở xabot_an_cap cách với , giờ ngay cả Tín Lão vươngleech_txt_ngu cũng đứng về phía . Nương của đại nha hoàn thân cận và nha hoàn của Tô Đường vốn không oán không thù, vì giúp nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trút giận mà đánh nha hoàn của Đường một cái liền bị trượng rồivi_pham_ban_quyen đem bán, nếu không cứuvi_pham_ban_quyen được người, sau này trong phủ còn ai dám về phía nàngbot_an_cap nữa?!
Người này, nàng nhất định cứu cho bằng được!
nhịbot_an_cap đi tìm nương là thái thái. Lúc vào phòng, vừa nghe thấy hoàn bẩm báo chuyện với Vân Tam thái thái. Vân thái thái chặt mày: “Lão vương gia sao lại quản cảleech_txt_ngu những chuyện vặt như thế này?”
Dạo gần đây, cả việc triều đình ông cũng ít để mắt tới, vậy mà lại đi quản chuyện này, Vân Tam tháivi_pham_ban_quyen cảm thấy vô cùng thường.
Vân nhị cô nương vénbot_an_cap bước vào, nói: “, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhấtbot_an_cap định phải giúp con cứu lấy nương của Phỉ Thúy, tuyệt đốileech_txt_ngu không được bà ta bị bán .”
Vân Tam thái thái đâu có muốn để mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, nay người hạ lệnh đi lại vươngleech_txt_ngu gia. ta bao che cho con gái khiến vương gia đãleech_txt_ngu nảy sinh cảm, không tin bà ta sẽ minh. vào đó, vương không được tốt, ông mới tự mình quản chuyện cỏnbot_an_cap con này. Giờleech_txt_ngu bà ta xin tha, chẳng phải là tự lao đầu vào họng Lão vương gia sao?
Chưa kể tình Lão vương gia xưa nay vốn bướng bỉnh, Vân Tam thái thở dài: “Không phảivi_pham_ban_quyen nương không , mà nàyvi_pham_ban_quyen là của tổ phụ con, e là ngay cả tổ mẫu cũng chưa chắc đã can , huống hồ là nương.”
con tìm tổ mẫu!”
“Tổ mẫuvi_pham_ban_quyen thương nhất, người địnhbot_an_cap sẽ không từ đâu.”
Vân cô nương đầy tự tin, thế nhưng lần này nàng ta chắn phải thất rồi.
Trong phòng, Tô Đường tỉ mỉ kiểm tra chân gãy Phục Linh. Xương được nối rất tốt, không bị lệchleech_txt_ngu, là thuốc đang dùng quábot_an_cap kém, chỉ có thể còn hơn không. Đợi khi về nàng sẽ bào chế thêm một ít cao gửi tới, Phục Linhbot_an_cap sẽ nhanh chóng bình phục hơn.
Phục đó, vành đỏ , cảm động đến mức đứng ngồi không yên. Cô vậy mà lại đích thân bóp chân cho một nha hoàn nhưvi_pham_ban_quyen nàng
Nha hoàn này hoàn toàn không nghĩ đến việc Đường đang chữa trị cho mình. Nàng và Hạ bắt đầu hầu hạ bên cạnhbot_an_cap Tô Đường từ năm tám , nói là cùng nhau lớn lên, hình bóng không , Tô những gì, không ai hiểu rõ hơnleech_txt_ngu hai .
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa thu tay lại, Phục Linh thả ốngvi_pham_ban_quyen quần xuống thì một tiểu nha hoàn từ ngoài chạy vào, mặt tươi như hoa, nụ cười rạng rỡ lóa cả mắt.
Bán Hạ nói: “Ta Phục Linh đều người ta đánhvi_pham_ban_quyen, vậy mà ngươi còn cười được.”
Nha hoàn đi theo từ Thanh Châu, người của mình, tên gọi Tứ Nhi.
Tứ Nhi cười đến cả mắtvi_pham_ban_quyen: “Vừa nãy trong phủ có một chuyện rất thú vị, tỷ chắn không đoán ra được đâu.”
Tính hiếu kỳ Bán Hạ lập tức khơi dậy, thúc giục: “Vậy ngươi mau nói đi chứ.”
Tứ Nhi che miệng cười một tiếng mới kể: “Kẻ đánh Bán Hạ tỷ và bị vương gia đembot_an_cap người là nương đại hoànleech_txt_ngu bên cạnh nhịleech_txt_ngu. Nhị cô nương vì cứu bà ta đi xin vương phi, nói rằng hoàn đó hết trung thành, nàng không nhìn mẹ con họ lìa, xin vương phi ân. Lãoleech_txt_ngu vương phi nghebot_an_cap xongleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen vô cùng động, sauvi_pham_ban_quyen đó
Tứ Nhi dừng lại, Bán Hạ vội vàng: “Mau nói tiếp đi, phi không phải là đã thả người đó chứ?”
Tứ Nhi cười hì hì: “Nếu mà như vậy thì sao muộibot_an_cap có thể mừng thếvi_pham_ban_quyen này?”
“Lão phi đemleech_txt_ngu cả đại nha hoàn đó nương của ả bán đileech_txt_ngu luôn rồi.”
Thật hả dạ vô cùng.
Nàng thực rất thích Lão vương phi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy.
nói rằng, hành động ngày hôm nay của Tín Lão vương gia và Tín Lão phi hoàn toàn nằm ngoài dự liệu Tô Đường.
Tô Đường có chút ngẩn ngơ, hôm nay rốt cuộc là ngày gì mà từng người một đều không bình thường như vậy.
Tạ Bách Đình chủ động cùng nàngleech_txt_ngu về nhà ngoại đành, lại còn cùng nàng phô trương tình cảm , dù có hạ Tín Vương phủ mắng mỏ cũng chẳng hề bận tâm.
Lão vương gia lại quản chuyện vặtbot_an_cap vãnh như hạ nhân đánh . Còn Tín Lão vương phi vốn luôn yêu chiều Vân nhịbot_an_capvi_pham_ban_quyen nương, hôm nay lại chẳng màng đến việc nàng ta vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê mà đã bán đứng đại nha hoàn cận của
Tô Đường thậm chí còn nảy sinh một tia ảo giác rằng tất cả mọi người đều đang xoay quanh mình. nàng vẫn có nhận thức, Tạ Đìnhleech_txt_ngu xoay quanh nàng thì cũng thôi đi, dù còn trông cậy vàovi_pham_ban_quyen nàng cứu mạng, còn Tín Lãoleech_txt_ngu vương gia và Tín Lão vương phi thì cầu cạnh gì nàng đâu.
Dẫu không biết Tín Lão gia và Tín Lão vương phi làm vậy là vì mục đích gì, nhưng kết quả mang lại Tô Đường hài . Hạ nhân trong Tín Vương từ nay chắc chắn không ai dám xem thường, chậm trễ, càng dám lén lút bàn hay lườmleech_txt_ngu nguýt nữa.
hoàn đến , Tô Đường liền cùng Tạ Bách Đình viện Thúy Bách dùng bữa cơm hồi môn.
Bữavi_pham_ban_quyen cơmleech_txt_ngu này Tô Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn đến mứcbot_an_cap khó , vì quá “ngấy”.
Nàng không ám chỉ món ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà là ám chỉ Tạ Bách Đình.
Từ lúc ngồibot_an_cap vào bàn cho đến khivi_pham_ban_quyen đứng dậy, cái này liên tục gắp thức ăn cho nàng, đôi đũa leech_txt_ngu Đường chẳng mấy khi phải vươn . Cánhbot_an_cap tay ngắn, những món ở xa không với tới gắp nàng đãleech_txt_ngu đành, ngay cả món trước hắn cũng , cứ như thể nàng bị . nỗi lần Tạ Bách Đình thức ăn cho nàng, ánhbot_an_cap mắt củavi_pham_ban_quyen lại đổ dồn về phía nàng một lần.
bao nhìn như vậy, nàng đến nhai cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết nhai thế nào cho nhiên, quá bèn đưa chân đá Tạ Đình gầm bàn.
đá hai lần mà Tạ Bách vẫn không kiêng dè, Tô Đường tứcleech_txt_ngu mình tung một cú đá thật .
khẽ giật mình, nhìn về phía Bách Đình nói: “Con đừng gắp quá nhiều thức ăn cho Đường nhi, ta sắp bị con bé sưng lên rồi .”
Tô Đường: “”
Bách Đình: “”
Mặt Tô đỏ như gấc: “Phụ , con không biết là đá trúng .”
Báchbot_an_cap Đình liền đáp: “Đã nhạc phụ phải chịu tội thay cho tiểuleech_txt_ngu tử rồi.”
Tô Đường đưa tay ngắt eo hắn, bị Tạ Bách Đình nắm chặt tay không buông.
Tô Hồng Sơn thu hếtleech_txt_ngu vào mắt, mặt đầy cười: “Không sao, hai con tình thắmvi_pham_ban_quyen thiết, vui mừng còn không kịp nữabot_an_cap .”
Tô Đường đầu cơm, chưa ăn hết thức ăn trong mà đã no rồi.
Dùng xong bữa cơm hồi môn cũng đến phải ra về. Hứa thịbot_an_cap tiễnvi_pham_ban_quyen họ ra đại mônvi_pham_ban_quyen Tín Vương phủbot_an_cap, lúc lên bậc , Hứa thị đưa tay về phía Tô : “Đưa ngân châm nương.”
Tô Đườngleech_txt_ngu hỏi, “Nương cần ngân châm ạ?”
Hứa thị lườm nàngleech_txt_ngu một cái, “Nương chỉ sợ làm bừa, nương đi.”
cả lúc đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng bữa nàng cũng dám đá Tạ Bách Đình, lại còn dám eo hắn, Hứa thị chẳng mảy may nghi ngờ Tạ Bách lại chính là do con mình ngân châm đâm cho tỉnh. Đây chẳng phải là vợ ngược đãi hay sao?
Dẫu có muốn cứu thì cũng phải mờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại phu, làm có chuyện tự mình ra tay như thế. Vạn nhất Tĩnhvi_pham_ban_quyen Nam mà biết chuyện, bà biết ăn nói sao.
Thấy Hứa thị nhất quyết không đưa không được, Tô Đường cũng chẳng còn cách nào, đành phải móc ngân châm ra đưa cho bà.
Ngồi vào xe ngựa, Tạ Đình nhìn Tô , đôi mày nhíu . Tô Đường lên tiếng: “Chàng nhìn ta như làm gì, trên mặt taleech_txt_ngu dính nhọ sao?”
“Nhạc mẫu đại nhân hồi ngân châm gì?” Tạ Đình hỏi.
tùy tiện đáp: “ ý gì , là sợ ta dùng ngân đâm chàng chứ sao.”
Chân mày Tạ Bách Đình càng lại hơn.
Tô Đường thấy mình nói xong màleech_txt_ngu vẫn imbot_an_cap lặng, bèn nghiêng đầu nhìn qua. Thấy dáng vẻ đăm chiêu hắn, tuy vẫn tuấn tú vô song nhưng rõ ràng là đã nghĩ xẹo đâu rồi, nàng đành giải thích: “Là sợ ta đâm chàng, đúng đen đấy, có nghĩ ngợi tinh. Cha nương ta hoàn toàn không biết ta biết y thuật .”
Chân mày Tạ Bách Đình giãn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lộ rõleech_txt_ngu vẻ kinh ngạc: “Học ybot_an_cap đâu chuyệnbot_an_cap một sớm chiều, sao nàng có giấu được họ?”
“Thiên tư thôngbot_an_cap tuệ, bẩm sinh đã vậy, không còn nào .” Đường .
Không thể giải thích ràng, nàng đành nói lấp liếm qua chuyện.
Sợ Tạ Bách Đình sẽ truy đến cùng, Đường dứt khoát chuyển chủ : “Hôm nay chuyện người trong lòng thế nào ?”
Tạ Bách nhìn vào mắt Tô Đường. Đôi mắt nàng rất đẹp, lấp lánh hơn cả dải ngân hà đêm hạ, vì tò mò mà thêmvi_pham_ban_quyen phần linh động. Tạ Bách Đình nhìnvi_pham_ban_quyen hai cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi nhắm mắt lại.
Lại một lần nữa rước lấy sự mất mặt, Tô Đường hậm rèm xe nhìn ra bên ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Ta muốn xuống đileech_txt_ngu dạo.”
“Trần .”
Tạ Đình chỉ gọi một tiếng, Thanh đã lập tức siết chặt dây cương.
Tô Đường lách người chui ra, bước xuống xe ngựa. Thấy Bách Đình chẳng hề có ý đi xuống, nàng trực bước bỏ đi.
Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía xe ngựa : “Gia, Đại nhân đi rồi.”
Tạ Bách Đình một góc rèm xe lên, nhìn bóng thanh Tô Đường, đôi mắt đẹp đẽleech_txt_ngu ấy thoáng qua một tia bất lực.
Người phụ nữ , không chỉ hiếu kỳ mà tính khí còn đỗi.
Rèm xuống, giọng nói trầm ổn truyền ra:
“Đến tiệm thuốc nhà họ Thẩm.”
Lại nói về Tô Đường, nàng xa một đoạn, ngoảnh lại thấybot_an_cap Trần Thanh xe rời đi. Cảnh đó nàng tức đến mặt. Ở Tín Vương phủ thì quấn không , vừa rời đó đã lộ ra nguyên hình, có biết thế nào công dã tràng, xôi hỏng bỏng không chưa?
Bán Hạ đưa mắt nhìn theo chiếc xe ngựa: “Sao cô gia lại đi rồi?”
đi đường hắn, không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ta biết dạo phố chắc?” Đường bực dọc nóibot_an_cap.
Nàng không những phải đi dạo, mà còn đi thỏa thích mới .
Kiếp trước Tô Đường bận rộn đến mức thời gian yêu đươngvi_pham_ban_quyen còn chẳng có, số đi dạo phố lại càng ỏi cùng. Nay đột ngột xuyên không về cổ đại, thứ khác không có thời gian có thừaleech_txt_ngu, biết giết gian vào việc gì. Giữa muôn vàn món đồ xảo và tiếng raoleech_txt_ngu vang không ngớt, Tô Đường đã sớm quẳng Tạ Đình cùng với giận dữ kiabot_an_cap ra sau đầu.
Hai chủ đi đầu phố lên trước, thấy có cửa tiệm khá bề thế liền bước chân vào.
Đóbot_an_cap là một tiệm lụa, bên trongvi_pham_ban_quyen bày bán đủ các loạileech_txt_ngu gấm vóc, còn có cả bộ váy áo đãleech_txt_ngu may , đẹp đến mức khiến ta khó lòng rời mắt.
Tô Đường đưa tay chạm vào đóa hoa lan trên áo, sống động đến mức nhìn kỹ thêm chút nữa như thể ngửi thấy hương lan thoang thoảng.
Nha hoànleech_txt_ngu tiệm tơ lụa bước tới nói: “Cô nương thật có nhãn quang, bộ váy này là mẫu mới nhất của tiệm chúng ta, hoa lan trên đó là do tú từ trong cung ra thêu đấy ạ. Bộ váy đẹp như thế , tiệm chúng ta mỗi lắm mới có một bộ. Da dẻ côleech_txt_ngu nương trẻo, mặc vào là hợp rồi.”
Tô Đường cũng thấy không tệvi_pham_ban_quyen, chẳng kém cạnh gì bộ nàng đang mặc trên người. Nàng bảo nha hoàn lấy váy xuống để thử. Nhavi_pham_ban_quyen hoàn vừa lấy xuống định đưa cho Bán Hạ, thì phía bên kia có giọngvi_pham_ban_quyen nói thanh mảnh truyền đến: “ váy này rồi.”
Lời vừa , mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nha hoàn mặc váy xanh bước tới, vô cùng ngang ngược tiếp giật lấy bộ từ tay nha hoàn của tiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tô Đường và Hạ trơvi_pham_ban_quyen mắt nhìn nha hoàn nọ. Sau cướp y phục, nha hoàn ấy đắc ýleech_txt_ngu liếc nhìn Tô Đường một cái. Khi bốn mắt chạm nhau, vẻ đắc ýleech_txt_ngu trên mặt nàng ta bỗng ngưngvi_pham_ban_quyen đọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, nên ngơ ngác, rồi sauleech_txt_ngu ôm bộ biến: “Quận chúa, ta cướp nhầm rồi.”
, Đường quay đầu lại chủ của nha kia. Tuy bộ váy này trả tiền, phàm là chuyện phải có trước cóbot_an_cap sau, làm gì có đạo lý tiếp cướp đồ như thế.
Cả ngày hôm nay đã phải chịu đủ ấm ức, tính Tô Đường cũng đang bốc hỏa, chỉ cần một mồi lửa là nổ tung.
Vị tiểu thư kia nhìn rõ khuôn mặt Tô Đường, mắt mở , mặt đỏ bừng lên: “Ngươi ngươi là ? Sao trên người ngươi mặc xiêm y của bot_an_cap nươngbot_an_cap Tín Vương phủ, lại còn đeo cả trang sức của nàng ta nữa?”
Nàng ta có mạo kiều diễm, hơn hẳn hoa đào mùa xuân, nhưng vì thẳng mà lời nói có chút không lưu loát.
đã nghe ra rồi, thứ màbot_an_cap vị tiểu thư này muốn là đồ Vân nhị cô nương, không của nàng.
Đã không phải nhắm , lại có hiềm khích với Vânvi_pham_ban_quyen nhị nương, cơnleech_txt_ngu giận của Tô Đường liền dịu xuống, : “Vì sao cô khẳng định xiêm y và trang sức này là của Vân nhị ?”
Vịleech_txt_ngu tiểu thư kia cứng , hoàn cướp váy đứng bên cạnh lên tiếng: “Làm mà nhầm được chứ, trên đầu người là từ Thấm Ngọc Hiên, là mẫu duy nhất, vốn là Quận chúa nhà ta nhìn trúng , kết quả bị Vân nhị nương cướp mấtbot_an_cap. Cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ xiêm trên người nàng nữa, là do tú nương của Cẩm Túbot_an_cap làm, nha hoàn Vânvi_pham_ban_quyen nhị cô nương đến lấy đồ, cũng đang ở trong , tuyệt đối sai được.”
Ai mà ngờ được bộ Vânbot_an_cap cô nương cướp từ taybot_an_cap Quận nhà nàng ta, cuối cùng lại rơi vào tay người khác, còn khiến họ nhận nhầm người. biết là ai đã xông ra cướp đồ, tiểu nha hoàn cảm thấy cánh đang bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net váy cũng nóng ran lên. Quận chúa nhà nàng ta lần đầu đi cướp đồvi_pham_ban_quyen của người khác, quả lại cướp , thậtbot_an_cap là mất mặt quá đi thôi.
Hóabot_an_cap ra là nhị cướp đồ nên báo thù lại, kết quả lại báo thù nhầm người, Đường cũngleech_txt_ngu đến phục cho cái vận may của mình.
Vị tiểu kia đầy vẻ nghi nhìn Tô , rõ ràng tò mò về mối quan hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng và Vân nhị cô nương. Tô Đườngleech_txt_ngu thỏa mãn sự hiếu kỳ của , : “Các người không nhận nhầm đâu, xiêm y và trangvi_pham_ban_quyen sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên người ta đúng là của nhị cô nương đấy.”
thư kia kinh ngạc khôn : “Nàng ta cũng lòng tặng cho ngươi sao?”
Tô Đường mỉm cười nhẹ nhàngbot_an_cap, ngữ khí hòa như xuân lướt qua : “Vânvi_pham_ban_quyen nương rất hào , đống xiêm y sức môn này, cho hôn phu thanh trúc mã là Đại thiếu gia Tĩnh Nam Vương , ta cũng đều tặng rồi.”
Vị tiểu thư kia: “”
Vậy nên người mà nàng ta vừa cướp là Đại thiếu phu họ Tạ sao?!
Chính là nương đáng thương bị đưa kinh để gảvi_pham_ban_quyen thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân nhị cô nương xung hỉ cho Đại thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ đó ư?
ta đã đen đủi rồi mình còn đi cướp đồ của người ta, vị tiểu thưvi_pham_ban_quyen kia thêm phần áy náy.
ta hướng phía Tô Đường tạvi_pham_ban_quyen , rồibot_an_cap bảo nha hoàn: “Mau trả lại bộ váy cho Tạ Đạileech_txt_ngu thiếu phu nhân đi.”
Nhabot_an_cap hoàn đỏ đưa y phục Bánvi_pham_ban_quyen Hạ.
Bán Hạ nhận.
Nha kia đành quay đầu chủ tử nhà mình.
kia nghi hoặc nhìn Tô Đường, nàng cười nói: “Tuy ta không quen biết cô nương, nhưng cô đã là người quen Vân nhị cô nương, kiểu gì ta cũng phải nể mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân nhị cô nương một chút, nhường cơ hội này cho cô nương vậy.”
Sau khileech_txt_ngu Đường rời đi, nha hoàn nọ nhìn chúa nhà mình, nhỏ giọng làu bàu: “Vị cô mới đón về Tín Vương phủbot_an_cap này, vị Đại thiếu phu nhân Tĩnh Nam Vương phủ này không là kẻ ngốc đấy chứ?”
Người là Vân nhị cô nương một Tạ đại thiếu gia chẳng còn cho nàng ta, vậyvi_pham_ban_quyen mà nàng ta còn thấy người hào phóng.
Quận chúa nhà mình vàvi_pham_ban_quyen Vân nhị nương quan hệ chẳng tốt đẹp gì, ta lại còn nể mặt Vân nhị cô nương, đâu phải cứ quen biết là sẽ cái gọi là tình nghĩa nể mặt nhau đâuleech_txt_ngu.
Ánh mắt vị cô rơi trên bộ trong nha hoàn: “Nàng ta thông minh hơn Vân cô nương nhiềuleech_txt_ngu.”
Ra khỏi cửa tiệm tơ lụa, Hạbot_an_cap trời, nói với Tô Đường: “Giờ chẳng còn sớm nữa, chúng ta nên hồi phủ thôi.”
Tô Đường giơleech_txt_ngu tay gõ nhẹ vào đầu Bán Hạ: “ nhà ngươi cònvi_pham_ban_quyen chẳng vội giục ta về, ngươi gì?”
Bán Hạ trán: “Cô gia có lẽ về cũng .”
thì đợi chàng tới đón ta.” Tô Đường .
Cùng ra khỏileech_txt_ngu phủ, lẽ đương nhiên phải cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vềbot_an_cap. Chỉ nói hớ một câu mà bị giữa đườngleech_txt_ngu, ai thèmbot_an_cap chiều cái tính thối tha đó của chàng ta, ai mà chẳng có cơ chứ.
Hạ biết tính Đường, liền nói: “ ta không quá xa, tránh để lát nữa gia không tìm chúng ta.”
Thật là nha hoàn chu đáo, đáng tiếc, lại không có một vị chủ tử biết điều cho lắm.
Đường vốn đi đến đâu dạo đến , Bánleech_txt_ngu Hạ vừa nói , nàng dứt khoát chuyển sang phố khác, là tùybot_an_cap hứng như thế đấy.
Từ đã thấy một rất bề thế, ba tầng, gạch ngói biếc, hiên vút, biển lánh dưới ánh mặt trời.
Ngọc Hiên.
Vừa mới nghe thấy tên cửa tiệm này từ miệng vị cô nương kia, không ngờ nhanh như vậy đã rồi, chắc chắn phải vào xem thử một chút.
sải bước Thấmvi_pham_ban_quyen Hiên, phía bên kia có một nha hoàn tầng hai đi xuống, thấy Tô Đường Hạ vào, nàng ta vốn đã bước hai bậc thang liền vội vàng quay người chạy lên tầng hai.
Trên tầng hai, Tạ Nhu và Gia Nam quận chúa của Triệu Vương đang chọn vòng ngọc, nha hoàn tiến lên phía , nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Đại thiếu phu nhân cũng tới .”
Đáy mắt Tạ Nhu xẹt qua tia chán ghét.
Hôm nay ta không định ra phố dạo chơi, nhưng vì Tô đã tính kế lấyleech_txt_ngu mất của ta mộtvi_pham_ban_quyen chiếc vòng ngọc. Vòng của nàng ta tuy nhiều, nhưng bất kể chiếc nào nàng cũng không nỡ bồi thường cho Tô Đường, nên mới định ra mua một chiếc. Đã ra khỏi phủ rồi thì không thể không qua Ngọc Hiên xem thử.
Không ngờ tới Ngọc đụng mặt nàng ta!
Thật là ám quẻ!
Nàng quay đầu chiếc trâm ngọc trong Gia Nam quận chúa, ánh mắt lóe lên, một kế hoạch nảy ra trong đầu.
Dưới lầu, và Bán Hạ vừa vào, tiểu Thấm Ngọc Hiên đã niềm nởvi_pham_ban_quyen đón tiếp, cần giới cho Tô Đường xem Thấm Ngọc Hiên mới nhập về những mẫu trang sức gì. Thấy trên đầu Tô Đường đang cài đồ trang sức của Ngọc , hắn tưởng nàng làvi_pham_ban_quyen khách quen nên định dẫn nàng hai.
Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên Đường tới đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trang sức Thấm Ngọc Hiên mấy năm chưabot_an_cap bán được thì với nàng cũng đềubot_an_cap là đồ mới, chưa từng thấy qua.
“Chúng xem ở lầu trước đã.” Tô nói.
Ngọc Hiên quả không hổ danh là tiệm sức lớn nhất kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành, kiểu dáng mỹ lệ, đường nét xảo, có ítleech_txt_ngu món đồ khiến ngườileech_txt_ngu ta phải trầm trồ.
Tô Đường chọn chiếc trâm ngọc, một đôi hoa tai hồngvi_pham_ban_quyen ngọc, đang cầm một chiếc trâm vàng , Bán Hạ tiện hỏi mộtbot_an_cap câu: “Mấy thứ này bán thế nào?”
Tiểu Thấm Ngọc Hiên liền : “Trâm ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá trăm linh lượng, hoa taivi_pham_ban_quyen hồng ngọc một lượng, trâm thì một chút, trăm hai mươi
Bán nghebot_an_cap mà ngây người, thế này thì quá quá quá đắt rồi. Nàngbot_an_cap kéo áo Tô Đường, nhỏvi_pham_ban_quyen giọng nói: “Cô nương, tiền trên người chúng ta đủ.”
Lúc về nhà mẹ đẻ không nói là hôm sẽ đi dạo , nên nàng chỉ theo một trăm lượng bạc, khôngvi_pham_ban_quyen ngờ đồ ở kinh thành lại đắt đỏ đến thế.
Tô Đường không tâm nói: “ bảo Thấm Ngọc đồ đến Tĩnhleech_txt_ngu Nam Vương phủ rồi lấy tiền sau.”
Vừa rồi lúc bọn họ mới vào, cũng có người làmleech_txt_ngu như .
Tiểu nhị nhìn Tô Đường, ái ngại nói: “ thật , Thấm Ngọc Hiên chúng định, người không xác định được thân phận thì mua đồ đều phải thanh toán tiếp chỗ.”
Bán Hạ cau mày: “Cô nương nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta là Đại thiếu phu nhân của Tĩnh Nam phủ.”
Tiểu lắc đầu. Không được là không được.
Làm ăn sao mà cứng nhắc thế biết, Bán Hạ nhịn không được nói: “Ai mà thèm lừa Thấm Ngọcleech_txt_ngu Hiên các người chứleech_txt_ngu, hơn nữa, đưa đồvi_pham_ban_quyen tới mới lấy tiền, dù không lấy tiền thì đồ chẳng phải trong tay Ngọcbot_an_cap Hiên người sao?”
Tiểu nhị cười xòa: “Đạoleech_txt_nguleech_txt_ngu vậy, nhưng cũng là một tiểu hỏa , quynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định của cửa tiệm như thế, tôibot_an_cap cũng chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết tuân theo thôi.”
hỏa kế vẻ mặt đầy hối lỗi, Bán Hạ nhìn Tô Đường: “Hay là tôi sai người về tiền ?”
“Để lần sau mua vậy.”
Tô Đường đặt trâm vàng xuống, quay định rời đi.
Vừa đi tới , tiếng của tiểu hỏa kế nhiên lên: “ họ lại!”
thì có haivi_pham_ban_quyen tiểu hỏa kế đi tới, mất lối đi củabot_an_cap.
Sắcbot_an_cap mặt Tô Đường trầm xuống: “Gì đây? Vào Thấm rồi, không mua gì cũng được đi ?”
Tiểu hỏa tiếp đón bọn họ lúc nãy cầm chiếc vàng đivi_pham_ban_quyen tới, nói: “Tôi đã khách khí tiếp đón các , thanh toán chỗ là quy định của Thấm Ngọc Hiên chúng tôi, mua bán không thành thì tình nghĩa vẫn còn, cô nương không mua thì , tại sao lại làm hỏng trâm vàng Thấm Ngọc Hiên chúng tôi?”
“Chiếc trâm vàng này đã bị hỏng rồibot_an_cap, bắt buộc phải mua nó.”
Tiểu hỏa kế đưa chiếc trâm cho Tô Đường xem, một cánh hoa chạm trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc trâm đã bị gập lại, nhìn xa thì ảnh hưởng , nhưng nhìn gần lại mất vài phầnvi_pham_ban_quyen thẩm mỹ.
Tô Đường đột ngột bị chặn , người trên lầu dưới lầu của Thấm Ngọc , thậm chí cả người qua cửa tiệm đều bị hút sự chú ý, họ không mua đồ nữa mà vây lại xem náo nhiệt.
Gương mặt Tô Đường lạnh đi, nàng cầm chiếc trâm vàng, nhưng nàng hoàn toàn không chạm vào cánh trên đó, lúc đưa trả cho tiểu hỏa kế cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có chút hư tổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào, vậy mà lại bịbot_an_cap vu oan là nàng làm hỏng trâm ngọc, nàng bồi thường.
Chiếc trâm này chẳng qua chỉ một trăm hai mươi lượng, đối với vị thiếu phu Tĩnh Nam Vương như nàng thì chẳng đáng là , quan trọng là hành vi nàyvi_pham_ban_quyen quá tổn hại đến danh tiếng nàng. biệt là mọi người vốn đã bị lời đồn dẫn dắt, tin chắc rằng là kẻ đãleech_txt_ngu đẩy nhị cô nương xuống , là một tâm địa độc ác.
Chưởng Thấm Ngọc Hiên đi tớivi_pham_ban_quyen, tiểu hỏa kế đưa chiếc trâm vàng cho ông ta xem, nói: “Cô ta nói mình là Đại thiếu phu nhân của Tĩnh Vương phủ, tôileech_txt_ngu không cô ta là ai, chỉ cầuvi_pham_ban_quyen thanh tại chỗ, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta mua , còn làm trâm vàng”
Một người xem náo nhiệt đều đang đoán xem Tô Đường có phận , tiểu hỏa kếleech_txt_ngu vừa giới thiệuvi_pham_ban_quyen chi tiết, lập tức có một vịleech_txt_ngu nói: “Ta bảo bộ trang sức trên đầu vị cô nương này nhìn sao quen thế, chẳng phải chính là Thấm Ngọc Hiên, được Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương mua sao. Hóa nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta chính là kẻ đã Vân nhị cô nương xuống , cuốivi_pham_ban_quyen tự chuốc lấy quả, phải gả đi thay Vân cô nương để xung hỉ”
Vị cô nương đó nói một tràng , giọng lại , Tô Đường liếc mắt nhìn qua một cái, cô nương lập tức năng .
Thật là kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích quản chuyện đồng, lắm mồmbot_an_cap lắmvi_pham_ban_quyen miệng. Thấy mọi người cũng nhìn mình, cô ta bừng mặt, nói với Tô Đường: “Ngươi, ngươi làm hỏng trâm vàng của Thấm Ngọc , bồi lẽ đương nhiên!”
Bán Hạ đứng sauleech_txt_ngu Tô Đường, tức giận muốn thay nàng phân trần, nhưng Tô Đường không cho. Thứ nhất là giải thích cũng chẳng ai tin, thứ là nàng dự ba tháng sau sẽ thoát thân, nếu danh tiếng thanh bạch thì Tạ Đình muốnleech_txt_ngu hòa ly với không dễ . Vì đại , nàng chỉ đành tạm thời nhịn.
Chưởng quỹ Thấm Ngọc Hiên đưa cây trâm vàng Tô Đường: “Bất kể cô nương vì mục bot_an_cap mà làm , nhưng món này đắt, xin cô nương mua chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thấm Hiên chúng tôi khách khứa đông đúc, cứ giằng cobot_an_cap thế này đã ảnh hưởng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh doanh rồi.”
Lời chưởng quỹ vừa dứt, trong đám đông không biết là ai thốt lên một câu: “Chẳng lẽ nàng ta có tiền mua saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Chỉ là cây trâm vàng mà, dù gì cũng là Đạivi_pham_ban_quyen thiếu phu nhân của Tĩnh Nam Vương phủ, có thể không mua nổi chứ? Trang trên đầu nàng ta cũng nghìn lượng đấy.”
của cô nương đương nhiên là quýbot_an_cap rồi, vị cô này nghe nói lớn lên ở nơi nhỏ bé như Thanh Châu, tay vị tất đã có bao nhiêu tiền.”
có tiền mà cũng vào Thấm Hiên”
không nổi vẫn có thể xem, nhưng mua không mà làm đồ thật là độc ác.”
Tiếng bàn tán xôn xao lúc mộtleech_txt_ngu nhiều, mỗi lúc nặng nề.
Chưởng quỹ Thấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc Hiên tỏ vẻ thấu tình đạt lý, : “Nếu vị cô nương này mang không đủ , có thể để một món đồ trang sức làm vật thế , đợi khi nào bạc lại lại cho cô nương.”
Ở hành lang tầngbot_an_cap hai, Tạ Nhu đứng từbot_an_cap nhìn , chán ghét nói: “Tuy rằng đại ca ta không thích ngươi, nhưng là Đại thiếu phuvi_pham_ban_quyen nhân của Tĩnh Nam Vương phủ, hành vi như vậy đã làm bại hoại danh tiếngleech_txt_ngu của vương phủ rồi. Thấm Ngọc Hiên nể mặt Tĩnh Vương phủ chúng ta, biến việc lớn thành nhỏ, chỉ bắt ngươi mua lại cây trâm, vậy tẩu vẫn làm ra vẻ tình nguyện như thế.”
“Nếu sự khôngbot_an_cap, có thể lên đây mượn ta.”
Đường đứng đó, mặt thản nhiên. Nàng thầm nghĩ tại Thấm Ngọc Hiên lại vô duyên vô nhắm vào mình, hóa là Tạ đang ở .
Nàng chẳng chỉ làm mất mặt mẫu thân của cô ta lúc dângleech_txt_ngu trà, mà cô đãbot_an_cap muốn nàng mất hết thể giữa chốn đông người, e là khi về còn không tránh khỏi một trận trách .
Tô Đường vừa định lên từ trên lầu cóleech_txt_ngu một nha hoàn xuống, tay cầm chiếc túi gấm đi tới nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Hóa ra côvi_pham_ban_quyen nương ở đây. Quận chúa nhà ta lúc trước nhặt đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gấm của cô , định bụng sẽ gửi đến Tĩnh Nam Vương phủ, không ngờ như vậy đãvi_pham_ban_quyen gặp lại rồi.”
Nha hoàn này Tôbot_an_cap Đường trông rất quen mắt, chính là người nửa canh giờ trước đã giành nhầm váy áo nàng.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Thu Hường

Thu Hường

22/3/2026 lúc 1:12 chiều

Ad ơi c14 lỗi rồi k nghe đc ạ