Trọng Sinh Sau Cơn Bão Dữ: Sở Hữu Bàn Tay Vàng Là Bà Trùm Đánh Bắt Hải Sản

Tiểu Tiên Linh on-going 12/03/2026 114 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

## **HÀNH TRÌNH VẢ MẶT GIA TRUNG TÁ: KIẾP NÀY BÀ ĐÂY CHỈ CẦN TIỀN VÀ SỰ NGHIỆP!** 🎧🔥

Mở mắt ra là năm 1981, ngay đúng ngày gã chồng tệ bạc ép cô động phòng để làm “công cụ nối dõi”. Một cái tát nảy đom đóm mắt dành cho kẻ phản bội, liệu có đủ để trả giá cho 20 năm uất ức, con cái ghẻ lạnh và cái chết trong cô độc ở kiếp trước?

Sống lại vào đúng thập niên 80 – thời điểm vàng của sự đổi mới, Mộc Tiểu Thảo thề sẽ không bao giờ dẫm lại vết xe đổ. Kiếp trước, cô cam chịu làm con sen miễn phí, thắt lưng buộc bụng để chồng đem tiền nuôi “trà xanh” góa phụ. Kiếp này, chìa khóa nhà cô thu hồi, sính lễ đòi trả đủ, đơn ly hôn vứt thẳng lên bàn Chính ủy trước sự ngỡ ngàng của cả quân khu!

Giữa những âm thanh xì xào của đại viện quân khu và sự đeo bám dai dẳng của gã chồng cũ Lưu Quốc Cường, Mộc Tiểu Thảo bất ngờ nhận được sự bảo vệ từ “chiến thần” Tần Mộc Dương – người đàn ông quyền lực và lạnh lùng nhất thủ đô. Bí mật về miếng ngọc Bình An và hệ thống siêu thị mini ẩn giấu bên trong bắt đầu hé lộ, giúp cô không chỉ vả mặt đôi gian phu dâm phụ mà còn từng bước xây dựng đế chế riêng cho mình.

### **Tại sao bạn không thể bỏ lỡ bộ Audio này?** ✨

*
**Vả mặt cực căng, sảng văn chính hiệu:** Chứng kiến màn “lột xác” từ bà vợ quê mùa nhu nhược thành mỹ nhân sắc sảo, dùng trí tuệ và cả… dép để dạy cho tiểu tam cùng mẹ chồng một bài học nhớ đời.

*
**Main nữ não to, có không gian tùy thân:** Không chỉ dựa vào đàn ông, nữ chính tận dụng hệ thống siêu thị mini và khả năng “mắt thần” soi đồ cổ để làm giàu thần tốc giữa những năm 80.

*
**Nam chính cực phẩm, cưng sủng tận trời:** Tần Mộc Dương – người đàn ông “không gần nữ sắc” lại tình nguyện vào bếp nấu cơm, gắp hành và âm thầm dọn đường cho cô thi đại học thủ đô.

🎧 **Đeo tai nghe ngay để cùng Mộc Tiểu Thảo lật ngược thế cờ, cảm nhận nhịp đập hối hả của thập niên 80 và những màn đối đầu kịch tính tại TruyenFullAudio.net!**

**Bạn đã sẵn sàng nghe tiếng “chát” nảy lửa và hành trình trọng sinh huy hoàng này chưa? Bấm PLAY ngay!** 🚀🔥

Trọng Sinh Sau Cơn Bão Dữ: Sở Hữu Bàn Tay Vàng Là Bà Trùm Đánh Bắt Hải Sản cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Mộc Tiểu Thảo vừa mở mắt ra gặp khuôn mặt đầy vẻ chán ghét người ông mặt. Đôi tay ta đang thô cởi áo cô. Chẳngleech_txt_ngu suy nghĩ , cô vung tay tặngvi_pham_ban_quyen luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho hắn hai cái tát nảy đom đóm mắt.
Bỏ ánh nhìn sững sờ người đàn ông, cô đảo nhìn quanh phòng lượt, rồi chân trần lao thẳng ra cửa. Đậpleech_txt_ngu vào mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô là khu đại quân khu vốn đã nhòa trong ký ức.
ra, cô thực sự đã sống lại . Trở vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúngvi_pham_ban_quyen năm thứ ba cuộc hôn nhân giữa cô và Lưu Quốc Cường: ngày tháng 1 năm 1981leech_txt_ngu.
ngột siết chặt lồng . Nơi đó như có một bànleech_txt_ngu tay vô bópleech_txt_ngu nghẹt, đau đớn đến mức không thểbot_an_cap thở .
Cô nhớ lại khoảnh khắc trước khi chớt, Lưu Quốc Cường đang mê chúc mừng nhật trăng sáng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn. còn dắt theo cặp song sinh mà cô cực khổ mang nặng đẻ , cùng nhau hátvi_pham_ban_quyen vang bài ca mừng sinh nhật người phụ nữ kia. đến lúc chớt, cô cũng chẳng mặt chúng lấy một lần.
Hơn hai năm ròng rã, cô vắt kiệt tâmvi_pham_ban_quyen can không thể làm ấm nổi trái tim hóa đá của người ông này. Nếu đã không thích, hà tất năm xưa phải cưới ?
Ngày cưới, đạp xe leech_txt_ngu về nhà Lưu rồi quay ngoắt trở lại quân đội. Mãi đến tận hôm nay ba sau ngày cưới mới gọi cô lên đơn vị để động phòng.
Tốt, tốt lắm! Mọi vẫn còn kịp. Đời , cô cũng không sinh con cho hạng đàn này nữa. Cô phải ly hôn!
Thực ra, chiều nay cô đã có mặt ở đây. Nhưng khi cô mồ hôi nhễ đẩy phòng ra, lại bắt cảnh Hồ Lệ đang nép mình trong Lưu Quốc Cường đọc sách. Một kẻ thì đầy vẻ nuông chiều, kẻ mặt hoa da phấn, tình tứ đến gai mắt.
Lúc , cô còn trẻ tuổi nóng tính, lao vào giằngleech_txt_ngu với Hồ Lệ Lệ thì bị Lưu Cường đẩy , đập vào cạnh bàn bấtbot_an_cap tỉnh sự. Vừa tỉnh , cô suýt chút nữa đã bị gã cưỡng ép làmbot_an_cap chuyện ấy!
Kiếp trước, cô chẳng cảm được gì mà vinh dự làm mẹ. Kiếp thì mặc kệ đàn ông hay con cái, tất cả cút xéo hết đi cho rảnh nợ!
Ngày này kiếp trước, vì muốn trái chồng, cô đã hạ xin Hồ Lệ Lệbot_an_cap, cung phụng nước rót, giặt giũ quần áo, thậm chí còn đem tặng cảleech_txt_ngu sợi dây chuyền ngọc trai quý giá mà Ngưu Tử mình cho ả ta. Nhưng dù cô có hèn mọn, quỵ lụy đến đâubot_an_cap, Quốc Cường vẫn chẳng mảy mayvi_pham_ban_quyen độngbot_an_cap .
Lúc chớt mang đầy oán hận, khi nhắm mắt cô mang nặng không cam. Được sống lần nữa, cô sẽ không bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhượng với bất kỳ kẻ nào!
Lưu Quốc Cường mặc lại quần áo đuổi ra , thấy Mộc Tiểu Thảo đang đứng ngây dại giữa sân. Hắn trầmbot_an_cap giọng quát: Cô quậy đủ chưa? Tỉnh rồi thì đi xin Lệ Lệ đi!
Đúng lúc này, tiếng gõ vang . Lưu Quốc Cường vừa mở cửa, Lệ đã mềm nhũn người, ngã ngay vào lòng hắn.
Anh Cường, thôi bỏ đi, đừng khó em . không sao đâu, anh đừng giận. Nói , ả ta còn cố ý giấu bàn tay phảileech_txt_ngu sau lưng, để lộ đỏ chót do Mộc Thảo gây ra.
Quốc Cường cúi đầuleech_txt_ngu thấy hành động của Hồ Lệ Lệ, ánh mắt lập tức sắc lẹm như dao, về phía Tiểu : thấy chưa? Xinleech_txt_ngu lỗi Lệ ngay!
Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt này sẽ Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thảo vừa sợ vừa . Nhưng bây giờ, cô đã thấu hồng trần, đời nào lại đi chiều lòng đôi gianbot_an_cap phu dâm phụ ?
Cô đưa tay tóc rối ra sau tai, nhìn Quốc Cường bằng ánh mắt lẽo: Tôi có lỗi phải xin ?
Cô vô cớ làm tổn thương đồng chí Tiểu Hồ, đương nhiên phải xin ! Lưu Quốc Cường gằn giọng.
Vì sao tôi đánh ả, anh không biết sao?
Tôi chỉ cô như một con mụ điên nhào vào cào rách cô ấy!
Được , tôi xin lỗi.
Tiểu Thảobot_an_cap thả cúi người, rồi bất ngờ lao lên chặt tóc Hồ Lệ Lệ, ấn ả va mạnh vào tường, thuận tay bồi thêmleech_txt_ngu hai cái tát nảy lửa. Ngay cả một phản ứng nhanh như Lưu Cường cũng không kịp ngăn cản đột ngột của côbot_an_cap.
đến khi Mộc Tiểu Thảo đẩy Hồ Lệ Lệ vào lòng , Lưu Quốc Cường mới bừng tỉnh, vội vàngvi_pham_ban_quyen chở cho ả ta đang gào khóc thiết.
Mộc Thảo, cô muốn à! Hắn nghiến răng kẹt, ánh mắt nhìn cô như muốn tùng xẻo.
Đau quá Hồ ôm đầu, mặt tái mét, nước mắt lã chã.
Mộc Tiểu Thảo nhiên nhìn hắn: Lưu Quốc Cường, nếu anh đã thích bảo vệ con hồ ly tinh này như vậy, chúng ta ly hôn đi. Anh cứ về mà cho hạnh phúc.
Tiểu , ý lời cô! Tôi Lệ Lệ trong sạch, đừng có ăn nói hàm hồ bôi nhọ danh dự cô ấy. Chờvi_pham_ban_quyen tôi đưa Lệ đi bệnh viện vềvi_pham_ban_quyen rồi sẽ tính sổ với !
Đừng chờ, có nợ nần gì thì tính ngay bây giờ đi. Mộc Tiểu Thảo không nhường nửa .
trước sao cô lại sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhu thếvi_pham_ban_quyen nhỉ? Cứ trơ mắt nhìn hai kẻ này tình tứ trước mặt mà không dám ho tiếng, đến con mình đẻ ra cũng không thèm thân với mẹleech_txt_ngu, sau toàn gọi con hồ ly này .
Lưu Cường đang định nổi lôi đình thì Hồ Lệ dựa hẳn vào hắn, giọng nũng nịu giả tạo: Anh Cường, đầu em đau
Gã trừng mắt Mộc Tiểubot_an_cap Thảo một cái cháy mặt, bế thốc Hồ Lệ Lệ bước đi.
Nhìn bóng cao lớn của đàn ông xa dần, hốc mắt cô chợt cay cay. và Lưu Quốc vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai trúc mã, lớn lên bên nhau. Có điều, hắn nhỏ đã giỏi xuất chúng, bằng khen dán đầy tường nhà họ Lưu, niềm tự hào của cả . muốn giảm bớt nặng gia đình, ngũ rồi thăng tiếnbot_an_cap nhanh chóng, hiện đã là Tiểu đoàn trưởng.
Với cấp này, hắn hoàn toàn có thể đưa người nhà theo quân. Nhưng kiếp trước, cô chỉ ở lại đại này chưa đầy một tháng đãbot_an_cap tống khứ về quê với do: Nhà không thiếu em. Sau này cô mới biết, hóa đây để hú hí ánh trăng sáng thời trung học.
Cha củavi_pham_ban_quyen Lệ Lệ cũng là quân nhân, ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn thư thành phố trẻo, . Dù chỉ học chung một năm nhưng hình bóng ấy đã bám rễ trong lòng Lưu Cường. Sau này gặp lại, ả đã trụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cột văn công nhưng lại làleech_txt_ngu góa phụ của một liệt sĩ, không còn khả năng nở sau một vụ sảy thai.
Vì thế, Mộc Tiểu chỉ là công cụbot_an_cap nối dõi tông đường, là con sen miễn để hắn làm tròn chữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiếu với mẹ. cô còn sống, lương tháng của chia cho Lệ Lệleech_txt_ngu một , giữ lại một phần năm choleech_txt_ngu mình, một phần ba gửi về quê, phần còn lại mới đến tay cô. Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn cao bảo: Gia đình liệt sĩ, nên giúp đỡ. Một cái giúp đỡ này kéo dài cả một đời người.
mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Tiểu Thảo đi vào phòng ngâm chân, nấu mình một bát mì trứng thật ngon. Trọng sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về đến giờ, cô chưa được húp ngụm cháo nóng nào. Cứ no cái đã, ngày mai tính chuyện ly .
Tối đến, khóa chặt cửa phòng trong, cẩn thận lấy chốt cửa chặn lại cho chắc .
sớm hôm sau, Lưu Quốc mang theo hơi sương lạnh lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở vềvi_pham_ban_quyen nhà. Vừa cửa, hắn đã thấy Mộc Thảo đang thong dong ngồi húp cháo, tay cầm chiếc bánh bao kẹp trứng ốp vàng ươm và thịt hun khói thơm phức.
Cơn giậnvi_pham_ban_quyen của Lưu Quốcbot_an_cap Cường đi đôi chút vì tưởng cô chuẩn bữa cho mình. Hắnleech_txt_ngu sa sầm mặt ngồi xuống bàn.
Mộc Thảo chẳng thèm mắt lấy cái, cứ một miếng lại một miếng bánh, ăn đến là ngon lành. Quốc Cường nhíu mày khó chịu. Cô quê mùa này đầu chứng, dám giận dỗi với hắn đấy! Chẳng lẽ không giống như mọi khi, xoe hầu hạ hắn rửa mặt, ăn cơm sao?
Đợi mãi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy động tĩnh, hắn bực bội đứng dậy đi vào bếp. Nhưng vào trong, hắn ngớ người. Nhà bếp sạch bong kin kít, nồi xoong chảo đều được úpbot_an_cap gọn gàng .
Tiểu Thảo, tôi đâu?
Tiểu Thảo nuốt miếngvi_pham_ban_quyen bánh cuối cùng, thả đáp: Chẳng phải nhà ăn đơn sao?
Lưu Quốc Cường . cơm chứ, nhưng hắn đã mang phần của mình đưa Hồ Lệ Lệ mất rồi. Sao chỉ nấu một phần?
Có vấnvi_pham_ban_quyen đề gì à?
Cô ra viện mà hỏi , có bà vợ nào không nấu cơm sáng cho chồng không?
Mộc Tiểu Thảo buông bát, khuôn mặt đen hiện rõ vẻ mỉa : Vậy anh cũng đi hỏi xem, có người chồng nào biết lovi_pham_ban_quyen cho người ngoài mà không màng vợ mình không?
Quốc Cường lại. Hắn nheo mắt quan sát phụ trước . Sao tự lại trởleech_txt_ngu nên sắc sảo, thô lỗbot_an_cap dám cãi nhen nhẻn như thế? Hắn thầm nghĩvi_pham_ban_quyen: , lại định chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạt mềm buộc chặt sao? đây ăn cáibot_an_cap loại này đâu!
sáng không nấu thì thôi. Tôi đi làm . Trưa cô nấu ít cháo nạc, Lệ Lệ muốn ăn.
Mộc Tiểu Thảo nghe vậy mà lòng chuabot_an_cap xót. Kiếp cô dốc lòng quán xuyến cửa, nấu nướng đủ món ngon để chờ hắn về, mong một mái ấm trọn vẹn. Nhưng yêu một người đàn ông không có tim kịch lớn nhất của cô.
Cô không trách con mình chọn người làmleech_txt_ngu . Bởi với một Lệ Lệ biết bảo dưỡng, có công việc thanh cao, thì cô chỉ là bà già nông ăn mặc quê mùa, lam lũ. Nhưng Lưu Quốc Cường? sao hắn không buông tha cho cô, mà lại bắt chôn vùi cả đời trong đau ?
Khi cô chớt, hắn cưới Hồ Lệ Lệ, cả nhà phúc viên mãn. Có giờ hắn nghĩ cô đã sống uất ức thế nào không? Không, hắn biết , nhưng trong mắt , cô chỉ là một ngọnbot_an_cap cỏ dại đường, không đáng để bận tâm.
Lưu Quốc thấy cô im lặng, gắt lên: Tiểu Thảo, tôi nói thấy hả!
đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: Muốn đi hạ con tiểu tam kia à? Anh cũng mặt dày quá nhỉ!
tam cái gì? Đừng có nói bậy bạ ảnh tiếng của Lệ. Cô ấy là góa của chiến hữu tôi, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt, tôibot_an_cap giúp đỡ một chút thì saovi_pham_ban_quyen?
Là thấy ta đáng thương, là anh vẫn chưa quên được tình cũ?
mắt sắc lạnh của cô, Lưuvi_pham_ban_quyen Quốc Cường cảm thấy hô hấp có không thông. Hắn không thích một Mộc Tiểu Thảo hay cãi lời nàybot_an_cap. Hắn thích cô vợ nhút nhát, , nhìn hắn ánh mắtbot_an_cap bái và coi lời nói của hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như thánh chỉ cơ.
Hắn đi theo cô vào bếp, giọng điệu có chút dịu lại nhưng vẫn mang tính ra lệnh: Bác sĩ Lệ Lệ bị chấn động nhẹleech_txt_ngu, cần việnbot_an_cap theo dõi. Nếu không phải cô ấyvi_pham_ban_quyen lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôibot_an_cap đã tống cô ra tòavi_pham_ban_quyen án quân rồi. Hai ngày tới tôi bận, cô vào việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăm cô ấy đi. ăn phải thanh đạmleech_txt_ngu nhưng đủ chất, áo bẩn thì mang về giặt sạch đem vào. Mười nữa cô ấy buổi biểu diễn, cô phải hầu hạleech_txt_ngu cho tốt
Lưu Quốc chưa kịp nói hết câu, Mộc Tiểu Thảo đã phắt lại: Lưu Quốc Cường, tôi không rộng lượng mức đi hầu hạ kẻ liênleech_txt_ngu quan, cũng không một người đànvi_pham_ban_quyen ông mang lương đem cho người phụ nữ khác. Ly .
Ba chữ ly hôn khiến Lưu Quốc Cường đờ người. Hắn không tin nổi những lời này lại phát ra từ miệng cô.
Cô nói gì? Có giỏi thì lạileech_txt_ngu lầnleech_txt_ngu nữa xem!
Tôi nói: muốn ly hôn. Anh nộp lên đơn vị đi.
Lưu Quốc Cường bỗng thấy lòng loạn. Tại sao lại đòi ly hôn? chẳng đồng ýleech_txt_ngu độngvi_pham_ban_quyen phòng với rồi sao?
Cô lại làm loạn cái gì ? Lệ Lệ đã không truybot_an_cap cứu chuyện bị côleech_txt_ngu rồi, cô đi chăm cô ấy vài ngày đã ? Sai thì phải nhận phạt!
Tôi làm loạn à? cưới tôi chỉ vì cha mẹ anh tôi đảm đang, biết lo nhà cửa để anh yên tâm công . trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh luôn cóvi_pham_ban_quyen Hồ Lệ , tôi nói sao?
Lưu Quốc Cường lắp bắp: Cô cô bậy bạ gì đó? Tôi và cô ấy trong sạch!
Mộc nén vị đắng trongvi_pham_ban_quyen lòng: Trong hay không quan trọng nữa. Bây giờ tôi chỉ ly .
Tôi tôi khôngleech_txt_ngu thích Lệ Lệ, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn muốn ly ?
Nực cười! Không thích mà bên nhau cả đời? thích mà vì bảo vệ vợ mình ? Không thích mà dámleech_txt_ngu đemleech_txt_ngu con chobot_an_cap ả nuôi để chúng gọi là mẹ?
đến những nhục kiếp trước, Mộc Tiểu Thảo lạnh đáp: Không ly hôn định để thủ sống già à?
Lưu Quốc Cường mép cười giễu: Quanh đi quẩn lại cũng có chuyện đó. là muốn tôi đụng vào cô sao? Được, đợi tối về tôi thỏabot_an_cap mãn cô.
Hắn nghĩ , nếu không Lệ Lệ không được, cả đờivi_pham_ban_quyen này cũng chẳng thèm chạm vào loại đàn bà . thìvi_pham_ban_quyen cho cô chút ngọt đã.
Dứtleech_txt_ngu lờivi_pham_ban_quyen, thân hình cao lớn của áp sát, mạnh siết lấy eobot_an_cap cô, đôi môi mỏng cúi xuống. Tiểu Thảo thấy chút hạnh phúc nào, chỉ thấy mộtleech_txt_ngu nỗi nôn dângvi_pham_ban_quyen trào.
Ngay khi môi hắn định chạm vào mặt cô, cô dồn sức đẩy ra, tặng cho hắn một cái tát trời giáng: đi, chạm vào tôi, bẩn lắm!
Lưu Quốc Cường đến ngơleech_txt_ngu ngác, mặt góc cạnhleech_txt_ngu bị đánh lệch sang một . Hồi lâu , hắnvi_pham_ban_quyen trừng mắt nhìn cô: Cái đồ đàn bà ngubot_an_cap xuẩn này, dám đánh nữa?
Tốivi_pham_ban_quyen qua một trận, sáng naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trận, hắn tưởng hắn là bùn nặn chắc! Mộc lùi lại hai bướcvi_pham_ban_quyen, căm quát: Lưu Quốcbot_an_cap , đừng có ép người quá đáng!
đôi mắt đỏ ngầu của hắn đang lao định nuốt tươi nuốt mình, Tiểu Thảo nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay lấy con dao phay trên bếp, không chút do dự chém vềvi_pham_ban_quyen phía hắn. Quốc Cườngbot_an_cap kinh hãivi_pham_ban_quyen lách người né tránh, rồi chộp lấy cổ tay cô: Cô điên rồi ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Ánh mắt cô hừng hực tia lửa: Đừng ép tôi! Ép quá tôi không ngại cùng chớtvi_pham_ban_quyen với anh đâu!
Sự tuyệt tình cô khiến tim Lưu Quốc Cường nhói đau. Hắn giật phắt con dao, không thể hiểu nổi. Trước đây, ai mà chẳng biết Mộc Tiểu yêu hắn đến sống lại, coi thế . Vậy mà giờ đây, cô lại cầm về phía hắn!
Hắn bực bội bỏ đi. Hắn nghĩ chắc tại mình quá nuông chiều nên cô mới sinh . Để xem lyleech_txt_ngu hôn rồi, một con mụ nhà quê như cô thế !
Thấy hắn đi rồibot_an_cap, cô thở nhõm. Côbot_an_cap tức lấy giấy bút viết đơn xin ly hôn rồi thẳng tới ủy.
Vương Chính ủy nhìn tờ đơn, ngạc nhiênbot_an_cap: Cô muốn ly hônvi_pham_ban_quyen?
Thời này ly là chuyện , đủ để điều tiếng người đời dìm chớt một người phụ nữ. Mộc Tiểu gật định.
Ly hôn là việc lớn, sao Quốc Cường khôngbot_an_cap cùng đi?
Anh ta bận vào viện chăm sóc Hồ Lệ Lệ .
Vương Chính ủy câm nín. Chuyện Lưu Quốc Cường bế Hồ Lệ đi cấp cứu tối qua cả đại viện đều thấy. Ông thở : Cô thật sự lòng sao?
Mộc Tiểu Thảo ngồi thẳng lưng, bình đáp: Chính ủy, nóileech_txt_ngu đànhvi_pham_ban_quyen lòng là dối lòng. Tôi ta mười năm, cũng bảo tôi cao. Vì ta, tôi thương khó, mẹ chồng mắng tôi là gà không biết , tôi nhịn. Em chồng mỉa mai tôi, tôileech_txt_ngu nhịn. Làm lụng cực khổbot_an_cap nuôi cả nhà chồng, tôi cũng nhịn. Nhưng ba năm rồi anh ta không đụng , lương lậu cho người phụ nữ khác . Tôi cũng con ngườivi_pham_ban_quyen, tôi mới 21 tuổi, chẳng lẽ ông để tôileech_txt_ngu vùi tuổi xuân bên một người đàn thế sao?
Nghe những lời gan ruột củabot_an_cap , Vươngbot_an_cap Chính ủy thầm mắng Lưu Quốc Cường làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá tệ bạcleech_txt_ngu.
Tôi chí Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không dễ dàng, nhưng anh tabot_an_cap làm người cứ ly tôi đi rồi danh ngôn thuận mà giúp cô ta. Bây giờ là năm 81 rồibot_an_cap, gió xuân cảibot_an_cap cách thổi khắp nơi, có đàn ông tôi sống tốt.
Nhìn ánh vọng trong mắt , Vương Chính ủy bỗng thấy nể phục. Ông linh cảm rằng hôn, người hối hận chắc chắn sẽ là Lưu Cường.
Rời khỏi văn phòng, Mộc Tiểu đi dạo quanh đại viện. Nơibot_an_cap đây sầm uất hơn quê nhà nhiều. trước, vì muốn gần , cô đã thi đỗ một trường đại học ở đây nhưng cùng suất học lại bị Lưu Quốc Cường ép nhường cho gái hắn. bảo cô phải ở nhà chăm sóc mẹ. Cô ngu ngốcbot_an_cap nghe theo, để cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đến lúcvi_pham_ban_quyen chớt cũng chẳngbot_an_cap được một lời thăm chồng.
Cái đồ nhà quê độc ác này! Lệ đã khổ lắm rồi, Cường chăm sóc cô một chút sao? Một nói chói tai vang lên sau lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mộc Tiểu Thảo quay lại, nhận ra Bình cô họ Hồ Lệ Lệ. Người này chuyên nịnh bợ để được nhờ , kiếp trước không ít lầnbot_an_cap ức cô.
Nếu chỉvi_pham_ban_quyen cái ngónleech_txt_ngu tay thỉu đó vào mặt tôi, tôi sẽ chặt đứt nó đấy! Mộc Tiểu lạnh lùng nói, rồi tay bẻ một cành liễu mạnh vào tay bà .
Bà rộng lượng thế sao không bảo con trai bà mà chăm sóc ta? Sao không nó đem nửa lương cho ta đi?
Bình ngớ người, không tin nổi con nhà quê này lại dám lại mình.
Mộc Tiểu Thảo liếc đám đông đang hóng hớt, nhạt: Mọi người thửvi_pham_ban_quyen nghĩ xem, tôi ngồi tàu hỏa hơn ba mươi tiếng lên thăm chồng, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở Hồ Lệ Lệleech_txt_ngu nằm trong lòng mình, tôi cóleech_txt_ngu nên giận ? Tôi chỉ làm đỏ tay ta mà tôi đã đẩy tôi ngất xỉu, thế mà sángvi_pham_ban_quyen sớm cô còn vác mặt đến đòi tôi xin lỗi. Không cô ta thì đánh ai?
Hồ Bình bắp: Cô cô nói bậy gì đó? Đó là tình đồng chí cách mạng! Lệ Lệ là trụ cột đoàn văn công, xinh đẹp thanh , đời nào thèm bám Tiểu đoàn trưởng Lưu.
Mộc Tiểu Thảo tay ra sau: Sự thật thắng hùng biện, bà nhìn lại đi.
Cách không , Hồ Lệ Lệ đang tựa hẳn vào người Lưu Quốc Cường, tay ôm cánh tay hắn, cười rói một .
Mộc Tiểu Thảo thừa Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ Lệ rất đẹp, , dáng người thướt chiếc khoác dạ xịn xò. Còn nhìn lại mình, tóc nham nhở, bộ áo thô kệch, làn da sạm đen vì nắng gió. Nhưng không buồn, kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước khôngbot_an_cap ai cho cô kiện làm , kiếp này sẽbot_an_cap tự giành mình.
Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc Cường vi_pham_ban_quyen vậy thì khó chịu rút taybot_an_cap ra khỏi ngườivi_pham_ban_quyen Hồ Lệ Lệ, quát: Mộc Tiểu Thảo, đừng có đâyleech_txt_ngu tung tin đồn !
Cô ta là gì của anh mà anh phải trắng đêm chăm sócbot_an_cap? Muốn chăm chứ ? Ly hôn đi, lúc đó muốn chăm thế cũng !
Câu ly hônvi_pham_ban_quyen ra khiến tất cả người quanh đều há hốcvi_pham_ban_quyen mồm kinh ngạc.
Giữa đông đang xôn xao, có người đàn trẻ tuổi Tần Mộc Dương quan . Anh ta cao lớn, gương mặt lạnh lùng như băng khiến ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấy đều phải dè . Mộc Dương vốn là chiến thần của quân khu, xuất thân từ gia đình quyền thủ đô.
định quay người rời nhưng chợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khựng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi nhìn thấy nốt ruồi dái tai của Mộc Tiểu Thảo. Ký tuổi thơ ùa về, hình ảnh bé mười tuổi theo xe tiễn anh đi, sẽ trồng ruộngleech_txt_ngu anh khiến trái tim sắtbot_an_cap đá của anh bỗng chốc mềm lại.
Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn gầm lên: Mộc Tiểu , về nhà nói chuyện, đừng làm loạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Không về! muốn nói rõ cho mọi người cùng nghe. Kết hôn ba năm chưa từng động phòng, lương tháng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa tôi không quá năm , còn lại đem choleech_txt_ngu người phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ khác. Anh , muốn che cho cô , thì ly hôn để tôi còn được sống cuộc của . Tôi mệt mỏi lắm rồi!
Nói , cô ném xuống đất, lướt qua đám đông đang xì xào bàn tán. ta đầu chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trỏ Quốc Cường và Hồ . Những lời đàm tiếu như tát vào mặt khiến Lưu Quốc Cường tím tái cả mặt mày.
Đúng lúc đó, Vương Chính gọi hắn vào vănleech_txt_ngu phòng.
Cậu làm cáivi_pham_ban_quyen mà để vợ cậu tuyệt vọng đến mức đòi ly hôn hả?
Lưu Cường đang cơn thịnh nộ, nghiến đáp: Muốn lybot_an_cap thì ! Để có tôi cô ta sống thế nào!
Vương Chính ủy thở dài: Cậu quá sai rồi Quốc Cường ạ. Giúp đỡ vợ chiến hữu là đúng, nhưng phải có cách. Cậu là chồng của Mộc Thảo chứ không phải của . Cứ tiếp tục này, người hối sẽ là cậu đấy.
Lưu Cườngvi_pham_ban_quyen không nghe , hậmbot_an_cap hực: Ngày mai sẽ nộp đơn!
đinh ninhleech_txt_ngu Mộc Tiểu Thảo chỉ đang mình làm mẩy, sớm muộn gì côvi_pham_ban_quyen cũng phải quỳ xuống xin lỗi hắn thôi. Hắn không hề biết rằng, lần cô đi là đi thật, và vi_pham_ban_quyen từ nay về sẽ không còn chỗ cho hắn nữa.
Tháivi_pham_ban_quyen độ Lưu Quốc Cường vô cùng kiên quyết.
Chính ủy, dưa hái xanh không . Mộc Tiểu đãbot_an_cap khăng khăng đòi ly hôn, còn cách nào khácvi_pham_ban_quyen ngoài thành toàn cho cô ta?
Hắn thầm nghĩ, để xem sau khi rời bỏ hắn, Mộc Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen sẽ sống sót nào!
Mộc Tiểu Thảo thực ra chẳng đâu xa. Cô mộtleech_txt_ngu hồi lẻn đến nấp dưới cửaleech_txt_ngu văn phòng Chính ủy, nghe không sót chữ nào. Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy tồi kia đã đồng ývi_pham_ban_quyen, cô lập tức hớn hở. , tốt lắm! Chỉ cần hai bên đồng ý, đơn nộp lên trên, tối một tháng là cô có thể cầm chắc tờvi_pham_ban_quyen chứng nhậnleech_txt_ngu ly hôn trong tay, chính thức vạch rõ giới hạn với tên họ Lưubot_an_cap này.
Nghĩ đến không phải đi vết xe đổ kiếp , Mộc Tiểubot_an_cap Thảo cảm thấy lồng nhẹ bẫng, sảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoái vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng. Nhìn Hồ Lệ Quốc bị người ta chỉ trỏvi_pham_ban_quyen, cô lại càng đắc ý. nhiên, xây niềm vui trên nỗivi_pham_ban_quyen đau của kẻ khác là cảm giác tuyệt vời nhất trần đời.
Nghe chán chê mấy lời bàn tán tám, Mộc Tiểu Thảo mới thong dong đi về khu nhà ở. đến nhà, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thấy Quốc Cường đang đen mặt đứng nấu kê chovi_pham_ban_quyen Hồ Lệ Lệ.
Cô hừbot_an_cap lạnh một , định đi vào phòng thì Quốc Cường quẳng đôi đũa lên bếp, bước ra chắn đườngbot_an_cap:
Mộc Tiểu Thảo, cô trở nên vô lý từ bao giờ thế hả? Lệ là góa phụ liệt sĩ, côleech_txt_ngu đừng có dùng cái thói thấp hèn mà sỉ nhục !
Mộc Tiểu Thảo lùi lại hai bước, nhìn gã đàn đang nổi khùng trước mặt bằng ánh mắtbot_an_cap lạ lẫm:
Phải rồi, tôi hèn nhụcbot_an_cap nhã, anh và Hồ Lệ thì thanh cao thánh khiết, đúng là tài gái sắc. Chúng hôn để thànhvi_pham_ban_quyen toàn cho tình nhân các người phải tốt saoleech_txt_ngu? Anh gào lên tôi làm ?
Lưu Quốc siết chặt nắm . Mộc Tiểu Thảo vốn một vợ hiền dâu thảo, cam chịu mọi khổ nhọc, sao tự dưng lại thành cái dạng này? Mồmvi_pham_ban_quyen mép liếnbot_an_cap thoắng, năng không kiêng nể, đây chính loại đàn bà mà hắn ghét !
Ly hôn, tôi nói làm đấy. Nếu anh không muốn chuyện này ầm ĩ thêm, thì nhất nhanh chóngvi_pham_ban_quyen làm thủ tục . Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng bồi thêm câu.
Nhìn cái lạnh xương mắt cô, Lưu Quốc bỗng thấy nghẹn đắng ở cổ . Ba năm không gặp, sao cô lại như biến thành một người khác hoàn toànbot_an_cap thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Đừng có đến tôi nữa. Nhìn thấy là tôi thấy buồn rồi. Nếu là đàn ông thì ngày mai hãy gặp Chính ủy nói , làm thủ tục càng nhanh càng tốt. Như vậy tôi còn nể anh chút.
Nói xong, cô vào phòng trái cửa, chặn luôn chốt lại. Cô lấy lương khô mang từ quê ra, nhai tạm với lọc cho qua bữa. đó, cô thu dọn của mình vào valibot_an_cap da vốn là đồ hồi môn của cô.
Dưới đáy vali có mộtvi_pham_ban_quyen ngăn bí mật, bên trong giấu một sợi chuyền ngọc trai. Chính giữa sợi dây treo một miếng ngọc Bình An màu nước trong vắt. Mộc Tiểu vuốt ve miếng ngọc, đầu hiện lên một gương mặt đã nhòa. Đã tám năm xa cách rồi, chẳng biết ấy giờ ra sao, còn sống hay đã mất?
tự giễu, đeo sợi dây lên cổ. Chuyệnleech_txt_ngu củabot_an_cap chính mình còn giải quyết xong, hơi đâu mà nghĩ cho ngườivi_pham_ban_quyen khác. này, thứ gì của , hòng ai lấy mất. Đêm đó, khi Mộc Tiểu Thảo đã ngủ say, từ miếng ngọc Bình An bỗng rỉ ra một giọt nước tinh khiết như sớm, từ từ thấm sâuleech_txt_ngu vào làn da của cô
Sáng hôm sau, Thảo tỉnh dậyleech_txt_ngu tinh thần sảng lạ thường. sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cô sân đi xuôi . Lưu Quốc Cường không có nhàleech_txt_ngu, hình như đi làm nhiệm vụ, cô càng thấy thảnh thơi. Chỉ cần làmvi_pham_ban_quyen xong thủ tục hôn, sẽ lập tức rời khỏi chốn này.
Bỗng từ sân nhà trò chuyện vang lên:
Lệ Lệ, cháu xem cái connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mụ nhà quê lại phát điên cái gì vậy? Tự đòi ly hôn với Tiểu đoàn trưởng , cảvi_pham_ban_quyen cháu lẫn cậu ấy mất mặt.
Hồ Lệ Lệ đưa tay xoa trán, ánh mắt phức . Ả cảm tình với Quốc Cường, nhưng hắn lại là người nhà quênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cha mẹ hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức khỏe , đàn thì vừa lười bệnh, lại còn bà nội liệt giường cần người hầu hạ quanh năm đó chính là một hố không . Cường đối tốt với ả thật, nhưng cái gia kia thì ả không nuốt trôi được. Nếu không, ả đã sớm tìm cách đá văng Tiểu để vào vịbot_an_cap trí chính thất rồi.
Ả thamvi_pham_ban_quyen lam sự chiều chuộng và hào phóng của hắn, nhưng bảo ả cưới hắn thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ả chưa kỹ. Hơn , ả không nở được, nhà họ Lưu chắc sẽ không chấp nhận. trì mối quan hệ như hiện tại là tốt nhất: Người nhà họ Lưu có kẻ sóc, tiền của Lưu Quốc Cường thìleech_txt_ngu ả được hưởng một nửa, chẳng phải lao tâm khổ tứ điều .
Chỉ tại Mộc Thảo này không . Một người đàn bà nông thôn phải bao , ai ravi_pham_ban_quyen là đòi lyvi_pham_ban_quyen hôn dọa ? Cô taleech_txt_ngu ly hôn thật, nước bọt người đời ở quê cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ dìm chớt cô ta rồi.
Bây giờ Hồ Lệ Lệ cay ghét đắng Mộc Tiểu Thảo. Ả luôn xây dựng hìnhvi_pham_ban_quyen tượng góa phụ sĩ thanh cao, , vậy mà từ khi cô ta đến, hình tượng đó sụp đổ tanbot_an_cap . Nhưng trước người khác, ả vờ tỏ ra rộng lượng.
Cô à, tính vốn vô tư, không câu nệ tiểuvi_pham_ban_quyen tiết. Cháu và anh bạn cũ nên nói năng hành động có phần mái, chắc vìleech_txt_ngu thế khiến cô ấy hiểu lầm. Để nào cháu giải rõ cho côleech_txt_ngu ấy. và anh trong sạch, chỉ là đồng chí, bạn học thôi, bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn đâu ạ.
Hồ Lệ Lệ không tin Mộc Thảo dám ly hôn thật. Thời này phụ bỏ chồng khó sống lắm. Cô ta làm chỉ để thu hút sự chú ý củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu Quốc Cường thôi. Đợibot_an_cap Cường về, bảo hắn dành thời gian dỗ dành ta chút lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, mắc gì phải đòi ly hôn? Cô ta mà đibot_an_cap rồi thì ai sẽ hầu hạ cái gia đình già yếu tật kia chovi_pham_ban_quyen ả?
Mộc Tiểu Thảo đứng bên kialeech_txt_ngu tường nghe mà thấy nực cười. Đến đoạn cao trào, cô bèn cái ghế kê chân, rướn cổ nhìn sân cạnh:
Bà nói xấu người ta mà không sợ sét à?
Hồ thấy mộtleech_txt_ngu cái đầu ló ra từ vách tường thì thoáng sượng sùng, nhưng rồileech_txt_ngu lập tức quát lại: nhà quê, lén chuyện người khác mới bị sét đấy!
Thảo cườileech_txt_ngu lạnh: Kẻ nói điều thị phi còn chẳng sợ, tôi gì? Hai người cứ tiếp tục đi, tôi đứng đây nghe xem hai còn phun ra được vàng ý ngọc gì nữaleech_txt_ngu.
Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Thảo, cô bôi nhọ danh dự của Lệ , không địnhvi_pham_ban_quyen xin lỗi một tiếng sao?
Mộc Tiểu Thảo thong thả húp hai ngụm nước từ chiếc ca men rồi mới nói: Một convi_pham_ban_quyen giáp mười mặt dày biết xấu hổ, mà đòi tôi xin lỗi à? Không !
Lệ tức đến mứcbot_an_cap bậtvi_pham_ban_quyen dậy: Tôibot_an_cap và anh Cường chỉ là bạnvi_pham_ban_quyen cũ, cô đừng có cái tâm thỉu rồi ai cũng bẩn!
Ôi chao, mở ra là một mùi hôi thối, suýt nữa làm tôi ngất xỉu rồi đây này. Thảo mỉa mai.
Mộc Tiểu Thảo lùng liếc nhìnleech_txt_ngu Hồ Lệ Lệ:
Cô khôngvi_pham_ban_quyen bẩnbot_an_cap? Không bẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà lại thản nhiên hưởng thụ sự sóc chồng tôi, tiêu tiền của chồng tôi? Không bẩn dùng khổ nhục kế để tôi? Không dùng mấy thủ đoạn hạ đẳng mê hoặc người đàn ông của người khác đến mức hồn? Cô ra vào nhà tôi như chợvi_pham_ban_quyen, nam nữ thụ thụ bất thân mà lại chung phòng, dù người cũng phải biết giữvi_pham_ban_quyen khoảng cáchvi_pham_ban_quyen, đằng này hai người có không? Bạn cũ của Lưu Quốc Cường đầy ra đấy, không anh tavi_pham_ban_quyen đi chăm sóc ai khác mà chỉ chăm mỗi cô?
Hồ Lệ Lệ cứng , nhưng vẫn cốleech_txt_ngu giả bao dung: Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tôi vi_pham_ban_quyen sợleech_txt_ngu anh Cường trách mắng đánh tôi nên mới đòi hôn. Cô yên tâm, tôi đã khuyên anh ấy rồi, anh không trách đâu. nàybot_an_cap hai người đóng cửavi_pham_ban_quyen bảo nhau mà sống, đừng dở trẻ con ra nữa.
Mộc Tiểu Thảo cười khẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Da mặt cô đúng là dày thật , bám lấy chồng người ta rồi còn muốn chỉbot_an_cap tay năm ngón vào chuyện nhà người ta. gã lưu manh ở làng tôi thấy cô chắc cũng phải bái làm sư . Cuộc hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân này tôi hôn chắc rồi, còn cô chính con hồ tinh phá hoạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hônbot_an_cap nhân quân đội!
Nói xong, cô ghếleech_txt_ngu thẳng vào nhà. Hồ Lệ Lệ hết xanh lại trắng, không hiểu con khốn này bị ma hay sao mà khácbot_an_cap hẳn trước kia.
Haileech_txt_ngu ngày sau, Mộcbot_an_cap Thảo bắt thu dọn hành lý. Đã định hôn thì phải xa Lưu Quốc ra, gã đàn ông mà nổi điên thì cô đấu không lại. Gọi là hành lý nhưngvi_pham_ban_quyen chấtvi_pham_ban_quyen chỉ quần lótleech_txt_ngu đểvi_pham_ban_quyen thay một bộ bông chần đầy mảnh vá. Khoảng mười đồng tiền ít ỏi được cô khâu kỹ trong túi áo trong.
gia tài nghèo nàn, cô chỉ muốn vả choleech_txt_ngu mình hai cái. Năm đồng quê không , vậy mà cô Lưu Quốc Cường, dụm mua làm nước sốt gửi lên đơn cho hắn, cònvi_pham_ban_quyen lại thì mua mới, thịtleech_txt_ngu cho cả nhà ăn. Còn bản thân cô thì thắt lưng buộc bụng, chui trong bếpbot_an_cap gặm bánh . nhà Lưu Quốc Cường nấy mặt mày hồng hào, áo quần bảnh , còn cô thì toàn thân toàn mảnh vá. Thật là mộtvi_pham_ban_quyen sự hy sinh nguvi_pham_ban_quyen xuẩn!
Bây giờ là những 80 , chỉ cần óc linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoạt thì bán tất, bán kẹp tóc cũng có giàu . Đời này cô nhất phải sống thật rực rỡ.
Đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mải suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa. Cô hé cửa ra, thấy Lưu Quốc Cường vừa trở về, phong trần mệt mỏi nhưng vẫn quân phục chỉnh , dáng người , điều vẻ mặt lạnh như băngvi_pham_ban_quyen.
Tiểu Thảo, chúng ta nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Cô cũng lạnhbot_an_cap lùng kém: Có gì?
Đừng nói nhảm nữa, ra khách.
Nghĩ là bàn chuyện ly hôn, Tiểu Thảo vui vẻ ra ngồi đối hắn. Chiếc bàn trà nhỏ trở thành giới phân định rõ ràng giữa hai người. Lưu Quốc Cường đen mặt đẩy mười tờ tiền lớn tới trước mặt cô.
Không phải chê tôi đưa ít tiềnbot_an_cap ? 100 đồng này cô cầm lấy màleech_txt_ngu trước, từ tháng tôi sẽ đưa cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỗi tháng 50 đồng, đừng có hở chút là đòi ly hôn .
Hắn đang giai đoạn nhắm vào vị trí Phó Trung đoàn trưởng, không thể để xảy ra bất cứ điều tiếng gì lúc .
Mộc Tiểu Thảobot_an_cap nhìn xấp tiền, bật cười: Lưu Quốc , anh nghĩ tôi đòi ly hôn là tiền sao?
ngạo liếc nhìn cô: Chẳng lẽ không phải? tận chỗ Chính ủy rồivi_pham_ban_quyen còn à?
Cô cầm xấp : Lúc cưới, anh không cho nhà tôi đồng sính lễ nào. Số này như là sính lễ anh trả đi. Ngược lại, nhà tôi cho tôi hồi môn, còn sửa tủ quần áo, chăn ga gối đệm, bình nước, móc áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất tần tật đồ trongvi_pham_ban_quyen phòng cưới là nhà tôi tiền ra.
Càng nói, mặt Lưu Quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường càng rát như bị vả. hắn nghèo xơ , lúc đó hắn mới Đạivi_pham_ban_quyen đội trưởng, lớn tiền dốc sạch cho Hồ Lệ Lệ nên chẳng chuẩn bị được gì cho cô.
Là côbot_an_cap tự chọn gả cho tôileech_txt_ngu, loại như cô thì bao nhiêu sínhvi_pham_ban_quyen ? Hắn cay độc nói.
Tôi không đáng giá? Vậy Hồ Lệ Lệ giá chắc? Sao anh không cưới cô ta luôn đi? Tiểu Thảo phản pháo.
Tiền đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì tim ở . Bất kể anh lương tháng baobot_an_cap nhiêu, người nhận được nhiều nhất là Hồ Lệ Lệ, ngay cả cha mẹ không bằng, anh không thấy nực cười à?
Tôi vô ? Mộc Tiểu Thảo bật cười vì .
Lưu Cườngleech_txt_ngu, anh về quêleech_txt_ngu mà xem. nhà đóvi_pham_ban_quyen từ nồi niêu xoong chảo đến chăn êm nệm ấm, có cái nào không phải do tôi thắt lưng buộc bụng sắm ra? Bố mẹ anh sức yếu, tôi làm hết nhà còn phải ra đồngvi_pham_ban_quyen kiếm điểm côngleech_txt_ngu. Đàn ông thức đêm nước ruộng, tôi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đànbot_an_cap ông để đắp đập, lấp nước. mà dám quậy sao? viết thư than vãnvi_pham_ban_quyen đôi câu, anh liền bảo tôileech_txt_ngu ủy mị, chỉ hưởng thụ không biết hy sinh. Anh tìm khắp cái làng đó xem có người đàn nào việc bằng người đàn ông tôi không?
Cô hất cằm: Nếu anh muốn dùng tiền bù đắp thì đưa thêm 500 đồng nữa. Tiền công giúp , tiền ruộng, tiền tổn thất tinh thần trong baleech_txt_ngu năm , 500 đồngvi_pham_ban_quyen là còn đấy!
Cô đòi 500 đồng đểleech_txt_ngu làm ? Lưu Quốc Cường .
Để mua anh một cái nón xanh tặng anh chứ làm gì! cười khẩy. Anh Hồ Lệ Lệbot_an_cap thật lòng với anh à? Ả chỉ coi anh là cái máy rút tiềnleech_txt_ngu thôi, đồ quáng!
Mộc Tiểu Thảo! Hắn gầm lên. Hắn không thể tin nổi đây là người vợleech_txt_ngu mùa luôn tự ti, luôn miệng hắn phải chăm sóc Hồ Lệ Lệ ngày xưa.
Học tập Lệ Lệ đi, rảnh thì đọc sách mà tố chất con người lên. Lưu Quốc Cường mỉaleech_txt_ngu mai.
, đọc sách đểvi_pham_ban_quyen sáng mắt , để cái bệnh mù mắt vì chọn . Vậy đưa đây, có tôi mới mua sáchleech_txt_ngu được chứ.
tiết kiệm tôi đưa hết cho cô rồi, cô còn muốn nàobot_an_cap?
Anh nghèo thế à? Thằng Lý Nhị Cẩu ở làng lái máy kéo còn dành cả nghìn đồng, anh làm quan quân gì mà vậy?
Lưu Cường bực day trán: Đừng có miệng ra là , không có tiền thì cô chớt à?
Cô lườm hắn: theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh không công năm, không có được tình yêu thì cũng phải thu chút tiền bạc để an ủileech_txt_ngu bản thân chứ.
Lưu Quốc Cường câm nín. Hắn quan sát kỹ cô, không biết có phải ảo giác không nhưng chỉ mới ngày không , cô dường như sáng , rạng rỡ hẳn lên, dáng lù khù, ám như trước.
Đưa 500 đồng, coi phí đền bùleech_txt_ngu. Ly hôn xong, anh đi đường anh tôi đi đường , không nợ ai.
Cô đủ đấy! Tôi đưa tiền cho cô không phảileech_txt_ngu ly hôn.
Khôngvi_pham_ban_quyen ly hôn làm sen không công cho nhà , còn anh ở đây trăng hoa với con hồ kia à? Đừng nằm mơ, hôn phải ly, tiền đưa. Không đưa tôi sẽ lên chỗ Chính ủy cho trò.
Lưuvi_pham_ban_quyen Quốc Cường cảm bất lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn toàn. Cô Lệ Lệ thương, ra giặt quần áo nấu cơm cho cô ấy đi. Cô ấy thíchleech_txt_ngu ăn cháo kê hồng táo, xong mang qua ngay.
Mộc Tiểu Thảo đứng bật , nhìn hắnbot_an_cap khinh bỉ: người như anh đúng là làm nhục hai chữ quân nhân. Nói rồi cô vào phòng trái cửa, mặc ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của hắn.
Cô cẩnleech_txt_ngu thận cất 100 đồng vào túi trong, càinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net băngbot_an_cap lại. 100 vào những năm 80 là một món lớn, đủ để cô không phải lo chớt khileech_txt_ngu rời khỏi đâyvi_pham_ban_quyen. Khi cô ra ngoài nữa, Lưu Quốc Cường rồi. Cô thấy hắn xách hộp đi nhà bên cạnh. Chăm chút đấy!
Hồ Lệ Lệ đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhíu mày nhìn đống quần áo bẩnleech_txt_ngu . Tay ả bị thương, đầu đaubot_an_cap, giặt đúng là cực hình. Trước đây toàn là Lưu hoặc Hồ Bình giặt , ngay cả vệ sinh cửa hắn cũngleech_txt_ngu lo hết. từ khi Mộc Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen đến, ít xuất hiện hẳn.
Tiếng gõ cửa vang lên, Lưu Quốc Cườngbot_an_cap vào với mặt chính trực, bưng hộp cơmbot_an_cap : Lệ Lệ, mua cháo kê em , ăn tạm đi.
Cảm ơn anh Cường. vừa ăn vừa tính toán. Ả thích vẻ ngoài của hắn, cái gia đình kia rào cảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá lớn. giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vờ hỏi: Anh , sao không ở nhà bầu bạn với Tiểu Thảo? Tay em đỡ rồi, em đi giặt quần áo.
Taybot_an_cap em , giặt gì mà giặt? Để anh mang về bảo cô ta giặt cho, cô ta làm quen rồi.
Ả nhìn theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng hắn xách chậu đồ đi mà lòng thầm đắc ý. Cảm giác được chiều , được ưu hơn vợ người ta là thỏa sự vinh của ả.
Lưu Quốc Cường về nhà, ném chậu đồ trước mặt Mộc Tiểu Thảo: là đồ của Lệ Lệ, cô giặt . Cô đánh ấy phải chịu tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệm.
Hồ Lệ Lệ cũng chạy sang, : Anh Cường làm khó em ấy, đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em tự làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hắn dàngbot_an_cap bảo ả về nghỉ, quaybot_an_cap gắt với vợ: Tranh thủ lúc trờibot_an_cap nắng mà giặt đi, không ấy không có đồ thay.
Tiểu Thảo đang gặm táo, nghe vậy thì cười lạnh: Xót người thế à? Vậy thìbot_an_cap mua cho ả hai bộ mới mà , giặt giùm cái gì?
Cô mau giặt đi!
Cô ném thẳng lõi táo vào đầu hắn: Lưu Quốc Cường, đầu anh chứa cái thế hả? Đến nước này rồi mà định bắt tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giặt đồ cho con bồvi_pham_ban_quyen của ? Tôi giết hai người là nể mặt lắm rồi. ly hôn đileech_txt_ngu cho nhờ!
Lưu Quốc Cường tức đến bật cười: Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giỏi , vì mấy chuyệnleech_txt_ngu không mà đòi ly hôn? Đừng có được chân lân đằng đầu.
Hắn không cô dám ly hôn. Năm xưa hắn cứuvi_pham_ban_quyen đuối, cô liền bám lấy hắn, đính hôn rồi chăm sóc hắn ròngbot_an_cap rã ba tháng trời khi bị thương đến mức bỏ cả kỳ thi đại học. Cô hắn thế nào, cả làng đều biết. Hắn nghĩ cô chỉ đang muốn thu hútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự chú ý thôi.
Mộc Tiểu đá văng cái chậu đồ: Anh muốn liếm cẩu thì cứ , đừng có tôi vào!
Lệ Lệ áo văng tung tóe thì xéo cô một cái rồi cúi xuống nhặt. Lưu Quốc Cường lấy chậu đồ sang Hồ Bình, đưa cho bà ta một đồng để nhờ giặt hộ. Hồ cười hớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hởleech_txt_ngu: Tiểu trưởng , cậu thích Lệ Lệ thế không phắt đi xongleech_txt_ngu?
Hắnvi_pham_ban_quyen sa sầm mặt: Cháu coi ấy là cũ, cháu có vợ rồi, bà đừng nói bậy.
Mộc Tiểu đứng xa nhìnleech_txt_ngu lại, thấy thật mỉa maileech_txt_ngu. Đúng chỉ có vợ mình mới là nô lệ miễn phí, còn người ngoài thì phải trả tiền. Phụ nữ lấy chồng là bi kịch: sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con miễn phí, làm việc nhà miễn phí, phục vụ tình dụcleech_txt_ngu cũng miễn phí đáng thương!
Mộc Tiểu Thảo khôngvi_pham_ban_quyen bận tâm những lời xì xàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong đại viện. Miệng là người ta, đường là của mìnhbot_an_cap, cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thong thả dạo. Bỗng có người :
Cô lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô Tiểu Thảo phải không? Vàobot_an_cap nhà chơi đi, cháu là Tần , cháu gái của Trung trưởng Tần.
Tần một cô bé rấtvi_pham_ban_quyen dễ thương, nhìn côleech_txt_ngu bằng ánh mắt tò mò chứ hề có vẻ khinhleech_txt_ngu miệt. Cô bé thầm nghĩ: Chú nhỏ lại có hứng thú với một phụ nữ bìnhleech_txt_ngu thế này sao? Thực ra Tiểu Thảoleech_txt_ngu xấuvi_pham_ban_quyen, chỉ là da hơi sạm, dưỡng trắng lại thì có khi còn đẹp hơn cả cô bé.
Hiện cả viện đang đồn rầm lên là Tiểu đoànbot_an_cap trưởng Lưu ly hôn vì vợ quê mùa, nát. chú nhỏ của Tần Tố lại bảo Mộc Tiểu rất xuất sắc, Lưu Quốc Cường không với cô, còn cô bé phải vệvi_pham_ban_quyen Mộc Tiểu Thảo.
Chào cháu, cô là Mộc Tiểu Thảo. Cô lịch sự đáp lời.
, cháu học trung học trên thành phố, có mấy bài toán khó , cô xem được ? Cháu hỏivi_pham_ban_quyen mấy trong đại viện ai biết làm cả.
Tiểu Thảo không từ chối thiện ý của cô . Vào nhà, cô thấy gian rộng rãi, sạch và tràn ngập màu xanh của cây . Tần Tố đưa cô một bài hình học chứng .
Chẳng hiểu sao, trước đây cô rất sợ hình , hôm nay vào, đầu óc bỗng thông suốt thường. Mọi bước luậnvi_pham_ban_quyen chứng, phân tích đều hiện rõleech_txt_ngu một. Cô giải bài vèo vèo khiến Tần Tố tròn xẻo mắt: Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơi cô giỏi quá! Bài này cả lớp trưởng cháu cũng bó tay đấy!
Tiếp đó, một người hỏi một người , Mộc Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen giảng giải bài toán một giờ. Tố nhìn côbot_an_cap bằng thần tượng. Ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo vợ Lưu Quốc Cường là mù chữ? Kiếnleech_txt_ngu thức của cô ấy còn bác giáo viên của bé nữa! Ngay cảvi_pham_ban_quyen pháp Anh cô cũng thạo!
, trưa nay cô ở lại ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm vớivi_pham_ban_quyen cháu đi! Tần Tố nũng nịu. bé thầm mong Mộc Tiểu thím nhỏ của mìnhbot_an_cap tuyệt biết mấy.
Tiểu thấy sống một mình cũng tội nghiệp nên xuốngvi_pham_ban_quyen bếp trổ tài. vài nguyên liệu đơn giản lạp , cần, trứng cà chua, cô đã nấu ra hai món ăn thơm phức khiến cô bé ăn không ngừng nghỉ.
xong, cô giúp Tần Tố rồi mới về nhà. Nhưng vừa bước vào phòng, cô đã cảm có gì đó khôngbot_an_cap ổnbot_an_cap. Cửa vốn đã , giờ đang mở. Cô lao nhìn vali ở góc tườngbot_an_cap. Dù đó đã cố đặt lại chỗ cũ, nhưng với sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhạy của mình, cô ra valivi_pham_ban_quyen đã bị lục lọi. Mở ra xem, quần trong xáo trộn, ngăn mật cũng được kéo kínbot_an_cap
Mộcleech_txt_ngu Tiểu Thảo thản nhiên lại, cúi ngửi . mùi kem dưỡng Vĩnh Phươngbot_an_cap nồng nặc xộc mũi.
Cô chưa bao giờ mấy thứ xa xỉvi_pham_ban_quyen này, đơn vì không có . Những lúc tay chân nứt nẻ quá, cô chỉvi_pham_ban_quyen dám mua loại sáp nẻ rẻ tiền nhất, vừa bôi tay vừa môi cho chảy máu. kem này chỉ có thể là của Hồ Lệ Lệ. ta vốn nổibot_an_cap tiếng là đà, trau chuốt cơ mà.
Nhưng Hồ Lệbot_an_cap lẻn vào phòng cô làmbot_an_cap gì? Khu nhà ở quân đội này mỗi hộ sân riêng biệt, lúc đi ra ngoài cô đã khóa kỹbot_an_cap cả cổng lẫn cửa chính. Trên ổ khóa không hề có dấu bị cạy phá, điều đó chứngbot_an_cap tỏ: Hồ Lệ Lệ có chìa khóa nhà cô.
Đúng là chân ! là vợ danh chính ngôn mà mới có được chiếc chìa khóa, vậy mà Hồ Lệbot_an_cap Lệ cũng thủ cái tay!
Đã là ta tự dâng tận cửa, cô dạileech_txt_ngu gì màleech_txt_ngu qua? Xem rabot_an_cap 500vi_pham_ban_quyen đồng tiền thường kia chắc chắn nằm trong túi rồi. Không ngờ một ngôi sao của đoàn văn công lại đi làm cái trò mèo mả gà đồng, lẻn người khác lục lọi thế này, thật đúng là mở mang tầm mắt cho Mộc Thảo.
Cô đóng phòng lại, khóa chặtbot_an_cap. chứng thì phải giữ nguyên vẹnvi_pham_ban_quyen.
Lúcleech_txt_ngu cô bước ra ngoài cũngbot_an_cap là lúc các quân nhân vừa huấn , từngbot_an_cap tốp haivi_pham_ban_quyen ba người đi lại nhộn nhịp viện. Mộc Tiểu Thảo hừng hực giậnvi_pham_ban_quyen xông đến trước nhà Hồ Lệ Lệ, vung chân đạp bay cánh cổng sân, những người quavi_pham_ban_quyen và hàng xóm xung quanh được một phen hú hồn.
gì thế này? Có đùa: Vợ Tiểuleech_txt_ngu trưởng Lưu hổ thật , nhìn còn khí thế hơn cả lính chúng .
Đàn thì đứng xa xem náo , còn hội chị em phụ nữ thì kiêng dè gì, thi nhau chùi vào tạp dề rồi lại. Tiểu ơi, có chuyện gì mà rùm beng thế?
Nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng động sau lưng, môi Tiểu Thảo nhếch lên. Đây chính là hiệu ứng cô cần!
Phảileech_txt_ngu thừa nhận Hồ Lệ Lệ rất biết hưởng thụ. góa liệt sĩ, ả được phân cho độc lập. Trong khi nhà người ta trồng rau nuôi gà, thì ả lại trồng hoa tỉa cành, dưới gốc cây còn đặt bànbot_an_cap đá ghếleech_txt_ngu , treo cả xích đu rất nên thơ. Nhìn tinhvi_pham_ban_quyen tế , nhưng dạ thì sạch sẽ nào.
Quốcbot_an_cap Cường xách hộp cơm từ xa tới, thấy nhà Hồ Lệ vâybot_an_cap người thì tim hẫngbot_an_cap một nhịp, vội vàng bước. Hồ Lệ Lệvi_pham_ban_quyen đang trong nhà thong thả uống tràbot_an_cap chờ cơm, thấy Mộc Thảo đạp cửa xông thì thoáng hiện vẻ hoảng loạn, nhưng ả nhanh lấy lại bình tĩnh, bước ra nhưvi_pham_ban_quyen chưa có gì xảy ra.
Tiểu Thảo, sao cô lại đây? Ăn chưa? Nếu chưa thì vào ăn cùng tôi, anh Cườngbot_an_cap sắp mang cơm tới .
Mấy lời này lọt vào Thảo sao chướng mắt thế không . Cứ làm như Lưu Quốc Cường là chồng của ả không bằng!
Mộc Tiểu Thảo lập tức lên đồng, nước mắt lã chã rơi xuống: Đồng chí Hồ, cô muốn Lưu Cường thì tôi nhường, tôi được chứ gì? Nhưng sao cô lại lẻn vào tôi đểleech_txt_ngu trộmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền? Đó là Lưu Quốc Cường đền bù ly cho ! Tôi cưới anh ta ba , thủ tiết ba năm, hầubot_an_cap hạ cả chồng, làm lụng như trâu ngựa ngoài đồng. Tôi chưa từng có một bộ quần áo mới, từng ngủ một giấc lành. Còn anh ta thì sao? Mỗibot_an_cap tháng đưa cho cô một nửa lương để cô ăn trắng mặc trơn, còn tôi thì lăn khổ ở quê. Tôi đã đồng ly hôn rồi, sao các còn không chịu tha cho tôi? đồng đó là công làm bảo ba năm qua của tôi, sao cô lại nỡ lòng lấy mất!
Cái gì? Đồng chí Hồ vào nhà Tiểu đoànvi_pham_ban_quyen trưởng Lưuvi_pham_ban_quyen trộm tiền á? Một bà vợ nhân hét lên đầy kinh .
Tin sốc này lập lan khắp đại viện. thể nào? Lương Tiểu đoàn trưởng Lưu hơn trăm đồng, cho cô Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa năm đồng rồi. Bản thân cô ấy cũng có , lại có trợ cấp liệt sĩ, thu nhập cảbot_an_cap trămleech_txt_ngu đồng mỗi tháng, lạileech_txt_ngu trộm tiền của vợ người ta?
Quá đáng thật sựbot_an_cap! Cậy người ta là dân nhà quê nên bắt à?
Hồ Lệ Lệvi_pham_ban_quyen mày xám ngoét, run rẩy nói: Tôi không có trộm tiền, tôi cũng chưa từng vào nhà các .
Ả xanh vì bị vạch trần. Tối qua ảbot_an_cap nằm mơ sợi dây chuyền ngọc của Tiểu Thảoleech_txt_ngu là một bảoleech_txt_ngu vật vô giá, có thể giúpleech_txt_ngu ả trẻ mãi già, gặp nhiều may mắn. Vìbot_an_cap lòng , sáng nay ả đã lẻn vào nhà họ Lưu khi Mộc Tiểu Thảo đi vắng. Nhưng lùng sục khắp vali mà chẳng thấy sợi dây chuyền đâu, càng không thấy xu lẻ nào chứ đừng nói là đồng. Thế nhưng bây giờ bị vu khống trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt bao người, ả chỉ thấy sợ hãi mà không biết giải thích thế nào cho thấu. Cách duy nhất bây giờ là răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không .
Lưu Quốc Cường chen vào đông, tưởng mình lại kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện sinh sựbot_an_cap, quát: Cô cái gì đấy? Theo tôi về nhàvi_pham_ban_quyen ngay, có chuyện gì về nhà nói!
thật sựleech_txt_ngu không ngờ vợ mình lại biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả chiêu vu khống này. Chìa khóa là hắn cho Hồ Lệ để chăm sóc nhau, nhưng chuyện này người ngoài không ai biết. để lộ ra, danh tiếng hắn và ả như tiêu đời.
Mộc Tiểu Thảo nức nở: Đến nước này mà anh vẫn còn bênh vực con mụ ăn cắp này ?
Ăn cái gì! Lưu Quốc Cườngbot_an_cap gắt lên: Tôi cho 500 đồng bao giờ? Đừng có ngậm máuleech_txt_ngu phun người!
Tôi ngậm máu phun người? Lệ Lệ lẻn phòng tôi, lục tung , kéo cả mật ra. tôi màu đỏ, ở trong nhà nên tôi , nhưng không phải là lý do để các người thíchbot_an_cap lục là lục!
Hồ Lệ Lệ lắp bắp: Tôibot_an_cap không có không vàovi_pham_ban_quyen nhà cô
Mộc Tiểu Thảobot_an_cap lạnh lùng : Đừng để tôi phải làm lớn chuyện, tiềnbot_an_cap đây!
Lưu Quốc Cường nhìn vợ vọng: Tiểu Thảo, đừng loạn nữa. Sau này tôi không đưa tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, về nhà đi!
Hắn mắng vợ mình sao mà đê tiện, hèn hạ đến thế, lại đi tống tiền Hồ Lệ Lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Còn Hồ Lệ Lệ thì bàng hoàng: gì? hắn không đưaleech_txt_ngu tiền cho ả nữa? Thếbot_an_cap thì ả sống thế nào? Tiền của hắn còn cả lương của ả, có tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó ả mới được ăn ngon mặcvi_pham_ban_quyen đẹp, mới sắm được cái tivi chứ!
Tiểu Thảo, anh Cường thấy tôi đáng thương nên mới giúp . Sau này sau này tôi không phiềnleech_txt_ngu anh ấy đưa cơmvi_pham_ban_quyen nữa, cô đừng ép tôi được không? Lương của chúng tôi cũng chẳng đáng bao nhiêu, cô cứ mở mồm ra là đòi tiền, cô cắn rứt à? Hồ Lệ giọng nạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân.
Mộc Tiểu Thảo khẩy: Mỗi tháng tôi chỉ được cầm đồng bạc lẻ, chỉ cần rơi vài giọt nước mắt cá sấu là có ngay năm mươi . Hồ Lệ Lệ, Quốc Cường là gì của cô mà cô tiêu tiềnleech_txt_ngu anh ta thản nhiên ? épleech_txt_ngu anh ta? 500 đồng của tôi lắm sao? Cô tính xem năm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ngốn của anh ta bao nhiêu tiền rồi? Tôi chưa thấyvi_pham_ban_quyen nhà ai đem lương người ngoài thay nuôi con cả. Số tôi sao mà khổ thế này, lấy chồng năm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được độngbot_an_cap phòng, đây còn bị loại đàn bà khác bắt nạt. ham ly hôn, nhưng không ly hôn thì tôi sống nổi!
Tiểu Thảo ngồi xuống đất nức nở. Cô khóc sự uất ức của kiếp trước. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải vìbot_an_cap giết người là pháp, cô đã sớm tiễn đưa hai này xuống hoàng rồi.
Đám đông bắt đầu chuyểnbot_an_cap hướng. Những tán lọt vào tai Lưu Quốc Cường khiến hắn rát mặt. Hắn trừng mắt nhìn Mộc Tiểu Thảo: Cô bôi nhọ Lệ thế này là muốn gì? ấy đã đủ khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, sao cô lại độc ác thế!
Cô ta ? Thế tôi không khổ chắc? Tôi làm loạn nữa, về anh thay khóa ngay cho , như thế được chưa?
Mộc Tiểu Thảo liếc hắn: Thay khóa tác dụng ? Anh vừabot_an_cap thay xong lại đưa cho ả một cái thì cũng như không. Nói , cô quay sang Hồ Lệvi_pham_ban_quyen Lệ: Cô bảo cô đụng củabot_an_cap tôi, vậy sao lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đi vali nằm đầu giường, lúc tôi về nó lại nằm tủ quần ? Chẳng lẽ nó biết mọc chân chạy ?
Lệ Lệ buột miệng: nóivi_pham_ban_quyen láo! Vali cô vẫn luôn nằmleech_txt_ngu cạnh tủ quần áoleech_txt_ngu, tôileech_txt_ngu chưa từng dịch chuyểnbot_an_cap nó!
Cả đại viện bỗng im . Ba giây sau, tiếng chửi vang lên như sấm dậy.
Hồ Lệ Lệ, đúng đồ ăn cắp! Hóa ra vào nhà người tabot_an_cap thật à!
Chậc chậc, Tiểu đoàn trưởng , và cô Hồ này đúng tình thâm nhỉ, đến cả khóa nhà cũng giao nhau cơ đấy.
Hồ Lệ Lệ tái mét mày. ả không mình lại rơi vào cái bẫy ngônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ đơn giản của Mộc Tiểu Thảo.
Hồ Lệ Lệ, cô còn không nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à? Nếu không vào phòngbot_an_cap , biết cái vali nằm ở đâu? Hơn nữa, trên và quầnbot_an_cap áo của tôi vẫn còn mùi kem dưỡng da của cô đấy. Nếu , lên Chính ủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói chuyện!
Nghe thấy phải gặp lãnh , Hồ Lệ Lệ hoảng loạn thực sự: Đừng Tiểu Thảo tôi chỉ là tìm thấy một chiếc áo mới vào xem thửleech_txt_ngu
Mộc Tiểu Thảo cười lạnh: Nói dối mà không biết ngượng. Lưu Quốc Cường bảo tôi giặt đồ cho cô, tôileech_txt_ngu không chịu, anh ta sang nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồ Bình hộ rồi trả một . Cô mất đồ sao không sang bà ấy mà lại vào tôi? Trả đồng đây, nếu tôi kiện cô tội !
Mọi nhìn Quốc Cường giờ đây đầy vẻ châm biếm. quân lẫm liệt mà lại đileech_txt_ngu làm mấy chuyện đau mắt thế này. Nhưng đáng ghét vẫn là Hồ Lệ Lệ, bình thường ra vẻ thanh cao, hóa ra lại là kẻ trộm.
Lệ Lệ lúng túng lùi lại, biết làm sao để thoát . ả uất đến phát khóc, cái dáng liễuleech_txt_ngu yếu đào tơ đó lập tức kích hoạt bản năng bảoleech_txt_ngu vệleech_txt_ngu Lưu Cường.
Mộc Tiểu Thảo, về nhà nói chuyện!
Anh cút sang một bên, không có phần anh lên tiếng ở đây! Mộc Tiểu Thảo chẳng nể mặt. ả quay lưng đi , hướng về văn phòng Chính ủy.
Mộc Tiểu định đi mách lãnh , Quốc Cường cuống giữ lấy tay cô: , đừng trách Lệ Lệ, 500 đồng đó tôi lấy đi tiêu rồi.
Hồ Lệ Lệ nghe vậy như trút được gánh nặng, vờ vịt : Tôi không đụng tiền đó, anh Cườngleech_txt_ngu nói cần dùng nên rồi.
Nhưng trongvi_pham_ban_quyen lòng ảvi_pham_ban_quyen lại tức tối: ả đòi mua tivi mãi hắn không cho, vậy mà vợ vừa đã đưa hẳn 500 ? Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đào đâu nhiều tiền ?
Mộc Tiểuleech_txt_ngu cười khẩy. Lưuvi_pham_ban_quyen Quốc vì muốn chạy tội cho bồ mà đúng làbot_an_cap tâm huyết . Lưu Quốc Cường, nhân được nói dối đâu nhé. dám lấy bộ trên ra thề không? Lúc Hồ Lệ vào phòngleech_txt_ngu, nhà rõ ràng không có người, lấy tiền kiểu trướcbot_an_cap cô ta?
Lưu Quốc Cường cứng . lời nói dối phải dùng trăm lời dối khác để đậy. chìa cơm ra Hồ Lệ Lệ: Em vào ăn cơm đi, có món xào chua ngọt em thíchleech_txt_ngu đấy.
Hồ Lệ Lệ định nhận thì Mộc Tiểu Thảo vung một cái, hộp cơm nhôm bay ra xa, nước sốt bắn tung tóe người ả.
xin nhé, tôi trượt tay. Nhưng lãng phí lương thực lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ác đấy đồng chí Hồ ạ, nhớ trả tiền và ăn cho sạch chỗ cơm đó đi, kẻo anh của cô lại xa.
Hồ Lệ Lệ bật khóc nức nởbot_an_cap: Mộc Tiểu , tôi sai rồi, tôileech_txt_ngu lỗi đụng vào đồ của cô, cô cũng đừng quá đáng thế
Quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng? Tôi còn sợ bẩn tay mình đấy. Mọi thứ của Lưu Quốc Cường đều có một nửa của tôi. Anh ta tiền của tôi cơm mua áo cô, đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi ý kiến chưa?
Lưu Quốc Cường kéo Mộc Tiểu Thảo : Theo tôi về nhà!
hất tay hắn ra: Sao, định bạo hành gia đình à? Tôi bảo cho anh biết, Hồ Lệ khôngleech_txt_ngu tiền thì tôi ngồi lì trước cửa nhà cô ta không đi đâu hếtbot_an_cap!
Hồ Lệ Lệ đến suýt nôn ra , lưng chạy vào ngồi thở dốcleech_txt_ngu. Từ nhỏ đến lớn ả luôn được nâng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nâng trứng, chưa bao giờ phải chịu nhục nhã thế nàybot_an_cap. ả hận Mộc Tiểu Thảo, nhưng thắc mắc không biết sợi dây chuyền kia cô ta ở đâu? sao lúc nãy nhìn cổ cô ta cũngbot_an_cap không thấy?
Mộc Tiểu Thảo bị Lưu Cường lôi về nhà. Nghe tiếng cửa đóng sầm lại, cô bĩu môi: Anh Cường của Lệ Lệ ơi, nhẹ tay chút, giận quá mất khôn đấy.
Lưubot_an_cap Quốc Cường trừng mắt: Cô giỏi lắm! Cô đâu ra 500 đồng? Vu khống Lệ Lệ thế, tâm cô không thấy đau sao?
Tại đau? Cô ta không lẻn vào phòng tôi lục lọi thì sao tôi có cơ nhặt được món hời này? Lưu Quốc , anh cũng chẳng đẹp . Đây là tiền tôi xứng đáng được nhận, anh và ta phải bồi thường cho tôi. Tôi nói 500 đồngbot_an_cap còn ít đấy, đúng ra phải là hai mới bõleech_txt_ngu công. Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói nhiều quá sợ ta không tin thôi.
Cô vu khống cô , có nghĩ hậu quả không?
Kẻ trộm không sợ sét đánh, tôi sợ cái ? tôi ra tòa án quân à? Quốc Cường, anh tỉnh táo lại đi. Tôi chưa báo công an đã nể mặt anh lắm . Tôi chỉ muốn ly hôn, đơn của anh duyệt xong rồivi_pham_ban_quyen chứ? đủ 500nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng đi rồi tôi đi ngay.
đến chăm sóc bà nội chồng tận tình dứt áo , Mộc Tiểu Thảo cũng có chút chạnh . Trong nhà Lưu đó, chỉ có bà nội là thật lòng thương cô. Nhưng cô không thể vì chút tình cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà chôn vùi cả đời mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Mỗibot_an_cap người một số mệnh, đôi khi phải biết buông bỏ mớibot_an_cap sống tốt được.
Lưu Quốc Cường gắt lên: Mộc , cô có lương hả? Bà nội và bố đối xử với cô thế , sao cô có nói ra những lời bạc bẽo vậy? Lệ Lệ là phụ nữ, cô bôi nhọ cô ấy như thế, này ấy nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai được nữa!
Tốt với tôi? Mộc Tiểu Thảo mỉa maivi_pham_ban_quyen: đúng là mở nói điêu. Bà nội tốt với tôi thì tôi đã hầu hạ phân nước cho bà suốt ba năm, coi như trả đủ nghĩa. Còn bố mẹ anh, vì anh coi thường tôi nên họ cũng chẳng tôi người. Cả làng này ai cũng biết, chẳng lẽ anh mù anh sao? Còn về Hồ Lệ Lệ, cô ta vào phòng tôi là thậtleech_txt_ngu, tôi vuvi_pham_ban_quyen khống chỗ nào? Cô ta ánh của anh, còn tôi chỉ cái bóng làmleech_txt_ngu nền thôi. Đừng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lôi điệp khúc trong sạchbot_an_cap ra nữa, tôi nghe mà buồn nôn. Ly hôn đi, tiền đây, là xong, khỏi dưa.
Lưu Quốc Cường họng: , cô bỏ cái tính khívi_pham_ban_quyen đi. Cô nhìn lại mình xem, nhan sắc có, bằng cấp cũng không, ly hôn rồi cô đi đâu? ngoại có cô không? Hay định về làm bà nội và người mẹ góa của cô?
Hắn tự tinleech_txt_ngu , tươngbot_an_cap lai ngời, biết bao nữ binh thầm thương trộm vẫn giữ mình. Một cô thôn như cô, hôn xong chắc chắn sẽ bị ông kế đuổibot_an_cap ra khỏi cửa thôi.
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn ly hôn à? Mộc Thảo nhướng mày: Được , anh cắt đứt hoàn toàn với Hồ Lệ Lệ , tôi không ly nữa.
Quốc Cường lập tứcleech_txt_ngu im bặt, rồi gắt lên: Cô thật vô lý! Hắn tức tối bỏ đi, hướng về phía nhà Hồ Lệ Lệ để anvi_pham_ban_quyen ủi tình.
Mộc Tiểu Thảo chẳng buồn quan tâmleech_txt_ngu, ngủleech_txt_ngu một thật ngon kéo vali ra khỏi đạileech_txt_ngu viện. Cái nơi ám quẻ này, ai thích ở ở, cô đây! Vừa ravi_pham_ban_quyen đếnleech_txt_ngu cổng, cô gặp Tần Tố đang đạp xe tới.
Cô ơi, đi đâu thế? Cô bé nhanh miệng hỏi.
Cô định chuyển ra ngoài ở cho thoảibot_an_cap mái. đoạn, chìa khóa nhà họ Lưu trong sân. Ở chung một mái với kẻ hãm tài chỉ có tổn thọbot_an_cap thôi.
Tần Tố hào : Thế thì quá! Chú nhỏ của cháu bảo cháu ở một mình không an toàn, muốn tìm ở cùng đây. đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm nhà xa, về ở cháu đi! Nhà cháu rộng lắm, cô ở một phòng riêng vẫn còn thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chìa khóaleech_txt_ngu đây, cô cầm lấy, cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi kẻo muộn. Trênvi_pham_ban_quyen bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen táo cô cứ mà ăn nhé, cô cứ nhiên như ở nhà!
Nhìn chiếc khóa bị ấn vào tayvi_pham_ban_quyen, Mộc Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thảo mỉm cười. Con bévi_pham_ban_quyen nàybot_an_cap đúng là đáng yêu. Dù sao một phụ nữ đi thuê nhà ngoài cũng không toàn, thôi thì ở tạm nhàvi_pham_ban_quyen con bé vài ngày vậy. Cô nhanh nhẹn dọn nhà cửa cho Tần Tố mới ngơi.
Trong khi đó, Hồ Lệ Lệ đangbot_an_cap sướt với Lưu Quốc Cường: Cường, em thật sự khôngleech_txt_ngu thấy tiền đâu hết. Em chỉ tò mò mở vali xem thử thôi, không đụng vào thứ cả.
Lưu Quốc Cường nhìn ả, biết ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói dối nhưng không nỡ vạch trần: Tiền đó là anh đưa cho Thảo. Có nhiều người biết rồi, em cứ nhậnbot_an_cap là anh lấy đi.
Hồ Lệ Lệ ngừng khóc, bàngvi_pham_ban_quyen hoàng: Hắn thật sự đưa tiền cho Mộc Tiểu Thảo? Hắn đưa nhiều thế để làm ?
Lưu Quốc Cường thở dàileech_txt_ngu: Đưa tiềnbot_an_capleech_txt_ngu ta đòi ly hôn nữa. Anh chỉ muốn dọa cô ta thôi chứ không định ly hôn thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. hôn rồi, ai lo cho gia đình anh ở đây?
Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ Lệ cảm thấy cả người không nào. Hóa ra Mộc Tiểu Thảo đãvi_pham_ban_quyen sắt đá quyết tâm ly hôn, còn Lưu Quốc Cường kẻ đang chần ? Dù đây chính là mục đích ban đầu ả, nhưng sao trong lòng ả lại thấy bứt rứt, khó chịu đến vậy!
Trong lòng dâng lên một lệ khí, Hồ Lệ quay mặt đi, chẳngleech_txt_ngu buồn để đến hắn nữa. Lưu Quốc Cường lúcbot_an_cap này tâm cũng đang bay tận đâu đâu, nhận ra sự khác lạ củabot_an_cap ả, chỉ buông một câu: Tôi đi đây, tối sẽ bảo Tiểu Thảo qua xin lỗi em, dứt khoát đi.
Hồ Lệ Lệ hít một hơi thật sâu để trấn . Khôngbot_an_cap gấp, không gấp, chỉ cầnbot_an_cap Mộcvi_pham_ban_quyen Tiểu Thảo dám vác mặt xin lỗi, ả sẽ trưng ra bộ đại mà tha thứ choleech_txt_ngu . Còn Lưu Quốc Cường ư? Chỉ cần Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Thảo không ly hôn, tiền của đời vẫn chui vào túi ả thôi
Chiều hôm , Mộc Tiểu Thảo lại văn phòng Chính ủy , nhưng không may lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông không có mặtleech_txt_ngu, cô thất vọng quay về. Chẳng biết đơn ly đã được phê duyệt đến đâu rồi.
Vừa đến nhà Tố, cô thấy Bình đang hùng hổ lao tớivi_pham_ban_quyen. Tuy cũng xuất thân nông thôn, Bình quanh năm ruộng nên dù đen gầy sức lực lại cực kỳ dẻo dai. Bà ta thoắt cái đã bổ tới trước mặt Mộc Thảo, tay định : mụ nhà quê này, mày dám bắt nạt Lệ nhà à? Xem taovi_pham_ban_quyen đánh chớt mày không!
Mộc Tiểu Thảo nhẹn lách người né tránh, rồi chẳng chút dự đấm một thật mạnh vào bụng bàvi_pham_ban_quyen ta.
chàleech_txt_ngu cái con này mày Hồ Bình ôm bụngleech_txt_ngu rên , không thể tin nổi Mộcvi_pham_ban_quyen Tiểu có sức mạnh lớn đến vậy, cú đấm đó suýt nữa khiến bà ta phòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả ruột ra ngoài!
Mộc Tiểu Thảo hơi ngạc nhiên nhìn nắm đấm của . Cô cảm giác được sự linh hoạt và sức mạnh của mình như đã tăng lên đáng kể.
Bà già này, ai cho phép bà đến cửa nhà tôi quậy phá hả? Tần Tố vừa đi về, dựngvi_pham_ban_quyen xe xong liền đứng chắn trước mặt Mộc Tiểu Thảo như một gà con bảobot_an_cap vệ . Ở cái này, Tần Tố dựa vào danh tiếng của chú cáo mượn oai hùm, xưa nay chưa ai dám đụng vào cô .
Hàng xóm xung quanh lại bắt đầu xì xào: Đúng là mẹ của Phó tiểu đoàn trưởng Lư, vừa đã làm khó Mộc Tiểu Thảo, thật chẳng ra sao.
Tiểu đoàn trưởng Lư đẹp trai phong thế kia, sao lại mụ hổ thế nhỉ? cáibot_an_cap bộ dạng chua ngoa đó còn khó nhằn mẹ chồng tôi.
Chắc vì đại chúa Hồvi_pham_ban_quyen Lệ Lệ rồi. , đúng là số hưởng, chịu chút uất ức là có cả Lưu Quốc Cường lẫn đồng chí Lư ra .
Hồ Bình mặc kệ thiên hạ nói gì, lại xòe bộ móng vuốt lao về phía Mộc Tiểu Thảo: Con đĩ này, Lệ Lệ nhà tao dù mất cũng không đến lượtleech_txt_ngu mày ức hiếp!
, bàn tay đang vung lên của bà ta bỗng bị bàn tay to lớn siết chặt. Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm như băngleech_txt_ngu tuyết vang lên: ý gây thương tích sẽ bị tạm giam .
Mộc Tiểu Thảo nhìn, đập vào mắt là một ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ôngvi_pham_ban_quyen cao hơn cô hẳn cái đầu. vận phục phẳng phiu, dưới vành mũ đôi mắt đen sâu thẳm ẩnbot_an_cap chứa cái nghìn năm khiến người ta nhìn đã rùng mình. tinh tế như được tạc tác bởi bàn tay linh, vừa cao quý xabot_an_cap cách.
Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thảo nhanh chóng thu hồi , sang Hồ Bình rồi liếc về phía Quốc Cường đứng lìm một . Hắn đứng đó như một kẻ xem kịch. Lúc khi Hồ Bìnhleech_txt_ngu định cô, hoàn toàn có thể cản, nhưng hắn đã làm.
Đáy mắt thoángbot_an_cap qua tia . Hóa ra là cùng một hội với Hồvi_pham_ban_quyen đến để tìm phiền phức? Tiếc , cô là cái bao cát để muốn đấm thì đấm như xưabot_an_cap nữa .
Lưu Quốc Cường bị nhìn đến chột dạ. Thực ra hắn khôngleech_txt_ngu ngờ Hồ Bình lại ra tay ngay lập tức. Nhưng điều làm hắn kinh ngạc hơn là tại sao Trung đoàn trưởng Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người vốn lạnh lùng xa cách với tấtbot_an_cap ra tay giúp Mộc Tiểu Thảo? Và tại sao cô lại xuất hiện ở nhà anh?
Anh là ai? Buôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi ! Cẩn thận tôi đánh luôn cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đấy! Hồ Bình vốnleech_txt_ngu hống hách quen thói, ngay cả ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân khu cũng chẳng thu . Bàleech_txt_ngu hất tay , chỉ thẳng mặt Tần Dương mà chửi: Mọi người xem , Mộc Tiểu Thảo này cả ngày ở nhà, hóa là tằng tịu với ngoài! Bản thân lăng loàn trắc nết dám vu khống Lệ nhà , đúng là vừa ăn cướp vừa !
Mặt Lưu Quốc Cường sắc, vội kéo bà lại: Bà nói bậy cái đấy! Sau đó, tiến lên chào theo đúng điều lệnh quân đội với Tần Mộc Dương: Báo Trung đoàn trưởng Tần, tôi đếnbot_an_cap tìm vợ mình. Bà Lư nói năng không suy nghĩ, mong anh đừng đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm.
Hồ gạt Lưu Quốc Cường ra, tự đắc nghĩ mình đã thóp Mộc Tiểu Thảo: Trung đoàn thì sao? Muốn gì thì làm chắc? Trông thì ra dáng con người đấy, mà lại đi thông với nhà quê này lừa tiền cháubot_an_cap tôi. Hạng người như các người ra đường nên bị cán chớt đi!
Nhìn ánh mắt ngày càng lạnh của Tần Mộc , Lưu Quốc Cường quát lớnleech_txt_ngu: Bà câm miệng ngay! Trung đoàn trưởng Tần còn chẳngvi_pham_ban_quyen biết Thảo là ai, bà đừng nói càn!
Lúc này Lưu Quốc Cường hối hận vì đã dắt theo Hồ Bình. Hồi về nhà không vợ đâu, hành lý biến mất, tim hắn bỗng thắt lại vì . Thấy để lại chìa khóa, hắn có cảmleech_txt_ngu giác lần này cô đibot_an_cap là sẽvi_pham_ban_quyen không bao giờ lại nữa. Hồ đó sẽ giúpbot_an_cap hắn đưa vợ về, ai dè bà ta chỉ giỏi phá hoại, mọi tệ thêm.
Hồ lúc này mới sực tỉnh, mặt cắt không còn giọt máu khi biết mìnhleech_txt_ngu vừa chửi một Trung đoàn trưởng. Bà ta run rẩy: Tần đoàn trưởng Bàvi_pham_ban_quyen gặp anh bao giờ, nhưng nghe con trai kể connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ của quân khu với tính cách tàn độc lạnhleech_txt_ngu này thì đã khiếp vía. Cấp bậc anh cao hơn con trai ta nhiều!
Lưu Quốc Cường chỉ muốn tìm cái lỗ xuống. Hồ Bình cũng nhanh trí, lập tức lật lọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Hóa ra là Trung đoàn trưởng Tần, hiểu lầm, đều là hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầm! Mong anh đại lượng thứ chobot_an_cap ngu muội của tôi. Tôi vì bịbot_an_cap Mộc Tiểuvi_pham_ban_quyen Thảo tức quá nên mới lỡ lời
Tần Mộc Dương lạnh lùng liếc nhìn Hồ Bình: hả? Nếu tôi chỉ là một binh bét, bà sẽ tiếp tục cái thói ngang ngượcvi_pham_ban_quyen đó cùng ? là khu nhà ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân đội, không cái chợ cá.
Phải, , là lỗi của tôi, sau này không nữa. Hồ Bình xuống nước nhanhleech_txt_ngu chớp khiến Mộc Tiểu cạn lời. là quân bắt nạt kẻ , sợ kẻ mạnh.
Mọi người xung quanh nhìn Mộc Tiểu Thảo rồi nhìn Mộc Dương. Không lẽ Trung đoàn trưởng Tần xưa nay chưa liếc nhìn phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lạibot_an_cap thích kiểu như Tiểu Thảo? Nhưng so với một người ưu tú như , quả thực chẳng chút tương xứng. Dù trong lòng đầy rẫy nghi vấn, nhưng trước mặt Mộc Dương, ai dám ho he mộtbot_an_cap lời.
Mộc Tiểu Thảo nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắt đó đang ám chỉvi_pham_ban_quyen điều . Cô lạnh nhạt nhìn Lưu Quốc Cường: Sao, anh cũng nghĩ tôi có người khác ngoài à?
Lưu Quốc Cường kiên nhẫn: Cô có người khác hay không tôi không biết, nhưng vô cớ ra vào nhà người khác, cô thấy bản thân mình vinh quang sao?
, tôi không quang? Mộc Tiểu Thảo cười : Tại sao tôi không về nhà, anh còn không lý do sao?
Lúc , Tầnvi_pham_ban_quyen Tố cũng chống nạnh bước ra: Mấy cái hạngvi_pham_ban_quyen rác rưởi các người, đừng thấyleech_txt_ngu cô của tôi không có ai chống mà bắt nạt. ấy định ngoài , tôivi_pham_ban_quyen ép cô ấy về đây ở chung cho vui. Chú nhỏ tôi cả về được mấy lần, tôi tìm bạn ở cùngleech_txt_ngu thì có gì sai? Đến lượt người xỉa xói chắc? Tôi nói cho các người , cần cô tôi , cô ở đây cũng được, dù chú tôi phản đối cũng vô hiệu!
người nghe xong mới vỡ lẽ. Đúng là đoànbot_an_cap trưởng Tần ít , Tiểu Thảo mới chân ướt chân lên thì quen anh kiểu được?
Mộc Tiểu cảm kích nhìn Tần Tố, rồi xoáy sâuleech_txt_ngu ánh mắt mỉa mai Lưu Quốc Cường: Tôi không về là vì không muốn ở quê hầu hạ cả nhà anh rồi lên đây lại phải hầu hạ thêm cả anh và Hồ Lệ .
Cái gì? Hầu hạ Hồ Lệ? Có người kinh thốt lên.
Phải đấy, Lưu Quốc Cường không chỉ bắt tôi cơmleech_txt_ngu ta, mà còn bắt tôi nấu cháo, giặtbot_an_cap quần áo cho Lệ Lệ. Mọi người phân xử xem, Hồvi_pham_ban_quyen Lệ tiêu tôi chưa đủ, còn biến tôi thành trâu hầu hạ cô ta, nếu tôi không dọn ra ngoài, tháng sau này sốngleech_txt_ngu sao nổi?
Cả sân bỗng phăng phắc. Tần Mộc Dương nhìn Mộc Tiểu Thảo mà lòng đau thắt lại. Cô gái nhỏ của năm xưa gả Lưu Quốc Cường, anh đã định làm phiền cuộc sống cô. Ai ngờ, cô lại sống thảm hại đến này. Tất là lỗi của anh!
Mặt Quốcleech_txt_ngu Cường hếtbot_an_cap xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại trắng: Cô sao cô dám nóibot_an_cap chuyện này ra trước mặt mọi !
Hồ Lệ Lệ vừa chạy tới, mặt tái mét: Mộc Thảo, cô đừng có nói bậy!
Lưu Quốc Cường cũng ngượng đỏ mặt tía tai: câm miệng ngay!
Tại sao tôi câm miệng? Tôi nói sai chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào sao? áo củaleech_txt_ngu Lệ Lệ cuối cùng chẳng phải bỏ ra một đồng nhờvi_pham_ban_quyen Hồ Bình giặt ?
Đám đông nghe xong càng cạn hơn. Xem ra Tiểu đoàn trưởng Lưu đúng là chân ái với cô Hồ rồi.
Chânbot_an_cap cái gì, có chân có tay bắt người khác giặt đồ, đúng cái thóileech_txt_ngu tiểu thư tư sản.
Thật phí công Lỗi một người đàn ông tốt như thếvi_pham_ban_quyen .
Hồ Lệ Lệ sắp phát điên: Tôi không có tiền!
mắt Lưu Cường sắc như đâm về phía Mộc Tiểu Thảo: Tiền đó làvi_pham_ban_quyen tôi đưa chobot_an_capbot_an_cap, Lệ Lệ giúp tôi lấy lại thì có gì sai? Đó là tiền của tôi, không phải của cô.
Dù đã chẳng còn chút tình cảmbot_an_cap nào, nhưng lời nói ấybot_an_cap vẫn khiến tim Mộc Tiểu Thảo nhói một nhịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô bình thản đápleech_txt_ngu: Lưu Quốc Cường, đó là tiền bồi thường anh đưa cho , anh bắt buộc phải trả lại!
Quốc Cường có linhleech_txt_ngu không lànhvi_pham_ban_quyen, định tiến lên lôi cô nhưng đã Tần Mộc Dương cản lại.
Mộc Tiểu Thảo bắt diễn, đôi mắt đỏ hoe: Tôi biết, ngàyleech_txt_ngu Hồ Lệ Lệ vào lớp anh, anh đã thích cô . Tôi anh cưới tôi chỉbot_an_cap vì lệnh của cha mẹ. Anh đối vớileech_txt_ngu tôi không chút tình , nhưng anh cũng thể giày tôi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế. Nước mắt cô lã chã rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến ai nấy đều mủi lòng.
Ngày cưới, bỏleech_txt_ngu tôi những lời xì xào để về đơn vị, anh nói là có nhiệm . Nhưng tôi biết, anh để chăm sóc Hồ Lệ Lệ. Trong mắt anh chưa giờ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Sau khi kết hôn, dùvi_pham_ban_quyen tôi có làm lụng cực khổ thếbot_an_cap , hầu hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia đình anh chu đáo ra sao, anh cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một . Tôi đã từng muốn một đời một bên , nhưng tiền anhbot_an_cap làm ra đưa cho cô ta một nửa, chìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóa nhà anh cũng đưa cho côleech_txt_ngu ta một cái. Cô ta dựa vào lòng anh xem sách, tôi phải giả mù, chỉ cần nóibot_an_cap một câu nặng lời là đẩy ngã đến ngất xỉu. Còn cô ta chỉ cần taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ là vào việnleech_txt_ngu chăm sóc mấy ngày , còn tôileech_txt_ngu đi giặtvi_pham_ban_quyen đồbot_an_cap, nấu cơm.
Quốc , tôi là gái quê nhưng không mạt đến thế. Trong lòng mỗi người đều một góc khuất, tôi tận trong nhà anh năm, tôi giấu kín tình cảm của mình, anh không trân tôi khôngleech_txt_ngu trách . Nhưng không cho thứ tôi muốn, không xứng, vì tôi xứng đáng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những điều đẹp hơn. Anh hỏi tại tôi về nhà? Sự né tránh tôi chính là câu lời rõ . Cưới anh, tôi cứ ngỡ mình đã tìm thấy hạnh phúc
Nhưng khi tôi trao đi tất mà không giữ lại gì, mới tất đơn phương của mình. Cánh bướm hoa xuân chẳng tổn thương vạn lần, niệm của tôi cũng khiến bản thân mình đầy thương tích, cuối cùng tôivi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nhìn thấu sự . Sự yêu thích của anh có thể ngụy trang, nhưngbot_an_cap tình yêu của anh thì không thể nói dối. Lưu Cường, không cần anh nữa. Quãng cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, mong anh có gió mát trăng thanh. Còn tương lai của tôi, từ về saubot_an_cap sẽ rực rỡ ánh trời.
Mọi nghe xong đều sững sờ trước tài ăn nói của Mộc Tiểu . Đây mà là lời của một cô quê sao? Hơn nữa, năm mươi đồng mỗi tháng! Hồ Lệ Lệ đã hút Lưu Cường bao nhiêu năm qua ? Giờ đây, ai nhìn Hồ Lệ Lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng thấy ả như một conbot_an_cap hồ ly tinh làm mê muội đầuleech_txt_ngu ông.
nói cái gì? Tim Lưu Quốc đột nhiên nhói đau. Cô không cần nữa?
Tất nhiên là cô của không cần anh rồi, cảm ơn anh đã không biết trân trọng cô ấy. Anh trân trọng thì sẽ có người tốt hơn đến bên cạnh bảo vệ, che chở cho cô. Tố dắtbot_an_cap tay Mộc Tiểu Thảo đi vào trong, không thèm phí lời nói với những kẻ đó .
Lưu Quốc Cường nhìn theo bóng dáng Mộc Tiểu Thảo, bỗng thấy ngẩn ngơ. Trước đây cô luôn u ám, nhút nhát, nhưng lúc này, đôi mắt côvi_pham_ban_quyen sáng rực, tràn đầy sức mà hắn chưa từng thấyleech_txt_ngu. Chỉ mới mấy ngày mà trông cô trắng trẻo ra, mái u sầu trước trán đã được vén lên gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Nếu khôngleech_txt_ngu phải vì bộ áo cũ nát, trông còn xinh đẹp hơn cả Lệ Lệ.
Hắn tự trấn an mình: Hừ, cười tươi thế kia thì làm sao mà ly hôn thật được? Chắc nói lẫyleech_txt_ngu thôi.
Tần Mộc Dương liếc nhìn Quốc Cường bằng mắt sắc lạnh rồi vào nhà. Xemleech_txt_ngu ra anh phảileech_txt_ngu tìm Chính ủy Vương một chuyến đểleech_txt_ngu giúp cô thoát khỏi bểvi_pham_ban_quyen khổ này sớm . Như vậy, tâm nguyện bấy lâu của anh mới có thể hoàn thành.
Trong bữa cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tối, Mộc Tiểu Thảo trổ nấu nướng khiến Tần Mộc người vốn cực kén ăn cũng gật khen ngợi. Tần Tố thì cười hì hì, thầm vun vén cho chú nhỏ mình.
Đêm , Hồbot_an_cap Lệ Lệ đứngbot_an_cap ngoài cổng nhà Tần Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đợi, chiêu cũ để lấy lòng anh nhưng lại bị anh mắng cho mộtbot_an_cap trậnbot_an_cap thối mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Anh chẳng mảy may để tâm đến hạng phụ nữ như ả, bởi tim anh đã trao cho cô bé xưa ở ngôi nhỏ ấy rồi
Sáng hôm , Lưuleech_txt_ngu Quốc Cường lạibot_an_cap tìm đến với mặt đen sì: Đi, theo tôi nhà, tôi chuyện muốn .
Mộc Tiểu nhướng mày: Ngoài chuyện hôn và trả tiền, những chuyện miễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn.
Lưu Quốc không nói một lời, lôi cô về nhà. Vừa vào cửa, hắn đã cô lên, xuống sofa. Lưu Quốc Cường, anh định làm gì? Cô giật mình, vội đưa tay chống lên hắn. Ghế sofa cứng nhắc khiến lưng đau điếng.
tôivi_pham_ban_quyen làm gìleech_txt_ngu à! Tối hắn không được ăn , đêm lại bị Tần Mộc Dương hành rabot_an_cap bã trong đợt tập trungleech_txt_ngu khẩn cấp. Về đến nhà thì bếp lạnh , không ngụm nước nóng. Hắn cóvi_pham_ban_quyen vợ mà sống còn thảm cả mấy tay độc thân, chẳng ai hỏileech_txt_ngu han, chẳng ai lo .
Hắn hai cô lên đỉnh đầu, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dữ tợn: phải cô rêu khắp nơi làvi_pham_ban_quyen tôi năm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động phòng sao? Hôm tôi sẽ mãn !
Tiểu Thảo ra sức vùng . Trong giằng , cúc áo của cô đứt tung. Làn da trắng hiện khiến Lưu Quốc Cường bỗng thấy cổ họng khốc, ngọn lửa tà ác bùng lên trong lòng. Hắn cúi xuống định hôn nhưng cô đã hét lên: Lưu Quốc Cường, anh buông tôi ra! Anh dám vào tôi, tôi sẽ khiến anh phải cởi bỏ bộ phục này, không tin cứ !
Lưu Cường lại. Dù đầu óc đang mụ mị nhưng bản năng của một quânvi_pham_ban_quyen nhân hắn tỉnh đôi chútvi_pham_ban_quyen. Hắn buông cô ra, thở dốc. Mộcvi_pham_ban_quyen Tiểu Thảo vội quơ lấy chiếc áo đại hắn khoác lên người, : Đồ vô liêm sỉ!
Giả vờ cao cái gì? phải đây là thứ luôn mong muốn sao? Hắn mỉa mai cô: Cơ mà, dáng người cô không chứ.
Phải, trước tôi từng muốn, giờ thì tôi không cần nữa rồi. Cô lạnh lùng . Cô chỉ muốn ly hôn sớm càng tốt.
Lưu Quốc Cường , hắn nghĩ chỉ dùng lạt mềm buộc chặt để ép khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khổ. Hắn hậm hực bỏ đi, còn cô thì lạibot_an_cap đến văn phòng ủy ông vẫn chưa về. Mộc Tiểu Thảo quyết quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về nhàbot_an_cap Tần Tố tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôn tập kiến thức, cô tin rằng kiếp này mình đỗvi_pham_ban_quyen đạileech_txt_ngu học. Cô cũng ra cơ thể mình sau trọng sinh có những đổi lạ: thông minh hơn, sức khỏe tốt hơn và dường như cũng xinh đẹp hơn rất nhiều.
Sáng hôm , Hồ Lệ Lệ vác một gói kẹo hoa đến tìm Mộc Tiểu Thảo để xin lỗi. ả trưng ra bộ mặt hiền , hốibot_an_cap lỗi khiến nhìn vào thấy mủi lòng. Nhưng Mộc Tiểu Thảo chẳng thèm để tâmvi_pham_ban_quyen, thản nhiên lấy một viên kẹo ra ăn loạileech_txt_ngu Mộc Dương đã tặng cô.
Hồ Lệ Lệleech_txt_ngu thấy vậy thì tức tối vô cùng. Nhận thấy Lưu Quốc Cường đang đi tới, ả liền kịch, lao lên nắm tayleech_txt_ngu Mộc Tiểu Thảo rồi tự mình ngã lăn ra đất, kẹo văng tung tóe. ả khóc lócbot_an_cap: Tiểu Thảo, tôi ghét , cô không nên đẩy tôi như vậy
Lưu Quốc Cườngleech_txt_ngu lao đếnvi_pham_ban_quyen đỡ ả , trừng mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ: lại phát điên cái gì thế? Mau xin lỗi Lệ Lệ ngay!
Tôi không làm gì sai, sao phải xin lỗi?
Lưu khẳng định chính mắt thấy cô đẩy ả. Đúng lúc này, Lý hàng xóm bước ra minh oan: Tiểu đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng Lưu, anh đừngbot_an_cap có mà nhìn nhầm rồi đổ oan cho vợ mình. Rõ ràng là cô tựleech_txt_ngu , Mộc Tiểu Thảo còn chẳng chạm vào tay cô ta.
Bà Lý là người có uy tín trong đại , lời bà nói khiến mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao. Hồ Lệ Lệ mặt tái mét, định cãibot_an_cap lại bị bà Lý mắng cho vuốt mặt không kịp: Cô đúng là làm nhục mặt tì chúng tôi! yên đang không làm phụ liệtvi_pham_ban_quyen cho tốt, lạibot_an_cap thích diễn trò hãm hại người khác!
Lưu Quốc sững sờ, hóaleech_txt_ngu ra hắn lại trách nhầm vợ mình. Mộc Tiểu chẳng thèm nhìnbot_an_cap vẻbot_an_cap mặt ngượng của hắn, cô tiến lênleech_txt_ngu tát thẳng mặt Hồ Lệ Lệ hai cái nảybot_an_cap . Cảm giác này thật sảng làmbot_an_cap sao! Mọi uất ức trước như tan biến theo tát .
Mộc Tiểu ! Cảbot_an_cap Lưu Quốc Cường Hồ đều chớt lặng.
Sao dám đánh ! Lưu Quốc Cường gào lên.
Dưới đây là bản dịch và biên tập:
Tiểu Thảo nhìn Quốc Cường, cười lạnh mai:
trời lồng lộng, tuy thưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng khó lọt. Lưu Quốc Cường, mắt của chúng là gương soi, mọivi_pham_ban_quyen yêu ma quỷ quái cũng hiện nguyên hình thôi. Anh là quân nhân bảo tổ , đôi phải tinh hơn người thường, chứ không cái kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điếcvi_pham_ban_quyen ngơ ngác này.
diện với ánh mắt đầy vọng của Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thảo, Lưu Quốc Cườngbot_an_cap bỗng thắt lại. cảm giác cô đang ngày xa rời tầm mình, một giác mất mát không tên bủa vây lấy hắn.
Hồ Lệ Lệ ôm mặt vừa bị tát, Lưu Quốc Cường đứng thẫn thờ thì lòng thầm lo sợ. không muốn hai người này ly lúc này, nhưng cũng tuyệt đối không muốn lòng Lưu Quốc Cường có chỗ Mộc Tiểu Thảo!
Mộc Thảo buồn tốn thêm, quay người đi vào nhà. Lưu Quốc Cường địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đuổi theo Hồ Lệ Lệ đã kịp nắm áo hắn, nước mắt lưng tròng:
Anh Cường, anh phải tin em. Em chỉ nghĩ Tiểu Thảo thích ăn kẹo nên sớm lặn đi mua. Em thật muốn hòa, thật xin lỗi cô ấy nhưng cô ấy lại lầm em sâu sắc còn ngay trước mà em
Lưu Cường cảm phiền não. cánh cửa chặt kia, hắn thở hắt ra một hơi: Em về trước đi.
Hắn vẫn chuyện muốn nói với Mộc Tiểu Thảo. Hắn thừa nhận trước đây mìnhvi_pham_ban_quyen hờ hững với cô. dưới lớp da nắng lại một vóc dáng hắn phải rạo rực khi nhớ lại.
Sau này đừng tùy tiện sang đây, người ta lại lời tiếng vào không tốt cho em. Lưu Quốc Cường nhở. Dù sao đây là chỗvi_pham_ban_quyen ở của Trung đoàn trưởng Tần, Tố lại chẳng ưa gì Hồ Lệ Lệ, ả sang đây tự chuốc lấy nhục.
Nhưng hắn khác, hắn là chồng cô, tìm vợ là chuyện chính ngôn thuận.
Hồvi_pham_ban_quyen Lệ Lệ sữngleech_txt_ngu , lóe lên tia âm hiểm. Không thể như thế được! Đáng lẽ ả phải là người đứng trên đỉnh cao đạovi_pham_ban_quyen , từ khi Mộc Tiểu Thảo xuất hiện, mọi chuyện lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộn hết thếbot_an_cap này?
Hai ngày sau, Lưu Quốc Cường tìm được cơ hội nói chuyện tử tế với vợ Mộc Tiểu chủ độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến hắn:
anh rảnh không? thì đi thôi.
Lưu Quốc Cường nhíu : Đi ?
Mộc Tiểu Thảobot_an_cap cạn lời: Ly hôn đi đâu! Chính ủy Vương về rồi.
Mộc Tiểu Thảo, đủ rồi đấy! Đừng có hở chút là việc ly hôn ra dọa ! Ba năm qua tôi hờ hững với cô là tôileech_txt_ngu sai, tôi xin lỗi, cô cũng đừng có được đằng chân lân đầu!
Mộc Tiểu Thảo ngẩn ra một lúc bật cười tiếng:
Lưu Quốc Cường, anh thấy có thú vị ? Tôi không trách anh vì không yêu . Anh đúng, hôn nhân không tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm là một bi . Nếu đã là bi kịch, sao không kết thúc quách cho xong ? Sao cứ phải lôi thôi lếch thế này? Còn lời xin lỗi của anh ? Nó chẳng đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một xu. tôi không đẩy Lệ Lệ, mắt đều rõ, vậy mà anh vẫn tôi xin lỗi. tự coi mình là bề trên nữa, tôi là vợ anh, không phải nô lệ của !
Lưu Cường nghẹn họng hồi mới thốt ra được: Là của tôi, nhưng bám víu vào một chút lỗi đó mà hận thù mãi.
Tôi hận thù? Trái tim anh đặt ở đâu anh tự biết rõ. Tôileech_txt_ngu không chịu cảnhvi_pham_ban_quyen tốt với Lệ quay sang đạp tôi. thành toàn cho hai người đấy, không tốt sao?
Lưu Quốc Cường gắt lên: Trái tim đâu cái gì? Đúng hạng đàn bà quê không biết làm chính sự, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giỏi ăn giấm ! dịu : Ba năm qua cô vất vả biết. Tôi không dám nóibot_an_cap đối xử với tốt đến mức nào, nhưng tôi có cô thiếu ăn thiếu mặc khôngleech_txt_ngu? Đàn ông lo việc ngoài, phụ nữ loleech_txt_ngu việc trong, nhà chẳng thế? Anh em quân nhân đây đềuvi_pham_ban_quyen thế cả, ai như cô hở ra là đòi hôn ? Tôi cưới cô là muốn cả đời, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, sau này tôi đốileech_txt_ngu tốt với .
Mộc Tiểu Thảo cười đầy châm biếm. Ngoan ngoãn? ở nhà hầu hạ già trẻ bé cho anh rảnh rang bay cao xa cùng Hồ Lệ Lệ à? Nằm mơ đi!
Hôm đó anh đã rồi. Vì tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồbot_an_cap của anh, tôi không làm loạn, ta cứ im mà ký tên. Anh không muốn công khai thì cứ giấu mọi người cũng được.
Lưu Quốc Cường bỗng thấy lòng bời: Mộc Tiểu Thảo, cuộc muốn tôi làm sao? Tôi nóivi_pham_ban_quyen lại lần nữa, tôi giúpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ Lệ đáng . Giữa chúng tôi không cả. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô không thích tôi có thể bớt qua , không đưa tiền cho cô ấy nữa. này lương tôi chỉ lại hai mươi đồng tiêu vặt, còn lại hết cho , được chưa?
Quốc Cường, anh làm được đâu. Không tin thì cứ chờ . Trái cô đãleech_txt_ngu nguội lạnh hoàn toàn rồi.
Đúng lúc Quốc định nói thêm thì tiếngbot_an_cap Lệ Lệ từ nhà bênleech_txt_ngu vọng sang: Anh Cườngleech_txt_ngu ơi, anh qua đây một chút, em đau bụng quábot_an_cap
Quốc Cường hốt hoảng buông vợ ra, định đi ngay rồi khựng lại nhìn Mộc Tiểu Thảo: Lệ Lệ không khỏe, tôi qua xem thếbot_an_cap nào. Có gì nói sau nhé!
Nhìn bóng lưng lớn của hắn vội vã chạy hàng xóm, Mộc Tiểu Thảo chỉ biết đứng người. Vừa không qua lại , chớp mắt đã chạy đi chăm sóc người rồi. Đúng là sơn dễ đổi, bảnbot_an_cap tính khó dời!
thế thì cô tự đi Chính ủy. Không hắn, chuyện ly một chút nhưng muốn kéo dàileech_txt_ngu thêm giây nào nữa.
Trên đường đi, cô gặp bàbot_an_cap Lý hàng xóm. Bà Lý nhét cô nắm hạt dưa, cười bảo: Vợ chồng trẻ cãi nhau là chuyện thường, giường cãi cuối giường hòa thôi . Mộc Tiểu Thảo chỉ cười nhạt rồi lảng sang chuyện khác. Những lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểu này cô nghe nhiều rồi, nhưng họ đâu có sốngvi_pham_ban_quyen trong cái vũng bùn của cô mà hiểu.
Từ xa, cô thấy Lưu Quốc Cường đang bế Lệ Lệ đi về phía trạm xá. Hồ Lệvi_pham_ban_quyen Lệ tay ôm chặt cổ hắn, dáng vẻ vô ý. Mộc nhìn cảnh đó mà lòng bình lặng nước hồ thu. Ánh nắng tháng Giêng hơi lạnh nhưng trẻo, cô tựvi_pham_ban_quyen nhủ phải ngang mà bước tới cuộc sống mới thôivi_pham_ban_quyen.
Vào văn phòng, Chính ủyleech_txt_ngu nhìn thấy thì vô cùng kinh . Mới mấy ngày không gặp mà Mộc Tiểu Thảo như lột xác, da trắng , mặt rạng rỡ đầy sức sống.
Chính ủyvi_pham_ban_quyen Vương, lyleech_txt_ngu hôn của tôi và Lưu Quốc Cường đã giải quyết xong chưa ạ?
Chính ủy Vương nhìn đầy phức tạp: Tiểu , Quốc Cường nó chỉ nói miệng thôi, chứ nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa hề nộp đơn. Còn cô nộp đơn đơn phương thế này, nếu nó không chịu ký thì khó lòng mà ly hôn được .
Mộc Tiểu Thảo đứng bậtbot_an_cap dậy, lửa bốcbot_an_cap ngụt. Tên khốn đó dám lừa cô! Bảo là nộp rồi mà ra vẫn chưa? Vậy ngày qua cô chờ đợi trong vô vọng sao?
Lúcbot_an_cap này bệnh , Hồ Lệ đang Lưu Quốc rótbot_an_cap mình mà lòng đầy tính toán. Ả thầm nghĩ, Lưu Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netbot_an_cap tốt sao bì được với Tần Mộc Dương người đàn ông quyền và bí nhất quân khu . Ả dùng đủ chiêu trò bao năm qua mà Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Dương vẫn coi ả như khôngleech_txt_ngu khí, vậy mà giờ lại cho mụ nhà quê kia vào ở ? Càng nghĩ ả càng tức.
Trong phòng còn vợ của một đội trưởngleech_txt_ngu tên là Trương Thúy Lan. Chị ta nhìn cái điệu bộ Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lệ Lệ mà ngứa mắt, liền quát lên: Y tá đâu! Cho tôi đổi phòng bệnh ngay! Ở đây mùi hồ ly tinh, buồn nôn quá!
Lưu Quốc Cường mặt: Chị Trương, ai đấy?
Trương Thúy Lan nể nang gì: Ai thì tôi người đó! Đồ ly không biết xấu hổ, hở ra là đau chỗ này nhức chỗ kia để chồng người khác hầu . Thích chồng người ta thếleech_txt_ngu thì cưới đi rồi, sao cứ phải mập thế hả? Cònvi_pham_ban_quyen cậu nữa Lưu Quốcleech_txt_ngu Cường, vợ đâyleech_txt_ngu chục rồi sao không thấy cậu đưa cho ấy được nước nóng hay bát nào? Suốt ngày quẩn quanh chăm sóc người , cậu có còn là người không?
nói khó ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Nếu Hồ Lệ Lệ không quyến rũleech_txt_ngu cậu, thì đànleech_txt_ngu ông nào lại mặc vợ mình đểleech_txt_ngu đi xoay quanh người phụ nữ khác? Lưu Quốc Cường, cậu tỉnhvi_pham_ban_quyen lại đi, vợ cậu ở quê làm lụng cực khổ không phải cậu lên đây làmvi_pham_ban_quyen chồng của kẻ khác đâu!
Lưu Quốc Cường chột dạ, nhưng vẫn cố cãi: Lệ Lệ không khỏe nên tôi mới đưa cô ấy đến đâybot_an_cap, đừng có nói bừa bãi.
Hồ Lệ Lệvi_pham_ban_quyen xưa chỉ hiền dịu với cấp trên, chứ với hạng vợ quân nhân tầm thường này, ả thèm nhẫn nhịn. Sẵn cơn tức vì Mộc Tiểu Thảo mấy ngày qua, ả nhảy xuống giườngbot_an_cap định vào xé xác Trương Thúy Lan. Hai người phụ nữ lao túm tóc, nhau loạn xạ.
Trương Thúy Lan vốn là nhà quê, sức khỏe dẻo daivi_pham_ban_quyen. Chị đè nghiến Lệ xuống giường mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấm túi bụi: Cho mày chừa cái thói giật chồng người ta này! Cho mày hết giả bệnh này!
Khi y tá chạy vào can ngăn, đềubot_an_cap hít khí . Gương xinh đẹp mà Hồ Lệ hằngvi_pham_ban_quyen hào đã bị cào nát, máu rướm ra vệt. Quốc Cường xót gầm lên với Trương Thúy Lan: Nếu Lệ Lệ có chuyện gì, tôi không để yên cho chị đâu!
chiều, Mộc Tiểu Thảo chặn đầu Lưu Quốc ngay trước cửa nhà Hồ Lệ Lệ: Quốc Cường, tại sao chưa nộp đơn ly hôn?
Hắn bực bội đáp: ngày nay quá, chưa kịp. Cô cứ từ.
Anh đến bao giờ? Nếu anh không , tôi sẽ ầm lên cho cả quân khu này biết của anh vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồ Lệ Lệ!
Cô thật vô lý! Lệ Lệ bị viện, có người chăm , sao cô không có chút lòng trắc nào thế?
Hồ Lệ Lệ bị thương? Mộc Tiểu Thảo xong mà lòng sướng rơn. đời con ly!
Ả bị thươngleech_txt_ngu không liên quan gì đến việc anh trì hoãn ly hôn. Sáng mai anh mà không gặp Chính , tôi sẽ vác loa đi rêu rao khắp nơi cho anh xem!
Lưu Quốc Cường tức : , Mộc , nếu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tuyệt tình như thế tôi cũng chẳng cần níuleech_txt_ngu kéo . Đừng có hối hận!
Bìnhvi_pham_ban_quyen đứngvi_pham_ban_quyen cạnh đó cũng nhảy vào xỉa xóileech_txt_ngu: Cái hạng nhà quê như mày sớm muộn bị người đời khinh bỉ thôi. Vì mày Lệ Lệ mới khổ thế này!
Chát! Mộc Tiểu Thảo tháo chiếc giày đang đi, quất thẳng vào mặt Hồ Bình: Bà già độc ác, bà tưởng tôi hiền chắc? Bà mở mồm ra là chê người nhà quê, thế mấy đời nhà bà khôngvi_pham_ban_quyen từ nông thôn mà à? Bà còn dám mạ , tôi lưỡi bà đấy!
Mộc Tiểu Thảo quay sang Lưuvi_pham_ban_quyen Quốcvi_pham_ban_quyen Cường: Tôi cho anh một cơ hội cùng. giờ anh không vào chăm sóc ả nữabot_an_cap, sẽ xem xét việc không ly hônleech_txt_ngu. Còn nếu anh ả, thì sángvi_pham_ban_quyen mainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi phải ly hôn trên bàn Chính ủy.
Lưu Quốc Cường chặt tay. Nghĩ đến Hồ Lệ Lệ đang đau đớn trong bệnh , hắnleech_txt_ngu không đànhbot_an_cap lòng bỏ mặcbot_an_cap. cùng, hắn vẫn chọn quay đầu đi về phía trạm xá. Tiểu Thảo nhìn bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn, cười lạnh. nữ khi đã chớt tâm thì chẳng gì để luyến tiếc .
Lưu Quốc Cường nhà Hồ Lệ Lệ thunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dọn ít đồ viện. Hắn tự , Mộc Thảo yêu hắn bao năm thế, chắc chắn chỉ đang nói lẫy thôi. Nhưng nếu nộp , e là cô sẽ làm loạn thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thôi cứ thuận theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta, để xem ly rồi cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net taleech_txt_ngu ra sao, lúc đóvi_pham_ban_quyen hắn sẽ lòng nữa.
Hồ Bình địnhbot_an_cap đuổi Mộc Tiểu Thảo đòi nợ thì bị con trai là Phó tiểuvi_pham_ban_quyen trưởng Lư lôi về: Mẹ con mất thì cứ việc đụng vào cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy ! Ngàyleech_txt_ngu mai mẹ quê ngay cho con!
Mộc Thảo đang đi trên đường thì thấy Tần Dương đi tới. Anh đi song hành cùng cô, ánh tràn đầy sự nuông chiều và xót xa. Mộc Tiểu Thảo nhìn gương mặt anh, thầm cảm thán: Người đàn ông này đẹp trai thật, cònleech_txt_ngu cả Lưu Cường. lùngvi_pham_ban_quyen nhưng lại vôleech_txt_ngu cùng tinh .
Mọi người trong đại viện nhìn thấyleech_txt_ngu cảnh này thì bàn tánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xôn . Có bảo Mộc Tiểu Thảo lăng loàn khi chưa hôn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi cùng người ông khác, người lại ủng hộ cô vì Lưu Quốc Cường quá tệ bạc. Nhưng ai thắc mắc, một như Tần Mộc Dươngbot_an_cap sao lại mắt một cô gái hai chồng như cô?
đến nhà, Tần Dương xách túi thức ăn vào bếp: Tối nay muốn ăn gì?
Mộc Tiểu đã không còn kẽ như ngày đầu: cũng được, đểvi_pham_ban_quyen tôi cho. Anh sangbot_an_cap xem Tố Tố làm đi.
Tần Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiếmvi_pham_ban_quyen khi về nhà ăn cơm, cô cảm thấy mình ở nhờ thì nấu cho anh một bữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lẽ đương nhiên. Tần Tố ngồi ngoài khách, thấy chú mình cứ mắt vào bóng dáng bận rộn trongleech_txt_ngu bếp của Mộc Tiểu Thảo thì cười tủm : Chú nhỏ, cháu làm tốt chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Đưa được người chú thầm thương trộm nhớ về nhàleech_txt_ngu rồi nhé!
Khá lắm, lần cho bút .
Bữa tối raleech_txt_ngu trong khí ấm cúng. Tiểu Thảo nấu mì kéo tay cùng mấy xào đơn giản nhưng vô cùng ngon miệng. Nhìn Tần Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ân cần đưa cho mình, thầm nghĩ: Người đàn ông ưu tú thế này, sau này ai lấy được đúng là phúc.
Trên ăn, Tần Dương lặng dùng thìa hết những hành trong bát cho Tiểu Thảo. Cô ngạc nhiên ngẩng đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: không hành sao?
mới gặp nhau có vài lần, vậy anh lại rõ thói quen của cô như vậy? Mộc Dương hơi , lắp bắp: Anh thấy lúc nãy cô gắp ra nên đoánleech_txt_ngu vậy.
Mộc Tiểu Thảo khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ nhiều, tục ăn. Mì trắng vừa dai vừa mịn, ngon hơn hẳn bánh bao ở quê. Ăn xong, Tần Mộc Dương chủ động giànhleech_txt_ngu việcleech_txt_ngu bát. ngạc nhiên: Anh cũng biết sao?
Để tồn tại , anhleech_txt_ngu đã phảibot_an_cap học rất nhiều . Câu nói bình thản của anh khiếnbot_an_cap Mộc Tiểubot_an_cap Thảo nảy chút đồng cảm.
Lúc dạo, côbot_an_cap lại gặpvi_pham_ban_quyen Chính ủy Vương. Ông thở dài khuyên nhủ: Tiểu Thảo, đã Lưu Cường , nó sẽ sửa đổi, cho nó một hội nhé?
Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng đáp: Chính , tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã anhbot_an_cap ta quá nhiều cơ hội rồi. Bâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ anh ta vẫn đang bệnh viện sóc Lệ Lệ đấy . Tôi đã nô lệ đủ rồi, quãng đời còn lại tôi muốn sống cho mình. Tôi không sợ khổ, không sợ nghèo, nhưng tôi sợ phải chịuleech_txt_ngu nhục, sợ lòng tốt bị chà đạp. Một người không trân trọng mình thì dùbot_an_cap có không ly hôn, cuộc đời tôi vẫn là ngục. Ngày mai anh ta sẽ , Chính đừng trì tôi .
Sáng hôm sau, Chính gọi Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc Cường lên văn phòng: Cậu đơn ly hôn đi. không thể để chuyện của cậu làmleech_txt_ngu ảnh hưởng đến mặt quân khu thêm nữa.
Lưu Quốc Cường sững sờ: ủybot_an_cap, tôi khôngvi_pham_ban_quyen ly hôn. Cô ấy quê, ly hôn rồi ai thèm , về làng sẽ bị người ta phỉ nhổ mất. Tôi vậy là nghĩ chobot_an_cap tương lai của cô ấy thôi.
Nghĩ cho cô ấy mà suốt quấn quýt bên Hồ Lệ Lệ? Cả quân khu này cũng cậu ở bệnh viện ả suốt đêm qua, cậu bảo Thảo phải sống ?
Lưu Quốc Cường cúi đầu lặng, một lâu mới thốt ra: Hôn nhân không phải trò đùa, nhưng Lệ Lệ bị thương nặng lắm, bác sĩ bị hủy dung. Lúc tôi thể bỏ cô ấy được
Cô ấy là viên , mặt là bát cơm để ăn đấy. Vợ đồng chí Lư ra tay như thế chẳng phải là hủy hoại tương người ta sao? Tôi không dám đòi đơn vị trừng trị ai, nhưng tâm trạng Lệ tại rấtvi_pham_ban_quyen ổnleech_txt_ngu, bên lại không cóvi_pham_ban_quyen ai đáng tin cậy. Tôi không quanleech_txt_ngu tâm ấy thì ai quan ?
Vương Chính ủy nhìn Lưu Cường, hận không rèn sắt thép:
Phụ nữ đánh nhau, chẳng bên nào vô tội cả. Kết điều tra gửi , chính Hồ Lệ Lệ là người ra tay trước, có mấy nhân chứng hẳn hoi. Dù vợ đồng chí Lư ra tayvi_pham_ban_quyen , nhưng vẫn đượcbot_an_cap tính là phòng vệ chính đáng. Lưu Cường này, Hồ Lệ Lệ ra không liên quan cậu, cậu thấy sự của mình đang đi quá giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạn rồi saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Ông gõleech_txt_ngu bàn cái cạch: Biết rõ đơn vị đang có đợt đề , chỉ tiêu có hạn, cạnh tranh gaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gắt, sao không dùng cái não để làmvi_pham_ban_quyen việc chính sự đi! Cả tiểu đoàn đang huấn luyện, chỉ cóleech_txt_ngu mình cậu vắng mặt, cậu định để lãnh đạo nhìn cậu bằng con đây?
Lưu Quốc Cường lời, hồi lâu mới đáp: , tôi biết lỗi rồi. Chiều nay tôi sẽ đi tăng cường huấn luyện, không để lãnh đạo mất . Nhưng tôi quan điểm cũ: Tôi không ly hôn với Mộcvi_pham_ban_quyen Tiểu . ấy yêu tôi, sau này tôi sẽ đối tốt với cô ấy, không để cô ấy thất vọng nữa.
Thôi đi, lôi chuyện yêu đương ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói với tôi. Viết đơn , tôi bao việcleech_txt_ngu! Vương ủy ném bút bàn rồi nhắm mắtbot_an_cap dưỡng thần.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang . Tiểu . Lưu Quốc Cường nhìn thấy côbot_an_cap thì mắt bỗng sáng lênvi_pham_ban_quyen. Cô ăn mặc vẫn giản dị, nhưng ấy sao ngày càng rạng rỡ, xinh đẹp mức hắn suýt nhận ra.
Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng lướt qua hắn, mỉm cười chào Chính : Chào Chính ủy Vương ạleech_txt_ngu.
Tiểu Thảo đến rồi àbot_an_cap, ngồi đi. Thái độ của Chính ủy Vương tồn hẳn. Ông đẩy tờ đơn ly về Lưu Quốcleech_txt_ngu : Quốc Cường, ký đi. để tôi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm nữa.
Mộc Tiểu nhận lấy đơn, bút thêm vài dòng: Chính ủy, Hồ Lệ Lệ đã lấyleech_txt_ngu tôi 500 đồngleech_txt_ngu, Cường đã trách nhiệm về mình. Vì thế, khoản tiền này anh ta cho .
Lưu Quốc Cường vừa xấu vừa dữ: Mộc , cô dám nhắc 500 đồng đó mặt ủy sao?
Chính ủyvi_pham_ban_quyen Vương đầu: Người ta vất ba nhà chồng, thường đúng. Ký đi, đừng nhây nữa!
Chính ủy, tôi không ! Hắn quay sang nhìn vợ, ánh mắt lạnh lẽo: Mộc Tiểu Thảo, đã xin lỗi rồi, cô còn muốn nào?
Tiểu Thảo mày: Sao, lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn để tôi lại làm trâu ngựa cho cả đời à? Đàn ông đàn ang thì dứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoát lên, cái điệu bộ lôi thôi lếch thếch của anh làm buồn nônbot_an_cap lắm rồi.
Quốcbot_an_cap Cường đến nghẹn cổ, hạ giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống: Tiểu Thảovi_pham_ban_quyen, cho tôi chút thời gian, tôi sẽ xử lý tốt quan hệ với Lệ Lệ.
Tôi cho anh cơ rồi, là anhbot_an_cap không cần. Đừng có đổ tôi.
Sao cô không tin ? Tôi vớibot_an_cap chỉ làbot_an_cap bạn cũ, cô ấy giờ còn bị hủy dung
Hủy dung? Mộc Tiểuvi_pham_ban_quyen Thảo thầm nghĩ: ông trời có mắt! Cô chẳng phải thánh mẫu, kẻ mình ghét gặp họa, cô chỉ thấy sướng rơn cả người. ra báo ứng à? Đáng đời lắm!
Mộc ! Cô đã đủ khổ rồi!
Khổ cái khỉ! Ký ngay! Mộc Tiểu Thảo đập bàn. Cái gì tình trong sáng? Nếu không thích, sao không thấy anh đi chăm sóc góa phụ liệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netbot_an_cap khác? Ngoại tình tư tưởng cũng là ngoại tình. Ký đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không ký tôi lên cấp cao hơn báo cáo đấy!
Nhìn vẻ mặt mỉa mai của vợ, Lưu Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tim đau như bị dao cứa. bắt đầu dởleech_txt_ngu giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dỗ dành dỗ trẻ con: Tiểu Thảo, chúngbot_an_cap ta không ly hôn có được không? Tôi hứa sẽ khoảng cách cô ấy, tháng đưa hết cho
Cô là con , không phải con chó mà thích thì ném cho cục rồi bảo ngoãn nghe lờibot_an_cap. Tiểu Thảo lạnh lùng: Ký, haybot_an_cap là để Chính ký thay anh?
Chính ủy Vương cũng gắt lên: Cậu không ký tôi ký! Đừng để chuyện xấu này truyền lãnh đạo cấp trên, lúc đó cả trung đoàn đều mất mặt!
Trước thái độ cứng rắn của Mộc Tiểu Thảo, Lưu Quốc Cường đành nghiến ký tên. Giây phút đặt bút xuống, hắn thấy lòng trống rỗng vô . Ngược lại, Tiểu Thảo nở nụ cười rạng rỡ ánh nắng mai, khiến phòngleech_txt_ngu bỗng chốc bừng sáng. Cô đẹp đến khiến người ta mê , nhưng ngay lập tức cô lại bộ mặt đòi :
Ký xong rồileech_txt_ngu, giờ thì tiền .
Lưu Quốc Cường ngẩn : Tiền gì?
Trong ghi rõ: Đồ hồi môn tôi sẽ về hếtvi_pham_ban_quyen, còn 500 đồng tiền bồi ba năm qua tôi làm bảo mẫu không côngleech_txt_ngu cho nhà anh. Trả nhanh cho chuyện.
Lưu Quốc Cường hỏa: Cô vừa phải thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ! 500 đồng? Cô đáng thếleech_txt_ngu sao?
Nợ thì phải trả! Anhleech_txt_ngu không trả, tôi sẽ viết đơn tố cáo Hồ Lệ Lệbot_an_cap tội trộm cắp!
Lệ phải người đó! Cô là gái chân bùn, lấy đâu ra ? có thì cũng là tiền mồ hôi nước mắt của tôi, tôi thích chovi_pham_ban_quyen ai là quyền của . Ba qua cô cơm nhà tôi, mặc áo nhà tôi, tôi không thu tiền ăn tốt lắm rồi!
Mộc Tiểu Thảo khẩy: Ăn nhà anh? Anh đúng là mặt dày không ai bằng. Một năm 365 ngày, đi làm kiếm ít nhất 260 điểm công. tôi nuôi 5 miệng ăn anh, anh đưa tôi được mấy đồng tiền lẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Mẹ anh thì sắm mới cho con cái, còn tôi bà nội thì áo chằng chịp. Còn ở ư? Căn nhà tranh ở quê là do hai anh trai tôi dựng , đồ đạc sắm, còn căn nhà đây là của đội, liên quan gì đến ?
Chính ủyleech_txt_ngu nghe mà khôngbot_an_cap chịu nổi : quá đáng thật đấy Cường! Không Tiểu Thảo hậu thuẫn, cậu sao làm nổi Tiểu đoàn trưởng này? Ông lấybot_an_cap ra 500 đồng đặt lên bàn: Đừng cãi nhauleech_txt_ngu nữa, tiền đây, như đơn vị cậu vay để trả cho Tiểu Thảo.
Lưu Quốc tức muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phổi. Hắn định nhây nợ để tìm cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dỗ dànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ, ai ngờ Chính ủy lại cắt đứt đường lui củavi_pham_ban_quyen hắn.
Mộc Tiểu Thảo hớn nhận , cất chiếc túi Chính ủy tặng. tiền mệnh giá lớn, mà sướng mắt! Cảm Chính , ông là người !
Chính Vương dài: Quốc , viết giấy nợ đi. Đây tiền đơn vị, phải trả đấy.
Cường ôm tức viết giấy . Trong khi đó, Mộc Thảo vui vẻ trở về nhà Tần Tố. Cô thầm tính toán: Ly hôn tâm hồn thật sảng , sau này tìm cách đòi nốt 500 đồng nữa thì !
Vừa đến , Tần Mộc Dương đã mang cơm về. Thấy cô vui vẻ, anh nhướng mày: rồi ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Vâng, anh ta rồi! Cô hào hứng ngồi xuống cơm. Nhìn cơm , gà, thịt kho và rau xào, cô bỗng thấy cay mũi. Cưới Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc ba , chưa ai hỏi cô ăn gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa, vậyleech_txt_ngu một người xa lạ lại cô chu đáo thế .
Anh Tần, trong thư phòng của cuốn sách ôn thibot_an_cap đại học, tôi thể mượn xem được không?
Tần Dương nhìn cô: Muốn thi học năm à?
Vâng, tôileech_txt_ngu muốn đưa giavi_pham_ban_quyen rời khỏi ngôi làng đó. Họ không phải làm trâu làm ngựa ở đấy nữa.
Được, đó tôi tặng cô. Để tôi tìm thêm mấy đề thi ngoái cho cô nữa. Anh dịu dàng bảo: đã thi thì hãy cố thi ở thủ . Ở đó nhiều cơ hội hơn. .
Cô hơi lại. Kiếp trước từng đỗ đại học thủ đô, nhưng rồi bị Lưu Quốc tước mấtvi_pham_ban_quyen suất Mộc Dương thấy cô ngẩn người, nhẹ nhàng bảo: Ăn đi kẻo nguội, không tốt cho dạ đâu.
bệnh việnleech_txt_ngu, Hồ Lệ Lệ gào khóc thảm thiết khi nhìnbot_an_cap vào gương. Gương mặt xinh đẹpvi_pham_ban_quyen hằng tự hào giờ có hai vệt cào sâu , phải mấy mũi. Thế nàyvi_pham_ban_quyen múa may cái gì, cưới Tần Mộc Dương cái gì nữa? gào lên bắt Lưu Quốc Cường phải bắt Trương Thúy Lan đi tù, nhưngbot_an_cap Lưuleech_txt_ngu Cường cũng bất lực đó là lỗi ả trước.
Tối đó, Tần Mộc Dươngleech_txt_ngu mangvi_pham_ban_quyen về một đề thi được anh cẩn thận in ra. Tiểu Thảo cảm động vô cùng, cô dốc sức việc ôn luyện đến quên quên ngủ.
Một buổi tối, Tần Tố kéo cả đi dạo: Cô ơi, cô mà không ra là mọc nấm trên người !
Dưới ánh đèn đườngvi_pham_ban_quyen mờ ảovi_pham_ban_quyen, Tiểu cười nói vui Tần Tố. Tần Mộc Dương cao lớn đi cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắt trànleech_txt_ngu đầy nuông chiều. Cảnh tượng ấm như gia đình ấy đập vào mắt Lưuvi_pham_ban_quyen Quốc Cường, khiến hắn thấy nghẹn đắng.
Lưu Quốc Cường bừng bừng lửa giận lao tới: Mộc Tiểu !
lại, nhếch mép: Ồ, Tiểu đoàn trưởng Lưu đấy ? Có chuyện gì?
Hai người đang làm cái gì hả? Hắn gầm lên như thể bị cướp mất món đồ quý giá nhất.
Tôi làm liên quan gì anh? Chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ly hôn rồileech_txt_ngu mà.
Lưubot_an_cap Quốc Cường khựng lại, cảm giác như có thứ gì đó đang trượt khỏi kẽ tay mình. Tần Mộc Dương bước lên chắn trước mặt cô, lạnh lùng: Sao, muốn đánh nhau à?
Lưu Quốc Cường nhớ lại trận đòn đó, rụt vòi lại, chỉ dám đúngleech_txt_ngu điều lệnh bảo: Trung đoàn trưởng Tầnvi_pham_ban_quyen, đây là việc riêng của gia đình tôi, mong anh không can thiệp.
Cô ấy đã ly với cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gia đình cái gì?
có giấy chứng vẫn là người một nhà!
tên rồi hết nợ. Giấy tờ Chính ủy đang làm gấp, đa ba nữa là xong thôi. Tần Mộc Dương bồi cú đau điếng.
Lưu Quốc Cường tức đến không thở nổi: Mộc Tiểu Thảo, cô vội vàng ly hôn hóa ra là vì đã tìm được chỗ dựa mới rồi sao?
Mộc Tiểu Thảo chẳng thích, dắt Tần Tố đi về. Mộc Dương đứng lại, nhìn Lưu Cường bằng ánh cáo: Muốn giữ mặt mũi đừng có đến làm phiền cô ấy nữa.
Tần Mộc Dương bóng dáng , lòng thầm nhủ: Lầnleech_txt_ngu này anh sẽ không đểbot_an_cap lỡ nữa. Năm xưa về làng tìm cô thì cô đã lấy , anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã chọn cách thành toànvi_pham_ban_quyen để côleech_txt_ngu hạnh phúc. Nhưng giờbot_an_cap biết cô không hạnh phúc, anh sẽ không buông tayleech_txt_ngu.
Sáng sớm, Mộc Tiểu Thảo soi gương. Cô ngạc nhiên nhậnvi_pham_ban_quyen ra mình đẹp lên trông thấy. Làn da trắng sứ, đôi mắt đen láy như hạt nhãn, môi hồng tự nhiên. Cô tự : Đúng là nhất dáng nhì da, trắng ra một cái là thành ngay! Cô đồ dụng Tần Mộc Dương tặng, trông vừa trẻvi_pham_ban_quyen trung vừa khí chấtbot_an_cap.
Trong khi đó, Lưu Cường chạy đến phòng Chính ủy: Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , muốn rút đơn ly !
Hắn thể ngủ được, nhắm mắt lại thấy gương mặtleech_txt_ngu xinh đẹp và trắng ngần của vợ. Hắn hối hận rồi!
Chínhbot_an_cap ủy Vương đập bàn: Đơn nộp , làm gấp rồi! Giờ này chắc bên phố đang xuất giấybot_an_cap chứng nhận rồi, định đùa luật à? Cậu với Hồ Lệ Lệ đã làm khổ ta như thế, còn đòileech_txt_ngu quay lại?
Chính ủy, tôi với Lệ Lệ
Trong sạch cái con khỉ! Cậuleech_txt_ngu nhìnbot_an_cap lại xem, Hồ Lệ Lệ có ở thủ đô, có hai anh to, có tiền trợ , có lương lậu, cô ta giàu hơn cậu nhiều! Chỉ có cậu ngu mớibot_an_cap nghĩ cô ta đáng thương rồi bỏ mặc vợ mình. Tiểubot_an_cap Thảo ta vừa vừa đảm đang, cậuleech_txt_ngu khôngbot_an_cap biết giữ thì , thế thôi! Giờ biến về đơn vị, hoặc là cút lên giới phíaleech_txt_ngu Bắc mà chịuvi_pham_ban_quyen lạnh!
Lưu Quốc Cường thững đi về, lòng đầy uất ức. Hắn vẫn nghĩ mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang làm việc tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao ai cũng ? Hắnvi_pham_ban_quyen lễ đưa vợ ít nhưng vẫnvi_pham_ban_quyen đưa cho bố mẹ chục đồng cơ mà, sao cô lại bảo cô ? Đúng là chỉ để mọc tóc!
Trưa hôm đó, Tần Mộc lại mang cơm về cho cô. Nhìn trong bộ đồ mới rạng rỡ, anh khẽ mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . chuyện rồi sẽ tốt thôi.
Ăn cơm xong cô có dự định gì ? Tần Mộc Dương hỏi.
Tiểu Thảo nghiêng đầu anh. Dự định gì ư? Chẳng vẫn ngủ trưa, đọc sách, rồi làm bài tập sao?
Đừng thần căngbot_an_cap thẳngleech_txt_ngu quá, cũng thư giãn một chút. Tần Mộc Dương liếc nhìn đồ trên người cô. Anh mua lại từ nữ binh, không có hàm nhưng mặc trên người cô lại đến kỳ. Chiều nay tôi rảnh, đưa lên thị trấn dạo chơi nhé?
Mộc Tiểu Thảo nghe , đôi mắt lập tức sáng rực: Được thôi, đi đổi gió một chút cũng tốt.
Từ lúc lên đây cô chưa được ra bao giờ. Đơn ly hôn chắc cũng sắpbot_an_cap duyệt xong, chờ tục là côleech_txt_ngu có thể nhà . Cô nhớ bà nội, nhớ mẹ và anh trai lắmleech_txt_ngu.
Tần Mộc Dương xe đạp , một chân chống đất, quay đầu nhìn cô. Mộc Tiểu Thảo đeo chiếc túileech_txt_ngu nhỏ Chínhbot_an_cap ủy , hớn ngồi lên yên sau.
Bám chắc vào! Tần Mộc Dươngvi_pham_ban_quyen khẽ nhếch môi, rồi dùng sức đạp cái, chiếc xe lao vút đi.
Mấy vợ nhân gần tròn xẻo mắt nhìn theo: đất, kia là Trung trưởng Tần và Thảo sao? Họ thực sự thànhbot_an_cap một đôi rồi à?
Gió mơn man trên má, Mộc Tiểu Thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy như đang bay trên mây. Ánh nắng chiếu rọi, ấm áp vô cùng. Dọc đường , họ bao ánh nhìn kinh ngạc, và đó cả Lưu Quốc Cườngvi_pham_ban_quyen.
Tiểu đoànbot_an_cap Lưu, kia là Trung đoàn trưởng Tần phải không? Sao chở một cô kia?
Nhìn kìa, gái đó đẹp quá! Đúng làvi_pham_ban_quyen tiên nữ hạ .
Chẳng trách Trungvi_pham_ban_quyen đoàn Tần cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độc thân , hóa ra là vì kén chọn canh, phải xinh thế kia anh ấy chịu.
Đám đông tán xôn , có Lưu Quốc Cường là siết chặt nắm đấm. Hắn nhậnvi_pham_ban_quyen raleech_txt_ngu người sau xe chính Mộc Thảo
Đến thị trấnvi_pham_ban_quyen, nhìn đường phố tấp nập, cô thấy vô cùng mẻ. Nơi này gần đô sầm uất hơn hẳn vùng quêvi_pham_ban_quyen. Mộc Thảo kéo Tần Mộc Dương len lỏi vào cũ. Hiện tại chính sách đã nới lỏng, nhiều người mang gia bảo ra đổi lấy tiền hoặc nhu yếu phẩm.
Mộc Tiểu Thảo ra 200 đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để thu muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 16 đồ trông cũ kỹ, xám xịtleech_txt_ngu. Tần Mộc Dương định trả tiền nhưng cô ngăn lại: Tôi về rửa sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để trưng bày cho vui , không thể tiêu tiền của anh được.
ra, cô vung tiền vậy cô đã phát hiện ra một bí mật: Sợivi_pham_ban_quyen chuyền anh trai nhỏ tặngbot_an_cap cô chính là một món bảo vật nghịch thiên! Bên trong nó ẩn chứa một siêu thị mini. Đồ trong đó đủ loại từ gạo muối bách hóa, nhưng phảivi_pham_ban_quyen dùng vàng bạc hoặc điểm tích lũy để đổi. Miếng ngọc Bình An ngày còn rỉ giọt nước thần giúp bổ cơ thể và làm đẹp. Cô là minh chứng cho tác dụng của nó.
Đặc biệt, siêu thị tặng cô khả năng Hỏa tinh. Chỉ cần liếc mắt mộtbot_an_cap cái, cô sẽ biết đâu là đồ cổvi_pham_ban_quyen thật, là đồ giả.
nhân, phát một món đồ cổ quý hiếm, có thể đổi được 1000 điểm, có không?
hiện món đồ cổ cực , đổi được 5000 điểm
Mộc Tiểu Thảo mặc tiếng thông báo trong đầu, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thêm đủ loại hạtbot_an_cap giống: lúa, ngô, đậu nành và rau củ, rồi còn mình một bộ đồbot_an_cap vải pôpơlin . Cứ hễ thấy món gì cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể điểm là cô mặc cả mua bằng được, từ cái muối dưa đến chiếc bát ăn của ông chủ bán tất.
là đồ ngốcvi_pham_ban_quyen, bỏ 5 hào mua cái bát của mình. Ông chủ bán tất nhe bộ răng vàng cười đắc chí khivi_pham_ban_quyen nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi khuất.
Tần Mộc Dươngbot_an_cap mỉm chiều, anhleech_txt_ngu một chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sọt lớn buộcbot_an_cap sau xe để đựng đống đồng nát cô vừa quétbot_an_cap sạch. Anh nghĩ, cô nhóc này bê cảleech_txt_ngu cái về nhà hay sao? Anh định bụng khi về sẽ toán lại toàn bộ số tiền cho cô.
Hai người trở về với chiến lợi phẩm đầy ắp. Đường sá gồ ghề, nhiều ổ gà khiến Mộc Tiểu ngồi sau đến đau cả mông. Cô khẽ gọi: Anh Tần, dừng lại nghỉbot_an_cap một lát .
Tần Mộc Dương dừng xe dưới gốc cây cổ thụ, đưa cô một chai nướcleech_txt_ngu ngọt Bắc Băng Dương. Uống đi, anh để trong túi áo nên chắc không lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu.
Người đàn ông trước mặt dáng người thẳng như tùng, đôi mắt vốn lùng lại tràn đầybot_an_cap sự dịu dàng Mộc Tiểu Thảo ngẩn . Cảmbot_an_cap ấmbot_an_cap ápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này mà thân thuộc
Thấy túi áo anh phồng đựng chai nước, bảo: Đưa chai đây tôi cầm cho.
Tần Mộc Dương cười khẽ: Không sao, túi áo khoác sâu lắm, không rơi được đâu. Anh bẻ mấy cành liễu, khéo léo đan một chiếc mũ lên đầu cô: Nắng đầu dễ làm da sạm đi, đội vào cho đỡ .
Dưới ánh mặt trời, da cô trắng hồng rạng rỡ, đầu mũi lấm tấm mồ hôi càng thêm động lòng . Tầnleech_txt_ngu Mộc Dương vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dời , tiếp lên . Bám chắc vào!
Vừa đến cổng đại , Tầnleech_txt_ngu Mộc bỗng nói: Người đàn ông của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang đợibot_an_cap kìa.
Mộc Tiểu Thảobot_an_cap bĩu môi: Người đàn ông nào? Tôi vẫn gái nhàvi_pham_ban_quyen nhé. Lưu Quốc Cường lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chồng cũ thôi.
Nhưng tôi thấy hắn nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát lắm đấybot_an_cap.
Xì, ánh mắt đó chắc là dành cho Hồ Lệ thì có. Tôi bị một tên kinh nhìn chằm chằm làm mình nổi hết cả .
Tiếng cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tần Mộc Dương vang lên trong trẻovi_pham_ban_quyen như suối nguồn. Anh cố tình bẻ lái lao hố nhỏ khiến chiếc xe xóc mạnhvi_pham_ban_quyen. Mộc Tiểu Thảo giật mình, theo bản năng ôm chặt lấy vòng eonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net săn chắc của anh. Đầu cô va nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàobot_an_cap tấm lưng vững chãi của Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộc Dương như va vào vách đá.
Cảnh tượng nàyleech_txt_ngu đập thẳng vào mắt Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc Cường hắn tức nổ đom đóm mắt. Thảo dám thân với Tần Mộc Dương như thế sao? Hắnleech_txt_ngu mới lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đàn ông của cô cơ !
Hắn lao tới chặn đầu xe, lôi cô xuống: Mộc Thảo, xuống ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho tôi!
Tần gạt tay hắn ra: Tiểu đoàn trưởng Lưu, anh định làm gì? người ta thì đừng cưới, cưới rồi thì phải biết trân trọng. người ta ly hôn với anh rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anhleech_txt_ngu còn đến quấy rầy, cái não anh để quên ở trạm xá rồi à?
Trung đoàn trưởng , cô ấy là vợ tôi, anh chở đi thế nàybot_an_cap là không được!
Mộc Tiểu Thảo nhảy xuống xe, gắt lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Quốc Cường, ai là vợ anh? có nói ! Chúng ta ly hôn rồi!
Chưa có giấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận thì vẫn là vợ tôi. Dù cô không ưa tôi thì cũng phải giữ khoảng đàn ông khác chứ!
Cô cười lạnh: Đúng làbot_an_cap biết thắp đèn cho mình mà không cho người khác đốt nếnvi_pham_ban_quyen. Anh với Hồ Lệ Lệ mập mờ tôi còn chưa nói, tôi đây còn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dựa vào lòng anhbot_an_cap Tần xem sách đâu nhé.
Tôi chỉ Lệ Lệ là em gái!
trùng thật, cũng chỉ coi anh Tần là traivi_pham_ban_quyen thôi. Anh , anh trai nhỏ, thôi, chúng mình về nhà!
Mộc Tiểu Thảo! Lưu Quốc Cường nghiến răng ken . Còn Tần Mộc Dương khileech_txt_ngu thấy ba chữ anh nhỏ thì tay láileech_txt_ngu bỗng run lên, lòng tràn ngập sựbot_an_cap xúc động. tám , cuối cùng anhleech_txt_ngu cũng được lại tiếng gọi này
Mộc Thảo mặc kệ Lưu Quốc đang gào thét. Anh coi Lệ Lệ là em gái thì tại sao Tần thể là anh trai nhỏ của tôi? Tôi có anh rồi, nhận một người nữa cũng đâu có .
Lưu Quốc Cường đứng đợivi_pham_ban_quyen cảbot_an_cap ngày, khôngleech_txt_ngu dễ gì để cô đi như thế. Hắn hạ giọng: Tiểu Thảobot_an_cap, cho tôi thời gian nóileech_txt_ngu chuyện được ?
Được, anhleech_txt_ngu đi. Cô dựa vào xe của Tần Mộc , thản nhiên nhìn hắn.
Lưu Cường liếc nhìn Tần Mộc Dương, ngập ngừng. Anh ta là anh trai tôi, không phải người . Câu không phải người ngoài khiến Tần Mộc Dương vô cùng đắc ý, còn mặt Cường thì đen nhọ nồi.
Hắn quay sang Tần Mộc Dương: Trung đoàn trưởng Tầnbot_an_cap, mong anhvi_pham_ban_quyen tha cho Tiểu Thảo. Cô ấy là gái quê, không chịu nổi sự cám dỗ giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên ngoài đâu. Hắn Tần Mộc Dương chỉ bờileech_txt_ngu đường rồi bỏ cô.
Tần Mộcvi_pham_ban_quyen Dương nhìn một kẻ ngốc: Cậu có tư gì mà quản tôi?
Nhưng Thảo yêu tôi! Quốc Cường đỏ mắt. Hắn nhận ra nếu mất , gia đình hắn ởleech_txt_ngu quê không có người lo liệu.
Mộc Tiểu Thảo mỉa : Yêu anh? Yêu cái hay yêu cái trăngleech_txt_ngu của anh? Anh hận vì muốn ly hôn, muốn tôi về quê để anh thể đónbot_an_cap Hồbot_an_cap Lệ Lệ lên phố ở nhà lầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho chứ gì? Chó bao bỏ được thói ăn phân đâu.
Tôi Lệ Lệ không chịu được khổ cực nhưvi_pham_ban_quyen thế Lưu Quốc Cường lỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng ra sự thật.
Mộc Tiểu cười khẩy: Cái chỉ số thông của đúng là sỉ nhục quân phụcbot_an_cap anh đang mặcleech_txt_ngu. Anh muốn tôi về con sen phục vụ cả nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh anh rảnh tay chăm sóc tình, không? Đừng mơ!
tiếp, giọng đầy dứt khoát: Quốc Cường, tâm hồn tôi chỉ chứa đựng được bấy nhiêu tuyệt vọng thôi. Quá giới hạn đó, nó sẽ biến thành . Thật may là anh chưa xứng tôi hận. Tôi mừng vì có hốt hộ cái của nợ là anh đi đấy. Đừng có lấy tôi nữa, chúc hai người bạc đầu giai lão trong sự ích kỷ của mình!
Mộc Tiểu Thảo chẳng để tâm đến Quốc Cường nữa. Về nhà, cô thấy Tần Tố hào hứng khoe bài kiểm tra hạng 15 củaleech_txt_ngu . Cô dàng giảng giải lỗi sai cho cô bé.
Tần Dương thấy hai người thân thìvi_pham_ban_quyen mỉm cười, lặng lẽ bếp nấu cơm. Nhìn người lớn của trong gian bếp nhỏ, dưới ánh đèn vàngbot_an_cap áp, bỗng thấy xao động. Người đàn ông này sao mà hoàn hảo thế không biếtbot_an_cap: đẹp trai, giỏi giang còn biết , đúng là cực phẩm trong mắt chị em.
Cơm nước xong, Mộc giành rửa bát: Cô nghỉ ngơi đi, để tôi lo.
Mộc Thảo giơ ngón cái: Đúng người nhất đời. Ai làm vợ anh chắn hạnh phúc .
Vào phòng, cô lập tức tiến vàoleech_txt_ngu không gian . Cô đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ vừa mua đổi lấy 100.000 điểm tích lũy. Sau , cô vung tay muabot_an_cap ngay một căn nghỉ hiện đầy tiện nghi: tivi, máy giặt, giường lớn 2m2, phòng tắm có bình nóng lạnh và cả xả nước động!
Cô còn thêm 5 mẫu đất để trồng trọt, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giếng bơm tay. Căn phòng hiện đại lộng lẫy hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra giữa gian, trắng và sạch sẽ khiến sướng rơn. Cô thử giống vừa mua, tưới nước cảm giác tắm nóng không , thoải mái vô cùng.
Sáng hôm sau, Lưu Quốc Cường lạileech_txt_ngu : Mộc Tiểu , ta không ly hônleech_txt_ngu có đượcbot_an_cap không?
lắng nếu giớivi_pham_ban_quyen Bắc theo lệnh điều , Lệ Lệ sẽ khôngvi_pham_ban_quyen ai chăm sóc. Hắn địnhbot_an_cap dọa cô: Cô có vì Tần Mộc Dương mù quáng. Anh ta với cô là trời với , người chỉ bời thôi.
Mộc Tiểu Thảobot_an_cap cườileech_txt_ngu lạnh: với anhbot_an_cap ta thế nào liên quan gìleech_txt_ngu đến anh? Tôi theo anh ba mới là điều khiếnvi_pham_ban_quyen tôi hận nhất đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
không làm gì , lủi thủi trạm xá. Hồ Lệ Lệ vừa thấy hắn khóc lóc vì bị mất trí múavi_pham_ban_quyen chính. Gương hủy dung khiến ả vô cùng tuyệt vọng. ả hận Mộc Tiểu Thảo nhưngleech_txt_ngu càng khao khát Tần Mộc Dương hơn.
Tối đếnvi_pham_ban_quyen, Hồ Lệ Lệ tình chặn đường Tần Mộc Dương khi anh gửi đề thi Tiểu Thảo. trưng ra bộ mặt đáng thương, lấy hếtvi_pham_ban_quyen can đảm tỏ tình: Trung đoàn trưởng , em thích anh lâuvi_pham_ban_quyen rồi, anh có thể cho em một cơ hội được yêu anh không?
Tần Mộc Dương khựng lại, liếc nhìn mặt đầy vết củaleech_txt_ngu ả bằng ánh mắt ghê tởm như nhìn một vật thể lạ.
Cô thấy tôi nên cho cô cơ sao? Anh lạnh lùng .
Hồ Lệ tưởngvi_pham_ban_quyen mình đã công, đang định laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào lòng thì Tần Mộc Dương lùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , gắt : Tiểu đoàn Lưu, người phụ nữ của anh tốt vào. Cô ta là bảo của anh, đối với tôi, cô ta còn không bằngvi_pham_ban_quyen một đốngbot_an_cap chó. Phân chó còn làm phân bón đượcbot_an_cap, còn cô ta chỉ là mộtvi_pham_ban_quyen kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm thần!
Hồ Lệ chớt như vừa rơi từ thiên xuống ngục. Câu nói không bằng phân chó như nhát dao nát lòng tự trọng của ảleech_txt_ngu. ả ngãvi_pham_ban_quyen khuỵu xuống đất khóc không ra .
Tần Mộc Dương mặc kệ, sải đi. Anh thầm nghĩ: Thật xui , đi đưa cho vợ tươngbot_an_cap lai mà còn phải hạng người ám quẻ thế !
Hồ Lệ Lệ vừa khóc vừa nhìn theo bóng lưng cao của Tần Dương xa khuất. Ả vừa đau đớn vừa uất ức. Ả kém Mộc Tiểu Thảo ở điểm nào cơ chứ? Tại sao con mụ quê đóleech_txt_ngu có thể cười nói vui vẻ với , còn ả thì không?
bot_an_cap là đồ thần kinh. Ả thần kinh chỗ nào? Ả tốt hơn con nhỏ thôn nữ kia gấp vạn lần!
Nhưng nhìn thái độ của Tần Mộc Dương, xem ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ả khó lòngleech_txt_ngu cao được rồi. Thôi thì, nhất bên cạnh ả vẫn còn một Lưu Quốc Cường. Hắn tuy đần một chút nhưng tướng tá , lại đối đãi ả rất tốt. Chỉ cần không phải về quê, ả cũng chẳng bị đám người hắn liên lụy.
Việc cấpvi_pham_ban_quyen bách lúc này là phải dưỡng thương trên thật tốt. Nếu để lại sẹo, ngộ nhỡ Lưu Quốc Cường cũng bỏ rơi ả thì biết làm sao? So với những kẻ khác, Lưu Quốc vẫn là một chọn cực kỳ ưu tú.
Lưu Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết tại sao Hồ Lệ Lệ lại khóc, hắn vẫn ngẩn ngơ câu nói Quản cho tốt phụ nữ của anh của Tần Mộc . Hồ Lệ Lệ người nữ hắn từ bao giờ? phụ nữ ràng là Mộc Tiểu Thảo cơ mà.
Nhưng hắn buộc thừa nhận, so với Lệvi_pham_ban_quyen Lệ, Mộc Thảo mới là hợp để làm vợ hơn. Đặc biệt là Mộc Tiểu Thảo tại, kiều diễm vừa xinh , mỗi khi leech_txt_ngu lại thấy họng khô khốc, lòng dạ rạo rực không thôi.
Đưa Hồ Lệ nhà, Lưu Quốc Cường nhìn sang căn nhà tối om của mình, đôi môi mỏng mím chặt. Mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu , căn nhà ấy nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị rút sạch sứcbot_an_cap sống, trở nên chớtvi_pham_ban_quyen chóc lạ thường.
Hồ Lệ Lệ giọngbot_an_cap nghẹn ngào, dáng vẻ liễu yếu đào tơ: Anh , em sợ lắm, naybot_an_cap ở lại bầu bạn với emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được ? Anh đi
Được , anh ở với , nghĩ ngợi lungbot_an_cap tung nữa. Lưu Quốc Cường đáp. Dù sao thì căn nhà thiếu hơi Mộc Tiểu kia, hắn cũng chẳng muốn về.
Hồ Lệvi_pham_ban_quyen vào nhà , Lưu Quốc Cường thì xuống bếp định nấu cho ả cháo . Mấy ngày nằm viện ảvi_pham_ban_quyen ăn uống được gì, nhìn gầy rộc cả đi khiến hắn xót xaleech_txt_ngu.
Đang loay thì Hồ Lệ đã tắm xong, lặng lẽ tiến đến từ phía sau, chặt lấy thắt lưng hắn. Lưu Quốc Cường mìnhvi_pham_ban_quyen, định gỡ tay ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, nhưng Hồ Lệ Lệ như con rắn nước, chặt lấy không buôngvi_pham_ban_quyen. Hắn sợ làm ả bị thương nên đànhleech_txt_ngu đứng im chịu .
Anh Cường, nếu mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net emleech_txt_ngu không khỏi, chắc chắn sẽ bị dungleech_txt_ngu. Đoàn văn công là nơi sống bằngleech_txt_ngu mặt, mấtbot_an_cap đi nhan sắc, em biết phải làm sao đây?
lóc thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đôi vai run khiến lòng Lưu Quốc Cường mềm nhũn. Hắn đặt bàn tay lớn đôi tay nhỏ nhắn của ả, giọng khàn đặc: sao đâu, cùng lắm thì đi nữa, anh nuôi em.
Trong đầu Lưubot_an_cap Cường tính : Chỉ dỗ Mộc Tiểu Thảo quay về, sau này tiền sinh tháng chỉ đưa cô mười đồng là cùng. Ở quê mười đồng là dư dả rồi, lại còn có ruộng vườn, có đi làm kiếmvi_pham_ban_quyen điểm thì cũng chẳng lo chớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đói. Cần thiết thì bảo cô nuôi thêm gà mang ra chợ bán, chính giờ nới lỏng rồi, chẳngleech_txt_ngu ai cấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoán bán nhỏ nữa.
Còn phần còn lại, hắn đưa cho Hồ Lệ Lệ một nửa. Ai bảo cái chấp niệm trong lòng nuôi cả đời cơ chứ?
Anh Cường, thật sao? Anh định nuôi em bao lâu?
Bao lâu ưbot_an_cap? Quốc Cường khựng lại mộtleech_txt_ngu chútvi_pham_ban_quyen rồi dứt khoát: Tất nhiên là cả đời rồi. Đó vốn là dự địnhbot_an_cap bấy lâu của , giờ ả đã hỏi thì chẳng có gì phải giấu giếm.
Lệ Lệ siết chặt vòng tay. biết đối tốtbot_an_cap với mình nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen cũng không ngờleech_txt_ngu hứa hẹn . Nói không cảm động lòng. Nếu đã vậy, ả sẽ Lưu Quốcleech_txt_ngu Cường vậy. Cáibot_an_cap tên lạnh nhưvi_pham_ban_quyen tảngbot_an_cap băng kia, ả khôngleech_txt_ngu !
Anh Cường, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt quá. Vậy anh cưới em được không?
Tần Mộc Dương không cần tổn thất của anh ta. Giờ đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc của ảvi_pham_ban_quyen chưa chắc giữ được, tính đi tính lại, Lưu Quốc Cường vẫn là bến đỗ toàn nhất. lại, đơn ly hônbot_an_cap của hắn và Mộc Tiểu Thảo cũng sắp được duyệt . Ả hơn Lưubot_an_cap Quốc Cường một tuổi, không thể dưa thêm được .
Quốc Cường sữngvi_pham_ban_quyen sờ: Emleech_txt_ngu nói cái gì cơ? Hắn không vào mình. Đang yên đang lành ả lại nói ra những lời kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiên động địa thế này?
Hồ Lệ Lệvi_pham_ban_quyen áp mặt vai hắn, thủ thỉ: Anhleech_txt_ngu Cường, anh còn ở huyện nhỏ đó, em đã chú ý đến anh rồi. hẳn đứa trẻ khác, vừa đẹp trai, học giỏi lại cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dũng cảm. Anh còn nhớ không? Ngày ba em chuyển đến, tên Trương Học Đông chặn cửa lớp không cho đi vệ sinh, bảo aivi_pham_ban_quyen muốn đi phải chui qua háng hắn. Chínhvi_pham_ban_quyen anh đã túm cổ hắn đánhleech_txt_ngu cho một tơi bời.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay