Nhan ngơ ngác mở ra, liền nghe thấy bên vang lên tiếng quát lớn: “Một lượng bạc, chốt!”
vang như chuông đồng khiến cô giật mình kinh hãi. Vừa mở mắt, cô đã thấy một “bức tường” chắn ngang bên , nhìn kỹ thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra một gã đại hán đen nhẻm, râunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quai nón xoàm. Một tay gã lấy từ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ, tay kia liền Nhan Tịch qua
Đúngbot_an_cap nghĩa là đẩy, Nhan Tịch cảm giác giống như miếng thịt lợn được cân đo, bị đẩy đẩy trên thớt, cô theo năng nhắm mắt lại.
Người phụ thấy cô nhắm mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lo lắng hỏi: “ nhỏ này”
“Chưa chết, đói thôi! Con nhỏleech_txt_ngu này không thànhleech_txt_ngu thật , ăn no làvi_pham_ban_quyen lại chạy!” đại hán mắtleech_txt_ngu rất tinh, gã cúi người nhấc bổng cánh tay Nhan Tịch lên, “Bà nhìn xem, mắtvi_pham_ban_quyen đang mở đây này!”
Nhan Tịch chỉ cao ngangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hông lớn, cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần áo đầy những mảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vá trước mặt. này khoảng chừng ba mươi tuổi, thoáng vẻ u sầu nhưng rất hiền hậu.
Khi gã đại hán tay, Nhan Tịch muốn đứng vữngbot_an_cap nhưng lại phát bản thân không chút sức lực, cứ thế nhào về phía trước. Người phụ nữ vội vàng ôm lấy cô: “Cẩnbot_an_cap thận một chút, đừng để ngã!”
“ nương nhân hậu! Ta nói cho bàleech_txt_ngu biết, con bé này qua đào tạo như ở nha hành đâu, bà mua về nhà cứ phải bỏ đói vài , đánh vàivi_pham_ban_quyen được!” nhét một giấy vào tay bà, miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ngừng truyền thụ kinh nghiệm “ dỗ”, “Bà nhìn con nhỏ này người không có mấy lạng thịt, đánh cho trận lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay, lúc đóleech_txt_ngu dắt nó xuống ruộng làm , kéo cày cuốc đất đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm được tuốt!”
Lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy ác khiến Nhan Tịch cảm thấy sốngleech_txt_ngu lưng lạnh toát.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
đã nỗ lực hết mình trên thương trường, ba mươi hai tuổi đã leo lên vị trí giám đốc trong hội trị. Sau khi uống rượu công, cô lảoleech_txt_ngu đảo trở về nhà thì bị người cha đẻ và mẹ tìm đến gây sự, đẩy khiến cô đứng không vững mà ngã ngửa ra sau. Vừa mở mắt ra, phải ở nhà cũng phải ở bệnh viện, mà lại cái xa lạ này?
người ồn àovi_pham_ban_quyen thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thụ phố, ngôi gạch máivi_pham_ban_quyen mới đan đường, và cả bàn tay áp người phụvi_pham_ban_quyen nữ Cô cắn môi một cái, đau đến mức xuýt xoa, cùng cũng phải rằng: Người ta đầu tư thualeech_txt_ngu lỗ thì quay về thờibot_an_cap bao cấp, còn mình ngã mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay ngược lại cả nghìn !
Nghĩ đến bản di chúc đã soạn sẵn, cô mới cảm thấy vui vẻ đôi chút.
Thật đúng là có tầm nhìn xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trông rộng, lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn bộ nhà , xe bạc quyên góp hoàn lại
Nghĩ đến cảnh mẹ kế phát hiện ra công tràng xe cát, chắc chắn thét đến phát điên; còn gã con trai lười ham ăn của ta, và cả người cha đẻ lúc nào cũng tỏ ra từ ái khi đòivi_pham_ban_quyen , còn không đòi được thì hận không thể đánh chết Dù thấy cảnh hiện tại của mình đáng ngại, cô vẫn muốnvi_pham_ban_quyen cười.
Người nữ thấy khóe miệng cô hơi cong mỉm cười cũng rất vui, càng cảm thấy Tịch trông tướng phúc . Bà xoa : “Con ngoan, đừng sợ ! Sẽ đánh conleech_txt_ngu đâu.” Nói xong, bà nhận tờ văn tự bán thân từ tay gã , không thèm để ý đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những quái gở gã , cúi người cõng cô rời chợ.
Dáng từ ái đó cô nhớ đếnbot_an_cap mẹvi_pham_ban_quyen trong ký ức xôi, lúc cô nhỏ mỗi khi ốm đau, mẹ cũng thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cõng cô như vậy
Nhan Tịch khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kìm được cúi đầu áp sát vào lưng người phụ nữ. Đã bao nhiêu năm rồi, kể từ sau năm sáu tuổi, chưavi_pham_ban_quyen từng có ai cõng nữa. Trong khoảnh khắc , cô thậm chí đã nghĩ, dù có bịleech_txt_ngu bán thân nô tì, chỉ đại nương luôn hiền hậu thế , cô cũng nguyện ý chung sống với bà.
Người phụ nữ cô, dù đến dốc không chịu lại nghỉ , cứ nghiến răng đi bộ một mạch.
Vào đến một ngôi làng, bà dừng lại trước một căn ngói có phần kỹ. nhang khói xộc tới, ngẩng đầu thấy khói bốc ra từ trong sân, Nhan Tịch không kìm được nhảy dựng lên: “Cháy? Cháy nhà rồi ?”
Người phụ nữ bị, để cô nhảy phắt xuống đất, nghe cô lên tiếng vậy vội vàng bịt miệng cô lại: “Đừng nói bậy, là Tiên cô đang làm phép đấy.”
Nói đoạn, bà dắt Tịch đẩy bước vàobot_an_cap. Chưa kịp lên , trongbot_an_cap phòng đã vang lên một tràngleech_txt_ngu tiếng ho địa. Bà buông tay Nhan Tịch : “Nhị Lang, Nhị Lang, mẹ về rồi đây!” rồi tất tảleech_txt_ngu chạy vàobot_an_cap phòng.
Nhan Tịch đứng ở giữa sân, lúc này mới phátleech_txt_ngu hiện luồng khói cô tưởng là cháynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà hóa ra lại là khói bốc lênleech_txt_ngu từ mộtvi_pham_ban_quyen lớn đang đốt bàn .
Trong sân khói sương mù mịt, bùa chú dán khắp nơi. Giữa bàn đá bày một cái đầu lợn lớn, phía sau đầu lợn là một bát hương lớn đốt một nhang, không đúng, phải nói là một lùm nhang mới đúng.
Mùi khói nồng nặc lan tỏa khắp sân, ngoài cửa cũng có thể ngửi thấy, khiến ta khó chịu vô cùng. Dưới bànleech_txt_ngu còn cóvi_pham_ban_quyen một conleech_txt_ngu gà trống đen , trên mặt đất, , chí cả trên cánh gỗ phía sau lưng cô đều làvi_pham_ban_quyen vết máu.
đâu phải làm phép, rõ ràngbot_an_cap là trường ánleech_txt_ngu mạngvi_pham_ban_quyen thì có.
tấm lưng của người phụ , Nhan Tịch cũng tỉnh táo lại. Ở thời cổ đại, thân phận nô tì chẳng phải chuyện tốt gì. Thời loạn lạc thì mạng người như cỏ rác, dùbot_an_cap là thời thái thìbot_an_cap luậtleech_txt_ngu pháp quy định không được ngược đãi nô tì, nhưng nếu có đánh chết thì cũng là chuyện “dân không kiện quan ”.
Nhìn cáchleech_txt_ngu ăn mặc của người phụ này và cách bài trí nhà, ra cũng không giốngleech_txt_ngu nhà giàu có gì.
Một lượng bạc đối người cổ đại không phải là con số nhỏ, ấy mua mình làm gì?
Hiện tại xungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh không có , hay là mình nhân hội nàybot_an_cap chạy đi?
Vừa định quay , chân cô nhũn , nếu không kịp vịn tay vào bàn đá thì đã ngã nhào xuốngvi_pham_ban_quyen đất. Không được, với cái thể này, e là chưa chạy ra khỏi làng đã bị bắt lại rồi.
Bụng đói cồn cào, chẳng còn sức bỏ trốn.
Nghĩ đến cái , mùi thơm của cái đầu bàn bỗng trở nên nồng nàn lạ thường, giống cái móc câu kéo tầm mắt về phía đó. Thịt thủ kho tàu, tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợn thấu, lợn Dù là xương hầm canhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon tuyệt cú rồi
Ngay khi cô không kìm lòng được về phía cái đầu lợn, một người phụ nữ lưng còng, tay cầm một chuông, nhìn qua là biết thầy cúng bước ra. Bà ta đứng cửa, nhìn “ tay tội lỗi” của Nhan Tịch liền quát lớn một tiếng: “Ngươi định làm gì?”
Từ cửa đến đá năm sáu mét, vậyleech_txt_ngu mà bà thầy cúng đó chỉ mất ba bước đã lao tới cạnh bàn đá, chộpleech_txt_ngu lấy tay Nhan .
“ con thấy có tro rơivi_pham_ban_quyen lên trên.” Nhìn qua là biếtvi_pham_ban_quyen đang làm phép, nếu để nữ kia phát hiện mình định trộm đồ cúng thì e là dù có hiền hậu đến mấy không cho mình. Nhan Tịchvi_pham_ban_quyen dùng nghị lực phi rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt đi, nhí nói.
Đúng lúc này, cái bụng nghe lời lạivi_pham_ban_quyen kêu “ụcvi_pham_ban_quyen ục” một hồibot_an_cap, cô nuốt một ngụm nước bọt lớn.
Người phụ nữ cũng từvi_pham_ban_quyen trong phòng đi ra, nghe thấy tiếng bụng cô kêu, không biết lôi từ đâu ra một miếng bánh thô đen : “Con ăn trước đi.”
Nhan Tịch muốn tỏ ra giữ kẽ chút, nhưng tay như ý thức , đầu óc chưavi_pham_ban_quyen kịp phản ứng thì tay đã chộp lấy miếng bánh. Cô chỉ kịp lí nhí nói lời “cảm ơn”, rồi tay đãleech_txt_ngu tự nhét miếng bánh vào miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
miếng bánh này cứng quá, cô cắn một cái mà đứt, đành phải như con chuột nhỏ gặm từng , ngậm trong miệng chờ cho bánh mềmbot_an_cap mới nuốt xuốngleech_txt_ngu.
“Tiên cô, bà xem, chínhleech_txt_ngu là đứa này.” người phụ tràn vui mừng, “ phải bà nói chỉ cần tìm trong mệnh của con tôi để xung hỉ nó sẽ được cứu sao?”
Nghe thấy hai chữ “ hỉ”, miếng bánh trong miệng Nhan Tịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắc kẹt ngay cổ họng, khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô bật ra một tràng ho sặc sụa. Hóa mình bị mua về để làm vật hỉ sao?
cô thoáng lên những bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phim cổ trang từng xem Từ xưa nay, phàm là chuyện xung hỉ, nếu người sống lại thì vạn sự tốt đẹp, còn nếu chẳng mayvi_pham_ban_quyen qua đời, đó sẽ là một cái tội lớn từ trên trời rơi xuống chết hoàn toàn là lỗi của bạn!
Người phụ kia sợ Nhan Tịch bị đến mức xảy ra chuyệnleech_txt_ngu không hay, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng cho cô một bát nước.
Dưới ánh đầy từ của bà, Nhan Tịch hơi khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử. Đây đâu phải bà đang cô bằng thương, mà rõ ràng đang nhìn vào niềmleech_txt_ngu hy vọng duy nhất của mìnhleech_txt_ngu!
Vào nhà đã ngày , ngoài người đang honội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khù khụ trong phòng ra, căn nhà này chẳng thấy bóng dáng thứ ba, làbot_an_cap hai con nương tựa vào nhau mà sống. Nếu như trai không cứu sống , ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ nữ này sẽ saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Nhan Tịch không nghĩ tiếp.
phụ nữ vẫn vui mừng kể quá trình tìm thấy Nhan Tịchleech_txt_ngu: “Tôi đi về hướng Tiên cô chỉ dẫnleech_txt_ngu, tận trấn , quả nhiên gặp được người bán trẻ con, trong chỉ cóleech_txt_ngu duy nhất nhỏ này là connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái. Đây chẳng phải là nhân do trời định mà Tiên cô đã nói ? Tiên cô, xem có đúng ?”
Thật sựbot_an_cap thần kỳ đến sao? Nhan Tịch bây tin rằng trên có chuyện linh hồn chuyển thế, nhìn thần bà , cô chẳng thấy chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiên phong đạo nào, nhìnleech_txt_ngu kiểu gì cũng một lừa !
Thần bà có đôileech_txt_ngu gònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net má gầy hóp, trông khá âm u, đôi mắt tambot_an_cap giác xếch ngược hết nhìn lên lại nhìnleech_txt_ngu xuống đánh Nhan Tịch, ánh mắt toát ra vẻ lẽo. Bà ta đứng chắn giữa Nhan bàn đá, như sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đầu lợn của mình bị ai đó cuỗmvi_pham_ban_quyen mất.
Phải rằng khi pháp kếtleech_txt_ngu thúc, lễ vật gồm lợn, gà trống trừbot_an_cap tà các thứ khác về bà ta.
Nghe thấy lời hỏi của nữ, ta lấy tay Nhan Tịch nắn , rồi nheo mắt ghé sát mặt cô. Khoảng cách gần đến mứcleech_txt_ngu suýt nữa là chạm vào mũi cô, nhìn lâu mới hài lòng gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, quay sang vớileech_txt_ngu Vươngleech_txt_ngu vừa mới bước ravi_pham_ban_quyen: “Vương thịbot_an_cap, đứa này sinh giờ nào?”
“Sinh giờ Ngọleech_txt_ngu, ngày mười sáu tháng Tám.” Vương thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vàng lôi tờ văn tự bán thân ra.
Hà Cô liếc nhìn một cái, chẳng biết có biết chữ hay , chỉ gật đầu: “Con sinh vào Ngọ là rất hiếm, tốt nhất ngay đêm nay hãy để nó vào ở trong , giúpbot_an_cap Lang nhà bà chặn sát khí. Vượt được kiếp nạn , Nhị Lang sau này nhất định sẽ gặp dữ lành, gặp nạn thành may!” Nói đoạn, bàleech_txt_ngu ta lấy ra vài gói đồ đặt lên bàn đá, quanh lầm bầm niệm một tràng dài.
Cho đến khi lại vang tiếng ho, không ngừng ngoái đầu nhìn, ràng là dạbot_an_cap đang để khác không ngồi yên, ta mới chậm rãi dừng : “Đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiên dược, sắc cho Lang nhà bà uống. kỹ, lúc sắc nhất định phải đứa nhỏ này tự tay làm. Một gói thuốc đổ ba bát nước, sắc còn bát, rồi để nó bưngleech_txt_ngu vào cho Nhị Lang uống. Bà phải nhớ cho kỹ, thuốc không được một li nào.”
Vị thần bà chỉ tayvi_pham_ban_quyen vào Nhan Tịch: “Còn nữa, phải nó thật thành tâmbot_an_cap vào. Danh tiếng của Hà Cô đã biết rồi đấy, hễ ta là không gì không linh nghiệm. Nhưng nếu tiểu nha đầu đắc tội với đại khiến tiên dược mất linh, thì đó chẳng ai cứu nổi Nhị Lang nhà bà đâu.”
Đây rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đang muốn đùn đẩy trách !
Lòng người có thành tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay không, dù có mổ ra cũng chẳng thấy đượcleech_txt_ngu!
Cái Hà Tiên Cô này thật quá , nói ra những lời này thì nếu người là nhờ công bà ta tiên ban thuốc, còn người chết thì là do Nhan dạ không thànhbot_an_cap, đắc tội với trời cao.
Đây là cổ đại, ngộ nhỡ Vương nổi giận mà đem mình đi thiêu sống hay sốngvi_pham_ban_quyen
Trong đầubot_an_cap Nhan hiệnvi_pham_ban_quyen lên một trăm linh tám kiểu chết thảm. Thấy cái tội cứ lần lượt đổ lên đầu mình, cô “phịch” một tiếng đất: “ cô, đại nương nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua là biết người tốt, với con cũng tốt. Ơn một giọt nước phải báo đáp bằng suối, convi_pham_ban_quyen nguyện một mạng đổi một mạng, chỉ cần chữa khỏi chobot_an_cap người bệnh, Tiên cô bảo con làm gì được!”
Cô ngẩng đầu Hà Tiên Cô đầy thành kính: “ không biết làm nào mới để thần tiên được con thành tâm, xin Tiên cô chỉ dạy cho con với! Con nhất định phải cứu người!”
để tỏ ra thành tâmbot_an_cap?
Con gầy nhưvi_pham_ban_quyen giá đỗ này đang đào hố cho bà tavi_pham_ban_quyen nhảy qua nói sao?
Tiên nhất thời không đoán được Nhan thật sự minh chỉ tình hỏi câu đó. Bà ta kẻ lõi đời, biết câu không dễ trả lời, sơ hở một chút là tự làm mình.
Vươngvi_pham_ban_quyen thịvi_pham_ban_quyen nghe vậy thì vô cùng cảm động, vành mắt đỏ hoe, liên tục nói: “Đứa nhỏ ngoan, cảmvi_pham_ban_quyen ơn con, thế nào ta cũng ghi nhận tấmvi_pham_ban_quyen lòng này của convi_pham_ban_quyen.” Nóibot_an_cap rồi, bà cũng đi tới trước Hà Tiên Cô: “Tiên cô, xin bà cho chút!”
“Đúng vậy, đúng vậy, Tiên cô hãy dạy con đi, chỉ cần là lời bà nói, con định sẽ làm theo!” Nhan Tịch hận không thể dập đầu xuống lộ lòng trung thành, nhưng nhìn khuôn mặt rõ vẻ lừa đảo của Hà Tiên Cô, cô thật sự không thể dập đầu xuống nổi, đành ngước lên bà ta với ánh đầy sùng kính để thể hiện sự chân thành.
Đôi mắt giácvi_pham_ban_quyen của Hà Tiên Cô liên hồi, liếc nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhan một cái: “Người trong mắc bệnh lao, ngươi ngày đêm canh giữ trong phòng, một bước cũng không được rời đileech_txt_ngu!”
Tiểu nha đầu định đấu với bà ta sao?
Bàn về chuyện đổ , Hà Tiên Cô bà đây mớibot_an_cap là chuyên !
Ngày đêm canhbot_an_cap giữ, có giỏi thì ăn ở trong phòng đó đi. Hơn nữa ta đãbot_an_cap nói rõ người bên trong mắcvi_pham_ban_quyen bệnh , bệnh lao là bệnh ngườivi_pham_ban_quyen, không tin là con này không sợ.
Bệnh lao? Làvi_pham_ban_quyen bệnhleech_txt_ngu phổi đấy, trong truyền thuyếtvi_pham_ban_quyen là căn vô phương cứu chữa ở cổ Cái tội này nhất định phải đẩy đi!
“Con đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!” Nhan Tịch mặt kiên định: “Tiên tâm, chỉ khỏi , con định không phòng nửa bước!” Bệnh lao lan cũng phải có điều kiện của !
Người đại như cô ai mà chẳng chút kiến thức phòng chống bệnhbot_an_cap truyền nhiễm chứ?
So với việcvi_pham_ban_quyen phải gánh một cái chết người, thì mọi thứ đều cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể khắc phục được!
Tất cả là vì giữ mạng, cả là đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải đổ !
Vạn nhất người thật sự không cứu được, Vương thịvi_pham_ban_quyen cóbot_an_cap lẽ tình cô tận tâm chăm sóc, một lòng kính mà tha cho cô một đường sống chăng?
“Nhưvi_pham_ban_quyen được rồi sao?” thị nhìn Hà Tiên Cô với ánh mắt hy vọng.
Con nhóc này nhìn tuổi còn nhỏ, sao mà khó phó thếleech_txt_ngu nhỉ?
Hà Tiên Cô vốn tưởng nghe đến chữ lao sợ hãi, không ngờ cô lại chẳng sợ chút nào? Phải rồi, con nhóc này mới ngần nào, nhìn vóc này chắc chỉ khoảng tám tuổi, làm sao biết bệnh lao là cái gì? Đúng là ngoan cả đời, lú lẫn một giờ.
“ như thế đương là đủ, lúc sắc càng thành tâm hơn.”
“Con sẽ canh chừng siêu thuốc không rời nửa ?”
“Chưa đủ, lúc sắc thuốc, đọc văn!”
“Con phải đọc kinh ạ? Trước đâybot_an_cap con có nghe các sư phụ trong chùa tụng kinh, con nên đọc kinh gì? Địa Tạngvi_pham_ban_quyen ? Kimleech_txt_ngu Cang ? Diệu Pháp Hoa Kinh?” Nhanvi_pham_ban_quyen Tịch một hơi đọc ra bảy tên kinh văn: “Những kinh này được không ạ? Những thứ này con đều biết.”
Cô một người đồng nghiệp là cư sĩ, hay nhắc đến mấy bộ kinh này nhất. Lúc đó cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin thần , chỉ là mượn chuyện bàn luận pháp để giao lưu trong giới mà . Những kinh cô vừa đều là những bộ dài nhất kinh Phật, cô chẳng thuộc nổi lấy một .
Ngộ mụ Hà Tiên này chỉ định bộ bảo cô đọc, chẳng phảileech_txt_ngu cô sẽ tự làm khó mình sao? Chi trước, đánhvi_pham_ban_quyen cược Tiên Cô tin cô biết thật nên sẽ khôngvi_pham_ban_quyen dámbot_an_cap mạo nhắc đến những bộ đó.
Người dân quê người từng nghe giảng kinh ở , nhưng ngườibot_an_cap thật phânleech_txt_ngu biệt được nội dung kinh văn có ai. Hà Cô cũng là hạng đàn lừa , biết hơn phụ bình thường một chút, những kinh văn Nhan vừa bà ta cũng chỉ biết vài cái tên. Con nhócleech_txt_ngu này lại dám mạnh miệng bảo là mình ?
Đứa nhỏ Vương thị tùy tiện mua được ở trấn trên mà lại hiểu biết đến sao?
Tiên cô, được không? Nếu không , con cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc cả «Tamleech_txt_ngu Tự Kinh», «Tâm Kinh»
Hà Tiên Cô nghiếnleech_txt_ngu răng: Mấy thứ đó khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được, ngươi phải tụng «Đạo Đức Kinh»!
may lần trước bà đến làm phép cho nhà địa chủ họ Hà, có nghe phu nhân nhà đó ngườileech_txt_ngu chép «Đạo Đức Kinh», bảo là để dường Tam Thanh Đại Tiên. Bà ta không tin con nhóc này kinh nào cũng thuộc!
Hà Tiên Cô đánh cược rằng Nhan Tịch chưa từng nghe qua, con bé mình hòa thượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong miếu tụng , màvi_pham_ban_quyen «Đạo Đức Kinh» này đồ cúng dường cho Tam cơ mà!
«Đạo Đức Kinh» ạ? Quả nhiênbot_an_cap, Nhan Tịch cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút ngơ ngác lẩm bẩm.
Tảng đá trong lòng Hà Tiên Cô cuộc cũngleech_txt_ngu rơi xuống, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tội này cuối cùng cũng đổ đi được . Bà ta ngạo gật đầu: Đúng, làbot_an_cap «Đạo Kinh», vừa sắc thuốc vừa .
Nhưng mà «Đạo Đức Kinh» Tiên cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhất định phải vừa tụng «Đạo Đức Kinh» vừa sắc thuốc mới quả sao? Con người ta nóileech_txt_ngu, «Tâm Kinh» cũng rất tốt mà.
« Kinh» dĩ nhiên là tốt, nhưng hiện giờ cần trừ tà, «Đạo Đức Kinh» lại càng tốt hơn. Chỉbot_an_cap cần tụng « Đức Kinh», Thái Thượng Lão , Quan Thế Bồ Tát, Lữ Tân, Lai Tổ, Cang Lực Sĩ đều sẽvi_pham_ban_quyen từ trên trời giáng xuống, yêu ma quỷ quái nào cũng không dám đến gần. Hà Tiên Cô sa sầm mặt: Vị đại tiên ta thỉnh tới chínhvi_pham_ban_quyen là Hà Tiên Cô trong Bát Tiên, đại tiênbot_an_cap nói khi ngài ấy sang Thiên nghe kinh, Như Lai Phật Tổ cũng giảng «Đạo Đức Kinhvi_pham_ban_quyen» đấy.
Cái thứ lộn xộn gì thế nàyleech_txt_ngu?
Nhan Tịch phải cắn chặt quai hàm, sợ không nhịn được mà bật cườileech_txt_ngu tại chỗ.
Nhưng mà «Đạo Đức Kinh» con Giọng Nhan Tịch có thấp thỏm.
Thấy con bé ngơ ngác, Hà Tiên Cô mới thấy yên tâm.
Vương thị nhìn Nhan Tịch với vẻ mặt đầy hy vọng. Bà có «Đạo Đức Kinh», nhưng ngườivi_pham_ban_quyen quê có mấy ai biết chữ, huống chi là tụng ?
Đa số mọi người đều đợi đến ngày rằm, mùng tới miếu nghe các sư thầy kinh. Thấy Nhan Tịch không nói nào, rõ không thuộc, lại nghe trong phòng truyền ra một trận ho rũ rượi, Vương thị nghiến răng: Tiên cô, nếu con thuê người phòng tụng «Đạo Kinh» thì có đượcleech_txt_ngu không?
Tiền bạc trong nhà đã cạn , bà chỉbot_an_cap có Nhị Lang là chỗ dựa nhất! Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần một tia hy vọng, dù có phải đập nồi bán sắtleech_txt_ngu bà cũng phải làm.
Trong phòng đến một tiếng gọi, nhưng chỉ mới thốt ra một chữ đã bị một tràng ho kinh thiên động địa nhấn chìm.
Không được! Người khác không được, chỉ có nó tụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì mới thể được lòng thành!
Nếu con thuộc « Đức Kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net», có phảibot_an_cap huynh ấy sẽ khỏi bệnh ? Nhan Tịch rõ ràng hoảng hốt lo sợ: mà, « Đức » dài lắmleech_txt_ngu ạ
Hà Côleech_txt_ngu căn đợi bé hết câu: Đúng vậy, chỉ cần vừa sắc tụngbot_an_cap xong một lượt là được!
Thấy dáng vẻ này của Nhan , bà hoàn yên lòng.
Được rồi, giờ lành không còn , tiên giá của đại tiên phải quay thiênleech_txt_ngu đình rồi. Hà Tiên ưỡn ngực ngẩng cao đầu, dạng khiến lỗ mũi suýt thì song song với trời. ta run rẩy khắp người: Phàm phu tục , còn không mauleech_txt_ngu mau tiễn đưa!
Tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, con thuộc «Đạo Kinh»! Giọng nói vui vẻ của Nhan vang lên, Chỉ cần lúc sắc thuốc tụng một lượt, con nhất định được. Ngườibot_an_cap nhớ thưa với đạibot_an_cap tiên, bảo ngài ấy nhất định phải làm huynh ấy khỏe lại nhé.
Thân hình Hà Tiên Cô vốn đang run rẩy vui lúc tiễn thần, bụngleech_txt_ngu chân vẫn còn , nhưng cổ thì cứng đờ lại. Bà ta cứng nhắc cúi đầu: Ngươi ngươi thuộc sao?
Hóa ra nãy giờ mình bị này dắt mũi sao!
Vậy mà lúc nãy ngươi Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện vừa xoay như chong chóng, giọng bà ta trở nên sắc lẹm.
Con không chỉbot_an_cap thuộc, mà có thể chép lại nữa. Lúcleech_txt_ngu nãy người nhắc đến « Đức Kinh», con liền nhớ người mẹ đã khuất mình, bà ấy cũng rất tin tưởngbot_an_cap tiên cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Thấy bà ta sắp giận, Nhan Tịch lập tức nói tiếp: Mẹ con luôn bảo trong các vị thần tiên, Tiên Cô là người xinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đẹp và nhân nhấtvi_pham_ban_quyen, aivi_pham_ban_quyen có thể thỉnhleech_txt_ngu đượcvi_pham_ban_quyen ngài ấy hạ phàm, chắc chắn phải là người hành thiện tích , có cơ duyên lớn lắm.
Lời nịnh hót bao giờ dễ nghe.
Hà Tiên được vài câu tâng bùivi_pham_ban_quyen taibot_an_cap, lời định mắng chửi lại ởbot_an_cap cổ , thời không biết cóleech_txt_ngu ra tiếp hay không.
Mẹ vẫnbot_an_cap nói mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, đại tiên cóbot_an_cap thểbot_an_cap chữa không chữa được mệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Người vừa nói đếnleech_txt_ngu «Đạo Đức Kinh», con liền nhớ lời mẹ dạy, con vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa hiểu lắm, tiên côleech_txt_ngu đạo pháp cao siêu, người có thể cho con biết là gì không ạ?
Nhan Tịch không muốn đắc tội với bà ta, loại phù thủy thầy cúng này tuy đáng ghét có chỗ đứng chốn quê.
Đến thời hiện đại còn cóbot_an_cap bao đại sư có sống, cô chỉ muốn đẩy trách nhiệm chứ không chuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm kẻ thùbot_an_cap.
Tiên cô, người nói chỉ cần con rời phòng nửa bướcleech_txt_ngu, lúc sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc thì tụng «Đạo Đức Kinh», bệnh của Nhị ca ca sẽ khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cóvi_pham_ban_quyen vậy ạ? Cô dày mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi một tiếng ca ca làm với người bệnh.
Đó là đương nhiên! Hà Tiên Cô nghe Nhan Tịch nói vậy, hồi gật đầu bảo: Có điều sự đều có định số. Vương thị, ta về sẽ cầu xin đại tiên hỏi thăm thiên ngươi. Có quý nhân chắn , Nhị Lang uống tiên dược có lẽ sẽ khỏi. Nếu có biến, khắc sẽvi_pham_ban_quyen có điềm báo! Thôi, ngươileech_txt_ngu mau đưa con bé này vào trông chừng trong phòng đi.
Cảm ơnleech_txt_ngu tiên ! Người thật pháp lực vô biên! Nhan Tịch câu, thầm thở phào nhẹ . Xong , cuối cũng đẩybot_an_cap được cái trách nhiệm này đi.
Chỉ cần phải do lòng cô có hay khôngvi_pham_ban_quyen, thì Nhị Lang phòng có , đó cũng là dovi_pham_ban_quyen mệnh hắn đã .
Vươngvi_pham_ban_quyen vì quá lobot_an_cap lắng mà bối , bà căn bản không nghe kỹ cuộc thoại giữa Nhan Tịch và tiên cô, nghe thấy mau đưa Nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tịch vào phòng là gật đầu lia lịa, nắm lấy tay Nhan Tịch dắt vào trong.
Bên này, Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiên Cô đã rút ra một dây thừng, xỏ qua cái đầu lợn rồi xách trên tay, kia conbot_an_cap gà trống dướileech_txt_ngu đất, chẳng đợi Vương thị trở ra vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng chuồn mất.
Những nhàleech_txt_ngu có ngườibot_an_cap bệnh lao, bà ta chẳng dám nán lại lâu.
nhóc Vương muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về tà môn quá, lâu bà ta sợ bị ám quẻvi_pham_ban_quyen. Dù nhà bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta cũng không gần thôn Dương Sơn, vạnleech_txt_ngu nhất Lưu Nhị Lang này có chết thật, tiếng của bà ta cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu, con nhóc đó chẳng phải đã nói gì mà tạileech_txt_ngu nhân tại thiên đó sao, sự đều có cái số cả rồi!
Nhan Tịch không rảnh để đến bà đồng nữa, cô theo thị bước . Đây ràng là gian chính, hai bên gian chính đều có cửa, chắc là phòngbot_an_cap đông và phòng tây. Bước vào căn phòng bên trái, tầm mắt tối sầm lại, một vị khó tả xộcvi_pham_ban_quyen thẳng vào mũivi_pham_ban_quyen, cô hít một hơi thật sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới theo Vương thị đi vào sâu hơn.
cửa phòng này đều bị đóng chặt, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo cả rèmbot_an_cap vải, hèn gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa ban ban mặt mà tối tăm thế này.
chiếc giường gỗ đối diện cửa phòng, một thiếu niên chừng mười ba mười bốn , mặt mày tái mét đang tựa lưng vào thành giường. Nghe thấy tiếng Vương thị cô vào phòng, hắn nghiêng đầu im lặng nhìn cô phía sau thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Rõ ràng, chính là Nhị vừa nhắc tới.
Trongbot_an_cap căn phòng tối mờ, không nhìn rõ ngũ , trên khuôn mặt trắng bệch đó, đôi mắt thẳm nhìnbot_an_cap sang có chút sợ.
Nhan Tịch đang lưỡng không biết có nên tiến lên khôngleech_txt_ngu thì Vương thị đã sải bước đến bên giường, nhét thêm một sau lưng thiếu niên, sờ trán con trai: Nhị Lang, thấy khá hơn nào ? Con , đây làvi_pham_ban_quyen quý mà tiên chỉ điểm tìm cho con đấy, bảo là cóbot_an_cap thể giúp sát. Lời tiên cô nóivi_pham_ban_quyen lúc nãy có nghe thấy không?
Con khụ khụ khụ nghe thấy khụ khụ. Nhị Lang không nóileech_txt_ngu nổi một câu trọn vẹn, chỉ có một tràng tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ho liên tiếp.
Nhan Tịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm lấy ấm nước cạnh, rót một chén: Huynh uống miếng trước đã!
Nhịbot_an_cap Lang dứt cơn ho, tựa vào thành giường thở . Nghe thấy lời Nhan nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn chằmleech_txt_ngu chằm hồi lâu.
Thiếu niên tuổibot_an_cap đờileech_txt_ngu tuy không lớn, ánhvi_pham_ban_quyen mắt đỗi chuyênbot_an_cap chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến người ta giác như mọi tâm tư đều bị nhìn thấu.
Nhan Tịch cảm nhận người này tư trầm, chẳng thấy chút vẻ ngây nào của lứa tuổi thiếu niên. Không biết đàn ông cổ đại đều như vậy, hay Nhị Lang này làbot_an_cap một trường hợp ngoại lệ. Quan sát Lang, vốn dĩ hắn có dung mạo khá tuấn , kiếm mắt phượng, sống mũi thẳng tắp, bờ môibot_an_cap hơi mỏngvi_pham_ban_quyen Theo kinh nghiệm của nàng, người môi mỏng thườngleech_txt_ngu rất khéo ăn khéo nói.
Nhị Lang vốn dĩ rấtbot_an_cap ưa nhìn, chỉ tiếc giờ đây quá gầy gò, mặt mày trắng bệch, cánh phập phồng thở dốc hồibot_an_cap, tưởng chừng hơi thở cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đứt quãng bất cứ lúc . vai gầy guộc tựa vào đầu giường trông thật mỏng manh.
Lát , Nhan tay tới trước một , Nhị Lang mới vươn tay nhận lấy chén nước uống một ngụm.
Nhìn qua hắn cũng chỉ mới mười mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , hy trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao phù cho hắn sống sótbot_an_cap. Lúc nãy nàng vội vàng đổ hết trách nhiệm lên đầu thánh là để tự bảo vệ mình, giờ thoát được tội, nàng vẫn hy này có thể khỏe lại.
“Thẩm nương, trong bí báchvi_pham_ban_quyen quá cũng không . Con nghe người ta nói, người bệnh không được đểbot_an_cap lạnh, nhưng phòng ốc cũng không thể không thông gió.”
“Lại có cách nói đó sao?”
“Vâng ạ, bà nhìn xem, giờ trời khôngvi_pham_ban_quyen lạnh, ta kéo rèm cửa lên cho thoáng khí và lấy ánh sáng ?”
Vương do hồi lâu, nghĩ đến việc Hàbot_an_cap Tiên Cô nói Nhan Tịch là nhânvi_pham_ban_quyen định con trai mình, bà vốn cũng không phải người có kiến, nghiến răngbot_an_cap gật đầu: “, nghe con!”
Nhan Tịchbot_an_cap rèm cửa lênbot_an_cap, căn phòng lập tức sáng sủa hơn hẳn, bày trí trong phòngbot_an_cap cũng hiện ra rõ mồn một.
Có thể thấy, mẹ con Vương thị là người sạch sắc. Dù Lang đang lâmbot_an_cap bệnh nhưng trong phòng vẫn ngăn nắp, không có đạc bừa bãi. Trước sổ là một chiếc bàn thư pháp, trên đó đặtvi_pham_ban_quyen ngay ngắn nghiên giấy mực, hai cuốn sách đã sờn mép được xếp lại gọn . Xem ra, thiếu niên là một người đọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Tịch vừa quan sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa đánh giá điều kiện kinh tế của gia này: đạc cũ, giường kỹ đôi khi phát ra tiếng kêu cọt kẹt, chăn màn quần áo sạch sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng đầy những mảnh vá cả gộp lại chỉ tiết lộ một thông tin: hề dư dả!
Nhà nghèo mà còn nuôi người đi học, ngày khổ giờ mới dứt.
Dù Nhị có khỏi bệnh, mình cũng không thể lún sâu vào đây, phải tìmvi_pham_ban_quyen cơ hội mà trốn thôi.
Vương thị giúp con trai chỉnh lại, lúc này mớivi_pham_ban_quyen raleech_txt_ngu còn chưa biết tên của con vừa mua về.
Nhan Tịch đã sớm liếc qua nội dung trên văn tự bán . May mắn thay, dù trênleech_txt_ngu đó làbot_an_cap chữ phồn thể nhưng nàng đều nhận biết , của nguyên vẫn giữ nguyên như .
“Nhị Lang, con xem, đây vị quý nhân mà Hà Tiênbot_an_cap chỉ dẫn tìm về. Có con bé ở đây, bệnh của con nhất định sẽ sớm bình phục.”
Thiếu niên nằm trên giường rõleech_txt_ngu ràng không muốn nói , nghe lời Vương thị thì lại đánh mắt nhìn Nhan Tịch một cái, rồi mới một , .
Vương thị lại quay sang nói với Nhan : “Sau nàybot_an_cap, ta gọi con là Tịchbot_an_cap Nhi . Ta chỉ nuôi dạy mỗi Nhị Lang, sau này con cứ như con gái của ta vậy. Tuổi con còn nhỏ, sau này hãy gọi là thẩm nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nhị Lang lớn hơn con tuổi, con cứ gọi nó là ca ca.”
Vương thị đặt kỳ vọng rất lớn trai, tuy mua người về để xung hỷ nhưng bà cũng không định để Nhan Tịch làm con dâu . Nhưng cái danhvi_pham_ban_quyen quý nhân, khôngleech_txt_ngu thể coi nàng là nha hoàn. Hơn nữaleech_txt_ngu, với hoàn nhà họ Lưu hiện giờ, nếu mua nha hoàn, để người trong biết được chẳng phải sẽ bị thối mũi sao? nên bà đành mậpbot_an_cap mờ về thân phận của nàng.
may, nhìn thấy văn tự bán nàng cứ ngỡ sẽ phảivi_pham_ban_quyen làm nô tì, giờ nghe Vương thị nói vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nhan Tịch thở nhẹ nhõm. Nàng thoáng thấy vẻ mặt mấy tán của thiếu niên trên giường đối với cái quý nhân . đúng, hắn là người đọc sách, hẳn phải biết sự khác biệt giữa Phật kinh và Đạo Đức Kinh, những lời nói nhảm nhí của Hà Tiên Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chắc chắn hắn không tin.
Nhan Tịch thầm suy tính trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngoài vẫn ngoan ngoãn gọi một : “Thẩm nương, Nhị Lang ca.”
Vương thị hài : “ ta dạo này có chút khó khăn, đợi Nhị Lang khỏe lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mọileech_txt_ngu chuyện sẽ ổn . ngày Nhị Lang , vốn là ta ngủ ở đây chăm sóc, giờ đã đến rồileech_txt_ngu, con cứ ngủ ở đây trước đi. Ta ngủ kia, nhìn con đói đếnleech_txt_ngu mứcbot_an_cap này, cũng cần tẩm bổ, đêm thức giấc hay cần gì cứ gọivi_pham_ban_quyen ta.”
“Nương, người người cũng khụ khụ nghỉ ngơi đi.”
“Ơi nương biết rồi, yên tâm, nói nữa, nương biết phải nghỉ ngơi mà.” Vương miệng đáp lời, vẫnbot_an_cap không ngừng dọn dẹp.
“ nương, biết rồi. Cái đó có thần tiênvi_pham_ban_quyen , nhưng bệnh vẫn mời thầy thuốc chứ ạ?”
Bệnh phế lao mà, đồng làm sao màvi_pham_ban_quyen khỏi cho được.
“Đã mấy thầy thuốc rồi, người thì phong hàn, người bảo nhiệt, người lại bảo phế ” Vương lộ vẻ sầu muộn, “Hà Tiên Cô lúc nãy cũng nói làvi_pham_ban_quyen phế lao Cái bệnh phế lao nàyvi_pham_ban_quyen” Vành mắt bà đỏ lên, vội vàng kìm nén nước mắt, “ đại tiên đều nói sẽ khỏi, nhất địnhleech_txt_ngu khỏi thôi. Ta đi lấy lò thuốc vào đây, convi_pham_ban_quyen giúp Nhị Lang sắc thuốc trước, sắc xong rồi hãy đi tắm rửa thay quần áo.”
Vương thị rõ ràng là tin tưởng Hà Cô đến mù quáng, không còn nghe lọt tai lời nào khác.
Nhị Lang trên giường một câu cũng không trọn , muốn ngăn cũng lực bất tâm.
Nhan Tịch không yên tâm vềleech_txt_ngu thuốc mà Hàvi_pham_ban_quyen Cô đưa ra. Thấy Vương đặt lòvi_pham_ban_quyen thuốc ấm thuốc ngay cửa, rõ ràng không muốn để Nhan Tịch bước ra khỏi dù chỉ .
Nhan Tịch không còn cách nào khác, đành bắt đầu sắc thuốc. Dưới sự thúc giục của Vương thị, nàng sắc thuốc vừa lẩm Đạo Đức Kinh: “Đạo khả đạo, phi thường đạo Hy ngôn tự . Cố phiêu phong bất triều, sậu vũ bấtbot_an_cap chung nhật”
May mà nàng không nói khoác, Đạo Đức Kinh đúng là nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làu làuvi_pham_ban_quyen.
Nhị Lang tựa trên giường ban chỉ lắng nghe, nàng sự đọc ra không sai một , vẻ kinh ngạcbot_an_cap hiện rõ trên mặt. Đã lâu rồi hắn được ngủ một giấc ngon , hôm nay lại bị giày vò ngày trời, trong tiếng đọc sách trong trẻo, hắn chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh , mặt trời khuất bóng sau rặng núi tây, hắn đã ngủ được cả chiều.
Vương thị mừng cảm ơn đại phù hộ, vội vàng bảo Tịch bưng thuốc đến đút cho hắn .
Nhị Lang có lẽ khôngleech_txt_ngu để Vương thị lo lắng, nhận lấy bát thuốc rồi khôngvi_pham_ban_quyen nói mộtbot_an_cap lời, cứ uống ừng ực mấy ngụm lớn cho bằng hết.
Vương thị thấy hắn xong bị ho, mừng rỡ cảm tạ thêm vài câubot_an_cap, kê caobot_an_cap gối cho nằm , lại đắp thêm một lớp chăn mồ hôi.
Sau đó, Vương thị vào mộtbot_an_cap chiếc chậu gỗ, đặt cạnh quần áo ở đầu giường, lấy một chiếc lớn treo lên, tạm thời vâybot_an_cap thành một phòng tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn sơ cho Nhan Tịch tắm rửa.
Rõ ràng thị là người thực sựvi_pham_ban_quyen ưa sạch sẽ.
“Giờ vẫn qua Đoan Ngọ, tiết trời tháng Tư khi trời vẫn còn hơi lạnh, con cứ người trong phòng trước đi. Đây bộ quần cũbot_an_cap của ta, hôm con mặc , sauleech_txt_ngu này ta sẽ xem cỡ của con rồileech_txt_ngu sửa vài bộ khác.”
Nhan nhìn vị trí đó, chắc chắn rằng Lưu Nhị Lang dù có mở mắt cũng không nhìn thấy được, lúc này mới bước trong lau người rửa mặt.
Lúc đầu còn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy gì, xong thay bộ của Vương thị vào, rồi ngửi lại quần áo rách rưới mình vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, một mùi chua loét nồng nặc bốc , nữa thì làm nàng ngất xỉuvi_pham_ban_quyen.
Vương thị thấy nàng cũng bết lại thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cục, bèn xáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một thùng nước nóng vào, bảo Nhan ngả đầu lên gối cẩn thận gội đầubot_an_cap nàng.
Vương thị là người cực kỳ kiên nhẫn. cả với những lọn tóc rối bù mà nếu Nhan Tịch chắcbot_an_cap chắn thẳng tay giật ra, thì bà lại tỉ mỉ gỡ từng chút , gần không làm đau da đầu cô.
Nhan mấy lần mở mắt đều thấy khóe miệng thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút ý , gương mặtbot_an_cap hiền hòa, khiến cô nảy sinh cảm giác chột dạ khó tả.
Lưu Nhị Lang, huynh nhất định phải khỏe lại .
Vương thị việc Tịch sau này sẽ ở lại nhà mình, gội đầu cho cô vừa kể qua tình trong nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
này gọi là thôn Dương Sơn.
Lưu Nhị tên thật Liễu Hành, cha anh đã qua đời từbot_an_cap lâu.
Vương thị luyên thuyên kể về việc Liễu Hành nhỏ đã hiểu chuyện và thông ra sao. năm chín tuổi mới gom góp đủ tiền cho anh học, nhưng vừa vào học đườngvi_pham_ban_quyen nổi bật hơn người, thầy giáo lời khen ngợi. Năm mới mười tuổi đã thi huyện thí. Dù nhà có haibot_an_cap mẹ con góa phụ sớm hôm, nhưng dân làng coi Liễu Hành Văn Khúc Tinh hạ phàm, chưa từng ai dám coi thường.
Lý chính thôn Dương Sơn cũng thấy nếu thôn có thể xuất hiện một người có công danh chữ nghĩavi_pham_ban_quyen thì đó vinh dự chung, nên luôn quan tâmvi_pham_ban_quyen giúp đỡ mẹ con họ.
“ năm thi nốt kỳ thí là sẽ có công danh, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ trở lại gặp trận mưa lớn. Banbot_an_cap đầu chỉ là ho vài tiếng, vì muốn tiết kiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc nên chỉ bốc thang thuốc qua loa Ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ đâu Đềuleech_txt_ngu tại ta , đóvi_pham_ban_quyen sao ta lại nghe lời Nhị chứ? Nếu ta mời đại đến khám tận nhà có lẽ đã không kéo bệnh phế thế này”
Vương cứ hễ nghĩ việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc đó mình nghe lời Nhị Lang không mời thầy , định bụng tiết kiệm chút tiền để anh đi thi phủ, thi viện, kếtvi_pham_ban_quyen quả khiến bệnh của con traileech_txt_ngu bị kéo dài đến mức này bà lạibot_an_cap hối hận nguôi.
“Nương, Nhị huynh là nhân thiên ” Tịch nghe kể là do cảm lạnh dẫn đến, thầm nghĩ trường hợp của Lưu Nhị Lang chắc bệnh viêm phổi cách gọi hiện đại chăngvi_pham_ban_quyen?
“Phải, phải, có ở đây rồi. Tiên cô đã nói con chính là quý nhân của Nhị Lang, có thể giúpleech_txt_ngu nó chắn .”
Nhan Tịch ngheleech_txt_ngu đến hai chữ “xung hỷ” là lạileech_txt_ngu thấy . Cũng xem ý tứ của Vương thị thì không có ý bắtleech_txt_ngu cô làm connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâu nuôi từ bé. là xung hỷ chắn sát thì cô cũng chẳng có năng đóvi_pham_ban_quyen.
Mở mắt gươngvi_pham_ban_quyen mặt tràn đầy vẻ từ ái của bà, Nhan Tịch thấy sống cay. Kể mẹ cô qua đời, trừ cô thợ gội ởvi_pham_ban_quyen tiệm làm tóc ra, chưa từng có ai kiên nhẫn gội cho cô như vậy.
Trong ấy, cô thậm cảm thấy có chút tội . đang thụ tìnhvi_pham_ban_quyen mẫu tử này bằng cách “ tráovi_pham_ban_quyen” sự yêu thương Vương thị chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con trai bà. Nếu trờileech_txt_ngu sự nghe thấy lời cầu nguyện, xin hãybot_an_cap phù cho con trai Vương thị bình phục đi!
Vương thị giúp Nhan Tịch đầu rồi lau khô, trời cũng sập tối. Bà vội vàng bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấu chút rau, rồi mang hai chiếc bánh thôleech_txt_ngu vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng.
Nhan Tịch nhìn bát rau, thấy và gạovi_pham_ban_quyen gần như nửa, thầm thở nhẹ nhõm. quá, nhà họ Lưu này ít nhất vẫn chưa đến mức phải ăn cám nuốt rau dại.
Cô thực sự đã quá đói, bát cháo rau chỉ vài hớp đã cạn sạch, thậm chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng cần dùng muối trên bàn. Uống liền một mạch hai bát, bụng mớibot_an_cap cảm thấy có chút gì đó, không còn trống nữa.
Vì đã nhịn đói lâu nên cô không dám ăn quá , đành đau lòng đặt .
Vươngvi_pham_ban_quyen thị nhìn cô ánh mắt tán thưởng, có lẽ bà nghĩ cô bé này thật hiểu chuyện, biết ý mà ăn ít đibot_an_cap.
Tịch cũng không nói nhiều, đặt bát rồi tự giác ra trước cửa canh lò thuốc để sắc thuốc.
ngoài đãbot_an_cap tối mịt. Quả đúng như lời Vương thị nói, tiết trời thángbot_an_cap Tư hễ tắt nắng làbot_an_cap trở lạnh, ngồi xổm bên lò thuốc mà chẳng thấy nóngbot_an_cap chút nào.
Vương thị thấy cô cẩn thận sắc thuốcleech_txt_ngu, vừa sắc vừabot_an_cap lẩm nhẩm học thuộc “Đạo Kinh” thì càng thêm vui mừng.
Lưu Nhị Lang thiếp đi trong đọc sáchbot_an_cap rồi lại tỉnh dậy cũng trong tiếng đọc sách . ánh đèn dầu vọt nơi cửa, anh thấy một tiểu nha đầu búi tóc bên, một tay cầm quạt, một tay cầm que cời lửa, miệng đang lầm rầm đọc sách. Anh khôngbot_an_cap lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Nhan Tịch quay đã chạm đôi đen láy kia, sợ đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quạt trong tay rơi “pạch” xuống đất: “Huynh tỉnh rồi à?”
Không sao, không , lồng ngực vẫn còn phập phồng, ấy chỉ đang mở mìnhvi_pham_ban_quyen chứ không phải trợn mắt lìa đờivi_pham_ban_quyen.
trấn an mình vài câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nhan đi tới giường: “Thẩm nương nói huynh mấy ngày rồi chưa ăn gì, chúng có nấu nước gạo, huynh uống ít trước đi.”
Ngũ cốc thứ nuôi người tốt nhất, khi bị bệnh lại càng ăn. Nhà không có tiền mua đồ bồi bổ, nên lớp màng cháo đặc quánh khi cháo không được phép lãng phí.
Nhan trong sách từng nói màng cháo tốt ngang nhân , nên nãy thuyết phục Vương hai bát, đặt cạnh lò thuốc cho ấm.
Lưu Nhị Lang không nói gì, tự mình chống tay tựa vàovi_pham_ban_quyen thành , thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dốc một hồi rồi uống cạn bátleech_txt_ngu nước gạo. Chẳngbot_an_cap biết là do hơi từ lò thuốc hay hơi ấm từbot_an_cap nước gạo, sau khi uống xong, anh cảm thấy người hơi nóng lên, dường như có ra chút mồ hôi.
thị đang bận rộn việc ngoài sân, nghe thấy tiếng nói trong phòng liền vội vào: “Nhị Lang, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào rồi?”
“Nương, sao khụ khụ thấy đỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn nhiềuvi_pham_ban_quyen rồi. Nương đi cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày hôm nay, mau nghỉ ngơi đi ạ.” Trận ho nàyvi_pham_ban_quyen xem ra vẫn ổn, không còn giống như muốn văng cả phổi ra ngoài nữa.
“ kìa, , nương không mệt. Để nươngvi_pham_ban_quyen ra hai con gà mái hoa nhà mình có trứng không, nếu có thì ngày mai nương hầm canh trứng cho con ăn.” thị thấy Nhị uống hết bát nước gạo thì lòng đầyleech_txt_ngu vui sướng.
Nhan Tịch đợi anh tiêu lát rồi mới rót một bát đã sắc xong chovi_pham_ban_quyen Lưu Lang uống.
Liên tiếp ngày sau đó, nước gạo, canh trứng và thuốc thang cứ luân phiên đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặn. Chẳng do thuốc Hà tiên cô lại vị đúng bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hay bà ấy thực sự có thần , nhưng Nhan Tịch lớn nhất là do chẩn đoán nhầm trước đó. Dù sao thì Lưu Nhị Lang cũng dần chuyển biến tốt hơn.
Vương thị mừng rỡ, sáng tối đều thắpvi_pham_ban_quyen bavi_pham_ban_quyen nén hương phụng côbot_an_cap, đi đứng cũng nhẹ nhàng như lướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gió.
Tịch cũng thầm cầu khấn phật, xem chừng Lưu Nhị Lang chết, cô cũng khôngvi_pham_ban_quyen phải lo chắn sát bại bị Vương thị giận lây. Cái mạng nhỏ này cuối cùng cũng giữ được rồi.
Những ngày qua thực sự đã chăm sóc rất tận tình, khôngvi_pham_ban_quyen dám lơ chút nào. Sáng , tối dâng canh, nửa đêm còn phảileech_txt_ngu thức xem Liễu Hành có đắp chăn không. Đừng nóivi_pham_ban_quyen là rời khỏi , cả giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh anh cô cũngbot_an_cap gần như rời nửa bước.
Bí bách quá, cô cũng chỉ dám tranh thủ lúc không ai để ý ngó ra sổ vài lần.
Ngôi của họ Lưu có vẻ hơi lánh, mấy ngày nay cô chẳng thấy một bóng dân làng nào đi ngang qua.
thị cũng tuyệt nhiên không ra khỏi cổng, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh quẩn ở .
Giờ đây, cả hai cuối cùng cũng có thể thở phàoleech_txt_ngu nhẹ nhõm.
Đến ngày thứ mười , khi trời vừa hửng sángvi_pham_ban_quyen, Lưu Nhị Lang bám vào cột định xuống đất. Vừa ra mép giườngleech_txt_ngu, anh vội vàng rụt lại, suýt chút nữa đã giẫm phải Tịch ngủ dưới thảm kê chân.
Tịch hoàn toàn không biết . Nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua cô luôn sống trong lo âu sợ hãi, mãi đến hôm qua khi mời đại phu từ trên trấn bắt mạch, đại nói đã bình phục, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm vài là sao nữa, cô mới thả lỏng và ngủ thiếp đi đến mức biết .
Liễu Hành cúi quan sát.
Mấy ngàybot_an_cap nay Nhan Tịch cuối cùng cũng cóleech_txt_ngu cái ăn vào , vẻ mặt vàng gầy gò ngày đầu . Lại thêm quanh quẩn phòng không bước ngoài nên da cũng trắng trẻo hơn đôi chút, gương đã bắt đầu có da , rõ những nét thanh tú vốn có.
Trông mới chỉ tầm chín tuổi mà cư nhiên có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc “Đạo Kinh”, nghe khí của hôm , chắc hẳn còn đọc qua không ít sách vở. Một người như vậy mà bị đem bán ngoài chợ, gia đạo sút, hay lai lịchvi_pham_ban_quyen khác?
Liễu Hành thò đầu ra sát, trong lòngleech_txt_ngu mối ngổn ngang, rơi vào tư. Nhìn cách nàngbot_an_cap hành , hoàng phóng khoáng, một tiểu bình bị bán đến nhà lạ, lẽ nào lại can đảm vậy?
Có vài lần tỉnh giấc, hắnbot_an_cap thấy nàng nhìn ra ngoài sổ với thần điềm tĩnhleech_txt_ngu, chẳng mảy may có vẻ gì là hoàng phải ở nơi đất khách người một mình. Sự trầm ổn đó thật không giống một tám chínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi nên có.
Nhan Tịchleech_txt_ngu vừa mở mắt ra đã thấy một khuôn mặt đang trừngleech_txt_ngu trừng nhìn mình, nàng giật nảy mình ngồi phắt dậy. Do dậy quá nhanh, nàng va thẳng vào ngực .
Một người bị tông ngã ngửa ra giườngbot_an_cap, người kia thì lăn xuống bục kêleech_txt_ngu chân, cả hai đồng kêu lên một tiếng.
Vương thị nghe tiếng kêu thất thanh, tay vẫn còn vạt tạp dề xông vào phòng. Thấy bộ nhác hai đứa trẻ, bà một tay kéo Nhan Tịch dậy, kia đỡ Hành.
Liễu Hành xua tay: “Nương, sao, khụ khụ không sao đâu ” nhỏ đã chữngleech_txt_ngu chạc, hiếm khi thất thố như thế này, bèn ngùng tránhbot_an_cap tay Vương thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đứng đi phía giá rửa mặtbot_an_cap sau cánh cửa, cúi đầu bận rộn mặt lau .
“Cái thằng này, lại tự mình dậy rồi?” Liễu Hành tự rời giường, trong lòng Vương thịleech_txt_ngu vui khôn xiết, nhưng miệng vẫn trách một câu: “Tịch nhi, con cũng thậtvi_pham_ban_quyen là, sao lại lăn ra sàn thế kia?”
Nhan Tịch không dám cho Vương thị biết mình va phải bảobot_an_cap bối của bà, đành phải chuyển chủ đề, vui vẻ hỏi: “Nương, Nhị Lang ca như vậy là đã khỏe hẳn rồi phải không ?”
“Hôm qua đại phu đã nói là chuyển biến tốt , thật đúng là nhờ Hà Tiên Cô phù hộ, trờivi_pham_ban_quyen xanh phù . Lát nữa phải mang ít nhang đến nhà Hà Tiên Cô mới được. Nhị Lang khỏe lại rồi, ta phải đến tạ ơn Tiên cô.”
Vương thị nói vừa ra ngoài bận tìm đồ.
“Thím, để con người.” Tịch ở trong phòng mãi cũng chán, lời cho , cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng có thể yên tâm bước khỏi cửa. Nàng vui vẻ đi theo sau Vương thị, nhân tiện quan sát xung quanh.
Sân nhà họ Liễu hơi cũ kỹ nhưng được dọn rất . Trên mặt đất bó củi từ thông còn tươi, cóleech_txt_ngu lẽ là do Vương thị lên núivi_pham_ban_quyen gùi từ sáng sớm.
Vương thị đi bếp, cẩn thận kéovi_pham_ban_quyen một chiếc giỏ từ trong góc cửa ra. Tịch ghé đầu nhìnvi_pham_ban_quyen, chỉ thấy vài quả trứng gà, nằm thớt đến mức không lấp đầy nổi đáy giỏ.
Cũng phải, nhà họ Liễu chỉ hai con gà mái, mấy nay Liễu Hành ngày nào cũng ăn một bát trứng hấp, trứng gà làm màbot_an_cap để dành được.
Vương thị có do dự: “Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà không còn nhang đèn mới , ta phải đi mua thêm ít nhang đèn, còn phải mua một cặp núi vàng núi Ôi Đáng lý còn phảivi_pham_ban_quyen mua ít đồ đến điện Khôi Tinh ở chùa Thanh Long cúng bái chút”
Giọng thịbot_an_cap dần, ràng là tiền nong nhà đang eo hẹp.
Nhanleech_txt_ngu biết núi vàng núi bạc là đồ làm bằngleech_txt_ngu giấy thiếc vàng thiếc bạc, ra tiệm nhang đèn mới được. Những ngày qua Vương thị đối đãi với nàng rất chân tình, nàng thực lòngvi_pham_ban_quyen không muốn nhìn thấy tiền bạc bịleech_txt_ngu ném qua sổ, : “Thím ạ, chúng cứ thong thả từng việc một. Nhị Lang ca khỏe rồi, trước hết cứ đến chỗ Hà Cô tạ lễ, sau này có điều kiện hẵng đến điện Khôi Tinh cúng dường. Nhà mình cũng không dư , hay là cứ mang ít quả rau xanh qua đóvi_pham_ban_quyen, cũng là một chút thành của mình.”
Với cái dạng của đồng Hà Tiên Cô , Vương thị xách núi núi bằng giấy với nhang đèn đến , chắc không được chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đón bằng hoa rau hay thịt đâuleech_txt_ngu.
Trong bảy tám ngày qua, Vương thị tận mắt chứng kiếnvi_pham_ban_quyen Nhan Tịch dốc lòng sóc Liễu Hành, bà rất hài lòng khi thấy nàng coi nơi nhà và gũi với mình. Tuy nhiên, bà thấy lời nàng nói có chút thiếu tôn trọng thần , bèn lườm nàng cái đầy trách móc: “Cái này, Tiênleech_txt_ngu Nhị Lang cũng là cả nhà mình, có đưa nhiêu cũng là lẽ nhiên. nói , nhà quả thực đang lúc túng thiếu. Con xếpleech_txt_ngu gà vào đi, hôm qua ta ra đồng hái đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một bát dâubot_an_cap rừng, cũng coi như của ngon vật lạ đầu mùa, nữa ra hái thêm ít rau mang đivi_pham_ban_quyen.”
Nhan Tịch nhìn Vương thị bưng từ trong chạn một bát dâu rừng đỏ mọngleech_txt_ngu, miếng suýt chút nữa làvi_pham_ban_quyen trào ra. Đây chẳng phải là mâm xôi mà nàng ăn hồi nhỏ sao!
Vương thị cùng Nhan Tịch rồi xếp những này, lại bỏ thêm măng mới vào, xách chiếc đầy ắp, hài lòng khóa cổng viện đi ra .
tiễn bà ra , nhân cơ hội ngó nghiêng bên một chút.
cửa nhà họ Liễu là một con nhỏ, cỏ dại mọc um tùm ven đường, trông có như chẳng mấy người qua lại. Men theo nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiến đá kê trước cửa là con nhỏ chảy dài ra tận , đây chắc hẳn là suối Khê mà Vương nhắc tới.
Tiếng nước chảy rócvi_pham_ban_quyen nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net êm tai.
Đúng nàng dự đoán, họ Liễu quả nhiên nằm nơi hẻovi_pham_ban_quyen nhất . Nhìn sang bên phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là núi lớn, phía bên tay trái thoang thoảng tiếng cười, chắc có người thôn đang giặt giũ đồ đạcleech_txt_ngu ở hạ nguồn.
Ở lánh thế này, nếu nàng bỏ , chắc chắn trong chốc lát sẽ không ai phát hiện ra. Chỉ là đến những ngày Vương thị đối tốt với mình, định bỏ trốn nàng chút lung lay.
Nhìn lại bộ váy áo trên người, nàng lại thở dài.
Đây dù saovi_pham_ban_quyen cũng không phải thời hiệnleech_txt_ngu đại, nàng cũng không còn là chính mình của ngày . Năm đó nàng bỏ chạy còn có thể tìm được việc làm, có thể sống sót ở thành phố. Ở chốn cổ đại này, nếu bỏ chạy ra ngoài, đất khách người, phương chẳng biệt nổi, thân thể này lại mới chỉ chín , cóvi_pham_ban_quyen đi thuê cũng chẳng aibot_an_cap nhận.
Thờivi_pham_ban_quyen hiện đạileech_txt_ngu còn bọn buôn người, huống chi là thời cổ đại, vạn nhất lại bị bọn chúng được rồi đem bán thêm lần nữa
“Ra khỏi thôn Dương là đường quan lộ, cứ theo đó đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về hai mươi dặm là tới trấn Thanh Long.” Giọng trầm thấp nhiên vang lên sau lưng nàng.
Tịch giật mình suýt chút nữa ngã nhào ra ngoài cửa. Khi hoàn hồn lại, nhận ra đó của Liễu , nàng tay vỗ ngực, tay vội đóngvi_pham_ban_quyen cổng viện, : “Nhị Lang ca, sao huynh lạibot_an_cap ra ngoài rồi?”
Liễuleech_txt_ngu Hành không để ý tới câu hỏi của nàng, vẫn thong thả nói tiếp: “Thôn Dương Sơn trấn Thanh Long không tính là xa, hai mươi dặmbot_an_cap đường, đi chậm thì một hai canh giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng tới nơi.” Nóivi_pham_ban_quyen đoạn, hắn liếc nhìnleech_txt_ngu Nhan Tịch một cái: “Nhắc mới nhớ, nương ta trấn Thanh Long đấy. Nghe nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta , tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buôn người đó muội đã bỏ trốn lần, kết quả là bị đậpvi_pham_ban_quyen, bỏvi_pham_ban_quyen đói?”
“Vângleech_txt_ngu.” Nhan Tịch thực sự không biết phải nói gì, lúcbot_an_cap tỉnhleech_txt_ngu dậy những lời tên buôn người nói đều thấy cả Lời Liễu Hành khiến nàng thoáng thấy hổ thẹn, dường bỏ chạy như là chút bội nghĩa?
Huống hồ, thị đối với nàng thực sự rất tốt. Dẫu khôngleech_txt_ngu thể so bì với Liễu Hành, nhưng khi ăn cơm, bà đều để dành nào nhiều cơm ít rau dại cho nàng, ngay cả lương khô cũng dúi miếng to hơn vào tay nàng.
sựbot_an_cap bụng chắc vì cái gọi là “quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giải hạn”, nhưngleech_txt_ngu qua tiếp xúc mấy ngày nay, nàng cũng có thể cảm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương thị sự là một phụ nữ hiền hậu, từ ái, lòng coi nàng như con cháu trong nhàleech_txt_ngu.
Liễu Hành thấyleech_txt_ngu Nhan Tịch đầu lặng không nói , bèn đi tới cạnh đá sân định ngồi xuống.
Nhan Tịch thấy vậy liền nhảy dựng lên: “Ghế đá lạnh lắm.” Nàng chạy vội vào bếp một ghế trúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn tay lấy thêm một tấm đệm cỏ bồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt lên ghế.
“Đa .” Hành mỉm cười, vịnh vào lưng ghế xuống: “Tịch nhi, muội bị bắt cóc rồi bán đi sao?”
“Ta” Nhan Tịch hoàn toàn không gì về thế của nguyên chủ, lại những ghi trên văn tự thân là do cha mẹ lâm bệnh nặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên mới bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bán, nàng bèn lắc đầu.
đừng , nếu là bắt cóc bán thì cứ nói . Nương là người thiện lương nhất, cho dù không thể tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưaleech_txt_ngu muội về nhà, chúng ta cũng có thể tìm cách liên lạc với người thân đến đón muội. Liễu Hành càng nói càngvi_pham_ban_quyen tràn hy vọng, càng nói càng thấy suy đoán của mình có lý.
Nhan có thể đọc thuộc lòng 《Đạo Đức 》, hiển nhiên là người được học hành biết chữ, gia đình như vậy sao thể dễ dàng bán con bán con gái? Nếu tiểu thư nhà quyền quý bị bắt cóc, đượcbot_an_cap cô bé vềleech_txt_ngu nhà chắc chắn là một việc đại thiện.
Nhan Tịch nghe Liễu Hành tình dẫn dụ, không cười khổ. Huynh sẽ thất vọng thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên à! Làm gì có nhiều chuyện tốt theo kiểu quý nhân gặp nạn đến cứu giúp vậy chứ?
Tôi thậtvi_pham_ban_quyen sự không phải bị bắt cóc! Thấy Lưu Nhị Lang vẫn còn đang nghiêm túc phục, Tịch không chịu nữa: Nhị Lang ca, là bị gia đình bán đi.
sự không phải bị bắt cóc sao? Liễu Hành vọng thở dài một tiếng.
Không phải, thậtbot_an_cap sự không phải. Tỉnh lại đi, đừng mơ tưởng bánh từ rơi xuống nữa.
Nhan Tịch cảm thấy Liễu Hành dù sao là thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên mười tuổibot_an_cap, không khỏi việc thích mộng tưởng. Cô xoay người đi bếp, bưng trứng hấp màvi_pham_ban_quyen Vương thị đã hầm từ sớm ra, đặt bàn : Nhị Lang ca, nay trời không lạnh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nóng, huynh cứ ở ngoài sân ănvi_pham_ban_quyen sáng đi nhé?
Khi Liễu Hành đón lấy bát hấp, vẻ ngây thơ hy vọng của thiếu niên khi nãy tan biến.
Những ngày qua, Nhan Tịch ăn ở đều trong nhà, hắn tận mắtleech_txt_ngu thấy cô ăn thực phụ, cháo rau mà không hề có chút miễn cưỡng nào. Nếu thật sựbot_an_cap là đứa trẻ nhà giàu sang, dù mấy đầu chịu khổ ở chỗ bọn buôn người mà phải nhẫn nhịnleech_txt_ngu, thì những ngàyvi_pham_ban_quyen cũng khó tránhleech_txt_ngu khỏi đểvi_pham_ban_quyen lộ sơ hở. Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm gì có đứa trẻ nhà giàu nào lại chăm sóc người khác thành thạo đến thế?
Nhưng thần sắc của cô, rõ là muốn bỏ trốn. đứa nhà nghèonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị bán đi, giờ có cơm ănbot_an_cap áo mặc, sao vẫn còn muốn bỏ trốn?
Vậy tại sao muội muốn bỏ ? trốn khỏi taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn buôn đó, muội sợ sao? Liễu Hành người lại, gương mặtvi_pham_ban_quyen lại trở nên thuần phácvi_pham_ban_quyen.
sợ nghe người ta nói sau khi bán nô bị chủ đánh chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi tôi tôi không làm nô tì, tôi muốn về . khi chứng kiến sự viển vông của Hành nãy, sự giác của Nhan Tịch hắn đã giảm xuống. Dù có khảbot_an_cap năng sát thì vẫn chỉ là một đứa trẻ , thuận miệng bịa ra một lý do tương đối hợp lý.
Hóa ra là vậy. Liễu Hành gật , thở một tiếng: Cũng may lúc đó muội chạy thoát, nếu nô tì bỏ mà bị bắt lại, kết cục đều không gìbot_an_cap.
Bịvi_pham_ban_quyen sao?
Quan phủ đối với nô tì bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trốn, nhẹ thì quất roi trăm cái, nặng bị đứt tay chân Ta từng thấy một nô tì bỏ trốn ở huyện Minh , đời còn rất trẻ, bị quất một trăm roi ngay cửa huyện . Loại roi làm bằng bò, xuống là da nát thịt tan; đến roi hai , ta tận mắt xương trắng trên lưng hắn lộ ra; quất đến roi thứ năm mươi, máu lê láng như nước, những miếng thịt đỏ tươi bắn tung như vụn
Đừng nữa! Dù biết rõ Hành đang hù dọa , Nhan Tịch vẫn cảm hơi buồn nôn. taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hành này là sự từng thấy hay là mà lại miêubot_an_cap tảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết đến thế
Cho dù may mắn bị quan phủ bắt ngay lập tức, trên trốn chui trốn lủi, muội có thể trốn đi đâu? Rừng sâu núi thẳm khóleech_txt_ngu tránh khỏi sài lang hổ báo Còn trên đường đi, bọn mẹ mìn cũng không ít. Có những chuyên bắt cóc bé gái để bán vào những không gì
lời chính là những gìleech_txt_ngu Nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tịch vừa nghĩ tới.
Nếu mạo hiểm trốn mà gặp phải bọn buôn người, rồi bị bán vào lầu xanh viện kỹ Dù có bị bán vào nhà quyền , làm việc nặng nhọc thì thôi đi, vạn nhất chủ có sở thích Nghĩ đến những bộ phim, cuốn đã xem trước , cô thật sự thấy sợ . So thì nhà họ Lưu có nghèo một chút, nhưng ít nhất khôngleech_txt_ngu đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập ngược đãi.
Chỉ là, khế ướcbot_an_cap bán thân nằm người , giống như mạng sốngleech_txt_ngu bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta nắmbot_an_cap giữ.
Nhà ta tuy nghèobot_an_cap, nhưng nương ta là người lương nhất, bà ấy trước đây Những ngày qua, cũng may có muội bên trò chuyện giải khuây, nương ta mới bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uất nghẹn trong lòng, tình của ta mới có thể bình phụcbot_an_cap nhanh nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy. Nương ta không chỉ một lầnbot_an_cap nói với , muội nhân của , là quý nhân của gia đình tabot_an_cap, phải đối xử tốt với mới đúng.
thấy Nhan Tịch có chút động lòng, rằng lờibot_an_cap nàybot_an_cap đã chạm đúng tâm can cô: Thật ra gia đình ta thế này, việc đã chuyện , chuyện nuôi nô tì lại càng là hoặc.
Nhan không liếc nhìn Liễu Hành một , trong lòng dấy lên cảnh . có định lực khả năng quan sát hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại đều là luyện chốn sở ở kiếp trước, vậy Liễu Hành này mới mười tuổi, sao lời nào nói ra cũng trúng vào những điều cô đang tâm?
Nương vốn còn trông cậy năm nayvi_pham_ban_quyen ta có thể tham gia kỳ phủ thí, sau nếu đỗ viện có thể thuê ruộng sách của tộc. Có huê lợi từ ruộng sách , gia đình cũng sẽ không khó khăn thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Nhưng nay đã là tháng Tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kỳ việnvi_pham_ban_quyen thí năm nay chắc chắn đã lỡvi_pham_ban_quyen rồi. Hiện tại bệnh của ta đã khỏi, đợi nương về, ta sẽ nói với bà, bảo đưa muội trở lại trấn Long
tôi về trấn Thanh Long?
Đúng vậy, ta bảo nương đưa muội về trấn , lúc trước bà mua muội ở đâu thì sẽ đưa muội về đó.
Huynh định bảo bán tôi sao?
Tự nhiên là không phải, nhà ta bần hàn, thấy muội không muốn ở lại nhà , ta bảo nương đưa muội về, nói khéo với người đó một tiếng để hắnbot_an_cap đưa muội về . Tiền thân muội chúng ta cũng không lấy, coi như là tiền lộ phí nhờ ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta đưaleech_txt_ngu muội .
, tôi không muốn về nhà.
Liễu Hành vẫn giữ vẻ mặt thuần , nhưng đáng tiếc là có những mồi chài phía trước, ý nghĩa đằng sau những lời này đã hoàn toàn thay đổi.
Nhan Tịch lên, đây đâu phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lòng tốt gì, ràng làbot_an_cap đang đe dọa cô mà. Đưa cô trở lại chỗ bọn người thì khác nàoleech_txt_ngu để cô bị bánbot_an_cap thêm một lần nữa?
Tuy nhiên, lời này của Liễu Hành vừa thốtbot_an_cap ra, ý nghĩ muốn bỏ thỉnh thoảng nảy trong đầu cô đột nhiên tắt ngóm.
Con người đôi khi là , khi bị người khác cản thì nơm nớp muốn đạt nguyện vọng. Nhưng khi hiện vọng đó nằm ngay trong tầm tay, trái lại có thể nhắc hại.
Đừng đuổi tôi đi, đừng bán tôi đi. Nhan Tịch tính một hồi, tức co dãn được.
Ở lại nhà họ Lưu thật sự là lựa chọn tốt nhất của côleech_txt_ngu hiện tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhà họ Lưu nhânleech_txt_ngu khẩu đơn , Vương thị lương , mua về chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đểleech_txt_ngu giải hạn, sẽ không bắt làm nôvi_pham_ban_quyen tì, xem chừng không cô làm conleech_txt_ngu dâu từ bé.
Ở lại nhà họ Lưu, chỉ cần thị còn làm chủ cái nhà , sau này khi lên, thương lượng với bà đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại khế ước bán thân chắc chắn bà cũngleech_txt_ngu sẽ đồng ý
Thấy Nhan Tịch hạ mìnhvi_pham_ban_quyen, Liễu Hành vẫn giữ tháivi_pham_ban_quyen cao ngạo: Tịch , nhà thật sự nghèo
Tôi có thể làm việc. Nhị Lang ca, đuổi tôi , đừng bán tôi đi, cầu xinvi_pham_ban_quyen huynh Tình thế ép buộc, Nhanleech_txt_ngu Tịch nhào tới nắm chặt lấy cánh Liễu , cúi thấp đầu, giọng nói mang theovi_pham_ban_quyen tiếng khóc.
Liễu Hành có dặn đến đâu thì chung quy vẫn là một thiếu , đột nhiên bị một bé bị mìnhleech_txt_ngu hù dọa đến phát khóc rồi lấy tay, mặt bỗng chốc đỏ bừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đâu còn tâm trí để phân biệt Nhan là thật hay khóc giả, bản thân vừa thẹn vừa cuống, liên tục kêu: Buông ! ra! đồng vội vàng muốn rút cánh tay ra.
Tịch bộ dạng thẹn thùng cuống quýtbot_an_cap của hắn, thấy cái mặt diệnbot_an_cap vừa sợ đã lấy lại được, người cứ thế chặt hai tay hắn: Cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xin , Lang ca
Liễu Hành lúcleech_txt_ngu này còn quản nổi ý định ban đầuleech_txt_ngu, cuống quít dùng một tay lấy tay Nhan muốn kéo ravi_pham_ban_quyen.
Nhị Lang à, nương con Ái , đang gì thế này?
Liễu Hành và Nhan Tịch đang giằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net co, không để ý cổng sân bỗng nhiên bị đẩy ra, người phụ nữ sống ở đầu làng vào.
Vừa Liễu Hành và Nhan Tịch đang kéo nhau, ta kêu lên tiếng: “Ai da, hai đứa đang làm cáileech_txt_ngu gì thế ?”
“Tam Thúc Bà, sao lại tới đây?” Liễu Hành quay đầu lại, thấy là bậc bối trong tộc thì càng thêm xấu hổ.
Hắn chẳng kịp tâm đến việc trên cánh tay mình còn đang có người bám vào, vội buông tay đứng thẳng người, giả vờ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có chuyện gì mà nói: “Nương con vừa mới ra ngoài rồi, bà có gặp người ạ?”
“Ồ, không cóvi_pham_ban_quyen gì không . Nhị Lang này, nghe nói con bỏ ra một lượng bạc mua người về, chính là con bé phải không?” Tam Thúc Bà cười híp mắt đánh giá Nhan Tịch, “ thế này chắc mới chín thôi ?”
“Con chào Tam Thúc .” Nhan Tịch bỗng dưng nổi hứng trẻ con, hiếm muốnleech_txt_ngu chọc người khác một , không ngờ lại bị ngườivi_pham_ban_quyen ta bắt quả , mặt già suýt nữa thì đỏ bừng lên.
Kiếp trước nàngbot_an_cap còn chưa thức yêu đương lần nào, tuổileech_txt_ngu của trong mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng chẳng gì một đứa trẻ. Nghĩ vừabot_an_cap rồi mình lại bị hắn sợ, nàng cảm thấy mất mặt nên mới muốn trêu chọc hắn một chút. Chuyện này bị người ta nhìn thấy rồi ra ra vào thì không ổn chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào.
Nàng đã nghe không ít nam nữ thụ thụ bất thân ở đại, nếuvi_pham_ban_quyen chuyện này đi khắp nơi, liệu có bị dìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống aobot_an_cap không đây?
Nàng chỉnhbot_an_cap đốn lại vẻ mặt, vịn lấy cánh tay Liễu Hành: “Nhị Lang ca, nương nói thân thể huynh mới lại, không được ra ngoài hóng . Cầu xin huynh, huynh hãy nghe lời , về phòng nằm nghỉ đi.”
“Ta khỏenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, có khách ở đây, còn không mau lui ra rót nước!” Liễu Hành cũng ứng biến rất nhanh, nghiêm mặt quở trách một câu, rồi lại quay sang Tam Thúc Bà cười nói: “Tam Thúc Bà, mời bà ngồi.”
Tam Thúc Bà nghi hoặc giá . Nương? Nghe cách xưng , có vẻ như giống mua con dâu nhỏ chovi_pham_ban_quyen Lưu Nhị Lang.
Vừa rồi hai người giằng co, hóa ra ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn vào phòng còn một người không chịu sao?
Nhan Tịch cúi đi vào bếp, bưng một nước nóng ra: “Tam Thúc Bà, bà ngồi chơi ạ.”
họ Lưu tám đời chẳng có ai qua , sao tự nhiên lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người tìm .
Tam Thúc Bà khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đối diện Liễu Hành rồi ngồi xuống, quan sátleech_txt_ngu hắn kỹ lưỡngleech_txt_ngu vài lầnleech_txt_ngu: “Nhị Lang này, cháu khỏi hẳn rồi chứ?”
“Vốnvi_pham_ban_quyen chỉ là do nhiễm phong hàn nhẹbot_an_cap thôi, giờ đã không sao rồi, cảm ơn Thúcbot_an_cap Bà đã quan tâm.” Liễu vừa nói vừa đứng hành lễ.
“Ai , lễ tiết gì chứ, khách quá, khách sáo , cháu khỏe lạileech_txt_ngu .” Thúc Bà không tự xua xuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay, lại vươn tay kéo hắn.
“Thúc , nghe nương nói, lúc trước gấp mời thầy thuốc, người cònleech_txt_ngu hỏi mượn bà trăm văn nữa.”
“Đúng đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế, lúc thấy nương cháu vội như , nhà vừavi_pham_ban_quyen khéo bán được trứng gà nên có tiền trong tay. Giờ cháu cũng khỏe rồi”
“Thúc Bà, nươngbot_an_cap đã nói con rồi, đa tạ bà đãleech_txt_ngu cho mượn tiền cứu cấp. Bây giờ là tháng , đang lúc rộn vụvi_pham_ban_quyen xuân, chúng con nhất định sẽ sớm trả lại tiền cho bà.”
“Chao ôi, tabot_an_cap không đến để đòi tiền đâu” Tam Thúc Bà tay tục, nói một câu thật lòng: “Thân thể khỏenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại là , ta yên tâmvi_pham_ban_quyen.”
Cho Vương thị mượn tiền, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không mấy lòng. Một góa phụ theo đứa con trai, nếu con trai còn thì tiền đó coi như mất trắng. Nhưng Vương thị đã mượn khắp người trong thôn rồi mới cầu đến nhà bà. Ông nhà bà , học Liễu Hành từng được lão Tú tài ở tư thục trên trấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khen ngợi công khai mấy , giúp thì cứ giúp một tay.
Sau đóleech_txt_ngu nghe người ta nói bệnh tình của Lưu Nhị Lang càng nặng, lòng bà cứ thấp thỏm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mấy lần đi ngang qua cổng nhà họ Lưu nhưng cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng vẫnleech_txt_ngu không vào đòi nợvi_pham_ban_quyen. Hôm nay nghe ngườileech_txt_ngu ta nói thị xách giỏ vội ngoài, lại nghe bảo thị bỏ ra một lượng bạc mua một cô vợleech_txt_ngu xung hỉ, bà thực sự không nhịn được nữa.
Vừa rồi bà trực tiếp đẩy cửa vào là nghĩvi_pham_ban_quyen Vương thị không có thì có ai thưa, không ngờ vừa đẩy ra đã thấy Hành đứng ở trongleech_txt_ngu sân, người đãvi_pham_ban_quyen có thể đi lại được rồi, bà mới hoàn toàn yên tâm.
Chỉ cần người còn đó thì không sợ bị quỵt nợ.
Liễu Hành rất hiểu chuyệnleech_txt_ngu, không đợi bàvi_pham_ban_quyen mở miệng đã chủ động bày tỏ thái độ. Tam Thúc Bà cảm nhẹ lòng hơn nhiều, hàn huyên thêm vài câu, sắc mặt Liễu Hành vẫn còn hơi nhợt nhạt thì cười híp mắt cáo từ.
Nhan Tịch liên tục cảm ơn, khí tiễn bà cửa, đợi người đi xa rồi mới đóng , có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo lắng hỏi: “Nhà mình nợ nhiều tiền ạ?”
“Nghe nương nói, tính sơ qua cũng mượn gần mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượng bạc rồi.” Trongleech_txt_ngu số tiền này, có một phần là lộ phí chuẩn bị cho hắn đi thi thí trước đó, trận bệnh này của hắn đã tiêu tốn sạch sanh.
Mười lượng bạc, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượng bạc là một nghìn văn, mười lượng là mười nghìn vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Nàng từng Vương thị lẩm bẩm, trứngleech_txt_ngu gà bán được hai văn, mười nghìn văn tức là năm nghìn quả trứng gà Tịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm một phép quy đổi trong đầu, nhìn về phía hai con hoa mơ ở góc sân áp lực trả nợ lớn như núi!
Cũng đúng thôi, ởbot_an_cap xã hội hiện đại mà gặp một trậnleech_txt_ngu bệnh còn khánh kiệtvi_pham_ban_quyen, huống chi là thời cổ đại này, mời thuốc chữa bệnh là việc cùng xa xỉ.
“Muội yên tâm, mức vạn bất đắc dĩ, ta sẽ không để nương bán muội đâu!” Liễu Hành khẳng định chắc nịch.
Nhan Tịch nghi ngờ hắn cố ý, nghe lời đảm bảo của hắn xong nàng lại càng không yên tâm hơn. Bạch Mao Nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng phải cũng bị Hoàng Thế Nhân lôi đi gán nợ sao?
“Chúng tavi_pham_ban_quyen phải kiếm tiền!” nói với Liễu Hành giọng kiên định.
“Đợi khi trở lại trấn trên, ta có thể chép sách thuê cho .” Liễu Hành đưa ra cách kiếm tiền trước đây của mình.
“Ta ta không chép được” Nhanbot_an_cap định nói mình cũng làm được, nhưng vừa nghĩ đến thời này dùng bút lông là nàngleech_txt_ngu tịt ngòi ngay. thương cho nàng tốt nghiệp đại học , xuyên vềbot_an_cap cổ đại chỉ đảm mình không phải là kẻ mù chữ, còn chữ viết thì chắc chắn là không nỡ nhìn. Nàng đã xem của Liễu Hành, đặt ở hiện thì đúng chuẩnbot_an_cap là một nhà thư pháp .
“Ngày ta ngoàivi_pham_ban_quyen một , để thấy ta đã khỏe lại. Ít nhất có thể đảm bảo trước tháng Chạp, nếu không có việc gì gấp thì sẽ không có ai đến đòi nợ đâu.” Liễu Hành rất có lòng điểm này.
Nhan Tịch cuối cùng cũng có cái nhìn trực quan vềbot_an_cap giá trị người đọc . Trong nhà nuôi được người đọc sách có tiền đồ, ngay cả chủ nợ cũng có thể đến đòi muộn hơn.
“Ta ra bờ suối xem cóleech_txt_ngu bắt tôm về nấu canh không, canh cá là bổ dưỡng nhất.” Đã xác ở lại nhà họ Lưu thì phải đồng cam cộng khổ. Hiện tại nàng chưa thể ra ngoài tiền, dù sao cũng có thể nghĩ cách cải thiện bữa ăn, ăn thì tâm mới tốt được.
Hơn nữa, về bản tính mà nói, nàng cũng khôngleech_txt_ngu người không ngồi rồi. Vương thị đối xửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt với , nàng cũngvi_pham_ban_quyen vọng ích cho nhà họ .
Tịch xách cái ki sau cánh cổng, tiện taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy thêm một chiếc giỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ, tìm được sợi dây thừng, tay ba thứ đó rồi ra ngoàivi_pham_ban_quyen. Sống gần núi dựa vào , sống gần dựa vào nướcleech_txt_ngu, nhà họ ở Minh như vậy, dù sao cũng phải chút đồ tươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới chứ.
Liễu Hành thấy nàng hăng hái ra ngoài, thở phào nhẹ nhõm. Nàng quả nhiên không phải xuất thân từ đại đình quyền , động tác thành thục như vậy, trước kia ở nhà chắc cũng hay làmleech_txt_ngu việc nhà.
không không muốn ý của nương mình đổ sông đổ biển, cũng sẽ sức ra để dọa dẫm, uy hiếp Nhan Tịch. Dù sao, là ngườibot_an_cap hắn đã bỏ ra lượng bạc để về.
Hắn đóng cổng sân , quay vào phòng, lấy cuốn sách trên bàn ra lật xem.
Năm mất kỳbot_an_cap Phủ thí, sang năm phải tham gia cả Phủ Viện thí, nếu có qua, đạt được công danh Tú tài, cũng coi như là bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những bước đầu tiên trên con đường khoa cử.
Nhan Tịch hạ quyết tâm phải kiếm chút đóbot_an_cap ngon ngon, nàng xách chiếc rổ thưa đi về phía dòng suối Minh Khê.
nhỏ nhàbot_an_cap nàng nông thônleech_txt_ngu, mấy xuống sông mò , trèo cây bắt ve nàng đều đã từng làm qua, nênbot_an_cap xem như có chút kinhbot_an_cap .
thấy tiếng người nói chuyện truyền lại từ phía hạ lưu, nàng không xem, nơi đôngvi_pham_ban_quyen người cũng không phải chỗ tốt để cá. nên nàng thẳng bên phải, đi dọc theo phía thượng Minh Khê.
Đi qua mấy nơi, cuối cùng cũng phát được một chỗ tưởng đặt rổ. Chỗ đó có tảng đá nhô ra, tạo thành một bóng râm trên mặt nướcleech_txt_ngu, tôm cá thường lượn lờ trong bóng râm này, mấy con cá trông to bằng ngón tay .
Nhan Tịch xuống sát mép nước, nhìn dòng có vẻ sâu tối màu. Chỗ này gần chân núi, ánh không chiếu tới được khá lạnh. Nàng không dám hiểm xuống , bèn một đầu dây thừng vào quai rổ, ném xuống dưới tảng đá , dây còn lại thì buộc vào một cáivi_pham_ban_quyen cây nhỏ.
Không có việc gì làm, nàng đưa mắt nhìn quanh, phát hiện bên đường có mọc một ítleech_txt_ngu rau tề thái. Hiện đang là vụ xuân, người lớn trẻ nhỏ chắc đang bận rộn cày cấy ngoài đồng, không mấy ai rảnh rỗi đi hái dại.
Nàng quên mang theo dao nên trực tiếp dùng tay hái. Rau thái Tư không rẻ, lúc này không thì phí, nàng lựa những ngọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net non mà . Hái một nắm, nàng bèn bứt cọng cỏ đuôi chó làm , buộc thành bó để sang một bên. Sau đó, nàng lại bờ kéo rổ lên, nhiên là bắt đượcleech_txt_ngu mấy conbot_an_cap cá diếc dài bằng ngón tay, ngoài ra còn có không ít tép.
Nếu bắt được đủ nhiều tép, đem làm mắm tép thì ngon đấy!
Vừa nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắm tép, nàng nhịn mà nuốt nước miếng. Ởvi_pham_ban_quyen Liễu gia ngày nào bánh lương thực phụ với cháo , dù nàng có ăn mấy thì cũng đã thấy hơi ngán .
Nàng tìm cái lá lót xung quanh giỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để tránh tép kẹt vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khe . Lót xong, nàng nhìn lại lượt rồi gật đầu lòng, vớt hết tôm rổ bỏ giỏ.
Lần thứ hai ném rổ xuống, nàng tiện tay dùng cành bới từ trong đất mùn ra mấy con giun, lấy que nhỏ găm giun vào trong rổ mớivi_pham_ban_quyen thả xuống làm mồi nhử.
Có mồi nhử đúng là khác hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rổ vừa xuống nước đã thấy mấy con cá vù tới.
Nhan Tịch không hái rau nữa mà đứng canh bên mép nước, hễ thấy cá vào là kéo rổ lên, lần nào cũngbot_an_cap thu hoạch được ít .
Nàng đang vớt hăng say thì chợt nghe thấy tiếng Vương thị gọi : “Tịch nhi Tịch nhi ”
“Thẩm nương, con ởbot_an_cap !” đứng thẳng người, vẫy về phía con lộ.
Vương thị lần tiếng gọi đi tới, mới nửa bàn tay nàng lộ ra bên đường. Bà ló đầu nhìn thấy nàng đứng sát mépnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước thì trách: “Cái con bé nàybot_an_cap, lại ở đây một mình, ngộ nhỡ trượt chân ngã xuốngbot_an_cap thì làm sao! Còn khôngvi_pham_ban_quyen mau đi, đã buổi chiều rồi, conbot_an_cap với Nhị Lang đứa cũng chẳng biết đường nấu cơm trưa, không biết bụng gì à?”
Vương thị vừa cằn nhằn vừa Nhan Tịch lại mặt lộ.
Nhan Tịch bị bà mắng màvi_pham_ban_quyen chẳng hề giận dỗi, trái lại còn khoác lấy cánh tay Vương thị: “Thẩm nương, xem con được bao nhiêu cá này, về nhà hầm cá ăn nhé? Sau khi khỏi bệnh được uống canh cá bổ nguyên khí nhất . Bà nhìnleech_txt_ngu xem, con hái được cả rau tề thái nữa này.”
Nàng như dâng bảobot_an_cap mà đưa phẩm đến trước mặt Vương .
Vương thị vỗ vỗ tay nàng: “Được, được rồi, Tịch nhi thật , đúngleech_txt_ngu là một cô bé đảm .”
Lời khen làm Nhan Tịch đỏ bừng mặt, nàng tự chủ mà thu lại cánh tay đangbot_an_cap chìa ra, đúng là càngleech_txt_ngu càng thụt lùi mà. Chẳng xuyên vào thân xác tiểu nha này, tính nàng biến trẻ con luôn rồi sao?
Vương thị thấy bộ dạng ngượng ngùng nàngbot_an_cap thì cười, và đi về nhà.
Nhan Tịch xách bó raunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tề thái nhỏ, đi vài bước bèn nhìn bên trái. Qua cây, nàng thấy phía bắc thôn có ruộng nương, nhiều người bận rộnbot_an_cap ngoài .
“Nương, nhà không phải cày cấy vụ xuân sao?”
“ chỉ có hai mẫu ruộng nước, ta đã cho người ta thuê trồng rồi.” nghĩ đến số nợ mười lượng bạc, trong lòng có chút ưu phiền. Trước đây cho thuê ruộng, số về cũng cho bà và Nhị cả năm, bà sợi dệt vải, làm thêm việc , sống trôi qua cũng coi là bình lặng.
Năm nay để chuẩn bị lộ phí đi thi vay vài lượng bạc, sau để chữa bệnh cho Nhị Lang lại vay thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít, trong thực sựvi_pham_ban_quyen chẳng còn tiền . Năm đã lỡ dở rồi, sang năm Nhị nhất định phải đi thi phủ, nếu thi việnleech_txt_ngu tiền nongbot_an_cap biết tính sao đây?
Nhan Tịch miệng Vương thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mím , vầng trán nhăn lại hình chữ “”, chợt nhớ đến trước để lo học phí cho mình, nàng từng mang vẻ lo âu nhưvi_pham_ban_quyen thế
“Nương, xe đến ắt có đường, từ giờ đến cuối còn sớm mà, nương đừng lo lắng quá.” Nàng kéo kéo tay Vươngbot_an_cap : “Hay là, lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới đi lên trấn, dẫn con theo xem thử được không?”
“Con nói đúng, mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Vương thị hắt ra một hơi, để lộ một chút ý cười.
Lúc hai người về đến nhà, đã đang nấu rau bếp rồi.
“Nương, nương ngồi nghỉ ngơi trước đi, một lát là xong .” Hành thục ném củi vào lò, chỉ chỉ vào cái nồi nhỏ sau nồi : “Nướcleech_txt_ngu trongleech_txt_ngu đó sôi rồi, nương uống vài ngụm nước nóng trước đi. nhi, muội cũng uống .”
Nhan Tịch ngờ Liễu Hành lại nhóm lửa cơm, chẳng phải người ta đều nóileech_txt_ngu quân xa bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Đừng nói người đại, ngay cảbot_an_cap người ở thời hiện đại của nàng cũng miệng nói đàn vào bếp, nhà có rộn đến mấy ông cũng chẳng bao giờ chân vào bếp giúp một tay, vậy mà Liễu Hành lại chẳng hề kiêng dè gì.
dĩ lòngbot_an_cap nàng có kiêng dè Liễu Hành, dùleech_txt_ngu thiếu mười bốn tuổi này với những lời nói hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm đảo lộn của một đứa trẻ. giờ thấyvi_pham_ban_quyen hắn tay áo lửa nấu cơm một cách thuầnbot_an_cap thục, nàng lại cảm thấy có một cái nhìn khác về hắn.
Vươngbot_an_cap thị hai cái bát, múc một bát đưa cho Nhan Tịch, rồibot_an_cap lại múc choleech_txt_ngu một bát sang bênvi_pham_ban_quyen cạnh: “ con này, chẳng phải đã lớn rồi thì có vào bếp, để người nhìn thấy lạibot_an_cap cười cho. Mau bỏ xuống đi, để ta làm.”
“, đều là ngườivi_pham_ban_quyen nhà cả, có gì quan trọng đâu?” Liễu Hànhleech_txt_ngu tránh tay Vương thị: “Nương đi bên mệt buổi , bên cạnh ngơi đi”
“Đúng thẩm , bà cứleech_txt_ngu nghỉ một đi. Nhị Lang , huynh nấu cháo cho rồi múc ra, muội vừa bắt cá, lát nữa sẽ làm món cá cho nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn.” Nhan Tịch xách giỏ, hăng đi ra giữa thu dọn.
Ăn bánh lương khô suốt mấy ngàyvi_pham_ban_quyen qua, nàng thực rất nhớ hương vị thịt cá rồi.
Đổ chỗ tôm cábot_an_cap trong giỏ vào chậu , quảleech_txt_ngu nhiên cũng phủ kín được một lớp dưới đáy chậu. Đều là cá nhỏ tôm vụn, cũng chẳng có gì phải sơ chế nhiều. Nàng trựcvi_pham_ban_quyen tiếp cầm kéo cắtbot_an_cap hết đầu cá quăng ănleech_txt_ngu, coi như cho chúng ăn một bữa.
thịt cá còn lại, Nhan Tịchleech_txt_ngu lựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con dài chừng ngón để mổ , rửa sạch máu, cá tạp và tép lại thì rửa bùn cát.
Nàng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem qua từ trước, trong bếp nhà họ Liễu thiếu dầubot_an_cap thiếu muối, nhưng có hai hũ dưa muối, một hũvi_pham_ban_quyen cải . Nàng hũ dưa, vớt ra một nắm cải tuyết. Vương thị yêu sẽ nên cải tuyết làm cũng rất sạch, cần xả qua rồi thái là được.
bếp, Liễu Hành và Vương thị đã múc cháo ra, nồi cũng đã được cọ rửa sạch .
“Để huynh nhóm lửaleech_txt_ngu cho muội.” Liễu Hành dáng vẻ tự tinvi_pham_ban_quyen của nàng, mỉm cười bỏ thêmvi_pham_ban_quyen một vào lò.
Tịch tự tinleech_txt_ngu bê chậu gỗ đến cạnh bếp, chợt nhận ra dáng người mình quá thấp, cái xẻng cũng chẳng với . Biết là thân hình này nhỏ bé, nhưng ngờ lại lùn đến mức này, thật rơi nước .
Vương thị thấy dáng vẻ ngây của , tay cười bảo: “Con cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ mà, để ta cho.”
Để giữ chút diện, Nhan Tịch ghế gỗ thấp bên bếp, trèo lên trên, cuối cùng cũng với tới bục bếp.
Kiếp sau khi mẹ qua đời, người đàn kia bước nhà, đã lập trở thành hầubot_an_cap hạ, từ việc bếp núc đến dọn dẹp, mãi cho đến tận đại học được vay trợleech_txt_ngu cấp mới thoát khỏi quê nhà. Sau khi đi làm, vì để tiết kiệmbot_an_cap tiền, cô toàn tự mìnhvi_pham_ban_quyen nấu nướng, lăn lộn hơn mười trời, tayvi_pham_ban_quyen tuy không sánh được với đại đầu nhưng nấu mấy món cơm giavi_pham_ban_quyen đình thì chẳng có vấn đề gì.
Mấy loại cá tạp nhỏ này vốn dĩ chiên giòn hoặc kho tàu là ngon nhất, nhưng hoàn nhà họ Lưu hiện tạibot_an_cap, Nhan Tịch nghĩvi_pham_ban_quyen nên cải biên chút, dùng lý hồng nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món cá muối nước cơm chắc cũng sẽ ổn.
Nhan hai bát nước từ nồi rau đã nấu xong, thấy nồi gang nóng, cô thái thành sợi nhỏ vào nồi phi khô cho dậy mùi thơm, đó đổ cánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôm , lửa, từ từ cho cá se lại cá khô nhỏ, rồi đổ nước cơm cùng dưa muối vào.
đến khi sôi, côvi_pham_ban_quyen lại hái nắm hành dại , xắt nhỏ rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rắc lên . Thoắt cái, của hành hiện nổi bật, thịt cá trắng thoắt ẩn thoắt hiện trong lớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưa muối, trông vô cùng bắt mắt. Có dưa muối rồi, đến muối cô cũng chẳng cần phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho thêm .
Chỉ tiếc là không thứ gì lấy vị ngọt tự nhiên, lần vào núi phải xem có nấm hayvi_pham_ban_quyen thứ gì tương tự mới được.
Tháng Tư đã có không ít rau củ tươi xanh, nhưng không dầu, lên chung một vị. Mấy nay nhà họ Lưu nấu chung với cháo, rau nấu chuyển sang màu vàng úa, nhìn thôi đã chẳng .
Cô cũng từng hỏi khéo thì biết lúc phải là không có dầu ăn, nhưngleech_txt_ngu rất , sao dùng dầu cũng quá tốn kém, người chuộng cách nấu hoặc hầm hơn.
này của Nhan cũng được coi là kiểu , lại kết hợp thực đơn dưỡng sinh hiện đại, lúc múc ravi_pham_ban_quyen trông rất hấp . Vương thị nhìn tác thái rau bếp của Nhan Tịchvi_pham_ban_quyen thì cô đã làm quen tay ở nhà, nắm lấy tay cô khen ngớt: “Con gái ngoan quá.”
“Thím, thím nếm thử đi, món dưa muối nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấu bằng nước cơm, thịt cá vừa mềm vừa bổ lắm ạ.” Tịch vui vẻ hai thìa đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương thị nếm .
thị húp mộtvi_pham_ban_quyen ngụm: “Quả nhiên là ngon, chẳng chútbot_an_cap mùi tanh nào, tay nghề của Tịch nhi còn giỏileech_txt_ngu hơn cả taleech_txt_ngu.” Bà đỡ lấy muôi, một đầy vào bát Hành, lại múc thêm muôi cho Nhan Tịch: “Hai đứa ănbot_an_cap nhiều cá .” xong, bà tự mình một cháo rau dại trong vò ra, mỉm cười ăn ngon lànhbot_an_cap.
Nhan Tịch bật cười, bỗng thấy lòng đầy cảm giác tựu thành, cuối cùng cũng có người chân thành khen mónleech_txt_ngu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấu .
“Nương, nương ăn nhiều một chút.”
“Nương cá, đứa cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn đi, ăn nhiều vào. Cả hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều đang tuổi lớn mà.” Vương thị cười né cái Liễu Hành tới.
“Thím khôngbot_an_cap ăn cáleech_txt_ngu uống canh nhé.” Nhan trực bê bát múc cho Vương thị một canh đầy.
thị thấy hai đứa trẻ đều nhìn đầy mong , bà cười rồi uống hết sạch.
Nhan Tịch cũng uống một bát cháo rau, rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa bát canh cá muối ăn kèm với chiếc bánh bao cốc nhỏ do Vương thị làm, chỉ cảm vị tươi ngon hiếm . con cá nhỏ này hầm lâu, xương đã nhừ, có thể nhai cả thịt xương.
Liễu Hành mới khỏi bệnh, vị cũng tốt , một mình anh hết một rau, hai bát canh cá và bốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếcleech_txt_ngu bánh bao ngũ cốc nhỏ chỉ bằng nắm tay con.
Chẳngvi_pham_ban_quyen mấy chốc, ba người đã ăn hết sạch một nồi cá nấu dưa muối, cháonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rau hết một nửa, ai nấy đều cảm thấy bụng căng tròn, đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một bữabot_an_cap no nê.
“Tịch nhi nấu ăn thật đấy.” Khi Nhan Tịch đi ngang qua, Liễu Hành ngẩngbot_an_cap đầu lên, đưa tay xoa xoa búivi_pham_ban_quyen tóc trên đầu mà khen ngợi.
Động tác này nếu Vương làm thì làleech_txt_ngu hiền hậu, nhưng đến lượt Liễu Hành làmleech_txt_ngu, Nhan Tịch cảm thấy hơi phiền lòng. Tính theo tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực, Liễu Hành phải gọileech_txt_ngu cô mới , vậy cô lại bị thằng nhóc con đầu khen ngợi thế này.
Cô lườm Liễu Hành một cái, phần thu bát đũaleech_txt_ngu trước Vương thị, bê ra sân sạch.
Liễu Hành vừa chạm vào tóc đã ngay ánh mắt mấy cảm của Nhan Tịch, anh ngượng ngùng rụt tay lại. Cô nhóc này thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật, chắc lời anh nói sáng nay đã đắc tội cô rồi.
Vương nhìn đứa nhỏ rồi lắc đầu cười, giục Liễu Hành về phòng nghỉ ngơibot_an_cap.
Tịch thấy hai mẹ con thị và Liễu đang nói chuyện trong phòng, cô dọn đũa xong lại nhómleech_txt_ngu bếp đun một nồi nóng.
Thấy cuối cùng cũng từ Đông phòng đi ra, chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịp để Nhan Tịch tiếng, bà đã đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tây sươngbot_an_cap bên phải gian chính.
không dám mạoleech_txt_ngu muội theo, vạn nhất thị đang thu dọnleech_txt_ngu đồ đạc đó không muốn người ngoài biết, mình xông vào bắt gặp thì lại nguồn cơnleech_txt_ngu họa. Thân thể Liễu Hành khỏe rồi, Nhan Tịch muốn chuyển ra ngoài, nên cứ quanh quẩn nhà bếp.
Vương thị ra vào mấy lượt, cuối cùng cũng đi ra gọi Nhan Tịch: “Tịch nhi, sức Nhị Lang đã ổn rồileech_txt_ngu, sau này con cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở bên Tây sương phòngvi_pham_ban_quyen này nhé.”
Không phải ngủvi_pham_ban_quyen dưới bục gác chân nữa, Nhan Tịch thở phào nhõm. Vừa bước chân vào Tây sương phòng, một mùi ngải cứu thoang thoảng bay tới, chẳng ngửi mùileech_txt_ngu ẩm mốc của căn phòng lâu ngày không có người ở.
Cô quan sát căn phòng, bên trong cũng được kê một giường y, giường có một chiếc hòm đựng quần áobot_an_cap nhỏ, sổ không lớn Đông sương phòng nhưng cũng hướng ra ngoài sân.
Dù mẹ con Lưu có bắtbot_an_cap ở chuồngbot_an_cap cô cũng chẳng kiến gì, cănbot_an_cap phòng này sự là một niềm vui bất ngờvi_pham_ban_quyen. Cô vốn đã địnhvi_pham_ban_quyen bàn với Vương thị tự mình dẹp gian nhà củi mà ở. Có được một phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch độc lập này, mắt Nhan Tịch cười cong cong như vầng trăng khuyết: “Vâng, ơn .”
Vương thị kéo cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuốngleech_txt_ngu cạnh , xoabot_an_cap xoa tóc cô nói: “ Lang nói với ta rồi, bảo con là đứa trẻ có chí khí, muốn nôvi_pham_ban_quyen tì cho người ta.”
Nhan Tịchbot_an_cap giật , tim treo ngược cành cây. Liễu Hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chuyện với Vương thị làleech_txt_ngu định gì? lẽ anh ta nói với Vương thị là cô có ý trốn chứ?
Vương thị không bận tâm Nhan Tịchleech_txt_ngu đang nghĩ gì, bà trong ra một tờ giấy cho : Con là quý nhân Nhị Lang, đã cứu mạng nó, nương cảm kích . Tờ văn bán thân này, trả lại cho con .
Nương Nhan Tịch ngờ tảng đá trong lòngleech_txt_ngu mình bấy lâu nay dời đi nhàng đến thế. Một lạng bạc, mẹ con Vương cứ vậy mà dễ dàng trả lại tự do cho cô sao?
Nương Nhan định nói vài câubot_an_cap cảm ơn, chợt miệng lưỡi trở nên vụng về, chẳng thốt nên lời. Cuối cùng, cô có thể trịnh trọng nói: Nương, một lạng bạc này, sau này con nhất định sẽ trả lại bà.
Vương thị nhìn vẻ ấy của Nhan Tịch, nghĩ khi nãy Nhị Lang nói với bà rằng Tịch không cam lòng làm nô tỳ, còn cho là con trai nghĩ nhiều.
Một trẻ chín tuổivi_pham_ban_quyen, có ăn áo , không bị đánh đập hay bỏ đói, chẳng phải đã mừng lắm rồi sao? Không ngờ đứa trẻ này thật sự chí khí như .
Vốn dĩ khi Nhị Lang bảo bà trả lại vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự bán thân cho Nhan , như chuyện tiềnbot_an_cap chưa từng xảy , bà vẫn còn hơi xót của.
Dù trong lòng bàvi_pham_ban_quyen không có ý định Nhan Tịchvi_pham_ban_quyen làm nô làm tỳ, nhưng có tờ văn tự đó trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù sao vẫn thấy yên tâm hơn. Bây giờ trả lại rồi, số kia coi như đổ sông đổ biển.
Nhưngleech_txt_ngu Nhị Lang lạibot_an_cap khuyên bà rằng, muốn giữ người phải được , tâm của Nhan Tịch không đây thì giữ chẳng gì. Mẹ con lại không thể ta , ngộ nhỡ cô bỏ chạy thì cũng là xôi hỏng bỏng không sao?
Bây giờ nhìn Nhan Tịch nghiêm túc, rõ ràng mới tuổi mà thái chững chạc như người nói chuyện trả bạc, bà mới thấy con trai mình nói thật đúng. Những ngày qua , bà quả thực hề nhận ra có lòng không cam chịu.
Nếu con về , như Nhị Lang đã nói, chúng ta sẽ con hỏi thăm con . Tuy nhiên, Nhị trên văn tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của con có ghi ‘mẹ mất cha bệnh’ mới bị bán đi, bệnhbot_an_cap của cha con cũng không biết có khỏi được không
Vương thị vừa lẩm bẩm vừa lấy haileech_txt_ngu phụcbot_an_cap của Nhan Tịch xếp lại để ở đầuleech_txt_ngu giường: Nếu cha con cũng Trong nhàleech_txt_ngu con còn người thân nào khác không?
Thẩm nương, con không muốn về. Quyết định này đối với Nhan Tịch màleech_txt_ngu nói hoàn không cần phảivi_pham_ban_quyen suy : Con có thể có tục ở lại đây không?
Vẫn ở lại chúng ta sao?
Vâng. thể làm việc, không ăn không ngồi rồi đâu. Hơn nữa hơn nữa con không ở không, cứ coi như cho con thuê phòngvi_pham_ban_quyen, đợi con tìm được cách kiếm tiền, con sẽ trả tiền phòng, được khôngvi_pham_ban_quyen ạ?
Được chứ, sao lại khôngleech_txt_ngu? Phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để không cũng phí, con nhỏ thế này, thẩm nương saobot_an_cap nỡ thu tiền của con? Đợi Nhị Lang đến thư viện rồi, con ở nhà cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể bầu bạn với . Vương thịbot_an_cap liên tục gật đầu.
Bàleech_txt_ngu chắc Nhan Tịch là ngôi sao may mắn Nhị Lang, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ đáy lòng không muốn rời đi: Phải rồi, Nhị nói nếu convi_pham_ban_quyen ở lại thôn Dương Sơn mà không có hộ tịch thì ổn.
Tịch ngẩn người, cô chỉ mải tự do mà quên mất rằng dù ở hiện đại hay đại, khẩu là đề lớn. Ở hiện , Nhan Tịch đã phấn đấu nămvi_pham_ban_quyen trời mới có một cuốn hộ khẩu riêng để mua định . về cổ đại, cô vẫn phảivi_pham_ban_quyen lao tâm tứ vì cái khẩu.
Khôngleech_txt_ngu ruộng vườn, khôngleech_txt_ngu nhà cửaleech_txt_ngu, không có tiền, lại là một tiểu nha đầu chưa đến tuổi trưởng thành, không phải dân bảnleech_txt_ngu địa của thôn nàyvi_pham_ban_quyen, muốn tự mình lập tịch là chuyện không . Mà nếu có lập được đi chăng nữa, cô cũng chẳng giữ nổi thứ gì, nên chỉ có thể để gửi nhờ hộ tịch.
Với cảnh hiệnbot_an_cap tại, ngoài mẹ con họ Lưu ra, còn ai có thể cho hộ tịch đây?
Vương thị, lại liếc sang gian phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối diện. Liễu , con cáo nhỏ này, phải chăng tính toán đến huống này rồi? Một khi cô gửi hộ tịch vào nhà họ Lưubot_an_cap, có trả lại văn tự bán thân hay không cũng đâu khác biệt ?
Nhưng mà Liễu Hành dễ trả lại tự bán thân như vậy, côleech_txt_ngu vẫn rất cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kích. Bản thân cô sựbot_an_cap có nơi để đi, bây giờ đã có do, tạm thời chưa tính đến chuyện bỏ chạy, cô dứt khoát đẩy đềbot_an_cap cho Vương thị: Nương, con không quen biết ai , tịch biết nên đặt đâu
Nhị Lang nói con không có nơi để nhập hộ, cứ tạm thời đặt ở nhà ta. Đợi sau con thành xuất giá rồi chuyển đi cũng đượcbot_an_cap.
Vâng, cảm ơn nương, cảm ơn Nhị ca đã suy nghĩ chu đáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lạivi_pham_ban_quyen là Nhị Lang nói, rốt cái vị Lưu Nhị Lang này còn những gì nữa đây!
Nhan Tịch cảm thấy dáng vẻ của Lưu Nhị Lang lúc nàybot_an_cap giống hệt như đang cầm quạt lông vũ, khăn lụa phe phẩy mà bày mưu tính kế, còn cô thì ? chính là quân tốt trong tay hắn, chỉ đâu đánh đó.
Nhưng nhìn mặt chân thành của Vương thị, cô lại nghi ngờ hay là mình đã đa nghi quá rồi.
Vương nói những lời con trai dặnleech_txt_ngu dò, thấy trời bên ngoài đãvi_pham_ban_quyen tối , liền đứng dậy bảoleech_txt_ngu: Thôi, con mau rồi nghỉ ngơi sớm , mai sẽ đếnbot_an_cap nhà chính nói một tiếng, nhờ ấy giúp hộ cho con. Nóibot_an_cap đoạn, bà cửa phòng cho Nhan Tịch đi ra ngoài.
thôn vào đầu xuân tối nhanh rất tĩnh lặng, thỉnhvi_pham_ban_quyen thoảng có tiếng sủa và tiếng các loài chim chóc, muông thú không tên trong núi.
Tịch nằm trên cứng, tay nắm chặt tờ tự thân, nương ánh xem đi xem lại vài lần, trằn mãi không ngủ được. Hạnh phúc đến quá bất ngờ, cô còn chưa kịp đấu tranh vì do mà tự do đã nằm gọn trong tay ?
Có tự do , lại thấy mông lung, cô có thể sống sót ở thời cổ đại này ? Từ lúc xuyên đến nay, thực chất cô đều dựa vào mẹ con nhà họ Lưu để sinh tồn. tại dùleech_txt_ngu tự do nếu vẫn phải dựa vào người khác để sống ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thì sự tựvi_pham_ban_quyen do đó cũng chỉ hưbot_an_cap ảo.
Đã đến đây rồi thì phải cho thật ! Chỉ là ở thời đại thân thích , cô biết làm gì để sinh đây?
Đáng tiếc này vẫn còn là một đứa , đầu cóleech_txt_ngu nghĩ ngợi lung tung đến mấy thì thể chất vẫn trụ được. Chưa kịp nghĩ kế sách , đã chìm sâubot_an_cap vàovi_pham_ban_quyen giấc mộng.
Đến mở mắt ra tiếng gà gáy liên , bên ngoài cửa sổ đã rõ. Nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tịch nhìn trân trân vào chiếc xànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà màu đen trên đầu một lát, nghe thấy Vương thị đi ra ngoài, cô vội vàng bật dậy. Hiện tại cô coi như người ở nhờ nhà họ Lưu, ăn ở người ta, tổngbot_an_cap không thể không làm việc được?
Cô nhét văn tự bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân vào chiếc gỗ nhỏ, xuống giường, xỏ giày rồi vài cái khởi động, sau đó cửa bước ra ngoài.
thị đã cầm chổi dọn hành lang gian chính, Tịch rảo bước đi tới: Thẩm , để con ạ?
Con dậy sớm thế? Vương thị né tay cô, Đi mặt trước đi đã.
Tịch vâng lời, đi múc rửa mặt. nhìn thấy hai con gà hoa mơ của nhà họ Lưubot_an_cap đang thong dong tảnvi_pham_ban_quyen bộ trong . Là những “côngbot_an_cap ” kiếm tiền giỏi nhất nhà, hai con gà này có thể coi là tầng đặc quyền. hạn như lúc nàyleech_txt_ngu, mọi người vừa mới ngủ dậy, Vương thịvi_pham_ban_quyen đã hái vài lá rau ném xuống đất cho chúng ăn tâm .
Tính , mình còn chẳng hữu bằngleech_txt_ngu hai connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gà hoa mơvi_pham_ban_quyen này, đếnbot_an_cap giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn kiếm nổi một đồng tiền nào.
Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ cảm nhận được sự tự ti của Nhan Tịch, hai con gà kêu cục tác, thẳng đến trước mặt cô “phụt” tiếng, để lại một bãi phân .
Tịch đầy vạch đen, thật sự rất muốn ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món gà mái hầm canh trong!
Liễu Hành vừa bước ra khỏi cửa phòng đã thấy Nhan Tịch đang nhìn chằm chằm haivi_pham_ban_quyen gà với vẻ mặt đầy thâm thù đại hận.
Ngày thángvi_pham_ban_quyen trôi quabot_an_cap thật nhanh, chớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt mười ngày kể từ khi Nhan Tịch nhận văn tự bán thân.
Vương thị là người siêng năng thạo việc, chỉ cần là lời Hành nói bà nghe theo, chỉ cần tốt Liễu Hành bà đều đồng ý. Thếleech_txt_ngu nên, cùng với việc sức khỏe của Liễu Hành ngày một chuyển biến tốt, bà đối xử với “ sao mắn” Nhan Tịchbot_an_cap cũng ngày càng hơn.
Nhà họ Liễu có mẫu ruộng nước, cho người thuê cày cấy, tiềnleech_txt_ngu tô thu được chỉ vừa đủ thựcleech_txt_ngu cho hai con ăn trong một năm. Những khác đều lên núi hoang khai thêm đất, mẹ con họ sức lao động không đủ, Hành lại thường xuyên không có nhà, nên thị chỉ khai hoang được hai mảnh vườn rau gần . Thu nhập của nhà họ Liễu tiền bán vải dệt và đồ thêu của Vương thị.
Tay nghề dệt thêu hoa của bà rất khá, một sấp vải bông trấnleech_txt_ngu có bán đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoảng năm trăm văn, một tháng Vương thị dệt giỏi cũng được một sấp rưỡi.
Lần để bệnh chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hành, Vương thị đã tiêu sạch tiền tích góp, lại đi vay mượn nơi, thóc trong nhà cũng đã sạch. Nói cách khác, nhà họ Liễu rơi cảnh đứt bữa.
Sức khỏe Liễu Hành ngày tốt hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh không vội quay lại thư viện đèn sách màleech_txt_ngu hằng ngày ngoài việc ôn tại nhà cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống ruộng làm lụng, còn lên đốn , gánh từng bó vềbot_an_cap chất đầy góc sân để phơibot_an_cap .
Lần đầu tiên nhìn thấy xắn ốngbot_an_cap quần, vác cuốc về nhà, Nhan Tịch đã ngẩn hồi lâu.
Hóa ra kẻ sĩ thời xưa không phải cũng là hạng “tứ chi không chăm, ngũ cốc phân” cả !
Lúc cô cứ ngỡ Hành vậy là để đỡ đần việc nhà, cho đến một hôm nghe Vương thị nói chuyện anh mới biết, anh chưa vội về huyện học là vì trong nhà không đào đâuleech_txt_ngu ra tiền thúc tu.
Anh học ở một tư thục trên trấn, người dạy một vị Tú tài già họ Bùi, ông rất xem trọngvi_pham_ban_quyen anh.
Lần bệnh này, Bùi Tú tài còn sai người mang đếnvi_pham_ban_quyen lượng bạc tiếp tế.
Nghe nói Bùi tài là người tài học hơn , đáng tiếc vận thi cử lận , nhiều lần thi không đỗ, thế là ông chẳng màng con đườngbot_an_cap khoa nữa mà về quê chuyên dỗ học trò.
đối xử với đệ tửbot_an_cap rất tốt, gặp người gia cảnh bần hàn còn giảm miễn tiền học, còn tự mình bỏ tiền túi ra vào, vậy gia cảnh ông cũng chẳng mấy dư .
sao Liễu Hành cũng đã bỏ lỡ kỳ Viện thí, nên anh định bụng đốn vài xe củi mangvi_pham_ban_quyen lên trấn bán, tích cóp được vài trăm văn để khi đi tiên sinh cũng không đến mức đi tay .
Nhan Tịch nghe lỏm nhữngbot_an_cap lời này thì càng nôn nóng muốn kiếm tiền, nhưng đâu phải cuống quýt là được, cô chỉ thể làm thêm nhiều việc để góp chút tâm ý.
Tháng Tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắp qua, thời tiết nóng lên rõ rệt, trời cũng hửng sáng .
Sáng sớm, Vương thị mang sấp vải mình dệt ra trấn bán lấy tiền.
Thấy cảnh nhà , mấy ngày nay bà thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dệt vải đến tận đêm , khó khăn lắm mới dệt thêm được mấy thước. Bà nghĩ bánvi_pham_ban_quyen được đồng nào hay đồng nấy, nên sáng đã vải gói lạibot_an_cap, gom thêm mười mấy trứng gà bỏ vào giỏ mang lên trấn .
con đường quan lộ ngoài thônbot_an_cap Dương Sơn thỉnh có xe bòbot_an_cap đi qua, lớn chỉ cần trả một tiền, nếu mang theo nhiều hành lý thì thêmvi_pham_ban_quyen một nữa là có thể quá giang lên trấn.
Vương thị chẳng bao giờ nỡ chi số tiền , nào cũng đi bộ cả đi lẫn về. Nhan Tịch chỉ thầm cảm maybot_an_cap vì phụ nữbot_an_cap thời này không phảibot_an_cap bó chân, nếu nhìn đôi bàn chân nhỏ xíu ấy mà đi bộ, cô thôi cũng thấy rùng mình.
thị đi rồi, Liễu Hành cũng đồng, Nhan Tịchleech_txt_ngu cho gà ăn xong thì bắc lên bếp, cài then rồi vác một chiếc cuốc nhỏ, địu gùibot_an_cap chạy thẳng ra sau núi.
Kể từ sau côvi_pham_ban_quyen làm món cá kho dưa nấu nướcbot_an_cap , mẹ con nhà họ Liễu đều khen cô nấu ngon. Cùngvi_pham_ban_quyen một cách làm nhưng Nhan Tịch nấu ra món ăn xanh đỏ rõ ràng, nhìn là thấybot_an_cap thèm. Liễu Hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn nói cô có tay nghề của đại bếp tửu lầu.
Nhan Tịch xong cũng đã từng nghiêm túcleech_txt_ngu cân nhắc xem liệu mình có thể đếnvi_pham_ban_quyen tửu lầu làm đầu bếp được .
Liễu Hành thấy dự định của thìbot_an_cap sắc mặt rất kỳ lạ.
Vương thị thì trực tiếp lắc đầu: “Đứa nhỏ này, tuổi con thế này thìleech_txt_ngu tửu lầu nào dám chứ? Đừng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu bếp là nghề không mấy nổi bật, nhưng thợ đứng bếp chính mà tửu lầu đều được đào tạo bản, không một miếng củ cảileech_txt_ngu lại có điêu khắc ra một bông hoa? Với lại, con là phận nữ nhi, đi làm học không ra thể thống gì.”
Nhanleech_txt_ngu Tịch hiểu rồi, vẫn là cái phân biệt nam nữ tiệt đó. cô có tay đâu thì cũng chẳng có tửu lầu quán cơm nào mời làm bếp , trừ tự mình một .
Bao nhiêu người không đều giàu lên thực, đến lượt côleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen con đường này lạibot_an_cap bị đứt đoạn kia?
Nhan Tịch chỉ cảm thấy mây giăng kín đầu, nhưng dù sao việc bếp núc nhà họ Liễubot_an_cap đã thuộc về cô.
Cô cũng để thiện bữa ăn đình, có điều “ nấu cũng khó làmleech_txt_ngu nên cơm không có gạo”, sáng dậy cô phátvi_pham_ban_quyen hũ gạo chẳng còn baovi_pham_ban_quyen . Nhà họ Liễu không có nhiều trồng nên loạileech_txt_ngu cũng hạn chế. Cô hơi lo , cái giác đói bụng ấy, chỉ cần trải qua lần là chẳng bao giờ muốn nếm lại lần thứ .
Sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dựa vào núi, ăn dựa vào nước, con suối Khê trước cửa ngày nào côvi_pham_ban_quyen cũng rổ vớt cá, nhưng dựa vào tôm cá thì không ổn, mãi cũng ngán, cô định bụng lên núi xem sao.
Đi hết con này vực mà dân làng Dương gọi là núi , người trong thôn ít khi lui tới, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mảnh vườn rau của nhà họ Liễu cũng nằm ở đây.
Liễu Hành đang khom lưngvi_pham_ban_quyen làm cỏ trên ruộng, Tết Đoan là anh quay lại đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh muốn tranh thủ lúc ở nhà khai đất đai để thêm ít đậu và củ cải.
Nhan Tịch gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếng: “Nhị Lang ca.”
Liễu nhìnleech_txt_ngu bộ dạng của cô: “Muội lên núi ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“, muội đi dạo quanh núi chút.”
“Trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi này ít người đi lại, muội đừng chạy sâu vào trong đấy.”
“Dạ, muội chỉ quanhleech_txt_ngu ở rừng trúc dướibot_an_cap núi .”
Dưới chân núi sau là một rừng trúc, Tịch bụng đây đào ít măng. Đã gần tháng Năm, măng trúc lôi ngày măng tre thì vẫn có thể tìm thấy, nếu may có thểbot_an_cap được nấm hay thứ gìleech_txt_ngu đó.
Nhan Tịch kiếm hồi lâu, thấy trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rừng trúcbot_an_cap có một sườn dốc nhỏ, cô nhớ lúc nhỏ xem ông nội đào măng thường thích tìm như thế này để xuốngleech_txt_ngu . Cô đặt gùi xuống, tâm đào bới.
Phải công nhận là chiếc cuốc nhỏ cô bổ xuống mấy nhát đã thấy đầu măngbot_an_cap lộ ra, chỉ hiềm nỗi cuốc bé quá, mỗi nhát bứng được một mẩu đất nhỏ.
“Để ta đào cho, muội tránh ra một .” Liễu Hành không biết đã đi vào rừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trúc lúc nào, cô đang lom khom một cách thận liền cầm chiếc cuốc lớn của mình lại gần, chỉ vài đào lớn củ .
Nhan Tịch chút nản lòng, dù tâm hồn là người lớn nhưng cô chỉ có cơ thể của đứa trẻ chín tuổi, chiếc cuốc lớn trong tay Liễu Nhị còn hơn cả người cô, cô căn bản không thể vung nổi.
Liễu Hành đào xong một củ măng lại thấy chỗ thứ hai cúi đầu đào tiếp. Nhan Tịch măngvi_pham_ban_quyen vào , lẽo đi theo sau Liễu Hành. Bỗng nhiên, cô cạnh sườn dốc vừa đào măng có mấy cụm hài nhỏ trắng.
Cô cúi xuống nhìn kỹ, đầu đen, váy trắng, ái chà, chẳng phải trúc tôn sao?
Trúc tôn chính là một trong “thảo bát trân”, cô nhớ kiếp trước còn nhỏ, trong có người đã phất lên nhờ nấm trúc tôn này. Những đứa trẻ như cô đã từng nhìn thấy hình dáng của trúc tôn khi vừa mới hái xuống.
Hình dáng của tôn quá đặc trưng, chỉ cần nhìn thấy một lần là gần như không thểbot_an_cap quên được.
“Nhị Lang ca, Lang ca, huynh mau xem .” Nhan Tịchbot_an_cap không chắc người thời này có biết nấm trúc tôn không, liền định gọi Liễu Hành xem .
Liễu Hành nghe tiếng gọi gấp gáp liền vội vàng chạybot_an_cap tới, nhìn theo hướng cô chỉ: “Đây chẳng phải là Trúc sâm ?”
Thì ra ở đây người ta gọi trúc tôn sâm? Đã tên “” thì chắc là rất quý giá rồi?
12
Hai Tịch rực, xuyên không nhất định sẽ có kỳ ngộleech_txt_ngu, nhiên là cưng của trời mà!
“Nhị Lang huynh, trúc sâm này là tốt ?”
“Tất nhiênbot_an_cap là đồ tốt rồi. Tịch nhi, muội hiếm khi lên núi mà lại có thể bắt gặp thứ này, đúng làleech_txt_ngu phúc tinh.” Vương ngày ngày bẩm Nhan Tịch phúc , giờ đây Liễu Hành cũng phải nểleech_txt_ngu phụcleech_txt_ngu vận của nàngleech_txt_ngu, mỉm cười ngợi câu.
Thật sự làleech_txt_ngu đồ tốt sao? Nhan Tịch giữ dè dặt hỏi: “Nhị Lang huynh, mấy cây trúc sâm này hái bán, phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ được rất nhiều không?”
“Bán lấy bạc?” Liễu Hành nhìn mặtbot_an_cap nhỏ nhắn rỡ, đầy hân hoan của Tịch mà hơi ngẩn người, “Chắc là được. Muội định mang đi bán lấy bạc sao?”
“Đúng thế, huynh xem ở đây có một, hai, ba chín đóa trúc tôn, liệu có bán được một trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc không?”
Sơn hào hải vị, đây chính là sơnvi_pham_ban_quyen hào mà, chắc chắn bán được bộn tiền ? Một lượng vào tay, mình sẽ có vàng đầu tiên, có số tiền này làm , có thể kinh doanh nhỏ, rồi từ nhỏ biến thành lớn, đợi đến khi thành thì mua đất mua nhà, sạch tiền cho mẹbot_an_cap con họ Liễu, làm một phú gia bà
Như thể thấy tiền rơi đầy trời, Tịch dùng đến nghị lực lớn nhất đè khóe miệng, không để nó vểnh lên tận .
“Một trăm lượng? Khụbot_an_cap khụ khụ khụ!” Liễu Hành vốn là người văn nhã trầm ổnvi_pham_ban_quyen, nghe thấy Nhan sư tử ngoạm như thì vừa kinh ngạc vừavi_pham_ban_quyen buồn cười, một hơi gấp kết quả bị sặc, không nhịn được mà ho liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vất vảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm mới ngừngbot_an_cap được, nhìnleech_txt_ngu vào mặt đang phát sáng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhan Tịch, “Khụ khụ, Tịch nhi, đây là trúc sâm, phải nhân sâmbot_an_cap!”
“Chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dù là sâm, cũng không củ nào cũng đáng giá một trăm lượng bạc đâu.”
Huynh ấy nói rất nghiêm túc, ý cười kia thế nào không kìm lại được.
Có buồn cười đến thế không chứ?
“Vậy vậy mười lượng ?”
Liễu Hành vẫn cười lắc , ánh Nhan Tịch đầy vẻ ái ngại, khiến Nhan Tịch cảm thấy mình giống như kẻ ngốc. dù nàng không am hiểu giá cảbot_an_cap thị , huynh ấy cũng cần nhìn nàng như nhìn ngốc vậy chứ?
Liễu Hành thấy mặt Nhan Tịch ửng hồng, sợ nàngvi_pham_ban_quyen thẹn quá hóa giận, bèn khẽ ho một tiếng, cố sức nén cười.
“ có bán được nhưvi_pham_ban_quyen thế. Muội nghĩ xem, nhân sâmbot_an_cap thượngleech_txt_ngu hạng mới bán được bao tiền, trúc sâm này tuy ở nơi khác hiếm gặp, nhưng vùng mình nhiều núi nhiều , trúc sâm vẫn có đấy. Chínleech_txt_ngu đóa trúc sâm tươi này, phơi khô xong e chưa được một tiền.”
“Tuy nhiên, mang mấyvi_pham_ban_quyen đóa trúc này đến hiệu thuốc trên , có lẽ cũng được vài chục văn tiền. Như cũng rất khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, hiện giờ ngày công lao động nặng nhọc nhất cũng chỉ được hai mươibot_an_cap văn.”
Lao động nặng chính là bán sức lực cực , chỉ mấy đóa trúc sâm này bằng một ngày tiền công cũng không hề ít. Nhưng so với kỳ vọng của Nhanbot_an_cap Tịch thì lệch quá lớn, nàng không kìm được mà bĩu môi.
Nàng cứ ngỡ mình sẽ thi triển thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uy, một lần kiếm được khoản tiền lồ cơ đấy.
Dù sao thì có tiền vào túi cũng là chuyện tốt, coi như đây là bước chân đầu tiên trong hành trình vạn dặm vậy.
Nhan Tịch thông , lại vui vẻ cúi xuống cẩn thận đào mấybot_an_cap đóa trúc tôn lên.
“Có một thì sẽ có đóa hai, muội đi tìm tiếp đây, sẵn tiện hái ít dại.” Nàng đặt măng vào gùi, sợ trúc tôn bị đè hỏng nên dùngbot_an_cap khăn tay bọc lại rồi xách tay, “Nhị Lang , hôm nay đất có khai khẩn xong được không? Lát nữa muội quay lại gieo đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huynh.”
“Không cần đâu, chút việc này ta sớm muộn gì cũng xong.” Liễu thấy nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại hăng hái, bộ đủ hạnh phúc, mỉm cười lắc , cầm cuốc tiếp tục làm cỏ.
Tiếc là vận maybot_an_cap của Nhan như đã dùng hết, đi vòng quanhleech_txt_ngu một dải rừng trúc lớn, những chỗ ẩm ướt khuất nắng đều bới tìm nhưng khôngvi_pham_ban_quyen thấy thêm trúc tôn nào.
Thấy trời đã lên cao, nàng đành nhổ ít rau sam bên đường định bụng về làm món , lại nhặt một bó cành khô, dùng cỏ buộc lại đặt trên măng, mang về có thể dùng nhóm bếp.
Nàng thử trọng lượng, chào Hành một tiếng gùi xuống núi. bên Minh Khê, nàng nhấc giỏ tre lên, hôm nay thế mà bắt được mấy con cá chạch, còn một ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôm cá đang nhảy nhót.
Tôm nhỏ phơi khô để bồi cho gà mơleech_txt_ngu, còn cá chạch thì đây lần đầu bắt được, có thể . tính toán cách biến, xách tre trên taybot_an_cap, chậm về nhà.
Lúc này, nhà trong thônvi_pham_ban_quyen đều đang bận rộn mạ. Trên ruộng đều là những bóng dáng cúi đầu làm , chỉ cần đứa trẻ đi đều phải góp sức, đứa lớn ở nhà giặt giũ , đứa nhỏ giúp đưa mạ.
lúa xắp nước như tấm gương phản chiếu bầu xanh mâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng, từng khómleech_txt_ngu được cắm xuống, bén rễ giữa nền trời mây .
Cảnh tượng nhàn bận rộn này khiến ta cảm thấy rất bình yên, Nhan Tịch nhìn mãi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chán.
Nàng nghe tiếng cười xa xa của mọi người, xách giỏ tre người, thấy cổng viện mở, chắc là thị đã về.
Không đạc hôm nay có khôngbot_an_cap, xốcleech_txt_ngu lại trên vai, bước chân nhẹ nhàng đi nhà.
Bây giờ, nơivi_pham_ban_quyen này đã là nhà của nàng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đi đếnvi_pham_ban_quyen chân viện, Nhan Tịch nghe thấy trong sân truyền ra một giọng nói có quen thuộc.
“Nương Nhị Lang, ta thấy sáng sớm xách đồ lên , đi mua thế?”
“Nào dám mua gì đâu thím, chẳng giấu gì thím, trong sắp đứt bữa rồi. Tôi dệt được thước , lên trấn bán , ít gạo về.”
“Ái chà, nhà ngươi khốn khó đến mức này sao? Hết gạo thì cứ qua nhà ta lấy vài cân mà dùng.”
“Thếleech_txt_ngu thì quá, tiền mượn nhà thím chưa trả, sao dám làm phiền . Hôm nay trấn bán vải, tôi đã mua được ít lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Vương thị khách sáo từ chối.
Nhà Tam Thúc Công sống cũng khá giả, chỉ có một trai, sau khi vợ thì sinh được hai con trai. đứa cháu nội của Tam Thúc Công, lớn nhà ruộng, đứaleech_txt_ngu nhỏ đi làm thợ học việc bên , trong toàn là sức lao chính.
Tam Thúc Công luôn mong muốn tộc họ Liễu có đọc sách đỗ đạt nên coi Liễu Hành, vì thế tâm giúp đỡ mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con Vương nhiều; nhưng Thúc Bà lại có chút thường cảnh mẹ góa con côi của Vương thị, sợ bị họ chiếm .
bà ta nhiệt tình như vậy, Vương thị có chút thụ sủng nhược kinh.
Tam Thúc Bà càng tình hơnleech_txt_ngu: “ được tốt rồi, nếu lúc thiếu thốn khách sáo với ta nhé. Đúng rồi, nương Nhị Lang nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tịch nhà thật sự là bỏ một mua về àbot_an_cap?”
Chủ đềleech_txt_ngu quan đến mình, Nhan Tịch đã đi đến cổng viện, theo bản rụt chân , nép bên trụ , cánh cửa mở vặn che khuất bóng dáng nhỏ bé của nàng.
Nàng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khe hở giữa cánh cửabot_an_cap và trụ cổng, thấy Thúc Bà đến vài ngày đứng trong sân nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện với thị.
Vương nghe Thúc Bàbot_an_cap vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhíu : “Thímbot_an_cap à, thím chuyện này từ đâu thế?”
“Cảbot_an_cap làng đều biết rồi còn gì. Hà Tiên Cô nói rồi, Nhị Lang lần này thoát chết nhờ bà ta chỉ điểm cho ngươi muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con bé đó về xung hỷ. Ngươi đừng nói , từ khi mua con bébot_an_cap đó về, sức khỏe Nhị Lang ngày một lên, trước kia bệnh nặng thế nào, giờ đã có thể đất việc rồi. Nhìn bộ dạng nó lúc trước, ai thấy màbot_an_cap chẳng lo. Nhị Lang mà cóbot_an_cap mệnh hệ , thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tháng sau này của ngươi”
“ vậy, cũng nhờ Bồ Tát phù hộ.” Vương thị vốn vẫnvi_pham_ban_quyen còn sợ hãivi_pham_ban_quyen, nghe Tam Thúc Bà nói vậy cũng thầm tạ cao phùbot_an_cap hộ.
“Nương Nhị Lang, giờ Nhị , ngươi định bao giờ mới thu nhận con bé Nhan Tịch kia làm con dâu? Mấy trước ta con béleech_txt_ngu nhưng có lanh lợi, rất xứng Nhị Lang”
“Nhan Tịch là một trẻ ngoan, nó còn , ta coibot_an_cap nó như con gái ruột vậy. Thím à, này những lời nhưbot_an_cap xin đừng nói .” Vương thị vội vàng ngắt lời Tam Bà, nghiêm giọng nóileech_txt_ngu.
“Nó không phải là vợ mua về chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhị Lang sao?” Trước đến đây, Liễu Hành đã từngbot_an_cap ám chỉ rằng Nhan Tịch không phảileech_txt_ngu là dâu nuôi từ bé, nhưng Tam Thúc Bà vẻbot_an_cap vẫn không tin.
“Nhị Lang đã rồi, nó trung họcvi_pham_ban_quyen , dù có tính chuyện hôn sự thì cũng phải đợi sau tuổi mới tính. nhỏ Nhan Tịch kia vừa hiểu chuyện lại vừa chu , ta không thể hồ đồ mà làm lỡ dở nhỏ được.” Hễ chuyện liên quan đến Liễu Hành, thị luôn hết sức cẩn trọng, mọi việc phải được con trai ý mới thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Nếu chị đã coi con bé kia như con gái mà nhìn nhận, vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì ở tôi có một chuyện tốt tày muốn nói chị hay đây.”
Tam Thúc Bà vỗ tay cái đét, giọng nói mang theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười đầy cường điệu: “ tốt này ấy à, thật sự là nhà có nằm mơ cũng không thấy, có tranh cũng không cướp nổi đâu. Bởi vậy nói Nhị Lang nhà chị chẳng người thường mà. Người khác bệnh có nước chờ chết, nó bệnh lại có Tiên Cô chỉ điểm, lại còn có phúc tinh dẫn cửabot_an_cap. Người khác ra bao nhiêu tiền tìm không ra, còn chị chỉ tốn có một lạng bạcleech_txt_ngu đã mua được người rồi.”
Nhan Tịch nghe thấy những lời bùi tai của Tam Thúc Bàvi_pham_ban_quyen tuôn suối, nói qua nói liên quan đến mình, cô thấy sống lưng lạnh toát, hai bàn nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt thành . Đôi vai bị gùi siết hơi đau, cô bèn tựa sát vào chân , ngồi xuống bênvi_pham_ban_quyen cổng viện.
thị nghe Thúc Bà nói nửa ngày trời vẫn chưa chủ đề , thắc mắc hỏi: “Thím , tốt cuộc là chuyện gì ?”
Tambot_an_cap Thúc Bàleech_txt_ngu hạ giọng, ghéleech_txt_ngu vào Vương thị, bí mật hỏi: “Nhà Ngưu Viên ngoại, chắc chị phải biếtbot_an_cap chứ? Chị dâu cả bên nhà đẻ của tôi là tá điền của nhà Ngưu Viên ngoại . Con trai duybot_an_cap nhất nhà ông ta cũng mắc bệnh y hệt Nhị Lang, nghe nói cũng là bệnh lao . Nghe Tiên Cô về chuyện nhà chị, họ bèn nhờ chị dâu tôileech_txt_ngu đi nghe ngóngleech_txt_ngu, chị dâu tôi lại hỏi đến chỗ tôi .”
Nhà Ngưu Viên mà Tam Thúc nhắc tới hẳn là gia tộc có tiếng quanhbot_an_cap vùng Thanh Long .
Bởi vì nghe nhắc này, Vương thị gật đầu, ràng là cũng biết về họ: “ ông tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh, sao lạileech_txt_ngu đi thăm dò nhà tôi làm gì? Sao không cầu chỉ điểm bảo hộ ?”
“Sao mà không cầu ! Chị biết đấy, nhà ông có trăm mẫu ruộng tốt, ăn ở đềuvi_pham_ban_quyen có người hầu hạ, ở vùng này làvi_pham_ban_quyen gia đình danh giá có tiếng tăm. Trong nhà chỉ có mụn con trai, quý như trân bảo vậy. bệnh tình ngày càng nặng, ngay cả danh y ở phủ thành cũng mời về rồi vẫn không ăn . Nghe chuyện nhà , ban đầu họ cũng muốn tìm Hà Tiên nhờ điểm cứu .”
“Nhưng chuyện đâu phải cứ muốn là gặp được ? Chính Hà Tiên cũng nói rồi, phúc tinh chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải rau cải củ cải đâu mà tìm là ngay, loại phúc tinhleech_txt_ngu như Nhan nhà chị là phúc báo ngàn năm mới gặpleech_txt_ngu được một lần.”
Tam Thúc Bà nói đến độ phấn khích, lại vỗ mạnh mộtbot_an_cap cái, cảm thán: “Bởi vậy nói Nhị Lang phi thường, các người mới vừa khéoleech_txt_ngu mua được Nhan Tịch. Viên ngoại không ra người, thầy lại đã hết cách, cho nên ta mới nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen chị đó. Ông ta muốn Nhan Tịch làm con .”
“Mua Nhan Tịch?” Vương thị thốt lên kinh ngạc.
“Phải đó, Viênleech_txt_ngu là thành tâm muốn , họ sẵn sàng bỏ ra chừng này.” Tam Thúc vừa nói vừa giơ ba ngón tay trước Vương thị.
“Là bao nhiêu?”
“Ba mươi lạng!” Giọng Tam Thúc Bà run rẩy vì xúc , “Ba mươi lạng trắng!”
“Cái gì? Trả mươi lạng?” Vương thị bị số này làm cho kinh động nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhan nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Vương thị, tim cô lạileech_txt_ngu, khuôn mặt nhỏ nhắn cái trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệch.
Ởleech_txt_ngu đây một thời gian, cô đã biết ba mươi bạc vào lúc đối không phảileech_txt_ngu là một con số .
ba mươi lạng này, nợ nần của mẹ con họ Lưu có thể trả sạch, còn dư lại hơn hai mươi lạng, đủ để Liễu Hành tiếp tục đi học thi học vị Tú tài.
Lưu đang lúc cần tiền, với một khoản tiền khổng lồ vậy, liệu Vương thị động lòng ?
Nhan Tịch gồng cứng , cần Vương thị mởbot_an_cap miệngbot_an_cap ý, cô sẽ lập chạy khỏi làng. Không đúng, con đường ngoài làng không có chỗ trốn, cô phải chạy lên núi phía sau.
Trong căng thẳng cực độ, Nhan Tịch cảm thấy mình bị làm hai người, một người dỏng nghe cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối thoại trong sân, một người thì lạnh lùng nhìn đường dẫn lên núi, tính xem chạy thế nào để không bị bắt lại.
Tam Thúc Bà rõ ràng cũng đây khoản tiền khổng lồ không thể khước từ, bà ta lại lắc lắc ba tay, phấn khích nói: “Đúng thế, hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữaleech_txt_ngu Ngưu Viênleech_txt_ngu ngoại nói, là về dâu thì sẽ theo đúng lễ tiết. mươibot_an_cap lạng này chỉ tính là tiền lễ cưới, ra còn cho thêm một đôi vòng tay bạc, một sấp vải mịn, một sấp lụa làmbot_an_cap sính lễ. Chị coi Nhan Tịch gái, con bé qua đó, này nhà chị nhà Ngưu Viên ngoại là thông gia chínhvi_pham_ban_quyen rồi. Đợi tử khỏi bệnh, biết đâu còn đưa Nhan Tịch về thăm nhà ngoại nữa không chừng Chậc chậc.”
Tam Thúc Bà chép miệng, như thể đã thấy của nhà họ Ngưu đang bay tới.
“ nhất không khỏileech_txt_ngu thì sao?” Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị cảm thấy tiền của nhà Ngưu thật nóng bỏng tay.
“Phỉ phui mồm, sao thể như vậyleech_txt_ngu được?” Tam Thúc liên tục nhổ nước mấyvi_pham_ban_quyen cái để giải , “Nhan Tịch có thể cứu Nhị Lang thì cũng có thể được Ngưu công tử chứ. Vả người rồi, số bạc và đồ đạc này cứ đưa cho nhà chị, bọnvi_pham_ban_quyen họ chỉ cần .” Tam Bà nhấn mạnh câu, “Dù thật cứu được, Ngưu công tử đã kết thân thì xuống dưới kia cũngvi_pham_ban_quyen không cô đơn một mình nữa.”
Ý tứ này là, nhà họ Ngưu định bụng nếu sống làm dâu nuôi từ bé, nếu không thì kết minh hôn ( cưới ma)?
“Cái gì? Thế này sao mà được, Nhan Tịch mới chín tuổi! Không đượcvi_pham_ban_quyen, việc này được!” Giọng của Vương thị theo vài gay .
“Nương Nhị Lang, chị đừng có ngốc thế chứ. Đừng nói Nhan chỉ là đứaleech_txt_ngu chị mua về, cho dù con đẻ đi đâyleech_txt_ngu cũng là chuyệnbot_an_cap tốtvi_pham_ban_quyen để hưởng phúc mà. Chị nghĩ xemleech_txt_ngu, bất kể Ngưu công tử thế , bé cũng là rơi vào phúc rồi. Nhà Ngưu còn thiếu cái cho con dâu chắc? Ngày ngày có người hạ, gấm vóc mặc trên người, đàn cả này mong gì hơn nữa?”
“Thím à, thím không cần nói nữa, việc này không được! Hơn nữa, Nhị Langvi_pham_ban_quyen nhà tôi đã rồi, sau Nhan Tịch không phải là người mua gì cả, là người nhà chúng tôi. Nó muốn gì thì có tự mình định, chúng tôi đã trả lại bán thân cho nó rồi.” Vương thị biết Tam Thúc Bà là người rất dai dẳngbot_an_cap, bèn nói thẳng ra để dập tắt ý định bà ta.
“Trả lại tờ thân cho nó rồi?” Giọng Tam Thúc rít lên lanh lảnh, “Các người không lấy lạng nào mà lại choleech_txt_ngu nó rồi sao?”
“, Nhị Lang nói cho nó.”
“Chị người chẳng lẽ điên rồi sao?” Tam Thúc Bà xoay chỗ hai vòng, rồi lại dừng , “Nươngvi_pham_ban_quyen Nhị Lang, tờ thân hay khôngbot_an_cap cũng chẳng quan , một con nhóc tiểu đầu thì chẳng phải vẫn do chị quyết địnhleech_txt_ngu sao!”
“Thím , bất kể có tờ bánbot_an_cap thân hay không, chuyện này tôi cũng không đồng ý. coi nó như con gái, thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không làm cái bán con gái .”
Tịch khuôn mặt vốn dĩ luôn hòa của Vương thị nay đã không còn ývi_pham_ban_quyen cười, không kìm được to mắtleech_txt_ngu nhìn vào trong sân, nhìn mãi, trước mắt bỗng nhòe đi bởi một sương mù.
“ mấy khi gặp chuyện tốt trắng tay cóleech_txt_ngu được ba mươi lượng bạc thế này, đừng có màvi_pham_ban_quyen hồ đồ. Ba lượngvi_pham_ban_quyen đấy, cả ba mươi lượng, chứ không phải ba xunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Tiền của ai cũng chẳng phải gió tự cuốn đến, đây là Thầnvi_pham_ban_quyen Tài gõ cửa nhà ngươi đấy. Vả lại, nhà hiện giờ vẫn còn nợ . Lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi đang rộn cày nênbot_an_cap chưa nghĩvi_pham_ban_quyen tới chuyện đòi nợ, nhưng mấy ngày nữa đến kỳ giáp hạt, ai nấy đều dùng tiền. Cứ nói như nhà ta , đợi cấyleech_txt_ngu xong mạ, cháu bên nhà ngoại cũng sắp bàn chuyệnvi_pham_ban_quyen xin, ta còn phải bị tiền mừng đây này.”
Tam Bà vừa nói vừa có ý đenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dọa.
Vương thị vẫn im lặng không đáp.
Thấybot_an_cap Vương thị có động tĩnh gì, ta cuống lên: “Tiền của ai cũng phải gió cuốn đến. Nhà ta không giàu sang nhà các , một lượng bạc nói không cần không cần. Ối chà chà, thì trọng gớm nhỉ, thì trả tiền cho nhà ta trước đi!”
“Tôi tôi sẽ sớm trả cho bà” Nhắc đến nợ, giọng yếu hẳn , “Thím à, đợi tháng sau, tháng sau tôi dệt vải bán lấy rồi sẽ trả bà”
“Phi lại còn đến tháng sau? Nhà ai mà chẳng chờ tiền dùng, thế ba mươi lượng cũng không coi gì”
“Đây là chuyện cả đời của một nương, lấy tiền đó là thất đức.” Giọng thị tuy không hề mập mờ.
Tam Thúc Bà nghe hai chữ “thất đức”, cảm Vương thị đang chỉ thẳng vào mặt mình mà mắng! Bà nhảy dựngvi_pham_ban_quyen lên, ban còn đòi Vương thị trả tiền, nhưng càng chửi mất soát: “ ? Ngươi mà còn ít thất đức chắc? Nhìn xem Đại Lực đi, ai mà biết Nhị Lang nhà ngươi”
Nghe Tam Thúcvi_pham_ban_quyen Bà bắt đầu bên trong, mặt Nhan Tịch đỏ bừng vì giận, Vương thị chịu nhục là vì cô. Cô không màng đến việc bị họ hiện mình đang lén, nghiến định đứng bướcvi_pham_ban_quyen cửa.
Không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả nợ, bị mắng cô đứng ra chắn phía cũng tốt.
Chưa đợi đẩy , bóngleech_txt_ngu người cạnh đãleech_txt_ngu chóng lao tới, nhanh hơn cô một bước đẩy cửa ra. Người chưa đến nơi, một giọng oang oang đã quát lên: “Mụ già kia, bà ở la hét gì đấy?”
Ngườivi_pham_ban_quyen lướt qua trước mặt Nhan Tịch, nhìn thoáng qua đó là một đàn ông năm tuổi, mặc áobot_an_cap vải , ống quần xắn caobot_an_cap, chânvi_pham_ban_quyen đầy bùnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất, trông như vừa từ ruộng mạ lên, bùn tay chân vẫn chưa rửavi_pham_ban_quyen sạch.
Vừa cửa, ngườibot_an_cap này đã nắm lấy cánh tay Tam Thúc Bà lôi ngoài: “Trong nhà đống việc không làm, ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lảm . Còn để tôi nghe thấy bà nói nữa thì cuốn về nhà ngoại mà ở!”
Tam Thúc Bà đang chửi dởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị người tới lôi một loạngbot_an_cap choạng, nghevi_pham_ban_quyen giọng người đó, nói nghẹn lại trong cổ họng, líbot_an_cap nhí muốn giải : “Ông à, tôi”
“Hôm qua chị bên nhà bà mới sang chuyến, nay bàbot_an_cap đã đến Nhị Langleech_txt_ngu phát điên cái gìvi_pham_ban_quyen?” Tam Thúc Công đầy giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dữ, mắt một cái.
Ông vốn trong nhà, Tam Thúc Bà lẩm bẩm gì không rõ, giọng lúc thấp, cuối cùng im bặt.
Vương thị bị Thúc Công xông làmleech_txt_ngu cho giật mình, thấy ông hầm hầm lôi Tam Thúc Bà ngoài, xảy rabot_an_cap chuyện nên vội vàng chạy ra cổng. Bà thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tịch đang ngoài cửa viện, Nhị Lang ở đó, đang đứng bên lề đườngbot_an_cap cách vài bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân.
Thúc Công định mắng tiếp, liền lên : “ công”
Tam Thúc đây là cửa nhà người khác, lại lườm Tam Thúc Bà một cái: “Cút về nhà nấu cơm !”
Tam Thúc Bà thấp giọng vâng dạbot_an_cap, người đi về phía mình.
Nhan Tịch nhìn bộ dạng như nàng dâu hiền thảo của taleech_txt_ngu, không nhịn được mà liếc nhìn Tam Thúc một cái. ngờ người đàn ông đầy nếp , trông như một lão nông bình thường này lại có thể trị được ghê gớm .
Tam Thúc Công đuổi vợ đi , thấy Nhan Tịch đang mắt nhìn mình. Vương thị đã áy bước tới: “Thúc công, ngài đừng trách ấy nữa, khoản tiền nợ”
“Tiền nong không vội, ngươi đừng nghe già nhà ta nói nhảm, trong nhà không gấp dùngbot_an_cap tiền.” Tam Thúc Côngleech_txt_ngu xuabot_an_cap tay ngắt thị, dài một , rồi sang nói Nhị Lang: “Thím của cháu mà, vốn kẻ hồ đồ điênvi_pham_ban_quyen khùng, miệng khôngbot_an_cap có chốt, bà ta nói gì các cháu đừng chấp nhặt, cứ bà tabot_an_cap là được.”
Những này tuy nói vớibot_an_cap Nhị nhưng thực chất làvi_pham_ban_quyen đang lỗi Vương thị. Chỉbot_an_cap điều để tránh dị nghị, không nói nhiều với Vương thị, cũng sợ mình nói nhiều lại làm bà thêm .
Liễu Hành bước tới vài bước, hành lễ với Tam Thúc Công: “ Thúc Công, ngài nói vậyvi_pham_ban_quyen là làm khó cháu rồi. Thím thường xuyên quan tâm tới nhà cháu, cháu biết ơn còn .”
“Thế thì . một đứa trẻ ngoan, sớm dưỡng người đi học đi. Họ Lưu chúng ta mấy đời đều nông dân chân lấm tay bùn, chỉ mong mỏi ra được đọc sách thôi.” Tam Công muốn vỗ vai Nhị Lang, nhưng nhấc tay lên thấy cả hai đều là bùn, lại ngượng ngùng hạ xuống.
Ông nói với Vương thị: “Mẹ Nhị Lang này, ngươi đừng nghe bà thím kia nói bậy. Ngươi làm đúng lắm, bàbot_an_cap nhà ta là người ta giục , đừng chấp nhặt với ấy.”
“Cảm Thúc công, thím ấy cũng chỉ nhất thời người phỉnh phờ, chúng con mà, thím ấy cũng là ý tốt nhà con thôi. Thúc côngbot_an_cap, vào nhà uống ngụm nước đã ạbot_an_cap.”
“Thôi không đâu, ngoài ruộng còn đang gấp cấy mạ, tôi đây.” Tam Công đến nhanh đi nhanh, vẫy tay từ chối lời mời của Liễu , quay người rẽ vào con đường nhỏ hướng phía núi sau, đi về .
Vương thị thấy Nhan Tịch đang đeo , cầm rổ, liền đi tới đỡ lấy rổ trên tay cô: “Đi thôi, vào nhà thôi.”
Liễu Hành nhấc cái cuốc từ tường, theo vào cửa.
Nhan thấy chân anh cũng dính đầy bùn, nghĩ đến việc Tam Thúc Công hiện đúng như vậy, lúc nghe lén thì Liễu Hành cũngbot_an_cap đã về, có lẽ anh đã nghe thấy lời Tam Bà nên mới đi tìm Tam Thúc đến giải quyết chuyện .
Nghĩ đến việc mìnhvi_pham_ban_quyen nghe lén Liễu Hành bắt quả tang, lại bị Vương thị thấy, cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhà gùi xuống bếp như ngày. Côleech_txt_ngu ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu Vương thị định nói gì đó, nhưng thấy nụ cười của bà thì vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng cúi xuống, trong lòng cân nên diễn đạt nào.
Vương thị thấy dáng vẻ chột và bối rốileech_txt_ngu của cô, thở , đi tới nắm lấy tay cô, đưa tay xoa xoa búi tóc trên đầu cô: “Tịch nhi, đừng sợ.”
Bà đôi bàn tay , đôi này vì bới cành lá trong rừng trúc bị vài , rướm máuvi_pham_ban_quyen, là biết đôi bàn tay laovi_pham_ban_quyen xong.
“Mấy lời Tam Thúc Bà có , nhà Ngưu Viên đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nhà giàubot_an_cap có. Làm thì ai chẳng muốn con gái mình nhà tốt, được ăn ngonbot_an_cap mặc đẹp. Thế nhưng, trước đây ta nghe ngóng được ở trấn , họ Ngưu có tiền nhưng không phải là người nhân đứcvi_pham_ban_quyen. làm công dài hạnleech_txt_ngu ở nhà lão ta ngay cảleech_txt_ngu cũng chẳng được no, lúa cũbot_an_cap trong nhà đến mốc meo cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nỡ đembot_an_cap ra cho người ta ăn. Lão Ngưu Viên ngoại kia muốn có nhiều con nhiều phúc nên đã mua mấy lần rồi, nhưng bà vợ lão ta lợi hại lắm, sau này nghe có người cuốn chiếu rách vứt trong núi rồi. Nhà thế thể là tốt đẹp gì ? Ta sao có thể làm cái chuyện đẩy người vào hố lửa như vậy .”
Vương thị nóivi_pham_ban_quyen , Nhan Tịch đang chăm chú nhìn mình, trongvi_pham_ban_quyen mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp thoáng ánh lệ, bà khôngvi_pham_ban_quyen nhịn được nở nụ cười hiền hậu, đưa bàn tay khôbot_an_cap gầyleech_txt_ngu thô ráp lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô.
Bà an ủi: “Nhị Lang nói con là một đứa trẻ có chí khí. Con là phúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tinh của Lang, đã cứu mạng nó, ta không thểbot_an_cap vì chút tiền bạc mà làm kẻ tiểu nhânvi_pham_ban_quyen vong ơn phụ nghĩa được! Chỉ cần mẹ con ta có miếng ăn, thì sẽ có phần của con. Đừngvi_pham_ban_quyen sợ, mọi chuyện đãbot_an_cap ta đây rồi.”
“” tim Nhan thắt lại, cô nghẹn ngào gọi khẽ một tiếng, rồi không kìm lòng được mà vùi lòng thị.
Đã nhiều năm rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đã rất nhiều nămleech_txt_ngu không có ai với cô câu “Đừng sợ, mọi chuyện đã có ta đây rồileech_txt_ngu”.
Vương thị cô khóc run cả vai không bắt cô đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, chỉ nhẹ nhàng vỗ về vai Nhan Tịch.
Một lúc lâu sau, Nhan Tịch mới hít thật sâu rồi ngẩng lên, ngượng ngùng nói: “Con đi nấu cơm.”
“ cần cơm đâu,” thị thuận tay lau mắt, cầm bọc vải treo cửa , cẩn thận mở ra, nóivi_pham_ban_quyen: “Hôm ta lên trấn thật lúc, nào, Tịch nhi, Nhị Lang, hai con lại đây ăn đi.”
Trong bọc vải rõ ràng hai bánh đào trường thọ, mỗi chiếc to bằng nắm tay, cầm rất nặng tay.
Vương ấn vào tay Nhan Tịch và Liễu Hành người một cái.
Nhan Tịch cầm tay quan sát kỹvi_pham_ban_quyen, chiếc bánh này giống hệt cácbot_an_cap loại bánh bao hiện , thoạtvi_pham_ban_quyen như một quả thật, ngay cả sắc hồng trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóp đào cũng được làm rất khéo, bên còn có hai lábot_an_cap xanh, cầm trong tay vẫn còn ấm nóng.
“Ăn bánh này là lấyvi_pham_ban_quyen lộc đấy, hai đứa mau ăn lúc nóng đi.”
“ nương, thím ăn đi.” Nhan Tịch nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra mệt mỏi không giấu được trên gương mặt Vương thị. Đường đến trấn Thanh Long cả đileech_txt_ngu lẫn về hơn bốn mươi , Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc hẳn đã nhịn đói suốt nửa ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời.
Hành ho một , đặt chiếc bánh vào tay Vương thị: “Đây là nữ nhivi_pham_ban_quyen thích ăn.”
“Hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ này, taleech_txt_ngu đã ở trên trấn rồi.” Vương thị lườm hai người một cái đầy trách móc, “Hôm nay vận khí tốt, ta bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong quay về gặp ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta phát cháo bánhleech_txt_ngu đào trường thọ trong , ta đã đi lĩnh ba ”
“Nương nói dối chẳng chớp mắt chút nào, ai phát bánh đào mà lại phát lẻ ba cái chứ, thường phát theo chứ ạ.” Nhan Tịch nghe lời nói dối lộ liễu của Vương thị thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười, “Bánh này lát con với nhau ănvi_pham_ban_quyen, giờ con hâm cháo đậu đã. Thím đi bộ xa vậy rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi.”
Vì trong đã hết gạo mấy ngày nay Liễu toàn ăn cháo đậu.
Đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là loại ngũ cốc, mỗi loại đỏ, xanh, đậu đen bốc một ngâm từ tối hôm , sáng ra nấu trong nồi cho khi đậu nở bung, ăn rất chắc dạ. Hai ngày nay một lớn vào buổi sáng để thức chính cho cả .
“Có gạo rồi, hôm nay ta đượcvi_pham_ban_quyen hai gạo với một cân bột mì.” Vương thịleech_txt_ngu túi vải ở cửa bếpleech_txt_ngu vào trong.
Nhan Tịch túi vải ra, quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên thấybot_an_cap hai túi nhỏ đựng và bột.
Để tiết kiệm tiền, Vương thị không mua gạo trắng mà gạo thô, bột cũng làbot_an_cap loại bột thô, lẫn cả ít cám vụn, nhưng lọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể ăn được.
Đổ hai cân gạo thùngleech_txt_ngu, cũng chỉ mới phủ được một lớpleech_txt_ngu mỏng dưới đáybot_an_cap.
cháo đậu thì không nấu cơm nữa, cô múc ba thìa bột mì, chút thành bột loãng, đợi cháo đậu sôi thì đổ vào, biến một nồi súp bột đặc.
Để mónvi_pham_ban_quyen ăn trông mắt hơn, thái thêm ít hành lá lên trên, vừa mở nắp ra hành đã thơm .
rau sam cô về được chần qua nước sôi, không còn dầu nên chỉ có thể trộn muối . Tuy hươngvi_pham_ban_quyen vị không được thơm lắm, nhưng mẹ thị đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy món gỏi thanh mát, dễ ăn hơn chín.
Giá mà có thêm giấm, nước tương, dầu mè thì chắc chắn sẽ ngon hơn nhiều.
Gia vị thiếu , đành lấy cách trình bày bù . Nhan rau sam vào bát thô, nhanh tay nhanh chân múc ba bátbot_an_cap súpbot_an_cap bột bưng ra.
Trời cũng không lạnh, ba người cùng ngồi ăn ngoài sân.
Hai chiếc đào được người nhường qua nhường lại hồi lâu, cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương thị phải dùng dao cắt thành tám miếng. Vương thị ăn hai miếng, Liễu Hành và Nhan mỗi người ăn ba .
Chiếc bánh làm từ này trông sống động thật, hương vị cũng rất ngon, nhân đậu đỏ vừa mịn vừa ngọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ăn vào một miếng cảm thấy từ đầu đếnleech_txt_ngu đều thơm .
Đã quá lâu khôngbot_an_cap được ăn đồ ngon, Nhan Tịch không nỡ nuốt chửng mà cứ mỗi miếng lại nhấm nháp dư vị hồibot_an_cap lâu.
“Nhân đậu thật, đúng đồ của giàu làm có khác.” Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tắc khen.
“Nương, sau này đợi con kiếm được tiền, đến ngày sinh nhậtleech_txt_ngu của nương chúngleech_txt_ngu ta cũng làm bánh đào ăn. không nhỏ thế này, mà làm cái to bằng cả cái xửng hấp luôn.”
Nhan Tịch bộ một vòng tròn , khiến thị cười ngất: “Cái thì ăn kiểu gì cho .”
Những unội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do Tam Thúc Bà gây ra cũng theo tiếng cười mà tan biến hết.
Nhan Tịch tò mò hỏi Vương thị: “Nương, ở mình ai phát bánh đào ạ?”
“Là lão thái nhà Huyện thái gia đến Thanh Long đấy. Năm nay lão thái thái thọ sáu mươi, cuối năm ngoái nặng mức không xuống giường . Huyện thái gia người hiếu thảobot_an_cap, đã mời danh , nghe nói chùa Thanh Longleech_txt_ngu bên này thiêng, lão thái thái lại là người sùng Phật, nên đã sai người đến cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyện, cầu cho bà cụ tai qua khỏi để mừng đại thọ, kết quả là sức khỏe bà cụ một khá thật. Nay sắp ngày thọ, bà cụ muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đích đến thắp hương trả lễ, nay sai người vào trấn phát bánh , sáng sớm maileech_txt_ngu sẽ đến chùa Thanh Long dâng hương.”
“Sao biết rõ thế ?”
“ lĩnhleech_txt_ngu bánh, ta nghe vị quản sự bánh nói với mọi người, còn bảo sáng mai thái thái sẽ lại chẩn ở cửa chùa Thanh Long nữa, mọileech_txt_ngu người đến .”
Nhan Tịch đã hiểu.
Chùa Thanh Long là ngôi có thịnh nhất Thanh Long này.
Người Huyện thái gia đánh tiếng vậy, chắc là muốnleech_txt_ngu truyền bá tiếng lương.
Thời buổi này sơn cao đế viễnvi_pham_ban_quyen, Huyện thái gia chính là quan lớn nhất vùng huyện Minh rồi. chúc thọ lão mẫu , các hương thân địa chủ đây chắc chắn sẽ đến vui, dân chúng nghe tin cũng sẽ kéo đến náo nhiệt, dựleech_txt_ngu kiến ngày mai chùaleech_txt_ngu Long sẽ đông người.
“Huynh Liễu Hành, huynh mai chúng ta có thể đến chùa Thanh Long bán đồ được không?”
Nhan Tịch cảm thấy việc giao với Liễubot_an_cap Hành không có mấy trở , ấyvi_pham_ban_quyen đọc nhưng không đến mọt sáchleech_txt_ngu, không có khí chất chua coi bạc là dơ bẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Trong cái nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, ấy là có kiến thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất, muốn nghe ývi_pham_ban_quyen kiến của huynh.
Hôm nay Vương thị chỉ mua bấy nhiêu gạo mì, có lẽ tiền bán đãbot_an_cap dùng .
Chỉ dựa vào tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiệm là không đủ, còn phải tìm cáchvi_pham_ban_quyen mởleech_txt_ngu mang nguồn . Dù sao kiếp trước mình cũng từngleech_txt_ngu làm tiếp thị, bán đồ chắc không thành vấn đề chứ?
Hành cô chuyện đồ, suy nghĩ kỹ chút rồi bảo: “Ngày mai chùa Thanh Long chắc đông , bán đồ thì cũng có thể thử. Chỉ làleech_txt_ngu bán cái đây?”
“Đúng thế, rau cỏ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà cũng không nhiều, chỉ đủ thôi. Tháng chín năm ngoái, làng có người đi bán rau khô, nói bán cũng khá lắm.”
“Hay hoa quả? Ví dụ như bán túi , kim chỉ gì đó?”
“Những đó tự là được, nhưng trong lúc vàng thế này, đào đâu ra hàng mà bán?” Liễu lắc đầu.
Ở các lễ hội chùa hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại, đủ quà , đặc sản, đồ chơi nhỏ hội tụ, còn hội chùa cổ đại không biết có những . Trong nhà rau quả không đủ bán, bán cái gì thì tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây?
chưa thể nhập hàng, vì nhập hàngbot_an_cap thì cần vốn liếngbot_an_cap, mà nhà Lưu lúc cũng chẳng có nơi cho khất nợ.
Trong đầu Nhan Tịch nhiên lóe lên một tia sáng: Con nghĩ ra rồi! Nương, con ra ngoài lát! Nói đoạn, nàng đặt bát xuống rồi chạy ngay.
Vương thị nhìn Nhan Tịch chạy ngoài như cơn gió, cũng không kịpleech_txt_ngu, chỉ biết lắc đầu cười , đúng làvi_pham_ban_quyen vẫn bộpleech_txt_ngu chộp lắm.
Vừa quayvi_pham_ban_quyen đầu lại, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy bàn của Liễuvi_pham_ban_quyen Hành đặt trên bàn đầy những vết nứt , chỗ còn rướm . của đáng lẽ phải để bút chữleech_txt_ngu mới đúng.
khước từ Tam , Vương thị thấy mình không làm gì sai.
Nhưng nhìn đôi bàn tay này của con trai, bà lại đến cảnh ngộ trong nhà: Nhịleech_txt_ngu , vừa rồi nương từ chối Tam Thúcleech_txt_ngu Bà, con có nương không?
Ba mươi lượng bạc, nếu cầm được trong tay thì nợ nần sẽbot_an_cap trả hết, học phí cũng có, ngay cả tiền đi lên phủbot_an_cap thành cũng phải lo, Lang cũng không phảibot_an_cap vả thế này.
con lại trách nương được. Liễu thấy nương mình dè dặt quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát, sợ mình tứcvi_pham_ban_quyen , trịnh nói: Nương, người làm rất đúng. Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo. Nhà chúng ta nghèo thật, dùleech_txt_ngu nghèo đến đâu cũng không thể làm chuyện đẩy người ta vào lửa.
Chỉ là làm khổleech_txt_ngu con thôi.
Con không khổ. Nương, người nói xem Tịch Nhi nghĩ ra gì ? Liễu Hành không muốn mẹ , lảng sang chuyệnbot_an_cap khác.
Nhắc đến chuyệnbot_an_cap , Vương thị mỉm cười: Cái đó thì nương chịu, nổi. óc bé linh hoạt hơnbot_an_cap nương nhiều, chỉ nghĩ ngày chùa Thanh Long náo , có phát đào tiên mừng thọ, còn con bé đã nghĩ đến chuyện đi bán rồi.
Đúng vậy, cô ấy giống những thiếu nữvi_pham_ban_quyen thôn quê bình thường. kiến thức, có giàu, bản tính lại lương , thấy tốt.
thế, con chính là ngôi saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net may mắn của con đấy. thể ngày cũng nên đến Khuê Các chùa Thanh Long bái lạy, cầu xin Khuê Tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phù cho con sang năm thi lợi.
Nhan Tịch hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết hai mẹ họ Lưu đang nhắc đến mình, nàng chạy ra chân núi bận rộn nửa ngày trời, bẻ một đống cành liễu, trúc, dây leo và hoa dạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về.
Kéo một bó lớnleech_txt_ngu đồ đạc sân nhà họ Lưuleech_txt_ngu, nàng đầu thoắtbot_an_cap làm .
Hồi còn học trung học, nàng từng đi thêm mùa hè ởbot_an_cap một xưởng thủ công, chuyên đan giỏ. Có điềuvi_pham_ban_quyen khi đó đều là sản phẩm bằng . Giờ sang cành cây tươi, khó tăngleech_txt_ngu lên một chút, cũng không mưu sự hoàn mỹ tuyệt đối.
Nhan Tịch làm theo các bước trong nhớ, tuốt lá liễu, để lạivi_pham_ban_quyen cành thành cái , sau đó đem những sợi leo nhỏ quấn từng vòng quanh khungleech_txt_ngu, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy chốc đã đan xong một lẵng hoa nhỏ bằng bàn tay.
Nàng đống hoa dại đã hái ra những bông đỗ quyên hồng nhạtleech_txt_ngu, hoa hòe trắng và vi đỏ cắm vào , tạo một chậubot_an_cap hoa tiểu cảnh đơn giản.
Nàng điều chỉnh hình dáng hoabot_an_cap, đặt đá giữa sân ngắm nghía vài lần, rồi lấy thêm mấy cành lá trúc điểm xuyếtbot_an_cap vào, cuối cùng lòng: Nương, huynh Nhị Lang, chúng đi bán lẵngbot_an_cap hoa này thấy sao?
Trông thì lạ và đấy, nhưng toàn là hoa dại thế này, có ai mua khôngvi_pham_ban_quyen? nhìn lẵng hoa nhỏ nhắn, tuy thấy đẹp thật toàn là hoa cỏvi_pham_ban_quyen ven đường trên núi, ai lại bỏ tiền ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua ?
Ngày mai chắc hẳn sẽ có quyến của các thân đến chùa Thanh Long, có lẽ bán được. Hành có cái nhìn vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương thị.
Nhan cười, nàng cũng nghĩ như vậy. Dân chúng bình lo ăn nonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa xong, nhiên sẽ không mua. Nhưngbot_an_cap những người đileech_txt_ngu hộ tống lão thái nhà huyện thái tử đi dâng hương ngày mai khôngbot_an_cap người thường. Những phu nhân, tiểu này nếu muốn chút thú vui dân lẵng hoa này chắc sẽ có thị trường.
Nhị Lang, con thấy bánleech_txt_ngu được sao?
Nương, chúng ta cứ đi thử xem ? Dù sao không tốn vốn, bán được cáileech_txt_ngu nào là lãi đó mà. Thấy thị vẫn còn do dự, nháy mắt: Cứ cho là không bán được cái nào, chúng ta vẫn có thể nhận hai quả đào tiên mừng thọ, cũng đibot_an_cap đâu được.
Vương thị đắn đo một lát, bụng trong nhà cũng chẳng còn thu nào khácbot_an_cap, thôi thì cắn răng bớt lại nửa ngày dệt vải vậy: Được! Vậy thì mai đi. Dẫu vậy bà vẫn nửa ngày công, vội dọn dẹp xong việc nhà là ngồi ngay ở gian chính, chỉnh lại khung cửi, bắt đầuleech_txt_ngu đưa dệt vải.
Được cả hai đồng tình, ôm đống đồ đạc bận rộn giữa sân.
Lẵng hoa được đan từ cành vàvi_pham_ban_quyen dây , hoa dùng để cắm cũng đủ loại đa dạng, nhiều nhất là tường vi, đỗ quyên và hoa xuân, còn có hòe, , mộc quế, thậm chí nàng còn lẻn đi bẻ trộmvi_pham_ban_quyen cả đào, hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lựu ta trồng trong ruộng.
Để đảm hoa tươi lâu, cả loại hoaleech_txt_ngu đều được nàng gắng giữ nguyên và , sau đó hai chậu gỗbot_an_cap lớn rồi ngâm tất cả vào nước.
Những lẵng hoabot_an_cap này không phải cái nào nàng cũng đan nhau, có cái vuông, hình trái tim, hình tròn, thậm chí nàng còn đan được cái hình lục giácvi_pham_ban_quyen.
một buổi chiều, đã đan được hơn mươi cái lẵng nhỏ.
Cơm tối nàng cũng chẳng buồn nấu tử tế, ăn qua vài rồi chuyển hết lẵng hoa vào gian chính, phân loạibot_an_cap theo kích cỡ và mỹ.
Vương thị và Hành nghe thấy nàng ngồi đống lẵng , nhìn cái này, , lẩm bẩm tính toán: Cái này đẹp nhất, sẽ bán hai mươi vănbot_an_cap, nếu mà có hoa mẫu đơn thì tốt quá, có mẫu đơn mình phải bán nhất văn một lẵng. Cái này chỉleech_txt_ngu cắm chút đỗ và quả du thôi, bán mười văn vậy. Mấy cái này bán mười lăm văn. Ừm, mình đan mấy cái tay để làm quà tặng kèm mới được.
Vương thị nghe nàng lầm định giá, Liễu : Có người mua thật không?
Liễu Hành đã bắt đầu thích nghi với việc Nhan Tịch hay ra giá trên trời: Bán cái sự mới lạ, chắc là sẽ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen cần. Dù mua bán mà, thuận mua vừa bán, nương cứ để cô ấy tự quyết định đi. , trong nhà có phải hết rồi ?
Yên tâm đi, vài ngày nữa nương vải đi bán. Nhị Lang, con lo chuyện tiềnleech_txt_ngu nong, vẫn nên dành nhiều thời cho bài vở. Nếuleech_txt_ngu không vì trận ốmleech_txt_ngu này, có lẽ tháng Támleech_txt_ngu con có thể đi thi phủ rồi. Tú Tài nói năm nay con rất hy vọng đỗ, giờ lại bị trì hoãn Nếu thực sự không xong, chúng ta lạileech_txt_ngu bán thêm một mẫu ruộng vậy.
Liễu Hành nhìn Nhan Tịch đang hào hứng kiểm kê hàng hóa: Nươngleech_txt_ngu, biết đâu ngày mai Tịch Nhi mang đến cho ta một bất ngờ thì sao. Nếu không được, đợi ngày nữa củi trong nhà đủ rồi, rau ngoài ruộng cũng trồng xong, con sẽvi_pham_ban_quyen lên trấn viết hoặc chép sách cho . Ruộng thì đừngbot_an_cap dễ dàng , rồileech_txt_ngu e là sau chúng không đủ cái ăn mất.
Nương biết rồi. Vương thị nhìn về phíabot_an_cap Nhan Tịch. Có , Tịch Nhi này thực sự là ngôi may mắn của gia đìnhleech_txt_ngu bà cũng nên.
Sáng sớm hôm sau, vừa gáybot_an_cap lượt đầu Tịchbot_an_cap đã thức dậy, lúc này trời còn chưa sáng rõ.
qualeech_txt_ngu hỏi thăm Vương thị nàng biết, hội chùa kiểu không sạp hàng định, đi chút mới chiếm được vị trí bắt mắt.
Nàng nhanh tay lẹ chân nấu xong bữa sáng, vội miếng rồi bắt đầu sửa mình.
hai bộ quần Vương cho, nàng chọnbot_an_cap bộ miếng vá để mặc, cho mình tóc búi hai bên, không có dây buộcvi_pham_ban_quyen tóc đẹp, nàng lấy hoa lựu đỏ còn lúc cắm hoa để làm điểm xuyết.
Chỉnh đốn như vậy, thêm gương mặt thanh tú, gần đây được tẩm bổ nên trắng ra và có có thịt hơn, trông nàng tràn đầy vẻ ngây thơ bát của một thiếu nữ. Tuy rằng việc giả làm trẻ con chút , nhưng vẻ ngoài phù hợp là quan trọng.
Đi bán hàng không chỉ xem món hàng tốt xấu ra sao, mà cái của người bán cũng là điều cực kỳ quan trọng.
Khi Vương thị thức dậy, Nhan Tịch đã thuvi_pham_ban_quyen dọn xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuôi mọi thứ. hai mươi giỏ hoa được xếp vào đôi sọt, để không làm dập hoa, các giỏ hoa đều được dùng dây treo lơ lửng, xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy mươi bước đã thấy hương hoa thơm nức mũi.
thị cầm gùi lên, liếc mắt thấy mấy trúc sâm Tịch đặt bên , ngạc nhiên hỏi: “Đây không phải là trúc sâm ?”
“Ái chà, suýt chút nữa thì con quên mất thứ tốt này.”
Nhìn mấyvi_pham_ban_quyen cây trúc sâm, Liễu Hành nhớ lại dáng vẻ mắt sáng của Nhan Tịch trong rừng trúc, hiếm khi anhbot_an_cap buôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời trêuvi_pham_ban_quyen chọc: “Nương phải cẩnbot_an_cap thậnleech_txt_ngu đấy, nhi dựa cây trúc sâm để phát tài đó.”
“Chỉ có vài đóa thế này, làm sao mà phát tài .” Vương thịvi_pham_ban_quyen cười đặt trúc lên bàn đá, “Nhưng đến hiệu thuốcbot_an_cap trấn, cũng bán , hai mươi văn. Tịch nhi, con mang định hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay đem bán luôn àbot_an_cap?” Hiệu thường chỉ thu sâm đã phơibot_an_cap khô.
Nhan Tịch bí mật lắc đầu: “Không, ta bán! Chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ đem biếu .”
Vương thịvi_pham_ban_quyen giật mình: “Biếu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Liễu Hành cũng nhìn cô với khó hiểu.
“Dù sao cứ mangvi_pham_ban_quyen theo , xem tình hình thế nào.” Nhan Tịch cẩn thận đặt đóa trúc sâm vào chiếc giỏ vuông , lá trúcleech_txt_ngu dưới, lại đặc biệt đan thêm một cái nắp nhỏ.
Khi mở nắp ra, trên nền trúc xanh ngắt, những đóa trúc sâm trắng muốt trông vô cùng sạch sẽ. Chiếc giỏ này nhỏ, chín đóa trúc sâm đã xếp đầy khítleech_txt_ngu đáy.
Cách đóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gói này thật hoàn ! , ngươivi_pham_ban_quyen thật sự quá hại rồi.
Nhan Tịch thầmleech_txt_ngu tự tán thưởng cổ bản thân, sau đó đeo gùi lên. Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị giúp cô quẩy gánh giỏ hoa, người dặn Liễu Hành đừng quên cho gà ăn. Nhìn trời hửng sáng, sợ đi muộn nên cả hai vội vàng xuất phát.
Khi Tịch và Vương thị đến chùa Thanh Long, hóa ra người đến đông.
Dưới chân núi, các sạp bán hoành thánh, bánh nướng đã dựng , khói nóng từ những chiếc nồi lớn bắt đầu bốc nghi ngút.
người bán túi thơm, kim chỉ cũng không ít.
có cảvi_pham_ban_quyen người bán hoa quả rau củ, bán , thậm chí có người bán giày rơm.
Tịch chỉvi_pham_ban_quyen biết thầm cảm , người cổ nắmvi_pham_ban_quyen hội kinh doanh chẳng cạnh chút nào.
Dưới chân núi có các sư đang trì . Thấy Vương và Nhan Tịch, một phụ nữ dẫn theo đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang hoa trông khá lạ lẫm, sau khi Nhan Tịch ngọt ngào nói câu “Đại sư bibot_an_cap”, họ chỉ cho một vị trí gần cổng chùa.
Vương thị đặt gánh xuống, Nhan Tịch bắt đầuvi_pham_ban_quyen bận rộn. Cô gácvi_pham_ban_quyen gánh lên để cố định, thế là đã có một chiếc trưng bày hàng, sau đó treo các giỏ hoa lên đòn gánh, những lớn hơn thì đặt ngay trước mặt hai người.
Người ra vào chùa đông lên, tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rao hàngbot_an_cap cũng bắt đầu rã.
Vương thị thấy sạp bán túi tiền bên mởbot_an_cap hàng, mà Nhan Tịch thong thả quan sát xung quanh, thậm chí rảnh rỗi chạy các sạp khác đồ, giá.
Sạp củaleech_txt_ngu vẫn chẳng có ai , có còn cườivi_pham_ban_quyen nhạo hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang hoa dại không đi bán. bắt đầu sốt ruột: “Tịch nhi, thế nàyvi_pham_ban_quyen không ổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , con rao mấy câu đi?”
“Nương, không gấp. Chúng ta đợi thêm chút nữa. Nào, ngồi xuống đây uống ngụm đã.”
“Con , mọi người bắt đầu vào chùa hết rồi kìa.” Vương thị nhìn từng người hành vào cửa, “Con không nghe đại sư lúc nãy nói sao, lão thái nhà Huyện thái gia nữa sẽ dẫn người dâng hương, lúc đó không khách hành hương khác lên núi .” không có kháchleech_txt_ngu, thì bán cho ai?
“Nương, con nghe thấy rồi, chúng ta đợi thêm chút nữa.” Nhan Tịch thấy các vị sư dưới đầu dẹp đường, bảo mọi người tránh ra.
Rất sau đó, đứng từ sạp hàng, có thể thấy từ xa một đoàn đang theo lộleech_txt_ngu hướng về phía chùa Thanh Long. Đi đầu là một nhóm người mở đường, ba cỗ xe ngựa từ từ tiến tới, phía sau lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nối nhau, đến mười mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc.
những chiếc lều dựng sẵn dưới chân núi, cũng ngườileech_txt_ngu bắt đầu đi lại, mấy người bán bên cạnh chào hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau: “Đi thôi, sắp thọ đàobot_an_cap rồi”, rõ ràng là nhân vật chính đã đến.
Nhan Tịch thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương thị vẫn còn lo lắng: “Nương, hay là người cứ đến Khuê Tinh Các bái Bồ Tát trước, sau đó đi nhận thọbot_an_cap đào đi. này cũng có ai , một mình lo liệu được .”
“Một mình có được không đấy?”
“Được mà, đây là thọ đào, người mau đi nhận hai cái mang về huynh ăn, để huynh ấy cũng được hưởng chút phúc khí.”
Vương thị thấy lời này : “Vậy con ở đây đừng đi đâu , một lát nương sẽ quay lại tìm con ngay.”
Nhan Tịch đầu, tiễn Vương thị đi xong liền lập tức tinh thần. Cô chỉnh sửa lại các giỏ một chút, dùng cành trúc nhúng nước vẩy lên để đảm bảo hoa trông tươi tắnbot_an_cap nhất.
Người đến nhiên là người nhà thái . Đoàn người đến lưng núi, xe ngựa không lên được đều đổi sang kiệu, từngbot_an_cap chiếc kiệu được khiêng lên, có nha hoàn tiểu sai hầu , trông toànbot_an_cap là nữ quyến.
Dưới chân phát thọ đào, không ít người xung quanh đã chạy xem náo . Những người dân bày sạp còn lại, thấy nha dịch đi đầu mở đường, sợ va chạm với các vị quýleech_txt_ngu nhân nên tiếng rao cũng nhỏ dần.
Vị trí của Nhan Tịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nơi nữ xuống kiệu ở khoảng sân cổng . Để lòng thành kính, mọi người sẽ đi bộ trong chùa.
Thấy phu nhân, tiểu thư liên dừng , Nhan nắm tay tự cổ vũ mình, hũ vàng tiên là trông cậy hôm .
Cô hắng giọng, dõng dạc đọc:
“Hiền phụ vì cớ gì? Ấy bởi cửa thiền khéo duyên.
lộc đủ đầy vì cớ gì? Ấy bởi cúng dường chốn tự.
Thông minh tuệ vì cớ gì? trước tụng kinh Phật người.
Tướngbot_an_cap mạo đoan trangleech_txt_ngu vì cớ gìbot_an_cap? Ấy bởi dâng hoa trước đài.”
Khi khắp nơi đều là tiếng rao hàng, giọng nói nhỏ bébot_an_cap của Nhan nhanh chóng bị lấn át. Nhưng hiện tại cả đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường đều tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô lại đặc biệt trong trẻo . biệt là nội dung cô đọc không phải là lời rao hàng thông thường, chuỗi lời nói thốtbot_an_cap ra nghe có chút giống như kệ ngữ nhà Phật.
Không chỉ các nữ , ngay cả vị tăng khách ra đón khách cũng tò mò nhìn sang.
Mọi người chỉ thấy một cô bé thôn quê bộ quần áo vải thô có miếng vá, tóc búi hai bên, thần thái dong tự tại, một tay giơ hai giỏ hoa, cất tiếng mời gọi: “Các phu nhân, tiểu thư, mua một giỏleech_txt_ngu hoabot_an_cap dâng Bồ Tát ạ. Dâng hoa tươi trước Phật để kết thiện duyên, hoa kiều diễm, hoa lựu nhiều con, cúng một nhành tiền là lộc đầy nhà ạ!”
ta ai đánh kẻ chạy , hồ là ở cửa , lại thêm nhữngbot_an_cap lời này Nhan Tịch nghe rất tai.
“Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé này nói năng thật có chútbot_an_cap ý tứ.” Lão phu nhân đi đầu mỉm , “Hỷ, đi cô bé kialeech_txt_ngu lại đâyleech_txt_ngu, xem thử giỏ hoa bán thế nào, gặp là cái duyên, chúng ta giúp nó một món hời vậybot_an_cap.”
“A Di Đà , lão phu nhân từ bi.” Tăng tri khách nghe lời Nhan Tịch đọc, câu nào cũng ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kính Phật, nghe cũng rất lòng, tự nhiên sẽ không ngăn .
Nha nọ đi đến trước mặt Tịch, thấy cô ăn mặc sạch hớn , gươngbot_an_cap cũng thanh tú, giống một số cô bé nhà quê trông nhút nhát, liền yên tâm : “Côleech_txt_ngu bévi_pham_ban_quyen khéo miệng thật, phu nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà ta muốn xem của đấy.”
“, tới ngay đây ạ! Cảm ơn tỷ xinh đẹp, đây đều là hoa tự tay em ạ.” Nhan quẩy gánh , đi đến cách đoàn người khoảng mười bước chân thì dừng .
Khoảng cách này vừa đủbot_an_cap để họ nhìn rõ và ngửi thấy hương hoa, không quá gần người ta nảy sinh ý chê bai.
Nhan khen một câu xinh đẹp, dù thấy hơi thẳng thừng quá nhưng khóe nha hoàn nọ vẫn không nén đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, đi đến bên cạnh lão phu nhân bẩm báo: “Lão phu nhân, bé bán hoa đến rồi ạ. Những giỏ hoa trông đều rất tươi tắn.”
“Dân bái kiến lão phuvi_pham_ban_quyen nhân, chúc lão phu nhân vạn phúc.” Nhan Tịch chướcvi_pham_ban_quyen dáng vẻ của nha hoàn lúc , khẽ khom người hành lễ. Hành lễbot_an_cap xongbot_an_cap, nàng ngẩng đầu lên, thấy trong kiệu là một vịbot_an_cap lão phu nhân dáng người , trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu cài trâm vàng.
Trong số hoa Nhanleech_txt_ngu Tịch hái, loại có mùi hương nồng nàn nhấtbot_an_cap chính là hoa mộc tứ quý, gió nhẹ qua mang theo hương thanh dịu nhẹ, khiến lòng thư thái.
Vị lão phu nhân kia ngồi xe ngựa suốt quãng nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút mệt mỏi, vừa lúcvi_pham_ban_quyen gió núi thổi tới, ngửi thấy mùi hương thanh đạm của hoa mộcbot_an_cap, tinh thần bỗng chốc trở nên sảng khoái hẳn lên: “Cỏn con thế này đã bán , con người ta thật dễ dàng gì. Người lớn nhà cháu đâu? Giỏ hoa này bán thế ?”
“Bẩm phu nhân, cháu đi cùng với nương. Vì nghe nói hôm nay lão thái thái nhà Huyện thái gia đến chùa Thanh Long đào, chúng muốn đến xin phúc khí nên đã đileech_txt_ngu sớm, nương cháu đã đi nhận thọbot_an_cap đào rồi ạ. Nhà cháu không có nghề mọnleech_txt_ngu gì khác, trước đây nghe người ta nói cúng dường hoa tươi có mười loạibot_an_cap đức lớn, cháu đãbot_an_cap giỏ hoa tới đây.”
Nàng lại cất giọng lanh lảnh hỏi: “Lão thái , bà phải là Huyện thái gia ?”
“Con bévi_pham_ban_quyen thật tinh mắt, lãovi_pham_ban_quyen gia ta chính là quan Huyện lệnh của .” Nha hoàn sang gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nãy rõ ràng làleech_txt_ngu đại nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn thân cận lão phu nhân, cũng có chút mặt mũi. Những lời Nhan Tịch hỏi, lão phu nhân tự nhiên trực tiếp , nên nàng taleech_txt_ngu đã tiếp lời thay.
“Tốtbot_an_cap quá , cháubot_an_cap thực sự đã gặp đượcleech_txt_ngu .” Nhan Tịch hở cầm lấy một giỏ hoa lớn rực rỡ sắc màu, phía trước còn đặt một chiếc hộp nắp .
“Đây món quà cháu dâng tặng lão phu nhân, chúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão phu nhân thọ tỷ Nam , như Đông Hảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Nói đoạn, nàng chỉ vàobot_an_cap chiếc hộp nhỏ: “Sau khi quyết định hômvi_pham_ban_quyen nay đến chùa Thanh Long, tối qua nằm mơ lão nhân từ dẫn vào rừng đào trúc sâm. Bà nói chín trúc sâm này là mượn hoa dâng , bảo lại cho người cóleech_txt_ngu duyên.”
Nàng mở nắp hộp, để lộ đóa sâm bên trong: “ ca cháu nói ‘mượn hoa dâng Phật’ nghĩa là tay cháu để đồ cho người khác. Cháu nghĩ, vốn dĩ hôm nương sẽ không đưa cháu đến chùa Thanh , đều là vì nghe nói lão thái thái sẽ thọleech_txt_ngu đào mới theo, vậy thì trúc sâmleech_txt_ngu này có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Bồ Tát tay cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để dâng lên lão thái thái cũng nênbot_an_cap. Lúc đầuleech_txt_ngu cháu còn sợ không gặp quý nhân, không ngờ lại gặp được bà. Đây chắcbot_an_cap chắn sự chỉ dẫn của Bồ Tát.”
Nhan Tịch nói xong một tràng, cung kính nâng giỏ hoa và chiếc hộpleech_txt_ngu lên quá đầu.
Người cổ đại vốn quỷ thần, trước cửa chùa , không dám mang chuyện thần thánh ra để nói dối. Hơn nữa, những lời của Nhan Tịch lọt vào tai lão phu nhân lạileech_txt_ngu càng khiến bà lòng. Còn gì vui hơn việc vào đúng ngày đại thọ lại có lành được Bồ chỉ dẫn chứ?
Trúc sâm lại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtbot_an_cap trong “Thảo trân”, mọi quanh không trầm trồvi_pham_ban_quyen khen ngợi là hiếm .
Trong đám thuộc đileech_txt_ngu cùng, dù người không phục trong lòng thì cũng chẳng ai dại gì mà đi vạch trần nói dối của một cô bé thôn quê vào lúc này.
Vì , Nhan Tịch vừa dứt lời, những quanh lậpleech_txt_ngu tức hở phụleech_txt_ngu họa .
“ thái thái thật đúng là đại khí, trúc này là thứ bồi bổ thân thể cựcvi_pham_ban_quyen tốt, bình thường hiếm khi thấy được lắm.”
“Bồ Tát biếtleech_txt_ngu hômbot_an_cap nay bà đến Phật mới đặc biệt chỉ dẫn đấy ạ.”
“Đúng vậy, đây là linh dược Bồ Tátbot_an_cap cho, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giống như Tây Vương Mẫu ban đào vậy, lão thái thái thật số.”
Ngay cả vị tăng nhân tri khách cũng niệm câu: “A Di Đà Phật, lão phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân từ bi, được Bồ Tát phù hộ.”
Lão phu nhân nghe mà mát lòng mát dạ, này bà đâu còn bận tâm giỏ hoa trông thế nào, liềnbot_an_cap sai nha hoàn nhận lấyvi_pham_ban_quyen: “Con bé này có lòng quábot_an_cap. Người đâu, ban thưởng.”
Nha hoàn bên cạnh lập tức lấy ra một túi tiền đưa vào tay Nhan Tịch.
“Lão phu nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, số sâm này cháu không lấy tiền đâu ạ.”
“Đứa nhỏ , đây không phải tiền giỏ hoa và trúc sâm của cháu, là cho cháu đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quà mà .” Lão phu nhân liếc nhìn túi tiềnbot_an_cap đó, vẫn cảm thấy chưa hài lòng lắm.
“Vâng, cảm ơn lão phu nhânbot_an_cap.” Nhan Tịch mừng khôn xiết, vội vàng tạ ơn.
“Những hoavi_pham_ban_quyen này cháu đan thật tinh xảo. Ở Phật hỏi giá thì tục quá, Hỷ Tước, đưa cho bé xâu tiền, chọn giúp ta giỏ hoa. Lúc nãy nhỏ này chẳng phải đã nói cúng dường hoa sẽ có tướng mạo đoan trang , đưa cho các tiểu thư mang đến trước Phật cúng dường. Tâm ý linh hoạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, còn nhỏ màbot_an_cap đã thành tâm như vậy, định sẽ có phúc báo, thưởng con bé một bao lì xì thượng nữabot_an_cap.”
“Vângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Nha hoàn tên Hỷ Tước bước tới chọn hai giỏ hoa, rồi trực nhét thêm một túi tiềnvi_pham_ban_quyen cùng một xâu tiền vào tay nàng.
Một xâu tiền làbot_an_cap một nghìn văn, tức là một lạng bạc. Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giỏ hoa đổi lấy một nghìn văn, rabot_an_cap mỗi giỏ bán được năm trăm . Những ngườivi_pham_ban_quyen đứng gần nghe thấy mà mắt muốn lên ghen .
Nhưng chuyện này không ai nổi, ai con bé được quý nhân để mắt tới cơvi_pham_ban_quyen chứ.
“, vâng, cháu cảm lão phu nhân, cảm ơnvi_pham_ban_quyen tỷ xinh đẹp. Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ lão phu nhân vạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như ý, sở cầu tâm” Nhan Tịch vừa chạm vào túi tiền, lời tốt lành cứ thế tuôn ra không ngớt.
Lão phu nhân thấy nàng ăn mặc nghèo khổ, tư thế hànhbot_an_cap lễ cũng bình , nhưng lời ăn tiếng nói lại có tao nhã: “Nghe cách cháu nói chuyện, trong nhà có người đi học ?”
“ lão nhân, ca cháu có đi học, cháu chỉ ấy nên được vài chữ. Ca ca năm nay đã thi đỗ kỳ thi Huyện, huynh ấy nói đó là nhờ quan Huyện giáo hóa có phương nên huyện Minh Thủy chúng ta mới có nhiều người dốc lòng học như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chỉ tiếc là huynh vì lâm bệnh nên đã lỡ mất kỳ thi Phủ vào tháng rồi ạ.”
“ sao?” Lão nhânleech_txt_ngu ngẫm nghĩ một lát: “ năm nay diễn raleech_txt_ngu vào Năm, ca ca cháu còn kịp .”
“Cảm ơn lão phu nhân đãbot_an_cap cho cháu biết. Cháu sẽ về nhà báo cho ca ca ngay, đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tát hộ, gặp được nhân , không chúng cháu cũng chẳng hay biết gì.”
Thời gian tổ chức thi Phủ vốn không phải là bí mật, với lão nhânbot_an_cap mà nói, đây chỉ là một câu ban ơn huệ mà thôi.
Nhưng nhà họ Lưu, đây quả một niềm vui bất ngờ!
Các phu tiểu khác vốn đi lòng nhà Huyện thái giavi_pham_ban_quyen. Thấy lão phu nhân đã mua, đương nhiên sẵn bỏ ra chút tiền lẻ để góp vui.
nhânvi_pham_ban_quyen đã nói cửa Phật không bàn giá, người đưa ít ba năm mươileech_txt_ngu , người đưa nhiều thì hơn trăm văn, thay nhau chọn lấy giỏ hoa mang đi.
Nhìn đoàn tiến vào cổng chùa, Tịch sờ túi vải mình, không kìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được mà nhảy cẫng lên tại chỗ.
Vương thị gác Khuê thắp hương bái , lại đi nhận đào xong xuôi, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vã quay trở lại thì thấy Nhan Tịch đang đứng cạnh hai chiếc sọt rỗng: “Tịch Nhi, giỏ hoa ta đâu rồi?”
“Nương, nương ơi, lão phu nhân cùng các phu nhân, tiểu thư có lòng nên đã mua hết rồi . Còn có một nữa, kỳleech_txt_ngu Phủ năm nay đến Năm tổ chức, chúng mau về báo chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhị Lang ca ca thôi.”
“ chuyện có thật không?” Vương ngẩn hỏi một : “Giỏ bán hết rồi sao?”
“Chính miệng lão nhân mà. Nương, chúng ta phải về thôi.”
“À, phải, mau về thôi, lạy trời lạy Phật, Khuê Tinh hộ, Nhị Lang vẫn đinh ninh thi Phủ diễn ra vào tháng đấyleech_txt_ngu.”
Thực chất đây chính là cái khổ của quê thiếu hụt thông tinleech_txt_ngu. Nếu hôm nay không nảy ra ý định đến chùa Thanh Long hoa, chắn họ sẽ không nghe tin tức này từ lão phubot_an_cap nhân.
Đối Vương thị, đây lại là minh chứngbot_an_cap nữa cho thấy Tịch chính là ngôi sao may mắn của gia đình.
Vương thị khen ngợi nhiều, Nhan Tịch ban đầu còn thấy chột dạ, giờ đã có thể mặt không đổi sắc mà nhận lấy.
Hai người khỏi cửa từ sớm, hiện tại vẫn chưa đến giữa , Nhan Tịch nghĩ bụng hiếm khi mới một chuyến ngoài, dù sao cũng không gáp gì, liền kéo Vương thị đến trấn Long mua đồ.
“ qua vừa mới mua lương thực, nhà cũng chẳng thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ gì” Vương thị đồngbot_an_cap ý.
“Nương, Nhị Lang ca đi thi phủ, chuyện ăn khôngvi_pham_ban_quyen thể qua loa , phải ăn tốt thì mới có sức mà đi thivi_pham_ban_quyen chứ. lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net,” Nhan Tịch ghé sát tai Vương thị, hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp giọng nói: “Giỏ hoa hôm nay của ta được ít tiền đâu, lão phu còn thưởng thêm tiền nữa.”
Nhan Tịch giấu túi tiền thưởng của lão phu nhân vào trong tay áo, còn số tiền đồng vụn thì túi vải đựng tiền: “Nương, nhìn xem.”
Nàng hé mở một góc túi vải, Vương liền thấy bên toàn là đồng, ít nhất cũng phảibot_an_cap được mấy lạng bạcleech_txt_ngu.
nặngbot_an_cap túi vải trĩu cả tay.
“Nhiều này sao?” thị không ngờleech_txt_ngu mấy hoa dại cỏvi_pham_ban_quyen mà lại có thể bán được nhiều tiền vậy.
“Thẩm nương, con còn có thể kiếm được hơn nữa.” Nhan Tịch hăng hái bừng bừng, liền chồng hai sọt lên nhau, tiêuleech_txt_ngu sáileech_txt_ngu hất túi lên vai Kết quảleech_txt_ngu là bivi_pham_ban_quyen kịch, lần đầu tiên nàng nếm trải cảm giác bị tiền đè còng cả lưng Sức nặng , nàng sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý một chút không tàivi_pham_ban_quyen nào nhấc nổi!
Vương thị khỏi chấn kinh từ “khoản khổng lồ”, nhìn bộ dạng lúng của Nhan Tịchleech_txt_ngu thì không nhịn được mà che cười.
chỉ cảm mình giống như Lão Lai hát mua vui mẹ, nàng sờleech_txt_ngu sờ mũi, ngoan xách túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền lên: “ nương, chúng ta mau đi thôi.”
Vương thị dùng đòn gánh gánh hai chiếc sọt không, Nhan bám sát bên cạnh bà, hai người cùng xuống núi.
Đám tiểu thương xung quanh nhìn theo hai người xuống núi với ánh mắt ngưỡng , cũng may lúc nãy có nha dịch và tôibot_an_cap vây quanh nên không nhìn thấy Nhan Tịch thu được bao nhiêu tiềnleech_txt_ngu.
Nếu không, Nhan Tịch thật sự sẽ chẳng thấy an toàn chút nào, chỉvi_pham_ban_quyen sợ đụngleech_txt_ngu kẻ cướp đường.
Lần thứ hai trấn Long, Tịch cùng cũng có thể sát kỹ lưỡng cổ trấn .
ràng, trấn Long là một trấn nhỏ điển vùng Giang Nam. Nơi náo nhiệt nhất cả trấn là một phố chính, đủ loại tửu lầu, tiệm ăn, cửa hiệu, tiệm bạc, hương nến này căn kia, san sát nhau.
đường bộ hành tấp nập, lừa, bò qua lại không ngớt.
thị nếu vào ngày phiên chợ bốn mùng mười, người trên phố còn đông hơn nữa, hiệnbot_an_cap tại phải ngày họp chợ mà phố đã có không ít lại rồi.
Dòng Minh uốn lượn qua trấnleech_txt_ngu, bên cạnh cây cầu đá lớn trên phố chính có hai bến tàu.
Phía bên phải đá, mạn thượng nguồn là bến dừng đỗ các thuyền buôn, những bậc lát đá xanh, quản củabot_an_cap các đại gia đình và chưởng quỹ các cửa hiệu đang dẫn theo phu phen hàng hoặc xếp hàng lên , bận rộn đến khí thế ngất trời.
bến có một ngôi đình bát giác lớn, những lữ khách chờ thuyền khách đều đang chân trong đình.
Cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía bên trái cầuleech_txt_ngu , mạn hạ nguồn là bến dừng đỗ các loại thuyền , có chiếc thuyền vừa đánh cá trở về, khoang nào là cá chép, cá trắm, đủ loại cá nhảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanh tách. Những ngư dân đội nón lá, mặc áo ngắn, xắn quần đang vớt cá, cân hàng, tiếng raovi_pham_ban_quyen hàng, tiếng hỏi giá cả lên không bên tai.
Đá xanh gần mặt nước thấm nước trở nên trơn trượt, và ngư dân đi chân trần mà vẫn tránh khỏi lúc trượt chân.
Khunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàu này tập trung đông người nhất, quán ăn cũng nhiều nhất, trong tửu trà quán các chỗ ngồi thanh nhã đều chật kín khách khế.
có những tiểu thương gánh hàng rong, chiếm một nhỏ để bán bánh nướng, bánh hấpbot_an_cap, kẹo mạch nhaleech_txt_ngu
Rõ ràng, trấn Thanh Long lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một thị trấn trùleech_txt_ngu phú và đầy sức .
Mùi thơm của đủ loại món ăn cứ vất trước mũi, những mùi hương đó giống như sợi dây, dắt kéo ánh mắt của Nhanleech_txt_ngu Tịch không ngừng liếc nhìn hết chỗ này đến chỗ khác.
Trong người đang món tiền khổng lồ, việc đầu tiên phải làm gì?
Đối với Tịch hiện tại, chỉ cóbot_an_cap một câu: Ta ăn thịt!
Lấy danh nghĩavi_pham_ban_quyen bồi bổ cho Liễu , nàng đi tới trấn Thanh , kéo thị đi thẳng đến thịt lợn.
Vương thịleech_txt_ngu nhìn bộ dạng có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nôn nóng của nàng bật cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Thời gian qua vất vả cho rồi.”
Mìnhbot_an_cap thèm ăn đến thế sao?
Được , đống trên sạp , Nhan Tịch cảm thấy mình có thể ăn sống luôn được ấy chứ.
Thịt lợn thời này, thịt mỡ đắt thịt , thịt nạc lại đắt hơn xương.
nhà cần thắng mỡ, đương nhiên phải mua lá. là họ đến muộn, mỡ đã bán hết sạchleech_txt_ngu rồi.
Tịch chỉ vào một miếng thịt ba chỉ mỡ nặng ba cân: “Miếng , này con lấy.” Lại vào đống bênvi_pham_ban_quyen cạnh: “Lấy haivi_pham_ban_quyen , miếng thịt nạc dăm kia nữa, ừm, chỗ thịtleech_txt_ngu này khôngleech_txt_ngu tệ”
“Được rồi” Gã sai vặt bán thịt thấy Tịch chỉ trỏ đòi mua như vậy, miệng thì đáp lời nhưng mắt lạivi_pham_ban_quyen nhìn về phía Vương thị đứng sau lưng nàng, chẳng phải ngày lễ tết gì, đừng để trò đùa của trẻ .
Vương thị thấy tư thế hận không thể khiêng cả con lợn về Nhan Tịch: “Tịch nhi, mua nhiều quá ăn không hết đâu.”
“Ồ, thẩm nương, vậy chúng ta cứ mua nhiêu đây trước có được không?”
thấy nàng nhìn mình chằm chằm đầy mong đợi, nhớ tới tối con trai dặn dò mình, quênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tịch giờleech_txt_ngu đã là thân tự do, tiền nàng kiếm cứ nàng tự quyếtvi_pham_ban_quyen định.
Dù bà thấy mua ngần này làvi_pham_ban_quyen quá nhiều, nhưng cuốibot_an_cap cùng vẫn đầu.
Gã sai vặt thấy ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn đã gật đầu, đứa trẻ nhà này có làm chủ được.
Gã tươi cười rạng rỡ nói một tiếng: “Khách quan đợi chút!” rồi nhanh nhẹnbot_an_cap cân xong mấy miếng thịt Nhan Tịch chọn, lấy buộc ngang lưng thịt rồi đưa ra: “ tử cầm , tổng là mươi văn, bớt cho người tiền lẻ, tám văn .” Nói đoạn tới trước mặt Vương thị.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay