BỊ NGƯỜI YÊU VÀ BẠN THÂN ĐẨY VÀO HÀNG SÓI CÔ TRỞ VỀ KẾT HÔN VỚI VỊ THỦ TƯỚNG VÀ TRẢ THÙ KẺ PHẢN BỘI

Uyển Mộc full 31/01/2026 246 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Nữ chính bị chính người yêu đẩy vào hang sói, để rồi “đội mồ sống dậy” vạch mặt kẻ phản bội ngay tại lễ truy điệu của chính mình. Giữa muôn trùng âm mưu gia đấu, liệu quyết định kết hôn chớp nhoáng với vị quân nhân lạnh lùng – ân nhân cứu mạng và cũng là “bề trên” của gã người yêu cũ – sẽ giúp cô lật ngược thế cờ như thế nào?

BỊ NGƯỜI YÊU VÀ BẠN THÂN ĐẨY VÀO HÀNG SÓI  CÔ TRỞ VỀ KẾT HÔN VỚI VỊ THỦ TƯỚNG VÀ TRẢ THÙ KẺ PHẢN BỘI cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Sân thành phố X.
Bạn trai dự định tự lái xe xuyên qua khu vực không người (No Man’s Land), Lạc Thiên Doãn nhânvi_pham_ban_quyen dịp nghỉ phép phải cùng.
Nhưng cô không ngờ tới là chuyến đi này còn có người thứ ba.
“Tiêm Tiêmvi_pham_ban_quyen cũng chưa từng phongbot_an_cap ở đóleech_txt_ngu, cô ấy muốnvi_pham_ban_quyen cùng chúng ta mở mang tầm mắt. Dù sao xe cũng còn chỗ trống, em đừng để tâm làm gì.” Lục Ngạn vừa nói xếp những vậtleech_txt_ngu chuẩn bị sẵn lên xe.
Bùi Tiêm Tiêm nhìnvi_pham_ban_quyen sắc mặt khó coi của Lạc Thiên Doãn, ngập ngừng lên tiếng: “ là thôi, mình không đi nữa ? A Ngạn, cậu cứ cùng Thiên Doãn là rồi.”
“Em nói gì vậy? Thiên Doãn đâu phải người nhỏ nhen thế, đúng không Thiên Doãn?” Lục Ngạn cười nói, quay nhìn Lạc Thiên Doãn, nhưng ánh mắt lại hiện rõ sự hài lòng.
Lạc Doãn nén cụcvi_pham_ban_quyen tức trongbot_an_cap lòng, nhưng nghĩ lại, nếu cô không đi thì chín phần mười Lục Ngạn sẽ đi riêng với Bùi Tiêm.
Ngay tức, Thiên nhịn: “Vậy trên đường người thay phiên nhau , ít cũng mệt.”
“Nhưng mình không lái xe.” Bùi Tiêm nhí đáp, rồi sang Lục Ngạn với vẻ mặt đầy tủi thân.
Lục Ngạn lập tức nhíu mày nhìn Thiên Doãn: “ Doãn, em saobot_an_cap hả? Tình hình của Tiêm Tiêm em biết saoleech_txt_ngu? Cô ấy từng bị , tâm lý có bóng nên bản đâu có học lái.”
“Làm khó cho quá nhỉ, những chuyện này tôi không biết mà anh lại nắmbot_an_cap rõ như lòngleech_txt_ngu tay.” Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt đầu nổi cáu.
Ngạn chột dạ, nhưng vẫn gân lên cãi: “Đóvi_pham_ban_quyen em không đủ quan tâm! Tiêm Tiêm bị bắt cóc mười ba , sau khi trở về ai mà chẳng xót xabot_an_cap? Bình thường bận tối , chẳng phải đều nhờ Tiêm Tiêm ởvi_pham_ban_quyen nhà sóc hai bác sao? Em đừng như vậybot_an_cap nữa.”
“Tôi hẹp hòi?” Lạc Thiên Doãn tức đến bật cười, “Tôi anh quan tâm đến cô tavi_pham_ban_quyen quá mức rồi đấy.”
“Được rồi, anh không muốn đứng cãi nhau với em. Ra ngoài chơi thì vẻ một chút không được sao? Thôi , lên xe đi.” Lục Ngạn nói , đi thẳng vào ghế lái.
Thiên Doãn là con nuôi của nhà họ Lạc. Năm cô năm tuổi, cô nhận vì cùng năm đó con gái ruột của họ Lạc bị bọn buôn người bắt cóc.
Mãi đến năm mười tám tuổi, khi Lạc Thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Doãn nghỉ hè về nhà nhìn thấy Bùi Tiêm , cô mới biết thiên kim sự lưu lạc bên ngoài đã được tìm thấy. Trong giới thượng lưu lúc này mới đồn đại chuyện cô không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con ruột, mà chỉleech_txt_ngu là đứa nuôi “chim tu hú chiếm tổ chim kháchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”.
Nhưng Lục Ngạn thanhvi_pham_ban_quyen mai trúc mã lên cùng lại để tâmbot_an_cap những điều đó. Anh đã ra bảo vệvi_pham_ban_quyen khi cô bị đời dè bỉu. lúc leech_txt_ngu lẽ chẳng ai bảo vệ, nhưng cô vẫn cảm động.
Vì thế, vào sinh nhật năm hai mươi tuổibot_an_cap của anh, khi anh tỏ , Lạc Thiên Doãn đã đồng .
Thoáng trôi qua, Thiên Doãn không ngờ chàng trai từng coi cô làvi_pham_ban_quyen cả thế giới giờ đây lại trở nên xa lạ đến thế.
Khi xe tiến vào khu vực không người, nhìn phong cảnh đẹp ngoài cửa sổ, trạng bực của Lạc Thiên Doãn dầnbot_an_cap được chữa lành.
Ban đêm, nhiệt độ mạnh, trong xe không thoải nên người thường dựng lều.
Lục Ngạn dựng xong mộtvi_pham_ban_quyen chiếc lều đôi rồi định nghỉ tay, Lạc Thiên Doãn nhíu mày: “Sao chỉ có cái lềuleech_txt_ngu?”
“Tiêm Tiêm lắm, ngủ với chúng ta là rồi. Hơn nữa nơi hoang vu hẻo lánh thế , cô ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gan nhỏ.” Lục Ngạn thản nhiên .
Nghe vậy, Bùi Tiêm Tiêm ở bên cạnh nước đẩy thuyền: “Dù sao cũng khu không ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là Thiên Doãn chắc cậu cũng sợ thôi. Nếu cậu không sợ thì dựng riêng một cái lều cho cậu ngủleech_txt_ngu một mình ?”
“Nói linh gì đấy, đây làm đồ đi.” Lục Ngạn ngoài trách móc nhưng trong lại trànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy ý cưng chiều.
tôi một mình, trừ khi cô trở thành bạnbot_an_cap gái của Lụcleech_txt_ngu Ngạn.” Lạc Thiên Doãn lạnh lùng nói.
Bùi Tiêm sượng mặt. Lục Ngạnleech_txt_ngu vậyleech_txt_ngu liền xót xa, quay sang Lạc Thiên Doãn: “Em vừa thôi! Cả ngày em không nói chuyện tế được ? Cũng may Tiêm tình tốt không thèm chấp nhặt với em.”
Lạc Thiên Doãn tức đến đau dạ dày, bữa tối chẳng ăn được bao nhiêu liền chui vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lều đi .
Nhưng cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ, nửa đêm tỉnh dậy, cô chẳng thấybot_an_cap người kia đâu.
Cách đó không xa, trên bãi đá sỏi.
thanh vụn vỡ, đứt quãng vang lên dưới bầu trời đầy , tạo nên một “phong cảnh” đầy nhục giữa chốn hoang vu.
Sau một hồi triền đến kiệt sức, Tiêm với ngấn nướcvi_pham_ban_quyen nhìn Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn, hơi thở vẫn còn hển chưa dứt: “A Ngạnbot_an_cap, anh xembot_an_cap nơi này tứ phía vắng , sao anh dám ‘ăn’ ở đây chứ?”
Nghe cái giọng nũng nịu câu dẫn đó, Ngạn cảm thấy bụng dưới nóng : “ tiểu yêu tinhleech_txt_ngu , phải do em rũ anh sao?”
“Nói bậy, ta chỉ là sợ , anhbot_an_cap đi cùng thôivi_pham_ban_quyen mà” Bùi Tiêm Tiêm cười khích, nhưng khi ánh mắt lướt vai Ngạn, nụ cười của cô ta tắt .
nhận ra sự bất , đầu óc Lụcleech_txt_ngu Ngạn vẫn còn mụ mẫm vọng: “Nhưng gan em cũng thật đấy, không cô ta phátbot_an_cap hiện sao?”
xong, Bùi Tiêm Tiêm cứ nhìn chằm chằm ra sau lưng mình, Lục Ngạn tò mò quay đầuvi_pham_ban_quyen lại
Không nhìn thìbot_an_cap , nhìn một cái suýt chút nữa hắn sợ đến tè ra .
Chỉ thấy phía sau hai người, đốm sáng xanh lục nhìn chằm chằm. Đó là con sói trưởng , mắt sắc lẹm đang khóa chặt lấy con mồi.
Cũng may tầm mắt chỉ con. Sói cô độc thì còn cơ may sống sót, chứ gặp cả sói thì coivi_pham_ban_quyen như xong đời.
sợ, chúng ta từ từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùi lại. hoang thận trọng, cứ bình đối mặt với , đừng Lùi từ từ thôi, nó không dám tấn công đâu.” Lục Ngạn sao có tìm hiểu chút kiến thức, vừa trấn an Bùi Tiêm Tiêm vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dần về phía .
Nhưng con sói kia không bỏ đi mà cứ lẳngbot_an_cap lặng bám theo bọn họ.
Lục Ngạn do dự xem có nên gọi Lạc Thiên Doãn dậy hay không, Tiêm Tiêm đã kịp ngăn : “A Ngạn, nếu gọibot_an_cap Thiên Doãn dậy, cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ hãi hét lên chắc sẽ chọc giận con sói.”
“Em đúng. Chúng ta lùi về xe trước. Ở đây gần lều quá, lỡ Thiên Doãn nhìn thấy sói chắc chắn sẽ hoảng loạn.” Lục Ngạn nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng câu từng chữ nghe lo cho bạn gái, Bùi Tiêm Tiêm nghe xong chỉ thầm cười trong lòng.
Cô ta không vạch trần, nấp Lục Ngạn, dần dần lùi vềbot_an_cap phía cửa xe.
Khi Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên Doãn kéo cửa lều , cảnh tượng đập vào mắt cô chính là màn này.
Có lẽ nhận ra con mồi sắp trốn thoát, sói hoang đột ngột lao tới tấn .
Chỉ trong tích tắc, Lục Ngạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Bùi Tiêm Tiêm bung cửa lao tọt vào trong xe.
sói vồ hụt, đập mạnhvi_pham_ban_quyen cửa xe. Lục Ngạn sợ mất , lúc này đâu còn tâm nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo cho cô bạn gái ở trong lều, hắn đạp chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , lái xe phóng vút đi.
Khoảnhbot_an_cap khắcbot_an_cap đó, Lạc Doãnleech_txt_ngu trơ đối mặt với dã thú, trái tim cô lạnh toát.
Con sói phát rabot_an_cap Lạc Thiên , từng bước sátbot_an_cap về .
Trong khoảnh sinh tử, Lạc Thiên nhanh tay kéo khóa lều lại, trốn vàovi_pham_ban_quyen trong.
nhớ tài liệu khoa học biến rằng sói hoang thường không tấn người trong lều. vì sói là loài động vật có tính cảnh giác cao, một khi con người trốn vật thể như lều, nó không xácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định được trong có nguy hiểm hay không nên sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nhưng lý thuyết là mộtbot_an_cap , thực tế lại là chuyện khác. Lạc Thiên vẫn sợ đến tim chânleech_txt_ngu run.
Mãi đến khi xác địnhbot_an_cap conbot_an_cap sói không tấn công lều, thở nhẹ nhõm, bật đèn , tay chặt con dao nhỏ vừa tìm được trong ba lô.
Thời gian quavi_pham_ban_quyen giây từng phút, bên ngoài ban đầu còn có tiếngbot_an_cap động, nhưng dần dần im bặt.
Dù vậy, Lạc Thiên Doãn vẫn không dám ra ngoài. cứ thế cố thủ trong lều cho đến tận sáng hôm sau.
bước ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi , con sói đã biến tăm.
Thay vì đau , Lạc Thiên Doãn cảm thấy phẫn nộ nhiều hơn. Người bạn trai yêu nhau ba năm trời lại nhẫn tâm mặc cô giữa chốn để trốnleech_txt_ngu một mình.
Hơn nữa, tối qua cô đã nhìn rất rõ, Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn và Bùi Tiêm Tiêm quần áo xộc . Trước gặp sói, quỷ mới biết hai kẻ đó đang làm trò mèo gì.
Gom đồ ăn và nước uống ít sót lại vào ba lô, Thiên Doãn bỏ lại chiếc cồng kềnh. Điện không có sóng, cô chỉ còn cách đeo ba lô đi bộ dọc theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộ.
Ở một nơi , Lục Ngạnbot_an_cap đỗ xe bên đường, mắt đỏ hoe.
“A Ngạn, chuyện này không anh được. Tình huốngbot_an_cap hôm qua, chỉ thể nói là mệnhbot_an_cap Thiên Doãn không tốt.” Tiêm khẽ thở dài.
“Thiên Doãn sợ đau như thế Đáng lẽ lúc đó nên chặn con lại để cô chạy cùng em.” Lục Ngạn ngào.
“Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó là sói mà! Hồi từng bị chó nên có ma tâm , đâu phải anh cố ý bỏ rơi cậu ấy.” Bùi Tiêm dàng an ủi.
Bùi Tiêm trước mặt, Lục Ngạn do dự: “Hay là chúng ta quay tìm cô ấy xem sao?”
“Anh có nghĩ tới , lỡ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu ấy xảy ra , máu tanh có thể dẫn dụ cả đàn sói tới. Lúc đó không chỉ cậu ấy, mà chúng ta cũngbot_an_cap không sống đâu.” Tiêmvi_pham_ban_quyen vẻ lo lắng.
“Em nói đúng. nhất chúng cònbot_an_cap có thểbot_an_cap mang tin tức cô ấy gặp nạn về, không để cô ấy trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành người mất vô danh. Nghe nói người chết mà khôngleech_txt_ngu xác nhận được tính thì linh hồn không thể thoát.” Lục Ngạn nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nghe vậy, Bùi Tiêm Tiêm nhìn Lục Ngạn với vẻ mặt đầy cảm động: “A Ngạn, anh đối với Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen thật đấy, còn cậu ấy được thoát. thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm em ghen tị vớivi_pham_ban_quyen quá mất.”
“Dù sao cũng là gái anh mà.” Lục Ngạn bất lực đáp.
Cũng Lạc Thiên Doãnbot_an_cap không nghe thấy cuộcvi_pham_ban_quyen đối thoại của cặp đôi “điên tình” này, nếu không dù có chết cô cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phóng cho đứa hai connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dao thuật.
Bên này, Lạc Thiên Doãn đi bộ ròng rã hơn ba tiếng hồ, ánh nắng gay gắt trên đầu khiến làn da trắng của cô đỏ ửng lên.
Đúng lúc , phía sauleech_txt_ngu có một chiếc xe tải lớn tới.
Lạc Thiên Doãn nghĩ ngợi nhiều, vội vẫy tay xin đi nhờ.
Tuy nhiên, cô cũng biết rõ loạn lạc ở khu vực không này. Chỉ khi nhìn thấy hai người trênbot_an_cap xe tải có khuôn mặt thật thà, phác, khôngleech_txt_ngu giống xấu, cô mới mở lời: “Chào chú, cháu muốn đi nhờ xe ra khỏi khunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vực này, tiền nong nào cũng được ạ.”
Ban nhìn từ xa, tài chỉ cô gáivi_pham_ban_quyen trẻ vẫyvi_pham_ban_quyen xe.
Nhưng nhìn gần, khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Doãn khiến gã ta sững . Chạy xe trên tuyến đường năm, đây lần đầu tiên gã gặp được “hàngbot_an_cap cực phẩm” như vậy.
Gã cũng nhận ra Thiên Doãn tiền, không giống mấy cô gái đi du bụi dùng thân xác để đổi lấy chuyến đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng mà thì đã sao chứ?
sau đó, tài xế tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Cườngvi_pham_ban_quyen nở nụ cười thật thà: “Lên đi , ra đường gặp khóvi_pham_ban_quyen khăn giúp thường mà.”
Gã liếcbot_an_cap mắt ra hiệu cho đứa cháu ngồi bên cạnh. Cậu thanh niên tầm hai mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi hơi đỏ, mở cửa xe: “Cô lên đi.”
“Cảm ơn nhiều.” Lạc Thiên Doãn cười biết ơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nắm tay cậu niên để trèo lên xe.
chặng , trong lúc trò chuyện, Lạc Thiênbot_an_cap Doãn cố tình tiết lộ mình là bác sĩ ngoại , nhưng sinh ra trongbot_an_cap gia đình cảnh sátvi_pham_ban_quyen nòi. mẹ, chú bác là cảnh sát.
Vương Cường đang lái xe nghe vậy, trong lòng cũng có chút kiêng dè.
cũng chỉbot_an_cap là một chút kiêng dèvi_pham_ban_quyen thôi.
Bữa trưa, Lạc Thiên Doãn khéo léo chối đồ ăn họ, lấy của mình ra ăn.
Đến chập tối, dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường. dựng lều trại, Thiên Doãn nhận ra rối sắp đến, cô nói: “Chú ơi, tối nay cháu ngủ trên được không ạ?”
“Thế , trên xe toàn là hàng hóa của bọn chú, lỡ cháu xe chạy mất thì sao?” Vương từ chối ngay lập tức.
“Chìa khóa chú cứ giữ, chỉ cần hé cửa kính cho cháu chút không khí .” Doãn đềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghị.
Đến lúc này, Vương cũng chẳng thèm nữa: “Đêm hôm lạnh lẽo thế , tối nayleech_txt_ngu người chúng ngủ chung một lều, sưởivi_pham_ban_quyen ấm cho nhau.”
“Chú à, chú đùa nữa, cháu đã nói là cháu trả tiềnleech_txt_ngu.” Giọng Lạc Thiên lạnh xuống.
“Tiền ở cái chốn khỉ ho gáy này thì có tác dụng gì? sống mạng thì ngoan ngoãn hầu hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn taovi_pham_ban_quyen. Cũng là do may mắn đấy, trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn tao chạy thường có bốnleech_txt_ngu năm người, cái thân hình bé nàybot_an_cap của mày chưa chắc đã chịu nổi đâu. Hôm nay chỉ có hai cháu tao, mày phục vụ cho tốt, cũng chỉ là chuyện một tiếng đồng hồ thôi.” Cường vừa nói vừa dùng ánh mắt trần trụi quét lên người Lạcvi_pham_ban_quyen Doãn.
Lạc Thiên Doãn siếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt cán daovi_pham_ban_quyen trongleech_txt_ngu túi, từ từ lùi lại
Thấy cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định bỏ chạy, Vương Cường chẳng vội vã: “Mày chạy đi, này cái gì cũng thiếu, chỉ có mấy con thúbot_an_cap ăn thịt người là thiếu đâu. bọnleech_txt_ngu tao, cứ đợi mà làm mồi cho sói.”
Vương tưởng dọa thế là Lạc Thiên Doãn sợ, nhưng ngờ, Lạc Thiên Doãn thà bị sói ăn thịt còn hơn.
Thấyvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen bỏ chạy thật, Vương Cường vội hô hào cháu đuổi theo.
này, tính tình cũng liệt thật. Đợi bắt được mày, ông đây chơi chết mày thì thôi.” Vương Cường vừa chạy vừa chửi đổng.
Bên , đứa cháu trai vẫn còn chút lương tri: “Chú , hay là thôi đi? Cô ấy không tình nguyện mà.”
“Cái loại hàng ngon thếvi_pham_ban_quyen này mày láinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe mấy chục năm cũng chưa chắc gặp được đâu. Gặp rồi mà ‘ăn’, có mà là thằngleech_txt_ngu ngu.” Vương Cường quát.
Nhưng bọnvi_pham_ban_quyen họ không ngờ, Lạc Thiên Doãn chạy nhanhbot_an_cap như sóc.
khi Lạc Thiên Doãn bắt kịp, phía xa xuất bóng dáng con sói .
“Mẹ kiếp! Có bầy sói! mau!” Vươngvi_pham_ban_quyen Cường kéo giật thằng cháu quay đầu bỏ chạy thục mạng. Dù sao cái mạng vẫn trọng phụ nữ.
Lạc Doãn cũngleech_txt_ngu thấy hai con sói, nhưng cô không còn đường lui, đành cắn răngleech_txt_ngu đổi thục mạngvi_pham_ban_quyen.
tốc độ của người sao đọ lại dã thú. Chưa được bao , Lạc Doãn đã bị hai con sói đuổi kịp.
Con sói đầu đàn chồm lên từ phíabot_an_cap sau, ngã xuống đất. Ngay sau đó, mộtvi_pham_ban_quyen cơn đau truyền đếnbot_an_cap từ đùi.
“A!” Lạc Thiên Doãn hét lên đau , nhưng lý trí mách bảo cô phải phản kháng.
Giây tiếp theo, cô nắm chặt , đâm mạnh vào con sói cắn chặt đùi mình.
Bị đau, con sói buông , nhưng cơn càng thích bản tính hung dữ nó.
Đối mặt với sự tấn công liên tục của hai con sóibot_an_cap, Lạc Doãn chỉ biết chặtvi_pham_ban_quyen vũ khívi_pham_ban_quyen duy trong tay, cuồng đâm vào da thịt chúng.
Cái phải trả là trên người cô chồng chất thương. Dốc hết sức sinh, cô mới mắn giết chết được một con.
Ngay khi cô sắp bỏ mạng tại đây, con sói thứ hai đang lao tới bỗngbot_an_cap bị ai đóleech_txt_ngu đập mạnh văng sang một bên.
Một giọng nói thấp, lùng vang lên bên tai: “Không sao chứ?”
Lạcbot_an_cap Doãn ngàng nhìn người ông vừa xuất hiện. Đập vào mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô là đôi mày sắc bén như dao và sự tànleech_txt_ngu nhẫn dứt khoát anh ra tay với con sói đang chồm công .
Cơn đau trên người kéo cô về tại. Lạc Thiên Doãn mình sao lại thất thần vào lúc sôi lửa .
Khác với Lạc Thiên Doãn, đàn ông tuy tay không tấc sắt, chỉ bằng nắmleech_txt_ngu đấm to cái bao cát, anh đánh cho con sói ẳng ẳng, cuối cùng sợ không tiến lên, cụpbot_an_cap đầu
quyết con sói, Vân Tranh lại cô gái đầy thương trên mặt đất. vừa ra thì thấy một mũi dao chĩa thẳng về phía mình
“Tôi có ác ý.” Lục Vân Tranh thu tay lại, vẻ mặt lạnh nhạt, “Chỉ thấy côleech_txt_ngu cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp đỡ thôibot_an_cap.”
Lạc Thiên Doãn nhận phản ứng phòng vệ của mình hơi thái quá, lập tức cảm thấy xấu hổ: “Xin lỗibot_an_cap, phản xạ tự nhiên .”
“Hiểu được.” Lục Vân Tranh nói , khoát quay lưng bỏ đi
Hành động này khiến Lạc Thiên Doãn cuống lên, cô cắn cố đứng dậy định đuổileech_txt_ngu theo.
Nhưng thương ởleech_txt_ngu đùibot_an_cap quá sâu, cô bước đượcbot_an_cap một bước, chân đã mềm nhũnleech_txt_ngu, ngã sóng soài xuống đất.
Cú ngãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ hai khiến đau thấu trời, mắt cô trào rabot_an_cap không kiểm được.
thấy động sau, Lụcleech_txt_ngu Vân Tranh dừng bướcvi_pham_ban_quyen. thấy cô cảnh giác như vậy, định không lại gần nữa.
Nhưng ràng, tình hình của cô rất tệ.
Thấy cô gái đau đến phát khóc, Tranhbot_an_cap đành quay lại, đi đến trước mặt cô: “ bạn hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap?”
“Có bọn bỏ tôi chạy rồi.” Lạc Doãn cụp , giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói thoáng vẻ đơn.
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vânbot_an_cap Tranh nghe vậy, lôngvi_pham_ban_quyen mày nhíu chặt. Vứt bỏ một cô gái này chẳng khác nào đẩy người ta vào miệng sói.
Anh đưa tay về phía Lạc Thiên Doãnleech_txt_ngu. Lần này, còn phòngvi_pham_ban_quyen bị nữa.
“Xe tôi đằng kia. Nếu muốn rời khỏi đây thì có đi cùng tôi.” Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Tranh nói.
Ngheleech_txt_ngu thấy hai “chúng tôi”, Lạc Thiên đập thót một cái.
Nhưng nhìn người đàn ông trước mặtbot_an_cap toát vẻ chính trực, lại vừa cứu mạng côbot_an_cap
nhiên, nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lái xe tải ban , trông họ cũng thật thà lắm mà?
Cuối cùng, Lạcleech_txt_ngu Doãn định cược một phen. Bởi không cược mà ở lại đây, là chết.
Còn nếu vừa miệng sói lại vào hang hùm, thì lắm cũng chếtleech_txt_ngu thôi.
Vân Tranh nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen bếbot_an_cap bổng Thiên Doãn lên. anh, chút trọng lượng này của cô chẳng tháp gì.
Xe đỗ cách đó không xa. Thấyleech_txt_ngu Vân Tranh bế người đi , người đàn ông ghế lái bước : “Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đội, Hổvi_pham_ban_quyen Tử sốt rồi.”
Nghe vậy, lòng Lục Tranh chùng xuống: “Tôi biết rồi.”
đội?
Nghe cách hô này, Lạc Thiên Doãn lờbot_an_cap mờ đoán được thân phận củabot_an_cap anh.
Chiếc xe dã này có bảy . Cô được đặt ở ghế , ghế sau côbot_an_cap một người ôngleech_txt_ngu nằm, sắc mặt bừng, Tử mà họ nhắc tới.
Lạc Thiên Doãn rất im lặng, từ lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên không nói một lời, ngay khi lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ từ trong ba lô cũng nhàng hết mức.
Trời sắp tối đen, nhưng xe vẫn chưa dấu hiệu dừng lại. Thiên Doãn thấy lạ bèn hỏi: “Các anh định chỗ ngơi sao?”
Người lái xe tên Bách Minh Huy, đột nhiên nghe tiếng con gái mới sực nhớ trên xe còn có thêm một hành .
Thấy Lục Tranh ở ghế phụ nhắm mắt dưỡng , không có ý định mở miệng, Bách Minh Huy lờibot_an_cap thay: “Không nghỉ nữa, sẽ lái thông để khỏi đây. Bạn tôi bị thương, đến bệnhbot_an_cap viện xử gấp.”
Nghe vậy, mắt Lạc Doãn sáng lên: “ thương sao?”
“Đúng vậy.” Bách Minh Huy không nói nhiềuvi_pham_ban_quyen.
khoa. Nếu vết thương không quá nghiêm trọngleech_txt_ngu, tôi cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể lý sơ giúp.” Lạc Thiênleech_txt_ngu Doãn đề nghị.
“Nghiêm trọng đấy, chắc cô lý được đâu.” Bách Minh Huy đáp.
Lúc , Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Tranh đang nhắm bỗng mở bừng mắt ra, nhìn gương chiếu hậu ngayvi_pham_ban_quyen khi cô nói là bác sĩ.
vi_pham_ban_quyen khuôn mặt lem bùn đất do lộn dưới đất, nhưng nếu nhìn kỹ, quan của cô vô cùng tinh tế và xinhleech_txt_ngu .
ràng cô rất cảnh giác. Sau khi thoát hiểm lên xe, dù cóvi_pham_ban_quyen nước ngay bên cạnh, không lau mặt, thậm chí còn cố tình bôi thêm chút bẩn lên.
Lạc Thiên Doãn hậu tri hậu nhậnvi_pham_ban_quyen ra ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt Vân Tranh. Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạm phải anh, anhvi_pham_ban_quyen không né tránh, lại còn khiến cô sợ vội cúi xuống.
Thấy vậy, Lục thầm đánh giá: Gan cô này lúc to lúc nhỏ thật khó lường.
Thực tế , Lạc Thiên Doãn đúng là đang sợ.
Một cô ở giữa ba ngườibot_an_cap đàn ông lạbot_an_cap mặt, dù một người đang bệnh, bảo sợ là nói .
“Tôi thấy các anh có hộp y tế, chỉ là xửleech_txt_ngu lý ngoại thương, một tôi cũng làm được” Lạc Thiên Doãn khao khát chứng minh giá lợibot_an_cap dụng của .
Lục Vân Tranh nhìn ra sự khao khát đó, nên khileech_txt_ngu Bách Minh Huy định từ chối, anh lên tiếng trước: “ do đạn bắn, xử ?”
“Súng?” Là công dân củavi_pham_ban_quyen một đất nước đạn, Lạc thực bất .
Nhưng cô chỉ ngạc một giây rồi bình tĩnh lại: “Phải xem trí cụ thể. Vị trí khác nhaubot_an_cap thì độ và mức độ nguy hiểm xử lý cũng khác nhau.”
“Trông cô cònleech_txt_ngu trẻ lắm.” Lụcbot_an_cap Vân Tranh nhận xét. Ngành y nổi tiếng là thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học kéo .
“Anh yên , tuy tôi không lớn nhưng tôileech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt nghiệp tiến sĩvi_pham_ban_quyen .” Lạc Thiên đáp.
“Tiến sĩ? thể nào?” Bách Minh Huy nghi , càng cảm thấy Thiên đang chém gió.
“Không có thể. Từ nhỏ tích tôi đã xuất sắc, nhảyleech_txt_ngu cóc liên tục, học liên từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cử nhân tiến sĩ. Nếu các anh không tin, đợi thể lên cứu.” Thiên Doãn khôngleech_txt_ngu hề hoảng loạn, vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóbot_an_cap thật.
Bách Minh Huy này mới phục sát : “Học à”
Phải biết rằng, một tên học như cực kỳ mộ học bá.
“Cô xem thử đi, vết của Hổ Tử có xử lý được không.” Vân Tranh ra lệnh.
Lạc Thiên Doãn vâng một tiếng, tay lên ghế nhích hàng sau. Dưới sự nhắc nhở Lụcvi_pham_ban_quyen Vân Tranh, cô kiểm tra vị tríbot_an_cap trúng .
Tiền Hổ bị trúng đạn ở bụng. Lục Vân Tranh và đồng đội chỉ xử lý sài, tại băngleech_txt_ngu gạc đã thấm đẫm .
Lạc Doãn tra thuốc men trong hộp . Phải nhận họ chuẩn bị khá đầy đủ, lạivi_pham_ban_quyen còn cả một lọ thuốc gây tê cục bộ.
Vì Lạc Thiên Doãn khẳng định mình làm được, Lục Vân Tranh và Bách Minh Huy tìm một chỗ khuất gió, tranh thủ trời chưa tối hẳn để dựng lều.
Lềuvi_pham_ban_quyen dựng xong, Lạc Thiên Doãn lại được Tranh bế vào trong
Ngồi yên vị trong lều, Lạc Thiên Doãnbot_an_cap quan sát xung quanh: “Cũng ổn, anh đưa anh vào đây .”
“Không vội.” Lục Vân Tranh đáp.
Tay Doãn đang mở hộp y tế khựng lại, nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Nên nhanh lên thì hơn, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không lo cho tình trạng bạn mình sao?”
Tranhleech_txt_ngu nhìn tấm hơi cứng đờ của Lạc Thiên Doãn, đăm chiêuvi_pham_ban_quyen hỏi: “Trước đó cô có đi nhờ xe ?”
Lạc Thiên Doãn nắm cái nhíp trong tay, ” một tiếng.
“Không cần cảnh giác thế đâu, tôi làleech_txt_ngu quân nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Vânbot_an_cap .
Dù Lạc Thiên Doãn đã có chút suy đoánvi_pham_ban_quyen, nhưng nghe chính miệng anh nói , cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Quân nhân, đối với cô, là sựbot_an_cap tồn tại đáng tin cậy .
anh, quả thựcleech_txt_ngu rất khí chất của một quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Thấy Lạc Doãn có vẻ thả hơn, Lục Vân nói : “Cô xử lý vếtbot_an_cap thương của mình đi, trong này cứ dùng thoải mái. Xong xuôi rồi hẵng lo cho Hổ Tử.”
Lạc Thiên không ngờ Lục Vân Tranh lại lắng cho thương của cô trước.
Thực ra thương ở đùi cô hề nhẹ, nhưng cô biết bèo nước gặp nhau, cô địnhbot_an_cap bụng giúp họ trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi mới thuốc sau.
Không ngờ anh lại sẵn lòng để cô trị trước
Người đàn ông này tuy mặtleech_txt_ngu lùng gần, kiệm lời, nhưng lại đáng tin đến lạ.
Tuy nhiên, có chuyện vẫn phải hỏi cho rõ: “Cái đó có thể dùng một ít tê không?”
Hỏi xong, Lạc Thiên ngập ngừng giảibot_an_cap thích thêmleech_txt_ngu: “Với thuốc tê này thương đạn bắn của bạn anh, dù có cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lọ anh ấyleech_txt_ngu vẫn sẽ đau. So với hai phầnbot_an_cap ba thì cảm giác chắc cũng chỉ chênh lệch một chút. Cho nên, tôi có thể”
Yêu cầu Lạc Thiên Doãn nói ra cũng thấyvi_pham_ban_quyen , nhưng cô tự khâu sống thương mình mà có thuốc tê, côleech_txt_ngu thực sự
Vânleech_txt_ngu Tranh lập tức đoán được cô định dùng thuốc tê vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc gì: “Được, cái đó côbot_an_cap sắp xếp.”
“Cảm ơn anh, Lục đội.” Thiên Doãn cười rạng rỡ, người toát vẻ tươi sáng.
Trước , ấn tượng của Lục Vân cô là một tâm lý phòng bị mạnh, nhưngbot_an_cap rất bình tĩnh. Côleech_txt_ngu hiểu rõ trao đổi lợi ích là cách tốt nhất đểvi_pham_ban_quyen bảo vệ thân.
Bìnhbot_an_cap tĩnh, lý và cả sự quật cường.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , anh phát hiện ra, có đó chỉ là một mặtbot_an_cap củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô. cười, đôi mắt như chứa nắng, rỡ đến chói người.
“Lục đội? Anh sao thế?” Lạc nghiêng đầuleech_txt_ngu, thắc mắc nhìn đàn ông bỗng dưng ngẩn ngơ.
“Không sao.” Lục Vân Tranh thu lại tâm trí, “Tôi ngoài lấy cho cô, cô rửa sạch sẽ đi, phẫu thuật cũng cần đảm bảo vệ sinh.”
Lạc Thiên đầu, nhìn theo bóng lưng Lục Vânleech_txt_ngu rời khỏi lều.
Giờ thìvi_pham_ban_quyen yên tâm rồi. Đợi cô nhà, món nợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này cô sẽ tính sổ sòng phẳng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Ngạn và Bùi Tiêmleech_txt_ngu Tiêm.
Thấy Vân từ trongleech_txt_ngu lều ra, Bách Minh Huy bắc nồi lên bếp đunnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước hỏi: “Đội trưởng, có nên cho cô bé ăn chút gì rồi hãy làm việc không? Bụng đói tay run cầm dao không vững sao?”
Lục Vân Tranh đúng làbot_an_cap quên mất chuyện ăn uống: “Cậu nấu nhiều cháo chút cho cả cô ấy và Hổ , tôi bảo cô ấy xử lý vết của mình trước đã.”
“Đúng rồi, tôi suýt quên cô ấy đang bị thương. Vẫn là đội của ta biết thương hoabot_an_cap ngọc.” Bách Minh Huy trêu .
“Da ngứa rồi hả?” Lục Tranh lườm.
“Không dám, không dám.” Miệng nói không dám nhưng thái độ thì nhưleech_txt_ngu “tôi dám lắm đấy”.
Trước khi xửbot_an_cap , Lạc Doãn nước Lục Vân Tranh mang vào để rửa mặt mũi chân tay. Rửa xong, nước đen ngòm
“Không rửa sạch này, anh ấy sợ mình làm trùng vết thương của bạn ấy mất.” Thiên Doãn lầm bầm.
Khi Lục Vân Tranh mang nước nóng vào lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, Lạc Thiên Doãn đầu nhìn anh: “Xử lý vết thương trên người tôi chắc mất một tiếng, anh giúp bạn anh hạ sốt vật lý trước nhé.”
“Không uống thuốc hạ sốtleech_txt_ngu được à?” Lục Vân Tranh hỏi.
“Nói sao nhỉ, nếu uống thuốc hạ sốt trước khi gây mê thì có thể làm tăng ứng phụ củavi_pham_ban_quyen thuốc, hoặc ảnh hưởng đến hiệu quả của .” Lạc Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen giải thích .
Nghe vậy, Lục Vân Tranh không hỏileech_txt_ngu thêm .
Tuy nhiên, khi bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra khỏi , đầu Lục Vân lại hiện lên khuôn mặt đã được rửa của Lạc . Anh từng đoán cô xinh đẹp, không ngờ lại đẹp đến mứcbot_an_cap này
Minh Huy cầm một cái bông thấm nước tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới, thấy Lục Vân Tranh địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào lều, anh vội ngăn lại: “Cô ấy đang xử lý vết thương.”
Anh không quên vết nặng của cô nằm ở đùi, xử lý thì chắc phải
Cho nên, không cho vào.
“Tôi biết, nhưng cô ấy rửa vết thươngvi_pham_ban_quyen trong lều chắc chắn cần khăn thấm tốt. Chỗ chúng thiếu thốn đủ thứ, nhưng cái khăn thì cũng phải cấp choleech_txt_ngu ta chứ?” Bách Huy nhét vào tay Lục Vânleech_txt_ngu Tranh, “ đi nấuleech_txt_ngu mì đây, trưởng, khăn giao chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đấy.”
Bách Minh Huy nói cũng có lý, Lục Vân Tranh suy nghĩ rồi quay lều.
Khi nghe tiếng Lục Vân Tranh hỏi vọng , Thiên Doãn đang định cởi , may mà chưaleech_txt_ngu tay đến thế.
Dừng động tác lại, cô giả lục lọi hộp thuốc: “Vào đi ạ.”
“Khăn này thấm nướcleech_txt_ngu tốt.” Nói xong, Lục Tranh đưa khăn Lạc Thiên Doãn rồi quay thẳng.
thật.” Lạc Thiên Doãn lầm bầm, nhưng trong lại thấy an tâm lạ thường.
Gặp phải nhiều khéo cô còn lo lắng .
Thế này là tốt , rấtleech_txt_ngu toànvi_pham_ban_quyen.
Nhưng bắt đầu rửa vết thương thì Lạc Thiên Doãn không cười nổi nữa, đến nước cứ trào .
Mấy vết trầy xước vết nhỏ trên người, cô cắn răng chịu đựng đượcvi_pham_ban_quyen.
Nhưng vết rách ở đùi, vừa dội vào thấu tim gan, bần bật.
Tay run, chân run, nước rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lã chã.
Không soát xúc, cô vừa khóc rửa vết thương, mồm chửi rủa tên khốn Lục Ngạn đểleech_txt_ngu phân tán sự chúbot_an_cap ý.
Dù vậy, sau mấy lượt làm sạch, đã húp vì khóc.
Nhìn miếng thịt bị xéleech_txt_ngu rách, cô không nghi nữavi_pham_ban_quyen, nếu đó không ép con nhả , chắc miếng đã tong .
phần lượng thuốc tê, Thiên Doãn ngồi đợi thuốc ngấm, thả lỏng đầu một chút.
đầu óc đâu cóvi_pham_ban_quyen chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi yên, cô lại nhớ về những thángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở nhà họ .
Thực , năm năm tuổi đến nămleech_txt_ngu mườileech_txt_ngu tuổibot_an_cap, cô hòn ngọcleech_txt_ngu quý trên nhà họ Lạcvi_pham_ban_quyen.
Bản thân cô cũng tranh khí, thành học tập xuất , cầm kỳ thi họa đều giỏi, là “con nhà người taleech_txt_ngu” trong truyền thuyết.
Chavi_pham_ban_quyen mẹ nuôi nở nở mặt, đivi_pham_ban_quyen đâu cũng khoe khoang.
Nhưng Lạc Thiên biết rõ, ban đầu nhà họ Lạc nhận nuôi cô không phải vì quá thương nhớ cô con gáivi_pham_ban_quyen bị cóc.
vì anh cô, Lạc Kỳ.
Con trai cả nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Lạc, Lạc Kỳ, khi cùng em gái gặp buôn người, phản kháng dữ dội nênvi_pham_ban_quyen bị ném xuống đất chấn thương sọ não, trí tuệ lại ở mức , sáu tuổi.
Cũng vìvi_pham_ban_quyen sau khi tỉnh lại, cậu bé cứ khóc em gái, nên ban mẹ Lạc dối em gái bệnh đi chữa trị, đồng dốc sức tìm kiếm con gái.
Mãi hai tháng sau, tìm không thấy con, con trai lại đêm khóc, đành đến cô nhi viện nhận nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc Thiên Doãn.
Bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu họ định cô dùng tên Lạcleech_txt_ngu Tiêm Tiêm, nhưng nghĩ đến gái ruột có trở về, sợ con bé khó chịu, nên họ giữ lại tên viện trưởng đặt cho cô, chỉ đổi sang họ Lạc.
Lạc Kỳ ngây không nhận ra em gái đã bị . mẹ nói bị bệnh nên gầy xấu đi, cậu bé liền kéo Lạc Thiên Doãnbot_an_cap ra sau lưng, dõngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyên bố em gáibot_an_cap cậu là xinhvi_pham_ban_quyen đẹp nhất.
Rõ ràng mẹ Lạc nói vậy là sợ trai nhận ra, nhưng thấy chuyện ra theo , để mọi thứ an bài như vậy.
Đối với Lạc Doãn, anh trai ngốc nghếch ngày đầuvi_pham_ban_quyen tiên cô đến đã kiên đứng ra bảo vệ cô, là người mang lại cho cô hơi ấm nhất ở nhà đó.
Sự ấm ấy, ngay cả khi Bùi Tiêm Tiêm trở về, vẫn không hề thay đổi.
anh biết cô chết, chắc hết nước mắt mất.
Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở dài, chỉ mong anhleech_txt_ngu trai nhớ lời cô , buồn cũng phải nhớ ăn cơm đầy đủ.
Lạc Thiên Doãn thu tâm trí, xác nhận nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tác dụng, không cònbot_an_cap cảm giác đau ởvi_pham_ban_quyen vết thương nữa, cô lấy kim chỉ thuật đã khử trùng ra, bắt đầu khâu
một bác sĩ ngoại khoa, khâu thươngvi_pham_ban_quyen với cô dễ như ăn , nhưng vếtbot_an_cap thương dài thế , mười mũi.
Cũng may có thuốc tê, nếu không cô sự cần dũng khí cực mới dám xuống tay với chính mình.
Giải quyếtvi_pham_ban_quyen xong vấn , mấy vết thương lẻ tẻ còn lại đốibot_an_cap cô đơn giản hơn nhiều, đau thì vẫn đau đấy, nhưng chịu được.
Xử lý xong xuôi hết các vết trừ phần sau lưng, Lạc Thiênbot_an_cap Doãn thấy thân rã vì đói.
Lúc này bên ngoài lều trời đã tối đen. Cô đang định lấy nốt chút bánh quy trong ba lô ra ăn thì nghe tiếng Lục Vân Tranh vọng vào: “ cháo rồi, xử lý thương xong thì ăn chút gì để lấy sức.”
Lạc Thiên Doãn ngừng tay, phát cho anh một tấm “thẻ người tốt”.
, anh mang cháo vào giúp tôi được không? Bây giờ tôi không tiện đi lại.” Thật ra nói thì Lục Vân cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ vào, vì ban nãy cũng là anh bế mà.
Nhưng cô tránh cảm giác ra lệnh người khác. Dù cô không ý , nhưng đối phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thì phiền , cô không muốn gây chuyện vào lúc này.
Nghe Lạc Thiên Doãn vậy, Lục Vân Tranhleech_txt_ngu biết côleech_txt_ngu đã xong. Anh múc một bát cháo trắng đầy , bưng vào lềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lạc Thiên Doãn không ngờ anh vào nhanh thế, vội dùng áobot_an_cap khoác che phần hông trở xuống, nhưng áo hạn, nên đôivi_pham_ban_quyen chân nõn nà vẫn lộ ra ngoài.
Lục Vân Tranh mắt nhìn thẳng, không liếc ngang liếc dọc. Lạc Doãn biết anh ít nói nên cũng không gì thêm.
hết bát cháo , Thiênvi_pham_ban_quyen Doãnvi_pham_ban_quyen không kìm được một cái no quá.
Ăn no uống đủ, có sức rồi, cô nghỉ ngơi mười phút rồi bảo đưabot_an_cap Hổ Tử vào.
Minh Huy phụ đưa vào lềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấyvi_pham_ban_quyen mặt mũi Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên Doãn sạch sẽ, anh nhiên: “Không ngờ cô rửavi_pham_ban_quyen sạch mặt lại xinh thế này đấy.”
Tim Lạc Thiên Doãn , ngại ngùng màbot_an_cap chỉ thấy căng .
May thay, Lục Vân Tranh nhận ra sự lo lắng của cô, lườm Minh Huy một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Câm miệng.”
Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó anh quay nói với cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ lo, ở đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô rất toàn.”
đầu Báchvi_pham_ban_quyen Minh Huy còn ngác vì bị mắng, nghe đội trưởng nói vậy mới vỡ lẽ: “À không phải cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên , tôi không có ý xấu đâu. Tôi dám làm bậy, đội trưởng xử đẹp tôi đầu tiên.”
“Tôi biết , là doleech_txt_ngu tôi nhạybot_an_cap cảm ” Lạc Doãn vội nói.
Bách Minh Huy biết côleech_txt_ngu bị bỏ rơi, lại suýt bị xấu hãm hại, hỏi: “Cô không đileech_txt_ngu tour, chắc là cùng bạn thân thiết nhỉ? họ bỏleech_txt_ngu một mình ?”
Lục Vân Tranh cũng tòvi_pham_ban_quyen mò về này liếc nhìn cô.
Nhắc Lục Ngạn và Bùi Tiêm Tiêm, trạng Lạc Thiên tụt dốc không phanh, giọngleech_txt_ngu nói lạnh lẽo: “ tôi mắtvi_pham_ban_quyen mù chọn bạnbot_an_cap mà chơi, không ra đâu là người đâu là quỷ.”
Lục Vân Tranh hỏi: “Đều bạn cô à?”
“Mộtleech_txt_ngu thằng bạn trai cũ, một đứa” Nhất thời Lạc Doãn không biết giải thích thân củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bùi Tiêm Tiêm thế nào.
Cô ta là con ruột họ , còn cô chỉ là con nuôi. Giữa hai người không phải chị em, càng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải bạn bè.
“Cô đi du lịch với bạn cũ á?” Bách Minh ngạc nhiên.
qua đơn phương chia tay rồi.” Lạc Doãn đáp.
Ra là vậy, Bách Minh Huy hiểu rồi. Tên bỏ nên cô coi như chia .
Mà cũng phảivi_pham_ban_quyen, ai chịu được loại bạn trai thế.
Đúng là đời, tra nam thì cóvi_pham_ban_quyen bạn gái, còn traileech_txt_ngu như anh lại ế chỏng chơ.
Lục Vân không biết an ủi khác, mãi một lúc sau thốt một câu: “Cũ không đivi_pham_ban_quyen đến.”
Lạc Thiên Doãn ngẩn người, cười: “ ra nghĩ theo hướng khácbot_an_cap thì tôi cũng may mắnleech_txt_ngu đấy chứ. Vừa nhìn bộ mặt thật gã tồi, lại vừa gặp được các anh.”
Nhìn cười của cô, Lục Vân Tranh thoáng ngẩn ngơ.
lại tinh thần, anh nhíu mày, hôm nayvi_pham_ban_quyen mình bị sao thế nhỉ
Lạc không để ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất thường của anh vì dĩ cũng chẳng thân quen.
Đợi họ ra ngoài, cô tay làm vết đầm đìabot_an_cap máu ở bụng Tiền Hổ. Lục Vân Tranh đã cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng là biết chuyên nghiệp.
Làm sạch sơ bộ xongbot_an_cap, tiêm nốt hai phần bavi_pham_ban_quyen lượng thuốc tê còn lại cho anh .
Nghĩ đếnbot_an_cap lát nữa chắc chắn bệnh nhân sẽ đau đến tỉnh lại, cô gọi cả Lục Vân Tranh vàvi_pham_ban_quyen Bách Huy vào.
“Cứ giữ cậu ấy thế này ?” Bách Huy không ngày mình phải đè huynh đệ ra người ta “xẻ thịt”.
Thấy đè mạnh tay quá, Thiên vội can: “Bây giờ chưa cần, thuốc tê chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngấm, tôi chưa động dao đâu.”
nữa cô cứ việc lấyleech_txt_ngu , những việc còn lại để chúng tôi lo.” Vân Tranh nói.
“Ừm.” Lạc Thiên Doãn gật đầu, bắt đầu chuẩn bị cụ phẫu .
Ước lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian vừa đủ, cô hơ dao phẫu thuật trên lửa để .
Bách Minh Huy ban đầu còn tò mò xem bácbot_an_cap khoa thế nào, nhưng khi nhìn thấy côbot_an_cap trông có vẻ yếu đuối liễu đào tơ kia cầm dao rạch đường dứt khoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên da thịt
Động tác nhanh, chuẩn, độc, không chút do dự. Cảm như cô ấy đang tháibot_an_cap thịt lợn chứ phải người vậy.
Nghĩ thếleech_txt_ngu, Bách Huy rùng , da gà.
Quả nhiên, con gái học không đùa đâu. Nhìn thì mong manh dễ vỡ thế thôi chứ đụng vào là biết tay nhau ngay.
khi đã bước vào trạng thái phẫu thuật, Lạc Thiên Doãn gạt bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi tạp niệm.
Khi cô tìm đầu đạn và dùng kẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cố gắng gắp nó ra vết thương, đang sốt cao mê man cũng bị đau làm cho tỉnh lại.
Nhưng ngay lập tứcbot_an_cap, anh bị Vân Tranh Bách Huy ghì tại chỗ, không cho nhúc nhích dù chỉ một .
“Đang lấy đạn, chịu khó một , cử động.” Lục Vân Tranh giọng ra lệnh.
Nghe tiếng trưởng, Tiềnvi_pham_ban_quyen Hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuy thắc ai đang mổ mình nhưng vẫnbot_an_cap ngoan ngoãn cắn răng chịu .
Trong thời gian ngắn , Lạc Thiên Doãn đã tìm thấy và gắp thành công viên đạnbot_an_cap ra ngoài.
Sau khi xử lý các bước hậu phẫu, cô lại không khâu vết thương lại
“Không khâu luôn à?” Bách Minh Huy nhịn không được bèn hỏi. Dù sao bây giờ đang có tê, luôn cho đỡ đau chứ?
“Vết thương do hỏa khí gây ra khác với vết thương thông thường, cần phải làm sạch lần, cho nên lần đầu xử lý tôi không nghị khâu kínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay.” Lạc Thiên Doãn giải thích chuyên nghiệp.
Lúcleech_txt_ngu này Tiền Hổ đã tỉnh táo hơnvi_pham_ban_quyen hẳn. Anh ta nhìn gái đang xử vết cho mình đầy hoặc: “Huy ‘còibot_an_cap’, đây ?”
“Số mày đỏleech_txt_ngu đấy, em gái này là sĩ.” Bách Minh Huy đáp.
“Cóleech_txt_ngu hành nghề không đấy?” Tiền Hổ thốt ra câu tận đáy .
Thực sự là Lạc Thiên Doãn quá trẻ, đến anh ta nghi ngờbot_an_cap là sinh viên vừa tốt nghiệp ráo mực.
“?” Bách Minh cũng ngớ ngườibot_an_cap, “Ờ ha, gái, có bằng không?”
“Đương là có. Tôi là bác sĩ điều trị chính khoa cứu Bệnh viện số 3 thành phố . Sau này cácleech_txt_ngu anh có nhu cũng có thể tìm tôi. đúng rồi, tôi Lạc.” Lạc Doãn cười đáp trảleech_txt_ngu.
Tuy nhìn mặtbot_an_cap hơi khó tin, dù sao đi nữa, vết thương Hổ cũng đã được Lạc Thiên Doãn đẹp.
Đêm khuya, ai nấy đều mệt lử.
Cái lều này đương nhiên không chỉ dành cho một mình Lạc Thiên Doãn. Tuy nhiên, cô nằm trong túivi_pham_ban_quyen ngủ của mình, giấc ngủ đến rất nhanh và sâu.
Ban đầu còn lạ nhà lạ giường, quanh toàn đàn ông lạ sẽ khó ngủ. Nhưng thực tế chứng minh, do quá kiệt nênvi_pham_ban_quyen cô ngất đi lúc nào không hay.
Ngủ một mạch đến sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạch, Lạc Thiên Doãn tỉnh dậy, trong lều còn .
Tranh thủ lúc vắng người, cô lôi bộ quần áo cuối cùng trong ba ravi_pham_ban_quyen thay. là sắp thoát khỏi đây rồi, không lobot_an_cap cảnh “trần như nhộng” vì hết đồ mặc.
Lạc Thiên Doãn đang thay dở, ngờ Lục Vân Tranh đột ngột kéo khóa lều
Nghe tiếng , Lạc Doãn theo cúi gập xuống: “Đợi đã! Tôi tôi đang thay đồ”
Lục Vân Tranh khựng lại. Khổbot_an_cap nỗi động tác của anh quá nhanh, mắt đã kịp “chụp” đượcvi_pham_ban_quyen tấm nhưleech_txt_ngu tuyết cùng vài vết trầy xước chưa được xử lý của cô.
Lục Vân Tranh vội quaybot_an_cap lưng lại, nhưng hình ảnh tấm lưng ấy cứ lởn vởn trong đầu, anh buột miệng: “Trong hộp y tế còn thuốc, vết thương sau lưng cô nhớ xử lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.”
Lạc Thiên muốn chứ, nhưng lưng cô đâu có mọc tay.
Cô chỉ biết lưng bị trầy, vị trí cụ thểbot_an_cap còn chẳng sờ tớileech_txt_ngu, càng không dám nhờ người đàn ông xa lạ bôi thuốc hộ.
“Được, tôi biết , ra ngoài chưa?” Lạcvi_pham_ban_quyen Doãn lí nhí .
tâm, tôi chưa vào.” Lục Vân nghĩ ngợi giải thích thêm, “Lúc nãy trước khi hỏi, nhưng thấy cô vẫn im lặng, tưởng chưa dậy nên mớibot_an_cap kéo cửa.”
anh giải thích, Lạc Thiên Doãn cũng hiểu đó chỉ là sự cố.
Đợi Lục kéo lều rời đi hẳn, cô mới vội vàng mặc quần chỉnh tề.
Khi cô lò một chân nhảy từbot_an_cap lều ra, Bách Minh Huy vừa chạy tớivi_pham_ban_quyen giúp thì thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Vân đã bướcbot_an_cap tới .
Bách Huy vui vẻ ngồi lại chỗ cũ, cười tủm đội trưởng nhà mình.
Lục Vân Tranh dìu Lạc Thiên Doãn bên đống lửa, rồi múc cho cô một bát : “Cháo trắng, tôi thêmbot_an_cap ít đườngvi_pham_ban_quyen cho rồi.”
ơn anh.” Lạc Thiên Doãn ngạc , khôngbot_an_cap ngờ Lục Tranh lạivi_pham_ban_quyen tinh tế thế. đúng là không nuốt nổi bát toẹt hôm qua.
Ăn uốngvi_pham_ban_quyen no nê, cả nhóm chuẩn bị lên đường rời khu vực không người.
Bách Minh Huy phụ dọn lều, Tiền Hổ tự lo thân mình, còn Lạc Thiên Doãn chẳng làm gì cả, cô được Vân “phụ ” bế lên xe
Hôm qua được bế lần thì không , hômleech_txt_ngu nay thanh thiên bạch được bế đi thế này, mặt Lạc Thiên Doãn nóng bừng: “Thực ra tôi tự đi được mà”
“Ít cử động thì mau lành, cô cũng đỡ phải chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tội.” Tranh phán một câu xanh rờn.
Được rồi, Lạc Thiên Doãn thừa nhận anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói đúng.
Nằm gọn trong vòng taybot_an_cap , côleech_txt_ngu không lén nghiêng mặt Lục Vân Tranh.
từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần đầu gặp, đã thấy anhvi_pham_ban_quyen rất đẹp . Không phải kiểu “tiểuvi_pham_ban_quyen tươi” ẻo lả, là nét đẹp rắn rỏi, nam tính ngờileech_txt_ngu ngời.
Hơn nữa body cực phẩm!
Cảm ánh mắt của Thiên đang dán lên người mình, yết hầu Lục Vân Tranh khẽbot_an_cap trượt, cơ thể cũng vô thức căng cứng lại.
Lạc Thiên Doãn thấy lạ khi anh đột nhiên gồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bèn : “Tôi nặngbot_an_cap lắm ?”
Lục Vân Tranh cúi đầu, đôi mắt đen như muốn hút hồn cô vàovi_pham_ban_quyen trong, nhưng giây sau đã lảng đi chỗ : “Khôngbot_an_cap nặng.”
“Vậy anh căng à?” Ánh mắt cô rơi những thớ cơ đang căng của , dù lớp áo vẫn nhận rõ mồn .
Lục Vân Tranh không đáp, bước nhanh hơn đặt cô xe, rồi quay đivi_pham_ban_quyen thẳng
bóng lưng anh, Thiên Doãn phìleech_txt_ngu .
Đột cảm thấy vị Lụcbot_an_cap đội lùng ít nói này cũng khá đáng yêu, hình như còn biết ngại nữa?
Nghe tiếng khúc khích phíaleech_txt_ngu sau, bước Lục Vân Tranh càngvi_pham_ban_quyen nhanh hơn.
“Đội trưởng, sao thế?” Bách Minh sếp đi về, thắcleech_txt_ngu .
“Không có gì.” Lục Vân Tranh đầu tháo dỡ lều, im .
Nhưng Minh Huy vốn tính hóng , nhịn đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc lại ngứa mồm: “Đội trưởng, có phải anh chấm tiểu bác sĩ Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi không?”
“Đừng nói linh tinhbot_an_cap.” Lục Vân gạt đi.
“Em nói linh tinhbot_an_cap chỗ ? Anh em mình tham giabot_an_cap cứu hộ bao nhiêu lần rồi, trừ nhiệm vụ bắt buộc ra, có giờ thấy anh chủ động bế con nhà người ta đâubot_an_cap?” Huy cười gian.
Lục Vân Tranh: “Cần tôi nhắc cho cậu nhớ là chân cô bị thương ?”
“Cái đó Nhưngbot_an_cap nếu độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng đã có ý gì, nữa xuống xe để em bế cho nhé?” Bách Minh Huy tỏ vẻ nghiêm túc.
Ánh mắt Lục Vân Tranh trầm xuống: “ thích côvi_pham_ban_quyen ấy à?”
có, nhưng sợ đội lại gần người ta quá, nhỡ làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ta động lòng xuân thì sao? Cô ấy vừa thoát khỏi một tên tra nam, vào cảnh đơn phương tươngvi_pham_ban_quyen thì tội nghiệp lắm.”
“Não thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà nghĩ thì lắm.” Lục Vân lạnh nhạt buông một câu rồi xách đồ đi thẳng, kệleech_txt_ngu Minh Huy ới sau.
Thấy vậy, Bách Minh lắc đầu nhìn theo bóng lưng sếp: “Chắc chắn thẹn hóa giận rồi. Đội trưởng à, tên anh là ‘Mạnh ’ đấyvi_pham_ban_quyen.”
Mọi người lục tục lên , Lạc Thiên Doãn nhìn , ước tính hôm nay sẽ khỏivi_pham_ban_quyen vùng đất hoang vu này.
Thời gian trôi qua, khi xe sắp ra khỏi khu vực không người, điện củabot_an_cap nhóm Lạc Thiên Doãn bắt đầu có hiệu chập chờn.
Thấy có sóng, Bách Huy ngồi ghế phụ liền gọi thoại
Lát sau, anh ta máy: “ vẻleech_txt_ngu lão vẫn phía sau chúng ta, thoại chưa liên lạc được.”
Rõ ràng nhóm Lục Vân Tranh vào đây không phảivi_pham_ban_quyen để du lịch, Lạc Thiên Doãn cũngbot_an_cap đoán được phần nào, vết đạn Tiền Hổ đâu phải chuyện đùa.
Nhưng ai cũng có bí mật, họ không nói, cũng điều hỏi.
Khi điện thoại có mạng, tin nhắn WeChatbot_an_cap của bè Lạc Thiên Doãn tới tấp bay đến.
Đọc tin nhắn xong, côleech_txt_ngu mở vòng bạn bè (Moments), lướt lên một chút liền thấy bài đăng của Lục Ngạn cách đây vài tiếng.
Ảnhleech_txt_ngu minh họa là tấm hình chung của cô Lục Ngạn do Bùi Tiêm Tiêm chụp trước khi vào khu .
Nội dung status ngầm thông báo của cô. Tất nhiên không nói toẹt , nhưng câu chữ đầy vẻ bi , ám chỉ gặp sói dữ thì cơ sống sót gần bằng không.
Đúng vậy, Lục và Bùi Tiêm đã thống nhất cung. Tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện bọn “mây ” dẫn sói tới bỏ mặc cô chạy trốn.
Thay vào , họ bịa chuyện ba đang trại, Lạc Thiên Doãn bắt Lục Ngạn chụp ảnh cho mình nên vô tình gặp sói.
Trong lúc hoảng loạn, bị bầy sói nhauleech_txt_ngu, họ không tìm thấy tung tích của cô.
Một côvi_pham_ban_quyen gái rơi vào giữa bầy sóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lành ít dữ nhiều.
Giờ Lạc Thiên Doãn đã “gặp nạn”, họ cũng chẳng còn tâm trạng chơibot_an_cap bờivi_pham_ban_quyen, quyết quay về.
Đọc statusnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net “đẫm ” của đôi “gian phu dâm phụ”, Lạc Thiên Doãn cười . Giỏi bịa thật, không biết có nhiêu người tin.
Gặp sói mà người lành lặn về không sứt mẻ miếng nào, ai có chút kiến thường thức cũng phải nghi .
Nhưng giờ Lạc Thiên Doãn lại thấy háo , cô mong chờ biểu cảm của bọn họ thấy cô còn sờ sờ về sẽ đặc sắc đến mức nào.
Xe ra khỏi khu không người nhưng vẫn tiếp tục lăn bánh.
“Đội trưởng, mình đợi lão Trần ở đây không?” Bách Minh Huy hỏi.
“Đến bệnh viện trước đã.” Khi nói, Lụcbot_an_cap liếc nhìn Lạc Thiên Doãn qua gương hậu.
Lạc Thiên Doãn ngẩn người. Làvi_pham_ban_quyen vì vết thương sau lưng sao?
Ba ngày sau, bay thành phố A.
Lạc Thiên ngồi xe lăn được nhân viên đẩy ra, liếc mắt đã cô bạn thân Tống Vân Tĩnh đang vẫy rối rít.
Nhị tiểu thư họleech_txt_ngu Tốngbot_an_cap Tống Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tĩnh là bạn nối khố củaleech_txt_ngu Lạc Thiên Doãn. Khác cái là Lạc Thiên Doãn là học bá, cô nàng là học tra chính hiệu.
Từ nhỏ Tống Vân Tĩnh đã mê nhảybot_an_cap múa, tên thì cóvi_pham_ban_quyen chữ “” nhưng thì chẳng tĩnh chút nào. Hiện một hot TikToker mảng vũ đạo với vài trăm nghìn , ngàyleech_txt_ngu quay , đi du , đời sống tự do tự tại.
Vừa thấy Lạc Thiên Doãn, Tống Vân Tĩnh đã mếu máo chực khóc, ngồi xổm xuống ôm chầm lấy cô màleech_txt_ngu gào: “Tao biết ngay mày chết mà! khốn Lục Ngạn dám bảo chết rồi, tao suýt đấm vỡ mồm chó nó Huhuhu Thiên đáng thương của
“Thôi nào, taobot_an_cap về rồi đây, sờ sờ ra đây này.” Lạc Doãn bất lực xoa đầubot_an_cap con bạn.
“Mày cũng chẳng thèm nhắnvi_pham_ban_quyen tin báo bình an sớm, nhìn mắt tao này, khóc cả đêm sưng húp lên rồi.” Tống Vân Tĩnh chỉ vào đôi gấu trúc của mình bắt đền.
Lạc Thiên Doãn thở : “Ai biết về nướcbot_an_cap đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Taoleech_txt_ngu tưởng vẫn ở nướcleech_txt_ngu ngoài, định giải quyết xong xuôi mớivi_pham_ban_quyen báo, đỡ làm mày lo.”
Tống Vân Tĩnh biết bạn mình nói thật, nhưng càng thế cô càng .
“Hôm tao gọi cho anh trai tao, giọng anh ấy lạ lạ mới biết chuyện” Tống Vânleech_txt_ngu nói nhỏ, liếc nhìn Lạc Thiên , “ tao giữ mật, tao vẫn nói với anh ấy là mày đã về đâu.”
đoạn, Vân Tĩnh nhớ ra: “À đúng rồi, ân nhân cứu mạng mày đâu?”
“Họ có , chia tay ở bay thành phố X rồi.”
“Bọn mày gặp bầy thật à?”
“Gặp bầy sói thật thì tao còn đây gió với mày chắc? Đêm đó đôi nam nữ kia chỉ dẫn một con sói đơn độc .”
Nghe Thiên Doãn kể đầu đuôi câu chuyện, Tống Vân Tĩnh tức đến nổ phổi: “Đúng là tiện nữ biết xấu hổ! Đã bỏ ở đó còn dámvi_pham_ban_quyen hắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước bẩn lên người . Hèn chi tìm có hai ngày đòi dừng lại, hóa ra là có tật giậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, sợ mày sống sót trở về.”
“Cũng maybot_an_cap số mày lớn gặp được người tốt. Chứ nghe bảo ở cái chốn đó gặpvi_pham_ban_quyen kẻ xấu thì còn tuyệt vọng chết.” Tống Vân Tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa nói vừa ôm chặt cô bạn thân.
Cô luôn Lạc Thiên Doãn thiệt . Từ khi Bùileech_txt_ngu Tiêm Tiêm trở về, rõ ràng Thiên Doãn chỉ là con , nhưng lạibot_an_cap bị đối kẻ cướpbot_an_cap thân phận đầy toan tính.
Con nhỏ Bùi Tiêm Tiêm cũng chẳng phải loạivi_pham_ban_quyen tốt lành gì, cướp bồ của bạn chưa nói, lần này suýt hại chết người ta.
Lạc Doãn vỗ vỗ bạn trấn annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong đầu lại hiện lên lời Lục Vân nói lúc tay.
Tại bay, giọng anh trầm ấm: “Tôi cònbot_an_cap nhiệm vụ, không đưa côleech_txt_ngu về tận nơi được.”
Nằm viện ba ngày, vết thương trên người cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nhiều, chỉ chân là vẫn phải ngồi xeleech_txt_ngu lăn.
Nghe vậy, Lạc Thiên Doãn quay anhbot_an_cap: “Không sao, sân bay có dịch vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỗ trợ, tôi cũng gọi bạn đón rồi.”
“Nếuleech_txt_ngu gặp rắc rối, cứ gọi cho .” Lục Vân Tranh dặn dò.
“Đượcleech_txt_ngu.” Cô đáp cho có lệ, rồi đùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Nhưng Lục à, tôi ở thành phố , lỡ có chuyện anhleech_txt_ngu thì anh bay tới kịp sao được?”
“Tôi có cách của tôi.”
“Xem ra quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hệ của Lục đội nhỉ?”
Trong đáy mắtleech_txt_ngu Lục Tranh thoáng hiện ý cười, anh lảng sang chuyện khác: “Hẹn gặp .”
“Hẹn gặp lại.” Cô vẫy tay chào.
Trở về tại, Lạc Thiên Doãn lấy đói bụng Vân Tĩnh đi ăn.
Ăn no mới có sức đến dự truy điệu của chính để xem kịch hay .
Đúng vậy, đời ngườivi_pham_ban_quyen mấy aileech_txt_ngu được tận mắt chứng kiến tang lễ của mình .
Cơ hội ngàn năm có một này, cô không thể bỏ lỡ.
Tại hiện trường lễ truy điệu.
Mẹ Lạc mặc đen, đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bùi Tiêm Tiêm dìu, đang tiếp chuyện với mấy phu nhân quen biết.
Bỗng nhiên, tiếng ồn ào vang lên.
“Trả em gái cho tôi Trả em gái đây” Lạc Kỳ mếu máo, tim mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc thắt lại.
Bà nhìn thấy phía xa, Lạc Kỳ đang đuổi đánh Lục Ngạn, nằng nặc đòi trả em gái.
Vì Lạc Kỳ trí chỉ như trẻvi_pham_ban_quyen, Lục Ngạn không dám nhặt, chỉ liên tục thanh minh: “Lạc Kỳ, cậu bình tĩnh lạibot_an_cap đi. Thiên Doãn sóileech_txt_ngu thavi_pham_ban_quyen đi rồi, cậu muốn tìm thì đi tìm sói mà , tìm tôi làm gì?”
Khổ Lạcbot_an_cap Kỳ như điếc, cứ bám riết lấy hắn đòi người.
Bùi Tiêm Tiêm vội trước mặt Lạc Kỳ: “Anh Hai, em mà, gái ruột anh .”
“Cô tránh ravi_pham_ban_quyen! Tôi tìm em gái tôi!” Lạcleech_txt_ngu Kỳ đẩy Bùi Tiêm Tiêmleech_txt_ngu ra, tiếp tục túm lấy Ngạn, “ em gái tôi”
Mẹ Lạc nhìn con trai vậy thì xót vô cùng, tới chặt lấy cậu: “A ngoan, đừng nữa. Con mà làm ở đâyvi_pham_ban_quyen, Thiên Doãn sẽ giận đấy.”
Rõ ràng mẹ Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách duy nhất để trị Lạc Kỳ là lôi Lạc Thiên ra dọa.
nhiên, Lạc Kỳ im bặt ngay lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức: “ được để em giận.”
Miệng nóileech_txt_ngu thế nhưng nước mắt cậu vẫn lã chã vì tủileech_txt_ngu .
Ngũ quan Lạc Kỳ thừa nét đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả bố lẫn mẹ, thậm chí còn tinh xảo cả Bùi Tiêm Tiêm.
Tiếc là cú ngã xưa khiến trí não cậu dừng ở tuổi thơ ấu, nếu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhan sắc và gia thế này, cậuvi_pham_ban_quyen đã là một thiếu gia vạn nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mẹ Lạc nước mắt con, dỗ dành: “Nínbot_an_cap đi nào, convi_pham_ban_quyen thích ăn bánh kem nhỏ nhất mà? Mẹ cho người đưa con đi ăn bánh kem nhé?”
“Con muốn ăn bánh kem với em gái.” Lạc Kỳ khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa nấc.
“Em con nó” Mắt mẹ Lạcbot_an_cap đỏ hoe, “Sau này, gái con có Tiêm Tiêmvi_pham_ban_quyen thôi. Nói chovi_pham_ban_quyen cùng, Tiêmbot_an_cap mới là em ruột củabot_an_cap .”
Lạc Kỳ giận hất tay mẹ ra: “ chịu! Con muốn Thiênvi_pham_ban_quyen Thiên! Convi_pham_ban_quyen muốn em gái con”
Nói xong, cậu vùng chạy .
bóng , mẹ Lạc chỉ biết dài bấtvi_pham_ban_quyen .
Lạc Kỳ không tìm thấy gái, xổm trong vườn tu tu. Mọi người thấy vậy cũng mặc kệ, bảo chỉ canh không cho chạy ra là được.
Hôm nay khách đến khá đông, đồng , bạn bè củabot_an_cap Lạc Thiên Doãn cũng lần lượt có mặt. Ai nấybot_an_cap đều bàng , không tin nổi cô cứ thế mà đi.
Nhưng ai lại lấy cái ra đùa bao giờ?
Vân Tĩnh đẩy Thiên Doãn trà vào đám đông. Khác với vẻ ngang của cô bạn thân, Lạc Thiên Doãn ngồi xe lăn, đội , đeo khẩu trang kín mít.
“Cái lễ truy điệu này nhìn qua thì có tâm, nhìn kỹ thì ối dồi ôi.” Vân Tĩnh thầm.
“Đúng là loa thật.” Thiên Doãn chỉ vào lẵng hoa, “Tao ghét nhất hoa ly này.”
“Ủa, tao tưởng mày thích hoa ly trắng?”
“Ghét ai ghét cả tông chi họ . Hồi thằng Lục Ngạn dùng hoa này tỏ tình với tao, giờ là muốn nôn.”
Tống Tĩnh tặc lưỡi: “Tội nghiệp mấy hoa, bị tra nam ô uế danh tiếng.”
Lạc Doãn vô tình liếc thấy Lạc Kỳ đang ngồi co ro trong góc. Thói quen mỗi khi buồnleech_txt_ngu là trốn vào góc của trai cô vẫn không đổi.
“Mày qua kia ngắm di ảnh tao đi, tao đi tìm anh tao.” Lạc Thiên Doãn nói.
Tống Tĩnh nhìn theo hướng tay cô: “A, đồ kia trốn đấy à? Để tao mày .”
“Không , đừng màybot_an_cap còn có nhiệm quan trọng.” Lạc Thiên Doãn vỗ tay bạn, “Tao tự đi được.”
đến “nhiệm vụ”, Tống Vân Tĩnh rút điện ra: “Đảm bảo hoàn thành xuất sắc.”
Lạc Doãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăn xe lăn vềvi_pham_ban_quyen Lạc Kỳ.
“Huhu em gái ơi”
“Em đi chơi đâu, cho anh đi với”
“Mẹ bảo em chết rồi, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không , gái không chết đâubot_an_cap
vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc lóc nỉ non vừa nhổ cỏ trútleech_txt_ngu giận.
Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiên Doãn dừng xe sau lưngbot_an_cap anh, nghe anh lảm mà lòng quặn thắt: “ , khóc .”
Vốn dĩ cô anh một cái chovi_pham_ban_quyen bất ngờ, nhưng sợ anh quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăn đùng xỉu. nữa nếu không lên tiếng, có khi anh ngồi khóc đến lụt vườn.
Lạc Kỳ nghe thấy tiếng em gái, nhưng tưởng mình bị ảo giác tiếp tục khóc to .
Bất lực, cô ngón tay chọc chọc lưng anh: “Anh Hai, anh không nói chuyện với bot_an_cap em đi đấy .”
Lần này cảm nhận được lực tác động thật sự, Lạc Kỳ quay với vẻ ngơ ngác, rồi đập vào mắt là mắt của Lạc Thiên Doãn.
đã khẩu trang, cười tươi rói: “Anh Hai, sao không đi bánh kem mà ngồi đây nhè thế?”
Vừa nhìn thấy Lạc Thiên Doãn, mắt Lạc Kỳ lại tuôn như suối.
Khóc chán chê, anh mới dám đưa tay nắm lấy gấu váy cô, vừa quệt nước mắt vừa : “ gái, anh không ăn bánh kem nữa sau không nữa”
“Sao lại không ăn? Món tủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của anh mà?” Côleech_txt_ngu đưa khăn giấy cho anh.
“Anh không em giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Em giậnvi_pham_ban_quyen là em đi luôn.”
Lạc Thiên Doãn dở cười: “Saoleech_txt_ngu lại giận vì anh ăn bánh kem chứ?”
bảovi_pham_ban_quyen, vì anh ăn bánhvi_pham_ban_quyen kem nên em giận, em tức đến chết luôn .” Nói đến , Lạcbot_an_cap Kỳ lại òa lên khóc nức nở.
“Nó nói láovi_pham_ban_quyen thế mà anh cũng tin à?” Lạc Thiên Doãn đến cười, “Từ bé đến lớn em có cấm anh bánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao giờ chưa?”
“Có mà” Lạc Kỳ gật đầu cái rụp, “Hồi Tết năm kia, em không cho anh ăn.”
Lạc Thiên Doãn nghệch mặt ra, nhớ là chuyện hồi cô học lớp 9, anh bị sâu răng nên cô cấm. Tríbot_an_cap nhớ của anh đúng thần kì, chuyện gì cũng quên, riêngvi_pham_ban_quyen chuyện ăn uống thì dai khủng.
Không còn cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào khác, cô đành phải giải thích cặn kẽ giận, và trọng là cô chưa chết.
leech_txt_ngu phía bên kia, Tống Vân Tĩnh đang tác nghiệp chụp ảnh lia lịa thì bị mẹ Lạc và Bùi Tiêm bắt .
“Vân Tĩnh, bác biết cháu là bạn tốt củabot_an_cap Thiênleech_txt_ngu , cháu cũng rất đau lòng. Nhưng hôm nay là ngày buồn, không thích hợp chụp ảnh, cháu đi nhé.” Bùi Tiêm nói giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xanh” yếu ớt.
Tống Vân Tĩnh siết chặt thoại: “ là xóa thế nào? Xóa rồi lấy gì tôi , đăng Facebook bóc ?”
“Cháu còn muốn Weibo?” Mẹ Lạc tức run người, “ thân chết mà cháu còn lên mạng câu like, uổng công Thiên coi cháu là chị emvi_pham_ban_quyen tốt. Cháu không thấy thì , sao cái chết của nó ra làm trò khiển?”
“Mẹ giận, Vân Tĩnh cũng đừng cố tình chọc tức mẹ . Tôi biết, cô tráchvi_pham_ban_quyen tôi và A Ngạn, nhưng tìnhbot_an_cap huống lúc đó chúng tôi cũng lực bất tòng tâm. Nếu thể đổi mạng, tôi thà ngườibot_an_cap chếtbot_an_cap là tôi.” Bùi Tiêm vừa nóileech_txt_ngu vừa rơi lệ như mưa.
Mọi người xung quanh thấy vậy cũng xúm vào khuyên Tống Vân Tĩnh xóa .
leech_txt_ngu sao quyvi_pham_ban_quyen tắc ngầm là không chụpvi_pham_ban_quyen ảnh tang lễ, gia người đãbot_an_cap không đồng ý thì càng không nên.
sức ép của dư luận, Tống Tĩnh điện thoại bấm bấm một lúc, rồi màn hình về phía hai mẹ con họ Lạc.
cô đã xóa, ai ngờ cô tuyên bố dõng dạc: “Tôi rồi , ai hóng drama thì vào chia sẻ nhé.”
Mẹ Lạc ngất.
“Đồ độc ác! Cháu đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử với bạn thân thế à? Dám lấy cái của nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra làm trònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đùa!” Mọi xungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh bắt đầu chỉ Tống Vân Tĩnh.
Nhưng cô vẫn tỉnh bơ: “ ai mới là người cái chết của nó ra làm trò, trong lòng các người tự rõ.”
Đúng lúc này, mò mở Weibo của Vân Tĩnh ra .
Vừavi_pham_ban_quyen xong, mắt nhìn mẹ và Bùi Tiêm thay đổi hẳn: “Tống Vân Tĩnh, dưa trên của cô cóvi_pham_ban_quyen ‘chín’ (thật) không đấy?”
“Người thật việc thật đangbot_an_cap đứng sờ sờ đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người bảo có thật không?” Vân chống nạnh đáp.
“Nhưngbot_an_cap mà cô thế này” Người kia ấp úngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt sáng rực lên vì hóng đượcvi_pham_ban_quyen căng.
Thấy vậy, ai nấy đều mò lôi điện thoại ra Weibo.
Ngay cả Bùi Tiêm Tiêm cũng muốn xem, nhưng thếleech_txt_ngu này không phép cô ta hành động, đành nén tò mò .
Nhưng ánh mắt soi mói của mọi người, cô ta bắt đầu thấy lạnh sống lưng.
Cuối , có người khôngvi_pham_ban_quyen nhịn hỏi thẳng: “Bùi Tiêm , các thực sự bị bầy sói vây à?”
“Không phải bao , nhưng đúng là gặp bầy sói, tôi nói rồi mà.” ta cố trấn tĩnh.
“Vậy rốt cuộc là bầy sói hay gì?”
Bùi Tiêm Tiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt đầu mất kiên nhẫn: “Đâu phải tôi thấy, không tin các người đi hỏi A Ngạnleech_txt_ngu ấy.”
Lục Ngạn thấy tình hình không ổn liền đi tới. Đã thì phải theo lao, khẳng định: “ vậy, là bầy sói. Cũng tại tôi, lúc đó nếu tôi ngăn Thiên Doãn lại, không cho cô ấy đi về phía đóvi_pham_ban_quyen thì cóbot_an_cap lẽ đã không bị sói để tới.”
Bỗng một người hỏi : “Thế bao nhiêu con thì được tính là bầy? Một con tính không?”
Câu hỏi vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dứtvi_pham_ban_quyen, có người cười : “Một con thì gọi là sói cô độc, bầy đàn cái nỗi gì.”
Mắt Lục Ngạn hiện lên bực bội: “Các người cười gì? Tôi bình thường các người không ưa Thiên Doãn, nhưng cô ấy vừa mới mất, người tôn đã khuất một chút được không?”
bảo chúngvi_pham_ban_quyen ta trọng Lạcleech_txt_ngu kìa?”
“Thếbot_an_cap có cần tôi thắp hương vái lạy tại đây không?”
Tĩnh mắt tên đang cười cợt nhả , đáleech_txt_ngu một vào chân : “Cútleech_txt_ngu, đừng có ám chị .”
“Tống Vân Tĩnh, thôi sao động thủ? Tuy tao khôngleech_txt_ngu chơi với Lạc Doãn, nhưng tin nó chết uống thêm mấy chén rượu giải sầu đấy chứbot_an_cap.”
“Uốngleech_txt_ngu mừng à?” Tống Vân Tĩnh nhướng mày.
“Đâu có, thương xót mà. Dù sao cũng lớn lên trong cùng một cái tròn thượng lưu.”
Lục Ngạn biết Tống Vân Tĩnh bạn nhấtbot_an_cap của Lạc Thiên . Phản hôm cô khiến hắn dạ.
nhìn mắt cô đỏ hoe, chắc cũng khóc thật
Đang suy đoán thì Vân Tĩnh quay sang chửibot_an_cap thẳng mặt : “Đồ cặn bã.”
“” Mặt Lục Ngạnbot_an_cap đen như đít nồi.
“Chỉ một con sói hoang mà mày bỏ bạn gái chạy trốn, Lục Ngạn, sao mày hèn thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hả?” Tống Vânbot_an_cap cười lạnh.
Mặt Lục Ngạnleech_txt_ngu cắt không còn giọtleech_txt_ngu máu: “Côbot_an_cap nói cái gì? Tôi không hiểu.”
“Không hiểu hay giả hiểu?” Tống Tĩnh hắn đầy khinh bỉ, rồi quay Bùi Tiêm Tiêm.
“Còn cô nữa, Bùi Tiêm Tiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ngày thường bộ ngây thơ vô tội, ra cũng là cao thủ hồ ly tinh. nửa chim chuột với đàn ông giữa nơi hoang dã, thích đúng không?”
“Vân Tĩnh, cháu nói đủ chưa!” Lạc quát lớn. Bà cũngbot_an_cap có chút nghi ngờ, nhưng việc nhà đóng cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau, không thể để thiên hạ chê cườibot_an_cap.
Bà nói: “Thiên Doãn chuyện, bácbot_an_cap biết cháu đau lòng. mới , trước khi đi Thiên Doãn có gửi bác món đồ nhờ đưa cho cháu, cháu theo bác.”
Mẹ định hổ lyvi_pham_ban_quyen sơn, lôi Tốngbot_an_cap Vân Tĩnh ra chỗ vắng để bịt miệng.
đánh thấpvi_pham_ban_quyen độ “lì” Tống nhị tiểu thư.
Đi được một đoạn, quay lại thấy Tốngleech_txt_ngu Vân Tĩnh vẫn đứng tại chỗ. “Vân Tĩnh!”
“Bác gái, bác cần cố ý ra đâu. Có cứleech_txt_ngu trước mặt mọibot_an_cap người, việcvi_pham_ban_quyen phải giấu giếm?” Tống Vân Tĩnh cười tươi .
Sau đó, cô quay sang nhìnbot_an_cap phu dâmleech_txt_ngu phụ”: “Hai người chẳng phải muốn biết Thiênvi_pham_ban_quyen Doãn còn sống hay đã chết sao? Cứ hỏi to lênleech_txt_ngu, tôi trả lời cho.”
dửng dưng của Tống Vân Tĩnh khiến mẹ Lạc điênleech_txt_ngu.
“Hôm qua nghe tin Thiên Doãn gặp nạn, tôi như mưa trên máy bay. Nhưng may , chỉ báo giả.” nói của Tống Vân khiến tim Lục Ngạn và Bùi Tiêm treo ngược lên cành cây.
bước đến trước mặt Bùi Tiêm: “Nếu chị em của tôi không sót trở về, thì tôi đúng bị dắt mũi thật. Cô ngoài mặt thì thanh như đóa bạch liên hoa, sau lưng thì tem với bạn trai củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị em.”
“Làm trà xanh giật bồ thì thôi , loại rác rưởi này Thiênbot_an_cap Doãn nhà chẳngleech_txt_ngu thèm. này côleech_txt_ngu còn xúi giục Lục Ngạn mặc nó ở cáileech_txt_ngu chốn quỷ quái đó. sợ nó còn sống trở về đến thế à?”
Bùi Tiêm Tiêm biết chắc chắn Lạc Thiên Doãn còn sống, nếu không Tống Vân Tĩnh không thể biết chi tiết đến thế.
ta loạn, nhưng biết nếu kháng thì như xong đờibot_an_cap.
Hít một , cô ta rưng rưng: “ Tĩnh, tôi hiểu cô đang nói gì. Tôi thừa , từ khi về nhà họ Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, A Ngạn đối xử rất tôivi_pham_ban_quyen. Đó là vì chúng tôi quen nhau từ bé, anh ấy thương xót tôi lưu lạc bên ngoài mười ba năm, quan tâm hơn một chút thì gì sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Cô bảovi_pham_ban_quyen tôi là kẻ thứ ba, cô có bằng chứng không?” Tiêm gân cổ cãi, diễn vai người bị hại xuất .
tin vì đó, côleech_txt_ngu ta và Lục Ngạn chưa hề vượt rào, Tống Vân đào đâu ra bằng .
Ngạn cũng hùa theo: “Tống Vân , anh trai thích Thiên Doãn, cô luôn ghét tôi chiếm vị trí đó. Nhưng cô quá vừa thôi, vu khống tôi chớ, đằng Tiêm là con gái, cô danh cô ấy như thế, này cô ấy sống sao?”
“Câm! nào rồi còn cái văn ‘sau này sống sao’ ra dọa? làm tiểu tam còn chẳng sợ, mớ gì tao phải lo hộ ?” Tống Vânbot_an_cap Tĩnh cười khẩy.
“Đừng có mở mồmvi_pham_ban_quyen tam, bằng chứng đâu?” Bùi Tiêm Tiêm hét lên.
chứng thìleech_txt_ngu không có, nhưng nhân chứng sống thì có một đấy.” Tống Vân Tĩnh nhếch .
“Ai?” Bùi Tiêm Tiêm cười khinh bỉ.
“Tôi.”
Giọng nói quenleech_txt_ngu thuộc vang lên sau lưng mọi người, theo tiếng reo vui vẻ của Lạc Kỳ: “Tránh ra, tránh ra , các người chắn đường em gái tôi rồi.”
Lạc Kỳ đẩy xe lăn đưa Lạc Thiên tiến vào tâm, khoe mẹ: “Mẹ ơi, tìm em này”
Mẹ Lạc nhìn Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên Doãn ngồi trên xe lăn, sững sờ lát rồi rơmbot_an_cap rớm nước : “Là Thiên Doãn? Không saovi_pham_ban_quyen là tốt rồileech_txt_ngu, về là tốt .”
Lục Ngạn và Tiêm Tiêm thì như bị sét đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, câm nín không thốt nên lời.
Lạc Thiên tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi thấp hơn khác, khí tỏa áp đảo hùng: “Lục , Bùi Tiêm , thật xin lỗi nhé, tôi chưa chết khu vực không người, làm hai người thất vọng .”
Nhìn Lạc lành ( cái chân) trước mặt, mặt Ngạn cứng đờ. Nhưng khả năng “tự lừa mình người” của hắn quá đỉnh cao.
Chỉ mất vài giây thất thần, đã lấy lại vẻ đạo mạo: “Thiên Doãn, hiểu lầm rồi, sao anh có thể thất vọng chứ? Em được anh vui còn không hết. chân em sao thế ?”
“Nhờ phúc của hai người cả , đó đau lắm.” Lạc Thiên Doãn lạnh lùng gạt bàn đang định chạm vào mình của hắn .
“Thiên Doãn, đã rồi thì tại sao cậu không liên lạc sớm với bọn tớ? Hay không liên được?” Bùi Tiêm Tiêm ngập ngừng hỏi.
Câu ẩn ý này khiến người liên tưởng ngay tệ khủngleech_txt_ngu khiếp thường xảy ra vùng biên giớibot_an_cap hoangvi_pham_ban_quyen
Tại không liên lạc được? Bịleech_txt_ngu ? Bị giam cầm?
Nhưng Bùi Tiêm chưa kịp đắc ý với diễn của mình thì “Bốp!”
tát giòn tan giáng thẳng vào mặt cô ta.
Tất nhiênleech_txt_ngu ngườivi_pham_ban_quyen tay không phải Lạc Thiên Doãn đang ngồi xe lăn, màvi_pham_ban_quyen là Tống Vânvi_pham_ban_quyen Tĩnh.
Tống nhị thư chẳng ngán bố conbot_an_cap thằng nào: “ Tiêm, mồm chó không mọc ngà , bố mẹ nuôi cô dạy cách nói tiếng người à?”
Lạc Thiên Doãn vẫn giữ nụ cười trên môi. Bùi Tiêm Tiêm cố tình hắt nước bẩnbot_an_cap, phong thái của cô ung dung tự tại, khôngvi_pham_ban_quyen chút gượng .
Chỉ cần nhìn thần thái , mọi tự khắc cóbot_an_cap câu lời.
Một người như Thiên Doãn, nếu sự bị làm nhục, sao có thể cười tươi rói thế?
“Bùi Tiêm Tiêm,” Thiên Doãn gọi tên cô ta, “Hóa ra cô toán thế à? Cô nghĩ tôi bị sói ăn thì với nhan sắc này cũngbot_an_cap chẳng thể vẹn toàn mà trở về đúng ?”
“Thiên Doãn, cậu hiểu lầm tớ rồi” Bùi Tiêm Tiêm ôm mặt, chối biến. trong lòng cô ta đúng nghĩleech_txt_ngu thế thật.
cả không có con sói kia, cô ta cũng sẽ tìm bỏ Doãn lại nơi hoang đó. Đó mới là món quà lớn nhất cô ta dành tặng người chị em nuôi này.
“Tiếc là đời này người tốt vẫn , ai bảo số tôi tốt cơ chứ?” Lạc Thiên nhúnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vai, “Họvi_pham_ban_quyen không chỉ cứu tôi mà còn đưa tôi đến bệnh . ngày nay tôi nằm viện, nếu các người hứng thú thì việc đi tra hồ sơ .”
“Còn chuyện không liên ? chưa về đến nơi thì liên lạc làm gì đâu,” cô đổi giọng lắng, “Các người biến cái lễleech_txt_ngu truy điệu này thật thì sao?”
Câu nửa đùavi_pham_ban_quyen nửaleech_txt_ngu thật mọi người ồ lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hít ngụm khí .
“Thiên Doãn, con không tin mẹ sao?” Mẹ Lạc độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngột lên , cắt ngang khí căng thẳng.
Lạc Thiên đi vẻ thất vọng mắt, ngẩng đầu nhìn với vẻ ngạc nhiên: “Đương nhiên là không rồi. Mẹ, chỉ nghĩ bọn chắc chắn giấu mẹ chuyện này. Chuyện họ cố chết con, mẹleech_txt_ngu không đúng không?”
“Mẹ” Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc định uy quyền của người mẹ để trấn ápbot_an_cap, ai ngờ bị conleech_txt_ngu gái “phản đòn”, “ đương nhiên biết. Nhưng Thiên Doãn à, có khi chỉ là hiểu lầm không?”
“Hiểu lầm hay không không rõ, con chỉleech_txt_ngu đoán dựa sự thôi.” Lạc Thiên Doãn dàibot_an_cap, “Kể cũng lạ, chuyến đi vốn chỉ con và Lục Ngạn, Tiêm Tiêm đột nhiên đòi đi theo. Rồi hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọnleech_txt_ngu họ nửa đêm cô nam quả nữ ở trời hơn một tiếng đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ, lại ‘vô tình’ dẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụ đúng một con tới, rồi mặc con ở đó Nếu tất cả là trùng hợp thì trùng hợpleech_txt_ngu hơi nhiều đấy.”
“Đã bảo là tai nạn, ai biết đóvi_pham_ban_quyen chui ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net” Bùi Tiêm Tiêm định cãi cố, nhưng bị Lục Ngạn bóp chặt cánh tay.
Hắn cảnh cáo cô ta im miệng, nhưng đã muộn. Mặt Bùi Tiêm Tiêm trắng bệch khi nhận ra mình lỡ lời.
“Cặp đôi hoàn hảo, đuôi chuột rồibot_an_cap nhé? Rõ là nửa đêm dan díu với nhau, giờ còn đổ vấy Thiên .” Tống Vân Tĩnh cười mỉa mai.
Mọi người nhớ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời giải thích trước : Lục Ngạn và Bùi Tiêm Tiêm bảo Lạc Doãn đòi đi chụp ảnh nên mới gặp sói.
Giờ thì mươi ai mới là kẻ nói dối.
lúc này, bố Lạc nhận được tin báo của vợ, vội vã chạy tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giờ Lạc Doãn sống sờ sờ ra đó, lễ truy điệu này trở thành trò cười thiên hạ, diện nhà họ coi như mất sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
thế, dù thấy con gái trở , mặt ông vẫn hầm: “Thiên Doãn, đã về rồi thì nên về nhàleech_txt_ngu, chứ phải ở làm loạn. lầm gì thì nhà đóng cửa nhau, có cần thiết phải làm ầm ĩ khó coi thế này ?”
“Bố nghĩ con làm loạn ạ?”
“Chẳng lẽ không phải?”
bảo thì làleech_txt_ngu phải vậy.” Lạc Thiên dửng dưng.
Bố Lạc: “”
Dù rất tức giận, nhưng bố Lạc vẫn phải nén tức xuống, khách sáo tiễn vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khách khứa thực chẳng muốn về, dưa ngon này cơ mà. Tiếc là chủ đã đuổi khéo.
Nhà Lạc định đuổi cả Tống Vân Tĩnh, nhưng cô nàng lì lợm nhất quyếtvi_pham_ban_quyen bám trụvi_pham_ban_quyen.
Khi người ngoài đã về hết, bố Lạc sang Lạc Doãn: “ thì mày vừa lòng chưa? Để cả cái nhà họ Lạc này mất cùng mày!”
“Mất mặt?” Lạc Thiên Doãn bật cườivi_pham_ban_quyen, “Nhà họ Lạc mất mặt lúc nào là con quyết định ? Muốn mất mặt thì là do bố mẹ tự làm tự chịu. Nhà ai con gái mấtleech_txt_ngu tích mấy ngày đã vội vàng làm đám tang? mẹ nhìn thấy xác con rồi, hay tận mắt thấy con chết?”
cũng bảo mất tích mấy ngày mới về, từ cái chốn đó trở về không bạch, chỉ tổleech_txt_ngu làm nhụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia phong.” Bố Lạc lạnh lùng phán.
“Thế theo logic của bố, Tiêm Tiêm bị bắt cóc mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba năm mới về, chẳng phải càng khôngleech_txt_ngu minh bạch, càng làm nhụcleech_txt_ngu gia phong hơn sao?” Lạc Thiên Doãn đốp chát.
Bùi Tiêm như convi_pham_ban_quyen mèo bị giẫm phải đuôi, hét lên: “Lạc Thiên Doãn, cậubot_an_cap nói bạ gìbot_an_cap đó?”
“Kích động thế làmvi_pham_ban_quyen gì, tôi chỉ ápbot_an_cap dụng tư duy bố để suy luận thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà.” Cô nheo mắt nghi ngờ, “ mạnh thế, chẳng lẽ”
“Đủ rồi!” Mẹ Lạc lớn, “Vừa đến đã cãi tay đôibot_an_cap với người lớn, còn hắt nước bẩn lên em gái, mẹ dạy con thế à?”
Lạc Thiên Doãn thấy lạ là bị cả nhà xúm vào bắtleech_txt_ngu nạt thế này mà cô chẳng buồn chút nào.
Nghĩ lại thì, 5 nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua cảnh nàybot_an_cap ra cơm bữa.
quá cũng quen.
Cười tự giễu một cái, Lạc Thiên Doãn nhìn thẳng vào mắt mẹ nuôi, giọng bình thản: “Mẹ là dạy con rất nhiều thứ, nhưng mẹbot_an_cap dạy con phải làm gì khi bạn trai ngoại tình, lại còn suýt hại chết mình.”
“Con mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mồm ra bảo Lục Ngạn ngoại tình, sao không tựleech_txt_ngu xem lại mình đi?” Mẹ Lạc bênh vực mù quáng.
ta ngoại tình mà lại thành lỗi của con?” Lạc Thiên Doãn thực sự bái phục cái tam quan lệch này, “Nếu nghĩ thế, thì năm xưa bố ngoại tình, mẹ việc phải tức lồng lộn lênbot_an_cap thế?”
“Mày! Ai dạy mày cái thói cãi chem chẻm người lớn thế hả?” Mẹ Lạc tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn hộc máu. Rõ ràng trước đây Lạc Thiên Doãn ngoan ngoãn gì nghe nấy, không dám cãi lời.
Lần này trở về biết trúng tà gì mà nóileech_txt_ngu một câu cãi ba câu.
“Đủ rồi!” Bố sa sầm mặt mày, “ đang yên đang lành, conleech_txt_ngu vừa về ầm ĩ không dứt. Bất kể chuyện của Lục Ngạn và Tiêm Tiêm rốt cuộc là thế nào, con làm mất mặt mũi nhà họ Lạc, đó là lỗi của con.”
Thấtvi_pham_ban_quyen vọngleech_txt_ngu tụ đủ nhiềuleech_txt_ngu, trái tim cũng sẽ lạnhleech_txt_ngu.
Tâm trạng Lạc Thiên Doãn giờ chính như vậy.
Lúc này, Bùi Tiêm vừa nhận được điện thoại của quản lý. Cúp máy xong, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta mở Weibo lên, nước mắt lập tức tuôn rơi nhưbot_an_cap mưa rào.
đi đến trước mặt Lạc Thiên Doãn, nức nở: “ , mình biết cậu hận mình, hận mình trở vị trí đại tiểu thư Lạc của cậu. Nhưngbot_an_cap cậu cũng biết rõ, mình đam mê diễn xuất, đại học cũng là do mình tự thi đỗ, liên quan gì đến bố mẹ. Tại sao cậu lại nhẫn tâm hủy nghiệp của mình”
Nghe Bùi Tiêm Tiêm nói vậyvi_pham_ban_quyen, Ngạn cũng vội vàng mở . nhiên, search đang gọivi_pham_ban_quyen Bùi Tiêm Tiêm.
Bàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đăng của Tống Vân Tĩnh đã phơi bày toàn chuyện xấu xa của họ lên mạng xã hội.
Lời Bùi Tiêm nói không sai, khi được tìm về nhà họ Lạc, cô ta đã là sinh viên nămbot_an_cap nhất khoavi_pham_ban_quyen Diễn xuấtleech_txt_ngu Đạileech_txt_ngu học A, đúng là tự thi .
Nhưng vào đại học chỉ là bước đầu. cô ta năm hai đã được đóng phim, năm ba vai chính, tốt nghiệp đã ẵm giải thưởng, nào mà không có bàn tay của họ nâng đỡ?
Bảo sự của cô ta không liên quan đến nhà họ Lạc thì cười.
Thế nên, nghe lời này và nhìn những nước mắt kia, Lạc Doãn mảy may động lòngleech_txt_ngu. Tất nhiên, những người khác thì lại xót vô cùng.
“Tiêm Tiêm đừng sợ, bố mẹ sẽ con giảileech_txt_ngu quyết.” Mẹ Lạc ủi Bùi Tiêm Tiêm, rồi quay sang ra cho Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Mau Weibo đính chính ngay! Nói rằng Tiêm Tiêm và Ngạn hoàn toàn trong sạch, tất cả là do con ghenbot_an_cap tị nên cố tình nước lên người Tiêmbot_an_cap Tiêmvi_pham_ban_quyen.”
“Có phải hắt nước bẩn hay không, người tinh mắt nhìn là biết. Cái kiểu giải thích của còn ‘’ (nhạt nhẽo/ tạo) hơn cảbot_an_cap thủy quân, ai mà tin .” Tống Tĩnh đứng cạnh chọc.
Mặt mẹ Lạc nóng bừng vì xấu hổ, bà biết lý do đó quá gượng ép. Bà quay sang Tống Vân : “Đây là chuyện nhà họ Lạc, Vân cháu đừng xen vào.”
Tống Vân Tĩnh định cãi thìleech_txt_ngu bị Lạc Thiên Doãn nắm tay lại, ra hiệu im lặng. Cô tạm thờibot_an_cap “tắt mic”.
“Mẹ, mẹ lo cho danh tiếng của Bùi Tiêm Tiêm, thế còn danh tiếng của con thì sao? Nếu con đăng bài đính chính, chẳng khác tự vả vào mặt mình? Sau này con nói còn ai tin nữa?” Giọng Thiên Doãn lạnh nhạt, ánh mắt toát lên vẻ bi thương.
Tiêm khácleech_txt_ngu .” Mẹ nói.
“Khác nào ạ?”
Lạc ngẫm nghĩ một đáp: “Tiêm là nghệ sĩ, sống nhờ danh tiếng. Con chỉ là bác , người ta quan tâm y thuật của con, ai thèm để ý con hay xấu?”
“Chưa chắc đâu mẹ. Danh tiếng mà nát, nói nhỏ thì thăng vô vọng, nói bị việc là .” Lạc Thiên phản bác.
Bố Lạc đứng bên cạnh mất kiên nhẫn: “Tự mình an thủ thường ai duyên vô cớ đuổi việc ?”
“Nhưng con an phận thường vẫn có người cướp trai con? Con an thủ mà vẫn có kẻ muốn hại chết con? Con an phận thủ thường mà bố mẹ vẫn bắt con cái nồi đen không thuộc về mình?” Lạcvi_pham_ban_quyen Doãn rãi nói, ánh mắt sắc bénleech_txt_ngu quétbot_an_cap qua từng người, “ nên, con an phận thủ thường thì có ích gì ?”
“Nói đi nói lại, chẳng qua cũng chỉ vì chuyện bọn anh bỏ em lại ở khu vực không người chứleech_txt_ngu ?” Lục Ngạnvi_pham_ban_quyen nhíu mày, bực bội nói, “Cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm bọn anh xin em làvi_pham_ban_quyen được chứ gì?”
“Xin lỗi tôi ? Thật là ủy khuất chovi_pham_ban_quyen anh quá.” Lạcleech_txt_ngu Thiên cười .
“Biết thế là tốt. chỉ là nhỏ, em cứ xé ra to. Em làm loạn thế , bố mẹbot_an_cap anh sẽ không thích .” Lục Ngạn vẫn giữ thái độ trịch thượng.
Lạc Thiên Doãn hừ lạnh: “Đó là bốbot_an_cap mẹ anh, thích hay không liên quan tôi? Quênvi_pham_ban_quyen chưa nói với , ta chia rồi, sau đừng bám lấy tôi nữa.”
Nghebot_an_cap Lạc Thiên Doãn nói , mắt Bùi Tiêmleech_txt_ngu sáng lên, nhưng rất giấu đi cảm xúc: “Thiên Doãnbot_an_cap, nếu mình và A Ngạn thực sự không cần thiết đâu.”
“Không liên lắm đến cô đâu. Chủ là do tôi mắc bệnh sạch sẽbot_an_cap, .” Thiên Doãn thản nhiênvi_pham_ban_quyen đáp.
“Tôi còn chưa chê mấy ngày qualeech_txt_ngu cô bị bao nhiêu thằng đàn ngủ cùng, cô dámvi_pham_ban_quyen tôi bẩn?” Lục Ngạn tức , hùng hổ lao về phía Thiênbot_an_cap Doãn.
Thấy Lục Ngạn vẻ định động thủ, Kỳ đứng ngác bỗng ra chắn trước mặt em gái, chống hông mắt với hắn: “Anh anh làm gì đấy? Anh mà dám Thiên Thiên, tôi tôi đánh anh đấy!”
Lạc Kỳ khua khoắng đấm như đang chơi đùa, trái tim giá của Lạc bỗng ấm lại : “Anh Hai, hắn ta bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điên đấy, tránh hắn ra.”
“Lạc Thiên Doãn, cô!” Lụcleech_txt_ngu Ngạn tức muốn khói.
“Cô cái gì mà cô? Đàn ông ngoại có thằng nào hồn? Anh ngoại mà còn già mồm à?” Lạc Thiên Doãn châm chọc.
Lục Ngạn , lý trí bịvi_pham_ban_quyen rụi: “Nếu không phải ngày cô cũng làm tịch như liệt nữ giữ mình, tôi cần phải ngủ với cô ấy? Tôi là đàn ông bình thường, có thằng nào có gái mà không chạm vào, tưởng mình là ngọc chắc?”
“Mày ngoại tình màleech_txt_ngu lý sự à?” Tống Vân Tĩnh nhịn nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa. tính nóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như kem, lao vào như một con báo săn mồivi_pham_ban_quyen, nhắmvi_pham_ban_quyen thẳng Lục mà táng.
“Bốpvi_pham_ban_quyen!” Một cái tát trờivi_pham_ban_quyen, sau đó hoàn cước khiến Lục Ngạn tối tăm mặt .
Là bạn thân, Lạc Thiên Doãn biết thừa Tống Vân Tĩnh học boxing từ nhỏ. Lục Ngạnleech_txt_ngu trong tay cô nàng chỉ là cái bao cátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net di động.
Bùi Tiêm sợ hồn, không ngờ tiểu thư nhà Tống lại côn đồbot_an_cap như vậy. Hoàn hồn lại, cô ta la lên: “Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”
vừa monnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net men gần, cô ta liền bị Tống Vân Tĩnh “vô tình” thục một cú cùi chỏ vào ngực.
Mới đi “trùng ” vòng một cáchvi_pham_ban_quyen đây không lâu, cúvi_pham_ban_quyen này khiến Bùi Tiêm đauvi_pham_ban_quyen chảy mắt.
Đến khi bảo vệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy tới can ngăn, Tống Tĩnh mới dừng tay, thản đứng về phía Lạc Thiên , phủi tay: “Mấy hôm khôngbot_an_cap tập, lực yếu hẳn .”
Đánhleech_txt_ngu người ngay trước bố Lạc, sắc mặtvi_pham_ban_quyen hai vị phụ huynh đen như đít nồi.
Nhưng Bùi Tiêm lúc này chỉ quan tâm đến sự nghiệp. Cô ta nén đau, nắm chặt mẹ Lạc: “Mẹ, chuyện trên
Lạc tỉnh: “, Weibo”
Bà quay sang Lạc Thiên Doãn: “Con xóa trước đi, rồi ta bàn tiếp.”
Tống Tĩnh cười khẩy: “Nhắc nhẹ bác nhớ, Weibo là cháu đăng, bác thương lượng với Thiên Doãn làm cái gì?”
Bố Lạc mất kiên nhẫn: “Nói thẳng , cô muốn cái gì? Coi nhà họ Lạc nuôi taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo, nuôi phải sói trắng, không mong còn nghĩ đến nhà này.”
Lạc Thiên lạnh lòng, chẳng buồn đôi co nữa: “Rất đơn giản, xin công khai trên toàn mạng xã hội. Bùi Tiêm và Lục Ngạn suýtbot_an_cap hại chết tôi, một câu xin lỗi không khó chứ?”
“Bọn tớ cóbot_an_cap thểleech_txt_ngu xin lỗi cậu trực tiếp, không cần thiết phải ầm lên mạng chứ? Dù chuyện này cũng đâu ảnh hưởng đến danh của cậu.” Bùi Tiêm Tiêm nói.
“Thế khôngbot_an_cap đượcbot_an_cap. Tôi chỉ là bác sĩ quèn, cô là tinh vạn người mê. Cô không xin lỗivi_pham_ban_quyen khai đểleech_txt_ngu chốt hạ này, ai biết nào cô lại đâm lén sau lưngbot_an_cap tôi? Fan của cô đông như quân , tôi sợ lắm”
Miệng nói sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng Lạc Thiên Doãn chẳngbot_an_cap có tí gì là hãi.
Nhưng nếu xinleech_txt_ngu lỗi công khai, chẳng khác nào nhận làm tiểu tam và hại người?
Tiêm biếtleech_txt_ngu mình xây dựng hình , nếu nhận tội sự nghiệp coi như đi tong.
“Không vội, còn thờibot_an_cap gian suy nghĩ.” Thiên Doãn mỉm cười.
Bố Lạc vào: “ đó bàn sau. Chân củabot_an_cap Doãn bị sao?”
“Suýt bị xé mất miếng thịt, may có cứu kịpvi_pham_ban_quyen.” Lạc Thiên Doãn ngắn gọn.
“Vậy đi bệnh viện kiểm tra về nhà nghỉ ngơi khỏe.” Bố Lạc phán.
Mẹ Lạc cũng theo: “Đúng đấy, chân quan trọng, con gái mà lại thì xấu lắm, phải dưỡng cho kỹ.”
“Đúng phải dưỡng cho kỹ.” Lạc Thiên Doãn gật đầu đồng tình, nhưng sau đó bồi thêm: “ mấy ngày tới con sẽ không ởleech_txt_ngu nhàleech_txt_ngu.”
“Về rồi mà không ở , con muốn người ngoàivi_pham_ban_quyen nhìn vào đánh giá cái nhà này thế ?” Lạc sa sầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt.
“Bùi Tiêm Tiêm Lục Ngạn xin lỗi, ai dám để Thiên Thiên về nhà họ Lạc? Nhỡ đâu các giam lỏng nó, ép nó lên mạng xin lỗi thay, điện nhận hết tộileech_txt_ngu thì sao?” Tống Vân Tĩnh giả vờ sợvi_pham_ban_quyen hãi, “Chắc các người không làm thế đâu nhỉ?”
Mẹ chột dạ, là bà ta có ý định đó thật.
Nhưng ngoài mặt bà ta cứng rắn: “Chuyện nhà họ Lạc, người ngoài bớtbot_an_cap xen . Thiênvi_pham_ban_quyen Doãn, ngoài không hiểu thôi, con cũng nghĩ bố mẹ như sao?”
“Đương nhiên là khôngleech_txt_ngu.” Lạc Thiên Doãn cười nhạt, “Nhưng trước khi họ xin lỗibot_an_cap, thực sự không về. Mong hiểu cho, một mình mặt với sói ở nơi hoang vu, đã sợ hãi thế . Con thực đã nghĩ mình không sống nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
“Giờ không phải vẫnbot_an_cap sờ sờ rabot_an_cap đó sao? mong manhleech_txt_ngu dễ vỡ thế.” Lục Ngạn bĩu môi.
Mongvi_pham_ban_quyen manh dễ vỡ à?
Lạc Thiên Doãn cười lạnhbot_an_cap trong lòng: “Các người không muốn xin lỗi cũng được thôi. thì các người trải nghiệm lại những gì tôi đã trải qua đivi_pham_ban_quyen. Đưa các người đến khuvi_pham_ban_quyen không người, không xe, sóng điện thoạileech_txt_ngu. Chỉ các người sống sót trở về, tôi sẽ bỏ qua.”
“Chỉleech_txt_ngu cần bọn anh tự được không cần xin lỗi nữa?” Ánhleech_txt_ngu Lục Ngạn lóe lên, kèo nàybot_an_cap có vẻ thơm, còn nhiều láchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luật.
“Đương nhiên. Nhưng tốc độ chạy của sói hoang chắc các ngườileech_txt_ngu chưa đâu. Tôi dốc hết bình sinh vẫn khôngbot_an_cap lạibot_an_cap, lao vào cắn xé đùi tôi, suýt chút nữa miếng thịt bị giật phăng ra.” Nhớ lại cảm giác tuyệt vọng ấy, Lạc Thiên mình, “Đau lắm đấy.”
Nhìn Lạc Thiên Doãn lúc , trong lòng mẹ Lạc cũng gợn lên chútleech_txt_ngu xót xa. Dù cũng là đứa con bà nuôi nấng bao .
ơi, con từng bị gãy chân hồi bị bắt cóc, bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường con chạy chậm lắm” Bùi Tiêm Tiêm sợ hãi ôm chặt mẹ Lạc. Cô ta sợ thật sự, dám đánh cược mạng sống như Thiên Doãn.
Sự xót xa nhen nhóm dành cho Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên lập tức bị dập tắt bởi nỗi thương dành con gái ruột.
vỗ về Bùi Tiêm Tiêm: “Đừng sợ, mẹ sẽ không để con phải đến cái nơi quỷ quái đó đâu.”
Chứng kiến tượngvi_pham_ban_quyen tửleech_txt_ngu hiếu”, Lạc Thiên cúi đầu cười chua chát. Khi ngẩng lên, cô lại trở về vẻ bình thản: “Tôibot_an_cap đưa ra án. Các người chọn A hay B, hay tự ra chọn C, tôi không can . chỉ cần kết quả.”
Nói xong, cô không muốn phí thời gian nữa: “Vân Tĩnh, mình thôi.”
Tống Vân Tĩnh cũng ngấy nhà này, đẩy xe lăn đưa Lạc Thiên đi .
Khôngleech_txt_ngu ngờ, Lạc Kỳ lại te chạy theo.
cái túi to đùng trên tay cậu chàng, Tống Vân Tĩnh ngơ ngác: “Lạc Kỳ, cậu làm đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Lúc này Lạc Thiênleech_txt_ngu Doãn mới ý anh đi theovi_pham_ban_quyen: “ Hai, mau nhà đi.”
Lạc Kỳ lắc đầu quầy quậy: “Không chịu, anh đibot_an_cap với Thiên Thiên. Anhbot_an_cap sẽ bảo vệ , cắnleech_txt_ngu emvi_pham_ban_quyen thì anh cắn sói.”
Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ mặt tỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra hung dữ , Lạc Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen phì cười: “Anh ngốc, ở đây không có sói, an toàn rồi. Anh ngoan về nhà .”
“Không chịu” Lạc Kỳvi_pham_ban_quyen máo, “ bỏ đi bụi với em gái. Anh mang theo nhiều bánh kemleech_txt_ngu lắm, không sợ đâu.”
ra trong túi là bánh kem. Đi bụibot_an_cap mà biết mang lương thực, kể cũng có tiến bộ.
Trước đâyvi_pham_ban_quyen Lạc Kỳ từng đi , nhưng đivi_pham_ban_quyen được đầy 300 mét đã mòleech_txt_ngu về đói bụng.
Bố mẹ Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netleech_txt_ngu thể không quan tâm Lạc Doãn, nhưng cậu con trai quý tử này thì thể bỏ mặc. Cuối cùng, dù Lạc Kỳ vùng vẫy muốnbot_an_cap đi theo em gái, vẫn bị mẹ Lạcbot_an_cap lôi xềnh xệchvi_pham_ban_quyen .
Thiên Doãn Tống Vân Tĩnh nhà họ Tống. Bốbot_an_cap mẹ Tống mất trong tai nạn máy bay 5 năm trước, nên nhà chỉ còn hai em Tống Ninh Ngọc Tống Vânvi_pham_ban_quyen Tĩnh.
Vừa nhàleech_txt_ngu, mùi thức ăn thơm phức đã xộc vào mũi. Tống Vân Tĩnh hít hàbot_an_cap: “Thơm Khôngleech_txt_ngu biết dì Vương lại nấu gì ngon đây.”
chuyển từ xe lăn sofa, Tống Vân Tĩnh vào pha trà. Nhưng vừa bướcbot_an_cap vào
“Anh Hai?” Tống Vân Tĩnh hốc mồm nhìn anh trai đang đeo tạp dề múa may quay , “Đại gia trăm công nghìn việc sao nay lại ở nhà nấu cơm thế này?”
“Thiên Doãn thoát chết trở , phải ăn mừng chứ?” Tống Ninh gạt cô gái vướng víu sang một bên để tiếp tục trổ tài.
“Anh chắc đây là ăn chứ không phải tiễn cả lũ vào viện đấy ?” Tống Vân nhếch mép, “ là ‘ thủ nhà bếp’, làm có chút tự thức về bản thân đi.”
Ngọc nghía thành quả: “Anhvi_pham_ban_quyen cũng mà.”
Tống Vân Tĩnh lắc đầu ngao ngán, pha trà xong chuồn lẹ ra ngoài đặt đồ ăn cho chắcleech_txt_ngu cốp.
Lạcleech_txt_ngu Thiên Doãn nghe tiếng động trong bếp, thắcleech_txt_ngu : “Anh Ninh Ngọc biết nấu ăn à?”
“Biết chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh ấy biết ‘nấu’ và ‘ăn’, nhưng ghép lại thành ‘ ăn’ thì hơi bavi_pham_ban_quyen .”
Lạc Thiên Doãn cười.
Cùng lúc đó, tạivi_pham_ban_quyen bay thành phố A.
Lục Tranh vừa bước ra khỏi đến thì nhận được điệnbot_an_cap thoại của trên.
Cúp máy xong, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch mặt anh.
Bên nhà họ Lục.
Lục Ngạn về đến nhà thì thấy một chiếc xe lạ đỗ . trong nhà, hắn ngạc thấy ông bố tham công tiếc việc giờ vẫn đang nhà.
Trên sofa phòng khách còn có một người đàn ông mặc quân phục, đi giày quân đội bóng, thầnbot_an_cap lạnh lùng đang ngồi đó.
“Về rồi à” Lục Hoành Vũ rót hai chén trà, ngẩng lên nhìn conleech_txt_ngu trai, “Còn đứng đó làm gì? đây chào , đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ông trẻ họ của con.”
Ông trẻ họbot_an_cap? Lục nhìnvi_pham_ban_quyen người đàn ông trẻ , chắc chỉ mình vài tuổi, há hốc mồm kinh ngạc. Nhà mình có người họ hàng “máu mặt” thế này từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao giờ?
Lục Vân Tranhleech_txt_ngu ngước mắt, ánh nhìn lạnh nhạt lướt qualeech_txt_ngu Lục .
Không hiểuleech_txt_ngu sao, Lục Ngạn thấyleech_txt_ngu sống lưng lạnh toát.
Dưới ánh mắt cáo của bố, Lục không dám ho he, đành lầm lũi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới, lí nhí chào: “ ông trẻ.”
“Trong nhà đứng thứ ba.” Lục Vân nói đều đều, rồi bưng trà lên nhấp một ngụm.
Ngạn vẫn ngơ , nhưng Hoành Vũ con cáo già trên thương đã bắt được sóng ngay. Mắt ông ta sáng lên: “Còn đứng đó làm gì? Gọi Tam thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net (Chú Ba)!”
Hoành Vũ biết rõ hơn ai hết, côngleech_txt_ngu ta phấtbot_an_cap lênvi_pham_ban_quyen như gặp gió ở thành phố A lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhờ bóng cây đại thụleech_txt_ngu nhà họ Lục ở Kinh (Bắc Kinh).
con riêng của một nhánh lắc xa lơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lục Hoành Vũ vốn chẳng có bước vào gia phả chính thống. Nhưng may mắn cứu Vân Tranh lúc bà lâm bồn, ông ta mới được thơm lây, nhận vơ là họ hàng xa.
Nay Lục Vân Tranh chủ động bảo gọi là “Tam thúc”, nghĩa là quan có thể tiến thêmbot_an_cap một bước.
Ai mà chẳng biết Vân Tranh là con , là cục cục bạcvi_pham_ban_quyen của cả gia tộc họ Lục thế ở Thượng Kinh. Từ bố mẹ anh chị cưng chiều anh hết mực. anh đòi lính, cả nhà phản đối, nhưng người anh cả đã ra đỡ đòn cho em, để anh được thỏa chí bồng.
“Tam thúc?” vẫn nghệch ravi_pham_ban_quyen.
Hoành hậnbot_an_cap không thể tát thằng con ngu si cái cho tỉnh. Ông ta phải lén ra hiệu bằng hình cho trai biết thân của vị khách quý.
Lục Vân Tranh lờ đi màn kịch câm của hai bố con, quơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Nghe nói hôm nay nhà họ Lạc tang sự?”
Dù không hiểu sao Lục Vân Tranh quan tâm chuyện nhà họ Lạc, Lục Hoành Vũ vẫn đon đáp lời: “, là cô bé thanh mai trúc mã lớn lên cùng thằng A Ngạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà . Còn trẻ thế mà vắn số, tiếc thật”
“Không phải bạn gái sao?” Lục Vân hỏi vặn lại.
Lục Hoành Vũ sững : “Tam thiếu cũng biết chuyện đó ạ?”
nghe qua .”
“Haileech_txt_ngu đứa nó yêu mấy năm, tưởng đâu sẽ cưới, ai ngờ haizzz.” Lục vi_pham_ban_quyen dài, không ý mặt con trai mình biến sắc.
có gì đáng tiếc. Cắt lỗ kịp thời, tốt.” Giọng Vân Tranh lạnh băng.
Lục Hoành Vũ hiểu lầm ýleech_txt_ngu anh, tưởng anh khen Ngạn biết dừng đúng lúc. Dù thấy hơi với người khuất, nhưng ông đâu dám cãi Lục Vân Tranh.
Ông ta cười giả lả: “Dù có tình cảm mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , hôm tiễn cô bé ấy đi, thằng A Ngạn chắc cũng buồn, về nhà cứ lầm lì mãi.”
“Nhưng tôivi_pham_ban_quyen nghe nói, là nó bỏ mặc cô đó lại một mình ở khu vực người?” Lục Vânleech_txt_ngu Tranhvi_pham_ban_quyen giả vờ mắc.
“Cũng không hẳn, là gặp sói, mạnh ai nấy chạy thôi ạ.” Lục bào chữa.
“Bầy sói?” Lục Vân Tranh cười khẩy, ánh mắtleech_txt_ngu sắc như dao, “Một con hay hai con?”
Chạm phải ánh mắt đầy giễuleech_txt_ngu cợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Vân Tranh, Lụcbot_an_cap Ngạn biết ngay anh đọc được tin trên .
Lục Vũ vẫn ngây biết gì, nhưng cảm thấy không khí lạ nên im bặt, quay sang nhìn con trai dòvi_pham_ban_quyen hỏi.
Lục Ngạn hết đường chối cãi, đành lí nhí thú nhận: “Thiên Doãn chưa chết, cô ấy về rồi”
“Về rồi?” Hoành Vũ ngạc nhiên, rồi vẻbot_an_cap nói, “Thế là chuyện tốt mà, sao con cứ như đưa đám thế?”
Lục vạch áo xem lưng trước mặt Lục Vân Tranh, nhưngleech_txt_ngu tình thế ép buộc, đành kể lại chuyện Lạc Doãn bắt xinbot_an_cap côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khai.
Nghe xong, mặt Hoành Vũ đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sì: “Mày mày làm cái trò xuẩn gì thế hả? Bình dạy mày thế nào? Mày định tức chết ?”
Thấy bố dáo dác tìm đồ người, Lục Vânvi_pham_ban_quyen không can ngăn, ngồi xem kịch. Hồi bé anh xem mấy cảnh suốtbot_an_cap.
Thấy ông anh họ xa loay hoay mãi tìm được hung khí, Lục Vân Tranh tốt chỉ vào cái chân ghế gãy: “Dùng cái ống thép kia kìa.”
“khán giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net VIPbot_an_cap” cổ vũ, lại có sẵn đồ nghề, Lục Hoành Vũ không thể làm được nữa, đành nghiến răngleech_txt_ngu quất thật.
Lục Ngạn không ngờ đánh thật, lại còn đánh đau điếng người.
Thấy đánh vài cái bố thôibot_an_cap, Lục Vân dầu lửa: “Thằng cháu này chuyện tày thế, nếu là ở nhà tôi, bốvi_pham_ban_quyen đánh gãy chân là chắc. Dù sao cũng liên quan đến mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , không báo sát thì cũng phải dạy dỗ cho nhớ đời, không sau này lại gây họa lớn .”
Thế là Lục Ngạn lĩnh trọn một trận đòn “thừa sống thiếu chếtbot_an_cap”.
Xem chán chê, Lục Vân Tranh mớibot_an_cap đứng dậy phủi áo: “ này Lục Ngạn làm không tử tế, nếu không êm đẹp, e là ảnh hưởng đến đồ.”
“Tam thiếu tâm, chúng tôi nhất định lý ổn thỏa.” Lục Hoành Vũbot_an_cap camnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết.
Đợi Lục Vânvi_pham_ban_quyen đi khuất, Lục Ngạn ôm chân rên rỉ: “Bốbot_an_cap, bố đánh thật đấy à? Suýt con .”
“Ai bảo mày ngu như lợn, chuyện tai Lục Vân Tranh? Tao không cho nó xem thì làm thế nào?” Lụcbot_an_cap Hoành quát.
“Tạibot_an_cap bố cứ hỏi con đấy chứ.”
“Tao hỏi thì mày không biết nóivi_pham_ban_quyen giảm nói à? tuốt tuồn tuột ravi_pham_ban_quyen làm gì?” Lục Hoành Vũ tức anh ách.
“” Lục Ngạn ấm ức, “Bố, cái Tam thúc này làm gì ? Nghe bảo đi lính bận lắm, sao rảnh rỗi ghé nhà mình chơi?”
“Nghe chiến hữu của cậu tabot_an_cap gặp chuyện . Bên nhà chính gọi dặn dò phải tiếp đãi chu . Quý công ty mình còn trông chờ vào dự án lớn của Lục thị, tuyệt đối không được đắc tội vị Phật sống .”
Nghĩ trận đòn oan vì Lục Vân Tranh, Lục Ngạn thêmvi_pham_ban_quyen hậm hực.
Bên , Lạc Thiên và Tống Tĩnh đang thức đại tiệc do Tống Ninh đích xuống bếp.
Và đúng như dự đoán tai xảy ra.
“Anh Hai, đã bảo anh không có khiếu nấu nướng rồi. Thời gian này đi kiếm tiền mua đồ ăn ngon về còn thiếtbot_an_cap thực hơn.” Tống Vânbot_an_cap Tĩnh quay hỏi Lạc Thiên Doãn, “Chuẩn không Thiên Thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
kiến rất xác đáng.” Lạc Thiên gật đầu cáivi_pham_ban_quyen rụp.
Không phải dở đếnbot_an_cap mức không nuốt , ăn không chết người, nhưng nó dở thật.
Cuối cùng, đến cả “bếp trưởng” Tống Ninh Ngọc cũng , cả ba vui order đồ ăn ngoài.
Thoáng đã ngày trôi qua
Lục Ngạn và Bùi Tiêm vẫn hơi lặng tiếng. Dưleech_txt_ngu luận trên mạng bắt đầu dậy sóng, thuyết âm mưu lên như nấm khiến sự việc càng ly kỳ.
Hôm nay, Tống Vân đi làm phù dâu cho đám cưới người bạn. Thiên Doãn nhà mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận được thoại của anh trai Lạc Kỳ
Điện thoại vừa kết nối, tiếng khóc của Lạc Kỳ đã vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiết.
“Emleech_txt_ngu gái hu hu em ơi anh chảy rồi”
“Anh máu rồi”
Tim Lạc Thiên Doãn thót lại: “Ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà không có ai sao? đâu? Dì Vương đâu?”
anh không tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấyleech_txt_ngu cả”
“Anh đau quá gái ơi”
“Bị thương ở đâu? Vết thương có không? Anh lấy khăn ấn vào chỗ máu trước đi, để embot_an_cap gọi cho mẹ.” Lạc Thiên vội vàng hướng .
Cô lậpbot_an_cap tức gọi cho mẹ Lạc.
Đầu bên kiabot_an_cap bắt máybot_an_cap ngay: “Sao thế Thiên Doãn?”
“Anh Hai bị máu ở nhà, trong nhà không có ai sao?”
Mẹ Lạc hốt : “Thế à? Chết rồi, bố mẹ đang đi trai người bạn cũ. Hôm nay con dâu dìbot_an_cap Vương đẻ nên mẹ nghỉ.”
Doãn, con maubot_an_cap về xem anh con thế nào, nhỡ nó có mệnh hệ thì sao?” Giọng bà đầyvi_pham_ban_quyen lo lắng.
“Nhà không còn thật ạ?” Lạc Thiên Doãn nhíu mày nghi ngờ.
“Nếu có người thì mẹ bảo con về làm gì? Anh con bình thường thương con thế, mà có chuyện gì, cả đời nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con có yên lòng được không?” Mẹ Lạcvi_pham_ban_quyen gắt gỏng.
Lạc Thiên Doãnbot_an_cap tĩnh lại: “Con rồi.”
máy, không để ta nói thêm câu nào.
Bảo không bị hưởng tâm lý là nói dối. không ngốc, thừa biết đây cái bẫy để dụ cô về nhà.
Nhưng bà ta nói đúng, nếu cô , lỡ anh gì thật, cô sẽ ân hận cả .
Cô gọi lại Lạc Kỳ, dặn anh giữ chặt vết thương, báo mình .
Trên xe, Vân nhắn tin tới tấp, tức điên người.
Tống Vân Tĩnh: ngốc à? lửa mà còn nhảy vào?
Lạc Thiên Doãn: Tao cũng muốn định trò gì. Bâybot_an_cap giờ là xã hội pháp , nếu họ dám giam , tao mày sẽ có cứu tao ra mà, đúng không?
Tống Vânvi_pham_ban_quyen Tĩnh: Cảm ơn sự tin tưởng của mày !
Tống Vân Tĩnh: Nhưng tao thấy lần trước đã nói ra rồi, giờ họ chơi trònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giam lỏng thì hơi ngu.
Lạc Thiên Doãn: Ừ, tao cũng nghĩ không đơn giản thế nên tò mò. Hy vọng là tao lấy dạ nhân đonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng .
Tống : Dù sao cũng thận. Về đến nhắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin cho tao. Mười tin đầu thêm dấu chấm ở cuối, mười tin sau không dấu, cứ thế luân phiên tao biết chắc chắn là nhắn.
Tống Vân : Xóa tin trên đi, ám hiệuleech_txt_ngu bí mật giữa hai , trời biết đấtbot_an_cap biết mày biết.
Lạc Thiên Doãn: Xuất sắc!
Tống Vân đắc ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm, thông minh quá đi !
Xe dừng trước cổng biệt thựvi_pham_ban_quyen nhà họ Lạc.
Để chuyển, hôm nay Lạc Thiên Doãn không dùng xe lăn mà chống nạng.
Vào đến sân, quả nhiênvi_pham_ban_quyen vắngbot_an_cap tanh như chùa Bà Đanh.
Vào phòng khách tầng một, côbot_an_cap một lượt rồi gọi cho Lạc Kỳ.
Lạc Kỳ từ trên chạy xuống, vừa chạy khócleech_txt_ngu, tay bịt chặt .
“Em nhiều máu lắm” Nhìn Lạc Thiên Doãn, Lạc Kỳ mếu máo tủi thân.
“Lại đây xem nào.” Cô vẫy tay, hộp y tế chuẩn bị sẵn.
anh chạy nhảybot_an_cap bình thường, chắc vết thương không quá nghiêm trọng.
Lạc Kỳleech_txt_ngu rón rén đi tới, chìa cánh tay , mếu máo: “Em gái, dưới đất nhiều máu lắm, sợ ơi là sợ.”
“Anh ngã hay valeech_txt_ngu vào ?”
Lạc Kỳ nhíu mày suy nghĩ, khuôn mặt tuấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngác: “Anh không biếtbot_an_cap, tựleech_txt_ngu nhiên chảy máu .”
Lạc hỏi nữa, nhìn vết thương là biết ngay.
“Nào, bỏvi_pham_ban_quyen khăn ra nhé, nhẹ nhàng thôi.” Côbot_an_cap cẩn gỡ chiếc khăn đang ấn trên tay anh ra.
đã chuẩn bị tinh thần nhìn thấy vết thương hở, tay nhẹ nhàng hết mức có thể.
khi chiếc khăn được bỏ ra, để lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thương máu thịt be bétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”, Lạc Thiên chết lặngleech_txt_ngu
Nhìn “vết thương”, mắt Lạc Kỳ lại rưng .
Lạc Thiên Doãn nhìn anh mít ướt, cạn lời: “Anh Hai, đau không?”
“Đau” Lạc Kỳ gật đầu cái rụp. Nhìn biểu cảm này, ai dám bảo ấy không đau?
Nhưng mà đây là hàng “fake” mà?
Lạc Thiên Doãn nhìn kỹ , rồi trước ánh mắt kinh hoàng của Kỳ, cô lấy bôngbot_an_cap cồn lau phắt đileech_txt_ngu.
“Á á á!!” hét lên theo phản xạ, nhưng rồi nhận ra không đauvi_pham_ban_quyen tí nào, chỉ thấy mát
Lúc này, Lạc Kỳ mới ngớ người .
Anh nhìn cánh tay, vết thương be bét máu rồi?
Biến mất tiêu!
“Là hóa trang, có ngườibot_an_cap vẽ lên anh dọa anh .” Thiên Doãn bất lực. Trách đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh cô ngốc nghếch thế kia, làm sao biệt được thậtvi_pham_ban_quyen .
“Giờ hết đau rồi chứ?” Cô dùng cồn lau sạch lớp hóa , công nhận vẽ kỳ công , mãi mới sạch.
Lạcbot_an_cap Kỳleech_txt_ngu lắc , dù vẫn chưa hiểu mô tê gì: “ gái, sao lại vẽ lên tay anh? Làm A Kỳ sợ chết .”
“Ai được, chắc có người đầu ócvi_pham_ban_quyen không bình thường, không phân tay anh trai giấy vẽ.” Cô anvi_pham_ban_quyen ủi.
Kỳ gật , rồi sực nhớ ra: “Nhưng dưới còn nhiều máu lắm.”
“Chắc ai đó lỡ tay làm đổ cà thôi.” Lạc Thiên Doãn bịa đại do. Diễn thì phải diễn cho trót.
Nhưng rốt cuộc họ muốn cái gì?
Lạc Kỳ lén nhìn , lo lắng: “ , em giận à?”
Nhìn vẻ sợ sệt của anh, Lạc Thiên Doãn bật cười, nhéo má anh: “Em không bao giờ giận anh Hai đâu.”
“Thếleech_txt_ngu anh có quà cho em, muốn xem không?” Mắt Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ rực lên.
“Được chứ.” Cô vui vẻ đồng ý. đến rồi thì cứ xem họ giở trò gì.
Với Lạc , cô tin đối.
Lên , cô đi lại khó khăn, Kỳ bắt chước trên tivi, thử bế bổng lên.
em gái tênh, chàng hớn hở lên hai.
“Anh đi chậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.” Lạc Thiên Doãn bám áo anh, sợ bị anh lỡ ném xuống đất.
Lạc Kỳ bế Lạc Thiên Doãn vào “ quốc” của mình. Anh chàng thích chơivi_pham_ban_quyen Lego nên trong nhà có phòng để trưng bày và lắp .
Vừa đi Lạc Kỳ vừa hối thúc, háo hức muốn thấy gáibot_an_cap ngờ trước món quà của mình.
Vào , mắt Lạc Thiên Doãn là mô hình Transformer cao một métnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đượcbot_an_cap lắp bằng Lego.
“Em gái ngồi đây nhé.” Lạc Kỳ xuốngbot_an_cap ghế sofa rồi tót vào phòng trong.
Lạc Thiên Doãn không hề hay biết, nhất nhất động của cô bị camera ghi lại
phòng sát, Tiêm Tiêm e : “Mẹ, mình này ổn không”
“Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi, lời con nói có lý. đồng , đây là tốt nhất.” Mẹ Lạc lạnh lùngleech_txt_ngu nói.
Bùi Tiêm Tiêm giấu đi nụ cười đắc ý, giả vờ : “Nhưng hôm qua con chỉ buột miệngleech_txt_ngu nói thế thôi. kỹ lại thì làm vậy bất công Thiên Doãn quá. Hay làbot_an_cap thôi”
“Nó nếu không được nhà mình nhận nuôi, dạy dỗ tử tế, thì có khi giờ nàybot_an_cap đang phải lấy chồng ở cái xó xỉnh nào rồi. Bốvi_pham_ban_quyen mẹ cũngleech_txt_ngu đã cho nó cơ hội, nhưng nó năm lần bảy chối ý định liên hôn của bố con. Nhà họ Lục mới phất lên năm nay, con tưởng trước đây bố con để vào chắc?”
Bà quay sang nhìn ruột: “Tiêm Tiêm, con đã về nhà Lạc thì phải biết đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Còn Lục Ngạn, nếu nó chỉ là conleech_txt_ngu nhà họ bình thường, muốn lấy con vẫn chưa đủ tư cách .”
“Mẹ yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm, con sẽ không như Thiên Doãn đâu. Mẹ nói thế con cũng thấy anh Haibot_an_cap là bến đỗ tốt nhất cho cậu ấy. Nhà mình nuôi nấng cậu ấy bao năm, anh lại thương cậu ấy như , cậu ấy không biết báo thì là đồ vô ơn.” Bùi Tiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêm thảo mai.
Mẹ Lạc hài lòng nhìn con gái: “Vẫn là con hiểu chuyện. Quả nhiên không phải máu mủ ruột rà thì mãi cũng không thân.”
Nhìnvi_pham_ban_quyen lên màn hìnhleech_txt_ngu, bà ta lạnh lùng chờ đợi màn kịch diễnvi_pham_ban_quyen ra.
phòng Lego, Lạc Kỳvi_pham_ban_quyen cẩn thận bưng một bát chè khoai ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Trong bát thủy tinh trong suốt, những viên khoai dẻo đủ màu sắc trông núng rất ngon mắt.
Vừa lấy từ tủ lạnh nênleech_txt_ngu bát chè tỏa hơi lạnh dễ .
“Embot_an_cap gái, này anh học mẹ làm đấy, ngon cực, em ăn đi” Lạc Kỳ đặt bát chè vào Thiên Doãn, mắt long lanh chờ đợi.
“Anh tự làm á?” Cô ngạc nhiên.
“Ừm!” Kỳ gật đầu , “Anh muốn làm emvi_pham_ban_quyen gái vui. Mẹ bảo con gái màleech_txt_ngu giận, cho ăn đồ ngọt là sẽ vui ngay.”
Thực ra Lạc Kỳ làm bánh kem, nhưng khó quá hết, cuối cùng chỉ làm món chè này.
“Anh Hai giỏi quá!” Lạc Thiên Doãn xoa anh. Giờ anhleech_txt_ngu cao mét tám, xuống cô với tay, anh ngoan ngoãn cúi đầu cho xoa.
Dưới ánh mắt mong chờleech_txt_ngu của Kỳ, cô múc ăn thử. Khoai dai dai, thanh mát , đúng là rất ngon.
Thấy em gái ăn, Lạc chạy đi lấy của mình ra ngồi cô cùng ăn.
Chẳng mấy chốc hai bát chè sạch .
Lạc Kỳ xoa bụng mãn, kéovi_pham_ban_quyen tay em gái đi xemleech_txt_ngu Lego mới lắp.
Nhưng đứng dậy, Lạc Thiên Doãn thấy trời đấtvi_pham_ban_quyen quay cuồng, người đảo.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắc mạnh đầu, cảm giác có gì đóleech_txt_ngu ổn.
Cơ thể đầu rã rời, một luồng ran len lỏi trong người
Gần như ngay lập tức, cô hiểu ra bị bỏ .
điện thoại định gọi cứu viện nghe tiếng Lạc Kỳ cạnh: “Em gái, sao em cứ lắc lư
Nhìn anh traibot_an_cap, không ngờ bọn họleech_txt_ngu tàn nhẫn đến bỏ thuốc cả Lạc Kỳ.
, ngồi đấy đừng động đậy.” Cô ấn anh ngồi ghế, còn mình lùi lạibot_an_cap tường.
Nhưng điện thoại không gọi đượcvi_pham_ban_quyen
Họ đã chặn sóng!
Tiếp đó là cửa phòng bị khóa trái từ bên ngoài
Thiên Doãn nén đau lết ra cửa, thấy giọng Bùi Tiêm Tiêm: “Thiên Doãn, anh Haileech_txt_ngu thương cậu như thế, đến còn ghen tị. Bây giờ là lúc báo anh ấy rồi.”
“Bùi Tiêm Tiêm, mở cửa!” Giọng cô lạnh băng, giận làm đầu óc cô tỉnh táobot_an_cap hơn đôi chút.
“Đừng cố nữa, dành sức mà tậnleech_txt_ngu hưởng đi.” Nói xong, tiếng bước Bùi Tiêm Tiêm xa .
Lạc Thiên Doãn vặn cửa trong vô vọng, cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóng im lìm.
Phía sau, Lạc Kỳbot_an_cap bắt đầu xé : “Em gái, khó chịu nóng quá”
Không chỉ anh, cô cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang bị thiêu đốt.
Thấy Lạc tiến lại gần, cô hét lên: “Không đây! Lạc Kỳ, đứng lại!”
thuốc đã ngấm khiến Lạc Kỳ mơ , nhưng tiềm thức vẫn nghe lời em gái, đứng sững lạileech_txt_ngu.
Nhưng Lạc Thiên Doãn , đây chỉ tạm thời.
Khi thuốc phát huy hết tác dụng, lý trí mất, gì sẽ xảy , không cũng biết.
Cô chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vào phòngbot_an_cap trong, nhưng trống trơn, không một chai nước.
Phòng này chỉ chơi Lego, không có nhà vệ sinh.
“Em gái, anh khó chịu” Lạc Kỳ lảo đảo đi theovi_pham_ban_quyen . Không gian chật hẹp khiến haibot_an_cap người càng gần nhau hơn.
Lý trí Lạc Thiên Doãn lung lay, cô cũng muốn anhvi_pham_ban_quyen. Khuôn mặt tuấn tú đỏ , ánh ngây của người anh cao lớn đang vây lấy cô
đã ngay trước mặt. hoảng đẩy anh ra, nhưng tay chân mềm nhũn, cú đẩy chẳng khác nào ve.
Kỳ gái ôm mình, em có vẻ giận, anh lại sợ
“Em gái đừng giận” cố ép mình lùi lại, nhưng mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dần trở nên dại , năng thôivi_pham_ban_quyen thúc anh tiến phía .
lạileech_txt_ngu chui vào phòng trong rồi?” Bùi Tiêm Tiêm nhìn màn hình giám sátleech_txt_ngu trống trơn, khó chịu nói.
Mẹ Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dửng dưng: “Chỉ cần không thoát ra đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì ở đâu thế.”
tiếng sau.
Mẹ và Bùi Tiêm Tiêm ước chừng gạo nấu thành cơm, cầm máy ảnh mở cửa phòng Lego bước vàovi_pham_ban_quyen.
Bùi Tiêm Tiêm cầm máybot_an_cap ảnh trên tay, hức chờ đợibot_an_cap cảnh tượng sắp diễn . Cô ta nhất định phải chụp cho Lạc Thiênvi_pham_ban_quyen Doãn vài tấm ảnh thật “đặc ”.
những tấm ảnh này trong tay, Thiên Doãn không bị cô ta thóp sao?
Đến lúc đó, nói cô lên mạng xin lỗi, mà ngay cả bản thân phải ngoãn gả cho Lạc Kỳ.
Gả cho một ngốc, cô ta muốn xem , sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiên Doãn còn mũi nào mà ngẩng cao đầubot_an_cap trước cô ta nữa.
Nói Bùi Tiêm không ghen tị với Lạc Thiên Doãn là nói dối.
Ngay từ ngày đầu tiên trở về nhà họ Lạc, Bùi Tiêm Tiêm đã biết đến tồn tại của Lạc Thiên Doãn. Không chỉ Lạc Kỳ ngốc nghếch lúc nào cũng “em gái, embot_an_cap gái”, mà cả bố mẹ ruột cô ta cũng miệng khen ngợi đứabot_an_cap convi_pham_ban_quyen nuôi ưu , đó đỉnh cao mà cô mãi mãi thểbot_an_cap với tới.
Lạc Thiên minh xuất chúng, không cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đại học cũng chật vật.
Cùng một độ tuổi, ta tốt nghiệp cao đẳng, còn Lạc Thiên Doãn đãleech_txt_ngu là tiến sĩ.
Điều nàyleech_txt_ngu định sẵn ta mãi mãi thualeech_txt_ngu kém Lạc Thiên Doãn.
Đã thế nhan sắc Lạc Thiênvi_pham_ban_quyen Doãn còn áp đảo cô ta, Bùi Tiêm Tiêm làm sao nuốt trôi này.
Cũng may bắtbot_an_cap đầu từ hôm nay, vầng trăng cao ngạo Lạc Thiên Doãn cũng sẽ bị kéo xuống vũng bùn lầy lội.
Tiếng mở cửa vang lên bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai Lạc Doãn, cô ngẩngleech_txt_ngu đầu lên, mái tóc rối bời dính bết vào
Trong không khí thoang thoảng mùivi_pham_ban_quyen máu tanh
Vừa bước đến cửa phòng trong, Bùi Tiêm đã bắt gặp đôi ngập tràn lửa giận của Lạcleech_txt_ngu .
Khoảnh khắc đóbot_an_cap, Bùileech_txt_ngu Tiêm dạ: “Cậu cậu nhìn mình gì? Mình tốt cho cậu thôi, anh thích như thế, hai người bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau anh ấy chắc chắn sẽ đối xử tốt với cậuleech_txt_ngu.”
Lạc là người đầu tiên phát hiện ra sự bấtleech_txt_ngu thường của Lạc Kỳ nằm soài trên . Ban đầu bà ta tưởng cậu vừa làm chuyện gì đó mệt quá ra ngủ.
Nhưng không khí chỉbot_an_cap có mùi máu tanh nhàn nhạt, không có mùi đặc trưng sau khi nam nữ ân ái.
gần, trán Lạcleech_txt_ngu Kỳ sưng vù một cục to tướng, da trầybot_an_cap xước rướm máu, mẹ Lạc hốt: “A ! A Kỳ?”
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bùi Tiêm vẫn còn lải nhải với Lạc Thiên Doãn, mẹ Lạc quát: “Còn nói gì? Mau gọi cấp !”
Lúc Bùi Tiêm Tiêm mới để ýbot_an_cap thấy Kỳ bất tỉnh nhân sự: “ Thiênvi_pham_ban_quyen Doãn, cậu đánhleech_txt_ngu anh ấy!”
Lạc Thiên mệt lả người, chẳng buồn để ý đến Bùi Tiêm Tiêm, cũng chẳng giải thích rằng phải ra tay, leech_txt_ngu Lạcvi_pham_ban_quyen Kỳ tự mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Thiên cũng không ngờ, anh chỉ vì một câu nói của cô, vì sợ cô đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, , mà thà tự đập đầu vào đến ngất đi còn làm hại cô.
, cũng vào việcvi_pham_ban_quyen ngừng tự làm đau mới giữ đượcleech_txt_ngu chút tỉnh , không làm ra chuyệnleech_txt_ngu loạn luân với anh trai
Bùi Tiêmbot_an_cap Tiêm tắt thiết bị chặn sóng gọi 120. Bên này, Lạc Thiên Doãn đã lãnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọn một tátleech_txt_ngu trời giáng của mẹ Lạc: “Nhà họ nuôi cô mười tám năm, cô báo đáp chúng tôi này à? Lạc Thiên Doãn, hôm con tôi mà mệnh hệ gì, cô cũng đừng hòng sống yên ổn!”
“Nếu không phải các người làm cáivi_pham_ban_quyen trò đêvi_pham_ban_quyen tiện này thì chuyện hôm nay xảy ra, Lạc Kỳ cũng chẳng thương.” Giọng Lạc Thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
“Câm mồm!” Mẹ vung tay tát một cái, “Nếu không tại đồ vô nghĩa cô không biết nghĩ cho lợi íchvi_pham_ban_quyen của nhà họ Lạc thì làm sao ra nông nỗi này?”
Thấy Bùi Tiêm Tiêm quay lại, mẹ Lạc ra lệnh: “Còn đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngây ra đó làm gì? Chụp kỹ vàoleech_txt_ngu.”
Bùi Tiêm Tiêm Lạc Thiên Doãn và Lạc Kỳ chưa xảy chuyện , nên cũng định .
Nhưng nghe mẹ Lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, cô ta lại nghĩ, tuy chưa xảy ra chuyện gì, nhưng ai biết đượcleech_txt_ngu chứ?
Loại ảnh mậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mờ này nếu biết dụng cũng không phải làvi_pham_ban_quyen vô dụng.
Lạc Thiên Doãn dậy, hai chân mềm nhũn như sợi bún, cô khinh thường chẳng với họ nữa, cũng chẳng còn sức mà võ mồm
Xe cứu thương nhanh. toàn người quen, Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi một cô y tá trẻ: “ Uyển.”
“Bác sĩ Lạc?” Lâmleech_txt_ngu Tiểu ngạc , rồi sực nhớ ra đây là nhà họ Lạcbot_an_cap.
Lạc Thiên Doãn khẽ gật đầu: “Tôi cũng cần đến bệnh viện, cho tôi đi nhờleech_txt_ngu một đoạn.”
Mấyvi_pham_ban_quyen tế khác đang khiêng Lạc Kỳ cáng, Lâm Uyển thấy vậy liền dìu Lạc Thiên Doãn xe.
vừabot_an_cap chạm vàobot_an_cap tay cô, Thiên Doãn đã hít hà hơi lạnh.
Lâm Tiểu Uyển nhìn kỹ hồn: “Trời ơi, sao người toàn tích thế này? Mau lên xe xử cho.”
Chỉ trên cánh tay Lạc Thiên Doãn chi chít những vết máu me be bét, trông thật sợbot_an_cap.
Mẹ Lạc thấy người đến lại nhân viên Bệnh viện số 3 lườm Bùi Tiêm Tiêm một cáileech_txt_ngu cháy mắt. Dù sao Lạc Thiên Doãn là bác sĩ khoa cứu ở đó.
Nói cách , những người đến đâyleech_txt_ngu đều đồng nghiệp của nó.
Vì đang trên cứu , Lâm Uyển xử lý vếtbot_an_cap thương cho Lạc Thiên Doãn cũng không tiện hỏi nhiều.
Nhưng rõ ràng, côvi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoán được vết thươngbot_an_cap của Lạc Thiên Doãn có liên quan đến gia đình này.
Lạc Doãn mới chính thức làm ở khoa Cấp cứu chưa đầy hai tháng, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện đã có không ít lời cô.
Cộng vụ “truy điệu online” dở khóc dởbot_an_cap cười mấy hôm trước, mọi người càng thêm tò mò về nhà họ Lạc.
Giờ thì, lại thêm một vụ nữa.
Đến bệnh viện, Lạc Thiên Doãn mặc Lạc Kỳ bị đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đâu, tự mình làm kiểm rồi truyền dịch
Thuốc trong người vẫn chưa tan khiếnvi_pham_ban_quyen rủn chân tay, đầu óc mơ màng.
Ngủ giấc ở phòng truyền dịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xongvi_pham_ban_quyen, cô mới người ngợm trở bình thường.
Rời khỏi bệnh viện, Lạc Thiên Doãn điện cho Tống Vân Tĩnh.
chuyện xảy , Tống Vân tức muốn hộc , hận không thể bay ngay về xé xác đám người kia.
Nhưng Lạc Thiên này lòng trống , nói vài câu rồi cúp máy.
Năm năm tuổi, cô nhậnleech_txt_ngu nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ nhi viện, lúc viện trưởng bảo cô nhà rồi.
Nhưng bây giờ, cô trở thành kẻ không nhà
Viện trưởng mất ba năm trước, nhi viện cũng giải thể, thực còn lạivi_pham_ban_quyen một mình.
Vô thức, Lạc Doãn đi bộ đến trước cửa một quán .
Vết thương ở đùi chưa lành hẳn, đi bộ xa đau nhức từng .
Cực chẳng đã, cô đành tìm một chiếc ghế dài bên đường ngồi nghỉ, định bụng lát nữa bắt taxi.
Đúng lúc này, một cô gái ăn sành điệu đi lướt qua cô, liến thoắng “phun châu nhả ” vào điện thoại: “Mẹbot_an_cap à, tên đó chán chết đi được, hỏi gì bảo bí mật quân sự. Sau này đừng giới thiệu cho con mấy quân này nữa, phí cả thời gian trang điểm.”
Nghe vậyleech_txt_ngu, Thiên Doãn tò mò ngước lên nhìn.
sau đó, cô một ngườivi_pham_ban_quyen bước ra từ cà phê, lại còn là người
Lục Vân cũng ngờ chưa kịp đến viện tìm cô thì đã gặp ngay ở .
Khileech_txt_ngu anh sải bước đi tới, Lạc Thiên Doãn không nhịn được nhìnleech_txt_ngu theo bóng lưng cô gái vừa đi .
Không ngờ người anh đi mắtleech_txt_ngu mà cũng bị chê eo cơ đấy?
Lục Vân Tranh đến gần, thấyleech_txt_ngu sắc mặt cô tái nhợt, tiều tụy, ánh mắt trầm xuống: “Không khỏe à?”
Lạc Thiên theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xạ đưa tay lên sờ mặt: “Rõ lắm à?”
“Ừ, hơi tiềuvi_pham_ban_quyen tụy.” Lục Vân Tranh nói .
Nghe anh nói vậy, cô nhíu mày: “Thế thì xấu lắm nhỉ?”
Xấu ư?
Lục Vân Tranh nghĩ Lạc Thiên Doãn chắc có hiểu lầm gì đó vềbot_an_cap nhan sắc củavi_pham_ban_quyen mình.
Dù có tái tiều tụy, cô cũng chỉ toát lên vẻ đẹp mong manh, khiến người càng muốn che .
“Không xấu.” Anh cô chằm chằm.
Bị nhìn như thế, Lạc Thiên Doãn ngại , lảng tránh ánh anh: “Anh đến đây từ giờ?”
Vừa hỏi xong lại với hệ của người, thế nghe cứ sai , bèn bồi thêm: “Ý tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hợp quá, nhiên gặp nhau ở .”
“Chân cô khỏi rồi à?” Lục Vân Tranh thắc mắc. Anh đã tận mắt thấy vết thương của cô, thời gian ngắn thế này theo lý thuyết chưa thể hồi phục toàn được.
bên cạnh cô đừng xe lăn, ngay cáibot_an_cap nạng cũng không .
Nghe nhắc chân, Lạc Thiên Doãn thấy đau, vội ngồi phịch xuống : “Hayleech_txt_ngu ngồi xuống nói chuyện đi? tôi đau chân.”
Lục Tranh “ừ” một rồi xuống cạnh, ánhbot_an_cap mắt lướt qua cánh băng bó cô.
“Saobot_an_cap cô bị thươngbot_an_cap còn chăm cả tôi thế?” trầm .
Câu này Lạc Thiên Doãn đúng là biết đỡ thế nào
đâu cóbot_an_cap muốn, tại sao quả tạ cứ rơi trúng đầu cô ?
“Chắc là nghiệp của tôileech_txt_ngu đấy.” Cô tự giễu.
Kiếp chắc ác nhân tày trời nên kiếp này xui xẻo thế .
Phải công nhận Lục Vân Tranh kiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lờileech_txt_ngu thật sự. Nếu khí trường của anh quá mạnh, Lạc Doãn còn tưởng mình ngồi một mình.
“Anh đến đây làm nhiệm vụ à?” Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bot_an_cap hỏi.
“Việc riêng.”
Lạc Thiên Doãn đang vắt óc tìm chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đề để bớt gượng gạoleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen một người đàn ông da ngămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen chạy tới: “Đội trưởng, em tưởng anh đi rồi, lại một mình Ơ không phải một à?”
Thấy Lạc Thiên Doãn bị thân hìnhvi_pham_ban_quyen cao lớn của Lục Vân Tranh che khuất, Trần ngạc nhiên.
Nhìn mặt cô, anh ta vỗ đùi cái đét: “Cái đó cô có phải họ Lạc không?”
“Anh biết tôi?”
Thấy mình không nhận ngườileech_txt_ngu, Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần phấn khích ra mặt: “Biết mà không biết. Em là Lão Trầnvi_pham_ban_quyen, hôm trước làm nhiệm vụ cùng đội. Nhưng xe em sau nên chưa mặt. Vốn việnleech_txt_ngu thăm cô mà họ”
“Lão .” Lục Vân Tranh cắt ngang màn lảm nhảm, “Cậu còn việc gì không?”
Đuổi khéo lộ liễu thế Lạc Thiênleech_txt_ngu Doãn hiểu, Lão Trầnvi_pham_ban_quyen sõi đời không hiểu.
“À vâng Em có hẹn ăn cơm với . Thế em đi trước chị dâuleech_txt_ngu, nào gặp lại buôn tiếp nha” Dứt lời, Lão Trần chuồn lẹ .
Lạcbot_an_cap Thiên Doãn nghệch mặt ra. Chị
Bắt gặp ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt ngơ của cô, Lục Vân Tranh tỉnh bơ: “Lão nói năng linh tinh rồi, đừng để ý.”
Sau , anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn : “Ăn cơm chưa?”
Giờ này ai cũng ăn cả rồi, nhưng Lạc Thiên Doãn lại nằm trong trường hợp ngoại .
Cô lắc đầu.
Lục Vân Tranh vốn chỉ hỏi xã , ai ngờ cô chưa ăn thật. Giờ đã là hơn ba giờ chiềuleech_txt_ngu rồi.
Đừng nói bữa trưa, người ta ăn xong cả xếbot_an_cap rồi.
Anh biếtleech_txt_ngu cô chắc chắn lại gặp chuyện gì đó, nhưng mới gặp lần thứ hai, hỏi sâu cũng không tiệnvi_pham_ban_quyen.
là anh định đưa cô đi ăn.
Rất nhanh, người đến trước cửa một quán ăn tư nhân (private kitchen).
“Quán này được đấy, trước tôi ăn thử rồi. Nhưng anh đặt bàn ?” Lạc Thiên Doãn lo lắng. Cô nhớ này phải đặt trước leech_txt_ngu chỗ.
sao Lục Vân cũng là người Kinh, không phảileech_txt_ngu dân thổ địa ở đâybot_an_cap
Thấy cô lovi_pham_ban_quyen xa, anh thích: “Đây là chuỗi nhàbot_an_cap hàng, ông chủ là bạn tôi nên không cần đặt trước.”
Bước lên bậc tam , thấy Lạc Thiên Doãn nhăn mặt, Lục Vân Tranh nói: “Chânleech_txt_ngu cô không kiểu này
Cuối anh không nhịn được, buông một câu “mạo rồi”, sau đó bế kiểu chúabot_an_cap.
Anh tênh, nhưng làm Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên giật mình.
Cúi đầu , mặt đỏ bừng, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tránh lung .
“Lục , hỏi anh một câu đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?” Cô lí nhí.
Biết cô muốn lạc , anh phối hợp: “Cô cứ hỏi, nhưng tôi không chắc sẽ trả lời.”
Câu trả thật thà đến mức Lạc Thiên Doãn cạn lờileech_txt_ngu. Nhưng nhớ lại lời cô gái ban nãy, cô nói: “Anh yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm, tôi tuyệt đối không hỏibot_an_cap chuyện vụ mật đâu, tôi hiểu quy .”
“Ừ, thế cô hỏi đi.”
năm nay tuổi? Gia đình anh lắm à?” vi_pham_ban_quyen mò.
Lục Vân Tranh vẫn bế vững vàngbot_an_cap bước bậc thang. Đến cửa, quản lý nhìn thấy anh vội vã chạy đón.
Nhưng chưa kịp mở miệng, nhận được ánhleech_txt_ngu mắt của Lục Vân , anh ta lập tức ngậmbot_an_cap miệng, đường phòng bao.
“Tôi .” anh chưa hiểu ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vế sau của cô, “Gia đình tôi vội cái gì?”
Lạc Thiên Doãn nóileech_txt_ngu tránh: “Thì chuyện xem mắt ấy”
không nói toẹt ra là vừa thấy anh gái đá, sợ anh mất mặt.
Xem mắt?
Lục Vân nhớ lạivi_pham_ban_quyen cuộc điện thoại của mẹ, đúng là có nhắcleech_txt_ngu đến chuyện xembot_an_cap mắt.
Anh gật đầu xác nhận: “Đúng là có hơi vội, nhưng tôi không thú mấy chuyện đó.”
“Tôi .” Lạc Thiên Doãn càng tin là anh sĩ diện, lòng tự trọng cao ngút trời.
Thấybot_an_cap lặng, anh càng khó : “Cô hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện này làm ?”
“Thựcbot_an_cap ra trước đây cũng bị ép đi mắt.” Cô nói.
Nghe vậy, Lục Vân Tranh : “Cô mới 23, yêu đương với bạn trai 3 năm. xemvi_pham_ban_quyen mắt lúc nào?”
Lạc Thiên không ngờ anh nắm rõ lý lịch của mình thế: “Hoàn tôi hơileech_txt_ngu phức . ra từleech_txt_ngu lúc tôi đủbot_an_cap tuổi trưởng thành, bốbot_an_cap tôi đã định giới thiệu đối tượng rồi. Còn người yêu cũ, năm đầu mới yêu, bố tôi vẫn định gả tôi cho ngườivi_pham_ban_quyen khác môn đăng hộ đối hơn.”
Trưởng thành đã bị bắt đi xem mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lục Vân Tranh ngạc nhiên thật sự.
“Vậy cô yêu anh ta là làm lá chắn?” Anh thẳng.
Bị vạch trần tâm tư, Lạc Thiên Doãn cũng không ngạc nhiên, Lục Vân Tranh nhìn qualeech_txt_ngu đã không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạng dễ bị lừa.
Không như Ngạn, gì tin nấy.
Người quản lý vừa dẫn đường vừa dỏng tai nghe ngóng động tĩnh phía sau.
Anh ta biết Lạc Thiên Doãn mà, nên càngbot_an_cap về mối quan hệ của hai người này
“Cũng không là lá chắn, trướcleech_txt_ngu tôi từng nghĩ ta làvi_pham_ban_quyen người tốt thật.” Thiên Doãn dài.
Nếu khôngvi_pham_ban_quyen có biến lần , nhìn bộ mặt Lục Ngạn, lẽ cô đã nghĩ cứ thế sốngleech_txt_ngu qualeech_txt_ngu cũng .
Vào phòng bao, được đặtvi_pham_ban_quyen cẩn thận xuống ghế.
cửa lại, hai người gọi xong, trong lúc chờ đợi, Lạc Thiên Doãn thi thoảng nhìn Lục Tranh
“Có muốnvi_pham_ban_quyen nói à?”
“Anh tôi thế nào?” Côvi_pham_ban_quyen dè dặt .
Lục Vân rót trà đẩy về : “Về phương nào?”
“Mọi diện, cảm nhận tổng ấy.”
Anh nhấpbot_an_cap ngụm trà, nhìn cô: “Cũng được.”
Lạc Thiên Doãn lấy hếtleech_txt_ngu can đảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Thế đằng nào xem mắt cũng thất bại rồi, hay là chúng ta đi?”
“Tôi xem mắt thất bại?” Tay cầm chén trà của anh khựng lại.
“” Chết, lỡ mồm rồi.
“Tôi cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cố lén đâu, tại cô gái vừa đivi_pham_ban_quyen qua nói to quá, tôi lỡ nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ấy phàn nàn với .” Cô vội giải thích.
Lục Vân Tranh hiểu ra, hóa ra cô hiểu
Anh định thích thì Thiên Doãn : “Trọng điểm phải đó. Trọng là, chúngleech_txt_ngu ta kết hôn được không? Tôi thấy Lục đội nhìn là biết người công , chắc không bị gia đình giục cưới đâu nhỉ? khéo, tôi cũng muốn kết , nếu kết hôn quânleech_txt_ngu nhân càng tốt.”
“Tại lại là tôi?” Giọng .
“Hoàn cảnh tôi khá phức tạp, tôi cảm mình một cuộc để bảo bản thân.” Thiên Doãn biết nói thế này nghe vẻbot_an_cap thực dụng, lạnh , chỉ vì mình cần mà kéo ta vào nấm mồ hôn nhân.
Nhưng cô không thể lo nghĩ nhiều thế đượcvi_pham_ban_quyen. Chuyện nay choleech_txt_ngu cô thấy, chỉ cần còn lợi dụng, bọn họ sẽ vắt cô đến cùng.
Lầnbot_an_cap này là Lạc , anh ấy vì thương cô nên tự làm mình thương.
Nhưng sau, là chuyện khác, sẽ không may mắn như vậy nữa.
Cô biếtvi_pham_ban_quyen rõ, với ngoại hình và học thức của mình, họ Lạc có thể “bán” được giá hời.
Nếu tượng không phải thanh niên tài tuấn giớileech_txt_ngu, thị trường của cô sẽ mở rộng đến đáng sợ.
Nhưng nếu cô kết hôn, giá trị đó sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đáng kể.
Là vợ quân nhân thì càng tốt, ai muốn động vào cô cũng phải dè chừng tội phá hoại hôn nhân quân nhân.
Sự im lặng của Lục Vân Tranh khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc Thiên Doãn bắt thấy áy , nhỏleech_txt_ngu dần: “Thực ra tôi chỉ nói bừa thôi”
Hai im lặng uống trà một lúc thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ ăn được mang lên.
Lạc Thiên Doãn thấy xấu , cắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúi ăn, không dám đầu lên. Cô vừa cái quái gìleech_txt_ngu với nhân mạng thếvi_pham_ban_quyen này?
Nếu ngược lại là Vân Tranh đòi cưới , thì khác gì giở trò manh đâu?
Lần đầu trong đời “giở trò lưu manh”, không còn mặt mũi nào nhìn anh nữa.
Thấy cô sắp úpleech_txt_ngu mặt vào bát cơm, Lục Vânleech_txt_ngu Tranh nhắc: “Ngẩng đầu lên, ăn cho tử tế.”
“Ưm” ngẩng lên mộtvi_pham_ban_quyen tí tẹo, rồi lại cúileech_txt_ngu gằm xuống và lùa cơm.
Mãi một sau, khi Lạc Thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Doãn tưởng anh địnhleech_txt_ngu im lặng ăn hết bữa cơm này, giọng anh bất ngờleech_txt_ngu vang lên: “ tôi từ , cô sẽ tìm người khác kết hôn ?”
“Hả?” Cô ngẩng phắt lên, ngơ ngác nhìn anh.
cô cần hôn nhân bảo vệ mà.”
Lạc Thiên Doãn phản lại, nhưng hiểu sai ý anh: “ anh là anh định giớivi_pham_ban_quyen thiệu người khác cho tôi à?”
không?” hỏi lại.
Nghĩ ngợi một chút, cô khôngvi_pham_ban_quyen từ chối: “Nếu có ngườivi_pham_ban_quyen hợp cũng được.”
Vừa dứt , cô thấy lưng lạnh toát
Lục Tranh lại im lặng một lúc . Đến khi cô vét sạch bát cơm, lên : “Tôi đồng ý.”
Đồng ý cái gì?
Mải ăn quá, Lạc Thiên Doãn quên mất đề đang dang dở.
Thấyleech_txt_ngu vẻbot_an_cap mặt ngơ ngác của cô, Lục Vân Tranh thở dài: “Tôi đồng ý kết hônleech_txt_ngu với cô.”
“Cạch!” Lạcbot_an_cap Thiên Doãn suýt làm rơi đũa.
Rõ ràng cô đề nghị, nhưng giờ người cuống tay chân lại là cô.
Cô cố trấn tĩnh: “Cáibot_an_cap đó anh tâm, nếu sau này anh được cô gái mình thích, chúng có thể ly hôn. Còn về việc anh mang tiếng đời chồng thứ hai, lúc đó tùy kiện kinh tế của tôi, nếu tôi giàu tôi bồi anh nhiều một chút.”
“” Lục đánh chết cũng không ngờ có ngày được một cô bàn chuyệnbot_an_cap bồi ly hôn túc như vậy, mà anh lại là bên được bồi thường.
Thấy anh không nói gì, tưởng anh chê ít, bồi thêm: “Tuy ta kết hôn nhưng anh yên , tôi sẽleech_txt_ngu không làm phiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuộc sống của anh . Bình thường anh ở đơn vị, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở thành , nước sông không phạm nước giếng, ai lo sự nghiệpleech_txt_ngu người . Anh thế nào?”
Nhìn khuôn mặt nhỏ không giấu nổi niềm vui cô, Lục Vân cũng không nỡ nói gì thêm: “Được.”
“Vậy bao giờ đi đăng ký?” Mắt cô rực.
“Trong một tháng.”
lâu thế?” Cô ỉu xìu. Để lâu cứt trâu bùn, nhỡ anh đổi sao?
Khó khăn lắm được đối tượng kết hôn cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phẩm thế này, vừa vặn đúng gu của cô, thực sự muốn đổivi_pham_ban_quyen .
“Cần nộp báo cáo kết hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong một sẽ duyệt.” Nói rồi, được lo lắng của cô, khóe môi anhbot_an_cap khẽ nhếch lên, “ tâm, không chạy đâu.”
Bị nhìn thấu tâm can, Lạc Thiên Doãn ngùng cười trừ.
tôi đến đón cô, chuẩn bị một số giấy tờ.” dặn.
Tuy không thể giải quyết nhanh gọn bằng 9 tệ (phíbot_an_cap đăng kývi_pham_ban_quyen kết hôn cũ TQ), là Lục Vân Tranh, cô rất sẵn phối hợp.
à?”
“Vui chứ.” Cô chống cằm nhìn anh, “Ai bảo chồng lai vừa đẹp trai lại có cảm giác an toàn thế này.”
“Mới gặp lần thứ hai, không sợ gặp phải người à?”
“Tôi tin vào Tổ quốc, và vào giác của mình.” Cô chắc nịch.
“Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm , cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Anh liếc nhìn tay cô, “Vết thương mới.”
Nhìn lớp gạc mới tinh, Lạc Thiên Doãn biếtbot_an_cap khôngbot_an_cap giấu được anh.
dự mãi, cuối cùng cô kể lại chuyệnleech_txt_ngu xảy ra
Dù chưa chính thức là vợ chồng, đã xác định tác, giấu giếm thì có vẻ không tin tưởng lắm.
Lục Vân Tranh đã nghĩ đến nhiều khả năng, nhưng chưa từng nghĩ đến tình huống đê hèn đến mức này.
“Để ép côbot_an_cap xin lỗi, bắt cô nhận tội , họ dám làm đến bước này. Thảo nào cô nói cần hôn bảo vệ”
Ban đầu Vân Tranh địnhvi_pham_ban_quyen theo cô, hai bên không thiệp sống của nhau.
Nhưng , anh đổi ý rồi.
Đúng lúcvi_pham_ban_quyen này, Lạc Thiên Doãn chuôngvi_pham_ban_quyen
bắt , Tống Vân Tĩnh đã oang oang: “Thiên Thiên mày ở đâu đấy? tao về nhà khôngvi_pham_ban_quyen màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mày đang à?”
Liếc nhìn Lụcleech_txt_ngu Tranh đối diện, cô đáp khẽ: “, tao đang ăn cơm với , cần lo đâu.”
“Thế thì tốt, anh tao suýt báo cảnh sát đấy.” Tống Vân Tĩnh cười.
“Bảo anh Ninh là lát nữa tự bắt xe vềbot_an_cap nhé.”
“Phiền phức thế làm gì, ở đâu nhắn địa chỉ tao bảo anh tao qua đón.”
Nhưng Lục Vân Tranh ở đây, cô từ chối ý tốt củavi_pham_ban_quyen .
Chuyện của Lục Tranh, tốt nhất đợi lúc vắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người hãy khai báo với hội chị em.
máy, Lục Tranh hỏi: “Giờ đang ở mình à?”
, mấy hôm tôi ở nhờ nhà bạn thân.”
“Thế trước đây?”
“Trướcbot_an_cap đây tôi ký túc xá trường, thỉnh thoảng về nhàleech_txt_ngu. Hai tháng nay đi làm nên về nhà ở.” Nhưng Lạc Thiên cũng sực nhớ ra, cô sắp tìm nhà thuê rồi.
Và vấn đề cô nghĩ tới, Lục Vânvi_pham_ban_quyen Tranh cũng nghĩ .
Ăn xong, Lạc Thiên Doãn định hẹn mai gặp chuẩn bị giấy tờ.
Nhưng Lục Tranhleech_txt_ngu kiên quyết đưa cô về nhà họ Tống
là, Tống Ninhleech_txt_ngu Ngọc vừa cửa đã mặt Vân Tranh.
“Vị này làleech_txt_ngu” Tống Ngọcbot_an_cap nhìn đàn lạ , trực giác mách bảo đây kìnhbot_an_cap địch.
Lạc Thiên Doãn vộileech_txt_ngu giới thiệu: “Anh ấy Vân Tranh, là”
“Đối tượng kết hôn.” Vân Tranh tiếp lời.
Lạc Doãn: Nani?
: (⊙_⊙)
Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạc Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen đang hóa đá, mặt nghiêm nghị của Lục Vân Tranh thoáng nét cười: “Không đúng sao?”
“Đúng” Lạc Thiên Doãn: Anh nói gì cũng đúng cả.
Thấy ánh mắt oán của Tống Ninh Ngọc, cô hắng : “À, Tốngleech_txt_ngu Ninh Ngọc, là”
“Tôi là anhvi_pham_ban_quyen của bạn thân nhất của , tôi lớn lên cùng nhau. bé các em ấy gây họa đều là tôi dọn dẹp. Muốnleech_txt_ngu ăn gì, chơi gì đều tìm tôi.” Tống Ninh Ngọc tuônleech_txt_ngu một tràng, không mong áp đảo khí của Lục Vân Tranh, nhưng nói nhiều một chút coileech_txt_ngu như thắng về số lượng .
Nhưng nụ cười của Tống Ngọc tắt khi Vân Tranh chốt hạ ba chữ: “Anh Trai Dọn Dẹp?” (Hoặc “Thánh Đổ Vỏ” theo nghĩa bóng vui vẻ)
“”
cười trên môi Tống Ninh Ngọc nứt toác, quay Lạc Doãn cười gượng: “ bạn này tính thật, nhìn còn già anh mà gọi anh anh.”
“Gọi theo Thiên Doãn.” Lục Vân Tranh tỉnh bơ.
Thiên Doãn liếc , gọi “Thiên Doãn” nghe mồm ghê nhỉ.
Lục Vân Tranh cũng nhận ánh mắt của cô, khóe môibot_an_cap khẽ lên.
Rất nhẹ, nhưng cô thấy rõ.
Tâm trạng anh có vẻ rất tốt?
lại, Tống Ninh Ngọc thì vui , nhất là khi thấy “liếc mắt đưa ”: “ Doãn, đây không có đối tượng kết hôn?”
Vừa chia tayleech_txt_ngu xong đã lòi ra chồng sắp cưới, nghe cứ sai sai thế nào ấy.
“Emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kể rồi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lụcleech_txt_ngu đội chính người cứu em ở khu vực không người đấy.”
Nghe vậy, Tống Ninh Ngọc ngạc nhiên. Nếu là ân nhân cứu mạng thái độ thù địch của giảm đi đáng kể: “Anh Lục có muốn nhà chén trà không?”
cần đâu.” Lục Vân Tranh , quay sang Lạc Thiên Doãn, “Sáng mai tôi đến đón em.”
“Được.” Cô gật đầu.
Tiễn Tranh xong, cô quay lại thấy mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống Ninh Ngọc nghiêmbot_an_cap trọng như đưa đám: “Anh Ninh Ngọc, sao thế?”
“Không , vào nhà trước đi. Chân chưa khỏi mà chạy tung, xe lăn không có, nạng cũng không mang.” Anh dìu cô vào sofa.
“Em có mang mà, để quên nhà họ Lạc .”
“Nhà họ Lạc chơileech_txt_ngu thật, lần chúng nó lý do gì em cũng đừng đileech_txt_ngu một mình nữa.” Anh dặn dò kỹ lưỡng.
Trời anh lo lắng thế khi nghe tinvi_pham_ban_quyen cô mất tích.
“Khôn ba dại một giờ, dám đivi_pham_ban_quyen một nữa.”
Nhớ đến Lạc Kỳ, cô nhờ vả: “ Ninh Ngọc, anh hỏi thămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp xem anh trai bot_an_cap sao không.”
Cú đập đầu đó nghe có vẻ mạnh lắm.
“Yên tâm, anh cho người đi hỏi ngay.” Tống Ninh Ngọc tuy ghét nhà họ Lạc nhưng lại quý Kỳ. Ít nhất lúcleech_txt_ngu nguy cấp cậu ta còn biết bảo vệ em gái.
“Đúng rồi, vụ đối tượng kết hôn vừa nãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là sao?” lại.
“Thì nghĩa trên chữ , em muốn tìm người kết , anh ấy cũng phù hợp.”
Tống Ninh Ngọc bật dậy như lò xo: “Kết hôn?”
“Không phải chuyện đại sự cả , saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em cóleech_txt_ngu thể tùy tiện vớ đạileech_txt_ngu một người thế? Em biết gì về ta? Quen nhau được lâu?” Anh cuống quýt, “Thiên Doãn, này phải suy nghĩ kỹ, không thể qua loa được, sẽ hỏng cả đấy.”
“Em biết, nhưng em muốn cược một . Ít nhấtvi_pham_ban_quyen tại em thấy ấy đối tượng phù hợp. Hơn nữa cũng đâuleech_txt_ngu hỏng cả đời, ly hôn được mà.”
Nghe cô nói , Tống Ninh Ngọc xìu như bánh .
“Nếu bí quá thì em tìm anh cũng được mà” lầm bầm.
“Nhưng em chỉ coi anh anh trai thôi, thếvi_pham_ban_quyen thì kỳ cục lắm” Cô bất lực.
Tống Ninh Ngọc nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen thở thượt: “Thếbot_an_cap có phải em tí cảm giác với cái cậu kia không?”
“Cũng không hẳn.”
“Anh thấy đấy. Emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ cái mã đẹp trai, ham body người ta thôi.” Ninh Ngọc phán như thánh.
Lạc Thiên Doãn dở khóc dở cười: “Anh Ninh Ngọc, em thấy anh ấy khoevi_pham_ban_quyen body bao giờ .”
“Thì em cứ nhìn mấy ông đi lính xem, nào body chả đẹp?” Tống Ninh Ngọc ghen tịleech_txt_ngu, “Bạn cấp ba của anh đi línhleech_txt_ngu về, tấn công mông phòng thủ, múi nào ra nấy.”
“Anh Ninh Ngọc, anh đừng tị nữa.” Cô thở dài.
“Anh ghen tị? Hơ, nực cười!” Anh cười khẩy, rồi im bặt
Thấy mình hơivi_pham_ban_quyen hốvi_pham_ban_quyen, anh bồi thêm: “Tập gym chả tập được, anh bận quá . Đợi một năm, cơ bắp cuồn cho em xem.”
“Vâng vâng nhưng năm ngoái anh cũng nói thế rồi.” cườivi_pham_ban_quyen giả lả.
Tống Ninh Ngọc hùng hổ đòi đi tập gym, cô thở phào nhẹ nhõm
Sáng hôm sau, Lạc Thiên Doãn vịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lan can lò cò xuống lầu thấy Vân Tranh đang quay lưng lại trong phòng khách.
Đối diện anh, Tống Ninh Ngọc đang đọc báo, trên bàn có một ly cà phê bốc khói nghi ngút.
Sáng sớm uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cà phê? Đây phải quenvi_pham_ban_quyen của anh Ninh Ngọc
Nghe tiếng bước chân à , tiếng nhảy lò cò của cô, hai người đàn ông cùng .
Lạc Thiên Doãn trước mặt Lục Vân Tranh cũng có một ly cà phêbot_an_cap.
sớm các anh đều uống cà phê thế? Lục đội sao đến sớm vậy? Còn anh Ninh Ngọcleech_txt_ngu, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi làm à?” Cô hỏi một ba câu.
“Hỏi dồn dập thế, bọn anh biết lời câu nào ?” Tống Ninh Ngọc cười.
“Thì anh trả lời trước đi.”
“Công ty không bận, anh đi muộn chút được. phênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì anh cũng hay uống mà.”
Anh nhấp một ngụm, mặt kín rồi quay sang Lục Vân Tranh: “Đến lượt cậu, sáng sớm tìm Thiên Doãn làm gì?”
bị hồ sơ nộp báo cáo hôn.” Vân Tranh đáp .
Tống Ninh Ngọc suýt . Kết hôn??
qua mới là , nay đãbot_an_cap đơn rồi?
“Từ đối tượng đến kết hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời gianleech_txt_ngu tìm hiểu nhỉ?” Tống Ninh Ngọc mắtleech_txt_ngu lia vớileech_txt_ngu Lạc Thiên Doãn.
“Cần hồ sơ gì cơ bản ạ?” Thú thật Lạc Thiên mù tịt vụ nàyleech_txt_ngu.
Lục Vân liệt kê một loạt từ đơn xin kết hôn, bản sao khẩu, chứng minh thư, đến giấy sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏe tiền hôn .
“Bản hộ khẩu nhất định phải ?” Lạc Thiên Doãn nhíu mày.
Hộ khẩu vẫn ở họ , giờ muốn lấy ra khó
nộp báo cáo thôi đã cần rồi sao?
bản trang cá nhân.” Anh định.
Thấyleech_txt_ngu lo lắng, anh nói: “Nếu em không tiện, tôi thể giúp.”
“Hộ của tôi sao anh giúp được” Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở dài, nhưng nhớ ra trường cần, cô từng ảnh gửi qua mail.
Tuy năm trước, nhưng vẫn còn lưu trong hộp thư đi.
Cô mượn máy tính Tống Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc, đăng nhập mail, may tìm thấy file , bèn tảivi_pham_ban_quyen xuống.
Tống Ninh Ngọc đang hóng gặp khó khăn bỏ cuộc: “”
Đúng là ý .
Anh bảo: “Thiên Doãn, em ăn sáng đi.”
.” Cô sang Lục Tranh, “Anh đợi em một lát nhé.”
“Khôngvi_pham_ban_quyen vội.” điềm tĩnh.
Đợi đi khuất, Tống Ninh Ngọc đẩy cà phê ra xa, nghiêm nói với Lục Vân Tranh: “Thực ra tôi hiểu, cậu cứuleech_txt_ngu Thiên Doãn ở khu vực người, hùng cứu nhân dễ làm ta rung động. Em ấy cần một đối tượng kết , thấy cậu đáng tin . Nhưng hai người hiểu nhau được bao nhiêu?”
“Chúng tôi chỉ biết cậu là quân nhân, thêm cái tuổileech_txt_ngu, và giới nam” Tốngvi_pham_ban_quyen Ninhleech_txt_ngu Ngọc vắt óc nghĩ mãi, “Cậu xem, cậu cũng biết gì về Thiên Doãn đâu?”
này chắc anh cũng nói với Thiên Doãn rồivi_pham_ban_quyen nhỉ?” Lục Vân thong uống cà phê.
Thừa lời!
Tống Ninh Ngọc đảo mắt: “Đúng là có nói.”
“Không thuyết phục cô ấy, nên định phục tôi từ bỏ?”
thì thôi , mớivi_pham_ban_quyen 23 tuổi, đầu toàn sách vở. Cậu lớn hơn em ấy 4 tuổi, sao chuyện đại sự như kếtvi_pham_ban_quyen hôn hùa theoleech_txt_ngu em ấyleech_txt_ngu làm loạnleech_txt_ngu thế?”
Lục Vân Tranh: “Thế cô ấy đòi cướibot_an_cap anh, anh có đồng ý không?”
“Thì cũng được chứ sao.”
“Thế tại sao tôi không ?” Anh hỏibot_an_cap vặn lại.
phải hỏi? Tôi với Thiên Doãn hiểu rõ nhau như lòng tay, hơn nữabot_an_cap tôi tôi thích em ấy.” Tống Ninh Ngọc hơi ngượng.
Lục Tranh: “ thì có khác nhau, đều là , tạivi_pham_ban_quyen sao không được?”
“Tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao cái gì mà tại Hả?” Tống Ngọc ngớ người, “Cậu bảo cậu thích em ấy? Hai ngườivi_pham_ban_quyen mới gặp lần thứ hai.”
vấn đề gì không?”
“Vấn đề to Cậu thấy nảy lòng tham ( sắc khởi ý) đúng không?”
“Đều là thích, đừng phân chia cao .” Lục Vânvi_pham_ban_quyen Tranh chốt .
Tống Ninh Ngọc gật gù, vô tình quay đầu lại thấy Lạc Doãn đang cái bánh bao đứng ngây ra ởvi_pham_ban_quyen cửa phòng ăn.
Vân Tranh cũng quay lại, mím môi: “Ăn xong rồi à?”
“Vẫn chưa” Lạc Thiên Doãn sốc tập. Lục Vân Tranh thích cô?
“Thế vào tiếp đi.”
” Cô ngoan ngoãn bàn ănleech_txt_ngu, vừa nhai vừa tiêu hóa thông tin nghe được.
Ăn xong đi ra, khách chỉ còn mỗi Lục Vân Tranh.
“Anh Ninh Ngọc đâu rồi?”
“Đi làm rồi.”
Đối diện với ánh mắt của anh, cô luống : “Thế em thay đồ đã.”
cô chạy chếtbot_an_cap, ánh mắt Lục Vân Tranh tối lại, hình như leech_txt_ngu sợ rồi
Khi cô đồ xong đi xuống, Lục Vân Tranh nhíu màyvi_pham_ban_quyen, đẩy xe lăn tới: “ xuống.”
Anh đẩy
Trên , Lục Vân vừa lái xe vừa giả bâng quơ: “Xin lỗi, vừa tôibot_an_cap nói dối đấy.”
“Hả?”
“Anh Tống có vẻ rất quan tâm em, để anh ấy yên tâm nên tôi bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thích em.”
Nghe vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lạc Thiên Doãn thở phào nhẹ nhõm, cả người thả lỏng hẳn: “Không , emvi_pham_ban_quyen hiểu mà, cũng cảm ơn anh đã nghĩ cho .”
Nhưng tại sao trong lòng lại có hụt hẫng thế này?
Dừng đỏ, Lục Vân Tranh quay sang nhìn cô: “Tôi em lần cuối, em thực sự muốn hôn vớivi_pham_ban_quyen tôi? Tốt là em nên suy nghĩ cho kỹ.”
“Em nghĩ rồi. Tối qua em đã suy nghĩ đêm. Có thể hai chúng ta chưa hiểu nhau lắm, nhưng có những người quen biết cả mấy năm cũng chưa đã hiểu rõ lòng dạ nhau. Ít nhất ngay từ đầu anh cứu em, mạng này là anh cứu, đáng để em đánh cược một lần.” Cô nghiêm túc nói.
Nếu người đề nghị kếtleech_txt_ngu hôn làbot_an_cap Lục Vân Tranh, giả sử anh cũng gặp tình huống khó xử cô.
Trong hoàn cảnh đó, có cô cũng sẽ đồng , cũng nguyện ý cược một phen.
hồ đây là quyết định của chính cô, nói đánh cược không , cô đặt cược cả cuộcleech_txt_ngu đời .
thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân hôn cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn hôn được mà.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay