TRÚNG SỐ ĐỔI ĐỜI – CÔ XUYÊN THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG PHẢN DIỆN

Tống Uyển Story on-going 16/04/2026 71 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Độc Ác: Nuôi “Thái Tử Gia” Thất Thế Chờ Ngày Vả Mặt

Tỉnh dậy trong căn hầm ẩm mốc mười mét vuông, chưa kịp định thần đã nghe tiếng sấm nổ ngang tai, bạn sẽ làm gì khi nhận ra mình chính là nữ phụ độc ác có kết cục “chết trong đống phân lợn”?. Đối mặt với nam chính thiên tài đang lâm cảnh bần hàn, Nguyễn Ngọc chọn cách “quay xe” cực gắt: Vừa mắng vừa cưng chiều, quyết tâm đổi mệnh trước khi nữ chính xuất hiện!

Nguyễn Ngọc xuyên không vào cuốn tiểu thuyết “Hãm Lạc Kinh Sắc”, trớ trêu thay lại nhập đúng thân xác cô bạn gái cực phẩm của nam chính Lục Thừa Vân. Lục Thừa Vân vốn là siêu thiên tài IQ 160, từ đỉnh cao sự nghiệp rơi xuống vực thẳm nợ nần, phải đi bốc gạch công trường để nuôi bạn gái. Theo nguyên tác, cô bạn gái này không chỉ lăng mạ mà còn định chuốc thuốc bán anh đi làm trai bao.Biết rõ tương lai Lục Thừa Vân sẽ khôi phục thân phận Thái tử gia Bắc Kinh và trả thù tàn khốc, Nguyễn Ngọc bắt đầu hành trình “tẩy trắng” đầy chật vật. Cô từ bỏ lối sống xa hoa, bí mật bày sạp vẽ tranh kiếm tiền phụ giúp anh, thậm chí còn mua xe điện, tặng điện thoại Xiaomi để “đầu tư” cho đại lão. Nhưng liệu sự quan tâm vụng về cùng những lời mắng mỏ theo thiết lập nhân vật có đủ để che mắt một thiên tài nhạy bén, hay chính anh đã sớm nhận ra linh hồn bên trong lớp vỏ bọc độc ác kia đã thay đổi?.Tại sao phải nghe bộ này ngay?Main nữ “não to” nửa mùa: Màn kịch giả làm nữ phụ độc ác nhưng hở ra là áy náy, nũng nịu khiến “sói xám” Lục Thừa Vân không thể rời mắt.Cơm tró cực chất lượng: Cảnh Thái tử gia bưng nước rửa chân, mát-xa cho bạn gái hay giấc mộng xuân nồng nàn trong nhà nghỉ rẻ tiền đảm bảo sẽ khiến bạn “quắn quéo”.Vả mặt gián tiếp: Nhìn cách Nguyễn Ngọc trị tội gã họa sĩ bắt nạt mình hay “kéo đen” chàng công tử nhà giàu An Bách Nguyên vô cùng sảng khoái.

Đeo tai nghe và tận hưởng ngay!🎧 Bấm PLAY ngay để cùng TruyenFullAudio.net đắm chìm vào không gian đầy cảm xúc của bản Audio này. Giọng đọc truyền cảm, sâu lắng sẽ đưa bạn đi từ những góc hầm tối tăm đến những khoảnh khắc ngọt ngào tan chảy. Bạn đã sẵn sàng chứng kiến hành trình lật ngược ván cờ của nàng nữ phụ “vô mưu” chưa? 🚀🔥

TRÚNG SỐ ĐỔI ĐỜI – CÔ XUYÊN THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG PHẢN DIỆN cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

giận nữa, tối anh mua riêng cho .
Tiếng cửa khép lại, giọng biến mất.
Nguyễn Ngọc mơ màng tỉnh dậy, chưaleech_txt_ngu kịp mở mắt đã ngửi mùi ẩm mốc trongbot_an_cap không khí. Cô bịt mũi nhìn quanh, thấy phòng kỹ ẩm ướt chỉ rộng mười mấy mét vuông. Phía trên bên trái chỉ có nửa khung cửa , phần dưới là vách tường, rõ ràng đây là một phòng bán hầm.
Đây là đâu? Chẳng phải cô đang đọc tiểubot_an_cap trong ký rồi ngủ thiếp đi sao?
Nguyễn vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay định lấy điện thoại đầu , nhưng trong đầu bỗng hiện một đoạn ức không thuộc về mình. Côleech_txt_ngu giật mình nhảy lên khỏi giường, chạy trước . Cô nhìn thấy một bản thân xa lạ.
Cô gái gương mới ngoài đôi mươi, đôi mắt tròn lanh, làn da thể ra nước, môi anh đào mỏng manh, nhìn lên trên một chút, nơi đuôi còn một nốt ruồi lệ nhỏ. Đẹp thì đẹp thật, nhưng đâybot_an_cap đâu cô!
Cứu mạng với. Hình như cô đã nhập đội quân xuyên sách rồi.
Cô xuyên vàobot_an_cap cuốn tiểu thuyết sủng vừa đọc trước khi ngủ mang tên Hãmvi_pham_ban_quyen Lạc Kinh Sắc. Nam chính Lục Vânvi_pham_ban_quyen năm nay hai mươi sáu tuổi, tốt nghiệp khoa Tài chính Học viện Quản lý Quang Hoa của Đại học Bắc Kinh, một có chỉ IQleech_txt_ngu 160. còn đi học, anh cùng bạn bè nghiệp, trong vòng ba sau tốt nghiệp đã đưa giá vốn hóa của công ty ba mươi tỷ tệ, trở thành quý nổi bật nhất giới thượng lưu Bắc Kinh.
Nhưng vì sự cố ngoài ý muốn, công ty phá sản. Tân quý công nghệ rực nhất bỗng chốc gánhvi_pham_ban_quyen món nợ khổng lồ, hồ sơ tín dụng bị liệt vào danhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách đen, thể tìm được công việc bình thường, đành phải ở trong tầng hầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với cô bạn gái độc ác.
Nhưng cô bạn này không chỉ giàu phụ , còn dùng đủ mọi cách nhục mạ, nạt anh lúc sa cơbot_an_cap lỡ . Cuối cô ta còn ngoại tình với mộtvi_pham_ban_quyen gã đànleech_txt_ngu ông khác, cả hai mờ mắt vìleech_txt_ngu tiền đã hợp sức chuốc thuốc Lục Vân, định bán anh đi làm trai .
May mắn thay, nam chínhbot_an_cap được đại tiểu giới thượng leech_txt_ngu Kinhbot_an_cap Kiều cứu giúp. Nhờ sự hỗvi_pham_ban_quyen trợ củavi_pham_ban_quyen nữ chính, nam chính không chỉ quay lại thương trường còn phát mình chính là thái tử gia lưu lạc của mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia tộc quý ở Kinh. Có sự ủng của nữ chính và gia đình, nhanh chóng lấyvi_pham_ban_quyen lại mọi thứ, đồng thời ném cô bạn gái cũ độc ác đã hãm hại mình vào một thungvi_pham_ban_quyen lũng hẻo lánh nuôi .
Cuối cùng, cô bạn cũ vừaleech_txt_ngu bệnh vừaleech_txt_ngu sức, ngã vào đống phân rồi chết thối.
Nguyễn Ngọc muốn . Tình yêu của nam nữ cảm động đất thật đấy, nhưng kết cục nữ phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ác thì đâu thảm đến vậy… Bởi vì, người xuyên vào chính bot_an_cap nữ phụ độc ác .
Ở giai đoạn hiệnleech_txt_ngu , cô đã mắng chửi nam chính sản ròng mấy tháng trời, điểm ác cảm đã kịch trần.
Trời đất ơi, hỗn độn gì thế !
Ngọc sốt đi đi lại lại trong phòng: bây giờ, làm sao bây giờ, cái não tiệt này, nhanhvi_pham_ban_quyen xem nào!
Tay nắm cửa phòng ngủ đột nhiên xoay một vòng. Người đàn đi gạch ởbot_an_cap trường đã quay trở lại. Anh nhíu mày, có vẻ hơi rụt rè, thương với bạn gái: Nguyễn Ngọc, trước tiên anh mua cho em loại sầu riêng bình thường được ?
Nguyễn Ngọc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lục Vân. Cô ngẩn người ra.
Người đàn ông cao mét chínvi_pham_ban_quyen, môi mỏng mắt phượng, ánh mắt sắc sảo có thần, đường xương quai hàm còn rõ nét cả con đường nghiệp của cô. Vì làm việc lâu ngày trên công gắt, làn da anh hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạm màu đồng, nhưng khối cơ bắp trên người cuồn , săn chắc vô .
Nguyễn Ngọcleech_txt_ngu cảm thấy xấu hổ vì những nghĩ không mấy trong sáng vừa nảy ra đầu, vộibot_an_cap vàng cúi đầu lùi lại một bước.
Thừa Vân tưởng còn giậnvi_pham_ban_quyen, bèn thỏm giải thích: phải anh không muốn mua loại ngon cho em, là chúng ta sắp phải đóng tiền nhà rồi. Một quả sầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net riêng Musang King tận sáu trăm tệ, loại thường chỉ hai trăm . Anh muốn dành dụm tiền đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổi cho em chỗ ở hơn.
quabot_an_cap họ vừa mới cãi nhau xong, vì nguyên chủ đòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn đắt tiền mà Lục Vân không có tiền mua. Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỗi sáng dậyvi_pham_ban_quyen từ bảy giờ đểleech_txt_ngu đi bốc ở công trường, tan ăn vội bátvi_pham_ban_quyen cơm rồi lại đến khu logistics làm công nhân bốc vác nặng, bận bịu đến tận giờ đêm mới nhà, vậy mà nguyên còn anh suốt hai tiếng đồng hồ, bảo anh vô dụng, đồ phế vật, thà đi yêu con chó còn hơn.
Lụcleech_txt_ngu Thừa Vân im lặng lắng , sáng sớm tỉnhvi_pham_ban_quyen dậy bắt đầu kiểm điểm thân. Anh có lỗi với bạn nên mới bốc đồng nói sẽ mua sầu , kết đi chưa được bao lại nhớ ra mình không có tiền, đành quay lại thương xem mua loại rẻ tiền có được .
Nguyễn nghe mà thấy vô cùng áy . Nhà đến phải hầm rồi mà Lục Thừa vẫn sẵn lòngbot_an_cap sầu sáu trăm tệ, thậm dành dụm cũng để đổi cho cô chỗ ở tốt hơn. Thế này bảo cô làm sao nỡ lòng tiếp tục mắng anh bằng con chóvi_pham_ban_quyen được?
Nguyễn Ngọc đôi mắtleech_txt_ngu trong veo, ấp úng nói: Em lại khôngvi_pham_ban_quyen muốn ăn sầu riêng rồi. Lục Thừa Vân, em muốnbot_an_cap ăn tây.
Cô muốn bảo anh đừng mua nữa, nhưng sợvi_pham_ban_quyen làm sụp đổ lập nhân vật nguyên chủ, khiến nam chính cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉleech_txt_ngu thông minh cao nghi ngờ thânvi_pham_ban_quyen phận của mình, nên đành bịa ra một lý do để giúpbot_an_cap anhbot_an_cap tiết kiệm tiềnbot_an_cap.
Lục Thừa Vân ngẩn một chút: Chẳng phải không thích ăn dâu tâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Anh nhớ thích những gì ngọt lịm.
Nguyễn Ngọc mím môibot_an_cap, lí nhí đáp: Lâu rồi không ăn nênleech_txt_ngu muốn đổi vị.
Lục Thừa siết chặt ngón tay, toàn thân căng cứng, một lúc lâu sau mới ừ tiếng: Vậy hôm nay mua dâuvi_pham_ban_quyen tây trước, anh sẽ chọn cho emvi_pham_ban_quyen loại nhất.
Nguyễn Ngọc: Được.
Cửa phòng lại khép lại một lần nữa.
Dáng người caoleech_txt_ngu lớn củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Thừa Vân dựa vào cửa, đôi dài , những ngón tay rõ gõ nhẹ lênvi_pham_ban_quyen đùi. Anh hơi ngẩng đầu, liếc nhìn đã đóng, trong mắt dò xét theo vẻ cảnh giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, áp lực bỗng chốc dâng cao.
Đêm qua còn vô dụng, hôm đột nhiên lại không đòi ăn sầu riêng nữa, tại sao ?
Lục Thừa Vân bỗng phắt đầu. Trong đầu hiện một ý . Chẳng lẽ… Cô ấy cuốivi_pham_ban_quyen cũng nhịn nổi nữa, muốn bỏ anh sao?
Lục Thừa Vân chạy vội về nhà khi trời đã .
Trên tay anh xách theo sầu riêngbot_an_cap và dâu tây mới , quần áo lem bụi bặm còn chưa kịp phủi sạch. Vừa cửa, anh đã vội vã vặn tay nắm cửa căn phòng nhỏ, nhưng khi cánh mở ra, bên trong trống không có một người.
Nhịp thở của Vân khựng lại.
Đi rồi saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Đến cả cô ấy cũng không còn đây nữa…
tựa người vào khung cửa, lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Có người , chuyện buồn nhất gian là tuổi trẻ tài cao nhưng sớm lụileech_txt_ngu bại, từ biệt thự sang trọng rơi xuống căn hầm chật hẹpvi_pham_ban_quyen, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết từ lúc nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà cuộc đời lại trở nên thảm hại như thế này.
Vốn dĩ khi Nguyễn Ngọc còn ở đây, anh vẫn nghĩ mình có còn cơ để xoay chuyển .
Nhưng giờ cô cũng đi rồi.
Người bạn gái học vấnvi_pham_ban_quyen thấp, óc không mấy thông minh, lại còn hay mắng nhiếc đánh đập anh nàybot_an_cap, chính là chỗ dựa duy nhất của anh lúc này.
Phải chăng có nghĩa cả này của anh chỉ có thể dừng lại đây?
Lục Vân, em giặt xong áo rồi, anh tắm . Giọng của Nguyễn Ngọc đột nhiên vang lên từ phía sau.
Lục Thừa Vân sững sờ.
quay cô, vẻ mặt đầy hoài nghi: Em chưa đi sao?
Đi ? Nguyễn Ngọc ngơ ngác một lát rồivi_pham_ban_quyen suy nghĩ một chút mới nói: bảo đi làm hả? nay em được nghỉ.
Nguyên chủ chỉ có bằng tốt nghiệp học, ở một đầy rẫy nhân tài như Bắc Kinh, cô chỉ có tìm được công thu ngân siêu . Tuy lương mỗi tháng chỉ cóleech_txt_ngu 3500 tệ, nhưng ít ra cũng không dầm dãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nắng, được bảo hiểm xã hội.
Lục Thừa Vân nhìn cái chậu côvi_pham_ban_quyen đang bưng, bên trong là quần áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừabot_an_cap mới giặt xong. nhường đường để cô đi bên cửa sổ phòng phơi đồbot_an_cap.
Nguyễn Ngọc cần đồ lót, thế là anh chủ động tránh đi tắm.
Đợi khi phơi xong quần áo, đầu lại thì thấybot_an_cap trên một đĩa dâu tâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn đã rửabot_an_cap sạch, cùng một quả sầu rất to.
Nguyễn Ngọc lại gần nhãn dán trên đó.
Là loại sầu riêng King giá trăm tệ.
Nguyễn Ngọc ngây người: Trái cây đắt tiền như vậy, anh ấy nói mua là luôn thế?
Nguyên chủ vì từng có những ngày tháng giàu sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Thừa nên mới rành rẽ các thương hiệu lòng bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay, nhưng ngay cả khi Lục Thừa phá sản, cô vẫn muốn duy trì lối xa như trước .
Lục đẩy cửa bước vào, tay khăn lau tóc.
Anh mới tắm xong, cả người sạch sẽ thơm tho, mái tóc đen rối bời còn vương những nước. Những men theo má lănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống đường , mùi xà phòng sau khi tắm quyện cùng hơi lạnhbot_an_cap tỏa ra. cả trong khoảnh khắc thư giãn thế này, đôi lông mày của vẫn khẽ lại.
Nguyễn Ngọc khẽ nuốt nước miếng.
bot_an_cap cảm thấy mình đang bị kế mê hoặc.
Nhưng cô không có bằngvi_pham_ban_quyen chứng.
Anh… chẳng anh nói chỉ mua dâu tây thôi sao? Ngọc ngẩn ngơ nhắc nhở anhvi_pham_ban_quyen: Sắp đến kỳ đóng tiền nhà đó.
Lục Thừa Vân thản đáp: Không sao, ngày anh có thể đi bốc vác thêm hai tiếng nữa, sẽ kiếm thôi.
chợt ra, đêm qua anh ngủ ít hơn bình thường hai , chẳng quabot_an_cap là vì bị nguyên chủ mắng chửi mà thôi.
Cho nên nghĩ rằng, dù sao bị cũng không ngủ được, chi bằng đi bốc vác kiếm tiền?
Nguyễn Ngọc chột dạ liếc nhìn anh một cái, lầm bầm: Cơm ở trong nồi, ăn cơm trước đi.
Vân: Ừ.
Anh vàovi_pham_ban_quyen xới cơm, mỗi bát. Ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, Lục Thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân lại vào bếp rửa bát đĩa xoong nồi. Sau khi dọn sạchvi_pham_ban_quyen sẽ, anh mới rời để đến logistics làm công nhân bốc vác.
Nguyễn Ngọc nhìn theo lưng anh.
Lục Thừa Vân một chiếc áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗ, nhưng vai vàbot_an_cap là vết bầm tím, cả trên cánh tay cũng có một vết xước dài, chỉ kịp băng bó sơ sài rồi lại tiếp tục đi làm.
Một người đầy kiêu hãnh như vậy lại trở nên thế này, thật khiến người ta xót xa.
Nguyễnleech_txt_ngu nhìn sang quả sầu lớn trên bànbot_an_cap, cô gom túi gói lại dứt khoát đi đến cửa hàng trái trong khu chungleech_txt_ngu cư.
Chị chủ ơi, đây là quả riêng em mới mua, chị trả lại tiền cho em có được không? Nhàleech_txt_ngu em thực sự không còn tiền đóng tiền phòng nữa rồi.
tiệm vẫn nhớ Nguyễn Ngọc, lần nào tới cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòi lấy loại trái cây ngon nhất, là một trong những hàng lớn của tiệm. Vốn dĩ bà không muốn trảbot_an_cap lại tiền.
Nhưng cô gái nhỏ ăn nói ngọt ngào lạ thường, lạivi_pham_ban_quyen còn nũng nịu cầu khẩn, khiến người nữ ngũ tuần như bà cũng không đành lòng chối.
Chỉ trả lại được trăm tám mươi tệ thôi nhé, nếu tùy đến trả trái cây thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa hàng tôi chẳng kinh doanh nổibot_an_cap nữa. Bà chủ đưa ra nhượng bộ.
Nguyễn Ngọc lập tức gật đầu lia lịa, mừng rỡ nói: Cảm ơn chị chủ, chúc chị làm ăn phát đạt, tiền vào như nước ạ!
Bà chủ tiệm bịvi_pham_ban_quyen cho bậtleech_txt_ngu cười, mỉm cười tiền cho cô.
Nguyễn Ngọc cầm tiền đi về nhà.
Trên đi, cô thấy hàng văn phòng phẩm.
Chợt cô nghĩ mình có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm thêm gì đóvi_pham_ban_quyen.
vốn là viên học viện mỹleech_txt_ngu thuật, tuy chưaleech_txt_ngu có công chính thức nhưng khả hội vẫn còn đó. Nguyễn Ngọcbot_an_cap nghĩ mình có thể đợi sau khi tan làm sẽ ra chân cầu bày sạp, kiếm bằng bán tranh.
Như vậy, cô và Lục Thừa Vân có thể sớm dọn ra khỏi hầm này, không phải sống ngày tháng quần áo xong mãibot_an_cap khô, mỗi không ánh trời như ở trong cống rãnhbot_an_cap này .
chuyện rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa Lục Thừa Vân…
Nguyễn Ngọc chưa từng tới.
Bởi vì ngoàileech_txt_ngu việc bán nam ra thì bỏ rơi nam chính cũng là tội lớn, cô khôngvi_pham_ban_quyen thể để nam chính hận trong thờileech_txt_ngu gian này được.
sách có lại rằng nam chính sẽ nữ chính một năm nữa. Cô chỉ cần ở bên cạnh anh thật tốt trong thời gian này, giúp anh thuận lợi gặp gỡ nữ , sau rút lui trong êm đẹp được.
Hai giờ sáng, Lục Thừa Vânvi_pham_ban_quyen về đến .
Đúngbot_an_cap như lời hứa, mỗileech_txt_ngu ngày anh bốc vác thêm hai tiếng hồ để có tiền bù vào khoản mua sầu riêngbot_an_cap.
Giờ , Nguyễn đã ngủ .
Đèn phòng đều đã tắt, chỉ còn một chiếc đèn nhỏ đặt ở cạnh bàn. Dưới đèn dường có đặt tờ giấy, bên cạnh là vài tờ tiền lẻ và mấy tờ tiền dân tệvi_pham_ban_quyen.
Chân mày Lụcbot_an_cap Thừa Vân khẽ động.
Chẳng phải tiền trên người đã tiêu hết sao? mới phát cô đã đi mua một chiếc váy liềnvi_pham_ban_quyen cả tệvi_pham_ban_quyen, mua giày cao gót, cùng với mớ chai lọbot_an_cap mỹ phẩm sặc sỡ.
đoạn, anh cầm tờ giấy .
Đâyvi_pham_ban_quyen là lần đầu tiên nhìn nét chữ của Ngọc, thanh mảnh và xinh đẹp.
Lục Thừa Vân, bảobot_an_cap không riêng rồileech_txt_ngu, sao còn ?
Em đã tìm chủ tiệm trả lại lấy về được tám mươi tệ, có dùng ítbot_an_cap tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để mua bảngbot_an_cap vẽ và phác thảo, chỗ còn lại em để trên bàn.
Lần đừng tự ý như vậy .
Em không thích đâu.
đúng rồi, đừng về muộn như . Sau mười giờ phảivi_pham_ban_quyen có mặt nhà, em ngủ một thấy sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm.”
những lời Nguyễn Ngọc đã cốleech_txt_ngu gắng bắt chước ngữ khí của nguyên chủ để ra, vừa đưa ra yêu cầu của bản thân, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải tỏ ra ngang vô lý.
nỗ lực hếtvi_pham_ban_quyen sức, nhưng trong mắt Lục Thừa Vân, hành động đó như bị vuốt của một chú mèo con cào nhẹ vài cái đầy nịu. Không đau, chỉ thấy hơi ngứa .
Nguyễn là cô gái cùng làng với anh, là bạn mai trúc mã chơi đùa vài ngày thuở nhỏ, tình cảm cũng chẳng sâu đậm gì cho cam. Sau này khi Nguyễn Ngọc đến Bắcvi_pham_ban_quyen Kinh tìm anh, chỉbot_an_cap coi cô nhưbot_an_cap em gáibot_an_cap hàng xóm mà chăm sóc. lại là vì nhữngbot_an_cap người phụ nữ quanh anh đều tiếp cận với mục đích riêng, còn Nguyễn Ngọc cũng là anh biết rõ gốc gácbot_an_cap.
Nhưngvi_pham_ban_quyen lúc này anh lại cảm thấy, mắn thay người ở bênvi_pham_ban_quyen cạnh là cô. Nếu khôngbot_an_cap, những người phụ nữ kia chắc đã sớm bỏ rơi anhvi_pham_ban_quyen mà chạy mấtleech_txt_ngu rồi.
Lục Thừa Vân vệ sinh xong liền lên giường, tắt ngọn đèn ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ mà cô để lại mình, cứ thế yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ bên cạnh Nguyễn Ngọcbot_an_cap.
Ngày hôm sau, Ngọc dậy sớm bắt đầu bàybot_an_cap biện bảng vẽ, cô đối gương tự họa chân dung chính mình. Lục Vân thì đang ăn bếp.
Anh vốn độc nhất trong gia đình, mười ngón chưa từng chạm nước . Từ nhỏ đã có người mẹ đáo nấu cơm cho ăn, sau khi tốt nghiệp khởi nghiệp thành thì có bảo mẫu lo liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhưng sau khi phá sản, anh khôngleech_txt_ngu còn thuê bảo mẫu, mà Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc lại thường xuyên không nấu , hoặc thoảng một bữa là sẽ mắng nhiếc nửa tiếng đồng hồ.
Lục Thừa Vân muốn bị mắng, thế là học cách ăn. tếbot_an_cap đã chứng , thiên làm việc cũng đều xuất sắc.
Sáng sớm bảy giờ, thức ăn nức lan tỏa khắp cănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng. Dù cửa đã đóng chặt, mùi hương vẫn lenleech_txt_ngu lỏi qua khe vào trong. Ngọc bị mùi thơm làm cho bụng dạ đánh trống liên .
Cô đứng dậy, cầm bút chì chạyvi_pham_ban_quyen tót vào bếp, ló cái nhỏ tròn trịa ra, mềm mỏng hỏi: “Lục Thừa Vân, anh đang làm nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon thế?”
Thiếu nữ buổi sớmleech_txt_ngu chiếc ngủ màunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng, tóc thắt bím đơn giản thả trước ngực. Đôi mắt sáng ngời tròn xoe như hạt nho, thuần khiết và trong trẻo.
đầu Lục Thừa Vân thấy Nguyễn trông rất đẹp. Giống như một đóa hoa nhài trắng tinh khôi, khiến người ta rất muốn nựng một cái.
Ngọc tayleech_txt_ngu quơ quơ mắt anh: “Ngẩn người ra đó gì? Ngủ không ngon ? Nhưng trông anh đâu có quầng thâm đâu?”
Lục Thừaleech_txt_ngu Vân bị những câu hỏi dồn dập cô làm cho lúng túng không biết nênleech_txt_ngu trả lờibot_an_cap nào. Vừa vặn cơm trong nồi chín, anh tắt bếp, lấy đĩavi_pham_ban_quyen từ trong tủ chén của hai người ravi_pham_ban_quyen rồi xới cơm vào.
“Cơm trứng, nếm thử xem có ngon không.”
Nguyễn Ngọc nhận lấy đĩa, cầm thìa, bưng đĩa cơm thơm phức về phòng thưởng thứcleech_txt_ngu. Vì đây là thuê nên phòng khách và bếp đều là không gian công cộng. Lúc này phòng khách đã có một đình đang ngồi ăn, nên hai người họ đều về phòng mình, người cạnh giường, người ngồi trên ghế màvi_pham_ban_quyen ăn.
“Thơm quá, ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyệt luôn! Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân, anh có thực lực của đầu bếp năm sao đấy!” Nguyễn không tiếc lời khen ngợi.
Thừa Vân nghe xong liền nhíu . hỏi ngược lại: “Chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc trước em chê tôi nấu ăn dở tệ sao?”
Nguyễn Ngọc: “…”
Đó làleech_txt_ngu nguyên nói, phải nói. Nhưngvi_pham_ban_quyen khi bị ngờ, cô tức cách cháy: “Ý em không ngon bằng lúc ở thự lớn ngày xưa, nhưng thế này cũng lợi lắm rồi.”
Lục Thừa Vân vẫn dễ dàng bị qua mặt như vậy. Anh tiếp tục: “ nay em lạ, nói chuyệnvi_pham_ban_quyen cũng có chút…”
Anh muốn nói, lại cảm thấy từ ngữ đó phù hợp. Giọng nói của Ngọc dịu dàng mỏng, giống như một cô gái miền Namleech_txt_ngu. Thế nhưng quê của họ lại ở Trung Nguyên.
Nguyễn Ngọc căng thẳng mức tim sắp nhảy ra ngoài. May mà Lục Thừa Vân cúi đầu cơm, ngẩng lên nhìn cô, có vẻ như chỉ là thuận miệngvi_pham_ban_quyen vậy thôi.
Cô cảm thấy mình tuyệt không rơi vào cái tự chứng minh. Thế là cô xoay người đặt thìa xuống , chốngleech_txt_ngu nạnhvi_pham_ban_quyen, làm bộ hung dữ nói: “Em khen anh mà anh còn không vui, hay là anh muốn ngày nào em cũng mắng anh chịu hả?”
Thừa Vân ngước mắt nhìn cô. gái nhỏ trông yếu ớtbot_an_cap manh, nhìn thì có vẻ hung dữ nhưng chẳng có chút uy lực nào. Giốngvi_pham_ban_quyen như một củ khoaibot_an_cap tây nhỏ đang nổi giận.
Thừa Vân cụp : “Thế thìbot_an_cap cũng cần thiết.”
Nguyễn đầy vẻ cảnh giác, sợ lại bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái tên thôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net minh này nghi ngờ lần nữa.
Ăn xong, Lục Thừa lẳng rửa . Lúc quay lại, anh thấyvi_pham_ban_quyen cô đang loay hoay trước bàn trang điểm, chỉ có điều lần này không phải là mấy chai lọ mỹ mà là dụng cụ vẽ tranh. Trên vẽ phác thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã hiện ra nétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Nguyễn Ngọc. đang vẽ chính mình, trông rất tậpbot_an_cap trung.
Lục Thừa Vân chỉ nghĩ cô đangleech_txt_ngu vẽ cho vui, bèn nói: “Tôi đi ra công trường , em ở từ từ mà chơi.”
“Biết rồi, mười giờ tối lại, nhớ đừng có muộnbot_an_cap, đây là giờ nghiêm của nhà mình đấy.” Nguyễn Ngọc không quay đầu lại mà đáp.
Tờ giấy ghi chú cô để trên bàn chuyển, chắc chắn Thừa đã rồi. Dựa sự biết của cô về hắn, nam bị nguyên chủ mắng chửileech_txt_ngu đến mức rất nghe lời, hắn chắc chắn sẽ thôi.
Quả nhiên, Lục Thừa Vân đápvi_pham_ban_quyen: “Ừ.”
Hôm nay Nguyễn Ngọc ca tối, sau khi ăn cơm trưa xong mới đi giao ca, nên buổi trống rất thích hợp để ra bày sạp. Cô đã vẽ xong một bức chân dung của mình, lại chuẩn bị sẵn vài tờ giấyvi_pham_ban_quyen bối từ trước, rồi ôm dụng cụ ra cửa.
Mùa hèleech_txt_ngu Kinh nóng nực khô, chỉ có lối hầm bộ dưới gầm cầu là mát mẻ rãi, lại có nhiều người qua lại. Cô dựng ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh một sạp hấu.
Có một đôi tình nhân trẻ đi ngang qua, cô gái chỉ vào sạp của cô, kinh ngạc nói với bạn : “ nhìn xem, chủ sạp vẽ thảo này dán sẵn thời và giá cả kìa. phút vẽ xong bứcvi_pham_ban_quyen, tấm mười tệ, rẻ thật đấy.”
Chàng trai đáp: “Đúngbot_an_cap là hiếm thấy, trông cũng thật thà, em có muốn vẽ tấm khôngvi_pham_ban_quyen?”
Cô gái lại hỏi: “Vẽ chân dung đôi thì tính phí thế nào ạ?”
cười híp mắtleech_txt_ngu: “ ra phải thu tiền hai người, nhưng leech_txt_ngu khách hàng mở hàng tôi, nên vẫn chỉ thu mười tệ thôi.”
Cô gái rỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Vậy vẽ một tấm nhé, cảm bạn.”
Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọcvi_pham_ban_quyen đáp: “Không có gì, hai bạn chọn bối cảnh đi, tôi chuẩn bị sẵn nhiều mẫu lắmleech_txt_ngu, tùy ý lựa chọn.”
Hai chọn bối cảnh cây Kim Sơn. Nguyễn Ngọc bắt đầu phác họa đường nét khuôn mặt của họ trước, sau đó mới bảo họ làm biểu cảm. Ông lão dưa hấu bên cạnh vừa phẩy quạt vừa cười hì hì đứng xem.
Hai mươi phút , bức tranh đôi đã hoànbot_an_cap thành. Chàng trả cho cô mười tệ, đôi tình nhân trẻ cầm bức tranh vui vẻ rời đi, miệng không ngớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lờivi_pham_ban_quyen khen ngợi.
“Đúng là mười phút xong một người thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tay nghề tốt quá.”
“Chắc chắn là viên trường Mỹ rồi, trông trẻ thế kia mà.”
“Chẳng lẽ là sinh viên Học viện Mỹ Trung ương ở gần đây ?”
“Không , sinh viên đó vẽ chắc chắn đắt lắm.”
Nguyễn Ngọc nhìn số nhỏ vừa vào tài khoản WeChat, kích động đến mức trong lòng tự khen mình một lần.
Các cô kínhleech_txt_ngu yêu , người thấy chưa? Em đã có thể nghề để kiếm tiền rồi!
Ông lão bán dưa bên cạnh vừa bán xong một quả, quay đầu lại đã đưa cho cô một chiếc ghế đẩu nhỏ.
Ông cười hỏibot_an_cap: Cháuvi_pham_ban_quyen gái, lần đầu bày sạp à?
Nguyễnbot_an_cap Ngọc đón chiếc ghế, hiềnvi_pham_ban_quyen : Ông người chuẩn thật đấy ạ, cháu lần đầu chưa kinh nghiệm, theo mỗi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái ghế cho khách ngồi .
Haha, cho cháu mượn ngồi đấybot_an_cap, tiền thể lão dưa một mình cũng buồn chán. trò chuyện rômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rả với , Cháu vẫn là sinh viên à?
Ngọc do dự một : khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cháu tự vẽbot_an_cap chơi thôi ạ.
Tốt nhất là không nên tiết lộ thân phận của mình, biết là thêm một phần nguy hiểm.
Ông bánbot_an_cap : ? không hiểu vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họa, nhìn bức tranh cô vẽ ra rất giống người thật.
Nguyễn Ngọc nghiêng đầu: Có lẽ là doleech_txt_ngu thiên phú của cháu hơi cao ?
Cũng có lý.
Khoảng chín giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở Bắc Kinh.
Dòng người sở hầm đi bộ qua hảbot_an_cap, nhiều chỉ nhìnleech_txt_ngu sạp hàng một cái rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại rảo bước nhanh để kịp chuyến điện ngầm hoặc buýt.
Tuy nhiên, sạp của Nguyễn Ngọc thực sự rất bật.
Vừa rẻ, vừa nhanh lại vừa .
đã có haivi_pham_ban_quyen người bảo cô mai họ đến hơn, họ Ngọc chừa chỗ cho , đừng nhận khách khác.
Nguyễn Ngọc cảm thấyleech_txt_ngu đượcbot_an_cap ưu ái mà sợ, thầm nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình làm gì mà đắt khách đến .
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn ứng, hứa để dành lịch cho gái, dường như hoàn toàn không xác suất bị leo cây cao đến nhường nào.
Lúc Lục Thừa Vân lấy cơm hộp cho nhân vào buổi trưa, đi đường hầm đi bộ thì nhìn thấy Nguyễn Ngọc.
Cô vẫn tết tóc đuôi tômbot_an_cap lỏng lẻo, mặc chiếc váy dài màu vàng giá cả nghìn tệ, đôi mắt hạnh tròn xoe, trong vắt như nhìn thấu đáy, trên đầu còn một chiếc . Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gió thổivi_pham_ban_quyen qua, cô đẹpleech_txt_ngu như mộtleech_txt_ngu bức tranh.
Cô gái nhỏ đangvi_pham_ban_quyen ngồi chiếc ghế , tranh cho một bà cụ. Bên có một cặp mẹ con vừa mớileech_txt_ngu tan học mẫu giáo đi ngang qua, đứa bé trai đột nhiên lấy tranh Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẽ dở.
Nguyễn Ngọc cuống quýt đứng dậy: Ơ, tranh của tôi!
vẽ xongleech_txt_ngu mà!
Không cho cô đâu, không trả đâu! Thằng bé vừa có được đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ, nắm giấy vẽ rồi chạy .
Đứa trẻ tuổi đang tuổi chạy nhảy, đến khi Nguyễn Ngọc đặt bút đuổi theo thì nó đã chạy đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quãng xa.
Mẹ của đứa bé mê nghịch điện thoạivi_pham_ban_quyen, mảy quản lý.
Thằng bé càng thêm càn quấy, nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng chạyleech_txt_ngu đến kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của hầmvi_pham_ban_quyen. Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có điều nó mải chạy không nhìn đường, đâm sầm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bức tường người vững chãi, lạnh lẽo như một cột trụ.
Lục Thừa ghét là trẻ con, ghét nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻ vô lễ. Anh đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước thằng bé, vócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng một mét chín tự mang theo áp lực đỉnh điểm, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng điệu lạnh lùng.
Bắt nạt bạn gái tôi đấy à?
Gương lạnh lùng của người ông một cảm xúcvi_pham_ban_quyen, thêm chiều cao một mét chín, dưới củaleech_txt_ngu một trẻbot_an_cap thì chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác nào cao trời.
Thằng bé vô cùng hãi.
nhanh đó, nó bật ra tiếng thét chói tai: Oa! Mẹ ơi, khủng long hồi sinh rồi! Nó muốn ăn thịt !
Nguyễn Ngọc đuổi tới , thấy Lục Thừa Vân thì vô cùng ngạc nhiên.
Nhưng giây tiếp theo, cô liền bật cười vì sự vínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net von của thằng bé.
… Ha ha, Lục Thừa Vân, đừng nói nhé, nhìn từ góc độ của nó thì cao đúng bằng con khủng longnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật đấy.
Thế của trẻ con đúng là kỳ lạ.
suy chẳng giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn chút nào.
Lục Thừa Vân không rảnh với cô, chỉ đưa về phía trẻ, dáng vẻ ấy chẳng khác đại ca xãleech_txt_ngu hội đen đang đi trấn lột.
Lấy bạo trị bạoleech_txt_ngu quả nhiên có tác dụng.
Thằng bé lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giao trả bức tranhbot_an_cap đã cướp lại ngay tạibot_an_cap chỗ.
Lục Thừa vẫn chưa chịu bỏ qua: Xin lỗi.
bé mắt đẫm lệ, vừa khóc vừa xin lỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc: Cháu xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗi !
Thừa Vân đưa tờbot_an_cap giấy vẽ cho Nguyễn .
Nguyễnbot_an_cap Ngọc đón lấy, thấy không bị hư hại gì mới cúi người xuống, vừa giáo dục vừa dọa dẫmbot_an_cap đứa nhỏ: Bé con, lần có thể lỗi cho em, nhưng sau này không được tiện cướp của người khácleech_txt_ngu đâu nhé, nếu không sẽ có con khủng long đáng sợ hơn em đi đấy.
Lục Thừa Vân: …
Thằng bé lại oa lên tiếng, hãi khócvi_pham_ban_quyen rống.
Nó quay đầubot_an_cap chạy đi tìm người mẹ đangleech_txt_ngu đibot_an_cap tụt phía sau.
Người mẹ biết đã nóileech_txt_ngu gì với nó, vỗ một cái vào vai, đứa trẻ như bị nút tạm dừng, lập tức nín .
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn mà ngây người.
Đây chẳng lẽ chính là sự áp chế của huyết thống sao?
Lục Thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân nâng mí mắt, hờ hỏi: Sao lại đây?
Thường giờ này cô đều ở nhà ngủ nướng.
Hoặc là dùng những lọ chai chai kia vỗ lên mặt.
Ngọcleech_txt_ngu cườivi_pham_ban_quyen ha hả, không tự nhiên nói: Bày sạp bán thôi màvi_pham_ban_quyen, ồ đúng rồi, khôngbot_an_cap nóivi_pham_ban_quyen chuyện với anh nữa, bức tranh này của còn chưa vẽ xongvi_pham_ban_quyen.
Nói xong cô liền quay về hàng, một câu xin lỗi vì đã để bà chờ , rồileech_txt_ngu lại xuống bắt đầu vẽ.
Lục Vân đứng cách không xa quan sát.
Thiếu nữ cúi đầu vẽ tranh, thỉnh thoảng lại lên nhìnbot_an_cap bà cụ một , động tác tay rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Điều quan trọng nhất là, mỗi nét vẽ cô đưa ra đều không hề tẩy .
lối vẽ cực kỳ tự tin.
Rất nhanh sau đó, bức tranh đã hoàn , bà cụ đưa cho cô mười tệ tiềnvi_pham_ban_quyen mặt, vô cùng hài lòng: Vẽ tôi đẹp , trông nhưleech_txt_ngu trẻ ra mười mấy tuổi vậy.
Nguyễn Ngọc cười hì hì: Bà vẫn còn rất trẻ mà ạ.
Bà cụ cười không được miệng, ngớtbot_an_cap lời khen : Ngày mai tôivi_pham_ban_quyen sẽ đưa ôngvi_pham_ban_quyen nhà tôi đến nhờ cháu vẽ cho một bức. Cháu gái , cháu giỏi lắm.
Nguyễn Ngọc cười giòn tan: Cháuvi_pham_ban_quyen cảm ơn bà, lần sau bà lại ghé nhé.
Bà cụ run rẩy cầm bức tranh ra về.
Nguyễn bắt thu dọn bảng vẽ, trước mặt bỗng hiện một đôi chân dài, cô ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen nói: Mười tệ một bức, mười phút ngay… Lục Vân? Sao anh vẫn chưaleech_txt_ngu ?
Nguyễn Ngọc chớp , không biết anh đứng đây làm gì.
Thựcleech_txt_ngu tế, biết Lục Thừa Vân làm việc ngay gần đây, chắc chắn cô đã sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển đi chỗ khác.
giờ bảo đi cô cũng không nỡ.
Dù sao cũng mấy vị khách hẹn đến tìm vẽ tranh rồi.
Mắt thấy côngbot_an_cap việc kinh doanh nhỏ mình sắp phát triển lớn mạnh, ai mà nỡ từ bỏ chứ?
Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọcbot_an_cap mặc chiếc váy vàng nhạt ngồi bảng vẽ, nghiêng nhìn anh. Lục Thừa cứ thế đứng trước nhìn xuống, một cao một thấp, khung cảnh vô cùng mỹ lệleech_txt_ngu.
Ông bán dưa hấubot_an_cap bên cạnh lộ nụ cười đầy ý.
Đây có lẽ là câu gáileech_txt_ngu ông thường nhắc đến…
Chèo thuyền (Ship).
Dùng từ này đúng là chuẩnleech_txt_ngu không cần chỉnh.
Tôi sang bên kia cầu lấyvi_pham_ban_quyen cơm hộp cho công nhân, tình nhìn thấy em, Lục Thừa nhìn chằm chằm vào tờ giấy ký họa trên bảng vẽ của cô, hất cằm, còn vẽ tranh à?
óc Nguyễn Ngọc điên cuồng.
Để ngăn chặn nam chính nghi ngờ, cô lại một lần nữa chủ động tấn côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hung dữ: Đúng thế, không ngờ tới phải không? giỏi lắmvi_pham_ban_quyen đấy nhé, tự mình cũng có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếm tiền những thứ mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn.
Giọng điệu như vậy chắc là rồi nhỉ? Như chứng minh cô bạn coi trọngbot_an_cap vậtleech_txt_ngu chất.
Nguyễn Ngọc thỏm không yên dưới nhìn Lục Thừa Vân.
Không hổ là namvi_pham_ban_quyen chính từng đưa giá trị thị trường của công tyleech_txt_ngu lên tới hơn ba mươi tỷ, ánh mắt của anh khiến cô chột dạvi_pham_ban_quyen vô cùng, ngồi cũngvi_pham_ban_quyen không yên.
Nguyễn Ngọc quyết định đứngleech_txt_ngu dậy.
Lại bắt một ngày ngụybot_an_cap trang theo thiết lập của nguyên chủ: Hôm nay tôi kiếm được bốn mươi đấy, ngày mai còn có rất nhiều kháchvi_pham_ban_quyen tìm tôi vẽ nữa. Chẳng trông chờ gì được vào đồ vô… vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụng như anh.
Nguyễn Ngọc nói đến cuối càng .
Cứu mạng, mạng với!
Sao miệng cô lại có thể nói ra những lời như thế chứ?
Xin lỗi xin xin lỗi.
Tôi thật sự không ý đâuvi_pham_ban_quyen!
Nguyễn Ngọc điên xin lỗi trong lòng, bề ngoài vẫn phải giả vờbot_an_cap trấn tĩnh, cả đều đã tê dại đi vì căng thẳng.
Không Lục Vân đã quá quen với việcleech_txt_ngu bị mắng chửi hay , mà đối với câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói chói tai này, toàn không có ứng gì.
Lục Thừa Vân khẽ ừ một , đôi môi mấp máy: Em muốnvi_pham_ban_quyen gì?
Ngọc ngẩn người. Lúc này cô mới nhận ra anh đang trả lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu hỏi trước đó của mình.
Cô nói muốn kiếm tiền để mua thứbot_an_cap .
Cô muốn cái ?
Bản thân Nguyễn Ngọc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hamleech_txt_ngu muốn vật chất cao, chỉ cần không đói không lạnh là được, nguyên lại là người cực kỳ coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng vật chất.
Thế là cô óc nghĩ ra một lý do rất nổi tiếng: Em thà ngồi khóc xe BMW, còn hơnvi_pham_ban_quyen ngồi cười sau xe đạp của anh.
Hiện tại Lục Thừa Vân một ngày làm hai việc, dù đều là động chân tay, nhưngvi_pham_ban_quyen số kiếm được mà mua BMW thì đúng là chuyện viễn vông.
Lục Thừa Vân: Tôi biết rồi.
Nguyễn Ngọc cũng không rõ ý anh là , sao nói xong anh liền rời đi, chắc là đi lấy cơm hộp cho mấy người bạn làm cùng.
Khi quay lại, thấy Nguyễn Ngọc đang tranh cho khách, Lục Thừa Vân không nói lời nào với cô, thuận tay để lại một cơm hộp rồi quay về công trường.
Nguyễn Ngọc liếcvi_pham_ban_quyen nhìn bóng lưng . Trong lòng thầm nghĩ, chắc là Lục Thừa vẫn đang giận. Cô mắng anh là phế vậtleech_txt_ngu, lại vừabot_an_cap đòi BMW, là đàn ông ai chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi giận.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen bồn chồn vẽ xong bức tranh, lúc này mới mở của mình ra. Chỉ là phần cơm thật soạn, có món mặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một món rau. Ở công trường mà tốt thế ?
Ông lão bán dưa thấy vẻ nghi hoặc trên mặt cô liền cười hì hì: Mua riêng chovi_pham_ban_quyen, tôi trên tay cậu ta xách cho người khác đều không này.
Nguyễn Ngọc: …
Ban chỉ là thấy dạ, giờ đã chuyển thành áy náy luôn . Nhưng có thực mới vực , Nguyễn Ngọc đang lúc áy náy vẫn ăn cơm.
Ông lão bán dưa mang cơm theo, vừa gặm bánh vừaleech_txt_ngu thắc mắc: Cậu thanh niênbot_an_cap đó bảnh bao, lại đối xử tốt vậy, sao cô nói năng với người kiểu đó?
Ngọc nói cô cũng chẳng muốn thế đâu. Cô im lặng dọn , thở dài: Ông nói đúng , cháu cũng thấy mình tệ thật.
Ngọc trả lại cái ghế nhỏ cho ông: Cảm ơn ông cho cháu ghế, mai cháu sẽ mang theo ạleech_txt_ngu.
Ông lão nhận lấy: Tôi cũng hiểu giới trẻ cácvi_pham_ban_quyen người nghĩ gìvi_pham_ban_quyen, nhưng tôi thấy cậu ta không có vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì là đâu, biết đâu lại được cô khích lệ mà quay về làm việc hăng đấy.
Ngọc thầm nghĩ sao mà không giận cho đượcleech_txt_ngu. Nam chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng qua làleech_txt_ngu đang nhẫn nhịnbot_an_cap thôi. Đợivi_pham_ban_quyen khi sau này anh nắm quyền trong tay, việc đầu tiên chắc chắn là đưa về quê lợn ăn, cảnh tượng đó cô chẳng dám tiếp.
Sau khi dọn hàng, Nguyễn Ngọc thu dọn đơn giản rồi đếnbot_an_cap siêu thị đổi ca. Công việcbot_an_cap thu ngân khá đơn giản, cần đứng tám tiếng, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể nguyên chủ khí huyết dồi , đứng cả ngày cũng không đau mỏi gối tưởng tượng.
Chín giờ tối, cô xách theo cái nhỏ mua tan làm, về tắm rửa giặt giũ, rộn xong lại vào bàn trangvi_pham_ban_quyen điểm vẽ phác thảo bối cảnh cho mai.
Cạch — Cửa phòng ngủ bị vặn mở. Lục Thừa Vân cầm chìa khóavi_pham_ban_quyen vào.
Nguyễn Ngọc quay lại nhìn anh. Não bộ đứng hình , đột nhiên ra là cô đã yêu cầu anh phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về nhà trước mười giờbot_an_cap.
Mười giờ rồi nhanh thế sao?
xong cô liền hối hận. Câu này nghe cứ như thể khôngbot_an_cap muốn Lục Thừa Vân về sớm vậy. Nhưng chưa kịp để nghĩ xem có nên rút lại lời nói không, đã nghe Lục nói: Hôm nay ít việc, đi tắm trước đây.
Nguyễn Ngọc khẽ cau mày, kịp đáp lời thì Thừa Vân đã đi vào phòng vệ sinh chungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở phòngbot_an_cap khách. quay đầu tiếp tục vẽ. Vẫn là vẽ tranh hơn, thể chuyên tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nghĩ ngợi gì.
Ngọc vẽ mỗi tấm phác thảo trung bình mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm phút, sau khi vẽ xong mười mấy tấm mới chỉ qua mười một giờ.
Lục đang trên giường đọc kinh doanh. Anh có tiền mua , thẻ lương đều nằmvi_pham_ban_quyen tay Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , việc sắp công việc cũng là nhắn của cô. một người hiện đại có điện thoại, ngoài việc đến thư viện cộng đồng mượnbot_an_cap sách về đọc thì chẳng còn trò giải trí nào khác.
Nguyễn Ngọc dù sao cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là bạn cùng phòng, nênleech_txt_ngu nói với nhau vài , thế là thuận miệng hỏi: Lục Thừa , anh đọc vậy?
Lục Vân không nhúc nhích, đôi môi mỏng khẽ mở: Bản thảo của Charlie .
Nguyễn Ngọc: …
Cái miệngleech_txt_ngu hại cái thân, bảo sao cứ thích linh tinh. Chọc cho vị thái tử gia này tứcbot_an_cap đến mức đọc sách có chữ luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Nguyễn ngùng nhìn quanh, cuối cùng quyết định giả nghe thấy, leo lên phía bên kia giường, tựa lưng vào tường cạnh Lục Thừa Vân, lặng lẽ tính số trong nhà. Lục Thừa Vân nói sắp phải đóng tiền nhà rồi, đợi cô chuyển tiền cho chủ nhà xong, chắn lại trắng tay.
giường, Lục Thừa Vân đặt sách , nhìn cô nói: Kỹ năng vẽ của em rất thuần thục, không phải chuyện ngày một ngày hai, em học vẽ khi nào vậy?
Nguyễn Ngọc che máyleech_txt_ngu tính trênbot_an_cap điện thoại lại, không trả hỏi lạileech_txt_ngu: cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa hỏi anh học kinh từ khi nào nữa kìa, saovi_pham_ban_quyen mới tốt nghiệp vài năm mà đã gầy dựng được công ty giá thị ba mươi tỷ ?
Đại học. Lục Thừa Vân nói, Tôi khoa tài chínhbot_an_cap.
Ngọc , đúng là tài chính Đại Bắc Kinh lợi , nhưng mặc kệ, dù không có lý cũng phải mạnh miệngleech_txt_ngu. Cô tiếpvi_pham_ban_quyen tục lấn lướt: Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao các bạn cùngleech_txt_ngu lớp của anh không anh? Tôi cái này chẳng giống sức ngày một ngày hai đâu.
Chân mày Lục Thừa Vân khẽbot_an_cap nhướng, hỏi lại: Giỏi sao? Sau đóleech_txt_ngu giọng anh chuyển, mặt đầy vẻ giễu: Họ cũng đâu có phá sảnleech_txt_ngu thảm như tôi.
Nguyễn Ngọc im bặt. thật, nam chính phá sản rất thảmleech_txt_ngu, nợ ngân hàng mấy đời trả hết. Anh bị hạn dùng, phong tỏa thẻ ngân , tiền lương có thể vào thẻ của cô, nếu không sẽ ngân trừ sạch ngay lập tức.
Nghĩ đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyễn Ngọc cũng đáng thương, thế là ấp úng an ủi: anh còn mà, sau chắc chắn sẽ đứng lên đượcvi_pham_ban_quyen .
Dù sao thân phận thật sự anh cũng là thái tử gia giới kinh thành, dù không gặp nữ chính thì sau anh vẫn còn một giabot_an_cap tộc khổng lồ chống lưng. Chỉ là Lục Thừa Vân không biết những .
Lục Thừa Vân nghe , rất muốn nói cho cô biết là không còn cơ hội nữa đâu. Nhưng cùng anh không nói ra. Bởileech_txt_ngu vì nếu Nguyễn Ngọc biết được, chắc sẽ tức rời xa anh. muốn ở một người không có tương cả.
Vậy anh làm việc gần đây à? Nguyễn Ngọc nhớ lạibot_an_cap buổi trưa thấy anh đi qua hầm đi bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thừa Vân : Cũng không gần lắm, đi bộbot_an_cap về nhà mấtleech_txt_ngu ba cây số.
Xa vậy sao. Nguyễn Ngọc nhíu mày, Hay mua cho anh một chiếc xe nhé, vậy đi làm sẽ thuận hơn.
Lục Vânbot_an_cap: …
Những lời Nguyễn Ngọc nói lúc trưa vẫn còn văng vẳng tai anh. Thà ngồi trong xe , còn hơn ngồi cười sau xe đạp.
Lục Thừa Vân đặt sách xuống, xuống giường đi ra cửa: còn sớm , đi đèn, mai còn phải đivi_pham_ban_quyen vẽ .
Nguyễn Ngọc nhìn hồ, còn sớm thật. Nhưng câu chuyện vẫn chưaleech_txt_ngu nói xong mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. đèn tắt , Lục Thừa Vân giường. Nguyễn Ngọc lặng lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùi ra sau một chút, túm lấy tấm chăn mỏng hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: vẫn trả lời hỏi của tôi mà, maileech_txt_ngu tôi đi chọn đạp cùng anh nhé?
Trong bóng , giọng của Lục Thừa Vân có chút lạnh lẽo.
Ngày mai phải nộp tiền nhà .
Nguyễn Ngọc nghĩ cũng đúng, vậy đợi nộp tiền đã, mình vẽ tranh tích góp thêm nữa, tháng này nhất có thể được xeleech_txt_ngu cho anh.

Lục Thừa Vân hoànleech_txt_ngu toàn bó tay trước sự kiên trì của cô. Nhưng anh vẫn kiên định bày tỏ: Không đâu, ngủ đi.
Nguyễn Ngọc chưa từng thuê nhà nên không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở nơi tấc đất tấc vàng như Bắcbot_an_cap , ngay cả căn phòng bán hầm có thể đỏ đến thế. Sau khi chuyểnleech_txt_ngu tiền cho chủ nhà, mới nhận ra Lục Thừa Vân đúng, điều kiện tại của họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vẫn chưaleech_txt_ngu nổi xe .
Tuy nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nguyễn Ngọc cảm thấy cuộc sống là phải tràn đầy hy vọng, không đi làm lụng, chỉ chăm chỉ tiền, chi tiết một thì kiểu gì cũng có cơ hội để dành được một chiếc xe đạp thôi.
Nghĩ vậy, cô lạileech_txt_ngu bảng vẽ ra ngoài bày hàng.
Không may là hai cô gái đã hẹn lịch hôm qua đều đồng loạt cho cô leo cây. Nhưng may mắnleech_txt_ngu là khách hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại nhiều hôm qua hai người. Một buổi sáng cô vẽ được sáu bức, kiếm được sáu mươi tệ. Lại kiếm được hơn hômleech_txt_ngu qua mươi .
Nguyễn Ngọc cảm thấy bản thân khá cừ.
Đúng lúc cô chuẩn bị dọn thì bỗng có một nam sinh tóc hồng đi tới, khoảng 1m87, bộ đồ thể thao và đi giàyvi_pham_ban_quyen toàn hồng, khi cười còn ra chiếc răng khểnh .
Chào , thể vẽ giúp mộtbot_an_cap bức không? Nụ cười của trai rất rạng , toát lên vẻvi_pham_ban_quyen cao quý khôngvi_pham_ban_quyen thuộc về nơi cầu vượt này.
Nguyễn Ngọc chưa từng thấy chàng trai nào ánh mắtvi_pham_ban_quyen sạch sẽ đến vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, như chỉ cần nhìn anh cái là có thể xua mọi uvi_pham_ban_quyen xung quanh.
Nhưng…
Nguyễn Ngọc áy náy nói: Rất xin lỗi, chiềubot_an_cap nay tôi còn có , không kịp vẽ cho rồi, có đợi đến sáng mai được không?
Chàng traileech_txt_ngu áo hồng mỉm cười gật đầu: Vậy sáng mai mấy giờ bạn ? Tôi muốn làmleech_txt_ngu vị khách đầu tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của bạn.
.
Chàng trai áo hồng đưa tay về cô: Tôi tên là Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyên, sinh viên năm ba củavi_pham_ban_quyen Học viện Mỹ Trung ương sát , rất vui được làm quen với bạn.
Tôi tên là Nguyễn Ngọc, nhưng mà… Nguyễn Ngọc rất ngạc , Bạn là của viện Mỹ Trung ương sao? năng vẽ sinh viên trường đóvi_pham_ban_quyen là đỉnh nhất nước, tại saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn còn muốn tôi ?
An Bách Nguyên nháy mắt vớivi_pham_ban_quyen cô: đoán xem?
Nguyễn Ngọc muốn nói, lẽ bạn cố tình đây để khoe kỹ tôi đấy chứ? Để cho cô biết giá trị của sinh trường Mỹ thuật Trung ương thựcvi_pham_ban_quyen sự là thế sao?
Thế là Nguyễn Ngọc : Thật nếu bạn muốn vẽ chính mình, bạn có thể soi gương tự , nghề của tôi chắc còn bạn đâu, tôi chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lãng phí mười tệ .
tệ, có đượcvi_pham_ban_quyen rồibot_an_cap.
An Bách Nguyên sững lại một chút, không ngờ không hiểu ý của mình, nhưng thế này rất đáng yêu: Tôi phong cách vẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn, rất dịu , sẽ không lãng tiềnleech_txt_ngu đâu.
Được , vậy sáng mai tôi sẽ vẽ cho bạn.
Nguyễn nói liền bắt tay vào dọnleech_txt_ngu dẹp sạp hàng nhỏ, An Bách Nguyên đứng cạnh giúpvi_pham_ban_quyen dọn những bức tranh làm nền, thỉnh thoảng còn khen vài câu, nói những đường nét phácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảo của rất mượt mà, còn hơn nhiều bạn của anh.
Nguyễn Ngọc cảm được ưu ái mà lo sợ. là sự khẳng định từ sinh viênleech_txt_ngu trường Mỹ thuậtvi_pham_ban_quyen Trung ương đấy!
hầm, hai người trẻ tuổi trò chuyện rất vui .
Còn ở cuối đường hầm bên kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người đàn ông đứng đó mím chặt môi, đôi mày lạnh lùng. cam trong tay bị anh bóp nát lớp vỏ một cách thô bạo.
Nước cam vàng tươi nhỏvi_pham_ban_quyen xuống đất, phần thịt quả cũng bị bóp méo biếnvi_pham_ban_quyen dạng, cuối cùngbot_an_cap bay theo một đường parabol vào thùng rác.
Ngọc cảmvi_pham_ban_quyen thấy Lục Thừa Vân hôm nay có chút kỳ lạ. Vừa về đến nhà, anhleech_txt_ngu đãbot_an_cap lục tung đồ đạc, gây ra tiếng động lớn, khiếnleech_txt_ngu một làm đặc tập như cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh.
Đang tìm gì thếleech_txt_ngu? hỏi.
Lục Thừa Vân nhìn cô với ánh mắt uleech_txt_ngu : Không có gì, tôi đem áo trong giặt hết, kẻovi_pham_ban_quyen bị mốc.
leech_txt_ngu. Nguyễn Ngọc không nhận ra điều gì bấtleech_txt_ngu , lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay đi tiếp tục .
lát sau.
Lục Thừa Vân lại đi vào, cầm hai cái chai nhà vệ sinh hỏi côvi_pham_ban_quyen: Nguyễn Ngọc, cái nào là xả?
Nguyễn đón lấybot_an_cap nhìn một cái, rồi nhìn với vẻ mặt khó nói hết . Tuy đềuvi_pham_ban_quyen tiếng Anh, nhưng anh là thiên tài của Đại học Bắc Kinh kia , lẽ lại không đọc được sao?
cô vẫnleech_txt_ngu nhẫn nói: Bên trái lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dầu gội, bên phảileech_txt_ngu là sữa tắm, dầu xả cái chai Bee Flower màu vàng kia kìa.
Ừ, cảm ơn. Lục Thừa Vân lạileech_txt_ngu đi tìm chai Bee .
Lại một lát sau.
Lục Thừa Vân lại gọi cô: Nguyễn .
Nguyễn không thể nhịn được . Cô đặt xuống, hậm hựcleech_txt_ngu hỏi: Anh lại sao nữa đây, ‘đạibot_an_cap tiểu thư’ của tôi ơi?
Lục Thừa Vân: …
đính : Đại tiểu dùng cho nữ giới.
Ồ, Nguyễn Ngọc sửa lại một cách nghiêm , Anh lại sao nữa đây, ‘đại thiếu ’ của tôi ơi?
Lục Thừa Vân: …
Lục Thừa im lặng đi tìm sách, leo lên giường yên lặng đọc.
Nhưng Nguyễn Ngọc lại không chịu bỏ qua. Cô nhìn đồng hồleech_txt_ngu đã mười một giờ , mà thảo của mình mới vẽ được bảy bức, tất cả là vì vị đại gia này cứ luôn ngắt cô. Thếbot_an_cap cũng trảleech_txt_ngu đũa lại, một tay vỗ xuống cuốn sách đang che mặt anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Không .
Cô gái ngồi trước , hậm hực trừng mắt nhìn anh, trong đôi mắt hạnh đầyvi_pham_ban_quyen lửa giận, đôi gò má giận mà dần trở nên hồng hào. Cuốn sách bị đánh , vừa vặn rơileech_txt_ngu trên phần bụng dưới anh đang nằm nghiêng, khiến cơ thể anh căng cứng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đôi mắt đen của Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân sâu thẳmleech_txt_ngu như thẳm: Vậy thì xem nữa.
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫnvi_pham_ban_quyen chưa chịu thôi, nũng nịu chấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn anh: Hôm nay anh làm saovi_pham_ban_quyen thế, đột mắc tăng động à?
Khi gáileech_txt_ngu nói chuyện luôn dịu dàng như . Ngay cả trách móc cũng mang theo vẻ ngây ngô .
Lục Thừa Vân nhận ra, anh hoàn toàn khôngleech_txt_ngu thể phớt lờ Nguyễn Ngọc như trước đây được , mỗi khi cô chuyện, anh luôn không kìm lòng được mà nhìnleech_txt_ngu cô suốt cả quá trình. Nhìn đôi mắt, đôi khi cô chuyện. Nhìnvi_pham_ban_quyen ngũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan sinhleech_txt_ngu đầyvi_pham_ban_quyen thần thái cô tức giận.
Nói chuyện đi, sao lúc anh giả vờ câm thế? Nguyễn rướn đầu anh.
ấm từ người Nguyễn Ngọc phảvi_pham_ban_quyen mặt, mang hương thơm dịu nhẹ của sữa tắm, vào tâm can anh. Thật lùng, rõ ràng bọn họ dùng cùng một loại sữa tắm. Nhưng anh lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngửi thấyvi_pham_ban_quyen một mùi hương thoang thoảng đầy thanh tao.
Lục Thừa Vân?
Anh điếcvi_pham_ban_quyen rồi à?
Nguyễn Ngọc tức giận quát đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùng cũng bắt lo lắng. Thôi rồi. Nam chính chẳng bị mình mắng đến mức rối tâm thần luôn rồi sao?
Nghĩ đến hậu quả của việc đắc tội nam chính là bị đày đến xó xỉnh nào để nuôi lợn, Ngọcleech_txt_ngu lập tức không dám giận nữa. Côbot_an_cap vội vàng lùileech_txt_ngu lạibot_an_cap, cũng không cố bắt Lục Thừa Vânleech_txt_ngu phải trả lời mình nữa: Anh, nếu không khỏe thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ trước đi, tôi tắt đèn.
Nguồn nhiệt trước ngựcleech_txt_ngu rời đi. Thừa Vân cảm thấy trong người càng thêm khô nóng.
Em cứvi_pham_ban_quyen tiếp đi, tôi ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mualeech_txt_ngu chai nước. hất mỏng xuống , nhanh chóng rời khỏi phòngbot_an_cap.
Nguyễn Ngọc ngẩn người một lát, thấy thật khó hiểu. Cô lầm bầm: Tự dưng ra mua nước gì?
Ngọc nghĩ mãi không thông, thế tục vẽ tranh của . Trời cao dày, tiền là lớn nhất.
Chỉ là mới vẽ được vài nét, trên mặt giấy đột nhiên xuất hiện một nước. Nguyễn Ngọc cúi sát nhìn. Đúng là nước thật. Chuyện gì thế này, trong nhà cũngbot_an_cap có mưa sao?
Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, không nhìn thì , nhìn rồi mới thấy một nước đang chực chờ rơi xuống!
Nguyễn nhanh chóng phản ứng lại: Lầubot_an_cap trên bị rò rồi!
thu giấy vẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn, lại vào nhà sinh lấy mộtbot_an_cap cái chậu đặt lên hứng nước. Tiếng rơi lõm bõmvi_pham_ban_quyen vàovi_pham_ban_quyen trong chậu. Nguyễn Ngọc , xỏ , đi lên lầu gõ cửa hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xóm.
Có ai nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? bạn bị rò nước rồi.
Cộc cộc—
Ngủ rồi sao?
Nước nhà bạn rỉ xuốngbot_an_cap nhà tôi rồi.
Nguyễn Ngọc gõ cửa hồi lâu, mức kinhleech_txt_ngu động cả hàng xóm bên cạnh, nhưng người sống ở tầng không phản ứng .
Người hàng xóm nói: hình như mấy ngày nay không có ai ở, điện bảo ban quảnvi_pham_ban_quyen xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao.
Vâng. Ngọc lấy điện thoạibot_an_cap ra, bắtleech_txt_ngu đầu gọi cho ban quản lý tòa nhà.
Xin chào, là cư dân phòng B101, Nguyễn Ngọc. Trần nhà tôi đang bị rò nước từ tầng trên xuống. hình đó không có ai, các anh có thể xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút được không?
Nhân viên ban lý ngáp một rồi hỏi: nhiều không?
Nguyễn Ngọc sốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ruột đáp: đầu giọt, nhưng giờ thấy ngày càng . Tôi lo là ống nước tầng trên bị vỡ, cứ để nhỏ thế này thì không khéo các phòng khác bị ngập mất.
Giọng điệu nhân viênvi_pham_ban_quyen vẫn oải như : Để tôi gọi điện hỏi dân phòng 101 xem sao.
Được! cúp máy, vội vàng chạy về .
nhiên, tình trạng thấm ngày càng trọng, thậm chí xu hướng lan rộng. Cô lại lấy thêm một chiếc chậu đặt bên cạnh để nước.
mươi phút trôi qua kể từ khivi_pham_ban_quyen ban quản lý cúp máyvi_pham_ban_quyen, Nguyễn không nhận được điện thoạileech_txt_ngu phản hồi. Cô lại gọi nữa để hỏi: Xin hỏi anh đã liên lạc với chủ nhà 101 chưa?
Ban quản : Không liên lạc .

Nguyễn Ngọc từng gặp phải tình cảnh này bao giờ. đã xử lý nhưng khăn luôn nhiều hơn giải pháp. Mà Thừa đi mua vẫn về.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi điện cho anh, nhưng chợt nhớ ra Lục Thừa Vân ngay cả điện thoại cũng không có. Đây là năm 2024, chứ phải năm 2004bot_an_cap. Nguyễn cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy, thứ mua đầu tiênvi_pham_ban_quyen không phải là đạp, mà là một chiếc điện thoại cho Lục Thừa Vân.
Tầng không liênleech_txt_ngu được, banleech_txt_ngu lý không chịu qua. Ngọc cũng cách. đành phải dời đồ đạc ở chỗ bị thấm nước sang nơi khác. Nhưng nhỏ chỉ mười mét vuông, đồ dưới đất còn chỗ chen chân. Hai chiếc tủ lớn đều chật ních của cô, mẫu mã nhiềuvi_pham_ban_quyen đến mức trông như một tâmvi_pham_ban_quyen thương mại thu nhỏ.
Nguyễn đành phải chuyển hết họa cụ lên giường. Đúng lúc này, một tia sáng trắng đột nhiên lên ngoàileech_txt_ngu cửa sổ, soivi_pham_ban_quyen sáng cả màn đêm đen kịt. Nhận ra đó là tia , Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc vội vàng chạy kéo rèm cửa lại.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng đùng đoàng vangbot_an_cap dội như trời phạt. Nhịp của Nguyễn Ngọc trởbot_an_cap nên dồn dập.
Trong ký cô, vào những ngày , ngoài cửa sổ đất rộng lớn đùng đoàng, một cô bé tuổi co rùm trên giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc nức . Bố mẹ cô quá bận rộn, họ đi làm ăn khắp nơi cả nước, chỉ để mình ở nhà.
trờileech_txt_ngu thật , tiếng sấmbot_an_cap vang.
Nỗi sợ hãi trong lòng bị khơi dậy, Nguyễn Ngọc thu người vào góc giường, nhắm nghiền hai mắt, lấy hai chặt tai. Các đốt ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch, cơ run rẩy.
Thừa Vân mua mộtvi_pham_ban_quyen chai nước khoáng ướp lạnh rẻ nhất. Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông ngồi trên thể dục của khu dân cư, lầm lũi uống. về đêm đen thẳmleech_txt_ngu, quanh san sát nhưng lại nhỏ hẹp đếnleech_txt_ngu mức như không dung nạp nổi một con ngườileech_txt_ngu.
Từ nhỏ gia cảnh anh đã , cha mất sớm, nhưng mẹ và ông ngoại đã vất làm ruộng, làm thuê để nuôi anh ăn học thành tài. Là khoa khốileech_txt_ngu tự nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của một tỉnh có tỉ lệ chọi , mỗi cô từng dạy anh đều lấy anh làm tự hào.
Đến khi vào Đại học Bắc Kinh nơi nhân tài hội tụ, anh vẫn dựa vào năng xuất chúng mà trở thành đối tượng được bạn bè tranh nhau đi theo. đóvi_pham_ban_quyen khi là sinh viênvi_pham_ban_quyen hai, người cùng anh khởi nghiệpvi_pham_ban_quyen. Họ thức trắng làm phần mềmbot_an_cap, vận hành, lên kế hoạch, cũng từng kề vaivi_pham_ban_quyen chiến đấu năm, đưaleech_txt_ngu công ty giá trịvi_pham_ban_quyen thị trường hàng tỷ tệ.
Nhưng không hiểu vì , đột nhiên anh bị nhiều ty mới nổi cùng lúc vây tấn công. Anh bại cuộc cạnh , gánh trên khoản nợ ngân hàng khổng lồ. Sự khởi đầu vốn thuậnleech_txt_ngu buồm xuôibot_an_cap gió đã bị bóp nghẹt.
Lục Vân nghi ngờ không biết mình có đắc tội ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không, nhưng vài ông trùm kinh doanh ngành đều rất coi anh, mấy muốn tư thêm cho ty anh, nên không có lý chèn ép anh cả. Nhưng đòn tỉa đột đó tuyệt đối là vào anh. Lục Vân đó là ai. Hiện tạileech_txt_ngu khi trắng tay, anh càng không có khả năng để điều tra.
Người đàn ông thêm một ngụm nước khoáng, dòng nước buốt xuôi theo cổ họng chảy vào dạ , khiến suy nghĩ càng thêm tỉnh táo và bình tĩnhvi_pham_ban_quyen. Sau khi phá sản, anh hiếm khi có thời gian ở một mình như thế này. Ngoạivi_pham_ban_quyen trừ ngủ, Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn bắt anh đi làm tiền, hoặc sai bảo anh làm việc này việc kia.
Dạo gần đây cô có vẻ im hơi lặng tiếng hơnbot_an_cap, thậm chí còn chủ muốn tìm việc phụ làm, thái độ kỳ lạ giống như… muốn rời đi. Lục Thừa Vân lại đến cảnh nhìn thấy buổi trưabot_an_cap. Nguyễn Ngọc trò hợp rơ với trai mặc áo hồng đóleech_txt_ngu, nụ cười trên mặt tự nhiên hơn hẳn khibot_an_cap đối diện với anh.
Chai nước khoáng trong bị bóp chặt. Vỏ chaileech_txt_ngu dần dạng, nửabot_an_cap chai còn lại tràn ngoài, vấyvi_pham_ban_quyen lên tay . Lục Thừa Vân vặn chặt nắp , vào thùng rác. Anh không dám nhận rằng bản thân thực sự rất thất bại và không cam .
khi tiếng sấm vang lên, người đàn ông cúi đầu bỗng lên, rảo bước nhanh về nhà.
Đèn phòng khách . Lục Thừa Vân vặn cửa phòng ngủ, liền nhìn thấy gái đang co thành mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cục, mặt mũi trắng bệch như trải qua nỗi hãileech_txt_ngu cực độ. Anh nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng bước lên , vỗ vai cô: Nguyễn Ngọcleech_txt_ngu, Nguyễn , em sao thế? Có chuyện xảy vậy?
Nguyễn Ngọc mở mắt, hốc mắt đỏ hoe. Côvi_pham_ban_quyen nũng nịu oán trách: Sao giờ anh mới vềvi_pham_ban_quyen? Nhà bị rò nước rồivi_pham_ban_quyen, tầng trên có ai, ban quản lý cũngleech_txt_ngu không chịu tới xem.
Lục Thừa Vân quay đầu nhìn hai chiếc chậu bàn, anh cảm thấy đây không phải trọng điểm. Trọng là bên ngoài mưa như nước, tiếng nổ hồi.
Anh ướm hỏi: Em sợ sấm sét à?
Anh đã chú ý thấy, tay tai của Nguyễn Ngọc vẫn chưa buông xuống. Ngón tay làm giảm bớt âm thanh chứ không phải lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nghe thấy. Nguyễn Ngọc do dự một chút, sau khi xác định sẽbot_an_cap khôngleech_txt_ngu bị anh nghi ngờ, cô mới gật đầu.
Lúc gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, cô gái nhỏ vẫnbot_an_cap mình góc, nhỏ xíu như con cừu non mềm . Lục Thừa Vân nhìn cô sâu sắc, cầm điện thoại của cô gọi lại cho ban quản lý, định giải quyết chuyện dột trướcvi_pham_ban_quyen.
Lần này phía ban quản từ chối thẳng thừng hơn, ngay cả điệu cũng không mấy tốtbot_an_cap đẹp: Nửa đêm hôm to thếleech_txt_ngu này tôi qua được? Với lại qua cũng chẳng có ích gì, đâu có biết .
Lục Thừa Vân mắng thầm câu, rồi gọi điện báo cảnh sát. Tổng đài viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển cho anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sátleech_txt_ngu khu vực.
Nhà dột thuộc trách nhiệm quản lý của ban tòa nhà, chúng tôi chỉ có đến tận nơi phối hợp với . Nhưng muộn thế rồi, lại còn to, hay là hai người đi thuê khách sạn ở tạm…
Sắc mặt Lục Thừa Vân tối sầm lại, anh cạch một tiếng cúp máy.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố thích nghi với mọi khổ kẻ nghèo phải mặt.
Tốc độ nhỏ xuống dù ngày một nhanh , nhưng trước khi thợ sửa khóa làm việc vào mai, nhà nàybot_an_cap chắc cũng chưabot_an_cap đến bị ngập lụt.
Lục Thừa Vân nhận ra đã dọn dẹp mặt sàn mộtvi_pham_ban_quyen .
Hắnbot_an_cap hơi bất ngờ.
lại đem những tấm gabot_an_cap giường sắp chạm đất tém dướivi_pham_ban_quyen gầm giường, tránh để nước thấm ướtvi_pham_ban_quyen.
Tiếng nước rơi vào chậu nghe khá chói tai.
Hắn hai chiếc áo len đặt vào trong , có vải giảm chấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiếng ồn sẽ không còn quá lớn nữa.
Hắnbot_an_cap nhặt bảng những bức tranh phác thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên giường lên, ôm chúng đặt lên đỉnh quần , vị tríbot_an_cap này có chiều cao của mới với được.
Thừa Vân leo lên giường, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Ngọc, thấp giọng nói: Támbot_an_cap sáng mai thợ đến, ngủ đi, gần mười giờ rồi.
Ngọc thẳng đến mồ hôi ra như tắm.
Cô chậm chạp buông ngón tay đang tai xuống, nhưng còn chưa kịp thả lỏng hoànleech_txt_ngu toàn, ngoài cửa sổ lại lóe lên tia chớp sáng rực, báo hiệu một sấmvi_pham_ban_quyen lớn sắp xuống.
Sắc mặt Nguyễn Ngọc càng thêm trắng .
Nhịpbot_an_cap thở của cô đầu dồn dập, người cố gắng sâu vào tường.
Thế nhưng góc tường đã không còn đường .
Cô giống như một tử đang đợi giờ hành quyết, rẩy chờ đợi nhát đao kia hạ xuống.
Ầmbot_an_cap! đùng——
Tiếng sấm vang rền hơn hẳn những tiếng trước đó.
Nguyễn Ngọc bỗng nhiên đượcbot_an_cap kéo một ấm , mùi hương thanh lạnh tươi mát trên người người đàn ông liên tục tràn vàobot_an_cap cánh mũi.
Toàn cô được bao bọc bởi an toàn.
Nỗi sợ hãi bị xua .
Tiếng tim thình trong lồng ngực minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng nguồn áp đang vệ cô là một ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bằng xương bằng thịt.
Lục Thừa Vân vòng tay ôm lấy vai cô, bàn tay nhẹ vuốt ve lưng cô, nóileech_txt_ngu trầm thấp vang lên: Đừng sợ, có anh ở đây .
Đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyễn bỗng chốc hoe.
Cô đã trải qua số đêm mưa sấm chớp, từng khao khát cha sẽ đột nhiên đi công tác về, ôm vào lòng và an ủileech_txt_ngu cô đừng sợ.
nhưngbot_an_cap không , chưa một lần nào điều đó trở hiện thực.
Giờ đây, người trao cho hơi ấm lại chỉ làleech_txt_ngu một nhân vật .
Một nam chính tiểu thuyết định sẵn sẽ không thuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về cô.
Nhưng hơi này quá đỗi hiếm , cô tựa lòng , mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tayvi_pham_ban_quyen âm thầm siết nhẹ eo hắn, cố gắng tham tận chút bình này trong chốc lát.
Mùa hè oi bức, máy hòa vẫn chạy không ngừng nghỉ.
Nhưng cả hai vẫn mồ hôi đầm đìa.
Thế nhưng Ngọc cứleech_txt_ngu ôm lấy không buông.
Lục Thừa cũng không dám cử động.
Những tiếng sấm rền ngoài cửa sổleech_txt_ngu như cũng biết ý mà nhỏ đi.
Ngọc buông hẳn tay đang bịt .
Thừa Vân lùi lại, : Anh đi tắt , bật ngủ cho em nhé?
Nguyễn Ngọc gật đầu.
Khoảnh đèn vụtleech_txt_ngu tắt, cả căn phòng chìm bóng , nhưng khi ánh đèn vàng nhạt bật lên, cảm an toàn ấy lại được tìm về phần nào.
Sau khi lên giường, Lục Thừa Vân lại nằm bên cạnh cô.
Trước đây mỗi người một nửavi_pham_ban_quyen giường, như phân chia ranh giới rõ , không ai làm phiền ai.
Nhưng hôm nay Ngọc quá sợ hãi, cả người cứ chặt vách tường mà ngủ.
Lục Thừa Vân nghiêng hỏi cô: em sợ, anh có thể sát vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong một chút.
Khoảng trống giữa haivi_pham_ban_quyen người hiện tại để nằm thêm một người .
Ngọc nói .
biếtbot_an_cap là đang do hay khôngbot_an_cap biết nên mở lời thế nào.
Lục Thừa Vân cứ thế xích lại gần, mùi hương thanh khiết đầy nam tràn tới, hormone bủa mạnh mẽ khiếnbot_an_cap người ta không thể phớt lờ.
bao bọc như vậyvi_pham_ban_quyen, cô cảm thấy rất dễ buồn ngủ.
Nhưng cứ nghĩ đến chuyện đang bị dột…
Nguyễn Ngọc buồn ngủ mức mơ màng, nhưng vẫn lo .
Lục Thừa Vânbot_an_cap, bảy giờ maivi_pham_ban_quyen ta dậy, liệu đêm nước có ngập lên giường không?
Lục dịu : Không đâu, thấm không nhiều.
Nguyễnbot_an_cap lại hỏi: Ngày mai tám giờ thợ sửavi_pham_ban_quyen khóa đến thật chứ?
Lục Vân trả : Có lẽ cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải tính thêm thời gian đường nữa.
Vậy khi thợ đến, chúng ta đi làm cả rồi.
Không đi nữa.
Nhưngbot_an_cap không chúng ta không có .
… Chiềuvi_pham_ban_quyen rồi hãy đi.
Nguyễn nhanh chìm vào giấc ngủ.
Nhờ ánh đèn ngủ, Thừa có thể nhìn thấy hàng mi dày của như hai chiếc bàn chải tĩnh trong giấc nồng.
Nhữngleech_txt_ngu lời Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến lòng hắn gợn sóng.
Không có tiền.
Vì không tiền, dù có xảy ra vẫn đi làm.
Vì không có tiền, cả việc ở khách sạn cũng không làm được.
Thừa nhắm mắt lại, nhưng trằn trọc mãi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ .
Hắn nghèo đến mức mấtbot_an_cap .
Sáng sớm hôm sau, Lục Thừa Vân lại gọi điện cho ban lý tòa .
cái chậu trong nhà đều đã gần đầy nước.
Nguyễn Ngọc đi đổ nước.
Cứ để đó, anh đi . Lục Thừa một ngăn cô lại, một tay điện thoại.
sáng, cũng đã tạnh.
Ban quản lúc này mới sốt sắng đồng ý xemleech_txt_ngu xét.
Lục Thừa Vân đem hai đi đổleech_txt_ngu, còn Nguyễn Ngọc vào bếp sáng, hai người phân công làm việcbot_an_cap rất ý.
Nguyên chủ vốn lớn lên ở nông thôn nên nghề nấu thực khá tốt, nhưng Nguyễn Ngọc ít khi vào bếpleech_txt_ngu, để bị phát ra bất thường, cô chỉ làm món cơm chiên trứng giản.
Khi bữa sáng được bưng vào.
Lục Thừa Vân đang đứng lên ghế, cứu phạm vi dột nước trên trần nhà.
hỏi hắn: Anh đang xem gìvi_pham_ban_quyen thế?
Chắc là phải sơnleech_txt_ngu lại rồi. Lục Thừa Vân nói xong liền bước xuống, laubot_an_cap sạch chiếc ghế.
Phản ứng đầu của Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là: Không phải chúng ta phải bỏ ra đấy chứ?
Thừa Vân lắc đầu, đón lấy đĩa cơm từ tay cô: Nhà tầng trên bị rò nước, họ mới leech_txt_ngu . Anh cũng vừa gọi điện choleech_txt_ngu chủ nhà rồi, ông ấy sẽ về thường .
Nguyễn Ngọc thở phào nhẹ nhõm: Vậy tốtvi_pham_ban_quyen quá.
Lục Thừa Vân hỏi cô: ổn chứ?
Hắn đang ám chỉ chuyện cô sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sấm sét .
Nhưng trong đầu Nguyễnbot_an_cap Ngọc này hiện lên cái ôm mập đêm qua, mùi hương thanh khiết đầy xâm chiếm ấy một lần nữavi_pham_ban_quyen ùa .
Ngọc cảm thấy cổ mình bắt đầu nóng bừng lên.
Cô đỏ mặtvi_pham_ban_quyen : Em ổn, ơn anh.
Lục Thừa Vân nhớ bọn họvi_pham_ban_quyen quan hệ yêu.
Nhưng hai lại kháchbot_an_cap sáo như thể vừa mới quenvi_pham_ban_quyen.
ừ một : Khôngvi_pham_ban_quyen có gì.
Đợi thợ sửa khóa đến, dưới sự chứng kiếnvi_pham_ban_quyen của ban quản , cửa nhà tầng trên được phá khóa, không phải bị ống .
thuê nhà trước rời đi đã không khóa chặt vòi .
Nước tràn ra từ bồn , ngập căn phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau đó theo đườngvi_pham_ban_quyen ống sưởi thấm tầng dưới.
Chủ nhà của hai căn hộ lần lượt đến, đôi bên đã thương lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong việc bồi thường và sửa chữa, trong ngày hôm đó bức tường đãleech_txt_ngu được sơn xong.
Nhưng trong vòng một tuần vẫn còn mùi sơn và formaldehyde, nên chủ nhà tầng đãvi_pham_ban_quyen thuê chobot_an_cap họ một phòngleech_txt_ngu khách để họ dời ra ngoài.
Nguyễn và Lục Thừa Vân đều ý.
Việc chuyển đồ đều do một mình Lục Thừa Vân làm, hắn tay xách nách mang dọn dẹp sẽ đồ đạc trong nhà, chỉbot_an_cap để Nguyễn Ngọc yên tâm đi làmleech_txt_ngu.
Kháchbot_an_cap rẻ nhất ở Bắc Kinhvi_pham_ban_quyen cũng hơn một trăm tệ, môi trường còn chẳng cănbot_an_cap hầmleech_txt_ngu họ, cả một ô sổ cũng không có.
Nhưng ưu : có thể tiết kiệm một tiền điện điều hòabot_an_cap, còn có một nhà vệ sinh và phòng tắm nhỏ riêng biệt.
Nhược điểm là…
Vách kính của phòng tắm lại kính suốt.
Thật là muốn mạng !
Nguyễn Ngọc thật hỏi nhà thiết kế đang nghĩ cái gì.
Vợvi_pham_ban_quyen chồng ở sạn đều có thể chấp nhận việc diệnvi_pham_ban_quyen nhau cách trần trụi thế này sao?
không .
vi_pham_ban_quyen chí chưabot_an_cap từng đi suối nước công cộng bao giờ.
Tiếng nước trong phòng vang lên, Lục Thừa vào tắm.
Nguyễn Ngọc ngồi trên giường quayvi_pham_ban_quyen lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía anh, ôm bảng vẽ niệm trong lòng:
thị không, không thị sắc.
Mày không phải kẻ háo sắc, mày không phải háo .
Đừngbot_an_cap nghĩ tung.
Nhưng dường như càng sợ điều gì thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng nghe rõ điềuleech_txt_ngu đó.
chảy rào hết đợt này đến đợt khác, ngayleech_txt_ngu cả tiếng nhấn vòi sữavi_pham_ban_quyen cũng cóleech_txt_ngu thể nghe thấy rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chẳng bao lâu lại mộtleech_txt_ngu tràng nước xối xả.
Nguyễn Ngọc không dám tượng cảnh làn nóng lướt qua những khốibot_an_cap cơ bắp rắn rỏi của anh, giọt nước men theovi_pham_ban_quyen cơ bụng tám múi trượt xuống, từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất. Hơi nóng bốc lên nhưvi_pham_ban_quyen đang vây quanh bên tai, khiến chính cô bắt đầu liên tưởng vông.
Nhận ra óc mình đangvi_pham_ban_quyen đi quá .
Nguyễn Ngọc vội vàng vỗ vỗ đầu, tự nhủ: Tỉnh táo đi cái đầu chết này, màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẽ tranh đấy!
Cô cầm lại bút vẽ, nhưng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại nhịn vẽ một bức chân dung, tốt nhất là không mặc
Nguyễn tuyệt vọng rồi.
Cô ngả người nằm vật xuống , nhắm nghiền mắt lại.
Đây là tự khinh bỉ đối với chí không kiên định chính mình.
Lục Thừa Vân mặc quần áo xong, đứng bên cạnh giườngbot_an_cap.
Giọng anh vang lên từ trên đỉnh đầu , và ngày càng lại gần: Sao không vẽleech_txt_ngu nữa?
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở .
Một gương mặt với khung xương hoàn hảo, sắc hiện ra trước cô. Tỷ lệ khuôn mặt đạt chuẩn tỷ lệ vàng, sống mũi thẳng, mắt sâu , đẹp đếnbot_an_cap mức khiếnleech_txt_ngu tim cô đậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loạn .
quy rồi.
Tác viết ra một gương mặt như thế này, đừng nói là nữ chính sẽ gục ngã, ngay cả ông phụ nữ hay chạy ngang qua sẽvi_pham_ban_quyen không kìm được mà nhìn thêm vài cái.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọcvi_pham_ban_quyen vội vàng lồm cồm bò dậy, chột dạ nói: Vẽ đang bị bí ý tưởng.
Lục Thừa Vân nhìn bức tranh phong cảnh trong cô.
đưa ra một lời khuyên: Vậy thì đổi sang vẽ thứ khác, cũng không phải cũng thích dùng phong cảnh làm hình nền.
Nguyễn Ngọc gật đầu lia lịanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Anh nói đúng, em đổi xem sao.
bàn trong nhà nghỉ nhỏ xíu đủ để đặt bát đũa.
Bảng vẽ củavi_pham_ban_quyen cô quá lớn, đành phải đặt dưới .
Ngọc chiếc ghế đẩu nhỏ, lật hình ảnh trên điệnbot_an_cap thoại để vẽ bối cảnh mới, nhưng tầm cứ thức liếc nhìn Lục Thừa Vân.
Anh làm việc chân tay mộtbot_an_cap gian, cơ bắp người càng săn chắc hơn , bắp chân và cánh tay đều cứng như đá.
Đây một trong những cảm nhận của cô sau khi ôm người tối qua.
ra lại đang nghĩ vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Thừa Vân, Nguyễn Ngọc vội chuyển nghĩ chuyện khác. Lúc này, trong cô chợt tới An Bách Nguyên, người đã bị cô cho leo cây.
An Bách Nguyên ngoài rất đáng yêu, không chỉ khiến người ta không nảy sinh tà niệm mà còn thấy lòng thanh thản.
Nguyễn Ngọc quyết định vẽ cậu ấy.
Vừa hay ngày mai khi đi bày sạp lại có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giao luôn.
Lục Thừa Vân sách đi tới, chuẩn bị nằm xuống giường đọc.
Nào ngờ tình liếc mắt mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái, anh thấy Nguyễn Ngọc vừa xong đường nét khuôn mặt của một người đàn ông.
Bấtleech_txt_ngu kể là mặt hay kiểu tóc đều giống chàng áo hồng trưa hôm qua.
Sắc Lục Thừa Vân tức sa xuống.
Bảo cô vẽ , kết quả cô quay đầuleech_txt_ngu vẽ người đàn khác?
Lục Thừa Vân tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến bật cười.
Nhưng nếu vì một bức tranh mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi thì lại tỏ ra mình quá hẹp hòi.
Thế là anh vẻ mặt lạnh lùng tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giả vờ vô tình : Em vẽ ngôi sao nào giải trí thế?
thang anh đã bắc sẵn cho cô rồi.
Chỉ cần thuận thế bước xuống là được.
Thừa Vân thấy mình là một người bạn vô cùng độ lượng và tâm lý.
đâu, Nguyễn Ngọc cònleech_txt_ngu thèm ngẩngleech_txt_ngu đầu mà nói: một của em, vốn sáng nay vẽ cho cậu , kết quả lỡ hẹn mất.
Diễnleech_txt_ngu biến không hề giống như anh dự tính.
Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân dùng giọng điệubot_an_cap kỳ quái: Em cũng thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáo.
ăn mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong đầu phải khách hàng chứ. Ngọc vẫn đang vẽ.
Lục Thừa Vân mặt mày u , đang nghĩ xem nên xé bức tranh của cô cách lịch sự như để cô không giận.
Đúng lúc , Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kêu lên: A… em mất gương cụvi_pham_ban_quyen thể của cậu ấy rồi, dáng mắt phải mắt hoa nhỉbot_an_cap?
Nắm đấm đang siết chặt Thừa Vân buông lỏng .
giận bỗng chốc tan biến.
À, thìbot_an_cap ra là một qua đường không rõ mặt mũi.
Có gì mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận chứ?
Lục Thừa Vân hào nói: Sau này đâu còn lại, đến lúc em vẽ trực diện người thật sau.
Nguyễn Ngọc gật đầu họa: Cũng .
Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cô lại bức tranh dang kia, quay sang vẽ mẫu nền có hình động vật nhỏ.
Tờvi_pham_ban_quyen giấy vẽ chưa thiện ngũ quan kia ném tùy tiện lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của haibot_an_cap người.
Lục Thừa Vân lượng càng nhìn thấy chướng mắt.
muốn ném phăng nó vào thùng .
Nhưng nhớ đến tính khí của Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc, anh lại nhịn .
Sáng sớm hôm sau, tiếp tục đi .
Hômbot_an_cap nay trong đường hầm vắng người, cả ông cụ bán dưa hấu cũng không tới.
Nguyễn Ngọc quy củ bày vẽ ra, sẵn sàng làm việc, nhưng cả buổi chỉ hai bức.
Nghỉ sạch khách.
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầm nghĩ, hay ngày mai đổi sang chỗ nào người hơn chút, biếtleech_txt_ngu đâu tình hình sẽ sắc hơn.
An Nguyên đến vào lúc cô sắp dọn hàng.
Hôm nay cậu vẫn mặc màu hồng, Nguyễn Ngọc nhận ra đó là thương hiệu Chanel, nhãn đồng thì không rành lắm, nhưng một sinhbot_an_cap viên đi họcvi_pham_ban_quyen mà mặc đồ hiệu này thì gia cảnh chắc chắn rất tốt.
Nguyễn Ngọc, nay cuối cùng cũng , cứ tưởng đổi rồi chứ.
An Bách Nguyên thấybot_an_cap thì rất vui vẻ.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc áy náy : Hôm qua nhà chị có chút đột xuất nên không đi bày sạp được.
An Bách Nguyên bảo: Vậy tốt quá, tôi còn tưởng không chị vẽ cho tôi nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nói xong, nhìn động tác dọn củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô rồi hỏi: Có chị nghỉ rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không, để mai tôi lại tới tìm chị ?
Nguyễn Ngọc không nỡ để người ta chạy đi chạy lại nhiều lần, bèn nhìn đồng hồ rồi nói: Không sao, bây giờ vẽ , vừa hay hômleech_txt_ngu qualeech_txt_ngu chịleech_txt_ngu đã phác họabot_an_cap xong đường nét của bạn rồibot_an_cap.
lấy tờ trắng còn thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngũ quan kia ra, kẹp lên bảngbot_an_cap vẽ.
An Bách Nguyên hơi người, sau nhìn xuống đồng hồ đeovi_pham_ban_quyen tay của mình. ra cô đồ này, nên đã ghivi_pham_ban_quyen nhớ cậu từ chuẩn bị sẵn tranh.
An Bách Nguyên cười rỡ hơn, chỉ ý cười ấy không chạm tới đáy mắt.
Lần Nguyễn Ngọc dựa trên người thật, cuối cùng cũng nhìn rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng mắt của cậu, nhiên là đôi mắt hoa.
nói connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có mắt đào hoa rất được phái nữ yêu thích, nhưng phần lớnleech_txt_ngu đều là hạng phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưu bạcbot_an_cap .
Nguyễn chưa nhìn người lắm, nhưng luôn cảm thấy ánh mắt của An Bách Nguyên rất sạch , chắc phải hạng lăng bạc tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu.
Nếu không thì thật đáng tiếcleech_txt_ngu.
Bức vẽleech_txt_ngu này chỉ mất năm phút là xong, Nguyễn Ngọc đưa tranh cho cậuvi_pham_ban_quyen rồileech_txt_ngu bắt đầu dọn sạp.
An Bách Nguyên cầm bứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tranh quan sátbot_an_cap kỹ lưỡng, ngoài việc kỹ thuật vẽ rất tốt, trong tranh cô còn chứa đựng cảm xúc, bởi vì cô đã vẽ đôi mắt của cậu rất sạch , trong như mộtleech_txt_ngu dòng suối.
là lần đầu tiên An Bách Nguyên gương mặt mình được vẽ như thế này.
khá hài lòng.
Sau , dứt quét mã thanh toánbot_an_cap tiền.
Tài WeChat đã : 10. tệ.
Nguyễn Ngọcleech_txt_ngu kinh hoàng ngẩng đầu.
An Bách Nguyên vẫn vẻ vô tội.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen yếu ớt hỏi: Bạn bấm thừa ba số không à?
Câu hỏi chính cô khôngleech_txt_ngu tin.
Người bình thường cùng lắm là bấm một số không, làm sao có thể bấmleech_txt_ngu một ba số được.
An Nguyên nói: Không bấm thừa đâu, tôi thấy của chị đáng giá ngần ấy tiền, một vạn tệ vẫn còn là rẻ .
Nguyễn Ngọc hoảng : Đừng như vậy, chị tiền cho ngay đây.
An Bách mở trang mã cá nhân ra, đưa tới với vẻ thất vọng: Được rồi, vậyvi_pham_ban_quyen kết bạn WeChat với tôi .
Nguyễn Ngọc không chút do dự mà kết bạn ngay. nghìn tệ, ai mà chẳng . Nhất là khi gia nhà cô đang quẫn thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhưng cô không thể số tiền đó, An Nguyên trông qua là biết tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khí trẻ con, sau này chắc chắn hận.
Sau bạn WeChat, cô nhanh chóng chuyển trả lại số tiền thừa cho cậu ta. An Bách Nguyên mỉm cười vẫy vẫy điện vớibot_an_cap cô: Vậy tôi không làm phiền em tan làm nữa, hôm tôi sẽ dẫn bạn học đến tìm em vẽ tranh.
Đượcbot_an_cap, tạm biệt.
Đợi Bách Nguyên đi rồi, Nguyễn Ngọc càng nghĩ càng thấy không ổn. Cô nhớ như hoàn tiền thì nhất thiết phải kết bạn . Cô cau mày, nhìn chằm chằm vào của An Bách Nguyên, cân nhắc hồi lâu rồi nhấnleech_txt_ngu chặn. Chẳng hiểu cô cứ thấy không tâmvi_pham_ban_quyen. Nguyễn Ngọc, với tinh thần cảnh giác caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độ, cảm cái đình nghèo khó của mình không chịu nổi một cú lừa nào đâu.
Lục Thừaleech_txt_ngu Vân bắt gặp An Nguyên đường. Bình thường anh sẽ ý đến những không liên quan như vậyvi_pham_ban_quyen, nhưng Báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyên ăn mặc quá đỗi nổi , cả bộ đồbot_an_cap màu hồng, cả tóc cũng , từ xa đã thấyvi_pham_ban_quyen rõ mồn . Cậu thanh niên đang cúi nghịch điện , như đểbot_an_cap ý đến người qua . Lục Thừa Vân tình liếc mắt, thấy WeChat đangbot_an_cap mở trên điện thoạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu ta chính là ảnh đại của Nguyễn Ngọc.
Giữa trưa hè oi ả, bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh . Thừa Vân khựng lại tại chỗ, nắm đấm siết chặt. An Bách Nguyên càng đi càng xa phía anh, nhưng cơn giận trong lòng Lục Vân càng lúc càng lớn.
Thế mà đã kết bạn rồi. Thậm chí đếnvi_pham_ban_quyen anh còn chưa có. Dựa vào cái gì chứ? Lục Thừa Vân nhìn lại bản trắng tay, nghèo đến mức ngay cảbot_an_cap một chiếcbot_an_cap điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoại cũng không có, còn cái thằng tóc hồng kia, cổ tay lại đeo một chiếc đồng Patek Philippeleech_txt_ngu trị giá bốn triệu tệ.
Đêm đó, Lục Thừa Vân làm việc tận rạng sáng. Mồ hôi đìa, từng tế bào như thét, các cơ quan trong cơ thể hành điên . Anh phải tiết kiệm tiền mua điệnvi_pham_ban_quyen thoại. Những nhân làm cùng thấy anh khiếp sợ. Thanh niên này đâu ra trâu thế không biếtleech_txt_ngu? Địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến tất cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn họ mất việc vì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy đua kịpleech_txt_ngu hay sao?
Lục Thừa Vân không biết mệt mỏi, đến mười hai giờ vẫn muốn làmbot_an_cap tiếp, cho đến khi có người bên gọi vọng vào: Lục Thừa Vân, cô gái xinh của đến tìm kìa.
Các bạn công nhân đầu trêu chọc:
xem, làm muộn thế này, bạn gái xót rồi chứ gì.
Về mau , để cho chúng tôi sống .
Lục Thừa Vân tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số thật đấy, để ra xem bạn gái cậu xinh đẹp nào?
Tôi nữa, tôi cũng đi !
Lục Thừa Vân nhiên không đểvi_pham_ban_quyen họ . Anh đám làm ra sau, đóng sầm cửa lại sải bước chạy ra ngoài.
Ơ kìa, đàn ông con trai gì mà hẹp hòileech_txt_ngu thế? Tiếng mắng anh nhỏ của đám người phía sau vọng tới.
Cơn gió lúc mười hai đêm thật mát mẻ, xua đivi_pham_ban_quyen cái nóng nực ban ngày. Nguyễn Ngọc đang mặc một chiếc váy dài màu trắng sữa đáo, lo lắng đi đi lại lại chỗ. Thấy anh ra, cô mớileech_txt_ngu thở phào, dỗi nói: Lục Vân, anh không giữ lời!
ràng đã hứa với cô mỗi ngày sẽ về nhà trước mười giờ. Kết bây giờ đã hai giờ rồi, anh vẫn chưa có ý địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về. Nếu không phải biết anh nghèo rớt mồng tơi, cô đã nghi ngờ chơi bời lêu lổng ở đâu rồi.
Nhìn cô gái đứng loi trước , giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đêm hôm khuya khoắt đến đón nhà, cơn giận suốt cả buổi chiều của Lục Thừa Vân tanleech_txt_ngu sạch sành sanh. Chẳng hiểu sao, trong lòng anhbot_an_cap dâng lên một luồng xung , cứ thế đến ôm lấy cô, chờ đón anh sẽ vòng tay cùng hương thơmvi_pham_ban_quyen thanh khiết lòng người.
Nhưng anh đã chế lại. Quần áo anh bẩn, người anh bẩn, ngay cả mặtbot_an_cap bẩn. ngườileech_txt_ngu bẩn thỉu nhưvi_pham_ban_quyen anhvi_pham_ban_quyen sẽ làm lấm lem cô gái sạch sẽ tinh khôi kia. Lục Vân đứng yên trước mặt cô, bịa ra một lý do: Làm việc hăng say quá nên không chú ý thời gian.
Nguyễn Ngọc lập tức nổi hỏa: Người ta chỉ nói bời hăng say, làm gì có làm việc sai hăng say đến thế, đầu óc có vấn đề à?
Cô gái nhỏ đến mặt, lànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net da trắng , đôi mắt dù bốc hỏa nhưng đều là sự quan tâm và lo lắng. Chỉ cần sơ sẩy một chút, cô có thể khóc ra được. Yết Thừa Vân khẽ động, đôi môi mỏng mímleech_txt_ngu nhẹ, lần tiên anh chịu nhúnbot_an_cap nhường: Chắc thế.
Nguyễn : … Lại thêm một nghi ngờ chính bị mình mắng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngốc luôn .
Nhớ đến lời nuôi , cô im lặng chuyển chủ đề: Về nhà thôi, chúng ta phải đi ngủ rồi.
mày Lục Thừa nhướng lên, nắm bắt được từ khóa quan trọng. Ngủ… là kiểu ngủ nàoleech_txt_ngu? Lục Thừa Vân bắt đầu liên tưởng viển vông.
Khu hậu cần cách chỗ ở một cây số, Nguyễn Ngọcleech_txt_ngu đi thèm đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý đến anh, Lục Thừa Vân giữ khoảng không gần đi theo sau. Nhưng vócbot_an_cap anh quá cao lớn, trước là một cô ăn mặc sạch sẽ xinh đẹp , anh lại lếch thếch bẩn thỉu bám sau, giữa hôm khuya khoắt nhìn rất giống kẻ thái theo đuôi.
bảo vệ bốt trực bên đường hét lớn về phía anh: Này, làm cái gì đấyleech_txt_ngu?
Nguyễn Ngọc và Thừa Vân cùng quay đầu lại, vẻ mặt mắc. Anh bảo vệ đầy tinhleech_txt_ngu thần chính nghĩa, tay cầm bộ bước , chỉ vào Lục Thừa quát: Đây là Bắc Kinh, còn dám đi theo đuôi cô bé kia, tin tôi báo cảnh bắtleech_txt_ngu không!
Nguyễn Ngọc: …
Thừa Vân: …
Nguyễn Ngọc muốn cười mà không dám cười. Cô lạch bạch chạy lại, khoác lấy tay Lụcbot_an_cap Thừa Vân giải : Anh bảovi_pham_ban_quyen vệ, cảm ơn anh, nhưng ấy là bạn trai tôi, không phải biến thái theo đâu ạ.
Anh bảo nhìn phản rõ rệt giữa hai , tuy gì nhưng biểu cảm mặt đang mắng thầmleech_txt_ngu. Loại người thế nàyvi_pham_ban_quyen mà cũng được bạn gái sao?
Tâm mong manh của Lục Thừa lại bị động. Anh nắm ngược lấy tay Nguyễn , bướcbot_an_cap về nhà. Lúc anh cũng chẳng buồn tâm có bẩn không nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cùng lắm về nhà cô rửa tay là được, lòng tựbot_an_cap của người đàn ông phépleech_txt_ngu nhẫn nhịn. Dám bảo là kẻ theo đuôi, thật quắt.
Đèn trong phòng khách sạn vẫn , Lục Thừa Vân vừa cửa đã cô đi rửa tay, kỳ cọ mấy lần mới thả cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Nguyễn Ngọc ngơ ngácbot_an_cap đó, trong đầu chỉ toàn câu hỏi: Tôi ai, đây làbot_an_cap đâu, tôi định làm gì? Người đang giận không phải là cô ? bỗng chốc đổi anhvi_pham_ban_quyen rồi?
Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc vừa định cãi lý với anh, kết quả vừabot_an_cap quay đầu lại đã cởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong phòng tắm, cơ bụng rệt từng múi, cơ ngực lại càng săn chắc mức đáng sợ cả lúc mặc đồ. Nguyễn trợn mắt, vội vàng quay đi. lễ vật thị, phi lễ vật thính. Mình không phải làvi_pham_ban_quyen kẻ háo sắc!
Lục Vân chú ý đến của cô, cứ ngỡ ghétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ mình lem luốc bụi bặm, mặt trầm xuống. Tiếng nóng ào ào chảy. Anh tắm rửa sạch sẽ rồi mới bước ra. Nguyễn Ngọc nằm trên giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quay lưng về phía anh nghịch điện thoại. Lục Thừa Vân bỗng nhớ lại chuyện ban sángvi_pham_ban_quyen. Chẳng lẽ cô đang nhắn tin vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái thằng tóc hồng kia?
Cơn giận bốc thật nhanh chóng. Lục Thừa Vân leo lên , định nhìn trộm hình điện thoại của cô, kết quả ghé đầu nhìn sang thì thấy hình tối thuibot_an_cap. Cô đã rồi. Lục Thừa Vân thấy được thứ mình muốn, chút thất vọng, lại có chút may mắn. Anh xuốngvi_pham_ban_quyen nhìn , tiếng của cô gái nhỏ nhẹ đến mức khôngvi_pham_ban_quyen nghe thấy, yên tĩnh khiến người hơi lo lòng.
Thế như ma quỷ khiến, Lục Thừa Vân ngón tay dưới mũi cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Một giây, hai giâyvi_pham_ban_quyen. Đến giây thứ ba, cuối cùng mới có luồng thở phả lên tay anh, khiến ngón tay anh khẽ run rẩy. Lục Vânvi_pham_ban_quyen yên rồi. vẫn còn .
Nằmvi_pham_ban_quyen trongleech_txt_ngu chăn, Lục Thừa Vân cảm hơi nóng, anh cứ ngỡ là do chăn của khách sạn quá dày, đến khi cơn mơ màng buổi đêm, anh mơbot_an_cap thấy một giấc mơ. Trong chiếc chăn nóng rực, cánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mát lạnh của thiếu nữ vươn tới, cơ sát vàoleech_txt_ngu lồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngực anh. Đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là sự va chạm giữa . Còn có giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mềm mại của cô gái khẽ phả hơi tai anh, dụ đầy ngào: Thừa , không phải muốnleech_txt_ngu đi ngủ sao?
Lục Thừa Vân cảm thấy người càng nóng hơn. Anh vòng tay ôm lại, cằm cọ cọ trênleech_txt_ngu cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen, lưng cũng sát vào cô, đôi chân dài quấn quýt lấy đôi chân cô, taybot_an_cap cũng vén áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ của lên. Cơ thể con vừa mềm mại .
Vân lật chăn, chóng bỏ y phục.
nữ mảnh ôm lấy anh, khẽ rên rỉ bênbot_an_cap tai.
bot_an_cap thể anh cứng đờ như tảng đá, cho đến khibot_an_cap cánh cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạc cuộc mở ra.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khoái cảm lan tỏa.
Thừa dậyvi_pham_ban_quyen với bộ não hoàn trốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỗng.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở , nhìn gái bên cạnh.
Nguyễn Ngọc rất ngoan, gần như không hề thayvi_pham_ban_quyen đổi tư thế, vẫn quay lưng về phía anh, để lộ cổ trắng ngần cùng vài sợi tóc mai lòa xòa.
Lục Thừa Vân có chút ngẩn ngơ.
Đây là lần đầu tiên anh xuân.
Mà nhân chính trong giấc ấy lại là…
Lục Thừa Vân vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên, có dạo anh không thể nổi trong đầu đám sinh viên văn chươngvi_pham_ban_quyen lấy ra chuyện yêuleech_txt_ngu đương, phong hoa tuyết nguyệtvi_pham_ban_quyen đến thế.
Anh cũng từng nghĩ rằng, tìm bạn gái chẳng qua là , sinh cho một đứa con, người tạo thành một gia đình đúng nghĩa thế tục, như coi như là mộtbot_an_cap đời mãn.
nhưng, giữa biến cố phánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sản này.
Trong căn nhà nghỉ cũ kỹ, hẹp rẻ tiền này.
lại nảy sinh một ý niệm ái ân.
Hình anh đãvi_pham_ban_quyen biết thứ họ cả đời để theo đuổi là gì . là hạt nhân nhân, cũng là sự tạileech_txt_ngu nằm trên cả hôn .
Thừa , sao lại giặt đồ nữa thế? Nguyễnleech_txt_ngu mở mắt ra đã Lục Thừa đang quần ngủ.
Hắn , thấy trên giávi_pham_ban_quyen treo cả quần áo anh đã giặt xong từ tối qua.
thật, sao phải chia haileech_txt_ngu lần nhỉ?
nhớ Lục Thừa Vân đồ ngủ để thay mà.
Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân có chút không tựleech_txt_ngu nhiên, thèm quay đầu lại mà nói: nãy rửa mặt vô tình làm ướt.
thì sao phải lại cả lượt? Nguyễn Ngọc đầy mắcleech_txt_ngu, thì phơi khô chẳng phải được rồi sao?
Lục Thừa Vân: …
đầuleech_txt_ngu tiên anh cảm thấy Nguyễn Ngọc không phải là mộtbot_an_cap kẻ ngốc.
năng phản ứng hắn rất , tư cũng rất mạnh.
Chàng viên tú với lên tới 160 bị làm cho câm nín.
che giấu sự thật làbot_an_cap mình đang nóivi_pham_ban_quyen , anh thốt ra một câu kéo thấp chỉ số thông minh một cách trầm trọng: Học hỏi rồibot_an_cap.
Nguyễn Ngọc cười lớn.
Hắn cười nhạoleech_txt_ngu đầy khoái: Anhleech_txt_ngu ngốc thật đấy, Lục Thừaleech_txt_ngu , chỉ có cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu thông minh thôi, chứ nghiệm thì chẳng bằng tôi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lục Thừa Vân: …
Quả là một ngày cảm thấy hổ thẹn với thầy giáo và chính bảnleech_txt_ngu thân .
Hôm nay Nguyễn Ngọc không ra dưới gầm cầu vượt bày sạp đi đến cửa hàng thoại Xiaomi nhất, tìm một chiếc điện thoại có hiệu năng trên giá thành tốt nhất: Cái nhất là bao nhiêu tiền?
từ tối , khi chờ mãi không thấy Lục Thừa Vân về, lại còn phải đến tận khu công nghiệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm người giữa đêm khuya, Nguyễn cảm thấy nhất phải mua điện thoại.
Nhânbot_an_cap viên bán hàng nhiệt giới thiệu: Mẫu này là nhất tiệm , chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 341 , phùleech_txt_ngu hợp cho học sinh và người già, đáp ứng tốt nhu cầu sử dụng ngày.
Ngọc bị nghẹn một .
Dẫu điện thoại của Lụcleech_txt_ngu Thừa Vân cùng lắm là dùng nghe gọi và dùng WeChat, để anh dùng dòng máy dành người già thì có hơi đáng không nhỉ?
Nhưng nghĩ lại, hắn cũng chẳng còn dư dả tiền .
Quá đáng thì quá đáng vậy.
lấy cái này, ơnbot_an_cap lời giới của cô.
Sau khi mua điện thoại, Nguyễn Ngọc lại tới điểm giao dịch: Cùng chứng minh thư có thể ký hai số điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoại ?
Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ.
Vậy làm giúp tôi một chiếc thẻ SIM. Nguyễn Ngọc đưa chứng minh thư cho viên.
minh thư của Thừa Vân không bị ngân hàng đóng băng, nhưng số thoại cũ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi cháy máy , thông tin của hắn đăng kýbot_an_cap vẫn an toàn hơn.
Sau khi làm xong mọi việc.
Nguyễn Ngọcleech_txt_ngu lại bảng vẽ ra dưới gầm vượt sạp. Vốn dĩ hắn muốn đổi chỗ khác, nhưngleech_txt_ngu hằng Lục Thừa Vân đi đưa cơm, hắnbot_an_cap vẫn chưa kịpleech_txt_ngu nói với anh một tiếng.
Hômleech_txt_ngu nay là thu, thời tiết có mát mẻ.
Từng đôi tình nhân đi qua taybot_an_cap cầm sữa, hình là trào lưu mới Ly trà sữa đầu củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùa thu, thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là có ý .
Nguyễn Ngọc cảm thấy họ thật hạnh phúc.
phác lên bảng vẽ nghiêng củabot_an_cap đôi đang bước , chàng trai , gái cầm lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trà sữa đưa tới bên anh, khung cảnhleech_txt_ngu cực kỳleech_txt_ngu diễm lệ.
Nguyễn Ngọc vẽ rất vui vẻ.
đôi hề nhờ hắn vẽ, chỉ đi ngang qua, chỉ một ngày bình thường của họ.
Khi Lục Thừa xách hộp cơm đivi_pham_ban_quyen tới, hắn đang tập trung vẽ tranh, đối diện cũng chẳng nào.
Anh đặt cơm xuống như thường lệ, không nói lời nào định rờibot_an_cap đi.
Nguyễn Ngọc vội gọi anh lại: đã Vân, tôi mua cho điện thoại này.
Lục Vân khựng lại.
Anh quay đầu Nguyễn Ngọc đang lôi điện thoại ra, vỏ hộp đi, đưa điện thoại mới đã cài đặt xong cho anh.
Số điện thoại và tài khoản WeChat đều dùng chứng minh của để đăng ký, anh yên tâmvi_pham_ban_quyen. Nếu muốn tải thêm ứng dụng khác vi_pham_ban_quyen thể dùng danh nghĩa của tôi, số điện thoại tôi gửi WeChat cho rồivi_pham_ban_quyen.
Nguyễn Ngọc chân thành nói: Tôi biết anh cũng có tài khoản WeChat riêng, nhưng tôi lo sẽ có người tìm anh gây phiềnbot_an_cap phức, nên cứ cái mới này trước đi.
Thừa Vân không nhận.
Anh nghi hoặc hỏi: Không phải cô để dành tiền mua quần áo mùa sao? Sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện mua điện thoại cho tôi?
Nguyễn Ngọc đã soạn lý dovi_pham_ban_quyen.
Hắn giận dỗi nói: không muốn lúcleech_txt_ngu cần sửa nhà dột mà lại chẳng tìmbot_an_cap thấyvi_pham_ban_quyen , càng không muốn đêm còn phải chạy xa như để đón anh tan làm.
đang chặt của Lục giãnleech_txt_ngu ra, hóa ra là vậy.
Anh điệnbot_an_cap thoại: Cảm ơn.
anh không ngờ , Ngọc mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên : Vậyleech_txt_ngu về làm , cố mà kiếm tiền, tôi còn phải mua áo khoác đại y nữa .
Được.
Thừa Vân điện rời , suốt đường cứ mê không rời taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tuy so với chiếc điện thoại dùng trước , tính năng của đơn giản , thốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không mượt mà bằng, nhưng vẫn tốtbot_an_cap là chẳng có cái nào.
Cho đến khi, một thiếu niên phía trước chắn mất đi của anh.
Lục Thừa Vân ngước mắt, nhìn mái tóc màu hồng rực rỡ mắt kia.
Nghĩ đến việc đối có WeChat của Nguyễn , sắc Lục Vân sầm xuốngleech_txt_ngu.
An Bách Nguyên khoanh tay trước ngực, liếc nhìn chiếc điện thoại một , mỉa mai:
Anh kiếm cho cô ta bao nhiêu tiền như thế, mà cô ta chỉ mua cho anh cái điện rách nát này thôi sao?
Lục Thừa Vân tức nghe ra điểm bất thường.
Chẳng phải cậu là ngườivi_pham_ban_quyen đuổi Ngọc sao?
Sao saubot_an_cap lưng lại hạ thấp cô ấy như vậy?
Liên quan gì đến cậu? Lục Thừa Vân lạnh giọng.
Bách Nguyên bỏ lớp mặt nạ ngoan ngoãnbot_an_cap, đôi mắt đào hơi nhếch lên, giọng điệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy khinhleech_txt_ngu : Đến cả dì giúp việc quét nhà vệ sinh nhà tôi chẳng dùng cái thứ này.
Anh trai này, ngày của anh đã khổ đến mức này rồi sao?
Lục Thừa Vân cất điệnbot_an_cap , nheovi_pham_ban_quyen mắt lại.
Rốt cuộc cậu là ai?
Hắn không nhớ mình có một đứa emvi_pham_ban_quyen trai nào bất cần đời như thế này, lại còn ăn mặc toàn đồ hiệu đắt tiền trên người.
Anvi_pham_ban_quyen Bách Nguyên cười nói: đã tra rồi, mỗi ngày anh hai công việc tay chân, một tháng kiếm được mười nghìn tệ. Tuy không lắm nhưng ít nhất không đến phải lạc đến hầm này ở. Anh à, đều cô ta chân anh thôi.
Đừng gọi tôi là anh, không thân, kinh tởm lắmleech_txt_ngu. Lục Thừa Vân nghe tai đúng một câu trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm đó.
An Bách Nguyên: …
Cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta đổi lại cách xưng : trưởng Vân, tôi trốn nhà ra đây tìm anh đấy. Ông nói, chỉ cần anh có thể khởi nghiệp thành công một lần , ông để anh về nhà. Nhưng anh cứ đểleech_txt_ngu cô ta chân như thế này thì đến mùa quýt cũng chẳng về được.
Lục Vân toàn hiểu cậu ta đang nói gì, mất kiên nhẫn nhíu mày: Nhận nhầm người đúng không?
Nói đoạnbot_an_cap, hắn gạt gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tóc hồng sang một bên. Hắn chẳng muốn lãng thời gian hạng người này chút nào.
Bách Nguyên đuổi theo nói: Cô bạn gái đó của anh cực kỳ hám tiền. ta bày hàng ở ngày mà chỉ kết bạn WeChat mình tôi, anh biết tại sao không? Bởi vì nhìn ra đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ tôi đang đeo trị mấy tệ, cô ta muốn ngoại tình đấy.
đến chuyện kết bạnbot_an_cap WeChat, Lục Thừa Vân lại thấy bực mình.
Hắn quay đầu lại nói: Đó là do cậu cứ nhất quyết đòi chuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm tiền cho cô , cố tình kết bạn.
Đừng tưởng hắn khôngbot_an_cap nhìn thấy. Hắn nhìn thấy rõ ràng.
An Nguyên : Chuyển thì cũng nhất phải kết bạn WeChat, đưa mãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận tiền ra cũng .
Anh đừng có khôngvi_pham_ban_quyen tin, cô ta đối nữ hám tiền. tin để tôi nhắn tin hẹnvi_pham_ban_quyen cô ta tối đi ănvi_pham_ban_quyen cơm, anh bot_an_cap không!
Vừa nói, cậu ta vừa cúi đầu soạn tin nhắn thật nhanh.
Lụcleech_txt_ngu Thừabot_an_cap Vân lập tức hỏa: Bạn gái tôi thế nào cần cậu đến thử.
Hắn đưa tay định cản. Nhưng An Bách Nguyên đã nhanh tay tin nhắn đi.
Trong lúc hai người đang tranh chấp, trên khung chat bỗng xuất một dấu chấm than đỏ.
Đối bật tính xác bạn bè, bạn chưa là bạn bè của người này. lòng gửileech_txt_ngu yêu cầu bạnleech_txt_ngu, sau khi đối chấp nhận mới có thể trò chuyện.
An Báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyên: …
An Bách ngơ ngác hỏi: Anh lén lấy điện thoại của tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xóa kết bạn à?
ta tin lạibot_an_cap có cô gái nào dễ dàng kéovi_pham_ban_quyen đen một con cá lớnleech_txt_ngu như mình. Ai mà lại từ một người theo đuổivi_pham_ban_quyen vừa đẹp trai vừa nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ?
An Nguyên sữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sờ trông chẳng khác nào một gã hề.
Lục Thừabot_an_cap Vân tiến đấm cậu ta một cú, mặtbot_an_cap thằng nhóc hỗn xược này đỏ bừng mộtleech_txt_ngu mảng.
Hắn cảnh cáo: Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần biết nhắm vào ai, hãy tránh xa cô ấy , nếu không đừng trách tôi khách khí.
Bách Nguyên ôm mặt, nhìnvi_pham_ban_quyen theo bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của hắn, ức nói: Anh à, nóng tính quá đấy, em đang giúp anh màbot_an_cap
khi Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân đi, càng nghĩ càng thấy chuyện này thật khó hiểu.
Gã tóc hồng đó tên hắn thì không gì lạ, dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao trước đây hắn thường xuyên xuất hiện trong các cuộc phỏng vấn trên tivi, nhưng lại cóleech_txt_ngu thể điều tra rõ ràng công việcbot_an_cap tại của hắn… rốt cuộc là muốn làm gì?
Lục Thừa Vân không nhớ mình có kẻ nào như vậy.
Nghĩ đoạn, hắn nhìn chiếc điện thoại mới tay, bấm một dãy số đi.
ở đầu bênvi_pham_ban_quyen kia đang bận, bên cạnh còn có đang báo cáo công việc. Lúc này nhận được một cuộc gọi từ số lạ, giọng điệu anh ta lộ vẻ thiếu nhẫn: Alo, ai đấy?
Là tôi, Lục Thừa Vân.
Đầu dây kia lập tức vang lên một hồi hỗn loạn, dường như điện bị rơi đất vì quá kinh ngạc, đó mới nhặt lên, giọng nói trở nên cung kính vô cùng: Học trưởng, … anh hiện giờ vẫn ổn chứ?
Người ở dây bên kia là học đệ của Thừa Vân, Tuyền. là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những người sáng lập công ty cũ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn.
Kể từ khi công ty phá sản, Lụcleech_txt_ngu Vân mất tích, bọn họ đều sợ hắn nghĩ quẩn, đến cảnh sát báo án không biết bao nhiêu lần. Giờ đây, cuối cùng cũng có tin tức của Lục Thừa Vân.
Lương Tuyền xúc động đến mức nước chực trào: Mấyleech_txt_ngu tháng nay hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn không tin anh, bọn emleech_txt_ngu đến phát điên rồi. Học trưởng, rốt cuộc anh đã đi đâu vậy?
Lục Thừa Vân nghe ra sự lo lắng giọng điệu anh ta, lòngleech_txt_ngu thấy ấm ápvi_pham_ban_quyen, nói dịu đi đôi chút: Mọi người dạo này thế nào?
Lương sụt sịt, giọng nói nghẹn : Tốt , đều tốt cả. Nhóm Cầu Tử đang tái khởi nghiệp, đã nhận được vòng gọi vốn đầu ; em chọn hướng ổn địnhleech_txt_ngu, tìm một công ty lớn để làm việc, dưới tay cũng đang dẫn dắt mấy chục ngườibot_an_cap làm dự án.
Nói đến bản thân, anh ta đột nảy ra ý nghĩ: trưởng, anh muốn tái khởi nghiệp rồi sao? Chỉ cần anh cần, em có thể từ chức bất cứ nào để tham cùng .
Lục Thừa Vân im lâu. Cuối cùng hắn vẫn hỏi ra đó: Tại sao lại tin tưởng tôi đến thế?
Lương Tuyền nghe vậy thì thật nực cười, ta dở khóc dở cười : Tất nhiên là muốn cùngbot_an_cap gây dựng sự nghiệp rồi. Học trưởng, anh thần tượngbot_an_cap của em, tin tương lai anh nhất định có thể tiến ra sân chơi đẳng cấp thế giớileech_txt_ngu.
Lục Thừa Vân mới thật nực . Lương Tuyền quá mù quáng tin tưởng hắn, không biết rằng số tiền hắn nợvi_pham_ban_quyen, có mấy kiếp cũng chẳng trả hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Tuy nhiên, Vân không làm anh tavi_pham_ban_quyen mất hứng chỉ nói: Tạm chưa có dự định đó, cậu cứ việc mìnhbot_an_cap đi.
Tuyền lắp bắp: Vậy… vậy học trưởng, đây có phải số thoại mới anh không? Có dùng WeChat không? Em kết bạn với anh ?
Ừm, khoan hãy nói cho người khác biết. Lục Thừa đủ mặt mũi để đối diện với những anh em từngvi_pham_ban_quyen đi theo mình.
Được được, học trưởng, em kết bạn ngay đây! Lương Tuyền nhanh chóng kết với hắn.
Lục Thừa Vân chỉ xem tinbot_an_cap nhắn buổi chiều, đếnbot_an_cap lúc tanvi_pham_ban_quyen làm nhìn lạileech_txt_ngu thì thấy đã có hơn 99 tin nhắn chưa đọc.
Hắn ngỡ Nguyễn Ngọc đã xảy ra chuyện gì, mở ra thì toàn bộ đều là tin nhắn từ một người tên là Tuyền Tử.
Lục Thừa : …
Nghĩ đến những lời cảm của Lương Tuyền hồi chiều, hắn đã kiềm chế để không tắt thông tin nhắnvi_pham_ban_quyen của đối phương.
Lục Thừa Vân lướt xem người đàn ông để hình đại diện con chó Husky đó than vãn mình đã lo lắng và nhớ hắn đến nhường nào, kể về tình hình gần đây của bản thân, cũng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn đề nợ nần của công ty , từng tin nhắnvi_pham_ban_quyen một cứ thế ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sauvi_pham_ban_quyen đó, anh ta ướm xem Lục Thừa Vân có cần dùngvi_pham_ban_quyen tiền không, nói rằng tay vừa tiếtleech_txt_ngu kiệm được mấy trăm nghìn tệ.
Lục Thừa Vân trả tin nhắn cuối : Không cần đâu, cảm ơn.
Lương giống như để chế độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thông báoleech_txt_ngu đặc biệt hắn, lập trả lời ngay: Luôn sẵn chờvi_pham_ban_quyen lệnh của trưởng! /lém lỉnh/ /lém /
Lục Thừa Vân: … cái đức hạnh cũ đó.
Hắn nhớ lại chuyện buổi trưa, hỏi thêm một câu: Cậu nhớ từngleech_txt_ngu đắc tộileech_txt_ngu một sinh năm ba tóc hồng ?
Hoặc là con trai nhà gia kinh doanh đó, họleech_txt_ngu An.
Lương Tuyền trả lời nhanh: Tóc hồng họ An? Con trai nhà đại giabot_an_cap nào mà trẻ trâu thế? Em có ấn tượng gì cả! Đợi em hỏi bọn Cầu xem sao!
Được.
Lục Vân trả lời xong liền tắt điện thoại.
Trong đầu hắn lên câu của An Bách .
nội nói, chỉ cần anh cóleech_txt_ngu thể khởi nghiệp công một nữa, ông sẽ anh .
Ông nội của Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bách Nguyên ai?
Về nhà rốt cuộc là gì?
Lục Thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân không hiểu nổi, nhưng lại thấy thật nực cười khi phải phiền vì một kẻ chẳng biết đâu ra.
Lương chóng gửi kết cho anh: trưởng, chúng ta chưa từng tội với ai họ An cả. Họ này hiếm gặp lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhóm Tử cũng bảo không có ấn tượng gì.
Biết rồi.
Lương Tuyền: Đúng rồi học trưởng, anh vẫn còn ở bên cạnh người đó ?
Người đó chính là Nguyễn Ngọc.
Mấy anh em bọn họ không thích cô.
Họ thấy Lục Thừa Vân thừa sức sánh đôi với người tốt hơn, nhưng người nữ kia lại không biết điều, chẳng những đối xử không với Lục Vân mà lúc cũng bày dáng tẩu, không chê bọn họ lôi thôi thì cũng nóileech_txt_ngu bọn họ làm hư học trưởng vì bắt anh ca.
Nhưng dù không thích Tuyền chẳng dám nói xấu đại tẩu nửa lời, chỉ sợ sau này hai người kết hôn thật thì anh ta sẽ là người chịu trận.
Lục Thừa Vân biết cậu đang nói ai: Chúng vẫn nhaubot_an_cap.
tim đang treo lơ lửng củabot_an_cap Lương Tuyền cuối cùng cũng tuyệt vọng.
Đã đến nước rồi mà hai người họ vẫn chưa chia tay.
Lương Tuyền hết cách, nhưng ngón tayleech_txt_ngu vẫn thể hiện EQbot_an_cap cao: Vậy thì chị dâu cũngvi_pham_ban_quyen đấy chứ, chị thật lòng yêu anh.
Lục Thừa Vân thì thầmvi_pham_ban_quyen: Yêu?
Anh nghe thấy từvi_pham_ban_quyen ngữ có phần xa lạ này.
Một luồng ấm lướt qua tim, lại cảm thấy không hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vậy.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc yêu anh… ?
vẫn đang gửi tin nhắn: À đúng rồi, hôm nay là Lập thu, em vừa mời nhân viên trong bộ ly trà sữa tiên củavi_pham_ban_quyen thu, học trưởng anh cũng đừng quên mua chị dâu nhé. Yêu đương phải có chút lãng mạn, nếu ấy chắc chắn sẽ giậnleech_txt_ngu anh cho xem.
Lục Thừa nhìn mấy dòng chữ đó.
hiểu lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng mình nên làm theo.
Vì vậy saubot_an_cap tan làm lúc mười giờ, anh xách một ly sữa về nhà. nhìn đầy nghi hoặc của Nguyễn Ngọc, anh đưa chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô: Mua em này.
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở ra xem, sững sờ.
Cô bật cười, cắm ống hút vào ly , nhấp một ngụm trêu chọc: Anh mà cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết Lập thu phải uống trà sữa cơ à, bất ngờ thật đấy. Mới học lỏm trên mạng hôm nay sao?
Lục Thừa Vân bị xem thường, trongleech_txt_ngu lòng không phục.
Anh cứng miệng nói: Thấy trên đường ai cũng cầmleech_txt_ngu một ly nên muốn mang về chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em một ly thôi.
Tuyệtbot_an_cap đối không thể thừa nhận là chẳng hềleech_txt_ngu ý đến người đi đường, thực là được Lương Tuyền nhắc nhở.
Nguyễn Ngọc lại thêm nữa, giơ ngón tay cái anh: Không hổ là anh, quan sát nhạy bén thật.
Ừ.
Thừa Vân không hề khiêm mà nhận lấy lời khen này.
Đúng rồivi_pham_ban_quyen, nói anh một , mai đến đưa cơm cho em nữa. định đổi chỗ bày sạp, ở đây ít người quá.
Thừa Vân gật đầu: Được, emleech_txt_ngu được nào thìleech_txt_ngu gửi định vị cho anhleech_txt_ngu, trước đây.
Vâng, để em tìm xem quanh đây có chỗ nào bày không. Nguyễn Ngọc vị trí lưng về phía phòng tắm, vừa nhi trà vừa lướt thoại.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm kiếm kinh nghiệm trên Xiaohongshu và Douyin.
Trên Xiaohongshu, đa số đều khuyên nên bàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở cổng khu danh thắng cảnh, khách du lịch ở đó có gian rảnh rỗi để ngồi cho cô vẽ.
Nguyễn lướt xuống Douyin, thấy một đoạn video ngắn đạt năm mươi nghìn lượt , phát hiện đối vẽ cũng chẳng ra sao.
Thế này mà cũng nổi tiếng được hả?
Nguyễn Ngọc tò nghiên cứu, mở trang cánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân của người đó ra xem, thấy có trăm nghìn lượt theo dõi. Mỗi bức tranh vẽ ngũ quan thì giống nhưng thần thái lại không hề đạt, mà dướileech_txt_ngu phần bình luận có một đống ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn tìm anh để vẽ.
Chủ kênhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn ghi trên : Mỗi ngày nhận mười đơn, lịch đã kín đến một tháng sau.
Nguyễn Ngọc tức thì cảm mình cũng làm được!
Mỗivi_pham_ban_quyen cô có thể tận năm mươi bức!
Hơn nữabot_an_cap còn đẹp anh ta!
Lục Thừa Vân! Em tìm thấy cách phát tài rồi! Em quay video lên Douyin quảng bá tranh mìnhvi_pham_ban_quyen!
Nguyễn chạy đi báo tin cho Lục Thừa Vân.
Cô nóng lòng muốn chia sẻ niềm vui khám phánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra cơ kinh doanh vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nào ngờ, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Lục Thừa Vân trong phòng tắmbot_an_cap. Vai rộng eo thon, thớvi_pham_ban_quyen cơ bắp rõ rệt, dưới làn hơi mỏng manh, giọt nướcvi_pham_ban_quyen men cơ bụng săn chắc chảy xuống dưới.
Bộp——
Là tiếngleech_txt_ngu vòi hoa sen xuống đất.
Bên trong lớp kínhvi_pham_ban_quyen phòng tắmleech_txt_ngu suốt, người đàn ông bị nhìn thấy không sót một thứ .
Đồng tử Nguyễn Ngọc giãn ra, đôi mắt trợn như quả trứng vịt.
… tôi… tôi…
Anh… anh… anh…
Tôi, anh, tôi…
Trời đất ơi!
Mặt Nguyễn Ngọc đỏ bừng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong nháy mắt!
Cô lập quay đầu đi, bịtbot_an_cap lại, cố cơn thúc giục muốn lên, định lao ra khỏi cửa nhưng lạivi_pham_ban_quyen thấy làm vậy lộ liễu .
Trái tim đập thịch loạn xạ.
Như một đứa trẻ nghịch ngợm, liều mạng muốn thoát khỏi lồng ngực.
Tai im phăng phắc.
Nhưng dường như lại có tiếng nổ vang rền.
mạng với, mạng với.
Cô lớn ngần rồi mà chưa từng xem phim bao giờ.
vừa xem cái đã trúng bản thực thế này?
Nguyễn Ngọc hoảng loạn đến mức thở cũng trở nên dồnbot_an_cap dập.
Bình tĩnh, bình tĩnh, nam chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một nhânleech_txt_ngu vật trong sách thôi.
như đang phim đi!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Nguyễn Ngọc chẳng còn mặt mũi nàoleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen ngẩng đầu lên, vàng đứngbot_an_cap dậy đi vẽ thảo để tĩnh .
Khác với sự hỗn loạn của Nguyễn Ngọc.
Lục Thừa Vân ngoài khoảnh khắc khi bị cô nhìn sạch bách, sau đó nhìn thấy phản ứng của cô thấy khá thú vị.
Thế này mà đã thấy ngại rồi sao?
Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa nhặt vòibot_an_cap hoa sen dưới đất lên, tiếp tục sự nghiệp tắm rửa còn dang dở, thoa sữabot_an_cap tắm, nước, lau khô rồi đi ra.
Nguyễn Ngọc nghe thấy tiếngleech_txt_ngu người sau ra.
Hơi thở khó khăn lắm mới định đượcvi_pham_ban_quyen, giờ lại loạn nhịp.
Cô nhắm mắt lẩm bẩm đọc chúvi_pham_ban_quyen tĩnh tâm, quả là mới đến câu thứ haileech_txt_ngu đã quênvi_pham_ban_quyen mất
Nguyễn căng thẳng như thể đang lén lút lẻn vào nhà tắm nam, thân đều thấy không tự nhiên. Nhưng Lục Thừa hềbot_an_cap nhắc đến chuyện lúc nãy, nằm trên giường lướt điện thoại.
Nguyễn Ngọc thấy mình vẽ không vào nổi, nhưng cũng không chịu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường.
Mãi đến khi Lục Thừa Vân điện thoại xuống, gọi cô: một giờ rồi, đi ngủ thôi.
Ngày nào họ cũng phải dậyleech_txt_ngu lúc bảy giờ, không thể thức quá khuya.
ngaybot_an_cap đây.
Nguyễn Ngọc lút dẹp đồ đạc, chột dạ chui vào phía trong giường, người gần như dán chặt vào .
Anh tắt đèn đi. Nguyễn Ngọc giả bình tĩnh.
Lục Thừa Vân không đi tắtvi_pham_ban_quyen đèn.
Ngược lại rướn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang, khó hỏi: Em căng thẳng cái gì, chúng ta chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netleech_txt_ngu người yêu sao?
Nguyễn Ngọc nuốt bọt.
Lòng bànleech_txt_ngu sắp đổ mồ hôi rồi.
Cô cười gượng: Không có thẳng, là nhà nghỉ gây ngại quá, em nhất thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa chuẩn bị tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý thôi.
Lục Thừa Vân tiếng, lại ép sát người tới thêm chút nữa, còn gần hơn cả đêm trời mưa hôm đó, hơi nóng từ cơ thể phả , mang theo sự xâm và áp lực.
Nguyễn Ngọc không nhịn được lại lùi về góc tường.
Cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cứu .
chính anh ta muốn làm vậy?
Tôi chỉ là nữ phụ độc ác tương lai sẽleech_txt_ngu bị anh tống đi nuôi lợnbot_an_cap thôi mà, không lẽ chỉ vì lỡ nhìn thấy cơ anh mà đem đi sớm đấy chứ?
Làm, gì mà dựa sát thế, mùa hè nóng lắmleech_txt_ngu. Trán Nguyễn Ngọc đã mồ hôi.
Lục Thừa Vân giơ tay tóc máivi_pham_ban_quyen của cô , quả có chút mồvi_pham_ban_quyen mỏng, nhưng anh lại nhận ra bầu không khí kỳ lạ.
Nguyễn Ngọc, em sợ tôi. Lục Thừa Vân khẳng định chắcleech_txt_ngu nịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh không phải đang hỏi .
Không đợi trả lời.
Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân lại : Em sợ tôi cái gì, tôi làm tổn thương sao?
Nguyễn Ngọc thầm nghĩ: Vì tương lai làm đấy.
Thấy không lấp liếm qua chuyện, quyết định tung ra tuyệt chiêu của nguyên chủ.
Thế là nhắm mắtleech_txt_ngu lại, vứt bỏ tâm, mắng loạn xạ: Thừa Vân, anh trông cứ như con gấu trúc ấy, ai nhìn mà chẳng thấy sợ !
Nguyênbot_an_cap dĩ dùng từ gấu lớn để gọi hắn.
Nhưng Nguyễn Ngọc cảmbot_an_cap thấy cách von này thực sự quá khó nghe, thế sang từ nghĩa hơn.
Nào ngờ Thừa Vân vốn luôn im lặng mắng, lồng ngực bỗng phập phồng, tiếng trầm khe khẽ truyền đến.
như anhbot_an_cap nghe thấy một câu chuyện đùa rất thúleech_txt_ngu vị.
Nguyễn Ngọc cảm thấy bịbot_an_cap sỉ nhục.
Cô dùng sức đẩyvi_pham_ban_quyen mạnh Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thừa Vân mộtleech_txt_ngu cái, hung dữ nói: Cườileech_txt_ngu cái gì mà cười, đồ gấu trúc nhà anh!!
Lục Thừa Vân cười ngạo nghễ hơn.
tựa vào gối, cánh taybot_an_cap gác lên , chân dài một duỗi một co, lồng ngực rung lênbot_an_cap bần bậtvi_pham_ban_quyen theo suất cao, tiếng không vangbot_an_cap lên nhưng còn sống động hơn âm .
Bị chế , Nguyễn Ngọc lườm anh một cái cháybot_an_cap mặt.
Cô hậm hực đi chân trần xuống đất, tắt đèn xong lại bực bội tót vào phía trong , phẫn chăn kín đầu.
Trong bóng tốileech_txt_ngu.
Lục nằm nghiêng, ánh mắt dõi theo .
Nhàbot_an_cap này cửa sổ, nếu không dưới ánh trăng sáng thế này, chắc chắn có thể nhìn rõ biểu nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hờn dỗi của cô.
Cô gái nhỏ tức giận nói với anh: Thừa , chia tay đi, anh dám cười nhạo tôi.
Nói nhiên căng thẳng.
thấy bản thân giận quá khôn, thế mà lại lời bỏ nam chính.
Nếu việc này chạm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dây thần kinh cảm của nam phải làm sao?
Thực Lục Thừa Vân rất Nguyễn Ngọc nói chia tay mình.
Anh đã từng dự liệuleech_txt_ngu rất nhiều lần, cảm thấy bản thân thể chấp nổi hậu quả khi nghe hai chữ này, nhưng khi thực sự nghe thấyleech_txt_ngu rồi, anh lạileech_txt_ngu thấy nó rất đáng yêu.
Hoàn toàn không vớileech_txt_ngu chia tay tuyệt tình trong tưởng tượngleech_txt_ngu của .
giống như một chú mèo nhỏ làm nũng với vậy.
Lục Thừavi_pham_ban_quyen nhích người vào phía giường thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhếch môi hỏi côbot_an_cap: Vậy định chianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay bao lâu?
Ít nhất phảileech_txt_ngu mười tiếng đồng hồ. Nhiều hơn nữa thì Nguyễn Ngọc sẽ không trụ mất.
Cô sợ nam nổi giận, dai mình, sau này sẽ bắt cô nuôi thêm nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợn hơn.
Lục Thừa Vân quả nhiên được đà lấn tới: Mười tiếng thì quá, hai mươi phần trăm đi, hứa lần sau sẽ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười nữa.
Được , tám thì tiếng.
Ngủ một giấc xong vừa vặn tám tiếngleech_txt_ngu đồng hồ.
Cả hai bên cảm thấy mình đã hờivi_pham_ban_quyen một vố lớn.
Nguyễn Ngọc mới dám thực sự bỏ mặc Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân mà chạy trốn.
Nếu , thứ đợi cô sẽ là cả thung lũng đầy những chú lợn đang chờ được cho ăn.
Buổi sáng, Nguyễn Ngọc ngáp cái, vỗ vào lưng người bên cạnh: Lục Thừa Vân, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mau đi mua bữa sáng đi, tôi đói .
Lục Thừa Vân thức từ lâu.
Nhưng anh lại, túc nói: Đợi chút nữa.
Đợi cái gì? Mí mắt Nguyễn Ngọc lim dim chớp chớp.
Đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm hòa. Lục Thừa Vân nói, hạn chia tay chúng ta vẫn thiếu ba nữa mới kết .
Nguyễn Ngọc nghe vậy tròn .
Anh… sao anh còn tính cả thời gian ?
Lục Thừa Vân nhìn cô sâu và nói: Điều này chứng tỏ rất để tâm đến câu củaleech_txt_ngu em.
Nguyễn Ngọc: …
thì rồi.
Đáng nhất là người có trí nhớ tốt lại còn dai, Lục Thừa Vân sau này chắn sẽ tính toán nợ nần li tí.
Nguyễn Ngọc lập tức tiu nghỉu.
Tương lai phía mịt mù tăm tối, người ta chẳng còn chút niềm tin nào.
Vẻbot_an_cap mặt cô gái nhỏ như sắp khóc đếnbot_an_cap nơi, hoàn toàn khác xa với dự tính của Thừa Vân, chẳng khác nào làm điệu chobot_an_cap mù xem.
Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân lập tức dậy xin lỗi: đùa với em thôi, anh đi mua sáng ngay , chúng ta làm .
Nói đoạn, mặc quần , đóng cửa đi ra ngoài.
Nguyễn ngơ ngác trước sự đổi của anh.
Rốt cuộc đây là thù daileech_txt_ngu hay không thù dai vậy?
Tâm convi_pham_ban_quyen người là thứ khó đoán nhất, đặc là tâm tư của thiên tài.
Ngọc quyết định vẫn phải đối xử tốt với Lục Thừa Vân hơn một , việc tiếp theo chính là mua xe đạp cho anh, cô tranh thủ tiền tiết kiệm tiền thôi!
Địabot_an_cap bày sạpvi_pham_ban_quyen mới Nguyễn Ngọc nằm ở một khu danh lam thắng cảnh 5A, trước cổngvi_pham_ban_quyen có đủ loại sạp hàng lớn nhỏ, ngay cả sạp vẽ tranh cũng có tới hai cái, cô chọn một chỗ cách xa thủ cạnh tranh hàng.
Nhờ lượng người qua lại đông đúc, sạp của Nguyễn nhanh chóng thu hút sự chú ý của nhiều người.
Một bức chỉleech_txt_ngu , rẻ quá đi mất.
một bức, vẽ cho tôi một bức .
Có vẽ ảnh không? Cả gia đình ba người tôi cùng .
Nguyễn Ngọc đều , bận rộn vẽ tranh đến mức ngơi tay.
đến khi cuốibot_an_cap cùng cũng có lúc rỗi, hai họa sĩ bốn mươi ở phía đối diện nhau đi tới.
Một người đó nói giọng mỉa mai: Cô bé này khéo tay thật đấy, baobot_an_cap nhiêu đơn hàng buổi sáng đều chạy sang chỗ cô hết rồi.
Nguyễn bắt đầu theo bản năng.
Cô rất sợ xảy ra xung đột với người khác, trái tim thình thịch liên hồi, chỉ sợ đối phương sẽ túm lấy mình đánh cho một trận.
Tại cổng soát của khu du lịch xa, người xếp hàng đông đến mức thành những con rồng dài, nhân viên kiểm vé và bảo vệ đều bị nhấn chìm trong đám đông.
Nguyễn Ngọc thầm tự cổ vũ bản thân lòng.
Bình tĩnh, đâyvi_pham_ban_quyen là Bắc Kinh.
Không ai dám gây chuyện thủ đô đâu.
Thế là, cô nuốt bọt nói: Có lẽ vì tôi có niêm yết giá trên sạp hàng, khách hàng cảm thấy giá cả ràng thì yên tâm hơn.
Gã họa lạnh: Giá cả rõ ràng… Cô vẽ một bức mười tệ, vậy bọn tôi còn làm ăn gì được nữaleech_txt_ngu? Đây không phải là đang đập vỡ bát của bọn tôi sao?
Nguyễn Ngọc không hiểu: Nhưng đặt giávi_pham_ban_quyen thì cũng chẳng có mấy người đến vẽ, chẳng làm hưởng nhiều, có thểvi_pham_ban_quyen nhiều người nhìn tranh chúng ta vẽ hơn.
Làm nhiều hưởngbot_an_cap , lương cho chắc? Giọng điệu gã họa trở nên hung dữ, còn thuận tay đẩy mạnh một vào giá vẽvi_pham_ban_quyen của cô.
bản thảo tranh tứ tung khắp mặt đất, bám đầyvi_pham_ban_quyen bụi bẩn.
Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọc dậy lùi lại, gượng gạo nói: Các người đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt nạt thể, tôi có thể báo cảnhbot_an_cap sát đấy.
vi_pham_ban_quyen sĩ tỏ vẻ ngang ngược: Cô báo đi, cảnh sát đến bảo cô đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm loạn thị trường thôi. Tôi nói cho cô biết, lão đây vùng này, loại dân tỉnh hámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như cô… á!
Lời đeleech_txt_ngu dọa của gã họa sĩ còn chưa kịpleech_txt_ngu dứt thì cả người đã bị nhấc bổng lên.
Hắn cao một mét , nhưng bị xáchbot_an_cap lên như một con gà .
Làm đấy, thả tao xuống! Gã họa sĩ gào thét loạn xạ.
Nguyễn Ngọc người vừa tới, nỗi hoảng sợleech_txt_ngu lập tức biến.
cònvi_pham_ban_quyen lại cảm an toàn tràn đầy.
Cô mừng rỡ reo lên: Lục Vân!
Cứu tinh đến rồi!
Cô nhớbot_an_cap nam chính từng luyện võ, thủ không hề .
Lục Thừa Vân một tay đang xách hộp cơm, tay còn lại liền tên kia sang bên. Chiều cao một métleech_txt_ngu lúc này lạivi_pham_ban_quyen cảm giác an toàn tuyệt đối, đường nét lông mày và mắt sâu thẳm, khi không cười trông sẽ rất dữ tợn.
Em ăn cơm trướcleech_txt_ngu đi, để xử lý. Lục Thừa Vân đưa bữa trưa cô.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn gật đầu.
Cô vừa mở hộp cơm, vừa theo dõi sát sao tìnhbot_an_cap hình chiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự.
người đàn ông niên khi bắt nạt cô gái nhỏ thì hung quấy, nhưng trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt Lục Thừa Vân lại cáy, ngay cả lời đe dọa cũng trở nên lắp .
Đường… đường nào ?
Nói cho mày , hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng tao làleech_txt_ngu người Bắcbot_an_cap Kinh chính gốc nhé!
Đúng thế, thế lực địa phương của bọn tao bén rễ sâu !
Mày… mày mày định gì, đừng có qua đây!
Lục Thừa Vân vốn muốn tay cho hai tênleech_txt_ngu này một trận, người ở cổng khu lịch thực sự quá đông, lovi_pham_ban_quyen ảnh đến Nguyễn Ngọc, thế là bỏ ý định đó.
Nhưng phảileech_txt_ngu nghĩ cách đó để hù dọa hai tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
Như vậy mới có thể quyếtbot_an_cap điểm một lần cho mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mãi.
Thế là Lục Thừa Vân lạnh lùng đanh mặt, đằng đằng sát khí xưng : Hồi từng giết , mới thả ra.
Nguyễn Ngọc: …
Đôi trên tay Ngọc đến mức rơi xuống đấtvi_pham_ban_quyen.
Đại lão à, nếu tôi không biết rõ lai lịch của anh, suýt chút nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tôi đã tin .
xuất này của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà không thân vào giải trí thì đúng là lãngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phí tài năng!
“Mẹleech_txt_ngu ơi!” người đàn ông niên kia khiếp vía.
“Tôi bảo người này nhìn hung dữ thế kia, trên người lại đầy khí, ra đã từng giếtbot_an_cap thật.”
… chuyện này cũng được thả ra ?”
“Ông không nghe hắn nói là người từ lúc nhỏ ? Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử đấy.”
“Được, được, vị hảo hán này, là hai anh em tôi mắt thấy Thái Sơn, tôi biến ngay đây, biến ngay …”
gã họa sĩ bỏ chạy, chân người sau dẫm lên chân ngườibot_an_cap trước.
Nguyễn Ngọc đaubot_an_cap đầu dayvi_pham_ban_quyen day thái dương, lầm bầm: “Quả nhiên lấy bạo trị là hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả nhất.”
Lục Thừa Vân cúi xuống giúp cô thu dọn những bản dướileech_txt_ngu đất, vỗ sạch bụi từng tờ một lại chỗ cũ cho cô.
“Nếu còn có kẻ nào tìm rắc rối, gọi điện cho tôi.”
Lục Thừa Vân nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong còn bổ một câu: “Công cho phép xin nghỉ, sẽ không ảnh hưởngbot_an_cap đến công việc tôi.”
“Được.” Nguyễn Ngọc cười .
Lục nhận thấy phần phông phác của cô đi không ít, liền hỏi: “Hôm nay buôn bán tốt lắm sao?”
Ngọc gật đầu lia lịa, vui vẻ nói: “ khu danh thắng đông người lắm, nay em bán được mười bức tranh, trong đóleech_txt_ngu một bức chân dung gia đình, kiếm được 120nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tệ.”
Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân thầm nghĩ, có kẻ đến cô gây sự.
“Nếu có thu nhập ổn định thế này tốt quá, như vậy em sẽ không cần phải đến siêu thị đi làm nữa.”
Lục Thừa Vân hỏi cô: “ cả ngày, tay không đau ?”
Ngọc khua tay: “Có vẻ vẫn chưa thấy đau.”
“Không phải tối qua em nói muốn quay video tranh sao? Video đã xongbot_an_cap chưa?”
Nguyễn Ngọc chợt nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra câubot_an_cap nói đó là lúcvi_pham_ban_quyen cô đang mải ngắm nhìn Lục Vân vào tối qualeech_txt_ngu, cô lập tức ngùng lắc đầu: “ chưa quay nữa.”
Anh đưa tay về phía côbot_an_cap: “Để tôi giúp em.”
Nguyễn Ngọc dùng dòng iPhone đời nhất, điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoại của cô quay video là sắc nét .
Ban Nguyễn Ngọc định quay tranhbot_an_cap rồi.
Nhưng Lục Thừa Vân lại giữ lấy cô, chụp ảnh gócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêng của cô. Chiếc mũ cói che nắng phủ vầng trán, để lộ nửa khuôn mặt phía dưới, cùng đôi tay và những ngón tayvi_pham_ban_quyen thanh mảnh.
Cô gái mặc chiếc váy dài màu vàng , đang vẽ những đường nét khuôn mặt trên bảngvi_pham_ban_quyen , mỗi nét vẽ đều vô cùng mà. Gương tĩnh lặng của cô đầy vẻ nghiêm túc, khiến người xem cảm thấy vô dễ chịu.
biết đã ghi bao lâu.
Nguyễn Ngọc bắt đầu hơi đờ, cô giọng hỏi: “Lục Thừa Vân, anh vẫn chưa quay xong sao?”
Lục Thừa Vân như choàng tỉnh khỏi giấc mộng.
Anh trả lại điện thoại leech_txt_ngu: “Quay xong rồi, cần tậpbot_an_cap cũng có thể nổi tiếng đấy.”
sao?”
Đây chính là sự khẳng định từ một đại lão trị giá ba mươi tỷ, Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọc lập cười rạng rỡ: “Cảm ơn sự khích lệ của anh, tối nay về nhà em sẽ đăng !”
Yết Lục Thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vânvi_pham_ban_quyen khẽ chuyển động, anh trầm giọng đáp một tiếng: “Không khí.”
Chín giờ , Nguyễn Ngọc vừa về đến nhà đã vộibot_an_cap vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cắt ghépleech_txt_ngu sơ qua đoạn video vài giây, đăng lên Douyinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để dò tình hình.
Đến khi cô tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rửa sạch sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước ra, điện thoại đã lên hàng chục thông báo tin nhắn, ngạc độ.
Nguyễn mởvi_pham_ban_quyen tin nhắn , thấy nội dung bên trong: “Chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái xinh đẹp quá, tranh cũng rất đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bao nhiêu tiền một bức vậy ạ?”
“Mười tệ, không phí vận chuyển.”
Số vẫn tiếp tăng lên, tin Nguyễn Ngọc phải trả lời ngày càng .
Khi Vân đẩy cửa bước , cô gái đang nằm bò trên giường, bắp chân nhỏ nhắn co lên đung đưa qua , để lộ đoạn trắng ngần, thẳng , sạch sẽ như sen mới vớt dưới nước lên.
Nguyễn Ngọc mải mê trả lời tin nhắn mức khi nhận ra anh đã về, Lục Thừa Vân đã lau bước từ phòng tắm.
Việc đầu tiênleech_txt_ngu làm là chia sẻ niềm vui với anh: “ Thừa Vân, đã có năm người hàng trên mạng rồi, hình sắp tiếng thật rồi!”
Cô gái trông rất hạnh phúcleech_txt_ngu.
cả đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng lấp lánh ý cười.
Trái Lục Thừa Vân hẫng mất , mãi một lúc sau mới khôi lạileech_txt_ngu nhịpvi_pham_ban_quyen đập bình thường.
Chiabot_an_cap sẻ xong, Nguyễn Ngọc tiếp tục hớn hở gõ bàn phímnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả lời.
Lục Thừa Vân ngồi bên cạnh cô, liếc nhìn màn hình trò chuyện. Cô đã kết bạn với dãy dài trên , trong đó còn có cả những dịch khoản lì xì.
“Giao dịch trực tiếp trên WeChat luôn sao?” Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân khá bất ngờ.
Nguyễn gật đầu: “Đúng vậy, có lẽ đều thấy mười tệ không hề đắt, nên không lo bịleech_txt_ngu .”
“Chuyển phát người nhận trả phí sao?” Thừa Vân thuận theo cô.
“Đúng, tuy phí người nhận trả có đắt hơn một chút, nhưng so với việc bắt họ chuyển hết tiền lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thế này khiến họ tâm hơn.” Ngọc đã cảm thấy rất mãn nguyện.
“Ngày maivi_pham_ban_quyen định nghỉ một ngày ở nhà tranh, đợi thu nhập từ việc vẽ tranh tăng lên, em nghỉ việc ở . Ngày nào cũng đứng cả ngày thực sự mệt quá đi mất.” Cô than vãn.
Lục Thừa Vân đi lấy mộtbot_an_cap nước nóng.
Bưng đến bên giường, anh nói với cô: “Ngâm chân đi, đỡ mệt.”
Nguyễn Ngọc như một chú nai con bị giật mình, đôi mắt chớp chớp, chỉ tay vào mình hỏi lại một cách không chắn: “Anh đặc biệt lấy nước nóng choleech_txt_ngu tôi ngâm sao?”
Lục Thừa Vân tỏ vẻvi_pham_ban_quyen tò mòbot_an_cap: “Lấy nước rửa chân cho bạn gái thì có vấn đề gì ?”
Ánh anh quávi_pham_ban_quyen đỗi chân thành.
Ngược lại Nguyễn Ngọc cảm thấyleech_txt_ngu mình quá mức gượng gạo.
Cô luôn cảm mình Lục Thừa Vân vẫn còn quá xa lạ, dù hành này có vấnvi_pham_ban_quyen đề gì, nhưng là thái tử gia tương , là người kế của một thế gia lừng ở kinh đô…
xứng anh bưng rửa chân cho không?
Nguyễn Ngọc rẩy đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân vào chậu.
Nghĩ bụng thế chắc là được rồi chứ? Đợi lát nữa ngâm xong, cô sẽ mình bưngleech_txt_ngu đổ.
Nhưng ai ngờ, Lục Thừa Vân trực tiếp ngồi xuống, đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tayvi_pham_ban_quyen nắm lấy bàn chân trẻo, của cô.
Nguyễn cảm thấy toàn thân rùng mình một cái, chân run lên.
… anh định làm gì?
anh còn định rửa chân cho cô sao?
Đừng mà…
Không nổi, thực sự không chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi .
mắt Ngọc tràn đầy vẻ hoảng loạn, khôngleech_txt_ngu lên tiếng, sợ sẽ việc mình khôngleech_txt_ngu phải là nguyên chủ.
lo lắng túm chặt lấy , người căng cứng.
Thừa Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đang rửa chân cho .
bot_an_cap là đang giúp cô mátxa .
của anh rất lớn, nhưng khi xoa bóp cô, đã kìm , xoa nhịp nhàng, thoảng có những chỗ dùng hơi mạnh Nguyễn Ngọc đau, anhbot_an_cap lại đổi sang động tác xoa nhàngbot_an_cap hơn.
Nguyễn Ngọc được bóp đếnbot_an_cap cảm thấy lâng lâng.
Đến khi hai bàn chân được lau , đặt lại lên giường, cô cảm thấy đôi nhẹ như vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giảm đi mười mấy , vôvi_pham_ban_quyen thoải .
Lục Thừa Vân lặng mang nướcleech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen đổ.
Nguyễn Ngọc lén liếc nhìn anh một , cảm thấy mình giống như một nàng công chúa nhỏ đượcbot_an_cap hoàng tử phục vậy.
Lục Thừa Vân dọn dẹp xong lạileech_txt_ngu, đầu cô : “Không còn nữa, ngủ đi, mai hãy trả lời tiếp những nhắn này.”
Ngọc chui vào trong chăn.
Thừa Vân định đi tắt đèn.
nhìn thấy như một chú cừu non lạc , ánh mắt vừa đáng yêu thuần khiếtbot_an_cap. Ánh đèn trong khách sạn có màu , nhưng vẫn có nhìn ra làn da trắng ngần của cô, màng như có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vắt ra nước.
Ánh mắt anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dời phía dưới, là một đôi môi đỏ mọng như anh đào, nhắn tinh tế, hơi hé mở, dường có thể thấy thấp thoáng hàm răng trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sứ.
Nguyễn Ngọc nhận mắt của anh.
lướt dọc theo mặt cô, rồi dừng lại nơi cánh môivi_pham_ban_quyen.
Ánh mắt anh mang theo sự xâm chiếm, như nuốt lấy côvi_pham_ban_quyen.
Lục Thừa Vân… anh không định hôn cô đấy ?
Bóng người dần xuống, hơi thở của anh nóng hổi, nhưng lại sự lý và kiềmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cuối cùngbot_an_cap dừng ở vị trí cách cô năm .
Hơi thở của anh rất nhẹ, hoa .
Cũng ngứa, tựa như bị lông vũ lướtleech_txt_ngu qua.
Trái tim Nguyễn Ngọc đập thình , cô kéo che kín mũi, giọng lí nhí: “Tắt đèn thôi.”
Lụcbot_an_cap bật cười.
Lời của , đươngleech_txt_ngu phải tuân theo.
Chỉ là khi đèn tắt, xung quanh trở nên yên , Nguyễn Ngọc cảm thấy có thể nghe rõ tiếng tim đập của chính , còn đángvi_pham_ban_quyen sợ hơn cả lúc không tắt đèn.
Đúng lúc này, Lục Thừa Vân còn ở bên cạnh hỏi cô một câu:
“Có thể ôm em ngủleech_txt_ngu không?”
Ngọc: Tất nhiên là không được rồi!
Tôi phải bạn thậtbot_an_cap của anh đâu!
Nhưng lời nói thật thì chẳng thể thốtleech_txt_ngu ra. Cô chỉ đành cứng đầu tìm đại một cái cớ để từ chối: Ôm nhau ngủ nóng lắm, em buồn ngủ rồi.
Ừ, ngủ đi.
được bao lâu, Lục Thừa Vân lại hỏi: Ngày anh lĩnh lương, em món gì muốn mua không?
Câu hỏi buông lơi giữa trung mãi chẳng người đáp lại. Cô đã chìm vào giấc ngủ từ lâu.
Dù Lục Thừa Vân đã có điện thoại mới, nhưng tiền lương mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tháng vẫn được chuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào ngân hàng của cô.
Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Ngọc giao bản thảobot_an_cap vẽ tay cho nhân viên chuyển phát nhanh thì thấy nhắn điện thoại báo đến.
Chín tệleech_txt_ngu!
Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc gãi đầu, khôngleech_txt_ngu ngờ làm việc ở công trường đượcbot_an_cap trả nhiều tiền vậy, bằng cả ba tháng làm ở siêu thị của cô. Huống , Lục Vân còn đến khu làm thêm vặt , tính sơ sơ cả thảy một anh cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể kiếm được hơn mười .
Nguyễn Ngọc nhủ với nguyên chủ: Rốt cuộc cô mua gì mà số tiền cũng không đủ tiêu vậy…
Thời đại học, tiền sinh hoạt phí mỗi tháng cô chỉ hai tệ, đôi khi còn dư lại một chút.
Nhưng mà… vậy là mình có tiền mua xe đạp cho Lục Thừa Vân rồi sao?
Việc có tăng thiện cảm củavi_pham_ban_quyen đại thế này, chắc chắn phải làm ngay . Ngọc cất điện thoại, nói làmvi_pham_ban_quyen.
Khu chung cư họvi_pham_ban_quyen lớn, bên trong có một cửa hàng xe đạp, đủ cả xe người lớn lẫn xe trẻ em. Nguyễn Ngọc chạy thử mấy chiếc có giá năm trăm tệ, nhận ra chúng còn nhẹ nhàngbot_an_cap, linhbot_an_cap hoạt xe đạp công chung.
Còn loại nào nhẹ hơn nữa không chú?
chỉ vào một chiếc xe: Chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này đạp nhẹ nhất, tệ.
Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc: …
Vật giá ở Kinh sao mà đắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ thế này. chiếc xe đạp tương đối tốt cũng mất hơn hai nghìn , thật chẳng chừa cho người nghèonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống mà.
Cô mỉm cười đầu với ông chủ: Để cháu xem thêm đã ạ, cảm chú.
Có lẽ thấy côbot_an_cap quá lịch sự, ông chủ tốt bụng nhắc thêm: Ra phố phía sau xem xe điệnbot_an_cap Yadea đi, chú nói dạovi_pham_ban_quyen này họ đang có chương trình mãi, có loại xe điện giá một nghìn bảy đấy.
Giá điện ở rất , xe một đêm chỉ tốn vài hào, sạc đầy có thể chạy được mấy chụcleech_txt_ngu cây số. nên sau khi chạy thử xe điện, Nguyễn Ngọc quyết địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua ngay chiếc. Chờ làmleech_txt_ngu xong biển số, cô thong dong chạy xe về nhà.
Vừa đến , thoại vang lên, là Lục Thừa Vânbot_an_cap gọi .
Nguyễn Ngọc hào hứng nói với anh: Thừabot_an_cap Vân, em cho anhvi_pham_ban_quyen một chiếc…
Alo, cóleech_txt_ngu phải bạn gái của Thừaleech_txt_ngu Vân khôngleech_txt_ngu? Thừa Vân gặp tai nạn ở công trường rồi, cô mau qua đây xem thế nào! Giọng nói của một người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông xa lạ trong điện thoại vô cùng lo , phía sau còn cóvi_pham_ban_quyen những âm thanh ồn ào hỗn loạn.
Nguyễn Ngọc chộp chìa khóa xe rồi chạy mạng xuống .
đường cây số, mất mười mấy phút mới đến nơi.
Ngừa bước vào công trường, Nguyễn đã thấy Lục Thừa Vân bị nhóm công vây quanh. Anh tựa vào cột , gương mặt lấm lembot_an_cap đất, một vệt máu chảy đuôi chân mày gò má, đôi mắt vô không còn tiêuleech_txt_ngu cự.
Thừa Vânvi_pham_ban_quyen!
Ngọc lao nhanh đến anh, lo mức trào : Em là Nguyễn Ngọc đây, anh có nghe em nói gì không?
Trongleech_txt_ngu cơn mơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Thừa Vân dường như nhìn thấy Ngọc khóc. Có phải cô đangbot_an_cap xót xa anh không? Anh muốn mở mắt ra nhìn kỹ, nhưng mí mắt nặng trĩu chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể nào nâng lên nổi.
Ngọc nấc lên, gấp gáp hỏi: Bao giờ thì xe cứu thương mới ?
Một người công nhân lắpbot_an_cap bắp: Chưa… chưa gọi xe cứu thương… Thừa Vân bảo đừng làm lỡ giờ làm việc, cậu ấy bảo cứ để cậu ấy nghỉ ngơi một lát là ổn.
nghiêm trọng này còn quan tâm chuyện làm việc gì nữa? Ngọc vừa giận vừaleech_txt_ngu cuống, lập tức bấm số gọivi_pham_ban_quyen 120.
người công nhân lên tiếng trách móc: Chẳng phải tại cô yêu cầu quá nhiều sao? nghe nói Thừa Vân dốc sức làm việc như vậy làbot_an_cap để dành tiền mua xe cho cô. Thanh niên sức khỏebot_an_cap tốt đến mấy cũng không phí như thế được.
Muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe xịn…
Nguyễn Ngọc nhớ ra mình từng nói với anh rằng, thàleech_txt_ngu ngồi khóc sau xe BMW còn hơn ngồi cười sau xe đạp. Chẳng lẽ chính vì nói đó mà anh mới mạng làm việc như vậy sao?
chào, đây tâm cấp cứu 120. Điện thoại người nhấc máy.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen lập tức địa chỉ: Làm ơn sắp xếp xe cứu thương đến nhanh nhất có thể, anh ấy đã không còn tỉnh táo, vết nằm ở phần đầu, cánh và lưng, bị…
Nhóm nhân tiếp lời: Bị vật rơi từ trên cao trúng .
Cúp máy, Nguyễn không dám xê dịch Lục Thừa Vân, chỉ liênbot_an_cap tục trò chuyệnvi_pham_ban_quyen với , hy vọng anh có giữ được táo. đàn ông đầu đến cuối không nhìn cô, nhưng mí bướng bỉnh không khép lại. Thật anh nghe thấy tiếngbot_an_cap của cô. giọng nói đầy lo lắng, đầy quan tâm, không còn là lời nhục hay chán ghét thuần túy như trước kia nữa.
Nguyễn , đã nỗ lực kiếm tiền rồi.
Em sẽ vì anh mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở lại, có đúng không?
Lục Thừa Vân gượng đến phút cuối cùng hoàn mất đi thức.
Xe cứu thương nhanh chóng . Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thừa Vân được đưa lên cáng, chuyển ngay đến viện gần nhất để cấp cứu. Nguyễn Ngọc luôn túc trực bên cạnh, mãi cho đến khi được đưa ra phòng phẫu thuật, đôi mắt anh vẫn nghiềnbot_an_cap.
phòng .
Ngọc canh chừng anh suốt một ngày, cho chập Lục Thừa mới khôi phục ý tỉnh lại. Nhìn thấy trần nhà trắng toát, anh nhận ra mình đã nhập . Người đàn ông mày, như đang tự trách bản vì cơ thể đủ mạnh mẽ.
Lục Thừa Vân, sao anh lại thế này?
Nguyễn Ngọc chợt nhớ tình tiết này. Trong nguyên tác có ghi chép, nam chính vì cứu mà đẩy đồng nghiệp ra, thế nên bị nặng đè . Mà nguyên sau nhận được điện thoại thì lại mắng anh là tự chuốc lấyvi_pham_ban_quyen khổ, thậm chí còn khôngbot_an_cap đưa đileech_txt_ngu khám bệnh. Việc tiếp dẫn việcvi_pham_ban_quyen nam chính ngất xỉu ngay tại trường, suýtleech_txt_ngu chút nữa là khôngvi_pham_ban_quyen cứu vãn .
namleech_txt_ngu chínhleech_txt_ngu khi tỉnh lại cũng chẳng nhận được sự quan tâm của nguyên chủ, mà cònbot_an_cap bị cô xối xả vào mặt: Có hạng bạn trai vô tích sự anh, tôi đúng là tám đời mới gặp . Cái nghèo , đồ hút máu, không kiếm tiền thôi lại còn tiêu tiền của , uống máu tôi, anh không chết đi cho rồi?
Những lời độc địa như vậy hiện lên trong trí Nguyễn Ngọc. Cô không có ký ức cơ thể của nguyên chủ, chỉ vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoạn hội thoại này thườngvi_pham_ban_quyen xuyên xuất hiện trong những giấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của nam khi đọcleech_txt_ngu sách cô đã qua rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều lần.
Giờ , tiểu thuyết đã vận đời thực. Người ra những cay nghiệt đó lại là Nguyễn Ngọc. Nếu nóibot_an_cap ra thì sẽ làm Lục Vân, còn nói thì lại phù hợp với thiết lập cách nguyên chủ, sẽ khiến Lục Thừa Vân sinh .
Nguyễn Ngọc run rẩy môi, không thể thốt ra được chữ nào.
Nhưng Vân lại người cúi đầubot_an_cap trước, lên tiếng xin lỗi cô: Xin em, anh nhanh chóng khỏe lại, cố gắng khôngvi_pham_ban_quyen làm ảnh hưởng đến tiền.
Nguyễn Ngọc tức khắc không kìm nổi nữa.
Nước mắt cô lần nữa rơi xuống, trong ánh đều sự xót xa. Anh rõ chẳng làm gì sai, tại sao phải xin lỗi chứ?
Nguyễn đỏ mắt, nghẹn ngào nói: Lục Thừa , anh thật không có trách nhiệm, anhbot_an_cap bị thương rồileech_txt_ngu thì sao kiếm tiền được nữa, sao chăm em , anh không được bị .
Lục Thừa Vân đăm đăm nhìn cô bằng đôi mắt sâu . Như muốn thông qualeech_txt_ngu đôi mắt ấy để nhìn thấu vào trái tim cô.
Khác rồivi_pham_ban_quyen, khác .
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hối thúc anh kiếm tiền, nhưng Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mặt anh lúc lệ đôi mắt, mặt không thể che nổi vẻ đau lòng và áy .
Tại saovi_pham_ban_quyen thấy áy náy?
sao lại… cho anh ?
“Đừng khóc, Nguyễnbot_an_cap Ngọc.” Anh đangleech_txt_ngu an ủi cô.
Nguyễn Ngọc thấy vô cùng uất ức, cô bịvi_pham_ban_quyen cốt truyện ép đến mức tiến thoái lưỡng nan, còn phảivi_pham_ban_quyen làm những trái với lương leech_txt_ngu không hề thích.
Cô thực sự muốn ngả bài trực tiếp với anh, nhưng lại sợ anh coi mình là điên trốn ra từ viện tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thần.
Những trí thức cao đều là người chủ nghĩa duy vật kiên định, anh sẽ khôngbot_an_cap tin vào chuyện ly như vậy .
Nguyễn Ngọc lau mắt, ôm cơm trên bàn, “Em lấy cơm cho anh.”
Cô gái vội rời đi.
lão ở giường bên cạnh chăm sóc người bệnh đột nhiên Lục Vân một câu: “ kia làvi_pham_ban_quyen gái cháu ?”
Lục Thừa Vânbot_an_cap “vâng” một tiếng.
Anh nhìn ông cụ cũng đang nằm trên giường bệnhvi_pham_ban_quyen.
Cặp chồng già này chừng hơn bảy mươi tuổi, tóc đã bạc trắng nhưng điềm , từ, trôngbot_an_cap rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dễ gần.
vi_pham_ban_quyen lão trêu chọc: “ trai này thật có phúc nha, bạn gái cháu quan tâm cháu lắm . Lúc nào để ý bình truyền dịch, vừa hết là ngay, bước cũng rời đi.”
Thừa Vân lại, “ ấyleech_txt_ngu cháu từ sáng đến giờ ạ?”
Bà lão gật : “Đúng , vi_pham_ban_quyen đến cơm trưa cũng chưa kịp ăn đâu, ta thấy hai đứa vào đây từvi_pham_ban_quyen lúc mười một giờ rồi.”
Lục Thừa Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầnvi_pham_ban_quyen mò tìmbot_an_cap chiếc điện thoại ở đầu .
tin thoại từ đồng nghiệp là Trương, anh chuyển tin thoại thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net văn , miễn đọc hiểu ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tứ: “Thừa Vân, tôi nghe nói khám bệnh ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc Kinh đắt đỏ lắm, nhưngleech_txt_ngu tôi chỉ góp được nghìnvi_pham_ban_quyen tệ đưa , không biết có đủ không. Cảm ơn cậu đã cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi một mạng.”
Trang chuyển tiền màu cam hiện lên số: ¥.23.
tiền lẻ đến hào.
Rất có thểvi_pham_ban_quyen đây là bộ tài sản của ông .
Lục Thừa Vân nhấn hoàn trả, trả lời: “Không cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu, đây là tai nạn động, thể thanh bảo .”
Gửi tin nhắn xong, anh thấy Tuyền cũng có mấy nhắn chưa đọc, bèn tiện tay ra:
“Đàn ! nhận lương rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
“Một nhận một banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghìn tệ, có phải rấtvi_pham_ban_quyen nhiều tiền không?”
“Đã tiết năm trăm nghìn, sẵn anh lại sự bất cứbot_an_cap lúc !”
“Heo con đấu (biểu tượngvi_pham_ban_quyen cảm xúc)”
Lục Thừa Vân gõ bàn phím điện thoại, gửi đi chữ: “Mượnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền, trả chậm.”
Tiền bảoleech_txt_ngu hiểm phải một gian nữa mới giải ngân được, anh không có bảo hiểm y tế, chi phí khám chữa và nằm viện sẽ rất , anh lo sốbot_an_cap tiền tay Nguyễn Ngọc không đủ để ứng .
Lương Tuyền nhiều lần hỏi khéo xem anh có cần tiền không, nhưng Lục Thừaleech_txt_ngu Vân kiêu ngạo, cúi mở miệng mượn tiềnleech_txt_ngu.
Nhưng nếu bây giờ vẫn không chịu cúi đầu, thì mọi khổ sẽ đổ dồn lên Nguyễn Ngọc. Anh thậm chí có thể hình dung ra cảnh cô thức thức tranh gom tiền viện phí cho mình.
Vì cái tôi kiêu leech_txt_ngu khiến khổ, khôngleech_txt_ngu đáng.
——”
Cửa phòng bệnh đẩy ra, Nguyễn Ngọc xách hộp trở về.
Suất ăn cho bệnh khá phong phú, hai món mặn, món chay và một bát canh sườnvi_pham_ban_quyen củ sen.
Nhưng Lục Thừa rất thắc mắc: “ sao phần của em cũng thanh nhưbot_an_cap vậy?”
Hộp cơm của Ngọc cũng y hệt món của anh.
Anh nhớ rõ khẩu vị của vốn khá đậm đà.
Ngọc tách đũa, bầm nói: “Vạn nhất anh ăn quá mà đòi cướp cơm của em, em cũng đâu có đánh lại anh.”
Lục Thừa Vân: “…”
Anh khôngbot_an_cap phải loại người như vậy.
Ngược lại, bà lão bênbot_an_cap cạnh nhìn thấu tất .
Bà cười hì xen vào một : “ bé sợ cháu ăn một mình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có vị, nên mới cố ý ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu đấy.” xong bà hàm về phía chồng , “ giàvi_pham_ban_quyen nhà ta cũng thế đấy.”
Ngọc vẻ không tin nổi.
Bà nội à, người taleech_txt_ngu đã khổ lắm rồi, bàleech_txt_ngu đừng có vạch trần được không.
Cô chột dạ dời tầm mắt, nỗ lực cứu vãn thiết lập nhân vật của mình: “Làm có, là hôm nay em muốn ăn thanh thôi.”
Lục Vân dạo gần đâyleech_txt_ngu đặc biệt thích quan sát Nguyễn Ngọc.
Trước kia, cô chỉ khiến anh thấy phiền phức, càng có tâm trí đâu mà để ý cô.
tĩnh tâm , anh phát hiện cô là kiểu người có bao nhiêu tâm đều viết hết lên mặt. Dù làleech_txt_ngu chột dạ, áy náy, hay là vẻ, , hãi, cả hiện rõ mồn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cần ngườileech_txt_ngu khác phải tốn công suy .
Lục Thừa Vân cảm thấy trước mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá ít quan tâm đến Nguyễn Ngọc, giờ đây muốn tìm hiểu về cô hơn.
“Viện phí hết bao nhiêu?” Lục Thừa Vân cô.
Nguyễn nhíubot_an_cap mày nói: “ mười nghìn tệ.”
Biết thế sángbot_an_cap nay mua xe điện nhỏ kia, giờ thiếu mất mấy nghìn.
Sắp tới Lục Thừa Vân còn phải nằm viện một tuần, ít cũng vàileech_txt_ngu nữa, đang rĩ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết đâu để gom tiền đây.
nãy đi lấy cơm, cô thủ xem Douyin, có rất nhiều hàng vẽ tranh, chỉvi_pham_ban_quyen cần mỗi ngày vẽ chụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như cũng không đủ.
Nguyễn Ngọc sầu đến mức lông mày rũ rượi.
Nghèo quá, sao connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta có thể nghèo đến này chứ.
Cô thậm chí bắt đầu nghi ngờ: “Lục Vân, có phải quá đen đủi không, vừa mới phát xong đã gặp chuyện, ông trời nhắm anh hành hạ ?”
Lụcleech_txt_ngu Thừa tiếp một câu: “Nếu không sao người tabot_an_cap lại bảo lúc nghèo thì uống ngụm nước dắt răng?”
Ngọc: “…”
Thật là câu nói vừa xui xẻo thực tế.
“Nhưng đừng lo,” Lục Thừa Vân cầm điện thoại lên, chuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoản cho cô, “Anh mượn được tiền rồi.”
Nguyễn Ngọc nhìn số tiền hai mươi nghìn tệ vừa được chuyển đến .
Đôi mắt cô trợnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tròn.
kinh ngạcvi_pham_ban_quyen lên: “Anh mà cũngvi_pham_ban_quyen mượn được á?”
Chuyện này không đúng nha?
Nguyễn Ngọc trong nguyên tác cóvi_pham_ban_quyen , nam chính không bao giờ tiền của ai, dù có rơi vào cảnh mỗi ngày làm việc nặngbot_an_cap nhọc hơn mười tiếng đồng cũng đều nghiến răng tự mình gánh vácvi_pham_ban_quyen.
Một người kiêu ngạo như anh, không đời nào đi tiền.
Nhưng Lục Thừa Vân lại nói: “Mượn được chứ, anh có một người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em Lương Tuyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, em gặp rồi đấy.”
Nguyễn : “…”
Đó là nguyên chủleech_txt_ngu gặp thôi, tôi đã gặp .
Loại pháo hôi ác độc như cô trong tiểu thuyết thường chỉ được nhắc qua loa, nhưng Lương thì cô có ấn .
Tiểu thuyết nóibot_an_cap đây là sư đệ kiêm cộng sự của anh, sau khi Lục Thừa Vân phục thân phận thái tử gia giới kinh doanh, anh ta đã được thăng thànhvi_pham_ban_quyen đại tướng số một bên cạnh anh.
Lục Thừa Vân đã bước ra bước đầu tiên, dường như cũng không bận tâm đến mượn Tuyền thêm chút nữa, “Đợi xuất viện, chúng sẽ đổi chỗ .”
Nguyễn Ngọc: “??”
Anh thay đổi rồileech_txt_ngu nam chính .
Chẳng phải anhvi_pham_ban_quyen kiên cường lập nhất, không dựa dẫm vào ai sao?
“Lạibot_an_cap… lại mượn Lương Tuyền tiếp à?” Nguyễn Ngọc cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy không thể đè đầu mộtbot_an_cap người mà vặtleech_txt_ngu mãi được.
Lục Thừa : “Cậu hiện đang làm quản lý cấp cao ở mộtleech_txt_ngu doanh nổi tiếng, lương tháng mười tệ.”
“Lương tháng… mười mấy ?” Nguyễn Ngọc động đến mức đầu như vàng rơivi_pham_ban_quyen loảng xoảng.
hổ bạn của đại lão, cũng là đại cả.
Vặt con cừu này rồibot_an_cap!
Chỉ là…
“Thực sự anh viện là chúng ta dọnvi_pham_ban_quyen khỏi căn hầm ?” Nguyễn Ngọc ướm hỏi.
Trong sách ràng ghi chép bọn họ đã ở suốt hơn một năm trời, mãi sau khi nam chính bịleech_txt_ngu bán vào tiệm vịt mới dọn đi.
Chẳng lẽ phía sau còn có cố gì khác?
Lục Thừa : “Dọn , ngày nay sẽ nhà trên mạng, chúng ta đổi sang một căn hộ một phòng ngủ ban công.”
mặt Nguyễn Ngọc thay đổi thất thường.
“Vâng.” Miệng thì đồng ýbot_an_cap nhưng trongvi_pham_ban_quyen lòng lại không tin.
Dù saoleech_txt_ngu đây cũng thế giới trong sáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tất cả mọi thứ đều bị tác giả khống chế, không thể nào xảy ra thay đổi lớn trong thời gian ngắn như vậy được.
Chấn của Lục Thừa cần phải nằm viện tĩnh dưỡng, trong thuốc của anh có thành phần an , nên phần lớn thời gian anh ngủ mê mệt.
Ngọc vừa đã xin việc ở siêu thị, nàng bê cả bảng vẽ đến, cứ thế làm việc ngay trước giường bệnh, khi cần giúp anh gọi y tá đến thay dịch truyền.
Khi vẽ tranhbot_an_cap nàng rất trungleech_txt_ngu, sợ bản thân không ý đượcvi_pham_ban_quyen bình nên đã báo thức, một lát lại lên kiểm .
thức đêm nom cũng vậy.
Cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngay y cũng , nói với nàng: Cô có thể mua một cái máy báo dịch truyền, khi nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chảy nó sẽ nhắc nhở, không cần phải lúc nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng canh chừng thế.
Nguyễn vừa mở ra cửa thế mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Còn có thứvi_pham_ban_quyen đồ dùng chu đáo vậy ? Có… đắtbot_an_cap không ?
ứng tiên của người nghèo chính là sợ mua .
Y tá đáp: Hơi .
tiền ạ? Nguyễn thỏm không yên, thầm nghĩ không biết đến vài trăm tệ không, nếu đắt quá thì thôi không mua nữa.
Mười bốn tệ.
Nguyễn Ngọc: …
Cái chữ đắt trong miệng nhân viên y tế đúng là dọa người thậtleech_txt_ngu sự.
Ngọc lập tức đặt hàng, thần khí đó nhanh chóng giao đến.
hỗ trợ của nó, Ngọc đã có thể ngủ yên hơn trước, nhưng vì phải dậy mấy lần nên ra khi Lục Thừa Vân mở mắt, anh phát hiện quầng thâm mắt nàng.
Nguyễn Ngọc dụi mắt, giọng điệu tinh thần hỏi: Lục Thừa Vân, anh có nào không thoải mái khôngleech_txt_ngu?
Lục Thừa Vân cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Anh xót khi thấy phải chịu khổ cùng mình.
Nghĩleech_txt_ngu kia nàngbot_an_cap từng mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh làvi_pham_ban_quyen kẻbot_an_cap vật.
Nàng mắngleech_txt_ngu đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh với nàng quả thực không tốt, luôn làm liên lụy đến nàng.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngủi, anh ra ý muốn để nàng rời đi, nhưng lời đến cửa miệng lại không thốt ra được: Thuê một chăm sóc đi, em đừng trực đêm .
Nguyễn Ngọc vừa mới làm hộ lý được một ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thải.
Trong lòng nàng có chút chua xót.
Nàng mày, khổ sở nói: Nhưng Bắc Kinh thuê người sóc một ngày mấy trăm tệ cơ, em phải bao nhiêu ngày mới được ngần ấy tiền, hay là để em đi ứng làm hộ lývi_pham_ban_quyen cho bệnh viện luôn nhé?
Nàng rất chân thành.
Nhưng vẻ thương ấy khiến Lục Thừa không , cuối cùng anh cũng mở lời giải thích: sợ em vất vả quá, không nghỉ ngơi tốt được.
Nguyễn Ngọc giơ tay: Ban ngày có thể ngủ mà!
Chủ yếu là thuê chăm rất đắt.
Một tuần lễ thôi đã mất đến hai ngàn tệ rồivi_pham_ban_quyen.
Cứ nghĩ đến đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nàng như trời sắp sập vậy…
Lục Thừa quay đầu đi, đôi môi chặt, tâm trạng không phấn chấn, đôi mày sắc sảo trầm mặc đến phát đen.
Lương Tuyền đang bậnleech_txt_ngu đến sứt đầu mẻ ở công ty, nhiên nhận được nhắn WeChat của Lục Thừa .
mở ra , vui mừng khônvi_pham_ban_quyen xiết!
Học trưởng! Anh cuối cùng cũng phấn chấn lại rồi!!!
Chào mừng, chào mừng! Chào mừng quay lại khubot_an_cap vực thống của !
Em đi tìm anh mấy công việc làm thêm hợp ngay đây!
Lục Thừa tắt màn hình điệnvi_pham_ban_quyen thoại, nhìn vào bóng lưng đang vẽ tranh của Nguyễn Ngọc, đột nhiên cảm thấy bản thân từ những cái gọi là kiên trì kia cũng tốt.
Lúcbot_an_cap công ty phá sản, anh đã từng ngờ sinh, cảm thấy bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân không thể kiếm cơm từ ngành internet này được nữa. Khoản nợ tỷ tệ giáng xuống khiến anh thủyleech_txt_ngu không dám quay lại, chỉ có thể ở nhữngvi_pham_ban_quyen công , khu logistics không ai quen biết mà làm những công việc tay không cần động não.
Điều gì đã khiến suy nghĩ của anh thay ?
Là sự áp bách của cuộc sống.
Là bạn gái của anh đêm đêm phải túc trực giường bệnh dịch truyềnbot_an_cap , ban ngày còn phải dựa vào việc bán tranh để kiếm tiền nuôi anhbot_an_cap.
Là nàng nói một ngày vẽ vài chục bức tranh rất nhẹvi_pham_ban_quyen nhàngbot_an_cap, lại xuyên vìbot_an_cap quá lâu mà mỏi tay, vậy mà nàng khôngleech_txt_ngu than vãn một lời, chỉ cánh tay lại tục vẽ.
Lục Thừa Vân phải nhận rằng mình đã sai rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay