Trọng Sinh Sau Cơn Bão Dữ: Sở Hữu Bàn Tay Vàng Là Bà Trùm Đánh Bắt Hải Sản

Tiểu Tiên Linh on-going 12/03/2026 148 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

## **HÀNH TRÌNH VẢ MẶT GIA TRUNG TÁ: KIẾP NÀY BÀ ĐÂY CHỈ CẦN TIỀN VÀ SỰ NGHIỆP!** 🎧🔥

Mở mắt ra là năm 1981, ngay đúng ngày gã chồng tệ bạc ép cô động phòng để làm “công cụ nối dõi”. Một cái tát nảy đom đóm mắt dành cho kẻ phản bội, liệu có đủ để trả giá cho 20 năm uất ức, con cái ghẻ lạnh và cái chết trong cô độc ở kiếp trước?

Sống lại vào đúng thập niên 80 – thời điểm vàng của sự đổi mới, Mộc Tiểu Thảo thề sẽ không bao giờ dẫm lại vết xe đổ. Kiếp trước, cô cam chịu làm con sen miễn phí, thắt lưng buộc bụng để chồng đem tiền nuôi “trà xanh” góa phụ. Kiếp này, chìa khóa nhà cô thu hồi, sính lễ đòi trả đủ, đơn ly hôn vứt thẳng lên bàn Chính ủy trước sự ngỡ ngàng của cả quân khu!

Giữa những âm thanh xì xào của đại viện quân khu và sự đeo bám dai dẳng của gã chồng cũ Lưu Quốc Cường, Mộc Tiểu Thảo bất ngờ nhận được sự bảo vệ từ “chiến thần” Tần Mộc Dương – người đàn ông quyền lực và lạnh lùng nhất thủ đô. Bí mật về miếng ngọc Bình An và hệ thống siêu thị mini ẩn giấu bên trong bắt đầu hé lộ, giúp cô không chỉ vả mặt đôi gian phu dâm phụ mà còn từng bước xây dựng đế chế riêng cho mình.

### **Tại sao bạn không thể bỏ lỡ bộ Audio này?** ✨

*
**Vả mặt cực căng, sảng văn chính hiệu:** Chứng kiến màn “lột xác” từ bà vợ quê mùa nhu nhược thành mỹ nhân sắc sảo, dùng trí tuệ và cả… dép để dạy cho tiểu tam cùng mẹ chồng một bài học nhớ đời.

*
**Main nữ não to, có không gian tùy thân:** Không chỉ dựa vào đàn ông, nữ chính tận dụng hệ thống siêu thị mini và khả năng “mắt thần” soi đồ cổ để làm giàu thần tốc giữa những năm 80.

*
**Nam chính cực phẩm, cưng sủng tận trời:** Tần Mộc Dương – người đàn ông “không gần nữ sắc” lại tình nguyện vào bếp nấu cơm, gắp hành và âm thầm dọn đường cho cô thi đại học thủ đô.

🎧 **Đeo tai nghe ngay để cùng Mộc Tiểu Thảo lật ngược thế cờ, cảm nhận nhịp đập hối hả của thập niên 80 và những màn đối đầu kịch tính tại TruyenFullAudio.net!**

**Bạn đã sẵn sàng nghe tiếng “chát” nảy lửa và hành trình trọng sinh huy hoàng này chưa? Bấm PLAY ngay!** 🚀🔥

Trọng Sinh Sau Cơn Bão Dữ: Sở Hữu Bàn Tay Vàng Là Bà Trùm Đánh Bắt Hải Sản cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Mộc Tiểu Thảo vừa mở mắt ra đã bắt gặp khuôn mặt đầy vẻ chán của người đàn ôngleech_txt_ngu trước mặt. Đôi tay hắn ta đang thô bạo cởi áo cô. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, cô vung tay tặng cho hắn hai cái tát nảyvi_pham_ban_quyen đom đóm mắt.
Bỏ mặc nhìn sững sờ củaleech_txt_ngu người đàn , đảo mắt nhìn một lượt, rồi chân lao thẳng ra cửa. Đập vào mắt côbot_an_cap là khu đại quân khu vốn đã nhạt nhòa trong ký ức.
Hóa ra, cô thực sự đã sống lại rồi. Trở đúng năm thứ ba cuộc hôn nhân giữa cô và Lưu Quốc Cường: ngày 5 tháng 1 năm 1981.
ngột siết chặt lồng ngực. Nơi đó như có một bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay vô hìnhvi_pham_ban_quyen bóp nghẹtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đau đớn đến mức không thể nổi.
Cô nhớ lại khoảnh khắc trước khibot_an_cap chớt, Lưu Quốc Cường đang mải chúcleech_txt_ngu mừng sinh nhật ánh trăng sáng hắn. còn dắt cặpleech_txt_ngu song mà cô đã khổ mang nặng đẻ đau, cùng nhau hát vang bài ca mừng sinh nhật người phụvi_pham_ban_quyen nữ kialeech_txt_ngu. Cho đến chớt, chẳng được nhìn mặt chúng lấy .
Hơn hai mươi năm ròng rã, cô tâm can cũng không làm ấm nổi trái tim đá của người đàn ông này. Nếu đã không thích, hà tất năm xưa phải cô?
Ngày , hắn xe đón cô về nhà Lưu rồi quay ngoắt trở lại quân đội. Mãi đến tận hôm nay ba năm sau ngày hắnleech_txt_ngu mới gọi lên đơn vị để động phòng.
Tốt, tốt lắm! thứ vẫn cònvi_pham_ban_quyen kịp. Đời này dù chớt, cô cũng quyết sinh con cho hạng ông này nữa. Côvi_pham_ban_quyen ly !
ra, chiều nay cô đã có mặt ở đây. Nhưng khi hôileech_txt_ngu nhễ nhại đẩy cửa phòng , bắt gặp cảnh Hồ Lệ Lệ đang nép mình trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng Lưu Cường cùng đọc sách. Một kẻ thì chiều, kẻ thì mặt hoa da phấn, tình tứ đến gai mắt.
Lúc đó, còn trẻ tuổi tính, lao vào giằng co với Hồ Lưu Quốc đẩy ngã, đầu đập vào cạnh bàn bất tỉnh nhân . mới tỉnh lại, cô suýt nữa đã bị gã này cưỡng ép làm chuyện ấy!
Kiếp trước, cô chẳng cảm giác gì mà vinh dự làm mẹ. Kiếp này mặc kệ đàn ông hay con cái, tấtvi_pham_ban_quyen cả cút hết đi cho rảnh nợ!
này kiếp trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vì muốn níu kéo trái tim chồng, cô đã mình xin lỗi Lệ Lệ, cungbot_an_cap phụng cơm bưng rót, giặt quần áo, thậm chí đem tặng cả sợi dây chuyền traivi_pham_ban_quyen quý mà Tiểu Ngưu Tử tặng mìnhleech_txt_ngu cho ả ta. dù cô có hènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọn, quỵ đến , Quốc Cường vẫn chẳng may động .
chớt cô mang đầy hận, khi nhắm mắt cô mang nặng không cam. Được sống lại lần nữa, cô sẽ không bao giờ nhânbot_an_cap nhượng với bất kỳ nào!
Quốcvi_pham_ban_quyen mặc quần áo đuổi ra ngoài, Mộc Tiểu Thảo đang đứngleech_txt_ngu ngây dại giữa . Hắn trầm giọng quát: quậy đủ chưa? Tỉnh rồi thì xin Lệ đi!
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. Quốc vừa mở cửa, Lệ đã mềmleech_txt_ngu nhũn , ngay vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng hắn.
Anh Cường, thôi đi, đừng làm em gái. Em không sao đâu, anh đừng giận. Nói đoạn, ả ta còn cố ý giấu bàn tay phải ra sau lưng, để lộ vết cào đỏ chót do Mộc Thảo gây ra.
Lưu Quốc Cườngvi_pham_ban_quyen cúi đầu thấy hành động nhỏ của Hồ Lệ Lệ, ánh mắtvi_pham_ban_quyen lập tức sắc lẹm như dao, thẳng về phía Mộc Tiểu Thảo: Nghe thấy chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Xin lỗi Lệ Lệ ngay!
Nếu là kiếp trước, ánh mắt này sẽ khiến Mộc Tiểu Thảoleech_txt_ngu vừa sợ cuống. bâybot_an_cap giờ, cô đã thấu hồng trần, đời nàobot_an_cap đi chiều lòng gian phu dâm phụ này?
Cô đưavi_pham_ban_quyen tay vén lọn tóc rối ra sau tai, nhìn Lưu Cường bằng ánh lạnh : Tôi có lỗi gì mà phải xin lỗi?
Cô vô cớ làm tổn thương đồng chí Tiểu , nhiên phải xinbot_an_cap lỗi! Lưu Quốc Cường gằn giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vì sao tôi đánhbot_an_cap ả, anh không biết sao?
Tôi chỉ cô như một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mụ nhào vào rách tayvi_pham_ban_quyen cô ấyleech_txt_ngu!
Được thôi, tôi xin lỗi.
Mộc Tiểu Thảo thong thả cúi người, rồi ngờ lao lên túm chặt tóc Hồ Lệ , ấn bot_an_cap va mạnh tường, thuận tay bồi thêm hai cái nảy . Ngay cả một người phản ứng nhanh như Lưu Quốcbot_an_cap Cường cũng không kịp cơn điên ngột của cô.
Chờ đến khi Mộc Tiểu Thảo Hồ Lệ Lệ vào lòng hắn, Lưu Cường mới bừng tỉnh, vội vàng che chở cho ả đang gào khóc thảm .
Mộc Tiểu Thảo, cô muốn chớt à! Hắn nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt nhìn cô nhưvi_pham_ban_quyen muốn tùng xẻo.
Đau quá Hồ Lệ Lệ ôm đầu, mặt mũi tái mét, nước mắt lã chã.
Mộc Tiểu Thảo nhiên nhìn hắn: Lưu Quốc Cường, nếu thích bảo hồ ly tinh này như vậy, chúng tavi_pham_ban_quyen ly hônbot_an_cap đi. Anh cứ việc cưới cô ta về mà sống cho phúc.
Mộc Tiểu Thảo, chú ý lời nói của cô! Tôi và Lệ trong sạch, có ăn nói hàm hồ bôi danh dự cô ấy. Chờ tôi đưa Lệ đi bệnh viện về rồi tính sổ với cô!
Đừng chờ, nợ nần thì tính ngay bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi. Mộcvi_pham_ban_quyen Tiểu Thảo không nhường nửa bước.
Kiếp trước cô lại sống nhu nhược đến thế nhỉ? Cứ trơ mắt hai kẻ này tứ trước mặt mà không ho một tiếng, đến nỗileech_txt_ngu con mình đẻ ra cũng thèm thânleech_txt_ngu mẹ, sau lưng gọi convi_pham_ban_quyen hồ ly này là mẹ.
Lưu Quốc Cường đang định nổi trậnvi_pham_ban_quyen lôi đình Lệ Lệ đã hẳn vào người hắn, nói nũng nịu giả tạo: Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đầu em
mắt lườm Mộc Tiểu Thảo cái cháy mặt, rồi thốcbot_an_cap Lệ sải bước .
Nhìn bóng lưng caobot_an_cap lớn người đàn ông xa dần, mắt cô chợt cay . Cô vàbot_an_cap Lưu Quốc Cường vốn là thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai trúc mã, lớn lên bên nhauleech_txt_ngu. Có điều, hắn từ nhỏ đã giỏi xuất chúng, bằng khen dán đầy nhà họ Lưu, là niềm tự của cả vùng. Vì muốnvi_pham_ban_quyen giảm gánh nặng gia đình, hắn nhậpbot_an_cap ngũ rồi thăng tiến nhanh chóng, hiện đã là Tiểu đoàn trưởng.
Vớibot_an_cap cấp bậc này, hắn hoàn toàn có thể đưabot_an_cap người nhà theo quân. Nhưng trước, cô chỉ lại đại viện này chưa đầy một tháng bị hắn tống khứ về quê với lý do: không thể thiếu . Sauvi_pham_ban_quyen này biếtbot_an_cap, hóa ravi_pham_ban_quyen hắn ở để hú hí với ánhbot_an_cap trăng sáng thời trung học.
Cha Lệ Lệ cũng là quân , ả vốn là tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành phốleech_txt_ngu trẻo, kiêu kỳ. Dù chỉ học một năm hình bóng ấy đã bám rễ Lưu Quốc Cường. Sau này gặp lại, ả đã là trụ cột của đoàn văn công lại là của mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệt sĩleech_txt_ngu, không còn khả năng sinh nởleech_txt_ngu sau một sảy thai.
vi_pham_ban_quyen , Mộc Tiểu Thảo chỉ là công cụ nối dõi tôngbot_an_cap đường, lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con sen miễn phí để hắn làm hiếu với mẹ. Những năm cô sống, lương tháng của hắn chia cho Hồ Lệ một , giữ lạibot_an_cap một phần cho mình, phần ba gửi về quê, còn lạileech_txt_ngu mới đến cô. Hắn cònvi_pham_ban_quyen bảovi_pham_ban_quyen: Gia đình sĩ, mình nên giúp đỡvi_pham_ban_quyen. Một cái giúp đỡ này kéo dài cả một đời người.
Hừ lạnh một tiếng, Mộc Tiểu Thảobot_an_cap đi vào phòng ngâm chân, rồi tự nấu cho mình bát mì thật ngon. Trọng sinh về giờ, cô chưa được húp ngụm cháo nào. Cứ ăn no cái đã, mai tính chuyện ly hôn.
Tối đến, cô khóa chặt cửa trong, còn cẩn thận lấy cái chốt cửa chặn cho chắc .
Sáng sớm hôm sau, Lưu Quốc Cườngleech_txt_ngu mang theo hơi sươngvi_pham_ban_quyen lạnh lẽo trở về nhà. Vừaleech_txt_ngu cửa, hắn Mộc Tiểu Thảo đang ngồi húp cháo, cầm chiếc bánh bao kẹp trứng ốp vàngbot_an_cap ươm và vài lát thịt hun khói thơm phức.
Cơnvi_pham_ban_quyen giận của Lưu Cường đi đôi chút tưởng cô chuẩn bị bữa sáng cho mình. Hắn sa sầm mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi xuống bàn.
Mộc Thảo chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, cứ một miếng cháovi_pham_ban_quyen lại một miếng bánh, lành. Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường nhíu mày khó chịu. Cô vợ mùa này bắt đầu biết dở chứng, dám giận dỗi với hắn cơ đấy! Chẳng lẽ cô nên giốngbot_an_cap như khi, xoebot_an_cap hầu hạ hắn rửa mặt, ăn cơm ?
Đợi mãi thấy động tĩnhvi_pham_ban_quyen, hắn bực bội đứng dậy đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhưng nhìn vào trong, hắn ngớ người. Nhà bếp sạch bongbot_an_cap kin kít, nồi niêu xoong chảo được úp gọn gàng trên .
Mộc Tiểu , bữa sáng của tôi đâu?
Mộc Tiểu Thảo miếng bánh cuối cùng, thong thả đáp: Chẳng phải nhà ăn đơn vị có cơm sao?
Lưu Cường họng. Có cơm chứ, nhưng hắn đãleech_txt_ngu mang phần của mình đưa cho Hồ mất rồi. cô chỉ nấu một phần?
Có vấnbot_an_cap đề gì à?
đại viện màbot_an_cap hỏi xem, có bà nào nấu sáng cho chồng không?
Mộc Tiểu Thảo buông bát, khuôn mặt sạm đen hiện rõ mỉa mai: Vậy anh cũng đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem, có người nào chỉ biết lo cho người ngoàibot_an_cap mà không màng đến vợ mình không?
Lưu Quốc Cường sững lại. Hắn mắt quan sát người phụ nữ trước mặt. Sao tự nhiên cô ta trở nên sắc sảo, thô lỗ dám cãi nhen nhẻn như ? Hắn thầm : Hừ, định chơileech_txt_ngu lạt mềm buộc chặt sao? Tôi đây không ăn cái loại này đâu!
sáng không nấu thôi. Tôi đi làm . Trưa cô nấu ít cháo thịt nạc, Lệ muốn .
Mộc Tiểu Thảo nghe vậy mà lòng chua xótbot_an_cap. trước cô dốc lòng quán xuyến nhàleech_txt_ngu cửa, nấu nướng đủ món ngon chỉ để chờ hắn , mong một ấm vẹn. Nhưng yêu một người đàn ông chính là bi kịch lớn của cô.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không trách con cái chọn khác làm mẹ. Bởi so với một Hồ Lệ Lệ biết bảo dưỡng, cóleech_txt_ngu việc thanh cao, thì cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ là một bà già nông thôn ăn quê mùa, lam lũ. Nhưng còn Lưu Cường? sao hắn không buôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tha cho cô, mà lại bắt cô chôn vùi cả đời trong đau ?
Khi cô chớt, hắn cưới Hồ Lệ Lệ, nhà họ hạnh phúc viên mãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. bao giờ hắn nghĩ đã sống uất ức thế nào khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Không, hắn biết rõ, nhưng trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt hắn, côvi_pham_ban_quyen chỉ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọn cỏ dại ven đường, khôngleech_txt_ngu đáng để bận tâm.
Lưu Quốc Cường thấy cô im , lên: Mộc Tiểu Thảo, tôi nói cô có nghe không !
Cô ngẩng đầu, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng vào mắt hắnvi_pham_ban_quyen, lạnh : Muốn tôi đi hạ con tambot_an_cap à? Anh cũng mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dày quá nhỉ!
Tiểu cái gì? Đừng có nói bậy ảnh hưởng danhleech_txt_ngu tiếng của Lệ. Cô là góa phụ của hữu tôi, thể không tốt, tôi giúp đỡ một chút thì sao?
cô ta đáng thương, là anh vẫn chưa quên được tình cũ?
Đối với mắt sắc lạnh của cô, Lưu Quốc Cường cảm thấy hấp có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không . Hắnbot_an_cap không Mộc Tiểu Thảo hay cãi thếleech_txt_ngu này. Hắnleech_txt_ngu vợ nhút nhát, yếu đuối, luônleech_txt_ngu nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái và coi lời nói củavi_pham_ban_quyen như thánh chỉ cơ.
Hắn đi theo cô vào bếp, giọng có chút dịu lại nhưng vẫn mang tính lệnh: Bác sĩ nói Lệ bịleech_txt_ngu nhẹ, cần nằm theo dõi. Nếu không phải cô ấy lượng, đã tống cô ra tòa án quân rồi. Hai ngày tới tôi bận, cô vào viện chăm sóc ấy đi. Nhớ là đồ ăn phải thanh đạm nhưng chất, quần áo bẩn thì mang về giặt sạch . Mười ngày nữa ấy buổi diễn, cô phải choleech_txt_ngu tốt
Quốc Cường chưa kịp nói hết câu, Mộc Tiểu đã quay phắt lại: Lưu Cường, tôi không rộng lượng đến mức đi hầu hạ kẻ chẳng liên quan, chịu nổi người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang lương đem người phụ nữ . Lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn đi.
Ba chữ lyleech_txt_ngu hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiếnbot_an_cap Lưu Cường đờ . Hắn không tin nổi những lời này lạileech_txt_ngu phát ra từ miệng cô.
cái gì? Cóleech_txt_ngu giỏi thì nói lại lần nữa xem!
Tôi nói: Tôi muốn ly hôn. Anh nộp đơn lên vị đi.
Lưuvi_pham_ban_quyen Quốc Cường bỗng thấy lòng rối loạn. Tại sao lại đòi ly hôn? Hắn chẳng phải đã đồng ý động phòng với cô rồi sao?
Cô lại làmbot_an_cap loạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đấy? Lệ Lệ đã truy cứu chuyện bị cô đánh rồi, cô đi chăm ấy vài ngày thì đã sao? Sai thì phải nhận phạt!
Tôi làm loạn à? Anh cưới tôi chỉ vì cha mẹ anh bảo đảm đang, biết lo toan nhà cửa để anh công tác. Nhưng trong lòng luôn có Hồ Lệ , tôi nói sai sao?
Lưu Quốc lắp bắp: Cô cô nói bậy gì đó? Tôi và cô ấy trong sạch!
Mộc Tiểu Thảo nén trong : Trong hay không không quan nữa. Bây giờ chỉ muốn ly hôn.
Tôi tôivi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen thích Lệ, vẫn muốn ly hôn sao?
Nực cười! Không thích mà ở bên nhauleech_txt_ngu đời? thích mà bảo vệ ả mà để vợ mình chịu nhục? Không thích mà dám đem con mình cho ả nuôi rồi chúng gọi ả là ?
Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những nhục kiếp trước, Mộcbot_an_cap Tiểu Thảo lạnh nhạt đáp: Không lybot_an_cap hôn để tôi thủ tiết sống đến già à?
Lưu Quốc Cường nhếch mép cười giễu: Quanh đi quẩn lại chỉ đó. Không phải là muốn tôi đụng vào cô sao? Đượcleech_txt_ngu, đợi tối về tôi thỏa mãn cô.
Hắn nghĩ thầm, không Lệ Lệ không sinh , đời hắn cũng chẳng thèm chạm vào đàn bà như cô. thì cho cô chút ngọt ngào trước đã.
Dứt , thânbot_an_cap hình cao lớn của hắn áp sát, tay mạnh siết lấy cô, đôi môi mỏng cúi xuống. Mộcbot_an_cap Tiểu Thảo thấy hạnh phúc nào, chỉ thấy nỗi buồn dâng trào.
Ngay khi môi hắn định chạm vào mặt cô, cô dồn sức đẩy ra, cho hắn một cái tát trời giáng: Cút đi, chạm vào tôi, bẩn lắm!
Lưu Quốc Cường bị tát đến ngơvi_pham_ban_quyen , góc cạnh lệchvi_pham_ban_quyen sang một bên. Hồi lâu sau, hắn mới trừng mắt nhìn : Cái đồ đàn bà ngu xuẩn này, cô dám đánhleech_txt_ngu tôi lần nữa?
Tối qua một , sáng nay một trận, hắn tưởng hắn là bùn nặn ! Tiểu Thảo lùi lại hai bước, phẫn quát: Quốc Cường, đừng có người quá đáng!
Nhìn đôi mắt ngầu của hắn đang laobot_an_cap định tươi nuốt sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, Mộc Tiểu Thảo nhanh tay vớ lấy con daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phay kệ bếp, không chút do dự chém hắn. Lưu Quốc Cường kinh hãi lách người né tránh, rồi chộp lấy cổ tay cô: Cô điên rồi à!
Ánhleech_txt_ngu mắt cô hừng hực tia lửa: Đừng ép tôi! Ép quá tôi không cùng chớt với anh đâu!
Sự tuyệt trong cô khiến tim Lưu Quốc Cường nhói đau. Hắn giật phắt con dao, không thể hiểu nổivi_pham_ban_quyen. Trước đây, chẳng biết Mộc Tiểu Thảo đến chớt sống lại, là cả giới. Vậy mà giờ đây, cô lại cầm dao hướng phía hắn!
Hắn bội bỏ đi. nghĩ chắc tại mình quávi_pham_ban_quyen nuông chiều cô mới sinh hư. Để xem ly rồi, một con mụ nhà quê như cô sống thế !
hắn đi rồi, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô tức lấy giấy bút viết đơn ly rồi đi thẳng tới văn phòng Chính .
Vương Chính ủy nhìn tờ đơn, ngạc : Cô muốn lyleech_txt_ngu ?
này ly hôn chuyện tày , đủ để điều tiếng người đời dìm chớt một phụ nữ. Mộc Thảo gật đầu kiênvi_pham_ban_quyen định.
Ly là việcbot_an_cap lớn, sao Quốc Cườngleech_txt_ngu cùng đi?
Anh bận viện chăm sóc Hồ Lệ rồi.
Vương Chính ủy câm nín. Chuyện Lưu Quốc bế Hồ Lệ Lệ đi cấp tối qua cả đại thấy. Ông thở dàivi_pham_ban_quyen: Cô thật sự đành lòng sao?
Mộc Thảo ngồi thẳng lưng, bình thản đáp: ủyvi_pham_ban_quyen, nói lòng lòng. Tôi thích anh mười mấy năm, ai bảo tôi trèo cao. Vì anh , tôi thương chịu khó, chồng tôi là gà không biết đẻ, tôi . Em chồng mỉa mai tôi, tôi nhịn. Làm lụng cực khổ nuôi cả chồng, tôi cũng nhịn. ba rồi anh ta đụng vào , lương lậu đem chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ khác . cũng là người, tôi mới 21 tuổi, chẳng lẽ ông để tôi chôn xuân bên một người đàn ông như thế sao?
những lời gan ruột của cô, Vương Chính ủy thầm mắng Cường việc quá tệ bạc.
Tôi biết đồng chíleech_txt_ngu Tiểu Hồ không dễ dàng, nhưng anh ta muốn làm người tốt thì cứ hôn tôi đi rồivi_pham_ban_quyen danh chính ngôn thuận giúp ta. Bây giờ là năm 81 rồi, gió xuân cách khắp nơi, không có đàn ông tôi vẫn sống tốt.
ánh sáng hy vọng , Vương Chính ủy bỗng thấyvi_pham_ban_quyen nể phục. Ông linh cảm rằng nếu ly hôn, người hối hận chắc chắn sẽ là Lưu Quốc Cường.
Rời khỏi văn phòng, Mộc Tiểu đi dạo quanh đại viện. Nơi đây sầm uất hơn quê nhà nhiều. trước, vì muốn gần , cô đã thi đỗ một trường đại ở đâyvi_pham_ban_quyen cuối cùng suất đó lại bị Lưu Quốc Cường ép nhường cho gái hắn. Hắn bảo cô ở nhà chăm sóc cha mẹ. Cô ngu ngốcleech_txt_ngu nghe theo, đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đến chớt cũng chẳng nhận được một lời hỏi thăm của chồng.
Cái đồ nhà quê độc ác này! Lệ Lệ đã lắm rồi, anh Cường chăm sóc cô một chút sao? Một giọng chói tai lên sau lưng.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Thảo quay lại, nhận Hồ Bình cô họ của Lệ Lệ. Người phụ nữleech_txt_ngu này chuyên nịnh bợ để được nhờ vả, kiếp trước không ít lần ức hiếp cô.
Nếu bà còn chỉ cái ngón tay bẩn thỉu đó vào mặtvi_pham_ban_quyen tôi, tôi sẽ chặt đứt nó đấy! Mộc Tiểu lạnh lùng , tiện tay bẻ một cành liễu quất mạnh vào tay bà ta.
bot_an_cap rộng thế sao không bảo con trai bà cô ta? Sao không bảo nó đemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa lương cho cô ta ?
Hồ Bình , không tin nổi con mụ nhà lại dámbot_an_cap bật lại mình.
Mộc Thảo liếc nhìn đông đang hóngleech_txt_ngu hớt, nhạt: Mọi người nghĩ xem, tôi ngồi hơn ba mươi tiếng thăm chồng, vừa mở ra đã thấy Hồ nằm trong lòng chồng mình, tôi có nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận khôngleech_txt_ngu? Tôi chỉ làm tay cô ta mà chồng tôi đã đẩy tôileech_txt_ngu ngất xỉu, thế sáng sớm cô ta còn dám vác mặt đếnbot_an_cap đòi xin lỗi. Không đánh cô thì đánh ai?
Hồ Bình lắp bắp: Cô cô nói bậy gì đó? Đó tình đồng chí cách mạng! Lệ Lệ là trụ cột văn , xinh đẹp thanhbot_an_cap cao, đời nào thèm bám lấy Tiểu đoàn trưởng .
Mộc Thảo chỉ tay ra phía : Sự thật thắng biện, bà nhìn lại đi.
Cách đó không xa, Hồ Lệ Lệ đang tựa hẳn vào ngườileech_txt_ngu Lưu Quốc Cường, taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôm cánh tay hắn, cười tươi rói như một đôi tình nhân.
Tiểu Thảo thừa nhận Hồ Lệ Lệ rất đẹp, làn da trắng nõn, dáng người thướt tha trong chiếc áo khoác dạ xịn xò. nhìn lại mình, mái tóc nhở, quầnvi_pham_ban_quyen áo thô kệch, làn da sạm đen vì nắng . Nhưng cô không buồn, kiếp trước khôngleech_txt_ngu cho điều kiện đẹp, này cô giành .
Lưu Cường vậy thì khóleech_txt_ngu rút tay ra Hồ Lệ Lệ, quát: Mộc Tiểu Thảo, đừng có ở đây tung tin đồn nhảm!
là gì của anh phải thức trắng đêm sóc? Muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăm sóc chứ gì? Ly hôn đi, đó anh muốn cũng nói được!
Câu ly hôn khiến tất cả mọi người xung đều há hốc mồm ngạc.
Giữa đám đông đang xao, một người ông trẻ tuổi tên Tần Mộc Dương đang đứng quan sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Anh ta caovi_pham_ban_quyen lớn, gương lạnh lùng như băng khiến ai nấy đều phải chừng. Tần Mộc Dương là chiến thần của quân khu, xuất thân từ gia đình quyền thế ở thủ đô.
Anh định quay người rời đi nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấyvi_pham_ban_quyen nốt ruồi đen trên dái tai của Mộc Tiểu . Ký ức tuổi thơ ùa về, hìnhbot_an_cap ảnh côvi_pham_ban_quyen bé mười tuổi theo xe tiễn đi, sẽ nuôi anh khiếnbot_an_cap trái tim sắt đá của anhbot_an_cap bỗng chốc mềm lại.
Lưu Quốc Cường đang gầm lên: Mộc Tiểu Thảo, về nói chuyện, làm đây!
Không về! Tôi nói cho mọi người nghe. Kết hôn babot_an_cap năm chưa từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động , lương anh đưa tôi không quá năm , còn lại cho ngườibot_an_cap phụ khác. Anh yêu cô , muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net che chở cho cô ta, vậy thì ly đi để tôi được sống cuộc đời mìnhleech_txt_ngu. Tôi mệt mỏi lắm rồi!
Nói xong, côvi_pham_ban_quyen ném cành đất, lướt qua đám đông đang xì xào bàn tán. Người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu chỉ trỏ Lưu Cường và Hồbot_an_cap Lệ Lệ. lời đàm tiếu như tát vào khiến Lưu tím tái mày.
Đúng lúc đó, ủy gọi hắn vào văn .
Cậu làm cái gì mà để vợ cậu tuyệtleech_txt_ngu vọng đòi ly hôn hả?
Lưu Cường đang thịnh nộ, nghiến răng : Muốn ly thì ! Đểleech_txt_ngu xem không cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống thế nào!
Vương Chính ủy thở dài: Cậu sai lầm rồi Quốc Cường ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Giúp đỡ vợ chiến hữu là đúng, nhưng phải có khoảng cách. là chồng của Mộc Thảo không phải của Hồ Lệ Lệ. Cứ tục thế này, người hốibot_an_cap hận là cậu .
Lưu Quốc Cường không nghe lọt taileech_txt_ngu, hậm hực: Ngày tôi nộp đơn!
Hắn đinh ninh rằng Mộc đang làm mình làm , sớm muộn gì cô cũng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống xin lỗi hắn thôi. Hắn không hề biết rằng, này đi là đi , và cuộc đờileech_txt_ngu của côleech_txt_ngu từvi_pham_ban_quyen nay về sẽ không còn cho hắn nữa.
Thái độ của Lưu Quốc Cường vôvi_pham_ban_quyen cùng kiên quyết.
Chính ủy, dưa hái xanh không ngọt. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Tiểu Thảo đã khăng khăng đòi hôn, tôi còn cách nào khác ngoài việc thành toàn cho cô ta?
Hắn , để xem sau khi rời bỏ hắn, Tiểu Thảo sẽvi_pham_ban_quyen sống sót thế nào!
Tiểu Thảo thực chẳng đi đâu xa. Cô vòng một rồi lẻn đến nấp dướibot_an_cap cửa sổ Chính ủy, nghe không sót một chữ nào. Nghe thấy tồi kia đã đồng ý, cô lập tức cười hở. , tốt lắm! Chỉ cần hai bên ý, đơn nộpbot_an_cap lên , tối đa một tháng là cô có thể cầm chắc tờ chứng ly hôn trong tay, chính thức vạch rõ giới hạn với tên họ này.
Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc không phải đi vào vết xe đổ kiếp trước, Tiểu Thảo cảm thấy ngực nhẹ bẫngbot_an_cap, sảng khoái vô cùng. Nhìn Hồ Lệ Lệ Lưu Quốc bị chỉ trỏ, cô lại càng ý. Quả , xây dựng vui nỗi đau của kẻbot_an_cap khác là cảm giác vời nhất đời.
Nghe chê mấy lời bàn tán của đám bà tám, Mộc Tiểu Thảoleech_txt_ngu mới thong dongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi về phía khu nhàleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Vừa đến nhà, cô đã thấy Lưuvi_pham_ban_quyen Cường đang đen mặt đứng nấu cháo kê cho Lệ Lệ.
lạnh một tiếng, đi phòng thì Lưu Cường quẳng đôi đũa lên , bước chắn đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
Mộc Tiểu Thảo, cô trở vô lý từ giờbot_an_cap thế hảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Lệ là góa phụ của liệt sĩ, đừng dùng cái thấp hèn đó màvi_pham_ban_quyen sỉ cô ấy!
Tiểu Thảo lùi lại hai bước, nhìn gã đàn ông nổi khùng trước mặt bằng ánhbot_an_cap lạ lẫm:
Phải rồi, tôi thấp nhục nhã, còn anh Hồ Lệ Lệ thì thanh cao thánhleech_txt_ngu khiết, đúng trai tài sắc. Chúng ta ly hôn để đôi tình nhân các chẳng phảibot_an_cap tốt sao? Anh gào lên với tôi làm gì?
Cường nắm đấm. Mộc Thảo là một người hiền dâu thảoleech_txt_ngu, cam chịu mọi nhọc, tự dưng biến cái ? Mồm liến thoắng, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng không kiêng , đây chính là loại đàn bà mà hắn ghét nhất!
Ly hôn, nói là làm đấy. Nếu anh chuyện này ầm ĩ , thì nhất làbot_an_cap nhanh chóng thủ tục đi. Mộc Thảo lùng thêm một câu.
Nhìnleech_txt_ngu cái lạnh thấu xương trong mắt cô, Lưu Quốc Cường bỗng thấy nghẹn đắng ở cổ . Baleech_txt_ngu năm không gặp, sao cô như biến thànhbot_an_cap một ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác hoàn toàn thế này?
Đừng có phiền nữa. Nhìn thấy anh là tôi thấy buồn nôn rồi. Nếu là đàn ông thì ngày mai hãy gặp Chính nói cho rõ ràng, làm thủ tục càng nhanh càng tốt. Như vậy tôi còn anhbot_an_cap thêm một .
Nói xongleech_txt_ngu, cô lại vào phòng khóa tráinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chặn luôn chốt lại. Cô lấy lương khôleech_txt_ngu mang từ quê ra, nhai tạm nước lọc cho qua . Sau đó, cô thu dọnvi_pham_ban_quyen đạc của vào chiếc vali da vốn đồ hồi của cô.
có một ngăn bí mật, bên trongleech_txt_ngu giấu một sợi dây chuyền ngọc trai. Chính giữa sợi dây treoleech_txt_ngu một miếng ngọc Bình An màu nước . Mộc Tiểu Thảo vuốt ve miếng ngọc, trongvi_pham_ban_quyen đầubot_an_cap hiện lên một gương mặt đã nhạt nhòa. Đã năm xa cách rồi, chẳng biết anh ấy giờ ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao, còn sống hay đã mất?
Cô cười tự giễu, đeo sợi dây cổ. của chính còn chưa giải quyết xong, hơi đâu mà cho người khác. Đời , thứ gì của , hòng ai lấy mất. Đêm đó, khi Mộc Tiểu Thảo ngủ say, từ miếng ngọc An bỗng rỉ rabot_an_cap một giọt nước tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiết như sương sớm, từ thấm sâu vào làn da của cô
Sáng hôm sau, Mộc Thảo tỉnhvi_pham_ban_quyen dậy thấy tinh thần khoái lạ thường. Ăn sáng xong, cô ra sân đi cho xuôi cơm. Lưu Quốc Cường không có nhà, làm nhiệm , cô thấy thơi. Chỉ làm xong thủbot_an_cap tục ly hôn, cô sẽ lập tức rời chốn .
Bỗng từ sân nhà bên cạnh có tiếng chuyện vang lên:
Lệ, xem cái con nhà kia lại phát cái gì ? Tự dưng đòi ly hôn với Tiểu đoàn Lưu, làm cả cháu ấy đều mặt.
Hồbot_an_cap đưa tay xoa , ánh phức . Ả cảm tình với Lưu Quốc Cường, nhưng hắn lại người quê. Cha mẹ hắn sức khỏe yếu, đàn thì vừa vừa , lại còn bà nội liệt giườngbot_an_cap cần người hầu hạ quanh năm đó chính là cáivi_pham_ban_quyen hố không đáy. Lưu Quốc Cường tốt với ả thật, nhưng cái cảnh kia thì không nuốt được. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen, tìm đá Mộc Tiểu Thảo để ngồi vào vị trí chính thất .
Ả tham lam sự chiều chuộng hào phóng của hắn, bảo hắn thì ả chưa kỹ. nữa, ả không sinh nở được, nhà họ Lưu chắc chắn sẽ không chấp . Duy trì mối quan như hiện tại là tốt nhất: Người nhà họ Lưu có kẻ sóc, còn tiền của Lưu Quốc Cường thì ả đượcleech_txt_ngu một , chẳng phải lao tâm khổ tứ điều gìvi_pham_ban_quyen.
Chỉ tại Mộc Tiểu Thảo biết . Một đàn bà nông thôn thì phải biết bao dung, ai đời hở ra ly hôn để dọa ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? ta mà ly hôn thật, nước bọt người đời quê cũng dìm chớtvi_pham_ban_quyen cô ta rồi.
giờleech_txt_ngu Hồ Lệ Lệ ghét cay ghét đắng Mộc Tiểu Thảo. Ả luôn xây dựng hình tượng góa liệt sĩ thanh cao, kiên cường, vậy mà từ khi cô ta đến, hình tượng đó sụp đổ tan tành. Nhưng trước mặt người khác, ả vẫn vịt tỏ ra .
Cô à, tính cháu vốn vô tư, khôngvi_pham_ban_quyen câu tiểu . Cháu và anh Cường là nên nói năng động phần thoải mái, chắc vì mới khiến cô ấy hiểu . hôm cháu giải thích cho cô ấy. Cháu và anh Cường sạch, chỉ là đồng chí, bạn học thôi, chưa bao giờ làm chuyện gì quá hạn đâu ạ.
Hồ Lệ không tin Mộc Tiểu Thảo dám ly hôn thật. Thời này nữ bỏ chồng khó sống lắm. Cô ta làm vậy chắcvi_pham_ban_quyen chỉ thu hút chú của Lưu Quốc Cường thôi. Đợi Lưu Quốc Cường về, bảo hắn dành thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dỗ dành cô ta một chút , mắc mớ gì phải đòi ly hôn? Cô mà đi rồi thì sẽ hầu hạ cái gia đình già yếu bệnh tật kia cho ?
Mộc Tiểu Thảo đứng bên kia tường nghe mà nực cười. Đến đoạn cao , cô bèn bê cái ghế đẩu chân, rướn cổ nhìn sang sân bên cạnh:
Bà nói xấu người ta mà khôngbot_an_cap sợ sét ?
Hồ Bình thấy một cái đầu lóbot_an_cap ra từ vách tường thì thoáng sượng sùng, nhưng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức quát lại: Đồ nhà quê, lén chuyện người bị sét đánh đấy!
Mộc Tiểu Thảo cười lạnh: Kẻ nói điều phi còn sợ, tôi sợ cái gì? Hai người tiếp tục đi, đứng đây nghe xem hai người còn được lời vàng ý gì nữa.
Mộc Tiểuvi_pham_ban_quyen Thảo, cô bôi nhọ danh của Lệ Lệ, không định xin lỗi một tiếng sao?
Mộc Thảo thong thả ngụm nước từbot_an_cap chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ca tráng men rồi mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: Một con giáp thứ mười mặt không biết xấu hổ, mà đòi tôi xin lỗi à? Không xứng!
Hồ Lệ tức bật dậy: Tôi và anh Cường chỉ là bạn cũ, cô có cái tâm bẩn thỉu rồi ai cũng bẩn!
Ôi chao, mở miệng ra là một mùi hôi , suýt nữa làm tôi ngất xỉu rồi đây này. Mộc Tiểu Thảo mỉa mai.
Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng liếc nhìn Hồ Lệ :
Cô không bẩn? Không bẩnvi_pham_ban_quyen mà lại thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc chồng tôi, tiêubot_an_cap tiền của ? Không bẩn lại dùng khổ nhục kếbot_an_cap để chồng tôi bỏ tôi? Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bẩn mà lại mấy thủ đoạn hạ đẳng để mê hoặc người đàn ông của người khác đến mức thần hồn? raleech_txt_ngu vào nhà tôi đi , nữ thụ thụ bất thân mà lại ở chung phòng, dù là nhà cũng phải biết giữ khoảng cách, đằng này hai người có ? Bạn của Lưuleech_txt_ngu Quốc Cường đầy ra đấy, sao thấy anh ta đileech_txt_ngu chăm sóc ai khác mà chỉ chăm cô?
Hồ Lệ Lệ cứng họng, nhưng vẫn cố giả bộ baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Thảo, tôi biết sợ anh trách mắng chuyện đánh tôi nên mới đòi ly hôn. tâm, tôi khuyên anh , anh ấyleech_txt_ngu sẽ không cô đâu. Sau này hai người cứ đóng cửa bảoleech_txt_ngu nhau mà sống, đừng có dở thói trẻ con ra nữa.
Mộc Tiểu cười khẩy: Da mặt đúng là thật đấy, bám lấy người ta rồi cònbot_an_cap chỉ tay năm ngón vào chuyện nhàvi_pham_ban_quyen người ta. Mấy gã lưu manh làng chắc cũng phải bái làm sư phụ. nhân này chắc rồi, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô chính là con hồ ly tinh phá hoại hôn nhân đội!
Nói xong, côbot_an_cap xách ghế đi thẳng vào nhà. Hồ Lệ mặt mũi hết lại trắng, hiểu con khốn này bị ma nhập hay saoleech_txt_ngu mà khác hẳn trước kia.
Haivi_pham_ban_quyen ngày sau, Mộc Tiểu Thảo bắt đầu thu dọn hành lý. Đã định hôn thì tránh Lưu Quốc ra, gã đàn ông đó mà nổi điên thì cô đấu không lại. là hành lý thựcbot_an_cap chất chỉ cóvi_pham_ban_quyen một bộ quần áovi_pham_ban_quyen lót để thay một bộ chần đầy mảnh vá. Khoảng mười ít ỏi được cô khâuvi_pham_ban_quyen kỹ trong túi trong.
Nhìn gia nghèo nàn, cô muốn vả cho mình hai cái. Nămbot_an_cap đồng ở quêleech_txt_ngu không phải ít, vậy mà cô vì Lưu Quốc Cường, dành mua thịt làm nước gửi lên đơn vị cho hắn, còn lại thì mua quần áo mới, mua thịt cho cả nhà ăn. Còn bản thân cô thắt lưng buộc bụng, trong bếp bánh bao ngô. Người nhà Lưu Quốc ai nấy mặt mày hồng hào, áo quần bảnh bao, còn toàn toàn mảnh . là một sự hy ngu xuẩn!
Bây giờ là những 80 rồi, chỉ cần đầu óc hoạt thì bán tất, bán kẹp cũngbot_an_cap có thể giàu . Đời này cô nhất định phải sống rực rỡ.
mải nghĩ thì có tiếng gõ cửa. hé cửa ra, thấy Lưu Quốc Cường trở về, phong nhưng vẫn quân phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉnh tề, dáng ngườileech_txt_ngu thẳngbot_an_cap tắp, có điều vẻ mặt lạnh như băng.
Mộc Tiểu Thảo, chúng chuyện đi.
vi_pham_ban_quyen cũng lạnh lùng không kém: Có chuyện gì?
Đừng nói nhảm nữa, ra phòng khách.
Nghĩ là bàn chuyện ly hôn, Mộc Tiểu Thảo vui vẻ ra ngồi đối diện hắn. Chiếc bàn trà nhỏ thành giới định ràng giữa hai người. Lưu Quốc Cường đen mặt đẩy mười tờ tiền giá lớn tới trước mặt cô.
là chê tôi đưa tiền sao? 100 đồngleech_txt_ngu cô cầm lấy mà trước, từ tháng sẽ đưa cô mỗi 50 đồng, đừng có hở chút là đòi ly hôn nữa.
Hắn đang trong giai đoạn nhắm vào trí Phó Trung đoàn trưởng, không thể để xảy ra bất cứ điều tiếng gì vào này.
Mộc nhìn xấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền, bật cười: Lưu Quốc Cường, anh nghĩ tôivi_pham_ban_quyen đòi ly hôn là vì tiền sao?
cao ngạo liếc nhìn cô: Chẳng lẽ không phải? đếnleech_txt_ngu tận chỗ Chính ủy chối à?
Cô cầm xấp tiền lênvi_pham_ban_quyen đếm: Lúc cưới, anh không cho nhà tôi đồng . Số tiền này như là sínhvi_pham_ban_quyen anh trả bù đi. Ngược lại, nhà tôi cho tôi đồng tiền hồi môn, sắm cả tủ quần áo, chăn ga gối đệm, bìnhleech_txt_ngu nước, móc áo tần tật trong phòng cưới đều là nhà tôi bỏ tiền ra.
Càng nói, Lưu Quốc càng rát như bị . Nhà hắn nghèo xơ xác, lúc đó hắn mới làm đội trưởng, phần lớn tiền đều dốcleech_txt_ngu sạch cho Lệ Lệ nên chẳng chuẩn bị được gì cô.
chọn cho tôi, cái loại thì đáng giá bao nhiêu sính ? Hắn cay độc nói.
Tôi không đáng ? Vậy Hồ Lệ Lệ giá ? Saoleech_txt_ngu anhbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cưới cô ta luôn đi? Tiểu Thảo phản pháo.
Tiền đâu thì tim ở . Bất kể anh lương tháng nhiêuvi_pham_ban_quyen, người nhận được nhiều nhất luôn là Hồ Lệ , ngay cả mẹ anh cũng không được bằng, anh không thấy nực cười à?
vô lý? Mộc Tiểu Thảo bật cười vì tức.
Quốc Cường, anh về quê mà xem. Cái nhà từ nồi niêu xoong chăn êm nệm ấm, có cái nào không do tôi thắt buộc bụng sắm ra? sức khỏe yếu, tôi làm hết việc nhà còn phải ra đồng kiếm công. ông thức đêm canh nướcleech_txt_ngu ruộng, tôi cũng phải chen đàn ông để đắp đập, lấp hố nước. quậy sao? Tôi viết thư than vãn đôi câu, anh liền bảo tôi ủy , chỉvi_pham_ban_quyen biết hưởng thụ không biếtvi_pham_ban_quyen hy sinh. Anh tìm khắp cái làng xem ngườibot_an_cap đàn nào việc hai người đàn ông như tôi không?
Cô hất cằm: Nếu anh muốn dùng bù đắp thì đưa thêm 500 đồng nữa. Tiền công giúp , làm ruộng, tiền tổn thất tinh thần trong ba , đồng là ít đấy!
Cô đòi 500 đồng để làm gì? Lưu Quốcbot_an_cap Cường nghiếnbot_an_cap răng.
Để cho anh một nón xanh tặng chứ làm gì! Cô cười khẩy. Anh tưởng Hồleech_txt_ngu Lệ Lệ thật lòng với anh à? Ả chỉ coi leech_txt_ngu cái máy tiền thôi, đồ mù quáng!
Mộc Tiểu Thảo! Hắn gầm . Hắn không thể nổi đây là người quê mùa luôn tự ti, miệng bảo hắn phải chămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sóc Hồ Lệ Lệ ngày xưa.
Họcvi_pham_ban_quyen Lệ đi, rỗi thì đọc sách mà nâng cao người lên. Lưu Quốc Cườngbot_an_cap mỉa mai.
Được thôi, đọc sách để sángvi_pham_ban_quyen mắt ra, chữa mù mắt vì chọn nhầm chồng. đưa tiền đây, có tiền tôi mới mua sách được chứ.
Tiền tiết kiệm tôi đưa hết cho cô , cô còn muốn nào?
Anh nghèo thế ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Thằng Lý Nhị Cẩu ở lái máy kéo còn dành dụm được cả nghìn đồng, anh làm quan quân kiểu gì mà thảm vậy?
Lưu Quốcvi_pham_ban_quyen Cường bực bội day trán: Đừng mở miệng ra là tiền, không có tiền thì cô à?
hắn: Tôi anh không công ba năm, có được tình yêu thì cũng phải thu tiền để an ủi bản thân chứ.
Cường câm . Hắn quan sát kỹ cô, không biết có phải ảo giác không nhưng chỉ mới gặp, trông cô dường sáng sủa, rạng rỡ hẳn lên, khôngleech_txt_ngu còn dáng vẻ lù khù, u nhưleech_txt_ngu trước.
Đưa 500 đồng, coi như phí đềnbot_an_cap bù. Ly hôn xong, anh đi đường tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đường tôi, không ai ai.
Cô đủ rồi đấy! Tôi đưa tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cô không phải để hôn.
Không ly hôn để tôi con sen không công cho nhàvi_pham_ban_quyen anh, anh ở đây trăng hoa với con hồ lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia à? nằm mơ, ly, tiền phải đưa. tôi sẽ lên chỗ Chính quậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho ra trò.
Lưu Quốc Cường cảm thấy bất lực toàn. Cô đánh bị thương, giờ ra giặt quần áoleech_txt_ngu nấu cơm cho ấy đi. ấy thích ăn cháo hồng táo, nấu xong mang ngay.
Thảo đứng , nhìn khinh bỉ: người như anh đúng làbot_an_cap làm nhục hai chữ quân nhân. Nói rồi cô vào phòng khóavi_pham_ban_quyen trái cửa, mặc kệ ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt của hắn.
Cô cẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thận cất 100 đồng vàobot_an_cap trong, cài băng . 100 đồng vào những năm là một món lớn, đủ để cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chớt khi rời khỏi đây. Khi cô ra ngoài lần nữa, Lưu Quốc Cường đã đi . thấy hắn xách hộp cơm đi sang nhàleech_txt_ngu bên cạnh. Chăm chút đấy!
Hồ Lệ Lệ đangvi_pham_ban_quyen mày nhìn đống quần áo bẩn trong chậu. Tay ả bị , lại đau, giặt đúng là . Trước đây toàn là Lưu Cường hoặc Hồ Bình giặt giúp, ngay sinh nhà cửa hắn cũng lo hết. Nhưng từ khi Mộc Tiểu Thảo đến, ít xuất hiện hẳn.
Tiếng gõ cửa lên, Quốc Cường bước với vẻ mặt chính trực, bưng hộp cơm nhôm: Lệ Lệ, anh mua cháo cho em đây, tạm đi.
Cảm ơn Cường. Ả vừa vừa tính toán. Ả thích vẻ ngoài hắn, nhưng cái gia đình rào cản quá lớn. Ả giả hỏi: Anhbot_an_cap , sao anh không ở nhà bầu bạnleech_txt_ngu với Tiểu Thảo? Tay em đỡ rồi, giặt áoleech_txt_ngu.
Tay em khỏi, giặt gì mà giặt? Để đấy anh về bảo cô ta giặt cho, cô ta làm quen rồi.
nhìn theo bóngbot_an_cap lưng xách chậu đồ đi mà lòng thầm đắc ý. giác được chiều , được ưu tiên hơn vợ người thỏa mãn hư vinhleech_txt_ngu của ả.
Lưu Quốc Cường về , némnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chậu đồ trước mặt Mộcbot_an_cap Tiểu Thảo: Đây là đồ Lệ Lệ, cô giặt đi. Cô đánh cô ấy thì phải chịu trách .
Hồ Lệ Lệvi_pham_ban_quyen cũng chạyvi_pham_ban_quyen sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vờ vịt: Anh Cường đừng khó em ấy, để em tự làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hắn dàng bảo về nghỉ, rồi quay lại gắt với vợ: Tranh thủ lúc trời nắng mà đi, ấy đồ thay.
Mộc Tiểu Thảo đang táo, nghe vậy thì lạnh: người ta thế cơ à? Vậy bộ mới mà , giặt giùm cái ?
Cô mau đi!
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ném thẳng lõi táobot_an_cap vàoleech_txt_ngu đầu hắn: Lưuleech_txt_ngu Quốc Cường, trong đầu anh chứa cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế ? Đến nước rồi mà còn định bắt tôi đồ cho con bồ nhí của anh? Tôi chưa hai người là đã nể lắm rồi. Mau ly hôn đi cho nhờ!
Lưu Quốc Cường tức đến bật cười: Cô giỏi lắm, mấy chuyện không đâu mà đòi ly ? Đừng được đằng chân đằng .
tin dám ly hôn. xưa hắn cứu cô chớt đuối, cô liền bámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấyleech_txt_ngu hắn, đính hôn rồi sóc hắn ròng rã ba tháng trời khi hắn bị thương đến cả kỳ thi đại . Cô yêu hắn thế , cả làng đều biết. Hắn nghĩ cô chỉ đang muốn hút sự chú thôi.
Mộcbot_an_cap Tiểu Thảo cái chậu đồ: Anh muốn làm cẩu thì cứ việc, đừng cóleech_txt_ngu lôi tôi vào!
Hồ Lệ Lệ thấy quần áo văng tóe thì liếc xéo cô cái rồi cúi . Lưu Quốc Cường giậtvi_pham_ban_quyen lấy đồ mang sang nhà Hồ , đưa cho bà một đồng để nhờ giặt hộ. Hồ Bình cười hớnleech_txt_ngu hởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tiểu đoàn trưởng Lưu, cậu Lệ Lệ thế sao cưới phắt cho xong?
Hắn sa sầm mặt: chỉ coivi_pham_ban_quyen cô ấy là bạn , cháu có vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, đừng nói .
Mộc Thảo nhìn lạileech_txt_ngu, thấy thật mai. Đúng là chỉ có vợ mình mới là nô lệ phí, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ngoài thì tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Phụ nữ lấy chồng đúng bi kịch: sinh con miễn , làm việc miễn phí, phục vụ tình dục cũngleech_txt_ngu miễn phí thật đáng thương!
Tiểu Thảo không bận tâm đến lời xì xào đại viện. là của người ta, đường là của mình, cô cứ thong thả đi dạo. người chào :
cô Tiểu Thảo ? Vào nhà cháu chơi đi, cháu là Tần Tố, cháu Trung đoàn trưởng Tần.
Tố là một cô bé rất dễ thương, nhìn bằng ánh mắt tò mò chứ không hềvi_pham_ban_quyen có vẻ khinhvi_pham_ban_quyen miệt. Cô bé thầm : Chú nhỏ thú với một người phụbot_an_cap nữ trông bình thường thếleech_txt_ngu này sao? Thực ra Tiểu khôngvi_pham_ban_quyen xấu, chỉ làbot_an_cap da sạm, nếu dưỡng lại thìleech_txt_ngu có khi còn đẹp hơn cô bé.
Hiện đại viện đồn lên là Tiểu đoàn trưởng Lưu sắp ly hôn vì vợ mùa, nát. Nhưngleech_txt_ngu Tần Tố lại bảo Mộc Tiểu Thảobot_an_cap rất xuất sắc, Lưu Quốc Cường không xứng với cô, còn dặn cô bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo vệ Mộc Tiểu Thảo.
Chào cháu, cô Mộc Tiểu Thảo. Cô lịch sự đáp lời.
Cô ơi, cháu đang học trung học trên thành phố, có mấy bài toán khóvi_pham_ban_quyen quá, cô xem giúp cháu được không? Cháu hỏi mấy cô trong đại mà không ai làm cả.
Mộc Tiểu không từ chốileech_txt_ngu của cô bé. Vào nhà, cô không gian rộng , sẽ và tràn ngập xanh cây cối. Tố đưa cho côvi_pham_ban_quyen một bài hình học chứng minh.
Chẳng hiểuvi_pham_ban_quyen saobot_an_cap, đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô rất hình học, nhưng nay vào, óc bỗng thông lạ thường. Mọi bước luận chứng, phân tích đều hiện rõ mồn một. bàileech_txt_ngu vèo vèo Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tròn xẻo mắt: Cô ơi cô giỏi quá! Bàivi_pham_ban_quyen này cả lớp trưởngbot_an_cap cháu cũng tay đấy!
đó, một người hỏi một đáp, Tiểubot_an_cap Thảo giảng giải hơnbot_an_cap mười bài toán chỉ trong một giờ. Tần nhìn cô ánh mắt thần tượng. Ai bảo vợbot_an_cap Lưu Quốc Cường làleech_txt_ngu người mù chữ? Kiến thức của cô ấy uyên bác hơn cả viên của bé nữa! cả ngữ tiếng Anh cô cũng thông thạo!
Cô ơi, trưa nay cô ở lại ăn cơm với cháu đi! Tần Tố nũng nịu. Cô bé Thảo làm thím nhỏ của mình thì tuyệt biết mấy.
Mộc Thảoleech_txt_ngu thấy Tần Tố sống mình cũng nghiệp nên xuống trổ tài. Chỉ vài nguyên liệu đơn giản như lạpvi_pham_ban_quyen xưởng, rau cần, và cà chua, cô đã nấu ra hai món ăn thơm phức khiến cô bé ăn không ngừng .
Ăn , cô Tần Tố dọn dẹp rồi mới về nhà. Nhưng bước vào phòng, cô đã cảm thấy gì đó không ổnleech_txt_ngu. phòng vốn đã khóaleech_txt_ngu, giờ lại đang mở. Cô vào nhìn chiếc ở góc tường. Dù kẻ đó đã cố tình đặt lại chỗ cũleech_txt_ngu, nhưng vớileech_txt_ngu sự nhạy bén của mình, côvi_pham_ban_quyen nhận ra ngay vali đã bị lục lọi. Mở ra xem, quần áo bên xáo trộn, ngay cả kéo bí mật cũng không được kín
Tiểu nhiên khép lại, cúi đầu ngửi nhẹ. kem dưỡng Phương nồng nặc xộc vào mũi.
Cô chưa baovi_pham_ban_quyen giờ dùng thứ xa xỉ này, đơn giản vì không tiền. Những lúc tay chân nứt nẻ quá, cô chỉ dám mua sáp nẻ tiền nhất, vừa bôi tay bôi môi cho khỏi chảy máu. Mùi kem này chỉ có thể là của Hồ Lệ Lệ. ả ta vốn nổi tiếng là kẻ điệu đà, thích trau chuốt cơ mà.
Nhưng Hồ Lệ Lệ vào phòng cô làm gì? Khu nhà ở quân đội này mỗi hộ một sân riêng biệt, lúc rabot_an_cap ngoài cô đã khóa cổng lẫn cửa . Trên khóa không hề có dấuleech_txt_ngu vết bị cạy phá, điều chứng tỏ: Hồ Lệ Lệ có khóa nhà cô.
là chân ái có khác! Cô là vợ danh ngôn thuận mà mới có được một chiếc chìa khóa, vậy Hồ Lệ cũng thủ sẵn một cái trong !
Đãbot_an_cap là người tự dâng cửa, cô dại bỏ qua? Xem ra đồng tiền bồi thường kia chắn nằm gọn trong túi rồileech_txt_ngu. Khôngleech_txt_ngu ngờ ngôi sao của đoàn văn lạileech_txt_ngu đi làm cái trò mèo mả gà đồng, vào nhà người khác lục lọileech_txt_ngu thế này, thật đúng là mở mang mắt cho Mộc Tiểu Thảo.
Cô đóng cửa phòng lại, chặt. Bằng chứng thì giữ nguyên vẹn.
Lúc cô ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng là lúc các nhân vừa tan ca huấn luyện, từng tốp hai ba người đi lại nhộn nhịp trong đại viện. Mộc Tiểu Thảo hừng hực lửa giận xôngbot_an_cap thẳng đến trước nhà Hồ Lệ Lệ, vung chân đạp cánh sân, những người qua đường và hàng xóm xung quanhvi_pham_ban_quyen được một phen hú hồn.
Chuyện gì thế này? Có người đùa: Tiểu đoàn trưởng cũng hổ báo thật đấy, nhìn còn khí thế hơn cả chúng .
Đàn ông thì đứng xa xem náo nhiệt, còn hội chị em nữ chẳng kiêng dèvi_pham_ban_quyen gì, thi nhau chùi tay vào dề rồi xúm lại. Tiểu Thảo ơi, có mà rùm beng thế?
Nghe thấy tiếng độngbot_an_cap sau lưng, môi Mộc Tiểu Thảo nhếch lên. Đây chính là hiệu ứng cô cần!
Phải thừa nhận Hồ Lệ Lệ rất biết hưởng thụ. góa phụ liệt sĩ, ả phân cho một viện độc lập. Trong khi nhà ngườibot_an_cap ta trồng rau nuôi gà, thì ả lại cành, dưới gốc cây bàn đábot_an_cap ghế đá, treonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả xích đu rất nên thơ. Nhìn thì tinh tế đấy, nhưng lòng dạ thì chẳng sạch nào.
Quốc xách hộp cơm từ xa đi tớileech_txt_ngu, thấy nhà Hồ Lệ Lệ vây kín người thìvi_pham_ban_quyen tim một nhịp, vội vàng rảo bước. Hồ Lệ Lệ đang ngồi trong nhà thả uống trà chờ cơm, thấyvi_pham_ban_quyen Mộc Tiểu Thảo đạp vào thì thoáng vẻ hoảng loạn, nhưng ả nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bước ra hỏi như chưa có gì xảy ra.
Tiểu Thảo, sao cô lại sang ? Ăn cơm chưa? Nếu thì vào ăn tôi, anh Cường sắp cơm tới rồi.
Mấy lời này lọt vào tai Mộc Thảo chướng mắt không biết. Cứ làm như Lưu Quốc Cường là chồng của ả bằng!
Mộc Tiểu lập tức lên , nước lã chã rơi xuống: chí Hồ, cô muốn Lưu Quốc Cườngvi_pham_ban_quyen thì tôi , tôi đi là đượcleech_txt_ngu chứ gì? Nhưng tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao cô lại lẻn vào phòng tôi để trộm tiền? Đó là tiền Lưu Quốc Cường đền bùleech_txt_ngu lyleech_txt_ngu hôn cho tôileech_txt_ngu! Tôi cưới anh ta ba năm, thủ tiết ba năm, hầu hạ cả nhà chồng, làm lụng như trâu ngựa ngoài đồng. Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa từng có một bộ quần mới, chưa từng ngủ giấc ngon lành. Còn anh ta thì sao? tháng đưa cho cô một lương cô ăn trắng mặc trơn, còn tôi thì lăn lộn khổ sở ở quê. Tôi đã ý ly hônvi_pham_ban_quyen rồi, saobot_an_cap các người không chịu tha cho tôi? 500 đồng đó tiền công làm bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẫu năm qua của tôi, sao lại nỡ lòng lấy mất!
gì? Đồng Hồ vàobot_an_cap nhà Tiểu đoàn trưởng Lưu trộm ? Một bà vợ quân nhân lên đầy kinh ngạc.
Tin sốc lập tức lan truyền khắp viện. Khôngvi_pham_ban_quyen thể nào? Lương Tiểu Lưu hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trăm đồng, cho Hồ nửa là năm mươi đồng rồi. Bản thân ấy cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , lại có tiền cấp liệt , nhập cả trămbot_an_cap đồng mỗi tháng, sao lại đi tiền của vợ người ta?
Quá đáng thật sự! Cậy người ta là dân nhà quê nên bắt nạt à?
Hồ Lệ Lệ mặt mày ngoét, run : Tôi không có trộm tiền, tôi cũng chưa từng vào nhà người.
Ả xanh mặt vì bị vạch . Tối qua nằm mơ thấy sợi dây ngọc trai Mộc Tiểu bảo vật vô giá, có thể trẻ mãi không già, gặp nhiều may mắn. Vì lòng tham, sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã vào nhà họ Lưu Mộc Tiểu Thảo vắng. Nhưng ả sục khắp vali mà chẳng thấy sợi dây chuyền đâu, càng không thấy xu lẻ chứ đừng nói là 500 đồng. Thế bây giờ bị Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Thảo vu khống đúng quy trình trước bao người, chỉbot_an_cap thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ hãi mà biết giải thích thế nào cho thấu. Cách duy bây giờ cắn răng không nhận.
Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc Cường chen đám đông, tưởng vợ kiếm chuyện sinh sự, liền quát: Cô lại quậy cái gì ? Theo về nhà ngay, có chuyện gì về nhà nói!
Hắn thật sự không ngờ vợ mình lại biết cả chiêu vu khống này. Chìa khóa nhà làvi_pham_ban_quyen hắn cho Hồ Lệ để tiện chăm , nhưng chuyệnvi_pham_ban_quyen nàybot_an_cap người ngoài không ai biết. để lộ ra, danh tiếng của hắn vàbot_an_cap ả coi như tiêu đời.
Mộc Tiểu Thảo nức : Đến nướcbot_an_cap này mà anh vẫn còn bênh vực con mụ ăn cắp này sao?
Ăn cắp cái gì! Lưu Cường gắt lên: Tôi cho cô 500 đồng bao giờ? Đừng có ngậm máu phun người!
Tôi ngậm máu phun ? Hồ Lệ Lệ đã lẻn vào phòng tôi, lục tung vali, kéo cả ngăn bí mật ra. Vali của tôi màu , ở trong tôi khóabot_an_cap, nhưng đó phải là do để các người thích lục là lục!
Hồ Lệ Lệ lắp bắp: có tôi không vào nhà cô
Mộc Tiểu lùng cắt : Đừng để tôi phải làm lớn chuyện, trả tiền đây!
Quốc Cường vợ đầy vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tiểu Thảo, làmbot_an_cap loạn . này tôi sẽ không đưa tiền cho cô ấy nữa, về nhà đi!
Hắn mắng vợ mình sao mà đê , hèn hạ đến thế, lại đi tiền Hồleech_txt_ngu . Lệ Lệ thì bàng : Cái gì? Từ nay hắn đưa tiền cho ả nữaleech_txt_ngu? Thế thì ả sống thế ? Tiền của hắn còn nhiều cả ả, cóvi_pham_ban_quyen tiền đó mới ngon mặc đẹpleech_txt_ngu, mới mong sắm được cáivi_pham_ban_quyen tivi 18 inch !
Tiểu Thảo, anh Cường thấy tôi đáng thương nên mới giúp đỡ. này sau này tôi không phiền anh ấy cơm nữa, côvi_pham_ban_quyen đừng ép chúngleech_txt_ngu tôi được không? của chúng tôi cũng chẳng đáng bao nhiêu, côvi_pham_ban_quyen cứ mở mồm raleech_txt_ngu là đòi tiền, cô không thấy cắn à? Hồ Lệ Lệ giọng nạn nhân.
Mộc Tiểu Thảo cười khẩy: Mỗi tháng chỉ cầm đồng bạc lẻ, còn chỉ cần rơi vài giọt nước mắt cá sấu ngay nămbot_an_cap mươi đồng. Hồ Lệ Lệ, Lưu Quốc Cường là gì cô mà cô tiêu tiềnleech_txt_ngu ta thản nhiên thế? ép anh ta? đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều sao? tính xem mấy năm của anh tabot_an_cap bao nhiêu tiền rồi? Tôi chưa nhà ai đem lương nuôi người ngoài thay vì nuôi vợ con cả. tôi sao mà khổ thế này, chồng ba năm không được động phòng, lên cònvi_pham_ban_quyen bị loại đàn bà bắt . Tôi ham gì chuyện ly hôn, nhưng không ly hôn thì tôi sống sao nổi!
Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Thảo ngồi thụp xuống khóc nức nở. Cô khócleech_txt_ngu cho sự uất ức kiếp trước. Nếu không phải vì giết người là , đã tiễn đưa hai kẻ này xuống rồi.
Đám bắt đầu chuyển hướng. Nhữngbot_an_cap lời bàn tán lọt vào tai Lưu Quốc Cường khiến hắn . Hắn trừng mắt nhìn Mộc Tiểu : Cô nhọ Lệ Lệ thế là muốn gì? Cô ấy đã đủ khổ rồi, saobot_an_cap ác thế!
Cô ta khổ? Thế tôi không khổ chắc? Tôi không làm loạn nữa, về nhà anh thay ngay cho tôi, như thế được chưaleech_txt_ngu?
Mộc Tiểu Thảo liếc hắn: Thay khóa có tác dụng gì? Anh thay xong lại lén đưa cho ả một cái thì cũng như không. Nói đoạn, cô sang Hồ Lệ Lệ: Cô bảovi_pham_ban_quyen cô khôngleech_txt_ngu vào vali của tôi, vậy sao lúc tôi đi vali nằmvi_pham_ban_quyen đầu giường, lúc tôileech_txt_ngu về nó lại nằm cạnh tủ quần áo? Chẳng nó biết mọc chân à?
Hồ Lệ buột miệng: Cô nói láo! Vali của cô vẫn luônvi_pham_ban_quyen nằm cạnh tủ quần áo, tôi chưa từngvi_pham_ban_quyen dịch chuyển nó!
Cả viện bỗng chốc im bặtvi_pham_ban_quyen. Ba giây sau, tiếng chửi bới vang lên như sấm .
Hồ Lệ , đúng đồ ăn ! Hóa ra cô lẻn vào nhà người thật à!
Chậc chậc, Tiểu đoàn trưởng Lưu, anh và Hồ này đúng là thâm quáleech_txt_ngu nhỉ, đến cả chìavi_pham_ban_quyen nhà cũng giao nhau cơ đấy.
Hồ Lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ tái mét mặt mày. ả không ngờ mình lạileech_txt_ngu vào cáibot_an_cap bẫy ngôn từ đơn của Mộc Tiểu Thảobot_an_cap.
Hồ Lệ Lệ, còn không nhận ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? không vào , saobot_an_cap biết vali nằm ở đâu? Hơn , và quần áo củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi vẫn còn mùi dưỡng da của đấy. Nếu không , chúng lên gặp ủy nóivi_pham_ban_quyen chuyện!
thấy phải gặp lãnh đạo, Hồ Lệ Lệ hoảng loạn thực sự: Đừng Tiểu Thảo tôi chỉ là tìm một chiếc nên mới vào xem thử
Mộc Tiểu Thảo cười lạnh: Nói dối mà không ngượng. Hôm qua Lưu Quốc bảo tôibot_an_cap giặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho , tôi chịu, ta sang nhờ bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồ Bìnhbot_an_cap hộ rồi trả công một . Cô mất đồ sao không sang mà lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẻn vào phòng tôi? Trảleech_txt_ngu 500 đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu khôngleech_txt_ngu tôi kiện cô tội trộm cắp!
Mọi ánh mắt Lưu Quốc Cườngleech_txt_ngu giờ đây đầy vẻ châm biếm. Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân nhân oai liệt lại đi làm mấy chuyện mắtbot_an_cap này. Nhưng đáng ghét vẫn là Hồ Lệ Lệ, bình thường ra vẻ thanh cao, hóa ra lại là kẻ trộm.
Hồ Lệ Lệ lúng túng lùi lại, không biết làm sao để thoát thân. ả uất ức đến phát khócvi_pham_ban_quyen, cái vẻ liễu đào tơ đó lập tức kích hoạt bản năng bảo vệ của Lưu Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mộc Tiểu Thảo, nhàleech_txt_ngu nói chuyện!
Anhbot_an_cap cút một bên, không có phần anh lên tiếng đây! Mộc Tiểu Thảo chẳng thèm nể mặt. ả quay lưng đi thẳng, hướng về phòng Chínhleech_txt_ngu ủy.
Thấy Mộc Thảo đi máchbot_an_cap lãnh đạo, Quốc Cường cuống quýt lấy taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô: Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen, đừng trách Lệ , 500nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó là tôi lấybot_an_cap đi rồi.
Hồ Lệ Lệ vậy như trútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được gánh nặng, vờ vịt nhìn cô: đụng vào tiền đó, là anh Cường nói cần dùng gấp nên mang đi rồi.
Nhưng trong lòng ả tức tối: ả đòi mua tivi mãileech_txt_ngu hắn không cho, vậy mà vợ quê vừa hắn đã hẳn 500 đồng? Hắn đào đâu ra nhiều tiền thế?
Mộc Tiểu Thảo cười khẩy. Lưu vì muốn chạy tội cho bồ mà đúng tâm huyết dâng trào. Lưu Quốc , nhân không được nói dối đâu nhé. Anh dám bộ quân phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên người ra thề không? Lúc Lệ vào phòng, leech_txt_ngu ràng không có người, anh lấy tiền kiểu trước mặt cô ta?
Lưu Cường cứng họng. Một lờivi_pham_ban_quyen nói dối phải dùng trăm lời nói dối khác che đậy. chìa hộp cơm ra chovi_pham_ban_quyen Lệ: Em ăn cơm đi, có món xào chua ngọt em thích đấy.
Lệ đang địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận thì Mộc Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen vung tay một cái, cơm nhômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bay vèo ra xa, nước sốt bắn tungvi_pham_ban_quyen tóe người ả.
Ôi xin , tôi trượt tay. lương thực ác đấyleech_txt_ngu đồng chí Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ, nhớ trả tiền và ăn cho sạch chỗ đó đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kẻo anh của lại xót .
Hồ Lệ Lệ bật nứcleech_txt_ngu : Mộc Tiểu Thảoleech_txt_ngu, tôi sai rồi, tôi xin vì đụng vào đồ của cô, nhưng côleech_txt_ngu cũng đừng quá đáng như thế chứ
Quá đáng? Tôi còn sợ bẩn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy. Mọi thứ của Lưu Quốc Cường đều mộtvi_pham_ban_quyen nửa củaleech_txt_ngu tôi. Anh ta của tôi mua cơm mua áo cho cô, đã hỏi ý kiến tôi chưa?
Lưu Quốc Cường tuột Tiểu Thảo đi: Theo về nhà!
hất tay ra: Sao, địnhleech_txt_ngu hành gia đình à? Tôi bảo anh , Hồ Lệ Lệ không trả tiền thì tôi ngồi lìbot_an_cap trước cửa cô ta khôngvi_pham_ban_quyen đi đâu hết!
Hồ Lệ tức đến nôn ra máu, quay lưng vào nhà ngồi thở dốc. Từ nhỏ đến lớn ả luôn được nâng nâng trứng, chưa bao giờ phải chịu nhục nhã thế này. ả hận Mộc Tiểu Thảo, cũng thắc mắc khôngleech_txt_ngu biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợi dây chuyền kia cô ta giấu ? Tại nãy nhìn cô ta cũng không thấy?
Mộc Thảo bị Lưu Quốc Cường lôi về nhà. Nghe tiếng cửa đóng sầm lại, cô : Cường củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ Lệ ơi, tay chút, giận quá mất đấy.
Lưu Quốc Cường trừng mắt: Cô giỏi lắm! Cô lấy đâuleech_txt_ngu ra đồng? Vu Lệ Lệ thế, địa cô không thấy đau saovi_pham_ban_quyen?
Tại phải đau? Cô ta không lẻn vào phòng tôi lục lọileech_txt_ngu thì sao tôi có cơ hội nhặt được hời này? Lưu Quốc Cường, anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Đây là tiền xứng đáng được nhận, anh và cô ta phải bồi thường cho . Tôi nói 500 đồng là còn ít , đúng ra phải là hai nghìn mới bõ công. Nhưng nói nhiều quá sợ người ta không thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô vu cô ấy, nghĩ đến hậu quả ?
trộm còn không sợ sét đánh, tôi sợvi_pham_ban_quyen cái gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Tống tôi ra án quân ? Lưubot_an_cap Quốc , anh tỉnh táo lại đi. Tôi chưa công an là đã anh lắm rồi. Tôi chỉ muốn ly hôn, đơn của anh sắp duyệt xong rồi chứ? Gom đủ 500 đi rồi tôi .
Nghĩ đến kiếp trước chăm sóc bà nội chồng tận mà giờ đây phải áo ra đi, Mộc Tiểu Thảo cũng cóvi_pham_ban_quyen chút chạnh lòng. cái nhà họbot_an_cap Lưu đó, chỉ có bà là thật lòng cô. Nhưng cô không thể vì chút tình cảm ấyleech_txt_ngu mà chôn cả đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Mỗi người số mệnh, đôi khi phải biết buông bỏ mới sống tốt được.
Lưu Quốc Cường gắt lên: Mộc Tiểu Thảo, cô có lương tâm không hả? Bà nội và bố mẹ đối xử với cô tốt thế nào, sao cô có nói ra những lời bạc bẽo như vậy? Lệ Lệ là phụ , cô cứ bôi nhọ cô ấy như thế, sau nàyleech_txt_ngu cô ấy aivi_pham_ban_quyen được nữa!
Tốt với tôi? Mộc Tiểu Thảo mỉa maibot_an_cap: Anh đúng mắt nói điêu. Bà nội tốt với tôi thì tôi hầu hạ phân nước cho bà ba năm, trả đủ ơn nghĩa. Còn bố mẹ anh, vì anh coi thường tôi nên cũng coi tôi là con người. Cả làng này ai cũng biết, chẳng lẽ anh mù anh điếc sao? Còn Hồ Lệ Lệ, cô ta phòng tôi là thật, vu khống chỗ nào? là ánh sáng của anh, tôi chỉ là cái bóng làm nền thôi. Đừngleech_txt_ngu cái điệp khúc sạch ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, tôi nghe mà buồn nôn. Ly hônleech_txt_ngu đi, đưa tiền , thế là xong, dây dưa.
Lưu Cường cứng họng: Mộc Tiểu Thảo, cô bỏ cái tính khí đó đi. Cô nhìn lại mình xem, nhan sắc có, bằng cấp cũng không, ly hôn rồi cô đi ? Nhà ngoại nhận cô không? Hay là định về làm khổ bà nội và người mẹvi_pham_ban_quyen góa của ?
Hắn tự tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng mìnhvi_pham_ban_quyen oai phong, tương rạng ngờileech_txt_ngu, biết bao thầmleech_txt_ngu thương nhớ mà hắn vẫn giữ mình. Một cô nữ như cô, ly hôn xong chắc chắn sẽ bị ông kế đánh đuổi ra khỏi cửa .
Không muốn ly hônleech_txt_ngu à? Mộc Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen nhướng mày: Được thôi, vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh cắt đứt hoàn với Hồvi_pham_ban_quyen Lệ Lệ đi, sẽ không ly nữa.
Lưu Quốc Cường lập tức , rồivi_pham_ban_quyen gắt lên: Cô thật vô ! Hắn tức tối đi, hướng thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về nhà Lệ Lệ để an ủi người tình.
Mộc Tiểu Thảo chẳng buồn quan tâm, ngủbot_an_cap giấc thật ngon kéo ra khỏi đại . Cáivi_pham_ban_quyen nơi ám quẻleech_txt_ngu này, ai ở, cô đi đây! Vừa ra cổng, lại Tần Tố đang đạp xe .
Cô ơi, cô đi đâu thế? Cô bé miệng hỏi.
Cô định chuyển ra ngoài ở thoải . Nói đoạn, cô ném chìa khóa nhà họ Lưu vào trong sân. Ở chung một nhà với hãm tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ tổn thọ thôi.
Tần Tố : Thế thì tốt ! Chú nhỏ củabot_an_cap cháu bảo cháu ở nhà mình không an toàn, đang ở cùng đây. đừngleech_txt_ngu tìm nhà đâu xa, về ở với cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi! Nhà rộng , cô ở một phòng riêng còn thừa. khóa đây, cô cầm lấy, cháu đi học kẻo muộn. Trên bàn táo cứ lấy mà ăn nhé, cô cứ tự như ở nhà!
Nhìn chiếc khóa bị , Mộc Tiểu Thảo mỉm cười. Con bé này đúng là đáng yêu. Dù sao một phụ nữ đi thuê nhà ngoài không , thì ởvi_pham_ban_quyen tạm nhà vậy. Cô nhanh dọn dẹp nhà cửa cho Tần Tố rồi mới nghỉ ngơi.
Trong khi đó, Hồ Lệ Lệ đang sướt mướt Lưu Quốc Cường: Anh Cường, emleech_txt_ngu thật sự thấy tiền đâu hết. Em chỉ làleech_txt_ngu tò mò mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vali xem thử , em không vào thứ gì cả.
Quốc Cường nhìn ả, biết ả nói dối nhưng không nỡ vạch trần: Tiền là anh đưa cho Tiểu Thảo. nhiềuleech_txt_ngu người biết rồi, em cứ là anh đi.
Hồ Lệ Lệ ngừng khócleech_txt_ngu, bàng hoàng: Hắn thật sự đưa tiền cho Mộc Tiểu Thảo? Hắn đưa nhiều thế để làm gì?
Lưu thở dài: Đưa tiền là để ta đừng đòileech_txt_ngu ly . Anh chỉ muốn dọa cô ta thôi chứ không định hôn thật. Ly rồi, ai lo cho gia đìnhvi_pham_ban_quyen anh ở quê đây?
Hồ Lệ Lệ cảm thấy cả người ổn nào. ra Mộc Thảo đã đá quyết tâm hônvi_pham_ban_quyen, còn Lưu Quốc Cường là kẻ chần chừ? đây chính là mục đích ban đầu ả, nhưng sao lòng ả lại , khó chịu đến vậy!
Trong lòng dâng luồng lệ khí, Hồ Lệ Lệleech_txt_ngu quay mặt , chẳng buồn để đến hắn nữa. Lưu Quốc Cường lúc này tâm trí đang tận đâu đâu, chẳng lạ ả, chỉ buông một câu: đi đây, tối nay sẽ bảo Thảo qua xin lỗi em, rồi khoát rời đi.
Hồ Lệ Lệ một hơi thật sâu để trấn tĩnh. gấp, không gấp, chỉ cần Mộc Tiểu Thảo vác mặt đến xin lỗi, sẽ trưng ra bộ mặt đại lượng mà tha thứ cho cô. Lưu Cường ? Chỉ cần Mộc Thảo không ly , của hắn cả này vẫn sẽ chui vào túi ả thôi
Chiều đó, Mộc Thảo lại đến văn phòng Chính ủy Vương, nhưng không may là ông không có mặtleech_txt_ngu, cô đành thất vọng quay về. Chẳng đơn ly hôn đã phê duyệt đến đâu rồi.
Vừa về nhà Tần Tố, cô đã thấy Hồ Bìnhbot_an_cap đang hùng hổ lao tới. Tuy thân nông thôn, nhưng Hồ quanhleech_txt_ngu năm làm ruộng nênleech_txt_ngu dù đen gầy nhưng sức lực lại kỳ dẻo dai. ta thoắt cái đã nhảy bổ tới mặt Mộc Tiểu Thảo, định tát: Con mụbot_an_cap nhàleech_txt_ngu quê này, mày bắt Lệ nhà tao à? Xem tao có đánh chớt không!
Mộc Tiểu Thảo nhẹn lách người né tránh, rồi chút do đấm một cú thật vào bụng ta.
Ái chà cái con này mày Hồ Bình bụng , không thể nổivi_pham_ban_quyen Mộc Tiểu Thảo lại có sức mạnh lớn đến vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cú đấm đó suýt chút nữa phòi cả ruột gan ra ngoài!
Mộc cũng hơi ngạc nhiên nhìn nắm đấm của mình. Cô cảm giác được sự linh hoạt và sức mạnh của như đã tăng lên đáng kể.
Bà già điênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, phép bà đến tôi quậy phá ? Tần về, dựng xe xong liền đứng chắn trước mặt Mộc Thảo như một chú gà con bảo vệ mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ở đại viện này, Tần Tố dựa vào danh tiếng của chú nhỏ mà cáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mượn oai hùm, xưa nay chưa ai dám .
Hàng xóm xung quanh lại đầu xì xào: Đúng làbot_an_cap mẹ của Phó tiểu đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng Lư, vừa tới đã làm khó Mộc Tiểu Thảo, thật chẳng ra làm sao.
Tiểu đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lư đẹp traivi_pham_ban_quyen phong độ thế , sao bà mẹ như hổ cái thế nhỉ? Nhìn cái bộ chua ngoa đó còn khó nhằn hơn mẹ chồngvi_pham_ban_quyen tôi.
Chắc lại vì đại công chúa Hồ Lệ Lệ rồi. Chậc, đúng là số hưởng, chút uất ứcbot_an_cap có cảvi_pham_ban_quyen Lưu Quốc Cường lẫn ra .
Hồ mặc kệ hạ nói gì, lại xòe bộ vuốt lao Mộc Thảo: đĩ này, Lệ Lệ nhà dù mất chồng cũng không đến lượt mày ức hiếp!
Thế nhưng, tayleech_txt_ngu đang vung lên của bà ta bỗng bị một bàn tay to lớn siết chặt. Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng, sắcbot_an_cap như băng tuyết vang lên: Cốleech_txt_ngu ývi_pham_ban_quyen gâyvi_pham_ban_quyen thươngbot_an_cap tích bị tạm giam đấy.
Mộc Tiểu ngước nhìn, đập vào mắt là một người đàn ông cao hơn cô hẳn một cái đầu. Anh vận quân phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiu, dưới vành mũ là mắt đen sâu thẳm ẩn chứa cái lạnh nghìn khiến ta nhìn vào đã thấy rùng mình. Ngũ quan tinh tếvi_pham_ban_quyen như được tạc tác bànbot_an_cap tay thần linh, vừa cao quý vừa xa cách.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Thảo nhanh chóngbot_an_cap thu hồi ánh mắt, nhìn sang Hồ Bình rồi liếc vềleech_txt_ngu Lưu Quốcvi_pham_ban_quyen Cường đang lìm một gócleech_txt_ngu. Hắn đứng đó một kẻbot_an_cap xem kịch. Lúc nãy Hồ Bình định cô, hắn hoànvi_pham_ban_quyen toàn có ngăn cảnbot_an_cap, hắn đã không làm.
Đáy cô thoáng qua một tia mỉa mai. Hóa ra là cùng một hội Hồ Bìnhvi_pham_ban_quyen để tìm phức? Tiếc là, cô không còn là cái bao cát ai muốn đấm thì đấm nhưbot_an_cap xưa .
Lưu Quốcvi_pham_ban_quyen Cường bị nhìn đến chột dạ. Thực ra hắn không ngờ Bình lại ra tay ngay lập tức. Nhưng điều làm hắn kinh ngạc là tại sao Trung đoàn trưởng Tần người lùng cách với tất lại ra tay giúp Mộc Tiểu Thảo? Và tạibot_an_cap sao xuất hiện sân ?
Anh là ai? Buông tôi ra! Cẩn thận tôi đánh luôn anh đấy! Hồ Bình vốn hách thói, ngay cả quânbot_an_cap khu chẳng thu liễm. ta hất tay ra, chỉ thẳng mặt Tần Dươngvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen chửi: Mọi người xem , Mộc Tiểu Thảo này cả ngày nhà, hóa là tằng tịu với gian phu bên ngoài! Bản thân lăng loàn trắc nết còn dám vu khống Lệ Lệvi_pham_ban_quyen nhà , đúng là vừa ăn vừa la làng!
sắc, vội kéo bà lại: Bà bậy cái gì đấy! Sau đó, hắn tiến lên chào theo đúng điều lệnh với Tần Mộc Dương: cáo Trung đoàn trưởng Tần, tôi đến tìm mình. Bà Lư nói năng không suy nghĩ, anh đừng để tâm.
Hồ Lưubot_an_cap Quốc ra, đắc vì nghĩ mình đã nắm được thóp của Mộc Tiểu : đoàn trưởng thì sao? Muốn làm gì thì làm chắc? thì ra dáng con người đấy, mà lại đi thông đồng cái loại nhà quê này lừa cháu tôi. Hạng người như các người ra đường bị xe cán chớt !
Nhìn ánh ngày càng lạnh của Mộc Dương, Lưu Quốc Cường quát lớn: Bà câm miệng ngay! Trung đoàn trưởng Tần còn chẳng Tiểu Thảo là ai, đừng có nói càn!
Lúc này Quốc Cường hối hận vì đã theo Hồ . Hồi trưa về nhà không thấy vợ đâu, hành lý cũngbot_an_cap biến mất, tim hắn bỗngleech_txt_ngu thắt lạivi_pham_ban_quyen lắng. Thấy lại chìa khóa, hắn có cảm giác này đi sẽ không bao giờ quayvi_pham_ban_quyen nữa. Hồ lúc đó sẽ hắn đưa vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về, ai dè chỉ giỏi phá hoại, làm mọi chuyện tệ thêm.
Hồ Bình lúc này mới sực tỉnh, cắt không còn máu khi biết vừa chửi một đoàn trưởngbot_an_cap. Bà run rẩy: Tần Trung đoàn Bà ta chưa gặp anh bao giờ, con trai kể về hổ quân khu với tính cách độc lạnh lùngbot_an_cap này thì đã khiếp vía. Cấp bậc của anh cao hơn con trai bà nhiều!
Lưu Quốc Cường chỉ muốn tìm cái lỗ mà xuống. Hồ Bình cũng , lập tức lật lọng: Hóa trưởng , , đều lầm! Mong anh đại tha thứ cho sự ngu muội của tôi. Tôi vì bị Mộc Tiểu Thảo làm cho tức quá mới lỡ lờivi_pham_ban_quyen
Tần Mộc lùng liếcvi_pham_ban_quyen nhìn Hồ Bình: Sao hả? tôi chỉ là một binh bét, bà sẽ tục cái thói ngược đến cùng ? là khu nhà ở quân , không phảivi_pham_ban_quyen cái chợ cá.
Phải, , là lỗi của tôi, sau này không dám nữa. Hồ Bìnhbot_an_cap xuống nước nhanh như chớp khiến Mộc Tiểu lời. Đúng là bắtbot_an_cap nạt kẻ , sợvi_pham_ban_quyen mạnh.
Mọi xung quanh nhìn Mộc Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen rồileech_txt_ngu lạileech_txt_ngu nhìn Tần Mộc Dương. Không lẽ Trung đoàn trưởng Tần xưa nay chưa từng liếc mắt nhìnvi_pham_ban_quyen nữ, lại thích kiểu nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Tiểu ? Nhưng với một người ưu túbot_an_cap như anh, cô quả thực chẳng chút xứng. trongleech_txt_ngu đầy rẫy nghi vấn, nhưng trước mặt Mộc Dươngbot_an_cap, chẳng ai dám ho he một lời.
Mộc Tiểu Thảo hiểu rõ những ánh mắtbot_an_cap đó đang ám chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điều gì. Cô lạnh nhạt nhìn Lưu Quốc Cường: Sao, anh nghĩ tôi có người khác bên ngoài à?
Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốcvi_pham_ban_quyen Cường mất kiên nhẫn: Cô có người hay tôi không biết, nhưng vô cớ ra vào nhà khác, cô thấy thân mình vinh quang lắm sao?
Hửm, tôi không vinh quang? Mộc Tiểu Thảo cười lạnh: Tại sao tôi không về nhà, anh còn không biết lý sao?
Lúc này, Tố cũng chống nạnh bước ra: Mấy cái hạng rác rưởi các , đừng của tôi không có ai chống lưng nạt. Cô ấy định ra ngoài nhà, là tôi ép cô ấy vềvi_pham_ban_quyen đây chung cho vui. Chú nhỏ của tôi cả năm chẳng vềbot_an_cap được mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần, tôi tìm bạn ở cùng thì có gì sai? Đến lượt người xỉa xói chắc? Tôi nói cho các người biếtleech_txt_ngu, chỉ cần cô tôi muốn, cô ở đây bao lâu cũng được, dù chú tôi cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản đối cũng hiệu!
Mọi người nghe xong mới vỡ lẽ. Đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trung đoàn trưởng Tần khi ở nhà, Mộc Tiểu Thảo mới chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ướt ráo đâyleech_txt_ngu thì quen biết anh kiểu gì được?
Mộc Thảo cảm kích nhìn Tần , rồi xoáy sâu ánh mỉa vào Quốc Cường: về nhà là vì tôi không muốn ở quê hạ cả nhà anh lên đây lại phải hầu hạ thêm và Hồbot_an_cap Lệ Lệ.
? Hầu hạ Hồ Lệ Lệ? Có người kinh thốt lên.
, Lưu Quốc Cường không chỉ bắtbot_an_cap tôi nấu cơm ta, mà bắt tôi nấu cháo, giặt quần áo chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ Lệ. Mọi phân xử xem, Hồ Lệ Lệ tiêu tiền nhàvi_pham_ban_quyen tôi chưa đủvi_pham_ban_quyen, muốn biến tôibot_an_cap thành trâuleech_txt_ngu ngựa hầubot_an_cap hạ cô ta, nếu tôi không dọn ra ngoài, ngày tháng sau này sống sao nổi?
sân bỗng im phắc. Tần Mộc Dương nhìn Mộc Tiểu Thảo mà lòng đau lại. Cô nhỏ anh năm xưa Lưu Quốc Cường, anh đãvi_pham_ban_quyen định không làm phiền cuộc sống của . Ai ngờ, cô lại sống thảm hạileech_txt_ngu mức này. Tất cả là lỗivi_pham_ban_quyen của anh!
Mặt Lưu Quốc Cường lại trắng: sao cô dámleech_txt_ngu nói chuyện này ra trướcleech_txt_ngu mọi người!
Hồ Lệ Lệ vừa , tái mét: Mộc Tiểu Thảo, cô có nói bậy!
Lưu Quốc cũng ngượng đỏ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai: Cô câm miệng ngay!
Tại sao tôi phải câmbot_an_cap miệngleech_txt_ngu? Tôi nói sai chỗ nào sao? áo của Hồ Lệ Lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùng chẳng phải bỏ ra một đồng nhờ Hồ Bình giặt hộ ?
Đám đông nghe xongvi_pham_ban_quyen càng cạn hơn. Xem ra đoàn trưởng Lưu đúng chân ái với cô Hồ rồi.
Chân ái cái gì, có chân có tay bắt người khác giặt đồ, đúngbot_an_cap thói tiểu thư tư sản.
Thậtvi_pham_ban_quyen phí Phó Lỗi một đàn tốt như thế hy sinh.
Hồ Lệ Lệ sắp phát điên: có trộm tiền!
Ánh mắt Quốc Cường sắc như dao đâm về phía Mộc Tiểu Thảo: Tiền đó là tôi đưa cô, Lệ Lệ giúp lại thì có gì sai? Đó tiền của tôi, phải cô.
Dù đã chẳng còn chút nào, nhưng lời nói ấy vẫn tim Tiểu Thảo nhói đau một nhịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô thản đáp: Lưu Quốc Cường, đó là tiền bồi thường anh đưa cho tôi, anh bắt buộc phải trả !
Lưu Cường có linh không lành, định tiến lôi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng bị Mộc Dương cảnvi_pham_ban_quyen lại.
Mộc Tiểu Thảo bắt đầu diễn, mắt đỏ : Tôi biết, từ ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồ Lệ chuyển lớp anh, anh đã thích cô ta rồi. Tôi cũng biết anh cưới tôi vì lệnh của cha . Anh đối với tôi chút tình cảm, nhưng anh cũng không thểleech_txt_ngu giày như thế. Nước mắt vi_pham_ban_quyen chã rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến ai nấy đều mủi lòng.
Ngày cưới, anh bỏ mặc tôi giữa nhữngleech_txt_ngu lời xì xàoleech_txt_ngu để , anh nói là có nhiệm . tôi biết, về đểbot_an_cap chăm sócbot_an_cap Hồ Lệ Lệ. Trong mắt anh giờ . Sau khi kết hôn, dù tôi có làm lụng khổ nào, hạ anh chu đáo ra sao, anh cũng chẳng thèmleech_txt_ngu liếc mắt nhìn tôi lấy một lần. Tôi đãleech_txt_ngu từng muốn một đời một kiếp bên anh, tiền anh làm ra đưa cho cô ta mộtvi_pham_ban_quyen nửa, chìa khóa nhà anh đưa cái. Cô ta dựa vào lòng anh xem sách, tôi giả mùleech_txt_ngu, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần nói một câu nặng lời là anh tôi ngã ngất xỉu. Còn ta chỉ cần xước taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹleech_txt_ngu là anh vào chăm sóc mấy ngày đêm, còn bắt tôi đi giặt đồ, nấu cơm.
Lưu Quốc Cường, tôi gái quê tôi không rẻ mạt đến thế. Trong lòng mỗi đều có một góc khuất, đã tận tụy nhà anh ba năm, tôi giấu kín tình cảm của mình, anh không trọng tôi không trách anh. Nhưng ông trời không cho tôi thứ muốn, không phải vì tôi không xứng, màvi_pham_ban_quyen vì tôi xứng đáng những điều tốt đẹp hơn. Anh hỏi tại sao tôi không về nhà? Sự né tránh của tôi là câu lời nhất. Cưới anh, tôi ngỡ mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thấy hạnh phúc
khivi_pham_ban_quyen tôi trao đi tất thảy mà không lại , tôi mới nhận ra tất cả chỉ là tình đơn phương củabot_an_cap mình. Cánh bướmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa xuân chẳng tiếc thương vạn lần, chấp niệm của tôi cũng khiến bản thân đầyvi_pham_ban_quyen thương tích, nhưng cuối cùng tôi cũng đã nhìn thấu sự thật. Sự yêu thíchvi_pham_ban_quyen của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể ngụy trang, nhưng tình yêu của anh thì thể dối. Lưu Quốc Cường, tôi không cần anh nữa. Quãng đời lại, mong có gió mát trăng thanh. Còn tươngvi_pham_ban_quyen lai của tôi, từ nay về sauleech_txt_ngu rỡ ánh mặt trời.
Mọi người nghe xong đều sững sờ trước ăn nói của Mộc Tiểu Thảo. Đây mà là lời của gái quê sao? Hơn nữa, năm mươi đồng mỗi tháng! Hồ Lệ đã hút máu Lưu Quốc bao nhiêu năm qua rồi? đây, ai nhìn Hồ Lệ Lệ cũng một hồleech_txt_ngu ly làm muội đầu óc ông.
Cô nói cái ? Tim Quốc đột nhiên nhói đau. không cần tôi nữa?
Tất nhiên là cô của không cần anh , cũngvi_pham_ban_quyen cảm ơn anh đã không biết trân cô ấy. Anh không trân trọng thì sẽleech_txt_ngu có người tốt hơn đến bên cạnh bảo vệ, chở cô. Tố dắt tay Mộc Thảo đi trong, không thèm lãng lời vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những kẻ đó nữa.
Quốc Cường nhìn theo bóng dáng Mộc Tiểu Thảo, bỗng thấy ngẩn ngơ. Trước đây cô luôn u ám, nhút nhát, nhưng lúc này, đôi mắt rực, tràn đầy sứcvi_pham_ban_quyen sống hắn chưa từng thấy. Chỉ mới mấy ngày mà trông cô trắng trẻo hẳn ra, mái tóc u sầu trước trán đã được vén lên gọn gàng, để lộ vầngbot_an_cap trán thanh tú. Nếu không vì bộ áo cũ nát, cô còn xinh đẹp hơn cả Hồ Lệ Lệ.
Hắn tự trấn an mình: , cười tươi kia thì làm mà ly thật được? Chắc lại nói lẫy thôi.
Tần Mộc Dương liếc nhìn Lưu Quốc Cường bằng ánhbot_an_cap mắt sắc lạnh rồi cũng bước vào nhà. Xem ra anh tìm Chínhbot_an_cap ủy Vương một chuyến để giúp cô thoát khỏi bể khổ này càng sớm càng tốt. , tâm nguyện bấy lâu của anh mới có thể hoànleech_txt_ngu thành.
Trong bữaleech_txt_ngu cơm tối, Mộc Tiểu Thảo trổ nướng Tần Mộc Dương người vốn kỳbot_an_cap kén ăn cũng phải đầu khen ngợi. Tần Tốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hì, thầm vun vén nhỏ của mình.
đó, Hồ Lệ Lệ đứng ngoàibot_an_cap cổng Tần Mộc Dương chờ , định dùng chiêu cũ để lòng nhưng lại bị mắng cho một trận thối mũi. Anh mảy may để tâm đến hạng phụ như , bởi anh đã sớm trao cho bé năm xưa làng ấy
hôm , Lưu Quốc Cường lại tìm với khuôn đen sì: Đi, theo tôi nhà, có chuyện muốn nói.
Mộc Tiểu Thảo nhướng mày: chuyện ly hôn và tiền, những chuyện khác miễn .
Lưu Cường không nói một lời, lôi cô về nhà. Vừa vào cửa, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã bếbot_an_cap thốc cô lên, đè xuống ghế . Lưu Quốc Cường, anh định gì? Cô giật mình, vội đưa tay chống lên ngựcbot_an_cap hắn. Ghế sofanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gỗ cứng nhắc khiến lưng cô đau điếngvi_pham_ban_quyen.
tôi làm gì à! Tối qua hắn không được ăn gì, đêm lại Tần Mộc Dương hành ra bã đợt tập cấp. Về đến nhà thì bếp lạnh tanh, không ngụm nước nóngvi_pham_ban_quyen. mà sống còn thảm hơn mấy độc thân, chẳng ai , chẳng ai lo lắng.
Hắn khóa chặt hai tay lên đỉnh đầu, ánh mắt dữ : Chẳng phải cô rêu rao nơi là tôi ba sao? Hôm nay tôi sẽ thỏa mãn !
Mộc Thảo ra sức vùng . Trong lúc giằng co, cúc áo của cô đứt tung. Làn da trắng ngần hiện khiến Lưu Quốc Cường bỗng thấy họng khốc, một ngọn lửa tà ác bùng lên trong lòng. Hắn xuống định hôn nhưng cô đã hét lên: Lưu Quốc Cường, anh buông tôi ! Anh dám đụng vào tôi, sẽ khiến phải cởi bộ quân này, không tin cứ thử xem!
Lưu Quốc Cường khựng lại. Dù đang mụ mị nhưng bản năng của một quân nhân hắn tỉnh táo đôi chút. Hắn buông cô ra, thở dốc. Mộc Tiểuvi_pham_ban_quyen Thảo vội quơ lấy chiếcvi_pham_ban_quyen áo đại của hắn khoác lên ngườileech_txt_ngu, mắng: Đồ vô liêm sỉ!
vờ thanh cao cái gì? Chẳng phải đây thứ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn mong muốn sao? Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỉa mai nhìn cô: Cơ mà, dáng người cũng khôngvi_pham_ban_quyen tệ đấy chứ.
Phải, trước đây tôi từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mong muốn, nhưng giờ thì tôi không cần nữa . Cô lạnh lùng đáp. Cô chỉ muốn ly hôn càng sớm càng .
Lưu Quốc Cường không tin, hắn cô chỉ đang dùngvi_pham_ban_quyen chiêu lạt mềm buộc chặt để épvi_pham_ban_quyen vào khuôn khổ. Hắn hực bỏ đi, còn cô thì lại đến văn phòng Chính ủy nhưng ông vẫn chưa về. Mộc Tiểu Thảo định quay về nhà Tố ôn tập kiến thức, cô kiếp mình nhất địnhvi_pham_ban_quyen sẽ đỗ đại . Cô cũng nhận ravi_pham_ban_quyen mình sau khi trọng sinh có kỳ lạ: thông minh hơn, sức khỏe tốt và dường như cũng đẹp hơn rất nhiều.
hôm sau, Hồ Lệ Lệ vác một gói kẹo hoa quả đến tìm Mộc Tiểu Thảo để xin lỗi. ả ra bộ mặtleech_txt_ngu hiền dịu, hốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến ai nhìn thấy mủi . Nhưng Mộc Tiểu chẳng thèm để , cô thản nhiên một viên kẹo sữa ra ăn loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Dương đã tặng cô.
Hồ Lệ Lệ vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì tức tối vô cùng. Nhận thấyvi_pham_ban_quyen Lưu Quốc Cường đang đi tới, liền diễn , lao lên nắm tay Mộc Tiểu Thảo rồi tự mìnhleech_txt_ngu ngã ra đất, kẹo văng tung tóe. ả lóc: Tiểu Thảo, tôi biết cô ghét tôi, nhưngbot_an_cap cô không nên đẩy tôi như vậy
Lưu Quốc Cường lao đếnbot_an_cap đỡ ả dậy, trừng mắt quát vợ: Côbot_an_cap lại phát điên cái gì thế? Mau xin lỗi Lệ Lệ !
Tôi không làm gì sai, sao phải xin lỗi?
Lưu Quốc Cường khẳng định chính mắt mình thấy cô ả. lúcvi_pham_ban_quyen , bà Lý hàng bước ra minh oan: Tiểu đoàn trưởng , anh có mà nhìn nhầm đổ oan cho vợ mình. Rõ ràng là cô Hồbot_an_cap tự ngã, Mộc Thảo còn chẳng chạm vào cô ta.
Bà Lý người có uy tín trong đại viện, lời bà nói khiến mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao. Hồ Lệ Lệ mặt tái mét, định cãi lại nhưng bị mắng cho vuốt mặt không : Cô đúng làm mặt quân tì chúng ! Đang yên đang lành không góa phụ liệt sĩ cho tốt, cứ thích đi diễn trò hãm hại người khác!
Lưu Quốc sững sờ, hóa ra hắn lại vợ mình. Mộc Tiểu Thảo chẳng thèm nhìn mặt ngượng ngùng của hắn, cô tátleech_txt_ngu vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt Lệbot_an_cap Lệ cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lửa. Cảm giác này là sảng khoái làm ! uất ức kiếp trước như tan biến theo tiếng tát ấy.
Mộc Tiểu Thảo! Cả Lưu Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồ Lệ chớt lặng.
Sao cô dámbot_an_cap đánh người hả! Lưu Quốc gào lên.
Dưới đây bản và biênbot_an_cap tập:
Tiểu Thảoleech_txt_ngu nhìn Lưu Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cườileech_txt_ngu lạnh đầy mỉa mai:
Lưới trờileech_txt_ngu lồng , tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thưa nhưng khó lọt. Lưu Quốc Cường, của quần là gương soi, mọi hạng yêu ma quỷ cũng có ngày phải hiện . Anh quân nhân bảo vệ tổ quốc, đôi mắt phải tinh tường hơn người thường, chứ không phảileech_txt_ngu cái kiểu giả điếc ngơ thế .
Đốileech_txt_ngu diện với mắt đầy thất vọng Mộc Tiểu Thảo, tim Lưu Quốc Cường bỗng lại. Hắn giác cô đang ngày càng xa rời tầm với mình, một cảm giác mất mát không tên bủa hắn.
Hồ Lệ Lệ ôm lấy gương mặt bị tát, thấy Lưu Quốc Cường đứng thẫn thờ thì lòng lo sợbot_an_cap. Ả không muốn hai người này ly hôn ngay lúc này, nhưng tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòng Lưu Cường cóleech_txt_ngu chỗ cho Mộc Tiểu Thảo!
Mộcvi_pham_ban_quyen Tiểu Thảo chẳng buồn tốn lời thêm, người vào nhà. Quốc Cường định đuổi theo nhưngvi_pham_ban_quyen Hồ Lệ Lệ đã nắm tay áo hắn, mắt lưng tròng:
Anhvi_pham_ban_quyen Cường, anh phải tin em. Em chỉ nghĩ Tiểu Thảo thích ăn kẹo nên sáng sớm đã lặn lội đi mua. Em thật lòng muốn làm hòa, thật lòng xin lỗi cô ấybot_an_cap ấy lầmbot_an_cap em sâu sắc như vậy còn ngay trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt em
Lưu Quốc Cường cảm thấyleech_txt_ngu vô cùng phiền não. Nhìn cánh cửa đóng chặt kia, thở hắt ra một hơivi_pham_ban_quyen: Em về trước .
Hắn vẫnleech_txt_ngu còn chuyện nói với Mộc Tiểu Thảo. Hắn thừa nhận đây mình đã quá hờ hững với cô. dưới lớp da nắng lại là một vóc khiến hắn phải rực mỗi khi nhớ lại.
Sau này đừng có tùynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện đây, kẻo người lại lời ra tiếng không tốt cho em. Lưu Quốc Cường nhắc nhở. Dù sao đây nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ ởvi_pham_ban_quyen của Trung đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần, Tần Tố lại chẳng ưa gì Hồ Lệ Lệ, ả sang đâybot_an_cap chẳng nào chuốc lấy nhục.
Nhưng thì khác, hắn là chồng cô, tìm vợ là chuyện danh chính ngôn .
Hồ Lệ sững sờ, đáy mắt lóe lên tia hiểm. Không thể như được! Đáng lẽ ả phải là người đứng trênleech_txt_ngu đỉnhvi_pham_ban_quyen cao đạo đức, sao từ khi Mộc Tiểu Thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất hiện, mọi chuyện lại thế này?
Hai ngày sau, Lưu Quốc vẫn chưa tìm cơ hội nói chuyệnbot_an_cap tử tế với vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìvi_pham_ban_quyen Mộc Tiểu Thảo đã chủ động tìm đến hắn:
Bây giờ anh rảnh không? Rảnh thì đi thôi.
Lưu Quốc Cường mày: Đi đâu?
Mộc Tiểu Thảo lời: Ly hôn chứ đi đâu! Chính ủy Vương về rồi.
Mộc Thảo, cô rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy! Đừng có hở chút là lấy việc ly hôn ra đe dọabot_an_cap tôi! Ba năm qua tôi hờ hững với cô tôi , tôi xin lỗi, đừng có được chân lân đằng đầu!
Mộc Tiểu Thảo ngẩn ra lúc rồi bật cười thành tiếng:
Lưu Quốcvi_pham_ban_quyen , anh thấy có vị không? Tôi không trách vì không yêu tôi. Anh , hôn nhân không tìnhbot_an_cap cảm là một bi kịch. Nếu đã là bi kịch, sao không kết thúc quách choleech_txt_ngu xong đi? cứ lôi lếch thếch thế này? Còn lời xin lỗi của anh á? Nó chẳng đáng một xu. Chuyện tôivi_pham_ban_quyen không Hồ Lệ Lệ, ai tinh mắt đều thấy rõ, vậy mà anh vẫn bắt xin . Đừng tự coi mình là bề nữa, tôi là vợleech_txt_ngu anh, không nô lệ của anh!
Lưu Quốc Cường nghẹn họng hồi mới thốt được: Là lỗi của tôi, nhưng cô cũng đừng có bám vào một lỗi đó mà hận thù mãi.
Tôi thù? Trái tim anh đặt ởbot_an_cap đâu anh tự biết rõ. khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu nổi cảnh anh tốt với Hồ Lệ Lệ quay sang đạp tôi. Tôi thành toàn cho hai người đấy, không tốt sao?
Lưu Quốc Cường gắt lên: Trái tim đặt ở cái gì? Đúngvi_pham_ban_quyen đàn bà quê không biết làm việc chính , chỉ giỏi ăn ! Hắn dịu giọng lại: Ba năm qua cô vất vả biết. dám nói đối xử với cô tốt đến mức nào, nhưngvi_pham_ban_quyen tôi có để cô thiếu thiếu mặc không? Đàn lo ngoài, phụ nữ lo trong, nhà nào chẳng thế? quân nhân đây đều cả, có ai như cô ra làvi_pham_ban_quyen đòi hôn ? Tôi cưới cô muốn sống cả , chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, sau này tôi sẽ đốileech_txt_ngu cô.
Tiểu Thảo cười châm biếm. Ngoan ? Để ở nhà hạ già trẻ lớn bé cho anh rảnh rang bay cao xa cùng Hồ Lệ Lệ à? Nằm !
Hôm đó anh đã rồi. Vì tiền đồ của anhleech_txt_ngu, tôivi_pham_ban_quyen sẽ không làm , chúng ta cứ im lặng mà ký tên. Anh muốn công khai thì cứ giấu mọi người cũng .
Lưu Cường bỗng thấy lòng bời: Mộc Tiểu Thảo, rốt cuộc cô muốn tôi làm sao? Tôi nói lại lần nữa, tôi giúp Lệ Lệ chỉ ấy đáng thương. Giữavi_pham_ban_quyen chúng tôi không có gì . cô khôngvi_pham_ban_quyen thích tôi có thể bớt qua lại, không đưa nữaleech_txt_ngu. Sau này lương chỉ mươi đồng tiêu vặtbot_an_cap, còn lại đưa hết cho cô, chưa?
Lưu Quốc Cường, không làm được đâu. Không tin thì cứ chờ xem. Trái tim cô đã nguội lạnh hoàn toàn rồi.
lúc Lưu Quốc Cường định nói thêm thì tiếng Hồ Lệ Lệleech_txt_ngu từ bên vọng sang: Anh Cường ơi, anh qualeech_txt_ngu đâybot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen , em đau bụng quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Lưu Cường hốt hoảng buông tay vợ , định chạy đi ngay nhưng khựng nhìn Mộc Tiểu Thảo: Lệ không khỏe, tôileech_txt_ngu qua xem thế nào. nhé!
Nhìn bóng lưng cao lớn của hắn vội vã chạyvi_pham_ban_quyen sang nhà hàng xóm, Mộc Tiểu Thảo chỉ đứng ngây người. hứa không qua lại xong, chớp mắt đãbot_an_cap chạy đi chăm sóc người ta . Đúng là sơn , bản tính khó dời!
Đã thì cô tự đi tìm Chính ủy. Không có hắn, chuyện ly hôn dù nhưng không muốn kéo dài thêm một giây nào nữa.
Trên đường đi, gặp bà Lý hàng . Bà Lý nhét cho cô dưaleech_txt_ngu, cười bảo: Vợ chồng trẻ cãi nhau là chuyện thường, đầu giường cãi cuối giường hòa thôi màvi_pham_ban_quyen. Mộc Thảo chỉ cười nhạt lảng sang chuyện khácleech_txt_ngu. khuyên kiểu này cô nghe nhiều rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng đâu có trong cái bùn của cô mà hiểu.
Từ xa, cô thấy Lưu Quốc Cường đang Lệ Lệ đi về phía trạm xá. Hồ Lệbot_an_cap Lệvi_pham_ban_quyen vòng ôm chặt cổ hắn, dáng vô cùng ý. Mộc Tiểu Thảo cảnh đó mà bình lặng nước hồ . nắng tháng Giêng hơi lạnh nhưng trong trẻo, côleech_txt_ngu tự nhủ phải hiên ngang mà bước tới cuộc sống mới thôi.
Vào văn phòng, Chính ủy Vương nhìn thấy cô thì vô cùng . mấy ngày không gặp mà Mộc Tiểu Thảo như lột xác, da trắng hơn, rạng rỡ đầy sức sống.
Chính ủy Vương, đơn ly của tôi Lưu Quốc Cường đã giải quyết xong chưa ạ?
ủy Vương nhìn cô đầy phức tạp: Thảo này, Lưu Quốc Cường nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ nói thôi, nó chưa hề nộp đơn. cô nộp đơn phươngleech_txt_ngu thế này, nếu nó không chịu ký khó lòng ly được lắm.
Mộc Tiểu Thảo đứng bật dậy, lửabot_an_cap giận bốc ngùn ngụt. Tên khốn đó dám ! Bảo là nộp rồi mà hóa ra chưa? Vậy mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày qua cô chờ đợi vô vọng sao?
Lúc này ở bệnh viện, Hồ Lệ Lệ đang nhìn Lưu Quốc rót nước cho mình mà lòng đầy tính toánleech_txt_ngu. Ả thầm nghĩ, Lưu Quốc Cường dù tốt nhưng sao bì được với Tần Mộc Dương người quyềnbot_an_cap lực và bí ẩn nhất khu này. Ả đã dùng đủ trò bao năm qua Mộc Dương vẫn coi ảleech_txt_ngu như không khí, vậy giờleech_txt_ngu lạileech_txt_ngu chobot_an_cap cái conleech_txt_ngu mụ nhà quê kia vào ở nhờ? nghĩ ả càng tức.
Trong phòng bệnh có vợ một Đại độileech_txt_ngu trưởng tên Trương Thúy Lan. Chị ta nhìnbot_an_cap cái điệu bộ lẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lơ của Hồ Lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ ngứa mắt, liền quát lên: Y tá đâu! Cho đổi phòng bệnh ngay! Ở đây toàn mùi hồ ly tinh, tôi buồn nôn quá!
Lưu Cường đen mặt: Chị Trương, chị nói ai đấy?
Thúy Lan chẳng nể nang gì: Ai nhận thì tôi nói đó! hồ ly biết xấu hổ, hở ra là đau chỗ này nhức kia để người khác phải hầu hạ. Thích chồng ta thì cưới luôn đi rồi, sao cứ phải mập mờ thế hả? Còn cậu nữa Lưu Quốc Cường, đây chục rồi không cậu đưa cho cô ấy được ngụm nước hay bát cơm nào? Suốt ngày quanh chămvi_pham_ban_quyen người ngoài, có còn là người không?
Tôi nghe à? Hồ Lệ Lệ không quyến rũ , thì đàn ông nào lại bỏ mặc vợ để xoay quanh ngườibot_an_cap phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác? Lưu Cường, cậu tỉnh lại đi, vợ cậu ở quê làm lụng khổ khôngbot_an_cap phải để lên đây làm kẻ đâu!
Lưu Quốc chột dạ, nhưng vẫnleech_txt_ngu cố cãi: Lệ Lệ không khỏe nên tôi mới đưa cô ấy đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, chị đừng có nói bừa bãi.
Hồ Lệ xưa nay chỉ hiền dịu với cấp , chứ với hạng vợvi_pham_ban_quyen nhân tầm thườngbot_an_cap này, ả chẳng thèm nhịn. Sẵn cơn bực tức vì Mộc Tiểu Thảo mấy ngày qua, ả xuống lao vào xébot_an_cap xác Trương Thúynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan. Hai người phụ nữ lao tóc, cấu xévi_pham_ban_quyen loạn xạ.
Trương Thúy vốn dânbot_an_cap nhà quê, sức khỏe dẻo dai. ta đè nghiến Hồ Lệ Lệ xuống giường mà túi : Chovi_pham_ban_quyen mày chừa cái thói giật chồng ta ! hết giả bệnh này!
Khi y chạy vào can ngăn, ai nấy đều hít hơi lạnh. Gương mặt đẹp mà Hồ Lệ tự hàoleech_txt_ngu giờ đã bị nát, rướm ra từng vệt. Lưu Quốc Cường gầm lên với Trương Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Nếu Lệ Lệ có chuyện gì, tôi không yên cho chị đâu!
Buổi chiều, Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu chặn Lưu Quốc Cường trước cửaleech_txt_ngu nhà Hồ Lệ Lệ: Lưu Cường, tại sao chưa nộp đơn ly hôn?
Hắn bực bội đáp: Mấy ngày nay bậnbot_an_cap quá, chưa kịp. Cô cứ từ từ.
Anh định dây dưa đến bao ? anh không nộp, sẽ ầm lên cho cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân khu biết chuyện của anh và Hồ Lệ Lệ!
thật vô lý! Lệ Lệ bị thương nằm , không có người chăm sóc, cô khôngvi_pham_ban_quyen có chút lòng trắc ẩn nào thế?
Hồ Lệ Lệ bị thương? Mộc Tiểu Thảo xongvi_pham_ban_quyen mà lòng sướng rơn. Đáng đời hồ ly!
Ả bị thương liên quan gì đếnbot_an_cap việc anh trì hoãn ly hôn. Sáng mai anh mà khôngvi_pham_ban_quyen gặp Chính , tôi sẽ vác loa đi rêu rao khắp cho anh !
Quốc Cường tức tối: Được, Mộc Tiểu Thảo, nếu cô đã tình như thế thì tôi cũng chẳngvi_pham_ban_quyen cần kéo nữa. Đừng hối hận!
Bà Hồ Bìnhleech_txt_ngu đứng đó cũng nhảy xỉa xói: hạng nhà quê như mày sớm muộn cũng bị người bỉ thôivi_pham_ban_quyen. Vì mày mà Lệ Lệ mới khổ thế này!
Chát! Mộc Tiểu Thảo giàyleech_txt_ngu , thẳng vào mặt Hồvi_pham_ban_quyen Bình: Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độc ác, bà tưởng tôi hiền chắc? Bà mở mồm ra là chê người nhà quê, thế đời nhà bà không từ nông thôn mà ra à? Bà còn dám nhục mạ tôi, tôi cắt lưỡi bà đấy!
Mộc Tiểu Thảo quay sang Lưu Quốc Cường: Tôi cho mộtleech_txt_ngu cơ hội cuối cùng. Nếubot_an_cap giờ anh không vào chăm sóc , tôi sẽ xem xét việc ly . Còn nếu anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chọnvi_pham_ban_quyen ả, thì sáng mai tôi phải thấy đơn hôn trên bàn ủy.
Lưu Quốc Cường siết chặt tay. Nghĩ Hồ Lệ Lệ đang đau trong bệnh viện, hắn không đành lòng bỏ . Cuối , vẫn đầu đi về trạm xá. Tiểu nhìn theo bóng lưng hắn, lạnh. Phụ nữ một khi đã chớt thì chẳng còn để tiếc nữa.
Lưu Quốc Cường nhà Lệ Lệ thubot_an_cap dọn ít đồ rồi vào viện. Hắn tự , Mộc Tiểu Thảo yêu hắn năm như thế, chắc chắn chỉ đang nói . Nhưng nếu không nộp đơn, e là ta sẽleech_txt_ngu làm loạn thật. Thôi cứ ta, để xem ly hôn rồi cô taleech_txt_ngu sống sao, lúc đó hắnleech_txt_ngu sẽ không mềm lòng nữa.
Hồ Bình định đuổi theo Mộc Tiểu Thảo đòi nợ bịvi_pham_ban_quyen con trai là Phó tiểu đoàn trưởng Lư lôi : Mẹ muốn mất thì cứ việc đụngleech_txt_ngu vào cô ấy đi! Ngày mai vềvi_pham_ban_quyen quê ngay cho con!
Mộc Tiểuleech_txt_ngu Thảo đang đi trên đườngleech_txt_ngu thì thấy Tần Mộc Dương đi tới. Anh đi song hành cô, ánh mắtleech_txt_ngu tràn đầy sự nuông chiều xót . Mộc Tiểu Thảo nhìn nghiêng gương mặt anh, thán: đàn ông này đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai thật, còn hơn cả Lưu Cường. Anh lùng nhưng lại vô cùng tinh tế.
trong đại viện nhìn thấy cảnh này thì bàn tán xôn xao. kẻ bảo Tiểu Thảo lăng loàn khi chưa ly hôn đi cùng người đàn ông khácvi_pham_ban_quyen, có người ủng nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc quá tệ . ai cũng thắc mắc, một như Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Dương sao lại để mắt tới một cô gái hai chồng nhưbot_an_cap cô?
đến nhà, Tần Mộc Dươngleech_txt_ngu xách túi thứcbot_an_cap ăn vào bếp: Tối nay ăn gì?
Mộc Tiểu Thảo đã không giữ kẽ như ngày đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Gì cũng được, tôi nấu cho. sang xem Tố Tố làm bài đi.
Tần Mộc hiếm khi về ăn cơm, cô cảm mình ở nhờ thì nấu cho anh một bữa cũng là lẽ đươngbot_an_cap nhiên. Tần ngồi ngoài phòng khách, thấy chú mình cứ dán mắt vào bóng dáng bận rộn trong bếp của Mộc Tiểu Thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cười tủm tỉm: Chú , cháu làm tốt chứvi_pham_ban_quyen? Đưa đượcvi_pham_ban_quyen người chú thầm thương trộm nhớbot_an_cap nhà rồi nhé!
lắm, lần sau chú thưởng cho cây bút máy.
Bữa tối diễn ra trong không khí ấmleech_txt_ngu cúng. Mộcbot_an_cap Tiểu Thảo nấu mì kéo tay món đơn giản nhưng vô cùng ngon miệng. Nhìn Mộcbot_an_cap Dương ân cần đưa đôi đũa cho mình, thầm nghĩvi_pham_ban_quyen: Người đàn ông ưu tú thế này, sau nàyleech_txt_ngu ai lấy được đúng làbot_an_cap có phúc.
Trên bàn ăn, Tần Mộc Dương lẽ dùng thìa hết những cọng hành trong bát cho Mộc Thảo. Cô ngạc nhiên ngẩng đầu: Anh biết tôi không ăn sao?
Họvi_pham_ban_quyen mới nhau có vài lần, vậy mà lại hiểu rõ thói của cô như vậy? Tần Mộc Dương hơi đỏ mặt, lắp : Anh thấy lúcvi_pham_ban_quyen nãy cô gắp hành ra nên đoán vậy.
Mộc Tiểu Thảo không nghĩ , tiếp ăn. Mì trắng vừa dai vừa mịnleech_txt_ngu, ngon hơnvi_pham_ban_quyen bao . xong, Dương động giành việc rửa bát. Cô ngạc : Anh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết bát sao?
Để tồn tại được, anh đã phải rất nhiều thứ. Câu nói bình thản anh khiến Mộc Tiểu Thảo nảy sinh chút đồng cảm.
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi dạo, cô lại Chính ủy Vương. Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài khuyên : Thảo, tôi đã mắng Lưu Cường rồi, nó hứa sẽ sửa đổileech_txt_ngu, cô cho nó một cơ hội ?
Mộc Tiểu Thảo lạnh đáp: Chính ủy, tôi đã cho anh ta quá cơ hội rồi. Bây giờ ta vẫn ở bệnh viện chăm sóc đấy thôi. Tôi đã làm nô lệ đủ rồi, quãng đời còn lại tôi muốn sống cho mình. Tôi không sợ khổ, không sợ nghèo, nhưng tôi phải chịu nhục, lòng tốt bị chà đạp. Một người không trân trọng mìnhvi_pham_ban_quyen thì dù khôngleech_txt_ngu , cuộc đời vẫn là địa ngục. Ngày mai ta sẽ nộp đơn, mong Chính ủy trì hoãn tôi nữa.
Sáng hôm , Vương gọi Lưu Quốc Cường lên văn phòng: Cậu viết đơn lyvi_pham_ban_quyen hôn đi. Tôi khôngbot_an_cap thể để chuyện của cậu làm ảnh hưởng đến bộ mặt quân khu nữa.
Lưu Cường sững sờ: Chính ủy, tôivi_pham_ban_quyen muốn ly hôn. Côleech_txt_ngu vi_pham_ban_quyen gái quê, ly hôn rồi thèm lấy, về làngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ bị ta nhổ mất. Tôi làm vậy vì nghĩ tươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô ấy thôi.
Nghĩ mà cậu suốt ngày quấn quýt bên Hồ Lệ Lệ? Cả quân khu này ai cũng ở bệnh viện chăm ả suốt đêm , cậu bảo Thảo phải sống sao?
Quốc Cường cúivi_pham_ban_quyen đầu im lặng, hồi mới thốt ravi_pham_ban_quyen: Hônvi_pham_ban_quyen nhân không phải trò , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ Lệ thương nặng lắm, bác sĩ bảo có thể hủy dung. Lúc này tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể bỏ cô ấy được
Cô ấy là diễn viên múa, cái bát cơm để ăn đấy. Vợ đồng chí Lư ra tay như thế chẳng phải là hủy tương người ta sao? Tôi không dám đòi đơn vị trừng ai, nhưng tâm trạng Lệ hiện tại rất bấtvi_pham_ban_quyen ổn, bên cạnh lại không có aibot_an_cap đáng . không quan tâm cô ấy thì quan tâm?
Vương ủy nhìn Lưu Quốc Cường, hận không rèn sắt thànhvi_pham_ban_quyen thép:
Phụ nữ đánh nhau, chẳng bên nào là vô tộibot_an_cap cả. Kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điều tra gửi đến rồi, chính Hồ Lệ Lệ là người ra tay trước, mấy nhân chứng hẳn hoi. Dùvi_pham_ban_quyen vợ chí Lư ra tay hơi nặng, nhưng vẫn đượcleech_txt_ngu tính là phòng chính đáng. Lưu Quốcbot_an_cap Cường này, Hồ Lệ Lệ sao không quan đến cậu, không thấybot_an_cap sựbot_an_cap quan của đang đi quá giới hạn rồi sao?
Ông bàn cái : Biết rõ đơn vị đợt đề bạt, chỉ tiêu có , cạnh tranhleech_txt_ngu thì gay gắt, sao cậu không dùng cái não mình để làm việc chính sự đi! Cả tiểuleech_txt_ngu đoàn đang huấn , chỉbot_an_cap có mình cậu vắng mặt, cậu định để lãnh đạo cậu con mắt nào đây?
Lưu Quốc Cường nghẹn lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hồi lâu mới đáp: Chính ủy, tôi biết lỗi rồi. Chiều nay tôi sẽ đi tăng cường huấn , không để lãnh đạo mất mặt. Nhưng vẫn giữ quan điểmleech_txt_ngu cũ: Tôi sẽ ly hônvi_pham_ban_quyen với Mộc Tiểu . Cô ấy yêu tôi, sau này sẽ đối với cô , không để cô ấy thất vọng nữa.
Thôi đi, đừng có lôi chuyện yêu đương ra đây nói với tôi. Viết đơn ngay, còn bao ! Vương Chính ủy ném bút bàn rồi nhắm mắt dưỡng .
Đúng lúc này, cửa vang lên. Mộc Tiểu Thảo vào. Lưu Quốc Cường nhìn thấy cô thì mắt bỗng sáng lên. Cô ăn mặc vẫn giản dị, nhưng gương mặt ấy ngày càng rạng rỡ, xinh đẹp đến mứcleech_txt_ngu suýt không nhận .
Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng lướt qua hắn, mỉm cười chào Chính ủy: Chào Chính Vương ạ.
Tiểubot_an_cap Thảo đến rồi à, ngồi đi. Thái độ ủy Vương ôn tồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẳn. Ông đẩy tờ đơn ly hôn về phíaleech_txt_ngu Cường: Quốc Cường, ký . Đừng để tôi phải thêmbot_an_cap nữa.
Mộc Tiểu Thảo nhận tờleech_txt_ngu đơn, cầm bút bổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sung thêm vài dòng: Chính ủybot_an_cap, Hồ Lệ Lệ lấy của tôi 500 đồng, Lưu Quốc Cường đã nhận tráchleech_txt_ngu nhiệm về mình. Vì thế, khoản tiền này anh ta phải trả cho tôi.
Quốc Cường vừa xấu hổ vừa giận dữ: Mộc Tiểu Thảo, cô dám nhắc 500 đồng ngay trước mặt Chính ủy ?
Chính ủyleech_txt_ngu Vương gật đầu: Người ta vất vả năm ở nhà chồng, bồi thường là đúng. Ký đi, đừng nhây nữa!
Chính ủy, tôi không ly hôn! Hắn quay nhìn vợ, ánh mắt lạnh lẽo: Mộc Tiểu Thảo, tôileech_txt_ngu đã xin lỗi rồi, cô muốn thế nào?
Mộc Tiểu Thảo nhướng mày: Sao, không ly hôn để tôi lại làm làm ngựa cho anh cả đời à? Đàn ông đàn ang thì dứtvi_pham_ban_quyen lên, cái điệu bộ thôi lếch thếch của làm buồn nôn lắm rồi.
Lưu tức nghẹn cổ, hạ xuống: Tiểu Thảo, cho tôi chút thời gian, tôi xử lý tốt quan hệ vớileech_txt_ngu Lệ Lệ.
Tôi rồi, anhbot_an_cap không cần. Đừng có đổ lỗi cho tôi.
Sao cô không tin tôi? Tôi với Lệ Lệ chỉ cũ, cô ấy giờ còn bị hủy
Hủy dung? Mộc Tiểu Thảo thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ: Đúng là ông trời có mắt! Cô phải thánh mẫu, thấy kẻ ghét gặp , cô chỉ thấy rơn cả người. Hóa ra là bị báo ứng à? Đáng đời lắm!
Mộc Tiểu Thảo! Cô ấy đã đủ rồi!
Khổ cái con khỉ! Ký ngay! Mộc Tiểu Thảo . Cái tình cảm trong sáng? Nếu thích, sao thấy anh đi chăm sóc góa liệt sĩ khác? Ngoại tìnhbot_an_cap tư tưởng leech_txt_ngu ngoại tình. Ký đi, khôngvi_pham_ban_quyen ký tôi lên cấp cao hơn báo cáo đấy!
Nhìn vẻ mặt mỉa mai của vợ, Lưu Quốc Cường thấy tim đau nhói như bị daobot_an_cap cứa. bắt đầu giọng dỗ dành nhưvi_pham_ban_quyen dỗ trẻ con: Tiểu Thảo, chúng ta khôngleech_txt_ngu ly hôn có được không? hứa sẽ giữ khoảng cách cô ấy, tháng đưa hết
bot_an_cap người, không phải con chó mà thích thì cho cục xương rồi bảo ngoan ngoãn nghe lời. Mộc Thảo lạnh lùng: Ký, hay là để Chính ủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ký thay anh?
Chính ủy Vương gắt lên: Cậu ký tôivi_pham_ban_quyen ký! Đừng để chuyện xấu này đến tai lãnh đạo cấp trên, lúc đó cả trung đoàn này đều mất mặt!
Trước thái độ cứng rắn của Mộc Tiểu , Lưu Quốc Cường đành nghiến răng ký tên. Giây phút đặt bút xuốngbot_an_cap, hắn thấy lòng trống rỗng vô cùng. Ngược , Mộc Tiểu Thảo nởleech_txt_ngu rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến căn phòngbot_an_cap bỗng chốc sángbot_an_cap. Cô khiến người mê đắm, nhưng ngay lậpbot_an_cap tứcleech_txt_ngu cô lại ra bộ mặt đòi nợ:
Ký xong rồi, thì đưa tiền đây.
Lưu Quốc Cường ngẩn người: Tiền ?
Trongbot_an_cap đơn ghi rõvi_pham_ban_quyen: Đồ môn tôi sẽ mang về , còn là tiền bồi thường ba năm qua tôi làm bảo mẫu không công cho nhà anh. nhanh cho xong chuyện.
Quốc hỏa: Cô vừavi_pham_ban_quyen phải thôi chứ! đồng? Cô đáng giá thế sao?
Nợ thì phải trả! Anh trả, tôi sẽ viết tố cáo Hồ Lệleech_txt_ngu Lệ tội trộm cắp!
Cô Lệbot_an_cap Lệ không phải hạng người ! Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đồ gái quê chân , lấy đâu ra đồng? Nếu có thì cũng là tiền mồ hôi nước mắt của , tôi thích ai là quyền của tôi. Ba năm qua cô cơm nhà tôi, mặc áobot_an_cap nhà tôi, tôi không thu tiền ăn lắm rồi!
Mộc Tiểu Thảo cười khẩy: Ăn nhà ? Anh đúng là mặt aileech_txt_ngu bằngbot_an_cap. năm ngày, tôi đi làm kiếm ít nhất điểm công. Một mình tôi nuôi cả 5 miệng ăn nhà anh, anh đưa cho được mấy đồng tiền lẻ? Mẹ anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắm mới cho con cái, còn tôi với nội thì áo rách vá vi_pham_ban_quyen chịp. Còn nhà ở ư? Căn tranh ở quê là do hai trai tôi dựng , sắm, còn căn nhà đây là của quân đội, liên quan gì đến anh?
ủy Vương nghe mà không chịu nữa: Cậu đáng thật đấy Quốc Cường! Không Tiểu Thảo hậu thuẫn, cậu sao làm nổi Tiểu đoàn trưởng này? Ông lấy ra 500 đồng đặt lên : cãi nhau nữa, tiền , coi như vị cho cậu vay để cho Tiểu .
Lưu Cường tứcbot_an_cap muốn nổ phổi. Hắn nhây nợ để tìm cách dành vợ, ai ngờ Chính ủy lại cắt đứt đường lui củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Mộc Tiểu Thảo hớn hở nhận tiền, cất vào túi quân dụng mà Chính ủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . 50 mệnh giá , mắt! ơn Chính ủy, ông đúng người tốt!
Chính ủy Vương thở dài: Quốc Cường, viết giấy nợ đi. Đây là tiền của đơn vị, phải .
Quốc Cường ôm tức viết giấy . Trong đó, Mộc Tiểu Thảo vui vẻbot_an_cap trở về nhà Tần Tố. Cô thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính toán: Ly xong tâm hồn thật sảng khoái, sau nàyleech_txt_ngu tìm cách đòi nốt Hồ Lệ Lệ 500 đồng nữa thì tuyệt!
Vừa về nhà, Tần Mộc đã mang cơm về. vi_pham_ban_quyen vui vẻ, anh nhướng mày: rồileech_txt_ngu à?
Vâng, ta rồi! Cô hứng xuống ăn . Nhìnvi_pham_ban_quyen trắng, đùi , kho và rau xàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô bỗng thấy caybot_an_cap mũi. Cưới Lưu Quốc Cường ba năm, chưa ai hỏi cô ăn gì chưa, vậy mà một người xa tâm chu đáo thế này.
Anh Tần, trong thư phòng của anh có mấy ôn thi đại học, tôi có thể mượn xem được không?
Tần Mộc Dương nhìn cô: Muốn thi đại nămleech_txt_ngu nay à?
Vâng, tôi muốn đưa gia đình khỏi ngôi làng đó. Họ không đáng phải làm trâu làm ngựa ở đấy nữa.
Được, sách đó tôi tặng cô. tôi tìm thêm mấy bộ đề thi năm ngoái chovi_pham_ban_quyen cô nữa. Anh dịu dàng bảo: Nếu đã hãy cố thi vào trường ở thủ đô. Ở đó nhiều cơ hội hơn. .
khựng lạileech_txt_ngu. trước côvi_pham_ban_quyen từng đỗ đại học ở thủ đô, nhưng rồi bị Lưu Quốc Cường tước mất Mộc Dương thấy cô ngẩn người, chỉ nhàng : Ăn đi kẻo nguội, không tốt cho dạ dày đâu.
Ở bệnh viện, Hồ Lệ đang khóc thiết nhìnvi_pham_ban_quyen gương. Gương mặt xinh đẹp hằng tự hào giờ có hai vệt cào sâu hoắm, phải khâu mũi. Thế này thì múa may cái , cưới Tần Dương cái nữa? ả gào lên bắt Lưuleech_txt_ngu Quốc Cường phải bắt Trương Thúy Lan đi , nhưng Lưu Quốc Cường cũngvi_pham_ban_quyen vì đó là lỗi của ả trước.
Tối đó, Tần Mộc Dương về một đề thi được anh cẩn in raleech_txt_ngu. Mộc Tiểu động vô cùng, cô dốc sức vào việc ôn đến quên ăn quên ngủ.
Một buổi tối, Tần Tố kéo cả dạo: Cô ơibot_an_cap, cô mà không ra là mọc trên ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy!
Dưới ánh đường mờ ảo, Mộc Tiểu Thảo cười nói vui vẻ cùng Tố. Tần Mộc cao lớn đi bên cạnh, thoảngbot_an_cap liếcvi_pham_ban_quyen nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy nuông chiều. Cảnh tượng ấm áp một gia ấyleech_txt_ngu đập vào mắt Quốcleech_txt_ngu Cường, hắn nghẹn đắng.
Lưu Cường bừng lửa giận lao tới: Mộc Tiểu Thảo!
Cô quay , nhếch mép: Ồ, Tiểuvi_pham_ban_quyen trưởng Lưu đấy àbot_an_cap? Có chuyện gì?
Hai đang cái gì thế hả? Hắn gầm lên như thể bị cướp mất món đồ quý giá nhất.
Tôi làm gì liênbot_an_cap quanbot_an_capbot_an_cap đến ? ta ly rồi cơ mà.
Lưu Quốc Cường khựng lại, cảm giác như có thứ gì đó đang trượt kẽ tay mình. Tần Mộc bước lên chắn trước mặt cô, lùng: Sao, muốnvi_pham_ban_quyen đánh nhau à?
Lưu Cường nhớ lại trận đòn trướcvi_pham_ban_quyen đóbot_an_cap, rụt vòi , chỉ dámleech_txt_ngu chào đúng lệnh rồi : Trung đoàn trưởng , đây là việcvi_pham_ban_quyen riêngleech_txt_ngu của đình tôi, mong anh không can thiệp.
Cô ấy đã ly hôn vớibot_an_cap , gia đình cái gì?
Chưa có giấy chứng nhận thì vẫn là người nhà!
tên rồileech_txt_ngu là hết duyênvi_pham_ban_quyen nợ. Giấy tờ Chính ủy đang làm gấp, ba ngày nữa là xong thôi. Tần thêm một cú đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điếngbot_an_cap.
Lưu Quốc Cường đến không thở nổi: Mộc Tiểu Thảo, côvi_pham_ban_quyen vàng ly hôn hóa ra là vì đã tìm được chỗ dựa rồi sao?
Mộc Tiểu Thảoleech_txt_ngu chẳng buồn giải thích, dắt Tần Tố đi . Mộc Dương đứng lạivi_pham_ban_quyen, nhìn Lưuvi_pham_ban_quyen Quốc Cường bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh cảnh cáo: giữ mặt thì đừng có đến làm phiền cô ấy nữa.
Tần Mộc nhìn bóng dáng cô, lòng thầm nhủ: Lần này sẽ không để lỡ nữa. Năm xưa anh về làng tìm cô thì cô đãvi_pham_ban_quyen lấy chồng, anhvi_pham_ban_quyen đã chọn cách thành để cô hạnh phúc. Nhưng biết cô không hạnh , anh sẽ không buông tay.
Sáng sớm, Mộc Thảo soi gương. Cô ngạc nhiên nhận mình đẹp lên trông thấy. Làn da sứ, đôi mắt đen láy như hạt nhãn, môi tự nhiên. Cô mỉm cười tự mãn: Đúng là nhất dáng nhì da, trắng ra cáibot_an_cap là thành mỹ nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay! Cô thay bộ đồleech_txt_ngu quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụng Tần Mộcbot_an_cap Dương , trông vừa trung vừa khí chất.
Trong khi đó, Lưu Quốc Cường lại chạy phòng Chính ủy: Chính ủy, tôi muốn đơn ly hôn!
Hắnbot_an_cap không thể ngủ được, nhắm mắt lại thấy gươngbot_an_cap mặt xinh và làn trắng ngần của vợ. Hắn hối hận !
Chính Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập bàn: Đơn rồi, làm gấpvi_pham_ban_quyen rồi! Giờ này bên phố đang xuất giấy chứngvi_pham_ban_quyen nhận rồi, cậubot_an_cap định đùa với luậtvi_pham_ban_quyen pháp à? với Lệ Lệ làmvi_pham_ban_quyen người ta như thế, giờ còn đòi quay lại?
ủy, tôi với trongleech_txt_ngu sạch mà
Trong sạch cái con khỉ! Cậu nhìnleech_txt_ngu lại xem, Hồ Lệ Lệ có nhà đô, hai anh trai làm to, có trợ cấp, cóvi_pham_ban_quyen lương lậu, ta giàu hơn nhiều! Chỉ có cậu ngu nghĩ cô ta đáng thương bỏ mặc vợ mình. Tiểu Thảo người ta vừa đẹp vừa đảm đang, cậu không giữ thì mất, thế thôi! biến về đơn vị, hoặc cút biên giới phía Bắc chịu lạnh!
Lưu Quốc Cường lững về, lòng đầy uất ức. vẫn nghĩ mình đang làm việc tốt, sao ai cũng ? Hắn nghĩ sính đưa cho ít nhưng vẫn đưa bố mẹ chụcbot_an_cap đồng cơ mà, sao cô lại bảo cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khổ? Đúng là đầu óc chỉ để mọc tóc!
Trưa hôm đó, Tần Mộc Dương lại mang cơmvi_pham_ban_quyen về cho cô. Nhìn cô trong bộbot_an_cap đồ mớivi_pham_ban_quyen rạng , anh khẽ mỉm cười. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi.
Ăn xong cô có dựbot_an_cap địnhvi_pham_ban_quyenbot_an_cap không? Tần Mộc Dương .
Mộc Tiểu Thảo nghiêng nhìn anh. định gì ? vẫn là trưavi_pham_ban_quyen, đọc sách, làm bài tập sao?
Đừng để thần kinh căng thẳng quá, cũng nên thư giãn một chút. Tầnvi_pham_ban_quyen Mộc Dương liếc nhìn bộ đồ trên người cô. Anh nữ , dù không có quân hàm trên người cô lại đẹp đến lạ kỳ. Chiều nay tôi rảnh, đưa cô thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trấn dạo chơi nhé?
Mộc Thảo nghe , đôi mắt tức sáng rực: Được thôileech_txt_ngu, đi đổi một .
Từ đây cô chưa được ra ngoài baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ. Đơn hôn cũng sắp duyệt xong, xong tục là cô có thểbot_an_cap về nhà . Cô nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà nội, nhớ mẹ và các trai .
Tần Mộc Dương dắt xe đạp ra, một chân chốngvi_pham_ban_quyen đất, quay đầu cô. Mộc Tiểu Thảo đeo chiếc túi nhỏ Chính ủy tặng, hớn ngồi lên yên sau.
chắc vào! Tần Mộc Dương nhếch môi, rồi dùng sức đạp một cái, chiếc vút đi.
Mấy bà nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần đó tròn xẻo mắt nhìn theo: Trời đất, kia là Trung đoàn trưởng Tần Mộc Tiểu Thảo sao? thực sự một đôi rồi à?
Gió mơn man trên má, Mộc cảm thấy mình như đang bay trên mây. Ánh nắng chiếu rọi, ấmvi_pham_ban_quyen áp vô cùng. Dọc đường đi, thu bao ánh nhìn kinh ngạc, và trong đó cóleech_txt_ngu cả Lưu Quốc Cường.
đoàn trưởng Lưu, kia là đoàn trưởng Tần phải không? anh ấy lại chở một cô gái thế kia?
kìa, cô gái đó đẹp quá! Đúng là tiên nữ phàm.
trách Trung trưởng Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứbot_an_cap độc thân mãi, hóa ra là vì cá chọn canh, phải xinh thế kia anh ấy mới chịu.
Đám đông bàn tán xao, chỉ có Lưu Quốc Cường làbot_an_cap siết chặt nắm đấm. Hắn nhận ra người ngồi sau xe chính là Tiểu Thảo
Đến thịvi_pham_ban_quyen trấn, nhìn đường phố tấp nập, cô thấy cùng mới mẻ. Nơi gần thủ đô nên sầm uất hơn hẳn vùngleech_txt_ngu quê. Mộc Thảo kéo Tần Mộc Dương len lỏi vào khu đồ cũ. Hiện tạivi_pham_ban_quyen chính sách lỏng, nhiều ngườivi_pham_ban_quyen mang đồ gia bảo ra đổi tiền hoặc yếu phẩm.
Mộc Tiểu ra 200 để mua món đồ trông kỹ, xám xịt. Tần Mộc Dương định trả tiền nhưng cô lại: Tôi mua về sạch bày cho thôi, không thể tiêu tiền của anh .
Thực , cô dám tiền như vậy vì cô đãvi_pham_ban_quyen phát hiện một bí : Sợi chuyền anh nhỏ tặng cô chínhleech_txt_ngu là một món bảo vật nghịch thiên! Bên trong nó chứa một siêu thị mini. Đồ đạcbot_an_cap trong đó đủ loại từ gạo muối đến đồ bách , phải dùng vàng bạc hoặc điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tích lũy để đổi. Miếng ngọc Bình An mỗi ngày còn ra một giọtvi_pham_ban_quyen nước giúp bồi bổ và làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Cô chính là minh chứng sống cho tác dụng nó.
Đặc biệt, siêu thị còn tặng cô khả Hỏa nhãn kimbot_an_cap tinh. cần liếc mắt một cáivi_pham_ban_quyen, sẽ biết đâu là đồ thật, đâu là đồ giả.
Chủ , phát hiện một món đồ quý hiếmbot_an_cap, có thể đổi được 1000 điểm, có đổi không?
Phát hiện món đồ cổ cực hiếm, đổi được điểm
Mộc Tiểu Thảo mặc kệ tiếng thông báo trong đầu, cô đi mua thêm đủ giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: lúa, ngô, đậu , còn mua cho mình một bộ đồ vải pôpơlin mới. Cứ thấy món gì có thể đổi điểm là cả mua bằng được, từ cái vò muối đến chiếc bát ănvi_pham_ban_quyen cơm ông bán tất.
Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đồ ngốc, bỏ 5 hào mua cáivi_pham_ban_quyen bát sứt của . Ông chủ bán tất nhe bộ răng vàng khè đắc chí khi thấyleech_txt_ngu khuất.
Mộc Dương chỉ mỉm cười nuông chiều, anh mua chiếc lớn buộc sau xe để đống đồng nát mà cô vừa quét sạch. Anh thầm nghĩ, côvi_pham_ban_quyen nhóc này muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả cái chợ về nhà hay sao? Anh định bụng khi về sẽ thanh toán lại toàn bộ số tiền này cô.
Hai người trở về với chiến lợi phẩm đầy ắp. Đường sá gồ ghề, ổ gà khiến Mộc Tiểu Thảo ngồi sau bị xóc đến đau mông. khẽ : Anh , dừng lại nghỉ một látbot_an_cap đi.
Tần Dương dừng xe dưới gốc cây thụ, đưa cho cô mộtvi_pham_ban_quyen chai nước ngọt Bắc Băng Dương. đi, anh trong túibot_an_cap áo nên lạnhleech_txt_ngu lắm đâu.
Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt dáng người tắp như tùng, đôi mắtbot_an_cap vốn lạnh lùng giờ lại tràn đầy dịu khiến Mộc Tiểu ngẩn ngơ. Cảm giác áp này sao mà thân thuộc quá
túi áo anh phồng vì đựngvi_pham_ban_quyen chai nước, cô bảo: Đưa chai tôileech_txt_ngu cầm cho.
Tần Mộc cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ: Không sao, áo khoácleech_txt_ngu sâu lắm, khôngvi_pham_ban_quyen rơi được đâu. mấy cànhleech_txt_ngu liễu, léo đan thành một chiếc mũ đội lên đầu côleech_txt_ngu: xuân dễ làm da sạm , đội vào cho đỡ nắng.
Dưới ánh mặt trời, làn da cô trắng hồng rạng rỡ, mũi lấm tấm mồ trông càng thêm lòng người. Tần Dương vội , tiếp tục lên xe. Bám chắc vào!
Vừa về đến cổng đại viện, Tần Mộc Dương bỗng nói: Người đàn ông của cô lại đangbot_an_cap đợi kìa.
Mộc Tiểu bĩu : Người ôngleech_txt_ngu nào? vẫn là gái nhà . Lưu Quốc cùng lắm chỉ làvi_pham_ban_quyen chồng cũ thôi.
Nhưng tôi thấy hắn nhìn cô bằng ánh thèm khát lắm đấy.
, ánh đó cho Hồ Lệ có. Tôi thấy bị tên thần kinh nhìn chằm làm nổibot_an_cap hếtleech_txt_ngu cả da gà.
Tiếng cười của Tần Mộc Dương vang lên trong trẻo như nguồn. Anh cố bẻ lái lao xuống một cái hố nhỏ khiến chiếc xe mạnh. Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu mình, theo bản năng chặt lấy vòng eo săn chắc củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh. Đầu cô nhẹ vào lưng vững chãi của Tần Mộc Dương như đá.
Cảnh tượng này thẳng vào mắt Quốc Cường khiến hắn tức đom đóm mắt. Tiểu Thảo thân mật với như thế sao? Hắn mới làbot_an_cap người ông của mà!
Hắn lao tới chặn đầu xe, định lôi cô xuống: Mộc Tiểu Thảo, xuống ngay chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi!
Tần Mộc Dương gạt tayleech_txt_ngu ra: Tiểu đoàn trưởng Lưu, định làm gì? Không thích người ta đừng , cưới rồi thì phải biết trân . người ta ly hôn anh rồi anh đến quấy rầy, não của để quên ở trạm rồi à?
Trungvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng , cô ấy là vợ tôi, anh chởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ấy đi thế này là không được!
Mộc Tiểu nhảy xuống xe, gắt lên: Quốcvi_pham_ban_quyen Cường, là vợ anh? Đừng có bậy! Chúng ta ly hôn rồi!
có giấy chứng thì vẫn là vợ tôi. Dù cô không ưa tôi thì cũng giữ khoảng cách đàn ông khác chứ!
: Đúng là chỉ biết thắp đèn mình mà không cho người khác đốt nến. Anh với Lệ Lệbot_an_cap mậpbot_an_cap mờ còn chưa nói, tôi còn chưa dựa vào lòngleech_txt_ngu anh sách nhé.
Tôi chỉ coi Lệ là em gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
trùng hợp thật, tôi cũng chỉ coi anh là anh trai . Anhbot_an_cap trai nhỏ, anh trai nhỏ, thôi, mình về nhà!
Mộc Thảo! Lưu Quốc Cường nghiến răng ken két. Mộc Dương khi nghe thấy ba chữ anh trai nhỏ thì tay lái bỗng run lên, tràn ngập sựvi_pham_ban_quyen động. Sau támvi_pham_ban_quyen năm, cuối anh cũng nghe lại tiếng gọi này
Tiểu mặc kệ Lưu Quốc Cườngbot_an_cap đang gào thét. Anh coi Lệ là em gái thìbot_an_cap tại sao anh Tần không thể là anh nhỏ của tôi? Tôi có hai anh rồi, nhận thêmbot_an_cap một người nữa cũng đâubot_an_cap lỗ.
Lưu Quốc Cường đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đợi cả ngày, không dễ gì để cô đi như thế. Hắn hạ : Tiểu Thảo, cho tôi chút thời gian nói được không?
Được, nói đi. Cô dựa vào xe Mộc Dương, nhiên hắn.
Lưu Quốc Cường liếc nhìn Tần Mộc Dương, ngập ngừng. Anh ta là anh trai tôi, không người ngoài. không phải ngoài khiến Tần Mộc Dương vô cùng đắc ý, còn mặt Lưu Quốc Cường thì đen như nhọbot_an_cap nồi.
Hắn quay sang Mộc Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Trung đoànvi_pham_ban_quyen trưởng Tần, anhleech_txt_ngu buông tha cho Tiểu Thảo. Cô ấy là gái quê, không chịu dỗ của thế giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài đâu. Hắnleech_txt_ngu sợ Tần Mộc Dương chỉ chơi bời qua đường rồi bỏ rơi cô.
Tầnleech_txt_ngu Dương nhìn như nhìn kẻ ngốc: Cậu có tư cách gì mà quản tôi?
Nhưng Thảo yêu tôi! Lưuleech_txt_ngu Quốc đỏ mắt. Hắn nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất cô, gia đình hắn ở quê sẽ không có người lo liệu.
Mộc Tiểu Thảo mỉa mai: Yêu anh? Yêu cái sự vô tâm hay yêu thói trăng hoa của anh? Anh hận vì muốn ly hôn, muốn tôi về quê để anh có thể đón Hồ Lệ Lệ lên thành phố nhà lầuvi_pham_ban_quyen cho sướng chứ gì? Chó không bao giờ bỏ được thói phânbot_an_cap đâu.
Lệ Lệ không chịu được khổvi_pham_ban_quyen cực Lưu Quốc Cường lỡ miệng nói ra sựleech_txt_ngu thật.
Mộc Thảo khẩy: Cái chỉ số thông của anh là sỉ nhục quân anh đang mặc. Anh muốn tôi làm sen phục vụ cả nhà anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để anh rảnh tay chăm sócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người tình, đúng không? mơ!
Cô nói tiếp, giọng đầy dứt khoát: Lưu Quốc , tâm hồn chỉ chứa đựng được bấy nhiêu tuyệt vọng thôi. Quá giới hạn , nó sẽ biến thành hận . là anh chưavi_pham_ban_quyen để tôi hận. Tôi mừng vìbot_an_cap hốt hộ cái của nợ là anh đi đấy. lấy tôi nữa, chúc hai người bạc đầu giai sự ích kỷ của mình!
Mộc Tiểu chẳng để tâm đến Lưu Quốc Cườngbot_an_cap nữa. Về đến nhà, cô Tần Tố hào hứng khoe bài kiểm tra hạng của mình. Cô dàng giải những lỗi sai cho cô bé.
Tần Mộc Dương người thân thiếtleech_txt_ngu vậy thì cười, lặng lẽ vào bếp nấu cơm. Nhìn dáng người cao lớn củavi_pham_ban_quyen bận rộn trong gian bếp nhỏvi_pham_ban_quyen, dưới ánh vàng ấm áp, Mộc Tiểu Thảo bỗng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xao . Người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông này sao hoàn hảovi_pham_ban_quyen biết: đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai, giỏi giang còn nấu nướng, đúng là cực phẩm mắt em.
Cơm nước xong, Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Dương giành việc rửa bát: Cô nghỉ ngơi đi, để lo.
Mộc Tiểu Thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giơ ngón tay cái: Đúng là người đàn ông tốt nhất trần đời. Ai làmleech_txt_ngu anh chắc chắn sẽ hạnh phúc .
phòng, tức tiến vào không gian siêuvi_pham_ban_quyen thị. Cô dùng món đồ cổ vừa mua lấy 100.000leech_txt_ngu điểm tích . Sau đó, vung mua ngay căn nghỉ hiện đại đủ tiện nghi: tivi, máy giặt, , phòng có bình nóng và cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bồn cầu xả nước động!
Cô còn mua 5nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẫu để trồngbot_an_cap trọt, một cáibot_an_cap giếng bơm tay. Cănleech_txt_ngu phòng hiện đại lộng lẫy hiệnleech_txt_ngu ra không gian, trắng toát sạchvi_pham_ban_quyen sẽ khiến cô sướng rơn. Cô trồng thử hạt giống mua, nước rồi tận hưởng cảm giác tắm nước nóng trong gian, thoải mái vô cùng.
Sáng hôm sau, Lưu Quốc Cường lại đến: Mộc Tiểu Thảo, ta không ly hôn có được không?
Hắn lo lắng đi biên phía Bắc lệnh điều động, Hồ Lệ Lệ sẽ có ai chăm sóc. định dọa côvi_pham_ban_quyen: Cô đừng có vì Tần mà mù . Anh ta với cô là trời với đất, người ta chỉ chơi bời cô thôi.
Mộc Tiểu Thảo : Tôi anh ta thế nào liên quan gìleech_txt_ngu anh? Tôi theo anh ba năm mới điều khiến tôi hối hận đấy.
Lưu Cường không làm gì được, lủi thủi vào trạm . Hồ Lệ Lệ vừa thấy hắn đã khóc lóc mất vị trí múa chính. Gương mặt bị hủy dung vô cùng tuyệt vọng. ả hận Mộc Tiểu Thảo nhưng càng khao Tần Mộc Dương hơn.
Tối đến, Lệ Lệ chặn đường Dương khi anh đi gửi đề thi cho Tiểu Thảo. ả bộ mặt đáng thương, lấy hết can đảm tỏ : Trung đoàn trưởng Tần, em thích anh lâu rồi, anh có thể cho em một cơ hội được yêu anhleech_txt_ngu không?
Tần Mộc lại, liếc gương mặt vết sẹo của ánh mắt ghê tởm như nhìn một vật lạ.
Cô thấy tôi nên cô cơ sao? Anh lạnh lùng hỏi.
Hồ Lệ Lệ tưởng mìnhbot_an_cap đã công, đang định lao lòng anh thì Tần Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương lùi lại, gắt lên: Tiểu đoàn trưởng Lưu, quản người phụ nữ tốt vào. Cô là bảo bối của anh, nhưng đối với tôi, cô ta còn không bằng một đống phân . còn làm phân bón được, còn cô ta là một kẻleech_txt_ngu tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Hồ Lệ Lệ chớt lặng như vừa rơi từ đường xuống địa ngục. Câu nói bằng phân chó nhát đâm lòngvi_pham_ban_quyen trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của ả. ả ngãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khuỵu đất khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ra tiếng.
Tần Mộc Dương mặcvi_pham_ban_quyen , sải bước bỏ đi. Anh nghĩ: Thật xui xẻo, đibot_an_cap đưa bài cho vợ tương lai mà còn gặp hạng quẻ này!
Hồ Lệ vừa khóc vừa nhìn theo bóng lưng cao của Tần Mộc Dương dần xa . Ả đau đớn vừa uất ức. Ả Tiểu Thảo ở điểm nào cơ chứ? sao con mụ nhà quê đó thì có thể cười vui vẻbot_an_cap anh, còn ả thì không?
Đã thế ả là đồ thần kinh. Ả thần kinh chỗ ? Ả tốtbot_an_cap hơn con nhỏ thônvi_pham_ban_quyen nữ kia gấp lần!
Nhưng nhìn thái độ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Dương, ra ả lòng mà trèo được rồi. Thôi thì, ít cạnh ả vẫn còn một Cường. tuy hơi đần một nhưng tướng được, đãi ả rất tốt. Chỉ cần không phải về quê, ả cũng lo đámbot_an_cap người nhà liên lụy.
Việc cấp bách lúc này là phải dưỡng thương trên mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho thật . Nếu sẹo, ngộ nhỡ Lưu Quốc Cường cũng bỏ rơi ả thì biết làm sao? với kẻ khác, Quốc Cường vẫn là một lựa chọn cực kỳ ưu tú.
Lưu Quốcleech_txt_ngu Cường chẳng biết tại sao Hồ Lệvi_pham_ban_quyen Lệ lại khóc, hắn vẫn còn đang ngẩn ngơ vì câu nói Quản cho tốt người nữ của anh của Tần Mộc Dương. Lệ thành người phụ nữ của hắn từ bao giờ? Ngườivi_pham_ban_quyen phụ của hắn rõ ràngvi_pham_ban_quyen Mộc Tiểu Thảo cơ mà.
Nhưng buộc thừa nhận, so với Lệ Lệ, Mộc Tiểu Thảo mới là người hợp để vợ hơn. Đặc biệt là Mộc Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen hiện tại, vừa kiềuvi_pham_ban_quyen diễm vừa xinh đẹp vô ngần, mỗi khi nhớleech_txt_ngu lại là hắn lại thấy cổ họng khốc, lòng rạo rực không thôi.
Đưa Hồ Lệ Lệ về nhà, Lưu Cường nhìn sang căn nhà om , đôi môi mỏng mím . Mất đivi_pham_ban_quyen Mộc Tiểu Thảo, căn nhà ấy như bị rút sạch sức sống, trở nên chóc lạ thường.
Hồ Lệ Lệ giọng nghẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngào, dáng liễu yếu đào tơ: Anh Cường, em sợ , tối nay anh ở lại bầu bạn với em được không? Anh đừng
Được rồi, anh ở lại với em, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Quốc Cường đáp. sao thì căn nhà hơi Mộc Tiểu Thảo kia, cũngvi_pham_ban_quyen muốn về.
Hồ Lệ Lệ vào nhà tắm, Lưu Quốcvi_pham_ban_quyen Cường thì xuống bếp định ả bát cháo kê. Mấy ngày nằm viện ả chẳng ăn uống được , gầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rộc cả đi khiến hắn xót .
Đang loay hoay Hồbot_an_cap Lệ đã tắm rửa xong, ả lặng lẽ tiến đến từ phía , ôm chặt lấy thắt lưng hắn. Lưu Quốc giật mình, định tay ả ra, nhưng Hồ Lệ Lệ con rắn nước, chặt lấy hắn không buông. Hắn làm ả bịleech_txt_ngu thương nên đứng im trận.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nếu mặt em không khỏi, chắc chắn sẽ bị hủy dung. Đoàn văn công là nơi sống bằng mặt, mất nhan sắc, biết làm sao đây?
khóc lóc thảm thiết, đôi vai run rẩy khiến Lưu Quốc Cường mềm . Hắn đặt bàn tay to lớn đôi tay nhỏ nhắn của ả, giọng khàn đặc: Không sao đâu, lắm thì không làm nữa, anh nuôi em.
Trong đầu Lưu Quốc Cường thầm tính toán: Chỉ cần dỗ được Mộc Tiểu Thảo quay về, sau này tiền hoạt mỗi đưa cho cô mười đồng là cùng. Ở quê mười đồng là dư dả rồi, còn có vườn, có đi kiếm điểm công thì cũng chẳng lo chớt đói. Cần thiết thì bảo cô nuôi thêm gà mang ra chợ bán, chính sách bây giờ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nới lỏng rồivi_pham_ban_quyen, cấm đoán buôn bán nữa.
Còn phần lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lại, hắn vẫn đưa cho Hồ Lệ một nửa. bảo cái chấp niệm trong lòng hắn là phải nuôi dưỡng ả đời ?
Anh Cường, thật sao? Anh nuôi em bao lâu?
lâu ư? Lưuleech_txt_ngu Quốc Cường khựng lại một chút rồi dứt khoát: Tất nhiên là cảleech_txt_ngu đời rồi. Đó vốn là dự định bấy lâu của hắn, giờ ả đã hỏi thì có gì phải giấu .
Hồ Lệ siết chặt vòng tay. Dù biết hắn đối tốt với mìnhbot_an_cap ả cũng không ngờ hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại hứa hẹn nuôi ả cả đời. Nói không cảm động là dối lòng. vậy, ả sẽ chọn Lưu Quốc Cường vậy. Cái tên Dương lạnhleech_txt_ngu tảng băng kia, ả không thèmleech_txt_ngu nữa!
Anh Cường, anh tốt với em quá. Vậy anh cưới em có được không?
Tần Mộc Dương cần ả là tổn thất anh ta. Giờ đây nhan sắc của ả chắc giữ được, tính đi tính , Lưu Quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường vẫn là bếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỗ an toàn . Vả lại, đơn hôn của hắn và Mộc Tiểu cũng sắp được duyệt rồi. Ả hơn Lưu Quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường một tuổi, không dây thêm được nữa.
Lưu Quốc Cường sững sờ: Em em nói cái gì cơ? không tin tai mình. Đang đang lành sao ả lại nói ra những lời kinh thiên địa thế này?
Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áp mặt vào hắn, thỉ: Anh Cường, hồi anh còn ở cái huyện nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , em đã chú ý đến anh rồi. Anh hẳn đứa trẻbot_an_cap khác, đẹp trai, giỏi lại còn dũng cảm. Anh còn nhớ không? Ngày thứ ba em chuyển , tên Trương Đông chặnvi_pham_ban_quyen cửa không cho em vệ sinh, bảo ai muốn đi chui qua hắn. Chính anh đã túm cổ hắn đánh một trận tơi bời.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay