“Đừng qua đây, nếu không tao giết cô ta!”
Bạch Vi vừa mắt đã thấy một súng đenleech_txt_ngu ngòm đang sát thái dương, bị một kẻ lạ mặt ghì chặt lùi vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía sau.
Trước mắt cô là nhà ga tàu hỏa mang đậm nét cổ xưa. Đám đông đang chen chúc bỗng hãi la hét, tán loạn bỏ chạy. người như an, tay lăm lăm súng lục, đang chĩa về phía với vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt đầy .
Cô bị bắt làm con tin rồi!
Hơn nữa, nhìn cách ăn mặc của người, rõ ràng đây phải là thế kỷ haivi_pham_ban_quyen mốt.
Ánh mắt cô đảo , lia tấm biển ở ven sân ga, trên đó viết: Tháng 7 năm 1975.
Xuyên không rồibot_an_cap?
“Đừng làm hại cô ấy!”
Mấy đồng chí an phía đối dám tiến lên, mặt vừa tức giận vừa lo lắng.
Hạ Bạchvi_pham_ban_quyen Vi bị tên côn đồ lôi đi, theo bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng lùi lại vài bước. Khẩu súng trên thái dương vẫn ghì chặt khiếnleech_txt_ngu cô . Tuy nhiên, cô vẫn cảm nhận được toàn thân tên côn đồ đang căng cứng, và bàn tay hắn đang lên một cách tự .
Xem ra, tên tội phạm này còn căng thẳng hơn cả tin là đây.
“Lùi lại ! Bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net súng xuống!” Gã côn đồ vừa hét , vừa siết chặt cô hơn để mặc cả với công an.
“Hu hu hu khụ khụ”
bỗng vang tiếng khóc của mộtleech_txt_ngu bé trai, lẫn những tràng ho dữ dội.
nãy, Hạ Bạch đã để thấy bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên côn đồvi_pham_ban_quyen còn có một đồng bọn nữa, là một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi đang ôm một bé. Ban đầu, bé nằm imleech_txt_ngu không nhúc nhích, trông như đang ngủ, nhưng giờ đột tỉnh giấc, sợ hãi khóc ré lên.
buôn người?
“Chát” một , mụ đàn bà tát thẳng vào cậu bé.
“Nín ! Còn nữa tao đánh chết mày.”
Nói rồi, tay cũng bóp chặtbot_an_cap lấy cổ cậu , biến thằng bé thành con tin , cùng tên đồ từ từ lùi lại.
“Bà như thế, nó sẽ chết .” Bạch Vi lên .
“ mồm!” đàn bà quát lên, tay giữ chặt đứa bé và tiếp tục lùi.
Thấy cậu bé sắp tắt thở, Hạ xác định mụ ta không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vũleech_txt_ngu khí, lại thấy mấy đồng chíleech_txt_ngu công an phía đối đã thỏa hiệp, chuẩn bị đặt xuống đấtleech_txt_ngu.
Ngay lúc này!
Cảm nhận được côn đồ phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau có chút lỏng, Hạ bỗng dùng hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức giằng tay ra, người xoay sang một bên khiến súng trên thái dương lệch khỏileech_txt_ngu vị trí. Trong tích tắc, cô giơ tay, khuỷu tay như có mắt đập vào yết hầu của gã, thuận thế xoay người, nhân lúc đối phương đau , côleech_txt_ngu liền giật lấy khẩu súng, đồng thời nhấc chân, dùng gối thúc mạnh vào bụng .
lúc , bóng đột nhiên phía sau lao tới, một đá quét chân cực nhanhleech_txt_ngu đãvi_pham_ban_quyen hạ gục mụ đàn bà, thuận thế ôm lấy cậu bé.
Qua khóe mắt, Hạ Bạchbot_an_cap Vi thấy đó mặc quân phụcleech_txt_ngu, đứa bé cũng đã được cứu. Cô liền xoay súng, chĩa vào côn đồ đangbot_an_cap quại đau đớn dưới đất.
Hai người phối ănleech_txt_ngu ý đến hoàn hảo, cả hai tên phạm đều bị tóm gọn.
Mọi người xung quanh sững sờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Hạ Vi. Ngay cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng công anbot_an_cap đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng ngây người một lúc rồi mới vội vàngvi_pham_ban_quyen chạy tới, thay Hạ Bạch Vi và người quân nhân kia khống chế hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên phạm.
“Đồng chí, cô lợi hại quá, cảm ơn đồng chí!” Đồng chí công an đi đầu mắt sáng rực.
Trông cô gái nhỏ nhắn yếu ớt thế này mà lại có thể tay không đoạt súng từ tay tội phạm. Động tác vừa rồi của côvi_pham_ban_quyen quá đỉnh: nhanh, mạnh, chuẩn xác, gọn gàng dứt lại vô cùng chuyên nghiệp. Ngay cả thế cầm súng cũng rất đúng chuẩn.
Người quân bên cạnh cũng nhìn , trong mắt ánh lên một tia nghibot_an_cap hoặc.
Quân thể quyền? Cô này là đồng nghiệp sao?
“ cần cảm ơn, tôi cũng tự mình thôi. Các anhbot_an_cap cũng nên cảm ơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng này.” Hạ Bạch Vi có chút ngượng ngùng. Người quân nhân kia cũng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu người, đứa vẫn còn đang ở vòng anh, sao mọi người nhìn cô chằm vậy.
Cố Trường khẽ chớp mắtvi_pham_ban_quyen.
“Không cần cảm ơn tôi, tôi là nhân, đây là việc nên làm. Đồng chí mới là người lợi hại, không có tôi thì cô ấy vẫn có thể cứu được đứa bé.”
Lời này nói không sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù anh không ra tay, cô này vẫn đủ đứa bé khỏi tay mụ đàn bà kia.
Lúc , cậu bé trong lòng anh đột nhiên ho dữ dội, thở hổn hển, cả khuôn mặt tím tái lạivi_pham_ban_quyen.
“Đứabot_an_cap bé sốtbot_an_cap, hỏi xemleech_txt_ngu quanh sĩ không.” Cố Trường Xuyên lập tức ngồi , bế ngang đứavi_pham_ban_quyen bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào lòng.
Các đồng an cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh chóng quay sang đámleech_txt_ngu đông chuyện hô lớn: “Có sĩ không, có sĩ nào qua giúp một tayleech_txt_ngu .”
Tiếc không có ai trả lời.
“Tôi biết một chút y thuật.”
Hạ Bạch Vi vẫn chưa biết thân phận của cơ này là gì, đương nhiên không dám tự xưng là bác sĩ, chỉbot_an_cap nói mình biết chút y rồi nhanh chóng bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới.
Cô khôngvi_pham_ban_quyen dám chậm trễ, thấy cậu sắp ngạt , côleech_txt_ngu lập ngồi xuống trước mặt người quân nhân, chẳng màng gì khác, trực tiếp vào huyệt Thiênleech_txt_ngu Đột của bé.
“Giữ chặt cháu bé.” Cô nhẹ nhàng nói, Cố liền giữ vững tay chân của trẻ.
Hạ Vi sức ấn vào huyệt Thiên . Cố Trườngvi_pham_ban_quyen Xuyên cúi đầu, vừabot_an_cap vặn nhìn hàng mi dàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô. mặt vô cùng tập trung, pháp ấn huyệt cực kỳ thạo.
Đầu và cô gần như nhau. Nhận ra điều này, anh lập tức ngẩng cao đầu, giữ một khoảng nhất định.
Sau hơn một phút, mặt cuối dịu lại, tiếng ho cũngbot_an_cap ít đi nhiều.
“Oa khụ khụbot_an_cap ơi” Cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh lại, vừa khóc vừa gọi mẹvi_pham_ban_quyen.
“Cháu bé vẫn còn sốt cao, cần đến ngay tức.” Cố Trường Xuyên cậu bé đã ổn thì cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cả người thằng bé nóng hổi, rằngleech_txt_ngu không trì hoãnbot_an_cap được .
này, một người ông khác mặc quân phục từleech_txt_ngu trong kinh ngạc bừng , vội vàng gọi: “Đoàn trưởng, có chuyện ! tin báo, nửabot_an_cap tiếng trước, gia đình đã gọi thoại cho anh.”
Ngườibot_an_cap này Vệ Kiến Quân, vệ Cố Trường Xuyên, vừa đuổibot_an_cap kịp anh thì đã chứng kiến cảnh tượng này.
Cố Trường Xuyên không để ý đến cậu ta, chuẩnleech_txt_ngu bị trao đứa bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho đồng chí công an. ngờ, đồngbot_an_cap chí công an còn chưa kịp nhận, đứa bé đã khóc, ôm chặt cổ Cố Trường Xuyên khôngbot_an_cap chịu buông.
Đồng chí công Lý Phong tỏ vẻvi_pham_ban_quyen lúng túngbot_an_cap.
Hạ này cũng đã đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, nhìn mấy cái hành lý vương xung quanh, không biếtbot_an_cap cái nào của . Đang lúc , tiếngleech_txt_ngu khóc của đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô liền quay đầu lại.
“Đoàn trưởng, xe sắp .” Cảnh vệ Kiến Quân nhắc nhở, cũng tiến lên đón lấy đứabot_an_cap bé. Đoàn còn có nhiệm vụ, không thể trễ chuyến tàu .
Nào ngờ, đứa bé vẫn khóc không chịu buôngbot_an_cap tay. Lý Phong nghe đối phương là đoàn , anh đang vội lên tàu nên định cưỡng ép bế đứa đi. Ai ngờ đứa bé quay mặt đi, thấy Hạ Vi, liền vươn haivi_pham_ban_quyen bàn mũm phía đòi bế.
Hạ Bạch Vi: “”
Cố Trường Xuyên thấy đứa bé không bài xích Hạ Bạch , liền áy náy nói: “Xin lỗi , tôi có việc gấp, đứa bé đành giao cho cô trước, vất vả cho rồi.”
Nhìn dáng vẻ đáng của đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé, Hạ Bạch Vi đành phảibot_an_cap đón lấy. Cậu nhóc vào lòng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôm chầm lấy cổ cô. Cảm nhận được nhiệt nóng hổi của trẻ, mặt cô thay đổi, quay với đồng chí công bên cạnh: “Cháu bé sốt caoleech_txt_ngu không đợi đượcleech_txt_ngu nữa, tôi sẽ cùng các anh đến bệnh trước.”
Lý Phongbot_an_cap gật đầu: “Vậy làm phiền đồng chí rồi.”
Nói xong, Lý Phong giơ tay chào Cố Trường Xuyên theo kiểu quân đội, rồi quay ngườivi_pham_ban_quyen dẫn Hạ Bạch chạy phía bệnh viện. Hai đồng chí an còn lại ở lại xử lý hiện trường.
Cố Trường Xuyên nhìn họ rời , giơ tay lên xem đồng hồ, mày khẽ nhíu lại, rồi sải bước về phía đoàn .
“ trưởng, đoàn trưởng, ông cụ nói nói vợ anh đã lén khỏi nhà, để lại một lá thư, đến đây tìm anh để theo rồi!” Quân vừa chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net báo .
Cố Xuyên mày: “Cái gì?”
Sao ta có thể làm ra chuyện vậy! Một cô một mình đi tàu đến tìm anh, cũng báo tiếng, khôngbot_an_cap trên đường gặp nguy hiểm sao? Thật là hồ đồ.
“Tôi kịp nữa rồi, cậu cô ấy trước, cho cô ấy nhà khách quân khu, đợi tôi về nói.”
Cố Trường Xuyên không còn nào khác. Dù không hài lòng với cuộc hôn nhân này, nhưng cũng đã đến , không thể đuổi đi được. Cũng tốt, đợi anh trở về, có thể chuyện ly hôn.
“Vâng, tôi biết rồi, đoàn yên tâm, tôi nhất định sắp ổn thỏa cho chị dâu.” Quân nhận lệnh, giơleech_txt_ngu tay chào, Trường Xuyên liền bước lên đoàn tàu đã bắt đầu lăn .
Đợi tàu đibot_an_cap xa, Vệ Kiến Quân mới vỗ trán cái, vội vàng đuổi theo: “Đoàn trưởng, chịleech_txt_ngu dâu trông như thế nào, anh cho tấmbot_an_cap ảnh chứ ạ”
Bên này, Hạ Bạch đã cùng Lý Phong đến bệnh viện.
“Đồng chí, hôm nay thật sự cảm ơn cô rất nhiều. Hai kẻ rồi bọn buôn người, lại là tội phạm tái diễn nhiều lần. không cô, hôm sẽbot_an_cap không thể thuận lợi như vậy.”
Lý Phong thấy đứa đã truyềnvi_pham_ban_quyen nước, tinh thần cũng ổn định , liền sang cảm ơn Hạ Bạch Vi. Dáng vẻ dũng cảm đấu với tội phạm của khiến anh vô cùng phục.
“Đồng chí, của cô rấtleech_txt_ngu tốt, là đồng nghiệp sao? Hay lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân nhân?” Anh vốn làbot_an_cap quân nhân xuất ngũ, chiêu vừa rồi của cô gái này vừa nhìn đã biết là quân quyền.
“À, không phải.” Hạ Vi không trả lời thế nào, ký ức của chủ giờ vẫn chưa xuất .
Để tránh anh hỏi nhiều hơn, thấy đứa béleech_txt_ngu đã ngủ say, Hạ Bạch Vi vội vàng đứng dậy cáo : “Cháu bé ngủ rồi, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Phong đứngleech_txt_ngu dậy, : “Đồng chí chờ một , vẫn chưa hỏi tên và đơn vị công tác của . Lần này cô đã lập công lớn, độivi_pham_ban_quyen sẽ khen thưởng, còn viết thư cảmvi_pham_ban_quyen ơn nữa.”
Hạ Bạch Vi xua tay: “Không cần ạ, tâm toàn phục vụ nhân dân.”
Cô không biết nguyên chủ tên , là năm 75, thời đại mà ra khỏi nhà cần phải có giấybot_an_cap giới thiệu, không thể bừa cái tên được.
Phải đi thôi.
Hạ Bạch chạy trốn khỏi cổng bệnhleech_txt_ngu viện.
“Đồng chí, hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý của cô không !” Vừa ra cổng, một đồng chí công an trẻ có mặt ở hiện trường lúc xách một chiếc nhỏ đi tới. “Các hành lý khác đều đã có người nhận, chỉ còn lại chiếc vali này, tôi nghĩ chắn là của đồng chí.”
chí công an trẻ mắt cũng rực, như một fan hâm , nhiệt tình vali cho cô.
Hạ Bạch Vi nhìn chiếc vali, là loại vali xách tay của thời đại này, chất liệu lạileech_txt_ngu còn là da thật. Trong một thoáng, dường như thấy được cảnh nguyên chủ vali bước lên tàu.
“Là của tôi, cảm ơn đồng .” Hạ Bạch Vi nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy , nói lời cảm ơn.
Đồng chí công an trẻ ngượng ngùng cười một tiếng, nhiên nghiêmleech_txt_ngu trang giơ tay chào cô theo kiểu đội.
Hạ Bạch Vi theo bản năng đứng thẳng người, đáp lại cáivi_pham_ban_quyen chào chuẩn không cần chỉnh. Là một quân nhân, động tác chào đã khắc sâu vào xương tủyvi_pham_ban_quyen. Dù đã xuyên không, nó vẫn trở thành một phản xạ có điều kiệnleech_txt_ngu.
Chào xong, cô rời đi, còn chí an trẻ thì người một lúc lâu hoàn .
Cô ấy là quân nhân sao? chào đó chuẩn quá!
Bạch Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vali ra , mới phát hiện trời đã âm u, mây đen vần . Nhân lúc trời chưa hẳn, cô tìmvi_pham_ban_quyen một góc không người, cúi xuống mở valibot_an_cap.
Bên trong là một ít quần áo, hai bộ váyvi_pham_ban_quyen hoa, hai bộ sơ và quần dài, chất liệu đều không tồivi_pham_ban_quyen. một ít tiền, phiếu đồ vặt.
không để đến những thứbot_an_cap này, tìm trong một chiếc túi nhỏ bên hông, thấy một tờ giới thiệu, lá thư và một dây chuyền.
Bạch Vi đọc ngay giấy giới thiệu. Tên trên đó giống hệt tên côbot_an_cap, cũng là Hạ Bạch Vi.
Mặt dây chuyền là một chiếc cúc áo nâu, bằng một sợi dây. Vừa nhìn chiếc cúc áo đó, Hạ Bạch Vi khẽ nheo mắt, ký ức của nguyên chủ cuối cùng cũng về.
Nguyên chủvi_pham_ban_quyen sống ở thôn, trong nhà có mẹ kế, hai đứa em trai và một gái do mẹ kế sinh ra. Người ta thường nói, có mẹ kế có cha dượng, huống cô lại là cả. Ở nhà, nguyên chủ làm không ngơi tay nhưng chẳng bao giờ được ăn no, bị đày đọa đến mức da bọc xương.
Niềm an ủileech_txt_ngu thần duybot_an_cap cô chính là cúc áo nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là kỷ vật mẹbot_an_cap ruột để lại.
Năm tám tuổi, kế định gả cô cho lão già để lấy tiền sính . Chính lúc này, cuộc đời nguyên đã có bước ngoặtleech_txt_ngu lớn. Một mạng lão thành từ kinh thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm đếnvi_pham_ban_quyen , mang theo rất nhiều đồ tốt.
lão thành này từng bị thương làm vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và được ông nội của chủ cứu nhà. đóleech_txt_ngu nguyên chủ hai tuổi, mẹ ruột cô vẫn còn sống. Mẹ cô, Tống Ngữ, biết một chút y thuật, đã lên núi hái thuốc chữa trị và chăm sóc rất đáo. Vị lão thành từng bế nguyên chủ, thấy bé đáng yêubot_an_cap nên đã mình có một đứa cháu trai tám tuổi, liền cùng mẹ cô ra hôn ước từ bé.
Chiếc cúc áo này chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vật làm tinvi_pham_ban_quyen.
Sau khileech_txt_ngu vị lão thành đi, gia đình chủ cũng không đểbot_an_cap tâm đến này. Ông nội mẹ ruột lần lượt qua đời, của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ thậm đã quênbot_an_cap bẵng chuyện đó.
Ai ngờ, mười sáu năm sau, người đó thật sự tìm đếnleech_txt_ngu. Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trông ông có vẻ đã làm quan lớn, vẻ vang. kế biết chuyện, liền muốn con gái mình mạobot_an_cap danh nguyên chủ. Nhưng lão thành mắt sáng đuốc, khôngbot_an_cap dễ dàng tin tưởng, sau một hồi tra đã xác định nguyên chủ chính là đứa bé từng bế năm nào.
Cứ vậy, Hạ Vi được vị thủ trưởng già đi.
Lão trưởng vẫn luôn ghi nhớ ơn cứu mạng của ông nội ruột chủ, nhưng do việc bận rộn, tình hình lại phức , ông giữ chức vụ quan trọng, nhất cử nhất động bị theo dõi. Mãi cho đến khi tình hình ổn định, thấy cháu trai cũng đã , ông vội về làng đónleech_txt_ngu cháu dâu.
Những năm tháng sống cùng thủ trưởng là khoảng thời gian đẹp của nguyênleech_txt_ngu chủ. Ông còn cho cô đi học cấp . Nhưng cô chưa bao gặp mặt vị hôn kia, chỉ biết tên anh làleech_txt_ngu Cố Trường Xuyênleech_txt_ngu. Cô cũng từng nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông gọi điện thoại, vị hôn phubot_an_cap với hôn nhân này, hoàn toàn không đồng ý, nên không chịubot_an_cap về nhà.
Điều này khiến chủ rất ti, cũng biết mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xứng với anh. Nhưng cô đã rất khó khăn mới thoát khỏi lồng ở nhà, cô không muốnvi_pham_ban_quyen mất đi tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả gì đang .
Lãovi_pham_ban_quyen trưởng rất lòng với cô cháu dâu này, thấy người trẻ tuổi ngàybot_an_cap càng , vào năm Hạ Bạch 21 tuổi, ông đã tự mình viết kết hôn họ, hệ để thủ trưởng của cháu trai ký vào báo cáo xin kết hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thậm chí giấy đăng kết hôn cũng được ông liệu xong xuôi.
Cố Trường Xuyên biết chuyện, tức giận nổi trận lôi đình, lúc này mới vội về nhà. Nhưng trong lần gặp mặt duy nhất đó, chủ chỉ nghe thấy tiếng Cố Trường Xuyên cãibot_an_cap nhau với ông sách, và nhìn thấy lưng đập cửa bỏ đi.
Anh chí còn không quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn cô một lần.
Lão rất khó xử, vớibot_an_cap cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng, Cố Trường Xuyên bảo nếuvi_pham_ban_quyen ly với anh, anh bồi thường cho cô một khoản , cô vẫn có tiếp tục ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại này. có thể làm gái nuôi của ông, em của .
Nhưng nguyên chủ không . chỉ nhìn một bóng lưng, vẫn cảm thấy đó mới là người mình có thể dựa dẫm. Bồi thường cô cũng không , có nhận thì cũng bị mẹ kế và cha ở quê lấy mất. Mất đi mối quan hệ hôn này, cô cũng còn mặt mũi nào ở nhà họ Cố.
Cô coi Cốvi_pham_ban_quyen Trường Xuyên như cọng cứu mạng cuối cùng, chết không chịu buông tay.
Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, Cố Trường viết hai lá thư về, nội dung không ngoài việc khuyên cô lybot_an_cap hôn, ơn báo đáp là tốt, hôn nhân không yêu không hạnh , hòng thuyết phục cô.
Nguyên chủ đọc xong lá thư này lại càng quyết tâm . ông nội chống lưng, ly hôn của Xuyên không được phê duyệt, cô chính làleech_txt_ngu quân nhân, côvi_pham_ban_quyen phải đi theo .
làvi_pham_ban_quyen, cô dứt khoát xách vali bước lên tàu. Cô Trường Xuyên còn chưa từng gặp mặt, làmleech_txt_ngu sao biết anh sẽ không thích cô? Cô tinbot_an_cap rằng, chỉ cần cô chân thành đốileech_txt_ngu đãi, Cố Trường Xuyên nhất định sẽ chấp nhận cô.
Ai ngờ nguyên chủ cũng xui xẻo, sau một chuyến đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài mệt , vừa xuống tàu đã gặp phải người, bị bắt làm con tin. chủ nào đã từng trải qua trận thế này, liền bị dọaleech_txt_ngu chết khiếp.
Sắp xếp lạivi_pham_ban_quyen nhữngvi_pham_ban_quyen ức này, Hạ Bạch Vi xoa trán, có chút xấu hổ thay. Có tiền bồi thường, lạivi_pham_ban_quyen còn làm cháu gái nuôi của ông, cần lấy chồng, tốt biết bao. Cớ cứ phải bám lấybot_an_cap Cố Trường không buông?
Dưa chín không ngọt. Lúc cần tay thì phải buông thôi.
Nếu đã thay thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô , thì việc theo quân là tuyệt đối không thể. Vậy thì, ly hôn thôi.
Nguyên chủ cũng người thương, nhưng quá cố chấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô hy vọng cô cũng giống nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, đến một nơi khác và một cuộc tốt đẹp.
Có được mục tiêu và phương hướng, Hạ Bạch Vi biết mình phải gì rồi.
“Ầm ầm ầm”
này, kèmvi_pham_ban_quyen theo những tiếngbot_an_cap sấm rền, những hạt lớn bắt đầu xuống.
Hạ Bạch Vi nhanh chóng đóng vali lại, ngẩng đầu nhìn quanh, ở phía tây bắc bệnh viện có một nhà . Cô mưaleech_txt_ngu qua , thuê một phòng, ở lại một đêm rồi ngày mai sẽ đến đơn vị quânleech_txt_ngu đội.
phòng có nước nóng, Hạ Vi lấy rabot_an_cap hai viên kẹo Đại Bạch Thỏ từ trong vali, rồi xách đi nước sôi. Trong vali có tổng 126 đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và một ít , cùng một gói kẹo. Có thể thấy, ông cụ đối xử với nguyên chủ tốt, mặt vật chất không hề thiếu thốn.
“Chị , cho em hỏi, quân khu ở đây cáchleech_txt_ngu đây bao xa ạ?” Lấy nước xong, lúc đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua quầy tân, Hạ Bạch Vi tiện thể đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Cô gái, người thân à? Sao không để người trong quân đội ra đón? này cách đơn vị xa lắm, phải đi hai chuyến buýt, rồi một xe bò nữaleech_txt_ngu, cả buổi mới tớileech_txt_ngu nơi đấy.” Nghe giọng gái không phải người địa phương, đường đến quân khu, chị Lưu ởleech_txt_ngu quầy lễvi_pham_ban_quyen tân đoán cô đến thăm thân nên rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệt tình, rồi cho đường thể.
Bạch Vi ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
“Cảm ơn , mời ăn kẹo ạ.”
“ không cần đâu, cháu khách sáo quá.” Chị Lưu từleech_txt_ngu chối, đây là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, đắt lắm.
Hạ Bạch Vi không nhiều, đặt rồi đi. Chị Lưu phải lấy, nhưng không ăn mà cẩn thận vào túi.
“Chị mưa to thế chắc chưa tạnh ngay đâu, cháu nhớ kỹ sổ nhé.” Chị Lưu nhắc nhở, Bạch Vi gậtleech_txt_ngu đầu rồi vềvi_pham_ban_quyen phòng.
Đêm đó, sấm chớp đoàng, cửa sổ bị gió thổi kêu lạch cạch. Nhiều khách trọ trong nhà khách bị đánh thức, chạy ra ngoài xem. Hạ Bạch Vileech_txt_ngu cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, đen kịt, mưa thác đổleech_txt_ngu.
Đây khôngleech_txt_ngu còn là mưa lớn nữa, mà rõ là mưa bão. mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ Vi lóe lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tia lo . Xem , trận này ngày mai chưa chắc đã tạnh.
Hạ Bạch Vi đoán không sai, trận mưa bão này kéo dài suốt ba ngày, ở lại nhà khách ba ngày.
Nhà khách bắt mất nước, mất từ ngày thứ hai , nước bên ngoài cũng tràn vào. Nhiều khách bị kẹt , mọi người cùng nhau nước ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . ở tầng một đã sâu đến một métnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người đều phải di dời lên tầng hai tầng ba.
“Ôi da, chân của tôi” Ở đầu thang, một bàleech_txt_ngu cụ bị trẹoleech_txt_ngu chân, may bà phản kịp, vịn vào lan can nên không bị ngãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Bà ơibot_an_cap, bà không saobot_an_cap thì cứ trong phòng đi , ở đây lắm.” Chị Lưu lễ tân vậy, vội chạy đến đỡ bà cụ.
Ai ngờ vừa vào, bà cụ đã đau đến mức rên : “Không được, không được, chân tôi, chân tôileech_txt_ngu không cử được nữaleech_txt_ngu rồi”
“Làm sao bây giờ, ởleech_txt_ngu cũng không có bác sĩ.” Chị lo lắng. “Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chờ chút, bên ngoài có ngườileech_txt_ngu cứu , ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem có bác sĩ không.”
Lưu chạy ngayleech_txt_ngu đến sổ ở cầu thang, bên ngoài quả thực có rất nhiều người đang hộ. Hôm người mang nước bánh ngô đến cho họ, thấy ở đây tạm thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguy mới đi.
“Có bác sĩ , ở đây có người bị thương!” Chị Lưu hét lớn về phía người trên bè gỗvi_pham_ban_quyen bên ngoài.
Hạ Bạch Vi tầng ba, cô vừa thay một bộ quần áo gọn nhẹ, định xuống lầu giúp đỡ. Mưa đã ngớt đi một chút, nhưng theo phánbot_an_cap đoán của côleech_txt_ngu, trận mưa bãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể sẽ gây ra một thảm họa không nhỏvi_pham_ban_quyen. huyện thành đã ngập nặng như vậy, vùng núi phía bắc nếu nghiêm hơnbot_an_cap có thể xảy ra sạt lở đá.
Thời đạileech_txt_ngu không giống như thế kỷ haileech_txt_ngu mươi mốtbot_an_cap, vật tư vốn đã thiếu thốn, các loại vật tư cứu hộ càng khan hiếm, không biết người dân gặp nạn. Thấy có cả đội cứuleech_txt_ngu trợ, cô cũng định tham gia. Kiếp trước, cô cũng là nhân, hơn nữa còn là quân y đặc chủng hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầubot_an_cap , lập vô số công trạng. Trước cảnh này, cô không thể ngồi yên.
Hạ Bạch Vi lầu, thấy bà ngồi đầu cầu , trong lòng đã hiểu rõ, bước tới.
“Bác ơi, cháu biết chút y thuật, xem cho bác.”
Lưubot_an_cap có người chèo gỗ tới thì đã đónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúcvi_pham_ban_quyen người lên thì thấy đồng chí đang kiểm cổ chânleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà cụ. Người vừa đến mặc áo , mặt đầy , dáng người cao lớn, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn rõ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. ta cũng nhìn về phía này.
“ chí, chúng tôi đến để đưa bà cụ đến bệnh viện.” này cách bệnh không xavi_pham_ban_quyen, họ có bè , có thể đưa cụ đi được.
“Bà bị trậtvi_pham_ban_quyen khớp thôi, không sao đâu, đếnleech_txt_ngu bệnh viện.” Hạ Vi đã kiểm tra xong, tay đã nắm chân bà cụ. “Bác gái, cổ chân của bác không phải bị thương đúng không ạ? Bình thường bác phải chú ý một chút, khớp thường xuyên, nhiều lần cũng không tốt, bác nên đeo nẹp cổ chân ra ”
Bạch Vi nói với giọng điệu ôn hòa, như đang trò chuyện để đánh lạcleech_txt_ngu hướng sự chú ý của cụ.
Bà cụ vội đầuleech_txt_ngu: “Cô , cháu nói đúng quá, đây lần thứ ba rồi A”
Bà cụ chưa kịp nói , bà kêu lên ngạc, chân dường như phát ra “cắc”, rồi bà cử động, phát hiện không còn đauvi_pham_ban_quyen nữa.
“Ơ? Hết đau rồivi_pham_ban_quyen?” Bà cụ vui mừng khôn xiết.
Chị Lưu càng kinh ngạc hơn, vội : “Đồng chí Hạ, cô thần kỳ quá.”
cụ đã đứng dậy, còn đi thử vàibot_an_cap bước, xúc động đến mức suýt rơileech_txt_ngu nước mắt: “Đúng vậy, cô gái, giỏi quá. Hai lần bị trậtbot_an_cap khớp, bác sĩ chữa mấy ngày mới khỏi, mà còn đau đi được.” Bà phấn kéo Hạ Bạch Vi lời cảm ơn.
Người ông cao lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến cứu hộ cũng thở nhõm, liếc Hạ Bạchvi_pham_ban_quyen Vi, không ngờ cô gái trẻ tuổi lại có tài như vậy. Thấy người đã không sao, anh còn phải vội đi chi nơi khác, liền cáo từ: “ người không sao thì tôi đi cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hộ nơi khác . Mọi đừng lo lắng, mưa đã lại , chính phủ và quân đội đang tìm cách giải quyết, hãy tin tưởng vàovi_pham_ban_quyen phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
Tiêu Thanhbot_an_cap Phong thấy người kẹt trong nhà khách lúcvi_pham_ban_quyen này đều chạyvi_pham_ban_quyen ra vây đây, liền nói vài an ủi.
Hạ Bạch Vi nhìn thấy bộ quân phục màu lục dưới lớp áo mưa của anh, đột nhiên gọi: “Đồng chí, chờ một .” Cô đuổi theo.
Tiêu Thanh dừng , là cô vừa cứu người, khó hiểu hỏi: “ có chuyện sao?”
Hạ Bạch Vi lúc mới nói: “Anh làleech_txt_ngu chí giải phóng quân phải không? Tôileech_txt_ngu biết yleech_txt_ngu thuật, có thể cùng các anh đi cứu người.”
Dù sao bây giờ cũng quân khu được, mà xem ra người trong quân cũng đã xuất động rồi, đến cũng không tìm ai.
Tiêuleech_txt_ngu Thanh Phong ngẩn ra, nhìn cô gái vóc người yếu mặt, dung mạo , vừa nhìn đã biết là được đình nuông chiều . Anh không ngờ cô gọi anh lại là để cùng đi cứu hộ.
“Bên ngoài nguy hiểm, ”
theo năng muốn từ chối. dù cô biết y , nhưng nước bên ngoài sâu hai mét, không cẩn thận bị ngã xuống.
“, coi thường phụ nữleech_txt_ngu à? Lãnh tụ đã nói, phụ nữ có gánh nửa trời. Tôi bơi, lại y thuậtbot_an_cap. Trước thiên tai, người nên tích cực đứng , cống hiến sức mình.” Hạ Bạch Vi thẳng lưng, giọng nói đanh thép, khí thế đầy đủ.
Ánhbot_an_cap mắt Tiêu Phong khẽ dao động, trong quân đội cũng có nữ binh, cảm giác không ai có khí thế bằng cô gái này. Ánh mắt anhleech_txt_ngu lên, rồi lại có chút ngượng ngùng: “Tôi không có ý đó, nếu nguyện, vậy thì, hoan nghênh gia nhập.”
Anh không chối, bởi ánh mắt cô gái quá kiên định, anh cũng nỡ. nữa, cứu hộ hiện tại quả thực rất thiếu bác .
“Tôi cũng bơi, tôi cũng !” Lúc này, một chàng trai trẻbot_an_cap ở cầu thang giơ tay bước tới.
Rồi lại có thêm vài người háibot_an_cap tham gia, lượt đến: “Còn có tôi, một đám đàn chúng tôi sao có thể để một gái vượt mặt được, cũng đi!”
“Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tôi cũng , tập gương tốt đồng chí Lôi Phong, trước thiên tai, cũng có .”
“Tách” một tiếng, một chàng trai trẻ đeo kính cầm máy ảnh lại khoảnh khắcvi_pham_ban_quyen này, thời giơ tay: “Tôi cũng đi, tuy tôi phóng viên, nhưng cũng là đàn ông, vừa cứu trợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa có thể ghi lại tình hình cứu trợ.”
Hạ Bạch Vi đầuvi_pham_ban_quyen lại, sau lưng cô đãvi_pham_ban_quyen có sáu, bảy người, đều khách trọleech_txt_ngu trong nhàleech_txt_ngu khách, gần nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất cả đàn ông đều xuất động. Cô mỉm cườibot_an_cap, khôngvi_pham_ban_quyen hiểu sao mắt lại chút cay.
Cô luôn cảm thấy, người Hoa Hạ là dân tộc đoàn kết nhất, dù thường mỗi đều có những suy tính riêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng khi thiên tai, luôn thể nhanh chóng hội tụ thành mạnh lớn. Người của thời đại này lại càng như .
Tiêu Thanh Phong nhìnbot_an_cap đám người, rồi lại nhìn Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, môi khẽ mím lại: “, các anh đi xem có gỗ hay thứ gì tự không, ghép lạibot_an_cap”
Hạ Bạch Vibot_an_cap nhìn chiếc tre ngoài, nghĩ xuồng caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suvi_pham_ban_quyen đời sau, thời đại này quá gian khổ.
Những người đàn ông cũng rất nhanh nhẹn, chẳng chốc đã làm ra bè gỗ đơn sơ có . Một người thuyền rời khỏi nhà khách.
“Cảm động quá, các đồng chíleech_txt_ngu Lôi chúng ta thật tốt.” Chị Lưu lễ tân lau nước mắt, chị thực sự cảmbot_an_cap động.
“ mộtbot_an_cap trẻ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, con rồng Hoa Hạ chúng ta sớm gì cũng sẽ cất cánh bay cao.” Bà vẻ mặt hân hoan, cũng hoe mắt.
Tiêu Thanh Phong là một đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được đơn vị cử đi cứu trợ này, khoảng hơn ba mươi tuổi. Bạch Vi và mọi đều nghe theo sựbot_an_cap sắp xếp của anh, công tác cứu trợ diễn ra một cách có trật tự. được phân phát một số tế, theo họ đi đến nhiều nơi để bệnh cứu người. nặng không thể di chuyển, thậm chí có cả phụ nữ sắp sinh cũng không thể di dờibot_an_cap.
Yvi_pham_ban_quyen thuật của Hạ Bạch Vi đã phát tác dụng to lớn ở . Và y thuật của cô cũng khiến bác Trịnh, cùng tham cứu với cô, vô cùng kinh ngạc.
Trịnh Hoa là trưởng khoa ngoại củaleech_txt_ngu bệnh viện nhân dân huyện này, ngay từ đầu khi họa xảy đã tham gia cứu trợ. Ban đầu, thấy đoàn trưởng Tiêu phân cho mình côleech_txt_ngu không phải bác sĩ hay y tá, ông còn hơi không ra tay, chỉ coi cô là một thanh niên huyết đếnleech_txt_ngu giúp đỡ, để cô làm lặt .
Cho đến một ngày, ông chứng kiến cô châm cứu vài mũi cho một ông lão, vậy mà đã cứu được ông lão sắp hối. lão đó rõ ràng đã sắp trút hơivi_pham_ban_quyen thở cuối cùng, ông hoàn toànleech_txt_ngu bó tay.
Một khác, người bị thương khá nhiều, ông liền cô tham gia vào việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khử trùng và khâu vết thương. Không biết cả y, chưa nói đến nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ khác, chỉ riêng kỹ thuậtvi_pham_ban_quyen khâu vávi_pham_ban_quyen đó đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến ông phải thán phục. Trịnh hoàn toàn nể phục Hạ Vi, đến cuối cùng lại biến thành ông làm trợ thủ cho cô.
Mưa tạnh sau năm ngày, vẫn âm , nhưng mựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước đã bắt . Sau nhiều ngày làmleech_txt_ngu việc , Hạbot_an_cap Bạch Vi cũng mệt mỏi rã rời, dù sao đây cũng phải là cơ thể của , sức độ cóbot_an_cap kiệt sức. Thêm vào đó ăn uống không điều độ, dạ dày khó chịu, mà lại nôn ra.
“Cô không sao chứ?” Tiêu Thanh Phong vừa đưa một nhân đến, thấy Hạ Bạch Vi đangvi_pham_ban_quyen nôn, sắc mặtleech_txt_ngu tái nhợt của cô khiến anh lo lắng.
Hạ Bạch nôn một trận, thấy hơn nhiều. “Không , tôi chỉ khó trong dạ dày thôi, ăn chút gì đóbot_an_cap là .”
Hạ Vi uống một ngụm nước để làm cơn khó chịuvi_pham_ban_quyen.
Tiêu Thanh Phong thấy , vội chạy đến nồi lớn ở cửa múc một bát mang đến. Đây là nơivi_pham_ban_quyen ẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạm thời, có người chuyên nấu ănvi_pham_ban_quyen đó. Nhưng Hạ Bạch Vi quá bận, có lúc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịpbot_an_cap ăn, dì ăn sẽ để riêng cho cô một phần, đợi làm xong thì cơm cũng đã nguội. Cô cũng không chê, lúc nào làm xong thì lúc đó. Dạ dày chịu mới là lạ.
Bác sĩ bên kia cũng đã làm , vội : “ Hạ, cháu mau ăn chút gì nóng đivi_pham_ban_quyen, giờ không mấy bệnh nhân đâuleech_txt_ngu, lo được rồi, cháu nghỉ ngơi đileech_txt_ngu.” Ông cũng rất thươngleech_txt_ngu côleech_txt_ngu gái này.
Hạ Bạch Vi nhận cháo trắng, thổi vài rồi ăn.
Tiêu Thanh Phong không đi ngayleech_txt_ngu, nhìn cô gái tươi tắnvi_pham_ban_quyen giờ đã trở tiều . Mấy nay, không hề tỏ ra kiêu kỳ, anh đã tận mắt chứng kiến cô không ngại bẩn, không ngại mệt, chữa bệnh bệnh , làm việc khoát gọn gàng. Tiêu Thanh vô cùng khâm phục cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt cũng vô tình dõivi_pham_ban_quyen theo.
“ sĩ Trịnh, bệnh viện không thể thêm hai người nữa sao?” hướng mũi nhọn về phía Trịnh .
“ viện vốn đãvi_pham_ban_quyen ítleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu, nơi ẩn lại nhiều nhưvi_pham_ban_quyen vậy, mỗi nơi phải cử đi. À đúng rồi, núi phía cũng yêu chi viện. Mưa tạnh rồi, bên này định , bệnh viện còn đang giục đi viện ở núi.” Trịnh Hoa vô cùng bất đắc dĩ, ông làm xong hôm , đã chuẩn bị ngày mai lên đường đi chi viện.
Chuyện sạt lở đất đá ai cũng biết, nghe nói rất nghiêm trọng, làm hỏng cả đường ray, chuyến tàu khởi hành mười ngày trướcbot_an_cap đã bị chặn lạivi_pham_ban_quyen, cả một đoàn tàu người kẹt ở hoang . nữa, trong vùng núi nhiều làng , phân tán, đội tế chỉ làng rất khó khăn, các nơi trú ẩn cũng cần bác sĩ.
“Nơi này cách vùng núi bao xa?” Hạ Bạch nghe vậy, ngừng ăn cháo, ngẩngbot_an_cap đầu hỏi.
“Đi xe tải mất sáu tiếng.” Trịnh Hoa buột miệng lời.
“Ngày mai bác sĩ Trịnh đi chi viện phải không ạ? đi cùngbot_an_cap bác.” Hạ Bạch Vi quyết địnhvi_pham_ban_quyen.
Nhiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vụ chi viện ở đó cònbot_an_cap cam go nguy hiểm hơn. thân thủ, dù sao cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh hơn cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bác sĩ bình thường, gặp cũng có thể né tránh.
“ được.” Trịnh Hoa chưa kịpvi_pham_ban_quyen trả lời, Tiêu Thanh Phong đã sốt sắng. Bây giờvi_pham_ban_quyen mưa tạnh, nhưng trời chưa quangbot_an_cap, xem ra vẫn còn mưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ. Vùng núi không giống như huyện thành, mưa lớn nhiều ngày như vậy, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp sạt lở.
Trịnh Hoa liếc nhìn vị đoàn trưởng trẻ tuổi, nheo mắt lại. Nhìn tuổi tác của anh ta, không như chưa kết hôn. Nhưng đàn ông trong đội, nhân phẩm hẳn là tốt, Trịnh Hoa cảm thấy lẽ mình đã nghĩ nhiều.
“ ở lại đây đi, để chú đi là được rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Trịnh Hoa tất nhiên không nỡ để Vi đi mạo hiểm, liền từ chối.
“Bác sĩ Trịnh biết cháu chân tay nhanh nhẹn, lại có chút võ vẽ, không thíchvi_pham_ban_quyen hợp hơn đâu ạ.” Hạ Bạch Vi cố gắng thuyết phục.
Lý lẽ này của cô Trịnh Hoa không thểleech_txt_ngu phản bác. Cô gái này quảleech_txt_ngu thực có thân thủ, ông đã từng chứng kiến. Khiêng bệnh mà chạy bay, khiến baovi_pham_ban_quyen nhiêu chàng trai trẻ phải tự thấy xấu hổ. Hơn nữa, ánh kiên định này, lại có cảm giác còn kiên định hơn cả lúc ông vào vậy.
Thanhvi_pham_ban_quyen Phong mấp máyvi_pham_ban_quyen môi, dáng vẻ này của Hạ Vi, thấy cô như đang tỏa sáng. Niềm tin kiên định và dũng cảm quả quyết như vậy, chưa bao giờ sẽ ngày nhìn thấyvi_pham_ban_quyen trên người một cô gái.
Hoa không biết , nhìn về phía Tiêu Thanh Phong, chờ anh định.
Tiêu Thanh Phong cũng hoàn hồn, nhìn cô gái : “Cô thậtleech_txt_ngu sự muốnleech_txt_ngu đi?”
Biết rõ đây làvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen hỏi , anh vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi lại lần nữa. Anh cũngvi_pham_ban_quyen , không thể quyết thay cô, dù anh cho cô đi, cô có cũng sẽ tìm cách đi.
“Vâng, tôi muốn đi! Có thể cống một phần sức lực tổ quốcleech_txt_ngu vinh hạnh của tôi!” Hạ Bạch từng chữ rõ ràng, đã sớm đặt bát cơm xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lưng đứng thẳng tắp.
Nghe câu nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, Tiêu Thanh Phong không kìm được mà đứng , từ tận đáy lòng tay chào cô một cái chào quân đội chuẩn mực. “Đồng chí Hạ, tôi thay nhân dân vùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị nạn, xinvi_pham_ban_quyen bày tỏ lòng cảm ơn đến cô. Cô đi cẩn thận, tôi chờ các cô khải hoàn về!”
Hạ Bạch Vi đột nhiên đáp lại một chào quân đội, cũng xác không kémnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trịnh nhìn thấy mà lòng sôi sục nhiệt , cảm thấy xương cốt già nua như được táileech_txt_ngu lại. “Tốt, tổ quốc có nhiều người trẻ như đồng chí Hạ, thật hy vọng!”
Ngày hôm sau, Hạ Bạch Vileech_txt_ngu cùng và hai bác sĩ khác lên chiếc xe vật tư. Hômbot_an_cap nay có mưa phùn, mây đen cũng đã tan đi nhiều, có lẽ vài ngày nữa trời sẽ quang. Nhưng càng về phía vùng núi, thời càng âm u.
Hạ Bạch Vi ngủ suốt chặng đường, cuối cùng cũng xuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tan được cơn mệt mỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lúc đến đã là buổi chiều.
Phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước là khu vực sạt lở, tàu hỏa bị kẹt trong đó. May mắn lúc này đã được dọn dẹp, xe tải vẫn có thể . Mưa mới ngớt từ qua, hôm nay đang tiến hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sơ tán người trên tàu. Một nhóm binh sĩ đang bận , thấy có xe tải đến, người chỉ huy lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức ra chào hỏi.
Tài xế đốileech_txt_ngu phương đổi, cuối cùng dỡ xuống một phần vật tư. “Chúng tôi cònleech_txt_ngu phải chởbot_an_cap vật tư vào các làng bên trong, đợi khi sẽ giúp đưa ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài.” Tài xế xác nhận với phương rồi chở họ đi trong. Trên tàu có bác sĩvi_pham_ban_quyen, họ cũng đã để lại thuốc menvi_pham_ban_quyen. Hơn nữa, khi xe tải quay lại họ đi, nên không cần thêm bác sĩvi_pham_ban_quyen.
Đường núi ghềnh, xe tải nảy dữ dội, đi thêm một tiếng nữa mới đến nơi. Trịnh Hoa đã bị đến mức xuống xe đã nôn thốc nôn tháo. Hai bác còn không khá , ai nấy đều mày tái mét.
đường phía trước hẹp, có đá lớn rơi vãi, xe tải không qua được. mà lính gác bên trong nghe thấy động đã chạy . Thấy là xe chở vật , họ lập tức gọi người đến khiêng.
Hạ Bạch và các bác sĩ một chiến sĩ dẫn vào trong: “Cảm ơn các bác sĩ đã đến chi viện, tôi sẽ mọi người đến điểm cứu trợ tạm thời.”
Cứ như vậy, họ đi bộ thêm nửa tiếng nữa mớibot_an_cap đến bên một con đê. Nhìn thấy tượng , Hạ Bạch Vi lập tức chấn động.
Trời đã về chiều, cô chỉ có thể nhìnleech_txt_ngu thấy bóng người. Những đó vác cát, không chútleech_txt_ngu do dự, lượt nhảy xuống dòng sông , khó khăn bước đi, rồi đặt từng bao cát xuốngleech_txt_ngu miệng .
Đi gần hơn, cô thấy những bóng đen dưới nước kia, không ngờ lại là các sĩ dùng thân mình nên một bức tường ! Bức tường thịt này che chắn dòng nước cho chiến sĩ chuyển cát, giảm bớt tác động lên con đê và người đang gia đê.
Hạ Bạch Vi ngạc đếnbot_an_cap không khép miệng.
Bức tường thịt, cô chỉ thấy trên những bức ảnh lịch sửleech_txt_ngu. Những bức ảnh về trận lụt năm 98 đãvi_pham_ban_quyen đủ khiến cô chấn động, con đê này không lớn, nhưng được tận mắt chứng kiến bức tường thịt chắn nước, sao có thể không chấn động choleech_txt_ngu được.
Mấy người đều đứng yên không nhúc nhích, lặngvi_pham_ban_quyen nhìn cảnh tượng này, nước mắt lưng tròng.
“Họ là anh hùng của chúng ta.” là người đầu tiên nước mắt.
“Nếu đê bị vỡ, lũ sẽ tràn xuống, thànhleech_txt_ngu phố bên gặp nguy . chiến sĩbot_an_cap giải phóng quân đang tính mạng của mình để cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dân.” Một bác sĩ nở nói.
Trong mắt Bạch Vi đầy sự kính trọng.
“Có người đập trúng rồi, bác , mau lên, sĩ!” Có tiếngvi_pham_ban_quyen người hét lên, rồi một chiếc cáng được khiêng , phía sau còn có mộtleech_txt_ngu người đi theo.
“Mau, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua giúp.” Trịnh Hoa hô lên, mấy người vội vàng chạy theo sau.
Phía trước y tạm thời, người bị thương được khiêng vào trong. Bênleech_txt_ngu trong cóleech_txt_ngu hơn mười chiếc giường nhỏ, vài bác sĩ đangleech_txt_ngu bận rộn, thấy được đưa đến nữa cũng rất lo lắng, nhưng tay vẫn còn bệnh nhân, không rời đi.
“Chúng tôivi_pham_ban_quyen là bác đến việnvi_pham_ban_quyen, cứ giao tôi.” Một bác namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trung niên bên trong thấy Trịnh Hoa, mặt vui mừng: “Lão Trịnh, ông đến rồi, tốt quá.”
Trịnh Hoa gật , bảo Bạch Vi theo mình, hai người còn lại tự giác đến chỗ các bệnh nhân khác đỡ.
“ phiền bác sĩ rồi.” Thấy người bị thương đã được , Trường Xuyên thở phào nhõm, đang định đi, ánh mắt bỗng dừng lại trên mặt Bạch Vi.
Là cô ấy?
Hạ Vi tậpvi_pham_ban_quyen trung xử lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vết thương cho bệnh nhân, nhận được mộtvi_pham_ban_quyen nhìnbot_an_cap, ngẩng đầu lên.
người mắt nhìn nhau, nhưng nhanh chóng dời đi, không aileech_txt_ngu nói thêm lời nào. Vị đoàn trưởng này ở đây, Hạ Bạch Vi không hề ngạc nhiên. Lúc đó, anh đã chuyến tàu đó rời , kết quả bị kẹt lại nơi này, là một chiến sĩ, chắc chắn phải tích cực gia cứu .
Cố Trường Xuyên quay người, vào bóng tốibot_an_cap bên ngoài.
Bệnh nhân được đưa đến quá nhiều, Hạbot_an_cap Bạchbot_an_cap tức lao vào . Phòng y tế tính cả người mới đến bọnleech_txt_ngu họ và sĩ khác, cộng người rộn suốt đêm, gần như không cơ hội uống nước nói chuyện, binh liên được đưa đến.
Mãi đến gần sáng mới yên tĩnh một chút.
“Tốt quá , chúng giữ được rồi!” Bên ngoài vang lên tiếng hò, rồi lại có những tiếng nức nở. Có chiến quỳ trong bùn , úp mặt khócbot_an_cap, có người ngồi bên bờ sôngvi_pham_ban_quyen không nói một . Ai nấy đều đầy đất, trên đầu, trên mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều bịvi_pham_ban_quyen che lấp hết dung mạo.
Họ đaleech_txt_ngu phần còn rất trẻ, biết là con trai của ai, làbot_an_cap cha của ai, là chồng của ai. Có người đến mức nằm vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rabot_an_cap đất bùn, có người dựa vào nhau mặc mưa ướt mặt.
Trời sáng hẳn, mưa nhỏ vẫn lất phất. Hạ Bạch Vibot_an_cap từ phòng y tế đi ra, nhìn thấy chính là cảnh này. Các chiếnleech_txt_ngu sĩ rất đông, số đều mệt mỏi rã rời, nhưng lúcvi_pham_ban_quyen này đồng loạt dậy, tiếp tục lao vào công tác cứu hộ.
Một bóng người cao lớn vẫn đang điểm danh, thân hình anh khựng lại, nếu không cóbot_an_cap người bên cạnh ngăn lại, có lẽ anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nhảy thẳng xuốngbot_an_cap nước.
“A Chính mới hai mươi tuổi, còn chưa lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ, con của doanh trưởng Tôn mới năm tuổi, lần này về biết nói sao với gia đình họ đây” Một chiến sĩ bật khóc nức .
Những bao cát trên đê đã ngăn thành công vỡ đê, nhưng cũng vì thế mà hai chiến sĩbot_an_cap bịleech_txt_ngu đi, sống chết không rõ.
“ đoàn hai, các cậu dẫn người lùng dọc hạ sông. Vệ Kiến Quân, láileech_txt_ngu xe, chúng ta đi đến những nơi xa hơn !”
Cố Trường Xuyên khàn đặc, đỏ ngầu, thốtleech_txt_ngu ra mấy này, hìnhleech_txt_ngu anh cũng lảo đảo, vội vàng đi về phía chiếc xe quân dụng duy nhất bên cạnh.
“ Cố, anh bị thươngbot_an_cap , phải bóleech_txt_ngu ngay, bị viêm nhiễm đó.” này, một cô gáileech_txt_ngu trẻ đột xông tới.
Dù đêm qua bận rộn cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữa người bị thương, gần như không giao tiếp với các bác sĩ khác, Hạ Bạch Vi vẫn nhận ra cô này. Là một bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ, hình tên là Khương Nghiên.
“Tôi phải đi, họ là của tôi, tôi phải đích thân tìm họ về.” Cố Trường Xuyên toàn không để tâmbot_an_cap vết thương trên cánh taybot_an_cap. Vệ Kiến Quân đã khởi động xe, anh cửa xe, định bước vào.
“Vậyleech_txt_ngu để em đi cùng anh, còn thể giúp tìm người, nếu tìm được thương cũng có thể cứu chữa kịp thời.” Khương Nghiên thấy anh xe, liền đuổi theo bước.
Lời nói không có lý, nhưng dứt lời, cô đã “phịch” một xuống đất, đầu óc , cảm thấy toàn thân không còn chút lựcbot_an_cap nàoleech_txt_ngu.
“Khương , được, embot_an_cap làm việc liên tục mấy ngày rồi, cơ thể không chịu nổi đâu.” Một nữ bác trung niên đến đỡ cô.
Khương Nghiên cũng cảm thấy mình yếu sức, thật sự đi nổibot_an_cap, đi theo lẽ chỉ thêm chân, không vô cùng lo lắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. “Nhưng mà”
Không có bác sĩvi_pham_ban_quyen đi cùng quả thực khôngleech_txt_ngu ổn.
Trịnh Hoa bướcbot_an_cap tới: “Để Hạ đi theo đi, cô ấy có chút thân thủ. Mọi người bận nhiều ngày rồi, cứ nghỉ trước đi, kiếmbot_an_cap đây cứ để mấy người chúng tôi .” Ông hai sĩ đi cùng mình tham gia vào vụ tìmbot_an_cap kiếm mới.
Hạ Vi đương nhiên ý kiến, đã vào lều lấy hộp cứu thương ra.
Trường Xuyên liếc nhìn cô một cái, nhớ lại cảnh tượng ở nhà ga, cũng biết cô gái này biết võ vẽ, liền gật đầu đồng ý.
“Đi nhanh lên.” Anh hô lên, Hạvi_pham_ban_quyen Bạch nhanh chóng theo .
Ghế phụ đã có người ngồi, hàng ghế sau cóvi_pham_ban_quyen hai người, Hạ Bạch Vibot_an_cap tự nhiên ngồi vào phía sau. Cố Xuyên bị kẹt ởleech_txt_ngu giữa, cánh tay bị thương vừa vặn ở bên phía Hạ Bạch Vileech_txt_ngu.
“Để băng bó cho anh trước.” hàng ghế sau của xe rộng, Hạ Bạchleech_txt_ngu đặt hộp thuốc dưới chân, lấy ra thuốc đỏ băngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gạc.
Cố Trường Xuyên cũng không câu nệ, trực xé tay áo, để lộ vết thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên trên, đã sưngvi_pham_ban_quyen đỏ một mảngbot_an_cap, ở giữa có một vết cắt rất sâu, có bị đá nhọn rạch phải.
Vệ Kiến Quân đang lái nghe thấy giọng nói này có chút quen thuộc, ngẩng đầu gương chiếu hậu, kinh ngạc : “Là cô , đồng .”
Đây không phải là con tin đã dũng cảm đấu với tội phạm ở nhà ga sao? raleech_txt_ngu là bác sĩ.
“Chào các anhbot_an_cap, lại nhau rồi.” Hạ Bạch Vi cũng không thể không đáp .
“Các cậu quen nhau à.” sĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lại cũng nhìn Hạ Bạch Vi, người của bệnh viện quân , là bác sĩ của bệnh viện huyện.
“ phải nói, các cậu không , nữ chí này lợi hại lắm” Vệ Kiến Quân định lại chiến công hiển hách của Hạ Bạch hôm .
Trường Xuyên nhíu mày, ngắt lời cậu ta: “Lái xe cho cẩn thận, chú ý tình hình bên , dừng lại ở cây cầu phía trước tìm thử xem.”
Cây cầu bị nước trôi, nhưng vẫn có nhìn thấy hình dáng. vàobot_an_cap tốc độ dòng chảy và thời gian họ bị cuốn đi, có lẽ đã bị cuốn đi rất xa. Nhưng bên cạnh cây cầu này có những tảng lớn và cây cối đổ, có thể họ bị ở gần đó.
Bạch Vileech_txt_ngu không để đến bên ngoài. Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm nhiệm vụ, mỗi người đều có phânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công , đội trưởng chỉ huy toàn bộ, những người phối thực hiện. Nhiệm cô bây băng bó vết thương cho vị “đội ” tạm thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
Dùng nhíp cẩn thận gắp những mảnh đá vụn trong vết thương ra, Cố Trường Xuyên hít một hơileech_txt_ngu khí lạnh nhưng vẫn cố nén lại. Xe cũng đã , mấy kia mở cửa xe xuốngbot_an_cap tìm kiếm xung quanh.
“Nhanh chút.” Trường Xuyên giục Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch Vi, anh cũng muốn xuống xe tìm , lòng như lửa đốt.
“Không cần giục, có họ tìm , anh cứ yên tâm, tôi sẽ làm nhanh nhất cóbot_an_cap thể.” Hạ Bạch Vi không bị thúc giục của anh làm , vẫn làm nhịp độ , đây là nhiệm vụ của cô. Người bị thươngleech_txt_ngu đã đếnbot_an_cap tay cô thì nghe lời cô, đây cũng là quy tắcbot_an_cap, dù anh có là đội trưởng cũng vô dụng.
Có lẽ cô có nghiêm khắc, Cố Trường Xuyên không nói gì nữa, quay đầu nhìn cô xử vết thương mình. Cô rất nghiêm túc, động chính xác gắp ra hết những thứ , này mới bắt khử trùng. Băng bó thìbot_an_cap rất nhanh, động gọn lẹ.
“Cô họ Hạ?” Nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại vừa bác sĩ kia gọi cô lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Hạ, Cố Trường Xuyên bất giác hỏi.
Hạ Bạch Vi gật đầu, băng bó xong. “Đúng vậy, tôi họ , anh có gọi tôi là Tiểu Hạ.”
Cố Trường Xuyên cúi , nhớ đến người vợ mà nội gả cho mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cũng họ Hạ.
“Xong rồi, đoàn trưởngbot_an_cap .” Hạ Vi cất thuốc.
Cố tức xuống , Hạ Bạch Vivi_pham_ban_quyen vội theo sau. Vệ Kiến Quân và hai chiến kia vẫn tìm xung quanh, đã khá xa. Thỉnh lại có tiếng huýt sáo vangleech_txt_ngu lên, hiệu tìm kiếm, nếu ai sống sót nghe thấy sẽ kêu cứu.
Hạ Bạch Vileech_txt_ngu thấy tay họ có bộ đàm, đang định mở miệng thì Cố Trường Xuyênbot_an_cap đã đến bên xe, trựcbot_an_cap tiếp vào .
“Tôibot_an_cap đi cùng anh.” Bên này đã có Kiến Quân và họ tìm kiếm, họ nên đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến nơi hơn chút. đã hết mưa lớn, sông vẫn chảy xiết.
Cô đuổi theo, ngồi thẳng vào ghế sau. Xe chạy đến chỗ Vệ Quân, Trường Xuyên nói với người: “Các cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm đây, tôi ra phía trước xem sao, có tình hình gì thì liên lạc.”
Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , xe khởi động, Hạ Bạch Vi trực mở cửa kính, đầu hướngvi_pham_ban_quyen ra ngoài, chú ý đến tình hình . Mưa dường như đã , trời vẫn âm u đáng sợ. Suốt đường đi đều là đá vụn, vô cùng nảy.
Cố Trường Xuyên vừa lái xe vừa chú ý ngoài cửa sổ. Hai người không ai nói lời nào, đến khi, Hạ Bạchbot_an_cap Vi kinh ngạc hét lên: “Dừng xe! Bên kia!”
Cô nhìn thấy một đen sau một tảng đá lớn.
Trường Xuyên phanh gấp, Hạ mất thăng bằng lao về phía một chút, đợi khi đứng vững lại, Trường Xuyên đã lao ra , nhảy nước. ngậpleech_txt_ngu quá lưng anhbot_an_cap, anh cũng màng đến vết trên cánh , lặn một bơibot_an_cap qua đó.
Hạ Bạch đứng trên bờ, nhìn dòng sôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chảy xiết, lại thấy anh mấy cuốn đivi_pham_ban_quyen, lòng kinh hãi. Cô nhanh chóng tìm kiếm quanh, tìm được một cái cây nhỏ đổ, gắng hết mới kéobot_an_cap được cái cây to bằng bắp tay trẻ con đến bờ, ném xuống nước.
“Đoàn trưởng Cố, nắm lấy!”
Cố Trường Xuyên đã ôm được người phía sau tảng đá, dùng sức ghì lấy , tay nắm lấy ngọn cây. Bạch Vi gắng sức kéo, nhưng không đủ . Cơ thể này dù sao cũng không phải của mình, thể có chút yếu.
“Cô không cần kéo, vững là được rồi.” Cố Trường Xuyên thấy vậy, hô lên một tiếng, một tay nắm lấy thân cây, mượn lực đó để vào bờ.
Cuối cùng, anh cũng người vào .
Hạ Bạch Vi vội vàng lên kiểm tra, là một chiến sĩ trẻ, trông chỉ khoảng hai mươi tuổivi_pham_ban_quyen, đãbot_an_cap không chút huyết sắc nào.
Cố Trường Xuyên thở hổn mấy hơi, thấy Hạ Bạch Vi đã quỳ bên cạnh A , dùng bông lau sạch dị vật trong miệng và mũi anh ta, nâng đầu A nghiêng mộtvi_pham_ban_quyen góc nhất . Anh cũng đã học quavi_pham_ban_quyen sơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu, vội vàng qua giúp đỡ.
Hạ Bạch lập tiến ép tim ngoài lồng ngực. Cả hai đều không nóibot_an_cap lời nào, nhưng tim lại nhanh như nhau, vô căng thẳng.
lần rồi lại một lần, Hạ Bạch Vi ép liên cả một phút mà anh ta có phảnleech_txt_ngu . Cô cắn răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cúi xuống làm hô hấp nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạo.
Cố Trường nhíu mày, đưa tay ngăn cô lại: “Để tôivi_pham_ban_quyen.”
Dù cô cũng là một cô gái trẻ, tuy ở đây không có ai, anh cũngvi_pham_ban_quyen phải cổ , nhưng nếuvi_pham_ban_quyen lựa chọn tốt hơn, cớ gì lại để một cô làm những việc này. Hô hấp nhân tạo anhbot_an_cap đã học qua, trong quânleech_txt_ngu đội các bác sĩ sẽ một số biện pháp sơ cứu.
Khôngvi_pham_ban_quyen cho phép bàn cãi, anh trực tiếp làm .
Có người thay thế, Hạ Bạch Vi không sáo, tiếp dùng ép tim. Hai người phối cũng khá ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý, cuối cùng hai phút nữa qua.
một tiếng, nôn ra một ngụm nước bẩn, hơi thở cũng dần dần trởbot_an_cap lại.
Cố Trường Xuyên tiếpleech_txt_ngu ngã khuỵuleech_txt_ngu xuống đất. Hạ Bạch Vi ngồi bệt xuống, cô quay đầu kiểm tra. A Chính đã cứng lại, anh ta mở mắt ra, nhưng hoàn toàn không nói được lời nào, môi đầubot_an_cap tím tái.
“Anh ấy sắp bị thân nhiệt rồi, anh ấy lên !” Hạ Bạch Vi ướt sũng, tự nhiên không áo khoác để đắp cho người chiến sĩ trẻbot_an_cap nàybot_an_cap. Cố Trường nghe vậy, lập bế Aleech_txt_ngu Chính lên. Bạch Vi mở cửaleech_txt_ngu xe, đưabot_an_cap người vàoleech_txt_ngu .
Trên xe có chăn, Hạ Vi ravi_pham_ban_quyen quấn lên người A Chính. Thấy Aleech_txt_ngu không sao, Cố Trường Xuyên cũng yên tâm. “Cô ởleech_txt_ngu trông chừng cậu ấy, phía trướcbot_an_cap tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp.”
Phía trước xe cũng không qua được, anh trực đi xuyên qua đống đá . “A Chính đã tìm được, các cậu mauleech_txt_ngu qua đây.” Lấy bộvi_pham_ban_quyen đàm ra nói một câu, anh tăng .
Doanh trưởng Tôn vẫn chưa tìm được, bước thể sẽ nguybot_an_cap hiểm đến mạng, sao thời gian đã kéo dàibot_an_cap quá lâu rồi.
Hạ Bạch Vi biết anh đi tìm người kia, cũng đuổi theo. Cơ thể A Chính dường như không ấm được, cô liền lên phíavi_pham_ban_quyen khởi động xe, bật máybot_an_cap sưởi, rồi lại lấyleech_txt_ngu ốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe để đoán anh ta.
A Chính từ từ mở mắt, thấy một cô gái đẹp đang nghiêm túc xử lý vết thương cho mình, không khỏi nghĩ mình đã chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dường như đang gặpvi_pham_ban_quyen ảo giác.
“Cô” Anh ta vừa định nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Hạ Bạch Vi đã ngắt lời: “Đừng nói chuyện, giữ sức.”
Tính mạng người này đã cứu về, nhưng trên có nhiều vết thương, may mà đều là vết thương ngoài da. Cô băng đơn giản cho anh ta. A Chính không dám lên tiếng nữaleech_txt_ngu, nhìn cô gái xinh như tiên nữ trước mắt xử lý vết thương cho mình, vành tai không khỏi lên. không chết, vị bác này đã cứu .
“Anh chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút, tay đừng cử lung , nếu khôngvi_pham_ban_quyen, cánh này anh tôi không giữ .” Sợ anh ta động, Hạ Bạch lời tàn nhẫn, nhiên, nghe vậy, anh ta sợ đến mức dám nhúc nhíchvi_pham_ban_quyen.
Vừa băng bó xong, đã nghe tiếng huýt sáo ở xa, Vệ họ đã tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến.
“A Chính, là A Chính, sĩ Hạ, A Chính không sao ?” Vệ Quân và hai kia thấy A Chính nằm trên xe, lập thở phào nhẹ nhõm, gần như mừng khóc.
Hạ Bạch Vi cất hộp thuốc, xách theo xuống xe: “Anh trông chừng cậu ấy, hai các anh, đi theo tôi.” Cô phải nhanh chóng đi tìm đoàn trưởng Cố.
Nghĩ một lát, côvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen kéo một tấm chăn từ trên xe, ôm vào đi về phía hạ lưu. “ tôi xách hộp thuốc cô!” Hai chiến đuổi theo, lạivi_pham_ban_quyen phátvi_pham_ban_quyen hiện nữ bác sĩ này chạybot_an_cap cực nhanh, người họ quanh năm luyện mà suýtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa kịp. Kiến Quân động, nhìn cảnh này cũng sững sờ.
mảnh đá vụn có nhiều mảnh rất sắc, Hạvi_pham_ban_quyen Bạch Vi cảm thấy dướileech_txt_ngu chân bị đâm , cô vẫn không dừng lạileech_txt_ngu. Đôivi_pham_ban_quyen có đã rách nát, giày vải này đế quá mỏng, vải cũng đủ bền.
Nhưng mơ hồ thấy được đoàn trưởng Cố, đang ôm một người đi một cách khó khăn. màng đến cơn đau, vàng chạy tới.
Sắc mặt Cố Trường Xuyên thất bại, mặt đau đớn.
Người tắt thở rồi.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước đi nặng nề, mắt biết là hơi nước hay nước mắt.
“Đoàn trưởngleech_txt_ngu Cố” Vừa nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy vẻ mặt này của anh, tim Hạ Bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi thắt lại, về phía người trong lòng anh.
Ngực áo một mảng máu lớn, nhuộm đỏ cả quần áo, mặt không một chút huyếtleech_txt_ngu sắc. Cô đưa tay lên mũi anh . Lạnhbot_an_cap ngắt, như thật sự không hơi thở.
Cô nhanh chóng lên vị trí ngực anh ta, và , khẽ : “Đặt anh xuống trước, nằm thẳng, nhanh lên! Anh ấy vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở!”
vẫn còn, tuy rất .
Nghe vậy, Cố Trường Xuyên gần như theo bản năngleech_txt_ngu ngồi xổm xuống, chuẩn bị đặt ngườileech_txt_ngu xuống đất. Hai người cũng đãvi_pham_ban_quyen đuổi tới, thấy vậy vàng dọn dẹp đá vụn, cởi áo khoác trải xuống đất.
Hạ Bạch Vi mở hộpleech_txt_ngu y tế, lúc lấy hộp cứu thương này cô đã hiện ra, trong ngăn của nó có mấy cây kim bạc. đó cô còn tò mò, này không mấy thânleech_txt_ngu thiện ybot_an_cap, trong hộp tế thế này khôngvi_pham_ban_quyen thể nào có kim bạc. lẽ bác sĩ nào để vào, cô cũng không nghĩ nhiều, lấy đi , bây giờ lại có tác dụng lớn.
Cô chậm trễ, kim bạc ra, kim đâm vào Nhân trung của bệnh nhân, một kim nữa vào huyệt quan, kim thứ vào huyệt Tố liêu Cô không dám mạnh, ba người cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạivi_pham_ban_quyen càng im phăng .
Cổ họng Cố Trường Xuyên khẽ động. “Anh ấy đãleech_txt_ngu tắt thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồivi_pham_ban_quyen.”
Anh biết bác sĩ Hạ đang cố gắng hết cứu chữa, anh đãvi_pham_ban_quyen xác nhận đi xác lại, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tắt thở rồi, e rằng cũng chỉ là vô ích. thấy bác sĩ Hạ ướt sũng, bờ vai gầy yếu lên vì động châm kim, đôi mắt cô đỏ , sắc tái nhợt. cô cũng tung, trên tránnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết là hôi bùn, từng giọt từng giọt chảy xuống.
Dù lúc này có thảm hạileech_txt_ngu đến đâu, vẻ mặt cô lại vô cùng tập trung, thậm chí theo một chút ma , dường như người không lại, cô cũng không thoát ra được. Anh không kìm được mà lên tiếng, không muốn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có gánh nặng tâm lý.
“Im đi! Tôi nói cứu được là cứu được!” Hạ Bạchvi_pham_ban_quyen Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quát lên, một kimvi_pham_ban_quyen nữa đâm xuống.
Ngực vẫn rỉ máu, nếu không cầm máu kịp thời, cứu cũng sẽ chết vì mất máu.
chiến sĩ còn lại không dám lên tiếng, họ cũng nhận bác sĩ này ám ảnh rồi. Ngực của doanh trưởng Tôn không thấy phập phồng, rõ đã chết rồi. Nếu không cứu sống được, họ sự lo lắng cho trạng thái của nữ bác sĩ này.
Chỉ một giây sau, ba ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trợn .
Họ nhìn thấy của doanh trưởngvi_pham_ban_quyen Tôn, nơi vốn đang rỉ máu, đột nhiên chảy.
Máu, đã cầm lại rồi sao?
là do người đã chết hẳn rồivi_pham_ban_quyen?
“Cạy miệng anh ấy ra, nhanh!” Hạ Bạch vẫn chưa từ bỏ, cô gầm , lập tức một viên thuốc từ hộp ra.
Xuyên có chút thất . Cô gái này, cô ấy thật sự bao giờ từ bỏ bất khả năng nào là nhỏ nhất.
cô nói vậy, anh hoàn hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhanh chóng cúi xuống, một tay giữ cằm của doanh trưởng Tôn, cạy miệngleech_txt_ngu anh taleech_txt_ngu ra. thuốc được đưa vào miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một chiến khác vội mở bình trên người đổ vào mộtleech_txt_ngu ngụm.
Nước không nuốt xuống được, Hạ Bạch Vi trực tiếp đầu anh ta lên, ép dòng nước xuống. Tiếp , cô chóng lùi sang bên, vạch áo anh ta ra, tìmbot_an_cap huyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở bụng ấn mạnh xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cố Trường đang nângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cằm Tôn Vĩ Quang, con ngươi conội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, tay bất đưa lên mũi anh ta. “Cóvi_pham_ban_quyen có hơi thở ”
Hai sĩ còn lại cũng vui mừng, lập tức tới: “Người cũng dần ấm lên rồi.”
Bạchleech_txt_ngu Vi ngồi phịch xuống đất, bất giác nhắm mắt , khóe miệng nhếch , không biết là đang khóc đang cười.
“Bác sĩ , cô hại , ngay cả người cô cũng cứu sống được” Một trong hai chiến sĩ đã bật khóc.
Hạ Bạch mắt , lau khóe mắt, phào nhẹ , rồi cười.
“Bác sĩ Hạ, cảm ” Cố Trường Xuyên vẫn đang ngồi xổm, gật với Hạ Bạch Vi, đôi lạnh lùng lúc cũng hơi hoe đỏ.
Cô đã cố cứu chữa, mà vừa rồi cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đã tắt thở, suýt nữa làm lỡ điều của . Rõ ràng đã không còn hơi , chỉ châmvi_pham_ban_quyen mấy mũi kim mà đã kéo người từ cõi chết trở . Cố Trường Xuyên liếc những cây kim bạc, khẽ nheo mắt.
“Anh ấy chỉ thời hồi phục hơi thở, vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nhanh lên, chúng ta phải đưa anh về trại ngay, tình cần phẫu .” Hạ Bạch Vi không dám chậm , vàng đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậyleech_txt_ngu.
Nàoleech_txt_ngu ngờ mất bằng, đầu óc choáng váng, may mà một bàn tay to lớnbot_an_cap đã kịp thời nắm lấy, đỡ lấyleech_txt_ngu cánh taybot_an_cap cô. “Bác sĩ Hạ, cô không sao chứ.”
Bạch trấn tĩnh lại, dưới chân đau nhói, một đứng . Cố Trường Xuyên đầu, giày củaleech_txt_ngu côvi_pham_ban_quyen đã rách một mảng, bên trong còn rỉ máu, không khỏi mày. “Cô xử lý vết thương của trước đi, tôi gọi người qua giúp.”
Hạ Bạch Vi gật : “Bảo ngườivi_pham_ban_quyen mang một cái cáng qua đây, anh ấy không thể cử động, phải cẩn thận.” Biết anh có bộ đàm, Hạ Vileech_txt_ngu không lo lắng. Cố Trường Xuyên lậpleech_txt_ngu tức gọi Kiếnvi_pham_ban_quyen Quân.
Bên này Vệ Kiến Quân đã gọi người đến, đang đưa A Chính lên cáng, mấy sĩ hộ tống rời . Nghe đoàn trưởng gọi, cậu vội người, nhau mang cáng chạy về phía lưu.
Hạ Bạch Vileech_txt_ngu ngồi ngơi, thấy mộtleech_txt_ngu cái cáng được khiêng đến trước mình, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩn ra. “Không cần khiêng , tôi chỉ bị thương lòng bàn chân , đi được.” không yếu đuối đến vậy. thương một đã được khiêng về , cô còn mặt mũi nào nữa.
“Nằm lên , cô là bác , cô phải giữ sức, đợi về đến trại mới có thể cứu nhiều người hơn.” Thái độ của Trường Xuyên rất quyết.
Bất dĩ, Hạ Bạch Vi được hưởng đãi ngộ thương binh một , cùng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng Tôn được khiêng về trại. Hai người bị cuốn trôi đều đã cứu , nhân viên cứu lập nhẹ nhõm hẳn. Hai binh sĩ đi cứu hộ theo không ngớt khen ngợi y thuật của bác sĩvi_pham_ban_quyen Hạ, chỉ nói rằng chính sĩ đã cứu sống doanh trưởng Tôn đã tắt thở, nhưng không rõ đã cứu như thế .
Cố Trường sắp xếp cho nhân viên hộ nghỉ ngơi, còn mình đến phòng y tế tạm thời. Phòng y tế vẫn đông nghẹt người. người bị thương cũngvi_pham_ban_quyen được đưa đây. Ngoàivi_pham_ban_quyen Vi, sáu sĩ lại đều bận túi , nhưng thấy thươngleech_txt_ngu binh nặng hơn, tự nhiên phải ưu .
Lúc doanh trưởng Tôn được đưa đến, bác sĩ Trịnh lập tức chạy tới, cùng lúc còn có viện trưởng Lưu Thường Thanh của bệnh viện quân . Lưu Thường Thanh là một chuyên giabot_an_cap khoa, thấy vết của Tôn Quang, liền cảm thấy không ổn, vội đẩy người phòng phẫu thuật.
Phòng thuật cũng dựng , một thiết bị cồng kềnh, đơn sơ. Sauleech_txt_ngu một hồi kiểm tra, sắc mặt Lưu Thường Thanh được tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. “Gan và lá lách đều bị vỡ. Với điềubot_an_cap kiện hiện , dù ở bệnh viện, ca phẫu thuật này cũng cùng nguy hiểm.”
Phẫu mở lồng , lại trong điều kiện đơn sơ như vậyleech_txt_ngu, Lưu Thường Thanh cũng đã làm vài , lúc này cũng cảm chân mềm . Mấy bác sĩ khác nghe vậy cũng có chút tuyệt . đều muốn nói bỏ cuộc đi, ca phẫu thuật này không thể làm được.
“Viện trưởng Lưu, các nhất định phải cứuleech_txt_ngu anh ấy, dù thế nào cũng phải thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ .” Cố Trường Xuyên vậy, lông mày nhíu chặt lại. Anh đã nhận ra từ thái độbot_an_cap của viện trưởng Lưu rằng năng thành công củabot_an_cap phẫu thuật không lớn.
“Dù chỉ tia hy vọng.” Anh nóivi_pham_ban_quyen thêm mộtleech_txt_ngu câuleech_txt_ngu, mặt đầy vẻ khẩn cầu. Dù chỉ còn tia hy vọng, cũng không thể từ bỏ.
Hạ Vi đã lý vết thương dưới chân, nghe viện trưởng Lưu nói vậy, cũng cảm thấy rất khó khăn. Với kiệnvi_pham_ban_quyen y đại, tình huống này vẫn còn hiểm, huống như thế này. Y học phương thờileech_txt_ngu đại này ở Hoa Quốcbot_an_cap vẫn đang trong giai phát , loại phẫu thuật lớn này, một viện e rằng cũng không có mấyvi_pham_ban_quyen bác sĩ từng .
Cô đã phẫu thuật mở lồng , nhưng cũng không trọng đến vậy. Nhưng, giống như lời trưởng Cố nói, người đã khó khăn lắm mớivi_pham_ban_quyen về, có thể bỏ cuộc? Không thể vì hiểmbot_an_cap mà từ bỏ phẫu thuật, còn một tia hy vọng, làm sĩ, từ bỏ.
“Không phải tôibot_an_cap không cứu, mà là hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn khôngvi_pham_ban_quyen có khả năng thành công, anhleech_txt_ngu ấy lại mất quá nhiều.” Viện trưởng Lưu chút khó xử, ca phẫu thuật này, ông không có chút hy thành công nào.
“ biết nhóm máu của anh ấy, các chiến sĩ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều nhóm máu của mình, tôi sẽ tổ chức họ hiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máu.” Cố Trường Xuyên quyết ngay tức: “Viện , ơn, dù chỉ còn một tia hy vọng, chúng ta không thể từ bỏ, anh ấy là anh hùng chúng ta.”
Lưu Thường răng, gật : “Được, lão Trịnh, ông vào giúp tôi, còn có Khương .”
Khương Nghiên đã nghỉ ngơi hai tiếng, lúc này đã phục lực, viện trưởng Lưu bảo mình làm phụ mổ, lập tức phấn chấnleech_txt_ngu hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên. “, thưa viện trưởng.”
Bên phía Trịnh có chút do dự, ông không trả lời, mà quay đầu nhìn vềvi_pham_ban_quyen phía Hạ Bạch Vi: “ Hạ, cháu thấy có phần trăm thành công?”
Hoa hỏi vậy, mọi đều kinh ngạc, cùng nhìn về phía Hạ Bạch Vi. Một người đã nghe các sĩ cứu hộ nói, doanh Tôn lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóvi_pham_ban_quyen đã , là do bác sĩ Hạ này cứu về. Nhưng, ấy còn trẻ như , có lẽ doanh Tôn lúc đó thật vẫn còn thở, cô chỉ là may mắn ?
cũng nhìn sang, cô không đến vị bác sĩ Hạ này lắmvi_pham_ban_quyen. cô ấy còn trẻ hơn cảleech_txt_ngu mình, trưởng Trịnh nể mặt cô ấy rồi. “Trưởng khoa Trịnh, phẫu thuật lớn vậy, viện trưởng Lưu còn nắm chắc, sao ông lại hỏi ?” Cô là người thẳng tính, trực tiếp hỏi luôn.
Cố Trường Xuyên lúc này đưa mắt nhìn Hạ Bạch Vi, anh không nói gì, nhưng dường như đang trả lời của cô. Bất giác, anh cũng muốn nghe ý của cô.
“ người không hiểu đâu, Hạ đã tham gia công tác cứu ở huyện, tôivi_pham_ban_quyen dám nói, của cô ấy còn hơn tôileech_txt_ngu. Để cô ấy chính, không chừng tỷ thành công còn cao hơn.” Trịnh Hoa bênh vựcleech_txt_ngu Bạch Vi, ôngvi_pham_ban_quyen đã thấy cô phẫu thuật, thủ pháp rất vững, khiến ông thấy hổ.
Cũng không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông thường viện trưởng Lưu. Lưu Thường Thanh có thể đảm nhiệm chức vụ viện trưởng bệnh quân đội, còn là giáo viênbot_an_cap của trường Quân y số 2, cũng là người tài. Nhưng là một bác sĩbot_an_cap, ông vô cùng rõ về trình độbot_an_cap y tế hiện , những bác sĩ ở tuổi họ đa phần đã học qua ít Trung y, sau này Tây y phát triển, được cử đi học thêm vài . Có thểvi_pham_ban_quyen nói, hoàn toàn chưa được một hệleech_txt_ngu thống, thậm chí không số bác sĩ trẻ đi về.
, trong môi này, những thứcbot_an_cap dunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học về nước đa phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ không xuất hiện ở đây. chưa baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ coi thườngbot_an_cap kỳ người trẻ nào, người trẻ hơn, giỏi vận hơn.
“ có thể, cô ấy còn vậy! chuyện liên quan đến tính mạng con .” Khương Nghiên thấy trưởng khoa Trịnh có chút hồ đồ. Ông sợ không phải muốn đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ của bệnh viện nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net danh, nên cố ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy.
Hạ Bạch Vi là đi cùng Trịnh Hoaleech_txt_ngu đến, mọi đều cho côvi_pham_ban_quyen là bác sĩ của bệnh viện Nhân dân huyện. Không bác sĩ của quân đội, cứ thích mang tư lợi, hoàn không hiểu rõ tình hình.
“Y thuật không liên đến tuổi tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người có thiên phú, từ nhỏ thành danh, không có thiên phú, cả đời cũng không nổi danh được.” Trịnh Hoa thì thoángbot_an_cap , từ chứng kiến y thuật của Bạch Vi, ông đã luôn rõleech_txt_ngu này.
Nghiên thầm khinh bỉ: Thấy chưa, cô đã nói mà, khoa đây vì muốn nổi danh! “Viện trưởng Lưu, quyết định phẫu thuật, chúng ta nên nhanh chóng lênbot_an_cap, tính con quan trọng, sao có thể trở thành đạp cho người thành danh .” Nghiên vội vàng thúc .
Trịnh Hoa: “” Ý của tôi không nên xét hùngvi_pham_ban_quyen qua tuổi tác, chứ phải muốn danh.
Lưu Thường Thanh gật đầu, cũng không một côvi_pham_ban_quyen gái có thểleech_txt_ngu kiến gìbot_an_cap. “Lão Trịnh, ta nhanh lên đibot_an_cap.”
Trịnh Hoa còn nói, bên Hạ Bạch Vi đã mở : “Năm phần. Nếu để mổ chính, có năm phần chắc .” Hạ Bạchvi_pham_ban_quyen Vi nói thật, cô nhậnvi_pham_ban_quyen ra viện trưởng Lưu hoàn không có chút chắc chắn nào. Nếu ở viện quân đội, điều kiện khôngbot_an_cap tiên tiến bằng, cô làm thuật cũng có bảy phần chắc . điều kiện hiện tại, chỉ có nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần. Dù saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng là người mình cứu về, là một anh hùng cứu nạn như vậy, côvi_pham_ban_quyen cũng không để ấy rõleech_txt_ngu ràng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hybot_an_cap vọng sống lại hy vô ích.
“Năm phần? Ha, sĩ Hạ chưa chắc đã quá coi bản thân rồi.” Khương Nghiên cảm buồn cười, người này nổi đến phát điên rồi sao. Thầy cô, viện trưởng , cònleech_txt_ngu không dámbot_an_cap nói có chắc chắn, cô ta tưởng mình là ai?
“Cô gái, đây tính mạng con , trò đùa. Trịnh, ông giàleech_txt_ngu rồi hồ đồ rồi, theo gây rối?” Lưu Thường Thanh có chút tức giận, y ông không phải hàng đầu trong nước, nhưng cũng coi như có chút tựu, ông còn dám có năm phần chắc chắn. Theo ông, được hai hy vọng là lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Trịnh còn muốn phản bác, bên này Cố Trường độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn về phía Lưu Thường : “Viện trưởng Lưu, không thể , nếu không bác Hạ, doanh trưởng Tôn e rằng sớm tắt thở rồi. Thời gian đợi ai, hay là thế này, để bác sĩ Hạ cùng vào hỗ trợ.”
Trường Xuyên nói vô cùngbot_an_cap thành khẩn, anh biết bác sĩ Hạ nói như vậy rất khó khiến ta tin. Nếuleech_txt_ngu không phảibot_an_cap tận mắt kiến thuậtvi_pham_ban_quyen của cô, e rằng anh cũng không dám . có thể để sĩ Hạ cùng vào phòng phẫu thuật, không chừng còn có thể đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sắpvi_pham_ban_quyen xếp như là tốt nhất.
“Đúng vậy, để Tiểu Hạ cũng giúp, vẫn mổleech_txt_ngu chính, như vậy được ?” Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoa cũng vội vàng nhượngleech_txt_ngu bộ một .
Lưu Thường Thanh thấy cả hai ngườivi_pham_ban_quyen đều , độtvi_pham_ban_quyen nhiên cảm thấy bácbot_an_cap này khôngleech_txt_ngu phải là có bốileech_txt_ngu cảnh xa gì đó chứ, Trịnh nói giúp côbot_an_cap thì , ngay cả đoàn trưởng Cố cũng hùa theo. Nhưng mặt của haivi_pham_ban_quyen người này, cũng thể không nể.
“Được rồi, đừng gây thêm rắc rối là được, nhanh chóng chuẩn bị.”
Khương Nghiên còn muốn nói gì , cuối cùngvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen nói ra, dù sao có chừng, bác sĩ Hạ cũng không dám gây rối.
Trước khi vào thuật, Hạ Bạch Vi liếc nhìn Cố Trường , khẽ gật đầu cảm ơn: “Anh đừng căng , tôi sẽ cố gắng hết sức.” Tuy không phải mổ chính, nhưng cô sẽ quan sát, chỉ tình hình không , côvi_pham_ban_quyen tuyệt sẽ không ngồi yên.
“Cảm ơn.” Giọng Cố Trường Xuyên trầm thấp, tâm trạng căng thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dườngbot_an_cap như cũng dịu đi chút.
Trong phòng thuậtbot_an_cap, Khương Nghiên Trịnh Hoa làm phụ , Hạ Bạch Vi tạmleech_txt_ngu không có đất dụng võ, cô đứng một bên sát.
tác chuẩn bị phẫu thuật hoàn tấtvi_pham_ban_quyen, Lưu Thường Thanh hít một hơi thật sâu, cầm dao rạch một đường chính xác. Rất nhanh đã tìm ganleech_txt_ngu và lá lách. Chỉ là khi chúng ra trước mắt, mấy người không khỏileech_txt_ngu hít một hơi khí lạnh. Mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độ vỡ còn nghiêmleech_txt_ngu trọng họ dự rất nhiều.
Bàn tay vốn vững Lưu Thường hồi lâu không dám động, trán đã lấm tấm mồbot_an_cap hôi.
Hạ Bạch Vi cũng quan sát tình hình, cô thì cảm thấy cũng ổn. Tuy vỡ khá nhiều, nhưng đềuleech_txt_ngu không quá sâu, vẫn có thể khâu lại được, không cần cắt bỏ. Chỉ xung quanh hai quan này có rất nhiều mạch , còn ống mật, ruột và các mô khác, muốn khâu lại hoàn toàn cầnleech_txt_ngu tốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất nhiều thể lực và tinh thần. nữa chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể làm tổn thương các quan khác, thậm còn có khả chảy máu trởleech_txt_ngu lại.
“Vùng này thương quá gần nhau, cắt bỏ, những chỗ khác khâu lại.” Lưu Thường Thanh khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình , đưa phương án. Có hai ráchvi_pham_ban_quyen quáleech_txt_ngu gần nhau, hoàn toàn không thể lại được. Tuy cần phải cắt bỏ, là phương ánbot_an_cap tốt nhất rồi.
“Không cắt bỏ, trí này quá , nếu sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cơ .” Hạ Bạch vội lên tiếng. Nếu chỉ là một phần rất nhỏ, hồi phục tốt không hưởng đến sinh hoạt. Nhưng một mảng lớn như vậy, với trình yleech_txt_ngu tế vàbot_an_cap điều kiện chăm sóc hiện tại, toàn khôngbot_an_cap có khả năng hồi phục hoàn toàn, người này không chỉbot_an_cap phải rời quân ngũ, thậm chí còn bị suy miễn dịch, rối loạn chức năng lá lách và dạ dày, ảnh hưởng trọng đến cuộc sống hàng ngày.
“Cô nói hay lắm, hai chỗ này vết thương nhau nhưvi_pham_ban_quyen vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại còn bị dập nát nặng, khâu lại thếbot_an_cap nào ?” Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên lườm cô một cái, muốn cô im miệng. “Cắt bỏvi_pham_ban_quyen phần môleech_txt_ngu lách, ít nhất ảnh hưởng đến tính , là phương pháp phẫu thuật và an toàn nhất.”
Cắt bỏ, an toàn hơn khâu lạivi_pham_ban_quyen rất nhiều. Khương Nghiên cảm thấy Hạvi_pham_ban_quyen Vi hoàn toàn không hiểu gì mà nói bừa.
Hoa thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ đến kỹ thuật khâu vá Hạ Bạch Vi, quayleech_txt_ngu đầu hỏivi_pham_ban_quyen: “ có chắc chắn ?”
Họ không được, không có nghĩa là người khác không làm được. tay của Hạ Bạch Vi , ông đã từng chứng kiến, lại còn làm rất mỉ và túc.
“ phần chắc chắn.” Hạ Bạch Vi cũng không giấu , dù sao cũng là tính mạng con người.
“ Tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin thật đấy, xin cô đã làm qua mấy ca phẫu thuật rồi mà ởbot_an_cap đây khoác lácbot_an_cap vậy.” Lưu Thường cảm thấyleech_txt_ngu để cô vào là một quyết sai lầm. Sau khi làm sạch thương, bị làm theo phương của mình.
Hạ Bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi có khôngbot_an_cap nói nên lời. thế kiavi_pham_ban_quyen, đã làm không ít phẫu thuật, nhưng ở thế giớibot_an_cap này, chỉ làm vài ca lúcvi_pham_ban_quyen cứu trợ ở , thực sự không có sức thuyết phục.
“Lão Lưu, ông nên cho người trẻ một . Hay thế này, chúng ta khâu những chỗ khác trước, chỗ này để bác sĩ Hạbot_an_cap, có chúng ta trông chừng, nếu thật sự xảy chuyện thì cắt bỏ ngay.” Trịnh Hoa tâm trạng khá định. Ông có thể hiểu suy nghĩ lão Lưu, lúc đầu ông gặp Hạ phải cũng tin tưởng sao? nên ông chỉ có cố gắng giành lấy cơ .
“Đây cũng không phải để cô luyện tay, lỡ như lúc đó không kịp, trưởng Trịnh, nếu xảy ra vấn đề, ông có thể chịu trách nhiệm không?” Khương không thể nhìn nữa, dựa vào đâu mà một bác không biết từ đâu chui ra lại có thuật khó khăn như vậy? Trông còn trẻ hơn cô, cô học y bao năm cũng chưa từng làm ca phẫu thuật như thế. Hơn nữa, trong tình huống này, cô chí không dám. Hạ Bạch Vi sao lại dám?
Lưu Thường Thanh vốn trong lòng đã không chắc , nghe Trịnhleech_txt_ngu Hoa cứ mãi tiến cử bác sĩ Hạ kia, cũng giận, dường như hờn dỗi nói: “Nếu ông cứ mãi tiến cử ấy, xảy ra bất kỳ vấn gì, ông chịuvi_pham_ban_quyen trách nhiệm.” Ông倒要看看, cái cô Tiểu Hạ đó rốt cuộc có bản lĩnh gì!
“Được, chịu trách nhiệm. Tiểu Hạ, đừng căng thẳng, lát nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ mạnh dạn làm.” Trịnh Hoa còn an ủi Hạ Bạch Vi một câu.
Hạ Bạch Vi gật , cô sẽ để trưởng Trịnh thất vọng. Đồng lại có chút cảm động, cô và ông chỉ mới làm việc chung vài ngày, không ngờ trưởng khoa lại tin tưởng cô như vậy.
Lưu Thanh đã bắt đầu lại vết thương, mọi người đều thẳng theo. Hạ Bạch Vi ra, củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu Thường Thanh khábot_an_cap vững, vẻ rất tập trung, dường nhưleech_txt_ngu không còn bất kỳ sự xao lãng nào, toàn tâm toàn ý vào con dao mổ mình.
Nhưng vết thương quá nhiều, lại là công việc tỉ mỉ như vậy, tinh thần tập trung cao độleech_txt_ngu một tiếng hồ, ông đã có chút nổi. Dù sao nhữngvi_pham_ban_quyen ngày này làm việc liên tục, bản thân ông cũng đã khoảng nămleech_txt_ngu mươi tuổi, lực không bằng người trẻ. Khương đã lau mồ cho ông lần.
một tiếng hồ này, công việc vá mới được chưa đến mộtbot_an_cap nửa. Khi đến một sâu, trạng thái của ông rõ ràng đãleech_txt_ngu thay đổi. Ngay Hoa cũng cảm nhận được.
“Lão Lưu, hay là để học trò của ông làm một chút đi, ông mệt quá rồi.” Ông chỉ vào Nghiên.
Khương Nghiên giật mình, nhìn vết thương đó, cổ họng đầu nghẹn lại. Cô cóleech_txt_ngu chút không dám. thấy thầy thể lực không đủ, cô rấtbot_an_cap muốn giúp. Là một người thầy thuốc, không thể có suy nghĩ không dám, nếu dám ra tay, làm sao có tiến bộ? Cô hít một hơi, nói theo: “Thầy, một đi, để con làm.”
Lưu Thường Thanh thật sự chút không đỡ nổi, trình độ của Khương ông vẫn biết, kỹ thuật khâu vábot_an_cap ổn, lát, liềnvi_pham_ban_quyen chuẩn bị giao cô.
ngờ, ông vừa buông tay, còn chưa giao lại, một bên cạnh đột nhiên bắt đầu rỉ máu. “Không xong rồi, lại bắt đầu máu! Nhanh, chuẩn bị túi máu.”
Khương Nghiên đến mặt mét, cô chưa ra tay mà đã chảy máu rồi. Đây là chuyện rất nguyleech_txt_ngu hiểm. Hơn nữa nhịp tim của bệnh bắt đầu không địnhleech_txt_ngu. Hạ Vi bên này vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy túi máu ra treo lên. Đây là do một y tá vừa mang vào, bên ngoàivi_pham_ban_quyen có không ít binh sĩ đang hiến máu.
“ được, máu cầm lại được.” Lưu Thanh có chút hoảng loạn, loay hoay một lâu mà máu vẫn không cầm được. Nếu cứ chảy máu như vậy, không cầnvi_pham_ban_quyen đợi đến phẫu kết thúc, bệnh nhân sẽ mất mạng.
“Để tôi thử.” Bạch Vi nhanhvi_pham_ban_quyen chóng đi lấy kim bạc, nhưng lại chút do dự. Châm cứu cầm máu là y, thấy cô cầm bạc, Trịnh như thấy được dự cô, khẽ gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
“ không phải là kim bạc của lão Lưu ông sao?” Trịnh Hoa nhìnbot_an_cap về phía Lưu Thanh. Lưu Thường Thanh xửvi_pham_ban_quyen lý chảy máu, nhắc kim bạc, không biết đến gì, nuối nói: “Nếu có biết phương cứu cầm máu thì tốt rồi, tiếc quá Kỹ thuật đó, sớm thất .”
Hạ Bạch Vi nàyvi_pham_ban_quyen cũng không dovi_pham_ban_quyen dự nữa, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tính mạng con người. “ biết.”
Nói xong, trực đi qua, một kim đâm xuống. người dường như chưa phản ứng . Lại mấy kim nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một thao tác của Bạch Vi khiến mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người mắt hánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mồm. Hơn nữa, kỳ diệu là, máu vậy mà đã cầm lại.
Hoa vô cùng kích động, quả nhiên ôngleech_txt_ngu không nhìnvi_pham_ban_quyen Hạ Bạch Vi. So với Tây ybot_an_cap, thực ra ông càng thích Trung y hơn, chỉ tiếc là bây giờ Trung y bị đàn áp, bao nhiêu y vì thế mà mất mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hạ Vi thấy máu đã cầm lại, lập tức nói với Khương Nghiên: “Bác Khương, ra tay đileech_txt_ngu chứ.” đã cầm lại , sao bác sĩ Khương này còn bắt .
Khương Nghiên hoàn hồn, tay lơ lửng không , không dám xuống.
“Sợ gì chứ, sau này cô sẽ còn gặp nhiều hơn. Nếu cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm, để làm.” Bạch .
Lưu Thanh cũng đã hoàn hồn, nhịp tim bệnh đã hồi phụcleech_txt_ngu, không khỏi liếcvi_pham_ban_quyen Hạ Bạch Vi. Trong tay cô vẫn cầm kim bạc, vẻ mặt rất bình , hoàn toàn không giống một bác sĩ nhỏ đến quan sát phẫu thuật, mà giống một giáo viên, đangvi_pham_ban_quyen âm thầm giám sát học sinhbot_an_cap làm phẫu thuật.
“Khương Nghiên, tay lên.” Lưu Thường Thanhvi_pham_ban_quyen nếu khôngvi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap thật thể lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không , ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình ra tay rồi, cũng quát Khương Nghiên một . Ngay đó lại liếc Hạ cây kim bạc, hai mắt nhiên lóe lên một tialeech_txt_ngu sáng, khẽ đầu phát hiện, như đang che sự động trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng.
“Tôi tôi được” Khương Nghiênbot_an_cap cắn răng, dường như cũng gồng mình lên. Cô thể bị Hạ Bạch Vi , cô làm được, đây cũng cơ rất tốt.
Cô cuối cùng cũng ổn định lại tinh , nhanh chóng khâuvi_pham_ban_quyen lại. Chỉ , rốt cuộc tay không vững bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu , không được đẹp lắm, xiên xiênbot_an_cap vẹo vẹo. May mà đạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiêu chuẩn.
Hạ Bạch Vi nhìn chằm chằm cô, không nhúc nhích.
Nửa tiếng , còn hai đường khâu nữabot_an_cap, Khương Nghiên đã mệt đến mức tay không nhấc lên nổi. người cô cứng đờ, tim gần như ngừng . vết khâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mình so với của , lại mất tin. vào đó là nửa tiếng đồng độ cao, tâm lý cuối cùng cũng sụp đổ.
“Không được, tôi làm được nữa”
Lưu Thường Thanhvi_pham_ban_quyen đã chuẩn bị tiếp , làm Nghiên rồi, ông một lãobot_an_cap già cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút nổi. Bây giờ nghỉleech_txt_ngu một lát, ông cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy mình vẫn cònbot_an_cap làm được.
“ Lưu, chút cuối cùng này cứ thẳng cho Tiểu đi, nghỉ .” Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoa trực tiếp lấy cụ trong tayleech_txt_ngu Khương Nghiên đưa cho Hạ Bạch Vi.
trước đây, Lưu Thường còn có thành kiến, nhưng vừa thấy thủ pháp máu củaleech_txt_ngu Bạch Vi, ông bây giờ lại dễ chấp nhận hơn. Hơn nữa, đã sớm nói rồi, hai chỗ cuối cùng đó giao cho . Nhìnvi_pham_ban_quyen vẻ mặt và trạng thái cô, luônvi_pham_ban_quyen rất ổn định, suốt quá trình côleech_txt_ngu không hề có chút căng thẳng nào.
Lưu Thường cũng coi như . Người bình thườngleech_txt_ngu dù chỉ làm phụ mổ, không mình ra tay, cũng không thểbot_an_cap duyleech_txt_ngu trì được trạng bìnhleech_txt_ngu tĩnh suốt cả quá trìnhbot_an_cap vậy. “Vậy cô làm cẩn thận vào.”
Ông thậm chí có chút mong đợi. sĩ Hạ này rõ ràng là biết Trung y, lại rất tinh thông, chỉ không biết trình độ Tây y của cô thế nào.
Được đồng , Hạ Bạch Vi tự nhiên cũng không lề mề, trực tiếp cầm lấy dụng cụ, khẽ cúi , chuyên làm việc.
Hạ Bạch Vi tập trung cao độ, đầu không hề ngẩng lên, cần dụng cụ gì chỉ đưa tay hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khương Nghiên lần đầu tiên nghe cô yêu dụng cụ, còn ra lúc rồi mới vội vàng đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới.
Mọi ánh mắt đều dồn vào đôi tay của Hạ Bạch Vi.
Đôi tay ấy vững đến kinh ngạc, khâu vừa đều vừa đẹp, tinh tế vô cùng. nói, đẹp hơn nhiều so những mũi khâu của viện Lưu. Họ thậm chí không cảm nhận được căng thẳngbot_an_cap nào từ cô, chỉ thấy một sự ung dung, điềm tĩnh đếnbot_an_cap lạ.
Khương Nghiên nhìn đến ngẩn ngơ.
Dáng vẻ này đâu giống người chưa từng làm thuật? Rõ ràng là mộtleech_txt_ngu “ ”, kỹ thuật lại còn vô cùng tinhbot_an_cap . Còn tốt hơn cả cô làm nữa. Phải biết rằng viện trưởng Lưu đã là bác sĩ nổi tiếng nhất toàn tỉnh, kinh qua khôngleech_txt_ngu bao nhiêu ca mổ rồi.
Rốt cuộcvi_pham_ban_quyen cô ấy học từ đâu vậy? Và làm sao cô ấy sự bình tĩnh tuyệt thế?
Ánh mắt của mọi người không dám chớp, thể đang ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật.
Cô bắt đầu khâu hai vết rách khó nhằn . Động tác của khiến Khương liên tưởng đến những tiểubot_an_cap thưbot_an_cap các xưa đang thêu hoa, vừa tự tin lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa tao nhã. Mặc dù mắt me be bét, nhưng hề ảnh hưởng đến khí của .
Cuối cùng, bước cuối cũng hoàn tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hoàn hảo đến khiến người ta trầm trồ.
Lưu Thường không nói gìleech_txt_ngu cho phải, vẫn Hạ Bạch Vi lên tiếng trước: “Chuẩn kết thúc thôi.”
Bên trong đã sửa chữaleech_txt_ngu xong, quan sát thấy không cònbot_an_cap xuất tình trạng bất thường nào khác, tự nhiên phải cơ quan về trí cũ và khâu lại lồng ngực.
Nhưng Hạ Bạchbot_an_cap Vi xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà chẳng ai nhúc . dứt không đợi nữa, trực tiếp tiếp tục thao tác. Cô đã làm liên tục suốt một tiếng hồ, nhưng hơi thở vẫn đều đặn, không hề rối loạn chút .
“Phẫu thuật rất công. Hậu phẫu cần chú ý các chứng như áp ổ bụng và nhiễm trùng máu. Chăm sóc kỹ lưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì chắc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có vấn đề gì.”
Hạ Vi hoàn toàn thả lỏng, cứu được một người, lại là một sĩ, cô đương nhiên rất vui.
“Ừ, cứ để quan sát ở đây hai đã. kiện hiện tại không thích hợp di chuyển. vài nữaleech_txt_ngu tình hình ổn sẽ chuyển về viện quân khuleech_txt_ngu.”
Lưu Thường Thanh thở nhẹ nhõm, trong sựvi_pham_ban_quyen kích động. thấy thật may mắn được chứng kiến một ca đạivi_pham_ban_quyen phẫu nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế này. Và càng may mắn hơn khi đãleech_txt_ngu ý để Hạ Vi vào giúp sức.
Ông nói nhiều, ngàn vạn lời khen ngợi cũng không diễn tả tâm lúc , chỉ biết vỗ vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vai lãovi_pham_ban_quyen Trịnh. Vẫn là lão Trịnh có con tinh đời.
Trịnh cũng cảm thấy vinh dự lây: “Tôi đã biết Hạ nhất được màbot_an_cap. Cabot_an_cap phẫu thuật này thành công, công đầu thuộc về Tiểu Hạ.”
Khương Nghiên liếc nhìn Bạch Vi, im lặng không nói gì. Núivi_pham_ban_quyen cao còn có núi cao hơn, hôm nay cô coi như được mở rộng tầm . Cô cứ tưởng tuổi nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trình độ đãvi_pham_ban_quyen là không ai sánh kịp, ai ngờ “vả mặt” đau điếng. Nhưng cô tâm phục phục.
Bên ngoài phòng phẫu thuật, bóng dáng Cố Trường Xuyên vẫn thẳng tắp như cây . Hơn ba tiếng đồng , anh thậmbot_an_cap chí còn không ngồi .
May mà lúc này đã tạnh, tạm toàn, đội cứu hộ đang thủ nghỉvi_pham_ban_quyen . Đương nhiên, cũng có rất nhiều hữu khác chờ đợi, ai nấy đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ mặt lo âu. Họ dám nghĩ đến viễn cảnh nếu doanh trưởng Tôn không qua khỏi thì sẽ ra sao. Con trai mới năm tuổi, vợ lại đau yếu quanh năm, làm sao chịu nổi cú sốc này. Nếu anh ấy hy sinh, mẹ góa con côi thật sự quá đáng thương.
Họ thậm chí còn nghe thấybot_an_cap tiếng hô trong phòng mổ, bị xuấtbot_an_cap huyết, không ítbot_an_cap chiến sĩ đã xung phong máu, cũngbot_an_cap chẳng biết có tácbot_an_cap dụng , chỉ biết tình hình cực kỳ hung hiểm.
Cuối cùng, cửa phòng phẫu thuật mở , người bước đầubot_an_cap tiên Khương .
Thấy Cố Trường , Nghiên , vội nói: “Phẫubot_an_cap rất thành .”
Câu nói này chẳng khác nào tiếng đàn trời, các chiến sĩ lập tức vỡ òa sướng, có người đã tiến lên chào Khương Nghiên theo kiểu quân đội: “Cảm bác sĩ Khương.”
Trên mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khương Nghiên thoáng qua không tự , cô đính chính: “Đừng cảm ơn tôi, là côngvi_pham_ban_quyen lao của thầy và bác sĩ Hạ.”
Vừa dứt lời, nhómleech_txt_ngu Trịnh Hoa cũng bước .
“ đáng cảm ơn là sĩ Hạ. Nếu nhờ cô ấy kịp thờileech_txt_ngu cầm máu và thực hiện phần vá khó nhất, e ca mổ không thành công.”
Lưu Thường Thanh không loại người thích cướp , ca mổ nàybot_an_cap, Hạ Bạch Vi đóng gópbot_an_cap lớn nhất.
Mọi người nghe vậy, đồng loạt chuyển ánh nhìn sang Hạ Bạch Vi.
Dù thể lực Hạ Bạch tốt, nhưng rốt cuộc rõ vẻ mệt mỏi. Vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp hàng ánh mắt nóng rực, cô bỗng thấy lúng túng, nụ cười cứng .
“Được rồi, ra ngoài đi, để bác sĩ nghỉ ngơi một .”
Cố Trường Xuyên ra sự bối rối cô, lập tức xua “nhócleech_txt_ngu con” ra ngoài. Còn anh thì bước tới, trịnhbot_an_cap trọng cúi người vài vị bác , sauvi_pham_ban_quyen thẳng, giơ tay nghiêm : “Cảm ơn viện trưởng Lưu, cảm ơn chủ nhiệm Trịnh, ơn bác Hạ!”
Hạ Vi rất hiểu tâm củabot_an_cap Cố Trường Xuyên lúc này. Nếu ai cứu sống đồng đội của cô, sựbot_an_cap biết ơn cô chỉ hơn chứ khôngleech_txt_ngu kém.
Nhớ lại thế giới cũ, khi cô xuyên , cô cùng đội thực hiệnbot_an_cap chiến dịch chốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bố. Để bảo vệ người dân, đội đã thân mình chắn bom đạn. tuy chỉ là lính quân y, nhưng cũng không thểvi_pham_ban_quyen trơ mắt đứng nhìn, cũng lao vào không chút do dự.
Cô chết, lạileech_txt_ngu xuyên vềbot_an_cap thập niên 70. Không biết những đội kia của cô cóleech_txt_ngu được cứubot_an_cap hay không. Cô thật sự hy vọng cũng có cứu được họ.
Bất giác, hốc mắt Hạ Bạch Vi ươn ướt.
“Đoàn Cố sáo rồi, đây là tráchleech_txt_ngu nhiệm chúng tôi. Ca phẫu thành công, công đầu thuộc về bác sĩ . Bác sĩ Hạ, tôi xin lỗi vì sự phiếnvi_pham_ban_quyen diện trước đây của mình.” Lưu Thường thậm chí còn xin lỗi Hạ Bạch Vi, là ông hẹp hòivi_pham_ban_quyen.
“Không sao đâu ạ, đó là do tấm lòng ‘lương y mẫu’ của viện Lưu mà thôi.”
Chính vì lo lắng cho bệnh nhân nên ông mới sự đồng ý để tay. Đổi lại là một bác sĩ tự khác, thấy cô trẻleech_txt_ngu này, e rằng cònbot_an_cap chẳng cho gần, nói gì đến chuyện cầm mổ.
Cố Trường Xuyên cũng quay sang chào Hạ Bạch Vi: “Cảm ơn bác sĩ .”
Hạ Bạch Vi nhưleech_txt_ngu theo bản năng đứngleech_txt_ngu thẳng người, thậmbot_an_cap chí còn kéo lại vạt áo nhăn nhúm, giơ tay đáp lại chào quân đội.
Những người khác thấy cảnh này, bỗng cảm thấy máu trong người nóng lên. Nhìn hai người họ chào nhau, saoleech_txt_ngu mà thấy hài hòa đến lạ, nhưng chút gì đó là lạ.
Không nói lên lời, nhưng cậu lính A Chính vừa thấy thế liềnbot_an_cap thầm thì trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụng: Trông xứng đôi thật đấy.
“ sĩ Hạ, tôi làleech_txt_ngu A Chính, tôi cũng đến để cảm ơn cô. Đây là bát mì tôileech_txt_ngu nhờ người phần cho cô, mau ăn đi cho nóng.”
Cậu chàng bưng một bát mì nóng hổi, vừa mới đượcbot_an_cap hâm lại.
Bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi mọi đi uống nghỉ ngơi, cũng khách sáo, nhận lấy: “Cảm ơn cậu.”
A Chính cười hì hì: “Đừng cảm ơn, là phải cảmleech_txt_ngu ơn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đúng, cảm ơn cô đã cứu mạng tôi.”
Hạ Bạchbot_an_cap Vi quả thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đói, nhìn quanh không thấy nào, cô ngồi bệt luôn một đá lớn, đầu ăn lành.
Cố Trường liếc nhìn cô. Cô gái này chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút điệu thục , cả người lấm lemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bùnbot_an_cap đất, giày nát, tướng ăn cũng chẳng đẹp mắt, ngay cả nữ binh trong đội anh cũng chưa thấy như vậy. Tóc cô bết thành từng , vẫn còn ướt, buộc túm lại một cách tùy ý, có chút hình tượng nào.
Nhưng anh cảm thấy cô như đang sáng, giống một trời nhỏ, sức sống hừngleech_txt_ngu hực mãnh liệt.
“A Chính, cậubot_an_cap sang bên lán nữ binh xem có thừa bộ áo vớileech_txt_ngu giày nào không.”
Anh Chínhvi_pham_ban_quyen tiếng. A Chính nghe , liếc nhìn bác Hạ rồi lập tứcleech_txt_ngu gật đầu đi.
Đến tối, mưa đã tạnh hẳn, dòng nước cũng chảy chậm lại. nhân đãvi_pham_ban_quyen đượcbot_an_cap xử lý ổnbot_an_cap thỏa, mọi người cuối cùng cũng có thể yên tâm nghỉ ngơi một .
Trước khi trời tối hẳn, Hạ Bạch Vi nhận được bộ quầnleech_txt_ngu áo và giày. Là A Chính mang tới, nói là mượn của bênvi_pham_ban_quyen nữ binh.
Hạ Bạch Vi rítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm ơn, quả thật rất cần thay đồ. Khi đi cô chỉ mang theo hai bộ quần dài , trong vali toàn là váy, mà cứu trợ thì thể váy được. cũng chỉ có một đôi vải, còn lại giày da nên không mang theo. Hai đồ sớm đã không ra hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thù gì, thời này chẳng giặt phơi đượcbot_an_cap. bộ còn rách một mảng lớn, bộ quần và giày này đúng “ hạn gặp ”.
“Khôngvi_pham_ban_quyen cần cảm ơn đâu, là đoàn trưởng chúng sắp xếp đấy. sĩ Hạ mau thay ra đi, nay ngơi cho tốt.”
A gãi đầu, dù trên mặt bác sĩ Hạ cònleech_txt_ngu vếtvi_pham_ban_quyen bẩn, nhưng ấy xinh quá, khiến cậu chàng mặt tía tai, không dám nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều, vàng chạy biến.
“Không ngờ đoàn Cố chu đáo phết.”
Bạch Vi lẩm bẩm một câu, cầm quần áo định đi lau người rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thay. Tình cờ gặp Khương Nghiên từ trong lều đi ra, đang cầm khăn lau tóc, thấy cô, động tác của Khương Nghiên khựng lại.
“Đểbot_an_cap tôi đi lấy cho cô ít nước nóng, cô vào trong trước đi.”
Cô vắt khăn, đi về phíaleech_txt_ngu đống lửa. Lát sau đã xách nước nóng quay lại, còn đưa cho Hạ Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chiếc mặt: “Của tôi đã dùng qualeech_txt_ngu , chê .”
Cô ấy nói là khăn mặt, không phải cái côbot_an_cap ấy vừa dùng lau tóc.
Hạ Bạch Vi đâu dám chê, có cái khăn khô đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng là tốt lắm rồi. nhận , nở cười: “Cảm cô.”
Khương Nghiên “ừ” rồi quay người bỏ đi.
Lau rửa loa, thay bộ đồ sạch sẽ, Hạ Bạch Vi vo viên bộleech_txt_ngu đồ bẩn, một chỗ treo cho nước. Bộ đồ hơi rộng, nhưng là đồ rằn ri, gọn gàng dứt , Hạ Bạch Vi trongvi_pham_ban_quyen khoảnh trở về ngày tháng trong quân ngũ.
Khu trại này đâuvi_pham_ban_quyen đâu cũng có người, một nửa là lượng hộ của quân đội, một nửa dân làng vùng. làng đa số ở trong lều bạt, còn các thì ngủ trời, ba năm người vào nhau chợp mắt. Cảnhbot_an_cap tượng này Hạ Bạch Vi không phải lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu thấy, nhưng vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm rung .
“Bác sĩ Hạ, là cô à?”
Một trai đeo kính thấy cô, vui mừng máy ảnh xuống.
Hạ Bạch Vi sang, là chàngvi_pham_ban_quyen phóng viên cùng ở , người đã cùng tham cứu ở huyện. người quen, Hạ Bạch Vi cũng bước tới chào hỏi.
“Đồng chí Hứa, anh cũng đến đây rồi.”
Dương là phóng viên, nhiên muốn đi sâu vào đầu để đưa tin hình cứu . Sau khi huyện ổn định, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tabot_an_cap lập tức đến đây. Anh ta đến thì , nhưng taleech_txt_ngu thấy vị bác sĩ Hạvi_pham_ban_quyen này cứu trợ huyện xong lại chạy vào núi nguy hiểm này, thật sự đáng nể.
“Bác sĩ Hạ, đúngbot_an_cap là ‘phận gái mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai’, cô tuyệt vời.” Anh ta thật lòng giơ ngón tay cái lên.
Hai người không nói chuyện nhiều, ai mệt mỏi rời, bèn tìm chỗ nghỉ ngơi.
Hạ Bạch không vào lều, côbot_an_cap tìm một chỗ bên ngoài, dựa vàobot_an_cap một tảng đá lớn, nhắm mắt lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cốvi_pham_ban_quyen Trường Xuyên làm xong việc cũng định chỗ chợp mắt, vặn nhìn Bạch Vi ngủ say. Đầu cô hẳn sang bên vai!
Nhờ ánh đèn yếu và ánh lửa, có thể thấy làn da trắng trẻo của ánh lênleech_txt_ngu vẻ dịu , đôi lông thanh tú, đôi môi chặtleech_txt_ngu vương chút sươngleech_txt_ngu . Đột nhiên, cô giật mạnh một cái, dường như thấy điều gì hay, lôngleech_txt_ngu mày nhíu chặt lại.
Rõ ràng một dung mạobot_an_cap nhu mì, lên vài phần .
Thấy cô rùng mìnhleech_txt_ngu lạnh, Trường Xuyên nhìn tấm chăn mỏng tay, nhẹ bước tới, đắp lên người cô. Còn anh thì đi sang phía bên kia tảng đá, cũng dựa đó, nhắm mắt nghỉ ngơileech_txt_ngu.
Ngày hôm sau, trời vẫn hửng nắng nhưng mưa đã tạnh.
Hạ Bạch Vi bị thức khi trời vừa tờ mờ sáng.
sáng sớm tinh mơ đã dân làng cầu cứu, nói Trường Hưng nằm sâu trong đêm qua đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đá. Tuy không phải lũ , nhưng rất nhiều cửa bị chôn vùi.
Cái đại đội này đội cứu hộ đến vận độngbot_an_cap di dời thì nhất quyết không chịu hợp . Họ cho rằng mình ở thượng nguồn, địa thế cao, không ngập tới, lại tiếc của, nhất là heoleech_txt_ngu trong chuồng, sống chết chịu đi.
Sau này nói mãi, họ cho một bộ phận người già yếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sơ , còn giữ lại một số thanh trai tráng giữvi_pham_ban_quyen làng. Mười ngày nay thì không saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ai đêm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi lở, hơn nửa số nhà bị chônleech_txt_ngu vùi.
“ , nhanh lên, chúng ta phải đi theo cứu người.”
Trịnh đã xách hộp thuốc tìm tới.
Hạ Bạch Vi bật dậy, lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới phát trên người tấm chăn. Tấm chăn này là của chiếc xe jeep quân sự kia. đoàn trưởng Cố đắp cho cô?
Côleech_txt_ngu nhiều, trả chăn về tế, thấy Nghiên và viện trưởngbot_an_cap Lưu cũng đều xách hộp thuốc theo.
Cố Trường Xuyên đang côngbot_an_cap nhiệm vụ, mộtvi_pham_ban_quyen tiểu đã xuất phát trước. Anh quay đầu thấy mấy sĩ theo, không khỏi nói: “Ba bác sĩ đi theo là đủ rồi, những người khác ở lại trực.”
Tổng cộng chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảy bác sĩ, bên này cần người, đương nhiên không thể đi hếtvi_pham_ban_quyen.
“ người trẻ cô cậu ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, lão Trịnh, lão Triệu, ba ông già chúng ta đi.” trưởng Lưu đứng đầu đội y , trực tiếp phân công.
“Đúng đấy, đường núi khó đi, có thể sạt lở bất cứ lúc nào, trên đường còn phải qua sôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nguy , đámleech_txt_ngu trẻ các cháu ở lại đi.” Trịnh Hoa đồng tình.
“Không, càng nguy hiểm càng cần người chúng tôi , thầy, chủ nhiệm Trịnh, mọivi_pham_ban_quyen người ở lại, để chúng tôi đi.” Khương Nghiên đầu tiên đối. Nói xong cònleech_txt_ngu liếc nhìn Hạ Bạch Vi, như cô cùngvi_pham_ban_quyen biểu thái độ.
“Bác Khương nói đúng , người trẻ chúng cháu thể lực tốt hơn, chúng cháu đi.” đương hùa theo.
Cố Trườngvi_pham_ban_quyen Xuyên không tham gia vào cuộc tranh luận của họ, anh đang sắp xếp công việc, thấy hai bên vẫn giằng co không dứt.
“Thời không người, cho nhữngleech_txt_ngu biết bơi đi theo.”
vừaleech_txt_ngu chốt hạ, viện Lưu và Trịnh không nói thêm nữa, vội vàng giao hộp thuốc ba người trẻ.
Khương Nghiên, Hạ Vi và một bác sĩ trẻ tuổi. Ba nhanh chóngvi_pham_ban_quyen đuổi theo đội cứu hộ.
Tốc độ đội nhanh, gần như phải chạy theo. Chạy khoảng hai mươi phút mới chân núi.
Ở đây có một con sông, cầu đã bị lũ cuốn trôi, nước sông chảy xiết. Đội đi trước đã dùng thân cây to làm cầu độc mộc. chiến sĩ lượt qua sông, tốc độ cực nhanh.
Bạch Vi nhận thấy đội quân Cố Xuyênleech_txt_ngu có tố chất sự cao, luật nghiêm minh, thể lực và năng lực đều thuộc hàng thượng .
Ba bác sĩ đi sau . Khương cây cầu độc mộc, mặt mũi tái mét. chạy theo suốt hai mươi phút, ấy đã có chút đuối sức.
Nam bácleech_txt_ngu sĩ kia ổn, xung phong qua . ngờ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi được bước, chânleech_txt_ngu đã run lẩy bẩy. Anh ta chẳng dám nhìn xuống dưới, dòng nước chảy xiết cuồn cuộn, một cái là chóng .
“Đừng , đừng nhìn xuống dưới, cứ nhìn thẳng mà đi, đi nhanhbot_an_cap một chút, càng chậm càng khó đi.”
Vệ Kiến Quân nhận lệnh tiếp ứngvi_pham_ban_quyen ba bác sĩ, anh sĩ sợ liền cổ vũ.
Nam bác sĩ cắn răng, lấy hết can đảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy ù qua, tuy giữa đường có loạng choạng hai nhưng may an toàn sang bờ bên kia.
Hạ Bạch Vi lại Khương Nghiên, ngực cô ấy phập phồng kịchbot_an_cap liệt, nhìn mặt nước mà tayvi_pham_ban_quyen run bần bật. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa bước một bước, bỗng quay lại, đưa tay về phía Khương Nghiên: “Tôi dắt cô, ta cùng qua. Yên tâm, dù cô có rơi xuống, tôi cũng sẽ nhảy xuống vớt lên lập tứcleech_txt_ngu.”
Khương Nghiênleech_txt_ngu tức bật cười: “Ai cô , tôi tôileech_txt_ngu chỉ hơi độ cao thôi.”
Nói thìbot_an_cap nói vậy, nhưng vẫn nắm chặt lấy tay Hạ Bạch Vi.
Hạ Bạch Vi cũng không vạch trần nỗi sợ cô , dắt cô ấy . Cô đi rấtvi_pham_ban_quyen vững, giữa đường có mấy Khương Nghiên sợ quá dừng lại, cô cũng giục, đợi cô ấy tĩnh lại rồivi_pham_ban_quyen tiếp tục dắt đi.
Thấy cô không hề sợ hãi, lại đi ung dung như vậy, Khương không khỏi khâm phục.
“Tôi tên là , cảm ơn cô, bác Hạ.”
báo tên họ, giống như mộtleech_txt_ngu lời giới thiệu chínhbot_an_cap , đây làvi_pham_ban_quyen muốn kết bạn với Hạ Bạch Vi rồi.
Hạvi_pham_ban_quyen Bạch Vibot_an_cap không câu , đại danh mình: “Hạ Bạch Vi.”
Bắt đầu lên núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đường núi bị nước lũ xói mòn, đi lại cùng khó khăn. Ngoài ba bác sĩ, nhữngvi_pham_ban_quyen người còn lại đều là quânbot_an_cap nhân được huấnbot_an_cap luyện hàng ngày, họ đi rất nhanh, ba ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần như không theo kịp.
“Không được rồi, Tiểu Hạ, cô đuổi theo trước đi, hai chúng tôi sẽ chân mất.” Khương Nghiên thật sự đi không nổi nữavi_pham_ban_quyen, nhìn sang nam bác sĩ bên cạnh chẳngvi_pham_ban_quyen khá hơn là bao, liền quyết đoán nói.
Tranh thủ giây để cứu người, không theo kịp cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không làm gánh nặng, baleech_txt_ngu người chỉ có Tiểu Hạ là theo được, đành để cô đi trước.
Hạ Bạch Vi hiểu, đến sớmleech_txt_ngu một phút có thể cứu được một mạng người, nhìn hai rồi : “Được, hai người đừng , cẩn thận chút.”
Hạ Bạch Vi xáchbot_an_cap thuốcvi_pham_ban_quyen nhanh chóng đuổi theo, côbot_an_cap đã bị tụt lại khá xa, tăng tốc thôi.
Nhìn bóng dáng cô nhanh khuấtvi_pham_ban_quyen sau rừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây, Khương Nghiênvi_pham_ban_quyen ghen tị muốn khóc: “Sao thể lực cô ấy tốt thế không biết.”
“Đúng đấy, tôi thấy thể lực so với mấy sĩ kia cũng chẳng bao.” Nam bác sĩ cũng cảm thán.
Nhưng họ cũng không thể chịu thua, tiếp tục gắng tiếnbot_an_cap .
Hạ Bạch Vi rất nhanh bắt đội ngũ.
“Cửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai người ra phía sau bảo vệ mấy bác sĩ, đừngbot_an_cap để họ lạc.”
Vừaleech_txt_ngu vặn nghe thấy Cố Trường Xuyên ra lệnh cho Kiến .
Vệ hô “Rõ”, gọi hai người lại, Hạ Bạch Vi mừng: “Bác sĩ Hạ, cô đuổi rồi !”
Hạ Bạch Vi gật đầu: “Ừ, bác sĩ Khương và người còn ở sau.”
Vệ Quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội bảo hai chiến sĩ ra sau tìm bác , dặn họ cứ lên, đuổi quá gấp.
Cố Trường Xuyên nghe thấy tiếng Hạ Bạch Vi, đầu vặn thấy cô đã kịp.
Dưới ánh sáng ban ngày, trông cô càng thêm gầy gò mảnh khảnh. Bộ quần rộng thùng thình trên cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tay áo và ống đều xắn , trôngvi_pham_ban_quyen lại rất gọn gàng.
Thấy sắc mặt hào, chỉ hơi thở gấp chứ không có vẻ gì là khó chịu, Trường Xuyênleech_txt_ngu cũng tâm, vừa định đưa tay xách hộ hộp thuốc bên kia A Chính đã chạy tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ân cần: “Bác Hạ, để tôi giúp cô.”
Tay Cố Trường Xuyên rụt lại, quay người sải bước đi lên trước.
Kiến Quân dặn dò xong hai chiếnvi_pham_ban_quyen , Triệu A vẻ mặt hớn hở đi bên cạnh bác Hạ, không khỏi mày. Thằng nhóc nàyleech_txt_ngu, giỏi làm màu.
Ngẩng đầu nhìn bóngvi_pham_ban_quyen lưng đoàn trưởng nhà mình, Vệ Kiến Quân lại nhìn bác sĩ . Chậc, tiếc thật.
trưởng đã cóleech_txt_ngu vợ rồi, lại còn đến theo quân nữa chứ. Tuy đoàn trưởng luôn muốn hôn, thậm chí đã nộp xin ly hôn, người ta đã rồi, lại có cụ ép xuống, cuộc hôn nhân này, thấy khó mà được.
Đoàn trưởng tốtleech_txt_ngu bao, sao lại bị ép chứ, ông cụ có bao nhiêu cháu trai, sao cứ bắt đoàn trưởng phải “lấy thân báo đáp” ân tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xưa?
Đáng , đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen e là cả đờileech_txt_ngu này sẽ được vui .
Vệ Kiến Quân tuy cũngleech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ, cậu thấy mình còn hạnh phúcvi_pham_ban_quyen hơn đoànbot_an_cap trưởng, ít nhất không ai chovi_pham_ban_quyen một mà mình không thích. Cậu có thể tự tìm, nhất định phải tìm người mình thích rồi mớileech_txt_ngu cưới.
Cố Trường Xuyên đâu biết cảnh vệ của mình đang thương mình, anh đãbot_an_cap chạy lên dẫn đầu độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngũ.
đội Trường Hưngleech_txt_ngu nằm trong một thung lũng, lúc này tiếng khóc vang trời. Hơn nửa số nhà cửa bị chôn vùi dưới đất đá, đã cóvi_pham_ban_quyen thi thể được , những người còn sống ai nấy như cha chết mẹ chết.
“Con ơi, con tôi, con mẹ đi sao sống nổi”
“Cha , cha cha đâubot_an_cap?”
Chưa đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong, nhóm Cố Trường Xuyên đã thấy nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm này. Đến nơi, họ lập tức vào cứu hộ. Lúc này không công cụ gì thuận tay, hầu như đều dựa vào sức người dùng xẻng đào bới. Họ mang theo công cụ, cộng thêm công cụ của đội, người không có cụ thậm chí bắt đầubot_an_cap dùng taybot_an_cap không để .
Hạ Bạch Vi thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có người bị thương, lập chạy tới: “Tôi là sĩ, để tôi xem.”
Là một đàn ông bị vỡ đầu, máu trên đầu vẫn chưa được.
“Tôi cũng bị thương rồivi_pham_ban_quyen, bác sĩ, , nhanh tôi với!”
Một người đàn tầm bốn năm mươi tuổi tới, chìa thẳng cánhvi_pham_ban_quyen ra mặt Bạch Vi. Hạ Bạch Vi đang cầm cho người bị thương ở đầu, cánh người này chìa ra suýt nữa vào mặt cô. Tay cô cũngvi_pham_ban_quyen bị lệch đi, trán người kia đầu máu.
“Ông lùi lại, tôi phải cứu người bị thương nặng trước.”
Hạ Bạch Vi tĩnh lại, liếc cánh tay kia, thương nặng nề gì, chỉ máu chảy nhìn ghê người thôi.
“Tôi đau chết mất, bác sĩ, xem cho tôi trước đi, tôi không chịu nổi nữa rồi, máu chảy hết Thằng kia bị vỡ đầu , chắc chắn sống nổi đâu, cứu cũng bằng thừaleech_txt_ngu, bác sĩ, cô phải cứu chúng tôi trước chứ”
đàn ông không chịu bỏ , vẫn cứ chìa ra chen lênvi_pham_ban_quyen trước, che cả tầm nhìn của Hạ Bạch Vi.
“Câm mồm, anh ta không chết được! Cái thương của ông có để hai ngày nữa cũng không chết được đâu, tôi bác sĩleech_txt_ngu, tôi quyết định!”
Hạleech_txt_ngu Bạch Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không khí, đẩy mạnh cánh tayvi_pham_ban_quyen ghét kia ra. Đều là người làng, lại cứ người khác chết nhỉ?
“Cái con ranh này, dựa vào đâu mà nghe mày, các người phục vụ nhân thế àbot_an_cap! Làm lỡ việc chữa trị của tao, mày đền cái tay chovi_pham_ban_quyen tao được ?”
Gã đàn nghe vậy thì nổi khùng, chí còn gào lênleech_txt_ngu: “Tao sẽ đi kiện lên quân đội, kiện tư lợi, không tích cực người! Mặc nhân dân đổ máu rơi lệ!”
Mẹ , Hạ Bạch Vi muốn đánh người.
Lúcbot_an_cap nàybot_an_cap, lại có thêm mấy người bị thương tới, cũng nhao nhao chỉ trích:
“ chảy nhiều máu thế kia, chắc chắn không sống nổi, bác sĩ, người sống quan trọng hơn người chết chứ, tôi cũng đau .”
“Tôi con bé này trẻ măng, y thuật có ra gì không? Người ta chết khéo bị nó cho chết chứ.”
Đúng là “ ácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điêu dân” (nơi thiêng nước ra lắm kẻ quái gở).
Hạ Bạch Vi chưa từng nghĩ những người vô lý đến mức này. Là bácleech_txt_ngu sĩ, ưu tiên cứu người bị thương nặng là lẽ nhiên, vậy mà vào bọn , người bị thương nặng đằng nào cũng chếtvi_pham_ban_quyen nên không cần cứu nữa sao? Hơn nữa, họ đâu phải sĩ, sao không cứu được?
“Đại đội trưởng, đại đội trưởng đâu!”
Hạ Bạch Vi không muốn đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ, sau khi cầm máu thànhbot_an_cap công cho nhân nặng, cô mới hét .
Một ông lão đang tham gia cứu hộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy có người gọi, vội . “Saovi_pham_ban_quyen thế?”
Hạ Bạchleech_txt_ngu Vi không dừng tay, nghiêm giọng nói: “Quản lý dânleech_txt_ngu làng của ông đi, xếp hàng chữa trị theo mức độ nghiêm của vết thươngvi_pham_ban_quyen, đừng để họ loạn ở đây.”
Ông lão thấy vây quanh cũng tức điên. người chỉ bị thương nhẹ, đợi một chút thì chếtvi_pham_ban_quyen ai?
“ cả cút ra xa một chút!” quát lênbot_an_cap.
Gã đàn ôngbot_an_cap bị thương ở tay không phục: “Đại đội trưởngbot_an_cap, chúng tôivi_pham_ban_quyen bị thương đến chữa thì có gì , mạngvi_pham_ban_quyen thằng Căn Trụ là mạng, mạng tôi không phải mạng à?”
“Đúng đấy, họ đi cứu hộ sao mangleech_txt_ngu mỗi một bác , thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này đủleech_txt_ngu dùng?”
“Lại còn bác sĩ nữ trẻ ranh thế , không có biết chữa không, để chữa thành lợn què.”
Mọi người nhaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhao bày tỏ sự bất .
“Ai thấy bác người ta không đừng chữa! Đại trưởng, tôi thấy thương của mấy ngườileech_txt_ngu này chẳng hề hấn gì, lại có sức đứngbot_an_cap đây oán trách, thuốc men của tôi có hạn, vết thươngleech_txt_ngu củabot_an_cap mấybot_an_cap người này, tôi không chữa!”
Trường Xuyênbot_an_cap thấy này ồn ào, vừa vặn nghe thấy lời lẽ của đám người này, ánh mắt lạnh lẽo, toàn thân tỏa ra khí áp trầm thấp.
Có do khíbot_an_cap thế mạnh, một câu nói khiến đông bặt.
đội trưởng cũng trừng mắt nhìn đámleech_txt_ngu người kia, vội vàng xua tản ra, bắt xếp hàng theo mức độ vết thương.
Hạ Bạch Vi vẫn đang dốc toàn lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cấp cứu cho người bị , nghe Cố Xuyên, đầu cũng không ngẩng lên. giây phút, không để bên ngoài ảnh .
Cố Trường Xuyênvi_pham_ban_quyen cô nghiêm túc như thầm khâm , dân nói khó nghe vẫn giữ được bình . Anh tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm phiền, chóng quay lại tham gia hộ.
Đám dân làng không dám loạn nữabot_an_cap, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn cứ nhìn chằm chằm vàoleech_txt_ngu Hạleech_txt_ngu Bạch . Thấy cô đã băng bó người ta xong, lại lấy kim , đa số đều tỏ vẻ nghi ngờ. Đầu bị đập vỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dùngvi_pham_ban_quyen kim châm làm gì? Có đau lưng đau chân .
Nhưng giây , họ thấy Căn Trụ vậy mà cử , anh ta mở ra!
Hạvi_pham_ban_quyen Bạch Vi thu kim, mạch lại chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta, xác định không sao nữa mới gọi đạileech_txt_ngu đội trưởng đến khiêng người.
“Đại đội trưởng, tôi cần một phòng sạch sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, và bàn ghế nữa.”
Ca nặng này đã cứu , cô không thể cứ đứng mà chữavi_pham_ban_quyen cho người ta mãi được.
Dân làng thấy Căn Trụ chảy nhiều máu thế mà sốngleech_txt_ngu lại được, ai nấyvi_pham_ban_quyen đều kinh ngạc không dám ho thêm câu nào. Nghe bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ cần bàn ghế, có ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội đi bị ngay. Nhanh chóng tìm được mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căn phòng sạch sẽ, bàn , dựng thành một phòng điều trị tạm thời. Căn Trụ cũng được cẩn thận giường.
Một sau, Khương Nghiên và nam bácvi_pham_ban_quyen sĩ kia mới đến nơi, vội vàng tham gia vào. Có thêm , thươngvi_pham_ban_quyen binh nhanh chóng được xử lý xong.
“Ầm!”
“ xong rồi! Lại lở rồi!”
này, ngoài vang tiếng nổ lớn, mọi người kinh hãi bỏ chạy.
Hạ Bạch Vi giật mình, vội đứng dậy chạy xem. Chỉ thấy đá ầm ầm lăn , đống đổ nát ban đầu lại bị vùi thêm, sập hoàn toàn. Rất nhiều chiến sĩ vẫn cứu hộ bên , có người không kịp, trong nháy mắt biến mất trong đống đá.
Khương nam bác sĩ cũng chạy ra, ai nấy đều kinh hoàng tột độ.
Khương màng gì cả, định lao vào trong, Hạ Vi nhanh tay lẹ mắt, túm lấyleech_txt_ngu cô ấy: “Cô làm vậy!”
Khương Nghiên ra sức vùng vẫy: “Đoàn trưởng Cố trongvi_pham_ban_quyen đó! Tôi đi cứubot_an_cap anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy!”
Hạ Bạch Vi biết cô ấy quan tâm tắc loạn. cũng lo lắng, nhưng bây giờ lao vào đó là đi chết. Cô dùng Khương , kéo cô ấy vào lòng mình, có thể cảm nhận được run và sợ hãi của cô ấy.
“Tiểu Hạ, cứu đoàn trưởng Cố với, tôi không thể trơ đứng nhìn được.” Giọng Khương Nghiên đã đi vì khóc.
“Đừng vội, đoàn trưởng Cố ‘ hiền tự có thiên tướng’, bây giờ qua đó vô dụng, mất mạng nhưleech_txt_ngu chơi, đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáleech_txt_ngu rơi hết chúng hãy sang cứu.”
Bạch cảm thấyvi_pham_ban_quyen mình cũng hơi run, cô trấn tĩnh, nhưng nhìn rơi, nỗi hoảng loạn trong lòng không sao đè nén được. Khương Nghiên trong lòng cô đã mềmvi_pham_ban_quyen như muốn ngã khuỵu, cô không ấy, phải trấn an cô ấy nữa.
Phải mất năm phút, trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lở đất đá dừng lại. Mọibot_an_cap người sợ hãi đến mức chưa hoàn hồn, hồi lâu sau, khi không gian lặng trở lại, lạivi_pham_ban_quyen là một trận loạn.
Có chiến sĩ đã lao , Khương Nghiên cũng tức vùng khỏi vòng tay Hạ Bạch , bất chấp tất lao tới.
“ sĩ , anh ở lại chữa trị người bị thương.”
Hạ Bạch Vi dặn bác sĩ một câu rồi cũng vội vàng chạy theo.
Khương Nghiên dùng tay không để đào bới, tay đã trầy xước rướm máu.
Hạ Bạch Vi tìm được một cáibot_an_cap . “Khương Nghiên, cô tĩnh lại đi, làm thế vô ích thôi, chúng ta là bác sĩ, vẫn là cứu người bị quan trọng hơn.”
Cô ấy đào như , tay phế , còn cứu chữa ai được nữa?
Lúc này người bị thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhiều, cũng không có ca , một mình bác sĩ Triệu đủ sứcvi_pham_ban_quyen ứng phó, nhưng thấy đã có chiến sĩ được khác .
Nghiên ngồi phịch xuống đống , rõ ràng cô ấy đã mất soát, hai tay run ngừng.
Hạ Bạch Vi vừa đào vừa nói: “Cô đi giúp bác sĩ Triệu đi, Khương Nghiên, tỉnh táo lại!”
Khương Nghiên hồi lâu không đậy, đôi mắt đỏ ngầu.
“Cô thích đoàn trưởng Cố à?”
Hạ Bạch Vi cố gắng gọi lý trí của cô ấy . Khương Nghiên nhiên hoàn hồn, nhưng không trảbot_an_cap .
“Nếu vậy, cô càng bảo vệ bản thân cho tốt, tôi nghĩ đoàn trưởng chắc chắn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn cô bị thương đâu, anh ấy muốn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một bác sĩ Khương tích cực đầy sứcvi_pham_ban_quyen sống.”
Hạ Bạch Vi xác định rồi. Nhưng , đoàn Cố và Khương Nghiên trông cũng xứng đôi đấy chứ. Một anh sắt đá, nữ xinh đẹp, tuyệt phối.
tâm tắc loạn, Khươngleech_txt_ngu Nghiên không được bình tĩnh, nghe lọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai Hạ Bạch Vibot_an_cap, thấy Triệu kia đang luống cuống tay chân, cô có chút náy vì sự thố vừa rồi.
“Tiểu Hạ, ở đây giao cho cô, tôi qua giúp bác sĩ .”
Cô ấy cũng biết thể lực của mình, không ở đây làm vướng chân nữa, vẫn là làm việc mình có thể làm .
Hạ Bạch Vi dốc lực đào bới, cũng không đáp lại.
“ trưởng Cố, !”
Cô đào một chỗ hét lên một tiếng, người khác cũngvi_pham_ban_quyen hét theo. Người bị chônleech_txt_ngu vùi khôngvi_pham_ban_quyen chỉ có mình đoàn trưởng , ngay cảnh vệ Vệ Kiến Quân của anh cũng không thấy đâu.
tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hô thanh của mọi , cuối cùng cũng nghe một chút động tĩnh bên trong.
“ !”
Có hô lên kinh ngạc, người vội vàng chạy lại giúp.
Hạ Bạch Vi xúc xẻng trúng vào một cái xàbot_an_cap nhà, lộ ra khe hở, cô vội vàng mắt vào xem.
Xuyên qua hở, nhiên nhìn thấy một người. người đó hình đã ngất đi. Cô nhặt một hòn đá gõ cáibot_an_cap, cố gắng gây sự chú ý của người .
Người đó hình như đãbot_an_cap tỉnh, cựa quậy một chút. Hạ Bạch Vi vội nằm rạp xuống, đưa tay thử không gian bên . Vừa đưa tay vào đã chạm được chân ngườivi_pham_ban_quyen đó.
“ lại đi, có nghe thấy tôi nói không?”
Vi gọi to, giậtleech_txt_ngu giật chân người đó.
đó rên lên đau đớn, giọng nói yếu ớt : “Là bác sĩ Hạ à?”
thấy giọng nói này, Hạ Bạch Vi mừng rỡvi_pham_ban_quyen, Cố!
“Đoàn trưởng Cố, tôi gọi đến cứu anh ngay đây, giữ táo nhé.”
Hạ Bạch Vi ủi một câu rồi lập tức người đến cứu. Cô cũng cùng dọn dẹp đá vụn, vừa làm vừa sát tình hình xung , sợ lại xảy ra sạt .
May mắn là việc thuận , đoàn đưa ra ngoài. Mặt anh không còn chút huyết sắc nào, nhưng ý thức vẫnbot_an_cap tỉnh táo. Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi thấy vết thương chân , thầm kêu không ổnvi_pham_ban_quyen, đi theo địnhvi_pham_ban_quyen cấp cứu.
Khương Nghiên nghe tin đoàn trưởng Cố ra, xong bệnh trong tay liền lập tức chạyvi_pham_ban_quyen tới .
Hạ Bạch Vi đã kiểm tra vết của anh, thấybot_an_cap Khương Nghiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến liền : “Gãy xương , chỉ có thể cốbot_an_cap định đơn giản thôi.”
Khươngvi_pham_ban_quyen Nghiên nhanh chóng đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm nẹp gỗ, Hạ Bạch Vi đã lý xong vết thương.
Trường Xuyên rên tiếng nào, đau chân khó mà chịu đựng nổi, anh chỉ cắn chặt răng không phát ra tiếng động.
Hạ Bạch Vi thấy anh khổ sở, cũng không khỏi cảm thán chịu đựng của anh.
“Đoàn Cố, đau thì cứ hét lên, chúng tôi ý đâubot_an_cap.” Hét còn hơn là cứ nhịn.
Cố Trường Xuyên rốt cuộc vẫn không hét tiếng nào, cho xử lý xong xuôi ngất đi vì quá đau.
Cuộc giải cứu này kéo dài ba ngày, hy sinh mộtvi_pham_ban_quyen chiến sĩ, sáu dân làng thiệt mạng, người thương , đó Vệ Kiến Quân.
Sáng sớm ngày thứ , đoàn người dân xuống núi để an . Lúc này trời đã nắngvi_pham_ban_quyen. Ánh mặt trời như xua tan đi màn sương mùbot_an_cap u ám, nhưng không ai có thể vui vẻ nổi. Không khí vô cùng trầm lắng.
Chân Cố Trường Xuyên bị thương, ngồi một chỗ vẫn chỉ huyleech_txt_ngu cứu và xuống núi. Đến con sông dưới chân núi, đã có chiến ở trại dựng cầu tạm tiếp ứng họ. Bên phía doanh trại haileech_txt_ngu chiếc xe tải lớn, hóa rabot_an_cap đường vào đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được thông, là xe chở vật tưleech_txt_ngu đến.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch Vileech_txt_ngu thấy mực nước đã , mọi thứ bắt đầu vào nề nếp. Bác sĩ độtbot_an_cap nhiên nhiều lên. Rất nhiều bác sĩ ở huyện thành xong việc đã đến chi viện.
Cô tìm vòng, phát hiện bácvi_pham_ban_quyen sĩ Trịnh Hoa rời đi, nghe là bị bệnh viện Nhân dân triệu tập gấp.
các bácleech_txt_ngu sĩ rộn, cũng không có caleech_txt_ngu thương nào quá trọng, Hạ Bạch Vi đi dọn quần của mình. Nhân tiện có tải, cô có đi nhờ chuyến.
Chỉ là đồ trên người cần phải trả cho người ta. Thời buổi này, áo cũng rẻ. Cô tìm thấy bộ đồ mình đã sạch và phơi khô, thay xong, lại giặt sạch bộ phục.
Tìm nửa vòng mới cậu chiếnleech_txt_ngu sĩ nhỏ tên Triệu Avi_pham_ban_quyen Chính. Quần áo là cậu ta đến, đương nhiên phải trả cho cậu ta.
“ chí Triệu, quần áo tôi giặt sạch ở bên kia, đợi khô cậu nhờ thuleech_txt_ngu lại trả cho nữ đồng chí kia nhé, thay tôi cảm cô ấy một tiếng.”
Triệu Aleech_txt_ngu Chính thấy cô dặn dò kỹ càng vậy, buột miệng hỏi: “Bác sĩ Hạ định đi ?”
thấy mấy sĩ trước đó đều đã rời đi, bácleech_txt_ngu sĩ đã thay một đợt mới.
Hạ Bạch Vi gật đầu: “Ừ.”
A Chính tự nhiênvi_pham_ban_quyen không nói đượcvi_pham_ban_quyen lời giữ lại, từ khi bác sĩ Hạ đến đây chưa nghỉ ngơi lúc nào, cũng nên về thành phốvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi cho khỏe.
Cậu nghiêm chào: “Là chúng tôi cảm ơn bác Hạ mới !”
Hạ Bạch Vi theo thói cũng đáp một cái chào.
“Để tôi đi nói với tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xế xe tải một tiếng, bảo họ đưa cô về thành phố.”
Triệu A Chínhleech_txt_ngu nói xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền về .
Nghiên được cuộc thoại của , có chút không nỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ đi rồi à?”
Hạ Bạch Vi gật đầu.
“Không nỡ xa tôibot_an_cap sao?”
Nghiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lườm cô cái, quay đầu định đi, đi được bước bỗng quay lại, chạy nhanh về phía Hạ Bạch , ôm chầm lấy cô.
“Tiểu Hạ, đợi xong việc tôi sẽ đi tìm cô, lúc đó cô có mà không nhận tôi đấy.”
Bất ngờ bị một cô gái ôm, Hạ Bạch Vi còn chưa kịp ứng. Nghe lời cô ấy nói, lại càng nhíu mày. Tìm tôi ở đâu?
“Vậy cô đến thành phố tìm tôi nhé, đưa số điện cho cô, có thể sẽ sớm rời khỏi đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
Hạleech_txt_ngu Bạch Vi viết số điện thoại nhàleech_txt_ngu ông nội cho cô ấy.
“Thành phố J? Cô sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rời đi? Cô không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bác sĩ bệnh viện Nhân dân huyện à?” Khương Nghiên ngẩn .
“Không phải, tôi đến thăm thân, sắp phải đi rồi.”
Bạch Vi vào phòng y tế tìm tờ giấy, viết điện thoại nhét cho cô ấy. “Cô đấy nhé, tìm tôi, được nuốt .”
Những ngày này ở chung, côleech_txt_ngu rất vui khi kết bạn với cô gái này. Có nhiều bạn bè cũng là chuyệnleech_txt_ngu tốt, dù sao cũng là thập niên , con đường sau cô vẫn nghĩ xong phải thế . Nhưng đợi lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn xong, cô chắc chắn sẽ về thành phố J trước, còn phải an ủi nội Cố nữa.
“ sĩ Hạ, xe sắp chạy rồi” A Chính ở bên ngoài gọi vớivi_pham_ban_quyen vào.
Hạ Bạch khôngleech_txt_ngu kìm được xoa đầu Nghiên: “ Nghiên, biệt, ngày sau gặp lại.”
Khương Nghiênvi_pham_ban_quyen nhìn bóng dáng cô hòa dòng người, cuối cùng leobot_an_cap lên chiếc xe tải, không kìm được sờ sờ đầu mình: “Tiểu Hạ, tôi lớn tuổi cô, cao hơn , thế mà cô dám đầu !”
Cứ làm như cô em cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy không bằng, chuyện gì thế nàyvi_pham_ban_quyen. Cô nhìn tờ giấy trong tay, nghĩ việc cô ấy không phải bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ mà chỉ là đến thăm , gặp lũ lụt không chút do dự tham gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu trợ, không khỏi dâng lên niềm kính phục vô hạn.
“Ngày sau gặp .”
Bên này A Chính tìm thấy đoàn trưởng Cố, thấy anh ngồi trên ghế vẫn đang chỉ huy đội cứu hộ sửa đê, liền chạy tới sốt sắng: “Đoàn trưởng, sao anh lại ra đây! Bác Hạ dặn rồi, chân anh tuy không nghiêm trọng nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ‘thương gânvi_pham_ban_quyen động cốt một trăm ngày’, vẫn phải dưỡng cho tốt, không dưỡng thì anh phải giải ngũ đấy”
Vệ Kiến Quân cũng bịbot_an_cap thương, giờ thay Vệ Kiến Quân việc cần vụ cho đoàn trưởng Cố.
“Baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ đến lượt cậu quản tôi? Cậubot_an_cap chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đâu ? khôngvi_pham_ban_quyen mau đi giúp một tay!”
Cố Trường Xuyên đờivi_pham_ban_quyen nào chịu cậu , một tiếng khiến Triệu A Chính sợ quá chạy thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra bờ đê. được hai bước cậu bỗng quay lại: “Đoàn trưởng, bác sĩ , côleech_txt_ngu ấy đã thành rồi”
rồi?
Cố Trường nheo mắt lại, hình như anh còn chưa cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ? Dù sao cũng là cô ấy tìm thấy anh đống đổ nát.
bất giácvi_pham_ban_quyen đầu lại, chiếc xebot_an_cap tải đã chạy khuất tầm , con đường phía xa trống . Hy vọng sau này còn có ơn trực tiếp. , trong cứ cảm thấy nôn nao, dường như sợ rằng sẽ không còn đó nữa.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch Vi về đến huyện thành đã làvi_pham_ban_quyen năm chiều.
Trời quang mây , bầu mùa hè lúc năm giờ rưỡi mặt trời vẫn chưa lặn. Huyện thành đã khôi phục trật tự, chỉ đường đất vẫnleech_txt_ngu chưa dọn dẹp hết.
Cô nhàleech_txt_ngu khách trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chị Lưu nhìn thấyleech_txt_ngu , mắt lên.
“Tiểu Hạ, cuối cùng cũng về rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Mấy ngày naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có rất nhiều người tìm cháu !”
Hạ Bạch Vi ngơ ngác, đây cô nào người thân nào, ai tìm ?
Chị đã nhiệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình đón đầu, nhìn cô từ trên xuốngvi_pham_ban_quyen dưới, xót : “ lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Nhìn xem, người đã gầy giờ lại càngbot_an_cap gầy . Em lên phòng nghỉ ngơi trước đi, để chị đi mua cơm cho!”
Sự nhiệt tình thái quá của chị Lưu khiến Hạ Bạch Vi có chút đỡ nổi.
“Chịvi_pham_ban_quyen , em sao, chị nói nhiều người tìm em là sao ạ?”
Nhắc đến chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, chị Lưu liền liến thoắng: “Sauvi_pham_ban_quyen khi rút hết, đầu tiên là đồng công an đến, xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có cô gái nào Hạ ở đây không. Chị nghe mô tả là biếtbot_an_cap ngay là , họ em cứu rồi.”
Chị Lưu vừa nói vừa dẫn Hạ Bạch Vi lên lầu.
“ còn hỏi em đến đây gì, nói em lậpvi_pham_ban_quyen công , muốn viết thư cảm ơn. nghe tốt, liền bảo em đến thăm người thân trongbot_an_cap quân đội, chắc là người nhà của bộ đội.”
Chị Lưu vẫn chưa biết Hạ Vi lập gì với bên công , nhưng cũng cảm vinh dự lây, thậmbot_an_cap chí còn hơi tò muốn hỏi, nhưng việc quan trọng .
“Cái anh đoàn trưởng Tiêu đi cứu hộ ấy, đến hỏi thămleech_txt_ngu mấy lần liền. Sau khi cứu hộ xongvi_pham_ban_quyen còn đặc biệt để lại số điện thoạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dặn nếu em bình an trở về thì anh ấy, vẻ quan tâm em lắm.”
“À đúng rồi, còn bà cụ Hoàng trật chân ở cùng nhàleech_txt_ngu khách với taleech_txt_ngu nữa, bà ấy cũng đến người thân trong quân đội, cũng gọi điện hỏi thăm em.”
“Chủ Trịnh của bệnh viện Nhân dân đến, nhắnleech_txt_ngu là em về thì đến bệnh viện tìm ông ấy.”
nhớ kể, miệngleech_txt_ngu không nghỉ, nói xong thì hai ngườivi_pham_ban_quyen cũng đã lên đến tầng ba.
Hạ Bạch Vi nghe mà ù cả . Nhưng xâu chuỗi , cô cũng lờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mờ đoán mục đích của họ. Đoàn trưởng Tiêu chắc yên tâm, sợ cô gặp nguy hiểm. Bà cụ Hoàng chắc muốn cảm ơn, cũng xuất từleech_txt_ngu sự tâm lắng. Mấy đồng chí công annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì càng dễvi_pham_ban_quyen hiểu, trước đó đã hỏi đơn công địa chỉ của cô, nói là có khen thưởng. Cònvi_pham_ban_quyen về chủ nhiệm Trịnh, cô cũng có suy đoán, nhưng cô nghĩ vẫn đến đơn vị quân đội trước rồi tính sau.
lâu như vậy, chắc cũng côvi_pham_ban_quyen đến rồi, lâu không mặt, dù hôn sắp đặt thì cũng không nên để người lo lắng.
“ ơn chị , nếu chủvi_pham_ban_quyen nhiệm Trịnh có đếnbot_an_cap nữaleech_txt_ngu, chị nhắn giúp là em sẽ đến tìm ông ấy nhé.”
Chị Lưu đã mở cửa phòng: “Được rồi, chị sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắn lại. Đây phòng em ở trước, chị dọn dẹp sạch sẽ , có ở thêm đêmvi_pham_ban_quyen nay không?”
Hạ Bạch Vi đầu: “Sáng sớm mai em đi .”
Thấy cô mệt mỏi, chị Lưu luôn phích nước: “ cứ nghỉvi_pham_ban_quyen ngơi , để chị đi lấy nước nóng .” Nói xong liền nhanh nhẹn lầu, Hạ Bạch cản cũng không kịp.
Nhìn chị nhiệt tình vậy, Hạ Bạch không biết nói gì hơn. Người thập niên 70 ai cũng bụng thế này sao?
Chẳng mấy chốc chị Lưuvi_pham_ban_quyen đã xách phích nước nóng lên, trước đi còn dặnbot_an_cap : “Đối bên kia đường có trạm bưu điện, có điện thoại đấy, cần em sang đó. tắm công cộng cũng mở lại rồi, muốn tắmbot_an_cap rửa thì qua đóbot_an_cap .”
Hạ cười đến cứng cả cơ mặt. Sự nhiệt của chị Lưu khiến cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi choáng ngợp, vẫnleech_txt_ngu mỉm cười cảm .
Tại tập thể quân đội, Chính ủy Tô Trung nhìn bức thư cảm ơn trên bàn, mày khó hiểuleech_txt_ngu. người đến cáo, ông vội nhìn người : “Tìm được chưa?”
Cậu lính đầu: “Báo cáo Chính ủy, đã hỏi khắp khu rồi ạ, không cóleech_txt_ngu người nhà tên là Hạ Bạch Vi cả.”
Lông màyvi_pham_ban_quyen Tô Trung chặt lại: Chẳng lẽ mấy đồng chí công an nhầm lẫn? Quân khu của họ làm gì có người nhà nào lợi hại mức tay không đoạt súng từ tay tội phạm .
Nhưng mà, cái tên , saovi_pham_ban_quyen cứleech_txt_ngu thấy quen .
Tô Trung day dương, tiếp tục hỏi: “Mấy hôm nay tàu bắt đầubot_an_cap chạy lại rồi, cậu ra ga tàu tìm xem, xem có đón được vợ của đoànbot_an_cap Cốvi_pham_ban_quyen không.”
Cậu línhbot_an_cap nhận lệnh, lập tức rời đi.
Tô Trung vẫn ngồi đó, vẻ mặt sầu não. nhà tên Hạleech_txt_ngu Bạchbot_an_cap Vi thì không tìm thấy, kết Tư Cố lại gọi điện , bảo đi tìm vợ của đoàn Cố.
Vợ Cố Trường Xuyên đến theo quân, vốn chuyện tốt, ai ngờ lại khôngvi_pham_ban_quyen may gặp đúngvi_pham_ban_quyen lúc lũ lụt khiến dừng chạy, bao giờ cô ấy đến nơi. Quan trọng nhất là, Cố Trường Xuyên đã nộp đơn xin ly hôn lên chỗ ông rồi, ông cụ Cố lại ép không chobot_an_cap ông phê duyệt, ông bị kẹt giữabot_an_cap chịu trận.
Giờ hay , người ta lặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lội đến tận nơi theo quân, cái “củ khoai nóng” cứ ném lại cho Cố Trường Xuyênbot_an_cap , đằng nào ôngbot_an_cap cũng chưa phê duyệt, vấn của ông cháu nhà họ cứ để họ giải quyết.
“Cốc cốc!”
Bên ngoàileech_txt_ngu có tiếng gõ cửa, Tô Trung thu lại suy nghĩ, bảo người vào.
Tiêu Thanh Phongbot_an_cap một tờ báo vào, thấy trên bàn Tô Trung có một phong bì lớn, ánh lướt đưa báo tới.
Tô Trung mời anh ngồi, cònbot_an_cap rót nước.
“Lão Tiêu, anh đến lúc lắm, xem bức thư ơn , maibot_an_cap anh qua côngbot_an_cap an một chuyến xem có nhầm gì không.”
Hai người trao đổi đồ trong tay, người đọcleech_txt_ngu báo, một người xem thư.
“Số báo này phần trang đểbot_an_cap nói về việc trợ taibot_an_cap, ta thật đoànleech_txt_ngu kết, xuất biết bao tấm cảm động.” Tô Trung tờ báo, trong lòng cũng trào cảm xúc. nạn, dân mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng, chúng chí thành thành. Đất nước rất cần báo như này đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ vũ lòng người.
Tiêu Thanh đọc thư, mắt sáng rực , thậm chí còn đọc kỹ lại hai lần, nghe tai Tô nói.
“Hạ ? Cô ấy lại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nhà của đội ta sao?”
Trung nghe , đặt chén trà xuống, độngvi_pham_ban_quyen hỏi: “Anh biết Hạ Bạch Vivi_pham_ban_quyen à! ấy là ai? Người củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai?”
Tìm buổi trời, ngờ lão lại biết Hạbot_an_cap Bạch .
Tiêu đặt bức thư xuống, lại tờ báo, chỉ vào một bức trên đó.
Trong ảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một cô gái đang dốc sức cấp cho ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thương, mồ hôi nhễ nhại trên trán, mặt mũi lấm . Vẻ mặtbot_an_cap cô tập trung caovi_pham_ban_quyen độ, một đóa hoa kiên cường nở đất trời u ám.
Gần nửa trang dành để giới thiệu về cô gái này, biết cô, cô của bệnh viện, mà là người nơi khác . Nhưng dù đến từ đâu, khắc cô toàn tâm ý laobot_an_cap vào cứu trợ, chính là người hùng nhân dân!
Thậm chí mở đầu bài báo còn trích lời cô nóivi_pham_ban_quyen ở nhà : “Người trẻ càng nên đứng ra, sức mình!” nói này đã cổ vũ thêm biết bao người dân tham gia vào công tác cứu hộ.
“ gái này, quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vời!” Trung vừa nãy đang đọc bài này, nhiệt huyết trong lòng sớm đã dângbot_an_cap trào.
“Cô ấy chính là Hạ Bạch Vi.”
Một câubot_an_cap của Tiêu Thanh Phong khiến Trung ngạc bật dậy.
“ là Hạ Bạch Vi! ấy giờ đangleech_txt_ngu ở đâu? Thật sự là người nhà của đội chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?” Ông nôn nóng, cảm máu nóng rần rần khắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người.
“Cô ấy bây giờ chắc vẫn đang ở vùng trợ, sau khi tình ở huyện ổn định, cô ấy đã chở vật tư vào chi viện cho núi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Nhắc đến chuyện nàyleech_txt_ngu, ánh mắt Tiêu Thanh đầy vẻ lắng, nhưng bên đó liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạc không được.
“Cô ấy lại còn sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy vào núi cứu trợ nữabot_an_cap cơ à! gái này, không hổ danh là nữ anh hùng tay không đoạt súng từ tay tội phạm.”
Tô Trung thể không khâm .
“Àbot_an_cap, anh đến đây có việc gì thế?” Tô Trung lại nhìn tờ .
“Nghe nói Cố Trường Xuyên bị thươngvi_pham_ban_quyen, tôi đã xin chỉ thịvi_pham_ban_quyen cấp trên, ngày mai sẽ vào vùng núi xửleech_txt_ngu lý công tác tái thiết sau thiên tai. Tôivi_pham_ban_quyen mang tờ báo này cho anh, lần này xuất nhiều tấm gươngbot_an_cap anh hùng trong nhân dân vậy, tôi nghĩ quân đội chúng ta cũng nên có chút biểu dương.”
Tiêu Thanh Phong nói rõ mục đích đây.
Tô ngâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một rồi gậtbot_an_cap đầu: “Phải , họ đều là dân thường nhưng lại đứng ra đầu tiên, rất đáng khen ngợi. Tôi hệ với chính quyền để đưa ra phương án cụ thể.”
Tiêuleech_txt_ngu Thanh Phong uống ngụm trà, đứng dậy định về, Tôleech_txt_ngu Trung gọi giật lại: “Nhưng mà, thân phậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Hạ Bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi cuộc có phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nhà quân không đấy! cho người hỏi khắp nơi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng ai biết.”
Phong dừng : “Không nhóm người đi vào vùng núi ? Người nhà khách cũng nói cô ấy đến thăm trong quân đội, vậy chắc chắn là người của chúng ta rồi. Không biết em gái nhà ai mà giỏi giang .”
Tiêu Thanh Phong bỗng thấy ghen tị người . Nhà ai mà cô gái như vậy, chắc cười tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả ngủ mất.
“Em gái? Sao anh biết không phải vợ ai đó? Thôi đi nhanh đi, sắp tối rồi.”
Tô Trung nghe vậy lại thấy vui, trong số người nhà quân xuất hiện một nữ hùng, thật vinh dự biết bao. Ông khóabot_an_cap cửa, người cùng xuống lầu.
“Mai anh vào vùng núi, nếu gặp ấy thì nhớ hỏi kỹ xem là người nhà của ai, rồi đưa cô ấy cùng về. Chuyện cái anh lo, tôi bảo chị nhà anh giúp trông nom cho.”
Tiêu Thanh Phong không nói gìvi_pham_ban_quyen. Vợ ? Chắc không phải đâu nhỉ? Nhìn cô ấy còn trẻ măng, chưa kết đâu?
Cái nóng oi bức của mùaleech_txt_ngu hè cộng thêm độ cao khiến không khí ngạt chịu. Khi Hạ Bạch Vi được doanh trại thì đã là trưa, lúc nóng nhất.
mặc một chiếc váyleech_txt_ngu liền ( Braginsky), quần đều rách hết rồi, trong vali chỉ còn váy. Dù không quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm nhưng cô vẫn cốleech_txt_ngu chọn một bộ nhặn nhất. hai chuyến xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lưng áo cô ướt đẫm mồ hôi.
May mà cuối cùng cũng tớivi_pham_ban_quyen nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhìn cổng doanh trại, lòng Hạ Vi trào dâng cảm xúc. Cô nhanh chóng chỉnh trang lại quần áo, đảm bảo không có vấn đềbot_an_cap gì mớivi_pham_ban_quyen bướcbot_an_cap tới.
“Đồng chí, đây là giới củabot_an_cap , tôi vợ của Cố Trường .”
Cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vòng vo, đi thẳngleech_txt_ngu vào vấnleech_txt_ngu đề.
Hai lính gác cổng nghe vậy đều nhìn sang, kinh ngạc cầm giấy giới xem đi xem lại hai lần, xác không sai mới dám ngẩng đầu lên.
Vợ của đoàn trưởng Cố người đã nộp đơn xin ly hôn!
phải là ly hôn sao? Sao lại đến theo quân rồi?
Nhưng tố chất nghề nghiệp giúp cậu lính nhanh chóng lấy lạileech_txt_ngu bình tĩnh, chào một cái rồi nói: “Vui một chút, tôi liên lạc vớileech_txt_ngu Chính ủy.”
trưởng Cố không có quân , vẫn đang cứu trợ trong vùng , lúc này vợ anh đến, đương nhiên phải để người khác tiếp đón.
Hạ Bạch Vi gật đầu. Trong lòng thầm , liên lạc với Chính ủy chứ không phải Cố Trường , chẳng anh ta cũng đi cứu trợ chưa về? Cũng tốt, gặp Chính ủy càng tiện. Cố Trường Xuyên cũng đã đơn xin ly hôn, gặp Chính ủy cũng có bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện này.
Tô Trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa lấy cơm xong, đang ngồi trong căng tin, tay cầm tờ báo kia.
Người của nhân dân đấy, phải đọc kỹ, cònbot_an_cap phải tuyên truyền rộng rãi, nhất là cho đám người quân nhân ! Để bà cô suốt ngày chỉ biết chuyện học tập một chút!
Đúng lúc , một chiến sĩ hải chạy tớibot_an_cap báo cáo: “Chính ủy, vợ đoàn trưởng theo quân rồi, hiện đang ở cổng lớn!”
Trung chưa kịp nuốt miếng , suýt thì nghẹn.
“Cậu nói ai? Vợ Cố Trường ? Khá lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cuốibot_an_cap cùng cũng đến rồi, không đến nữavi_pham_ban_quyen ông cụ Cố lo sốtvi_pham_ban_quyen vó lên đấy!”
Nói xong, ông chẳng màng ănleech_txt_ngu tiếp, vội vàngvi_pham_ban_quyen đóng hộp cơm lạivi_pham_ban_quyen.
“Đi đi, tôi đíchvi_pham_ban_quyen thân ra đón!”
Không chỉ đích thân đón, còn phải bảo cô ấy mau gọi điện cho ông cụ. hôm Tư lệnh Cố ngày nào cũng gọi một , trừleech_txt_ngu mấy ngày đầu liên lạc lũ, cònbot_an_cap không ngày . Ông cụ sợ cháu dâuvi_pham_ban_quyen gặp chuyện bất trắc trênvi_pham_ban_quyen đường, nhất là gặp lũ lụt, nghe nói lo đến mất ngủ mấy đêm . Đương , mấy hôm trước ông phái người ra ga tàu tìm không , cũng sốt ruột lắm.
Hạ Bạch Vi tìm một chỗ râm mát đứng nghỉbot_an_cap một lát. Vốn định chuyện với hai anh lính gác, nhưng biết luật của nên cô đànhbot_an_cap đứng một mình dưới bóng cây, lặng cổng doanh trại.
Hai anhleech_txt_ngu lính quả thực rất kỷ luật, đứng thẳng như tùng, mắt cứ liếc trộm về phía cô. Hạ Bạch Vi cảm thấy ánh mắt họ là lạ. thể nhìn thấy sinh vật lạ vậyvi_pham_ban_quyen.
Cũng dễ hiểu thôi, cô cũng từng là quân nhân, trại mà có phụ nữ đến, bất kể là vợ ai, là chuyện hiếm. Những người lính có vợ đến thăm đềuvi_pham_ban_quyen khiến đồng đội ghen tị mắt.
May mà cô không phải đợi lâu, từ phía cổng lớn có hai quân nhân đi tới, một tuổi hơn, ra khỏi cổng nhìn về phía cô.
Hạ Bạch Vi cũng xách valinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước tớibot_an_cap.
Tô Trung hơivi_pham_ban_quyen sờ, cô rạng rỡ như đóa hoa ánh mặt trời, ông thậm không dám đây là vợ của Cố Trường .
phải bảo là ở quê lên ? Tuy được ông cụ đón về ở vài năm, nhưng khí chất chẳng có chút gì quê mùa cả. còn xinh đẹp thế này, hoa khôi của đoàn văn công e cũng không sánh bằngvi_pham_ban_quyen.
Thế mà thằng nhóc kia không đồng ý! Nó không lén cười à? Tìm đâu người ông tốt như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ! Thế bảo đám lính ế sống !
“Chào thủ trưởng, tôi là vợ Cố Xuyên, Bạch Vi.”
Hạ Bạch Vi cư xử tự , phóng, thấyleech_txt_ngu đốibot_an_cap không nói gìvi_pham_ban_quyen đành mở lời .
Tô Trung hoàn hồnleech_txt_ngu, vội thiệu: “Tôi họ Tô, là Chính ủy ở đây. Cố Trường Xuyên hộ vùng núi chưa về đơn , tôi đưa vào trước”
Ông theo bản năng tiếp , cậu lính cạnh thậm chí còn tiến lên xách giúp Hạ Bạch Vi.
Nhưng Tô Trung nói chưa dứt câu, bỗngvi_pham_ban_quyen vỗ trán cái bốp, trợn tròn mắt nhìn cô: “Cô cô là Hạ Vi? Cố Xuyên?”
Hạ Bạch không sao ông ấy lại kinh thế, hơi lạ trước phản ứng của , nhưng vẫn gật đầu bình tĩnhbot_an_cap: “Tôi tên là Hạ Bạch Vi, có gì không ổn sao ạ?”
Tô Trungbot_an_cap kích hẳn lên, rồi lại giậm chân một cái vẻ hận: “Trời là tôi! , vợ thằng nhócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó như họ Hạ, đơn xin ly còn nằm ngăn kéo kia , sao tôi lại không xem qua chứ. Tìm cả buổi trời, hóa nữ anh hùng lại vợ thằng nhóc , đúng là ngườileech_txt_ngu nhà của chúng ta thật!”
Tô Trung mải kích động, nói xong mới lỡ , vội vàng ngậm , ngượng ngùng nói: “À đó tôi nói linh tinh thôi, chúng ta vào trong trước đã.”
Hạ Bạch Vi ông ấy đang ngượng ngùng chuyện . Vì ông ấy lỡ nhắc đến đơn xin ly hôn.
Nhưng cô chẳng bận tâm nào. Chuyện này cô biết từ lâu rồi, trong valivi_pham_ban_quyen còn có lá thư Cố Trường Xuyên gửi cho cô cơ mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lá nào cũng khuyên cô ly hônvi_pham_ban_quyen, nói rõ là đã nộp đơn rồi nhưng ông nội ép cho.
Cho nên, anh ta nói cô sẽ đề nghị. Nhưng cô không mở miệng , chỉ lẳng theo hai vào sự.
Vào bên trong, nhìn những nhà cổ kính, Hạ Bạch Vi có cảm giác như một thếvi_pham_ban_quyen hệ. Vừa quen vừa lạleech_txt_ngu. Khu khá rộng, lớn nhiều so với ở thế kỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 21. Lúc này đang là cơm trưa, trên đường gặp khá nhiều người.
“Chính , ạ? Lại có đến thăm à?” to gan chạy lại hỏi.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hạ Bạch Vi. mấy chốc, như cả đại viện đều biết Chính ủy dẫn một gái đẹp như vào trongvi_pham_ban_quyen.
“ cái gì mà nhìn, là nữ anh hùng Hạ Bạch Vi của chúng ta! Báo hôm qua đọc chưa? Chínhbot_an_cap là bác Hạ người đầu tiên đứng hộ đấy!”
Tô Trung thấy tụ tập ngày càng đông, vội quát .
Mọi thấy cô gái báo thì càng ngạc nhiên và khâm phục . Trên báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ảnh chụp Vi lấm bùn đất, lại chụp nghiêng. không ngờ nữ anh bác sĩ Hạ thế .
ủy dẫn cô ấy vào làm gì nhỉ?
Lời củaleech_txt_ngu Tô Trung không làm đám giảibot_an_cap , ngược lại còn nhiều người hơn.
“Được rồi, đừng nhìn nữa, người ta sợ giờ. Cô ấy không chỉ nữ anh , mà còn là vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Cố Trường Xuyên , đi đi, đừng cản đường!”
Câu nóileech_txt_ngu này chẳng nào tiếng sét giữa trời quang. Trái tim của bao trai vỡ tan tành.
Tô Trung hiểu rõ tâm đám nhóc này . Trong doanh trại cái gì thiếu, chỉ có trai tráng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thừa. đa thân. Thấy gái xinh đẹp, ai mà chẳng rung rinh.
Quả , danh tiếng Trường Xuyên vẫn có sức nặng, đến thân phận Hạ Vi, mọi người không dám vây nữa. Tuy không tiến lại gần nhưng vẫn đứng xa xa nhìn, mồm chữ O . Còn có tốp năm tốp ba tụ thì thầm nhỏ.
“Đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cố cũng tham rồi!”
“Đúng đấy, vợ đẹp thế này mà ly hônvi_pham_ban_quyen!”
“Tôi cứ tưởng vì xấu nên mới không đồng chứ.”
“ tôi không có ông nộivi_pham_ban_quyen thế nhỉ? Ông nội ơi, ôngvi_pham_ban_quyen gửibot_an_cap cháu một cô vợ đi.”
“Tôi có báo đây này, bác sĩvi_pham_ban_quyen Hạ không chỉ xinh đẹp mà còn biết y thuật, đến quân gặp lũ còn cực tham gia cứu , người vợ hoàn hảo thế này, đầu óc đoàn trưởng Cố chắc bị úng nước rồi.”
“Tự dưng thấy đoàn trưởng Cố không xứng với nữvi_pham_ban_quyen , anh ly hôn càng , điềuleech_txt_ngu sĩ Hạ thế này, tìm được người tốt hơn.”
“Chuẩn, anh ấy không biết trân trọng thì ly hôn đi, để chúng ta còn có cơ hội”
Mọi người không dám bàn tán to, nhao nhao đi tìm báo đọc.
Hạ Vi mặtleech_txt_ngu không đổi sắc, to giónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn gì cô chưa từng gặp.
Tô đi bên cạnh thấy cô tĩnh vậy thầm khenbot_an_cap ngợi, không hổ danh là nữ anh hùng, khí độ ai sánh bằng. Chỉ là hơi khác so với lời ông cụ kể. Ông cụ bảo cháu không ly hôn, cứ nhắc đếnleech_txt_ngu là khóc.
Hôn là chuyện hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một bên không đồng ý thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thểvi_pham_ban_quyen phê duyệt. Hôn nhân quân càng phải cân nhắcleech_txt_ngu cảm nhận của người vợ.
Nhưng màleech_txt_ngu
Cô ấy thấy chuyện đơn xin lybot_an_cap hôn, chắc thấy lời bàn tán kia, vậy mà có phản ứng gì?
Thực Hạ Bạch Vi có phản ứng đấy chứ. ly cô không cả khu quân sự đều . điểm này, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy coi Cố Xuyên. Anh ta có thể không hài về cuộc hôn nhân này, nhưng không cần phải làm ầm ĩ cả thiên hạ biết khi chưa lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn.
Trong lòng âm thầm gạch cho ta một dấu X to đùng.
Đến nhà ăn, lúc như không còn ai, Tô bảo cậu đi lấy một phần cơm. Còn ông thủ nói chuyện Hạ Bạch Vi.
“ chí Hạvi_pham_ban_quyen, cô xem báo này đi, bác sĩ Hạ trên này là cô phải ? Cô giờ là ngườivi_pham_ban_quyen hùng của chúng ta đấy!”
Hạ Bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn đangleech_txt_ngu thắc mắc chuyện này, cúi đầu nhìn bức ảnh, miệng giật giật. Nhìn tên tác giả bài báo: Hứa Dương. Còn gì nữa chứ?
“Bên công an cũng gửi cảm ơn một ít tiền thưởng, phiếu gạo đếnbot_an_cap, tôi sẽ cho người mang qua cho cô. Lần nàyleech_txt_ngu cô làm rạng danh cho người nhà quân nhân lắm đấy, bốn chữ ‘nữ anh ’ cô toàn xứng đáng!”
Bạch Vi không nhìn kỹ, phóng viên lúc nào chẳng phóng đại, xúc dâng trào khiến người ta nhiệt huyết sôi sục.
“Chính ủy quá khen rồi, chúng ta nói chuyện này nữa.” Hạ Bạchvi_pham_ban_quyen Vi cảm mình gánh nổi bốn chữ “nữvi_pham_ban_quyen anh hùng”. Nếu biết trước Hứa Dương thế này, cô chắc chắnbot_an_cap sẽ ngăn cản.
Cậuleech_txt_ngu lính bưng cơm tới, áy náy nói: “Đồng chí Hạ, giờ thức ăn nhiều, cô đừng nhé.”
Vi sao có thể chê, ơn tiếngbot_an_cap rồi lẳng lặng . Cô không nói chuyện ngay, nhìn hộp cơm của Tôleech_txt_ngu Trung cũng còn nguyên thì biết ông ấy cũngbot_an_cap chưa ăn. người ăn xong mới bắt đầu nói .
“ cụ Cố gọi điện đếnvi_pham_ban_quyen rất nhiều lần, ông ấy lo cho cô lắm, phiền đồng chí Hạ gọi lại cuộc .” Tô Trung chuyện này .
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch Vi gật đầu, là cô sơ suất. Lẽ ra qua cô nên gọi điện , nhưng mệt quá, tắm xong nằm xuống là ngủ luôn.
“Vâng, đúng lúc tôi cũng chuyện muốn với ông .”
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trung mỉm , cuốileech_txt_ngu cùng cũng thoát khỏi “ tấn” củabot_an_cap ông cụ, cảm giác được thoát.
“ cô đến theo quân thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi có thể sắp xếp nhà Cố Xuyên ngay, vừa khéo mấy căn bỏ trống. Nhưng hai ngày này đành đểleech_txt_ngu cô chịu thiệt tạm nhà khách .” Người nhà theo quân được phân nhà, đúng lúc phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Không cần đâu Chính ủy, tôi không phải đến theo quân, tôi đến để ly hôn.”
Cậu lính đứng bên cạnhleech_txt_ngu kinh ngạc, há hốc mồm, lén nhìn Hạ Bạch Vi rồi vội đầuvi_pham_ban_quyen xuống.
Tô sữngvi_pham_ban_quyen sờ, nghi ngờ tai mình vấn đề.
“Ly hôn? Cô đồng ly ?”
Chẳng phải ông cụ cháu dâu không đồng ý sao? Không phải nói là đến theo sao? Chẳng lẽ tai ông vấn thật, nghe nhầm cả !
“Đúng vậy, tôi ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ly hôn. Cố Trường Xuyên gửi thư nói đã nộp đơn, giờ cả hai chúng tôi đều đồng ý, mong cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủvi_pham_ban_quyen trưởng phê duyệt!”
Ánh mắt cô vô cùng kiênleech_txt_ngu định. Cũng chẳng cố ý hạ thấp giọng. Đằng nào Cố Trường muốn lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn ai cũng biết rồi, cô cũng chẳng cần giữ thểbot_an_cap cho anh ta làm .
nhà ăn bỗng chốc imbot_an_cap phăng phắc. Số ít còn đều đổ dồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắt vềleech_txt_ngu phía này, ngay cả nuôi trong cũng tò mò ngó ra xem.
Tôvi_pham_ban_quyen Trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ngờ sự việc lại xoay chuyển này. Không biết nên mừng hay buồn cho Cố Trường Xuyên đây. Cậu taleech_txt_ngu kiên quyết muốn ly hôn như vậy, giờ được như ý nguyệnbot_an_cap, phải mừng cho cậu ta mới đúng chứ nhỉ.
“Không phải không thể duyệt, yếu là phía ông cụ ”
Hạ Bạch Vi biết ông ấy lo điều gì, liền nói: “Tôi biết, tôi sẽ điện nói chuyện vớivi_pham_ban_quyen ông nội. Làm phiềnbot_an_cap Chính ủy rồi, tôi hy vọng đơnleech_txt_ngu xin phê duyệt sớm để tôi còn sớm rời đi.”
Hạ Bạch Vi rấtvi_pham_ban_quyen thành, khiến Tô Trung suýt thì đồngleech_txt_ngu ývi_pham_ban_quyen . lý trí đã kéo ông lại. Ngườileech_txt_ngu “thà phá mười tòa miếu chứ không phá một cuộc hôn nhân”. Gặp Hạ Vi rồi, cô và Cố Trường Xuyên thật sự rất xứng đôi, ông cụ là có mắt nhìnbot_an_cap ngườivi_pham_ban_quyen.
“ chí Hạ, tôi nghĩ cô nên suy kỹ lại, hôn nhân không đùa. À đúng rồi, cô đi vùng núi, Cố Trường Xuyên cũngbot_an_cap ở đó, hai người không gặp nhau sao?”
Tô Trung nghĩ hay hai người gặp nhau ở đó rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra thuẫn gì nên cô mới đổi ý từ theo quân sang hôn.
“Không có, đóvi_pham_ban_quyen nhiều doanh trại như vậy, chắc là bỏ nhau rồi.”
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch Vi ngợi, cô chỉ gặp một người họ Cố là đoàn trưởng Cố. Nhưng cô Cố Trường Xuyên là doanh trưởng . Không thể nóileech_txt_ngu với người ta là cô không biết Cố Trường Xuyên thế nào được.
“Cậu ấy bị thương, chắc một hai nữa sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về. Đã không gặp chuyện này cứ đợi gặp mặt rồi nói, côvi_pham_ban_quyen cứ yên tâm đã.”
Tô Trung thở phào nhõm. Chưaleech_txt_ngu cãi là được, còn hội.
Hạ Bạchleech_txt_ngu Vi suy nghĩ một chútvi_pham_ban_quyen rồi đầu đồng ý. Vốnvi_pham_ban_quyen dĩ nên nói rõ ràng tiếp, cô không làm được như Trường Xuyên, muốn ly hôn thì gửi hai lábot_an_cap thư là xong. Cứ như thông báo đơn phươngleech_txt_ngu vậy. Làm người vẫn nên lịchleech_txt_ngu sự .
Trong lòng lại thêm anh ta một dấu X nữa.
“Vâng, vậy tôi đi gọi điện cho ông nội .”
Hạ Bạch Vi được dẫn đến một vănvi_pham_ban_quyen phòng có điện thoại. Tô Trung lo việc, để lại cảnh đi cùng côvi_pham_ban_quyen.
Gọibot_an_cap điện thoạibot_an_cap, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một ôngvi_pham_ban_quyen lãoleech_txt_ngu.
“Tô Trung, có tin tức của Tiểu Hạ rồi ?” Giọng nói có chút gấp gáp. ông luônleech_txt_ngu túc trực bên điện thoại.
Hạ Bạch bỗng không nói . Cô chưa từng sống cùng người thân, càng chưa từng được quan tâm như vậy. Cổ họng nghẹn lại, cô nhanh chóng trấn tĩnh, ý hạ thấp giọng : “Ông nội, là ạ.”
Đầu dây bên kia im .
“Vi Vi? đến đơn vị rồi ? Tốt quá, cháu khôngleech_txt_ngu sao, thế là ông yên tâm rồi. Trên đường có vất vả không cháu?”
Sựvi_pham_ban_quyen quan tâm của ông tràn ngập trong . Hạ Bạch Vi giác nhưvi_pham_ban_quyen mình đang đánh tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân của người , chút không tự nhiênbot_an_cap lại có tham luyến.
“Không đâu ạ, cháu khỏe lắm, không vất vả .”
Ông cụ nghe vậy liềnvi_pham_ban_quyen bật cười, tảng đáleech_txt_ngu trong lòng cuối cùng cũng rơi : “Thế cháu Trường Xuyên chưa? Bảo nó nghe điện , ông dặn nó một , không cho nó bắt nạt cháu. Cháu đó bồi dưỡng tình nó, có ông , nó không dám hôn với cháu đâu.”
Ông cụ vẫnvi_pham_ban_quyen lo tính khí chịu cháu sẽ cháu dâu .
bảo nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến Hạ Bạch Vi dù không phải cũng ấm lòng.
“Anh ấy đi cứu hộ rồi ạ, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ở đây. Nhưng cháu có chuyện muốn nói với ông. nội, cháu nghĩvi_pham_ban_quyen thông rồi, cháu đồng ý hôn với Trường Xuyên.”
Hạ Bạch Vi thấy chuyện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói sớm thì hơnleech_txt_ngu. Chính ủy Tô vì bị ông nội ép nên mãi khôngleech_txt_ngu phê duyệt, cũng chẳng phải hay, nói rõ với ông nộibot_an_cap sớm thì làm tục nhanh.
Trong ký của nguyên chủ, ông nội là người rất truyền thống, cứu mạng lại thêm ước đã định từ trước, ông cảm thấy mọi chuyệnleech_txt_ngu là đương nhiên. Nếu ly hôn, ơn nghĩa chưaleech_txt_ngu đáp, ông sẽ thấy vô áy náy, thậm chí cảm thấy mình làm sai, ơn chưa còn làm lỡ dở con gái ân nhân. Vì thế ông cứ không cho Cố Trườngleech_txt_ngu Xuyên ly hôn.
Nhưng cũng vì sự cố chấp này mà làm tổn trai, khiến con dâu bất mãn. Mẹ cô nói tạivi_pham_ban_quyen sao ơn mạng lại phải dùng hôn để , có bao nhiêu cháubot_an_cap , cứ phải hy hạnh phúc của con trai bà? Con dâu và ông nảy sinh khích, ông ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt nói nhưng trong lòng chắc dễ chịu.
Nếu đã bắt đầu sai lầm, thì hãy để cô kết thúc sai này. Ông là người rất tốt, không tuổi già ông không phúc.
“Con bé này, cháu cháu nói lẫy, nó chọc giận cháu không?” Ôngleech_txt_ngu cụ biết nguyên chủ kiên không ly hôn, cứ nghĩ cô bị tủi thân.
Hạ Bạch Vi vộileech_txt_ngu an : “Ông nội, đâu, anh không chọc cháu, cháu còn chưa gặp anh ấy mà. Là cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự thông , ông yên tâm, ly hôn rồi cháu vẫnleech_txt_ngu là gái ông, trừ ông không muốn nhận đứa cháu gái này?”
Cố Đạo Thành im lặng hồi lâu, dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang xem cô là hay .
Hạ Bạch Vi tiếp thuyết phục: “ nội, dưa ép chín không ngọt, anh ấy thích cháu, cháu cũng không hạnh phúc. yên tâm, cháu xinh thế nàyleech_txt_ngu, lại có ôngleech_txt_ngu chọn giúp, sau này chắc chắn tìm được người yêu thương cháu, tốt hơn Cố Trường Xuyên gấp trăm lần! cũng muốn cháu không hạnhbot_an_cap phúc đúng không? Hay là ông không muốn chọn giúp cháu? Ông nội, nói ông và bà nội rất yêu , cháu cũng muốn có một tình yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như thế, ông thành toànvi_pham_ban_quyen cho cháu mà.”
Hạ Bạch Vi từng giọng điệu này nói chuyện, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút làm nũng. Nói xong cô còn rùng một cái, cảm cực không quen. Nhưng đối với một mình nhưbot_an_cap vậy, lại cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy khôngbot_an_cap có là sai.
Mắt Cố Đạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thành ươn ướt, nghe giọng conleech_txt_ngu , không còn chút cố chấp nào nữa, có vẻ nó thực sự đã buông bỏ rồi.
Đúng là lỗi của ông, làm khổ hai đứa trẻ.
“Nói bậy nào, cháu mãi gái của ôngleech_txt_ngu. Cháu nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúngleech_txt_ngu, ông giúp cháu, tìm cho cháu mộtleech_txt_ngu người chồng tốt nó trăm lần! Đương nhiên, phải ngườileech_txt_ngu cực kỳ yêu cháu mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được! Cái thằng khốn nạn đóvi_pham_ban_quyen không biết tốt của cháu, sớm muộn gì cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có hốileech_txt_ngu hận!”
Nói được lời nàyvi_pham_ban_quyen, Cố Đạo Thành cũng cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy nhẹ nhõm như được gánh nặng. Cô gái như vậy, là cháu ông không có phúc.
“Vângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ, cảm ơnbot_an_cap ông nội. xong thủ tục bên , cháu sẽ về thăm ông!” Hạ Bạch vui vẻ hẳn .
Cảm nhận được vui của cô, Cố Đạo Thành cũng thở phào. Tốt, thật tốt, này ông phải bù đắp cho con bé nhiều, đồbot_an_cap tốt của ông đều để lại cho nó, thằng nhóc đừng tưởngleech_txt_ngu.
Cố Trường Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang ở vùngleech_txt_ngu núi xôi vẫn chưa mình sắp thứ gì. Thấy Tiêu Phong dẫn người đến chi , anh nhớ lại trước khi lũ lụt ra, nghe nói vợ anh đến theo quân, sau đó tai họa ập đến, Vệ Quân khẩn cấp đi trợ, cả quân khu e là điều động hết rồi.
Không biết cô ấy đã tìm được đến đơn vị chưa, sao cũng là vì anh mà đến, nếu gặp hiểm thì không hay chút nào.
“Trước khi đến đây, anh có nghe tinbot_an_cap gì việc vợ tôi vợ tôi tìm đến đơn vị chưa?”
Anh hỏi thăm trước một , dùvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Tiêu cũng vừa từ đơn vị . Chỉ là nhắc đến người nữ đó, chữ “ của tôi” vẫn có chút gượng .
“Chưa thấy, bên Chính ủy chưa tìm được người. Anh bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thương , mau về dưỡng thương đi.”
Tiêu Phong bình thường vẫn có chút không vừa mắt Cố Trường Xuyên, thấy anh dựa vào gia mới lên được chức đoàn trưởng.
Trước khi Cố Trường đến quân khu này, anh là sĩ quan cấpleech_txt_ngu tiểu đoàn trẻ nhất toàn quân khu. Cố Trường Xuyên vừa đến, chưa đầy , từ trung đội trưởng lên tiểu đoàn trưởng, liên lập công, liên thăng chức. Cuộc chiến tranh năm ngoái, vốn dĩ là anh , quả lại đổi Cố Trường . Chiến tranh thắng lợi, Cố Trường Xuyên lập công lớn. Đầu năm nay, Trường Xuyên được đặc thăng chức từ Tiểu đoàn trưởng lên Phó đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng, trở thành cán bộ trung nhất toàn quân , thậm chí là toàn quốc.
Anh có chút phục. Mọi ngườibot_an_cap đều biết Tư Cố là ông nội Cố Trường Xuyên, cha Cố Trường Xuyên là sĩ kháng chiến, chú bác cũng giữ chức vụ cao. anh sinh ra nông thôn, khi chưa phóng, mẹ bị , anh mới ba đã biết đưa tình cho bộ đội. Anhvi_pham_ban_quyen bòleech_txt_ngu lên từ chiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trường máu, còn đạt danh hiệu dũngvi_pham_ban_quyen sĩ diệt địch nhỏ tuổi. Trải qua bao gian khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới leo lên được vị trí hôm nay, trở thành tấm gương cán bộ trẻ.
Cố Xuyên dựa vào gia mà dễ dàng có được tất cả. Lập công? Trên trường ai mà công lao chẳng lớn? Cuộc năm ngoái, ai dám chắcleech_txt_ngu không phải quân đội cố tình tạo hội cho anhbot_an_cap ?
Tiêu Thanh Phongbot_an_cap trong lòng có ý nhưng chắn sẽ không ra, ngoài mặt vẫn rất khách sáo.
Trường Xuyên nói người nữ đó chưa đến vị, trong mắt thoáng qua vẻ lo lắng.
“Cảm ơn trưởng Tiêu, ở đây giao lại anh.”
lệnh như sơn. Dù anh muốn ở lại cứu trợ, nhưng anh chịu được các chiến quyền cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu . Họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lao vào vùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lũ đầu tiênleech_txt_ngu, đã làmbot_an_cap việc liên tụcvi_pham_ban_quyen cả tháng trời rồi. Đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tiếp quản, anh cũng không cần lo lắng nữa, lập tức dẫn quân đi chỉnh đốn.
Tiêu Thanh Phong gật đầu, nhìn viện trưởngvi_pham_ban_quyen Lưu phía trước, nhớ đến chuyện Bạch Vileech_txt_ngu, vội vàng qua hỏi . Tìm được cũng coi như là vụ của , là tìm vòngbot_an_cap khôngleech_txt_ngu thấy cô đâu.
“Viện trưởng Lưu, đây có bác nào Hạ đến chi viện khôngbot_an_cap ạ?”
Lưuleech_txt_ngu Thường Thanh đang thuleech_txt_ngu dọn đạc, đội y tế ở đâybot_an_cap đã đủbot_an_cap ngườileech_txt_ngu, nhóm đến sớm nhất như họ nay cũng sẽ theo Cố Trường Xuyên về đơn vị.
Tiêu Thanh Phongleech_txt_ngu hỏi bác sĩ , Khương Nghiên cũng quay đầu lại.
“Có một bác sĩ họ Hạ, con bé đó không chỉ y thuật giỏi thể lực còn đến kinh ngạc.” Lưu nhắc đến Hạ Bạch Vi là khen không ngớt . Họ làm quân , không huấn luyện cường độ như lính chiến, nhưng bình thường có rèn luyện cơ bản, thế mà vẫn không bằngvi_pham_ban_quyen thể lực của cô ấy!
“Đúng rồi, là cô ấy, cô ấy còn ở đây ạ? Sao tôi không thấy?” Tiêu Thanh Phong mừng rỡ, nhìn quanh một lượt.
“Cô ấy đi từ hôm qua rồi, đoàn trưởng Tiêuvi_pham_ban_quyen quen ấy à?” Khươngleech_txt_ngu Nghiên thấy thái độ của Tiêu Thanh Phong hơi lạ nên hỏi.
Tiêu Thanh cũng thấy mình có vẻleech_txt_ngu quanvi_pham_ban_quyen tâm quá, vội giải thích: “Cô ấy không biết là người của ai trong vị chúng ta, cóbot_an_cap thư cảm ơn gửi đến đơn vị, bảo tôi đến tìm ấy.”
Người nhà!
mày Khương Nghiên nhíu lại. Con này, thế mà chẳng nói côbot_an_cap tiếng nào.
“Hóa còn là ngườileech_txt_ngu nhà nhân, thế cô ấy đivi_pham_ban_quyen chắc chắn sẽ về đơn vị người thânbot_an_cap, chà, chúng tavi_pham_ban_quyen về không chừng còn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy.” Lưu Thường Thanh lại khá vui vẻ. Ông thực ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có một ý nghĩ, nếu đồng chí thật sự là người nhà quân tốt quá.
Khương Nghiên thì nghĩ đến chuyện thư cảm , Thanh không nói thêm gì, cũng không hỏi, đằng nào về . Thầy nói đúng, về không chừng còn lại con bé đó, lúc đấy sổ sau!
Nhưngleech_txt_ngu mà, cô ấyleech_txt_ngu là người nhà của nhỉ? 22 , chắc không phải vợ ai đến theo quân đâu, chắc là em gáibot_an_cap ai đó đến thăm . Khương nghĩ vậybot_an_cap, tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn trở về càng thêm bức thiết.
Tiêu Thanh Phong có chút thất vọng, nhưng nghĩ việc cô ấy có thể đã đến vị thăm thân, cũng không nói nữa. bên này một , không chừng lúc về cô ấy vẫn chưa đi. Đã đến thăm người thân thì cũng phải ở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời gian chứ.
Hạ Bạch Vi được cảnh vệ xếp ở nhà khách bên khu gia đình. Cùng mang đến còn có mấyleech_txt_ngu bức , Chính ủy nói đều là thư cảm ơn gửi cho cô.
Ngoài thư của công an, còn có mấy bứcbot_an_cap những người bị thương được cô cứu trong đợt cứu ở huyện, chắc họ cũng hỏi từ nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khách biết đến người thân trong quân đội mới gửi thư đến đây.
Hạ Bạch Vi hơi ngại, rõ ràng là bình thường, cô cũng chỉ làm những trong khả năng. ràng các đồng chí giải quân làm nhiều hơn, mới là những người đáng yêu nhất, sao lại thư cảm ơn cô nhiều này? Cô ngờ rấtbot_an_cap lớnleech_txt_ngu là do hiệu ứngleech_txt_ngu của tờ báo .
Nhưng trạng cô giờ rất tốt, đã thuyết phục được ông nội, ông nhất định sẽ gọi điện cho Chính ủy. Chính ủy còn muốn hòa giải, nhưng rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai bên đều ý rồi, lần này không chừng đơn xin ly hôn sẽ đượcleech_txt_ngu phê duyệt nhanh .
Nhưng đơn xin ly cần qua nhiều cấp phê duyệt, cô cứ yên tâm đợi, đợi Cố Trường Xuyên , không chừng đã phê duyệt xong, vừa khéo chia tay trong hòa bình.
Hạ Vi đoán sai, cô vừa rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi phòng, bên kia Tô Trung được điện thoại của ông cụ.
“Thưa ông, vừa nãy chí Hạ cũng đến tìm tôi nói chuyện , nhưng hay là đợivi_pham_ban_quyen Trường Xuyên về tính tiếp ạ?”
Tô Trung vẫn thấy hơi tiếc, trước kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa gặp vợ Cố Trường Xuyên thôi, giờ gặp rồi, ông thật sự thấy người rất xứng đôi. Ông còn muốn đợi Cố Trường Xuyên về, khuyên giải cậu ta một chút, rồi đập tờ báo vàobot_an_cap mặt cậu ta, xem cậu ta dám ly hôn với người hùngbot_an_cap của nhân dân không?
“ đâu, không phải ông già này ép thì e là nó đã ly từ lâu rồi. Vi Vi nói đúng, dưa ép chín không ngọt, bản thân thằng nhóc kia cũng kiên quyết muốn ly hôn, tôi thành toàn cho , Vi Vi xứng đáng người ông hơnleech_txt_ngu.”
này ông cũng rất kiênleech_txt_ngu .
Cả ba bên đồng ý, Tô Trung còn khuyên được gì nữa? Chuyện này là nên giải quyết từ sớm, đỡ cả quân sự cứ nhặng xị lên quan . Lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước Cố Trường Xuyên nghebot_an_cap nói ông cụ ép không cho phênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net duyệt, gọi cho ông cụ lời có chút gắt, bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cậuleech_txt_ngu đi ngang qua nghe thấy. Kết quả cả cáibot_an_cap đại viện đều biết. Tuy cậu ta đã xử cậu đóbot_an_cap, nhưng chuyện này cũng biết cả rồi.
Cố Trường Xuyênbot_an_cap là cán trẻ nhất quânvi_pham_ban_quyen khu, người lại đẹp trai, khối người để ý, nghe tin kết hôn im ắng . Kết lại biết đoàn trưởng Cố bị ép duyên, lại còn nộp đơn xin ly hôn, có thể ly bất cứ lúc nào, những người đó lại , không biết nhiêu người mong anh ly hôn sớm rảnh nợ.
Ly hôn thìbot_an_cap thôi, về phần Hạ Bạch Vibot_an_cap, một người vợ quân nhân như vậy, nếu đến theobot_an_cap quân, bệnh viện quân đang thiếu người trầm trọng đấy.
Tô Trung lại tờ trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhớ đến thư cảm bên an gửi tới, vẫn thấy quá tiếc, nhânbot_an_cap tài như thế phải giữ lại trong quânvi_pham_ban_quyen đội !
Đặt điện thoại xuống, ông tìm đơn xin ly hôn Cố Trường Xuyên nộp, cầm cả tờ báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dứt khoát đi về phíavi_pham_ban_quyen văn phòng Lữ đoàn trưởng.
Hạ Bạch ngủ một giấc trưa ngonbot_an_cap lành, mệt mỏi những ngày qua dường như tan biến hết.
thể này mấy năm ở nhà ôngvi_pham_ban_quyen nội Cố được chăm sóc tốt. Ông cụ Cố luyện , từng nguyên chủ vài chiêu. Khi cụ là người nhất với nguyên chủ, để dỗ ôngleech_txt_ngu vui, ông bảo làm gì nguyên chủ cũng làm.
nên, cô cũng tính làleech_txt_ngu đã từng học qua, việc cô lộ ra cũng có nguồn gốc rõ ràng, không sợ bị người ta điều tra.
về y thuật, ruột nguyên vốn biết nghề , nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm đã chẳngvi_pham_ban_quyen cứu ông cụ. này cụ là người rõ nhất. Hơn nữa lúc cứu trợ ở huyện, cô vẫn luôn theo sát chủ Trịnh, đến mấybot_an_cap ngày cuối mới toàn tay làm.
Thiên phú cái cớ tốt nhất, ai quy định là không nhìn mộtleech_txt_ngu lần biết chứ?
thế, bây giờ cô hoàn toàn thả lỏng, bị lầu đi dạobot_an_cap một vòng. Cô muốn xem ở đâu bán quần . Cô mặc váy không quen, hoạt động trongbot_an_cap cũng có chút gây chú ý.
Vừa chỉnh trang xong xuôi định ra ngoài, cửa phòng bỗng vang lên tiếng .
Là một người nữ trạc bốn mươi năm mươibot_an_cap tuổi, nhìn thấy cô, mắt bà ấy sáng lên, kéo cô nhìn ngắm một hồi: “Ái chà, cô là Tiểu Hạ không? Lão Tô nhà tôi tôi còn không tin, giờ nhìn mắt mới thấy ông chẳng nói quá chút nào, xinh thật đấy.”
Vương Thúy cảm thấy mình chưa bao giờ gặp người phụ nữ xinh đẹp thế này. ấy xem báo rồi, nhưng ảnh mờ quá, nhìn không rõ. Một nữ hùng nhânvi_pham_ban_quyen dân không sợ không mệt, cảm cứu người, bà ấy cứ tưởng là kiểu
Đúng, là kiểu mấy nữ quânbot_an_cap nhân tócbot_an_cap trong khu , tuy họ đa phần cũng xắn, nhưng chẳng liên quan gì đến hai “nhu mì”.
Nhưng cô gái trắng đấy, cứ như đài từ thành phố bước ra vậy.
Tất nhiên, bây giờ không thể nói lời , Vương Thúy Anh người ăn bừa bãi, chỉ cô xinh đẹp.
“Chị vợ của ủy Tô ạ?”
Nghe bà ấy nói , Hạ Bạch liền đoán ra ngay.
Chỉvi_pham_ban_quyen là ánh mắt soi xét của bà ấy khiến cô thật sự không . Quả nhiên, cô không nên mặc váy, cứ mặc rằn ri rộng thùng thình là tốt .
Phải nói là cơ thể này cũng giống cô lúc trướcleech_txt_ngu, chỉ là không cao bằng, tầm 1m65. caoleech_txt_ngu ra thì dung mạo và vóc dáng đều na ná. Nhất là làn da , thuộc loại phơi nắng không đen, bóc.
Ở thế kỷ 21 cô cũng vậy, đồng phơi nắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen như than, nhất màu lúa mạch, chỉ có cô thế cũng không đen, khiến bao người ghen .
“Đúng rồi, em cứ gọi chị là chị Tô. Lão Tô nhà chị sợ em ở một mình buồn, bảo chị rảnh thì đưa em đi .”
Vương Thúy Anh là người rất nhiệt tình, cô định ra .
“Vậy cảm ơn chị Tô, lúc em cũng đang rảnh.”
“Thế chị đưa em đi dạo quanh khu gia này nhé?”
Thúy Anh rấtvi_pham_ban_quyen sẵn lòng dẫn người đi tham quan, đằng nào buổi chiều bà ấy cũng rảnh rỗi.
Hai người xuống lầu, Vương Thúy Anh vừa vừa giới tình hình trong đại viện cho Hạ Bạch Vi. Hạ Bạch Vi càngvi_pham_ban_quyen lúc càng thấy rõ quy mô rộng quân khu này.
Quân khubot_an_cap được làm Đôngvi_pham_ban_quyen Tây. Phía là khu giabot_an_cap đình, phía là khu huấn luyện. Phía Namvi_pham_ban_quyen cùng có một bệnh quân một viện nghiên cứu, Tây cùng là khuvi_pham_ban_quyen học. Quy mô quân này vô cùng đángvi_pham_ban_quyen nể, lại đầy đủ chức năng.
lẽ do lúc này trời còn nắng , không có mấy người ra ngoài hoạt động, đại viện khá yên tĩnh, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có vài đứa trẻ không nóng chạy nhảy nô đùa, trông rấtvi_pham_ban_quyen vui vẻ.
“Chị Tôbot_an_cap, em đi vộileech_txt_ngu quá, quần áo cũng hỏng trong lúc cứu trợ rồi, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lại hai cái váy này, muốn đi mua bộ quần .”
Hạ Bạch không quên mụcbot_an_cap đích ra ngoài, mặcleech_txt_ngu váy sự rất bất , gọn chút nào.
“Trong đại viện này có bán quần áo đâu, nhưng cách đây không xa có hợp xã tiêu, có điềuleech_txt_ngu kiểu dáng không nhiều. mặc váyleech_txt_ngu xinh thế này, sao không thích mặc váy chứ?”
Con gái trẻ ai cũng thích mặc váy, Vương Thúy Anh gặp ai thích cả. Nếu bà trẻleech_txt_ngu vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi, bà ấy cũng muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net váy, vừa mát vừa đẹp. Nhưng ấy nhìn ra được, cô đồng chí Tiểu Hạbot_an_cap này có vẻ không thích lắm, đứng cũng hơi gượng gạo.
“Không phảivi_pham_ban_quyen không , là không tiện bằng quần thôi.”
Bạch Vibot_an_cap giải thích một câuleech_txt_ngu, Vương Thúy Anh cũng đồng tình.
“Được rồi, chị em đivi_pham_ban_quyen, đi bộ khoảng tiếng là tới. Em phiếu vải không? Không có thì nhà còn, để chị em trước?”
Thúy Anh nhắc nhở, định quay về khu nhà tậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể. Hạ Vi vội .
“Em có phiếu vải , làm phiền chị Tô cùng em một chuyến .”
Mặc váy không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túi, hôm nay Hạ Bạch Vi đeo chéo một chiếc túi vải bố nhỏ, trôngbot_an_cap rất thời trang. Lúc đi cô đã mang theo tiền và phiếu rồi.
Vương Thúy Anh nghe nói phiếu cũng yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm, cùng ra khỏi khu gia .
Vừa đi đến cổng lớn, sau vang lên tiếng đạp, một người đàn ông gầy xe lướt họ. Anh ta đạp hơivi_pham_ban_quyen nhanh, suýt nữa tông vào Vương Thúy .
“Trong đại viện cậu đạp xe nhanh thế làm gì! Có đi lại được không! Tông vào người ta làm thế nào? Cậu thuộc bộ phậnvi_pham_ban_quyen nào? biết quy định trong viện à?”
Thúy Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức giận, lên một .
Người đó có vẻ hoảng hốt, nhưngbot_an_cap vẫn lại, quay đầu nhìn chị Tô: “Chị Tô, là , lỗi chị, có việc gấp, đến côngbot_an_cap xã Lưu Thôn một chuyến.”
Anh ta vẻ mặt đầy hối , nhìn chị Tô rồi vội cúi .
“Có việc gấp cũng được đi đứng kiểu đó, thôi cậu đi đi.”
Vương Thúy Anh khôngleech_txt_ngu phải người hẹp hòi, thấy trán anh ta lấm tấm mồ hôi, có vẻ gấp thật, nên cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nói nhiều.
đó nghe vậy, vội vàng gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn chị Tô, chị , em đi đây ạ, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
Nói xong, anh ta xe đi thẳng, nhưng không nhanh như trước .
Hạ Bạch Vi đứng bên cạnh nãy giờ không nói gì, nhưng lông mày khẽ lại rất khó nhận ra.
“Chị Tô, người đó là ai ạ?”
Vương Anh thả đáp: “Là bác sĩ Lý ở bệnh viện, bình thường là một cậu thanh niên rất điềm đạm, hôm nay chắc có việc gì thật.”
Hạvi_pham_ban_quyen Bạch Vi nhìn theo hướng người đó rời đi, nhớ lạibot_an_cap ánh mắt có lảng tránh của ta ban nãy, cùng với chiếc đeo chéo màu xanh quân đội người anh ta.
đại này không giống sau có đủ loại túivi_pham_ban_quyen lớn . Hầuvi_pham_ban_quyen như ai cũng đeo chéo màu xanh đội, người còn gọi cái túi này là “quân khóa nhi”, trên mặt túi thường thêu một ngôi cánh màu hoặc vài chữ.
Nhưng túi này không , chí còn bằng một tờ giấy A4.
Vừa rồi cô liếc mắt thấy cái túi “quân khóa nhi” của bác sĩ Tiểu Lý phồng lên, phồng mức nắp túi cũng bị đẩy lên. Nếu côbot_an_cap nhìn lầm, bên trong hẳn là một xấp giấy rất dày.
Thời đại này ra viện không kiểm soát quá nghiêm ngặt, có lẽ bác sĩ cũng không phải đối tượng bị kiểmvi_pham_ban_quyen tra trọng điểm, cô thấy anh ta ra cổng cũng chẳng kiểm tra túi.
Cô còn phát hiện thần thái người này có chútbot_an_cap bất thường. Có gấp thật, nhưng rõ ràngbot_an_cap anh ta rất căng thẳng. Đặc biệt là khoảnh khắc chị Tô gọi giậtvi_pham_ban_quyen lại, cô thậmleech_txt_ngu chí có thể cảm nhận được tống lông tơ anh ta dựng đứng cả !
Trong huống nào thì người ta lại căng thẳng đến mức đó?
Cô và chị Tô đứng cạnh nhau, vậy người đó như không để ývi_pham_ban_quyen đến .
Người bình thường, nhìn thấy người lạ, đặc là trong đại viện quân gặp một cô gái xinh đẹp lạ mặt, kiểu gì cũng sẽ chú ý một chútbot_an_cap. Đương nhiên cô không phải đangbot_an_cap tự mình đẹp, chuyện này không liên đến đẹp, dù gấpleech_txt_ngu đến đâu không thể mộtleech_txt_ngu cái.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch tự hỏi liệu cóleech_txt_ngu phải mình quá nhạy cảm khôngvi_pham_ban_quyen.
Vươngleech_txt_ngu Thúyvi_pham_ban_quyen Anh thì không thấy có bất thườngleech_txt_ngu, tay cô đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp. Nhưng đi được hai bước, bà như nhớ điều gì, nghi hoặc nói: “Người bệnh sáng sớm nay đã đi vào vùng núi thay ca cho những sĩ đang chi trong đó, giờ cả bệnh viện chẳng còn mấy ngườivi_pham_ban_quyen ban, cậu ta không ở yên đó trực, sao còn chạy ra ngoài gì?”
Hạ Bạch biết chuyện này. Chính ủy nói với cô, Cố Trường Xuyên đêm nay đến . độibot_an_cap đã phái người khác đi chi viện, viện người đi, sẽ thay nhóm người cũ trở về. Lúc này những người trở về chắc vẫn đang , hômleech_txt_ngu nay cả đơn vị cóvi_pham_ban_quyen yên tĩnh.
“Biết có việc gấp thật thì sao ạ.” Hạ Bạch Vi nhìn về phía trước, nheo mắt lại.
“Có việc gìbot_an_cap gấp được , cũng chưaleech_txt_ngu nghe nói bệnh viện có ca nặng thiếu thuốc men gì Thôi kệ cậu ta, chúng ta nhanhbot_an_cap .” Vương Thúy Anh cũngleech_txt_ngu nghĩ nhiều nữa, chỉ lo đi cho nhanh.
Hai người đếnleech_txt_ngu công xã, đi thẳng đến quần áo. Kiểu dáng quần áo ở đây quả thực rất ít. Quần chỉ có hai màu xám và xanh quân đội, áo cũng tương tự. Hạ Vi mua hai bộ, muốn thay , nhưng ở không có phòng thử đồ, sơ sài vô cùng.
lại thêm hai giày giải phóng, nghĩ chị Tô đi mình nóng vất vả, bèn mờileech_txt_ngu chị ấy kem que, rồi lại vào hợp tácbot_an_cap xã mua nửa cân đường đỏ, hai bông trứng gà, định về sẽ biếuleech_txt_ngu chị Tô.
Vương Thúy Anh thấy cô tiền thìleech_txt_ngu hơi tò mò, không phải từ quê sao? Sao nhìn cô gái này có vẻ rất nhiều tiền vậy?
“Chị Tô, chị cũng đi hợp tác xã ạ.”
Hai người vừa ra khỏi hợp xã, người gặm một cây kem, thấy một cô gái trẻ đứng sừng sững trước mặt. Bên ta còn dắt theo một bé trai chừng bốn năm tuổi, miệng cũng liếm kem, rụt rè đứng nép vào bên cạnh cô gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Triệu Lan, hôm cô cũng không đi à? Nhạc Nhạc? Sao lại Nhạc Nhạc ra ?” Vương Anh kinh , nhìn đứa bé rồi lại nhìn Triệu Lan.
Hai người này bắn đại bác cũng không tới, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô gái trẻ chưa chồng, một đứa con nít, saovi_pham_ban_quyen đi cùng nhau công xã? Hơn nữa hai ngày nay bà ấy cũng hiện, cô Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan này hay dắt Nhạc chơi trongbot_an_cap đại viện, biết còn cô ta là thằng bé.
“Chị sứcvi_pham_ban_quyen yếu không đi xa đượcbot_an_cap, Nhạc Nhạc chưa được xem phim bao giờ, em nghĩbot_an_cap hôm nay bệnh cũng không việc gì, nên xin nghỉ đưa thằng ngoài chơi một .”
Vương Thúy Anh: “”
Cô mà tốt bụng thế á? Bàvi_pham_ban_quyen ấy mình chút không nhận ra Triệu Lan rồi. Kem tan chảyleech_txt_ngu bà ấy cũng để ý, lông mày hơi nhíu lại: “Bệnh viện không có việc? Bệnh viện hôm nay chẳng mấy bácleech_txt_ngu sĩ y tá trực ban, đều đi vào vùng núi cả rồi, cô còn xin nghỉ?”
Không thể để ngày mai hẵng ra ngoài à? Hôm nay đúng lạleech_txt_ngu thật, của bệnh viện ai nấy đều vô trách nhiệm quá thể. Tuy không bệnh nhân nào, nhưng khu gia còn bao nhiêu người nhà quân nhân đấy, lỡ ai ốm muốn bác , để đến lúc đó đến bệnh lại chẳng tìm được mống bác sĩ nào.
“Chị Tô, chị nóivi_pham_ban_quyen gì thế, đâu phải không người trực đâuleech_txt_ngu. Em cũng mệt mấy rồi, lại làm thế này cũng quan đến người nhà quân nhân mà. Doanh trưởng Tôn rồi, vợ anh ấybot_an_cap , em giúp trông con cũng là giúp người làm vui thôi.”
Lời này không sai, nhưng Thúy Anh vẫn thấy có nào đó không ổn. Tuy có người trực, nhưng rõ ràng nhân lựcbot_an_cap đang thiếu, sao ơ thế ?
Hạ Bạch Vi nghe hiểu rồi, cô gái trẻ này tênvi_pham_ban_quyen là Triệu Lanbot_an_cap, cũng làm ở bệnh viện. Đứa bé này tên Nhạc Nhạc, là con ta. Cô ta giúp người ta trông con, lại còn đưa ra xã xem phim, có vẻ thân thiết với đứa bé.
Nghe có vẻ cô này tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụng. Người đại này chất phác thế sao?
Vương Thúy Anh cũng chẳng có tư gì dạy đời người , hơn nữa người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm cũng chẳng sai gì, bà ấy đành im lặng.
mắt Triệu Lan bỗng dừng trên Hạ Bạch Vi, nhìn thấy cô, trong mắt côvi_pham_ban_quyen ta thoáng qua kinh ngạc: “Chị Tô, chị gái xinh đẹp này là ai thế ạ, sao em chưa từng gặp bao giờ?”
Con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện cô đều quen mặt cả, huống hồ người xinhleech_txt_ngu đẹp thế này, chắc là họ hàng nhà Chính ủy Tô nhỉvi_pham_ban_quyen.
“Cô ấy là vợvi_pham_ban_quyen của trưởng , cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nữ anh dũng cảm cứu trợ thiên tai đấy, lên báo rồi cơ mà.” Nhắc đến Hạ Bạch Vi, Vương Thúy lại tự hào lây. Trong số các chị em quân nhân có một nữ anh như thế, họ cũng thấy nở mày nở mặt.
“Cái gì! Chị nói cô ấy là ai?”
Triệu Lan sốc nặng, nhìn chằm chằm vào Hạ Bạch Vi với tin nổi, hồn. Thậm chí sắc mặt cô ta còn hơi sầm lại, kem trênvi_pham_ban_quyen tay rơi “bộp” xuống đất một cách đầy kịchbot_an_cap tính.
“Cô ấy là vợ đoàn Cố, hôm vừa đến đơn vị. Cô cũng sốc lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng khôngleech_txt_ngu? Không ngờ vợ đoàn trưởng Cố xinh đẹp thế này gì? Cô xembot_an_cap thằng nhócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cố Trường Xuyên có phải ngốc , vợ tốt thế này mà cần.”
Vương Thúy Anhbot_an_cap không ngạc nhiên phản ứng củaleech_txt_ngu cô ta. Trong quân đội chẳng biết ông nội Cố Trườngvi_pham_ban_quyen Xuyên ép gả cho anh cô vợvi_pham_ban_quyen nhà quê, một mực ly hôn, còn nộp cả xin ly rồi.
Mọi người đều nhất trí cho rằng, vợ nhà quê này chắc chắn là ma chê quỷ hờn, nếu không sao đoàn trưởng Cố lại cố ly hôn đến ? Thậm chí nhà cũng không về.
Ai vợ người đẹp như tiên, còn thành nữvi_pham_ban_quyen anh hùng nhân , ai mà chẳng sốc. Bà ấy cũng chẳng hiểu nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Cố Trường Xuyênvi_pham_ban_quyen mù rồi sao?
nhiên, bà ấy dám nói những lời này kiêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nề gì, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì lão Tô nói Hạ Vi đã đồng ý hôn, báo cáo cũng chuẩn bị lên rồi.
“Không, sao có thể chứ? ấy khôngvi_pham_ban_quyen phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ấy không phải”
Triệu Lan thậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chí lùi một , ánh mắt nhìn Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như đục một lỗ trên cô.
Hạ Bạch Vi mày, cảm thấy thúvi_pham_ban_quyen vị rồi . Phản ứng của Lan nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyệt không bình thường.
“Tôi cái gì?” Cô mở hỏi, đầy vẻ dò xét.
Triệu Lan giật mình , căng thẳng nói: “ dâu, em hơi bất ngờ thôi. Không phải chị không đồng hôn ? đến đây để theo à?”
Có thể xuất hiện ở , chắc là đến theo rồi. thể nào đến hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được, người ta đồn là đoàn Cố sống chết chịu ly hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa đượcvi_pham_ban_quyen phê duyệt cơ mà.
mặt Triệu Lan vẫn không tốt lắm. Bé Nhạcleech_txt_ngu Nhạc rất ngoan, người lớn nói , thằng bé cũng không chen vào, đứng bên cạnh imleech_txt_ngu lặng liếm kem.
Đổi giọng nhanh đấy, nhưng Hạ Bạchvi_pham_ban_quyen Vi cảm thấy cô ta địnhbot_an_cap nói đầu chắc chắn không phảivi_pham_ban_quyen câu này.
“Tôi phải đến , bây giờ tôi đồng ý ly hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.”
Cô nói thậtleech_txt_ngu, mắt nhìn chằm Triệu Lan. Cố Trường Xuyên khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm người cho ra hồn, chuyện hôn làm cho thiên hạ biết, hơn nữa hình như ai cũng là cô không ý ly hôn? Thế thì cô cũng chẳng cần giấu giếm làm .
Triệu Lan câu trả lời này, tiên là sững , sau lại cóleech_txt_ngu chút vui mừng, tức cười nói: “Thật ạ? Chị thật sự đồng lybot_an_cap rồi?”
vui sướng hiện rõ trênleech_txt_ngu mặt.
Được rồibot_an_cap, Hạ Vi hiểu rồi. Đây chắc chắn đóa hoa đào nát .
“Họ lyleech_txt_ngu mà vui thế à?” Vương Thúy Anh cảm con bé Triệu Lan ngốc hay , người ta sắp ly , cô vuileech_txt_ngu vẻ cái nỗileech_txt_ngu gì. Không phải nên tiếc nuối sao? như bà , thậtvi_pham_ban_quyen sự không họ ly hôn, nhưng cái Trường Xuyên kia không biết điều, vợ tốt không biết trân trọng, ly hôn cũng tốt. Hôn nhân không tình yêu không hạnh phúc.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt cũng nên ra vui vẻ thế chứbot_an_cap. Bạchvi_pham_ban_quyen Vi trước kia không đồng ý ly hôn, chắc chắn cũng từng sâu đậm Cố Trường Xuyên. Nén đau ý ly , lòng cô ấy chắc không dễ chịu gì.
“Không phải không phải, nghĩ xãleech_txt_ngu hội mới , hôn nhân đặt sẽ không hạnh phúc đâu. Chị dâu đẹp thế này, chị ấyleech_txt_ngu xứng đáng với người tốt hơn.”
Triệu Lan nói rất khéo, nhưng lại không biết quản lývi_pham_ban_quyen biểu cảm, lúc này cười mắt.
“Cô nói câu nàyvi_pham_ban_quyen nghe cũng lọt đấy. Tiểu Hạbot_an_cap, nãy giờ dám nhắc, em , loại đàn ông biết trân trọng em thì không đáng. Cùng lắm thì chị giới thiệu cho mối , trai tân trong quânleech_txt_ngu khu nhiều lắm, tùy tiện chọn một người cũng đều ưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tú cảleech_txt_ngu.”
Cuối cùng nói ra đượcvi_pham_ban_quyen nhữngvi_pham_ban_quyen lời nàybot_an_cap, Vương Thúy Anh cảm thấy nhẹleech_txt_ngu hẳn. Lão Tô còn Bạch Vi nghĩ quẩn, bà ấy cũng cẩn thận từng li từng tí không dám miệng, giờ tốt rồi, nóibot_an_cap ra lại hayvi_pham_ban_quyen.
“Chị Tô, chị cứ đùa, hôn rồi sao có thể ở lại đây, lạivi_pham_ban_quyen còn tìm khác ở đây nữa, nghĩ thôi đãleech_txt_ngu thấy khó xử rồi. Chị đừng loleech_txt_ngu cho em, em thật nghĩ thông rồi, khôngvi_pham_ban_quyen buồn đâu ạ.”
Hạ Bạch cũng đoán được mục đích chính chị Tô ngoàivi_pham_ban_quyen hôm nay, không buồn . Mọi người đều nghĩ cô sẽ vừa đồng ý ly hôn vừa khóc lóc thảm thiết sao?
Lại nhìn vẻ mặt hớn hở của Lan, đóa hoaleech_txt_ngu nát to đùng thế , cô lại âm thầm gạch thêm cho Cố Trường Xuyên một dấu X to nữa.
“Dì Lan, cháu muốn đi tè.”
Lúc , bé Nhạc Nhạc bênvi_pham_ban_quyen cạnh kéo kéo vạt áo Triệu Lan, mặt đỏ bừng, có vẻ mót lắm rồi.
Lan nhìn bàn tay nhỏbot_an_cap củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thằng bé, lẽ donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kem chảy vào taybot_an_cap, lấy cô đã để lại một vết bẩn, khỏi vẻ ghét bỏ. Nhưng ngay lập tức cô ta lại cười tươi, ngồibot_an_cap xổm xuống: “Thếleech_txt_ngu dì đưa cháu đi vệ sinhleech_txt_ngu nhé.”
không nhìn thấy vẻ ghét bỏ thoáng qua ban nãy, Hạ nữa thì tưởng cô ta là một cô gái rấtvi_pham_ban_quyen yêu trẻ con. Cô Triệu Lan thú vị thật, là một rất thuẫn. Rõ ràng là ghét bỏ, tại sao cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải giả tốt với Nhạc Nhạc thế?
Thúybot_an_cap Anh khôngvi_pham_ban_quyen để ý những đó, nghe Nhạc mót tiểu liền giục: “Đằng kia có nhà vệ sinh đấy, cô đưa thằng bé đi nhanh lên.”
Đợi hai người một lớn một nhỏ đi , Vương Anh vẫn thắc mắc: “Cái cô Triệu Lan nàyvi_pham_ban_quyen, chẳngvi_pham_ban_quyen thấy Nhạc Nhạc thế này, cũngvi_pham_ban_quyen thấy cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta kiên với đứa nào khác”
Hạ Vi nghe , nhíu mày: “Hành bất thường, thường là có lý do.”
Triệu Lan có bí mật, hơn nữaleech_txt_ngu còn có mục mạnh. Hạ Bạch Vi trước kia trong đội đặc nhiệm cũng từng được luyện quan biểu cảm, đoán tâm lý người . Tuy không tinh thông, nhưng cảm xúc của Triệu Lan lộ liễu thế kiabot_an_cap, rất dễ .
Nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Đang nghĩ, ánh mắt cô chợt lóe lên, thấy một bóng người lướt qua. Làbot_an_cap sĩ Tiểu Lývi_pham_ban_quyen đi xe đạp ban nãy!
“Chị Tô, em cũng vệ sinhbot_an_cap cái đã.”
Hạ nói tiếng rồi lập tức đi theo hướng đó. Vừa khéobot_an_cap nhà vệ sinh cũng ở hướng bên này.
Anh không nghivi_pham_ban_quyen ngờ , đứng tại chỗ đợi họ.
Hạ Bạch Vi nhanh chóng bámleech_txt_ngu theo một phố. Con phố này rất cũ nát, đường đi lồivi_pham_ban_quyen lõm, cửa thấp . Xuyên qua con phố, lại đến một con phố khác, chi chịt, Hạ Bạch Vi bám theo người đó rẽ đôngvi_pham_ban_quyen rẽ , cảm giácbot_an_cap như đi rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lâu.
Cuốivi_pham_ban_quyen cùng đàn dừng lại.
Hạ Bạch Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại một góc khuấtvi_pham_ban_quyen, ra nhìn, thấy bác sĩ Tiểu Lý đứng một nhà cũ , nghiêng trái . Cô vội rụt đầu , lưng vào tường, dỏng tai lên nghe.
“Nhị gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đến thăm ông đây, mở cửa đi.”
Là giọng bác sĩ Tiểu Lý, rất nhỏ.
Hạ Bạch Vi lại ló ra, thấy cánhvi_pham_ban_quyen kẹt mở ra, bác sĩ Tiểu Lý nhanh chóng lách mình vào trong.
gia? Anh ta ngoài thăm người nhà? Người bị ?
Không đúng, chị rõ ràng nói anh ta người nơi khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến, ở đây làm gìbot_an_cap có họ hàng? Hơn nữa, nếu thật sự là hàng, lén lút nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy? Lại liên đến thần thái căng thẳng anhvi_pham_ban_quyen ta hôm nay, và cái túi căng phồng kia, trực giác Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch Vi mách bảo có gì đó không ổn.
không đánh rắn động cỏ, đứng yên tại chỗ chờbot_an_cap đợi.
Chẳng bao , sĩ Tiểu Lý từ trong đi ra. Nhìn lại cái túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nó xẹp lép!
rất chắn trong túi lúc nãy đựng một xấpleech_txt_ngu giấyvi_pham_ban_quyen rất dày, còn được cuộn lại. Chẳng lẽ là tài liệu mật gì đó!
Đồng tử Hạ Bạch Vi co mạnh!
Đặc vụ!!!
Hômleech_txt_ngu nay đơn rất yên , cả người của bệnh viện binh lính trong quân khu đều bị điều đi hơn nửa, thật đặc vụ, muốn đánh cắp thứ đó thì đâyleech_txt_ngu chính thời cơ tốt nhất!
Thấy bác sĩ Lý tới, Hạ Bạch Vi lách người, nín , nhanh chóng ngồi xuống sau một cái chum nước lớn ngay gần cửa. Đợi sĩleech_txt_ngu Tiểu Lý đi xa, cô mới sau nước bước ra.
Cô quan sát xung , ghi nhớ vị trí, rồi bước vào ngôi nhà trông như sắp bỏ hoang kia. Áp taibot_an_cap vào tường nghe ngóng một lát, bên trong không có động tĩnh gì.
Cô đánh bạo trèo lên tường . Sân vắng tanh, không mộtleech_txt_ngu bóng người.
Hạ Bạch Vi không tiếp tục nữa, cô không thể đánh rắn động cỏ, không lịch đối , sự quá mạo .
Cô nhanh chóng rờivi_pham_ban_quyen khỏi đó. Tuy người kia đi lòng hiện giả, nhưng khả năng hướng của cô tốt, rất nhanh đã khu vực .
“Tiểu Hạ, em chạy đi đâu thế?” Chị Tô và Lan tìm cô, Hạ Bạch Vi bước tới.
“Xin lỗi chị, vừa nãy em gặpleech_txt_ngu người quen từng cùng cứu trợ ở huyện thành, nói chuyện vài câu.” Cô bịa một lý , liếc nhìn quanh, không thấy dáng bác sĩ Tiểu Lý đâu.
“Ôi, làm bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị hết , cứ tưởng xảy ra chuyện gì. Thôi chúng ta đi nhanh , muộn rồi.” Vương Thúy Anh giục giã, bà ấy phải về cơm.
Hạ Bạch Vi cũng vội, thế là mấy người đi về rất nhanh. Triệu Lan một lát đãbot_an_cap theo , hơn nữa cô ta còn dắt theo trẻ con, thấy họ đi cũng chẳng muốn nữa.
Cô ta dắt Nhạc Nhạc chậm rì rì phía sau, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ ngạc, cứ chằm vào Hạ Vi phía , đến khi người tầm mắt, dường như vẫn không thể tin nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
vợ quê đoàn trưởng Cố, sao vẫn còn sống?
Rõ , cô taleech_txt_ngu sẽ gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn côn đồ khi xuống tàu, bị thươngbot_an_cap rồi cuối cùng nhiễm trùng mà chết cơ mà.
Cô ta không , vẫn sống, nhưng lại đồng ý ly hôn?
lẽ không phải chuyện xấu.
Về đến đơn vị, mặt trời đã ngả về tây, Hạ Bạch Vi không về nhà khách ngay mà đi gặp Chính ủy. Tuy không có bằng chứng, nhưng không thểvi_pham_ban_quyen bỏbot_an_cap bất kỳ năng , nhỡ đúng như nghĩ thì sao? Nếu thật sự không phải, cùng lắm cô xin lỗibot_an_cap sĩbot_an_cap Tiểu Lý, đằng nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng sắp rời khỏi đây, chẳng thấy ngại ngùng gì.
“Tiểubot_an_cap Hạ , báo cáo ly hôn không nhanh thế đâu, tôi nộp rồi, phải ngày nữa mới có phê , em không vội thế đâu.”
Trung thấy Hạ Vi đến, cứ tưởng đến chuyệnleech_txt_ngu đơn hôn, nghĩ côvi_pham_ban_quyen này vội vàng quá. Đây là chết tâm thật rồi, lại bị tổn thương sâu sắc nữa chứ.
“Chính ủyvi_pham_ban_quyen, tôi không hỏi chuyện đơn ly hôn, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc cáo.”
Hạ Bạch Vi nhiên rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội, nếu thật sự là đặc vụ, tài liệu kia rất có thể là tài liệuleech_txt_ngu mật, một chút thôi, không chừng đó đã bị tẩuvi_pham_ban_quyen tán ra ngoài rồi! Muốn truy khó như lên trời.
Thấy cô vẻ trọng, Trung cảm thấy sự việc có rất gainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net góc, vội hỏibot_an_cap hình.
“Hôm nay tôi cùngbot_an_cap chị Tô ra ngoài, gặp sĩ Tiểu Lý của bệnh viện” Hạ Bạch Vi bình tĩnh kể lại những phát hiện và ngờ của mìnhbot_an_cap hômbot_an_cap nay.
“Tuyvi_pham_ban_quyen có bằng , nhưng hành tung anh ta đáng ngờ, lỡ như”
Trung nghe cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói xong, cũng bật dậy, ông cảm thấy Tiểu Hạ nói rất có lý. Đã đáng ngờ thìbot_an_cap không bỏ qua kỳ ai có khả năng là đặc vụ. Hôm nay nhân cứu đang bàn giao công việc, đều không mặt ở đơn vị, binh lực thiếu hụt, tạo hội đặc vụ hoạt .
Nhưng cũng chưa nghe nói bộ phận nào bị mất tài liệu quan trọng cảvi_pham_ban_quyen.
“Tôi gọi điện ngay cho các nhân viên nghiên cứu khoa học rà soát xem có bị mất tài liệu không.” Tô Trung định hành ngay, Bạch lại lắc đầubot_an_cap.
“Không được, rà soát rất chậm, hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa đánh rắn động cỏ. Tôi nghĩ nên tiến hành các công việc cùng một !”
Tô Trung vẻ mặt ngưng trọng, gật đầu: “Tôi sẽbot_an_cap báo cáo Lữ đoàn ngay, cô chờ ở đây.”
Tô Trung gọi điện thoại, chẳng bao lâu bên Lữ đoàn đãleech_txt_ngu ra mật lệnh khẩn . Một nhóm người bí mật theo dõi chặtvi_pham_ban_quyen bác sĩ Tiểu Lý, mộtleech_txt_ngu đến viện nghiênbot_an_cap tra xembot_an_cap có mất tài liệu không, còn một nhóm trực tiếp đến nhà kiavi_pham_ban_quyen lục soát.
Đêm hôm đó, ba nhóm người bí mật động.
Hạ Bạch Vi là người duy nhất biết ngôi nhàbot_an_cap đó nên được đi đường. Nhóm đi cùng có bảy người, bao gồm cả Hạ Bạch Vi. Trong đó ngườibot_an_cap được chỉ định chuyên bảo vệ Hạ Bạch Vi, trực tiếp động có bốn người.
Đến nơi, hai người kia Hạ Bạch Vi đi trốn ngay, toàn khôngleech_txt_ngu cho cô tham gia. được, Hạ Bạch Vi cố ra nguy hiểm. Bốn nhân viên hành độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trực tiếp nhảy lên tường rào.
Trong sân không một tiếng động, lúc này trong sángvi_pham_ban_quyen lên ngọn , thấy hobot_an_cap . Một ông lão từ trong đi ra, đếnvi_pham_ban_quyen góc tường đi tiểu, cầm soi xét xung quanh. Mấy người kia lập tức nấp đi.
Ông lão soi một vòng không thấy gì, liền nhà, đèn vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sángbot_an_cap.
Mộtvi_pham_ban_quyen người trèo lênbot_an_cap mái nhà, khe ngói xem tình bên . quả nhìn vào cũng giật mình. Trong phòng chẳng có ai, chỉ có một dầu cháy, gió , ngọn lửa laynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động.
Chuyện gì này? Vừa nãyvi_pham_ban_quyen rõ ràng tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt thấy ông lão phòng này, người đâu?
Lại có thêm hai nữaleech_txt_ngu đến, đểvi_pham_ban_quyen một người canh gác. Hai người trong có cũng ngạc, nhìn nhau dò hỏi chuyện xảy ra? Nhưngbot_an_cap không ai giải thích .
Điều này càngleech_txt_ngu chứng tỏ kia vấn , nay xem ra đi chỗ .
Mấy người xác nhận trongvi_pham_ban_quyen không có ai, rón rén vào phòng. Ba người ra bốn phía, căn phòng không , lại vô cùng đơn sơ, không nhìn ra điều gìvi_pham_ban_quyen bất .
cuộc người đi đâu rồi?
Một sốvi_pham_ban_quyen đó khôngvi_pham_ban_quyen biết giẫm phải cái gì, người khựng lại, không dám độngbot_an_cap đậy.
Rỗng?
Chưa kịp phản ứng, chỉ thấy nền nhà vốn phẳng bỗng “cót két” một tiếng, thanh phát ra từ dưới gầmleech_txt_ngu giường! Sau đó họ thấy một mảng dưới gầm giường vậy mà lại lật lên.
người hãi: Quả nhiên có mậtleech_txt_ngu thất!
“Hai cậu yểm trợ, tôi xuống.”
Người dẫn đầu rút súng, chui tọt vào gầm , hai chân xuống dướileech_txt_ngu.
“Đại đội trưởng, e là người bên dưới đã phát hiện rồi!”
Tuy tiếng cửa mật thất không lớn, nhưng họbot_an_cap không ai biết tình hình bên dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào, nếu thật sự làvi_pham_ban_quyen đặc vụ, động này chắc chắn sẽ gây chú ý. Nhưng vị Đạivi_pham_ban_quyen đội trưởng kia cũng mặcleech_txt_ngu kệ, bóng dáng đã biến mất dưới giường.
Haivi_pham_ban_quyen ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lại cũng đồng thời rút súng, nấp hai giường, chờ thời cơ hành độngbot_an_cap.
Hạ Bạch Vi người ta bắt nấp ngoài, ngủ gật nơi bên kia vẫn chưa có tĩnh gì. Vừa ngápvi_pham_ban_quyen một cái, bỗng nhiên từ ngôi vang lên hai tiếng súng, cô mình đứng phắt dậy.
Hai chiếnvi_pham_ban_quyen sĩ mặt cũng nghiêm trọng, rút súng ra ngay: “Đồng chí , nấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỹ!”
Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dứt lời, lại hai tiếng nữa vang lên, đánh cả xóm làng xung quanh, nhà bắt đầu có động tĩnh. họ không dám bật đèn, khóa chặt cửa hơn, thậm chí còn mang hòm xiểng ra cửa.
Đáng sợ , bên lại có tiếng !
Hai chiến lòng như đốt nhưng nhiệm vụ của họ là bảo vệ đồng chívi_pham_ban_quyen , không dám tùy tiện đi chi viện. Hạ Bạch Vi sốt , nhưng biết hai chiến sĩ sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không trái quân lệnh, nên dù có lo lắng đến đâu cũng mở bảo ngườibot_an_cap đi giúp đỡ.
“Không ổn, có hai tiếng súng là bắn trúng rồi, chỉ không biết là người của chúng ta hay đặc vụ.”
Giác của cô rất nhạy bén, súng có bắn trúng da thịt không rất dễ phân biệt. Đã có đọ súng, chứngvi_pham_ban_quyen tỏ nghi ngờ không sai, ngôileech_txt_ngu nhà thực có đặc .
Haileech_txt_ngu chiến sĩ nghe cô nói cũng căng , một người chạy đến chỗ cửa sổ vỡ nát, chĩa ra ngoàivi_pham_ban_quyen. Hạ Vi cũng lại gần.
Vừa đến , đã thấy mấy bóng đen từ ngôi nhà kia lao , lại chạy về phía này! Phía bốn chiến sĩ của họ chỉ còn hai, theo, trực tiếp súng.
Mấy bóng đen động tác cực kỳ nhẹn, thể cũng đượcvi_pham_ban_quyen huấn luyện bài bản, một người cầm súng yểm trợ phía sau, hai người chạy phía trước, đều tránh được làn đạnbot_an_cap. đen lướt qua cửa sổ chỗ Hạ Bạch Vi nhanh như chớp. Sau đó nhảyleech_txt_ngu phắt lên tường rào của nhà phía .
“Bắn đi!” Hạ Bạch Vi nói với sĩ bên cạnh.
Chiến sĩ lại không động . Đối phương có người, cậu ta nổ , kể có trúng haybot_an_cap không, tối đa chỉ làm một người. Mà nổ súng làm vị trívi_pham_ban_quyen họ. Nhưvi_pham_ban_quyen vậy, đồng chí Hạ sẽleech_txt_ngu rơi tình thế nguy hiểm. Lãnh đạo đã dặn, mọi phải đặt sự an toàn của đồng Hạ lên hàngbot_an_cap đầu.
“ lề cái gì, bắn đi, không cần lo cho , bọn chúng có ba , chỉ có hai khẩu súng, nhanh lên!”
Hạ Bạch thật sự thấy không đợi được nữa, mắt thấy một tên trong số đó sắp nhảy vào sân nhà người khác. Cái sân nằm ở phía tây cùng của khu dân cưbot_an_cap này, ra khỏi cái đó là một con sông, đợi chúng nhảyvi_pham_ban_quyen xuống sông thì khó mà bắt được.
Chiến sĩ cắn răng, nhắm vào tường nổvi_pham_ban_quyen súng “đoàng” phát. Mẹ kiếp, liều mạng! Không thể đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng chạy ! Dù bị kỷ luật cậu ta cũng nhận.
Người còn lại cũng bắn, tiếc phát súng đó không trúng.
người bắn trúng một tên, ngườibot_an_cap trên tường rào nhào xuống. tên còn chưa chạy tường rào thấy vậy, tốc độ càng nhanh hơn, một tên yểm trợ súng bắn loạn xạ về phía cửa sổ.
Hai chiến định đè Hạ Bạch Vi xuống tránh đạn, ai ngờ vừa tay ra, người đã không đâu . Hai người họbot_an_cap hoảng hốt, lập tứcvi_pham_ban_quyen đuổi theo ra ngoài.
Hạ Bạch Vi đã chạy ngoài, nhân lúc yểm trợ đang bắn loạn phía sau, tên không cầm súng đang rút lui, trong bóng tối đó kéo vào trong ngõ hẻm. đó không ý, bịleech_txt_ngu lôi đi vài mét, ra sức vùng vẫy, đấm một cú phía Bạch Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hôm nay Hạ Vi ra ngoài đã thay quần dài, cô tung một cú đá caobot_an_cap, đạp vào ngực gã đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Gã đàn ông đau đớn lùi vài bước, lại vung nắm đấm đánh tới. Hạ Bạch Vi lầnbot_an_cap này không mà xông thẳng phía hắn!
Hai sĩ thấy lao vào giúp, ai ngờ nghe thấybot_an_cap “rắc” trong bóng tối, cùng tiếng hét thảm thiết của gã !
“Tay của tao!”
trời tối lờ , họ vẫn thấy bóng dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé kia sau bẻ gãy cổ phải của hắn, liền người, phía kéo lấy cổ kia của ! “Rắc”, lại một tiếng giòn nữa.
Tiếng gầm của gã đàn ông gần như toạc màn đêm. Bẻleech_txt_ngu gãy một cổ tay sao đủ?
Mắt thấy đàn ông lại bỏ , Hạ Bạch Vi tiến lên gãy luôn chân hắn!
Bênbot_an_cap kia cũng thời vang lên tiếng súng, hai chiến sĩ đuổi trúngleech_txt_ngu yểm trợ, lao lên gọn.
Hiện bỗng chốc yên tĩnh trở lại, chỉ còn kêu la thảm thiết của gã đàn ông bẻ gãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay là dứt bên tai.
Hai chiến ngạc hồi lâu mới hoàn hồn, vàng tiến lên khống chế hắn.
“Đồng chí Hạ, cô lợibot_an_cap quá.”
đoàn trưởng còn bảo họ bảo vệ đồng chí Hạ, cái này cảm thấy quyền cước của đồng chí Hạ còn lợi hại hơn cả !
Hạ Bạch xoaybot_an_cap xoay cổ tay. Lúc này, hai chiến sĩ khác cũng áp giải hai tên bị thương do trúng đạnleech_txt_ngu đi tới. Ba gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn trung niên, tóm gọnvi_pham_ban_quyen cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổ.
“Cácbot_an_cap cậu trông chừng hắn, tôi tìmvi_pham_ban_quyen Đại đội trưởng, ấy trúng rồi!”
Gom ba tên lại một chỗ, một chiến sĩ đi liên lạc với đội hậu , hai người cầm súng canh gác ba tên bị thương.
Nghe nói Đại trưởng trúng đạn, Hạ Bạch Vi vội vàng đi theo.
“ chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ, cô cũng đợi ở đây đi, của đơn lát nữa sẽ tới.” Thấy cô đi , một chiếnbot_an_cap sĩ gọileech_txt_ngu giật lại.
“Trong các không ai biết sơ , biết thuật à?”
Hai chiến lắc .
Vi nhếch mépnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm nhiệm vụ hiểm thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang theo bác sĩ nào ? Chẳng lẽleech_txt_ngu sĩ bệnh quân đội đi cứu hết thật rồibot_an_cap?
“Tôi biết y thuật, để tôi đi .”
Lầnleech_txt_ngu này ra thuốc, nhưng mấy người họ đều đã xem , cô biết y thuật. Lo lắng Đại đội trưởng xảy ra chuyện nên cũng không nói gì .
Hạ Vi đi vào ngôi nhà kia, thuậnleech_txt_ngu xuống mật .
Vị Đại đội trưởng tên Hách nằm máu, một đang băng bó đơn cho ấy. Nhưng tác thì không thành thạo lắm, còn có vẻbot_an_cap luống cuống.
“Để tôi xem.”
Thấy là Hạ Vi, đó như nhìn thấy .
Hạ Bạch Vi kiểm tra, vết đạn rất gần tim, nhưng may là không trúng tim. Máu rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều, vẫn chưa cầm được.
“Ở đây có hộp thuốc!” Một chiến sĩ đã soát một vòng, phát hiện trong mật thất hộp thuốc, vội vàng mang tới.
là nắng gặp mưa rào, Bạch Vi phào nhẹ nhõm, chóng mởbot_an_cap hộp thuốc ra. Vậy mà cả garo và một số thuốc cầm máu đơn giản. Côleech_txt_ngu lập tiến hành cầm máu và bó vết thương.
“Phải nhanh chóng đưa đến bệnh viện đạn ra, vết thương rất gần tim, cực kỳ nguy .”
vào mật thất là cấu trúc trên dưới, mấy người bọn họ khó mà khiêng lên được. Hạ Bạch Vi đành trông chừng người bị chờ đội ngũ khác tới.
Cô nhìn quanh một lượt, trong mật thất có thứ giống đài phát kiểu cũ, bên cạnh còn có cuốn sổ, một chiến sĩ đã thu lại . xấp giấy khábot_an_cap mới, chắc là do bác sĩ Tiểu Lý mang tới, ngay trước đài phát tín hiệu.
Chiến sĩbot_an_cap kia xem vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần, nheo mắt lại, thầm nghĩ: “Nghiên cứu vật cầm máu? Đây không phải viện nghiên cứu vũ khí, là quả nghiên cứu bên bệnh viện.”
cứu vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệu cầm máu?
Hạ Bạch Vi nhìn sang, cũng thấy tiêu lớn, nhưng côleech_txt_ngu không mở miệng đòi . Thứ khiến đặc vụ phải đi trộm, chắc chắn là bảo mật, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thiếu chừng đến thế. Cô chỉ thấy hứng thú thôi.
Thầy cô từng nói, thực ra có thiên phú hơn mảng nghiên cứu dược phẩm, đại cô cũng chọnleech_txt_ngu học môn này. Chỉ tiếc sau này nhậpbot_an_cap ngũ, lại trở thành lính quân y đặc chủng, rất ít có thời gian nghiênleech_txt_ngu cứu. Thứ duy nhất nghiên cứu thảo dược Trung y, cũng chỉ vì khi làm nhiệm , nếu không có thuốc , cô thể kiến thức thảo để người.
Về thuốc cầm máu, cô cũng biết công thức, chỉ không biết nghiên cứu thời đại nàybot_an_cap cứu ra cái .
Họ phải đợi lâu, người của vị đã đến. Ra lệnh canh giữ nơi , Hạ Bạch Vi cùng mấy tên đặc vụ đều được đưa về đơn vị.
Đại đội trưởng bị thương được đưa thẳng đến bệnh viện quân đội. Nhóm viện trưởng ở vùng núileech_txt_ngu chưa về, viện chỉ còn lại vài bác sĩ, lạivi_pham_ban_quyen lòi ravi_pham_ban_quyen vụ đặc vụ. Bác Lý bắt đi, mấy người cònleech_txt_ngu lại đều sợ , cònvi_pham_ban_quyen bị đi thẩm vấn một lượtvi_pham_ban_quyen, xiêu phách lạc.
Phái đi hỏi thăm đội của viện trưởng Lưu bao giờ tới nơi, tin tức nhận được là sớm nhất cũng hai giờ sáng.
Chính Trung quyết đoán gọi điện sang bệnh viện Nhân dân, mời chủ nhiệm Trịnh Hoa sang cứu nguy. Thậm chíbot_an_cap cònbot_an_cap động đến bên an, nhờ họ xe đón sĩ Trịnh đưa thẳng sang đây.
Cả đơn hôm nay lòng người hoang mang, Hạ Bạch Vi về ký túc xá mà lo cho phẫu thuật Đại đội trưởng Hách Liên. Cô cũng đã hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, viện Lưu về đến nơi sợ là phải sau nửa đêm, hoàn toàn kịp.
Ngồi ở không yên, cô chạy đến bệnh viện.
“Tiểu , sao em lại đến đây? Em cũng mệt rồi, về ngơi trước đi, đừng lo, mời sĩbot_an_cap Trịnh của bệnh Nhân dân sang rồi.”
Chính Tô Hạ Bạch Vi đến, tưởngleech_txt_ngu cô lo cho vết thương của Đại đội trưởng Hách Liên, vàngleech_txt_ngu an .
“Chuyện của em tôi cũng nghe nói rồi, không hổ nữ anh hùng tay không đoạt từ tay tội phạm, lần này em lại công lớn rồi.”
An ủi xong, ông lại không kìm được mắt sáng lên. Hạ Bạch Vi này đúng là một kho báu, sựvi_pham_ban_quyen nhạy đó, thủbot_an_cap đó, thậtvi_pham_ban_quyen muốnvi_pham_ban_quyen chiêu vào quân đội! Nhưngvi_pham_ban_quyen chuyện này không thể vội, hiện tại đội ngũ từ vùng núi chưa về, đơnbot_an_cap vị thiếu người, Lữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoàn trưởng đích thân dẫn người đi điều tra vụ đặc vụ, chuyện này ông cũng chưa tiện báo cáo. Việc cấp bách trước mắt vẫn là sống củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại đội trưởng Hách Liên.
“Chính ủy, chủ , tôi nghĩleech_txt_ngu tôi có thể làm mổ.”
Nghe nói Trịnh sắp đến, Hạ Bạch Vileech_txt_ngu quả thực yên tâm nhiều.
Trungvi_pham_ban_quyen vỗbot_an_cap trán một cái, nhưbot_an_cap sực nhớ ra điều gì: “Em xem này, suýt nữa thì quên mất em cũng biết y thuật, lúc cứu ở huyện còn với chủ nhiệm nữa , đọc trên báo có viết !”
Hạ Bạch Vi gật đầu.
“Hay là để tôi vào bị trước, thời gian khôngbot_an_cap thể kéo dài , đợi chủ nhiệm đếnleech_txt_ngu là có thể phẫu thuật ngay.”
Với những vếtvi_pham_ban_quyen thương cấp tính, tranh thủ từng giây từng phút là chuyện thường tình.
“Được, , thế thì tốtvi_pham_ban_quyen quá, chủ nhiệm chắc rồi!”
Trung vẫn có chút quyền hạn này, khi bệnh viện người cũng thường xuyên mời ngoại viện. Chủ nhiệm Trịnh là ngoại viện, Hạ Bạch Vibot_an_cap cũng có tính viện, không vileech_txt_ngu định.
Hạ Bạch Vi không dám chậm trễ, được sự đồng ý liền vào trong mặc áo blouse trắng, khửvi_pham_ban_quyen trùng, chuẩn bị vào phẫu thuật kiểm travi_pham_ban_quyen toàn vết thương cho Đại đội trưởng Háchvi_pham_ban_quyen Liên .
ngothulinh1995
3/3/2026 lúc 7:22 chiềuAd ơi cả thể mua linh thạch bằng Paypal đc ko? Mình ở nước ngoài muốn đọc truyện mà ko nạo tiền được 🙁
ngothulinh1995
3/3/2026 lúc 7:22 chiềuAd ơi cả thể mua linh thạch bằng Paypal đc ko? Mình ở nước ngoài muốn đọc truyện mà ko nạp tiền được 🙁
Mây Mây Story
4/3/2026 lúc 10:57 sángBẠN THAM GIA NHÓM CHAT ZALO ĐỂ ĐƯỢC HỖ TRỢ NHA Ạ
LINK ZALO: https://zalo.me/g/bliawb026
ngothulinh1995
5/3/2026 lúc 12:17 sángMình cũng ko dùng Zalo đc bạn ơi 🙁
Mây Mây Story
5/3/2026 lúc 1:26 chiềuVẬY MÌNH CÓ THỂ LIÊN HỆ VỚI BẠN QUA ĐÂU ?
ngothulinh1995
5/3/2026 lúc 8:09 chiềuMình chỉ dùng WhatsApp thôi bạn ơi