NỮ THẦN Y XUYÊN VỀ NĂM 70 BỊ NHÀ CHỒNG GHÉT BỎ CÔ QUYẾT TÂM LY HÔN CHỒNG QUÂN NHÂN VÀ TỰ NUÔI CON

Mây Mây Story full 02/02/2026 371 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Người đời cười chê cô ngu ngốc khi từ bỏ vinh hoa phú quý để gả cho một người lính tàn phế, tương lai mù mịt. Nhưng họ đâu ngờ, đó chỉ là màn mở đầu cho một ván cờ lớn!Nắm trong tay y thuật thượng thừa, cô từng bước chữa lành đôi chân cho chồng, biến “phế nhân” trong mắt thiên hạ trở lại thành người đàn ông quyền lực nhất.

NỮ THẦN Y XUYÊN VỀ NĂM 70 BỊ NHÀ CHỒNG GHÉT BỎ CÔ QUYẾT TÂM LY HÔN CHỒNG QUÂN NHÂN VÀ TỰ NUÔI CON cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tần Thù nhận ra chuyện này tổn thương đàn ông thế nào, sắcbot_an_cap mặt cô lại, ho nhẹ một tiếng rồi khẳng định chắc : “Uống thuốc tuần là anh sẽ bình thường trở lại.”
Tai Tạ Lan Chi động đậy.
Thù nén : “ mà, anh bịvi_pham_ban_quyen thương tổn đến gốc rễ” Cô cố tình lại, thấy tai anh lại động , nói : “Sau khi khỏi hẳn, cho dù chỗ đó có sung mãn đến mấy thì anh thể con được nữa.”
“Tại sao?” Màyleech_txt_ngu Tạ Chi chặt.
và ngoại chồng chéo suybot_an_cap yếu tế bào nguyên, ra di chứng không thể đảo .”
Trừ khi Tạ Lan Chi may mắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gặp được người “Thiênbot_an_cap sinh dựng thể”.
Người phụ nữ có thể này sở hữu khả năng phục hồi tế bào tinh , ngàn vạnvi_pham_ban_quyen người mới có một. Loại thể này không thể nhìnbot_an_cap thấy bằng mắt thường, chỉ có thể xác nhận chuyện gối. Một người đàn ông chạm vào họ, họvi_pham_ban_quyen sẽ lập tức thụ thai.
mình sẽ tự, Tạ Lan Chi trầm mặc hẳn.
sát sườn mặt anh, đổi giọng: “Tạ Lan , rõ cho anh biết, tôi đến thực hiện hôn ước ông tôi và cha anh. Nếu không muốn cưới, tôi chữa khỏi cho về quê, chứbot_an_cap không anh sắp đặt cuộc đời tôi. Đừng tôi không lo chuyện chồng con, dù không thèm lấy, tôi cũng sẵn sàng ở vậy cả đời.”
Đây là suy thật lòng của Tần Thù. Nếu không phải hôn ước, thà độc thân còn hơn.
“Khụ khụ!”
Tạ Lan nói gì đó thì ho sặc sụa. Anh bất chấp kim châmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên , vùng dậy nắm chặt tay Tần Thù.
“Tôi không khụ khụ không phải không cưới , là sợ sợ cô sẽ hối hậnbot_an_cap!”
nói đứt quãng, gấp gáp đầy cố chấp.
“Anh đừng nói nữa!” Tần ấn lên huyệt đạo ngực anh xoa mạnh cái. Cơn ho lập tức dịu đi.
“Tôi hối hận cái gì?”
Kiếp vớ phải thằng cha Dương Xuyên tởm lợmleech_txt_ngu cô còn nhịn được. Tạ Lan Chi là cổ phiếu chất lượng cao thếbot_an_cap này, dù có đồng sàng dị mộng thì cô lãi !
Tạ Lan Chi ngực phập : “Hối hận vì cho một phế nhân.”
ạ, người đàn ông này sao mà biết nghĩ cho người khác ! Cô chỉ muốn ké cái thuyền lớn nhà Tạ leech_txt_ngu.
Tần mắt lóe lên, đổ vạ : “Rõ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh nghi ngờ y thuật của tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“” Tạ Lan Chi chộtleech_txt_ngu dạ.
“Nếu tin tưởng tôi, anh đã không thiệu người đàn ông khác cho tôi.”
“” Tạ Lan Chi cứng .
Tần Thù đứng dậy đi ra cửa: “ về xem ấm sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho anh đây, suy nghĩ cho kỹ đi.”
Suy gì? Hôn sự này rốt cuộc kết hay ?
Tạ Chi nhìn theo bóng cô, ánh mắt lóe lên tia sáng nguybot_an_cap hiểm. Một khi đã kết hôn, Thù sẽ không còn đường lui. phong họ Tạ không có ly hôn, chỉ bụa.
“Cả đời không có con, cô cũng ý gả cho tôi?”
Trong phòng bệnh vang lên câu hỏi kỳ túc của Tạ Lan Chi.
“Tôi từ đầu đến cuối chưa bao giờvi_pham_ban_quyen nói là không gả cho anh.”
Tần Thù dừng bước, không đầu vọng lại.
vi_pham_ban_quyen mở cửa bước ra, chợt ngửi mùi hương quen thuộc trong không khíleech_txt_ngu. Là mùi tuyết Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỹ phẩm thịnh hành nay, mùi thơm nồng nàn pha chút đắng nhẹ.
Một bóng dáng nhỏ nhắn sơ mi trắng vụt biến mất ở góc .
Tần Thù trầm , đoán vừa có ngườivi_pham_ban_quyen nghe . Cô khép lại, nhanh chóng rời đi.
Không lâu sau, A Mộc Đề dẫnvi_pham_ban_quyen hai cán đăng ký kết hôn quay . Tạ Lan Chi thay đổi thái , chủ han thủ , rồi sai A Đề về bảo Thù mangbot_an_cap đủ tờ đến.
tiếng sau.
Thù liễn quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, hân nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tờ hôn trông như giấy khen.
“Chúc mừng chí và đồng chí Tần đãvi_pham_ban_quyen nênleech_txt_ngu duyên vợleech_txt_ngu chồng.”
Tần móc trong túi ra nắm kẹoleech_txt_ngu sữa Đại Bạch Thỏ hai cán bộ. Thời này kẹo sữa là của hiếm. Đây là kẹo cô lấy ở đầu Tạ Lan Chi, vốnleech_txt_ngu định để anh ănvi_pham_ban_quyen sauleech_txt_ngu uống thuốc đắng.
Tiễn khách xong, Thù quay thì thấy hai tờ hôn thú bàn đã không cánh mà bay. Tạ Lan Chi thì đang nhìn ravi_pham_ban_quyen cửa sổ vẻ mặt vô tội.
Tần Thù rótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc ra : “Uống thuốc thôi.”
Trong lúc anh uống thuốc, cô bâng quơ : “Giấy kết hôn đâu rồi anh?”
Tạ Lanvi_pham_ban_quyen khựng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nhịp rồi tiếp tục uống thuốc tỉnh .
Tần thở dài giảvi_pham_ban_quyen tạo: “Nghe nói lúc ly hôn mà không có giấy kết hôn thì phải đi làm lại đấy, cất kỹ chưa?”
“Khụ khụ!” Tạ Lan Chi sặc thuốc.
“Từ từ thôi, ai giành đâu!” Tần Thù vỗ lưng cho .
Tạ Lan ho mãi mới dứt, nghiêm mặt nhìn cô: “Vừa mới lĩnh chứng cô đã nghĩ đến chuyện ly hôn? Kết hôn phải trò đùa, chúngvi_pham_ban_quyen ta thực hôn nhân đến cùng!”
Nhìn vẻ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính trực lẫm liệt khác hẳn sự do dự lúc trước anh, Tần Thù bật cười.
Cô cười ý, giọng điệu trêu chọc: “ biết là ai lúc trướcleech_txt_ngu làm nhưleech_txt_ngu cưới tôi thì thòi , sốngbot_an_cap không chịu đi đăng ấy nhỉ?”
Tạ Lan Chi ngẩn ngơ nụ rạng rỡ phong tình của cô, yết hầu chuyển , giọng trầm thấp: “Kết hôn không phải con nít, cầnvi_pham_ban_quyen cân nhắc kỹ. Tôi khôngbot_an_cap muốn sau này hối hay tiếc vì lựa chọn này.”
Thù tít mắt: “Anh lý phết nhỉ.”
Tạ Lan Chi ho khẽ: “Cô hiểu là được.”
Người ông có vẻ “ngầm” nha.
Tần Thù chìavi_pham_ban_quyen tay rabot_an_cap với người mới cưới: “Vậy , xã à, quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn nhé.”
Bàn tay nhỏ trắngvi_pham_ban_quyen nõn lọt vào Lan Chi, tim anh lỡbot_an_cap một nhịp. Ma xui quỷ khiến nào anh nắmbot_an_cap lấy tayleech_txt_ngu ấy, những ngón tay chai sạn vô thức vuốt ve vài cái.
Mềm mại, trơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net láng, y cái bánh bao ra lò. đến giờvi_pham_ban_quyen cơm Tạ Lan Chi lại thấy đói rồi.
Thù gãi nhẹ vào bàn tay , cười ranh mãnh: “Sướng không? Trơn không? Thích không?”
gãi nhẹ ấy như sợi lông vũ trêu chọcleech_txt_ngu trái tim người đàn ông. Tạ Chi mình rụt tay về, đưa lên miệng ho khan che giấuvi_pham_ban_quyen bốibot_an_cap rối.
Lần đầu taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ , taivi_pham_ban_quyen Tạ đoàn trưởng đỏ nhưbot_an_cap sắp nhỏ ra . Anh nhìn mấy cây trên chân, sang khácvi_pham_ban_quyen giọng run run:
như đến giờ kim rồi.”
Thù liếc nhìn vết thương rỉ đen trênvi_pham_ban_quyen chân anh, đưa bát thuốc còn lại: “Anh uống nốt đi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi kim.”
Nắng ấm chiếu vàovi_pham_ban_quyen phòng, tạo nên bầu không khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm áp. Tần Thù rút kim xong, trong túi ra viên kẹo sữa cuối cùng.
“Thuốc đắng, ăn viên kẹo cho ngọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng.”
nhìn viên trong lòng bàn tay cô, giác như mình coi là trẻ con vậy. Thấy anh không cầm, Tần Thù nhét luôn vào tay anh: “Kẹo ở đầu giường anh đấy, cứ yên mà ăn.”
Lan Chi ngẩng phắt , giọng trong trẻo hỏi: “Cô phòng tôi ?”
“Chứ sao , chẳng lẽ tôi ngủ ngoài sân?”
Tạ Lan Chi không hề nhắc đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc có phòng trống bên cạnh. Trong đầu anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ là hình Tần Thù ngủ trên mình, gối đầu lên gối mình, đắp chăn của . Không một tháng không , trên lại hơi của anh không. Liệu chiếc giường có bị ám mùi hương thanh khiếtvi_pham_ban_quyen người cô không?
Tần Thù ôm liễn thuốc dò: “Từ giờ ba bữa anh tôi bao thầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngoài uống nước ravi_pham_ban_quyen lung tung.”
Tạ Lan Chi ứng chậm chạp: ” Được.”
“Tôi về đây.”
“Ừ.”
Thù đi rồi, Tạ Lan Chi mãi vẫn chưa hoàn hồn. Tim đập nhanh kiểm soát, cảm giác khô nóng không sao xua đi .
Lúc này anh thực sựleech_txt_ngu có cảm giác mình đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ. Và trong lòng bỗng trào dângbot_an_cap khát khao liệt muốn chóng khỏi bệnh.
Tối đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tần Thùleech_txt_ngu lại mang cơm . Ăn xongvi_pham_ban_quyen thuốc xong, cô xáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ ravi_pham_ban_quyen bịleech_txt_ngu gọi giật lại.
!”
“Sao thế?”
Tạ Lan Chi nói: “Trên nócvi_pham_ban_quyen tủ quần áo trong ngủ có một tấm chăn tơ tằm, trong lớp củabot_an_cap chăn cái túi, bên trong là tiền lương, phụ cấp của tôi và tiền nhà lên ít phiếu lươngbot_an_cap thực. chúng ta là vợ , chi tiêu uống của tôi đều cô lo, tiền nhà nên để cô quản.”
Tần Thù nhướng mày: “Được, tôi biết rồi.”
Người đàn chuyện thế này, khó mà không thích cho được.
Tạ Lan bồi thêm: “Cái tơ tằm đó đông ấm hạ mát, mang từ Cảng vềbot_an_cap, đắp thích lắm, tối cô nhớ lấy ra đắp.”
Tần Thù cười: “Đồ quý thế mà anh cũng nỡ à.”
Thời này chăn tằm không là hàng giá thật mà làm thủ công, đắt đỏ vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng.
Ánh Lan Chi vào mắt cười biết điện của cô, tim anh bị điện giật. quay đi, chậm rãi nói:
“Cô là vợ tôivi_pham_ban_quyen mà.”
Tầnbot_an_cap Thù sững người giây, rồi đáy tràn ý cười.
“Biết rồi, cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn .”
Tiếng “ông xã” ngọt xớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến tai Tạ Lan Chi bừng.
Nhìn dạng ngượng ngùng của ngườibot_an_cap đàn ông, Tần Thù vui ra về.
Về đến nhà, cô bắc ghế trèo lên nóc tủ, lôi xuống chăn tơ mát .
“Bộp!”
Một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặngvi_pham_ban_quyen từ trong chăn trượt ra. Tần Thù xuống nhìn, không khỏi ngẩn người.
Từ cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túi rơi dưới đấtleech_txt_ngu, cả chục xấp “Đại đoàn kết” mớivi_pham_ban_quyen cứng cùng đủ loại phiếu thực hoa mắt ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Chỉ riêng mặt, nhìn sơ cũng phải trên cả vạn tệ. Chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kể phiếu vải, thịt, phiếu đường, rượu không đếm xuểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đây tiền lương và phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cấp mà Tạ Lan Chi nói đấy hả? Cóbot_an_cap phải hơi quá tay rồivi_pham_ban_quyen không?
Tần Thùleech_txt_ngu người, tấm chăn tơ tằm lên giường rồi cái túi lên, dốc hết đồ bên trong ra.
Xoảng!
Một hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng và một miếng ngọc bộileech_txt_ngu xanh biếc kẹpvi_pham_ban_quyen đống tiền rơi ra.
Tần Thù nhìn chằm chằm hai món này, người lại tập hai.
cả thúy Đế Vương Lục?
Cái gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểu gìleech_txt_ngu thế nàyleech_txt_ngu!
Chỉ riêng hai món này thôi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuôi cả Ngọc Sơn trong hai năm.
Tần Thù để riêng đồng hồ vàng ngọc bội sang một bên, đầu đếm tiền và trải đầy nửa giường.
Tiền mặt tổng cộng là vạn ba nghìn tám trăm bốn sáu tệ ba năm xu.
Phiếuvi_pham_ban_quyen lương thực cả tấm, bao gồm cả những loại phiếu xa xỉ của thời đại nàyvi_pham_ban_quyen như phiếu xe đạp, đồng , phiếu đồ điệnvi_pham_ban_quyen gia dụng.
Tần Thù hít sâu một hơi, một định nghĩa mới về gia thế của Tạ Lan Chi. Quả không hổ danhbot_an_cap là gia đình “cổ phiếu gốc”.
Tần Thù lấy một ít phiếu lươngbot_an_cap thực tiền lẻ để chi tiêu, số còn lại cô cất vào túileech_txt_ngu rồi nhét lớp lót chăn bông trong tủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần áo.
Tạ Lan Chi chỉ là chồng trên nghĩa, côbot_an_cap tự thấy mình cách để tiêu xài số tiền lồ này.
đó, Tần Thù nằm trên chiếc giườngbot_an_cap vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn vương vấn hơi thở của Tạ Lan Chi, đắp tấmbot_an_cap chăn tơ tằm , tận hưởng giấc ngủ êm ái như lụa.
trằn trọc mãi không ngủ được, trong có mèo càonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
nhiên, Tầnvi_pham_ban_quyen Thù bật , kêu lên quái dị: “ chứ, Lan Chi bị điênvi_pham_ban_quyen à!”
Càng nghĩ cô càng saivi_pham_ban_quyen sai, cảm như Tạ Chi đang dùng tiền tài để dụ dỗ cô vậy.
Thời này mà là “hộ vạn xà lách lắm, tương đương với cả chục triệu tệvi_pham_ban_quyen thế kỷ 21 chứ đùa. Chưa kể đến sấp còn quý hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng kia nữa. Đồng chí nàobot_an_cap nổibot_an_cap thử cam này chứ!
Kiếp trước lộn bao năm, nếm đủ đắng cay mới chật vật leovi_pham_ban_quyen lên đỉnhbot_an_cap nhânleech_txt_ngu sinh, gian không kể xiết. Nếu có số khổng lồ của Tạ Lan , cô bớt đi được bao nhiêubot_an_cap đường vòng.
Tần Thù có chút rung động rồi.
ảnh thân hình hảo mét chín, rộng eo thon của Lan Chi lướt quabot_an_cap trước mắt .
Không được!
Người đànbot_an_cap ôngbot_an_cap này cô không vào nổi đâu.
Tên cặn bãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân kiếp trước cô chỉ cần dùng chút mẹo nhỏ là trị cho hắn ngoãn, không động vào người cô. Nhưng Lan Chi khác, anh quá nguy hiểm. Mộtvi_pham_ban_quyen khi anh khỏi , anh sẽ trở thành con báo săn dũng không thể soát, tính công kích cực mạnh.
Tiền bạc , mạng còn quý hơn!
Tần kéo tấm chăn tơ tằm đang trượt khỏi bờ vai trắng nõn, đè nén chút rung động trong xuống, xoay ngủbot_an_cap tiếp.
Thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấm thoát trôi, một tuần quabot_an_cap đi.
Những ngày này, Tần Thù bận rộn chạy đi chạy lại giữa ba điểm: khunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhà ăn và ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tế. Phần thời gian cô dành để cứu trị cho Tạ Chi, sắc hoặc thuốc mỡ, một qua nhanh như chớp mắt.
bận rộn khiến Tần Thù chẳng có thời gian giao với các chị em nhân trong khu gia . Tuy nhiên là vợ mới củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Lan Chi nên cũng có khá nhiều biết đến cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thỉnh thoảng đi trên đường, vẫn người lạ chào hỏi cô.
Trưa hôm đó, Tần Thù một tay xách túi lưới đựng babot_an_cap hộp nhôm, một xách liễn thuốc, quen đường cũ đi trạm y tế.
Trên đường, cô gặp một cô trẻ mặc sơ mi trắng đi cùng một người phụ nữ trung niên tóc ngắn.
“Tiểu Tần, lại đi Tạ đoàn trưởng à?”
phụ nữ trung niên thấy Tần Thù thì mắt sáng lên, nhiệt tình chào hỏi.
Tần Thù biết bà họ Lưu, là y trưởng của trạm tế, bà là phó đoàn trưởng đoàn .
Cô mỉm cười đáp: “Vâng ạ, đến giờ rồi nên cháu mang cơm cho anh ấy.”
Lưuleech_txt_ngu Thúy Nga vội nói: “ đi, đừng để Tạvi_pham_ban_quyen đoàn lâu.”
Tần Thù đầu, lướt qua người họ. Thân hình mềm mại như cành , vòng eo thon nhỏ đung theo từng bước đi rũ.
đi cùng Lưu Thúy Nga nhìn chằm chằm vào eonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và mông của Tần Thù, bĩu khinh khỉnh: “Nhìn cái điệu bộ lẳng lơ đó kìa, trông chẳngleech_txt_ngu giống nhà lành chút .”
Giọng khinh miệt chế giễu không giấu được phần ghenbot_an_cap tị.
Lưu Thúy Nga là người trải, nhướng mày nói: “Cô thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết cái , người con bé đó chỗ nào cũng là bảo bối cả , nhìn biết có phúc, mắn đẻ.”
“Hứ!”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái trẻ hừ lạnh, khinh thường phản bácbot_an_cap: “Làm gì có ai sinh đã thế, ai biết được là do bao thằng đàn ông ‘chơi’ cho như vậy.”
Lời này rõ ràng là đáng rồi.
Nụ cười trên mặtleech_txt_ngu Lưu Thúy Nga tắt ngấm, bà nhíu mày cô gái trẻ, nhắc nhở: “Ngọc Trân, có lời nên giữ trong bụng , thận họa từ miệng mà ra.”
Tôn Ngọc châm chọc: “Có phải mình tôi nói đâu, cô ta dám chuyện không biết xấu hổ tôibot_an_cap có quyềnvi_pham_ban_quyen nói chứ.”
Lưu Thúy nghiêm giọng cảnh cáoleech_txt_ngu: “Cô ấy là vợ của Tạ trưởng ! Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bớt hùa theo ngườivi_pham_ban_quyen khác đibot_an_cap.”
Lời nói của bà bảo vệ Tạleech_txt_ngu Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, và một chút kiêng dèvi_pham_ban_quyen khó nhận ra.
Đáng tiếc, Trân không nghe ra, vẻ mặt đắc ý kiêu ngạo: “ Lan Chi sắp chếtvi_pham_ban_quyen đến nơi rồi, được thì , sớm muộn gì cũng phảivi_pham_ban_quyen rời quânleech_txt_ngu đội thôi. Anh ta đi rồi, đoàn 1 sẽ do chồng tiếp quản, tôi gì anh taleech_txt_ngu chứ!”
Nụ cười rạng rỡ trên mặt Tôn Ngọc Trân thể đã nhìnleech_txt_ngu cảnh chồng mình quản đoàn 1 đầy vẻ vang.
Tạ Lan Chi hiện là người phụ trách chính đoàn 1. Chồng củaleech_txt_ngu Tôn Trân là phó trưởng 1. Nếu không phải Tạ Lan Chi lập đạivi_pham_ban_quyen công lần này, thì với , anh khó mà lên được chức đoàn trưởng.
Giờ trọng thương khó , dù sống sót thì cái bị bom làm nát kiabot_an_cap cũng coi như bỏ. Cả doanh đều đồn ầm lên là Tạ Lan Chi phải giải ngũ. Chức đoàn đoàn 1 của anh chỉ còn làvi_pham_ban_quyen danh vô thực, sớm muộn gì cũng phó đoàn trưởng thay thế.
Lưu Thúy Nga lùng nhìn Tôn non nớt, đáy mắt ánh lên vẻ thương hại kín đáo. Trong doanh chẳng mấy ai biết gia thế Tạ Lan Chi không hề đơn giản. ông cháu cha ở Bắc Kinh, hổ sinh hổ tử, với , anh là quýbot_an_cap nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầu cũng không gặp đượcleech_txt_ngu.
Chưa kể sức khỏe Tạ Chi rõ ràng đang chuyển biến tốt. Dù anh có thật sự rời quân ngũ, tiền sau này cũng vô lượng.
Lưu Thúy Nga nhạt giọng: “Lão Hàvi_pham_ban_quyen tôi về , tôi về nấu cơm cho ông ấy đây, cô cũng mau về đi.”
Bà lười đôi co với kẻ ếch giếng nhưbot_an_cap Tôn Ngọc Trân, xoay người đi nhanh.
Tôn Ngọc Trân ra độ xa của chị già Lưu Thúy , đứng dậm chânbot_an_cap tại chỗ. ta oán lầm bầm với giọng điệu cay nghiệt:
“Một phế vật đến đàn cũng làm nổi, thà chết quách đi cho rồi, đúng là tởm lợm!”
Trạm y tế.
Tần Thù đẩy cửa , thấy trong phòng ngoài Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi đang nằm trên giường bệnh, còn có tám người đàn ông mặc phục.
Người đàn ông đứng gần giường bệnh nhất hàm hai bốn sao, lên sự nghiêm quân . Ông đứng đó, sátbot_an_cap khí tỏa ra bức .
Tần Thù ánh mắt lóe lên, nhậnleech_txt_ngu ra đây là lãnh lớn của vị 963.
dâubot_an_cap đến rồi.”
“Đồng chí Tầnleech_txt_ngu đưa cơm Tiểu Tạ đấy à?”
“Lan Chi, thằng nhóc cậu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phúc, lấy được vợ xinh như hoa như thế này.”
khí căng thẳng nghiêm trang trong phòng bỗng chốc trở nên sôi nổi nhờ sự xuấtleech_txt_ngu hiện của Tầnvi_pham_ban_quyen Thù. Các vị lớn tuổi trêuleech_txt_ngu chọc Lan , cánh trẻ thì tíu tít gọi dâu.
Tần Thù nhìn vềvi_pham_ban_quyen phía Tạ Lan Chi, anh đang lật một tậpbot_an_cap tài liệu chữ đỏ. Người đàn ông cúi đầu, từ đầu cuối không hề nhìn cô mộtleech_txt_ngu cái.
Tầnbot_an_cap Thù gật đầu chào người, nở nụ nhẹ nhàng, trông ngoan trầmvi_pham_ban_quyen tĩnh.
“Mọi làm việc đi ạ, tôi đi lấy nước.”
Cô đặtbot_an_cap đồ xuống, xách chiếc phích nước đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tường rời phòng.
Tần Thùleech_txt_ngu vừa , phòng chóng lại không khí nghiêm túc ban đầu.
Tạ Lan Chi xem xong tài liệu, nhận lấy bút máy từ tay Mộc Đề, ký tên rồng bay phượng múa. Anh tài liệu lại, tay đưa cho ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông trung niên tóc hoa râmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Gương mặt ngẩng lên của Lan bôi đầy thuốc mỡ đen sì, chỉ lộ ra đôi , mũi miệng. Giọng anh đanh thép:
“Lạc sư trưởng, tôibot_an_cap sẽ dốc lực phốileech_txt_ngu hợp với tổ chức hành .”
Lạc sư trưởng nhận liệu, vỗ vai Tạ , ánh mắt hiền từ nhưng giọng điệu công tư phân minh: “Cậu dưỡng cho tốt đã, tổ chức có thểleech_txt_ngu cậu bất cứ lúc .”
“Rõ!”
Tạ Chi thẳng lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt kiên định và trong trẻo toát lên vẻ sát tàn nhẫn. Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thương mình, chỉ cần tổ chức , anh sẵn sàng vác tấm thân tànvi_pham_ban_quyen này chiến đấu đến cùng.
Lạc sư trưởng cười nói: “Thả lỏng đi, dưỡng thương cho khỏe, thiếu cơ hội lập công.”
Ông người, để ba người đàn ông mặcvi_pham_ban_quyen đồng phục sau: “Đây mấy đồng chí điều tra viên từleech_txt_ngu Bắc Kinhleech_txt_ngu , họ muốn tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu một số tình hình. Các cậu cứvi_pham_ban_quyen chuyện, đi thăm dì Mẫn của cậu.”
Tạ Lan Chi gật đầu, ra hiệu cho Mộc Đề.
Mộc Đề đích thân tiễn Lạc sư và các sĩ khác ra ngoài, phòng bệnh chỉ còn ba điều viênleech_txt_ngu và Tạ Chi.
Phòng lấy nước.
Tần Thù nản ngồi trên ghế, bấm đốt ngón tay tính giờ. Cô định ngồi thêm nửa tiếng nữa rồi mới quay lại bệnh.
dâu”
nhiên, một giọng nam thuộc . A Mộc Đề đã tìmvi_pham_ban_quyen đến.
Anhleech_txt_ngu xách nước dưới đất , nói với Tần Thù: “ trưởng nhất thời chưa xong việc ngay được, anh ấy bảo tôi đưa chị qua chỗ viện trưởng Lữ ngồi chơi một lát.”
Tần Thù ngồi yên không nhúcleech_txt_ngu nhích, đôi mày thanh tú khẽ nhíu: “Chỉ có mình viện trưởngleech_txt_ngu Lữ thôi à?”
A Mộc Đề đáp: “Lạc sư trưởng cũng qua đó .”
Lạc trưởng là chồng của viện trưởng Lữ Mẫn, chính là vị đại vạch sao trong phòng lúc nãy.
Tần lưỡng lự, lí nhí: “Thế thì ngại lắm.”
A Mộc Đề annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Không gì đâu ạ, Lạc sư trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và viện Lữ nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoàn trưởng lớn lên, hai người không có con cái nên coi trưởng như con ruột .”
“Thôi rồi.”
Thù dậy đi theo A Mộc Đề.
Họ vừa đi đến phòng nghỉ của Lữ Mẫn thì nghe thấy tiếng phụ nữ quát tháo ĩ bên trong.
“Lạc Quốc! Ông điênbot_an_cap rồi sao?”
“Sức khỏe Lan Chi khởi sắc, ông lại giao nhiệm vụ cho nó, chê thương chưa đủ nặng ?”
Viện Lữ thường ôn hòa nhã , không ngờ giọng cũngleech_txt_ngu “khủng” phết, nghe như sắpbot_an_cap nổ tung đến .
Choang!
Tiếng đồ vật bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ném xuống đất. chiến sĩ canh cửa nhìn mũi, mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn tim, vẻ bình thản đã quen.
“Không được! Tôi không đồng ý!”
Bốp!
tiếng Lữ Mẫn gầmleech_txt_ngu lên. Có thứ gì đó ném vào cửa, cánh cửa rung lên bần bật.
Tần Thù trợn tròn mắt, không ngờ cặp vợ chồng già đánh nhau hung thế.
A Mộc Đề thì thầm: “Không sao đâu, làm hòa lắm.”
Quả nhiên, anhleech_txt_ngu nói đúng. Không lâu sau, cánh cửa đóng chặt được mở từ bên trongbot_an_cap.
Lữ Mẫn nhìn Thù ngoài thì mắt sáng lên. Bà bước ra, nắm tay Thù, ánh mắt thiết nhìn cô: “ , thương thế Lan còn bao lâu nữa mới khỏi hẳn?”
“Ít nhất nửa tháng .”
Tay Tần Thù bị nắm đau , cô nhăn mặt thành thật đáp. Nguyên khívi_pham_ban_quyen của Tạ Lan đang dần hồi phục, nghiêm nhất là vết thương chân, tuần saubot_an_cap mới có thể xuống đất vận động, nửa mới có thể khỏi .
Lữ Mẫn thở phào, lại lo lắng hỏi: “Cháu nắm chắcleech_txt_ngu mấy phần?”
” Chín phần.” Tần Thù đáp. Thực ra mười phần.
Lữ Mẫn nghe vậy liền kéo tay Tần Thù trong phòng. Lạc Chấn Quốc áo xộc xệch trên ghế sofa lò xo, trên mặt còn hằn vết móng tay cào. Thấy Tần Thù vào, ông ngượng chỉnh lại quần áoleech_txt_ngu: “Tiểu Tầnbot_an_cap đến đấy à, ngồi đi cháu.”
Lữ Mẫn mắt nhìn chồng, hung dữ nói: “Ông nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy chưa, Lan Chi trọng thươngvi_pham_ban_quyen nằm liệt giường, thực hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất kỳ nhiệm vụ nguy hiểm !”
Lạc Quốc sa sầm mặt, giọng điệu thấm thía: “Đây không phải chuyện có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyết địnhvi_pham_ban_quyen.”
báo cáo tình lên tổ chức ! Lan Chi năm nay sinh ra tử, mấy lầnvi_pham_ban_quyen suýt không qualeech_txt_ngu khỏi, người sắp phế rồi, ông nỡ lòng nào nhìn nhà họ Tạ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?”
“Bà nói cái gì , tôi nhìn Chi lớn lên, coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó như con đẻ!”
“Đánh rắm!”
Mẫn văng tục, đỏ ngầu tức.
Lạc Chấn Quốc thấy vợ sắp , hạ giọng dỗ dành: “Cấp trên chắc đã bắt Tạ Lan Chi phải ra mặt mà.”
Lữ Mẫn điên tiết: “Ông tưởng tôi dễ lừabot_an_cap à? Tài liệu đỏ đã gửi xuống rồi, đó là lệnh như sơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
“Chẳng lẽ trơ mắt nhìn lũ liều mạng đó hoành hành ngang dọc bàn của chúng ta, tuồn mấy thứ rácbot_an_cap rưởivi_pham_ban_quyen vàobot_an_cap hại hại nước saovi_pham_ban_quyen?!”
Lời vừa thốt ra, Lạc sư trưởng chợt quay phắt sang nhìn Tần Thù, ánh sắc lẹm như daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net găm.
Tần Thù nghe hai vợ chồng già cãi nhau đinh tai nhức óc, đầu óc ong ong. họ tạm chiến, cô vội vàng lên tiếng: “Cái đó cháu xem Tạ Lan Chi thế đã.”
Có những chuyện phảibot_an_cap dân thường như cô nên nghe. Chuồn sách!
Lạc Chấn Quốc gật đầu, ôn tồn nói: “Cháu đi đi, chăm sóc cho Lan Chi, tổ chức nhớ công lao của cháu, nhà họ Tạ cũng sẽ không bạc đãi cháuvi_pham_ban_quyen đâu.”
Thù nặn ra một nụ cười, chạy trối chết phòng. Cô biết Chấn Quốcvi_pham_ban_quyen kiêng dè mặt cô nên nói chuyện lửng.
Dù vậy, Tần Thù cũng đoán được đại khái nhiệm vụ của Tạ Chi là gì. Đây làbot_an_cap đơn vị 963, ở biên giới, phía sauvi_pham_ban_quyen trại là dãy Thiên Ưng Lĩnh dài hàng trăm dặm.
Địa hình Thiên Ưng Lĩnh phức tạpvi_pham_ban_quyen, phía đông yết hầu nối liền Hương Cảng và phố Vân Quyến, dù có hàng bao quanh vẫnbot_an_cap không ngăn được kẻ vượt biên trái phép Hương . Phía tây Thiên Lĩnh cách một , bên kia sông là khu giác vàng vô chính phủ. Nơi đó rồng lộn, là nơi trú ngụ của kẻ liều mạng giết người cướp . Chúng buôn bán vũ khí, maleech_txt_ngu túy, người, việc ác nào cũng làm.
Lần này Lan Chi bị nặngleech_txt_ngu chính do bị đám tội phạm thuốc nổ úp.
Trên đường về phòng bệnh, Tần Thù chạm mặt ba điềuleech_txt_ngu tra viênbot_an_cap đi ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Khi lướt qua họ, ngửi thấy một mùi máu tanhbot_an_cap nồng nặc.
Nhớ đến Tạbot_an_cap Lan Chi trong phòng bệnhbot_an_cap, gương mặt xinh đẹp của cô biến sắc, bước chân càng thêm vội vã.
Rầm!
Cánh cửa bị Tần Thù đá văng.
rõ cảnh tượng trongvi_pham_ban_quyen phòng, mặt bừng giận, đuôi mắt đỏ hoe.
Trên giường bệnh, lớp thuốc trên mặt Tạ Lan Chi đã , lộ vết sẹo dài hơn mười cm bên má trái. Thuốc cao dán ở chân trái cũng bóc sạch, trên ga lấm tấm những vết máu đỏ tươi chói mắt.
Bộ dạng này của Tạ Lan Chi, nhìn qua là biết vừa bị đối xử thô bạo.
“Mẹ !”
Tần nheo mắt, tức đến mức văng .
Tạ Lan Chi giấy lau máu trên chân, ngơ nhìn Tần Thù, vẻbot_an_cap mặt kỳ quái hỏi: “Côvi_pham_ban_quyen nói gì cơ?”
Không còn băngbot_an_cap và thuốcleech_txt_ngu mỡ che , gương mặt điển trai lạnh lùng tượng tạc của Tạ Lan Chi lộ rõ mồn . Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, môibot_an_cap mỏng vừa phải, đường nét góc , nho nhã lại vừa tuấn tú. Một vẻ đẹp đậm chất Á đầy quý khí. Tiếcbot_an_cap là vết sẹo sâu hoắm trên má trái khiến người không khỏi tiếc nuối.
Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn mồ hôi lấm trên anh, không chỗ tiết: “ có gì!”
Cô đặt mạnh túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ lên , lấy cơm túi lưới: một hộp canh xương hầm thuốc bắc, một hộp rau xào trứng, một hộp cơm trắng.
mặt tanh đôi đũa cho Tạ Lan Chi: “Tranh ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho nóng.”
Tạ Chi nhận lấy đũa, nhìn gương mặt nõn đang hằm hằm sát khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và đôi mắt long lanh đầy vẻ tức giận của cô. Khóe môi từ từvi_pham_ban_quyen cong lên, giọng nói trong trẻo vang : “Cảm ơn.”
giọng trầm ấm, nam tính, không còn khàn đặc ớt như trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tầnvi_pham_ban_quyen Thù hơi khựng lại, ngẩng đầu lên, chạm đôi mắt đen láy đang cười của anh.
lấy bọc vải hoa trên bàn, bên trong đựng thuốc trị thương chân và thuốc sẹo mặt.
Thù nén giận hỏi: “Tại sao lại để bọn họbot_an_cap động vào vết thương của anh?”
Chi thu lại nụ cười, nhạt giọng: “Để xác nhận vết thương là thật hay giả.”
Gương mặt đầy sức công phá của anh khi không cười toát raleech_txt_ngu khí thế áp bức từ ra ngoài.
Tần nghiến răng: “Anh cảnleech_txt_ngu họ không?”
Tạbot_an_cap Lan Chi im lặng vài giây rồi lắc .
Thù nhìn anhbot_an_cap, đôi môi đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọng khẽ mở: “Anh có biết bọn họ lột thuốc của anh ra là công sức điều trị nay đổ xuống sông xuống biển hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?”
bọc còn bốc hơi vào .
Thương thế Tạ Lanvi_pham_ban_quyen rất nghiêm trọng. Y học hai mươi năm sau chưa chắc đã giữ đượcvi_pham_ban_quyen mạng cho anh! Tần Thù đâu phải chỉ châmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu qua loa, đắp thuốc bừa bãi là kéo được từ cõi chết trở về. Mỗi ngày cô đều phải điều chỉnh phương pháp châm cứu và thành phần thuốc dựa phản ứng cơ thể của .
Tạ Lanvi_pham_ban_quyen ngạc nhìn gói thuốc bị vứt đi, vẻ mặtleech_txt_ngu nghiêmbot_an_cap trọng thường. Hồi lâu sau, áy náyleech_txt_ngu nói: ” Xin .”
“Có phải anh đâu, anh xin lỗi cái gì!”
Nghe xin lỗi của anh, Tần Thù càng thêm bực bội. ngồibot_an_cap xuống mép giường, nhét hộp vào tay anhbot_an_cap: “Hômbot_an_cap nay tạm dừng trị , anh ăn cơm trước đi.”
Tạ Lan Chibot_an_cap môi, trong nặng trĩu, thấy khó chịu vôbot_an_cap cùng. Không phải vì lỡ dở việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữa , mà công sức vất vả của Tần Thù hôm đã uổng phí.
Điều tra viên từ Bắc Kinh nổi tiếng nghiêm , đâu ra đấy chứ chỉ làmleech_txt_ngu cho lệ. Cho dù cha anh có ở đây thì phải chấp nhận để điều tra viên cấpvi_pham_ban_quyen thấp nhất kiểm tra kỹ càng.
Tần thu hếtvi_pham_ban_quyen áy náy của Tạ Lan Chi vàoleech_txt_ngu , mắt đen láy dần tan biến.
Cô đột nhiên rướn người về phía trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rút ngắn khoảng cách với Tạ Chi. Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh, cô nhẹvi_pham_ban_quyen vuốt ve vết sẹo má trái anh, nơivi_pham_ban_quyen vẫn còn vương vếtleech_txt_ngu máu khô.
Tần Thù lầm bầm oán : “ họ thô bạo quá, rõ ràng sắp khỏivi_pham_ban_quyen rồi mà vết lại nứt ra.”
Cô là một người “ khống” (mê cái đẹp) ngầm. Đối với bệnh nhân trai xinh gái đẹp, tính khí nóng nảy trong xương cô luôn tự động tém lại phầnvi_pham_ban_quyen.
Tạ Lan Chi cảm nhận đầu ngón tay mềm mại của Tần Thù trên mặt mình, tim anh lên, suýt chút nữa đánh rơi đôi . Mùi hương thanh khiết quen thuộc xộc mũivi_pham_ban_quyen khiến mặt anh đỏ bừng, biểu cảm trở nên không tự nhiên. Anh nghe rõ tiếng tim mình càng càng nhanh, càng lúc càng như muốn nhảy lồng ngực.
Thấyvi_pham_ban_quyen Tạ Lan Chi cùng cũng không còn mặt náy nữa, Tần Thù mím môi cười thầm. Cô ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Anh không nhanh là công sức nấu nướng hôm nay của tôileech_txt_ngu lãngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phí thật đấy.”
Đôi mắt đen thẫmbot_an_cap của Tạ Lan Chi lơ đãng nhìn đôi môi mọng đang cong lên của . Ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trượt xuống xương quai xanh tinh , rồi thấp hơn nữa làn daleech_txt_ngu trắng lấp ló. cùng Thù không cài, để lộ ra cảnh xuân mơ .
thở Tạ Lan Chi chợt nên nặng , cổ họng khô khốc.
“Tạ Lan Chi.” Tần Thù bỗng gọi tên anh.
Tay cô quơ quơvi_pham_ban_quyen trước mặt : “Mau ăn đi, lát nữa hết bây .”
Khi cô lạibot_an_cap , mùi hương cơ thể đặc trưng lại len lỏi vàoleech_txt_ngu khứu giác anh. Chileech_txt_ngu nín thở, ánh mắt hoảng loạn dời đi, giọng căng thẳng hỏi: “Cô ?”
“Ăn rồi.”
Tần Thù anh vẻ kỳ rồi đứng thu dọn đồ đạc trên .
phòng bệnh yên tĩnh chỉ tiếng Tạ Lan Chi ăn cơm khe khẽ. Một lúc sau, không gian lại vào lặng.
Tần quayleech_txt_ngu lại, thấy Tạ Lan Chi cau mày nhìn chằm chằm hộp cơm rỗng không. cảm nhìn thế nào cũng giống chưa ăn no.
Tần Thù nhớ đến mấy anh lính cao to trong nhà ăn, thể đánh bay hai ba cơm đầy. Một cơmvi_pham_ban_quyen nhôm nàybot_an_cap cũng chỉ ngang ngửa mộtleech_txt_ngu bát cơm ở nhà thôi.
Tạ Lan chặt đến mức chết được con muỗi, cô thăm dònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Tạ Lan Chi, bình thường anh ăn nhiêu?”
Tay hộp cơm của Tạ Lan Chi cứng đờ, anh ậm ừ mộtbot_an_cap câu không rõ.
?” Tần Thù , ghé sátvi_pham_ban_quyen lại: “Anh nói cái gì?”
Tạ Chi nhả rõ ràng: “Năm .”
Tần Thù chết trân.
Hóa ra cả nay cô đang ngược đãi Lan Chi à?
buổi này, ai dámvi_pham_ban_quyen lớn chứ! Cho dù có sức đó, trong cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời kỳ thiếu thốn , người thường cũngvi_pham_ban_quyen nuôi không . Cô không thể tưởng tượng nổi cảnh nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bát cơm chui tọtbot_an_cap vào Tạ Lan Chi.
Bắt gặp đôi mắt tròn xoe vì kinh ngạc của Tần Thù, hơi thở Chi rối loạn. thêm một câu: “ thường không huấn thì không ăn nhiều đâu, tầm bát thôi.”
Tần Thù lặng lẽ đưa tay che mặt.
Kể cả là bátvi_pham_ban_quyen, cô vẫn tội ngược chồng. Một hộp cơm nàybot_an_cap chắc chỉ đủ anh dính răng.
Tần Thù bỏ tay , nghiêm mặt nói: “Ở nhà vẫn cònbot_an_cap cơm nồi, tôi về lấy anh.”
Cô quayleech_txt_ngu người định , nóng lòng muốn chuộc lỗi lầm suốt tuần qua.
Tạ Lan Chi nhoài người nắm lấy tay cô: “Để A Mộc Đề đi, đừng chạy đi chạy lại nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
A Mộc tai thính như chó, đang canh thò vào ngay: “ đi ngay đây?”
Tần Thù giục: “Đi nhanh lên, bưng cả nồi cơm đến !”
A Mộc Đề cười hề hề, chạy biến như bay.
Tần Thù quay chằm chằm Tạ Lan Chi: “Anh cũng thật là, đói không kêu, tôi để bao giờ đâu.”
Tạ Lan Chi vẻ mặt mất tự nhiên, ngập ngừng: “Tôi cứ tưởng đó cũng làbot_an_cap một của quá trình trị liệu.”
“Làm gìbot_an_cap trị liệu bỏ đói bệnh nhân bao giờ.”
Tần Thù vừa bực buồn cười, chẳng biết nói với anh chồng này.
hiểu lầm này khiến Tạ Lan Chi ấm ức lắm chứ. Lính tráng quanh năm huấn luyện nặng, lạileech_txt_ngu thường xuyên tuần tra Thiên Ưng Lĩnh, ăn hai ba bát cơm một bữa là thường như cân đườngvi_pham_ban_quyen hộp . Khổvi_pham_ban_quyen nỗi Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ăn của quân nhân.
Tạ Lan Chi sờ mũi, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Gần đây tôi thấy hơn nhiều rồi, cô không cần ngày nào cũng nấu cơm đâu, vất lắm, cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra nhà ăn mua được.”
Miệngbot_an_cap nói vậy nhưng ánh mắt nhìn hộp cơmvi_pham_ban_quyen lại nóng , vẻ tiếc nuối.
“Anh tưởng tôi không muốn à.”
Tần Thù lườm anh một , sóng mắt lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển, giọngvi_pham_ban_quyen hờn dỗi.
Tạ Lan Chi nhớ lại mùi thuốc trong mỗi bữa cơm tuần qua, dặt hỏi: “Cô bỏ thêm vào à?”
Tần Thù liếc xéo: “Thuốc trị bệnh, phẩm bổ, dược thiện hợp là phương pháp trị liệu.”
Cơm cô cho Tạ Lan Chi bỏ thêm những dược liệu quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá gia truyền của Tần gia, giá trị ngàn .
Tạ Lan Chi nhìn hộp rauleech_txt_ngu, suy tư: “Hènvi_pham_ban_quyen chi lần nào tôi cũng thấy có thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoang thoảng.”
Tần không nói cho anh biết, ông nội cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng nhờ báu gia truyền này mới cứu sống cha anh. Cô quyết tâm, để tránh mang tiếng ngược đãi chồng, từ nay về nào cũng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho anh ăn no căng bụng.
Nhớ đến số tiền khổng và đống phiếu ở nhà, Tầnvi_pham_ban_quyen Thù chợtleech_txt_ngu nhận . Chỗ đó chắc là để Tạ Lan Chi ăn no . Với sức ăn kinh người này, gia đình thường đúng nuôi không nổi thật.
Rầm
Cửa phòng bị đẩy mạnh.
Tần và Tạ Lan Chi cùng nhìn rabot_an_cap cửa, tưởng A Đề về.
Không ngờ lại là Tú Lan đã lâubot_an_cap không gặp. Cô ta mặt mày hớn hở xông vào, dán Tạ Lan Chi đang ngồi trên .
“Tạ đoànbot_an_cap trưởng, tôi muốn tốbot_an_cap Tần Thù quan hệ nam nữ chính!”
váy hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai tóc nhỏ, bộ dạng hếch lên , vênh váo tự đắc. Rõ ràng cô ta đã chải chuốt kỹ càng, mắt Lan Chi thì e ấp, muốn nói lại thôi.
Tần Thù nhìn cảnh tượng quen thuộc trướcleech_txt_ngu mắt, vẻ mặt cười không .
hệ nam nữ chính á? Đã bao lâu rồi không có ai dám nước lên người cô thế này nhỉ?
Kiếp trước, Tần Thù bị oan như cơm bữa, từng vô số lần hối hận vì phản kích không đẹp, không hoàn hảo. Giờ thì cơ hội dâng tận miệng đây.
Tần Thù ung nhìn Vương Tú Lan, điệu thong thả: “Đồng Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tú Lan, cô quan hệ nam nữ chính thì mời rẽ trái ra cửa, sẽ có người đeo đỏ đưaleech_txt_ngu cô đi tự thú, không cần báo cáo chúng .”
Thời nàyvi_pham_ban_quyen mà lăng thì hậu quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm trọng lắm. Nhẹ thì gặm bánh bao đời trong tù, nặng thì ăn “kẹo đồng”.
Vươngvi_pham_ban_quyen hoảng sợ, gào : “Là ! mới là người quan hệ bất chính, không phải !”
Tần Thù gật gù như có suy nghĩ: “Cô nói cô không lăng nhăng, có bằng chứng không?”
Vương Tú Lan lắp bắp: “Tôi không chuyện đó, không cần bằng chứng!”
Tần Thù thương hại, chép miệng lắc đầu: “Thế thì không được rồi, đưa bằng chứng ai tin cô trong sạch chứ.”
Mặt Vương Tú đen sì, hét lớn: “Cô đang vunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khốngbot_an_cap!”
Tần Thù cười, ánh lúng liếng đầy phong tình: “Vậy sao tôi không khống khác mà lạileech_txt_ngu vu khống ?”
Vương Tú Lan họng. ta quênvi_pham_ban_quyen béng mục đíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến đây, óc giờ chỉ toàn việc làm sao chứng mình trong sạch.
Thấy cô nàng đã bị mình xoay như chong chóng, Tần đang định xắn tay áo lên “giáo huấn” tiếp thì bên bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏa ra luồng thấu xương.
Tần Thù quay đầuvi_pham_ban_quyen, gương mặt Tạ Lan Chibot_an_cap phủ đầy giá, nửa khuôn mặt vết sẹo trông càng thêm âm sợ.
Chết cha! Quên mất ở đây còn một người sống sờ sờ.
Tần Thù rụt tay lại, khoanh trước ngực, đôi đẹp nhìn Tạ Lan Chi: “Cô ta bảo tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nam nữ bất chính, thấy sao?”
Trong lòng cô thầm mong Tạ Lan Chi đừng giống tên phế vật Dương Vân Xuyên nghe gió tưởng mưa. Vì tên tra nam “ thì nhưng dùng không được” đó mà kiếp trước cô hắt nước bẩn nhảyleech_txt_ngu xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch.
Tạ Lanvi_pham_ban_quyen mặt lạnh như tiền, thân tỏa ra hàn khí. Dưới ánh mắt dò xét sắc bén Thù, môi mỏng của anh thốt ra ba chữ:
“Tôi tin cô.”
thống họbot_an_cap Tạ cưng chiều , không để người ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt nạt.
Câu “Tôi cô” của anh làm Vươngbot_an_cap bừng tỉnh. Cô ta đến để trần bộ mặt thậtleech_txt_ngu của Tần Thù cơ mà, saobot_an_cap lại vào vo tam quốc thế này?
Vương Tú Lan nghiến răng, chỉ tay vào mặt Tần Thù, hận thù : “Tạ đoàn trưởng, người phụ này không an phận thủ thường, liếc mắt đưa tình, lôi kéo kéo người , quan hệ nam nữbot_an_cap bất chính!”
Đôi mắt đen sắc như chim ưng của Tạ Lan Chi xoáy thẳng vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang đứng ở cửa. Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói rọt, chậm rãi: “Cô khống vợ tôi, sẽ phản ánh tình hình với tổ chứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô.”
Vương Tú sững sờ. Đàn ông bình thường tin vợ cắm sừng, đánh ngườileech_txt_ngu thì phải trận lôi đình chứ. Tạ Chi tĩnh thế này thật nằm ngoài dự đoán của ta.
ta cuống quýt: “Không phải vu khống! Tần Thù thôn có nhân, người làng đều bảo cô taleech_txt_ngu lẳng lơ, không rũ đàn ông là không được. của là thanh niên trí thức xuốngleech_txt_ngu nông thôn, lại còn làvi_pham_ban_quyen em rể họ của cô ta !”
mắt Lan Chi lóe lên tia sáng khó lườngbot_an_cap, dường nhớ ra điều . Môi anh mím chặt thành thẳngvi_pham_ban_quyen, xương mày đè xuống.
Vương Tú Lan thấy vậy tưởng bở, bồi thêm: “Tên thanh niên trí thức đó là đối tượng ta bàn chuyện cưới hỏi, giữa họ không , cả thôn đều biết !”
Ánh mắt Tạ Lan Chi nhìn cô ta lạnh lẽo, khí hiện rõ trênleech_txt_ngu mặt. Đây rõ ràng là điềm báo sắp nổi tam .
Vương Tú Lan sợ mà ý cười thầm trong bụng. chưa, đây là phản ứng đàn ông nên cóleech_txt_ngu. nhìn Tần Thù với mắt khinh bỉ, ngẩng cao đầu vẻ chiến .
Khóe mắt Tần Thù giật giật, ngờ cô ả này hóng hớt được cả mấy tinbot_an_cap vịt này. Cô nhìn sang Tạ Lan Chi, chạm phải ánh mắt lạnh đầy giận dữ của anh.
Ngón tay Tạ Lan Chi lên không theoleech_txt_ngu điệu, nhìn vào đôi veo của Thù, đột nhiên cười: “Tôi tin vợ tôi.”
Vẫn câu , giọng trầm thấp mang theo sự trấn an.
Vương Tú Lan há hốc mồmvi_pham_ban_quyen, chỉ vào Thù tối gào lên: “ cái bộ dạng hồ ly cô ta xemvi_pham_ban_quyen, nào cũng uốn éo lẳng lơ, căn bản không phải người đứng đắn!”
“Câm miệngbot_an_cap!”
Tạ Lanbot_an_cap Chi khẽ hất cằm, lạnh lùng nhìn Vương Tú Lan, ánh đáng sợ như muốn ăn tươivi_pham_ban_quyen nuốt sống: “Cô chia tình cảm tôi, ràng là bao tàngbot_an_cap họa tâm. tôivi_pham_ban_quyen nghi ngờ thân phận củavi_pham_ban_quyen cô, cho cô có hiềmvi_pham_ban_quyen nghileech_txt_ngu bị mua chuộc!”
Với phận địa vị hiện tại của anh, toàn cóbot_an_cap đủ lý để nghi ngờ như vậy.
“Anh anh có ý gì?!”
Vương Tú Lan lùi lại bước, mặt cắt còn giọt máu. Nếu bị là đặc vụ và bị đưa đi , đời cô ta coi như .
Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen ánh mắt lùng khinh bỉ: “Chính cái cô đang nghĩ .”
, tối nay em đại tiệc cho anh!”
Một giọng nói ngọt ngào, nũng nịu vang lên đầy vẻ. Tần tươi như hoa, mắt cong, trạng tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không giấu được.
Người đàn Tạ Lan Chi này không chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đẹp trai, dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn mà còn có giác ngộ và năng lực bảo vệ người của mình. Chỉ riêng sự thấu tình đạt lý thôi đủ ăn đứt tên Vân Xuyên vạn dặm !
Tạ Lan Chi nhìn Tần , trong mắt thoáng vẻ nghi hoặc.
Tần Thù mỉm cười, nói vớivi_pham_ban_quyen anh: “Cảm sự tin tưởng của anh, chuyện tiếp theo cứbot_an_cap giao cho em.”
Tạ Lan Chi là quânbot_an_cap nhân, lại là đứng đoàn 1. Nếu ngoài anh bắt nạt một cô gái nhỏ mặt mũi để đâu.
Tần Thù từ từ dậy, sải về phía Vương Tú Lanvi_pham_ban_quyen.
“Cô bảo tôi là hồ tinh?”
Vương trừng mắt: “Đồ ly tinh lẳng lơ!”
Bốp!
Tần Thùvi_pham_ban_quyen tát thẳng mặtleech_txt_ngu cô ta cái. Vương Tú Lan ôm , bàng hoàng sững sờ.
Tần cười : “Con lừa cả ngày không làm gì, chắc chỉ lo đá vào đầu nhỉ?”
“Con , đánh tao!”
Vương Tú Lan mặt mũi , giơ taybot_an_cap định tát lại mặt Tần Thù.
Tần nắmleech_txt_ngu chặt cổ tay , trở tay tát thêm một cái nữa.
Bốp!
nhíu , nũng phiền: “Quát tháo cái gì mà to thế, tôi từ bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã sợ chó, cô bé thôi!”
Vương Tú Lan méobot_an_cap xệch, rõ ràngvi_pham_ban_quyen là hiểu ý. Môi cô ta run rẩy: “Mày mày chửi tao!”
Tần Thù nhìn côbot_an_cap đến chân, đầu thở dài: “ không thể ỷ mình ngu mà chửi cô chứ.”
Kiểu chửibot_an_cap người dùng từ bẩn, chửi xéo xắt thế mới là thứ người ta phát điên nhấtvi_pham_ban_quyen.
Vương Tú Lan tức đỏ mắt: “Tao liều mạng với mày!”
Cô ta vùng vẫy thoátvi_pham_ban_quyen kiềm chế, tới túm tóc Tần .
“Tần Thù cẩn !”
Tiếng Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan Chi lắng lên phía sau. Anh nghĩ Vươngleech_txt_ngu Tú Lan quanh nhảy múa có thể lực tốt, còn Tần Thù thân thể mềm yếu, tay chân khảnh thế thì không phải đối thủ, sơ sẩy một cái là gãy taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gãy chân nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nghe tiếng báo, ánh Tần Thù lóe lên, cô nhanh nhẹn nghiêng .
Uỳnh!
Vương Tú Lan lao tới quá nhanh, mất đà ngã sấp mặt xuống một cách thảm hại.
Tần Thù ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt lo lắng đến co của Tạ Lan Chi, cô cười trấn an anh. Rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô bước tới Vương Lan đang dưới , cườileech_txt_ngu trên môi không đến đáy mắt, giọng trầm xuống:
“Xin lỗi tôivi_pham_ban_quyen ngay!”
Đừng thấy Tần Thù nãy giờ vẫn , thực ra cơn giận cô vẫn đang lại. Bị chửi là lơ, bị vu khống ngoại tình, cô không tức là lạ.
“Oa”
Vương Tú Lan nghe vậy liền nức nởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. biết còn tưởng Tần vô lýleech_txt_ngu bắt nạt cô ta. Trời chứng giám, ngoài hai cái tát lúc nãy, cô động đến ngón tay nào của cô ta cả.
“Chuyện gì thế này?”
Lưu Thúy Nga đẩy xe thuốc , thấy cảnh tượng hỗn phòng thì kinh ngạc hỏi.
Tiếng khóc của Vương Lan bặt, cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩng đầu lênvi_pham_ban_quyen, để lộ hai dấu tay mồn hai bên má.
“Chị Lưu, mau gọi người emleech_txt_ngu! Cóleech_txt_ngu người đánh em!”
Giọng cô ta the thé chói tai. Nhìn thấy Lưu như vớ được cọng rơm cứu mạng, mắt Vương Tú Lan sáng rực lên. Cô chỉ tay vào Tần : “Chínhvi_pham_ban_quyen đánh em!”
Lưu Thúy Nga Tần Thù vẫn thản và Lan Chi lạnh lùng.
“Đang yên đang lành sao lại động thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Bà bước tới đỡ Tú Lan dậy, định hỏi ngọn ngành từ phía cô ta.
Vương Tú Lan toànleech_txt_ngu thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đau nhức, nắm chặt tay Lưu Thúy Nga, tối : “Chị Lưu, Tần Thù con mụ đanh đá! Trước khi kết hôn ta đã mấy gã tình nhân trong làng rồi! Cô ta sống không ra gì, lăng với đàn ông, loại hồ ly tinh không biết hổ như thế phải cút khỏi doanh trại!”
Lưu Thúy Nganội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỡ Tú Lan dậy một nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nghe đến đây liền rụt tay lại.
Bịch! Á!
Vương Tú Lan lại đo đất lần nữa.
Lưubot_an_cap Thúyvi_pham_ban_quyen luống cuống đưa tay vuén tóc mai điểm bạc, mặt không cảmleech_txt_ngu xúc nhìn Vương Lan, đầy vẻ hối lỗi: “Xin lỗi nhé, nhớ ra phòng bên cạnhbot_an_cap có người cần truyền dịch.”
Nói , chạy biếnleech_txt_ngu khỏi phòng bệnh mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần nhìn phản ứng của banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người trong .
Đùa à! Chuyện họ Tạ ở Bắc Kinh, ai dám hóng hớt chứ. Tạ Chi là con trai nhất của nhà Tạ, sao họ để anh cưới một gái không trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.
“Ơ! Chị Lưubot_an_cap! Chị Lưu!!”
Vương Lan nằm dưới gào lên tuyệt . “Chị tin em , Tần đúng hồ tinh lẳng lơ, chị giúp em với, em phải vạchvi_pham_ban_quyen bộ thậtvi_pham_ban_quyen của !”
Lưu Thúy Nga vừa cửa nghe thấy câu này thì mặt không còn giọt máu. Bà hoảng hốt nhìn hành lang , rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóng sập cửa lại, quaybot_an_cap người nghiêm Vương Tú Lan:
“Đồng chí Lan, không bậy! Sự trongleech_txt_ngu sạch quan trọng thế nào phụ nữ, nói đồng chí Tần Thù như vậy là muốn épbot_an_cap chếtvi_pham_ban_quyen người à?”
Vương Tú Lan lồm bò dậy, nức nở: “ thật ! Danh tiếng Tần Thù ởvi_pham_ban_quyen trong làng bét từ rồi!”
Lưu Thúy Nga cạn lời. Côleech_txt_ngu gái này nhìn thì lanh lợi mà thực ra vừa ngu vừa dại. đôi co, quay sang nhìn Lan và Tần Thù đang thì thầm.
Vừa nãy, Tần Thù nhận ra thái kỳ lạ của Ngabot_an_cap. Bà ấy vi_pham_ban_quyen Tạ Lan Chi như sợ thú dữ, tưởng không ai biết nhưng Tần Thù nhìn là ra ngay. Cô tòvi_pham_ban_quyen mò hỏi đương sự: “Sao y tá trưởngleech_txt_ngu Lưu lại sợ anh thế? hẳn , mà là kiêng rất kín đáo.”
Lanleech_txt_ngu Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếc nhìn Tần Thù, nói câu đầy ý: “Bà ấy biết thân phận của .”
Chỉ một câu ngắn nhưng Tần Thù hiểu ra vấn . mắtvi_pham_ban_quyen, thăm dò: “Ở đây còn ai biết thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phận của anh nữa?”
“Lạc sư trưởng, dì , A Mộc Đề.”
“Còn ai không?”
“Hết rồi.” À quên, “Chồng y tá trưởng Lưu cũng biết.”
Tần nhìn anh như nhìn sinh vật lạ. Một thiếu gialeech_txt_ngu con nhà tướng lại trong quân đội, mình đi bằng thực lực để trở thành sỹ cao cấp. Cô cứ tưởng cả doanh trại đều biết của anh anh thăng nhanh như . Hóa ra côleech_txt_ngu hiểu về anh nhiều quá.
lúc này, Lưu Thúy Nga lên tiếng: “Tạ đoàn trưởng, chí Tần Thù, hai xem chuyện này quyết thếvi_pham_ban_quyen nào?”
Việc Vương Tú Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn cáobot_an_cap Tần Thù lên cấp là chuyện không thể . Nhưng nếu để cô ta la lốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net om sòm, dù sau này được chứng minh là giả thì danh củaleech_txt_ngu Tần Thù cũng bị hưởng.
Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Vương Tú Lan với ánh mắt lạnh lẽo, gọi lớn: “A Mộc Đề!”
Cửa phòng mở ra, A Mộc ôm nồi cơm mặt lạnhleech_txt_ngu bước vào: “Đoàn trưởng!”
Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ vào Tú Lan: “Mang người đi, hỏi xem tình thế .”
Gia Vương Tú Lan bình thường, thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào ngắn mà điều tra được của Tần . Giọng điệu cô ta quá chắc chắn, khó khỏi nghi ngờ có đứng giật dây.
“Rõ!”
A Mộc Đề đặt nồi cơm xuống bàn, tiến về Vương Tú Lan.
màyleech_txt_ngu trắng bệch, hoảng loạn: “Không, các ngườibot_an_cap không được làm với tôi! Là Tầnleech_txt_ngu không biết xấu hổ, là cô ta”
Chưa nói câu, cô ta đã bị Mộc Đề bịt miệng xệch ra ngoài. Lưu Thúy Nga cũng nhân cơ hội chuồn .
Trong phòng bệnh yên tĩnh trở lại, Tạ Lan Chi và Tần Thù mắtleech_txt_ngu nhìn nhau.
bĩu môi, lòng bàn tay đỏ ửng raleech_txt_ngu trước mặt anh, nũng nịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Đau quá.”
Hai tát lúc nãy cô dùng hếtbot_an_cap sức , taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa đỏ vừa rát.
Tạ Chi nhìn bàn tay nhỏ bé trước mặt, nhíu mày, định đưa tay ra giúp cô. Nhưng tay đưa ra đến giữa không trung, sắp chạm vào tay cô khựng lại. rụt về như không có chuyện gì, mím môi : “Đau à?”
Tần Thù hừ nhẹvi_pham_ban_quyen: “ nhiên rồi!” Đánh người đau tay lắm chứvi_pham_ban_quyen bộ.
Tạ Lan nhìn gương mặt giả tủi thân của cô, nghiêm túc nói: “Lần sau người nữa.”
Tần Thù cười ranh mãnh: “Cái này hơi khó nhabot_an_cap, thấy đứa nào ngu, nào đòn là tay tôi tự động vung à.”
Vương Tú Lan nhìn cái đã ghét, đánh lắm.
Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nụ cười mắt cô, đột ngột hỏi một câu khôngvi_pham_ban_quyen liên quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Cô vẫn còn liên lạc Dương Vân Xuyên à?”
Nụ cười trên Tần Thù ngấm, cô nhíu mày: “Anhbot_an_cap có ý gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
cái tênvi_pham_ban_quyen Dương Vân Xuyên từ miệng Tạ Lan Chileech_txt_ngu khiến côbot_an_cap thấy kỳ quặc.
Lan Chi nhìnbot_an_cap sâu vào mắt cô, giọng nhạt nhẽo: “Ba tháng , chú hai nói có đối sắp cưới, nhà họ Tần sẽ em họ cô cho tôivi_pham_ban_quyen. Trong điện báo họ nhắc thanh niên trí Dương Vân Xuyên, bảo hai người”
Anh nói tiếp được nữa, mặt lạnh tanh khóbot_an_cap coi vô cùng.
Tần Thù tò mò: “Họ nói gì?”
Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan Chi quay đi, lạnh lùngvi_pham_ban_quyen: “Tâm ý hợp.”
Thù nhếch mép cười lạnh, khuôn đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ một sương. Hóa là vậy. đình chú hai đúng là tốn bao tâm cơ. Kiếp trước, đúng lúc chúleech_txt_ngu hai gửi điện báo cho Bắc Kinh thì trong làng bắt đầu lan truyềnbot_an_cap tin đồn cô Dương Vânvi_pham_ban_quyen Xuyên yêu .
Tần Thù nhìn mặt hoàn hảo của Tạ Lan . Người ông này không biết nội , cô cần phải giải thích ràng.
Cô ngồi xuống , nhẹ nhàng từ tốn: “Tôi Dương Vân Xuyên chẳng có hệ gì sất. Chuyện bàn cưới hỏi trước đó là do trong làng tin đồn tôivi_pham_ban_quyen yêu với hắn ta. Lúc chú hai gửi điện báo cho nhà anh bảo sẽ gả , vừa hay ở nhà cũng tôi có lấy Dương Vân Xuyên không. Tôi nghĩ lấy ai mà chẳng là , nên gật đầu bừa.”
Lan Chi phắt lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt nóng rực chằm chằm Tần Thù đang thản. nỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ hoảng loạn baovi_pham_ban_quyen trùm lấy anh. Cảm giác thẳng như dây đàn sắp đứt. Nếu không phải Bảo Châu đột ngột hối hôn, Tần Thù đã lấy tên thanh niên trí thức đó, và họ sẽ lướt qua đời nhau mãi mãi.
mắt như của Tạ Lan đầy ẩn ýbot_an_cap: “Trước khi mất ông nội từng nói vớivi_pham_ban_quyen nhà Tạ, cô gái tên Thù của họ Tần sẽ là con dâu nhà họ Tạ.”
Tần Thùvi_pham_ban_quyen kinhvi_pham_ban_quyen ngạc nghẹn lời. Ông nội chưa từng nói với cô chuyện này.
Tạ Lan Chi cười biếm: “Chúleech_txt_ngu hai cô bảo đã người trong mộng, cha tôi cho người đi ngóng, nhận tin tức là thật mớivi_pham_ban_quyen định tôivi_pham_ban_quyen em họ cô.”
Anh khôngvi_pham_ban_quyen ngốc. Quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời Tần , anh đã hiểu rõ của gia đình chú hai cô. Mọi chuyệnbot_an_cap trùng hợp đến lạ lùng. Bảo có bàn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắp đặt của họ thì Tạ Lan Chi không tin.
Thù càng thêm chấn động. Không có nội tình này, nhà họ xác nhận cô đã “có nơi có chốn” chấp nhận Tần Bảo Châu.
Cô nén cảm xúc hỗn độn trong lòng, trêu Tạ Chi đang mặt nặng mày nhẹ: “Xem ra chúng cũng duyên phết đấyvi_pham_ban_quyen chứ, đi một lớn cuối cùng vẫn về nhau.”
Tạbot_an_cap Lan không nói gì, cúi đầu nhìn bàn tay đỏ ửng trong lòng bàn tay Tần Thù. Lần này, anh không chút do dự lấy tay cô, đưa lên thổi nhẹ.
“Sau này đừng đánh người nữa, làm mình bị đáng đâu.”
Người đàn ông lạnh như băng nói lại dịu dàng đến nao lòng.
Tần nhướng mày: “ người thì đau tay thật, nhưng mà xả giận sướng lắm.”
nàyvi_pham_ban_quyen ai bắt nạt côvi_pham_ban_quyen, để tôileech_txt_ngu giúpbot_an_cap.”
Tạ Lan Chi tuyên bố chủ quyềnvi_pham_ban_quyen xong, lại cúi xuống thổi thổi tay cho cô. Bàn nhỏ bé mềm mại thếvi_pham_ban_quyen này, anh không hiểu sao lại có lực đánh người .
Tần Thù nhìn người đàn ông đang nghiêm túc và xót xa cho mình, trong lòng nảybot_an_cap sinh một cảm xúc lạ .
Ánh mắt cô quá bỏng. Tạ Lan Chi ngước mắt lên, chạm đôi mắt long lanh cô. Bốn nhìn nhau, khí muội trùm.
Ánh mắt Tạ Lan rơi xuống đôi môi đỏ mọng đang khẽ mím của Thù, từ từ cúi đầu xuống.
Khoảng cách giữa họ ngày càng gần.
đến mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau.
Chỉ cần Tạ Chi nhích thêmvi_pham_ban_quyen nữa thôi là họ sẽ hôn nhau.
“Tạ Chi, hôm nay anh đánh chưa?”
Một câu hỏi “đi vào lòng ” của Tần Thù phá tan bầu không khí mập mờ vừa nở. Tạ Lan Chi nhìn nụ cười rạng rỡ cô, tim như hẫngbot_an_cap một nhịp. Anh hít một hơi, trầm giọng đáp:
“Đánh rồi.”
Tạ Lan Chi giơ ngón tay lên, nhàng vuốt qua chóp mũi Tần Thùleech_txt_ngu, rồi đưa ngón tay dính vệt đen cho cô xem: “Lúc bôi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cẩn thận quẹt phải đấy.”
Anh nhìn cô với ánh kỳ quặc, quơ hỏi: “Saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên tôi đánh răng chưa?”
A Mộc Đề là người chăm lo sinhvi_pham_ban_quyen hoạt cho anh. Trừ nhữngvi_pham_ban_quyen vết thương nặng khó vệ sinh, anh vẫn giữ thói quen sạch sẽ như trước.
Thù rụt tay lạileech_txt_ngu, viện đại một cái cớ: “Sợ hôi chứ sao.”
“” Tạ Lan Chi cạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời.
Thù đặt chậu cơm đậy vải màn lên anh: “Lần này cơm no, anh cứ thả phanh mà ăn.”
nói ngọt ngào pha chút trêuleech_txt_ngu chọc, ý cười không giấu được.
Tạ Lan Chi chậu , tâm trạng buồn bực, có cảm giác con heo. Lần đầu tiên anh tự hỏi bản thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sức ăn của mình phải hơi lớn quá rồi không?
Tần xách đồ lên, vẫy tay chào: “ về , nay tặng anh món lớn.”
Tạ Lan Chi hỏi: “Quà gì?”
Tần Thù cười hiểm: “Đương nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đồ ngon rồi!”
Nhắc đi nhắc lại chuyện ăn uống, dường như cô đang ám chỉ điều gì . Tạ Lan Chi nhìn theo bóng lưng quyến của cô khuất dần, trực mách bảo cô vợ nhỏ này sắp gây chuyện rồi.
Trực giác của Tạ Lan Chi luôn đúng, và lần này sự tò mò của anh đã khơi dậy. Anh vừa ăn cơm vừa suy nghĩ, đôi sâu thẳm lóe lên tia khó lường.
Cốc cốc!
Hoàng hôn buông xuống, tiếng gõ vang lên. Mộc trở lại với vẻ mặt phẫn nộ.
Tạ Lan Chi bình thản nhìn : “Hỏi được gì rồi?”
A Mộc Đề tức giận: “Là vợ phó đoàn trưởng, Ngọc Trân, nói với Vương Tú Lan.”
Chồng Tôn Ngọc Trânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triệu Vĩnh Cườngbot_an_cap, phó đoànvi_pham_ban_quyen trưởng . Tạ Lan Chi nhíuvi_pham_ban_quyen mày: “Tại sao Tôn Ngọc Trân lại làm thế?”
Abot_an_cap Mộc Đề lạnh: “Cô ta biếtbot_an_cap Vương Tú Lan thích anh, nênleech_txt_ngu giục Lan bôi danh dự chị dâu, để Vươngbot_an_cap Tú Lan có cơ hộibot_an_cap.”
“Em thấy Vương Tú Lan chắc bị lợi dụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Triệu Vĩnh Cường dạo này nhảy nhót tưng bừngvi_pham_ban_quyen , cộngleech_txt_ngu thêm vợ hắnleech_txt_ngu làmleech_txt_ngu, rõ muốn bôi nhọ danh dự anh và chị dâubot_an_cap.”
đồn Tần Thù quan hệ nam nữ bất chính mà lan , nước bọt người đời đủ dìm cô. Tạ Lan Chi chồng, vinhvi_pham_ban_quyen cùng hưởng, chắc chắn cũng bị người ta chọc vào cộtvi_pham_ban_quyen sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Một tên trúng hai đích, tính toán thật!
Tạ Lan Chi trầm ngâm, ngón tay gõ nhịp trên lành . Một lúc sau, anh hỏi: “Dạo này Triệu Vĩnh Cường làm gì?”
Nhắc đến chuyện , A Mộc Đềbot_an_cap đen, đầy vẻ bất : “Ngoàivi_pham_ban_quyen luyện và đi tuần như thường , hắn còn lén lút thân thiết với mấy cán bộ quản lý, vẻ taleech_txt_ngu đây sắp lên nắm rồi.”
Nếu Lan Chi thực sự không khỏi hoặc tàn phếbot_an_cap, anh sẽ phải rời quân ngũ vĩnh viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhưng sựvi_pham_ban_quyen xuất hiện Tầnbot_an_cap Thù đã mang lại bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoặt mới.
A Mộc Đề không trôi cục này, thăm Lanleech_txt_ngu Chi: “Anh , chúng ta có cần làm gì không?”
Cường quá ngông cuồng , cầnbot_an_cap phải cho hắn một bài học nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai.
Lanbot_an_cap Chi lắc đầu, trầm : “Chuyện này không quan đến Triệu Vĩnh Cường.” Giọng điệu nịch, mang sự tin tưởng khó hiểu.
A Đề sốt ruột: “Sao lại không quan? Hắn chuộc lòng ngoài , vợ hắn lưng chị dâu, em thấy chồngvi_pham_ban_quyen hắnvi_pham_ban_quyen cùng một giuộc!”
Tạ Lanleech_txt_ngu Chi liếc xéo anh, giọng: “Đầubot_an_cap cậu toàn nước ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
A Mộc Đề họng trước điệu “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép” của anh.
Tạ Lan Chi nói tiếpvi_pham_ban_quyen: “Triệu Vĩnh Cường từng lập công hạng nhất, vào sinh ra , là quân nhân cóleech_txt_ngu khí phách, taleech_txt_ngu giới hạn của mình.”
“Con người aileech_txt_ngu thay .” A Mộc lí nhí phản bác.
Tạ Lan Chi vẫn khẳng định: “Triệu tuy giỏi tính toán nhưng sẽ dùng đoạn hạ lưu bẩn thỉu lưng như thế.”
Anh và Triệu Vĩnh Cườngbot_an_cap là đối thủ đội chung, chẳng ai phục ai, vừa là địch vừa là bạn. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Tạ Lan Chi dám nói anh hiểu Triệu Vĩnh còn hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính mình.
A Mộc Đề vẫn tin phục Tạ Lan Chi, nhíu mày rậm: “Vậy này xử thế nào?”
Lan Chi xoa xoa cái chân trái đau nhức vì buổi bị gián đoạn trị liệu, đầu óc cũng ong ong. Anh thở hắt ra: “Triệu Vĩnh Cường cóbot_an_cap ở doanh trại ?”
A Mộc Đề lắc đầu: “Không, hắn dẫn đi tuần núi .”
Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi ra : “Đợi hắn về, cậu kể lại đầu đuôi sự việc cho nghe, cấmbot_an_cap mắm dặm muối.”
Tôn dù sao cũng là nữ, anhbot_an_cap không lý. Vợ ai người nấy dạy, anh tin Triệu Vĩnh Cường sẽ biết làm gì.
Đề nhớ đến tính vừa cứng của Triệu Vĩnh Cường, mắt sáng : “ này hay!”
Tối hôm đó.
Triệu Vĩnh xách một hộp sữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nha và một đồ hộp đến bệnh xá Tạ Lan .
Người đàn ông ngoài ba mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cao bảy tám, ngũ quan chính, mắt , rậm toát lên vẻ kiênvi_pham_ban_quyen nghị nhưng cũng đầy vẻ tinh ranh của kẻ giỏi toan tính.
Lúc Triệu Cường , Tạ Lan Chi đang dựa vào đầu giường đọc mộtbot_an_cap cuốn sách ngoại ngữ. Triệu Vĩnh Cường nhìn bìa sách chẳng gì, mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng là châm :
“Nghe đồn sắp chết, sốngbot_an_cap chết , sao tôi thấy sắc mặt cậu hồng hào nhỉ!”
Chi gập sách lại, ngẩng mặt lạnh lùng tấm mồ vì đau , liếcleech_txt_ngu nhìn Triệu Vĩnh Cường, đáp trảbot_an_cap:
“Không bằng cậu, khỏe như trâu, ngày cũng luồn đến cái nhà cũng quảnvi_pham_ban_quyen không xong.”
“Cậu đánh rắm!”
Triệu Vĩnh Cường nổi đóa, trừng mắt: “Ông đâybot_an_cap luồn cúi bao giờ? Mồm chó không mọc được ngà voi!”
đập mạnh mấy món xỉ mang đến lên bàn cái .
Tạ Lan nhìn bàn rung lên bần bật, môi giật giật. cái dạng này giống đến gây sự là xin lỗi.
Ánhvi_pham_ban_quyen mắt đen cảm của Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm Triệu Vĩnh Cường đang phẫn nộ, nhìn đến chột dạ, ánh mắt lảng tránh.
Cuối cùng hắn cũng chịu hạ mình mở : “Nói đi, vợ cậu đãbot_an_cap khai gì ?”
Giọngvi_pham_ban_quyen Tạ Lan Chi hơi run, ngắt quãng đau, nhưng Cường không nhận ra. phiền phức, hắn ngồi thụp xuống như bóng xì hơi, ấp úng:
“Đàn bà con gái biết cái gì, nghe người ta bậy rồi hùa theovi_pham_ban_quyen thôi. Lúcleech_txt_ngu đến đây tôi đã giáo huấn ta rồi, bảo cô ta sau này , còn dám nóileech_txt_ngu lung tung nữa tôi ly hôn!”
Tạ Lan Chi nhíu mày kiếm, rõ ràng không hài với câu trả lời này. nhìn Vĩnh Cường sắcbot_an_cap lẹm: “Cô ta nghe ai nói?”
Triệu Vĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường gãi đầu húi cuavi_pham_ban_quyen, không chắc chắnleech_txt_ngu lắm: “Hình như nghe được ở ăn, cụ thể tôi cũng rõ, hay để tôi về hỏi lại?”
Tạ biết ngay Ngọc nói dối. Nhà toàn lính tráng, người nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất ít khi bot_an_cap đó. Nếu thật sự tin đồn xuấtvi_pham_ban_quyen phát từ ăn, Mộc Đề không thể không biết.
sắc mặt anh không ổn, Triệu Vĩnh Cường : “Sao thế? Có vấn đề gì à?”
Phải côngbot_an_cap nhận, giác quan của này nhạy bén.
Tạ Lan Chi lắc đầu: “ hỏi nữa, bảo vợ cậuleech_txt_ngu sau đừng ăn nói lung tung.”
Nhớ lại những lời khó nghe của Vương Lan, mặt lạnh , sát khí trong mắt hiện rõ. Dưới cái nhìn xét của Triệu Vĩnh Cườngleech_txt_ngu, anh nhấn mạnhvi_pham_ban_quyen:
“Tần Thù là con dâu bố mẹ tôi chọn lựa kỹ , cô ấy xuất thân thế gia y họcbot_an_cap, từ nhỏ chỉ biết học nên hơi ngây thơ, ít xã hội, không đáng phải chịu những đồn như vậy.”
Triệu Vĩnh kinh ngạc thốt lên: “ là bác sĩ thật hả?”
?” Tạ Chi nghi hoặc.
“Mấy hôm nay cả đoàn đồn lên, bảo vợ cậu là thần , kéobot_an_cap cõi chết trở về, còn chữa được chân cậu, khen cô ấyleech_txt_ngu như Hoa Đà thế vậy.”
Triệu Vĩnhvi_pham_ban_quyen Cường nhìn cái trái đắp chăn của Tạ Lan Chi, ánh mắt phức tạp. thêm một câu: “ sự chữa được không?”
Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan Chi giọng điệu nhẹ nhàng: “Tháng sau biết đâu mình lại so tài được đấy.”
“Thật á?”
Triệu Vĩnh Cường trợn mắt, không thểbot_an_cap nổi.
“Lúc cậu khiêng xuống núi xương còn cả ra, mà chữa được?”
Tạ Lan Chi vén chăn, để vết sẹo khủng khâu cả mũi trên chân trái. Triệu Vĩnh nhìn thương xuyên thấu bắp chân, cổ họng nghẹn ắng, tâm trạng trĩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặng.
Gần tin đồn trong doanhleech_txt_ngu trại hắn phải không . Ban đầu còn mong chờ và mừng, càng về sau tin càng quá đáng, khiến hắn có cảm giác , bực vừa khó .
“Tôi không làm phiền người chứ?”
nói ngọt mang theo ý cười củabot_an_cap Thù vangvi_pham_ban_quyen lên ở . Cùng đó, mùi thức ăn thơm nức mũi bay vào.
Thơm quá!
Triệu Vĩnh Cường quay lại, đập vào mắt là cô gái trắng trẻo, đẹp trong chiếc kẻ caro bước . Áo của cô bị bắn chútvi_pham_ban_quyen nướcbot_an_cap canh nấu nên đã thay chiếc váy mẹ mua cho dịp cưới hụt.
Chiếc váy tôn lên eo con kiến, dáng người đẫy đà quyến rũ, gương mặt kiều diễm động lòng người.
Tạ Lan Chileech_txt_ngu vợ mình đẹp “chói mắt” thế kia thì lập tức ngồi thẳng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Anh vớ lấyvi_pham_ban_quyen cái áo khoác quân phục đưa cho cô: “ tối trờivi_pham_ban_quyen lạnh, em thêm áo vào.”
Giọng thấp có chút căng thẳng mất tựleech_txt_ngu nhiên.
Tần Thù ngơ ngác nhìn , tìm dấu hiệu đùa trên mặt anh. Lạnh chỗbot_an_cap nào? Anh không thấy hôi đang rịn trên trán cô àvi_pham_ban_quyen? Nhưng cô không nói nhiều, nhận lấy áo khoác vắt lên lưng ghế.
Cô bày hộp cơm và một chậu đậy vải lên bàn.
Triệu Cường lập tức nhận ra gái xinh đẹp như tiên nữvi_pham_ban_quyen này vợ Lan Chi. Hắn lúng túng đứng dậybot_an_cap, đứng nghiêm trang, khách sáovi_pham_ban_quyen: “Đây là dâu phải không, chào em chào em, anh là chiến hữu của Tạ đoàn trưởng, tên là Triệu Vĩnh .”
Cô gái xinh xắn thế này, thằng nhãi Tạ Lan đúng làvi_pham_ban_quyen tốt số!
Tần đáp : “Chào anh, Thù. Anh ăn cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa? Có muốn ăn cùng một chútvi_pham_ban_quyen không?”
Câu sau hoàn là xã .
Triệu Vĩnh Cường chối nhưng mùi rũ khiến sâu rượuvi_pham_ban_quyen trong bụng ầm ĩ. Hắn nuốt lời từ chối xuống, cười toe toét: “Chưa ăn, thế thì ngại quá, anh làm phiền nhé.”
Tạ Lan Chi sầm mặt, lườm cháy mắt, đuổi khéo: “Về ngay, không có phần của cậu.”
Vĩnh Cường mặt hề hề: “Là em dâu mời tôi mà.”
Tạ Lan cước đá trúng chân : “Ai em dâu cậu? Cậu chiếm tiện nghi của ai đấy hả! Cậu kém tôi sáu , biết gọi một tiếng anh à?”
đá cái, Cường đòn, cười đắc ý né tiếp theo Tạ Lan Chi, chủ độngvi_pham_ban_quyen ăn đến trước giường bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tần Thù xới cơm, tướng giỡn như con thì thuận xới cho Triệu Vĩnh Cường một bát.
Bữa nay thịnh : canh câu hầm thuốc , kho tàuleech_txt_ngu, rau cảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xào vàleech_txt_ngu ốp la.
Nhìn bốn món một canh, Triệu Vĩnh Cường trố mắt: “Cậu ăn sang thế này á?!”
Tạ Lan Chi nhìnvi_pham_ban_quyen sườn kho óng ánh, canh bồ bổ dưỡng, bất ngờ vì bữa thịnh nay. Anhbot_an_cap cằm kiêu : “ do Tần Thù tự tay làm .”
Triệu Cường giơ với Tần , khen nở: “Tay nghề em dâu đỉnh thật.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thù đũa cho hai người, cười mỉm: “Mọi người tranh thủ ăn nóng đi .”
Cô lấy khăn lau mồ hôi trên Tạ Chileech_txt_ngu: “Chân lại đau à? Ăn xong em châm cứu cho mấy mũi.”
“Ừ.” Tạ Chi cụp mắt nhìn bát cơm, lúng búng đáp.
Triệu Vĩnh Cường bên cạnhleech_txt_ngu nhìn đôi vợ trẻ tình cảm mà tị nổ mắt. Nhưng rất nhanh, chú của hắn bị vị món ăn thu hút. Sườn non đậm đà, cắn miếng ngập chân răng; canh bồ ngọt thanh, mềm tan; ngay cả rau xào và trứng ốp lanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng ngon lạ .
Tần Thù mang đến chậu cơm chừng tám . Tạ Lan Chi và Triệu Cường ăn đến cơm cuối cùng, vétbot_an_cap sạch sành sanh mà vẫn thòm thèm.
Tần Thù toát mồ hôileech_txt_ngu hột, thấy hai người đàn ông này ăn còn khỏenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn .
Triệu Vĩnh gặm sạch cái đùi bồleech_txt_ngu câu, xương vàoleech_txt_ngu bát khôngleech_txt_ngu, nhìn Tạ Lan Chi vẫn đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net húp canh, đảo mắt tinh quái: “Tạ đoàn trưởng, dạo này tôi lý đoàn vất vả, thỉnh qua đây ăn ké cơm không quávi_pham_ban_quyen đáng chứ?”
Cơm ngon thế này, ăn một lần nhớbot_an_cap cả .
Tạ Lan Chi lườm hắn, cười : “Mặt dàyvi_pham_ban_quyen như cái tường thành bo thêm cái lô cốtvi_pham_ban_quyen ấy nhỉ!”
Triệu Vĩnh Cường không xấu lấybot_an_cap làm vinh dự: “Thế chứng tỏ da dày thịt tôi béo, không thì chết bao nhiêu lần rồi.”
Tạ Lan Chi đặt bát xuống, nhìn miếng thịt đùi bồ câu trong bát mình, im lặng. Anh cau , vẻ mặt đầy nghi .
Triệu Vĩnh hiểu ý đội ngay, giả vờ bâng quơ: “ nghe nói nhà ăn có thịt bồ câu, hàng bách hình như cũng không bán món này.”
Nói xong, hắn liếc nhìn Tần Thù đang nghịch mấy cây kim bạc.
Tần Thù ngẩng đầu, bắt gặp hai ánh mắt dò xét đầy vấn. Cô mỉm : “Canh bồleech_txt_ngu câu ngon không?”
Cường chép miệng khẳng : “Ngon!”
Tạ Lan Chi mím , nhìn thấu sự trêu chọcvi_pham_ban_quyen trong đáy mắt cô. Anh chợt nhớ ban ngày cô bảo sẽ tặng anh một món quàvi_pham_ban_quyen lớn.
câuleech_txt_ngu ở đâu ra thế?”
Tần đặt kimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống, lôi từ túi vải ra mộtbot_an_cap vật được trong giấy vệ sinh màu đỏ.
người xem cái này là gì.”
Cô mở lớp giấy ra, để lộ chiếc máy ảnh mini hình nhật.
“Cái ở đâu ra?”
“Cái gì thế ?!”
Tạ Lan Chi và Triệu Vĩnh Cường đồngbot_an_cap thanh lên, vẻ mặt nghiêm trọng tột độ. Khí thế tỏa ra từ họ, ánh mắt dán chặt vào vật trên tay Tần Thù.
Tần Thù đặt món đồ lên bàn, chậm nói: “Hai hôm naybot_an_cap em hay thấy con câu lờ trên bầu doanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trại, không biết trước ngực nó đeo cáileech_txt_ngu . mò quá em bắn xuống , ai ngờ mạnh tay làm chết toi, là em hầm canh luôn.”
Tạ Lan Chi và Vĩnh mặt bắt chuyểnvi_pham_ban_quyen sang màu xanh lá. Trong lòng họ đã đoán được lai lịch bồ câu .
Tần quan sát họ, tiếp tục: “Em nói thật đấy, biết nó đeo cái gì trước , trông lạ lắm.”
người đàn ông đồng thời cúi gậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, thốc nôn tháo. Họ muốn nôn hết bát canh bồ câu vừa húp ra ngoài.
Tần giả vờ ngây thơ, thốtbot_an_cap hỏi: “Hai sao thế?”
Triệu Vĩnh Cường mócleech_txt_ngu đếnbot_an_cap chảy cả nước mắt, mếu máo: “Em dâuleech_txt_ngu ơi, đó là bồ được huấn luyện đặc biệt, bị cho ăn thuốc cấm đấy!”
Tần vẻ mặt bình thản, rõ ràng biết tỏng mọi chuyện, lén nhìn Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Mặt anh vốn đã trắng giờ như tờ giấy vì nôn khan. Cô thấy hơi áy náyvi_pham_ban_quyen, bước tới vỗ lưng cho anh: “ anh uống là bồbot_an_cap câu hoang em dưới núi đấy.”
Cô đâu có ngốc, loại bồ câu “có vấn đề” như thế, biết ăn vào có trúng độc chết người .
Tạ Chi vàbot_an_cap Triệu Vĩnh Cường sững người. Xác định không ăn phải thuốcvi_pham_ban_quyen độc, họ mới tập trung vào chiếc máy ảnh mini bàn. Hai người nhìn nhau, khí đằng , đồng thanh hô :
“A Mộc Đề!”
Mộcbot_an_cap !”
“Có!”
A Mộc Đề thoắt ẩn hiện đẩy cửa bước .
Tạ Lan Chi cơ căngleech_txt_ngu cứng, trầm giọng lệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Đi mời Lạc sư trưởng và Chính ủy đến đây.”
“Rõ!”
Mộc Đề liếc nhìn vật bànvi_pham_ban_quyen đầu chạy biến.
Tần Thù điềm nhiênbot_an_cap thu dọn bát đũa. Triệu Vĩnh nhìn cô rồi nháy mắt ra Lan Chi, biểubot_an_cap cảm kỳ hước.
Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi lờ đi, mắt lạnh nhìn chằm chằm chiếc máyvi_pham_ban_quyen ảnh mini bọc trong đỏ. Bồ câu đưa thư không lạ, nhưng loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang theo thiết bị cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khí nhỏ thế này thì lần đầu tiên anh thấy.
Anh ngước mắt nhìnvi_pham_ban_quyen Tần Thù đang rửa tay xongbot_an_cap, ngón tay thon dài mân mê cây kim bạc. Suy một lát, anh : “Con bồ câu còn sống không?”
Đã là bồ đưa thư thìvi_pham_ban_quyen chắc chắn người nuôi. Muốn kẻ sau, con bồ câu này là mấu chốtbot_an_cap.
Tần Thù bình thản: “Sống, emvi_pham_ban_quyen nhốt trong cái lồng đùngbot_an_cap ngoài sân ấy, chả biết cái lồng đó vốn dùng để nhốt con .”
biết!” Triệu Vĩnh Cường vào, chỉ Tạ Lan Chi cười nói: “Năm ngoái cậu ta nhặt được con sói conleech_txt_ngu què , nuôi mấy tháng về rừng.”
Tần Thù gậtbot_an_capleech_txt_ngu: “Hèn chi có sói.”
Cô khua khua kim bạcbot_an_cap trước mặt Tạ Lan Chi, ý bảo bị châm cứu. Nhưng anh ánh mắt lạnh lùng dò xét, không ý định hợp .
Vĩnh Cường dậy, dè dặt hỏi: “ dâu, để anh về cùng em mang con bồ câu qua đây?”
Tần Thù im nhìn Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang trầm , chấp hiện rõ trên mặt. Tạ Lan Chi quay sang Triệu Vĩnh Cường: “Cậu tự đi đi.”
“Thế tôi đi đây!” Triệu Vĩnh Cường phấn khích, nhìn Tần thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô không phản đốivi_pham_ban_quyen liền chạy biến, chậm cô đổi ý.
Phòng bệnh chỉ hai người, không khí như đông cứng . Tạ phá vỡ sự im lặng, đưa tay về phía Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù:
anh gọi em là A Thù nhé, được không?”
Giọng nói dịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dàng êm tai như suối chảy. Thù chớp mắt không hiểu, ậm ừ: “Được thôi”
đặt bàn tay không cầm kim vào tay anh. Tạ Lan Chi kéo cô xuống mép giường, nụ cười trên môi đúng , điềm tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
“Thời gian qua vất vả cho em chăm anh rồi, món quà lớn tối nay anh rất thích, em có muốn gì không?”
Anhvi_pham_ban_quyen cố tình nghiêng góc mặt đẹp về phía cô, ánh dàng thâm tình như , hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng. Nhưng Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù lại thấybot_an_cap sởn gai ốc, trực mách anh đang tính kế đó.
Cô cười mỉm: “Emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn nhiều thứ lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn cho em ?”
Đáy mắt Lan lóe lên tia sáng tối tăm, giọng nịch: “Chỉ cần em muốn, anh đều sẽ đáp ứng.”
Tần nghiêng : “Vậy em muốn một đứa con thì sao?”
“” Tạ Lan Chi tắt đài. Mặt nạ hoàn hảo nát. gượng gạo đông cứng trên môi.
hít sâu, cứng : “ cái .”
Cả này tuyệt tự rồi. Tần Thù muốn có con, hoặc là cắm sừng anh, hoặc là hôn. Cả hai phương án này anh đều không chấp !
mặt vừa nhẫn nhịn vừa uất ức của anh, Tần Thù buồn cười. Cô ngón út gãi nhẹ vào lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay anh: “Đừng diễn văn nữa, muốn hỏi gìvi_pham_ban_quyen thì hỏivi_pham_ban_quyen đi.”
Tạ Lan Chi lúngbot_an_cap túng, bất chấp mũi hỏi : “ đã sớmleech_txt_ngu phát bồ câu vấn đề?”
Thù gật đầu: “Đúng, nào cũng lượn lờ trên đầu em, ngực đeo cái nợ kia, khôngbot_an_cap có vấn đề mới lạvi_pham_ban_quyen.”
Vừa trả lời, cô vừa cởi nhân của anh ra. Tạ Lan Chi dang phối hợp. Thân rắn với những vết sẹo lớn đèn lên vẻ quyến rũ phong trần.
Tạ Lan Chi cầm chiếc máy ảnh mini lên tiếp: “Em biết cái này là gì đúng không?”
Tần Thù dời mắt khỏi bụng sáu múibot_an_cap của , nhạt giọng: “Em thấy máy tương ở tiệm chụp hình , to hơn cáivi_pham_ban_quyen này nhiềuvi_pham_ban_quyen.”
Cô ngồi ở cuối giườngbot_an_cap, xắn ống quần anh lên. Suốt quá trình châmvi_pham_ban_quyen cứu, anh không nói thêm câu . Mãi khi kết thúc, anh mới nhìn chằm chằm gương mặt diễm của cô, hỏivi_pham_ban_quyen câu cuối cùng:
“Làm sao em biết câu đưa thư, và sao biết thứ này quan trọng?”
Người biết gì sẽ nghi ngờ con câu đầu tiên. Họ có thể tò mò mà tháo tung cái ra hoặc vứt đi. Thịt hấp hơn cái hộp nhựa đen sì kia.
Thù cười: “Cuối cùng cũng hỏi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng tâm .”
Cô kéo ghế ngồi đối anh, bình thản giải : “Ông nội em thời trẻ nam bắc, kiến thức uyên bác . Ông kể cho em nghe nhiều chuyện thú vị, đó có chuyện bồ câu thư. kỷ trước bồleech_txt_ngu câu đưa thư từng gây ra sự kiện lớn, ông kể hết cho em nghe rồi.”
Đây là kịch bản cô đã soạn sẵn trong đầu khi nhận nghi ngờ của Tạ Lan Chi. những việc cô làm không với lòng, nhưng làm rồi thì tránh khỏi bị nghi ngờ. Cũng may thời này chưa có , không bị bóc phốt.
Rầm!
Cửa phòng bị . Lạc sư trưởng và một người đàn ôngleech_txt_ngu trung niên vào.
“Lan Chibot_an_cap, nghe nói bắt được một tên đặc vụ nhỏ? Đâu rồi?!”
Gương mặt uy nghiêm của Lạc sư trưởng đằngbot_an_cap đằng sát khí quanh phòng bệnh. Tạ Lan Chi đang nằm châm cứu thấy đạo chống định ngồi .
“Không được động đậy!”
Tần Thù lên tiếng ngăn cản, tay cô ấn lên bờ vai trần rắn chắc anh: “Đang châm cứu giảm đau, kim sâu nông một ly đều hỏng hết. Nếu loạn kim, mười tiếng tới anh sẽ phải đau thấu trời đấy.”
cô nghiêm khắc nhưng pha chút ngọt ngào, nghe chẳng chút thương . Lạc trưởng lại nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lọt tai, ra lệnh: “Cậu đấy!”
Ông và Chính ủy bước nhanh đến bên giường, những sẹo trên mặt và ngườileech_txt_ngu Tạ Chi, cùng chânbot_an_cap đầy kim, hốc mắt sư trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ lên vì xót xa. Nhưng ông không quên nhiệm vụ chính.
Chi, nói rõ hình nào.”
Lan vắnvi_pham_ban_quyen tắtbot_an_cap kể lại việc, vỗ nhẹ tay Thù: “ Thù, em đưa vật bàn cho Lạc sưleech_txt_ngu trưởng.”
“Vâng.”
Tần Thù đưa chiếc máy ảnh mini gói trong giấy đỏleech_txt_ngu cho Lạc sư trưởng. Ông cẩn lấy: “Lão Lưu, xem cái này .”
Chính ủy Lưu đeo kính , xem xét rồi sáng rực lên: “Lão Lạc, đây là máy ảnh mini của nước ngoài, thiết kế tinh xảo, cơ bên trong vẫn hoạt , cực kỳ có giá trị nghiên !”
sư trưởng không rành đồ nghệ cao nhưng nghe giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điệu phấn ủyleech_txt_ngu biết tầm quan trọng của nó.
“Thật hả?”
“Thậtvi_pham_ban_quyen! này phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáo ngay lên Bắc , nhất là gửi về viện nghiên cứu, chắn giúp ích lớn cho khoaleech_txt_ngu học nước nhà!”
Nói xong, nhìn Tần Thù đầy phấn khích: “ đồng chí, conleech_txt_ngu bồ câu đó còn không?”
“Sốngvi_pham_ban_quyen nhăn răng! đến đây!”
Triệu Cường xách cái lồng sắt to đùng, mồ hôi nhễ nhại xông vào. Con bồ câu xám trong lồng vẫn đang đập cánh phành phạch, trông rấtleech_txt_ngu mạnh.
!” Giọng Chính run lên vì kích động.
Hai vị đại lão đơn 963 cùng hai chỉbot_an_cap huy đoànleech_txt_ngu 1 bạc ngay tại chỗleech_txt_ngu. Cuối cùng họ quyết định gửi chiếcvi_pham_ban_quyen máy ảnh có khả năng chụp trộm ghi lại lộleech_txt_ngu trình về Bắc Kinh trong đêm. Con bồ câu sẽ được giữ lại “dụvi_pham_ban_quyen rắn hang”.
“Tiểu đồng chí Tần, lần này cô lập công lớn đấy! Tôi mặt tổ toàn thể chiến sĩ đơn vị 963 cảm ơn cô!”
sư trưởng Chính ủy Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chào Tần Thù theo nghi thức quân đội đi cùng chiếc máy ảnh. Triệu Vĩnh Cường cũng xách lồng chim chạy theo Tạ Lan chỉ đạo.
Trời tối dần. Tầnvi_pham_ban_quyen Thù rút cho Tạ Lan Chi xong, tâm trạng vui vẻ ngâm nga về. A Mộc Đề cô xuống lầu, nhìn theo bóng lưng cô với vẻ đầybot_an_cap ủy khuất. Lâu rồi anh đượcleech_txt_ngu miếng cơm nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của chị dâu nấu, trong khi cái tên mặt dày Triệu Vĩnh Cường đã được .
Trong phòng bệnh, Tạ Lan Chi nhìn bóng cây ngoài cửa sổ, đột ngộtbot_an_cap nói: “A Mộc Đề, cho người dõi Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc Trân.”
Mộc đang dọn , đáp ngay: “Rõ!”
“Xem gần đây cô tiếp xúc với ai, đừng bứt dây độngleech_txt_ngu , có gì báo cáo .”
Tạ Lan Chi không để Triệu Vĩnh Cường vấn vợ mình làm sứt mẻ tìnhvi_pham_ban_quyen cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đành để A Mộc âm thầm điều travi_pham_ban_quyen nguồn cơn tin đồnleech_txt_ngu. Về mảng tình báo, A Mộc là chuyên gia donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính cha Tạ đào tạo.
Lan Chi day day sống : “Bên Hương Cảng có tin gì ?”
“Vẫn chưa, nhưng chắc cũng sắp rồi, chỉ vài ngày thôi.”
“Bắc Kinh đã dùng chưa?”
“Lão gia nhận tin xong ra lệnh ngừng ngaybot_an_cap lập tức. Nghe nói ông cụ nổi trận lôi đình khi biếtleech_txt_ngu anh đã dùng hơn mười liều thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , phu nhân ở cũng khóc hết nước mắt”
Tạ Lan Chi ngắt lời: “Tình hình Hương Cảng nghiêm trọng thế nàobot_an_cap?”
Sắc mặt Mộc Đề xấu đi: “Khu ổbot_an_cap chuột, hơn 90% con nghiện đều dùng Conapattadine thay .”
Lan Chi mím , sát hiện lênbot_an_cap trong mắt. bỗng hỏi: “Theo , Tần Thù chưa từng rời Vân Quyến, sao cô Cảng?”
Nếu không nhờ Tần Thù ngăn cản, rằngleech_txt_ngu anhleech_txt_ngu cũng đã nghiện thuốcleech_txt_ngu đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người bên kia. Công lớn thuộc về cô, cứu được biếtbot_an_cap bao người trong nước.
A Mộc Đề gãi : “Em cũng thắc mắc, hay là chị dâu tiên tri?”
Tạ Lan Chi cười nhạt: “Cô tiên tri thì đãbot_an_cap chẳng lấy tôileech_txt_ngu.”
Trong anh, Tần như chú cừu non bí ẩn đầy mâu thuẫn. Chỉ cần nắm được thóp, anh sẽbot_an_cap lột trần cô xem bên trong có gì.
A Mộc Đề bình: “Lấy anh là phúc phận chị dâu đấy chứ, baoleech_txt_ngu nhiêu tiểu thư Bắc Kinh gả cho anh chẳng được.”
“Bao cơ?”
Giọng nói cười cợt vang lên từ phía sau. Tần Thùbot_an_cap đứng ở cửa, cười như không cười A Đề: “Để tôi nghe ‘miếng thịt thơm’ Tạ Lan Chi này được bao nhiêu người thương nhớ nào.”
A Đềleech_txt_ngu cứng người, quay lại tự vả vàoleech_txt_ngu miệng mình: “Chị dâu đến rồi à, cái mồm em hay nói bậy, em chém gió đấy chị đừng .”
Nóivi_pham_ban_quyen xong lén lút lùi về phía cửa thẳngleech_txt_ngu.
Tần Thù bật cười, ném đốngleech_txt_ngu vào ngực trần của Tạ Lan Chi: “Cởi áo ra.”
Tạ Lan cúi nhìn đôi găng tay cao su trong lòng: “Làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì thế?”
Thù không đáp, kéo che giường lại, khoanh tay đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìnleech_txt_ngu anh: “Cởi nhanh lên!”
Giọng điệu nũng nịu pha chút mất kiên nhẫn. Tạ Chi ngoan cởi áo.
Ánh trăng vào phòng, không khí mờ ám. Bóng hai in tấm rèm. Tần Thù ngồi lên ngườileech_txt_ngu Tạ Lan Chi, giọng trách :
“Tạ Lan Chi, cơ bắp , thả lỏng ra.”
Giọng đàn ông trầm khàn vang : “Em nhấc chân cao lên chút, đừng có cựa quậy!”
Thù người về trước, suýt ngã vào lồng ngực ướt đẫm mồ hôi của . cắn môi, ngón chân co lại: “ này không , theo cách cũ !”
Tạ Lan Chi nhìn những sợibot_an_cap tóc ướt dính cổ , máu xấu trongvi_pham_ban_quyen người trỗi dậy.
Tiếp theo là một trận gà bay chó sủa.
Vĩnh Cường ngửa cổ đi vào nhà vệ sinh mũi. Lúc quay lại, hắn nhìn háu vào nửa bátvi_pham_ban_quyen cơm còn thừa trên bàn, nghiến răng bưng lên ăn tiếp.
Mộc Đề mắt thán phụcbot_an_cap: “Phó đoàn, anh không sợ bổ hóa à?”
“Sợ gì, lắm chảy lần nữa.” Triệu vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhai nhồm nhoàm vừa nói giọng .
Lan Chi ăn xong, nhìn chết đói của hắn mà khinh : “Nhìn cái tiền đồ của cậu .”
Triệu Vĩnh Cường bật lại ngay: “Cậu thì cóleech_txt_ngu đồ, đại bổ trộn vào cơm mà ănvi_pham_ban_quyen xong chẳng thấybot_an_cap chảy giọt máu nào, chứng tỏ người cậu hư lắm .”
Ý mỉa Lan Chi yếu sinh lý quá rõ ràng. Mấy câu kháy đểu này trong quân ngũ là chuyện thường, nhưng xui cái là nó chọc đúng chỗ của Tạ . nay “ nhỏ” của anh lúc lên lúcvi_pham_ban_quyen xuống thất thường.
Thấy sắc Tạ Lan Chi đen lại, Triệu Vĩnh vội vàng nốt cơm rồi chuồn lẹ: “Tôi , đi trước đây!”
Tạ Chivi_pham_ban_quyen nhìn theo bóng lưng hắn với ánh mắt muốnvi_pham_ban_quyen giết người.
Thù gắp thịt ba bỏ vào bát anh, dỗ dành: “ chấp gì hắn, anh ăn cơm đi.”
Tạ Lan Chi phồng má tố cáo: “Hắn ăn cơm em nấu còn dám đábot_an_cap đểubot_an_cap !”
“Thế không cho hắn ănvi_pham_ban_quyen nữa.”
“Cho ngửi mùi cũng không .”
, anh hết.”
Tạ Chi hừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mũi, cúi đầu ăn tiếp. Tần Thù cười thầm, lại gắp thức cho A Mộc Đề.
Tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, Tạ Chi ngủ đến mức Tần Thù rút kim cũng không biết. thể đang hồi phục rõ rệt nhờ phác đồ điều trị kết hợp châm cứu, thuốc uống, thực phẩm và thuốc .
Trước khi , Tần Thù nhìn Tạ Lan Chi nằm trên giường với mắt phức , rồi từ từ di chuyển xuống “vùng cấm địa”.
Về nam khoa cũng có nghiên . Đã đến lúc phải xử lý rồi. đại bổ tích tụ trong người không giải tỏa thì dễ sinh biến. Cô tự nhủ, chậm nhất là ngày mai phải hoàn thành bước cuối cùng này.
hôm sauleech_txt_ngu.
Tần Thù cơm, thuốc và dán đến. Hôm nay không thấy A Đề và Triệu Vĩnh Cường đâu, thay vào đó là ba anh lạ hoắc, cao to đẹp traibot_an_cap.
“Chào chị dâu!” Ba đồng thanh hô to, nhiệt tình thái quá.
Thù thấy có điềm, nhìn sang Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thấy mặt anhbot_an_cap đen nồi. Lại đám đến ănvi_pham_ban_quyen !
mà hôm nay cô nấu dư dả. Nhưng đà này vàng núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc cũng lở.
Ba anh línhbot_an_cap mặt dày ngồi vàovi_pham_ban_quyen bàn ăn. Trong lúc ăn, một Tiểu đoàn trưởng họ Thẩmleech_txt_ngu quân hàm một vạch hai saovi_pham_ban_quyen thì thầm với Tạ Lan Chi:
“Tạ đoàn trưởng, núi phía dạo này không yên ổn.”
Tạ Lan Chi : “Tình hình thế nào?”
2 đi tuần ban ngày khiêng về cái xác dính ‘ nóng’ (chất độc).”
“Có được sống không?”
“Không ạ, chắc nội bộ phevi_pham_ban_quyen cánh chấp, không thấy người xâm nhập.”
Tạ Lan Chi ra lệnh: “Dạo này đi tuần nhớ mang đủ đạn dược, thấy ai mang hàng thì bắt sống. Nếu cự thì tiêu diệt tại chỗ, ưu tiên an toàn cho anh em mìnhleech_txt_ngu.”
Tiểu đoàn trưởng Thẩm cười toeleech_txt_ngu toét: “Rõ, bên Đoàn 2 cũng ý .”
Tạ Lan cúi xuống định thức ăn thì hỡi ôi, đĩa nào cũng trơn. Anh ngẩng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn ba cái đầy ngọn của ba tên cấp dưới, mặt đen sì.
Vừa chuyện vừa gắp, đúng làleech_txt_ngu cao thủ!
“Hay cho ‘Ám độ trần ’!” Tạ Lan Chi cười gằn.
Ba tên lính thấy không ổn, buông biến ra .
Tần Thù ngớ người gọi với theo: “Bát! Chưa trả bát!”
“Chị dâu, em choleech_txt_ngu người mang trả ạ!” Tiếng Tiểu đoàn trưởng Thẩm vọng lại từ lang.
Tần quay vào, lườm Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi: “Lính của ai cũng tự nhiên như ruồi thế ?”
Tạ Lan Chi cười khổ: “Hồi trước đóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kém, anh ăn chực của rồi, lúc ấy húp được bát cháo loãng cũng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạnh phúc.”
về những ngày tháng gian khổ và đội đã hy , nụ anh thoáng chút buồn. Thù im lặng thu dọn bát đũa.
Cơm nước xong , lại đến tiết mục châm cứu, uống thuốc đắng vàbot_an_cap bôi thuốc đen sì. Tầnbot_an_cap Thù thu dọn đồbot_an_cap , taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy chiếc hộp tròn cứng trong túi . Cô nhìn Tạ Chi nhắm mắtleech_txt_ngu dưỡng thần, hít sâuleech_txt_ngu một :
“Trị liệu hôm nay chưa xong đâu, em đi xin y tá ít đồ, anh đợi đấy.”
“Ừ” anhbot_an_cap trầm khànvi_pham_ban_quyen quyến rũ.
Tần Thùvi_pham_ban_quyen biến đi, tai đỏ bừng.
Lát sau, cửa phòng bị đẩy mạnh. Lan Chi mở trừng trừng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net A Mộc vừa xông .
“Cậu tốt nhất là có việcvi_pham_ban_quyen trọng.” Anh gầm gừ như con thú quấy rầy.
A Mộc Đề thì : “Hương Cảng có tin rồi! Tình hình nghiêmvi_pham_ban_quyen trọng hơn dự tính, khu ổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuột gần nhưvi_pham_ban_quyen bùng phát toàn diện. May mà chúng ta báo tin kịp, nếu không lệnh phổ biến thuốc đã ban rồi. Lão gia nổi trận đình khi biếtbot_an_cap anh dùng hơn mười liều, phu nhân khóc hết nước mắt”
Tạ Lan Chi cắt ngang: “Nghiêmbot_an_cap đến mức ?”
“Hơn 90% con ở khu chuột dùng Conapattadine nhưvi_pham_ban_quyen ma túy.”
Tạ Lan Chi mím môi, phức . “Tần Thù chưa từng ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi Vân Quyến, sao cô ấy biết chuyện này?”
A Mộc ngẫm nghĩvi_pham_ban_quyen: “Em cũng thắc , hay chị dâu biết tiên thật?”
Tạ Chi cười nhạtleech_txt_ngu: “Biết tiên tri thì đã chẳng lấy tôi.” Trong mắt anh, cô là một bí ẩn cần được khám phá, và anh điểm yếu của cô.
A Mộc Đề bênh vực: “Lấy anh là chị dâu phúc đấy, bao nhiêubot_an_cap tiểu thư”
Đúng lúcvi_pham_ban_quyen này Tần Thù xuất hiện và A Mộc Đề lại phảivi_pham_ban_quyen chạy trối chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tần đôi găng tay cao su vào người Tạ Lan Chi, ra lệnh: “Cởi quần ra.”
“Lấy này làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?”
cởi thì cởivi_pham_ban_quyen nhanh lên!”
Lan ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn cởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo. Tần Thù kéo rèm chebot_an_cap lại, khoanh taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng nhìn anh. Ánh hắt bóng hai lên rèm cửa tạo nên khung cảnh mờ ám. Tần Thù ngồi ngang hông anh.
“Tạ Lan Chi, thả lỏng cơ bắp ra nào.”
Giọng đàn ông khàn khàn vang lên: “Em nhấc cao lên chút, xộn!”
Tần chới với suýt ngã vào ngực anh, cắn môi phản đối: “Thế này không được, làmvi_pham_ban_quyen theo cách cũ đi!”
Tạ Lan Chi nhìnvi_pham_ban_quyen những giọt hôi trên cổ cô, ý nghĩ đen tối trong trỗi .
“Tạ Lan , anh động chút đi!”
Tần ngồi hờvi_pham_ban_quyen trên vùng thắt lưng như đá tảng của , giọng nói vừa nịu vừa mềm mại thúc giục.
Đáng tiếc, ánh mắt Tạ Lan Chi lúc này nóngbot_an_cap rực lửa, chẳng còn nghe lọt tai bất cứ điềubot_an_cap gì.
Mọi sự chú ý của anh đều bị chiếc cổ thon dài của Tần Thù thu hút, làn trắng nõnleech_txt_ngu, màngbot_an_cap mức khiến người tabot_an_cap chỉ muốn cúi hôn một cái.
Tạ Lan Chi vốn là có khả năng hành động cực .
Nghĩ làm.
Cánh tay phải chắc, sức mạnh khỏi tay Tần Thù, rồi trở tay trọn lấy cô một đầy bá .
eo thon gọn, vặn một vòng tay ôm, cảm giác mềm khiến anh thầm thánleech_txt_ngu trong lòng.
Tạ Chi lướt mắt qua làn da trắng sứ của Tần Thù, không kìm lòng được màbot_an_cap ve vài , nhiên mịn màng y như trong tưởng tượng.
Tần Thù ngờ bị ôm chặt, mất đà ngã nhào lên lồng ngực trần của người đàn ông.
Cách một lớp vải mỏng, cô cảm nhận rõleech_txt_ngu bắp săn chắc, thở nam tính lạnh lùng trong khoảnh khắc trùm lấy toàn thân.
Tần Thù rợn cả tóc gáy, hai tay vội chống lên trí trái tim đang đập mạnh mẽ của anh.
“Tạ Lan Chi, anh định làm gì?”
Lời vừa dứt, Tạ Lan Chi đã cúi đầu, đôi môibot_an_cap áp lên cổ .
Tần Thù lớn mắt, sống lưng cứng đờ, thể tin nổi Tạ Lan Chi.
đáy mắt người đàn ông cuộn trào tia sáng thú đang săn mồi, phảng phất như muốn xé nát mọi thứ trong tầm tay.
cảnh đầu Thù reo vang, cô , lén rút một cây kim châm cứu trong áo ra.
Giọng côbot_an_cap run, căng thẳng hỏi: “Tạ Lan Chi, lẽ anh muốn muốn giúp giải quyết chuyện đó chứ?”
Từ đầu đến cuối, cô chưa bao giờ ý định “lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trận” thật sự.
chỉ định dùng pháp bóp để chuyển hóa dược tính bổ trong người Tạ Lan về phía đan .
Sau đó để người đàn ông nàybot_an_cap mình “laovi_pham_ban_quyen động”, giải phóng lượng thuốc tụ bấy lâu nay ra ngoài.
Ai mà được, Tạ Lan Chi chơi xấu, không nói võ !
Vừa mới bắt , anh đã muốn đèvi_pham_ban_quyen cô ra “làm thật”.
Răng Tạ Lan Chi day nhẹvi_pham_ban_quyen lên làn da nơi cổ Thù, thỉnh lại ngậm lấy trêu chọc.
Anh không được thì thầm thán: “Người em thơm quá.”
Ngay sau đó, anh cảm nhậnleech_txt_ngu được thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể mảnh mai của Tần Thù đang lên bần bật, như sợ hãi tột độ.
Yết hầu Tạ Lan Chi trượt lên xuống hai lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mi mắt rũ xuống đi vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hung tàn nơi đáy mắt.
Cơ hàm anh chặt như đang cố nén điều gì, từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở miệng, tha choleech_txt_ngu vùng da thịt đã bị mút đến đỏ .
Đôi mắt đen thẫm sâu không thấy đáy của Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi nhìnvi_pham_ban_quyen chằm vào Tần Thù kiều diễm vô song.
“Xin
nói khàn khàn, trầm thấp đầy rũ, mang một chút xót.
Miệngbot_an_cap thì nói xin lỗibot_an_cap, nhưng vẻ mặt thỏa mãn nhưbot_an_cap vừabot_an_cap nếm được ngon thì chẳng có hối lỗi nào.
Ánh mắt Tạ Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Tần Thù, giống như nhìn vật sở hữu của riêng mình.
Cường thế, đạo và theo chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính công kích của loài dã thúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thù thấy cảm xúc của Tạ Lan Chi đã ổn định lại, lực tay đang siết eo cũng nới lỏng hơn.
Cô thở nhẹ nhõm, bàn tay cầm châm cứu giấuleech_txt_ngu ra sau lưng, tác thành thục cất kim vào trong áo.
“Anh rángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu thêm vài phút nữa, sắp xong .”
Tần Thù dịu giọng dỗ dành, nhưng động tác xoa bóp lại thô bạo trước ít.
“Ưm”
Tạ Lan chẳng hề hấn gì với lực đó, khi Tần Thù người sát lại gần, anh thấy mùi hương thể thanh khiếtbot_an_cap quyến rũ.
Anh dời mắt đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, yết hầu nơi khẽ chuyển động lên xuống.
Trongvi_pham_ban_quyen lúc tầm mắtbot_an_cap, Tạ Lan tình nhìn găng tay cao su bàn.
Đối với những gìbot_an_cap sắp diễn ra, anh đã hiểu rõ trong lòng.
Nếu Tần Thù không nói cho anh biết tối nay sẽ làm gì trong lúc xoa bóp
cũng sẽ không vìleech_txt_ngu một phút bốc đồngvi_pham_ban_quyen mà suýt chút “nuốt chửng” người nữ đang trên người mình, bàn tay bé cứ châm lửa nơi này.
Trong lúc Tạ Lan Chi đang miên man suy nghĩ, Tần Thù ngờ dùng hết bình sinh ấn mạnh vào vùng sườn của anh.
“Hừ!”
Lan Chi kịp phòng bị, không nhịnvi_pham_ban_quyen được phát ra tiếng rên đớn nén.
Tần Thù men theo kinh mạch dưới lòng bàn tay, đẩy dược tính đang ẩn chứa trong thể Tạ Lan Chi về phía hạ điền.
nhổmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mông lên, di từ vùng bụngleech_txt_ngu rắn chắc Tạ Lan xuống phần đùi đang căng cứng cơ bắp của anh.
Đúng lúc quan trọng, tay Tần Thù khựng lại.
Cơ thể Tạ Lan dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như thuốc cũng tự khỏi, đang khiêu khích cô.
Tần Thù biết dược tính tích cơ thể nếu không xửvi_pham_ban_quyen lý kịp thời thì hậu quả phảnbot_an_cap phệ sẽ rất lớn.
Nhưng cô ngàn vạn không ngờ, nó lại hung đến mức độ .
Tần Thù nheo đôi hoa đào, hai tay lên kinh mạch, dồn sức mạnh một hơi đan điền.
Khuôn tuấn tú vốn không chút cảm của Tạ Lan Chi, vì cơn đau cực độ mà có khoảnh khắc đờ, vặn .
Ngay sau đóvi_pham_ban_quyen, trong anh như bùng lênleech_txt_ngu ngọn , luồng nhiệt nóng bốc lên từ bụng dưới.
Cả người Tạ Lan Chi rơi vào thái khô khó chịu đầybot_an_cap hổ, anhbot_an_cap âm thầm sâu điều chỉnh.
Thù mồ nhại, hơi thở dập lăn xuống giường.
cầm đồ bàn, ném cho đàn ông cũng đang rịn một tầng mồ mỏng.
“Lát nữa bắt đầu thì nhớ dùng , nó anh hồi phục tốt hơn đấy.”
Khả năngleech_txt_ngu chủ của Tạ Lan rất mạnh, dù đang bên bờ vực bùng , anh vẫn cắn răng nhẫn nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh cầm lấy thứ vừa bị ném lên người: một đôi găngvi_pham_ban_quyen tay cao su trắng và một hộp tròn cầm hơi nặng tayvi_pham_ban_quyen.
Hộpvi_pham_ban_quyen tròn được mở ra, lộ ra lớp thuốc mỡ màu trắng bên trong.
Tạ Chi nhìn chằm vào hộp thuốc một mới hiểuleech_txt_ngu thâm ý.
Đuôi mắt ửngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ vì kìm nén của anh nhướng lên, đôi mắt đen thẫm tràn ngập dục cuộn trào nhìn chằm chằm Tần Thù.
Tần Thù xách chiếc túi vải trên bàn lên, chẳng thèm liếc nhìn người đàn ông giường bệnh, vén rèm cách ly nhanh ra ngoài.
“Em đi đây, anh nhớ lại thời , mai em sẽ biên bản.”
“Rầm!”
Cửa phòngleech_txt_ngu bị ngườibot_an_cap bỏ trốn sầm lại.
Tần Thù vừa rời đi, khôngvi_pham_ban_quyen khíleech_txt_ngu mập mờ quyến rũ trong phòng bệnh bỗng chốc rơi vào sự lạnh lẽo trệ.
Tạ Lan Chi siết hộp trong , thái độ “việc công xử theo phép công” của Tần Thù chọc tức điên người.
Họ đã lãnh chứng, là vợ chồng hợp pháp.
Trong điểm này, anh có với cô cũng là chuyện thiênleech_txt_ngu kinh địa nghĩa.
Lấy vợ mà không được chạm vào, còn bắt anh phải tự cánhvi_pham_ban_quyen sinh?
Tạ Lanleech_txt_ngu Chi nằm trên giường bệnh, nhìn chằm trần , đầu hoài nghi nhân sinh.
“Bộp!”
Anh trở tayvi_pham_ban_quyen ném cả hộp thuốc lẫn găng tay su xuống đất.
Tạ Lan Chi chẳng mặc đồ bệnh nhân, trùm chăn kín đầu, lăn ra ngủ.
Tiếng nghiến răngleech_txt_ngu ken vang lên từ .
Âm thanh ấy giữa căn phòng tĩnh, nghe có chút rợn người.
Tần Thù rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết Tạ Lan Chi lòng kháng cự tột độ, từ chối thực hiện đề nghị của cô.
Cô càng không biết rằng, thái độ công sựbot_an_cap công bằng nay của mình sẽ khiến cô hối hận đêm về sau.
Chó sói bị bỏ đói ngày, sẽ thành con sóileech_txt_ngu tham lam, vĩnh không giờ biết .
Hôm sau, buổi sáng.
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù sắc thuốc, nấu cơm xong xuôi, trời hửng sáng đã đi đến trạm y .
Trên đường, cô thấy một người nữ trẻ hơi quen mắt.
Phíaleech_txt_ngu diện, Tôn Ngọc Trân từ xa đã nhìn thấy dáng người đầy đặn, mê hoặc lòng người của Tần Thù.
Không cần nhìn mặt, cô là ai.
Đáy mắt Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lóe lên oán độc, cô ta dùng áo đôi mắt sưng đỏ vì .
Thấy Tần Thù đến gần, cô ta rẽ vào một con đườngbot_an_cap nhỏ cạnh tránhbot_an_cap đụng mặt.
Tần Thù chỉ cảm thấy Tôn Ngọc Trân hơi quen, hành tung cũng có , nhưng không để lắm.
Cô đến trạmleech_txt_ngu y tếvi_pham_ban_quyen, dọc hành lang về phía phòng bệnh nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô há hốc mồm kinhbot_an_cap ngạc.
Tạ Lan Chi tay chống nạng y tế, một tay ôm chậu rửa mặt tráng men, bên trong một tấm ga giường trắng đã vắt khô, đang khăn đi về phía phòng bệnh.
“Sao anh lạileech_txt_ngu xuống giường? Không muốn giữ cái chân nữa hả?!”
Thù đặt xuống, lao như tênvi_pham_ban_quyen bắn đến trước Tạ Lan Chi.
Lan Chi bị bắt quả , mặt góc cạnhbot_an_cap tái nhợt cứng, bàn đang chậu rửa mặt theo bản năng muốn giấu ra sau lưng.
Tần Thù giật lấy chiếc chậu men, nhấc tấm ga giường đã được giặt đến bạc màuleech_txt_ngu lên.
Cô ngẩng đầu, nhìn trân vào Tạ Lan Chi cao một chín, đang căng không biểu cảm trước .
Người đàn ông này quá cao, khí thế toát ra rất mạnh, áp lực theo đóvi_pham_ban_quyen .
Tần Thù cảm nhận được áp lực cực lớn, vẫn nén cơn giận, miệngvi_pham_ban_quyen trách mắng:
ga giường nào mà chẳng được? Sao cứ chày làm vào lúc này!”
“Chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn phải đợi nữa mới được xuống đất, bây giờ dùng sức một chútbot_an_cap thôi là thấu xương tủy đấy!”
Chân Lan Chi đã đau đến mức mặt mũi trắng bệch, anh chột dạ nhìn tấm ga giường đang bị Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thù lên.
Xác nhận những bằng chứng “tội ” cònvi_pham_ban_quyen sót lại trên đó đều đã được giặt sạch sẽ.
Anh thở phào nhẹ , miệng nói rất nhanh: “Xin lỗi, sau này sẽ thếbot_an_cap nữa.”
nói này nghe mà chột , lại còn chẳng có chút tin nào.
Thậm chí ngay mắt anh cũng không dám nhìn thẳng vào Tần Thùvi_pham_ban_quyen.
Nói đi cũng phải nói lại, Tạ Lan Chi đúng là tự làm tự chịu. Tối qua thường “tự giải quyết”, quả là mơ toàn hình bóng quyến rũ mê người của Tần Thù.
Đôi mắt lúng liếng câu hồn, vòng eo mềm , và cả âm thanh ngọt ngào thốt từ đôi môi mọng .
Sáng sauleech_txt_ngu dậy, Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm vào tấm ga giường ướt sũng, rơi vào sự luống cuống và trầm mặc ngắnbot_an_cap ngủi.
Để bị người khác phát hiện, anh cắn răng, chốngleech_txt_ngu nạng lếtleech_txt_ngu ra phòng khổ sở giặt ga giường.
Ngay lúc anh đang hí hửng vìleech_txt_ngu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, thần biết quỷ không , bị Tần người hôm nay đến y tế sớm hơn mọi khileech_txt_ngu bắt trận.
Tần Thù xéo Tạ Lan : “ là không có sau!”
Cô dìu ông trở lại phòng bệnhvi_pham_ban_quyen, rồi quay ra hành lang xách đồleech_txt_ngu .
Sau đó, Tần Thù chẳng nói chẳng rằng, mặt lạnh tanh, giữ vẻ thanh cao, tuyệt sắc cách.
Tạ Lan Chi lặng ăn sáng, giữ vững phươngleech_txt_ngu châm “im lặng là vàng”.
Hai người ngầmvi_pham_ban_quyen hiểu mà rơibot_an_cap vào chiếnbot_an_cap tranh lạnh, thực chất là người đang giận , mộtleech_txt_ngu người thì đang chột dạ.
khi Tạ Lan Chi uống xong thuốc, châm cứu xong xuôi, Tần Thù mới lấy sổvi_pham_ban_quyen bút ngồi bên mép giường.
bot_an_cap giữ thái công việc, hỏi một câu khiến người ta ngạc:
“Tối qua mấy lần? Thời gian bao lâu?”
Động tác cúc áo của Tạleech_txt_ngu Lan Chi lại, hơi thở trở nên rối loạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tần Thù trong mộng làm cho phát điên rồi.
Làm sao mà nhớ nổi lần.
Mắt Tạ Lan sầm lại, bình tĩnh đáp: “Hai , khoảng mộtbot_an_cap tiếng.”
Đây là khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian ướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên kinh nghiệm “tự xử” trước đâybot_an_cap.
cầm bútleech_txt_ngu của Tần Thù khựng lại, ghi vào , môi đỏ khẽ mở: “Có khác biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net so với đây không? Có phản bất thường khôngbot_an_cap?”
lòng cô thầm nghĩ, thời gian lâu đấy, taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không sao?
Tạ Chi làm sao biết được Tầnvi_pham_ban_quyen Thù đang nghĩ gì, nếu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì vẻ bình tĩnh giả tạo mặt anh chắc chắn không giữ .
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả lời đều đều: “Không, mọi thứ bình thường.”
Không!
bình thường chút !
Anh từng trải nghiệm cảm giác suýt bị cạn trong bao giờ.
Tần trong mộng cứ như yêu tinh hút hồn, lấy , không kiệt anh thì không chịu buôngvi_pham_ban_quyen tha.
Tần Thù cúileech_txt_ngu đầu, không nhìn thấy vẻleech_txt_ngu qua trên mặt Lan Chi.
Cô hỏi : “Trong quá trình đó có vấn đề vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay áp lực không?”
Tạ Chi: “Không.”
Anh lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá , Tần Thù nghi ngờ anh chưa hiểu rõ ý , bèn hỏi thẳng hơn:
“Trong lúc đó có bị rối loạn chức năng không?”
.”
cũng ?”
“Không!”
Tần Thù đầu nhìn Tạ Lan Chi, ánh ẩn ý.
Cơ má Tạ Lan Chi căng , mắt thắn, chỉ có cảm hơi dữ.
Tần xoay cây bút trong taybot_an_cap, bút gõvi_pham_ban_quyen lên mặt sổ vài cái, vẻ mặt lộ rõ sự đắn đo.
Cô sờ sờ chóp mũi, giọng hỏi: “Trướcbot_an_cap đây từngbot_an_cap có đời sống tình dục chưa?”
Sắc mặt Tạ Lan Chi trong nháy mắt chuyển sang gan heo, đôi mắt đen nheo lại đầy nguy hiểm, đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá Tần Thù từ trên xuống dưới.
Anh nghiến răng, nhả từng rõ ràng: “Nếu tối qua em không bỏ anh đây một mình, nói không chừng đã có thể kể chileech_txt_ngu tiết cho em ngheleech_txt_ngu quá trình thực tế rồi.”
Bị khiêu khích hết lần này đến lần khác, Tạ Chi cuối cùng cũng không nhịn được màvi_pham_ban_quyen phản công.
Nói là trêu chọc thì hơn.
Tần Thù chớp chớp hàng mi dài cong .
Cô phản ứng một lúc lâu mới ý tứ trong lời của người đàn .
Đuôi mắt Tần ửng lên vệt hồng quyến rũ vì xấu hổ, cô cúi đầu vẽ một dấu gạch đỏleech_txt_ngu chót vào sổ.
Miệng lầm bầm khe khẽ: “Hóa vẫn còn là trai tân!”
Câu nói này không nặng không nhẹ, lọt rõ vào tai Tạ Lan Chi, khiến nghe ra vài khinh thường.
Tạ Lan chưavi_pham_ban_quyen từng thấy người phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ nào dám làmvi_pham_ban_quyen dám nói, lại còn mặt không đỏ không như Tần Thù.
Không !
Hai Thù đã như sắp máu rồi.
Màu đỏ đẹp tựa huyết , khiến người ta chỉ muốn đưa tay lên vuốt ve.
Cơn trong lòng Tạ Chi tannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến, anh bất động thanh sắc quan sát Thù cố tỏ bình tĩnh.
Càng nhìn Tần Thù, anh càng thấy giống một con cừu non khoác da cáo.
Chỉ cần chọc nhẹleech_txt_ngu một cái là hiện nguyên hình.
Thù lại Tạ Lan Chi thêmleech_txt_ngu vài vấn riêng tư nữa, nhìn chằm chằm vào ghi chít trong sổ.
bot_an_cap ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lên, nói: “Vấn đề rối loạn chức năng đã được giải quyết, để cho chắn, ba ngày tới anh vẫn phải chịu khó tự lực cánh sinh, nếu đó cũng không có vấn đề gì thì chúc mừng anh, đã hoànvi_pham_ban_quyen toàn hồi phục.”
Tầnbot_an_cap Thù gập sổ lại, quay người lấy từ trong túi vải ra một chiếc lọ trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô đưa lọ sứleech_txt_ngu ra trướcleech_txt_ngu mặt Tạ Lan Chi: “Đây loại thuốc hôm qua anh dùng, cho anhleech_txt_ngu dùng trong mấy ngày tới.”
Lại !
Mặt Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi đen sì, nhìn chằm chằm lọ thuốc trên tay Thù, càng nhìn gai mắt.
Anh cứ nhất phải tay động chân sao?
Có phảnbot_an_cap là được rồi, có cần thiết phải làm như anh khao khát lắm khôngvi_pham_ban_quyen?
Không biết nghĩ đến điều gì, đôi môi có độ vừa phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tạ Chi nhếch một nụ cười đầy ẩn .
“Được thôi.”
Tạ Lan Chi nhận lấy lọ thuốc, ý cười trên mặt càng lúc càng đậm.
Anh chờ, ngày sauleech_txt_ngu khi sự sửleech_txt_ngu dụng lọ này
mặt Tần Thù sẽ biểu thế nàobot_an_cap .
Ba ngày tiếp theo, lần Tần Thù đến trạm tế đều thăm hình Tạ Lan Chi theo đúng thủ tục.
cũngvi_pham_ban_quyen bị ngườileech_txt_ngu đàn ông lười biếng này qua cách hoàn hảo, Tần ngây thơbot_an_cap không nghi ngờ nào.
tiếp án, “ trọng” bị ảnh hưởng của Tạ Lan Chi đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hùng phong, cần lo lắng về chuyện “bất lực” sau này .
Đối với chuyện này, Tạ Lan Chi bình thảnbot_an_cap, không có quá nhiều vui mừng.
khi sức khỏe tốt lên, anh cũng dầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôi phục phong thái hỉ nộ không ra mặt như trước.
Thời trôi nhanh chóng.
Chẳng mấy đã đến ngày Tạ Lan Chi có thể giường đi lại.
Do vụ sớm tinh mơ dậy giặt ga hôm nọleech_txt_ngu, nên việc chínhbot_an_cap thức tập đi bị lại hai ngày.
Cánh cửa bệnh khép hờ, vọng ra giọng nói lovi_pham_ban_quyen bấtleech_txt_ngu an của Thù.
“Có giác gìbot_an_cap không? Có đau không?”
“Cũng ổn.”
nhấc chân cao lên nữa.”
“Đượcleech_txt_ngu
“Đừng dừng lại, tiếp tục đi.”
“Không được, không cử động được nữa.”
Tầnvi_pham_ban_quyen nghe thấy Lan Chi không động được nữa, đáy tức trànbot_an_cap đầybot_an_cap lo âu, bước nhanhvi_pham_ban_quyen bên cạnh người đàn ông trước bàn.
Cô đỡ lấyleech_txt_ngu tay rắn chắc đầy sức mạnh của anh, cúi đầu nhìn chân trái bị thương của Lan Chi.
“Sao không cử động , có phải chân không?”
Tần đang căng thẳng nên không nhìn thấy trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông hơn mình cả cái đầu đang gợn lên ý cười nhàn nhạt.
Vết sẹo trên mặt Tạ Lan thời gian này cũng đã đi ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nụ cười này anh tăng thêmvi_pham_ban_quyen vài phần của người trưởng thành.
Khi Tần Thù ngồi xuống xắn ống quần Lan Chi lên để kiểm tra kỹ
Một cánh tay mẽ đã cô đứng dậy, giọng trầm thấp từbot_an_cap từ từ bên cô:
đau, vừa nãy chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị tê một chút thôi.”
Lan Chi nhìn Tần đang buộc tóc đuôi , thấy mấy sợi tócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai cô, bỗng có động muốn vénbot_an_cap chúng raleech_txt_ngu sau tai giúp cô.
Đầu ngón tay anh day vài , kìm nén sự thôi thúc đó lại.
Đôi mày đang nhíu chặt của vẫnvi_pham_ban_quyen chưa giãn ra, ngẩng đầu nhìn người đànleech_txt_ngu ông cao lớn trước mặt.
lắng : “Thật sự không đau?”
Hiện tại trên ngườivi_pham_ban_quyen Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phục chậm nhất chính là vết thương ở chân.
Thương gân động cốt, cho có bảo vật gia truyền nhà họ Tần thì cũng cần phảileech_txt_ngu điều dưỡngbot_an_cap cẩn .
Dù sao Lan Chi muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại quân đội thì cơ thể không được phép để kỳ di chứng nào.
Tạ Lan Chi nhìn sâu vẻ lo âu đáy , bỗng nhiên mỉm , rốt vẫn không được màvi_pham_ban_quyen tay lên xoa đầu cô.
Anh nói: “Không , giác cònleech_txt_ngu có thể chạy một vòng đường núi ấy chứ.”
“Nói hươu nóibot_an_cap vượn!”
Nghe thấy Lan Chi thật sự không sao, Tần Thù đấm nhẹ vào ngực anh một cái.
“Anh đi thêm hai vòng nữavi_pham_ban_quyen , để thư giãnbot_an_cap gân .”
“Được”
sự giám sát của Tần Thù, Tạ Lan Chi từ đi không vững lúc đầu, đến sau đó đãleech_txt_ngu đi được hơn mười vòng bước chân bìnhleech_txt_ngu .
Mãi đến khi cơ thể anh đầu lên, lấm hôi, Tần Thù mới ra lệnh cho dừng lại.
Khuôn tú, lạnh lùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường ngày của Lan Chi giờ đây tràn đầy xúc không giấu giếm.
Anh ngồi xuống ghế, ổn định lại hơi thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bưng cốc nước lên uống vài ngụm.
Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc nơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nớp lo không giữ được chân, khi bị tuyên bố tàn phế đời, thậm chí là sắp chết, anh có lúc chán nản buông tất cả.
Hơn nửa tháng nay, nhờ sự chữa trị và bầu bạn của Tần Thù, anh tìm lại được hy vọng, khát được chữa khỏi bệnh.
Dựa vào niềm tinleech_txt_ngu liệt , cuối cùng cũng đã đứng lên .
Đoàn Tạbot_an_cap người trước mặt mọi người luônbot_an_cap ung tĩnh, lúc huấn luyện thì Vương mặt lạnh, giờ phút này vui sướng có thể nói là lộ rõ trên mặt.
lạivi_pham_ban_quyen được rồi, vui đến sao?”
Tần hai tay chốngvi_pham_ban_quyen cằm, cười híp mắt nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện, không giấu nổi sự xúc động.
Lan đặt cốc nước xuống, đôi mắt đen láy sâu thẳm Tần Thù đầy ơn.
“Vui chứ, không có em, anh không thểbot_an_cap đứng dậy được.”
Chỉ vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngắn ngủivi_pham_ban_quyen, từng chữ anh đều vô cùng nghiêm túc và mạnh .
Tần Thù tiếp lời: “Vui là được rồi, đời người sống trên đời chẳng phải cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ mong đượcbot_an_cap vui vẻ thôi sao.”
cũngbot_an_cap rấtleech_txt_ngu vui, chữa khỏi cho Tạ Lan Chi, như cái vàng này cô đã chắc rồi.
Tạ Lan âm thầm quan sát Tần , từ đôi lúng quyến rũ của cô, anh ra cô đang toan tính điều gì đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh miết miệng cốc nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đột nhiên lênbot_an_cap : “Hương Cảng bên kia có tin tức rồi.”
“Tình hình thế nào?”
Tần Thù nghe vậy, hai mắt sáng rực, vội hỏi dồnleech_txt_ngu.
Sự lo cấp bách trong mắt cô trào ra ngoài, vẻ mong trên cũng mồn một.
Tạ Lan Chi lẳng lặng cô, giọng đều đều: “Conapattadine, quả thực cóbot_an_cap vấn đề rất lớn.”
Đáy mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tần Thùleech_txt_ngu bừng : “Vậy nó có bị cấm sử dụng không?”
cô đập , trongleech_txt_ngu lòng dâng lên mong chờ thầm kín.
Bị emleech_txt_ngu họ thiết kế đổi hôn sự, cứu Tạ Lan Chi từ cõi chết về, những điều đó chưa Tần Thù người vừa trọngleech_txt_ngu sinh cảm tâm hoàn toàn.
khao khát muốn thay đổi quỹ đạo của một số sự kiếp trước.
chứng minh rằng ở kiếp này, cô thể thay đổi vận mệnh.
Lan Chi nhận thấyleech_txt_ngu cảm xúc của Tần không ổn định, trong lòng tuy không hiểu , nhưng vẫn khẽ gật đầu với vẻ .
“Em nhắc nhở rất đúng lúc, nếu không loại thuốc cóleech_txt_ngu di chứng nghiêm trọng này đã được sử dụng trên diện rộng rồi.”
Chỉ cần Tần Thù nhắc muộn vàivi_pham_ban_quyen ngày, loạivi_pham_ban_quyen thuốc có tác dụng nhanh chóngvi_pham_ban_quyen này được đưa vào sử dụng trong quần chúng.
Cơ thể căng của khẽ thả lỏng, trong lòng thở nhẹ nhõm, ánh mắt và nụ cười đều ánh lên vẻ vui sướng.
xua tayvi_pham_ban_quyen, khiêm tốn nóivi_pham_ban_quyen: “Em cũng thuận miệng nhắc tới thôi, chủ yếu vẫn là anh đểleech_txt_ngu tâm đến này, chắc phía sau anh đã tốn không ít công sức.”
Giờ đây cô vừa kéovi_pham_ban_quyen lại được những người vô thuốc độc hại kiếp trước, xác định được rằng có thể dựa vào sự hiểuleech_txt_ngu về tương lai để xoay những bi kịch đã định sẵn.
Tần Thù tranh công, bàn luậnbot_an_cap chuyện này như một người đứng ngoàivi_pham_ban_quyen cuộc.
Điều này càng khiến Tạ Lan Chi cảm thấy cô còn che giấu gì đó.
Khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh muốn đào sâu tìm hiểu Tần Thù, muốn khám phá tận về cô.
“Rầm rầm rầm!!!”
bị gõ dồn dập.
Mẫn đẩy cửa bước vào, giọng lo lắng: “ Thù, trai út của Chính ủy Lưu bị gãy tay, người mê bất , yếu , sắp không xong rồi!”
“Đứa bé đang đâu?”
Tần bật dậy, bước nhanh rabot_an_cap .
phòng cứu!”
Lữvi_pham_ban_quyen Mẫn kéo tay cô, kịp chào Tạ Lan Chi một tiếng, lôi người đi luôn.
Sau khi họ khỏi, Chi chậm rãi đứng , dựa vào sức của chân phải, lê cái chân trái còn đau nhức đi về phía cửa bệnh.
Phòng cấp cứu.
Một người phụ nữ mặc áo xanh vải thô đang quỳ trước giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh, nắm tay cậu bé giường.
“Bảo bối ơivi_pham_ban_quyen, con mở mắt ra nhìn mẹ !”
Mấybot_an_cap người nữ vây quanh trong phòng vẻ mặt không đành lòng, khuyên .
“Chị dâu đừng khóc nữa, Viện trưởng Lữ đivi_pham_ban_quyen bácleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
quá ngất đi , lát nữa tay lại là ổnbot_an_cap ấy mà.”
Vợ Chính ủy Lưu chẳng nghe lọt tai nào, nắm bànleech_txt_ngu taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang dầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh đi của con trai, khóc nấc lên.
“Bảo bốibot_an_cap của , huhuhu leech_txt_ngu đi thì mẹ không sống nổi nữa!”
đường!”
Lữ Mẫn kéo tay Tần Thù xông vào phòng.
Mọi người phòng nhanh chóng nhườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường, Tần Thù thuậnbot_an_cap lợi đến bên giường bệnh.
thấy bé trên giường sắc mặt trắng bệch, hơi thở ớt.
Tần Thù sa , vạch mí mắt đang của cậu bé lên, rồi cạy nó ra xem.
đó, dưới mắt kinh ngạc hoặc nghi ngờ của mọi , cô xé toạc áo trên người cậu .
Phần xương sườn dướibot_an_cap tim cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tím tái một mảng lớn, có hai chỗ rỉ máu.
Đứa bé này, eleech_txt_ngu là sắp không xong !
tạng bị chấn động xuất huyết, xương tay lệch vị trí, chọc vào thịt ở khớpvi_pham_ban_quyen đến mức sắp toạc ra.
tử Thù co rút lại, rút mấy cây kim châm cứu người , chóng châm vào các huyệt vị trên mặt cậu bé.
Tốc độ của cô quá nhanh.
Nhanhbot_an_cap đến mức mọi kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản ứng, chỉ nghe thấy tiếng hít khí lạnh của những người trong phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tần đầu nói với Mẫn: “Viện trưởng Lữ, kim trên người đủ dùng, phiền dì phòng lấy châm cứu giúp !”
“Được, đi ngay!”
Lữ đẩy đám đông , vội vã chạy đi.
Tần Thù bắtbot_an_cap mạch cho cậu bé, rồi đưa tay thăm dò hơi thở dưới mũi nó.
thở vẫn yếu ớt, nhưng đã ổn định hơn nhiều.
Tay Tầnleech_txt_ngu Thù vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạm vào cánhbot_an_cap tay bị thương của cậu , bỗngbot_an_cap bị một giọng nói ngăn lại.
“Khoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã!”
Là một quân tẩu béonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đang cauleech_txt_ngu , ánh mắt nghi ngờ đánh giá Tần Thù.
“Côvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đến ? Chính ủy Lưu chỉ mụn độc đinh này, cô đừng có làmleech_txt_ngu thằng bé đấy.”
Thù quá trẻ, những người khác nghi ngờ năng lực của cô cũng bắt đầu thì thầm to nhỏ.
không chỉ trẻbot_an_cap, mà còn có khuôn mặt hồ ly tinh, người lồi lõm khácbot_an_cap , chẳng giống nhà lành chút nàobot_an_cap.
Nhìn cái dáng không đứng đắn thế kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, liệu có ngườivi_pham_ban_quyen được thật ?
“Đúng đấy, cô không phải là y mới đến chứ? Đừng có khôngvi_pham_ban_quyen biết gì mà làm bừa.”
Có người xem náo nhiệt không ngại lớn, tiếng hùa theo quân tẩu béo.
Tần Thù lia đôi mắt như băng mấy người vừa nói.
“Các người là bác sĩ hay tôi bác sĩ? Không biết thì ngậm lại, đừng có làm loạn!”
biết những người này trông mặt mà bắt hình dong, lạnh lùng lườm bọn họ một cáivi_pham_ban_quyen, rồi cúi đầu tiếp tục kiểm tra vết thương cho bé.
Tần Thù đầu lên, để lộ mặt kiều diễm xinh đẹp, trông cứ như yêu quái ăn thịt người trong rừng, nhìn là biếtleech_txt_ngu hạng không an phận.
tẩu béo nãy đibot_an_cap đến bên cạnh Chính Lưu, thì thầm khuyên nhủ.
“Cô gái này nhìn biết không đáng tin rồi, đừng để cô làm lỡ việc thằng bé.”
Những khác cũng nhao lên khuyên can.
“Đúng đấy, ai đời vừa vào đã châm kim thế .”
“Cũng không biết có châm thằng bé ra vấn đề gì không nữabot_an_cap.”
Vợ Chính ủy đau khổ cùng, ngơ ngác ngẩng đầu lên, luống nhìn mấy người đang khuyên mình.
Tần Thù cao giọng người đang gây rối.
“Đâybot_an_cap là phòng cấp cứu! cả giữleech_txt_ngu im lặng!”
Căn phòng rơi vào sự im lặngleech_txt_ngu ngắn ngủi.
Quân béo không sợ Tần Thù, bĩu môi nói: “ quát cái gì quát! Bản thân không có bản lĩnh còn chơi trội, nhỡ thằng bé bị cô làm xảy ra chuyện gì, xem cô có gánh nổi khôngvi_pham_ban_quyen!”
Bà ta đánh Tần Thù từ trên xuống dưới, ánh soi mói, tràn đầy thù địch.
Đúng lúc này, Lữ Mẫn túi châm cứu đến.
bên ngoàileech_txt_ngu loángvi_pham_ban_quyen thoáng ngheleech_txt_ngu thấy vàileech_txt_ngu , giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Nói bậy gì thế hả, Tiểu Tầnleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen con nhà y gia chính hiệu , cô ấy còn là vợ của Đoàn trưởng .”
Lời này vừa ra, tức quân béo và những người khác.
Tạ Lan Chi, sĩ quan cao trẻ tuổi nhất trong trại.
tiếc, một người đàn ông tốt như vậy lại bị què chân, hủy dung, bị thương nặng, sắp không sống được bao lâu nữa.
Lữ chen đến bên giườngbot_an_cap bệnh, haibot_an_cap đựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kim châm cứu thêu hoa văn khác vàovi_pham_ban_quyen tay Thù.
Bà lo lắng : “Tình hình thế nào?”
“Không tốt lắm, nhưng vẫn cứu được.”
Thù nhận lấy túi kim, rút ra một cây kimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc dài hơn cm.
kim cực kỳ đáng sợ lộ trướcvi_pham_ban_quyen mắt mọi người, gây nên một tràng hô.
Ngón tay Tần Thù ấn ấn vào phần xương sườn của cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Ưm!”
Miệng đứa trẻ há ra, phát tiếng rên rỉ đớn.
Cây kim trên tay Tần Thù nhanh chóng châm vào huyệt vịbot_an_cap ngón tay cái đang ấn giữ.
Cô cầm , xuyên qua xuyên trong da thịt đứa , độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày càng .
“Việnbot_an_cap trưởngvi_pham_ban_quyen Lữ, bông cồn! Dì sát trùng cháu!”
“Đến !”
Lữ Mẫnvi_pham_ban_quyen dùng gắp bông cồn bước .
Tần Thù nhanh bạc ra.
Chỉ nghe thấy tiếng xì xìleech_txt_ngu.
lỗ kim dưới sườn cậu bé bắn ra máu đen.
Mẹ đứa đứng gần nhất, bị máu đen bắn đầy mặt, cả người chết sững.
Cảnh tượng kinh dị như vậy lọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào những ngườileech_txt_ngu khác, khiến ai nấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Người nhát gan suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Trong lúc Lữ Mẫn dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bông sát trùng cho đứa bé, Tần Thù đổi vị trí, lặp lại quy trìnhvi_pham_ban_quyen châm như trước.
mắt thằng động rồi!”
Có người kích động hô lên.
nằm trên giường bệnh với khuôn mặt trắng , từ từbot_an_cap mở mắt ra. Tần Thù châm cứu, lấy cánh tay bị của cậu.
Cô cúi người sát lại gầnbot_an_cap đứa trẻ, dịu : “Đừng sợ, nói cho cô biết, làm sao mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngã tay?”
Cậu bé vừa mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt thấy Tần Thù ánh mắt dịu dàngvi_pham_ban_quyen nụ xinh đẹp, nỗi sợ hãi trong lòng vơi ít.
lại cảnh tượng nguy hiểm lúc đó, cậu bé ngào nói: “Cây, ngã từ trên xuống ạ.”
“Được rồi, cô rồi, không saobot_an_cap nữa rồi, không nhé.”
Hai tay Tần Thù sờ nắn cánh tay sưngbot_an_cap vù, biến dạng của cậu bé, dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóp cái.
nắm khớpbot_an_cap xương, dùng chút kỹ thuật khéo léo, một kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đẩy.
Nhanh, mạnh, chuẩn, liền mạch một , trong nháy mắt đã nắn lại xương gãy cho đứa trẻ.
Tần Thù vớivi_pham_ban_quyen đứa đang ngơ : “ .”
Thế là xong rồi ư?
Mọi người trong phòng nhìn người.
Tần Thù lấyleech_txt_ngu từ trong túi ra một viên kẹo sữabot_an_cap Thỏ Trắng, mặt cậu bé.
“Ngoan lắm, cho cháu ăn kẹo.”
“Kẹo sữa Thỏ Trắng!”
Cậu mở to đôi mắt ngấn , ra vui mừng.
Cậu nhấc cánh tay không bị thương định lấy kẹo trên tay Thù.
Khi cậu bé sắp chạm vào kẹo, Tần rụt tay lại: “ kia lấy nào.”
Trong đầuleech_txt_ngu cậu bé toàn sữabot_an_cap, không chút suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ nhấc ngay cánh tay vừa được nắn xươngbot_an_cap lên.
Khi kẹo, không hề nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của những người lớnleech_txt_ngu trong phòng.
Quá kỳ!
Chỉ châm vài kim, nắn tay vài cái, tay thằng bé đã khỏi rồivi_pham_ban_quyen.
không phải tận mắt chứng kiến, đánh chết cũngleech_txt_ngu không ai tin nổi chuyện thần kỳ như vậy.
Tần Thù bảo Lữvi_pham_ban_quyen Mẫnvi_pham_ban_quyen nẹp gỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netbot_an_cap băng gạc để băng cố định tay choleech_txt_ngu đứa trẻ.
Quân tẩu mặt đầy hoài nhân sinh, lẩm bẩm mình: “Chẳng lẽ là chó ngáp phải ruồi?”
Lần này không ai hùa theo bà ta nữa, nhưng mắt họ nhìn Thù vẫnvi_pham_ban_quyen bán tín bán nghi.
“A Thù, xong chưa? Anh đón em.”
Từ cửa phòng cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới giọng nam trầm ấm, âm ngân nga nghe rất êm tai.
Chất giọng thanh taobot_an_cap, lạnh lùng, không không nhẹ, gõleech_txt_ngu mạnh vào tim mỗi người trong phòngbot_an_cap.
Tần Thù Tạ Lan Chi, ngạc nhiên hỏi: “Saovi_pham_ban_quyen anh lại tới đây?”
Người đàn ông có mắt trời mang theo lạnh lùng, khóe môi nhếch lên cong , đôi mắt đen láy quét nhìn mọi người trong phòngbot_an_cap.
đến khi người timbot_an_cap mình thắt lại một cách khó hiểu, ánh Tạ Lan Chi mới quay trên người Tần Thù.
Giọng anh trầm ấm: “Đợi em mãi không thấy về, nên qua đón.”
Mọi người trong nhìn Tạ Lan đột ngột xuất hiện, theo bản năngleech_txt_ngu nhìn vào mặt anh, rồi lại nhìn chằm chằm vào đôi chân của anh.
Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn mặc quần bệnh nhân, nhưng vẫnleech_txt_ngu không giấuvi_pham_ban_quyen được đôi chânleech_txt_ngu dài thẳng tắp sức , người ta liên tưởng không thôi.
Vết dài trên mặt anh mờ đi.
Đây vẫn là “Ngọc Diêm Vương” năm nào sao?
Dáng người cao , khí chấtvi_pham_ban_quyen sắc bén, so với ngày trước cũng chẳng biệt là bao.
Chỉ là sau khi cởi bỏ quân phục, trên người anh có thêmleech_txt_ngu vài phần uể oải, lười biếng.
Một câu “đợi em mãi, đến đón em” khiến ta không thể không hiểu lầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự coi trọng của Tạ Chi dànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net choleech_txt_ngu Tần Thù.
Tạ Lanbot_an_cap Chi vừa ốm dậy, dưới ánh mắtvi_pham_ban_quyen dạ, kiêng dè của mọi , bước vững vàng vào phòng cấp cứu.
Bước anh mạnh mẽ, ánh mắt sâuvi_pham_ban_quyen thẳm, giống như vị vua ung dung tự tại.
Tiếng bước chân nặng nhẹ, lên tim những kẻ đang chột dạ.
Thế này đâu giống phế nhân què chân.
còn hơn cảleech_txt_ngu kia, khí thế lẫm liệt quanh thân épnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta không thở nổi.
Tạ Lan đứngvi_pham_ban_quyen bên cạnh Tần Thù, rũ mắt nhìn Lưu Kim đang nằm trên giường ngậm kẹo.
Anh xoa cậu bé, giọng trần thuật nói: “Bảo nhi lại nghịchbot_an_cap ngợmbot_an_cap rồi.”
Lưu Kim mím môi, ngoan ngoãn gọi: “Chú Tạ.”
Tạ Lan liếcvi_pham_ban_quyen nhìn vệt máu trên ga giường, và cả vợ Chính ủy mặt đầy máu, lòng chùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống.
Anh nhàn nhạt nói với đứa trẻ: “Sau phải ngoan một chút, chưa?”
biết rồi .”
Lưu Kim nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất sợ anh, ngoan ngoãn gật đầu.
Tiểu Hồng con traileech_txt_ngu tỉnh lại, nhiệt cơ thể đã trở bình thường, thaybot_an_cap đổi hẳnleech_txt_ngu dángvi_pham_ban_quyen vẻ đòi sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòi chết lúc trước.
Cô ấy lau nước mắt và máu trên mặt, lồm cồm bò dậy từ dưới đất, cúi cảm ơn Tần Thù.
“Cảm ơn, cảm ơnbot_an_cap cô!”
“Nếu Bảo nhi hệ gì, tôi cũng sống nổi nữa!”
Hồng một chữ đôi không biết, con xảy ra , lại không ở cạnh, cả người cô ấy hoảng loạn vô .
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó nắm tay con càng lúc càng lạnh, trong lòng cô ấy lạnh lẽo một mảng.
Nếu không có Tần Thù xuất hiện, thật sự không sống nổi nữa.
Thù vòng qua đầu giường, hai tay đỡ vợ Chính ủy dậy: “Chị dâu cần khách sáo như vậy, họ Tần nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em y đời, người hành y lấy cứu người làm trọng.”
leech_txt_ngu Hồngleech_txt_ngu biết nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời hay ý đẹp, biết liên tục cảm ơn Thù.
Lữ Mẫn nẹp gỗ cố định tay chobot_an_cap Lưu Kim Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Lý Tiểu Hồng qua một bên, dặn dò cô cách chăm sóc .
Lúc này mới giúp Tần Thù đỡ ngại đôi chút.
Tần Thùleech_txt_ngu Tạ Lan Chi, mày liễu khẽ nhíu, hạ giọng : “Chân anh không đau sao?”
ổn.” Lan Chi trả lời ngắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọn.
Khi hai vợ chồng đang thì thầm to , có người tò mò : “Đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chân anh rồi ?”
Người lên tiếng chính là tẩu béo đã nghi ngờ Tầnleech_txt_ngu Thù lúc trước.
mắt Lan Chivi_pham_ban_quyen chuẩn khóa chặt người quânleech_txt_ngu tẩu kia đông.
Thái độ anh cách, nhạt giọng nóileech_txt_ngu: “Khỏi rồi, sẽ sớm về đội thôi.”
Quân tẩu từ bỏ ý định hỏi tiếp: “Khỏi thật rồi á? Không để chứng chứ?”
Nụ cười trên mặt Tạ Lan Chi càng thêm dịu dàng, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy .
Anh thong thả đi một trongvi_pham_ban_quyen phòng, bước đi tự vững chãi, toát lên sát khí từ trong xương tủy.
Trăm nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bằng một thấyleech_txt_ngu, lần này quân tẩu béo không còn gì để nói.
Lại có người tò mò hỏi: “Đoàn trưởng Tạ, cũng là do vợ chữa khỏi sao?”
Tạ Lan Chi cằm, tưbot_an_cap thái khiêm tốn lễ độ, nhưngvi_pham_ban_quyen lời nói ra lạileech_txt_ngu chẳng tốn chút nào.
“A Thù nhà tôi chính là thần y, nếu không có cô ấy, e tôi phải chống nạng cả đời rồivi_pham_ban_quyen.”
Được chính miệng Tạ Lan Chi nhận, ánhbot_an_cap mắtvi_pham_ban_quyen người nhìn Tần Thù tức thay .
Việc cô nắn xương cho Lưu Kim Bảo có thể là ngáp phải ruồi.
Nhưng Tạ Chi thương nặng, bị tuyên hủy dung què chân, phương cứu chữa, sắp chết nơi rồi.
Vậy mà chưa đầy một tháng, sẹo trên mặtbot_an_cap anh đã mờ, cũng đi bình thường.
sắp Thù sống lại.
Chẳng lẽ cô thật sự là tiểu thần y?
Đơn 963 có một vịbot_an_cap thần y như vậy, mọi người cũng được lây.
Nghĩ đến đây, vây quanh Tần Thù, muốn làm thân với .
Tần Thù lạnh nhạt đáp câu, rồi kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tạ Lan Chi rời khỏi phòng cấp cứu.
Họ về đến bệnh, sắc mặt Lan Chi nhanh chóng trở nên trắng bệch, trán lấm tấm một tầng mồ hôivi_pham_ban_quyen.
“Anh muốn ra oai cái gì , chân vừa mới đi được đã !”
Tần Thù đỡ Lan Chi xuống giường bệnh, ngồi xổm xuống đất xắn ống quần bên trái anh .
Quả nhiên, vết thương đã lành vì cốbot_an_cap sức quá lâu mà sưng đỏ.
May là không chảy máu, nếu không nặng thêmleech_txt_ngu, trên giường hai ngày .
Tạ Lan Chi nhìn đang xổm trước mặt mình.
Anh nhếch môi, nhạt nói: “Chỉ là không quen bọn nạt em.”
Tần nghe vậy ngẩng đầu, va vào đôi mắt nghiêm túc của Lan .
Cô không cườileech_txt_ngu: “Đâu cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắtvi_pham_ban_quyen nạt, em coi như chó thôi, ngược lại là anh, cố chịu đựng mà không thấybot_an_cap đau à.”
Tần Thù lấy ghế dưới gầm giường ra xuống, bôi một lớp thuốc mỡ lên chỗ sưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ ở chân trái Tạ Lan Chi.
Động tác của cô quá nhẹ nhàng, Tạ Chi lầnleech_txt_ngu không chịu nổi, chân khẽ giật giật hai cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
hả?”
Tần Thù nhíu mày, lo lắng hỏi.
“Ừmbot_an_cap” Tạbot_an_cap Lanleech_txt_ngu Chi mím , phát ra âm thanh ậm qua mũi.
Tần Thù tưởng bị thuốc kích thích làm đau, môi đỏ ghé sát khẽ thổibot_an_cap.
Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thổi này vừa nhẹ mềm, suýt chút nữa cho xương cốt Tạ Lan Chi rời, hồn cũng bay mất tiêu.
Anh mình một , vi_pham_ban_quyen da vịt nổi hết cả lên.
Tạ Lan Chi hít một hơi, kéo Tần Thù đangbot_an_cap ghế đẩu xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tần Thù ấn lên giường, trên tay vẫn còn bông gòn dính thuốc mỡ.
Cô chớp mắt, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”
Tạ Lan Chi chằm chằmleech_txt_ngu vào đôi mắt xinh đẹp cô, nóileech_txt_ngu suy nghĩ đã ấp ủleech_txt_ngu lâu trong lòng.
“Tình hình của anh hiện tại, có phải có thể về nhàvi_pham_ban_quyen không?”
Tần buột miệng: “Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh quá không?”
việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Thế chẳng phải là sẽ sống chung Tạ Lan Chi sao?
Cô vẫn chưa bị tâm lý !
Trong lòng Tần kháng , nhưng mặt ngoài lại không biểu lộ, ra vẻleech_txt_ngu nghĩ cho Tạ Lan Chi.
Cô khổ tâm khuyên : “ vừa mới đi được, để hồi phục tốtbot_an_cap hơn, vẫn ở lại thêm vài ngày nữa.”
Kéo dài được ngày nàobot_an_cap hay đó.
hay kiếp này, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa từng chung chăn gối với ai bao .
Nhà hai phòng , một phòngvi_pham_ban_quyen A Mộc Đề đã từng ở.
Cô không thể một mình chiếm ngủ chính, đuổi Tạ Lan sang phòng bên được.
Tạ Lan Chi nhìn ánhbot_an_cap xavi_pham_ban_quyen cách lạnh nhạt của cô, vô tình liếc thấy bàn đang nắm chặt của Tần Thù, đuôi lông nhướng cao.
Đây làvi_pham_ban_quyen không muốn anh nhà?
Anh dùng tayvi_pham_ban_quyen xoa xoa cái chân trái đau nhức, giọng xuống: “Đượcvi_pham_ban_quyen, vậy anhvi_pham_ban_quyen qua hai ngày nữa hẵng về.”
Tần Thù thở phào nhẹ nhõm, bàn tay đangbot_an_cap nắm chặt từ từ buông .
Tạleech_txt_ngu Lan thu hết những cử chỉ nhỏ nhặt của cô vào trong mắt, tậnvi_pham_ban_quyen sâu đáy mắt gợn lên cười chọc.
Bỗng , bàn tay ướt mồ hôi của Tần Thù bị bànbot_an_cap tay ấm của người ông nắm lấy.
“A , chúng ta là vợ chồng rồi, đúng không?”
Tần có dự cảm không lành, gật : “.”
Ngónvi_pham_ban_quyen tay dài của Tạ Lan Chi vuốt ve tay mịn màng của , giọng nói chậm rãi lên:
“Cho nên chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ sống chung với nhau, hy vọng sớm chuẩn bị tâm lý.”
“” Thù. Cúbot_an_cap “bóng thẳng” này đến quá bất ngờ.
Tầnleech_txt_ngu Thù lập tức tâmleech_txt_ngu tư nhỏ của mình đã bị nhìn , vừa hổ lại có chút hoảng hốt.
Cô hít một hơi, hất tay Tạ Chi ra, dậy thu dọn đồ đạc trên bàn.
Tạ Chi thấybot_an_cap chọc giận người đẹp rồi, bèn chủleech_txt_ngu động tiến giúp đỡ.
lúc sau, anh phát đó không ổn.
Tần lôi hết đồ trong tủ ra, xếp ngay lên bàn, cả phích nước nóng vàleech_txt_ngu chậu rửa mặt ở góc tường cũng không .
Lòng Tạ Chi xuống, thăm hỏi: “Làm thế này là định làm gì?”
“Dọn đồ, cùng nhau về nhà.”
Tần Thù đầu cũng ngẩng , giọng vừa nũngbot_an_cap nịu vừa hung dữ .
Tạ Lanbot_an_cap Chi nằm viện hơn nửaleech_txt_ngu tháng.
Bánh trái, kẹoleech_txt_ngu, sữa mạch , đồbot_an_cap hộp, đường đỏ tủ chất đống không .
Tần Thù dọn xong mấy bé thì cũng gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưa.
Cô đứng chỗ, lau mồ hôi trên trán, quay đầu nhìn Tạ Lan Chi giường.
Chân người đàn ông đi cà nhắc, thỉnh lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khựng lại một chút vì đau.
Tần Thù thả tay áo đang xắn xuống, buột miệng hỏi: “Muộn rồi, anh cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em luôn hay ngơi một ?”
Trạm tế cách khu gia đình không , đi một chuyến thế này, chân Tạ Chi chắc chắn không .
Tạ Chi chân mình, trầm ngâm nói: “Lát nữa A Mộc Đề qua đây, anh đợi cậu đến rồi đồ về cùng luôn.”
Thù gật đầu: “Vậy em trước ít về.”
leech_txt_ngu xách một cái túi khá nặng, tay kia cầm cái túi lúc đến theo, về nhà trước.
Tạ Lan Chi viện, kiểu gì cũng phải ănleech_txt_ngu mừng một chút.
Tần Thù về đếnvi_pham_ban_quyen nhà chưa kịp đứng đã cầm phiếu lương thực, phiếu thịt đi Cung tiêu xã.
Hôm không may, thịt lợn hết sạch.
Nhân viên bán hàng thôn gần đây có đámbot_an_cap hỷ, bao hết thịt rồi.
Tần Thù đi một vòngleech_txt_ngu, mua haileech_txt_ngu bìa đậu phụ, miến dong, và một ít vị.
Lúc về khu gia đình, cô tiện đường ghé qua nhà ăn quân đội, lúc đi ra trên tay xách một túi nhỏ xương ống.
“Chị dâu! Bọnleech_txt_ngu em về đâyleech_txt_ngu!”
Tần Thù đang nấuvi_pham_ban_quyen cơm trong bếp thì nghe thấy A Mộc ra từ phòng .
“Em dâu, lại làm món ngon thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Anh ngửi thấy mùi mà nước miếng sắp chảy ròng ròng !”
Tiếp đó giọng nóibot_an_cap ồm ồm, cực kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự củabot_an_cap Triệu Vĩnh Cường.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay