Cảmleech_txt_ngu tận nhìn thấy chồng mình ômbot_an_cap ấp người đàn bà khác đi khách sạn là vị gì?
Trước đây Lan vốn rất tự tin mà nói rằng, chuyện như vậyleech_txt_ngu đối không bao giờ xảy ra giữa cô và Trần Ninh Viễn. nhưng cảnhleech_txt_ngu tượng trước giáng cho cô một cái tát nảy lửa, khiến mặt cô rát.
Hôm nay là thứ Sáu, sau khi tan làm, bộ phận của cô có buổi liên hoan tại nhà buffet trên tầng sáu của khách Tinh Duyệt.
khi bữa tiệc kết thúcleech_txt_ngu, cô cùng mấy đồng nghiệp vừa đi ra đến khách sạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì nhận được điện thoại của Trần Ninh Viễnvi_pham_ban_quyen. thông trình xong, cô cúp máy, chối ý đưa về nhà của đồng nghiệp, chuẩn bị bắt taxi.
Nào ngờ vừa quay đầu lại, cô liền nhìn thấy người đàn ông trước gọi điện thoại bảo đang đi công tác ở tỉnh khác, ngày mai mới về, thì giây sau đã âu yếmvi_pham_ban_quyen ôm một cô gái trẻ lướtleech_txt_ngu qua trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt đi vào kháchleech_txt_ngu sạn.
Ngay lập tức, đầu óc Diệp Lan ong lên, máu toàn thân như bị lại, ngừng . Tim cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập loạn xạ, cô không đã bước đi bằng chân run rẩy để bám theo thế nào.
Cô chằm chằm vào cảnh Trần Ninh Viễn thành chứng minh thư ra đăng ký mở phòng, ôm cô gái trẻ cười dịu cưng chiều, cùngvi_pham_ban_quyen nhau đi về phía thang máy.
Đầu cô hoàn toàn trống , cứ thế máy móc đi sau hai người họ. Chẳng ngờ, lúc đi qua góc rẽ, côleech_txt_ngu vanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải một thân cao lớn đang sải ra.
Lực xung kích ngột khiến cơ thể vốn đang run rẩy cô như một cánh bèo trôi, bộp một tiếng ngãleech_txt_ngu ra sau, bệt xuốngbot_an_cap đất.
Mộtbot_an_cap cơn từ xương cụt đếnbot_an_cap, lồng ngực cũng bịvi_pham_ban_quyen va đập đaubot_an_cap điếng. Cô theo bản năng ôm lấy ngực rên nhẹ tiếng, hốc mắt nóng lên, nước mắt không tự chủ mà lã chã, là do đau do cảm giác tim như bị rách gây ra.
cô không có thờibot_an_cap gian để suy nghĩ, trong sảnh người qua kẻ lại, đã có không ít tò mò nhìn sang. Lo bị Ninh Viễn phía trước phát hiện, cô vàng muốn đứng . Đúng trước mặt có một bàn tay đàn ông với những đốt ngón rõ rệt đưa ra, cô không kịp nghĩ ngợi gì mà nắm lấy, lực đứng lên.
đứng vững, cô đã Trần Ninh Viễn đợi thang máy phía trước có lẽ đã thấy động sau lưng, tò mò quay đầu lại.
Giữa ngàn cân treo sợibot_an_cap tóc, Diệp lao vào người đàn ông trước mặt, ôm chặt lấy thắt lưng anh , áp mặt vào lồng ngực ấm , cả thể vì sợ bị phát hiện màvi_pham_ban_quyen khẽ runleech_txt_ngu .
Khoảnh khắc ôm lấy người đàn ông , một mùi hương tính lạnh xộc vào mũi, cô chỉ hơi sững sờ một chútleech_txt_ngu rồi lại chuyển sự chú ý phía Trần Ninh Viễn.
Ôm đủ chưa?
Một giọng nam trẻ tuổi đầy vẻ bất cần đời bên tai Diệp Lan, đúng lúc cô đang khẽ lên từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngực anh ta. Thấy cửa máy mà Trần Ninh Viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi vừa khép lại, cô sốt ruột, chỉ kịp nói vội câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xin lỗi rồi khỏi vòng tay người đó, bước về thang .
Và khi đã xa, cô không hề hay biết người đànleech_txt_ngu ông ở lại phía đang chằm chằm vào bóng cô, khẽ cười một tiếng, mắt dài hẹpbot_an_cap đen mực lóe lên mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tia hứng tà mị.
Diệp Lan chạy đến thang , chuyếnbot_an_cap của Trần Ninh Viễn đã lên đến tầng tám và vẫnvi_pham_ban_quyen đang tiếp đi lên, cô hoàn toàn không biết anhbot_an_cap sẽ dừng ở tầng nào.
Khoảnhleech_txt_ngu khắc này, côvi_pham_ban_quyen đột thấy, đuổi theo thì có ý gì chứ? Tận mắt chứng kiến điều nhơ nhuốc đó liệu có thay đổi sự thật rằng Trần Ninh Viễn đã ngoại tình không?
Nhưng sự bỉnh trong lòng lại khiến cô không kìm được mà muốn tự giày vò mình. Cô giả vờ bình tĩnh đi vào nhà vệ sinh, khóa mình trong buồng cuối cùng, rẩy điện thoại từ trong túi , mở đi.
Máy lạnh nhàbot_an_cap vệ rất mạnh, vậy cô toát một mồ . Cô ngồi thụpvi_pham_ban_quyen xuống góc phòng, một ôm gối, hít thở vài lần để giọng nói của mình nghe không quá run rẩy.
Cuộc gọi được kết nối, giọng của Trần Ninh Viễn có chút ngạc nhiên: Alo, Tiểu Lan? Chẳng phải mới cúp máy chưa lâu sao?
Giọng cô rất nhẹ: A Viễn, anh đến khách sạnvi_pham_ban_quyen chưabot_an_cap?
Hửm? Tiểu Lan, có chuyện gì sao?
Không có , em ngồi xe về nhà, trênvi_pham_ban_quyen đường hơi buồn chán nên anh một chút.
Anh không nghi , thản nhiên đáp: Anh mới vào phòng khách sạn đây, mệtbot_an_cap cả ngày rồi, đang định tắm.
Đầu ngón tay điện thoại của Lan bệch: Ồ, lần anh vẫn ở khách sạn Tinh Duyệtvi_pham_ban_quyen à? Không lẽ trùng ở phòngbot_an_cap 901 chứ?
đi công tác về, Trần Ninh Viễn có kể với một lần, ba lần đi công anh đều ở một trùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hợp, lúc đó nói đùa rằng anh và căn đó có duyên nợ ba đời.
Hìleech_txt_ngu hì, lần này thì không phải, này ở phòng 1001, khác tầng rồi.
Vừa nói xong, đầu dây kia đột nhiênvi_pham_ban_quyen vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng đóng cửa, là tiếng nướcleech_txt_ngu chảy. Một lúc sau, anh mới nói vu vơ một câu: Lan, em đi đường chú ý an toàn nhé, anh cúp máy , anh đi tắm .
Giây phút cuộc gọi kết thúc, mắt trong hốc mắt cô không thể kìm nén được mà vỡ òa. Cô đã thấy, ngheleech_txt_ngu người kia nũng nịu gọi A . Đều người trưởng thành, không cần nghĩ cũng biết tượng sẽ nồng cháy nào…
Hừ, chính là người ông mà cô đã yêu mười qua!
năm hai mươi tuổi đến năm ba mươi tuổi, mười năm thanh xuân tươi đẹp nhấtbot_an_cap của một phụ nữ, cô đềubot_an_cap dành hết cho anh ta. người đầu yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau từ năm thứ ba đại học, tốt nghiệp đã đi đăng ký kết hôn, ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại thành phố B phấn đấu, mơbot_an_cap ước dựa sự nỗ lực của hai để xây dựng một tổ ấm nhỏ, sinh một đứa con đáng yêu.
Bao nhiêuleech_txt_ngu năm qua, Ninh Viễn luôn là hình người đàn ông hảo trong miệng và bạn thân. Khôngvi_pham_ban_quyen chỉ đẹp trai, anh đối xử với côleech_txt_ngu dàngbot_an_cap chu đáo suốt mười như một, việc đều cô làm trọng, lực làm việc tốt lại biết lo cho gia .
Mỗi khi thấy những lời đó, cô cảm thấybot_an_cap đặc biệt hạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phúc. Dù hai người làm việcleech_txt_ngu tám năm vẫn chưa để đủ tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt cọc mua nhà, con cái cũng chưa cóleech_txt_ngu, nhưng có một người chồng mình sâu sắc, cô cũng cảm thấy rất mãn nguyện rồi.
Nhưng bây giờ thì sao?
Cô làm thế nàovi_pham_ban_quyen không hiểu nổi, sao anh có thể nhiênbot_an_cap ân ái mặn nồng với cô, nhưng sau lưng lại ôm ấp nồng cháy với đàn bà khác? Hóa ra, đây chính là cái phúc mà cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn hằng tin tưởng.
Hừ, nực cười quá! Mỉa quá!
Cô cắn chặt môi, bám vào tường, run rẩy đứng dậy. taleech_txt_ngu nói trong nhân, người phụ thôngleech_txt_ngu làleech_txt_ngu biết một mắt mở một mắt, cô không, cô chính là một ngườivi_pham_ban_quyen phụ ngốc nghếch.
Đi thang lên tầng mười, dãy lang dài dằngbot_an_cap dặc vắng lặng.
Khi Diệp Lan theo chỉ dẫn tìm đến phòng 1001, lúc thấy cửa đang mở, một viên phục vụ đẩy xe ăn từ trong phòng đi , ngay sau đó cửa lại sập lại.
Nhìn chiếc xe thức ăn vừa lướt , cô nhếch đôi khô khốc, bữa tối dưới ánh nến ? còn khá lãng mạn đấy.
Càng lại gần cửa, tim cô càng đập nhanh hơn. cô vốn ôn hòaleech_txt_ngu nhu thuận, tính tốt, điều đó có nghĩa cô nhu nhược. Ngược lại, khi đối mặt số chuyện, cô sẽ cực kỳ cứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rắn.
Cô hít sâu hơi, dứt khoát đưa tay nhấn chuông cửa.
lẽ là phục vụ phòng bỏleech_txt_ngu quên đồ, người kịp nhìn rõ mở cửavi_pham_ban_quyen: “ thế? gì à…”
nói phía bặtvi_pham_ban_quyen nhìn người tới là ai.
“Tiểu… Lan?”
Sắc mặt Viễn bệch, giọng rẩy.
Diệp Lan nhìn đànvi_pham_ban_quyen ông đang để trên, bên chỉ quấn một chiếc khăn tắm, chỉleech_txt_ngu cảm thấy lồng từng cơn đau. Xem ra, ta đến cả hội để cô tự dối mình cũng không .
Sợi dây căng thẳng trong não đột ngột đứt đoạn, chút lý trí cuối cùng cũng rời bỏ cô.
Cô vungvi_pham_ban_quyen tay tátbot_an_cap mạnh vàoleech_txt_ngu mặt Trần Ninh Viễn một cái, lòng bàn tay buông thõngvi_pham_ban_quyen bên hông tê dại và nóng rát, dây thần kinh co giật run rẩy. Đôi mắt lùng mỉa nhìn chằm người đàn ông đang hốt hoảng: “Đây là chuyến công tác của anh sao? Công tác nữ đến tận trên giường à?”
Trần Ninh bị cái tát bất làm cho choáng váng, anh tavi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap màng đến việc đau, vội vươn muốn nắm lấy cánh tay Diệp Lan, ánh mắtleech_txt_ngu hoảng và : “Không, phải đâu, Tiểu , em nghe anh thích.”
Diệp né tránh tay anh ta, mắt trong hốc mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng không kìm được mà xuống, giọngleech_txt_ngu khàn đặc: “Giải thích? Giải thích anh lừa dối tôi nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giải thích anh đã lên giường với người đàn bà trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng anh ra sao hả?”
Nghe vậy, mặt đã không còn một máu, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta mình căn bản không thể giải thích rõ ràng được.
Chỉ là nhìn người vợ nénvi_pham_ban_quyen đau thương chấtvi_pham_ban_quyen vấn mình, lòng anh ta đau nhói từng cơn. Anh ta cũng muốn này.
“Tiểu Lan, anh xin lỗi.”
“Hả, lỗi? Anh đã biết là có lỗi với tôi, tại sao còn làm? Lúc anh ôm ấp người nữ khác, lúc anh lên với cô ta, anh có từng nghĩ đến tôi không?! Có từng nghĩ đến tình cảm bao qua chúng ta ? Bây giờ anh xin lỗi thì cònbot_an_cap ích gì nữa???”
Diệp Lan nghẹn gầm nhẹ, người không kiềm chế được mà run , vừa vừa không nhịn được tát thêm mấy cái thật mạnhbot_an_cap vào mặt Trần Ninh Viễn.
“, cô làm gì thế hả đồ điên, cô đánh A Viễn làm gì?”
Người nữ trong phòngvi_pham_ban_quyen nghe , chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai bằng mỏng manh lao ra.
mặt Trần Ninh Viễn đã sưng đỏ, cô thốt tiếng kinh , đó trừngleech_txt_ngu mắt giận nhìn Diệp Lanvi_pham_ban_quyen, định tát vàoleech_txt_ngu mặt cô.
Ngờ đâu, đã bị Diệp Lan túm lấy cổ tay đẩy mạnh một cái, ngã nhào xuống đất.
“Á! tôi, đau quá… Con, con của em, A Viễn…”
Nghe thấy tiếng kêu đau người phụ , đầu óc Diệp Lan trống rỗng, sững đứng tại chỗ, nhìn Trần Ninh Viễn vốn đang đầy vẻ áy náy với mình lập tức biến sắc, lo lắng lao tới bế người phụ nữ đó …
Lục từ chối tiệc tẩy trần của mấy người bạn nối khố, ăn bừa chút gì bên ngoài khách sạn rồi quay lại.
Hắn vừa về nước hôm nay, buổi tốivi_pham_ban_quyen chẳng đi , chỉ về phòng để nghỉ ngơi cho lại sức do múi giờ.
Khi bóng dáng đi qua một góc lớn, trong đầu hắn bấtbot_an_cap chợt hiện lên cảnh tượng bị người đàn bà kia ôm chặtbot_an_cap đây lâu, cảm mềm mại dường như vẫn cònvi_pham_ban_quyen vương trên cơ thể .
Hắn nhướng đôi lông mày tinh tế, không cười liếm hàm, không ngờ đàn bà đó trông thì nhưng dáng lại phi thường nha.
đồ công sở rộng thùng cũng không che được thân nóng bỏng nào ra nấy của , còn cả giọng nói mềm mại đó nữa, mẹ kiếpleech_txt_ngu, chỉ mới nghĩ đến hắn đãleech_txt_ngu không nhịn được mà rạo rựcvi_pham_ban_quyen.
Hắn không phải kẻ háo sắc, ở nước ngoàileech_txt_ngu dù thường xuyên lui những nơi vuivi_pham_ban_quyen chơi, có vô số phụ nữ vào lòng, đương cũng có những dáng chuẩn hơn cô, nhưng hắn lại chẳng mảy may hứng thú.
Không ngờvi_pham_ban_quyen ngày đầu tiên về nước đã va phảileech_txt_ngu một người khiến cơ thể hắn có cảm giác.
Chỉ là…
Hắn bướcvi_pham_ban_quyen vào thang máy, mắt thoáng qua một tia tiếc nuối nhạt nhòa, đáng tiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật!
Diệp Lan kéo lê những chân nặng , như xácbot_an_cap không chậm rãi đi đến trước thang máy, đôi mắt vôleech_txt_ngu hồn nhìn chằm chằm vào khe cửa.
Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông yêu mười ngoại tình, tiểu tam còn thai.
Cô chưa bao giờ nghĩ chuyện chó thế này lại xảy ra với mình.
Nhớ có lần, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy tức mộtvi_pham_ban_quyen nam minh tinh ngoại tình đang mang thai, lúcleech_txt_ngu đó cô đầy phẫn nộ, nghiêm túc cảnh cáo Trần Viễn: “Abot_an_cap Viễn, nếu sau lưng em người đàn bàbot_an_cap , phản bội , hừ! Vậy em cũng sẽ cho anh mùi sừng.”
Cô là người tính hữu rất mạnhleech_txt_ngu, cô ghét chồng nhìn người phụ nữ khác, ghét người nữ khác nói chuyện, gần anh ta, chỉ cần nghĩ thôi cô đã không thể chịu đựng nổi.
Nếu Trần Viễn thực sự bội , nói được làm được, cũng sẽ cho anh ta nếm bị phản bội.
Trần Ninh Viễn có lẽ tưởng cô đang nói , mỉm cười lại: “Anh làm sao dám chứ, xã đại nhân cứleech_txt_ngu yên tâm, này anh chỉ yêu một mình .”
Nói xong, anh ta lại nắm tay cô, thâm nhìn cô: “Bà xã, chúng đã hứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, nắm nhau không dễ dàng tay, em phải tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh.”
lời đường đó đã khiến tưởng tuyệt đối, cô Ninh người có chừng mựcbot_an_cap, biết chừng mực, tuy đẹp trai bản chất thực thà, cô luôn tin rằng anh ta sẽ không làm chuyện quá giới hạn, cũngbot_an_cap sẽ không làm cô đau .
Những lời thề ngọt ngào đó còn vẹn nguyên trước mắt, nhưng giờ đây lại hóa thành lưỡi dao sắc , đâm vào trái tim cô, khiến từng thớ cơ trênleech_txt_ngu cơ thể đều run rẩy vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đớn.
“đinh” một , thang máy mở ra, côvi_pham_ban_quyen vòng ôm chặt lấy chính mình, rũ mắt xuống, theo bản năng bước vào .
Ở góc , Lục Nghiêu đangleech_txt_ngu đầuvi_pham_ban_quyen điện thoại cách tùy ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng động, hắn theo bản năng khẽ nhướng mí mắt, liếc nhìn một cái nhạt nhòa, nhưng cái liếcbot_an_cap mắt đó khiến ánh mắt hắn đông cứng lại.
Ngay sau , đôi mắt dài hẹp của hắn lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
nhét điện thoại vào túi quầnleech_txt_ngu, hai tay vào túi, đầy hứng thúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn đàn bà mặt mày thấtleech_txt_ngu bước vào.
Mái tócvi_pham_ban_quyen đenleech_txt_ngu dàileech_txt_ngu búi đầu, khuôn mặt trông rất thường, làn da trắng trẻo mịn màngvi_pham_ban_quyen, mắt hạnh ngậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước, mí mắt sưng đỏ, đầu mũi cũng , đôi môi cắn chặt như biết đau.
Cái vẻ này…
Hắn cười thầm trong lòng, hẳn lúc nãy ở khách sạn vừa diễn raleech_txt_ngu bắt giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại trận .
Thang máy tục đi lên, ánh mắt hắn tùy quétbot_an_cap qua nút bấm tầng, chỉ tầngvi_pham_ban_quyen 36 mà hắn ấn.
Hắn khẽ nhướng mày, khóe miệng cong lên, không lên tiếng nhắc , chỉ như xem kịch tiếp tục nhìn đàn bà vào đã lưng vách cabin.
Sơ mi trắng rộng rãi, quần tây đen rộng, tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát nhưng cũng khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấu được đường cong cơ .
Nghĩ đến cảm giác mềm mại áp lúc trước, ánh mắt hắnbot_an_cap giácbot_an_cap tối sầm lại, đầu lưỡi liếm nhẹ môi dưới khô khốc.
“ gặp nhau rồi.”
Trong thang máy kín mít yên tĩnh, nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vang lên một giọng trẻ trung hơi quen , Lan giật mình kinh hãi, ngước mắt lên.
tiếp theo, cô hoàn toàn bị kinh !
Đó là mộtvi_pham_ban_quyen gương mặt vô cùng tinh xảo , góc , chẳng lấy một điểm để chê bai.
Đôi mắt sâu hơi đầy tà khí, sống cao, đường xươngleech_txt_ngu hàm góc cạnh rõ ràng, chiếc tai đen bên tai phải lấp lánh dưới ánh , đôi môi mỏng lúc này nhếch lên , dáng vẻ như không cười toát thở ngông cuồng lười biếngleech_txt_ngu.
Máibot_an_cap tóc ngắn thời màu xám , diện chiếc áo phông đen cá , quần xanhvi_pham_ban_quyen nhạt rách gối, cánh chắc tinh tùyvi_pham_ban_quyen đút trong túi quần, trên tay trắng trẻo quấn quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vòng hìnhvi_pham_ban_quyen đồ đằng màu đen.
Không nhìn rõ làleech_txt_ngu hình gì, nhưng những hoa văn phức tạp trông vừa bívi_pham_ban_quyen ẩn nguy hiểm.
Cô thu lại sự kinh ngạc trong mắt, loại trai ăn mặc phá cách trương nàyleech_txt_ngu không thể có giao thiệpleech_txt_ngu gì với cô, cô chắc chắn chưa từng gặp .
Có phải cậu nhận người không?
Giọng nói vừa mới khóc xong theo chút .
Lụcleech_txt_ngu Thời Nghiêu bật cười vì , hắn giống người đường đến thế sao?
nhướng , cố ý hạ thấp giọng: Chị thật là không cóleech_txt_ngu lương tâm mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Ở dưới lầu ôm tôi lâu thế, quay đầu cái đãbot_an_cap quên rồi.
nói đầy ám muội khiến Diệp Lan cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cũng cô nhớ lại hành bất đắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ trong lúc cấp bách lúc nãy. Khi đó cô chỉ mải bámvi_pham_ban_quyen Trần Ninh Viễn, căn bản không kịp nhìn xem người trông như thế nào:
Ồ, là cậu à, xin lỗi nhé, lúc đó tôi vội quá, không cố ý ôm đâu.
Giọng cô nhàn nhạt, trên cũng tâm trạng nặng nề mà không có ý cười nào, cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nụ cười xã giao cũngvi_pham_ban_quyen không nặn ra nổi.
Thấy bộ thảm hại mất hết ý chí bị bỏ rơi rõ rành của cô, ác trong lòng Lục Thờileech_txt_ngu trỗi dậy, đột nhiên muốn trêu cô một chút.
Hắn đột ngột đứng thẳng người, bước về phía , khóe môi nở nụ ngả ngớn: Lời xin lỗi của chị có phải là quá thiếu thành ývi_pham_ban_quyen không?!
Trong chớp mắt, thân hình cao của hắn đã phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn lấy cô bóng râm.
Diệp Lan không kịp đề phòng, người cứng đờ, dán chặt vách thang lạnh lẽo, hai tay theo năng chắn trước ngực, muốn ngăn cách khoảng cách giữabot_an_cap hai người.
Trong cơn hoảng loạn, cô thấy tay cậu niên để trong túi quần cử động, tim loạn nhịp.
Trong thang máy có cô và cậu trai này, não bộ cô kiểm soát đượcbot_an_cap hiện lên loại cảnh tượng bị sát hại trong thang máy.
Cậu… cậu muốn làm gì?
Mặc dù hắn rất trẻbot_an_cap, lại đẹp trai, nhưng bộ ăn mặc phá cách lại còn xăm mình kia, nhìn thế nào cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không giống một thiếu niên đoàng hoàng.
Bị phản ứng của người phụ làm cho buồn cười, Lục Thời Nghiêu rút bàn tay đang đút túi ra, ý quơ quơ trước mắt cô.
Sau đó, một chống lên vách thang máy sau lưng cô, tay kia ôm eo cô từ phía dưới, lực ép sát về phía mình.
Khóe hắn mang theo nụ cười tà mị, trong ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngỡ của cô, hắn cúi đầu thổi tai cô: Lời xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịbot_an_cap thiếu thành ý như vậy, hay là đổivi_pham_ban_quyen cách khác đi.
Động tác cậu thanh niênleech_txt_ngu rất nhanh, khi phản ứng lại thì người đã dán chặt vào cơvi_pham_ban_quyen thể nóng rực chắc của hắn.
Hơi thở nóng bỏng phả lênleech_txt_ngu vành taivi_pham_ban_quyen nhạy cảm, cả người cô tê dại như bị dòng điện chạy quavi_pham_ban_quyen.
Lúc này, dù không biết đồ thực sự của hắn là gì, nhưng Diệp Lan cũng biết mình đã khỏi nguy cơ bị sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại, lập tức thở phào nhõm, không cònleech_txt_ngu hoảng loạn trước nữa.
Tuy nhiên, khi nhiệt độ cơ thể nóng hổivi_pham_ban_quyen của hắn qua lớp mỏng truyền sang cô, trong , cô lại ngửi một mùi hương nam lùng rất dễ chịu.
Gò má ửng hồngvi_pham_ban_quyen, tay luôn chống trước ngực ra sức đẩy hắn, cố thoát khỏi: Dù có đổi cách nào đi nữa, cậu cứ buông tôi ra đã.
Lục Thời Nghiêu không nhúc nhíchleech_txt_ngu, chỉ nhìn cô đầyleech_txt_ngu . Sắc vốn dĩleech_txt_ngu nhợt nhạtleech_txt_ngu của hơi hồng, là gương mặt bình thường đó, nhưng lạ, hắn lại cảm thấy có xinh đẹp.
Đôi mắt dài hẹpleech_txt_ngu của hắnbot_an_cap nheo lạibot_an_cap, ánh nhìn đầy ý quét từ khuôn mặt xuống khối mềm mại đang chặt vào người mình, ánh hắn tối lại, họng thắt chặtbot_an_cap, nghiến răng.
Chết tiệt, chưa thấy phụ nữ giờ saoleech_txt_ngu?
Ánh mắt của hắn, Lan khôngvi_pham_ban_quyen thểvi_pham_ban_quyen quen hơn. Ngoại hình cô bình thường, nhưng từ cô phát triển tốt hơn các bạn cùng lứa, khi đàn ông nhìn cô, ánh mắt nhiều nhất chính trước ngực.
Đặc biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi ra ngoài đi làm, ánh mắt như vậy càng càng trắng trợn. Cô không phải là cô gái nhỏ chưavi_pham_ban_quyen trải sự đời, đương nhiênbot_an_cap rõ điều đó đại diện cho cái gì.
Trước đây, dùbot_an_cap trong lòng có phản cảm đến mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô cũngleech_txt_ngu cố giữ bình tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vờ như , nếu quá đáng quá cô sẽ tìm cách tránh đi.
Nhưng này, đối với sự gợi ý mờ ám và hành thân của cậu trai này, sau sự ban , nhìn khuôn mặt trẻ trung phóng khoáng đẹp trai kia, không biết nghĩ đến điều gì, đầu óc lên, ra: Cậu muốn giường với tôi?
tuyệt là câu trựcvi_pham_ban_quyen và táo bạo nhất màbot_an_cap cô từng trong đời.
Lục Thời Nghiêu hơi ngẩn người giây, ngay sau đó khẽ cười, ánh mắt u tối nhìn vào đôi mắt Diệp Lan, cốvi_pham_ban_quyen ý hạ thấp giọng: Có được không? Chị—
Âm cuối kéo dài trầmvi_pham_ban_quyen khàn, lại mang theo ngả ngớn quyến rũ.
Dứt lời, trong máy im phăng , không khí ám muội bao trùm lấy , Diệp chỉ thấy tiếng tim mình thịch thình thịch và tiếng thở dồn dậpbot_an_cap của cả hai.
Một lúc sau, cô thấy mình khẽ : Được.
Trong căn phòng tối mờ.
Khi Diệp Lan bị ép vào tường hôn ngấu nghiến, đầu vẫn hơi mông .
Cậu trai với cơ nóng rực và chắc đè chặt lấy cô, bàn tay lớn dùng giữ chặt lấyvi_pham_ban_quyen chiếc cổvi_pham_ban_quyen thon thả, nụ gấp gáp và mạnh rơi xuống môi, cằm, và xương quai xanh của cô, một khơi dậy ham đã bị nén bấy lâu trong cơ thể.
Thật xấu hổ…
Diệp Lan ngửa nhìn không tăm.
Máivi_pham_ban_quyen tóc ngắn màuvi_pham_ban_quyen xám khói hắn vùi trước ngựcvi_pham_ban_quyen , hơi thở rực cháy nề rơi xuống, cúc mi trên người cô sớm bị bàn tay lớn thiếu kiên nhẫn giật phăng ra, bờ nửa lộ, chiếc áo mi hờ hững như sắp rơileech_txt_ngu.
Ngay lúc cô đangvi_pham_ban_quyen mê đắm, bỗng cảm thấy một cảm khác truyền đến, một bàn tay nóngleech_txt_ngu rực chậm rãi di xuống dưới. Cô giật mình kinh hãi, xạ có điều kiện giữ chặt lấy bàn đóbot_an_cap, hơi thở dồn dập, giọng nói mềm :
Đừng… hay làvi_pham_ban_quyen thôi…
chữ cuối cùngvi_pham_ban_quyen còn chưa nói ra, đôi đỏ mọng hơi mở đã bị hắn nuốt chửng cách .
Hắn dùng sự mẽ để tuyên bố với rằng, hắn chấp sự từ chối.
Một lúc sau, Lục Thời nớileech_txt_ngu lỏng lực đạo, môi chạm môi, khẽ mút môi dưới của cô, vừa lầm bầm: Trò chơi chỉ mới đầu thôi, nếubot_an_cap đã mở đầu thì tuân thủ quy tắc tròleech_txt_ngu chơivi_pham_ban_quyen chứ.
đã nấu chín , hắn có để cô bay mất được.
Nói xong, hắn còn cắn vào môi Diệp Lan một cái, vừa như cảnh cáo trừng .
Trong bóng tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Diệp nở một nụ cười khổ, chuyện đã đến nước này, cô còn giữ kẽ làm gì nữa? Giữ thân cho Ninh Viễn sao? Chắc anh ta cũng chẳng thèm quan tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa rồi.
mắt không tự chủ được mà đỏ lên, một giọt nước từ khóe mắt chậm rãi lăn dài, cô tay ôm chặt lấy cổ cậu thanh niênvi_pham_ban_quyen, cảm nhận những đường bắp mạnh mẽ của một chàng trai , mặc hơi thở nóng rực tỏa ra khắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người hắn bao bọc lấy mình.
Một tia nguyệt quang lỏi qua ô cửa sổ rọi lên hai thânbot_an_cap hình đang quấn quýt trên chiếc lớn, mang theo bầu không khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ màng, mậpvi_pham_ban_quyen .
Phòng ngực Diệp Lạn phồng dữ dội, gò má rịn một lớp mồbot_an_cap hôi mỏng, bờ môi đỏ khẽ mở, đôi mắt ngập nước đầy mê mang ngước nhìn cậu đang áp sát ở trên.
Ánh mắt hai người quấn lấy nhau.
Ánh cậu vô cùng nóng , mang theo ý vị xâm lược nồng đậm, khóe môi lên một nụ cười phong trần: Chị ơi đừng vội mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chất lười nhác, khàn đặc như một móc câu làm cho cõi lòng cô lên một nhịp.
Nhìn cậu vừa nói vừa đưa tay xé lớp vỏ bọc vật trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay, ánh mắt Diệp Lạn thoáng khựng lại, trong lòng dâng lên một đắng chátleech_txt_ngu. Có dùng không thì có gì cơ chứ? Dù sao cô cũng đâu có mang thai.
Không cần đâuvi_pham_ban_quyen, tôi không sinh con.
Động của Lục Thời Nghiêu bỗng khựng lại, cậu thu liễm nụ cười, ánh mắt trầm , nhìn với vẻ dò , hỏi han.
Nhận ánh mắt hoài nghi của cậu, Lạn lòng bỗng chốc dâng lên cơn bội: Không tin thì đừng làm nữa.
Nói đoạn, đôi chân đang gác bên sườn cậu trai khẽ động, muốn xoay người rời đi.
biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản thân là đang đánh cượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tức giận. Đi ngủ với lạ dĩ nhiên đã đành, còn bảovi_pham_ban_quyen người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần dùng biện phápleech_txt_ngu an toàn. Vừa vội lại vừa bốc , nhưng dứt đã làm vậy rồi.
Lục Nghiêu bỗng chốc bật cười, quăng trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang bên, lớn khóa chặt lấy đôi chân đang quấy phá của cô, rồi cúivi_pham_ban_quyen người áp sátleech_txt_ngu xuống…
Sáng sớm hôm sau.
Bất kể đêm có ngủ muộn thế nào, cơ thể có rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra , chiếc đồng hồ sinh học dĩ vãng đã chuẩn gọi Diệp thức vào lúc sáubot_an_cap giờ đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cậu trai bênleech_txt_ngu cạnh đang ngủ say. Đêm qua để thù việc ngoại tình của Trần Viễn, cô sự đã tùy tiện tìm một người đàn ông để sừng gã, lại còn là một cậu trai trẻ tuổi trông m mọc rõbot_an_cap ràng là dễ trêu vào.
Cô không hối hận, nhưng không đối mặt cậu trong trạng thái tỉnh táo hoàn toàn thế này.
Chính đang vén chăn chuẩn bị xuống giường, trong cô lóe lên một ý . Suy nghĩ hai giây, cô thò tay mẫm chiếc điện ở bên gối, mở chế độ ảnh rồi nằm ngược trở bên cạnh trai.
Cô kéo chăn lên, chỉ để lộ ra mỗi cái đầu, sau đó nghiêng mặt đối với cậu.
Khoảng cách cận kề trong giúp cô có thể nhìn thấy rõ mồn một hàng lông mi của cậu vừa vừa dày, cong vút rũ trên mí mắt như một chiếc nan nhỏ. Làn da trắng trẻo trên khuôn mặt non mà đến mức căn bảnleech_txt_ngu là không nhìn thấy lỗ chân lông đâu cả.
Dáng vẻ ngủ say lúc này ngoan ngoãn cựcbot_an_cap kỳ, không nhìn ra nét dã, tàbot_an_cap mị của ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm .
Nghĩ những phim mặn nồng mập mờ đêm qua, hai má cô khẽ nóng bừng bừng. thầm sâu một vài lần, giơ cao điện thoại hướng về phía khuôn mặt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đó nhắm nghiền hai mắt, bấm nút .
!
Mộtbot_an_cap tiếng động lên, cô giật nảy vội vàng rụt tay , thế dĩ nữu dĩ vãng chậm mất một bước.
Một tay lớn dài, bảnh cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh rút phăng chiếc thoạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ trên tay cô, ngay sau , cả cơ thể cô dĩ nhiên đã bị cậu trai ôm gọn vào lòng.
Lục Thờivi_pham_ban_quyen Nghiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tay vòng qua vai trần mượt mà của cô mơn trớn, tay kia cầmvi_pham_ban_quyen chiếc điện thoạivi_pham_ban_quyen, tràn vẻ trêu nhìn vào bức ảnh: Hóa ra chị gái lại thích chụp niệm cơ à!
Trong nói , đôi mắtbot_an_cap đen sâu khẽ liếc nhìn Diệp Lạn đầy ẩn ý. Cậu đại khái dĩ nhiên đã đoán ra cô muốn làm cái gì rồi.
Đêm qua ở đột ngột lao chầm cậu, rồi lại vội vã rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , phân rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đang đuôi theo dõi người khác. sau chạm máy, cái bộ dạng đau lòng khôn kia, hiển nhiên là vừa mới đi bắtleech_txt_ngu gian tại trận nên bịbot_an_cap kích thích tâm lý rồi. việc tìm cậu lên giường, chẳng qua cũng chỉ nấu cái tâm tư muốn trả thù gã đàn ông kia mà .
Chỉ là chút dự đoán, cái cô chị này trông thì dàng thục nữ, thùy mị nết na, thế mà cũng có vài liệt tính chứ. Ừm, khá hợp khẩuleech_txt_ngu vị cậu đấy.
Lạn cậu giam lòng, ngượng ngùng chính đang định mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng giải thích, nhưng không đợi cô kịp he lờibot_an_cap nào, Lục Thời dĩ dĩ vãng đã mỉm cười bảovi_pham_ban_quyen: Dĩ nhiên đã thích thì chụp vài tấm nữa đi.
Dứt lời, cậu đột ngột nhỏmvi_pham_ban_quyen người dậy đè nghiến lấy Diệp , bóp cằmbot_an_cap cô nện xuống nụ hôn sâu.
Lạn mở to hai mắt, toàn không ngờ cậu lại có phản ứng kiểu .
Ưm… ưm… Cô lắc đầu bên này bên kia, muốn giụa thoát bờ môi đầu lưỡi cậu.
Trong lúc cô giãyleech_txt_ngu giụa chống cự, màn trập của máybot_an_cap ảnh liên tục kêu tanh tách hết lần này đến lần . trí cô chốc loạn, lắng cậu chụp phải những bức ảnh không nên chụpvi_pham_ban_quyen, thế là cô nhắm nghiền mắt, dùng lực cắn mạnh vào đầu lưỡi cậu một phát thật đaubot_an_cap.
Lục Thời Nghiêu nhíu chặt mày nhổm đầu , đưa đầu lưỡi đẩy đẩy bên má, cái người đàn bà này đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ra tay tàn nhẫn thật! Cũng may là cậu phản ứng , không thì dĩ dĩ vãng đã bị cô cắn đứt lưỡi rồi.
Lục Thời Nghiêu vừa rút người ra, Diệp Lạn dĩ nữu dĩ vãng đã dốc dồn dập, giận dữ quát: Cậu làm thá gì thế hả, xóa mấy bức ảnh đó đi cho tôi.
thân vốn dĩ ban đầu chỉ muốn chụp vàileech_txt_ngu tấm để trêu chọc cô một chút, nhưng cái điệu bộ này của cô trông cũng khá thuận mắt nịnh nhìn, Lục Thời Nghiêu tâm tư xoay chuyển, khẽ nhướng mày, vớ lấy điện thoại của Diệp Lạn bắt đầu thao tác một trận tanh tách.
tiên cậu lưu sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điện thoại củaleech_txt_ngu mình vào máy , đemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy bức ảnh vừa chụp gửi qua số của mình, sau đó nhanh tay xóa sạch dấu vết các bức ảnh trong máy cô, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ lại đúng tấm đầu tiên do tự tay cô chụp, cuối cùng là xóa cả lịch sử nhắn vừaleech_txt_ngu đi.
Hoàn hảo!
Đến khi Diệp Lạn quay trở căn nhà thuê chungleech_txt_ngu của và Trần Ninh thì dĩ vãng támbot_an_cap rồi. Cũng may hôm nay là Bảybot_an_cap không phải đi làm, nếu không, với cái trạng tồi tệ mệt mỏi rã rời cả thể xác lẫn tinh thần này thì cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc.
Ngắm cánh cửa lớn màu đỏ táo quen thuộc trước , một nơi vốn dĩ vô cùng thuộc nay lại làm cho bước chân cô khựng lại, chần chừ mãi không dám cửa bước vào.
Chẳng biết nhiên đã đứng chân ở cửa bao lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lâu đếnbot_an_cap mức lòng bàn chân khẽ dâng lên cảm giácbot_an_cap tê dại, cánh cửa đóng bỗng chốc bị người trong một phát kéo toang ra.
Bốn mắt nhìn đối diện. Cả hai người đồng thờileech_txt_ngu nghẹt tại chỗ. Không ai nói với ai câu nào.
lặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lặng lẽ một lát, rốt cuộc vẫn là Trần Viễn lên tiếng mở lời : về rồi đấy à.
Hút thuốc lá ròng cả một đêmleech_txt_ngu, lại thức trắng không hề chợpbot_an_cap mắt, giọng nói của gãleech_txt_ngu vừa khốc lại vừa khàn .
Diệp Lạn lẽ lặng nhìn . Bộ của trông thảm hại, bịvi_pham_ban_quyen vò cho bù như quạ, khuôn mặt bệch hốc hác, trong hốc mắt húp mệt, tròng mắt chằng chịt những tia máu đỏ ngòm, chiếc áo sơ mi nhúm nát , rõ ràng biểu hiện của một người .
Ánh mắt cô khẽ đắng chát. Cô cứ ngỡ Trần Viễn sẽ không có mặt ở nhàbot_an_cap, suy cho cùng đêm qua dĩ nhiên đã xônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngã đàn bà , vì đứa con trong bụng ả, gã kiểu gì thế nào cũng phải trực cạnh bồi ả mới đúng chứ.
khuôn mặt Diệp Lạn vẫnleech_txt_ngu bình tĩnh như không, ánh mắt dưng nhìn chằm chằm vào mìnhleech_txt_ngu, trái tim Trần Ninh Viễn thắt lại dữ dội. Ánh mắt gã dờileech_txt_ngu xuống nhìn chiếc áo khoác diện trên người côleech_txt_ngu, nhìn bỗng chốc tối : Dĩ nhiên về rồi thì vào nhà đi em.
Trong căn phòng khách nhỏ hẹp chội, hai ngườivi_pham_ban_quyen ngồi mỗi một . Không khí đông cứng , tĩnh mịch đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Khóe môi khẽ nhếch lên của Diệp Lạn xẹt qua một tia giễu cợt khinh bỉ. Đã từng cóleech_txt_ngu khoảng mốc thời gian hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ở riêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau, dù cho cả ngày trời chẳng ho he nào vẫnvi_pham_ban_quyen thấy hạnh phúc ngọt ngào, còn bây giờ… hít thở chung một bầu không khí trong cùng một gian thôi cũng thấy ngột ngạt ngượng ngùng kỳ.
Cô khẽ chớp nhẹ hàng mi để che giấu đibot_an_cap nỗi đau đớn tủi khẽ xẹt qua trong phút mốt, chằm chằm vào Trần Ninhvi_pham_ban_quyen Viễn đang gụcbot_an_cap bịt chặt lấy mặt, chậm mở lời: Còn nhớ những lời ngày trước tôi nói với không? có ngày anh ngoại tình phản bội tôi, tôi… cũng sẽ bắtleech_txt_ngu anh phải nếm trải cái mùi vị bị phản bội là như thế nào.
Trần Ninh Viễn chợt nghĩ đến điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, đột ngột ngẩng đầu lên, không dám tin vào tai mình mà chằm nhìn vào Diệpvi_pham_ban_quyen Lạn, giọng nói đặc vang lên: Em…
Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấyvi_pham_ban_quyen bộ dám của , Diệp Lạn khẽ nở một nụ cười nhạt, đưa tay kéo khóa chiếc áo khoác thể màu đen tận trước ngực, để ra viền của chiếc nội ybot_an_cap màu trắng. sắc ngày càng trầm, khó coi của Trần Ninh Viễn, cô lại đưa vạch chiếc áo khoác sang một bên, để lộ xương quai xanh tinh tế cùng bờ vai trần trẻo tròn từng chút một trần ra ngoài khí.
Những vệt dấu vết nồng, mập mờvi_pham_ban_quyen đốm cứ thế không một che giấu thẳng vào quan của Trần Ninh Viễn.
Gã nghiếnvi_pham_ban_quyen chặt răng ken két, nắm đấm siết chặt đến mức kêu lên rắc, khuôn mặt đỏ gay lên vì tức giận, chằm nhìn những vệt dấu vết chói vô cùng kia.
Trong cơn thịnh nộ dữ dội ngheleech_txt_ngu thấy Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lạn tiếngvi_pham_ban_quyen vặn hỏi với vẻ ngạc nhiên: Viễn, phân biệt dựaleech_txt_ngu vào cái gì màleech_txt_ngu anh lại phải tứcvi_pham_ban_quyen giận cơ chứ? Những dấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vết như thếleech_txt_ngu này, chắc anh dĩ nữu cũng gieo không ít trên người con mụ bà kia đâu nhỉ, đến người ta mang rồi cơ mà!
Ngay khắcbot_an_cap đó, Trần Ninh giống như một quả bóng bị xì hết hơi, hạileech_txt_ngu đổ sụp xuống sô pha ngồi im bất động.
Qua mộtbot_an_cap hồi lâu, gã đứng bật , bước nề tiến về Diệp quỳ sụp xuống trước mặt cô, ánh mắt tràn đầy sự hối và có lỗi: Tiểu Lạn… là anh có lỗi với em, có lỗi với đoạn tình cảm bao nhiêu năm qua hai . biết làleech_txt_ngu anh dĩ nhiên đãbot_an_cap làm tổn thương em rồi, nhưng em cũng không thể vì mục đích trả thù mà tùy tiện tìm đại một đàn ông tự chà đạp, nhục bản thân mình như …
Hừ, đúng vậy đó, tôi tìm đàn ông thì tính là tự chà đạp làm nhục thân mình, thế còn anh thì sao? đi tìm đàn bà thìvi_pham_ban_quyen tính cái thá đây? Chânleech_txt_ngu ái của đời anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à?
Lan cố không nước mắt rơi . Chỉ cần nghĩ đến những cảnh tượng nhơ nhuốc tậnvi_pham_ban_quyen mắt chứng tối qua, cô lại như một con nhím xù lông để bảo vệ mình, đâm cho khác phải đầu thương tích.
Không để Trần Ninhleech_txt_ngu Viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ hội tiếng, cô tiếp tục: Còn nữa, tôi không phải tùy tìm đại một người đàn ông đâu, anh ấy giỏi hơn anh nhiều.
kéo lại vạt , điện thoại ra, đưa bức ảnh mình đã chụp đến mặt Trần Ninh Viễn, khóe nhếch lên một nụ : Anh xem, chẳng phải anh ấy đẹp traibot_an_cap và trẻ trung hơn ? Quan trọng nhất là, tối qualeech_txt_ngu anh ấy đã khiến … rất vui vẻ.
…
Thà làm ngọc nát, còn hơn giữ mảnh ngói lành.
Làm tổn thương ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác, là làm tổn thươngbot_an_cap chính .
Đó chínhbot_an_cap là sự quyết tuyệt sâu trong xương tủy dưới vẻ ngoài dịu của Diệp .
Sáng thứ Hai, chín giờ.
Diệp Lan đứng đợi ởvi_pham_ban_quyen cổng Cục Dân chính, Ninh Viễn lững đến muộn, cô nói: Vàobot_an_cap thôi, làm tôi còn phải làm.
Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay có thể đến đây thủ tục ly hôn, đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xin nghỉ phép trước .
Thấy Diệpleech_txt_ngu Lan không do dự trong, hốc mắt Trần Ninh Viễn đỏ hoe, nơi khóe mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vương một lớp sương mờ nhạt. Nhận ra mìnhvi_pham_ban_quyen thất thố, anh nhanh chóng lau rồi bước sau.
Bốn mươivi_pham_ban_quyen phút sau, hai người một trước một sau bước ra ngoàileech_txt_ngu.
Diệp Lan đi phía trước, chợt nhớ ra điều gì đó liền dừng bước. Trần Ninh đi phía sau đangleech_txt_ngu có chútbot_an_cap siêu phách lạc, chút nữa thì va vàoleech_txt_ngu .
Cóleech_txt_ngu chuyện gì vậy? Anh vững vàng lại hình, khẽ hỏi.
Diệp Lan quay người, rủ , tầm mắt không cự ở khoảng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau anh: Chuyện ly hôn tạm thời đừng choleech_txt_ngu bố mẹ hai bên biết. một tháng sau nhận được giấy chứngbot_an_cap nhận hôn rồi hãy thông báo cho họ.
Mẹ cô rất quý Ninh , thường xuyênleech_txt_ngu gọi điện hỏi han anh. biết chuyện anh ngoạileech_txt_ngu tình dẫn đến ly , lo tim sẽ không chịu .
gian một tháng bình tĩnh này vừa là một bướcvi_pham_ban_quyen đệm, cô cần suy kỹ xem nên nói với gia như thế nào.
Nghe vậy, Trần Ninh Viễn lặng, trong tự giễu: Mày còn mong đợi cô ấy nói gì với mày chứ?
Diệp Lan bằng ánh mắt tạp, như muốn khắc sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình bóng cô vào trong tâm trí.
Được…
Diệp Lan tay vẫy một chiếc taxi, ghế sau rồi vào, không lần ngoảnh đầu lại.
khi địa chỉ công ty, tài nhanh chóng động xe.
cửa sổbot_an_cap xe, bóng hình cổng Cục chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày càng nhỏ lại, cho đến khi biến mất toàn.
Diệp Lan thu hồi tầm mắt, toàn thân như bị rút sức lực, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mệt mỏi tựa vào ghế, nhắm mắt lạibot_an_cap, giọt lệ lớn bắt đầu lăn dài trên má.
Cuối cùng, vẫn là không nỡ!
Cô siếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt lồng ngực, hít thật sâu rồi thở , cảm giác tim thắt khiến việc hấp cũng nênleech_txt_ngu khó khăn.
Cô không biết nỗi đau này sẽ dài bao lâu, nhưng cô tin , sẽ có một ngày cô cai được loại độc dược tên Trần Ninh Viễn.
Về đến công ty vừa đúng mười giờ, vẫn còn sớm một tiếng so với gian xinbot_an_cap nghỉ. Sau đến phòng sự đi làm sớm, cô mới quay bộ phận kế hoạch.
Từ khi tốt đếnbot_an_cap nay, cô luôn làm việc tại công ty quảng cáoleech_txt_ngu này. Chớpleech_txt_ngu mắt đã tám năm, công ty cũng từ chỗ không ai biết đến phát triểnleech_txt_ngu thành đơn vị cóvi_pham_ban_quyen tiếng tăm trong thành phố B.
Những người vào ty cùng đợt với cô, nếu sớm nhảy thì cũng đã chuyển sang bộ kinh doanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có người chí thăng tiến lên vị trí giám đốc bộ phận hoạch. Chỉ có là đứng yên tại trí cũ suốt tám năm .
Cô không giỏi giao tiếp, không biết cách ứng phó, cũng chẳng khéo léobot_an_cap đưa đẩy. Trong tám năm qua, thứ duy nhất tiến bộ chính là kinh nghiệm nghề nghiệp dày dạn.
trong ngành này, lớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ tàibot_an_cap năng mới nổi không , những cô gái chàng trai mới vào nghề ai nấy đều nhiều ý tưởng, sáng tạovi_pham_ban_quyen mới mẻ, cô chỉ còn mỗi cái mác để dựa vàoleech_txt_ngu.
Nhìn thanh đầy sức kia, đôi khi cô cảm thấy mình thật lạcvi_pham_ban_quyen lõng, thậm chí có thấy mình ngày càng lực bất .
Lan, cuộc họp nay chị không tham gia, đây là công việc trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điểm của này, chị xem qua .
, được rồi, cảm ơn Tiểu Văn.
Diệp Lan thu lại dòng nghĩ, đón lấy tài liệu từ nghiệp, đầuleech_txt_ngu lật xem một cách nghiêm .
Không có Trần Ninh Viễn, cô vẫn công việc, còn gia và bạn bè, sống của côvi_pham_ban_quyen vẫn phải tiếp .
Thời buổi sáng trôi qua rất nhanh, khi Diệpbot_an_cap Lan giải những việc vụn vặt trong tay thì đã giờ ăn trưa.
Cô dọn dẹpbot_an_cap mặt bàn, đi xuống một quán ăn bình dưới .
đây, cô thường nấu sẵn phần cơm hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từleech_txt_ngu tối hôm trước để vào tủ …
hôm sau, cô Ninh Viễn mỗileech_txt_ngu người mang một phần đến tynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, buổi trưa chỉ cần hâm bằng lò vi sóng thể ăn được.
Một là vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự nấubot_an_cap vừa tốt cho sức khỏe hợp vệ sinh, haibot_an_cap là để tiết kiệm tiền, mongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sớm tích góp đủ tiền toán đợt đầu mua nhà.
Bữa cơm mới ăn được một nửa thì điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoại reo.
Thấy cô thân Thẩm Kiều Tây, cô mỉm cười bắt máy: Tây Tâyvi_pham_ban_quyen.
Đầu dây bên kia, Thẩm Kiều phẫn nộleech_txt_ngu quát : Diệp Lan, cậu còn coi là bạn không hả? Chuyện lớn như vậy mà cậu dám mình?
…
Lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trách móc không không đuôi Diệp Lan hơi ngẩn .
Trần Ninh Viễn cái tên tra nam ! Bao nhiêu năm nay đúng là giấu kỹ thật, đồ lòng dạ thú! Hắn không nghĩ lại mười năm qua đã đốibot_an_cap xử với hắn thế nào…
Thẩm Kiều Tây càng nghĩ càng , phổi như muốn nổ tung, thật hối vì lúc nãy ra tay quá nhẹ.
Diệp giật mình, : Tây Tây, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết?
không thì thôi, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, Thẩm Kiều Tây lại vừa giận vừa mà : còn nói à, cóbot_an_cap ai bạn thân như cậu không? Chuyện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu phải báo cho mình biết ngay từ đầu chứ, nếu không mình vô tình đụng mặt hắn đi ăn với con tam kia thì mình còn mắt đến bao giờ.
Diệp Lan vốn không muốn , nhưng nghe những lời đầy phẫn nộ bênh của Kiều Tây, cô thấy mình như một trẻ chịu uất , muốn trút bỏ hết mọi cảm kìm nén bấy lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net naybot_an_cap.
But , côleech_txt_ngu cũng chỉ nghẹn ngào: Tây Tây, mình… đã ly hôn với ta rồi.
Không phải cô không muốn nói với Tây, chỉ là tính cách vốn dĩ như vậy. Cô có chia sẻ mọi chuyện vuibot_an_cap và bí mật với bạn thân nhất, nhưng nỗi đaubot_an_cap trong lòng, không quen và cũng luôn cảm thấy khó mở .
Ly hôn là đúng! Phải hôn chứ! Không bỏ thì để lại cho chướng mắt à? Cái loại bã đó cậu không cần phải luyến tiếc nữa, đàn ông tốt hơn thiếu gì, tối nay đây sẽ đưa cậu đi mởbot_an_cap mang tầm mắt…
Thẩm Kiều Tây hiểu tính cách của Diệp Lan, cố chấp nặng tình, trong giới của cô ngoài thân thì chỉ có Trần Ninh Viễn.
Phivi_pham_ban_quyen! Hồi trước đúng là mù mắt mới thấy Trần Viễn là người đàn ông tốt hiếm có trên !
Lục gia lão trạch.
Sau bữa tối, Lục lão gia tử vẫn thường lệ luyện pháp ở thư tầng hai, còn hai anh em Lụcbot_an_cap Thời Nghiêu và Lục Thời Khiêm thì ngồi ở phòng khách trò cùng Lục lão phu .
Trong phòng rộng rãibot_an_cap sáng sủa, Lục lão phu nhân nắm lấy tay Lục Thời Nghiêu, khuôn mặtleech_txt_ngu lộ rõ vẻ không nỡ: Tam nhi à, mai trường khai giảng , phải nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường xuyên về ngoại nhé!
Nói xong, bà ngẫm nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen lát vẫn không nhịn được mà khuyên nhủ: Hay là ở lại nhà đi? Cháu khó khăn lắm mới nước đi họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhà mình đâu phải thiếu chỗ ở, đừngbot_an_cap ở ký túc xá nữa, được ? Nghe lời ngoại đi! Ngoại đã bao lâu rồi không được gặp cháu, để ngoại bảobot_an_cap Vương má tẩm bổbot_an_cap cho cháu thậtvi_pham_ban_quyen tốt, nhìn cháuleech_txt_ngu xem, gầy đi nhiều rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
hiền từ nhìnvi_pham_ban_quyen Lục Thời , dáng ngoan ngoãn chăm chú lắng nghe khiến bà không khỏi xót .
Trong đám con cháu, bà thương nhất gian ở bên cạnh lạivi_pham_ban_quyen ít nhất. Bây giờ lại, đáng lẽ lúc đầu không để cậu theo An An sang nước M, tưởng rằng đình họ đoàn tụ là tốt, ai đâu…
Haiz, bỏ đi, không nghĩ , càng nghĩ càng thêm tức .
Câu nói vừa thốt ra, Lục Thời Nghiêu còn chưa kịp lên tiếng thì Lục Thời Khiêm đứng bên cạnh đã khẽ một tiếng: “Bà nội, ngoại tôn bà gầy đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ nào chứ? nội của bà đây này, dạo này mới là gầy đivi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen ít đâyvi_pham_ban_quyen.”
Thằng nhóc đó khỏe nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trâu, dáng còn đẹp hơn cả anh là! Nghĩ đoạn, liếc Lục Thời vẻ đầy ghen tị.
Lục lão nhân nghe vậy, lập lườm một cái đầy ghét bỏ, ra vẻ tiếc rènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắt không thành thép: “Anh đấy à, bớt làm hại mấy cô gái nhỏ đi thì không gầy .”
Cứ nghĩ đến mấy tin tức cải bay trời anh là bà lại bực mình. Hết nay đưa minh tinh này vào khách sạn, lại đến mai cô viên kia đi trung tâm thương mại, bữa nửa tháng lại lên tin tức, anh không thấy bà nhìn mà phát mệt . Đã ba mươi tuổi rồi mà vẫnvi_pham_ban_quyen chưa có chút định tính nào.
“…”
Lục Thời Khiêm ngượng ngùng sờ mũi, thời ngậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng.
Đứng bên cạnh xem kịch hay, Lục nhướng mày, ánh mắt trêu chọc trên người anhvi_pham_ban_quyen trai mình, đánh giá từ trên dướivi_pham_ban_quyen một lượt, ánh mắt cố tình dừng lại ở vị nhạy cảm nào đó vài giây, khóe môi khẽbot_an_cap nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.
Ánhvi_pham_ban_quyen mắt đó, nụ đó khiến Lục Thời Khiêm cảm thấy hai thẳng, da tê rần, theo bản vắt chéo chân đổi tư thế ngồi.
Cứ có cảm giác thằng nhóc kia đang cườibot_an_cap anh vậy.
Lục lão phu nhân không hề ra những tác nhỏ của hai anh em, sau mắng nội không ra hồn xong, bà nhớ đến cậu ngoại tôn nhỏleech_txt_ngu. Bà quay đầu hắn, nhắc chuyện cũ thìbot_an_cap thấy điện thoại của Lục Thời reo lênbot_an_cap.
Lục Thời Nghiêu bắt , đầu dây bên rấtleech_txt_ngu ồn ào, chỉ nghevi_pham_ban_quyen thấy Thiếu Khôn gào thét: “ Nghiêu, sân chơi chuẩnbot_an_cap bị cho cậu xongleech_txt_ngu xuôi , mọibot_an_cap người đến đông rồi, sao cậu còn chưa tới?”
Lục Thời Nghiêu cười với lão phu nhân, rồi bình nói điện thoại: “Đợi đó, tới ngay đây.”
Cúp điện thoại, hắn ôm vai Lục lão phu nhân, cười vẻ ngoãn: “Bàvi_pham_ban_quyen ngoại tốt của con, con đi trước nhé. Con vừa về nước ở bên cạnh bà vàbot_an_cap ông ngoại suốt , bạn bè con mấy con đều không đi, họ lạileech_txt_ngu hối thúc nữa rồi.”
Lục lão phu nhân xoaleech_txt_ngu đầu hắn: “Đi đi, chơi cho vui nhé, bảo anh hai con đi. Tiền trong người có đủbot_an_cap ? Không đủvi_pham_ban_quyen để lão nhị cho con.”
Lục Thời Khiêm, người bị xem như tài máy rút tiền, cảm thấy nhói lòng. Rõ anhvi_pham_ban_quyen là cháu nội ruột của bà cơ !
tối, cuộc sống về đêm đầy màu sắc mới thức .
Một chiếc Maybach sang trọng dừng trước cửa bar Mê Hoặc.
“Đến rồi.”
Lục Thời đỗ xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xongleech_txt_ngu, quayvi_pham_ban_quyen sang nhìn cậu thiếu niên đang nhìn chằmleech_txt_ngu điện thoại đến xuất thần ở ghế phụ.
Đường nét gương mặt tuấn mỹ tinh tế, khí chất lười bất cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đờibot_an_cap, có trẻ con lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa ngông cuồng, ừm, ai hợp hơn hắn .
“ đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diện cho ty mà vừa nói với , chú cân nhắc lại đi. Không phải ông già nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chú đã đóng băng thẻ của chú rồi ? Chẳng đúng lúc quá rồi à, anh mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền đến cho chú đây, yên tâm, thù lao đại diện sẽ khôngvi_pham_ban_quyen thiếu phần chú đâu.”
“Để em nghĩvi_pham_ban_quyen lại đã.”
Nghe anh nhắc đến già đó, sắc mặt Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thời Nghiêu trầm xuống, hắn khóbot_an_cap chịu thoát khỏi album ảnh, thu điện thoại lại xuống xe.
“Đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã.”
Lục Thời Khiêm gọi hắn lại, rút trong ví ra một tấm đưaleech_txt_ngu .
Đối với phụbot_an_cap nữ anh còn có thể vungleech_txt_ngu tiền như rác, thì đối với em trai mình, anh sao cóbot_an_cap thể kiệt đượcbot_an_cap.
Lục Thời Nghiêu đón lấy thẻ đen có innội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viền chỉ vàng, rũ mắt, ngón thon kẹp lấy thẻ đi xoaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn một lượt, sau đó ngước mắt nhướng mày, cười đầy thúbot_an_cap vị: “Quẹt thoải mái chứ?”
Lục Thời Khiêm tức quá hóa cười, tức giận nói: “ đi, xài tiết kiệm một chút.”
Lục Thời cười một tiếng: “Cảm ơn nhévi_pham_ban_quyen.”
Nói xong, hắn tùy ý tấm thẻ mỏng manh về phía , mở cửa xuống xe, bóng dáng cao sải bước đi vào trong quán bar.
Quán bar Mê Hoặc.
Mới chínleech_txt_ngu giờ, trong bar cơ bản đã chật kín người.
Tiếngbot_an_cap trống dập, đám đông ồn ào, dưới đèn ngũ sắc , nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôi nữ trẻ tuổi điên cuồng nhảy theo tiếng nhạc sôi động, trong không khí hỗn tạp nồng nặc mùi thuốcvi_pham_ban_quyen lá và rượu bia.
Đây là cuộc sống về yêu thích nhất của giới trẻ hiện nay, cũng là trong những cách để họ thể tự do giải tỏa áp lực.
Trong góc tối, Lan thấy mình toàn lạc với nơi này.
Cô đứng ngồi không yên, một tay che trước ngực, một tay kéo tà váy ngắn cũn cỡn xuống , trong lòng hận vô vì đã đi theo Thẩmvi_pham_ban_quyen Kiều Tây tới đây.
tan làm buổi chiều, cô đã bị Kiều kéo đi ăn cơm, ăn xong lại theo cô ấy đến studio một bạn.
studio xongbot_an_cap, Kiều Tây nằng thay hình đổi dạng cho cô, nói là đưa cô đibot_an_cap mở mangvi_pham_ban_quyen tầm với mấy em trai đẹp trai, rồi ép cô thay chiếc váy hai dây màu sát, tiếp đó lại bắt đầu chỉnh sửa khuôn mặt cho cô.
Sau khi xong , cô còn chưa kịp soileech_txt_ngu gương đã bị cô bạn hấp tấp đưa đếnbot_an_cap quán bar .
“Chị Lan Lan, sao chị không uống vậy?”
Một hơileech_txt_ngu ấm áp lạ đột phả bên tai Diệp Lan. Diệp Lan , không để lại dấu vết mà nénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang một bên, nhưng cô còn thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net né đi đâu được chứ? Phía bên kia của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng ngồi mộtbot_an_cap chàng trai cao lớn, cô bị kẹp bên mất rồi.
Nhất thời, cô cảm thấy muốn khóc mà không ra nước mắt, không nhịnleech_txt_ngu được thầm mắng cô bạn éo nhảy trong sàn nhảy kia.
Cô cứ tưởng Kiều Tây chỉ nói đùa, ai ngờvi_pham_ban_quyen đến quán bar, ấy thật sự gọi ba mẫu nam trẻ tuổi cao ráo đẹp trai , bảo là để cô rửa , mở thức.
quả thì hay rồibot_an_cap, sau khi mọi người giới thiệu và trò chuyện một lúc, cô ấy hai chàng nàybot_an_cap ở lại giải cho cô, mình thì kéo một người tên A Kiệt đi khiêu vũ rồi.
Nhận thấy sự ngùng và phòng bị Diệp Lan, chàng trai bên phải ân cần nói: “Chị Lan Lan, chị yên tâm đi, tụi và chị Kiều Tây đều là tốt, cũng không phảibot_an_cap hạng người không đàng hoàng gì đâu. Chị Kiều Tây là bạn thân nhất chịleech_txt_ngu, chị phải tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng chị ?”
Diệp Lan thấy cậu ta nói cũng có lý, Kiều Tây tuy chơi làm việc có chừngleech_txt_ngu , không kết giao với những bạn nhăng.
Nghĩ vậy, lòng phòng bị của cô vơi đi phần nào.
Lúc này, chàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai bên lại mỉm cười tiếp lời: “Đúng vậy đó chị Lan Lan, mấy loại rượu này nồng độ thấp , giống như nước trái cây thôi, không say được đâu. A Kiệt đi khiêu vũ với chị Tây rồi, hai tụi cùng chị uống rượu trò chuyện nhé.”
Nói xong, cậu ta rót cho một rượuvi_pham_ban_quyen.
Người ta nói đến nước này, Lanleech_txt_ngu cũng không tiện từ chối , cô do một chút rồivi_pham_ban_quyen rượu lên nhấp ngụm nhỏ.
chàng traileech_txt_ngu rất biết cách tìm đề nói chuyện, cách rất hài hướcvi_pham_ban_quyen, không lâu sau khiến Diệp Lan cười. Nhất thời, nỗi u uất trongbot_an_cap lòng cô cũng tan biến không ít, nụ cười trên mặt nhiều hơn, và cô cũng vô uống sáu, bảy ly rượu.
Tửu lượng của cô không tốt, hễ uống là mặt đỏ tai, giờ vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ly rượu bụng, gương mặt trắng nõn đã đỏ bừngbot_an_cap một mảng, ánh mắt mơ màng.
Và lúc nàybot_an_cap, sau khi chối sự dẫn đường của phục vụ, Lục Thời Nghiêu đi tới góc rẽ ở tầng hai, vô tình liếc mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn xuống , mắt biếng chợt khựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, đôi mắt dài hơi nheo lại như đang xácleech_txt_ngu nhận gì .
Gương mặt bờ môi đỏ rực kia lờ mang dáng của đêm hôm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chiếc váy ngắn màu đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gợi cảm làm tôn lên da của cô. Dưới ánh đèn mờ ảo, cả người cô toát ánh sáng trắng lung , dáng vẻ yểu điệu ngồi hai chàng trai trẻ, , trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ.
Nhãn của hai chàng trai sắp vào người cô rồi, cô vẫnleech_txt_ngu chưa hay biết , cứ thế kềvi_pham_ban_quyen sát bên người ta uống hết này đến ly khác.
Vốn hắn còn đợi xong chuyện khai haivi_pham_ban_quyen ngày này tìm cô, không ngờ lại tình cờ gặp được ở quán bar.
Hừ, không ngờ gái này lại một tay lão luyện như vậy, ngay cả hắn cũng lầm .
Nhưng mà, lại thích tìm em trai chơi cùng đến thế sao?
Nơi góc cầu thang tăm, đôi đen sâu thẳm của hắn dường như hòa quyện vào bóng , thật sau, khóe hắn mới nở cười tà mị.
Diệp không còn nhớ rõ mình rốt cuộc đã uống bao nhiêu ly rượu, chỉ cảm thấy khuôn mặt, cổ, cánh tay, cả người đều bắt đầu nóngleech_txt_ngu , đầu óc cũng trởleech_txt_ngu choáng váng.
khó xử là, người có ba nỗi , sắp không nổi nữa rồi.
Hai chàng trẻ đang nóibot_an_cap chuyện say, côbot_an_cap bỗng nhiên đứng bật dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cầm lấy xách, ánh mắt ngơ ngác của cả hai, côbot_an_cap buông mộtvi_pham_ban_quyen câu xin lỗi rồi bước chân lảo đảo đi tìm nhà vệ sinh.
Vừa hay chỗ ngồi họ ngay cạnh lốibot_an_cap lên thang tầng , cô xoay người đi vài bước nơi. Nhìn tầng hai vẻ yên hơn , cô mảy suy nghĩ mà bước lên lầu.
Tầng hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều là các phòngbot_an_cap , trên hành lang dài dằngvi_pham_ban_quyen dặc thấy một bóng người qua lại.
Cuối cùng cũng tìmleech_txt_ngu thấy nhà vệ sinh cuối hành lang, cô thở phào một hơi, đẩy cửa vào.
Trong cơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net óc quay cuồng, cô không chú ý thấy khi mình vừa bước vào vệ sinh, cửa lớn bên ngoài lại bị ai đóleech_txt_ngu ra, một cạch vang lên, đã khóa trái.
Giải quyết xong việc đại sự, Lan cảm thấy sảng khoái hơn hẳn, nhưng óc vẫn còn nặng trịch. vịn tường từ từ đứng dậy, cửa ra ngoài.
đóvi_pham_ban_quyen đã ởbot_an_cap trong ánh mờ ảo lâu, nhất thời cô vẫn chưa thích nghi được với ánh sáng rỡ nhà vệ sinh.
khỏi nheo mắt lại, giơ mu bàn tay bớt ánh sáng, bước không vững tiến về phía rửa mặt.
Dưới đèn sáng trưng, cô diện một chiếc váy hai dây đen quyến rũ, lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra màng như ngọc thạch, được bao bởi một tầng hào quang nhàn nhạt.
Sắc hồng rạng rỡ trên mặt đã lan rộng đến xương quai xanh tinh xảo cùng đường cong đầy đặn. Đuôibot_an_cap mắt kéo dài lên khiến đôi mắt thêm phần rũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mắt màng, đôi môi đỏ mọng hơi hé .
Diệp Lan mở đôi mông lung, nhìn gương mặt vừaleech_txt_ngu lạ vừaleech_txt_ngu quen trong gương.
lúc trang điểm xong ở studiovi_pham_ban_quyen bước ra, cô vẫn chưa kỹbot_an_cap lại mình, bây chợt nhìn thấy, cô lại chút dám tin, hóa mình thể xinh đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến thế.
Chỉ là váy này quá hang, đây là lần đầu tiên cô một chiếc lộ liễubot_an_cap như vậy ra ngoài. Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cònleech_txt_ngu mặc nó ngồi tán gẫu nửa ngày trời với hai chàng traivi_pham_ban_quyen kia, cô không khỏi cảm thấy hối hận.
Cô cúi , không tự nhiên kéo lớpleech_txt_ngu vải lên, cố gắng che đi rãnh ngực sâu hun hútleech_txt_ngu.
Giờ mới biết che , chị không quá muộn rồi sao?
Trong nhà sinh nữ vốn chỉ có một mình , bỗng nhiên vang lên giọngvi_pham_ban_quyen nói trầm thấp đầy chọc của một người đàn , trong lời nói còn chứa một tia mỉa mai.
Lan giật mình, đột ngột quay đầu nhìn về phía góc khuất cánh cửa.
Ngay lập tức, ánh mắt khựng lại, anh… anh lại đây?
Chàng trai với dáng người cao ráo đang lườileech_txt_ngu biếng tựa lưng vào tường, một tay tùy ý nghịch chiếc bật lửa đen, tay kẹp mộtbot_an_cap thuốc cháy dở đỏ rực giữa haibot_an_cap ngón dài, khói thuốc lảng bảng bốc lên.
Vẫnleech_txt_ngu là ăn mặc cách y hôm đó.
Chỉ là, trên gương tuấn tú tinh xảo lúc này, đôi lôngleech_txt_ngu mày hơi nhíu lại, ánh mắt nhìn cô tối tăm khó đoán. môi nhác nhảvi_pham_ban_quyen ra một vòng khói, dưới làn khói trắng bao phủ, khóe miệng anh nở nụ như có như không, khiến cả ngườibot_an_cap anh một vẻ ngông cuồng, bụi bặm.
Ánh mắt Diệp Lan , tay đang che ngựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bản năng lại kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh trên.
Sao anh lại ở đây?
Một người vốn tưởng rằng sẽ không bao giờ lại nữa, đột nhiênvi_pham_ban_quyen xuất hiện trước mặt mình, lại còn trong nhà vệ sinh nữ, cô nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào cũng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút quái dị.
Tôi cứleech_txt_ngu chị quênvi_pham_ban_quyen .
Lục Thời Nghiêu cười một , nheoleech_txt_ngu mắt lại, rít một thật sâu, sau đó dụi đầu thuốc, búng nhẹ một cái, thuốc rơi chuẩn xác vào rác bên . Sau đó anh đứng dậy, đôi chân dài vài bước đã đến trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt Diệp Lan.
Diệp Lan theo bản năng lùi lạivi_pham_ban_quyen một bước, phần thắt lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức vào bồn rửa mặt, không còn đường lui.
thực sự muốn quên anhleech_txt_ngu đi, nhưng gương mặt được ví như yêu nghiệt và sự hoang đường của đêm đó, có lẽ cả này cô cũng không quên được.
dáng vẻ coi mình như rắnleech_txt_ngu rết của cô, Lục Thời bật cười vì giận. Ngồi sát rạt với haivi_pham_ban_quyen gã kia, anh là trốn ?!
Ánh mắt anh , đột nhiên vươn tayleech_txt_ngu siết chặt eo Diệp Lanbot_an_cap, dùng lựcbot_an_cap bế bổng cô lên bồn rửa mặtvi_pham_ban_quyen, cơ thể cao lớn nhân đà đó ép sát vào người .
Cảm giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm và cứng cáp truyền lại bên đùileech_txt_ngu khiến Diệp Lan giật mình thoát khỏi cơn choáng váng.
Tư này quá đỗi mập mờ, cũng quá nguy hiểm. Đây là nhà vệ sinh công cộng, bất cứ lúc nào cũng có người vào, gan rồi.
Anh làm gì vậybot_an_cap, bỏ tôi xuốngleech_txt_ngu.
Cô vươn tay trước ngựcvi_pham_ban_quyen anh, trừng mắt nhìn.
Vìvi_pham_ban_quyen đã uống rượu, giọng nói của cô có thêm một phần nịu hơn thường ngày. Tuy đang tức giận nhưng lọt vào tai Lục Thời Nghiêu, nó lại giống nhưvi_pham_ban_quyen đang làmbot_an_cap nũng với anh, ngay cả đẩy và ánh mắt tức giận của cô cũng cực kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rũ.
Tim anh run lên, tay lớn siết chặt eo cô, đôi mắt thâm sâu nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằmvi_pham_ban_quyen vào , ánh nhìn không tự chủ rơi vào đôi môi đỏ rỡ kia, ánh mắt ngày bỏng.
Diệpvi_pham_ban_quyen Lan tự nhiên cảm nhận được sự thay trongbot_an_cap ánh mắt của anh, cô cụp mi xuống, theo bản năng né tránh cái nhìn đó.
Không ngờ gáy cô bị một bàn tay giữ chặt, giây tiếp theo, đôi đỏ đã bị chặn đứng một cách thô bạo.
Không biết là do dụng của hay là vìvi_pham_ban_quyen nụ hôn quá đỗi nồng , Diệp Lanleech_txt_ngu chỉ thấy cái đầu vốn đãbot_an_cap choángleech_txt_ngu váng của mình giờ lâng lâng như trên mây, cả mềm nhũn ra như nước, toàn dựa vàobot_an_cap đôi cánh tay mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẽ của anh mớibot_an_cap không ngã xuống.
Khi nhiệt độ không khí xung quanh dần tăng lên, hơi thở của hai trở nặng nề dồn dập, Lục Thời Nghiêu cắn mạnh vào môi dưới Diệp Lan một cái, rồi lại nhẹ, sau đó mới rời khỏi đôi môi sưng đỏ của cô.
Lồng ngực Lụcbot_an_cap Thời Nghiêu phập phồng không , anh khàn giọng cười khẽ, ánhleech_txt_ngu mắt khóa chặt lấy đôi ướt mơ màng của cô, ngón tay cái lau đi vệt nước nơi môi mình:
đã bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịbot_an_cap khi nào có nhu cầu thì tìmbot_an_cap tôi sao? Thếleech_txt_ngu nào, không hài với tôi, nên lại đổi sang hai thằng em khác để chơi à?
Lan thở dốc, nghe vậy ngẩn người, đại nãobot_an_cap trì cuối cùng cũng táoleech_txt_ngu được một chút.
Hình trước có nói một câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy, chỉ là lúc chỉ muốn mau chóng rời , không để tâm.
Chuyện lầm lỡ, cô bốc đồng lần là đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , có thể có được.
mà, trọng điểm bây giờbot_an_cap không phải này.
nói bậy bạ gì đó? là bạn của tôi, anh đừng có nghĩ xa như vậy đượcleech_txt_ngu không?!
Nói xong, cô lại tức giận lườm anh một cái, vùng muốn nhảy xuống: Mau bỏ tôi , anh là đồ biến thái à, chạy vào nhà vệ sinh nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm cái gì.
…Tìm .
Lục Thời Nghiêu đáp lại một cách tùy , cười tà khí.
Diệp Lan sững sờ, ngay sau đó phảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, gương mặt vốn đã đỏ bừng nay lại càngvi_pham_ban_quyen nóng ran.
Thanh niên thời nay đều phóng túng bất cần như vậy sao?
Cái quái ? Sao lại khóa rồi, mau mở cửa ra…
Đột nhiên, cùng với tiếng đập cửa dồn dập, tiếng phụ nữ nói chuyện vang lên cửa, nghe giọng điệu có vẻ không có một người.
Diệp Lan lập tức hoảng hốt, căng thẳngleech_txt_ngu nhìn chằm vào cánh cửa: Có người gõ cửa , mau bỏ tôi xuống, nhanh lên!
Nói xong, cô quay sang đẩy Lục Nghiêu: Anh mau vào trongleech_txt_ngu đi, để tôi ra mởleech_txt_ngu cửa.
Mặt Lục Thời Nghiêu đen lại: đi.
Diệp Lan giận đến bật , nhà vệvi_pham_ban_quyen sinh nữ anh cũng dám vào rồi, bây giờ lại còn làm bộ làm tịch?
Ai thiếu ý thức thế không biết, không khác cũng cần đi vệleech_txt_ngu sinh à? Mau đi phục vụ đến mở cửa đi…
Diệp Lan hạ , vươn tay véo lấy hai tai anh, lực vặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái: Cậu đi hay khôngvi_pham_ban_quyen?
nổi , cô chỉ cảm thấy hơi càng xộc lên đầu, đầu óc choáng váng dữ dội, cảm giác như cả mặt đang rung chuyển, lại còn hơi buồn nôn.
đàn bàbot_an_cap này dám cậu? Đúng gan to bằng trời mà!
Tuy không đau cho lắm, từ bé lớn, ngay cả lúc lãoleech_txt_ngu già nhà cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức giận đến cực điểm cũng chưa từng động vào một tay.
Lục Thời Nghiêu nhíu chặt lông mày, sắc mặt khó coi, đôi mắt hẹp dài âm trầm nhìn chằm chằmbot_an_cap cô. Thế nhưng khi ánh mắt chạm phải đôi mắt mông lung, rệu rã trên khuôn mặt bừng vì giận dữ của cô, cơn giận trong lòng cậu bỗng tan từng chút một.
, dĩ nữu dĩ vãng dã không biết rượu mà còn dám nhiều như vậy với hai gã đàn , thật biết quá hay là quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa!
Cậu một phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gạt tay côbot_an_cap ra, dưới nhìn thẫn thờ của cô, một lần nữa bế thốc cô bệ bồn rửa mặtvi_pham_ban_quyen. Ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau đóvi_pham_ban_quyen, cậu người nhặt chiếc túi cô làm rơi dưới đất trước đó , lúc nàyleech_txt_ngu mới đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng vệ cuối cùng, rầm một phát, chặt lại.
Thấyleech_txt_ngu cậu dứtvi_pham_ban_quyen khoát khuất phục dưới lực của mình, Diệp Lạn có chút ngẩn ngơ, nhưng cuộc cũng thở nhẹ nhõm một hơi. Cô đỡ lấy cái đang quay cuồng điên đảo, bướcleech_txt_ngu chân choạng tiến đến mở cửa phòng vệ sinh lớnleech_txt_ngu ra.
Cửa vừa mở, người phụ nữ đứng chờ bên ngoài chính định mồm chửi đổng , thìvi_pham_ban_quyen nhìn thấy bộ say khướt rõ mồnbot_an_cap một của Lạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô mặt đỏ gay, rối rít xin lỗivi_pham_ban_quyen họ: Em xin lỗi haivi_pham_ban_quyen chị ạ, em uống say quá nên vô tình quên ở bênbot_an_cap trong, thành thật xin lỗi chị.
Hai người họ bầm nhằn vài câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cũng lười chấpleech_txt_ngu nhặt với cô, nhanh chóng sải bước đi vào trong.
Diệp Lạn dĩ nhiên cũng muốn rời đi ngay, thế nhưng túi xách của cô vẫn đang nằm trong tay Lục Thời Nghiêu, điện thoại, chìa khóa, giấy tờ thân đều hết trong đó, tổng không thể vứt đi được. Có cô thực sự sắp chống cự không nổi nữa rồi, hiện tại nấu duy nhất của cô chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh chóng được về nhà nằm ườn ravi_pham_ban_quyen giường ngủ giấc.
Trong phòng vệleech_txt_ngu , ngay vào lúc Lục Thời Nghiêu vãng đã đợileech_txt_ngu đến mức mất kiên nhẫn, một phát đạp cửabot_an_cap xông ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thì hai phụ vừa dặm phấn vừa buôn chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùng cũng kết hạ, cười nói hớn hở bước ra ngoài.
Đến cậu xách theo chiếc túi của Lạn, đanh mặt sải bước ra , nhìn người đàn bà kia đangvi_pham_ban_quyen ngồi xổm ở góc hành langbot_an_cap, vào đầu , nhắm nghiền hai mắt bất động, hình như là dĩ dãng đãleech_txt_ngu ngủ thiếp đi rồi.
Cậubot_an_cap khom người, giơ tay định cô thức giấc, thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị một cuộc điện thoại cắt ngang.
Móc điện xem tên người gọi, cậu kết nối cuộc gọi. Chưabot_an_cap kịp để mởvi_pham_ban_quyen lời, giọng oanh tạc củaleech_txt_ngu Lâm Thiếu Khôn dĩ dãng đã từ đầu dâyleech_txt_ngu bên kia dội thẳng vào tai: Nghiêu, cậu đang cái quỷ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hả!!! Hai mươi phút trước nữuvi_pham_ban_quyen dĩ vãng đã là đến nơi rồi, thế mà giờ đến cái chẳng thấy đâu, lẽ giữa đường bị yêu tinh nào bắt hồn đivi_pham_ban_quyen mất rồi chứ gì?
Bận đột xuất, đến nữa.
Hừ, đúng là bị một con tinh mất hồn thật rồi. Cậu rũ mắt, liếc Lạnvi_pham_ban_quyen vẫn đang nằm im động không có chút động tĩnh nào dưới đất.
, cậu không phải chứ?! …
Cúp đây. đợi Lâm Thiếu kịp nói hết câu, cậu dứt rụp điện thoại.
Cậu quỳ một xuống, luồn luồn qua đỡ đôi chân Diệp Lạn, một phát bế bổng cô lên theo kiểuleech_txt_ngu công chúa. Vừa mới ôm gọn lòng, liền cảm giácvi_pham_ban_quyen người đàn bà trong ngực khẽ đưa tay mềm mại đẩy đẩy trước ngực cậubot_an_cap, miệng lầm bầm lầu bầu không rõ : Đừng… chạmvi_pham_ban_quyen , tôi muốn… ngủ.
Bất chợt, cõi lòng khẽ mềm nhũn , cậu cúi đầu ghé vào tai cô thầm thì dịu : , ta về nhà .
Khi tia nắng đầu tiên của buổi bình minh chiếu rọi lên khuôn mặt Lạnleech_txt_ngu, côbot_an_cap mệt mở mắt ra, cảmbot_an_cap thấy toàn thân đau nhức rã rời như vừa xe tải qua vậy, vừa mỏi lại vừa không có sức lực nào.
nữa cả cô giống như con gấu , bị người bên cạnh ôm chặt lòng, gần như toàn bộ lượng cơ thể của đều đè nặng lên người cô. Lúc ngủ thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cảm giác được, giờ tỉnh cô chỉ thấy mình bị cậu đè đến mức nghẹt thở đến nơi.
Ýleech_txt_ngu trong phút mốt trở nên tỉnh táo hoàn toàn. Một nỗi bực bội tủi nhục theo đó ùa về trong lòng.
Cô không tự chủ đem toàn sự ngột ngạt trong xả sạch ra ngoài. Cô dùng đẩy phăng cánh tay đang quấn chặt trước ngực mình ra, rồi đưa chân đạp chân đang kẹp cứngleech_txt_ngu người cô.
Chính đang định người dậy xuống giường, nào ngờ lại bị một lực mạnh mẽ tóm chặt lấy eo kéo trở lại. Ngay saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu mái tóc màu xám khói nổi bật kia gục hẳn vào đùi cô, còn lười cọ cọ vài .
Cái cọ này làm cho ngọnleech_txt_ngu lửa giận dữ trong lòng Diệp Lạn bốc càng đùng đùng hơn.
Bản thân cô vốn dĩ đang vô cùng ngột vì lại đồ mờ lăn giường với cậu, kết quả sáng sớm ra cậu dĩ dĩ vãngvi_pham_ban_quyen đã lại kiếmbot_an_cap chuyện trêu chọc cô. nữa sáng nay cô còn phải đi làm, còn chưa biết mấybot_an_cap giờ rồi.
Nghĩ đến đây, cô đột ngột nghiêng người, vớ điện thoại đặt trên tủ đầu giường liếc thời gian, vãng gần bảy giờ đúng rồi. Cũng may, vẫn chưa tính quá muộn, thao tác nhanh nhẹn một thì vẫn kịp giờ chấm công đi làm.
Cô rướn người nhấc chân lên: Cậu tránh ra xem nào.
Nói xong, trong lúc chờ cậu người dậy, cô lướt hình điện thì thấy có mười mấy cuộc gọi nhỡ kèm theo dòng tin nhắn, đều của Thẩm Kiều Tây gửi tới. Lúc cô mới sực nhớ ra, đêm qua cô đi vệ sinh xong không quay trở lại nữa, Tây Tây chắc chắn dĩ dãng đã cuống cuồng phát lên đi tìm cô khắp nơi rồi.
Cô vàng bấm vào xem tin nhắn, toàn là những lời hỏi han lo lắng sắng Thẩm Kiềuleech_txt_ngu xem cô đang ở đâu. Cho đến khivi_pham_ban_quyen đọc tới dòng tin nhắn cuối cùng, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chắc là cái cậu chàng này thấy điện thoại đổ chuông, đó nhìn thấy tin của Tây Tây, liềnvi_pham_ban_quyen nương theo giọng điệu để nhắn trả lời cho Tây Tây, bảo là cô quá nên tự mình nhà nghỉ ngơi trước rồi. Cũng may là Tây Tây tinleech_txt_ngu sái cổ, nếu không đêm qua chẳng biết cô ấy còn lo lắng gánh nạn đến mức nào nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
hồi lại dòng suy nghĩ, thấy cứ nằm ườn ra bò bò trên đùi mình động. Cô răng két quát: Mau , tôi phải đi làm rồi.
Chắc là vì đêm qua nhéo tai mà cậu việc đanh khó coi ra thì cũng không làm gì quá đáng, nên cái gan của cô lại bắt đầu phình to lên rồi. Cô theo thói tự nhiên giơ tay định bóp lấy một tai của , kết quả vừa mớivi_pham_ban_quyen chạm vào cái vật tròn tròn cũ kỹ đãvi_pham_ban_quyen bị một phát tóm chặt lấy tay.
Lại muốn nhéo tai à? Thời ngẩng đầu lên, nheo nheo đôi mắt ngái ngủ, biếng nhìnleech_txt_ngu chằm chằm cô, Chị gáileech_txt_ngu nhéo nghiện rồi đúng ? Hửm?
Theo cuối buông xuống, Lục Thời Nghiêu đưa tay cô lên bên môi nhẹ nhàng cắn . Không đau, thậm chí mang theo một cảm giácvi_pham_ban_quyen tê dạibot_an_cap, rạo rực nhột nhạt.
Mấy cái cậu trai bây giờ đều sành sỏi thả thính giỏi giấu giếm thế sao? Hay làleech_txt_ngu chỉ có loại trai ngời ngời mang vẻ phong như cậu mới thế? Diệp Lạn buộc phải thừa nhận, cô dĩ nữunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ đã bị thính làm cho rung động rồi!
Tuy nhiên, dừng lại ở đó mà thôi.
Cô làm bộ đứng đắn, thản nhiên rút tay về, nàyleech_txt_ngu cô trực tiếp phăngvi_pham_ban_quyen cái đầu của cậu ra: quậy nữa, sắp đi làm muộn đến nơi rồi.
Lực tay của cô không hề mạnh, Lục Thời Nghiêu khẽ nheo mắt, lần này ngược lại rấtbot_an_cap ngoan ngoãn phối hợp theo.
Diệp Lạn quấn chiếc chăn bông, loay hoaybot_an_cap tìm kiếm một hồi lâuleech_txt_ngu trên giường dưới đất vẫn không tài nào thấy chiếc váy ngàyvi_pham_ban_quyen hôm qua đâu. Cô quay đầuleech_txt_ngu nhìn cái người vẫn đang nằm ườn giường hỏi: Váy tôi đâu rồi?
Đêm qua sau khi vào phòng, chị dĩ nhiên đã nôn đầy ra người, anh vứt bỏbot_an_cap đi rồi.
khi rời khỏi quán bar, cậu liền bế cô vào khách sạn mởvi_pham_ban_quyen phòng. Suốt cả dọc đường cô đều ngủ vô cùng yên ắng, quả vừa mới chân vào phòng, cô được , vừa mắt ra dĩ vãng đã gào thétvi_pham_ban_quyen vềbot_an_cap nhà ngủ. hồi dây dưa kéo đẩy, chắc là do cơn men lên đầu, cô bỗng ngột nôn đầy ra củavi_pham_ban_quyen cả hai đứa.
cùng không còn cách nào , cậu chỉ đành kiên nhẫn mức dỗ cô, bấm lột sạch đồ cả hai ra, bế cô vào phòng tắm xối qua một trận , rồi quăng cô giường.
Thấy cô say như vậy, ban cậu vốn cũng không có nhu cầu làm ăn gì cả. nhưng nằm trên giường ôm một khối nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, mới đượcbot_an_cap nếm mùi vị mặn nồng nếm mùi đây hai ngày trước, dĩ đã nếm quả rồi vào cái mốc hoàn cảnh này làm sao chế cho thấu được nữa.
Tự nhiên là ôm lấy cô mơn trớn chọc một trận, nào ngờ đâuvi_pham_ban_quyen, cô gái nhỏ này lạivi_pham_ban_quyen traobot_an_cap cho cậu một sự kinh hỷ lớn, đáp lại một cách vô cùng nhiệt tình nồng cháy.
Vứt rồi ư?! Thế bây giờ tôi mặcvi_pham_ban_quyen cái đây? còn đang vội đi làm cơ ! Tiếng kinh hô thanh của Diệp Lạn cắt dòngleech_txt_ngu ức mặn nồng mập mờ Lục Thời Nghiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cậu xoay người, một tay chống nằm trên , dong thích ý ngắm nhìn vệt dấu vết mặn nồng lốm đốm do tự tay mình gieo bờ vai trần và của cô đang phơi trần ra ngoài.
Cậu thong thả mở lời: Không phải vội, gọi một cuộc điện thoại cho bên khách sạn, bảo họ mang một bộ quần áo lên đây là xong chuyện thôi.
“Chào buổi sáng, chị .”
“Chào chị Lanbot_an_cap, hôm nay bộ đồ này đẹpleech_txt_ngu quá.”
“Oa, chị Lan ơi, bộ này chị mua cửa hàng nào thế? Tôn dáng cực kỳ , đẹp thật đấy.”
“Chị Lan, đúng nhìn ra nha, thìleech_txt_ngu ra dáng chị lại chuẩnvi_pham_ban_quyen đến này…”
“…”
Lan đi thẳng chỗ ngồi mình rồivi_pham_ban_quyen ngồi , thấy cơ mặt sắp cười đến cứng đờ luôn rồi. Đây là lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu tiên cô cảm nhận được sự nhiệt tình đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy mấy cô nàng trẻ tuổi này, và cả vì bộ quần áo cô đang mặc trên người.
Chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu mơ, kiểu dáng ôm sát, vạt được sơ gọn vào trong, bênbot_an_cap là chân bút chì ngắn cùng chất liệu, hoàn toàn khác biệt với cách ăn mặc giản dị, rộng kia của cô.
Bộ đồ này khôngbot_an_cap chỉ giúp cô trông thời , tháo mà còn lên trọn vẹn đường cong rũ, vòng ra nấy.
Cô hơi ngẩn ngơ, trong đầu hiện lên khoảnh khắc sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nayleech_txt_ngu khi cô vừa thay bộ đồ này, trong đôi mắt thâm trầm của chàng kia đã lướt qua một tia kinh ngạc.
Còn … lúc cô chuẩn bị rời đi, chàng trai ấy bất ôm lấy cô, thấp thì thầm tai: “Vài nữa em lại tìm chị, chị phải nhớ nhớ em .”
Cô vốn chẳng hề để tâm đến lời nói đó.
Thứ nhất, cô không để lại phương thức liên lạc, tìm cô bằng cách nào?
Thứ hai, hạng con trai cậu ta hẳn là thường xuyên lui tới những chốn hoa tuyết nguyệt, kinh quá nhiều mối sươngvi_pham_ban_quyen khóileech_txt_ngu đường, lời nói tiện thốt ra có khi chính mình cònvi_pham_ban_quyen chẳng nhớ nổi.
qua gặp cậu ta ở bar thuần túy là ngoài ý muốn, sau lần này cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng sẽvi_pham_ban_quyen không đến quán bar nữa. đời vòng giao tiếp của hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người toàn không có điểm giao nhau, xác suất gặp lại sau này gần như bằng không.
Nghĩ vậy, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không còn lo lắng nữa.
Thu suy nghĩ, mở máy tính, dồn hết tâm trí vào công .
Ngay lúc Diệp Lan đang bận lại bản phương án bịbot_an_cap trả về , đồng nghiệp Tiểu Văn đi tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhẹ lên vai cô, vẻ mặt có chút không tự : “Chị , giám chị văn phòng ấy một chuyến.”
Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , coi như không thấy biểu cảm nhỏ của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng, mỉm cườileech_txt_ngu đáp: “, chị sang .”
Nói , cô dậy đi về phía phòng Tổng bộ phậnbot_an_cap.
Mạc Uyểnbot_an_cap vào côngleech_txt_ngu ty cùng đợt với cô, cả hai đềubot_an_cap làmbot_an_cap kế hoạchbot_an_cap. Nhưngleech_txt_ngu đã tám năm trôi qua, cô vẫn là một nhân viên bình thường, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạc Uyển Đình thì từ bốn năm trước đãleech_txt_ngu thăng chức lên Tổng giám bộ phận kế hoạch, là sếp lớn nhất phòng bọn họ.
Diệp Lan không ngờ Đình vừa nhìn thấy mình đãbot_an_cap trêu chọcvi_pham_ban_quyen một câu:
“Bộ được đấy, trẻ trung mà thời thượng, cuối cùng cũng dáng một người phụ sở rồi, rốt cuộc cũng chịu thôngleech_txt_ngu suốt rồi ?”
Diệp Lan hơi ngẩn , sau đó ngượngvi_pham_ban_quyen ngùng tự giễu: “Xem ra trước đây tôi mặc đồ quê mùa thật.”
Thực ra, cô cũng biết cách ănbot_an_cap mặcbot_an_cap mình có lõng mọi ngườivi_pham_ban_quyen, nhưng bao nhiêu năm quavi_pham_ban_quyen cô cũng đã quen rồi.
Điều gia đình và Trần Viễn đều bình thường. Hồi tốt nghiệp, công việc khó tìm, cầmleech_txt_ngu hồ sơ đi rải khắp nơi mà toànleech_txt_ngu va vào tường, mãi mớivi_pham_ban_quyen tìm được một việc thì lương cũng chẳng cao, nuôi ở phố B này còn khó, lấy đâu ra tiền dư dả mà sắm quần áo tế để .
Vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm trước, công việc của ổn định hơn, Trần Viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại thăng chức , tiền bạc trong tay mớibot_an_cap thoải mái một chút. cô đã quen tiết kiệm, lại muốn để dành tiền mua nhà, cộng thêm việcleech_txt_ngu Trần Ninh Viễn dù sao cũng là một nhỏ, thế nên cô hết tiền sắm sửa quần áo tươm tất cho chồng để giữ , còn bản thân cứ tạm bợ, mặc được là được.
Bây giờ nghĩ , mình thật đủ ngốc.
“Cô giờ mới biết à.”
Mạc Uyển Đình khịt mũi một cái, giận .
“Ngồibot_an_cap đi.”
Cô ta hơi hất , ra hiệu cho Diệp Lan ngồi xuống.
“Biết tôi tìm có chuyện gì không?”
Mạc Uyển Đình khoanh trước ngực, nhướng đôi lông mày tinh tế lên Diệp Lan.
Diệp vừa ngồi xuống, nghe vậy thì ngẩn người, suy nghĩ một rồileech_txt_ngu thử dòvi_pham_ban_quyen hỏi: “ phương án hôm qua vẫn còn chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cần sửa sao?”
Đó là điều duy nhất cô thể nghĩ tới.
“ …”
Mạc Uyển Đình bị chọc cho tức cười.
“ nói này Diệp Lan, tôi cuộc sống gia đình cô hạnh mỹ , nhưng cũng nên có tiến đi . Chuyện cảbot_an_cap bộ phận đều biết mà chỉ mình cô là không hay không . Sáng sớm ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net raleech_txt_ngu, cửa phòng tôi suýt bị đám thanh niên ngoài kia gõvi_pham_ban_quyen nát rồi, đứa nấy đềubot_an_cap đến tìm tôi để lân la quen, thì hay rồi, cứ ngồi vững như bàn thạch.”
Côbot_an_cap ta nói đếnbot_an_cap đây, Diệp liền hiểu ra . Thựcleech_txt_ngu cô cũng có nghe phong thanh, chỉ là chưa giờ đến việc sẽ tranh vị đó, dù cô có muốn thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chẳng tới lượt mình.
Nhìn sắc của côleech_txt_ngu, Mạc Uyển Đình liềnleech_txt_ngu biết côleech_txt_ngu đang nghĩ gì.
Mạcleech_txt_ngu Uyển Đình là người có vọng sự nghiệp lớn, đã quen tranh cường háo . Hồi mới vào công ty, chỉ cóbot_an_cap cô và Diệp Lan là thực tương đương, thế nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện gì cô ta cũng muốn bì với Lan, việc gì cũngvi_pham_ban_quyen phải tranh lên trước. Cô ta từng cảm thấy Diệp Lan thanh cao giả tạobot_an_cap, cũng thấy không vừabot_an_cap mắt.
Chỉ làvi_pham_ban_quyen saubot_an_cap này cùng ngày, cô ta mới dần phát hiện Diệp Lan thật sự người khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa đẩy, chỉ biết giữ khư khư mảnh nhỏ của mình, có chút chí tiến nào.
nhiêu năm qua, trong mười mấy cùng vào công ty đợt , giờ chỉ còn lại cô ta và Diệp Lan. Cô ta biết Diệp Lan có năng lực, chỉ là không có dã tâm.
Lần này công ty mở rộng kinh , phậnleech_txt_ngu kế hoạch sẽ lậpvi_pham_ban_quyen thêm vị trí Trưởng phòng, quyềnleech_txt_ngu hạn của cô cũng hơn, lẽ tự nhiên là cô ta muốn Trưởng phòng phải cùng cùng thuyền với mình.
Xét ở hiện tại, Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan là ứng cử viên phù hợp nhất.
“Tôi nói thẳng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô luôn, tôi cô giúp tôi, sẽ hết sức đề cô ban quản công .”
Mạcvi_pham_ban_quyen Uyển Đình đứng dậy, đi tới phía sau Diệpleech_txt_ngu Lanvi_pham_ban_quyen, đặt hai tay vai cô, hơi cúi người ghé sát tai cô nói:
“Diệp , cô ở công ty tám năm rồi mà vẫn giậm chân tại chỗ. Khoảng đẹp nhất đời người cô đều cống hiến cho cái công ty này rồi, nhưng cô đã thubot_an_cap hoạch được gì?”
“…”
Từng câu từng chữ như đâm trúng tim đen của Lan, cơ thểleech_txt_ngu côbot_an_cap cứng đờ, lòng hơi chùng xuống.
Mạc Uyển Đình tự nhiên nhận được cơ bắp dưới lòng tay mình hơi căng cứng, đôi mắt cô khẽ chuyển động, đôi đỏbot_an_cap mọng nhếch lên: “Cô đã ba mươi rồivi_pham_ban_quyen Diệp Lan ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sự nghiệp của cô còn được bao nhiêu cái tám năm nữa? Suy nghĩ cho kỹ đi, cho tôi câu trả lời trước thứ Sáu.”
Diệp Lan im lặng hồi lâu, chậm rãi mở lời: “Để tôi về nghĩ .”
Bận rộn cả một ngày trời, cuối Diệp Lan cũng hoàn thành đổi phương án trước tan sở. xác định không còn vấn đề gì, sao lưu gửi thẳng cho Mạc Uyển Đình.
Công việc hoàn tất, lòng cô cũng nhõm hẳn.
Thấybot_an_cap đồng nghiệp đã về gần hết, cô thu đồ ra về.
Về đến căn nhà thuê, giày, cấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xách, vào phòng ngủ thay một bộ đồ mặc nhà xong, cả người cô lười biếng nằm vật sofa, để óc trống rỗng.
Trong nhà tĩnh lặng như tờ, lặng đến mức dường như cô thể nghe thấy cả tiếng tim mình.
Tầm này mọi khi đang làm gì nhỉ?
Bận nấu cơm tối cho Trần Ninh Viễn?
dọn dẹp nhà cửa anh về ăn cơm?
Hay là… cùng anh vui vẻ tựa vào sofa chuyện?
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên khiến tim Diệp Lan nảy lên một cái, dòng suy nghĩ bị kéo trở . Phản ứng tiên củabot_an_cap cô lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ đến Trần Ninh Viễn, người đã dọn ra .
Với tâm trạng phức tạp, cô ra mở cửa, không ngờ tới lại làbot_an_cap thân Thẩm Kiều Tâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cõi đang căngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng của cô bỗng chùng xuốngvi_pham_ban_quyen, khóe miệng nở một nụ cười: “Tây , cậu lại tới đây?”
Thẩm Kiều Tây giơ túi nhỏ trong taybot_an_cap lên, cười nói: “Mang đồ ngonbot_an_cap qua cho cậu đây, cậu chắc là chưa ăn đúng không?”
Màn đêm dầnbot_an_cap buông, trong căn phòngvi_pham_ban_quyen thuê giản đơn nhưng đượcvi_pham_ban_quyen bài trí cúng, hai người phụ nữ tựa lưng vào sofa, xếp bằng trên sàn . Họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa trò chuyệnleech_txt_ngu vừa nhi món cổ vịt cay xè, thi thoảng hít hà cay rồi lại làm một ngụm bia lạnh, cảm giácleech_txt_ngu ấy không còn gì sướng bằng.
Ánh đèn vàng vọt hắt lên mặt hai người, dường như đưa họleech_txt_ngu trở lại những năm tháng đại học đơn thuần và thuần khiết thuở nào.
Đây đềuvi_pham_ban_quyen là những món ăn mà cô và Tây Tây thích nhất thời sinh viênvi_pham_ban_quyen. Khi đó, bất kể vui hay buồnleech_txt_ngu, cả hai đều sẽ kéo ra phố ăn vặt cổng trường, ăn cho khi thỏa thuê mới .
Sau khi tốt nghiệp, ai nấy đều rộn công , hiếmvi_pham_ban_quyen khi có quay lại trường để ăn những . Bây bất được nếm lạileech_txt_ngu, trong khỏi dấy lên chút hoài niệm.
Thẩm Kiều Tây xoay chai trong tay, đưa mắt nhìn quanh một lượt: Gã tồi Trần Viễn kia đi à?
Vừa bước vào cửa cô đã nhận ra, trong cả căn nhà này không còn chút dấu vết sinh nào của Trần Ninh Viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Lan hơi sững lại, khẽ đáp: Ừm, rồi. Xe và tiền tiết kiệm lại cho mình, anh ta coi như ra tay trắng.
Cô vốn Trần Ninhbot_an_cap Viễn sẽ không dàng đồng ý, lúcvi_pham_ban_quyen đưa ra đề nghị đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ trở mặt hắn. Không ngờ hắn chỉ trầm tư vài giây rồi .
đó cô thật sự thở phào nhẹ nhõm. vạn tệ tiền tiết kiệm làleech_txt_ngu khoản tiền cả hai vất cóp suốt mấy nămleech_txt_ngu qua để dựleech_txt_ngu định nhà, nói nhiều không nhiều, mà ít cũng chẳng ít.
Cô sẽ không mà từ tất cả. Khi yêu, cô có thểleech_txt_ngu vì mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết liếng. Nhưng đối với sự phản bội của hắn, cô cũng có thể ép bản thân mình nhẫn tâm mà mặc kệ hắn sống chết ra sao.
Thẩm Kiều Tây cũng hơi ngạc nhiên, hừ lạnh tiếng: Dù sao cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cònleech_txt_ngu chút khí chất đàn ông.
Nói xongleech_txt_ngu, cô quaybot_an_cap sang lo lắng nhìn Diệp Lan: tiếp theo định thế nào? là dọn qua ở cùng mình đi?
Cô sợ Lan cứ tiếp tụcvi_pham_ban_quyen ở lại đây sẽ nhìn cảnh đau lòngvi_pham_ban_quyen.
Lan nhấp một ngụm bia, hàng mi khẽ chớp, nở một nụ cười nhạt: Tới đâu hay tới đó thôi. Chỗ cậu mình không qua , mình đã xem được một căn gần công ty rồileech_txt_ngu, thứ Bảy này sẽ dọnvi_pham_ban_quyen đó.
Sau khivi_pham_ban_quyen Trần Ninh Viễn đi, cô cũng lập tức đi tìmbot_an_cap nhà. Đã ly hôn rồi, căn nhà chứa đầy kỷ niệm này côleech_txt_ngu không muốn lại thêm nữa.
Thấy Diệp Lan đã quyết định xong, Thẩm Kiều Tây yên tâm: Vậy tốt, cần chị giúp việc lênbot_an_cap tiếng.
Nghe vậy, một dòng suối ấm áp chảy qua tim Diệp Lan, cười nói: Yên tâm, mình sẽ không kháchbot_an_cap sáo với cậu đâu.
Nói đoạn, chợt nhớ đến chuyện Mạc Uyển đề cập với mình hôm , sẵn có Tây Tây ở đây, thể nhờvi_pham_ban_quyen cậu ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho ý kiến.
Nghĩ vậy, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt chai bia xuống, đem chuyện đóleech_txt_ngu kể vắn tắt Thẩm Kiều Tây nghe.
Vừa dứt , Thẩm Kiều Tây đã mang vẻ hận rèn sắt không thành thép màbot_an_cap đẩy cô một cái: Mày ngốc , mau đồng đi chứ! muốn nói từ lâu rồi, năm vẫn chỉ là một viên , người Mạc Uyển đã lên chức Tổng giám rồi, mày thật sự không thấy ngại sao?
Diệp Lanleech_txt_ngu tay thon dài xoa xoa trán, : Cô ấy thật sự rất có năng , còn mìnhbot_an_cap thì… cậu biết , mình không có năng lực, cũng chẳng có tham đó.
Thẩm Kiều Tây lườm cô một , dọc nói: Mày tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin lên cho mình, mày chẳng thua kém gìbot_an_cap ai cả, sợ cái gì ? Hơn nữa, nếu không có lực cô ta chủ động tìm màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì? Cô bị chắc? Bây giờ cơ hộivi_pham_ban_quyen tốt như vậy bày ra trước mắt, mày nên nắm cho thậtbot_an_cap chắc.
Ngừng một chút, Thẩm Kiều Tây định nói gì rồi thôi, nhưng sau cùng vẫn thốt ravi_pham_ban_quyen: câu này khó nghe, nhưng ít nhất, mất đi đàn ông còn sự nghiệp. Cònbot_an_cap nếu màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ chối… thì mày còn lại cái gì?
…
Câu trúng phóc vào tim đen cô hơi đau nhóileech_txt_ngu, cô hiểu rõ, đó chính là sự thật.
Thẩm Kiều thấy cô im nói , biếtleech_txt_ngu lòng cô cũng dễ chịu , lập tức chuyển chủ đề. Cô hích hích vào tay Diệp Lan, gian xảo: Này, hai cậu chàng qua thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào? phải vừa cao vừabot_an_cap đẹp không? Chấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được không? Để mai mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẹn họ cho mày.
…
Lời của Thẩm Tây tuy hơi xót xa nhưng thúc cô hạ tâm. Vốn dĩ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã có chút động, chỉ là tự tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòng khiến cô chần chừ.
Đã quyết địnhbot_an_cap xong, cô cũng chẳng còn gì phải do dự. Ngày sau khi làm, cô tìm cơ hội văn phòng của Mạc Uyển Đình trả lờivi_pham_ban_quyen.
Mạc Uyển Đình có chút ngạc nhiên vì cô thông suốt nhanhleech_txt_ngu vậy, sau khi cười đùavi_pham_ban_quyen trêu vài nghiêm túc dặn dò cô hãy thể hiện cho tốt trong thời gian này, đợi sau kỳ nghỉbot_an_cap Quốc khánh, công ty sẽ chính thức thực hiện điều chỉnh nhân sự.
đến việc Mạc Uyển Đìnhleech_txt_ngu phải thể hiện cho , Diệp Lan nhất thời có chút mờ mịt, trong cười khổ, phải thểleech_txt_ngu hiện thế nào ?
Bình thường cô luôn hoàn thành công việc một cách mẫn cán, đối mỗi bản hoạch cô đều nỗ lực làm tốt nhất, không là chút . Chỉ là cô không xã giao, chẳng baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáp lại gần lãnh , mối quan hệ đồng nghiệp có phần nhòa. Ngoài công việc, toàn tâm trí của cô đều dành hết cho Trần Viễn…
Đến khi rơi vào hoàn cảnh này, cô mới bàng hoàng nhận ra cuộc đời mình trôi tồi tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và thất bại nhường nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng may sao bây giờ có hội đểbot_an_cap cô bắt đầu lại từbot_an_cap đầu. kể cuối cùng ra saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô đều đổi, đối diện công việcvi_pham_ban_quyen cuộc sống mộtleech_txt_ngu cách cực hơn.
Những bận luôn trôi rất nhanhvi_pham_ban_quyen. Mấy nay cô sống khá sung túc, banbot_an_cap ngày đi làm, buổi tối Tây Tây đi cùng dạo phố, tút tát lạivi_pham_ban_quyen bản thân từ chân.
Mái dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng được sóng lớn, nhữngbot_an_cap áo giản dịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rộng thùng thình trong tủ đồ bị tống vào góc, thay vào làleech_txt_ngu nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trang phục sởbot_an_cap thời và sành điệu.
Mới đầu cô còn hơi chưa quen, nhưng năng yêu cái của phụbot_an_cap nữ đã khiến dần dần cởi mở hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Trước đây vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn nghĩ đến chuyện tiết kiệmvi_pham_ban_quyen mua nhà nên cô tiêu xài, nhưng đây cô độc thânbot_an_cap, trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại có chút tiền tiết kiệm nên việc tiêu cũng bớt đi e .
Mấy ngày qua, cô đã lần lượt đóng gói xong quần áo một số đồ dùng thiết yếu, chỉ đợi đến Bảy là chuyển nhà.
Hôm thứ Sáu, côbot_an_cap đãbot_an_cap hẹn trước xe vận chuyển. Sáng sớm Bảy, sau khi sớm ăn qua loanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bữa sáng, cô gọi cho chủ nhà đến bàn giao phòng.
Chín giờ đúng, xe chuyển nhàvi_pham_ban_quyen đã lầu.
Căn mới không cách công ty quá xa, hai phút đi xe. là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích chưa đầy năm mét vuông, nội thất và điện máy cơ đều đầy đủ, cô chỉ cần chuyển hành lý đến là có thể ở ngay.
Thực cô ở một mình thì quá dư dả, tính chuyện sau em trai bố mẹ lên chơi sẽ có ở, cô khoát thuê căn to chút.
Ký hợp đồng năm với mới, trả trước nửa năm tiền , mất gầnbot_an_cap ba vạn tệ khiến cô khỏi xót xa. nghĩ lại, nếu sauvi_pham_ban_quyen Quốc khánh chắn được thăng chức lên quản lý bộ , tiền lương cũngvi_pham_ban_quyen sẽ tăng lên, bình chi tiêu kiệm lại một chút thì cuộc sốngvi_pham_ban_quyen của một người kiểu gì cũng cầm cự .
Nghĩ thông suốt rồi, cô cũng không còn lo âu nữa, tâm trạng thoải mái hơn nhiều.
Đợi đến vất vả sắp xếp xong đống hành lý lớn nhỏ, lại lau dọn mọi ngóc ngách trong nhà một lượt, cô đã vã mồbot_an_cap hôi đầm đìa, lưng cũng nhừ không đứngleech_txt_ngu thẳng lên nổi.
Chẳng buồn tắmvi_pham_ban_quyen, côbot_an_cap cứ thế nằm vật ra sofa, dốc khe khẽ, hoàn toàn không muốn cử động thêm chút nàobot_an_cap.
Đúngbot_an_cap lúc này, điệnvi_pham_ban_quyen thoại bỗng dưng vang lên.
Cô quay , vươn cánh tay dài với lấy điện thoạileech_txt_ngu trên bàn trà. Cầm lên nhìn, nhíu mày lẩm bẩm: Lục Thời Nghiêu?
Cái xa lạ, số điện thoại cũng rất lạ, cô lưu từ khi nào nhỉ? Sao ấn tượng gì này.
Nhưng trong lòngleech_txt_ngu cô thấp thoáng có mộtbot_an_cap dự , do dựleech_txt_ngu hồileech_txt_ngu lâu cô mới bắt máy: Alo?
Đầu dây bên kia, nọ như nghe ra sự ngừng trong giọng nói của , đã cười .
cười trầm thấp đầybot_an_cap từ tính của chàng traileech_txt_ngu xuyên qua điện thoại truyền tai , khiến tim hẫng đi một nhịp.
Giây tiếp theobot_an_cap, suy đoán trong lòng cô được xác thực.
Mấy ngày gặp, có không?
Sự mập mờ quanh quẩn tai khiến Diệp Lan hoảng hốt, cô ma xui quỷ khiến thế màleech_txt_ngu cúp máy luôn.
Nhìn màn hình đã tối đen, tim cô vẫn thình thịch, ngay sau đó lại cảm thấy hốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận, mình quá bất lịch sự không?
Vừa thựcleech_txt_ngu sự phản ứng theo năng, cô yêubot_an_cap thích cuộc sống bìnhvi_pham_ban_quyen yên ổn địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, với chàng trai kia, cô có ý định trêu chọc, cũng không dự định tiếp tục dâybot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ ràng với .
cô giỏileech_txt_ngu xửbot_an_cap lý những chuyện , sau vài ngày lại nghe thấy giọng nói của hắn, nhất thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút hoảng loạn.
Đang cô do dự biết gọi lại gửi tin nhắn nói cho hắn điện thoại lại vang lên, Lục Thời Nghiêu lại .
hít một hơi thậtvi_pham_ban_quyen sâuvi_pham_ban_quyen, ngón tay lướtleech_txt_ngu sang trái, tiếp tục cúp máy, thìvi_pham_ban_quyen cứ tin nhắn vậy.
Cân nhắc một lát, soạn một văn rồi gửi đi.
[Chào cậu, xin lỗi vì đã ngắt điện thoại của cậu, chỉ là thấy không cần thiết phải liên lạc nữa, chuyện trước đây quên rồi, cậu cũng không cần để tâm nữa đâu.]
Sau khi tinvi_pham_ban_quyen nhắn gửi đi, nó như đá chìm đáy bể, không nhận được hồi .
Diệp Lan trên , kìm được mà thở hắt ra một hơi, nghĩ ngợi mộtbot_an_cap chút, cô mở điện thoại, xóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số của hắn, bấy giờ mới yên tâm nhắm mắt nghỉleech_txt_ngu ngơi.
này, tầngvi_pham_ban_quyen hai quán bar Mê Hoặc.
Nơi cuối hành lang lộng gió, Thời Nghiêu co , dáng vẻ nhàn tản dựa vào sổ, giữa hai ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc châm, chậm rãi phả khói.
Làn khói trắng bao phủ lấy khuôn tuấnbot_an_cap túleech_txt_ngu tinh xảo, khiến người ta không nhìn thần sắc của hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
tan dần, chỉ thấy hắn cúi đầu, ánh mắt rơi trên màn hình điện , đôi dài hơivi_pham_ban_quyen nheo lại, khóe miệng nhếch lên một cười như có như không.
Hai giây sau, hắn hừ lạnh một : , thực sự tưởng hắn hiếm lắm sao.
Sao cậu lại ra đây rồi?
Lâmvi_pham_ban_quyen Thiếu Khôn từ trong phòng bao đi tìm hắn, còn tưởng lại lẻn mất rồi.
cất thoại vào túileech_txt_ngu quầnbot_an_cap: Ra hóng chút.
đi thôi, mấy em còn đang đợi cậu uống đấy, tối nay cậu đừng có hòng mà trốn.
Lâm Thiếubot_an_cap Khôn tay khoác vai hắn, lôi hắn đi về phía phòngbot_an_cap bao.
Chậc, hai năm không gặp, con cậu lại cao rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net…
Diệp Lan nhận , bắt đầu từ thứ , bất kể là cuộc họp lớn hay nhỏ, Mạc Uyển Đình đều bắt đầu đưa cô đi cùng.
Lúcvi_pham_ban_quyen đầu, lòngvi_pham_ban_quyen cô còn chút loạn, dù sao đó cũng là nhữngleech_txt_ngu phương diện đây cô chưa bao giờ tiếp xúc, nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà óc mơ .
may là cô không ngốc, sau tham gia vài lần, cô đã có thể nhanh chóng nắm bắt được các thông tin tâm của cuộc họp. Sau đó tự mình sắp xếp, tích, cô đã có cái nhìn tổng quát án công ty đangleech_txt_ngu triển khai. quản lý trao đổi về các động thái của ngành, tầm nhìn củavi_pham_ban_quyen cô cũng dần được mở mang.
Bình thường, ngoài việc thành các bản kế hoạch của mình, Mạc Uyển còn giaobot_an_cap cho cô một số việc quản lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ phận kế hoạchbot_an_cap để luyện nghề.
Cô cũng không nề hàvi_pham_ban_quyen, chẳng dám chậm trễ chút nào, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học mò mẫm hoàn .
Sựvi_pham_ban_quyen thay của bộ phận, những người khác tự nhiên đều nhìn thấy rõ. Những kẻ không phục có , chỉ là nể phương thức lý cứng rắn thường ngày của Mạc Uyển Đình nên bề ngoài mọi giữ vẻ hòa khí.
sau lưng lại bàn về cô không ít, nói cô ngoài thâm niên năm ra thì chẳng có điểm nào đủ tưleech_txt_ngu cách ngồi vào quản lý. Ở những thị phi như nhà vệ sinh, trà, cô đã vô tình thấy đến hai .
Đối với , cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chỉ nhẹ nhàng thở dài. diện như vậy đã lường trước được, nhưng cô cũng không vì sự không phục của người mà bước. tại, điều duy cô có thể làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tiếp tục nỗ lực, ít nhất phải giành được sựleech_txt_ngu công nhận của ban lãnh đạo trước .
Tháng Chín đã gần đi hồi kết, thành phố vào sángvi_pham_ban_quyen sớm và tối muộn mang theo chút se lạnh.
hôm , Diệp ca đến nhà đã hơn chín giờ tối.
Cô nằm rã rời trên sofa, thực sự khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn cử động, nhưng dạ dày lại bắt đầu biểu tình. Buổi trưa cô chỉ ăn một chiếc bánh sandwichvi_pham_ban_quyen, uống mộtbot_an_cap ly , từ lúc đó đến giờ vẫn chưa ăn gì.
Dạ dày rỗng có khó chịu.
Cô cười khổ tiếng, gượng dậy khỏi sofa, bếp nấu một bát trứng rồi bưng ra bàn ăn. Vừa ngồi xuống chuẩn bị ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì điện thoại củaleech_txt_ngu gọi tới.
Diệp Lan bắt máy, gọi tiếng một đũa mì, thổi .
Lan Lan, dạo này con bận không?
tác thổi mì của Lan khựng : Mẹ, có chuyện mẹ cứ nói đi ạ.
Cũng không có gì, chỉ là… mẹ và bố con muốn hỏi, nghỉ lễ khánh này con Viễn có về không? Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp hỏi có dè dặt.
Bất chợt nghe cái , Diệp hơi thẫn thờ, vài giây sau mới trả lời: Con đã đặt ngày mùng vềbot_an_cap rồi, còn Ninh Viễn… anh ấy thời gian, nên không về đâu ạ.
Mẹ Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy con gái sắp về nhà thì lộ rõ vẻ vui mừng: Tốt tốt tốt, về là tốt rồi, đểleech_txt_ngu lúc đó bố con mua thêm nhiều mónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con .
Nghe , lòng Diệp Lan không khỏi ấm , nhưng câu tiếp theo mẹ lại khiến chùng .
Ninh dạo đặc biệt bận lắm ? Mẹ gọi mấy đều không thấy nghe .
Cô đặt đũabot_an_cap xuống, vào ghế, hít một hơi sâu: Mẹ, sau này mẹ đừngvi_pham_ban_quyen gọi cho anh ấy nữa, ấy đi công không tiện nghe điện đâu.
Nói xong, không đợi mẹ phản ứng, cô lập tức chuyển chủ đề: Mẹ, Tiểu nghỉ lễ có về nhà không ạ?
Quả nhiên, sự chú ý của mẹ Diệp đều chuyển sang con mình: Chao , bé bảo không , muốnleech_txt_ngu ở trường làm thêm. Lan à, cũng khuyên em trai con đi, nó mới vào năm nhất, cònleech_txt_ngu nhỏ thế, đi làm thêm , ảnh hưởng sức khỏe thì sao…
Mẹ vẫn còn đang lảm nhảm, nhưng Diệp Lan lại cúi thấp mắt, bất giác nhớ lại mình mới vào năm , ngoại trừ kỳ nghỉ Tết về nhà, hễ có thời gian là cô đều đi làm thêm tiền, nhưng bao giờ nghe thấy mẹ khuyên nhủ cô một lời nào.
Baobot_an_cap nhiêuvi_pham_ban_quyen năm , cô đã quen rồi.
Đêmleech_txt_ngu trước kỳ nghỉvi_pham_ban_quyen Quốc khánh, sau khi tan , Diệp Lan đặc biệtbot_an_cap trung tâm thương mạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho mẹ mỗi người hai bộ quần áo, lại mua thêm ít đồ bổ dưỡng.
Lúc đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngang qua khu đồ nam, dưới sự giới của nhân viên tư vấn, cô còn mua cho em hai quần áo phù hợp với thanh niên, định bụng sau khi từ quê lên sẽ qua cậu.
Tính ra, cô đã mộtleech_txt_ngu năm rồi chưa về nhà, lần nhất là nghỉ lễ Quốc khánh nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoái, cùng Trần Ninh về ở lại mấy ngày.
nằm , không biết là vì nóng được về nhà hay sao mà đầu óc cô rối bời, trằn trọc mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được, cứ mơ mãi đến ba giờ sáng mới thiếp đivi_pham_ban_quyen.
giờ sáng, Diệp Lan bị thức bởi tiếng chuông báo thức, lúc đó vẫn còn mệt mỏi rã rời, mắt không mở ra nổi.
Nhưng nghĩvi_pham_ban_quyen đến việc còn chuyếnvi_pham_ban_quyen bay lúc giờbot_an_cap, côbot_an_cap chỉ đành nghiến răng bò dậy. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giảnbot_an_cap, cô tự luộc hai quả trứng, thêm lát bánh mì gối, bữa nhanh chóng được giải quyết.
Lúc đến sân mới hơn tám giờ, cô thầm may mắn vì mình đi sớm, không vào kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghỉ thếleech_txt_ngu này, có còn kẹt xe trên đường.
Ngày đầu của kỳ nghỉ cao điểm, đường chắc chắn không tránh khỏi cảnh tắc nghẽn.
chuyến kéoleech_txt_ngu dài hai tiếng rưỡi, cô đến được thành phố H thì trời trưa. Nhà cô vốn ở một trấn nhỏ trực thuộc phố này, nênleech_txt_ngu sau khi rời sân bay lại phải chuyển thêm vài chặng xe khách nữa, đến năm giờ chiều mới về tới nhà.
5 độ C.
“Mẹ, con đã về.”
Diệp Lanleech_txt_ngu nhìn Diệp mẫu đang , bấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ mới cảm nhận được chút cảmleech_txt_ngu giác chân thực khi được trở về nhà.
Diệp mẫu ngẩn người một , rồi vui vẻ đáp lại: “Ơi, về là tốt rồi, mau đi.”
đoạn, bà vừa dắt Diệp Lan nhà vừa gọi vọng bếp: “Ông nó ơi, đây mau, conbot_an_cap gái về .”
Trên bàn , Diệp phụ liên tục gắp thức ăn Diệp Lan: “Ăn nhiều , con xem con kìavi_pham_ban_quyen, gầy hơn trước về đấy. Làm việc cũng đừng mạng quá, sức khỏe thân là quan trọng nhất.”
Diệp Lan nhìn bát cơm caobot_an_cap như núi, dở khóc dở cười: “Ba, rồi ạ, con sắp chứa nổi nữa rồi.”
Diệp mẫu ngồi cạnh cười khuyên: “Nghe ba con đi, nhiều chút. Ba con dậy sángvi_pham_ban_quyen sớm đi chợ, toànbot_an_cap làm món con thôi .”
Diệp Lan áp vô , nhưng khi cha mẹ dường như đã già đi chút ít, cảm giác xót và tội đồng loạt trào dângleech_txt_ngu. Cô nỗ lực nén lại cảm xúc, nở một nụ cườileech_txt_ngu: “Vâng ạ, lâu con không được ăn món ba nấu, mấy ở nhà này con phải ăn cho đã được.”
Sau , Diệp Lan quần và thựcleech_txt_ngu phẩm chức năng mua cho Diệp phụ và Diệp mẫu ra.
Thấy lòng hiếu thảo của con gái, Diệp phụ và Diệp mẫu đương nhiên rất mừng, nhưng hai vợ chồng vốn đã quen tiết kiệm, ănleech_txt_ngu mặc bình thường chẳng cầu kỳ, lại sợ gái tiêu tốn nhiều tiền khiến con rể có ý kiến, nên khó tránh lẩm bẩm vài câu.
Diệp Lan hiểu tính cách cha mẹ, chỉ không nói gìvi_pham_ban_quyen.
Đối mặt cha mẹ, đãbot_an_cap vài lần Diệp Lan muốnleech_txt_ngu nói chuyện mình và Trần ly , nhưng lời đến cửa miệng chẳng thể thốt ra.
Từ nhỏ đến lớn, cô đã quen giấu mọi chuyện lòng.
Gia nhà không tốt, bà nội lại cực kỳbot_an_cap trọng nam khinh nữ. Trước khi em trai đời, để giữ thể diện, Diệp mẫu tâm sinh bằng được đứa trai. Nhưng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ vì khi cô bị huyết tổn thương cơ thểleech_txt_ngu sao mà mãi không thai, thái của đốivi_pham_ban_quyen với cô cũng dần trở nên lạnh nhạt.
Dù không đến mức ngược đãi, nhưng cái gọi tình mẫu tử, cô thực sự chưa từng cảm nhận .
Chưa kể nội cô lại ghê gớm, suốt ngày ở nhà bới, mắng Diệp mẫu không sinh connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mắng cô là đồ lỗ vốn.
Diệp phụ là người hiếu thảo, kẹt ở đôi bênleech_txt_ngu đầy khó xử mà chẳng thể làm gì.
Lớn trong không khí gia đìnhleech_txt_ngu như vậy, tính tình côbot_an_cap từ nhỏleech_txt_ngu đã trầm mặc, ở nhà có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net im lặng là sẽ im lặng.
Ánh mắt và lời lẽ chán ghét của bà nội, sự lạnh nhạt mẹ, tất thảy khiến cô vô thức muốn lẩn . Cô sợleech_txt_ngu tranh cãi, sợ bất thứ gì phá hiện trạng ổn của mình.
Tình trạng này mãi cho đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm cô mười tuổi, khi em cô chào đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mớibot_an_cap có chuyển biến tốt hơn.
Trong nhà không còn tiếng cãi vã, nhưng ánh sự quan tâm của người đều dồn hết lên em trai nhỏ tuổivi_pham_ban_quyen. Cũng chỉ có Diệp phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thoảng còn quanleech_txt_ngu tâm cô, còn Diệp thì cho đến cô kết hôn dường như mới bừng tỉnh, muốn bù đắp mối hệ , những năm qua thường gọi điện cho cô.
Dù không đến mức oán hận cha mẹ, nhưng trong lòng cô vẫn luôn có nỗi niềm không nguôi.
Những ngày này, sáng nào cô cũng sớm ra tiệm ăn sáng cha giúp một tay, trưa về nấu cơm xong thì mang qua cho họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đợi đến vãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc, ba người mới chenbot_an_cap chúc trong cửa tiệm nhỏ hẹp mét vuông ăn cơm trưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Ba, mẹ, hay là hai người đừng mở nữa. Tiểu Thần giờ cũng lên đại học rồi, sinh hoạt phí cứ để nó kiếm, tiền học phí con loleech_txt_ngu cho nó, vậy hai người cũng nhẹ nhàng hơn.”
Diệp phụ Diệp mẫu thuê một cửa tiệm nhỏ chợ để bán đồ ăn mưu sinh. Nhưng thị trấn không lớn, dân nhậpleech_txt_ngu cư ít, người địa phương thường ănvi_pham_ban_quyen sáng tại , nên việc kinh của tiệm đủ sốngvi_pham_ban_quyen qua .
đình giàu có gì nuôi lớn hai em cô, còn nuôi ăn đại học, Diệp Lan vẫn luôn thầm kích.
Dù cha có thiên vị, nhưng nhất, trong lúc gia đình khó khăn nhất, họ cũng không bắt cô bỏbot_an_cap học.
Lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Diệp khiến hai ông ngườileech_txt_ngu. Diệp phản ứng lại đầuvi_pham_ban_quyen tiên, bác ngay: “Thế sao được, em con mớivi_pham_ban_quyen 19 tuổivi_pham_ban_quyen, khó khăn mới đỗ đại học B, đương nhiên phải lấy việc làm trọng chứ. Đi thêm cái gì mà làm! Giờ mẹ với bavi_pham_ban_quyen con vẫn còn cử động được, kiếm được đồng nào hay đồng nấy. Sau này Tiểu Thần kếtvi_pham_ban_quyen hôn còn phải mua nhà, không tiệm sao mà được.”
Diệpbot_an_cap mẫu khựng lại một chút rồi nói : “Học phí của Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thần cũng không cần con lo. Con và Viễn còn phải cuộc của mình , rồileech_txt_ngu sau này con cái, chi tiêu cũng không nhỏ. Ngày thường hai vợ cứ được chừng hay chừng nấy, này cũng đừng mua đồ cho ba mẹ mãi thế này, biết chưa?”
Diệp phụ đặt đũa , nhìn Diệp Lan gật đầu phụ họa: “ lời con , con cứ sống cho tốt với Ninh đượcvi_pham_ban_quyen, không phải cho chúng .”
Diệp Lan chỉ cảm thấy ngực mình nghẹn lại một cách kỳ lạ, cô chậm rãi nuốt miếng cơm trong miệng, khẽ vâng một tiếng.
Cô muốn dối cha mẹ, chỉ … dù trốn tránh hay không cha mẹ lo , chuyện ly hôn với Trần Ninh Viễn lúc này như mắc nghẹn ở cổbot_an_cap họngbot_an_cap, cô hoàn toàn thể nói ra lời.
Mùng 8 đi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùng Diệp Lan đã từ quê trởvi_pham_ban_quyen thành phố B. Kéo theo chiếc vali , về đến đã làbot_an_cap chập choạng tối.
Lúc đi, Diệp phụ đã bị choleech_txt_ngu và Tiểu Thần làm nhưbot_an_cap củ cải muối, tương ớt… đều là những hương vị mà hai chị yêu thích nhỏ.
Dù mệt cô vẫn cố đạcbot_an_cap ra xếp vào tủ lạnh.
Phần Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thần, cô để ra, dự ngày mai mang đến trường cho cậu.
Cậu đãvi_pham_ban_quyen nhập học được hơn tháng, ngoài lần gọibot_an_cap điện thoại thì chị em vẫn chưa nhauvi_pham_ban_quyen. Vừa hay ngày mai đi thăm cậu, sẵn tiện mời các bạn cùng phòng của cậu ăn một bữa để giúp cậu thắt mối quan hệ với bạn bè.
đây cô không hiểu chuyện, sống cho mình, ngoài Thẩm Kiều Tây ra thì chẳng có người nào khác.
Nhưng sau Trần Ninh ngoạileech_txt_ngu tình, cô coi như đã bừng , đặc là thời gian qua đi theo Mạc Uyển Đình mở tầm mắt, cô càng hiểu rõ tầm quan trọng của các mối hệ và vòng tròn xã hội.
Cô hiểu tính của Tiểu Thần, nên muốnleech_txt_ngu giống như mình.
Nghĩ đoạn, cô cầm điện gọi một cuộc đi.
Chuông chưavi_pham_ban_quyen reo mấy tiếng, Tiểu Thần đã cười nghe : “Alo, chị ạ, chị từ quê lên rồi ạ?”
Bị lây nhiễm cười của Tiểu Thần, Diệp Lan chống cái lưng mỏi mình đứng dậy khỏi nhà, ngồi xuống ghế sofa, gương rạng rỡ nụ cười: “Ừ, chịvi_pham_ban_quyen vừa về đến , có mang cho em ít đồ ăn ba làm, mai mang qua trường cho.”
“Mấy người phòng em mai có rảnh không? Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rảnh thì trưa mai chị mời mọi ngườileech_txt_ngu đi ăn một bữa.”
Thần đang đứng trước cửa ký xá, bàn đangbot_an_cap đẩy cửa bỗng khựng lại. Cậu hiểu rõ ý định của chị , im rồi mỉm cười đáp: “Vâng ạ, látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa em sẽ hỏi họ xembot_an_cap sao.”
“…”
“Ơi?”
Thần nhìn chằm chằm vào đấm , nói: “Cảm ơn chị.”
Diệp Lan ngẩn người, một dòng suối ấm áp chảy tim, cô mắng khẽ: “ ạ, chị là chị củavi_pham_ban_quyen em mà.”
Đợi Diệp Lan tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rửa xong xuôi bước ra thì nhận được tin nhắn trả lời củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thần, nói là các bạn cùng phòng ngày mai đều rảnh.
có một tin nhắn nữa là do phụ gửi tới.
[Lanvi_pham_ban_quyen Lanleech_txt_ngu, số tiền nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba và mẹ thể nhận. Ngày mai ba sẽ ra ngân hàng chuyển lại cho con.]
Diệp Lan thở dài, vốn biết cha mẹ sẽ lấy tiền của mình, nên trước đi đã nhân lúc họ không chú ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà để vào trong tủ quần áo, còn đặc lại tờ giấy nhắn.
[Ba, ba và mẹ cứ lấy ạ. được thăng chức rồi, lương cũng sẽ tăng, ba khôngbot_an_cap phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con đâu. Tiểu Thần là trai, sau này kết hôn còn nhiều tiền, cứ coi như đây là chịbot_an_cap gái như convi_pham_ban_quyen tặng cho em làm quàleech_txt_ngu cưới đi .]
Sau khi gửi tin nhắn xong, Diệp Lan thấy gian vẫn còn sớm lên mạng kiếm các nhàvi_pham_ban_quyen hàng gần Đại học B. xem kỹ đánh giá của từng nơi, cuối cô chọn được một quán và gọi điện đặt bàn.
Xong xuôi đấy, cô ngả lưngleech_txt_ngu giường, chỉ giây đã bắt đầu buồn ngủ. Chẳng biết là quá mệt hay vì lýleech_txt_ngu do gì mà mấy ngày naybot_an_cap cô cứ thèm ngủbot_an_cap suốt, giác như ngủ bao nhiêu cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ.
Chương [Số]: Ngày Thứ
Ngủ một mạch đến mười giờ , Diệp Lan mới tỉnh dậy với tinh thần vô cùng sảng khoái.
Saubot_an_cap khi sinh cá nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, vào bàn nhấm nháp bánh mì gối, lúc này nhìn thấy tin nhắn Diệp phụ gửi từ tối : Được rồi, vậy ba với mẹ sẽ gửi tiết kiệm cho em trai con trước.
Hàng mibot_an_cap rủ xuống khẽ chớp, nhìn màn điện thoại từ từ tối dần cho đến khi tắt hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ăn xong lát bánh , Lan không ăn nữa mà chọn một chiếc váy liền thânbot_an_cap trong tủ đồ để . nghĩ một látvi_pham_ban_quyen, lại đứng trước gương kẻ lôngbot_an_cap mày, thoa một lớp son môi nhạt, cuối cùng dùng ngón tayvi_pham_ban_quyen cào nhẹ tóc xoăn xõa trên vaileech_txt_ngu cho tự nhiên.
Ừm, cũng khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổn.
đời nàyvi_pham_ban_quyen không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữvi_pham_ban_quyen lười, xem câu nói này rất có lý.
Chỉ cần trang điểm nhàng, ngũ quan vốn thanh mảnh củavi_pham_ban_quyen cô đã thêm phần khởi sắc, đúng chuẩnvi_pham_ban_quyen một người đẹpleech_txt_ngu thanh tú.
Ngắm nhìn trong gương lần cuối tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trạng tốt, cô túi quần áo mua cho Diệp Thần cùng vài món đồ ăn rồi rời khỏi nhà.
chỗleech_txt_ngu cô ở đến Đại học B mất hơn bốn mươi lái xe, khi đến nơi cũng gần tới giờ ăn trưa.
đầu còn donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có nên ghé qua ký túc của em trai xem sao không, nhưng giờ thì khỏi cần phân vân nữa. Sau khi gửi định vị nhà hàng đã đặt cho Diệp , cô trực tiếp lái xe đến .
Mấy cậu chàng thanh niênbot_an_cap thao tác khá nhanh nhẹn, cô đợi ở nhà hàng chưa đầy mười lăm phút Diệp Thần đã dẫn theo ba nam khác cửa bước vào.
!
Lan quay đầu lại, thấy cậu em trai đã khôngvi_pham_ban_quyen gặp, cô không khỏi có chút kích động, vui vẻ đứng dậy: Tiểuleech_txt_ngu !
Lúc này, ba nam sinh phía sau Diệp Thần cười hớn hở, xếp thành một hàng ngang, đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh cô: Chào chị ạ!
Chào các em, mọi người ngồi xuống đi.
Diệp Lan lướt nhanh ánhleech_txt_ngu mắt qua chàng , mỉm cười chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏivi_pham_ban_quyen.
Trong lòng thầm nghĩ, mấy cậu nhóc vừa ngoan vừa lịch sự, rất tốt, Tiểu Thần ở cùng họ cũng tâm hơn.
Sau để mấy cậu gọi món mìnhleech_txt_ngu thích, bầu khôngbot_an_cap trong phòng bắt đầu trở nên nổileech_txt_ngu. Qua cuộc trò chuyện, Diệpleech_txt_ngu Lan nắm được tình hình cơ của họ.
Phòng kývi_pham_ban_quyen túc xá có tổngvi_pham_ban_quyen cộng năm người, đều là sinh viên hệ Tài chính. Cậu bạn đeo kính cũng người phố H, hai cậu bạnbot_an_cap cao lớn khác là người địa thành phố B, còn người nữa là từ nước ngoàivi_pham_ban_quyen về học, nhưng vì có việc đột xuất nên sẽ đến muộn một chút.
Tính mấy người này rất cởi mở, thể thấy Tiểu Thần cùng họ đã trởbot_an_cap nên hoạt hơn nhiều.
Họ chuyện, còn Diệp Lan ngồi một bên nghe, thoảng mới góp vài câu vào chủ đề .
Giọng nói của cô dịu dàng, khóe miệng luôn nở nụ cười, trong bộ váy hoa nhí tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lặng ở , trông côleech_txt_ngu vừa ôn nhu vừa tri thức.
nam sinh đều ấn tượng rất tốt về cô. Đang chuyện, cậubot_an_cap chàng cao lớn tên Triệu Tĩnh Nhiên cảm thán một câu: Tiểu Thần, cậu thật hạnh phúc quá đi, có một người chị vừa xinh đẹp vừa dịuvi_pham_ban_quyen . Chẳng bù cho tớ, đúng là chằn lửa chính .
Câu nói nàyvi_pham_ban_quyen lập tức đồng cảm hai nam sinh lại, cả bọn bắt đầu thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau kể khổ về chị gái, em gáivi_pham_ban_quyen ở .
Trong phút chốc, tiếng vãn, cười đùa mấy cậu trai vang phòng bao. Diệp Lan nghe khóc dở , nhìn sang Thần bên , cậu cũng lộ vẻ đầy lực.
Đúng lúc này, cửa phòng bao vang lên tiếng gõbot_an_cap, hai nhân viên phục vụ bước vào lên món. Mọi người cũng không để ý, tục trò chuyện cho đến khi một giọng nam trẻ tuổi, trầm thấp đầy cuốn vang lênvi_pham_ban_quyen, cả hội mới sực tỉnh, tiếng nói chuyện đột ngột dừng lại.
Nói gì mà vui thế?
Diệp Lan bỗng nảy lên một , cười trên môi đôngleech_txt_ngu cứng lại. Không lại trùng hợp thế sao?
A Nghiêu, cậu đúng là biết giờ thật đấy, đồ ăn vừa lên là cậu tới liền.
Không biết là ai trêu chọc mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mấy nam sinh khác cũng ùa theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên.
Diệp Lan đưa lưng về cửabot_an_cap, ngồi cứng đờ ghế, đôi mắt không tự nhiên mà xuống. Khi bóng hình cao lớn ngồi xuống vị trí , tráileech_txt_ngu tim cô càng thêm bồn chồn lo lắng.
Phòng bao rộng lắm, chiếc bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tròn bảy đã chiếm gần hết diện . khi người ngồi trước đó, còn lại hai chỗ trống Lan.
Một chiếc ghế để trống cho nhân viên phục vụ lên món, chiếcvi_pham_ban_quyen lại mặc định dành cho người bạn cùng phòng đến muộn. Diệp Lan ngồi sát bên cạnh chu rửa sạch bát đũa giúp đó.
Vì thế, khi Lục Thời Nghiêu vào, hắn tự đi chỗ trốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia rồi ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, hắn đã nghe thấyvi_pham_ban_quyen Diệp Thần khẽ hỏi người phụ nữ bên cạnh: Chị, chị không sao chứ?
Nghiêu biết chị của Diệp Thần. tế, hắn chẳng mặn mà gì với bữa cơm ngườibot_an_cap lớn mời để tăng bạn phòng thế . Nếu không phải tối qua thấy vẻ sợ hắn từ chốibot_an_cap của cậu nhóc này, hắn chắc chắn sẽ không tới.
Lục Thời Nghiêu tựa lưng vào , thản nhiên liếc mặt bàn, tùy ý bưng tách trà lên nhấp một ngụm.
Kể từ khi chàng trai ấy ngồi xuống bên cạnh, Diệp Lanbot_an_cap càng thấy bất an . Chuyện này lẽ lại cẩu huyết đến thế? Người lại là bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng phòng của Thần sao?
Lúc này cô chỉ hận không có cái lỗ nào để xuốngleech_txt_ngu, đồng thời cầu này tuyệt đối đừng nhớ ra mình.
không ngờ đến cả Diệp Thầnvi_pham_ban_quyen cũng nhận ra sự bất thường của cô. Nghe thấy lời han em trai, phản ứng Lan chậm nửa nhịp: ? Chị không sao.
Giọng nói chút hoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loạn cố tỏ ra bình tĩnh.
Động tácvi_pham_ban_quyen cầm tách trà của Thời Nghiêu khựng lại, đôi mắt dài hẹp khẽ , hắn quay đầu nhìn người phụ bên cạnh.
Cô nghiêng đầu nhìn Diệp Thần ở phía kia, không thấy rõ mặt, nhưng có cảm nhận được sự căngbot_an_cap thẳng không của .
Ánh mắt hắn hạ xuống, chiếc váy ôm sátbot_an_cap phácvi_pham_ban_quyen nên những đường cong cơ thể khiến mắt hắn lóe , khóe môi bấtvi_pham_ban_quyen chợt cong lên một nụ cười như có không.
Đặt tách trà trong tay xuống, hắn lười biếng cằm về phía Diệp Thần: Diệp Thần, không giới thiệu chút sao?
Mấy người đang trò chuyện cũng dừng , đồng loạt hướng tầm mắtbot_an_cap về phía này.
Diệp Thần vừa chỉ mải lo lắng cho sự bất Diệp Lan, khi Lục vào , cậu đã quên béng giới thiệu, lúc này mới cảm có thất lễ: Ngại quá Nghiêu ca, đây chị mình, Diệp Lan.
, đây là bạn cùng phòng của em, cũng là bạn cùng lớp, Lục Thời Nghiêu.
, Diệp Lan thầm thở một tiếng, nhắm mắt lại rồi mới xoay người đối mặt với chàng trai bên cạnh. Ánh mắt cô lướt nhanh qua hắn rồi lập tứcbot_an_cap dời đi, môi: Chào cậuleech_txt_ngu.
Chào chị ạ!
Lục Thời Nghiêu khẽ nhướng đôi dài hẹp đầy tà , nhìn chằm vào đôi mắt đangbot_an_cap né tránh của Diệp , hắn nhấn mạnh từng chữ, đáy mắt lướt qua một tia giễu cợt.
Đồ nhát gan!
Cả bữa ăn, Diệp Lan cảm thấy ngồi trên bàn . Đôi chân dài miên của người bên cứ tùy ý choãi ra, đã vô tình chạm trúng chân cô mấy dưới gầm bàn.
Cô tự an ủi mình, có doleech_txt_ngu cô quá nhạy cảm nên nghĩ nhiều thôi, vị trí vốn dĩ đã hẹp, tư thế ngồi của hắn lại lười biếng tùy , việc va chạm là không tránh khỏi.
Chỉ là… khi hắn một lần nữa vô tình áp vào phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài đùibot_an_cap cô, cô vẫn không nhịn được mà đứng bật , nói nhỏ câu đileech_txt_ngu vệ sinh một chút Diệp Thần đẩy cửa bước ra ngoài.
Lục Thời Nghiêu theo bằng dư quang, cúi đầu canh, khóe môi khẽ lên một độ khó nhận ra, trongleech_txt_ngu đôi mắt rủ xuống mang theo nụ cười đầy thú vị.
Diệp Lan bước ra ngoài mà không hề hay biết rằng, ngay cánh cửa phòng bao lại, chiếc điện thoại cô trên bỗng đổ chuông.
Tiểu Thần cầm điện thoại lên, định nhấn tắt, nhưng nhìn rõ người gọi đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cậu liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười rồi bắt máy: Anh rể, em là Thần đây, chị em đi vệ sinh rồi, tìm chị có việc gì không ?
Phòng bao hơi ồn, Tiểu Thần thức lớn hơn chút.
Nghe thấy tiếng rể phát ra từ miệng Tiểu Thần, sắc mặt Lục Thời Nghiêu bỗng sa xuống. Nghĩ hình ảnh mặn nồng liên tục xuất hiện trong mơ của mấy , hắn độtbot_an_cap ngột siết chặt chiếc thìa trongvi_pham_ban_quyen tay, lửa vô không ngừng cuộn trong lòng.
Trong nhà vệ sinh, Lan hít sâu mấyvi_pham_ban_quyen lần để bình ổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đangvi_pham_ban_quyen phản ứng quá mức của mình. Da côvi_pham_ban_quyen còn quá mỏng, thực ra chuyện đãvi_pham_ban_quyen qua hơn rồi, cô chẳng có gì khiến người ta phải không quên, hẳn đối phương đã quên sạch rồi.
Nhưng mà… chỉ sợvi_pham_ban_quyen người kia tuổi trẻ khí thịnh, không kiêng nể lỡ miệng trước mặt Tiểu .
Nghĩ lại, cô quyết phải tìm cơ hộileech_txt_ngu nói rõ hắn, bảo hắn giữ bí mật mới được.
Khi trở phòng baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu niên đã ăn xong, đangvi_pham_ban_quyen cười đùa trò chuyện.
Chị, không mang điện thoại, anh rể gọi điện tìm đấy, lát nữa chị gọi lại cho anh ấy .
Thần ghé sát Diệp Lan, nhỏ giọng nhở.
Đầu óc Diệp Lan vẫn đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mải nghĩ chuyện bảo Lụcleech_txt_ngu Thời Nghiêu bí mật, nghe Tiểu Thần nói, cô đờ người ra ba bốn mới phản ứng kịp: Ồ, được.
Tiểu Thần thấy cô có thờ, rằng từ quê lên hôm qua nên chưa nghỉ ngơi khỏe, cũng không nghĩ ngợi gì thêmleech_txt_ngu.
, chiều nay bọn em còn phải đến thư viện tra cứu tài liệu đi , chị cũng nhà nghỉ ngơi cho tốt nhé.
Đến Diệpbot_an_cap Lan thanh toán xongleech_txt_ngu ở quầy thu ngân bước ra, cô thấy mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chàng đứng ở cửa nhà hàng đợi .
Diệp Lan hơi ngạc nhiên: Sao thế? Không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à?
Tiểu ngại gãi đầu, giải : Chị, anh Nghiêu có chút việc giải , nếu chị tiện đường thì cho anh ấy quá giang mộtbot_an_cap đoạn được không?
Diệp Lan thức liếc nhìn ráo đứng đó, nghĩ rằng đây là cơvi_pham_ban_quyen hội để trò chuyện với hắn, gật đầu đồng ývi_pham_ban_quyen.
Hai người một trước một đi tới bãi xe, Diệp Lan tìm chiếc xe Volkswagen trắng của mình, mở cửa lên xe. Ngay sau đó, Thời Nghiêu cũng ngồi vào ghế phụ.
Diệp Lan thấy ngay khi hắn ngồi , không gian trong xebot_an_cap bỗng trở nên chật chội. Liếc đôi chân dài dường như không có đặt hắn, cô âm thầm thu hồi tầm mắt.
Lục Thời Nghiêu khi lên xe luôn im lặng khôngvi_pham_ban_quyen lời nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự hiện diện hắn kỳ mẽ, khiến ta không thể phớt lờvi_pham_ban_quyen.
Trong chốc lát, không khí trong xe như ngừng trệ.
Lan cảm thấy thân không thoải máileech_txt_ngu, cô khẽ hắng giọng, dứt khoát mở lời :
Cái đó, Lục Thời Nghiêu không, tôi không biết cậu là bạn học của em , chỉ là… trước hai chúng , hy vọng cậu đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắc tới mặt em trai tôi.
Nghe vậy, Lục nhếch môi, lộ ra một nụ giễu cợt: Sao thế, giờ chị đã nhận ra tôi rồi à?
…
Diệp ngượng ngùng biết nói gì.
Không khí lạileech_txt_ngu đóng băng.
Im lặng một lát, cô một hơi thật sâu, quay sang nhìn chàng trai bên cạnh. Không còn cách nào khác, sớm muộn gì cũng đốileech_txt_ngu mặt.
Thực ra, tôi chuyện loại này chắc cũng đã quen , đôi bên không chịu thiệtbot_an_cap, không phải sao?
Lục Nghiêu cười vì tức giận. ? Không chịu ?
Mẹ , hắn lỗ nặng rồi!
tưởng ai cũng giống cô, lén lút sau lưng chồng ra ngoài chơi bời chắc?
Hắn cười lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếngvi_pham_ban_quyen, điện thoại , mở album ảnh, lướt vài cái rồi mở ra một tấm ảnh, thẳng tới trước mặt Diệp Lan.
Nhìnbot_an_cap đi.
Diệp Lan sờ nhìn chằm chằm vào bức ảnh hai người hôn nhau giường hiển thị trên màn hình. làvi_pham_ban_quyen tấm ảnhleech_txt_ngu chàng trai điện thoại của chụpvi_pham_ban_quyen sau lần đầu tiên hai người phát sinh quan hệ. Nhưng mà… cô đã kiểm tra kỹ rồi, xóa hết rồi mà, sao trong điện hắn lại có?
nhiên nhớ lại cuộc điện thoại hắn gọi cho cô đó, ấy cô còn thắc mắc mìnhleech_txt_ngu số hắn từ bao giờ, giờ nghĩvi_pham_ban_quyen lại, cô lập tức hiểu ra.
Cậu… mau xóa tấm ảnh đó đi!
Cô nổi giận, lập tức vươn tay điện thoại.
Lục Thời Nghiêu nhanh chóng điện thoại , nhét vào túi quần, đồng thời nâng cánh còn lại chặn lấy cơ đang nhào tới của Lan.
Diệp Lan trơ mắt nhìn hắn điện thoại đi, trong lòng vừa cuống vừa giậnleech_txt_ngu, rầu rĩ ngồi lại chỗ cũ.
Cậu muốn thế nào?
Lục Thờibot_an_cap cười thấpvi_pham_ban_quyen hai tiếng, đột nhiênvi_pham_ban_quyen cả cơ thể áp sát về phía Diệp Lan, đưa tay lấy chiếc cổ ngần của cô về phía mình, cho đến khi hai người .
Dù sao đã làm hai lần, chịleech_txt_ngu cũng có chịu thiệt, vậy chi làm thêm lần nữa, như một kết thúc viên ?
Lòng bàn tay chàng trai rộng lớn và mẽ, Lan thời không thểvi_pham_ban_quyen cử động, chỉ cảm hơi thở nóng khi hắn chuyện phả mábot_an_cap mình, ngứa ngáy và nóng rực, ngay tim cũng run rẩy.
Cô phát hiện, khi mặt với trai trẻ tuổi này, cô đều dễ dàng hắn trêu chọc đến đỏ mặt tía tai, nhịp tim tăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh.
Cuộc sống cô vốn luôn bình lặng, và Ninh Viễnleech_txt_ngu cũng là tình nhẹ nhàng như nước chảy đá mòn.
Còn chàng trai trước mắt này, điều cô cảmvi_pham_ban_quyen nhận sâu sắc nhất lại là sự cuồng nhiệt, cảm giác kích thích mạo hiểm khi đi tàu lượn siêuleech_txt_ngu tốc.
Tuy , cô quy kết tất cả những điều này là do trai trẻ trung đẹp trai, với chất lười biếng mị như sinh trên người hắn.
Cô tự giễu trong lòng, ta thường nói đàn ông đàn bà , chẳng phải cũng bị vẻ ngoài này của làm cho xao động sao?!
Hửmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Thế nào? Chị còn phải cân nhắc sao?
Ánh mắt Lục Thời rũ xuống, đột ngột cúi , đôi môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dán sát làn môi mọng đầy đặn của Diệp Lan, thấp giọng nỉ non, bàn tay đang nắm cổ nhẹ nhàng mơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vùng da dưới ngón taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan khẽ chớp hàng mi, gương mặt tuấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tú cận kềbot_an_cap ngay trước mắtbot_an_cap, giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mềm mại có không nơi đầu môi khí quanh như cũng trở nên ám , trái tim cô lại lỗi một cách không tiền đồ.
Cô khẽ mấp máy môi: Đây là lần cuối cùng, sau chuyện cậu phải xóa sạch những tấm ảnh chụp ngày hôm đó, còn nữa, không được phép kể giữa chúng ta cho Tiểu biết.
Vừa dứt lời, Lục Thời Nghiêu đã nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen đặt mộtbot_an_cap nụ hôn lên môi cô, chỉ chờ đợi nói này củaleech_txt_ngu cô.
Hồi lâu sau, mới ngẩng lên, nhìn đôi mắt có chút mơ màng Diệp Lan, khàn giọng nói: khách sạn.
Trong khách sạn.
Đây là tiên Diệp đến khách sạn với Lục Thời Nghiêu trong trạng thái tỉnh táo. Tuy nói trước đó đã hai lần quan hệ thân mật, nhưng nếu không trong lúc bốc đồng là sau khi cô say rượu.
Giờ đang thanh thiên bạch nhật, lại đibot_an_cap phát sinh hệ với một chàng trai không mấy thân thiết, chỉ nghĩ thôi cô đã ngùng muốn thối lui.
Chỉ là vừa nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bức ảnh đóleech_txt_ngu, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiến răng, cố nén thúc muốn bỏ chạy.
Sau khivi_pham_ban_quyen vào phòng, Lục Thời Nghiêu đi tới bên giường kéo rèm lại. Ánh nắng chang lập tức bị lớp rèm dày che khuất, ánh sáng phòng sầm lại.
Hắn người, thấy Diệp Lanvi_pham_ban_quyen đang đứng ngóng trước tivi, gương mặt lộ rõ vẻ mâu thuẫn và donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hắn cười lạnh trong , hắn còn chẳng nề hà việc cô đã có chồng, vậy mà cô làm bộ không tình nguyệnvi_pham_ban_quyen.
Lục Thời Nghiêu tiến về phía Diệp Lan, rõ ràng biết cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: Chị đang gì thế?
Diệp Lan sực tỉnh, khóe miệng khẽ giật, gượng cười một tiếng: Không có gì… Cậu… có muốn đi tắm trước ?
Cô thầm nghĩ, đợi hắn tắm cô mới từ từ đi tắm, có thể trì hoãn lúc lúc đó.
Lục Thời Nghiêu liếc mắt một cái đã thấu sạch tâm tư nhỏ nhen của cô, sao có thể để cô toại nguyện. nhìn cô bằng ánh mắt nửa cười nửabot_an_cap khôngvi_pham_ban_quyen: Không cần.
Ngay sau đó, hắn cúi người ghénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát cô, giọng nói bị nén xuống vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp vừa dịu dàng, tràn đầy vẻ mê : Tôi làm xong rồi mới tắm.
Nói xong, ánh mắt hắn lướt qua má ửngleech_txt_ngu hồng của Diệp Lan, hài lòng nhếch .
Diệp cảm thấy khi đối mặt với này, điều cô làm nhất chính thở sâu. Nhịp tim vừa mới bình lại, đã Lục Thời Nghiêu đan hai tay vào nhau, vén gấu áo hoodie lên, dứt khoát cởi phăng qua khỏi đầu rồi tiện tay lên . Động tùy ý nhưng lại mang theo một luồng khí chất nam tính hoang dã nổ.
Trái tim nhỏ bé Diệp lại run rẩy không kiểm soát được, ánh mắt nhìn vào thân hình rũ chết người kia, đến mức quên cả dời mắt đi.
Chiều cao khoảng mét tám mươi sáu, vóc dáng với tỉ vàng hoàn mỹ vai rộng eonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thon, tiêu chuẩn của kiểu mặc đồ thì gầy nhưng đồ lại sănvi_pham_ban_quyen .
Ánh vàng nhạt phủ lên người hắn, những đường nét cơ bắp rõ rệt như được mạ một lớp kim đẹp mắt. Cánh tay rắn rỏi mạnh mẽ, lồng vạm vỡ, cơ bụng sáu múi săn tách rõ ràng, cùng đường nhân ngư gợi cảm, một chỗ đều làvi_pham_ban_quyen sự kết tuyệt vời giữa mạnh và mỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
hình xăm huyền bí bao quanh cẳng tay lại càng khiến trai đang tỏabot_an_cap ra hơi thở gợi cảm này thêm một chút tà mị.
Diệp Lan bị nam sắc làm mê , mãivi_pham_ban_quyen cho đến khi bên vang lên tiếng cười khẽ của chàng traileech_txt_ngu sực tỉnh lại.
lúc cô đang xấu hổ đến mức khôngvi_pham_ban_quyen biết nhìn vào đâuvi_pham_ban_quyen, thì đột nhiên chàng trai bế bổng lên. Trong nháy mắt, cơvi_pham_ban_quyen thể cô đã ngã xuống tấm nệm mại, ngay sau đóvi_pham_ban_quyen, lồng ngựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏng của hắn áp sát xuống.
Nặng nề và bỏng , cô hoàn toànvi_pham_ban_quyen không thể cử động. Ánh mắt nóng của chàng trai như muốn cô tan chảy, đầy xâm lược.
Trong ánh mắt giao nhau, Diệp Lan cảm nhận bàn tay của hắn đầu mơn trớn trên người mình. Cô sực nhớ ra điều gì đó, lại sự run rẩy, vội vàng giữ tay lại: Cậu phải nhớ kỹ lời mình đã nói, đây là lần cuốibot_an_cap cùng .
Taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Thời Nghiêu khựng lại, hắn nhếch cườibot_an_cap trầm thấp: Yên tâm, chị thả lỏng chút đi, đừng thế chứ.
Nhận lời đảm bảo của hắn, dù dángbot_an_cap vẻ kia có chút bất cần đời, nhưng vẫn khiến Diệp Lan thở phào nhẹ , thể cũng dần thả lỏng.
Thấy cô ngoan ngoãn nghe lời, Lục Nghiêu hài lòng , cúi người xuống… Những giấc mơ liên tiếp mấy đêm qua cùng dục vọng bị đèvi_pham_ban_quyen nén suýt chútleech_txt_ngu nữa đã hắn điên.
Giờ đây thủvi_pham_ban_quyen phạm đang ở ngay dưới thân, cùngvi_pham_ban_quyen cũng có thể không chút kiêng dè mà tận hưởng một bữa nê.
Khi Diệpleech_txt_ngu Lan tỉnh dậy, trong phòng tối om, chỉ có chiếc đèn tường đầu ra ánh sáng vàng ấm áp. Tấm rèm cửa dày cách mọi ánh sáng bên ngoài, khiến cô thời không biệt được là ban hay đã tốibot_an_cap muộn.
cạnh không còn thấy bóng dáng chàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu nữa. cử độngbot_an_cap tứbot_an_cap chi mỏi nhừ nặng nề, định ngồi dậy nhưng vùng dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền đến cơn đau âm ỉ.
Cô cũng quá để ý, tiếp ngồi dậy. Vừa mới tựa vào đầu giường ngồi vững, cơn ở bụng bỗng nhiên trởleech_txt_ngu nên dữ dội hơn, một cảm giác ẩmbot_an_cap ướt truyền đếnvi_pham_ban_quyen từ phía dưới.
Cô sững sờ, đến kỳ sao? Tính toán ngày tháng thì hình như lần đã trễ một tuần , hơn nữa trước đây cô cũng chưa từng bụng kinh này.
Những cơn đau liên tiếp khiến sắc mặt cô trở nên khó , cô không dám cử động, một tay ôm bụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ nhàng xoa nắn, mộtvi_pham_ban_quyen tay xuống dưới kiểm .
Khi nhìn thấy vệt đỏ trên ngón tay, cô mới bắt đầu cảm thấy bất an.
Nghiêu vừa hút xongvi_pham_ban_quyen một thuốc ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ban công, khi vừa đẩy cửa bước thìvi_pham_ban_quyen tình nhìn thấy cảnh này.
Sao ?
Hắn sải bước đi tới, ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Diệp đang táivi_pham_ban_quyen mét mặt mày. Ánh mắt hắn trượt từ vùng cô xuống ngón tay dínhbot_an_cap máu, đôi nhíu lạibot_an_cap, lắng hỏi: Chỗ không , sao lại chảy máu rồi?
Vừa , vừa rút một tờ giấy ănbot_an_cap lau sạch vết máu cô.
Diệp Lan còn tưởng hắn đã đi rồi, ngẩn người giây mới khẽ : Tôi sao, là kỳ kinh nguyệt nên đau bụng .
Lục Thờibot_an_cap Nghiêu chưa phụ nữbot_an_cap đến kỳ kinh nguyệt là thế nàovi_pham_ban_quyen, nhưng thấy cô đau đến mức mặt trắngvi_pham_ban_quyen bệch, lấm tấm mồ hôi , răng cắn chặt môi , rõ ràng không chút nào.
Hắn giọng hỏi lại: Kinh nguyệt mà đau đến mức này sao?
xong, không đợi Diệp Lan phản ứng, hắn đã nhặt chiếc váy dưới đất ném cho cô, nhướng mày: không? Tôi đưa chị đến bệnh viện .
Diệp Lan ngạcleech_txt_ngu nhiên rồi khẽ đầu: Không, không cần đâu…
Nói ít thôi, giữ sức mà mặc quần áo vào đileech_txt_ngu, là để tôi ?
Lan á khẩu, thấy trongbot_an_cap lúc nói chuyện hắn đã tròng áo hoodie của mình vào, cô đành đau quần áo.
Thực , kể từ khi cô bắt đầu uống thuốc Đông y điều hòa cơ thể từ nửa trước, cô hầu như không còn bụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh nữa. Lần đau như vậy, lại sau khi hai người vừa làm chuyện xong, trong lòngleech_txt_ngu cô cũng hết bất an.
Đợi cô mặc quần áo xong, Lục Thời Nghiêuvi_pham_ban_quyen cầm túi xách của cô bướcvi_pham_ban_quyen tớivi_pham_ban_quyen, không nói hai lời, bế thốc cô lên rời khỏibot_an_cap phòng.
Lục Thời Nghiêu lái chiếc xe Volkswagen Diệp Lan, sau khi rời khách sạn liền chạy nhanh về phía viện gần nhất.
mươi phút , tại phòngbot_an_cap cấp cứu bệnh viện.
Bác trực đẩy gọng kính, nhìn cặp đôi một đứng trướcvi_pham_ban_quyen mặt: Lần hành kinh cuối cùng là nào?
Diệp ngồi trên ghế, vai được Lục Thời Nghiêu ôm lấy tựa vào người hắn. Nghe hỏi, cô tưởng lại rồi thành thật trả lời.
Lần quan hệ gần nhất là khi nào?
…
Lan vô ngượng ngùng, cô không thể là mình mới bò từ trên xuống không lâu được.
Nhưng Lục Thời Nghiêu thì chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ngại ngùng gì, hắn nhướng mày, dạc nóileech_txt_ngu: Chiều tối nay.
này đến lượt bác sĩ trực ngẩn ra một thoáng. Ông ngẩng đầu, nhìnleech_txt_ngu hai bằng ánh mắt có chút kỳ quái: khivi_pham_ban_quyen kỳ kinh trước kết thúc, lần quan hệbot_an_cap làvi_pham_ban_quyen khi nào?
Ngày Diệp Lan nhớ rất rõ, đó là ngày cô phát hiện Trần Ninh Viễn ngoại tình. mím môi, lênvi_pham_ban_quyen tiếng: Ngày hai mươi sáu tháng tám.
vậy, bác sĩ trực gật đầu, trầm ngâm vài giây rồi bắtvi_pham_ban_quyen đầu kê đơn trên tính: này đi, nghiệm máubot_an_cap trước đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xác xem có thai hay không.
Ba mươi sau, phòng bệnh sản phụ .
Y tá lấy ven cho Diệp Lan đang trên bệnh, sauleech_txt_ngu khi đã dịch xong dặn dò cô cử động lung rồi mới bước ra khỏi phòng.
Trong chốc lát, bệnh vào lặng.
Diệp nhìn cao lớn đang đứng bên sổ, mắt phức tạp. Cô mở miệng định nói gì , nhưng đầu óc cô cũng đang rối bời, hoàn toàn không biết phải giải nào về sự cố bất ngờ này.
Hồi lâu sau, cô cũng chỉ khẽ thốt ra một câu: Xin lỗi.
Giọng cô vừa khàn , nhưng Thời Nghiêu vẫn nghe thấy.
hừ lạnhvi_pham_ban_quyen tiếng, quay người nhìn Diệp Lan, ánh mắt lẹm.
Tại sao?
bị hắn hỏi đến ngẩn người. Tại sao cái gì? không hiểu.
Lục Thời thấy đó, sự bựcvi_pham_ban_quyen bộibot_an_cap trong lòng thăng cấp hỏa. Hắn sải bước giường bệnh, tay đút túi quần, người nhìnvi_pham_ban_quyen cô, giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy vẻvi_pham_ban_quyen kìm nén: Chồng cô không sinh đẻ được, nên cô mới đến tôi?
Khi quả tra có, xác nhận cô mang thai, hắn thực sự cảm thấy này thật hoang . theo ngày tháng côbot_an_cap nói đứa bé chắc chắn là của hắn rồi.
Nhưng hắn không hiểu, một người phụ nữ có chồng cô, vì muốn trả thù chồng tình mà lên giường với hắn thì đi, đằng nàybot_an_cap còn không cóleech_txt_ngu năng sinh , kết quả vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay một cái thai.
Thế này là ?
Yêu chồng đến thế saoleech_txt_ngu?
Hắn đã phản rồi, vậy mà không chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chọn tha thứ còn định mượn giống về để chồng cô đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cách vui vẻ?
Nghe , Diệpleech_txt_ngu Lan suy một lát mới tứ trong lời nói của hắn. Nghĩ chắc lúc Tiểu Thần nghe điện thoại của Trần gọi rể, bị hắn thấy, rồi tự liên tưởng mà nảy sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu lầm như vậy.
Cô thấy cười, không chàng trai lớn tướng như hắn màbot_an_cap trí tưởng chuyện này lại phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phú thế.
Cô cười cái gì?
Lục Thời thấy cô không đáp lại mà còn nhếch cườileech_txt_ngu, cơnbot_an_cap giận trong lòng lại tăng vài phần.
Lan gương mặt tuấn tú tinh xảo hắn, hiếm khi thấyleech_txt_ngu được nét bốc đồng trẻbot_an_cap đúng với lứa tuổi của mình.
Lúcvi_pham_ban_quyen đăng kýleech_txt_ngu khách sạn, cô tình cờ thấy chứng minh nhân dân , đó còn tự trêu chọc rằng lại đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khách sạnleech_txt_ngu với một cậu nhóc vừa tròn hai mươi tuổi. Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải hắn trông dặn, là mỗi lời nói, cử chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hành động của hắn đều mang theo sự lão luyện, trưởngleech_txt_ngu thành không phù hợp với tuổi, khiến cô lầm hơn hai mươi.
Ngờ , mới tròn hai mươi, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn hơn em cô một tuổi.
Thu hồi nghĩ, côvi_pham_ban_quyen nghiêm nghị lại, sự hoảngbot_an_cap loạn và mịt mờ do việc mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang ban nãy giờ đã bị Lục Thời Nghiêu làm chovi_pham_ban_quyen biến hết.
Chuyện phải cậu nghĩ, cậu có thể xuống tôi giảileech_txt_ngu thích không?
Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Thời , mắt dịu , nóivi_pham_ban_quyen mang theo cầu chân thành.
Lục Thời Nghiêu nhìn cô một lát rồi cười lạnh một , ngồi xuống chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghế giường , tùy ý tựa vào lưng ghế, vắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân, khẽ hếch cằm: Nói đi.
Lan mím : Tôi và chồng cũ đã làm thủ tục ly hôn từ một tháng trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, nhưng người nhà tôi vẫn chưa .
Nghe vậy, Thời Nghiêu hơi nhướng , cơn giận kìm nén và sự nóng nảy bỗng tan biến vài phần, nhưng mặt hắn vẫn không lộ vẻ gì.
Diệp Lan tiếp tụcvi_pham_ban_quyen: là ngàyvi_pham_ban_quyen đầuvi_pham_ban_quyen tiên gặp cậu ở khách sạn, tôi phát hiện anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta ngoại tình, thế làbot_an_cap tôi nhất bốc trả thù anh ta, sauleech_txt_ngu …
Chuyện sau tôi biết rồi, nói sao lại lừa tôileech_txt_ngu rằng cô không thể con. Lục Nghiêu đột trầm giọng lời cô.
Diệp Lan nở một nụ cười khổ: Tôi lừa cậu, tôi tám năm rồi mà không có thaibot_an_cap, đủ loại kiểm tra đều làm cả rồi, thuốc Đông , Tây y không biết đã nhiêu, ngay cả mấy phương thuốc dân gian ở nông thôn cũng thửbot_an_cap qua nhưng vẫn không đậu.
Nghe cô kể về những nỗ lực để mang thai của một người đàn ông khác, Nghiêu bỗng cảm thấy vô cùng chướng tai, hắn nhếch môileech_txt_ngu cười : Là do ta được thì có.
Lanbot_an_cap ngẩn lại một câu: Nhưng người phụ kia đã thai.
Thực ra baovi_pham_ban_quyen nhiêu năm qua, dường như tận sâu trong lòng cô đang cố ý lờ đi vấn đề nàyleech_txt_ngu.
Lục Thời liếc cô một cái: chắc chắn đóbot_an_cap nhất định là con của chồng cũ cô không?
phụ nữ này sao mà ngốc thế không biếtleech_txt_ngu.
Nhỡ đâu đứa bé trong bụng sau này cũng di truyền cái sự ngốc nghếch của cô thì sao.
Suy nghĩ của Lục Thời Nghiêu chợt khựng lại, cơ thể căng , hắn vào bụng Diệp Lan, đôi mắt dài hẹp nheo lại, ánh mắt thâm trầm, rõ đang nghĩ gì.
Một lát sau, như đã xác định được điều gì đó, hắn lại trở vẻ lười biếng tùynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý.
Diệp Lan im lặng.
vậy, Lục Thời Nghiêu đứng , cúi ngườibot_an_cap ghé sát cô, đưa vén lọnvi_pham_ban_quyen tóc vươngvi_pham_ban_quyen trên má cô ra tai. mặt vẫn còn nhợt nhạt của cô, hắn nhẹ hỏi: Bụng còn đau ?
Lan nhìn gương mặt đột nhiên trở nên dịu dàng của hắn, cảm nhận ngón tay ấm áp của hắn vẫn lưu luyếnleech_txt_ngu trên vành tai mềm mại của mình.
Cô chớp mắt, mở môi, giọng rất nhẹ: Đã đỡ nhiều rồi.
, nhớ kỹ lời bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ nói, ngoan ngoãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nằm giường tĩnh dưỡng ngày, đừng cử động tung. Babot_an_cap tới khôngleech_txt_ngu có gì thì ta viện.
Lời bác sĩ nói cô cũng đã nghe thấy, chỉ là đứa bé bụng nàybot_an_cap…
Cô vô thức tay lên bụng, như đang cảm nhận mầm nhỏ bé mới nảy mầm kia.
Im lặng vài giây, cô nhìn Lục Thời , chậm rãi mở lời: Đứavi_pham_ban_quyen bé nàybot_an_cap, tôi không muốn…
Lời chưa nói hết đã bị Lục Thời Nghiêu nghiêm ngắt lời: Cô không muốn cũng phải muốn, đứabot_an_cap bé buộc giữ lại, đối khôngleech_txt_ngu được bỏ!
Hắn chống nạnh, kìm nén cơn giận bừngleech_txt_ngu bừng, ruột đi đi lại lại bên giường bệnh. Hắn sợ mình sẽ không nhịn được mà bóp chết phụ nữ trên giường này mất.
Cô tìm đủ mọi cách đểbot_an_cap con cho người đàn ông khác, quả mang thai con của hắn thì lại muốn phá.
Diệp Lanbot_an_cap lúc đầu quả thựcleech_txt_ngu bị vẻ mặt nghiêm nghị của hắn dọa cho , càng nghe lời hắnvi_pham_ban_quyen nói, mắt cô càng to, cuốibot_an_cap nhìn hắn bằng ánh mắt , giống như nhìn bò bị ta chọc giận trên đấu trường đang điên cuồng dậmleech_txt_ngu chân qua lại.
một lần nữa xác định, trí tưởng của cậu nhóc hơi xa vờibot_an_cap, lại còn thích tự diễn nữa.
Thời Nghiêu, cậuleech_txt_ngu đừng quay nữa, quay đến mức chóng cả rồileech_txt_ngu, cậu định làm đứa bé chóng mặt luôn à?
Nói , chính cũng cảm thấy cười, thời khôngleech_txt_ngu nhịn mà bật cười thành tiếng.
Cơ thể Lục Thời sững lại tại chỗ, tối sầm như bôi trấu, tia ngượng ngùng thoáng qua khuôn .
Buồn cười lắm sao?
hạ tay xuống, ngồi lại vàoleech_txt_ngu ghế, nghiến răng nghiếnvi_pham_ban_quyen lợi, trong lồng vẫn còn một luồng uất nghẹn.
Diệp Lan thu lại nụ cười, nghĩ thầm dù sao nên giữ cho hắn mặt mũi, bèn tiếp tục câu nói dở dangleech_txt_ngu nãy: không muốn đứa bé, hơnbot_an_cap nữaleech_txt_ngu lúc trước sĩ cũng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, với tìnhleech_txt_ngu trạng cơ thể bất thường của tôi, đứa bé phải cố gắng hết sức mà giữ lấy, nếu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ thai liên , nghiêm trọng hơnleech_txt_ngu… có lẽ đời nàyleech_txt_ngu thực sự không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh nở được nữa.
Nói xong, cô gương mặt hắn từ âm u chuyển rạng rỡ, cùng một tia cười thoáng qua nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóe môi, mắt cô khẽ động, cũng không nhịn mà mỉm cười.
Diệp Lan nghĩ đến việc nằm viện quan sát, mấy ngày thể đến công , nhắn tin cho Uyển Đình xinvi_pham_ban_quyen nghỉ phép. Cô không nói mình nằm viện, chỉ bảo ở có việc gấp xử lý, xin nghỉ việc riêng ba .
Nhắn tin xong, thấy Lục Thời Nghiêu bên giường, cầm điện thoại không đang xem cái gì.
Lục Thời Nghiêu, muộn quá rồi, là cậu nghỉ ngơi trước đi.
một hồi , giờ đã gần mười giờ tối rồi.
Thời Nghiêu ngước mắt cô: buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi, ở đây trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Không cần đâu, ởbot_an_cap đây có y trông rồi, ngày mai cậuvi_pham_ban_quyen còn phải học nữa.
Nghe , Lục Thời Nghiêu một câu nửa đùa nửa thật: Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy đivi_pham_ban_quyen quan trọng bằng con trai tôi không?
…
Lan nghẹn lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, côleech_txt_ngu nhận ra hắn dường như chẳng hề bài xích đứa trẻ bất ngờ đến này chút nào, nhưng hắn biết với hắn màleech_txt_ngu nói, một đứa trẻ có ý nghĩa gì không?
Là trách nhiệm, là sự ràng buộc!
Hắn mới chỉ hai mươivi_pham_ban_quyen tuổi, đang ở cái tuổi thanh xuân phơi phới, tự bay lượn, không nên khỏi quỹ đạo cuộc , gánh trách nhiệm vốn nên thuộc lứa này quá như vậy.
Càng nghĩ, cô lại càng thấy cắn rứt, tất cả những chuyện này đều là do một tay cô gây ra.
Đêm về khuya, sự thư giãn sau cơn mệt khiến cô buồn ngủ. Những cảm xúc phức cũng không thể ngăn nổi cơn buồn ngủ đang bủabot_an_cap , cô mắt lại rồi chóng chìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu vào giấc ngủ.
sau.
Diệp Lan thức bởi cơn đói. Từ hôm qua sau khi ăn được chút cơm, cho đến tận bây giờ cô vẫn chưa có hạt bụng, có thể tượng được cô đang đói đến nhường nàovi_pham_ban_quyen.
Cây kim truyền trên mu bàn tay đã được rút ra từ lúc nào không hay, trong phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh còn lại một mình cô.
Cửa hờ, ánh nắng mai dịu nhẹ vương vãi trên mặt trắng muốt, làn gió nhẹ hiu hiu tung rèm cửa trắng vào phòng, tạovi_pham_ban_quyen nên một cảm giác năm tháng bình lặng đến lạ kỳ.
Đột nhiên, cửa phòng bệnh ra, bóng dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao ráo, vững chãi Lục Thời Nghiêu xách theo mộtvi_pham_ban_quyen túi đồ bước vào.
Vừa vào cửa, hắn đã thấy Lan đang ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên giường bệnh, ra sổ thờ.
“Tỉnh rồi à?”
trầm pha chút đặc.
Diệp Lan hoànleech_txt_ngu hồn, nghi hoặc nhìnleech_txt_ngu hắn: “Cậu…” Côleech_txt_ngu cứ ngỡ hắn đã đi họcleech_txt_ngu .
“ xin nghỉ rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Thời Nghiêu bước tới, bàn ăn trên giường bệnh lên, bày biện món sáng đã mua sẵn ra.
Trong Diệp Lan dâng lên một nỗi áy náy: “Ngại quá, làm trễ nải việc học của cậu rồi.”
Bất chợt, cô nhớ đến day dứt đối với hắn ngủ tối qua, nhất thời lòng dạ ngổn ngang trăm .
Nghe vậy, Thời Nghiêu liếc nhìn cô một cái, quăng chiếc túi đựng bữa sángbot_an_cap sang một bên rồi mép giường. Hắn nâng cằm lênvi_pham_ban_quyen, nhìn xoáy vào đôi hạnh trong trẻo đang đầy vẻleech_txt_ngu hối lỗi của cô, trầm giọng nói: “Đứa cũng là của , tôi cũng có trách nhiệm. Vậy nên, cô không cần thấy có lỗi với .”
tư của cô thực ra rất đoán. Một phụ nữ ba mươi tuổi nhưng thiếu đi sự lõi đời và lão luyện cầnvi_pham_ban_quyen có, trong đôi mắt trong vắt kia luôn hiện hữu sự bất đang cố tỏ bình tĩnh.
Chuyện đã đến , cũngbot_an_cap chẳng ai nợ ai, chỉ có thể nói đứa trẻ này với cả hai người.
Đã vậy, hắn cũng thảnbot_an_cap nhiên chấp nhận và gánh trách nhiệm của mình.
“Cô cần chăm sóc tốt thân là được, việc khác không cần bận tâm. xuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện xong, chúng ta sẽ kết .”
“Kết… hôn?”
Lan , cô nghi ngờ mìnhvi_pham_ban_quyen đã nghe lầm.
Thấy dáng không thể tin nổi củabot_an_cap , Lục Thời Nghiêu bỗng nảy sinh một khó chịu khó hiểu, lực tay siết lấy cằm cô vô thứcbot_an_cap mạnh thêm.
“Cô không muốn?”
Cơnbot_an_cap đau nhói đến từ cằm khiến Diệp Lan tức bừng tỉnh. Vừa định lên tiếng thì chiếc điện đặt bên gối của cô rung lên bần bật.
Ánh mắt đồng đổ dồn về phía chiếc điện thoại đang rung ngừng.
Diệp Lan dùng ánh mắt hiệu cho Lục Thời Nghiêu buông tay. Hai ngườibot_an_cap đối vài giây, Lục Thời Nghiêu mới cưỡng buông cô ra.
Diệp Lan một tay xoa cằm, tay kialeech_txt_ngu điện thoại lên, chẳng kịp nhìn màn hình đã nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Alo.”
Ở đầu dây kia, Trần Ninh Viễn thấyleech_txt_ngu gọi cuối cùng cũng được kết nối thì thở phào một hơi: “Tiểu , là anh, Trần Ninh Viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây.”
Đột ngột nghe thấy giọng nói củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh , Lan chút thẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Cô rũ mắt, chằm chằm vào bữa sáng trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn, giọng : “Tôi biết rồi. Mấy nay tôi hơi , không sắp xếp được thời gian qua đó. Đợi tôi xong việc sẽ liên anh sau.”
Nghe cô nói không có thờivi_pham_ban_quyen gian đến, trong lòng Trần Ninh lại dâng lên cảm giác nhẹ nhõm: “Ờ, được.”
Nói xong, cả hai rơi vào khoảng lặng ngủi qua .
Sự im lặng không lời người nghẹt thở.
Một ánh mắt sắcbot_an_cap lẹm bọc lớp băng đá bắn thẳng về phía Diệp khiến cô rùng mình, bừng tỉnh khỏibot_an_cap sự ngạt.
“Tôi cúp máy đây.”
“Đợi …” Trần Ninh Viễn vội vàng gọibot_an_cap.
Diệp khẽ nâng , liếc nhanh khuôn mặt u ám của người đốileech_txt_ngu diện, dứt khoát hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Em… vẫn tốtleech_txt_ngu chứ?”
Diệp Lan ngẩn ra một giây, rồi không nói lời nào cúp thẳng máy.
“ người vẫn còn liên ?”
Lục Nghiêu cô đầy âm u.
Lan nhìn khuôn mặt tú xảo của hắn đang mây đenbot_an_cap phủ, bỗng thấy hơi buồn . Có vì tuổi cònvi_pham_ban_quyen nhỏ nên ngũ quan đẹp của hắn vẫn mang theo thanh xuân của thiếu niên, nhưng lời cử chỉ tỏ ra , cô có cảm giác quen thuộc như một đứa trẻ đang mặc trộm đồ người .
Vì vậybot_an_cap với hắn, thêm vài phần bao .
“Chúng tôi chỉ mới nộp ly hôn, vẫn nhận đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấy chứng nhận. Vốn dĩ định hôm nay Cục Dân làm việc sẽ đi làm thủ tục, kết quả làvi_pham_ban_quyen…”
Vế cô không nói hắn đã rõ, giờ phải nằm viện giữ thai, chẳng đi đâu được.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay