Trong phòng đen như mực.
Chỉ có chút ánh trăng lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽo hắtbot_an_cap qua khung cửa sổ cũ nát vào bên .
Dưới đấtleech_txt_ngu, quần áo vứt lung tung thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtleech_txt_ngu đống.
Bên tai là tiếng dốc nặng nề người ông.
Tô Kiểu Kiểu vừa mở ra đã thấy một bóng đen cao vạm vỡ đang đè xuốngbot_an_cap.
Hơi thở nam tính nóng , bàn tay mạnh của siết chặt lấy eo cô, không hề thực sự lực, nhưleech_txt_ngu thể làm cô đau.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Kiểu nhìn rõ khuôn mặt của người mắt.
Da anh hơi ngăm đen, đôivi_pham_ban_quyen mắt dài và sâu thẳm đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lay động những sáng tối , ngũ quan tuấn tú cương trực, mày vương chútvi_pham_ban_quyen nét thanh xuân non nớt.
Khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt cô trừng vì khôngleech_txt_ngu thể tin nổi.
Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyênbot_an_cap Minh?
có thể như vậy ?
Chẳng phải Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh đã qua đờileech_txt_ngu nạn đuối rồi saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Hơn nữa, Tiêu Nguyên Minh thể nào trẻ nhưvi_pham_ban_quyen thế này được! rõ ràng làleech_txt_ngu vẻ của anh lúc còn trẻ!
Còn nữa, chẳng phải cũng chết rồi sao? Cô rõvi_pham_ban_quyen ràng đã bị tông bay màvi_pham_ban_quyen!
Tiêu Nguyên nhìn cô, nét hơi căng thẳng, dường như chút lắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trong lúc Tô Kiểu Kiểu còn đang ngẩn ngơ, nụ hôn áp của người đàn ông đã cẩn thận rơi xuống bên , bên tai cô.
Cùng giọng nóibot_an_cap đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dồn một cách khổ : Kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu, , anh chúng ta
Trong bóng tối, anh chống thân dậy, mắt sâu lặng lẽ nhìn cô gáivi_pham_ban_quyen .
Dưới ánh sáng lờ , có thể lờ mờ nhận ngũ quan trắng trẻo tinh tế của cô gái, khuôn mặt mại mọng nước, đôi đen láy đang to, bàng hoàng nhìn anh.
Tô Kiểu Kiểu đầy vẻ kinh ngạc.
này thuộc đến thế? Rất giống đêm tân hôn của cô và anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy
Dáng hoàng ngây dại cô làm Tiêu Minh thắt lại, dâng nỗi xót xa.
Anh chợt nhớ ra cô tự nguyện gả cho anh, nên cô cũng không cùng anh
Kiểu Kiểu nhìn nhà đất cũ nát giản đơn vừabot_an_cap lạ lẫm vừa quen thuộc, lại nhìn người ông trên mìnhbot_an_cap, hốc mắtleech_txt_ngu lập đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi như suối.
Cô trọng rồi! Trở về năm 1975 này.
ngờ ông trời lại cho cơ hội để làm lại từ đầu!
Cho trở về lúc cô vừa mới thành thân Tiêu Minh, mà bây giờ chính là đêm tân hôn của hai người.
Vẫn còn nhớ kiếp trước, vì không cam lòng gả cho Tiêu Nguyên Minh, cô đã say khướt. Đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi tỉnh dậy, phát hiện sự trong trắng đã mất, cô tức giận đạp Tiêu Nguyên Minh xuống giườngvi_pham_ban_quyen, rồi thẳng mặt mà mắng, nói anhvi_pham_ban_quyen là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cả đời này côvi_pham_ban_quyen cũng không giờ thích anh! Anh chỉ một bùn đất thấp hèn!
Lúc đó Tiêu Nguyên Minh im mặc quần áo rồileech_txt_ngu đi, từ đó về sau, anh trở nên trầm mặc u ám hơn.
bao giờ chạm vào cô nữa!
Trong lòng Tô Kiểu Kiểu hối hậnbot_an_cap khôn nguôivi_pham_ban_quyen.
màbot_an_cap trở về vừa đúngbot_an_cap lúc, cô chưa làm ra những chuyệnbot_an_cap quá như thế với Tiêu Nguyên Minh!
mắt cô gái đong đầy nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
Tiêu Nguyên Minh đau thắt lòng, ánh lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức tối sầm , nỗi buồn trong như biển khổ dâng trào, khiến đau khó .
Cô không muốn cho anh đến thế, không anh chạmbot_an_cap cô đến sao
Anh biết lòng cô luôn có một người mình thầm thích, nghe nói đóvi_pham_ban_quyen là vị hôn phu ở phốleech_txt_ngu của cô, nhưng người đàn ông đó kết hôn với em gái cô, cô vì tức ý gả cho anh
Anh nỗi buồn trong lòng, chậm rãi buông tay, lẳng đứng dậy.
hình cao lớnleech_txt_ngu anh trong khoảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khắc này lại hiện lên vẻ vô vọng đến cực điểm.
Bất chợt, đôi tay mềm mại của gái vuốt vevi_pham_ban_quyen cánh tay rắn rỏi của anh, rồi vòng lên ôm lấy anh.
bàn tay côbot_an_cap mảnh mềm như có , cả người nhẹ nhàng tựa vào .
Thân hình anh bỗng chốc cứng , lập tức căng thẳng.
Kiểu , em
Anh nhìn cô với vừa ngàng kinh ngạc.
Chuyện này mà còn cần em phải chủ động saovi_pham_ban_quyen?
Giọng nói ngọt mỏng của gái vang lênvi_pham_ban_quyen trong bóng , mang theo chút ý vị khiêu khích, giống một ngọn lửa, ngay lập tức thiêu đốt cơ thể anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyên Minh nỗ kìm ngọn lửa trong lòng: mà, nhưng mà em khóc rồi
Anh giơbot_an_cap tay định lau nước mắt nơi khóe mắt cô, lại sợ cô mình, bàn tay cứ thế túng lại giữa chừng.
có khi say rượu là hay khóc, chứ không phải không nguyện ý.
Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại vang lên bên tai anh, như tiếng chim oanh , vô cùng êm tai, khiếnvi_pham_ban_quyen trái Nguyên Minh run lên từng .
Cô nói cô không phải không nguyện ý
Nghĩa là cô bằng lòng trao cho anh ?!
Tô Kiểu Kiểubot_an_cap nhìn dáng ngẩn ngơ Nguyên Minh, khẽ thở dài trong , rồi cô chủ hôn lên.
Đôi mềm mại của gái áp tới, mang theo chút hương rượuleech_txt_ngu ngọt lịm, cơ thể Tiêu Nguyên Minh tức thì cứng lại.
Kiểu chủ động hôn anh?
thực sự bằng lòng!
Anh thể kìm thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nữa, lấy cô, mãnh liệt đáp lại nụ hôn ấy.
Làleech_txt_ngu cô bảo anh chủ !
Họ đã thành thân, anh chồng cô, chuyện này đúng nên để anh ! Chuyện này màbot_an_cap còn phụ nữ phải chủ thì đàn ông nữa sao?
Kiếp trước cô uống say, chuyện động phòng Tiêu Nguyên Minh cô chẳng còn chút ký nào. Sau đó hai người cũng không ngủ chung nữa, sau khi ly hôn với Tiêu Nguyên Minh, cô cũng không người khác, cứ thế sống độc thân. Sau này hai người gặp lại, nhưng trước ngày hôn, Tiêu Nguyên đã qua đời.
Tiêu Nguyên Minh nhận thấy bàn cô bám trên cánh tayvi_pham_ban_quyen mình đang bấm mạnh vào da thịt, nhưng anh không hề lên tiếng. Cô đang căng thẳng, thật ra, anh cũng rất căng thẳng
Cuối cùng Tô Kiểu mệt mức ngủ đi.
Trước chìm vào giấc ngủ, trong cô chỉ có một nghĩleech_txt_ngu duy nhất.
hôm sau, Tiêu Nguyên Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ màng giấcbot_an_cap, chỉ cảm thấy trongvi_pham_ban_quyen lòng có gì đó đang rúc vào, giống như một chú mèo nhỏ. Anh cúi đầu nhìn, liềnbot_an_cap thấy mái đen nhánh mượt mà của cô gáibot_an_cap tung tay như rong biển.
Côvi_pham_ban_quyen gối đầu lên tay anh ngủ ngon lành, hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mi cong vút xuống, trông vô cùngbot_an_cap ngoan ngoãn.
Tiêu Nguyên Minh có cảm như đang ở trong mơ.
Bởi vì trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâyvi_pham_ban_quyen, cô ngay cả tay cũng không cho anh nắm, lời cũng không muốn với anh quá hai câu. Ngày cô đồng ý cho anh, tưởng cô đangleech_txt_ngu lừa mình, trêu mình cho vui, không ngờ cô thật gả cho anh
Tiêu Nguyênvi_pham_ban_quyen Minh không kìm được khẽ siết vòng tay, ôm cô lòng.
Anh quay đầu ra cửa sổ.
Trời bên ngoài vẫn cònbot_an_cap hơi mờ tối, lúc này chắc khoảng rưỡi sáng. Bình thường giờ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã ngủ dậy rồi, nhưng hôm nay anh muốn dậy, chỉ nằm lười trên giường, cứ ôm cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mãi .
Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Trờibot_an_cap bên ngoài vẫn còn âm u, lúc này chắc khoảng năm giờ rưỡi sáng. Bình thường giờ nàyleech_txt_ngu anh đã ngủ dậy rồi, muốn dậy chút , chỉ muốn nằm lười trên giường, thế ôm chặt cô.
Cuối cùng, Nguyên Minh vẫn luyến tiếc rời giường, anh đầu phải để đi làm công (thượng công) rồi. Anh nhẹ rút tay mình ravi_pham_ban_quyen cổ Tô Kiểu , sau đó rón rén mặc quần vào.
xinh đẹp của gái đang ngủ trên giường, Tiêu Nguyên Minh không khỏi nhớ lại sự điên cuồng qua, vành tai đỏ bừng lên, trong lòng mềm nhũn.
thực sự đã là vợbot_an_cap của anh rồi, là người nữ của anh!
Anh lẽ ghé sát lại, khẽ một nụ hôn lên môi cô. Không ngờ Tô Kiểu Kiểu đột nhiên mởleech_txt_ngu mắt, đôi nước còn chút mơ , long lanh nhìn anh.
Nguyên Minh sững người tại chỗ, chút ngượng ngùng vì quả tang. vội vàng thẳng dậy, giọng nói dàng: Trời vẫn còn , em thêm lát nữa . Hômleech_txt_ngu nay em không cần đi làm đâu, cứ ở nhà ngơi thật
Vângvi_pham_ban_quyen
Tôvi_pham_ban_quyen Kiểu Kiểu khẽ đáp một tiếng, địnhleech_txt_ngu dậy nhưng thân đau nhức khiến cô lập tứcbot_an_cap vật trở lại, cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể cứ như bị xe nghiền qua vậy. nhìn Tiêu Minh với ánh mắt oán trách.
Cáileech_txt_ngu gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này sức vai rộng, chẳng thong thả (tiết chế) gì cả.
Phảileech_txt_ngu nói là dáng người của Tiêu Minh sự , chiều cao gần một mét chín, vai eo thon. Lúc này đangleech_txt_ngu là hè, anh mặc một chiếc ba lỗ màu đen, bắp lộ ra săn chắc, đầy mạnh bùng nổ.
Không biết phải do áo hơi chật không mà nó dán chặt vào vùng bụng, phác họa lên nét vô cùng trơn tru. Những múileech_txt_ngu cơleech_txt_ngu bụng rắn rỏi ẩn hiện dưới lớp áo, phía là một đôi chân dài tắp.
Cô tự caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của không hề , trong số các nữ thanh tri thức hay ngay cả trong đại đội sản xuất này, cô đều được dáng người cao ráo, nhưng bên cạnh Tiêu Nguyên Minh trông một đứa trẻ.
biết cáileech_txt_ngu gã ăn gì mà lớn lên cao to lực lưỡng thế này, giờ lạileech_txt_ngu cộng thêm biểu cảm hơi khờ khạo, trông chẳng khác nào một gã to xác ngốc .
Nghe nói trước kia mình anh đã chết một con lợn rừng trên núi. Người trong thônleech_txt_ngu ai cũng sợ , cũng chẳng có cô gái nào dám tiếp , nên anh hai mươi mốt tuổi rồi mà vẫn chưa kết .
Một là thành phần anh không tốt, nhà cửa trống trơn, nghèo đến mức chuột cũng chẳng buồn . Hai là do anh quá cao , lại thêm vẻ mặt lạnh lùngleech_txt_ngu nên trông rất hung dữ.
đến đây, Tô Kiểu bỗng xa, đôi mắt hoe đỏleech_txt_ngu. Từ nay , cô sẽ yêu thương người đàn ông khờbot_an_cap khạo gấp bội.
Tiêu Nguyên Minh ban đầu cô mức gãi đầu, sau lại thấy đôi mắt mọng của cô bắt phủ một tầng sương mù, anh liền cuống quýt cả lên.
Cái đó xin lỗi, anh anh lần anh sẽ nhẹ hơn. Em, em đừng khóc Anh chân tay túng cô, vẻ mặt đầy hoảng .
Lớn chừng tuổi, gần tiếp xúc với gái bao giờ, cũng chẳng phải dỗ phụ nữ thế nào cho họ vui. Từ qua đến giờ, cô đã khóc hai rồi. Anh thật ngốc quá!
nắm lấy tay cô, định áp lên mặt : Kiểu Kiểu, em đánh anh đi! Là lỗi của anh! Làleech_txt_ngu anh không không nên
Tối qua anh không , đòibot_an_cap nhiều lầnbot_an_cap thế, chắn anh đã Kiểu Kiểu đau rồi!
Tô Kiểu Kiểu vội vàng giữ chặt taybot_an_cap mình, cuốivi_pham_ban_quyen khibot_an_cap lòng bàn tay rơi mặt anh, không còn chút sức lực nàoleech_txt_ngu, một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vuốt ve dịu .
Bàn tay cô gái mềm trắng nõn, khẽ chạm lên mặt anh mang theo một giác tê kỳ lạ. Tiêu Nguyên Minh toàn thân rẩy, không cử động bừa bãi nữa.
, sau này thongleech_txt_ngu thả một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tô Kiểu Kiểu hoàn hồn , anh một đầy nũng nịu.
Kiếp trước cũngbot_an_cap chỉ làm có một lần thôi mà. Sao tối qua lại
Tô Kiểu Kiểu phát hiện cơ thể đã được lau dọn sạch , được mặc quần áo, không cần hỏi cũng biết là do Tiêu Nguyên Minh làm. làm gì cũng tỉ mỉ và dịu dàng. Sau đêm tân ở kiếp trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đã lau người và mặc đồvi_pham_ban_quyen cho như vậy. Kiếp này đúng là không hề thay đổi.
Nguyên Minh nhìn cô đầy âu yếm: Em ngủ đi, đợi bậnleech_txt_ngu xong việc buổibot_an_cap sáng sẽ về làm bữa sáng cho em.
Tô Kiểu Kiểu ngoan ngoãn đầu, giọng mềm mạileech_txt_ngu ngọt ngào, pha chút lười biếng của người chưa tỉnh ngủ: Vâng, em đợi anh.
Nụ cười cô thanh khiết ngọt ngào như làn gió mát ban mai giữa mùavi_pham_ban_quyen hèleech_txt_ngu, mang theo một hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở khiến ta say đắm.
Em đợi anhleech_txt_ngu.
chữ nhẹ nhàng thanh đạm ấy đâm sầm vào trái tim Tiêu Nguyênleech_txt_ngu Minh, khiến đập thình thịch liên hồi. Anh không dám nhìn cô thêm nữa, sợ rằngleech_txt_ngu một cái là sẽ chẳng muốn đi , chỉ muốn ở lại nhà ức hiếp cô thỏa thích như tối . Anh quay người bước nhanh ngoài.
Nhìn bóng dáng Tiêu Nguyên Minh đi, Kiểu còn hơi ngẩn ngơ, cảm thấy mọi chuyện cứ như giấc mơ không có vậy.
Cô vốn là người thành , đúng trào lưu thanh niên tri thức về nông thôn xuống đội sản xuất. đình đông con, mỗi nhà chỉ giữ lại một người ở lại thành phố. nói emleech_txt_ngu gái còn nhỏ, mới mười tuổi, nếu xuống nông chắc chắn sẽ không chịu nổi. Mẹ cô vừa lau nước mắt vừa bảo cô là , phải bảo bọc , em gái từ nhỏ đã được nuông chiều, sao chịu được khổ cực đó.
Nhưng cô cũng chỉ lớn hơn Tô Thanh có một tuổi mà . Từleech_txt_ngu nhỏ cô đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, thế nghe lời xuống nông thônvi_pham_ban_quyen.
Cuộc sống ở nông rất gian khổ, đã có nhiều lần cô suýt không trụ vững, vô đêm trốn trong chăn khóc lóc nức nở vì suy sụp. muốn về thành phố, muốn về nhà. Nhưng không về được.
Cũng may là từ nhỏ đã sinh ra đẹp, kể những nam thanh niên tri thức cùng xuống đội hay những chàng trai trẻ trong đại đội đều rất thích , ai đều tranh nhau giúp cô làm việc, ám chỉbot_an_cap xa gần đủ .
Trong số đó Tiêu Nguyên Minh.
Tiêu Nguyên Minh cao lớn, cơ bắp cuồn , nhanh nhẹn, một ngườivi_pham_ban_quyen việc rất giỏi. lẳng lặng giúp cô làm việc rồi đi ngay, chưa baovi_pham_ban_quyen giờ nói nhiều lờivi_pham_ban_quyen.
những chàng trong thôn mỗi lần giúp cô làm việc đều sẽ nói lời muốn hẹn hò với cô, này khiến cô rất phản cảm. Hơn nữa họ làm việc cũng chẳng nhẹn bằng Tiêu Nguyên Minh.
Thế là cô ra ý định lợi dụng Tiêu Nguyên Minh, giả vờ gần gũi với anh, thỉnh thoảng quan tâm một chút khiến Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyên hiểu lầm cô ý với anh.
Qua lại lần, Tiêu Nguyên Minh càng hái làm việc cô hơn, cô thường có thể trốn dưới gốc lớn nghỉ ngơi lười biếng. Người thôn cứ ngỡ họ đang hẹn hò, cũng chẳng bao giờ giải thích.
Sau đó cô sai bảo Tiêu Nguyên Minh làm đủ mọi việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bẩnvi_pham_ban_quyen thỉubot_an_cap mệt nhọc, ăn đủ thứ ngon mà anh gửi tặng, nhưng lại cố tình trì không chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết hôn với .
Cho đến một , cô đi mua đồ trên tỉnhbot_an_cap về trấn thì bị một gã manh bám đuôi, quần áo cô bị xé rách, may mắn là Tiêu Nguyên Minh xuất hiện kịp cứu được cô. Cô cũng vô bị anh nhìn thấy thân thể, danh tiếng không còn tốt nữa, đi trong thôn đâu đâu cũng bị chỉleech_txt_ngu trỏ.
Đúng lúc đó, ở nhà gửi tớivi_pham_ban_quyen nói rằng cô em gái của cô – Tô Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net – đã thànhvi_pham_ban_quyen đôi vị hôn phu Quý cô, hai người vừa kết hôn không lâu
Khi tin đó, cô cảm thấybot_an_cap như đánh ngang tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Trong cơn đau buồn tột , cô đã gả cho Tiêu Nguyên Minhbot_an_cap, cũng là dỗi hờn. Sau khi kết hôn, Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyên đối xử vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô thực sự rất tốt, nhường đủ điều, cưng hết mực. Cô không muốn làm việc, anh để cô làm; cô không thích nấu cơm giặt giũ, ban ngày anh làm việc đồng áng xong, buổi tối còn bờ sông áo.
Cô ỷ vào sự chiều của Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyên Minh ngày ngàyleech_txt_ngu gây gợn, thậm chí cho anh chạm vào mình. Ngoại đêm tân đầu tiên, hai luôn ngủ phòng. Cô ngủ trong phòng, anh ngủ chứa đồleech_txt_ngu.
Nhưng dù cô có như vậy, Tiêu Nguyên Minh vẫn một lòng một dạ, không rời không bỏ. Đợi đến khi kỳ thi đại học được khôi phục vào năm 1977, côleech_txt_ngu gia kỳ thi đại học như nguyện, toàn khỏi nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn, thời cũng bỏ rơi Tiêu Minh, hôn với . Cô không thể chờ thêm mà quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về tỉnh , đầu đời mới.
khi tốt nghiệp học, cô lại gặp được Lăng. Quý Lăngvi_pham_ban_quyen đỏ hoe mắt giải thích cô rằng lúc đó anh ta uống say, không biết chuyện đã xảy raleech_txt_ngu, là Tô Thanh Thanh đã chủleech_txt_ngu động leo lên anh ta, anh ta vốnvi_pham_ban_quyen dĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không muốnbot_an_cap, nhưng không thể cưới. Anh ta nhìn cô với ánh tình: Kiểu Kiểu, em làbot_an_cap một gái tốt, kiếp này chúng ta có duyên không phận, anh sẽ mãi mãi giữ em trong lòng, người anh yêu vẫn là em!
Sau khi nghe , cô càng tức giận, giận Tô rõ ràng biết Quý Lăng là hôn của mình mà vẫn cố tình cướp đi của mình! Cô nghiến răngvi_pham_ban_quyen lợi đi tìm Tô Thanh Thanh tính .
Em cô nói: Chị , em gả cho anh Quý Lăng cũng là ý bố mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhà chúng ta có ước với nhà họ Quý, sao người đó không thể là ? giờ em lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ của Quý Lăng, chẳng chị muốn cướp em rể của sao?
Cô tức giận tát một vào mặt Tô Thanh Thanh, mắng cô trơ trẽn.
Bố cô giận quát: Tô Kiểu Kiểu, bố quá thất vọng về con!
cô mắng: Tô Kiểu Kiểu, đúng là ăn cháo đá bát! Lúc con ở nông thôn, em gái nào cũng lo con, vất vả lắm con mới về được, con lại nó! Đồ không lương tâm!
Ngôi nhà gần còn chỗ cho cô dung thânbot_an_cap. Cô nản lòng rời bỏ gia đìnhbot_an_cap, dồn hết tâm trí vào việc học. Có nhờ nhất tâm học tậpleech_txt_ngu nên thành tích cô rất tốt, sau đó cô chọn thiết kế thời trang và giành được suất đi tu nghiệp nước ngoài. Sau khi về nước, cô thành lập thương và studio của mình, coi nhưbot_an_cap có chút thành tựu.
này, cô lại lại Tiêu Nguyên Minh. Hóa ra sau khi cô rời đi, Tiêu Nguyên Minh cùng người quen xuống biển kinh doanh, những năm qua phát triển rất , trở một nhữngleech_txt_ngu đại phú hào đầu ở tỉnh thành. Suốt những năm qua, Tiêu Minh vẫn cưới , cũng biết anh vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn Niệm Niệm không quên cô.
Cô đã ý tái hôn với anh, cũng dự định sau sẽ chung sống tử tế, sửa đổi hết những thói tật xấu trước đây để bù đắp anh. Ngay trước ngày họbot_an_cap định kết , Tiêu Nguyên Minh vô tình ngã nước qua đời. Cô ôm xác anh khóc tối tămbot_an_cap mặt mũi, nhưng anh sẽ không bao giờ mở mắt , không giờ gọi cô là Kiểubot_an_cap Kiểu nữa
đến giây phút đó, cô mới hiểu ra hóa ra trong lòng mình yêu Tiêu Nguyên Minh từ lâu. Sau cáibot_an_cap chết củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêu Nguyên Minh, cô bỗng thấy cuộc đờivi_pham_ban_quyen chẳng còn ý nghĩa gì, mình thơ thẩn trên phố. chiếc xe về phía cô, đến cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định lại thì đã không tránh. Khoảnh bị chiếc xe hất văng đi, trong lúc mơ màng, cô dường như nhìn thấy gương lạnh lùng nở nụ cườileech_txt_ngu nham hiểm Thanh Thanh.
đến đây, Tô Kiểu hối hận khôn nguôi, kiếp trướcleech_txt_ngu cô đúng là một kẻleech_txt_ngu khốn nạn, thật quá khốn nạn! Về sau cô ngộ quá muộn, đến chưa bù đắp tử tế cho Tiêu Nguyên Minh.
Chát!
Tô Kiểu Kiểu ngồi bật dậy, giáng cho mình một cái tát mạnh. Sauvi_pham_ban_quyen này tuyệt đối không được hồ đồ nữa! Lần này là cơleech_txt_ngu khó khăn ông trời mới ban cho, cô nhất định phải trọng, trân trọngbot_an_cap gấp bội!
Nhìn mặt trời dần lên caovi_pham_ban_quyen ngoài cửa sổ, Tô Kiểu Kiểu không ngủ được nữa, bèn chuẩn bị thức dậy. Vừa bước xuống , Tô Kiểu Kiểu đã cảm thấy chân tay bủn rủn, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Cô đỏ mặt, nhanhbot_an_cap chóng mặc quần áo, rửa mặt đánh răng. Sau khi sinh cá nhân xong, cô đi vào định làm bữa sáng.
Thùng gạo trong bếp chỉ còn lại một , hơn nữa toàn gạo thô, trên đất hai quả cà tím, không còn loại rau nào khác, trên tườngleech_txt_ngu treo một miếng hun khói đen , chẳng thịt gì. Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia sản ỏi này, Tô Kiểu Kiểu rơi vào trầm tư. Ngôi nhà này thực sự quá nghèo, bấy nhiêubot_an_cap đồ chỉ đủ ngày hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vẫn chưa biết trông cậy vào .
Đúng rồi, chỗ cô ở điểm thanh trí thức chắc vẫn còn chút đồ ăn, bây giờ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua là vừa đẹpleech_txt_ngu. Kiểu Kiểu lập tức ra khỏi cửa.
Trên đồng, Tiêu Nguyên đang dồn sức cắt lúa mạch, nhanh vừa vững, nhưng trongvi_pham_ban_quyen đầu anh tự chủ mà hiện lên cơ thể mại ấmbot_an_cap cô gái nhỏ, cùng nụ duyên dáng rạng rỡ của em, khiến lòng anh ngứa .
Không biết lúc này Tô Kiểu Kiểu ở nhà một đang làm gì, chưa? đói ? Nghĩ đếnleech_txt_ngu chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tối qua, anh không nhịn được mà đỏ ửng cả vành tai, ngay cả miệng cũng vô thức khẽ cong lên, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Tuy nhiên đang cúi đầu làm việc nên xung quanh cũng không thấy đang cười thầm một .
Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu Em đợi anh của Tô Kiểu trước khi anh đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lòng một phen xao động, hận không thểbot_an_cap lập tức bay về bên cạnh em. Trong lòng nghĩ vậy, động tác tay của càng nhanh hơn, cắt lúa mạch càng thêm hăng hái.
Đột nhiên, một bàn vỗbot_an_cap tới, đặt lên vai Nguyên Minh: , hôn của anh Thanh niên trí thức Tô tối qua thế nào rồi? Hai có cái đó cái đó khôngvi_pham_ban_quyen?
Bên tai vang lên giọng nói của người bạn thân Lý Đại Toàn.
Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyên Minh đứng thẳng người, nhìn về phía Đại Toàn, thấy anh ta đang gian tàvi_pham_ban_quyen, nháy mắtbot_an_cap ra hiệu với mình, thật người ta không nỡ nhìn thẳng.
Cút. Anh mở miệng mắng một câu.
Lý Đại Toàn cũng , vẫn cười hi hi nói: Thanh niên trí thức Tô là ngườivi_pham_ban_quyen xinh nhất đại đội chúng ta, cuối cùng lại bị anh chiếm được. Tôi còn nói có mấy tên không phục, muốn tìm anh đánh nhau đấy.
Vẻ mặt Tiêu Nguyên Minh bỗng chốc lạnh lùng hẳn đi. vàovi_pham_ban_quyen bọn họ mà cũng muốnbot_an_cap cướp vợ anh sao?
Thấy sắc Tiêu Nguyên Minh tối sầm lại, Lý Đạileech_txt_ngu Toàn vội vàng giải thích: Tôi nói là tôi tìm anh đánh nhau nhé, tôi cũng không thích Thanh trí Tô. Cô ấy quáleech_txt_ngu, tôi tự mìnhvi_pham_ban_quyen không .
Lý Đại Toàn bĩu , trước đây phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta chưa từng có ýbot_an_cap đồ với Thanh niên trí thức Tô. Nhưng vóc anh ta bình thường, lại đen nhẻm, chẳng học hành baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiêu, nghĩa không biết mấy hột. Mà Thanh niên trí thứcleech_txt_ngu Tô vừa xinh đẹp kiều diễm, không chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là người thành phố mà còn là học cấp ba nữa, cô ấy không nào để mắt tới anh ta. Hơn nữa, nông thôn, người đẹp kiều diễm vậy anh ta cũng nuôi không nổi!
Anh ta việc không giỏi bằng Tiêu Nguyên Minh, mỗi anh ta làm được tám công, Tiêu Minh ngày cũng mười điểm công, làm xong còn phải đi Thanh niên trí thức , tính ra làm đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mười ba, mười bốn điểm công.
Thế này ai chịu nổi?
Thế nên gã chóng dập tắt nghĩ trong lòng.
Dù giờvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức Tô đã trở thànhleech_txt_ngu của anh em tốt của mình, như lỗ, phù không chảy ra ruộng ngoài.
Tiêu Nguyên Minh giọng hỏi: Họ ai?
Lý Đại Toàn nhìn quanh quất, không lên tiếng.
Đúng lúc này, một giọng nói giễu cợt vang lên: Thanh niên tri thức Tô đúng là xinhbot_an_cap đẹp thật, nhưng tư thì chẳng ra làm sao, suốt ngày lơ câu dẫn đàn ông, nhìn đã biết là người không an . Tiêu Minh, đêm qua có phải lần của cô ta không? Anhleech_txt_ngu đừng có mà nhặt phải đôi giày rách đấy nhé.
Ánh Tiêu Nguyên Minh lạnh lẽo hẳn , anh chằm chằm vào Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa mới lên tiếng: Mẹ kiếp, mày có giỏi thì nói lại lần nữa xem?
Đừng tưởng anh không biếtbot_an_cap tên Lý Nhị Cẩu này cũng thích Kiểu Kiểu, còn từng ân cần giúp Kiểu Kiểu làm việc mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần. Gã chính là kiểu điển hình của việc khôngleech_txt_ngu được nho thì chê còn xanh!
Lý Nhị Cẩu lập tức cũng nổi nóng, gã cao giọng: Nói thì nói! Anh tưởngleech_txt_ngu thanh tri thức thật lòng muốn gả cho anh chắc? Cô ta chẳng qua coi anh là bàn đạp , mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi có cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hội về thành phố, cô chắn đi tìm hôn phu của mình! Đến lúc đó, anh sẽ giống như mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rách bị vứtvi_pham_ban_quyen bỏ thôi!
Uỳnh!
Lời của gã như một tiếng sétbot_an_cap đánh ngang tai Tiêu , khiến cả người anh sững sờ tại chỗ, gương mặt âm trầm vô cùng, mây đen giăng kín.
Vì làm việc suốt cả buổi sáng, chiếc ba ướt đẫm dán vào cơ bụng, kết hợp với vẻ hung dữ lạnh lùng, cả Lý Đại Toàn nhìn thấy cũng sợ hãi mức nuốt nước miếng.
Tiêu Nguyênbot_an_cap Minh đột nhiên ném chiếc trong tay xuống, sải bước đi về phía Lý Nhị Cẩu.
Lý Đại Toàn thấy hình không , đưa tay ra cản, nhưng sứcleech_txt_ngu của Tiêu Minh quá , gã căn bản không nổi, ngược lại còn sang một bên.
Nguyên Minh là người có sức khỏe lớn nhất trong , bình thường việc mổ lợn trong thôn đều do tay anh làm, người khác gánhbot_an_cap trăm năm mươi cân là cùng, anh có thể vác được hai trăm cân lúa mạch!
Lý Đại không hiểu nổi, cùng lớn lên thôn, sao Tiêu Nguyên Minh lại cao lớn vỡ, hung mãnh như một con tử, còn gã thì gầy gò như con khỉ vậy?
Chao ôi!
Đúng là người với chỉ thêm tức !
Nhìn Tiêu Nguyên Minh gương mặt âm trầm, đôi mắt lạnh lùng như dao , Lý Nhị Cẩu rùng mình một cái, trong lòng bắt đầu hối hận vì saoleech_txt_ngu mình lại nói ra những lời đó
Chỉ vài bước chân, Tiêu Nguyên Minh đã đến trước mặtbot_an_cap Lý Nhị Cẩu, tung cú đấm khôngbot_an_cap chút nương tình.
Bốp!
tiếng động trầm đục vang lên.
Chỉ thấy chiếc máy tuốt lúa cạnh Lý Nhị Cẩu tức vỡ tan tành, rơi lả tả xuống đất.
một ván gỗ hiện một lỗ thủng lớn do đấm ra.
Nhị Cẩu kinh hoàng trợn tròn mắt, nhìn Nguyên Minh như nhìn con quái vật.
Trên nắm đấm đang siết chặt của Tiêu Nguyên Minh, máu tươi đang tí tách tí tách chảy xuống, nhìn chằm Nhị Cẩu với ánh mắt u ám, giọng cảnh cáo: Lần sau dám nói xằng bậy, tao sẽ miệng mày!
ánh mắt hung tàn của anh lườm một , Lý Nhị Cẩu sợ hãi cổ , cuối cùngvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen dám lên tiếng nữa.
Tiêu Nguyên Minh đúng là một con !
Gã chẳng chỉ nói cóbot_an_cap hai câu thôi mà!
Nhưng gã đánh khôngvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen Nguyên Minh! Từvi_pham_ban_quyen đến lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Tiêu Nguyên Minh, gã chưa bao giờ thắng nổi!
Đại đội trưởng Lý Căn Sinh nghe thấy động động tĩnh liền đivi_pham_ban_quyen tới, nhìn tấm ván gỗ dưới đất và chiếc máy tuốt đã hỏng, vẻ mặt đau xót: Chuyện thế này? Rốt cuộcvi_pham_ban_quyen là chuyện gì? tuốt lúa đang yên lành saoleech_txt_ngu lại rồi? Là ai làm?
Lý Nhị Cẩu muốn mách lẻo, nhưng vừa ngẩng đãvi_pham_ban_quyen chạm phải ánh mắt hung dữ của Nguyên Minh, vô thức mím môi, nuốt ngược nhữngbot_an_cap định vào trong, ra bộ dạng đầy ủy khuất.
Lý Đại Toàn vội vàng nói: Chúng cháu cũng chuyện gì, tự nhiên nó rơi xuống thôi ạ.
Tiêubot_an_cap Nguyên Minh nhặt tấm ván dưới đấtvi_pham_ban_quyen lên, im lặng xếp sang một bên: Trưa nay cháu đến sửa.
Để lại một câu, Tiêu Nguyên quay trở lại ruộng của mình tiếp tục làm việc.
Nhưng trái tim cách nào bình tĩnh lại đượcbot_an_cap.
Anh biết Kiểu Kiểu căn bản không , nhưng cuối cô vẫn gả . Anh muốn giữ cô lạibot_an_cap, lại biết làm vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ích kỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đêm hôn , bao gồm cảvi_pham_ban_quyen việc ở cạnh nhauleech_txt_ngu sáng nay, anh cảm thấy rất vui vẻ và phúc. Anh ý không nghĩ đến chuyện sau này, muốn tự dối bản thân rằng Kiểu đã thay đổi, cô sẽ không cố ý dâybot_an_cap dưa với anh như trước kia rồi cùng những người đàn ông khác trong thôn mập mờ rõ ràng
Thế lời của Lý Nhị Cẩu một gáo nướcleech_txt_ngu lạnh tạt thẳng vào đầu, khiến anh hoàn toàn tỉnh mộng.
Nghĩ đến đây, Nguyên chỉ cảm thấy trái tim như bị một bàn tay vôleech_txt_ngu hình nghẹt, khó đến mức không thở .
Động tác trên tay anh không dừng lại, nhưng lúa mạch lại được nhanh hơn
Sau vềleech_txt_ngu đến điểm niên , Tô dọn quần áo của mình, sau đó đi sắp xếp lại các loại tem phẩm, khoảnh khắc tiếpleech_txt_ngu theo, côbot_an_cap ngây ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sao tương bò của cô lại biến mất ?
Mạch cô sao cũng vơi đi một nửa thế này?
Cònleech_txt_ngu nữa, cô rõ trước đó đãbot_an_cap nhờ người trong đổi mười quả trứng gà, cô đã hai quả, lẽ phải còn tám đúngvi_pham_ban_quyen, nhưng bây giờ chỉ còn lại hai quả
Ngay cả đường đỏ cũng chỉ còn lại chưa đầy nửaleech_txt_ngu gói.
Sắcleech_txt_ngu mặt Tô Kiểu Kiểu lập tức sa sầm xuống.
Đúng lúc này, ngoài sân vang lên tiếng trò chuyện, Tô Kiểu Kiểu biết người ở điểm thanh niên tri thức đã tan làm về , bây giờ là lúc về nấu bữa sáng.
Ăn xong bữa sáng còn thì có thể nghỉ ngơi một .
Kiểu bướcvi_pham_ban_quyen ra khỏi phòng.
Mấy người đang vừa nói vừa cười, khi nhìn thấy Tô đều im bặt, từng nhìn với ánh mắt khác lạ.
Tô Kiểu Kiểu hôm có chút khác với ngày . đây cô mặcleech_txt_ngu váy, lại còn lộng , cũng khiến ta phải mắt.
Hôm nay cô mặc chiếc sơ màu xám, bên dưới là quần dài đen, tết tóc hai bên, sắc có chút nhạt tiều tụy, nhìn qua làvi_pham_ban_quyen được ngơi tử tế.
Kiểu Kiểu, cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đột ngột quay lại đây? tân hôn của cậu và Tiêu Nguyên Minh tối quavi_pham_ban_quyen thế nào? Anh ta có bắt nạt không?
Trong đám đông, một cô mặc chiếc váy hoaleech_txt_ngu màuvi_pham_ban_quyen bước raleech_txt_ngu, cô ta nhìn Tô Kiểu Kiểu với vẻ mặt lo lắng, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một phấn khích.
Đây là gả chovi_pham_ban_quyen Tiêu Nguyên Minh xong thì bị hành hạ rồi à?
người nghe vậy, sắc mặt mỗi người một vẻ.
nữ thanh niên tri thức lộ ra hê.
đời!
Ai bảo trước cô cứ đi quyến rũ ông khắp nơi!
gương các nam thanh niên tri lộ vẻ nuối tiếc. Thanh niên tri thức Tô nhấtbot_an_cap thời nghĩ không thông, lại thật sự gả cho một tên chân lấm tay bùn, chẳng lẽ cô không biết đã hôn ở nông thôn sẽ không bao giờ về thành phố được nữa sao? Đến lúc sinh con đẻ cái rồi, muốn đi cũng chẳng đi
Thật là đáng !
Tô Kiểu Kiểu không ý những mắt khác nhau của mọi người, ánh mắt cô lướt mặt họ, cuối cùng dừng lại cô vừa tiếng, mày hỏi: Chu Mị, là cô lấy tương thịt bò của tôi, vào mạch nha , còn ăn vụng gà tôi phải không!
Sắc mặt Chu cứng đờ, cô phản ứngvi_pham_ban_quyen lại rất nhanh, nặn ra một nụ cười: Kiểu Kiểu, cậu nhầm rồi phải không
Trong lúc chuyện, cô ta tiến lên muốn nắm lấy tay Tô Kiểu Kiểu như thường lệ, nhưng đã bị Tô Kiểu Kiểu nénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tránhleech_txt_ngu.
Tô Kiểu Kiểu nhìn cô ta với mắt không thiện cảm: Đừng có làm bộ thân tôi. cho phép cô đụng vào đồ của chưa?
trước, sau khi cho Tiêu Nguyên , tận ba ngày sau mới quay lại điểm thanh niên thức để lấy đồ. Lúc đó, thịt bòbot_an_cap, bột sữa lúa mạch và cả trứng gà của cô đều bị Chu Mị ở cùng ăn sạch sẽ còn một mống.
Chu Mị nhân lúc cô không có mặt, lấy đường đỏ của cô để nấu gà, sau đó còn khóc lóc nỉ non với cô: Kiểu , xin lỗi nhé, thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bò, sữa lúa mạch và gà của cậu. Haibot_an_cap hôm nay mình tới tháng người yếu quá, lúc làm việc bị ngất lần. Kiểu Kiểu, chúng ta là chị emvi_pham_ban_quyen tốt, chắc cậu khôngbot_an_cap để tâm đâu đúng không?
Kiểu Kiểu, đợi lần mình lênleech_txt_ngu trấnleech_txt_ngu mua cáivi_pham_ban_quyen mới sẽ trả lại cho cậu ngay.
Khi đó vì tâm trạng không tốt, lại thêm việc bị Chu dỗ dành đủ nênvi_pham_ban_quyen cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không lại, sau này Chu cũng chẳng baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Trước Mị vốn luôn thích dùng ké đồ của côbot_an_cap, không phải ăn cơm nước thì cũng là dùng chung xà phòng, xà bông, hoặc bôi kem tuyết hoa, thỉnh thoảng lại múc trộm thìa bột sữa lúa của cô, rồi khi nào mua trả lại.
Ngặt nỗi năm chẳng thấy Chu Mị mua lấy một lọ bao giờ, thế nên những thứ mượn được từng chuyện trả lại
Vốn dĩ những thứ cô chẳng buồn tính toán.
Nhưng Chu Mị là kẻ tráo trở, kiếp trước chính cô ta đi khắp thôn rêu rao những xấu xa về cô. Sau này khôi phục kỳvi_pham_ban_quyen thi đại , Chu Mị đến mượn sách và vở ghi chép, cô còn cho cô một thời gian. Kết quả Chuleech_txt_ngu Mị cùng thi đỗ một trường đại học vớibot_an_cap cô, rồi lại ở trường nói cô lấy chồng, là hạng chê nghèo ham , đã này nọ
Lúc ấy còn lấy làm lạ, hiểu sao người ở trường biết chuyện quá khứ của mình, sau mới biết tấtbot_an_cap cả đều tay Chu Mị đứng sau giật dây.
Từ giờ trở đi, Mị đừng hòng chiếm được chút lợi lộc nào từvi_pham_ban_quyen cô nữa!
Chu Mị bị chất vấn trước mặt mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sắc mặt lập tức nên khó coi: Cậu nói khó nghe như thế, mình mượn cậu chút thôi, đến lúc đó sẽ trả lại cho cậu .
Tô Kiểu Kiểu thấy tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn dùng chiêuvi_pham_ban_quyen cũ, không khỏileech_txt_ngu cười lạnh một tiếng: Lần trước cậu cũng nói thế, lần nữa, và lần trước nữa nữa cậu đều nói vậy, đã trôi qua hơn nửa năm rồi mà chẳng thấy cậu đồ cho mình một lần. Lần này cậu trả hết cho mình đi. Dù sao mình cũng đã có gia đìnhleech_txt_ngu riêng rồi, không cứ mãi lấyvi_pham_ban_quyen đồ tiếp cho cậu được.
Mị nhìn cô vẻ mặt kỳ quặcbot_an_cap, dường như không hiểu tại sao chỉ qua mộtleech_txt_ngu đêm mà Kiểu Kiểu thaybot_an_cap đổi, trở khó đối phó vậy?
Chẳng phải đây cô ta luônbot_an_cap dỗ dành là cô sẽ nghe theo ?
Mắt Chu Mị đầu rớm lệ, hai tay siết chặt gấu áo: Kiểu Kiểu, chúng ta không phảileech_txt_ngu là bạn thân sao? Cậu đã nói là cậu sẽ không tính toán với mình nhiều nhưbot_an_cap vậy mà
Triệu Ngọc Phân ở bên cạnh vàng ra giảng hòa: Đúng đấy Kiểuleech_txt_ngu Kiểuleech_txt_ngu, mọi đều là thanh niên tri thức, thường giúp đỡ lẫnleech_txt_ngu nhau phải.
Kiểu cười nhìn cô ta: Được thôi, Triệu trivi_pham_ban_quyen thanh đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệt như vậy, hay là cô lấy bột sữa lúa mạch, tem phiếu thịt và tem phiếu thực của cô ra chia sẻ người đi. sao mọi người đều là thanh niên tri thức, ăn ở dưới cùng một máinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà, nên giúp lẫn nhau mà. rồi, tiện thể cô làmbot_an_cap giúp phần việc của tôi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, như là côbot_an_cap đang chăm tôi vậy.
Triệu nghe vậy sắc mặt liền thay đổi. Gia cô ta vốn mấy khá giả, một hộp bột sữa lúa mạch góp tiền hai ba tháng dám muabot_an_cap một lần, có thể tùy tiện cho Chu Mị ăn được?
Bình ngay cả bản thân cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta còn không nỡ ăn, chỉ khi nào người không khỏe mới dám một cốcbot_an_cap.
Hơn nữa cô từng thấy Mị lúc múc bột sữa lúa mạch của Tô Kiểu Kiểu chẳng hề nương tay chút nào, mỗi lần múc là hai thìa đầy, miệng thì nói là mượn nhưng chất mượn không có trả, chỉ có kẻ ngốc như Tô Kiểu Kiểu mới bị lừa phỉnh.
Tô Kiểu thấy Triệu Ngọc Phân im lặng, cô lại nhìn sang Chu Mị hỏi lần nữa: Khi nào thì trả đồ cho mìnhvi_pham_ban_quyen?
Hai Chu Mị ửng hồng, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô với vẻ uất ức: Mình hiện tại mình tiền. thể thư một thời gian nữabot_an_cap không?
một thờileech_txt_ngu gian Kiểu khuấy chuyện này , cô ta sẽ không nữa.
cô ta toàn dùng này.
Trăm lần lọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả trăm.
Tô Kiểu Kiểu lạnh mặt: Không được! Một bây giờ trả đồleech_txt_ngu, hai là trả bằng tiền!
Nhưng mà, nhưng mà trước cậu cũng đâu có là đòi tiền đâu Chu Mị rơm rớm nước mắt, tỏ vẻ vô cùng tủi thân.
Tô Kiểu nhìn cô bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắt lạnh lùng: được sự đồng của mìnhvi_pham_ban_quyen mà cậu tự ý động vàovi_pham_ban_quyen của mình, điều này có khác gì hành vi trộm cắp đâu!
mà bị gán cái cắp còn ra thể thống gì nữa!
Chu Mị biến sắc, lập biện minh: Mình không có!
Hừ Tô Kiểu Kiểu nhếch đầy giễu cợt, Không mà tự tiện lấy, đó chính là trộm.
So vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng vẻ đáng thương của Chu Mị, Tô Kiểu Kiểu lại tỏ ra có chút hăng lấn lướt.
Mị lập tức bệch.
Vẻ mặt cô ta tuy ức vô cùng nhưng trong lòng lại bừng lửa giận. Tô Kiểu Kiểu cố tình dùng từ trộm hai lần, rõ ràng là cô cố ý! Cố ý muốn bôi nhọ tiếng của cô ta!
Tô Kiểu Kiểu thật là độc ác!
Uổng công bấy lâu nay cô ta luôn coi côleech_txt_ngu là bạn tốt!
Triệu Ngọc Phân nhíu mày : tri , cô nói nhưvi_pham_ban_quyen vậy hơi quá lời rồi đấy.
Đúng thếbot_an_cap, trước đây cô cho Chu ăn đồ có bao giờ tính tiền đâu.
Bây giờ Chuvi_pham_ban_quyen thanh không tiền, thì cứ để cô ấy khất gian trả.
Phải đấy, phải đấy, chỉ là chútvi_pham_ban_quyen đồ thôi mà, đừng tính nhiều quá.
hai thanh tri thức thấy bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình nên lên tiếng.
Tô Kiểuvi_pham_ban_quyen nhướng mày nhìn Lâm Phong và Nhạc Bằng Hải mới biểu. Hai người này trướcbot_an_cap đây cũng ý đuổi cô, còn hăng hái giúpvi_pham_ban_quyen cô việc áng, sau biết cô chỉ lợi dụng họ để làm việc thì dần dần từ bỏ ý .
Cô thừa nhận trước đây đúng là cô không đúng, sau này cũng hội lại, nhưng cô lùi bước trong chuyện của Chu Mị thì tuyệt đối không thể nào.
Thế là cô nhướng mày, nhìnleech_txt_ngu về phía hai người vừa tiếng: Vậy hai anhleech_txt_ngu thay cho cô ta nhé?
Lâm Phong và Nhạc Bằng Hải nghẹn lời, làm có tiền mà trả cho Mị.
Các nam thanh niênbot_an_cap tri nhìn nhau, đều biết mà ngậmbot_an_cap lại.
Loại chuyện này tốt nhất ít xen vào thì hơn.
Chu Mị, rốt cuộc là cậu trả đồ hay dùng tiền để cấn ? Cho một dứt khoát đi. Nếu hôm nay cậu không trả, mình sẽ đi tìm đội trưởng và bí thư ngay bây giờ, báo họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng cậu trộm đồvi_pham_ban_quyen của mình. Tô Kiểu Kiểubot_an_cap đưa ra tối hậu thư.
Mị thấy không trốn tránh được nữa, đành phải ấm ức nói: cho là được chứ gì!
Cô ta quay người đi vào phòng, sau đi ra, trên tay cầm một hũ tương thịt bò đã bị múc mất hơn một nửa với một đồng tệ, đưa đến trước Tô Kiểu Kiểu.
Cầmbot_an_cap lấy đi! Từ nay chúng ta sòng phẳng!
Tô Kiểu khẩy môi cười lạnh, đưa ra một tệ là đang đuổi mày à?
Cô lùng nói: Hũ tương bò lúc đầu còn chưa mở nắp, cậu đã múc nhiều thế này . Hũ này mình khôngbot_an_cap lấy nữa, thế này , cũng nói mình bắt nạt cậu, cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đền cho mình hũ mớibot_an_cap tinh được.
nữa, cô múc củaleech_txt_ngu tôi mấy thìa sữa mạch nha thì trả lại bấy nhiêu thìa. Còn sáu trứng gà cô ăn vụng của tôi , cô phải trả lại. Đúng rồi, còn một gói đường . , kia cô dùng ké của bao đồ, tính ra không chỉ có một đồng, nhất cũng phải mấy . Nể tình đều là thanh niên trí thức, cô trả mười là .
Cô!
Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến đỏ bừng mắt.
Cô ta không nào nổi chỉ mới qua một đêm mà sao Tô Kiểu trở nên tuyệt và xấu xa đến thế!
Chẳng qua chỉ là ăn của cô, của một thôi , vậy màvi_pham_ban_quyen lại tính toán chi li với ta như vậy!
Những người khác nhìn lọ tương bò bị chỉ một chút, cũng lập tức cảm thấy Chu Mị có chút quá .
Ở vùng nông thôn thiếu thiếu này, mà không biết tươngleech_txt_ngu bò quý giá đến nhường nào! Thế mà chưa sự đồng ý của Kiểu, cô ta đã ý mở ra, còn ăn một lúc nhiềuvi_pham_ban_quyen của người ta như ! Lại còn ăn sáu trứng gà, dùng bao nhiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ
đỏ cũng quý giá cùng, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi nữ cữleech_txt_ngu mới được mua về tẩm bổ. cả Triệu cũng không lên tiếng bênhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vực Chu Mị nữa, ném cô một nhìn khinh bỉ.
Tô Kiểu Kiểu liếc cô ta: cô cứvi_pham_ban_quyen lần khứa muốn trả, tôi cũng không làm khó cô nữa, giờ tôi đi tìm đội trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và thư đến phân xử giúp tôi.
Nói xong, Tô Kiểu Kiểu chân định đi.
Chu Mị vậy vội vàngbot_an_cap ngăn Tô Kiểu Kiểu lạileech_txt_ngu, vẻ mặt cấp thiết vừa lúng túng nói: tôi còn năm đồng, tôi thể hết cho cô Cô đừng trưởng vàvi_pham_ban_quyen bí thư nữa được không? nhỏ nhặt này làm phiền họ cũng không hay.
Được thôi, vậy cô đưa tiền đây. Tô Kiểu Kiểu chìa tay ra, Số còn thiếu thì lấy phiếu thịt, phiếu lươngleech_txt_ngu thực của cô ra mà vào.
Chu Mị không còn nào khác, đành lấy sốvi_pham_ban_quyen còn lại , đượcleech_txt_ngu năm bảy hào. Cuối cùng cô ta lấy thêm mấy tờ phiếu thịtbot_an_cap và phiếu thực, cuối cũng gombot_an_cap đủ mười đồng.
Tô Kiểu Kiểu nhét tiền phiếu vào túi quay vào phòng. Một lát , cô chiếc hòm, ôm bó chăn đệm đi ra, trên lưngvi_pham_ban_quyen đeo một cái túi, bên đồ dùng sinh hoạt một ít dầu ăn muối.
Trong sân, nhóm người Triệu Ngọc Phân, Lâm liếc nhìn Tô Kiểu Kiểu một cái rồi ai nấy lại tiếp tục việc của .
Chu Mị nhìn theo lưng rời đi của Tô Kiểu Kiểu, xoay người chạy về phòng, sau đó ầm một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóng sậpbot_an_cap , nằm gục xuống chăn ấm nức nở.
Có gì ghêleech_txt_ngu đâu ! phải chỉ là có chút tiền thôi sao? Sau này cô ta tuyệt đối không bao giờ nói với Tô Kiểu Kiểu một câu nào nữa!
Bên này, sau tan , Nguyên Minh vội vàngvi_pham_ban_quyen chạy về .
vềvi_pham_ban_quyen , thấy sân nhà trống huếch không một bóng người, ở góc sân đống bẩn và ga trải giường. Trái tim anh bỗng chốc trở nên hoảng loạn. Anh rảo về phòng ngủ, đẩy cửa ra, trong phòng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ai. Chăn trên giường được gọn gàng, ga giường cũng đã được cái mới sạch sẽ.
Anh lại vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy xuống bếp, bếp lạnh lẽo vô cùng, không có chút hơi khói nào.
Tiêu Nguyên Minh chỉ cảm thấy sức toàn thân như bịbot_an_cap rútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạn nháy mắt. Sắc mặt trắng bệch, cố nén sự hoảng loạn và đau trong , không tâm lại đi phía kho đồ. trong ngoại trừ một đồ đạc hỗn độn bẩnleech_txt_ngu thỉubot_an_cap còn gì khác.
Cảleech_txt_ngu Tiêu vô lực ngã ngồi xuống ghế, anh cúi , mặt vào hai bàn tay.
Kiểu ấy rồi.
rồi, từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc quen biếtbot_an_cap cô, anh đã sớm biết cô không thích anhvi_pham_ban_quyen, thế nhưng anh lại cô trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻo xinh đẹp này ngayvi_pham_ban_quyen đầu .
Vẫn còn nhớ mùa đông năm ngoáileech_txt_ngu, cô đứng anh vẻ rụtvi_pham_ban_quyen rè, hỏi anh rằng: cuốc của tôi bị hỏng rồi, anh có thể sửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp tôi không?
Lúc đó cô mặc áo đại quân độivi_pham_ban_quyen dày cộm nhưng trông không hề thô kệch, ngược lại còn duyên dáng, . Trên cổ cô quàng chiếc khăn đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm tôn lên khuôn ngần, tinh xảo và kiều diễm. Cô thanh và rạng rỡ như ánh ấm mùa đông, ngay tức chiếu rọi tim .
Về , dù biết côbot_an_cap lợi dụng mình để làm việc, anh vẫn cam tâm tình . cảm thấy chỉ cần cô sẵn lại gần anh, nói chuyện anh là tốt . Anh biết mình là người nông , nhà lại nghèo, thành phần gia không tốt, cô không coi trọng mình cũng là chuyện tình.
Sau nghe tinbot_an_cap cô đồng ý gả cho mình, đã âm thầm vui sướng rấtbot_an_cap lâu Đêm hôn khiến anh tưởng rằng côleech_txt_ngu đã thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự bằngleech_txt_ngu lòng chấp anh
Chợt, bên sân vang lên một loạt bước , giọng nói trongbot_an_cap trẻo ngọt ngào của gái: Tiêu Minh, anh làm về rồi à?
Nghe thấy thế, Tiêu Nguyên Minh đột ngẩng đầuleech_txt_ngu.
Bên ngoài , cô gái một xách hòm, tay kia xách bó đệm đã gọn, trên đeo một chiếc ba lô vải bạt. Ánh chan khắp người cô, giống như một nữ nhỏ vô tìnhbot_an_cap lạc xuống trần, đang mỉm cười rạng rỡ nhìn anh.
, mọi vẻ hung bạo và u ám ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêu Nguyên Minh mất không còn hơi, tất cả đều hóa thànhleech_txt_ngu dàng. Anh bừng tỉnh, nén lại sự xúc động và niềm vui lòng, khẽ trầm mặt tới: đến chỗ thanh niên tri thức à?
Vừa nói, anh vừa đón lấy chiếc hòm và chăn từ Kiểu Kiểu.
Vâng, em qua đó dọn dẹp chút đồ đạc. Tô Kiểu gật đầubot_an_cap, vung vẩy bàn tay bị hằn vì nặng. tấm đệm một chiếc chăn, xách thế về làm cô mệt chết đi được.
Tiêu Minh nhanh chóng đặt hòm vàleech_txt_ngu vào trong phòng. Tô Kiểu Kiểu theo vào, đặt túi bàn.
Nguyên Minh chú bàn tay bị hằn đỏ của cô, ánh trầm xuống. Anh tiến tới nắm tay cô, nhẹ nhàng xoa nắn trong bàn tay. Tay rất nhỏ, chỉ nửa lòng bàn tay anh, da lại rất trắng nên vết hằn đỏ hiện lên vô rõvi_pham_ban_quyen rệtvi_pham_ban_quyen. Anh không dámbot_an_cap dùng sức, động tác dịu dàng xoa đi xoa lại lần.
Kiểu thấy tay không đau như thế nữa. Nhưng mà, tác xoa taybot_an_cap nghiêm túc của anhbot_an_cap thật sự dịu dàng.
Sao không đợi anh về rồi cùng đi? Giọng nói trầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp của Tiêu Minhleech_txt_ngu vang lên, rõ là hay giận.
Không mà, dù đồ đạc cũng không nhiều, em mang về hết rồi.
Tô Kiểu Kiểu bỗng nhìn thấy vết máu trên mu bàn tay phải của anh, một vết dài, trên đó vẫn vương vết máu khô. Cô nắm chặt tay anh, ánh mắt đầy lo lắng: Saoleech_txt_ngu thế này? Tay anh bị thương lúc nào vậy?
Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyên vội vàng giấu phải ra sau lưng: Không sao, chỉ lúc làm việc không cẩn thận bị trúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.
Nếu Kiểu Kiểu biết anh suýtvi_pham_ban_quyen nữa đã đánh với người taleech_txt_ngu, chắc chắn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ để tâm.
Em nghỉ ngơi một lát đi, anh đi làm sáng. Tiêu Nguyên Minh bỏ lại một câu ra khỏi phòng.
Tô Kiểu vội vàng lấy quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gà còn lại ra, theo vào bếpleech_txt_ngu: Hay làbot_an_cap để em làm bữa cho.
từng Tiêu Nguyên Minh , phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói là không lời nào xiết! rằng sau này anh ra ngoài kinh doanh đã học được tay nghềleech_txt_ngu nấu nướng rất giỏi, nhưng hiện tại thì thật sự tốt chút .
Tô Kiểu Kiểu giành lấy công việc trên tay anh: Anh làm lụng cả buổi sáng cực khổ rồi, anh đi nghỉ lát đi.
Nguyên Minh vẫn đứng không đi, cô liền : Vậy anh giúp em nhóm lửa nhé?
Tiêu Nguyên Minh lậpbot_an_cap tức nhanh nhẹn tớivi_pham_ban_quyen lò nhóm .
Tô Kiểu lấy bột mì còn lại ra, thêm nước để nhào bột.
cô đang nhào bột, Nguyên Minh bèn đi tới rửa sạch sẽ nồi niêu.
Sau khi nhào bột xong, thấy nồi đã nóngleech_txt_ngu được rửa sạch, Tôvi_pham_ban_quyen Kiểu Kiểu bèn đổ dầu vào, chiên hai quả ốp la, cùng vớt cho vào bát.
Hương thơm củabot_an_cap trứng chiên tỏa khắp gian bếp, người ta khỏi thèm thuồng.
Tô Kiểu Kiểu rửa lạibot_an_cap nồi một lần , nước vào chiếc gỗ nặng nề lên.
Saubot_an_cap đóvi_pham_ban_quyen, cô lại đi rửa .
Tiêuvi_pham_ban_quyen Minh nhất thời không biết mình nên làm gì, đànhbot_an_cap ngồi bênbot_an_cap bếp lửa nhìn Tô Kiểu Kiểu bận rộn qua lại, mắt anh gần chẳng rời khỏi cô lấy một giây.
Rửa xong, nướcvi_pham_ban_quyen trong nồi đã sôi, Tô Kiểu Kiểu tay ngắt khối bột đã nhào thành miếng nhỏ trắng trẻo, thảvi_pham_ban_quyen vào trong nồi.
Cô phần rau đã rửa sạch vào cùng, thêm một chút mỡ lợn và muốileech_txt_ngu.
Vừa lại, đã thấy Tiêu Nguyên Minh bê một bát nhỏ tóp từ trong tủleech_txt_ngu bếp ra.
Mắt Kiểu chợt sáng lên: này ngon lắm đây!
Tóp mỡ sau đã ép hết nước cốt thì nên giòn tan, hề gây cảm dầu mỡ ngấy.
Cho vào món vắt này là tuyệt nhất.
chốc, thơm đã ngào ngạt khắp .
Ngửi thấy thanh đạm này, Tiêu Nguyên Minh không tự chủ mà nước miếng.
Tô Kiểu Kiểu đầy hai bát mì, rồi đặt vào mỗi bát quả trứng ốp đã chiên sẵn.
Hai người mỗi người bê một bát, trên ghế đẩu nhỏ ngoài bắt đầu ăn.
Tiêubot_an_cap Nguyên Minh vừa ănbot_an_cap vừa lén nhìn Tô Kiểu. nắng ban mai rạng rỡ phủ gương mặt trắng ngần củaleech_txt_ngu cô, tựa như bao bọc bởi mộtbot_an_cap lớp hào quang mờ , trông vô xinh đẹp.
mắt cô đen láy sáng ngời, chiếc mũi nhắn cao thẳng, động tácleech_txt_ngu khileech_txt_ngu ăn cũng nhã lịch , khác hẳn với những người phụ nữvi_pham_ban_quyen thôn.
Dù sao thì trong anh, cô kiểu gì cũng thấy .
Giờ đây, cô đã là vợ anh rồi!
Sau này anh làm việc nhiều hơn nữa, tiền nuôi vợ!
Phải cố gắng vợ cho thật trắng trẻo, hào!
Tiêu Nguyên Minh gắp trứng trong bátbot_an_cap mình sang cho Tô Kiểu Kiểu.
Không cần đâu, trong bát em có . Tô Kiểu Kiểu gắp quả trứng trả .
Anh làm việc , nên ăn nhiều một chút.
Nhìn quả bị gắp trả lại, Tiêu Nguyên Minh bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy hơi hụtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẫng.
Anh quênvi_pham_ban_quyen mất, Kiểu Kiểu vốn sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ, thích ăn đồ người khác đã chạm vào, đây làvi_pham_ban_quyen điều trước kia những ở điểm thanh trí thức kể lại
Anh thận trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn cô gái bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thấy mặt cô vẫn bìnhvi_pham_ban_quyen thường, anh mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
được hơn nửabot_an_cap bát mì, Tô Kiểu Kiểu nhận ra mình đã no. Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mì còn lại trong bátleech_txt_ngu, cảm thấy không thể ăn được nữa, nhưng đổ đi thì lại lãng phí.
Trong lúc đang vân, bát của cô đã bị aibot_an_cap đó bưng đi.
Chỉ thấy Tiêu Nguyên Minh đổ hết mì trong bát cô bát mình. Cô người, mắt nhìn: Cái đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó là đồ em dở
Anh không để .
Tiêu Nguyênbot_an_cap không ngẩng đầu lên, cứ thế cúi mặt ăn từng miếng lớn. Sắc mặt anh như , nhưng vành tai đã đỏ ửng, hoàn toàn không dám ngước mặt Tô Kiểu Kiểu.
Thấy anh không chê đồ mình ăn , Tô Kiểu Kiểu chợt dâng lên một nỗi ngọt . cằm, nhìn anh ăn cách ngon lành, cảm thấy vô cùng .
Có lẽ tâm trạng tốt nên Tiêu Nguyên Minh đã ăn hết hai bát mì lớn.
đây khi ăn cơm , anh chẳng màng đến việc ngonleech_txt_ngu dở, miễn là no bụng là được.
Nhưng cơm nàyleech_txt_ngu, anh cảm là bữa ăn ngon mà mình được ăn suốt nhiêu năm qua.
Rõ ràng những , tại sao Kiểu Kiểu làm lại thơm ngon đến thế?
Sau khi xong, Tiêu Nguyên Minh chủ động thu bátleech_txt_ngu đi rửa.
Khi anh dọn dẹp xong gian bếp thì Tôvi_pham_ban_quyen Kiểu Kiểu đang ngồi giữa sân giặt áoleech_txt_ngu, đôi tay mảnh khảnh mềm mạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang ra sức vò lấy vò để.
Anhleech_txt_ngu tới kéo đứng dậy: Quần áo cứ để đó, để anh giặt cho.
ngón tay vốn dĩ trắng nõn của vì ngâm nước mà hơibot_an_cap đi, trên tay còn vương lại một lớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọt xà phòng.
Nhìn thấy vậy, lòng anh không khỏileech_txt_ngu xót . Tay của cô nên dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để cầm sách, cầm bút, chứ không phải ngồi đây giặt quần áo cho anhleech_txt_ngu.
Anh muốn giúp lauleech_txt_ngu sạch bọt trên tay, nhưng vừa cúi đầu nhìn thấy lòng bàn tay đầy dầu mỡ của mình, anh lại rụt taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về.
Anh sợ làm tay cô.
Thấy quan tâm chăm mình như , Tô cảm thấy ấm áp vô cùng: Không sao đâu, dù sao em cũng đang rảnh mà.
Tiêu Minh nhìn cô: Em đã bận rộn cả sáng , mau vào phòng nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Biết ông này đôi khi cũng rất cố chấp và bá , Tô Kiểu Kiểu nói: Vậy giặt, em xả , thế nào?
Tiêu Nguyên Minh đồng ý.
Trai đơn gái kép làm, công việc mấy chốc đã xongleech_txt_ngu xuôi. Quần áo nhanh chóng được giặt sạch phơi lên, ngay cả tấm ga giường trong phòng cũng được đem giặt sạch rồi đem phơileech_txt_ngu.
Một lúc sau, tiếng báo giờ việc vangvi_pham_ban_quyen lên. Nguyên Minh nước, đội chiếc mũ rơm rồi chuẩn bị ra cửa. Trước khi , anh còn dặn Tô Kiểu phảivi_pham_ban_quyen nghỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho tốt, đợi anh về cơm trưa.
Tô Kiểu Kiểu ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trong lòng lại thầm nghĩleech_txt_ngu, Tiêu Nguyên Minhbot_an_cap đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiều chuộng cô như một đứa trẻ vậy sao?
Đúng là người đàn ông ngốc nghếch.
Chẳng biết nghĩ cho thân mình chút nào.
Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi đã thấy thương rồi.
Tô Kiểu Kiểu là không thích ngồi yên một chỗ.
Nhìn căn nhà bộn, cô quyết định sẽ xếp lại nhà cửa và sân một lượt. sẽ là nhà của cô từ nay về sau, muốn sống thoải máileech_txt_ngu thì không thể không chỉnh đốn lại cho đàng hoàng.
Tuy Tiêu Nguyên Minh làm việc đồng áng giỏi, nhưng nói cùng vẫn làleech_txt_ngu người đàn ông thô , việc nhà cửa không thành thạo. Hơn nữa, toàn gian trong ngày anh đều dành cho công việc, nên nhà quả thực chưa từng được dọn dẹp tử tế.
Tô Kiểu Kiểu bắt đầuleech_txt_ngu dọn trong phòng, thứ gì cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cất cất, thứ gì giặt mang ra giặt. Cứ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô rộn lau chùi quét dọn cả buổi sáng, mệt đến mức đau lưng mỏi gối, mồ hôi nhễ nhại.
Thoắt cái đã đến giữa trưa.
Lúc này là lúc mặt trời gay gắt .
Tô Kiểu định bụng nấu cơm trưa , lát nữa sẽ đi tắm.
Vào đến bếp, cô thấyleech_txt_ngu trong thực sự chẳng còn rau , bèn lấy miếng thịt hun khói treo trên tường xuống, địnhvi_pham_ban_quyen nấu cơm cùng với thịt hầm.
Tô Kiểu Kiểu nhẹn nhóm lửa đun nước, rửa sạch thịt hun khói rồi chặt thành từng miếng nhỏ, sau đó vào nồi qua nước sôi. Cô phần thịt đã quabot_an_cap đem kho sơ rồi mới bắt đầu .
tiếng sau, thịt thơm phức tỏa khắp gian bếp, thậm chí ngoài sân cũng đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thơm của thịt.
Ở chiếc nồi bênbot_an_cap cạnh, Tô Kiểu đun nước nóng, định sau khi ăn cơm trưa xong sẽ tắm rửa một , người ngợm cô bây giờ đều dính dớp hết cả rồi.
Một lát sau, ngoàibot_an_cap sân lên tiếngbot_an_cap chân tiếng nói chuyện.
Tô Kiểuvi_pham_ban_quyen Kiểu bước ra ngoài thấy Nguyên Minh về. Bên cạnh anh cô gái khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Cô gái ấy một chiếc váy liền màu trắng, tết một dài đen nhánh rủ ngực, cuối bím tóc buộc một chiếc nơ bằng ruy băng hoa xanh. Dưới lớp tóc bằng tránleech_txt_ngu là đôi mắtbot_an_cap đen láy, làn da trắng sạch sẽ, trông vô cùng xinh đẹp thời thượng
Lúc này, một cô gái đang đi bên cạnh Tiêu Nguyên Minh, khóe môi nụ , cóvi_pham_ban_quyen tâm rất tốt, vừa vừa líu lo nóileech_txt_ngu gì đó. Dù Tiêu Nguyên không lời, mặt trầm mặc, còn lạnh lùng như mọi khileech_txt_ngu.
Tô Kiểu nheo mắt suy nghĩbot_an_cap mộtbot_an_cap mới nhớ ra đối là ai. Con gái út của trưởng Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Căn Sinh, Lý Đông Liên. Trong nhà cô ta thứ tư, trên có hai anh trai và một chị gái.
Kiếp Liên cũng thích Tiêu Minh, nhưng lại chê xuất thân anh không tốt. Cô ta một mặt âm thầm lấy lòng Tiêu Nguyên Minh, đóng vai người tốt, mặt khác qua lại với một thiếu gia nhà giàu trên trấn. tên nhà giàu đó hơivi_pham_ban_quyen xấu, lại có tính lăng nhăng, hànhbot_an_cap ra , nhưng cái nhà có , cha mẹ đều làm ở hợp tác xã cung tiêu, là phó giám , mẹ nhân viên mua, gia rất túc.
So với hắn, Tiêu Nguyên Minh khôi ngô tuấn tú, lại đặcvi_pham_ban_quyen biệt thạo việc, nhưng nhà lại nghèo. Tuy nhiên, khibot_an_cap cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chưa kịp đưa ra quyết định Tô đã ngang một .
Sau này Lý Đông Liên khoát gả tên thiếu gia kia, lúc đầu cuộc sống cũng khá ổn định. Mỗi lần về làng, Tô Kiểu là ta lại khôngvi_pham_ban_quyen buông lời châm chọc mỉa mai. Ai bảo Tô Kiểu Kiểu đã cướp ông của cô ta?
nhưng sau này nghe nói Lý Đông Liên sinh liền ba đứa đều gái, bị nhà chồng coi thường, mắng nhiếc là loại gàleech_txt_ngu mái không biết đẻ trứng . Mẹ chồng bắt nạt, lại có khuynh hướng bạo , uống say là thích người. Đông Liên chịu đựng vài năm, không chịu nổi nên hai người ly hôn.
Về sau, Tiêu Nguyênvi_pham_ban_quyen Minh dấn thân vào thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trường và nên giàu , Lý Đông đã hối hận, từng tìm anh để bày tỏ tình cảm và tỏ ra yếu . Tiêu Nguyên Minh nể xưa nên cóleech_txt_ngu giúp đỡ cô ta, nhưng tuyệt đối chấp nhậnleech_txt_ngu quay lại.
Có điều, hiện Lý Đông Liên và tên thiếu gia nhà mới chỉleech_txt_ngu đang ở giai đoạn mập mờ, chưa xác định quan hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lý Đông Liên nhìn Tô Kiểu Kiểu với mặt lùng: Tô tri ? Sao cô lại ở nhà anh Minh?
Kiểu Kiểu lộ thẹn thùng: Chuyện này, cô cứ hỏi anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh đi.
Nói đoạn, cô bước tới, tự nhận lấy chiếc bình tông màu xanh lá từ tay Tiêu Nguyên Minh, thời giơ tay dùng áobot_an_cap lau mồ hôi trên mặt anh.
Tiêu Nguyên Minh nhìn Kiểu Kiểu trước mặt. Vừa rồi Kiểu Kiểu gọi anh là gì?
Anh
sao mà êm tai đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ lùngbot_an_cap. Thậm chí cả khi Tô Kiểu Kiểu đang lau mồ hôi cho mình, anh cũng phản ứng.
Trong lòngleech_txt_ngu Lý Đông Liên dấy lên một dự cảm bất an, ta đầu Tiêu Nguyên Minh, cắn môi khẽ hỏi: Anh Nguyên Minh, người?
Tiêu Nguyên Minh đột bị cắt đứt dòng suy nghĩ, nhất thời có chút khó chịu cau mày, sầm mặt đáp: Tôi và Kiểu Kiểu đã thành vào ngày hôm qua.
Thànhbot_an_cap thân? Sắc mặt Lý Đông Liên bỗng trắng bệch, giọng nói trở nên chóivi_pham_ban_quyen tai: Sao haibot_an_cap người đột nhiên lại kết hôn? Sao không ai cho tôi biết trước?
Lý Đông Liên làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc xưởng in trên huyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thường chỉ khi nghỉ phép mới được về nhà. Hôm nay ta phép từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sớm, vẫn bị trì mất một buổi sáng. Về đến đã là giữa trưa, vừa vặn gặp lúcleech_txt_ngu Tiêu Nguyên tan làm, ta liền chạy đến lòng, nào ngờ lại nghe được tin anh kết hôn.
Tiêu Nguyên Minh khó chịu nhíu mày.
Tôvi_pham_ban_quyen Kiểu Kiểu ngẩn ra, ánh mắt kinh ngạc nhìn cô ta: Đồng chí Lý, lờivi_pham_ban_quyen này của cô thật đấy. Tôi và anh Minh kết hôn tại sao phải thông báo cho cô? Cô không phải bề trên của anh Minh, cũng chẳng phải em gái , chuyện này không cần báo cho đâuvi_pham_ban_quyen nhỉ?
Tiêu Nguyên Minh ngước mắt nhìn Đông Liên bằng ánh lạnh nhạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nói mang theo sự xa cách: Cô hơi rồi đấy.
Sắc Lý Đông Liên càng thêm nhạt, dáng nhỏ nhắn gầy gò đảo như sắp ngã. Chiếc váynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng làmvi_pham_ban_quyen nổi bật gương không còn chút máu, trông cô taleech_txt_ngu vô cùng , nhất là lúc này đôi mắt đỏ hoe, bộ nhưleech_txt_ngu chịu uất ức khiến Tô Kiểu Kiểu trông kẻ nạt người khác .
Tôi, tôi có ý đó
Nguyên Minh không còn tâm nói chuyện với cô ta: có tốt .
người Tô Kiểu Kiểuvi_pham_ban_quyen vào sân. Trước khi vào , Kiểu còn nhìn Lý Đông Liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với ánh mắt đầy cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thông: Sắc mặt cô ấy không được tốt lắm, phải bị bệnh rồi không
Không cần quan tâm cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta.
Giọng nói lạnh lùng củavi_pham_ban_quyen Tiêu Nguyên truyền ra từ trong sân, sau đó cửa viện đóng sầm lại.
Tô Kiểu Kiểuvi_pham_ban_quyen tâm trạng cực kỳ tốt, cô đặt tông lên gian chính, rồi gọi Nguyên Minh đileech_txt_ngu tay ăn cơm.
Tô Kiểu Kiểu vào mở nồi, một mùileech_txt_ngu thịt thơm nồngleech_txt_ngu ra. Tiêu Nguyên Minh ngửi mùi thịt này thơm hơn hẳn lúc tự xào hay hầm. Không ngờ Kiểu Kiểu trông dịu dàng yếu đuốibot_an_cap thế nấu lại giỏi đến vậy!
lúc ăn cơm, Nguyên Minh vừa vừa toán, trong nhà đã hết thịt, gạo cũng không nhiềuleech_txt_ngu, nghĩ cách kiếm ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt và mua gạo
Còn Tô Kiểu thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầmbot_an_cap nghĩ buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiều lên trấnleech_txt_ngu một chuyến để mua ít đồ nhu yếu phẩm, nếu không buổi tối chẳng biết ăn gì. Nhưng vừa nghĩ đến Lý Liên đang nghỉ phép, cô lại thấy chiều nay mình nên lên trấnvi_pham_ban_quyen, tránh cô ta lại đến mặtleech_txt_ngu Tiêu Minh lấy lòng, giả đuối để phá tình cảm giữa hai người.
Trong nhà vẫn còn một gạo, tính ra chắc đủ cho bữa tối. Thức ăn vẫn còn nửa sốt bò, lát nữa lấy tiền sang đổi ít trứng và của các thím trong thôn, cứ bợ thế đãleech_txt_ngu. Đợi ngày mai Lý Liên lên , cô mớibot_an_cap đi sau.
khi toán xong, đợi chiều lúc Tiêu Minh đi làm, Tô Kiểu đòileech_txt_ngu theo.
Lúc đầu Tiêu Minh không đồng ývi_pham_ban_quyen, nắng gắt, lại nghĩ đến tối qua, anh cô chịu không . Thế nhưng anh vẫnbot_an_cap không thắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi chiêu nũng nịu của Kiểu , đànhvi_pham_ban_quyen phải để cô đi cùng. là vì lúcvi_pham_ban_quyen cô làm nũng, nói mại ngọt ngào nghe cực kỳ êm tai, lại vừa dịu dàng vừa nịu. Tiêu Nguyên Minh mình mà không đồng nữa thì cả người bủn rủn mất.
Hóa ra làm nũng lại có dáng vẻ thế này
Trước khi rời nhà, anh đội chiếc nón lá duy lên đầu Tô Kiểu, lại hai bình nước, sau đó cô đến kho lương của đại đội để nhận nông cụ.
Khi Kiểu Kiểu theo Tiêu Nguyên Minh đến kho lương, số ánh tò mò đổ dồn về phía họ. Đám người Chu Mị và Ngọc Phân đứng hàng phía trước thấy Tô Kiểu Kiểu cũng đi làm thì khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay , vẻ ngạc nhiên trên mặt Chu Mị chóng biến thành sự chế giễu: Hừ tưởng gả cho Tiêu Minh là khôngbot_an_cap phải việc nữa ? nay phải vẫn phải xuốngbot_an_cap ruộng thôi.
Triệu Ngọc Phân tặc : tưởng Tiêu Minh là người biết thương hoa tiếc ngọc, hóa ra cũng chẳng phải.
Ở nông thôn, ngày thứ hai sau khi , thường thì cô dâu mới sẽ phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống ruộng. Nguyên nhân thì ai cũng biết. Thế mà chiều nay Kiểu phải đi rồi. ra Tiêu Nguyên cũng chẳng ra gì.
Chu Mị cười lạnh: Một tên bùn chân lấm tay bùn thì biết gì mà xót với , mấy cái tốt đẹpvi_pham_ban_quyen trước kia chắc là giả vờ thôi, không làm sao lừa được ta vào tay!
Nhạc Bằng Hải và Phong xếp hàng ngay phía sau hai người họ, lúc này nghe thấy lời Chu Mị nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì gật đầu tán đồng, đàn ôngbot_an_cap sau khi kết thường có hai khác nhau.
Vì Chu Mị nói không hề nhỏ, nên Tô Kiểu Kiểu Tiêu Nguyênvi_pham_ban_quyen Minh xếp ở phía sau nghe cả.
Tiêu Nguyênbot_an_cap Minh mày, không gì, tính tình anh nay vốn lầm lì, .
Tô Kiểu Kiểu giọng, cười khẽ một tiếng: Kẻ xấu xí thườngvi_pham_ban_quyen hay làm trò, chỉ thích đi gieo rắc thị phi.
Sắc mặt Chu tái : Cô nóibot_an_cap ai xấu?
Tô Kiểu Kiểu cười nói: Ai tự nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì người đó xấu.
! Chu Mị tức đỏ mặt, hứ một tiếng đầy giận dữ rồi đầu không thèm để ý đến Tô Kiểu Kiểu nữa, bởi vì đã đến lượt cô ta đăng ký lĩnh dụng cụ lao động.
Sau xong dụngbot_an_cap , đi ra khỏi căn nhà lá và đi qua người Tô Kiểu Kiểu, cô ta lại họcleech_txt_ngu Tôvi_pham_ban_quyen Kiểu Kiểu một cái, rõ ràng vẫn chưa mối thù ban trưa.
Kiểu Kiểu cũng chẳng buồn giận, chỉ lườmbot_an_cap ngược lại cái.
ra Chu cũng khá, quan tú đoan , nhưng so với Tô Kiểu Kiểu thì vẫn còn kém xa.
Bình thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta thấy cách ăn mặc kiểu tóc của Tô Kiểu đẹp nên luôn vô thức bắt chước theo, thậm chí học cả giọng nói mềm mỏngleech_txt_ngu đối . thêm việc ta cũng đến từ thành phố nên cũng có vài phần nhan sắc, ít nhất ưa nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn hẳn so với phầnleech_txt_ngu lớn những cô gái nông bản địa.
Vì thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được Tô Kiểu, Nhạc Bằng Hảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Lâm bắt đầu âm thầm quay sang lòng Chu Mị.
Do lúc đi Tô Kiểu Kiểu trì không ít thời gian ở nhà nên hiện tại cô và Tiêuleech_txt_ngu Minh xếp cuối . Đợileech_txt_ngu đến khi hai người lĩnh xong dụng cụ thì mọi đã đi cả rồi.
Hôm nay Tô Kiểu Kiểu đã xin nghỉ cô không có việc làmvi_pham_ban_quyen.
Tiêu Nguyên Minh cũng chỉ lấy phần dụng cụ rồi dẫn Tô Kiểu đi. Hai đi trên bờ ruộng, mặt trời chiếu xuống người nóng hầm hập như một lửa, dường như muốn làm chảy cả con người.
Tô Kiểu Kiểu hiện dù cầm gì cả, lại còn đội nón che nắng vẫn đi kịp Tiêu Nguyên Minh.
Tay anh một cuộn bao tải, vaileech_txt_ngu gánh hai chiếc đòn gánh, tay kia cầm liềm, đeo hai nước lớn mà bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân vẫn thoắt như bayvi_pham_ban_quyen, khiến lạch bạch chạy phía đến mệt hơi tai.
Bỗng , Tô Kiểu sầm vào một lồng ngực cứng rắn làm mũi cô điếng. Ngước mắt lên, cô thấy Tiêu Nguyên Minh đã dừng lại từ nào, đang rủ mắt nhìn .
Đi không nổi nữa sao?
Tô Kiểu vàng lắc đầu: Em đi được mà.
Tiêu Nguyên Minhleech_txt_ngu đột nhiên quay người, rồi xổm xuống trước mặt Tô Kiểu Kiểu.
Cô sững người, chưa kịp hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh định làm thì đã nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên trước.
Lên đi.
chữbot_an_cap gọn mang khí thế không cho phép từ chối, tràn đầy vẻ bá đạo.
Kiểu Kiểu lập tức hiểu ra, muốn cõng cô saovi_pham_ban_quyen?
Cô không nào leoleech_txt_ngu lên thật, đã làm việc suốt cảleech_txt_ngu buổi sáng, buổi cònvi_pham_ban_quyen phải tiếp tục, nếu để mệt quá sức thì cô sẽ xót lắm.
Thế lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô chạy lạch bạch lên phía trước anh, dùngleech_txt_ngu giọng điệu nhàng vui vẻ cười nói: Em đâu đứavi_pham_ban_quyen lên ba mà đi mệt lại đòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta cõng, để người khác nhìn thấy thì xấu hổ chết mất.
Tiêu Nguyên Minh sa mặt: Họ dám.
Hai người nhanh chóng đồng lúa mạch.
Để thuận cho việc thu hoạch, lúa mạch đều được trồng tập trung trên diện tích rộng tới vài chục mẫu.
Vì hiện tại đang lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùa thu hoạch khẩn trương nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người vừa ra đến ruộng là vùi đầu vào cắt lúa.
Nguyên Minh dẫn Tô Kiểu Kiểu đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới một gốc cây: Lúc nắng gắt quá, em cứ dưới gốc câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngơivi_pham_ban_quyen đi, chỗ này râm .
Tô Kiểu Kiểubot_an_cap nở nụ cười ngọt với anh, ngoan ngoãn gật : Vâng ạ.
Tiêuleech_txt_ngu Nguyên Minh hiếm thấy ngoan ngoãn vậy, thời có chưa thích nghileech_txt_ngu kịp, anh hơi mất nhiên mà dời tầm mắtleech_txt_ngu đi.
dưới gốc cây tuy mátvi_pham_ban_quyen nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi bẩn và bừa bộn, liền mở bao trên tay ra, trải phẳng phiu từng cái .
Người phụ nữ này rất yêu sạch sẽ, nếu trực tiếp xuống đất sẽ làm bẩn quần của .
Tô Kiểu Kiểu thấy anh tinh tếvi_pham_ban_quyen chu như vậy, khỏi cong môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỉm cười rồi ngồi xuống bao tải.
Tiêu Nguyên Minh bình trên lưng xuống bên chân cô, bấy giờleech_txt_ngu mới nóileech_txt_ngu: Anh đi làm việc đây.
Tô Kiểu Kiểu ngồibot_an_cap dưới gốc cây, một chốngvi_pham_ban_quyen , vừa nhìn bóng lưng Tiêu Nguyên Minh ở phía xa. Phải công nhận người ông cô làm việc rất giỏi, tuy đến muộn nhưng chỉ một loáng đã vượt qua tất cả mọi .
Nhìn một lúcvi_pham_ban_quyen, Tô Kiểu Kiểu cảm một cơn buồn ập đến.
qua vốn đã bị giày vò hồi , lại làm việc cảbot_an_cap buổi sáng, là có chút mệt , Tô Kiểu Kiểu tựa vào gốc cây rồi thiếpleech_txt_ngu đi lúc nào không hay.
Tiêu Nguyên Minh cắt lúaleech_txt_ngu được một lúc, trong lòng thầm nghĩ không biết giờ này Kiểu đang làm gì dưới gốc cây, liệu có thấy buồn chán . Thế là nhân lúc uống nước, anh tranh thủ quay lại xem sao, phát hiện Tô Kiểu Kiểu đãbot_an_cap tựa vào thân cây rồi.
má trắng ngần của cô gái bị cái nóng làm cho ửng hồng, dùvi_pham_ban_quyen trời chiếu trực tiếp người nhưng cô vẫn ngủ đến đầy mồ hôi. Gương mặt như sứ trắng lấm tấm những hạt ti, những lọn mai hôi làm ướt bết dính vào mábot_an_cap.
Tiêu Minh chiếc bên cạnh lên, lẳng lặng mát cho côbot_an_cap.
Dù sao anh cũng nhanh, cứ quạt cho một lát để côbot_an_cap mát mẻ , lát nữa anh hơnbot_an_cap bù là được.
Tô lúc đang nằm , trong mơ thấy mình bị ném lò nướng, nóng đến mức sắp tan rabot_an_cap, nhiên một làn gió mát rượi thổi tới, xua cơn nựcvi_pham_ban_quyen khắp ngườileech_txt_ngu. Cô khẽ rênleech_txt_ngu lên mộtleech_txt_ngu tiếng mái, đôi chân mày, ngủ càng thêm ngon lành.
Tiêu Nguyên Minh cô bằng ánh mắt dịu dàng, trong lòng hối , biết thếvi_pham_ban_quyen này đãbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để cô theo, lần sau bất kể cô có nũng nịu thế anh cũng sẽ không nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trời nóng thế này, lẽ ra nên để cô ở nhà ngơi thật tốt .
Chu Mị ở dưới ruộng đang dốcvi_pham_ban_quyen sức cắt lúa, định bụng nhân lúc Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu Kiểu chưa đến làm nhiều một chút để Tô Kiểuvi_pham_ban_quyen Kiểu không đuổi kịp mình.
Về sắc vàbot_an_cap học vấn ta không bằng Tô Kiểu Kiểu, nhưng luận về việc đồng áng thì Tô Kiểu sao có thể được vớibot_an_cap cô ta, cuối cùng cũng có thể gỡ gạc lại mộtvi_pham_ban_quyen bàn.
đến đây, tâm trạng u ám suốt buổi trưa của Chu khôngvi_pham_ban_quyen khỏi lên đôi .
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng khi cô đã cắt được một phần ba diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tích rồibot_an_cap mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Tô Kiểu Kiểu đâu. Côbot_an_cap ta khinh bỉ hừ một tiếng, xinh đẹp thì có ích gì, phải làm việc cũng không hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Ởvi_pham_ban_quyen nông , xinh đẹp là thứ vô dụng nhất, làm việc mới được người ta yêu mến. Các bà trong thôn có ai mà không thích những cô chăm chỉ, thạo chứ?
Dù hễ bà thím trong thôn nhắc đến Kiểu Kiểu là nấy đều lộ vẻ khinh miệt lắc đầu, người nào nấy đều mật dặn dò con trai mình được đi lại với Tô Kiểu Kiểu, bảo cô là hồ ly quyến rũ đàn ông, còn vừa lười vừa dụng, ai rước cô về chẳng khác nào rước bà tổ tông về .
Nhưng các thím trong thôn quả khen cô ta nhiều lầnbot_an_cap, chí còn có mấy nhà muốn hỏileech_txt_ngu cô ta về làm con dâubot_an_cap.
Đám đàn bà quê này mà cũng dám mơ cô gả cho con trai họ sao?
Đúngbot_an_cap là mơ mộng huyền!
Chu Mị mệt vã mồ hôi hột, cô đứng dậybot_an_cap vai, sau khi xác địnhbot_an_cap chắc chắn rằng Tô Kiểu Kiểu có đuổi theo cũng không kịp , cô ta mới quay lại bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây nghỉ ngơi một lát và ngụm nước, không cả ngườileech_txt_ngu cô ta sẽ nóng đến mất.
Thế nhưng khi vừa đến dưới gốc cây, lập tức sững sờ.
Chỉ thấy Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu Kiểu ngồi trên một chiếc bao tải đay, tựa lưng thân cây ngủ thiếp đi.
Trên vầng trắng nõn nà của cô lấm những mịn, lông dài và cong vút nhẹ nhàng phủvi_pham_ban_quyen lên mí mắt, đôi môi hồng cánh mũi tú khẽ lại, dường như ngủ không được yên cho lắm. Nhưng chính cảnh này lại đến chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu một sự đả kích cực lớn, cứ như thể đang nhìn thấy nàng chúa gặp nạn, hay tinh linh đi lạc giữa nhân gianbot_an_cap vậy!
ở bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô Tiêubot_an_cap Nguyên Minh đang một chiếc áo lỗ màu đen, anh đang nón lábot_an_cap ra quạt gió cho Tô Kiểu Kiểu.
Cơ bắp trên cánh tay anh để trần, khi anh dùng lực lại nổi lên , trông có vẻ thô lỗ mạnh nhưng cũng rất vững chãi.
Tuy nhiên, anh nhìn Tô Kiểu, mắt lại dàng cùng, đôibot_an_cap mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu thẳm tràn đầy vẻ nuông chiềubot_an_cap.
Ngay lập tức, lòngleech_txt_ngu Chu Mị dâng lên cảm giácleech_txt_ngu chua xót.
Cô ta ngoài ruộng lúa mạch ra sức làm việc, hóa Tô Kiểu lại trốn gốc cây để lười biếng! Thậm chí thản đánh một giấc nồng!
Nguyên Minh vậy còn sợ cô bị nóng, đứng cho cô!
Sự đãi nàyleech_txt_ngu đúng là trời mộtvi_pham_ban_quyen vực!
Không phải nói Nguyên Minh đối xử với Tô Kiểu không tốt sao? Nếu không sao lại để xuống , tại sao đã ruộng rồi mà lại không để cô làmvi_pham_ban_quyen việc!
Chu Mị mãi thông, gương mặt cô ta nghẹn đến mức khó coi, sải bước đi về phía gốc cây. Cô ta cầm lấy bình nước của , ý tạo ra tiếng động thật lớn, chiếc bình nước màu xanh lục đội va vào thân cây ra một tiếng loảng chói tai.
Tô Kiểu Kiểu trong cơn mị khẽ nhíu mày, có dấubot_an_cap hiệu bị đánh thức.
Ngay sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Chu vừa ngước mắt lên đã chạm phải ánh mắt lẽo của Tiêu Nguyên Minh. Đôi mắtbot_an_cap dài sâu hoắm ấybot_an_cap nhìn ta chằm chằm như connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sói cô độc và băng giá, cô ta sợ đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net run tay, bình nước suýt chút rơi xuống đất.
Chubot_an_cap Mị rụt vai , có chút kiêng dè liếc nhìn Nguyênleech_txt_ngu Minh một cái rồi vội vàng lùi khỏi Tô Kiểu Kiểu, ngượng mở nắp bìnhbot_an_cap nước .
nhưng trong lòng cô ta, sự đố đã sôi lên sùng sục.
Dựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái gì chứ!
Cùngleech_txt_ngu thanhvi_pham_ban_quyen niên tri thức xuống nông thôn cắm , dựa vàoleech_txt_ngu cái gì mà Tô Kiểu Kiểu thể ở đây ngủ ngon lành, còn cô ta phải phơi mình dưới cáileech_txt_ngu nắng gắt gỏng trên ruộng mạch đểvi_pham_ban_quyen làm việc đến kiệt ?
Bất chợtbot_an_cap, trong lòng cô ta nảy sinh chút hối hận vì ban đã Tiêu Nguyên Minh. Quả thực Tô Kiểu Kiểu bám lấy Tiêu Nguyên , công côleech_txt_ngu phải làm ít hơn trước rất , mỗi ngày đều nhàn hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thả
Hừ!
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu đúng đồ ly tinh!
Lúc này đang là gian nghỉ giải lao, không ít người lục đục quay vềleech_txt_ngu gốc cây nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước. Thấy Tiêu Nguyên Minh làm việc xong còn đến quạt cho Kiểu Kiểu, từng một đều ngạc nhiên trợn tròn mắt.
Tiêu Nguyên Minh này khôngbot_an_cap phải bịbot_an_cap điên rồi chứ?
Chẳng phải là cưới được một cô thanh niên tri thành phố sao? Có cần phải chiều đến mức thái quá này không?
Đây cướileech_txt_ngu vợ, ràng là rước mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị tổ tông thì có!
Không ít bà thím thầm thì nhắc nhở con trai mình: Cũng may ban đầu anh nghe lời mẹ, không cưới cô Tô tri này, nếu không mỗi ngày anh phải làm gấp đôi, còn phải hầu hạ cô ta nữa! Loại đàn bà không thể !
Đúng , đúng thế! Nhà ai mà cưới phảileech_txt_ngu người bà như Tô tri thanh là quẩy tám đời.
anh chàng thanh niên bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xáchvi_pham_ban_quyen tai giáo huấnleech_txt_ngu thì chút không phục bĩu môileech_txt_ngu. Nhưng Tô tri thanh đẹp thật mà!
Ngay khi ngủ cũng đẹpvi_pham_ban_quyen đến thế!
Nhìn đôi lông mày nhíu lại của cô ấy kìa, vẫn cứ đẹp!
Chao ôi, dù có muốn cũng cóvi_pham_ban_quyen cơ hội, tri thanh có thèm nhìn bọn họ!
Tiêu Nguyên Minh nghe những lời đó nhíu , ngước mắtleech_txt_ngu lạnh lùng mấy bà thím đang lải nhải, ngay lập tức ai nấy đều im bặt.
Tô Kiểu Kiểu mơ màng mở mắt ra, bất thình thấy xung quanh ngườibot_an_cap đang ngồi, có đang đứng, cô khỏi ngẩn ra một lúc. Thấy mọi người bình nước, cô liền lúc này mọivi_pham_ban_quyen người đều đến dưới gốc cây để nghỉ ngơi.
Dù sao con người cũng phải bằng sắt, dưới cái gay gắt , cần phải nghỉ ngơi một chút, uống nước bổ sung độ ẩm, nếu không dễ bị say nắng.
Cô nhìn thấy Tiêu Nguyên bên cạnh, đôi mắt lập sáng lên, vội vàng bình nước kế bên, vặn nắpleech_txt_ngu ra, vẻ mặt ân cần đến mặtbot_an_cap .
Ánh Nguyên Minh hơi ấm áp , anh đặt chiếc xuống, nhận lấy bình nước rồi ực uống một hơi hết sạch. Uống xong anh mới phát hiện ra không phải bình nước của mìnhvi_pham_ban_quyen, mà là bình Kiểu.
rồi.
Ngay lập tức, Tiêu Minh cóleech_txt_ngu chút căng thẳng cô, anh đã uống bình của cô, cô sẽ chứ?
Nhưng thấy Kiểubot_an_cap mỉm cười: Vừa rồi em tiện cầm nên khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để ý nhiều.
Tiêu Nguyên Minh cô khôngbot_an_cap giận, liền đè nén sự thắc mắc trong lòng, khẽ ừ một tiếng, nắp rồi đặt lại cũ.
Tô Kiểu nhìn chiếc nón lá dưới chân , có tạibot_an_cap saoleech_txt_ngu rồi trong giấc mơ đột cảm thấy mát , là vì đã quạt gió cô!
Cái chàng nghếch này!
Bản thân làm việc mệt đến vã mồ hôi, vậy mà vẫn còn lo lắng cho cô!
Nhìn Tiêu Nguyên Minh mồ hôi nhễ , Tô Kiểu Kiểu cầmvi_pham_ban_quyen lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc nón lá quạt gió cho anh.
Làn gió mát rượi ập đến, xua tan đi phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cái nóng .
Tiêubot_an_cap Nguyên Minh hơi ngẩn ra, ngay lập tức cảm thấy chút không tự nhiên: Để anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự làm
Anh giơ tay muốn đónvi_pham_ban_quyen chiếc nón lá Tô Kiểu Kiểuvi_pham_ban_quyen, bị cô tránh đi.
Kiểu Kiểu nói: Anh làm vất vả rồi, để , để em làm cho.
Nói rồi, cô càng ra sức quạt gió.
mặtleech_txt_ngu Tiêu Nguyên Minh hơi ửng đỏbot_an_cap, điều da anh hơi , lại thêm lúc này đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng nên không ai nhận ra anh đang đỏ mặt.
Đây là lần đầu tiên đượcleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác chăm sóc chu đáo như vậy trước mặt bao nhiêu người.
Cảm này thậtvi_pham_ban_quyen kỳ , nhưng lại khiến trạng anh được mà trở vuileech_txt_ngu vẻ.
Nhìn hai người tương tácvi_pham_ban_quyen với nhau, mấy người đàn đầu liếc nhìn mình. Nhìnleech_txt_ngu vợ người ta, rồi nhìn lại vợ , thật đúng là không so nổi mà!
người bà đó nhận được sự bai của mình, hừ lạnh một tiếng: Người ta Tiêu Nguyên Minh nào cũng làm mườileech_txt_ngu côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điểm, còn luôn phần việc của Tô Kiểu Kiểu. Nếu ông cũng giỏi như người ta, ngày làm luôn phần , tôi cũng sẽ cầm quạt chạy theo sau ông cả ngày.
Ngay lập tức, đám đàn ông im bặt, bĩu . Thôi được, coi họ nói gì!
Tiêu Nguyên Minh nghỉ một lát rồi lập tức quay lại lúa mạch tiếp tục làm việc. Anh thầm nghĩ lát nữa sẽbot_an_cap cắt nhanh hơn một chút để sớm xong việc mà về nhà.
Mọi người cũng lục tục trở lại ruộng lúa của mình.
Mị tức giận siết chặt bình nước trong , ánh trở nên ám. Côbot_an_cap ta hậm hực đặt bình , quay người đi về phía ruộng lúa.
Triệu Ngọc Phân đi bên cạnh nói: ra tình giữa Tiêu Nguyên vàleech_txt_ngu Tô tri thanh khá tốt đấy chứ.
Chu cười lạnh một đầy mỉa : Chẳng qua để biếng thôi. Có người đến nửa ngày trời mà chẳng làm việc gì, loại người như vậy có khác gì phế vậtvi_pham_ban_quyen ?
Triệu Phân nhíu mày, dù cô cũng không thíchvi_pham_ban_quyen vài cách làm của Tô Kiểu Kiểubot_an_cap, nhưng lờivi_pham_ban_quyen của Chu Mị nghe chua ngoa quá.
Hôm nay Tiêu Nguyên Minh đã xin nghỉbot_an_cap cô rồi, cô ấy không cần xuống đồng.
Mị hừ lạnh một tiếng.
Chẳng mấy , dưới bóng cây chỉ còn lại mình Tô Kiểu Kiểu. ngồi đó chán, tay chốngbot_an_cap cằm, đưa mắt nhìn cánh đồng lúa mì mà ngẩn người.
Cô nhận ra mình đã còn bóng dáng Tiêu Nguyên Minhbot_an_cap đâu , anh gặt nhanh. Đúngbot_an_cap một tay làm lụng lão luyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tô Kiểu Kiểu ngợi lát, bèn khoác , cầm lá, rồi lạch bạch vào ruộng lúa Tiêu Nguyên Minh.
Tiêu Minh đang hăng lúa, phía sau bỗng vang lên giọng nói ngọt ngào mềmbot_an_cap mại của : A , uống nước này.
Tiêu Nguyên Minh người, đứng thẳng lưng dậy, đón lấy bình nước từ tay Kiểuleech_txt_ngu , ừng ực.
Đưa nước xongvi_pham_ban_quyen, Tô Kiểu Kiểu khôngbot_an_cap đi mà đứng bên cạnh quạt cho anh, chốc chốc lại hỏi anh có .
Vẻ Tiêu Nguyên Minh có chút khôngbot_an_cap tự nhiênvi_pham_ban_quyen, anh , gương mặt cứng cô: Kiểu Kiểu, em về gốc cây nghỉ ngơi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được rồi, không cần làm mấy việc này đâu. Em ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, anh lại không tự nhiên.
Kiểu Kiểu cứ đứng cạnh thế này, anh sao mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm việc đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa!
Cả ngườibot_an_cap anh cứ bồn chồn không yên, đầu luôn hiện lên cảnh tượng đêm qua. Cứ thế này hôm nay anhleech_txt_ngu chẳng thể làm xong việc mất.
Tô Kiểu Kiểu cũngbot_an_cap không làmvi_pham_ban_quyen mình làm mẩy, để lại nước cho rời đi.
Tô Kiểu Kiểu đến suối nhỏ gần ruộng lúa. Nước suối rất vàvi_pham_ban_quyen không sâu, thể nhìn rõ viên đá dướibot_an_cap đáy.
Tôvi_pham_ban_quyen Kiểu Kiểu nước rửa mặt, chợt thấy dưới nước nhiều ốc vặn, đôi mắt cô không sáng . Trong suối này lại có nhiều ốc đến thế! Mà chẳng có ai nhặt cả!
Khoảng mười mấy năm , ốc vặn gần như đã trởvi_pham_ban_quyen thành món ăn không thể mùa ở các quán nhỏ, uống kèm bia, vài người ngồi với nhau, mút ốc uống bia, hàn huyên chuyện đờileech_txt_ngu.
Còn bây giờ, ốc vẫn trongleech_txt_ngu trạng không ai thèm ngó tới.
Tô Kiểu Kiểu vuivi_pham_ban_quyen mừng đôi ủng su , xắn ống rồivi_pham_ban_quyen xuống nước bắt mònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẫm, mấy chốc đã được rất .
Không cóvi_pham_ban_quyen đồ đựng, Tôleech_txt_ngu Kiểu Kiểu bèn mấy lá khoai dại cạnh, đặt đám ốc vừa mò được lên mặt .
Đột nhiên, Tô Kiểu Kiểu phát có con cá đang lững lờ bơi tới, sau đó tựa vào một tảng đá rồi nằm im không động đậy.
Đôi Tô Kiểu lậpbot_an_cap tức trợn , cô âm thầm gỡvi_pham_ban_quyen nón lá trên xuống, từ từ bao vây con cá.
Tuy biết rõleech_txt_ngu mình mà bắt con cá lớn đó, nhưng Tô Kiểu Kiểu vẫn thử một phen. Thịtbot_an_cap cá đã dâng tận miệng thế này, kiểu gì cũng phải cố chútleech_txt_ngu chứbot_an_cap?
Điều khiến Tô Kiểu Kiểu ngẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngơ lúc cô vớt được con cá lớn lên, nóbot_an_cap vẫn chẳng thèm vẫy lấy một cái!
Đúng là vẻ hoàn toàn buông xuôi.
Tô Kiểu hớn hở ôm lấy con cá, vội vàng lên bờ.
lúc Tô Kiểu Kiểu lo lắng không biết làm sao cá này về thì thấy Nguyên Minhleech_txt_ngu đang rảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước đi tới. Côleech_txt_ngu vui mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh: A Minh, em ở đây!
vài bước chân, Tiêu Nguyên Minh đã đếnleech_txt_ngu trước cô.
Sắc mặt anh hơi trầm xuống, trong mắt thoáng hoảng hốt và lo lắng. làm việc đượcleech_txt_ngu lúc lâu không thấy Tô Kiểu Kiểu , dưới gốc cũng không thấy bóng dáng cô, sau đó nghe ta cô đi ra phía suối, anh sợ hãi vội chạy tới xem. Mãi đến lúc thấy cô bình an trước mặt, trái tim đang căng bất an mớivi_pham_ban_quyen được thả .
A , anh nhìn xem, đây là cá em được đấy, nhìn con này cũng phải babot_an_cap cân chứvi_pham_ban_quyen!
Tôbot_an_cap Kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu như khoe bảo , đưa con cá đến trước mặtvi_pham_ban_quyen anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
này anh chú tới cái nón trong tay cô đang đựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtleech_txt_ngu con cá béo .
Em bắt cá ở đây ? mặt Tiêu Nguyên Minh thay đổi, hóa cô không hề giận anh, cũng vì lời anh nói không vui.
Kiểu Kiểu nhìn anh với đôi sáng lấp lánh, ra vẻ chờ đợi được khen ngợi: Đúng thế! có giỏi khôngbot_an_cap?
Ừm. lắm, không ngờ Kiểu Kiểu còn biết bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cá bằng tay không. Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyên gật đầu, cầm lấy con từ trong lá, tiện tay ngắt sợi dây con cá lại.
Tô Kiểu không khỏi đỏ mặt, khen khen trẻ con vậy!
Tiêu Nguyên Minh nhìn đôi chân nhỏ trắng nõn của Tô Kiểu Kiểu, vì vừa ngâm nước nên trông càng trắng hơn, trên chân vẫn còn vương những giọt nước.
Ánh mắt tối sầm lại, anh kéo Tô Kiểu ngồivi_pham_ban_quyen xuống một tảng đá bên , rồi đi ra bờ suối cầm giày tất lại đây.
Anh nắm lấy bàn chân của Tôbot_an_cap Kiểu Kiểu, lau nhẹ lên chiếc áo lót đen mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang mặc, sau đó cầm lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, định giúp cô đi giày tất vào.
Trước đây vô tình nghe thấy mấy người phụ nữ trong làng tán gẫu, nói rằng phụ nữ không được để bị lạnh, là chân. Người ta bảo khí lạnh vào từ gan bàn chân, nếu để bị lạnh sau này khổ lắm.
Khổ ở đâu, khổ thế nàobot_an_cap thì cũng không rõ. Phải cái đã ghi nhớ kỹ đó.
Tô Kiểu Kiểu sợ có đi ngang qua sẽ nhìn , như vậy không tốt cho tiếng của Tiêu Nguyên Minh. Nếu ở nhà, lúc riêng tư hai người thế cũng chẳng ai quản.
Nhưng ở chốn thôn quê này, đông miệng lưỡi thị phi, nhất là mấy bà , rảnh rỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lại chuyện kiểu như chồng nhà ai sợ vợ, nhà ai vôleech_txt_ngu nhất, vợ nhà ai lười biếng ham ăn, nhà ai lại cãivi_pham_ban_quyen nhau, chồng nhà ai đánh vợ
Tóm lại, chỉ một chuyện vặt vãnh bằng hạt vừng cũng có truyền khắp làng.
Cô chân lại nhưng không rụt về được.
Tiêu Nguyên Minh giữ chân cô, giọng nói có trầm đục.
Đừng động đậy.
Lát nữa cóvi_pham_ban_quyen người nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy thì không hay đâu. Tô mặt.
Trên mặt Tiêu Nguyên Minh không nhìn ra cảm xúc gì, cuối cùng anh nhí nói mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu: Em là vợ anh .
Giúp vợ đi giày là chuyện đương nhiên, có không hay?
Tô Kiểu Kiểu thấybot_an_cap xung không có ai nên cũng mặc kệ anh, dùbot_an_cap lúc này mọi người đều đang làm việc, chẳng có ai ra suối cả.
Sau khi giúp Tô Kiểu Kiểu giày tất , Tiêu Nguyên Minh đứng dậyvi_pham_ban_quyen nhìn , có chút lúng túng giải thích một câu: Anh không phải chánbot_an_cap ghét , anh chỉ sợ nhìn thấy em anh thể tậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm việc .
Tô Kiểu Kiểu phụt một tiếng bậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Em biết mà, em không giận đâu. còn bao nhiêu lúa mì chưaleech_txt_ngu gặt nữa?
Còn một ít thôi, ngay bây . Gặt là chúng mình về nhà.
Được, em đợi anh.
Tiêu Nguyên Minh ừm một tiếng, xách con cá dưới đất định đi. Kiểu Kiểu nói: Đợileech_txt_ngu một chút.
Cô cầm định đựng đống ốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vặn được bênleech_txt_ngu , nhưng ốc quá, nón khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết.
lúc cô lo lắng thì thấy Nguyên Minh chiếc áo đen người , lộ ra bắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ săn chắc rám nắng.
Tô Kiểu Kiểu lại: Anh cởi áo gì thế?
Tiêu Nguyên Minh không nói , tácbot_an_cap nhanh nhẹn thắt nút một đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áoleech_txt_ngu lại, bỏ chỗ ốcleech_txt_ngu lại vào trong.
Đôi mắt Tô Kiểu Kiểuleech_txt_ngu sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, hóavi_pham_ban_quyen ra còn có thể thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này .
Tiêu Nguyênvi_pham_ban_quyen bảo Tô Kiểu Kiểu xách cá, còn mình tay xách bọc áo đựng ốc, một taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm nón lá, Tô Kiểu Kiểu về phía gốc cây bên ruộng .
Hai người vừa đi tới đó, Liên xách một chiếc xô nhựa đi tới. Cô tay cầm một chiếc bát, tươi cười rạng rỡ bước đến mặt Nguyên Minh.
Nguyên Minh, vừa rồi anh đi thế, anh mãi thấy. Đây là đậu xanh chính tay em nấu, cònvi_pham_ban_quyen được ướpleech_txt_ngu lạnh dướibot_an_cap giếng cơ, nhiệt giải khát tốtvi_pham_ban_quyen lắm.
Tiêu Nguyênvi_pham_ban_quyen Minh khẽleech_txt_ngu nhíu mày, anh không đưa tay ra nhận mà chóng liếc nhìn Kiểu Kiểubot_an_cap bên cạnhvi_pham_ban_quyen một cáileech_txt_ngu. Thấy em không hề giận , anh thở phào nhẹ nhõm.
Không cần
Anh vừa định mở miệng từ chốivi_pham_ban_quyen thì Tô Kiểu Kiểu nhanh tay giật lấy bát trong taybot_an_cap Lý Đông Liên, trực tiếp một ngụm lớn.
Mắt Tô Kiểu Kiểu bỗng sáng .
Canh đậu xanh ướp lạnh đúngleech_txt_ngu là ngon tuyệt!
cười đưa nửa còn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến trước Tiêu Nguyên Minh: Ngon lắm đấy, anh cũngvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen đi.
Vẻ lùng trên mặt Tiêu Nguyên Minh bấy giờ mớivi_pham_ban_quyen vơi đi phần nào. Anh nhìn Kiểu Kiểu bằng ánh mắt dịu dàng, lắc đầu: Anh không khát, uốngbot_an_cap đi.
Đồng thời, anh cũng thầm ghi nhớ trong lòng, thích uống canh ướp .
Phía đối diện, mặt Lý Liên đã đen như nhọ nồi. Cô tức giận nhìn chằm chằm Tô Kiểu Kiểu, đúng là hồ ly tinh không xấu hổ! Cướp mất Nguyên Minh thì thôi đi, cướp cả canh đậu xanh tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn cho anh ấy!
Nên biết rằng bát canh đậu xanh này cô ta đã phải nấu rất lâu!
Lại còn vất vả xáchvi_pham_ban_quyen nhà tận đây, hết cả taybot_an_cap!
Đông Liên à, canh đậu xanh nàybot_an_cap của cô ngon , còn nữa không? Kiểu cười híp mắt ta.
Đừng em không biết Lý Đông ngột canh đậuvi_pham_ban_quyen xanh làleech_txt_ngu có ý gì, chẳng phải là muốn nhân cơ hội tiếp cận Nguyên sao?
giờ Nguyên Minh là chồng của em!
Kiếp này, tuyệt đối sẽ không Lý Đông Liên bất kỳ cơ hội nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để chạm vào anh!
Hết .
Đông hực lườm một cái.
Để khôngleech_txt_ngu mọi người nhìn ra mình đặc biệt nấu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyên Minh, cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nấu khá nhiều, cơ bản mỗivi_pham_ban_quyen người đều được uống một bát nhỏ.
Nhưng lúc nãy cô ta xách đến không thấy Nguyên Minh , canh đậu xanh đã bị chia hết, chỉ còn lại bát cuối cùng này, Tô Kiểu uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất!
Thật đáng !
Kiểu Kiểuleech_txt_ngu cũng không bực , cười hì bưngvi_pham_ban_quyen bát đưa đến bên miệng Tiêu Nguyên Minh. Lúc đầu anh cònbot_an_cap không chịu uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, muốn để dành cho em uống .
Em vốn dĩ mỏng manh, lại phơi nắng dưới trờileech_txt_ngu gắt lâuvi_pham_ban_quyen như vậy, nên uống chút canh đậu xanh để giải nhiệt.
Dù sao anh cũngbot_an_cap da dày thịt béo, cũng chẳng sao.
sự épbot_an_cap buộc của Tô Kiểu Kiểu, Tiêu Nguyên Minh đành há uống một ngụm từ chiếc bát em đưa . Lúc này anh mới nhận ra mìnhleech_txt_ngu vừa chínhvi_pham_ban_quyen là nơi Tô Kiểu vừa chạm môi qua.
Nghĩ làn mềm mại của cô gái, tai anh không tự chủ được mà hơi ửng đỏ.
Tô Kiểu Kiểu không nhận ra tâm nhỏ nhặt củavi_pham_ban_quyen anh, cầm bátbot_an_cap tự mình uống thêm một ngụm, rồi lại đút Tiêu Nguyên Minh ngụm. Cứ như thế, hai người người một ngụm ta một uống bát .
Lý Đông Liên tức đến lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô ta đến để tặng canh đậu xanh lấy lòng Nguyên Minh, kết quảvi_pham_ban_quyen lại bị ép ăn một bụng cẩu lương!
Tô Kiểu lờ đi khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt tái mét vì tức giận của Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liên, mỉm cười lại chiếcleech_txt_ngu bát: Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông Liên, đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người tốt thật đấyvi_pham_ban_quyen, lại còn nấu nhiều canhleech_txt_ngu đậu xanh mang đây như vậy.
Lý Đông Liên cảm thấy ở cổ họng.
Một ngọn giận dâng lên trong lòng, không được xuống không xong, khiến cô ta khó chịu muốn chếtvi_pham_ban_quyen.
nghe Tô Kiểu cười hỏi: Ngày mai có đưa ?
Lý Đông Liên không Tiêu Nguyên Minh nhìn ra điều , bèn cố nặnleech_txt_ngu ra một nụ cười: không rồi, mai tôi phải về huyện.
Vẻ mặt Tô Kiểu Kiểu lộ tiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuối: Thế thì đáng tiếc quá.
Đông Liên cầm bát, xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng lưng ta rời đi, Tô Kiểu Kiểu mới luyến tiếcvi_pham_ban_quyen thu hồi ánh mắt. Có cơ hội lông cừu thế này thì sao không tranh thủ chứ?
Tiện thể làm Đông Liên tức chết, đúng làbot_an_cap một công đôi việc.
Tiêu Nguyên Minh đặt đồ đạc xuống, dặn dò Tô Kiểu Kiểu được lung tung, lúc nàyvi_pham_ban_quyen mới quay trở lại ruộng tiếp tụcleech_txt_ngu gặt.
tiếng sau, Tiêu Nguyên đã gặt xong toàn lúa trên và kết thúc công việc.
Anh người xong việc sớm .
Tô Kiểu Kiểu , giờ còn , chắc khoảng năm giờ rưỡi, trong khi những người khác vẫn còn rất nhiều chưa xong.
Nhìnleech_txt_ngu người đàn ông đang sải bước về phía mình, khóe môi Kiểu Kiểu không tự chủ được mà khẽ cong lên.
Không hổ ông của em, đúng làvi_pham_ban_quyen một tay làm thạo đời!
thôi.
Tiêu Nguyên Minh đi tới trước mặt Tô Kiểu Kiểu, thấy em nhìn chằm , mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng. Maybot_an_cap mà nước da hơi ngăm đen nhìn không rõ lắm.
Được.
Tô Kiểu Kiểu đứng dậy, phủi mông, xách giỏ cá dưới đấtvi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu, cùng Nguyên Minh đi về nhà.
khi về đến nhà, Tô Kiểu tìm một giỏ, trước tiên đem ốc ra bờ sông , sau đóbot_an_cap vào chậu gỗ để .
Ốc mới nhặtvi_pham_ban_quyen về không thể , bên có rất nhiều vàbot_an_cap . Nuôi vài , ốc nhả hết bùnvi_pham_ban_quyen đất rabot_an_cap, lúc đó ăn mới không .
Tiêu Nguyên Minh đứng bên cạnh làm cá, thấy Tô Kiểu bận rộn đến mức vui vẻ không thôibot_an_cap, thỉnh thoảng anh lại tò mò liếc vài cái.
Tô Kiểu nhận ra mắt của anh, liền giải thích ốc nấu thực ra rất ngon.
Nguyên Minh ừ một tiếng tỏ ý đã biết.
Anh không dámleech_txt_ngu nói nhiều, cũng không dám hỏi , sợ em cảm thấy anh đồ nhà quê, chẳng biết gì cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bởi trước đây anh hỏi em một số , không phải em chê anh ngốc thì cũngvi_pham_ban_quyen là chê anh là đồ nhà quê thiếuvi_pham_ban_quyen hiểu biết.
dù bây giờ đã thay đổi khác trước một chút, nhưng anh cũng không chắc liệu sau hỏi, em có lại ghét hay coi thường anh như trước hay không
Kiểu Kiểu thấy anh có vẻ không mấy hứng thú, bèn môi, không nóivi_pham_ban_quyen thêm nữa.
Em biết Tiêu Minh là một kẻ câm như hến.
Ngày thường cực kỳ ít nói, nửa ngày chẳng ra được câu nào.
Nhưng làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại rất tỉ mỉ nhanh nhẹn.
bỏ đi, dù saovi_pham_ban_quyen sau này thời gian còn dài, lúc dẫn anh nói nhiều hơn, tránh để sau này u uất mà sinh bệnh.
Kiếpvi_pham_ban_quyen trước Tiêu Nguyên Minh dù lăn lộn kinh doanh kiếm được rất nhiều tiền, nhưng cơ thể cũng có rất nhiều tật, bệnh nặng không có nhưng bệnh vặtleech_txt_ngu thì liên miên.
Một là anh quanh năm làm vất vả mà kiệt sức, hai là suy dinh dưỡng kéo dài khiến cơ thể thiếu hụt trầm trọng, ba là do tâm trạng dồn nénleech_txt_ngu quá lâu.
tìm cách làm thật món ngon có dinh bổ thể anh mới đượcleech_txt_ngu.
khi Tô Kiểu Kiểu bận rộn xong xuôi, Tiêu Nguyên Minh cũng đã làm xongbot_an_cap.
nhóm lửa, người nấu cơm.
Tô Kiểu Kiểu hầm một nồi canh cá, bên trong cho thêm hành gừng và một nắm rau xanh nhỏ, trong nhà giờ cũng chỉ mỗi rau xanh thôi.
Canhbot_an_cap cá hầm trắng như sữa, hương cá thơm lừng bay khắp căn .
Hai người nồi canh ănbot_an_cap hai bát cơm lớn, thịt cá và canh sành sanhvi_pham_ban_quyen.
Tiêu Nguyên rửa nồi bát, còn Tô Kiểu thì ngồi trong sân nghỉ ngơi.
Một lát , Tiêu Nguyên Minh bước tới, vẻleech_txt_ngu hơi đỏ nói: đã múc xong , đi tắm .
Tô Kiểu Kiểuleech_txt_ngu đáp một tiếng vâng, rồi đứng dậy vào phòng .
Trong phòng đãvi_pham_ban_quyen thắp dầu hỏa.
Ở nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn điều kiện thiếu , không có phòng tắm riêng, chỉ một chiếc bồn lớn đã đầy nước.
Tô Kiểu Kiểu thử nhiệt độ nước, vừa , nước âmvi_pham_ban_quyen ấm.
Ừm, anh đúng là một người ông chu đáo tỉ mỉ.
Kiểu tìm áo sạch để trên giường, lại lấy bánh xà ra, lúc này đồ bồn tắm.
Khi trời càng lúc càng tối, xung tĩnh lặng như tờ, những tĩnh trong dường như cũng bị khuếchbot_an_cap đại lên vô .
Tiêu Minh ngồi ngoài sân, nghe tiếng nước thỉnh thoảng ra từ trong phòng, không khỏi cảm thấy khô cổ bỏng họng. Trong đầu anhvi_pham_ban_quyen vô thức hiện lên cảnh tượng qua, Tiêubot_an_cap Nguyên Minh càng thấy bứt rứt khó yên, cơ thể như có một ngọn lửa thiêu đốt.
Anh vội vàng đứng , đi đến bên chum nước múc một chậu thẳng trên đầu xuống, sau đó nhanh chóng tắm nước lạnh ngay giữa sân.
Tô Kiểu xong bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, thấy anh đang đứng giữa sân, người ướt sũng, khỏi ngạc nhiên : Anh tắm rồi à?
Tiêu Nguyên Minh không dám nhìn vào mắt , quay đầu đi, giả vờ cầm lấy quần áo đang bên cạnh, khẽ ừleech_txt_ngu một .
Sau này tắm nước lạnhvi_pham_ban_quyen nữa.
Tô Kiểu nhớ lại kiếp trước, khi Tiêu Nguyên vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net già sức khỏe không tốt, có quan rất lớn đến việc anh thường xuyên tắm lạnh. Bất kể là mùa hay mùa hè, muốn tiện lợi nên anh đều tắm nước lạnh.
Đi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng về mồ hôi nhễ nhạivi_pham_ban_quyen, lại nước lạnh ngay, khí lạnh nhiên sẽ xâm nhập vào cơ thể.
Bâyvi_pham_ban_quyen giờ anh còn trẻ chưa thấy vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đề gì, đợi sau này cóvi_pham_ban_quyen tuổi, tự khắc .
Tiêu Minh tùy ývi_pham_ban_quyen đáp một tiếngvi_pham_ban_quyen ừ, rồi vào phòng thay . Thayleech_txt_ngu xong, anh đem đổ nước trong bồnleech_txt_ngu đi.
Tô Kiểu Kiểu đã về phòng trước.
Tiêubot_an_cap Nguyên Minh quay lại phòng thì thấy cô đang ngồi cầm một sách. chăm đọc, dầubot_an_cap mờ ảoleech_txt_ngu chiếu lên khuôn mặt trắng ngần của cô gái, thật tĩnh lặng và dịu dàng.
thấy bước chân, Tô Kiểuleech_txt_ngu Kiểu ngẩng khỏi trang sách, nở nụleech_txt_ngu cười với Nguyênbot_an_cap Minh: Anh Minh, mau lại đây, chúng ta cùng đọc sách.
Hai năm nữa khôi phục kỳ đại họcleech_txt_ngu, đó cô nhất định phảivi_pham_ban_quyen thamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia.
chỉ mình cô thi, cô còn muốn kéo Tiêu Nguyên Minhvi_pham_ban_quyen thi cùng.
Tiêu Minh cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bằng tốt nghiệp cấp hai, nền tảngbot_an_cap khá vững chắc, chỉ là sau này bận rộn nên không màng đến việc đọc sách, đến lúc sắp đại học kiến đã quên gần hết.
chỉ anh, ngay cả nhiều thanh niên trí thứcvi_pham_ban_quyen xuống nông thôn cũng đều như vậy.
Lúc mọibot_an_cap người đột ngột nhận được tin kỳ thi đại học thì thời gian đã rấtleech_txt_ngu gấp , nhiều căn bản kịp tập, từ đó mất cơ hội vào đại học, người đành chọnbot_an_cap thi lại vào năm sau.
Càng sau, kỳ thi sẽ càng khó hơn.
Tiêu Nguyên ra: sách ạ?
. Tô Kiểu gật đầu, anh vẫn còn đờ người ra, cô đứng dậyvi_pham_ban_quyen kéo Nguyên chiếc ghế bên cạnh, rồi lật ra một cuốn sách chính trị đưa anh.
Anh cứ xem trước , chỗ nào không hiểu thì em.
Cho đến khi Tiêu Nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh lật mở trang sách đầu tiên, đầu óc anh vẫn kịp phản ứng. Họ đều là người nông dân chân lấm tay bùn, đọc sách thì có tác dụng gì chứ?
Có phải Kiểuvi_pham_ban_quyen Kiểu chê anh không có kiến thức, có văn hóa
Anh nhớ vị hôn phu trước của là một học sinh trung cấp chuyên nghiệp, nghe nói rất giỏi, cònbot_an_cap là học tú ở , sau khi tốt nghiệp được phân phối một công việc tốt, vào làm trong hàng.
Những việc nàyleech_txt_ngu vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ anh biết, trước đây Tô Kiểu Kiểu rất thích nhắc chuyện này với người Chu , nói nhiều rồi nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh cũng biết.
Anh cụp mắt xuống, trong đôi đồng tử thâm trầm thoáng qua một tia lạc lõng.
Tô Kiểu Kiểuvi_pham_ban_quyen thấy anhvi_pham_ban_quyen cúi đầu, không khỏi hỏi: Sao thế anh?
Cô vỗ vỗ đầu mình, đúng thật!
Tiêuvi_pham_ban_quyen Nguyênvi_pham_ban_quyen , lúc anh tốt nghiệp cấpvi_pham_ban_quyen hai cũng chuyện của mấy năm trước rồi, lâu như vậy không chạm vào sách vở, rằng nội dung trong sách đã quên sạch sành sanh.
Tô Kiểu Kiểu nghĩ một lát, bèn cuốn sáchbot_an_cap chính đi. Cô đặt giáo trình Ngữ văn mình xembot_an_cap trước hai : Vậy chúng ta cùng xem môn Văn, xembot_an_cap xong rồi thì đọc thuộc lòng. thế nào?
May mà vẫn còn hai năm để bị.
Tuy Nguyên Minh đã không sờ đến sách vở, chí ít những gì đã học thì trong đầu chút tượng, bắt đầu học không khó.
Tiêubot_an_cap Minh gật đầu: Ừm.
Kiểu Kiểu anh đọc thì anh đọc.
Hai người bắt đầu từ đầu tiên, mỗi người tự đọc thầm trong lòng.
Vì ánh đèn dầu không sáng nên hai người vừa đọc vừa xích lại gần nhau, đầu kề đầu.
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đầu, Tiêu Nguyên còn đọc chăm chú, nhưng đó cơ thể mềm mại, ấm nóng của cô gái dường như vô hữunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình tựa vào người anh, lại thêmvi_pham_ban_quyen mùi xàleech_txt_ngu thoang thoảng, dần trí anh bắt đầu cành cây, chẳng biết mình đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đọc cáibot_an_cap gì nữa.
Lúc này vốn là mùa hè, nén một lửa, Nguyên Minh cảm thấyleech_txt_ngu cả người như muốn bốc cháy, đặc biệt là ở một chỗ nào đó, càng khiến bứt rứt không yên.
Nhưng anh cũng không dám nói, càng không dám đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu hiện ra khác thường củabot_an_cap mình, chỉ thể nghiến răng cô đọc xong nội dung .
là bài khóa cấp ba, Nguyên Minh chưa từng học qua, thế Tô Kiểu Kiểu giải cho anh một phen. Bên trên có một số chỗ được chú thích, là do cô viết từ hồi còn đi học, chữ thanh rõ ràng.
Thấy cô dạy dỗ có tâm, Nguyên Minh cũng không nghiêm túc lên, ngược lạivi_pham_ban_quyen mất bầu không khí mậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mờ lúc nãy.
Đến khi giảng xong bài đầu tiên thì đã một đồngbot_an_cap hồ qua. Tô Kiểu Kiểu bảo anh ghi nhớ điểm mấu chốt, còn côleech_txt_ngu thì lấy giấy bút ra viết .
nay muộn quá rồi, ngàybot_an_cap mai phải để làm bài thì mới bộ .
Nguyên Minh nhớ kỹ xong xuôi, Tô Kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng vừa vặn viết xong. Thấy thời gian không sớm, cô bèn gọi anh ngủ. sao ngày mai còn phải đi làm , không thểleech_txt_ngu ngủ quá , nếu không chịu không thấu.
Lúc này là giờ rưỡi tối, cũng không tính là quá .
Sau khi tắt đèn dầu, cả đều giường.
Trongleech_txt_ngu phòng tối om, không có chút bức.
Tô Kiểu nằm bên , nóng đến mức hơi khó ngủ, tay cô cầm một chiếc quạt nan, chậm rãi quạt.
Ở hậu thế có quạt điện có hòa, cuộc sống tự do biết bao.
Tiêu Nguyên Minh yên lặng ở phía ngoài , cũng chút trằn trọc. Cảm mập mờleech_txt_ngu bị xuống lúc nãy giờ lại lênleech_txt_ngu, khiến anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhịnleech_txt_ngu được mà muốn xích gần người con gái nằm bên trong.
Tô Kiểu Kiểu nhắmleech_txt_ngu , cảm nhận hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở thay đổi khe khẽ của anh, dáng vẻ muốn đậy mà không dám, trong bóng khóe môi cô khẽ cong lên một độ cong nhàn nhạt.
Kiếp trước, cô và Tiêu Nguyên Minh chỉ ngủbot_an_cap nhau đêm tân hôn, sau đều ngủ riêng, lần thì khác .
Cô chủ động xích lại gần Tiêu Nguyên Minh, còn cầm tay anh đặt lên gối mìnhvi_pham_ban_quyen, rồi cô gối đầu lên đó.
Đồng , cô đặt chiếcvi_pham_ban_quyen quạt nan vào taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh, vỗvi_pham_ban_quyen vào ngực anh: Nóng , quạt cho với.
chủ động cận của Tô Kiểu Kiểu khiến Tiêu Nguyên Minh mừng thầm trong lòng. Trong bóng tối, đôivi_pham_ban_quyen mắt dài hẹpvi_pham_ban_quyen sâu của anh sáng bừngvi_pham_ban_quyen lên, anh hớn hở cầm chiếc quạt lên quạt cho cô.
Thờivi_pham_ban_quyen tiết quả thực rất nóng.
Nghe nói mấy thôn gần thành phố tỉnh đều đã điện, còn có điện nữa, không biết bao giờ chỗ họ mới được thôngleech_txt_ngu điện
Đến lúc có điện , anhvi_pham_ban_quyen nhất định sẽ cách mua quạt điện.
Xem ra trước đó phải tìm cách kiếm tiền mới được.
Bất chợt, một cảm giác ngứa ngáy đếnvi_pham_ban_quyen bên tai.
Tiêu Nguyên Minh rùng mình một cái, không nhịn đượcvi_pham_ban_quyen mà xoay người đè .
Anh tưởng đêm tân hôn hôm qua là do Kiểu Kiểu uống rượuleech_txt_ngu nên mới đồng ýbot_an_cap, nhưng tối nay cô hề uống rượu vẫn động như thế, điều này khiến càng thêm vui sướng khôn cùng.
Kiểu thật sự chấp nhận anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi!
Vì việc sáng mai Tiêu Nguyên Minh còn phải làm việc, Kiểubot_an_cap Kiểu không để anh loạn quá lâu.
Tiêu Nguyên bưng ấm đến Tô Kiểu Kiểu lau người.
sạch sẽ, mặc quần tử xong, cả hai mới ôm nhau ngủ.
Nghebot_an_cap tiếng thở khẽ từ trong lòng truyền đến, tim Tiêu Nguyên Minhbot_an_cap mềm nhũn, cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Anh được mà siết nhẹ vòng tay ôm lấy cô, cảm giác như đang ôm cả giới trong tay.
hômleech_txt_ngu sau, khi trời vừa hửng sáng, Tiêu Nguyên Minh đã thức dậy.
Anh vừa cử động, Tô Kiểu cũng tỉnh theo.
Tiêu Nguyên Minh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng: Hôm để anh xin nghỉ em, em cứ nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi.
Dù sao anh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần Kiểubot_an_cap Kiểu phải làm việc gì nặng nhọc.
Trước đây công việc của cô về cơ bản cũng đều anh làm giúp.
Mỗi ngày anh kiếm được mười điểm công, sức sống bản thân và Kiểu Kiểu.
Sở nhàvi_pham_ban_quyen cửa là vì năm ngoáibot_an_cap chị gái anh lấy , anh đã dồn hết tiền tiết đưa chị của hồi . Năm nay cháu chào đời, sức khỏe không tốt, anh lại phải hỗ trợ thêm chút.
Giờ đây anh đã có gia đình nhỏ của riêng , cũng nên suy nghĩ bản và Kiểu rồi. này họ sinh con, chỗ nào cũng cần đến tiền.
Bầu trời ngoài cửa dần sáng rõ, đã lúc Tiêu Nguyên phải đi làm.
Anh nhẹvi_pham_ban_quyen nhàng xoabot_an_cap nhẹ tóc Tô Kiểu Kiểu: Đợi anh về nấu bữa sáng cho , việc đó anh làmbot_an_cap loángleech_txt_ngu cái xong thôibot_an_cap.
Một dòng nước ấm chảy tim Kiểu Kiểu. Người đàn ông này chính là như vậy, dù bản thân có vất vả mệt nhọc đến đâu cũng không cô chịu thiệt thòi.
Kiếp trước cô quả thực đã sai quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức.
Tô Kiểuleech_txt_ngu Kiểu nắm lấy tay anh: cũng đừng làm quá sức kẻo bệnh, cứ thả mà làm, em ở nhà anh.
Sự quan của Tô Kiểu Kiểu nụ của Tiêu Nguyên Minh càng thêm rỡ, lòng anh ngọt ngào như vừa được uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mật. cười đáp lời rồi bước dài đi về phía kho lương của đại đội.
Chẳng lâu sau, Tô Kiểu Kiểu rời giường. Cô nhanh nhẹn mặc quần áo, ra cạnh lu nước múc rửa mặtleech_txt_ngu súc miệng.
Đang mùa hè, dùng nước lạnh trực để vệ cá nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm giác rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sảng khoái.
Sau khi vệleech_txt_ngu sinh xong, Tô Kiểu Kiểu mới quan sát lại ngôi nhà này.
Hôm quavi_pham_ban_quyen là ngày cưới, cô cũngvi_pham_ban_quyen bận rộn cả , giờ nhìn lại mới thấy sân vườn trongbot_an_cap nhà đều bộn như nhau.
Tiêu Nguyên Minh thạo việc đồng áng nhưng trong việc thu vén cửa nhà, anh cuộc cũng chỉ là người đàn ông thô kệch, không mấy để tâm đến chuyện nhà cửa bẩn lộn xộn, chỉ cần có chỗ ởvi_pham_ban_quyen là được.
Nhưng Tô Kiểu Kiểu là người có cách cầu kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngăn nắp. Kiếp dù sống với Tiêu Nguyên theo kiểu sông không phạm nướcbot_an_cap giếng, bất bên ngoài thế nào thì căn phòng cô ở luôn sạch , gọn .
Ngôi nhà được bằng đất gỗ, xà nhà có những nứt, tường đất loang lổ, cộng cảnh lộn khiến căn nhà thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ nghèo nàn, trống trải.
Tô Kiểu Kiểu khẽ nhíu mày, vừa dọn dẹp vừa suy nghĩbot_an_cap cách kiếm tiền.
Kiếp trước cô học thiết kế thời trang, còn ra nước ngoài tu nghiệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba năm, sau về nước cũng tự sáng lập thươngleech_txt_ngu hiệu .
Bây giờ cô có thể tụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường thiết kế, nhưng điểm này vẫn chưa cho phép kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net doanh cá nhân.
Hiện tại, nếu làm đồ đem bán coi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ tích trữ, có thể bị bắt giữ và bình.
Tô Kiểu Kiểu đành tạm gác ý định làm lại.
Tuy nhiên, cô chợtbot_an_cap nhớ ra một khác Lúc cha vẫn gửi bưu phẩm từ huyện vềleech_txt_ngu cô, trong đó có tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lương , phiếu dầu, đường và cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhu yếu phẩm khác.
Tuy không nhiều cũng để giải quyết vấn đề mặc của cá nhân .
Khoảng ba tháng nữa, sau khi cha mẹ biết tự ý gả một nông dân nghèo mà không bàn gì, họ mới giận mà cắt đứt tiếp tế.
Kiểu đẩy nhanh tốc độ dọn nhà cửa, dự định chiều nay sẽ tranh thủ lên huyện bưu .
dẹp sơ bộ xong xuôi, Tô Kiểu Kiểu nấu một nồi cháo và xào thêm một đĩa trứng nhỏ.
là xong bữa sáng.
Tiêu Minhleech_txt_ngu nói đợi anh về cơm, nhưng Kiểu không thể cứ thản nhiên ngồi đợi phụcvi_pham_ban_quyen vụ như trước được .
Tiêu Nguyên Minh vừa tan ca về đến nhà đã ngửi thấy mùi trứng xào thơm phức.
Chẳng phảileech_txt_ngu đợi anh về nấu bữa ? Tiêu Nguyên Minh đón lấy bát đũa, mặt hơi ửng hồng, trong lòng dâng lên niềmvi_pham_ban_quyen vui sướng.
Tô Kiểu Kiểu mỉm cười: Sao thế, không muốn ăn cơm em nấu à?
Đâu có, anh muốn , lắm luôn ấy. Tiêu Minh cuống quýt giải thích.
Tô Kiểu Kiểu trêu nữa, ngồi xuống bàn cùng anh: Mau ăn , anh làmvi_pham_ban_quyen việc cả ngày đã mệt rồi, việc như nấu cơm cứ giao em, em không mỏng manh như anh nghĩ .
Tiêu Nguyên Minh nhìn đôi bàn trắng mềm mại của cô, đang địnhvi_pham_ban_quyen nói gì đó.
Tô Kiểu Kiểu tiếp chuyển chủ đề: Đúng rồi, chiều nay em định lên huyện một chuyến. Cha em phẩm, tính ngày thì chắc cũng tới nơi rồi.
Tiêu Nguyên Minh không yên nói: Vậyvi_pham_ban_quyen để anh đi cùng emleech_txt_ngu.
Tô Kiểubot_an_cap Kiểu lắc đầu: Không cầnbot_an_cap , tiền xe đắt lắm, em một mình là được rồi.
Ánh mắt Tiêu Nguyên Minh chợt tối lại, anhvi_pham_ban_quyen nhớ đến sự chán ghét trước kia của cô. Có lẽ ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý dovi_pham_ban_quyen , cô cũng lobot_an_cap anh sẽ làm cô mất mặt chăngbot_an_cap.
Ờ, vậy đi đường cẩn thận, chiềuleech_txt_ngu tối anh ra đón. Tiêu Nguyên Minh cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net húp từng ngụmleech_txt_ngu cháo lớn.
Tô Kiểu đang mải tính toán thu chi trong nhà nên chú ý vẻ mặt của Tiêu Nguyên Minhvi_pham_ban_quyen.
Tô Kiểu Kiểu không anh đi cùng lên huyện, Tiêu Minh quyết định sẽ lên núi hái một ít dượcvi_pham_ban_quyen liệu để cảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiện thu nhập giavi_pham_ban_quyen đình.
Đang giữa hè, cỏ núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt tươi, trongleech_txt_ngu đó không các loại dược liệu.
Tổ tiên nhà Tiêu Nguyên Minh từng là ngự y cung. Để tránh loạn , tổ tiên đã đưa con ngôi này định cư. Thuật y truyền đến đời cha anh thì gần như đã thất truyền, chỉ một cuốn sách cổ chép phương thuốc.
Tiêu Nguyên Minh dựa vào cuốn sách cổ đó tự được một số lý y học đơn và nhận biết các loại thảoleech_txt_ngu dược.
Thỉnh thoảng tan làm sớm, anh vào núi đào dược liệu đem đi bán lén, nhờ vậy anh có đủ tiền của môn cho chị gái.
sáng xong, Tiêu Nguyên Minh không nghỉ ngơi mà chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độngleech_txt_ngu mang quần áo ra sân giặt, Tô Kiểu Kiểu cũng gần giúp một tay.
Nhìn người đàn ông tỉ mỉ vò quần áo cho mình, khóeleech_txt_ngu môi Tô Kiểu Kiểu khẽ cong lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nụ cười.
Người đàn ông biết giặt quần áo chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ như Tiêu Nguyên Minh đúng là độc nhất vô nhị trong cái thôn này.
Cô phảibot_an_cap chưa từng thấy những người khác trong thôn, hạng ăn xong ngồi tót ra ghế đẩu trước cửa tán phét, chẳng giúp vợleech_txt_ngu nhà.
quan niệm của họ, giặt giũ nấu nướng là việc của đàn .
Đàn không bao giờvi_pham_ban_quyen làm.
Làm những đó mất mặt.
Thế nên phụ nữ cũng phải đi làm đồngbot_an_cap, về nhà lại phải giặt giũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm, chăm con cái, khi ông dường chỉ cần đi làm đồng trách nhiệmleech_txt_ngu
với họ, Tiêu Nguyên Minh quả thực một đàn ông tốtvi_pham_ban_quyen đến cực điểm. Tô Kiểu Kiểu càng nhìn càng thấy hài lòng, trong cũng ngập niềm .
quần áo xong, Tiêu Nguyên Minh nghỉ ngơi một lát lại đi làm. Kiểu ở nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dẹp phòng ốc, đầu tiên cô quét dọn sạch , những thứ chất ở góc tường, cái gì không dùng đến thì vứt đi, cái gì còn dùng được thì giữ lại.
Sauvi_pham_ban_quyen hồi và xếpvi_pham_ban_quyen, sân tức trở sẽ, gọn gàng, ngay cả không gian cũng rộng hơn nhiều.
Dọn sân, Tô Kiểu Kiểu lại vàoleech_txt_ngu nhà quét dọn, nhà bếp, phòng khách cho đến hai gian phòng ngủ đều được một lượt. Những đồ đạc tạmvi_pham_ban_quyen thời chưa dùng tới được cô chuyển vào gianvi_pham_ban_quyen phòng nhỏ, biến nó thành phòng kho.
Gian phòng cô và Tiêu Nguyên Minh ở là phòng chính, cô đem quần đểbot_an_cap bừabot_an_cap bãi gấp gọn từng cái , xếpvi_pham_ban_quyen vào chiếc tủ ở cuối giườngvi_pham_ban_quyen, chăn cũng được gấp ngay ngắn. Sau đó, cô đi dọn dẹp chiếc bàn cạnh cửa sổ, dự sau này sẽ dùng nó làm bàn viết.
Nhưng chiếc đã cũbot_an_cap lắm rồi, dù cô có lau sạch đến thì trên mặt gỗ hằn lên sần , méo. Tô Kiểu một chiếc áo cũ không mặcvi_pham_ban_quyen nữa, ra làm trải bàn rồi phủ , kích cỡ vừa vặn vô cùng. Trên bànbot_an_cap đặt lạileech_txt_ngu những cuốn sách của cô, xếp thành một chồng dàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cộm.
Tô Kiểu Kiểu nhìn thấy ở góc có mộtvi_pham_ban_quyen chiếc bình hoa nhỏleech_txt_ngu cũ kỹ màu xámvi_pham_ban_quyen, tuy bám đầy bụi kiểu dáng lỗi thời nhìn tổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể rất khá. Thế là nhặt chiếc bình lên, cọ rửa thật sạch, sau đó ra ngoài hái một bó hoa dại về cắm vào bình. chiếc bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cửabot_an_cap sổ, trên mặt cô lộ ra nụ cười hài lòng.
Làm xong tất , Tô Kiểu Kiểu mệt đến mức đứng thẳng lên nổi, lúc này phát hiện mặt trời đã caovi_pham_ban_quyen, chắc hẳn đã đến giữa trưa, cô vội vàng đi nấu .
Nguyên Minh về đến nhà đã thấyvi_pham_ban_quyen căn nhà củabot_an_cap mình thay đổi hoàn toàn. Sân vườn được dọn dẹp ngăn nắp, sạch sẽ và sủa, so lúc anh ở một thì đúng là một một vực.
thức ăn thơmleech_txt_ngu phức bay ra từ nhà bếp, Tiêu Nguyên Minh bước , Tô Kiểu đang bận bếp lò. Từbot_an_cap bệ bếp, tủbot_an_cap bát đến giá gỗ được lau chùi sạch bóng, ngay cả củi bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp được xếp gọn thành từng chồng.
Nghe thấy tiếng động, Tô Kiểu Kiểu biết là anh đã , cô quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười tươi, giục anh đi rửa tay rồi ăn cơm. Tiêu Nguyên Minh ngẩn ngơ đi rửa tay, cảm thấy mình như đangbot_an_cap lơ lửng trên chín tầng mây hạnh phúc.
Hóa ravi_pham_ban_quyen trong nhà có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nữ, cuộc sống thực sự sẽ khác biệt như vậy!
cơm xongleech_txt_ngu, Tiêu Nguyên Minh vẫn chủ rửa nồi bát như thường lệ. Việc này Tô Kiểu Kiểu chưa bao giờ tranh với anh, dầu mỡ thực sự rất hại da tay! Cô thấy vẫn sớm mới đến giờ làm buổi nên bảo Tiêu vào phòng chợp một .
Tiêu Nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh vào phòng mới phát hiện bên trong cũng đã thay đổileech_txt_ngu hoàn toàn. Quần áo được gấp phiu trong , trên chiếc bàn cạnh cửa sổ đặt một chồng sách dày và một bình hoa, những đóa hoabot_an_cap nhỏ đang rực rỡ, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, khung cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm áp vô cùng.
Lòngleech_txt_ngu Tiêu Nguyên Minh bỗng chốc mềm nhũn. Trước khi kết hôn với Kiểu Kiểu, anh đã nghĩ đến nhiều khả năng, nhưng nhất điều nàybot_an_cap là anh chưa ngờ ! Kiểu Kiểu đã dọnleech_txt_ngu dẹp tổ ấm của bọn họ sạch sẽ và cúng nhường này! Giống như có một tia nắng đột chiếu , sưởi ấm tận đáy anh.
Tô Kiểu vừa vào phòng đã thấy anh đứng ngẩn ra đó, nói: Em thấy trong bừa bộn quá nên dọn dẹp một chút, mấy món đồ chưabot_an_cap em đã để sang phòng rồibot_an_cap, anh không giận vì em tựvi_pham_ban_quyen ý vào của anh ?
sao mà giận được!
Tiêu Nguyên Minh vội vàng đầu, ánh mắtvi_pham_ban_quyen anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng rực nhìnbot_an_cap Tô Kiểu , vươn tay chặt vào lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Kiểu , có em thật tốtbot_an_cap!
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu Kiểu mỉm cười vỗ vỗ tay anh: Thời gian còn sớm, anh mau ngủ một lúc đi.
Đợi Tiêu Nguyên Minh ngủ say, Tô Kiểu nhẹ chân tay khép cổng sân lại, khoác chiếc túi nhỏ màu lục quânvi_pham_ban_quyen đội lên xe khách vào huyện.
Trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe chỉ còn lại hai chỗ trốngvi_pham_ban_quyen, Tô Kiểuleech_txt_ngu Kiểu vừa ngồi xuống đã thấy một bóng dáng quen ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Đó chính là Mị, người vừa hoàn toànleech_txt_ngu xé rách mặt với cô hôm qua. Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị không nhìn thấy Tô Kiểu, đang đuổi theo một ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông phía trước nói gì đó, ngườileech_txt_ngu đàn ông vẻ mặt mất nhẫn né raleech_txt_ngu xavi_pham_ban_quyen, sải lên xe khách.
Chu Mị tức giận giậm chân, ánh mắt dõi người ông vừa ngồi , nhìn thấy Kiểu Kiểuleech_txt_ngu ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay bên cạnh. Sắc ta lập tức đổi, hiện lên vẻ nhã và phẫn nộ.
Hoắc Kiến Trung tránh ta như vậy, bây giờ lại ngồi cùng một với Tô Kiểu, chẳng lẽ bọn họ đã trước với ? Chẳng tráchleech_txt_ngu Hoắc Kiến Trung không thèm quan tâm đến cô ta! Tất cả tại con hồ ly biết xấu hổ Tô Kiểu Kiểu này! giờ cô ta đã gả cho Nguyên Minh rồi mà vẫn còn không yên phận, lại còn muốn quyến Kiến Trung!
Tô Kiểu Kiểu nhìn Hoắc Kiến Trung vừa ngồi xuống vị trốngleech_txt_ngu cạnh mình. Lúc này Hoắc Kiến Trung mới ra đó là cô, anh sững lại chút rồi nhanh thu hồi ánh mắt, đáy mắt thoáng hiện lên một tia khinh .
Nghe nói Kiểu Kiểu này đã kết hôn vào hôm kia, gả cho một gã nông dân trong thôn. Hừ, quả nhiên là vậy, vừa lấy chồng đã bỏ làmleech_txt_ngu hai ngày . Vì muốn lườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biếng mà không mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế, thật khiến người ta coi thường.
Tô Kiểu đọc được sự khinh miệt trong mắt anh tavi_pham_ban_quyen, rất biết mà không độngleech_txt_ngu bắt chuyện.
Hoắc Kiến Trung là niên tri thứcleech_txt_ngu xuống thôn cùng đợt với bọn cô, nghe gia thế của anh ta không hề tầm thường, không chỉ là người thủ đô, gia đình mấy đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có với cách mạng, mà mẹ anh ta cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất thân từ dòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dõi thư hương. Thành tích tập của anh ta rất tốt, ngườibot_an_cap lại cao ráo, việc thoăn , cần . Tuy hiệu suất làm việc không bằng Tiêu Nguyên Minh mỗi ngày có thể làm được hơn mười điểm công, nhưng anh làm được tám công mỗi ngày, chưa bao khổ kêu mệt, cũng chẳng baoleech_txt_ngu lườibot_an_cap biếng hay gian lận.
nữa, cứ mỗi tháng gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đình Kiến Trung lại gửi loại đồ ăn, quần áo, tiền và phiếu đếnbot_an_cap, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ta chưa bao giờ thiếu thứ gì, là người có mức sống tốt nhất ở điểm thanh niên tri thức. Trong khi người khácbot_an_cap sở đến mức hằng ngày chỉ được gặmbot_an_cap bánh khô, một tháng không thấy chút váng nào, thì Hoắc Trung lại thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được ăn thịtleech_txt_ngu.
Kiếp trước, cô cũng từng thử tiếp Hoắc Kiến Trung, muốn kiếm chút tài nguyên từ chỗ ta, định lừa anh ta làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp mình. Hoắc chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao giờ mắc bẫy, lại như thể nhìn thấu tư của cô ngay từ nhìn đầu tiên, vậy nên sau đó cô gần như có mối liên nào với anh ta nữa. Chẳng trách bây giờ ánh mắt anh lại không thiện cảm.
Tô Kiểu Kiểu ngại xoa , kiếpbot_an_cap trước cô ngốc thật!
Bất lình, Tô Kiểu Kiểu thấy Chu ngoài cửa sổ xe vẫn chưa đi, ánh mắt cô ta học trừng trừng nhìn mình, như thể mình vừa cướp mất thứ gì của cô ta vậy, bộ đầy oán hận. Thấybot_an_cap cảnh này, Kiểu Kiểu không khỏi thấy buồn cười, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười nhạt, nhìn Chu vẻ đầy ý.
Chu Mị lập tức đỏ mặt vì tức , cảm giác như tâm tư của mình người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn khiến cô ta bối rối vô cùng. Cô ta cắn môi, hằn học lườmleech_txt_ngu Tô Kiểu Kiểu một cái bỏ chạy đi.
Sau giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe chạy xóc nảy, cuối cùng cũng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huyện. Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiến xuống xe , phát Kiểu thế mà lại đi cùng đường với , chân mày anhvi_pham_ban_quyen tabot_an_cap khẽ nhíu lại, trong mắt nhanh chóng lướt qua một tia khó chịu.
Bởi vì trước đây Tô Kiểu Kiểu cũng từng không ít lần vã với mình, lý do tại sao thì nói hắn cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết, đó cũng chính là điều không thích cô. So với cô, một Chu Mịvi_pham_ban_quyen cứ bám không buông lại càng khiến hắn thấy phản hơn.
Hoắc Kiến Trung dừng bước, định bảo cô đừng đi theo mình nữavi_pham_ban_quyen, lại thấy Tô Kiểu Kiểu chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, cứ thế đi thẳng lướt qua ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , về phía bưu điện .
Hoắc Trung ngẩn người, này mới nhớ ra mỗi tháng mẹ Tô Kiểu Kiểu đều gửi tiền phiếu bầu cho cô. Tuy tiền không , dù sao cũng hai mươi đồng, lại thêm mấy xấp phiếu lương thực, này nọ, tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rabot_an_cap cũng đủ cho Kiểu Kiểu sinh . Nhưng vì cô thích sắm quần áo tiền nong mới , đành phải lợi dụng đàn ông trong làng thầm thương trộm nhớ mình nhờ vả làm lụng .
Về những chuyện này củaleech_txt_ngu Kiểu Kiểu, Hoắc Trung cùng ở điểm thanh niên trí thức nên dĩ biết khá .
Bên bưu điện, Tô Kiểu Kiểu nhận bưu kiện của mình.
Cô tìm một góc để mở , bên có một phiếu thực ba cân, cân phiếu , một phiếu dầu, cùng với hai mươi đồng và một sấp vải tây kẻ ô nhỏ.
Cha Tô Kiểu Kiểu là Văn Thành, việc tại nhà máy gỗ, mẹ là Lý Mai Anh, công nhân nhà máy dệt. Gia đình cả hai vợ chồng đều là công nhân viênleech_txt_ngu được xem là gia đình giả, có bộ mặt thời đại này.
Tuy nhiên, mẹ cô trước nay luôn thiên vị em , có gì tốt cũng đều để dành em. Kiểu Kiểu thừa hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này đều là do cha lén gửi tới cho côbot_an_cap.
Tô Kiểu thu dọn đạc túi vải, ngước mắt lên lại thấy Hoắc Kiến Trung, hắn cũng đang mở bưu kiện.
Bưuleech_txt_ngu kiện của hắn rất lớn, Kiểu thấy bên trong có mấy bộ quần may sẵn, không ít đồ đóng hộp, cùng với tiền và các loại phiếu, trông rất dày, số chắc chắn không .
Chẳng trách Chu Mị cứ ngày bám đuôi sau lưng Hoắc Kiến Trung.
Kiểuleech_txt_ngu còn phát hiện Kiến Trung lấy từ trong bưu kiện ra mấy quyển . Cô kín đáo liếc nhìn, trong lòng không khỏi ngạcvi_pham_ban_quyen, đó cư là tài liệu học tập!
khôi phục kỳ thi đại học là chuyện của hai năm sau, sao Hoắc Kiến Trung này đãbot_an_cap bắt đầu ôn luyện rồi?
Gia đình Hoắc Kiến Trung vốnbot_an_cap tầm thường, biết trước sốbot_an_cap tin tức không phải là chuyện không thể
Cô chợt nhớ lại kiếpleech_txt_ngu , nămleech_txt_ngu đó Hoắc Kiến Trung thi vào trường đại học tốt nhất ở Kinh Thành, lúc ấy đã chấn động cho cả công xã.
Tô Kiểubot_an_cap Kiểu thầm nghĩ, sau này nếu mượn sách của Hoắc Kiến Trung, khôngleech_txt_ngu biết hắn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho mượn không nhỉ?
Mộtbot_an_cap cảm giác bách ập đến.
Tôbot_an_cap Kiểu suy nghĩ một lát rồi quyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định viết một lá nhà cho , nhờ ông giúp gửi cho mình một tài học tập. Sẵn tiện lúcleech_txt_ngu ở trên huyện, cô lập tức đi đến tácvi_pham_ban_quyen xã mua giấy bútvi_pham_ban_quyen, viết thư xong lại lại bưu điện để gửi đi.
Gửibot_an_cap xong, thấy thời gian còn sớm, Tô Kiểu Kiểu bèn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh chợ nông một .
Chuyến xe khách trở về vào buổi chiều là lúc giờ. cần có mặt tại điểm đón trước bốn giờ là được.
Vừa mới đến chợ nông sản, một mùi hôi nồng nặc xộc thẳng mũi khiến Tô Kiểuleech_txt_ngu Kiểu suýt nữa nôn thốc nôn tháo. cố nhịn, cuối cùng vẫn bước trong.
Kiếpleech_txt_ngu trước, những nơi hôi hám như thế này cô tuyệt đối không bao đặt chân , trong cần gì đều là do Nguyên Minh đi mua .
Trong chợ, rao vang khắp nơi, ồn ào nhiệt. Kiểu tò mò quan sát, sống haivi_pham_ban_quyen là đầuvi_pham_ban_quyen tiên đi chợ nông sản.
Những sạp hàng này đềubot_an_cap là của nhà nước, mua mua gạo đều phải dùng phiếu.
Bất chợt, người phụ nữ bán góc chợ thu hút ánh nhìn của Tô . người này không cóleech_txt_ngu sạp hàng, chỉ đặt giỏ tre trên mặt đất để buôn bán.
Trứng nàyvi_pham_ban_quyen bán thế ạ? Tô Kiểu Kiểu tiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên thăm.
Người thật đáp: Ba xu một quả, nếu lấy phiếu đến đổivi_pham_ban_quyen, phiếu lương thực thì tôi đưa ba quả, phiếu thì năm quả.
Thời này, tiền có giá trị bằng phiếu.
mắt Kiểu Kiểu sáng lên: Trông không giống hàng của công xã, trứng gà là nhà bác mangleech_txt_ngu ra bán phải không?
Người phụ nữ không chút hoang mang, cười : Buôn bán thứ khác thì tôibot_an_cap không dám, chứ bán ít trứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gà do đẻ thì công xã vẫn phép. Cô cứ yên tâm mà mua, tuyệt đối không làm liên lụy đến đâu.
Tô Kiểu thầm suy tính, xem ra hiện tại việc kinh doanh cá không phải là không đượcvi_pham_ban_quyen , chỉ là thuộc vào mặt hàng và hình thức doanh thế nào thôi.
Vừa vặn trong cũng cần trứng gà, Kiểu Kiểu ngồi xuống chọn hơn mười quả, lại thêm , thịt, rau củ và gia vị. Cho đến khi tiền trong túileech_txt_ngu đã tiêu gần hết, cô mới xách lớn xách nhỏ rời khỏi chợ nông sản.
ra khỏi , trời vẫn sớm, phía trước không chính là tiệm may.
xấp vải kẻ ôbot_an_cap mà cha gửi ra, Kiểu Kiểu dự định đi cắt một chiếc áobot_an_cap ngắn dángbot_an_cap rộng. Quần áovi_pham_ban_quyen trước đây của cô toàn là váy thắt eo, mặc rất khó việc.
Hôm nay không phải ngày lễ tếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trước cửa tiệm may vây quanh rất đông người.
Tô Kiểu Kiểu nhìn trong, chỉ thấy trong tiệm có một cô gái tầm mười tám mười chín tuổi đang bị một đàn mắng nhiếc thậm tệ.
gái trẻ cúi đầu, hai mắt đỏ hoe, vẻ đầy thân, dám phảnbot_an_cap kháng nửa .
Tô Kiểu lắng nghe một hồi mới hiểu ra, thì ra là quần áo bà ta may vài chỗ không vừa ý, đồ đó lại do cô gái này làm, cô vốn là người mới đếnbot_an_cap học việc.
Tô Kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu lại kỹ một chút, kiếp trước cũng từng gặp chuyện này. Tay nghề củavi_pham_ban_quyen thợ học việc quả thực rấtbot_an_cap sơ, đường kim mũi chỉ đều xiêu vẹo.
Chủ may là Nghiêm sư đứng bên cạnh ngừng cười xòa tạ lỗi với người đàn bà kia, hứa rằng lát nữa sẽ làm lại, đảm bảo khiến ta hài lòng. Lúc này người đàn bà mới lầm bầm, tiếng chửi bới cũng nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dần.
Tô Kiểu Kiểu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sấp vải trong tay, thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ hay là mình mang nhà cắt bằng tay cho . Tuy không máy khâu, thủ công hoàn toàn sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất phiền phức, nhưng do chính mình thiếtvi_pham_ban_quyen kế và khâu vá thì chắc chắn sẽ là kiểu dáng mìnhbot_an_cap yêu thích.
Kiểu dáng quần áo bây giờ rất ítbot_an_cap, mặcleech_txt_ngu mặc chỉ có mấy loại đó, trông quêbot_an_cap mùa cùng.
Ngay khi Tô Kiểu Kiểu xoay người địnhbot_an_cap ra về, bên bỗng vang lên tiếng kêu thấtleech_txt_ngu thanh.
chà
Một giọng nữ hét toáng lên: Cô đụng tôibot_an_cap rồi!
Tô Kiểu thấy rõ là mình va phải người , vàng xin lỗi: Xin lỗibot_an_cap , tôi không cố ý.
Người phụ nữ kia thấy trên váy dài màu vàng nhạt mình mặc có vết rách dài, hai mắt trợn ngược lên: Á, làmvi_pham_ban_quyen váy của tôi rồileech_txt_ngu, cô phải đền váy cho tôibot_an_cap!
Người nữ đó lấy tay Tô Kiểu rồi gào lên.
Tô Kiểu Kiểu mày, cô vừa mới va nhẹ cái như thế mà đã làm ráchbot_an_cap được váy của bà sao?
Nhìn kỹ lạivi_pham_ban_quyen vết rách trên váy, hai bên mép cùng bằng phẳng, căn bản không giống như bị xé .
Chỉ trong tích tắc, Kiểu đã hiểu ra vấn đề. Côvi_pham_ban_quyen lạnhbot_an_cap mặt, giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đanh thép nhưng trong trẻo suối lạnh.
Vết rách trên váy chị trông không như bị tôi đụng ráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà giống như bị rạch hơnvi_pham_ban_quyen. Va chị là lỗi tôi, tôi xin lỗi, nhưng nếu chị muốn vạ thì tôi không !
Người nữ bừng : Chính cô đã đụng rách, cái váy lúc nãy vẫn còn nguyênvi_pham_ban_quyen vẹn.
Trong tình cảnh người chen thế , thực ra bà ta chẳng nhìn rõ rốt cuộcvi_pham_ban_quyen là bị ai làmbot_an_cap hỏng. người vừa mới va vào mình chỉ có Kiểu , bà tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ nhiên là túm chặt lấy cô không rồi.
Chiếc này của tôi khôngleech_txt_ngu hề rẻ, được đặt may tận trên tỉnh , cái huyện này không mua đượcvi_pham_ban_quyen đâu. Cô đền cho tôi một chiếc y hệt. Người phụ nữ nhìn dung mạo kiều diễm nhưng cách ăn mặc xám xịt của Tô Kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu, trong lòng không khỏi nảy sinh phần khinh miệt.
Người đàn bà này nhìn là biết dân nông thôn, thậtleech_txt_ngu phí cho một gương mặt đẹp, chẳng biết có mócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra nổi vài bạc để cho cô không.
Tô Kiểu Kiểu cười lạnh, cô là người đã sốngleech_txt_ngu quavi_pham_ban_quyen hai kiếp, nếu còn để người khác dàng bắt nạt như vậy thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng là sống uổng phí.
Không đời nào. Chuyện này không phải do , tôi sẽ không bỏ ra một xu nào cả.
Tiếng tranh của hai người đã thu hút Nghiêm trong tiệmleech_txt_ngu đi ra.
Đám đông vây xem náo nhiệt reo hò: phó, ông mau xemleech_txt_ngu thử chiếc váy đó phải bị chạm mà rách .
sư liếc mắt qua là lòng đã rõ mười mươi.
Ông nhận ra người phụ nữ mặc váy vàng, đó là Trần lão sư dạy ngữ văn trường tiểu học huyện. người phụ nữ mặc đồ xám kia Sau khi nhìn kỹ diện mạo Tô Kiểu Kiểu, Nghiêm sư phó không kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngạc, hóa là Tôbot_an_cap Kiểu Kiểu.
Dù Tô Kiểuleech_txt_ngu Kiểuleech_txt_ngu là thanh trí thức bị điều , nhưng cô thường chỗ ông đặt may váy, là người thích , sao hôm nay lại ăn thế này
Chiếc sơ màu xám, quần đen, chân đi đôi giày cao su màu xanh quân đội. Cặp bím vốn được chải chuốt gọn gàng lúc này hơi rối, trông đầy vẻ phong mệt mỏi.
Hóa là Trần lão sư và Tô thanh trí , chắc hẳn có lầm gì thôi.
Cả hai đều là khách quen, Nghiêm sư phó cười xòa đỡ, không muốn vì cuộc tranh cãivi_pham_ban_quyen của haileech_txt_ngu người mà ảnh đến việc làm ăn trong tiệm.
Biết Tô Kiểu Kiểu hóa ra là thanh niên trí thức, ánh mắt Trần lão sư khẽ động, hừ lạnhleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng: Hiểu lầm gì chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấyleech_txt_ngu cô ta cố ý thì có. sư , ông không được bao che cho cô ta.
Tô Kiểu Kiểu khẽ cười: Nghiêm sư , là thợ maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão luyện mấy mươi năm rồi, vết rách một cái chắc chắn sẽ biết là do . Xin ông hãy nói một câu bằng, cho mọi người liệu một người gái yếu đuối như tôi có thể valeech_txt_ngu mạnh đến mức làm rách váy như thếleech_txt_ngu này không.
Nghiêm sư phó sát kỹ rách trên váy của Trần lão sư.
May mà váy có hai lớp, lớp ngoài bị rách một đoạn cũng không đến mức bị hớ hênh.
Nghiêmbot_an_cap sư phó một lúc rồi chuyển : Trần lão sư, vết rách trên cô trông giống như bị vật gì đó nhọn phải. Tôi thấy trên người thanh niên thứcleech_txt_ngu cũng không mang theo vật gì sắc bén cả, hay là côleech_txt_ngu nhớ lại xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm nay cô còn đi những đâu ?
Sắc mặt người phụ đổi liên tục, dường như nghĩ ra điều gì đó, sắc trở nên coi hơn vài phần, đó thì im hơi lặng tiếng hẳn đileech_txt_ngu.
sư phó là khéo léo, liền vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp: Trần lão sư, Tô thanh trí thức, hay là vào nhà ngồi chơi một lát, tôi bảo đồ đệ vá lại chiếc váy nhé.
Nghe vậy, vẻ mặt Trần lão dịu đi nhiều. Cô lườm Tô Kiểu Kiểu rồi với phó: Nể mặt ông, tôi vào trong ngồi một látvi_pham_ban_quyen.
Tô Kiểu rất cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kích Nghiêm sư phó đã giải vây giúp mình, lúc cô cũng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi mệt, nắng lại nên đi theo vào tiệm.
Nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn xấp vải tâybot_an_cap tay Tô Kiểu kịp cất đi, mỉm cười hỏi: Cô định may váy à?
Kiểu Kiểu lắc : không, tạm thời cháu chưa may váy.
Quần của rất nhiều, mặc rồi. Trước đây hễ cứ có tiền là cô lại không kìm được muốn may bộ đồ mới.
Thế may quần áo bình thường?
áo ở nhàvi_pham_ban_quyen đủ mặc rồi ạ, đống vải này cứ để đó đã, này sau. Tô Kiểu Kiểu tiếp tục lắc đầu, trong đầu nhanh chóng tính, dần cô đã có một kế hoạch cho riêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nghiêm phó ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên ông thấy Kiểu Kiểu không muốn may đồ.
Đúng lúc Trần sư đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong ra, chiếcbot_an_cap váy vàng của cô ta đã được chobot_an_cap học việc trong tiệm khâu vá.
thấy Tô Kiểu, lão không nén nổi vẻleech_txt_ngu tự đắc: đồ chân lấm tay , suốt ngày làmvi_pham_ban_quyen việc mặt mũi lấm thì mặc được áo đẹp gì chứ, đừng có làm phí giời.
Tô Kiểu Kiểuleech_txt_ngu chẳng buồn để tâm đến cô ta.
tính của bây giờ đã còn là cô bé mười tuổi đầu nữa, tự sẽ không vì một câu mà giận.
Bỗng Trầnbot_an_cap sư lại hét toáng lên một tiếng.
Á! Anh làm cái gì thế này! Anh hủy hoại chiếc váy của tôi !
Trần lão nhìn vá trên váy, tức đến nhảy dựng lên.
học việc túng : rách lớn quá, không vải lót ở thì không thể nào khâu lại
Nghiêm sư phó cau mày: Vết rách này đúng là không nhỏ. Trần sư, nếu không nhìn kỹ thì cũng không nhận ra đâu, hay là
Tô Kiểuvi_pham_ban_quyen Kiểu ghé sát lại xem, nhịnleech_txt_ngu được bật cười khẽ. Vết vá vụng về đúng là xấu thật.
Nhưng ở thời đại này, kỹ thuật may chỉ đến mức .
Kiếp trước Tô Kiểu Kiểu là nhà thiết kế thời trang nổi quốc tế, vết rách như thế này cô có hàng chục cách để phục hồi hoàn hảo như cũ. vết kia, cô không khỏi ngứa nghề.
Cô cười cái gì, có phải thấy váy của tôi hỏng rồi nên cô đắc ý lắmbot_an_cap đúng không? Trần lão sư đỏ hoe mắt, xót xa không .
Thật là vô lý. Tô Kiểu vốn dĩ định , nhưng nhìn vẻ mặt khó xử của Nghiêm sư phó, cô lại mủi . Dù sao Nghiêm sư phó vì giải vây giúp cô mới dây phải người đàn bà rắc rối này.
Nghiêm sư phó, đôi khi không thể khôi phụcbot_an_cap lại mọi thứ như cũ, chúngvi_pham_ban_quyen ta thể thêm thắt vào đó một chút gì đó
Tô Kiểu Kiểu từ trong đống vải vụn bên cạnhleech_txt_ngu tìm ra một dải vải màu vàngleech_txt_ngu nhạt hợp với màu chiếc , đôi nhanh thoăn thoắt lại, đóa hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồng tươi tắn đã thành hình.
Nghiêm sư phó hiểu ý, vội bông hoa, lên phía vết .
Chỉvi_pham_ban_quyen thấy vết vá xấu xí đã bị khuất hoàn toàn, làm sao nhận ra là một chiếc rách nữa. Tuyệt vờileech_txt_ngu nhất là nhờ có hoa hồng điểm xuyết, chiếc trông tinh tế và xinh đẹp hơn.
Ánh Trần lão sáng rực lên, vẻ mặt giận dữ lúc nãy đã thành mây khói, hoàn toàn bị vẻ đẹp của chiếc váy mê hoặc.
Hay, thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là quá hay, tôi lại không nghĩ ra tưởng vời này nhỉ. Nghiêm sư phó vỗ tay cười lớn.
Tô Kiểu Kiểu nhiên mỉm cười: Chút mẹo nhỏ thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ.
Tô trí cần khiêm tốn, múa may vài đường mà đã làm ra được bông hoa hồng tinh xảo thế này, đúng là cóleech_txt_ngu bàn tay khéo . Ánh mắt Nghiêm sư phó nhìn Tô Kiểu Kiểu đã khác hẳn, vừa tán thưởng vừa khâm phục.
Tô Kiểu Kiểu khôngleech_txt_ngu nán lại tiệm may lâu mà rời đi ngay.
Đợibot_an_cap đến khi lão sư thay chiếc váy đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sửa xong đi ra thìleech_txt_ngu không cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy bóng dáng Tô Kiểu Kiểu đâu nữa.
Nghiêm phó, cô niên trí họ Tô đó đâu rồi?
Cô ấy về thị trấn rồi, sao thế, cô tìm cô ấy à?
Trần lão bĩu môi, vào ba bông hoavi_pham_ban_quyen hồng trên áo, ngượng ngùng nói: Ai thèm tìm cô chứ Cảm ơn ông nhé, Nghiêm sư phó.
Nghiêm sư phó cười nói: Cô muốn cảm ơn thì cảm ơn tôi, nếuleech_txt_ngu không nhờ Tô thanh niên trí thức thì chiếc váy này của cô thể vá đẹp được như vậy đâu.
Tô Kiểu Kiểu cuối cùng còn ghé quavi_pham_ban_quyen hợp tác xã mua bán, phiếubot_an_cap vải một ít vải về, sau đó mới vội đến điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đón xe khách. Côvi_pham_ban_quyen mọi người đều đã lên xe, Hoắc Kiến Trung cũng ở đó, thật hợp làbot_an_cap chỉ còn lại duy nhất một chỗ .
Hơn nữa lại còn là một vị trí ở hàng ghế cuối ngay cạnh cửa sổ.
Kiểu Kiểu giật giật, chuyện này đúng là
Hoắc Kiến Trung thấy Kiểu Kiểu khệ nệ xách túivi_pham_ban_quyen nhỏ chennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên xe, trong không khỏi thoáng qua tia kinh ngạc.
Nhìn gương mặt Tô Kiểu đỏ bừng vì vội đường, trên trán và mũi lấm tấmvi_pham_ban_quyen mồ hôi, lát tốt bụng dậy giúp xách đống đồ nặng sang. đồ nặng trịch, biết trong đựng thứ gì, hình như là mấy chai lọ, chắc là còn có cả gạo và bột mì nữa.
Đồ nặng thế mà Tô Kiểuleech_txt_ngu Kiểu với đôi chân mảnh cũng xách cho bằng được.
Tô Kiểu Kiểu lên cảm rồi ngồi vào chỗ, không nói thêm lời nào với Kiến Trung nữa. Dù saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đôi bên cũng chẳng thân thiết gì lắm.
Kiến Trung cũng không chuyện với cô mà nhắm mắt lại chợp mắt một lát. Tô đã thấm , cô tựaleech_txt_ngu lưng vào ghế rồi nhắm mắt lạibot_an_cap.
Chiếc bắtbot_an_cap lăn bánhvi_pham_ban_quyen, đường núi không bằng phẳng xóc nảy dữbot_an_cap dội.
Tô Kiểu mệt mỏi cả ngày trời, vừa lên xe đã buồn ngủ rũ , chẳng mấybot_an_cap chốc đã thiếp . Xe lắc lư khiến đầu cô cũng gù theo như gà mổ
Hoắc Kiến địnhleech_txt_ngu cảnh vật cửa sổ, vừa quay đầu lại đã thấy gương mặtleech_txt_ngu thanh túleech_txt_ngu ửng hồngbot_an_cap của Tô Kiểu Kiểu. Vì nóng nên vệt đỏ trên vẫn chưa tan, đôi lông mivi_pham_ban_quyen dài cong vút khép chặt.
Nhìn dáng của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong lòng Hoắc Kiến Trungbot_an_cap hiện một gương mặt ung dung quý phái. Trước đây anh ta chỉ Tô Kiểu Kiểu giống của mình bảy phần, nhưng giờ từ góc độbot_an_cap này, thế mà lại giống đến chín .
Trên đời này lại có duyên phận kỳ vậy sao.
Thếbot_an_cap nhưng ngay khắc sau, anhleech_txt_ngu ta thấy một vệt trong veo chảyvi_pham_ban_quyen khóe miệng Tô Kiểu Kiểu. Hoắc Kiến Trung sững người, khóe giật giật.
Thôi bỏ đi, cái điệu bộ này của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao thể giống thím anh ta được! Thím của ta tao nhã cao sang, làm mà chảy nước miếng cho .
Hoắc Kiến cảm thấy nhìn chằm chằmbot_an_cap là không hay, bèn quay đầu thu lại tầm mắt, cũng nhắm mắt vờ ngủ.
Bên này, Tiêu Nguyên Minh tỉnh không thấy bóng dáng Tô Kiểu Kiểu , nhìn bóng nắng bên ngoài, anh biết chắc chắn cô đã vào thành phố rồi.
Vẻ mặt anh có chút lõng, vốn tiễn lên xe, không cô lại lặng lẽ đi như vậy.
Tiêu Nguyên Minh đi làm trước, sau xong thấy trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn còn sớm, anh bèn lấy gùi, đeo liềm đi sâu vào núi sau.
Mùa hè trên núi ngoài thực tốt còn có dữ thỉnh thoảng xuất hiện, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên sâu trong núi hầu nhưbot_an_cap có người tới. Thảo dược ở đây tương nhiều, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không chịu việc anh đào quanh năm suốt tháng, thảoleech_txt_ngu dược quanh vùng càng ngày càng ít đi.
Bình thường hiếm khi gặp được động vật nhỏ, nay chẳng hiểu sao mới đến lưng chừng núi, Tiêu Nguyên Minh đã bắt đượcleech_txt_ngu con thỏ rừng béo mầm, thảo dược cũng thấy không ít.
Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, gùi đãbot_an_cap đầy ắp.
Tiêu Nguyên Minh kinh ngạc vì vận may của mình, vuibot_an_cap mừng rừng xuống núileech_txt_ngu, trong lòng thầm nghĩ tối nay có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bồi bổ hẳn cho Kiểu Kiểu rồi.
Dưới chân , nắng chiều tà đổ .
nhóm niên tri thứcleech_txt_ngu vừa làmbot_an_cap xong đang vục nước suối rửa mặt chovi_pham_ban_quyen nóng, vừa tay rửa chân. thấy Tiêu Nguyên Minh xuống núi, tiếng bàn tán lập tức rộ lên.
Đừng nói nữa, xem ai đến kìa. Triệu Ngọcvi_pham_ban_quyen Phân đột ngột kéo tay Chu Mị.
Chu Mị đang đầy bụng tức tối, vừa rồi còn thêu dệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói xấu Kiểu trước mặt các thanh niên tri thức khác. Thấy Nguyên Minh, côbot_an_cap ta im bặt với vẻ mặt hậmvi_pham_ban_quyen , đến khivi_pham_ban_quyen rõ hai con thỏ rừng anhvi_pham_ban_quyen cầm tay, lòng đố kỵ lại dậy ngay tức khắc.
Khá khen cho con rừng béo này! cái kiểu chiều Tô Kiểu Kiểuleech_txt_ngu của Tiêu Nguyên Minh, đến lúc đó chắc đều hết vào bụng côbot_an_cap ta thôileech_txt_ngu!
Chu Mịleech_txt_ngu tị đến điênleech_txt_ngu, cô ta đã bao rồi không được nếm thịt, vậy Tô Kiểu lại được ăn đồ béo bở thế kia, đúngleech_txt_ngu làbot_an_cap so người khác chỉ có nước tức mà!
Tiêu Nguyên tuy là một gã nông dân thô nhưng lại là ngườivi_pham_ban_quyen khỏe mạnh nhất làng, cũng là săn nổi tiếng nhất, gì Tô Kiểu lại cam tâm nguyện theo anh ta.
Chu Mị nhếch môi cười lạnh, Tô Kiểu cũngleech_txt_ngu chỉ có bấy nhiêu tiền thôi , vì miếng ăn mà chịu gảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, hừ, điều này cô tuyệt đối không thèmleech_txt_ngu học theo. Cô ta nhất phải thành phố lấy chồng, đến lúc đó Tô Kiểu sinh con đẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái bị mắc nông thì lấy gì với ta nữa chứ?!
Nghĩ đến đây, Chu khỏi đắc ý .
Tiêu Nguyên Minh nhíu mày, người đàn bà nàyleech_txt_ngu cười một cách quái đản khiến anh cảm thấy rất khó chịu. Anh muốn để tâm, đang định bước qua bờ thìvi_pham_ban_quyen đột nhiên mộtbot_an_cap giọng nói mỉa mai vang lên:
Hơ hơ, anh vẫnvi_pham_ban_quyen thảnh lên núi bắt thỏ rừng cơ đấy, Kiểu sắp chạy theo người rồi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn không biếtleech_txt_ngu.
Tiêu Nguyên dừng bước, ánh mắt lẹm như dao quét qua: Cô nói bậy bạ gì !
Nếu đối diện phải là phụ nữ thì lúc này Chu Mị anh bóp nghẹt cổ .
Mị bị ánh mắt của anhleech_txt_ngu cho khiếp , giật một , nhưng lời đã nói ra thì tuyệtbot_an_cap đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể chùn bước: Ai nói bậy chứ! chính mắt thấy Tô Kiểu và Kiến Trung cùng nhau lên xe, họ còn ngồi cạnh nhau nói cười vẻ lắmbot_an_cap!
Cô không nói dối, hai họ đúng là ngồi cạnh nhau thậtbot_an_cap, còn về chuyện nóileech_txt_ngu vui vẻ, ta không tận mắt chứng kiến nhưng với hiểu biết của cô ta về Tô Kiểu Kiểu, có một người đàn ông ưu tú như Hoắc Kiến Trung ở bên cạnh, cô ta chắc chắn không bỏbot_an_cap cơ mồi chài đâu.
Dù sao phía Hoắc Kiến Trung cũng chẳng cho cô chút cơ hội nào, Chu Mị dứt khoát bôi nhọ danh tiếng của cả haibot_an_cap luôn. Những gì Mị này khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thì Tô Kiểu đừng mong có được! ta vẫn chưa quên chuyện Tô Kiểu Kiểu mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt ngày trước !
Đôi mắt đen thẳm của Tiêu Minh khẽ chấn động, không muốn tin lời quái củavi_pham_ban_quyen ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn bà này nhưng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chuyện Tô Kiểu Kiểu từng làm trước đây, vẻ mặt anh dần lạnhbot_an_cap lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Cái tay Hoắc Kiến Trungvi_pham_ban_quyen kia nói là người ưu tú nhất trong số các thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức, là thế, bối cảnh ngoại hình, năng thì Tiêu Nguyên Minh anh đều không sánh .
Kiểu vốn những người đàn ông có học như vậy.
Đúng đấy, thấy rồi.
Tiêu Nguyên Minh, anh nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để tâm mộtvi_pham_ban_quyen đi, bảo anh lâu rồi, Tô Kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiểu chẳng phải hạng đàn bà tốt gì đâu.
Nhạc Bằng Hải nhữngbot_an_cap người khác lênvi_pham_ban_quyen tiếng hùa theo với vẻ hả . Thấy nhiều người hộ mình như vậy, nụ cười trên mặt Mị càng thêm đậm vẻ đắc thắng.
Nhữngvi_pham_ban_quyen lời khó nghe vào tai, đấm của Tiêu Nguyên Minh lúc chặt, gầm lên tiếng: Im miệng! Tôi tin Kiểu Kiểu! Em ấy sẽ không Em là người phụ nữ tốt!
Tiêu Minh xô ngã Chu Mị rồi thẳng.
Tiêu Nguyên Minh thẫn thờ trở về nhà, bản thân mình đi về bằng nào anh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không rõ, anh ngồi trong sân, đầu toàn là hình bóng của Tô Kiểu Kiểu. Mỗi cử , mỗi nụ cười em ấyleech_txt_ngu đều dịu dàng đến thế Hình ảnh mặn nồng trong hai đêm cũng không ngừng trào trong trí não Tiêu Nguyên Minh, anhbot_an_cap không muốn tin lời Chu Mị.
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng dángvi_pham_ban_quyen vẻ trí thức Hoắc Trung cứ lởn vởn trước mắt, Kiểu từng nóibot_an_cap em ấy những người thành có học .
Nguyên Minhbot_an_cap đi ra đến cửa, bước chân lại rụt rè lùileech_txt_ngu lại. Anh muốn ra bếnleech_txt_ngu xe đón Kiểu Kiểu nhưng lại sợ nhìn cảnh cô đang nói vẻ với người đàn ông khác.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay