Nữ Sinh Xuyên Không Khi Tập Quân Sự: Từ Lười Biếng Đến Nữ Phóng Viên Quân Đội Quả Cảm

Tiểu Tiên Linh full 25/03/2026 53 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🎧 [XUYÊN KHÔNG] BỖNG NHIÊN BIẾN THÀNH “SIÊU NHÂN” BÓNG RỔ TRONG ĐẠI VIỆN QUÂN ĐỘI!

Vừa mới bị “oanh tạc” bởi một cú ngất xỉu giữa sân quân huấn năm 2003, mở mắt ra, Diệp Tưởng thấy mình đang đứng giữa năm 1992 xa lạ. Không còn là cô trợ giảng cận thị 500 độ, cô bỗng chốc trở thành tiểu thư khuê các của Sư trưởng, sở hữu thị lực 2.0 và đôi chân bật nhảy như lò xo của Jordan!.🌪️ MÀN “VẢ MẶT” CỰC KHÉT GIỮA SÂN BÓNG QUÂN DOANHBạn sẽ làm gì khi bị đám nam sinh coi thường là “công chúa khổng tước” chỉ biết múa máy yểu điệu?. Tiếng còi khai cuộc vang lên, âm thanh quả bóng cam đập xuống nền sân xi măng chát chúa, và rồi… vút! Một cú xoay người trên không, móc bóng vào rổ khiến cả đại đội phải đứng hình mất 5 giây. Diệp Tưởng không chỉ xuyên không để thay đổi số phận, cô còn vô tình “thu phục” luôn trái tim của những gã quân nhân sắt đá bằng tài năng thiên bẩm và tính cách lầy lội của mình.Nhưng rắc rối chưa dừng lại ở đó. Tại sao bố cô từ thợ nguội lại biến thành Sư trưởng uy nghiêm?. Và gã “Tôn Lão Hổ” – vị giáo quan hắc ám từng hành hạ cô ở hiện tại – lại đang ngồi ngay cạnh bàn ăn với gương mặt trẻ măng nhưng vẫn “đen như nhọ nồi”?. Một hạt cơm vô tình bắn lên mặt đại đội trưởng, một cú nhảy xe tải quân sự đi “bụi”, Diệp Tưởng đang tự viết nên bản anh hùng ca đầy hài hước và kịch tính trong đại viện quân đội năm 90.🔥 TẠI SAO BẠN KHÔNG THỂ BỎ QUA BỘ TRUYỆN NÀY?✨ Nữ chính “não to”, kỹ năng đỉnh: Từ một “bình hoa di động” chuyên khiêu vũ chuyển hệ sang “chiến thần” bóng rổ, vả mặt cực căng đám nam sinh hống hách.✨ Plot twist “dở khóc dở cười”: Mối nhân duyên oan gia ngõ hẹp với Tôn Lão Hổ từ hiện đại xuyên về quá khứ, những màn tương tác “vô tri” nhưng cực ngọt.✨ Tái hiện ký ức thập niên 90: Không gian quân đội nghiêm túc nhưng đầy ấm áp, những chiếc xe tải Giải Phóng, kẹo cao su Bắc Băng Dương và tình bạn đơn thuần, rực rỡ.

👉 Đeo tai nghe vào, nhấn PLAY để cùng Diệp Tưởng quậy tung đại viện quân đội và khám phá bí ẩn của chuyến xuyên không định mệnh này ngay thôi!

Nữ Sinh Xuyên Không Khi Tập Quân Sự: Từ Lười Biếng Đến Nữ Phóng Viên Quân Đội Quả Cảm cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Năm phút, lại cái năm phút nữa, ha ha ráng nhịn năm phút nữa là đến giờ rồi. Khóe môi Diệp Tưởng tự chủ được nhếch lênvi_pham_ban_quyen, nhận phương pháp đếm để tự an ủi này nhiên có hiệu quả, thời gian dường cũngleech_txt_ngu trôi nhanh đôi chút. Không gian xung quanh khá yên tĩnh, thời hôm nay không tệ, thỉnh thoảng có một làn gióbot_an_cap lạnh thổi qua, nắng nhàng trên thể. Nếu có tiếng tháo qua lại các giáo quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, với tiếng thở dốc ngày nặng nề của cô nàng béo bên cạnh, Diệpbot_an_cap Tưởng thậm nghĩ mình có mở vi_pham_ban_quyen ngủ một giấcvi_pham_ban_quyen. khẽ đảo mắt một vòng, phát hiện những nữ sinh đang đứng quân tư xung quanh mình trông như sắp đổ đến nơi, thìleech_txt_ngu mũi trắng ma, kẻ thì hồng hộc như trâu, ngay nàng khôi vốn luôn kiêu ngạo kia, đôi chân cũng đang run bầnvi_pham_ban_quyen bật nhưbot_an_cap lên dây cót. Trong lòng thầm cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thán đám trẻ bây là đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuông chiều quá , thế hệ sau chẳng bằng thế trước, bất nhìn thấy mấy giảng viên quản lý đang ló đầu ra khỏi ký túc xá không vừa trà vừa quan sát, tâm trạng cô lập tức chùng .
Tạileech_txt_ngu mấy chú bà đó có thể trong phòng sưởi ấm, cái suấtleech_txt_ngu trợ giảng cô lại phải cùng đám sinh viên đứng quân thế này? Dẫu sao mình cũng là học sắp xong, thấy sắp nghiệp đến nơi rồi, sao lại bị xếp vào hàng ngũ tân sinh cần được giáo dục , để rồi phải cùngvi_pham_ban_quyen đám nhóc con này chịu khổ chịu sở chứ? là tự mình chuốc lấy khổ thân mà
Diệp Tưởng khôngbot_an_cap nhịn được màleech_txt_ngu đảo mắt một cái, nghĩ bắt đầu bay bổng Nói đi cũng phải nói lại, cái trường đại mà cô đang theo học có chấtvi_pham_ban_quyen lượng đàovi_pham_ban_quyen tạo và danhvi_pham_ban_quyen tiếng thuộc lửngleech_txt_ngu nửa vời, những thứ cần học chỉ cần là vẫn học được, đương nhiên, nếu muốn lười biếng thì cũng chẳng ai .
Tưởng sống cũng khá ổn, ngoại trừ nhất ham chơi ròng rã suốt một năm, những năm lại cô cũngleech_txt_ngu được coi một học sinh giỏi, cùng còn giành học bổng chuyển tiếp cao học tại trường. Thực ra cô cũng không ngờ tới kết quả này, tích học củavi_pham_ban_quyen thật, nhưng nhân tài trong khoa không thiếu. Chẳng năm đó những kẻ tài giỏi kẻ thì ra nước ngoài, ngườivi_pham_ban_quyen thì hạ quyết tâm không đậu Thanh Hoa, Bắc Đại thì thà đập trước trường cònvi_pham_ban_quyen hơn, kết quả là mấy cái suất ít ỏi đó lại rơi trúng đầu Diệp đại tiểu thư.
Hồi đó mấy chị em cùng phòng cười nhạo bảo, cái đồ nhà cậu đúng là gặp vậnbot_an_cap cứt chó, nếu không phải thấy nghèo khó, phẩm cũng coi là đoan chính, thì bọn còn nghi ngờ không biết có dùng đoạn đặc nào để hối lộ trưởng khoa hay không đấybot_an_cap. đó Tưởng phấn khích đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức chỉ muốn hét lên, đâu trí mà để ý đến mấy lời ngoa đó, cô cứ thế đẩy kính cận năm trăm , phi thẳng báo tin vui.
Một trong những lý do Diệp Tưởng thi vào trường này vì nó gần nhà, đi cái là , có danh chính ngôn thuận bám lấy bố mẹ. Có đại quá , nhà mình lại , ngày nghỉvi_pham_ban_quyen hoi đều phí trên đường đileech_txt_ngu, khối sinh địa phương muốn về nhà cũng vì lý do này, lâu ngày sẽbot_an_cap mẻ cảm , xem cô hiếu thảo chưa kìa!
Thế đó mẹ cô chỉ hừ lạnh một tiếng: rồi, mẹ cũng cắn răng mua cái xe để lái đến Hoa, Bắc Đại đón con lắm chứ, nhưng con cũng phải thi đỗ đã . câu nói khiến Diệp Tưởng mặt mày quay về ôn tập, trái lại bố cô thì khá cởivi_pham_ban_quyen mở, ông bảo chỉ cần đại để học là được, đời sau này còn dài, đâu phải cứ dựa vào một tấm danh giá là ăn trắng mặc trơn cả đời, con không nghe nọ người kia cũng nghiệp trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nọ trườngleech_txt_ngu kia, giờ vẫn đangvi_pham_ban_quyen làm công việc nọ công việc đó sao
Cứ vậy, dưới sự ủng hộ từ lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuyết nọ người kia của bố mình, Diệp đã đỗ vào trường hiện tại. Mượn một trong phim truyền hình thì bốn năm đại học đúng là tuổi trẻ ngông cuồng, thời hạnh phúc, mãi sau khi học cao , những vấn đề nghiêm túc như việc làm mớivi_pham_ban_quyen bắt đầu xoay chuyển trong Diệp Tưởng.
Nhìn bạn bè người thì nước ngoài, thì tìm cửavi_pham_ban_quyen nẻo, Diệp Tưởng vốn có bố mẹ đều là người bình thường, con đường tắt nào để tính toán, luận văn cũng sắp xong rồi, giờ chỉ chờbot_an_cap một côngvi_pham_ban_quyen việc thực tập, sau đó bảo vệ luận án rồi nhận bằng thôi. Đang nghĩvi_pham_ban_quyen xem có ra tiệm nhỏ trườngleech_txt_ngu thêm trăm bản sơ yếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý lịch không, mấyvi_pham_ban_quyen quảng cáo nhỏ toàn lừa đảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng tại vẫn có người tin, chính là in nhiều đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
lại tiệm nhỏ trong trường in , một hào mộtbot_an_cap tờ, làm ăn đạt lắm, biệt là vào thi giữa kỳ và cuốibot_an_cap kỳ, nhưng khổ nỗi là xem thẻ sinh viên, là người ngoài thì không có giá đó đâu, tranh thủ lúc chưa hết thì chiếm chút hời ngay.
Mụ béo chủ tiệm đó tinh như cú, thẻ sinh quá hạn ra thì lừa được thầy thư viện chẳng lừa được mụ, nghe nói cả thẻ sinh tại chức mụ cũng chẳng thèm nhận; mụ còn kỳ thị lần mấy đơn vị ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Sau sinh hệ tại chức làm ầm lên đến tậnvi_pham_ban_quyen ban giám , bảo đối xử phân , ai cũng học phí như nhau saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại kỳ thị chúng tôi, cuối cùng trườngbot_an_cap phải ra can thiệp mụ mới chịu . Lại nghe là họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa tít mù của vị sếp lớn nào trong .
đi giữa đường thì vị trưởng khoa đột nhiên xuất hiện, hiền hòa nói: Diệp nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, em vẫn chưa tìm được việc làm không, giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc làm khó tìm lắm, hì hì Nhưng thầy thấy biểu hiện từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước đến nay em rất tốt, thầy rất quý những sinh viên trung hậu, thà như em, là người khác thì không trao cơ hội này đâu, em sang hỗ trợvi_pham_ban_quyen thầy cô bên đại học không, hì Tuy chỉ là làm tạm thời, nhưng trong hồ sơ vẫn có thể là từng làm trợ giảng, như vậy hơn mà, thấy đúng không, hì ?
khuôn mặt béo hiền từ đó, Tưởng cảm động khôn xiết, trong lòng thầm tự nhủ biết có sinh mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có vận cứtvi_pham_ban_quyen chó hay không, lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net then chốt luônbot_an_cap có quý nhân trợ. Tuy nói tạm thời, cũng là cơ hội, biết đâu sau này lại chuyển biến gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì saoleech_txt_ngu. Hay lần tới thử tờ vé số xem? Suy nghĩ ngày càng đi lệch hướng, Diệp Tưởng nhảy chân sáo đến tòa nhà đại học, thấy xung quanh nhốn , người đi kẻ lạivi_pham_ban_quyen, tiếng nói cười huyên náo Cô không khỏi thắc mắc, kỳ thi cuối kỳ chẳng phải đã kết rồi sao, sao vẫn còn nhiệt .
Diệp Tưởng! tiếng hét chói tai khiến Tưởng giật mình, hoa cả mắt, lão sư giáo viên chủ nhiệm hồileech_txt_ngu đại học trên giày cao gót nhọn hoắtleech_txt_ngu lao tới: Trưởng khoa quả nhiên đãbot_an_cap được em tới đây ! Diệp Tưởng ngẩn ra, quả nhiên? Quả cái gì? Câu này nghe có vẻleech_txt_ngu hơileech_txt_ngu kỳ quái lòng thầm thắc thì bạch một cái, trên cô đã có thêm một đống đồ, rồi cô biết trợn mắt há đôi môi đỏ chót của lão sư máy liên không ngừng nghỉ trước mặt
Đến khi hồn lại, cô đã đứng ngoài tòa nhà giảng đường, Diệp Tưởng muốn khóc không ra nước mắt bộ đồ rằn trong tay. Trợ cái nỗi gì, rõ ràng là rất nhiều giáo viên không chịu khổvi_pham_ban_quyen, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn từbot_an_cap bỏ kỳ nghỉ hiếm hoinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nên mới bẫy kẻ rảnh rỗi như cô. Lão già béo đó Cái béoleech_txt_ngu chớt tiệt, tiếng nguyền rủa rít qua kẽ răng nhiên truyền đến từbot_an_cap phía sau, Diệp Tưởng quay đầu lại nhìn, phát hiện người bạn cùng cũng có vẻ mặt u ám y hệt mình, đang cầm những thứ tự nghiến nghiếnbot_an_cap . Mọi người nhau, cuối Diệp Tưởng hất cằm về phía thứ đồ trên tay họ, một : cậu cũng là ‘trung hậuleech_txt_ngu, thậtleech_txt_ngu thà’ à? Mấy người bạn kia nhìn nhau cười khổ: Trungleech_txt_ngu hậu, thật thà!
Cứ thế, Diệp Tưởng mấy ngườibot_an_cap bạn trung , thật thà đó đã ngoanleech_txt_ngu ngoãn tập trung tại trường ngayleech_txt_ngu sau khi kỳ nghỉ Tết Nguyên đán thúc. Chẳngvi_pham_ban_quyen biết ở nhà cô đãbot_an_cap oán trách khoa lừa ông Bí Đảng ủy trường mới nhậm kia bao nhiêu lần rồi. Nhưng may mà nhà cô ở Bắc Kinh, vẫn còn đượcvi_pham_ban_quyen ăn cái Tết yên ổnleech_txt_ngu. Nhìn mặt đau khổ của những hoặc là phải bay hộc từ quê lên, là cắn răng không về nhàvi_pham_ban_quyen ăn Tết, trong lòng Diệp cũng thấy bằng hơn đôi chút.
Vì dịchbot_an_cap SARS, bao nhiêu cần đều bị đình trệ, ví dụ như quân huấn tân sinh , kết quả là ông Bí thư mới tới nghe chuyện đó xong thìvi_pham_ban_quyen kiên quyết tổ chứcbot_an_cap bù, nói là học sinh bây giờ quá yếu đuối, hội được giáo dục vốn đã ít, cho nên Tết năm nào chẳng có, nhưng huấn thì chỉ có một lần thôi! Nhân tiện nói thêm, nghe đâu ôngvi_pham_ban_quyen ta vừa từ một đơn vịvi_pham_ban_quyen quânleech_txt_ngu đội nào đó chuyển ngànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang, mà hình như chính là đơn vị chúng tôi sắp đến huấn , là hình như thôi
Vừa đến này, Diệp Tưởng nhận hoàn toàn khác biệt so đơn vị mà cô từng đến quân huấn năm nhất. Tuy vẫn là xếp hàng vỗ tay chào đón, nhưng cảmbot_an_cap giác mà những quân nhân này mang lại chỉ thể dùng hai chữ liệt để hình dung, nghe nói họ thuộc lượng dã chiến. Nghĩ lại lần quân , đúng thậtvi_pham_ban_quyen là quân dânleech_txt_ngu một nhà, như đóleech_txt_ngu là đơn vị Vũ cảnh.
Diệpbot_an_cap Tưởngvi_pham_ban_quyen xưa nay chẳng biệt nổi sự khác nhau giữa Vũ cảnh và quân nhân, chỉ nhớ đó đứng quân tư không lâu nhưvi_pham_ban_quyen bây giờ, các quan luôn cười hì , tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luậtbot_an_cap yêu cầu không thiếu một chút nào nhưng lại khiến mọi người cảm thấy rất , trong không khí thuận đó học được không ít kiến thức, mặc dù giờ bản là quên sạch sành sanh. Ngoài ra, hình như có bạn nữ hiện giờ có bạn trai hoặc chồng chưa cưới mặc bộ quân phục đó, như họ cũng từng làm giáo quan
Chân duỗi thẳng, hai tay khép vào chỉ quần! Một tiếng trầm thấpbot_an_cap vang lên bên tai Diệp Tưởng, làm cô giật mình rùng mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái. Nãy giờ cứ mải mê suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mông lung, hoàn toàn không phátbot_an_cap hiện có người đã đi đến mặt mình, cô vô ưỡn thẳng người, lúcvi_pham_ban_quyen mới nhìn cao lớn sừng sững trước mặt và khuôn mặt như nhọ nồi.
Tôn Huy, Lão Hổ Diệp Tưởng sợ đến mức mặt mũi trắng bệch. Tuybot_an_cap mới đến chưa được bao nhiêu , nhưng chiến lẫy lừng của vị Doanh trưởng tiểu đoànvi_pham_ban_quyen huấn luyện mang quân hàm Trung tá được các đàn em truyền tai nhau rôm rả, tuy chẳng biết thực hư thế nào, nhưng viên đều đã được nếm trải uy lực của hắn ngay từ ngày đầu tiên đặtvi_pham_ban_quyen đến .
Hơn nữa, Diệp Tưởng phải quân tư cùng đám conbot_an_cap này ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây cũng không thoát khỏi can hệ với hắn. Con hổ này hìnhbot_an_cap ngay từ ngày đầu tiên đã nhìn không thuận mắt, chỗ cũng lông tìm vết, bất kể làleech_txt_ngu luyện tập ba bước lớn hay hát trước khi ăn .
Hôm đó vừa mới đến bãi , hành lý của mọi còn chưa kịp sắp đã bị những giáo quan vừa mới tay chào đón lôi ra để dạy cho một bàileech_txt_ngu học đầu. lẽ những làm chân sai vặt như Diệp Tưởng có thể bên phúc cùng các giáo viên dẫn đoàn, nhưng xui xẻo ngày đó Diệpleech_txt_ngu lại có chút không biết điều; mấy cái hắt hơibot_an_cap liên tiếp của cô ông Bí Đảng ủy đang chuyện với vị sĩ quan mặt kia muốn khôngvi_pham_ban_quyen chú cô cũng được.
nàng Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng sụt mũi, giậm chân, khoác trên mìnhvi_pham_ban_quyen chiếc áo lông vũ dày , quấn len dày cộp, đeo găng tay dày cộp, vậy mà miệng vẫn lẩm bẩm: Cái quái quỷ gì thếvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lạnh chớt đi được. Mấy người đồng bia đỡ quanh cô cũng khá khẩm là bao, người thì hà hơi vào taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kẻ thì chân bànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạch. Viên sĩ quan đen kia liếc nhìn họ , rồi thấp giọng nói đùavi_pham_ban_quyen câu gì đó với bí thư.
rồi Diệp Tưởng thấy khí có chút không ổn. Kết quả là chủ đề cuộc họp viên hôm đó là: Bàn mốibot_an_cap quan hệ giữa tố chất thân và thể của giáo viên. luận đưa ra là: Không cóvi_pham_ban_quyen sức khỏe tốt thì sao tốt được Tại sao có trẻvi_pham_ban_quyen măng thể chất kém đến thế Để các đồng chí bên quân đội chê cười, đồng chí xemleech_txt_ngu, chúng ta làm thế đây
Nhìn vị bí thư ravi_pham_ban_quyen câu hỏi đầy hùng hồn rồi tay bỏ đi, tất cả giáo viên tức tối mặt mũi. Chúng tôi biết làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ bắt những thư sinh yếu trói gà không này đi quân huấn cùng đám sinh viên trẻ tuổi sao? Chúngbot_an_capbot_an_cap hừng sức trai thì không sao, nhưng ngài không sợ đám giáo viên ưu tú này vì bệnh tim hay thấp khớp tái phát mà xuất hiện tình trạng hao hụt ngoài chiếnleech_txt_ngu đấu, lỡ dởleech_txt_ngu đại sự trồng ngườivi_pham_ban_quyen sao? Các thầy giáo xônvi_pham_ban_quyen xao tán như tổ, Diệp cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy người trợ giảng hờ kia thì đứng một nhe cười đắc ý, xem trò vui. Giáo viên ấy mà, thì mồm mép nhanh nhảu nhưng chất thể đúng là chẳng ra sao, nếu mà phải tập tành thì thật là Đám đỡ đạn đê tiện.
Nhưng kết quả chứng minh trong đám giáo viên vẫn có người khôn. Nghĩ lại chuyện ban ngày, rồi liên trước sau, bao ánh mắt tức khắc đổvi_pham_ban_quyen dồn lên người chúng tôi. Nếu phải tại các hắt sổ mũi thì bí thư lại nổi giận? Thế nên, bí thư nói đúng lắm, thựcleech_txt_ngu cường rènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luyện, ngày mai các người hãy đại diện cho viênbot_an_cap tham gia quân huấn đi! Dù sao các người cũngbot_an_cap được coi là trợ giảng mà.
Nghĩ đến đây, Diệp Tưởngvi_pham_ban_quyen lại sụt sịtvi_pham_ban_quyen . Nếu không phải cái tên đang đứng trước mặt này đâm bị thóc bị bên tai bí thư, sao mình lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rơi vào bướcvi_pham_ban_quyen đường này? Đã thế, những ngườibot_an_cap khác còn thanhvi_pham_ban_quyen là tại cô; chính là mấy cái hơi rõ kia đã gây ra rắc rối. nên mấy ngày nay, ví tiền của Diệp Tưởng nhanh chóng, cái đám kia cứ như vừa bước ra nạn đói ba năm vậy, bất kể nam nữ, hễ thấy xích là vào như thiêu thân, đừng là trộn bột ngô, ước có trộn xi măngleech_txt_ngu chúng cũng xơi tất.
Cái tên cao to nàybot_an_cap sao còn chưa đi đi Diệp Tưởng thầm đảo mắt trắng dã, mùa đông giábot_an_cap rét mình muốn phơi nắng chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ dễ dàng lắm sao, thế mà anhleech_txt_ngu ta chắn sạch sành sanh rồi. trưởng thì oai lắm à? Bố còn trưởng đoạn công xưởng đây, dưới tay quản số chẳng kém anh đâubot_an_cap; 33 tuổi là Trung ghê gớm ? Bố tôi chưa đầy 30 tuổi đã nhận lương thợvi_pham_ban_quyen nguội bậc chín rồi; thamleech_txt_ngu gia chiến đấu thì giỏi lắm à Không biết người bố hiền lành của mình đã từng tham chiến nào , phỏng chừng nếu , cụ chắc chắn là người chuyên đi ngănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đến đâyleech_txt_ngu, Diệp khôngleech_txt_ngu khỏi toát mồ hột.
Đứng thẳng ! có phải Gù đâu! Doanh trưởng Tônleech_txt_ngu lại lên bên cô. Cái oang oang ấy khiến xung quanhbot_an_cap tức rộ lên tiếng cười trộm. đỏ bừngleech_txt_ngu mặt, dùng hết sức bình sinhbot_an_cap ưỡn thẳng sống lưng, cứ như sau lưng cắm cái cán chổi vậy, trong lòng không ngừng nguyền rủa hắn: Đồleech_txt_ngu mặt đen thối tha, sao không tìm được vợ bị ngườivi_pham_ban_quyen ta đá, đáng đời!
Cô đã nghe ngóng được chuyện bát quái, rằng Hổ này hình như bị bạn gái đá. Hiện giáo quan nàyleech_txt_ngu đều là lính dưới quyền hắn, hình như không lính , họ đang trong thời gian chỉnh Cho viên quân huấnvi_pham_ban_quyen mà dámleech_txt_ngu gọi là chỉnh huấn ! Trước đây nghe nói quân đội cử giáo quan đến huấn luyệnvi_pham_ban_quyen sinh viên đều là những hạt giống toàn diện đức trí thể mỹ, chưa nghe thấy kéo độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngũ đến thế này. Tuy nhiên tố chất quân sự đám giáo quan này đúng làvi_pham_ban_quyen hạngvi_pham_ban_quyen nhất, buổi diễn tập tập ngày đầu tiên đã khiến đám trẻ thếvi_pham_ban_quyen hệ 8x này kinh ngạc đến hốc mồm.
Lão Hổ mặt hìnhbot_an_cap như có vẻ hài lòng đôi chút, chắp tay sau lưng bỏ đi. mắt Tưởng xoay theovi_pham_ban_quyen bóng lưng như đang bắn , hắn bước đi vững ra vòng ngoài hội quân mấy quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác. Họ dường như nói gì đó, đột có người bật cười, chỉ tay về phía Tưởng. Cô giật bắn mình, nhanhvi_pham_ban_quyen chóng dờileech_txt_ngu tầm mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn xuống mặtbot_an_cap đất.
Đôi mắt đột nhiên cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khô khốc, Tưởng cố sức mắt. ngày nayvi_pham_ban_quyen cô đã chuyển sang dùng kính áp tròngbot_an_cap, vì đi quân huấn đeo cáileech_txt_ngu đít chai dày cộm thì thật quá bất tiện. Kết quả mắt kịp thích nghi đã đành, người gặp cô đều trợn trònbot_an_cap mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như không nhận ra, mấy gã nam sinh hai trước còn không nể nangleech_txt_ngu xúc xích cô nay khách khí hơn hẳn. Diệp tự soi thấy lạ lẫm, nét nào cũng giống bố, quy củ, duy chỉ có mắt phượng xếch ngược này là giống mẹ ybot_an_cap .
Mẹ cô ngàyvi_pham_ban_quyen trước vốn hoa khôi nổi tiếng của nhà máy, theo lời một người dì thân thiết với mẹ kể lại thì đôi mắtbot_an_cap phượng mẹ cô ngày đó đã phóng điện khắp nhà không đối thủ. tận bây giờ Diệp vẫn không hiểu nổi, vìbot_an_cap sao ngoài ưu điểm da ra thì ngũ quan và cao đều chỉ ở mức trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình như bố lại có thể rước mỹ nhân về dinh.
Đang nghĩ ngợi thì còi kết thúc vangleech_txt_ngu lên, lập tức phào nhẹ nhõm, cùng cũng xong rồi. Vừa định ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu vận động cổ cứng đờ, cô đã thấy đại Doanh trưởng Tôn đang nhìn chằm chằm phía mình. Cô thầm nghĩ, cái kínhbot_an_cap Bausch & Lomb này độ xuyên thấu thật, nhìn rõ mồn một, biết lúc trước không đeo loại 1.2, thà rằng Đang định dời mắt đi, cô bỗng thấy khuôn mặt sì của Doanh trưởng Tôn biến sắc. Diệp Tưởng giật thót, thầm nghĩ mình lại làm sao nữa đây; xung quanh đột nhiên vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên mấy tiếng kêu kinhbot_an_cap hãi, sau đó một cú va mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gáy cô lập tức tiếp xúc thân mật với mặt , đau
Tưởngbot_an_cap! Một quát khẽ trong đau Diệp Tưởng lại đôi chút. Lúc này mới nhận ra Doanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng Tônbot_an_cap và mấy quan kia đã chạy đến từ lúc , họ đang nhấc cô nữ sinh béo múp vừa nghiêm đến xỉu khỏivi_pham_ban_quyen người Tưởng. Diệp Tưởng, côleech_txt_ngu thế nàobot_an_cap, có nghe rõ tôi nói không? Hiếm khi thấy Tôn mặtbot_an_cap đen biểu cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác ngoài khuôn mặt lầm , Diệp Tưởng đột nhiên muốn cười, vừa định mở miệng nói chuyện thì trước mắt tối lạileech_txt_ngu
Ôi, xuýt Diệp Tưởng chỉvi_pham_ban_quyen cảm thấy sau đau nhức, lấy tay xoa xoa, khôngbot_an_cap dự đoánleech_txt_ngu chạm phải một cục sưng . Cô nhăn ngồileech_txt_ngu dậy. Nhìn trái ngó phải, đâyvi_pham_ban_quyen vậy? Hình như không phải phòng yvi_pham_ban_quyen tế, cũng chẳng phải văn phòng quân huấn, càng không phải ký túc xá, trông giống một phòng ngủ hơn.
Xem ra vừa nãy mình được đưa đến đây, còn cô bạn béo ngất xỉu kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu, được đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây sao? Diệp Tưởng xoa đầu, ngồi xếp bằng trên mép giường, quanbot_an_cap sát xung quanh. giường màu nâu nhạt, tủ quần áo kết hợp, bàn học ghế, đồ đạc rất mới nhưng kiểu dáng rất cũ, thế nhưng đầu giường và cuối giường lại bày mấy con búp bê mềm mại, mang lại nét dịu dàng cho phòng đơn này. Bây giờ còn người loại kết kiểu cũ đó sao, không khỏi tặc lưỡi.
này rốt cuộc là đâu, chẳng ngất xỉu nhiều quá, phòng y tế hết chỗ nên đưa đến ký túc nữ quân nhân nào ? Nhưngleech_txt_ngu quân phải đều toàn màu lục sao? Diệp Tưởng tay, xoay người xuống tìm giàyleech_txt_ngu, vừabot_an_cap duỗi chân ra không khỏi sững . Một chiếc quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẻ màu nâu đã thay thế cho chiếc quầnleech_txt_ngu rằn ri, nhìnleech_txt_ngu xuống nữa, ngườileech_txt_ngu đang mặc một chiếc len đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay, bên trên là họa tiết hình nổi lên. Diệp chớp mắt, thầm nghĩ áobot_an_cap len mốt thế này là tìm ở đâubot_an_cap ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy. Mìnhvi_pham_ban_quyen chỉ bị cộc đầu một cái , mắc gì thay quần áo cho mình, hơn nữa dù có muốn thì sao thay cả áo len, chiếc áo Jeanswest củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình vừa mới mua xongvi_pham_ban_quyen, vừa có dángleech_txt_ngu lại vừa sành điệu mà. Dưới đất là đôi dép bông đileech_txt_ngu trong nhà còn lỗi mốt hơn, Diệp Tưởng xỏ dép quan sát một , thầm nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lát nữa nhất địnhbot_an_cap phải hỏi chủvi_pham_ban_quyen nhân căn phòng này xem mua đôi dép xấu này ở đâu, nhưng đúng là đi khá êm và .
Mắt dường như lại ngứa ngáybot_an_cap, Diệp Tưởng thuận dụi, cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có gì đó đúng, nhưng không đúng ở nhỉ? Lại dụi thêm cáileech_txt_ngu nữa: Ái chà, áp tròng của mình đâu rồi? Phát hiện kínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị mất, Tưởng vẫn thấy có đó sai , nhìn lại xung quanh một lượt, cô thốt lên kinh hãi: Hả! Mình không đeo kính sao nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi vật lại rõ thế nàybot_an_cap?
Cố chớp mắt rồi lại, rõ mồn một. Trước nghe nói có người cộc đầu, vì tụ máu dẫn đến mù , chứ từng nghe ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị cộc mà thị lực 0.5 nhảy lên 2bot_an_cap.0 cả.
mình vận may chó ngápleech_txt_ngu ruồi thật rồi? Diệp Tưởng áp tay lên lồngvi_pham_ban_quyen ngực đang thịch, tự nhủ phải bìnhleech_txt_ngu tĩnh, bình tĩnh, phải thật bình tĩnh Sau đó cô nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều cùng rõ ràng, thậm chí còn rõ hơn so với lúc cô đã kính điều .
Ha ha, mình nhìn, mình nhìn, mình nhìn này! Khibot_an_cap nhìn ra phía cửa, Diệp Tưởng nheo mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, một tờ năm thường treo trên cửa, kiểu dáng cũng rất cũ kỹ, hình như chỉ có nhà bàbot_an_cap nội còn loại lịch xé mỗi ngày thế này, nhưng kiểu dáng so với trước mắt này thì lòe loẹt hơn nhiều.
6 tháng 11, chừng cũng mấy ngàyvi_pham_ban_quyen rồi chưa xé, chuyện đó không quan , quan trọng là dòng chữ nhỏ ở góc trênbot_an_cap bên trái: Một chín Diệp Tưởng lẩm bẩm đọc: Một chín chín hai. Ha, là ai vậy nhỉ, tờ lịch từ mười mấy năm trước treo trên cửa, đúng là hết nói nổi Tưởng cười khinh miệt, nhưng cười lúc thì cảm thấy không . Nhìn đồ đạc, rồi nhìnbot_an_cap quần áo trên người mình, cô nhàng kéo cổ áovi_pham_ban_quyen nhìn vàobot_an_cap bên trong. Ábot_an_cap! Cô hít một hơi lạnh, một chiếc áo lót trắng kiểu dáng cực lỗi mốt đang mặc sát người.
thể , không , Tưởng bị chấn , theo bản năng lẩm trấn an, có lẽ là đang nằm mơ, nhưng nếubot_an_cap là mơ thì tại sao nhéo vào vẫn thế này! píp, một tiếng còi ô tô khiến Diệp Tưởng bật dậy khỏi giường, cô chạy đến bên sổ, kéo tấm rèm khép hờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bên ngoài. như là trong quân doanh, hay nói đúng hơn là trong một khu đại quân đội, thỉnhbot_an_cap có những quân nhân bước chân vội vã đi ngang qua dưới , nhưng đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải là điểm. khóc mà khôngvi_pham_ban_quyen nước nhìn quân phục trên người họ, chẳngleech_txt_ngu lẽ quân lại bắt đầu đổi đồng loạt quân phục thường dùng kiểu rồi sao? Chẳng phải Tôn mặt đen đã nói cái đó đã trở thành lịch sử rồi ư?
Diệp Tưởng đã thờ đivi_pham_ban_quyen đi lui trong căn nhà suốt tiếng hồ. Đây là một căn nhà nhỏ hai tầng, mà lại còn nhà xây bằng gạch. Càng đi nàng càng thấy bủn rủn chân tay, thậm chí chẳng còn can để lao ra cửa. Lúc , nàng đang đực mặt nhìn vào khung ảnh trên tường, trong ảnh là một gia đình trông hết sức ngào và hạnh phúc.
nụ cười ngọt lịm ở chính làbot_an_cap nàng, người nữ xinh đẹp bên trái là mẹ, còn người đàn ông tướng mạo chính phải là bố . Thế nhưng Diệp Tưởng thề rằng nàng chưa bao bức ảnh này với bot_an_cap tuổi này cả.
Hồi năm lớp chín, kỳ thi mà nàng đãvi_pham_ban_quyen họcleech_txt_ngu đến tối tăm mũi, đã cắt phăng mái tóc thành kiểu đầu úp vung cho tiện tắm gội. Vậyvi_pham_ban_quyen mà trong , nàng lại để tóc dài, kiểu gì cũng ra dáng nữ sinhleech_txt_ngu trung học phổ thông, lại còn để tóc bằng mà nàng chưa baoleech_txt_ngu giờ để.
Chuyện đó còn chưa làvi_pham_ban_quyen gì, nhân trong ảnh đúng là mẹ nàng, nhưng Diệp Tưởng kìm mà dụi mắt lần nữa. Từ khi bắt đầu có ký ức đến , cóvi_pham_ban_quyen giờ nàng lại cười dịu dàng và dáng đến thế kia ? Sự tinh ranh, lợi hại vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình thẳng tuột mẹ Diệp không chỉ tiếng ở nhà , mà ngay cả trong khu thể của gia đình Diệp Tưởng cũng chẳng ai không biết. lớn, cười lạnh, cười nhạo đủ mọi kiểu thường của đều lướt trí Diệp Tưởng một , nhưng tuyệt không có kiểu nào giống như trước mắt nàng lúc này.
Tưởng tưởng tượng cảnh mẹ vốn giận dữ như một Saiyan của mình lại cười nữ tử ấm ngọt ngào như thế này , nàng rùng mình một cái, đó chắcbot_an_cap chắn dấu hiệu của ngày tận thế sắp đến.
Thế nhưng khi dáng vẻ của bố mình trong , Diệp Tưởng thấy ngày tậnvi_pham_ban_quyen thế thật sự đã đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi. đàn ông vốn có tính hiền lành hơn cả cừu, là ông rạng danh nổi tiếng của máy XXX, giờ đây lại đang trên mình bộ quân phục chỉnh tề, mặt nghị nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen nàng. Một, hai, ba, bốn, Diệp Tưởng đi đếm thứ n số ngôi sao trên cầu vai của đàn ông mang gươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bố nàng, vạch bốn sao cơ đấy, nàng thấy khóe miệng không ngừng giật.
Thợ tiện bậc chín đối đầu Đại tá Lục quân, Tưởng cảm thấy đầu óc mình như bị đổ cả một hũ giấm vào, vừa chua, vừa sưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừaleech_txt_ngu chát. Chuyện tự tát mình hai cái kiểm tra xem có phải mơ không một giờ trước nàng đã làm rồi. Nàng không nỡ ra tay quá mạnh, nhưng cảm giác đau ấy tuyệt phải có trong giấc mơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Để chứng minh mình nằm mơ, Diệp Tưởng chí còn cốvi_pham_ban_quyen đi vệ sinh một chuyến. Theo kinh nghiệm thì mơ đi sinh do nhuleech_txt_ngu cầu sinh lý, và thông không thực hiện được, trừ khi bạn tè . Nhà vệbot_an_cap sinh nàng đã đi rồi, thực sự đã đi. Dẫu chính nàng cũng thấy lạ vì mình lại được, nước giật hai lần, tiếng chảybot_an_cap ào ào. Cái bồn nước kiểu cũ dung tích lớn, chỉ cần giật dây một cái là dòng cuồn đổ xuống như đê sông Hoàng Hà.
Nhưng cuối cùng, dù ngồi đến lúc haivi_pham_ban_quyen tê rần, mông lạnh ngắt, vẫn không bị hét đánh thức. Tưởng cảm xúc ra khỏi nhà vệ sinh, ngồi xuống lối lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thang, nhìn chằm chằm vào ảnh đến tận bây . nhà này khiến thấy kính sợ, sợ đến mức khôngleech_txt_ngu chạy nữa.
Không phải nàng chưa từng đọc tiểu thuyếtleech_txt_ngu huyễn, lúc đọc cũng không phải không những ývi_pham_ban_quyen nghĩ kỳ quặc, nhưng đó chỉ là nghĩbot_an_cap thôi mà phải không? Ngay cả khi bị mẹ mắng, Diệp Tưởng cũng từng ướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá như tính cách bố mẹ mình có thể hòa trộn lại vớibot_an_cap một chút thì tuyệt vời biết mấy.
Nhưng đây, nhìn bức ảnh người namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì trực, ngườivi_pham_ban_quyen nữ dịu , Diệp Tưởng chỉ muốn tự tátbot_an_cap mình thêm cái . Cận không sao, đeo kính còn giúp chắn cát bụi; mẹ dữ mộtbot_an_cap chút cũng chẳng hề gì, chỉ cần bố dịu dàng đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồibot_an_cap. Bây giờ chỉ cần để nàng nhanh
Reng!, tiếng chuông điện trên chiếc bàn nhỏ lối lên cầu thang ngột vang lên. Diệp Tưởng giật bắn , quay đầu nhìn chằm vào cái điện thoại đó. Dobot_an_cap dự mãi, nàngleech_txt_ngu nghiến răng đứng dậy, rón rén tới bên , tim đập thình thịchbot_an_cap. mặt nàng hy vọng người đó đã cúpleech_txt_ngu máy, mặt khác mong nhận được chút thông tin nào đó.
Alo, alo, điện thoại vừa lên, một nam cực kỳ khoái truyền . Tưởng không nhịn được mà hơi đưa điện thoại ra xa tai một chút.
, nghe bên kia không ngừng alo, Diệp Tưởng giọng một tiếng.
Diệp Tử à, bố cháu bảo cháu ở nhà, sao mãi mới nghe máy thế, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải là vẫn chưa ngủ đấy chứ?, cái oang oang ấy năng rất thân . ômbot_an_cap điện cố nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người này là ai. Giọng nói này nàng chưa từng nghe qua, nó có đặc trưng đến mức nghe một lần là không thể quên được. Dạ, là vị nào ạ?, Tưởng hạ thấp giọng hỏi. Dù rất muốnleech_txt_ngu hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản vẫn khiến nàng phải cẩn trọng, không muốn để khác nhận điểm bất thường.
Kìa, cái con này, ngủ đến lúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẫn rồi ? Chú là Quách thúc của cháu đây mà, có phải vẫn chưa không, haleech_txt_ngu ha, người trong điện vang, rõ ràng là nghĩ học trò họ Diệp chỉ đang màng vì nướng. Diệp chỉ cười gượng theo, trong thầm nhủ: Chú đúng rồi , cháu là chưa tỉnh ngủ mà!
Được rồi, chúleech_txt_ngu đang bận, không nhiềuleech_txt_ngu vớibot_an_cap cháu . Bố cháu bảobot_an_cap chú nhắn lại là hôm nay ông ấy xuất xuống đơn vị, vài ngày nữa mới về. nói lại với mẹ một tiếng nhé. Còn , Diệp Tử, đừng có ngủ nướng mãi, sinh viên đại học vốn dĩ đã ít vận động rồi. nhé, cúp máy đâyleech_txt_ngu, chào cháu, vị Quách thúc thúc gì đó nói năng dứt khoát rồi cộp máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn.
Diệp Tưởng ngẩn người điện thoại, nghe tút tút một hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lâu, rồi như phát điên bắt đầu bấm mấy số điện thoại quenleech_txt_ngu thuộc. máy quý khách vừa gọi tồnvi_pham_ban_quyen tại, , giọng nói ghét ấy cứ vang lên ngừng. Số cơ quan của , số cơ quan của , số thoại nhà, số điện thoại trường
Diệp Tưởng có chút tuyệt nắm chặt lấy ống nghe, chợt nhớ ra nếu bây giờ thực là năm 1992 thì số thoại phải là chữ số, mà nàng toàn bấm tám số, tự nhiên không đúng rồi. Nhưng nghĩ thông suốt đạo lý này, Diệp lại càng muốn khóc hơn.
bụng hay làleech_txt_ngu cứ khócvi_pham_ban_quyen một trận rồi tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau, nghe cạch một cái, có người đang cửa. Diệp Tưởng như sét đánh quay phắt người lại, nhìn cánh cửa ra
người phụ nữ mặc áoleech_txt_ngu khoác len kẻbot_an_cap ô bước , chiếc túi xách da cứng khoác chéo bên vai, tay trái xách một túi vải lớn căng phồng, chiếc đầu bắp cải to tướng ngóc lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi miệng túibot_an_cap.
Khóa cửa có lẽ trời lạnh nên rít, bà ấy dùng sức rút ra, vô tình nhìn thấy Diệp Tưởng đang đứng ngơ ở lối cầu thang mình trân , liền nở cười dịu dàng: Tưởng Tưởng, dậy từ lúc nào thế? Lúc mẹ đi con còn đang ngủ say lắm mà. con bé này, nhìn mẹ làmbot_an_cap gì, còn không lại đâyvi_pham_ban_quyen giúp một tay.
Diệp Tưởng bản năng bước tới đỡ lấy cái túi đó, không túi nặng khủng, vai nàng bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh cái. Suỵtvi_pham_ban_quyen, Diệp Tưởng nhăn , thốt : Mẹ , mẹ cái mà nặng thếleech_txt_ngu này.
gì mà mẹ, mẹ già đến thếbot_an_cap sao? Người phụ nữ y mẹ nàng cười tiếngleech_txt_ngu, liếc nàng một cái đầy . Diệp thấy da gà da vịt nổi hết cả . Lớn này rồi nàng bao giờ thấy mẹ mình có nào nhu như . thường nếu nói sai câu gì, một ánhleech_txt_ngu mắt sắc lẹm như đã phóng tới rồi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuy giờ vẫn chưa biết rốt cuộc tình hình là thế nào, nhưng nhìn thấy gương mặt quen thuộc của mẹ mình tốt so việc trong mấy cuốn tiểu thuyết, đùng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái biến thành tiểu thư nào ở một gia đình lạ lẫm, thường lại còn một bà không được chào đón.
Ơ, đi đâu thế? Mẹ Diệp gọi tiếng. Diệp Tưởng ngẩn : Vào bếp ạ? Hì hì, mẹ Diệp bật cười, Mẹ nói cái conbot_an_cap bé này, sáng ra đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ màngvi_pham_ban_quyen , bếp nhà mình ở hướng đóvi_pham_ban_quyen à? Diệp Tưởng giật , từ lúc tỉnh dậy đến giờ chịu quá nhiều kích động nên đầu óc mụ mị, thế mà lại đi về hướng phòng của nhà mình kia.
hì, convi_pham_ban_quyen mới ngủleech_txt_ngu dậy nên vẫn còn lơ mơ ạ, Diệp Tưởng cười trừ, vội vàng đi phía phòng bếp theo vị trí mà nàng đã thám trong nhà từ trước. Vào bếp, Diệp Tưởngleech_txt_ngu thói quen bắt giúp dọn dẹp đồ trong túi, nào cần vào rổ rau thì , nào cần vào tủ lạnh thì nhét vào tủ lạnh.
Vừa quay người lại đã thấy mẹ đang ngẩn ngơ nhìn mình. Cứ tạm coi bà ấy là mẹ mình đi, Diệp Tưởng tự ủi theo kiểu A Q: Nếu thực đã xuyên không thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bây giờ không nhận cũng không được; nếu là đang nằm mơ, người mẹ dịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dàng thế , không tranh thủ mà trải nghiệm thì đợi lúc tỉnhbot_an_cap dậy khóc chớt cũng tìm thấy lần thứ hai đâu.
Sao thế ? Con nhầm chỗ nào ạ? Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng hơi chột dạ cười cười, bànleech_txt_ngu tay nàng bóp cải đến mức nước chảy cả ra, trong lòng chỉ hận không thể tự tát hai cái. Dù hình giống hệt nhau, nhưng tính cách của hai người mẹ này khác một một vực, thói quen làm ngày ướcvi_pham_ban_quyen chừng cũng lệch đếnvi_pham_ban_quyen tám dặm. Tựleech_txt_ngu nhiên mình năng thế này, chẳng là đang tự lộ sơ sao?
chưa đợi Diệp Tưởng oán trách xong, mẹ Diệp đứng ở cửa bếpbot_an_cap nhiên rộ lên, một nụ cười đầy an ủi: Tưởng Tưởng của mẹ cùng trưởng thành rồi, đãleech_txt_ngu biết giúp mẹ làm việc nhà đây. Chiếc cải trên tay Tưởng suýt chút nữa rơi trúng bàn , mới leech_txt_ngu tí việc mà mẹ đã cảm động rồi sao? Thếleech_txt_ngu hằng cái cô nhà này làm cái gì không biết
kể trong lòng Diệp Tưởng đang gì, mẹ Diệp vì quá động nên cứ nắm lấy nàng nói không ngừng, lại nhét gì đó cho nàng ăn. Diệp Tưởng vừa nhấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa nghĩ thầm, nếu đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì giấc này quái đản quá, trong mơleech_txt_ngu ngoài mơ là người mẹ, tính cách khác biệt hoàn toàn nhưng khẩu vị nấu thì lại y hệt .
Vì khôngvi_pham_ban_quyen dám nóivi_pham_ban_quyen lung tung sợ bị lộ Tưởng cứ ậm ừ đối phó. Ôi, hết rồi, Tưởng Tưởng, con mua giúp mẹ một . Mẹ đang dở tay không được, tiền ở trong cặp sách , tự mà lấybot_an_cap, mẹ Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa rán cá vừa nói không ngoảnh đầu lại.
Vâng, Diệp Tưởng thuận miệng một tiếng, quay người đi ngoài cầm lấy cặp sách rồibot_an_cap mới sực nhớ ra: Phải đi đâu mua đây? Nghĩ đi nghĩ lại, quay lại hỏi người trong bếp chắc chắn là không được, chắc hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài sẽ có một cái cửa hàng tạp nhỏ nào đó. Nếu không có thì mũi dưới miệngleech_txt_ngu, có thể hỏi người mà. lại, raleech_txt_ngu ngoài thám thính một cũngbot_an_cap tốt, đâu sau này còn được nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm việc bố mẹ, nếu không tỉnh lại
Nghĩ thông suốt , Diệp Tưởng lục từ trong túi ra mười đồng tiền, dù là ở hiện tại thì mua một chai giấm cũng thừa sức. Vừa bước ra ngoài, mẹ Diệp đã thò đầu ra gọi: Nàybot_an_cap này, con không mặcvi_pham_ban_quyen áo khoác à, lạnh lắm đấy. Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa hàng kia cách nhà mình một quãng đấy, với lại con định cứ thế mặc quần len cũ đi ra ngoài ? Khôngvi_pham_ban_quyen đến hình nữa sao, đại tiểu thư họ Diệp?
Một tràng nhắc tằng Diệp Tưởng á khẩu không trảvi_pham_ban_quyen được, chỉ biết gãi đầu cười hì hì. Mẹ Diệp buồn cười lắc đầu, ánh mắt không hề che giấu yêu chiều. Diệp Tưởng cảm thấy lòng mình áp lạ thường, nhưng chẳng nàng lại thấy nhớ da mẹ dữ của mình.
về phòng tìm áo khoác, hiện quần áo trong không hề ít. Tùy ý rút một quần jeans thay vào, nhãn trên túi sauvi_pham_ban_quyen mông bị giặt đến mức hơi , cũng không nhìn ra là hiệu gì, nhưng mặcbot_an_cap vào thấy khá dày dặn. đó, chộp chiếc phao trên ghế khoác vào người.
Vừa xuống lầu, mẹ Diệp ở trongleech_txt_ngu bếp đã dặn: Tưởng Tưởng, đừngbot_an_cap quên quàng khăn, bên ngoài có gió, cẩn thận kẻo lạnhvi_pham_ban_quyen. Diệp Tưởng không kìm được mà lè , dịu dàng quá mức dường như cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi gì đóvi_pham_ban_quyen . Nàng quanh một lượt, trên giávi_pham_ban_quyen treo ở cửa một chiếc khăn len lông cừu màu trắng, nhìn kiểu chắc là của mình, liền tiện quấn lên cổ rồi đi ngoài.
Nhiệt độ bên ngoài đúng là không cao, nhưng vìleech_txt_ngu Diệp Tưởng phấn khích vừa căng thẳngbot_an_cap, tim đập thình thịch, hơi nóng bốc lên khắp người nên lại thấy hơileech_txt_ngu nóng. Môi trường quanh tuyệt đối không thuộc, cũng cảm giác quá xa lạ, dù sao nàng cũng lớn lên từ kỳ đó mà. thán một là chất lượng không khí lúc đúng là tốt hơn sauleech_txt_ngu này nhiều.
Diệp Tưởng vừa đi vừa quan sát bốn phía. Diệp Tưởng! Một tiếng gọi đột vang từ phía sau. Nàng giật bắn mình, vội vàng quay phắt người lại. Mấy cô đứng sau cũng bị nàng làm cho mình . Ôi ! Hai nhìn nhau chằm một hồi, một cô gái tóc ngắn kiểu thể thao cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hì hì với bạn bên cạnh: Tử, đại tiểu thư họ hình như bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình dọa cho ngốc luôn rồi kìa, hi hi.
Đại tiểu họ , là đang nói tôi saobot_an_cap? Diệp Tưởng chớp chớp mắt. Một cô gái thanh tú tết tóc đuôi sam dài với vẻbot_an_cap hơi lỗi: Diệp Tưởng, mình xin lỗi nhé, Lỗ chỉ muốn đùa với chút thôivi_pham_ban_quyen, không làm cậu sợ chứ?
Diệp Tưởng lắc : Không saoleech_txt_ngu.
Nói xong định bỏ đi, trời mới biếtbot_an_cap nhóc này là ai, rất thân với Diệp Tưởng trước kia Hừ, vẫn cứ giữ cái điệu đó nhỉ. học sinh chuyển , có bố làm nàng Lỗleech_txt_ngu kia hừ lạnh đầy vẻ khinh miệt.
Giai Giai! Cậu nói lung ! Côleech_txt_ngu gái tên Yến Tử ngắt lời nó.
Tưởng bắt đầu nghĩ rằng việc mình cứ thế đi ra ngoài có lẽ là một sai lầm, ít nhất cũng phải tìm hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã. Mấy nữ chính trong chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều có hầu gái kiểu gì hỏi han thông tin, mới nên giả vờ mất trí hay điênvi_pham_ban_quyen sao? Mình vậy chẳng chuẩn bị gì đã đâm đầu chạy ra ngoài
Đang định coi không nghe thấy gì chuồn lẹ, thì Lỗ Giai với tính khí nóng nảy kia lại đầy bất bình nói: Tử, cậu đừng . Tớ chẳng sợ cô ta đâu, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen phảivi_pham_ban_quyen hôm quavi_pham_ban_quyen cô ta Tiểu Chu nhưleech_txt_ngu vậyleech_txt_ngu, Tiểu làm sao mà Ế, cậuvi_pham_ban_quyen đừng chạy!
Diệp Tưởng đoán nếu mình mà chạy, conbot_an_cap bé đó nhất định sẽ đuổivi_pham_ban_quyen theo cho bằng được, lúc đó còn gây chú ý hơn. Cô đành bất bot_an_cap quay ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, nhìn Lỗ Giai đang trưng ra vẻ mặt đầy khiêu khích, cònleech_txt_ngu cô gái tên đang chặt tay nó không . Phía sau Yến Tử còn vóc dáng khá trịa, thấy Diệp Tưởng nhìn liềnbot_an_cap vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng rụtleech_txt_ngu đầu .
mắt nhìnleech_txt_ngu tôi gì? Sao nào, muốn động thủ à? Tôi sẵn sàng tiếp chiêu! Lỗ Giai vung tay hất Yến Tử ra, sải đến trước mặt Diệp Tưởng, trợn tròn mắt. Diệp Tưởng vô thức hóp bụng thu cằm lại. Cậu dáng người thanh mảnh, nhảy múa đẹp, thìbot_an_capleech_txt_ngu quyền tùy tiện chế người khác
Nhìn ngón sắp chọc vào mũi mình, Diệp thấy mình oan ức chớt được. Chuyện này là sao ? Từ năm hai cô đãleech_txt_ngu cặp kính dày cộpvi_pham_ban_quyen như đáy chai, vốn dĩ thuộc loại người lẫn vào đám là chẳng thể ra nổi, lấy ra vốn liếng mà đi chế nhạo người khác.
Cô gái tên Yến Tử cũng nhìn cô với vẻ không tán thành, tay nhẹ nhàng vỗ về côbot_an_cap bé trònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trịa kia. bé đó cúi đầu, khôngvi_pham_ban_quyen ngừng , gươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt trái xoan hồng hào trông rất đáng . Tưởng thấyvi_pham_ban_quyen em ấy rất giốngleech_txt_ngu cô em họ nhỏ của .
Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, Tiểu Chu? Diệp Tưởng gãi đầu, ngập ngừng gọi cô bé một tiếng. Kết quả là cả ba cô đềubot_an_cap ngẩn người. Ai cũng biết chỉ người quan hệ tốt mới gọi cô bé như vậyleech_txt_ngu, nhưng hiện giờleech_txt_ngu Diệp làm sao biết của em ấy gì.
Cô bé tên Tiểu Chu người nhìn Diệp Tưởng, mắt đỏ hoenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tưởng cố giãn cơ , nở một nụ cười ôn hòa thiện ý, kết quả là côvi_pham_ban_quyen bé kia mình một , mắtvi_pham_ban_quyen Lỗ Giai thì càng trợn tròn hơn.
Diệp Tưởng thấy mình cũng sắp khóc đến nơi, thôi đánh nhanh thắng nhanhleech_txt_ngu vậy: Xin lỗi nhé, dù hôm tôi có gì thì xin lỗi em. Em coi như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh rắm đi. Nói xong một lèo, Diệp Tưởng vẫy vẫy tay, làm động tác như đang xua .
Xin lỗi thể giải quyết được mọi đề, vi_pham_ban_quyen này Diệp Tưởng đã hiểu từleech_txt_ngu khi còn rất nhỏ, là mẹ cô đã dạy cho biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Có những sai , dù đã xin lỗi thì mông vẫn phải chịu khổleech_txt_ngu. Nhưng nhìn biểu cảm như vừa gặp của ba cô nàng lúc này, Diệp Tưởng càng thêm nhiên, chỉ đành cười : Nếu không việc gì thì tôi đây, hẹn gặp .
Đợi . Lỗ Giai lên tiếng lần thứ ba. Tâm trạng Diệp Tưởng bắt đầu chuyển sang tông màu u tối, cô rốt cuộc muốn gì đây, mình đã lỗi rồi màvi_pham_ban_quyen, cô ta Nhìn thấy đôi lông mày nhíu lại của Diệp Tưởng, cô bé Tiểu Chu khẽ nói: Giai Giai, thôi bỏ đi. Diệp, Diệp đã xin rồi, vả lại cậu ấy cũng không cố ý đâu, là mình thực hiện tác không tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Chu Ni, bây xin rồi, nhưng hôm qua sau khivi_pham_ban_quyen cô ta , em bị cái tên Lưubot_an_cap Đại Đầu và đứa trai chế nhạo thảm hạileech_txt_ngu thế nào? Emleech_txt_ngu thích như vậy, lại còn trước mặt cậu ấy Lỗ chưa , nước mắt Chu Ni Ni đã lã chã rơi xuống. Tưởng thức lùi một bước, kêu không ổn. cứ chuyện gì mà dính dáng đến quan hệ nam thì đều nên phức tạp cả.
Được rồi, đừng nói nữa. Yến Tử nhìn Giai vẻ nghiêm khắc. Lỗ Giai rõ ràng cũng biết mình lỡ lời, vậy mà lại đi tiết lộ bí mật riêng tưvi_pham_ban_quyen của Chu Ni Nileech_txt_ngu ngay mặt ngoài. Cô nàngvi_pham_ban_quyen ngượng ngùng cắn môi nhưng không nói nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời xin lỗi, chỉ có thể tiếp tục trừng mắt nhìn kẻ thủ ác là Diệp Tưởng.
Diệp cố đè động trợn trắng mắt. Mấy đứa con trai đó Tiểu Chu chẳng liên quan gì đến Diệpbot_an_cap Tưởngleech_txt_ngu, Diệp Tưởng cũng xin rồi. Nếu cậubot_an_cap giận thì cứ trực tiếp đi tìm sổ. Yến Tử thong thả nói. Diệp cảm kích Yến Tử một cái, thầm đây cuối cũng một người phân rõ lý lẽ.
Lâm ! Cậu rốt cuộcbot_an_cap đứng phe nào thế? Cậu tưởng tớ sợ à? Mấy đáng ghétbot_an_cap đó đang chơileech_txt_ngu bóng rổ ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tập đấy, tớ vốn dĩ đi bọn nó đây! Lỗ Giai giận dữ hét lên. Chu, đừng nữaleech_txt_ngu, chính vì như vậy nên em mới hay bị người ta thường đấy. Chúng ta đi!
xong, cô quay người lao về hướng khác. Diệp Tưởng vừa mới định thở phào thì một luồng sức mạnh thô bạoleech_txt_ngu đã lấy cánh cô lôi : Cậu cũng đi đi, hòng ! Tất cảbot_an_capbot_an_cap tại cậu! Diệp Tưởng chỉ kịp thốt lên một tiếng thảm thiết: Giấm của tôi!
Bị Lỗ Giai đi một quãng đường dài tìnhvi_pham_ban_quyen trạng mơ hồ, dọc đường thỉnh thoảng có quân đi ngangvi_pham_ban_quyen qua. Những người lính đều nhường đườngleech_txt_ngu, cònleech_txt_ngu các sĩ quan thì mỉm cườibot_an_cap nhìn đám Lỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giai, thỉnh thoảng còn chào hỏi và dặn dòbot_an_cap một : Các cháu chơi cho vui nhé.
Diệp Tưởng bị Giai kéo đi lảo đảo, trong lòng không khỏi lầm bầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Vui cáibot_an_cap con gì chứ, mấy người này nhìn kiểu vậy? Cái cô Lỗ này mặt mày đầy vẻ oán hận, bộ mấy người không nhìn ra saobot_an_cap! đếnleech_txt_ngu sau Diệp Tưởng mới biết, bố Lỗ Giai là Tham mưu trưởng sư , từ nhỏ cô nàng đã luyện tính cách như , nhiệt tình trực hiệp, thích bênh vực kẻ yếu và suốt ngày đi tìm tính sổ, người trong đại viện quân đã với việc này rồi.
sân tập vô cùngvi_pham_ban_quyen náo nhiệt, ngoài những lính mặc quân xanh đang túm năm tụm ba chơi bóng, còn có mấy cậu thiếu niên thường phục đang hétbot_an_cap nô đùa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng reo cổ vũ. Sự xuất hiện của đám người Lỗ lập tức khiến sân tập yên tĩnh đi không ít. Nhiều người dừng lại, xì xào bàn : Kìa, Lỗ đại hiệp định tìm ai gây khó thế? Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ai vậy? ngốc,
Diệp Tưởng ngượng mức muốn . Dù việc tốt hay việc xấu, cô cũng chưa bao giờ xuất hiện một cách thế này quần chúng nhân dân, bao con mắt đang đổ dồn vào Đang định giằng ra khỏi Lỗ Giai thì cô nàng đã tay trước, một vọt lên , thẳng vào cậu chàng dáng người cao nhưng đầu thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ: Lưu Đầu, mày ra đây cho tao!
Diệp Tưởng đang cố thoát ra, Lỗ Giai bất thình lình buông tay khiến khôngbot_an_cap kịp đề phòng, loạng choạng lùi lại hai rồi ngã phịch xuống đất. Tiếngbot_an_cap cười trộm vang lên từ bốn phía, Diệp Tưởng đỏ bừng , định đứng dậy thì một cơnvi_pham_ban_quyen đau nhói từ xương cụt truyền đến. Cô đành tự nhiên màvi_pham_ban_quyen ngồileech_txt_ngu xếp bằng luôn dưới đất. Tiếng cười lại biến , nhưng ánh đổ dồn vào người cô lại càng nhiều , chỉ còn nước giả bộ như không biết gì.
Vừa đầu lên đã thấy như một khẩu súng liên bắn liên hồi về phía cậu thiếu niên kia. Mặt cậu ta ngày càng đỏ, người quanh cũng bắt đầu hùa vào. Nghe một lát, Diệp đã hoàn toàn hiểu ngọn ngành câu chuyện. Côleech_txt_ngu nàng Tưởng trước kia chịu trách nhiệm tổ văn nghệ cho , lớp họ tập một điệu múa tậpbot_an_cap thể, kết quả Chu Ni tay chân không linh hoạt, thường xuyên đi nhầm nhịp bị cô Diệp Tưởng này tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
chỉ có thế thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi đi, đằng này người trong mộng của em Tiểu Chu lại học lớp với họ. Sau khi Diệp Tưởng đi khỏi, đám nam sinh kia cũng hùa vào trêu chọc câu. Bị mất mặt trước người mình thầm thương trộm , Tiểu Chu đau lòng xiết, rồi chuyện này đến tai Lỗ Giai, và sau đó là khởi đầu chovi_pham_ban_quyen vận đen của Diệpleech_txt_ngu Tưởng khi ra khỏi cửa. Tất nhiên, những lời phía này Lỗ Giai không nói ra, cô nàng chỉ đang liệt chỉ trích Lưu Đại Đầu không có thần bạn bèbot_an_cap, nói năng hàm , vân vân và vân vân.
Nhìn Lỗ bám riết không buông, cùng cậu nam sinh đang vô cùng lúng túng kia, Tưởng không khỏi lắc đầu. Vẫn còn là trẻ con cả , có biến một ngây như thành nghiêm túc đến thế, trẻ thật tốt Không biết hồivi_pham_ban_quyen mình ở lứa tuổi nàyvi_pham_ban_quyen đang làm gì nhỉ? là cắm đầu vào học hay là lén lút sau đọc tiểu thuyết ngôn tình?
Bỗng nhận ra Yến Tử những người khác ở bên cạnh, Diệp ngoái đầu lại nhìn, thấy Tử đang theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Chu đứng đám đông lấp quan . Thấy cô quay đầu lại, Yến nháy mắt vớileech_txt_ngu cô một cái đầy tinh nghịch. còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe Lỗ Giai hét lớn: Diệp Tưởng đã xin lỗi rồi mà màybot_an_cap vẫn không xin lỗi, có phải đàn ông không hả!
Ào tiếng, đám lính xem náovi_pham_ban_quyen nhiệt xung quanh đều cười rộ . Diệp Tưởng khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dở cười nhìn Lỗ Giai, nghĩ có phải lời một cô gái không, mà lại còn ở nơi cộng thế này. Mặt Lưubot_an_cap Đại Đầu đỏ rực như con mới ra lò, lời của Lỗ Giai khiến cậuleech_txt_ngu ta không còn đường lui, bèn nổi giận lại một câu: Liên đến con hổ cái nhà cô chứ, cô bảo xin lỗi là tôi phải xin lỗi chắc.
Câu này thốt ra, Diệp Tưởng liền mặt Giai tái đi. Cô nhóc nàyleech_txt_ngu vẫn học được cách , tuy vẻ mặt vẫn rất hung dữ nhưng có thể nó đã bị câu hổ cái kia làm thương. Có hung dữ đến đâu thì cũng chỉ là một cô bé, bị con như trước bao người, lòng tự trọng chắc chắn không chịu nổi. Cô nàng độtleech_txt_ngu nhiên quay đầu hét đông đang xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net náo nhiệt xung quanh: Có gì mà nhìn! Kết quả là đám lính đó mà ngoan ngoãnvi_pham_ban_quyen tản thật, khiến Diệp Tưởng có chút ngạc nhiên.
Vậy muốn thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới xin lỗi đây? Giọng của Yếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tử đột ngột vang lên, xung quanh lập tức yên tĩnh hơn nhiều. Diệp Tưởng đang ngồi dưới đất nhìn Yến Tửbot_an_cap thong dong đi ngang qua mình, đứng cạnh Lỗ Giai, mỉm cười nhìn Lưu Đầu.
Mấy chàng ban còn hùa theo Lưu Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đầu giờ cũng im hơi lặng tiếng. Diệp Tưởng ra dường như bọn họ đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút kiêng dè cô gái có vẻ ngoài hòa tên này. Nhớ lại nụ cười nghịch lúc nãy của Yến Tử, Diệp Tưởng hiểu ra, nếu Lỗbot_an_cap Giai là người phụ tráchleech_txt_ngu động thủ thì Yếnvi_pham_ban_quyen Tử chắc chắn là người trách động .
Bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ đến một câu hỏi kiểu đố mẹo từng đọc trên mạng, đại loại là nếu gặp kẻ thù ngõ hẹp, cô thích chọn Trương hay chọn Khổngbot_an_cap án là chọn Trương Phi, kết quả của việc chọnleech_txt_ngu Trương Phi là bị đánh chớt, còn Khổngvi_pham_ban_quyen Minh thì sẽ không biết chớt vì gì, thế thìbot_an_cap oan quá.
Diệp Tưởng không nhịn được mà bậtleech_txt_ngu cười. ta ! Tiếng lớn của Lưu Đại Đầu khiến Tưởng bừng tỉnh. Sao mới lơbot_an_cap đãng một chút mà đã đến đấu bò rồi? Sao, cô sợ à? Không phải Lỗ đại hiệp cô nói thi cái gìvi_pham_ban_quyen cũng tiếp sao? Lưu Đại đang đắc ý liếc mắt ra hiệu với đám bạn mình.
Yến Tử nheo mắt lộ vẻ suybot_an_cap tư, còn Lỗ Giai thì tức đến đỏ bừng mặt: sợ chứ, đấu bò gì mà đấu, giờ đâu bò! Cậu tưởng mình người Tây Ban Tưởng không kìm được phụt một tiếngvi_pham_ban_quyen cười ra ngoài. Đám nam sinh ngẩn người ra, rồi sau đó cười nghiêng ngả, cười lấy cười để đầy cường điệu.
Lỗ Giai trừng mắt nhìn Diệp vì dám cười cùng đám con trai thối tha kia, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bịleech_txt_ngu Yến Tử kéo một cái. Cô ghé tai nói nhỏ điều đó với Lỗ Giai, khiến mặt Lỗ Giai chuyển dần sang màu tím cà. Nhìn nắm đấm siết của , Tưởng đoan chắc nếu bây giờ mà động thủ, Đại Đầu chắc chắn sẽ biến thành Lưu Đầu .
Thôi được rồi, nươngbot_an_cap các cô nên làm gì thì đi làm , đừng có cản trở bọn tôi chơi bóng nữa, chuyện này như xong đi, . Vương Ba, tiếp bóng! Lưu Đại Đầu vừa cườibot_an_cap vừa chuyền bóng cho một nam sinh khác.
Thibot_an_cap thì thi, phải chịu phạtleech_txt_ngu. đột nhiên cười, dáng vẻ vô cùng điềm tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đại Đầubot_an_cap sững lại, cậu ta mắt rồi tiếp: Thi đấu thì không vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đề gì, nhưng đấu là phải ba người, các cô mới hai người, hay là để chúng tôi cho mượn một người, hoặc là cái cô Chu Nileech_txt_ngu Ni thích đi nhầm nhịp kia đến chơi cùng nhé? Cậu ta nói nháy mắt hiệu, đám nam sinh càng cười giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xảo .
Diệp Tưởng ngay từ lúc nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Yến Tử nói thibot_an_cap thì thi đã lặng lẽ đứng dậy lùi về phía , vừa định quay người lẩn vào đám đông nghe thấy Yến Tử khẽ gọileech_txt_ngu một tiếng: Giainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giai!
cònbot_an_cap chưa dứt, Diệp Tưởng chỉ cảm thấy cổ áo bị siết chặt. Chiếc khăn len mohair có tác dụng giữ ấm mà lại biến thành sợi dây để người ta dùng lực kéo, đó bị một sức mạnh thô bạo lôi tuộtleech_txt_ngu rabot_an_cap giữa sân tập rồi hất một cái. Đợi đến khi Diệp Tưởng vững lạibot_an_cap nhìn sang thì vừa vặn bắt gặp gương mặt tươi của Yến Tử. Khóe miệng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy lên, một tiếng sét giáng thẳng xuống Diệpleech_txt_ngu Tưởng: Baleech_txt_ngu người chúngleech_txt_ngu tôi đủ , thua phải chịu .
Haha, đám con trai cười rộ không chút nể nang, Không phải chứ, để công chúa tước yểu điệu này đánh bóng sao? Đây có phải thi nhảy đâu, làm cô nàng bị thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì bọn này đền nổi đâu, Lưuleech_txt_ngu Đại Đầu cười khoa trương. Diệp Tưởng nghĩ, công chúa khổng tước, hóa ra sở trường củabot_an_cap cô nàng Diệp Tưởng trước kialeech_txt_ngu là khiêuvi_pham_ban_quyen . May mà thi đánh bóng, chứ nếu thi nhảy chắcbot_an_cap cô sẽ lộ tẩy ngay lập tức.
Yến Tử, ấy ổnleech_txt_ngu không? Giai rõ ràng cũng có cảm nhận, thấy Diệp Tưởng ra sân đấu thật sự không đáng tin chút . Ổn hayleech_txt_ngu không thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chỉ còn cậu ấy thôi, thế cậu muốn gọi Tiểu Chu lên thi, hay là nhận thua luôn cho rồi? Lâm Yến thản nhiên , tiện tay mỉm với Diệp Tưởng. Diệp Tưởng cũng nhếch miệng đáp lại, trong lòng thầm nghĩ Lâm Yến này dường như luôn rất thiện với mình, không giống Lỗ , biết nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do gì.
còn cách này thôi, Lỗleech_txt_ngu Giai ghé sát vào Diệp Tưởng, hạ thấp giọng nói: Lát nữa cậu lanh lẹ một chút, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải cậu cũng từng lớp bóng rổ ? Nếu bắt bóng thì cứ ôm chặt lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buôngbot_an_cap, dù đám con trai đó cũng không xông vào lòng cậu mà cướp đâu. Nhất là cái tên Lưu Đại Đầu kia, chẳng nói nó thầm mến chúa khổng tước cậu sao, cậu cứ nhắm vào mà cười là được, những việc cứ cho tớ với Yến Tử lo liệu, thế là ! Ừleech_txt_ngu! Nói xong, cô vỗ một phát lên vai Diệp Tưởng.
Người Diệp Tưởng chao đảo, dở khóc dở cười nhìn Lỗ Giai đang chuẩn bị ra sân. Đây mà gọi là thuật ? Ăn vạ kết hợp nhân kế? Lời này của bạn học Lỗ nghe có vẻ hơi chua chátvi_pham_ban_quyen . Tưởng không nhịn được liếc nhìn Lưu Đại Đầu đang thầm gì vớibot_an_cap đám bạn, vừa vặn tên nhóc đó cũng đảo qua, Diệp Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bản năng mỉm cười lịch sự Lưu Đại Đầu đỏ mặt.
tốt lắm, cứ thế phát huy, giọng nói cười hì của Lâm lướt qua tai Diệp Tưởng, nhưngvi_pham_ban_quyen Lỗbot_an_cap Giai lại một tiếng, vẻ mặt có chút phức tạp. Rõ ràng chínhleech_txt_ngu cô bảo Diệp Tưởng cười với Lưu Đại , nhưng giờ hiệu , lạivi_pham_ban_quyen càngleech_txt_ngu vui.
Cười thế làm Ra sân rồi hãy cười!
Diệp Tưởng mũi đi theo hai ra sân, tự nhủ hômleech_txt_ngu nay coi như hiểu thế nào là muốn gán cho người khác thì thiếu gì lý do. Này, nói trước nhé, aivi_pham_ban_quyen vào mười quả trước thì thắng, thua không được ăn , va chạm đau được khóc, về nhà không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mách , nếu không thì đừng chơi! Lưu Đạibot_an_cap Đầu đối diện ba cô .
Lỗ Giai trợn mắt định cãivi_pham_ban_quyen lại, Lâm Yến kéo côvi_pham_ban_quyen cái, rồi cười nói với Diệp Tưởng: Cậu thayleech_txt_ngu mặt bọn tớ tỏ thái độ đi. Diệpleech_txt_ngu Tưởng người, nhìn hai cô bạn, rồi lại nhìn Lưu Đầu đang mũi lên đối diện, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Lỗ Giai nói nhỏ: cứng rắn vào! Diệp Tưởng thầm nói nào mới gọi là cứng rắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tròbot_an_cap trẻ con này thật khó xử, nhưng lại không không nói. Nhìn dạng hăng máu Lưu Đại Đầu thực có chút buồn cười, liền khách khí thốt một câu: Yên tâm, bọn tớ đâu có giống cậu.
quanh rộ lên tiếng cười thầm, Lỗ Giai thì nhìn Lưu Đại Đầu đỏ bừng mà cười lớn: hay , hồi cấp hai còn hay khóc cơ mà, lo cho bọn này làm gì, cho bản thân cậu trước đi, haha.
Lưu Đại Đầu hóa giận nói gì nữa, khoác vai hai bạn thì thầmbot_an_cap vài câu, rồi hô lên một tiếng: GO! Mỗi người vào trí, khởi động các khớp xương.
Tớ sẽleech_txt_ngu lo tranh bóng và phòng thủ, Tử phụ trách ném bóng, cậu cứ làm như lờivi_pham_ban_quyen tớ vừa nói là được. Yên tâm đi, Tử làvi_pham_ban_quyen cao thủ của trường mình đấy, cấp hai cậubot_an_cap ở trong đội tuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , kỹ thuật siêu hạng luôn, Lỗvi_pham_ban_quyen Giai cũng chước dạng đám con trai, kéo Tưởng và Lâm Yến lại thì thầm.
Diệp Tưởng nhìn Lâm Yến đang cười, hèn chileech_txt_ngu lại đồng ý bóng, nhưng không , chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ Lưu Đại không biết sao? Hay là kỹ thuật của nó còn tốt ? Lên lớp mười tớ mới theo bố mẹ chuyển tác về Bắc Kinh, trước đó đều đi học Đông , hơn nữa lên cấp ba cũng không bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, Giai cũng tình cờ mới biết thôivi_pham_ban_quyen. Yến như biết Diệp Tưởng đang nghĩ gì, mỉm thích.
Chúng ta sẽ cho nó một bất ngờ, các cậu cứ yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm. Lưu Đại Đầu thích chơi là vì cấp hay khóc, đám con trai bảo nó là Lâm Đại Ngọc bản nam. Để chứng minh thân, nó bắt đầu tập tành bóng rổ, thực ra kỹ thuật tệ hại lắm, còn chẳng tớ đâu. Đám bạn xấu của nó trình độ nửa cân tám lạng , xem đượcleech_txt_ngu mấy trận bóngvi_pham_ban_quyen rổ Mỹ là tưởng mình là Jordan rồi, Lỗ Giaileech_txt_ngu bĩu môi.
Này, này, cậu xong chưa hả, cuộc họp tổ Đảng này định mở đến bao giờ đây? Lưu Đầu ở phía diện nói giọng mỉa , đám con khác cũng hùa theo. Lỗ Giai tức đến đỏ mặt: Yến Tử, trông cậy cả vào đấy, nói xong cô đứng thẳng người, đi so khíbot_an_cap với đám con trước.
Diệp Tưởng cũng thẳng lên, xoay cổ tay cổ chân, làm vài động tácvi_pham_ban_quyen ép . Bạn học Diệp Tưởng từ thời cấp hai cầu thủ dự kiêm nhân viên hậu đội bóngvi_pham_ban_quyen trường, ra công vế sau nhiều hơn một chút.
dĩ chọn bóng rổ là hồi đó chuyển , nếu thamvi_pham_ban_quyen gia đội tuyển trường đạt thứ hạng trong các giải đấu trường thì sẽ đượcleech_txt_ngu cộng điểm thể dục. nữa bạnbot_an_cap thân nhất cô chơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng rất giỏi, luônleech_txt_ngu là trụ cột. Đi theo từ nhỏ đến lớn, dù kỹ thuật, thể lực tốc độ đều bình thường, nhưng chiều cao lại đạt yêu cầu nên Diệp Tưởng cũng miễn cưỡng chen được một chân vào .
Đến lúc tốt nghiệp, người thân được bầu cầu thủ xuất sắc , ôm bằng khen cười rạng như hoa mùa . Diệp Tưởngvi_pham_ban_quyen được một tấm bằng khen: Giải thưởng tình giúpbot_an_cap đỡ. giải gì, điểm thể dục cũng đã trong , Diệp mãn rồi, là cô thực sự không đủ mặt treo tấm bằng khen đóleech_txt_ngu lên trang trọng trongvi_pham_ban_quyen nhà.
Lên đến lớp mười một, Diệp Tưởng khỏi đội bóng, một là vì ngườibot_an_cap bạn thân đã được trường thể thao chọn đi, hai là vì kỳ thi đại học sắp , bố mẹ đồng ý gia đội để rèn luyện sức khỏe. Sau khi đỗ học, Diệp Tưởng thỉnh thoảng mới chơi bóng, bị chị em cùng phòng trêu là nếu trên chỉ có một mình cô cô chơi cũng khá .
Trước đây từng chơi rồi ? Yến đột nhiên ghé sát lại. Diệp Tưởng nhìn cô ấy chớp chớp mắt. Nhìn bộ dạng khởi động của cậu khá chuyên đấy, Lâm Yến cười nói. Chỉ là chơi qua thôi, Diệp Tưởng vội vàng tốn, đây không phải lúc để khoe khoang, vả lại bản thân có bao nhiêu tài cô tự biết rõ, thực sự chẳng cóleech_txt_ngu gì để .
Mắt Lâm bỗng sáng lên: Quả nhiên, trước xem cậu trong giờleech_txt_ngu bóng rổ, phản ứng rất nhanh, tớ đoán làbot_an_cap cậu từng chơi rồi, cười gượng gạo, không dám tiếp lời. Vị trí nào? Hậu vệ điểm, Diệpleech_txt_ngu Tưởng thốt ra theo bảnbot_an_cap năng, ngay sau đó thầm đỏ mặt. Việc này mà để bạn thân từ nghe thấy, chắc nó cười thối ruột mất.
Đang địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích một chút thì: Yến Tử, Diệp , nhanh lên! Lỗ Giai quay đầu gào lên một tiếng. Diệp lúc phát vị nữ hiệpvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn luôn lườm nguýt tất đám con trai đang chờ xem kịch vui của cô. Côvi_pham_ban_quyen bất chợt nhớ đến tuyệt chiêu của Hanamichi Sakuragi – dùng ánh giết chớt đối thủ. Vừa mới nhếch miệng cười: Cười cái khỉ , mau vào trí, Lỗ Giai ngay cho cô một cái lườm sắc .
Diệp Tưởng rảobot_an_cap bước đứng vào vị trí, thầm mắng thầm cô nàng thô lỗ quá, chẳng lẽ tổ tiên cô ấy là Lỗ Trí Thâm? Chưa đợi Diệp Tưởng lẩmvi_pham_ban_quyen bẩm xong, Giai đã laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vụt lênleech_txt_ngu, bằng một động tác tiêu chuẩn, cướp lấy quảbot_an_cap bóng từ tay Lưu , tiện thể dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mông cho hắn một cái lảo đảo.
Yến Tử! Tiếng gọi vừa dứt bóng đã , Lâmbot_an_cap đón bóng gàng. Một tên con trai trên đầu băng đô hàng giả lao tới, Diệp Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn qua thấy tâmbot_an_cap hẳn, đíchleech_txt_ngu thị là lính mớileech_txt_ngu tò te, lưng hắn thẳng thêm nữa là có thể đứng trong quân đội được .
Quả nhiên Lâm Yến nhẹ nhàng vỗ bóng, lách ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sangvi_pham_ban_quyen bên, tên con trai kia chưa kịp định thần thì người cô đãbot_an_cap vọt ra sau lưng hắnvi_pham_ban_quyen. Một tên khác vội vàng lao tới lót, chưa đợi hắn kịp đưa tay ra, Lâm thực hiện một cú némnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhảy ngửa người ra sau tiêu chuẩn, một tiếng soạt vangvi_pham_ban_quyen lên, bóng chui tọt vào lưới.
Sân bóng imvi_pham_ban_quyen trong giây lát, rồi một tràng tiếng trầm trồ vang lên, lác đác có tiếng vỗ tay. Diệp Tưởng cũng rất muốn vỗ tay theo, dù chỉ trình nghiệp của mình, cô cũng thấy Lâm Yến là một cầu thủ rấtvi_pham_ban_quyen giỏi, cảm giác bóng, cảmbot_an_cap không gian đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt, tư ném bóng cũng cực kỳ chuẩn xác. Vậy tại sao ấy lại không chơi bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa?
Ba tênvi_pham_ban_quyen con trai cũng ngẩn ngơ, xem bọn họ thực sự Lâm Yến biết chơi bóng. Một tiếng hét chói tai Lỗ Giai làm Diệp giật mình tỉnh sáo, cô nàng đang ôm chặt lấy Lâm Yến hét lên sungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sướng. Lưu Đại Đầu và đám bạn vội vàng vây lại một chỗ bàn bạc đối sách.
Tử, cậu cừ thật đấy, Lỗ Giai đập lên vai Lâm như thể người ghi là mình. Lâm Yến vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như , mỉm cười điềm tĩnh, rồi nhân lúc Lỗ Giai đang đi diễu võ dương oai với Lưubot_an_cap Đại Đầu, cô bước tới nói nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Diệp Tưởng: Chuẩn bị nhé, có hội sẽ chuyền bóng cho cậu, cậu là quân bài chiến lược giúp chúng ta tất thắng đấy.
Diệp Tưởng rất muốn nói cô ấyvi_pham_ban_quyen rằng, từ làm dự bị, mà còn là loại dự bị cơ bản khôngleech_txt_ngu khivi_pham_ban_quyen được ra sân, còn cách trình độ quân bài chiến xa lắm. Nhưng Lâm Yến đã chạy mất rồi. Lúc này đám con trai bàn bạc xong sách, Lưu Đại Đầu kèm Giai, mộtbot_an_cap tên khác chơi khá tốt đi Lâm , còn tênvi_pham_ban_quyen yếuvi_pham_ban_quyen nhất băng đô giả được phân cho Diệp Tưởng.
Trình độ của Lâm Yến quả thực dạng vừa, sau vài hiệp qua lại, đội nữ đã vào được , trong khi đám con trai vẫn chưa ghi được điểm nào. Đám đông náo nhiệt bắt hò reo cổ vũ. Ba tên này cảm thấy có chútleech_txt_ngu mất mặt, sắc mặt đầu trở nên nghiêmleech_txt_ngu túc hơn.
Diệp Tưởng vẫn luôn chạy lăng xăng , trận đấu này không phải ba đấu ba bình thường giốngbot_an_cap như đấu chọi . Bên Lỗ Giai vàleech_txt_ngu Lưubot_an_cap Đại Đầu đã bắt đầu phátvi_pham_ban_quyen triển đấu vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự do, Diệp Tưởng thì dắt tênleech_txt_ngu băngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đô giả chạy biến tốc đổileech_txt_ngu hướng sân, chỉbot_an_cap có Lâm và tên kia là đang chơi rổ thực sự.
Trình độ tên đó cũng khá, chiều cao lại vượt xa Lâm Yến, nháy mắt hắn cũng đã vào được một quả. Ái chà, Lỗ Giaivi_pham_ban_quyen kêu lên một tiếng, Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng quay đầu lại đội lại vào thêm một quả , Lỗ chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị Lưu Đại Đầu va phải. Lâm vội : Giai Giai, có thương không?
Giai bướng bỉnh lắc , nghiến răngleech_txt_ngu đứng dậy, hằm lườm Đại Đầu, hắn mất nhiên tránh đi ánh cô. Không sao, tiếp tụcbot_an_cap! Lỗ Giai hất mạnh lọn tóc mái, Yến bắtvi_pham_ban_quyen đầu kiểm soát bóng, cô nháy mắt ra hiệu với Diệp Tưởng.
Diệp Tưởng chỉ đành bấm bụng xông lên, Lâm Yến bóngbot_an_cap đến trước, Lỗ đang liều tranh vị trí với Lưu Đại Đầu. Nhìn cô ấy mặt đỏ bừng nhưng không chịu lùi bước, lòng Diệp nóng lên. Trongvi_pham_ban_quyen một phút bốc đồng, đã chạy vào vị trí thuận lợi, đường chuyền của Yến cũng theo mà tới.
Tên băng giả chợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận ra Diệp Tưởng đã biến , hắn chóng mặt quay đầu lại , còn tên vốn kèm Lâm Yến đột nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Tưởng. Hắn vừa rồi đã chú ý đến cái nháy mắt giữa Lâm và Diệp Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vì có tấm gương của Lâm Yến đó, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dám coi thường cô gái trông vẻ yểu điệu này nữa.
Kết là Diệp Tưởng, người hận vì rảnh rỗi nông nổi, từng này tuổi rồi còn chơi trò bốc đồng, chỉ đành áo lông dày cộmbot_an_cap bóng về phía khu vực bavi_pham_ban_quyen giây. Cô cố gắng nhớ lại trước đây luyện giảng động tác kỹ thuật như thế nào Côleech_txt_ngu lóng ngóngvi_pham_ban_quyen điều chỉnh tư thế, vừa định cú lên rổ bavi_pham_ban_quyen bước thì đột nhiên thấy kèm Lâm Yến đang nhảy lênvi_pham_ban_quyen chắn trước mặt mình.
Nếu là Diệp Tưởngbot_an_cap không biết chơi bóng trước kia, ước lập tức dừng bước biết làm sao, nếu là Diệp Tưởng trình độ nửa thì sẽ người bóng chuyền ra ngoài. Nhưng bây giờ bạn học Diệp Tưởng của chúng ta đột nhiên nhảy, sau sang tráinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thực hiện một cú gập người trên , né khỏi phạm vi phòng thủ của tên kia, lật cổ một cái, một tiếng soạt nhàng vang lên. Bịch, bịch, bịch bịch Quả bóng rơi xuống đất nảy vài cáibot_an_cap nhàng rồi lăn đến chân Lưu Đại Đầu – kẻ đang há hốc mồm mức gần như rộng bằng đầu mình. Toàn ngắt như tờ.
Trên sân bóng dường như chỉ còn lại gió bấc thổi qua. Yến vốn luôn điềm tĩnh cũng phải há hốc mồm, tạo thành tư thế nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang bị khámleech_txt_ngu răng. Lỗ Giai vẫn bấuvi_pham_ban_quyen chặt lấy tay Lưu Đại Đầu không buông, đôi mắtleech_txt_ngu đã tròn nay lại càng trợn lên như bóng đèn. Đại Đầu quên cả vùngbot_an_cap vẫy, chỉ ngây người nhìn Diệp Tưởng.
Oa, cậu thấyleech_txt_ngu không, con bé đó vừa làm cú rổ móc bóng kìa, trời ạ, ! Một tiếng tán thưởng vang lên, lập tức phá tan bầu không khí ngưng đọng trên sân. đông như vỡ tổ, tiếng reobot_an_cap hò, tiếng sáo, tiếng bàn xôn thành một bản giao hưởng hỗn .
Là người vừa tạovi_pham_ban_quyen nên kỳ tích, Diệp Tưởng lại chẳng hề đến phản ứng của người khác. Từvi_pham_ban_quyen lúcvi_pham_ban_quyen bật nhảy, xoay người, ném bóng cho đến khivi_pham_ban_quyen tiếp đất, cô cảm thấy như đang ở trong mơ. Cô không đến việc bật nhảy, vậy mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả thế bay lên, lơ lửng trên khôngleech_txt_ngu một , rồi bình thản xoay cổ tay ném bóng.
Mọi thứ đối với cô như quá đỗi dễ , từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốc độ, bậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho đến thời cơ. Nhưng làm sao có chứ Điều này càng khiến cô chắc chắn rằng mọi chuyện đang xảy ra là mình đang nằm mơ. Thị đột nhiên tăng .0 đã đủ lạ lùng rồi, giờ lại biến thành Jordan .
, cậu ngón nghề à, thật không nhìn đấy, được lắm đại tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Ngầu ! cú vỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vai nặng trịch của Lỗ Giai giáng xuống vai Tưởng. nàng đang nhe răng suy nghĩ giấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này khá sướng bỗng a lên một tiếng. Đau , nếu mơ thì lại thế này
Mình nói này, có phải cậu luyện Thiết Sa Chưởng không mà khỏe thế! Diệp Tưởng vừa vai vừa lầm bầm phàn nàn, đang mải quẩn quanh giữa mộng và thực nên cô tạm thời quên mất sự lợi hại của Lỗ nữ hiệp.
Lỗ Giai lúc này chẳng mảy mayvi_pham_ban_quyen để ý đến lời nói bất kính củabot_an_cap Diệp Tưởng, lại định vỗ tiếp. Lâm Yến đi tới giải cứu Diệp Tưởng: Thôi đi, cái tay của cậu mà vỗ nữaleech_txt_ngu nó tàn phế , trận đấu còn chưa kết thúc đâu. Tay Lỗ Giai khựng lại giữa trung, Diệpleech_txt_ngu Tưởngvi_pham_ban_quyen thủ thế né tránh, cô nàng bĩu môi thu tay về.
Khávi_pham_ban_quyen lắm, đoán là cậu biết chơi bóng, nhưng không ngờ cậu lại có bản lĩnh này. Động tác này nhiều nam sinh biết chơi chắc làm , đòi hỏi sức rất tốtbot_an_cap. Lâm Yến cười vừa quan sát Diệp Tưởng, như đánh giá lại cô. Diệp Tưởng gật đầu với cô gái điềm đạm và thôngbot_an_cap minh , sợ cô ấy nhìn ra đó vội : Chỉ là ăn may thôi, đúng là mèo vớ được chuột chớt.
Lỗ vung tay đầy khí : Ăn may mà đượcleech_txt_ngu thế thì cũng nể, cậu có đánh chớt mình, mình cũng chẳng may như vậybot_an_cap. Sự đơn thuần và thắn của cô nàng khiến Diệp Tưởng mỉm cười, Lâm Yến cũng gật đầu: Giai Giai đúng đấy, mình cũng không ăn may nổi.
Diệp Tưởng cười gượng gạo, dời mắt đi, lúcleech_txt_ngu này mới phát hiện số mắt đủ loại đang đổ dồn về phía mình, bất giác cảm thấy nổi danội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . và cú ném đầy ngẫu hứng vừa rồi chắn sẽ khiến cô sớm nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi. Bốc đồng đúng là ác quỷ mà, cô tự tátvi_pham_ban_quyen thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòng , bảo sao cái tội thích hiện.
Tiếp theo, nữ khíbot_an_cap thế bừng bừng. Lâm ném vẫn chuẩn thầnleech_txt_ngu, Lỗ Giai như có thần lực nhập thân, cho cậu bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đầu lảo đảo không đứng vững. Cậu ta há miệng hô phạm quy, nhưng bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay Lỗ nữ hiệp vung qua đã tống thẳng vào miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến cậu hãi ngậm miệng lại.
Cậu chàng đeo băng đô hàng nhái thì hoàn toàn mất tự tin, mặt mày mếuvi_pham_ban_quyen máo gượng theo sau Diệp Tưởng, trong lòng không ngừng rủa xả cáivi_pham_ban_quyen tên Lưu Đại Đầu chớt kia. Bảo cái gìvi_pham_ban_quyen mà nhường cơ hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng thủ mỹ nữ cho mình, rõ ràng là khiến mặt đến tận nhà ngoại rồi.
nam sinh chơi bóng khá tốt bắt đầu rơi vào cảnh trước hụt sau. Cậu chàngleech_txt_ngu băng đô đã không còn trông cậy được gì, Lưu Đại Đầu thì mải lộn với Lỗ Giai không dứt . Lâm Yến tinh ranh tung ra hết động tác giả này đến động tác giả . Diệp Tưởng tuy giả vờ yếu thế, hễ bóng bay tớibot_an_cap cơ thể cô lại phản có điều kiện, hoặc chuyền, hoặc sút.
Chớp mắt, nữ đã dẫn trước ba quả. Thật ra chủ yếubot_an_cap đều côngbot_an_cap lao của Lâm Yến, Diệp Tưởngbot_an_cap chỉ chạy chỗ để kéo hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hao sức lực của cậu bạn kia thôi. Nhưng dù vậy, cô vẫn ném vào quả ba điểm, khiến mọi người xung quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại rộ lên tán : động đẹp , tư thế chuẩnleech_txt_ngu . Thế là, Lỗ hiệp lại cho thêm một cú Thiết Sa Chưởng nữa.
Diệp Tưởng thầm quyết , bất có phảileech_txt_ngu là mơ hay không, kết thúc nhanh mọi chuyện để chuồn đi là quan trọng . Tuybot_an_cap ở nhà còn có bà mẹ với tính cách thay chóng , nhưng vẫn tốt hơn là bị người ta vâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem như xem khỉ thế này. Đang tính cớ tháo lui thì
A! Lâmleech_txt_ngu Yến đột nhiên kêu một tiếng, lảo đảo ngồi bệt xuống đất.
Hóa ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm Yến bị cậu kialeech_txt_ngu kèm quá chặt, định lúc cậu ta hở vòng qua sau lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưuvi_pham_ban_quyen Đại Đầu đang cobot_an_cap với Lỗ Giai ném bóng. Chẳng may cô bị khuỷu tay vung vẩy loạn xạ của Lưu va trúng , đứng không vững nên ngã ngửa sau. Trong lúc cấp bách, cô tay chống , tayvi_pham_ban_quyen đập mạnh xuống đất.
Diệp Tưởng và Lỗ Giai đều vội chạy . Lỗ Giai thấy mặt Lâm Yến trắng bệch cũng hoảng sợ, định nhào tới nắm lấy cổvi_pham_ban_quyen tay Lâm Yếnleech_txt_ngu để thì bị Diệp ngăn . cái gì Lỗ Giai sốt sắng, nhưng Diệp Tưởng không thèm đểleech_txt_ngu nàng. Tham gia đội rổ bao nhiêu năm nay, bảo thuật không tiến thì đúng, chứ về khoản sơ chấn thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể thao thì tuyệt đối thuộc hàng thủ giới lang .
Cô nhẹ nhàng nâng cổ tay Lâm lên nắn, chắc là không bị trật lệch xương. Đau lắm không? Cậu cử động ngón tay xem nào, Diệp Tưởng bìnhbot_an_cap tĩnh nói. Lâm Yến nghe theo tay, Suýt, hít một hơi lạnh, hình như làbot_an_cap gân.
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng thấy ngón tay cô cửleech_txt_ngu động linh hoạt thì yên tâm, đưa năm ngón tay mình đan vào ngón tay , nhẹ nhàng trái phải, rồi nghe thấy một tiếng khục nhỏ. Lâm Yến khẽ kêu lên a một tiếngleech_txt_ngu, đó cử động tay rồi mỉm cười: Ê, cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi, ơn cậu nhé.
Lát nữa nhà lấy khăn chườm một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dùng cổbot_an_cap tay làm việc gì nặng, ngày mai là khỏi thôi. Diệp Tưởng phào một cái định đứng dậy, đột nhiênleech_txt_ngu phát hiện xungvi_pham_ban_quyen quanh đã người, ai nấy đều nhìn chằm vào hai người họ. Chỉ xương mình kêu khục một tiếng, cô người tại .
rồi, được , mọi người giải tán đi, không sao đâu. Cậu namvi_pham_ban_quyen sinh giỏileech_txt_ngu lớn một câu, rồi cúi đầu nói với Lâm Yến ngồi dưới đất cùng Diệp Tưởng và Lỗ Giai đang ngồi xổm bên cạnh: Bọnbot_an_cap tôi thua rồibot_an_cap.
Mặt Lưu Đại Đầu đỏ bừng, định nhưng cuối cùng vẫn hậm hựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngậm miệngleech_txt_ngu. Chà, không đánh nữa à, mới đến đâu đâu đã nhận thua rồi, ha! Lỗ Giai được thế không buông , cô đứng dậy, khoanh ngực, nếu mặt còn ngẩng cao thêm chút thì chắc Lưu chỉ thấy lỗ mũi của cô thôi.
Xì, Lỗ đại hiệp cậu bớt đắc ý đi, này cậu vào . Hơn kỹ thuật của Diệp Tưởng và Yến đúng tốt, Lâm Yếnbot_an_cap lại bị thương nữa, chứ nếu chúng tôi chưa đã thua, đây gọi là phong độ! Cậu hiểu không hả Lưu Đại Đầu nóileech_txt_ngu lớn.
Câu này không chỉ nói cho ba cô nghe mà cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho những xung quanh nghe để vớt vát chút thể diện. Lỗ rất sảng khoáivi_pham_ban_quyen: Phong độ tôi không hiểu, tôi chỉvi_pham_ban_quyen ông thua rồi, tôi rồi, ha, ha, ha! Xem Lỗ Giai quyết tâm muốn chọc tức chớt Lưu Đại Đầu, mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người xung quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều cười rộbot_an_cap lên đầy thiện ý.
Khuôn đỏ gay của Lưu Đại Đầu đã bắt đầu chuyển sang màu tím tái, nhất là vẻ mặt đắc thắng Lỗ Giai rõ rất mắt cậu ta. Cậu ta đang định lên tiếng thì nam sinh vừa phòng thủ Lâm Yến và Diệp vỗ vai ta: Cương tửbot_an_cap, các bạn chơi đúngvi_pham_ban_quyen là rất , giỏi hơn bọn mình. Hơn nữa gian của anh cũng sắp hếtleech_txt_ngu rồi, hôm trung đội trưởng của anh qua đón, anh không thể đếnvi_pham_ban_quyen muộn được.
xong, cậu ấy cười với các cô gái. Diệp Tưởng từ ra luôn tính làm sao để chạy trốn, việc liếc nhìn cáileech_txt_ngu quá nổi bật của cậu họ Lưu thì thật sự không để ý đến những người khác. Giờbot_an_cap khi chàng trai này đứng trước cười, cô mới nhìn đó là một chàng trai khá bao, nước khỏe khoắn, nụ cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất rỡ, quan đoan chính, trông hơi giống một ngôi sao đangvi_pham_ban_quyen nổi ở của Tưởng.
Tiếcleech_txt_ngu là lúc này Diệp hoàn toàn không có tâm trạng để ngắm trai đẹp, khách gật đầu một cái. Lâm cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỉm cười gật đầu, còn Lỗ Giaivi_pham_ban_quyen thì mặt hơi đỏ lên. Anh, vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ anh đi luôn ạ? Lưu Đại Đầu rõ ràng rất lờileech_txt_ngu người anh này, không nói gì nữa.
Anh!? Ông cóbot_an_cap anh bao giờ thế? Lỗ Giai buột miệng hỏi. Lưu Đại Đầu nhìn cô cái: Sao nào, không à! Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có gì cũng báo cáo cậu chắc? Lỗ Giai lập tức lại nổi giận, vừa định mở miệng chàng trai kia cười nói: các bạn, mìnhbot_an_cap anh họ của Lưu Cương, vì tốt được phân công về đây nên kia mới , mình tên là Lang Dược.
Anh tôi là học viên ưu tú của Lục quân đấy, được phân quân khu mình, Đoàn Anh ! Lưu Đầu rất tự hào về mình. Diệp Tưởng tự nhiên chẳngleech_txt_ngu có khái niệm gì về Đoàn Anh Hùng này, nhưng tiếng mạnh như chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ống bồ Giai vang lên tai , đôi mắt Lâm Yến cũng sáng rỡbot_an_cap.
Chàng này tuy khá điềm đạm nhưng trong mắt cũng không giấu nổibot_an_cap vẻ vinh dự và kiêu hãnh. Tưởng đoán Anh Hùngleech_txt_ngu chắc phải là một đơn vị siêu cấp lợi hại. có lợi hại đếnbot_an_cap đâu cũng chẳng liên quan đến mình, Diệp Tưởng giọng: À thì, Lâm , cậu cẩn cái cổleech_txt_ngu tay nhé mìnhleech_txt_ngu còn phải đi mua giấm, mẹ đang đợi ở nhà, trước , bái bai.
Tùy tiện vẫy vẫyleech_txt_ngu tay, Diệp thưbot_an_cap quay người định đi. Bọn cùng cậu nhé, Lâm Yến nói một câu. Diệp Tưởng quay đầu xuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay định từ chối thì một câu của Lỗbot_an_cap Giai khiến cô nữa tráinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân : Đúng rồi, bọn mình đi cùng cậu. Nói không đợi Tưởng từ chối, nàng quay sang bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu Đại : Ngày mai chỗ cũ, đi xin lỗi Tiểu Chu đi! Nếu ông dám quỵt, đi bố ông là tay của Yến Tử thươngvi_pham_ban_quyen là tại ông
Lỗ Giai chưa nói hết câu, Lưuvi_pham_ban_quyen Đại Đầu gầm một tiếng: Biết rồi! sau đó lại bầm một câu: Suốt ngày chỉ mách lẻo. Lỗ Giai ý rạng ngời, kéovi_pham_ban_quyen Lâm đứng dậy với tư thế người chiến thắng, nhiên cũng cẩn thận tránh cái đang thương của ấy ra.
Đám binhbot_an_cap sĩ xung quanh cũngvi_pham_ban_quyen tản ra, nhưng mắt vẫn thỉnh thoảng vào ba cô gái, tiếng bàn tán không ngớt. Diệp Tưởng lúc này muốn chạy cũng không kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, vì Lỗ Giai đã theoleech_txt_ngu thói quen bám lấy cổ tayleech_txt_ngu cô.
Đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi! Lỗ Giai ngẩng cao đầu, khải hoàn trở về. Này, Tiểu Chu, vừa nãy cậu đi đâu thế, thấy , vừa nãy mình đã diệt gọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn Lưu Đại Đầu , không. Vừavi_pham_ban_quyen đi ra rìa sân bóng, cô gái tên Tiểu Chu đã từ cây bước ra. Nghe nói , cô ấy gật cười, đóbot_an_cap lo lắng hỏi Lâm Yến: Yến Tử, tay cậu không sao chứ.
Không sao, có ‘ thần y’ giúp rồi, Lâm Yến trêu chọc. Tiểu Chu nhìn Diệp Tưởng, vẫn cóbot_an_cap chút thẹn thùng và lạ lẫm, không nói , chỉ rụt đưa . Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này Diệp mới thấy tay cô ấy đang cầm chiếc khăn len đã quăngleech_txt_ngu xuống đất vào sân. Cô vội vàng nhận lấy: Cảmleech_txt_ngu ơn cậu nhé, suýt nữa mất.
Mặt Chu lại đỏ lên, người cũng vô thức sau lưng Lâm . , ta đi thôi, Tiểu Chu, mình và Giai Giai cùng mua với Diệp Tưởng, đi cùng luôn nhé, Lâm Yếnvi_pham_ban_quyen khoái nói mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu. Tiểu Chu không nói gì, chỉ gật đầu.
Lên đường! Lỗ Giai phấn khích hét lớnvi_pham_ban_quyen một tiếng, kéo Tưởng đi về phía . Ánh nắng mùa đông không mà rải xuốngleech_txt_ngu người bốn cô gái. Diệp Tử, Hử? Diệp Tưởng theo phản xạ đáp lại một , sau ngẩn người. Trước đây bạn bè quen rồi nên mới thưa, nhưng Lỗ
Lỗ Giai cười hì hì: Thấy sao, từ mình gọi cậu như , cậu thấy thế nào? Cô nàng quay sang hỏi Lâm Yến Tiểuleech_txt_ngu Chu. Được đấy, Yến tình, Tiểu Chu cũng vội vàng gật đầu. Diệp dở khóc dở , chuyện này là sao đây, vừa nãy còn nhau kẻ thù, giờ đã xưng gọi em rồi?
Cô cảm thấy thế cũngvi_pham_ban_quyen , chỉ có những trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đơn thuầnbot_an_cap như vậy, ranh giới giữaleech_txt_ngu thù rất rõ ràng. Diệp Tưởng bất chợt nhớ đại mình. Dù chỉ một trường hai, nhưng để kết Đảng, thi cao hay phân bổ công tác, ai nấy đều dùng mọi thủ đoạn. đều là sinh viên tốt nghiệp, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự cạnh tranh và tàn khốc ở một số chẳng hề cạnh xã hội thực tế. Những người bạn cùng lớp suốt bốn năm, cuối cùng vì lợi đến không nhìn mặt nhau cũng chẳng phải chuyện lạ.
Tôi nói này, cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng được đấy chứ. Trước đây thấy cậu cứ vênhleech_txt_ngu vênh váo váo, chẳng thèm đếm xỉa , tôi tưởng đức lắm, hóa ra chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thưvi_pham_ban_quyen kiêu kỳ biết khiêu vũ đỉnh rồi làm màu trước mặt bọn con trai thôi. Trận bóng hôm nay làm thấybot_an_cap cậu khá đấy. Bố tôi , người dám đánh dám thì không thể sai được! Nhất là cú lúc nãyleech_txt_ngu của cậu, đúng là đỉnh thật! Lỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giai vừa nói vừa bắt chước dáng vẻ lúc bật nhảy của Tưởngvi_pham_ban_quyen.
Lâm Yến cũng theo trêu chọc. Diệp tạm gác lại tâm sự, cười nhìn Giai đang thuyên diễn trò. Cô chợt nhận thế này cũng hay, chẳng cần hỏi, Lỗ đã tuôn ra bao nhiêu thông tin hữu . , Diệp Tưởng gãi đầu, ít nhất thì họleech_txt_ngu biết cửa hàng tạp hóa ở đâu, cô không cần phải tìm mù quáng nữa.
Có vẻ như Diệp Tưởng biết khiêu trước đây cũng mới chuyển trường được hai tháng. Vì một điệu múa khổng tước mà làm kinh động toàn trường, thế nên Lỗ mới đặc biệt giới mọi người với nhau. Bốbot_an_cap cô ấy là trưởng của sư này, bố Tiểu Chu phụ mảng hậu , còn bố Lâm Yến chính là ủy của Trung đoàn Anhvi_pham_ban_quyen mà Lưu Đầu vừa nhắc tới, côbot_an_cap ấy theo bố mới điều chuyển công tác đếnleech_txt_ngu Bắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kinhbot_an_cap vàovi_pham_ban_quyen năm ngoái.
Suốt quãng đường, mấy gái cười nói không ngớt, Diệp bị lây sự lạc quan đó, cười luôn nở trên môi. Mấy cô nàng không chỉ đi cùng cô giấm mà còn đưa cô về tận nhà. Đến lúc chia , Diệp Tưởng đã gọi họ là Giai , Yến Tử và Tiểu Chu theo đúng yêu của họ.
Sau khi ngày mai cùng đi xem Lưu Đạileech_txt_ngu Đầu xin lỗi, ba cô gái vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫy tay vừa cười rời đi, Diệp Tưởng cũng vào cửavi_pham_ban_quyen. Tưởngbot_an_cap Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, con đi mua giấm ở tận mà giờ mới về thế? Ôi, có chuyện gì vui mà cười ? Diệp mãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ló đầu ra khỏi bếp.
Diệp Tưởng này mớivi_pham_ban_quyen nhận ravi_pham_ban_quyen mình vẫn đang cười toe . Trước đó, dù lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi tìm việc bị lừa đi huấn luyện sự, trong lòng ít nhiều vẫn thấy buồn bực. rồi cười đùa cùng mấy cô suốt dọc đường, lý do phúc của họ thật đơn giản, chỉ là những đề của con gái với nhau, đơn thuần đáng yêu, khiến Diệp Tưởng vô thức thả lỏng hơn nhiều.
Trên đường con mấy bạn nên chơi với họ một lát. Con xin lỗi , con về muộn quá. Diệp vội vàng tạ lỗi. Diệp mã ma nghe thìleech_txt_ngu hơi ngẩn ra, sau đó cười rạng : Tốt quá rồi, trướcbot_an_cap đây con toàn bảo không hợp với người ở trường, giờ có bạn có bè rồi thì phải chung sống cho nhé, bạn bè quan trọng lắm đấy.
Diệp Tưởng gật đầu. lại cách Lỗ Giai miêu tả lúc trước, việc có bạn cũng chẳng có gì lạ. Cô không muốn nói nhiều, vội vàng mang chai bếp. Vừa quay đầu , cô thấy trên bàn rất nhiều thức ăn, liền thuận miệng hỏi một câuleech_txt_ngu: mẹ làm nhiều món thế ạ, nhàleech_txt_ngu mình ăn hết sao được?
mã ma đang bận rộn mỉm cười, nói gì đó thì chợtbot_an_cap hít hít mũi: Ơ, sao người con lại có mùi mồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôi thế này? Diệp Tưởng há miệng, không biết trả lời . Lỗ Giai và Lâmvi_pham_ban_quyen Yến vì mới quen không hiểubot_an_cap cô, nhưng một mẹ liệu có thể không hiểu conleech_txt_ngu gái mình sao? Chẳng lẽ chớp một cái, khổng tước lại biến thành Jordan? Toát mồ hột
May mà Diệp mã ma không truybot_an_cap cứu: , con tắm đi, đi mau đi. Diệp Tưởng vội vàng nước thuyền, xoay ngườileech_txt_ngu rời khỏi . Trải nghiệm của ngày hôm khiến cô cóleech_txt_ngu chút kiệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức. Côbot_an_cap đưa tay kéo cổ áo, quả là nồng nặc mùi hôi. Lúc này cô cũng chẳng màng được nhiều nữa, vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng tìm quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo sạch rồi thẳng vào phòng tắm.
Vừa tắm cô vừa cảm thán, hồi cô làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hưởng thụ thế , trên tầng hai lại mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng tắm có thể dùng một mình. nhớ trước khi lên cấp hai, cô vẫn sống bố mẹ trong một căn nhà cấp bốn thuê lại. Để được phân , công nhân ởbot_an_cap nhà máy của bố mẹ cô thậm chí còn lò cao đe dọa lãnh đạo sẽ tự sát. Vì bố làm xuất sắc, mẹ cũng là người tháobot_an_cap vát nên mới phân một căn hộ hai phòngleech_txt_ngu ngủ, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chỉ rộng chừng năm mươi .
Diệp Tưởngbot_an_cap thong thả tắm rửa. Cô thích là tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng. Ở trường thì đông vòi ít, hễ tắm chậm một gì phía sau cũng người xếp hàng, chỉbot_an_cap có về nhà mới được thỏa thuê thế này. Vì chuyện nàyleech_txt_ngu mà cô không biết đã mẹ bao nhiêu lần phí tiền . Bây giờ có hội, dù đang nằm mơ cũng phảileech_txt_ngu tắm cho cái đã.
Tắm nước giúp tinh thần sảng khoái nhiều. Mặc quần áo xong, Diệp Tưởng vừa tóc thong bước ra khỏi phòng tắm. tìmleech_txt_ngu một vòng màleech_txt_ngu không thấy đồ dưỡng da đâu. Vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định thôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, nhưng mùa đông ở Kinh thực sự rấtleech_txt_ngu khô, chỉ lát cô cảm thấy mặt căngvi_pham_ban_quyen rát, vô cùng khó chịu.
lược đầu, Diệp Tưởng xuống lầu, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chải vừa gọi: ơi, mẹvi_pham_ban_quyen có biết cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kem bôi mặt để đâu khôngleech_txt_ngu ? Diệpvi_pham_ban_quyen không trả lời, chỉ có xèo xèo truyền từ trong , có vẻ đang hành tỏi.
là mẹ không nghebot_an_cap , Diệp Tưởng hất lọn tóc đang rũ bên ra sau, định đi vào bếp thì đột nhiên hiện trong phòng vốn đang yên tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bấy giờ vài người đangbot_an_cap ngồi. Chính xácleech_txt_ngu mà nóileech_txt_ngu, đó là mấy người mặc quân phục, ai nấy đều ngồivi_pham_ban_quyen ngay ngắn theo đúng quân phong quân kỷ.
Diệp Tưởng há hốc mồm, phản đầu tiên là muốnbot_an_cap chạy ngay lên , nhưng chân cô cứ như dính xuống sàn, chỉ có thể đứng đờ ra đó. Một sĩ trẻ quânbot_an_cap hàm Thượng đẳng binh đang khom người rót nước cho vị quân nhân, nghe thấy tiếng liền quay đầu lại. Thấyleech_txt_ngu Tưởng, cậu ta vội chạy tới vài nói: Diệp Tử, Sư trưởng về rồi, đang trong thư phòng ấy, Quách đoàn trưởng họ cũng tớileech_txt_ngu rồi.
Hả Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng thốt lên một tiếng. Thấy cậubot_an_cap chiến sĩ vẻ rất quen thuộc với mình, cô có chút lúng . giờ chắc chắn thích hợp để hỏivi_pham_ban_quyen anh là ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ có thể buột miệng một câu bản năng: Sư nào cơ?
nói xong, Tưởng đã biếtbot_an_cap thà hỏi anh làleech_txt_ngu ai còn hơnvi_pham_ban_quyen. Cậu chiến sĩ hốc mồm nhìn cô, rồi lại quay nhìn mấy vị quân nhân kia, gãi . Ha ha! Một tràng lớn vang lên, mộtleech_txt_ngu quân trung niên đứng dậy. Dù sao đã qua vài lần quân huấn, Diệp Tưởng tuy không rành về quân đội nhưng hàm Thượng tá thì cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn ra được.
Diệp Tử à, con bé này cònbot_an_cap đang dỗi đấy ? Đúng là cái đồ nhóc con! Thật nhưng mà cái tính này thì giống hệt ông già nhà cháu , ha. Giọngleech_txt_ngu cười của ông rất sảng khoái. Rõbot_an_cap ràng ông ấy cũng rất thân với Diệp Tưởng, cô lại thở nhẹ nhõm. Sáng nay cô đã nghe thấy giọng ông qua điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vừa nãy chiến sĩ cũng nói có một đoàn trưởng họ Quách đến.
Diệp Tưởng vội vàng gật đầu: Cháu chào Quách thúc ạ.
Chào cháu, cháu! Quách thúc thúc tới, đặt tay lên vai Diệp Tưởng bóp nhẹ một cái: Mới không gặp có một tháng mà Diệp Tử càng lúc càng ra dáng thiếu nữ . Diệp Tưởng suýt thì trào nước , chỉ cảm bả vai sắp vỡ vụn đến nơi. Lúc nãy Thiết chưởng của Lỗ đã làm cô rồi, giờ Đại lực kim cang thủ thúc này cũng chẳng kémleech_txt_ngu cạnh bao.
Chưa đợi Diệp Tưởng nóivi_pham_ban_quyen thêm gì, cửa thư mở ra, một quân nhân sải bước đi ra: Lãoleech_txt_ngu Quách, tôi gọi điện xong rồi, cứ quyếtleech_txt_ngu định thế đileech_txt_ngu. Tôi không tin là không uốn lại được, đúngvi_pham_ban_quyen là thói hư tật ! Tưởng ngẩn người nhìn người đó, trong đầu chợt vang lên một câu hát: Ngườileech_txt_ngu lạ quen thuộc nhất
chuẩn bị từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhưng khi nhìn thấyleech_txt_ngu có chiều cao, cân nặng và ngũ quan hệt bố đẻ của mình, nhưng lại mang dáng vẻ oai phong lẫm liệt, khuôn mặt uy nghiêm, giọng nói đanh thép xuất hiệnvi_pham_ban_quyen trước mặt, cô vẫn cảm dây thần kinh chập mạch.
Sư trưởng cũng thấy Diệp Tưởng, ánh lóe lên nhưng không gì, vẫnvi_pham_ban_quyen vẻ mặt nghiêm nghị tới ghế sofanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi . Những người khác khi ông raleech_txt_ngu khỏi đã chóng đứng , loạt chào theo điều lệnh.
Nhìn bố mình khẽ phất tay một cái, vị nhân kia liền ngồi xuống một cách trậtbot_an_cap và không một tiếng động, Diệp Tưởng không khỏi cười khổ. Bốleech_txt_ngu từ bao giờ mà oai phong thế này, lại còn là Sư trưởng nữa chứ, ôi trời Quách nhìn Diệp Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rồi lại nhìn Diệp Sưvi_pham_ban_quyen trưởng đangvi_pham_ban_quyen sa sầm mặt, rõ ràng là muốn tìm chuyện gì đó nói nhằm xoa dịu sự lặng giữa cha con.
Đáng lẽ gọi điện bảo với nay bố cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống vị, đúng có việc nên được. Thế là mấy chú mặt dày theo về đây ăn chực , Diệp Tử, các chú nhé. Quách thúc thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười nói.
Không ạ, không ạ, Diệp Tưởng vội cười, mừngleech_txt_ngu chú . Nghe Diệp Tưởng nói , Quách thúc hơi ngẩn ravi_pham_ban_quyen, Diệp Sư trưởng quay đầu nhìn sang, ánh mắt chạm thẳng vào mắt cô. Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khí chất cách hoàn toàn khác biệtleech_txt_ngu, nhưng đó vẫn là ánh mắt của một người cha. Nhìnvi_pham_ban_quyen gương mặt quen thuộc ấy, Diệp Tưởng nhớ lại cảnh mình bố đùa nghịch vô , mà bây giờ lòng thắt , không nghẹn một tiếng đầy tủi thân: Bố.
Sư trưởng rõ ràng khựng một chút, những đường khuôn ông mềmleech_txt_ngu hẳn đi, nhưng rồi ông lại nhanh chóng lấy lại uy của mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người , ít nhất là thể tỏ ra yếu thế trước mặt cấp : Ừ. Ông thấp đápbot_an_cap một tiếng. Quách thúc thúc mừng : Tốt, tốt lắm, Diệp Tử, thế đúng chứ.
nói thì cửa mở ra, Diệp mã ma vẫy tay gọi Diệp Tưởng: Tưởng Tưởng, con tắm xong rồibot_an_cap qua đây mẹ một tay không? Bà cười với nhóm Quáchleech_txt_ngu thúc thúc: Lão à, các anh cứ trò đi, lát nữa là có ngay. cậu ngồi xuống đi, tới cứ tự nhiên như ở nhà , đừng kháchbot_an_cap sáo.
Làm phiền dâu quá, em khách sáo đâu. Quách thúc thúc hào sảng. Diệp Sư thì một : thằng nhóc cậu có bao giờ biết khách sáo đâu. Mọi người trong phòng đều bật cười . Diệp Tưởng về phía bếp. trước cửa, cô thấy mắt mã ma hơi đỏ, nghĩ chút liềnvi_pham_ban_quyen hiểu bà chắc chắn đã nghe thấy mình gọi bố.
Vừaleech_txt_ngu giúp hoa quả, Diệp Tưởng thầm nghĩ không biết trước đây cha con này có mâu thuẫn gì mà lại thẳng đến . Từ nhỏ cô đã nghịch ngợm biệt lớn nhỏ với mình, không lại thì ăn vạ, cả khi lên đại học, gặp bố vẫn cứ nhõng nhẽo . Mẹ cô trước nay luôn bó với kiểu nuông chiều conleech_txt_ngu gái vô bờ bến của bố.
Tưởng, mẹ vui lắm. Dù không biết tại sao, nhưng con thực sự trưởng thành rồi, đã biết thấu hiểu lòng cha mẹ. Diệp mã ma đột nhiên nói một . Diệp Tưởng không tiếp lời thế nào, cúi đầu trung rửa hoa quả. Thôi, nữa, Diệp mã ma hít mũi, Nào, mang quả ra cho mọi người đi.
Diệp Tưởng một đĩa táobot_an_cap bước ra bếp. Quách thúc thúc giới thiệu mấy quân nhân trẻ tuổi với Diệp Sư trưởng. Sư trưởngleech_txt_ngu, đội trưởng Tôn của Đại đội , Tiểu đoàn 1, Trung đoàn Anh của chúng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cái cậu mà lần trước đánh bại Trung 2 chính là cậu ta đấy. Tuyvi_pham_ban_quyen trẻ nhưng là một lính giỏi!
Ừm, tôi nhớ rồi. Chàngleech_txt_ngu trai trẻ, bản lĩnh khá đấy. Cuộc tập lần này có tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin giành chiến thắng không? Giọng của Diệp Sư trưởng vẫn uy nghiêm nhưng đã thêm phần ôn hòa. Báo cáo thủ trưởng! Nếu không muốn thắng thì đã đi línhleech_txt_ngu! Một nói vang dội cất lên. Diệp Tưởng đang người đặt đĩa táo xuống thì bĩu môi, đúng là tinh tướng.
Kìa, lão , mọi nếm cái này đi, tôi mangbot_an_cap quêvi_pham_ban_quyen lên . mã ma bưngbot_an_cap một đĩa táo đi tới. Cậu thanh niên này giọng vang nhỉ, tên là gì thế cháu? Bà cười hỏi một câu. Báo cáo, cháu Trung độivi_pham_ban_quyen trưởng Trung đội 2, Đại đội 1, Tiểu 1, đoàn Anhbot_an_cap hùng, Tôn Quốc !
Á! Diệp Tưởng giống như ai giẫm phải , nhảy lên. Mọi người trong phòng đều giật mình tiếng hét của cô. Dáng người cao , nước da ngăm đen, đôi mày rậm mắt , ngoại nếp nhăn ở khóe mắt, thì vẫn chính là khuôn mặt đenleech_txt_ngu sì quen thuộc không thể nhầm đâu . Ngón tay Diệp Tưởng run rẩy chút nữa thì chỉ thẳng vào chóp mũi Tôn Quốc , cô hét : Tôn Lão Hổ! Sao anh lại ở đây
Tiếng lớn của Diệp Tưởng giống như một lời định chú, trong phòng cứng đờ giữ nguyên động tác trước đó, Oleech_txt_ngu miệng chữ A nhìnleech_txt_ngu Diệp Tưởng đang múa tay múa . Ái chà! Diệp Sư trưởng bất ngờ gầm lên một tiếng. Té trước đó Quách Đoàn trưởng đang châm thuốc cho vị cấp trên này, bị tiếng hét như quỷ của Diệp Tưởng làm chobot_an_cap giật mình, phút mất tập trung, lửa từ bật lửa phụt một đã liếm qua chòm râu lởm chởm của Sư trưởng.
Một mùi khét thoang thoảng lan , Quách trưởngleech_txt_ngu vô cùng lúng túng, còn Sư trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì nhíu mày xoa cằm, phẩy tay với Quách Đoàn trưởng ra hiệu không sao, rồi lại lườmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ phạm Diệp Tưởng một cái cháyleech_txt_ngu mặt.
Tưởng phản ứng ngay khoảnh khắc Diệp Sư trưởng lên, cô biết mình đã gây họa rồibot_an_cap. Một con vừa mới chuyển trường tới như cô, sao có thể ra biệt danh vị đại đội trưởng được chứ. Huống hồ, năm 2003 của anh ta là Lão Hổ thì không sai, nhưng bây giờ là năm , chẳng biết danh lúcleech_txt_ngu này là cáibot_an_cap gì. Ngón tay thì đã thu về rồi, nhưng lời đã ra
Đang lúc luống cuống không biết làm sao, Quách Đoàn trưởng cười hả: Thật ngờ , danh của Tiểu Tôn nhà ta đã truyền từ cái xó núi đến tận đại bộ , ngay cả Diệp Tử cũngleech_txt_ngu biết, được, Tiểuleech_txt_ngu Tôn, cậu khá lắm! Diệp Tưởng suýt thì phun ra ngoài, xem ra đồng Tôn Quốc Huy từ hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ đã chẳng phải vừa . , ôileech_txt_ngu chao, biệt danh của đồng chí Tôn vang thật đấy, mã ma cũng vội vàng cho cô , Think, có con nghe bạn bè nói không?
Vâng ạ, con nghe bạn , Diệp Tưởng cười gượng một tiếng, còn có thể nói gì nữa đây, bảo là nhận saovi_pham_ban_quyen? Cái đó còn tệ hơn! Cô chột dạ liếc nhìn Tônleech_txt_ngu Quốc Huy, nãy đến giờ vị Tôn đại đội trưởng này vẫn luôn rất điềm tĩnh, ngón tay Diệp Tưởng suýt chọc thẳng vào anh ta, vậy anh ta vẫn coileech_txt_ngu như không thấy, mắt chẳng thèm chớp lấy một cái.
Lúc này, ánh mắt của hắn dời sang mã ma, đối với đĩa cây bà đưa tới, hắn sự đáp lễ: Cảm ơn ạ. Diệp Tưởng nhận rabot_an_cap tên này hạ thấp giọng, giọng hắn lại là kiểu nam rất taivi_pham_ban_quyen, theo từ tính. Nhưng cho hiện tại, dường như hắn chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút hứng thú nào với Diệp Tưởng, cái nhìn lúc nãy cũngleech_txt_ngu vượt quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phạm vi , Diệp bỗng cảm thấy mất mặt, sờ mũi một rồi chuồn đi.
Con người bạn nào nói thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Diệp Sư trưởng nhả một , vẻ như vô tình, lòng Diệp Tưởng tức khắc đánh cái. Trên đời chẳng ai con bằng cha mẹ, cho dù mọi thứ của mìnhbot_an_cap đều giống với Diệp Tưởng trước kia, nhưng tính dù saobot_an_cap cũng khác biệt, dục, trải và môi thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng giống nhau. Một người cha cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net leo lên đến chức Sư trưởng, lẽ tính hào trực, nhưng không thể nào minh .
Cô trấn tĩnh lại trongleech_txt_ngu lòng mới : cơ ạ, con cũng chẳng nhớ rõ nữa, Diệp Tưởng lộ ra vẻleech_txt_ngu hơi mất kiên nhẫn. Quảbot_an_cap nhiên, mã ma lênleech_txt_ngu tiếng: rồi, được rồi, ông Diệp ông hỏi nhiều thế làm gì? Think, con và Tiểu Vu giúpbot_an_cap mẹ vào bếp bưng thức ăn, lấy bát đũa ra nhé.
Diệp trưởng hừ một tiếng nói gì, rõ ràng cũng nhậnbot_an_cap ra con gái vui, trong lòng dù có ý gì cũng không thể nói rabot_an_cap trước mặt người ngoài. Diệp Tưởngleech_txt_ngu cơ chuồn lẹvi_pham_ban_quyen, lau một vốc mồ hôi lạnh trên trán, cũng may mình diễn giống, cũng may cô nàng Diệp trước kia thân thiết với cha, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổi là ôngvi_pham_ban_quyen bố rèn bậc của mình, chắc đã phát hiện ravi_pham_ban_quyen con gái mình đã bị tráo từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Tiểu Vu anh lính nhỏ lúc nãy, cậu ta là cần vụ Diệp Sư trưởng, người rất lanh lợi, vừa bếp đã bảo Diệp Tưởng ra bên nghỉ , tự thành thục rộn sau, căn bản không để Diệp nhúng tay vào. Diệp Tưởng thấy hơi ngại, ta bậnleech_txt_ngu rộn tối mày tối mặt, mình đứng nhìn không thì ra thể thống gì.
Nhưng chẳng mấyleech_txt_ngu chốc Diệp mã ma đileech_txt_ngu vào, đối với tình trạng mắt bà cũng không thấy có gì sai trái, vừa bảo Tiểubot_an_cap Vu giúp một tay, vừa không quên gắp miếng cho Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng ăn lót dạ. Tưởng sườn thầm nghĩ, không biết là cô Diệp Tưởng trước vốnleech_txt_ngu dĩ là tiểu thư đụng móng tay vào việc nhà, hay đây chínhleech_txt_ngu của con cái đại viện.
Dì ơi, để cháu bưng đĩa đồ nguội này nhé, Tiểu Vu hì hì hỏi. Được, tiện thể cháu qua thư phòng của ông Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lấy chai rượu ông ấy dưới gầm bàn viết ra nhé, lão Quách khôngvi_pham_ban_quyen người , họ chắcleech_txt_ngu chắn phải làm vài ly, dặn dòleech_txt_ngu một câu. Rõ , Tiểu Vu bưng thức ăn, nhẹn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra.
Think Think, giận ba con nhé, ông ấy cũng hỏi han , con là con gái ông ấy, đươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên ông ấy muốn biết nhiều hơn vềvi_pham_ban_quyen con. Mẹ hôm biết có bạn tính cũng thấy rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vui, Diệp mã ma vừa không ngừng tay cá, vừa an ủi Diệp Tưởng, cóleech_txt_ngu lẽ bà lo lắng mối quan hệ vừa dịu đi một giữa hai cha con lại trở nên lạnhvi_pham_ban_quyen . Diệp biết mở thế nàovi_pham_ban_quyen, lúc này nói nhiều ắt có lỗi, chỉ đành gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Haiz, nhưng Diệp ma thấy Diệp không , lại cô vẫn cònleech_txt_ngu ấm ứcleech_txt_ngu chuyện vừa , có chút xúc động, không kìm được thở dài. Mẹ biết chuyện không trách con được, từ nhỏ ba con đã không ở bên cạnh mẹ con , tình cảm tất nhiênbot_an_cap sẽ bị ảnh hưởng. Thế nhưng cha con liềnvi_pham_ban_quyen tâm, trong lòng ông ấy thật sự rất yêuvi_pham_ban_quyen connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ là làm lính lâu nên tính cứng , bao nói ra thôi. Ảnh chụp mới chào đời, lúc nào ông ấy cũng mang theo bên mình, ông ấy
Lời Diệp mã ma dứt, Tiểu Vu đã đi vào: Dì ơi, trưởng bảo giục dì nhanh lên một chút, tối nay Đoàn vi_pham_ban_quyen các đồng chí còn phải gấp rút trởvi_pham_ban_quyen về đoàn. Biết rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cháu mấy thứ này ra trước , chỉ còn cá nữa thôi. Rõ! Vu vội vã bưng ăn ra ngoài.
Ừm, cái đó con cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể trongleech_txt_ngu bếp không ạ? Diệp Tưởng dự hỏi một câu. Diệp có chút bất lực nóibot_an_cap: kể trong lòng con có còn giận ba con hay không, trước mặt người cũng phải giữ mặt mũi cho ông ấy, đừng ông ấy xử, nhé?
Tưởng thầmleech_txt_ngu bảo, không giận ông ấy, con thực sự không giận ông ấy, con chỉ sợ mình lại lỡ lời cái gì , ấybot_an_cap phát hiện ra gái mình tuy vỏ không đổi nhân đã thay, lúc đó ấy tức chớtleech_txt_ngu mất. Nhưng Diệpleech_txt_ngu mã ma đã nói đến nước này, Diệp Tưởng chỉ ngoanbot_an_cap ngoãn đi theo bà ra phòng ăn, trong lòng không kìm được lại thầm ghen tị phen, xì, nhà lại có cả phòng riêng cơ đấy.
Đến bàn ăn, Tưởng không ngẩng đầu lên, kiên quyết thực hiện bước quan trọng nhất của đạobot_an_cap dưỡng sinh: ăn không nói. Nếu cái bát to thêm chút nữa, chắc vùi cả mặtleech_txt_ngu vào rồi. Vợ chồng Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng tưởng vẫn còn dỗi, trên bàn cũng không tiện gì, những khácvi_pham_ban_quyen lại càng chỉ có thể giả vờ không thấy. Trên bàn quyến, cácbot_an_cap nhân cũng không bàn chuyện công nữa, đềleech_txt_ngu tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở nên thoải mái và tùy ý hơn nhiều, cơ bản đều Quáchleech_txt_ngu Đoàn nói, Diệp Sư trưởng thỉnh thoảng đưa ra vài lời nhận , người chịu trách nhiệm họa.
Bữa ăn trước khi đứng quân thế đã sớm tiêu hóa sạchleech_txt_ngu sành sanh, đợi đến khi về 92, tuy là buổi nhưng chỉ kinh hãi cũng chưa ăn gì, đến chiều làm một trận đấu bò, mặc đại y chơi bóng rổ thực sự rất tiêu tốn thể lực, chưa kể còn bị bay một , kích thích tâm lý lẫn sinh đều không nhỏ.
Trước ngồi , cô chỉ mải tính toán làm sao để không đuôi, lúc này trên bàn bày đầy những món Diệp Tưởngleech_txt_ngu vô cùng yêu thích, thực sự cảm thấy mình đã về với thực, đó là đói. thèm người khác nói gì, đũa vung lên, tôibot_an_cap , cúi đầu, miếng nối miếng nhỏ lại gắp, cúi đầu, miếng lớn miếng nhỏ, Chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu thêm bát nữa.
Hả? Tiểuvi_pham_ban_quyen Vu, người chịu trách nhiệm , trợn tròn mắt, cũng không đưa tay đónbot_an_cap lấy bát. Diệp Tưởng chớp chớp mắt, hiểu ra, vội vàng nói: Cảm ơn nhé. Không có gì Tiểu lẩm một câu, rồivi_pham_ban_quyen máybot_an_cap móc người đi cơm.
ta vừa xớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa thầm bẩm trong , con gái Sư trưởng hôm nay bị làm sao vậy, bình ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơmbot_an_cap như thể đếm hạt gạo, hôm nay lại thêm bát nữa. nồi trắng đầy mà bắt đầuleech_txt_ngu phát sầu, mình nên baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm đây
Xem hôm nay Diệp Tử rất đói, nếu xới ít quá, liệu có ăn không, thêm bát nữa bé không nỡ rabot_an_cap, thế thì sẽ cô ấy bị đói; nhưng nếu xới quá, ăn không hết để thừa lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thế thì phạm đại kỵ không được lãng phí lương trưởng rồi. Đứngbot_an_cap trước nồi cơmleech_txt_ngu, đồng chí Tiểu Vu như bị linh hồn Shakespeare thể, xới nhiềubot_an_cap hay xới ít, đó là một giải.
Diệp Tưởng đâu biết phân đau khổ của , trong lòng chỉ nghĩ mãibot_an_cap mà chưaleech_txt_ngu xong, cái có to đâu, kìm được mà chế lời bài hát đang nổi thành xới không rồi thầm hát lòng. Cũng không dám nhìn chằm vào Tiểu Vu , như thể mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang vộibot_an_cap lắm, mặc dù thực sự mình rất vội, cô cố gắng dời tầm mắt sangleech_txt_ngu bên cạnh, quả là thẳng vào ánh mắt của đồng Lãoleech_txt_ngu .
Lúc ngồi vào bàn Diệp đã thầm kêu xui xẻo, sao lại ngồi ngay cạnh Tônleech_txt_ngu Lão cơ chứ, chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến khẩuvi_pham_ban_quyen vị của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao, Diệp Sư trưởng tọa trấn, cô cũng không dám đòi đổi chỗ. Mặc thực tế đã chứng minh khẩu vị bạn Diệp vô cùng, chẳng liên quan gì đến ngồi cạnh ai, nhưng hận cũ dâng trào, cô không nhịn được Tôn Quốc Huy cái.
Tôn Quốc Huy nheo mắt , Diệp Tưởng giật nảy mình, lần anh nổi giận đều nheo mắt , đám sinh viên gọi đó là: Lão nheo mắt, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân bủn rủn, không luyện đến gục chưa xong chuyện. Cô vội vàng tầm mắtleech_txt_ngu, vừa lúc Tiểu Vu đưa bát cơm tới, nhìn cơm đầy ngọn, Tưởng không đỏ lên, mộtleech_txt_ngu bát lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế này, mình có phảibot_an_capleech_txt_ngu ăn quá khỏe không.
Diệp căn không chú ý tới biểu cảm như tráng của Vu, nghĩ ngợi hồi lâu, Tiểu Vu vẫn quyết định thà bị Sư cũng không thể để con gái ông bị đói, cùng lắm thì cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thừa cậu ăn nốt là đượcleech_txt_ngu. Tưởng gắp một miếng sườn định vào miệng, bỗng nhiên nhận ra cha mẹ và Đoàn trưởng đều đang nhìn chằm mình, trong lúcleech_txt_ngu kinh , cả miếng sườn to đùng chưa kịp gặm đã bị cô nhétvi_pham_ban_quyen thẳng miệngvi_pham_ban_quyen.
Theo bản năng, cô ngậm miệng bắt đầu lực , sườn này không nhỏ lạileech_txt_ngu có sụn, thêm cơm đang ngậm trong miệng, người ngoài chỉ thấy hai má Diệp Tưởngvi_pham_ban_quyen bên trái phồng lên một , bênbot_an_cap phải lại phồng lên một cái, chẳng khác một con chuột túi. Tưởng đang cúi đầu nên không thấy, trong mắt Diệp Sưleech_txt_ngu vốn rất nghị chợt lóe lên một ý nhị.
Lúc này Diệp Tưởng mới sực nhớ ra liệu mình có quá không, trước đó vì quá đói, tư duy cũng đình trệ, chẳng mảybot_an_cap may nghĩ đến phương diện này, chỉ nhớbot_an_cap có nói bậy. Một cô bé thích khiêu vũ thì lượng ăn là bao nhiêu, Diệp không biết, nhưng biết bản thân mình từ nhỏ rất khỏe , còn không béo, mẹ già cứ luôn miệng bảo chẳng cơm chui đi đâubot_an_cap hết. Bất kể là xuyên hay nằm mơbot_an_cap, rõ ràng là cái nết ăn cũng theo đây luôn rồi.
Diệp mã nhận ra mặt con gái mình ngày càng đỏ, đầu ngày càng cúi , tuy cũng rất kinh ngạc vì hôm nay con bé ăn khỏe đột xuất, nhưng ăn được dù cũng là chuyện , trước đây có nói rát cả cổ cũng chịu ănbot_an_cap nhiều, giữ vóc dáng đi khiêu vũ.
Đang định nói gì để giải tỏa sự lúng cho con gái, chuông cửa vang lên, Quách trưởng nói: cậu thanh niên đó rồi, tôi bảo cậu ấy mang liệu qua đây. Tiểu đứng dậy định đi mở cửa, Diệp Sư trưởng hỏi một câu: Làbot_an_cap lính mà cậu vừa mới cướp về đấy à? Vâng, thằng bé này khá lắm, tốt nghiệp cùng trường với Tiểu Tôn đấy, Đoàn trưởng cóbot_an_cap vẻ đắc ý.
Thế à? Người cóbot_an_cap thể khiến cậu khen ngợi thì tôi phải xem thử mới được, Tiểu Vu, dẫn cậu ta vào đây, Diệp bắt đầu thấy hứng thú. Rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Tiểu Vu đứng chỉnh rồi rảo bước ra. Diệp Tưởng căn bản không nghe xem họ đang nói gì, miếng sườn này sắp lấy mạngbot_an_cap cô rồi, thật sự lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuốt không trôi mà nhổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chẳng xong.
Báo cáo Thủ trưởng! tiếng báo cáo dõng dạc vang lên, Diệp Tưởng chiến đấu với miếng bỗng khựng lại, giọng nói này nghe hơi quen quen, cô quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, một quânvi_pham_ban_quyen nhân trẻ tuổi dáng người cao ráo đang chào theo điều một cách ngang, chính làvi_pham_ban_quyen cái cậu tên gì đó bóng với họ chiềubot_an_cap nay.
Phụt! Cơm miệng Diệp Tưởng thực sự khống chế nổi, bắnleech_txt_ngu ra ngoài. Cô một tay bịt miệng, mặt đỏ tía tai, sợ thứ còn trong miệng cũng thừa cơ làm phản, rồi thầm mắnleech_txt_ngu vì tai nạn lan rộng, cho đến khi nhìn thấy hai hạt cơm trắng dínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên gò má đen sạm của Tôn Hổ
Ôi mẹ ơi. Tưởng vật xuống giường, phào dài, mộtvi_pham_ban_quyen ngày này trôileech_txt_ngu qua sự quá kích thíchleech_txt_ngu. Nhómleech_txt_ngu Quách Đoàn trưởng cuối cùng cũng đi rồi, Tưởng nhân lúc chồng đi khách, vội vàngvi_pham_ban_quyen lên phòng mình trênvi_pham_ban_quyen lầu.
Vừa nhắm lại, hai hạt cơm mặt Tôn Lão Hổ liềnleech_txt_ngu trước mắt. Lúc đó, lần tiên thấm thía cảm giác muốn một cái lỗ để chuivi_pham_ban_quyen xuống rồi. Nhưng điều đáng sợ hơn là, phản ứng tiên của nàng không phải là đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đào hố, mà lại đưa tay ra địnhvi_pham_ban_quyen gạt hai cơm trên mặt hổ đi.
Tôn Quốc Huy cũng sững ngườileech_txt_ngu, theo bản năng đưaleech_txt_ngu tay ra, nắm lấy cổ tay Diệp . Kết quả chẳng biết dây thần kinh nào cô nàng Diệp Tưởng bị chập mạch, cứ như thể quyết tâm áp sát vào mặt Tôn Huy bằng được, thế nào giống như đangbot_an_cap cưỡng bức phương, lại là cái bộ nếu anh không choleech_txt_ngu tôi phi lễ thì tôi sẽ khôngbot_an_cap yên với đâu.
Gương mặt đen sạm của Tôn Quốc Huy cũng trở đỏ , nắmbot_an_cap tay cô gái thì không tiện, mà buông ra lại không xongleech_txt_ngu, cứ giằng co cho đến khi Diệp mãbot_an_cap ma thốt một tiếng như sắp ngất đếnvi_pham_ban_quyen : Tưởng Tưởng! Nghĩbot_an_cap đến đâyleech_txt_ngu, mặt Diệp Tưởng không bừng. Con người ta một khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu óc mê muội thì làm ra những chuyện thật khóleech_txt_ngu tin, chẳng lúc đó mình đang nghĩ gì , chắc mấy tay lính mà Đoàn trưởng Quách đến đều tưởng con gái Sưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng thực chất một nữ sắc lang rồi.
Nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được lạileech_txt_ngu tay lên nhìn, bàn tay của hổ kia thật lớn, và rồi Diệp Tưởng nhìn vết lằn trên cổ tay bắt đầu khổ, tay hắn đúng là khỏe thật. Trongleech_txt_ngu nàng dâng lên một cảm khó , đúng lúc , một tràng tiếng bước chân mơ đến, dòng suy nghĩ của Diệp Tưởng. Nàngleech_txt_ngu vội vàng trở mình, kéo chăn đắp lên người, vùi đầu vào gối giả vờ ngủ. Cửa bị người ta gõ nhẹ hai tiếng: Tưởng Tưởngbot_an_cap, con ngủ chưa? Diệp Tưởng vùi đầu sâu hơn, nín thở.
Nàng vểnh tai nghe , mẹ ở ngoài cửa dường như vẫnleech_txt_ngu đi. Bà đứng làm gì? vào? oang oang của Diệp Sư trưởng vang lên, nhưng về sau giọng điệu lập thấp xuống. Diệp Tưởng nghe thấy mẹleech_txt_ngu cằn nhằnleech_txt_ngu ông: Con chắc ngủ rồi, ông nói to thế làm gì.
, đừng , Diệp mã ma ở ngoài cửa ngăn lại, lườm một cái. trưởng nhướn mày: Khôngleech_txt_ngu mở cửa sao biết hay chưa, tôi muốn nói chuyện với , bà không thấy hôm nay nó cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chútvi_pham_ban_quyen kỳ lạ sao,
Có lẽ là tự bé đã nghĩ thông suốt rồileech_txt_ngu, vả lại, khóbot_an_cap khăn lắm nó mới chịu gọi ông là , ông vội vàng quá, nhé? Dù sao đi nữa, con bé vẫn là Tưởng Tưởng của chúng ta mà. Lão Diệp, có chuyện đểleech_txt_ngu hãy nói, phải thong thả thôi, không vộileech_txt_ngu được đâu. Vân dịu khuyên nhủ, Diệp Tưởng lo lắng nắm chặt lấy chăn. Mayleech_txt_ngu mà một lát sau tiếngvi_pham_ban_quyen bước chân vang , vợ chồng Diệpleech_txt_ngu đã đi, Diệp Tưởng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trở mình nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cánh ngẩn ngơ một hồi, Diệp dùng chăn trùm kín đầu, chỉ cảm đầu rối bời, như thể bị nhồi nhét mộtleech_txt_ngu thứ hỗn độn, nhưng khileech_txt_ngu kỹ thì dường như có gì rõ ràng. Diệp Tưởng tự lệnhleech_txt_ngu cho mình phải ngủ , biết đâu một giấc tỉnh dậy sẽ phátbot_an_cap hiện đây chỉ là một giấc mà thôi.
Thế nhưng nàng cùng mơ màng giấc ngủ, trong mơ, nàng không những không trở về thực tại, lại dường như nhìn thấy quá trình thành của một khácbot_an_cap. Cha quanh không ở bên cạnh, tính cách lại khôngleech_txt_ngu mấyvi_pham_ban_quyen cởi mở, cũng chẳng có bạn bè gì, chỉ khileech_txt_ngu nghe tiếng nhạc khiêu nàng mới cảm thấy vui vẻ.
Còn có một cậu con trai rất đẹp trai, người thường xuyên nhảy nhau. Khi chàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai đó nâng mình trong mơ lên, trong lòng Diệp Tưởng cũng cảm nhậnleech_txt_ngu được niềmleech_txt_ngu ngọt ngào, có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niềm vui chỉ thuộc về một khiêu vũ.
Tưởng Tưởng, chúng mình lớn lên, chúng mình kết hôn. Anh thề, đối sẽ không giống như cha em, luôn vắng mặt khi embot_an_cap cần, chúng mình sẽ bên nhau đời Chàng trai ôm gái dịu dàng thổ tình yêu, rồi từvi_pham_ban_quyen từ cúi đầu xuống.
A! Diệp Tưởng hét lênleech_txt_ngu một tiếng rồi ngồi bật dậy, trước mắt hoa lên hồivi_pham_ban_quyen nhìn rõ mọi thứbot_an_cap. Căn phòng sáng sủa cho thấy hai điều: nhất, đã sáng; thứ hai, Diệp gãi gãi đầu, mình mà lại quên kéo rèm, may mà hết đồ.
Tưởng ngồi trên giường ngơ, từngbot_an_cap cảnh tượng trongleech_txt_ngu vẫn không ngừng hiệnbot_an_cap raleech_txt_ngu. Cô nàng kia sống cùng mẹ, cha bận với công việc căn bản không có thời gian chăm sóc họ, cho đến khi thăng lên chức trưởng đónleech_txt_ngu hai con sang . Sở dĩ Diệp Sư chọn lúc này, một là vì công việc đã tương đối ổn địnhbot_an_cap, là phát hiện con mình có khuynh hướng yêu sớm.
nữa viên nhảy cũng đã nói chuyệnbot_an_cap riêng Diệp mã ma, năng nhảy múa của Diệp Tưởng có hạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khi bạn nhảy của nàng thì khác, đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một chàng trai đầy triển vọng. Với tháileech_txt_ngu độ có trách nhiệm, giáo viên muốn đổi bạn nhảy cho chàng trai kia, nhưng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải sự phản kháng quyết liệt của hai người, hay đúng hơn là độ của Diệp Tưởng quá gay gắt.
quả là cả lớp khiêu vũ rối , Diệp Tưởng còn đánh nhau với cô gái định thay thế mình, cô gái kia bị thương ở và khẳng định là do Diệp Tưởngbot_an_cap đẩy. mã ma bị giáo viên gọi lên nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy lần, nhưng những gì bà nói con gái đều không nghe, bất đắc dĩ bà đành cho chồng. Diệp Sư trưởng đã không mặn mà gì với chuyện nhảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhót, lại nói dáng đến yêu đương sớm sủa, làm rùm beng ai ai cũng biết, ông khỏi trậnleech_txt_ngu lôi đình, thế là dùng phong cách quân thường thấy của mình để giải quyết dứt điểm.
Vân bên này tìm đủ mọi cách đưa Diệp Tưởng đến Bắc , đến nàng phát hiện mình không thể quay về được nữa, học bạ các đều đã chuyểnbot_an_cap sang, người cha vốn không mấy thân thuộc mắt nàng liền trở thành kẻ thù, quân phiệt, còn mẹ cũng là kẻ tiếp tay. cho khiêu vũ, lại chia rẽ nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người yêu.
Diệp Tưởng dùng sức vò mặt, có vẻ cô nàng Diệp Tưởng kia dùleech_txt_ngu là viết thư gọi điện đều không thể tìm thấy nhảy cũ nữa, nên oán hận, không chịu gọi cha, đi đâu mặtleech_txt_ngu mũi cũng u ám. Vì trong lòng còn vương vấn trai kia, nên nàng nghĩ mình không được từ khiêu vũ, như biết đâu một ngày nào đó họ sẽ gặp lại nhau.
Vì khiêu vũ, và cũng vì tính cách ngạo, cô nàng Diệp Tưởng trường căn bản không có bạn bè. Đám con trai đối vớivi_pham_ban_quyen những côvi_pham_ban_quyen gái biết khiêuleech_txt_ngu thường sẽ cái nhìnleech_txt_ngu thiện cảm , nhưng ngược lại, đám con gái lại vì này mà càng ác cảm với nàng, ví dụ như Lỗ Giai.
Vậy giờleech_txt_ngu mình xuất hiện ởleech_txt_ngu đây là cái gì chứ? Tưởng thực sự thấy hơi mơ hồ, họ dường như cùng một người, dường như lại không phải. Ôi trời ơileech_txt_ngu. Diệp than thở tiếng, trên , vùi đầu vào chăn gào thét: Ông trời , trêu à, !
Tưởng Tưởng Diệp mã ma đẩy cửa vào, vừa vặn nhìn Diệp Tưởng đang mông lên trời gào thét trong chăn, không khỏi giật mình. Bà bước nhanh , vỗ nhẹ vào lưng Diệp Tưởng, loleech_txt_ngu lắng hỏi: Tưởng Tưởng, con sao , có chỗ nào không khỏe à?
Diệp Tưởng bị một phen hú vía, gào thétvi_pham_ban_quyen chẳng thấy có người . Nàng ngẩngbot_an_cap đầu lên thấy là , vội vàng ngồi , vuốt lại mái tóc : Không có gì ạ, trong sách nói buổi sángvi_pham_ban_quyen ngủ dậy hét lên một cái, cái đó, có lợi cho sức .
Diệpvi_pham_ban_quyen mã ma to nhìn nàng hồi, biểu cảm dần thả lỏng, có chút buồn cười nói: Cái bé này, nói nhảm gì thế, mẹ hết . Tưởng cười hì hì mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, xỏ xuống đất địnhvi_pham_ban_quyen ngủ dậy, lại thấy mẹ vẫn đang nhìn mình.
Trong lòng không khỏi có chút bất an, tuyleech_txt_ngu rằng trong mơ biết được vài chuyện cũ, nhưngvi_pham_ban_quyen nàng sao cũng không phải là Diệp Tưởng trước kia, cha mẹ thể không nhận ra chút gì. Nghĩ đến đâybot_an_cap, Diệp Tưởng lại ngồi ngược trở lại, bất kể vì lý do gì mà mình ở đây, xuyên không cũng được, mơ cũng , trước khi tất cả những điều này kết thúc, chỉ có thể thuận theo tự nhiên mà đối mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực tại.
Mẹ, Diệp Tưởng gọi một tiếng, vẻ chínhleech_txt_ngu thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Diệp mã nghiêm túc theo, nhưng mặt vẫn nhu hòa cũ. Conleech_txt_ngu mẹ và cha thấy con có chút thay đổi, conleech_txt_ngu không biết phải nói thế nào, con chỉ muốnleech_txt_ngu nói với hai người là, con đã thông suốt một số chuyện, cũng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể, ừmvi_pham_ban_quyen, hiểu được suybot_an_cap nghĩ của cha mẹ, tuy không phải là cả. Còn nữa, con không muốn khiêu vũ nữa, giờ con , ừm, bóng rổ hơnbot_an_cap.
Diệpbot_an_cap Tưởng nói hơi mập mờ, một cô nàng bướng bỉnh bỗng nhiên ra lý là điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chỉ trong một đêm mà trở nên hiểu chuyện thì đúng là có quỷleech_txt_ngu tin. Nàng bồi thêm một cùng, thầm nghĩ cứ lót ổ trước cho chắc, chẳng sớm muộn chuyện mình biến thành siêu nhânleech_txt_ngu bóng rổ cũng truyền đến cha . Bóng rổ? Diệp mã ma trợn tròn mắt, rõ ràng đây là chuyện trướcleech_txt_ngu đây căn không thể tưởng tượng nổi, Diệp Tưởng chột dạ gật đầu.
Nhưng chính lờibot_an_cap này khiến hốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt ma ươn ướt, bà đột vòng tay ôm lấy Diệp Tưởng: Con có thể tiếp nói ra suy nghĩ trong mình tốt rồi, đừng giống như cha con, thực ra chuyện gì cũng để trong lòng, chỉ là không nói ra thôi.
xongleech_txt_ngu, bà âu yếm vuốt tóc Diệp Tưởng: trở nên cởi mở hơn nhiều rồi, chắc là có liênvi_pham_ban_quyen quan việc kết giao bạn bè không. Mẹ đã từng nói rồi, bạn bè là tài quý nhất của mỗi người, mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực vui. cha con ở bên cạnhvi_pham_ban_quyen, mẹ lại bận rộn công việc, thực sự đã quá nhiều, bây giờ thì tốt rồi.
Diệp Tưởng vô thức vào lòng mẹ, bất là người mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở năm nào, tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn khác nhưng hơi ấm tỏa ra người lại giống hệt nhau. Diệp không kìm được lại rúc sâu hơn vào lòng mẹ.
Dù từ thân thiết với cha hiền nhất, nhưng mỗi lần ốm đau hay buồn phiền, nàng luôn vùi vàovi_pham_ban_quyen lòngleech_txt_ngu mẹ để tìm kiếm sự anleech_txt_ngu ủi. Mẹ ơi, Tưởng khẽ gọileech_txt_ngu thầm trong lòng, người mẹ dữ của nàng bây giờ làm gì nhỉ.
Nhìn Diệp Tưởng chúvi_pham_ban_quyen heo rúc tới lui, Diệp mã ma bật cười, ôm chặt con gái yêu hơn nữa Diệp ma giục Tưởng đi tắm rửavi_pham_ban_quyen, còn mình xuống lầu trước, trước khivi_pham_ban_quyen đi còn dặn nàng nhanh lên, Diệp Sư trưởng vẫn đang đợi cơm ở dưới lầu.
Diệp vội vàngvi_pham_ban_quyen sinh cá nhânvi_pham_ban_quyen thật nhanh, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chải đầu vừa lo lắngbot_an_cap nghĩ, người mẹ trở dịu dàng dường như dễ đối hơn, nhưng ngườileech_txt_ngu cha trở hung hãn thì phải đối mặt thế nào đây, làm nũng ông ấy như trước? Diệp Tưởng cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mái tóc vừavi_pham_ban_quyen chải mượt của xu hướngvi_pham_ban_quyen dựng đứng cả lên.
Dù chưa nghĩ ra cách đối mặt, nhưngvi_pham_ban_quyen vẫn lầu thôi. Diệp Tưởng răng, tới đâu tới đó vậy, tùy cơ ứng biến thôi, nếu ông quyết không tin thì đi xét nghiệm DNA . Nghĩ đoạn nàng lại sực bây giờ đã cái gọi nghiệm DNA chưa nhỉ, chắc là xét nghiệm máu, mà dùbot_an_cap xét kiểu gì thì cũng là con ông ấyleech_txt_ngu sinh ra, không sai đi đâu đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nghĩ , trong lòng bỗng vững vàng hơn đôi chút, Diệp ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi xuống lầu.
Kết quả là phòng dưới lầu không có ai, chút dũng khí Diệp Tưởng vừa gồng lên lập tức tan biến, nàngbot_an_cap an theo rằng biết đâu Diệp Sư trưởng kiên nhẫn đợi nên đã đi rồi. Trên bàn chỉ đặt ly sữa, Diệp Tưởng đi về phía nhà bếpbot_an_cap định hỏivi_pham_ban_quyen xem gì ănleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vừa đến cửa bếp, nàng nghe thấy tiếng Diệp trưởng, nàng mình, quay người định chạy đi. nói như vậy sao? Giọng trầm của Diệp Sư trưởngleech_txt_ngu từ trong bếp truyền ra. Đúng vậy, lão Diệp, tuy sự thay đổi của con bé có hơi độtvi_pham_ban_quyen , con người ta chẳng phải đều như thế sao, nếu đã không nghĩ thông suốt thì ông có nói gì vô ích, có tự mình thông suốt mới được. Hiểu Vân khẽ nói.
látbot_an_cap sau, : Hơn nữa trước đây cũng thích kết bạn, không có gái nào thân , tình lại ngây thơ, nên mới dồn hết tâm tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào cậu con trai xử tốt với mình, cứ ngỡ là tình yêu. Bây giờ có bạn gái thiết, chút hưởng cũng là bình , tôi không muốn hỏi quá nhiều để con béleech_txt_ngu chúng ta can vào nó. Vả lại lớp của nó phần là conbot_an_cap quân đội, chúng ta sớm muộn gì cũngvi_pham_ban_quyen biết thôi.
Ừm Diệp Sư trưởng không độ. Tưởng thấy họbot_an_cap không chuyện nữa, liền rón rời đi, dù là cha mẹ thì để người ta phát hiện nghe ngoài cũngbot_an_cap hay ho gì. Vừa mới quay người, Diệpbot_an_cap trưởng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng: Hiểu Vân, tôi đã suy nghĩ rồi, cá tính của Tưởng rấtleech_txt_ngu mạnh nhưng tâm lý lạibot_an_cap yếu đuối, chúng cứ mải làm việc, không quản lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nó, lại nuôngvi_pham_ban_quyen chiều nó, tôi như rất không tốt cho lai của nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nên cho nó luyện một chút, ừm Diệp trưởng dường do dự một chút mới nói: Bàbot_an_cap thấy chovi_pham_ban_quyen Tưởng Tưởng đi làm lính có được không?
Diệp Tưởng bị câu nóileech_txt_ngu này củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Sư trưởng cho giật mình. nói gì , lính? Chẳng phải đang đùa đấy chứ! Nếu bị ông già này đá lính thật, cô đâm đầu tườngbot_an_cap xuyên không trởvi_pham_ban_quyen về để tiếp nhìnbot_an_cap cái đenvi_pham_ban_quyen như của Tôn Lão Hổ còn hơn. Ít nhất đó có thời hạn, nhịn tháng là xong, chứ đi lính thì ít nhất cũng phải banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm.
Suýt chút thời kíchbot_an_cap động mà lao vào bếp hétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên đánh chớt con cũng không đi. May , phản ứng củaleech_txt_ngu Diệp mã còn dội hơn cảbot_an_cap cô: Đi Lão Diệp, nói cái ? bàn chuyện con gái mình sức khỏe yếu, tính tình lại bướng , cứ nhìn những khổ cực phải chịu khi đi mà xem, ông còn muốn bé đi vào vết xe đó lần nữa ! Giọng của Diệp mã ma cao vút lên, Diệp Sư trưởng không đáp lời.
Diệp Tưởng nín thở lắng nghe, trong bếp phăng phắc. Chẳng hiểu ông nghĩ gì nữa! Diệp mã ma bồi thêm câu. Tưởng chợt nhận ra mẹ này nhìn thì dịu dàng, lúc nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáu cũng có phong thái y hệt mẹ mình ở hiện đại, thân thiết làm sao!
chẳng phải cũng vì tốt cho con thôi sao Diệp trưởng lẩm bẩm một câu. Thôi được rồi, tôi khuyên ông tốt nhất nên dẹp ý nghĩ đó đi. Tôi biết quân đội là một lò luyện lớn, có thể thay đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều thứ, nhưng nếu Tưởng Tưởng mang danh con ông mà xuống đơn vị, con bé có thể nhận được rèn luyện gìbot_an_cap ? Lãnh đạo dưới chăm sóc nó còn kịp ấy . Còn nếu ông đưa nó đến nơi rèn thực , chắc nó chịu nổi khổ đó không? mã ma hỏi.
Diệp đứng ngoàileech_txt_ngu bếp gật đầu lia lịa, đúng , tôi tuyệt không chịu nổi . kể tâm trạng con bé mới phụcleech_txt_ngu hồi được , lại định tốngvi_pham_ban_quyen nó đi chịu khổ, không hận ta rồi buông xuôi tất cả ? Nhuệ khí của Diệp Sư trưởng hoàn toàn bịvi_pham_ban_quyen đánh bại. Ông ở trong quân ngũ năm bảy tuổi, quân đội đãleech_txt_ngu dạy cho ông tất cả mọi thứ, nên đối với cô con gái vừa khiến mình đau đầu vừa khiếnleech_txt_ngu mình đau lòng này, cách tốt nhất mà ông nghĩ không gì bot_an_cap giao cho quân đội dục.
Bâybot_an_cap giờ nghe nói vậy, cũng thấy mình có chút quan. Nếu đưa con gái vào quân thì nhất định phải gian khổ, nếu không sẽ chẳng có nghĩa gì, nhưng cóvi_pham_ban_quyen lẽ chưa phảileech_txt_ngu lúc. Con gái đã có sự thay đổi , dù chưa rõ nguyên nhân nhưng cứ để xem sao đã.
Diệp Sư trưởng hạ quyết tâm trong , sớmbot_an_cap muộn gì cũng phải con gái vào quân đội, nhưng vì hiện tại chưa đưa đi nên không thiết phải vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ để bà ấy nổi giận, hưởng đến sự đoàn kết đình. Diệp Sư trưởng im lặng nói nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mã ma đâu biết ông đangbot_an_cap tính toán gì, còn chồngbot_an_cap mình bị thuyết phục cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy mãn nguyện, giọng nói khôi phục vẻ dàng.
Sao con bé vẫn chưa xuống nhỉ? ma mắc. Tưởng đứng ngoài cửa theo năng xoay người, vọt thẳng lên , rồi lặng thò đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra nhìn xuống dưới. Lão Diệp, ông lên xem thế nào đi, Diệp ma đẩy Diệp Sư trưởng ra khỏi bếp. Tôi ấy hả Diệp trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen chút túng. Diệp mã ma lườm ông một , nói đó thì Tiểu Vu hô báo cáo rồi chạy vào: trưởng, Bạchleech_txt_ngu Tham mưu vừa thông báo họp sáng được đẩy lên sớm hơn ạ.
Vẻ mặt Diệp trưởng lập tức trở nên nghiêm nghị: , đi thôi! Nói xong, ông nhận lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trang áo khoác từ tay Tiểu Vu rồi sải bước dài ra cửa. Diệp mã ma rõ đã quen vớileech_txt_ngu những tình đột xuất này, bà thoăn thoắt quay lấy ổ bánh và một túi sữa nhét vào tay Tiểu : Tìm lúc nào rảnh cho ấy ăn, đừng đấy nhé. Tiểu Vu nhe cười, nói nhỏ: Rõ, đảm hoàn thành nhiệm ! Nói xong vội vàng đuổi theo.
Diệp Tưởng thò đầu nhìn ra ngoàileech_txt_ngu, trước chiếc Jeep màu xanh quân có mấy quân đang đứng, thấy Diệp Sư trưởng ra đều loạt đứng chào. Cô không kìm được cảm thán lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thật sựvi_pham_ban_quyen oai phong, hèn gì người ta đều nói ngườileech_txt_ngu lính không muốn làmvi_pham_ban_quyen quân thì không phải người .
Cô cố tình nấn ná lúcleech_txt_ngu mới xuống lầu ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm. Diệp mã ma đặc biệt giải thích cha côleech_txt_ngu không đợi mà vì có quân vụ, Diệp Tưởng liền vẻ thấu hiểu, vô cùngbot_an_cap thấu hiểu, khiến Diệp mã buồn cười lắc . Ăn cơm được một nửa, đột nhiênvi_pham_ban_quyen nhớ ra hẹn với Lỗ và Yến Tử, cô vội vàng ăn mấy miếng cho xong, mẹbot_an_cap một tiếng chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài.
Vì hiện tại chắc chắn phải ở lại đâybot_an_cap, nên việc cho đại hiệp leo cây tuyệt đối không phải là một hành khôn ngoan. Diệp Tưởng dốc hết sức bình sinh chạy về phíavi_pham_ban_quyen một khu rừng nhỏ, chiềuleech_txt_ngu Lỗ Giai đã chỉ cô thấy, đó có vẻ là căn cứ bí của bọn họ.
bot_an_cap, hù, Diệp Tưởng thở hồngbot_an_cap hộc xông vào trong rừng. Tưởng Tưởng, cẩn , Lâm vốnleech_txt_ngu tựa gốc thấy Diệp Tưởng lảo đảo lao vào thì vội đỡ cô tay. Hù, ơn nhé, Diệp Tưởng thở dốc cảm ơn, mắt quanh một lượt, phát ra chỉ có một mình Lâm Yến.
Mình vừa mới đến, Gia và những người khác chưa tới, Lâm mỉm cười nói. Tưởng cảm thấy cô gái này như có thuật đọc tâm, luôn biết nghĩ gì, không kìm được nhìn côleech_txt_ngu thêmleech_txt_ngu . Lâm Yến vẫn giữ dáng vẻ cười mắt đó, đột nhiênleech_txt_ngu nói một câu: đến , ồ, Lưu Đại thật sự lỡ hẹn ?
Diệp quay đầu lại , nhiên Lỗ Giai đang hằm hằm sát khí đi tới, Tiểu Chu chạy bước nhỏ sau đang nói gì đó. Có chuyện gì vậy? Lâm Yến hỏi một câu. Tiểu Chu rụt rè mỉm cười Diệp Tưởng , sau đó mới nói khẽ: Mẹ của Cương nói, Lưu Cương đã ra ngoài từ , không biết đi đâu rồi. Gia tức điên, mình phảileech_txt_ngu vội kéo cậu qua đây, giọng Tiểu Chu càng lúc càng nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cái tênleech_txt_ngu Lưu Đại , dámleech_txt_ngu nói giữ . Giỏi , đừng để rơi vào tay tôi, nếu Lỗ đấm một phát vào cái dương không hề nhỏ, Diệp Tưởng thấy cành trên đầu rung rinh không khỏi tặc . Nhìn cái miệng há hốc của Diệp Tưởng, Lâm Yến bật cười: Gia từ nhỏ đã theo ông nội luyện võ, hiệu Lỗ đại hiệp phải vì giọng cậu ấy to mà có đâu.
Diệp Tưởng nghĩ, hèn gì cái thiết sa chưởng của nàng có lực như , hóa võ. Hừ, Lỗ Giai vung nắm đấm, đắc nói với Diệp : Tất nhiên rồi, người bình thường không đối thủbot_an_cap của mình đâu. Tưởng vội vàng đầu tán thưởng: Lợi hại, nhưng vẫn không nhịn được một : Tay cậu đau chứ? Yến và Tiểu Chu đều bật cười, còn Giai thì xua tay bỗ bã: Quen rồi, luyện võ làm gìvi_pham_ban_quyen có chuyện chịu khổ.
Nói xong, nàng đột quanh một cách mật, rồi hiệu cho mấy gái lại . mọi người quanh mình, cô mới lôi từ túi áo khoác lông vũ ra mấy hộp đồ. Tiểu khẽ kêu lên một , Diệp Tưởng chớp chớp mắt nghĩ thầm không lẽ hoa mắt. bì vàng xanh quen thuộc của hãngvi_pham_ban_quyen Bắc Băng Dương, cảm giác thậtleech_txt_ngu thân thuộc, nhưng vấn là, bây giờ đang là đại , gió lạnh thổi vù vù, chỉ sương giá này thôi là Diệp Tưởng đã thấy khí lạnh bốc lên tận cổ rồi.
Này, mỗi người một hộp, tiệmleech_txt_ngu tạp hóa tặng mình đấy. Dì ấy bảo mùa đông này không được, tặngleech_txt_ngu không, ha ha, hờibot_an_cap to rồi, Lỗ Giai ra vẻ như nhặt món lớn. Kết quả , khi Diệp Tưởng được một nửa, cảm thấy trong huyết quản mình đang chảy là kembot_an_cap tan chảy rồi. cũng ngon đấybot_an_cap , hỏa Lỗ ràng rất mạnh, ăn cách cùng .
Ba cô gái còn lại mặt mày tái mét đều nở nụ cười khổ. vậy, không àbot_an_cap? Lỗ Giaileech_txt_ngu dùng vai huých vào Diệp Tưởng, người vốn đang ăn với tần suất ngày càng chậm: À, ngon , đồ miễn phí đều ngon, Diệp Tưởng cắn thìa gỗ nói, hơi run. ha, cô gái cười rộ lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ríu rít đùa . Dù ăn đến mức toàn thân lạnh toát, nhưng Diệp Tưởng vẫn thấy lòng rất ấmleech_txt_ngu áp.
Cứ như vậy, Diệp vốn tưởng cuộc sống mình có thể thời lặng lại, Diệpleech_txt_ngu trưởng cũng không định nói chuyện sâu thêm với cô. Tưởng tưởng là do lời nói của mẹ có dụng, biết Diệp Sư trưởng đang tínhvi_pham_ban_quyen toán một bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính vô cùng chắc chắn.
Trường đang học một trường học số là con em quân đội, đất đai nhà cửa đều tài quân đội. Mấy ngàyleech_txt_ngu nay lúc kỳ thi của quân nhân, thấy sắp đến Tết Dương lịch, nhà cho học sinh nghỉ sớm vài ngày để nhường phòng cho bộ chiến sĩ dự .
kia Dương , trong viện đầubot_an_cap giăng đèn kếtbot_an_cap hoa, bốn chữ Chào Nguyên đán cũng được treo ngoài cổng. Ngayleech_txt_ngu khi Diệp Tưởng đang phân vân không biết có nênbot_an_cap ngoài tìm nơi làm của cha mẹ ở thế giới thực hay , thì cô bị Tiểu gọi ra khỏi nhà.
Mấy ngày nay Diệp mã ma và Diệp Sư trưởngvi_pham_ban_quyen biết bạn bè Diệp Tưởng nhắc đến chính là Giai, Lâm Yếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Tiểu Chu, đều là những đứa trẻ rõvi_pham_ban_quyen , cha mẹ đôi bênleech_txt_ngu cũng là chiến hữu thân thiết lâu năm, nên họ cùng hài lòng với lựa chọn bạn bè của Diệp Tưởng. Lúc này thấy Chu tìm đến tận cửa, Diệp mã ma không hỏi han gì nhiều, chỉ dặn một câu ývi_pham_ban_quyen an toàn rồi mỉm cười nhìn hai cô gái ra khỏi cửa.
Tiểu Chuleech_txt_ngu? Diệp Tưởng vừaleech_txt_ngu ra cửa đã bị Tiểu Chu kéo đi, không khỏi kinhvi_pham_ban_quyen ngạc. Tiểuleech_txt_ngu Chuvi_pham_ban_quyen tính tình hay thẹn lại chậm chạp, sao lúc này bị Lỗ Giai nhập , hùng thế ? Nhanh , nếu không sẽ muộn mất! Đầu mũi Tiểu Chuleech_txt_ngu cũng lấm tấm hôi, đầu cũng không ngoảnh lại nói.
Diệp Tưởng càng hoang mang hơn: Không phải, Tiểu , cái gì muộn cơ, cậu cho rõ đi, ây! Cậu! Cô nói thì thôi, nóileech_txt_ngu Tiểu Chu liền kéo cô chạy bộ. Diệp Tưởng hoàn sửng sốt, đã xảy lớn gì rồi, con chậm chạp như Tiểubot_an_cap Chu sao bỗng dưng lại cuống cuồng thế này. lẽ Lỗ Giai cuối cùng cũng tóm được Lưu Đại Đầu, không cẩn thận đánh hắn phế rồi sao, không thể nàoleech_txt_ngu! Nghĩ đến đây, Diệp Tưởng rùng mình một cái, chạy còn nhanh hơn cả Tiểu Chu.
Tưởng , sai , bên này cơ, Diệp Tưởng kéo lảo đảo, Tiểu Chu vội gọi mộtbot_an_cap tiếng, kéo Tưởng chạy về một khu rừng nhỏ. Vừa vào không xa, Diệp Tưởng đã thấy Lâm Yếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Lỗ Giai đều đang ngồi dưới nói gì , trong lòng càng sợ hơn, xông lên hét : Lưu Đầu sao rồileech_txt_ngu cần đi ưm Lời còn chưa dứt, người bị Lâm Yến và Lỗ Giai lao lên bịt chặt miệng: Suỵt!
Diệp Tưởng bị hai cô nàng ấn xuống bắt ngồi xổm, cũng may, không có Lưu Đại đầu phá máu nào nằm dưới đất, nhưng mà Diệp Tưởng bắt liều mạng giãy , nói hai cậu bịt miệng thì thôi , lại bịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả lỗ mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người thế này, định tôi thở chớt hả!
Gia Gia! tay ra, cậu bịt mũi nó làm gì? Lâm Yến kêu một tiếng, Lỗbot_an_cap Giai giờ vẫn lực khống chế Diệp Tưởng lúc này mớileech_txt_ngu thần lại, vàng tay, cười hì hìvi_pham_ban_quyen hai tiếng, không dám nhìn vào đôi rưng lệleech_txt_ngu của Diệp Tưởng.
Xì, Lâmleech_txt_ngu khẽ một , cũng tay ra, lại dặn: Tưởng Tưởng, đừng lên nhé. Diệp Tưởng há to miệng hít mấy hơi khí lành, lúc này mới cảm thấy chức năng phổi củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình đã động bình thường trở lại.
Nhìn quanh quấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cũng chẳng thấy ai, chân là một sườn dốc nhẹbot_an_cap, dưới là một con đường đất cho xe chạybot_an_cap thường. vi_pham_ban_quyen này, cậu bí vậy? Diệp Tưởng hỏi một câu. Chưa đợi Lâm Yến mở miệng, đã nghe Lỗ Giai giọng nói: Đến rồi, bị! Diệp Tưởng ngẩn người, chuẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị cái gì chứ, cũng nhìn , ba chiếc xe Giải lần lượt chạy tới, có lẽ vì đang ở trong đại viện Sư bộ nên tốcbot_an_cap xe không nhanh.
Diệp thầm nghĩ bị đi cướp đấy , nghe Lỗ Giai một câu:
Đileech_txt_ngu!
Rồi Lâm Yến kéo cô chạy xuống, chiếc xe tải cuối cùng đang rẽ, tốc độ rất chậm. Diệp đầu vángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt hoa chạy theo bỗng thấy Lỗ Giai thoắt một cái, người đã bám lên xe, sau người vọt vào trong thùng xe, tiếp đó kéo luôn Tiểu Chubot_an_cap chạy theo lên.
Nhanh lên, lên đi! Lâm Yến giục một . Diệp Tưởng vừa định suýt nữa cắn phải , Lâm thủ nhẹn cũng đã lên xe, kéo Diệp Tưởng mộtvi_pham_ban_quyen Đợi khi Diệp hồn lại, người đã ngồi trên một sọt khoai tâyleech_txt_ngu, lắc lư nhịp xe .
Xe lắc qua lại, nhưng chắc không phải lắc đến cầu bà ngoại. Diệp Tưởng vừa định lên, Lỗ Giaibot_an_cap vồ tớibot_an_cap như hổ, đè xuống thân, sau đó kéo một cái bẩn thỉu đắp người cả bọn. Lần này Diệp chẳng nói được lời nào, bị Lỗ Giai vồ như thế, hai răng cửa hai người cắm phập vào một bẹ cải thảo bị đông cứng vì sương giá.
Xe dừng lại , hình như đang ra khỏi cổng lớn. Rèm xe có vén lên, có vẻ kiểm tra qua loa rồi thả xuống. Tài xếvi_pham_ban_quyen trên xe tán với trạm gác vài câu, tiếp tục nổ máy chạyvi_pham_ban_quyen đi.
Vị nước cải thảo sống cứng thật sự rất khó ăn, Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng buồn nôn liên tục. Ngay lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình sắp nônbot_an_cap thì Lỗ Giai buông cô ra rồi dậy.
Phì, phì, Diệp Tưởng vội vàng nhổ ra đểvi_pham_ban_quyen làm miệng.
Xuy! Lỗ Giai làm động im lặng, Diệp Tưởng lườm nàng một cái. Lúc này Lâm Yến và Tiểu Chu đều nhìn thấy hai dấu răng trên thảo, nháy mắt Giai, mày huých tao, tao huých mày nén.
vị trong miệng buồn kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khủng, Diệp trừng nhìn ba kẻ đầu sỏbot_an_cap, vẫn là Tiểu Chu không biết moi từ đâu ra một viên kẹonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao su tới. Diệp Tưởng nhai : Các cậu đây muốn làm gì ? Đội du kích đường sắt , đi nhảy tàu nhảy xe!
Ba gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nhau, có vẻ hơi chột dạ, cuối cùng vẫn là Giai mang vẻ mặt ‘cậu đã lên giặc rồi’ cười nói: Đến Trung đoàn Anh Hùng!
Ục tiếng, viên kẹo cao su trong Diệp Tưởng nuốt tọt vào
Dọc đường, hai lần muốn nhân cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hội nhảy xeleech_txt_ngu bỏ trốn của Diệp Tưởng đều bị trấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ápbot_an_cap không thương tiếc. Mãi sau khi Tiểu Chu nói lý do đến Trung đoàn Hùng, cô mới yên lặng. củaleech_txt_ngu Lâm Yếnleech_txt_ngu là Chính ủy của Trung đoàn Anh , chuyện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô biết, cô không biết mẹ của Lâm Yến đã qua đời vì bệnh, còn trai Lâm Yếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đang đi lính bên ngoài. Trong căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách của cán bộ đoàn đó, ra chỉ có Lâm sinh sống.
Hôm qua Lâm Yến đột nhiên nói, ra trong đợt bộ tham diễn tập thi đấu cùng Trung đoàn Anh Hùng lần này, lại có vị mà anh trai cô phục vụ. Hai anh em họ đã ba năm tròn không gặp , từ khi anh trai nghiệp trường quân đội rời đi, chỉvi_pham_ban_quyen thỉnh thoảng liên lạc điện thoại và thư . So với cha luôn bận rộn việc và người mẹ đã qua đời lâuvi_pham_ban_quyen, người anh trai lớn hơnleech_txt_ngu cô sáu tuổi vai trò vừa chaleech_txt_ngu vừa là , tình cảm hai anh em cực kỳbot_an_cap sâu .
Lần này trai khi trở về nhưng lại vì nhiệmvi_pham_ban_quyen vụleech_txt_ngu không thể mặt, cô gọi điện thoại cho ba bày tỏ ýleech_txt_ngu muốn gặp anh, bị Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ủy Lâm nghiêm khắc từ . Trongvi_pham_ban_quyen lòng Lâm Yến đừng nói buồn đến mứcvi_pham_ban_quyen . Thật ra cô cũng biết phía ba là không trông cậy được. Tính cách ba ôn hòa nhưng luôn tuân thủ kỷ luật nghiêm ngặt, cứ nhìn việcleech_txt_ngu ông căn không nói chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện anh traivi_pham_ban_quyen trở về là đủ hiểu.
Lỗ Giai từ đâuleech_txt_ngu nghe chuyện này, nhìn mắt sưng đỏ của Lâm Yến cũng sốt ruột buồn bã . Nhưng giúp nghĩ ngợi hồi lâu, đi đường trên chắc chắn không , bộ đội có luật, diễn giống như thực , lúc đánh trận làm sao có thể cho phépleech_txt_ngu bạn đi gặp người thân, đừng nói ba là Chính ủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cho là Quân cũng không .
Cuối cùng cũng không biết cô nghĩ gì, quyết định đi nhảy xe tải quân dụng chở đồ tiếp tế. Theo cách nói của cô nàng, ta phải lính, đợi đến đó, nghĩ cách lén lút nhìn Lâm một cái, tất nhiên nói được vài câu thì tốtvi_pham_ban_quyen nhất. Tệ người ta phát hiện, mắng một trận tanh bành, bị đuổi về, viết kiểm điểm cũngvi_pham_ban_quyen , cấm cũng được, còn hơn là ngồi nhà khóc , ít nhất còn có chút xíu vọng có thể .
Trái tim Lâm Yến bị thuyết phục. Mặc dù tính cách cô chínbot_an_cap chắn và nhiều mưu trí, nhưng sự khao khát thân đã lấn át lýleech_txt_ngu trí, thế mà cô lại gật đầu đồngbot_an_cap ý. Ba của Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu trách hậu cần, Lỗ Giai liền nhờ dò hỏi thời gian xuất phát xe chở đồ tế.
Còn về phần họcleech_txt_ngu Diệp bị ép lên thuyền , một làbot_an_cap mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều là tốt, đương phải có cùng hưởng có họa chịu; hai là bọn Lỗ Giai ít nhiều cũng toán nhỏ, nhưleech_txt_ngu bị tóm, có thêm con gái của trưởng thì lúc bị mắng người lớn ít cũng có e dè hơn phải không, hì hì, cho cùng đi nhé. Chính vì điều này, học Diệpbot_an_cap Tưởng chưa kịp nếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùi ‘có cùng hưởng’ đã phải bước lên convi_pham_ban_quyen đường tìm họa chịu’.
Hắt xì, lạnh đấy, Diệp Tưởng hắt xì một cái nho nhỏ, chặt chiếc khăn quàng cừu trên cổ. Lỗ Giai sịt mũi: Lạnh à? Tớ bảo Tiểu Chu dặnvi_pham_ban_quyen cậu mặc nhiều áo vào saobot_an_cap?
Diệp Tưởng đang mặc áo vũ tức giận lườm cô nàng, ra khỏi nhà và đi vào khe núi là niệm khác nhau, có nói rõ! Tớ có mặc bao chứ.
Lỗ Giai tự biết mình đuối , nàng thè lưỡi, quấn chặt chiếc áo khoác đội trên người hơn.
Diệp Tử, lại , Yến cởi áo khoácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân đội củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình ra khoác cho Diệp Tưởng, tức một luồng hơi ấm bao trùm cô.
Diệp Tưởng vội từ chối, nói nhỏ: Yến Tử, cậu mau mặc vào , cẩn kẻo cảm, tớ không lạnh!
Đùn đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một trận, cùng hai quyết định khoác chung. Chiếc khăn quàngbot_an_cap cổ to của Diệp Tưởng cũng tháo ra để hai cùng quấn.
Lâm Yến và Tưởngbot_an_cap tựa sát vào nhauleech_txt_ngu, dưới mông là một đống bắp củ cải. Nhờ hơi ấm của , nhiênbot_an_cap cảm thấyvi_pham_ban_quyen áp hơn nhiều. Cậu nhìn tớ, tớ nhìn , cảm thấy rất buồn cười. Một látleech_txt_ngu sau, khẽ nói: Xinleech_txt_ngu nhénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Diệp Tử.
Diệp Tưởng sững lại một chút, cũng không nói gì, chỉ nắmleech_txt_ngu lấy tay Lâm Yến dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo khoác. Hai cô gái nhìn nhau cười, đột nhiên cảm có thứ gì đó khác.
Diệp Tưởng dù sao là người đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh, tuy chưa thức bắt đầuvi_pham_ban_quyen đi làm nhưngleech_txt_ngu sau khi hợp đồng với đơn vị thực tập cũng đã kinh qua ba bốn chỗ, ít nhiều cũng coi như có chút kinh nghiệm xã hội. tưởng viển vông mấy cô nhóc này, cô đươngleech_txt_ngu nhiênvi_pham_ban_quyen là không đúng, thậm chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất hiểm.
Sự cô và khao ngườivi_pham_ban_quyen của Lâm Yến làm côleech_txt_ngu cảm đương là một mặt, nhưng nói sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn, bản thân cô từ nhỏ đã là một trẻ , chưa bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm chuyện gì vượt quá khuôn khổ. Giống như lời đánh giá của Chủ nhiệm khoa: tuyệt đối hậu thật thà; nếu không sao có thể bị lừa đi học sự, rồi lại bị nữ mạp đập một cái văng mười trước chứ.
Hành mạoleech_txt_ngu hiểm cộng thêm sai lầm khi bám quân đội đến doanh trại này hiện tại lại khiến cô có giác rục rịch muốn thử. Do đó cô cũng không nói nữa, dù sao sự đã rồi, bản thân chú ý một chút, đừng đứa trẻ này bị thương là đượcbot_an_cap.
Lâm nhận được sự ngầm đồng ý Diệp Tưởng, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Lỗ Giai nói đúng, con người Diệp này khi tiếp xúc, quả thực khác với ấn tượng đầu tiên mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô mang lại, thậm chí có một cảm giác trưởng thành mà bọn họ có.
Gió bấc bên ngoài thổi vù vù, cô gái cũng lo người ởbot_an_cap buồng lái phía trước nghe thấybot_an_cap. Lâm sắp được gặp anh trai nên hơi kích , khẽ khàng cho Diệp Tưởng nghe về trai mà mình tự hào nhất.
Thế là mới biết, vịbot_an_cap đại ca nhà họ này nhỏ đã thông minh lợi, thao toàn năng, người người thích, hoa gặp hoa nở, sinh sùng bái anh ấy chất một toaleech_txt_ngu tàu, nữvi_pham_ban_quyen sinh yêu thầm không xuể. Sau khi vào quân đội, kể là động tay động não, anh cũng đều luônleech_txt_ngu dẫn . Nhìn Lâm Yến khó giấu được sự tự hào khen ngợi anh trai lời, Diệp Tưởngbot_an_cap gãi đầu, xem ra anh giànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô chính là siêu nhân mặc sịp bênvi_pham_ban_quyen ngoài, không không làm được .
Còn cái tên của con cả họ Lâm cũng khá cá tính: Lâm Hoảng. Tưởng hỏi có ý nghĩabot_an_cap gì, Lâm Yến đápvi_pham_ban_quyen rằng, là do non trên xe , hoặc có thể nói là bị lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lư (hoảng) mà rớt ra, nên Chính ủy Lâmbot_an_cap tên là Hoảng.
Diệpleech_txt_ngu Tưởngleech_txt_ngu bật cười, vừa định nói ba cậu cũng có tài quáleech_txt_ngu , thì Lỗ Giai đã vấtbot_an_cap vả lách qua từng gai đi tới cửa. Cô nàng vén rèm một , rồi lại lếtvi_pham_ban_quyen : được một nửa rồi, đoán chừng hai tiếng nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chúng ta đến Trấn Bạch Thủy.
Diệp Tưởng không hiểuvi_pham_ban_quyen, chỉ biết nghe. Lâm Yến khái giải thích một chút, Trấn Bạch Thủy nằm ở vòng ngoài nơi đóng quân Trung đoànbot_an_cap Anh , là thị trấn quy mô trung bình, cách ban đoàn chưa một giờ đường, nhà khách của đoàn cũng nằm ở trên trấn.
Tiểu học và trung học của Lỗ Giai đều học trên trấn, bởi Thamleech_txt_ngu trưởng Lỗ cũng xuất thân từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trung đoàn Anh Hùng nên đối nơi đó đã quen thuộc đến không quenbot_an_cap . Lát nữa đến , họ phải nghĩ cách xuống xe. Ra khỏi Sư đoàn không có aivi_pham_ban_quyen kiểm , nhưng muốn vào ban chỉ huy Trung đoàn thì tra gắt gao rồi, hồ bây giờ còn đang trong thời gian diễn tập thi , chắc chắn kiểm tra càng nghiêm hơn.
Vậy chúng ta vào tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người kiểu gì? Diệp Tưởng được hỏi mộtleech_txt_ngu câu.
Lỗ đắc ý cười: Yên tâm, tớ lớn lên ở nhỏ, đường sá quá quen rồi, hơn nữa, đơn vị của Lâm đại ca chắc chắn sẽ không đóng cùng Trung đoàn Anh đâu. Trong không có chỗ ở, chỉ có Bạch Loan Tử cách trấn vài dặm mới thể cho bộ đội đóng quân, chúng ta mò qua là được, không sợ không thấy người.
Lỗ Giai tràn đầy tự tinbot_an_cap, mọi người nhìn nhau, giờ chỉ có thể tin tưởng cô nàng thôi. Có là do căng thẳng, cũng cóbot_an_cap lẽ là do mong đợi, hai tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh. Bên ngoài dần dần náo nhiệt hẳn , vang lên tiếng động cơ máy cày, còn có cảbot_an_cap tiếng ngựa kéo xe hắt xì.
Nhân lúc xe sắp đi vàovi_pham_ban_quyen thị trấn, tốc độ xe bắt đầu giảmbot_an_cap lại, Lỗ Giai vén áo khoác quân độivi_pham_ban_quyen lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhảy từ trên xe . Lâm Yến giúp đỡ Tiểu Chubot_an_cap xe, bản thân cũng nhảy xuống, Diệp Tưởng đành nhảy theo. Bọn họ làm như thế khiến mấy bác nông dân trên chiếc xe ngựa phía sau đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giật mình hoảng hốt: quân sự sao lại còn ném ra cô gái lớn thế ?
Người dân nghĩ sao bọn họ không bận tâm, Lỗ quả nhiên quenvi_pham_ban_quyen đườngleech_txt_ngu quen nẻo, đi đường trên núi cứ như dạo bước viên mình, rẽ trái cái, rẽ phải một cái, dẫn mấy cô gái bắt đầu hành quân gấp trên núi. Chưa được nửa giờ, bạn Tiểu Chuvi_pham_ban_quyen đã thở dốc, Lỗ Giai và Lâm Yến dứt khoát mỗi xách một bên, xốc nàng bước đi.
vả lắm mới trèo lênleech_txt_ngu một sườn núi, Lỗ Giai nhảy phốcleech_txt_ngu lên một tảng đá lớn nhìnvi_pham_ban_quyen xuống, sau đó hét lớn: Các chịvi_pham_ban_quyen em, thắng trong tầm mắt rồi, cậu kìa!
Chữ kìa của cô nàng vẫn còn đang vang vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Diệp Tưởng vẫn chưa kịp trèo tảng để lợi’ rốt cuộc trông như thế nàovi_pham_ban_quyen, đã nghe thấy có người ở cách đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không xa hét lớn tiếng: Người , đứng !
Lỗ Giai khựng người , mấy cô gái nhìn nhau đầy lúng túng. Không biết đã hét lên một : Chạy mau!
Lỗ Giai từ trên tảng đá nhảy vọt xuống vèo mộtleech_txt_ngu cái, trong chớp mắt đã biến mất tăm. Tiểu Chu cũng bị Lâm Yến kéo chạy theo đường nhỏ bên phải.
Tưởng cũng định chạy theo, mới chạy được vài bước, chân cô trượt một cái, cả ngã nhào phía sườn núi. Cô không nhịn đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẩy tay hét lên, muốn chớp lấy bụi cây bên cạnh. một bàn tay to lớn đột ngột túm chặt lấy cánh tay cô, kéo mạnh vào trong, rồi bịt miệng cô lại: Đừng động đậy!
Diệpbot_an_cap Tưởng chỉ thấy trước mắt sầm, tưởng mình đã ngất đi, nhưng một lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau cô tỉnh táo lại. Làmbot_an_cap có chuyệnbot_an_cap tốt vậy, cô đã bị đó vào dưới tảng đá lớn màbot_an_cap Lỗleech_txt_ngu Giai vừa đứng lúc nãy. Cô không khỏi kinh hãi, không ngờ lại có người nấp ở đây? Là ai chứ, không lẽ là kẻ xấu sao! Bàn của người bịt rất điêu luyện, khôngleech_txt_ngu làm cô thở cũng không cách nào phát ra tiếng .
Đang định thì phía vang lên tiếng bước : Trung đội , vừa nãy chính chỗ này, lên, tôi tuyệt đối không nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầmvi_pham_ban_quyen đâu. Một giọng nói trẻ tuổi vang lên, chắc một sĩ trẻ. hơi yên tâm một chút, có quân Giải phóng ở phía trên, người ở dưới này chắc không làm càn. Cô định sẽbot_an_cap cắn tên phía một phát rồi kêu cứu.
Cậu chắc chứ?
Nghe giọng đó, Tưởng rùng . Chuyện , sao đi đâu cũng gặp phải con hổ này !
Báo cáo, tôi chắn!
Trung đội trưởng, có lẽ tiếng hú của con khỉ nào đó đã người chạy mất rồi. Hơn nữa, nói to như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải nhóm người Trung đoàn Một đâu. không bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta nhưng họ cũng khôngleech_txt_ngu đến mức ý thức như thế, có lẽ lối xóm sống gần đây thôi. thongleech_txt_ngu thả truyền đếnleech_txt_ngu.
Đi tiếp về phía kia nơi quânleech_txt_ngu đoàn Một rồi, bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diễn tập bắt , chúng ta có qua đó không? kialeech_txt_ngu lại hỏi.
Không cần, Tiểubot_an_cap trưởngleech_txt_ngu tiểu đội sáu, chúng ta sang bên phải xem sao. Bên đó chỉ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con đường thông vực phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ của mình, để đề vạn nhất, cứ đi kiểm tra một chút thì tốtbot_an_cap . Tôn Huy dứt khoát hạ lệnh. thái quân nhân vô nhanh nhẹn, gần như chỉ trong tíchbot_an_cap tắc, tiếng chân đã biến mất.
Diệp Tưởng nấp dưới tảng đá suýt nữa thì khóc. Cái gã họ Tôn này sao nói luôn , tôi còn chưabot_an_cap kịp kêu cứu . Trời đất ơi, giờ phải làm đây Một lúc sau, chưavi_pham_ban_quyen đợi Diệp Tưởng nghĩ ra cách, người khống chế cô bỗng nhiên bật cười: Đừngvi_pham_ban_quyen gấp, tôi đưa cô .
Hảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Diệp ngẩn ra, rồi anh ta hét lên phía : Lão Hổ, đừng chờ nữa, qua đây một tay.
Diệp Tưởng hoàn toàn choáng váng.
Hừ, tôi cứ thắc là aibot_an_cap mà gan to thế, hóa là cậu nhóc nhà cậu. Đợi đấy. Tôn Quốc Huy ở trầm giọng nói câu.
Sau đó, một sợi thừng quăng . Người kia mượn sợi dây, cử động rất linh hoạt sức, Diệp thấy hoa mắt, người đã đứng trênbot_an_cap đường , người kia cũng buông ra. Lúc này Diệp Tưởng nhìn rõ người bắt mình cũng là một quân , nhưng không đeo hàm, mặt mũi bụi bẩnleech_txt_ngu, thế mà vẫn đang cười, trông có phongleech_txt_ngu trần và nghênh.
bot_an_cap cô!
Tiểu Khổng Tước!
Tôn Lão Hổ vàleech_txt_ngu người kia đồng lên. Diệp Tưởng giật nảy mình, kết quả đợi cô nói gì, hai ngườivi_pham_ban_quyen kia đã như sắp lao vào choảng , đồng thanh quát: Cậu/Anh quen cô ấy à
Diệp Tưởng cũng ngây người. Tôn Quốc Huy quen cô là chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình thường, còn anh bạn này là vị nào vậy? Khổng Tước, hừ, cái tên này nghe sến súa quá.
Người kia không thèm để ý đếnbot_an_cap Tôn Quốc đang trợn mắt, tự mình cười hì hì đầu với Diệp Tưởng: Tiểu Khổng Tướcvi_pham_ban_quyen, cô quên rồi sao? Mùa thu năm nay, trên chuyến tàu đến Thanh , cốc nước sôi của cô đã đổ hết lên tôi đấy.
Trên tàu ? Diệp đảo mắt, không hiểu cả, lẽ nói về Diệp Tưởng trước kia, nên cô dứt khoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu.
A, cô rồi sao? Cô không cho tôi biết tên, chỉ bảo là rất thích múanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điệu múa Khổng Tước, nên Người đó có vẻ rất tiếc nuối, sắt ra vò đầu bứt tai.
tước với chả gà mái cái gì, cậu nhậnvi_pham_ban_quyen nhầm rồi phải không. Tôn Quốc Huy đứng bên cạnh khoanhbot_an_cap tay, mất kiên nhẫn nói một câu.
Gà mái Mặt Tưởng đỏ bừng lên. Con hổ chớt tiệt này chắc chắn là cố ý, anh đang trả thù vụ làm dính hạt cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên mặt tavi_pham_ban_quyen đây . Tôi lườm, tôi lườm cho cháy mặt luôn!
Ha ha, Người kia nhìn bình của Diệp Tưởng mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bậtbot_an_cap cười, Tôn Quốc Huy, năm gặp, cậu đáng yêu chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cả.
Hừ, Tôn Huy hừ một tiếng bề , Hoảng, cậu cũng , vẫn cứ tự đa như thế.
Hoảng? Cái tên này nghevi_pham_ban_quyen quen quen
A Anh là sịpbot_an_cap ra ngoài! Diệp Tưởng thốt ra
Cho đếnbot_an_cap trở về thị trấn , Diệp Tưởng vẫn không dám nhìn thẳng vào hai người kia, thật sự là quá mất . Tai của hai trinh sát thính vô cùng, không bỏ sót một chữ nào. dù suốt dọc đường Diệp Tưởng đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúi đầu đi, nhưng cô vẫn cảm nhận ánh mắt của hai họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ găm trên người mình.
Chẳng cần Tôn Lão Hổ phải lên giọng quát tháo, Diệp Tưởng đã khai ra tất tần tật. Vốn dĩ chính chủ cần tìm đã ởleech_txt_ngu trước mắt, còn trốn tránh cái gì nữa. Sau khi Lâm nghe xongleech_txt_ngu của Diệp Tưởng, mặt vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn mang ývi_pham_ban_quyen cười trầm xuống, chưa nói đến bộ mặt đen như nhọ nồi của Tôn Lão .
Mỗi người tự liên lạcvi_pham_ban_quyen với cấp trên thích tình . đó cũng khôngleech_txt_ngu rộng , tiểu đội mà Tôn Quốc Huy dẫn theo vừa rồi đi tìm. Các đạo vừa nghe Chính ủy và con gái Thủ trưởng sưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoàn chơi gần đó thì vô cùng căng thẳngvi_pham_ban_quyen, vội vàng cử thêm người đến giúp tìm kiếm. quả lâu sau có người báo cáo tìm thấy người, cấp ra lệnh đưa thẳng đến thị trấn Bạch Thủy, Lâm Hoảng lúc này phào nhẹ nhõm.
Các sếp cũng coi biết , ra cho Lâm Hoảng Tônvi_pham_ban_quyen Quốcvi_pham_ban_quyen Huyleech_txt_ngu đưa Diệp Tưởng về thị , thực cho anh một cơ hội để gặp em gái. Các cô gái nhỏ lặn lội đến đâyleech_txt_ngu cũng không dễ dàng gì, vả lại diễn tập chưa bắt , trong em nhà Thủ trưởngleech_txt_ngu, Chính ủy cũng không nỡ tráchbot_an_cap mắng, đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Kết quả là cô bạn Diệp Tưởng rất vui ngồi trên chiếc xe Jeep cơ động cao trở về thị trấn, chỉ có điều một lát sau bị xóc mức xe xây xẩm mày, lúc xuống đã không còn chút oai phong nào như lúc mới lênleech_txt_ngu.
Hoảng vốn định thủ lúc chưa bắt đầu đánh nhau, chạy tới trinh sát địa hình vực lân cận . Dù sao hùngleech_txt_ngu chiếm thế thiên thời địa nhân hòa, lực haileech_txt_ngu trung đoàn ngang nhau, ai cũng không phục , muốn thắng thì phải bỏ công sức ngay từ đầu. Đạibot_an_cap cũng đã nói trong các cuộc họp lớn nhỏ rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lần này nói là tập nhưng thực chất là so tài, trung đoàn nào thắng sẽ cuộcvi_pham_ban_quyen đại diễn tập thực sự.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay