Xuyên Không Thành Thê Tử Xung Hỷ | Nữ Thần Y Dựa Vào Y Thuật Làm Giàu Vả Mặt Gia Đình Chồng

Uyển Mộc full 22/04/2026 197 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🎧 Xuyên Trở Thành Nàng Dâu Bị Ghét Bỏ, Nữ Thần Y Mở Khóa Chế Độ Vả Mặt Làm Giàu!

Vừa mở mắt đã nằm trong kho củi mốc meo, lồng ngực gãy sườn, hai chân đầm đìa máu vì bị đánh đập dã man! Bạn sẽ làm gì khi xuyên không vào một thân xác mang tiếng lăng loàn, bị cả gia đình chồng hắt hủi vứt cho tự sinh tự diệt? Đừng lo, kịch bản lật bàn của nữ cường y khoa mới chỉ bắt đầu!

Dư Kiều, một cô gái hiện đại mang y thuật xuất chúng, bất ngờ xuyên không về triều Thái Yến, nhập vào xác Mạnh Dư Kiều – nàng dâu được nhà họ Dư mua về để “xung hỷ” cho con bệnh Ngũ lang Dư Khải Trập. Xui xẻo thay, nguyên chủ vừa gây ra tai họa tày đình: cởi đồ leo lên giường đường đệ của chồng, bị bắt quả tang và bị đánh đến sống dở chết dở . Bị nhốt trong căn nhà nát, chịu đựng những ánh nhìn khinh bỉ và những lời sỉ nhục lạnh gáy từ trưởng bối, Dư Kiều tưởng chừng như đã rơi vào ngõ cụt. Nhưng với y thuật nghịch thiên, cô từng bước giành lại mạng sống và thể diện. Từ việc vô tình dùng châm bạc cứu sống một ca bệnh “mã thượng phong” sắp tắt thở mà ông nội Dư – một lang băm trong thôn – cũng bó tay, Dư Kiều lập tức khiến cục diện đảo chiều. Lắng nghe tiếng châm cứu lạnh lùng, tiếng bốc thuốc dứt khoát và những màn “combat” vả mặt cực gắt với đám họ hàng cực phẩm… tất cả tạo nên một hành trình điền văn sinh tồn và làm giàu cực kỳ cuốn hút. Liệu cô nàng có thể gom đủ tiền chuộc lại khế ước bán thân, hay sẽ kẹt lại với vị phu quân ốm yếu nhưng nhan sắc khuynh thành?

🔥 Main nữ não to, thực lực vả mặt:Không bánh bèo vô dụng, Dư Kiều mang theo y thuật cao minh cứu người vèo vèo, dùng não để đàm phán chuộc thân và “trị” mụ thẩm cực phẩm dám hắt nước tranh đồ cực kỳ sảng khoái.
🎧 Cơm tró ngầm “ngoài lạnh trong nóng”: Phu quân Dư Khải Trập ngoài miệng mắng “chết đi càng tốt” nhưng tay vẫn lén giấu bánh ngô đem cho nàng, tự tay nghiền thảo dược, xót xa lau rửa từng vết thương đẫm máu. Tương tác nam nữ chính từ ghét chuyển sang để tâm được miêu tả tinh tế, nghe đến đâu quắn quéo đến đó!
⚔️ Gia đấu điền văn chân thực, kịch tính: Âm thanh đồng quê yên ả đan xen với những pha mỏ hỗn chửi đổng, tính kế gia sản của các thím, các bá nhà họ Dư mang lại trải nghiệm drama cực gắt, vả mặt không trượt phát nào.

Đeo tai nghe vào, nhắm mắt lại, và để giọng đọc truyền cảm của TruyenFullAudio.net đưa bạn xuyên không về triều Thái Yến. Bấm PLAY ngay để cày cấp, xem nữ thần y Dư Kiều lật ngược thế cờ và vả mặt tra nam ác nữ như thế nào nhé! 🚀🎧

Xuyên Không Thành Thê Tử Xung Hỷ | Nữ Thần Y Dựa Vào Y Thuật Làm Giàu Vả Mặt Gia Đình Chồng cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tháng năm rưỡi, năm Minh Chính mười triều Thái Yến.
Thôn Thanh , huyện Trường Khuê hơi lệch về phía . Tiết trời bắt đầu nóng, đồng ruộng xanh mướt màu. Những lúa hạt căng tròn, xuống, chỉ nắng gắt và tiết chí mang một mùa thu hoạch vàng óng.
Người trong thôn đều đang chuẩn cho vụ mùa bận rộn vào tháng sau. Nhà Dư cũng đang dùng dây mây đannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đựng lương thực. Dư lão thái thái chỉnh lạileech_txt_ngu đống mây bên tay, liếc nhìn về phía gian nhà Đông, hỏi con dâu là Triệu thị: nhỏ ở phòng đông kia còn thởbot_an_cap không? Nếu hết hơi rồi thì bảo Nhị phòng sớm dùng chiếu cuốn lại quăng núi đi, kẻo để nhà lại đen đủi!
Triệu thị nghe xong, sắc mặt hơi khó coi, hừ lạnh một tiếngleech_txt_ngu: Mạng nó cũng thật, con lén nhìn , còn thở, chưa chết được!
Nói xong, thị mạnh tay bẻ gãy một sợi mây, răng nghiến lợi nói: Cũngbot_an_cap may Tứ ca nhi nhà ta giữ đúng lễ tiết, không xảy ra hỗn loạn, nếu không thì
Thị hạ thấp giọng, vẻ mặt vẫn đầy phẫn : Nhị tẩu dù có muốn xung hỷleech_txt_ngu thì cũng không nên vơ hàng tồi tệ nào cũng đem về nhà, suýtvi_pham_ban_quyen chút nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại nhi nhà rồi.
Gương mặt đầy nếp nhăn lão thái thái lộ ra vẻ độc ác: Mặc kệ nó có hay không, người này Nhị phòng muốn giữ lạivi_pham_ban_quyen thì cứ để họ giữ!
Vợ phòng ngồi bên cạnh đều cúi đầu bận rộn với công trên tay, không dám hó hé lời nào.
Tại gian Đông, Tống vợ của Dư Mộng Sơn, sau cho uống thuốc , lại cẩn thận xem xét vết trái của chồng, thấy ra hay mủ mới hơi yên , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên vẫn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấu nổi vẻ lo âu.
Dư Mộng Sơn lau thuốc bên khóe miệng, đưa khăn cho Tống thị, cất tiếng hỏi: bé nhà họ Mạnh thế nào rồi?
Tống thị thở dài, sợ con trai đang đọc sách gian trong , liền thấp giọng : Lão Tam vì chuyệnbot_an_cap của Cẩn Ngôn mà ra tay quá nặng, chân con bé đó bị đến máu me đầm đìa. Cha cho vào cănleech_txt_ngu nhà rồi, ai vào thăm, cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho chữa trị. của lão thái tháileech_txt_ngu là đợi nó hơi cuối cùng thì dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếu cuốn lại ném lên núi!
Dư Mộng Sơn vậy thì sốt sắng: Thế sao mà Lời hết, do khíleech_txt_ngu huyết xáo , ông lên kịch liệt. Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị vội vàng vuốt ngực ông xuôi khí.
Sơn hơi khàn đi: Thế sao mà được? sao cũng một mạng người, cho cùng cũng xung hỷ cho Nhị phòng chúng ta nên mới hại đời con gái người ta
Ông thở dài, tục : đi đi, đi xem con bé họ Mạnh thế nào, nếu tỉnh rồi thì đưa chút đồ ăn, không thể thật sự làm hại một người được.
Trên mặt Tống qua vẻ xửbot_an_cap, nếu thật sự đi xem mà để thái thái biết được, e rằng bà lại trút giận lên mình.
Nhưng bà vẫn đáp: Được, tôi đi xem sao.
Tống thịleech_txt_ngu vừa định bước raleech_txt_ngu ngoài một bóng hình gầy yếu từ gian trong bước ra. Ánh sáng trong phòng không mấy sáng sủa, nhưng gương mặt thanh tú củabot_an_cap thiếu niên lại trắng trẻo lạ thường, sắcleech_txt_ngu da xanh xao do mang bệnh lâubot_an_cap ngàyvi_pham_ban_quyen.
con đi cho. Giọng thiếu nhàn nhạt, không nhanh không chậm, mang theo phong thái của người đọc sáchleech_txt_ngu.
thị và Dư Sơn đều sờ, không ngờ đứa trai ít nói, bao giờ quan tâm con bé họ lại chủ động đề nghị đi thăm.
Mộng hoàn trước, nhìn đứa trai đau yếu của mình, : Khảivi_pham_ban_quyen Trập đi cũng tốt, mang chỗ đồ ăn này cho con Mạnh.
tay bánh ngô trong bát đặt bên giường, đây là Dư Mộngleech_txt_ngu Sơn cố ý lại lúc ăn sáng.
Dư Khải Trập chậm rãi bước đến bên , nhét chiếc bánh ngô vào ống tay áo rồi đi ra . Tuy thân hình vì đau ốm mà đặc biệt yếu ớt, nhưng từng bước của hắn vẫn rất vững chãi, sống lưng thẳng tắp nhành trúc.
Tốngvi_pham_ban_quyen thị nhìn theo bóng lưngleech_txt_ngu con trai, nói: Liệubot_an_cap Khải Trập có oán hận bé họ Mạnh trong lòng ?
Mộng Sơn lắc đầu: Tôi thấy là không đâu. Tính tình nó lạnh lùng, lại với conleech_txt_ngu bé đó, hoàn toàn không để tâm thì lấy đâu ra oán hận?
Dư Khải Trập mang theo bánh ngô căn nhàbot_an_cap nhỏ bỏ hoang ở góc gian nhà phía Đông. Căn nhà là nhà bếp cũ nhà họ Dư, khi nhà bếp mới thì nơi này bỏ trống, sauvi_pham_ban_quyen khi phá bỏ lò thì để chứa đồ lặt vặt và kho củivi_pham_ban_quyen.
Dư Khải Trậpleech_txt_ngu đẩy cửa gỗ của kho củi ra, bụi bẩn bay mịt mù. Hắn tay áo , hơi nhíu mày, liếc nhìn mạng nhện trên góc cửa rồi hơi khom người bước vào trong.
Trong căn nhàvi_pham_ban_quyen , Dư Kiều nằm trên mới tỉnh , mắt bị dán , thế nào cũng không mở ra nổi. Nàng mơ màngbot_an_cap cảm thấy khắp người nơi nào cũng , đặc là ngực và hai chân, cảm giống như vừa gặp vụ nạn xe hơi. nàng vừa lạnh vừa cứng, cánh mũi phảng phất mùi ẩm mốc.
Ánh sáng đột tràn khiếnbot_an_cap Dư Kiều mở được mắt. Một gương tuấn tú mang đậm khí chất thư sinh ra trong tầm mắt dưới sáng ngược. Thấy nam tử mặcvi_pham_ban_quyen một bộ thanh y ống tay rộng, cổ chéoleech_txt_ngu vạt phải, đôi mắtvi_pham_ban_quyen trong veo của nàng qua tia hoặc. Cái gì này? Chẳng lẽvi_pham_ban_quyen mình đang nằm mơ?
Dư Khải Trập thấy Dư Kiều tỉnh thì không lên tiếng, lấy chiếc ngô trong ống tay áo ra, lùng ném xuống bên cạnh nàng.
Dư Kiều nhìn màuleech_txt_ngu đen trên mặt đất, khó khăn lắm mới ra đó là một chiếc ngô. định đưa tay lấy, nhưng vừa cử động đã động đến xương sườn, đau đến mức răng trợn mắt, hítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào ngụmvi_pham_ban_quyen khí , mặt nhỏ nhắn càng thêm tái nhợt.
, Dư Khải Trập hơibot_an_cap cúi ngườivi_pham_ban_quyen, chiếc bánh ngô vào tay Dư Kiều rồi quay lưng bước ra ngoài.
Dù chưa hiểu rõ hình nhưng bụng đói cồn và đôi môi khôleech_txt_ngu khốc khiến nàngbot_an_cap bản năng gọi với theo thiếu niên thanh tú : Ngươi có thể cho ta một bát nước được không?
tác của Dư Khải Trập hơi khựng lại, trên gương mặt đang lưng Dư Kiều hiện lên giận dữ . Hắn phất tay áo, rời khỏi .
Dư Kiều ngơ ngác, dù chỉ nhìn thấy lưng của thiếu niên nhưng nàngleech_txt_ngu luôn thấy dường như đang tức .
Nàng chỉ xin một bát nước, hắn giận cái gì chứ?
Dư Kiều muốn trở mình, vừa mới cử động đã đau đến mức kêuvi_pham_ban_quyen lên mộtleech_txt_ngu tiếng. Nàng tay sờ lên ngực, nhiên, xương sườnleech_txt_ngu đã gãy một cái, maybot_an_cap bị , tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ ổn.
Nhưng hai chân đau như bị gãy là thế nào? Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen hơi đầu nhìn về đôi chân, chỉ thấy trên vạt váy toànbot_an_cap là vết máu bẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lấy tay sờ vào, đó là những chằng , toàn là dấu vết sau khi bị ngược đãi đập.
Dư Kiều đau đến trán rịn ra một tầng mồ mỏng. Nàng quan sát môi trường xung quanh, căn nhàleech_txt_ngu nhỏ rách , bên cạnh đầy nông cụ, có một ô cửa sổ trên cao, mái nhà có ít hở. Nàng nằm trên một đống rơm , trên người quần áo cổ đại. Giấc mơ vô lý này giờ mới thúc đây?
Nàng nhắm mắtbot_an_cap lại, định bụng ngủ một rồi mở mắt ra chắc chắn sẽ chiếc giường lớn ái rộng rãi của mình, những đau khắp người cũng mất.
Ngoàivi_pham_ban_quyen sân, sau Dư Khải Trập bước ra khỏi căn nhà thì bị Triệu thị Tam phòng và lão thái thái thấy. Lão thái gọi hắn : Chết chưa?
Dư Khải Trập giọng đáp: Vẫn chưa.
Nói xong, về phía nhà bếp, một bát nước sạch thùng gỗ, bưng ra ngoài đi vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phíavi_pham_ban_quyen căn nhà nhỏ.
Dư lão thái thái nhìnvi_pham_ban_quyen thấy vậy, nhíu mày quát: ca nhi, bát nước đó đi!
Trập xếp thứ năm trong các em nhà họ , người trongbot_an_cap nhàvi_pham_ban_quyen thường dùng thứ bậc để gọi bọn trẻ.
Dư Khải Trập không đáp lời, cũng không dừng , bưng bát nước thật vững, đi về phía căn chòi nhỏ nơi góc sân.
Dư lão tháibot_an_cap thái tức giận phắt chiếc roi trên tay xuống: “Đúng là con ngoan do Nhị phòng nuôibot_an_cap ra, suốt ngày ốm o dặt dẹo, chỉ giỏi đối đầu với ta!”
ở Tam phòng nghiến răng phụ họa: “Chẳng qua là hồi trẻ đỗ Tiểu Tam Nguyên thôi màleech_txt_ngu, năm naybot_an_cap chẳng được tích sự gìleech_txt_ngu, suốt ngày chỉ biết uống thuốc, vậy mà Nhị vẫn nuông chiều nó lên tận trời!”
Dư Tiều Sơn người con cả đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đan bồ đựng ở bên cạnh nghe không lọt tai, trầm giọng nói: “ ca nhi là dovi_pham_ban_quyen bị cái thân xác này kéo hụt chân, nếu không nhất định đã đỗ vàng làm quan lớn rồi.”
Dư lão thái thái nghevi_pham_ban_quyen vậy thì nói nữa. Dư lão gia vẫn mong có ngày sức khỏe Khải Trập tốt lên để thể đi thi, mang cái Cử nhân cho rạng tổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Kiều cũng nghe thấy tiếng bên ngoài, nhưng không lắmvi_pham_ban_quyen. Nàngvi_pham_ban_quyen nhắm mắt lại, ép mình ngủ thiếp đi, nhưng hề thấy buồn .
Tiếng cửa gỗ kêu kẹt, căn chòi nhỏ lại tràn ngập ánh sángbot_an_cap. Dư hé mắt, bát sứ thôbot_an_cap đựng đầy nước đưa tới trước mặt . Bàn tay cầm bát thon dài sạchleech_txt_ngu sẽ, tay được tỉa gọn gàngvi_pham_ban_quyen, đầu tay như , cổ tay lấp lónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới lớp tay rộng của chiếc xanh.
Dư Kiều nhìn khuôn thanh củaleech_txt_ngu thiếu niênbot_an_cap, nở nụ cười lấy lòng, dịu dàngvi_pham_ban_quyen nói: “Tiểu ca, có thể véo ta một cáivi_pham_ban_quyen để ta tỉnh đượcleech_txt_ngu không?”
Dư Khải Trập nhíubot_an_cap mày, nghi ngờ có phải nàng bị ngã hỏng não rồi không.
đã tự mình một , nhưng cảnh tượng không hề thay đổi. Dư Khải Trập không thèm để ý đến , nàng đưa định túm vạt áo hắn.
Dư Khải nghiêng người né tránh, khóe môi mím , trầm giọng mắng: “Không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ!”
Dứt lời, hắnvi_pham_ban_quyen đặtvi_pham_ban_quyen bát nước xuốngvi_pham_ban_quyen, quay lưng bỏleech_txt_ngu đi.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều khẽ “ồ” một tiếng trong lòngvi_pham_ban_quyen, đang yên đang lành sao lại mắng nàng? Trong giấc mơ của chính mình mà còn bị người ta mắng, vô lý hết .
Có điều nàng khát khô cổ, thấy thiếu niên tú sắp rời căn chòi, nàng thốtvi_pham_ban_quyen lên: “ ca, xương ta gãy rồibot_an_cap, ngực đau dội, không cử được. Huynh nỡ lòng nhìn tavi_pham_ban_quyen chết khát sao?”
Bóng dáng gầy gò của niên quay lại, gương như nhưngbot_an_cap ánh mắt lạnh lùng, mặt phủvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen lớp sương giá, trong đôi mắt đào hoaleech_txt_ngu ẩn chứa sự ghét. Hắn quỳ xuống, đặt mạnh chiếc bát sứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống đất cạnh người Dư Kiều.
đi càng .” Dư Khải Trập lạnh nhạt thốt ra mấy chữ tuyệt .
Ngườivi_pham_ban_quyen lạnh, . Dù đang là ngày nắng tháng rực rỡ, ánh mặt trời ấm ápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chẳng thể tan cái như giá đêm đôngvi_pham_ban_quyen trong mắt hắn.
Nói xong, hắn đứng dậy, ống áo xanh vung lên đầy bàibot_an_cap xích, quay người ra ngoài. Bóng lưng xanh thẫm như một vệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mây khói biếc giữa muôn màu bên bờ sông, tuy theo chút yếu ớt nhưng sống vẫn thẳng tắp như tùng bách. Bóng dáng biến mất sau cánh cửa gỗ khép lại, sáng căn cũng theo đó mà sầm đi .
Dư Kiều khổ, gắng nâng bát sứ dưới đất lên, đưa tới bên môi uống ừng ực mấy ngụm lớn. Cho đến khi cạn giọt cuối cùng, đôi môi nẻ mới được thấm đôi .
cơn khát, bụng lại trống rỗng. Dư Kiều cầm lấy chiếc bánhleech_txt_ngu ngô đen trongvi_pham_ban_quyen bát sứleech_txt_ngu, lên miệng. Nàngvi_pham_ban_quyen rất nghi liệu ăn cái thứ này vào có bị ngộ độc không, chần chừ cắn một miếng nhỏ. Cảm nhận được hương vị của bánh bột tạp, nàng mới bắt đầu nuốt .
Làm dịu cơn , Dư Kiều lại nhắm , mong rằng dậy sẽ về thế giới hiện thực.
Nhưng đau âm ỉ nơi lồng ngực và những vết rát bỏng trên đôi chân đều đang nhắc nhở nàngvi_pham_ban_quyen rằng, chính hiệnbot_an_cap thực.
Thật thật giả giả, giả giả thật thật, chẳng cũng chỉ như nhìn hoa trong sương, ngắm đáy nước. mơ màng thiếp đi lần nữa.
Thấy Trập về phòng, thị ở phòng quan tâm hỏi: “Con bé họvi_pham_ban_quyen Mạnh thế nào ? Vừa nãy bị bà nội nhìn thấy không?”
“Tỉnh rồibot_an_cap.” Dư Trập đáp ngắnvi_pham_ban_quyen rồi trong đọc sách.
Dư Mộng Sơn đang nằm trên giường vậy thì yên tâm hơnbot_an_cap hẳn, nói với Tống thị: “Bữa để dành lại ít cho con bé nhà họ Mạnh.”
Tống thị gật đầu: “Để đi cơm. Nếu ông muốn vệ sinh thì cứ gọi Trập.”
Dư Mộng Sơn vợ, ánhvi_pham_ban_quyen mắt ấm áp, cười đáp một .
cũng cười rồi bước ra ngoài.
Đứa con traileech_txt_ngu duy nhất Nhị phòng là Dư Khảivi_pham_ban_quyen Trập từ khi trong bụng mẹ đã mang bệnh yếu ớt, từ đã đa bệnh đa tật, nhưng lại có năng xuất chúng, minh người. Năm mười hai tuổi tham gia thi Đồng sinh, tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảvi_pham_ban_quyen ba kỳ thi , Phủ và Viện đều đứng đầu bảng, giành lấy danh hiệu Tiểu Tam Nguyên đỗ Tú tàileech_txt_ngu, nhưng lại tổn hại đến căn cơ. Từvi_pham_ban_quyen đó về sau, cơ thể hắn như một chiếc sàng , không chịu nổi gió, ốm đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên miên, uống không biết nhiêu thang mà chẳng thấy thuyên giảm.
Tổ tiên nhà họ Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng có người làmvi_pham_ban_quyen Thái y, sau này phạm lỗi bị giáng , conbot_an_cap cháuvi_pham_ban_quyen nhà họ Dư dần sa sút, nhưngbot_an_cap cũng được coi là trong ngành y. Chỉ là truyền đến đời này, hậu duệ Dư chẳng còn mấy biết y thuật. Dư lão gia tử còn biết chút ít y thuật sơ đẳng, là lang trong , nhưng cũng điều lý nổi cơ thể cho Dư Khải Trập.
Mời đại của quán tốt nhất trên xem, người ta lại định rằng Dư Khải Trập sống khôngvi_pham_ban_quyen quá hai mươivi_pham_ban_quyen tuổi. Trong cơ thể người bình thường có sinh và tinh khí, sinh sôi ngừng, tuần hoànvi_pham_ban_quyen nuôi dưỡng cơ thể, còn sinh khí của Dư Khải Trập dùng chút là vơibot_an_cap đi một chút, thuốc thang vô cứu , trừ phi đạivi_pham_ban_quyen la tiên hạ .
Khốn nỗi Dư Khải lại thiên tài hiếm có. đó mới mười hai tuổi đã giành Tiểu Tam Nguyên kỳ thi Đồng sinh, Dư lão gia tử muốn làm danh tông, chỉ mong một ngày nào đó sức khỏe hắn chuyển biến tốt để đi thi tiếp, giành công danh về cho Dư, nên mới cắn răngleech_txt_ngu bỏ tiền mua thuốc cho Nhị phòng.
Tống thị bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vo gạo lửa nấubot_an_cap cơm nhưng không kìm được mà lén lau nước mắt, trong ngắt.
đã là nhà nghèo, Khải lại luônbot_an_cap ốm, uống thuốc mãi không khỏi, lão tháibot_an_cap và Tam phòng sớm bất mãn. Ngặt nỗi số ngươi, họa vô đơn chí, chồng Dư Mộng Sơn cách đây không lâu lên hái thuốc, chẳng may gặp phải thú dữ bị cắn gãy chân, chuỗi ngày sau này Nhị phòng biết phải sống sao đây.
“Em dâu hai, cơm à? chị giúp một tay.” Trương vừa thấyvi_pham_ban_quyen Tống Xuân đi bếp, nàng chuẩn bị cơm nên đi theo muốn giúp đỡ.
Tống thị lau nước mắt trên mặt, nói: “Không sao đâu, một mình em lo được, cứ đi giúp mẹ đan bồ đi.”
Trương thị đã đi đến bên bếp giúp nhóm lửa, chị thêm một thanh củi vào, liếc thấy khóe mắt hoe của Tống thị liền cười nói: “Tiều Sơn và Tam phòng đều ởleech_txt_ngu đó cả rồi, không thiếu một mình chịvi_pham_ban_quyen đâu. Tháng sau mới thu hoạch lúa mạch mà, kiểu gì chả đan xong.”
Tống thị không gì thêm, thành thạo sạch nồi, đổ một mỡ lợn vào, những dải cà tím đã ngâm kỹ cùng một ít nấm vào xào.
Giữa mỡ reo xèo trong chảo, Trương trầm giọng an ủi: “Em dâu hai, ngườivi_pham_ban_quyen ta phải nhìnbot_an_cap về phíaleech_txt_ngu trước, ngày tháng sẽ tốt lên thôi, đừng quá buồn phiền. Bây giờ Nhị phòng phải dựa em chống đỡ !”
Tốngbot_an_cap Xuân nghe mà sống mũi cay cay, nén nước cười : “Em biết chứ, nhưng saovi_pham_ban_quyen cái số mình nó khổ thế này, càng ngày càngleech_txt_ngu chẳng còn hy vọng gì nữa.”
Trương thị biết cảnh hiện tại của Nhị phòng nặng lên vai một người phụ thì biết bao, trong lòng có chút đồngbot_an_cap cảm với ngộ cảnh của Tống thị, khuyên nhủ: “Sao lại không có hy vọng? đâu ngày nào đó sức khỏe Ngũ ca nhi lên thì sao, phải nghĩ thoáng ra.”
“Nếu thật sự cóbot_an_cap thể bình phục dùbot_an_cap có phải giảm thọ mười năm, hai mươi năm, em cũng cam lòng.” Tống thị thà mình để đổi cho con trai.
Nhà họ Dư không biết Khải Trập không sống quá được hai mươi tuổi, Trương thị nói những lời này cũng chỉ là muốn cho Tống Xuân chút hy . Bà thở dài: “Sẽ tốt lên thôi.”
Xuân lau nước mắt bị khói bếp hun ra, rồi đổ gạovi_pham_ban_quyen vào nồi.
Sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm chín, Tốngvi_pham_ban_quyen thị lấy ra mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc bát sứ đen, xới một ítvi_pham_ban_quyen cơm ra, lại gắp thêmbot_an_cap vài miếng thức ăn lên trên. Nàng ra bên ngoài một cái, rồi lại thêm một bát nữa, giải thích với Trương đang ngồi nhóm lửa: “Ta lấy ít đồ ăn con họ Mạnhvi_pham_ban_quyen.”
Trương thị dài một tiếng: “Cũng chỉleech_txt_ngu có nàng là , con bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ Mạnh kia thực sự chẳng ra gì, đổi lại là , ta chắc chắn sẽ nghe lời lão thái tháivi_pham_ban_quyen, lấy một chiếu lại rồi vứt lên cho xong.”
“Dù sao là một mạng người.” Tống thị chỉ mong tích thêm chút đức, hy vọng ông trời có thể thiện đãi, rủ cho Khải Trập nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng bình phục.
giấu một bát cơm dưới ống tay áo, còn lại thì bưng trên tay ra ngoài.
Lão thái thái và mấy ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tam phòng vẫn đang ở trong sân đan đựng lương thực. Thấy Tống Xuân từ trong bếp đi ra, tay bưngbot_an_cap một bát , chảy xệ của hơi lại, hỏi: “Cơm nấu à?”
Thân hình Tống thị hơi cứngvi_pham_ban_quyen đờ, vàng giấu bát ống tay áo sâu , đáp: “Dạ rồi, con cơm cho Mộng Sơn trước.”
Trên mặt lão thái thoáng hiện vẻ không . Kể từ lão nhị Mộng Sơn bị gãy chânleech_txt_ngu, mỗi lần Tống thị cơm riêng bưng cho hắn trước, không hề coi những bậcvi_pham_ban_quyen trưởng bối như họ ra gì. Nhưng đây điều lão tửleech_txt_ngu đã ngầmvi_pham_ban_quyen cho phép, lão thái thái không tiện tác.
Tống thị thấy sắc lão thái không tốt, liền quay bướcleech_txt_ngu nhanh về phía đông ốc, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão thái phát hiện nàng xới hai bát cơm, không sẽ lại là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giông bão kinh hoàng. Dù sao cũng là mẹ kế, người trong thôn đều thị nhân hậu, đối đãi hai người con trai của người vợ trước đã cố như con ruột, nhưng sự khác trời bên trong chỉ có nhà họ mới biết.
Về đến phòng, Tống thị bát cơm chiếc bàn nhỏ, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư Mộng Sơn: “Mẹ vẫn còn ngoài , nữa ta mới cơm sang cho con bé nhà Mạnh đượcbot_an_cap.”
Nói xong, nàng phòng trong gọi Dư Khảibot_an_cap Trập ra nhà chính ăn , còn bản thân thì hạ Mộng Sơn ăn uống.
Dư Mộng Sơn lắc đầu, đỡ lấy bátbot_an_cap cơm từ tay Tống thị: “Ta chỉ bị phế đôi chân, tay vẫn cử động được, nàng cũng mau đi ănbot_an_cap cơm .”
Hắn cho tử thời qua vì chăm sóc mình chưa được bữa cơm nào no bụng.
Lương thực dự trong nhà phải ăn cho đến vụ thuleech_txt_ngu hoạch mùa này, mấy hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước lại vừa đổi lấy hạt giống ngô chẳng còn lại bao nhiêu. Mỗi ngàyvi_pham_ban_quyen nấu baoleech_txt_ngu nhiêu gạo đều phải tính toán chi li, cơm nhà Dư cũng ưu tiên chobot_an_cap đànleech_txt_ngu ông nặng, phụ nữ chỉ được một bát nhỏ, đến muộn chẳng còn cơm, chỉ có thể chút cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháy khô cứng.
Tống thị cũng tâm ý của trượng , thầm cảm động, mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười đưabot_an_cap đôi đũa cho Dư Mộng mới đi về phía chính.
Trên bàn ăn, lão thái thái lườm Tống thị và Dư Khảivi_pham_ban_quyen một cái, cảm nhìn cũng mắt, lòng bứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rứt không yên. Một gia đình êm ấm, thế phòng lại lắmbot_an_cap chuyện nhất, vừa có một “hũ thuốc” suốt ốm đau tốn tiền, lại thêm một Dư Sơn bị thúleech_txt_ngu dữ cắn gãy , giờ chỉleech_txt_ngu còn hai người đàn bà, đâuvi_pham_ban_quyen ra sức lao động, sau này cả chẳng phải đều phải đắp cho phòng sao.
Dư lão thái cảm thấy thiệt thòi thay cho đứa con trai ba của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bà lại không thể phát tác, nếu khôngleech_txt_ngu sẽ mang tiếng mẹ kế mà hà khắc với hai con trai của vợ để lại.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể tiếp tục đem chuyện Mạnh Dư Kiều ra nóivi_pham_ban_quyen. Ăn cơm xong, lão thái thái buông bát, nheo mắt Tống thị : “Tốivi_pham_ban_quyen nayleech_txt_ngu, vứt cái con bé không biết xấu hổ nhà họleech_txt_ngu Mạnh lên núi cho , đỡbot_an_cap cho sau này chuyện truyền ra ngoài làm mất mũi họbot_an_cap ta. Tứ ca nhi là người chuẩn đi thi khoa , không thể để con bé đó hủy hoại danh tiếng .”
Sắc mặt Tống thị hơi tái đi, cảm thấy nuốt không trôi, nàng lí nhíbot_an_cap nói: “Mẹleech_txt_ngu, con bé nhà họ Mạnhbot_an_cap tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, dù cũng là người, may mà nó cũng chưa thực sự làm gì quá giới hạn. nói, cứu một mạng ngườileech_txt_ngu bảy tòa tháp, để cho nó một con đường sống cũng coi như là tích đức làm thiện.”
Lão thái thái đập mạnh đôi đũa xuống bàn, thị sợ tới mức run bắn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Nàng cũng ghêleech_txt_ngu gớmleech_txt_ngu thật đấy, Nhị phòng cácbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn tích đức làm thiện, nên mặc kệ đống nước này vấy lên người ca nhi, ngay cả tiềnvi_pham_ban_quyen đồ của nó cũngleech_txt_ngu không màng đến nữa sao?” Lão thái thái giận dữ quát.
Triệu thị ở Tam phòng tiếp , châmleech_txt_ngu chọc mỉa mai: “Nhị tẩu, chị cũng ích kỷ đóvi_pham_ban_quyen. Chị muốn giữ cái thứ tai họa họ Mạnh kia lại để này nó leovi_pham_ban_quyen lên giường Cẩn Ngôn chúng ta sao? Nhị phòng các người xung hỷ rước về một cái tai họa xẻo như thế, định để lại đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm nhục nhã mọi người à?”
Tống thị bị mắng đến đỏ , tranh : “Tam đệ muội, em lời này thật quá nhẫn tâm. hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ý định làm hại Tứ ca nhi, đợi con bé nhà họ Mạnh khỏe lại, ta sẽbot_an_cap đuổi nó đi ngay.”
Nghe thấy hai chữ “xung hỷvi_pham_ban_quyen”, Dư lão gia tử vốn nãy giờ vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thong trà, không màng sự, cuối cùng cũng có phảnvi_pham_ban_quyen ứng. Mấy ngày trước khi Dư Mộng Sơn chân, chính ông cảmleech_txt_ngu thấy vận của phòng không tốt nên mới đề nghị hỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuavi_pham_ban_quyen vận đen.
Ông hắngvi_pham_ban_quyen , bày ra uy phong của đứng đầu gia đình: “ vã cái gì cãi vã!”
Tống thị im lặng, hy lão tử có chút lòng trắc ẩn mà để lại con bé nhà họ Mạnh một mạng sống.
“Mẹ các convi_pham_ban_quyen nói đúng, con bé nhà họ Mạnh đúng tai họa, làm cái nhơ nhuốc khôngbot_an_cap biết liêm như thế, nếu là con gái nhà khác thì đã bị dìm lồng heo từ lâu . Nhưng chuyện này liên quan đến danh dự của Tứ ca , không thể để người biết được, nếu không chẳng biết sẽ có những lời đàm tiếu nào đâu!” Lão gia tử chốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ một câu: “Cứ nó tự sinh tự diệt, không leech_txt_ngu nhà họ Dư ta hại nó.”
“Nhưng thưa cha” Tống thị vẫn muốn tục cầu xin cho Mạnh Dư Kiều, Dư lão gia tử liếc mắtvi_pham_ban_quyen nhìn lạnh lùng, nhíu mày : “Con dâu Nhị phòng, con vốn là người thuận, đừng có hết này đến lần khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cãi mẹ , ấy cũng là vì tốt cho Nhị thôi.”
Tống thị chỉvi_pham_ban_quyen đành nuốt những lời định nói vào trongvi_pham_ban_quyen, nàngbot_an_cap không gánh nổi cái tội danh bất hiếu với bề trên.
Trập từ đầu đến cuối im lặng cúi đầu ăn , đột nhiên đũa , đôi mắt trong trẻo nhìn về phía Dư gia tử, rãi tiếngvi_pham_ban_quyen: “Để nàng ấy lại đi, con thấy dạo nàyleech_txt_ngu sức khỏe đã có chuyển tốt, cóleech_txt_ngu lẽ mùa năm sau làvi_pham_ban_quyen thi được rồibot_an_cap.”
gia tử có chút ngạc, bởi vì từ khi ông đề nghị hỷ đến lúc “tai họa” nhà họ Mạnh , Ngũ ca nhi vẫn luôn đạm mạc, từng thấy hắn gần gũi với nàng, sao giờ lại miệng nói giúp cho thứ họa ?
nhìn kỹ cháu trai dù tài hoa xuất chúng nhất nhà nhưng lại mang yểu này, hỏi: “ sao?”
Gương mặt nhợt nhạt mà tuấn tú của Dư Khải Trập không cóleech_txt_ngu biểu gì, mắt lại thảnleech_txt_ngu nhiên kiên định, hắn khẽ gật đầu.
Triệuvi_pham_ban_quyen thị ở Tam phòng : “Ngũ ca , đừng bậy. Vì kẻ thế dám đem sức khỏe của mình ra nói dối sao? thể cháu nào cháu không biết à? sao mà chuyển biến được”
Dư Khải Trập đưa mắt nhìn về phía Triệubot_an_cap thịvi_pham_ban_quyen, hoa đào lạnh lùng nước. Rõ ràng làbot_an_cap một thiếu niên bệnhvi_pham_ban_quyen tật yếu ớtbot_an_cap, nhưng trên người lại tỏa ra một khí thế trầm mặc khiến người ta kinh .
Giọngvi_pham_ban_quyen nói của Triệu thị dần, những lời còn lại đều nuốt ngược vào trong bụng.
Dư lão gialeech_txt_ngu vân vê chòm râu, tuy đối với lời của Dư Khải Trập vẫn còn bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tín bán nghi, nhưng chung quy ông đặt kỳ rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn vào việc hắn có tiếp tục tham gia khoa để mang lại công danh hiểnbot_an_cap hách cho Dư gia. Ông lưỡng lự một hồi rồi nói: Nếu Ngũ ca nhi đã vậy thì cứ thuận theo .
mặt vợbot_an_cap chồng Tam phòng lập trở nên khó coi, định tiếng thì lão gia tử lại tiếp lời: Các người không ai được chữa trị cho con nhỏ gánh họa nhà họ Mạnh . Nếu nó có thể gắng gượng vượt qua thì đó là mạng lớn. Còn nữa, lương thực trong giờ đến bản thân chúng ta ăn còn chẳng đủ, kẻ nào dám đồ cho nó thì kẻ nhịn bụng mà bù vào.
Nói đến vế sau, lão gia tử biệt liếc mắt Tống thị mấy cái.
Bà cụ vốn dĩ cũng chút không vui, nhưng khi nghe lão gia tử không cho phép chữa trị cho Kiều, sắc mới dịu đi vài phần.
Tam giận tay rất nặng, quấtleech_txt_ngu roi mây đã dùngleech_txt_ngu sức bình sinh, ngay cả nam tử hán thông thường cũng phải mất nửa cái mạng, huống hồ gái Mạnh kia qua còn thổ huyết, nếu không chữa trị kịp thì chắn sống nổi.
tranh cãi đây coi như đã kết quả.
Tống cũng không ngờ con trai mình lại đứng ra nói đỡ chovi_pham_ban_quyen con bé nhà họ Mạnh, mà lão gia tử lại sự nghe lọt tai, có thể thấy trong lòng cha chồng vẫn cực kỳ thương yêu Khải Trậpvi_pham_ban_quyen.
cùng Trương thị bên Đại phòng thu bát mang vào bếp sạch. Thấy Dư Khải Trập về phòng, bà vội nhỏ giọng bảo: Con mang phầnvi_pham_ban_quyen cơm trong phòng sang con bé họ Mạnh đi.
Khải Trập không biểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện gì, Tống chỉbot_an_cap nghĩ hắn không muốn, lòng tính toán đợi dọn dẹp bếp núc sẽ mình bưng sang cho Mạnh Kiều.
Lúc đang rửa nồi, nhìn ra cửa sổ nhỏ củaleech_txt_ngu nhà bếp, vừa vặn thấy lưng Dư Khải Trập từ nhà phía Đông, không mỉm cười. Con traileech_txt_ngubot_an_cap ngoài trong .
Trong sân không có ai, Dư Khải Trập rảo bước đến nhà nhỏ, đẩy cánh cửa gỗ két khô khốc. Hắn rũ mắt thấy Dư Kiều đang nhắm chặt mắt như đang ngủ , khuôn thanh tú tĩnh lặng không tì vết, chỉ có đôi mày lá hơi nhíu lại.
Dư Khải Trập lẳng lặng đặt bát cơm trên tay xuốngleech_txt_ngu đất cạnh đống rơm, cầm lấy cái bát không trên đất rồi quay về gian nhà phía Đông.
Dư Mộng Sơn thấy hắn cầm bát không , chút kinh ngạc hỏi: bé nhà họbot_an_cap Mạnh ăn nhanh vậyvi_pham_ban_quyen sao?
Không phải. Dư Khải Trập đáp gọn.
đầy nước ấmbot_an_cap vàoleech_txt_ngu bát , Dư Khải Trập bưng bát quaybot_an_cap lại căn nhà nhỏ. này tiếng cửa đã làm thức tỉnh Dư Kiều đang nằm trên đống , nàng mở mắt nhìn về phía Dư Khải Trậpvi_pham_ban_quyen.
Động tác của Dư Khải Trập khựng lại trong chốc lát, hắn né tránh ánh mắt trong trẻo như nước của Dư Kiều, quỳ đặt bát thô nước lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt đất trong tầm tay của nàng, rồi đứng dậy đi ra .
Dư Kiều nén cơn đau cơ thể, cất tiếng Dư Khải : Bây giờ là triều đại nào?
Dư Khải Trập khựng lại một chút, người Dư Kiều, trong đôi mắt hoa đào hiện lên vẻ kinh hãi.
dùng tay chống xuống đất, rãi ngồi được , chịu đựng cơn đau thắt nơi ngực, lặp lại lần nữa: Triều đại nào? Ta là ai?
Ánh mắt Dưleech_txt_ngu Khải Trập khẽ dao , bờ môi chặt hơi mở, nhàn nhạt đáp lại: Thái Yến. Ngươi thị Dư Kiều.
xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời Dư Khải , ngón tay mảnh khảnh của Dư siết chặtbot_an_cap lấyleech_txt_ngu vạt trên mặt đất. Nàng hít một hơi thật sâu, im lặng hồi mới Dư Khải Trập: Ngươi là Ngũ ca nhi nhà họ Dư, Dư Khảibot_an_cap ? được gả ngươi để xung hỷ?
Dư Khải Trậpvi_pham_ban_quyen vốn tưởngleech_txt_ngu nàng bị đánh đến hỏng , giờleech_txt_ngu thấy nàng nói rõ ràng bốn chữ gả cho ngươi để xung hỷ, mặt hắn bỗng nóng bừng, hơi đỏ lên. Trên mặt qua một giận dữ, hiếm khi mất kiểm soát cảm xúc mà thốt lên: đã biết thìbot_an_cap không nên làm ra những chuyện đồi phong bại tục thế!
Nói xong, hắn phất tay áo đóng sầm cửa , xoay người rảo bước rời đi.
Dư Kiều đang ngồi tựa lưng vào bức tường bùn, trong lòng gào thét một tiếng: tiệt, ông trời đang trêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đùa mình sao!
Lúc nãy trong cơn mê man, nàng mơ một mơ. Trong mơ nàng cũng tên là Dư Kiều, nhưng là họ Mạnh, là con dâuvi_pham_ban_quyen được Dư gia mua về để xung hỷ chobot_an_cap đứa con út tật Nhị phòng.
Giờ xem ra đó căn bản không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mơ, mà là ký ức của cơ thể này.
Nàng vốn tưởng mình mạng lớn không , chỉ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gặp một giấc kỳ lạ, giờ xem đã chết thật rồi, linh hồn lại tái sinh vào cơ thể một gái cùng triều đại không có trong sử sách.
Dư Kiều lúc này vô cùng đau đầu, Mạnh Dư Kiều này đã để lại cho nàng đống quá lớnvi_pham_ban_quyen. Nguyên thân biết trai Nhị phòng Dư gia là một kẻ bệnh lao, không biết sẽ chết ngày nào, khi nghe lời xúivi_pham_ban_quyen giục của kẻ có tâm địa xấubot_an_cap xa trong gia, cô ta đã chọn đứa con út của Tam phòng là Dưvi_pham_ban_quyen Cẩn Ngôn người có tiền đồ nhất Dư gia hiện . Nhân lúc hắn từ về nhà nghỉ ngơi, cô ta đã trút bỏ xiêm y lên giường Dư Cẩn Ngôn.
Kết quả Dưleech_txt_ngu Cẩn Ngôn là một bậc Liễu Hạ Huệ, vừavi_pham_ban_quyen vào cửa thấy Mạnh Dư Kiều trần trụi nằm giường liền lập tức quay người ra báo cho người nhà Dư. Mạnh Dư Kiều sợ hãi tột độ, chạy khỏi Dư . Người nhà họ Dư sợ chuyện này lộ sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Dư Cẩnbot_an_cap Ngôn nên đã đuổi bắt .
Mạnh Dư Kiều hoảng , vấp ngã ở chân núi, cả xương sườn, bị người họ bắt về.
Dư Cẩn Ngônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hán bên Tam phòng giận dữ khôn cùng, dùng mây đánh Mạnh Kiều thừa sống thiếu chết, căn nhà nát này. Nghĩ lại chắc là Mạnh Dư Kiều không nổi mà tắt thở, rồi xuyên vàoleech_txt_ngu đây một thần bí.
nghĩ lại cảnh tượng ban nãy khi vừa tỉnh dậy đã lỡ miệng trêu chọcbot_an_cap Trập, chỉbot_an_cap thấy đầu đau thêm.
Trong ký ức của Mạnhleech_txt_ngu Dư Kiều, Dư Khảivi_pham_ban_quyen Trập là một kẻ cổ hủ trực hết mức, một con bệnh thanh cao cô độc như đóa hoa trên cao.
Hắn chưa bao cho Mạnh Dư Kiều vào phòng mình. Mạnh Dư Kiều Dư gia bao nhiêu ngày qua, sốleech_txt_ngu câu Trập thậm chí chưa mười câuvi_pham_ban_quyen.
Trước đó Mạnh vừa cởi bò lên Dư Cẩn Ngôn, ngay sau đó nàng tỉnh dậy, mang danhbot_an_cap Mạnh Dư Kiềuleech_txt_ngu mà lại không biết xấu hổ trêuvi_pham_ban_quyen ghẹo Dư Trập, e rằng cái mác “lẳng lơ” đã hoàn bám rễ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng .
Dư Kiều cũng không hổ thẹn quá lâubot_an_cap, đôi chân của cơ thể bịbot_an_cap đánh rất nặng, nếu không chữa trị kịp thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thời tiết nực thế này rất dễvi_pham_ban_quyen bị mủ, lúc đó e rằng đôi chân này cũng không .
Nhưng nàng hiện đang bị nhốt trong căn nhà này, dù có một thân y thuật tuyệt đỉnh cũng chẳng có cách nàovi_pham_ban_quyen tự chữa trị cho mình.
Dư Kiều bưng bát cơm Dư Khảileech_txt_ngu Trập mang đến, cảm thấy nuốt không trôi. May mà nàng là người tùy cơ biến, đối với việc đột ngột đến nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này quá hoảng loạn.
Tống thị Nhị phòng sau rửa sạch nồi bát quay về phòng Đông. Dư Khải Trập đã ngồi bên bàn trong phòng mình đọc sách, bà ấp úng : Khải Trập, con thực sự thấy cơ thểleech_txt_ngu đã khá hơn chút chưa?
Dư Khải Trập không ngẩng , ánh mắt vẫn dán vào trang sách, nhàn nhạt nói: Chưa ạ, chỉ là lừa ông nội thôi.
Tống tuy trong lòng đã được nhưng vẫn không cam tâm. Con người khi tuyệt vọng thường luôn giữ một tia vọng và đợi nhỏ .
Nghe vậy, lại sự thất vọng trong lòng, cố gắng tỏ ra như không có chuyện , bot_an_cap Khải Trập: Con đi xem họ Mạnh đã ăn xong chưaleech_txt_ngu? Thu bát về đi, để người khác thấy.
Dư Khải Trập nhớ lại dáng vẻ lúc của Mạnh Dư Kiều, đôi mắt sáng trong chẳng chút áyleech_txt_ngu náy mà nhiên nhìn hắn, trong lòng tuy có chút không tình nguyện cũng biết mẹ mình lén để lại cho nàng, thế là hắn buông quyển sách trong tay , đứng đi ra gian ngoài.
Khải Trập với dáng thanh mảnh đứng ở cửa gian nhà nhỏ, lần nữa đẩy cửaleech_txt_ngu ra. chẳng buồn nhìn Dư Kiều đang nằm dưới đất, đi thẳng tới cầm lấy bát đũa. Thấyleech_txt_ngu cơmbot_an_cap canh trong bát hầu như chưa động đến, hắn mới lên : “ phải bữa nào có cơm bưng đến tận nơi ngươi đâubot_an_cap.”
Từ lúc Dư Trập bước cửa, Dư đã nhìn chằm chằmleech_txt_ngu hắn. Nghe hắn nói vậy, nàng khẽ nởleech_txt_ngu nụ cười, đôi cong cong, giả vờ đáng nói: “Hai chân ta lắm, xương ở ngực cũng gãy rồi, thật nuốt không , nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể chút thảo dược không?”
Đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt mọng của nàng nhìn Dư Khải Trập không chớp mắt, mong đợi, ánh mắt trong trẻo như làn nước.
ký ức của Mạnh Dư Kiều, Dư Kiều biết lão gia tử là một thầy vườnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thường ngày hay khám những chứng đau nhức óc, trật khớp sưng cho làng, họ Dư phơi không ít thảo dược.
Khải Trập rất chán ghét nàng, nhưng vẫn bưng cơm nước tới cho nàng, thấy là khẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xà tâm phật, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên Dư dùng giọng mềm cầu xin hắn.
Quả nhiên, Dư Khải Trập không từ chối thẳng thừng mà nói: “Ta không thông dược lý.”
Dư Kiều biết hắn biết y thuật, tục dịu dàng : “Ta có biết đôi chút y thuật, ngươi chỉ giúp lấy loại thảo dượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là được.”
Trập tuy có chút , tại Mạnh Dư Kiều lại biết y thuậtvi_pham_ban_quyen? hắn lười gặng hỏi cùng, chỉ thái độ lạnh lùng hỏi: “Ngươi cần thảo dược gì?”
Dư Kiều hắn vậy thì là có hy vọng, vội nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Mã lan, liên , tùng hương, lá bồvi_pham_ban_quyen kết, năm , nghiền thành mịn.”
Dư Khải Trập nghe nói đâu ra đấy, dường như thật sự hiểu về dược , sự nghi hoặcvi_pham_ban_quyen trong lòng càng hơn. Cóvi_pham_ban_quyen điều không ý định tìm hiểu, đã dự đợi Mạnh Dư Kiều khỏi thương tích sẽleech_txt_ngu đuổi nàng đi.
Thấy Dư Khải Trập xoay người đi ravi_pham_ban_quyen ngoài, Dư Kiều vội một câu: “Giúp lấy thêm chút rượu thuốc nữa.”
Dư Khải Trập tiếng, nhưng Kiều biết hắnvi_pham_ban_quyen đã nghe lọt . Ngườileech_txt_ngu này nhìn bề ngoài lạnhbot_an_cap lùng khó gần, nhưng bên trong vẫn lòng.
Thứ nàng cần chẳng qua chỉ vài vị đắp ngoài, phương thuốc uống cũng có, nhưng với thái độ của người nhà họ đối với nàng, bằng ngón cũng biết họ làm sao có thể để Dư Khải sắc thuốc nàng.
thái thái và Triệu ở Tam phòng đều có thói quen ngủ trưabot_an_cap, hiện giờ viện chỉ có vợ chồngleech_txt_ngu phòngleech_txt_ngu vẫn đang mây đanleech_txt_ngu bồ đựng lương thực. Thấy Dư Khải Trập gian nhà nhỏ đi , hai vợ chồng đều lên tiếng.
lão thái thái là thấtleech_txt_ngu của Dư lãovi_pham_ban_quyen gia tử, Đại phòng và Nhị phòng là do người của Dư lão gia tử sinh ra, chỉ có phòng mới là con ruột của Dư Chu thị, vì hai anh em ruột Đại phòng và có quan hệ thiết một chút.
Dư Khải Trập rãi tìm kiếm những loại thảo dược mà Mạnh Dư Kiều cần trong dược liệu đang phơi sân. Tuy không thông dược lývi_pham_ban_quyen, dưới sự hun đúc việc hành y cứu người Dư lão gia tử, người nhà họ ít nhận mặt được một loại dược liệu. ngàyvi_pham_ban_quyen họ cũng không lần lên núi hái thuốc mang bán cho y quán trên , đây là thu nhập chính của họ bên cạnh làm ruộng.
Thấy Dư Khảileech_txt_ngu Trập đang loay hoay với đống thảo dược, Trương thị ở Đại phòng khẽ hỏi: “Ngũ ca nhi, con lấy thảo dược làm gì vậy?”
Dư Khải xưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay luôn kínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng Đại phòng. Dưvi_pham_ban_quyen Mộng Sơn lênbot_an_cap núi thuốc bị dã thú cắn đứt là do Dư Tiều Sơn cõng , từ khi Dư Sơn chuyện, vợ chồng Đại phòng đã giúp đỡbot_an_cap Nhị phòng không ít.
Hắn thấp giọng đáp: “Tìm cho ta thuốc trị thương.”
“Nàng ta” ở là ai, nói cũng rõ.
Trương thị khẽ nói Dư Khải Trập: “Tìm thảo dược cho người làm gì? Ngũ ca nhi, loại người đó mặc kệ sống chết ra sao!”
Mặc dù Kiều và Dư Trập căn bản chưa có thực tế vợ chồng, cũng bái đường hành lễ, nhưng nàng đến nhà họ Dư tân nương xung hỷ của Dư Khải Trập, vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cởi sạch đồ leo giường của đường huynh đệvi_pham_ban_quyen, thật là hạ tác, đổi lạileech_txt_ngu là bất kỳ nam nhi nào liệu có chịu đựng nổi?
Khảivi_pham_ban_quyen Trập không gì, chỉ cúi đầu tiếp tục lục tìm thảo dược. Hắn cũng phải sự không có vướng mắc gì với những việc Mạnh Dư Kiều đã làm, chuyện người bà này là quávi_pham_ban_quyen , nhưng nóivi_pham_ban_quyen cho cùng vẫn là thân thể hắn không tốt, khiến người ta vô duyên vô lỡ dở một đời.
Những lời lùng mỉa mai và chế suốt những năm qua hắnleech_txt_ngu đã quen rồi, Mạnh Dư thêm chuyện này chẳng sao. từ đầu chuyện xung hỷ hắn đã phản đối, nhưng nỗibot_an_cap lão gia tử lại lời tướng số.
“Bà bớt nói câu đi.” Dư Tiều Sơn dùng khuỷu tay huých Trương thị. Đàn ông đều trọng sĩ diện, Ngũ ca nhi tuy cònleech_txt_ngu trẻ nhưng gặp phải nhưleech_txt_ngu vậy, trong lòng chắc chắn cũng chẳng dễ chịu gì.
Trươngleech_txt_ngu chỉ làleech_txt_ngu bất bình thay cho Nhị phòng. Lúc trước đòi con gái nhà Mạnh về là lão tử, xảy ra chuyện lại hết lên đầu Nhị phòng, không có kiểu bắt nạt người ta như thếleech_txt_ngu.
thị cũng là ngườibot_an_cap khẩu xà tâm phật, sợ Dư Khải tìm lâu sẽ bị Tam phòng và thái tháibot_an_cap bắt gặp, bà buông nanleech_txt_ngu mây xuống, đi tới trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá gỗ đang phơi thảo dược, thấp giọng hỏi: “Còn thuốc nào ?”
“Còn một vị liên thảo.” Dư Khải Trập nói.
“Hạn liên thảo? Ta nhớ lần trước sau khi phơi , cha thu lạivi_pham_ban_quyen để gian phía Tây rồi, ta tìm xem.” Trương thị vừa vừa đi về phía nhà chính.
Căn phòng cất giữ thảo dược nằm sát nơi ở của người Tam phòng, Trương thị chân cực nhẹ, lục tìm trong gian phía Tây của nhà chính mộtleech_txt_ngu mới tìm thấy hạn liên thảo. Trương thị vừa bốc một nắm định đi ra thì lão tam Dư Hán Sơn từ phòng bên cạnh bước ra bắt gặp ngay tại trận.
Hắn thấy dáng vẻ lén lén lút lút của Trương thịleech_txt_ngu liền lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: “Đại tẩu, tẩu lén lút làm gì đấy?”
Trương giấu nắm hạn liên thảo ống tay áo, không chút lo lắng vặnbot_an_cap lại: “Lén lútbot_an_cap cái gì? Ta họng, bốc nắm thuốc nước uống còn cần phải lén lútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?”
Dư Hán Sơn chằm nhìn vào tay của bà, dò hỏi: “Đauvi_pham_ban_quyen họng? Đại tẩu, tẩu đâu thông dược lý, có bốc nhầm thuốc đấy.”
Trương thị gả vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ gần hai mươi năm rồi, biết được công của một sốvi_pham_ban_quyen loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảo dược, bà vừa đi ra vừa nói: “Ta chỉ làleech_txt_ngu hỏa khí bốc lên gây họng thôi, bốc nắm kim ngân hoa chứ phải thứ gì đáng tiền đâu, lão tam, chúvi_pham_ban_quyen nhìn ta như nhìnvi_pham_ban_quyen trộm vậy?”
Dư Tiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơn đã nghe thấy động tĩnh trong nhà, thấy Trương thị đi ra liền nói giúp: “Không tìm thấyvi_pham_ban_quyen ngânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa à? Hay là để cha , bảo cha kê bà một đơn thuốc?”
Trương thị hiểu ý, lắc : “Cha ngủ , ta chỉleech_txt_ngu bị chút hỏa khí , không bệnh tật to tát gì, sắc bát nước kim hoa uống là hạ hỏa .”
xong, bà đi về phía nhà bếp, giốngvi_pham_ban_quyen như thật sự đi sắc ngânvi_pham_ban_quyen hoa.
Thấy Dư Khải Trập vẫn đứng trong sân, bà cất tiếng: “Ngũ cabot_an_cap , con giúp ta lấy cái ấmbot_an_cap sắc thuốc.”
Dư Khải bưng ấm sắc thuốcleech_txt_ngu bếpbot_an_cap, Trương thị vàng nhét nắm thảo trong tay chovi_pham_ban_quyen hắn, thấp giọng hỏi: “Chỗ này đã đủ chưavi_pham_ban_quyen?”
“Đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.” Nắm này của Trương thị chắc chắn chỉ có năm tiền, mà lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thừa .
“Để ta sắc thuốc cho.” Trương thị vừa cọ rửa ấm thuốc vừa nói. Dù sao bà cũng đã nói với lão tam là muốn sắc nước kim hoa, tiện thể sắcvi_pham_ban_quyen thuốc một thể.
Dư Khải Trập lắc đầu: “Cảm ơnleech_txt_ngu Đại bá mẫu, thảo dược đều dùng để đắp ngoài, không sắc.”
Trương thị mỉm cười, nhìn Dư Khải Trập với ánh mắt đầy vẻ thương xótleech_txt_ngu: “Người nhà với nhau cả, ơn huệ gì chứ, mang sang cho Mạnh nương đi.”
Dư Khải gật , sải ra ngoài. Trương thị lấy một nước đặt bếp đun, lờivi_pham_ban_quyen nói dối phảivi_pham_ban_quyen làm cho trót, để tam phòng bắtbot_an_cap được hở gì của nàng.
Dư Khải mang theo dược trở về ốc. nàyvi_pham_ban_quyen, Tống thị đang tranh thủ buổi trưa nắng gắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để lau người cho Dư Mộng . Thấy Dư Khải Trập đi tay không phòngvi_pham_ban_quyen, bà ngẩng đầu hỏi: “Bátbot_an_cap đâuvi_pham_ban_quyen?”
“Nàng chưa ăn xong.” Dư Trập đáp ngắn gọn, rồi tìm trong ra thuyền tán và cối đá, đổ thảo dược vào rãnh, chuẩn bị nghiền thành bột.
Tống thị thấy vậy, vội vàng lau xong người cho Mộng , : “Con bày biện thuyền tán làm gì? Đừng để mệt, mau vàobot_an_cap trong phòng nghỉ ngơi đi.”
Dư Khải Trập đáp: “Con không mệtbot_an_cap.” Những đốt ngón tay nắm lấy thanh nghiền, mỉ nát đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảo dược.
Mộng Sơn nhận ra dược trongvi_pham_ban_quyen cối đều là loại máu giảm sưng, chuyên trị ngoại thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bèn hỏi: “Con đang làm thuốc cho Mạnh tử sao?”
Dư Khải Trập không lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng, coi như nhận.
Gương mặt Dư Mộng Sơn hiện lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ ưu tư, ông nói Tống thị: “Nghe bàbot_an_cap nói lúc trước, nương tử bị lão đánh không nhẹ, mấy bôi ngoài này khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trị tận gốc.”
“Cha đã tuyên trên bàn ăn rồi, người nhà mình ai cũng không được chữa trị cho Mạnh tử, không cho con ăn .” Tống thị thu dọn bộ trung vừa thay ra của Dư Sơn, nói Dư Khải Trập đang nghiền thuốc: “ sang đưa thuốc cho convi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cẩn thận một chút, đừng để ai trông thấy.”
Dư Khải Trập gật đầu. Tống thị thu gom đống quần áo của cả , nhét đầy giỏ tre , rồi quẩy lên vai đi ra bờ đầuleech_txt_ngu làng để giặt giũ.
Dư Khải Trập có thân thể yếu , việc nghiền thảo dược tuyleech_txt_ngu tốn quá nhiều sức lực, nhưng mới làm được , trên trán hắn đã rịn ra lớp hôi mỏng.
Ngày thường toàn là Dưvi_pham_ban_quyen Mộng Sơn giúp lão gia nghiền thuốc, Dư Khải Trập chỉ đứng vài lần, đến giờ biết việc việcvi_pham_ban_quyen lao lực.
“Hay là để cha làm cho?” Dư Mộng Sơn thấy hắn làm việc vả, không lòng .
Dư Khải Trập lắc . Phải mấtbot_an_cap một lúc lâu, hắn mới nghiền nát được vài vị liệu, leech_txt_ngu được đều cho lắm, cỏ nhọ nồi bột mịn nhưng lá xà sàng mới chỉ vỡ những mảnh nhỏ. Dưvi_pham_ban_quyen Khải Trập đổ từ thuyền , dùng giấy rơm lại cẩn thận, rồi lấy thêm một hũ rượu thuốc, đứng dậy đi sang căn nhà nhỏ.
Dư Kiều đang nằmleech_txt_ngu chán nản trên đống , suy nghĩ xem nên đi đâu về đâu.
Nghe thấy tiếng bước chân tiếng đẩy cửa, ngẩng đầu , ánh rơivi_pham_ban_quyen vào thuốc trong tay Dư Khải Trập, lập hớn hở, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, nàng đưa tay đón lấy gói thuốc, miệng không quên nịnh nọt: “Ta biết Ngũ ca nhi là người tốt mà, người tốt nhất định sẽ bình an cả đời.”
Nàng nóngbot_an_cap lòng mở gói giấy ra, đống bột thuốc bên trong nhổn”, cực kỳ thô sơ, đôi mắt hạnh không giấu nổi một tia chê bai thoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua: “Cáileech_txt_ngu này là ngươi nghiền à?”
Nếu trong y Đông y của gia nàng màvi_pham_ban_quyen nghiền thuốc raleech_txt_ngu nông nỗi này, đệ tử đó chắn bị thẳng cổ khỏi cửa lâuvi_pham_ban_quyen rồi.
Dư Khải Trập hơi nheo đôi hoa, cau mày lạnh lùng hỏi: “Không được saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Kiều tức tỉnh ngộ, hiện nàng đang phải sống dưới hiên nhàvi_pham_ban_quyen người , ngay cả hơi thở cũng phải nhìn sắc kẻ khác, lấy đâu ra tư cách mà chọn canh.
Dư Kiều liền nở nụ lấy lòng: “Dùng được, dùng chứ! Hiệu quả đều như nhau cả, vả cho Ngũ nhi rồi.”
Vành tai Dư Trập nóng lên, rõ ràng ba chữ “Ngũ nhi” hết bình thường, nhưng thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ miệng Mạnh Dư Kiều lại như đang gọi một người anh trai thân thiết vậy.
Đặt rượu xuống, hắn xoay người định rời đi. Nhưng Dư Kiều lại dùng mỏng gọi hắn lại: “Ngũ ca nhi, xươngleech_txt_ngu sườn ở ngực ta bị gãy rồi, không tiệnvi_pham_ban_quyen cúi , ngươi ta bôi thuốc rồi hãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đibot_an_cap có được khôngbot_an_cap?”
Nàng không không nhận ravi_pham_ban_quyen Dư Khải Trập đang tránh như tà, nhưngleech_txt_ngu lúc này duy nhất nàng có thể nhờ vả có hắn.
Dư Khải Trập nhiên không muốn. Vết thương của Mạnh Dư Kiều ở chân, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn giúp nàng bôi thuốc, nhất định có những hành động lễ nghi, nhưng tình cảnh nàng lúc này là không tiện tự bôi thuốc, Dư bot_an_cap chút lưỡng lự.
Trông thấy Dưvi_pham_ban_quyen Kiềubot_an_cap cứ đôivi_pham_ban_quyen mắt hạnh veo như nước nhìn mình, khóe môi hơi cong lên, ánh mắt lấp lánh nụ cười, ôn nhu mềm yếu, Dư Khải cuối cùng cũng lòng thỏa hiệp.
“Ngũ ca nhi là tốt .” Thấy hắn quay lại cầm rượu thuốc, Dư Kiều rạng rỡ, giọng nói ngọt ngào.
Dư Khải khẽ vạt váy lấm lem máu của Dư Kiều lênleech_txt_ngu, thấy ốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần trắng bên dưới đã rách nát tả tơi, máu thịt be bét chặt vào bắp chân, hắn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịn mà khẽ chau mày, tam thúc ra tay quả thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá tànvi_pham_ban_quyen nhẫn.
Trập nhìn đôi chân củabot_an_cap Dư Kiều, biết nên bắt từ đâu, Dư Kiều lên tiếng nhắc : “ vén quần lên, hớp một ngụm rượu thuốc rồi phun vào chỗ thương, sauvi_pham_ban_quyen đó rắc bột thuốc là được.”
Ngón tayvi_pham_ban_quyen Dư Khải kỳ cẩn ống của , những vết thương chịt đập khiến tácbot_an_cap hắn hơi lạibot_an_cap, không tự chủ được mà ngướcleech_txt_ngu mắt nhìn Dư một cái.
Kiều lại hắn bằng một nụleech_txt_ngu .
Khải Trập cụpvi_pham_ban_quyen mắt xuống, người đàn bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng là quá sức chịu . Đôi chân rõ ràng là thịt bầm dậpleech_txt_ngu, sợi vải còn bị đánh lún cả vào trong thịtleech_txt_ngu, vậy mà nàng vẫn có thể nói cười tự , hắn tự hỏi thân mình không làm đó.
Dư Khải Trập không làm theo Dư Kiều nói mà đứng dậy: “Ta đi lấybot_an_cap chậu nước.” rời khỏi căn nhỏ.
Dư Kiều tựa vào vách tường, môi cười đầy ẩn ý. Ngũ ca nhi nhà họ Dư này xem vẫn còn chút nhân , tuy tính tình lạnh lùng nhưng là người thương xót kẻ . Mạnhbot_an_cap Kiều thật đúng là nghĩ không thông, bỏ mặc phu quân đầy tiềm năng thế này không , lại cứ thích giường người khác, Dư Kiều thầm nghĩ nàng ta thật quá ngu ngốc.
Chẳng bao lâu , Dư Khải Trập bưng chậu nước trở lại, đặt bên chân Dư Kiều, khăn ra thấmleech_txt_ngu ướt nói với : “Nhịn đau một .”
Nói xong, hắn dùng khăn ướt lau vết máu trên chân Dư Kiều. Cơn đau khiến chân Dư Kiều nhíu chặt lại, nàng chặt răng, khuôn mặt nhắn trắng bệch đi.
Khải Trập không đầu, cẩn thận tránh những vết sẹo khép miệng đang lộ ra phần thịt trắng lẫn , chẳngvi_pham_ban_quyen mấy chốc, cả chiếc khăn đã nhuộm đỏ.
Hắn giặt sạch trongvi_pham_ban_quyen chậu nước, lau sạch vết máu trên cả hai chân . mắt hắn dừng lại ở vết thươngvi_pham_ban_quyen sâu nhất trên chân của nàng, mảnh vải đã bị máu nhuộm đỏ dính vào phần thịt bị loét, nếu xé mảnh vải ra, có thể tưởng tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được sẽ đau đớn đến mức .
Dư Kiều thấy hắn dừng , nàng hắt ra một hơi, bình thản nói: “Không , ta không sợ đau đâu, ngươi cứ đi.”
Dư Khải Trậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sự không đau, bởi vếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thương này dù có đặt trên người một gã đàn ông cũng gào thét thảm thiết rồi, vậy mà vừa rồi mấy lần lau trúng vết thương, nàng cũng không hề phát ra tiếng động nào.
Hắn thực sự ra tay, giật mạnh vải đang kẹt trong máu ra. Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen đớn rên rỉ, mồ lạnh trên chảy ròng, răng chặt đếnleech_txt_ngu bật máu, lúc này không chỉ sắc mặt bệch mà ngay cả môi cũng mất sạch .
Dư Khải Trập mảnh vải đẫm máu, nhìnleech_txt_ngu mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ của Dư Kiều, nhất thời không biết trong mìnhvi_pham_ban_quyen là cảm giác gì.
leech_txt_ngu Kiều thầm nguyền rủa tổ mười tám đời nhà Dư Hán Sơn một mới lấy lại chút hơi sức. Thấy Trập vẫn , nàng hít một hơi thật , giọng run: “Đừng ngẩn nữa, phunnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rượu thuốc, rồi lên thuốc .”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khải Trập thu lại những cảm xúc hỗn tạp trong lòng. Thấy vết thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên bắp Dư Kiều xé lớp vải cũ đang rỉ máu, hắn vàng cầm lấy rượu thuốc hớp mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngụm. Kết quả vì quá bối rối, hắnbot_an_cap lại lỡ tay nuốt luôn vào cổ họng.
thấy vậy thì “phìleech_txt_ngu” một tiếng rồileech_txt_ngu bật cười vuileech_txt_ngu vẻ, hạnh cong cong, con ngươi lấp lánh ý cười.
Trập hiếm khivi_pham_ban_quyen thất thố như vậy. Trên khuôn mặt thanh tú trắng vì bệnh tật của hắn thoáng ửng hồng, môi mỏng cũng thấm đượm sắcbot_an_cap rượu. Hắn né ánh mắt trong của Dư , cúi đầu thêm một ngụm rượu nữavi_pham_ban_quyen, lần nàybot_an_cap cẩn thận ngậm trong miệng rồi phun lên vết thươngleech_txt_ngu trên chân nàng.
Cảm giác đau rát ập đến, Dư Kiều không tâm để đùa giỡn, hai tay nắm chặt thành quyền, cắn chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đựng.
Dư Khải Trập liếc nhìn nàngbot_an_cap, đem vẻ nhẫn nhịn của nàng thu vào tầm mắt. Khi rắc thuốc bộtleech_txt_ngu, hắn bỗng thấy tự trách, thầm nghĩ sao lúc trước không nghiền nhữngleech_txt_ngu dược liệu mịn hơn một chút.
khi phủ kín thuốc bột lên tất cả cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vết thương, Dư Khải Trập dùng giấy gói chỗ thuốcvi_pham_ban_quyen còn dư lại lên tiếng hỏi: “Chỗ thuốc này có thật là không ảnh hưởng tính không?”
Dư Kiều đau đến mức gần sức, uể dựa vàobot_an_cap . Nghe Dư Trập hỏi, nàng nhìn thuốc trong tay hắn, cười đáp: “ ảnh hưởng đâu.”
Mặc dù biểu cảm của Dư Khải Trậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh lùng, giọng nói đạm, nhưng Dư có thể nghebot_an_cap ra sự quan tâm ẩn trong đó.
Thấy nụvi_pham_ban_quyen cười rạng rỡ và thuần khiết của nàng, tim Dư Khải Trập khẽ động. sau đó, hắnleech_txt_ngu chóng lấy vẻ mặt lạnh nhạt, đặt gói thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh tay Dư Kiều, bưng nước đã máu đi ra ngoài.
Dư Kiều đã phần nào hiểu được tính cáchleech_txt_ngu lạnh lùng ít nói của , liền nói với theo bóng lưng kia: “Dư Trập, cảm ơn huynh.”
Dư Khải Trập , cứ thế bưng chậu gỗ tiếp, cũng không quên khép lại cánh cửa gỗ của buồng nhỏ.
Vết thương trên chân đã được xử lý xong, Dư cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Nàng nhắm mắt lại, không lâu sau đã vào giấc .
Khi tỉnh dậy và mở mắt ra, quanh một màn kịt. theo bản năng định tìm đèn đầu giường nhưng chỉ chạm phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một rơm khô, bấy giờ sực nhớ ra cảnh hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại, khôngbot_an_cap khỏi giễu cười một .
Nàng nên suy nghĩ kỹ xem nàybot_an_cap phải sống vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân phận Dư Kiều như thế nào.
Trong trí nhớ Mạnh Dư Kiều, quan hệ giữa nàng và mẫu thân Liễu Tam Nương rất nhạt nhẽo, ngược lại phụ thân Mạnh Thanh Vân lại biệt thiên vị nàng, nuông chiều nàng hơn cả con út. là Mạnh Thanh Vân đã đời một năm trước.
Sự chán ghét của Liễuvi_pham_ban_quyen Tam dành cho Dư Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày càngvi_pham_ban_quyen rõ rệt sau khi Mạnh Thanh mất. Có đôi khi, ánh mắt nhìn Mạnh Dư Kiều nhìn kẻ thù, hoàn toàn không giống đứa con gái chính mình dứt ruột đẻ ra. Nếu không, bà cũng đã chẳng để cho bác cảbot_an_cap của Mạnh Dư Kiều quyết định bán nàng cho nhà họ Dư để xung .
Hiện tại tự thân của Mạnh Dư Kiều đangleech_txt_ngu trong tay nhà họ Dư, gia chắc chắn là không quay về. Mà đượcleech_txt_ngu, nghĩ đến việc chung sống với Tam Nươngbot_an_cap thì cũng chẳng vui vẻ gì. Dư Kiều tính toán cứ tạm bợ ở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư gia một thời , đợi đến lấy lại được văn tự bán thân thì trời mặc chim bay, đi tìm cuộc sốngvi_pham_ban_quyen của riêng .
Hôm đó, Dư Kiều bị đánh bởi trận ào.
Sau vài lần làm nũng vẻ yếu thế để xin Dư Khải Trập thuốc, dưỡng thương hơn một tháng, chân của nàng giờ đã đi lại, vếtvi_pham_ban_quyen thương đã khép miệng lên da non. Có lẽ tuổi còn trẻ nên khả năng tự chữa lành của cơ thểvi_pham_ban_quyen mạnh, chỉ có xương sườn trước vẫn chưa lành hẳn.
Nàng lết đến bên cửavi_pham_ban_quyen căn buồng nhỏ, lặng lẽ ló đầu nhìn ra ngoài.
Trong sân và tường rào họ có không ít người đang đứng vâyvi_pham_ban_quyen xem, vô . có sắc mặt người nhà họ Dư là cựcleech_txt_ngu kỳ khóleech_txt_ngu coi, đỏvi_pham_ban_quyen tía đối chất với một gia đình khác.
Một phụ nữ có ngoài tinh , mặc áo dài vạt chéo đỏ thẫm lên tiếng: “Sính lễ đều trả lại cho các rồi, Dư gia các còn gì mà không hài lòng nữa? Lúc trước Dư gia các người đưa năm lượng bạc sính lễvi_pham_ban_quyen, Lưu gia chúng ta xu cũngvi_pham_ban_quyen không thiếu! Là do Dưbot_an_cap Cẩn Thư nhà ngườileech_txt_ngu bất tài, thi ba năm mà ngay cả cái Tú tài cũng không vớt vátbot_an_cap nổi. Con gái Lưu gia ta từ đã học thi thư nghi, không phải để gả một tên thôn phu ở xó xỉnh nàn này đâuvi_pham_ban_quyen! giavi_pham_ban_quyen người đừng có lôi thôi kéo dài để bà con lối xómleech_txt_ngu chê cười nữa!”
Ba năm trước, Dư gia định cho convi_pham_ban_quyen của tam Thư một mối hôn sự tốt, đó là tiểu nhà Lưu Cử bot_an_cap thôn bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. gia coi trọng sự này, vốn dĩ đãleech_txt_ngu định ngày cướibot_an_cap vào sau mùa nay, thấy chẳng còn bao lâuleech_txt_ngu nữa là đến kỳ hạn, ai ngờ nhà họbot_an_cap Lưu lại tìm đến tận để từ hôn vào lúc này.
Người nhà họ Dư dĩ là không ý. Phải rằng trong mười dặm tám xã này, lượng Cử nhân lão gia đếm hết một bàn tay. Con họ Lưu nói cho oai thì leech_txt_ngu con nhà hương môn đệ, mối sự này mất đi thì sau này muốn tìm cũng khó.
Vợ chồng tam sắc mặt xanh mét. Triệu thấy làng tập xem náo nhiệt ngoài cổng càng đông, càng cảm thấy mất mặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: “Lưu gia các người còn biết xấu hổ hay không? Hôn sự định nói đổi ý là đổi ý ngay được! Đừng tưởng các người bưng bít kỹ là không chuyện Lưu gia các một gáivi_pham_ban_quyen hứa gả cho nhà! xấu này cũng làm ra được, con gái nhà các người dù có muốn bước chân vào cửa nhà này, Dư gia chúng ta cũng không thèm!”
Người đến từ hônvi_pham_ban_quyen chính là thân của Lưu cô nương Lưu Trương thị. thị nói vậy, bà ta thong thả đáp lại: “Bớt hắt nước lên người con gái ta đi, Lưu gia ta từng làm chuyện xấu hổ một gái hứa gả cho hai nhà! do Dư gia các người không tiến. Nói cho các người biết, năm đó tướng công nhà ta nhìn trúng Dư gia vì nhà người có một Dư Ngũ lang đỗ tam nguyên. Giờ đây lang nhà các người đến mức không thể đi thi khoa bảng được nữa, Dư gia cũng đứa con cháu nào xuất sắc. Nước chảy chỗ trũng, người chỗ cao, Lưu gia chúng ta thành tâm thành ý đến từ hôn, Dư các chớ có quá bức người.”
Khải Trậpvi_pham_ban_quyen tuổi còn nhỏ đã đứng ba kỳ thi liên tiếp, giành được danh hiệu Tiểu , ở khắp trấn này có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói là danh tiếng vang dội không ai bì kịpbot_an_cap. Ai cũng biết thiếu niên lang nhà họ Dư này tương tiền đồ lượng, những ngườibot_an_cap muốn kết thân vớivi_pham_ban_quyen Dư gia chất đều nhắm Dư Ngũ lang. Nhưng khi đó Ngũ lang còn quá , nên họ phải kết thân với những đứa con cháu khác cùng lứa củabot_an_cap Dư gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Ta nhổ vào!” Triệu thị nạnh, giống nhưbot_an_cap một bánh pháo bị châm ngòi, giận dữ : “Lưu gia các nghe hay nhỉ! Đã khinh thường Cẩn Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà như thế, sao lúc đầu còn để bà năm lần bảy lượt đến cửa gì? Làm con trai suốt năm, giờ thấy được nhà Tú tài khác là muốn đá con đi ngay. xấu này đã dám làm thì đừng cóvi_pham_ban_quyen không dám nhận! Thật coi con gáivi_pham_ban_quyen Lưu gia các người làbot_an_cap vật chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Từ hôn từ , con trai còn khôngvi_pham_ban_quyen tìm được vợ sao!”
Triệu thị nói xong quay sang Dư Hánleech_txt_ngu cạnh: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Vào phòng lấy canh thiếp của Lưu cô nương ra đây!”
Dư Hán Sơn cònvi_pham_ban_quyen chưa kịp động, Dư lão thái thái đã từ trong chính phòng bước ra. Lưu gia hôn do Lưu Trương thị đi, coi như hàng hậu bối. Dưleech_txt_ngu lão tử và thái đềuvi_pham_ban_quyen là người trọng thể , không đích thân ra mặt luận với trẻ, nên mới để Triệu và Dư Hán Sơn đối .
Mắt thấy Lưuvi_pham_ban_quyen Trương nói thẳng như vậy, nểbot_an_cap nang chút mặt mũi nào cho người nhà Dư, Dư lão thái ngồi trongvi_pham_ban_quyen nhà yên nữa, nên đã cầm canh thiếp của Lưu nương đi ra.
“Người nhà họ Lưu, đây làbot_an_cap thiếp của gái , cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy cho chắc.” Dư lão thái thái đưa canh thiếp cho Trương thị. lãovi_pham_ban_quyen thái đích thân ra mặtvi_pham_ban_quyen, Lưu Trương thị khách khí nhận lấy thiếp, cười nói: “Đã làm phiền rồi.”
Sắc mặt lão thái thái khẽ , bà cười lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Nếu bà đã nói nhà các người thành tâm đến để thoái hôn, vậy tại sao khi chưa bước qua cửa nhà họ Dư ta, chuyện ồn ào khắp cả thôn? Còn ở ngay giữa sân nhà ta mà làm loạn này? Nhà họ Dư chúng ta phải hạng người không hiểu đạo lý, nhà họ Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người vốn làvi_pham_ban_quyen bên đuối lý, hành sự lại ngangvi_pham_ban_quyen ngược hống , chà đạp mặt nhà họ Dư xuống đất, giờ còn đổivi_pham_ban_quyen trắng thay nói nhà họ Dư ép người quá đáng. Cuộc hôn nhân này kết cũng được! Có điều Lưu kia, hãy nhớ kỹ, hôn sự này không phải do các người , mà là nhà họ Dư ta hiện giờ nhìn không lọt mắt họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu các người!”
Những lời này của Dư lão thái thái tát thẳng vào mặt nhà họ một cú đau điếng. Lưu Trương thị không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị lão thái này lại sắc sảo đến vậy, lời lẽ mạch đanh thép, bà tabot_an_cap cũng không dám tranh cãi thêm, chỉ cười gượng gạo: “Gì mà nhìn trúng với không nhìn trúngleech_txt_ngu, gái nhàleech_txt_ngu tôi không cái phúc phận đó!”
Dư lão thái cả một nét mặt tươi tỉnh cũng chẳngleech_txt_ngu thèm cho. hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: “Sao lại có phúc phận? Chẳng đã tìm nhà dưới rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao, sắp thành tú tài tửleech_txt_ngu tới nơi rồi, phúc phận lớn lao đang chờ đấy!”
lúc trước Triệu thị đã nghe ta kháo Lưuleech_txt_ngu Cử nhân rất để mắt đến thanh niên có tên trên bảng kỳ thi Đồng sinhvi_pham_ban_quyen năm nay. Lúc đó không nghĩ tầng này, chỉbot_an_cap tưởng Cử nhân ái mộ người đọc sách, giờ nhà họ Lưu lại đến thoáivi_pham_ban_quyen hôn, còn gì mà không hiểu nữa chứ.
Lưu Trương thị không lời Triệu thị. Trước bà tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa từng tiếp xúc với lão thái thái nhà họ Dư, không ngờbot_an_cap lại là một nhân vật lợi hại như vậy. Bà ta cũng không muốn gây thêm rắc rối, tránh làm ảnh hưởng hôn sự của gái, bèn cầm lấy canh rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dẫn người nhà họ Lưu rời đi.
Đám người trong thôn xem náo nhiệt ngoài sân thấy nhà họ Lưu đã đi thìbot_an_cap tản theo, nhưng chuyện họ Dư thoái hôn đủ họ bàn tán xôn xao trong những trà dư tửu hậu từbot_an_cap nay về sau.
Năm đó ngũ ca nhi trúng Tiểu Tam Nguyên, địa vị nhà Dư cũngleech_txt_ngu đó lên cao, vô cùng vẻ vang khắp trong vùng, ngay cả quan huyện cũng đích thân đến tậnleech_txt_ngu cửa hỏi, dân làng chỉ có ngưỡng mộ. giờ đây, không biết bệnh tình của Dưvi_pham_ban_quyen ngũ ca nhibot_an_cap có qua khỏi hay không, mấy người cháuvi_pham_ban_quyen khác nhà họ Dư tư chất đều bình thường. Dư Thư đi thi ba năm nay mà ngay kỳ thi Đồng sinh cũng đỗvi_pham_ban_quyen, Cẩn năm nay thi Đồng sinh cũng chẳngbot_an_cap có thành nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi bật, phải nhờ Dư tốn mới vàoleech_txt_ngu được huyện học. Nhà họ Dư rốt cuộc đã sa sút rồi.
Vào đến gian chính, Dư lão gia tử khẽ mắt hỏi: “Thoái rồi sao?”
Dư lão thái thái nãy giờ trước mặtbot_an_cap người ngoài luôn nén giận, giờ chỉ còn người trong nhà, sắc mặt vô cùng khó coi: “ thoái thì còn làm thế nào được? họ Lưu thật người quá !”
Triệu thị cũng đầy bụng oán hậnleech_txt_ngu: “Lưu Trương thị thậtleech_txt_ngu coi thường người khácbot_an_cap, chê Cẩn Thư nhà chúng ta không có sự. Bà ta tưởng tú tài lang thibot_an_cap đỗ thế sao, sao thấy nhà Lưu bà ta có vị tú tài lang nào?”
Dư lão thái thái liếc nhìn Triệu thị một cái, chê nàng chuyện không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng não. Tú tài lang tuy khó trúng, nhưng nhà họ Dư lạibot_an_cap vừa vặn có một vịvi_pham_ban_quyen tú tài lang từng Tiểu Tam Nguyên, nói vậy chẳng khiến lão gia tử càng thêm coi tiểu nhị phòng sao!
, Dư lão gia thở dài: “Nếu thân thểvi_pham_ban_quyen Ngũ ca nhi tốt, nhà họ Dư ta chừng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có Trạngleech_txt_ngu lang, nhà họ Lưu sao dám vác mặt tới hôn”
vi_pham_ban_quyen lão thái thái rót cho lão gia tử chén trà, giả vờ lo lắng : “ thân thể Ngũ nhi sao chịu nổi việcbot_an_cap lặn lội đi thi nữa.”
Dư lão gia tử im lặng hồi lâu lẩm bẩm: “Chẳng lẽ con cháu nhà họ Dư ta thật sự không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm rạng rỡ tổ tông ?”
lão thái thái nhẹ giọng an ủi: “ Thư, Cẩn đều còn trẻ, lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trúng, sau này vẫn còn cơ !”
Dư lão gia tử gật đầu, về phía Triệu thị: “ nào từleech_txt_ngu thư viện về, chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Lưu thoái hôn, phải léo an ủi nó.”
Triệu thị dạ. Hiện giờ anh em Dư Thư Dư Cẩn đều đang ở thư viện, chưa biết chuyện nhà họ Lưu thoái hôn. Dư Cẩn Thư vốn tính nóng nảy, nếu biết nhà họ Lưu làm tổn hại mặt mũi mìnhleech_txt_ngu vậy, trong lòng chắn sẽ yên.
Hơn nữa, lời lẽ của Lưu rõ ràng có rằng năm đó Cẩn Thư định được hôn sự này là nhờ bóngvi_pham_ban_quyen vía của Dư Khải Trập. Triệu thị càng nghĩ thấy nhục và tức giận, mặt tam lần này bịbot_an_cap sạch rồi.
Nhưng nàng không cóbot_an_cap cách nào trút giận lên nhị phòng, Triệu thị chợt nhớ tới Mạnh Dư Kiều còn đang trong nhà củi, bao nhiêu nộ khí đều đổ dồn lên người nàng, hận nói: “, mẹ, đều tạileech_txt_ngu cái con sao nhà họ Mạnh kia! Từ đến nhà ta, nóleech_txt_ngu quấy rầy tam phòng chúng con không lấy một ngày ổn, suýt chút nữa hại chết Ngôn không nói, giờbot_an_cap Cẩn bị thoái hôn. đâu phải là xung hỷbot_an_cap, rõ ràng là mang vậnbot_an_cap rủi tới! Nó đúng là một con sao chổi!”
Tống thị không ngờ chuyện thoái hôn lại đổ lên đầu Dư Kiều. Nàng vừa định lên tiếng bênh vực thì lão thái thái : “Đứa con gái nhà họ Mạnh kia quả thật làvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen taivi_pham_ban_quyen họabot_an_cap, không thể giữ lại. Nhị các người luyến tiếc một mạng người của nó, vậy thì tìm nha bà mà bán đi, sao cũng còn thu được chút tiền bạc. Nhà họ Dư ta không thể không nó nữa, nếu sau biết còn sinh ravi_pham_ban_quyen họa gì.”
Dư Khải Trập vừa chùa Pháp Hoa thắp hươngbot_an_cap về không lâu, lúc này đang nghỉ trong phòng, hoàn toàn không ra góp vui chuyện tam phòng bị thoái . Hiện giờ hắn có mặt, lời nói của Tống thị chẳng có mấy trọng lượng.
lão gia tử sau khi nghe lời thái thái, vuốt râu suy tính kỹ : “Cóbot_an_cap thể bán cho nha bà không?”
“Sao lại ? họ Mạnh căn bản không quản nó. Lúc trước chúng ta mua nó đã ký văn tự bán thân với nhà , giờ văn đang ở tay ta, sốngvi_pham_ban_quyen hay bán đi đều không liên gì đến họ cả.” Lão thái thái khẳng định chắc nịch.
Dư lão gia tử cũng không ngờ của Mạnh Dư lại lớn vậy. Nha đầu đó nếu thật sự sống sótleech_txt_ngu, sau khó bảoleech_txt_ngu đảm sẽ không nảy sinhleech_txt_ngu tâm tư gì với Cẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , để lại họ quả thực không còn thích hợp, bán đi cũng là một cáchleech_txt_ngu .
“Vậy thì tìm một nha bà đáng cậy mà bán đi.” Dư lão gia tử nói với tháivi_pham_ban_quyen thái.
“Cha” Tống thị vừa mở , thái thái đã phóng tới cái nhìn sắc lẹmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tống thị rùng mình, nuốt ngược lời định nói vào trong.
Trở về phòng đông, Tống thị kể chuyệnbot_an_cap lão thái thái định Mạnh Dư Kiều chobot_an_cap bà cho Dư Mộng Sơn nghe, cố nâng cao tông giọng, thực chất là muốn nói cho Dư Khải Trập phòng trong nghe thấy.
Nàng liếc mắt nhìn vào phòng trong, chỉ thấy đang đầu chú đọc sách. Tống thị không biết có nghe lọt lời mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không, bènvi_pham_ban_quyen thở dài với Dư Mộng Sơn: “Chao ôi, tôi nghe ta nói mấy bà nha bà đó được gái đem những nơi dơ bẩn nhưvi_pham_ban_quyen lầu xanh ấy.”
Dư Mộng lực bất tâm nói: “Chỉ xem tạo của nha nhà họ Mạnh thôi.”
Khải Trập đang sách ở phòng trong , trước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện lênbot_an_cap nụ cười rạng rỡ củaleech_txt_ngu Dư Kiều. Hắnbot_an_cap đặt sách xuống, tìm trong ngăn kéo ra một chiếc túi tiền cũ , hết số tiền đồng bên trongvi_pham_ban_quyen ra , tổng cộng chưa đầy bốn mươi văn. Số tiền này đều do Dư Khải Trập mật dành dụm từ việc chép thuêbot_an_cap cho người ta.
lại từng đồng một bỏ vào túi tiền.
Trong nhà nhỏ, Kiều ngậm cọng rơm, nhàn rỗi thổi sáo. Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt, Dư Kiều ngẩng nhìnvi_pham_ban_quyen lên, thấy là Dư Khải Trập, nàng nở nụ cười tươi: “Ngũ nhi, lạileech_txt_ngu đến đưa đồ ăn cho ta ?”
Khải Trập liếc nhìn tư thế ngồi không nhã nhặn nàng, cụp đưavi_pham_ban_quyen túi tiền trong tay qua, nói: “Ở đây có hơn bốn văn tiền, tối nay nàng rờivi_pham_ban_quyen khỏi Dư gia đi.”
Kiều ngơ ngác, không hiểu sao Khải Trập đang yênbot_an_cap đang lành lại muốn đuổi mình đi. Nàng cọng rơm trong miệng ra, chuyển sang tư thế ngồi khoanh chân, đưa tay nhận túi tiền từ tay hắn, đổ ra đếm đếm: “Chỉ có bấy tiền thôi , khỏi Dư gia ta biết đi được? Nếu ngươi trả lạibot_an_cap khế thân cho ta, ta còn có thể cân nhắc một chút.”
Nàng lại ném túi tiền trả chovi_pham_ban_quyen Trập.
Dư Khải Trập bóp chặtvi_pham_ban_quyen túi , cúi mắt giải thích: “Tổ mẫu muốn bán cho bọn mối lái.”
“Tại sao?” Dư Kiều hỏi , trong lòng đã có câu trảleech_txt_ngu . Dư Kiều làm ra loại chuyện đó, Dư gia tự nhiên cho nàng.
Giọng Dư Khải Trập hơi xuống, sợ Dư không hiểu hậu quả của bán cho mối lái là gì, bổ sung : “ mối láibot_an_cap sẽ những cô nương có chút nhan sắc vào thanh lâu.”
Nói xong, đặt túi tiền xuống cạnh chân Kiều: “Ta chỉ có bấy , còn hơn không. Đợi đến Tý, trong nhà đã ngủ say, nàng hãy đi .”
Dư Kiều nhìn về phía Dư Khải Trập, đôi mắtleech_txt_ngu sáng rạng rỡ, thản nhiên mỉm cười. Hóa ra trong mắt Ngũ ca nhi Dư, nàng cũng được coi có chút nhan sắc.
“Ta còn chưa báo , sao có thể rời đi vậyvi_pham_ban_quyen được?”
Báo đáp? Một người bị gia đình bán đi để xung hỷ, giờ lại sắp bị bán bà, mà còn trông nàng báo đáp sao?
Dư Khải Trập căn bản không để tâm đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, cũng chưa từng nghĩ đến việc bắt nàngbot_an_cap phải cảm kích mình. Tuy rằng hắn không xem trọng hành vi của Dư Kiều, nhưng dù nàng leech_txt_ngu xung hỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho hắn mới đây, chỉ cần nàng rời khỏi Dư gia, sau này sống chết ra sao còn quan đến nữa.
Đến chập tối, Dư Kiều không được thức ăn Dư Khải mang tới. đã quen rồi, dù sao từ khi đến cái nơi quỷ quái này, nàng hầu như chưa baoleech_txt_ngu giờ được ăn no.
dùng đầu taybot_an_cap nghịch ngợm túi tiền Dư Trập lại. Nếu bị mối lái lâu, quả thật chẳng nhân lúc đêm tối rời khỏi Dư . Dư Kiều tự biết không bản lĩnh để xoay xở trong chốn lầu xanh.
Đêm khuya, Dư Kiều ra khỏivi_pham_ban_quyen căn buồng chứa củi nhỏ. Trong sân tối đen như mực, tấtvi_pham_ban_quyen cả các phòng đều không ánhbot_an_cap nến, người nhà họ Dư là đã đi ngủbot_an_cap cả rồi. Mượn ánh trăng mờ nhạt, Dư rón rén đileech_txt_ngu về phía cổng sân, lần then cửa, vừa định kéo bên ngoài cổng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn và dồn dập.
Ngay sau đập cửa “ ”: “Dư đại bác, maubot_an_cap mở cửa, cứu mạngvi_pham_ban_quyen với!”
Dư Kiều khoát then cửa , nhóm người chen vào, khiêng một đàn trung niên đang hôn trên một tấmleech_txt_ngu ván . Thấy người mở cửa là Kiều, họ căn bản không thèm để ý, sang , hớt hơ hớt hải khiêng lao thẳng về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà chính.
Tiếng gọi cửa làm người nhà Dư tỉnh giấc, đènleech_txt_ngu nến trong các phòng lần thắp sáng. Dư lão gia tử khoác áo vội vã đi ra. Trướcleech_txt_ngu đâybot_an_cap cũng từng trường hợp đêm hôm khuya khoắt tìm đến khám bệnh gấp, nên người nhà họ Dư quenbot_an_cap với tình cảnh này.
người nhà Chu nhìn thấy Dư lão gia khóc lócleech_txt_ngu kêu cứu, tượng vô cùng hỗn loạn, Dư lão gia tử căn bản không rõ bọn họ nói gì.
Ông thắt lại dây áobot_an_cap, vừa lên tiếng: “Đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoảng, ta xem trước . Người họ Chu, bà nói gì?”
Được Dư lão gia tử tên, thị vội nóivi_pham_ban_quyen: “Ta cũngvi_pham_ban_quyen không biết là chuyện gì, đêm hôm đang ngủbot_an_cap ngon lành, ta đột nhiên co rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn mê bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh.”
Dư lão gia tử ngồi xổm xuống nhìn Chu Hòe đang nằm trên ván cửa với tứ cứngbot_an_cap đờ. Thấy khóe miệng ông tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng, ông đưa tay lên bắt mạch cho Chu Hòe, khẽ lẩmleech_txt_ngu bẩm: “Chẳng lẽ chứng điên ?”
nhà họ Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giật sợ hãi, Chu thị quẹt nước mắt nói: “ nhà ta đây bị như , không không thể là điên giản được chứ.”
Dư lão gia tử bắt mạch một lát, sắc mặt biến đổi. Thấy Chu đang hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mê mặtvi_pham_ban_quyen môi tím, hơi thở yếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ớt, tứ chi lạnh ngắt, ông kinh nói: “Các người mau đưa Chu Hòe lên trấn tìm đại phu đi, của ông ấy phục khí nhược, đây là triệu chứng sắp chết, ta không được !”
Ngườivi_pham_ban_quyen nhà Chu nghe vậy thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoảng loạn tột độ, người khóc la, vừa gọi cha gọi chồng, đưa tayvi_pham_ban_quyen lay Chu đang nằm trên cửa, muốn ông ta tỉnh .
lão gia tử vội lên tiếng ngăn cản: “Đừngvi_pham_ban_quyen chạm vào ông ấy! Các người mau khiêng ông ấy lên trấn đi, chậm thêm lát , e là chưa kịp đến trấn thì ông ấy đã mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng rồi!”
Dư Kiều vẫn luôn quan sát người đàn ông mê kia từ trong góc, sớm đã nhìn ra chút manh mối. Hiện tại trong phòng đang náonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loạn, nhàvi_pham_ban_quyen không để để nàng. Kiều lại gần, quan sát kỹ sắc mặt của Hòe, dùng đầu ngónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net taybot_an_cap quệt chútbot_an_cap bọt nơi khóe miệng ông ta, lên mũi .
Nàng trầm giọng thị: “ phát bệnh, hành phòng không?”
thị đang nước , bị Dư Kiều như vậy mặt già đỏ bừng, lườm Dư Kiều một cái: “ hỏi cái nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì?”
bot_an_cap lão đã xong quần từ buồng phía đi ra, nghe thấy Dư Kiều hỏi những lời không biết xấu hổ như vậy, liền trừng mắt nhìn nàng một cái đầy giận dữ: “Câm miệng!”
Dư Kiều bĩu môi. Hai thanh niên nhà họ Chu gạt phắt Dư Kiều ra khỏivi_pham_ban_quyen cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người Chu , vội vã khiêng vánleech_txt_ngu lênvi_pham_ban_quyen, định đưa ông ta lên trấn tìm đại phuvi_pham_ban_quyen.
Dư Kiều đẩy loạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net choạng, sau khi vững , nàng thả nói: “Ông ấy bị Mã phong, đợi các người lên trấn tìm được phu thì người đã tắt thở rồi.”
Dư lão gia tử nghe lời Dư Kiều nói, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn kỹ chứng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu , bỗng nhiên đại ngộ: “Hóa là Mã phong, bệnh này còn nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ phong, người ta đi là ngay, ta quả thật chưavi_pham_ban_quyen từng nghe nói cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại phu nào chữa khỏi được Mã thượng .”
Ngườileech_txt_ngu nhàleech_txt_ngu Chu tuy không hiểubot_an_cap “Mã thượng phong” rốt cuộc là bệnh gìbot_an_cap, nhưng nghe lão gia tử nói nghiêm trọng vậy, cả lại mất hết hồn vía mà mắt, biết phải làm sao cho .
Con trai lớn của Chu “bịch” tiếng quỳ xuống trước Dư lão gia tử: “Dư gia , ngài đã là bệnh gì, xin ngàivi_pham_ban_quyen hãy cứu chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu với!”
Dư lão gia tử tục xua tay: “ không , Mã thượng phong không bệnh tầm thường, mất mạng trong chốc lát là thường tình, taleech_txt_ngu thực không có phương pháp cứu chữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cả.”
Nếu ông thể chữa được loạibot_an_cap bệnh y nàybot_an_cap, chẳng phải đã sớm vang danh giới y học rồi .
Chu thị vậy thì rụng rời chân , ngồileech_txt_ngu bệt xuống đất, nức nở nói: “Nam nhân nhà ta không cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nữa sao? Cha nó ơi, nếu ông đi rồi, mẹ con tôi biết sống thế nào đâyvi_pham_ban_quyen!”
Con trai lớnvi_pham_ban_quyen nhà họ Chu chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấm, dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn lau mắt trên mặt, giọng nói: “Con đưa cha lên trấn cầu y, không cứ thế này mà chờ chết!”
Dư Kiều khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở dài, lên tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: “Có thể để ta một chút không?”
, ánhvi_pham_ban_quyen tất cảleech_txt_ngu mọi người trong phòng đổ dồn vào nàng. Dư lão thái thái hung lườm một cái, có người họ Chu đây, bà liền giọng điệu bậc trưởng quở trách: “Theo chân làm loạn cái ? hôm khuya khoắt còn ra đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộ mặt, thật không giữ lễ tiết, còn không cút về phòng ngủ đi!”
Đôi mắt Chu bỗng sáng rực lên, nghĩ đến việc Dư Kiều vừa rồi hỏi chồng mình cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải hành phòng lúc phát hay không, Chu thị liền chộp lấy tay Dư Kiều, vớ được rơm cứu mạng: “Cô có thể cứu đượcbot_an_cap nam nhân nhà tavi_pham_ban_quyen đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Xin cô hãy cứu ông ấy, sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm trâubot_an_cap làm ngựa nhà họ Chu chúng ta cũng báo cô.”
“Nó thì biết xem bệnh thuốc gìvi_pham_ban_quyen chứ, nhà họ , leech_txt_ngu cuống cũng không được tứ phương như vậy, vẫn nên mau đưa nam nhân của bà lên trấn đại phu đi!” Dư lão thái thái cười nói.
“Đừng nghe nóleech_txt_ngu nóibot_an_cap bậy, người mau đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông ấy đi tìm đại phu đi!” Dư giabot_an_cap tử cũng không Chu Hòe trútvi_pham_ban_quyen hơi trong sân nhà mình, ông tuy nghề y nhưng cũng kị loại chuyện xui xẻo này.
Chu thị lúc tâm trí minh , đang giữa đêm hôm khuya khoắt, cho dù có vào đến trên tìmbot_an_cap đại phu cũng mất rất nhiều công sức, nam nhân nhà bà chưa trụ được đến lúc đó, huống đại trên cũng chưa chắc đã chữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi.
Bà níu lấy ống tay áo của Dư Kiều, rơi lệ nói: “Mạnh cô nương, cô cứ thử xem sao, cứu không sống cũng không oán cô.”
Dư Kiều nhìn về phía Dư lão gia tử, cất tiếng hỏi: “Có châm bạc không? Cho ta mượn dùng chút.”
Không đợi lão gia tử phản ứng, nàng lạileech_txt_ngu nói với Chu thị: “Bà cứ níu lấybot_an_cap ta như thế này, ta làm sao khám bệnh cho nhà bà đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Chu thị vội vàng buông tay .
Dư lão tử thấy Dư Kiều định khám bệnhleech_txt_ngu Chu Hòe thật, khẽ mày. Mã thượng phong vốn là chứng bệnh nan y, Mạnh Dưvi_pham_ban_quyen Kiềuleech_txt_ngu thì y thuật chứ? Nếu người chết thật Dư gia, truyền ngoài chắc chắn sẽ nói Dư Hải ông người, sau này còn ai dám tìm đến bệnh nữa?
Bà già nóibot_an_cap quả nhiên không sai, Mạnh Dư Kiều là một tai họa!
Hải tức tới mức rung bần bật, không muốn đi lấy bạc chovi_pham_ban_quyen Dư Kiều. Chu thị lại sụp trước mặt Dư Hải, nức nở nói: “ đại bác, ôngleech_txt_ngu mau đi bạc đi, nam nhân nhà tôi không thể trì hoãn nữa!”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hải lườm Dư Kiều cái, tức giận phất tay , vào đông ốc lấy châm bạc , ném túi châm cho Dư Kiều.
Dư Kiều bưng ngọn dầu trên bàn, đi đến bên Chu Hòe đang bất tỉnh nhân , đưa đèn cho con cả nhà họ , dùng tay vạch mí mắt Chu lên xem. Thấy sắc mặt đã chuyển sang màu sẫm, nàng không chậm trễ nữa, nhanh chóng mở túi , một cây châm bạc hơivi_pham_ban_quyen dày nóng trên lửa đèn, rồi đâm tiếp đầuvi_pham_ban_quyen ngón tay của Chu .
Dư lão gia tử thấy Dư Kiều châm , đáy mắt xẹt qua tia nghi hoặc, chẳng lẽ nàng thực sự y thuật sao?
Mười đầu ngón tay của Hòe rỉ ra những giọt máu, men theo đầu ngón tay nhỏ xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất.
Hai nam tử trẻ tuổi nhà họ Chu lẩmbot_an_cap bẩm: “Nàng tabot_an_cap là nữ nhân thì biết khám bệnh sao? ai lại đi phóng huyết cho người thế kia, bệnh không khỏi mà lại hại thúc ấy.”
trai cảvi_pham_ban_quyen nhà Chu cũng đầy bụng ngờ, chưa nói có nhân nào biết y, thân hắn chắc là sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hóa lú rồi, lại để cho tân nương hỷ của khám bệnh, còn nói ra mê muội như cứu không sống cũng khôngbot_an_cap oán trách. Hắn kéo ống tay áo Chubot_an_cap thị, nhỏ giọng làu bàu: “Nương, nương điên rồivi_pham_ban_quyen sao? Mạnh Dư Kiều thì khám bệnh gì chứ?”
của đại phòngbot_an_cap và nhị phòng vừa chạy tới, không biếtleech_txt_ngu tình hình bên trong phòng thế nào, thấy Dư Kiều đang cho Chu Hòe chứ không phải lão gia tử nhà mình, cũng có chút nhiên.
Dư Kiều tự biết mình không sai những người trong phòng, Dư Khải Trập đi , nàng ngẩng đầu mỉm cười nhìn : “Ngũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , trong nhà hành trắng không? huynh tìm một ít hành sao nóng rồi mang qua đây.”
Dư Khải chưa vào bếp, Tống thị sợ hắn làm không xong, lên : “Trong nhà đấy, để ta đi làm.” Nói xongleech_txt_ngu về phía nhà bếp.
Dư lão tử từng nghe nói hành trắng có thể chữaleech_txt_ngu bệnh cho người, mặt càng mét, trong lòng cảm nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang làm loạn, đang định tiếng quở trách thìbot_an_cap lúc này Chu đangvi_pham_ban_quyen nằm cánh cửa bất tỉnh nhân sự phát ravi_pham_ban_quyen một tiếng thở dốc.
Hơi thở này vừa vừa dài, giống như người đã chân vào cửa tử bỗng hoàn hồn trở lại.
Tiếp đó, Hòe chậm mở mắt, tỉnh lại, chỉ là tứ chi vẫn cứng đờ, lưỡi giốngvi_pham_ban_quyen nhưleech_txt_ngu trúng phong, không theo sựvi_pham_ban_quyen điều khiển, nói được lời .
Người nhà họ Chu vừa sợ, vừa khóc vừa cười, không ngờ Chu Hòeleech_txt_ngu lại tỉnh lại đến thế.
“Nhà nó ơi, ông cuối cùng cũng tỉnh , dọa ta rồi!” Chu thịvi_pham_ban_quyen đỏ hoe mắtleech_txt_ngu quỳ ngồi cạnh Chu Hòe, dây thần kinh thẳng bấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lâu lập tức thả lỏng.
bên, sắc mặt của Dư lãovi_pham_ban_quyen tử và Dư lão thái thái cùng đặc sắc. Hai người không ngờ này lại gặp may cứu sốngvi_pham_ban_quyen được Chu Hòe thật, đặc biệt là Dư lão gia tử, vừa ông năm bảy khẳng định đây là nan y, giờ lại Kiềuleech_txt_ngu chữa , già nua có không giữ được tôn nghiêm.
“Hành trắng saovi_pham_ban_quyen rồi đây.” Tống thị ở trong bếp nghe thấy khóc thét vang lên ở nhà chính, còn tưởng nam nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ Chu không quavi_pham_ban_quyen khỏi, vội vàng bưng hành trắng chạy vào.
Dư Kiều ra hiệu Chu thị nhận hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng, nói: “ hành trắng vào vị trí cách rốn nam nhân nhà bà hai thốn.”
Chu thị vội vàng làm theo.
Dư Kiều lại nói với Tống thị: “Trong nhà có tam thất không?”
thị gật đầu: “Có.”
“Lấy hai nhánh trắng và mười tiền rễ tam thất, rượu đun sôi.” Dư Kiều dặn.
Tống thị vội vàng vào nhà phía tâybot_an_cap lấy rễ tam thất rồi đi xuống , theo lời Dư Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dặn đi nước thuốc.
Dư Kiều nhìn Dư Khải Trập, tiếng: “Ngũ ca nhi, có giấy bút không? Cho ta mượn dùng một .”
Trậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nàng sâu sắc một cái, quay về giấy bút trở lại, trải sẵn trên bàn.
Dư Kiều một chiếc ghế ngồi xuống trước bàn, cầm lấy bút lông, vào mực, cúi viết. Dư lão gia ghé sát lại, gắng nhận mặt chữ, cũng nhận ra được hai chữ “ bì”.
“Ngươi đang kê đơn thuốc sao?” Dư lão tử hỏi.
Dư Kiều gật đầu.
lão gia tử vuốt râu, tư xoaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển mấy hồi nói: “Nétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữ này của ngươi thực sự lòng nhận ra, mang ra ngoài bốc ngộ nhầm đại phu không đọc được, bốc sai thuốc làbot_an_cap sẽ xảy ra chuyệnbot_an_cap lớn đấy.”
dừng bút, thoáng qua một tia ngượng . Nàng xuất thân từbot_an_cap một thế gia Trung y cổ truyềnleech_txt_ngu, từ nhỏ đã ông nội ép luyện chữ, nhưng nét viết ra lúc nào cũng như sâu bò, không có hình mà cũng chẳng , không lần ông nội trách mắng, trước toàn là đại sư huynh giúp nàng thuốc.
mắt nhìn Dư Khải Trập, cười nọt, mềm mại: “Ngũ nhi”
Lời còn chưa dứt bị Dư lão gia tử cắt ngang.
“Để ta đơn cho.” Dứt lời, ông đã lấy bút từ tay Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen.
Dư Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ mỉm cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn thấu vi_pham_ban_quyen của Dư lão gia tử nhưng cũngbot_an_cap không chấp nhặt với ông, chậm rãi nói: “Câu đằng, quyết minh, long đởm mỗi loại bảy , thêm đan bì, bồ, đởmleech_txt_ngu , lịch, hoàng cầm loại năm , đun lửa lớn sắc thành một bát, ngàyleech_txt_ngu uống hai lần.”
Dứt lời, Dư lãobot_an_cap gia tử đã viết xong đơn thuốc. nói trước đó ôngleech_txt_ngu thấy Dư Kiều cứu tỉnh Chu Hòe vận mayleech_txt_ngu đụng trúng, thì bây giờ nghe nàng vanh vách tên các vị dược liệu, trực tiếp kêleech_txt_ngu ra đơn thuốcleech_txt_ngu, trong lòng đã hiểu bấy lâu nay đã xem thường Mạnh Dư Kiều này rồi, hóa người y thuật, chỉ là trước đây chưa từng nghe ngườibot_an_cap Mạnh giabot_an_cap bốc .
lão gia tử thổi khô mực trên giấy, cười nói: “ lắm, rất có phong thái thụ của ta, thuốc này kê rất đúng.”
Một câu nói đãbot_an_cap đem toàn bộvi_pham_ban_quyen lao biết y thuật của Dư Kiều hết lên mình.
Dư Kiều khẽ mímbot_an_cap , lòng đã có tính toánleech_txt_ngu khác nên không vạch trần tâm tưleech_txt_ngu của Dư lão .
Dư Nho Hảivi_pham_ban_quyen đơn thuốc đã viết đứng dậy, nói với Chu thị: “Dược liệu trên đơn thuốcbot_an_cap này chỗ ta phần lớn đều , còn hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net long đởm thảo và đởm tinh thì bà cần phải ra hiệu trên .”
đại bác, vậy ông bốc thuốc đi.” Chu thị nói.
“Bà theo ta.” Nho Hải cầm đơn thuốc, dẫn Chu thị vào gian nhà phía tìm dược liệu.
Tống thị bưng bátvi_pham_ban_quyen canh hành tam thất đã nấu xong đi vào, Dư Kiều không nhúng , ra hiệu cho cả nhà họ Chu đổ cho Chu nằm dưới đất .
Chẳng bao lâu sau, tứ chi đờ của Chu Hòe dần mềm lại. họ Chu đỡ ông ngồi dậy, đôi ôngbot_an_cap máy, cuối cùng cũng thốt ra được thành lời: “Ta bị làm sao thế này?”
“Cha, cha đột nhiên co giật rồi lịm đi, suýt chútleech_txt_ngu nữa là đi đời nhà ma .” Con trai cả nhà họ Chu vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa hết , anh nhìn về phíavi_pham_ban_quyen Dư Kiều, chân thành nói: “ tạleech_txt_ngu Mạnh cô ra tay cứu giúp, cha mới giữ được mạng này.”
Chu Hòe nhìn Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen, có kinh ngạc. chỉleech_txt_ngu nghe nói Dư Kiều là cô gái mà nhà họ Dư bỏ từ thôn họ để hỷ cho Dư Ngũ Lang, ngờ cô này lại còn biết y thuậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ôngbot_an_cap hướng về phía Kiều nói một lời ơn.
Chu thịvi_pham_ban_quyen cùng Dư lão tử thuốc trở , thấy Chuleech_txt_ngu Hòe đã đứng dậyleech_txt_ngu như thường, còn cóbot_an_cap nóibot_an_cap cười, toàn không nhìnvi_pham_ban_quyen ra dáng vẻ suýt chết nãy, bà không khỏi tạ Kiều rít, dương y thuậtleech_txt_ngu nàng cao minh, rồi hỏi: “Tiền khám là bao nhiêu? Để bảo Đầu vềbot_an_cap nhà lấy .”
Kiều nhìn vi_pham_ban_quyen Nho Hải: “Tiềnleech_txt_ngu và tiền thuốc, bà cứ hỏi cụ đi ạ, đây là lần đầu ta xem nên cũng không rõ lắm.”
Dư Nho Hải không ngờ Dư Kiều lại hiểu chuyện vậy, ông trầm ngâm một lát: “Tuyvi_pham_ban_quyen bệnh này của Chu phát tác hung hiểm, nhưng dược liệu kê ra không phải loại quý hiếm, vợ Ngũ nhi lại lần đầu bệnh, lấy nhà năm tiền bạc thôi.”
Chu thị cúi người ơn, Dư Kiều lên tiếng nhắc Chu Hòe: “Thuốc dương tốt nhất ít dùng thôi.”
Vợ nhà Chu tức đỏ mặt, ánh mắt lảng tránh. Với tư cách là một thầy thuốcbot_an_cap, Dư Kiều đã quá quen thuộc với tình huống này, nàng thản nhiên nói với Chu Hòe: “ này ông may mắn, chỉ là phong xỉu, chứ ‘mã thượng phong’ có thể gây đột tử ngay lập tức đấy, sau này the nên kịch liệt.”
Mọileech_txt_ngu người trong phòng nghe lờileech_txt_ngu nói không chút dè của Dư Kiều thì sắc mặt đều có chút ngượng nghịu.
Dù saovi_pham_ban_quyen Chu Hòe cũng đã có tuổi, chuyện này bị đưa ra nói huỵch giữa bàn dân thiên hạ khiến ông vô cùng hổ, biết lắp : “Biết biết rồi.”
Chu cũng vội : “ cô nương vất vả rồi, đêm hôm khoắt thế này còn làm vị thức , thật ngại quá, chúng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xin phép về trước.”
Nói , bà đỡ Chu Hòe, lại kéo cậu con trai đang đờ ra, trai cả Thạch Đầu vội vàng nhấc tấm cửa dưới đất lên.
Dư Nho Hải hiếm khi tiếng: “Để tôi tiễn các vị.”
Chu đi ra vừa quay đầu nhiệt tình nói với Dư Kiều: “Mạnh cô nương, này rảnh rỗi cứ nhà tôi chơi, tôi làm bánh nướng chobot_an_cap ănbot_an_cap.”
Dư Kiều mỉm cười gật đầu.
Dư Nho Hải tiễn nhà họ Chu rabot_an_cap đến cổng, Chu thị ngớt lời khen ngợi: “Dư đại bác, ông tìm được cô cháu dâubot_an_cap nàyleech_txt_ngu giỏi thật , không phô thanh thế mà lại có thuật cao cường như ! không tận chứng kiến, tôi thật sựbot_an_cap không tin nữ biết hành yleech_txt_ngu. Dư đại bác, có phải ông đã biết Mạnh biết thuật nên mới tìm cô ấy về làm vợ cho ca nhi không?”
Sắc mặt Dư Nho Hảibot_an_cap có chút khó tả: “Nhà họ Mạnh làm sao mà biết y đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Chẳng qua là cháu dâu của tôi quả có thiên phú về dược lý, mới theo tôi thời gian ngắn đã có chút thành tựu.”
Chu thị nghe ra ý trong lời của Dư Nho Hải, cười nói: “Vẫnbot_an_cap Dư đại bác dạy bảo tốtbot_an_cap, nhưng vợ của Ngũ ca nhi đúng là nhặt được bảo vật rồi!”
Nho Hải tiễn người họ ra khỏi cửa, hạ thấp giọng dặn dò: “ đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nữ nhi hành y sao cũng phải chuyện gì vẻleech_txt_ngu vang cho , huống hồvi_pham_ban_quyen Chu Hòe lại mắc phải chứng bệnhleech_txt_ngu nàyvi_pham_ban_quyen. Nếu nay có ai chuyện vợ Ngũ ca nhi xem bệnh, các vị tốt nhất đừng nên rêu rao.”
Chuvi_pham_ban_quyen thị hiểu ngay lập tức, liền đáp: “Tôi hiểu mà, đêm nay đa tạ đại bác thủ hồi xuân mới cứu được mạng nhà tôi, về nhà tôi nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ bảo mấy đứa nhỏ phải giữ kín miệng.”
Dư Nho hài lòng gật đầu, tiễn ngườileech_txt_ngu họ Chu rồi mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cài then cửa lại.
Dư Nho ông hành y thôn nửa đời người, lẽ nào lại để một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhóc vắt mũi chưa sạch cướp mất hào quang và danh tiếng.
Trongvi_pham_ban_quyen nhà, Trương thị ở phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn vẻ mặt đầy mò hỏi: “Mạnh Dư Kiều, ngươi còn biết hành y xem bệnh à?”
gật : “Lúc nhỏ kinh cùng cha, ta có một dược lý, chỉ hiểu sơ sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.”
Lúc phòng lớn và phòng hai đi vào, sắc mặt Chu Hòe đã lộ vẻ sắp chết, tận mắt thấy Dư Kiều chỉ châm vài mũi, trích máu mà Chu Hòe đã lại, đây đâu chỉ là “hiểuvi_pham_ban_quyen sơ sơ”.
Trương thị với Tống Xuân: “Em dâu hai, em cũng là người có phúc, Ngũ ca nhi sức khỏe không tốt, lấy được người vợ hiểu y thuật, sau có nó sóc, Ngũ ca nhi chắc chắn sẽ khỏe lại thôi.”
Xuân nhìn Dư Kiều với ánh mắt tha thiết, đáy mắt chứa đựng vài phần hy vọng.
Kiều nhìn về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư Khải , hắn né tránh ánh mắt của nàng, thu dọn mực bút trên bàn, xoay người rờibot_an_cap khỏi nhà chính đi về phòng đông.
Dư lão thái thái hừ lạnh một , không hài lòng việc Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen quá nổi , mai nóileech_txt_ngu: “Chẳng qua mèo mù vớ phải cá mà thôi, còn thật sự nó là Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn ! Người này vạn phần may mắn mới lại, nếu không cứu sống được thì nhà họ Dư này đều gánh thay nó!”
Bà sa sầm mặt nhìn Dư , điệu như đang hạchleech_txt_ngu tội: “Đêm hôm khuya , hạng dâu mới như ngươi lại ra ngoài phô trương mặt mũi, đúng là biết xấu hổ! Những lời không biết liêm sỉ kia mà ngươi dám thốt ra , thể diện nhà họ Dư sắp bị ngươi cho mấtvi_pham_ban_quyen sạch rồi!”
khẽ mỉm : “Ta là thầy thuốc, hỏi bệnh xemleech_txt_ngu bệnh đều là bản phậnleech_txt_ngu. như bà , nếu không hỏi rõ bệnh mà không sống được người lúc đó nhà họleech_txt_ngu Dư mới tội lớn. Ta hỏi về tình, không biết câu nào đã mất mặt họ Dư?”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lãoleech_txt_ngu thái thái thời họng, bà chán ghét lườm Dư Kiều: “Ngươi chẳng qua là may mắn cứu sống được Chu Hòe mà đuôileech_txt_ngu đã lên tận rồi sao? Nhà họ Dư đến lượt ngươi lên ! Cút ngay về phòng củi của ngươi đi!”
Dư Kiều không ngờ Dư lão thái thái này lại ăn nói như , vốn dĩ nàng nghĩ lộ ra một chút tài lẻ thể thay đổi thái độ của người họ Dư, xem ra sự chán ghét của bà đối nàng là không thể xoay .
Nụleech_txt_ngu cười trên mặt Dư Kiều nhạt đi, đang định nói nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nho Hải bên ngoài bước vào, nhìn Kiều mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượt, ánh mắt mang theo dò xét: “ biết y thuật?”
Dư Kiều lặp lại lời vừa nói: “Lúc nhỏ ở thành cùng cha, ta có bái một vị phu thầy, học qua một chút lý, giờ vẫn còn nhớ được đôi chút.”
Gương đầy nếp nhăn của Dư Nho Hải thoáng hiện lên cười. Về hoàn cảnh nhà họ , cũng đôi chút. Cha của Mạnh là Mạnh Thanh Vân khi cònleech_txt_ngu trẻ thôn đi bôn ba, này mang theo vợ con trở về, người trong thôn mớibot_an_cap biết những qua ông ta đều ở Thịnh Kinh, đó người đã từng thấy sự đời.
Chỉ là không ngờ lại có cơ duyên như vậy, lúc ởleech_txt_ngu kinh thành từng bái đại phu làm thầy. phu ở kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành đươngleech_txt_ngu nhiên không phải hạng lang trung làngbot_an_cap nhàng ông có thể so sánh được.
Trong lòngbot_an_cap Hải bắt tính toánbot_an_cap: “Người ta thường nói, không người một nhà không chung một cửa, ngươi hiểu y thì đúng có duyên với nhà họ ta. Thời gian trước ngươi chuyện hồ đồ, nay cũng đã nhận được bài học, từ về sau cần phải an thủ thường, chăm sóc cho sức khỏe của Ngũ ca , mau về phòngleech_txt_ngu đi.”
Tháivi_pham_ban_quyen độ Dư Nho Hải xoay chuyển nhanh như vậy lão thái thái không khỏi bất ngờ. Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhíu mày lên tiếng: “ nó này, Dư Kiều không biết liêm , làm ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chuyện dơ bẩn , suýtbot_an_cap chút nữa đã hủy hoại danh tiếng của Tứ ca nhi ta, sao có cứ thế mà bỏ qua được?”
Dư Nho trong lòng đã có tính , này lại tiện nói rõ bà lão, đáp: “Con người chẳngvi_pham_ban_quyen phải hiền, sao tránhvi_pham_ban_quyen khỏi sai ? Con bé Dư còn nhỏ, nhất thời đi sai cũng là lẽ thường, saubot_an_cap này không tái phạm nữa là được.”
Những lời này cũng là để nói cho Dư Kiều nghe, một là để hiện sựbot_an_cap khoan dung độ lượngbot_an_cap của Dư Nho Hải ông, hai là để lôi kéo Dư Kiều.
lúc , ngoài sân lại vang lên tiếng gõ , Dư Nho Hải dùng khẩu khí của chủ gia nói: “Chắc là Thạch đến gửi tiền khám, tất cả về phòng nghỉ ngơi đi.”
xong, Dưbot_an_cap Hải bước ra ngoài sân, mở tiền khám bệnh từ nhà họ Chu gửinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới.
Trong nhà, thái thái ghét lườm Dư Kiều một cái. Ban đầu bà định hạng rác rưởi này bị đuổi ra khỏi nhà thếleech_txt_ngu cho khuất , không ngờ nhà họ Chu đếnleech_txt_ngu khám để bé này lộ ra một tay nghề.
Tống thị nở cười hiềnvi_pham_ban_quyen hậu leech_txt_ngu , vẫy ra hiệu bảo cô theo mình về phòng đông ngủ, Dư Kiều do dự một chút rồi bước theo.
Vợ chồng nhà đại cũng rời khỏi đườngbot_an_cap cái.
Sau khi Dư lão gia tử tiền khám quayleech_txt_ngu , Dư lão thái thái vừa ông cởi áo, hạ thấp giọng nói: “Ông nó này, tôi ông coi y , nhưngleech_txt_ngu Mạnh Dư thật sự là một mầm , bảo đảm sau này không gây ra rối lớnleech_txt_ngu hơn, thật sự cứ để nó lại như sao?”
Hải ngồi xuống giường, Dư Chuvi_pham_ban_quyen thị cúileech_txt_ngu người giúp ôngbot_an_cap cởi .
đó tổleech_txt_ngu tiên nhà họ Dư ta cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có người Thái y trong , vậy mà giờ đây sútbot_an_cap thế này, co cụm ở một góc thôn . Y thuật nhà họ Dư truyền đến tay ta chỉ còn lại chút kiến thức sơ sài, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em Hán Sơn cũng chẳngvi_pham_ban_quyen có chút tiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net triển nào trên đường họcbot_an_cap . Tổ vẫn luôn mong mỏi con cháu hậuleech_txt_ngu thế chúng ta có thểleech_txt_ngu làm rạng rỡ tổ tông. Ta cảm giác, Mạnh Dư Kiều có lẽ có thể giúp họ Dư vang danh.” hạ giọng ra suy nghĩ trongvi_pham_ban_quyen lòng.
Dư Chu khẽ nhíubot_an_cap mày, tuy tận đáy không đồng với cách làm của Dư lão gia tử, nhưng vẫn dịu dàng khuyên nhủ: “ sợ ông đã đánhbot_an_cap giá nó quá cao, nó quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một con bé mười tuổi, lúc nhỏ có học quavi_pham_ban_quyen chút y thuật thì giờ còn nhớ được nhiêu? Lần này vận may tốt cứu sống người đàn ông nhà họ Chu, nếu lần sau không có cái vận may , chữa chết người thì nhà họ Dư ta sẽ gặp rắc rối , đếnvi_pham_ban_quyen lúc đó danh tiếng của ông e là cũng giữ nổi.”
dịu dàng nhỏ nhẹ của Dư Chu , gia tử trước nay rất hưởng . lấy tay Dư Chubot_an_cap thị, nói: “Ta hiểu lo của bà. này nếu Mạnh Dư Kiều xem bệnh, sẽ để mắt càng. Bà không hiểu sự hung hiểm của căn bệnh này đâu, con bé tuy nhỏ nhưng vừa ravi_pham_ban_quyen tay đã cứu sốngleech_txt_ngu Chu Hòe, tuyệt đối không thể chỉ dựa vào vận may. Nghĩ lại thì đại mà Mạnh Dư Kiều bái sư ở kinhbot_an_cap khi còn nhỏ chắc hẳn cũng làleech_txt_ngu một caobot_an_cap nhân, đã thụ không ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phươngleech_txt_ngu pháp bí truyền cho nó.”
Dư Chu thị những nay luôn nhận sự kính nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêu chiều của Dư Nho , đương nhiên là có tâm thủ đoạn. Bà ta chưa bao giờ làm trái ý Nho Hải, lúc nào cũng thuận theo tâm ý của ông mà nói chuyện.
Bà ta gật đầu: “Chỉ mong nó nhớ lấy bài học lần này, sau này đừng có quyến Tứbot_an_cap ca nhi mới tốt. Tứ ca nhi hiện giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã vào huyện học, cũng coi như là đồng sinh rồivi_pham_ban_quyen, mùa là phải đi thi, khôngvi_pham_ban_quyen được chút vết nhơ nào.”
vi_pham_ban_quyen lão gia tử nằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống giường: “Ta hiểu , tiền đồ của ca nhi là quan trọng nhất. Bà không thích nó thì chờ sau này hỏi ra được những phương pháp ybot_an_cap thuật mà nó học được, lúc đó đuổi nó nhà họ cũng muộn.”
Dư Chuleech_txt_ngu thị nằm xuống , lên tiếng tán thưởng: “Vẫn là ôngvi_pham_ban_quyen tính toán chu .”
Dư Nho Hải vô cùng đắc . Ông luôn tự cao tự , Dư từ lâu đã nắmleech_txt_ngu thấu con người . Dù chỉ là một thường áo vải, nhưng Dư Nho Hải tự nhận mình là đại phu, hơn người trong thôn một bậc, Dư Chuleech_txt_ngu hiểu tâm đó nên lúc nào cũng kính Nho Hải là lão gia tử.
Dư Kiều theo Tốngvi_pham_ban_quyen thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòngleech_txt_ngu đông. Dư Mộng Sơn vì động bên ngoài cũng đã tỉnh dậy, đang ngồi tựa giường. Thấy hai người đi vào, ông nở nụ cười hiền : “ nghe Khải Trập nói nàng biết y thuật? Vừa đã cứu Hòe sao?”
Kiều khiêm tốn : “Chỉ biếtleech_txt_ngu đôi thôi ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Tống thị cười nói: “Y thuật của con bé Mạnh này khá, lúc Chu Hòe đượcleech_txt_ngu khiêng đến thì mắt thấy đã tắt thở, lão gia tử nhà ta cũng bảo không cứu nữa, mà con bé này vừa cứu cái đã cứu sống được người. Lão gia tử nhà ta coi trọng y nhất, giờ đã lên tiếng để con bé về nhị phòng mình ngủ rồi.”
“Biết y thuật là chuyện tốt.” Như vậy Mạnh Dư Kiều sau này mới có chỗ đứng trong nhà họ Dư. Dư Mộngbot_an_cap Sơn ngước mắt nhìn về phía căn phòng trongvi_pham_ban_quyen của Dư Khảileech_txt_ngu Trập, cửa phòng đóng chặt, liền hạ thấp giọng với Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều: “Ta cam tâm chung với ca nhi nhà ta, nhưng nàng đã được mua về cửa nhà họ Dư, nữ đức có khiếm là phải bị thả trôi sông đấy. Sau này nếu còn có tư bất chính, nhịvi_pham_ban_quyen phòng chúng ta tuyệtbot_an_cap đốibot_an_cap không dung thứ cho .”
lời này của Dư Mộng Sơn mang ý răn đe Dư Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Những chuyệnleech_txt_ngu Mạnh Dư Kiều làm không chỉ khiến tam phòng khó nhẫn nhịnvi_pham_ban_quyen, màvi_pham_ban_quyen nhị phòng vì chuyện nàyleech_txt_ngu cũng lâm cảnh ngộ càng thêm lúng túng.
Những chuyện ngu ngốc nguyên thân đã làm Kiều đều biết , thái độ hiện tại vợ chồngleech_txt_ngu nhị với côleech_txt_ngu tốt rồi.
Cô ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn đầu: “Con biết lỗi , sau này nhất định sẽ an thủ kỷ.”
Tống dịu nói: “Đứa trẻ ngoan, biết con ở nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Dư chịu không ít uất ức, con đã là con dâu nhị nhà ta rồi, này sống thật ổn định mới làbot_an_cap điều quan trọng nhất.”
Dư Kiều lại gật đầu lầnleech_txt_ngu nữa.
“Mau đi ngủ đi.” thị đẩy cửa phòng phải ra, nói: “Phục Linh nhà bà ngoại nó vẫn chưa về.”
Dư Kiều gật đầu. Trong trí , sau khi Mạnh Dư Kiềuleech_txt_ngu được muavi_pham_ban_quyen về nhà họ Dư, chưa chung phòng với Dư Khải Trập mà vẫn luôn ở cùng con gái lớn của phòng là Dư Phục Linh.
Vàobot_an_cap phòng, Dư Kiều đóng cửa lại, thở phào nhẹ một cách kỳ lạ. Cô mắt cách bài trí phòng, vô cùng giản dị, một chiếc giường không lớn lắm kê tườngleech_txt_ngu, góc phía đầu giường đặt một hòm áo cũ kỹ, hoànleech_txt_ngu toàn không giống phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của con gái nhà ta, nhưng với việc nằm trên đống rơm trong căn nhà củi nhỏ thì thực sự tốt hơnleech_txt_ngu rất nhiều.
Dư Kiều nằm trên giường, kéo chăn đắp lên người, thân thả lỏng, vươnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vai cái nhanh chóng chìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào .
Ngày , nhà Chu đến khám bệnh đã truyền khắp thôn Thanh Ngự. Vốn ngôi làng nhỏ trên núi cũng chẳng gì, động tĩnh khóc lóc của nhàbot_an_cap họ đêm qua đã bị ta thấy, sáng đã có đến nhà họ Chu nghe ngóng. Vợ chồng Chuleech_txt_ngu Hòe hết lời khen ngợi y thuật của Dư Nho . Tuy không nói rõ Chu Hòe mắc phải chứng thượng phong khó , nhưngbot_an_cap mạnh bệnh cấpvi_pham_ban_quyen nguy hiểm đến tính mạng để làm nổi bật y thuật cao minh của Dư Nho Hải.
Ngày thường Dư Nho Hải cũng chỉ những bệnh vặt như đau đầu nhức , hay tiêu , hễbot_an_cap có bệnhbot_an_cap gì lớn đẩy đại phu trên trấn hoặcleech_txt_ngu thành, người thôn đều tưởng ông ta chẳng qua là hạng thầy thuốc lang thang.
Chuyện truyền ra từ nhà Chu Hòe khiến người trong thônvi_pham_ban_quyen đều thấy ngày thường đã nhẹ Dư Nho Hải. Sáng sớm có mấy người đếnbot_an_cap góp vui, tiện khám .
Dư Kiều đang ngủ ngon lành thì bị gõ cửa tỉnh.
“Mạnh đầu, mau dậy đi, ra chum nước ngoài sân múcbot_an_cap nước rửaleech_txt_ngu mặt rồi vào bếp cơm với ta.” Tống thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thúc giục.
Kiều ngồi với đôi mắt còn ngái ngủ, nhất thời chẳng rõ là ở đâu.
Tống thị một bộbot_an_cap quần áo sạch sẽ đầu cho nàng: “Ngươi làm việc chămbot_an_cap chỉ một chút, có thế lão tháileech_txt_ngu thái mới không bắt bẻ được, cũng sẽ cho ngươibot_an_cap chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt.”
Dư Kiềuleech_txt_ngu thay quần áo rồi bước xuống . hiểu rằng muốn sống ổn ở nhà họ Dư, sau này khó tránh khỏi việc nhìn sắc mặt Dư lão thái .
Khi Dư Kiều bướcleech_txt_ngu ra khỏi phòng, Tống thị đang hầu hạ Dư Mộng Sơn mặt. Dư Kiều liếc nhìn đoạn chân của Mộng Sơn, vết thương đã bắt đóng vảyvi_pham_ban_quyen. Cũng may hiện giờ thời không quá nóng, không cái chân gãybot_an_cap này của ông chắc chắn sẽ còn phải chịubot_an_cap khổ nhiều.
Dư Khải Trập từ phòng ra, lướt ngang qua Dư . Hắn thẳng về phía trước, chẳng hề liếc nhìn lấy một cái.
cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bận tâm, nàng theoleech_txt_ngu sau Dư Khải Trập ra ngoài đông ốc, đi đến bên chum nướcvi_pham_ban_quyen lớn giữa . Dư Khải Trập dùng cành liễu chấm muối để súc , Dư Kiều bắt chước theo, nàng một cành trên trong sân, chấm chút muối, gương mặt đầy vẻ hiếu kỳbot_an_cap thử đánh răng súc miệng kiểu này.
Cành liễu vừa đưa vào , Dư đã bị muối làm chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xót. Vị mặn chát khiến gương mặt nhắn nàng nhó lại, vội vàng hớp một nước lớn để súc miệng.
Trập liếc thấy cảnh đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khóe môivi_pham_ban_quyen hơi nhếch lên một độ cong chóng biến mất, cúi đầu vốc nước rửa mặt.
Dư Kiều loay hoay một hồi lâu, mặn chát trong miệng mới vơi . Nàng người múc nước rửa mặt ánh mắt bỗng khựng .
Dưới ánh bình minh le lói, những sáng vàngvi_pham_ban_quyen nhạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mềm mại phủ lên khuôn mặt thanh tú của thiếu niên Dư Khải Trập, đẹp đến khiến người ta bất giác rung động.
Mãi vềbot_an_cap sau này, Dư Kiều vẫn không thể được khoảnh khắc những giọt nước trongleech_txt_ngu vắt lăn dài từ chiếc cằm gầy guộc của Dư Khải , lấp lánh rạng ngời dưới nắng .
Dư Khải Trập dùng lau sạch những giọt nước , liếc nhìn Dư Kiều ngơ rồi đi qua nàng, thần sắc im thảnbot_an_cap.
Dư Kiều sực , sau khi rửa mặt định vào bếp lại bị Dư lão gia tử gọi lại.
“Mạnh nha đầubot_an_cap, ngươi qua đây.”
Kiều thịleech_txt_ngu đang bận rộn trongleech_txt_ngu bếp, Tống thị vội cười nói: “Một mình ta làm được rồi, ông nội gọi kìa, ngươi còn không mau qua ?”
Dư Kiều bước vào gian nhà chính.
lão gia tử đang trò chuyện mấy người dân làng đến bốc khámvi_pham_ban_quyen bệnh từ sớm. Thấy Dưleech_txt_ngu Kiều vào, ông hiền từ nói: “ nha , có thiên bẩm dị thường trong việc học y, sau này khi ta xem bệnh bốc , ngươi ở bênleech_txt_ngu mà học hỏi thêm.”
Mấy ngườivi_pham_ban_quyen dân chỉ biết Dư là con xung hỷ mà nhà họ Dư mua cho cái gã tật Dư Trập kia, nên không ấn tượng gì . Thấy Dư lão gialeech_txt_ngu tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại để con bé đi theo họcleech_txt_ngu , họ ngạc vô cùng.
Dư Kiều bình đứng lưng Dư lão gia tử.
Người đầu tiên Dư lão gia tử bắt mạch người ông trung , ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta rầu rĩ nói: “Từ hôm kia tôi bắt đầu bịleech_txt_ngu tiêu chảy, ban cũng chẳng để tâm, ngờ naybot_an_cap cơm nước ăn nổi, cứ phải chạy vào nhà xíbot_an_cap suốt thôi.”
gia tử hỏi: “Hômbot_an_cap kia ngươi đã ăn gì?”
Người đàn ông đáp: “ ăn uống như bình thường thôi, chẳng ăn gì lạ cả, cả nhà bình an sự, chỉ mình tôi là bụng dạ lênvi_pham_ban_quyen sùng sụcvi_pham_ban_quyen
Đang dở, sắc mặt người đàn độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến đổi, ông ta vội vàng dậy, chạy thục ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Dư thúc, mượn nhà xí nhà tạm lát.”
Dư Nho nhìn phía Dư Kiều: “Ngươi nên bốc thế nào?”
Dư Kiều lãobot_an_cap gia tử có ý thử tay nghề của mình. không nghề, muốn đứng vững ở nhà họ thì nhiên phải thểvi_pham_ban_quyen hiện ra chútbot_an_cap bản lĩnh.
“Chưa bắt mạch nên vẫn chưa rõ nguyên do bụng dạ ấy bất an. là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn uống không sạch sẽ, nên dùng Hoắc hương, Đại phúc bìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Trần bì, phác, Bạch chỉ, Thần khúc, Tử tô, Phục linh, Đại táo và Sinh , nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc trong thời gianleech_txt_ngu hai nén nhang, chắt lấy nước thuốc, sau đó thêm nước lại nữa, chia ra uống ấm lần tối.” Kiều điềm tĩnh nói.
gia tử ngẩn người một , đôi bỗng sáng rực , nhìn Kiều nồngvi_pham_ban_quyen nhiệt. ôngvi_pham_ban_quyen Mạnh Dư năm đó ở kinh thành quả nhiên đã từng bái cao nhân thầy, phương thuốc vừa chính xác vừa kỳ diệu, các vị thuốc bổ trợ cho nhau, cao minh hơn hẳn phương thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổ truyền của nhà họ .
Lát saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đàn ông vừa chạy vào nhà xí lảo đảo bước ra khuôn mặt bệchbot_an_cap, suy nhược nói: “Dư thúc, ông bốc thuốc cho tôi đi, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụng này sắp lấy mạng tôi rồi.”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nho Hải cầmbot_an_cap bút địnhvi_pham_ban_quyen kê đơn, Dư Kiều liền lên tiếng hỏi: “Mấybot_an_cap ngày nay ông có bị nấc cụt không?”
Người đàn ông gật đầu: “Có chứ, nhưng khi uống ngụm giấm thì hết rồi.”
Dư Kiều chậm rãi nói: “Chứng tiêu của ông có lẽ là do bị nhiễm lạnh. Tháng Năm tuy tiết ấm lên nhưng chênh lệch độ ngày đêm vẫn lớn.”
Người đàn có chút khó : “Nhiễm lạnh phải là bị phát sốt saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Nhưng đêm hôm kia vì ham mát mẻ, tôi đúng là quên không đóng cửa thật.”
“Có người nhiễm lạnh sẽ bị chảy.” Dư Nho tâm trí linh hoạt, lại thử : “Mạnh nha đầu, theo ngươi, tiêu chảy do nhiễm lạnh thì nên đơn thế nào?”
“Cát căn, Hoàng , Hoàng liên, Bạch dược, Phục linh, Thương truật, thạch, Sao bạch biển đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, , tiền tử, mai thán, Sơn tra thán, Sinh cam , thêm nước sắcleech_txt_ngu trong thời gian nén nhang rồi nóng.” Dưvi_pham_ban_quyen Kiều thong đáp lời.
vừa dứt , Dư lão gia đã cầm viết lại phương thuốc nàng vừa đọc, bộ ngợi: “Quả là có dụng công, những gì ta dạy ngươi đều đã ghi cả rồi.”
Khóe miệng Dư hơi giật , lão già này đúng là mặt dày không ai bằng.
Dư Nho Hải cầm thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lên tiếng: “Ta dẫn đi bốc trước, ngươi thay ta bắt mạch cho mấy người còn lại đi.”
Mấy người đang chờ khám vốn chẳng tin tưởng Dư Kiều, lo lắng nói: “Dư đại phu, nàng chỉ là một conleech_txt_ngu bé trẻ măng, sao mà bắt chuẩn được, đừng để làm lỡ dở bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình của chúng tôileech_txt_ngu.”
Dư Nho cười nói: “ vị yên tâm, ta để Mạnh nha mạch là để học hỏi về mạch lý thôi, đợi bốc thuốc xong ta sẽ đích thân khám lại cho các vị.”
này mấy người kia mới im .
Dư Nho Hải dẫn người vào gian phòng phía tây thuốc, Dư ngồi xuống , lần lượt cho từng người, thoảng lại mở hỏi một haivi_pham_ban_quyen câu.
lúc này, Dư lão thái vừa ngủ dậy bước ra từ gian phòng phía đông. Nhìn thấy Dư đang ngồi chễm chệ chiếc ghế mà Dư lão gia tử vẫn hay dùng để khám bệnh, lại làm bộ làm tịch bắt mạch cho ta, bà lậpvi_pham_ban_quyen tức lôi đình.
Chu thị nụ cười hiềnbot_an_cap từ với mấy người bệnh, nhưng khi quay sang nhìn Dư Kiều, khuôn mặtbot_an_cap bà lập tức sa sầm xuống. Bà ta túmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi ghế, nghiến răng nghiến lợi hạ giọng: “ đang làm cái gì ở đây hả? Trong nhà bao nhiêu việc không làm, ngươibot_an_cap tìm chết đấy à?”
Dư Kiều gạt tay Dư Chu ra, sắc nhạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẽo đáp: “Lão tử bảo con bắt mạch cho họ.”
Lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư Nho Hải ra , sắc mặt Dư Chu thị trở nên hực, thầm nghiến răng trong lòng.
Dư Nho bốc thuốcleech_txt_ngu xong từ gian phòng phía tây đi ra, Dư Chubot_an_cap thị lập thay đổi sắc mặt, cười nói dịu : “Lão gia, saoleech_txt_ngu ông có thểbot_an_cap để Mạnh nha đầu xem bắtbot_an_cap mạch được? Nó là nhi, làm vậy thật không thích hợp.”
Dư Nhonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hải hiền từ: Hành có nhiều kiêng kỵ như , nàng ta có ngộ với dược lý, là một mầm non có thể đào tạo.
thị biết hiện tại Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hải đã trúng y thuật của Dư Kiều, không tiện nói gì thêm, đành phải nén ghét bỏ đối với Dưleech_txt_ngu mà rời khỏi đường trung.
Dư Nho Hải ngồi xuống trước bànbot_an_cap khám bệnh, lần mạchvi_pham_ban_quyen kê đơn cho mấy người rồi, sau đó nghiêng đầu hỏi Kiều: Vừa rồi bắt mạch, ngươi đã chẩn raleech_txt_ngu được gì?
Dư Kiều nhìn về phía nam tử đầu tiên được bắt mạch, đáp: trầm, ho ngược khívi_pham_ban_quyen, là bệnh cũ lâu năm. cân trạch tất thêm năm thăng nước, bỏ bã, nước thuốcvi_pham_ban_quyen thêm nửa thăng hạ, tử sâm, bạch tiền, sinh khương mỗi loại , cam thảo, hoàng cầmbot_an_cap, sâm tu, quế tâm mỗi loại bavi_pham_ban_quyen lạng, sắc thành năm thuốc, lần năm hợp, ngày uống ba lần, cóvi_pham_ban_quyen thể chữa khỏi.
Nghe Dư Kiều rõ ràng tình trạng trạng, lại còn đưa ra phương thuốc ngay tức khắc, bệnh vừa rồi còn có chút lời ra vào không muốn để bắt mạch, nhất thời không khỏi lưỡi kinh ngạc.
Tâm tình Dư Nho Hải cũng vô cùngbot_an_cap kích độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Dư bọn họ lần này quả thực làleech_txt_ngu bảo vật rồi, Mạnh Dư thật sự khiến ông ta kinh ngạc vui mừng.
Không tồi, những cuốn y thư ta đưa, ngươi quả thực tâm nghiên cứu. Dư Nho Hải làm bộ làm tịch nói.
Khóe môi Dư Kiều khẽ nhếch lên, không nói nhiều, mặc kệ cho Dư Nho ăn không nói có.
Hai bệnh tiếp theo, Dư Hải vẫn mượn danh nghĩa hỏi han hạch Kiềuvi_pham_ban_quyen, tiếp theo phương thuốc Dư đưa leech_txt_ngu bốc thuốc cho bọn họ.
Sau khi thu khám và tiễn người ra cửa, Dư lão gia tử nhìn Dư với vẻ mặt thân thiết, thăm dò : Danh tính vị đại phu mà ngươi bái lúc nhỏ ở kinh thành, ngươi còn nhớ ?
Kiều tiện bịa chuyện: Chỉ nhớ lão gia họvi_pham_ban_quyen Lý, tính thì rõ.
Vậy ngươi và vị đại phu còn liên lạc không? Dư Nho hỏi.
Dư Kiều lắc đầu: Sau khi theo phụ thân vềleech_txt_ngu Trường thì đã mất liên lạc.
Thếleech_txt_ngu thì thậtleech_txt_ngu tiếc. Dư Nho Hải vuốt râu, đáng tiếc nhưng đáy mắt lại mang theo ý cười, nụ cười vô cùng gian trá. Qua xem bệnh cho mấy người hôm , ông tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể không thừa nhận, Mạnh Dư Kiều tuy chỉ y thuật lúc nhỏ ở kinh thành, thuật tuyệt đối trên cơ ông ta.
Dư gia bọn họ có lẽ có thể vào thuật của Mạnh Kiều mà danh tại huyện Trường Khuê này.
Ngươi là nữleech_txt_ngu nhi, lại làbot_an_cap một cô trẻ tuổi, xem bệnhleech_txt_ngu bất tiện, thế nên ta mới nói người ngoài là do tavi_pham_ban_quyen truyền dạy. Nếu nói những phương thuốc đó là do ngươileech_txt_ngu kê, bọn họ cũngbot_an_cap sẽ không yên tâm uống, ta làm nhưbot_an_cap vậy đều ngươi. Dư Nho Hải giải thích với vẻ mặt từ bivi_pham_ban_quyen.
Dư Kiềubot_an_cap đã hiểu sâu sắc sự dày mặt vẻ đường hoàng giả tạo của già nàyvi_pham_ban_quyen, nàng cười nhạt: Ta nhiên biếtleech_txt_ngu ngài làleech_txt_ngu vì tốt cho . Chuyện trước ngài đại không chấp nhất, nhưng làm ra chuyện đáng hổ thẹn như , trongleech_txt_ngu lòng thấy náy, còn ở Dư gia, thực sự không cònvi_pham_ban_quyen mặt mũi nào.
Dư Nho Hải nghe Dư Kiềubot_an_cap nói thì cau mày, mặt lạnh đi: Ýleech_txt_ngu của là không muốn ở lại Dư gia chúng ta nữa? khế của đang ở Dư gia ta, ngươibot_an_cap phải biết ngươi không phải gảvi_pham_ban_quyen đến Dư gia, mà người gia chúng ta mua về. Không có thân khế, không rờibot_an_cap khỏi Dư gia được đâu!
khẽ: Những điều nói ta tự nhiên . sáng suốt nói lời , y thuật củabot_an_cap ta hôm nayleech_txt_ngu ngài cũng đãbot_an_cap thấy rồi, xem bệnh bốc không vấn đề. Ta nói thẳng , muốn dùng tiền được từ việc xem để chuộc thân cho mình. Khi nào đủ tiền chuộc , ngài hãy thân khế cho ta, để rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi Dư gia, thấy thế nào?
Dư Nho Hải không ngờ Dư Kiều lại có ý định này, nhưng Chu Hòe qua và việc xem bệnh đơn vừa rồi đã khiến Nhovi_pham_ban_quyen Hải thấy được y của Dư Kiều. Mộtleech_txt_ngu cây rụng tiền như vậy, thậm có thểleech_txt_ngu giúp Dư gia vang danh, ông ta làm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỡ để Dư Kiều rời đi?
Hải ngâm một lát: Ngươi chưa thấy qua sự đời, không biết đạo này nữ nhi hành y gian nan thế nàobot_an_cap. Cứ lấy vừa rồi mà nói, nếu không phải ta đứng sau bắt viết đơn , liệu ai tình nguyện để ngươi bắt mạch không? Huống hồ ngươi tuổi còn nhỏ, con đường y thuật còn nhiều thứ phải học lắm!
Dư Kiều ra những lời đó là để thăm dò Dư Nho Hải, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông ta không chịu buông lỏng, nàng liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏ u sầu: Ta biết ngài có ý tốt, làm ra chuyện sai trái vậy ngài vẫnleech_txt_ngu bằng lòng tha thứ cho ta. Nhưng cũng biết, một số trong Dư gia thực sự không dung nổi . Thay để người ghétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến họ chướng mắt, chi bằng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoan chút, chủ động chuộc thân rời đi.
Dư Nho Hải lập : Nha đầu ngươi sự nghĩ quá nhiều rồi, Dư gia chúng ta là những người bao dung, huống hồ ngươi cũng biết lỗi, ai lại đi ghét bỏ ngươi nữa? Ngươi đã bước chân vào cửa Dưvi_pham_ban_quyen gia thì chính nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Dư. Tính tìnhleech_txt_ngu Ngũ ca nhinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn lạnh lùng, không nhằm vào . Vợ chồng Mộng lòng dạ lương thiện, những ngày qua đối xử ngươi thế ngươi cũng biết rồi đó, ngươi cứ việc yên tâm.
Kiều thầm mắng lão già gian xảo trong lòng, phúc lợi cần tranh thủ cho bảnleech_txt_ngu thân thì nàng nắm lấy.
Kiều vờ buồn bã, nói: có vẻ lão thái không hềvi_pham_ban_quyen thích ta. Mạnh gia nghèo nên mới bán cho Dư gia, ta sợ nhất là ăn no bụng.
Dư Kiều tuy không nói rõ, nhưng ý tứ trong nói nhắm vào việc Dư Nho Hải đó hạ lệnhvi_pham_ban_quyen không cho người nhà họ Dư đưabot_an_cap cho nàng, cũng như Dư lão thái.
Dư Nho Hải vê râu mỉm , làm bộ hiền hòa : Bà nội ngươi vẫn còn đang lúcvi_pham_ban_quyen , qua hai nữa là ổn thôi, chúng ta cho vẫn là mộtvi_pham_ban_quyen nhà, có thù hằn gì qua đêm cả. Dư gia không giàuleech_txt_ngu có, đến để phải đói bụng. Có điều hiện lương thực trong nhà không còn nhiều, chờ ngày nữa thu hoạch lúa mạch, khẩu phần ăn sẽ không còn căng thẳng như vậy.
làm ra vẻ yên tâm, gật gật : Ngài nói vậy thì lòng ta đãvi_pham_ban_quyen vững rồi.
Hải không tươi: Đến nhà bếp xem nươngbot_an_cap ngươi đã bận xong chưa, đếnvi_pham_ban_quyen lúc dùng bữa rồi.
Dư Kiều lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bước ra khỏi đường trung.
Hải nhìn chằm chằm theo bóng lưng Dư , lúcvi_pham_ban_quyen mới biếtbot_an_cap mình không chỉ coi thường nha đầu này, mà cả tâm trí cũng coi nhẹ. Nha đầu này căn bản không hề ngu ngốc nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời như ông ta nghĩ, mà trái lại có khó khống chế.
Dư lão tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ bên ngoài bước vào, Dư Nho đột nhiên lênleech_txt_ngu tiếng: Nhược Mai, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết thương Tứ nhi, thấy Tứ ca nhi rất Mạnh gia nên cũng . này chớ nên quá khắt khe nàng , cần đối xử tốt một chút, nàng ta minh hơn chúng tavi_pham_ban_quyen tưởng nhiều.
Tên cúng cơm của Dư Chu thị là Chu Nhược Mai, Dư lão tửvi_pham_ban_quyen những năm qua gọi tên , vì thế bà liền để lời Dư Nho Hải, chỉ là vẫn có chút không phụcvi_pham_ban_quyen. Nha đầu đó nếu thực thông minh sao lại ra chuyện ngu xuẩn thế được!
Nhưngleech_txt_ngu đúng là cũng cóvi_pham_ban_quyen chút khôn vặt, nếu không chẳng mơ tưởng trèo cao, tơ tưởng đến Tứ ca nhi nhà bà!
Dư Chu thị ngồi xuống bên cạnh Nho Hải, hỏi: vì nha đầu đó biết chút ít y thuật mà ông phải để Tứ ca nhi chịu ủy sao? Ông cũng biết ta xưa thương Tứ ca nhi nhất, saoleech_txt_ngu có thể mặc kệ con hèn mọn đó bắt nạt ca nhi ta? Cho dù ta nhịn, thì bảo vợ chồng Hánvi_pham_ban_quyen Sơn làm sao đối xửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt với nó ? Tuyết Như hận không xác kia kìa!
Dư Nhobot_an_cap Hải thở dài một tiếng: Cứ đi, y thuật Mạnh Dư Kiều còn hơn tưởng. ra cũng lạ, lúc mới đến nhà ta, ngu ngơ đầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độn, sao sau khi bị Hán Sơn dạy dỗ một trận lại như biến thành người khác thế này?
Lời này đã thức thị, bà suy nghĩ một lát rồi : “Lãovi_pham_ban_quyen gia nói vậy, hìnhvi_pham_ban_quyen như đúng là thế thật. Lúc chúng ta mua nó từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ , chẳng thấy ai gì đến việc bé này biết y thuật. Nếuvi_pham_ban_quyen nó thật sự có y thuật cao minh như lời ông nói, họleech_txt_ngu Mạnh cũng chẳng đến mức nghèo tới bán con gái, lại càng không nỡ gả nó đi! Chuyện này liệu có gìbot_an_cap khuất không?”
“Quay lại người đếnvi_pham_ban_quyen nhà họ Mạnh nghe ngóng xem sao.” Dư Nhonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo: “Bà dặn dò vợ chồng Hán Sơn câu, bảo bọn họ đừng tìm Dư Kiều gây rắc rối nữa. Với y thuật của con bé đó, có khi sẽ khiến nhà họ Dư ta vangvi_pham_ban_quyen danh khắp hạnh lâm Khuê, không được xem nhẹ đâu.”
Dư Chu thị dài một tiếng, tuy trong lòng không tình nguyện vẫn đầu: “Chỉ sợ làvi_pham_ban_quyen lão giavi_pham_ban_quyen đã đánh nó quá cao rồi.”
Dư Kiều bếp, tự nhiênleech_txt_ngu không hề hay biết cuộc đối thoại thì thầm giữa Dư Nho và Dư Chu ở gian nhà . Nhưng biết Dư Nho Hải làbot_an_cap một thông minh, nếu ôngbot_an_cap ta muốn lợi y thuật của nàng đểvi_pham_ban_quyen kiếm tiền sau này, thì sẽ không đối khắt khe với .
thể hiện thuật làvi_pham_ban_quyen để đứng vững chân ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư gia. Nàng cũng biết sau khi để lộ tài năng, Dư Hải chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ không dàng để nàng rời đi. Những lời nhắc đến việc chuộcleech_txt_ngu đóbot_an_cap chẳng qua chỉ này ở lại Dư gia được thoải mái hơn đôi chút.
Từ Dư Cẩnbot_an_cap Thư của phòng bị từ , nàng đã nhìn ra được Dư lão này là một người lợi hại, chỉ có thể dựa lão gia tử mới trấn áp được bà ta. Nếu không dựa dẫm vào Dư lão gia tử, chắn nàng sẽ bị lão thái thái kia nhắm vào mà hành hạ.
Trong , Tống thị đang ngồi nhóm lửa dưới bếp lò, thấy Dư Kiều vào liềnleech_txt_ngu cười hỏi: “Ông nội gọi con qua đó gì thế?”
Dư Kiều đi đến bên bếp, ngồi xổm xuống cạnh Tống thị, đôi mắt hạnh ngập tràn cười: “Lão tử nói sau này ông đi khám bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta, sẽ cho con đileech_txt_ngu bên cạnh để học hỏi.”
Tống thị nghe xong thì rất rỡ: “ tốt, nội con coi trọng con đấy. phải học chobot_an_cap tốt vào, bản thânbot_an_cap là lang trungleech_txt_ngu nên coi trọng y nhất. Đáng tiếc người nhà họ Dư chúng đều khôngleech_txt_ngu có huệ căn họcvi_pham_ban_quyen y, nếu con họcvi_pham_ban_quyen thành tài, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này có thể làm đại chữa bệnh cho người ta, được người đời kính trọng.”
Dư Kiều không ngờbot_an_cap Tống thị lại suy nghĩ cởibot_an_cap mở như vậy, cũng không bận tâm đến việc nàng là thân phận . Thực ra nàng khá thích thị, bà rất giống mẹ nàng, đều là những người phụ nữ rất dịu dàng.
Nàng mỉm cười gậtbot_an_cap đầu: “Vâng, vậy con sẽ học hành tốt.”
Tống thị xoa đầu nàngvi_pham_ban_quyen, dịu dàng hỏi: “Vết thương trên thế nàovi_pham_ban_quyen rồi? Đã chạm được vào nước chưa?”
“Đã đóng rồi ạ, có vàibot_an_cap chỗ bắt đầu bong rồi.” Dư Kiều ngoan đáp lời.
“Vậy đợi ăn cơmbot_an_cap , ta đun cho con nồi nước nóng thật lớn. Đoạn thời gian con chưa được tắm rửa tế, hãy tắm một bữa nước nóng đi.” Tống thị nhìn bếp lò, dậpleech_txt_ngu tắt những thanh củi chưa cháy hết, rồi đứng dậy.
Dư Kiều đứng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “ là nênleech_txt_ngu tắm rửa mộtbot_an_cap chút, cảm ơn bà.”
Nàng thựcbot_an_cap sựbot_an_cap không thốt lên được “mẹ”, dù Tống thị khiến nhớ đến mẹleech_txt_ngu mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tống thị cườileech_txt_ngu bảo: “Cái con bé này, sao lạileech_txt_ngu sáo thế?”
Bà rửa tay trong chậu nước, mở vung, xếp bao rổleech_txt_ngu, còn Dư thì xới cháo.
Tống thị lấy một chiếcbot_an_cap bát khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gạt ra một ít bí xào và khoai tây, lại lấy thêm một chiếc bánh bao nói với Dư Kiều: “Con bưng lênbot_an_cap nhà chính, gọi ông nội bà ăn cơm đi, ta bưng cơm qua cho cha chồng con .”
Kiều gật , sạch bát rồi múc đầy cháo trắng trong nồi, bưng thứcleech_txt_ngu ăn đi lên nhà chính.
Ngoài sân, vợ chồng đại phòng vừa đi cắt cỏ lợn ở chân núi từ sáng sớm cũng vừa trở về. Dư Kiều dừng bước, gọi một tiếng: “ cả, bác gái cả ăn cơm thôi ạ.”
Dư Tiều Sơn với gương mặt phác, thật thà gật đầu, còn Trương thị liếc nhìn Dư Kiều một cái, không để ý mà đi thẳng ra sânbot_an_cap cho lợn ăn.
Dư Kiều bày biện thức ăn lên bàn, nói Dư Nho ngồi đó: “Cóleech_txt_ngu thể ăn cơm ạ.”
Dư Chu thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sa sầm mặt, cùng vợ chồng Dư Hán từ bên ngoài bước vào. Nho Hải đã lên tiếng, Chu thị đành đi tìm Dư Hán Sơn Triệu thị dò một , nhưng hai ngườivi_pham_ban_quyen họ vào phòng thấy Dư Kiều, sắc cùng coi.
Dư Kiều cũng chẳngbot_an_cap bận tâm, sao đối với nàng, những người này đều chẳng quanbot_an_cap trọng.
Ở Dư gia, đại phòng và nhị phòng mỗi đều phảibot_an_cap dậy sớm làm việc, leech_txt_ngu vợ chồng tam phòng Dư Hán Sơn có quyềnbot_an_cap ngủ nướngvi_pham_ban_quyen, sự thiên vị của Dư lão thái thật sự rất rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ràng.
Lão gia tử, lão thái thái và tam đều đã xuống bắt đầu dùng bữa, Kiều ngồi xuống, đưa tay lấy bao. bị thị lườm một cái cháy mắt nhưng nàng vẫn không thèm nhìn bà ta, chắc chiếc bánh baovi_pham_ban_quyen nhét vàoleech_txt_ngu miệng, cúi đầu ăn cơm.
Chẳng bao lâu , vợ chồng Dư Tiều Sơn choleech_txt_ngu , rửa sạch tay nhanh chóng bước vào, không nói lời nào mà ngồi ngay.
Thấy bánh bao trong rổ ngày càng ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, thức ăn trên bàn cũngleech_txt_ngu bị vét sạch chỉ còn lại chút vụn nhỏ, lúc này Dư Trập và Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị mới đi tới nhà chính.
Tống thị không kịp ngồi xuống ăn cơm, đôi mắt đỏ hoe Dư lão gia tử: “Cha, cha mau qua xem cho với, ông ấy sốt rồi.”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia tử nghevi_pham_ban_quyen vậybot_an_cap liền buông cháo xuống: “Đang đang lành, sao lại phát sốt?”
Tống lắc đầu, hơi nghẹn ngào: “Con cũng không biết nữa. Sáng lúc con dậy lau rửa ông ấy, nghe ông ấy bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó chịu. Chỉ trong nháy mắt ăn xong bữa cơm mà đã phát sốt rồi, lúc con sờ trán thấy hơi nóng, người lại gai lạnh.”
tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng dậy, ra khỏileech_txt_ngu nhà chính đi về phía phòng.
Tống thị và Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khải Trập cũng đi theo ra ngoài.
Dư Kiều húp nốt ngụm cháo cuối cùng trong bát, đặt bát rồi cũng đứng dậy trở về gian nhà phíabot_an_cap Đông.
Nằm trên , khuôn mặtvi_pham_ban_quyen đen sạm gầy gò của Dư Mộng Sơn tái nhợt, sưng , khăn. Dư lão gia tử kiểm tra nhiệt độ trên người ôngvi_pham_ban_quyen, thấy không phải sốt cao không khỏi thở phào một cái, ông lấy Dư Mộng Sơn định bắt mạch.
Dư Mộng Sơn cố gắng muốn ngồi dậy nhưng toàn thân vô , mắt mũi quayleech_txt_ngu cuồng, suýt lịm đi, đành phải nằm lại.
Dư Kiềuleech_txt_ngu đứng bên quan sát, nói với thị: “Bà ống quần của chú Mộng Sơn lên cho cháu xem một chút.”
Tống thị vội vàng làmbot_an_cap , Dư Nho Hải ngẩngbot_an_cap đầu nhìn Dư Kiều một cái, rồi trầm mặc tiếp tục bắt mạch, nhưng không nhận ra điều gì bất thường.
Dư Kiều nhìn qua chân Dư Mộng Sơn, không thấy bị phù thũng rõ rệt. Nàng lách qua Dư Khải Trập, đi đầu giường, tay mí mắt củavi_pham_ban_quyen Dư Mộng Sơn lên xem, thấy nhãn cầu hơi bị sung huyết, nàng hỏi: “Chú hít vào thở ra có thấybot_an_cap khó khăn không?”
Mộng Sơn yếu gật đầu rồi lại đầu.
Dư Kiều hỏi tiếp: “Có thấy toàn thân mệt , hoa mắt chóng mặt không?”
Mắt Dư Mộngvi_pham_ban_quyen Sơn cửvi_pham_ban_quyen động, nan gật .
“Không phải ngoại cảm phong gây phát sốt, cũng không phải dương hư phát sốt. Nha đầu Mạnh, có nhìn ra đây là triệu chứng gì không?” Dư lão gia tử tay chẩn mạch , nhíu mày. Ông sự không nhìn ra chứng gì, nên mới lên tiếng “không học kẻ dưới”.
Dư Kiều lòng vẫn chưa có kết luận, quay lưng đi.
Mọi người nhìn động tác của nàngleech_txt_ngu, chút khó .
lên tiếngleech_txt_ngu: “Thím Tống, bà cởibot_an_cap áo chúvi_pham_ban_quyen Mộng Sơn ra, kiểm tra những chỗ khác trên người chú bị phù không.”
Tống thị lập làm theo, Dưvi_pham_ban_quyen Khải Trập cũng lên giúp tay cởi áo Dư Mộng Sơn . Sau khi xem lưỡng mộtbot_an_cap lượt, Khải Trập lên : “Khắp người không hề bị phù.”
Tống thị Dư Mộng Sơn mặc lại áo, Dư mới lên : “Nha Mạnh, đến cả cũng không nhìn rabot_an_cap là bệnh gì ?”
Dư Kiều đứng đợi một lát, ước Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị đã giúp Dư Mộng Sơn mặc xong quần áo mới quay lại, : Con cần bắt mạch để chẩn đoán chính xác.
Nho Hải lùi lạibot_an_cap từ giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhường chỗ cho Dư Kiều.
Dư Kiều đặt tay lên mạch của Dư Mộng Sơn, ba người lão gia tử phòng đều dán mắt nhìn nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm.
Một lát saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Dưbot_an_cap Kiềuvi_pham_ban_quyen thu tay lại, lấy ngón tay Dưbot_an_cap Mộng Sơn, quan sátleech_txt_ngu kỹ móng tay của mười ngón tay , nói với Dư Mộng Sơn: Thúc Mộng Sơn, thúc lè lưỡi ra cho con xem chút.
Dư Mộng Sơn làm theo.
Dư Kiều lạibot_an_cap đưa hai ngón , ấn nhẹ vào vịbot_an_cap trí ngựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tráinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai thốn của Dư Mộng . mặt Dư Mộng Sơn trắng bệch, hít một hơi lạnh, lộ vẻ đauvi_pham_ban_quyen đớn, Dư Kiều mới thu tay về.
Triệu chứng của Dư Mộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơn thoạt nhìn rất giống phù thần , nhưng thực tế hoàn toàn như vậy, phù thần chỉ là mộtvi_pham_ban_quyen trong những biến chứng. Dư Kiều suy nghĩ một chút mới nói: Huyết hư phátleech_txt_ngu nhiệt, Mộng Sơn đây chắc hẳn từng bị nội thương, kéo dài bấy lâu nay dẫn đến chức năng tỳ tạng rối loạn, khí huyết âm dương mất cân bằng.
Nội thương? Dư Nhovi_pham_ban_quyen Hải có chút nghi hoặc, trước đó Dư Mộng lên núi háivi_pham_ban_quyen thuốc gặp thú , chỉ bị cắn gãy chân, ông chẩn đoán ra nội thương gì cả.
Nghe Dư Kiềubot_an_cap nói vậy, Dư Mộng Sơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang trên giường bỗng nhớ ra điều gì đó, nhọc lên tiếng: Ngày đó khụ khụ lúc bị thú dữleech_txt_ngu đuổi theo, ta ta từng từ sườn núi lăn xuống, va vào một cây cổ thụ.
trị thế nào? Và sao ra được? Hải lúc này cảm thấy y thuật của Dư Kiều caovi_pham_ban_quyen mình rất nhiều, ánh mắt nhìn nàng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi có chút nóng rực.
Dư Khải Trập cũng nhìn về phía Kiều, mắt đào chăm chú, tạo cho người ta một loại ảo giác thâm tả.
nói: Huyết hư phát nhiệt do nội gây ra, cơn nhiệt thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là sốt nhẹ, chóng mặt hoa mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thể mệt mỏi rời, nhanh không yên, sắc mặt nhợt nhạt, môi và móngleech_txt_ngu tay nhạt màu, chất lưỡi nhạt, mạch tế nhược. Không có đáng ngại, kê đơn Quy Tỳ Thang từ bồi bổ là được.
Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dư Kiều nói vậy, Tống thị mới buông lỏng tâm tình, lau đibot_an_cap lệ nơi khóe mắt.
Dư Kiềuleech_txt_ngu nói tiếp: Thúc Mộng Sơn còn bị phù nhẹ, cái này cũng không sao, con sẽ kêbot_an_cap đơn thuốc, uống hai chắc là ổn thôi.
Khải Trập nhìn sâu vào Kiều cái, như muốn nhìn xuyên qua cơ thể để thấu tận linh hồn nàng. Dư Kiều ngẩn người, hỏi: Sao vậy?
Dư Khải Trập thu hồi tầm , thấp giọng : ơn.
bot_an_cap Kiều mím môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười, tiểu tử ngốc này mà biết nói lời cảm ơn sao? Đúng làbot_an_cap người tốt.
Dư Kiều đem đơn Quy Tỳ cùng điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trị phù mạch thần kinhbot_an_cap đã cải thiện lượng cho Dư lão gia . Dư lão gia tử đi sang gian phòng phía bốc thuốc, lén chép lại thuốc đưa rồi kẹp vào trong y.
Sau một hồi bận rộn, Tống thị cũng chẳng kịp ăn sáng, cầm lấy thuốc Dư lão đã đi xuống bếp sắc Dư Mộng Sơn.
bot_an_cap Kiều dọn dẹp bát đũa, Dư Khải Trập bưng bát loãng đã nguội trên bàn uống.
Dư Kiều như làm ảo thuật, lấy ra một miếng nhét vào tay Khải Trập: Con thấy trong bếp có củ cải muối, lấy cho huynh một ít ?
Dư Khải Trập nhìn miếng màn thầu trong tay, đặt vàoleech_txt_ngu rổ: Ta uống một bát cháo là đủ .
Kiềubot_an_cap nhanh nhẹn thu dọn đũa: Huynh đang tuổi lớn, một bát cháo saoleech_txt_ngu mà đủ?
Nói xong, nàng bưng bát đũa đibot_an_cap bếp, đểvi_pham_ban_quyen lại mình Dư phòng chính uống .
Dư Khải nhìn bát cháo, tâm trí đều hết lên ngườivi_pham_ban_quyen Dư Kiều. Sự thay đổi nàng sau khi tỉnh lại quá mức rõ ràng, mọi vi đều khác hẳn lúc trước, thực sự khiếnleech_txt_ngu ta sinh nghi.
Chẳng bao lâu sau, Dưbot_an_cap Kiều chiếcleech_txt_ngu bát lại phòng chính, đặt mặt Khải Trập, trong bát những sợi cải lấy từ hũ dưa muối trong bếp.
Mau ăn đi. Dư nói xong, không đợi Dưvi_pham_ban_quyen Khải phản ứng đã quay bát đĩa.
Uống bát cháo, Dư Khải Trập khôngbot_an_cap động vào miếng màn thầu trong rổ mà bưng đi xuốngleech_txt_ngu bếp.
đang người rửa nồi, bóng dáng gầy gò vẫn như trước kiavi_pham_ban_quyen, Khải chỉ liếcbot_an_cap nhìn một cái rồi hồi . thị đang bên cạnh quạt lò sắc thuốc.
Dư Khải Trậpvi_pham_ban_quyen mang màn thầu và dưa muối đến trước mặt Tống : , ăn chút gì đi, convi_pham_ban_quyen sắc thuốc cho cha.
Tống thị lắc đầu: Nương ăn không trôi, con ăn nhiều .
Thân thể Dư Khải Trập vốn yếu ớt, khẩu vị không tốt, hắn màn thầu và dưa lên thớtvi_pham_ban_quyen bên cạnh. Biết cha lại đổ bệnh lòngleech_txt_ngu nương không dễ chịu, hắn cũng không biết khuyên thế nàovi_pham_ban_quyen, bènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì thêm mà rời khỏi bếp.
Dư Kiều đã rửa sạch bát, quay người nhận chiếc quạt nan từ Tống thị, cười : Thẩm, của thúc Sơn thực sự có gì ngại đâu. Cơn sốt cấp tínhbot_an_cap do nội này phát ra được là tốt, nếu cứ kín không phát ra mới là hiểm họa lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Miếng mànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầu này là Ngũ nhi đặc ý để lại người đấy, người mau ăn đi, để thúc Mộng Sơn khỏi rồi mà người lại ngã bệnh.
Giọng điệu Dư Kiều nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhàng, lời lẽ thoải , Tống thị nghe xong tâm trạng cũng nhõm nhiều, bèn cầm thầu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn.
con bé này, đổi giọng gọi là thúc rồi? Tống thị sau nhận cách xưng hô của Dư Kiều. Lúc nãy khi Dư Kiều khám bệnh cho Dư Mộng Sơn, bà chỉ lo lắng cho tình của chú ý Dư gọi là gì, giờ lọt vào tai.
cười cười: Chỉ cách xưng hô thôi, gọi nào chẳng vậy, và thúc Mộng Sơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều là người tốt, trong lòng conbot_an_cap thấybot_an_cap thân thiết với hai người !
Tống thị cũng cười theo: Sao sau một trận ốm mà cái miệng con này ngọt thế biết, gọi thúc được, tùy con muốn gọi thế nào thìvi_pham_ban_quyen gọi.
Ăn xong màn thầu, Tống thị cũng không nghỉ tay, đổ một thùng vào lớn, muốn đun nước nóng Dư Kiều rửa.
Kiều không đành lòng để bà vất vả thêm, cười gọi: Thẩm, bận rộn nữa, của thúc Mộng sắc xong rồi, người mau cho thúc ấy uống đi, nước nóng để con tự đun là được.
Dư Kiều chắt nước thuốc trong siêu ra bát, đưa cho Tống .
thị cuộc vẫn lo lắng sức khỏe của Dư Mộng Sơn, bà dậy , lau rồi nhận lấy bát thuốc: Đợi thúc Sơn của con uống thuốc xongbot_an_cap, sẽ bê bồn tắm vào phòng Phục Linh, con tắm rửa cho thật sạch sẽ.
Dư Kiều gật đầu, sau khi thị rời đi, nàng ngồi xuống trước bệ bếp, thêm củi đun nước.
Lúc này có chút cảm thấy may mắnvi_pham_ban_quyen, kiếp trước cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ ông nội luôn đưa sống trong rừng núi hoang , củi nhóm lửa nấu cơm việc gì cũng qua, làm nhỏvi_pham_ban_quyen nên nàng mới có thể thích nghi với sống họ nhanh như vậy.
leech_txt_ngu Kiều vừa đun xong nước , đang định xách vào phòng đông, Triệu thị của tam đột nhiên xuất hiện ở cửa bếp, khinh bỉbot_an_cap liếc nhìn Dư Kiều một cái, dibot_an_cap chỉ khí sử ra lệnh: Nướcbot_an_cap nàybot_an_cap ta dùng.
Nói xong đi lấy thùng trong tay Dư Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen né, xách nửabot_an_cap nước nóng đi ra ngoài bếp, vừaleech_txt_ngu đi vừa nói: Bà muốn dùng nước nóng thìleech_txt_ngu tự đi mà đun.
Triệu thị rõ ràng là tình kiếm , Dư Kiều tự nhiên sẽ không nhượng bộ.
Cơn giận lòngleech_txt_ngu Triệu thị tức khắc bùng lên: Con ranh kia, nước nóng này ta đã bảo là ta dùng, ngươi không nghe thấy sao? Mau đặt xuốngvi_pham_ban_quyen cho ta!
Kiều hoàn toàn không để tâm đến cơn giận của Triệu thị, nàng xách thùng gỗ khỏi bếp. Triệu thị sải bước đuổi theo, vươn tay định giật lấy thùng gỗ trong tay .
Dư Kiều nhíu mày, khuôn mặt nhắn lạnh lùng không chút do dự. khoảnh khắc Triệu thị vồ tới, buông lỏng thùng, cả thùng nước nóngleech_txt_ngu thế ập xuống đất, nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắn tung tóe lên ngườivi_pham_ban_quyen Triệuleech_txt_ngu thị. Triệu thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị bỏng lập tức thétvi_pham_ban_quyen đau đớn, liên mồm mắng nhiếc Dư Kiều.
Dư Kiều lạnh nhìn Triệu thị. Nàng vốn không hạng đàn bà thô tục thích khẩu, việc đứng đó đôi co qua lại có chútvi_pham_ban_quyen ý nghĩa nào. Triệuleech_txt_ngu thị mắng càng càng , bởi Dư Nho Hải đang cần dùng nàng, nàng không tinvi_pham_ban_quyen ra tĩnh lớn thế này ông ta cònbot_an_cap không .
Tống thị vừa cho Dư Mộng Sơn uống thuốc xong, nghe thấy ồnvi_pham_ban_quyen sân liềnvi_pham_ban_quyen vội vãvi_pham_ban_quyen chạy . Cảnhvi_pham_ban_quyen tượng trước mắt Triệu ướt cả người, không ngừng kéo ống quần, vừa rủa hung hãn, trong khi Dư vẫn lặng lẽ đứng một bên với ánh lạnh lẽo.
Tống vội vàng lên, lúng túngvi_pham_ban_quyen giúp thị launội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước trên người.
Triệu thị hất mạnh tay bà ra, cổ chân bị nước làm cho sưng , đau tới mức không dám chạm . Cơn giận bốcleech_txt_ngu lên ngùn ngụt, bà ta tay định và lao về phía Dư Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Convi_pham_ban_quyen ranh kia, cố làm tao bỏng chết đúng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lão nương phải đánh mày!”
vội chevi_pham_ban_quyen chắn. Triệu thị vóc dáng khỏe mạnh, còn Tống thị lại nhỏ nhắn gầy yếu, căn bản không ngăn nổi. Triệu thị vẫn vung tay lao vào Dư Kiều.
“Tam muội, Mạnh nha đầu chắc không cố ý đâu, emvi_pham_ban_quyen đừng chấpvi_pham_ban_quyen nhặt một đứa trẻ.” Tống thị khuyên ngăn.
Lúc này Triệu thị sao thể nghe lọt tai, đặc biệt khi Dư Kiều vẫn bình an vô sự đứng đó, lửa giận trong lòng bà ta càng cháy dữ dội. Bà ta cào vừa cấu như một mụ đàn bà đanh đá, phải xé nát Dư Kiều mới thôi.
Động tĩnh trong sân cùng cũng động đến Dư Nho Hải và Dưleech_txt_ngu Chu ở trong nhà.
Chu thị Triệu thị trong sân, sầm mặt nói: “Ồn ào cái gì mà nông nỗi này? Các người định lật tung cái nóc nhà này lên đấy à?”
Triệu thị tranh tố trướcleech_txt_ngu: “Mẹ, con ranh này định phản trời . Con chỉ định dùng chút nước nóng nó đun thôi, vậy mà địa thật ác, đổ thẳng cả sôi lên người con. Mẹ xem chân bỏng thành cái dạng gì rồi đây này!”
Dư Kiều cười lạnh. Nàng căn bản chưa đun sôi nước, lúc này Triệu thị làm gì còn thời gian đứng đây lảm nhảm, hẳn đã bị bỏng đến biến dạng rồi.
ranhleech_txt_ngu kia còn dám cười, tao đánh chết mày!” Nhìnleech_txt_ngu thấy lạnh của Dư Kiều, lửa giận của Triệu thị lại bùng lênbot_an_cap, bà thét định lao vào động thủ lần nữa.
Dư Chu thị không lên tiếng ngănvi_pham_ban_quyen , thực lòng cũng muốn để Triệu thịleech_txt_ngu dạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Mạnhleech_txt_ngu Dư Kiều một bài học ra trò.
tiếc là Dư Nho Hải này đang rất coi trọng Dư Kiều, ông lên tiếng thiệp: “Dừng tay! Tam , bộ hiện của chị kìa, còn ra thống gìvi_pham_ban_quyen nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Bịvi_pham_ban_quyen Dư lão gia tử trách, Triệu mới dừng , vẻ mặt đầy uất : “Cha, sao cha có thể che chở con ranh Dư Kiều này ? Chính nó dùng nước sôi đổ người con mà!”
Dư lão gia liếc nhìn Dư Kiều một , trầm giọng nói với Triệu thị: “Bị rồi còn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mau đi bôi thuốc? Chấp với một đứa cái gì?”
Triệu thị không ngờbot_an_cap lão tửleech_txt_ngu lại đột nhiênbot_an_cap thiên vị đến mức này, chỉ đành đưa mắt cầu cứu Dư Chu thị.
thị nhíu chặt mày, cũng không ngờ tử lại bảo Dư Kiều đến thếbot_an_cap. Bà nhìn chằm chằm Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng thêm chán .
nha đầu, Tam thẩm của chỉ dùng chút nước nóngvi_pham_ban_quyen, lòng dạ con cũng quá tàn độc rồi đấy, còn không mau nhận lỗi xin lỗi Tam thẩm ?”
Dư Kiều nhìn Dư Chu một cái im . Nàng mới đến nên đã biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợi hại của Dư Chu , muốn đứng vững ở Dư gia thì chỉ có thể tínhleech_txt_ngu kế lâu dài.
Tống thị khẽ kéo tay áo Kiều, ra hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng nhún chút, dù saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia tử cũng che chở, nhận lỗi là chuyện sẽ thôi.
là không biết hốibot_an_cap cải!” Sắc mặt Dư Chubot_an_cap thị càng thêm khó coi, bà cảm thấy Mạnh Dư Kiềubot_an_cap hoàn toànbot_an_cap không coileech_txt_ngu mình ra gì, căm nói: “ nó à, người ta vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo lương y nhưleech_txt_ngu từ mẫu, Mạnh Dư tuy y thuật không tệ, ông nhìn con bé này xem, tâm địa độc ác, còn vô pháp vô thiên, sau này nhà họ Dư chúng ta e là ngàybot_an_cap nào được yên !”
Nghe Dư Chu thị nói vậy, Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hải đành quay sang Kiều: “Mạnh nha , con không ý làm đổ nước lên người Tam thẩm đúng không? Mau xin lỗi Tamleech_txt_ngu một tiếng đi.”
Dư Kiều cúi xuống, thùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nằm lóc dưới đất lên rồi mới nói: “Tự nhiên không phải cố ý , là Tam thẩm đến cướp nước, nước mới đổ ra ngoàileech_txt_ngu.”
Kiều vừa dứt lờileech_txt_ngu, Triệu thị tức đến mức nhảy lên: “Con ranh con, tao còn chưa chạm vào cái thùng, mày đúng là khéo khéo !”
cười mỉa: “Khéobot_an_cap mồm khéo miệng? Tam thẩm, từ nãyvi_pham_ban_quyen đến giờ con mới nói đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu, còn người thì lải nhải mãi khôngleech_txt_ngu thôi.”
Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị nghẹn lời. Thấy bà ta định làm loạn không dứt, Dư Nho Hải không để bà ta rầy thêm nữa, đứng ra hòa giải: “Được rồi, đã là vô ý thì người mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà cãi cọ gì ? Chân bị bỏngvi_pham_ban_quyen rồi, còn không mau đi bôi ?”
Triệu thị đầy vẻ không lòng, nhưng thấy lão gia tử như mê hoặc, một bênh vực Mạnh Dư Kiều, bà biết rõ có làm loạn cũng chẳng được nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đành Kiều mặt mới vào bôi thuốc.
Dư Chu thị cũng liếc nhìnleech_txt_ngu Kiều đầy chán ghét, rồi quay người trở về chính đường.
Tống đỡ lấy gỗvi_pham_ban_quyen tay Dư , đầy nước rồi kéo nàng vào bếp, lúc này mới giọng: “Cái bé này, con tranh với Tam thẩm làm gìleech_txt_ngu? Chị ấy muốn nước nóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cứ đưa cho chị ấy, chúng ta đun lại là được mà.”
cười nhạt: “Tống thẩm, con người ta nay luôn tâm niệm, người kính một thước, ta kính trượng; người ta nhụcleech_txt_ngu tabot_an_cap, ta nhất quyết khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhường nửa phân.”
Tuy nhiên, việc đấu khẩu vô ích đối với nàng không cần thiết, nàng không giống như Triệuleech_txt_ngu mà đứng ngoài đường mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chửi như phường chợ búa. Nàng bộc lộ y thuật mặt Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hải, tuy là đưa thóp ông ta nắm, nhưng biết đâu được chính Dư lão tử lại nàng khống ? Hiện giờ chẳng phải Dư lão tử đã phát huy tác dụng rồi ? Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc.
Tống thị nghe vậy thì ngẩn người, thở Dư Kiều: “Đứa nhỏ ngốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, làm ngườileech_txt_ngu quá cứng cỏi thì dễ , đôi khi lùi cũng không sao, tháng cứ thế trôi qua thôi.”
Dư Kiều mỉm lắc đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không nói gì.
Tống nhìn nàng, bất lực lắc .
Tống thị chóng đun thêm một nồi nước sôi sùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , giúp Dư Kiều xách vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong phòng.
Dư Mộng Sơn uống thuốc Dư Kiềubot_an_cap bốc cho đã thấy dễ chịu hơn nhiều, tình trạng nề đã biến mấtvi_pham_ban_quyen, Tống cuộc cũng yên lòng.
Đây lần tiên Kiều kết để tắm, thấy vô cùng mới lạ, nàng bồ kết hồi lâu. Mấy ngày bị nhốt trong nhàvi_pham_ban_quyen , nàng tìm được cơ hội bảo Dư Trập mang nước tớileech_txt_ngu lau lần, nên người rất bẩn. Tắm xong, Dư Kiều cảm thấy khoái hơn hẳn.
Sau khi đổ nước tắm, Dư Kiều tháo vỏ chăn đệm mà đã nằm ngàyvi_pham_ban_quyen hômleech_txt_ngu , để cùng với quầnbot_an_cap áo đãleech_txt_ngu thay ra, định bụng mang đi giặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bên ngoài vang lên nóivi_pham_ban_quyen chuyện, Dư Kiều nghe thấy như là con gái lớn của phòng Phục Linh về. Nàng ôm đồ bẩn ra phòng, tiếng nói chuyện bên ngoài liền ngừng bặt.
Linh liếc Dư Kiều một cái, không lên tiếng.
Từ biểu trên mặt, Dư Kiều có thể cảm nhận được Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phục Linh không mấy thiện cảm với mình.
Tống thị nhìn thấy quần trong tay Dư Kiều liền lên tiếng: “Quần áo thay ra cứ để trongleech_txt_ngu phòng là được, lát ta mang đi giặt.”
Dư Kiều lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu: “ đâu Tống thẩm, tự con giặt là được rồileech_txt_ngu.”
Tống bước tới, lấy từ tay Dư Kiều, cười nói: “Phục Linh từ nhà ngoại về rồi, đứa gái các con nhau đi, để ta đibot_an_cap giặt quần áo.”
và Dư Phục Linh thì cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì để nói cơ chứ, đối phương rõ cũng chẳng muốn để mắt tới .
Tống gom số áo bẩn của người trong nhà thay ra, Dư Kiều gỗ đi sauleech_txt_ngu Tống thị, ra con đầu làng để giặtleech_txt_ngu .
suối chảybot_an_cap từ trên xuống, trong đến mức có thể nhìn thấy từng đàn cá tung tăng dưới đáy.
Tống thị tìmvi_pham_ban_quyen một đá bằngvi_pham_ban_quyen nhô khỏi mặt nước, đặt gùi áo bẩn xuống rồi ngồi xổm trên đá bắt đầu giặt.
Dư Kiều cầm lấy bộ áo bẩn mình thay ra, ngồi xuống bên cạnh Tống , nhẹ nhàng vònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nhìn bộ dạng ngoanbot_an_cap ngoãn của nàng, Tống thị cảm thấy có chút mâu thuẫn. cô bé nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tĩnhleech_txt_ngu nhu thì trông rất ôn , nhưng từ chuyện nàng tranh giành nước nóng với người bên Tam phòng, thể thấy tiểu nha đầu này thực có tính cáchvi_pham_ban_quyen quật cường.
Nhavi_pham_ban_quyen đầu họ Mạnh, con về Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Châu năm bao nhiêu ? Tống thị vừa làm vừa trò chuyện.
Dư Kiều suy một chút, nguyên thực nhớvi_pham_ban_quyen rõ lắm chuyện hồi nhỏ, nhiều ký ức đã nhạt, lúc trở về làng họ Mạnh, Mạnh Dư nhưbot_an_cap mới chín tuổibot_an_cap.
Mới chín tuổi sao? Vậy mà con vẫn nhiều y thuật học từ thuở như thế, đúng là một đứa trẻ thông minh. mỉm cười khen ngợi.
Dư Kiều cười : Sưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là người rất nghiêm , mỗi ngày đều ép con phải học thuộc lòng rất nhiều y , nhận mặt rất nhiều thảo dược. Nếu thuộc bài không diện được thảo dược thì trừng phạtleech_txt_ngu.
Cha của Dư mất , từ nhỏ nàng đã được ông nội bồi dưỡng như người kế thừa của Dư gia. Ông nội nàng đối với y thuật luôn nghiêm túc và khắt khe, các chiêu trò trừng phạt vô cùng phong phú, lần nào cũng là sư huynh đến giải cứu .
Nghĩ đến ông nội, hốcvi_pham_ban_quyen mắt Kiều bỗng nóng lên.
Tống thị thấy vậy dịu dàng nói: Hồi nhỏ học y chắc là vất vả lắm không? đóbot_an_cap sư phụ con nghiêm khắc chắc chắn cũng là muốn tốt cho con thôi, nếu không thì khi còn nhỏ thế này con làm sao học được nhiều lĩnh đến .
Kiều gật đầu, ông nội chỉ khắt khe nàng trên con đường y đạo, còn bình thường vẫn vô cùng yêu thương nàng.
Hai người vẫn chưavi_pham_ban_quyen giặt xong quần áo thì Dư Phục Linh đã tìm .
Mạnh Kiều, nội gọi . Giọng điệu Dư Phục không được tốt cho lắm, dườngbot_an_cap như cảm nói chuyện với Dư Kiều là một hành độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm thấp đi giá trịbot_an_cap của bản thân.
Tống thị lo lắng Triệu thị và Chu thị xấu trước mặt ông cụ, khiến cụ gọi Dư Kiều về để quở trách giáo , liền hỏi: Ông nội con tìm nha đầu họ Mạnh việc gì vậy?
Dư Phục Linh đáp: của Trương Trang đến khám bệnh, nội bảo con gọi cô ta về.
Nghe nói trong nhà có nhân đến khám, Tốngbot_an_cap thị vội vàng thúc : Nha họbot_an_cap Mạnh, về đi.
Dư Kiều mượn nước suối rửa sạch tay rồi , đibot_an_cap theo Dư Phục Linh trở về làng.
Suốt dọc đường, Dư Phục Linh lénvi_pham_ban_quyen liếc nhìn Dư Kiều mấy lần. Dư Kiều vẫn luôn im lặng, nếuvi_pham_ban_quyen Dư Phục Linhbot_an_cap không lên tiếng thì nàng cũng không có ý định chủ động bắt chuyện.
Khi sắp vào đến , Dưleech_txt_ngu Phục rốt cuộc nhịn không được, làm bộ hung dữ với Dư Kiều: , Mạnh Dưleech_txt_ngu Kiều, tuy rằng cô được ông nội , nhưng sau này nếu còn dám bắt nạt đệ đệ ta, làm nó mất mặt, thì cô tiêu đời với ta đấy!
Ngày đó Mạnh Dưvi_pham_ban_quyen gây ra chuyện hổ, Dư Phục Linh chưa gả chồng được Tống thịbot_an_cap sắp xếp đưa về nhà ngoại. Hôm nay vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Dư Kiều vẫn yên ổn ở nhà, Dư Phục Linh đã bám lấy Dư Mộng Sơn hỏi hồi lâu mới biết ra vìleech_txt_ngu Mạnh Dư Kiều biết y thuật nên được cụbot_an_cap nhìn nhận khác đi.
Dư Phục vốn luôn xót thương đứa em trai có thân thể yếu ớt của mình, nên đối với chuyện xấu hổ trước kia củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Dư Kiều, nàng có định kiến rất .
Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ dạng giương nanh múa vuốt của đối phương, Dư Kiều nhịn được bật , đáp lời: Được, sẽ không bắt nạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn nữa.
Dư Phục Linh cảm thấy như vừa đấmbot_an_cap một vào bông mềm, khôngbot_an_cap ngờ Dư lại ngoan ngoãn nghe lời như vậyvi_pham_ban_quyen. Khuôn đang căng thẳng của nàng bỗng chốc cứng đờ, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quaybot_an_cap mặt đi chỗ khác, không thèm để ý đến Dư Kiều nữa.
Trong nhà chính của Dư gia, có năm sáu người Trương Trang đang đứng chờ. Chuyện Chu được chữa khỏi trong một buổi trưa đã khắp làng, rồi cứ thế nọ truyền tai kia đến tận Trương Trang.
Trương là điền trang dưới quê của một gia đình trong thành, chút thếleech_txt_ngu lực, trong vòng mười tám làng này cũng cóvi_pham_ban_quyen chútbot_an_cap tiếng xấu.
đến khám bệnh Trương Tam, trangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu của Trương Trang. Ông ta có một đứa con mắc bệnh (động kinh) đã nhiều năm, thường phát tác. Chuyện bệnh của truyền đi truyền lại, đến tai Trương Trang đã biến thành chữa khỏi bệnh giản. Vì thế Lãoleech_txt_ngu Tam vừa nghe dẫn người chạy đến nhà họ Dư.
Dư đại phu, con trai ta chính là mắc giảnbot_an_cap. Ông đã chữa khỏi được mau thuốc kê đơn đi! Thấy Nho Hải cứ lặp đi lặpvi_pham_ban_quyen lại việc bắt mạch, Trương Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tam lên tiếng giục giã.
Dư Nho Hảibot_an_cap nắm con trai Trương , ngoài mặt giả vờ trấn : nóng vội.
Thực ra trong ông lo đếnleech_txt_ngu cuống cuồng, dư quang không ngừng liếc ra sân, mong sao Dư Kiều mau chóng về tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bệnh là chứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nan hay tái , nguyên nhân lại cực kỳ phức tạp khó mà rà soát. Ngay cả đơn thuốc đểbot_an_cap khống chế bệnh ông còn không kê nổi, nói gì đến chuyện trị tận .
Dư Nho Hải không khỏi oán trách , nếu nhàleech_txt_ngu Chu Hòe không ra ngoài nói hươu nóivi_pham_ban_quyen vượn thì Trương Lão Tam sao tìm đến tận cửa thế này.
Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Dư Kiều cũng không có nào chẩn trị, lúc thu xếp kết cuộc nào đây? Dư Hải không khỏi lo .
Trương trang đầu, ra lời đồn có chút sai lệch. Chu Hòe làng tôileech_txt_ngu mắc không phải bệnh , hắn là phòng sự kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phong, triệu chứng khác xa với con trai . Dư Nho Hải gắng giải thích.
Trương Lão Tam nhíu mày, đứng trên cao chằm Dư Nho Hải: ông là bệnh giản của con nhà ta không chữa được?
Mấy gãleech_txt_ngu đại hán lực phía sau ông ta cũng hung ác nhìn chằm chằm Dư Nho Hải. Dưvi_pham_ban_quyen Nho Hải tim đập chân run, nghe nói tay Lão Tam nuôi ít tay đấm để giúp thu tô, mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gã lực lưỡng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng lẽ chính là bọn chúng?
ấp úng nói: không chữa , tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta còn cân nhắc chút rồi mới dùng thuốc.
Đúng lúc này, Dư Kiều và Dư Phục đã . Nho thở phào một hơi, gọi Dư Kiều vào trong phòng.
Nha đầu họ Mạnh, đứa trẻ này mắc bệnh giản, xem có thuốc nào chữa được không? Dư Nho Hải nói.
Mạnhleech_txt_ngu Dư Kiều nhìn đứa bé trai đang ngồi trên ghế, dáng vẻ ngoan yên tĩnh, khoảng chừng tám chín tuổi. Nàng đưa tayvi_pham_ban_quyen ra định bắt cho thì bịleech_txt_ngu một bàn ngăn lại.
Dư đại phu, ôngvi_pham_ban_quyen giỡn mặt tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy à? Định một con bé ranh lừa gạt ta sao? Trương Tam mặt nói.
Hải vội giải thích: Trương trangleech_txt_ngu chủ, ông biết đó thôi, cháu này tôi nhỏ đã bái danh y ở kinh thành làm sư . Đừng nhìn con bé tuổi còn nhỏ nhưng y thuật vô cùng giỏi giang, chứng hạ phong Chu Hòeleech_txt_ngu tôivi_pham_ban_quyen chính là do nó chữa khỏi .
Dư Nho Hải lúc chẳng màng đến thể diệnbot_an_cap nữa, chỉ muốn nhanh chóng đẩy toàn bộ đống rối trước sang đầu Dư Kiều.
Chưa từng nghe đàn đileech_txt_ngu hành y giờ. Nếu không khỏi cho taleech_txt_ngu, coi chừng họ Dưvi_pham_ban_quyen các người từ về sau gà chó không ! Trương Lão Tam hung hăng nói.
ta hiếm muộnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mãi mới có mụnleech_txt_ngu trai nên vô cùng , không ngờ đứa lại mắc bệnh giản. Đại phu khắp huyện Trường Khuê đều đã xem qua nhưngleech_txt_ngu không ai chữa khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. đứa trẻ thông minh hiểu chuyện như vậy lại phải sự vò của bệnh tật.
vi_pham_ban_quyen Kiều không năng gì, Trương Tam ra rồi đặt lên mạch cổ tay đứa bé. khi bắt xong, Dư Kiều nói với đứa trẻ: Há miệng ra.
bé mím chặt môivi_pham_ban_quyen, nhìn Trương Lãobot_an_cap Tam một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới từ từ há miệng.
Kiều đưa tay bóp nhẹ hai bên má nó: Há to ra.
Cổ họng đứa bé cử động khó khăn bắt đầu ho . Kiều lên tiếng: Cóvi_pham_ban_quyen khăn tay ? Bảo nó nhổ đờm vào khăn tay.
Mấy gã đàn ông thô như Trương Lão Tam sao có khăn tay, tức liền đưa mắt nhìn mấy người nữ trong phòng của Dư gia. thị tuy mười phần không tình nguyện, nhưng cũngbot_an_cap Trương Lão Tambot_an_cap không dễ chọc vào, đành lề mề đưa chiếc khăn tay của mình .
Trương Tam đón lấy chiếc khăn, không nhờ vả ai mà tự mình đến bên miệng trai để khạcleech_txt_ngu đờm.
Sau khileech_txt_ngu đờm được khạc ra, Dư Chu thị và Triệu thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vộivi_pham_ban_quyen vàng mặt đi, đầy mắt chán .
đưa tay đón chiếc khăn, nhìn chằm chằm bãi đờm mà cậu bé vừa ra quanleech_txt_ngu sát tỉ mỉleech_txt_ngu một hồi lâubot_an_cap, sau đó đặt chiếc khăn bẩn bàn.
Dư Kiều dùng ngón tay chỉ vào mạn sườn cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Chỗ này có thường xuyên chướng không?
Cậu sờ vào Dư Kiều vừa chỉ, gật gật đầu.
leech_txt_ngu Kiều nhìn sang Trương Lão : Hắn có phải thường xuyên ăn uống không ngon, chân tay tê dại, đại tiện tắc , miệng lưỡi cứng nhắc? Kèm theo đó là mặt, phiền muộn, dễ nổi cáu?
Trương Lão liên tục gật đầu, thái độ đã thay đổileech_txt_ngu không . Hắn ngờ cô bé có vẻ không cậy trước mắt này thật sự có bản lĩnh, chứng này nóibot_an_cap ra quả thực tám chín phần không sai.
Những triệu chứng ngươi nóibot_an_cap lúc trước con ta đều , nhưng tính tình nó ngoãn chuyện, còn chuyện hung bạo dễ cáu gắt thì chưa từng thấy. Trương Lão Tam nói.
Dư Kiều khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười: Chưa có? Ngươi làm cha hẳn hiểu rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con trai mình cho lắm.
Lão Tamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị nói đến nghẹn lời, vẻ mặt đầy mờ mịt, khô khốc biện minh: Con tính tình thật rất ngoan, hiếm khi hỏa.
Gã tráng sĩ đứng sau lưng Trương Lão Tam gãi gãi đầu, ấp úng nói: đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Kỳ ca nhi và đám trẻ trong trang đều không chơi được với nhau, thường xuyên đánh , tẩu tử bảo bọc kỹ nên vẫn luôn không dám nói với ngài.
Lão Tam vẫn lên tiếng che chở: Lũ ngợmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, thấy Kỳ ca nhinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta có chứng nên thường xuyên trêu chọc nó, sao có thể trách Kỳ ca nhà ta được!
Dư Kiều chẳng mấy bận tâm lời của Lão Tam, quayvi_pham_ban_quyen sang hỏi Dư lão gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Dược phòng có ngảileech_txt_ngu cứu không?
Dư lão gia tử vội gật đầu: Có, ta đi lấy ngay đây.
Trương Tam Dư Kiều, ngữ khí đã hòa hoãn hơn : Cô nươngvi_pham_ban_quyen, chứng giản của tiểu nhi ta có thểvi_pham_ban_quyen trị được sao?
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều : Hắn là nội phong đàm mê tâm dẫn kinh quý giản chứng, có thể trị.
Khi Dư Kiều nói ra câu , cậu bé đang ngồi yên lặng bỗng chốc mắtbot_an_cap lờ đờ nên sáng , nhìn chằm chằm vàoleech_txt_ngu nàng.
Trương Lão Tam kích động xoa xoa tay, vui mừng đến mức biết nói gì cho phảibot_an_cap.
gia tử lấy cứu từ phòng thuốcvi_pham_ban_quyen vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Dư Kiều cầm lấy cứu, nhìn cậu bé đột nhiên nhớ ra hiện tại đang Thái , chứ phải kiếp trước, nơi việc bệnh không phân giới , chỉ là mối quan hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa thuốc và bệnh nhân.
không khỏi thấy hơi đau đầu, khẽ nhíu .
Trương Lão Tam thấy biểu cảm nàyvi_pham_ban_quyen của nàng, tim tức khắc lên, căng hỏi: lại có chuyện ?
Dư Kiều lắc đầu: Không có .
Nàng nói với Dư Nho Hải: Ta tiện nhúng tay, ông đưa hắn vào phòng , dùng ngải cứu xông hai huyệt Nhị Âm trong thời gian hương.
gia tức ý, lấy ngải cứu từbot_an_cap tay Dư Kiều, biểu cảm chút quái. lòng ông vô cùng tò mòleech_txt_ngu không biết sư phụ của đã dạy nàng phương pháp hành y kỳ gì, trị giản mà lại dùng cứu xông những nơi nhưbot_an_cap tiền âm hậu âm.
Trương Lão Tam khôngbot_an_cap biết Nhị Âm là ở nào, có chút không yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm nói: Mạnh cô nương, Dư lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại phu tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã cao, liệu có được không? Hay là cô thân trị liệu cho tiểu nhi, cũng yên tâm hơn .
Nho Hải có chút khó coi, không ngờ mình lại bị coi thường đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức này, mặt mũi sựleech_txt_ngu không để đâu cho hết.
Tất nhiên là đượcvi_pham_ban_quyen, lão tử nhà chúng ta dù sao cũngbot_an_cap phu, điểm này không cần lo . Dư Kiều cũng để Nho Hải quá mất mặt, thản nhiên lên tiếng.
Sau khi tàn một nén hương, Dư Nho Hải dẫn Kỳ gian phòng phía Tây . Trương Lão mặt đầy căng thẳng nhìn con trai mình: Kỳ ca nhi, thế nào ?
Trương Kỳ đã thay đổi mặt xanh lúc trước, trên khuôn mặt nhỏ nhắn treonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười nhẹ nhõm, vươn vai duỗi chân tay: Cha, thoải mái quávi_pham_ban_quyen, cảm thấybot_an_cap cả người đều nhõm.
Đây là câu nói tiên cậu bé kể từ khi đến Dư gia, Trương Lão Tam thần tình kích động, sướng nói: Mạnh cô nương Mạnh đại phu, chứng giản của con ta thế là đã khỏi hẳn rồi ?
Làm sao mà dễ dàng được? Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều nói, đàm mêbot_an_cap tâm hắn cần phải điều lý từ từ. Ta kê một đơn thuốc, người bệnh cần uống thuốc đúngbot_an_cap giờ, hai ngày đến xôngleech_txt_ngu ngải cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một lần. Sau một tháng phong đàm trong cơ thể biến mất có thể ngừng thuốc, nhưng ngải cứu vẫn phải tục.
Trương Lão Tam liên tục gật đầu, thái độ khiêm lại cung kính: Đều nghe cô, có thể chữa khỏi cho con ta, cô nói gì cũng được.
Nho Hải đã lấy giấy bútbot_an_cap định viết đơn, Dư : Đơn thuốc cần viết .
Nàng nhìn Lão bảo: Ngươi hãy ghi đơn thuốc này.
Lão Tam vội gật đầu, quay mấy gã đàn ông phíaleech_txt_ngu sau: Tất tập trung ghi nhớvi_pham_ban_quyen cho kỹ.
Dư Kiều chậm rãi nói: Cam toại hai tiền, nghiền thành bột, cho vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong tim lợn, buộc chặt, bọc giấy, nướng chín, lấy ra, thêm tiền mạt thần sa, chia làm phần, mỗi ngày uống một phần, dùng nước sắc tim để uốngbot_an_cap kèm.
Trương Lãoleech_txt_ngu Tam lặp lại một lượt: Mạnh cô nương, ta đều nhớ kỹ rồi.
Dư Kiều dặn thêm một câu: lợn cần loại tươi mới.
Nho Hải lấy Cam toại và Thần sa cho Trươngvi_pham_ban_quyen Lão Tam. thái độ của hắn như vậy, ông liền mở miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòi một lượng bạc tiền phí.
Trương Lão Tam rồi vui mừng quá đỗi, thấy thì bình tĩnh lại. Những năm qua hắn đưa con đi ybot_an_cap hỏi thuốc, đã tốn không ít bạc oan uổngbot_an_cap, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít lần gã đại tâm đen tối lừa gạt.
Một lượng bạc phí có thể trả, ba tháng sau bệnh giản của con ta không mất, tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẩn phí ta sẽ quay lại lấy. Trương Lão Tam nhìn Nho Hải, cười như không nói.
Dư Nho Hải tức khắc chột dạ, nhưng vẫn cố giữ diện, cười gượng gạo. Sau khi đámvi_pham_ban_quyen Trương Lão Tam raleech_txt_ngu khỏi , Dư Nho Hải cổng lại, hung nhổleech_txt_ngu bãi nước bọt xuống đất, nghiến răng nghiến lợi mắng vài câu.
lại gian chính, Dư Nho Hải chút không yên tâm hỏi Dư Kiều: Chứngvi_pham_ban_quyen giản đứa nhà họvi_pham_ban_quyen Trương thật sự có thể trị khỏi saobot_an_cap?
Dư Kiều liếc nhìn ông cái rồi gật .
Dư Nho Hải bấy giờ mới yên tâm hơn chút, một lượng bạc trong ngực chưa kịpbot_an_cap ấm chỗ, ông cũng chẳng muốn trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cho người ta.
Sau khi cất kỹ bạc, lòng Dư Nho Hải lại nảy sinh thêm ý định. Nếu Mạnh thật ngay cả giản cũng có thể trị , thân thểvi_pham_ban_quyen của ca nhi nàng có thể được không?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Dư Nho Hảibot_an_cap vàngleech_txt_ngu đi tới gian chính, vẻ mặt nhiệt thiết: Mạnh nha đầu, ngươibot_an_cap đã từng mạch cho Ngũ ca nhinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa? Có phương thuốc nào có thể điều thân cho ?
nghĩ một chút, lắc đầu : Ta tuy chưa từng mạch cho Ngũ ca nhi, nhưng với thân thể của cũng biết được đôi phần. Căn cơ cơ thểvi_pham_ban_quyen của Ngũ nhi đã tổn quá nặng, dễ bù đắp.
Dư Khải Trập có tướng chết yểu, những đại phu đó nói quả sai.
Dư Nho Hải nghe vậy, trong lòng khỏi thất vọng, nhưng thấy Dưleech_txt_ngu Kiều tuyệt đường sống, liền truy hỏi: Không bù đắp là nào? Chẳng lẽ vẫn còn cách để cứuleech_txt_ngu vãn?
Lãovi_pham_ban_quyen ngày đêm đều trôngvi_pham_ban_quyen ngóng họ Dư có thể xuất hiện một vị lớn làm rạng rỡ tổ . Trong đám con cháu nhà họ Dư, chỉ có Khải Trập là có tố chất đó, hắn từng được quang Tiểu tamvi_pham_ban_quyen nguyên, khiếnvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nho Hải không nỡ dễ dàng từ bỏ hy .
Kiềubot_an_cap nhiên muốn giúp Khải điều dưỡng thânbot_an_cap thểvi_pham_ban_quyen, coi như là đáp ơn cứu mạng của hắn lúc trước.
“Phải mạch mới biết được.”
Dư Kiều vừa dứt lời, Nhonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hải hăng hái hướng ra bên ngoài gọi lớn: “Ngũ ca nhi, Ngũ ca nhi!”
vài tiếng gọi liên tục, Khải đi tới phòng chính. Dư Nho Hải nói: “Để Mạnh nhabot_an_cap đầu chẩn mạch cho con.”
vi_pham_ban_quyen lão ở trong phòng nghe thấy động tĩnh cũng từ phòng trong bước ra.
Khải Trập liếc nhìn Mạnh Dư Kiều một cáileech_txt_ngu rồi ngồi xuống ghế, đưa tay thanh mảnh trắng trẻo ra.
Dư Kiều đặtvi_pham_ban_quyen ngón tay lên cổ tay hắn, lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn khôngleech_txt_ngu thấy động tĩnh gì. Dư Nho Hải không dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh, khẽ hỏi: “Mạnhvi_pham_ban_quyen nhabot_an_cap đầu, thế nào rồi? Có nào cứu vãn không?”
Triệu thị ở Tam vi_pham_ban_quyen Trương thị ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại phòng lúc này cũng đã đến phòng chính, thấy Dưbot_an_cap Kiều đang chẩn mạch cho Dư Khải Trậpbot_an_cap, mắt mọileech_txt_ngu người đều đổ vàoleech_txt_ngu nàng.
Dư Kiều khẽ cau mày, thu tay lại. mắt chạm phải trong trẻoleech_txt_ngu của Dư Khải Trập, nàng khẽ mỉm cười: “Tuy mạch tượng khô , nhưng không phải là vô phươngbot_an_cap cứu chữa, hãy để ta suy nghĩ thuốc vài ngày.”
Nghe xong, gương mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuấn tú củaleech_txt_ngu Dư Khải Trập không có cảm gì rõ rệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn đứng dậy chào Dư Nho Hải một tiếng rồi về phòng đọc sách.
Dư Nho Hải giấu nổi vẻ kích động, đuổi theo dặn dò Dư Kiều: “ nhavi_pham_ban_quyen đầu, con nhất định phải suy nghĩ phương thuốc cho kỹ. dượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệu gì, cứ việc vào hiệu mà lấy, cái gì không có chúng ta sẽ lên tiệm trên để mua.”
Sau Dư Khải Trập rời đi, nụ cười trên mặt Dư Kiều nhạt dần. Nàng hơi nheo , quan sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt của từng người phòng, chậm rãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Thân thể của Ngũ ca nhileech_txt_ngu đã lúc dầu cạn đèn tắt, ta phương thuốc nào điều dưỡng cả.”
Nghe thấy lời này, Dư Nho Hải như bị giáng một đòn mạnh, khuôn mặt già nếp càng thêm vẻ tang thương. Ông khô khốc và lúngleech_txt_ngu túng râu, đôi môi mấp máy nhưng không biết nên nóileech_txt_ngu gì cho phải.
Chu thị khẽ rũ mắt, trên mặt không nhìn ra buồnleech_txt_ngu hay vui. Trươngbot_an_cap thị dài một tiếng, đứng dậy đi ravi_pham_ban_quyen ngoài sân tiếp tục đan bồ đựng lương thực.
Triệu thị như người vô sự, cúi đầu tiếp tục khâu đế giày. Dư Kiều thu thần sắc của mọi người vào mắt, trong thoáng hiện lên một tia suy nghĩ xa.
Cửa viện “két” một tiếng, Tống thị địu đống áo vừa giặt . Dư Kiềuvi_pham_ban_quyen đi khỏi phòng chính.
Nàng đưa tay đỡ lấy chiếc gùi trên lưngleech_txt_ngu Tống thị, cùng bà phơi quần áo.
thị thấy trong nhà không có người , liền hỏi: “ đến đi rồi à?”
Dư Kiềubot_an_cap gật đầu, khôngleech_txt_ngu nói thêm, Tống thịbot_an_cap hợp lực chăn màn đã giặt lên giá tre trong sân.
Bênleech_txt_ngu cổng viện vang lên tiếng nói chuyện, một lát sau, con trai cả của Đại phòng là Tri cùng vợ bế con vào .
người vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thấy Dư Kiều đang phơi quần áo liền có chút kinh ngạc. Trước đó khi Dư Kiều ra chuyện xấu hổ kia, những người tuổi trong nhà người nhà họ Dư cho đi lánh mặt hết. Dư Phục Linh về nhà ngoạileech_txt_ngu, Dư Tri Hạnh đưa là Vương Yên nhà đẻ.
Dư Tiều Sơn đang làm mộc trong sân ngẩng đầu lên : “Về rồi à?”
Vương Mộng Yên bế con đi đến trước Tiều Sơn, nhìn chiếc giường gỗ nhỏ đã thành hình, nói: “Tay nghề của cha ngày càng rồi, Tiểu Cát Cánh của chúng ta sắp có riêng nằm rồi.”
Cô bé trong lòng Vương Mộng Yên ngọt ngào gọi Dư Sơn: “ nội, bế.”
Dư Tiều Sơn vội tay, đón lấy bé bế vào lòng. Dư Tri Hạnh xách mộtleech_txt_ngu chiếc túi vải đi thẳng về phòng Đại , Trương thị đặtvi_pham_ban_quyen những sợi mây trong tay xuốngleech_txt_ngu cũng đi theo vào phòng .
“Nhạc mẫu cho ít đường đỏ và năm mươi quả trứng Mộng Yên và con bé tẩm bổ thân thể.” Dư Tri Hạnh nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt túi vải đất.
lấy đỏ và trứng vịt , mặt lộ vẻ vui mừngleech_txt_ngu: “Thông gia mẫu luôn hào phóng với chúng . Có điều nhà chưa bếp, chỗ trứng vịt này không được, nếu để bà nội con nhìnbot_an_cap thì lại bị gán cho cái đại hiếu.”
Trương thị đếm ra mười lăm quả trứng định đem nộp cho công quỹ, số lại đều đem giấu đi.
Vương Mộng Yên bế con vào phòngleech_txt_ngu, mò hỏi: “Mẹ, sao Mạnh Dư Kiều còn ở trong nhà thế ạleech_txt_ngu?”
Trương liếc nhìn ra ngoài, hạ thấp giọng : “Cái đầu họleech_txt_ngu đó là người có bản lĩnh. nội con nhìn trúng yvi_pham_ban_quyen thuật giỏi giang của nó, đâu nỡ đuổileech_txt_ngu nó đi, nhiều chuyện đểbot_an_cap ầm lắm!”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay