ĐẠI NÃO HUYỀN HỌC XUYÊN KHÔNG THÀNH MẸ KẾ ĐỘC ÁC TA DÙNG LA BÀN CẦM NGHỀ BẮT MA TRỞ THÀNH PHÚ BÀ

Tiểu Lăng full 16/04/2026 142 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Đại Lão Huyền Học Xuyên Không: Vả Mặt Cực Căng, Bắt Ma Kiếm Cơm! 🔮🔥

Đang yên đang lành bỗng sặc nước ngọt mà bay màu ngay trong sinh nhật tuổi 28, đại lão huyền học Thẩm Thanh Thanh bất ngờ tỉnh dậy trong thân xác một cô vợ nhỏ kiêm “mẹ kế ác độc” đang bị người ta trói lại đem đi bán! Chuyện tâm linh không đùa được đâu, nhưng để Thẩm tỷ đây dạy cho mấy người biết thế nào là “đụng nhầm người”!

Tiếng gió rít gào, tiếng quỷ khóc nỉ non hòa cùng tiếng vả mặt đôm đốp… Chào mừng bạn đến với thế giới của Thẩm Thanh Thanh. Bất đắc dĩ xuyên không về thời cổ đại, tiếp quản một thân xác mang tiếng “sao chổi” khắc chết chồng, lại còn phải đèo bồng thêm 4 đứa con riêng nheo nhóc giữa cái cảnh nhà tranh vách đất đói meo mốc. Vừa mở mắt ra đã phải đối mặt với họ hàng cực phẩm rắp tâm đem mình bán cho phường buôn người. Nhưng Thẩm tỷ là ai? Là bậc thầy huyền học kiếp trước! Nàng lập tức lật ngược thế cờ, bán ngược luôn đám họ hàng độc ác, thu phục thần thú Cùng Kỳ “bóp cổ” bà hàng xóm lắm mồm, lại còn tiện tay dùng Âm Dương ô, la bàn để bắt ma, phá án, giải oan cho vong hồn chết thảm. Từ một đống nát bét, Thẩm Thanh Thanh quyết tâm dùng một thân huyền thuật để vực dậy gia môn, mở tiệm mì, sủng 4 đứa trẻ đáng yêu lên tận trời.

Tại sao bạn tuyệt đối không thể bỏ qua siêu phẩm này? 🎧👇
🔥 Main nữ bá đạo, vả mặt không trượt nhát nào: Không có chuyện nữ chính thánh mẫu hay chịu uất ức! Ác giả ác báo, giang hồ hiểm ác không bằng Thẩm Thanh Thanh quất roi. Gặp cực phẩm là “chốt đơn” ngay và luôn!
👻 Mix & Match thể loại cực dính (Linh dị + Điền văn + Sảng văn):** Vừa có những phút giây rợn tóc gáy với ác quỷ, oán linh, lại vừa lụi tim với những khoảnh khắc sinh hoạt thường ngày, nấu ăn chill chill và hành trình thu phục trái tim 4 đứa con chồng siêu cưng.
⚔️ Plot thăng cấp cực mượt: Combo hack game, xem bói, bắt ma giải nghiệp kết hợp với lối hành văn mặn mòi, hài hước. Giải quyết drama nhanh – gọn – lẹ bằng thực lực “não to” cực kỳ sảng khoái.

🎧 Đeo tai nghe vào, vặn volume lên và để giọng đọc ma mị, cuốn hút của TruyenFullAudio.net đưa bạn xuyên không về thôn Dương Hoa ngay lúc này. Bấm PLAY để cày cấp, phá án tâm linh cùng Thẩm tỷ nào! Đừng nghe một mình vào đêm khuya nếu bạn… sợ ma nhé! 👻✨

ĐẠI NÃO HUYỀN HỌC XUYÊN KHÔNG THÀNH MẸ KẾ ĐỘC ÁC TA DÙNG LA BÀN CẦM NGHỀ BẮT MA TRỞ THÀNH PHÚ BÀ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Nương, người đàn này hình như chết thật rồi.”
“Giờ làm sao đây? Hay là thừa dịpleech_txt_ngu trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đào hốleech_txt_ngu phắtleech_txt_ngu đi.”
cũng không sao, con nghe Ma Tử nói trên trấn có nhà vừa con trai, cần một cô nương trẻ như thế này. Chúng bán nó đi, bot_an_cap thể đổibot_an_cap được đồng tiền.”
Bà lão lùnleech_txt_ngu béo xắn áo, nhổ hai bãi nước bọtleech_txt_ngu vào lòng bàn tay, lôi thi mặt đất ra ngoài phòng: “Con mau lại đây một , Vương Ma chắc sắp đến nghiệmbot_an_cap hàng rồi, đừng lề mề.”
Nàng dâu trẻ đầu sợi dây thừng vứt cạnh chân bàn lại, nhét vào lòng ngực, rồi vội tiến ôm đôi đang bị kéo lê dưới đất.
Hai không chú ý tới, này ngón tay của thi thể vốn đãleech_txt_ngu tắt thở đang rủ xuống không trung bỗng khẽ cử động.
Khoảnh khắc khôi phục ý thức, trong đầu Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh chỉ có một chữ: Đau!
người không chỗ nào khôngbot_an_cap đau, biệt làleech_txt_ngu , giống như bị ai đó lắp một thịt vào, ong ong ong, đau đến thấu xương, hận không thể đâm đầu chết quáchvi_pham_ban_quyen cho xong.
“Đau quá”
Thẩm Thanh Thanh rên rỉ một tiếng đầy , mơ màngleech_txt_ngu lên đầuleech_txt_ngu. Chẳng phải cô chết sao?
Hôm kia cô vừa nhận được một đơn hàng lớn, trước khi lên đường bói cho mìnhbot_an_cap một quẻ. Quẻ tượng biểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị vào đúng ngày sinh nhật hai mươi tám , chính là hôm nay, cô gặp đại nạn, chí hiểm đến mạng, đặc biệt xung khắc với nước.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn quý mạng, tức hủy đơn hàng, đem toàn bộbot_an_cap chín con số tiền tiết kiệm trong thẻ hàng quyên góp hết sạch. đặt trước bánh kem, mua ăn thức uống, bị ở lì trong nhà hai , đợi qua xui xẻo này ra ngoài.
Nào kem sinh nhậtleech_txt_ngu còn chưa kịp cắt, vở kịch hài vừa mở ra còn chưa xem xong, vậy mà lại ngụmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cocavi_pham_ban_quyen mà sặc chết trên ghế nhà mình!
đường là một đại lão học mà lại một cách khuất thế đã đànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau khi chết sao vẫn không để người ta ổn?
Thẩm Thanh Thanh nén một bụng lửa giận, oán hận mở mắt ra, đập ngay vào mắt là hai khuôn mặt như lợn, mắt chuột tai trông chẳng khác nàovi_pham_ban_quyen trường vụ tai nạn giao thông, khiến tim cô lại vì sợ hãi.
Quỷ sai dưới địa phủ trông như thế sao?
Cái cái mẹ nó cũng quá khó coi rồibot_an_cap, dù sao cũng phải tìm người nào ưa nhìn một chútleech_txt_ngu để giữ thể diện !
Thẩm Thanh vịnh lấy cánh tay của mộtbot_an_cap “quỷvi_pham_ban_quyen sai” ngồi dậy, xua tay bắt chuyện: “Hai vị, cho hỏi địa phủ có còn thiếubot_an_cap công chức không? Ta bắt ma giỏi lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy!”
Theo động tác của cô, đôi mắt bị thịt mỡ ép thành một đường chỉ của hai người đàn một già mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ dần dần trợn to, cuối cùng con ngươi suýt chút thìbot_an_cap rơi ra khỏi hốc mắt.
“Xác chết vùng dậy! Xác vùng dậy rồi! Nương giờ, giờ sao đây?”
Nàngleech_txt_ngu dâubot_an_cap trẻ ngã bệtleech_txt_ngu xuống nền đất bùn trong sân, mỡ trên mặt run cầm cập như sàng gạo, cánh tay vừa bị Thẩm Thanh Thanh vịnh cả động cũng không dám động, cứ đờ ra treo không trung.
“Gào thét với lão nương thì có ích gì!”
leech_txt_ngu lão ra sức nuốt nước bọt, lấy hếtleech_txt_ngu can đảm một tay tới mũi Thẩm Thanh Thanh.
Thẩm Thanh Thanh gạt múp của ta ra: “Nói cho tế, đừng có động chân động tay.” Trên mặt vẫn còn lớp trangbot_an_cap điểm đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đây ý tô để mừng sinh nhật mình.
người có sắc cao trongbot_an_cap giới , chết cô cũng phải chết một cách xinh .
Động tác đánh người hơi mạnh một , sau gáy truyền một cơn đau dữ dội, vô mảnh vỡ ức đau ùa về như thủy triềuvi_pham_ban_quyen.
Cô vậy mà không chết, mà là linh hồn rời khỏi cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , xuyên không mộtvi_pham_ban_quyen thời không khác!
Chủ nhân thân thể này trùng tên trùng họ cô, là Thẩm Thanh , năm nay sáu tuổi. Nửa năm trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gả đến thôn Dương Hoa, trở thành vợ của Mạnh Uyên, và là mẹ kế của bốn đứa .
Uyên này có khắc người, năm tuổi chếtleech_txt_ngu cha ruột, mười tuổibot_an_cap chết dượng, mười lăm tuổi chết anh trai, hai mươi tuổi chết mẹ. Khó lắm mới cầm cự đến năm hai mươi mốt tuổi, chủ về làm vợ, quả ngay tân hôn đã bắt lính đưa ra tuyến đánh trận. Người thôn gửi thư về đã chết trên chiến trường.
Nguyên chủ vốn đã có người trong mộng, không phải tự nguyện gả cho Mạnh Uyên, sau khi thành thân gặp phải chuyện xúi như vậy, tự nhiên không cho bốn đứa trẻbot_an_cap kia mặt tốt đẹp gì, nhẹ thì chửi bới, nặng thìbot_an_cap đấm đá. trong thôn rất khinh thường hành ác liệt này của côvi_pham_ban_quyen ta, thường xuyên nhổ bọtbot_an_cap sau lưng, mỉa mai châm chọc.
Hai người đàn bà béo trước là họ hàng còn sót lại của Mạnh Uyên, đại bà Tôn thị và chị họ Lý thị.
Hai người mượn cớ thay ngoại dọn môn hộ để đến chuyện, thực chất là thấy nguyên chủ trẻ trung xinh đẹp nên bán cô chovi_pham_ban_quyen nha tử Vương Ma Tử trên trấn để đổileech_txt_ngu lấy một khoản tiềnleech_txt_ngu tiêu xài.
Kết quả lúc tranh chấp, thị lỡ tay đẩy nguyên chủ ngã xuống đất. Sau gáy chủ đập trúng tảng đá kê chân bàn, thế là mạng, sau đó Thẩm Thanh xuyên quabot_an_cap.
Sau khi rõ ngọn sự việc, trong mắt Thẩm Thanh lóe lên một tia hàn quang, cô phắt một cái đứng dậy.
Dám bán cô?
Ma quỷ thấy cô còn đi vòng, hai người đàn bà này vậy mà muốn bán cô sao?
“Muốn bán ta đúng không? Tới đây, hai người các qua đây thử xem.”
Trăng sáng treo cao, phủ lên người thiếu nữ một lớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh sáng ảo.
mắt phượng của Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh khẽ rủ , ánh sáng chuyển trong đồng tử đen nhánh, lạnh lẽo đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Lầnvi_pham_ban_quyen này Tôn thị đã chắc chắn cô còn sống, lại ánh mắt lãnh của cô làm cho trong lòng đánh trống ngực, nửa ngày dám động đậy.
, Lý thị vừa rồi bị dọa đến người giờ lạileech_txt_ngu gan dạ hơn một chút, rẩy tay rút sợi dây thừng nhét trong ngực ra: “, ta còn trói không?”
“Trói! nương mônleech_txt_ngu này lên xinh đẹp như , đáng giá ít bạc đâu!”
cái tay chân gầy khẳng khiu kia củabot_an_cap Thẩm Thanh thìvi_pham_ban_quyen lĩnh gì thực sự chứ? Chẳng qua là mấy may cuồng dọa người thôi, nếu không thì vừa rồi cũng chẳng bị đến mức nửa sống nửa chết.
Tôn thị hạ quyết , đón dây từ tay con gái , sắp xếp: “Con đi giữvi_pham_ban_quyen lấy cánh nó, để nương trói dây vào, bảo đảm trói nó thật chặt, không lật lên được chút sóng gió nào.”
Hai mẹ con sau nhe răng trợn xông về phía Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Thanh Thanh ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cáileech_txt_ngu, một cú đá cao chân khoát trúng ngay bụng của Lý thị. Tiếng kêu gào xé lòng làm lũ quạvi_pham_ban_quyen trên mái nhà giật mình vỗ cánh tán loạn. Lý thị ôm bụng ngã gục trên nền đất, mồ hôi lạnh trên chảy ròng, nửa không dậy nổi.
Tôn thấy tình hình ổnbot_an_cap, chân tay lẹ lùi một bước, vồ lấy cây chổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở góc tường liền nhắm Thẩm Thanh Thanh mà quật: “ nhân, chịu chết đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Thẩm Thanh Thanh cười lạnh một tiếng, ngay cả cũng không thèm nébot_an_cap. Đợi người chạy đến trước mặt, cô nhanh chóng thay đổi bộ pháp, một cú trụ làm thị ngã nhào xuống . Cây chổi đang giơ cao không thu lại, mạnh đầu phía sau Thẩm Thanh Thanh chính là Lý thị.
Tội nghiệp Lý thị còn chưa kịpbot_an_cap hồi phục sau cơn đau bụngbot_an_cap, lại bị mẹ ruột tặng cho một chổi ngay đầu làm mắt trắng dã, hai mắt nghiền ngất đi.
“Con ta ơi!”
Tônvi_pham_ban_quyen thị thất sắc, cuống quýt nhào tới trước mặt Lý thị kiểm tra tìnhvi_pham_ban_quyen hình.
Thẩm Thanh Thanh cúi người nhặt thừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị vứt , ngón tay thoăn thoắt thắt một nút dây, lên hai bước, một chân giẫm lên lưng Tôn thị, như cắt lồng nútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dây vào cổ bà ta. Một mặt siết chặt nút dây, một mặt buôngvi_pham_ban_quyen lời chế ngông cuồng:
“Hai người các ngươi chỉ có bản lĩnh này thôi mà cũngvi_pham_ban_quyen dám ra ngoài lăn à?”
Khuôn mặt Tôn thị ép sát xuống đất bùn dạng như cái bánh đa, bà ta vừa nước miếng vừa lắp bắp hỏi: “Tiện nhân, tiện nhân nhà ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn làm ?”
Thanhbot_an_cap Thanh trói chặt cánh tay ủng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ta lại rồi thắt nút, từ trên cao nhìn xuống đá chân bà ta một cái.
“Ngươi bán ta, ta bán ngươi, thế mới gọi đi có lại, không?”
Lời dứt, bênvi_pham_ban_quyen ngoài đã vang tiếng cửa “đùng đùng”, ngay sau đó là một người đàn gọi cửa lút: “Tôn bà tử, Tôn bà , có ở đó không?”
Nghe thấy tiếng gọi, Tôn thịvi_pham_ban_quyen như kẻ chết đuốivi_pham_ban_quyen vớ được cọc, mụ quay người định cứu, nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh lạnh lẽobot_an_cap của Thẩm Thanh Thanh, sợ đến mức mình, vội vàng cúi thấp , nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Thẩm Thanh lườm mụ một cái, bước tiến lên mở toang cánh đang đóng chặt.
“Ta nói này, rốt cuộc làm cái gì mà mềvi_pham_ban_quyen mãi không ra mở”
Nhìn thấy mặt trẻ trung xinh trước mắt, Vương Ma Tử ngây .
Đây, đây chẳng phải là cô vợ nhỏ nhà họ Mạnhleech_txt_ngu sao?
Sao cô ta vẫn còn lành lặn đứng ở thế này?
Thẩm Thanh theo bản liếc gã đàn ông trung niên gầy gò trước mặtvi_pham_ban_quyen, mắt như mắt gà, sơn căn sụp , caoleech_txt_ngu, chuẩn tướng mạo của kẻ nhân gian trá. Giữa lông mày cònbot_an_cap ẩn hiện hắc vờn quanh, e là đã vướng phải thứ gì không sạch sẽ
Ma Tử thấy cô câu nào, chỉ đứng bên nhìn gã cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưbot_an_cap không cườivi_pham_ban_quyen, giữa hôm khuya khoắt, gió hiu hiu biểu cảm âm u kia khiến gã nổi hết gà.
“Tôi, tôi đến tìm bà tử, bà ấy có nhà thì tôi về.”
“Có ở đây.” Thẩm Thanh thu lại cảm thừa thãi trên mặt, nghiêng ngườileech_txt_ngu chỉ vào hai mẹ con đang trong sân, “Chẳng phải ngươi muốn mua người , vào đây bàn .”
Vương Ma Tửbot_an_cap nhìn hai ngườileech_txt_ngu đang dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây hòe vẹo vọ mà muốn ra nước mắt. Gã đến mua người là thật, có ý định mua hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia!
Quay vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen không bán thì biết làm thế nào?
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối với bóng lưng kỳ quái của Thẩm Thanh Thanh, trong lòng nảy sinh nỗi lo sợ, chẳng dám nói nửa , ngoan ngoãn theo cô vào sân.
Thẩm Thanh Thanh quan sát kỹ gương mặt khó coi của Tôn thị và thịbot_an_cap, quay đầu hỏi Vương Ma Tử: “ mua tabot_an_cap, trả cho Tôn bà tử bao nhiêu tiền?”
Vương Ma Tử trọngvi_pham_ban_quyen xòe bàn tay .
Thanh Thanh nhìn ngónbot_an_cap tay dựng lên, cau mày đầy vẻ không hài lòngvi_pham_ban_quyen: “Năm mươi lượng bạc?”
Một thiếu nữ độ tuổi thanh xuân, da mặt xinh chân như cô màleech_txt_ngu chỉ đáng giá vài nghìn tệ sao?
Vươngvi_pham_ban_quyen Manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tử ớt đầu: “Năm năm bạc.”
Thẩm Thanh Thanh: “”
Thôi bỏ đi, năm lượng thì năm lượng, có cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn không.
“Năm lượng bạc, tặng mộtbot_an_cap, ta trao cháo múc.”
Tử lia lịa, suýtvi_pham_ban_quyen chút thì bật khócvi_pham_ban_quyen tại chỗ: “Không được, hai người này là hạng gì chứ, năm mươi vănleech_txt_ngu tiền chắc gì đã người lấy, sao cô nỡ đòi lượng bạc?”
Thẩm Thanh nhướng mày: “Sao, đồng ý? Bọn họ trông hơi coi một chút, nhưng thắng ở số lượng. Hơn nữa, dung mạo thực ra không quan trọng , đẹp hay xấu thì tắt đi phải đều nhau cả ?”
Vương Ma Tử khôngleech_txt_ngu nói lờileech_txt_ngu nào, đầu vẫn lắc như trống bỏi.
, ta không thôi với ngươi nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai đem cả hai đi, có được ?”
Vương Tử vỗ đùi than nghèo kể khổ: “Lỗ, tôibot_an_cap lỗ thậtbot_an_cap rồi!”
Thẩm Thanh cúi người nhặt cây chổi bênbot_an_cap Tôn thị lên, nhấc gác qua, “rắc” một tiếng, câyvi_pham_ban_quyen chổi lành lặn gãy làm đôi. Côbot_an_cap nhìn chằm chằm Vương Ma Tử, mắt đảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tụcvi_pham_ban_quyen: “Trong trấn chắc vẫn còn nha tử khác nhỉ? Ta thấy tay chân ngươi còn khávi_pham_ban_quyen linh hoạt, chắc bán ?”
Vương Ma Tử lậpleech_txt_ngu tức thấy sống lạnh toát, gió âm thổi qua làm gã muốn thăng thiên tại chỗvi_pham_ban_quyen: “Được, hai lượng bạc thì hai lượng bạc, đưa là được chứ gì?”
“Sớm nhưleech_txt_ngu vậy có phải tốt hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?” Thẩm Thanh Thanh cây chổi một , ngoắc ngoắc ngón tay với gã.
Vương Mabot_an_cap lề mề móc từ trong ngựcleech_txt_ngu ravi_pham_ban_quyen một cái túi rách, sờ soạn hồi lâu mới lấy ra miếngvi_pham_ban_quyen bạc vụn: “Bạc đây.”
Gã ném miếng bạc tay Thanh Thanh, rồi đầu địnhvi_pham_ban_quyen chạy trốn.
“Quay lại!” Thẩm Thanh Thanh gã lại, “Mang người .”
Vương Ma Tử xị mặt quay đầu : “Tôi ra ngoài đẩy xe ba gác”
đã mất sạchvi_pham_ban_quyen rồi, không mang người về để gạc lại chút , eleech_txt_ngu lỗ không có quần mà .
“Được, đi mau về mau.”
Thẩm Thanh Thanh xua tay, vừa quay đầu lại thì bắt gặpvi_pham_ban_quyen bốn đôi mắt to đen .
Từ trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bốn đứa nhỏ xếp một hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dọc ngay ngắn, chớp mắt không ngừng nhìn cô.
Cánh Thẩm Thanh khựng lại, bỗng cảm thấy miếng bạc trong tay có phần nặng nề.
Dù cô mới đến, chưa có chút tình cảm nào với bốn đứa con của Mạnh , nhưng làm chuyện như buôn bán người thế này tránh trẻ con thì hơn, nhất lại ma tâm lý cho chúng chẳng phải là tội lỗi của sao?
đó ta”
ngừng định giảileech_txt_ngu thích gì , nhưng lại thấy cảnh tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳ quái này như gì cũng không đúng.
Đang lúc lúng túng, Ma Tử vừa ra ngoài đẩy xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỗng lăn lộn bò chạy vào: “Xảy ra chuyệnvi_pham_ban_quyen rồi, xảy ra chuyện lớn !”
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh quay người lại, thấy ba mươi dân làng cầm đuốc đang rầm rộ kéo về phía tiểu viện nhà họ Mạnh.
Mụ bà đi đầu tay chống hông, một tay chỉ vào trong sân, miệng ra rả: “Ta đã nói mà, tiểu nương mônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ chẳng phảileech_txt_ngu hạng tốt lành , lần này ứng nghiệm rồi ? Xác chồng còn chưa tìm thấy mà ảvi_pham_ban_quyen đã không chịu nổi cô đơn, lén lútleech_txt_ngu dẫn trai nhà rồi, ôi chao, thật là mặt dày không biết xấu hổ!”
Người đang là Vương bà tử, xóm cách nhà họ Mạnh hộ. Bà ta là một đồng khá có tiếng trong vùng, thường ngày xem bói, trừ tà cho nhữngbot_an_cap nhà có nhu cầu, kiếm được không ít tiền nên cuộc sống rất túc.
Chỉbot_an_cap một điều khiến bàvi_pham_ban_quyen ta rất phiền lòng: Trong nhà cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chục đứa cháu nhưng nhiên không có đứa nào là đích tôn nối dõi.
trai mình không sinh , ta nảy ý địnhbot_an_cap với nhà người khác.
Đứa con cả họ rất tốt, tam đầy đặn, vạm vỡ, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua đã thấy là tướngleech_txt_ngu đại phú đại quý!
Bà ta muốn nhận đứa con cả nhà Mạnh, nhưngleech_txt_ngu dù van xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào Thẩm Thanh cũng chịu lời, dần bà ta nảy sinh lòng oán ghét với Thẩm Thanh .
Vừa nãy bà ta đau bụng định sinh, tình cờ thấy ông lén lút băng con nhỏ phía làngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lẻn vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện nhà họ Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đây chẳng phải là cơ hội trời cho sao!
Vương tửvi_pham_ban_quyen hết đau bụng ngaybot_an_cap , gọi người nhà dậy kéo hàng xóm láng giềng cùng đi bắt .
Hôm nay bà ta nhất định phải đuổi Thẩm Thanh ra khỏi làng Dương Hoa, đón đứa cháu ngoan của bà ta về nhà!
Sau gào xong một không nghỉ, bà ta định nhìn lại thì bốn đứa trẻbot_an_cap họ Mạnhvi_pham_ban_quyen và Tôn đều đang mắt nhìn mình, biểu cảm ngạcvi_pham_ban_quyen như thể vừa gặp ma.
Có kẻ nào ngoại tình mà lại hành sự trước bao người thế kia khôngvi_pham_ban_quyen?
Chẳngbot_an_cap lẽbot_an_cap đầu óc có vấn đề?
Vương bà tử ngây người, há miệng lâu không nói nên lời: “Chuyện này chuyện này”
Thanh Thanh tiến lên hai bước, nghiến răng cười với Vương bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử, đồng thời giơ phải lên: “Tìm trai? Ta tìm cái con mẹ nhà ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
“Chát” mộtleech_txt_ngu giòn giã, nhà họvi_pham_ban_quyen Mạnh lập im lặng đến chỉ cònvi_pham_ban_quyen nghe thấy tiếng thở.
bà tử bị trước mặt bao người, nhất thời nổi trận lôi đình, xắn tay xông lên liều mạng với cô.
Hàng xóm đi cùng vội vàng giữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt lấy tay bà : “ bà tử, đừng kích động, này là bà làm sai, tự nhiên lại bôi nhọ sự sạch của ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta, người ta đánh bà cái cũng đương .”
Lúc này, trong đám đông bỗng vang lên tiếng kinh hô: “Ơ, đâybot_an_cap chẳng phải làleech_txt_ngu Vương , nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử trên trấn sao?”
“Đúng, chính là hắn! Lần trước hắn lừa bán gái nhàvi_pham_ban_quyen họ ở làng bên, bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta đèvi_pham_ban_quyen xuống đất đánh, lúc đó tôi cũng đứng đây !”
Vương Ma Tử thấy tình hình ổn, mặt định lẩn trốn, nhưng vừa mới nhích được hai bước đã bị mộtleech_txt_ngu tráng đinh trong làng túm chặt lấy cổ áo sau.
Tôn thị vốn nép gốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây hòe lâu, cuối cùng được cơ hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bà ta vừa đấmbot_an_cap xuống đất vừaleech_txt_ngu gào khóc thảm thiếtvi_pham_ban_quyen: “Bà lối xóm ơi cứu với! Thẩm là con mụ độc ác, nó định bán mẹ con tôi và bốn đứa nhỏ chovi_pham_ban_quyen Vương Ma Tử kìa!”
Lời vừa ra như đá tảng ném nước , khiến cả sân viện xao. Đám dân làng đồng loạt quay sang nguýt Thẩm Thanh Thanh. Nếubot_an_cap ánh mắt thể giết , e là Thẩm Thanh đã vạn tiễn xuyên tâm từ lâu.
Vương bà tử thấy thế vội vàng ra: “Thẩm , ngươi là thất đức! Tôn thị là bậc trưởng bối của ngươi, bốn đứa nhỏ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi một tiếng nương, sao ngươi có thể nhẫn tâm bán họ đi được? Ngươi không sợ bị thiên lôi đánh chết ?”
Nói đoạn, mụ người nhìn về phía đám đông dânleech_txt_ngu làng, cánh tay múa may quay cuồng đang lên đồngleech_txt_ngu: “Mọi người nói một , Thẩm Thanh Thanh là hạng đàn bà mang mệnh sátbot_an_cap, khắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân nhân khắcvi_pham_ban_quyen cả hàng . Mệnh của ca nhi cứng thế còn bị nó khắc , hiểu nó độc địa đến mứcbot_an_cap ! Nếu còn để nó ở lại làng Dương Hoa, e rằng cả làng chúng ta đều bị nó khắc chết hết mất”
Vương bà tửbot_an_cap còn đang liến thoắng nói càn thì từ trong bóng tối, bóng đen đột ngột , húc mạnh vào ngực như một nghévi_pham_ban_quyen con.
vừa lao tới là con gái lớn Mạnh Uyên Mạnh Kỳ Vân. Cô bé sáu tuổi, dáng người gầy nhưng sức khá lớn, húc khiến Vương bà tử ôm nôn thốc nôn tháo, suýt nữa thì nônleech_txt_ngu ra máu.
ta không có bán chúng ta! dì nãi nãi muốn nương ta nương ta mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh trả!” Mạnh Kỳ Vân chống nạnh, dạcvi_pham_ban_quyen lên.
Dù cô bé chẳng ưa một Thẩmleech_txt_ngu Thanh Thanh tính khí thất thường, hay mắng đánh đập mình, nhưng dù Thẩm Thanh Thanh cũng của họ. giúp nương, chẳng lẽbot_an_cap lạibot_an_cap đi giúp kẻ xấu xa muốn lừa gạt cả anh trai mình sao?
Cô con gái út Mạnh Kỳ Tuyết cũng bắtleech_txt_ngu chị cả chống , cất giọng non nớt nhưng đầy vẻ hung phụ họa: “Dì nãi là người xấuleech_txt_ngu! Bà tavi_pham_ban_quyen cướp cơm của ta, còn nương ta nữa. Đầu của nương ta bị rách rồi, giờ còn đang chảy máuvi_pham_ban_quyen kìa!”
Đứa con trai trông rất kháu khỉnh là Mạnh Kỳ lúc này mới phản ứng lại, cậu bé chống nạnh quát: “Ai nói cha ta rồi? ta chỉ làbot_an_cap đi đánh trận thôi, đánh xong cha cưỡi ngựa lớn về đón chúng ta!”
Lúc nào có người rủa cha cậu chết, cậu mới không thèm tin! Cha cậu giỏi giang như thế, chắn không chết được!
Thằng ba Mạnh Kỳ Vũ nhìn trái nhìn phải, sụt sịt cái rồi cũng chống nạnh : “Ai nói ta ? Ai nói chabot_an_cap hả?”
Thẩm Thanh nhìn bốn đứa nhóc hung trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không kìm được mà phì cười, khóenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoác tận mang . Bốn đứa nhỏ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy , vừa đáng yêu lại vừa biết bảo vệ gia đình. Nếu không phải trước mắt còn rối chưa quyết xong, cô đã muốn nhào tới hôn mỗi trăm phát rồileech_txt_ngu.
Thẩm Thanh Thanh tiến lên ômleech_txt_ngu lấy bốn đứa , khẽ chúng sau: “Vào phòng nghỉ đi, chút chuyện cỏn con nàybot_an_cap một mình nương xử lý được.”
Mạnh Vân nhìn nụ cười như xuân mặt cô, trong lòng thầm lo lắngvi_pham_ban_quyen vẫnbot_an_cap ngoan ngoãn dắt ba đứa gian chính.
Tiễn bốn đứa nhỏ đi xong, Thẩm Thanh vén taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo, lạnh nhìn chằm chằm Vươngleech_txt_ngu bà tử: “Mụ nói ta mang , thân khắc xómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mụ ra từ đâu thế?”
“Nhìn ra từ đâu sao phải nói cho biết? Tóm lại ngươi là cái thứ sát côbot_an_cap tinh, sẽ mang họa đến cho ta! Bàbot_an_cap con ơi, chúng mau đi tìm trưởng làng, con sao chổi này ra làng Dương Hoa !”
Ánh mắt Thẩm Thanh Thanh lạnh lẽo, côleech_txt_ngu vung tay tát một cú trời giáng, lực mạnh đến mức lòng bàn tay cũngleech_txt_ngu tê dại. Vương bà tử bị đánh ngã nhàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống , gào toáng lên: “Giết người rồi! Sao chổi giết người rồi! người còn không mau bắt nó lại!”
Mọi người xung quanh bị sát khí đằng đằng trên mặt Thẩm Thanh Thanh sợ, chẳng một ai dám ra tay.
Thẩm Thanh Thanh cúileech_txt_ngu đầu, ánhbot_an_cap âm trầm nhìn mụ: “Mụ đã làleech_txt_ngu người tu đạobot_an_cap, chắc nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ ‘khẩu nghiệp’ chứ? Kẻ phạm khẩu nghiệp, nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì miệng lưỡi mụn nhọt, thì vận quấn thân. thấy môi mỏng nhọnleech_txt_ngu hoắt đang thổi lửa, ngày chắc chẳng ít lần đâm chọc chuyện thiên hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỉ?”
Vương bà tử vốn bà đồng nửa mùa, lo làm sao lừaleech_txt_ngu tiền chứ có quan tâm đến khẩu nghiệp khôngleech_txt_ngu. Nghe Thanh nói, mụ chỉ thấy tức giận, con mụ Thẩm thị này nguyền rủa mụ sao!
có đâm chọc hay không thì liên quan gì đến loại đàn bà độc như ngươileech_txt_ngu?”
Thẩm cười : “Ta đây là đang nhắc nhở mụ cẩn thận kẻo báo ứng đấy!”
Trong lúc nói chuyện, bàn tay giấu sau lưng của cô nhanh chóng kết thủ ấn. Vừa kết thúc, một khối thịt màu vàng cỡ quả trứng gà từ đâu chui ra. Khối thịt lơ lửng giữa không trung lăn hai vòng, rồi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gà con mổ vỏ ra, vươn bốn , đôi cánh và cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu xù lông, đồng thời kích thước phình to nhanh chóng, cuối cùng cỡ con mèo trưởng thành.
Cái thứ nhỏ bé này chính làleech_txt_ngu con thú Kỳ mà Thẩm Thanh dụ dỗ từ chỗ sư phụ, chuyên ăn ác quỷ. Ngày thường nó chỉ nằm ngủ trong pháp khí Tử Kim Lô, cần Thẩm Thanh Thanh sẽ kết ấn triệu hồi ra giúp . Không ngờ chuyển sang thời không khác, nó cũng đi theo cô!
Thẩm Thanh Thanh nén lòng động, liếc ra hiệu cho nó. Cầu tín hiệu, “gâu gâu” sủa hai tiếng rồi lao nhanh như chớp về phía Vương , hai trước , bóp chặt lấy mụ.
Vương bà tử không nhìn Nhục Cầu, cảm thấy một phong vào mặt, rồi cổ họng ác quỷ nghẹt, ú ớ mãi thốt nên lời. Hơn nữa cái thứ kia càng bóp càng chặt, mụ không tài nào nổi, ngã vật ra , mũibot_an_cap vặn vẹo, mắt trợn ngược, đôi taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ngừng cào cấu cổ . Từ trong cuống họng phát ra “ư ư” nghẹn đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trông vô thốngvi_pham_ban_quyen khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mọi bị hành động bất thường mụ dọa cho vía, ai nấy đều run rẩy lùi lại, lùi mãi cho đến ra tận ngoài nhà họ Mạnh dừng.
“Vương bà tử sao thế ? quỷ nhập à?”
“Tôi thấy mụ ta giống bóp cổ , nhìn kìa, mặt đỏ gay rồi.”
Dân làng vừa bàn tán vừa len lén liếc nhìn Thẩm Thanh . Cô vừa nhắc mụbot_an_cap ta cẩn thận báo ứng khẩu , mụvi_pham_ban_quyen ta quỷ bóp cổ ngay lập tức, sao có chuyện trùng hợp đến thế được?
Thẩm Thanh Thanh thấy Vương bà tử đã trợn trắng mắt, đến sức cũng không còn. thật sự xảy ra án mạng sẽ gây thêm nghiệp chướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho mình, cô vội kết một khác.
Nhục Cầu đang đè trên người Vương tử nhe răng với Thẩm Thanh Thanh, quan nhăn nhúm, ràng là bất mãn với hành động thay đổi ý định giữa chừng này: “Thẩm Thanh Thanh, cô càng ngàybot_an_cap càng gà mờ rồi đấy.”
Giọng nói trẻ con như đứa bé ba bốn tuổi oán trách lọtbot_an_cap vào tai Thanh Thanh. Cô trừng mắt nhìn , thầm đáp không lời: “Thằng ranh , muốn làm loạn à?”
Nhục Cầu bĩubot_an_cap môi, buông trước ra, vỗ cánh đi mất.
Vương tửbot_an_cap tức khắc thấyleech_txt_ngu người , vội ôm cổ thở hồng hộc. người mụ đẫm mồ hôi, tóc tai bù xù, mặtvi_pham_ban_quyen mày xám ngoét như vừa cửa tử trở .
Thanh đưa che miệng, giả vờ ngạc nhiên nói: “Tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nhắc mụ đừng phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẩu mà mụleech_txt_ngu không nghe, giờ thì bị báo ứng rồi đấy thấy chưa?”
Lần Vương không dám cãi nửa lời, mụ phục dưới đất dập đầu lia lịa với Thanh Thanh, mếu : “Tất cả của tôi, nên cáileech_txt_ngu miệng thối đi chọc khắpleech_txt_ngu . Mệnh của tiểu nương môn nhà họ Mạnhvi_pham_ban_quyen tốt lắm, là người có số tốt nhất mà từng thấy!”
Sự đảo ngược dân làng ngơ : “Thế sao bà lại bảo sao chổi? Mạnh gia tuy nhân phẩm không ra gì, người ta cũng chẳng đắc tội bà, bà có cần người ta vào đường chết thế không?”
Vương bà tửleech_txt_ngu mặt hu hu: “ là bị quỷ mê tâm khiếu rồi, hu hu, chỉ muốn đem Đại Bảo họ Mạnh quá kế cho con cả của tôi, giữ chút hương hỏa cho họ Lý. Nếu thị sớm đồngvi_pham_ban_quyen ý thì tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có đến mức phải bày ra trò này không?”
Thẩm Thanh sắcvi_pham_ban_quyen mặt lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùng: “ ngươi là chuyện này vẫn là lỗi của ta sao?”
“Khôngvi_pham_ban_quyen không không, là lỗi củabot_an_cap !” Vương bà tử điên cuồng đầu, “ biếtbot_an_cap rồi, sau không dám nóileech_txt_ngu bậy nữa, ông trời ơi ngàn vạn lần xin đừng phạt tôi! Mạnhbot_an_cap tức phụ, đối không khởi, cô tha thứ cho bà già này đi!”
Thẩm thản nhiên ta cái: “Ngươi nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta tốt không?”
Vương bà tử bị câu cho ngẩn ngườileech_txt_ngu, nghẹn họng không đáp được.
thứ là việc mà người tốt thích làm, đáng tiếc taleech_txt_ngu không phải tốt.” Thẩm Thanh Thanh khom người, vỗ nhẹ lên bà ta, “Về nhà đợi đi, cái gì sớmbot_an_cap muộn sẽ đến, một chút cũng không đâu.”
tướng mạo của bà tửbot_an_cap, trán hẹp lõm xuống, hai má nhọn thịt, là tướng vô phúc, về già sẽ nghèo khổ quẫn. Mệnh quanh khí sắc xanh , xem ra bị cái gọi là “báo ứng” lúc nãy dọa cho không nhẹ, trong thời gian ngắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó mà khôi được.
Vương bà tửbot_an_cap sợ mức hồn xiêu phách lạc, nước mắt nước mũi cùng rơi xuống, ôm lấy chânleech_txt_ngu Thẩm Thanh Thanh gào khóc: “Không, cô là người tốt, cô là người mà!”
Thẩm Thanh Thanh chân đá cho ta ngã ngửa sau, lùi hai bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủi bụi không hề tồn tại trên ống quần, ngước mắt nhìn đám người đang cầm đuốc: “Không cóleech_txt_ngu việc gì thì giải tán đi, ta và bọn trẻ còn phải nghỉ .”
“Mấy kia cô định xử trí thế nào?”
Dân vẫn chưa chịu rời đi, cổ chỉ trỏ Vương Ma Tử đang run rẩy ở tường và mẹ Tôn thị dưới câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ thụ.
Vốn dĩ Thẩm Thanh Thanh định để Vương Ma Tử trực tiếp bắt cặp con tâm địa độc ác này đi bán cho khuất mắt, nhưng giờ dân làng bắt gặp, chắc chắn khôngbot_an_cap thể theo kế hoạch ban , dù sao hành vi buôn người ởbot_an_cap thờileech_txt_ngu đại nào phạm .
Nhưng cô đã chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiệt thòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn vậy tay mẹ con Tôn , thế nào cũng phải tìm cách đòi
Thẩm Thanh Thanh sờ cằm trầm : “ bọn họ huyện đi, Vươngbot_an_cap Ma Tử phạm tội buôn người, mẹ con Tôn thị tội buôn ngườibot_an_cap thêm tội cố ý gây tích, mỗi người chắc cũngleech_txt_ngu phải ngồi tù bảy mươi năm nhỉ?”
rõ luật pháp thời này, nhưng bọn họ buôn người không thành, hình phạt thực chắc không nặng thế, nói vậy đơn là để dọa người.
Quả nhiên, Tôn thị nghe thấy vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt cắt không còn giọt máu: “Thanh Thanhleech_txt_ngu à, bà trước kiavi_pham_ban_quyen với cháu thôi, là thấy cháu không chịu nuôi bốn đứa nhỏ tử tế nên mới cố tìm dọa cháu, chứ không hề muốn bán cháu đâu!”
Thẩm Thanh Thanh vặn hỏi: “Vậy vết thương sau này của ta cũng là do bà muốn ta, quả sơleech_txt_ngu ý dùng quá mạnh nên mới nát luôn à?”
Tôn thị bị cô làm cho nghẹn họng không nói nên .
làng đứng ngoài viện cũng bắt đầu giúp Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh nói đỡ: “Tức phụ nhà họ Mạnh dù có không tốt thì cũngbot_an_cap là ngườibot_an_cap làng Dương Hoa chúng , để ta quản, liên gì đến ngoại làng như bà?”
“Phảileech_txt_ngu , tôi thấy bà chính là muốn nhân lúc Uyên ca nhi không có nhà mà ức hiếp cô nhi quả phụ. Làm thì phải có lương tâm, nếu thì sẽ như Vương bà kìa, bị báo ứng đấy!”
Nghĩ đến bộ dạng nửa sống nửaleech_txt_ngu chết của Vương bà tửvi_pham_ban_quyen đang nằm liệt dưới đất, Tôn thị rùng một cái: “ tôi biết lỗi rồi, Thanh Thanh, cháu ngàn lần đừng báo quan, bà sẵn sàng dập đầu tạ tội với cháu!”
“Bàleech_txt_ngu đừngbot_an_cap!” Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen ngăn bà ta lại, “Dậpvi_pham_ban_quyen đầu thì ích gì, bà nhìn saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gáy ta chảy nhiều máu thế này, vẫn lắm, là ba năm tháng tới chẳng làmleech_txt_ngu lụng được gì, hơn nữa ta còn phải tốnvi_pham_ban_quyen bạc mời phu bốc thuốc Ôi chao, ngày tháng này không sống nữa rồi.”
Lời này là thật, không hề pha chút nước dưỡng nào.
Lúc Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyên bị bắt đi, trong nhà vẫn còn mấy lượng bạc, nhưng đã qua năm, một lớn bốn nhỏ năm miệng ăn, chỉ cóvi_pham_ban_quyen chibot_an_cap không có thu, thì còn lại được bao nhiêu?
Để đảm bảo sau này không bụng, cô có thể tìm cách vơ vét thêm chút bạcbot_an_cap.
Tôn thị là kẻ khôn ngoanvi_pham_ban_quyen, lập tức hiểu ra ý tứ trong lời nói của cô, vặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bả vai nói: “Trong người tôi bạc, chắc đủ cho cháu dùng một thời gian, đừng quan, tôi đưa hết cho cháu!”
Thẩm Thanh Thanh chẳng thèm khách sáo, thò tay vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong bà ta lục , ngày mới lấy ra được một cái túi tiền rách nát, trong có một mẩu bạc vụn và một tiềnbot_an_cap đồng.
“Chỉ có thế này thôi sao?”
Tôn thị sắp khóc đến nơi: “Trên người con gái cũng có, đi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy!”
Thanh Thanh lại khom người trong ngực Lý thị ra một tiền, bên trong có một nắm đồng.
Hợp lại haivi_pham_ban_quyen mẹ con chỉ hơn một lượng bạc.
Thẩm Thanh Thanh cạn lời, sự thôi thúc muốn ném đống đồngvi_pham_ban_quyen này mặt Tôn thị, nhưng nghĩ lại thì không nên thù hằn với tiền bạc, nên cô đành nhịn .
Cô quay người xua tay dân làng: “Ngày mai ai vào huyện thành thì giúp ta giải bọn họ đến huyện nhaleech_txt_ngu , lát ta gửi tiền công.”
gã đàn ông vạm vỡ bước ra: “Tôi đi cho, tiền công thì , tiện thôi!”
Tôn thị ngây người, mếu máonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Thẩm Thanh Thanh: “Tôi đã đưa bạc cho cháu , cháu còn muốn thế nào nữa?”
này của bà có đủ tiền khám bệnh bốcvi_pham_ban_quyen thuốc không? Ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả tiền thuốc còn đủ thì cái quái gì với ta! Ngày mai huyện nha thì ngoan ngoãn khai ra hếtvi_pham_ban_quyen những bẩn mình làm cho nghe. Quan huyện phạt bà thế nào thì bà thế đó, đừng có mà nghĩ trốn tránh, trời mắt đang nhìn đấy!”
Thẩm Thanh mỉm cười chỉ tay lên bầu trời đen kịt, như để ứng nghiệm lời cô nói, giữa không trung chợt lóe một tia chớp trắng, chiếu khuôn mặt đờ gỗ đá của Tôn thị.
Thấy bà ta bị cho dại, Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh cười một tiếng, miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vải rách dưới góc tường nhét miệng bà ta, sau đó tiến về phía Vương đang co run rẩy.
Vương Ma vừa thấy cô đã chủ lôi bạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra: “Thẩm, Thẩm tiên tử, đây là toàn bộ tài sản của tôi, chắc là đủ rồi chứ?”
Thẩm Thanh cầm lấyvi_pham_ban_quyen bạc cân nhắc hai cái, vụn vặt cộng lại chắc bảy tám lượng, dựa theo mứcleech_txt_ngu ở thời đại này thì đúng là không ít.
Cô cất kỹ bạc, cười híp mắt nhướn mày với : “Không muốn lên nha à?”
Vương Ma cuồng lắc đầu.
“Nhưng ta thấy trongvi_pham_ban_quyen mệnh của ngươi kiểuvi_pham_ban_quyen cũng phải có một kiếp nạn tù, cưỡng tránhleech_txt_ngu e là có tai họa lớn hơn, hay là ngươi chuyện đến nha môn tự thú ?”
Vương Ma Tử hoàn toànvi_pham_ban_quyen không tin lời cô, mếu máo: “Tôi đã hết bạc cho cô rồi, bao nhiêu bạc như thế, cô thể nói không giữ .”
“Đượcvi_pham_ban_quyen thôi, đi , sau này có gặp chuyện thì đừng trách ta không nhắc nhở.”
Giữa lông mày Vương Ma Tử có khí, trên người toát raleech_txt_ngu một luồng âmbot_an_cap khí, nhưng bên cạnh lại không thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứleech_txt_ngu , rõ ràng là thứleech_txt_ngu đó đangvi_pham_ban_quyen trốn ở nhà hắn. Với cái thân hình gầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gò kia, vật lộnbot_an_cap thêm vài ngày nữa chắc là không chịu nổi đâu, lúc đó đi tính sổ cũng chưa muộn.
Biết đâu còn có thể nhân cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hội kiếm thêm một khoản !
Vương Ma Tử đâu biết tính của cô, vừa nghe thấy chữ “đi”, hắn liền lồm cồmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, quay đầu chạy biến, giày rơi dám ngoảnh lại nhặt.
Thẩm Thanh nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bóng lưng chạy trốn hoảng loạnbot_an_cap của , cười nhẹ hòn sỏi dướibot_an_cap chân: “Mọi người giải tán thôi, vị đại ca muốn giúp đỡ sáng mai đến nhà dẫn người đi nhé.”
rồi!”
Gã đàn đáp một ồm ồm, rồi cùng dân làngvi_pham_ban_quyen rời khỏi nhà họ Mạnh.
Thẩm Thanh Thanh nhặt nửa đoạn thừng còn lại trói luôn Lý thị đang ngất xỉuleech_txt_ngu, tiện tay bịt miệng bà ta, sau đóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và khóavi_pham_ban_quyen kỹleech_txt_ngu lại.
Xong xuôileech_txt_ngu cô bước vào nhà, bốn nhỏ vẫn như cũ, đứng canh bên nhìn cô chăm chú.
Thẩm Thanh tiện sờ vào gương mặt phúng phính của Tứ Bảo, mỉm cười nói chúng: “Mí mắt đều díp lại hết rồi mà còn chưa đi ngủ, đứng đây canh cái gì, canh để cho mau cao à?”
Trongleech_txt_ngu bốn đứa, là đứaleech_txt_ngu bị đánh , lại cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ chưa chuyện không mấy sợ Thẩm Thanh Thanh. Nghe , mềm : “ tỷ bên ngoài người xấu lắm, một thế không đủ, con phải ở đây giúp người chống lưng!”
“Ai thèm bà ta chống chứbot_an_cap?”
Mạnh Kỳ Vân hừ lạnh tiếng đầy kiêu ngạo, quay đầu đi vào gian phòng phía .
Mạnhleech_txt_ngu Kỳ thấy đạileech_txt_ngu đi rồi, vội vàng thoát khỏi tay Thẩm Thanh , bước đôi chân cũn chạy đuổi theo sau: “Đại tỷ, đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muội với, cũng muốn ngủ!”
Thẩm Thanh nhìn đôi cũn chạy lon mà không nhịn được bật cười, đứa này thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng .
Mạnh Kỳ Phong dắt Mạnh trước mặt Thẩm Thanh Thanh với vẻvi_pham_ban_quyen do dự. Nhịn hồi lâu, bé mới ra thắc mắc bấy lâu nay: “Nương, con thật sự chết sao? đã hứa với con là trận xong về sẽ dạy con cưỡi ngựa bắn cung, săn thật nhiều con mồibot_an_cap. Chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa từng lừa giờ!”
Nghe điệu đau buồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và hụt hẫng của cậu bé, Thẩm Thanh Thanh cảm thấy trong lòng không mấy dễ chịu.
Trong bốn đứa trẻ, nhất Mạnh tám tuổi, Nhị Bảo Mạnh Vân sáu tuổi, Tam Bảo Kỳ Vũ năm , nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Tuyết mới ba tuổi. tuổi này lẽ cần người chăm sóc, vậy mà chúng lại phải tìm cách sinh tồn trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nát, thật sự là
thái độ của nguyênleech_txt_ngu chủbot_an_cap đối với chúng, dù Thẩm Thanh Thanh có thể hiểu được nỗi phẫn nộ nơi bỏ của bà ta, cô vẫn khỏi xót xa cho số phậnvi_pham_ban_quyen bi thảmbot_an_cap của lũ trẻ.
Nhưng cô đã xuyên không tới đâyleech_txt_ngu, mọi thứ đều có thay .
Kiếp trước thiếu nhà, thiếu xe, thiếu tiền, bên cạnh không có ai bầu bạn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đơn. Cô cũng từng chuyện hôn , nhưng mỗileech_txt_ngu khi gặp đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tượng phù hợp, cô lại ngứa nghề gieo một quẻ. Kết quả toàn là từ trường không hợp, ngoại , hành gia đình tóm lại là chẳng có lấy đào hoa tử tế nàoleech_txt_ngu. Thế nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đếnbot_an_cap tận hai mươi tám tuổi, cô vẫn chưa từng trải qua mối tình chính thức.
Giờ nhảy cóc qua bước kếtvi_pham_ban_quyen sinh đẻ mà cóleech_txt_ngu sẵn bốn đứa , nói thật, điều này khiến khó lòng không rung .
Nhà vi_pham_ban_quyen tiền bạcleech_txt_ngu có thể kiếm lại, chứ lũ trẻ ngoan ngoãn, yêu đẹp thế này, bỏ lỡ là mất luôn!
Thẩm Thanh Thanh lập tức quyết : Cô sẽ bắtleech_txt_ngu cóc cả bốn đứa nhóc này mang đi!
Với lĩnh của mình, nuôi đứa trẻ tuyệt không phải chuyện . Hiện tại cô chỉ cần đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng thấy được sự mìnhvi_pham_ban_quyen, để chúng chấp cô. Rồi mọi thứ sẽ dần tốt lênbot_an_cap !
Còn về cha
Thẩm Thanh Thanh cúi người xoa đầu Mạnh Kỳ Phong, hạ giọng hỏi khẽ: “ nhi, con biết bát tự ngàybot_an_cap sinh của cha con không? Nương có thể tính thử ông ấy còn sống hay không.”
Mạnh Kỳ Phong nào biếtbot_an_cap “bát tự ngày sinh” là cái gì. Thấy cô giơ , cậu bé tưởng sắp bị ăn đòn, phản xạleech_txt_ngu rụt lại, nước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắp trào ra: “Đừng đánh con, nương ơivi_pham_ban_quyen đừng con, sau nàyvi_pham_ban_quyen nhất định sẽ làm việc nhiều hơn, ăn ít đivi_pham_ban_quyen, tuyệt đối không gây phức cho nương đâu.”
Thanh Thanhbot_an_cap thở dài bất lực. Cậu bé này tính tình thật thà, chất phác nhưng lại không giỏi ănbot_an_cap nói, rất không được lòng nguyên chủ thường xuyên bị đánh đòn, giờ cảm thấy sợ hãi là lẽleech_txt_ngu thường tình.
“Đừng , nương đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con, sau này cũng không đánh. Vào phòng ngủ đi. Mai nương hỏi người khác bát của cha con, tính xong quả cho con .”
Mạnh Kỳ Phong dùng tay laubot_an_cap nước mắt, nở đi vào phòng phía Tây.
phòng nhanh chóng vang lên giọng bai của Vân: “Sao huynh nhát gan thế, không phải chỉ là bị đánh một trận thôi , có gìleech_txt_ngu mà phải sợ!”
Thẩm Thanh Thanh bật cười. Nhị tuy là phận nhi nhưng tính tình còn bướng bỉnh hơn cả con trai, trèo cây bắt , xuống sông mò cá, việc gì cũng giỏi, đối mặt với vọt nguyên chủ mà chẳng hề nao núng.
Nói tóm lại : lỳ!
Trong chính chỉ còn lại Mạnh Kỳ Vũ đứng sụt sịt mũileech_txt_ngu. Cậu bé quay đầu nhìn căn phòng phía Tây, rồi lại nhìn Thẩm Thanh, muốn đi mà không dámvi_pham_ban_quyen , mặt vô cùngbot_an_cap bối rối.
Nhìn gương mặt tuấn tú của cậu , Thẩm lại mềm nhũnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra.
Trong bốn nhỏ, cậu bé này là người có ngoại hình đẹp nhất, nước da trắng trẻo, ngũ quanleech_txt_ngu tinh xảo, lông dài như chiếc quạt giấy. Chỉ tiếc là đầu óc vấn đề, hơi ngốc nghếchvi_pham_ban_quyen, ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả Mạnh Kỳ Tuyết ba cũng không , chỉ biết cái bát sứ sứt mẻ đòi , lẽoleech_txt_ngu theo sau anhbot_an_cap chị học .
Thật đáng .
Thẩm Thanh Thanh thầm nghĩ, cô xuống lau nước trên cậu bé: “Hai ngày nữa nương ra mua cho con mấy khăn , hễ chảy nước mũi thì dùng khăn mà lau. Chúng ta làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đứa yêu sạch , như vậy mới có nhiều người quý .”
Đôi mắt trong vắt nướcleech_txt_ngu của Mạnh Kỳ Vũ lặng nhìn Thẩm Thanh Thanh, một lúc lẩm bẩm: “Yêu sạchvi_pham_ban_quyen sẽ, muốn làm đứa trẻ yêu sạch sẽ.”
Thanh thấy mủi , mỉm xoa đầu bé, dắt tay cậu vào phòng : “Đi , nương con đi ngủ.”
Chính phòng gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổng cộng có ba gian, hai phòng ngủ đông tây cộng thêm mộtleech_txt_ngu chính. Phòngleech_txt_ngu phía Đôngleech_txt_ngu nguyên chủ, bốn đứa nhỏ ở phòng Tây, kê chiếc giường. Đại và Tam Bảo một giường, Nhị Bảo và Bảo ngủ một giường.
Ngoài ra trong sân một gian bếp nhỏ vàvi_pham_ban_quyen một gian đồ, ở cũng khá thoảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mái.
Thẩm Thanh Thanh bếbot_an_cap Mạnh Kỳ Vũ lên giường, tháo cho cậu bé, rồi vẫy tay bốn gương mặtvi_pham_ban_quyen đangleech_txt_ngu đầy vẻ nghi hoặc: “Ngủ đi, mai nương làm món gì ngon cho các con ăn.”
Không ai đáp lạibot_an_cap, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để tâm, mình bước ra phòng.
Hiện là cuối hạ, thời tiết vẫn cònvi_pham_ban_quyen rất oi , lăn lộn nửa đêm khiến quần áo trên ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đã mùi, trước khi ngủ phảileech_txt_ngu tắm rửa, thay bộ đồ sạch sẽ. Vết thươngvi_pham_ban_quyen sau gáy cần xử lý, ngộ nhỡ viêm nhiễm thì rắc rối .
Thanh Thanhbot_an_cap đi bếp, đổ nửa nồi nước vào chiếc gang lớnbot_an_cap, sau đó nhóm lửa đun nước tắm.
Loại việc này đối cô chẳng có khó khăn nào. Kiếp trước cô đã ở vùng núi tám năm, mãi đến khivi_pham_ban_quyen lên đại học mới rời xa quê hương. Trongleech_txt_ngu thôn nghèo nên toàn dùng loại bếp đất kiểu cũ này .
Nấu nước xong, lục tìm trong ký ức của nguyên , lôi ra một quần áo để thay từ chiếc rương gỗ đỏ ở đầu giường phía Đông.
Quần nát, màu lại cũ kỹ, thật sự không hợp gu của cô. Đangvi_pham_ban_quyen lúc chê bai thì bên tai chợt ngheleech_txt_ngu thấy tiếng gió quạt vù vù.
Thẩm Thanh ném quần giường, quay đầu chống nạnh: “Lười Cầu, ngươi ra đây cho ta, giả thần giả quỷ hù dọa ai ?”
cục Nhục Cầu vừa cổ Vương bà tử ban nãy từ cửa sổbot_an_cap vèo một cáibot_an_cap chui tọt vào.
Nó bay lượn một vòng, nhìn đống đồ đạc thởbot_an_cap mộc xung quanh, chê bai nhe răng: “Thẩm Thanh Thanhleech_txt_ngu, ngươi càng sống càng thụt lùi rồi đấy.”
Nói xong, nó lại vỗ cánh bay một vòng quanh Thẩm Thanh Thanh, vẻ chêvi_pham_ban_quyen bai hiện mồn một: “Mấy khôngvi_pham_ban_quyen gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao ngươi lại trông xấuleech_txt_ngu đi này?”
Thực cơ thể hiện của Thanh Thanh không hề xấu, mặt trái xoan, mắt , sống cao , đỏ rực rỡ ráng chiều, chiều cao một mét bảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. điểm đậm và thay đổi cách ăn , chắc là một tỷ chính .
Dù không thể bì với khuôn mặt và vóc dáng được dưỡng cực ở kiếp trước, nhưng được coi là một mỹbot_an_cap nhân rồi.
Sao có thể liên đến “xấu” được?
Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh chộp lấy đôi cánh của , tay kia vò lông đang dựng quanhbot_an_cap đầu thành một tổ : “Nhóc , ngươi da phải không? Có tin ta nhốt ngươi vào hồ lô cho nhịn đói ba nămbot_an_cap tháng không?”
Nhắc đến haibot_an_cap chữ “hồ lô”, Thẩm Thanh Thanh mới nhớ đến bảo bối màbot_an_cap mình đã dày công tích cópbot_an_cap .
chiêu hồn, ô , thước trấnvi_pham_ban_quyen
Đó đều là những món bảo bối quý giá sinh mạng của cô!
Thanh Thanh nhìn Lười Cầu với mắt đầy vẻ mong chờ: “Lười Cầu, lúc ngươi tới đây không giúp ta mang mấy khác sao?”
Lười Cầu khinh bỉ liếc nhìn cô một cái: “Mang theo rồi mà, đang trên thắt lưng ngươi đó sao?”
Thanh cúi đầu nhìn, quả nhiên bên xuất hiệnleech_txt_ngu túi vải trắng nặng trịch.
Đó chính là túi Càn Khôn mà vẫn thường đểvi_pham_ban_quyen đựng pháp khí đi làm ở kiếp trước!
Thẩm Thanh Thanh mừng mặtvi_pham_ban_quyen, liền gửi cho nó cái hôn gió: “Lười Cầubot_an_cap, ngươi đúng là bảo bối tâm đầu hợp của ta!”
Lườileech_txt_ngu Cầuvi_pham_ban_quyen hừ hừ hai tiếng đầy kiêubot_an_cap ngạo.
Hừ, bà.
Lúc thì là bảo bối nhỏ tâm đầuvi_pham_ban_quyen , lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần như đồ thỏ đế.
Nó đã nhìn thấu tất cả rồi!
Thẩm Thanh Thanh nôn nóng túi vảibot_an_cap ra, đầu tiên làbot_an_cap lấy ra một la bàn, tiếpvi_pham_ban_quyen theo là một chuỗi chuông đồng, một ô giấy màu đỏ , một thước sắt sắc lẹm, một chiếc hồ lô Tử Kim buộc tua đỏ, một chiếc đèn pin năng lượng mặt trời
Cuối cùng là một xấp bùa chú lộn xộn.
Mọi thứ đều thiếuvi_pham_ban_quyen món nào!
Cầu à, lần này lập công lớn rồi, quay về tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ tìm cho ngươi vàileech_txt_ngu con ác quỷ để thiện bữa ăn.”
Thẩm Thanh Thanh toét miệng cười đến mứcbot_an_cap không thấy mặt trời.
Cầubot_an_cap quay đầu , chẳng buồn nhìn cô: “Miễn là lời, ta đã không bị đóileech_txt_ngu đến này!”
Nói đoạn, nó thít xoa xoa cái bụng.
gầy thành một miếng thịt mỏng dính rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
“Chẳng phải thời qua vận mayleech_txt_ngu hơi tốt sao, toàn gặp mấy thứ tép riu, đâu đến lượt ngươi ra tay?”
“Cứ chờ đấy, ta dự cảm chúng sớm gặp phải đối thủ đáng gờm thôileech_txt_ngu.”
Lười Cầu miễn cưỡng gật đầu: “Vậy ta tin ngươi nốt lần cuối này, nếu còn dám lừa ta, hừ , xem ta có thèm đếm xỉa đến ngươi nữa không.”
Thẩm Thanh Thanh dỗ dànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài câu đã đưa được nó trở lại hồ lô , đó cất kỹ túi Càn rồi mới ôm quần áo thay vào căn chòi nhỏ bên cạnh kho chứa tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Vết thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau gáy thể xử lý đơn giản, đợi ngày mai lên núi tìm thảo tiêu viêm giảm đau rồi mới xử lýleech_txt_ngu kỹ hơn được.
Dọn xong xuôi thì đã đến nửavi_pham_ban_quyen đêm, Thẩm Thanh Thanh lê thân thể mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Thanh Thanh bị thức những tiếng ồn ào ngoài sân, vừa mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt ra, bên ngoài trời đã sáng rõ.
vội vàng bậtbot_an_cap dậy khỏi giường, xỏ giày đi ra ngoài xem xét tình hình.
Mạnh Kỳ Vânvi_pham_ban_quyen đang đứng ngơ trước cái nước đã vỡ, thấy Thẩm Thanh Thanh, khuôn mặt vốn dĩ điềm tĩnh bỗng lộ ra vẻ hoảngvi_pham_ban_quyen loạn: “Con cố ý, xô nước nặng quá, con không giữ chắcbot_an_cap.”
mắt Thẩm Thanh lướt qua vũng nước bẩn chảy lênh láng trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt , rồi dừng đôi nhỏ bị quai xô thắt đến đỏ ửng của cô bé.
Hoa tổng có ba cái nước, một cái ở đầu nam, một bắc, cònleech_txt_ngu một cái ở nhà Vương Tú Tài.
Nhà Mạnh nằm ở hướngvi_pham_ban_quyen đông bắc thôn Dương Hoa, thường dùng nước phải ra giếng ở đầu bắc gánh, đi lẫn về phải đi bộ hơn nửavi_pham_ban_quyen cây số.
chủ không muốn vất vả nên đẩy gánh cho đứa .
trongbot_an_cap thôn đôi khi nhìn không đành lòng giúp một tay, nhưng phần lớn thời gian là Đại Bảo và Nhị Bảo cắn răng về.
Hôm nay Đại Bảo hơi muộn, Mạnh Kỳ Vân muốn tự mình xách nước về, sao sức nàng cũng lớn, xách một nước chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đề gìvi_pham_ban_quyen, ai ngờ lúc cửa lại không cẩn thận vấp ngã.
Nước về nhà đổ hết đành, xô gỗ cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị rơi hỏng.
Mạnhbot_an_cap Kỳ Vân thấyvi_pham_ban_quyen Thẩm Thanh Thanh cứ sa sầm mặt nói lời nào, liền nắm chặt nắmbot_an_cap đấm, giọng điệu cứng nói: “Muốn đánh thì bà cứ , dù sao con cũngleech_txt_ngu chẳng sợleech_txt_ngu bà!”
Thẩm Thanh không nói lời nào bước , đưa tay về phíabot_an_cap bé.
Mạnh Vân cánh tay cô, bản năng lùi lại phía một chút.
cũng là trẻ con, ngoài nói cứng đâu thì phản ứng của cơ thể vẫn không thể được khác.
con đi thay quần áo, không thể cứ mặc đồ ướt mãi được, sẽ bị ốm đấy.”
Thẩm Thanh giải ngắn câu, rồi không nói không rằng bế côvi_pham_ban_quyen bé vàoleech_txt_ngu gianleech_txt_ngu phòng phía đông, cúi người cởi bộ quần áo và giày tất ướt trên người cô bé , nhét người vào trong .
“Con nằmvi_pham_ban_quyen nghỉ một , ta đi tìm cho con bộ quần áo sạch.”
Mạnh Kỳ Vân khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, thể căng cứng, đôi mắtleech_txt_ngu đen láy cứ nhìn chằm chằm vào Thẩm Thanh Thanh, trên mặt đầy vẻ cảnh giác.
Đứa trẻ trưởng thành sớm, trong lòng chất chứa nhiều chuyện, không Tam Bảo và Tứ Bảo tâm tínhleech_txt_ngu đơn giản, một viên kẹo là có thể dỗ dành được.
Đối với cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé này, phảibot_an_cap từ từ cảm hóa.
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh giữ tâm thế bình thản, khẽ thở dài một tiếng rồi quay người đi gian phòng phía tây.
Kỳ Tuyết đã tỉnh, đang hi lộn nhào trên giường, thấy Thẩm Thanh đi tới liền lập tức dừng động tác chui tọt trong chăn, chỉ để đôi mắt tròn chớp chớp Thẩm Thanh.
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bật cười, tay xoa tóc cô bé: “Đồ quỷ nhỏ nghịch ngợm!”
Mạnh Kỳ Tuyết chớp chớp mắt, bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên cười khanh : “, nương quá.”
“Nương chỗleech_txt_ngu nào ?”
Cô dường như đãleech_txt_ngu làm gì đâu nhỉ?
Mạnh Kỳ lấy hai má, đôi mắt sáng lánh: “Nương không đánh anh chị , còn cười với , Tuyết Bảo thích nương như thế này! Nương , cứ như thế này mãi có ?”
trẻ cũng thật dễ thỏa mãnvi_pham_ban_quyen!
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh không kìm được, cúi người một cái lên .
“Tuyết đã lên tiếng rồi, lẽ nào lại không đồng ý? Nương hứa với con, sau sẽ không đánh người, mắng người nữa, sẽ chăm sóc tốt cho bốn anh em các con, để các con làm những bối nhỏ có nương yêu thương.”
“Vậy ta tay nhé?” Kỳ giơ tay út phíaleech_txt_ngu cô.
Thẩm Thanh đôi mắt cong cong ý cười: “, ngoắc tay.”
Một lớn một nhỏ, hai ngón tay vào lắc lắc.
Mạnh Tuyết vui cẫng lên giường, hớn hở hoa tay múa chân với Đạileech_txt_ngu và Tam Bảo: “Nươngleech_txt_ngu tay với muội rồi, sau này chúng sẽ không bao giờ bị ăn đòn nữa đâu! Đại ca, nhị ca, các huynh có vui ?”
Mạnh Kỳ Phong không cần suy liền lắc đầu, khi chạm phải ánh mắt của Thanh Thanh rụt vai đầu một cái: “Vui, đại ca rất vui.”
Vui đến sắp khóc rồi
Mạnh Kỳ Vũ thì nể mặtbot_an_cap mà cười rộ lên, đôi nhỏ bé vỗ bômvi_pham_ban_quyen bốp: “Không bịvi_pham_ban_quyen đánh, !”
Quả nhiên vẫn là hai đứaleech_txt_ngu dễ dỗ dành hơn!
Thẩm Thanh Thanh hài mỉm cười, thuận tay nhào nặn đôi má của Mạnh Kỳ Tuyết: “ đi cho , các conleech_txt_ngu nếu còn buồn ngủ thì ngủvi_pham_ban_quyen tiếp, không ngủ thì chơi trong phòng một lát, đợi nương nấu bữa sáng sẽ gọi các con.”
Nói xong, cô quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo lại gian đông.
Mạnh Kỳ Vân vừa thấy động động tĩnh liền tứcbot_an_cap ngồi , đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy gócvi_pham_ban_quyen chăn, bướng bỉnh : “Con tự mặc được, không cần bà .”
Thanh nhìn vẻ mặt cứng cô bé, nảy sinh ý trêu chọc: “Đêm qua trước mặt Vương bà , con gọi nương dõng thế nào, sao bây giờ lại thành ‘bà’ rồi?”
Mạnh Kỳ Vân đỏ bừng mặt, cắn môi không nói .
Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh khẽ cười, đặt quần xuống trước cô bé, hạ giọng : “ quần áo vào đi, sau nàyleech_txt_ngu đừng xáchbot_an_cap nước , việc cứ làm là được.”
Mạnh Vân ngẩng đầu theoleech_txt_ngu bóng lưng rời đi của cô, đôi mắt . Ngày trước khi cha còn nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng gánh sọt tre ngoàileech_txt_ngu nhặt củi bị cha hiện, ông cũng đã nói như vậy.
“Sau này đừngbot_an_cap đi nhặt củi nữa, con còn nhỏ, này cứ để cha làm.”
không biết bao giờ cha mới có thể trở về, nàng cha rồi
Sau khi rời khỏibot_an_cap phòng chính, Thẩm Thanh bắt đầu kiểm tra tình hình dự trữ các loạileech_txt_ngu liệu trong bếp.
Gạo, mì và loại lương thực khác không còn nhiều, tối đa đủ cho nhà ăn bữa.
Muối hột còn nửa hũ.
dầu chỉ còn trơvi_pham_ban_quyen đáy, còn đổ ra được ba năm giọt.
Hũ đường sót một chút đường đỏ mà nguyên chủ không nỡ uống để dành lại.
thứ đó ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gì khác nữa.
Những nhà khác trong thônbot_an_cap đều có một mảnh rau nhỏ, nhưngleech_txt_ngu nhà họ Mạnh thì không.
Đúng là đến mức không còn gì để nói.
Thẩm Thanh ngửa mặt lên thở dài tiếng. Vốn dĩ nàng còn dự định nhà nghỉ ngơi một ngày, đợi thể hồi phục rồi mới mua sắm nhu yếu phẩm và tìm đường kiếm tiền.
Tiếc thay ông trời chẳngleech_txt_ngu nàngbot_an_cap lấy cơ hội để thở dốc.
Thất vọng thì vọng, nhưng bữa sáng vẫn phải ănbot_an_cap.
Thẩm Thanh xắn tay áo, đổ nốt hơn nửa bát gạo còn sót lại trong hũ ra. Chừng này nấu cơmbot_an_cap thì không đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn, nhưng nếu nấu thành một nồi cháo thìleech_txt_ngu vẫn ổn. Lát nữa hòa chút đường đỏ rưới trên, cũng nhưleech_txt_ngu bữa tử tế.
Thẩm Thanh Thanh thao tác thuần , vo gạo lửa, chẳng mấy bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãbot_an_cap bảng lảng bay. nửa khắc sau, cháo đã chín tới.
Khoảnh khắc mở nắp , mùi gạo nồng nàn phả vào , ngoài gian bếp vang lên tiếng nuốt miếng ừng ực.
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanhvi_pham_ban_quyen quay đầu lại, quả nhiên thấy bốn cặp mắt đang dán chặt bên cửa. Nàng còn chưa kịpbot_an_cap lên tiếng, Bảo đã nôn nóng lao vọt vào bếp, đôivi_pham_ban_quyen ngắn thoắt lấy ra chiếc bát sành sứt mẻ mình. miệng cậu treo một sợi miếng bóng loáng, phấn khích reo : “Được ăn cơm rồi, được ăn cơm rồi!”
Mạnh Kỳ đứng nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng cười ngây ngô của em trai, vừa xót vừa bất mà lấy tay mắt.
Đứa em ngốc nghếch này của nó, bao nhiêu lần bị đánh vì chuyện ăn rồi mà sao vẫn không chịu nhớ thế?
Trong nhà này nương là nhất, bà ta chưa ăn no đủ thìvi_pham_ban_quyen làm gì đến lượt bọn nó?
Thế nhưng, trận đòn roi dự tính đãbot_an_cap không xảy ra. Thẩm Thanh Thanh người đángleech_txt_ngu phải hung dữ như mụ lúc này lại đang cúi người nước miếng cho Tam Bảo.
Vẻ mặt nàngvi_pham_ban_quyen dịu dàng đến tin.
Mạnh Kỳ Phong gãi sau gáybot_an_cap, biểu cảm cùng phức tạp. phụ nữ trước mặt thực sự là mẹ kế của bọn nó sao?
Sao trông như biếnvi_pham_ban_quyen thành người khác vậy?
Thẩm Thanh Thanh lau sạch nước miếng Tam Bảobot_an_cap xong, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba đứa cửa: “ đứng ngây ra đó làm gìleech_txt_ngu? Không mau đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rửa tay chuẩn bị ăn cơm sao? Ăn mà không hăngvi_pham_ban_quyen háinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì tư tưởng chắc chắn có vấn đề. con đó, giác ngộ còn chẳng cao Vũ nhi!”
Nói đoạn, nàngvi_pham_ban_quyen lấy từ trong chạn raleech_txt_ngu chiếc bát lớn, thêm trong tay Tam , múc gạo rồi rưới nước đường đỏ đã nấuvi_pham_ban_quyen xong trên.
Đợi đứa rửa xong xuôi, bát cháo được nấu nhừ, đặc quánh và thơm phức đã bày lên bàn.
Kỳ Vũ chiếc khăn tay Thẩm Thanh Thanh đưa cho, cứ húp ngụm cháo lại lau nước miếng một , miệng không ngừng nghỉ: “Ăn cơm thôi, thơm quá, ngọtbot_an_cap đi , húp
Mạnh Kỳ Tuyết cũng nhịn được , sà vào bàn bưng húp một hơi lớn. Một lát , cô bé kinh ngạc đầu lên: “Thật nè, ngọt lắm, trong cháo có đường đóvi_pham_ban_quyen! Đại ca, đại tỷ, lại đây húp cháo đi!”
Đại Bảo và Nhị khôngvi_pham_ban_quyen mà cùng quay sang nhìn Thẩm Thanh .
Thẩm Thanh hỏi ngược lại: “Không đói sao?”
Mạnh Kỳ Phong liếm , mặt lem chạch đỏ lên: “Đói.”
xong, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Tam Bảo, bưng bát sành lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để.
ăn hay không, cứ lấp đầy cái bụng rồi tính sau!
Kỳ Vân không nói gì, ngoan ngoãn ngồileech_txt_ngu xuống bưng bát cháo .
Trong phútbot_an_cap chốc, cả nhỏ chỉ lại tiếng húp sùm sụp.
Bữa sáng còn chưa xong, Mạnh Trường Viễn người đàn ông hôm qua đã hứa sẽ giúp đỡ đã gõ cửa gọi từ bên ngoài: “Nhà Mạnh Uyên ơi, nhà không?”
Thẩm Thanh Thanh nhanh chóng nốt cháo còn lại trong bát, quay đầu dặn dò bốn trẻ vài câu, lôi mẹ thị ra khỏi sân.
Xe bò đang đỗ trên con đường lớn ngay trước cửa nhà họ . Mạnh Trường Viễn đánh , trên xe còn có năm sáu dân làng định huyệnvi_pham_ban_quyen giải quyết .
Trong đó, một cô nương tuổi mặcbot_an_cap áo màu hạnh mới tinh, mạo thanh tú, vừa thấy Thẩm Thanh Thanh trợn trắng mắt, bĩu môi bẩm: “Đồ độc phụ không biết kính trọng bề trên, Mạnh Uyên lấy người như ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là xúi quẩy tám !”
Chuyện xảyleech_txt_ngu ra ở nhà Mạnh đêm qua đã đồn khắp thôn Hoa. Nhiều dân làng chửi rủa mẹ con Tôn thị tâmvi_pham_ban_quyen địa độc , nhưng cũng người cảm thấy Thẩm Thanhbot_an_cap làm hơi quá tay.
Dẫu thị cũng là bề trên của nàng, bề trên có sai thì dạy câu là được rồi, có đến mức phải áp giải người taleech_txt_ngu huyện đường không?
vừa lên tiếngbot_an_cap Bích Hà, là gái út của Vương Tú Tài trong thôn.
Ả nói vậy không phải vì muốn đòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại công bằng cho mẹ con Tôn , mà chỉ đơn giản là nhìn Thẩm Thanh không vừa mắt, muốn đâm chọc câu sướng .
Thẩm đâu phải hạng người chịu chịu thiệt. Nghe vậy, nàng nhướn mày, vung tay mạnh Tôn thị về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ả ta.
Cả khuôn mặt bê bết mắt nước mũi Tôn thị cứ thế chùi hết lên bộ áo mới của Vương Bích Hà.
Vương tức đến xanh mặt, rúm vào một góc gào lên: “Thẩm Thanh Thanh, ngươi cố ý đúng không?”
Thẩm Thanh chớpleech_txt_ngu mắt vẻ vô tội: “Vươngleech_txt_ngu gia tỷ tỷ, tỷ nói kìa, tỷ cũng chẳng đắc tội gì ta, ta việc gìvi_pham_ban_quyen phải cố ý làm bẩn quần tỷ? là lỡ tay thôi, tỷ đừngleech_txt_ngu giậnleech_txt_ngu nhé.”
Một “Vương gia tỷ” như nhát dao đâm trúng tim đen của Vương Bích Hà.
tử thời đại này phầnleech_txt_ngu bắt đầuvi_pham_ban_quyen bàn chuyện hỏi sau khi cài trâm, mười sáu tuổi thành thân, đến tám mà chưa gả đi thì đã bị là gáibot_an_cap .
Vươngbot_an_cap Bích Hà nay mười , còn lớn Thẩm Thanh Thanh một tuổi, nhưng đến nay vẫn chưa định được mối nào ý. Trong không ít người mượn chuyện mỉa ả kén cá canh, coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chừng ế chổng thành bà cô già.
Lúc này nghe đó, làm sao ả không phát hỏa cho được?
“Thẩm Thanh Thanh, đừng có ở đây vờ giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vịt, ngươi rõleech_txt_ngu ràngleech_txt_ngu là”
Vươngleech_txt_ngu Bích chưa nói hết câu đãleech_txt_ngu bị người phụ nữ trung niên bên cạnh ngăn lại: “Bích , đừng tranh luận hạng ngườileech_txt_ngu như vậy. nữa huyện, nương con bộ đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới khác là được.”
Khi , đàn bà kia liếc nhìn Thẩmleech_txt_ngu Thanh Thanh một cái, vẻ chán ghét hiệnbot_an_cap rõ mồn một.
Một mụ đàn bà đanh đá chỉ biết la lối mắng chửi, đặtbot_an_cap cân sánh với Hà nhà bà?
Thẩm Thanh Thanh cười khẩy một tiếng, bước chân lên xe , ánh mắt đầy vẻ chế giễu nhìn hai mẹ con đang ăn diện lộng lẫy: “Triệu thẩm và giabot_an_cap tỷ ăn đẹp này, chắc lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huyện xem mắt người ta ?”
“Nửa tháng , Vương gia tỷ tỷ nhở phải chăm sóc tốt cho bốn đứa trẻ nhà Mạnh đại ca, phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xứng với thân phận thê tử của huynhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy.”
“Mồm thì cứ mộtvi_pham_ban_quyen câu Mạnh đại ca, hai câu Mạnh đạileech_txt_ngu ca, ta cứ ngỡ tình cảm của Vương gia tỷ tỷ dành cho Mạnh Uyên sâu lắm chứ, ra giờ xem lại thì cũngleech_txt_ngu chỉ thế mà thôi.”
Hừ, muốn đấuvi_pham_ban_quyen khẩubot_an_cap với ?
Trong mười dặm quanh đây, liệu có ai là đối thủ củabot_an_cap nàng không?
khácvi_pham_ban_quyen trên xe nghe vậy, mắt nhìn Bích Hà lập tức đổi. Hóa ravi_pham_ban_quyen con gái Vương Tú Tài xem mắt thành vì đã sớm traoleech_txt_ngu thân phận cho người khác rồi.
Nhưng ả nhìn trúng ai không nhìn, lại cứ nhằm vào người đàn có gia đình, còn chạy đến mặt thê tử nhà người ta mà lên mặt, thật là không biết xấu hổ!
Khuôn mặt Vương Bíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà hết đỏ rồi tím, từ tímbot_an_cap lạibot_an_cap chuyển sang đen, trông vô đặc sắc.
“Thẩm Thanh Thanh, bớt ngậm máu phun người đi! Ta qua là chướng mắt chuyện ngươi ngược đãi mấy đứa trẻ, muốn nói giúp chúng câu bằngvi_pham_ban_quyen thôi!”
Thanh cười tươi rói hỏi ngược lại: “Vậy sao? Có cần ta giúp tỷbot_an_cap nhắc lại văn lời tỷ ngày hôm đó không?”
“‘Nếu năm đó cha nương ta đồng ý hôn sự với Mạnh Uyên, người trở thành của Mạnh Uyên ngày hôm nay phải làleech_txt_ngu Vương Bích Hà ta, chứ không phải Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh ngươi’.”
“Câu này, tỷ chắc cũng chưa quên chứ?”
Vươngleech_txt_ngu Bích Hà như điểm huyệt câm, há hốc miệng không thốt ravi_pham_ban_quyen được nào.
Bởi vì những Thẩm Thanh nói đều là sự thật.
thích Mạnh Uyên, nhưng người nhà ngăn cản nên đành phải từ bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
đi qua sân họ Mạnh, thấy Thẩm Thanh Thanh ngược đãi bốn trẻ, ả nhất thời không được mà vào nói mấy lời nên nói.
Nào ngờ được lời đó lại trở thànhvi_pham_ban_quyen Thẩm Thanh công kích ả ngay lúc này!
Triệu , mẹ của Vương Bích Hà, trừng con gái mình với vẻ rèn sắt không thành thép, sang nhìn Thẩm Thanh Thanh bằng ánh : “Thẩm Thanh , đừng có ngậm máu phun người! Bích Hà nhà chúng ta tuyệt đối không phải người không xấu hổvi_pham_ban_quyen vậyvi_pham_ban_quyen!”
“Ta biết ngươi và Bích Hà có chút xích mích, bình cãi vài câu cũng thôi đi, ngươi thể ra những dối trá như thế để nhọ danh dự ngườivi_pham_ban_quyen khác? Ngươi làm vậy phải là hại người sao?”
Thẩm Thanh Thanh lạnh lùng liếc bà tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái: “Tôi có bậy hay không, mọi người đều tự hiểu rõ trong lòng.”
“Chuyện đã qualeech_txt_ngu tôi không truy cứu, nhưng này nếu để tôi nghe thấy ai đóleech_txt_ngu nhải sau lưng, cẩn thận tôi xé nát miệng ra.”
“Ngươi!” Bích Hà trợn mắt, định lao vào cãi nhau tiếp.
Triệu Thị tay lẹ mắt lôi con gái lại, hai mẹ con cái rồi đều đầu im bặt.
Thẩm Thanh Thanh là hạng người miệng không nể nang ai, cái gì cũng dám nói ra, nếu còn cãi tiếp không cô ta sẽ thốt kinh động gì nữa.
Tiểu phụ nhân đanh đá kia mặt vô liêm sỉ, màng gì cả, nhưng bọn họ thì vẫn giữ mặt mũi!
Trương Tử ngồi trên xe nhìn bộ dạng sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãi của hai mẹ , nhất thời không nhịn được bịt miệng khúc , bả vai run bần bật khiến những khác cũng ha hả.
Còn mọi người đang cười cái , chẳng cần ra thìleech_txt_ngu ai nấy rõ như gương.
Nhà họ Vương cậy có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị Tú tài lão gia, ngày thườngbot_an_cap toàn dùng mũi nhìn người, coi như người trị được cái thói kiêuvi_pham_ban_quyen của bọn họ!
Triệu Thị xấu đến mặt bừng, ta nhéo mạnh vào người Vươngbot_an_cap Bích Hà một cái, thấp mắng: “Đồ vô dụng, giỏi làm xấu mặt ta!”
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh Thanh thính tai nên nghe rõ một, cô trạng vẻ nhướng mày với Bích rồi ngồi phịch vi_pham_ban_quyen, từ trong ra bavi_pham_ban_quyen đưa cho Mạnh Trường Viễn.
nhà hết lương thực , tôi phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên chuyến mualeech_txt_ngu ít đồ, đây là xe.”
Mạnh Trường Viễn nhận lấy tiền đồng, gật đầu với Thanh Thanh rồivi_pham_ban_quyen roi da trong tay lênleech_txt_ngu. Ngay định đánh xe xuất phátbot_an_cap, Mạnh Kỳ Vân nhiên lao đến trước xe như một cơn .
“Tiểu à, cháu chạy đến đây làm ?”
Mạnh Trường vội vàngbot_an_cap ghì xeleech_txt_ngu bò lại, nghi hoặc hỏi.
Mạnh không đáp lời, cô bé quay sang nhìn Thẩm Thanh Thanh bằng đôi mắt đen , giọng nói lạnh lùng: “Con muốn đi huyện cùng dì.”
Nói xong, cô bébot_an_cap thẳng túm chặt áo, chỉ sợ bị Thẩm Thanh Thanh chối.
Trong đầu Kỳ Vân hiện lên những lời Hạ nãi nãi đã nói với mìnhbot_an_cap: “Bà biết các cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thích thị, nhưngleech_txt_ngu Uyênleech_txt_ngu nhi đã đường thành thân rồi, ta chính là nương các .”
“Giờ Uyên ca nhi không có nhà, nàng ta chủ nhân duy nhất trong đình. Chỉ cần có ta ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, các cháu mới không bị những kẻ tâm địa độc ác trong thôn bắt nạt.”
“Cho nên dù nàng ta có đối xử các cháu , cháu cũng phải nghiến răng mà chịu đựng, nhịn đến khi Uyên ca nhi trở về là được.”
Trước khi cha về, cô bé để Thanh Thanhleech_txt_ngu rời đi mình.
Ánhbot_an_cap mắt Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Vân dần trở nên kiên định, cô bé lớn giọng nói thêm: “Con khỏe lắm, có thể giúp dì xáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ!”
sao?” Đôi mắt phượng hơi nheo lại Thẩm Thanh Thanh thoángvi_pham_ban_quyen qua một cười, dường như đã nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của cô bé.
Nhưng cô không vạch trần màleech_txt_ngu ôn tồn đưa tay phải ra: “Lên đi.”
Mạnh Kỳ Vân nhìn lòng bàn tay trắng ngầnvi_pham_ban_quyen của cô, do dự hồi lâu mới đưa bàn tay của mình ra.
Sau khi cô bé ngồi lên xe, Thẩm Thanh Thanh lại lấy thêm đồng nữa.
Trường Viễn lắc đầu nhận: “Trẻ con không thu tiền, vững nhé, chúng ta xuất phát đây!”
xe lọc , mang một đất.
Thẩm Thanh Thanh theo bản năng che mũi miệngbot_an_cap cho Mạnh Kỳ Vân, đợi đến bụileech_txt_ngu tản đi mới buôngvi_pham_ban_quyen tay ra.
Mạnh Kỳ Vân ngây người nhìn tay đang buông thõng bên sườn củabot_an_cap cô, tayvi_pham_ban_quyen đặt trên đầu không tự chủ được màleech_txt_ngu khẽ co lại.
Taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của nương thậtbot_an_cap mềm, ấm, sờ vào rất dễ chịu.
Dễ chịu hơn nhiều sobot_an_cap vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn to như có gaibot_an_cap của cha
Cả nhóm người xóc nảy trên đường hơn canh mớibot_an_cap thành. Mạnh Trường Viễn tốt bụng đánh xe đưa thẳng Thẩm Thanh trước cửa huyện .
Thẩm Thanh Thanh nhảy bò trướcvi_pham_ban_quyen, sau đó đưa tay Mạnh xuống.
Hai mẹ con Tôn thị co ở góc xe không chịuvi_pham_ban_quyen động đậy, cô bằng ánh mắt van .
“Thanh Thanh à”
Mới chỉ thốt ra ba chữ, Thẩm đã đá mạnh ván xe: “Sao nào, tôi phải các ngườileech_txt_ngu ?”
Tim thịbot_an_cap run cái, bàvi_pham_ban_quyen vã vặn vẹo thân hình béo múp của mình xuống.
Lý thị vốn nhát gan càng không dám lên tiếng, ngoãn đi theo sau mông mẹ chồng.
Có mấy người dân tò mòvi_pham_ban_quyen thấy vậy vây quanh hỏi thăm tình .
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh Thanh ngắn gọn thuật lại chuyện bị bán đêm qua, giữa chừng cũng không quên mếuleech_txt_ngu máo khoe vết thương sau gáynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xung quanh nghe xong đều bừng chính nghĩa, lôi người kéo áp giải hai thị vàobot_an_cap trong huyện nha.
“Di bà, biểu tỷleech_txt_ngu, hai người nên thành khẩn nhận tội đi, đừng quên trên đầu ba thước có thần linh.”
Thẩm Thanh Thanh cười như không cười liếc nhìn hai người họ một cái, rồibot_an_cap Mạnh Kỳ Vân lùi ra khỏi đám .
Trường Viễn đang bên lề , Thẩm Thanh quay lại liền nhắc nhở: “Đầu giờ Ngọ chúng ta sẽ xuất phát về thôn, nhớ để ý thời gian, đừng để bị lỡ.”
Thẩm Thanh Thanh sáo cảm ơn.
Trường Viễn cười chất xua tay, trên đường rời đi ông ta khỏi cảm thấy lạ lùng: Thẩm thị dường như không giống những gì dân làng hay kể.
Hai năm qua ông ta đầu bot_an_cap tửu lầu trấn nên không khi về nhà, từ Thẩm thị gả , mỗi lần ông ta người ta mắng nhiếc cô.
Nào là phường đanh đá, đánh đập con nhỏ, bới láng , tâm địa độc ác sói lang hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net báo.
Nhưng gì ông ta thấy đúng là Thẩm Thanh Thanh có chútleech_txt_ngu ghê gớm, nhưng không phải kiểu ngang ngược vô lý.
Tôn thị và Lý thị không đáng đánh sao? Vương bà tử không đáng đánh sao?
Quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đáng đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi chứ!
Lần này về ông ta phải nói với vợ mình, cứ học theo tính khí của Thẩm Thanh Thanh mà làm, để khỏi phải chịuleech_txt_ngu uất ức bởi mấy bà chị dâu cực phẩm trong nhà nữa!
Thẩm Thanh Thanh chưa biết mình trở thành hình mẫu cho người học , lúc này đang đứng trước hàng bánh nướng chờ đồleech_txt_ngu ăn.
Sáng sớm chỉ húp một loãng nên không dạ, lát nữa còn phải mua đồ, xách đồ, nhấtbot_an_cap định phải ănbot_an_cap chút gì đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứng cápvi_pham_ban_quyen để lót bụng.
Ba văn tiền một cái bánh nướng, nguyên rất đầy đặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, to hơn mặt của Mạnh Vân một vòng, chỉ có điều nướng hơi , sức nhai.
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh bẻ một nửa đưa vào tay Kỳ Vân, mình thìbot_an_cap nửa còn lại ngồi xổm bên lề đường chậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rãi gặm.
Vừa cô vừa nghĩ về cái bánh sinh chưa kịp cắt của mình, trong lòng dâng lên một nỗi xót.
Đầu phố truyền tiếng khèn trốngleech_txt_ngu linh đình, chỉ trong chớp mắt, một đoàn rước dâu xanh đỏ đỏ đã đi tới trước .
Theo sau đoàn rước là một người phụ nữ trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên và hai đứa trẻ choắt.
người miệng không ngừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net “Thảo Nhi”, khóc lóc thảm thiết, ai không biết còn tưởng họ đang đi đưa tang.
bánh vỗ đùi trò chuyện với lão cạnh: “ Như Sơn đồ súc sinh, nửa năm trước cướibot_an_cap phòng tiểuvi_pham_ban_quyen thứ tám, vậy mà chưa đầy ba tháng đã hành hạ người ta đến chết. Bây giờ lại cưới thêm ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, , cũng chẳng biết người này sống được baoleech_txt_ngu .”
nháy mắt: “ khẽ thôi, vạn nhà Tiền nghe thấy là tiêu đời đấy!”
Thanh Thanh cuộc tán củavi_pham_ban_quyen hai người, động tác gặm bánh, ngưng thần nhìn phía kiệu hoa của nương.
nóc kiệu còn cóvi_pham_ban_quyen một nữ quỷ mặc áo đỏvi_pham_ban_quyen ngồi.
Cái chân của nữ quỷ đã gãy một đoạn, chỉ còn một chút thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, đung đưa trong gió cùng với những tua rua đỏ treo trước kiệu.
Như thể cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Thanh Thanh, nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay đầu lại, chậm rãi nhếch môi.
Theo động của đôivi_pham_ban_quyen môi, từ hốc mắt trống rỗng ra haileech_txt_ngu hàng huyết lệ, lăn qua khóe miệng rơi xuống hỉ phục trên ngực.
bot_an_cap tách, tí tách
“Oẹ!”
Thẩm Thanh Thanh cố nén cơn buồn nôn, miếng bánh miệng .
phảivi_pham_ban_quyen cưới thiếp, rõ ràng là rước ác quỷ vào nhà.
Cái ông Tiền Như Sơn trong miệng lão bá bán bánh nướng e là sắp gặp họa rồi.
Thanh Thanh gói chỗ bánh còn lại, thong thả nhữngbot_an_cap vụn bánh dính trên tayvi_pham_ban_quyen.
Cô đang không có , thì làm ăn đã tự tìm đến cửa.
“Vân Nhi, dọn chút đi, chúng ta đi thôi.”
Không có tiếng trả lời, cúi đầu nhìn lại, Mạnh Kỳ Vân đang đứng cạnhvi_pham_ban_quyen chân cô, người nhìn chằm chằm theo bóng lưng của nữ quỷ.
Khuôn mặt nhắn bệch như tờ giấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thẩm Thanh Thanh lòng kinh hãivi_pham_ban_quyen, Nhị Bảo lẽ cũng giống cô, bẩmbot_an_cap sinh đã có âm dương nhãn?
“Vân Nhi, con nhìn thấy rồi không?”
Thẩm Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ướm hỏivi_pham_ban_quyen một câu.
Quả nhiên, sắc mặt Mạnh Kỳ Vân biến đổi, trong thoáng qua sự chấn kinh và hoảng loạn.
Một lát sau, con bé nắm miếng bánh nướngleech_txt_ngu, cố tỏ ra bình tĩnh: “Không có, con chẳng thấy gì .”
Cái ranh con này còn định giả vờ với sao?
“Vậy nương dẫn con đi bắt nhé?”
Mạnh Kỳ Vân hằn họcleech_txt_ngu cắn một miếng bánh: “ thì đi, con không sợ! Chavi_pham_ban_quyen con nói rồi, có kẻ làm việcleech_txt_ngu xấu mới ma.”
làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc xấu đâu, sao sợ?
“Đúng là gan lỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!” Thẩm Thanh Thanh nắm lấy tay con bévi_pham_ban_quyen, “Đi, nương dẫn con đi mở mang tầm .”
Nếu Nhịbot_an_cap Bảo thật sự âm dương nhãn, sau này số lần gặp ma quỷ còn nhiều vô kể, lần này coi luyện tập gan .
đi theo đội ngũ đón đến tận Tiền .
Như cái phệ đang đứng cửa đón khách, tân nương vào cửa, hàng riavi_pham_ban_quyen mép của hớn mức muốn lên trời.
“Mai Mai ta ơi, ta nhớ nàng mất thôi.”
Mai cóvi_pham_ban_quyen vui hayvi_pham_ban_quyen không không ai biết, nhưng nữ quỷ đi sau lưng Như Sơn thì vẻ rất vuivi_pham_ban_quyen.
Nữ quỷ nhếch , thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “hắc hắc”.
dòng huyết lệ đen ngòm chảy đầy mặt.
Mụ tavi_pham_ban_quyen mất , khi chỉ có thể nhảy cò.
Mỗi bước đi, phần chân bị đứt lại lên một cái, để xương trắng hếu.
Nhìn cũng khá là “ngoạn mục”.
Quản gia của hiện ra Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh và Nhị Bảo ăn , vung taybot_an_cap lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xua đuổi: “ chỗ khác đi, xem dám xem đến tận Tiền gia, không sợ chết sao?”
Thẩm Thanh Thanh né tránh cánh tay lão ta, Nhị Bảo ra sau lưng, đồng thời lạnh lùng liếc lão .
Tên quản gia bị ánh mắt đầy uy lực của cô làm ngẩn , khi phản ứng lại thì miệng lưỡi càng thêm thỉu: “Nhìn cái gì mà ? Còn nhìn nữa lão tử mắt ngươi ra!”
“Ngươi móc mắt người khácbot_an_cap đến vậy sao? Vậy để ta cho ngươi xem chút hay ho nhé?”
Thẩm Thanh Thanh cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiện tay chiếc giấy đỏ trong vải ra.
Khoảnh khắc ô ra, nó tức lớn thêm gấp lần.
Quản gia liếc nhìn chiếc ô đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên , định mở tiếp.
Thẩm Thanh bỗng giơ tay, ra hiệu im lặng, rồi chỉ tay vào bên trong.
Quản theo năng xoay người theo hướng tay cô chỉ.
Thật không khéo, lão vặn chạm ngay ánh mắt của nữ quỷ đang quay cười.
Trong nháy mắt, lão sợ đến mức xiêu phách , đổ sụp xuống đất như một bãi bùn nhão.
Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh mỉm cười thu lại âm tản, ánh nắng áp chiếu lên khuôn mặt rạngvi_pham_ban_quyen rỡ như hoa của cô: “Quà tặng ngươi đấy, cứ nhận lấy không cần .”
Nói xong, cô cúi nắm tay Nhị Bảo, thong rời đi.
Cô chỉ người cóleech_txt_ngu , hạng miệng lưỡi thỉuleech_txt_ngu để mặc chúng tự tự diệt.
Tên quản gia kinh hãi nhìn theo bóng lưng người phụ nữ, thể rẩy dữ dội, dưới đũng quần đã ướt đẫm một mảng chất lỏng nồng.
Chờ đến khi người hoàn toàn sau góc phố, lãovi_pham_ban_quyen mới như tỉnh khỏi giấc mộng mà người lại, Tiền gia vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết hoavi_pham_ban_quyen rực rỡ, náo nhiệt tưng bừng.
Làm gì có yêu ma quái nào?
Thế nhưng cười kinh dị của nữ quỷ đã khắc sâu vào tâm trí lão, bám không rời.
Sau khi rời khỏi Tiền , Thẩm Thanh Thanh trước tiên mua một gùi lớn ở sạp hàng , sauleech_txt_ngu đó bắt đầu chế độ mua sắm cuồng.
Đầu tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đến tiệm lương dầu mua , bột mì, dầu hạt cải, gia vị các loại liệu nấu ăn cần thiết khác.
Lại đến tiệm tạp mua ítleech_txt_ngu nồi bát đĩa, cái sứ tay Tam Bảo sứt đến mức như hình răng cưa, đến lúc phải cái mới .
Lúc chuẩn bị rời khỏi tiệm hóa, Kỳ Vân kéo vạt áo cô, mắt nhìnleech_txt_ngu vào cái thùng gỗ dựng ở góc tường, đôi má hơi ửng hồng: “Thùng nước ởvi_pham_ban_quyen nhà hỏng rồi.”
“Ồ, ta quên mất việc này.”
Thẩm Thanh vỗ đầu cái, mua thêm thùng nước và chậu nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tiếp đó đến hàng thịt lợn mua một miếng thịt nạc và một miếng mỡ lớn, rồi sang hàng cạnh mua hai ba trứng gà cùng ít xanh tươi.
xong tính toán lại, chỉ riêng đống này tiêu tốn của cô hơn bốnleech_txt_ngu lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc.
Nhìn lại số bạc trong tay, rồi nhìn bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần áo rách rưới trên người, Thẩm Thanh quay bước vào may mặc.
Vốn định mua cho người trong nhà hai bộ đồ để thay , hỏi giávi_pham_ban_quyen xong, ôi thôi, hay là cứ mua thẳng xấp vải thôvi_pham_ban_quyen .
Hồi cô có bà nội hàng xóm họcvi_pham_ban_quyen thêu thùa, đóng , tuy tay nghề không là giỏi nhưng may theo kiểu cũ thì không phải chuyện khó.
Mua vải xong, trong túi lại đi hai lượng bạc nữa.
Cuối dùng đồng tiền lẻ hạt giống rau , củ cải gói lớn kẹo .
Hai mẹ con người thì cõng trên lưng, người thì trong lòng, đồ đạc đầy ắp.
Viễn giúp khuân đồ lên xe , đồbot_an_cap lặt vặt thế cũngbot_an_cap xếp gần xe.
Trươngbot_an_cap tử là người tính, nhịn được hỏi Thanh Thanh: “Ngươileech_txt_ngu tiêu hết số bạc Vương Ma Tử đưa hôm qua đấy ?”
Thẩm Thanh gật đầu, quay người thấy đang bám vào thànhvi_pham_ban_quyen xe bò, khua khoắng đôi chân ngắn ngủn để leo lên, cô tiện tay nhấc con bé lên .
Vân đỏ cô một cái, rụt rèvi_pham_ban_quyen cạnh cái .
Trương thẩm tửleech_txt_ngu vẫn còn bênleech_txt_ngu cạnh: “Ái , đúng là liều thật! Vương Tử là kẻ lưu có tiếng ở trấn ta , quay về hắn mà thông , dẫnbot_an_cap người đến lại thì tính sao, chẳng lẽ lại trả lại đống nồi niêu bát đĩa này?”
Một đàn bên xua với thẩm tử: “ ta gan lớn, sợ Vương Ma Tử trả thù không được saobot_an_cap? rỗi hơi lo chuyện đóleech_txt_ngu làm ?”
Dù sao người chịu khổ con đàn bà đanh đá họleech_txt_ngu Thẩm kia, liên quan đến bọn họ?
Thẩm Thanh liếc nhìn gã đànbot_an_cap ông kia, rồi quay sang cười với Trương thẩm tử: “Thẩm tử yên tâm, Vương Ma Tử không nữa đâu.”
Có phái người đến đưa bạc thì còn nghe được.
Trương thẩmvi_pham_ban_quyen tử thấybot_an_cap giọngleech_txt_ngu điệu cô khẳng định như vậy, lắc đầu không nói gì nữa.
Mọi người đợi ở phía nam thànhleech_txt_ngu một lúcleech_txt_ngu lâu, mẹ con Bích Hà mới lững thững lạibot_an_cap.
Triệu Thị đi phía trước, sắc mặt đen như nhọ nồi.
Vương Bích Hà đi phía sau lau mắt, vừa nhìn thấy Thẩm Thanh liền lập tức nín , cố nặn một nụ cười, nhưngvi_pham_ban_quyen đôi mắt đỏ hoe thì không lừa được ai.
Trương thẩmleech_txt_ngu tử cố ý tiến hỏi chuyện: “Thế nào , mắt thành không?”
Triệu Thị lấy tay lau mồ hôi trên , đi vẻ túng trên mặt: “Không, đàng trai năm nay hai mươi hai tuổi rồi, không hợp tuổi với Hà nhà tôibot_an_cap lắm.”
Trươngvi_pham_ban_quyen cười hì một tiếng, không vạch trần dối của bàbot_an_cap ta.
Nhà ai đi mắt mà chẳng hỏi trước tuổi tác, làm gì có đợi lúc gặp mặt mớibot_an_cap nói những này?
Nhìn tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, tám phầnleech_txt_ngu mười là bị nhà chê bai !
Trương Tử đoán chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sai.
nhà trai khôngleech_txt_ngu những chẳng mắt Vương Bích Hà, mà còn mắng chửi hai mẹ con nàng ta một trận ngay trước mặt người.
Hóa ra là vì Vương Bích Hà chê tướng đối không đẹp, cố ý tịch, lời ra tiếng vàovi_pham_ban_quyen đầy vẻ mỉa mai, chỗ nào cũngleech_txt_ngu khinh miệtvi_pham_ban_quyen.
Nhà trai mở lầu trên , gia thế không hề tệ, thấy thái độ của nàng tavi_pham_ban_quyen như vậy thìbot_an_cap lập tức nổi trận lôi đình.
Ngươi chỉ là con gái củaleech_txt_ngu một nghèo kiết xác, gia đình không tiền không thế, lấy đâu ra cái thói dùng lỗ mũi nhìn người như ?
Mẫu thânleech_txt_ngu nhà trai nhịn không , hỏabot_an_cap ngay tại , mắng hai mẹ con vuốt mặt khôngbot_an_cap .
Bị mắng làleech_txt_ngu chuyện nhỏ, ngộvi_pham_ban_quyen nhỡ có kẻ chuyện này ra ngoài, tổn hại đến danh tiếng mới thực sự là phiền phứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn!
Trong lòng Triệu Thị rầu rĩ nguôi, vừa quay đầu lại thấy Thẩm Thanh Thanh bốc một nắm kẹo lạc, cười hípleech_txt_ngu mắt trêu chọc Mạnh Kỳleech_txt_ngu , cơn trong lòng bà ta lập tức bốc lên.
nhỏ đanh này ở bên ngoài thêu dệtbot_an_cap chuyệnleech_txt_ngu của nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quay đi quay lại đã như người vô sự, uống đình, còn bàleech_txt_ngu thì phải vò bứt tìm cách dọn hỗn độn, càng càng tứcbot_an_cap !
Thẩm Thanh tình liếc ánh mắt oán phía sau, nụ cườivi_pham_ban_quyen mặt càng thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rạng rỡ.
Xem tướng mạo Vươngleech_txt_ngu Bích Hà, dù có đivi_pham_ban_quyen xem mắt thêm hai mươi năm cũng chẳng gặp được duyên, mới thế đã sụp rồi, này sao đây!
Nửa canh giờ , xe bò cònleech_txt_ngu chưa vào thôn đã gặp ngay một đám hán tửbot_an_cap thân hình vạm , vẻ mặt hung tợn tới.
Đám tử vácvi_pham_ban_quyen đao trên vai, khí đằng đằng chặn trước bò, đầu gầm lên một tiếng: “Thẩm Thanh Thanh đâu? Thẩm Thanh Thanh ở đây không?”
Triệu Thị nhanh nhảu đáp lời: “Ở đây! Nó là Thẩm Thanh !”
Đám người này nhìn qua đã khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải hạng lươngleech_txt_ngu , chắc chắn tới tìm chuyện rồi. Bà ta đang lo khôngvi_pham_ban_quyen có cách nào xử lý con nhỏ đanh đá Thanh này, cơ hội phải đã đến rồi sao?
Lát bà ta nhất định phải ngăn những dânvi_pham_ban_quyen làng muốn giúp đỡ, để Thẩm Thanh Thanh biếtbot_an_cap thế là trời cao dày!
Gã hán tử đầu cúi nhân trẻleech_txt_ngu trước mặt, vẻ mặt nghi hoặc: “Ngươi là Thẩm Thanh Thanh?”
Đây chính là Thẩm tiên tử bản cao cường, thủ đoạn lợi hại trong miệng Vương Ma sao?
Ngoại trừ tướng mạo ra, thứ khác thấy liên quan gì.
Thanh Thanh không nói nào, đôi mắt phượng hơi nheo lại, đánh giá bảy gã hán tử trước mặt, thầm tính toán xem làmvi_pham_ban_quyen sao để giải quyết bọn chúng trong thời ngắnleech_txt_ngu nhất.
Ngược lại là Triệu Thị, thấy cô vẫn ngồi vữngvi_pham_ban_quyen bàn thạch trên xe bò thì ruột, đẩy mộtbot_an_cap cái: “Còn không mau xuống đi, phiền phức mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gây ra thì đi mà giải quyết, đừng có hòng liên lụy đến chúng ta!”
Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh quay đầu, ánh sắc như sóivi_pham_ban_quyen gặp con .
Triệu Thị bị đến rùng mình, theo bản năng rụt tay về, nhưng đáng tiếc đã muộn.
Thẩm Thanh Thanh ra tay nhanh, chuẩn, hiểm, bóp chặt tay bà tabot_an_cap, một tiếng “răng rắc” vang lên, cái cổ tay kia vậy màvi_pham_ban_quyen lại giòn như sụn, bị gãy sống.
Triệu Thị đau đến mức hít một khí lạnh, rồi gào khóc thảm thiết: “Đau, ôi mẹbot_an_cap ơi, đau chết tôi !”
Bích Hà hoảng ôm lấy Triệu Thị, đôileech_txt_ngu chứa đầy căm hận lườm Thanh , nhưng lại bị ánh mắt hung dữ của cô dọa cho sợ, đến tiếng không dám ho , chỉ biết quay đầu quẹt mắt van nài mấy gã hán tử: “Mấy vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mau bắt mụ độc ác này lại, đánh đi, chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó cho !”
Dân làng đứng xem thầm đổ mồ hôi hột thay cho Thẩm Thanh , đã sớm khuyên nên tém tém lại một chút cô chẳng để tâm, giờ xong đời rồi chứ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Người ta tay lăm cầm đao, aivi_pham_ban_quyen lên cứu cơ chứ!
Nhân vật Thẩm Thanh Thanhbot_an_cap vẫn thản nhiên như .
Đầu tiênvi_pham_ban_quyen nhét miếng kẹo đang ăn dở vào miệng Nhị Bảo, sau đó phủi sạch vụn đườngleech_txt_ngu trên người, ung dung xuống xe bò, ngoắc ngoắc ngón tay với đám hán tử: “ cả lượt hay từng ngườivi_pham_ban_quyen một?”
hán tử đồng loạt chằm vào Thẩm Thanh , mắt càng lúc càng sáng, nắm chặt chuôileech_txt_ngu đao run lên bần bật.
Đâyvi_pham_ban_quyen chính là khí chất của đại lão sao?
Vương Ma Tử quả nhiên không lừa !
Thẩm Thanh Thanh chờ đến sốt ruột, cau mày định vài câu.
Gã hán tử cầm đầu đột nhiên lao trước mặt cô với ánh mắt cuồng nhiệt, mặt cười tươi như hoa: “Thẩm tử, xemvi_pham_ban_quyen kìa, người nói gì vậy, chúng là tới mời người giúpvi_pham_ban_quyen đỡ, chứ đâu tới tìm người đánh !”
Thẩm Thanh Thanh lướt nhìn thanh trong tayleech_txt_ngu gã, giọng điệu đầy nguy hiểm: “Ngươi chắc chứ?”
Gã hán tử không chút do dự vứt đao đi: “Chẳng là vì ta nghe Vương Ma Tử nói thân thủ phi thường, trương không đủ lớn thì không mời ngườileech_txt_ngu sao”
ngờ gan lại lớn đến thế, chẳng sợ chút nào.
hán tử ho nhẹ tiếng, vẻ mặt đầy mong đợi: “ ta có thể mượn bước nói riêng được không, để bànleech_txt_ngu bạc kỹ choleech_txt_ngu ràng? Đừng động thủ, động thủ sứt mẻ tình cảm lắm.”
“Đi thôi.” Thẩm Thanh hờ hững buông chữ, sải bước đi con đường mòn trái.
“Nương!”
Phía sau vang lên giọng nóibot_an_cap đầy lo lắngbot_an_cap của Mạnh Kỳ .
Thẩm Thanh Thanh quay đầu lại, nở một nụ cười ôn hòa: “Vân nhi đừng sợ, tin taleech_txt_ngu.”
Tin ta.
Ba chữ đơnleech_txt_ngu giản nhưng lại mang theo một sức mạnh diệu, trái tim đang treo ngược nơi cổ họng của Mạnhleech_txt_ngu Kỳ rốt cuộc cũng rơi lại chỗ cũ, ngoài miệng thì bướng bỉnh đáp câu: “Ai mà sợ ?”
Con bé chútbot_an_cap lắng mà thôi.
Chỉ một chút xíu thôi.
Thẩm Thanh bật cười một , tiếp tục đi về phía trước, đi thẳng đến nơi dân làng không nghe thấy được dừng lại.
“Nói đi, các ngươi tìm ta có chuyện gì?”
Gã hán tử kính đáp lời: “Chúngbot_an_cap ta là Vương Ma Tử mờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến. Hôm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải người nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Ma là trong hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có mộtbot_an_cap đại nạn sao, nạn này liệu có cách nào hóa giải không?”
Thẩm Thanh Thanh không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại: “Vương hiện giờ thế rồi?”
Gã hán tử nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh quất, hạ thấp giọng: “Vương Ma Tử hình trúng tà rồi, đêm lúcvi_pham_ban_quyen nàobot_an_cap cũng có một quỷ bên kêu , còn với hắn.
Thời gian trước hắn cũng từng gặp tìnhleech_txt_ngu trạng , nhưngleech_txt_ngu cứ ngỡ là mơ nên để tâm, đêm qua con quỷ kia không được chăn nên cứ thế véo hắn, trên ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn giờ toàn vết .”
“Vương Tử sợ đến , nằm liệt trên không dám nhúc nhích, người nhà hắn mới bảo chúng ta qua đây mời , nói nếu đã nhìn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn có , chắc cũng có thể giải được.
Thẩm tử, người chuyện có thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được không?”
Thẩm Thanh rủ mắt, ý cười lấp lánh: “Ngươi nói như vậy, ta rất khó làm việc nha.”
hán hiểu ý ngay lập tức: “Tiên tử tâm, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần giải được chuyện này, bạc sẽ không thiếu phầnbot_an_cap người đâu!”
“Được rồi, về chờ đi, lúc nào ta rảnhbot_an_cap sẽ xem.”
Mặt gã hán tử xị xuống: “Giờ không ?”
Thẩm Thanh Thanh chỉ tay về phía Nhị Bảo đang ngóng bên này: “Trẻ nhỏ trong nhà còn đang đợi ta về cho ăn, đi được. Ngươi yên tâm, Ma Tử tạm thời chưa chết được đâu.”
Hán tửleech_txt_ngu: ” Thế cũng , người phải nhanh nhé, bằng không ta về không biết ăn nói sao với cấp cả.”
ăn được hay không, liên quan gì đến ta?”
Thẩm Thanh Thanh tiện bỏ một câu, đi theo đườngleech_txt_ngu cũ về phía xe bò, nói Mạnh Trường Viễn: “Làm ông đưa chúng ta đến tận cổng nhà, đồ mua hơi , khó mang vác, cảm ơn ông.”
Mạnh Trường Viễn dè chừng liếc nhìn hán tử đang vây xe: “Bọn họ?”
Không đợi Thẩm Thanh lên tiếng, gã cầm đầu lập tức cười hìvi_pham_ban_quyen tiến tới giải tán đám anh em, vỗ ngực dặn dò: “Thẩm , người ngàn vạn lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quên chúng ta nhé!”
Thẩm Thanh thản nhiên xua tay vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gã: “Biết .”
Người trongleech_txt_ngu thôn thấy cảnh này thì hiếu kỳ đến phát điên, lòng dạ như lửa đốt nhưng lại không dám tiếp mở miệng , tục nháybot_an_cap mắt ra hiệu với Trương thẩm tử.
Trương thẩm tử mang theo kỳ vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người lên tiếng: “ Thanh à, bọn họ tìm cháu có gì thế?”
Thẩm Thanh môi cười: “Vương Tử lại muốn thêm bạc cho ta tiêu .”
Trương thẩm : “???”
dân làng: “???”
Còn có cả cái thao tác này nữa sao?
Xe bò vừa dừng trước nhà họ Mạnh, ba nhỏ đã nghe tiếng mà chạy rabot_an_cap.
Mạnh đôi chân ngắn nhấtvi_pham_ban_quyen lại là chạy nhanh nhất, hai chân thoăn thoắt tưởng để lại ảobot_an_cap ảnh, miệng lanh lảnh gọi: “Nương, về rồi, Bảo nhớ nương chết đi được!”
Thẩm Thanh cúi bế con bé lên, một cái thật kêu: “Nương cũng nhớ Tuyết Bảo lắmvi_pham_ban_quyen!”
Mạnh Kỳ Tuyết chớp chớp mắt, quay nhìn đống đạc trên , đôi tay nhỏ mũm mĩm đan vào nhau hỏi: “Vậy nương mua gì cho Bảo ? Bụng Tuyết Bảo đói rồi nè.”
Thẩm Thanh véo mũi con , giả vờ giận dỗi: “ lừa nhỏ nhà con, toànvi_pham_ban_quyen lừa gạt tình cảm nương .”
Mộtvi_pham_ban_quyen người sống sờ sờ như mà chẳng bằng miếng ăn.
Mạnh Kỳ Tuyết vội vàng nịnh nọt ôm cổ cô, thơm một cáileech_txt_ngu “chụt”: “Tuyết Bảo không phải lừa đảo, Tuyết Bảo nhớ nương , đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn chỉ xếp thứ hai thôi!”
“Vậy cưỡng thavi_pham_ban_quyen lỗi con .”
Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen tranh thủ hôn thêm cái lên đôi má mềm mại của con béleech_txt_ngu, mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưu luyến đặt người xuống để trên xe.
Trên xe bòvi_pham_ban_quyen chỉ còn lại mẹ con Vương Bích , hai người dìu nhau nép vào góc, căm hận mắtbot_an_cap nhìn Thanh , hậnleech_txt_ngu không thể tươi nuốt sống cô.
Thẩm Thanh hai không khí, việc mình mình làm, chẳng hề dừng tay lấy một khắc.
Cuối cùng, Vương Hà không nhịn được nữa, giọng chất vấn: “ Thanh Thanh, ngươi làm tay nương thành ra thế này mà không định một lời sao?”
“Nếu thì sao? Ta còn phải dập đầu hai cái xin bà ta tha chắc?”
Thẩm Thanh đảo một cái rõ dài, “” một tiếng đóng chặt cổng viện, mặc mẹ con Vương Bích Hà đó giận phát điên.
“Con mụ đanh này quá hách rồi, nương, taleech_txt_ngu phải làm đây?”
không lại, đánh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng xong. Cô ta sắp nổ tungbot_an_cap vì tức rồi!
Thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiến răng nghiến lợi: “Về tìm cha con trước đã, lần này tuyệt đối không thể nhẹ tay với cô ta!”
Trong nhà họ Mạnh, năm người từ lớn đến bé đều chạy ngược chạy xuôi khuân đồ. Sau khi xếp xong xuôi mọi , Thẩm Thanh Thanh lấy ra gói kẹo xốp giấu dưới đáy hòm.
“Mỗi người hai , lát nữa phải ăn cơm nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được ăn nhiều đâu.”
Đến lượt Mạnh Kỳ Vân, con bé lắc đầu không nhận: “Con ăn rồi, để lại phầnvi_pham_ban_quyen này các em đi ạ.”
Thẩm Thanh Thanh không ý: “Hai viên lúc nãy phần thưởng giúp nương khuân , còn hai viên này là phần con, cầm lấy .”
Mạnh Kỳ Vân không từ nữa, đưa tay nhậnleech_txt_ngu lấyvi_pham_ban_quyen. Hai viên kẹo bằng ngón cái nhưng khi trong lòng bàn tay lại nặng trĩu. bé cũng nặng trĩu. Một cảm giác kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ bao trùm lấy connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé, có hoảng , có túng, chút ấm áp.
Thẩm Thanh Thanh dường như nương đã khác trước rồi.
Kỳ Vũ tống cả viên kẹo miệng, nhai rôm rốpleech_txt_ngu, nước miếng nơi khóe lấpvi_pham_ban_quyen lánh dưới ánh mặt , nhưng rất đã bị cậu bé dùng khăn lau đi. bé vẫy vẫy chiếc như muốn lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công với Thẩm Thanh Thanh: “, Vũ là đứa trẻ sạch sẽ.”
Thẩm Thanh đang rộn trong bếp nghe vậy liền thò đầu ra, giơ ngónleech_txt_ngu tay cái bé: “Vũ Nhi thật thông minh!”
Tuyết cầm viên còn lại cọ chân Thẩm Thanh Thanh: “Nương, nương muốn ăn một không, ngọt lắm ạ!”
Nhìn khuôn mềm mạibot_an_cap ấy, Thẩm Thanh không khỏi cảm thán, hèn chi đến cả nguyên chủ cũng không nỡ đánh đứa nhỏ này, đến thần tiên cũng chẳng chống đỡ nổileech_txt_ngu sự đáng yêu này mà!
“Nương rồi, Bảo tự đi.”
Mạnh Kỳ Tuyết kiên quyết lắc , kiễng chân cố nhét miếng kẹo vào miệng cô: “Đây là Tuyết cho nương, vịvi_pham_ban_quyen không giống nhau đâu.”
Thẩmleech_txt_ngu Thanh Thanh tặc lưỡi một cái: “Đúng không giống thật, kẹo Tuyết Bảo cho ngọt quá, ngọt đến tận nương luôn .”
Mạnh Kỳ Tuyết cười nẻ, đôi mắt congleech_txt_ngu thành trăng khuyết: “Nương ăn kẹo Tuyết Bảo rồi, có phải nên trả cho Tuyết Bảo thứ gìleech_txt_ngu đó không?”
Thẩm Thanh Thanh theo ý bot_an_cap hỏi: “Tuyết Bảo gì nàobot_an_cap?”
Mạnh Kỳ Tuyết dùng bàn tay mập mạp gãi gãi má, đôi sáng lấp lánh: “Nương Xuân Nhabot_an_cap mua bạn ấy hoa cài tóc , đẹp lắmbot_an_cap. Conbot_an_cap không cần hoa cài tóc, con muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương tết cho con, chỉ một lần thôi, có được không?”
Nghe giọng điệu khép nép của con bé, sống mũi Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cay cay. Đứa trẻ không nương là khiến người ta đau lòng mà, chỉ chải cái đầu thôibot_an_cap cũng phải cầu xin.
“Tết , thật , ăn cơm xong nương sẽ tết cho con!”
xắn tay áo bắt đầu thái mỡ lợn. Thịt thái xong, cô cho một lượng nước vừa đủ vào nồi, nhóm lửa mỡ.
Vân chủ động nhận việc đốt lò. Tranh thủ thời gian đó, Thẩm Thanh sơ chế đậu ván thịt nạc mới mua vềvi_pham_ban_quyen.
mỡ lợn thắng xongvi_pham_ban_quyen, cô nhân chảo còn xào một đậu thịt . khắc nước sốt vào , cả gian bếp tràn hương thịt vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùi nước tương thơm .
Mạnh Kỳ ôm chiếc bát mới canh chừng bên bếp, nước miếng dài. Mạnh Kỳ Tuyết thì nhảy lên vỗ tay, tung hô đủ nịnh .
“Thơm quá, con sắpbot_an_cap ngất thơm rồi!”
giỏi quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nương người giỏi nhất mà từng thấy!”
“Con muốnvi_pham_ban_quyen ăn hai bát , không, ba bát!”
Khóe môi Thẩm Thanh Thanh từng hạ xuống suốt cả quá trình, đến lúc nước dọn ra thì mặt cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười đến đờ.
“Được rồi, đừng có vây quanh đây nữa, ra ngoài rửa tay chuẩn bị ăn cơm. Vũ Nhi cũng ra ngoài rửa taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, đặt xuống, không ai tranh cơmleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen con đâu.”
Mạnh Kỳ Vũ ngoãn đưa cho Thẩm Thanh Thanh, lẩm bẩm: “Bát to, ăn bát to.”
“Được, nươngleech_txt_ngu xới cho con một thật to.”
Thẩm Thanh Thanh cười híp mắt. Tuy đầu óc Mạnh Kỳ Vũ có chút ngốc nghếch nhưng lại rất nghe lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chuyện gì một là nhớ ngay, còn ngoãn làm theo. Chỉ cầnbot_an_cap kiên nhẫn dạyvi_pham_ban_quyen bảobot_an_cap, sau chưa biết chừng có thể giống như đứa trẻ bình thường.
Cô lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc sứ mới , tùy theo độ tuổi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xới lượng cơm khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , sau đó thêmleech_txt_ngu thức nóng hổi lênbot_an_cap trên. là năm bát đậu ván nạc lừng đã sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sàng.
Thịt nạc mềm ngọt, ván vừa giòn vừa non, quyện cùng sốt đậm đà, thể ăn một mạch hết bát cơm.
Mạnh Kỳ Vũ là người ăn xong sớm nhất, cậu bé cầm đôi đũa gõ vào bát kêu keng keng: “Nương, chưa no, chưa no.”
“Chưa no thì nương xới thêm bát nữa cho con.” Thẩm Thanh Thanh véo nhẹ mặt nhỏ của cậu bé, “Lần sau muốn thêm cơm gọi nương , không được dùng gõ bát, làm đến người khác thì sao?”
Vũ há mồm, nhắc lại cô: “Không được dùng gõ bát, được gõ !”
“Đúng rồi, Vũ Nhi ngoan.”
Thẩm Thanh Thanh cười híp mắt xới thêm nửa bát cơm cho Mạnh Kỳ Vũ, không quên dặn hai đứa nếu không đủ ănbot_an_cap thì tự mình xới .
Mạnh Kỳ Tuyết đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm thì hăng nhất lại là người buông đũa đầu tiên. Con vỗvi_pham_ban_quyen cáileech_txt_ngu trònvi_pham_ban_quyen , sán lại gần Thẩm Thanh , cái miệng nhỏbot_an_cap không ngừng nghỉ: “, sao nương nấu cơm ngon thế? Ngon hơn hẳn cha và tỷ tỷ nấu luôn!”
Mạnhvi_pham_ban_quyen Kỳ Vân đang cắm cúi cơm nghevi_pham_ban_quyen vậy liền ngẩng đầu lườm em gái cái. Đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản nhỏ, hôm qua còn khen tỷ là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giỏi nhất thế gian, hôm nay đã đổi giọng rồibot_an_cap!
Thẩm Thanh Thanh véo má con bé, đáp: “Bởi vì nương giỏi mà!”
Trước khi xuyên không, vốn là một blogger ẩm thực được chứng nhận chính thức trên mạng, nhờ việc rừngleech_txt_ngu và nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các món gia đình mà thu hút được hàng chục vạn theo dõi. Nếu không phải do thường xuyên ra ngoài nhiệm vụ, cập nhật tùy hứng thì lượng dõi còn thể tăng gấp mấy .
Món cô làm ra có thể không ngon cho ?
Nghĩ nấm , Thẩm Thanh không được mà nướcbot_an_cap miếng. Bây giờ đang là mùa nấm mối mọc, có thể hái được ít về nấu xào thì đúng là tuyệt .
Theo ký ức của nguyên chủ, người dân ở đây không có thói ăn dại, thế việc có tìm được nấm ăn được hay không vẫn còn một dấu hỏi.
Dẫu vậy, cô vẫn lên núi tìmvi_pham_ban_quyen thử xem sao, biếtbot_an_cap đâuleech_txt_ngu lại bất ngờ?
Ngọn núi nằm thôn Dương Hoa là núi Tiểu Liên, dưới chân núi có một con suối , dân làng thường thích ra đây giặt giũ.
Dưới chân núi mọc rất nhiều rau dạivi_pham_ban_quyen như rau cần nước, rau sam đây là thiên đường hái rau của các nội trợ và trẻbot_an_cap convi_pham_ban_quyen trong , nhưng nếu đi cao hơn nữa thì rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiếm người lai vãng.
Dù saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì sói rừng và lợn lòi trong núi hung dữ, chẳng ai dám đem tính mạng củaleech_txt_ngu mình ra làm trò đùa.
Thẩm Thanh Thanh tìm được cung tên, xẻng và dao rựa từ kho củi, đầu đội mũbot_an_cap trùm, tay xách , chuẩn bị trang bị đầy rồi mới dámleech_txt_ngu tiếnvi_pham_ban_quyen vào núi Tiểu Liên.
Chỉ mớibot_an_cap được vài trăm mà mồ cô đã vã ra như , cũng may trong rừng cây râm mát, giónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thổi hiu hiu, nghỉ mộtleech_txt_ngu là đã hồi sức.
Thảm trong núi quả thực phong phú, những loại thảo cầm máu, tiêu viêm có thể thấy ở khắp nơi. Thẩm Thanh Thanh mỗi loại một theo nhu cầu, đi thêm vài bước nữa phát hiện ra vùng nấm dại lớn, màu , vàng, xanh, trắng trông vô cùng thích mắt.
Kiếp để hái được nấm, ngày nào cô phải dậy từ năm giờ sáng, lúc vừa hửng sáng đã lao núi, tranh giành nấm với nhóm các bà thím lực điền, mức độ gian khổ chẳng khác gì chen chúc trên điện ngầm giờ cao .
Bây cả một vùng nấm dại ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mắt, tùy ý hái lượm mà có ai giànhvi_pham_ban_quyen, Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh đến mức muốn mởvi_pham_ban_quyen một bản nhạc mừng.
Nấm sữa, nấm mỡ gà, nấm Canba, nấm sanbot_an_cap hô, hương đỏ
Chẳng mấy chốc, chiếc gùi đã đầy ắp loại nấm rừng, mặt trời cũng dần ngả về .
những đám vẫn chưa hái hếtleech_txt_ngu mặt, Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh Thanh thởleech_txt_ngu dài tiếng, cô thật sự muốn lại luôn trongbot_an_cap núi đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hái tục ba ngày babot_an_cap đêm không nghỉ.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng vẫn phải quay về thôi, nếu không đứa ở nhà chắn sẽ lo lắng đến phát điên.
Xuống núi, từ leech_txt_ngu đã thấy trước nhà họ Mạnh cóbot_an_cap đám người quanh nghịt.
Thẩm Thanh thắt lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , lập tức bước nhanh hơn.
Còn chưa đến nơi đã nghe tiếng gừ non của Nhị Bảo: “Rõ ràng là muốn hại nương ta, tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao lại nương ta phải xin lỗi bà, mơ đi!”
thằng ranh này bị à? Thẩm thị dữ đó ngày thường đối xử mày nào, mà mày còn nói giúp cho nó?”
“Mau nói cho trưởng nương mày đi đâu rồivi_pham_ban_quyen, tao sẽ bắt bọn mày đem đi bán đấy!”
Sắc mặt Thanh xanh mét đẩy đông , tung một cước đá Vương Bích Hà ngã sấp mặt: “Đến cả trẻ con mà cũng đe dọa, liêm sỉ của ngươi đâu? chó ăn rồi sao?”
Miệng Vương Bích Hà đập trúng tảng đá, môi bị , máu chảyleech_txt_ngu ròng.
Triệu Thị nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà xót xa đỏ cả mắt, vội vàng đỡ con gái mình dậy, gào khóc thảm thiết tố cáo với thôn trưởng: “Thôn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn không mau cho người bắt lại, nó đúng đồ điên, gặp ai cũng cắn!”
Thẩm Thanh Thanh lạnh lườm bà ta một , đặt gùi xuống ngồi xổm mặtvi_pham_ban_quyen Nhị Bảo: “Bà ta có đánh con không?”
Mạnh Kỳ Vân lắc : “Khôngleech_txt_ngu có ạ.”
Thẩm Thanh Thanh quay sang nhìn ba đứa còn lại, thấy không vấn đề gì lớn, chỉ là bị dọa sợ, mặt nào đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấy trắng bệch.
“Nương ơi” Tứ Bảo khẽ gọi một tiếng, trên mặt vẫn vương những giọt nước mắt, khiến Thẩm Thanh Thanh xót xa vô cùng.
Đến khi dậy, mặt cô càngleech_txt_ngu thêm coi.
“Cả một đám người các ngươi kéo đến đây là để hỏi sao?”
Khóe môi cô một nụ cười lạnh, ánh mắt sắc quét qua khuôn mặt sợ hãi mẹ Thị: “Định giúp Triệu Sương Giáng hỏi tội ta à?”
Thôn tằng hắng cái rồi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Ta Bích Hà nói cô đã bẻbot_an_cap tay nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó, chuyện này có hiểu lầm gì không?”
“Không lầmvi_pham_ban_quyen gì cả, chính taybot_an_cap ta đấy.”
Thôn trưởng bị cô làm cho họng, trẻ này cũng thật thà mức rồi, dù cũng phải một lý do ông còn biết đường nói giúp chứ.
Thẩm Thanh Thanh ngẩng đầu thẳng phía trước, dõng dạc nói: “Bà ta mà còn dám động tay động chânbot_an_cap ta, đừng nóivi_pham_ban_quyen, cổ bà ta tôi cũng vặn gãy, không tin cứ thử xem!”
“Thôn trưởng, ông nghe thấy chưabot_an_cap?” Triệu Thị gào lên khóc , “Mọi người nghe thấybot_an_cap chưa? Thẩm này chính là ác quỷ, giết người không tay!”
Thôn trưởng kinh hãi mũi: “Khụ, vợ của Mạnhleech_txt_ngu Uyên này, chúngbot_an_cap không nói năng lung tung vậy được, đều là người cùng làng cùng xóm, sao có thể hở chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là động thủ ? Còn đòi vặn cổ , thật đáng sợleech_txt_ngu quá.”
“Ta đáng sợ? Thôn sao không hỏi Triệu Giáng xem sao ta bẻ tay bà ta?”
“Lúc đó xe bò có bảy tám gã ông cầm đao vâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh, bà ta vội vàng như thể muốn đầu thai mà đẩy ta xuống . May mà gã đó không phải đến tìm ta báo , nếubot_an_cap khôngvi_pham_ban_quyen nay ta đã thành một cái không rồi!”
“Mọi người nói xem, bà tâm địa gìvi_pham_ban_quyen mà làm thế?”
lời, đám xao.
Họ đều nghe chuyện Thẩm Thanh Thanh bị người baoleech_txt_ngu , nhưng không biết bên trong còn có ẩn này, ánh mắt nhìn về phía Triệu Thị lập tức trở nên không mấy thiện .
là người trong thôn, có mâu thuẫn thì cãi cọ vài câu là , sao có đẩy người ta vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ chết như ?
Trương Tử, người đã chứng kiến bộ sự , ra nói: “Tôileech_txt_ngu làm , những gì cô ấy nói đều là sự thật. Lúc bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người kia vừa tới, Triệu Thịvi_pham_ban_quyen đã vội vàng đuổibot_an_cap người taleech_txt_ngu xuống, Bích còn gào lên bọn người đó đánh chết Thanh Thanh nữa!”
Trước những ánh mắt dò xét của mọi , Triệuvi_pham_ban_quyen Thị cuối cùng không chịu nổi áp lực mà lên tiếng: “Tôi thừa nhận chuyện tôi có làm sai, nhưng đó tôi cũng sợ quá hóavi_pham_ban_quyen ngốc, căn bản không biết mình đang làm gì, lại bây giờ nó chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao?”
là cái của tôi bị thương, không biết phải tốn bao nhiêubot_an_cap tiền thuốcvi_pham_ban_quyen thang đây!”
“Những khác tôi không tính toán với nó nữa, nhưng tiền khám bệnh nó bù đắp cho tôi. Thôn trưởng, yêu cầu này của tôi không quá đáng chứ?”
quá đáng.” Thôn trưởng quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang Thẩm Thanh Thanh, “Hay là cô đưa tiền thuốc thang cho bà ấy, chuyện này coi kết thúc tại đâyleech_txt_ngu.”
Thẩm Thanh Thanh đang định từ chối thì trong đột nhiênbot_an_cap lao ra một bóng dáng nhanh nhẹn, nhổ toẹt một cái vào mặt trưởng.
! Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiết Trụbot_an_cap, ông một ngày không đóng vai ba phải thì không sống nổi cóbot_an_cap phải không?”
Thấy ngườibot_an_cap vừa tới, mắt của bốn đứa trẻ nhà họ Mạnh đều sáng bừng , đồng thanh gọi: “ nãi nãi!”
Thẩm Thanh Thanh quan sát người phụ nữ trước mặt, khoảng ngoài bốn tuổi, đen xen lẫn những sợi bạc đượcleech_txt_ngu gọn gàng, trên mặc một chiếc ngắn màu xanhvi_pham_ban_quyen đậm, cũng rất sạch sẽ, tất.
Khuônbot_an_cap trịa, mày lớn, trông rất thần sắc, nói lại càng hào sảng đầy khí , mộtbot_an_cap câu nói khiến nghẹn lời hồi lâu không dám hé răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chính bà là đã đứng ra bảo vệ khuyên nguyên chủ khi cả thôn căm ghét, chửi rủa cô.
không có con , bà gần như coi bốn đứa trẻ này như cháu ruột mà yêu thương.
Người bà này khiến Thẩm Thanh Thanh nhớ đến bà cụ hàng xóm đã chăm sóc mìnhleech_txt_ngu kiếp trước, trong lòng không khỏi dâng lên động.
Trong lúc cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn đang ngẩn ngơbot_an_cap, Triệu Thị đã chốngvi_pham_ban_quyen nạnh nhảy dựng : “Bà già họ Hạ , chuyệnleech_txt_ngu có liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan đến không? Đừng có ở đây mà lo chuyện bao đồng!”
“Sao lại khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên quan đến tôi? Bốnvi_pham_ban_quyen đứa nhỏ gọivi_pham_ban_quyen một tiếng bà, thì tôi phải làm tròn trách nhiệm của người làm bàleech_txt_ngu!”
Bà Hạ vung tay, che chở Thẩm Thanh vừa mới tới ra sau , dõngvi_pham_ban_quyen : “ Sương Giáng, ngày thường luôn vẻ phu nhân củabot_an_cap Tú tài, giả nhân giả nghĩa, bà nhìn xem mình đã làmvi_pham_ban_quyen ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chuyện thất đức gì?”
“Dẫn theo nhiêu người đến đây bắt nạt mấybot_an_cap mẹ con phụ người ta, còn là không?”
Người trong thôn nghe vậy lập tức vạch rõ ranh với mẹ con Triệu Thị: “ Hạ, chúng tôi không phải đến để giúp ta nói chuyện đâu. Bà nói , chuyện này là do Giáng sai, thường tiền bạc cái chứ, không đượcbot_an_cap bồi thường!”
Thônleech_txt_ngu trưởng, Hạ nãi là đại ân nhân của thôn Dương Hoa chúng ta, bàbot_an_cap ấy đã đứng ra rồi, ông không định nói câu sao?
Tám năm trước, huyện Ninh Dương gặp hạn, hàng mẫu đất trong thôn mất trắng, chính vợ chồng nãi nãi đã bỏ ra toàn bộ gia để giúp người dân trong thôn vượt qua hoạn nạn.
Dânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều ghi nhớ tình họ, nên ngay khi bà lên tiếng, những vốnvi_pham_ban_quyen đứng xem nhiệt cũng bắt đầu phía bàbot_an_cap.
Thôn trưởng lần này bị đẩy vàovi_pham_ban_quyen thế tiến thoái nan, buộcvi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap đưa định. Giữa Vương Tài Hạ nãi nãi, chỉbot_an_cap có thể chọn người sau. Ai bảo Hạ nãi nãi xưa nay vốn tình, lại biết cách quá kia chứ!
Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lau mồ hôi trên mặt, ái ngại nhìn Thị: Phu tài, chuyện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay là chúng ta bỏ qua ?
Triệuleech_txt_ngu Thị trong lòng rõ tình thế này bà ta không thể được lợi lộc gì, hằn học lườm thôn trưởng một cái: Vương Trụ, taleech_txt_ngu thấy cái chức thôn trưởng này của ông sắp làm đến đầu rồi đấy!
Nói xong, bà ta Vương Bích Hà quay ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ đi. Bà ta nhất định phải nói phu quân, để ông ấy cách hạ bệ Thiết Trụ khỏi vị thôn trưởng! chính là hậu quả việc không cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net pheleech_txt_ngu với bà !
kẻ gây rối đã , sắc mặt Hạ nãi nãi mới dịu lại, bà vẫybot_an_cap tay với dân làng: Trời không còn sớm , ai về nhà nấy nấu đi, đứng đây cũng chẳng cóbot_an_cap ai cơm đâu.
cười rồi lần lượt giải tán.
Hạ nãi quay lại nhìnbot_an_cap Thẩmleech_txt_ngu Thanh: Ta nghe Kỳ Phongleech_txt_ngu nói đêm tới gây chuyện, cô không bị thương chứ? Sau này gặp chuyện cứ việc tới tìm , đừng có .
Thẩm Thanh Thanh khách khí đáp: Nhờ bà lưu tâm, chút chuyện nhỏ này ta vẫn có thể giải quyết được.
có cậy mạnh, bà biết Uyên khiến cô phải khổ, nhưng phải đây ý trời trêu ngươi sao?
Xin cô hãy nể tình đứa nhỏ thật lòng mà kiênbot_an_cap trì thêm chút nữa. Đợi nhà tìm được Mạnh Uyênvi_pham_ban_quyen, bất kể sống chết, đều sẽ cô một lời giải đáp.
Hạ nãi nãi ái ngại nhìn bốnvi_pham_ban_quyen đứa trẻ, lũ trẻ ngoan thế này, nếu không phải chúng khăng khăng đợi cha về, không chịu theo , thì bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã sớm chúng về nuôi như cháu nội rồi, làm sao mức phải chịu tội thế này?
Bà à, thật ta đã nghĩ suốt rồi, nguyện ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây nuôi nấng bốnleech_txt_ngu đứa trẻ thành.
Hạ nãi nãi kinh ngạc quay người lại: Cô nói thật sao?
Là thật. Nếu không tin, có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn biểu hiện sau này của ta.
Thẩm Thanh Thanh không , bởileech_txt_ngu gian chứng minh tất cả.
Người phụ nữ vừa rồi còn hừng hực như thuốc súng đột nhiên lau nước , cảm khái: Cô thông được tốt , nếu ta lúc nào không yên.
Cứ hễ nhìn thấy Thẩm Thanh Thanh, lại nhớ đến Ảnh Nhi nhà mình. Khi Nhi xuất cũng tầm tuổi Thẩm Thanh Thanh, đều là lứa tuổi như hoa như . Nếu Ảnh Nhi gặp được tốt, cũng không nỗi phải chịu cục phơi xác nơi hoang dã
Hạ nãi nãi thu lạivi_pham_ban_quyen dòngvi_pham_ban_quyen suy nghĩ, thở dài nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Cố gắng mà cho tốt, gặp phải khó khăn gì cứ tìm bà, sau này nhất định ngày tốt lên thôileech_txt_ngu.
Sẽ như vậy ạ. Thẩm Thanh Thanh tiếp lời: là ta chấp, giờ đã nghĩ thoáng rồivi_pham_ban_quyen, những việc không nên làm ta tuyệt đối sẽ không làm , bà cứ yên tâm.
Thậtbot_an_cap ra tính của nguyên chủ không xấu, sở dĩ trở thànhvi_pham_ban_quyen mụ đàn bà chanh chua bị người đời chửi rủa đều là do quá cố vào những suy nghĩ tiêu .
Cô ta đemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất phẫn nộ vì không được bên người thương, vừa xuất giá đã phải phòng đơn chiếc trút hết lên đầu bốn đứa trẻ. Cơn giận này càng lên đến đỉnh điểm khi của Mạnh truyền .
Thật ra trong lòng cô ta hiểu rõ, kẻ tội đồ phải là gia đình mẹ đẻ tiền của mình, nhưng cô ta không muốn nhận tế đó. Tâm lý mâu thuẫn khiến cô ta dần trở nên vặn vẹo, biến một người diện đáng ghét.
Nói cho , cô ta cũng chỉ là một kẻ thương thiếu thốn cảm mà thôi.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nãi nãi thấy ngữ khí của cô mởleech_txt_ngu, đôi sáng rạng , tinh thần rõ ràngleech_txt_ngu khác hẳn trước kia, bấy giờ mới yên , bẩmbot_an_cap: Tốt, tốt quá
Thẩm Thanh Thanh nhớ tới chuyện đãbot_an_cap hứa với Mạnh Kỳ Phong, bèn hỏi tiếp: ơi, có chuyện này muốn hỏi bà, bà có biết sinh thần tự của Mạnh Uyên không?
nãi không hiểuleech_txt_ngu: Cô hỏi cái này gì?
Mấy ngày trước ta một cao nhân, xem quẻ rất chuẩn, ta muốn nhờ ngườibot_an_cap đó xem Mạnh một quẻ, tránh để lũ trẻ cứ mãi ngóng trôngvi_pham_ban_quyen.
Chuyện xem bói này cũngbot_an_cap không hẳn là đáng tin, cô nghe cho biết vậy thôi, vẫn phải đợi nhà ta tức về .
Nói thì vậy, bà vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đọc sinh thần bát Mạnh Uyên lượt: Cô cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bận việc đi, bà phải về , trong thịt vẫn còn đang vứt trênbot_an_cap thớt kia kìa!
Sau khi Hạ nãi nãi, Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen múc một chậu nước sạch mặt bớt nóng, sau đóvi_pham_ban_quyen bắt đầu kê chiến lợi phẩm, loại bỏ phần gốc nấm vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụi bẩn trên bề mặt, rồi phân loại chúng.
Kỳ Vân cùng đứa nhỏ còn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều vây quanh giúpvi_pham_ban_quyen đỡ, chỉ có Mạnh Kỳ Phong đứng canh phía bênleech_txt_ngu kia, nhìn đốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấm ngũ sắc rực rỡ, lại nhìn Thẩm Thanh Thanh, muốn nói lại thôi.
Cậuleech_txt_ngu nhớ rõ nãi nãi từngvi_pham_ban_quyen nói, nấm đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được ăn, ăn vào sẽ mấtvi_pham_ban_quyen mạng, nhưng thấy rửa nấm vui như vậy, không biết là nương biết nấm có độc, hayvi_pham_ban_quyen
Mạnh Phong rùng mình một cái, trong đầu ra một ý nghĩ đáng sợ: Không lẽ nương đầu độc chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất cả bọn họ sao?
khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng, rõ ràng nương đã thay đổivi_pham_ban_quyen tốt hơn rồi, hômvi_pham_ban_quyen nay bà với nữa mà.
Mạnh Kỳ Phong hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm đivi_pham_ban_quyen đến trước mặt Thẩm Thanh: Nương, đống nấm này dùng ăn sao?
Đúng vậy, ngon lắm đấy! Thẩm Thanh Thanh không ngẩng đầu lên đápleech_txt_ngu.
Mạnh Kỳ gượng : Dạ
Thanh rốt cũng nhận ra cậu có điều muốn , cô ngẩng lên nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào cậu: Trước mặtleech_txt_ngu nương còn sợ cái gì? Muốn gì thì nói, không ai tráchvi_pham_ban_quyen con đâu, đi.
Mạnh Kỳ Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuy tướng mạo khôi ngô, thânvi_pham_ban_quyen hình cường tráng, nhưng tính cáchbot_an_cap lại thận trọng và nhạy cảm, đặc biệt áp bằng roi lâu ngày của , cậu trở khép nép, thậm chí không dám lên tiếng.
Thẩm Thanh có ý khích lệ cậu, nói rất nhẹ nhàng, khi nói còn xoa xoa cậu.
Mạnh Kỳ Phong mặt, chưa kịp tiếp lời Mạnh Kỳ Vân đã cướp lời: Đại ca chắc định nói nấm này có độc.
Nói xong, cô bé cònleech_txt_ngu lườmbot_an_cap Mạnh cái.
Huynh cô chính là như thế, nhát lắmvi_pham_ban_quyen, chuyện chẳng dám nói, lại cứ luôn cảm thấy người muốn hại mình.
nương hại chết bọn họ thì cứ ra tay trực tiếp là được, một tay bóp một đứa, việc gì phải sức thế này? nênvi_pham_ban_quyen cô dám chắc rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đống nấm này tuyệt đối có độcleech_txt_ngu!
Thẩm Thanh Thanh nghe Kỳ Vân xong thì bật cười: Thật ra sự lắng của ca ca con rất có lý, trong núi quả thực nhiều nấm độc, ăn đúng sẽ mất mạng như chơi đấy.
đống nấm đều là loại nương , không có độc, có yên tâm ănvi_pham_ban_quyen. Nhưng nương phải nói trướcleech_txt_ngu, các con không tự ý hái nấm để ăn, vạnbot_an_cap xảy ra chuyện gì thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hối cũng không !
Bốn giọng nói đồng thanh vang lên: Chúng con biết ạ.
Thẩm Thanh Thanh bưng một nắm lớn nấm đã chọn kỹ đứng dậy: con tiếp tục dọn dẹp đi, nương đi nấu cơm tối, dọn nhớ rửa cho sạch.
Dạ!
Thẩm Thanh chia nấm thành hai , một phần làm món nấm xào chay. Cô dùng lợnbot_an_cap láng chảo, đầu hành, tỏi băm, ớt vàovi_pham_ban_quyen phi thơm, sau đó cho nấm đã rửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch vào , lúc gần chín nêm gia được.
Phần còn lại dùng để canh , gia vị đi kèm cần hànhleech_txt_ngu, gừngvi_pham_ban_quyen, tỏi, cách làm đơn giản để giữ đa hương thơm của nấm rừng.
Canh nấu xong, Thẩm Thanh nóng múc một nếm thử. Có lẽ do môi trường sinh ở thời đại này tốt , vị nấm còn tươi ngon hơn những loại cô từng trước đây.
Thịt nấm mịn màng, dai giòn sật; nước canh thanh ngọt, hương thơm nồng nàn, hớp ngụm là hương vị lưu đầu lưỡi, dư vi_pham_ban_quyen tận.
Mấy đứa nhỏ bị thơm từ trong bếp làm cho thèm , không ngừng nước . Đây thật sự là loại nấm không ai thèm lấy ở trong thôn sao?
Sao lại có thể thơm đến ?
Kỳ Vũ thật sự không nhịn nổi nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đặt mớ trong tay sang một bên, tung chân chạy thẳng vào bếp.
“Nương, Vũ nhi đói rồi, Vũ nhi muốn ăn cơm!”
Thẩm Thanh Thanh rạng lấy đũa từ trong chạn ra: “Đi rửa tay trước đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rửa tay xong leech_txt_ngu thể khai cơm rồi!”
Thức ăn dọn lên bàn, Mạnh Kỳ Vũ như một con sói nhỏvi_pham_ban_quyen đói , ôm lấy cơm lùa lấy lùa đểleech_txt_ngu, cái điệu hận thể nhai nát cảvi_pham_ban_quyen bát mà nuốtbot_an_cap xuống.
Nhị Bảo và Tứ Bảo cũng cắm cúi ăn lấy ăn để, khuôn mặt nhỏ gần như vùi cả vào trong bát.
Đại Bảo nhìn mấy bên cạnh ăn ngon lành, thầm nuốt nước miếng, cuối cùng thật sự không chống lại được sự dỗ của mỹ thực, cầm đũa bắt đầu .
Vừa nếm một , mắt cậu bé đã sáng rực lên, thật sự quávi_pham_ban_quyen thơm!
Cậu nghi ngờ trướcvi_pham_ban_quyen kia Hạ nãi nãi đã lừavi_pham_ban_quyen mình!
Bà Hạ bưng viên thịt đi về phía nhà họ Mạnh bỗng nhiên quay hắtbot_an_cap hơi một cái, cũng chẳng biết đứa nhỏ nào đang mắng thầm mình !
Bà lau mồ hôi trên , rảo bước đến trước cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ Mạnh, gõ cửa viện: “Thanh , Thanh Thanh có nhà không?”
Thẩm Thanhleech_txt_ngu Thanh nghe tiếng liền buông bát , chạy ra mở cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bà Hạ cười mắt bưng viên thịt nói: “Nhà ta ít viên thịt không hết, mang một ít cho đứa nhỏ ăn cho thèm, các ngươi đã ăn cơm chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Thẩm Thanh Thanh bà vào trong: “Chúng con ăn đâyleech_txt_ngu, có nấu canh nấm, thím có muốn nếm thử mộtvi_pham_ban_quyen chút không?”
“Canh nấm?” Bà Hạ giật mình, ánh rơi đống nấm rừng xanh xanh trước hiên nhà, đến mức chút nữa lật cả bát thịt trên tay.
Cũng may Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy một tayleech_txt_ngu.
“Thanh Thanh à, trong nhà không cóvi_pham_ban_quyen cơm thì sang nhà thím mà xin, sao quẩn mà đi ăn thứ này?”
Bà Hạ nhét bát thịt vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay cô, nhanh chóng lao về phía bàn , đem bát nấm kia đổ đi.
Mạnh Kỳ Phong đang gần bát canh nhất liền nhanh chóng đứng dậy, ômvi_pham_ban_quyen lấy bát canh né sang một : “Đừng đổ, đừng đổ, cái ngon lắm!”
“Bà nội dạy cháu thế nào? Thứ này cóbot_an_cap độc đấy!”
cuống cuồng vỗ đùi bành bạch.
Thẩm Thanh Thanh dở dở cười tiến lênvi_pham_ban_quyen ngăn bà : “Thím, thím đừng vội, loại nấm này khôngleech_txt_ngu độc đâu, conbot_an_cap đã ăn mười mấy năm rồi, đảm bảo không có vấn đề gì!”
Hạleech_txt_ngu tín bán nghi: “Thật không?”
“Thật , hay là thím nếm thử xem?”
“Thôi thôi.” Bà Hạ lắc đầu như trống bỏi, “ cứ ở đây nhìn các ngươi , nếu thật sự có vấn đề gì, ra còn có người mờivi_pham_ban_quyen thầy thuốc.”
Thẩm Thanh Thanh bật cười: “Thím thật sự ăn sao?”
Hạ hít hai hơi, thơm thật , còn hơn mónleech_txt_ngu viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt rán của !
Chỉvi_pham_ban_quyen ngửi thôi nước miếng đã muốn trào ra rồi.
Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen cười múc bát canh nấm: “Nào, thím vài ngụm xem?”
Bà Hạ lại hít hà cái, nhìn nước canh vàng óng ánh trong bát, nội tâm đầu dao độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hay là bà cứ nếm thử vàileech_txt_ngu ngụm nhỉ?
Chỉ hai ngụm thôi, chắc là sao đâu.
Ánh buông xuống, gió chiều lồng lộng, người già trẻ trong sân nhà họ Mạnhvi_pham_ban_quyen bưng canh, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Sau cơm, Thanh dưới sự giúp bà Hạ đã bôi lênleech_txt_ngu vết thương sau gáy, tắm rửa cho mình và bốn đứa nhỏ, lúc trởvi_pham_ban_quyen về phòng ngủ trời tối mịt.
Cô thổi tắt đèn dầu, ngồi xếp bằng trên giườngbot_an_cap, dựa theo ngày tháng năm sinh Hạ đưa màleech_txt_ngu bấm ngón tay bói một quẻ.
Nửa khắc sau, cô nhiên mở mắt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, mặt vô cùng khó coi.
Cô vậy mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể được mệnh của Mạnh Uyên!
Theo quẻ , cô có thể suybot_an_cap tính ra mệnh cách vàleech_txt_ngu trải nghiệm trong quá khứ Mạnh Uyên, màvi_pham_ban_quyen những thứ này đều là , hoàn toàn không quan .
Thứ cô muốn biết nhất, ví dụ như Mạnh Uyên sống trên hay không, vận thế lai thế nào, toàn bộ đều là mộtbot_an_cap khoảng trắng.
trước cô vốn là đại lão trong giới huyền học, giúp người xem bói giải từng thất , cứ đụng đến Mạnh Uyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không rồi?
Thẩm Thanh Thanh đau đầu xoa thái dương, xembot_an_cap ra hiện tại chỉ có thể đợi chồng của thím mang tin tức về thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cũng không cái người Mạnh Uyên này rốt cuộc có lai lịch thế nào nữa
Nghĩ mai còn phải sang nhàbot_an_cap Vương Ma bắt ma, Thẩm Thanh đành gạt bỏ nghi vấnleech_txt_ngu trongbot_an_cap lòng, vội vàng .
Ngày hôm trướcbot_an_cap khi xuất phát, Thẩm Thanh gieo cho mình một quẻ, tượng đại cát, việc thuận lợi, có niềm vui bất ngờ.
Lại quan sát thiên tượng, tuybot_an_cap mây đen dày đặc nhưng có dấu hiệu từ âm sang dương, Thẩm Thanh chiếc ônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã chuẩn bị lại chỗ cũ, nhẹ nhàng khỏi nhà.
Dương Hoa chưa bao xa, trời bỗng nổi , thổi những dương lớn hai bên kêu xào xạcbot_an_cap.
Thẩm Thanh Thanh siết chặt áo, rảo nhanh hơn.
Mạnh Kỳ Tuyết tì tay bên cửa sổ cây cổ thụ cong vẹo sắp bị thổi gãy, nghiêng đầu nhìn Mạnh Kỳ Vân, vẻ mặt lắng: “Đại tỷ, có mưa rồi không?”
Mạnh Kỳ Vân gật đầu, vẻ mặt cũng nghiêm túc không kém, ánh mắt thỉnhbot_an_cap thoảng về phía chiếc ô giấy dầu trong góc .
Do dự hồi lâu, cô bé nhảy xuống giường, định lấy chiếc ô.
Một bàn tay đen nhẻm đã nhanh hơn cô một bước cầm chiếc ô .
Mạnh Kỳ Phong chiếc ô lòng: “Đệ đi đưa ô cho nương, ở nhà trông các em, đệ nhanh, sẽ về ngay thôi!”
Nói , cậu béleech_txt_ngu như cơn gió ra khỏi cửa.
Cuối cùng, cậu bắt kịp Thẩm Thanh ở con đường mòn phía nam đầu thôn bên .
Thẩm Thanh Thanh nhìn Đại Bảo mặt đỏ bừng bừng, giật nảy : “Sao con lại tới đâybot_an_cap?”
Cô đã xa như rồi, không biết Đại Bảo làm sao mà kịp được.
Kỳ hổn đẩy chiếc ô trong lòng tới , nói: “Sắp rồi.”
“Đứa nhỏ ngốc này, hôm nay không có mưa đâu.”
Dù vậy cô vẫn mỉm cười nhận lấy ô.
Dù sao cũng tấm lòng của đứa trẻ, không phụ .
Mạnh Kỳ Phong cô nhận ô thì không nói lời nào, quay đầu chạy phía cũ.
Thẩm Thanh Thanh dặn với theo sau lưng cậu: “ đường cẩn thận , đừng chạybot_an_cap nhanh quá!”
“Biết rồi ạ!”
Cùng lúc đó, nhà Vương Ma Tử đang vô cùng náo nhiệt.
Một lão đạo sĩ để râunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữ bát, đạo bào tay rộng, cầm kiếm đào , hai mắt nhắm nghiền, bước chân quái xoay quanh án hương, miệng bẩm khấn váibot_an_cap gì đó.
Độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên, cơ thể lão giật một cái, đột ngột mở , vung kiếm đâm về phía án hương đặtbot_an_cap giữa, quát lớn: “Yêu to gan, còn mau hiện nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình!”
Nói xong, lãovi_pham_ban_quyen nhanh chóng lấy từ trong tay ra một lá bùa vàng, ném vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía ngọn nến bên cạnh.
Nào ngờ một luồng thổi qua, ngọn nến một tiếng liền tắt ngóm.
Lão đạo sĩ sững sờ, sau khi phản ứng lại liền nhanh chóng ngực lùi lại một bước, nói với người nhà họ Vương đang quỳ ngoài cửa: “Yêu nghiệt đạo cao , vậy làm ta trọng thương rồi tẩu !”
Mụ già quỳ trên cùng nghe vậy đại kinh sắc: “Đạoleech_txt_ngu trưởng, ngài nhất định phải lấy nó nhé!”
Lão đạobot_an_cap sĩ cúi ho một tiếng, vẻ mặt ra vẻ khó xử: “Bắt có thể bắt, nhưng phải tốn không ít côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức, năm lượngvi_pham_ban_quyen bạc đã bàn trước e là đủ.”
“Thêm mười lượng nữa, chỉ cần bắt được thứbot_an_cap đóbot_an_cap, tôi sẽ đưa thêm cho ngài mười lượng!”
Lão đạo sĩ trong lòng mở cờ trong bụng, một cơn gió thổi tới mười lượng bạc, đây chẳng phải là nhặt được không sao?
“Đượcleech_txt_ngu, bà lại chuẩn bị theo những gì ta nói một lần nữa, nửa canh giờ sau lập đàn làm .”
Thẩm Thanh Thanh đến nhà Vương đúng lúc nhà họ Vương đang bậnleech_txt_ngu rộn chuẩn bị lễvi_pham_ban_quyen vật.
Cô tùy ý chặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cô bé lại: “Vào báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Ma Tử một , ta tới rồi.”
Cô bé chớp mắt: “Xin hỏi cô là?”
Thẩm Thanh Thanh gọn súc : “Ta họ Thẩm.”
Cô bé ngẩn người một lúc lâu, đột nhiên ứng lại: “Cô chính Thẩm tiênvi_pham_ban_quyen cô trong miệng tam thúc đúng không? đi gọibot_an_cap bà nội ngay đây!”
Vươngbot_an_cap bà tử nghe con trai nói đại tiên đã đến, hớn hở ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa , khi nhìn thấy khuôn mặt trẻ xinh đẹp của Thẩm Thanh Thanh, nụ cười trên mặtleech_txt_ngu mụ lập tức .
Mụ liếc mắt nhìn cô bên cạnh: “Đây là Thẩm tiên sao? Ngươi không nhầm đấy chứ?”
Cô bé lắc đầu: “Không lầm đâu, chính là ấy.”
Vương bà tử vẫn không tin, hồ nghi đánh giánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Thanh Thanh, nhấtvi_pham_ban_quyen quyết không chịu người trong.
Nếu là ngày trước, loại người này, Thẩm Thanh Thanh đã quay bỏ đi. Tin hay không tùy, ta không hầu hạ!
Nhưng nay khác xưa, hiện rất nghèo, phảibot_an_cap tìm cách kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giavi_pham_ban_quyen đình.
“Được hay không, thử một chút là biết ngay màleech_txt_ngu? Bà cứ chằm chằm như vậy cũng chẳng nhìn đượcleech_txt_ngu gì đâu.”
Vương bà tử nghĩ cũng , đang định mời người vào thì lão đạo sĩ nấp bên cửa nghe lén nãyvi_pham_ban_quyen giờ vội vàng laovi_pham_ban_quyen ra.
“Lão phu , đừng để người phụ nữ này lừa gạtvi_pham_ban_quyen! này của chúng ta quan trọng nhất là tu hành ngộ đạo. bần đạo đây, quan tu luyện trong quán ròng rã mươileech_txt_ngu năm mới núi. còn măng thế này, tuổi đời cònvi_pham_ban_quyen chưa dài bằng thời gian tu hành của bần đạo, thì hiểu cái gì ?”
“Đừng nói là ma, ma khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt cô đi là phúc đức lắm rồi!”
Thẩm Thanh Thanh nhếchvi_pham_ban_quyen môi, đối diện đôi mắt như đỗ của lão, khẽ cười nói: “Đạo trưởng hại như vậy, hay là trổ tàileech_txt_ngu vài chiêu cho kẻleech_txt_ngu bối mở mang tầm mắt nhé.”
đã nóivi_pham_ban_quyen vậyvi_pham_ban_quyen thì bần đạo sẽ cho ngươi thấy thế nào là đạo thực !”
Lão đạo sĩ rũ tay áo, ưỡn ngực, hăng hái đi vào phòng chính: “Lập đàn làm phép!”
phòng, lễ , hương nến, nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch đã được chuẩn sẵn sàng. Lão sĩ vào phòng tay, hương, quỳ trước đệm bồ đoàn đầu mấy cái, cuối cùng mới kiếm gỗ đào bắt làm phépbot_an_cap.
Miệng lão lẩm bẩm hồi lâu, đến lúc đốt bùa , người nhà họ Vương ai nấy đều dán mắt vào lá vàng trên tay lão, không dám thở mạnh.
Thẩm Thanh Thanh vốn dĩ đang cười tựa cửa xem kịchleech_txt_ngu, nhưng khi đưa mắt nhìn về phía phòng đông, mặtvi_pham_ban_quyen cô bỗng đanh lại.
Bàn tay đang vào khung cửa sưng phù lên bị bơm hơi, trắng bệchvi_pham_ban_quyen tử khíleech_txt_ngu, máubot_an_cap thịt dưới lớp da dường như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Cô ta chỉ lộ ra nửa mặt, mái tóc ướt sũng dán chặtbot_an_cap vào trán, trên bị thối rữa một mảng, mủ đen rỉ ra vết thương chảy vào hốc mắt. Hai con ngươi đen láy sáng quắc, toát ra kỳ dị tả trong khói hương đang tỏa lan.
Thấy ánh mắt dò Thẩm Thanh Thanh, nữ quỷ thoáng vẻ hoảng , vội vàng rụt người .
Phía , lão đạo đã đốt xong bùa chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đắc vuốt râu nói với Vương bà tử: “Yêu nghiệt đã bị bần đạo trấn áp, lão phu nhân chỉ cần thành tâm bái lạy thêm ba leech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể trừ khí.”
“Tốt rồi!” Vương bà tử kích động đến rưng nước mắt, liền sai người đileech_txt_ngu lấy bạc.
Lúc này, Thanh bỗng qua đám đông, lao thẳng vào phòng phía đông.
Trong phòng có Vương Ma Tử đang nằm bệnh trên giường, quỷ nãy đã biến mất thấy đâu.
Vương Ma Tử rên rỉ mở mắt, khi nhìn thấy Thẩm Thanh , gương mặt lộ vẻvi_pham_ban_quyen vui mừngbot_an_cap: “Thẩm tiên tử, tử, cuối cùng cô cũng tới rồi, tôi đợi cô sở !”
“Câm miệng!”
Thẩm Thanh Thanh lạnh lùng thốt ra chữ, từ trong túi vải ra một chiếc la bàn.
La bàn cảm nhận được trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng, kim châm tít, cuối cùng chỉ về phía chiếc quần áo đặt ở đầu giường.
Xem ra nữ kia đang trong .
Lão đạo sĩ nhận được , hớn hở chạy đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mặt Thanh Thanh khoe khoang: “Cô bé, nhìn cho kỹ nhénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đạo pháp của bần thế nàobot_an_cap?”
“Ông vui mừng hơi sớm rồi đấy.”
Thanh liếc một , hồi lavi_pham_ban_quyen bàn, tiếnvi_pham_ban_quyen lên mở quần áo, đống quần áo cũleech_txt_ngu nát ra chiếc trâm bạc trơn.
Kiểu chiếc trâm rất giản dị, khôngvi_pham_ban_quyen lấy một hoa , phía trâm khắc hai : bot_an_cap.
Vợ của Ma Tử thấy Thẩm Thanh Thanh động chiếc trâm bạc của , vội vàng chạy tới tranhbot_an_cap đoạt: “Người đàn bà này bị sao vậy? lại lục đồ của người khác?”
Thẩm Thanh Thanh lạnh mặt nhìn mụ: “Đây là đồ của bà sao?”
“Đồ lấy trong tủbot_an_cap của tôi ra, phải của tôi chẳng lẽ là của”
Lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chưa dứt, trướcleech_txt_ngu mặt mụ bỗng hiện ra một người phụ nữ.
phụ ấy trông nhưvi_pham_ban_quyen một rau khô bị ngâm nước trương phình, từng tấc da thịt nước, bộ đồ trắng rách dán chặt vào cơ thể, cảmbot_an_cap giác chỉ cần chạm nhẹ là sẽleech_txt_ngu nổ tung.
Mộtbot_an_cap bùa dán giữa trán che khuất đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, đầu mũi như bị thứ gìvi_pham_ban_quyen đó gặm mất một miếng, thối rữa trắng bệch, môi dày sưng húp nứt ra, lộ hàm răng vàng.
“Tôibot_an_cap lạnh quá”
Người phụ rúm người lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lẩm , rồi quay đầu nhìn Vương Maleech_txt_ngu Tửleech_txt_ngu đang nằm trên giường, như giậtvi_pham_ban_quyen lại tấm chăn.
“Ma kìa!”
vang lên thất thanh.
Vương Ma Tử càng kinh hãi độ, trợn mắt xỉu.
Lãobot_an_cap đạo sĩ vừaleech_txt_ngu nãy còn cầm bạc ý hiện đang quỳ rạp dưới đất, liên tục dập đầu trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ quỷ, miệng lẩm bẩm “vô ý mạo phạm” này nọ.
Thẩm Thanh Thanh cười nhạt liếc lão: “Chẳng phải ông đã thu phục yêu nghiệt rồi sao? Sao ở đây vẫn con cá lọt thế này?”
Vươngleech_txt_ngu bà tử hồn, vội túm lấy áo lão đạo sĩ giục giã: “Đạo trưởng mau bắt ma đi, mau bắt ma đi!”
“Bà đừng có kéo tôileech_txt_ngu!” đạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc lóc nhích ra xa: “Tôi đâu có dám”
là một kẻ lừa đảo giang hồ, gặp ai lừa nấy, chuyện ma tà toàn dựa vào kỹ năng diễn xuất, đâu rabot_an_cap chútvi_pham_ban_quyen bản lĩnh thậtvi_pham_ban_quyen sựbot_an_cap ?
Vương bà tử theo bản năng hỏi ngược lại: “Sao ông lại không dám? Lúc chẳng phải ông mới bắt một con ma đó sao?”
“Lão tử biết ma nỗi gì!” đạoleech_txt_ngu lao theo lao, lên một tiếng rồi quay đầu chạy mất.
Lão chỉ muốn lừabot_an_cap ít bạc xàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không muốn mất mạng đây!
Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà tử có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão đi dàng như vậy, mụ thét lên một tiếng rồi lao tới, hai người giằng co xâu xé nhau như điên.
“Đồ lừa đảo, trả bạc đây cho ta!”
này là lão tử dựa vào bản kiếm đượcbot_an_cap, sao phải trả lại cho bà?”
nhàleech_txt_ngu họ Vương thấy lão đạo sĩ không trông cậy gì, đành gửibot_an_cap gắm tia hy cùng lên người Thanh Thanh, khóc lóc cầu xin: “Cô nương, , Thẩm tiên tử, cầuvi_pham_ban_quyen xinbot_an_cap nữ quỷ này đi!”
Thẩm Thanh Thanh thong thả tựabot_an_cap vào tủ, chiếc trong taybot_an_cap, sang nói với quỷ: “Đừngbot_an_cap lôi kéo nữa, chăn cũng không đắp lên người ngươi được đâu, làm vậy cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ích gì?”
“Nhưng tôi lạnh, tôi quá”
Nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quỷ cúi thút thít khóc: “Nước lạnh lắm, xươngbot_an_cap tôi sắp đóng thành băng rồi, ai cứu tôi với!”
sau khi chếtbot_an_cap, mọi nỗi đaubot_an_cap khi còn sống đều sẽ biến, vậy màvi_pham_ban_quyen nữ quỷ này cứ kêu lạnh mãi, nhìn trạng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chắc hẳn do thi thể vẫn còn ngâm dưới nước.
xưa đã nắp tài mới được công tội, mồ yên được bình an”.
Nữ quỷ vốn chết oan ức, sau khileech_txt_ngu thi thể lại không được táng tử tế, cứ thế lâu dần, oán tích tụ, thể chuyển thế đầu , phiêu bạt không nơi theo chiếc trâm từng đeo lúc sinh thời tìmleech_txt_ngu đến nhà Vương Tử, đêm đêm khóc lóc kể lểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đối với tiểu quỷ chưa từng hại mạng người nàybot_an_cap, Thẩm Thanh Thanh thường sẽ giúp họ hoàn thành tâm nguyện lúc lâm chung, sauvi_pham_ban_quyen đóvi_pham_ban_quyen dùng một đạo bùa chú tiễn đưa về âm đầu thai.
Vì vậy, hiện giờ cô cần tìm thấy thi thể của nữ quỷ, an táng tế xong.
Thanh Thanh ngắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc lóc của nữ quỷ: “Dẫn đường đi, ta sẽ sai người vớt ngươi lên.”
Nữbot_an_cap quỷ vẫn ngồi xổm bên giường khóc thút thít non: “Ta không biết , ta biết nơi đó rất lạnh, rất tối, chẳng nhìn thấy cả. Nước lạnh miệng , ực, ực”
Thẩm Thanh Thanh giật mình kinh : “Ngươi không biết ?”
Hồn phách và xác thịt của người có mối liên kết chặt chẽleech_txt_ngu, dù hồn rời thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa đôi bên vẫn sẽ có cảm ứng. Thông thường bao giờ có chuyện hồn phách không tìm thấy xác thịt, trừ khi nữ trước mặt không là một linh hồn “vẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn”.
Thẩm Thanh Thanh cắn đầu ngón tay, điểm một giọt máu trán nữ quỷ.
Nữ quỷbot_an_cap co giật dữ dội, nhàoleech_txt_ngu giường, cả cơ thể vặn vẹonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vùng vẫy, vẻ mặt vô cùng đau , tựa như đang bị một sức nào đó sống chếtvi_pham_ban_quyen xé làm hai nửa.
Quảvi_pham_ban_quyen nhiên, nữ quỷ này thiếu mất một hồn ba phách.
người có ba hồn phách, mỗi phần đảmleech_txt_ngu nhận mộtleech_txt_ngu trách khác nhau, thiếu một cũng không được. Sau khi chết, xác biến, linh hồn đi vào âm ty luân hồi, tuần hoàn không dứt.
Nữleech_txt_ngu quỷ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiếu hồn phách, có tìm thấy xác cũng không cách nào tiếp đưa đi đầu thai, bắt buộc phải tìm đủ baleech_txt_ngu hồn bảy phách trước đã.
Cái khó là hiện tại ngay cả thi thể của nữ quỷbot_an_cap đang ở đâuvi_pham_ban_quyen cũng không biết
Thật rắc rối!
Thẩm Thanh Thanh phiền não day dayleech_txt_ngu thái dương: “Năm mươi lượng , các giải quyết ả.”
Chuyệnleech_txt_ngu đã không thuận lòng thì chỉ có thể đòi thêm chút tiền cho vui vẻ vậy.
“Nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mươi lượng bạc?” Đám người vương gia sững sờ.
Đây là bóc thì có!
“Chê đắt sao? Chê đắt thì ta đi đây.”
“Đừng, đừng đi!”
Vương bà tử đang đánh lộn với lão sĩ vội buông tay, bước dài một nhào tớibot_an_cap trước mặt Thẩm Thanh : “Bạc không thành đề, cần có cứu được con trai ta, có đập nồi bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắt ta cũng cam lòng!”
chân phải vừa bước ra Thanh Thanh lại thu về, cô ném chiếc bạc vừa lục soát được trong tủ ra trước mặt Ma Tử: “Nói đi, chiếc trâm này từ đâuleech_txt_ngu mà có?”
Vợ Ma Tử ánh mắt đảo liên hồi nhìn chiếc trâm, ấp úng nửa ngày khôngvi_pham_ban_quyen thốt lời.
Thẩm Thanh cười lạnh một tiếng: “Ngươi không phối hợp thì chuyện này khó mà quyết ổn thỏa được đấy.”
Vương bàbot_an_cap tử cấu một cái: “ ở đâu , còn không mau khai thật ra!”
Vợ Vương Mavi_pham_ban_quyen Tử chột lại : “ là tôi lục soát trên người kẻ khác.”
“Kẻ khác? Ngươi cứ nóivi_pham_ban_quyen thẳng là lấy trên người ả không được sao?” Thẩm Thanh Thanh chỉ tay phía nữ quỷ nơi góc .
vợ Vương Ma Tử trắng bệch: “Tôi chỉ lấy mỗi cây trâm này thôi, chứ mạng ả, là ả tự quẩn rồi đâm đầu vào tường đấy chứ!”
Mọi người trong phòng thấy thế đều cuống cuồng, giận dữ trừng mắt nhìn ả: “Hóa ra nãy giờ do dẫn nữ quỷ về nhà, ngươi muốn hại cả nhà mình sao?”
phải tôivi_pham_ban_quyen, là Vương Tử! Vươngbot_an_cap Manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tử bỏ ra hai bạc mua ả về, địnhbot_an_cap bụng bán vào lầu xanh trong huyện, mà ngờ ả nghĩ quẩn đâm đầu tự sát!”
Vợ Vương Mavi_pham_ban_quyen Tử lắc đầu quầy quậy, biện chovi_pham_ban_quyen bản thân: “Tôi chỉ thấy chiếc trâm bạc này vứt phí nên mới nhặt về, thế thì cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì sai?”
Ai ngờ được nữ quỷ lại vì chiếc trâmbot_an_cap mà bám theo tận nhà? biết có ngày hôm nay, cho ả thêm mười lá gan ả cũng không dám lấy!
“Thi thể đâu? vứt xác ả ở đâu rồi?” Thẩm Thanh tâm trạng tranh chuyện lãng phí hay không với ả, thấy sự.
Giọng vợ Vương Tử nhỏ : “Vứt xuống con sông nhỏ phía nam trấn rồi.”
Thẩm Thanh Thanh gật , lấy từ trong túi vải ra hồ lô tử kim, mở nắp bình rồi nói với nữ quỷ: “Ngươi vào đâyleech_txt_ngu lánh tạm một lúc, ta sẽ dẫn người đi tìm xác cho ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay.”
Nữ quỷ lau nước mắt, cuối ngừng khóc, ngoan ngoãn vào hồ lô.
trong lập tức truyền đến tiếng chửi đổng Lười Cầu: “Mẹ , chết ta rồi!”
“Thẩm Thanh Thanh, đang làm cái quỷ gì thế?”
“Ngươi đừng có qua đây, còn qua đây nữa là ta ăn thịt ngươi !”
Thẩm Thanh giả vờ như không thấy gì, mặt đổi sắc đậy lại.
“Đi theo ta ra sông vớt .” Thanh Thanh chỉ tay vàoleech_txt_ngu vợ Vương Ma , khi đi còn quay đầu nhìn hai đàn ông đang quỳ: “Các cũng đi đi.”
Con sông nhỏ cách Vương gia không , chỉ mất khoảng một tuần trà là mọi đã địa điểm phi tang xác.
Con sông rộngvi_pham_ban_quyen chừng hai mét uốn lượn men dãy , hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên bờ dại mọc xanh , tràn đầy sức sống. , trên mặt sông lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao phủ mộtbot_an_cap luồng hắc khí, gió âm trào hắc khí thổi khiến không khỏi nổi da gà.
Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen thở ra một , đưa tay lấy la bàn ra. la bàn xoay một vòng, cuối cùng chỉ về hướng Đông Bắcleech_txt_ngu.
Ở hướng Đông Bắc có hai cây liễu mọc lên, cànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen sum suê đung đưa theo gió, mù đen kịt quấn quýt giữa những tán lá liễu, không ngừng chuyển động.
Thẩm Thanh Thanh đi theo chỉ dẫn của la bàn đến dưới gốc liễu, vị trí nhau giữa hai : “Xác ở ngay đây, xuống vớt đi.”
Hai em nhà Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tử nhìn nhau, chẳng ai muốn xuống nước.
Thanh Thanh tung chân đáleech_txt_ngu cả hai xuốngbot_an_cap: “Mau đi, xong sớm nghỉ sớm!”
Hai người không còn cách khác, phảileech_txt_ngu bấm bụng lặn xuống nước mò , một lúc sau được một cái xác đã bị nước trương phình lên gấp mấy lần .
Một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng mũi, Thẩm Thanh Thanh suýtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút nữa thì nôn thốc nôn tháo, mũi lùi lại, vừa dặn dò bọn họvi_pham_ban_quyen: “Mau khiêng xác lên xe , dùng trắng đậy lại, rắc nhiềuvi_pham_ban_quyen ngải vào.”
Hai gã đàn ông đứng trước xác chết không nhúc nhích.
Thẩm Thanh Thanh mày đang định thúc giục thì một người trong đột nhiên quay đầu lên: “ nhầm rồi, vớt nhầm rồi, đây là đàn !”
Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh nén cơn buồn nôn lên tra tình hình, quả nhiên là một người đànvi_pham_ban_quyen ông. Dựa theo nhiệt độ tại, này chắc mới chết được ngày, thi thể vừa bắt đầu thối rữa, thể biệt được ngũ lờ mờ.
Đại ca nhà họ Vương bịt mũi bẩm: “Đây phải là Vương Lai Phúc, con út chủ tiệm mìleech_txt_ngu phố Bắc sao? Hôm còn nghe người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn mất tích, hóa ra là đã chết rồi, nhìn bộ dạng này chắc chắn người ta hại chết!”
Trên ngực thi vẫn còn cắm một dao , thậm chí còn thèm rút ra.
Nói xong, gã lưỡng lự nhìn về phía Thẩm Thanh Thanh: “Thẩm tử, người này xử lý thế nào ?”
Thanh Thanh không đáp lời, không rời nhìn chằm chằm vào nam quỷ dướivi_pham_ban_quyen gốc liễuleech_txt_ngu, “niềm vui bất ngờ” của ngày hôm nay tới rồi.
Nam quỷ đang phủ đất dập đầu với cô: “Cầu cô nương đưa thi thân của về nhà, giúp tôi vạch trần bộ mặt ác của kẻ gian kia, tôibot_an_cap nguyện đời kiếp kiếp luân hồi, phúc tiêu tai cho cô nương.”
“Bản thân ta phúc thọ lâuleech_txt_ngu dài, người phúc.” Thẩm Thanh Thanh thản nhiên đáp: “Đứng lên đi, đợi ta xử lý xong chuyện tay sẽ đưa ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà. Ngày sau xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm ty thai chuyển kiếp, đừng quên nói đỡ cho ta vài câu trước mặt quỷ sai là .”
Nam rưng nước mắt dập điên cuồng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, con dao trước ngực động tác hắn mà đâm ra vào, trôngleech_txt_ngu vô cùng rùng rợn.
Thẩm Thanh mặt đi: “ rồi đấy. Hai các ngươibot_an_cap cũng đừng ngây ra đó nữa, khiêng xác lên xe bòvi_pham_ban_quyen đi.”
Hai gãvi_pham_ban_quyen đàn ông run rẩy nhìn cành liễu rủ, không oán nửa lời, nhanh nhẹn khiêng thi thể lên xe bò, sau đó không đợi Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh nhở chủ nhảybot_an_cap xuống sông.
Phải mất lúc lâu , cuối cùng họ mới vớt lên được bộ đã đen . Da trên xác chết gần như thối rữa hoàn toàn, bên ngoàivi_pham_ban_quyen khung xương chỉ còn sót lớp dịch thối mảnh quần áo rách nát.
Trông thấy hoa văn thêu quen thuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nơi gócleech_txt_ngu , vợ Ma Tử đếnvi_pham_ban_quyen mức quỵ xuống đất, chân luống cuốngbot_an_cap bò tới dập đầuleech_txt_ngu lia lịa: “ Nhi cô nương, người hại cô không phải tôi, cô đừng tìm , tìm hãy tìmleech_txt_ngu nội cô ấy. Nếu bà ta khôngleech_txt_ngu bán cô thì đã chẳng có chuyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xảy ra rồi.”
Thẩm Thanh Thanh nghe vậy thấyvi_pham_ban_quyen hứng thú: “Ngươi nói cô gái bị chính bà nội mình bán đi sao?”
“Phải, nghe nhà cô ấy có hai đứa em muốn lên học viện trên học bài, nhưng tiền đóng học phí, bà nội cô liên lạc với tôi, đổi cô ấy lấy hai lượng .” Vợ Vương Ma khóc lóc thảm thiết, mắt nước mũi giàn giụa: “Trước đây chúng tôi không phảileech_txt_ngu chưa gặp hạng người bán con bán cái, chưa thấy ai như con bé Lý Tú nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lạivi_pham_ban_quyen nghĩ quẩn mức đầu tường tựvi_pham_ban_quyen tử!”
“Ngươi đưa một nhà lành chốn lầu , không nghĩ quẩn mới là lạ !”
Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen mắt trắng dã: “Biết cô gái này ở đâu không? ta qua đó xem thử.”
Không ngoài đoán, một ba phách còn lại nữ quỷ hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã mang theo oán khí về tìm nội phẩm kia tính sổ rồi.
“Biết, ở ngay thôn Trương Gia, cách không xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Vậy đibot_an_cap thôi.”
Mấy người họ chút nghỉ ngơi, tức tốc lênbot_an_cap đường đến Trương Gia.
Khi nhà Lý Tú đã là buổi trưa, phong đã dứt, đen tan , trời bắt đầu hửng nắng.
Còn chưabot_an_cap bước vào cửa, một mụ từ trong đã lao xồng xộc ra.
Đầu tóc rối bời như ổ gà, khóe miệng dính dãi và cơm , quần rách nát thành từng dải để lộ cả bắp thô kệch. Mụ đi trần, mu bàn chân dính đầy đen và bụi bẩn, vừa gào quái dịbot_an_cap, múa tay múa chânleech_txt_ngu như kẻvi_pham_ban_quyen điên dại.
Rất nhanhbot_an_cap sau đó, một nữ trẻ trong nhà chạy rabot_an_cap, gọi “Mẹ” rồi đuổi theo lôi bà già điên kia trở lại.
Vợ Ma Tử run rẩy nép vào chân tường, nhỏ giọng nói: “ chính là bà nội Tú Nhi cô nương.”
Lúc cháu gái rõ ràng vẫn còn khỏe bình thường, vậy nửa năm không đã biến thành điên rồi.
Thẩm Thanh quay ra hiệu cho hai đàn ông: “Khiêng thi thể của Lý Tú vào .”
Hai người đàn ngoan ngoãn làm theo.
Người phụ nữ trẻ thấy trong nhà có người lạ vào thì vội tiến lên hỏi han tìnhbot_an_cap hình.
Thẩm Thanh hỏi cô ta: “Có biết Lý Tú không?”
Vừa nghe thấy hai chữ “Lý Tú”, mắt người phụ nữ đột nhiên trợn trừng, đồng tử rút, vô cùng kích : “Cô thấy Tú sao? con bé sống có tốt không?”
Thẩm Thanh nghiêng người, hất hàm phía bộleech_txt_ngu mặt đất: “Tú của cô ở kia kìa.”
Người phụ nữ lảo đảo, đôi nhìn chằmleech_txt_ngu chằm vào thi thể bị điểm huyệt, đứngvi_pham_ban_quyen tại chỗ. Một lát sauvi_pham_ban_quyen, hai hàng lệ nóng tuônleech_txt_ngu .
“Tú Nhi, Nhi của mẹ ơi!”
phụ nữ gào khócvi_pham_ban_quyen thảm thiết rồi nhào tới ôm bộ xương, xé lòngbot_an_cap, đau đớn khônvi_pham_ban_quyen cùng.
Thẩm Thanh Thanh dáng vẻ bi thương của cô ta, khẽbot_an_cap thở dài một tiếng rồi quay người đi về phía bà già đang ngồi dưới hiênvi_pham_ban_quyen.
Bà già trợn mắt, ngây dại nhìn chằm chằm vào thi thể, trongbot_an_cap cổ họng phát ra tiếng “hắc ”, trên mặt vừa có nước mắt vừaleech_txt_ngu có nụ , chẳng rõ đang khóc hay cười.
Thẩm Thanh Thanh đileech_txt_ngu trước mặt ta rồi dừng lại: “Lý Tú, ravi_pham_ban_quyen ngoài đi, gây ra án mạng thì người chịu khổ cuối cùng vẫn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.”
Quỷ hồn mang nợ mạng người được gọi là ác quỷ, sau xuống ty phải chịu hình phạt vạc dầu, kiếp sau chỉ có thểleech_txt_ngu đầu thai vào sinh đạo, đợi rửa sạch tội nghiệt mới thể kiếp làm người.
Bà già đầu, cười càng lớn: “Tôi khôngleech_txt_ngu cam tâm, không cambot_an_cap tâm!”
Khuôn mặt vẫn làvi_pham_ban_quyen mặt nua như vỏ cây khô, nhưng giọngvi_pham_ban_quyen nói ra lại là một cô gái trẻ.
và chúngleech_txt_ngu nó đều là con cháu Lý, dựa vào mà chúng nó vừa sinh ra đã ăn ngonvi_pham_ban_quyen mặc , không cần làm việc cũng hưởng thụ tốt nhất, đến tuổi là được lên trấn học? Còn tôi phải ngủ chuồng rơm, ăn cơm thừa, ngày chưa đãleech_txt_ngu phải thức dậy làm việcbot_an_cap, bận rộn đến tận đêm khuya mới được nghỉ ngơi!”
“Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm trâu làm ngựa cho nhà họ hơn mười năm, chưa từng được hưởng một ngày phúc , suốt ngày bị đánh đập mắng nhiếc khôngleech_txt_ngu yên, cuốileech_txt_ngu cùng còn bị mụ già chết tiệt bán lầu xanh. Rốt cuộc làleech_txt_ngu dựa vào đâu, vào đâu chứ?”
ngẩng đầu lên, nước mắt như : “Tôi đã ở khúc sông đenleech_txt_ngu kia nghĩ suốt một mùa đông, cuối cùng cũng đã ra rồi.”
chỉ vì tôi phận nữ nhi.”
“Vì là con gái nên vừa sinh ra đã trở ‘đồ vốn’, nên mới đáng bị họ đánh , đáng phải làm nô bọn họ.”
“Nhưng từ đầu đến cuối, tôi đã làm sai chuyện gì? Rõ ràng tôi chẳng gì sai cả?”
“Cô không sai, sai là bọn , là cái thời đại này.”
Thẩm Thanh Thanh về phía cô: “Lý , ra ngoài , đừng vì hạng người như thế này mà đánh đổi cả kiếp sau , bọn họ khôngleech_txt_ngu xứng!”
Lý Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn bàn tay đangbot_an_cap về phía mình, ánh mắt lấp quang: “ vẫn còn có kiếp ?”
Mộtleech_txt_ngu người lún trong bùn như cô, xứng có kiếp sau ?
“Có chứ, kiếp sau củavi_pham_ban_quyen cô nhất định sẽ có tiền đồ mở, cả đời lạc không lo âu, hãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin tôi.”
Giọng Thẩm Thanh kiên định, một lần nữa đưa bàn tay đến trước mặt cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Đi cùng ta nào, Lý .”
Lý Tú daoleech_txt_ngu , rụt rè đặt tay mình vào.
Cùng lúc đó, bà già đang dưới đất bắt đầuvi_pham_ban_quyen co dữ dội, mắt trợn ngược, đau đớn, cuối hétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một rồi ngất lịm .
hình bóng không trọn của Lý Tú ra.
Thẩm Thanh Thanh nhanh mở bình Tử , thả hồn phách còn lại .
Hai mảnh hồn phách , hình dáng Lý Tú dần trở rõ nét. Hiện ra trước mặt Thẩm Thanh Thanh là một thiếu nữ dáng , gương mặt vương nét thơ, trôngbot_an_cap chỉ chừng ba mười bốn .
Người phụ nữ đang gào khóc bên kia như có linhleech_txt_ngu , mắt đẫm lệ nhìn về phía Lý Túleech_txt_ngu đang đứngbot_an_cap, ướm hỏi: “Tú Nhi, là con phải không? Có phải con về thăm mẹ không?”
Thẩm Thanh nhìn Lý Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắt dịuvi_pham_ban_quyen dàng: “Có gặp một lần không?”
Lý Tú gật đầu.
Thẩm Thanh Thanh rút chiếc Âm ra, che trên đỉnhbot_an_cap đầu người phụ nữ.
Nhìn thấy đứa gái đã xa cách hơn nửa , phụ nữ run rẩy môi, khóc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành tiếng: “leech_txt_ngu lỗi với con, Tú , mẹ lỗi với !”
ngoái, bà nội muốn đưa hai đứa trai đi học trong không đủ tiền, thế bà ta đã lấy hết hồi môn dưới đáy hòm ra, còn sót lại trâmvi_pham_ban_quyen bạc để lại con gái.
Nào bà ta vẫn không thỏa mãn, lại lén sau lưng ta màbot_an_cap Tú Nhi đi!
Nếu cô ta cứng rắn hơn một chútleech_txt_ngu thì mẹ chồng đã chẳng đè đầu cưỡi cổ hai mẹ con, Tú cũng sẽ không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết thảm bên ngoài khi tuổi đời còn nhỏ như vậy.
Tất cả đều là lỗi cô ta!
Người phụ nữ gào khóc thảm thiết, ôm mặt quỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sụp xuống: “Đều là lỗi của mẹ, mẹ bảo vệ được con, người đáng phải là mẹ mới đúng!”
, mẹ đừng như vậy.”
Lý Tú nghẹn ngào quỳ trước mặt bà: “Con không hận , một chút cũng không , được làm con gái của mẹ là may mắn của con.”
“Nhưng con vọng sau này mẹ có thể đứng thẳng lưng mà sống, đừng để sỉ nhục bắt nữa.”
“Những ngày tháng sau này, con mong mẹ sống thật vui vẻ, tại”
“Thế thôi mẹ , con phải đi rồi.”
Lý Tú cúi , dập ba cái với mẹ, sau đó đứng dậy nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Thanh : “Cảm ơn cô, không gặp cô, tôi chẳng phải làm cô hồn dã quỷ dưới sông bao lâu nữa.”
“Đây là ta nên làm, không cần khách sáo.”
Thẩm Thanh Thanh ra một tờ Tống Hồn Phù, gấp thành hình tam giác , khẽ hỏi: “Sẵn sàng chưa?”
Lý Tú gật đầu: “Vângvi_pham_ban_quyen.”
Thẩm Thanh Thanh ném lá bùavi_pham_ban_quyen về phía Lý Tú, thời đầu ngón tay lướt , kết Tống Hồn Quyết.
Lá bùa dừng lại trước Lý Tú trong chốc látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cuối cùng hóa thành một làn xanh. Hình bóng của Lý cũng theo làn ấy dần dần tan biến.
Người phụ nữ quỳ rạp đất, phát ra tiếng gàobot_an_cap khóc thê lương.
Tro rơi xuống, mọi ân oán yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận đều theo đó tanvi_pham_ban_quyen thành mây khói.
Thẩm Thanh Thanh cây trâmleech_txt_ngu nữ: “Xin hãy nén đau thương.”
Người phụ nữ ôm chặt cây trâm, khóc đến khản cả giọng, miệng không ngừng bẩm gọi tên Tú.
Thẩm Thanh Thanh quay mặt đi nhìn nữa, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót, khó tả. Cô không đồng cảm với người phụ nữ mặt, bởi lâm vào kết cục ngày hôm nay đều làleech_txt_ngu do bà ta tự mình chọn. Lý Tú, tuổi còn nhỏ đã trở thành vật hyleech_txt_ngu sinh của tư tưởng kiến.
Cô khẽ thở , xoay người rời đi.
Vừa xe trâu, phía sau bỗng đến tiếng hét điên cuồng của mụ già, ngay sau đóbot_an_cap là một tiếng động lớn tiếng kinh của phụ nữ.
Vợ Ma Tử mặt cắt không còn giọt máu xông khỏi nhà họ Lý, nhanh chóng leo lên trâu, ôm ngực run rẩy nói: “Mụ già kia đâm đầu vào tường chết rồi, tắtleech_txt_ngu thở ngay tại luôn!”
“Làm ra loại chuyện tày đình như thế, mụ ta có thể sống tốt mới là chuyện lạ.”
Vợ Vương Ma Tử nghe vậy thì thót tim. đi theo chồng làm nghề nha tử, sau cũng chẳng ít lần làm chuyện đức. Nếu đúng như lời Thẩm Thanh Thanh , chẳng lẽ mụ cũng sắp gặp vận xui saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Nghĩ đến đây, nước mắt mụ chực trào ra, ôm cánh tay Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh gào khóc: “Thẩm tiên , cô phải cứu tôi với! Tôi còn trẻleech_txt_ngu, tôi vẫn !”
Thẩm Thanh Thanh chán ghét đẩy mụ sang một bên: “Oan có đầu chủ, ngươi nợ ai thì tìm người đó mà trả, khóc lóc với ta có tác dụng ?”
Nói , lạnh lùng thúc giục Vương Lão : “Đừng lề mề nữa, mau quay về .”
Chuyện củavi_pham_ban_quyen Tú đã giải quyết xong, giờ về kiểm tra trạng của Ma Tử, nếu vấn đề gìvi_pham_ban_quyen thì cô có thể lấy bạc đi.
Lúc mấy người về , Ma Tử đã tỉnh lại, đang tựa vào giường húp cháo loãng.
Thanh Thanh quan sátvi_pham_ban_quyen sắc mặt của hắn, giữa lôngvi_pham_ban_quyen mày vẫn còn ám một tầng khí nhưng thấp thoáng đã có dấuleech_txt_ngu hiệu tan đi. Xem ra Tú không thật sự với hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ vì ở bên cạnh người âm quá lâu nên mới nhiễm âm khí, quay về phơi nắng nhiều chút là sẽ ổn.
Vương Ma Tử nghe lời cô nói thì chút dám tin: “Chỉ cần phơileech_txt_ngu nắng thôi sao? Không làm khác ?”
“Ngươi còn muốn làm gì?”
.” Vương Ma Tử thần sắc lo tiến lên một bướcbot_an_cap, “Trênvi_pham_ban_quyen người tôi ma bóp đầy vết đỏ, cô khôngvi_pham_ban_quyen tôi chữa trị một chút sao?”
Thẩm Thanh mày: “Vếtleech_txt_ngu đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở đâu?”
Vương Ma Tử lập tức xắn tay áo lên: “Cô xem này, cánh tay, đùi, cả ngực tôi , toàn là vết đỏ như thế !”
Thẩm Thanh cúi đầu mắt nhìn hai , khóe môi khẽ nhếch, mặt lực như nhìn một kẻ đần : “Đó chẳng phải là do tự gãi sao? Trời nóng nực thế này lại đắp chăn bông , bị hầm đến nổi đầy rôm , tự mình ngứa không chịu được nên gãi nát ravi_pham_ban_quyen, rồi lại cho mabot_an_cap .”
Màn thao tác này quả thực ta khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lời nào để .
Ma quay đầu nhìn hai lớpleech_txt_ngu chăn bông trên giường mình, ngượng mặt: “Chuyện này cũng trách tôi được, ai bảo convi_pham_ban_quyen nữ quỷ kia cứ hằng ngày ở bên tai tôi kêu lạnh, đến mức tôi cũng theo”
“Quay lại tìm thầy thuốc kê thang thuốc trị sảy giảm ngứa, tiện khám luôn cái não đi.”
Thẩm Thanh Thanh bỉ liếc hắn một cái rồi bước ra gianbot_an_cap phòng phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đông, nháy mắt với Vương bà tử đang đứng bên cạnh: “Bạc đâu?”
Vương bà tử cười gượng gạo xoa tay: “Thẩmbot_an_cap tiên này, năm mươi lượng bạc quả thực hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều Tôi lão tam nói hôm cô đã của nó mười lượng rồi, lần nàybot_an_cap đưa cô bốn mươi lượng có được không?”
Thẩm Thanh tươi rói nhìn mụ: “Ta đây vẫn một con quỷ chưavi_pham_ban_quyen kịp tiễn đi, hayvi_pham_ban_quyen nó lại làm bạn với bảo bối của ngươivi_pham_ban_quyen nhé, ngươi thấy sao?”
Vương bà tức im bặt, ngoan từ trong ngực móc một cái túi vải.
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh giật lấy vải từ tay mụ, đổ bạc ra kiểm kê lạivi_pham_ban_quyen lượt, năm mươi lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạc, không một .
vui vẻ búng tay cái, nhướng mày với Vương bà tử: “ tác vẻ, sau này có mối làm ăn đừng quên tìm .”
Vương tử sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãi lắc đầu lia lịa, không bao muốn gặpvi_pham_ban_quyen lại Thẩm Thanh nữa. mộtbot_an_cap lần nữa chắc mụ sẽ bị tiểu quỷ dọa chết mất!
Vương Lão Đại vẫn còn trước xe trâu, thấy Thẩm Thanh Thanh ra liền nhảy xuống, vào xác chết trên hỏi: “ tiên tử, người này xử lý nàovi_pham_ban_quyen?”
“Giúp ta đưa anh ta về nhà đi, cảm ơn nhé.”
“Không, không cảm ơn.”
Vương Lão Đại run rẩy đáp lời, nói như thể hắn có quyền lựa chọn không đi không bằng.
Thanh Thanh hai nhúm ngải cứu nhét vào mũi, leo : “Đi thôi.”
tử khí trên xác chết quá nồng, khác nào một quả bom khí độc di động, đi đến đâu là mọi người ở đó đều phải bịt mũi.
“Vương Lão Đại, anh chở cái gì thế? Thối chết đi được!”
“Đúng đấy, nãy tôi tưởng ai nổ hố phân cơ!”
Vương Lão mặt mày ủ rũvi_pham_ban_quyen, mặt không còn thiết : “Xác chết, là xác của Vương Lai Phúc.”
Lai Phúc? Sáng nay tôi còn thấy lão đầu đi tìm nó khắp nơi mà, sao đã chết rồi?”
Người đường giờ cũng chẳng tới mùi hôi thối nữa, tò mò vây lại, càng lúc càng đông. cùng, Thanh Thanh như bị người chen lấn vàoleech_txt_ngu tận tiệm .
Trong tiệm mì chỉ có một người phụ nữ tóc hoa râm, nghebot_an_cap thấy tiếngbot_an_cap ồn ào bên ngoài, bà cứ ngỡ chồng mình đã tìm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con trai về. quảbot_an_cap đến đãbot_an_cap thấy cái xác phủ vải trắng, timleech_txt_ngu bà thắt , ngã lăn ra .
Mọi người vừa bấm nhân trung, gọi thầy thuốc, một hồi sau mớileech_txt_ngu khiến bà tỉnh lạivi_pham_ban_quyen.
mở mắt, hai hàng nước rơi lã chã.
“Mấy ngày nay trong lòng tôi cứ thấy bất an, nào cũng tiếng Lai Phúc gọi, nó gọi: ‘Mẹ ơi con với, mẹ ơi cứu con với’, gọi mức khản cả giọng.”
“Đều vô dụng, nếu tôi cứu nó về thì chắc chắn nó đãbot_an_cap không , đều tại tôi vô dụng!”
phụ nữ điên cuồng đánh mìnhbot_an_cap, tiếng mỗileech_txt_ngu lúc mộtbot_an_cap thê thảm.
giềng thiết vội vã bà lại: “ nó ơi, Phúc vốn thảo nhất, chắc chắn nó không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy bà đau lòng khổ sở đâu. Vìvi_pham_ban_quyen nó, bà cũng phải giữ gìn sức chứ!”
Lúcvi_pham_ban_quyen , được báo, Vương Lão vội vã chạy về. So với sự đau đớn đếnleech_txt_ngu tuyệt vọng của vợ mình, ông có phần bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh hơn. Lau sạch nước mắt nơi khóe mi, ông tiến đến trước xác kiểm tra di dung của con trai. Khi nhìn thấy con dao găm cắm trên , sắc mặtbot_an_cap ông đại .
“Con trai tôi là người hại chết, convi_pham_ban_quyen trai tôi là bị người ta chết!”
Mọi nhìn theo tay ông chỉ, ai đều sững sờ: “Quả nhiên bị người ta , không xong , trấn Thạch chúng vậy lại có kẻ sát nhân ẩn mình!”
“Đây không phải chuyện nhỏ, phảileech_txt_ngu báo quan, mau đi quan!”
tức có ngườileech_txt_ngu ra thắng xe , vội vã chạy về phía huyện .
đất nhỏ dân phong thuần hậu, trời cũng chẳng gặpvi_pham_ban_quyen phải vụ mạng án nào, đột nhiên truyền ra một vụ, mà hung thủ lại chưa biết là ai, hỏi sao mọi người không sợ hãi?
Vương Lão Hán run rẩy đầu về phía Lão Đại: “Nghe người ta nói, xác của Lai Phúc do anhvi_pham_ban_quyen tới, anh có nhìn thấy kẻ ác thủ không?”
Vương Lão Đại lắc đầu, liếcvi_pham_ban_quyen về phía Thẩm Thanh Thanh: “ hỏi cô ấyleech_txt_ngu đi, cô ấybot_an_cap biết nhiều hơn tôileech_txt_ngu đấy.”
Vương Lão Hánbot_an_cap lại quay sang nhìn Thẩm Thanh, ánh mắt tràn đầy mong đợi: “Cô nương có biết được gì không?”
“Ta không biết.”
Vương Lão Hán chán nản thở dàileech_txt_ngu một , định tiến lại an ủi mình thì người phía sau nói tiếp: “ con trai là Vương Lai Phúc thì biết. Mọibot_an_cap chuyện đúng sai thế , cứ để tự nó nói rõ với ông đi.”
Phúc chẳng phải đã chết sao? Người làm sao mà mở miệng nói chuyện được?”
Lão Hán ảm đạmvi_pham_ban_quyen nước mắt: “Cô nương, hiện giờ lòng tôi đang rất đau khổ, cô đừng đùa vớileech_txt_ngu tôi như vậy.”
“Ông đừng có không , vịleech_txt_ngu tiên này lợi hại lắm, có thể âm dương, bắt tiểu quỷ, chínhvi_pham_ban_quyen đã bảo đưa Lai Phúc về đây đấy!” Vương Lão Đại vội vàng giải thích bên .
Mắt sáng : “Thật saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Chưaleech_txt_ngu đợi Thẩm đápbot_an_cap lời, từ bên cạnh bỗng vọt ra một đàn ôngleech_txt_ngu vạm chặnvi_pham_ban_quyen trước mặt Vương Lão Hán: “Cha, cha đừng nghe haileech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nói bừa. Thần thần quỷ quỷ gì, toàn là chuyện lừa người cả thôi! chết rồi, lấy đâu hồn?”
Nói đoạnbot_an_cap, hắn quay người xua Thẩm Thanh Thanh: “Còn không mau ra ngoài, cònleech_txt_ngu không cút tử đấm chết ngươi bây !”
“Ái chà, đấm của ngươi ghê gớm đấy.”
Thẩm Thanh Thanh khẩy một tiếng, tay nhanh hơn một bước, một đấm khiến hắn chảy máu mũi ròng ròng.
Vương Lai Tài đau đớn gầm lên , quẹt sạch máu trên mặt, trợn mắt lồi con ngươi vung nắm đấmvi_pham_ban_quyen định đánh Thẩm Thanh Thanh.
Thanh Thanh nghiêng né đòn, thuận tay vớ lấy cái ghế băng trong quán đập vào hắn.
tiếng “chát” lên, da rách , máu tươi bắn tung tóe.
Người trong ai nấy đềuleech_txt_ngu ngây người, tiếng la hét vang lên khắp .
Vương Lai Tài lại như chẳng hề cảm thấy đau đớn, hắn gạtvi_pham_ban_quyen bỏ mảnh gỗ trên đầu, gầm rú như thú rồi bổng bàn cạnh ném về phíavi_pham_ban_quyen Thẩm Thanh Thanh.
“Giếtvi_pham_ban_quyen chết , lão phải giết chết ngươi!”
Thanh Thanh cúi người tránh một đòn, linh hoạt lách sang bên cạnh, cú quét chân khiến hắn ngã nhào xuống đất, đồng thời rút thước sắt bên hông đặt ngangbot_an_cap hắn.
“Ngươi đậy thử xem, xem cái đầu có còn được .”
nhận được lạnh cổ, Vương Lai cuối cùng ngoan ngoãn , khóc nhìn cha mình: “Cha, cha cứu con !”
Thẩm Thanh Thanh không sáo đá hắn một cái: “Khóc lóc cái , lúc người sao chẳng thấy ngươi khóc?”
Người trước mặt ấn đường hẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mắt tam bạch, gò , hung khí lộ rõ. Giữa hai cung Huynh Đệ hiện lên tượng, lông mày mọc ngược, rõ ràng quan em không hề hòa thuận.
Lại liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hệ biểuvi_pham_ban_quyen hiện bất thường vừa rồi của hắn, rất khiến người tabot_an_cap đến việc hắn có liên quan cái chết của Vương Phúc.
Vương Lão Hán nghe vậy thì sững sờ: “Cô nương, cô vậy là có ý gì?”
“Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cái ý mà ông đang nghĩ đấy. Đi tìm một sợi dây thừng, trói hắn trước rồi tính.”
Vương Lão Hán chưa kịp , người đứng bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đưa dây thừng , tò mòvi_pham_ban_quyen hỏi : “Thật sao? Lai Phúc thật sự là hắn giết sao? Họ là emleech_txt_ngu ruột mà!”
hay giảleech_txt_ngu, đợi người của huyện nha tới tra xét là rõ.”
Thẩm Thanh Thanh trói Vương Lai Tài , sau đó đứng dậy đi về phía hậu viện: “Bác trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bác gái, Lai Phúc muốn gặp hai người lần, ta.”
ông bà nhìn nhau, do hồi lâu, cuối cùng chọn tin tưởng Thẩm Thanh Thanh, đi theo căn phòng nhỏ ở viện.
Sau khi đóng cửa sổ lại, Thẩm Thanh Thanh mới lấy ra một bùa cho Vương Lai Phúc đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đợi lâu.
Vợ chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão hán nhìn thấy Vương Lai gầy gò ốm yếu, lập tức nhau khóc nức nở: “Lai Phúc, con khổ rồi!”
Vương Lai Phúc quỳ sụp xuống, khóc nói: “Cha mẹ, con bất , khiến hai người phải đau lòng.”
Cả nhà ba người chụm đầu khóc lóc hồi lâu, ồnbot_an_cap đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Thanh Thanh đau nhức , sự nổi nữa cất ngắtvi_pham_ban_quyen lờileech_txt_ngu .
“Chúng ta nói ngắn gọn thôileech_txt_ngu, bên ngoài cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chính sự chưa làm !”
Vương Lão Hán sực tỉnh, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc là ai đã con? liên quan gì tới con khôngbot_an_cap?”
Dáng người Vương Phúc khựng lại, cụp mi mắt, sắc mặt xám xịt nói: “Con daoleech_txt_ngu ngực , làvi_pham_ban_quyen do tay đại ca đâm vào.”
“Làm sao có chứ? Nó là anh ruột của con mà!”
Vương Lão Hán lảo đảo, may mà vịn vào cái bàn bên cạnh đứng vững .
Người vợ ngồi xuống , khóc đến nên lời.
“Hắn đúng là anh ruộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của con, nhưng tâm tính của hắn thế nào cha chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ không biết? Hắn có bao giờ để người thân này vào mắt đâu? Trong mắt hắn chỉ có !”
Vương Lai Phúc chặt mày, biểu hiện đầy đau đớn: “ vì hai gian tiệm, liền động tay động chân với . Con mới chỉ phản kháng vài cái bị một dao đâm chết. Anh trai ? Con có đức có năng gì mà có ngườileech_txt_ngu anh vậy chứ!”
Vương Lão Hán nhắm mắt lại, lòng hận .
Hai mươi năm trước gia cảnh bần hàn, nghèoleech_txt_ngu đến mức không có cơm ăn, mẹ hắn vì để tiết kiệm lươngbot_an_cap thực mà chết đói trên . đó về sau ông phát đồ cường, dựa vào đôi bàn tay trắng dựng nên hai tiệm mì, đưa cả gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khó ở quê để dọn lên trấn trên.
Vì quanh năm bận rộn làm ăn, conbot_an_cap trai trưởng trong nhà không ai trông giữ, dần dần hình tính cách ngỗ , hai năm nay lại dính vào thóibot_an_cap bạc, khiếnvi_pham_ban_quyen cả nhà bị liên khổ không thể tả.
Thấy tiệm mì sắp không trụ nữa, Vương Lão Hán nén đau đưa ra quyết định chia sản, dự giao tiệm trong nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho con hai tính tình hiền lành, còn đẩy thằng cả ra rèn luyện một phen.
Nếu biết thằng cả vì thế mà đem lòng thù hận hai, thì có bị liên lụy đến chết ông cũng sẽ không nhắc đến hai chữ gia sản!
“Cái đồ sinh tậnbot_an_cap lương này, sao nó lại hạ thủ cơ chứ! Lão tử hôm nay khôngbot_an_cap đánh chết không được!”
Vương Lão Hán gầm lên một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuồng nộ, xông đi ra, túm lấy Vương Lai Tài đấm đá túileech_txt_ngu bụi.
“Em trai con đã làm sai điều gì mà con lại hại nó nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy? Gia đình này bị con hại chưa đủ thảm sao?”
Vương Lai Tài bò dưới đất, vừa cười lớn nôn ra máu bẩn: “Phải, các người là một đình, tôi chỉ là thừa thãi ha ha ha chết tôivi_pham_ban_quyen , dù có tôi đứa con báu của cha cũng chẳng sống lại được , ha ha”
Vương Lão mà tim gan đau nhói, buông tay ôm đầu khóc ròng.
Tiếng khóc bi khiến những người xung quanh cũng cầm được nước mắt.
“Nhà họ thật là tạo nghiệt !”
“Thật Lai Tài cũng là đứa trẻbot_an_cap thươngbot_an_cap, hồi nhỏ ai , cứ chạy rông đường, bữa no bữa . Nếu có người bảo thì cũng chẳng mức học hư theo đám kia.”
“Hắn có đáng thương thế nào cũng phải là lý do hại . Lai Phúc là đứa trẻ ngoan thế nào, cứ thế màvi_pham_ban_quyen mất , thật đáng tiếc.”
Vương Lai Tài phớt lờ những lời bàn tán xung quanh, hắn lau máubot_an_cap đầy rồi ngồi dậy, cười cợt nhìn Vương Lão Hán: “Đánh đi, sao không đánh nữa? Hôm nay cha không đánh chết tôi, ngày sau mì này vẫn sẽ rơi vào tay tôi thôileech_txt_ngu.”
“Vương Lai chết rồi, cả nhàvi_pham_ban_quyen Vương nàyvi_pham_ban_quyen là của tôi, đều là của tôi hết! Ha ha ha”
“Đến tận giờ này mà ngươi vẫn chỉ nghĩ đến tiệm mì đúng không?”
Vương Lão Hánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức giận độ, bò từ dưới dậy, dứt khoátleech_txt_ngu nói: “Ta thà đóng cửa tiệm mì, tặng người đường sẽ không để cho ngươi!”
, ông vộivi_pham_ban_quyen vàng quay người lại, vừa thấy Thẩm Thanh đang đỡ vợ mình đi tới. Ông tới trước mặt Thẩm Thanh Thanh, : “ thể của Lainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phúc là do cô nương này tìm , vậy cô ấy chính là ân nhânbot_an_cap của nhà họ Vương tôi!”
“Lai Phúc chết , hai thân chúng tôi chẳng còn hy gì nữa, giữ lại tiệm mì cũng chẳng để làm gì, đem tặng mì này cho cô nương đây đáp ơn !”
Vương Lai trợn trònvi_pham_ban_quyen mắt, khôngvi_pham_ban_quyen thể tin nổi: “Ông còn là tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hả? Thà đem đồ của cho ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài chứ nhất định không chịu để cho con trai ?”
“Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tửbot_an_cap không có hạng con cái như mày!”
Vương Lão gầmleech_txt_ngu một tiếng, chân tay lanh lẹ chạy vào gian buồng ở hậu viện, tìm tờleech_txt_ngu vănleech_txt_ngu tự nhà đấtleech_txt_ngu ra, chẳng nhìn lấy một cái mà nhét thẳng vào Thẩm Thanh Thanh.
“Cầm lấy! Từ về sau, tiệm mì này mang của cô rồi!”
Thẩm Thanh: “”
Nhìn tờ văn tự nhàleech_txt_ngu đất đã đóng dấuleech_txt_ngu trong tay, lại sang Vương Lai Tài đang tức đến sắp ngất đi, Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ tằng hắng một tiếng: “Ông chắc chắn chứ? Tôi là ngườileech_txt_ngu sẽ coi lời này là thậtleech_txt_ngu đấy.”
“Cứ cầm lấy đi! Họ Vương ta nóivi_pham_ban_quyen được làm được, tuyệt đối không nuốt , ở đâybot_an_cap đều thể làm chứng!”
quanh vừa kinh ngạc hâm mộ: “Lão Vương đầu, tiệm này là tâm huyết cả đờibot_an_cap của ông, cứ thế đem tặng cho khác ? Không à?”
“Xót cái gì mà xót? Nếu không có hai gian tiệm mì này, gia đình tôi có lẽ vẫn còn được sống yên ổn. Giờ thì sao? Tiền còn đó, nhưng người thì tản cả , vậy tôi còn giữ tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để làm ?”
Vương Lão Hán đớn gạt mắt, bước đến cạnh vợ mình, giọng nói đầy tang : “Xong xuôi việc này, chúng ta về quê thôi. Trồng vài sào ruộng, nuôi mấy con gà, sống được ngày nào hay ngày nấy.”
đàn bà gật đầu trong nước mắt: “Được, về quê thôi, tôileech_txt_ngu cũng chẳng ở lại nơi này .”
Cứ nhìn đồleech_txt_ngu đạc trong tiệm là bà lạileech_txt_ngu nhớ đến Phúc, lòng đau nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dao cắt, làm sao mà ở lại cho nổi?
Thanh Thanh thấy họ đãvi_pham_ban_quyen bàn bạcvi_pham_ban_quyen xong xuôi, bèn cầm tờ văn tự đứng ra: “Nếu người đã quyết định giữ tiệm này nữa, chi bằng bán lại cho tôi đi. Cầm không đồ hai , lương tâm tôi không yên. Thúc và thẩm cũng đã lớn tuổi, giữ lại ít tiềnleech_txt_ngu để dưỡng già.”
Cái nghề của cô, kiếm được kiếm được thật, nhưng lại quá bênh, lại dễ gặpvi_pham_ban_quyen bất trắc. Kiếp trước cô đơn độc một mình vướng bận, ngày thángleech_txt_ngu vậy tạm ổn.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì , trong nhà còn bốn đứa nhỏ đang chờ cô nuôi nấng, cô buộc phải tìm cách tạo dựng một kế sinh nhai định. Chẳng cầu đại phú quý, chỉ mong cả nhà được no mặc ấm, hòa thuận vui vẻ.
tiệmvi_pham_ban_quyen mì cũng , có sẵn mặt bằng, đến lúc đó chỉ cần thay hiệu là thể trực khai trương.
Bán món cô cũng tính kỹ rồi, chính là mì trộn dầu nấm. Trên núi nấm dại mọc đầy, tha hồ hái mà chẳng tốn xuleech_txt_ngu nào, hương vị lại thơm , đảm bảo khách sẽ ăn đến mứcleech_txt_ngu noleech_txt_ngu căng bụng mới thôi.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Nguyễn Thị Linh

Nguyễn Thị Linh

15/6/2026 lúc 5:29 chiều

Đã nghe