Dân Công Sở Xuyên Không Thành Hoàng Thái Hậu Và Kế Hoạch Dưỡng Lão Nhưng Bị Ép Thành Thái Hậu Độc Ác

Mây Mây Story full 16/03/2026 72 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🎧 **Từ Con Sen Đột Tử Thành Thái Hậu Bá Đạo: Nghịch Tập Vả Mặt Cực Gắt!** 🔥

Đang cày cuốc thâu đêm để gom tiền mua nhà thì đột tử, mở mắt ra đã thấy mình xuyên không thành Từ Thánh Hoàng thái hậu 28 tuổi. Tưởng được hưởng phước vinh hoa, ai ngờ con trai ruột lại là vị bạo chúa tương lai tàn nhẫn, kẻ sẽ đích thân ban rượu độc tiễn cô chầu trời ở tuổi 36! Chưa hết bàng hoàng, cô đã bị tiểu Hoàng đế phạt đi Ngự Trang cày ruộng, lỡ mồm chửi đổng cả hoàng gia lại bị ngay tên Nhiếp chính vương bắt quả tang tại trận! Sống sót ở cái chốn hậu cung quỷ quái này khó thế sao?

Hứa Chiêu Chiêu vốn là dân văn phòng hệ “trâu ngựa”, quyết không để mình chết oan uổng thêm lần nữa. Từ một kẻ bị chê cười là tham lam ngu ngốc, cô quay ngoắt 180 độ, xắn tay áo lên diễn nét nữ cường, tung combat dập nát mưu đồ ép cung của kẻ mang huyết mạch Hung Nô ngay trên điện Đại Khánh. Không những thế, cô còn ngang nhiên xoa đầu, véo tai đấng Cửu ngũ chí tôn, áp dụng phương pháp “phụ huynh Đông Á” để dạy dỗ tiểu Hoàng đế mỏ hỗn khiến thằng bé đỏ mặt tía tai. Giọng đọc dí dỏm, nhấn nhá từng câu mắng chửi sảng khoái và những màn đối đáp “cảm lạnh” giữa Thái hậu, con trai tsundere và vị Nhiếp chính vương bí ẩn chắc chắn sẽ kích thích thính giác của bạn đến từng giây!

⚔️ **Tại sao bạn không thể bỏ lỡ bộ audio này?**

*
**Vả mặt cực căng, main não to:** Không thèm cung đấu rườm rà ướt át, Thái hậu trực tiếp tung bằng chứng chí mạng, lật tẩy thân phận con lai của bạch liên hoa và đứa con rơi, dập tắt phe phản nghịch trong một nốt nhạc.

*
**Tương tác mẹ con “bất ổn”:** Tiểu bạo chúa 11 tuổi bên ngoài thì the thé lạnh lùng, bên trong lại thiếu thốn tình thương, bị mẹ ruột nắn má, mắng xối xả đến mức cạn lời, tạo nên những tràng cười vỡ bụng.

*
**Plot twist quay xe khét lẹt:** Nam phụ giấu mặt xưng là Lâu chủ tổ chức tình báo Phi Yến Lâu, nửa đêm dạ hành vào tẩm cung Thái hậu, ai ngờ lại chính là ông chú Nhiếp chính vương “ế vợ” từng bị nữ chính bóc phốt.

🎧 Tắt đèn, đeo tai nghe và vặn volume lên để tận hưởng những tràng cười sảng khoái! Bấm PLAY ngay trên TruyenFullAudio.net để cày rank sinh tồn, xem Thái hậu Hứa Chiêu Chiêu “dạy con, trị quốc” và quậy tung hoàng triều Đại Ung nhé! 🚀

Dân Công Sở Xuyên Không Thành Hoàng Thái Hậu Và Kế Hoạch Dưỡng Lão Nhưng Bị Ép Thành Thái Hậu Độc Ác cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Hứa Chiêu Chiêu nheo mắt, choàng tỉnh.
Cổ họng vẫn còn nghẹn ứ mẩu bánh ngọt lợm giọng, cô phải trật nuốt ựcvi_pham_ban_quyen một cái thật mạnh mới đẩy được nó xuống dạ dày. Cảmvi_pham_ban_quyen nghẹt thở suýt lấy đi cái nhỏ vẫn vương vấn nơi lồng ngực. Cô há miệng thở hổn hển, đưa mắt nhìn quanh.
Giây theo, mặt Hứa Chiêu Chiêu .
Đập vào mắt màuleech_txt_ngu vàng chói lọi. Dưới sàn trải thảm dệt kim , bàn kỷ làm từ gỗ nam mộc tơ vàng, thậm chí cái khung cửa sổ chết tiệt kia cũng được bọc ròng, lóa cả mắt.
Khiếu thẩm mỹ của tên trọc phú nào ?
Cách không xa là một bé trai trạc mười tuổi đang đứng thẳng . nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoác trên bộ long bào màu đen tuyền thêu họa nhe nanh múa vuốt bằng vàng vô cùngbot_an_cap kỳ. mặt nhóc tỳ này tuấn tú đến mức quá đáng, nhưng biểu cảm lại già dặn, trưởng thành đến mức hoàn toàn không ăn với độ tuổivi_pham_ban_quyen.
Lúcleech_txt_ngu này, đôi mắt đenleech_txt_ngu láybot_an_cap của cậu nhóc đang lạnh lẽo nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm vào côleech_txt_ngu, ánh mắt mang theo hằn mức tưởng như người ngồi trước mặt không phải là người mẹ ruột thịt máu , mà là kẻ thù không đội trờileech_txt_ngu chung.
Nãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hứa Chiêu Chiêu “ong” lên một tiếng.
Vô số ứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như ập đến.
Đây là cậu con hờ mình sao?
Chính là phiên bản thu nhỏ của tên bạo chúa tươngleech_txt_ngu lai kẻ mà sau này vì quá sức đựng việc người mẹ ruộtleech_txt_ngu can dự triều chính, ăn tiêu trác táng, tự tay ban một ly rượu độcbot_an_cap tiễn mẹ lên đường đó ư?
Lục Tinh Lâm thấy cứ trân trân nhìn mình, ánh mắt thao láo như thể chưa từng gặp mặt, trong lại sinh thêm mấy phần chán . Cậu lạnh một tiếng, nói non nớt nhưng lại mang theo sự bạc bẽo không thuộc về độ tuổi đó.
“Mẫu hậu thật là có nhã hứng.”
“Trẫm tiền triều bận tối mặt mũi, sứt đầu mẻ trán, thì hay , ở ngay trong cung Thọ Ninhleech_txt_ngu này, chỉ vì miếng ngọt mà ầm ĩ với cung nhân đến mức gà bay chó sủa!”
Hứa Chiêu :
Đâu có, do ta nghẹn sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết đó chứ!
Lục Tinh Lâm thấy cô không nói gì, cho rằng cô đang chột dạ, giọng nói càng thêm buốt giá.
“Người thói xỉbot_an_cap, tiền như rác, từ lâu đã khiến bá quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net văn võ nghị luận chê trách!”
“Nay khố cạn kiệt, trẫm đã chỉ, dẹp bỏ thói hoa, đềvi_pham_ban_quyen cao sự kiệmleech_txt_ngu.”
Tấm lưng nhỏ bé của cậu ưỡn tắp, hệt như một cây tùngbot_an_cap nhỏ kiên cường.
“Để làm gương cho bá quanvi_pham_ban_quyen, người, bắt buộc đến Ngự Trang.”
“Phải tự tay làm nông, nếm thử nỗi vả của bá tánh!”
xong, cậu tay đợi màn lóc, ăn vạ quen thuộc. Trước đây, chỉ cần chút không ý, bà sẽ giở trò càn quấy, làm nũng nhõng đến mứcleech_txt_ngu khiến người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát . Cậu đã chuẩnvi_pham_ban_quyen bị sẵn câu hạ: “Dù có lăn ra đất ăn vạ cũng vô dụng thôi!”
Ai ngờ, người nữ ngồi trênvi_pham_ban_quyen ngự tọa chỉ ngơ ngẩn nhìn cậubot_an_cap, lâu sau, thế mà lại cố gắng nặn ra một nụ cười?
Dù nụ cười ấy còn khó coi hơn mếu.
“Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được được,” Giọng Hứa Chiêu vẫn còn chút khàn khàn, “Bà à không, bản cung tiếp chỉ.”

bụng quở trách Lục Tinh Lâm chuẩn bị sẵn bỗngbot_an_cap kẹtleech_txt_ngu cứng lại nơi cổ họng. Tầng sương lạnh mặt dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng nứtvi_pham_ban_quyen ra một khe hở.
Bà ta vừa nói cái gì? Tiếp ?
Đồng tử Lục Tinh Lâm đột ngột co rútleech_txt_ngu. dĩ đã tinh thần nhìn Chiêu như người đàn bà điên thét đập bàn đập , không ngờbot_an_capnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta múa quay cuồng như thầy cúng một lúc, rồi mà lại ý?
Sảng khoái đến thế sao?
đầy nghi đánh giá cô từ đầu đến chân, cố tìmbot_an_cap xem trên mặt kia có giấu giếm âm mưu quỷ kế gì không. Nhưng trênleech_txt_ngu gương mặt diễm lệ ấy, chỉ thấy một cảm giác may mắn của vừa chết trong tấc và một chút nịnh nọt khó hiểu?
“Người tốt nhất đừng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dở trò gì.”
Lục Tinh Lâm nén sự kỳvi_pham_ban_quyen trong lòng, vứt lại một câu đầy đe dọa, rồi vungvi_pham_ban_quyen mạnh tay , quay lưng đi. Cái bóng lưng nhỏ bé ấy bước đi vừa nhanh vội, trông cứ như đang chạy trối chết.
nhìn theo bóng lưng hậm hực của cậu , dây thần kinh đang căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng.
thở phào một hơi dài, về phía bậc cửa màu vàng rựcvi_pham_ban_quyen kia, vung tay tung ngay một cú đấm vào không khí đầy uy lực.
Đi chết đi, thằng con bạo chúa! Bà đây mới là mẹ của nhóc đấyleech_txt_ngu!
ngoài cung Thọbot_an_cap Ninh.
Bước chân của Lục Tinh Lâm đi nhanh đến mức vị Thái giám Tổng theo hầu sau cũng đuổi không kịp.
“Bệ hạ, hạ xin đi chậm một chút.”
Thái giám Lưu Phúc cẩn trọng lời, cố đè thấp giọng.
“Bệ hạ, lúc này đưa Thái hậu nương đến Ngự , liệu có chút không ổn chăng? cung vốn dĩ đã Người làm vậy, chẳng phải tự đẩy mình vào thế cô lập không người viện trợ sao?”
Bước chân Lục Tinh Lâm chợt khựng lại. Cậu chậm rãi xoay người, ánh tà dương buổi chiều tà kéo bóng nhỏ của cậu dài lê thêbot_an_cap, nhưng mặt chẳng vương chút nhiệt độ nào.
“Cô lập viện?” cậu lạnhleech_txt_ngu lẽo như thể được nhúng qua nước đá, “Trẫm thà cô lập viện, còn hơn giữ lại mẹ chỉ biết ngáng chân trẫm.”
Cậu khựng lạivi_pham_ban_quyen nhịp, trong mắt lóe lên một tia mỉa mai khó nhận ra: “Mẹ của Lục Tinh , tuy tâm tư bất , dã tâm muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo ngai vàng này Nhưngvi_pham_ban_quyen ít ra, bà ta thật lòng suy tính cho Lục Tinh Diệp. Không giống như bà ấy.”
Nói , cậu lại thấy lòng dấy một trận phiền muộn, ngột quay ngoắt , nhìn chằm chằm vào Lưu .
“Hay là, ngươi đang nghi ngờ quyết định trẫm?”
Lưu Phúc sợ hãi đến mức “bịch” một tiếngbot_an_cap rạp xuống, trán dập mạnh xuống nền đá xanh lạnh lẽo.
tài không ! Nô tài vạn vạn khôngleech_txt_ngu dám!”
Mồ hôi lạnh tuôn rơi, nháy mắt đã đẫm lớp áo sau lưng lão.
Vị Hoàng đế nhỏ tuổi này tuy vóc , nhưng đoạn lại tàn nhẫn và quyết liệt hơnbot_an_cap cả Tiên hoàng. Nghi ngờ quyết định của ngài, khác tự đưa cổ vào lưỡi đao.
Lục Tinh từ trên cao nhìnvi_pham_ban_quyen xuống, ánh mắt khôngvi_pham_ban_quyen chút hơi ấm.
“Không dám là tốt nhất.”
Cậu hừ , chẳng liếc nhìn kẻ đang quỳ trên mặt đất lấy một cáibot_an_cap, thân nhỏ bé mang theo thứ hàn khí “người lạ chớ lại gần”, sải bước tiến thẳng về phía Thanh của .
Cònbot_an_cap bên cung Thọ Ninh.
Luồng suất thấp của Tinh Lâm vừavi_pham_ban_quyen rời đi, cả người Hứa Chiêu Chiêu như bị rút cạn xương cốt, mềm nhũn ngã phịch xuống ngự tọa. Cô vò đầu bứt tai, mang vẻ rầu rĩ thở mộtvi_pham_ban_quyen hơi.
Thôi bỏ đi, làm nông làm ! Ăn vạ càn không có kết cục tốt, chỉ khiến tên tiểu bạo chúa kia thêm chán ghét mìnhbot_an_cap thôi.
Một khắc sau.
Hứa Chiêu Chiêu cởi bỏ bộ rườm rà, thayvi_pham_ban_quyen một bộ thường phục màu xanh , dẫn theo cung nữ tháibot_an_cap giám đã thay đồ vải thôvi_pham_ban_quyen, đờ đẫn bước lên cỗ xe ngựa tiến về Ngự Trang dưới ánh mắt phức của đám cung nhân.
Xe kêu cọt kẹt, chậm rãi lăn bánh ra khỏi cổng . Thùng xe lắc lư chao đảo, làm cho dòng suy của Hứa Chiêu cũngvi_pham_ban_quyen cuộnvi_pham_ban_quyen trào .
Hứa Chiêu Chiêu , dĩ chỉ là một con sen chốn công sở bình phàm không có gì nổi bật ở thế kỷ hai mốt. Xuất thân cô nhi, liều mạng mà leo lên, trong đầu ngoài công việc ra thì kiếm tiền. Không yêu đương, không tụ tập, ước mơ duy nhất là ở cái thành phố tấc đất tấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng ấy, sở được một cănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà nhỏ riêng mình.
Trơ nhìn sốvi_pham_ban_quyen tiền trả trước sắp gom đủ rồi. Kết quả, trong một đêm khuya sau khi liên tục tăng suốt bảyleech_txt_ngu mươi hai giờ, cô gục trước màn hình máyvi_pham_ban_quyen tínhbot_an_cap, không giờleech_txt_ngu tỉnh lại nữa.
Khoảnh khắc cái ập đến, ý thức lại chưa hề tiêu tán. Linh cô bị vào một không gian trắng toát. Một giọng nói cơ khí lạnh lẽo, không chút cảm xúc vang lênvi_pham_ban_quyen trong cô.Xin chào, Hứa Chiêu Chiêu. Do sai sót của Cục Quản lý Khôngbot_an_cap thời gian, dẫn tuổi thọ của cô thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sớm. Để bù đắp, chúng tôi cung cấp cho cô một cơ xuyên .
đó Hứaleech_txt_ngu Chiêu chết sững, phản ứng lạivi_pham_ban_quyen xong suýt nữa nhảy lên.
“Tôi không cần xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cái khỉ gì hết! Trả tôi về ngay!”
cọc nhà tôi! cọc nhà của tôi chỉ còn thiếu đúng năm vạnvi_pham_ban_quyen nữa thôi!”
Hệ thống lạnh lùng đáp lại.Không thể quay về. Thânleech_txt_ngu thể của cô đã được phát hiện và vừa đem đi hỏa ba tiếng trước rồi.
Hứa Chiêu Chiêu:
.
Người mái hiênvi_pham_ban_quyen, không không đầu.
Cô đành cắn răng nhắm mắt nhận này, bắt tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu về thế giới xuyên không được nhắc .
là một cuốn tiểu thuyết sử mà chưa từng nghe tên bao giờ. Nhân vậtvi_pham_ban_quyen cô sắp xuyên vào, tình tên là Chiêu Chiêu.
Khi nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giới Hứa Chiêu Chiêu này là Thái hậu đương triều, cũng bằng tuổi cô haivi_pham_ban_quyen mươi tám tuổi, màvi_pham_ban_quyen con trai đã chễm chệ trên ngôi Cửu ngũ chí tôn, cô còn sướng rơn, tưởng bở được phái tới để hưởng phúc.
khi hệ thống tua lại đời của nguyên chủleech_txt_ngu trong não cô như một cuốn phim, sắc mặt Hứabot_an_cap Chiêu Chiêu lập tức xanhvi_pham_ban_quyen như tàu lá chuối.
Trời đất quỷ thầnvi_pham_ban_quyen ơi.
Cái vị nguyênbot_an_cap chủ này đúng là đồ dở hơi hạng nhất! Cậy con trai là Hoàng , bà ta vơ vét củabot_an_cap cải vô tội vạ trong , sống cuộc đời xa trụy lạc, ném sạch sành sanh thểbot_an_cap củaleech_txt_ngu hoàng giabot_an_cap. Đối với con trai ruộtbot_an_cap lạnh nhạtbot_an_cap không , mặc kệ nó bị đám cọ mà lớn lên, quan hệ mẹ con băngleech_txt_ngu hầm băng.
hết, bàbot_an_cap còn chẳng có chút não làm trị nào, trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net triều đình liên ngáng chân vị Hoàng nhỏ vốn dĩ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang đứng ở tình cảnh muôn vàn khó khăn.
quả cuối cùng , ba mươi sáubot_an_cap tuổi, bị cậu con ruột không thể nhịn thêm được nữa cũng chính là tên bạo tương lai Lục Lâm ban cho một ly rượu độc tiễn trời.
Đương nhiên, tên con trai cũng chẳng kết cục gì tốt đẹp. Vì thiếu thốnvi_pham_ban_quyen thương từ nhỏ, cộng thêmbot_an_cap áp lực triều đình, trở nên bạo ngược tànvi_pham_ban_quyen , cuối cùng bị vị Nhiếp chính vương quyền khuynh triềubot_an_cap tên Lục Thời Chu “xoẹtvi_pham_ban_quyen” một cái lấy mạngvi_pham_ban_quyen, giang sơn đổi chủ.
Và lý do Hứa Chiêu xuyên đến , toàn bộ là vì sự cố tiệt.
Đúng ra nguyên chủ sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên ổn đến năm ba mươi sáu tuổi để chờ uốngbot_an_cap lyvi_pham_ban_quyen rượu độc đó. Nào ngờ hôm nay Lục Tinh Lâm đột nhiênleech_txt_ngu chỉ đòi tiết kiệm, chỉ danh bắt bà ta đến Ngự Trang làm ruộng. Nguyên chủ vừa kinh sợ vừa tức giận, bánh ngọtvi_pham_ban_quyen nghẹn ngay cổ họng chưa kịp , cứ thế sống sờ sờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm mình chết.
Cái chết này còn tức tưởi hơn cả việcleech_txt_ngu cô thức đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm việc !
vụ của thống cũngbot_an_cap theo đó rơi xuống.Do nhân vật gốc tử vong sớm, dẫn đến cốtvi_pham_ban_quyen truyện then phía sau không thể kích hoạt.Nhiệm vụ của là: Đóng vaileech_txt_ngu Hứa Chiêu Chiêu, sống đúng theo quỹ đạo gốc, cho năm ba mươi tuổi, bị Tinh Lâm ban chết.
Hứa Chiêu Chiêu nghe xong chỉ văng tục.
Tính ra nửa trời, là gọi đến làm công không lươngleech_txt_ngu cho cáileech_txt_ngu cốt truyện nát của mấy ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hả?
Cô còn định mặc cả với hệ thống, đòi hỏi chút “bàn tay vàngbot_an_cap” hay gì , nhưng cái hệ thống chó má kia chẳng thèm hử nửa lời, trực tiếp tung một cú cước đá thẳng cô vào thân xác này.
Chiếc nảy một cú thật mạnh, kéo dòng suy nghĩ của Hứaleech_txt_ngu Chiêu Chiêu trở về tại. vén một góc rèm , cảnh xá trôi giật lùi vun vút bênleech_txt_ngu ngoài, trong lòng trămvi_pham_ban_quyen mối tơbot_an_capnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lợi ích thì chẳng xin xỏ được gì, còn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trâu làm ngựa cho hệ thống. Tưởng đâu làm Thái hậu sẽ được mặc sướng, giờ thì hay rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chuẩn bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi cày ruộng!
Hứa Chiêu Chiêu cô, cộng dồn cả hai kiếp người cũng chưa từng chạm tay vào !
cô thừa hiểu một lý: Hoàng mệnh khó cãi. Đừng nói cô là hậu, cho cô là ông con, bây giờ cũng phải lời tên tiểu Hoàngleech_txt_ngu đế miệng còn hôi sữavi_pham_ban_quyen kialeech_txt_ngu.
Hơn nữa
Chiêu Chiêu sờ sờ vào phần vẫn còn ấmbot_an_cap của mình. Cô đã chết một lần rồi. Cái cảm giác bất khi sinh mệnh cạn ấy, cô không bao giờ muốn trải qua lần thứ hai trong đời.
Cái gì mà ba mươi sáu tuổibot_an_cap bị ban rượu độcvi_pham_ban_quyen, mặc xác đi! Mặc xácbot_an_cap cái cốt truyện chếtleech_txt_ngu tiệt!
Nếu hệ chó này bắt cô làm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công, thì cô tự kiếm thêm “điểm sinh mệnhleech_txt_ngu” cho mình, cũng quá đáng, nhỉ? Mạng nhỏ là của , cô tự xót .
Xe ngựa hẳn, Hứa được người xuống. Một bước dẫm lên nền đất nhão , suýt nữa trẹo cả chân.
Trang hiện ra mắt không có cảnh son , chỉ ngói đen, không khí cònleech_txt_ngu thoang thoảng mùi hương diệu pha giữa đất bùn và phân gia súc.
Một đàn trung niên dáng vẻ quản sự đã đứng sẵn, thái cung kính không hề xiểm nịnh.
“Hạ quan tham kiến Thái hậu nương nươngleech_txt_ngu.”
Chiêu Chiêubot_an_cap xua tay, cất giọng yếu ớtleech_txt_ngu: “Bản cung ở đâu?”
Tên quản sựleech_txt_ngu cúi khom người, dẫn cô đi về phía một viện nhỏ, nhưng câu nói thốt ra lại khiến tim vừa thả lỏngvi_pham_ban_quyen cô lập tức treo ngược lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tận họng.
bẩm nương nương, bệ hạ có chỉ.”
“Trong thời gian nương nương ở , tất cả cung nhân không được phép hầu hạ bên , phải lập tức quay vềbot_an_cap cung.”
Bước chân Hứabot_an_cap Chiêu Chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khựng .
Cái quái gì vậy? Bắt cô ở một á?!
Mấy cungbot_an_cap nữ giám đileech_txt_ngu theo cũng ngớ ngườileech_txt_ngu, sắc mặt ai nấy trắng bệch, “bịch bịch” quỳ rạp hết xuống đất.
“Nương nương!”
Hứa Chiêu Chiêu hít sâu một hơi, nặn ra nụ cười cứng ngắc trên mặt: “Biết .”
đầu nhìn đám cung nhân đang nước ngắn mắt dài nhìn mình đầy .
“Tất cả đi, theo lời bệ hạ.”
Quản sự thấy cô phối như vậybot_an_cap dường như cũng thở phào, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng nói thêm: “Bệ hạ còn căn dặn, nhiệmvi_pham_ban_quyen vụ của nương nương là thửa ruộng số hai bên kia.”
Ông ta chỉ về phía một thửa nước vuông vức nằm xa.
“Trong vòng , phải cấy xong toàn bộ số mạ.”
“Bệ hạ thương xót nương nương, thửa ruộng này, giàu kinh làm nửa ngày là xong. Nay cho nương nương ba ngày, đã là ân điển ngập .”
Hứa Chiêu nhìn theo hướng ông ta, chỉ thấy trước tốileech_txt_ngu sầm lại.
Ân điển ngập trời cái mả cha ngươi ấybot_an_cap!
Ngoài mặt vẫn duyvi_pham_ban_quyen trì nụ cười nhã nhặn, thậm chí còn gật đầu: “Bản cung rồi.”
Quản sự hành lễ, rồi dẫn cung nữ thái giám đang mười bước đầu lại ba lần “mời” đi mất .
Đợi đi khuất, nụ cười mặt Hứa Chiêu Chiêu lập tức tắt ngúm. đứng chân trước thửa ruộng nước, dùng thứ âmvi_pham_ban_quyen lượng chỉ mình mình nghe , tuôn ra một tràng quốc mạ dằng dặc.
Đêm khuya.
Hứaleech_txt_ngu Chiêu Chiêu nằm trênbot_an_cap chiếc giường Ngự Trang cho mình, trằn trọc lăn lộn. Phản giườngvi_pham_ban_quyen cứng congleech_txt_ngu cả lưng, thì mùi ẩm mốc, so với cái giường gỗ nam mộc tơ vàng trảivi_pham_ban_quyen mười lớp nệm êm ái cung Thọ Ninh của quả thực là một trời một vực.
Banbot_an_cap ngày cô đã mệt như trâu , từng đốt xương khớp trên đều đang gào thét đau nhức, thế nhưng lại hưng phấn một cách bất thường, nhắm mắt kiểu gì cũng không ngủ được.
Trong đầu côbot_an_cap chỉ lởnleech_txt_ngu vởn một suy nghĩ.
Với cái độ việc câu giờ như chiều nay, đừng nói là banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày, ba mươi ngày côleech_txt_ngu chưa chắc đã xong cái ruộng rách nát ! Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, mà biết tên tiểu chúa đó lại nghĩ trò quái gở gì để hành hạ cô tiếp.
Hứa Chiêu Chiêu khỏi giường.
Phiền chết đi được! Tăng ca! Lại ca!
Kiếp trước cô bị công việc đè cho chết, kiếp này Thái hậu phải chạy deadline! Cô , chẳng lẽ lại chết gục ngoài ruộng thêm một !
Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến , cô cắn răng, xoay người lồm cồm , sờ soạng trong tối mặc đồ vải thô ban sáng, quyết định mở máy làm ca đêm.
Từ chỗ ở thửa ruộng số hai phải băng qua một cánh rừng , kế bên là Phụng Thần Trang. Trong Phụngleech_txt_ngu Thần Trang toàn trồng kỳ hoa dị thảo, dưới ánh trăng hắt hiu bóng đổ chập chờn, toát lên vài phần quỷ dị.
tại một góc Phụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thần Trang, dưới tán cây đa lồ, hai đang hạ thấp giọng thì thầm.
“Lâu chủ, mọi chuyện đã điều trabot_an_cap.”
Một người quỳ một chân, giọng điệu trầm ổn.
của tên Lục Tinh Diệp đó, quả thực manh mối.”
Phíaleech_txt_ngu sau cây, người đàn ông gọi làvi_pham_ban_quyen “Lâu chủ” đang tay đứng thẳng tắp, ánh trăng qua kẽ lá rắc lên người hắn những sáng loang lổ.
Giọng hắn lạnh , trong trẻobot_an_cap như ngọc va vào .
“Nói.”
“Dựa theo lộ trình và gian chuyến tuần du Nam của Tiên hoàng khi xưa, thời gian và địabot_an_cap điểm đều .”
đangbot_an_cap quỳ là Nhất khựng lại một , rồi cẩn trọng bẩm báo tiếp: “Hơn nữa thuộc hạ cử người đi xem tận mắt, dung mạo của tên Lục Tinh Diệp kia, giống Tiên hoàng lúcleech_txt_ngu trẻ đến chín .”
Lục Chu, cũng Lâu chủ Phi Yến Lâu Yến Thanh, nghe xong, tâm hơi nhíu lại một cái rất khẽ. Hắnvi_pham_ban_quyen có chút đau đầu tay day day thái dương.
như hắn xuất hiện trước khi Hoàng huynh băng hà, bổn vương cũng không đến mứcbot_an_cap khó xử thế này.”
“Trong vòng hai , ba vị Hoàng đếvi_pham_ban_quyen, ngươi có biết điều đó có ý nghĩa thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Đại ta khôngvi_pham_ban_quyen?”
Thời Nhất im lặng.
Hồi lâu sau, hắn mới mở miệng: “Bệ tuổi còn nhỏ, tình lại quá mức tàn bạo, trong triều đã có không ít ra tiếng vào.”
“So sánh , Lục Tinh Diệp văn hay tốt, vốn tiếng tài tử ở Giang Nam, hiện nay triều đã có khávi_pham_ban_quyen nhiều người ngả về phía tabot_an_cap.”
Hắn đầu, trong mắt lóe lên một tia lo âu: “Nhưng Lâu , Lục Diệp đãbot_an_cap qua tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhược quán (20 tuổi), nếu lập làm Tânvi_pham_ban_quyen quân, đối với ngài mà nói, hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải chuyện tốt.”
Một vị Hoàng đế đã trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành, lại có phe cánh của riêng mình, tuyệt đối sẽ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dung túng cho một vị Nhiếp chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vươngleech_txt_ngu quyền khuynh triều dã tồn tại.
Lục Thời Chu trầm ngâm rất lâu, mới hững cất lời: “Điều bổn vương , là giữa haileech_txt_ngu ngườivi_pham_ban_quyen họ, ai mang lại lợi ích giang sơn xã tắc Đại ta hơn.”
“Nếu thực sự phế truất bệ , lập Tânbot_an_cap quân, e rằng kết cụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của bệ hạ sẽ còn thảm hơn cả mấy vị Hoàng huynh của ngài ấy.”
Đúng lúcleech_txt_ngu , chửi lẻ từ xa tiến lại gần, xé toạc sựvi_pham_ban_quyen tĩnh mịch của khu rừng.
“Bà nó chứ, đúng là cẩu huyết!”
“Bà đây trước mả tổ nhà ai hay mà giờ phải tội này cơ chứ!”
“Cái số làm trâu ngựa! trước vì tiền mà phải cày cuốc đêm, không có đồng vẫn phải deadline! Sớmvi_pham_ban_quyen muộn gì bà cũng bỏ ruộng này cho xem!”
Động tác của Lục Thời Chu nhanh như chớp, gần như ngay lúc âm thanh vang lên, hắn đã rút trong ngực áo ra chiếc mặt nạ đeo lên, đồng thời hiệu cho Thời Nhất. Thời lập hòa vào màn đêm, biến mất dấu vết.
Ánh mắt Lục Thời Chu trở nên sắcleech_txt_ngu bén. Kẻ nào xuất hiện ở đây vào giờ này, tuyệt đối không đơnleech_txt_ngu giản.
Hắn không hề trốn tránh, ngược lại cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước từ sau gốc cây ra, phong thái nhàn nhã đứng ngay giữa đường, muốn đến tột cùng làvi_pham_ban_quyen thánh phương nào.
rồi, nhìn thấy một người phụ nữ mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ vảivi_pham_ban_quyen thô, hai tay xỏ vào ống tay áo, cứ như mù dở, vừa đi vừa cúi gằm mặt lầm bầm chửi , thản nhiên bước xẹt qua mặt hắn.
“Người của hoàng gia nào ra hồn! Lớnbot_an_cap gì cũng cùng một giuộc!”
Thời : “???”
Hắn nhìn bóng mảnhleech_txt_ngu hừng hực sát khí đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lần đầubot_an_cap tiên đời hoài nghi khả năng phán đoán của chính mình.
Đây là nghịch đảng rắp tâm mưu phản? giản là óc vấn đề?
xui quỷ thế nào, hắn lại lặng lẽ bám theo. xem xem, người phụ nữ to gan lớn mật, dám cả gia này rốt cuộc địnhvi_pham_ban_quyen đi đâu.
Kết quả, cứ đi theo, đi theo, rồi trơ mắt nhìn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ nữ vừa đi vừa bầm ấy đi thẳng ra bờ ruộng nước.
Sau đó, cởi giày, xắn ống quần.
Dưới ánh trăng, đôi chân vừa vừa , lóa cả mắt. Lục Chu sững người một chút, bản năng quay mặt đi. Hắn thầm nghĩ, chắc đa nghileech_txt_ngu quá rồi. Rốt thì trên này làm gì có thích khách hay đảng nào nửa đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa hôm ra cấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ chứ.
Nhưng khi hắn quay lại, người phụ nữ kia đã lội xuống ruộng, mượn nhờ ánh trăngleech_txt_ngu lạnh lẽo, cấy mạ một cách vụng . Vừa cấy chửi, từvi_pham_ban_quyen ngữ khôngleech_txt_ngu hề lạivi_pham_ban_quyen.
“Thái hậu cái khỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mốc, trongbot_an_cap đầu toàn nhét vàng sao? Ngoài việc ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì còn biết làm cái gì nữa? Một chuyện tử tế cũng không làm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
“Còn cái thằng nhóc đế kia , nứt mắt ra đã không làm việc nhân đức, chỉ biết hành hạ người khác!”
“Đáng ghét là cái lão Nhiếp chính vương! Một ông chú ế vợ già khú đế, chắc chắnleech_txt_ngu là do không ai lấy nên tâm lý mới thái như vậy! Tự nhiên bày đặt bài trừ xa , rảnh rỗi nông nổi!”
Lụcbot_an_cap Chu:
Hắn lưng vào cây không xa, người phụ nữbot_an_cap chửi từ Nhiếp chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vương là hắn, đương kim Hoàng đế, rồi chửi luôn cả đươngvi_pham_ban_quyen Thái hậu, nghe xong những khôngbot_an_cap tức giận, mà lại thấy thú vịvi_pham_ban_quyen.
Dù sao thì một kẻ to như vậy, hắn cũng chưa từng gặp.
Hơn nữa, thị hắn cực tốt, chỉ liếc mắt một cái đã tinh ý phát hiện ra trên bắp trắng muốt củavi_pham_ban_quyen người phụ nữ nọ, đang lủng lẳng sinhleech_txt_ngu vật đen , nhũn nhẽo. Chẳng hiểu saobot_an_cap, hắn lên hứng thú muốn trêu chọc.
Hắn bước ra từ trong bóng tối, ývi_pham_ban_quyen đè thấp giọng.
“Nửa đêm , sao cô còn làm thế?”
“Ááá!”
Hứa Chiêu Chiêu âm thanh thình làm cho sợ mất . Vừa quayleech_txt_ngu đầu lại, vào mắt là mộtvi_pham_ban_quyen mặt nạ lấp lóe ánh sángvi_pham_ban_quyen lạnh lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhợt nhạt dưới trăng, cô càng hét toáng .
“Có ma!”
Cô quay ngoắt người định bỏ . Nhưng mới chạy hai bước, trong đầu bỗng vangvi_pham_ban_quyen lên một quát: cái quái gì! Mày đã chết lần rồi mà!
Cúi xuống nhìn lại, mấy cây mạ vất vả lắm cắm được, vừa bị cô loạn đạp bẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn bộ!
Đau lòng! Quá đau lòng!
lửa giận dữ tức lấn nỗileech_txt_ngu hãi. Cô xoay phắt lại, kệ đối phương là người quỷ, chỉ thẳng tay vào mặt mắngleech_txt_ngu xối xả.
“Ngươi có biết người dọa người sẽ làm chết khiếp !?”
“Nhìn xem! Ngươi ta giẫm nátleech_txt_ngu hết rồi! Ngươi biếtbot_an_cap ta cấy một cây mạ mệt mức nào hả!”
Cô tức giận giậm chân: “Đền cho !”
nhìn bộ dạng mang trợn má cô, khóe càng nhếch cao hơn: “Muốn ta đền thế nào?”
“Ngươi! Giúp ta cấy lại mấy cây mạ cho đàng hoàng!” Chiêu Chiêu dõng dạc nói, lý lẽ đầy mình.
Lục Thời Chu nhướng mày. Chỉ thôi ?
bướcvi_pham_ban_quyen ruộng, tùy tay nhặt vài cây , cổ tay rungbot_an_cap lên.
, , vút!” Vàileech_txt_ngu tiếng vang lên.
Mấy cây mạ đó như thể , chuẩn xác rơi xuống ruộng nước, cắm thẳng đứng và vô cùng vững chãi.
Hứa Chiêu Chiêu đứng hìnhleech_txt_ngu.
Trời đất ơi! Caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ!
Hai mắt cô tức sáng rực lên như saobot_an_cap, giọng nói cũng tự động nũng , ngọt ê răng: “! Tiểu ca ca, anh giỏi quá đi! Có thể dạy cho em không ạ?”
Lục Thời Chu cười khẩy trong lòng. Giờ thì tiểu ca ca sao? Vừa nãy lúc chửi bổn là ông chú già ế vợ, giọng điệu đâuvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu này.
phớt thỉnh cầu của cô, ánh mắt lướt xuống chân cô, nhànleech_txt_ngu nhạt cất lời: “So với việc họcvi_pham_ban_quyen cái này, ta khuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân của mình trước thì hơn.”
của tôi á?”
Hứa Chiêu Chiêu ngơ ngác không hiểu, đầu nhìn, mượn ánh trăng soi một chút. Chỉ thấy trên bắp chân mìnhvi_pham_ban_quyen, có một đỉa đen đang ngọ nguậy, bám chặt hút máu!
tiếp theo.
Một tiếng thét thất thanh thiên động địa xé toạc màn đêm yên tĩnh Ngự Trang.
“Á á á ánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net á á !”
hoảng ngẩng đầu, định cầu “tiểu ca” mặt nạ kia. vừa mắt lên, trên bờ ruộngleech_txt_ngu trơn, nọ đã không bóng dáng đâu nữa.
Hứa Chiêu Chiêu lúc nàyvi_pham_ban_quyen mới thực sự tin là mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa gặp ma, sợ hãi lăn lê bò cắm đầu chạy thục mạng về phòng. Cô lao vào bếp vốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nắm muối, tay run chà sát để nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỉa ghiếc kia, rồi chui vào cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổ chăn lạnh ngắt, quấn chặt lấy mình, run bần bật.
Một đêm hồn phi phách .
Hứa Chiêu đội hai quầng thâm to , vừa tảng sáng đã ngậm ngùi bò dậy. bị đỉa cắn trên chân vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đauvi_pham_ban_quyen ngứa. Đêm cô gần như không chợp mắt , cứ nhắm mắt lại thấy nạvi_pham_ban_quyen trắng toát và con sâu đen nguậy .
Nhưng nhiệm vụ vẫn là nhiệm vụ. Kiếp việc bán mạng, cô hiểu rất deadline mớibot_an_cap là năng xuất hàngbot_an_cap đầu.
Khoác mình bộ đồ vải thô, Chiêu hít sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một , lần bước chân xuống ruộng nước làm cô kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Ở Ngự Trang cũng có vài nông dân . Thấy một cô nương da trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt mềm sáng tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ đã lội , họ hơi tò mò cũng không dám nhiều.
Chiêu Chiêu vùi đầu làm . Tuy động tác còn lóng , với hôm qua thì cũng đã thành thạo hơn chút đỉnh.
Ngay lúc cô cấy đến mức sắp gập lưng, một tràng tiếng vó ngựa dồn dậpvi_pham_ban_quyen từ vọng lại. Ngay sau đó, một giọng the thé xé rách sự yên bình của đồng ruộng.
“Thái nương nương! Thái hậu nương nương!”
Một tên thái giám mặc áoleech_txt_ngu nội thị chỉnh tề, đang cố véo von cái giọng thevi_pham_ban_quyen thé, mồ hôi nhễ chạy thục mạng về bờ ruộng. sau hắn vài tên tiểu thái giám , đang cỗ kiệu tráng lệ, hoàn toàn lạc với chốn đồng quê bùn lầy này.
Đám phubot_an_cap, nông phụ đang cày cấy trên ruộng đều nhìn ngu người.
Thái hậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương? đây đào ra Thái hậu nương nương?
mắt họ quét vòng quanh ruộng, cuối đồng dừng lại trên người Chiêu Chiêu mặc bộ đồ vải đầy bùn đất.
Chiêuleech_txt_ngu:
Vẻ mặt của mấyleech_txt_ngu vị nông phụleech_txt_ngu, nông phu đang cấyleech_txt_ngu từ ngơ đến chấn động, rồi chuyển sang hoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loạn tột độ, tất cả diễn trong cái chớp mắt.
“Bịch!”
“Bịch bịch bịch!”
Những người quanh như cây lúa mì bị cắt ngang, đồng loạt quỳ sụp đấtbot_an_cap, đầu cắm sâu vào bùn , cả người run lên như cầy sấy.
“Thái Thái hậu nương nương thứ tội! Thảo dân có không tròng!”
thái dẫn đầu đã đến , cũng màng bờ ruộng trơn trượt đầy bùn đất, tức quỳ thụp xuống: “Thái nương nương, bệ hạ có chỉ, tuyên lập tức hồi cung!”
Hứa Chiêu cảnh tượng hoành tráng trước , não bộ nhảy số liên tục. Cô thừa hiểu, này màbot_an_cap xử lý khéo, đồn ra ngoài không chỉ bảnleech_txt_ngu thân cô mấtbot_an_cap , mà thểleech_txt_ngu diện của tên tiểu Hoàng cũng sẽ cô đạp cho nát.
bot_an_cap hắng giọng, chậmvi_pham_ban_quyen rãi đứngvi_pham_ban_quyen lưng lên. Khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã chuyển sang biểu của một bậc thánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẫu bi thiên mẫn nhân. Bằng chất giọng ôn nhưng không mất đi vẻleech_txt_ngu uynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm, cô với nhữngleech_txt_ngu người nông dân đang quỳ rạp dướivi_pham_ban_quyen bùn:
“Tất cả bình thân đi.”
Đám người vẫn không dám nhúc nhích.
Chiêu thở , giọng nói xen lẫn vài phần khái.
“Cácbot_an_cap ngươi không cần hoảng .”
“Bệ hạ luôn canh lòng lo cho bá tánh vạn , hiểu nỗi khổ của việc nông tang. Người thường xuyên rằng không thể cùng con dân cày cấy, đích thân nếm trải nỗi nhọc nhằn việc cấy gặt.”
“Bản cung là mẫu của hạ, tự nhiên phải san sẻ niềm cùng bệ hạ.”
“Chuyến đi này, chính là thiên tử xuống ruộng, đích thân thể nghiệm đạo lý ‘ gieo một túc, gặt hạt thóc’ vất vả ra sao.”
“Có như vậy, mới có thể khắc nhắc nhởvi_pham_ban_quyen bệ hạ, phải biết trân trọng giang sơn xã tắc khó khăn lắm mới có được này, thương từng dân của Ung ta.”
Một bài diễn văn nói ra thật đường hoàng, lọt tai, cảm động đến tận tâm can.
Đám nông dân đang quỳ rạp dưới đất nghe xong thì sững sờvi_pham_ban_quyen.
Thì ra thì ra là vậy?
Thì ra Hoàng đế bệ hạ và Thái nương nương, lại xót và thấu hiểu nỗi khổ của bọn chân lấm tay bùn bọn thế!
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phút chốc, sựvi_pham_ban_quyen sợ hãi lòng mọi người lập tức hóa thành nỗi cảm động dângleech_txt_ngu trào, cả lại đầu dập đầu tạ ơn.
“Bệ hạ thánh minh! Thái hậu nương nươngvi_pham_ban_quyen thiên tuế!”
“Ngô hoàng vạn , tuế, vạn vạn !”
Hứa Chiêu hài lòng gật gật đầu, thầm tự bấm like cho thân. Đúng là không hổvi_pham_ban_quyen danh mình, năng lực PR của dân công sở sừng sỏ là không đùa được.
chân bướcleech_txt_ngu lên từ ruộng nước, cũng chẳng màng việc thay lem luốc, đi thẳng về phía kiệu.
“Khởi giá, hồi cung.”
hững ra lệnh, vươn tay định vén rèm lên.
Rèm mở, đã chạm ngay đôi mắt phượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net u ám. Trong kiệu, tiểu Hoàng Lục Tinh Lâm đang ngồi ngắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không biểu tình nhìn cô.
Động tác của Chiêu cứng đờ.
Tinh Lâm nhìn dáng vẻ lấm lem bùn đất, ống quần tận đầu lộ nửa bắp chân đầy bùn của cô, chân mày khẽ cau lại một chút đến mức nhận ra. Cậu lạnh một tiếng, đánh mắt sangleech_txt_ngu khác.
“Ngươi kể ra cũng không đến mức vô hoàn toàn.”
Hứa Chiêu Chiêu người mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau đó mới hiểu cậu nhóc đang khen ngợivi_pham_ban_quyen bài diễn thuyết “” vừa rồi của cô.
Cô cười hắc hắc một tiếng, chẳng thèm khách sáo, đặt mông ngồi phịch vào trong .
“Ây da, bệ hạvi_pham_ban_quyen còn đích thân đến đón bản cung cơ à? Bản cung thật sự sủng ái mà sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy.”
Kiệu từ từ được nâng lên, bắt đầu tiến hướng một cách ái.
“Trẫm không đến để đón ngươi.” Giọng Lục Tinh Lâm tanhbot_an_cap, “ có chuyện muốn nói ngươi.”
Thấy vẻ mặt nghiêmvi_pham_ban_quyen trọng của cậu, Hứa Chiêu cũng thu lại vẻ cợt nhả: “Chuyện gì?”
Lục Tinh Lâm im lặng một lúc, dường như sắp xếp câu từ.
“Lục Tinh Diệp và mẹ hắn, Tiền Nhược Nguyệt, sáng trên triều, sẽvi_pham_ban_quyen ép trẫmbot_an_cap phải bố thiên hạ, công nhận thân phận của bọn chúng.”
“Bọn chúng còn đòi ghi Lục Tinh Diệp vào ngọc điệp hoàng gia.”
Chuông báo trong đầu Hứa Chiêu Chiêu reo ầm ĩ.
Lục Tinh Diệp!
Cô nhớ ra rồi, trong cuốn thuyết thống cô xem có nhắc đến nhân vật này!
là sản phẩm của đêm phong giữa Tiên hoàngleech_txt_ngu trong chuyến tuần du Giang Nam thời trẻ vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiểu khuê tên Tiền Nhược Nguyệt. Lúc Tiên hoàng không tiết lộ thânbot_an_cap phận, để lại mộtleech_txt_ngu miếng ngọc bộivi_pham_ban_quyen làm tín vật.
Mãi đến hai tháng trước, có quan viên đi huyện An Dương, vô tình gặp Lục Tinh Diệp thì kinh ngạc nhậnvi_pham_ban_quyen ra hắn có dung mạo giống Tiên hoàng thời trẻ đến chín phần. Điều tra sâu thêm, tìm thấy miếng bội vật từ chỗ Tiền Nhược Nguyệt, lúc này mới xác nhận phận hoàng tự của Lục Tinh Diệp, vội vàng đón mẹ con vào kinh.
Lục Tinh Diệp đã có chút danh tài tử ở Giang Nam, naybot_an_cap đãbot_an_cap ngoài mươi, kiến thức và đoạn bỏ xa một trẻ mười tuổi như Lục Tinh Lâm.
Kinh thành vốn dĩ đã sóng ngầm cuồn cuộnvi_pham_ban_quyen, không ítbot_an_cap triều thần có bất mãn Lục Tinh Lâm đều đã đặt cược vào vị “Hoàng tử” mới nhú này. Suy cho , mấy vị ca trên đầu Tinh Lâm chết trong chiến đoạt đích, người thì giáng làm thứ , người lại giam lỏng. Cũng nhờ thếleech_txt_ngu Tinh Lâm nhặt được cái ngai vàng dễ dàng.
Nhưng hiệnbot_an_cap tại, bỗng ra vị Hoàng tử thành lại có năng , đương nhiên đámleech_txt_ngu quần thần sẽ chọn kẻ có lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất cho Đại Ung.
Hứa Chiêu Chiêu sờ, mặtvi_pham_ban_quyen Lâm càng thêm coi.
mới chỉ là bước đầu của bọn chúng.” Bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối của cậu cuộn chặt lại, các đốt ngón tay trắng bệch, “Bước thứ hai, bọn chúng sẽ liên với đám lão thần trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net triều, lấy tuổi nhỏ thiếu hiểu biết, tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình bạo , để cung phế đế!”
“Đến đó, Lục Tinh Diệp, có thể đường hoàng danh chính ngôn thuận ngồi lên ngai vàng này!”
Hứa Chiêu Chiêu giật. Nhóc cũng biết mình tính tình bạo ngược cơ à!
mãi lên , Lục Tinh nghĩ rằng cô đang coileech_txt_ngu này chẳng quan đến mìnhbot_an_cap. Lửa giận trong lòng “bùng” một cái cháy rực . Cậu đột ngột quay ngoắt đầu, đôi ghimleech_txt_ngu chặt vào cô, trong chứa đầy sự phẫn nộ kìm nén và cả tia sợ mà chính cậu cũng không nhận ra.
“Sao ngươi không nói gì?”
“Có phải ngươi nghĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến đúng không?”
“Hứa Chiêu, ngươi đã bao giờ dùng não hả!” Cậuvi_pham_ban_quyen nghiến răng, rít lên từng chữ, “Nếu trẫm không còn Hoàng đế nữa, cái chức Thái hậu của ngươi, nghĩ còn nổi ?!”
Câu chất vấn chứa đầy sự phẫn nộ và hờn tủi Lục Tinh Lâm vang vọng trong thùng kiệu chao đảo, từng chữ từng chữ như đập thẳng vào tâm trí Hứa Chiêu Chiêu.
Bầu khôngleech_txt_ngu khí bên trong kiệu chốc đặc lại.
Ánh mắt của cậuleech_txt_ngu bé, chẳng giống một đứa trẻ mười chút nào, mà giống như con sói đơn độc bị dồn đường cùng, hung hăng, nhưng mang theo một tia yếu mỏng manh ra.
Hứa Chiêu Chiêu lẳng lặng nhìn cậu, nhìn những đốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngón tay chặt đến trắng bệch , nhìn khuôn mặt nhắn cố làm ra vẻ thâm trầm nhưng lại để lộvi_pham_ban_quyen hoảng hốt.
Cô bỗng thấy, đứa trẻ này có chút đáng thương.
Tuổi nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã bị ép ngồi lên ngai vàng, thêmvi_pham_ban_quyen vào đó là tuổi thơ bất , mẫuleech_txt_ngu tộc không lấyleech_txt_ngu một chút thuẫn, triều đường chẳng có phe cánh nào đáng tin cậy, trênvi_pham_ban_quyen đầu lại bị Nhiếp chính đè ép
Nỗi cay đắng, khổ sở trong lòng bé, chỉ có mình cậu thấu hiểu.
Thế lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giữa bầu không khí tĩnh như tờ, Hứa Chiêu Chiêu đột nhiên vươn tay ra.
không mạnh, xoa Lục Tinh Lâm.
Động tác vô cùng dịu dàng, thậm chí cô còn vuốtvi_pham_ban_quyen ve nếp tóc của cậu cái.
Lục Tinh Lâm người. Cậu giốngleech_txt_ngu như bị sét đánhleech_txt_ngu trúng, trố mắt Hứa Chiêu Chiêu, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôi mắt phượng u ám ấy, lần đầu tiên lộvi_pham_ban_quyen ra mờ mịt.
Ngay sauleech_txt_ngu , một sự ngượng ngùngbot_an_cap đan với phẫn trào dâng lênbot_an_cap má, khiến làn da trắng bệch của cậu lập tức đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lựng như gấc. Cậu phắt đầu sang một bên như bị phỏngvi_pham_ban_quyen, dùng sức mạnh tay Hứa Chiêu Chiêu ra.
“Hỗn xược!”
Giọng nói của cậu thebot_an_cap thé, sắc lẹm, mang ngọn lửavi_pham_ban_quyen vì bị xúc phạm.
“Ngươi dám động tay động chân trẫm! Thật là đại bất kính!”
Tay Hứa Chiêu Chiêu gạt đến mức hơi ửngvi_pham_ban_quyen , nhưng cô mảy may để tâm. Ngược lại, côvi_pham_ban_quyen còn thấy cái bộ dạng lông này đáng yêubot_an_cap hơn dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net “ông cụ non” nhăn nhó vừa rồi.
Cô được nước lấn tới, vươn tayvi_pham_ban_quyen ra lần nữa, lần này trực tiếp véo thẳng vào cặp phồng bĩu môi của cậu nhóc.
Mềm mại, cảm giác sướng vôvi_pham_ban_quyen cùng.
“Ta là mẹ con.”
Giọng Hứa Chiêu Chiêu vang lên dõng dạc, đầy vẻ hiển .
“Ta động tay động chân con thì đã làmbot_an_cap nàoleech_txt_ngu?”
Lục Tinh Lâm hoàn toàn ngơvi_pham_ban_quyen ngác. thấy uy nghiêm tử đang bị người phụ nữ trước mặt dìm xuống bùn màleech_txt_ngu chà đạp thương .
sự nhục chưa từng có dâng trong lòng cậu. Theo bản năng, muốn gọi người: “Người đâ”
Hứa Chiêu Chiêu híp mắt cậu, tayleech_txt_ngu vẫn đangbot_an_cap véo má nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa buông.
“Gọi đi.”
“Con định tới, để chém đầu mẹ ruộtleech_txt_ngu con à?”
“Chỉ vì mẹ ruột của con, xoa đầu con, nắn má con?”
“Kéo bà ta ravi_pham_ban_quyen ngoài” của Lục Tinh Lâm cứ thế nghẹn ở cổ họng.
Chuyện này không thể rêu rao ra ngoài. Phạt sinh mẫu leech_txt_ngu do như vậy, truyền ra ngoài thì cáileech_txt_ngu mặt rồng của cậu biết giấu đi đâu? Mấy lão già trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net triều đình kiểu gì lại mắng cậu là “Tính tình bạo ngược, tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng mẫu” cho mà xem.
Huống hồ
muốn kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai rằngbot_an_cap vừa bị Hứa Chiêu Chiêuleech_txt_ngu nhàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặn như cục , hết xoa đầu rồi lại véo . Đây đúng là nỗi nhục nhã cùng!
Nhưng mà
Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giác ấm ápvi_pham_ban_quyen trên má, sự dịu qua trên đỉnhvi_pham_ban_quyen đầu vừa , lại nhen nhóm lòng một xúc kỳ lạ chẳng thể thành tên.
lạ, nhưng lại không hềvi_pham_ban_quyen đáng .
Thấy cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhóc đỏ bừngvi_pham_ban_quyen mặt không nói , Hứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chiêu Chiêu lại dùng chút lực tay, véo cái đó thành hình cái bao.
“Cho nên,”
“Con hỏa tốc gọi bản cung trang viên về, chính là bàn bạc , làm sao để đối phó với Lục Tinh Diệp và bà mẹ của hắn chứ ?”
Tinh Lâm cuối cùng cũng tỉnh mộng. Cậu giống như giũ bỏ thứ rác rưởi, một lần nữa gạt Hứa Chiêu Chiêu ra, lùi ra xa một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai tay ôm lấy mặt, vẻ mặt tràn đầy cảnh giác.
“Cần gì phải bànvi_pham_ban_quyen bạc vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi!”
Giọng điệu của cậu lạnh lẽo nhắc, nhưng rõ thế đã giảm không ít: “Ngươi đúngleech_txt_ngu là đồ ngốc, trẫm có thể bàn bạcvi_pham_ban_quyen gì với ngươi chứ?”
“Trẫm để ngươi chuẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị tâm lý! Chuyện ngày mai, ngươi cũng phảivi_pham_ban_quyen lên triềuleech_txt_ngu! Đừng để đến lúc đó, mới bị dọa dăm ba đã vãi cả ra quần, làm mất trẫm!”
Hứa Chiêuvi_pham_ban_quyen Chiêu nghe ra ngay. Thằng nhócbot_an_cap , rõ ràng là miệng mềm.
cho cùng, vào những dịp trọng đại cần Thái xuất hiệnleech_txt_ngu, đều là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhân Thánh Hoàng hậu đứng ra. Nguyên chủ là một món đồ trang trí, cái gì không biết.
Lục Lâm xoa xoa gò má bị véo đến đỏ ửng của mình, hừ một tiếng, cố giữ thể diện: “Chuyện của bọn chúng, trẫm tựvi_pham_ban_quyen có cách giải quyết.”
Hứa Chiêu Chiêu vậy, suýt cười thành tiếng. Cô uể oải dựa lưng vàobot_an_cap váchleech_txt_ngu kiệu, đãngleech_txt_ngu liếc nhìnleech_txt_ngu cậu một cái.
giải quyết?”
“Con thì giải quyết được gì?” Cô vạch trần cậu chẳng nể nang.
“Đừng làm loạn nữa.”
“Cứ để lão nương không, cứ để bản cung .”
Trên Lục Tinh Lâm lộ ra vẻ chán ghét không che giấu, như vừa nghe thấy một chuyện tiếu lâm ngớ nhất trần đời.
á?”
“Ngươi bớt ngáng đường trẫm đi, trẫm đã đội ơn đội đức lắm rồi.”
Hứa Chiêu Chiêu nhướng mày, hì hì sáp lại gần.
“Vậy nếu, bản cung giúp conbot_an_cap giải quyết được bọn chúng thì sao?”
“Có phải con sẽ ơn đội đứcleech_txt_ngu bản cung ?”
Lâm nhìn dáng cợt nhả tim không của cô, lòng lại trào dâng sự bực . Cậu thậtbot_an_cap nghi ngờ, cô hoàn toànbot_an_cap không nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
bớt làm cái chuyện ngu xuẩn đi,” Cậu lạnh lùng cảnh cáo, “ biệtleech_txt_ngu nát như kiểu ghi cả tên mình lên bát thuốc độc mang đi ban ấy.”
Nụvi_pham_ban_quyen trên mặt Hứa Chiêu cứng lại. Cô không ngần ngại tặng cho cậu nhóc một lườm trắng mắt. Thằng nhóc này, coi cô là hạng người gì thế không biết!
sâu một hơi, thu lại vẻ bông , ánh mắt độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên trở nên sắc bén.
“Yên tâm.”
cô không lớn, nhưng lại mangbot_an_cap theo một sự kiên định không thể nghi ngờ.
“Ngày mai trên triều đường, bản cung sẽ bọn chúng biết tay.”
“Bản cung và cục cưngvi_pham_ban_quyen của bản cung, phải người ăn .”
Nghe thấy bốn chữ “cục cưng của bản ”, Lục Tinh Lâm chỉ cảm thấy trong đầu “ong” lên tiếngvi_pham_ban_quyen, như có thứ gì đó vừa nổ tung. Toàn bộ khuôn nhỏ của cậu đỏvi_pham_ban_quyen rựng lên như gan lợn.
cưng của ngươi hả!”
Cậu rít lên chữ qua răng, theo thịnh như thể bị chạm vảy ngược.
Hứa Chiêu Chiêu chớp chớp mắt, dùng ánh mắt như nhìn ngốc để nhìn cậu.
chứ !” Câu trả lời của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như đó là chân lý hiển nhiên, “Chẳng lẽ không đúng ?”
Lục Tinh :
Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, một luồng tức nghẹn nghẹn ứ ở cổ, nuốt không , nhổ không ra. Cậu hoàn toàn cạn lời.
Đúng vậy, xét về lý, cậu đúng là con trai bàbot_an_cap .
Nhưng vấn đề !
Vấn đề là trước người phụ nữ này chưa bao dùng giọng điệu đó, dùng những từ ngữ đó để nói chuyện với !
Hứa Chiêu Chiêu của kia: lam, ngu ngốc, chỉ khiến người chán .
Hứa Chiêu Chiêu của hiện tại: Hành xử cổ quái, nào câu nấy chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoáy khác, đúng thuần túy ra để chọc tức người ta!
Lục Tinh Lâm hung hăng trừng mắt cô, thấy nếu còn tiếp tục chung một cỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiệu với bà taleech_txt_ngu, sớm gì cũng chọcvi_pham_ban_quyen cho tức .
Cậu đột vung vén rèm .
“Dừng lại!”
“Bãi giá, hồi dư!”
ánh mắt ngạc của đám thái giám, tiểu Hoàngleech_txt_ngu đế không thèm đầu lại, chui tọt vào long dư lệ hơn của mình.
Hứa Chiêu Chiêu nhìn theo bóng lưng hầm hố của cậu nhóc, ung dung vắt chéoleech_txt_ngu nhịp nhịp. tỳ này, tính tình cũng vẻ phết nhỉ.
Cỗ kiệu lại êm ái chuyển động, hướng thẳng về cung Thọ .
Lúc đặt chân vào cung điện lộng lẫy xa hoa, nhìn đám cung nữ thái giám mặc gấm lụa là quỳ rạp trên đất, thấy hương thơm đắt tiềnvi_pham_ban_quyen phảng phất trong không khí, Hứa Chiêu suýt đã rơi nước mắt vì xúc .
Cuối cùng! Cuối cùng cũng được về rồivi_pham_ban_quyen!
Tạm biệt bộ đồ vải thô chết tiệt và đống ruộng bùn lầy lội kia!
vi_pham_ban_quyen gầnleech_txt_ngu như vồ lấy chiếc giường gỗ trầm hương trải lớp nệm êm ái, hạnh phúc một vòng. Xuyên không đến đây lâu như vậy, cuối cùng cũngbot_an_cap được tử hưởng thụ cuộc sống xa hoavi_pham_ban_quyen đáng có của một Thái hậu!
ngủ , ngủ đến trờivi_pham_ban_quyen đất quay cuồng, nhật nguyệt đảo điên.
Cho đến ngày sau.
Trờibot_an_cap còn chưa sáng, giờ Dần vừa tới, cô đã bị đám nữ dậy khỏi ổ chănbot_an_cap ấm áp.
“Nươngvi_pham_ban_quyen nương, đến giờ thức dậy rồi ạ, nay phải lên triều.”
Chiêu Chiêu mơ màng bị ngồi xuống bàn trang điểm, mặc cho đám cung nữ hết lớp này đến lớp khác khoác lên người cô những bộ lễ phục.
Bởi vì là lần đầubot_an_cap tiên Thái hậu thức lâm triều, nên phải mặcbot_an_cap Địch với cách cao . Áo lụa đỏ, viền màu xanhbot_an_cap, bên trên thêu hoa văn chim Trĩ sắc vớivi_pham_ban_quyen mười hai hàng, vô cùng cầuleech_txt_ngu kỳ và nặng nề.
Cuối cùng, khi chiếc Mũ Chín Bốn Phượng nạm đầy trân thạch được đội lênbot_an_cap đầu cô, nụ cười của Hứa Chiêu Chiêu đã hoàn toàn .
Sức nặng đội trên đầu khiến cô cảm giác cái cổ mình cóbot_an_cap thể gãy rụp bất nào. Lúc đi lại là bước bước cao nớp lo , chỉ sợ lỡ sẩy chân một cái là làm rơi “cả một ngọn ” trên đỉnh đầu xuống .
Cũng may nguyên chỉ là con của một tiểu quan, chẳng phải tiểubot_an_cap thư khuê các từ nhỏ đã khắc cốt ghi tâm lễ , dáng vẻ đi đứng vốn không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạng xuất sắc nhất, nên bộ dáng cứng này của Hứa Chiêu Chiêu cũng không ai nảy ngờ.
Xét chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng, cũng chưa có ai từng thấy vị Từ Thánhvi_pham_ban_quyen Hoàng hậu này lên triềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trông thế nào.
Kiệu khiêng thẳng bên ngoài điện Đại Khánh. Hứa Chiêu Chiêu xuống kiệu, được cung nữ dìu đỡ, đi qua cửa hông bước lên ngự giai.
Với thân Thái hậu, cô tất nhiên sẽ lộ mặt các triều thần. Vị trí củaleech_txt_ngu cô nằmvi_pham_ban_quyen ở phía sau ngai vàng, một bức rèm ngọc traileech_txt_ngu rủ xuống tinh xảo. Qua bức rèm đong đưa, bá quan văn võ chỉ có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng người phía sau, nhưngleech_txt_ngu thể rõ.
Bởi vì dậy quá , miễn cưỡng ngồi ngay ngắn được một lúc, khi buổi thiết bắt , nghe đámleech_txt_ngu đại thần bên rà báo cáo những thứ chi hồ giả dã, mí mắt Hứa Chiêu Chiêu bắt đầu nhau.
Cô tìm một tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế thoải mái tựa , đầu gật gà gật gù, chẳng chốc đã chìm vào mộng đẹp.
Đám cung nữ thái giám bên cạnh xanhbot_an_cap mặt, nhưng chẳng ai dám lên tiếng đánh thức cô. Tiểuvi_pham_ban_quyen Hoàng đế thì tàn bạovi_pham_ban_quyen, mà vị Thái hậu nương nương này tính khí cũng đâu có tốtleech_txt_ngu đẹp gì cam.
Trên ngaivi_pham_ban_quyen vàng, Lục Tinh Lâm dùng khóe mắt liếc cái bóng đổ ngả sau bức rèm trai, gân xanh trên trán nảyleech_txt_ngu lên bần bật.
ở đây vì bảo vệ ngai vàng mà vắt tâm can, người phụ nữ này dám phía sau ngủ gật?!
Hứa Chiêuleech_txt_ngu Chiêu vô cùng say sưa, trong giấc mơ cô đếm từng nén vàng, một nén, hai nén, nén
Đột nhiên!
xược!”
Một tiếng quát lớn của thiếu đang thời kỳ vỡ giọng, vang lên như sấm nổ giữa điện Khánh. Âm thanh ấy cũng chấn cho Chiêu Chiêu văng khỏi núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng bạcvi_pham_ban_quyen trong mơ.
giật mình thonbot_an_cap thót, bừng tỉnh ngồi thẳng người dậy.
Chuyện vậy? Động à?
dụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụi đôi mắt còn ngủ, len lén nhìn qua kẽ hở của bức rèm ngọc trai.
Chỉ nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giọng nói lẽo xen sự giận củabot_an_cap Lục Tinh một lần vang lên: “ ngay cả việc bản thân có thực sự là con ruột của hoàng hay không còn chưa chắc, mà đã dám si tâm vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng đòi ghi danh vào ngọc điệp hoàng gia sao?”
Tầm nhìn của Hứa Chiêu Chiêu nháy mắt trở nên ràng.
nhìn thấy, điện Đại Khánh trang tĩnh mịch, bá quan văn võ chia làm hai hàng bên, im phăng phắc như tờbot_an_cap.
Và ởleech_txt_ngu chính giữa đại điện, đang hai người đó.
Mộtbot_an_cap thanh niên trạc hai mươi tuổi, một bộ áo trắng giản dị, mặt mày sáng sủa như ngọc, dáng thẳng , quả thực vô cùng phong độ. Đứng cạnh hắn là một đàn bà đã đứng tuổi, dù đuôi mắt đã hằn lên vết thời gian, nét thanh tú nơi hàng mi còn vẹn nguyên, đủ để tưởng tượng ra thời trẻ bà ta đã từng sở hữu nhan sắc mặn mà thế .
Chắc hẳn, đây chính là Lục Tinh Diệpbot_an_cap và mẹ , Tiền Nhược Nguyệt.
Hứa Chiêu Chiêu còn chưa kịp địnhbot_an_cap thần, một viên lão thần mặc quan phục Ngự sử đã bướcbot_an_cap ra.
“Bệ hạ!”
ông ta chuông , đanh thép, hiên ngang liệt.
“Đặc sứ do Lễ phái đi đã tra ràng tại quê của Tiền thị. Có bàleech_txt_ngu đỡ nhiều xóm láng giềng làm chứng, Lục Tinh Diệp đích là cốt nhục hoàng, không thể nghibot_an_cap ngờ!”
“Thần khẩn xin bệ hạ chính bản thanh nguyên, tìm lại viên ngọc lạc cho Tiên hoàng, cũng là thêm một huynh trưởng cho chính ngài, toàn tình huynh đệ nhục!”
Ông ta vừa .
“Thần nghị!”
“Thần đẳng phụ !”
“Khẩn xin bệ hạ đưa huyết mạchbot_an_cap lưu nhân gian của Tiên hoàng danh vào ngọc !”
Trong chốc lát, trên triều đường, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mảng lớn bánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan văn đen kịt đồngleech_txt_ngu loạt bước ra, khom người thỉnh nguyện. Nhìn sơ qua, thế mà chiếm hơn một phần ba số quan viên triều.
Cả triều văn võbot_an_cap, có đến một phần ba chọn đứng về phía đối lậpvi_pham_ban_quyen Lục Tinh Lâm vào khoảnh khắc này.
Trên ngai vàng, thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình manh đứa trẻ căng cứng như cây cung đã kéo hết cỡ. Sắc mặt cậu tái , bàn tay nhỏ giấu ống tay áo long bào rộng siết chặt lại, móng tay gần như găm sâu vào lớp thịt non nớt trong lòng tay.
Nhục nhã, nộ, và mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tia hoảng sợ không thể kìm nén.
Theo bản năng, cậu đưa mắt cầu cứu nhìn xuống bậc Đan bệ, nơi có một người đàn ông đứng thẳng như cây .
Đó là thúc cậu, Nhiếp chính vương Chu.
Thế nhưng, Lục Thời chỉ lặng đứng đó, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Bộ triều phục màu đen tuyền làm lên khuôn lùng nghiêm nghị của hắn. Phảng phất màn ép cung rung chuyển cả gốc quốc gia đang diễn ra trước mắt này, đối với hắn là một áng trôi ngang cửa .
Chuyện liênbot_an_cap quan đến mình, cao cao tại thượng khoanh đứng nhìn.
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tinh hận đến mức ngứa ngáy cả chân răng.
Tên Nhiếp chính vương chết dẫm này! Lúc cần hắn ra mặt thì hắn ngậmbot_an_cap miệng rặn ra được nửa chữ! thì chỉ giỏi bới móc bắt lỗi cậu là nhanh!
Trong đế cũng bắt đầu dấy lên sự bất an. Lẽ , đến cả Lục Thời Chu ngấm ngầm ủng hộ tên Lục Tinh Diệp này sao?
Thực rabot_an_cap, lúc này Lục Thời Chu vẫn chưa ra quyết định.
Trong mắt , Lục Tinh chắc thích hợp làm Hoàng đế hơn Tinh Lâm. nóileech_txt_ngu đi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, việc thay đổi Hoàng đế liên tục không tốtbot_an_cap cho Đại Ung. Dù sao phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc cóvi_pham_ban_quyen Hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nô lăm le như hổ đói, phía Nam có Man Di đang ngấp nghé ngó nằm cạnh sườn
Chỉ cần chúng nhân cơ hội triều Đại Ung bất ổn mà giở trò, thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ là một thảm đối với cả quốc gia và bá tánh Đại Ung. sự vì nộivi_pham_ban_quyen bộ rối ren mà dẫn đến ngoại bang xâm lược, thì đừng nói Tinh Lâm Lục Tinh Diệp, ngay cả gã Nhiếp vương là hắn e rằng cũng bị sử sách chửi rủa muôn đời.
Thời Chu chưa từng nghĩ đến việc danh sử sách, nhưng cũng tuyệt đối không muốn để tiếng dơ muôn .
Lúc này, Lục Tinh Diệp đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lục Lâm. Hắn dõng dạcbot_an_cap cất lời:
“Bệ hạ, là con phụ , muốn nhận tổ quy tông, chẳng lẽ cả tâm nguyệnbot_an_cap nhỏ nhoi này ngàivi_pham_ban_quyen không muốn thành sao?”
Giọng nói của hắn ngưỡng mộ vô bến cho người cha của mình: “Ta chưa từng được gặp phụ thân, chỉ nghe nương ta nói rằng ta có dung mạo giống ngườivi_pham_ban_quyen như đúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
năm , nương ta vẫn luôn thủ tiết không ai, cõng trên lưng cái danh xấu xa chửa hoang, bị người đời chỉ tiếu. Bà vẫn luôn mộngvi_pham_ban_quyen tưởng rằng cha ta quay tìm bàbot_an_cap Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi khôngbot_an_cap thấy.”
giờ, ngay cả cho nương và ta một thân phận được nhận cũng được sao?” Nói đây, giọng hắn đã mang vài phần nghẹn ngào, “Đó chỉ là nhỏ bé không đáng nhắc tới của mẹ con ta thôi mà!”
Tiền Nhược Nguyệt ở bên cạnh, nước mắt tức rơi, lê hoa đái vũ, khóc lócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vi_pham_ban_quyen cùng: “Nhị chàng đã từng nói chàng nhất sẽ quay lại cướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà”
Đám đại xung không khỏi vắn than dài. Ngay cả quan vốn có ý định Hoàng cũng phải mủi lòng cảm khái.
Đúng vậy, xét cho cùng thì mẹ con này cũng thật đáng thương! Đối với , Tiên hoàng không phảileech_txt_ngu là thiên tử caovi_pham_ban_quyen cao tại thượng, mà là người cha, người chồngleech_txt_ngu đãbot_an_cap hơn hai mươi năm bặt âm tín.
Lâm ngồivi_pham_ban_quyen ngai vàng, mặt càng lúc càng đỏ vì tức giận.
thân? Lục Tinh Diệp chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng gặp phụ thân, thế lẽ nào trước đây cậu được gặp chắc?
Tiên hoàng có không ít con trai. Trên cậu có năm vị Hoàng , dưới cậu còn có bốn đứa đệ đệ.
Thái vốn thông minh lại có tài quốc, luôn là đối được dốc lòng bồi dưỡng. Còn cậubot_an_cap, một đứa con do phi không được sủng sinh , Tiên hoàng căn bản chưa từng để mắt tới.
Mãi đến khi Tiên hoàng bệnh nặng, Tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử bị ám hại, bốn vị Hoàng huynh khác đấu đá cấuvi_pham_ban_quyen nhau, cậu mượn gió bẻleech_txt_ngu măng nhặt cơ hội, lúc đó mới được diện kiến Tiên hoàng trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh.
Tiên hoàng khi ấy đã cao hoangvi_pham_ban_quyen, tụy héo hon, thópvi_pham_ban_quyen thở từng hơileech_txt_ngu. Khi nhìn cậu, Tiên vô cùng vọng, cho rằng cậu thực sự không làm nên trống gì, không thể chống đỡ nổi triều Đại Ung. Nhưng xuống nữa, thì cũng chỉ thằng Lão Thất nămleech_txt_ngu đó mới lên ba.
Cũngleech_txt_ngu chính vì lý này, Tiên hoàng mới phải thiết vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trí Nhiếp chínhbot_an_cap vương. Mang tiếng là phụ tá, nhưng thực là để kìm kẹp kiểm soát cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Bây giờ, nhìn khuôn mặt Tiên hoàng đến tám phần của Diệp, Lục Tinh Lâm lại nhớ đến sự chánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và những lời phê bình chút lưu tình của Tiên hoàng dành mình năm .
Ngọn lửa giận trong Lục Tinh Lâm càng bùng cháy dữ dội.
“Nếu lúc trước Phụ đã không đón các ngươi vào cung,” Giọng nói của cậu càng thêm giá, “Điều tỏ Phụ hoàng căn bản hề các ngươi trong !”
như vậy, ngươi cũng đừng hòng ôm mộng tưởng hão nữa!”
Tinh híp mắt lại.
Mộng tưởng hão huyền? Hắn đương biết Lục Tinh Lâm không đangvi_pham_ban_quyen nói đến “nhận tổ ”!
nhìn Lục Tinh Lâm, che giấu đi sự tham lam rực cháy nơi đáybot_an_cap mắt.
! Ai muốn làm đế! Ai mà muốn trở Cửu ngũ chí tôn, đấng quân vương sùng bái! Tinh Diệp chỉ cần tưởng cảm giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi trên vàng kia, đã thấy cả người như có lửa đốt.
Còn về cái gọi làvi_pham_ban_quyen Nhiếp chính vương
Khóe mắt hắn liếc qua Lục Thời đứng bàng quanleech_txt_ngu bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụvi_pham_ban_quyen cườivi_pham_ban_quyen khinh khỉnhbot_an_cap không ai thấy. Nhiếp chính chỉ là thứ dùng đểleech_txt_ngu phụ cho một nhãi ranh lên ngôi lúc chín tuổi! Lục Tinh Diệp nay đã mươi rồi, không cần cái thứ Nhiếp chính vương chết tiệt nào hết!
Nhưngvi_pham_ban_quyen trước mắt, hắn lại diễn ra vẻ mặt vô cùng đau khổ: “ nên bệ hạ, một chút mong mỏi cỏn con này chúng ta, cũng bị là mộng huyền sao?”
không màngbot_an_cap làm Hoàng tử Thân vương chỉ hy vọng có thể thân phận là con trai phụ , người mà thủ linh báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Lục Tinh Lâmvi_pham_ban_quyen nghiến trèo trẹo, giọng điệu cũng nên hùng hổ dọa người: “Thủ linh báo hiếu? Vậyvi_pham_ban_quyen thì không cần phải ghi danh vào ngọc điệp hoàng ! bây giờ đến thẳng Hoàng lăng, cũng có thể thủ linh hiếu cho Phụ hoàngbot_an_cap!”
mắt Lục Tinh Diệpleech_txt_ngu rất đúng lúc nhỏ xuốngvi_pham_ban_quyen một giọt mắt: “Nếu bệ đã tuyệt tình đến mức này, ta cũng đành tuân chỉ”
viên Ngự sử lập tức khảng khái lên tiếng: “Bệ hạ! Tình máu sao thể cắt đứt! Dù nói nào, cũng là Hoàngbot_an_cap ngài!”
khác cũng ồn ào .
“Bệbot_an_cap hạ! xin bệ hạ cho Lục Tinh Diệp ghi danh vào điệp, phong làm Thân vương!”
“Khẩn xin bệ
Đám người đó lại lần nữa quỳ rạp thỉnh nguyện.
Lục Tinh Diệp nhìn họ, cảm độngbot_an_cap mức suýt rơibot_an_cap nước mắt: “ tạ vị đại nhân”
Mặt Tinh Lâm đen như đít nồi, hốc mắt đỏ ngầu. cậu cứ cắn chết không chịubot_an_cap miệngleech_txt_ngu. biết thừa, một khi mở cái miệng ra, những bước theo Lục Tinhleech_txt_ngu Diệp sẽ xuôivi_pham_ban_quyen chèo mát ! Đến lúc đó, cậu sẽ như một quân cờ bị vứt , người kéo tuột khỏi ngai vàng như một con chóbot_an_cap!
Đúng lúc này, lại một lão thần râuleech_txt_ngu tóc bạc phơ run rẩy bước .
“Bệbot_an_cap , chuyện này liên quan đến huyết mạch của Tiên hoàng, sự thể đại. Thần thiết nghĩ, chi bằng thỉnh Thánh Hoàng thái hậu nương nương định đoạt.”
Lời thốt ra, lập tức có người theobot_an_cap.
, Thái hậuvi_pham_ban_quyen nương nương sinh mẫu của bệ , do người ra là thỏa đáng nhất!”
“Tiền thị sinh hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhục cho Tiên hoàng, không , nhưng rốt cuộc cũng công. Chi bằng xin Thái hậu nương nương hạ chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bot_an_cap ta một tước vị Thái , cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net coi như thành một ân điển củaleech_txt_ngu hoàng thất!”
lời này nghe đường hoàng đoan chính, thực chất cực kỳ thâm độc.
Khắp triều đình này ai mà không biết vị Từ Thánh Hoàng thái hậu kia là một con bù nhìn vô dụng, ra thìvi_pham_ban_quyen chẳng cái thá gì? bà ta định đoạt, chẳng qua là muốn tìm một kẻ ngu để đóng dấu chứng nhận cái mớ bùng nhùng tệ này mà thôi!
Lục Tinh Lâm đến người nữ đang ngáy o o sau bức ngọc trai, lửa trong lòng càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bốc cao. Cậu đang định lớn tiếng bác , chửi thẳng mặt đám lão giàbot_an_cap ôm rắp tâm hiểm độc .
Đột nhiên.
Mộtleech_txt_ngu giọng nữ trong trẻo lạnhbot_an_cap lẽoleech_txt_ngu, lại mang theo vài phần lười biếng của người mới ngái ngủ, từ sau bức rèm ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net u uất truyền raleech_txt_ngu.
“Tước vị Thái , có thể .”
“Thân phận , cũng có thể cho.”
trong đại điện, nháy mắt tĩnh lặng đến mức một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy. Tất cảbot_an_cap mọi người đều sững .
Đám đại thần đang hùa nhau ép cung kia mặt lộ rõ vẻleech_txt_ngu vui mừng đắc ý, không ngờ vị Thái lại dễ nói chuyện đến thế.
Còn trái tim của Lục Tinh Lâm thì trong chốc lát đã rơi tọt xuống đáy vực. Cậu quay ngoắt lại, ghim chặt vàobot_an_cap bức rèm đang lay động, trong mắt chứa đầy sự khó tin.
Bà ta sao dám!
Thế nhưng giọng nói ấy hề dừng lại, đủng đỉnh ném ra vế sau.
“Tuy nhiên, điệp hoàng gia, hắn không được phép ghi tên.”
Lời này thốt ra, cả triều đường ồ lên một tiếng!
Đám lão thần kiếp vừa mới cười toe toét, kiếp này nụ cười đã cứng đờ trên mặt. tim Lục Tinh Lâm vừa rơi xuống đáy vực, lại bị một bàn tay vô giật ngược lên, lơ lửng ngay cổ họng.
Dưới bậc Đan bệ, Lục Thời Chu vốn luôn thếbot_an_cap như lão tăng định, cuối cùng cũng có phản ứng. Hắn khẽ nhấc mí mắt, trong mắt đen sâu xẹt qua một tia kinh ngạc khó nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, tầm hướng thẳng về phía rèm .
Giọng nói này sao nghe quen tai thế ?
Viên quan Ngự sử đầu têu phản ứng nhanh, lập tức khom người vấn.
“Thái hậu ! Người không giọt rơi rớt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiên hoàng nhận quy tông, có phải có phảivi_pham_ban_quyen nảy sinh tư tâm?”
Lời , lẽleech_txt_ngu tru tâm, giết người không dao . Sờ sờ ra là đang châm chọc bà ta vì muốnbot_an_cap giữ vững địanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị cho con trai mình, nên mới cố tình chènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vị Hoàng tử khác.
phụ nữ sau khẽ bật cười tiếng. Tiếng cười vụn băng vào mâm , trong , nhưng cũng buốt giá xương.
“Tư tâm sao”
Cô kéo dài .
“Cũng coileech_txt_ngu là có đi.”
Cô vậy mà lại nhiên thừa nhận!
Cả văn võ một lần nữa bịbot_an_cap câu trả lời không theo kịch bản lẽleech_txt_ngu thường của cô cho hóa đá. Chưa đám đông kịp phản ứng, giọng nói ấy không để ý tên Ngự sử nữa, mà trực tiếp về phía chính giữa đại điện.
“Tiền Nhược Nguyệtbot_an_cap.” Giọng cô không lớn, lại chuẩn xác đếnbot_an_cap mức khiến từng người đều nghe rõ mồn một.
thể Tiền Nhược Nguyệt run lên. Bà tabot_an_cap nhìn bóng chập chờn sau bức rèm, trong mắt lóe lên mộtleech_txt_ngu tia lam bị che giấu đi rất , run rẩy đáp: “ nữ có mặt.”
Chiêu bìnhbot_an_cap thảnbot_an_cap: “Ông của ngươi làleech_txt_ngu một thương nhân ở huyệnvi_pham_ban_quyen An Dương, những năm chuyên buôn bán da thú, vì hàng mà thường xuyên vùng nhai ải táibot_an_cap bắc.”
“Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của ngươi cũng được coi là một kỳ bậc cân quắc không nhường tu mi, buôn bán cực kỳ tay, thường xuyên theo ông ngoại ngươi lên Bắc, đúng không?”
Nguyệt đang đứng giữa bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứng đờ người. Bà ta hoàn toàn không ngờ vịleech_txt_ngu Thái sống sâu hậu cung nàyvi_pham_ban_quyen, thế màbot_an_cap lại nằmbot_an_cap lòng những chuyện cũ rích của gia đình mình đến vậy. Bà ta chút hoảng hốt, nhưng ngay sau lại dâng lên luồng oán vì bị sỉ nhục.
Đây là chọc bà ta xuất thân thương nhân, địa vị thấp hèn đây !
Nhược Nguyệt đỏ hoe mắt, nước mắt nói đến là đến ngay, đang chuẩn bị diễn lại màn hoa vũ khóc lóc ỉ ôi.
Nhưng Hứa Chiêu căn bản không cho bàvi_pham_ban_quyen ta cơ hộivi_pham_ban_quyen mở miệng, nói ngột trở sắc bén!
“Ba tám năm trước, mẹ ngươi theo ông ngoại ngươi đi tái bắc lần cuối cùng. đó, bà ta đã nhất kiến chung tình với một nam nhân Hung Nôvi_pham_ban_quyen, thai kết, mang thai ra ngươi!”
ngoại ngươi vì muốn che đậy vụ bê bốileech_txt_ngu tày trời này, vừa đưa mẹ ngươi về đến An Dương, đã vội vã gả bà ta chobot_an_cap một kẻ maleech_txt_ngu ốm bệnh tật!”
“Sáu sau, ngươi liền ‘sinh ’ ra !”
Khoảnh khắc những lời vang lên, đại vào mảnh tĩnh mịch chết chóc!
cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người đều cái bí mật kinh thiên động địa này dọa cho xiêu phách lạc! Chút sắc trên Nhược Nguyệt “xoẹt” một cái rút sạch sành sanh, cả người đảo chực ngã.
Đúng lúcbot_an_cap này.
“Xoạt”
Một va chạm thanh thúy của hạt ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai vang lên.
Một bàn tay trắng như ngọc vén lên bức rèm dày đặc đang cách bên trong với bên ngoài. Hứa Chiêu Chiêu khoác trên bộ Địch vô cùng rườm rà và nặng nề, đội mũ Chín Rồng Bốn Phượng, từng bước, từng bước đi ra từ bóng tối.
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của cô không hề tô điểm phấn, thần tìnhleech_txt_ngu lùng băng. Đôi mắt trong veo tựa hồ hai thanh đao tẩm độc, cắm thẳng vào đang có khuôn mặt xám xịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tro tàn là Nhược .
Đôi môi đỏ khẽ mở, từng chữ từng câu thốt ra, chấn động cả Đại Khánh.
ả đàn bà trênleech_txt_ngu người chảy dòngvi_pham_ban_quyen máu lai của bọn Man Tộcvi_pham_ban_quyen, sinh một đứa con trai, mà mộng hão huyền, bước chân vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọc điệp của hoàng tộc họ ta sao?!”
Một hòn đá xuống mặt hồ ra ngàn lớp sóng!
Lời Chiêu Chiêu giống như tảng đá tảng nã vào hồ đangbot_an_cap phẳng lặng, trong nháy mắt dấy lên những đợt sóng thần kinh hoàngbot_an_cap điện Đại Khánh!
Huyết thống Hung Nô!
Bốn này, so với bất kỳ tội danh nào cũng mang tính chí mạng hơn gấp bội!
và Hung Nô giao tranh quanh năm suốt tháng, biên máu chảy thành , vốn dĩ đã là kẻvi_pham_ban_quyen thù truyền kiếp!
Để kẻ trên người chảy mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dòng máu của giặc ngoại xâm bướcvi_pham_ban_quyen chân ngọc điệp hoàng gia, làm chủ hoàng thất?
Đây quả thực là trò cười lớn nhất thiên ! Đây là sự uế đối với huyết mạch của hoàng tộc họ ! Là nhục đối với liệt liệt tông của Đại !
Tiền Nhược Nguyệt từ lâu đã mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, giống như một đống bùn nhão. Miệng lẩm bẩm một vô vọng: “Không không phải”, nhưng lại thể phát ra nổi một âmbot_an_cap thanh ra hồnbot_an_cap.
Khuôn mặt giống Tiên hoàng tám chín phần của Lục Diệp lúc này vì khiếp sợ và nộ mà nên vẹo, còn chút xíu vẻ phong nhẹ nhàng nào nữa.
“Ngươi bậy! Ngươi ngậm máu phunvi_pham_ban_quyen người!”
gào thét, mắt đỏ ngầu, giống một conbot_an_cap dã thú bịleech_txt_ngu dồnbot_an_cap vào cùng.
Thế nhưng, sự biện của hắn lúc này trở nên nhợt và vô lực đến thảm hại.
Những vị thầnvi_pham_ban_quyen vừa rồi còn khảng khái trình bày, vẫy cờ reo hò ủng cho Lục Tinhvi_pham_ban_quyen Diệp, lúc chỉbot_an_cap cảm thấy mặt mũi đau rát. như bị người ta tát vào mặt vô sốleech_txt_ngu cái giữa thanh thiên bạch nhậtleech_txt_ngu.
kẻ kẻ hận không thể đào một cái hố để chui luôn xuốngleech_txt_ngu đất cho xong.
Ủng lậpvi_pham_ban_quyen một tử có dòng Hung Nô lên ngôi? Cái tội này màvi_pham_ban_quyen bị giáng xuống, thì chính là tội đồng với địch phản quốc, truleech_txt_ngu di cửuvi_pham_ban_quyen tộc chẳng đùaleech_txt_ngu!
Hứa Chiêu Chiêu hoàn toàn phớt lờ tiếng gào thét của Lục Tinh Diệp, cũng lờ đi luôn sắc phong phú đa dạng của bá quan vănleech_txt_ngu triều.
Cô chỉ cất bước, ngọc trên người va vào kêu leng keng. Từng bước, từng bước chậm rãileech_txt_ngu đi xuống bậcbot_an_cap thang.
Bộ phục rườm rà nề kia vốn dĩ là một sự trói buộcbot_an_cap. Nhưng khi lên người cô, mỗi bước đi lại toát khí thế quân lâm thiên hạ.
Ánh mắt cô, sắc như một lưỡi dao băngleech_txt_ngu, chầm quétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua mặt của từng vị thần trong điện. Bất cứ ai bị cô lướt mắt qua, trong lòng lạnh toát, bản năng cúi gằm mặt xuống, một ai dám đối diện ánh mắt ấy.
Cuối cùng, cô dừng lại bên dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngai vàng.
Đôi lại mở, âm lượng không , nhưng lại truyềnvi_pham_ban_quyen rõ ràng vào tai từng người.
“Bản cung hỏi lần nữa.”
ai, muốnleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn ghi danh vào ngọc gia?”
Toàn bộ điện Đại Khánh chìm trongleech_txt_ngu sự im lặng tĩnh mịch như cõi chết. Im ắng đến một chiếc kim cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể nghe thấy.
còn ai hùa . Không còn ai thỉnh nguyện.
Những tên quan sử vừa nãy nhảy chồm hăng hái nhất, lúc này lại, hận không thể biến ngay thành con chim cút tại trận.
Trên vàngbot_an_cap, Tinh Lâm chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Nếu không phải còn đang cố gắng duy trì uy nghiêm của một vị Hoàng đế, cằm cậu đã rớt luôn xuống đất rồi.
Đây Đây là Mẫu hậu tham lam ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , kiêu xa dâm dật của cậuvi_pham_ban_quyen ?
Là vị Thái bot_an_cap nhìn ngoài vàng bạc và hưởng thụ ra thì cái cũng mù tịt ?
Chuyệnvi_pham_ban_quyen quái gì thế này? Bà từ khi nào lại có được sức ép khiến người ta thở không nổi đến mức này?
cậu như một mớ bong, vô suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuồng ùa . Đột nhiên, cậu nhớ lại những bà ta nói trong kiệu trên đường hồi cung ngày hôm qua.
Bà ta nói, bà ta có thể giải được.
Lúc đó cậu chỉvi_pham_ban_quyen nghĩ bà ta đang sảng, chỉ cảm thấybot_an_cap nhục nhã. Nhưng giờ
Vậy là, câu nói “ ” ngày hôm qua của bà ta, không phải là lời nói suông? Bà ta sớmvi_pham_ban_quyen tính sẵn đối sách rồi sao?
Đồng Lục Tinhvi_pham_ban_quyen Lâm đột ngột co rút.
Một nghĩ đáng sợ hơn, giống như một tia sét, đánh toạc mớ suy nghĩ hỗn của cậu.
Hai mẹ con Lục Tinh Diệp đến kinh thành đã gần hai tháng rồi. Trong hai tháng này, dư luận xôn xao, cả triềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đình lẫn bá bàn tán ầm .
Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng Mẫu hậu của cậu, vị Từ Thánh Hoàng thái hậu , lại làm như tai điếc mắt ngơ, vẫn trongvi_pham_ban_quyen cung Ninh ăn uốngleech_txt_ngu hưởng lạc, càng trắng trợn vơ vét của cải, dường như mọi chuyện bên ngoài chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên quan đến bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta.
Cậu từng vì chuyện mà phẫn nộ, mà khinh bỉ!
nếu Nếu bà ta không phải là không biết, là đang đợi thì sao?
Sống lưng Lục Tinh Lâm qua một luồng lạnh, xông thẳng đỉnh đầu.
Bà ta đợi! Đợi tất cả những mang tâm địa quỷ quyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải tự mình ra! Đợi tất cả những tử bất mãn vị tiểu Hoàng đế là cậu, chọn cách đứng về phe Tinh Diệp!
Sau đó ngayvi_pham_ban_quyen tại trên triều đường ngày hôm nay, trước mặt tất cả mọi , dùng một do mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ai có thể phản bác, đem đám người này một mẻ hốt trọn!
Cho nên, việcvi_pham_ban_quyen ta vừa nãy ngủ gật saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bức rèm, không vì mệt hay lười là vì mọi thứ đã nằm gọn trong lòng bàn , nắm chắc phần thắng nên mới thảnh thơi như vậy?!
Nhận thức này máu trong người Lục Tinh Lâm như đông cứng lại.
Cậu nhìn người phụ nữ một lần nữa. đứng đó, đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đội mũ phượng, thânleech_txt_ngu khoác áo vóc, vóc dáng ràng mảnh khảnh, nhưng bóng lưng lại sững tựa nhưvi_pham_ban_quyen một ngọn núi cao khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể qua.
Khoảnh khắc này, Lục Tinh cảm thấy mình chưa thực sựbot_an_cap biết Mẫunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hậuleech_txt_ngu của mình. Người phụ này, so với gì cậu tưởng tượng còn đáng sợ hơnbot_an_cap lần, gấp ngàn lần!
Một suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu xa hơn, mang theo hơi lạnh xương, len lỏi vào tâm trí Lục Lâm.
sao bà không nói trước với cậu? Tại sao lại mắt nhìn cậu suốt hai tháng qua giống như một con thú bị nhốt trong lồng, nôn , phẫn nộ, thậm chí là tuyệt vọng?
Là vì bà tavi_pham_ban_quyen sợ tuổi còn quá nhỏ, tâm tư chưaleech_txt_ngu thâm trầm. Sợ cậu nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết trước át chủ bài, sẽ để ra sơ hở là nhỏ nhất trước cặp mẹ con kia?
, bàvi_pham_ban_quyen ta để cậu hiểu lầm, để cậu ghét. Cũng phải đảm bảo được rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòn chí ngày hôm nay, sẽ mẽ như sấm vạn quân, kích đoạt mạng!
Bàn tay đặt trên vịn ngai vàng của Lục Lâm bất lại. Móng tay cắm sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lòng bàn tay truyền cảmbot_an_cap giác đau nhói. Nhưng cậu chẳng hề cảm nhận được.
Cậu chỉ chằm chằm vào lưng đứng giữa đại kia. Một cảm giác chưa từng có, phavi_pham_ban_quyen trộn sự sợ hãi, kính sợ, cả một tia an tâm kỳ lạ, đang điên cuồng nảy nở trongbot_an_cap .
Hóa ra, cậu không bị cô lập không ngườibot_an_cap viện trợ. Hóa ra, ở nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu không nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy, người Mẫu hậu mà cậu luôn khinh này, sớm giăng sẵn thiênvi_pham_ban_quyen la địa võng cho cậu rồi.
Cậu cứ ngỡ mình là thuyền lábot_an_cap mỏng giữa cơn sóng dữleech_txt_ngu. Ngờ đâu, thứ cậu đang dẫmleech_txt_ngu dưới chân, là một cỗ cự hạm vững chãi không thểvi_pham_ban_quyen phá vỡ. Và người cầm lái, chính là bà .
Dưới bậc Đan bệvi_pham_ban_quyen, cú sốc mà Lục Thời Chu , còn dữ hơn vị niên Hoàng đế mười tuổi kia rất nhiều!
Giữa triều đường uy nghiêm, lần đầu tiên tâm trí hắn hiện động dội đến vậy.
Không chỉ bởi vì Hứa Chiêu đã moi ra được thứ bí mật mà đến mạng lưới tình báo Phi Yến Lâu của cũng không tra ra.
Mà là bởi vì
Nếu hắn nhớ không lầm Nếu ánh trăng đêm đó khôngvi_pham_ban_quyen đánhleech_txt_ngu lừa đôi mắt hắn
Thì vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thánh thái hậu mũ phượng áo , nghi thiên hạ mắt này Chẳng phải chính là người phụ nữ thôn mặc thô, cả người lấm lem bùnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất, đã mắng từleech_txt_ngu hắn, tiểubot_an_cap Hoàng đế, rồi mắng luôn cảleech_txt_ngu chính bản tavi_pham_ban_quyen té tát không ngóc đầu lên ở thửa ruộng nước trong Ngự Trang ba ngày hay sao?!
Ý nghĩ này vừa xẹt qua, Lục Thời Chu chỉ cảm một tiếng sấm nổ đùng đoàngvi_pham_ban_quyen đỉnh đầu!
Rầm!
cả những chi tiết mâu thuẫn, kỳ trước đây, trong khoảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khắc này, toàn bộ đều nối lại với nhau!
Hắn hiểu rồi! Cuối hắn cũng vì sao người phụ nữ đó lại dám ngôngvi_pham_ban_quyen cuồng vô kỵnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến vậy!
đương kim Thái hậu thói đời xa xỉ? Bởi vì chính là Thái hậu!
đương kim bệ là một thằng ranh không biết đến nỗi thống khổ của gian? Bởi vì đó là con ta!
Mắngvi_pham_ban_quyen chính vương là lão già ế vợ? Bởi vì bởi vì hắn em chồngbot_an_cap của nàng ta!
Nàng là phụ nữ tôn nhất triều Đại Ung, là mẹ ruột của Hoàng đế, là Hoàng tẩu của hắn! Thiên hạ này, dường như đúng là chẳng có ai mà nàng ta không thểbot_an_cap chửi?
Hoang đường! Quả thực là đường đến cực điểm!
trớ trêu thayvi_pham_ban_quyen, sự đường này lại chính là sự thật!
thở của Lục Thời Chu, có một khắc như ngừng trệ.
Mạng lưới tình báo màbot_an_cap hắn tự hào, mở ra một đùa lớn động trời ngay trước hắnleech_txt_ngu. Tất cả thông tin mà nhận đượcleech_txt_ngu, đều nói rằng Từ Thánh Hoàngleech_txt_ngu thái hậu Hứa Chiêu Chiêu, chỉ là một nhânleech_txt_ngu bù nhìn ngoài chơi hưởng lạc của cải ra thì chẳng được tích sự gì!
Thế nhưng người phụ trước mắt này, mưu mô sâu, thủ đoạn tànvi_pham_ban_quyen , khí phách mạnh mẽvi_pham_ban_quyen, làm gì có nửavi_pham_ban_quyen điểm giống kẻ bù nhìn !
Lẽbot_an_cap nào Tất những hành kiêu xa dâm , tham lam ngu trước đây nàng ta, đang giấu tài, giả heo ăn thịt hổ?
Đôi mắt Thời Chu nguyvi_pham_ban_quyen nheo lại.
Hắn nhớ lại vị Nhân Thánh Hoàng hậu bỗng nhiên bệnh đời hồi đầu năm. Trước đó, ai cũng cho rằng đó là do đấu chốn hậu cung, là do các thếbot_an_cap lực khác ra .
Nhưng bây giờ
Nếu Hứa Chiêu thực sự mình sâu đến Thì chết của Nhânbot_an_cap Thánh Hoàng thái hậu, liệu có liên quanbot_an_cap gì đến nàng ta ?
Suy nghĩ này khiến Lục Thời Chu, lần đầu tiên lên một luồng hàn ý thực sự.
Đúng này, sựbot_an_cap lặng như tờ trong đại điện cuối cùng cũng bị phá .
Mộtbot_an_cap vị lão thần râu tóc bạc phơ run bước khỏi hàng, chính là vị sử đại phu vừa nãy còn cãi lý sống chết bảo vệ Tinh .
Ông ta “ tiếng quỳ sụp xuống đất, nước mắt già nua tuôn lưng tròng.
hậu nương minh!”
“Làvi_pham_ban_quyen lão hồ đồ! Là lão thần suýt nữa rước sói nhà, chôn vùi mống họa cho giang Đại Ung ta!”
Ông ta dập thật mạnh xuống gạchbot_an_cap vàng lạnh , giọng như chuông.
“Lục Tinh Diệp mang trong mình huyết mạch Nô, chính là đại tặc của quốc gia! Tuyệt khôngvi_pham_ban_quyen thể đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọc , càng không thể phong Vương!”
“Lão thần khẩn Thái nương nương, bệ hạ, Nhiếp chính vương điện hạ hạ chỉ!”
xuất hai mẹ bọn chúng khỏi kinh thành, đời kiếp kiếp khôngbot_an_cap bước chân lãnh thổ Ung ta nửa bước!”
Âm thanh này giống như tiếng tù và thổileech_txt_ngu lên kèn phản công. Lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mộtbot_an_cap vị đại thần khác cũng bước ra.
“Thần, phụ nghị!”
“Đùa cái gì vậy chứ! Bốn năm trước, tướng sĩ Đại Ungbot_an_cap ta vẫn còn đang tắm máu chiến đấu với quân Hung Nô ởleech_txt_ngu Bắc cảnhvi_pham_ban_quyen! Bao nhiêu nam nhi chí lớn vùi xương trường!”
một thằng tạp chủng chảy máu Nô làm Thân vương của Đại Ung ta?! Ta là người đầu không đồngvi_pham_ban_quyen ý!”
“Thần cũng nghị! Thứ huyết mạch này mà giữ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh thành, ắt sẽ trở thành họabot_an_cap!”
“Xin Thái hậu nương nươngbot_an_cap hạ chỉ, xuất hai kẻ này ra khỏi bờ cõi!”
“Trục xuất!”
“Trục xuất!”
thần vừa nãy cònleech_txt_ngu nói đỡ Diệp, giờ phút này tìm được chỗ để xả giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Từng kẻ từng kẻ ra vẻ lòng căm phẫnleech_txt_ngu, hô hào còn to hơn ai. Dường như chỉ cóleech_txt_ngu làm như vậy, mới có thể rửa sự ngu xuẩn vì chọn nhầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phe ban nãy của mình.
Bên trong đại , quần thần phẫn nộ, âm thanh ồn ào như trào.
kẻ khởi nguồn cho mọi chuyện, Lụcvi_pham_ban_quyen Tinh Diệp, lúc sắc mặt xịt nhưleech_txt_ngu tàn. Hắn kịch châm biếm trước mắt, nhìn những triều chỉ giây lát trước chào đón hắn, đây không thể tươi nuốt sống hắn. Hắn chỉ cảm thấy, bản thân đã rơi một cái bẫy sâu không đáy được người ta đào sẵn lâu.
Ngay giữa lúc tiếng lên án ồn ào như nước sôi lửa bỏng ấy.
Một tiếng cười rấtleech_txt_ngu khẽvi_pham_ban_quyen bỗng nhiên lên.
Tiếng cười , mang theo chất giọng đặc trưng thiếu niên, nhưng lại cuộnbot_an_cap trào một tia âm ubot_an_cap lạnh lẽo và mỉa mai không hềbot_an_cap phù hợp với độ tuổi.
Âm lượng không lớn, lại như một mũi kim lạnh buốt, chuẩn xác chọc thủng mọi sự ồn .
Trong điện tức tĩnh lặngbot_an_cap.
Ánh mắt mọi người theo bản năng đồng loạt hướng về chiếc ngai vàng cao cao tại thượng kia. Trên ngự tọa, vị tiểu Hoàng đế Lục Tinh Lâm mới mười một , đang từ, chậm rãi nhếch môi.
đang cười.
Trong đôibot_an_cap mắtbot_an_cap phượng dĩ luôn ngập sự u ám phẫn , lúc này lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứa đầy sự cợt trụi, tuôn trào không giấu.
“Chư vị ái khanh.”
Cậu cất , giọng không lớn, nhưng lại rõ ràng đến từng ngóc ngách của đại điện.
“Sao các khanh không nói tiếp ?”
một tay chống cằmleech_txt_ngu, nghiêngvi_pham_ban_quyen đầubot_an_cap, dùng ánh mắt vừa ngây thơ nhưng lại tàn nhẫn, quét một vòng khuôn đang ngơ , bối rối, hay xấu hổ bên dưới.
“Vừa , cácleech_txt_ngu khanh chẳngbot_an_cap phải cònbot_an_cap từng người từng người một lẽ , ép trẫm phải đưa tên của vị ‘Hoàng huynh’ vào ngọc điệp sao?”
“Sao thế?”
“Bây lạileech_txt_ngu không nhận nữa àbot_an_cap?”
“Trẫmbot_an_cap vẫn còn , Ngự sử đại phu ngài, trước đó còn huynh phẩm tính cao khiết, là tấm sáng cho tông thất, không ngọc điệp, thiên lýbot_an_cap dung .”
“Lại Lạibot_an_cap bộ Thượng thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khanh nói, Hoàng huynh được chính danhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sợ rằng làm lạnh lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tông thân thiên hạ.”
“Còn khanh, khanh nữa”
Vị Hoàng đế vươnleech_txt_ngu ngón tay nớtleech_txt_ngu, chỉ đíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net danh từng người mộtvi_pham_ban_quyen.
Cậu điểm danh đến ai, kẻ đó lại cúi gằm xuống thêm phần. khuôn mặt già nua như gan lợn, hận khôngbot_an_cap thể tìm cái nẻ nào chui ngay xuốngbot_an_cap đất.
Cả điện Thái Hòavi_pham_ban_quyen chìm trong sự im lặng chết chóc. có những nói theo cười nhưng lại đâm thẳng vào tim của tiểu Hoàng đế vang giữa các cột rường.
Đây không còn là vả mặt bình thường rồi. Đây là lột từng lớp da của bọn họ xuống, ném đạp dưới đất, rồi dùng chân hăng nát!
Quần thầnvi_pham_ban_quyen câm như hến, không hó hé nửa lời. Bọn họ biếtleech_txt_ngu nghẹn khuất, nhục nhãbot_an_cap, gồng mình chịu đựng sự chế giễu tàn nhẫn từ đấng Cửu ngũ chí tônleech_txt_ngu.
lúc này, Lục Tinh Diệp đang đứng chết giữa điệnbot_an_cap ngột tỉnh!
Hắn không thể cứbot_an_cap thế mà tàn đời được! Hai hắn đỏ ngầu, như vớ được cọng cứu cuối , khàn gào :
“Thái hậu! Bệ hạ! Thảo dân, thảo dânbot_an_cap với này hoàn toàn không hay biết gì cả!”
Hắn “bịch” một tiếng quỳ sụpbot_an_cap xuống đấtbot_an_cap, lết gối hai bước về phía trước, ngẩngvi_pham_ban_quyen khuôn tuấn tú nhưng trắng bệchvi_pham_ban_quyen như lênbot_an_cap.
“Nương ta ấy cũng tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen hề biết!”
“Ngoại tổ mẫu tabot_an_cap từ khi về huyện An Dương, chưa bước chânbot_an_cap đến tái bắc nửa bước, càng không từng qua lại với bất kỳ tên Hung Nô !”
“Chuyện này chắc có uẩn khúc! Chắcvi_pham_ban_quyen chắn có kẻ hãm hại!”
nói của hắn mang theo sự run rẩy mà chính bản thân hắn cũngbot_an_cap không nhận . Sự thật là, khiếp sợ trongleech_txt_ngu lòng hắn cũng chẳng kém cạnh bất kỳ đang đứng ở !
Huyết mạch Hung Nô? Sao thể chứleech_txt_ngu?!
Toàn bộ mưu đồ của hắn, dã tâm của hắn, sự kiêu ngạo củavi_pham_ban_quyen hắn, trong khoảnh này, bốn chữ kia đánh cho vỡ vụn! Việc hắn không sụp đổ ngay tại chỗ, đã chứng tỏ tâm lý hắn mạnhvi_pham_ban_quyen mẽ hơn người thường rất nhiều .
Đối mặt với biệnvi_pham_ban_quyen bạch gào cổ Lục Tinh Diệp, Hứa Chiêu Chiêu lại chẳng màng nhấc nổi mí . Cô chí còn không thèmvi_pham_ban_quyen nhìn bất ai thêm lấy một lần.
ánh nhìn chằm đầybot_an_cap tĩnh lặngbot_an_cap mọi người, cô chậm rãi xoay , từng bước bước đi về phía sau ngự . Tà váy phục quét quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gạch vàng, phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra tiếng sột soạt .
Sau đó, cô cứ thế mà .
Bức rèm ngọc trai nặng hoabot_an_cap lệ “rào” tiếng , che khuất hoàn toàn thân ảnhvi_pham_ban_quyen cô. Phảng như mọi sóng gió trong điện này, đều đã không còn dính dáng gì đến cô .
Lục Tinh Lâm hiểu rồi. Cậu lập tức hiểu ra ngay.
Mẫu hậu làm này là đang nhường lại sân , thanh đồ tể, giao quyềnvi_pham_ban_quyen sinh quyền sát của tất mọi vào tay cậu!
Một cảm giác nắm quyền kiểm chưa từng có khiến lồng tiểu Hoàng cuộn trào một cơn run rẩy nóng rực!
Cậu quay đầu , từ trên nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống Lục Tinh Diệp đang quỳ dưới , nụ cười trên khóe môi càng thêm buốt giá.
“Ngươi nói không có là không có?”
nóibot_an_cap không biết là biếtleech_txt_ngu?”
Giọng Tinh Lâm đột ngột cất , mang uy nghiêmleech_txt_ngu chối cãi của bậc đế vương.
“Cho dù các thực sự không biết đi chăng nữa!”
“Nhưng người ngươi chảy dòng của bọn Hung Nô!”
“Đó là thật không thể chối cãi!”
Cậu gằn từng chữvi_pham_ban_quyen, mỗi một chữ đều giống một chiếc búa tạ, đập mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào trái Tinh Diệp.
“Nếu ngươi không tin, thì cứ đi hỏi người mẹ bên cạnh ngươi ấy.”
Ánh mắt Lục Lâm như lưỡi kiếm bén nhọn, phóng thẳng về phía Tiền Nhược mềm nhũn trên mặt đất.
“Hỏi bà ta , rốt cuộc là có hay không!”
Lục Tinh Diệp cứng đờ, ngoắt đầu sang nhìn . Trong ánh mắt của hắn, đựng tia vọng cuối , và cả lời cảnh cáo vô cùng nề.
Tiền Nguyệt vốn dĩ vẫn đang thất thần lạc phách, cảm nhận được ánh mắt của con trai, người khẽ run lên bần bật. Bà ta hé miệng, định nói gì đó.
Một , lạnh nhạt không trước vang lên.
“Tiền Nhược Nguyệt.”
Là Nhiếp chính vương Lục Thời Chu.
Giọng của hắn lặng không , nhưng lại theo một loại áp lực vô hìnhbot_an_cap khiến người nghẹt thở.
“Bổn vương ngươi.”
“Suy cho kỹ rồi nói.”
báo trước , có nửa chữ
“Thì chính tội khi quân.”
Tiền “xoẹt” một cái, còn trắng hơn cả tuyết.
Trên ngai , Lục Tinhvi_pham_ban_quyen liếc mắt nhìn Hoàng thúc đầu đến cuốivi_pham_ban_quyen vẫn luôn vững như Thái Sơn củaleech_txt_ngu mình. Cậu trong lòng. Ván cờ đã định thắng thua, giờ ông mới mò ra đóng vai người tốt à? Muộn !
Tội khi quân.
Bốn chữ này, nặng tựa bốn tảng băng sơn ầm ầm , tắt hoàn ngọn lửa vọng mong manh cuối cùng trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng Tiền Nhược Nguyệt. Bà ta rũ , như thể bị rútbot_an_cap toàn bộ xương cốt trong người.
Sắc mặt Lục Thời Chu vẫn thờ ơ lạnh nhạt, tựa như câu nói định đoạt sinh tử vừa rồi của hắn chỉ một câu bình phẩm thời tiết vô thưởng vô phạt. Thế nhưng tất cả mọi người điện, cảm nhận sự âm u lạnh lẽovi_pham_ban_quyen không phản kháng đó.
Môi Tiền Nhược Nguyệt runnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rẩy liên hồi, ậmleech_txt_ngu ừ mãi, mới nặn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được một âm thanh nhỏ xíu như muỗi kêu qualeech_txt_ngu kẽ răng.
“Dân dân phụ”
Ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt ta tuyệt vọng lia lại giữa Hoàng trên ngai vàng người phụ nữ sau bức rèm ngọc.
Cuối cùng, bà mọi giãy giụa.
“Vâng vâng ạ”
“Hồi còn nhỏ, dân phụ quả thực từng nghebot_an_cap gia mẫu nhắc tới”
này vừa thốt ra, cả đại điện lặng như tờvi_pham_ban_quyen.
Hy cuối cùng đã vỡ vụn! Lục Tinh Diệp lảo đảo chao đảobot_an_cap, suýt nữa ngã lăn ra đất. không thể tin nổi trừng trừng nhìn mình, mắt , giống nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn một kẻ hoàn toàn xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Tiền Nhược Nguyệt dường như không thấy ánh mắt con trai, bà víu cọng cứu mạng cùng, ngẩng phắt đầu lên, gào khóc thảm thiết bạch.
“Nhưngleech_txt_ngu dânbot_an_cap phụ chưa từngleech_txt_ngu kể chuyện này cho Diệp nhi !”
hạ! Tháivi_pham_ban_quyen hậu !”
lồm cồm tới , nước mắt giàn giụa.
“Diệp nhi nó vô tội! Nó hoàn không biết về chuyện này! Nó vẫn luôn đinh ninh là giọt máu đường chính chính của hoàng thất!”
miệng Lục Tinh Lâm đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi trên ngai nhếch lên một nụ nhẫn, cậu vừa miệng.
“Ồ?”
Một nói nhạt, êm , nhưng theo tia trêu đùabot_an_cap, lười biếng bay từ sau rèm ngọc trai dày .
Là Hứa Chiêu Chiêu. Cô lại lên tiếng.
“Nói như vậyleech_txt_ngu, là đã bảnleech_txt_ngu thân mang dòng máu Hung Nô.”
Câu này không phải là câu hỏi, mà là câu trần thuật.
“Đã biết rõ, vậy mà vẫn tìm mọi cách tiếp cận Tiên hoàng, chí còn sinh cốt nhục ngài.”
Hứa Chiêu Chiêu ngừng lại một nhịp, hình bức rèm dường khẽ động đậy.
“Tiền Nguyệt, bản cungvi_pham_ban_quyen có thể hợp lý nghi ngờ rằng”
từ đầu, ngươi đã rắp tâmleech_txt_ngu ôm mờ ám?”
Đùng!
Câu nói tru tâmbot_an_cap này, thâm hơn bất câu nói nào trước đó!
khôngvi_pham_ban_quyen cònvi_pham_ban_quyen vấn huyết thống lai tạp nữa rồi! Đây là đang buộc tội bà ta ngay khi bắt đầu đã bày ra một âm mưu được tỉ mỉ! Là một cái gai bọn Hung Nô gài gắm vào hoàng thất Ung!
“Không! Không phải vậy!”
Tiền Nhược Nguyệt như con bị giẫmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đuôi, hét thét lên the thé, sắc mặt nhợt còn máu.
“Dân phụ không có! Dân phụbot_an_cap oan quá!”
“bịch” một , đập đầu dậpleech_txt_ngu xuống nền gạch lạnh cứng ngắc, phát ra tiếng động trầmvi_pham_ban_quyen đục.
“Khi dân phụ gặp Tiên hoàng bên ngoài hành cung An Dương, bản không hề biết thân phận của ngài! Dân phụ chỉ tưởng ngài là một công tử giàu!”
đối với ngài là chân tình một !”
“Hừ.”
Sau rèm vọng ra một tiếng cườivi_pham_ban_quyen khẩy. Tiếng cười không giấu giếm chút trào nào.
“Ngươi không biết?”
Giọng Hứa Chiêu Chiêu uleech_txt_ngu uất vang lên: “May lúc đó Tiên có việc quan trọng người, mang ngươi trực cung.”
“Bằng không, hậu quả đúng không tượng nổi.”
cô đột trở lạnh, hệt như lưỡi dao được nhúng lớp băng .
“Còn về việc ngươi rốt có biết thân phận của Tiên hoàng hay , bản cung không , chẳng buồn .”
“Bản chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết, nhờ ơn Hoàng thiên , liệt liệt tông trên linh!”
“Mới không để giang sơn Đại Ung , không để huyết mạch họ này, bị lũ tiểu nhân tôm tép các ngươi cho ô uế!”
Hai chữ “ô uế” được nhấn cực kỳ mạnh.
Từng chữ, giốngvi_pham_ban_quyen như một cái tát dội, giáng thẳng vào mặt Tiền Nhược Nguyệt và Lục Diệp.
Tiếng khóc của Tiền Nguyệt bặt, cả người như bị sét , cứng đờ chỗ, huyết sắc rút sạch sành sanh, chỉ còn lại một mảng xám nhưvi_pham_ban_quyen tro tàn.
Lục Tinh Diệp lại càng lạnh ngắt thân. Móng tay đã cắm ngập vào da trong lòng bàn tay, nhưng hắn lại cảm thấy một đớn nào.
Hắn từ từ, từ từ đầu xuống.
Hàng mi dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rậm rạpbot_an_cap chebot_an_cap giấu sự oán hận đang cuộn trào trong mắt, sự hậnvi_pham_ban_quyen thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điên đến mức thể thiêubot_an_cap rụi khác thành tro .
phụ nữ ! Hứa Chiêu Chiêu! Bà ta luôn nhục !
Từ lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn vào tòa đại điện này, bà ta đã từng bước, từng bước giẫm đạp lên nghiêm của hắn, lòng kiêu hãnh của hắn, bộ mưu của hắn, chà đạp nát vụn!
Tất những gì hắn dày mưu tính suốtvi_pham_ban_quyen mười lăm qua, bị người nữ này đập nát không một mảnh trong vỏn vẹn một canh giờ!
Đại Khánh chìm trong lặng như tờ. Trong khí chỉ còn lại tiếng nức yếu ớt của Nguyệt, người đang bẹp dưới đất nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một con chó .
Trên ngai vàng, thân hình bé của Lục Tinh Lâm lọt tọa rộng lớn. Một tay cậu cằm, con ngươi nhánh chầmleech_txt_ngu lướt qua những khuôn mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang câm như hến của đám triều thần.
Cậu đang thưởng thức. Thưởng thức vẻ mặt kinh hoàngvi_pham_ban_quyen muốn không dám răng của đámbot_an_cap lão này.
Cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt cậu dừng lại trên người phụ nữ đang nằm nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đống bùn nhão giữa điện Tinhleech_txt_ngu Diệp cúi gằm mặt.
Cậu nhìn mộtbot_an_cap lúc. Nhìn đầy thích thú.
Mãi đến Nguyệt bị cậu nhìn đến mức cả lẩy bẩy, ngay cả khóc cũng quên . miệng Tinh Lâm lúc này mới lên một cười tàn nhẫn, hoàn toàn tương xứng với độvi_pham_ban_quyen tuổi của cậu.
“Kéo xuống.”
Giọng của cậu, lạnh vừa giòn, như khối băng đập vào ngọc.
Khắp triều văn võ, thở mạnhbot_an_cap cũng aileech_txt_ngu dám .
Hai tênvi_pham_ban_quyen thái giám tới, một một phải, kẹp chặt lấy cánh tay hắn.
“Mời.”
Lục Tinh Diệp không phản . Hắn giống như một con rối , bọn họ kéo , bước khỏi điện. Hắn cúi đầu, không ai thấy miệng méo mó vì căm hận của hắn.
Không thân phận Tiên sao?
Ha ha. Sao thể không biết!
Hắn mãi mãibot_an_cap không bao giờ quên, hắn rất nhỏ, rất nhỏ, người mẹ tốt của hắn đã lặp đi lặp tai hắn này
“Diệp nhi, con là long tử! Là chân thiên tử!”
“Cái vị trí đó, là của con!”
“Con làm Hoàng đế!”
Cho nên, bọn họ còn ở huyện Dương, đã bắt đầu bày mưu tính kếvi_pham_ban_quyen rồi!
Thứ hắn học từ nhỏ, không phải là Tứ Ngũ Kinh, là tâm thuật của bậcvi_pham_ban_quyen đế vương, là thuật ngự hạ, là đạo quốc! ngày hôm nay, hắn đãleech_txt_ngu chuẩn bịleech_txt_ngu rã mười lăm năm trời!
! căm hận ngút gần như muốn tung lồng ngực Lục Tinh Diệp! Làm sao hắn thể không hận!
Hai mẹ hắn, đã nhẫn nhục thu mình cái An Dương xa suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai mươi năm ròngleech_txt_ngu!
Haileech_txt_ngu mươi nămvi_pham_ban_quyen cơ đấy! Bọn họ đợi Tiên hoàng bệnh , đợi đám Hoàng tử ngu kia đấu đá nhau sống dởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết , lưỡng bại câu thươngbot_an_cap. Đợi đến cuối cùng, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Lâm cái thằng con vắt mũi chưa sạch này leo lên vàng!
Mẹ hắn lâu đã đợi nổi nữa. Lúc tinvi_pham_ban_quyen tức Tiên hoàng bệnh nguy kịch truyền đến, bà ta đã muốn lập tức lên đường về kinh.
! Chính hắn đã cản bàvi_pham_ban_quyen ta !
Hắn vớivi_pham_ban_quyen bà ta, thời cơ chưa tới! Một vị Hoàng tử lưu lạc nhân gian, không quyền không , mạo về kinh, chỉ tổ bị đám triều thần như bầy sói đói gặm đến xương cốt cũng chẳng còn!
phải ! Đợi một thời cơ chín muồi hơn!
Mấy đứa con trai còn của Tiênleech_txt_ngu hoàng, toàn là mấy thằng nhãi ranh không nên trò trống gì, căn bản không gánh vác giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sơn to này!
Kế sách của hắn rất đơn giản.
đến khi toàn bộ bá quan văn võ phát hiện ra, vị tiểu Hoàng đế mới kế vị này căn bản không thể kiểm soát được triều đình Đại Ung! Đợi đến khi bọn họ tinh rối , khao khát một chiếc phao cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh! Đến lúc đó, hắn sẽbot_an_cap mượn thân phận “viên ngọc quý thất lạc củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiên hoàng” hoành tráng xuất hiện, nhiên trở thành người phục được lòng dân!
Nhưng hắn tính trăm ngàn kế, lại tính được hoàng thế mà còn giữ lại một nước cờ!
chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Thời Chu! Đây là biến số tiên!
Nhưng cũng tốt. Vị tiểu Hoàng đế này quả nhiên đúng như hắn dự liệuleech_txt_ngu, bản tính bạo ngược, đoạn tàn nhẫn, đã khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bá quan oán thán dậy đất. Ngay vị Hoàng thúc tốt cậu ta Nhiếp chính vương Lục Thời Chu, xem bộ dạng cũng chán ghét cậu .
hội trời !
Thế là, hắn cố tình để lộ tung tích, thuận nước đẩy thuyền “tìm về” kinh thành! Mọivi_pham_ban_quyen thứ đều ra y những hắn lên hoạch!
hắn ngàn vạn lần không ngờ tới! biến sốvi_pham_ban_quyen là Nhiếp chính vương ra, lòi thêm một biếnvi_pham_ban_quyen số khác! Một sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà hắn chưa từng để mắt!
Từ Thánh Hoàng thái ! Hứa Chiêu Chiêu!
Người đàn bà ngu xuẩn trong thuyết chỉ biết vơ vét của cải, thế mà lại biết được! Bà vậy mà lại biết được thứ bí mật mà ngay cả chính hắn cũng không hay biết!
mạchleech_txt_ngu Hung Nô
Bốn chữ , tựa như lưỡi dao tẩm độc, găm phập vào tim hắn.
Bước chân của Lục Tinh Diệp, vào khoảnh khắc bước bậc cửa điện Đại , khẽ khựng lại.
Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoái lạibot_an_cap lần cuối, xuyên qua khoảng cách xabot_an_cap vợi, hướng mắt nhìn vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bức trai lệ kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hứa Chiêu .
Sẽ có một .
Sự nhục nhã mà ta phải chịu hôm naybot_an_cap, nhất định sẽ bắt ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàn lần, vạn lần hoàn đủ!
Người đã đưa , bước tiếp theo, chính là định tội.
Vị sử tóc bạc phơ run rẩy lên nửa bước, vừa định tiếngvi_pham_ban_quyen phân ưu vì vua. Lục Tinh Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã lênbot_an_cap tiếng trước một bước.
“Về phần kết cục xử trí cùng cho
Cậu dàivi_pham_ban_quyen giọng, trên khuôn nhỏ nhắn tràn sựleech_txt_ngu tức.
“Là giam lỏng, lưu đày, hay giáng thứ dân”
Trái tim tất cảleech_txt_ngu mọi người trong điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều thót lên tận cổ họng. Đúng lúc này, ánh mắt Lục Tinh nhiên, đãngvi_pham_ban_quyen phiêu dạt về phía bức rèm ngọc trai dày đặcvi_pham_ban_quyen kia.
“Trẫm, vẫn phải bàn bạc lại với Mẫu hậu, rồi mới đưavi_pham_ban_quyen ra định đoạt.”
Lục Thờileech_txt_ngu Chu nhíu mày một cái, biên độ đến mức khó ai nhận rabot_an_cap.
Đôi mắt không thấy của hắnleech_txt_ngu, cuối cùngvi_pham_ban_quyen cũng dời khỏi chiếc nhẫn ngọc ban chỉ trên tay. Lần đầu , trịnh trọng nhìn vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía bức rèm ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy.
Sau rèm, dáng người mảnh khảnh kia vẫn lẳng ngồi ngayvi_pham_ban_quyen ngắn. Không nhúc nhích.
Giống như cảvi_pham_ban_quyen sự phong vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ảo trong đại điện này, đều không liên quan gì đến nàng.
Cũng giống như Mọi thứ, đều nằm gọn trong lòng bàn tay nàng.
Bá quan văn võ trong mắt nhìn , nhất thời chẳng ai biết phải tiếp lời ra sao.
Cuối cùng, Lại bộ Thượngleech_txt_ngu thư đành răng bước ra, bắt đầuvi_pham_ban_quyen bẩm báo một vài công vụnbot_an_cap vặt vấn đề thu thuế lương thực mùa xuân.
Bầu khôngleech_txt_ngu khí trongvi_pham_ban_quyen đại điện từ chỗ giương cung bạt kiếm banvi_pham_ban_quyen nãy, thoắt cái đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển sang khô khan, tẻ nhạt.
Sau bức rèm ngọc trai, Hứa Chiêu lặng ngáp một cái, lẳng lặng đứng . Bộ phượng ma sát nhaubot_an_cap, ra những tiếng sột soạt cực kỳ nhỏ.
Trên ngai vàng, hình nhỏleech_txt_ngu Lục Tinh Lâm đờ. Bànvi_pham_ban_quyen tay đang đặtvi_pham_ban_quyen trên vịn ngai vàng bất giác siết chặt, các đốtvi_pham_ban_quyen ngón tay trắng bệch.
Bên dưới ngự tọa, Thời cũng rất lúc nhấc míleech_txt_ngu mắt lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đôi lông mày tuyệt đẹp của , lạileech_txt_ngu khẽ nhíuleech_txt_ngu lại một cái khó ai nhận ra.
Người phụ nữ này Bí mật giấu trên người nàng ta, e rằngleech_txt_ngu còn nhiều những gì tưởng .
ra, cần phải tìm thời gian, hảo hảo “thăm dò” một phen mới được.
Tại cung Ninh.
Hứa Chiêu Chiêu vừa bước qua cửa điện vội vàng dang tay.
“Mau tháo hết mấy thứ này xuống cho bản cung!”
Đại cung nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Nha vội dẫn theo mấy tiểu cung nữ tiến , luống cuống tay chân bắt thay y cho cô. Cởi bỏvi_pham_ban_quyen bộ bào nặng nề rườm rà, thay vào đó bộ đồ ngủ mại, nhẹ nhàngbot_an_cap.
Hứa Chiêu Chiêu chẳng thèm nhìn đến những món đồ trang trí vàng lóa mù mắt trong điện, thẳng một mạch lên chiếc giường êm ái của . Quấn chặt chiếc chăn gấm, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuộn lại thành một con nhộng.
Giây phút cuối cùng trước khi ý chìm vào tối, cô vẫn còn mơ thán: Cái kiểu trời chưa sáng đã phải bòleech_txt_ngu dậy đi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này lão làm quan, kể cũng thương thật.
ở phía kia, tại điện Đại Khánh.
Lục Tinh Lâm đã hoàn toàn kiên .
“Đủ rồi!”
Cậu đập mạnh tay xuống ghế, cắt ngang lời lải nhải không dứt của Lại bộ thư.
nay tới đây thôi!”
triều!”
Nói xong, căn bảnbot_an_cap chẳngleech_txt_ngu thèm đợi quần thầnleech_txt_ngu đầu tung hô ra sao, hất cằm vung tay áo long bào, sảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bướcvi_pham_ban_quyen khỏi điện Đạileech_txt_ngu Khánh.
Thế nhưng, khi Lục Tinh Lâm dẫn theo thái giám thiếp thân đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như bay đến Thọ , chào đónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu lại một mảnh tĩnh .
nữ canh cửa thấy cậu đã sợ hãi quỳ rạp xuống.
tỳ tham kiến bệ hạ!
Tinh Lâm cau mày, bước chânleech_txt_ngu không dừng: “Mẫu hậu đâu?”
Cung nữ kia cúi càng thấp, giọngbot_an_cap nhỏ như muỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kêu: “Hồi bẩm hạ, Thái hậu nương nương người đã nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi ạ.”
chân Lục Tinhbot_an_cap Lâm đột ngột lại. Ngủleech_txt_ngu rồi?
nữ thấy sắcvi_pham_ban_quyen mặt cậu không , vội bồi thêm một câu: “Bệ hạ chờ một lát, tỳ đi đánh thức Thái hậu nương nương đây ạ!”
“Không cần đâu.” Thật bất ngờ, Tinh Lâm lại lên tiếng ngăn cản.
Trên khuônbot_an_cap mặt của vị tiểu Hoàng đế xẹt qua một tia gượng gạo mà chính cậu cũng không nhận . Cậu do dự một , rồi dùng giọng cốbot_an_cap tỏ ra thản nhiênvi_pham_ban_quyen nói:
“Cứ ấy ngủ đi.”
“Trẫm đi dạo xem thử thôibot_an_cap.”
, cậu nhấc vào chính điện củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cung Thọ .
Giây tiếp .
Mắt Tinh Lâm bị ánh rực đâm cho chói phải nheo tít lại.
Đập vào mắt toàn là màu vàng. Cộtbot_an_cap xà bằng vàng, bình phong nạm vàng, lư hương cũng bằng vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thậm chí cảleech_txt_ngu khe hởvi_pham_ban_quyen giữa những viên gạch lát nền cũng như được quét qua một lớp nhũ vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm thấy nhốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả hai con . Cậu thực sựvi_pham_ban_quyen không thể hiểu nổi, người phụ nữ kia có thể thản nhiên sống trong chốn quỷ được!
Tiểu Hoàng đế lập tức quay lưng bỏ đi, bước chân vã như thể có thứ gì đang theo phía sau.
“Đợi Thái hậuleech_txt_ngu tỉnh thì đến điện Thùy Củng bẩm báo cho trẫm.”
Giấc này Hứa Chiêu Chiêu ngủ đếnbot_an_cap trời đấtvi_pham_ban_quyen quay cuồng. leech_txt_ngu mở mắt ra, đã sang chiều.
thấy tiếng động, Lục Nha tức đẩy cửa bước vào, trên tay còn bưng một bộ phục mới tinh.
“Nươngleech_txt_ngu nương, người tỉnh rồi ạ!”
Lục Nha vừa hầu hạ cô thay y phục, vừa dặt lên tiếng: “Nương nương, người có muốn truyền bữa trưa giờ ạ?”
“Truyền!”
Lục Nha vâng dạ, động tác trên tay khựng lại, khẽ nói: “Nương nương, sáng nay, bệ hạ tới.”
“Nhưng bệ hạ thấy ngườileech_txt_ngu đang nghỉ ngơileech_txt_ngu, nên không cho bọn nô tỳ đánh thức .”
Nha sung thêm: “Vừa nãy người vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh, An Tử đã chạy sang Thùy Củng để báo rồi ạ.”
Hứa Chiêu Chiêu nhướng mày, mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biếnbot_an_cap sắc, chỉ nhạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net “Ừ” một .
Lục Nha gối hành lễ, rồi lui xuống phó chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu ngự thiện phòng. Chẳng mấy chốc, một đồ ăn hào vị đã được dọn lên nườm nước chảy.
Đúng lúc Hứa Chiêu ăn được một nửa, bênleech_txt_ngu điện vang lên tiếngvi_pham_ban_quyen bước chân dập.
hạ giá lâm ”
Theo hô the thé củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái giám, bóng người mặc áo vàng rựcbot_an_cap đã hùng hổ vào.
Lục Tinh Lâm căng như dây đàn, từ đầu đến đều tỏa ra luồng sát khí “Trẫm đang kỳ khó chịu”.
Hứa Chiêu Chiêu chẳng buồn ngẩngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , miếng rau xanh trong miệng xuống.
“Ngồi đi.”
Tinh nhìn tướng không chút nabot_an_cap của cô, sự chán ghét trong mắt thêm vài . Cậu không nhúc nhíchbot_an_cap, cứ đứng trân trân cạnh bàn, hệt nhưbot_an_cap một vị gác cửa nhỏ tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hứa Chiêu Chiêu và thêm hai cơm, này mới ngước mắt lên cậu: “ mắt nhìn ta làm gìbot_an_cap?”
chung ?”
Lục Lâm hừ lạnh, giọng điệu mangvi_pham_ban_quyen the thé nghiệt đặc của thiếuleech_txt_ngu niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Trẫm đã dùng bữa đờivi_pham_ban_quyen nào !”
“Ngươi cũng thèm nhìn xem bây giờ là giờvi_pham_ban_quyen nào rồi!”
“Đường đường là Thái hậu, ăn uốngvi_pham_ban_quyen có giờ giấc, ra thể thống gì nữa!”
Chiếc đũa đang gắpleech_txt_ngu thức ăn của Chiêu Chiêu khựng lại không trung.
Cô “chát” tiếng đập mạnh xuống bàn, vụt bật .
“À há, cái tính nóng nảy bà đây!”
Lục Tinh bị động tác bất thìnhleech_txt_ngu lình của làm giật nảy mình, theo bản năng lùi lại một bước.
“Ngươi” Cậubot_an_cap định quát mắng, thấy người phụ nữ kia vòng qua bàn, bước gộp hai lao thẳng trước mặt mình.
Một bàn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhanh , chuẩn xác véo thẳng vào tai cậu.
Sau đó, sức một cái!
Lục Tinh Lâm triệt chết sữngbot_an_cap.
, đương kim thiên tử, Cửu ngũ tôn
Lại bị người véo tai?
Người này! Cái người phụ nữ chết tiệt này! Sao bà ta dám! Cậu là Hoàng đế cơ mà!
mà người phụ nữ này mẹ kiếp lạibot_an_cap là mẹ ruột của cậu!
! Nhưng mẹ ruột thì cũng đâu có được véo tai Hoàng chứ!
Đây quả nhục nhã tộtleech_txt_ngu cùng!
Hứa Chiêu Chiêu mặtbot_an_cap ngơ ngác như sét đánh của Tinh Lâm, thân cũng sững lại một chút.
Cô có nghileech_txt_ngu hoặc lênleech_txt_ngu tiếngleech_txt_ngu: “Ủa?”
“Con không đaubot_an_cap à?”
chẳng có phản ứng gì hết vậy? Lẽ nào con không có cảm giác đau?”
Nói rồi, với tinh thầnleech_txt_ngu nghiên cứu , tay cô lại thêm đạo.
“Á !”
tiếng la thảm thiết cuối cùng cũng gào từ miệng của vị bạo chúa tương lai.
kêubot_an_cap này làm Hứa Chiêu Chiêu cũng giật mình thót. Cô vội vàng tay, cúi xuống nhìn.
tai trắngvi_pham_ban_quyen trẻo như ngọc của thằng bé đã bị cô véo đỏleech_txt_ngu ửng cả lênvi_pham_ban_quyen, nghiệp. Trong lòng cô tức dâng lên một tia áy náy. như hơi quá rồi thì phải.
Chiêu Chiêu lậpvi_pham_ban_quyen cúi ngườileech_txt_ngu xuống, kềbot_an_cap sát vào tai cậu, dỗ dành như dỗ con, nhẹ nhàng cái.
hô”
đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đau, Mẫu hậu thổi là hết đau nhé.”
Hơi thở ấm , mang một mùi hương thơm nhè , phớt qua vành tai Lục Tinh Lâm.
Cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cậu, hệt như bị lửa .
“Bùm” một tiếng. Một nóng rực chạy dọc từ lòng bàn chân xông lên đỉnh ! Mặt Hoàng đế nháy mắt đỏbot_an_cap bừng như gan lợn!
nhảy dựng lên như con mèo bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giẫm phải đuôi, thoắt cái đã tọt ra xa tít tắp. Cậu chỉ tay vào Hứa Chiêu Chiêu, thẹn vừa giận, giọng vỡ .
“Ngươi làm !”
Trẫm là Hoàngbot_an_cap đế đó!”
Cậu theo bản năng nhanh sang hai bên, trong ánh mắt mang chột dạ. May để bàn sự, cậu đã sớm cho cungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ thái giám lui hết ra ngoài. Bằng không, cái bộ này mà đểvi_pham_ban_quyen người khác nhìn thấy, uyvi_pham_ban_quyen nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Hoàng đế như cậu còn biết vứt đivi_pham_ban_quyen đâu? đập đầu chết quáchleech_txt_ngu xong!
Hứa Chiêu Chiêu nhìn cái điệuleech_txt_ngu bộ nhát cáy vừa cứng miệng của cậu, nhịn không được, lườm cho một cái cháy máy. Cô thong thả ngồi lại vào bàn ăn, cầm đũa .
đế thì sao?” gắp một miếng rau, nhai nhép, “Con connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai ta cơ mà.”
Cô đã nghĩ kỹ rồi, vì để tương lai không bị tên tiểu bạo chúa này “rắc ” lấy , thì nhiên cô phải thuần phục .
Tiểu bạo chúa thiếu nhất là cái gì? Chẳng phải lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình sao? Nó thiếu thốn thương mà!
Điều mấu , cô mặtbot_an_cap dày sáp tới nọt, thằng nhócbot_an_cap này chỉ càngbot_an_cap thêm phòng và ghét cô .
Vậy nên cô sẽ làm ngược lại, cậu thử trọn “phương pháp giáo dục của phụ huynh Đông ” mà cô đã đúc kết được.
chắn là hữubot_an_cap dụng!
Tinh Lâm lúc chỉ thấy mình vừa bị trúng một mũi tên. Lồng ngực cậu phập phồng dữ giận, khuôn tuấn tú nghẹn đến đỏ , không rặn ra được nửa chữ phản bác.
Thấy Hứa Chiêu lại ung dung ngồi ăn, hoàn toàn không coi vị Hoàng đế là cậu ra gì, Lục Tinh Lâm hít sâu, lại hít sâu.
Mất một lúc , cậu mới miễn bìnhleech_txt_ngu phục được tâm trạng. Thiếu niên Hoàng đế hất tay áo, bước lại gần , mang theo vài phần không tình nguyện mà ngồi xuống.
“Hôm trẫm đến, là để bàn bạcvi_pham_ban_quyen với ngươivi_pham_ban_quyen chuyện của mẹ con Lục Tinh Diệp.”
Đáy mắt cậuleech_txt_ngu xẹt quabot_an_cap tia âm u, giọng lạnh lẽo: “Mẹ chúng, không giữ lại đượcbot_an_cap.”
“Phải cỏ tận gốc, để trừ hậu họa.”
Hứa Chiêu từ từ ngẩng đầu lên, đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại.
Giết Lục Tinh Diệp? Đây đúng là cách giải quyết một lần xong chuyện.
Trong nguyên tác, Lục Diệp này sau này đã chân Hoàng đế không ít lần, là một vai phản diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cực kỳ dai dẳng. Nhưngleech_txt_ngu mà nguyên chủ rồi, hệ thống vẫn có thể dị giới sang đây làm người thay thếleech_txt_ngu.
Nếu giờ Lục Tinh Diệp, đâu thống thấy cốt truyện cần thiết, lại anleech_txt_ngu bài cho hắn một linh hồn xuyên , người trọng sinh nhập vào thì sao?
thì chẳng phải là tạo điều kiện buff sức mạnh cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thi cho nhân này hay sao?
được, rủi ro quá lớn.
chóng lục lọi lại trí nhớ về kết cục cuối cùng Lục Tinh Diệp tiểu thuyết. Hình như là bị đày ra chướng khí độc ở Nam Cương, được năm thì chết?
Ừm, cách xử lý rất tốt.
Vừa có thể đẩy hắn ra xabot_an_cap khỏi trung tâm quyền , lại không vì cái ngột hắn mà kích hoạt biến số mất kiểm soát nào.
“Không thể giết.” Chiêuvi_pham_ban_quyen Chiêu ra kết luận.
Sắc Lụcbot_an_cap Tinh Lâm nháy mắt sầm , cậu gần như răng hỏi: “Chẳng lẽ Mẫu hậu lại động lòng thương xót cho tên thần tặc tử sao?”
Hứa Chiêu liếc một cái: “Con lại mình xem.”
“Mở miệng ngậm là đòi đánh đòi giết.”
“Chẳng trách lão già trên ngày nào cũng dâng sớ nói con tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình bạo ngược.”
Lục Tinh Lâm nghe vậy giận mà còn nhạt: “Trẫm chính khiến tấtvi_pham_ban_quyen cả mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải trẫm! Kính trẫm! Không dám có điểm tâm tư nghịch!”
Hứa cáibot_an_cap bộ dạng “trẻ ” (chuunibyou) tái phát của , tay cắt ngang lời hàobot_an_cap ngôn tráng :
“Bạo chúa thường chết sớm lắm.”
Vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngông cuồng trên mặt Lục Tinhvi_pham_ban_quyen Lâm lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đông cứng .
Hứa Chiêu Chiêu dùng điệu bình trần thuật sự thật, nhẹ nhàng : “Ta không muốn người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu đâu.”
“Rầm”
Chiếc ghế Lục Tinh Lâm ngồi bị cậu đứng bật dậy làm cho đổvi_pham_ban_quyen ập xuống, phát ra tiếng động chói tai. Mặt thiếu đế đáy nồi.
Hứa Chiêuleech_txt_ngu lại làmleech_txt_ngu như khôngleech_txt_ngu cảm nhận được ngọn lửa giận ngút trời của : “Lục Tinh Diệpbot_an_cap là anh ruột của con, nói gìbot_an_cap thì nói, trên người hắn cũng chảy dòng máu của hoàng.”
“Nếu giết hắn, để mấy lão thần trên triều ăn về con thế nào?”
“Để con cháu đời sau nhận con ?”
“Sử sách, sẽbot_an_cap ghi chép về con thế nào?”
đấmbot_an_cap của Lục Tinh Lâm kêu răng rắcvi_pham_ban_quyen, gân trên bàn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Trẫm không quan tâm cái đó!”
Giọng thiếu niên Hoàng đế khàn, mang theo sự tàn nhẫn của kẻ phá phủ trầm chu: “Trẫm đã làm Hoàng đế, lẽ còn vì mấy cái hư danh này mà bó tay bó chân?”
Hứa Chiêu Chiêu ngướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn cậu, ánh mắt mang theo sự thương hại một đứa ngốc: “Hắn có mạch ngoại , điều đóleech_txt_ngu đã định hắn một phế vật khôngvi_pham_ban_quyen baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ thể đe dọabot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngai vàng .”
“Cách tốt nhất là phong cho hắn một cái danh hiệu rảnh rỗi nào đó, rồi đuổi đến Nam Cương.”
đó, cách xa Hung Nôvi_pham_ban_quyen, hắn không làm nên trò trống gì .”
Tinh Lâm đập bàn đánh rầm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bát đĩa trên bàn cũng phải nảy lên.
mà còn phải phong cho hắn sao?!”
Cậu không dám tin vào tai !
Hứaleech_txt_ngu Chiêu Chiêu cuối cũng bị cái tínhvi_pham_ban_quyen khí thất thường của thằng ranh này chọc điên. Côleech_txt_ngu trừng mắt, khí thế lấn át cả Hoàng đế cậu.
“Không phải con nói là muốn bàn bạcbot_an_cap với bà đây sao?”
“Đây là bạc hả? Bà đây nói gì con cũng phản bác lại?!”
Lục Tinh Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị hai chữ “bà đây” chặn , khuôn mặt tú lập đỏ gay. Cậu chỉ vào Hứa Chiêu , ngón run rẩyvi_pham_ban_quyen.
“Ngươi!”
“Ngươi đường đường là Từ Thánh Hoàng thái hậu, mở ra là xưng ‘bà đây’, còn có chút dáng vẻ nào của một Thái không!”
Hứa Chiêu Chiêu mày, vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng lý lẽ: “Bà đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netbot_an_cap mẹ con đấy, thì làm sao nào?”
Lục Tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm uất nghẹn, thở tắc nghẽn ở , lên không được mà xuống cũng chẳng xong. Hai người cứ thế mắt to trừng mắt nhỏbot_an_cap, không trong điện như đôngvi_pham_ban_quyen lại.
Cuối cùng, vẫn Lục Tinh Lâm chịu thua trước. đột ngột ngoảnh đi, cứng mở , như tự dỗi chính mình.
“Trẫm lười toán mấy chuyện này với ngươi!”
“Tóm lại, không thể phong Thân cho Lục Tinh Diệp !”
Đây coi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là giới hạn cuối của cậu.
Thấy cậu chịu nhượng bộ, sắc Chiêu Chiêu cũng dịu đi.
“Vậy thì Tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vương,” (Tước vương bậc hai) Cô ngẫm nghĩ lát, khóe môi cong lên một cười đầy ác ý, “Lấy một Ừm, gọi là Địch vương đi.”
Địch, Bắc Địch. (Chỉ bộ tộc ngoại lai)
Dùng chữ này làm hào, chính làleech_txt_ngu thờivi_pham_ban_quyen thời khắc khắc nhắc Lục Tinh và người mẹ của hắn rằng, dòng máu đang chảyleech_txt_ngu trong người bọn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thếbot_an_cap gian nàyvi_pham_ban_quyen dung thứ đến nhường .
“Xong rồi phân hắn mảnh đất cỗi nát nhất ở Nam .” Hứa Chiêu Chiêu bổ sung.
Sắc mặt Lục Tinh Lâm lúc mới khá lên chút. Cái phong hào này, cậu miễn cưỡng hài lòng.
Cậu mím môi, lại lạnh : “Vậy còn Tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược Nguyệt thì sao!”
Hứa Chiêu Chiêu mang vẻ “chuyện mà cũngvi_pham_ban_quyen phải ”: “Phong làm Thái Quý nhân đi, giữ lại trong cung.”
“Cái gì?!” Cơn giậnvi_pham_ban_quyen vừa dịu xuống Lục Tinh nháy mắt lại tận đỉnh đầu, cậu không nhịn nổi nữa!
“Cái loại đàn bà mà còn phong làm Thái Quý nhân?!”
Chiêu Chiêu nhìn cái điệu bộ sắp lông cậu, vội vàng vuốt lông: “Dù sao cũng là người của Tiên hoàng, lại còn sinh cho hoàng một đứa .”
“Đại Ung ta, trước nay chẳng phải luôn lấy hiếuleech_txt_ngu để sao?” Cô nhìn thẳng vào mắt Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tinh Lâm, gằn từng chữ đầy ẩn , “Làm vậy, không phải chính là để thể hiện sự hiếu thuận của với hoàng sao?”
Nhìn khuônvi_pham_ban_quyen mặt nhỏ nhắn méo mó vì giận của cậu, ý cười trong mắt Hứa Chiêu Chiêu càng sâu hơn.
nữa, Nhược Nguyệt lại trong cung, chẳng phải là một cách để kiềm chế Lục Tinh Diệp sao?”
“Chỉ cần thân yêu này của hắn còn nằm trong tay ta, con nghĩ Địch vương ở Nam xa xôi, có dám những tâm tư không nên không?”
Lục Tinh Lâm chấn động toàn thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đôi mắt đang bốc hỏa lập đông lại.
Hứa Chiêu Chiêu thấy điệu bộleech_txt_ngu uất ức như nuốtvi_pham_ban_quyen phải ruồi của cậu thì tâm trạng vô cùng tốt: “Được , cứ định thế đi.”
“Con về bảo thái giám thân cận soạn thánh chỉ, sángbot_an_cap mai thiết triều thì ban xuống.”
Mặt Lục Tinh Lâm lại đen sì. Cậu cứngleech_txt_ngu cổ, bầm phản bác, nhỏ như muỗi kêu.
“Không phải đã nói là đến bàn bạc với trẫm sao?”
“Trẫm đưa ra chút ý kiến, toàn bộ ngươi bỏ !”
“Thế này mà là bàn à?!”
Nghiệpvi_pham_ban_quyen trở lại, nhưng Hứa Chiêu thèm nhận.
hùng hồn trả: “Đó là vì ý kiến chẳngvi_pham_ban_quyen có tí tác dụngbot_an_cap nào cả!”
Lục Tinh Lâm cùng không thể nhẫn nhịn thêm, trợn ngược một cái siêu to khổng lồ. Cậu đứng phắt dậy thẳng. lại thêm giây nào nữa, cậuleech_txt_ngu sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình bị tức đến nhồi máu cơ tim mất.
Quay đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai bước, cậubot_an_cap lại dừng lại.
“Hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên triều, ngươi nói những lời đó, chắc chắn sẽ khiến cáo già kia .”
“Sau đó nhất định sẽ có người thăm ngươi, tự bản thân ngươi tốt nhất là nên có đối đi.”
Hứa Chiêu ngẩng đầu, nhìn bóng vẫn còn gầy gò thiếu niên Hoàng đế. chớp chớp mắt, khóe môi cong lên rạng rỡ: “ da, cảm ơn con trai tâm nhé.”
Tinh Lâmbot_an_cap cứng đờ. Cậu hệt như con mèo bị giẫm trúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đuôi, tức giận lườm lại một cái cháy máyvi_pham_ban_quyen. thèm tâm bà ta !
Cậu nhìn nhơn nhơn bất cần của Hứa Chiêu Chiêu, sự hoài lòng cuối không nén nổi nữa.
“Cái bộ dạng xuẩn trước đây của , là giả vờ sao?”
sao bây giờ lại không giả vờ nữa?!”
Câu hỏi này, sáng nay đã cứ lảng vảng trong đầuvi_pham_ban_quyen cậu mãi.
Hứa Chiêu nghe vậy, đặt đũa xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngước mắt lên, cậu.
“Bởi vì trước đây ta không muốn dính dáng vào mấy mớ bòng bongbot_an_cap rách việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong hậu cung của các , phiền lắm.”
Giọng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhạt nhẽo như đang kể chuyện của ai : “ nữa, trên đầu ta phải vẫnleech_txt_ngu còn Nhân Thánh Hoàng thái hậu ? Đâu đến lượt ta ra mặt?”
“Nhưng bây giờ khác rồi.”
Cô đổi giọng, ánh mắtbot_an_cap đột nhiên trở nên sắc bén, như một thanh tuốt khỏi vỏ.
“Nhân Thánh Hoàng thái hậu không còn, trí Thái hậu của ta cũngbot_an_cap có nguy cơbot_an_cap lung lay.”
Cô nhìn Lục Tinh Lâm với nụ cười như có như không: “Dù sao thì, ta là giả ngu, còn là ngu thật đấy.”
mà không đứng ra, mẹ con ta bị nắm nhau xuống suối vàng gặp Nhân Thánh Hoàng thái hậu, tiện đường bái kiến Tiên hoàng luôn là vừa.”
Đồng tử Lục Tinh Lâm kịch liệt co rút! Cậu trừng mắt nhìn cô trân trân, ngọn lửa giận trong mắtvi_pham_ban_quyen gần ngưng thành thực thể.
Cuối cùng, cậu không nói thêm một chữ nào, vung mạnh , mangleech_txt_ngu theo đầy bụng uấtleech_txt_ngu ứcvi_pham_ban_quyen và phẫn , quay sải bước rời đi.
Bóng lưng vừa nhếchbot_an_cap nhác cứngleech_txt_ngu cỏi của Lục Tinh Lâm khuất sau cánh cửa cung Thọbot_an_cap Ninh, trong rốt cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng phục lại sự lặng.
Hứa Chiêu bóp bóp miếng bánhbot_an_cap hoaleech_txt_ngu quế pha lê cắn dở trên tay, nụ trên mặt dần dần thu lại. Cô đặt miếng bánh vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đĩa, phiền não day day trán.
Đấu trí với một thằng nhóc bạo đang ở tuổi “trẻ trâu” phản nghịch, còn mệt hơn cả họp hành đám cáo già trong hội đồng quản trị kiếp trước.
bệnh.
Nhưng những tháng ngày nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh, thực ra mới chỉ vừa bắt đầu.
như lời cảnh báoleech_txt_ngu của Lục Tinh khi đi, kể từ lúc cô thể hiện chỉ IQ và thủ đanh thép trên điện Đại Khánhbot_an_cap, cái ngưỡng cửa cung Thọ nàyvi_pham_ban_quyen suýt nữa đã bị người ta nát.
Từng Thái phi, Thái tần, Thái quý nhân lũ lượtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến hệt như đi trẩy hội. Ai nấyleech_txt_ngu đều điểm lộng lẫy như hoa, trên mặtbot_an_cap đắpbot_an_cap sẵn những cười tạo, miệng tuôn ra lời xu nịnh, nhưng trong mắt thì đầy toan tính và dònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xét.
“Ây da, Thái hậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương , quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là giấubot_an_cap tài sâu quá!”
“Đúng vậy đúng vậy, đây thần cứ tưởng người”
Nói đến một nửa, bọn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều biết điều mà miệngbot_an_cap lại.
Tưởng cô là một con ngu chứ gì.
đầu Hứa Chiêu Chiêu còn cố kiên nhẫn, bày ra dáng vẻ của Tháileech_txt_ngu hậu mà xã giả lả bọn họ vài câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng đàn bàvi_pham_ban_quyen này, quá phiền phức. Hệt như một bầy ruồi, cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vo ve bên tai không mệt.
Đến ngày thứ , sự nhẫn nại Hứa Chiêubot_an_cap Chiêu triệt để bốc hơivi_pham_ban_quyen. Cô tiếp ném Lục Nha ra canh cửa cung.
“Tháileech_txt_ngu hậu phượng thể ôm dạng, bế môn khách.”
Thế giớileech_txt_ngu cuối cùng cũng được .
Đêm hôm đó, vật tĩnh mịch. Hứa Chiêu Chiêuleech_txt_ngu đạp tung chăn, nằm dang tay dang chânleech_txt_ngu hình chữ Đại trên chiếc giường Phụng Trình Tường, ngủ vô cùng say . Thậm chí cô chép miệng, mơ thấy mình đang ngồi gặm tôm hùm đất xào cay.
Đột .
Một tiếng động cực kỳ nhỏ, hoàn toàn không thuộc về tẩm điện , truyềnleech_txt_ngu vào . Giống như tiếng vải vóc ma sát nhau.
Trong giấc , lông mày Hứa Chiêu Chiêu nhíu lại cái. Ngay sau đó, mùi tuyết lànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh phảng phất chui cô.
đúng!
Mùi này không đúng!
Trong tẩm điện của cô trước giờ toàn xông hương hợp để an thần ngủ mà!
Hứa Chiêu Chiêu mở bừng mắt!
Trong điện chỉ chừavi_pham_ban_quyen lại một ngọn đèn tườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net leo lét, ánhbot_an_cap lờ mờ. Nhưng vậy, cô là nhìn thấy ngay.
Cách giường của cô không xa, bên cạnh chiếc tròn gỗ sưa, có một bóng đen cao lớn đang ngồi ngay ngắn. Người đó cứ lẳngbot_an_cap lặng ngồi yên ở đó. Cảm giác như đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cũng như mộtleech_txt_ngu bức tượng điêu khắc được sinh ra từbot_an_cap trong bóng tối.
Sởn ốc, tóc gáy Hứa Chiêu Chiêu nháy mắt dựng !
Trái tim giống một bàn tay hình bóp nghẹt, đầu đập nhịp điên cuồng! gần bản năng ngồivi_pham_ban_quyen dậy, hánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng định hét lên.
“Lục Nha!”
“Người đâu! Có thích”
“Đừng nữa.”
giọng nam trầm thanh lãnh, chậmbot_an_cap vang , cắt ngang lời cô một cách cực kỳ chuẩn xác.
“Bọn họ không nghe thấy đâu.”
Giọng của Hứa Chiêu Chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột im bặt. chằm chằm cái bóng đen đó, não bộ hoạt động hết công .
Tênvi_pham_ban_quyen này vào đây từ lúc nàoleech_txt_ngu? vệ bên đâu? Bọn Lụcvi_pham_ban_quyen đâu rồi?!
Một ý nghĩ nhất qua não cô như tia chớp. tử Chiêu Chiêu kịch co rút, giọng nói mangleech_txt_ngu theo sự run rẩy khó nén.
“Ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi giết hết bọn rồi ?”
Bóngleech_txt_ngu đen kia dườngvi_pham_ban_quyen như khựng lại nhịp. sau đó, khẽ bật cười tiếng. Trong tiếng mang theo một chế giễu khó tả thànhvi_pham_ban_quyen lời.
đến mức mất trí như vậy.”
Nghe thấy câu này, trái suýt vọt ra khỏi họng của Hứa Chiêu Chiêu cuối cũng từ từ rơi về chỗ .
Chưa chết là tốt, chưa chết là tốt rồi. Chỉ cần người sống, thì chưa phải là tình huống tệ nhất.
Cô hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại. Đã không phải người, vậy hắn muốn gì?
Ánh mắt Chiêu Chiêu không khống chế được mà một vòng quanh vóc dáng cao lớn đĩnh đạc của kẻ . trăng hắt khung cửa sổ, vừa vặn rọi hắn, phác ra vòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net eo thon , bờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rộng lớn, và cả mặt nạbot_an_cap bạc lóebot_an_cap sáng lạnh lẽo trên khuôn mặt.
Trong đầu cô nháy mắt hiện ra vô số tình tiểu thuyết chó. là, cô ôm chặt chăn rụt lùi phía sau, dùng một ánhbot_an_cap mắt vôbot_an_cap cùng tạp nhìn đối phương, thăm dò lên tiếng:
“Cướp sắc à?”

Bầu nháy mắt chìm vào sự tĩnh mịch chết chóc. Người đàn ông mặt nạ , tràng lạnh lẽo bức tỏa ra trên người dường cũng bị đóng băng trong tích tắc.
Hắn hình như bị nghẹn họng rồi.
Một lúc lâu sau, tìm lại được giọng nói mình, giọng mang theo sự bất ngôn từ.
“Cô, quên ta ?”
Hứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chiêu nghe vậy, chớp mắt. Cô cẩn thận đánh giá hắn lại mộtvi_pham_ban_quyen lần . Cái vóc dáng này, cái chất giọng này, và mặt nạ ra nàyvi_pham_ban_quyen
Một khung lập tức ùa về từ trong ký ức cô. Hai mắt Hứa Chiêu bừng sáng.
“À! Đâu cóvi_pham_ban_quyen!” bừng tỉnh ngộ, “Ngươi phải là cái tên bịt nhìn mạ ở Ngự Trang đó sao!”
Lục :
Hắnbot_an_cap hítleech_txt_ngu sâu một hơi, như đang cố gắng bình ổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại tâm tư của mình.
“Nếu đã nhớ , vậyvi_pham_ban_quyen cô còn nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng tabot_an_cap sẽ giết hết cung nhân của cô sao?”
Chiêu Chiêu lập tức hùng bác lại .
thì đã nào?” ômleech_txt_ngu chặt gấmleech_txt_ngu, đờ, mặt đầy tính tố cáo, “Hôm trơ mắt đứng nhìn ta bị đỉaleech_txt_ngu cắn hút máubot_an_cap, ta đã biết tỏng ngươi chắc chắn phải tốt lành gì !”
Thực ra lòng cô lúc này đã toàn nới lỏng cảnh . Từ lúc nhìn thấy chiếc mặt nạ , cô đã nhậnleech_txt_ngu ra hắn. là, trời tên cuộc hay bạn?
Nửa đêm nửa hôm, quỷ không biết thần hay xuấtvi_pham_ban_quyen hiện trong tẩm điện một Thái hậu. Cái hành này, nhìn ngang nhìn kiểuleech_txt_ngu gì cũng giống việc mà một người quang minh chính đại sẽ làm.
Sự giác của cô một giây cũng không dám lơi lỏng.
Lục Thời :
Hắn dườngbot_an_cap như bị cái mạch não thần kỳ làm cho chấn không nhẹbot_an_cap. Đôi mắt sâu thẳm nhìn qua khe hở của chiếc mặt , cứ thế nhìn cô chằm chằm.
Còn Hứa Chiêu Chiêu lúc này thì điênleech_txt_ngu cuồng trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
‘Hệ thống! Hệ thống còn không? Nếu hắn mà muốn giết tao, có bảo kê tao sống khôngvi_pham_ban_quyen ? Mày taoleech_txt_ngu tới đây làm công khôngleech_txt_ngu lương, nóileech_txt_ngu để sống đến năm ba mươi sáu tuổi, đâu có nói giữa sẽ không ngỏm củ tỏi! chết rồi, mày có tìm đứa khác tới dọn cái đống rác này không?’
Hệ hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có phản , như thể sậpleech_txt_ngu nguồn. Hứa Chiêu Chiêu lạnh toát một nửa tráibot_an_cap tim. Dựa vào núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì núi lở, dựa vào người thì người chạy. Tới thời mấu vẫn là phải tự vậnbot_an_cap động.
bóng đen tĩnh tựa như ngọn núi phía đối diện, tâm trí cô chuyển tốc.
không giết cung nhân, chứng tỏ không muốn xé chuyện. Hắn không trực ra tay, chứng tỏ không phải là một vụ ámbot_an_cap sát thuần.
Vậy thì, mục đích hắn đây, phần lớn là để dò.
Nghĩ thông suốt điểm nàyvi_pham_ban_quyen, sống lưng đang căng cứng của Hứa Chiêu Chiêu thoáng giãn ra một chút. Cô hắng , quyết định chủ độngleech_txt_ngu kích.
“Ngươi,” Cô hất cằmleech_txt_ngu, cố làm cho giọng mình nghe bình tĩnh hơn một chút, “Nửa đêm nửa chạy tới cung Thọ Ninh của ta, sẽ phải chỉ là vì chuyệnleech_txt_ngu connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục ?”
Đôi mắt lớp mặt nạ tựa hơi .
một chút liên quan,” Giọng hắn vẫn thanh lãnh, nghe hỉ , “, nhiều.”
Hứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chiêu giật thót lòng. Không phải vì chuyện ? Vậy thì còn có thể vì chuyện gì?
Chỉ nghe người không mặn không nhạt tiếp tục lên : “Bên ngoài đồn đại, Từ Hoàng hậu tham lambot_an_cap ngu xuẩn, gan chuột.”
Ánh mắt hắn như mộtbot_an_cap con daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phẫu thuật sắc , tấc từng tấc mổ xẻ phân tích cô.
“Thế nhưng người mà bổn tọa nhìn thấy ở Ngự Trang, lại là một nông phụ cấy mạ kỹ thuật thuần , to gan lớn mật lại cẩn trọng tỉ mỉ.”
mắt Hứa Chiêu giật.
ngày hôm nay trên điện Đại Khánh, đứng trước văn võ, lại một vị người quyền toán mưuvi_pham_ban_quyen sâu xa, sát phạt quyết .”
Giọng người đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, âm cuối mang theo một tia hứng thú thămvi_pham_ban_quyen dò.
“Ba hoàn toàn khác này, khiến bổn không thể tưởng tượng , lại là cùng một người.”
ra là vì .
Tảng đá đè nặng trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng Hứa Chiêu Chiêu cuối cùng cũng triệt để hạ xuống. Cô còn tưởng là chuyện động trời gì cơ . Hóa ra nãy chỉ là tò mò sao cô lại “thoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vai” thiết lập nhân vật.
Cô lập tức thư , thậm chí còn nhún vai, phô ra vẻ mặt “chuyệnleech_txt_ngu đương nhiên thôi mà”.
“Con người ấy mà, vốn dĩ luôn có nhiều khác nhau.”
Cô ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăn, đổi sang một tư thế thoải hơn, lười dựa lưng vào đầu giường.
“Ta đây ngu, đóleech_txt_ngu là bởi vì cóbot_an_cap Nhân Thánh thái hậu chở cho rồi!”
Giọng điệu của nhẹ , giống như đang nói về một chuyện bình thường.
“Trời có sập thì đã người caovi_pham_ban_quyen lớn chống , ta cần gì phải động não? Cứ an tâm tâm con mọt gạo, ăn nhậu chơi bời tận hưởng sống, thế không sướng hơn ?”
Lục Thời Chu không nói gì, chỉ lặng nghe. Không khí trong điện dường như cũng vì “thuyết mọt gạo” kinh thế của mà trở nên trệ.
Hứa Chiêu Chiêu liếcleech_txt_ngu hắn một cái, tiếpvi_pham_ban_quyen nóileech_txt_ngu.
“Nhưng giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác rồi.”
cô đột nhiên lạnh xuống, mang mộtbot_an_cap tia giễu khó nhận ra.
“Nhân Hoàng không còn nữa.”
“Nếu ta mà tự thân vận động đứng ra, chịu khó dùng cái não vốn chẳng được linh quang này của ta một chút” Cô chỉ vào thái dương của mình. “Ngươi có tin , bao lâu nữa đâu, ta và con trai , sẽ phải tay trong tay, cùng âm bầu bạn vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhân Thánh hậu, tiện đường bái kiếnvi_pham_ban_quyen Tiên hoàng đó.”
Lời , tẩm điện chìm vào tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mịch kéo dài.
Ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trăng từ ngoài cửa tràn vào, phủ lên bóng lưng cao ngất ngưởng đang đeo mặtvi_pham_ban_quyen nạ kia một viền bạc lạnh .
Trong lòng Lục Thời Chu, đầu tiênvi_pham_ban_quyen dấy lên sóng gió. Hắn đã từng mường tượng ra vô số khả năng. Thậm hắn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng nghi ngờ cái chết Thánh Hoàng thái , chính là do phụ nữ trước mắt này một tay đặt, mục đích đoạt quyền.
Thế nhưng nhất không ngờ tới, nàng ta lại ra một lý do đơn giản đến mức thô thiển như vậy.
Chỉ vì sót.
Lẽ nào Cái chết của Nhân Thánh Hoàng thái hậu, thực sự không liên quan ta?
nhìn nữ đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôm trước mắt, trên mặt viết rành mấy chữ “ không dễ đụng vào đâu nên ngươi đừng có chọc ta”, lần hắn cảm thấy, có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay từ đầu mình đã nhìn lầm nàng .
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự tĩnh lặng, Chiêu Chiêu lại là người hếtvi_pham_ban_quyen kiên nhẫn . Cô nghiêng đầu, phá vỡvi_pham_ban_quyen bầu ngột ngạt này.
“Cho nên, sát thủ tiên , bây giờvi_pham_ban_quyen ngươi không định giết ta nữa, đúng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Ánh mắt Lục Thời Chu khẽ , nhưng không lờivi_pham_ban_quyen cái câu hỏi mà trong hắn là quá sức ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngốc này.
Hứa Chiêu Chiêu bĩu môi, lá gan to thêm một vòng. Cô nhìn hắn chòng chọc, ánh mắt rực sáng hệt như đang định giá một món .
“Ngươi thần biết quỷ không hay lẻn vào cung Thọ Ninh của ta, đám cung nữ thái giám bên ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chắc hẳn đều đã bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi cho đánh mê nằm la liệt rồi.”
“Và cả cái hoàng cung này, đến bây giờ vẫn yên ả sóng lặng, ngay cảleech_txt_ngu chuông cảnh báo nhỏ nhất cũng không có.”
Cô vươn một ngón tay, chỉ thẳng về phía hắn.
“Có đượcvi_pham_ban_quyen cái bản lĩnh thông thiên thế này, ngươi đối không phải kẻ vô danh tốt.”
“Nói đi, cuộc ngươi là ai?”
Lần này, đến lượt Lục Thời Chu trầm mặc. dường như đang cân nhắc lợi hại của cho nàng biết thân phận.
Chiêu cũng thúc, cứ nhìn hắn, phảng như đã nắm chắc mười mươi rằngvi_pham_ban_quyen sẽ không làm đến tính mạng của .
Một lúc lâu sau, chất giọng thanh lãnh như ngọc va vào đá của hắn mới lần vang lên.
“Lâu Yến Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Hắn ngừng một , bổ sungleech_txt_ngu thêm một câu, “Phi Yến Lâu, Lâu chủ.”
Biểu cảm trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt Chiêu Chiêu đơ cứng ngay lập tức.
Yến Lâu???
Cáibot_an_cap khỉ mốc thế?
Cô lục tung trí nhớ của nguyên chủ và cốt truyện tiểu thuyết chạy xẹt qua trong não một lượt.
Không có!
không có cái tổ chức này!
do hiệu cánh bướm sau khi cô xuyên không , hay vốn là một thiết lập ẩnbot_an_cap chưa từng được đến trong nguyên tác?
Thời Chu thu hết vẻ mang, bối rối không chút che trên mặt vào trong đáy mắt. Phản ứng này kể ra cũng thú . Khóe môi hắn khẽ cử động, chủ động lên tiếng giải thích.
“Một tổ tình báo chuyên buônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bán tin tứcleech_txt_ngu.”
Tổ chức tình báo?!
Chuông báo động trong lòng Hứa Chiêu Chiêu réo vang ầm ĩ. Cơ thể vừabot_an_cap thả lỏng, nháy mắt lại căng chặt như cây cungvi_pham_ban_quyen đã dây. Bàn chăn của cô lại siết chặt thêm vài phần.
“Vậy ngươi đêm nửa hôm chạy đến chỗ , là vì cái gì?”
“Định tình báo của ta ?”
Nhìn dáng như đangleech_txt_ngu đại địch của cô, làm như giây tiếp sẽ bổ nhào liều với mình, đáy mắt Lục Thời Chu lại xẹt qua mộtbot_an_cap tia ý cười .
“Thái lo xa rồileech_txt_ngu.”
“Bổn tọa đã nóibot_an_cap, chỉ đơn là tò mò về con người thôi.”
Chiêu Chiêu nửa chữ cũng không tin.
Tò mò? Tòbot_an_cap mò mà có khiến ngươi hiểm nguy cơ tóm chém đầu mộtleech_txt_ngu tên thích khách, để dạ hành xông vào tẩm cung Thái hậu ?
Gạt quỷ !
Cô vặn vẹo gặng hỏi: “Làm tình báo, cũng phải có mục đích chứ? Phi Yến Lâu các ngươi, rốt cuộc là muốn làm gì? đồ soán vị?”
Lục Thời Chu:
Hắn dường như bị cái sức tưởng tượng phóng túngleech_txt_ngu quá đà của côbot_an_cap nghẹn họng.
“Thái cứ coi như kiếm tiềnbot_an_cap đi.”
ném ra một câu trả lời bôi vạn .
Thấy Hứa Chiêu vẫn trưng ra vẻ mặt không tin, hắn hoi cố kiên nhẫn giải thích thêm :
Tiên hoàng còn tại vị, Yến Lâu và hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia cũng đã hợp tác không ít lần.”
“Cho nên, cô hoàn toàn có thểvi_pham_ban_quyen tâm, bổn tọa không ác ý với cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và bệ hạ.”
Hứa Chiêu Chiêu chớp chớp mắt, não bộ nhảy số điên cuồng.
Từng hợp tác với Tiên hoàng?
Vì đểbot_an_cap kiếm ?
Nghe vẻ, đây là một tổ chức thương mại mang tính trung lập?
Bộ não “say sự nghiệp” của cô lập được kích hoạt. Nếu những gì hắn nói là thật, vậy Phi Yến Lâu này, chẳng phải một nguồn trợ lực sao!
đảo một , thăm dò tiếngleech_txt_ngu: “Vậy”
“Ta có thể một tin tức từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ ngươi không?”
Khuôn mặt đeovi_pham_ban_quyen nạ của Lục Thời như nghiêng sang một bên, giống như không ngờ nàng lại đưa ra yêu cầu như vậy. Trong đôi mắtvi_pham_ban_quyen thúy kia, sự hứng thú càng nồng đậm hơn.
“Có thể.”
Nghe thấy vậy, hai mắt Hứa Chiêu Chiêu lập tức sáng rực. Cô đưa tay lênvi_pham_ban_quyen, chỉ thẳng vào một món đồ trang trí dát vàng chói lọi trên chiếc kệleech_txt_ngu đa năng cách không xa. Đó là một bức Cửu Vĩ Phượng Hoàng (phượng hoàng chín đuôi) đúc bằng vàng , toàn thânvi_pham_ban_quyen nạm đầybot_an_cap hồng ngọc ngọc bích.
“Cái đó, lấy đi.”
Giọng điệu cô nhẹ thoải mái, cứ đang ban phát bố thí cho tên ăn mày phố.
“Coi như cọc, đủ không?”
Tầm mắt Lụcvi_pham_ban_quyen Thời Chu nương theo ngón tay cô, nấn ná trên bứcleech_txt_ngu tượng Vĩ Phượng Hoàng giá trị liên thành kia một giây, rồi từ từ chuyển về lại khuôn mặt cô.
“Nói .”
muốn chuyện gì?”
Sự uể oải, tiện trên mặt Chiêu Chiêuvi_pham_ban_quyen nháy mắt bay sạch sành sanh. cô trở nên vô cùng nghiêm túc, gằn từng chữ, rành rọt thốt .
“Ta muốn .”
đãleech_txt_ngu hại chết Nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoàng tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , rốt cuộc ai.”
Giây phút câu nói cất lên, khí trong tẩm điện phảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phất nhưleech_txt_ngu lạnh đi vài độ.
Tất nhiên, Hứa Chiêu Chiêu không phải muốn thù Nhân Thánhbot_an_cap Hoàng thái tồnleech_txt_ngu trong ức kia. Cô với bà ta không thân khôngbot_an_cap thích, đến cả cái tình chị em không tính là .
chỉ là biết xót cái mạng mình.
Hung thủ , nếu đã có thể thần không quỷ không hay ra tay với Nhân Thánh Hoàng thái , vậy thì, liệu có quay sang ra với cô không?
Hứa Chiêu Chiêu của trước kia, là một con phế vật tham lam ngu xuẩn, chẳng có gì đáng ngại. Có lẽ hung thủ vốn chẳng thèm để vào mắt. Nhưng bây giờ thì khác . nay ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điện Khánh, cô đã chìa vuốt của mình. Nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màn thăm dò liên tiếp của đámleech_txt_ngu nữ nhân trong hậu cung chính minh chứng rõ nhấtvi_pham_ban_quyen.
Cô đã bị đưa vào ngắmleech_txt_ngu.
Thay vì ngồi im chờ , chờ đợi kẻ địch đang giấu tung chiêu, chi bằng chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động xuất kích. Mà biết mình , trăm trận trăm thắngbot_an_cap. Cô bắt buộc phải , kẻ thù đang ẩn trong bóng tối , rốt cuộc là !
Bầu không khí điện chợt ngưng trệ bởi câuleech_txt_ngu nói của cô.
Đôi mắt sâu thẳm ẩn sau lớp mặt nạ dừng lại vài giây trên khuôn đang viết rànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rành mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữ “Ta muốn làm chuyện lớn” củabot_an_capleech_txt_ngu. lại đưa mắt liếc nhìn bức tượng Cửu Vĩ Phượng Hoàng mạ vàng chói lóa, sến súa đến chướng cả cách không xa.
Một , Lục Thời Chu khẽ gật đầu một cái gần như không thể nhận ra.
“Có .”
thì nguyên nhân cái chết của Nhânbot_an_cap Thánh Hoàng thái hậu, hắn cũng đang định điều tra. Điều tra giúp nàng ta, hay tự mình tra, chung quy cũng chẳng khác gì nhau.
Trái đangbot_an_cap treo lơ lửng của Hứa Chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chiêu xuống một nửa, ngay lập , bộ não ham sự lại tiếp tục vận tốc độ cao.
ta liên lạc ngươi bằng cách nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Có manh mối, bổn tự khắc đến tìm cô.”
nói này của hắn mang hiển nhiên vô cùng, đúng chuẩn cái tư thế bá đạo “Ta tìm được cô, côleech_txt_ngu đừng hòng tìm ta”.
Hứa Chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chiêu không lòng. Cô ôm chặt , nhích dựa vào giường, cố gắng cho một dáng vẻ uy thế hơn một chút.
“Như thế không công bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
như ngươi cầm tiền cọc của ta, ôm đồ bỏ trốn ?”
Lục Thời Chu:
Đường đường là chính vương Đại Ung, Lâu chủ Phi Yến Lâu như hắn, lại đi thamleech_txt_ngu ô cái con chim phượng hoàng rách của nàng ta sao?
“Thái hậu lo xa rồi.”
“Nếu bổn tọa lộ phương thức liênbot_an_cap lạc cho Thái hậu, Thái quay lưng bủa thiên la địa võng, há miệng chờ tọa tự vào rọ, sao đây?”
Hứa Chiêu Chiêu bị nói của hắn chặn họng, sau trợnvi_pham_ban_quyen tròn mắtvi_pham_ban_quyen.
“Ngươi nhìn ta này, giống người có khả năngbot_an_cap bủa thiên địa lắm à?”
Cô tự chỉ vào : “ gà không chặt, yếu đuối, đáng thương, lại còn bất lực.”
Lục nhìn dáng vẻ “Ta rất ngây thơ, ngươileech_txt_ngu tin đi” của , hứng trong mắt càng thêm nồng đậm. Tin cô thì có mà quỷ.
Ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi Lục Thời Chu tưởng rằng vụ giao dịch này đã đàm xuôileech_txt_ngu, Hứa Chiêu Chiêu bỗng nhiên lên tiếng. Cô ngẫm nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một , ngón tay thon dài xinh lại chỉ vào một món đồ trang trí khác trên kệ đa năng. Đó là một chiếc như ý bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọc phỉ thúy nguyên khối trong , xanh mướt nhưbot_an_cap sắp ra nước.
“Ngươi giúp ta điều tra thêm một chuyện .”
“Cái này, cho ngươi.”
Lục Thời Chu men ngón tay cô nhìn qua. Món này kể ravi_pham_ban_quyen nhìn cũngvi_pham_ban_quyen thuận mắt hơn cái con phượng hoàng vàng chóe kia nhiều.
“Nói.”
Hứa Chiêuleech_txt_ngu ngồi thẳng lưng, biểu cảm còn nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn cả ban nãy.
ta điều tra, chính vương đương triều, .”
Cô ngắt nhịp, gằn mạnh từng chữ: “Hắnvi_pham_ban_quyen ta có nhược điểm gì, hay có nhược nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nắm thóp được không.”
Khuôn Lục Chu sau chiếc mặtbot_an_cap không lộ ra biểu cảm . trong lòng hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đãbot_an_cap hoàn toàn á rồi.
Bảo ta đi điều chínhvi_pham_ban_quyen ?
Hắn bất động thanh , giọng lạnh lùng: “Tại lại muốn điều tra hắn?”
Câu trả lời Hứa Chiêu Chiêu vang dõng dạcleech_txt_ngu, lẽ khí hùng, hồ như nói một chuyện hết sức nhiên.
“Cái nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà còn phải hỏi sao?”
“Người uy lớn đối với ta con trai ta lúc này, chính hắn ta, Lục Chu!”
“Hắn là Nhiếp chính vương đó! Dưới một người, trên người! Tay trọng quyền, triều thần ai cũng phải nghe lời !”
“Lỡ một ngày đẹp trờivi_pham_ban_quyen nào đó hắn hứng lên muốn tự mình lên làm đế, đám góa phụ mồ côi chúng ta chẳng phải sẽ hóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành cá trên thớt, mặcbot_an_cap hắn chém giết hay ?”
“Đến lúc đó nhổ cỏ , hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ ta sẽ là người chết đầu tiên!”
Lục Thời Chu:
Cảmleech_txt_ngu ơn nhé, vương muốn Hoàng đế.
Hắn nhìn người phụ nữvi_pham_ban_quyen đang sục sôi căm phẫn, thậm chí đã tự “tẩy não” bằng cái viễn cảnh “bị nhổ cỏ tận gốc” trước mặt, bỗng nhiên cảm thấy có cười.
Nhưng đồng , sâu trong đáy lòng, lại có một cảm xúc kỳ lạ nào đó qua. Vị Thái hậu bù nhìnleech_txt_ngu bị cả hậu cung chê cườibot_an_cap , lại có thể vì con trai mình mà tính sâu xa đến thế ?
Hắn nén những suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miên , nhàn nhạt ừ một tiếng.
“Có thể.”
Vừabot_an_cap , để sau bề ra một cái “điểm ” vô thưởng vô phạt đó, mang lừa gạt nàng ta một phenleech_txt_ngu.
chuyện đều đàm phán xong. Giao dịch coi như hoàn tất.
Thế là, hai người cứbot_an_cap thế mắt to mắt nhỏ, trong điện một lần chìm sự im quỷ dị.
Lục Chu: ???
Hứa Chiêu Chiêu: ???
Cuối cùngleech_txt_ngu, Hứa Chiêu Chiêu hết nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi trước. Cô mày, mang mặt khó hiểu nhìn hắn.
ngươi còn chưa đi?”
Hàm ý xa chính là, làm ăn đàm phán xong rồi, cũng trả, ngươi còn ăn vạ ở chỗ làm cái ?
Thời Chuleech_txt_ngu phen sự bị chọc cho tức cười. Hắn sống trên hai mươi lăm năm, chưa từng bị bỏ đuổi thẳng cổ như vậy.
thong dong ngồi xuống chiếc ghế gấm giường, hai khoanh trước ngực, bày ra cáileech_txt_ngu quyết bám rễ không chịu đi.
“Cô đuổi tọa đi sao?”
bổn tọa, không muốn đi.”
Hai mắt Chiêu Chiêu tức thì trừng lớn như chuông đồng.
“Ngươi không đi, làm sao ta ngủ?”
Nghe , khóe mỏng Lục Thời Chu giấu sau mặt nạ nhếch lên một nụleech_txt_ngu cười đầy trêu tức. đảo mắt đánh giá cô từ trên xuống , thong thả cất giọng.
như bổn tọa biết, ngày Thái , nếu không phải ăn rồi ngủ, thì ngủ rồivi_pham_ban_quyen .”
“Giờ này không ngủ, ban ngày, cô có thừa thời gian để ngủ cơ mà.”
Hứa Chiêu sững mất một giây. Ngay đó, đôi mắt hạnh xinh đẹp cô trừng lớn tột độ, trong nháyleech_txt_ngu mắt bùng lên hai ngọn hựcvi_pham_ban_quyen.
“Ngươi nhìn ta?!”
Thật là vô lý hết ! Cô tức giận đến mức lật chiếc gấm, nhảy phắt xuống giường. Hai bàn chân trần như ngọc giẫm thẳng lên nền gạch vàng lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngắt mà côbot_an_cap cũng chẳng hề thấy rét buốt. Lúc này chỉ thấy một ngọn lửa giận bùng từ lòng bàn chânleech_txt_ngu xông thẳng lên đỉnh !
Hứa Chiêu hai tay chống , hệt nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một con bị chọc xù lông, trợn mắt lườm người đàn ông đangvi_pham_ban_quyen ngồi ung dung nhànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhã kia.
“Ngươi không chỉ nghe lén, mà còn lén?”
“Thế lúc ta đi vệ sinh, có phải ngươi cũng núp ở xó xỉnh đó nhìn trộm hả?!”
Lục Thời Chu:
Khuôn mặt giấu sau lớp mặt nạ củabot_an_cap hắn mắt sầm xì đen kịt. người phụ này, trong não chứa toànbot_an_cap cái mớ hỗn độn gì vậy?
“Bổn đến mức vô sỉ như vậy!” Giọngleech_txt_ngu nói của hắn đã nhuốm nghiến răng nghiến lợi.
cảm thấy nếu còn lại thêm nữa, không chừng người phụ nữ lại phun kinhbot_an_cap thiên địa gì theo. Đàm phán làm ăn với nàng ta, quả thực là bài kiểm tra cực đại đối giới hạn nhẫn nại của hắn.
Thời đứng vụt dậy, suất tỏa ra xung quanh cũng tụt xuống vài độ, quyết định không thèm so đovi_pham_ban_quyen với nàng ta nữa.
“Này! Khoan đã!”
Hứa Chiêu thấy định bỏ đi, vội vàng tiếng gọivi_pham_ban_quyen giật lại. Cô chỉ tay vào hai món bảo đang sáng lấp lánh ánh nến trên kệ đa năngleech_txt_ngu.
“Tiền của ngươi, không lấy à?”
chân Thời Chu khựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, chỉbot_an_cap lại cho một bóng lưng lạnh lùng.
“Đợi khi nào có tin tức, bổn tọa tự khắc tới lấy.”
Hàm ý chính là, cứ để chỗ cô, chẳng đi đâu được.
“Ồ.” Hứa Chiêu Chiêuleech_txt_ngu gật gật đầu, nhưng đôi mắtbot_an_cap lại đảo một .
còn một yêu cầu cuối cùng.”
Lục Thời Chu chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn quay đầu lại. Ánh mắt nấp sau lớp mặt nạ xuyên qua ánh nếnvi_pham_ban_quyen mờ rơi xuống người cô, mang theo vài phần thăm dò.
Ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt Chiêu Chiêu rực sáng, theo sự tò mòleech_txt_ngu không hề che giấu. Côvi_pham_ban_quyen tùy chỉ tay vềleech_txt_ngu chiếc gỗ đàn hơn ở bên cạnh.
“Ngươi chọn thêm một món nữa đi.”
Giọng của mang theo sự khao khát cái đẹp mà chỉ bản thân cô mới hiểu.
“Ta nhìn ngươi.”
Tên từ dáng, phong thái, đến giọngbot_an_cap , không có điểm nào không là cực phẩm, hoàn toàn trúng phóc gu mỹ của cô. Lỡ như đằng sau mặt nạ đó là một mặt vileech_txt_ngu thiên nhân sao? Không được nhìn một , đêm e là mất ngủ!
Lục Thời Chu nghe vậy, lại im hồi lâu.
Ngay , một tiếng cười cực kỳ khẽ vang lên từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau chiếc mặt nạ, theo sự chế nhạo trắngbot_an_cap trợn.
“Đám tục vật đầy ắp tẩm điện này Thái hậu,” Hắn từ tốn giọng, chữ từng chữ như chậm rãi giẫm đạp lên trái của Hứa Chiêu Chiêu, “E rằng vẫn chưa mua nổi khuôn mặt của đâu.”
Lờivi_pham_ban_quyen vừa dứtleech_txt_ngu, thân hình hắn chợt lóe , tựa như bóng ma hòa lẫn vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng đêm ngoài cửa sổ, hoàn toàn bặtvi_pham_ban_quyen tín.
Bỏ lại Hứa Chiêu Chiêu đang tức đến phồng mang trợn má vì câu nói rồi của hắn.
Tục vật?! Đống bối chất đầy phòng của cô, có món nào không đáng giá liên thành?!
Hứa Chiêu Chiêu quay phía cái hướng mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn biến mất, mặt sì, không chút khách khí “Phi” một tiếng.
“Xì, ra vẻ .”
Lục thânleech_txt_ngu lên nóc điệnleech_txt_ngu, chưa đi được bao xa, bước chân lảo đảo một cái suýt nữa lăn thẳng trênbot_an_cap mái lưu ly xuống.
Trong tẩm điện, Hứa Chiêu Chiêu nằm vật lại xuống chiếc giường lớn xa hoa, nhưng chẳng còn chút buồn ngủleech_txt_ngu nào, não lạileech_txt_ngu bắt đầu hoạt độngleech_txt_ngu hết công .
Phi Yến khẳng định, trong nguyên tác, căn không có cái tổ chức này.
Lâu Yến Thanh nói đã từngvi_pham_ban_quyen hợp với Tiên , nhưng những tình tiết miêu tả về Tiên trongvi_pham_ban_quyen tiểu thuyết ít ỏi đến đáng thương, phần lớn cũng chỉ được qua qua lời kể hồi tưởng của người . Cho nên, cái Phi Yến Lâu và Lâu Thanh này, hoàn toàn ngoài vùng phủ sóng của cô.
Đôileech_txt_ngu lông mày Hứa Chiêu nhíu chặtleech_txt_ngu lại. Cô đối với cáileech_txt_ngu tên Yến Thanh nàybot_an_cap, vẫnvi_pham_ban_quyen giữ trăm phần bất .
Gã này Hắn cóleech_txt_ngu thể thần không biết không hay xuất hiện ở Ngự Trang được canh gác ngặt, bây giờ lại có thể xem tẩm cung Từ Thánh của cô như không người mà vào tùy ý Thân thủ này, năng lực này, tuyệtbot_an_cap đối không phải bình .
suy nghĩ không chút trước bỗng bật ra trong đầu Hứa Chiêu, khiếnleech_txt_ngu cô giật nảy mình, ngồi thẳng người dậy.
Mẹ kiếp, cái tên này không chừng là của gia?!
Suy nghĩ hệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như một tiếng sấm nổ rền, đánh ầm một giữa đỉnh đầu .
Hứa Chiêu Chiêu lập tức tỉnh ngủ. Cô bật dậy giường, đôibot_an_cap mắt hạnh dưới ánh nến sáng rực một cách đáng sợ.
của hoàng gia?
Suy này khiến một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô, nhưng ngẫm lại thì lại thấy vô cùngbot_an_cap hợp lý. Ngoài người củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia ra, còn và gannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạ đến mức ra hoàng cungvi_pham_ban_quyen chốn không người, coi cung quy cấm lệnh như giấy lộn?
Não củaleech_txt_ngu cô bắt đầu hoạt độngbot_an_cap hết công , giống như mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cỗ máy tinh vi, lôi tất những cái tên của hoàng thân quốc thích ra sàng lại một lượt.
đầu tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị gạch tên, chính là Nhiếp chính vương Lục Thời Chu.
Đùa gì thế!
Hứa Chiêu Chiêu như theo bản năng phủ định ngay khả năng này.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Nguyễn Quỳnh Chi

Nguyễn Quỳnh Chi

3/4/2026 lúc 3:53 chiều

Truyện hay xĩu