Thành Lâm , khu biệt Khải Hoàn số 1, Lâm gia.
Hôm nay làvi_pham_ban_quyen Tết tiêu, khắp nơi giăng đèn kết , thêm chút hơi ấm cho căn biệt Lâm gia vốn dĩ quạnh quẽ thường ngày.
Bất , một tiếng thét thất thanh xé toạc màn .
Kèm động chạm khốc, một người phụ bầubot_an_cap vượt lăn trên cầu thang xuống!
Mọi người kinh hãi , vàng vây quanh.
đốc Lâm gia Lâm Phong sốt sắng hỏi: Tâm, em sao rồi?
Giữa hai chân người phụ nữ chảy ra những vệt tươi chói mắt, gương mặt cô ta trắng bệch, sợ hãi : Anh Phong, đau quá con của chúng ta mau cứu lấy con chúngleech_txt_ngu ta!
phu nhân hốt hoảng, cuống quýt hỏi: Chuyện nàybot_an_cap là thế ?!
Mục Thấm Tâm trào nước mắt, nhìn ngược lên phía đầu cầu thang.
Mọi ngườibot_an_cap loạt ngẩng đầu, chỉ thấy ở bậc cao nhất có bé gái khoảng chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba tuổi rưỡi đứng đó. Thấy mọi người nhìn mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, con bé tự chủ được mà ôm chặt con thỏ bông trong lòng.
gia tử nổi trận lôi đình: Có phải mày đã đẩy Thấm Tâm không?!
Bé gái mím môi: Không phải con, con không có.
Mục Thấm Tâm vừa khóc vừa khuyên ngăn: Không cha, không trách Túc Bảo đâu, con bé còn nhỏ quá nên không hiểu chuyện, nó không cố ý đâu
Lời chẳng khác đóng đinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tội trạng Túc Bảo.
Ánh mắt Lâm lạnh thấu xương, buồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi hannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy một câu mà ra lệnh ngay lập tức: Người đâu, nhốt vào gác mái cho tôi, tôi về sẽ lý nó sau!
Mọi người hớt hảibot_an_cap Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thấm Tâm bệnh viện.
Bé con Túc Bảo bị ta kéo lê lên , một chiếc giày bị mất, nhưng trên khuôn mặt nhắn ấy chỉ có sự bướng bỉnh, không một lời van xin, cũng không hề khóc lóc.
gác mái không có ánh , chẳng có lò sưởi, vừa tốibot_an_cap tăm vừa lạnh lẽo. Tiếng cửa sổ đập lạch cạch nghe như thể có quái vật sẽ nhảy ra bất cứbot_an_cap nào
Túc Bảo ôm chặt con thỏ bông, cuộn tròn phòng.
Lạnh
con bé thật sự đẩy người, tại sao không ai tin con?
ta thường bảo rét nàng Bân xương, gió tuyết ngoài kia gào, len lỏi sổ, từng đợt từng đợt bủa lấy thân nhỏ bé của Túc Bảo.
Nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , một ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đêm đã trôi qua.
Suốt khoảng thờibot_an_cap giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, một ai quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm đến Túc Bảo, càngleech_txt_ngu không biết từ ngày hôm trước con bé đã Mục Thấm Tâm phạt không cho ănleech_txt_ngu miếng cơm nào, này con đã rơi thái mê man.
lão gia tử tuyên bố, nếu con bé nhận đừng hòng được ra ngoài!
Mẹ
Môi tím tái , người run cầmbot_an_cap cập, chỉ có nhắm mắtbot_an_cap lầm bầm: Mẹ ơi Túc Bảo không saivi_pham_ban_quyen, không nhận
Conbot_an_cap bé biết mẹ bệnh mất từ một năm trước.
khileech_txt_ngu mẹ qua đời, tìm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dì khác, và rất nhanh sau đó trong bụng dì đã cóbot_an_cap em bé
Người này có hai mặt, khi có người dì sẽ đối xử con rất tốt, nhưng không có ai, liền biến thành ác .
Mẹ ơi Túc nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầm, siết chặt lấy tai con thỏ bông rồi ngất đi.
Không bao lâu sau, cánh cửa bỗng vang lên một tiếng rầm rồi mở toang.
Lâm Phong đầy phẫn nộ, túm lấy Túc Bảo đang hôn mê, xách ngược con bé xềnh xệch cầu thang, rồi quăng thẳng raleech_txt_ngu bãi tuyết bên ngoài!
Cái lạnh thấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xương Bảo rùng mình tỉnh lại, khó khăn mắt
ơi convi_pham_ban_quyen đói Con thốt ra theoleech_txt_ngu năng.
Lâm cười : Mày hại chết đứa trong bụng Tâm, mà mày còn vác mặt ra đây đòi đói ! Lâm Phong sao lại loại con gái độc như mày chứvi_pham_ban_quyen!
Đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củavi_pham_ban_quyen Túc Bảo vốn đã bịleech_txt_ngu đông cứng đến đờ đẫn, không còn sắc nào, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thốt nên lời.
Lâm Phong càng nhìn bộ dạng này củavi_pham_ban_quyen con bé càng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chướng mắt. Làm sai chuyện còn trưng ra cái đó cho ai ?
Còn nhỏ tí tuổi đầu mà tâm địa độc như thế!
Con không dạy là lỗi cha! Bây giờbot_an_cap mày có thể hại em trai, lên chẳng lẽ còn đi giết người sao? Hôm không dạy dỗ mày cho ra trò, làm ba nữa!
Nói xong, hắn nhìn quanh , chộp lấyvi_pham_ban_quyen chiếc chổi trong góc, gãy phần đầu chổi.
Khúc gỗ dày cỡleech_txt_ngu hai tay giáng mạnh một tiếng chátleech_txt_ngu người Túc Bảo, bé lập hétleech_txt_ngu lên thảm thiếtbot_an_cap!
Mày nhận không?! Phongleech_txt_ngu trợn mắt quát.
Không phải conbot_an_cap, thật sự không phải con! Bảo cắn , gương mặt nhỏ nhắn vẻ quật cường.
Lâm Phong nghe càng điênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết hơn: phải mày thì chẳng mày ?! Cô đã mang thai sáu tháng rồi, ngã như vậy có cho chứ!
Hắn khỏi nhớ lại ở bệnh viện, Mục Thấm Tâm bị huyết, bác sĩ đã hai lần tin nguy kịch, vậy màbot_an_cap trongleech_txt_ngu ranh giới sinh tửleech_txt_ngu, cô ấy vẫn còn dặn hắn đừng tráchvi_pham_ban_quyen mắng Túcbot_an_cap Bảo!
Cô nói Bảo còn quá nhỏ, không có mẹ đã rất đáng thương rồi, vì sợ em trai ra đời không được yêu thương nữa nên mới không cố đẩy cô .
Phong càng nghĩ càng giận, vừa đánh vừa : Cò cưa này! Còn dám cãi !
Mỗi lần hắn ra một câu, khúc lại giáng xuống người Túc Bảo một .
Hắn đánh quá hăng đến mức thoại rơi ra lúc nào không hay. Cho đến đánh Túc Bảo nằmleech_txt_ngu lịm trên tuyết, hắn dừngvi_pham_ban_quyen tay.
Mày cứ quỳ đây tao! Bao giờvi_pham_ban_quyen mày xuấtleech_txt_ngu viện mày mới được đứng !
Phong nói xong liền nới lỏngvi_pham_ban_quyen cà , vứt khúc một bên rồi bỏbot_an_cap .
Dạoleech_txt_ngu gần đây hắn đãvi_pham_ban_quyen quá đủ phiền phức rồi, công ty xảy ra lỗ lớn, đi người giúp đỡ suốt tháng trời thấy tămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi đâu.
Hôm nay Mục Thấm Tâm ngã thang, con trai sáu tháng tuổi bị sảy thainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết yểuvi_pham_ban_quyen, đứa cháu đíchbot_an_cap mà mong mỏi cũng chẳng còn.
Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ậpvi_pham_ban_quyen cùng lúc khiến hắn đầu tắt mặt tối, sao có không hỏa tấy chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được? Hắn chỉ có thể trút hết mọi bực dọc lên người Túc Bảo bằng một trận đòn thừa sống thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Con thỏ bông Túc Bảo đã bị đánh nát từ lâu, con bé khó khăn định bò dậy, nhưng lại ngã xuống tuyết
Con bé cảmleech_txt_ngu thấy, lẽbot_an_cap mình sắp chết rồi.
Chết rồi thì có phải sẽ gặp mẹ không?
Đúngleech_txt_ngu lúc này, bên tai Túc Bảo vang lên hồ:
【Túc Bảo, mau gọi điện thoại cho cậu nhỏ của con đi!】
【Cậu nhỏ của con tên là Tô Ývi_pham_ban_quyen Thâm, số điện là 159xxxx】
điện thoại Túc Bảo hé mắt, thấy trên nền tuyết có một chiếc điện thoại màu đen. Bản năng sinh tồn thôi thúc con bé dốc hết sức bình sinhvi_pham_ban_quyen bò về phía đó.
159
Túc Bảo run , những ngón tayvi_pham_ban_quyen đông cứngleech_txt_ngu không nghe theo lời điều khiển, không biết đãvi_pham_ban_quyen lực baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lâu mới bấm được dãy gọi
Cùng đó.
một căn nhà cổ tứvi_pham_ban_quyen hợp ở Kinhleech_txt_ngu .
lão gia tử đang lớn tiếng giáo :
một trôi qua rồi, Ý Thâm, anh xem năm naybot_an_cap cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thi lấy bác sĩ trưởng khoa không hả?!
anh em họ Tô ai nấy đều im phăng phắc như , Tôbot_an_cap Ý sờ mũi.
Bất chợt, lão gia tử đổi giọng, đột ngột :
Còn nữa, đã tìm bốnbot_an_cap năm , vẫn chưa tìm thấy em gái các anh sao?
Sắc tám anh em nhà họ Tô đồng loạt thaybot_an_cap đổi, tất cả đềuleech_txt_ngu mím môi im lặng. người vừa còn mặt hững hờ thì nayvi_pham_ban_quyen đều phủ lên một tầng u ám.
Em họ, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cẩm Ngọc, từ nhỏ đã chẩn đoán mắc bệnh cầu dòng tủy cấp tính, truyền máu, chốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiễm , tủy xương
Người nhà họ Tô đã cẩn thận suốtvi_pham_ban_quyen hai mươi năm, nhưng chứng kiến bệnh của cô ngày càng trầm trọng, thậm chí đã ảnh hưởng đến trí nhớ
năm trước, cô đột nhiên đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạc.
Tô Ý Thâm là bác điều trị chính bệnh viện ung , toàn bộ quá trình trị của Tô Cẩm Ngọc đều do anh phụ trách.
Ngày hôm đó anh cấp cứu cho một bệnh nhân nặng, chỉ duy nhất một lần đó Cẩm đã mất tích.
Bốn năm qua, sự tự trách hối hận giày vò anh. Dẫu có tài năng y học chúng không ai bằng, nhưng suốt bốn năm anh không thể thêm một bước nào nữa.
Nhà họ Tôvi_pham_ban_quyen có người trai, duy nhất chỉ có Tô Cẩmbot_an_cap Ngọc là .
Sau khi con mất tích, Tôleech_txt_ngu lão phu nhân lâm bệnh nặng nằm liệt giường, tính tìnhbot_an_cap Tô lão gia tửbot_an_cap cũng trở ngày càng cổ quái.
Trong lòng mỗi họ Tô như đè bởi một tảng , khiến họ không thở nổi.
Con trai cả nhà họ Trần, người nắm giữleech_txt_ngu chế kinh doanh của Tô thị, dốc sứcleech_txt_ngu làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày đêm không nghỉ, sứcbot_an_cap khỏe ngày càng giảmbot_an_cap sút, mỗi ngày đều phải trì thuốc.
Con trai thứ ba nhà họ Tô Tô Việt , cơ trưởngbot_an_cap xuất nhất của hãng hàng không S, vì không vượt qua bàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm lý nên nghỉ ngơi ở điều chỉnh bốn năm.
trai thứ tư
Căn phòng làm việc rơi vào bầu không khí tĩnh đến đáng sợ.
Đúng lúc này, điện củabot_an_cap Ýbot_an_cap bỗng nhiên đổ !
Tô lão gia tử quy tắc, khi đang họp sáng thì không được bật điện thoại.
Ý Thâmleech_txt_ngu vội cầm lấy thoại, định ngắt máy ngay lập tức.
Tô lão gia tử lạnh lùng quát: !
Tô Ý khẽ một tiếng: Bavi_pham_ban_quyen, là lạ, con
Tô lão gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử đặt tách xuốngbot_an_cap, giọng đanh lại: đi, mở loa ngoài cho ta!
Người thứ ba và thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư nhìn Ý Thâm với ánh mắt đầy cảmleech_txt_ngu thông.
Tô Thâm đành phải bắt máy, mở loa thanh.
Một giọngbot_an_cap nhỏ bé cứ thế bất ngờ lọt họ:
Alo có phải chú ạ?
là Túc mẹ con là Tô Cẩm Ngọc chú là chú Tô Ý Thâm của con phải không?
Giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô bé , mang theo một sự tê dại khó tả, giống một con robot nhỏ, không nghe ra xúc nào.
Sắc mặt mọi người trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô đột ngột biến đổi!
Lạch cạch nắp trong tay Tô lão gialeech_txt_ngu tử rơi xuống bàn.
Cổ họng người như bị bóp nghẹt, trong phút không ai phát ra được một âm thanh .
Đầu dây bên kia, giọng nói non nớt lại tiếp tục vang :
Chú ơi Túc Bảo quá, đói quá
Túcleech_txt_ngu Bảo khôngvi_pham_ban_quyen dì, nhưng họ đều không
Ba Túc Bảo quỳ ở cửa nhưng Bảo lạnh lắm ơi, chú đến đón không
Đến cuối cùng, giọngleech_txt_ngu của cô bé càng lúc càng lịm dần.
Tiếng gió tuyết gàoleech_txt_ngu thét bên kia đầu dây có thể nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lờ mờvi_pham_ban_quyen, nhưng giọng nói non nớt ấy lại ngột im bặt.
Tô Ý Thâmleech_txt_ngu cuối cùng cũng ứng lại, anh cầm chặt điện thoại, gần như dán sát vào miệng, mất kiểm soát gào lên:
Alo, Túc Túc Bảo? Con đang ở đâu, nói cho chú biết con đang ở đâu!
Nhưng bên kia không hề có tiếng trả lời.
Tô lão gia tử hoảngleech_txt_ngu loạn đứng dậy, vẻ nghiêm nghị cứng nhắc lúc nãy tan sạch sành sanh, trông ông như già đi mười tuổi chỉ trong chớp mắt.
Mau! Mau lên! Điều tra cho ta, tra điện này, định vị ngay lập tức!
Túc Bảo chưa kịp nói đã ngất đi, điện thoại rơi xuống nền tuyết.
Khôngleech_txt_ngu biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao lâu trôileech_txt_ngu qua, Lâm Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài tìm điện thoại, thấy Túc nằm im bất động, hắn vung chân nhẹleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu cái.
Chếtbot_an_cap đi tốtleech_txt_ngu! Hắn hằn học nói.
Bốn năm , hắn nhặt đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một phụ nữ, quần áo trên người cô ấy rách rưới, hắn nhất thời động lòng trắc ẩn nên đã đưa cô về căn hộ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình.
Kết quả sau khi người nữ đó tắm rửa sạch sẽ, hắn phát cô lại xinh đẹp đến .
Vẻ mặt nhớ nổi điều gìleech_txt_ngu trông có chút ngây ngô, hắn muội cảm cô đáng yêu, thế là còn dành cô một thời gian dài.
Giống như một kẻ lụy tình ngu ngốc, cưng chiều sẽ ép buộc cô, quan tâm cô từng từng
Bây Lâm Phong lại chỉ thấy buồn nônvi_pham_ban_quyen.
Một con đàn bà ăn xin lưu lạc, biết đâu lúc đi lang thang đã bị người ta nhục rồi.
Nếu không thì trên người Bảo, sao chẳng có lấy một nét nào giống hắn?
Dù nghi , Lâm Phong chưabot_an_cap baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ có định đi làm xétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiệm quan huyết thống.
Bởi khi tra không phải, hắn sẽ trở một trò cười, trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành ngườibot_an_cap đàn ông mất mặt nhất Namvi_pham_ban_quyen Thành!
Lâm Phong nhặt điện thoại rồi đi thẳng vào trong, đứng trong thư phòng ấm áp liên điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
Alo Tiêu àbot_an_cap, tôi là lão Lâm đây! Muốn hỏi một , ngài có quen biết ai Tô gia ở Kinh Đô không?
Alo, Ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổng vui vẻ nhé! Ngài có quen người của gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở Kinh không? Chả là công ty đang gặp chút rối
thư phòng gió mịt mù, Bảo nằm phục trên , thời gian từng chút trôi qua, trời lại tối rồi.
Trong đầuleech_txt_ngu bé vẫn còn chút ý , dù sức đến đâu cũng không thể mở nổi mắt ra nữa.
Kể từ sau mẹ , cô từng khóc, ngay cả bị ba đánh đến mức đó, cô cũng không rơi lệ.
Nhưng lúc này, cô lại thấy hơi khóc.
Sau khi cho chú, có lấy một động, có phải họ không cần cô nữavi_pham_ban_quyen không?
thế giới này, không có ai thích cô cảbot_an_cap.
Vậy còn mẹ thì sao? Đợi đến cô chết đi, mẹ nhìn thấy cô thế này, liệu có xua đuổi cô ?
Đôi môi tím vì lạnh của Túc Bảo mímvi_pham_ban_quyen , trong không ngừng lặp lại:
Mẹ ơi Túc không khóc, Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo rất ngoan
Ngaybot_an_cap lúc đó, bên tai vang lên tiếng cơ gầm rú.
thự Lâm gia, tám chiếc xe hơi đen lao tớileech_txt_ngu, từ chiếc xe đầu, một người đàn ông mặc áo khoác lông đen bước xuống, một cước đạp cánh cổng Lâm gia!
Gió tuyết quá lớn, che lấp cả dáng nhỏ của Túc Bảo.
Tô Ý Thâm lo lắng đảo mắt nhìn một vòng trong điện thoại, Túcleech_txt_ngu Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói con bé đang quỳ ở cửa!
Đột nhiên sắc mặt anh biến đổi, anh thấy một đống tuyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ ngay cạnh cửa!
Anhvi_pham_ban_quyen lao thẳng tới, cuống cuồng đào ra, đôi bàn tay bị cóng đến đỏ ửng, cuối cùng được một thân ảnh nhỏ bé bên dưới!
Túc Bảo!?
Ý Thâm vội bế thốc con bé lên, khoảnh nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn Túc , anh khẳng định chắc chắnbot_an_cap đây Túc Bảo của nhà họ bởi vì gương mặt này giống hệt như em họ lúc còn nhỏ.
Đứa trẻ của người em gái mà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thươngvi_pham_ban_quyen và cưng chiều nhất Túc Bảo!
Túc Bảo chỉ cảm thấy mình vào một vòng tay ấm áp, người đó cònvi_pham_ban_quyen áo khoác ra bọc lấy côbot_an_cap.
Vì bị đông lạnh quá , Túcvi_pham_ban_quyen Bảo gần như đã liệt, sau khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi là cái lạnh thấu xương vẫn đang vây, khiến cô không tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ được mà run rẩy liên hồi.
Túc Bảo khó mở mắt, cuối nhìn người đàn ông trước mặt, gương mặt chú ấy có nét giống lại vừa khác mẹ.
Khóe Túc Bảo mấp máy, yếu ớt hỏibot_an_cap: Chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chú phải không ạleech_txt_ngu
Chú ơi Bảo không có đẩy
Túc Bảo gần như thầm thì theo năng, côleech_txt_ngu bé đã không còn cảm giác nữa.
So với sự xúc động của Ý Thâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô bé lại như một con robot không có nhiệt độ, không có cảm xúc.
mắt Tô Ý Thâm chực ra.
Đứa trong lòng chỉ mặc một đồ ngủ mỏngvi_pham_ban_quyen manh, loại vải , thậm còn không được lótbot_an_cap nỉ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé bị đôngleech_txt_ngu đến tímbot_an_cap tái, môi khô nứtleech_txt_ngu chuyển sang màu thâm đen.
Cơ thểleech_txt_ngu nhỏ bé không thể cử độngleech_txt_ngu, giống như một tượng tạc từ băng, khiến Tô Ý Thâm khỏi sợ hãi sợ rằng chỉvi_pham_ban_quyen cần chạm mạnh một chút là con béleech_txt_ngu sẽ tan vỡ
Bảo chúvi_pham_ban_quyen đến rồi, đón con về nhà.
Tô Ý Thâm không kìm được tiếng nấcleech_txt_ngu nghẹn, anh không dám tượng làm thế nào mà Bảo một mình chọi qua được.
Càng dám tưởng tượng nếu họvi_pham_ban_quyen đến muộn thêmleech_txt_ngu một nữa, liệu có phải Túc Bảo đã
Tô Ýleech_txt_ngu Thâm cẩn thận ôm chặt Túc Bảo, tâmvi_pham_ban_quyen trí chỉ đặt hết lên người con , anh bước thấp bước cao chạy vềleech_txt_ngu phía xe.
Túcleech_txt_ngu Bảo, cố gắng thêm chút thôi. Tô Ý khàn giọng: Đừng ngủ.
Túc Bảo, con trả lời mộtleech_txt_ngu tiếng được không?
Túc Bảo.
Túc Bảo đã lịm đi từ .
Tô lão gia run rẩy tới, lớp phồng lòng Ý Thâm, lo lắng hỏi: nào rồi?
Ýleech_txt_ngu Thâm cuống quýt: Mau! Đi bệnh , đi bệnh viện ngay!
Mọi người trong Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia tim đềubot_an_cap treo ngược lên tận cổ, lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức lên xe phóng đến bệnh viện.
Lúc này, Lâm Phong nhận được tin mới vội vãleech_txt_ngu xuống lầu, trên mặt vẫn còn tia vui mừng khôn vàleech_txt_ngu kích động.
Hóa lúcleech_txt_ngu nãy khi ngườileech_txt_ngu nhà xông vào đã bị bảo vệ ngăn lại, Tô Nhất trực tiếp báoleech_txt_ngu tính, vệ liền vội vàng đi thông báo chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phong.
Lâmvi_pham_ban_quyen Phong đang vắt óc suy nghĩ cách tiếp cận Tô gia, nghe xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ ngỡ mình đang mơ!
Dù biết tại sao Tô gia đột ngột , nhưng bất kể lý doleech_txt_ngu , chỉ họ đến hắn đã có cơ hội.
Lâm gia có rồi!
Đột Lâm nhớ ra điều gì , tức quay bảobot_an_cap một ngườileech_txt_ngu làm: Con chết tiệt kia vẫn còn quỳbot_an_cap ở ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Lập tức đuổi ra ngoài cho tôi!
Cái thứ này, chết mẹ ruột, giờ khắc đến mức công ty hắn sắp sản.
khănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắmvi_pham_ban_quyen mới gặp được người của gia, Lâm Phong tuyệt khôngbot_an_cap cho con bé va chạm làm phật lòng quý nhân.
Mọi chuyện diễn ra nhanh, người nhà họ còn kịp phản ứng.
Lâm Phong vội vã chạy xuống lầu, không kịpbot_an_cap nhìn thấy cảnh Tôvi_pham_ban_quyen Thâm bế Túc Bảo đi. Hắn chỉ thấyvi_pham_ban_quyen Tô Nhất Trần ở cửa đang chuẩn bị lên xe đi, lập tức tới.
Ái chà, Tôvi_pham_ban_quyen tổng! Lâmbot_an_cap Phong nụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nịnh bợ: Cơn gió nào đãvi_pham_ban_quyen đưa ngài đến đây thế này! Ngài đại giá quang lâm, Lâm gia chúng tôi được nở mày nở mặt!
Trong lúc Lâm Phong đang nói , Lâm lão gia tử, Lâm lão phu nhân và đám ngườivi_pham_ban_quyen làm nhận được tin cũng đã ra đón, gương mặt ai nấy đều hớn hở nụ cười nở.
Nhìn người ông với vẻ mặt lạnh lùng sát khí trước mắt, hận không thể cúi sát độ.
Nhất Trần, nắm đương nhiệm của gia tộc họ Tô, vị tổng tài mặt lạnh nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một là một, hai là hai của tập đoànbot_an_cap Tô !
họ Tô là một trong bốn gia tộc ở Kinh Đô, ai màvi_pham_ban_quyen chẳng muốn nịnh bợ, lấy lòng.
Nhưng những gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tộc hào môn có nền hậuleech_txt_ngu thật sự thế này không phải muốn gặp là gặp được. họ Tô vốn kín tiếng và bí ẩn, người ngoài chỉ biết nhà họ Tô tám người con trai, hiếm ai từng tận thấy họ.
Cũng chỉ có Tô Trần thỉnh thoảng mới xuất hiện trên trangleech_txt_ngu đầu của các tức tài chính, nhờ vậy người nhà họ Lâm có thể nhận ra.
Tô tổngbot_an_cap, mời vào trong, trong! Ngoài trời gió lạnh lẽo quá, nếu ngài chêleech_txt_ngu, xin mời tệ xá ngồi chơi. Lâm lão gia tử tình mời mọc.
Đúng đúng, mời vào uống chén trà ! Lâm Phong cũng theo.
Đốivi_pham_ban_quyen với nhân vật tầm cỡ nhưleech_txt_ngu trong truyền thuyết, họ hận không thể hóa thành kẻ tớ quỵ lụy.
Cuộc khủng hoảng của Lâm gia bọn họ là tai họa ngập đầu, nhưng chỉ cần một câu nói của Tô Nhất Trần, Lâm gia có thể ngay lập tức tử hoàn sinhbot_an_cap! Thậm chí biết đâu còn có thểleech_txt_ngu lọt vào top mười cường thịnh tại Kinh Đô
Tô Nhất Trần không chút biểu cảm, ánh mắt sắc bén xét Lâm Phongvi_pham_ban_quyen.
Đây chính là cha của Túc Bảo sao?
Đáy mắt và gương mặt không một chút cảm xúc thừa thãi, anh lạnh nói: Nhà Lâm, tốt lắm.
Nói đoạn, anh thèm lãng phí thêm lời nào, lênvi_pham_ban_quyen xe rời đi.
Người nhà họ đứng chôn chân tại chỗ, trong lòng vừa mịt mờ vừa hoảng sợ.
Lâm lão phu nhân nói: Tô tổng Lâm gia chúng ta tốt lắm? là đang khen chúng ta không? Có phải là anh ấy định giúp đỡ Lâm chúng không?
Lâm lãobot_an_cap gia tử chặt mày: Sắc mặtleech_txt_ngu của tổng khôngvi_pham_ban_quyen giống như đang khen chúng ta.
Lâm Phong gọi người đến gì vừa xảy ra.
Khi nghe người nhà họ Tôleech_txt_ngu hiện đón Bảo , một người ông mặc đồ đen còn cởi áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoác lấy Túc Bảobot_an_cap, tự xưng là cậu của con bé
Phong sét tai, trong khắc bỗng điều gì đó.
Nhà họ Tô có támnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người con trai và cô con gái, đó cô con gái từ nhỏ sức khỏe tốt, chưa xuất hiện trước chúng.
Nói như , người phụ nữ mà bốn năm trước hắn nhặt được chính là cô con duy nhất nhà họ Tô trân quý nhất ?!
Phản ứng lại được sựbot_an_cap việc, người nhà họ Lâm vô cùng ảo não, hối hận đến mứcleech_txt_ngu hộc máu!
Lâm lão phu nhân môi bần bật: Hóabot_an_cap ra là đứa trẻ nhà họ Tô Mau, mau đi đón Túc về
Sớm biết thế này, bọn họ sao dám để Bảo trong tuyết chứ! Hận không thể cung phụng con bé như tổ tông ấy chứ?
Lâm Phong cũng hối hận tột cùng, nhớ lại việc mình đã đánh Túc Bảo, lòng thấy bất an lạ thường.
Hắn bực bội hét : Đón cái gì mà đón! Bây giờ có phải là lúc chúng ta muốn đón là đón về được đâu?
Lâm lão gia mày chặt thành một đoàn, trầm tư một lát rồi nói: Dù sao chúng cũng người thân Túc Bảo, là ông nội, bà nội ruột của con bé! họ Tô có nổi giận thế cũng không phủ nhận sự thật . Hơn nữa, việc con bé làm Thấm Tâm sảy thai cũng là sự thật
Bọn họ chẳng qua chỉ giáo dục con bé, tránh để nó đứa trẻ kiêu căng ngạo mạn thôi! Chỉ là Lâm Phong quá nóng giận, lỡ tay hơi nặng một chút xíu mà
nhà họ Lâm thấy chuyện này hoàn toàn có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giải rõ , cần thích rõ, vậy thì lai vinh hoa phú đang chờ đợi bọn họ
Sau khi đón được Túc , ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà Tô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay về Kinh Đônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức đến ngay bệnh viện nhất.
Tại bệnhbot_an_cap viện tốt Nam , tầng VIP luôn tĩnh hiện lại vô cùng hỗn loạn.
Không một dám nói lớn tiếngleech_txt_ngu, chỉ có tiếng kêu tít tít máy móc và chân vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vã bác sĩ, y tá, khiến bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.
Tô lão gia tử chống gậyleech_txt_ngu đi đi lại lại không ngừng, đi vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Sao vẫn chưa ra nữa!
Tô Nhất Trần nhìn hồ, trầm giọng nói: Ba, ba ngồi xuống trước đi.
Túc Bảo sau khi được đưa đến bệnh viện đã trực vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng cứu, Tô Ý đileech_txt_ngu cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào trong, giờ vẫn chưa ra.
Trong phòng cấp cứu.
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ý Túc Bảo toànvi_pham_ban_quyen thân tím tái, đôibot_an_cap tay anh run .
Khi bịleech_txt_ngu lạnh nghiêm trọng, đángvi_pham_ban_quyen nhất là gãy xương. Sau khi kiểm tra, hiện Túc Bảo đã bị đánh mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trận tử, cánh tay, chân, thậmvi_pham_ban_quyen cả xương sườn cũng bị gãy
nơi trên thể vô số vếtleech_txt_ngu bỏng lạnh, những chỗ nghiêm trọng thậm chí buộc phải cắt .
Một đứa trẻ mới ba bốn tuổi đầu chịu đựng nỗi đau đớn thế này
Mắt Tô Ý Thâm đỏ hoe, anh sát mặt Bảo, khẽ gọi:
Túc Bảo, cậu là cậu út đây, con có nói không?
nghe thấy, Túc Bảo nhất định phải cố gắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, phải vượt qua nhé
Túc nhắm mắt, điều kỳ lạ là con bé thấy cơ thể mình nhẹ, toàn thân ấm áp, lần đầu tiên con bé thấy dễ chịu đến vậy.
Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có một nói ngừng vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên bên con bé:
Túc Bảo Túc Bảo nhỏ bé cậu
Con có thấy cậu không? Có nghe thấy ?
Là ai vậy?
Túc rất cố gắng muốn mở mắt ra nhưng thểbot_an_cap mở được. Con bé sốt ruột muốn trả rằngvi_pham_ban_quyen mình nghe thấy, cũng không ra âm thanh nào.
Caleech_txt_ngu thuật kéo dài suốt ba tiếng đồng hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Bảo thoát khỏi nguy hiểm, các bác đều đây là một kỳ tích!
Túc được đưa về bệnh, ngườileech_txt_ngu cắm đầy các loại ống truyền.
Tô Ý Thâm mặt lạnh như tiền, đưa báo xét nghiệm chovi_pham_ban_quyen Tô Trần. Sau khi xem xong, từng người nhàleech_txt_ngu họ Tô đều phải kìm nén giận dữ trong lòng.
Tô lão gia tử nghiến giận dữ: Tốt lắm! đứa trẻ ba tuổi rưỡi mà bọn cũng có thể ra tay đượcvi_pham_ban_quyen!
Tô Nhấtvi_pham_ban_quyen Trần đã sớm điều tra ràng về Lâm gia, lạnh lùng nói: Sản phẩm của Lâm gia bị hiện cóbot_an_cap nghi vấn buôn lậu, đang vào hoảng. Thời gian đây bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng vẫn luôn tìm sau để nhờ nhà họ Tô chúng ta giúp đỡ.
Tô lão giabot_an_cap cười lạnh: Lão tử không xử chết chúng nó chúngvi_pham_ban_quyen nó đã niệm Di Đà rồi, còn dám ta giúp đỡ!
Lão gia tử thực sự phẫn nộ tột cùng, hận khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể lập xé nhà họ Lâm từng mảnh ngay giờ.
Tô Nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần nóivi_pham_ban_quyen: Ba yên tâm, bọn chúng xong đời rồi.
Tô lão gia tử mím môi, im lặng lâu cùng vẫn hỏi: còn Cẩm Ngọc Cẩmvi_pham_ban_quyen Ngọc làm mà
Tô Nhất Trần lặng, không nói thêm lời nào.
Kinh Nam Thành hai ngàn cây số. năm , Tô Cẩm Ngọcleech_txt_ngu lâm bệnh nặng rồi trí nhớleech_txt_ngu, không hiểu sao lại đi lạc đến Nam Thành, được Lâm Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhặtbot_an_cap về nhà.
Sau đó khi sinh con, Tô Cẩm Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào trạng nguy , suýt chút nữa không quavi_pham_ban_quyen khỏi. Có lẽ vì đứa trẻ, cô lại kỳ tích chống chọi thêm được hai năm, sau khi lâm chung chỉ để lại mình Túc .
Đứa em bảo mà bọn họ như nâng trứng hứng như hứng hoa, cứ thế mà bệnh chết nơi đất khách quê người, thậm chí còn không có lấy một danh phận, chẳng ai hayleech_txt_ngu biết
Tôbot_an_cap Nhất Trần không kìmvi_pham_ban_quyen đượcbot_an_cap nắm chặt nắm đấmvi_pham_ban_quyen, càng phẫn nộ thì sắc mặt càngleech_txt_ngu lạnh lẽo.
Tô lão gia tử không dám hỏi thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sợ bản chịu đựng nổi.
Tô Ý Thâm : Tại sao bọn chúng lại đánh Bảo?
Tô Nhất Trần lạnh giọng: Vợ của Lâm Phong là Thấm Tâm bị ngã cầu thang dẫn đến sảy thai, Lâm Phong rằng Túc Bảo đã đẩy Mục Thấm .
Mọi người nhà Tô không nhíu màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đangbot_an_cap lúcvi_pham_ban_quyen nói , người nhà họ Lâm lần dấu vết tìm đến nơi. Trợ lý Tô Nhất Trầnleech_txt_ngu vã đi , nói khẽ: tổng, người họ Lâm đến rồi, nói là muốn cháu gái
Tô Trần cười lạnh một tiếng, lạnh lùng lệnh: Tắt sưởi bên ngoài tầng đi, mở hết cửa sổ ra, để bọn chúng đợi ở đó.
Lâm Phong cùng Lâm lão gia và Lâm lão nhân đã đợi langbot_an_cap tầng VIP rất lâu.
Tầng này có cửa , họbot_an_cap đứng ở ngoài cùng, không trong được. lý của Tô Nhất Trần chỉ ra nói một bảo bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi không thấy tăm hơi đâu nữa.
phu nhân phàn : Tại sao không cho chúng ta vào chứ! Dù sao nữa đó cũng cháu gái của chúng ta, làm gì có đạo nào lại ngăn ông bà nội và ruột ở ngoài cửa
Lâm phiền não nói: Cứ đi!
Hắn lỡ tay đánhbot_an_cap ra thế này, người nhà họ Tô có tứcvi_pham_ban_quyen giận là dễ hiểu.
Rất nhanhbot_an_cap sau đó, người nhà họ Lâm cảm thấy có đó không ổn, hành lang ngày càng lẽo. bọn họvi_pham_ban_quyen đứngvi_pham_ban_quyen đợi lại ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát cửa sổvi_pham_ban_quyen, gió thổi vù trong, lạnh mức bọn họ nhịn được mà co rúm người !
Cái thời tiết quái quỷ gì thế này, đây người ? Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão phu nhân vốn quen sống sung sướng người đầu tiên không chịu nổi.
Lâm Phong, con mau hỏi xem chuyện này làleech_txt_ngu thế nào! Lâm lão gia tử cũng nhíu mày nóileech_txt_ngu.
nhàleech_txt_ngu họ Tô tức giận, cố ý bắt họ đợi một lát thì cũng thôi đi, nhưng sao lại đợi thếvi_pham_ban_quyen , tiếng đồngvi_pham_ban_quyen hồ rồi. Trời lạnh thế này, ai mà chịu cho thấu.
Lâm Phong tìm người hỏileech_txt_ngu vòng, nhưng ai nấy đều lắc đầu bảo không biết.
Họ cứ thế run rẩy đứng giữa lang lạnh lẽo, người nhà họ Tô lại chẳng chịubot_an_cap gặp mặt, khiến họ cảm thấy vô cùng giày vò.
Lâm lão phu nhân là đầu chuồn lẹ: Tôi đibot_an_cap xem Thấm Tâm thế nào.
Mục Thấm Tâmleech_txt_ngu cũng đang ở bệnh viện này, là ở nhà sản nhi khác.
Lâm Phong và Lâm gia tử cũng không chịu nổi nữa, nhưng lại chẳng dám rời đi, chỉ có thể cắn răng chịu đựng
Trong lòng họ không ngừng than vãn, nhưng đâu rằng, đây mới chỉ khởi đầu!
Bên tai Túc Bảo là tiếng máy móc kêu tít , cóvi_pham_ban_quyen người đangleech_txt_ngu nói chuyện, nhưng thanh âmleech_txt_ngu rất mờ .
Tuy nhiên, có một giọng nói lại nghe rấtbot_an_cap rõ ràng
[ Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Túc Bảo à Này, Túc Bảo!]
[ tỉnh đi, hửm? Cháu mà không tỉnh lại là ]
nói đó cứ o bênleech_txt_ngu tai, Túc Bảo thấy như một đàn mật đang trò chuyện cạnh mình, hơi ồn ào chút.
nhân của giọng nóibot_an_cap này rốt cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làvi_pham_ban_quyen ai?
Lông Túc Bảo khẽ rung động, cuối cùng cũng ra, đập mắt con bé là bức trắng toát.
Quanh là một đang vây quanh, con bé mím môi, cẩn thận lượt.
Thâm là người xúc động nhất, anh là người đầu tiên lên tiếng: Túc , con rồibot_an_cap! Ta là cậu con đây
Những người khác trong Tô gia thậm chí dám thở mạnh, căng Túc Bảo.
Tiểubot_an_cap Túc ngơ ngác: Tiểu cậu?
Gương mặt nhắn xinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xắn của bé nặn ra đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biểu cảmbot_an_cap gì, ánh mắt đờ đẫn, trông như con búp bê sứ dễ vỡ.
gọi tiểu cậu này giống như đang mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ vựng xa lạ hơn.
miệngleech_txt_ngu Tô lão gia tử mím chặt một đườngvi_pham_ban_quyen thẳng. Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Túc Bảo gầy yếu quá, con bé nằm trên giườngbot_an_cap bệnh khiến chiếcvi_pham_ban_quyen giường rộng thang, còn con bé thì nhỏ thó đến tội nghiệp.
Nhìn tượng đó, nấy đều xót xa đến nghẹt thở.
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ thấp giọng, dịu dàng nói: Túc Bảo, ta là nhỏ của mẹ con, tên là Tô Thâm. Lúc trước con đã gọi điện cho ta, con còn nhớ ?
Lông mi Bảo khẽ run, hồi lâuvi_pham_ban_quyen sau cuối vâng một .
bé nhớ ra
Con bé đã gọi điện thoại cho tiểu cậu.
Nhưng họ không quanvi_pham_ban_quyen con bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chẳng phải họ không cần con sao?
Mọi người là đến đón con ạ? Túc Bảo yếu ớt hỏi.
Mấy người đàn ông caoleech_txt_ngu trước giường bệnh đồng gật đầu mạnh, Việt Phi nói: Túc , ta là tam cậu, taleech_txt_ngu đến đón Bảo về nhà.
Cổ họng Tô lão gia tử như bị nghẹn , ông hít một hơi thật sâu mới nói được: Đúng, Túc Bảo về nhà. này không ai có thể nạt con nữa. Đứa nào dám động vào , ngoại sẽ liều mạng với nó.
Túc Bảo đảo mắt nhìn một phòng.
Về nhà?
Túc Bảo không chắn, sau khi đưa con về rồi, liệu họ có rơi con một lần không?
Liệu họleech_txt_ngu có đánh con, có bỏ đói connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
tiểu Túc Bảo imvi_pham_ban_quyen lặng, mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đàn ông nhà họ Tô sốt khôngleech_txt_ngu thôi.
Họ đều không có kinh nghiệm chăm trẻ , tất cả đồng loạt phíabot_an_cap Tô Nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần và Tô Tử Lâm.
Anhleech_txt_ngu cả Tô Nhất năm nay bốn mươi tuổi, con; anh hai Tô Tử Lâm mươi tám tuổi, cũng có đứa nhỏbot_an_cap.
Nhưng Tô Nhất Trần vốn chẳng biếtvi_pham_ban_quyen dỗ dành trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con, anh ngập ngừngbot_an_cap một lát rồi hỏi: Túcvi_pham_ban_quyen Bảo đang lo lắng gì sao?
Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng và cứng nhắc như mọi khi, vừa dứt lời đã bị các em trai cho mộtbot_an_cap cháy mặt.
Tô Lâm ho khanbot_an_cap một tiếng, vốn là người ít nói, nửa ngày cũng không ra được chữ nào.
Anh sốt ruột đến mức suýt chút nữa là xoayvi_pham_ban_quyen vòng vòng tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ.
Tô Ý Thâm thở dài, anh người sát vào giường bệnh, âu yếm xoa đầu Túc Bảo, ôn tồn hỏi: Bảo, nói vớivi_pham_ban_quyen tiểubot_an_cap cậu xem, Túc Bảo tên là gì nàobot_an_cap?
Túcbot_an_cap Bảo nhìn chằmvi_pham_ban_quyen lên trần , im một hồi nói: Túc Bảo không tên, Túc Bảo chỉ gọi là Túc Bảoleech_txt_ngu .
Ba nói, lười đặt tên cho , đợi dì sinh trai rồi tính sau.
Vì vậy con bévi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu có , Túc Bảo là cái tên duyleech_txt_ngu nhất mẹ đặt cho.
Trái tim Tô Ý Thâm đau. đứa trẻ đến tên cũng không có, rốt ở Lâmleech_txt_ngu gia con bé đã phải sống những ngày tháng như thế nào?
âm thầm nén cơn trong lòngbot_an_cap, lại hỏi: Vậy Túc Bảo nói cho tiểu cậu biết, con đang nghĩ gì được không?
Túc Bảo cuối cùngbot_an_cap cũng dời mắt, khó khăn quay đầu nhìn người đàn ông xưng là tiểu cậu trước .
Ngày hôm đó, thế giới của con bé bị băng giá và tối bao phủ, chính người này đã tan màn đêm, giống như một sáng rọi xuống.
Túc Bảo bĩu , hỏi khẽ: Tiểu , về nhà Túcleech_txt_ngu có cơm ăn không?
Câu hỏi thốt ra, cả mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có đều sững .
nhà có cơm ăn không
Chưabot_an_cap kịp phản ứng, Túc Bảo lại nhỏ giọng hỏi thêm: Có đánh con không?
Chỉ hai câu ngắn ngủi đã khiến lão gia tử suýt rơi lệ.
Đứa nhỏ này thế mà đang sợ có cơm ăn, bị .
khi ở gia, con bé đã bị ngược đãi đến mức nào cơ chứ?!
Ăn không no, ấm.
Nửa gặp ác mộng tỉnh giấc không có ai bên cạnh, mùa hè mồ hôi ướt đẫm áo chẳng ai hoài.
Tô lão gia tử quay đi, ông mím môi đến mứcvi_pham_ban_quyen cơ mặt đanh lại, cố nén mắt, hốc mắt đỏ hoe.
Mấy anh em nhà họ Tô giận đếnleech_txt_ngu siết nắm đấm, sợ làm Túc sợ nên đều không biểu hiện ra ngoài phần.
Tô Ý Thâm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Túc Bảo áp lên mặt mình, giọng : Bảo ngoan, về nhà rồi con muốnleech_txt_ngu ăn gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đó, ai đánh con đâu.
Con nhìn xem, đây đại cậuleech_txt_ngu, đây là , tam cậu ai cũng rất giỏi.
ta bảobot_an_cap vệ Túc Bảo, không giờ để ai làm hại con nữa.
Túcvi_pham_ban_quyen Bảo nắm chặt lấy mép , im lặng hồi lâu.
Ngay khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người nhàvi_pham_ban_quyen họ tưởng con bé sẽ không nói gì , con bé bỗng lên tiếng: Tiểu cậu, Túc Bảo không đẩy người, ba và ông nội bắt Túc Bảo nhận lỗi, Túc Bảo không nhận
Conleech_txt_ngu bé cố lặp lại, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ bướng , ánh mắt thậm chí còn nhuốm màu u .
Túc , liệu cậu thực sự thích con bé không?
biết con bé không chịu nhận lỗi, liệu họ có còn cần một đứa trẻ khôngbot_an_cap lời này nữa ?
Cổ họng Tô Ý Thâm nhưleech_txt_ngu bị một cục bông chặnleech_txt_ngu đứng, mắt anh cũng đỏ lên, lão gia thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngleech_txt_ngu kìm được nữa mà đưa lau nước mắt nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóe mắt.
Tô Nhấtleech_txt_ngu Trần bình tĩnh nói: Đại cậu tin không phải con làm, con không nhận lỗi là đúng.
Tô Ý Thâm gật đầu: Người sai bọn họbot_an_cap, Túc Bảo không sai, Túc Bảo làm tốt lắm.
thấy lời này, Túc Bảo đột mếu máo, nước mắt cứ thế chã xuống.
Giống như giọt nước mắt đã nén quá lâu, cuối cùng không nghebot_an_cap lời con nữa mình tuôn ra hết thảy.
Gương mặt Túc Bảo vẫn còn nét bướng bỉnh, nhưng giọng nói đã nghẹn ngào:
Nhưng ba không Túc Bảo.
Ba là Túc đã chết em .
Ông nội cũngleech_txt_ngu nói nếu không nhận khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Túc Bảo ra ngoài.
Đứa nhỏ cùng cũng tìm được đểbot_an_cap trút bỏ ấm ức, vừa khóc nói ra những lời này.
sao chỉ là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi, dù bướng bỉnh đến đâu thì cảm thấy tủi thân cùng.
Tô Ý Thâm nén giận nói: Hắn ta không xứng làm ba của !
Nhất Trần trầm giọng ngăn lại: Lão !
Tô Ý Thâm đành im lặng, nhưng trong lòng ngập nộ khí và mãn. Nghĩ đến việc Phong lúc này vẫn còn đangbot_an_cap đợivi_pham_ban_quyen ở bên ngoài, anh chỉ muốn tháo tung chiếc giường sắt này ra, cầm một thanhleech_txt_ngu thépleech_txt_ngu ra ngoài đánh cho hắn một trận tơi bời.
Túc Bảo nói vài , khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một trậnleech_txt_ngu rồivi_pham_ban_quyen nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài cửa, Tô Ý không nổi bình tĩnh hỏi: Anh cả, cứ thế mà để cho nhà họ như vậy sao?
Chỉ là sản thôi thì làm sao mà đủ chứ!
Tô Nhất Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thả cúc măng sét, rãi xắn áo lên, thản nhiên đáp: Tám đấu một, có không?
Tám , đánh một đứa!
Tô Nhất Trần, mấy em nhà họ Tô sáng rực lên, vẻ hung dữ như sói!
Ý Thâm cổ tay, bẻ khớp tay kêu răng rắc.
Anh năm Tô Doanh Nhĩ làm bên ngành xây dựngleech_txt_ngu, nước ngăm đen, tính cách vốn dĩ nóng nảy, lập tức cười lạnh một tiếng, chẳng biết lôi từ ra một thanhleech_txt_ngu sắt .
Cơ Tô Việt Phi phong thái nho nhã lại ôn nói: Xã hội pháp trị, sao có thể đánh người liễu thế được.
Anh nghiêng đầu, một nữ y tá lại.
Chào cô, khoa mình có bao tải không?
Nữ y tá người, lắp bắp đáp: Có có, trong nhà kho có bao tải , nhưng cũng có thùng giấy
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng họ đựng đồ, thùng giấy chắc chắn tốt hơn bao tải.
Tô Việt Phi mỉm cườileech_txt_ngu: Cảm ơn, bao là được rồi.
Muốn đánh người thì tất phải trùm bao tải mới .
Mấy em nhà họ Tô:
Cuối hành lang khu VIP, cách một cánhleech_txt_ngu cửavi_pham_ban_quyen, gió lạnh thổi hútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lâm chết rét đến nơi, trong lòng không than vãn. Hắn đã đợi cả một đêm, giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời mà người nhà Tô vẫn chưavi_pham_ban_quyen ra.
Lâm lão tử nửa đêm không chịu nổi , trước đi còn dặn hắn phảileech_txt_ngu đợi ở đây để lòng thành.
xuân nàng , ban còn lạnh hơn mùa đông. Lâm Phong cảm mình sắp đóngvi_pham_ban_quyen băng, vừa mệt vừa đói lại vừa buồn ngủ. Hắn chỉ về nhà tắm nước rồi ngủ một giấc thậtleech_txt_ngu .
thế, không chịu nổi , đợi thêm một giờ liền quyết đi về.
Tại bãi đỗ xe .
Lâm Phong vừa gọi điện vừa : Nhớ canh chừng cho kỹ, Tổng giám đốc Tô màvi_pham_ban_quyen ra thì báo ngaybot_an_cap cho
Chữ chưa kịp thốt ra, Lâm Phong đã thấyvi_pham_ban_quyen tối sầm mũi, bị ai trùm lên đầu! Ngay sau đó, những đấm như mưa trút xuống. Hắn không nhịn hét lên: người gì đấy! Các là ai!
Tám anh em họ Tô đạp Lâm Phong, đánh tới tấpleech_txt_ngu!
Thật ra chuyện đánh người này không cần họ phải tay, nếu là chuyện họ cũng chẳng . Nhưngvi_pham_ban_quyen hễ nghĩ đến những vết thương người Túc Bảo, rồi cái cách con bé dè hỏi vềbot_an_cap nhà có cơm ăn không, có bị đánh không Cơn giận trong lòng họ không kìm nén !
Lâm Phong đánh tới mức kêu lanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảm thiết, không có sức chốngleech_txt_ngu , chỉ cóbot_an_cap chịu trận.
Dừng tay
Các người có biết tôi là ai không? Phong, Tổng đốc tập đoàn Bảo Phong! Dám đắc tội với có tin tôi
Tô Nhất Trần cười lạnh một tiếng, anh nới cà vạt, đưa tay ra hiệu dừng.
em nhà họ Tô lập tức dừng . Tô Doanh Nhĩ thanh sắt trong tay, nheo mắt
Lâm Phong thấy họ dừng lại, tưởng họ sợ .
Thế ngay lúc đó, một thanh sắt nện mạnh vào hắn!
Á!!
Tiếng hét thảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Lâm vang vọng khắp đỗ xeleech_txt_ngu ngầm.
Lâm Phong bị đánh đến mức nhập viện, chính xác là chưa kịp khỏi cửa bệnh việnvi_pham_ban_quyen đã bị khiêng ngược trở vào.
Người hắn thương tích, nhất là không biết ai ra tay. Có điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tra cũng không ravi_pham_ban_quyen . phương không để lại sơ , khiến hắn không đau đớn mà cònleech_txt_ngu tức đến hộc máu, suýt thì ra bavi_pham_ban_quyen lít máu .
Mục Thấm Tâm túc bênbot_an_cap giường Lâm lóc: Anh Phong, thấy đỡ hơn chưa
Nếu Lâm Phong có thể ngồi dậy, chắc chắn sẽ thấy vẻ hờ hững ta. Mục Thấm Tâm vẫn quần bệnh nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ra vẻ người hiền lắng hết mực.
lòng cô ta đầy bất anleech_txt_ngu, và hơn hết là sự đố kỵ!
Tại sao conleech_txt_ngu nhỏ ranh Túc Bảo đó bỗng chốc trở thành thiên kim tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net duy nhất của nhà họ ?!
Hôm qua nghe Lâm lão phu nhân nói, cô ta đánh thót một cái, hoảng loạn vô cùng.
Lần sảy thai không phải do Túc Bảo đẩy, mà là cô ta tự ngã. họ Lâm đang vào khủngbot_an_cap hoảng kinh tế, Lâm Phong không sắpvi_pham_ban_quyen phá sản mà vay nợ tín dụng đen nhiều!
Mục Thấm Tâmleech_txt_ngu muốn vì đứa con mà chết chìm cùng con tàu họ Lâm . Cô ta còn trẻ , toàn tìm người giàu hơn Phong. Một khi con khó tái giá.
Thế nên ta phải bỏ đứa bé, đồng thời không để bản thân chịu , vì vậy có cảnh Túc Bảo người.
Banbot_an_cap đầu cô ta nghĩvi_pham_ban_quyen Túc Bảo là đứa trẻ không , nhà họ chưa từng xử tốt với nó, chí Lâm Phong lúc say bảo Túc Bảo là nỗi hắn, mong nó biến mất khỏi cõivi_pham_ban_quyen đời nàybot_an_cap.
Mượn tay Túc Bảo để bỏ cái thai, cô ta toàn không gặp rủi roleech_txt_ngu gì. Ai ngờ đâu, Bảo lại là con cháu nhà họ Tô! Nhà Tô trong tứ gia tộc lẫy lừngbot_an_cap trong lời đồn!
Mục Thấm Tâm sợ rồi, sợ bị điều tra ra.
Phải làm đây?
Cô ta phải nghĩ cách khiến Túc Bảovi_pham_ban_quyen không thể nói
Trongbot_an_cap VIP.
Túc Bảo mở mắt ra, phòng bệnh yênbot_an_cap tĩnh một bóng người. Con bé buồn mi, tưởng mọi người đã đi . Đứa trẻ cảm giác an toàn cực độ, khuôn nhắn đầy vẻ cô đơn
Đúng này, cửa khẽ mởvi_pham_ban_quyen, Tô Thâmvi_pham_ban_quyen bước vào. Ánh mắt Túc Bảo sáng lên chút, nhen nhóm tia hy vọng.
Hóa ra Tô tử thấy quá nhiều người chen chúc trong phòngvi_pham_ban_quyen không khí không tốt, nên tất cả ra phòng kháchbot_an_cap bên nghỉ ngơi.
Tô Ý Thâm dịu dàng hỏivi_pham_ban_quyen: Túc Bảo, thấy đỡ hơnleech_txt_ngu chưa? Chú chuẩn bị bữa sáng cho con rồibot_an_cap, con ăn một chút nhé?
Túc Bảo gật .
Tô Ý lập tứcbot_an_cap gọi bữa sáng , những người khác cũng đánh thức, lục tục kéo vào.
Tô lão tử cẩn hỏi: Túc Bảo thích ăn gì? Ở có há , cuốn, sườn hấp, bánh bao kimvi_pham_ban_quyen sa
Tô Doanh Nhĩ tính nảy vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giànhvi_pham_ban_quyen nói: Mì bò ! Mì bò xào ngon lắm!
Tô lão gia tử lấy gậy gõ vào bắp chân anh ta, mắng: bò gìleech_txt_ngu mà mì bò, Túcbot_an_cap mới tỉnh sao ăn được mì bò!
Ông bưng đĩa bánh cuốn tới: Bảo , ăn chút bánh cuốn ? Món này hấp rất mềm, .
Tô bưng bát nạc lên, cười hiền: Uống chút cháo cũng đượcbot_an_cap.
Túc mím môi, nhìn một vòng, không hiểu sao lại không nghe lời, thấy cay cay, ngưa ngứa. Thật muốn khóc.
Con nhưbot_an_cap thế này đã có gia đình rồi sao?
Bảo sịt, dè dặt gọi tiếng: Ông ngoại con muốn ăn bánh cuốn
mắt Tô lão gia hoe, ông gậtleech_txt_ngu đầu lia lịabot_an_cap: Ơi! Được, được, bánh cuốn, ăn cuốn nàobot_an_cap!
Người nhà họ Tô như thấy lại hình ảnhbot_an_cap Tô Cẩm Ngọc lúc nhỏ. Cẩm Ngọc họ vô tư , thỉnh thoảng còn giận dỗi các anh, vậy mà bé trước mặt gọi một ngoại cũng phải từng chút một.
Cứ sợ mình gọi không đúng, sợ không được yêuleech_txt_ngu thương.
Một đứa trẻ mới ba tuổi rưỡi mà đã phải học cách nhìn sắc mặt người khác sống .
Nhà họ Tô càng thêm xa, nhìn Túc Bảo ăn xong ngủ thiếp đi, họ mới rón rén bước ngoài.
Túc Bảo nhắm mắt lại chưa được bao , bên lại vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên nói đó:
[Túc Bảo nhỏ, Bảo !]
Túc Bảo mở mắt, nhìn quanh một lượt. Không có ai cả
Lúc đầu con bévi_pham_ban_quyen nghĩleech_txt_ngu mình nằm mơ nghe thấy tiếng đó, nhưngvi_pham_ban_quyen vừa nhắm mắt , giọng ấy lại vang lên:
[Túc Bảo, Túc Bảo ơi, Túc Bảo à!]
Đứa nhỏ siết chặt tấm ga giường, hơi căng nhìn về hướng âm
Trong căn bệnh vắng lặng, nơi phát ra âm thanhleech_txt_ngu chẳng có lấy một bóng người, đến cả bóng ma cũng thấy.
Túc Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túm chặt gavi_pham_ban_quyen trảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường, hỏi: Ông là ai?
Trong lòng con bé có vô vàn nỗi sợ hãi.
Giọng nói kia vẫn kiên nhẫn dẫn dụ: Ta là của con, sư phụ đi.
Gươngleech_txt_ngu mặt nhỏ nhắn của Túc Bảo nhăn lại, hoàn toàn không mắc bẫy.
Con vốn dĩ không có sư phụ. bé đáp.
Giọng nói kia dường như khựng lại.
Lúc , trên chiếc bàn cạnh giường bệnh, một linh hồn mà người thường không thể nhìn thấy đang đó một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào trắng.
Sắc mặt hắn bệch, đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, nhưng đôi môi lại đỏ tươi như son, giữa lông mày toát một luồng khí, trông kỳ tà mị .
Hắn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào bé ngay cả logic nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rành mạch trước mặt.
Chậc, chẳng dễ lừa chút nào
Tiểu Thư Bao Hắn lại thử lên tiếng.
Túcvi_pham_ban_quyen Bảobot_an_cap buồn bã đáp mộtleech_txt_ngu câu: Con là Bảo, không phải Thư Bao.
tử:
Hắn xoa xoa cằm, nói: Ta thật là sư phụ của con, lúc mẹ con còn sống đã chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta làmbot_an_cap đồ đệ rồi.
Nghe thấy lờileech_txt_ngu này, Bảo vô cùng kháng cự.
Con bé nói: Mẹ con mới không làm thế.
sẽ không giờ đem con cho người khác, mẹ sẽ không bỏ rơi con.
Nam tử nhất thời không biết nói gì.
Lúc Tô Cẩm Ngọc lâm chung nhìn thấy hắn, liền cầu hắn bảovi_pham_ban_quyen Túc Bảo và Tô giabot_an_cap sau khi cô qua .
Lúc Túc Bảo mới tuổi, cũng không thấy linh hồn của hắn, nhưng con bé xác thực đã làm lễ bái sư, hắn chính là sư phụ của nó!
trước, khi Túc Bảoleech_txt_ngu cận cái chết, con bé mới cuối cùng nghe thấy được giọng nói của hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng bây giờ cái đuôi nhỏ này lại không tin
tử xoa mũi, dỗ dành: Mẹ con tên là Cẩm Ngọc, con là Túc , con xem ta đều biết cả đấy.
Túc Bảo mím môi: Người khác cũng .
Nam tử:
Được rồibot_an_cap, đây đúng là đứa trẻ mà đến buôn người gặp cũng phải chào thua, chẳngvi_pham_ban_quyen dễ lừa chút nào.
Nếu phải vì con tay chân nhỏ bé làm gì được người lớn, lại khaovi_pham_ban_quyen một mái ấm có họ Lâm cũng chẳng có cơ hội bắt nạt được nó đâu!
Nam tử giác nhếch môi, nói: Trẻ đừng nghĩ nhiều quá. Đợi con khỏe lại, thắp cho ta ba nén nhang, tế miếng thịtleech_txt_ngu lợn, bái sư của chúng ta coi như hoàn tất.
Ta tên là Thường, lúc còn sốngbot_an_cap là một nhân vật lớn đấyvi_pham_ban_quyen.
Túc Bảo ngơ ngác nhìn về phía khoảng không bên cạnh.
Thường? Tại sao gọi làbot_an_cap Quý Thường?
Quý Thường biết suy nghĩ của Túc , mặt con bé bối liềnbot_an_cap nói: không biết ta là chuyện bình thường, ta không phải người cùng thời đại các con. Ta rất lợi hại, ta thể dạy con rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều thứ, để con khôngleech_txt_ngu bị người khác bắt nạt
Túc Bảo đột nhiên hỏi: Nhân vật lớn cũng sẽ sao?
Quý Thường:
Túc Bảo lại hỏi: Lợi hại như vậy, ông lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết?
Quý Thường cứng không biết đối đáp thế nào, cảm thấy đứa nhỏ này hơi khó phó.
Túc Bảo túm chăn, hàng mi khẽ rủ xuống, mím môi hỏi câu cuối cùng: Nếu ông sự là sưbot_an_cap phụ, tại sao bấy lâu nay không con?
Sau khi mẹ mất, bất kể con có khóc đau đớn thế nào cũng không có ai để ý đến .
Suốt năm qua, con đã học được nhìn cha, nỗ lực khiến bản thân không đáng , nhưng vẫn chẳng thể thấy được một chút yêu nào trên mặt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông bà nội.
Con bé còn dì bí đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Chẳng có ai giúp bé cả.
Quý Thường sững sờ, trongvi_pham_ban_quyen lòng dâng lên cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giác xót .
không giải thích gì thêm, chỉ lặng lẽ nói: Ngoanvi_pham_ban_quyen, sư sẽ bảo vệ con.
Bảo mím , quay đi không nói lời nào nữa.
Quý Thường xoa đầu Túcleech_txt_ngu Bảo, nói: Con nghỉ ngơi cho đi, phụ nữa sẽ quay lại, thứ này coi như quà gặp phụ tặng con.
Hắn lên đâyleech_txt_ngu quá vội vàng, công việc dưới địa phủ chưa bàn giao xong, phải xuống một chuyến nữa.
Túc Bảo chỉ cảm thấy trên cổ tay hơi lên, một sợi dây đỏ đã đeo tay con bé.
Không biết qua bao , trong bệnh còn âm thanh nào nữa, Túc Bảo mở mắt nhìn một vòng quanh phòng, chẳng thấy gì cả.
Nhưng chẳng hiểu , con bé lạileech_txt_ngu cảmvi_pham_ban_quyen nhậnleech_txt_ngu hơi ấm áp , những đau cũng giảm bớt đi nhiều!
Thấm thoắt đã mười ngày trôi qualeech_txt_ngu.
Vết thương trên Túc Bảo đã lành lặn gần hết, chuẩn bị xuất viện trở về Kinh Đôbot_an_cap.
Ngoài cửa, loáng thoáng truyền đến tiếng bác sĩ kinh ngạc: Thật không thể tin nổi thương nặng thế mà ít cũng phải tháng mới thể xuống giường
Một lúcleech_txt_ngu , Tô Ý Thâm đẩy bước , chỉ thấy Túc Bảo đang trên giường, cúi đầu lặng lẽ sợi đỏ trên cổ tay.
Dáng hình nhỏ bé ấybot_an_cap thật cô đơn.
Túc Bảo. Tô Thâm lập tức bước tới xoa đầu con bé: con?
Nhìn sợi dây trong tay nó, không hỏi: Cái này là gì ?
Anh nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Ngày đầu tiên đưa Túc Bảo phòng cấp cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hìnhbot_an_cap như anh không tay con bé sợi đỏ này.
Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo ngẩng đầu hỏi: Chú ơi, con nhỏ của con đâu rồi
Tô Ý Thâm há hốc , lúc Túc Bảo hôn mê quảleech_txt_ngu trong lòng có ôm thỏ bôngleech_txt_ngu cũ .
vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để cứu, vội vàng phủi sạch tuyết trên người Bảo, gồm cả thỏ đó cũng bị trong lúc tình cấp bách ném sang mộtbot_an_cap bên.
Ý nhẹ giọngvi_pham_ban_quyen hỏi: Túc Bảo, con đó quan trọng lắm sao? Nó không thấy nữa rồi.
Sau bổ sung: cho Túc Bảo con thỏ mới ? Mua ngay bây giờ luôn.
Bảo bĩu môi, trong mắt lấp lánh ánh lệ, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con bé lại cố gắng không để nước xuống.
Giọng con bé rất nhỏ: Đó là quà mẹ tặng cho Túc Bảo.
Đồ đạcbot_an_cap của mẹ đều bị cha vứt đi hết rồi, chỉ lại con thỏ là thứ duynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất mẹ để lại cho bé.
Bây giờ không nữa
Mẹ không còn, phụ không còn, con thỏ nhỏ cũng không còn.
Tô Nhất Trần cửa bước vào, lúc thấy Tô làmvi_pham_ban_quyen sắp khóc đến nơi, anh nhíu mày lùng : Có chuyện ?
Tô Ý Thâmleech_txt_ngu vẻ mặt đầy oan ức: Anh cả, khôngvi_pham_ban_quyen phải em! Là con thỏ nhỏ của Bảo để quên ở Lâmvi_pham_ban_quyen gia rồi.
không dámvi_pham_ban_quyen nói là mất rồi, đứa nhỏ sẽ khóc .
Nói để quên Lâm gia, nhưng ai biết được nó còn ở đó hay không?
Tô Nhất Trần hạ , nói: Túc ngoan, bác cả mua lại cho cái mới.
Chỉ là một con thỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bông thôi, nếu con bé thích, anhvi_pham_ban_quyen thể mua hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất cả bông trên thế giới đến mức cháy hàng.
Tô Ý Thâm lắc đầu hiệu: Đó là thứ duy nhất Ngọc Nhi để lạivi_pham_ban_quyen cho Túc Bảo.
Tô Trần lại, thứ duy nhất Ngọc Nhi để cho Túc ?
Anh quyết đoán ngay: Đi, đi lấy về.
Không biết con thỏ còn ở đó không, nếu không còn, dù có lật tung các bãi rác ở Nam Thành, anh cũng định sẽleech_txt_ngu tìm bằng được connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thỏ về.
Túc Bảo đột nhiên nghĩ đến điều gì , nói: Bác Túc Bảo muốn đi.
Ngoài con thỏleech_txt_ngu , con bé còn một rất quan trọng, rất quan trọng nữa
Tại Lâm gia, Lâm Phong và Lâm lão tử đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách tầng một, tóc bù xù.
Căn biệt thự huy hoàng nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ là một mớleech_txt_ngu độn, đồ vật giá trị đã bị đi .
Lâm râu ria lởm chởm, vẻ mặt tiều tụy.
Lâm lão phu nhân ngồi bên cạnh khóc lóc thảm : Con ơi, sao con lại đi nhiều tiền cao như thế!
Phen này làm sao đây! Hu hu hu
Vào cái ngày Phong bị đánh đến mức phải nhập viện, gia đã phá sản!
Tất cả bất động đều thế chấp không nói, ngay cảbot_an_cap cănleech_txt_ngu biệt họ đang ở cũng sắp bị chế thi hành án.
Điều này khiến họ sau này biết ởleech_txt_ngu đâu?
Lâm gia tử giận mắng nhiếc: Khóc khóc khóc, khóc cái khóc! Biết thế thì lúc trước sao bà không đối tốt với Túc Bảo chút?
Lâm lão phu nhân cũng khóc mắng lại: Sao ông chỉ biết nói tôi? Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn là ông của nó kia mà, ông cũng có đối tốt với đâuvi_pham_ban_quyen!
Lâm Phong bực bội lên: Đủ rồi, đừng nói nữa!
Hắn đủ phiền rồi, công tyvi_pham_ban_quyen phá sản chỉ saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tòa án cũng đã can thiệp điều tra, hắn rất có thể phải mặt với cảnh tù tội biết đi đâu mà kêu oanvi_pham_ban_quyen đây?!
Lâm lão phu và Lâm lão tửbot_an_cap đều im bặt, hối hận đến xanhvi_pham_ban_quyen ruột.
Nếu lúc trước đối xử với Túc Bảo , bọn họbot_an_cap đâu đến nỗi này?
đâu chừng còn có thể nhờ mốibot_an_cap quan hệ gia với Tô gia mà như diều gặp gió!
phu nhân học nóileech_txt_ngu: Cái con ranh chết tiệt đó! Chim sẻ hoàng rồi khôngbot_an_cap biết đường quay lại nhìn mộtbot_an_cap cái!
là đồ vong ơn bội nghĩa, ăn đá bát, bọn họbot_an_cap dù sao là ông bà nội nó cơ mà!
Người già tuổi đã cao như vậy rồi, cóleech_txt_ngu lỗi lầm gì mà không thể tha thứ được ?
Hơn nữa bọn cũng đâu lỗi gì, ngay từ đầu chính là nó đẩy Mục Tâm xuống lầu dẫn sảy thai, nó còn có lý sao?
Đúng lúc nàyvi_pham_ban_quyen, Mục Thấm Tâm từ trên lầu xuống, cô ta dịu dàng nói: Bavi_pham_ban_quyen , anh Phong, mọi người đừngbot_an_cap vội, Bảo nhất định sẽ quay lại thôi
Mục Thấm Tâm cầm trên tay một con thỏ, chính con của Túc Bảo.
Ba mẹ, hai người cứ yên tâm, thỏ của Túc Bảo vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở đây, con định sẽ quay về lấy.
Người khác biết thỏ này quan Túc Bảo, nhưng Mục Thấm Tâm thì biết . Đây di vật duy nhất mà ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ mệnh của Túc Bảo để lại cho con bé. ranh đó nào cũng ôm khư, dù có bị bà ta đánh đập tàn nhẫn cũng không chịu buông tay.
Mụcvi_pham_ban_quyen Thấm Tâmleech_txt_ngu còn nhớ có , bà ta cấu véo thế nào Túcleech_txt_ngu Bảo cũng không khócleech_txt_ngu, nhưng vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giật lấy con thỏ rồi cắt phăng đôi tai nó, con bé liền khóc đến xé lòng.
Phong nhìn con thỏ bông rách nát trong tay Mục Thấm Tâm, nhíu mày : chắc chắn nó sẽ quay lại chứ?
Hắn không tin nổi một con thỏ rách nát thìvi_pham_ban_quyen gì đáng để bận tâm.
Mục Thấm Tâm mỉm cười dịu dàng: Anh Phong, bìnhvi_pham_ban_quyen thường bận rộn không có thời gian ở bên Túc đương nhiên không biết con bébot_an_cap con thỏ này nhất. Đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vật kỷ niệm duy nhất nó để lại, đối với rất quan trọng.
Lâm lão phu nhân ngẫm nghĩ một lát, đúng là như vậy . Suốt năm qua, ranh đó chưa bao rời tay khỏi conbot_an_cap thỏbot_an_cap, ngay cả đi vệ cũng mang theo.
Bà ta vui mừng ra mặt: Tốt quá rồi, hyvi_pham_ban_quyen vọng nó sẽ lại!
Chỉ cần lại, đứa trẻ con chẳng lẽ không dễ dành ?
Mục Thấmbot_an_cap Tâm , che giấu tia sáng thâm độc vừa xẹt quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Túc Bảo nhất định sẽ quay lại. Ngoài con này, con bé cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một người nhỏ rất quan trọng đây con vẹt.
Con vẹt này không biết là của nhà ai đi lạc, sống trong khu rừng biệt thự Lâm gia. Người không tài nào tiếp cận được nó, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi Túc Bảo xuất hiện, con vẹt mới bay tới.
Đây chính là lý do Mục Thấm Tâm định Túc chắc trở . Thỏ bông thì có sai đến lấy, nhưng vẹt thì chỉ có Túc mới đi được.
Mục Thấm Tâm nói tiếp: Em vừa mới khâubot_an_cap lại giặt sạch con rồi, Túc Bảo về chắc chắn con bébot_an_cap sẽ vui .
Lâm Phong cảm ômbot_an_cap lấy Mục Thấm Tâm: vả cho quá! Ôi, em thật sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá lươngleech_txt_ngu thiện. Bảo đã hại em như thế mà em không những không chấp lại còn giúp nó khâu Đợi sau chúng mình được, anh nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt.
Mụcvi_pham_ban_quyen Thấm Tâm vào lòng Lâm Phong, giả vờ thùng: Chỉ cầnvi_pham_ban_quyen có thể san sẻ nỗi với anh là vui rồi.
Lâm lão phu nhân sốt sắng thúc giục: Nhanhleech_txt_ngu lên, dọn nhà cửa !
Sau khi gia sản, đám người hầu , hiệnleech_txt_ngu tại trong không còn lấy bóng giúp việc . Thế là Lâm Phong, người mới nói sẽ bù cho Mục Thấm Tâm, lậpleech_txt_ngu tức bảo bà ta quét dọn.
Mục Thấm Tâm ngoan ngoãn làm theo, nhưng ở góc độ họ không , đáy mắt bà ta hiện lên vẻleech_txt_ngu độcbot_an_cap .
chiếc Maybach đenleech_txt_ngu tuyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dừng lại trước cổng biệt thự Lâm giavi_pham_ban_quyen.
Tám ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn vóc dáng cao , khí chất phi bước xuống xe, người được xuống saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng chính là Tô lão gia tử. Thế này, dù là ở Đô cũng khiến người ta kinh Thế mà giờ đây, họ chỉ để lấy một bông.
Mục Thấm rất minh không xuống lầuvi_pham_ban_quyen mà nấp trên công tầng ba quan sát, trong mắt tràn đầy vẻ mộ và ghen tị. Hóa ra đây là tám người trai nhà họ Tô!
tám người đàn ông khí chất ngời ngời của Tô gia, Mụcleech_txt_ngu Thấm Tâm không khỏi đỏleech_txt_ngu mắt thèm muốn. có thể bám lấyvi_pham_ban_quyen một số họ
Bỗng nhiên bà ta sững người khi nhìn thấy người đàn ông mặc sơ mi lụa đen. Anh ta đút túi quần, đảo mắt quanh một lượt rồi thả đẩyvi_pham_ban_quyen gọng kính vàng sống mũivi_pham_ban_quyen, toàn thânbot_an_cap toát ra chất của một kẻ bạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoại .
Là Tô Lạc!
Mục Thấm lập tức phấn khích tột độ. Tô Lạc là Ảnh đế quốc có địa vị thể lay chuyển trong giới giải trí, cũng là thần trong mộng của bà ta! Đây là lần đầu tiên bà ta được nhìn thấy nam thần ở khoảng cách như vậy. Mục Thấm Tâm ômleech_txt_ngu lấy lồng , ngày một nhanh, gương mặt đỏ bừng vì kích .
Giavi_pham_ban_quyen đình họ Lâm đã chờ ở cửa, người của Tô gia thực sự liền vội vàng nghênh .
Ôi, thông gia! Tô tổng! Quý hóa quá, thật đến nhà tôm
Vừa nói, Lâm Phong vừa đưa tay định bắt tay với Trần. Nhất lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, một túi quần, hoàn toàn không nể .
Lâm lão gia cười nịnh bợvi_pham_ban_quyen: gia, đây là lần đầu đến Nam Thành phải khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Tôi đã bảo dạo thời tiết Nam Thànhvi_pham_ban_quyen sao mà đẹp thế, hóa ra là vì mọi người đến! Mau, mờibot_an_cap vào trong!
Tô lão gia tử cười lạnh một tiếng: Thời tiết đúng là tốt thật đấy, đến mức khiến cháu ngoại ta lạnh tới mức phải nhập , Lâm gia các người giỏi lắm.
Lâm gia lập tức sượng sùng.
lão nhân cười nói: Chao ôi, ông thông gia cứ nói đùa quá. Chúng tôi đối với Túc Bảo lúc nào tốt . Hôm đó bé cáu với dì nó, ba cũng vì muốn cho mới giáo dục nhàng một
Vừa nói, bà tavi_pham_ban_quyen vừa nhìn về phía Túc Bảo vẻ mặt hiền : Túc Bảo ngoan, mau lại đây bà nội ôm cái nào! Mấy ngày gặp, bà chết rồibot_an_cap đây!
Túc Bảo mím môi không lời nào, một bàn tay túmvi_pham_ban_quyen chặt lấy áoleech_txt_ngu sơ mi của Tô Ý .
Tô lão gia tử cười : Giáo nhẹ cơ đấy! cháu Tô gia của mức gãy xương, bắtleech_txt_ngu nó quỳ tuyết chỉ một manh áo mỏng, đó gọi là giáo dục nhẹ nhàng sao?
Sắc người họ Lâm biến đổi, nhất thời biết cho phải. Nhưng dù sao Lâmbot_an_cap gia cũng đã phá sản, Lâm Phong cũng đã bị một trận, như là đủ chứ? Dù hai cũng thông mà!
lão gia tử tiến định kéo Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão tử vào : , gì vàoleech_txt_ngu rồi nói. Dù sao đi chăng nữa, Lâm Phong cũng làbot_an_cap ba của Túc Bảo đứa trẻ không khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ba .
Vừa nói ông vừa nháy mắt ra hiệu cho Lâm Phong.
Lâm Phong nặn ra nụ cười: Đúng vậy, đúng . Túc Bảo, trước đây là sai, con tha lỗi cho ba được không? Dù con có phạm lỗi ba cũng không nên đánh con như thế.
làm ra vẻ hối lỗi và đau lòng, định tiến lại gần Túc Bảo nhưngbot_an_cap đã bị tay vệ lại.
Túc Bảo áp đầu má Tô Ý Thâm, hoàn toàn không thèm nhìn Lâm Phong. Trong lòng Lâm Phong vừa sốt ruột bực bội. Con ranh chết tiệt này, không biết lần gặp mặt này rất quan trọng hay sao màbot_an_cap còn bày đặt giận dỗi!
Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo. Lâm Phong gằn giọng, trong lời nói ẩn chứa sự đevi_pham_ban_quyen dọa.
Trước đây chỉ cần hắn gọi Túc Bảo như , sẽ ngay lập tức ngoan ngoãn nghe . Nghe thấy tông giọng quen thuộc này, cơ thể bé Túc Bảo run lên theo .
emleech_txt_ngu nhà họ Tô lập tức mặt lạnh như tiền. Họ thấy hôm đó ra tay vẫn còn quá nhẹleech_txt_ngu! Không phế Lâm Phong đúng là một sót lớn!
Tô Ý lạnh lùng nói: Không tốn lời với bọn họ, chúng ta tới lấy đồ.
Tô lão gia tử chống gậy, trầm giọng : Con thỏ nhỏ của Túc Bảo đâu?
Ánh mắt Lâm lão phu nhân lóe , vội gật đầu: Có, có chứ. Cóvi_pham_ban_quyen điều nó bị tuyết làm hỏng , dìbot_an_cap của Túc Bảo đang khâu lại cho con bé đấy! Thông , mọi người cứ vào nhà ngồi chơi đã!
Tô Nhất giơ tay, mấy vệ sĩ áo đen lập tức xông thẳng vào cửa. Phong sợ hãi mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị đánh nên vội ôm . Thấy vệ sĩ đi thẳng vào trong, hắn mới ngùng buông .
Tô Nhất Trần nhạt: Thế này mà đã sợ rồi sao?
Lúc hắn đánh Túc Bảo, sao không thấy hắn biết là gìleech_txt_ngu.
Lâm Phong cảm thấy còn mặt mũi nào, chỉ đành nhìn về phía Túc Bảo: Là lỗi của ba, cả của ba. Túc , chúng ta vào nhà trước đi được không?
Tô Ý Thâm đang định từ chối thì Túc Bảo giật giật áo anh, lí nhí : Cậu út
bé do dự nhìn vào bên trong gia. Tiểu Ngũ của bé vẫn ở trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , người khác không mang nó ra được.
nhà họ Lâm tưởng Bảo đã mủi lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong lòng không khỏi vui mừng khôn xiết! Đúng là trẻ , sao cũng làvi_pham_ban_quyen nhà , làm gì có đứa trẻ nào lại không muốn về nhà, không muốn cần ba chứleech_txt_ngu?
Vào đi, vào đi, mời thông vào ngồi! Lâm lão gia tử và Lâm lão nhiệt tìnhvi_pham_ban_quyen chào mời, nụ cười hớn đầy mặt.
Tô Nhất Trần nhìn Túc Bảo, không biết con bé muốn làm gì, nhưng chỉ cần là con béleech_txt_ngu muốn đến, anhvi_pham_ban_quyen đưa đi. Người nhà họ Tôbot_an_cap mặt lạnh lùng bước chân vào Lâm gia.
Nhìn biệt thự tồi tàn này, họ không khỏi nhíu mày đối với người nhà họ Tô, biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của gia đúng là một đống đổ nát. một nơi rách nát thế này, Túc Bảo của họ đãvi_pham_ban_quyen phải sống thế nào chứ?
Vệ sĩ nhanh chóng từ trên lầu đi xuống, mang theo những con thú liên quan biệt thự. Túc tuột vòng tay Tô Thâm, ôm lấy con bông cũ nát nhấtleech_txt_ngu vào .
Gương mặt nhỏbot_an_cap nhắn lộ ra một chút vui sướngleech_txt_ngu.
ơi, Túc Bảo đến bạn rồi đây. Túc Bảo nhất định sẽ không bỏ rơi bạn đâu
Bảo chặt con . Ngoài thỏ nhỏ ra, con mộtbot_an_cap người bạn tốtleech_txt_ngu là Tiểu Ngũ nữa. Nghĩ đây, Túc Bảo định chạy raleech_txt_ngu sân saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi lạileech_txt_ngu nhanh chóng quayvi_pham_ban_quyen lại, chặt lấy tay Tô Ý Thâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tại sân sau.
Mục Thấm Tâm đang nấp rừng cây nhỏ, kiên nhẫn chờ đợi Túc Bảo. Bà ta biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con kia sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người lạ, Bảo chắc chắn sẽ tự mình lẻn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây tìm nó. không có ai khácleech_txt_ngu ở đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mọi thứ sẽ do bà ta chủ. Bà ta chỉ việc đợi Túc Bảo tự chui đầu vào lưới.
Bảo nhìn vào lùm cây nhỏ, cất tiếng gọi: Tiểu !
lùm câybot_an_cap vang lên một tiếng chim hót, một con vẹtvi_pham_ban_quyen ngũ sắc rỡ cánh lên. lượn một nhưng bay lại gần, trái lại còn vỗ cánh bay sâu vào bên trong hơn.
Túc Bảo đưa tay ra hiệu suỵt, ghé sát tai Ý Thâm nói nhỏ: Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngũ sợ chú đấy.
tay nhỏ của cô khum lại như một loa nhỏ, đôi to tròn chớp chớp, trôngbot_an_cap vô xinhleech_txt_ngu xắn.
Ý Thâm vào lùm cây, cũng không tự chủ được mà hạ thấp nói: Túc Bảo, để gọi người tới bắt được không? Chúng ta trực đưa Ngũ về.
Bảo nhíuvi_pham_ban_quyen đôi lông mày nhỏ, lắcvi_pham_ban_quyen đầu: Đừng mà.
Conbot_an_cap bé lập nhìn quanh quất, chỉ sợ bị chú nghe thấyvi_pham_ban_quyen.
Đừng bắt Tiểu Ngũ, Ngũ không phải chim hư đâu, , nó sợ đấy. bé hạ giọng thì .
Tô Ý Thâm bỗng thấy cười, nhóc con nàyleech_txt_ngu đáng yêu chừng!
Hắn gật đầu: .
Túc Bảo ấn Ý Thâm, dặn dò: Chú đứng yên đây đừng cử động nhé.
Túc Bảo tiến vào trong chút, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi Tiểu Ngũ một tiếng.
Tiểu Ngũ đậu trên cành cây, gào loạn : Có đồ ngốc! Có đồ !
Túc Bảo nghiêmvi_pham_ban_quyen túcbot_an_cap nói: Ngũ, chú không phải .
vẹt lại : chó ! Có chó dữ!
Túc Bảo tiếp kiên trì thích: Chú cũng không phải chó dữ.
Tô Ý bên ngoài nghe cuộc đối thoại:
Tiểu Ngũ quyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chịu xuống.
Túc Bảo vô thức đivi_pham_ban_quyen xa một chút, này thấy phía trước có tiếng nhẹ, con bé theo bản năng nhìnleech_txt_ngu sang
nhìn thấy một mắt quen thuộc đang chằm chằm nhìn mình!
Túc Bảo sợ tới mức run bắn người, định chạy ngay lập tức, nhưngvi_pham_ban_quyen Mục Thấm Tâm nhanh taybot_an_cap túm lấy cánh tay con bé.
Chào nhé, Túc Bảo Cuốivi_pham_ban_quyen cùng mày cũng chịu về rồi .
Bảo định hét lên, nhưng đã Mục Thấm bịt chặt miệng!
Ả ta cười rất dịu dàng, giọng nói nhỏ : Túc Bảovi_pham_ban_quyen sao thế? Sao mà con vuivi_pham_ban_quyen nào vậy?
Mục Thấm Tâm không biết Tô Ý Thâm đang ở bên ngoài lùm cây, ả mặt Bảo quay lại.
Ả cười nhưng không chạm tới đáy : Dì không thích cái vẻ khách này củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu. đi nữa, dì cũng được là mẹ con mà!
Bảo theo bản năng giơ tay gạt tay Thấmvi_pham_ban_quyen Tâm ra, quay người định chạy.
Thấm Tâm có chút kinh ngạc, con nhóc chết tiệt này từ bao giờ mà sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lực lớn vậy?!
Mục Thấm Tâm lập tức tóm lấy Túcleech_txt_ngu Bảo, lần nữa miệng con bé lạibot_an_cap.
Túc , em bé trong bụng dì đều bị con hại rồi, bây giờ dì còn bằng lòng tới thăm con, vậy mà convi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen đối xử với dì thế này sao. Mục Thấm Tâm cười lạnh.
Túc Bảo ớ lắc đầu.
Mục Thấm Tâm mỉm cười híp mắt, biểu cảm hoàn toàn hẳnvi_pham_ban_quyen lúc ả đánh đập Túc Bảobot_an_cap trước kia.
Túc Bảo nói không đẩy dì ? Nhưng hôm đó nếu không phải con đột nhiên hiện làm dì , dì sao có thể ngã xuống chứ?
nênbot_an_cap con phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệm. Bây giờ mất em bévi_pham_ban_quyen rồi, đã rất đáng thương rồi Nếu chú con có , con định nói là con đẩy dì, nghe rõ chưa?
Thấm khéo léo dụ dỗ, ả nghĩ một đứa ba tuổi rưỡi thì người lớn nó sẽ nghe nấy.
Tuy Túc Bảo lại mím chặt môi, không thốt lời nào, đáy mắt đầy sự kháng cự.
Con bé không đẩy người, con bé nhất định không nhận.
Mục Thấm Tâm không có thời gian, ả đã mất hết kiên nhẫn!
Ả ghét cay ghét đắng đứa này, lầm lì như một khúc gỗ, có tát mấy cái cũng không kêu một , nói gì cũng không nghe, khiến ta phát bực.
Mục Thấm Tâm sa mặt mày, lạnh: Túc Bảoleech_txt_ngu, con thật không nghe lời, conleech_txt_ngu thế nữa có tin dì đánh con không?!
ngày hômbot_an_cap đó không có camera, cũng không có nhìn thấy, rốt cuộc là có hayvi_pham_ban_quyen không, nhà họ chắn sẽ nghe theo lời Túc Bảo.
Ả tuyệt không choleech_txt_ngu phép chuyện đó xảy ra, ả còn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net duy trìleech_txt_ngu hình hoàn mỹ, tìm cách thu hút sự chú ý của thầnvi_pham_ban_quyen.
Mục Thấm Tâm từng đọc một mẩu tin, có một giáo mầm non một , sau đóvi_pham_ban_quyen đe dọa bé rằng mình có một chiếc kính viễn vọng rất dài, dù đứa bé nói làm gì ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó cũng đều thấy, đứabot_an_cap trẻ thật dám kể với cha mẹ việc mình đánh.
Ánh mắt Mục Tâmvi_pham_ban_quyen lóe lên, ra sức đe dọa: Dì cho con biết, đừngbot_an_cap tưởng convi_pham_ban_quyen có ông chú chống là có thể bảo được con! Dìbot_an_cap có ma pháp đấy, dì có tìm thấy con bất cứ lúc nào!
Không ngờ Túc Bảo đột nhiên há miệng, mạnh một phát vào bàn tay Mục Thấm Tâm!
Mụcleech_txt_ngu Thấm Tâm thét lên một tiếng, theo bản năng vung taybot_an_cap tát vào mặt Túc Bảo!
Mắt thấy cái tát sắpvi_pham_ban_quyen rơi xuống mặt Bảo, dây đỏ trên cổ tay con béleech_txt_ngu đột nhiên ra một luồng sáng nhạt, dẫn dắt bàn tay Túc Bảo đánh về Mục Tâm.
Mục Thấm Tâm lạnh một tiếng, cái tay chân ngắnleech_txt_ngu cũn cỡn kia mà cũng đòi người sao?
Nhưng giây tiếp theo, Mục Thấm Tâm nghe tiếng ầm, cả người ả vút ngoài, ngã nhào vào bụi gai!
Cùng lúc đó, Túc Bảo được Tô Ý Thâm !
Túc Bảo ngẩn người, nhìn nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn chú.
Đáy mắt con lên vẻvi_pham_ban_quyen hoang mang, không biết làleech_txt_ngu vừa mình đã đánh bay dì, hay là chú đã đá bay dì ?
Tô Ý Thâm cũng có một khoảnh nghi , vừa rồi dường như hắn chưa dùng bao nhiêu đã đá văng Tâm đi rồi, thật lùng Chẳng lẽ là ảo của sao?
Tô Ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh lùng nhìn Mục Thấm Tâm, giọng rét run: dám đánh Túc sao?!
Vẻ bạo mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn bỗng chốc dâng trào, hắn Túc Bảo từng bước tiến về phía trước.
Mục Thấm hoảng , chết tiệt, Tô Ý đến lúcvi_pham_ban_quyen nào vậybot_an_cap?
Ả vàng xua : Không phải, anh Tô, anh hiểu lầm rồi, sao tôi có thể đánh Túc Bảo được ? Tôi, tôi cũng được coi là mẹ của Túc Bảo
Ánh mắt Tô Ý Thâm lạnh lẽo, dẫm một lên mặt Mục Thấm Tâm!
Mẹ của Túc Bảo? Bà xứng sao?!
Tô Ý Thâm bàn tay che tai Túc Bảo lại, ấn đầu nhỏ của con bé vào lòng mình, không để con bé thấy cảnh tượng theo!
Mục Thấm nhìn thấy sự tàn trong mắt Tô Ý Thâm thì : Anh Tô
Lời còn chưabot_an_cap kịp ra miệng, đã bịbot_an_cap Tô Ý Thâm dẫm chặt, nghiền mạnh xuống !
Abot_an_cap Thấm Tâm thét lên thảm thiết!
Mặt ả bị đá dămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rạch rách, thậm chí còn có một viên sỏi nhỏ găm vào da thịt, đau đớn vô cùng!
Con vẹtleech_txt_ngu trên cánh tới, đậu trên cành cây không xa, thể lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lư qua lạibot_an_cap, gào lớn:
Đánh chó rồi! Đánh chó rồi!
ngốc! Đồ ngốc!
Mục Thấm Tâm đau tới mức phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc, nhưng Tô Ý Thâm chẳng hề ý định tha cho ả, ả thậm chí cònleech_txt_ngu nghi ngờ đầu mình có dẫm nát không!
Anh Tô, tha cho tôi tha cho đi! Tôi rồi, tôi sai rồi! Mục Thấm Tâm vừa khóc kêu xin.
Ý Thâm lạnh một tiếng, buông Mục Thấm Tâm ra.
Trước mặt trẻ convi_pham_ban_quyen bạo lực không tốt, hắn nhịn.
Tuy nhiên, vẫn bồi thêm một cái vào mặt Thấm Tâm, khiến xương sống mũi của ả gãy lìa.
Cút! Hắn lạnh lùng thốt ra một chữ.
Một mặt Mục Thấm Tâm toàn là máu, đâu còn ho lời nào, che mặtbot_an_cap chạy trốn trối chết.
Chạy về đến phòng, Mục Thấm Tâm chỉ thấy nóng rát, viên sỏi nhỏ vẫn còn găm trong mặt, ả nén khều nó ra, đau tới mứcbot_an_cap khóc nức nở!
Tô Ý Thâmbot_an_cap có còn là đàn ông không vậy, lại đi phụ nữ, lực đến cùng!
Suỵt Chỉ cần nhẹ vào mặt đau, Thấm nhìn mình trong , mũi đã bị vẹo hẳn sang một .
Nước mắt ả lã , trong lòng thầm nguyền rủa không ngớt.
Vốn dĩ ả tưởng Túc Bảo nhỏ, chỉ cần đe dọa một chút, đánh đập trận là con bé sẽ không dám nói suy cho cùng trước luôn như vậy!
Thế nhưng hôm nay chiêu này lại tác dụng nữa, còn bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Ý Thâm đánh cho một trận tơi bời!
Mục Thấmbot_an_cap Tâm cẩn thận chạm vào mũi, quảvi_pham_ban_quyen đau tới mức suýt ngất đi, ả sụpbot_an_cap : Mặt tôi Mặt của tôi!
Từ trước đến nay, thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ả nhất chính là gương mặt xinh đẹp này. bỏ Lâm Phongvi_pham_ban_quyen, ả tin với nhan sắc của , việc bám lấy một gia khác là chuyện không khó.
Nhưng đây vết thương do sỏi găm trên mặt sâu như vậy, cho có lành cũng sẽ để lại sẹo.
Gương mặt ả đã hủy hoại rồi!
A!
Mục Thấm Tâm tức đập nát chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gương, trong lòng tràn đầy sự không cam tâm!
Lại nóileech_txt_ngu về phía bên kia, khibot_an_cap Thấm Tâm đi, Tô Ý Thâm vẫn lại cùng Túcleech_txt_ngu Bảo dụ chim.
Tô Ý Thâm cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mệtleech_txt_ngu rã rời, không được bắtvi_pham_ban_quyen mà chỉ có thể dỗ dành, nhưng vẹt có phải người đâu, biết dỗ thế đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Vẹtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mau xuống đây, chú cho màybot_an_cap ăn thịt nhé? Tô Ý Thâm dùng diễn xuất về lừa .
Con nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm Tô Ý Thâm, lắc lư cái đầu một kẻ chuyên đi gây hấn ngoài đường: Không ăn thịt, ăn thịt, ăn thịt mọc !
Nhất quyết không chịu .
Tô Ý hítvi_pham_ban_quyen sâu một hơi, quyết định tung ravi_pham_ban_quyen chiêu cuối: Túc Bảo, chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thôi, không thèm quan tâm nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Túcvi_pham_ban_quyen Bảo cuống quýt, nắm Tô Ý Thâm khẩn cầu: Đừng mà, chú nhỏ đừng bỏ Tiểu Ngũ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Con bé lắng đến mức đáy mắt hiện lên một sương mù, nhưng không dámvi_pham_ban_quyen .
Trái timleech_txt_ngu Tô Thâm khẽ thắt , lập tức hận .
Anh vội vàng xin lỗi: lỗi, xin lỗi con, chú nhỏ không đúng, chúvi_pham_ban_quyen nhỏ không nên nói như vậy.
thế giới của trẻ con, việc dùng bạo lực với bạn nhỏ của béleech_txt_ngu cũng tương đương việc dùng bạo lực với chính bé.
Sau khi nhậnbot_an_cap ra vấn đề nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tô Thâm không thể tự vảbot_an_cap cho một cáibot_an_cap.
Túc Bảo ra, đây là lần đầu tiên có nói xin lỗi với bé
bột nhỏ bỗng chốc nở một nụ cườivi_pham_ban_quyen, vỗ vỗ vai Tô Ý Thâm nói: Không sao đâu , chú nhỏ!
Trước đây bé cũng từng nói rất nhiều câu xin lỗi, nhưng từng có ai nói với bé câu sao đâu.
Vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế, Túc Bảo lập tức tha cho Tô Ý Thâm, bởi bé biết những người không nhận được một câu sao đâu thật sự sẽ rất buồn.
Hai chú cháu lại tiếp tục dụ .
Túc Bảo: Tiểu Ngũ ngoan nào, mau xuống đây đi, lúc nãy chúvi_pham_ban_quyen nhỏ lừa bạn thôi, chú phải người xấu .
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ý Thâm: Tiểu Ngũ xin nhé, mày xuống đây đi! Chúng ta đi Đô, trang viên ở Kinh Đô rộng , mày còn có thể tìm một con mái khụ khụ.
Tô Doanh Nhĩ, Việt Phibot_an_cap và Tô Lạc thấy Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mãi không lại, bèn tìm đến .
Thế là họ kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cảnh tượng kỳ quặc: lớn một đang dành một con chim.
Sau rõ ngọn ngành, mấy người bọn họ cuối cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu ra, hóa ra mục đích Túc Bảo khăng khăng đòi quay lại Lâm gia chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì con vẹtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
là một convi_pham_ban_quyen vẹtvi_pham_ban_quyen yến phụng rất bình thường, bộ lông xanh sángleech_txt_ngu bóng, đôi mắt nhỏ láo liên xoay tròn, quan sát bọnvi_pham_ban_quyen họ.
Doanh Nhĩ – tênleech_txt_ngu cai thầuvi_pham_ban_quyen nóng tính – là người đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiênbot_an_cap mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: thật sự chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chú luônleech_txt_ngu Bát, một con vẹt không dỗ xuốngbot_an_cap , đồ rác !
Tô Việt Phivi_pham_ban_quyen và Tô Lạc đều nói gì, lão Bát đã đứng đây nửa ngày trời mà con vẹt vẫn không chịu , chứng tỏvi_pham_ban_quyen con chim này thực không lừa.
Quả nhiên, con vẹt trên cây lắc cái cổ tiếng hát: Lão Bát lão Bát, rùa đen nghìn năm! Lão Bát lão Bát, thích phân!
Tô Ý Thâm: Mẹ chứ.
Giỏi thì anh lên đi! Anh bội nói.
Tô Nhĩ cười ha hả, nhấc cánh tay lên: Xem tôi đây!
~ ô rắc! Ô rắc rắc ! Tô Nhĩ cánhvi_pham_ban_quyen tay vừa lớnvi_pham_ban_quyen, hiệu cho con vẹt mau bay xuống tay .
Túc Bảo trợn .
Ơ, chú năm trông giống như con đười ươi vậy.
Khóe miệng Tô Việt Phi giật giậtleech_txt_ngu.
Tô khoanh tay, nhếch môi: Dỗ con vẹt thôi mà, mình đến mức biến thành ngườileech_txt_ngu nguyên thủy luôn rồi.
Connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên cây cũng kêu quạc: Đồ ngốc! ngốc!
Doanh Nhĩ nóng nảy suýt nữa thì lật bàn, tứcvi_pham_ban_quyen giận chỉ tay vào con vẹt: đồ ranh con này, mau xuống đây cho !
Con vẹt đứng trên cành cây vỗ cánh: Không đi đi, hòng lừa ông mày!
Doanh Nhĩ sinh, con vẹt này bộ thành chắcvi_pham_ban_quyen?
Túc che miệng cười trộm, tò mò quan sát người chú năm Tô Doanh Nhĩ này.
Chú năm nhìn có dữ, nhưng dường như cũng hung dữ đến thế
Cục lén lút quan sát mấy người :
Chú nhỏ và chú đều khá ôn hòa, một người nhã nhặn thiệp, một người ấm áp như trời.
Chú bốn qua thì thư sinh, nhưng giống như nhân phản Chú thì giống như rồng phun lửa, chạmvi_pham_ban_quyen nhẹ một cáibot_an_cap là nổ tung ngay.
Hóa ra đây chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là các anh trai của mẹ sao.
Túc Bảo cảm thấy mình dường như thích người chú này rồi.
không giống với ba, cũng khôngleech_txt_ngu giống ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nộivi_pham_ban_quyen bàbot_an_cap nội
Bất thình , ánh mắt Bảo chạm phảivi_pham_ban_quyen mắt của .
Bé lập tức quay đầu đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy .
Tô Lạc nhếch môi, nhócbot_an_cap con này, gan bé thật đấy.
Anh nói: Lão Ngũ, anh đừng phí công vô ích nữa, con vẹt này chỉ có Túc Bảo mới dỗvi_pham_ban_quyen xuống được thôi.
Tô Nhĩ khó hiểu: Làm sao chú biết được?
Tô Lạc cười: Não anh để làm cảnh à?
Tô Nhĩ định phát hỏa thìbot_an_cap Tô Việt Phi gọi anh lại: Lão nói đúng đấy, tất cả lùi lại phía sau đi.
Tô Ý Thâm đặt Túc Bảo xuống , mấy người lùi lại vài bước.
Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôm con thỏ nhỏ, ngẩng đầu nhìn vẹt: Tiểu Ngũ mau lại đây, chúng ta phải đi rồi! Các phải người xấu đâu ạ!
Nhóm Tô nhìn cục bột nhỏ.
bột nhỏ vẫy đôi bàn tay xíu, giọng nói mềm mại dỗ dành con vẹt, dáng vẻbot_an_cap đáng yêu này điều họ từng thấy bao .
Quả nhiên, trẻ con khi ở trước bạn nhỏ của mình thật sự khác biệt
Trái tim của gã đàn ông thô lỗ như Tô Nhĩ cũngleech_txt_ngu bị tan chảy.
Đáng yêu quá, Túc Bảo cũng yêu y em gái lúc còn nhỏ vậy!
Con vẹt nhìn Túc Bảo, đầu, dườngvi_pham_ban_quyen như đã bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuyết phục.
Nó vỗ về phía , mắt thấy sắp sửa vai bé
Giọngvi_pham_ban_quyen của Lâm lão phu nhân ngột vang lên: Ái chà, mọi người ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây sao!
Con vẹt giật mình chuyển hướng, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bay lên ngọn cây.
Nhóm Tô Doanh Nhĩ:
Túc Bảo mím môi, thần sắc vừa mới thả lỏng lạivi_pham_ban_quyen căng cứngvi_pham_ban_quyen, vô thức trốn sang bên Tô Ý Thâm.
Lâm lão phu nhân hoàn không nhận ra sự dư thừa của , tươi cười hớn nói: Các vị muốn bắt vẹt này sao? Cứ ! Tôi sẽ gọi người chuyên nghiệp đến bắt ngay lập tức.
Bà ta thấy người họ Tô đối với mình rất lạnh nhạt, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm điềuleech_txt_ngu gì đó để lấy .
Có điều con vẹt này chỉ là một con yến phụng bình thường, chủng loại thấp quá, chẳng xứng tầmbot_an_cap chút
Lâm phu nhân vừa nói vừa lấy điện thoại ra, bộ dạng như thật sự muốn bắt .
Tô Doanh bực bội : là lắm chuyện, cút sang một bên cho tôi!
Lâm lão phu nhân sợ mức , điệnleech_txt_ngu thoại rơi bộp xuống .
Ôi chao, sao lại có người thiếu văn hóa thế , chẳng biết kính lão đắc thọ gì cả
ồn ào cũngvi_pham_ban_quyen hút Tô lão và bọn người Tôvi_pham_ban_quyen Nhất Trần đi tới, Lâm lãobot_an_cap gia và Lâm Phong như miếng cao da chó dínhbot_an_cap chặt theo .
Thấy cảnh này, họ liền không nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai lời mà lập tức thay
Lâm lão tử: Con vẹt này tinh quái lắm, đểvi_pham_ban_quyen chúng tôi bắt cho!
Lâm Phong: loại chim này không cần khách sáo quá đâu, khó lừa xuống . Bên tổ chức cứu trợ động vật cóbot_an_cap loại lồng dụng, không thì bắn thuốc mê cho nó rụng .
Con vẹt dường như nghe hiểu, cánh bay một chútbot_an_cap.
Bảobot_an_cap vô cùng lovi_pham_ban_quyen lắng: Đừng bắn Ngũ, Tiểu ngoan lắm
Tô Ý Thâm lạnh lùng nói: Nghe thấy ? Ở đây khôngbot_an_cap cần các người giúp đỡ, mời cho.
Lâm Phong gọi một cuộc điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoại, cười nịnh nọt nói: Trẻ con thì biết cái gì? Con bé hiểu lầm rồi, chúng tôi đâuleech_txt_ngu bắn chết nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ là gây mê thôi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Gialeech_txt_ngu đình họ Lâm như miếng da chó, không hiểu tiếng người, cứvi_pham_ban_quyen thích tự tiện làm ý mình.
Tô Nhất Trần phất tay ra hiệu, bảy tám tên vệ sĩ vest đen phía xôngvi_pham_ban_quyen lên, mấy người nhà họ Lâm ra ngoài.
Tô tiên sinh người đi, không nghe hiểu người à?
Chỗleech_txt_ngu nào cũng có phần các người, đến chó cũng còn chê phiền!
Đám vệ sĩ vừa lôi người vừa giọng mắng chửibot_an_cap, ném người họ Lâm ra ngoài cổng thự!
sự hiện rầm rộ của nhà họ Tô, lúc này hàng xóm xungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh biệt thự đang dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổbot_an_cap ra hóng hớt. Người thì giả vờ ngồi trong uống trà, kẻ lại dắt chó đi qua, cả đều đang xem trò của nhà họ .
Lâm lão gia tử và Lâmleech_txt_ngu lão phu nhân đỏ bừng mặt, chỉ thấy vừa nhục nhã vừa phẫnbot_an_cap .
Đây ràng biệt thự bọn họ mà!
Người nhà họ Tô sao thể ngang ngược ném bọn họ ra ngoài như thế? Thậtleech_txt_ngu lý!
Nhà họ Lâm vốn quen sống sung sướng, khôngleech_txt_ngu chịu nổi uất ức này. Nhưng đối phương là nhà họ Tô ở kinh đôleech_txt_ngu, họ có nghẹn đến đâu không dám làm gì, chỉ có thể đứngvi_pham_ban_quyen chực chờ ở cổng biệt đợi nhà họ đi ra.
Không còn người họ Lâm phá , bé nhỏ tục dỗ dành vẹt.
Tiểu Ngũ, , lại đây mau! Nhìn xem đây là cái gì nè?
Cục bột nhỏ nghiêngvi_pham_ban_quyen đầu, đột tay ra trong lòng bàn tay là mộtleech_txt_ngu miếng táo . miếng táo Tô Ývi_pham_ban_quyen Thâm đã gọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho con bé lúc xuất viện nay, con bé mật giấu lại một miếng.
Con vẹt di chuyển ngang trên cành cây, lắc qua lắc lại, mắt nhỏ xoay quan người nhà họ Tô.
Lúcbot_an_cap này người nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô đang đứng cách đó khoảng. Tô lãoleech_txt_ngu gia tử gậy, mặt nghiêm nghị sâu trong ánh mắt lại thoángleech_txt_ngu hiện vẻ căng thẳng.
Tô Doanh lại càngleech_txt_ngu sốt ruột hơn, hận không ra bay lên bắt lấy con vẹt, ấn đầu bắt táo! Xem kìa, tay của cục bột nhà bọn họ giơ lên đến mức mỏi !
Tô Ý Thâm không biết kiếm đâu ra nắm ngũ cốc chuyên dùng cho vẹt, xòe tay cùng Túcleech_txt_ngu tiếp dỗ dành: cốc tươi ngon đây, cóleech_txt_ngu muốn ăn khôngleech_txt_ngu?
Túc Bảo đầubot_an_cap thật mạnh: Chú nhỏ không phải người xấu , Tiểu Ngũ mau lại đâyvi_pham_ban_quyen đi, chúng ta phải đi rồi.
Mọi người nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô đứng bên cạnh nhìn Tô Ý Thâmleech_txt_ngu và Bảo, không biết từ nào mà hai người thân thiết nhưbot_an_cap vậy, nhiên cảm thấy có chút tị
Đúng lúc này, con cuối cùng cũng vỗ cánh tới, chân duỗi đạp thẳng lên Tô Ý Thâm.
Tô Thâm:
Túc Bảo bất bật khúc , người nhà Tô nhìn conleech_txt_ngu bé với vẻ không dám . Từ khi bắt đầu, Túc Bảo giống như một rôbốt nhỏ tê dại, giọng nóibot_an_cap chẳng có chút thăng trầm nào. Trong mười ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưỡng bệnh vừa qua, gương mặt nhỏ của connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé cũng chưa từng nở cườileech_txt_ngu, làm cũng cẩn trọng, ngoan ngoãnbot_an_cap đến mức người ta đauvi_pham_ban_quyen lòng.
Bây giờ bé cuối cùng cũng rồi
Mắtleech_txt_ngu Tô gia tử lại đỏ hoe, cảm thấy mình già thật rồi, hai ngày nay cứ hở chút làbot_an_cap rơi nước mắt.
Con vẹtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy Túc Bảo cười thì dường nhưvi_pham_ban_quyen càng đắc ý hơn, nó dang cánh lắc lư: Ba tám, tám!
Tô Ý Thâm:
Túc Bảo không nhịn cười ngặt nghẽo, sửa lại: phải ba tám, là chú nhỏ!
Con vẹt: Chú chín! Chú chín!
Khóe miệng Tô Ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thâm giậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giật, muốn túm con vẹt này xuốngvi_pham_ban_quyen. Một con chim xanh létleech_txt_ngu sặc sỡ đứng trên đầu mình thì ra thể thống gì? Nhưng thấy Túc vui vẻ như vậy, Tô Ý Thâm lại chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chút nóng nảy nào.
Hắn xòe nắm ngũbot_an_cap cốc trong tay ra, lừa xuống tay mình, rồi nhân lúc nó không chú ý liền nhanh taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Con khắc hét : Cứu mạng! Cứu mạng! Đừng hầm tôi! Đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi!
Mọi người:
Phảibot_an_cap nói là con vẹt thực sự rất ào
Cuối cùngleech_txt_ngu, vẹt tạm thời bị sợi xích chân, đi theo mọi người rời nhà họ Lâm. Túcleech_txt_ngu xoa xoa chú vẹt , ghé vào tai nó nói bằng giọngbot_an_cap chỉ hai đứa nghe thấy: Đừng sợ nha, là cổ đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tiểu Ngũ đeo vòng cổ đẹp lắm! Chờ về đến nhà mình sẽ tháo ra cho bạn nhé!
Tô lão gia tử gậy, đôi mắt đục ngầu nhìn quanh biệt thự. Đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính nơi con gái rượu của ông đã trước khi qua đời, không biếtbot_an_cap lúcbot_an_cap ở đây nó có được ăn ngon, ngủ không Những lúc phát bệnh đau đớn, có ai tận tìnhbot_an_cap chăm sóc nó không
Mảnh sân này nó từng đi qua chưa? Có phải xuyênbot_an_cap thẫn thờ nhìn cái cây ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa sổ kia ?
lão gia tử tràn ngập xót xa. anh em nhà họ Tô thấy gia tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môi chậm bước đi, nặng trĩu.
Ngoài biệt thự.
Lâm Phong thấy bọnleech_txt_ngu đi ra liền lập tức lấy. Vừabot_an_cap rồi người nhà họ Tô không đếm xỉa đến bọn , bây giờ hắn phải tìm cách phá từ chỗ Túc Bảo.
Lâm lão gia cười nịnh nọt: Ái , quả nhiên vẫn là thông gia lợi hại, được .
Lâm Phong cười nói: Túc Bảovi_pham_ban_quyen thích vẹt sao xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba thật đoảng quá, sau này ba thật vẹt cho Túc Bảo nhé?
Trẻ con có lẽ không hiểu biết nhiều bằng người , nhưng chúng không hề ngốc. nhìn cười giả tạo của Lâm Phong, nói lời nào mà cúi đầu, lấy chú thỏ con vẹtvi_pham_ban_quyen.
Con bé không cần thật nhiều vẹt, khi mẹ mất, conbot_an_cap bé được ba cái. Nhưng ba luôn không để tâm đến con bé, còn mắng nhiếc và đập con béleech_txt_ngu. Thậmleech_txt_ngu chí vào ngày hôm đó, cảm nhận banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sự đánh chết mình
Túc Bảo vốn nghĩ rằng giống như lời bà nội nóivi_pham_ban_quyen, một ngôi sao chổi , sẽ chẳng có ai yêu thích mình . Nhưng thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện, ông ngoại và các chú đều đối xử vớileech_txt_ngu con bé rất , còn nói con bé rất nhiều điều, bảo rằng đó không phải lỗi của .
Bảo giờ không muốn có baleech_txt_ngu . Con bé biết mình như vậy có là một đứa trẻ hư , nét mặt có chút bất an. Nhưng con bé vẫn lấy hết can đảm, nghiến răng nói: Con không , không vẹt mua, không cần ba !
Lâm Phong sững sờ. Lâm lão tử và Lâm lão nhân cũng nhíu mày. Đứa nhỏ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa thấy nhà có tiền là lập tức bỏ họleech_txt_ngu ngay sao!?
Lâm Phong không nhịnbot_an_cap sa sầm mặt, trầm giọng gọi: Túc !
Hắn cảm thấy mình đã rất kiềm chế , con Túc Bảoleech_txt_ngu này hắn lạ gì nữa? Đầu óc bướng , không thể dành được!
Lâm lão nhân đứng bên cạnh thở dài: Ôi, Túc Bảo à, bình thường ba con quả thật có nghiêm khắc với con một , con không những như vậy chứ! gì có đứa trẻ nàobot_an_cap lại không cần !
Lâm lão gia tử cười xòa nói với nhà họ Tô: hì, đúng là trẻ con mà! Nào gia, chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé? Chúng tôi muốn đón các vị tử tế!
Lâm Phong phớt lờ cảm nhận của Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo, cũng theoleech_txt_ngu: Đúng vậy! Nhạc phụ và cácleech_txt_ngu anh rể khó lắm mới một chuyến Ôi, Ngọc cái đồ ngốc , chẳng bao giờ nhắc con về mọi người cả.
Người nhà họ nhiệt tình hết mức, ngườileech_txt_ngu tung kẻ hứng. Cứ liến không ngừng, một mực nhấn mạnh mọi người là người một nhà, là thông gia! Lâm Phong còn vờ chung tình, thỉnh thoảng lại chèn thêm một câu Cẩm Ngọc
Tính nóng nảy của Tô Doanh Nhĩ lại không nhịn nữa rồi.
Rắc hắn khớp ngón tay, đột túm lấy cổ Lâmleech_txt_ngu Phong, mạnh vào biệt thự!
Cho các người mặtleech_txt_ngu mũi quá rồi đúng khôngbot_an_cap!? Chưa xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa thôi đúng không!?
Còn thông gia?! Các người tính là cái thá gì! Mẹ kiếp, đồ rưởi!
Rầm!
Đầu Lâm Phong bị mạnh vào cánh cổng sắt của biệt thự, âm thanh đó vang dội hơn cả tiếng khuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiêng gõ trống. Lâm Phong lập máu chảy mặt!
Tô Ý Thâm lập tức bế Túc Bảo : Chúng tôi ra xe anh trước.
Trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòn này, không một người nhà họ nào ngăn cản. Nếu không phải vì Túc Bảo và con vẹt đang dỗ con , bọn họ đã sớm muốn ra rồi!
Lâm Phong không tài nào ngờ tới Tô Doanh Nhĩ lại đột ra tay, rõ ràngbot_an_cap bọn họ vẫn đangleech_txt_ngu nói tế màleech_txt_ngu!
Dừng
Bốp!
Dừng tay
Binh! Bốp!
Lâm lão gia tử và Lâm lão phu nhân sớm đã sợ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngây người. Tô Doanh Nhĩ là một thầu công , đương nhiên chẳng giữ phong thái gì, hắn tóc Lâm Phong hết đến lần khác đập vào tường!
Lâm lão phu nhân cuống quýt: Ôi ! Có gì thì từ nói, từ từ nói mà! Mọi người đều là người nhà
lão gia cũng khuyên ngăn: Thông gia chú năm à, cậu bình tĩnh một chút
Tô Doanh Nhĩ trừng mắt nhìn hai người một cái, : thường không đánh phụ nữ và người già, nhưng trong hợp đặc biệt thì cũng có thể đấy. Còn nói thêm một nữa hay không tao đánh luôn hai đứa bây không?!
Còn người một nhà!? Nhổ vào!
Tô Nhĩ cuối đập mạnh Lâm Phong vào bức đá, tung mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cú đá , tiếp khiến hắn mất đi tư cách làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha.
Rắc có thứ gì đó bị vỡ .
Tiếng kêu thảm thiết thê lương của Lâm vang vọng khắp khu biệt thự. Những người đứng xem náo nhiệt từ xa đềubot_an_cap cảm thấy sống lưng lạnh toát
Nhĩ hừ lạnh tiếng, phủi phủi tay rồi rời đi. Kẻ em gái hắn, dù có ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng nhất định phải trừng trị! Giết là phạm , vì một kẻ rác rưởi nhưbot_an_cap thế này thì đáng, vậy nên chỉ có thể khiến hắn tuyệt tự tuyệt tôn mà thôi.
Lâm lão gia tử và Lâm lão nhân sớmvi_pham_ban_quyen đã sợ đến mức co lại, khôngbot_an_cap dám thở mạnh! người nhà họ Tô đã lên rời đi, lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới không kìm được màleech_txt_ngu bật khóc thành tiếng.
Lâm phu nhân: này là sao chứ, có còn là người không, có ra tay nặng như vậy!
Sắc mặt Lâm gia cũng vô cùng khó coi! Không thể ngờ được nhà họ Tô lạivi_pham_ban_quyen một nhân thô bạo như Tô Doanh , đúng là chẳng nể nang lý lẽ gì cả!
Đừngleech_txt_ngu khóc nữa! nó đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh viện đi! Lâm lão gia tử quátleech_txt_ngu.
Lâmleech_txt_ngu lãobot_an_cap phu nhân hốt địnhleech_txt_ngu gọi điệnbot_an_cap thoại, mới phát thoại sớm đã bị cắt liên lạc vì nợ cước. nhà họ Lâm tại chẳng cònbot_an_cap đồng nào để đi khám bệnh
Lâm Phong nằm co lại như một con tôm luộc, nôn ra máuleech_txt_ngu
Lâm lãoleech_txt_ngu phu nhân và Lâm lão gia tử còn đang luốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuống không biết làm sao thì bên ngoài đột nhiên có một nhóm người xông vào!
Ồ! Lâm tổng đúng là gặp may nhỉ! Tám mươi triệu tệ nợ chúng giờ mới định trả đây?
Hóa ra đây là người của công ty đòi nợ, chúng chóng vây kín người Lâm.
Làm cái gì, người địnhbot_an_cap cái gì hả?! Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão phu nhân vừa cuống vừa giận.
Lâm lão gia quátvi_pham_ban_quyen : Dừng tay! Các người có chúng tôi là ai không? Chúng tôi là thông gia của Tô gia ở Kinh đấy!
Đáp lại là làn khói từ những chiếc xe nhà họ Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang dần lăn rời đi.
Hai hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe Maybach đen tuyền khí thế ngút trời, đi đường ai nấy đều phải né tránh từ xa.
Tương phản hoàn toànbot_an_cap với sự hào nhoáng đó chính là bộ dạng thảm của nhà họ Lâm lúc này
Mấy gã đại hán đòi nợ ha hả: Ái chà, danhvi_pham_ban_quyen xưng lớn gớm nhỉ, còn là thông gia với Tô gia cơ đấy. Nhìn xem người ta thèm đếm xỉa đến các người không?
Mặt Lâm lão gia đỏ bừngleech_txt_ngu lên vì nhục nhã!
Đám người của công ty đòi nợ là lưu manh, làm chuyện giảng đạo lý vớivi_pham_ban_quyen họ, càng không có vì thấy già mà không ra tay.
Chát tiếng, Lâmleech_txt_ngu gia tử Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân tức khắc bị tát lệch , rồi bị ấn quỳ rạp xuống đất!
Đủ mọi lời chửi bới, đấmleech_txt_ngu đá trút xuống Chẳng mấy chốc, Lâm lão gia tử phu nhân đã mặt sưng vù, không ngừng rên rỉ than .
Thế là xong, cả nhà đã tề chỉnh đủ
Gia đình nhà họ dĩ vẻ vang một thời, bị nhục nhã ê chề trước mặt baoleech_txt_ngu nhiêu người đến mức tinh thần suy sụp hoàn toàn. Cuối , căn biệt bịleech_txt_ngu niêm phong, toàn bộ hành lý bị vứt ra .
Cùng lúc đó, Mục Thấm Tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với khuôn mặt đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngleech_txt_ngu bị đuổi ra, cả gia đình trông nhác vô !
Hàng xóm xung quanh xem náo nhiệt không khỏi tán.
Mọi người không biết đâu nhỉ? Con xíu nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Lâm chính cháu ngoại của gia ở Kinh Đô đấy!
Cái gì cơ?! bé gầy ốm yếu, mới hơnvi_pham_ban_quyen hai tuổi đã mất mẹ đó hả?
Trờibot_an_cap đất ơi, thế thìbot_an_cap họ Lâm chẳng phải hận đến chết , là thì tôi cũng hộc máu mà chết mất!
Đều là tự tự chịu thôi! Có lần trời nắng chang chang, thấy đứavi_pham_ban_quyen trẻ đó phạt đứng ngoài nắng, chỉ mới vài câu đã bị bà già nhà Lâm mắng cho vuốt mặt không kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ha ha ha, mụ giàbot_an_cap đó chẳng phải ngày cũng rêu raoleech_txt_ngu con bé là tai tinh sao, giờ hay rồi, biết thế này thì đầu đừng làm vậy!
Mọi người hả xem kịch vuibot_an_cap, sự hận của nhà họ Lâm đều mồn trên mặt.
Đúng là đáng đời!
Lâm Phong không ngừng ho khụ khụ, nhổ ra những ngụm máu , tai lão ù đi.
Mục Tâm vừa khóc vừa hỏi: Anh Phong, anh thấy thế nào ?
Lâm lão phu nhân trút giận lên người cô : Khóc lóc giả tạo cái gì! Lúc nãy cô đi đâu , sao không thấy mũi đâu?
Mục Thấm Tâm nghẹn ngào: Con vừa thấy Túc Bảo nên đã chạy đi cầu bé, xin nó tình ông bà đã cao mà tha thứ cho người Nhưng con lại chịu
Lâm lão phu nhân căm hận đến cực điểm, bà ta đổ hết mọi sự nhục nhã ngàyleech_txt_ngu hôm lên đầu Túc Bảo.
Con ranhleech_txt_ngu chết tiệt , dù bọn họ cũng nuôi nó hơn năm cơ ? Vậy mà một chút cũng !
Y hệt như mẹ nó, đúng là nuôi không thânvi_pham_ban_quyen!
thứbot_an_cap mống ấy đãleech_txt_ngu chết mẹ ruột, lại còn khiến con trai bà ta phá sản, giờ lụy đến cả bọn , do con nhỏ tai tinh đó !
Lâm lão phu nhân càng nghĩ càng bực bội, rủa: chịu thì thôi! Một con nhỏ tinh
Bà ta định nói bọn họ chẳng thèm khát gì, nhưng cuộc không thốt lời được. Hiện tại bọn thèm khát đến phát điên, hận không thể bám chặt Túc Bảo không cho con bé đi!
Oán của lão phu nhân có chỗ phát tiết, chỉ có thể ngấm ngầm nguyền rủa, nguyền rủa mỗi Tô đều gặp vận rủi!
Trênbot_an_cap xe.
Ngón tay Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhất Trầnvi_pham_ban_quyen gõ nhanh trên màn , gửi một tin nhắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: [ nhà họ Lâm đi.]
Phía bên kia trả : [Giết sao?]
Tô Nhất Trần lạnh lùng cười nhạt, giếtbot_an_cap ư?
Để thân tội giết người vì hạng rác đó thì thật không đáng nào.
Tô gia hắn, dù muốn báo thù cũng phảivi_pham_ban_quyen đòi lại cách sạch sẽ, bạch.
[Để chúng sống không bằng chết.]
Túc Bảo imleech_txt_ngu lặng ngồi xe, một tay ôm chú thỏ , một tay lấy con vẹt.
Tô lão gia tửbot_an_cap dịu giọng, cố gắng để bản thân trông từ thể: Túc Bảo à, chúng ta nhà thôi con!
Ý cũng lên tiếng: Nhà chúng ta ở Kinh Đô, phải đibot_an_cap bay đấy.
Túc Bảo ngoan ngoãn gật đầu, con bé rất tĩnh , vẻ linh động đáng yêu lúc nãy khi dỗ dànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẹt đã biến tăm.
Tuy nhiên, như thế này đã tốt hơn lúc đầu rất .
Tô lão gia cảm tim mình từng thắt lại, Túc Bảo càng ngoan ngoãn, ông lạivi_pham_ban_quyen càng xa.
những đứa sống trong môi trường luôn phải lo sợ, an mới có sự lặng bất thường như vậy. Túc Bảo cuộc đã chịu đựng bao nhiêu cực mới trở nên thế này?
Về nhà Chúng ta về nhàleech_txt_ngu. Lão gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẩm bẩm.
Đột nhiên, Túc : ngoại Chúng ta cũng có thể tro của về nhà không ạ?
Tô lão gia tử đau lòng gật đầubot_an_cap: Ừ, cùng nhau về .
Túc Bảo yên tâm.
Tô gia bao trọn một chiếc cơ, Túc Bảo nhìn bầu bên ngoài, những đámvi_pham_ban_quyen mây giống như đang ở ngay bên cạnh, bay cùng với con bé.
Nó ghé sát đầu nhìn thật kỹleech_txt_ngu, rồi đặt chú thỏ xuống, chụm hai bàn tay nhỏ , tì lên cửabot_an_cap sổ bay nhìn ngoài.
Việt Phi mỉm cười ôn hòa : đang nhìn gì vậy?
Túc Bảo quay lại, hỏi: Cậuleech_txt_ngu ba, bây giờ chúng ta đang ở trên trời sao ạ?
Tô Việt Phi gật đầu: Ừ.
Cục bột nhỏ cả máybot_an_cap bay cũng chưa được đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Lại nghe Túc Bảo đột ngột hỏi: Vậy, mẹ có ở đây ạ?
Tô Việt Phi và Tô Ý Thâm ngồi gần đó sờ: Cái gì?
Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, lặng lẽ nhìn bầu trời bên ngoài, giọng nói: Họ nói mẹ chết , đã lên trời rồi lát nữa chúng ta có thể gặp được mẹ không ạ?
Túc Bảo quay lưng về phía mọi người, nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt khẽ lẽleech_txt_ngu trong hốc .
Thực ra con bé biết, những lời nói sau khi chết sẽ lên thiên đều lừa trẻ con cả.
Mẹ sẽ không ở trên đâu
Nhưng con bé vẫn không ngăn được sự kỳ , thực sự rất muốn có thể mẹ ở đây
Tô lão gia lập tức đỏ hoe mắt.
Mấy anh em còn lại đều im , quay mặt ra ngoài, tay nắm chặt lại.
Tô Ý Thâm Túc Bảo vào lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấp : Túcvi_pham_ban_quyen Bảo ngủ đi con, ngủvi_pham_ban_quyen rồi là có thể gặp mẹ trong mơ đấy
Túc Bảo vâng một tiếng, rúcleech_txt_ngu vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng Tô Ý Thâm, nước mắt lặng lẽ rơi .
Cậu út cũng nói dối rồi.
Con bé đã rất nhiều, rất nhiều lần, nhưng chưa một lần nào gặp được mẹ cả.
Túc Bảo chìm vào giấc ngủ lúc nào không , sợi dây đỏ trên cổ tay bé phát ra ánh sáng mờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhạt, nếu khôngbot_an_cap nhìn kỹ thì căn bảnbot_an_cap khôngbot_an_cap ai nhận ra.
Trong giấc mơ, Túc Bảo lại cảm thấy toàn thân ấm áp, giống như được mặt trời chiếu rọi, cơ thể nhẹ tênh, cảm như mình sắp lênleech_txt_ngu vậy
Xung quanh có mây trắng như kẹo bông gòn bao , Túc Bảo cẩn thận đưa tay háinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút cho vào miệng, mắt chợt sáng bừng lên.
Ngọt đấy!
Lúc này, từ phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con bé lênbot_an_cap một giọng nói dàng quen thuộc: Túc Bảo
Bảo trợn tròn mắt, lập tức quay người lại, chỉ mẹ đang đứng cách đó không xa, rưng rưng nước mắt mình.
Mẹ!
Túc vội vàng nhào tới, được mẹ ôm chặt vào lòng.
Tô Cẩm Ngọc dịu dàngbot_an_cap vuốt ve đầu nhỏvi_pham_ban_quyen của con bé, thấp giọng nói: Túc Bảo , ngoại và các cậu mới là nhà con, phải sống thật vui , có không?
Nước mắt Túc Bảo lã chã như hạt đậu, ngoan đáp: Con biết rồi, thưa mẹ.
Tô Cẩm Ngọc lại nói: Còn nữa, sức khỏe bà ngoại không được tốt, Túc có thể thay mẹ hiếu thảo với ngoại thật tốt ?
Túc Bảo nghẹn , ra sức gật đầu.
Sẽ mà, Túc Bảo nhất định sẽ chăm sóc bà ngoại thật tốt.
Tô Cẩm Ngọc mỉm cười, định gì đó, nhưng cơ thể cô lại phát ra ánh sáng mờ nhạt, dần dần nên trong suốt.
Bảo, mẹ yêuvi_pham_ban_quyen con, mãi mãi con!
Bảo ngủ say miệng không gọibot_an_cap mẹ, khuôn mặt nhắn ướt đẫm nước mắt
Lúc , Tô lão gia và mấy anh nhà họ Tô vây quanh Túc Bảo.
Trông thấy tiểu bảo bối ngủ mơ vẫn gọibot_an_cap mẹ, nấy đều kìm được mà đỏ hoe mắt.
Điều họ không thấy được là bên cạnh Túc Bảo còn một người Quý Thường.
Quý Thường sờleech_txt_ngu lên trán Túc , lại chạm vào sợi dây đỏ trênleech_txt_ngu tay bé.
Chẳng mấy chốc, mặt Túc Bảo hiện lên ýbot_an_cap cười nhàn nhạt.
Nào, lần sư phụ không còn mẹ con nữa rồi nhé
Máy bay cánh xuống sân bay quốc tế Kinh Đôleech_txt_ngu.
Thấy Bảo vẫn ngủ, Tô lão gia tử đưa mắt ra hiệu, Tô Ý Thâm liền bế Túc Bảo lên, rón bước ra ngoài.
sợ làm Túc Bảo thức giấc, anh vẫn giữ thế cũ, hơi khom lưng.
Đúng lúc này, vẹt đang đeo xích chân lắc thân mình, hét lớn một tiếng:
Bắt cóc con! Bắt cóc trẻ !
Túc Bảo tức bừng mắt.
Mọi ngườibot_an_cap nhà họ Tô:
Họ nín nhìn con vẹtbot_an_cap có bộ lông rực , đến phát sáng kia.
Cuối cùng cũng tại saobot_an_cap nó lại được câu hầm chim rồi.
Tiểubot_an_cap bảo bối mở đôi mắtleech_txt_ngu thơ mờ mịt, tóc hơivi_pham_ban_quyen rối, tay ôm con thỏ nhỏ, trông có ngơ ngác đáng yêu.
Tô Ý Thâm vốn có tình cảm sâu đậm nhất với Tô Cẩm , nhìn thấy Túc Bảo thế này, lập tức nhớ đến Cẩm Ngọc còn nhỏ.
Lòng anh , bế Bảo vừa xoa đầu con bé: Bé con, chúng đến Kinh Đô , giờ mình về nhé.
Túc Bảo vẫn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồn, ngơ ngác đầu.
Xe của nhà họ Tô đã đợi sẵn bên ngoài bay từ sớm, bốn chiếc RollsRoyce bản kéo dài đỗ ngay ngắn bên lề đườngbot_an_cap, khiến người qua đường không khỏivi_pham_ban_quyen ngoái nhìn.
Trời đất ơileech_txt_ngu, mau, mau chụp ảnh lạibot_an_cap!
Dàn xe này đến đón mà phô trương thế không biết!
Mọi người đang bàn tán xôn tám ngườileech_txt_ngu ông vóc dáng cao lớn, khí vũ hiên ngang bước ra, dẫn đầu là cụ già.
Một người đàn ông trong số đó một bé gái, cô bé mặc váy công chúa màu , tay ôm một con thỏ nhỏ.
Bên cạnh cô bé là một đàn ông khác, trên vai một con vẹt xanh.
Lúc này con vẹt đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phấn khích hát vang: Nghèo quá ha, Dạ Xoa xoa, Harry Potter bay! sorryleech_txt_ngu!
Mọi :
Cái chất này có không phùbot_an_cap hợp nhỉbot_an_cap!
Tám người đàn ông mặt tối sầm , nhanh chóng đưa bé con lên xe, đoàn xe sang dài dằng dặc rãi rời khỏi sân bay.
Oa, đây là công chúa nhà tài phiệt nào thế này!
Ghen tị thật , người mà sao người ta đầu thai khéo thế?
Cóvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap phụ nữ chắc là nổi tiếng trên mạng, vừa điện vừa kích động nói: Mọi người ơi! Đúng là mang tầm mắt ! Bốn RollsRoyce bản kéo dài! Mọi người có biết một chiếc này giá bao không? Ít cũng phải tám tệ! Đây là gia đình thế nào cơ chứ
Trong xe sang.
Bảo áp mặt vào cửavi_pham_ban_quyen kính, tò mò nhìn những tòa nhà tầng bên ngoài.
Ở thành Nam, đưa con bé ra ngoài đúngleech_txt_ngu một lần.
đó con bé cũng thấy nhiều tòa nhà cao tầng, nhưng không có nơi nào cao ngất ngưởng như trước mắt.
Túc Bảo quay đầu, ghé sát vào Tô Ý Thâm hỏi: Chúbot_an_cap nhỏ ơi, đây có phải làvi_pham_ban_quyen lâu công chúa của mẹ không ạ?
Sống mũi Tô Ýleech_txt_ngu Thâm cay, anh gật đầu: Ừ, đây là lâu đài công của mẹ Túc Bảo.
Hồi đó họ cũng từng mua một hòn đảo để xây tòa lâu đài riêng cho em gái cưng của .
Nhưng không còn hội nữa rồi.
Có
Tô Ý Thâm nhìn Túc Bảo, cảm thấy nỗi trong lòng cũng vơi bớt phần nào.
Xe nhanh chóng về tới viên họ Tô.
Đây là một trang viên ở khu vực hồ ngay trung tâm phố, xung quanhbot_an_cap non nước biếc, vô cùng tĩnh.
Túc Bảo hiểu đến đâu thì cũng chỉ là một đứa ba tuổi rưỡi, nhìn thấy trang viên trước mắt, gương mặt nhỏ nhắn hiệnbot_an_cap ngạc.
chính là nơi mẹ đã lớnbot_an_cap lên sao?
Bãi cỏ lớn trồng thật nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa, nếu con bé chạy thật nhanh trên cỏ, liệu có thể mẹ không?
Hai người hầu đứng hai bên trang , gương mặt rạng rỡ nụ cười: Chào mừng tiểu tiểu thư về nhàvi_pham_ban_quyen!
Tô lão gia tử vàleech_txt_ngu Tô Nhất Trần phía trước, thấp giọng trò chuyện.
Bảo sau sẽ là convi_pham_ban_quyen gái của nhà họ chúng ta, là tiểu kim chi ngọc diệp, mang họ Tô.
Nhất Trần gật đầu: Vâng.
Tô lão gia tử trăn : Đặt tênvi_pham_ban_quyen là gì hay nhỉ
Phải nhanh chóngbot_an_cap đặt cho tiểu bảo bối một cái tên mới được.
Trái với của Túc Bảo, họ thê thảm không để đâu cho hết!
Nhà họ Lâm phá một cách triệt để. Những công niêm yết khác phá , ông chủ dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao còn chút lẻ để mua một căn nhà nhỏ hay gì đó.
Nhưng tiền của nhà Lâm đềuvi_pham_ban_quyen bị cưỡng chế thi hành , tất cả đều bị đóng băng, nhà phải ngủ dưới gầm cầu.
Ngủ gầm cầu đã đành, không hiểu sao cứ liên tụcbot_an_cap bị người ta , không phải bị đuổi đi thì cũng bị đập một trận.
Cuối cùng, trông họ chẳng khác gì kẻ ăn mày, bộ ròng rã ba đêm mới về quê cũleech_txt_ngu
Lâmbot_an_cap Phong kéo theo thân hình trọng thương bị vòbot_an_cap như vậy, coi như phế mất nửa phần, cảm thấy mình còn thóp tàn.
Về đến quê cũ, cănbot_an_cap nhà ráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nát xệ, đây không trọng nông thôn nên lười sửa sang, giờ đây ứng đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổ đầu .
nằm đó thảm, càng hối hận, hối hận lại càng tâm, nhưng này hắn chẳng thể làm được gì !
Từ Lâm ngày nào giờ thành tàn phế, sự chênh lệch lớn khiến hắnleech_txt_ngu gần như phát điên.
Anh Phong, dậy uống chút canh đi Thấm Tâm bưng đến một bát trứng, ánh mắt loé lên.
Trong bát canh , ả đã lénleech_txt_ngu cho thêm một thìa thuốc
Lâm Phong liếc bát canh trong vắt, bên trên chỉ nổi lơ thơ vài miếng thương, liền nổi trận lôi đình hất đổ bát canh.
Cái thứbot_an_cap nát gì thế này! Cô cho tôi uống thứ này à
được thì chạm vào thương, đau mức nhe trợn mắt.
Mục Thấm Tâm đầuvi_pham_ban_quyen, tỏ thương mà lau nước mắt.
Lâm lão phu nhân phòng gào : Mục Thấm Tâm, mày còn mau đi nấu cơmbot_an_cap đi! Định để bọn hả!
mắt Mục Tâm trầm xuống, đâu phải đầy tớ của họ, vậy mà họ coi ả bảo phí!
Nhưng ả cũng chẳng còn cách nào khác!
Lúc trước lang thang dưới , ả mấy lần định tìm đại một gã nhà giàu nào đó để quyếnbot_an_cap rũ, nhưng không hiểu sao nào cũngleech_txt_ngu bị ta bắt quả tang, túm tóc đánh cho một trận tơibot_an_cap bời.
Mất công vụ trên giườngleech_txt_ngu đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới đất mà kết quả chẳng được xu , điều này khiến một kẻ chỉ biết mỗi ngón nghề đó Mục Thấm Tâm vô đau khổ.
Nếu không phải vì không còn nơi nào để đi, ả đời nào chịu họ Lâm đến cái ho cò này
Đúng lúc này, Lâm lão phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân đang lướt TikTok thì thấy một video thịnh hành
[Mọi ơi! Đúng là mang tầm mắt mà! Bốn chiếc RollsRoyce bản kéo ! Mọi người có một chiếcbot_an_cap xe này giá bao nhiêu không? Ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất cũng phải tám triệu tệ!]
[ là tiểu công chúa nhà nào được đón về nữa, ghen đến phát khóc.]
Trong video chính là cảnhbot_an_cap Túc Bảo đượcleech_txt_ngu lên xevi_pham_ban_quyen!
Lâm lão phu lập tức thấy nghẹn ở lồng , hơi không sao thôngvi_pham_ban_quyen suốt được.
Thật là quắt! Một mình nó đi hưởng phúc, lại quên mất ông bà nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mình! Đúng là loại sói trắng không tốn cơm, thứ con bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiếu
Lâm lão phu nhân khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịn được mà chửi .
Mục Thấm trốn trong bếp, lén mở điện thoại ra xem.
Tám đànbot_an_cap ông khôi ngô tú, khívi_pham_ban_quyen chất ngời ngời đều đeo khẩu trang cúi đầu, xung quanh có bảovi_pham_ban_quyen mở đường.
Nổi bậtbot_an_cap nhất chính là Bảo đang được bế trên tay, đúng được nâng như nâng trứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hứng như hứng hoa.
Mục Thấm Tâm chằm chằm nhìn bốn chiếc xe sang đó, lòng càngbot_an_cap đố kỵ, uất ức.
Không ngờ ả suốt hai năm, dùng hếtbot_an_cap mọi thủ đoạnvi_pham_ban_quyen mớivi_pham_ban_quyen ngồi được cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghế Lâm phu nhân, vậy mà giờ lại rơi vào kết cục thế .
người phụ nữ mà ả từng nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là kẻ đáng thương kia, hóa là thiên kim nhà họ Tô!
Sớm biếtleech_txt_ngu thế này, ả thà giả làm bạnbot_an_cap thân của Tô Cẩm Ngọc còn
Mục Thấm Tâmbot_an_cap càng càng hối hận, càng nghĩ càngbot_an_cap thấy không cam , ả không muốn thấy Túc Bảo sống tốt!
rút điện , ngón muốn thủng màn :
[Tiểu kim nhà họ Tô tâm địa độc ác, vì kỵ mà đẩy mẹ kế lầu dẫn đến sảy thai!]
[Mẹ kế hai lần xuấtbot_an_cap huyết đại mới giữ được mạng, kẻ thủ lại ngồi bốn chiếc sang rầm về Kinh Đô.]
Mụcbot_an_cap Tâm cũng không dám tung cho các đơn truyền lớn, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chia sẻ vào các nhóm hóng biếnvi_pham_ban_quyen, buôn chuyện, định bụng dùng cách truyền mười, mười truyền trăm
Vừa tin đồn, bỗng nhiên thấy bên ngoài có người Cảnh sát đến rồi, ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ mức run tay, điện rơi bộp xuống !
Lâm lão phu nhân lao vào bếp, hớt hải nói: Mau, sát đến , mau đưa thằng Phong đi!
Mục Thấm Tâm đẩyvi_pham_ban_quyen vào Lâm Phong. Lâm Phong sợ đến mức phách lạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấy Thấm Tâm cử động chậm chạp liền tát cái vào ả, gầm lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Mau đỡ đi!
Mục Thấmleech_txt_ngu Tâm nén đau, dìu Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phong chạy trốn cửa sau nhà bếp, dưới dẫm phải bùn lầy, phân bò các cũng chẳng màng tới , vô cùng nhác!
Hai người trốn trong ruộng lúa, nghe nói nhà họleech_txt_ngu Lâm đã bị phongbot_an_cap chạy lên núi, trời tối mịt cũng không dám về.
núi cùng , cả hai run cầm cập
Lâm Phong nhìn Mục Thấm Tâm , cảm thán: Vẫnbot_an_cap là em tốt nhất, bỏ mặc lúc hoạn nạn.
Mục Thấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tâm cười dịu dàng.
Hừ phải ả trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình trọng nghĩa, ả chỉ đang đường lui chovi_pham_ban_quyen mình sau này thôi.
đã từng kết hôn, sau nếu muốn vào lần nữa, ả phải có nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó người.
Ví dụ như phẩm tốt đẹp kiểu trọng tình trọng nghĩa, ngay cả khi chồng phá sản cũng không rời chính là thứ đáng để ả công xâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Đây mới là lý dobot_an_cap thực sự khiến ả chưa rời Phong!
Một người phụvi_pham_ban_quyen nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng trọng nghĩa nhưng lại chồng ngược đãi, như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới thể khơi dậy lòng trắc ẩn sự thương hại của những người
viên của nhà họ Tô rộng tám ngàn mét vuông, là một trong những biệt thự có .
Tám người connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai nhà họ Tôleech_txt_ngu mỗi người đều sự nghiệp riêng, không chia sản. So với nhiều đình hào môn thượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưu khác, nhà họ Tô được coi một trường hợpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặc biệt đoàn kết.
đâybot_an_cap, nhà họleech_txt_ngu Tô luôn tràn ngập khí vui vẻ, hòa thuận, nhưngvi_pham_ban_quyen kể từ khi Tô Cẩm Ngọc mất tích, trang chìm vào một bầu không khí u uất khó tả.
Nhất Trần lao đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào công việc, hiếm khileech_txt_ngu về nhà. Những người anh em cũng bận với việc riêng. lão tử bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày đến viện dưỡng lão bầu bạn với Tô lão phu , tối muộn mới .
Hôm là lần duy nhất trong mấy năm qua, trừ các dịpbot_an_cap lễ Tết, cả tám anh em đều có mặt đầy đủ.
Mấy người cậu đều muốn Túc Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi tham quan khắp nơi, nhưng lại bị Tô gia quát ngănbot_an_cap lại.
Bảo vừa mới ra viện, sao có thể tung ? đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghỉ ngơi cho tốt.
Các cậuvi_pham_ban_quyen đành phảivi_pham_ban_quyen bỏ cuộc, lại muốn đưa Túc Bảo xem phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của con bé.
Lão gia tử một cái: Tất tụ tập ở đây gì? đi mẹleech_txt_ngu các anh về , bảo với bà ấy là Túc Bảo đã về rồi
phu vì chuyện con gái mất tích tinh thần suy sụp, bà cố chấp dọn đến dưỡngvi_pham_ban_quyen , chịu trở về. Hai năm nay bà còn nằm giường, làm việc gì cũng không có trạngleech_txt_ngu, ngày càng gầy yếu xanh xao.
cùng, lão gia hớn hở dắt tay Túc Bảo bé: Đến đây, Túc Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ông ngoại đưa đi xem phòng.
Các anh em nhà Tô:
Trên lầu.
Túc Bảo, đây là phòng của , con có không? Tô gia Túc Bảo vào phòng.
Cănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng được trang trí với trắng hồng chủ đạo đâyleech_txt_ngu là màu mơ mà các gái yêu . Chiếc giường được thiết kế theo hình dáng một tòa lâu đài , có một cầu ngắn lâu , thực hiện giấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ công chúabot_an_cap trẻ nhỏ. Bênvi_pham_ban_quyen cạnh đài một chiếc cầu trượt, phía trước là nhỏ cùng một chiếc bàn điểm không quá cao nhưng cực kỳ .
Trên bàn trang điểm mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng giá để đồleech_txt_ngu trang sức, đủ loại nơ , dây buộc tóc, kẹp hoa không thiếu thứ gì.
Túc Bảo chưa từng thấy cănbot_an_cap chúa nào như thế này, con bé ngẩng đầu nghiêm hỏi: Ông ngoại, đây thật sự phòng của con sao?
ở nhà , cănleech_txt_ngu phòng con ở chỉ lớn bằng đúng chiếc giường trước mắt này thôi. Bà nội nói không được bé phòng quávi_pham_ban_quyen tốt, vìbot_an_cap cáileech_txt_ngu đen của con sẽbot_an_cap làm hưởng đến thủy của cả nhà.
Tô gia tử mỗi lần nghe Túc Bảo một tiếng ông ngoại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm trạngleech_txt_ngu lại tốt thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ông cười : Tất nhiên rồi.
Mặc căn phòng công chúa này không phải là căn lớn , cũng không hề kém cạnh.
thích không? Ý Thâm cạnh hỏi.
Bảo gật thật mạnh, ngoan ngoãn đáp: Con cảm , cảmvi_pham_ban_quyen ơn cậu út.
Tôbot_an_cap lão giavi_pham_ban_quyen nhìn Túc Bảo, thầm thở dài một . Bé con vẫn còn có dè dặt, giống như con thú nhỏ vừaleech_txt_ngu bước vào môi trường lẫm, đang cẩn trọng để tồn tại. giờ mới có thể thấy con bé nhiên nịu với bọn họ đây?
Tô Ý Thâm xoa đầu con bé: Không cần cảm ơn đâu, Túc . nữa các anh chị đi học về sẽ chơi với con nhé, được không?
thắc mắc: Anh chị ạ?
Tô Thâm giải thích: Có banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườibot_an_cap và một người chị, là củavi_pham_ban_quyen cậu cả và hai.
Nhà họ Tô có con cả Tô Nhất Trần và con thứ hai Tô Tử Lâm là kết hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tô Nhất Trần có hai người con trai, một cậu học ba, một cậu học lớp một. Tử có một traivi_pham_ban_quyen một gái, trai học lớp hai, còn gái thì đang học lớp lá mầm nầmbot_an_cap.
Tô Ý Thâm nghĩ rằng, trẻ với chắn chơi chung được. Túc Bảo ở nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm cô đơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bạn của và thỏ con, bé rất cùng lứa tuổi để cùng lớn .
Túc Bảovi_pham_ban_quyen chuyện gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, tuy không nói gì nhiềuvi_pham_ban_quyen nhưng sâu trong đáy mắt đã lặng lẽ dâng lên tia mong đợi. Con giờ có bạnbot_an_cap bè, bố và không con bé chạy ra ngoài chơi, bà cũng chẳng thích dắt con đi dạo. Có một lần con bé đứng nhìn qua hàng rào, thấy những bạn đeo cặpleech_txt_ngu sách về, họ nắm taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau, vừa chạy vừa cười nói vẻ, con bé đã vô cùng ngưỡngleech_txt_ngu mộ
Túc Bảo bỗng ngẩng lên hỏi: Cậu , cậu có thể cho Túc Bảo giấy vẽ không ạ?
Con bé muốn nhỏ cho anh chị!
Thoáng đến buổi chiều.
Bên ngoài trang viên nhà họ Tô có một chiếc xe dừng lại. Một người phụ nữ ăn mặc thanh lịch, đội chiếc mũvi_pham_ban_quyen tộc dắt một gái xuống xe.
Bé gái mặc váyvi_pham_ban_quyen xòe Lolita, tay ôm búp tinh xảo, trên đầu thắt chiếc nơ cùng tông màu với , vô cùng xinh và đáng yêu.
Người phụ nữ dặn dò: Hàm Hàm, lát em, con phải tặng một conbot_an_cap búp bê cho em, biết chưa?
Hàm Hàm bĩu môi không nói lời .
Người phụ nhíu mày: Chẳng phải vừa nãybot_an_cap đã đồng ý rồi sao? Con một con, mộtleech_txt_ngu con, được dở chứng!
Hàm nghe lập tức giận: Con không! Con muốn cả hai!
Nói xong, bé khôngleech_txt_ngu thèm quay đầu lại mà chạy thẳng vào trong trang viên. Em gái gì chứ, con bé không thèm cho! Tất cả đồ chơi đều là của con !
phụ nữ thở dài bất lực, không làm gì được con bé, đành quay sang nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu con trai đang lề mề sau: Tô , con nhanh chân lên, em đang đợi ở nhà rồi.
Nào ngờ Tô Tửleech_txt_ngu Tích cũng bĩu môi : Con không em .
Cậu đã có một em gái rấtbot_an_cap phiền phức rồi, ra là giành đồ, ném đồ chơi của , bố mẹbot_an_cap mà giảng là nó lại khóc nhè. Tô Tử Tích chẳng muốn có thêm một em gái nào nữa! Nói xong cậubot_an_cap cũng chạy biến đi.
Hàm Hàm chạy vềbot_an_cap phòng , đóng sầm cửa . lúc , chiếc đồng hồ vị em của con bé chuông, trên màn hình hiện haileech_txt_ngu Bà ngoại.
Alo? Bà ngoại ạ. Hàm vẫn còn bội.
Đầu dây kia, bàbot_an_cap ngoại hỏi: Ai chọc ghẹo công chúa nhỏ của bà thế, sao vẻ vui vậy?
Hàm Hàm phụng : con phải cho em gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một con búp bê, con không cho!
Ở đầu dây bên kia, một bà lão máibot_an_cap tóc búi kiểu quý bà sang trọng đảo mộtvi_pham_ban_quyen vòng, hỏi: Là đứa em gái đến của cháu đấy à?
Chuyệnbot_an_cap Túc bị bố ruột bạo , rồi Tô lão gia tử cùng anh em nhà họ Tô điên chạy đến Nam Thành chuyện này đã truyền đến tai họ từ lâu.
Hàm gật : Vâng ạ!
Con bé nhìn hai con búp bênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong tay, yêu không rời mắt. Convi_pham_ban_quyen bé biết là phải cho em, nhưngbot_an_cap con bé thích hai, bỗng dưng bé không muốn cho nữa.
Lại nghe thấy bà ngoạivi_pham_ban_quyen nói qua điện thoại: Hàm Hàm , trong thêm em mới, cháu sẽ không là công chúa duy nhấtbot_an_cap nữa đâu. Ông nội, bác cả cácleech_txt_ngu chú sau này sẽ không cháu nhất nữa.
Hàm Hàm còn nhỏ, lập phản bác: Bà ngoại nói dối!
Bàvi_pham_ban_quyen lại nói dối cháu chứ? Trước đây trong nhà chỉ có một mình cháu là con gái, giờ lại thêm một đứa . Cháu xem, chẳng phải bây giờvi_pham_ban_quyen họ đã bắt cháu phải đem cho nó rồi đó sao? Họ đều em gái chứ không yêu cháu nữa đâu!
Hàm Hàm vừa vừa cuống, khóc cúp máy. Con bé lấy con búp bê ném mạnh xuống , giẫm xạ.
Không cho, nhất định không cho! Thà làm hỏng bê chứ con bé cũng không cho em gái!
Ngoài cửavi_pham_ban_quyen, Túc Bảo lấy hết can đảm, gõ cửa phòng Hàm Hàm. ra nãy giờ con bé đã , cuối cùng cũng đợi được chị về, nhưng chị vừa về đã chạy biến vào phòng. Túc muốn tặngvi_pham_ban_quyen quà của cho chị, đó là bức tranh con tự , trên đó có cầu vồngbot_an_cap rỡ và những bạn nhỏ đang nắm tay nhau cùng chơi đùa.
Chị ơi? Túc Bảo ngập gọi một tiếng.
Hàm Hàm ngột toang cửa, ném mạnh con búp bê đã bị hỏng vào người Túc Bảo: Mày cútvi_pham_ban_quyen đi! Đồ đáng !
Bàn của Túc Bảo cứng đờ, trong mắt thoáng qua tia u tối.
Túc Bảo lặng lẽ thu lại bức tranh trong .
Tô lão gia tửleech_txt_ngu kìm nén cơn , giáo huấn: Hàm Hàm, em gái tặng quà cho cháu muốn làm bạn với cháu, người là sai rồi.
nhìn con búpbot_an_cap bê bị hỏngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất, không khỏi cau mày.
con gái của Nhị đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biệt nhẽo, mỗi lần chỉ cần nói nặng lời một chút là nó lại khóc lóc om sòm.
Quả nhiên, nước mắt Hàm Hàmvi_pham_ban_quyen tức tuôn , con bé chân gào lớn: Cháu không muốn!
Bảo lấy hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net can , đưa bức Hàm Hàm: Chị đừng khóc, đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quà Bảo tặng chị
Hàm Hàm nhìn bức tranh tay , đẩy mạnh cái: Ai thèm cái thứ rác rưởi này của , cút !
Vi , vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tô Tử Lâmbot_an_cap, động tĩnh liền đi , vội vàng : Hàm Hàm, không được phát cáu như vậy!
Nói , cô lại quay sang lão gia tử: , Hàm nhỏ
Tô lão tử khiển trách: Còn nhỏ thì mới dạy, vấn đề này đã nói không chỉ một lần rồi, con dạy bảo đứa trẻbot_an_cap kiểu gì vậy? Nhỏ tuổi mà đã ngược thế này, lên làm sao tồnvi_pham_ban_quyen tại đượcvi_pham_ban_quyen ngoàibot_an_cap xã hội?
Vi Uyển cúi đầu: Con biết thưa .
lão gia tử giận dắt Túc Bảo rờivi_pham_ban_quyen đi.
Hàm thấy ông nội không thèm quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm mà bỏ đi thẳng, càng khóc dữ dội , con bé chạyleech_txt_ngu vào phòng rồi ném hết đồ đạc bàn.
Trong lòng Uyển cảm thấy rất khó chịu, cô thấy lão gia tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói quá nặngvi_pham_ban_quyen lời.
cô thì tự dạy, người dựa vào cái gì mà chỉ tay năm ngón? Cho dù đó làbot_an_cap ông nội của cũng không được!
Dù Tô lão gia tử và Tô Lão Nhân đã đủ tốt, tôn trọng cô, gần như không can thiệp chuyện riêng của gia đìnhvi_pham_ban_quyen cô. Thế nhưng bìnhvi_pham_ban_quyen thường cũng hiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảo vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ mà, nào là trà nước, nào là lễ dồn tâm sức mua cáp, chắc chẳngbot_an_cap có người con dâu nào tốt hơn cô ?
chỉ trì vấn dạy con, quan điểm trai nuôi khổ, con nuôi sang của cô thì có sai chứ?
Hàm Hàm tiểu kim của Tô gia, nàybot_an_cap dù cần làm cũng cóvi_pham_ban_quyen thể rất , sao tí thế này đã phải nghĩ đến việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại ngoài xã hội? Có điều thì vui vẻ chút chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ không tốt sao?
Vi Uyển bước vào , dùng giọng ngọt ngào dỗ dành Hàm Hàm: Được , Hàm Hàm bảo ngoan, đừng khóc nữa
Hàm Hàm càng hăng hơn: Không! Con cứ khóc đấy!
Vi Uyển: Đượcvi_pham_ban_quyen được đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Tô lão gia tử Túc Bảo trở về phòng của . Con vẹt thấy Túc Bảo quayvi_pham_ban_quyen về, vỗ cánh tới nhưng lại dây xích chân lại.
Túc Bảo an ủi: Ngũ ngoan nhé, đợi làm xong phòng cho mày, sẽ thả mày .
Vì phòng Túc Bảo được bài trí từ lúc con bé còn nằm viện, các cậu đều không biết nó còn có một con vẹt. Với căn phòng thiết kế đặc biệt, có rất thứ có thể gây nguy hiểm cho vẹt. Chẳng hạn như Tiểu Ngũ đã quen sống ở trời, nếubot_an_cap thả trong nó vàovi_pham_ban_quyen kính. Vìvi_pham_ban_quyen vậy, tạm thời Tiểu Ngũ phải xích trong phòng Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo, đợi nó thích nghi rồi mới thả ra.
Tô lão gia tử nhìn nhóc con thấp giọng an ủi connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , lòng đau xót khôn . Đứa trẻ này chắc chắn đang lắm.
Túc Bảo, chị cháu bình thường vẫn vậy, tính không được tốt lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cháu đừng nhé
Không ngờ Túc Bảo lại mỉm cười: Không sao đâu ngoại.
Thấy biểu cảm tạp của Tô lão gia tử, Túc ngượcvi_pham_ban_quyen lại an ủi ông: Thật sự không saoleech_txt_ngu đâu , Túc Bảo không thích đemvi_pham_ban_quyen đồ của cho người khác.
Túc Bảo không hiểu tại sao người cứ nhất quyết bắt trẻ con phải nhường nhịn, có lẽ ngườileech_txt_ngu lớn nghĩ như vậy là lịch sự, nhưng trẻ bọn nó nghĩ thế. Đồ của mình chính là của mình , tại phải vì để tỏ ra lịch mà đem thứ thích người ?
Tô gia tử ngẩn người. Túc Bảo nhỏ thế mà dường như chuyện gì con bé cũng hiểuleech_txt_ngu
Tô lão gia tử càng thêm xa, ông dịuvi_pham_ban_quyen dàng xoa đầu con bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi hỏi: Túc Bảo, những bức này đều là cháu vẽ ?
Nhắc đến tranh, gương mặt nhỏ nhắn Túc Bảo lập tức trở nên chuyênleech_txt_ngu chú, convi_pham_ban_quyen bé gật đầu: Vâng , Túc Bảo thích vẽ tranh lắm, trước đây ở nhà ba, Túc Bảo đã vẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tranh.
Nhưng rất nhiều bức đã bị dì xé mất, còn một số bức con bé trong sách, đi vội quávi_pham_ban_quyen nên quên mang theo
lão gia tử chỉ vào một bức : Đây là gì thế?
Túc Bảo hóa thân thành một thuyết minh viênbot_an_cap , vuinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ giới thiệu: Đây là bạnvi_pham_ban_quyen nhỏ đang đi chơi trong rừng kỳ diệu .
nhìn xem, ở đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có nhành hoa leo nè! Đây là cổ màvi_pham_ban_quyen cô Nàng Xuân đã làmleech_txt_ngu đấy.
Bác lúc lăn từ trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi xuống bị ngãvi_pham_ban_quyen vỡ đôi , nhưng ở nứt lại mọc ra may mắn, là trở thành bác May Mắn đó!
Nhìn Hoa này xem, cô ấy đang ngẩng cao cằm và nói: ‘Hừ, các đều đẹp bằng tôi đâu’. Cô ấy là mộtvi_pham_ban_quyen cô Hoa rất ngạo đấy ạ!
Theo lời giới thiệu của Túc Bảo, Tiểu Ngũ imleech_txt_ngu lặng hẳn đi, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn bức tranh của Túc Bảo.
Tô lão gia tử kinh ngạc ra mình như lạc vào thế hoạt hình Miyazaki. Tranh của Túc Bảo có màu sắc rực rỡ, một đóa , một tảng đều cóleech_txt_ngu sinh mệnh riêng. ngắmvi_pham_ban_quyen, lòng người ta càng trở nên bình lặng, ấm đượcleech_txt_ngu chữa lành
Ông không nhịn mà chụp lại hết những nàybot_an_cap của Túc , suy nghĩ một chút rồi cho một người bạn cũ. Người bạn đó nhân vật tầm giới hội họa, Tô lão tử Túc Bảo thích vẽ tranh, xem thử có thể lọt mắt xanh củaleech_txt_ngu đối phương để nhận con bé tiểu đệ tử hay không.
Khi ôngvi_pham_ban_quyen cháu đang sưa ngắm tranh thì dưới lầu có tiếng động, người làm đi lên báoleech_txt_ngu: Thưa lão sinh, lão nhân đã rồi ạ.
Tô tử dắt tay Bảoleech_txt_ngu : thôi, bà ngoại rồi.
lầu, Tô Tử Lâm đang đẩy xe lăn, Tôleech_txt_ngu Lão Phu Nhân ngồi trên đó run giọng : Túc Bảo đâu rồi
Bà vừa dứt lời thì ngước lên, thấy một bé con xinh xắn như tạc từ phấn quế được Tô lão gia tử dắt từ trên lầu đi xuống.
Tô Lão Phu Nhân tức khắc như bị ai bóp nghẹn họngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không thể phát ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm thanh nào, chỉ đôi mắt đẫm lệ, không cầm lòng được mà khóc không thành tiếng.
Đây chính con Ngọc Nhi Trông Nhi lúc còn
Nhưng Ngọc Nhi của thì mãi mãi không trở về được nữavi_pham_ban_quyen.
Túcleech_txt_ngu Bảo Tô Lão Phu Nhân nghẹn ngào.
Túc Bảo buông tay Tô lão gia , chạy đến mặt bà gọi : Bà ngoại!
Con bé hơi do một chút, rồi đưa bàn tayvi_pham_ban_quyen nhỏ raleech_txt_ngu, kiên định nắm lấy tay bà . Túc Bảo đã hứa với mẹ rồi, hứa với mẹ chăm sóc tốtbot_an_cap cho bà ngoại, hiếu bà ngoại. Thế nên con bé nhất định sẽ làm tốt!
Nghe tiếng gọi ấy, Tô Lão Phu Nhân khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấc lên ôm chặt Túc Bảo vào lòng!
Túcleech_txt_ngu Bảo, Túc bé nhỏ của bà ngoại!
Người già khóc dữ dội, Túc Bảo không biết làm sao an ủibot_an_cap bà, chỉ đành đưa tay nhẹ nhàng vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng Lão Phu Nhân:
khóc, ngoại ngoan, không khócleech_txt_ngu nhé!
Trên lầu.
Vi Uyển dỗ dành đủ đường mới dỗ được Hàm Hàmbot_an_cap ra khỏi phòng, lạileech_txt_ngu vừa vặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứng kiến cảnh Lão Nhân và Túc Bảo đang dưới lầu.
Tô lão gia tử thấp giọng nói: rồi được rồi, đừng khóc nữa, còn Tô Tử Lâm thì im lặng bận chạy đôn đáo, lúc thì lấy khăn giấy, lúc thì bưng nước.
Hàm Hàm ômbot_an_cap con búp bê, lại thấy tức giận. Tại sao bà nội của bé lại biến thành ngoại của đứa đáng kia chứ? Đứa đáng ghét đó cướp đồ chơi của bé, giờ còn cướp cả ông của bé nữa!
Hàm Hàm phát cáu, quay chạy ngược lầu, kết quả lúc đi ngang qua phòngbot_an_cap Túc Bảo thì nghe quác quác.
Nghèo ha ha, Dạ xoa ! Harrybot_an_cap Potter cưỡi chổi quác quác quác!
Hàm Hàm nhất thời bị thu hút sự chú ýleech_txt_ngu, liền đẩy thẳngbot_an_cap cửa phòng Túc , rồi nhìn một con chim xanh mướt đang giá. con bé sáng rực lên, lập tức chạy thẳng vào trong!
Vi Uyểnvi_pham_ban_quyen thấy Hàm Hàm chạy vào Túc Bảo, vội vàng đuổi theo, thấp giọng dành:
Cục cưng mau đây, đây là phòng của em gái
Tiểu Ngũ Hàm lao tới thì kinh hãi vỗ cánh: Quác quác! Đứaleech_txt_ngu trẻ hư đến rồi! Cứu mạng! Cứu mạng!
Vi Uyển nghe thấy vậy không khỏi nhíu màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Con vẹt nàyvi_pham_ban_quyen bình thường được dạyvi_pham_ban_quyen thế nàoleech_txt_ngu vậy? Sao nó thể nói Hàm Hàm đứa trẻ hư ngay trước mặt con bé ?
Thật chẳngleech_txt_ngu có chút giáo dưỡng nào!
Vi Uyển kéo Hàm Hàm: ta mau xuống lầu thôi, bà nộibot_an_cap ở dưới đó.
Hàm Hàm vùng khỏi tay Vileech_txt_ngu Uyển, bỉnh nói: Con ! muốn vẹt này!
Vi Uyển không làmvi_pham_ban_quyen được con gái, đành dùng ngon khuyên : Đây là vẹt của em gái, nếu Hàm thích thì lát nữa đi mua con con khác.
Hàm Hàm giậm chân làm mình làm mẩy: Không! Không đâu! chỉ muốn này thôi!
Con bé vừa nói vừa trèo lên , giơ định bắt Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ sợ hãi liều mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vỗ cánh muốn bay , lại con bé nắm lấy xíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân kéo lại, rồi túm chặt lấy cổ.
mắt Hàm Hàm tràn đầy vẻ phấn , sau khi bắt Tiểu Ngũ ôm chặt vào lòng, ra lệnhvi_pham_ban_quyen: được động ! Còn động đậy nữa tin hay không tao đánh chết mày!
Tiểu Ngũ rất sợ người lạ, hai nay khó khăn lắm mới chấp nhận mấy người cậu của Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo, giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh chỉ toàn là sự kinh hoàngleech_txt_ngu.
Nó gào rách cả họng: Cứu mạng! Cứu mạng! chim rồi!
Ở dưới lầu, Bảo nhiên bật dậyleech_txt_ngu khỏi lòngvi_pham_ban_quyen Tô Lão Phu Nhân, mọi người lúc này vặn nghe thấy vẹt kêu thảm thiết trên tầngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Túc Bảo không nói hai lời, chạy thẳng lên lầu. Tô lão gia tử ứng lại, giận dữ quát Tô Tử Lâm: là Hàm Hàm, đã bảoleech_txt_ngu anh tâm sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giáo dục con cái, bình thường anh làm cái vậy hả?
Tô Tử Lâm vốn lầm lì ít nói, lúc này đỏ mặt, thốt nửa lời, người cũng vội vã đi theo lên lầu.
Hàm Hàm tốn bao công sức vẫn không chế ngự vẹt, nó vùng liên hồi, móng vuốt cào xước cả cánh tay con .
giận, con túm con vẹt đập mạnh bàn, mắng: Cho mày không nghe lời này! Đánh mày! mày!
Con kêu lên thảm thiết.
Túc Bảo vừa vào đến nơi đã thấy cảnh tượng này, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng vì giận dữ, giống một con thú nhỏ bị chọc giận, con bé lao vút !
bé tức giận nói: Tại chị lại đánh Tiểu Ngũ! Không được đánh Tiểu Ngũ!
Hàm Hàm vốn mắc bệnh công chúa, từ đến lớn chưa từng ai nói với con bé điều gì là không được.
Thấy Bảo qua tranh vẹt, con bé cảm thấy đồ của mình bị cướp mất, liền đẩy mạnh Túcvi_pham_ban_quyen Bảo một cái, hét lớn: Của !
Con vẹt con bébot_an_cap bóp cổ nắm tay, lưỡibot_an_cap đã thè cả ngoài.
sự giận rồi!
Con bé bất ngờ chộp lấy Hàm Hàm, bộp một tiếng ấn bé xuống đất, giơleech_txt_ngu nắm đấm nhỏ lên nện túi bụi!
Nắm nhỏ ấy chẳng nể nang gì, đánh trúng mũi rồi trúng mắt, Túc ra loạn xạ khiến Hàm Hàm đau đớn gào khóc thảm thiết.
Tiểu đã sớm khỏi tay Hàm Hàm, sợbot_an_cap hãi bay loạn xạ, lông chim bay lả tả khắp phòngvi_pham_ban_quyen.
Hàm Hàm Túc Bảo, nhưng không hiểu sao lại không lại, nhất thời khóc lóc om sòm
người kinh hãi, không ai ngờ được Túc Bảo vốn ngoan ngoãn nghe lời lại đột ngột nổileech_txt_ngu đóa vậy, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng xông vào can ngăn.
nữa, đừng đánh nữa
Khó khăn lắm mới kéo được hai đứa trẻ ra, Túcbot_an_cap Bảo cònleech_txt_ngu bồi thêm cho Hàm Hàm một đá.
Tiếng tai Hàm Hàm như muốn lật tung nóc !
Tô Tử Tích cùng Tô Hà Văn, Tô Vấn vừa mới về đến nơi, ba cậu bé chưa bao giờ thấy cảnh tượng này, đều ngây người .
Vi Uyển vừa cuống giận, mắng nhiếc: Sao connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể người chứ? Con không muốn cho chị vẹt thì có thểleech_txt_ngu nói màvi_pham_ban_quyen, tại sao lạivi_pham_ban_quyen phải đánh người!
Cô ta vội vàng bếvi_pham_ban_quyen Hàm Hàm lên, xót xa dỗ dành.
Đôi mắt Túc Bảo ngânvi_pham_ban_quyen ngấn nước, khuôn miệng nhỏ mím , bướng nắm chặt nắm đấm nói: Là chị đánh con trước!
Vi Uyển giận: Chị đánh con thì con có thể lại sao? Trẻ con phải biết lễ độ, con không biết à!
rồi!
Tiếng quátbot_an_cap giậnbot_an_cap dữ của Tô lão gia tửbot_an_cap cắt ngang Vi Uyển.
Cô dạy khác thì bảo người ta khiêm nhường độ, vậy cô nhìn Hàm Hàm xem, nó có biết khiêm nhường lễ độ không? Hôm nay là nó cướp vẹt của Túc , đánh người trước, vậy mà côvi_pham_ban_quyen lại là người đầu tiên chỉ trích Túc Bảo?
Vi Uyển lại, dù nói nữa nhưng trongbot_an_cap đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm .
Phải, đúng là cô ta có hơi nóng nảy.
Nhưng Hàm ta từ đến lớn chưa bị ai đánh, cô ta còn chẳng nỡ nặng lời một câu, giờ lại bị đánh đến nông nỗi , thử hỏi người làmvi_pham_ban_quyen mẹ nào có thể cam lòng?
Hơn nữavi_pham_ban_quyen, đánh vốn là sai, Hàm Hàm đẩy con bé một cái, đâu có tính là đánh người, Bảo rõ ràng làbot_an_cap đang cớbot_an_cap!
Vi Uyển nhìn sang Tô Phu Nhân, bà vừa cuống cuồng đẩy xe lăn tới quan tâm Túc Bảo, chẳng thèm để ý gì Hàm Hàm.
Cô ta thấy chạnh lòng, Hàm Hàm cũng là cháu nội của bà mà, tại sao bà không an ủi Hàmbot_an_cap ngay lúc đó, con bé hẳn buồn lắm?
Vi xa ôm lấy Hàm Hàm: Hàm Bảo ngoan, mẹ bế.
Cô ta ôm Hàm Hàm hầm đi, Tô lão gia tử tức đến nổ đom đóm mắt, quát tháo: còn không nói được nữa rồi đúng không? Chẳng lẽleech_txt_ngu ta không nhận thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được vấn đề à?
Tô Tử Lâmbot_an_cap nhịn mãi mới ra một câu: Ba đừng giận, Vi Uyển vốn khá nhạy trong chuyện con cái
Không thì thôi, nói ra Tô lão tử thêm giận, nhưng lúc này khôngvi_pham_ban_quyen phải lúc để giận, ông vội vàng tiến lại xem xét Túc .
Túc Bảo, con có sao không?
Túc Bảo ôm Tiểu Ngũ lắc đầu, nhưng trong mắt rốt cuộc vẫn rơi lệ, không nói lời .
Tô Phu Nhân xót đến nước , vừa ôm lấy bé vừa vỗ về: Không khóc, Túcbot_an_cap Bảo của chúng ta không khóc
Túc Bảo mếu máo, nức nở nói: đánh Tiểu Ngũ trước
Con không muốn khiêm nhường lễ độ, con cũng là trẻ con, dựa cái gì có thể đánh người, bắt con phải nhịn.
Cô bé cảm thấy vô cùngvi_pham_ban_quyen ức, trước đây bị đánh bị mắng con bé cũng không khóc, nhưng bây giờ Tô Lão Phu Nhân ôm ấp, được Tô tửbot_an_cap an ủi, không hiểu những giọt nước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trào ra không ngăn .
Túcleech_txt_ngu Bảo đột nhiên òa khóc nức nở, như muốn hếtleech_txt_ngu mọileech_txt_ngu tủi hờn bao năm qua, tiếng khóc nghe thật xé lòng.
Ba nhóc tì đang ghé mắt nhìn ở cửavi_pham_ban_quyen lập tức thu lại, lặng lẽ chạy phòng mình.
Quả nhiên, mấy đứa em gáileech_txt_ngu đều là chúa hay khóc, phiền đi .
Họ mới khôngleech_txt_ngu thèm một đứa như thế này!
phòng Hàm, Vi Uyển thấyleech_txt_ngu cánh con gái bị cào thì lửa bừng.
Tô Tử lại đi vào, buông một câu: Cô làm sao vậyvi_pham_ban_quyen? Còn không mau đi xin Túc Bảo!
Vi Uyển tức nổ tung, ném chiếc khăn xuống đất, giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Tôbot_an_cap Tử Lâm, ai làm cha không? Bâyvi_pham_ban_quyen giờ là Hàm Hàm nhà mình bịvi_pham_ban_quyen bắt ! Anh nhìn Hàm Hàm , mắt sưng húp cả ! Trên tayvi_pham_ban_quyen còn đầy máu !
Tô Tử Lâm cười lạnh: không đi đồ người khác thì ta có đánh nó không?
Hàm nghe vậy càng khóc dội hơn.
Tử vốn lầm lì, nghe tiếng khóc ấy thì lòng, quay người bỏ .
Từ trước đếnbot_an_cap , cảm giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Tử Lâm và Vi Uyển vốn không tốt, năm đó một sự cố ngoài ý muốn đến Uyểnbot_an_cap mang , dù có tình cảm cô ta anh vẫn chịu trách nhiệm.
Chỉ đến Hàm Hàm ra đờivi_pham_ban_quyen, Tô Tử Lâm mới biết chuyện năm xưa là do một Uyển kế, lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đề nghị ly Vi Uyển không chịu.
Mẹ của luôn lấy lý do hai đứa trẻ khuyên anh đừng ly hôn, mà lúc đó lại đúng thời điểm Tô Cẩm Ngọc mất , họ đềubot_an_cap kiệt sức tìm kiếm Cẩm Ngọc, nên chuyện này cứ thế bị gác lại.
này Uyển chỉ cảm thấy vô cùng đauleech_txt_ngu lòng, cô ta đã làm sai chuyện gì chứ? thương con mình, bảo vệ con mình lẽ nào cũng là sai sao?
Trong củabot_an_cap Túc Bảo, Tiểuleech_txt_ngu Ngũ vào lòngleech_txt_ngu Bảo, còn Túc Bảo thì rúc vào lòng Lão Phu Nhân.
Con vẹt vừa mới nơi mớibot_an_cap đã suýt bị bóp chết nên có chút phản kích độngbot_an_cap, Túc Bảo cũng rất buồn vì bảnvi_pham_ban_quyen thân đã không vệ tốt Tiểu Ngũ.
Thấy Túc Bảo dần tĩnh lại, Tô Lão Phu Nhân nói: Túc Bảo thấy đỡ hơn chưa con? Chuyện này đúng là chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàm Hàm , Túc Bảo làm vậy là không sai chút nào.
Tô lão gia tử cũng tiếp lời: Đúng thế! Túc Bảo rấtleech_txt_ngu , là một đứa trẻ cùng hiểu chuyện và ngoan ngoãn.
Tô Lão Phu bồi thêm mộtleech_txt_ngu câu: Túc Bảobot_an_cap là cục ngoan nhất của bà !
Hai ông bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ đang chạy tiếp sức, người này khen xong một kialeech_txt_ngu thêm một .
Lần đầu được khen ngợi như , Bảo ngượng ngùng mân mê cánh Tiểu Ngũleech_txt_ngu, thỏ thẻ: Ông ngoại ngoại là bé ngoan ạ!
Hai ông bà người mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , rồi tức khắc cười vang ha hả.
Tô Nhất Trần vừa mới họp ở thưbot_an_cap phòng, lúc này bước ra mới biết Túc Bảo và Hàm Hàm nhau, khỏi nhíu mày.
Anh đứng ở , lặng nhìn Bảo, tráibot_an_cap thắt lại đau xót.
Thấy Tô Tửleech_txt_ngu Lâm đi tới, trầm giọng nói: Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhị, chuyện này chú phảivi_pham_ban_quyen giải quyếtvi_pham_ban_quyen đi.
Khi Vi Uyển mới gả vào, hai người tuy không có tình cảm sâu nhưngbot_an_cap vì đã cóleech_txt_ngu con trai là Tô Tử Tích sống vẫn tạm coi là ổn thỏa.
Mãi đến khi Hàm Hàm chào đời, người nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô mới biết được chân tướngvi_pham_ban_quyen. Tô Tử Lâm muốn lyvi_pham_ban_quyen hôn, nhưng nhà họ Vi không chịu.
Phía nhà họ Tô vì em gái Tô Cẩm Ngọc mất , nấyleech_txt_ngu kiệt sức vì tìm kiếm nên chuyện này cứ kéo dài cho đến tận bây giờ.
Tô Tử Lâm buồn bực đáp: Em biết, nhưng giờ hai đứa trẻ đã lớn thế này rồi, em lo ly hôn sẽ ảnh hưởng đến chúng.
Dù thế nàovi_pham_ban_quyen cũng là con mìnhbot_an_cap, tuyvi_pham_ban_quyen bình thường gần gũi nhiều sao cũng máu mủ ruột rà, không nỡ .
Tô Nhất gật đầu, nhà mỗi cảnhvi_pham_ban_quyen, anhbot_an_cap cũng không thể quyết định thay cuộcbot_an_cap đời củabot_an_cap Tô Tử Lâm.
Anh dặn dò: Tự mình xử cho tốt .
Hai nhìn vào trong phòng Túc Bảo, con hết buồn, đang cùng Tô Lão Phu Nhân thảo cái tên của mình.
Conbot_an_cap bé nói: bảo ‘Túc’ là mộtleech_txt_ngu loại hạt lương , sau khi bỏ vỏ thì gọi là hạt kê. Hạt kê chịu hạn tốt, sức sống bền , nên mẹ mới đặt tên cho con là Túc Bảoleech_txt_ngu.
Giọng nói của bé vẫn âm điệu trẻ con sữa sùng, nhưng khuôn mặt lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm và kính, giác như nó đang học thuộc chữ những lời mẹ đã nói mà khôngvi_pham_ban_quyen sai một .
Tô Phu Nhân sống mũi cay cay, gật đầu nói: Túc Bảo đặt hay lắm. Mẹ con tên Tô Cẩm , vậy Túc Bảo cũng mang họ Tô có được không?
Túc Bảo vui mừngbot_an_cap gật đầu.
Vâng ạ, Tô, họ với mẹ.
Tô lão gia tử cười : Vậy Tô thìbot_an_cap hay nhỉ?
Túc Bảo giơ bàn nhỏ , tranh trả lời: Tô Túc Bảo ạleech_txt_ngu!
Mọi không được đều bật cười thành tiếng.
Tô Nhất Trần bướcbot_an_cap vào, đề nghị: Hay gọi là Tô nhé.
Tô Lão Phu Nhân lắc đầu: Không , không , nghe qua cứ như đang gọi ‘’ ấy.
Mọibot_an_cap người nhất thời thấy khó nghĩ, vừa mang họ lại vừa muốnbot_an_cap giữ lại chữ Túc, quả thực nan giải.
Họ quyết định sẽ mở cuộc họp đình để cùng nhau trưng cầu kiến đặt tên.
Tô Phu Nhân lại hỏi: Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo nay ba rồi phải ?
Túc Bảo suy nghĩ một : Chắc là vậy ạ? Bảo là từ đợt 15 tháng 3 chống hàng chui ra.
Mọi người khựng lạibot_an_cap, ngày 15leech_txt_ngu tháng 3 vậy là chỉ còn một tuần nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi!
Một tuần nữa, Túc Bảo trònleech_txt_ngu bốn tuổi.
Tô Lão Phu hớn hở: Tốtleech_txt_ngu quá rồi, vừabot_an_cap hay chúng ta sẽ tổ chức mộtleech_txt_ngu bữa tiệc sinh nhật cho Bảo, một chiếc bánh kem thật là tovi_pham_ban_quyen nhé? Sau đó Bảobot_an_cap có ước nguyện với bánh kem đấy!
mắt Túc Bảo sáng rực lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vui sướng hỏi: Thật ạ?
cũng có thể có bánh kem to sao!
Tô Lão Phu Nhân nhìn dáng vẻ của con , kìm được mà hỏi: Trước đây Túc Bảo đón nhật cùng ?
Túc Bảo lắc đầu: Túcleech_txt_ngu chưa giờ được đón sinh nhật ạ. Ba nói không rảnh, dì nói dì đang thai, nhìn thấy bánh kem muốn nôn
Con bé đãvi_pham_ban_quyen từng rụt rè với banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dì rằng mình cần chiếc bánh kem nhỏ xíu thôi cũng được.
Kết quả là họ mắng con đòi bánh kem gì? Chẳng lẽ chê mọi ngườileech_txt_ngu đủ bận rộn sao?
thế hiện tại, Túc Bảo tràn đầy mong đợi vào ngày sinh nhật!
Bánh kem có thể ước nguyện, vậy thì lúc đó convi_pham_ban_quyen bé sẽ ước
Ước cho mẹ ở trên trời cùng trắng, ông mặt trời, bà mặt trăngvi_pham_ban_quyen sống thật vui vẻ; ước cho ông ngoại sống lâubot_an_cap hai trăm , lúc nào cũng hạnh phúc!
Thấy con nhỏ vui vẻ, mọi người cũng yên lòng.
Đến giờ tối, tất cả mọi ngườileech_txt_ngu đều về. Đây là lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu tiênvi_pham_ban_quyen sau bốn nămvi_pham_ban_quyen, nhà họ Tô mới nhiệt thế.
Trên bàn ăn, Tôleech_txt_ngu lão gia tử chuyện đặt tên cho Túc Bảo. Việc này là làm khó tám ông cậu. Những nhân vật tầm cỡ vốn hô mưa gọi gió ngoài xã hội, giờ đây nấy đều vắt suy nghĩ.
Bầu không khí trên bàn bỗng chốc im lặng đến lạ thường.
Uyển không nói lời nào, nhưng trongvi_pham_ban_quyen càng lúc khó .
Vừa nãy Bảo mới Hàm Hàm xong, tại sao bọn không ai quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm đến Hàmbot_an_cap, mà còn tâm trí ngồi đây nghĩ tên cho Túc Bảo?
Hàm, đây món thịt con thích nhất này Vi Uyển xót xa gắp thức ăn cho con gáileech_txt_ngu mìnhvi_pham_ban_quyen.
Hàm Hàm đang lườm Túc Bảo, nó khôngvi_pham_ban_quyen muốn cho Túc ăn cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng mình. Cáibot_an_cap bàn ăn này là của , cái nhà này cũng là của nó, đứa hoang này dựa vào cái gì mà được .
Chuyện Hàm suýt bóp chết Tiểu Ngũ, Túc Bảo vẫn còn đấy.
Thế nên con bé thèm để ý đến Hàm Hàm, quay ngoắt đầu chỗ khác.
Hàm lập tức nổi giậnbot_an_cap, nó phạch một tiếng chiếc thìa trong tay xuống đất, rồi òa nức nở!
Tô Tử Tích, Tô Hà Văn, Hà Cố ba cậu con trai đồng mắtbot_an_cap trắng dã.
Lại tới nữa !
Vi Uyển vội vàng hỏi: Hàm Hàm sao thế con? Sao tự nhiên lại ?
Hàm Hàm vớ lấy bát, hất văng cơm canh bên trong đi, gào khóc không ngừng: Nó bắt nạt con! người đều thèm tâm đến con!
Vi Uyển thấy xótleech_txt_ngu xa !
Cô ta mọi người một lượt thâm ý
Thấy chưa? Đều là lỗi các người đấy!
Trẻ con là nhạy nhấtvi_pham_ban_quyen, bọn không nói gì, không an ủi Hàm Hàm, chính là đang bạo hành lạnhbot_an_cap với con bé!
Vi Uyển nói: Ngoan nào, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ ở , mẹ thương Hàm Hàm.
Chẳng ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàm Hàmbot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen cầm đũa, đĩa xương, đủleech_txt_ngu trên bàn ném vãi vào giữa bàn , thétbot_an_cap: Con không chịubot_an_cap! Con cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chịu đấyleech_txt_ngu! không cho nó ăn cùng , con khôngleech_txt_ngu cần em !
Tô gia tử nén cơn giận, lạnh lùng : Không muốn ăn thì đi xuống! Ai dạy cái kiểu hất bát ném đũa trên bàn ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như thế hả?
Hàm Hàm thấy ông nội hung như vậy, lập tức khóc càng to hơn, hai chân đạp gầm bàn: Con không muốn! Con không muốn! Cứ không muốn đấy!
Bất người khác nói , nó cũng chỉ đibot_an_cap lặp chữ: Con khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Mọileech_txt_ngu người:
Tô Tử Lâm khôngleech_txt_ngu nói lời nàobot_an_cap, bế xốc Hàm định rời đi. Ai ngờ Hàm Hàm vùng la lối, khiến anh tức giận túm lấy cổ áo lưng nóvi_pham_ban_quyen lôi đi, kéo thẳng lên lầu.
Vi Uyển cuống cuồng: Tô Lâm, anh làm cái gì thế!
Túc Bảo đến mức miếng thịt trong tay cũng mất, trước đây conleech_txt_ngu bé cũng từng ba đi nhưleech_txt_ngu thế.
Bỗng nhiên con bé cảm thấy chị Hàm Hàm cũng có chút thương.
Uyển lấy con đang khóc vào lòngleech_txt_ngu, đôi mắt rưng rưng lườm Tử một rồi đi lầu!
ta cảm bọnvi_pham_ban_quyen họ quávi_pham_ban_quyen , có cầnvi_pham_ban_quyen thiết phải tuyệt một đứa trẻ như vậy không?
họ không thấy ? Trên cổ tay Hàm Hàm vẫn còn vết thương, mắt cũng bị đánh bầm tím, tạivi_pham_ban_quyen sao còn ý lờ con bé đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy?
Vi Uyển chỉ cảm thấy tim mình như vỡbot_an_cap vụn.
Vi Uyểnbot_an_cap ôm lấy Hàm Hàm đang khóc , chính cô cũng không kìm được mà rơi nước .
Cô cảm thấy lạnh lòng, năm sáu năm tình nghĩa cũng không sưởi ấm nổi trái củabot_an_cap Tô Tử Lâm.
Đúng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bà ngoại Hàm Hàm gọi video tới, thấy hai mẹ con đều đang khóc sướt mướt, liền vội vàng hỏi: Sao ?!
Uyển vừa khóc lại mọi chuyện.
Bà ngoại Hàm ở đầu dây bên kia tức giận cùng: Con thấy chưa, mẹ đã nói rồi mà! Trước đây Tô gia có mình con bé Hàm là cháu gái, thế nào cũng cưng chiều nó như công chúa! Bây giờ con nhỏ đó tới rồi, bọn họ sẽ không còn sủng ái Hàm Hàm đâu!
Hàm Hàm đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bênleech_txt_ngu cạnh nghe thấy thế, nghĩ đến việc từ nhỏ tới lớn là lần đầu tiênbot_an_cap mìnhbot_an_cap bị đánh, mà các chúvi_pham_ban_quyen các bác, bà nội đều không ai đến dỗ mình.
thời, con bé càng khóc dữ dội hơn.
Vi Uyển bực bội nói: Mẹ, mẹ nói nữa.
Bà ngoại Hàm Hàm trợn mắt: Sao mẹleech_txt_ngu lại được nói? Sự thật là màbot_an_cap! Mẹ thật chịu thua rồi, đứa trẻ dòng chính sinh ra mà lại không bằng một đứa trẻ mang họ ngoại!
Vi Uyển : Túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng sẽ họ Tô.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay