XUYÊN SÁCH QUÂN HÔN: CÔ BỊ GẢ NHẦM QUÂN NHÂN LẠNH LÙNG MUỐN LY HÔN LẠI BỊ GIỮ CHẶT KHÔNG BUÔNG!

Cún Rù Review on-going 06/04/2026 2 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

DƯỢC SĨ QUÂN NHÂN: VỢ BÁC SĨ XUYÊN KHÔNG VẢ MẶT CỰC CĂNG TẠI KHU QUÂN ĐỘI! 🎧🔥

Mở mắt ra thấy mình đang ở trên giường với một người đàn ông lạ mặt trong tình trạng “gạo đã nấu thành cơm”? Đã thế, bạn còn phát hiện mình chính là “con tốt thí” trong một âm mưu tráo dâu trắng trợn của cô chị họ tâm cơ? 😱

Ôn Văn Ninh – một nữ bác sĩ Đông y tài hoa, tinh thông võ thuật, vừa tốt nghiệp đại học danh giá tại Kinh Thành thì bất ngờ rơi vào “hố đen” của định mệnh. Cô chị họ Ôn Văn Ngọc vì lỡ mang thai với nhân tình nhưng lại bị gia đình ép gả cho “gã đàn ông tuyệt tự” nhà họ Cố, nên đã dùng thuốc mê để tống Văn Ninh lên xe hoa thay mình.

Đêm tân hôn nồng cháy trôi qua trong cơn mê man, để rồi sáng hôm sau Văn Ninh đối mặt với một sự thật ngỡ ngàng: Cô đã trở thành vợ hợp pháp của Cố Tử Hàn – một Đoàn trưởng quân đội uy nghiêm, lạnh lùng và đầy bí ẩn. Không cam chịu sự sắp đặt, Văn Ninh quyết định xách vali lên khu quân sự biên phòng. Mục đích của cô không phải là làm “vợ hiền dâu thảo”, mà là để tìm gặp chồng mình và ký vào tờ đơn… ly hôn! 📜💥 Thế nhưng, tại vùng đất biên thùy đầy nắng gió, những bí mật về “gã chồng hờ” anh hùng dần được hé lộ, liệu kế hoạch của Văn Ninh có thành công?

TẠI SAO BẠN KHÔNG THỂ BỎ LỠ BỘ TRUYỆN NÀY? 🎧✨

Nữ chính “Não to” cực phẩm: Không hề bánh bèo, Ôn Văn Ninh là sự kết hợp hoàn hảo giữa trí tuệ bác sĩ, tài hội họa và thân thủ Taekwondo cực đỉnh, sẵn sàng “tẩn” tên cướp trên tàu ra bã.

Vả mặt cực gắt (Plot Twist): Chứng kiến màn “tự hủy” của cô chị họ tâm cơ khi bị bắt gian tại ruộng ngô và cái kết đắng lòng cho những kẻ phản diện.

Cưới trước yêu sau – Motif quân nhân “siêu cuốn”: Sự va chạm giữa một cô gái hiện đại, thời thượng và chàng quân nhân sắt đá, trung kiên sẽ tạo nên những màn “cơm tró” cực chất và đầy kịch tính.

Đeo tai nghe và sẵn sàng xuyên không về thập niên đầy biến động! Bấm PLAY ngay để cùng TruyenFullAudio.net theo chân Ôn Văn Ninh trong hành trình đi tìm tự do nhưng lại vô tình va phải tình yêu đời mình. Giọng đọc truyền cảm sẽ khiến bạn không thể rời tai dù chỉ một giây! 🎧💖🚀

 

XUYÊN SÁCH QUÂN HÔN: CÔ BỊ GẢ NHẦM QUÂN NHÂN LẠNH LÙNG MUỐN LY HÔN LẠI BỊ GIỮ CHẶT KHÔNG BUÔNG! cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

Trần Ôn Văn Ngọc lên thân ngô, bàn tay thô ráp siết chặt lấy cổ tay cô ta.
Tà váy hoabot_an_cap của Ôn Ngọc xộc xệch, chân vô thức quấn thắt lưng gã.
Em cho gã đàn ông tuyệt tự thật sao? Hách .
không , người yêu nhất là anh mà. Ônleech_txt_ngu Vănvi_pham_ban_quyen Ngọc tỏ vẻ tủi .
Thế sao em đồng ý? Trần Hách đột ngột siết chặt vòng tay.
Ôn Văn Ngọc khẽ kêu lên một tiếng: Anh làm em đau đấy.
Là do gia đình ép em!
Mẹ em ngày nào cũng lải nhải bên tai rằng nhà Cố giàu có.
Bà ấyvi_pham_ban_quyen bảo cả đời chỉ trông mong em gả đó để hưởng phúc.
Còn nói nếu em không đồng ý, bà ấy sẽ đánh gãy chân em!
Cô ta khựng lại, loé lên tia độc ác âm , sát Trần nói nhỏ: Nhưng mà, em đã nghĩ ravi_pham_ban_quyen cách .
Động tác của Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hách khựng lại, ngón tay cái thô ráp bóp cằm cô ta: Cách ?
Ôn Văn Ngọc môi: Để em họ Ôn Văn Ninhleech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em gả thay.
Trần Hách ngẩn , lông mày nhíu chặt: Ônbot_an_cap Văn Ninh?
Làm sao nó chịu đồng ý?
Nụ cườibot_an_cap của Ôn Văn Ngọc càng thêm vẹo: Đồng hay , không đến lượt nó định.
Em đã bàn bạc xong với em traivi_pham_ban_quyen Ôn Huy rồi.
đến lúc đám sẽ chút thủ đoạn, chuốc cho nó thứ thuốc gì đóbot_an_cap đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngất đi, em sẽ nhân cơ hộibot_an_cap đó mà thoát .
Trần Hách xoa xoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cằm, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn còn nghi : Nhưng nếu nó tỉnh lại rồi làm loạn lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì tính sao?
Trong mắt Ôn Vănbot_an_cap loé lên sự tính toán: Gạo đã thành cơm, nó là con gái nhà lành, thể làm chứ?
Chẳng lẽ nó dám rùm beng lên thiên hạ biết đểbot_an_cap tự hủy hoại danh tiếtbot_an_cap củavi_pham_ban_quyen mình ?
tavi_pham_ban_quyen đưa tay ôm lấy cổ Trần Hách, điệu nũng nịu đầy : cũng đã gọi nó về rồi, nó không chạy thoát được đâu.
Trần Hách, đời này em chỉ yêu mình anh, sau này chúngbot_an_cap ta có thể đường đường chính bên nhau rồi.
Hai kẻ đó lại quấn nhau, trong ruộng ngô vang lên những tiếng thở kìm nén, hòa lẫn với tiếng xào xạc của lá cây.
Bến xevi_pham_ban_quyen khách đông đúcbot_an_cap náo nhiệt, hành khách từ khắp tay nách giữa người.
khí lẫn lộn xăng , mùi mồ hôi và hương thơmvi_pham_ban_quyen của thức ăn.
Tiếng còi tàu hỏa hú vang vào ga, tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bánh sắt nghiến trên đường ray tạo nên âm thanh ĩ.
Trênleech_txt_ngu sân ga bày la liệt các sạp hàng nhỏ, người phụ nữbot_an_cap bán trứng luộc tràvi_pham_ban_quyen mở nắp thùng sắt, hơi nóng nghi ngút mang hương nước tương đậm đà tỏa ra bốn phía.
Ôn Văn Ninh chiếc vali màu hồng nhạt bước ra khỏi bến xe.
Mái tócvi_pham_ban_quyen đen mượt mà xõavi_pham_ban_quyen vai, vài sợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tóc vương nhẹ trên vầng trán thanh tú. mặc một khoác len màu trắng sữa, bên trong áo sơ hồng phối ren, bên dưới là quần jeans xanh nhạt.
Trên vai cô một chiếc ba lô màu tro, chân đi giày vải trắng, toàn thân toát lên sạch sẽ, thanh thoát và đầy linh tính của người trí thức.
Là một xuyên không từbot_an_cap khi cònbot_an_cap trong bụng mẹ, kiếp Văn vốn bác Đông y có tiếng tăm, rảnh rỗi còn nghiên cứu họa vàbot_an_cap nhạc cụ, có nói là đa tài đabot_an_cap nghệ.
, cô đầu thai vào nhà cả họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn, phía trên cóleech_txt_ngu đếnbot_an_cap bảy người anh trai cưng chiều cô hết mực.
Chaleech_txt_ngu mẹ già sinh được mụn con gái nên càng coi cô như cục cục bạc trong .
nhỏ đến lớn, cô từng phải làm việc nặng, ngủ nướng ở nhà, mẹ cô là Lý cũng có tươi mà khen cô dáng ngủ ngoan ngoãn.
Lên đại học cô theo ngành Tây , vào nền tảng kiếp trước sự lực kiếp , thành tích học tập của cô luôn đứng đầu bảng.
Vừavi_pham_ban_quyen mới tốt nghiệp thuận lợi vài ngày trước, cô liền vội vàng xuôi mọi việc để quay về tham dự cưới của chị họ Ôn Văn Ngọc.
Ninh Ninh! Con gái ngoan của mẹ!
Lý Hồng xa nhìn thấy Ôn Văn Ninh giữa đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đông.
tức nở nụ cười rạng rỡ, bước về cô, đưa tay xoa nhẹ mái đen mượt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con gái, ánh đầy sự từ ái và nhớ nhung.
Có mệt không con?
Ngồi tận sáuvi_pham_ban_quyen đồng hồ, oải lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi phải ?
mẹ trông con đi hẳnbot_an_cap một vòng này?
Ôn Quốc Lương theo sát phía sau, tay đỡ lấy từ tay Ôn Văn Ninh, áng chừng rồi xót nói: Chắc chắnbot_an_cap rồi!
Đường sá xa xôi thế , cái vali lại nặng nữa.
nhìn , gầy đi , cằm nhọn ra kìa.
Lý Hồng Mai nghe , mắt lập tức đỏ lên, nắm lấy Ôn Văn Ninh quan sát lưỡng: Gầy thật !
Chắc ở trường không ăn uống tử , lát nữa về mẹ hầm canh cho con bồi cơ thể!
Ôn Văn Ninh vòng tay lấyleech_txt_ngu cánhleech_txt_ngu tay mẹ, đôi mắt cong cong nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứa đầy ánh sao: Ba ơi, đó là do ba ảo giác thôi!
Đúng là kiểu tình yêu mang tên ‘ba mẹ thấy con gầyleech_txt_ngu’.
Ở trường con ăn ngon ngủ kỹ, sung hơn ở nhà ấy chứ.
Lý Hồng Mai và Ônbot_an_cap Quốc Lương bị cô chọcvi_pham_ban_quyen cười thành tiếng, những nếpbot_an_cap nhăn nơi khóevi_pham_ban_quyen đều giãn ra.
Đứa con gái quý báu này của họ lúc cũng miệng, luôn biết cách khiến người khác vui vẻ.
Ôn Quốc Lương kéo vali đi dẫn đường: Đi thôi đi thôi, về nhà nào.
Đám của chị họ con sắp đầu rồi, đừngleech_txt_ngu để lỡ giờ lành.
Ôn Văn Ninh thân thiết khoác tay mẹ, rãibot_an_cap phía sau, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ nói mãi không hết chuyện.
Từ những chuyện thú ở trường cho đến hình gần ở nhà, tiếng cười không ngừng vang vọng trên con đường nhỏ dẫn về làng.
sân nhà chi thứ hai họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn, trường đám cưới vô cùng náo nhiệt.
Hơnvi_pham_ban_quyen mười chiếc bàn tròn được sắp xếp ngay ngắn, khăn trải bàn màu đỏ phẳng .
Trên tường, trên cửa, trên cửa , đâu đâu cũng dán chữ Hỷ đỏ rực.
Trên đất rảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một lớp xác pháo dày, đỏ thẫm một vùng, trong không khí vương lại mùi thuốc súng sau khi đốt pháo.
chiếc nồi lớn đặt ở góc sân, thịt lợn và sườn đang được hầm sùngvi_pham_ban_quyen sục, bốc hơi nghi ngút.
Mùi thịt thơm nồng quyện lẫn với mùi hương liệu bay xa, khiến đám trẻ con cứ quẩn quanh bên nồi, nước miếng chảy ròng ròng.
Ôn Văn diện bộ đồ cướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màu đỏ, đứng giữa đám nhìn quanh quất, đôi lông mày khẽ lại, trong mắt tràn đầy vẻ nôn nóng không giấu giếm.
Cô ta khôngbot_an_cap ngừng ngónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía , lòng bàn tay lấm tấm mồ hôibot_an_cap.
Đúng lúc này, Ôn Văn Ninh đi ba mẹ bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàoleech_txt_ngu sân.
Trong nháy mắt, sân nhà đangbot_an_cap ào bỗng chốc bặt, tất ánh đều đồng loạt đổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dồn vềbot_an_cap cô.
Đây là con gái ai mà nhỉ?
Trôngbot_an_cap đẹp quá đi mất!
Cứ như tiên nữ giáng trần , da dẻ trẻo mịn màng, mắt lại còn sáng .
Đó là Văn , con nhà cả họ Ôn đấy.
Nghe nói đang học đại trên thành, còn sinh viên ưu tú ngành y nữa.
Chậc chậc, nhìnbot_an_cap con nhà người ta xem, vừa có học thức lại vừa xinh đẹp, nhìn lại mấy đứa nhà mình mà xem, đúng là không thể sovi_pham_ban_quyen .
Những ánh hâm mộ, ghen tị, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xen vào nhau rơi người Văn Ninh, khiến cô thấy hơi mất nhiên, nhưng cô lịchbot_an_cap mỉm cười chào mọi người.
Ôn Văn Ngọc đứng trong đông, nhìn khuôn mặt càng thêm rạng rỡ của Ôn Văn , rồi cúi đầu nhìn da thô ráp hơileech_txt_ngu ngả vàng do bao năm làm lụng của mình, móng tay đâm sâu lòng bàn tayvi_pham_ban_quyen.
nghiến răng, bật ra một tiếng hừ lạnh trong họng.
Dựa vàoleech_txt_ngu đâu chứ?
Từ nhỏ Ôn Văn Ninh đã sống sướng hơn cô , được ba mẹ thương, các anh chiều, học giỏi, xinh đẹp, lại còn tốt nghiệp đại học tiếng.
thì lại phải gả cho một gã đàn ông tuyệt tự!
Nhưng không sao, nay cô ta hủy hoại Ôn Văn .
Để nó cũng phải nếm trải cảm giác đau là như thế nào!
Chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ!
Ôn Văn Ninh mỉm cười phíabot_an_cap Ôn Văn Ngọc, giọng nói trong trẻo ngọt ngào: Chúc mừng, mừng chị . Cô dâu hôm nay trông xinh đẹpleech_txt_ngu tuyệt trần.
Ôn Văn Ngọc nặn ra một nụ cười gượng , nhanh chóng cheleech_txt_ngu đậy sự âm trầmvi_pham_ban_quyen nơileech_txt_ngu đáy mắt: Em họ Ninh Ninh, cuối cùng cũng rồi, đợi em mãi.
lên nắm lấy tay Ôn Văn Ninh, đầu ngón tay mang hơi lạnh, không kịp mà nói: Mau vào xem thửvi_pham_ban_quyen đi, chị có chuẩn cho em một quà đặc biệt, bảo em sẽ thích.
Quà gì mà bí mật thếbot_an_cap chị? Ôn Văn Ninh tò mò hỏi.
Vào trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi sẽ biết. Ôn Văn Ngọc cười dịu , dắt tay cô đi thẳng vào căn phòng phía trong.
Hai người vừa bước , Ôn Văn Ngọc tay cạch tiếng khóa cửa phòng, ngăn cách hoàn toàn với sự ồn ào nhiệtleech_txt_ngu bên ngoài.
Trong phòng thoang thoảng một mùi hương lạ, mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo chút lịm nhưng lại hơi nồng hắc, xộc thẳng vào mũi.
Ôn Văn Ninh hítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải một hơi, chân mày lập tức nhíu chặt, xoay người muốn rời đi.
Với tư cách một nghiên sinh cao cấp của Viện Nghiên cứu Y , đã lờ mờ đoán ra thứ mùi đang tràn căn này là .
mùi hương trong phòng quá đậm đặc, dù lúc này Ôn Văn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh chóng bước thoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, nhưng đại không còn nghe theo sự điều khiển nữa.
Đôi chân cô nhũn ra như mất cảm giác, thể nhích thêm dù chỉ một bước.
Khi Ôn Ninhbot_an_cap mở miệng kêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu người ngoàibot_an_cap, một bàn tay sau đã bịt miệng cô lại. Cộng thêm tác dụng quá mạnh của thuốc mê, cuối cùng cũng kiệt sức màbot_an_cap nhắm mắt lịm đi.
Con khốn, vừa về hết hào của tao.
Lại còn muốn chạy sao!
Ôn Văn Ngọc kéo lê thể hôn mê của Ôn Văn lên , ánh mắt tràn đầy độc ác!
Nhìn bộbot_an_cap áo đẹp đẽ Ônvi_pham_ban_quyen Văn Ninh, sự đố kỵ trong mắt ả thêm nồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nếu bộ đồ này mặc trên người ả, ả cũng có nên rất đẹp mà!
Thế ả chưa bao giờ mặc những thứ đồ như vậy.
Ngay cả chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo cưới đang mặc trên ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây cũng chỉ làm từ loại thô tầm thường nhất.
tên củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai người khác nhau một , ngày sinh cũng chỉ cách nhauvi_pham_ban_quyen vài ngày, đều Ôn, vào cái gì mà mạng củavi_pham_ban_quyen Ôn Văn lại hơn ả?
Nhưng mà, sau ngày hôm nay, Ôn Văn Ngọc ả cũng có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống những ngày tháng ngọt ngào bên người yêu rồi.
Ôn Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc nhanh thoăn cởi quần áo của Ôn Văn Ninh ra, khoác chiếc áo cưới của mình người cô, sau cầm voan đỏ trùm lên đầuleech_txt_ngu cô.
Ả cẩn thận cất bộ đồ củavi_pham_ban_quyen Ôn Văn Ninh tủ quần áo.
Bộ quần đẹp thế này, khi mặc vào chắcleech_txt_ngu chắn sẽ khiến Trần Hách mê mẩn đến không chịubot_an_cap nổi.
Ôn Văn Ngọc nhìn Ôn Văn đang hôn , cảm giác khoái lạc vì được lan tỏa khắp cơ thể.
vào đâu mà Ôn Ninh lại có được cả mọi thứ?
Hôm nay, ả nhất định phải hủy hoại cô!
Ngoài sân bỗng vang lên mộtvi_pham_ban_quyen tràng tiếng pháo rộn rã, kèm theo tiếng hò reo của đám đông: Đến rồi, đến rồi!
Chú rể rồi!
tiếng, dân trong sân lập tức ùa ra cửa, tò mò ngóleech_txt_ngu nghiêng.
đónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâu rầm rộ đi tới, dẫn đầu lạivi_pham_ban_quyen chiếc xe hơi màu đen, trông vô cùng bật trên đường làng đất.
ơi, xevi_pham_ban_quyen hơi kìa!
Sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên tôi thấy xe hơi thật đấy!
Nhà họ Cố đúng là giàu thật, chiếc xe nàyvi_pham_ban_quyen chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?
có thể thử một không? Một cái thôi.
Dân làngbot_an_cap vây quanh chiếc xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bàn ra tán vào, trên mặt ai nấy đều là vẻ kinh ngạc.
Có người không kìm được tay muốn chạm vào lớp sơn bóng loáng trênbot_an_cap thân xe, liền bị người nhà Cố lịch sự ngăn lại.
Cửa mở ra, Cố Hàn bước xuống.
Anh mặc một bộ phục màu xanh cỏ úavi_pham_ban_quyen ngắn, quân hàm dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, dáng người cao lớn vững chãi như cây tùng.
Đôi lông mày sảo như kiếm, đôileech_txt_ngu mắtbot_an_cap sáng, sống mũi cao thẳng, đường nét quai hàm cáp phân minh, môi mỏng mím . Toàn anh toát ra khí thế sắc đặc trưng của người lính, khiến người ta không dám dàng lại gần.
Đây là cậu cả nhà họ Cố, Cố Tử sao?
phong thật đấy, tú hơn cả mấy chàng trai tranh Tết nữabot_an_cap!
Ái chà, con gái nhà họ Ôn thậtleech_txt_ngu có phúc, mới được người ông anh dũng thế .
Phúc đức , nghe bảo anh ta định nói gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó lại nuốt ngược vào trong, đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn đầy ẩn ý với ngườivi_pham_ban_quyen bên cạnh.
Vươngleech_txt_ngu Thẩm đứng bênvi_pham_ban_quyen cạnh thấp giọng, ghé vào người: người không biết sao?
Hiện chi thứ nhà họ Ôn sống không ra sao, nhà họ Cố lòng cưới Ôn Văn không phải nhìn trúng đâu.
Mà là năm xưa ông cụ nhà họ từng cứu mạng ông cụ nhà họ chiến trường.
Ồ, còn có cả quan hệ sao?
Chứ còn gì nữa, năm đó ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cụ đã ước định miệng cuộc hôn nhân này rồi.
Nhà họ Cốbot_an_cap trọng tìnhvi_pham_ban_quyen trọng nghĩa mới không hối hận đấy.
Vương Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dừng lại một chút, giọng càng thấp hơn: Nhânbot_an_cap cơ hội này, chi thứ nhà họ Ôn đã đẹp nhà họ Cố một khoản !
Cho bao nhiêu thế? người mò truy hỏi.
Tám nghìn tệ! Vương Thẩm giơ ngón tay ra hiệu, mắt tràn đầy mộ.
Còn cả ‘ba bánh mộtvi_pham_ban_quyen vang’ nữa, máy may, xe đạp, hồ, , khôngleech_txt_ngu thiếu thứ . Đâyleech_txt_ngu sính lễ độc nhất nhị ở làng mình đấy!
Xung quanh lập tức vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những tiếng hít hà kinh ngạc.
Tám nghìn tệ?
Trời đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơi, đúng giá trên trời!
Nhà Cố cũng chi quá nhỉ!
Ôn Văn Ngọc là gặp vận may rồi, dù không tôi cũngleech_txt_ngu sẵn gả!
Đừngleech_txt_ngu có mà nằm mơ giữa ngày nữavi_pham_ban_quyen!
Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phớt lờ những lời bàn tán xung quanh, mặt không cảm xúc đibot_an_cap vào sân.
Văn vội vàng tiến lên, chặn đoàn đón dâubot_an_cap lại, trừ Cố Tử Hàn.
người đợi một , cô dâu vẫn chưa chuẩn xong, chú rể cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi theo tôi trong là được.
Cố Tử Hàn đi theo Ôn Văn vào phòng trong, trên giường có một cô dâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang trùm voan đỏ ngồi đó, bênleech_txt_ngu cạnh là một cô gái đang cúi đầu.
Văn Ngọc để tóc xõa xuống che khuất nửa mặt, giọng nói mangleech_txt_ngu theo âm mũi cố tình giả : Anh rể, dâu vừa mới uống chút , hơi chóng mặt nên ngủ thiếp đi rồi.
Cố Tử Hàn nhíu , nhưng anh tiến lên bếleech_txt_ngu người trên giường lên.
trong tay mềm .
Đây là lần đầu tiên anh bế phụ nữ!
Người Cố Tử Hànbot_an_cap hơi cứng lại, nhưng cũng chỉ trong chốc látleech_txt_ngu, anh đã bước dài đi khỏi phòng.
Ôn Vănleech_txt_ngu Ngọc đứng chônbot_an_cap chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại chỗ, nhìn theo lưng vững chãi gương mặt tú của Cốleech_txt_ngu Tử Hàn, trong mắt lóe một cam lòng.
Cố Tửbot_an_cap Hàn này quả thực ưa nhìn, khí chấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngbot_an_cap xuất , nếu nhưleech_txt_ngu anh ta không tuyệt tự, lẽ ả sẽ thực sự động .
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ nghĩ đến việc anh ta không cóvi_pham_ban_quyen khả làm ông, rồi lại nghĩ sự dịu dàng của Trần Hách, nỗi khó chịu trong lòng Ôn Văn Ngọcbot_an_cap tan biến, khóe môi thậm còn nở mộtvi_pham_ban_quyen nụ cười đắc ý.
Vì cô dâu lòng đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net say rượuvi_pham_ban_quyen, Cố Tử trực tiếp bế cô xe .
Bởi vì đầu cô dâu tựa vào ngực chú rể, còn trùm khănbot_an_cap voanvi_pham_ban_quyen đỏ, mọi người đều tưởng cô dâu thẹn thùng, còn hò reo trêu chọc một hồi.
Khôngvi_pham_ban_quyen một biết rằngvi_pham_ban_quyen, cô đã bị đánh tráovi_pham_ban_quyen.
Sau khi Cố Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàn lên xe hoàn tất thủ , cửa xe đóng , xe rờivi_pham_ban_quyen khỏi nhàbot_an_cap họ , lăn bánh hướng về phía nhà họ Cố.
Đêm mờ ảo, trăng xuyên qua kẽ lá ngô, đổ những bóng hình loang lổ.
Ôn Văn Ngọc tựa sát vào lòng Trần Hách, mặt vẫnleech_txt_ngu còn vương nét đỏ hồng xuân sắc.
Trầnvi_pham_ban_quyen Hách châm điếu thuốc, đốmleech_txt_ngu lửa lóe rồi vụtvi_pham_ban_quyen tắt trong bóng tối. Hắn sâu, làn nhả ra chậm rãi tan vào không trung.
Phía xa, ánh đuốc bập bùng lúc ẩn lúc hiện, gọi của Ôn Quốc Mai vọng lại:
Ninh Ninh, Ninh Ninh ơi
Gần như cả làngbot_an_cap đã được huy động để tìm người, ánh đuốc soi sáng một góc trời, nhưng tuyệt nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thấy bóng dáng Ôn Văn Ninh .
Ngón tay Ôn Văn Ngọc vẽ những vòng tròn trên ngực Hách, giọng điệu mang theo vàileech_txt_ngu hả hê: Gia đình bác cả đúng làbot_an_cap rảnh rỗi, qua chỉ là một đứa con gái vô tích sự thôi mà.
Trần Hách cười khẽ, dụi tắt thuốc rồi đưa lấy eobot_an_cap, giọng đầy ám muội: Mặc kệ họ, giờ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai có thể chia rẽ chúng ta được nữa .
tâm đi, chắc chắn không ngờ được là chúng ta lại trốn trong ruộng ngô này đâu.
Hắn : Bé cưng àvi_pham_ban_quyen, phải lén lút thế này mới thấy kích thích chứ.
Ôn Văn Ngọc thẹn thùng mặt, nũng đấm vào ngực hắn: Anh thật xấu xa!
Tiếng thở gấp của hai người chóng bị vùi lấp trong lá ngô xào xạc.
Tại nhà cũ họ Cố, lồng đèn đỏ treo cao, nơi toát lên vẻ vui tươi nhưng lạileech_txt_ngu thấp thoáng sự lạnh lẽoleech_txt_ngu.
Cố Tử bế tân nương phòng tân hônbot_an_cap, nhẹ đặtvi_pham_ban_quyen chiếc thêu đôibot_an_cap uyên ương đỏ rực.
Khoảnh khắc vén khăn che đầu, dung nhan dưới ánh nến khiến hơi thởleech_txt_ngu của anh bỗng chốcbot_an_cap trệ.
Làn da cô đến phát sáng, mịn màng như , chút tỳ . Các đường nét trên khuôn mặt tinh tế tựa búp bê sứ được khắc tỉ .
Mái tóc đen nhánh gối, vài sợileech_txt_ngu tóc dính trên gò má, cả người toát hơi thở thanh khiết, ngào.
Yết hầu Cố Tử Hàn vô chuyển động, tim bỗng lỗi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịp.
nhớ lạileech_txt_ngu bức báobot_an_cap được hai giờ trước, anh vẫn lắc đầu, ánh mắt nhanh khôi vẻ thanh lãnh thường ngày.
còn có nhiệm vụ!
Anhleech_txt_ngu bước đếnleech_txt_ngu bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa, vặn tay nắm nhưng phát hiện cửa đã chặt bên .
Cố Tử Hàn nhíu chặt mày.
Là ai đã khóa cửa?
Bất , một mùi hương ngọt lịm lan tỏa khắp căn phòng, xộc thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mũi anh.
Anh định thở nhưng đã khôngleech_txt_ngu còn kịp .
Kẻ nào đã đốt loại hương này trong phòng?
Mùi hương ấy như có ma , men theo đường hô hấp thấm vàoleech_txt_ngu cơ thể, khiến anh cảm thấy đầu choángleech_txt_ngu , cả người nóng ran, dòng máu dường như sôi .
Anh nới lỏng cổ áo hít thở, nhưng chỉ cơ thể càng lúc nóng, ý thức bắt đầu mờ mịt, toàn thân bủn rủn.
Anhvi_pham_ban_quyen quân nhân, có ý cực kỳ cường, nhưng mùi hương trong phòng lại quá nồngleech_txt_ngu nặc.
Trên trán anh rịn ra nhữngvi_pham_ban_quyen lớp mồ hôi mịn, lănleech_txt_ngu dài theo đường xương hàm đanh thép, nhỏ xuống bộ quân thành nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vết nước thẫm màu.
Anh lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, cố dùng cái lạnh củavi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen để áp chế ngọn lửa khô nóng đang cuộn trào người.
Nhưng luồng nhiệt ấy như xuyên ra từ trong tủy xương, theo huyết quản chảy tràn tứ xương, khiến đầu tay anh run rẩy .
Anh siết chặt nắmleech_txt_ngu đấm đếnleech_txt_ngu mức khớp xương trắng bệch, móng tay gần như lòng tay, ý thức giằng giữa tỉnh táo và hỗn loạn.
khi tỉnh táo đi kèm sự bất sâu sắc có thể nhận ra rõ ràng rằng mùi kỳ lạ kia đangbot_an_cap từngvi_pham_ban_quyen chút mộtleech_txt_ngu nuốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chửng lý trí, khiến năng soát thể củaleech_txt_ngu anh ngày càng yếu đi.
Anh đập mạnh vàoleech_txt_ngu cửa mấyvi_pham_ban_quyen cái, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài hoàn toàn không có ai đáp lại!
chân nặng trĩu như đổ chì, cơ thể tự chủ được mà lảo đảo, lưng trượt dần xuống từleech_txt_ngu cánh cửa.
Nếu không kịp vịn vào tường, suýtvi_pham_ban_quyen chút nữa anh đã gục ngay tại .
Chút lý trí lại như ngọn nến trước gió, hoàn toàn vụt tắt dưới sự kích của hơi và sự choáng váng.
Cố Tử Hàn chậm xoay người, ánh mắt loạn, bước chân lảo đảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi về phía giường.
Mỗi bước chân như giẫm bông, hẫng hụt cùng.
Anh phải vịn tường, bám vào bàn trang mới miễn cưỡng đứng vững.
Khi đi đến cạnh , anh đưa tay giật cúc áo quân phục, ngón tay vụng về không còn ý muốn. Một tiếng cạch vangbot_an_cap lên, chiếc cúc đầu tiên bị giật bay.
Vạt áo quân phục mở rộng, để lộ lồng ngực với những đường nét rỏi, trên đó vẫn còn vương lại những vết sẹo từ những thực hiện nhiệm vụ sinh tử.
Rất nhanh sau đó, bộ quân phục bị cởi ra, ném đất.
Tiếp theo là thắtleech_txt_ngu lưng, quần bị anh kéo xuống xạ, vãi bên giường, khiến tấm thảm đỏ hỷ **khánh** càng thêm vẻ .
Lúc này, Ôn Văn Ninh đang chìm trong cơn mê man mờ mịt.
tính của mênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa hết, cô chỉ cảm trên môi truyền đến một nhiệt độ nóng bỏng, bị lửa , mang cảm giác thô ráp khiến theo bản năng muốn tránh.
Lông cô khẽ run rẩy, trong họng phát ra tiếng nức nở vụn, đưa tay muốn đẩy người trên lưng mình ra.
cánh tay mềm nhũn như không có xương, mới nhấc đã vô buông thõng xuống, chỉ có thể mặc cho sức nặng ấy ép trên người.
Lòng bàn tay lướt qua eo cô, mang theo hơi nóng rực , dễ dàng lật mở lớp áo cưới trên người cô ra.
Không khí lạnh lẽo tiếp với làn ấm nóng khiến cô rùng mình.
Chút ý sótvi_pham_ban_quyen lại giúp cô mơ hồ nhận có điều không ổn, mấp máy môi, giọng yếu ớt nhưleech_txt_ngu tiếng muỗi kêu: Đừng
Nhưng đáp lại côbot_an_cap là sự chiếm mãnh liệt .
Hơi thở nặng nề của người đàn ông phả vào cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, mang theo mùi nội tiết tố nam nồng đậm cùng mùi hương lạvi_pham_ban_quyen nhàn nhạt, hoàn toàn nhấn chìm sự cự cuối cùng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
Trong căn phòng chỉ còn tiếng ma sát của vải vóc những hơi dồn nén đan xen vào nhau. Ánh nến lungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net linh hắt bóng hai người quấn quýt lên bức .
Ánh ban mai xuyên qua khungbot_an_cap cửa chạm trổ, dịu dàng rắc vào phòng, đậu trên tấm đỏ bừa bộn.
mi của Ôn Văn Ninh khẽ rung động vài , rồi mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt.
Vừa mở mắt, toàn thân đã đến cảm giác đau nhức dữ dội.
Cô theo bản năng cử động ngón tay muốn dậy, cánh tay rã rời, phải chống đỡ mấy lần mới miễn cưỡng ngồi lên được.
Đập vào cô là căn phòng xa lạ, quân phục và quần áo bừa bãi dưới đất.
Trên thảm cạnh giường, chiếc cúc áo rơi ra đang ánh lên cái nhìn lạnh lẽo dưới nắng.
Trong không khí vương vấn hơi thở nồng nàn cuộc lạc, hòa quyện tàn dư của mùi hương lạ khiến mũi cô cay nồngvi_pham_ban_quyen.
Đầu óc Ôn Văn trống rỗng như bị nhấn nút tạm dừng, chỉ còn lại những tiếng ùleech_txt_ngu ù bên tai.
Chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đã ?
rõ mình dự đám cưới củaleech_txt_ngu chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Ôn Văn Ngọc, sao lại hiện căn phòng xa lạ này?
Cô vô thứcvi_pham_ban_quyen đầuvi_pham_ban_quyen nhìn mình, trên da trắng rác những dấu vết bầm đậm nhạt khác , lan từ cổ xuống tận thắt lông.
chíbot_an_cap trên cánhleech_txt_ngu tay còn vài dấu ngón tay rõ , như đang thầm lặng kể lại sự hoang đường của đêm qua.
Trong phút chốc, Ôn Ninh hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn sững sờ.
Cô ngơ ngác ngồi trên giường, mắt vẫnbot_an_cap vài phần mông lung.
Phải rồi, cô nhớ ra , nhớ lại mùi hương lạleech_txt_ngu lùng trong .
Nhớ lại hình ảnh trước mình choáng váng xuống.
Cô đã tính rồi!
Vậy người đàn ông tối qua rốt cuộc là ?
Trông chính trực một chút thì cô còn có thể chấp nhận.
Dù sao nữ thời mới, tư tưởngbot_an_cap không đến cứng nhắc.
Nhưng nếu là hạng sứtvi_pham_ban_quyen vòibot_an_cap mẻ gáo, mũi đầu heo
Ôn Ninh ngồi xuống giường, lực toàn thân bị rút cạn, héo rũ như mầm non bị sương muối vùi dậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
một điểm cô vô cùng chắc chắn: Tất cả chuyện đều doleech_txt_ngu chị họ Văn Ngọc giở trònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Cô học y, vốn nhạy cảm với mùi hương, mùi thơm vấn đầu mũi qua rõ ràng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn đề!
vì tình cảm chị em lớn lên bên nhau từ nhỏ, cô mới hoàn phòng mà buông bỏ cảnh .
Tại saobot_an_cap Văn Ngọc lại muốn hạibot_an_cap cô như vậy?
!
đẩy cửa đột ngột vang lênleech_txt_ngu.
Ôn Văn Ninh vẫn giữ tư thế ngồi đờvi_pham_ban_quyen đẫn, rối như một hũ tương, những bot_an_cap ức vụn vỡ ám muội lặp đi lặp lại trong tâm trí.
Ninh Ninh!
Giọng nói Lý Hồng Mai vang lên, tràn đầy kinh hãi và cấp thiết.
Ôn Quốc lao vào phòng đầu tiên, nhưngvi_pham_ban_quyen khi vẻ con , bước chân ông đột ngột khựng , cả chết trân ở cửa.
Đồng tử ông co rụt lại, dẫu khi đến Cố chuẩn tâm lý, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, ông vẫnbot_an_cap lại.
Bông hoa dày công chăm sóc, nâng niuleech_txt_ngu đây mà!
Bảy người anh trai sát phía cũng đồngleech_txt_ngu loạt sững sờ.
Từng người đứng chân ở hànhbot_an_cap lang, tiến không không xong, mặt tràn đầy kinh ngạc và lúng túng.
Anh Ôn Văn Bác phản ứng nhanh nhất, giơ tay che tầm của các em trai phíabot_an_cap sau, giọng nói trầm xuống như băng: Đừng nhìn.
Lý Hồng gạt phắt người chồng đờ ở cửa, hớt hải lao vào phòng.
rầm vang lên, cửavi_pham_ban_quyen bị đóng , ngăn mọi ánh nhìn từ bên ngoài.
nhìn vết đỏ thẫm đan xen loang lổ trên cổ và xương quai xanh của con gái, nước mắt bà lập tức vỡ òa.
Bà dang rộng hai tay, cẩn thậnleech_txt_ngu vô cùngbot_an_cap dứt khoát ôm chặt con gái vào lòng, nghẹn ngào thành tiếng.
Ninh Ninh, con gái bảo bối của mẹ!
Mẹ có lỗi với con, là mẹ không trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chừng con kỹ để con phải chịu khổ thế này!
Ôn Văn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dựa vào vòng tay ấmbot_an_cap của mẹ, mũi cay cay.
, con không sao!
Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, mẹ khóc làm con muốnleech_txt_ngu khóc
Lý Hồng càng xa !
Từ nhỏ đến lớn, đứa con gái này của bà đã hiểu chuyện vượt xa người .
Bà vừa khóc lau nước mắt: được được, mẹ khóc, mẹ không !
Ôn Văn nắm lấy tay mẹ: , giúp đốn lại chútleech_txt_ngu, chúng ra thôi.
Látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữabot_an_cap ba và các anh sẽ lo lắng .
Còn những chuyện khác, cứ ravi_pham_ban_quyen rồi từ rõ và tính sổ sau.
Bên ngoài, ở cuối hành lang, sắc mặt Cố lãovi_pham_ban_quyen gia mét như có thể nhỏ ra nước, áp lực tỏa ra từ ôngvi_pham_ban_quyen đáng sợ đến người.
Cố phụbot_an_cap Cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vũ Hiên đứng bên cạnh, đôivi_pham_ban_quyen mày nhíu chặt thành hình , gương mặt vẻ ngạc và khóbot_an_cap .
Cố mẫu Dương Tố thì ngơ , hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chuyện này là thế nào? Giọng củavi_pham_ban_quyen lão tử như rít qua kẽ răng, mang theo cơn thịnh nộ bị dồn nén.
Ôn Quốc , đỏ bừng, đấm siết chặt kêu răng rắc, đốt tay trắng bệch, nơi mắt là ngọn lửa giận hừng hực.
Anh cả Ôn Văn Bác nghiến răng, hàm bạnh ra, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt cuộn trào cơn giận gần như sắp tràn ra ngoài, từng chữ: Cố gia, chúng tôi một lời giải thích!
Cố lão gia tử đầy một bụng nghi vấn Cố gia bọn cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu có biết tình hình!
Ông nhíu mày, trầm giọng hỏi: Thằng nhãi ranh Cố Tử Hàn đâu?
Một bà vú được Cố gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuê về dọn dẹp, mọi người thường gọi .
Lúc này đang cầm miếng lau, nhỏ giọng nói: Lão gia tử, Tử Hàn nhận được nhiệm vụ khẩn lúc rạng sáng, đã trở quân khu trong rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chân mày Cố lão gia tử càng : Cố Tử Hàn chạy rồi!
Cố lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia thời trẻ cũng từ chiến trường giết chóc mà ra.
Giờ đây tuy chống gậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng uy nghiêm quanh thân vẫn khiến người ta không dám nhìn .
Đồ hỗn chướng! gia tử gõ mạnh cây gậy đất.
Đến vợ mình mà không nhận ra sao?
Ta cho xem rồi mà!
này mà được?
Tố Quyên còn đang mờ mịt.
Vốn tưởng cưới được con dâu, hai năm nữa là có thể bồngbot_an_cap cháu trai cháu gái.
Ai mà ngờ được, cô dâu lại bị nhầm?
Một lát sau, cửa phòng khẽ tách một tiếng, Lý Hồng Mai cẩn thận dắt Ôn Văn Ninh bước ra.
Ôn Văn Ninh đã thay một bộ quần áo sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ, là đồ thấy trong phòng trong.
Chiếc sơ mi thùng thình khoác lên người cô, vạt áo dài đếnvi_pham_ban_quyen đùi, làm tôn lên vóc dáng mảnh mai nhỏ nhắn, cũng đủ thấy chủ nhânvi_pham_ban_quyen của đồ này cao lớn vạm vỡ thế nào.
Bên dưới làbot_an_cap chiếc quần cũng rộng không , vì quá to nênbot_an_cap cô chỉ có thể dùng một chiếc thắt sẫm quấn chặt hai vòng quanhbot_an_cap eo mới miễn cưỡng định được, để lộ ra một đoạnbot_an_cap cổ chân thon nhỏ trắng ngần.
Tócvi_pham_ban_quyen được buộc tùybot_an_cap ý đầu, vài sợi mai bết vào thái , để lộ vầng trán trơn bóng đầy , càng tôn lên vẻ thanh tú đôi mày và mắt.
Sắc cô vẫn còn vài phần nhợt nhạt, mắtleech_txt_ngu còn đọng chút hơi nước chưa tan, như thể bị phủ một lớp sương mù.
Nhưng đôi mắt ấy đã bỏ vẻ hoảng loạn ban đầu, thêm phần điềm tĩnh và minh .
Cô hít sâu hơi, chậm rãi ngẩng , bot_an_cap đón nhận ánh nhìnbot_an_cap mọi người ngoài cửabot_an_cap.
Cố khi nhìn rõ dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ cô, tất cả đều sờ!
Cô gái này sinh ra thật rất bắt mắt, làn trắngvi_pham_ban_quyen như ngọc mỡ thượng hạng, tỏa ra ánh sáng căngleech_txt_ngu mọng khỏe , ngũ tế như được vẽ ra, sống mũi cao thẳng, môi mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc hồng nhuận tự nhiên.
Rõ ràng đang trong tình cảnh chật vật, nhưng vẫn toátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên ngoan ngoãn, động.
Nhưng vết đỏ thẫm rải rác, gây chấn động trên chiếc trắng ngần giống như viên ngọc quý bị tỳ vết, đặc biệt chướngleech_txt_ngu mắt.
Cố lão gia tử nheo mắt, thầm mắng một câu: Thằng nhãivi_pham_ban_quyen ranh nàyvi_pham_ban_quyen, ra tay thật chẳng biết nặng nhẹ gì cả!
Dương Tố Quyên ở bên cạnh gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự tán .
Cô gái xinh xắn thế này, giày vò người ta như vậy?
Ánh mắt của Ôn Quốc Lương và bảy người con traileech_txt_ngu đều dán chặt người Văn Ninh, đáy mắt cuộn trào sự lắng và xót xa không thể che giấu.
Nhưng đều làbot_an_cap những người đàn thô kệch, lời cửa miệng lại biết mở lời thế nào, chỉ có thể từng người nhíu mày, ánhleech_txt_ngu mắt đầy lo âu nhìn cô.
Ôn Văn Ninhleech_txt_ngu đón lấy ánh mắt của cha các anh, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoan ngoãn, giọng nói vẫn còn yếu: Ba, các anh, con không sao, đừng lo .
càng tỏ ra hờ hững bao nhiêu, lòng Ôn Quốc Lương càngleech_txt_ngu đau như kim châm bấy .
Bảy người anh lần siết nắm đấmleech_txt_ngu, sự xót xa đáy mắt gần trào ra ngoài.
em gái họ nâng niu lòng bàn tay mà lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đãvi_pham_ban_quyen bao giờ phải chịu ức như vậy?
Ôn Ninh quay sang nhìn Lý Hồng Mai, hỏi: , người biết đâybot_an_cap?
Lý Hồng Mainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giơ tay lau vệt nước mắt chưa khô nơi khóenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt.
đến Ôn Văn Ngọc, điệu bà lập tức trở nên nghiến răng nghiến lợi, mỗi một chữ mang theo giận.
mắt Ôn Văn Ngọc đó!
Nó và Trần bị người ta bắt tại trận ruộng ngô rồi!
Bị hỏi dồn dập quá nó mới khóc lóc kểbot_an_cap ra chuyện em gả thay!
mắt Ôn Văn Ninh lạnh dần, phủ lên lớp sương .
Quả nhiên là Ôn Văn !
Người chị họ ngày luôn quan tâm hỏi han, dịu dàng hiền thục là thế.
Hóa ra sau lưng lại ẩn tâm địa độc ác nhường này!
đâu phải là bảo gả thay, rõ ràng là muốn hủy hoại cả đời cô!
Ở cái thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng danhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết hơn tính mạng , đổi lại là một cô gái yếu , gặp phải chuyện như vậy có lẽ đã tìm đến cái chết.
Cố lão gia tử nhìn ánh đột ngột trở nên lẽo của Ôn Văn Ninh, đôi lông nhíu lại.
Càng gáivi_pham_ban_quyen này, càng quen mắt, như từng gặp ở đâu đó.
Ông nghiêng suy nghĩ hồi lâu, bỗng vỗ đùi một cái, vội vàng nói với Dương Tố Quyên: Tố , mau lênbot_an_cap, lấy giấy chứng nhận kết hôn của Tử Hàn ra đây!
Nhanh !
Dương Quyên ravi_pham_ban_quyen một lúc, thấy vẻ mặt bách của gia tử thì không dám chậm trễ, vội vàngbot_an_cap xoay người bước vào phòng khác.
Chỉ một sauleech_txt_ngu, bà đã cầmleech_txt_ngu một cuốn sổ nhỏ bọcvi_pham_ban_quyen trong vải lụa đỏ đi ra.
Ngónvi_pham_ban_quyen nhẹn đến trang , đưa đến trước mặt Cố lão gia tử.
Cố lão gia tử lấy, đeo kính lão vào nhìn , cả người lập tức khựng lại, đôi mắt trợn tròn, tờ giấy chứng nhận kết trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
Cô gái với đôi mắt cong cong, nụ ngọt ngào trong chẳng là Ôn Ninh đang trước đây sao?!
Cốbot_an_cap lão gia ngẩng đầu, đánh giá Ôn Văn Ninh từ trên dưới.
Rồi cúi đầu nhìn bức ảnh, mắt trợn trừng đồng, đầy vẻ không nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ôn Văn Ninh? Cố lão gia tử thử thămleech_txt_ngu dò hỏi một .
Ôn Văn Ninh khẽ gật đầu, nói vẫn còn yếu ớt: Là con.
Cốvi_pham_ban_quyen lão tử quay sang nhìn Ôn Quốc Lương, điệu theo vài phần khẩnvi_pham_ban_quyen trương xác : Kìa, giấyleech_txt_ngu chứng nhận kết hôn, con nhà họ Cố tabot_an_cap là connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái ôngbot_an_cap mà!
Khi mới nhận được giấy chứng nhận kết hôn, ông còn nhìn khenbot_an_cap ngợi đứa này đẹp, vui mừng suốt mấy ngày trời.
Ông cứ mình tìm cho cháu trai một ngườibot_an_cap vợ tốt, lòng đầy hỉ.
Ôn Quốc Lương liên tục lắc đầu: Không thể !
Cố lão gia tử giấy chứng nhận kết hôn qua.
Ôn Quốc Lương đón lấy nhìn một cái, cả người đóng đinh tại chỗ.
Ông mạnhvi_pham_ban_quyen , rồi lại nhìn thật kỹ, khuôn mặt đầy vẻ ngác và chấn động: Đây là… chứng nhận kết ? Tại sao lại là tên của Ninh Ninh nhà chúng ta?
Ôn Văn nhận lấy tờ giấy chứng từ tay cha, ánh mắt rơi xuống cuốn sổ đỏ thắm.
Bên trên quả thực ghi tên cô rõ ràng rành mạch.
Còn người ông bên cạnh, đôi mày sáng, đường nét sắc, ánh mắt lạnhvi_pham_ban_quyen bén mang theobot_an_cap vẻ đầy xâm chính là Cố Tử Hàn?
Đêm qua, người cùng cô trải qua đêm xuân chính là người đàn ông này sao?
Phải thừa nhận rằng, gương mặt này thật sự đẹp.
May mà không phải hạng béo phìvi_pham_ban_quyen to mặt lớn!
Những hình ảnh mờ ảo và ái muội lại hiện lên ngắt quãng trong đầu cô.
Anh ta thật sự bạo!
Đến mức bây giờ cô vẫn cảm thấy xương cốt toàn thân như bị ra lắp , bủn rủn vô lực.
nhìn cuốn giấy chứng nhận kết hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia, óc oanh một tiếng như bị búa tạ đập trúng.
Bà nghẹn ngào, hối hận khônleech_txt_ngu nguôi: Cách đâyvi_pham_ban_quyen một thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Văn Ngọc đến nhàleech_txt_ngu sổ khẩu.
Nó nói làbot_an_cap giúp Ninh lên thành phố Kinh làm giấy .
Lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều nên đã đưa sổ hộ khẩu nó… Hóa ra nó…
Mẹ! Ôn Văn Ninh lập tức nắmleech_txt_ngu lấy tay mẹ, cắt ngang lời tự trách của bà.
Trong lòng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâng trào cơn giận, nhưng một lúc sau lại lại.
Kiếp trước sống hơn hai năm, sóng gì mà chưa từng thấy qua?
Kiếp này thai xuyên vào nhà họ Ôn, tuy sinh ra ở thôn cha mẹ và anh trai đều coi cô như viên ngọc trên taybot_an_cap mà chiều chuộng, sống vô cùng lợi.
vi_pham_ban_quyen ông trời thấy ngứa mắt nên cốbot_an_cap tình đào một cho cô nhảy.
Được , nhảy thì nhảy.
thì cô lại leo ra là được.
Ôn Văn Ninh ngước mắt, giọng nói mại như trong bông , ngoãn bình :
Mẹ, convi_pham_ban_quyen sự không sao đâu.
Lý Hồng nắm chặt lấy cánh tay cô, mắt như chuỗi đứt dây: Con bé này, đã đến nước nàyvi_pham_ban_quyen rồi còn bướng bỉnh, sao mà không cho ?
Khóc cũng không quyết được vấn đề mà mẹ. Ôn Văn Ninh nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay mẹ, giọng nóileech_txt_ngu dịu dàng nhưleech_txt_ngu .
Mẹ, mẹ đừng nữa, con nhìnbot_an_cap mà xót lòng.
Cố lão gia tử đứng một bên nhìn hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net conleech_txt_ngu ôm nhau, đôi mày nhíu lại, trong lòng cảm thấy nghẹn .
Cô bé này quá hiểu chuyện, hiểu chuyện khiếnbot_an_cap người ta thấy xót xa.
Dương cũng càng càng thích, đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ này không chỉ tướng mạo đoan trang mà tâm tínhleech_txt_ngu lại càng hiếm có.
bot_an_cap ràng bản thân là người đau lòng nhất, vậy mà còn quay lại an ủi .
thực sự công nhận đứa này tận lòng, chỉ không biết sau khi trải qua chuyện này, cô bé có nguyện bước chânleech_txt_ngu vào cửa nhà họ Cố hay không.
Cố Vũ Hiên nãy giờ vẫn im lặng cũng âm thầm gật đầu, quả là một cô gái hiểu chuyện, biết nhìn xa trông rộng.
Nếu có thể trởbot_an_cap thành dâu nhà họ Cố, đó chính là phúc phận của Tử Hàn.
Không được! phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà chi Hai đòi công cho em ! Ôn Văn Bác đứng ngoài cửa không thể nhẫn nhịn thêm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, lửa giận trong mắt trào, anh nhấc chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net raleech_txt_ngu ngoài.
Anhbot_an_cap Cả, em đi với ! Người thứ hai là Ôn Đào bámbot_an_cap sát theo sau, nắmleech_txt_ngu đấm siết chặt kêu răng rắc.
Tính cả emleech_txt_ngu nữa! Ôn Văn Hạo ánh mắt sắc lẹm, sát khí thân không hề giảm bớt.
Những người anh trai còn lại cũng lũ lượt xắn tay áo, màibot_an_cap quyền so cước, ánh mắt nấy đều dữ, hận không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức xông sang chi kia đòi công .
Sắcvi_pham_ban_quyen mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn Quốc Lương đen kịt như sắp nhỏ ra mực, ông xoay người vớ lấy một chiếc đòn gánh chắc chắn gócleech_txt_ngu cửa, vác lên vai.
Đivi_pham_ban_quyen! Chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta sang chi Hai, tínhbot_an_cap rõ ràng chuyện này!
Chờ đã! Cố lão gia tử vội vàng gọi họ lại, quay nói với trai: Vũ Hiên, xe đưa họ đi!
Cố Vũ Hiên sững người: Ba, này…
giáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư đạibot_an_cap , không thích hợp đánh nhau cho lắm!
Chuyện này nhà họ Cố cũng có trách nhiệm! Cố lão gia tử lườm ông cái: Anh đivi_pham_ban_quyen giúp , đừng để người nhà con bé chịu thiệt.
Cố Vũ đành phải gật đầu, nhanh chân đi .
Ôn Văn Ninh nhìn bóng lưng khí thế bừng bừng của cha anh trai, không đến thân thể đang bủn rủn vô lực, bám vào tường đi xuống lầu.
Lý Hồng vội vàng tiến đỡ lấy cô, xót xa không thôi: Ninh Ninh, người con còn yếuleech_txt_ngu lắm, đừng đibot_an_cap xem náo nhiệt làm gì.
Mẹ, con phải đi. của Ôn Văn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn dịu dàng nhưng vô cùng kiên định, phải tự tay đòi lại công bằng cho chính mìnhbot_an_cap.
đi đến đầu cầu thang thì dừng bước, quayleech_txt_ngu đầu những người nhà họ sau, ánh trong trẻo: Đúng rồi, tối qua hương trong phòng con có đề, tuyệt đối không phải loại xông bình thường.
Nói xong, cô liền nắm lấy tay Lý Hồng Mai, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
có vấn đề? Cố lão gia tử mày, trong mắt sâu thẳm chợt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Quả thực không bình thường!
Ông quay sang dặnbot_an_cap dò Dương Tố Quyên: Tố Quyên, lập tức bảo em trai con dẫn qua , tra thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỹ thứ hương phòng đó cuộc là cái gì!
lão gia tử nheoleech_txt_ngu mắt: Phải điều tra cho kỹ, ebot_an_cap là trong nhàleech_txt_ngu có kẻ rồi, phải chóng lôi nó ra!
, thưaleech_txt_ngu ba, con đi gọi điện ngay đây! Dương Tố Quyên gậtleech_txt_ngu đầu.
Em trai bà là Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Võ, Đội trưởng đội 2 của sátleech_txt_ngu thành phố, nhờ cậu ấy tra việc này là hợp lý nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trong nhà náo loạn thành ra thế này, Dương Quyên vẫn còn hơi bàngbot_an_cap hoàng.
Cố gia tử nhìn theo bóng lưng rời đi của người nhà họ Ôn, trầm giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Đi, chúng cũng đến thôn họ Ôn xem sao.
Bọn nhà nhị phòng họ Ôn này cũng chẳng nhỏ đâu, dámvi_pham_ban_quyen kế lên đầu nhà họ ta!
Nếu không phải tình Ôn lão gia lúc trẻ từng cứu mạng ta, thì ta
Cố lão tử không nói tiếp được nữa, vừa thở dài vừa lắc đầu.
Dương Tố Quyên vàng lời: Ba, chúng ta cứbot_an_cap đi xem trước đã.
Năm đó lão gia báo ân nhất quyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt Tử Hàn phải cưới cô gái dưới quê. vốn đã thành! đó nghĩ, chỉ cần đứa có thể chung sống tốt với nhau thì bà chấp nhận. Nhưng ai mà ngờ được lại xảy ra tày đình thế này!
thônvi_pham_ban_quyen họ Ôn, trước sân nhà nhị phòng họ Ôn.
Một chiếc xe màu đen vững vàng đỗ cổng viện. Phía sau là Ôn Quốc cùng bảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu conbot_an_cap trai đạp xe đạp, đoàn hùng hổ cửa, khí thếleech_txt_ngu bức người.
Ôn Quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lương và bảy con trai nhanh xuống xe, loạt giơ cao đòn gánh và gậy gộc trong tay, ánh mắtvi_pham_ban_quyen dữ, sát bừng , dọa cho gà vịt ngoài sânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net baynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tánbot_an_cap loạn.
Từ đằng xa đã có nghe thấy tiếng phụ nữ khóc lóc vọng ra trong nhà nhịbot_an_cap phòng.
Giữa sân, Ôn Văn Ngọc đang quỳ trên mặt đất, trên mặt in hằnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai dấu bàn tay rõ rệt, đỏ thảm hại, nước mắt nước mũi dụa, khóc thảm thiết.
Vốn dĩ cô ta trông đã chẳng mấy xinh đẹp, này lại càng nhếch nhác đến cực điểm.
Ba, mẹ, con nhất định phải bênleech_txt_ngu Trần Hách!
Chúng con chân ái của nhau, tại saobot_an_cap không thể thành cho chúng ?
Ba, mẹ, con mang được bốn rồi!
là do mọi ép phải vào nhà họ Cố, con vốn dĩ không hềleech_txt_ngu thích Cố Tử Hànbot_an_cap!
Hơn nữa, anh ta còn là một người đàn ông tuyệt tự, con gả qua đó sẽ không có hạnh đâu!
Ôn Lâm ngồi chiếc gỗ giữa sân, kẹp điếu thuốc. Tàn rơi đầy , sắc mặt ông xámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xịt như sắp nhỏ ra nướcbot_an_cap nơi.
Trương Kim tức đến mức hai tay chống nạnh, lồng ngực phập phồng dữ , chỉ thẳng vào mũi Văn Ngọc mà mắng xối xả: tiện nhân không biết xấu hổ !
Thằng họ Cố kia tuy là quân tuyệt tự, nhưng nhà người tavi_pham_ban_quyen!
Con nhỏ chết tiệt nàyleech_txt_ngu, sao mày thù hằn với tiền bạc thế hả?
Nếu mày gả vào nhà họ Cố, sau này việc hôn sự của em mày cũng chẳng cần lo nữa. Tất cả đều bị con đĩ này làmleech_txt_ngu hỏng rồi!
Văn Ngọc lớn tiếng cãi lại: Mẹ, lòng mẹ chỉ có em thôi!
Con không phải là gái của mẹ sao?
nào con cũng khôngbot_an_cap gả, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có Trần Hách thôi.
Tay cô ta rãi lên bụng dưới: Hơn nữa trong con đã cóvi_pham_ban_quyen cốt nhục của anh ấy !
Trương Kim Phượng đập bàn trời: Tội nghiệt mà, đúng là tội !
Lão nương sao lại sinh ra thứ lỗ như mày cơ chứ?
không biết thằng niên tri thức Trần Hách đó ởbot_an_cap thànhleech_txt_ngu phố đã có vợ con rồi à?
Nó chỉ lừa mày thôi!
Chuyện này cả trưởng cũng biết đấy!
Rầm!
Lời vừa dứt, cánhbot_an_cap cửa gỗ của sân viện đã bị đóbot_an_cap đá ra. Cánh cửa đập mạnh vào tường.
Ba người Ôn Văn Ngọc, Ôn Quốc Lâm Trương Kim Phượng đồng đầu . Nhìn thấy đoàn người đầy sát khí ở cửa, sắcleech_txt_ngu mặt họ lập tức biến đổi.
cả Ôn Văn Bác tay cầm gậy gỗ, là người đầu tiên xông , ánh mắt hãn như ăn tươibot_an_cap nuốt người ta, quát lớn: Ônbot_an_cap Ngọc, gan to tày đình, dám em đi gả thay, lăn ra đây nộp mạng!
Ôn Văn Đào, Ôn Văn leech_txt_ngu những người khác bám sát theo , cầm hung khí siếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Ôn Quốc Lương đòn gánh, đen mặt đứng ở dẫn đầu: Ôn Quốc , ông cũng lăn đây cho !
Hôm nay chúng ta tính cho kỹ món nợ con gái Ôn Văn Ngọc của ông dùng thuốc mê làm bất tỉnh con gái tôi, ép nó phải gả thayvi_pham_ban_quyen này!
Kim Phượng sợ hãi lại liên tục, nhưng vẫn cố giả vờ bình tĩnh, rướn cổ lên : Ăn nói bậy!
Ngọcleech_txt_ngu Ngọc nhà chúng tôi là nhường mối nhânbot_an_cap duyên tốt này cho Ôn Văn nhà các người !
Gả vào nhà họ Cố tốt biết baoleech_txt_ngu nhiêu, có tiền thế. Nó gả đó hưởng phúc thanh , phúc phận của nó!
Tám tệ lễ và ‘ba một ’ kia coi như là thù lao cho chúng tôi, chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi một xuvi_pham_ban_quyen cũng đừng hòng trả lại cho các người!
Ôn Quốc Lâm cũng đứng bật dậy, phủi tàn thuốc trên người: Đúng thế, nhà họ Cố giàu sang như , các người nên cảm ơn tôi mới đúng.
Ôn Quốc Lương tức đến toàn thân run rẩy, giơ đòn gánh quật mạnh bàn gỗ.
Một rầm chát chúa vang lên, chén trà bàn vỡ vụn.
Ôn Quốc Lâm Trương Phượng giật nảy mình.
Các người còn biết sỉ khôngbot_an_cap hả? Ôn Quốc nghiến răng nghiến lợi, tôi bị các người hại thảm như vậy, các còn mặt bảo đó là phúc phận?
Nghĩ đến dáng vẻ của con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cưng lúcvi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap họ Cố, ánh mắt Quốc Lương lúc này càng thêm hung ác.
Kim Phượng the thé: sao lại không phải là phúc phận? nói Cố Hàn kia trông rất khôi , lại còn làvi_pham_ban_quyen Trung đoàn trưởng trong quân , nhà họ Cố lại giàu nứt đố đổ !
Nhà các người nghiễm được món hời mà còn đếnvi_pham_ban_quyen đây gây sự!
Các người rốtbot_an_cap cuộc có lương tâm hay không hả?
Văn Bác không thể thêm được nữa, nhấc chân định xông lên.
Anh hai Ôn Vănvi_pham_ban_quyen Đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngăn anh lại, giọng nói lạnh đến đáng sợ: Anh cả, đừng động thủvi_pham_ban_quyen, ta phải nói lý lẽ.
Hồng Mai dắt tay Ôn Ninh đứng ở phíavi_pham_ban_quyen sau cùng, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ không thể tự mình cầm đòn gánh lên phang đám người nhị phòng này mấy gậy!
Đám đàn ông nhà nào đứa nấy trông thì hung sát, tay gậy tay gánh, vậy mà lại chẳng có chịu tay!
Lý Hồng Mai sốt ruột đến phát !
Văn Ninhleech_txt_ngu hiểu rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính của mình, một khi đã nổi trận lôi đình còn đáng sợ hơn cả bavi_pham_ban_quyen và cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh . Cô nắm chặt tay mẹ, thấpvi_pham_ban_quyen giọng an: Mẹ, đừng , để xem tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình thế nào đã!
Hồng Mai nghiến răng: gái, đừng cản mẹ, hôm nay mẹ xác cái nhà phòng này mới thôi.
Ôn Văn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ vỗ về tay mẹ: Đượcleech_txt_ngu, được, được, lát nữa con sẽ cùng mẹ xé xácvi_pham_ban_quyen bọn họ.
Không vội, không vội!
Ôn Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh tuy an ủi , gương mặt vẫn ra vẻ ngoan ngoãn, nhưng trong đáy mắt cô, tia lạnh lẽo đã lan tỏa.
Lúcvi_pham_ban_quyen trướcleech_txt_ngu Văn Ninh và Lý Hồng Mai là ngồi xe của Cố Vũ Hiên mà đến. Hiện tại Cố Vũ Hiênvi_pham_ban_quyen đang đứng bênleech_txt_ngu hai người.
bot_an_cap một giáo học. Khác với Cố lão gia tử vốn là người xông phavi_pham_ban_quyen trận mạc, khí lẫm liệt và nóngleech_txt_ngu tính, Cố Hiên vô cùng nhãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhặn, có , tình nổi tiếng là hiền lành, vị giáo sư có tại Bắc Kinh. Nếu không phải gia tử gọibot_an_cap leech_txt_ngu Dương Tố Quyên dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cưới con trai Cố Hàn, thì giờ này hai người vẫn còn ở Bắc Kinh.
Cố Vũ Hiên cũng được coi làleech_txt_ngu người từng trải, nhìn sành , lúc này ánh ông dừng lại trên gương mặt cô gái đứng bên cạnh.
Cô gái này trông rất ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn, dù phải nhục nhã lớn đến vậy vẫn điềm nhiên như , quả khiến ông phải nhìn bằng con mắt khác.
Hơn nữabot_an_cap, cô gái này trông mắt, dường như đã gặp ở rồi!
Cố Vũ Hiên chìm suy tư!
biết từ lúc nào, xe Cố lão tử đã dừng ở cổng sân.
Cố lão gia tử chống gậy đứng bên cạnh xe.
Ôngvi_pham_ban_quyen nhìn thấy Ôn Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất, đầu tóc bù xù, dấu bàn trên mặt đặc biệt chói mắt.
Trương Kimleech_txt_ngu Phượng và Ôn Quốc Lâm một bên, trên mặt viết đầy hiển nhiên.
Nhữngvi_pham_ban_quyen lời mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà nhị phòng họ nói, Cố gia tửvi_pham_ban_quyen cũngvi_pham_ban_quyen nghe thấy rõ mồn , ông tức đến mức trợn mắt vụt râu.
Ông nóileech_txt_ngu khẽ với Dương Tố : Cái nhàvi_pham_ban_quyen nhị phòng họvi_pham_ban_quyen Ôn này là lũ ăn cháo đá bát!
Quyên cũng tức : Con Ôn Vănbot_an_cap Ngọc này chưa kết đã thai, tâm địa độc ác suýt chút nữa là hại chết Tử Hàn nhà .
Cố lão gia tử hừ lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếngvi_pham_ban_quyen: Cũng may cháu trai ta mạng lớn, nếu đời này coi như hủy trong hạng đàn bà như thế rồi.
Chỉ tiếcleech_txt_ngu cho con bé Văn Ninh ngoan ngoãn kia, lại bị vướng vào này.
, Trương Kim Phượng lúc này đang haivi_pham_ban_quyen tay chống nạnh, giọng quát: Bà đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm nay ai dám đánh chúng ta!
Chúng mày mà dám động một sợi lông tao, lão nương hôm nay không yên cho chúng mày đâu!
Lúc này Trương Kimbot_an_cap Phượng cũng nhìn Lý Hồng Mai và Ôn Văn đứng phía sau.
Bà ta chỉ vào Ôn Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh, cười khẩy một tiếng: Yôvi_pham_ban_quyen, Ninh đấy à, sao màybot_an_cap lại đứng sau thế kia?
Nhìnbot_an_cap cái bộ dạng này của mày, đêm tân hôn hôm qua nồng nhiệt lắm nhỉ?
Cố rồi thì cứ mà sống cho tốt với thằng nhóc họ Cố .
Chỉ trách cái phúc phận này của chị họ màyvi_pham_ban_quyen lại bị con nhóc nhà màyleech_txt_ngu sống chết cướp mất!
Lý Hồngbot_an_cap Mai đến muốn hộc máu, bà nghiến răng, gào lên Trương Kim Phượng: Đồ không biết xấu hổbot_an_cap, quá biết xấu hổ rồi!
Ninh Ninh cụcbot_an_cap vàng bạc của đại phòng họ Ôn tôi, cácvi_pham_ban_quyen người dám con bévi_pham_ban_quyen phải chịu nỗi khổ thế này!
Lãovi_pham_ban_quyen nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải liều chúng mày!
Ôn tay kéo mẹ mình lại, một tay lưng bà giúp thuận khí.
Mẹ, đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận , nữa lại tức hại thân thì không tốt đâu!
Lý Hồng Mai gái rượubot_an_cap nhà mình, nước mắt lại một lần nữa vỡ òa.
Ninh, Ninh của mẹ ơi!
Ôn Văn Ninh lạileech_txt_ngu bình tĩnh đến lạ kỳ, gương mặt vẻ ngoan ngoãn như , nói: Mẹ, không sao đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
ngước mắt nhìn về phía các anh trai, giọng nói dàng nhưng lại mang theo một lẽo: Các anhvi_pham_ban_quyen, đi báoleech_txt_ngu cảnh sát đi.
Bắtleech_txt_ngu hết bọn họ lại, cho đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẹo đồng.
Trương Kim hét toáng lên: Ôn Văn Ninhvi_pham_ban_quyen, mày thật thất đức! Tao dù cũng nhị bá mẫu của mày!
Ôn Văn cười lạnh: Nhị mẫu? Nhị bá mẫuleech_txt_ngu mà lại đi hại cháu gái mình sao?
Đúng lúc này, thôn trưởng Vương Sơn vội vã chạy đếnleech_txt_ngu, phía sau còn có người cao niên trong thôn.
Ông thấy không khí trongleech_txt_ngu sân đang như đànleech_txt_ngu, vội vàng tiến lên giảng hòa: là người một nhà cả, có chuyện gì từ từ nói, đừng động tay động chân.
Quốc mặt: Vương thôn , chuyện không có để thương lượng cả, tôi muốn báo cảnh sát.
thônvi_pham_ban_quyen dàibot_an_cap một : Báo cảnh sát chuyện sẽ xé ra , đến lúc đó cả hai nhà đều mất mặt.
Tiếng tăm của thôn ta cũng chẳng hay ho gì!
này , để phòng họ Ôn trả lại bộ sính lễ, sau đó thườngvi_pham_ban_quyen thêm nghìn tệ nữa, chuyện này coi như , được ?
Lương à, ông coileech_txt_ngu như mặt ta một lần.
Cố gia
Lời của Vương thôn còn chưa dứt, Trương Kim dựngleech_txt_ngu lên ngay lập : Dựa vào cái gì? Sính lễ đó là nhà chúng tôi đáng được hưởng!
Văn Ninh khẽ nhướn : được hưởng?
Nhà thuốc mê đánh ngất , bắt tôi gả thay, đó là pháp đấy.
Tôi không đồng ý hòa giải tư, tôi báo cảnh sát, để tất cả bọn họ tù mà ngồi.
Văn Ninh nói một cách chém đinh chặt sắt!
của cô không giống với phụ nữ thời đại này, côvi_pham_ban_quyen là người qua giáo dục cao, cô biết cách dùng vũ khí luật vệ chính mìnhvi_pham_ban_quyen.
Trương Kim Phượng tức mày tái mét: Ôn Văn Ninh, mày dám!
Gương mặt Ôn Văn Ninh vẫn vẻ ngoanvi_pham_ban_quyen , ánh mắt lạnh thấu : xem tôi có dám hay không.
Tôi còn phải thuê luật sư nhất, khiến các người ngồileech_txt_ngu xương.
Trong thoáng yên tĩnh trở lạileech_txt_ngu.
Tất cả mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều sờ nhìn Ôn Văn Ninh.
Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta nghe chuyệnbot_an_cap đánh nhauvi_pham_ban_quyen, nghe , chí nghe cảnh sát, chưa từng nghe thấy chuyện còn phải tìm luật sư bao giờ!
Ở cái thôn mười dặm tám phương này, luật sư làleech_txt_ngu một từvi_pham_ban_quyen vô cùng, cùng xa lạ.
Mọi người chưa ai nghe qua !
Tuy mọi người chưa nghe qua, nhưng vi_pham_ban_quyen nghĩa là biết điều đó đáng sợ thế nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ôn Văn Ninh điên rồi sao?
Thậm định mời cả luật sư!
Ôn người, tẩu thuốc cũng rơi xuống .
Cố lão gia nghe thấy lời , mắt sáng rực lên.
Ôngleech_txt_ngu nói nhỏ với Dươngvi_pham_ban_quyen Tố Quyên: Cháu dâu này không đơn giản đâu!
vi_pham_ban_quyen bản lĩnh, chính kiến, người lại còn xinh , thằngvi_pham_ban_quyen nhóc Tử Hàn chó ngáp ruồi rồi.
Quyên nhìn Văn Ninh, càng nhìn hài lòng, nhưng cô gái này rất có chủ kiến, chưabot_an_cap chắc đã chịubot_an_cap về Cố gia với họ.
Đúngbot_an_cap này, ngoài truyền đến một trận xôn xao.
ra, ra!
Đám đông động dạt ra một lối đi, một người phụ nữ trung cùng một nữ trẻ tuổi đi vào, phía sau có hai trẻ.
Người phụ nữ trung niên vừa nhìn thấy Ôn Ngọc đang quỳ dưới , liền lao một bạt tai.
Chát!
Đồ hồ ly tinh! dám con trai tao, mang thai giống hoang !
Người phụ nữ trẻ tuổi cũng lao vào, túm tóc Ôn Văn Ngọc xuống đất.
Đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện !
Cái thứ trong bụng mày tính là gì?
mới vợ thất của Trần Hách!
Hai đứa trẻ cạnh khóc oa oa.
Trong sân thoáng chốc hỗnbot_an_cap loạn một .
Ôn Vănbot_an_cap Ngọc bị đánh tới mức đầu chảy máu, ngừng van xin.
Không phải, không !
Anh Trầnleech_txt_ngu Hách nói anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã ly hôn với chịbot_an_cap rồi!
Người phụ trẻ tuổi cười lạnh: Ly hôn?
Mày nằm mơ , tao với ấy đang yên đang lành, ly hôn khi nào?
Người phụ nữ trung càng tức đến toàn run rẩy, giơ tay thêm một bạt tai nữa.
Ôn bị đánh tới mức hoa mắt chóng mặt, bỗng nhiên bụng hét lên:
A!
Con của tôi, của tôi!
Máu tươi chảy dọc xuống chân cô ta, nhuộm cả nền đất.
Người trong đều hoàng kinh hãi.
Trương Kim Phượng hét lên một tiếng, lao tới ôm lấy Ôn Văn Ngọc: Ngọc nhi, Ngọc nhi mẹ!
Sắc mặt Ôn Văn trắngbot_an_cap bệch, toàn thân run rẩy, ánh mắt tán loạn.
bỗng nhiên Kim Phượng ra, loạng choạng chạy ravi_pham_ban_quyen ngoàibot_an_cap sân.
Tôi sống nữa! Tôi khôngbot_an_cap sốngvi_pham_ban_quyen nữa!
ta lao ra sông nhỏ ở đầu thôn, tùm một tiếng nhảy .
Nước sông bắn lên tung , bóng dáng ta bị nhấn trong mắt.
làng trên bờ hãi hét lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thanh vội nhảyvi_pham_ban_quyen xuống , cuống cuồng lên.
Khi Ôn Văn Ngọc được cứu lên bờ, cô ta đã bất tỉnh, mặt mũi tím tái.
làng tay chân luống cuống đưa tavi_pham_ban_quyen đến xá.
Trong sân nhà nhị Ôn, một mảnh hỗnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loạn bừa .
Ônvi_pham_ban_quyen Lâm và Trương Kim Phượng dưới đất, sắc mặt xám xịt.
Cái thứ con gái như Ôn , bọn họ đã chẳng còn tâm trí đâuleech_txt_ngu quản nữa, mặc trong trạm y tế là sống chết.
Ôn Văn Bác cùng mấy anh em thủ lúc lộn xộn đã chuyển sính lễ mà họ Cố gửi tới lên xe.
Nếu tên trên giấy chứng hôn là em gái anh, vậy thì đống sính lễ này đương nhiên là của gái . Nếu con không ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuộc nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, lúc đó họ sẽ đem trả bộ sínhbot_an_cap lại cho nhà họ Cố.
Nói tóm lại, tuyệt không để nhà nhị phòng chiếm .
Tám nghìn tệ được tìm thấy gối của Trương Kim Phượng. Họ chỉ đúng tám nghìn, số còn lại đều để nguyên chỗ cũ không đụng tới một phân. , xe , đồng hồ, , chẳng thiếu thứ gì, tất cả bị dọn đi hết.
ngoài, rất đôngleech_txt_ngu làng đang chỉ , xem náo nhiệt vô cùng hăng say. Cũng có không ít mắt đổ dồn vào Ôn Văn Ninh.
vi_pham_ban_quyen Hồng và Dương Tố Quyên hai bên trái bảo vệ Ôn Văn Ninhleech_txt_ngu, giúp chắn đi tay chỉ trỏ và những ánh nhìn tò mò xét kia.
Thấy đồ đạc bị chuyển đi, Trương Kim Phượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát điên lao lên ngăn cản, bị Ôn Quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lương đẩy mạnh một cáileech_txt_ngu ngã nhào xuống đất.
Ôn Quốc Lâm giận : Ôn Quốc Lương, ông định làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì?
Bà ấy dù cũngleech_txt_ngu là em dâu ông đấy!
Ôn Quốc Lương hừ lạnh tiếng: Tôi không đứa em trai như ông, cũng chẳng có loại em dâu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta!
Bản thân Ôn lúc này cũng đang khóc đây!
Đóa hoaleech_txt_ngu kiều diễm mà dày côngvi_pham_ban_quyen chăm sóc từ , vậy mà bị tàn phá, giờvi_pham_ban_quyen lại phải gả đi rồi! dĩ ông còn muốn đóa hoa nhỏ ở nhà nuôileech_txt_ngu vài năm nữa.
giờ tất cả đều hỏng rồi!
Ông không vặn gãy cổ Ôn Quốc Lâm, Trương Kim và Ôn Văn Ngọc thì đã là khắc chế lắm rồi!
Ôn Quốc , lùng nói với Ôn Quốc Lâm: Mấy thứ chúng tôi lấy đi, chuyện này vẫn chưa kết thúc .
Trương Kim gào khóc thảm thiết: Các người không được đi mà!
Đó là của tôi!
Đó là sính lễ để dành cho Văn Huy mà!
Cái thằng ranh con kia, nó chạy đi đâu
Nhà chúng tôi bị ức đến chết mất thôi!
Oa oa
Ôn Văn Bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười lạnh: Của bà?
Tôi thấy bà mọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới mông rồi đấy!
Nếu không phục, ta lênbot_an_cap đồn công an mà nói .
Mời luật sư nữa, cả nhà các người mục xương luôn!
Tiếng của Trương Kim Phượng bỗng chốc im bặt.
Ôn Văn Ninhvi_pham_ban_quyen đứng ở cổng sân, nhìn khung cảnh hỗn độn trước mắt, bỗng cảm thấy ông trời đào cho mình cái hố này hơi bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu rồi.
thậtleech_txt_ngu sự còn oan hơn Đậu nữa!
Có giấy chứng nhận kết hôn, còn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân hôn, mà bản thân thì đã mất đi sự trong trắng!
Ôn Văn xoay người, mỉm cười ngoan ngoãn nhìn Cố lão gia tử, giọngvi_pham_ban_quyen nói bình : Ông nội, không kết hôn với người .
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể vìleech_txt_ngu một lúc hiểu mà trói đời được.
Cố lão gia !
Không được đâu nha, chứng nhận cũng đã lĩnh rồi mà!
Hơn nữa đây lạibot_an_cap là một cô bé tốt như vậy.
Cố lão gia vộileech_txt_ngu vàng móc từ trong túi ra cuốn sổ nhỏ màu , gáp đưa tới trước Ônvi_pham_ban_quyen Văn Ninh.
Ninh Ninh à, nhưng mà, hai đứa đã kết hôn .
Thằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu nội nhà ta đang ở trong quân , giờ đã là trưởng rồi, nó chí tiến thủ lắm, diện mạo cũng , gái ngoan, cháu cân nhắc đi.
Ôn Vănvi_pham_ban_quyen Ninh nhìnvi_pham_ban_quyen cuốn chứng nhận kết hôn, trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc, cô vẫn tỏbot_an_cap ra ngoan và hết lễ phép: Ông nộibot_an_cap, tất cả là hiểu lầm thôi, nếu đã kết hôn rồi thì ly hôn là được ạ!
lão gia tử cuống quýt: Nhưng mà nhưng mà
Ông muốn nói là, cháu đã là người của ranh con Cố Tử Hàn rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhưng ở đâyvi_pham_ban_quyen đông người , ông không ra miệng.
Dương Tố Quyên thởleech_txt_ngu dài tiếng, lấy tay Ôn Vănvi_pham_ban_quyen , giọng điệu ôn tồn: Ninh Ninh, chuyện này thật lỗi của họ Cố tôi.
Tử đứa nhỏ đó đã lớn lên trong quân ngũ, không hiểu sự đời, lần này lại bị người ta thuốc nên mới làm ra chuyện nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy.
Con yên , nhà Cố định có trách nhiệm với con.
Ôn Văn Ninh lắc đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Con không cần chịu tráchbot_an_cap nhiệm, con chỉ muốn ly hôn thôi.
Cố lão gia càng sốt ruột hơn, ông lầm bầm: Không được, tuyệt đối được!
Cháu ta khăn lắm mới lấy được , sao có ly hôn chứ?
Gái ngoan, chúng ta không vội ly hôn, cứ thử tìm hiểu đã không?
Lý Hồng Mainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng lấy bàn tay còn lại của con gái , khóc đến đỏ cả vành mắt: Con , kể con quyết định thế nào, mẹ đều ủng hộ con.
ta về nhà trước đã!
Lý Hồng Mai người nhà Cố: đưa Ninh về trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ônvi_pham_ban_quyen Quốc cũng nhìn về phía họ: Dù Ninh Ninh quyết định thế nào, tôi cũng sẽ đứng về phía .
Lòng Ôn Văn ấm áp lên, kiếp này cô thật sự có những ngườileech_txt_ngu tuyệt vời.
Ôn Văn về đến nhà.
Bức tường đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quen thuộc, trên sổ dán những bôngvi_pham_ban_quyen giấy do các anhleech_txt_ngu trai , khí thoang mùi bồ kết dịu nhẹ, khiến kinh căng thẳng của dần lỏng.
Sau khi tắm rửa xong, cô thả mình xuống giường, nằm ườn ra như một con cá muối, chẳng muốn động đậy chút nào.
Đêm qua bị giày vò quá mệt mỏi, ngay khắc chạm xuống giường, cô đã chìm sâu giấc ngủ.
Khi cô màng tỉnh dậy thì đã là ngày hôm sau.
Ánh rỡ len ô cửa sổ gỗ chạm khắc, trên chiếc bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gỗ cũ kỹ.
Ôn Vănbot_an_cap Ninh từ mắt, khẽ cựavi_pham_ban_quyen mình.
Suỵt! Cô khẽ lên.
cònleech_txt_ngu đau quá!
chí còn đau hơn , người đàn đúng là giày cô đủ thảm, cảm giác như muốn tháo rời từng bộ cô ra vậy.
Ôn Văn Ninh nằm trên , nhìn chằm chằm nhà thẩn thờ. Trên xà nhà bằng gỗ treo mấy xâu ớt khô đỏ rực, bóng nhẫy dưới ánh mặt trời.
Bên ngoài vang lên tiếng của Ôn Quốc Lương: Ninh Ninh, con tỉnhleech_txt_ngu chưa?
Vănleech_txt_ngu sực : Ba, vào đibot_an_cap ạ!
cửa két đẩy ra, Ôn Quốc Lương bưng một bát canh gà bốc khói nghi đi vào, cẩn thận đặt lên chiếc bàn gỗ cạnh đầu giường.
Ninh, uống chút canh đi con, bồi bổ cơ thể.
Ôn Văn Ninh chốngleech_txt_ngu tay ngồi dậy, lấy bát canh, bên trong vài thịt vàng ươm và mấy quả đỏvi_pham_ban_quyen. quầng thâm dưới mắt ba, Ôn Văn Ninh biết đêm qua chắc chắn ông đã ngủ được!
Ba, con thật sựleech_txt_ngu không sao mà.
Ôn Quốc Lương ngồileech_txt_ngu xuống cạnh giường, bàn tay thô ráp khẽ vỗ vai côvi_pham_ban_quyen, ánh mắt tràn đầy vẻ xót .
Conleech_txt_ngu bé ngốc này, đã ra nông nỗi rồi mà còn bảo không sao.
Ông khựng lại một , giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có phần nghẹn ngào: Đều tại ba vô dụng, không bảo vệleech_txt_ngu tốt cho con.
Sống Ôn Văn cay xè, cô sợ nhất là nhìn ngườivi_pham_ban_quyen cha già của mình như thế này.
Ba, chuyện này không ba được.
leech_txt_ngu Hồng Mai bưng mộtvi_pham_ban_quyen đĩa táo đã gọt đi vào, vành mắt bà vẫn còn , rõ ràng sáng sớm ra vừa khóc xong.
Quốc Lương, ông ra ngoài trước đi, để tôi chuyện với Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh lát.
Lương gật đầu, đứng dậy rời , trước khi đi còn quay đầu nhìn con gái một cái.
Cửa đóng lại, Lý Hồng Mai ngồi xuống giường, nắmleech_txt_ngu lấy tay Ôn Văn Ninh.
Ninh, mẹ biết trong lòng thấy tủi .
Ôn Văn Ninh lắc đầu: Mẹ, con thật sự khôngleech_txt_ngu sao mà.
Cô là thật sự thấy sao , nhưvi_pham_ban_quyen đó là tình một đêm, coi như bị lợn ủi một cái đi là xongleech_txt_ngu!
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn Văn Ninh bình tĩnh, Lý Hồng Mai và người lại càng thêm xót xa.
Lý Hồng Mai thở dài một , nước mắt lại lã chã rơi xuống.
Ninh Ninh, mẹ chỉ xót cho con, một tốt thế này mà phải chịu khổ cực lớn như vậy.
Bà lau nước mắt, nói hơi rẩy: Mẹ cũng đã nghĩ kỹ rồi, nếu con thật sự không , chúng ta cứ ly , khôngbot_an_cap ai có thể ép con được.
Hồng Mai nắm lấy Ôn Văn Ninh: Nhưngbot_an_cap Ninh Ninh , chuyện đã ầm đến này, người trong thôn đều biết cả rồi.
Giọng của Lý Mai ngày thấp : Mẹ không sợ mặt, mẹ chỉ sợ này con
Bà không nói tiếp được , mắt rơi như hạt đứt dây.
Ôn Văn Ninh hiểu ý của mẹ mình.
leech_txt_ngu thời này, danh tiết còn quan trọng hơn cả mạng sống.
Tình cảnh hiện tại của , nếu ly hôn thì sau e là rất lấy chồng.
Hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan trọng nhấtleech_txt_ngu là cô đã mất đi sự trong trắng!
Lý Hồng Mai ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ do dự: Mẹvi_pham_ban_quyen nghĩ thế này, con cứvi_pham_ban_quyen qua lại với Cố Tử Hànleech_txt_ngu kia xemleech_txt_ngu saovi_pham_ban_quyen?
Đúng đấyleech_txt_ngu, cứ thử xem đã, nếu không ổn thì chúng ta hãy ly hôn.
Mai nói một cách dè dặt, chỉ sợ làm tổn thương con gái yêu thêm một lần nữa.
Ninh Ninhleech_txt_ngu, mẹ tôn trọng ý muốn của con, Ninh Ninhleech_txt_ngu à, mẹ cũng hy vọng con có được hạnh phúc.
Nhìn mái tóc đãleech_txt_ngu điểm ở hai bên thái dương của mẹ, Ôn Ninh cảmvi_pham_ban_quyen thấy mũi cay cay.
Mẹ đã ngoài sáu mươileech_txt_ngu rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lần này cô về, tóc trắng của lại nhiều thêm không .
Văn Ninh ngoan ngoãn gật đầu: Vâng, mẹ, con hứa với mẹ, con sẽvi_pham_ban_quyen thử lại sao!
Mắt Lý Mai lên: Thật sao?
Ôn Văn Ninh vén mộtvi_pham_ban_quyen lọn tóc mai ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau : , sẽ đến khu quân đội anh ấy, cứ thử trước đã.
Nếu không hợp thì sẽ ly hôn.
Lý Hồng Mai nín mỉm cười, ôm chặt lấy con gái.
Con ngoanleech_txt_ngu, con ngoan lắm.
Văn Ninh vào lòng mẹ, nhưng trong lòng đã có riêng.
Ly hôn là chuyện yếu, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Đồng ý thử với Cố Tử Hànbot_an_cap cũng không muốn cha mẹ giàvi_pham_ban_quyen mái tóc đãleech_txt_ngu hoa râm quávi_pham_ban_quyen lo lắng mình.
Lý Hồng Mai buông cô ra, chợt nhớ tới chuyện gì đó, giọng nói theo vài phần dạ: Đúng rồi, đứa bé Ôn Văn Ngọc không còn nữa.
Ôn Văn Ninh: Vâng!
Đứa trong bụng Ôn Văn được bốn tháng, lúc đóvi_pham_ban_quyen bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ của Trần Hách đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập man, lại thêm chuyện nhảy sông, Ôn Văn Ninh là người học y tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên biết rõ đứa bé chắc chắn không giữ được!
Lý Hồng Mai hừ lạnh một tiếng: Ôn Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến giờ vẫn tỉnh, đã được đưa lên bệnh viện thành phố rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tên khốn Trần Hách kia cũng bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt rồi, vợ và mẹ hắn ta còn đang ở bên nhà chi hai họ Ôn kìa.
Ôn Văn không nói , bưng canh lên uống một ngụm.
Ôn Văn Ngọc đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tự làm tự chịu.
Sáng sớm , của họ Cố lại đỗ trước cửa nhà họ Ôn.
Cố lão gia tử chống gậy, Cố Vũ Hiên và Dương Tố Quyên đi theo phía sau, trên tay theo túi lớn túi nhỏ.
Ôn Lương vội vàng ra đón: Cố lão gia , sao ngài đến nữa rồi?
qualeech_txt_ngu hai đêm, người nhà họ Ônvi_pham_ban_quyen cũng biết rằng nhà họ Cố thực chất cũng là người bị hại!
Vì vậy khileech_txt_ngu đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt với người nhà họ Cố lần , sắc mặt họ cũng không còn khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net coi như trước.
Hơn nữa, Ninh đã đồng ý thử với Hàn, biết đâu sau này hai đứa thành đôi thật họ là thông gia, tự nhiên không thể mất mặt người ta được.
Cố lão gia tử híp mắt: Đến Ninh Ninh, sẵnleech_txt_ngu tiện chút chuyện.
Cả nhóm người tiến vào trong .
Nhà họ Ôn vẫn là nhà ngói vách đất, thể so sánh được với căn cũ của nhàvi_pham_ban_quyen họ ở thành phố.
Nhưng người nhà họ Cố cư xử rất kháchleech_txt_ngu , không hề lộ một chút vẻ chêleech_txt_ngu bai nào.
Dương Tốbot_an_cap Cố Hiên từ lúc bướcvi_pham_ban_quyen vào cửa luôn giữ nụ cười ôn trên mặt.
Lúc này Văn Ninhvi_pham_ban_quyen đang thẫn thờ, tay ôm chiếc gối hình chú chó nhỏ màu trắng, đầu khẽ tựa vào gối, ánh mắt mơ màng!
có chút buồn ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi!
Thấy người nhà họ Cố đi vào, cơn buồn ngủ của lập tan biến quá , vội vàng đứng dậy.
Cố ông nội, bác trai, bác gái.
Dương Tố Quyên tiến lên nắm lấy tay , ánh đầy xót xa: Ninh Ninh, khỏe đã khá hơn nào con?
Ôn Văn Ninh gật đầu: Đã khỏe hơn nhiều rồi, cảm ơn bác gái đã quan tâm.
Cố lão tử ngồi xuốngvi_pham_ban_quyen ghế, sắc mặt hơi trầm : Ninh Ninh à, chuyện tối hôm đóvi_pham_ban_quyen đã điều tra rõ ràng rồi.
Ôn Văn Ninh đầu Cố lão gia , chờ nói tiếpvi_pham_ban_quyen.
gia tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở dài một tiếng: bà giúp việc Thái ma nhà ta, đã nhậnleech_txt_ngu Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Ngọc hai trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tệ, rồi mê trong .
Cố lão gia tử gõ mạnh cây gậy xuống đất: Bàbot_an_cap ta còn cửa ngoài, Tử Hàn nhốt bên không được.
Đợi đến nửabot_an_cap đêm, Thái ma đó mới cửa ra.
Ôn Quốc Lương tức đến trợn mắt vuốt râu: Cái đồ già nua , chúng ta đã đưa bà ta lên đồn công an rồi.
gọng kính, giọng bình tĩnh: này tính chất ác liệt, hãm quân nhân, đủ để ngồi tù mọt gông.
Ôn Văn Ninh gật đầu, nhưng trong lòng không gợn sóng.
ma bị bắt là điềuvi_pham_ban_quyen đáng đời.
Nhưng điều đó cũng thay đổi được sự đã xảy cô và Cố Tử Hàn.
Dương Tố Quyên lấy một đống đồ, đặt lên bàn.
Ninh Ninh, đây đều là thứ chuẩn bị cho con, có đồ ăn, còn có cả đồ dùng nữa.
Ôn Văn Ninh nhìn, trên bàn bày đầy đồ hộp, mạch nhũ tinh, sữaleech_txt_ngu bột, quy, còn có xấp vải.
này ở thời đại này đều hàng hiếm, có phiếu mới mua được.
Ôn Văn vội nói: Bác gái, những thứ này quá quý giávi_pham_ban_quyen rồi.
Không quý giá đâu, không quý giá chút . Dương Tố Quyên nắm tay cô, trong mắt đầy vẻ chân thànhbot_an_cap.
Ninh Ninh, bác thật lòng rất thích con, hy vọng con có thể suyleech_txt_ngu nghĩ lại, thử lại với Tử Hàn xem sao.
Ôn Văn Ninh im lặng một lát, ngẩng nhìn Dương Tố Quyên: Bác gái, sáng nay con đã bàn bạc kỹ với mẹ rồi.
Con khu quân tìm Cố Tử , cùng anh ấy thử tìm hiểu . Ôn Văn Ninh dừng lại một nói tiếp: Nếu sự không hợp, chúng con sẽ ly hôn.
Mắt Cố tử sáng lên: Tốt, tốt, tốt lắm, đứa ngoan!
Dương Quyên càng kích độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ cả mắt: Ninh Ninh, thật đứa trẻ tốt.
Cố Vũvi_pham_ban_quyen Hiên cũng nụ nhã nhặn: Ninh Ninh à, con yên , Tử Hàn tuy ăn , nhưng phẩm thì không cóvi_pham_ban_quyen vấn đề gì đâu.
người nhà họ Cố mừng đến mức không khép miệng, Ôn Văn khẽ nhếch môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
phẩm tốt không, cô phảileech_txt_ngu mình đi xem mới biết được.
Hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, mục đích ban đầu của cô vốn là để ly hôn mà thôi!
Mấy ngày tiếp theo, Ôn Văn Ninh bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu thu dọnleech_txt_ngu .
lênvi_pham_ban_quyen trấn một , tìmvi_pham_ban_quyen một người thợ tay nghề khávi_pham_ban_quyen, uốn một mái tóc xoăn nhẹ.
Mái tóc nhánh được uốn thànhleech_txt_ngu những lọn sóng lớn, xõa trên vai, phầnbot_an_cap đuôi tócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi cong lên, tôn dịu dàng cho cô.
Thay đổi , thay đổi tâm trạng!
Hồng nhìn con gáivi_pham_ban_quyen, trong mắt đầy an ủi và tự hào: Ninh, tócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này của con đẹp thật đấy.
Ôn soi mình trướcbot_an_cap gương, cười lòng.
Cô có mặt búp bê, làn da trắng nõn, khi trênvi_pham_ban_quyen lên hai lúmvi_pham_ban_quyen đồng tiền nông, ngoài vừa ngoan ngoãn vừa thanh tú, kết hợp với mái tóc này trông hệt như nàng búp bê tây bước từ trong tranh.
Cô lại tìm mấy bộ quầnvi_pham_ban_quyen áo, chọn một chiếc quần jeans xanhleech_txt_ngu nhạt, một chiếc áo mi màu non với cổ búp bê, ngoài khoác một chiếc áo y đen, bên dưới phối cùng đôi giày vải trắngbot_an_cap.
Những bộ quần áo này là cô mua khi còn đi học ở Kinh Thành, kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tân thời, hoàn toàn khác hẳn với cách mặc của ngườileech_txt_ngu trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn.
Ôn Quốc Lương nhìn con gái thu hànhvi_pham_ban_quyen lý, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ .
Ninh Ninh, hay là để ba đi cùng con?
Ôn Văn mỉm cười ngọtvi_pham_ban_quyen ngào: Không cần đâu , con tự làm được mà.
Quốc Lương nghe vậy mà muốn khóc!
Ôn Văn Ninh kéo khóa valivi_pham_ban_quyen lạibot_an_cap, xoay người ôm cha mình.
Ba, ba tâm, con sẽ chăm bản thân thậtvi_pham_ban_quyen tốt.
Ôn Quốc vỗ lưng , hốc mắt hơi lên.
Con ngoan, nhất định phải tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăm sóc mình. Hãy nhớ lấy, ba luôn đứng saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng ủng hộbot_an_cap con.
Văn Ninh kiên định gật đầu!
Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi biết Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Ninh đồng ý đến quân đội, Cố gia tử vừa trở về cũ họ Cố liền lập tức viết cho Tử Hàn một bức thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trong thư viết chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếtbot_an_cap, thân thế Ôn Văn Ninh cho đến hiểu lầm lần , cả quyết định cô sẵn sàng đến khu quân độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm nhau.
Cuối cùng, Cố lão gia tử đặc biệt thêm vào một : Tử Hàn, đây là một đứa trẻ , cháu nhất phải hạvi_pham_ban_quyen gục được con bé.
Sauleech_txt_ngu khi được gửi đi, ngàybot_an_cap nào lão gia mong ngóng thư hồi âm của cháu trai.
Thế nhưng liên tiếp chẳng thấy tin tức gì.
Cái thằng ranh con này, ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả một bức thư âm không biết đường gửi! gia tử giận đếnvi_pham_ban_quyen mức trợn mắt phồng mang.
Dương Tốvi_pham_ban_quyen Quyên bên nhủ: Ba, Tử Hàn ở đội bận rộn, có lẽ lại đi làm vụ rồi, là không có gian viết thư .
gia tử cũng xuất thân từ quân ngũ, dĩ nhiên hiểu đôi khi ở đơn vị làm nhiệm vụ chuyện thân bất do kỷ.
Ông nặng nề thở ra hơi dài, chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn sự của thằng cháu này thật sự khiến ông hao tâm trí quá mà!
Văn Ninh xách vali đứng trênleech_txt_ngu sân ga hỏa.
Đoàn tàu vỏ gầm rú tiến vào ga, bánh xe ma với đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạo những tiếng động xình xịch chói tai.
Hồngbot_an_cap lấy tay cô, nước mắt rơi xuống.
Ninh Ninh, đến bên đó rồi nhớ phải viết về nhà đấy.
Vâng, , conleech_txt_ngu sẽ viết mà.
Ôn Quốc Lươngbot_an_cap và bảy người anh trai đứng bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
Em gái, nếu cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thằng Cố đó bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nạt em, em viếtleech_txt_ngu thư cho các anh, các anhbot_an_cap đến đánh chết nó! Anh cả Ôn Văn nắm chặt nắm đấm.
Ôn Văn Ninhbot_an_cap bật cười: Vâng, em nhớ rồileech_txt_ngu, anh cả.
còi tàu vang lên, cô xách vali bước lên xe.
Tìm được chỗ ngồi xuống, qua cửa sổ xe, cô thấy cha mẹ và các vẫn đang đứng trên sân ganội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫy tay với mình.
Ôn Văn Ninh hít một thật sâu, đầu lại nhìn phong cảnh đang lùi vùn vụt bên ngoài cửa sổ.
Trên tàu rất đông người, không khí hỗn tạp mùi mồ hôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mùi khói thuốc và đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loại thức ăn.
Cô lấy từ trong túi ra món ăn do họ Cố chuẩn bị, là một quả trứng kho, bóc rồi một .
Trứng kho rất thơm, mang theo vị nước tương thanh nhạt.
cô là một người phụ nữ gầy gò, trong lòng ôm một bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net baleech_txt_ngu tuổi.
Đứa bé nhìn chằm chằm quả trứng kho trong tay Ôn Văn Ninh, nước miếng sắpleech_txt_ngu chảyleech_txt_ngu ra tới nơi.
Ôn Văn Ninh vừa định lên tiếngleech_txt_ngu thì bé đột nhiên lao , giật phắt quả trứngleech_txt_ngu kho trong tay , tống tợn vào miệng rồi ăn ngấu nghiến.
Ơ!
Người phụ nữ gầy gò vội vàng đứng bật dậy, mặt đầy vẻ hối lỗi, không ngừng cúi đầu xin lỗi Ôn Văn Ninh: lỗi, lỗi cô, đứa nhỏ đói quá .
Cô xem quả trứng này nhiêu tiền, tôivi_pham_ban_quyen đền chovi_pham_ban_quyen cô!
Ôn Văn Ninh ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô nhìn đứa ăn đến lemvi_pham_ban_quyen nhemleech_txt_ngu đầy miệng.
Vì ăn nhanh, bé bỗng nhiên khục khục ho lên, mặt gay, rõ ràng do nuốt vội nên bị nghẹn!
Ôn Văn Ninh vội vàng lấy bình trong túi ra đưa cho người phụ .
Nhanh, cho thằng bé uống nước đi.
Người phụ nữ đón bình nước, cho đứa uống vài ngụm, lúc này mới dịu lại.
Cảm ơn, cảm ơn cô. Người nữ đỏ hoe mắt, Xin lỗi cô, quê nhàbot_an_cap đang nạn đóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi đã mất một đứa rồi, thật sự không còn cách nào khác mớivi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap dắt nó tìm nó.
Thằng đói quá nên mới cướp đồ ăn của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thật xin lỗi!
Văn Ninh mủi lòng, lấy từ trong ra thêm hai cái bánh mì đưa cho người nữ.
Cho thằng bé ăn đileech_txt_ngu ạ.
Người phụ nữ sững , nước mắt lã chã rơi xuống.
Cảm ơn, cảm ơn cô, côvi_pham_ban_quyen thật sự là người tốt.
Vănvi_pham_ban_quyen Ninh xua tay: có gì đâu ạ.
Đứa bé nhận lấy bánh mì, lần này không còn ngấu nghiến nữa mà nhỏ nhẻ từng , đôi mắt thỉnh thoảng láo liên về phía Ôn Ninh.
Nó chỉ cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy gái nàyvi_pham_ban_quyen vừa xinh đẹp, lòng dạbot_an_cap còn tốt bụngvi_pham_ban_quyen quá !
Đúng lúc này, phía truyền một trậnbot_an_cap lóc om .
Một thằng bé mạp chỉ vào cái túi trong Ôn Văn Ninh, gào khócvi_pham_ban_quyen lớn : Bà nội, cũng muốn, con ăn!
Cô ta cho cái thằng ăn ăn được, con cũng muốn ăn!
Mẹ của đứa bé là một người phụ trungbot_an_cap niên, mặc bộ hoa hòe hoa sói, trên mặt một phấn dày cộm.
Bà ta đileech_txt_ngu trước mặt Văn , thản nhiên ra.
Đồng chí này, cô xem con nhà tôibot_an_cap cũng đói rồi, cho chút đồ ăn đi.
Ôn Văn Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng: Ngại quá, hết rồi.
Sao hết? Tôi thấy cô vẫn còn mà! Người phụ nữ gắt : Mọi người đều là người đi đường xa, giúp đỡ nhau chút thì đã làm sao?
Hơn nữa, cô không con tôi khóc đấy à?
Vẻ mặt Ôn Văn Ninhleech_txt_ngu vẫn dáng vẻ của một cô ngoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiền, nhưng hơi lạnh trong đã tỏa, giọng nói cũng nên băng giá: vào gì mà phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp bà?
Con nhàbot_an_cap bà khóc thì liên quan gì đến tôi?
phụ nữ , rõ Ôn Văn Ninh trực diện như vậy: Sao cô lại keo kiệt thế? Chẳng phải chỉ là đồ ăn thôi ?
Ôn Văn Ninh thản nhiên cười : Keo kiệt? Vậy sao bà không đem đồ của mình chia cho khác đivi_pham_ban_quyen?
Người nữ nhấtvi_pham_ban_quyen thời cứng họng: Tôi tôi
Ôn Ninh ngắt lời bà ta: làm loạn nữa sẽ gọi sát đường sắt đấy.
Sắcleech_txt_ngu mặt người phụ nữ biến đổi, thật không ngờ cô gái trông có thục nữ hiền này lại là một chẳng dễ chọc vào!
Bà ta vội kéo đứa con trai xámleech_txt_ngu xịt đi.
Hành khách xung quanh nhao nhìn sang, có ngườileech_txt_nguvi_pham_ban_quyen xào tán.
này nóng tính đấy.
ta nói đúng mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dựa vào đâu mà phải cho chứ?
Nhưng nhìn túi của côleech_txt_ngu ấy ràng là cóvi_pham_ban_quyen nhiều đồ ăn, cho đứa trẻleech_txt_ngu một ít thì có sao đâuleech_txt_ngu?
Đừng có đứng nói kiểu đứng không chân, nếu bà, bà có chịu đồ của mình ra ?
Đúng đấy, lúc nãy cô gái đó đã cho đứa bé đối diện đồ ăn rồi, tâm địa tốt biết mấy!
Ôn Văn Ninh không bận tâm đến những bàn tán đó, cô quay nhìn ra ngoài cửa .
khí tàu thật sự không tốt, cô mở hé cửa sổ một chút đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hít thở .
Phong cảnh bên ngoài lùi lạivi_pham_ban_quyen nhanh chóng, đồng ruộng, làng mạc, sông ngòi, từng thước phimvi_pham_ban_quyen lướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua trước mắt.
với thời hiện đại, phong thời đại này nguyên thủy hơn , không có nhà cao tầng, cộ tấp nập, chỉ có nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cánh đồng bao bát ngát và những ngôi làng rải rác.
Ôn Ninh dựa vào ghếbot_an_cap, nhắm mắt , lại không ngừng hiện lên gương mặt xa lạ kia.
Cố Tử Hànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Chồng của cô.
Một người ôngbot_an_cap cô chưa từngbot_an_cap được . Đêm đó dù đã quan hệ xác thịt, nhưng cô bị ngấm thuốc mê nên bao mở mắt nhìn.
Sau đó, cô cũng chỉ được dáng của Cố Tử Hàn qua ảnh trên giấy chứng nhận kết hôn!
thở dài một tiếng, trong lòng chút phiền muộn.
Hôn nhân quân đội rất khó ly hôn, chính là vấn cô lo nhất.
Trên hỏa vỏ xanh, những ánh đèn vàng vọt lần lượt thắp sáng, hắt lên vách toanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe lổ những hình lay .
Ôn Ninh đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, theo chiếc túi vải nhỏ đựng đồ vệ sinh cá nhân đơn giản, rãi bước về phía vệ sinh ở đoạn nối giữa các toa .
Đứng trước bồn rửa mặt hoen gỉ, cô lấy một tuýp kem đánhleech_txt_ngu răng nhỏ nhắn, nặn một dải mỏng rồi soi mình tấm gương mờ ảo bắt đầu đánh răng. nổi lên giữa kẽ răng, theo hà thanh mát. Loại kem răng này là do taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô điều , vị bạc hà rất sảng khoái, giúp xua tan đi nỗi mệt mỏi.
Mấy hành khách đang xếpbot_an_cap hàng chờ đợi thấy cảnh đều đưaleech_txt_ngu mắt nhìn vẻvi_pham_ban_quyen khác lạ, khẽ xì xào tán.
Cái cô này, đêm hôm rồi răng à? Một bà thím tặc lưỡileech_txt_ngu, giọng điệu đầy vẻ khó .
Người từ thành phố có khác, cầu kỳ đấy. Mộtleech_txt_ngu ông bên cạnh phụ họa, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
Cầu kỳ gì chứ, chẳng phải là lãng phí nước , nước trên chuyến tàu này quý giá biết bao . Có ngườivi_pham_ban_quyen bĩu môi lẩm bẩm.
Ôn Văn Ninh coi như nghe , tập trung đánh răng xong vốc vốc nước lạnh tạt lên mặt. Cảm giác mát lạnh khiến tinh thần cô táo thêm vài . Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng khăn sạchbot_an_cap lau khô , xoay lại chỗ ngồi, quấn chặt chiếc áo đen trên người rồi nghiêng mình vào cửa kính lẽo, nhắm mắt thiếp đi.
tỉnh dậy, trời sáng . rực rỡ xuyên qua lớp cửa kính bám bụi bặm chiếu vào trong toa, để lại những vệt sángbot_an_cap ấm áp trên người.
Ôn Văn Ninh mở đôi mắt ngái ngủ, người phụ nữ bế con ở phía diện vẫn giữ nguyên tư thế tối qua. Mi mắt chị ta trĩu xuống vì ngủ, đáy mắt không giấu nổi mỏi rã . Người phụ nữ ấy quáleech_txt_ngu đỗi gầy yếu, gò , bộ quần áo vải thô người đã giặt đến bạc màu, chắp vá vài mảnh; đứa trẻ trong lòng càng gầy gò thương, gươngleech_txt_ngu mặt vàng vọt, cánh tay xíu như que củi, xuyên lớp áo mỏng có thể nhìn thấy rõ những đốt xương nhô ra, nhìn qua là bị suy dinh dưỡng kéo dài.
Thời đại này khan hiếm, rất nhiều người ăn không đủ no, không đủ ấm. Với tư cách làbot_an_cap một bác sĩ, cô chỉ cần qua là biết cơ thể đứa này đã suy kiệt đến cực điểm, nếu không được bổ dưỡng kịp thời, e chẳng chọi được bao lâu .
Nghĩ đến việc hôm người phụ nữ đỏ hoe mắt nói rằng chị từng mất đi một đứa , lòng Ôn Văn Ninh dâng một xót xa. Cô lấy từ trong túi xách ra chiếc bánh mì đóng gói tinh và hai tươi thủy tinh.
Chị ơi, cho cháu chút gì . Văn Ninh đưa đồ qua, giọng nói ôn hòanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Người ngẩn ngườibot_an_cap, đôi mắt đục ngầu tức khắc đong đầy nước mắt, đôi môi run , lâu sau mới nghẹn ngào thốt ra một câu: Cảm cảmbot_an_cap ơn cô, cô gái, thực sự cảm cô nhiều lắm.
Ôn Văn Ninh khẽ xua tay, thu tay về bản thân cũng lấy ra mộtbot_an_cap chiếc mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chai , thong thả ăn. Bánh mì mềm theo hương lúa , dòng sữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thơm ngậy trôi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ họng, nhưngbot_an_cap chẳng có cảm giác thèm cho lắm.
Sau khi ăn bữa sáng, Văn Ninh lại đứng dậy đi về nhà vệ sinh. Hành lang người đi kẻ nượp, số là những lữ khách mang hành lý, gương mặt hằn lên dấu sương gió. Cô nghiêng người một người đàn ông tay xách nách mangvi_pham_ban_quyen hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặng nề, bước chân không dừng .
Vừa đi được vài , bỗng nhiên cô nghebot_an_cap thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, kèm theo một quát lớn: Đứng lại!
Ôn Văn Ninh theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản năng quay đầu , chỉ thấy một người đàn ông mặc áo xám đang lao về phía mình. Gương mặt hắn hốt , mồ hôi lấm tấm đầy trán, siết chặt một chiếc túi vải căng phồng. Cô khẽ cau mày, cơ thể phản ứng nhanh né sang một bên.
Người ông chạy quá gấp, không kịpbot_an_cap đà, đùng một sầm vào vách sắt, phát ra tiếng trầm đục.
, hắn là cướp! nhân viên cảnh sát sắtleech_txt_ngu mặc đồng phục thở không ra hơi đuổi theo sau, mặt đầy vẻ lo lắng.
Tên đàn ông lắc cáileech_txt_ngu đầu đang choáng váng cú va chạm, đôi mắt hung lườm Ôn Văn Ninh một cái, sau đó vật bò , định xoay người chạy tiếp.
Ánh mắt Ôn Văn Ninh rơi vào túi vải tay hắn, ánh mắt trở nênleech_txt_ngu lạnh lẽo. Kiếp trước cô đã luyện Taekwondo nhiều năm, sau khi thai xuyên đến thời đại này cũngbot_an_cap từng việc tập luyện. Hồi học ở , cô còn tìm riêng huấn luyện viên chỉleech_txt_ngu dạy, tuy không thể gọi là caobot_an_cap nhưng để đối phó với một tên cướp đang hoảng loạn như thế này thì vẫn thừavi_pham_ban_quyen khả năng.
Thấy tên đó định chạy, Văn vươn đôi chân , mũi tung cú đá chính xác vào khoeo chân hắn.
Ánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tên đàn ông thétvi_pham_ban_quyen lên một tiếng thảm thiết, đầu khuỵu xuống, cơ thể mất bằng ngay lập tức ngã nhào xuống sàn tàu, đau đếnbot_an_cap mức nhe răng trợn .
vải từ tay văng ra, đồ đạc bên trong rơi tung tóe ra đất – mấy xấp tiền giấy buộc bằng dây chun, còn mấy chiếc đồng hồ đeo tayvi_pham_ban_quyen sáng loáng, dưới ánh mặt trời trông cực kỳ gai mắt.
Nhân viên cảnh sát cơ xông lên, ngườibot_an_cap giữ tay kẻ giữ chân khống chế gã ông, tra tay hắn chiếc còng số tám. Một viên cảnh lớn tuổi quay sang nhìn Ôn Văn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong thoáng qua vẻ kinh ngạc. Cô gái này trông trắng trẻo, nhu mì, mặc thanh sạch, giữa lông mày toát lên vẻ ngoãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hệt nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiểu thư các. Vậy cú đá lại nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chuẩn, vàleech_txt_ngu hiểm mức không ai .
Anh ta lại, vội vàng chào Ôn Văn Ninh theo điều lệnhleech_txt_ngu, điệu chân thành: Đồng chí này, thật sự cảm ơn cô rất nhiều!
khôngleech_txt_ngu nhờ , tên cướp nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có khi đã chạy thoát .
Ôn Văn mỉm cười nhạt, xua tay bảo: Không có gì, chỉ là tiện tay thôi .
đàn bị khống chế vẫn cam tâm, gườm nhìn Ôn Văn Ninh, ánh đầy vẻbot_an_cap oán , mãi cho đếnvi_pham_ban_quyen khi bị cảnh sát áp giải đi, cái nhìn ấy dường như vẫn còn đeo trên cô.
Ônleech_txt_ngu Văn chẳng bậnleech_txt_ngu tâm, quay trở về chỗ ngồi của . Hành khách quanh thấy vậy đều đổ dồn những ánh mộ và tò mò về phía cô, tiếng tán còn rôm rảleech_txt_ngu hơn lúcleech_txt_ngu trước.
Cô gái này giỏi đấy, nhìn mì thếbot_an_cap kia mà ngờ thân lại tốt đến vậy.
gì nữa, cú đá đó đẹp thật, còn mạnh mẽ hơn cả thanh niên trai tráng trong làng chúng tavi_pham_ban_quyen chứ.
Chẳng lẽ cô gái này có học sao? Đúng là thủ không lộ diện mà.
Thời buổi này, tìm được cô gái có như vậy không phải là dễ đâu
Ôn Ninh cười lịch sự người, rồi lại tựa lưng vào , nhắm mắt dưỡng thần.
Nửa giờ , một viên cảnh sát rảo bước đếnleech_txt_ngu trước mặt Ôn Văn Ninh, vẻ mặt nghiêm nghị nói: Đồng , phiền cô đi theobot_an_cap tôi một lát, có chuyện cần cô phối hợp rõ.
Văn Ninh mở mắt, thấy đối phương có vẻ mặt trịnh , không giống như hỏi hannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thông thường, liền gật đầu đồng ý. Trong lòng cô nghi hoặc – thì hẳn có liên quan đến tên cướp lúc nãy.
Cô đi theo cảnh sát vào một nhỏ cuối toanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàu. phòng lớnvi_pham_ban_quyen, bên trong có vàileech_txt_ngu người đangleech_txt_ngu , là những nhân viên mặc đồng phục. đó có người mặc quân phục chỉnh , ngồi ở vị trí chính giữa.
đàn ông đó khoảng chừng ba mươi , dáng người thẳng như tùngleech_txt_ngu báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vai rộng eo hẹp, bộ quân phục trên người được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, ngôi sao đỏ ve áo rạng ngời.
Người ông tỏa ra khí thế lạnh lùng, áp bức kẻ đã trải trăm dày dạn, ánh mắt sắc lẹm như chim , dường như thể thấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị lòng người.
Khi ta ngẩng lên, ánh mắt vào Ôn Văn Ninh, một kinhvi_pham_ban_quyen thoáng qua trong đáynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Cô gái trước mặt mặc chiếc xanh nhạt phối cùng sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mi màu xanh lá non, dưới chân là đôi giày trắng nhỏ sạch sẽ. Cách ăn mặc thanh , độc đáo khiến cô trở nên vô cùng nổi thời đại mà đa số mọi đều quần áobot_an_cap vải thô.
Tóc búi lỏng kiểu củ hành, vài lọn tóc con xuống bên gò má ngần, lấpvi_pham_ban_quyen trán đầy đặn bóng loáng.
da trắng như mỡ cừu thượng hạng, ngũ quan tinh xảo như người ra từ trong tranh. Đôi mắt trong sáng , mang theo phần lười lại khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kém phần điềmbot_an_cap tĩnh, khí chất vô cùng độc đáo và hút.
Hoàn toàn biệt với tất cả những cô anh từngvi_pham_ban_quyen gặp trước đây.
Sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh ngạc trong mắt người đàn biếnleech_txt_ngu mất trong tích tắc, ta nở nụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười ôn hòa Ôn Văn Ninh, giọng nói trầm thấp đầy lực: Đồng chí, mời ngồi.
Ôn Văn Ninh gật đầu cảm ơn rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ánh mắt bình thản nhìn những người đối diện, thần thong dong.
Đồng chí, chàovi_pham_ban_quyen cô, tôi Trương Quân. Người đàn ông mặc quân phục mở lời trước, giọng điệu chânleech_txt_ngu thành: Một lần nữa cảm ơn cô đã ra giúp đỡ, hỗ trợ chúng tôi bắtbot_an_cap giữ tênvi_pham_ban_quyen cướp.
Khóe môi Ôn Văn Ninh khẽ cong lên một nụ cười lịch sự, giọng nhã: Đồng chí Trương, chào anh, không cần sáo, đó là việc tôi làm.
Cô nhận ra thân phậnleech_txt_ngu của Trương Quân chắc không đơn giản, hào quang anh ta quábot_an_cap mạnh mẽ, tuyệt đối không phải nhân bình thường.
Quân khẽ gật đầu, sau chuyển chủ , sắc mặt nghiêm trọng hơn đôi chút: nhiên, có một tình huống tôi cần với tên cướp đó lại trốn thoát rồi.
Ôn Văn Ninh khẽ nhướn mày, lóe lên vẻ ngạc nhiên: Chạy rồi sao?
Theo lý mà nói, cú đá lúc nãy của cô không lấy cũng đủ làm thương khớp gối của hắn, trong thời ngắn thểbot_an_cap chạy xa mới đúng.
Trương Quân ra mắc của cô, giải thích: Hắnleech_txt_ngu giấu một dao trong người, lúc bỏ chạy đã đâm trọng thương mộtleech_txt_ngu đồng chí của chúng tôi rồi thừa cơ lẩn trốn trong lúc hỗn loạn.
Trên tàu có phần tử nguy hiểm vậyvi_pham_ban_quyen, tính mạng và an nhân dân sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.
Anh ta dừng lại một chútbot_an_cap, ánh mắt nhìn vềleech_txt_ngu phía Ôn Văn Ninh với vẻ quan tâm: chí, cô đã làm hắn bị thương, tôi hắn sẽ báo thù cô nên mới .
Để cô tạm thời ở đây sẽ an hơn. Đồng thời, tôi cũng muốn tìm hiểu thêm một số tình huống quan từ cô.
ra là lắng cho an nguy cô, Văn Ninhbot_an_cap gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Quân tiếp tục : Đồng chí, xin hỏi xưng hô thế nào? Cô định đi đâu?
Ôn Ninh mímleech_txt_ngu môi nói: Đồngvi_pham_ban_quyen chí , tôi tênleech_txt_ngu là Ôn Văn Ninh, đến khu quân đội tìm người.
ai? Trươngvi_pham_ban_quyen Quân hỏi dồn, mắt thoáng vẻvi_pham_ban_quyen tò mò.
Trong đầu Ninh thoáng lên gương mặt lạnh lùng của Cố Tử Hàn trên tờ giấy đăngleech_txt_ngu ký kết hôn, cuối cô cũng thốt ra ba vừa lạ vừa ngượng nghịu: Tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng tôi.
Đến khu quân đội để hôn với anh ta.
phòng rơi vàobot_an_cap im lặngvi_pham_ban_quyen trong chốc lát.
Vài người có đều lộ kinh ngạc.
gái trước mắt xinh đẹp, tính cách ngoan ngoãn, thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ phàm lại còn dũng cảm làm việc , một cô gái như thế này đúngleech_txt_ngu là đốt đuốc đi tìm không .
Rốt cuộc là kẻ nào không biếtbot_an_cap điều đến mức khiến cô lội xa đến tận quân đội ly hôn?
Trong phút chốc, ánh nhìn của mọi người dànhleech_txt_ngu cho Ôn Văn Ninh bỗng nhiều thêm vàileech_txt_ngu cảm và khó hiểu.
Ánh mắt Trương Quânvi_pham_ban_quyen đầy vẻ dò , giọng điệu thận trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Đồng chí , đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên đang , sao lại muốn ly hôn?
Chuyện hôn nhân của nhà người thường, Quân chưa bao giờ hỏi nhiều, nhưng đây là hôn quân đội, dính dáng rất thứ, anh đột nhiên nảy ra ý định tìm hiểu rõ hơn.
Ôn Ninh nhiều, vội vàngvi_pham_ban_quyen bổ bằng giọng trịnh trọng: Đồng chí đừng hiểu lầm, chúng tôivi_pham_ban_quyen phải riêng tư, chỉ là tên cướpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khống chế có lai đơnbot_an_cap giản.
Chỉ khi nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình hình củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chúng tôi có thể bảobot_an_cap vệ an toàn chovi_pham_ban_quyen cô một cách chu toàn nhất.
Gương mặt Ôn Ninh vẫn giữ cười đúng mực, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi dọc.
Chỉ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyến tàu, thuậnbot_an_cap tay giúp một chút thôi mà, sao lại tự kéo mìnhbot_an_cap vào rắc rối thế này?
Cô cái vận may này của cô đúng là đen đếnleech_txt_ngu cùng rồi.
Cô tóm tắt sơ qua tiền căn hậu quả một lượt.
Ba người đối diện nhìn nhau trân trối, rõ ràng là không lường được lý do lại ly kỳ đến vậy.
tôi mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng khu quân đội để ly hôn, chỉ vào được quân toàn rồi. Ôn Văn nói: Các đồng chí khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá lo .
lời, cảnh sát đường sắt đẩy cửa bước vào, hạ thấp giọng cáo: Báo cáo, không tìm thấy người.
Trương Quân nhíu mày, trầm giọng: Tiếp tục tìm, kỹ lưỡng.
Rõ!
Ôn Văn Ninhbot_an_cap hỏi: Vẫn chưa tìm thấy tên cướp đó sao?
Trương Quân đầuvi_pham_ban_quyen, giọngvi_pham_ban_quyen nghiêm trọng: Sau khi cô khống chế hắn, hắn đột nhiên một conleech_txt_ngu dao từ ống tay ra đồng chí chúng tôi, nhânleech_txt_ngu cơ hội cướp chìa khóa rồi chạy sang toa khác. Đợi lúc chúng tôi đuổi kịp đã mất hút.
Ánh mắt anh : Tàu chưa ở trạmleech_txt_ngu nào, hắn chắc chắnvi_pham_ban_quyen vẫn còn ở trên tàu.
Chúng tôi đã tiến tìm kiếm rà tỉ mỉ nhưng đến một dấu vết cũng thấy!
Một cảnh sát trẻ bên cạnh tiếp lời: Tên đó ngụy trang rất giỏi, gian manh .
Ôn Văn Ninh khẽ nhướng mày.
Xem ra tên cướp này tuyệt đối không phải kẻ trộm thông thường, e là đã đối đầu với những người khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới một lần.
Mà Trươngleech_txt_ngu Quân và những người trước này, rõvi_pham_ban_quyen ràng cũng không đơn thuầnvi_pham_ban_quyen chỉ là cảnh sát đường sắt bình thường.
Cô vốn muốn yên ổn đi ly hôn, muốn rước lấy thị phi, nhưng rắc rối đã tìm cửa.
lời Trương Quân , cướp đó bị bắt là vì cô, nếu hắn muốn thù thì cô tiêuleech_txt_ngu hàng đầu.
tàu ngườileech_txt_ngu đông phức tạp, một kẻ liều mạng vậy ẩn nấp bên trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng khác nào một bom hẹn giờ có thể nổ bất cứ lúc nào.
Văn Ninh trầm ngâm giây , đột ngột : Đồng Trương, có lẽ tôi thể giúp đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đó.
Trương Quân ngướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn Ôn Văn Ninh, đợi cô nói tiếp.
Tôi tuy là sinh viên y khoa nhưng rảnh cũng thích vẽ tranh, tay nghề coi như tạm ổnleech_txt_ngu. Ôn Vănleech_txt_ngu Ninh cười giải thích, Tôi có thể vẽ lại diệnbot_an_cap mạo đó, các đồng chí họa đibot_an_cap tìm chắc bớt đượcvi_pham_ban_quyen không ít công sức.
Trươngleech_txt_ngu suy nghĩ lát rồi gật đầu: Vậy phiền đồng chí Ôn.
Cảnh sát đường sắt nhanh chóng mang giấy bút đếnbot_an_cap, Ôn Văn Ninh đón lấy, đầu ngón cầm chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bút chì, nhắm mắt tập trung nhớ lại một chút bắt đầu đặt bút.
Những nét vẽ dứt khoát mượt , chỉ trong vài phút, một bức phácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dung đã hiện rõ giấy.
Người đàn ôngbot_an_cap tranh có rệt, đuôi lông mày và khóe mắt mang theo vài phần quyệt không nhòa.
Chính làleech_txt_ngu hắn. Trương Quân lấy bức họa, mỉ quan sát một lúc, mắt lên sự tán thưởng, Vẽ rất chuẩn.
Anh lập đưa bức họa cảnh sát bên cạnh: Cầm cái , soát lại một lượt nữa, đừng bỏ sót bất kỳ ngócleech_txt_ngu ngách nào.
!
Ôn Văn Ninh vẽ liên tiếp thêm mấy bản, sát , lầnvi_pham_ban_quyen nữa triển khaileech_txt_ngu tìm kiếm diện rộng.
Nhưng nửa giờ trôi qua, một canh giờ trôi qua, vẫn không thu được kết gì.
Ôn Ninh khẽ mày, đầu ngón tay vôleech_txt_ngu thức mân vạt áo, đột nhiên đứng dậy: Đồng chí , để tôi đibot_an_cap đi, có lẽ tôi có thể nhận ra hắn.
Quân sâu vào Ôn Văn Ninh, ánh mắt mang vài phần xem xét cùng kính , trịnh gật đầu: Đồng chí Ôn yên tâm, chúng tôi đã giăng sẵn thiên la địa võng, nhất định sẽ bảoleech_txt_ngu vệ cô chubot_an_cap toàn.
Văn Ninh khẽ gật đầu, xoay người khỏi phòng khách.
rãi quabot_an_cap những toa tàu đông đúc, phía saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mấy nhân viên cảnh sát đường sắt mặt giác, ánh sắc như diều hâu quét qua xung quanh.
Trong toa tàu, tiếng ồn ào, mùi thuốc lẫn với mùi lương khô.
Có người tụ lại một chỗ thấp giọng , giữa đôivi_pham_ban_quyen lông mày lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra mệt mỏi của hành trình; có người cúi đầu gặm cứng ngắc, haibot_an_cap má phồng ; lạileech_txt_ngu có người tựa vàobot_an_cap ghế ngủbot_an_cap gật, khóe miệng còn dính nước miếng.
Dung mạo Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoan hiền ngọt ngào, cáchvi_pham_ban_quyen ăn mặc giữa đám có phần thời thượng, đi đến đâu cũng thu hút không ít nhìn tò mò hoặc kinh diễmbot_an_cap.
Nhưng tầm cô vẫn luôn đảo qua đám , không bỏ sót kỳ bóng hình nghi nào.
Đi liên tiếp năm toa tàu vẫn thường.
Ngay chân toa thứ sáu, ánh mắtvi_pham_ban_quyen đột nhiên khựngleech_txt_ngu lại ở vị trí trong gócleech_txt_ngu.
đó một phụ nữ đang chặt một đứa đang ngủ .
Đứa trẻ áp khuôn mặt nhỏleech_txt_ngu nhắn vạt áo bà ta, hơi thở đều đặn.
Người phụ nữ đeo cặp kính gọng đen, tròng kính phản ánh sáng mờ nhạt, tóc trước trán bị một chiếc khăn trùm đầu tối màu , cố ý cúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt.
Đôileech_txt_ngu vai hơibot_an_cap xuống, trông giống hệt một người phụ nữ nông thôn bình thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chẳng có gì nổi bật.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vănbot_an_cap Ninh chỉleech_txt_ngu nhìn một cái liền biết ngay là hắn!
thể cố ý che đậy, cùng với sự giác thoáng qua đáy mắtbot_an_cap, cô không lầm.
Chính là hắn.
Giọng Ninh không cao nhưng rất khẳng định.
Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường sắt phía sau lập tức hiểu ý, động tác nhanh nhẹn như báo sănleech_txt_ngu, mấybot_an_cap người hợp lực chặt người phụ nữ đó xuống ghế.
Lực tay lớn đến khiến ta không thể động.
phụ nữ giụa kịch liệt, hét chói tai: Các người làm gì thế?
Tôi làleech_txt_ngu người đàn mang theo con nhỏ, từng làm việcleech_txt_ngu xấu! Các người định làm gì !
Một viên cảnh sát không chút do dựbot_an_cap giật khăn trên đầu xuống, để lộ mái tóc ngắnleech_txt_ngu gọn gàng.
rabot_an_cap là một đàn ông!
Sắc mặt gã đàn ông tức , sự giãy giụa và trang trong mắt sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại sự phẫn nộ nồng đậm, nhìn chằm chằm Ôn Văn Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lại là người phụ nữ này phá hỏng chuyện tốt !
Đứa trẻ bị gã ôngvi_pham_ban_quyen ôm lúc nãy bị tiếng động bất ngờ làm cho tỉnh giấcvi_pham_ban_quyen, tức khóc nở.
Thân hình nhỏ bé co rụtbot_an_cap lại, hãi đến mức run toàn thân.
Ôn Vănleech_txt_ngu tiến lên phía trước, ánh mắtvi_pham_ban_quyen dừng lại trên đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt đầy nướcleech_txt_ngu của đứa trẻ, giọng dịu : Bé ngoan sợ, chị đến cứu em đây!
Bây giờ kẻ đã bắt rồi!
Em an toàn rồi!
Giọng nói dịu dàng của Ôn Văn Ninh đã vỗ về nỗi sợ hãi lúc này của đứa trẻ.
Ôn Văn Ninhbot_an_cap biết đứa trẻ này chắc chắn bị gã đàn kia cóc.
Khi gã đàn ông bị giải đi, gã vẫn trừng mắt căm hận nhìn Văn .
Đứa trẻ đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảnh sát cẩn thận bế đi, chuẩn bị lạc gia đình để đưaleech_txt_ngu vềvi_pham_ban_quyen.
Ônleech_txt_ngu Ninh trở lạivi_pham_ban_quyen phòng khách.
Quân lộ rõ vẻ kích động: Đồng chí Ôn, cảm cô, cô lại giúp tôi một việc lớn rồi!
Văn Ninh mỉm : Đồng chí Trương quá khen rồi!
Quân , giọng điệu chân đầy kính phục: Lầnvi_pham_ban_quyen này maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có đồng chí Ôn.
Ôn Văn xua tay, thản nhiên: Đồng Trương khách sáo, chỉleech_txt_ngu tay mà thôi.
Vậy tôi xin phép ra ngoài trước.
Trương Quân gật đầu, nhìn theobot_an_cap bóng lưng cô rời đi, trong mắt tràn sự tán thưởng.
vi_pham_ban_quyen gái này không chỉ gan dạ hơn người mà tính tình còn điềm tĩnhleech_txt_ngu như vậy, thật hiếm có.
Ôn Văn Ninh quay chỗ ngồi mìnhbot_an_cap, đoàn tàu tiếp tụcvi_pham_ban_quyen lao đi trong màn đêm.
Tiếng bánh xe va chạm với rayvi_pham_ban_quyen phát ra những âm thanh cọc cạch, xóc suốt dọc đường.
Chuyến hành trình này, cô đãleech_txt_ngu ngồi hỏa mười tiếng đồng hồ, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển sang xe khách xóc nảy thêm tiếng nữa.
cùng còn phải lên một con tàu cũ kỹ, dập dềnh biển động suốt tiếng đồng hồ. Dạ dày cô lộn nhào, xương cốt toàn thân như sắp rời ra từng .
Khi cô cuối cũng đến đích trời đã khuya, bóng tối quánh như mực bao trùm cả đất trờivi_pham_ban_quyen.
Gió biển lạnh lẽoleech_txt_ngu mang vị chát, hú hét tạt thẳng vào mặt.
lạnh xương áovi_pham_ban_quyen, ống áo chui vào tận xương tủy, khiến cô kìm được mà rùng .
Ôn Văn Ninh siết chiếc áoleech_txt_ngu khoác trên người, hai tay xáchleech_txt_ngu chiếc vali nặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nề.
Cô đứng trên bến cảng ánhbot_an_cap đèn hiu hắt, nhìn dãy núi trùng điệp đen kịt phía đối diện. núi chờn, trong đêm tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện lên vẻ nghiêm trang .
Đó chính là điểm dừng chânvi_pham_ban_quyen cuốileech_txt_ngu cùng của cô trong đi này.
Cô hít hơi thật sâu không khí lạnh mang vị biển, luồng khí buốt giáleech_txt_ngu xuôi theo cổ họng trôi vào .
Cô đè nén những cảm xúc đang trào dâng trong lòngbot_an_cap sựleech_txt_ngu mệt mỏi, bực bội chặng đường dài, sải bước đi về phía ngọnvi_pham_ban_quyen núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nơi hoang vắng tiêu , này đã mệt đến mức hoàn toàn không muốn cử động, nhưng cũng chẳng thể dừng lạibot_an_cap!
Đường núi gập ghềnh không bằng phẳng, những viên sỏi nhỏ khiến lòng bàn chân đau nhức.
đen đặc đến mức gần như không nhìn năm tay, chỉ thỉnh có vài tiếng côn trùng từ xa vọng lại, xé toạc màn tĩnh mịch.
Cô càng đi càng thấy buồn bực, trong lòngbot_an_cap mắng mỏ rắc rối này từ đầu .
Nếu không phải vì vụ kết hôn thay đột ngột này làm chậm trễ, này cô đã về đến thành Kinh, trên chiếc ghế sofa êm , gác chân đồ ănvi_pham_ban_quyen vặt, xem cuốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyện mình , cuộc chẳng phải sẽ vô cùng dao tự tại sao!
Đi được khoảng nửa tiếng, phía trước bỗng hiện một trạm gác thắp ánh đèn vàng ảo.
Hai bóng dáng cao lớn đứng đó, như hai vị thần.
binh sĩ mặcleech_txt_ngu quân phục bưng súng, ánh mắt cảnh giác khóa chặt , quát lớn: Đứng lại!
Cô là ?
Đến đây làm gì?
Ôn ngẩng đầu lên, nhìn hai binh sĩ bưng súng, đầu óc một tiếng.
súng đen ngóm, dưới đèn mờ mờ tỏa ra luồng sáng lạnh lẽo.
Đời nàyleech_txt_ngu đầu tiên cô bị súngleech_txt_ngu chỉ vào người, nhịp tim tức tốc tăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh.
Anh bạn àbot_an_cap, phải cẩn thận một chút đấy, cô là tốt tư tưởng chính trị vững vàng mà!
Tôivi_pham_ban_quyen tôi đến tìm . Giọng Ôn Văn Ninh có chút run rẩy, mang theo sự căng thẳng khó giấu giếm, chỉ sợ thân sai một câu là thậtbot_an_cap sựvi_pham_ban_quyen bị như phần tử khả nghi mà bắn một phát.
saovi_pham_ban_quyen đây là vùng biên trên biển, gác nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngặt là chuyện đương nhiênleech_txt_ngu.
Cô cố gắng tĩnh lại.
Hai binh nhìn , ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt vẫn đầy vẻ cảnh giác, một số đó : Tìm ai? Đưa giấy tờ đây!
Ôn Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh vội vàng lấy giấy chứng nhận kết hôn và giới thiệu từ ra, hai tay lên.
Thư giới là do Cố lão gia tử đíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân làm cho, chắc hẳn rất cóbot_an_cap lực.
Binh nhận lấy giấy , theo ánh đèn trạm gác xem xét kỹ lưỡng, khi nhìnvi_pham_ban_quyen thấy cái tên Cố Tử Hàn trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấy chứng kết hôn, trong mắt hiện lên vẻbot_an_cap kinh ngạc rõ rệt.
Là Cố trưởng sao? Giọng của người lính lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở nên cung , vẻ nghiêm nghị lúc tan biến quá nửa.
línhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạileech_txt_ngu ghé sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào xem, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tấm ảnh trên giấy chứng nhận kết hôn và mặt của Ôn Văn Ninh, trong đầy vẻ thể tinvi_pham_ban_quyen nổi.
Đúngleech_txt_ngu rồi, là tên của Cố trưởng!
Mấy ngày trước còn nghe nói, Cố đoàn trưởng triệu tập khẩn cấp đi hiện nhiệm vụ ngay trong đêm tân hôn, không ngờ tẩu tử lại đến tận đây.
Hai người lính một lần quan Văn Ninh.
Chỉ thấy cô trông có manh yếu đuối, làn da trắng ngần như ngọcbot_an_cap dương thượng hạng, dưới ánh trăng dường tỏa ra ánh dịu nhẹ.
Dung ngọt , khí chất dàng, hoàn toàn khác với làm việc sấm vang chớp giật của Cố đoàn trưởng trong ấn tượng của họ.
Cả hai lập tức loạt hạ súng , động tác đều tăm tắp.
Ôn Văn Ninh thở phào nhẹ nhõm, tảng đá lòng cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng rơi xuống. Họng súng cuốibot_an_cap cùng đãleech_txt_ngu hạ xuống, không còn phải sợ súng bị cướp cò nữa.
Tẩu tử, cô đợi một lát, đi gọi trưởng tới. Một người lính quay người chạy nhanh vào trong chốt gác, bước chânvi_pham_ban_quyen có phần nhẹ nhõm hơn hẳn lúc nãy.
Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi bước đi ra.
Anhvi_pham_ban_quyen ta cóvi_pham_ban_quyen vóc dáng cao lớn, tắp, đôi lông mày mắt sáng. Ngôi sao trên quân hàm đã khẳng định thânleech_txt_ngu Phó đoàn trưởng của anh ta, trên người toát ra vẻ kiên nghị và ổn đặc trưng của quân nhân.
Tôi là Phó đoàn trưởngleech_txt_ngu Tạ Thườngvi_pham_ban_quyen. Người đàn ông tới trước mặt Ôn Ninh, ánh mắt không để lại dấu lướt qua ngườivi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen một lượt, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc nhận ra.
Người phụ nữ mặt mặc quần jeans, chiếc sơ mi màu xanh lá mạ càng làm tôn lên da trắng như , bên ngoài khoác một áo măng tô đen, chân đôi giày trắng sạch sẽ, máibot_an_cap tóc xoăn bồng bềnh xõa vai.
cườibot_an_cap, miệngleech_txt_ngu cô hiện lên hai lúm đồng sâu thẳm, trông ngoan ngoãn vừa có nét thời thượng linh động, khiến người ta không thể rời mắt.
Cô chính là tẩu tử sao!
Tẩu ?
Cả người Ôn Văn Ninh đờ!
Cô mới chỉ là một sinh viên đại học vừa tốt nghiệp, danh này thực sự quá xa lạ, cũng khiến côleech_txt_ngu vô cùng không tựleech_txt_ngu nhiên.
Cô và Cố Tử Hàn chẳng hề thiết, thậm chí còn chưa chính mặt nhau lần , vậybot_an_cap mà giờ đây lại gọi tẩu , nghĩ thôi đã thấy kỳ .
Nhưng cô vẫn lịch sự đầu, cố ra một nụ cười hơi cứng nhắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Vâng, tôi là vợ của Tử Hàn.
Tạ tức cười rạng rỡ, điệu thêm nhiệt tình: Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ tẩu tử lại trẻ trung xinh đẹp, lại còn ngoan hiền thế này.
Cố đoàn trưởng mới kết hôn mấy ngày trước, ngay rạng sáng hôm đó đã nhận cấp phải quay đơn vị, nhiệm vụ đến quá đột ngột.
dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút, mỉm cười trêu chọc: Tẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử đây là chịu nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỗi nhớ nhung, nên mới dặm đến Cố trưởng sao?
Khóe miệng Ninh giật giật, trong lòng thầm than vãn Khôngleech_txt_ngu nổi nỗi nhớ nhung? Cô đến đây để ly hôn cơ mà!
không nói ra lời đó, chỉ giữ nụ ngoan ngoãn trên môibot_an_cap.
Tạ Thường nói tiếp: Tẩu , thật không may, ba ngày trước Cố đoàn trưởng lại dẫn đội đi vụbot_an_cap rồivi_pham_ban_quyen, lần này nhiệm vụ khá đặc biệt, chưa định ngày cụ thể.
Cô cứ ở tạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà khách đã, điều kiện tuy có hơi sơ một chút nhưng đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái sạch sẽ, an toàn. Cố đoànleech_txt_ngu trưởng về, bảoleech_txt_ngu cậu ấy xếp căn hộ trong gia đình cho cô.
Trong Ôn Văn Ninh bỗng dângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên nỗi chánvi_pham_ban_quyen nản tột cùng vậy mà lại hụtvi_pham_ban_quyen mất rồi!
Cô lặn đường xa đây, vật lộn suốt hai đêmbot_an_cap, kết quả là chính chủ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có , vận may này cũng quá kém rồi.
Cô hít một hơi thậtleech_txt_ngu sâu, nén lại sự thất vọng và bực bội lòng, gật đầu: Vậy thì phiền Phó trưởng rồi.
Tạ Thường xua tay liên tụcleech_txt_ngu: phiền, không chút nào. Cô là phu nhân của Cốvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng, là tẩu tử của chúng tôi, cô là việc chúng tôi nên làm.
Anh quay sang dặn dò người lính phía sau: Đi gọi Lưu Nương tới đây, đưaleech_txt_ngu tẩu tử nhà sắp xếp chỗ ở.
Người lính vâng chạy đi, một lát sau, một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi nhanh đi tới, gương tràn đầy nụ cười niềmbot_an_cap nở.
Lưu Nương mặc bộ đồ vải thô xanh lam đã giặt đến bạc màu, trông rất tháo vát.
lên tiếng, bà đã nắm chặt lấy tay Ôn Ninh, lực mạnh đến khiến hơi loạng choạng, vả lắm mớivi_pham_ban_quyen vữngvi_pham_ban_quyen được.
chà, cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính là người mới của Cố đoàn trưởng đấy ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu Đại Nương nhưleech_txt_ngu đèn , giọng điệu đầy vẻ mừng.
Cố đoàn trưởng là báu của quân khu chúng ta , tuổi trẻ tài cao lại còn trai, biết bao nhiêu cô gái nhắm đến cậu ấy.
Không ngờ cuối cùng lại bị một cô xinh cháu rước mất!
Ôn Văn nhếch môi, mỉm gượng sự không rước đi, mà là bị tiếp quản thì đúng hơn!
Lưu Đại Nương nhìn Ôn Ninh một lượt từ đầu đến , càng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng thấy hài lòng.
Quần jeans xanh , sơleech_txt_ngu mi xanh lá mạ, bên khoác áo măng tô đen, chân đi giày trắng, tóc uốn xoăn trông mới tây làm sao, đúng là vừa ngoan ngoãn vừa thờileech_txt_ngu !
Tuy trôngleech_txt_ngu có chút mệt mỏi, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn nàybot_an_cap vẫn đẹp khiến người ta thể rời mắt.
Cố đoàn trưởng thật là phúc!
Cố phu nhân, nào, đi theo tôi đến nhà khách. Đường xa thế này chắc mệt .
Cố ?
Ôn Vănvi_pham_ban_quyen Ninh lại ngẩnbot_an_cap người!
Lưu Đại Nương đã cô đi về nhà khách. vừa đi vừa thuyên dứt, nhiệt đang tiếp người thân trong nhà.
Một người lính xách của Ôn Văn Ninh phía sau, vừa nghe Lưu Nương gật lia .
Đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của họ quả rất ưu tú, có được một người vợ xinh đẹpleech_txt_ngu ngoan hiền thế này đúng là phúc .
Ôn Văn Ninh đã đi đường suốt hai ngày, đã mỏi rã , lúc này đầu óc cứ kêu ong ong.
Nhưng cô tìm hiểu thêm một về tình hình Tử Hàn để chuẩn bị cho việc lybot_an_cap sau này, đầu óc nặng , cô vẫn nghiêmleech_txt_ngu túc Đại Nương kể anh.
Cố đoàn trưởng mười sáu tuổi đã nhập ngũ , đó vẫn là một đứa choai choai, chiều cao bằng cây súng trường thôi đã có một lòng trì sắt , huấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luyệnleech_txt_ngu khổ cực kỳ ai.
Lưu Đại Nương hồi tưởng lại: Mười tám tuổi lần đầu ra chiến trường đã dám xông pha phía trước, giết địch vô số, lập đạibot_an_cap công trở về, lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó cả khu đều chấn !
Năm hai mươileech_txt_ngu tuổi còn lợi hạibot_an_cap , dẫn theo tiểu đội thâm nhập vàobot_an_cap sâu trongbot_an_cap lòng địch, đánh tan hangleech_txt_ngu ổ của chúng, lạileech_txt_ngu còn được hơn ba mươi đồng đội bị bắt tù binh. Lúc trở về trên người toàn vết thương mà cậu ấyvi_pham_ban_quyen chẳng rên tiếng.
Bước chân Ôn Văn Ninh hơi khựng lại, trong lòng có chút dao động không ngờ Cố Tử Hàn lại đến thế.
Hai mươi lăm thành đoàn trưởng trẻ nhất quân chúng ta.
Nhữngbot_an_cap năm qua vào sinh tử, vết sẹo lớn nhỏ trên người đếmleech_txt_ngu không xuể, những gì tôi biết đã có đến bảy tám chỗ .
Lưu Đại thở , giọng điệu đầy vẻ trọng: Đó đúng anh hùng chiến đấu thực , vì nước vì dân, đặt cược cả tính vào sự nghiệp mà!
Ôn Văn Ninh im lặng.
Dù cô không có tình với Cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tửbot_an_cap Hàn, thậm có phần bài xích cuộc hôn nhân này, nhưng khi nghe nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiến công ấy, cô vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không khỏi nảy thêm vài kính trọng đối với người ông này.
Cố Tử Hàn một quân , đángbot_an_cap được tôn trọng.
Đến rồi, rồi, chính là chỗ này. Đại một cánh cửa gỗ, lề phát ra tiếng két khô khốc.
Đây là nhà khách, kiện sơ sài một chút, chỉ một leech_txt_ngu một cái bàn. Con cứ ở tạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, đợi Cốleech_txt_ngu đoàn trưởng về rồi thì chuyển sang khu nhà thể cho nhà.
Bên đó điều kiệnvi_pham_ban_quyen tốt một .
Ôn Văn Ninh bước vào , ánh đèn vàng ảo nội thất đơn giản trong.
Một chiếc giường ván gỗ phủ tấm bằng vải thô đã giặt đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc màu, một bàn gỗ tróc sơn, một chiếc ghế, trên tường treo một tranh phong cảnh sôngbot_an_cap núi hùng vĩ, nét vẽ mạnh mẽ, khí thế hùng.
phu nhân, cứ nghỉ ngơi đi, có cần gìbot_an_cap cứ gọi tôi, tôi ở ngay phòng bên cạnh. Lưu Đại mỉm cười nói xong, dặn dòvi_pham_ban_quyen thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài câu rồi mới quay người rời .
Ôn Văn Ninh đặt hành lý xuống, ngồi phịch xuống giường, thở phào một hơi dài.
Mệt chết đi được!
kéo thân rã rời, từ trong vali lấy ra bộ đồ bằng cotton hình thỏ con.
Vốn định sau khi đến nơi sẽ tắm nước nóng một thật sảng khoái để tan mệt của trình.
Nhưng nhìn trời ngoài cửa sổ, lại nghĩ đến khu quân sự biên phòng , ước chừng nhà tắm cộng nhà khách đã đóngbot_an_cap cửa từ lâu.
Cô khẽ thở dài, cam chịu cầm đồ vệ sinh nhân đi ra khu vực rửa mặt bên ngoài khách, vội vàng tắm rửa bằng dòng nước lạnh buốt.
thêm ítbot_an_cap nước lạnh quay về, cô người một lượt.
Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi bộ đồ ngủ thỏ mềm , cô ngã xuống giường, chằm lên trần nhàleech_txt_ngu thẫn thờ.
Bao giờ Cố Hàn mới về?
còn phải đợi ở đây bao lâu nữaleech_txt_ngu?
Cảm giác mệt mỏileech_txt_ngu đến như thủy , cô mơ màng nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào ngủ, cả trong cũng là ảnh tàu tàu thủy dập dềnh.
Sáng hôm sau, Ôn Văn Ninh bị đánh thức bởi tiếng kèn quân hiệu dội ngoài cửa sổ.
Tiếng xuyên sương sớm, sắc bén và đầy nội lực, khiến đầu óc cô ong .
Cô mơ màng mở mắt, nhìn ra ngoài cửa , vừaleech_txt_ngu hửng , phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân trờileech_txt_ngu hiện một như bụng cábot_an_cap.
Sớm vậy sao?
mình địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ tiếp, tiếng quân hiệu cứ vang lên không dứt, khả năng thấuleech_txt_ngu mạnh khiến cô hoàn tỉnh ngủ.
Ôn Văn Ninh bò dậy, xoa xoa thái dương đang căng tức, khoác thêm chiếc áo ngoài rồi đẩyleech_txt_ngu cửa sổ ra.
Không ngờ vị trí nhà khách lại tốt , cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sổ là có thể nhìn thấy sân huấn luyệnvi_pham_ban_quyen của khu quân sự.
sân huấn luyện, hàng trăm binh đang tập trung chỉnh đốn đội ngũ, đội hình ngay ngắn như dao cắt, bước chân mạnh mẽ.
Tiếng khẩu hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Một, , một vang dội thấu trờibot_an_cap, một bầubot_an_cap không khíbot_an_cap doanh trại nghiêm cẩn và hừng hực khí thế ập đến, khiến tinh thần người ta phấn chấn hẳn lên.
Cô chống cằm, ánh mắt rơi vào những người lính kia.
người một vóc dáng cao lớn, mặc quân phục rằn ri, những đường nét cơ bắp hiện lên mờ ảo dưới ánh nắng mai.
Mồ hôi lăn dài trên gò má sạm đen, xuống vùng đấtbot_an_cap .
Trời , toàn là cơ bụng!
Cơnbot_an_cap buồn ngủ của Ôn Vănbot_an_cap Ninh tan biến lập tức, đôi mắt sáng rực lên.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn chằm chằm vào những múi bụng săn chắc đó, trong đầu chợt lên hình ảnh mơ của tân hôn.
đêm đó cô mơ , nhưng lờ mờ nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng vóc dáng Cố Tử Hànvi_pham_ban_quyen dường như cũng rất đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bụng sănbot_an_cap chắc và tràn đầy sức mạnh.
Mặt cô đỏ bừng, vội vàng lắc đầu xua đi ý nghĩ lộn xộn đó.
Nghĩ gì vậy chứ!
Họ là những người sắp ly hôn mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Cốc cốc cốc. gõ cửa giòn giã vang lên.
Cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân, con tỉnh chưaleech_txt_ngu? Giọng nói nhiệt tình của Lưu Đại truyền vào từ ngoài cửa.
Ôn Vănbot_an_cap Ninh vội vàng thu hồi ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhanh chân mở cửa.
Đại Nươngvi_pham_ban_quyen bưng một cái khaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trên đó đặt hai chiếc bánh trẻo mập mạp, một bátleech_txt_ngu cháovi_pham_ban_quyen loãng bốc khói nghi ngút, cùng một đĩa dưa muối vừa vặn, hươngvi_pham_ban_quyen nàn.
Cố nhân, tôi mangleech_txt_ngu bữa sáng con đây, ăn lúc còn nóng đi, bánh bao mới hấp, mềm lắm.
Lưu Đại mỉmbot_an_cap cười bước vào, đặt khaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên bàn, ánh mắtbot_an_cap cờ lướt qua bộ ngủ trên người Ôn Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ninh, bà sáng lên.
Ái chà, bộ đồ ngủ thỏ con này đẹp thật đấy!
Bằng vải phải không?
Sờ vàovi_pham_ban_quyen mềm dễ chịu lắm!
Ôn Văn Ninh mỉm cười gật , để lúm tiền .
Cô nhìnleech_txt_ngu bữa sáng đơn giản nóng hổi kia, cái bụng không nghe lời mà sôi ùng ục.
Đêm qua đến đây , cô chưa ăn đượcvi_pham_ban_quyen gì, sớm đói lả .
Con cảm Lưu Đại Nương.
Không có gì, không . Lưu Đại Nương kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ngồi xuống, tò mò nhìn cô.
Con cứ ăn đi, tôi ngồi đây trò chuyện con, mới đến đây hẳn vẫn chưa phải ?
Ôn Văn Ninh mặc bộ ngủ rộng rãi, tóc tai rối, mang theo lười biếng mới ngủ dậy, cô mỉm cười gật : Lưu Đại Nương, con đánhleech_txt_ngu răng rửa mặt đã, quay ngay ạ.
được, đibot_an_cap nhanh đi. Đại .
Nhìn bóng lưng , bà khôngbot_an_cap nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được mà lẩm bẩm một câu: bé này xinh thật, mặc đẹp.
mấy chốc, Văn Ninh đã rửa xong quay , mặt mang theo sảng khoái.
Một mùi hương hoa thoang thoảng theo động của cô tỏa ra, khiết tự nhiên, không giống những loại hoa nồng nặc , ngửi vào tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.
Lưu Đại Nương hít hà, trong mắt đầy vẻ tò .
Mùi hương trên conbot_an_cap bé này thơm thậtbot_an_cap đấyleech_txt_ngu, không biếtvi_pham_ban_quyen là dùng loại xà phòng gì.
Ôn Văn Ninh ngồi xuống đối diện Lưu Đại Nương, cầm một chiếc bánh bao cắn một miếng, mềm mại ngọt , theo hương mạch thoang thoảng, hương hóa ra lại rất khá.
Lưu Đại Nương bênbot_an_cap cạnh, lại bắt đầu câu chuyện: Cố phu nhân, đêm qua ngủ ngon ?
đây ban đêm hơi ẩm nặng, lạnh lắm đấy!
Ôn Văn Ninh miếng bao trong miệng, khóe môi một cười ngào: Đêm qua con rất .
Lưu Đại , con tên Văn , cứ con là Ninh Ninh là ạ.
Ba chữ Cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân nghe thật sự khiến thấy không thoải mái chút nào.
Lưu Đại Nương ngẩn một , sau đóbot_an_cap cười hiểu ý.
Con bé này chắc da mặt , ngại khi được leech_txt_ngu phu , là bàbot_an_cap vui vẻ đầu: Được rồileech_txt_ngu, Ninh Ninh!
thêm thìa dưa muối vào bát Ôn Văn Ninh, giọng điệu mang vài phần thăm dò cẩn thận: Ninh Ninh à, Cố đoàn cũng là bất đắc dĩ . Nến đỏ đêm hôn của cháu chắc còn chưa cháy hết nhỉ, cậu ấy đã nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, phải về quân khu ngay trong đêm.
đi này biết lúc nào mới về, lòng con không trách cậu ấy chứ?
Tay cầm đũa củabot_an_cap Ôn Vănbot_an_cap Ninh khựng lại, sau đó chậm lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, nụ cười vẫn dịu dàng: Lưu Nương, anh ấy là vì đất nước và nhân dân. Có quốc gia yên bình thì mới gia đình đoàn tụvi_pham_ban_quyen, sao con lại trách anh được ạ?
Đại Nương ngheleech_txt_ngu vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền yên tâm, liên tục đầu tán thưởng: Đứa trẻ ngoan, đúng là đứa trẻ hiểu chuyện!
trưởng cưới được con đúng là phúc phận của cậu ấy!
Bà bưng chiếc ca tráng men của mìnhvi_pham_ban_quyen lên nhấp một ngụm nước nóng, thở dài một hơi dài, ánh mắt nhìn xa, mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo vài phần hồi tưởng và đau xót: Nhắc mới nhớ, những năm qua Cố đoàn thật sự không dễ dàng gì.
Lăn lộn trong mưa bom bão , vô số lần vào sinh ra tử.
Có một lần đi thực nhiệm vụ, bị kẻ phục kích, cậu vì yểm trợleech_txt_ngu đội rút lui mà trúng phát đạn, trong có một phát chỉ suýt chút nữa là trúng tim, nữa thìleech_txt_ngu quay về đượcleech_txt_ngu.
Hành động cắn bao của Ôn Văn Ninhvi_pham_ban_quyen lại, cô ngước mắt nhìn Đạivi_pham_ban_quyen Nương.
Vành mắt Lưu Đại Nương hơi đỏ: Sau đó là các đồng đội chấpbot_an_cap tính mạng, liều mình kéo cậu từvi_pham_ban_quyen cửa tử trở về, nằm trong bệnh viện suốt ba tháng trời mới tỉnh lại.
Con biết đâu, cậu ấy tỉnh dậy, khắp ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy băng , ngay cả nói chuyện cũng khó khăn, nhưng câu đầu tiên không phải hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về vết mình, mà nắm lấy tay đồng đội bên cạnh, khàn giọng hỏi ‘Mọi người khác đều an toàn chứ?’
Ôn Văn im lặng.
Trong đầu cô khôngvi_pham_ban_quyen chủ được mà hiện lên mặt lạnh lùngbot_an_cap trên chứngleech_txt_ngu kết .
Mày kiếm mắt , đường cứng , ánh sảo như chim ưng, mang theo sự xa cách người ta không dám lại gần.
Nhưng lúc , theo lời kể Lưuvi_pham_ban_quyen Đại Nương, tấm ảnh phẳng lặng kia dần trở nên sống động, có thêm sắt đá nhuốm tình và tinh trách nhiệm, lòng cô cũng nảy một tia kính trọng.
Lưu Đại lải nhải nói thêm bao lời tình, nếp nơi khóe cười híp lại mộtbot_an_cap đoàn, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào bát đũa bên tay Ôn Văn .
Ôn Văn rất , đầu ngón nhón lấy chiếc màn thầu, từng ngụm nhỏ nháp, khi nhai hai bên khẽ phồng lên, đôi lông mày giãn ra thư .
Dáng vẻ ấy giống nhưvi_pham_ban_quyen đang ăn món lương thực thô bình thường, mà trái lại giống đang thưởng thức cao lương mỹ vị nào đó, toát ra một ung tại bẩm sinh.
Lưu Đại Nương nhìn càng thấy thích, không mà nghĩ thầm: Vợ của Cố Đoàn đúng là một cô gáileech_txt_ngu mềm khiến người ta muốn nâng niu, tướng mạo trang, tình lạivi_pham_ban_quyen dàng, đứng cạnh Cố Đoàn trưởng nhà họ thật đúng là một cặp trời sinh!
Đợi đến khi Ônbot_an_cap Văn Ninh hai chiếc màn thầu trắngvi_pham_ban_quyen, ngay dưa muối trong đĩanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng vơi quábot_an_cap nửa, Đại Nương mới chân thành nói: Ninh Ninh à, Đoàn trưởng thật sự là một người tốt, trầm ổn đáng tin, lại là người trách nhiệm.
Nay cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy cuối cũng lập gia đình, cưới được một cô gái tốt như cháu, nương cho hai đứa!
Cháu cứ yên tâm ở lại nhà khách mà đợi Cố Đoàn trưởng về.
Có cần , thiếu thốn chi, cứ việc nói với đại nương, đừng khách sáo.
môi Ôn Văn Ninh cong một độ cong ngào, gật đầu: Vâng ạ, Lưu Đạivi_pham_ban_quyen Nương, làm phiền cô quá, cháu cảm ơn cô!
Đại Nương bưng đĩaleech_txt_ngu không lên, vỗ vỗ mu bàn tay cô: Đứa nhỏ này, với đại nương làmvi_pham_ban_quyen gì, ta thật sự quý cái tướng nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính tình này của .
Chỉ mong cháu Đoàn trưởng chung sống tốt đẹp, thuận êm ấm!
Nụ cười trên Ôn Văn Ninh lại.
Nếu bây giờ côvi_pham_ban_quyen nói với Đại Nương rằng chuyến đi này đến ly hôn với Cố Tử , e là đại nương này lên đau tim ngay tại chỗ mất?
Nhìn theo bóng lưng Lưu Đại Nương rời đi, bất đắc dĩ môi.
Thôi vậy, Tử về rồi tính , đến lúc chân phơi , họ tự khắc biết thôi.
xong bữa sángvi_pham_ban_quyen, Ôn Văn một cái.
Ánh ban mai ngoài cửa sổ xuyênbot_an_cap qua lớp vào, rơi trên ấm áp.
tập đã không còn bóng người, hẳn các quânbot_an_cap nhân kết buổi sớm và trở về đơn vị rồi.
Cô thay một bộ quầnvi_pham_ban_quyen áo , chiếc dài màu trắng sữa tôn lên làn da trắng như , bên ngoài khoác mộtbot_an_cap chiếc áo cardigan dệt kim màu xám nhạt, vải mềm mại lấy dáng, mái tóc dài tùy ýleech_txt_ngu xõa vai, vài lọn tócbot_an_cap rủ xuống bên má, người toát ra một hơi thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa lười biếng ngọt ngào.
Bước ra khỏi nhà khách, Ôn Văn Ninh chậm rãi đi dọc theo con trồng hai hàng bạch dương.
Đây là đầu tiên cô tới khu quân sự biên phòng, đối với mọi thứ xung quanh tràn đầy sự tò mò, thỉnh lại nhìn đông nhìn tây, ánh mắt trong .
Khi đi qua một chiếc giếng cũ, thoáng thấy mấy người phụ đang quây quanh bệ giếng giặt quần áo, tiếng chày gỗ nện vào y phục bộp vang lên với nước tung tóe.
Những phụ nữ nhanh chú ý đến , đồng dừng công việc trên tay, nhìn chằm chằm tới.
biên phòng nàybot_an_cap gần biển, quanh năm bị gió biển thổi mạnh, phụ ở đây đa phần dẻ thô , ửng , mang theo dấu vết của sương gió.
Đột chạm mặt một cô mởn, trắng trẻo như thế , giống như một đóa kiềuleech_txt_ngu hiện ra giữa vùngbot_an_cap sa mạc hoang vu, trí tò mò của mọi người tức bị khơi .
Ối chà, cô gái ai đây? Trông xinh xẻo quá, cứ ra từ trong tranh ấy! người phụvi_pham_ban_quyen nữ ngoài bốn mươi tuổi, da ngăm đen cất lời .
Chẳng sao, nhìnbot_an_cap chất vải quần áo này là biết đắt tiền , kiểu dáng thời thượng, chắc chắn là người từ thành phố tới rồi? người phụ nữ khác búi tócvi_pham_ban_quyen vội vàng phụ họa, ánh mắt quét tới quét lui trên chiếcbot_an_cap váy của cô.
Ôn Văn Ninh cười họ, đáy mắt sóng.
Trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở thành phố Kinh, những ánh mắtbot_an_cap dò xét và khen ngợi kiểu này cô đã nghe quá , đã thành thói quen.
cô em, em là người nhà của đại độivi_pham_ban_quyen nào ? Trông mặt lắm. Một người nữ đeo tạp dề vải xanh hỏi, giọng điệu mangvi_pham_ban_quyen theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần thăm dò.
Ôn Văn Ninh do dựbot_an_cap một lát, vẫn thành thật nói: Cháu là vợ của Cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tử Hàn.
Cái gì! Mấy phụ tức trợn mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn người kia, vẻ mặt đầy sự khó tin.
Chuyện Cố Tử Hàn kết , bọn họ vậy mà chẳng nghe phong thanh được chút gì.
Cô là vợ Cố Đoàn trưởng?
Đoàn trưởng kết lúc nào thế? Sao chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi tí tin tức gì nhỉ?
Đúng đấybot_an_cap, trước gặp cậu vẫn thấy bình thường, tuyệt nhiênleech_txt_ngu chẳng nhắc gì tới chuyện này cả!
Người nữ tạp dề vải xanh ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức vắt áo, vừa nhìn lên xuống Ôn Văn Ninh, ánh mắt đó như đang đo thứ gì, mang theo vài phần xét .
Người phụ da đen cầm đầu chép miệng, mặt không thể tin nổi: Thậtleech_txt_ngu không mà, Cố Đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen vậy mà kết hôn nhanh thế! còn ngỡ
Nói đến một nửa, người phụ nữ bên cạnh khẽ kéo kéo vạt bà tavi_pham_ban_quyen, người phụ nữ da đen khựng lại, cam tâmbot_an_cap tình nguyện mà ngậm miệng, chỉ là ánh mắt nhìnleech_txt_ngu Ônbot_an_cap Văn Ninh đã thêm phần phức tạp.
Lúc này, một người phụ nữ có đôi mắt tam giác bỗng nhiên lên tiếng mỉa mai: thì cũng xinh đẹp đấy, giống như bê sứ vậy, chỉ làleech_txt_ngu biết có giữ nổi trái tim của Cố Đoàn trưởng hay khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.
Đàn bà con gái ấy mà, chỉ có mỗi cáileech_txt_ngu mặt đẹp thì gì, phải vén làmleech_txt_ngu ăn, biết gánh việc nhà mớileech_txt_ngu được.
Ôn Văn nhạyleech_txt_ngu bén bắt được sự thù địchleech_txt_ngu và ác ý trong lời nói của bọn họ.
Trên mặt cô vẫn giữ nụ cười lịch sự, không đáp lời, người định rời đi.
Ấy, đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội đi chứ! Người phụ nữ tam giác vàng lại, như không cười nói, Mọi đều là vợ línhleech_txt_ngu, sau nàyleech_txt_ngu ra vào chạm mặt nhau xuyên, cũngleech_txt_ngu nên giúp đỡ lẫn .
Nhưng nói trước cho cô , Đoàn trưởng nămvi_pham_ban_quyen đi làm nhiệm vụ bên ngoài, cô ở đây một mình thì phải biết giữ mình cho đoan chính, đừng cậu ấy mất mặt.
Nụ cườibot_an_cap trên mặt Ôn Ninh vẫn hiền ngọt ngào, nhưng ánh mắt đã lạnh đi.
Cô ngước mắt nhìn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nói bình thản gợn : Việc cháu có làm mất mặt Đoàn trưởng không, khôngvi_pham_ban_quyen phiền các phải bậnvi_pham_ban_quyen tâm.
lại là các chị đây, thân là vợ quân nhân, càng nên nào cũng chú hành chỉ của mình, đừng làm mất người đàn ông quân nhân nhà mình, cũng đừng danh của vợ lính.
Sắc người phụ nữ đồng loạt đổi!
Cô gái trông yếu đuối manh, cười như , sao lời ra lại bén không nể tình như vậy?
Nhưng ngẫm kỹ thì không tìm được nửa điểm saileech_txt_ngu sót nào, thể nín nhịn đến đỏ cả mặt.
Cô nói năng kiểu gì thế?
Đúng đấy, chúng lòng tốt nhắcleech_txt_ngu nhở cô, cô giỏi thật, còn quay dạy chúng tôi?
Cốleech_txt_ngu Đoàn saovi_pham_ban_quyen lại cưới một người phụ nữ mép ngoa cô chứ?
Tôi thấy ấy mà, chắc là có người dùng
Nửa câu sau đầy ý châm chọc còn chưa nói hết, phía sau bỗng vang một nữ trong trẻo, dứt khoát: Trương tẩu!
Ôn Văn Ninh quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu tiếng gọi, chỉ thấy một nữ y trẻ mặc quân phục xanh ô liu bước đi tới.
Cô ấy chừng haileech_txt_ngu mươi ba, hai mươi bốn tuổi, cao ráo, đôi lông mày toát lên vẻ anh khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giữa đôi theo vài phần của nghiệp, quân hàm úy trên vai đặc biệt nổi bật ánh bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nữ quân y đi đến bên cạnh Ôn Ninh, ánh mắt lướt nhanh qua mặt , mắt thoáng qua một kinh diễm khó nhận ra.
Nữ quân ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay sang mấy người phụ nữ, giọng điệu bình thản nhưng mang theo lực: Chị , đây là chuyện nhà trưởng Cố, phiền các chị phải bận tâm nhiều đâu.
Giờ cũng không còn sớm nữa, người giải tán đi , ai về nấy.
Mọi người vừa thấy cô thì trên mặt lập tức nở nụ cười nịnh nọt, giọng điệu trở nên nhiệtvi_pham_ban_quyen tình lên: Hóa ra là bác sĩ Tần tới.
sĩ Tần, chúng tôi đây đâu phải lo chuyện bao đồng, chỉ là muốn quan tâm đồng thôivi_pham_ban_quyen, không có gì khác đâu.
Bác sĩ Tần, mấy hôm ít khoai thủ công , biết cô thích ăn, nay tôi mang qua xá cho cô nhé.
Bác sĩ Tần, nhà tôi đợt bị trẹo chân, nhờ chăm sóc, vẫn chưa cảm ơn cô tử tế
Tần nởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười đúng mựcleech_txt_ngu trênleech_txt_ngu môi, gật đầu nói: Cảmbot_an_cap ơn tốt của các chị, ý tốt củaleech_txt_ngu mọi người tôi nhận.
thể thấy, từ dưới trong quân khu , ai nấy đều rất kính trọng vị sĩ Tần này.
Mấy người nữ lại hàn huyên thêm vài , suốt quá trình không hề liếcvi_pham_ban_quyen nhìn Ôn Văn Ninh thêm một cái nào, biết ý thu dọn đồ đạc rồi giải tán.
này Tần Tranh mới quay người lại, đưa tay về Ôn , nụleech_txt_ngu cười : Chào cô, tôi là Tần Tranh, bác sĩ khoa bệnh viện quân khu.
Ôn Vănleech_txt_ngu Ninh đưa tay bắt, đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay hơi mát lạnh của đối phương, gương mặtvi_pham_ban_quyen hiện lên nụ cười ôn hòavi_pham_ban_quyen: Chào cô, tôi Văn Ninh.
Bác sĩ ngoại khoa?
Ngành cô học chính ở Học Y Kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành cũngleech_txt_ngu chính ngoại khoa.
Tần Tranh mỉm cười, trong ánh mắtbot_an_cap mang theo vài phần dò xét khó nhận ra, còn có một cảm xúc phức tạp khó tả: chính là ngườileech_txt_ngu vợ mới cưới trưởng Cố sao?
Ôn Văn Ninh gật đầubot_an_cap.
mắt Tần qua một tia thẫn thờ, nhanhleech_txt_ngu đến mức khiến ta không kịp bắt lấy, ngay sau đó lại khôi phục cười sảng khoái: Cô đẹp đấy, Đoàn Cố phúc.
, Đoàn trưởng Cố đi làm vụ , chắc phải vài ngày nữa mới về .
Ôn giờvi_pham_ban_quyen có rảnh không? Bệnh viện quân khu đây xa, tôibot_an_cap có thể đưaleech_txt_ngu cô đi mộtleech_txt_ngu vòng, coi là làm quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với môi trường xung quanh.
Ôn Văn Ninh do dự một chút, nghĩ đếnbot_an_cap việc mình cũng muốn tìm hiểu tình hình nơi này, đặc biệtvi_pham_ban_quyen là bệnh viện quân khu, nên gật đầu: , vậy cô rồi.
Hai vai đi dọc theo con , đầu trò chuyện phiếm đường.
Tần Tranh có vẻ như vô tìnhbot_an_cap hỏi: Cô Đoàn trưởng quen nhau nào vậy? Nhìn cô không giống vùng này.
kết hônleech_txt_ngu được bao lâu rồi?
Ánh Ôn Văn Ninh dừng trên những dãy nhà cấpvi_pham_ban_quyen bốn xếp ngay ngắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai bên đường, giọngbot_an_cap nói nhàn nhạt, theo phần : Là hôn sự do gia đình sắp , mớivi_pham_ban_quyen kết chưa được bao .
Cô không giải quá nhiều riêng với một người vừa mới quen.
Cố Tử , cô sẽ đề ly , cáo hôn được phê duyệt xong thì ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự sẽ biết sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật thôi.
Tranh nghe xong, đáy mắt lướt qua tia gợn ra, nhanh như chớp , khóe môi lại khẽ cong lên cười đầy ẩn : Hóa ravi_pham_ban_quyen là như vậy.
Đến quân khu, dẫn Ôn Văn Ninh quan từng , tỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỉ giớileech_txt_ngu thiệuleech_txt_ngu chức năng của các phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Văn Ninh nhìn thiết bị y tế thuộc và các dược phẩm xếp hàng ngay ngắn, thói quen nghề nghiệp nhiều năm khiến cô vô thức tập trung quan sát.
Cách xếp thuốc này chưa được hợp lý lắm. Đầu ngón tay cô gõ nhẹ vào cánh tủ, giọng điệu bình thản.
Nếu phânbot_an_cap loại lưu theo suất sử dụng và đặc tính thuốc thì sẽ quả hơn, trong hợp cấp có thểvi_pham_ban_quyen tiếtbot_an_cap kiệm được thời gian lấyleech_txt_ngu .
Tranhvi_pham_ban_quyen kinh ngạc ngước mắt, trong ánh nhìn đầy vẻ bất ngờ: y sao?
, tôi tốt nghiệp Học việnleech_txt_ngu khoa Kinh thànhleech_txt_ngu, chuyên ngànhvi_pham_ban_quyen ngoại khoa, từng học qua Tây y một cách hệ . Ôn Văn thản nhiên đáp.
Trong mắt Tần Tranh thoáng chốc trào những cảm xúc phức tạp, có kinh ngạc, có dò xét, và cả một chút căng thẳng khó nhận ra.
bot_an_cap ta khựng lại một , giọng điệu như đang khenbot_an_cap nhưng lại ẩn chứa chua chát khó : Không ngờ Đoàn trưởng Cố lại cưới một tú như vậy.
Văn Ninh nhạy bén được tia không dò đó, lòng thầm buồn cười.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay