Bị Cả Gia Tộc Xem Là Sao Chổi, Cô Bé 4 Tuổi Lại Bí Mật Cứu Sống Vương Gia

Hũ Muối Audio on-going 17/06/2026 25 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Bị Cả Gia Tộc Xem Là Sao Chổi, Cô Bé 4 Tuổi Lại Bí Mật Cứu Sống Vương Gia 🎧🔥

Bị cha mẹ hắt hủi như một “sao chổi” mang vận xui, năm 4 tuổi, Đa Đa bị chính thân sinh tàn nhẫn bán đứt để thế mạng cho người chị gái “phúc tinh”. Đứng trước vị Bình Dương Vương tàn phế nổi tiếng máu lạnh, cô bé gầy gò chỉ khao khát một bữa no… nhưng không ai biết, đứa trẻ bị vứt bỏ ấy lại giấu một “bàn tay vàng” nghịch thiên có thể xoay chuyển càn khôn!

Tiếng khóc nức nở của cô bé Đa Đa khi bị cha ruột mắng chửi hòa cùng tiếng xe lăn cọt kẹt lạnh lẽo của Bình Dương Vương sẽ khiến bạn không khỏi xót xa ngay từ những audio đầu tiên . Rõ ràng sinh cùng ngày cùng tháng, nhưng tỷ tỷ được nâng như trứng, còn Đa Đa bị giam trong viện rách nát, nhịn đói và mang danh “khắc tinh”. Bị bán vào Vương phủ như một con cờ thí mạng, Đa Đa ngây thơ dùng năng lực đặc biệt “chộp lấy những dòng chữ vàng” bí ẩn để âm thầm chữa lành đôi chân tàn phế, dập nát của vị Vương gia . Giọng đọc truyền cảm, đan xen những hiệu ứng âm thanh chân thực sẽ đưa bạn đi từ cảm giác phẫn nộ tột cùng trước sự vô tình của gia đình họ Tống, đến những giây phút rưng rưng ấm áp khi Đa Đa dùng trái tim thuần khiết sưởi ấm cả Bình Dương Vương phủ. Liệu Tống phủ có phải hối hận xanh ruột khi biết “sao chổi” mà họ vứt bỏ mới thực sự là đại phúc tinh?

👶 Motif “Manh bảo chữa lành” kết hợp “Vả mặt cực căng”: Hành trình nuôi nhãi con siêu đáng yêu ngoan ngoãn, từ bé gái nhút nhát lột xác thành người nắm giữ y thuật, sẵn sàng vả mặt đám tra nam tiện nữ họ Tống đôm đốp.

✨ “Bàn tay vàng” siêu mượt: Kỹ năng bắt chữ hóa quang siêu ảo diệu, main nhí tuy nhỏ nhưng buff cực mạnh, chữa cái rụp đôi chân phế rỉ máu của vị nam phụ quyền lực .

💖 Tương tác ấm áp sủng tận trời: Xem vị Bình Dương Vương tàn nhẫn, lạnh lùng dần bị sự ngây thơ cảm hóa, dẹp bỏ sự đề phòng và dung túng cô bé vô điều kiện, bảo đảm ngọt sâu răng và cực kỳ sảng khoái!

 

Đeo ngay tai nghe, tắt đèn và bấm PLAY để cùng nhãi con Đa Đa bước vào hành trình nghịch tập ngoạn mục trong siêu phẩm trên TruyenFullAudio.net! 🎧 Nghe ngay kẻo lỡ hành trình vả mặt ngọt ngào và cực gắt này nhé!

Bị Cả Gia Tộc Xem Là Sao Chổi, Cô Bé 4 Tuổi Lại Bí Mật Cứu Sống Vương Gia cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tháng Ba năm Hàm Ninhleech_txt_ngu thứ lăm, hoa ở đua nhau đua nở, khắp không gian sực nức hương thơm. Tại một viện tử cũ nát nằm ở góc Tây Tống , Đa Đa đang ngồi trên cửa, hai ôm má, tai lắng nghebot_an_cap tiếng đàn văng vẳng từ xa vọng lại. Bộ y phục màu đỏ trênbot_an_cap người con đã giặt đến bạc màu, lại còn bị đi , để lộ cổ tay chân gầy guộc. Nghe tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước chân phía sau, Đa Đa nở một nụ cười ngọt ngào.
Lụcleech_txt_ngu Đậu, chị nghe xem, hát hí khúc kìa!
Nha hoàn Đậu lộ vẻ xót thương, nàng ngồi xổm xuống.
Nhị tiểu thư, hômvi_pham_ban_quyen nay là tám tháng Ba, là sinh nhật tròn bốn của người và tiểu thư, trướcbot_an_cap có nhiều khách khứa lắm!
rồi, nô tỳ nhân lúc phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp đang bận đã lénvi_pham_ban_quyen mấy miếng , hôm nay tiểu thư không phải nhịn đói nữa rồi.
Nói , nàng chiếc khăn tay trong lòng bàn tay ra, bênbot_an_cap trên là miếng bánh ngọt có hình thù như hoa.
Đôi Đa Đa sáng rực lên vì kinh ngạc: Oa Bánh bánh đẹp quá !
Giây tiếp , lo lắng kéo tay Lục Đậu, nhìn lên nhìn xuống quanvi_pham_ban_quyen sát: Chị có bị đánh ? Lần sau đừng đi nữa, emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không muốn chị cũng biến mất đâu!
Đa Đa vẻleech_txt_ngu hãi. Lục Đậu nặn ra nụ cười: tiểu thư yên tâm, nay dù đầu bếp có nhìn thìvi_pham_ban_quyen lắm cũng mắng vài , bọn họ không dám loạn lên .
Hơn nữa, nô tỳ lanh lợi lắm, bị bọn họ bắt được đâu. Mauvi_pham_ban_quyen nếm thử , bánh vừa mới rabot_an_cap lò còn nóng hổi này!
Lục Đậuleech_txt_ngu vừa nói vừa cầm miếng bánh đưa bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng Đa Đa.
Đa cẩn thận cắn một miếng, mộtvi_pham_ban_quyen vị ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng khiến con tít lại, đôi lúm đồng tiền nhỏleech_txt_ngu xíu bên miệng thoắt ẩn thoắt hiện. Con cười với : Ngon quá! Lục Đậu, chị cũng ăn đi.
Lục biết tính tình tiểu thư nên bẻ miếng nhỏ bằng taybot_an_cap bỏ miệng.
Đa bánh, bàn tay nhỏ vừa khua khoắng trong không trung.
Tiểu , đang bắt thế? Lục Đậu tò mò.
Chữ ạ. Đa Đa nghiêng đầu, cười ngào với Lục Đậu.
Lục Đậu vội vàng bịt miệng Đa Đa lại: Nhị , đừngbot_an_cap nói bậy! Nếu đểvi_pham_ban_quyen lão phu nhân nghe thấy, người lại vào nhà kho tối đấy!
Đa Đa ngơ , tại sao rõ ràng trước mặt con có từng hàngbot_an_cap chữ mà khác lại không nhìn thấy? Chẳng biết từ bao giờ, trước mắt con bỗng nhiên xuất hiện một hàng chữ vàng kimvi_pham_ban_quyen. Tiếc con không chữ đó. Thế nhưng, khi bàn tay nhỏ bé lấy chữ, mặt biến thành một mảnh ánh bay vào cơ , khiến thấy rất thoải mái.
Lần trước, con vô tình ngã trầy đầu gối, khibot_an_cap ánh vàng bay vàovi_pham_ban_quyen người, con vết thương lànhbot_an_cap lại với tốc độ cực nhanh. này con không dám kể với ai, ngay cả Đậu, vì con sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nhất đối tốt với mình cũng sẽ coi mình yêu quái.
Đa Đa gật đầu, bỗng thấy một búi gọn gàng không một sợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tóc thừa đang vội vã phía này. Khi đến gần, bà lấy khăn che mũi miệngleech_txt_ngu, bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao ngạo nhìn Đa Đa đang ngồi trênbot_an_cap bậc cửa.
Lão nhân tiểu thư qua .
Nói xong, tử thể saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen dữ đuổi theo.
Trong mắt Đa Đa lộ ánh nhìn đầy hy vọng.
Tốt quá rồi, nô sẽ trang Nhị tiểu thư ngay, rồi thay bộ y phục thật nữa! Lục Đậu xúc động đến mức rưng nước mắt.
Đa Đa nghiêng cái nhỏ: Lụcleech_txt_ngu Đậu, chị rồi sao, đây đã là bộ đẹp nhất củaleech_txt_ngu embot_an_cap rồi.
Vì hôm nay là sinh nhật Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa nên từ sáng sớm, Lục Đậu đã lục tung hòm xiểng, cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới tìm được bộleech_txt_ngu y duy nhất không có vá này. Lục cuống đến sắp khóc, biết phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm đây?
Lục Đậu, đi thôi, đến muộn là tổ mẫu sẽ đấy! Đa Đa bước bước ngắn củn đi về viện chính.
Trong viện chính, đào kép trên sân khấu hát. Đa Đa nghe thấy trong hoa vọng ra tiếng khóc của một bé gái: Tổ , Ngọc không đi đâu! không muốn quá kế cho vị vương gia mệnh đó đâu!
Được, không đi! Chúng ta không !
Nha đứng cửa nhìn Đa Đa đang đầy vẻ tò mò thì gọi vọng vào trong: Lão phu nhân, Nhị tiểu thư tới rồi ạ.
Tiếng trong phòng lập tức im bặt. Nha hoàn vén rèm lên, Đa Đa bước vào. Con cúi đầu, dè dặt đi tới giữa phòng rồi quỳ xuống.
Đa Đa thỉnh an tổ , thỉnh an !
. Tống lão phu nhân ngồi trênbot_an_cap lộ vẻ chán ghét.
Đa Đa nhổm môngvi_pham_ban_quyen muốn đứng lênvi_pham_ban_quyen, nhưng mắt bỗng tối sầm , cả người nhào xuống đấtbot_an_cap. Đám nha hoàn trong phòng đều cúi đầu, giả vờ thấy . một lúc sau Đa Đa mới bò dậy được, liền thấy người chị sinhleech_txt_ngu là Tống Thư Ngọc đang nép lòngleech_txt_ngu lão phu , kiêu ngạo nhìn mình.
Thật làvi_pham_ban_quyen ngốc chết đi ! Biểu cảm củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống Thư giống hệt như lão phu nhân.
Đa Đa rụt rè nhìn về phía mẫuvi_pham_ban_quyen thân ngồi cạnh, Tống phu nhân lấy khăn che mũi , vẻ mặt cũng đầy sự khó chịubot_an_cap. Tống lão phu nhân mũi Tống Thư Ngọc: Để nó quá con, không được khóc nữa .
Thật là hời cho ngươi rồi!
Đa Đa thấy Tốngbot_an_cap Thư Ngọc hất cằm đắc ý với , lòng bỗng thấy hoangbot_an_cap mang lạ . Quá ? nghĩaleech_txt_ngu?
Lý bà tử, đưa nó xuống, đồ rách ra. Lão phu nhân ra lệnh.
vi_pham_ban_quyen.
Đa thấy bà tử truyền tin nãy đầy vẻ ghét bỏ, dùng khănbot_an_cap tay tay rồi kéo đi. lát , Đa mặc một bộ y phục không hề vừa vặn bước vàoleech_txt_ngu lần nữa. Đa Đa quá gầy, quầnleech_txt_ngu áo lụng thụng, con suýt chút nữa bị gấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần hơi làm vấp ngã. giày thêu dưới chân cũng hơi rộngleech_txt_ngu, phải dùng mộtleech_txt_ngu sợi dây buộc lại chân. Mỗi khi Đa Đa bước một bướcvi_pham_ban_quyen là gót chân lại lộ ra ngoài.
Tổ mẫu, đây là áo và giày con mà! Tống Thư Ngọc nhìn thấy thì không .
Nó chạy đến mặt Đa Đa, vươn tay đẩy cái. Đa Đa không kịp đề phòngleech_txt_ngu, đẩy ngã xuống đất.
Đây là đồ của ta, aileech_txt_ngu cho ngươi ! Mauleech_txt_ngu cởi ra cho !
Đa thấy vẻ mặt giậnbot_an_cap dữvi_pham_ban_quyen Đại tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức lên tiếng.
Thànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vứt quần áo đi chứ không một đứa sao chổi , không đượcvi_pham_ban_quyen để nó khí của ta!
Trong phủ không đứa trẻ nào cùng lứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ đồ Ngọcvi_pham_ban_quyen là miễnvi_pham_ban_quyen cưỡng cho nó mặc được thôi. Tống phu nhân khó mẹ chồng.
Sắc mặt nhân trầm xuống: Ngọc nhi, để nó hưởng của con một lần đi, nếu không, nhỡ Bình Dương Vương chỉ đíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt convi_pham_ban_quyen đi thì làm sao?
Phúc khí của Tống chúng ta đâu thứ mà vị vương gia cơ có thể tưởng tới, vừa hay đưa đứa sao này sang đó cho lão ta xui xẻo cả đời!
Đợi lát nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo mẫu thânvi_pham_ban_quyen con làm thêm cho mấy bộ đồ đẹp hơn, ngoan nào!
Đa cúi đầu, mím môi, tủi thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậy chỗ ráchleech_txt_ngu áo. Thư Ngọc không camleech_txt_ngu lòng dậm chân, lại đẩy Đa Đa thêm cái : Đồ sao chổi!
Đa Đa gầy yếu bị đẩyvi_pham_ban_quyen ngã ra đất, lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau nhói.
Được rồi, Lý bà , ngươi đưa nó ra tiền sảnh .
Tống phu nhân khăn tay như thể nhìn một gì đó bẩn thỉu. Đa Đa ngẩng đầu nhìn mẫu một cái, thấy mẫu thân đang âu yếm nhìn chị gái, hoàn toàn không hề nhìn mình.
Con đi theo , qua cửavi_pham_ban_quyen để ra tiền sảnh. phòng, Đa Đa đã thấy phụ thânvi_pham_ban_quyen là Tống lệnh đang đứng cung kính một đàn ông ngồi trênleech_txt_ngu lăn. Lý bà tử Đa Đa cái, con “bịch” tiếng quỳ sụp xuống đất. Đầu gối đau thấu xương khiến nước mắt con chực trào ra.
Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nô kiến bái Vương gialeech_txt_ngu, kiến bái lão gia! Lý bà tử nịnh nọt phủ phục xuống dập đầu.
Đa Đa thấy đàn trên cao nhíu mày, ông ta chậm đặt chén trà trong tay xuống. Đôi mắt sắc lẹm như ưng đảo quanh người con.
Tống huyện lệnh, đây chính là con gái sinh đã khiến trăm hoa đua nở, có đại phúc vận củaleech_txt_ngu ông ?
nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước, vào ngày Tốngleech_txt_ngu nhânleech_txt_ngu hạ sinh con , trăm hoa khắp Hàm Dương đồng loạt nở, trên trời phủ ráng chiều rực , bách điểu cùng cất hót vang. Có vị cao tăng đi ngang đã đặc biệtvi_pham_ban_quyen vào phủ xin chút hỉ khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nói rằng con gái Tốngleech_txt_ngu huyện lệnh là phước trời ban, này ắt cóvi_pham_ban_quyen tiền đồ rộng mở! Cùng năm đó, trưởng tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà Tống huyện lệnh đỗ Đồng . Năm sau, khắp nơi đều xảy ra thiên tai lũ lụt, hạn hán, chỉ có Hàm Dương và lân cận là mưa thuận gió . Đến năm ba, nhờ vào chính của năm trước, Tống huyện lệnh được Hoàng đế ban thưởng, từ quan cửu phẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hèn mọn đã được thăng lên một cấp. Khắp thành Hàm Dương ai nấy đều Tống huyện lệnh có một cô con gái mang đại phúc vận.
Đa Đa nghe thấy vậy, sợ nhìn về phía cha , chỉ thấy cha đang lườm con cái.
“Bẩm Vương gia, nhà của hạ năm đó sinh một cặp song sinh, đây là một trong hai đứa.”
Bình Dương Vương lơ đãngleech_txt_ngu liếc Tống huyện lệnh, ngón tay xoay nhẹ chỉ.
“Ồ? Nói vậy là ngươi vẫn cònleech_txt_ngu một con gái ?”
Tống huyện lệnhvi_pham_ban_quyen lau mồ : “Bẩm Vương gia, đúng là nhưleech_txt_ngu .”
“Xin Vương gia chờ giây lát, hạ quan sẽ bảo nhà của hạ quanleech_txt_ngu đưa đứa trẻ kia lạivi_pham_ban_quyen đây ngay.”
Bình Dương giơ lên: “Không cầnbot_an_cap!”
“Ngươi là gì?”
Bình Vương sát Đa Đa, tay vẫn nhanh chiếc nhẫn ngọc ban chỉ trên ngón tay.
Đa Đa rụt rè lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Con tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Đa Đa.”
Lời vừa dứt, con cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống lưng lạnh , một giác rùng mình nổi gaileech_txt_ngu ốc khiến khẽ rùng mình.
Tống huyện lệnh đứng bên cạnh lại lau mồ hôi.
“Năm cao đã xem mệnhbot_an_cap cho hai chị chúng, rằng đứa thứ hai mệnh số đận, nhất là nên nuôi kiểu hèn mọn, vì vậy chỉ đặt tên mụ cho là Đa Đa.”
“Ồ? Thế nhưng, sao bản vương lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe nói, lúc thứ hai vừa chào đời, nhạc mẫu của Tống huyện lệnh liềnvi_pham_ban_quyen qua đời? Ngay cả mẫu của ngươi cũngbot_an_cap lâm bệnh nằm liệt giường?”
“Dân gian có lời đồn, trong hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị em, người là phước tinh, kẻ còn lại là tai ?”
“Tống huyện lệnh, ngươi cố ý một tai tinh đến cho bản , là muốn nguyền rủa bản vương ?”
“Ngươi đừng quên, Hàmbot_an_cap Dương này là địa bàn của vương!”
Giọng của Dương Vương mangleech_txt_ngu theo sát khí.
Tống huyện sợ hãi, “bùm” tiếng quỳ .
“Vương gia xét, hạ tuyệt đối không có tâm tư đóleech_txt_ngu!”
Bình Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương xoay chiếc nhẫn ngọc, nửa trời gì.
“Cô bé, là ai bắt ngươi đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây?” Bình Dương Vương nhìn chằm chằm Đa Đa.
Đa Đa ngẩng lên, thấy Bình Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên xe mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc lẹm như chim ưng trời. Con giống như con mồi bị chim nhắm trúng, sợ hãi gầm mặt xuống.
tử đứng bên cạnh vội vàng dập : “Bẩm Vương giavi_pham_ban_quyen, là tiểu thư tự mình muốn đến ạ.”
Thấy Đa không nói lời nào, Lý bà tử mạnh tay con một cái: “Ngươi với Vương giavi_pham_ban_quyen đi, có phải tự ngươi muốn đến không?”
Đa đau mức run bắn người, thấy giọng nói lạnh lùng truyền đến từbot_an_cap phía trên.
“Hạng nô tài gian này giữ lại làm gì! Lăng Phongbot_an_cap!”
Đa Đa nhìn một đôi chân đến trước mặt mình.
“Á!”
tiếngleech_txt_ngu hét thảm thiết vang lên, Lý bà tửleech_txt_ngu đang cạnh Đa Đa đã gục trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vũngvi_pham_ban_quyen máu.
Vị thị vệ tên Lăng Phong kia lau sạch máu trên kiếm, lại đứng về phía sau Bìnhvi_pham_ban_quyen Dương Vương.
Đa Đa bịt chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng, để mìnhleech_txt_ngu phát ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng .
Tống huyện lệnh toàn thân run rẩy, không ngừng dập đầu: “Vương gia tha ! Vương gia tha mạng!”
hiểu rõ, Bình Dương Vương cảnh cáo lão!
Bình Vương không nói gì, mồ trán Tống huyệnleech_txt_ngu nhỏ xuống như mưa. Chỉ trong chốc , khoảng đất trước mặt lão đã ướt đẫm.
“Ngươi không có? Ngươi không có tâm đó, tại sao lại đưa tớileech_txt_ngu đây?” Mãi lâu saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Dương mới lên tiếng.
Giọng nói của hắn bình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút gợn sóngvi_pham_ban_quyen.
Tống huyện lệnh vội vàng giải thích.
“Xin Vương gia thứ tội, mọi chuyện chắc chắn là của nhà hạ , hạ quan hoàn toàn không hay biết gì!”
“Trị gia, tề quốc, bìnhvi_pham_ban_quyen thiên hạ. Đã như vậy, Tống huyện lệnh hãy xử lý việcvi_pham_ban_quyen cho xong rồi hãybot_an_cap nói . Lăng !”
Tống huyện lệnh nằm rạp đất, run rẩy cập.
Lăng Phong đến trước mặt Tống huyện lệnh, lấy đi chiếc mũ ô sa của lão.
huyện lệnh thấy cái đầuleech_txt_ngu còn, liền sức dập đầu xuống đất: “Đa tạ Vương không giết!”
Đa thấy có một mắt dò xét mình, con rụt cổ lại.
không tên, vậy chắc chắn cũng chưa có tên trong gia phả?” Bình Dương vô tình hỏi một câu.
Tống huyện lệnh run rẩy thân mình: “Bẩm Vương gia, đúng vậy ạ.”
“Vậy được, bản vương mang . Bản vương xem xem, nó làm khiến bản vương xui xẻo được!”
“Hạ quan tuyệt không có ý đó mà, Vương gia minh xétleech_txt_ngu!” huyện không oan.
“Lăng Phong, bảo ấn dấu tay!” Bình Dương Vương tựa lưng vào xe lăn.
Lăng Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ trong ngực ra một tờ giấy, đưa tới trước Tống huyện lệnh.
Tống lệnh dám lấyleech_txt_ngu một cái, vội ấn dấu mình lên.
Lăng Phong lấy từ trong túi ra một nén bạc, némnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống đất.
“Tiền hàng sòng phẳng!”
Lăng đẩybot_an_cap xe lănleech_txt_ngu đi ra ngoài, Đa Đa quỳ chỗ, vẻ mặt ngác.
Tống huyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lệnh vội đẩy con một cái: “Còn không đi theo?”
“Cha, không con nữa ?”
“Con có thể ăn ít đi, , con có không ăn, con học giũ nấu cơm, người đừng bán con đi!”
mắt Đa Đa tuôn rơi lã .
Lăng Phong thấy Bình Dương Vương nhíu mày, liền quay người lại, nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa kéo đi.
“Không! Ngươi buông convi_pham_ban_quyen !” Đa mạngvi_pham_ban_quyen vùng vẫy, con hướng phía huyện lệnh giơ tay ra.
“Cha! Cha!”
huyện lệnh tợn lườm Đa Đa: “ nay về sau, ngươi không còn quan hệ gì với Tống phủ nữa, cũng không cha ngươi!”
Tốngleech_txt_ngu huyện lệnh đã bán Nhị tiểu thư rồi!
Lục Đậu ở cửa cuống cuồng cả lên.
Nàng màng sự ngăn gia đinh, lao thẳng vào trong, “bùm” một tiếng quỳ xuống, ra sức dập đầu với Dương Vương.
nhân, xin ngài hãy muabot_an_cap cả nô tỳ đi theo với, nô tỳ nguyện làmbot_an_cap trâu làm ngựa cho ngài, chỉ mong mỗi ngày nô tỳ đều được nhìn thấy tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Đa Đa lao tới ôm chầm lấy Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đậu, khóc rống lên.
Đậuvi_pham_ban_quyen, cha không cần con nữa ! Chị nói là chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần ngoan, họ sẽ thương con mà!”
“Nhưng mà Đậu ơi, rõ ràng con rất ngoanbot_an_cap, tại sao cha mẹ vẫn muốnleech_txt_ngu bán con đi?”
Bình Dương Vương nhíu chặt , ánh mắt hắn lướt qua nha hoàn đang khẽ khàng dỗ dành Đa Đavi_pham_ban_quyen.
Lăng Phongbot_an_cap tức hiểu chủ tử, hắn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía Tống huyện lệnh.
Tống huyện lệnh vàng sai người đi lấy văn bán thân của Lục tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai tay dâng cho Lăng Phong.
Phong lấy, sau đó cho Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một mẩu bạc vụn.
“Vương nhà ta không bao giờ tiện nghi của aileech_txt_ngu hết.”
bạc đậpleech_txt_ngu trúng miệng Tống huyện lệnh, lão tức đầy mồm máu.
Tống huyện lệnh bịt miệng, không dám rên rỉ tiếng nàoleech_txt_ngu.
Lục nhàng vỗ về Đa, dưới sự an ủi của , tiếng của Đa Đa nhỏ dần.
“Bế nó lên.” Giọng Bình Dương Vương lùng.
Lục Đậu Đa Đa vào lòng, đi theo sau xe lăn Bình Dương Vương ra ngoài.
Đa Đa đẫm nhìn về phía ngườileech_txt_ngu cha ở phía sau.
thấy lão mạnh một cái, khạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chiếc răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng vẻ mặt lại đầy thư tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa tiễn được một vị thần đi .
với sự rời đi của Đa Đa, ánhbot_an_cap hào quang kim sắc phủ phía Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ đầu chậm rãi di chuyển.
Sân kịch ở hậu viện lại tiếp tục vang lên tiếng đàn hát, Thư Ngọc nép vào lòng lão nhân, vẻ ăn cây. Tống huyện sa sầm bước vào. Tống thấy chồng về liền đón lấy: “Đạileech_txt_ngu nhân, đãbot_an_cap tiễn người đi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?”
“Chát!”
Một tát của Tống huyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lệnh khiến Tống phu nhân không kịp đề phòng, nhào xuốngvi_pham_ban_quyen đất.
“Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân, sao ngài lại đánh thiếp thân?” Tống nhân ôm mặt, nước mắtleech_txt_ngu chã .
Tống lão phu nhân và Tống Thư Ngọc đều sững sờ, Tống Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc chưa bao giờvi_pham_ban_quyen thấy cha nổi đình đến thế.
“Tại ư? Ta đánh ngươi còn là nhẹ đấy, nay ta hưu thê! Người đâu! Chuẩn bútvi_pham_ban_quyen mực!”
Tống phu nhân sợ hãi, tức lao tới ôm chặtbot_an_cap lấy chân Tống huyện lệnh: “Đại , rốt cuộc thiếp thân đã làm gì mà nhân lại muốn hưu thê?”
“Còn không cút ra ngoài!”
Tống phu nhân quát khẽ một tiếng, đám nha hoànleech_txt_ngu bà tử trong lúcvi_pham_ban_quyen này sực tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vội vàng lui ngoài.
“Lão đại, con làm cái gì ? Thế này còn thể thốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì nữa?”
“Con dâu có chỗ nào khôngvi_pham_ban_quyen đúng, con cứ chỉ bảo là được, động một chút là đòi bỏ vợ, ra dáng vẻvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu chứ?”
Tống huyện lệnh vừa uất ức chỗ Bình Vương, đương nhiên nhìn thấy không thuận mắt: “Mẹleech_txt_ngu, đều tại cô ta sinh cái sao chổi đó, chết nhạc mẫu thì thôi , giờ còn hại con suýt nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất quan!”
“Cái gìleech_txt_ngu?” Tống lão phu nhânbot_an_cap kinh hãivi_pham_ban_quyen, phu nhân ôm mặt cũng không dám khóc .
Lúc này họ mới chú ý thấy mũ ô sa trên Tống huyện lệnh đã biến mất, miệng cũng sưng vù.
“Sớm biết ngày này, đáng lẽ phải dìm nó vào thùng tiểu cho chếtvi_pham_ban_quyen ngạt đi cho rồi!” Ánh lão phu nhân lóe lên vẻ hung ác.
nhân, đứa trẻ đó cũng có phần của ngài, không thể đổ hết cho thân !”
“Vả , thiếp còn sinh ra Ngọc nhi là tinh kia mà!” Tống phu nhân lòng nói.
“Chát!”
lệnh lại tay tátleech_txt_ngu thêm một cái nữabot_an_cap.
“Ta đã nóileech_txt_ngu rõ ràng là Bình Dương Vương muốn gặp Thư Ngọc, tại đứa đưavi_pham_ban_quyen đến tiền sảnh lại là con sao chổi kia?”
cốbot_an_cap ý đúng không? Ngươi muốnbot_an_cap hại chết Tống giavi_pham_ban_quyen chúng ta đúng không?”
“Đồ độcvi_pham_ban_quyen này! Tống gia sụp thì có lợi gì cho ngươi? có nghĩ Thư Viễn, Thư Chu và Thư Ngọc không!”
Tống Thư Viễnbot_an_cap là con trai lớn của Tống lệnh, năm nay hai tuổibot_an_cap, ba năm trước đã thi đỗ sinh, đang chuẩn bị thamleech_txt_ngu gia kỳ vào nửa cuối nay. Thư Chu là con hai, chín , cũng đang học ở thư viện, tháng chuẩn bị thi Đồng sinh.
nhân, thiếp thân uổng quá! Tất cả chuyện này đều là ý của mẫuleech_txt_ngu thânvi_pham_ban_quyen!”
“Khụ khụ! Lão đại, chuyện hôm nay ý của ta, cần trách vợ con.” Tốngbot_an_cap lão phu nhân lên tiếng.
“Mẹ, tại sao? Tại sao lại làm thế?” Tống huyện lệnh vẻ khó hiểu.
“Tại saovi_pham_ban_quyen ư? Convi_pham_ban_quyen không biết sao? Nhị đệ của con đang ở Phong Thành, nơi đóvi_pham_ban_quyen của Nhị hoàng tử.”
“Mẹ, Hàm Dương này là đất của Bình Vương! Mẹ có từng nghĩ cho con trai không?”
“Mẹ chính vì nghĩ choleech_txt_ngu con nên mới sắp xếp như vậy.”
“Bình Vương chỉ một con hổ không , con sợ một vị gia tàn phế làm gì?”
lại, hiện giờ trong triều tiếng vang hộ Nhị hoàng tử Thái tửbot_an_cap cao nhất.”
“Chỉ sau này Nhị hoàng tử lên làm hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đế, gia ta sẽ công thần , nhất định có một bước lên mây!”
Sắc mặt Tống huyện lệnh thay đổi, tay ông ta chỉ về phía lão phu nhân run rẩy: “Mẹ, mẹ”
Trong mắt lão phuleech_txt_ngu nhân lóebot_an_cap lên mất nhẫn: “Nhịvi_pham_ban_quyen đệ con có viết thư về, bảo tabot_an_cap đưa Thư qua ở một thời gian.”
đã đồng ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với nó rồibot_an_cap, ngày mai sẽ đưa Thư Ngọc đi Phong Thành.”
Sắc mặt Tống huyện lệnhbot_an_cap tức khắc cắt còn giọt máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Mẹ, mẹ làm này ràng là lấy mạng con trai ?”
Thấy dáng lảo đảo sắp ngã Tống huyện lệnh, lão phu nhân càng phiền lòng: “Con đường đường một huyện lệnh, ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên vị trí này bằng bản lĩnh của mình, việc gì sợ một vị gia không có thựcvi_pham_ban_quyen quyền? Nếu hắn dám giết con, mẹ tự sẽ lên kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáo ngự trạng thayvi_pham_ban_quyen con!”
“Được rồi! Hôm nay sinh trẻ, đừng làm mọi người mất , con ra ngoài lo của con đi!”
Lão phu nhân mởvi_pham_ban_quyen lời đuổi người, Tống lệnh tức giận phẩy tay áo hầm hầm rời đi.
Tống nhân ngẩn ngơ bò dậy từ dưới : “Mẹ chồng, mẹ địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa Thư Ngọc đi Phong Thành sao?”
? kiến ?” Lão phu nhân vẫn còn đang giận thái lúc của con trai.
, mẹ đưa Thư Viễn và Thư Chu đi Phong Thành đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Thư Ngọc còn nhỏ, không thể xa thân được.”
lão , tại tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa Thư Ngọc đi, lẽ nào ngươi không biết nguyên sao?”
“Ngươi đừng có nhìn hẹp vậy, Thư Ngọcbot_an_cap đi chuyến là để lót đại caleech_txt_ngu và nhị ca đấy!”
Tốngvi_pham_ban_quyen phu nhìn Tống Thư Ngọc đầy vẻ không nỡ: “Nhưng Thư Ngọc chưa giờ rời xa thiếp , hay là để thân đivi_pham_ban_quyen cùng .”
Sắcleech_txt_ngu mặt phu nhân sa sầm xuống: “Ngươi chỉ nghĩ Thư Ngọc, thế ngươi quên chồng mình và hai đứavi_pham_ban_quyen con trai nữa rồi ?”
“Lẽ nào ngươileech_txt_ngu muốn để đám nương leo lên đầu cổ? Ngươi không nghĩ cho mình thìvi_pham_ban_quyen cũng phải nghĩ cho hai đứa cháu nội của ta chứleech_txt_ngu.”
Nếu không phải nể mặt mấy đứa , lão phu nhân căn bản chẳng muốn phí lời vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô con dâu này. nặng nhẹ không phân minhbot_an_cap, tầm nhìn hạn hẹp, chẳng một phần đảm đang của vợ đứa thứ hai.
phu nhân nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen đám thê thiếp ở hậu viện, răng im .
Tống Thư thân thiết kéo tay phu nhân: “Bà nộibot_an_cap, có vui không ạ?”
phu gật đầu: “Ừ, sau khi cháu , chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần ngoan ngoãn thì tự nhiên sẽ có vinh hoa phú quý không hếtleech_txt_ngu, chẳng bù cho con chổi kia, đúng là hạng không có phúc .”
Tống Ngọc gật , nở nụ cười ngọt vớivi_pham_ban_quyen phu nhân: “Bà nội, sẽ ngoan .”
Tại Bình Dương Vươngbot_an_cap phủ, Đa đứng giữa phòng với vẻvi_pham_ban_quyen mặtbot_an_cap túngbot_an_cap không biết phải làm sao.
“Vương , đây chính là đứa trẻ đó sao?” Dương Vương phi nhìnbot_an_cap Đa Đa gầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé.
Đứa trẻ này trông chỉ như mới hai ba tuổi, khuôn mặt bằng bàn tay, đôi mắt to tròn, vô trong trẻoleech_txt_ngu sáng ngời.
Bìnhleech_txt_ngu Dương Vương xoa xoa nhẫnleech_txt_ngu ngọc trên ngón tay, không .
Dương Vươngleech_txt_ngu phi tay vớivi_pham_ban_quyen : “ tên là Đa Đa? Lại , lại với mẫu thân .”
Giọng điệu dịu dàng và gương mặt tươi cười của Bình Dương phi Đa Đa vô thức bước tới.
Bình Dương Vương phi nắm lấy bàn nhỏ của Đa Đa, trong hiện vẻ xót xa. Tay đứa nhỏ này gầy guộc như chân gà, lại còn lạnh ngắt.
“Ơ kìa, sao lại chảy máu thế này? Bách Hợp, lấy thuốc mỡ lại đây!”
Bình Dương Vương phi thấy lòng bàn tay Đa Đa bị trầy da.
Đa , giấu ra sau lưng. Đây là thương lúc chị đẩy ngã xuống đất.
Bách Hợp mang thuốc mỡ đến, Bình Dương Vương phi kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay nhỏ của Đa Đa lại, tự bôi thuốc convi_pham_ban_quyen.
Nước Đaleech_txt_ngu Đa rơmvi_pham_ban_quyen rớm trongleech_txt_ngu hốc mắt.
Thấy vậy, Bình Dương Vương vừa bôi vừa nhẹ nhàng thổi vào chỗ bị thương.
“Bách , chuẩn bị cho tiểu thư mấy bộ y phục , mấy bộ chuẩn bị trước đây xem chừng đều bị rộng .”
Bách Hợpbot_an_cap vâng lời rồi lui ra ngoài.
“Đứa trẻ ngoan, từ nay về , nơi này chính nhàvi_pham_ban_quyen của con, con có nguyện ý không?”
Đaleech_txt_ngu Đa môi, ngày tuy còn nhỏ nhưng con cũng hiểu rằng cha mẹ đã vứt bỏ mình. Con quỳ sụp xuống trước mặt Bình Dương Vương phi, “cộp” mộtbot_an_cap tiếng đầu.
tỳ nguyện ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Bình Vương lộvi_pham_ban_quyen vẻ kinhbot_an_cap ngạc, nhìn sang Bình Dương Vương bên cạnh: “Vương ? Con thế này là?”
Vương liếcvi_pham_ban_quyen nhìn Đa một cái rồi nói: “Vương phi, bản vương định lát sẽ dâng sớ lênbot_an_cap phụ hoàng, chínhleech_txt_ngu thức Đa làm con nuôi!”
Bình Vương phi lộ vẻ kinh ngạc, không nén nổivi_pham_ban_quyen tò mò mà về phía Đa Đa.
Đứa trẻ này lúc nãy sao lại xưng là nô tỳ?
“Được, Vương gia cứleech_txt_ngu chọn một ngày lành, thiếp thân sẽ đứng ra lo liệu tiệc đãi khách.”
Dương gật đầu: “Vậy vất vả cho phi rồi!”
Bình Vương dậy: “Vương , thiếp thân đứa nhỏ đi thay y phục trước.”
Bình Dương Vương phi dắt tay Đa đi sang căn phòng bên cạnh.
“Nước chuẩn bị xong chưa?”
“Bẩm Vương phi, lúc nãy nô tỳ đã thử qua, nhiệt độ vừa khéo.” Người vừa nói Liên Tâm, nha hoàn thân cận của Vương phi.
Đa Đa lo níu lấy tay Bình Dương Vương phi. Không thấy Lục đâu, môi xa lạ khiến connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy vô cùng bất an.
Dương Vương nhận ra biểuleech_txt_ngu của Đa Đa, liền dặn: “Liên Tâmleech_txt_ngu, ngươi nha hoàn đứng vào đây.”
Chẳng mấy chốc, Lục Đậu đã vào, nàng “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Bình Dương phi.
tỳ kiến tham Vương phi!”
“Đứng lên đi, ngươileech_txt_ngu hầu hạ tiểu thư thay , nếu có chỗ nào không rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cứ hỏi Liênleech_txt_ngu Tâm. Đúng rồi, phải cẩn thận vết thương ở tay con bé.”
“Rõ.”
Lục Đậu, nét mặt Đa đã hơn rất .
Lục đưa con đi tắm rửa gội đầu, lát sau, từ trongleech_txt_ngu phòng tắm truyền ra cười trong trẻo Đa .
Ngồi ở bên , Bình Dương nghe thấy tiếng cười củabot_an_cap Đa Đa cũng khôngleech_txt_ngu nhịn được mà cười theo.
“Vương phi, nô đã dò hỏi được , Đavi_pham_ban_quyen tiểu thư là nhị tiểu của huyện lệnh.” Liên tách trà dâng lên cho Bình Dương Vương phi.
“Nghe nói, nàng vừa sinh ra đã khắc chết bà ngoại, bà nội cũng lâm một trận trọng bệnh, có lời đồn đại rằng nàng là ngôi sao chổi.”
Bình Dương phi kinhbot_an_cap hãi đứng bật dậy.
“Chẳng phải người ta con gái của Tống lệnh lúc sinh ra có trăm chim cùng hót, là đứa trẻ mang đại phúc vận hay sao?”
“Đa Đa tiểu thư có một người chị song sinhvi_pham_ban_quyen, nghe nói người đại phúc vận làbot_an_cap chị củaleech_txt_ngu nàng.”
“Vậy chẳng Vương gia đã bị Tống huyện lệnh lừa rồi ? , đi báo cho gia biết!” Bình Dương Vương phi cùngleech_txt_ngu ruột.
Liên Tâm vội vàng ngăn lại: “Vương phi, đã hỏi Lăng Phong rồi, Vương gia đã biết này.”
Vương phi chán ngồi phịch xuống : “Vương sao rõ ràng biết con bé là một vẫn còn muốn nuôi?”
Liên Tâm im lặng không đáp, chuyện hành sự của Vương gia, đâu phải hạng nô tỳ như họ thể xen vào bàn ?
“Đều tại thể không tốt, không thể sinh cho Vương một mụn con , mới khiến Vương gia lâm vào bước đường này!”
Bình Vương phi , nướcvi_pham_ban_quyen đã không kìm được mà lã chã rơi xuống.
Bình Dương Vương là con trai của cốvi_pham_ban_quyen Hoàng , vì từbot_an_cap nhỏ đã theo Hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đế chinh sa trường nên khi còn rất trẻ trở thành Thống soái Đại tướng quân.
Hoàng đếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất thưởng Bình Vương, từng có ý định lập ngài làm Thái tử.
Thế nhưng, trong một chiến nơi thùy, con ngựa Bình Dương Vương không hiểu sao bỗng nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát điên, ngài bị hất ngã xuống ngựa, bị thương ở cột sống và thành người tàn phế.
Năm ngoái, sau khi chạy chữa khắp có kết quả, Bình Dương Vương đã trở về Hàm Dương, cũng là đất phong ngài.
Mấy ngày trước, có mưu sĩ đề nghị Vương giavi_pham_ban_quyen nhận nuôi đứa con gái được cho là có đại của Tống huyện lệnh để vận.
Bình Dương Vương vốn tin, nhưng không chịu nổi những người xung quanh ai nấy đều khuyên nhủ. Cuối cùng, ngay cả Vương phi cũng cầu xin ngài hãy thử một lầnleech_txt_ngu.
Ngờ đâu, lại bị người ta hãm hại bắt nhận nuôi một đứa trẻ bị coi là chổileech_txt_ngu!
Bình Dương Vương phi chìm sâu vào sự tự trách.
“Không khóc!”
Một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói rè vang lên, kéo Dương Vương phi dòng suy nghĩ.
Nàng cảm thấy mặt mình có một bàn tay nhỏ nhắn ấm ápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang vuốt ve gò má.
“Đừng khóc mà!”
Bình Dương Vương phi ngẩng đầu lên, nhìn Đa Đa gầy gò thương mặt, trong nàng bỗng trào dâng một nỗi xót xa tả.
Đứa trẻ còn nhỏ thế này, con bé thì hiểu được gì chứ?
này, bưng mấy bộvi_pham_ban_quyen quần áo bước vào.
“Vương phi, nô tỳ đã mua bộ, lát nữa nô tỳ tự may cho tiểu thư bộ nữa.”
Dương Vương phi chọn bộ váy áo màu đỏ rực rỡ, tự tay thay cho Đa .
Thay xong đồ mới, Đa Đa trông vô cùng đáng yêu.
lắm, con đói không?”
Đa Đa vừa định không thì bụng con bỗng phát ra một tràng tiếng “ ục”.
Mặt Đa Đa đỏ bừng, con ôm lấy bụng .
“Đa Đa không , chỉ là cái nó đói ạ!”
“Phụt!” Bình Dương Vương phi cười.
Đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này thật thú !
Liên Tâmleech_txt_ngu vội vàng xuống nhà bếp sắp xếp đồ ăn, Lục Đậubot_an_cap định đi theo.
“Ngươi sang tìm Bách Hợp lấy một bộ quần áo rồi cũng đi chỉnh đọn lại bản thânleech_txt_ngu đi. Đây là Vương phủ, mặc của người hạ đại diện cho diện của Vương gia chúng ta.”
Vành mắt Lục Đậu lập tức đỏ . Xem , tiểu thưvi_pham_ban_quyen thật sự rơi vào hũ mật !
Liên Tâm nhanh người bưng thức , Bình Dương Vương cũng đã búi cho Đa Đa hai tóc nhỏ trên đầu.
“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”
Bình Dương phi dắt taybot_an_cap Đavi_pham_ban_quyen Đa đi sang phòng ăn kế bên.
phi, lúc nô tỳ thìleech_txt_ngu bếp đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tắt lửa, chỉ còn canh câu hầm, cháo đỏ, bánh cuốn đậu mật trứng hấp thôi .”
Nhìn những món ăn bàn, mắt Đa Đa sáng rựcbot_an_cap lên.
“Mẹ ngồi đi ạ.”
Đa Bình Dương Vươngleech_txt_ngu phi ngồi xuống, sau đó bé mới chiếc ghế bên cạnh, ngồi ngắn đoàng chờ nha hoàn gắp thức ăn cho .
Dương Vương phi thầm gật đầu, quy củ của đứabot_an_cap trẻ này rất tốt, nàng cứ ngỡ sẽ phải dạy từng chút một cơleech_txt_ngu đấy.
Tâm múc một ít canh câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt trước mặt Đa Đa: “Tiểu , mờibot_an_cap người dùng ạ.”
Đa Đa không động đậy mà nhìn Bình Dương Vương phi.
“Con ăn đi, ta đã bữa trưabot_an_cap rồi.”
Đa lắc đầu: “Cùng ăn ạ.”
Bình Dương phi Đa Đa gắng nuốt nước miếng vẫn nhất quyết chịu động đũa, lòng lại mềm đivi_pham_ban_quyen.
“Được rồi, ta ăn cùng con.”
Liên Tâm vộibot_an_cap lấy thêm đũa, múc cho Vương phi một ít cháo kê.
Thấy bắt đầu đũa, Đa cầm đũa lên, tâm cơm.
“Ăn nhiều một chút.” Vương phi nhìn Đa với ánh mắt đầy yêu.
Đa Đa vùi đầu vào ăn, con bé ăn rất nhanh, dường như đã bỏ đói từ rất lâu rồi. Thế nhưng con bé ăn lại khôngleech_txt_ngu hề phát ra tiếng độngleech_txt_ngu, nghevi_pham_ban_quyen thấy tiếng thìa chạm nhẹ vào bát.
Bình Dương Vương phi thầm cảm thán lòng, một đứa trẻ ngoan ngoãn yêu thế này sao lại là sao chổi được chứ?
Hay là có sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhầm nào ở ?
Bình Dương Vương phi nhấp từng cháo kê nhỏ, thỉnhleech_txt_ngu thoảng lại gắp thức ăn cho Đa Đa. Lần nào Đa cũng nở nụ cười tươi với Vương phi rồibot_an_cap ăn sạch sành sanh thức trong bát.
Chưa từng nuôi nấng đứa trẻ nào, Bình Dương Vương bỗng thấy rất hứngvi_pham_ban_quyen , nàng cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đũa tự thân gắp đồ cho Đa Đa.
Đa Đa xoa xoa cái bụng nhỏ, đặt xuống: “Con ăn no rồi ạ.”
Bình Dương Vương phi tiếc nuối đặt xuống, nàng cũng đã theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa Đa khá nhiều không hay biết.
“Đi , ta đưa con ra vườn hoa dạo cho tiêu cơm.”
Đa Đa đượcbot_an_cap bế xuống đất, con bé nắm tay Vương phi đi sân viện.
Trong vườn đang là mùa trăm hoa nở, thỉnh thoảng lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những con bướm đủ màu sắc lượn giữa những hoa.
Đabot_an_cap Đa dù sao cũng vẫn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đứa , vừa thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bướm là lập tức tung tăng chạy tới đưa tay định bắt.
“Đibot_an_cap chơi đi!” Vương phi buông ra.
Đa Đa rón tiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía con bướmleech_txt_ngu, đôi tay nhỏ nhắn vừa khép thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con bướm đã bay .
“Chaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôi!” Con bé thở dài tiếng thườn thượt.
Đa lại nhìn thấy một con bướm xinh đẹp khác đậubot_an_cap ngay trước mặt. Con cẩn thận ngồivi_pham_ban_quyen xổm xuống, nhỏ lên, đưa tay ra chộp một cái.
“Con bắt được bướm rồileech_txt_ngu này!”
Đa giơ cao con bướm tay phải, quay lại nở một nụ cười ngào với Bình Dương Vương phi.
Bình Dương Vương phi bỗng thấy, nếu đứa trẻ như thế này mà là sao , thì chắc chắn là ông trời mù mắt rồi!
Trong thư phòngleech_txt_ngu, Bình Dương sáp phong lá thư viết xong. Ngài đầu đưa cho Lăng Phong: “Cấpbot_an_cap tốc gửi đến Phụ hoàng!”
“Rõ!” Phong cầm , đang định đi ngoài.
“Trongbot_an_cap vườn sao lại ồn ào như vậy?” Bình Dương Vương thu dọn bút mực trênvi_pham_ban_quyen bàn.
“Là Vương phi và tiểu đang vườn ạ.” Lăng Phong ló đầu ra ngoài nhìn một lát.
Động tác trên tay Bìnhvi_pham_ban_quyen Dương Vương khựng lại: “Đẩy bản vương ngoài xem sao.”
Lăng Phong thư vào lòng, đẩy xe lăn hướng về phíavi_pham_ban_quyen viên.
Trong vườn, Bình Dương Vương phi đang cầm một chiếc quạt tròn, đuổi theo một con màu xanh .
“Nhanh , nó bay sang khóm hoa bên phải rồi kìa!”
Đa đứng ở phía sau, giậm chân vỗ tay cổ cho nàng.
Dương Vương phi cười, nhẹ nhàng di chuyển gót sen, dùng quạt tròn vỗ lên conbot_an_cap đang đậu trên cánhvi_pham_ban_quyen hoa.
Đã lâu lắm rồi Bình Dương Vương mới thấy dáng vẻ sinh động như vậyleech_txt_ngu tử.
Lần cuốileech_txt_ngu cùng tử kiều diễm, hoạt bát như thế, dường như là từ hồi mới đại hôn.
Về sau, chân mày nàng dần dần nhuốm sầu muộn.
Dương Vương nhìn đang không reo hò, lộ vẻ trầm tư.
Có lẽ, quyết định của ngài làleech_txt_ngu đúng!
Đa Đa nhìn thấy một con bướm xanhbot_an_cap khác bay ra bụi hoa, lướt qua đỉnh đầu mình.
mắt dõi theo convi_pham_ban_quyen bướm, nàng lùi lại phía sau, vừa vừa nhón chân lên hòng bắt lấy nó.
“Đứng lại!”
Đa nghe thấy một tiếng quát lớnbot_an_cap đến từ phía sau, nàng nhận ra giọng nói phát ra âm thanh đó chính là Bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương , người đã mua nàng về.
Đa Đa sợ tới mức run , chân dẫm phải một viên đá cuội, nàng không khống được mà trượt sang một bên.
“Á!”
Đa Đa sợ hãi kêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên.
Bình Vương đang bắt liền đứng người dậy, lúc nhìn Đa Đa ngã nhào về phía hồ nước.
“Đứa trẻ!”
Bình Vương phi lao về phía Đa Đa.
Ngay khi Đa Đa sắp rơi xuống hồ, trong chớp mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay chặt lấy Đavi_pham_ban_quyen Đa, ném nàng lên bờ.
Còn người Đa Đa cùng với chiếc xe rơi tõm xuống hồbot_an_cap nước.
gialeech_txt_ngu!”
Sắc mặt Bình Dương Vương phi sợ hãi đến trắng bệch.
“Vương gia!”
Lăngbot_an_cap Phong cũng giật mình, chuyệnvi_pham_ban_quyen vừa rồi xảy ra quá nhanh, không ngờ Vương gia lại ra tay cứu đứa trẻ.
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa Đa lại, thấy sắp xuống mép , Bình Dương Vương chỉ muốn ngăn nàng tiếp tục lùi bước.
Không ngờ Đa Đa sợ hãi màleech_txt_ngu ngược lại bị trượt , ngã xuống hồ.
Vị trí họ đứng vốn dĩ còn cách Đa Đa một khoảng.
Lăng Phong ngờ gia lại liều mình khiển xe ra cứu , đến khi phản ứng thì đãbot_an_cap muộn.
Phong tiếng “tõm” một cái nhảy xuống nước, vớt Bình Vương lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bình Dương Vương phi nhào , nước mắt như .
gia! Vương gia! Ngài không sao chứ?”
Bình Dươngvi_pham_ban_quyen Vương mởleech_txt_ngu mắt ravi_pham_ban_quyen, nhìn khuôn mặt đầy lo lắng thê và Đa Đa đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi bệt dưới đất với vẻ mặt sợ hãi.
Ngài quay đầu nhìn Lăng Phong: “Lăng Phongbot_an_cap, vương về phòng.”
“Rõ!”
“Ngài ấy chảy máu rồi!”
Đa Đa vào đầu gối của Bình Dương Vương, rụt nói.
Lúc nàyleech_txt_ngu Phongbot_an_cap và Bình Dương Vương phi mới chú ý tới, trên đầu gốibot_an_cap của Bình Dương , máu tươi thấm đẫm ống quần.
“Mau! Mau đi đại phu!”
Bình Dương phi sợ hãi tột độ, phải biết rằng Thái y từng dặn ngàn vạn lần không được để bị thương thêm lần , nếu không đôi chân này chắc chắn được!
“Lăngvi_pham_ban_quyen Phong, về phòng!”
Sắc mặt Bình Dương Vương vô khó coibot_an_cap.
Lăng bế Bình Dương Vương lên, sải bước đi về phía .
Bình Dương Vương phi cũng vội vàng đi theo, chỉ còn lại mình Đa Đa ngồi trên mặt đất.
Lụcleech_txt_ngu Đậubot_an_cap sau khi thu dọn xong xuôi chạy tới, thấy Đa Đa ngây người ngồi bệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới đất, vội vàng đỡ nàng dậy.
“Ôi chao, tiểu thư, tay của người lại máu rồi!”
“Đi thôi! Nô tỳbot_an_cap đưa người bôi thuốc!”
Đa Lục Đậu đi, nàng ngoái đầu nhìn về hướng thư phòng.
Đậu, chị nóibot_an_cap xem, cóbot_an_cap connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tai không?”
Lục Đậu ngồi xổm xuống, nhìn Đa Đa.
thư, người không tai tinh! Ngày người và Đại thư đời, ráng chiều rỡ cả bầu trời, bách điểu cùng hótbot_an_capnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà.”
“Nhưng mà, con sinhleech_txt_ngu thì ngoại mẫuleech_txt_ngu quabot_an_cap đời, tổ mẫu cũng lâm bệnhvi_pham_ban_quyen.”
“Họ tuổi đã , sinh lão bệnh tử là chuyện thường , không liên quan đến thư đâu.”
mặt Đa lộ vẻ bi thương.
“Nhưng mà, vừa ngài ấy cứu con mới rơi xuống hồ, còn chảy rất máu nữa!”
Chuyện Dương bị thương phải mời đại phu, Lục Đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngleech_txt_ngu biết.
Nàng không biết giải thíchvi_pham_ban_quyen thế nào: “Tiểu thư, mỗi người đềuvi_pham_ban_quyen có mệnh số của mình.”
Đa hiểu số mà Đậu nói là gì, nàng suy nghĩ một rồi nhấcleech_txt_ngu chân chạy thẳng về phía thư phòng.
“Tiểu thư, người đi đâu thế?” Đậu vộibot_an_cap vàngvi_pham_ban_quyen theo.
Đa Đa đi tới bên ngoài thư , lénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lút nhìn vào bên trong.
Bình Dương Vương nằm trên sập, nhắm nghiền mắt, Bình Vương phi ở bên cạnh lau nước mắt, Lăng Phong thì ngừng ngó nghiêng ngoài.
“Đại phu tới rồi!”
Đa Đa né sang một bênvi_pham_ban_quyen, một lão trắng vào trong.
Đa Đa lóbot_an_cap nhìn, ông lão trước tiên ống quần lên, xem qua gối bịleech_txt_ngu thương của Bình Vương.
Sau đó, ông ngồi xuống bắt mạch.
Sau bắt mạch xong, ông lão vê râu, trầm ngâm suy nghĩleech_txt_ngu.
“Lý đại , chân của bản vương thế nàovi_pham_ban_quyen?”
“Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổn lắm.” Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại phu lắc đầu.
“Cái gì? Chân Vương gia rốt thế ?” Bình Dương Vương phi biến sắc.
“Chân của Vương gia vì lâu không vận động vốn đã yếu ớt.”
“Hiệnbot_an_cap giờ va đập vào , dẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến xương chè của Vương gia đã vỡ vụn .”
xương vỡ đâm rách thịt, thế máu mới không ngừng.”
Lý đạibot_an_cap phu nói xong, tiếc nuối lắc đầu.
“Lão phu chỉ thể kê trước đơn thuốc uốngleech_txt_ngu trong và bôi ngoài để thanh giải độc, giảm đau, xem cóleech_txt_ngu hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả hay không?”
“Nếu sau đó không phát cao thì sẽ không vấn đề gì, nhưng nếu Vương gia sốt cao không dứt, đôi chân chỉ cònbot_an_cap cưa .”
Bình Dương phi sợ đến mức cả khóc, sao lại thành thế này?
Bình Dương Vương vỗ nhẹ vào tay thê tử: “Lăng , ngươi đưa Lý đại phu đi bốc thuốc.”
“Rõ, Lý đại phu, mời đi bên này.”
đưa Lý đại phu đến trước bàn viết bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh, Lý đại cầm bút mực bắt đầu viết đơn thuốc.
Bình Dương Vương nắm chặt tay Bình Dương , không thành tiếng.
“Vương gia, hay là tấu chương cho Phụ hoàng, đểleech_txt_ngu ngài phái Thái y trong đến khám cho ngài nhévi_pham_ban_quyen?”
Bình Dương Vương nhẹ nhàng tay Vương phi: “ cần đâu, y thuật của Lý đại phu cũng rất tốt.”
Bình Dương Vương phi sao hiểu nổi, Vương gia đang yên đang lành sao lại phải cưa chân?
nhớ ra rồi, đều là vì Bình Dương cứu Đa Đa nên mới dẫn đến va chạm đầu .
Đứa trẻ đó là ngôi sao chổi!
Tay Bình Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương phi nắm lấy chồng siết chặt lại.
“Vương gia, hay là đem đứa đó đi đi!”
không phải vì nó, của ngài cũng sẽ thành ra thếbot_an_cap này!”
Đa Đa đứng ngoài cửa, sững sờ tại chỗ.
Có phải lạivi_pham_ban_quyen sắp bị bỏ rơi lần nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?
Bình Dương Vươngbot_an_cap không trả lờibot_an_cap, Lăng Phong tiễn phu ra cửa, nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa Đa đang trốn bên ngoài nhưng cũng chẳng buồnbot_an_cap chào hỏi lấy một lời. Đa Đa trong lòng vôvi_pham_ban_quyen cùng bi , nàng cúi đầu, bước đi vô định phía ngoài. Nàng thể chứleech_txt_ngu? Cha mẹ ruột đã bán nàng đi, còn người mua nàng lại vì mà bị thương. Tất đềuvi_pham_ban_quyen nàng! Nàng đúng là một tinh! Nàng sẽ hại chết tất cả những người vớivi_pham_ban_quyen mình!
Lục Đậu lo lắng đi theo sau Đa , đây đầu nàng thấy tuyệt rõ trên Đa như vậy.
“Lục Đậu, ngươi đừng đi theo con, con sẽ hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết ngươi mất!”
Đa dữ nhìn Lục Đậu, không cho phép nàng đi theo mình.
“Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư!”
“Không được đi theo con!”
Đa Đa thật sự nổi giận, nàngvi_pham_ban_quyen đang tự giận chính mình! Nàng nhấc thật , Đậu vội đuổileech_txt_ngu theo.
Lăng quaybot_an_cap phòng, hắnleech_txt_ngu đã thay một bộ y phục sạchleech_txt_ngu sẽ. Hắn lấy ra phong : “Vương gia, đều do thuộc bảo không tốt, phongvi_pham_ban_quyen thư này đã bị thấm rồi.”
Bình Dương Vương đónvi_pham_ban_quyen lấy, hóa đó là tấuvi_pham_ban_quyen chương vừa viết dâng lên Hoàng đế, xin Đaleech_txt_ngu Đa làm nghĩa nữ.
“Nếu ý trời đã như vậy thì cứvi_pham_ban_quyen vứt đi thôi.” Bình Dương Vương taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. “ , ngươi sai người truyền tin, rằng”
Lăng Phong nghiêng lắng nghe cẩn : “Vâng, thưa Vương gia, thuộc đi làm ngay.”
Lăng Phong lui ra ngoài, Bình Dương Vương phi nhìn chồng với vẻ mặt đầy nghi hoặc: “ gia, sao ngài lại làmbot_an_cap vậy?”
“Tavi_pham_ban_quyen muốn xem , đã cố ý bé đếnleech_txt_ngu bên cạnh ta, thì khibot_an_cap nghe được tin tốt, bọn chúng sẽ có hành động gì?”
“Vương gia ngài trực tiếp đưa đi không phải là được rồi sao, nó dù cũng đứa trẻ.” Dương Vương phi tuyvi_pham_ban_quyen Đaleech_txt_ngu Đa, nhưng sau khi tiếp xúc vừa rồi, bà cảm thấy đứa trẻ này cũng thật vô tội.
“Cứ xem đã.” Bình Dương không phủ nhận.
Bìnhbot_an_cap Dương Vương phi lấy lọ thuốc trên bàn: “Vương gia, thiếp bôi thuốc cho ngài.”
“Làmleech_txt_ngu phiền Vương phi rồi.” Bình Dương vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Vương phi.
Bình Dương Vương phi nở một nụ cười buồn bã: “Đây đều thiếp nên làm. Những gì thiếp có thể làm cho Vương gia chẳng được bao nhiêu.”
phi đừng buồn, mọi chuyện đều là mệnh số, không cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải tự trách mình.”
Bình Dương Vương nhắm mắt lại, Dương Vương phi vén ống quần ông lên, bắt đầu thuốc mỡ vào đầu gối. Vì đã dặn Bình Dương Vương có thể sẽ bịbot_an_cap phát sốt, nên Bình Dương Vương phi nhất quyết muốn đích thân túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trực bên chồng.
“Vậy thuộc hạ sẽ canh giữ ở ngoài cửa, nếu Vương gia gì không ổn, phi gọivi_pham_ban_quyen thuộc một tiếng.” Lăng Phong bước ra ngoài, canhbot_an_cap trước cửa phòng.
Trời dần , trong phòng thắp lênleech_txt_ngu những nếnleech_txt_ngu. Dương phi canh chừng chồng, dần dần, mí mắt bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen nên nặngleech_txt_ngu trĩu.
Mộtbot_an_cap bóng dáng nhỏ bé xuất hiện bên cửa sổ. Đa Đa lóng trèo lên bệ cửaleech_txt_ngu, rồi thận leo sổ vào trong phòng. Nàng nhảy từ trên xuống đất, bước cẩn thận trẹo một cái, khiến nàng phải nhăn mặt vì đau. Sau đó, nàng nhanh chóng bịt mình lại, không để phát ra tiếng .
Một sau, Đabot_an_cap nghiến răng, đi trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường. Nàng thấy Bình Dương Vương phi đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, một tay chống mábot_an_cap, đã ngủ say. Đa rón bước tới mép , Dương Vương nằm trên đó cũng đang ngủ. Bình Dương Vương lúc ngủ trông không đáng ban ngày. Tuy nhiên, có lẽ vì cảm nhận được nỗi xác thịt, mày ông nhíu chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại thànhleech_txt_ngu đống.
Đa Đa kiễng chân, vươn bàn tay nhỏ bévi_pham_ban_quyen xoa xoaleech_txt_ngu giữa đôi lông mày của Bình Dương Vương. Có vẻ như thấy rất thoải , đôi màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của ông giãn ra. Đa Đa buông tay, nàng lại kiễng chân nhìn vào gốivi_pham_ban_quyen của ông. Vì Bình Dương Vương phi muốn vết thươngvi_pham_ban_quyen mau lành nên chưa hạ quầnbot_an_cap xuống. Đa nhìn thấy vết đầu gối Vương máu be bét.
Đa Đa buồn bã cụp mi mắt, ngay đó, nàng lại ngẩng đầu lên. Nàng vươn đôi tay nhỏ , một tay đặt lên đầu Bình Dương Vương, tay hướng về phía những ký tự vàng kim đang bay lửng giữa không trung mà chộp lấy. Các ký tự tan ra, hóabot_an_cap thành luồng kim quang bao phủ Đa .
Vết thươngleech_txt_ngu trên đầu gối Bình Dương Vương bắt đầu lành lại với có thể nhìnleech_txt_ngu thấy bằng mắt thường. Nếu có thể nhìn xuyên thấu, sẽ thấy xương bánh chè vỡ nát ông cũng đầu tự kết lại, khítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khao như chưa từng bị .
Đa Đa vốn định ở lại lâu một để kim quang đi cơ thể Bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương Vương nhiều hơn. Thế nhưng, nhiên thấy Bình Vương phi khẽ . Hỏng rồi! Đa Đa vội vàng thu tay, nhanhleech_txt_ngu chân chui tọt vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gầm giường.
Bình Dương phi đứng dậy, sờ chồng. May quá, không sốt! Bà thở nhẹ nhõm, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng tránh việc ngủ quên lần . Ơ, sao cửa sổ này lại mở rộng thế kia? Bình Dương Vương phi thấy lạ, tay bớt cửa sổ lại.
Đa Đa dưới giường chỉ nghe thấy tiếng bước chân đi không ngừng Vương phi. Nàng đợi mãi không thấy dừng , rồi ngủ thiếp đi lúc nào không .
Nha hoàn Lục Đậu phát hiện mình đãvi_pham_ban_quyen để lạc mất tiểu thư, hồn vía như lên . Nàngbot_an_cap dám làm rùm lên vì Bình Dương biết chuyện sẽ không cần tiểu thư Đa Đa nữa. Lục Đậu vừa khóc vừa cẩn thận tìm kiếm khắp nơi trong Vương phủ.
Ngày hôm , người dân ở Hàm Dương ai nấy đều xao hỏileech_txt_ngu han nhau.
“Ngươi biết gì chưa? Hômvi_pham_ban_quyen qua, chổi nhà Tống huyện lệnh đã bị ôngbot_an_cap ta đem bán cho Bình Dương Vương như một phúc tinh đấy!”
“Nghe nói Bình Dương Vương ngã xuống ao, suýt thì mất !”
đúng, nghe nói Bình Dương mà giữ được tính mạng cơ!”
vậy, nghe bảo Bình Dương Vương bị sao chổi đó ám cho sắp chết rồi!”
“Chuyện tôi có thể làm chứng, tôi có đại phubot_an_cap vào Vương phủ, lúc ra cửa cứbot_an_cap lắc đầu thở dài suốt.”
“Bình Dương Vương nay đóng cửa tiếp , mấy gã sai vặt ra vào mặt mày ai đều dài thượt.”
ôi, Bình Dương Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn sống được bao lâu nữa, xem ra Bình Dương Vương phủ sắp sụp đổ rồi!”
“Tống huyện lệnh gan thật, dám đem sao chổi giả phúc tinh cho Bình Vương, taleech_txt_ngu không muốn sống nữa sao?”
“Ông ta sợ , nhàleech_txt_ngu ôngbot_an_cap ta chẳng phải vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phúc nữa sao? Chỉ cần phúc tinh còn thì ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta sẽ không cả.”
“Thật tội nghiệp Bình Dương Vương, từ nhỏbot_an_cap đã mẹ, khó khăn lắm mới sắp được lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm Thái tử thì lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành tàn phế, giờ đây tính mạng cũng chẳng cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
“Chẳng phải tại Hoàng thượng sao, Ngài mãi không chịu lập Thái tử nên mới gâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra chấp giữa hoàngvi_pham_ban_quyen tử!”
!”
Lời đồn đại ngày càng rộng, cuối cùng biến thànhvi_pham_ban_quyen việc huyện lệnh đã chọnleech_txt_ngu phe theo hoàng tử khác, cố ý hãm hại Bình Dương .
Tống huyệnleech_txt_ngu lệnh ngồi ở nha , vẻ muốn nói thôi của sư gia thì sa sầm mặt mày: “ chuyện gì thì nói thẳng ra, ấp úng thế ra nữa?”
thấy Tống huyện lệnh nổi giận, vội tiến lên kể lại những lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồn đại ngoài phố cho ông nghe.
“Cạch” mộtvi_pham_ban_quyen tiếng! Cây bút trong tay Tống huyện lệnh rơibot_an_cap xuống bàn. không kịp thuvi_pham_ban_quyen dọn, vội chạy ra ngoài.
Tại Tốngbot_an_cap phủ, phu nhân cũng nghe những lời đồn trong dân , bà cười mức ngả : “Tốt quá! Coi như con sao chổi kia đã làmbot_an_cap được việc tốt!”
Tống Thư Ngọc ở cạnh không hiểuleech_txt_ngu: “Tổbot_an_cap , gì cơ ?”
Lão phu nhân xoa má Thư Ngọc: “Cục cưng của tổ mẫu, con là một đại phúc tinh!”
Tống Thư Ngọc hất cằm kiêu hãnh: “Tổ mẫu, con đương nhiên là một đại phúc tinh rồi! Sau nhất định con sẽ đưa người đi hưởng phúc!”
Đúng! Đi, ta xuất phát đến Phong Thành! Tống Thư Ngọc gật mạnh , !
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân nghe nói mẹvi_pham_ban_quyen chồng dẫn theo con gái khởi , vội vàng sai người đi gọi Tống huyện lệnh. Thế nhưng, hạ nhân trở về rằng Tống huyện lệnh không có ở nha môn, người không biết ông đã đivi_pham_ban_quyen đâu?
Tống nhân ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa, vừa vặn thấy mẹ chồng được hạ lên . Bà rảo bước đi tới, ôm chầm lấy Tống Thư Ngọc vào lòng.
Ngọc nhi, mẫu thân khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỡ xa con!
Tống Thư Ngọc mất kiên nhẫn mẫubot_an_cap thân ra.
thân! nhi đi là để hưởng , là để lót đường cho đại ca và nhị , người đừng tầm nhìn hẹp như vậy!
lời Tống phu nhân mắng Tống phu nhân, Tống Thư Ngọc đều ghi nhớ cả. Tống phu nhânleech_txt_ngu còn đang ngẩn người, Tống Ngọc thoát khỏi vòng tay bà, trèo xe ngựa.
thân, về , đợi nữ được sự trọng dụng của Nhị , lúc đó sẽ đón cha mẹ qua hưởngbot_an_cap phúc!
Ngọc nói xong, không ngoảnhvi_pham_ban_quyen mà chui vào trong xe. vải màu xanh đen rủ xuống, ngăn cách ánh mắt của Tống phu nhân. Phu vung roi, xe ngựa lăn bánh. Tống phu bịt miệng, mắt lã chã rơi xuống.
Tống Thư ngồi xe lại vô hưng phấn, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, mơ tưởng về những ngày tháng phúc trong tương lai.
Vương phi, huyện lệnh đang ở ngoài cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầu kiếnvi_pham_ban_quyen Vương .
Lăng Phong gõ cửa.
Bình Dương phi cửa: Hắnvi_pham_ban_quyen còn tới? Phong, sai ngườileech_txt_ngu trói hắn lại! gia tỉnh dậy rồi xử lý!
Lăng Phong liếc nhìn về phía giường: gia thế nào rồi? Có gọi phubot_an_cap một chuyến không?
Đêm qua, hắn lo lắng đến trắng đêm không ngủ, nhưng Vương phi không cho phép, hắn dám mạo muội phòng. Trên mặt Bìnhvi_pham_ban_quyen Dương Vương phileech_txt_ngu đầy vẻ mệt mỏi.
Vương gia không sao, đêm cũng không phát sốt. Tìm lại một người có y cao minh hơn chútleech_txt_ngu đi, không tin, cái đất rộng lớn thế này mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có đại phubot_an_cap nào chữa được chobot_an_cap Vương gia!
Rõ, hạ đi ngay.
Vươngleech_txt_ngu phi, người đã canh giữ cả , để nô tỳ trông nom Vươngvi_pham_ban_quyen gia, người dùngbot_an_cap chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đó rồi nghỉ một lát nhé?
Liênleech_txt_ngu Tâm dẫn nha hoàn bưng bữa sáng lên chiếc bàn bên cạnh. Bình Dương Vương đi tới, dùng ngónbot_an_cap tay xoa thái dương.
Không , lát nữa ngươi chăn đến chỗ sập ấm kia, sẽ chợp mắt ở một chút.
Dạ, nô đi sai người tới ngay.
Liên Tâm bước raleech_txt_ngu ngoài, Bách tiến lại gần, múcbot_an_cap nửa bát cháo yếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt trước mặt Vương . Dương Vương phi bát, chậm ăn ngụm . Bà đặt xuống, lấy khăn tay lau miệng.
Hôm nay trongleech_txt_ngu có chuyện gì hệ trọng không?
Bách Hợp ngập một chút: Bẩm Vương , Đa Đa tiểu thư không thấy đâu nữa, Lục Đậu tìm suốt đêm cũng không thấy, mắt con đã khóc đến sưng húp .
Bình Dương Vương lộ vẻ ngạc nhiên.
Đứa trẻ đó mất tích sao? hỏivi_pham_ban_quyen người gác cổng , qua có thấy con bé chạy ra ngoài không?
Nghe nói là rồi, người gác cổng bảo không thấy tiểu thư ra khỏi cửa.
Nếu không ra khỏi Vương phủ, chắn vẫn còn ở trong phủ.
Dương Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phileech_txt_ngu thoáng do dự, ra trong lòng bà vẫn hy Đa Đa rời đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. vừa nghĩ tới việc Đa Đa còn nhỏ , lòng bà lại không nỡ.
Bách Hợp, ngươi gia dẫn theo đinh, lục soát toàn bộ phủ một lượt. Đúng rồi, trọng cảleech_txt_ngu dưới ao , sai người xuống mò xem!
Bách Hợp mình: Vươngvi_pham_ban_quyen phi, tiểu thư không là?
Bình Vương phi : Mau đi làm đi!
Rõ!
Bách Hợp vội vàngbot_an_cap rời đi. nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa Đa đang ngủvi_pham_ban_quyen say sưa dưới gầm giường, hoàn toàn không biết trong Vươngleech_txt_ngu phủ vì mình mà lật tung cả phủ .
Vương phi, đại phu tới rồi.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói bẩm báo của Lăng Phong.
Vào đi.
Phong dẫn đại phu đi , quả nhiênbot_an_cap đại lần này không phải người qua. Vịvi_pham_ban_quyen đại phu lo sợ tiến lên hành Vương phi.
Miễn lễ, mau xem Vương gia đi, thế của ngài ấy thế nào?
Đại đành liều mình đileech_txt_ngu đến bên giường. Chỉ thấy Dương Vương nằm trên giường sắc mặt nhuận, nhịp ổn , chẳng như lời là mạng còn bao lâu? mặt phu đầy nghi hoặc, ông ngồi xuống bắt đầu bắt mạch. Mạchbot_an_cap tượng cũng ổn định, tuy trên người cóvi_pham_ban_quyen nhiều vết nhưng đều không nghiêm trọng đến mức mất mạng.
Đại phu không tin, đổi sang khác bắt mạch. Bình Dương Vương phi đứng cạnh, căng theo từng cử động của đại phu. Sau bắt mạch xong, đại phu thầm trầm ngâmleech_txt_ngu.
Thân thể Vương gia thế rồi? Bình Dương Vương phi nôn nóng hỏi.
Đại phu đứng dậy, chắp tay với Vương phi.
Thân thể Vương gia không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng ngại, chỉ những vết thương cũ trên người ngài, thảo dân hèn học mọn, không cách nào chữa trị, Vươngvi_pham_ban_quyen thứ tội!
Dương Vương phi hồ nghi nhìn Lăng Phong, bà bảo hắn đổi đại phu, nhưng đâuvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen bảo hắn một lang băm tới? Lăng Phong cũng mặt đầy mờ mịt: phu, Vương gia chúng ta hôm qua bị thương ở đầu gối, ông
Lăng Phong im bặt, bởi vì hắn nhìn thấy đầu vốn máu thịt be bét của Bình Dương Vương ngày hôm qua, giờbot_an_cap đâyvi_pham_ban_quyen thế lại lành lặn như thường! chuyện ngày hôm chỉ giống một giấc chiêm bao.
Lăng Phong không thể tin được, hắn đưa tay thử đầu gối của Bình Dương Vương. Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vết thương, càng không có vết sẹo! Sự bất của Phong thu hút chú ýbot_an_cap của Bình Dương Vương phi, bà tới nhìn một chút.
Chân của Vương gia Vương phi miệng kinh .
Lăng tay phíabot_an_cap đại phu.
Mong đại phu giữ kín như bưng vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh tình của , nếu không
Lăng Phong rút kiếm, một chém chiếc bên cạnh.
Xin tâm! Thảo dân giữleech_txt_ngu kín bưng, thảo cái gì cũng biết!
Đại phu sợ mức hai run rẩy. Ông ngờ một lầnleech_txt_ngu đi lại liên lụy đến cả tính mạng mình. Không được ra, không cả nhà sẽ mất mạng!
Lăng Phong tiễn đại phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài, dúi vào tay ông một túi tiền nặng .
Nhớ kỹvi_pham_ban_quyen, quản cho chặt cái miệng của ngươi, nếu không, tính mạng cả nhàleech_txt_ngu ngươi chuẩn đến chỗ Diêm Vương mà diện!
dân hiểu! Xin ngài cứ tâm!
Đại phu ngừng cúi khom lưngbot_an_cap, Lăng Phong tay, đại phu lậpleech_txt_ngu tức chân lên cổ mà chạy.
Lăng trở lại trong phòng, Vương phi đangvi_pham_ban_quyen kiểm tra đầu gối bị thương của Bình Dương Vương.
Chẳng lẽ loại thuốc mỡ lần hiệu quảleech_txt_ngu lại tốt thế sao?
qua, bà chỉ bôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc mỡ Bình Dương Vương đúng một lần.
Xin Vương phi, có phải là loại thuốc mỡ này ? Lăng Phong chỉ vào thuốc ở đầu giường.
Phải, này là trước khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, Phụ hoàng người tới, nói có thể xua hoại , tái da thịt.
Bình Dương Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên giường mở ra: Cái gì là Phụ hoàng gửi tới?
Vương phi mừng rỡ sà bên giường: Vương gia, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Người có cảm thấy chỗ nàovi_pham_ban_quyen khỏe không?
Bình Dương Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắc , hôm ông va chạm ở đầu gối, nhưng kể từ khi ngã ngựa đến nay, từ phần lưng trở xuốngleech_txt_ngu đã sớm còn giác gì nữa.
Nàng đã canh chừng bổn vương suốt đêm sao?
Bình Dương Vương nhìn thấy gương mặt tiều tụy cùng đôi mắt hằn tia máu của thê tử.
Vương gialeech_txt_ngu bịbot_an_cap thương hôn mêbot_an_cap bất tỉnh, thiếp thân làm sao giấc chobot_an_cap được? Bình Dương Vương phi khẽ nhếch .
Được rồileech_txt_ngu, bổn không sao nữa, Vương phi mau đi nghỉ ngơi đi.
Bách Hợp, đỡ Vương phi đi ! Bình Dương Vương phân phó.
Bình Dương Vương phi thấy phubot_an_cap quân quả thực đã không sao, bà vừa thở nhẹ nhõm cảmleech_txt_ngu thấy một cơn mặt đến.
Vậy thiếp thân đi nghỉ một lát, lát sẽ qua bầu bạn với Vương gia.
Nhìn Dương phi rời đi, Bình Dương lúc nàyvi_pham_ban_quyen mới nhìn về phía Lăng .
kia đến đâu rồi?
“Bẩm Vương , lời đồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại ngoài dân gian hôm Tống huyện đầu quân cho các tử khác, cố ý hãm hại ngài.”
“Sáng Tống huyện lệnh xin cầu kiến Vương gia, miệng luôn mồm kêu oan, thuộc hạ đã trói hắn lại rồi ném vào củi phòng.”
“Ngoài ra, Tống lão phu nhân hôm nay đã đưa đứa lại đi về hướng thành Phong rồi.”
Lăng Phong lần bẩm báo mọi chuyện.
Bình Dương ngồi bên giường, xoa chiếc nhẫnbot_an_cap ngọc ban chỉ tay.
“Hãy truyền tin này về kinh thành.” Bình Dương Vương lạnh lùng ra lệnh.
“Còn , ngươi ra ngoài tìm vài đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu đến phủ chẩn bệnh, nếu có ai hỏi cứ bảo ta vẫn hôn mê chưa tỉnh.”
“Lúc vào phủ, hãy họ ngồi uống trà ở tiền sảnh, sau đó đưa ít rồi tiễn đi.”
“Rõ. phía huyện lệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên xửvi_pham_ban_quyen trí thế nào ?”
nhốt hắn vài ngày, ngoại trừ nước ra thì không được cho ănbot_an_cap gì cả.”
“Chỉ là một quan nhỏ như hạt vừng mà dám mẹo ta, hổ gầm cứ ngỡ ta là mèo bệnh!”
Giọng điệu Bình Dương Vương thản không chút gợnvi_pham_ban_quyen sóng nhưng ẩn chứa sát cơ.
“Vậy thuộc hạ có nên phái người đi cướp bé kia về không? Thuộc hạ cho người xem qua, bọn họ chỉ mang mười mấyleech_txt_ngu đinh.”
Giọng Lăng Phong đầy vẻ thường, vốn để đám người đó mắt.
Bình Dương Vương lắc .
“Bọn chúng dám nghênh rời đi như vậy, chắc chắn là có người điểm.”
“Biết đâu kẻ đó đang đợivi_pham_ban_quyen ta ra tay!”
“Ta cứ không ra đấy, xem xem rốt cuộc là phúc tinh quan trọng hay là định thắngvi_pham_ban_quyen thiên!”
Đôi Bình Dương Vương nheo lại.
“Vương gia, vậy này chúng ta cứ nhẫn nhịnleech_txt_ngu thế sao?” tỏ ý bất bình.
Bình Dương Vương liếc Lăng một cái.
“Ta chẳng đã bảo ngươi truyền về kinh thành rồi ư?”
“Ngươi đừng quên, phụ không chỉ có mỗi lão nhị con trai!”
“Ta không cơ hội, kẻ có hội thì đầy !”
Lăng Phong nghe xong liền hiểu ra.
“Thuộc hạ cứ ngỡbot_an_cap Vương để hoàng thượng biết”
“Hừ!”
Bình Dương cười khẩy.
“Đối với phụbot_an_cap hoàng mà , là một phế nhân.”
“Đối với một quân cờ đã hỏng, ông ấy sẽ không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy nửavi_pham_ban_quyen phần thương hại!”
Từ xưa đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay, cuộc chiến giành ngôi vị luôn làleech_txt_ngu cuộc đấu tàn khốc nhất. Hoàng trì hoãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lậpleech_txt_ngu , nói trắng ra là muốn xem rốt cuộc vị hoàng tử mới là người có năng lực vàng nhất.
Tất nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thân thể đế vẫn còn tráng kiện, không loại trừ khả năng ông khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn thoái vị.
rồi, ngươi hãy tung cả tin tức tiểu thư của Tống huyện lệnh là phúc tinh, được nàng ta là có thể đăng cơ ra ngoài!”
Ánhleech_txt_ngu mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phong sáng lên.
“Thuộc hạ đi làm ngay!”
Phongleech_txt_ngu lui , Bình Dương Vương xoa đôi chân mất cảm giác củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đầy cam chịu.
Ban đầu, conbot_an_cap ngựa của ngài bỗng nhiên phátvi_pham_ban_quyen không rõ lý do, hất ngã xuống lưng ngựa. Đến khi , Lăng đi điềuleech_txt_ngu thì con ngựa đã xử tử vì điên loạn. Nguyên nhânbot_an_cap ngựa phát điên cũng không còn dấu vết tra, mọi chuyện dường như chỉ là sự tình cờ.
Thế nhưng đó là chiến mã ngài nhiều năm, ngài khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin nó lại phát điênleech_txt_ngu duyên vô cớ.
Khi ngài trở về kinh , lời đồn đại việc ngàivi_pham_ban_quyen sát nghiệp quá nặng khiến ngựa phải kinh hãi đã lan khắp nơi. Thậm chí, còn có lời vô lý hơn ngàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen có con nối dõi là do ông trờibot_an_cap đang trừng phạt.
bóng tối còn loại tin đồnleech_txt_ngu nói là khắc tinh. Nói ngàileech_txt_ngu khắc chết mẫu hậu, ngay cả Thục Quý phi dưỡng ngài sau này cũng bị khắc chết.
Sau ngài trở lại kinh thành, phụ hoàng ngoạivi_pham_ban_quyen trừ ngày đầu tiên tiếp kiến thu hồi hổ phùbot_an_cap thì những sau đó hề ghé qua lấy một lần.
“Hừ!”
Bình Dương Vương cười khẩy.
Những đồn đại ngoài dân gian là bút tích của ai, Bình Dương không cần nghĩ cũng biết. Chẳng là mấy người anh em tốt ngài mà thôi!
Trong số đó, kẻ nghi nhất chắc chắn là nhị đệ của ngàivi_pham_ban_quyen!
Đã vậy, sẽ gậy ông đập lưng ông!
Hơn nữabot_an_cap, phụ hoàng không phải xem các con trai của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tranh đoạt ngai vàng sao? Ngài con củabot_an_cap ông, nhiên phảileech_txt_ngu hiếu , sẽ giúp ông một tay!
Nghĩ đến đây, Bình Vương không khỏi siếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt nắm đấm, ánh đầy cămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận.
Ngay sau đó, thả , thản nhiên vuốt lại ống quần bị mình bóp nhăn. Lúc này ngài mới phát hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu gối mình vẫn vẹn toàn không tổn hao gì, lòng thầm kinh ngạc.
Ngài nhớ lúc đó vì vươnvi_pham_ban_quyen tay kéo Đa Đa nên xe đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng rơi xuống . Mà ngài thì va thẳng vàobot_an_cap lăn, khi ấy ngài cảm nhận được cơn đau thấu xương.
Bình Dươngbot_an_cap Vương kéo ống quần lên, quan sát kỹ nơi bị . Vì eo bị thương, chi dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiếu vận động nên dù Lăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phong có xoa bóp hàng ngày, đôi chân ngài vẫn teo lại, xương đầu vì thế càng lộ rõvi_pham_ban_quyen.
Tuy nhiên, trên đầu gối khôngleech_txt_ngu hề thấyleech_txt_ngu một vết sẹo nào.
?
Trong lòng Vương tràn đầy nghi hoặc.
Lúc , Phong bước vào lầnvi_pham_ban_quyen nữa.
“Vương , đã xong .”
“Ừm, đúngbot_an_cap , hôm qua đại phu có dùng thuốc gì không?”
Phong vội vàng lấy đơn thuốc trong ngực đưa chobot_an_cap Bình Dương Vươngbot_an_cap.
Bình Dương Vương mở ra xem, là những vị thuốc bình , không có gì khác lạ.
“Vết thương trên đầuleech_txt_ngu gối ta sao biến mất rồi?”
Trong mắt Lăng hiện lên vẻ bối rối, “Theo ý của Vương phi, có liên đến hũ thuốc cao này.”
Lăng Phong lấy hũ thuốc cao kệ bên , Bình Dương Vương đón lấy, đưaleech_txt_ngu lên mũi ngửi.
“Chắc chắn tác của loại thuốc này sao? Thuốc này đâu ra?”
“Vương phi nói đây là thuốc hoàng thượngvi_pham_ban_quyen đặc biệt nhờ người mang tặng Vương phi.”
quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoại trừ thuốc sắc, Vương phi chỉ bôi ngài loại thuốc cao .”
Bình Dương Vương đậy nắp thuốc lại, đưa cho Phong.
“Đem đi tìm một đại phu không quen biết, bảo lãovi_pham_ban_quyen xem thử.”
Phong ngẩn ra, “Vương gia, lẽ nào thuốc này có gì không ổn?”
Nói xong, hắn lại cảm thấy không đúng. Nếu có vấn đề thì đầu gối gia sao lành hẳn được?
“Cứ . Đúng rồi, tra xem khi chúng rời kinh, phụ hoàngleech_txt_ngu sai tặng thứ gì khác nữa?”
Bình Dương tuyệt đối không tin phụ hoàng có lòng tốt tặng ngàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một hũ cao. Trừ phibot_an_cap danh nghĩa phụ hoàng!
Trước đây lẽ ngài sẽ , nhưng khi chân tàn phế, ngài không còn tin phụ từ tử hiếu nữa. Tình phụ tử đối với hoàng gia khốc vô tình chỉ là một trò !
“Rõ.”
Lăng Phong thuốc vào .
Bình Vương Lăng Phong vẫn đứng yên tại chỗ không đi ra, ngài liếc hắnleech_txt_ngu một cái.
“Cònleech_txt_ngu chuyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa?”
Lăng Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn dĩ đang đắn bot_an_cap nên nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay không, Bìnhvi_pham_ban_quyen Dương Vương hỏi, liền bẩm báo:
“Vừa nãy gia báo, đứa trẻ mang về hôm qua đã !”
Bình Dương Vương mày.
“Biến mất? Từ lúc nào? Đã pháibot_an_cap người đi chưa?”
“Quản gia nói là lâu sau Vương ngất xỉu hôm qua đã không thấy đâu nữa, nha hoàn thân cận của con bé đang tìm khắp phủ.”
“Sáng nay Vương phi chuyện, sai quản khắp một lượt trong không thấy.”
“Đúng rồi, phía lính canh cổng cũng đã hỏi qua, họ nói con bé không hề ra ngoài.”
Bình Dương Vương nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên tay, trầm giây .
“Đêm qua có kẻ nào khác ra vào phủ không?”
Phong lắc đầu: “Thuộc hạ nghe quản gia bẩm báo xong đi hỏi ám vệ, không điều gì bất thường.”
Tốc độ xoay chiếc nhẫnbot_an_cap ngọc trong tay Bình Dương Vương nhanh hơn một chút.
“Trong phủ đã soát hết ?”
“Đều soát rồi” Lăng Phongleech_txt_ngu nhớ ra: “Ngoại chỗ này Vương phi chưa soát, những nơi khác đều tìm qua rồi, không thấy đâu.”
Không ra khỏi phủ, cũngbot_an_cap không ai đưa đi, chỉbot_an_cap là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chẳng lẽ có biến mấtvi_pham_ban_quyen không dấu vết ?
“Rột rột rột!”
phòng bỗng vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuỗi âmleech_txt_ngu thanh.
“Vương gia, ngài đói rồi sao? Thuộc cho người dọn thiện ngay.”
Lăng Phong nghe thấy âm thanh, sực Bình Vương vẫn chưa dùng bữa sáng.
, hắn lạileech_txt_ngu thấy Bình Dương ra dấu tay chobot_an_cap mình.
theo Dương Vương từ nhỏ, Lăng lập tức hiểu ngài.
“Vương gia, thuộc hạleech_txt_ngu đưavi_pham_ban_quyen ngài đến phòng ănbot_an_cap dùng bữa, hôm nay cháo sào, bánh đậu đỏ kim ty, cònbot_an_cap bồ câu , tố tam trương, là những mónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích.”
Lăng Phong vừabot_an_cap nói lăn đi về phía cửa.
Cửa đóng lại, tiếng xe cũngleech_txt_ngu biến dần.
Một lúc saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một cái nhỏ rốivi_pham_ban_quyen bù từ gầm giường thò ra.
Đa Đa chổng mông, như một chú nhỏ, từng chút từng chút bò khỏi gầm giườngleech_txt_ngu.
Hôm qua con bé vậy ngủ quên dưới đó!
Vừa rồi con bé tiếng nói làm thức giấc.
Ban đầu nó định lén bò ra, nhưng người trong không ngừng, nó đành phải tiếp tục nằmvi_pham_ban_quyen dưới gầm giường.
Nó chờ mãi, mãi, bụng đói đến kêu rột .
May sao, người trong phòng cũng đã ra ngoài ăn cơm.
Đa Đa phủi bụi , thở phào một hơi .
đầu lên, con bé thấy Bình Dương Vương đang bên giường, lạnh lùng nhìnvi_pham_ban_quyen .
Đa sợ khiếp vía, sắc mặt nháy mắt trở trắng bệch.
Con bé theo bản năng chạy ra phía , nhưng cửa vừa mở, Phong đã từ ngoài bước vào.
Đa Đa bị Lăng Phong xách cổ áo sau gáy, đưa lại trước mặt Bình Dương Vương.
Ánh mắt Bình Dương Vương , một tia sát cơ xẹt qua.
Đứa trẻ này vậy mà lại trốn dưới gầm giường của ngài suốt bấy lâuleech_txt_ngu!
Đa Đa vặn người: “Ngươi buông em ra!”
“Nói! Ngươi trốn dưới giường của bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vương làmleech_txt_ngu ?” Giọng điệu Bình lạnh lẽo như sương muối đêm đông.
Đa Đa nghe thấy giọng ngài thì run bắn lên.
nóibot_an_cap? Phong!”
Lăng Phong do dự trong thoáng chốc, rồi rút kiếm lên cổ Đa Đa.
Đa Đa chặt môi, nước mắtvi_pham_ban_quyen rưng rưng trong hốc mắt.
“Con chỉ là ý ngủbot_an_cap quên dưới gầm giường thôi!”
Lúc này, Bình Dương phi đẩy cửa bước vào.
Thấy cảnh tượng , bà ngơvi_pham_ban_quyen ngác.
gia, ngài đang làm gì vậy? Lăng Phong, buôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻ xuống!”
Bình Dương Vương phi rảo bước tới, giằng lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa Đa từ tay Lăng Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Vương gia, nó vẫn còn là một đứa trẻ, chúng ta chỉ cần đưa đi là được, cầu xin Vương gia đừng giết nó!”
Bình Dương Vương liếc nhìn Phong mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Lăng Phong liền kiếm .
Bình Dương Vương ôm chặt Đa Đa vào lòng, cảm nhận được đứa nhỏ lòng không ngừng rẩy.
Bà nhẹ nhàng vỗ lưng Đa Đa: “Được rồi, không sao nữa rồi, không đâu.”
Đa vẫn run rẩy không , con bé nghĩ Lý bà tử bị Phong chết.
Lúc đó, đôi mắt Lý bà tử trợn trừngbot_an_cap, máu tươi trước ngực không ngừng tuôn ra.
Giống như một cái miệng muốn kéo con bé vào trong.
Đa Đa bịt miệng, phát ra kêu nghẹn ngào, rồi ngất lịm đi.
Hôm qua tâmbot_an_cap trạng con bé vốn dĩ đã dao động lớn, còn ngủ dưới gầm giường cả .
đói lả, lại thêm sự kích từ Lăng Phongleech_txt_ngu, dây thần kinh trong đầu Đa Đa cuối cùng cũng đứt đoạn.
“Ái chà!”
Bình Dươngbot_an_cap phi giật mình, vội vàng đưa tay Đa Đa lên.
Phong, mau đi gọi đại phu!”
Bình Dương Vương phivi_pham_ban_quyen bế Đa nhanh chóng đi tớibot_an_cap sập gụ gần đó đặt .
vi_pham_ban_quyen đắp chăn cho Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa, ngoảnh đầu Lăng Phong vẫnbot_an_cap đứng yên tại chỗ.
“Sao chưa đi? Mau đi!” Bình Dương Vương phi vô cùng sốt ruột.
Bình Dương Vương khẽ tay, Lăng Phong mới ra ngoài.
Lăng đi rất trở về, Bình Dương Vương phi đã cho người đi thúc giục mấy lượt, cuối cùng mới nghe hạ nhân báo đại phu đã tới.
Bình Dương Vương vàng đứng nhường chỗ cho đại phu.
Đại phu lén nhìn cô bé trên sập một cáileech_txt_ngu. Việc Bình Dương không con không cái chuyện ai nấy đều biết.
Đứa trẻ này ? lẽ chính ngôi chổi đã Vương sao?
Đại phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút do dự, ông khám bệnh cho ngôi chổi này, liệu bị đen ám vào không?
“Đại phu, ông còn đứng ngây ra ?” Bình Dương Vương phi thấy đại phu ngồileech_txt_ngu bênbot_an_cap cạnh hồi vẫn chưa bắt đầu khám.
phu giật mình tỉnh táo , ông lấy can đảm, vươn tay đặt cổ tay của Đa Đa.
Ông vốn là người thiện, bệnh là tích đức hànhbot_an_cap thiệnleech_txt_ngu.
Vì thế, chổi chắc chắn sẽ không khắc ông đâu!
Nghĩ vậyleech_txt_ngu, tâm đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu liền ổn định lại, bắt đầu nghiêm túc xem mạch.
Sau trà, đại phu thu tayvi_pham_ban_quyen lại, ông khẽ lắc đầu.
Bình Dương phi thấy phu lắc đầu, tim bà thót lại .
“Đại phu, đứabot_an_cap trẻ bị bệnh gì? Có chữa được không?”
Đại phu , chắp tay với Bình Dương Vương phi.
“Bẩm Vương phi, đứa trẻ ” Trong lòng đại phu dângleech_txt_ngu sự thương cảm.
“Cơ thể đứa trẻ này vô cùng , ngày không được ăn nênbot_an_cap thểbot_an_cap trạng rấtbot_an_cap .”
mắt Bình Dương Vương phi thoáng hiệnleech_txt_ngu vẻ đau , hèn chi đứa lại gầy gò ốm yếu đến vậy!
mà không được, trong khi kẻ khác có con lại chẳng biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trân trọng!
Thưa phu, xin đứa trẻ còn chỗ nào không ổn nữa không?
Vịbot_an_cap đại phu lắc đầu: Đứa nhỏ bị nhượcvi_pham_ban_quyen, sóc bồi bổ kỹ lưỡng có thể hồi phục.
Vương phi gật đầu: phiềnbot_an_cap một đơn thuốc bồileech_txt_ngu bổ cơ thể.
Không phiền, đây là việc nênleech_txt_ngu làm! Đại phu vội vàng tay hành lễ.
Lăngleech_txt_ngu đại phu sang một bên kê đơn. Sau khi bốc thuốc , vị đại phu cũng chẳng dám ngó , cúi gầm mặt để Lăng Phong tiễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài.
Ngay sau đó, đại phu thứ hai được Lăng Phong dẫn vào.
Bình Dương phi thấy thêm một đại nữa thì không ngẩn ra, bà quay sang nhìn Lăng Phong.
Phong chắp tay hướng về phía Bình Dương phi: Vương phi, phu đã tới.
Đại , mời đi hướng này, phiền ông xem qua cho đứa trẻ này chút.
Bình Dương Vương vốn đang đứng sập, thấy hành động của Lăng , bà bèn đi tới bên giườngbot_an_cap của Bình Dương Vươngleech_txt_ngu rồi ngồi .
Vị đại phu nhìn thấy Đa trên sập, gương mặt bỗngbot_an_cap lộ vẻ kinh hoàng.
Đứa này mạng chẳng còn bao lâuleech_txt_ngu nữa! Ôi! Thứ lỗi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảo dân yvi_pham_ban_quyen thuật thấp kém, xin hãy tìm cao nhân khác!
Vị đại phu ngay cả tiềnvi_pham_ban_quyen chẩn cũng không lấy, hành lễ xong liền vội rời đileech_txt_ngu.
Bình Dương Vương kinh ngạc đứng bật dậy.
Sao có thể như ? Vị đại phu lúc nãy rõ ràng đã nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ cần chăm sóc tốt khỏi mà.
Lăng Phong đi ra, sau đó vị đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu thứ cũng theo vào.
Ông đi sau Lăng Phongbot_an_cap, đầu nhìn lén Bình Dương Vương đang nằm trên giường một cái.
Ông lập tức lắc đầu nguầy nguầy: Khôngleech_txt_ngu xong rồi! Mau chuẩn hậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Vị đại phu tay mặt, tấp rời đi.
Dương Vương phi vừa định Lăng Phong rốt cuộc là có chuyện gì, thì Phong xoay người ra ngoài thêm một vị đại phu vào.
Vị đại phu thậm chí còn nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên giường, trực tiếp đầu: Thảo dân chỉ có thể chữa bệnh cứu ngườivi_pham_ban_quyen, chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể cải tử hoàn , hãy đauvi_pham_ban_quyen !
Sắc mặt Bình Dương Vương phi giậnleech_txt_ngu đếnbot_an_cap xanh mét!
Đám dung y này từ đâu tới vậy? Lại rủa Vương gia!
Bình Dương Vương phi thấy đại phu ra ngoài, định nổi giận thì cảm nhận bàn mình bị nắm lấy. Bà cúi đầu nhìn xuống giườngbot_an_cap, thấy Bình Dương Vương đang nhìn trân trân. Là phu thê nhiều năm, Vương phi lậpvi_pham_ban_quyen hiểu Vương giabot_an_cap. Bà khẽ gật đầu với trượng phu.
ngoài vương phủ Bình Dương có đến mười vị đại phu ra vào, ai khi rời đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều không ngừng lắc đầu. Điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này khiến những người đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xemvi_pham_ban_quyen bên ngoài xôn xao đồn , chắc hẳn Bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương Vương không xong rồi! Khileech_txt_ngu một đại phu bước ra khỏi vương phủ, có kẻ gan dạ ghé sát lại hỏi vài câu.
“Đứa trẻ tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tú chổi đó đã khắc Bình Dương Vương đến mức huyết, thấy sống nổi nữa, bản nó cũng bị phản phệ mà hôn mê bất tỉnh.”
Đại phu nói xong thở dài , vã rời đi. Kẻ nghe thấy lập tức truyền tai cho người khác. Mộtvi_pham_ban_quyen truyền mười, truyền trăm, truyền đếnleech_txt_ngu cuối cùng thì mọi chuyện đã biến .
Có kẻ nói Đa Đa là yêu ma người, đã khoét bụng Bình Dương , khiến ruột ra đầy đất. Lạivi_pham_ban_quyen có kẻ bảo Bình Vương Đa Đa khắc lẫn nhau, gia khắc Đa Đa đến mức hộc máu, cũng sắp không qua khỏi. Tóm lại, sự việc lúc càng rầm , lời đồn thổi cũng ngày một hoang .
Nhất thời, những ai đi ngang qua vương phủ Bình đều lấy tay áo che mặt, chạy thật . Chỉ sợ chậm một bước thôi là yêu ma quái trong phủ sẽ bắt vào ăn thịt!
Lúcbot_an_cap này, bên trong vương phủ, Bình Dương đang tựa vào thành giường, lấy một chiếc lọ nhỏ dưới mũi Đabot_an_cap Đa. Đa ngửi một mùi hôi nặc, em hơi một cái rồi tỉnh lại. Vương phileech_txt_ngu vừa thấy vậy liền lộ vẻvi_pham_ban_quyen mừng rỡ.
gia, tỉnh rồi! Đứa trẻ tỉnh !” Bà rảo bướcleech_txt_ngu tớibot_an_cap đỡ Đa Đa dậy.
Đa chút ngơ ngác, nhưng ngay đó liền nhớ lại chuyện xảy ra ngất xỉu. Sắc mặt Đa Đa trở trắng bệch, lo nắm chặt tay áo Vương phi, runleech_txt_ngu rẩy nhìn Dương Vương trên giường đối diện.
“Đừng giếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con! Con sẽ ngoan ngoãn nghebot_an_cap lời mà.”
Đa Đa còn quá nhỏ, em chỉ nhớ Lục Đậuleech_txt_ngu từng bảo, chỉ cần ngoan nghe lời thì sẽ được cha mẹ thương. Tuy cha mẹleech_txt_ngu không hề thương em nhưbot_an_cap lời Lục Đậu nói, nhưng em vẫn tin rằng lời Đậu là . Bình Dương Vương phi ôm lấy thân hình gầy gò của Đa Đa, mẫu tử trong lòng thức tỉnh.
gia, bot_an_cap một chuyện khẩn cầu.”
Vương phi Đa Đa ra, bà đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy hành lễ quỳ lạy Bình Dương Vươngleech_txt_ngu. Bình Dương Vương nhìn Vương phi đang quỳ dưới đất, trong lòng hiểu rõ bà định nói gì tiếp theo. Ông xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay: “Vương đứng dậy đi, ta và nàng là thê, có gì cầu với không cầu.”
“Bấy nay vốnleech_txt_ngu là ta lỗi nàng, không phải đòi mạng , việc ta cũng sẽ chuẩnbot_an_cap y.”
Vương phi sữngvi_pham_ban_quyen . Đaleech_txt_ngu Đa thì tính gia sẽ nguy hiểm. nếu đuổi Đa đi, nhỏ như , bà lại không đành lòng. Vương phileech_txt_ngu rơi vào lưỡng lự. Bình Dương không , chỉ nhè nhẹ chiếc ngọcvi_pham_ban_quyen trên ngón tay.
Cuối cùng, Vương phi cũng quyết .
“Xin Vương gia hãy để đứa trẻ lạileech_txt_ngu!” Vương nói xong, nhìn trân vào trượng phu trên giường. “ Vương gia trong mắt thiếp thân là quan trọng nhất! Nhưng lúc nãy đại phu cũng rồi, cơ thể đứa này quá yếu ớt, cần phải tẩm bổ. Ý là, chờ con bé khỏe hơn một chút sẽ đưa nó đến trang viên của thiếp, nhất định sẽ cách Vương gia thật xa. Vương gia, đợi khi đứa trẻ khỏe lại, thiếp sẽ thân đưa đi, xin Vương gia hứa với thiếp.”
Nói xong, Vương phi dập đầu với . Đa Đa thấy Vương phi cầu xin cho mình, em liền trườn xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sập, quỳ bên cạnh Vương phi, cùng dập đầu với Bình Dương Vương.
“Lăng ! Mau đỡ dậy.” Bình Dương Vương ra lệnh.
“Vương gia không đồng ývi_pham_ban_quyen, thiếp thân sẽ không .”
Bình Dương Vương ngẩn người, thê vốn hiền thục ôn nhu, rất làm trái ông.
“Vương gia, xin ngài hãy để ở lại! Con có thể giặt giũ nấu , có thể con biết, nhưng con cóbot_an_cap thể họcvi_pham_ban_quyen!” Đa thấy phi giúp mình, vội vàng bày tỏ bản thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ không ăn không ngồi .
Trong mắt Bình Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương thoáng qua một tia tối tăm khó địnhbot_an_cap khi nhìn Đa Đa.
“Được rồi, Vương , ta rồi, chúng là phu thê, chỉ nàng mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời, việc gì ta cũng sẽ đồng ý. Đứngbot_an_cap dậy đi, dưới đất lạnh, người nàng lại không khỏe, nếu ngã bệnh ta sẽ lo lắng lắm đấy.”
Vương phi nghe trượng phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói vậy liền vẻ mừng rỡ. Bà dắt tay Đa: “Mau, tạ ơn Vương gia!”
Đa ngoan ngoãn dập đầu: “Đa tạ gia!”
Đa dập đầuvi_pham_ban_quyen xong, lễ phép Vương phi đứng dậy.
“Ục ục!”
chuỗi âm thanh vang lên từ bụng Đa. ôm bụng, mặt đỏ bừng. Vương phi xoa đầu em: “Lăng Phong, ngươi ra bảo bọn họ đưa cơm nước vàoleech_txt_ngu.”
Lăng Phong vâng đi ra. Một lát , Liên Tâm dẫn theo hạ nhân thức vào. Lăng Phong bế Bình Vương từ trên giường xe , tới cạnh bànvi_pham_ban_quyen.
ngoan, mau lại đây.”
vẫybot_an_cap tay gọi Đa Đa, Đa Đa vàng xua tay.
“Nô tỳ ngoài ăn Lục Đậu và mọi người ạ.”
Đa Đa nhớ rất rõ mìnhleech_txt_ngu đã bị cha bán chobot_an_cap Bình Dương Vương. Em là phận hạ nhân, ngồi cùng ăn với chủ nhân được. Vương phivi_pham_ban_quyen vừa định nói gìbot_an_cap đó thì nghe thấy giọng nói lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùng của Dương Vương.
“Thử thức ăn!”
Đa ngẩn người, em không hiểu Vương gia muốn làm gì.
“Vương giavi_pham_ban_quyen muốn con nếm thử mỗi món một , nếu có hạ độc hại Vương gia thì chúng ta sẽ kịp biết được.” Lăng Phong nói vừa một đôi đũa bạc vào lòng bàn tay Đaleech_txt_ngu .
Đa Đa đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu, em chính là người thử độcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Vương gia. Đa cầm đũa, qua từng món một. Các loại cháo em một ngụm nhỏ. Đừng thấy mỗi thứleech_txt_ngu chỉ một , nhưng thức ăn trên có đến món. Ngay cả cháo cũng có mấy . Đa Đaleech_txt_ngu vốn ăn ít, sau mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vòng nếm thử, em vậy mà lại ăn đến no căng.
“Ợ!”
Đa Đa nấc cụt một , em vội vàng bịtleech_txt_ngu miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình lại, không dám ngẩng đầu nhìn mặt mọi người. này Bìnhbot_an_cap Dương mới cầm đũa, đầu ăn cách thong thả. phi ở bên cạnh thì vẻ tươi . Vương phủ từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi nào có lệ thử thức ăn chứ? Vương gia rõ ràng là cố ý! Bà đã mà, Vương không phải là người lùng vô !
Ăn xong, nha hoàn dọn dẹp , dâng rồi lui ra khỏi phòng. Vươngleech_txt_ngu phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi cùng trượngvi_pham_ban_quyen phu một lát, bà lobot_an_cap lắng cho sức khỏe của .
“Vương giabot_an_cap, ngài có người không ở đâu không?”
Dương Vương ngẩng đầu: “Khôngleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao vậy?”
Vương phi vân vê chiếc khăn tay: “Hôm nay đám đại phu nói nghe đáng sợ quá, lòng thiếp cứ thấp thỏm .”
Dương nhìn Đa ở bên cạnh. Từ sau khi ăn cơm xong, Đa Đa cứ đứng sau lưng Vương phi để rót trà rót cho hai người. Đa Đa cảm nhận được ánh mắt của Dương Vương, em run bắn người theoleech_txt_ngu bản năng. Tay vốn nhỏ, cầm ấm trà đã vất vả. Cái run này khiến nắp ấm trà rơi ra ngoài, nước trà tức lên cánh tay của Bình Dương Vương.
“Avi_pham_ban_quyen! Con xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗi!” Đa hãi, nước mắt cứ thế chực trào hốc mắt.
Lăng Phong phảnleech_txt_ngu cực nhanh, hắn túm lấy của Bình Dương Vương rồi mạnh tay xé toạc, để lộ cánh tay đã bỏng đỏ . Đa Đa thấy vậy liền lập quỳ sụp xuống.
Bình Dương Vương phi vội đi lấy trị .
trẻ này, dưới toàn là nước, mau đứng đi!”
Đa luống cuống khôngbot_an_cap biết phải làm sao, tại em cứ luôn gâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy? Hình như em càng làm nhiều mọi chuyện lại càng trở tồi tệ hơn. Đavi_pham_ban_quyen Đa chán nản cúi gầm mặt, từng giọt nước mắt chã rơi xuống mặt đất.
Bình Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương phi cầm cao tới, cẩn thận bôi cánh tay bị thương của Bình Vương. Bình Dươngvi_pham_ban_quyen Vương im lặng không nói một , chỉ nhìn chằm chằm Đa đang quỳ đất, rõ đang suy tính điều gì.
“Lăng Phong, ngươi ngõ Miêu Nhĩ một chuyến, mờileech_txt_ngu ma .”
Lăng Phong ngạc ngẩng đầu, lén nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bình Vương một cái.
thuộc hạ thưa với Lý ma nào ạvi_pham_ban_quyen?”
Bình Vương khẽ chiếc nhẫn ngọc tay: “ nói bản vương muốn mời ma về giúp đỡ vài ngày.”
“Rõ.”
Lăng rời đi, Bình Dương phi bèn kéo Đa Đa đứng dậy.
“Đứa trẻ này, chẳng phảileech_txt_ngu ta đã bảovi_pham_ban_quyen con lênleech_txt_ngu sao? Quỳ trên đất không biếtleech_txt_ngu đau à?”
“Nhìn , quần áo ướt sạch cả rồi, maubot_an_cap đi bộ khác đi.”
Đa Đa ngấn lệ ngước đầu lên: “Xin lỗi, không cố ý.”
“Không trách con, con còn nhỏ, những việc này vốn không nên để làm, đúng không Vương gia?” Bình Vương phi quay sang hỏi chồng.
Bình Dươngvi_pham_ban_quyen Vương vẫn không lên tiếng, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phẩy tay với Vương phi.
Bình Dương Vương phi dắt Đa Đa đi khỏi phòng, trong lòng Đa Đa vô cùng hoảng loạn.
“Nương nương, chúng đi đâu ?”
Bình Dương Vương phi lộ vẻ lạ lùng: “Tấtbot_an_cap nhiên làleech_txt_ngu dẫn con đi thay quần áo rồi.”
“Dù giờ sangvi_pham_ban_quyen xuân nhưng thời tiết vẫn còn lạnh , kẻo lại nhiễm phong hàn.”
Đaleech_txt_ngu Đa đi được hai bước, nước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không kìm được mà rơi xuống.
“Nương nương, người đừng đuổi Đa Đa đi! Lần sau con sẽ cẩn thận hơn, định khôngleech_txt_ngu làm đổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm trà nữa.”
Bình Dương Vương phi ngoảnh : “Vừa nãy là của ta, rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ràng biết con còn nhỏ như vậy thì để con ấm trà nặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến thế.”
Thực ra Bình Dương phi cũng không chắc chắn lắm về nghĩ của chồng mình. Trong thâm tâm, bà vẫn ủngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc Đa Vương gia tiếp xúc với nhau nhiều hơn. người đâuleech_txt_ngu phải cỏ cây, ở lâu ngày ắt tình cảm, Vương nhấtleech_txt_ngu định yêu quý Đa Đa.
Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng, kể từ khi Đa Đa vào phủ, Bình Dương Vương hai lầnleech_txt_ngu gặp chuyện. cũng dám để Đa Đa lại gần Vương gia thêm nữa. Dù cả vương phủ này đều phải dựa vào Vương . Vương gia có bình an thì tất cả họ mới được yên ổn.
Tâm và mấy người đang chờ ở gian ngoài thấy Vương phi bước ra liền vội vàng lấy.
phi.”
“Lục Đậu, đưa Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa đi thaybot_an_cap quần áo khác, cẩn thận con bé lạnh.”
Lục Đậu hành lễ rồi dắt Đa Đa rời . Liên Tâm và Bách Hợp dìu Bình Dương Vương phi trở vềbot_an_cap phòng .
“Vương , lúc quản gia đi tìm tiểu thưbot_an_cap Đa hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay đã vớt được rất nhiều cá dưới ao lên.”
“Ông ấy nói chỗ cá này là cá giống thả từ trước, giờ đã lớn quá rồi, ao nước không còn thích hợp nuôi nhiều như vậy .”
gia muốn hỏi xem nên xử lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗvi_pham_ban_quyen cá này thế nào ạ?”
phi chén lên nhấp một ngụm.
“Có nhiêu?”
“Quản gia bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có hơn trăm cân ạ.”
“Lại nhiều đến thế sao?” Vương phi rất đỗi nhiên.
Phủ đệ này của Dương vốn luôn cho quản gia trông coi. Trước đây họ đều ở kinh thành, hiếm khi trở . ngoái khi về đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Bình Dương Vương phi thấy quản gia chăm lo mọi việc rất nên vô cùng hài lòng.
“Đây là khối lượng khi đã loại bỏ những con cá đấy ạ.”
Dương Vương phi suy nghĩ một lát rồi : “Bảo quản gia giữ lại vài để bồi bổ cho Vương gia, còn thì chia hết cho hạ nhân đi.”
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân trong Dương Vương phủ ngoài nhữngleech_txt_ngu người là nô bộc lâu theo từ thành, còn đều là mua thêm sau này. Số lượng không nhiều, chỉ khoảng hơn trăm người.
“Đa tạ Vương phi!” Liên Tâm quỳ dập đầu.
Đám nha , bà tử ở ngoài phòng nghe thấy lời Vương phi vui mừng quỳ xuống dập đầubot_an_cap tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
“Được rồi, mau đứng đi, quỳ tới quỳ lui không thấy đau đầu gối sao.” Bình Dương Vương phi mỉm cườivi_pham_ban_quyen.
Liên Tâm hớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hở đứng dậy, cầm lấy cây chùy đấm đấm cho Vương phi.
“Nô tỳ nói với mẹ nô tỳ rằng, nô hầu hạ Vương phi là do kiếp trước đã tu hànhbot_an_cap năm, kiếp này mới được tới trước mặt người.”
Bình Dương Vương phi chọc cười.
“Cái miệng nhỏ của ngươi thật là khéo! Hôm nay bộ lén ăn mật hạnh nhân ?”
Bách Hợp rèm bước vào phòng: “Vương phi thánh minh, mật hạnh nhân người ban cho đều bị một mình con bé này ăn sạch .”
Liên cười đáp: “Chẳng chị thích ăn đồ ngọt sao? Em ăn giúp chị, chị phải ơn em đúng.”
Hợp tiến tới nhéo Liên Tâm một cái.
! Ta cảm động đến phát khóc đây, em ăn một chútleech_txt_ngu cho cái miệng ngọt xớt vào, để còn dành nương nương vui vẻ.”
Liên Tâm xoa xoa chỗ bị nhéo: “Nương nương, Bách Hợp nạt nô tỳ.”
Bình Dương Vươngvi_pham_ban_quyen phi nhìn nha hoànbot_an_cap thân cận nô đùa, lòng thấy rất vui vẻ. Hai là nha hoàn hồi môn bà, cùng bà lớn lên từ , cảm cùng sắc.
Liên Tâm thấy Bình Dương Vương đang , liền mắt ra hiệu Bách . Bách Hợp donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dự một chútleech_txt_ngu rồi đầu với nàng ta.
“Hai cái đồ quỷ nhỏ các ngươi đang đánh thế?” Bình Dương Vương phi cười trêu chọc.
Liên Tâm cất cây đấm đi: “Vương phi, hôm nay Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà tử đi mua sắmbot_an_cap nghe thấy một lời đồn đại gia.”
Bình Dương Vương phi đặt chén trà xuống: “Nói xem.”
nay Lăng Phong nhiều đại phu tới như vậyvi_pham_ban_quyen, chắn là sự xếp Vương gia.
Liên Tâm ngập ngừng một látleech_txt_ngu nói:
“Bên ngoài đang đồn rằng, tiểu thư Đa Đa là sao chổi, Vương gia sẽ bị con bé khắc đến mất !”
“Còn có lời đồnbot_an_cap khác nói Tống huyện lệnh người Nhị tử, nên mới cố ý đưa tiểu thư Đa Đa vào vương phủ.”
“Lại có người , Bình Vương sắp sụp đổ rồi!”
Liên Tâm nói xong, cùng Hợp nhìn vềvi_pham_ban_quyen Vương phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Còn gì nữa không?” Bình Dương Vương phi .
Liên Tâm lắc đầu: “Triệu bà tử đại khái chỉ nghe bấy nhiêuvi_pham_ban_quyen, nóibot_an_cap rằng mấy tin đó lan truyền mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất.”
nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hôm nay nô tỳ phát hiệnleech_txt_ngu người trong phủ làm việc ràng đã chểnh mảng nhiều.”
Hạ đều dựa vào chủ gia sống, nếu gia không còn, tương lai của sẽ là nỗi lo lớn nhất. Convi_pham_ban_quyen người vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền chết, chim vì mà vong, đó cũng là lẽ tình.
“Báchleech_txt_ngu Hợp, ngươi đi gọi gia tới đây.” Bình Dương trầm ngâm.
.”
Bách Hợp vừa vén rèm ra đã thấy Đậu đang dắt Đa Đa đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thay xongleech_txt_ngu quần áo, rè đứng ở ngoài sân. Hợp vội vàng hành lễ với Đa rồi bước nhanh đi. không những vừa rồi Đa Đa được bao nhiêu.
Lục Đậu nghiến răng, quỳ sụp xuống ngoài .
“Vương phi, tiểu thư không phải là sao chổi! Những lời đồn đó đều là giả dối!”
Vương phi ở trongleech_txt_ngu phòng sững người: “ Tâm, đưa người đây.”
Liên Tâm vén rèm lên, khẽ gọi: “Đa Đa tiểuleech_txt_ngu thưbot_an_cap, phi mời vào ạ!”
Đa Đa nhìn Lục Đậu, Lục Đậu nhanh chóng bò dậy, dắt tay Đa Đa đi vào trong phòng. Vừa bước chân vào cửa, Đậu đã liền quỳ sụp xuống .
“Nô tỳ khấu kiến nương nương!”
Đa Đa cũng định quỳ xuống theo, nhưng Bình Vương phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã ra hiệu cho Tâm đỡ cô bé dậy.
“Lục Đậu, lời ngươi vừa nói ở bên ngoài gì?”
Lục Đậu cái thật mạnh mặt Bình Dương Vương phi.
“Bẩm phi, tiểu thư nhà con phải là ngôi sao tai , đó đều do thiên hạ đồn đại bậy thôi.”
“Hồi phu nhân sinh tiểu , mẫu thân của phu vốn đã lâm bệnh liệt giường, đại phu cũng sớm nói bàleech_txt_ngu chẳng sống đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao lâu nữa.”
“Lúc phu nhân thư xong, bà vẫn còn tại thế.”
“Phải chờ sau lễ tắm ba ngày của tiểu thư, bà mới qua đờileech_txt_ngu.”
“Còn về phần Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân, khi phu hiếm hoi mới sinh một cặp song thai, lại đúng lúc cao tăng tìm đến chúc mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lão phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ quá đỗi mới vô tình trượt chânleech_txt_ngu ngã.”
“Sau , không lúc nào lại rộ lên tin đồn rằng đứa trẻ phu nhân sinh ra khắc tinh.”
“Ban đầu Lão phuvi_pham_ban_quyen nhân hề tin, có một lần bà đếnbot_an_cap hai vị tiểu thư, lạibot_an_cap lần nữa bị ngã.”
“Kể từ đó, xấu tiểuleech_txt_ngu thưvi_pham_ban_quyen là ngôileech_txt_ngu sao tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họa mới truyền đi khắp nơi.”
Vương phi nghe xong, trong lòng không khỏi bùi ngùi xúc động.
đứa trẻ cùng ngày cùng năm, cái danh khắc tinh này lại đổ lên đầu Đa Đa?”
“Vì khi đó tượng dị , đại tiểu thư lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời trước, cộng thêm lời tiên đoán cao tăng mọi người đều tin chắc đại tiểu thư mới phúc tinh.”
“Chưa đại thư thấy Lão phuleech_txt_ngu nhân là cười, không giống như tiểu thư”
Lục Đậu bỗng im bặt.
Cũng , một đứa trẻ khéo léo lấy lòng, lại vừa mang theo điềm lành từ lúcleech_txt_ngu chào đời, lẽleech_txt_ngu nhiên sẽ được người ta nâng niu hơn.
“Nương nương, nô tỳ hầu hạ tiểu thư đã bốn năm nay, ngay cả mạo phong hàn cũng chưa mắc phải.”
“Nếu tiểu thư thật sự khắc tinh, nô tỳ đây sớm đã tan thành tro bụi rồi.”
“Nương nương, thư nhỏ không phuvi_pham_ban_quyen nhân và Lão phu thương, khó khănbot_an_cap lắm mới gặp được những người nhân từ như Vương gia và Vương phileech_txt_ngu.”
“Xin nương nương hãy rủ lòng tiểu thư ở lại, tỳ nguyện cùng tiểu thư làm trâu làm ngựa đáp ơn đức của nương nương cả đời.”
xong, Đậu dập đầu “binh binh binh” xuống sàn ba cái thật kêuvi_pham_ban_quyen.
Bình Dương phi im lặng không nói gì, bà đưa mắt nhìn Đa Đa đang đứng cạnh Lục , thấy cô bé mím chặt môi nhỏ .
Đa là do về, chỉ cần Vương gia không mở miệng thì không ai dám đuổi hai ngươi đi.”
“Tuy , phủ không nuôibot_an_cap kẻ nhànleech_txt_ngu rỗi, càng khôngleech_txt_ngu nuôibot_an_cap kẻ có dị tâm!”
“Ta giữ ngươi , nhất địnhbot_an_cap phải trung thành tuyệt đối với gia. Nếu nảy sinh ý đồ khác, đừng trách ta lúc đó mặt vô tìnhleech_txt_ngu!”
“Vâng! Nô tỳbot_an_cap đã rõ, đa tạ ơn cứu mạngbot_an_cap của !”
Lục Đậu nở nụbot_an_cap cười rỡ, lại dập đầu thêm ba cái với Dương .
“Liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , sắpleech_txt_ngu xếp cho Lục Đậu làm nha hoàn sai vặt.”
“Còn vềvi_pham_ban_quyen Đa Đa, con tạm thời cứ đi theoleech_txt_ngu Đậu.”
Bình Dương Vương chưa để Đa ở sát bên cạnh mình. Dẫu Lục Đậu nói chuyện khắc tinh chỉ lời , nhưng việc Vương gia vì Đa mà hai lần bị thương là chuyện bà tận chứng kiến.
Hơn nữa, bà cũng nhận ra Đa Đa ra rất sợ khileech_txt_ngu đối diện với Bình Dương Vương.
phận đứa trẻ này cảm, có lẽ sự sắp này là tốt nhất choleech_txt_ngu Đa gia lúc bấy .
Đa Đa xuống đầu: “Đa tạ Vương phi!”
“Đứa trẻ ngoan, đứng lên đi.”
Bình Dương Vươngbot_an_cap vốn Đaleech_txt_ngu Đa làm nghĩa nữbot_an_cap, Vương phi nghe Lăng Phong nói tấu chương xin phong của Vương gia đã bị rơi xuống nước ướt . Vương gia không tiếpvi_pham_ban_quyen dâng tấu, rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đãleech_txt_ngu thay đổi ý địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hơn , vừa rồi Bìnhbot_an_cap Dương Vương còn sai Lăng Phong đi mời Lý ma ma về.
Vương phi rằng, Lý ma mabot_an_cap mời phần lớn là đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy bảo cho Đa Đa. Lý ma vốn nhũ mẫu của Bình Dương Vương, sau có tuổi đã xin cáo lui quê dưỡng . Bà là người cũ từ trong cung bước ra, thủ đoạn uốn nắn vô cùng đáng nể.
“Liên Tâm, ngươi sai người dọn dẹp Trúc cho thật sẽ, bày biện trang nhã một chút.”
“Lăng Phong đã đi mời Lý ma rồi, chắc ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ấy sẽ tới.”
“Đợi ma ma đến, ngươi hãy tìm cách hạ nhân trong phủ thay phiên nhau để bà ấy giáo huấn một lượt.”
Vẻ mặt Liên Tâmleech_txt_ngu lập trở chấn.
“Lý ma ma sắpbot_an_cap về rồi saoleech_txt_ngu? Tốt quá! Nếu Triệu ma ma còn đây thì chúng ta lạibot_an_cap giống .”
ma ma là nhũ mẫu của Bình Dương Vương phi, vì lâm bệnh nên đã qua đời. Bà và Lý maleech_txt_ngu maleech_txt_ngu rất tâm đầu ý hợp, trướcleech_txt_ngu kia khi còn ở kinh thành, đã đỡ Vương phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất nhiều.
Khi ma mất đi, rồi ma ma cáobot_an_cap lão, Liên Tâm vàbot_an_cap Bách Hợp đã phải mất thời gian dài mới nghi được. Trước vị ma tọa trấn, đại nha hoàn họ chỉ việc chăm sóc tốt cho Vương phi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủleech_txt_ngu. Nhưngleech_txt_ngu từ khi hai bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi rồi, họ mới thấy gánh nặng trên vai mình tăngvi_pham_ban_quyen lên phần.
Bên cạnh Bình Dương phi có bốn nha , hai trong số đó vì tuổi đã lớn nên trước khi về Hàm Dương, Vương phi đã gả họ đi. Liên và Bách tuổileech_txt_ngu còn trẻ nên Vương phi muốn giữ lại thêm vài .
Hai nha hoàn gả đi , ban đầu Vương có ývi_pham_ban_quyen định phong làm thông phòng cho Vương , ông kiên từ chối. cùng, Vương phi chuẩn bị sính lễ hậu hĩnhleech_txt_ngu rồi họ xuất phủ, xem như trọn vẹn tình nghĩa chủ tớ.
Vừa dứt lời, Liên Tâm liền nhận ra mình đã miệng. Trong mắt Bình Dương Vương phi đã thoáng hiện lên một lớp mờ.
Tâm tay tựbot_an_cap tát mặt mình một cái.
“Xin Vươngleech_txt_ngu phi trừng phạt, là nô tỳ mồm miệng không giữ .”
Liên Tâm quỳleech_txt_ngu sụpbot_an_cap xuống.
Bình Dương Vương phi tay thấm nhẹ khóe mắt.
“Bách Hợp, đỡ con bé dậy .”
gì mà phạt? Ta là bị cát bayleech_txt_ngu vào mắt thôi, các đừng nghĩ .”
“Đúng rồi, ta muốn chợp mắt một lát, cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi cả đi.”
Nói đoạn, Vương phivi_pham_ban_quyen đứng dậy đi vàobot_an_cap phòng trong.
Bách Hợp tiến lên đỡ Liên Tâm dậy: “Cái convi_pham_ban_quyen bé này, cứ nghe thấy Lý ma về là mừng quýnh lên, nói năng chẳng nghĩ ngợi cả.”
“Cẩn đến lúc Lý ma vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, biết làm nương nương , bà ấy lột da đấy!”
Liên Tâm lộ vẻ hoài niệm.
“Tỷbot_an_cap đừngleech_txt_ngu nói , muội thật sự có khoảng thời gian Lý ma ma phạt ta xưa đấy.”
Hợp lườm một cái: “Ngươi bị phạt thìleech_txt_ngu không. Thôi, phi đang không thoải mái, chúng ta ra ngoàileech_txt_ngu hết đi, đừng phiền nữa.”
“Vương phibot_an_cap chẳng phảibot_an_cap còn giao ngươi việc sắp xếp người dọn dẹp Trúc Hiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó sao?”
Lục Đậu lồm cồm dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vui lấy tay Đa Đa đi ngoài.
“Liên Tâm tỷ tỷ, và Đa Đa tiểu thư sẽ đi dọn dẹp, bọn muội nhất làm thật tốt.”
Bách Hợp nhìn Đa Đa ngoan ngoãn, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
“Lục Đậu, từ giờ cách xưng hô của ngươi phải thay đi. Ngươileech_txt_ngu được gọi Đa Đaleech_txt_ngu là tiểu thưvi_pham_ban_quyen , nếuvi_pham_ban_quyen không để ma nghe thấy, người đầuvi_pham_ban_quyen tiên bị phạt là ngươi đấy!”
Lục Đậu vàng gật đầu: “, Bách Hợp tỷ tỷ nói đúng, muội sẽbot_an_cap sửa ngay.”
Đa Đa tò ngước khuôn nhắn lên hỏi: “Bách Hợp tỷ tỷ, Lý ma ma rất dữ ?”
Bách Hợp gật đầu: “Lýbot_an_cap ma ma là ma ma giàvi_pham_ban_quyen từ trong cung ra, biệt coi quy củ, thế nên hai nhất định phải lưu tâm.”
“Vậy Lý ma ma ghét không?” Đa Đa lo lắng .
Bách Hợp ngẩn một lát rồi đáp: “Trong phủ này, Vương gia là người quyết định tất cả.”
Đa Đa nghiêng đầu, tiêu hóa ý nghĩa lời nói của Hợp. Cô bé nhớ lạileech_txt_ngu trước kia ở Tống phủ, Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân là người tuổi nhất, cả cha và mẹ đều nghe lời . Vậy thì ở Vương phủ, Vương gia người lớn , mọi người đều phải nghe theo ngài ấy.
Đa Đa dường như đã hiểu ra điều đóleech_txt_ngu, cô bé thầm hạ quyết tâm, nhất định phải làm gia thích mình.
Bách Hợp thêm mấy bà cùng nhau về phía Trúc Hiên. Trúc Hiên là Lý ma từng ở trướcbot_an_cap , saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà đi, tuy viện này vẫn có người quét dọn nhưng vẫn cần phải dọn dẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỹ lưỡng lại từ đầu đến cuối. Chăn đệm trên giường cũngvi_pham_ban_quyen phải thay mới toàn bộ.
Đa còn nhỏ, Lục Đậu không muốn để cô bé làm việc, nhưng lại sợ người dị nghị. Cô đưa cây phất trần cho Đa Đa, bảo bụi. Đa cầm phất trần, bắt làm theo lời Lục Đậu. người leech_txt_ngu thấp , có những không với tới, cô lại nhảy cẫng lên để phủi.
Trước đây còn ở trong viện với Đậu, bé cũng thường xuyên cùng chị dọn dẹp . thế, Đa Đa làm việc rất thạobot_an_cap .
Bách vốn còn Đa Đavi_pham_ban_quyen sẽ mang tính khí tiểu thư, không chịu nghe theo sắp xếp. Kết quả thấy cô bé làm việcleech_txt_ngu một vui vẻ, nàng không khỏi cảm ngạc nhiên.
Vừa mới dọn dẹp Lý ma ma đã nơileech_txt_ngu. Bách nhìn Lý ma ma, lập tức ra hiệu cho mọi người buông đồ trongleech_txt_ngu xuống để lễ. Sau khi hành lễ xong, Bách Hợp thânleech_txt_ngu thiết lên, dìu lấy cánh tay Lý ma ma.
“Ma ma, sao người lại đến như vậy? phòng này chút xíu nữa là thu xếp , người ngồi nghỉ tạm một lát ạleech_txt_ngu.”
Lý ma ma cười: “ thế? ta đến nhanh à?”
Hợp vội vàng xin tha: “Con đâu có gan hùm mật gấu đó, conbot_an_cap cứ ngỡ sáng mai tới cơ!”
“Thế nào ạ? Ở nhà ổn chứ? Cháu nội của chắcbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen năm tuổi rồi ?”
ma ma vỗ tayleech_txt_ngu Bách Hợp: “Tốt cả, tốtvi_pham_ban_quyen cả. Các cứ bận việc đi, ta bái kiến Vương gia và Vương phi trước, lát nữa sẽ nói sau.”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma đặt tay nải của mình lên .
“Vâng, ma manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thong thả.”
Bách Hợp Lý ma ma rõ ràng đã già đi rất nhiều, không khỏibot_an_cap thắc mắc. Ma ma trước kia tinh thần phấn chấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác hẳn giờ, đileech_txt_ngu đứng lúc nào cũng nhanh nhẹn như gió cuốn. Vậy màvi_pham_ban_quyen hiện tại, tóc ma ma đã bạc hơn nửa, nếp trênbot_an_cap mặt nhiều thêm. Tính cũng mới chỉ không gặp hơn nửa năm mà .
Bách Hợp lắc đầu, các tử quét dọn sân viện sạch sẽ, lại vẩy thêm ít nước để trừ bụi trong không khí. đóbot_an_cap, nàng một miếng hương từ trong , vào hương rồi . Một khói lững lờ từ lư hương tỏa lên, Bách Hợp sắp xếp người hầu hạ xong mới dẫn nhữngleech_txt_ngu người còn lại rời đi.
Bách Hợp đưa Lục Đậu Đa Đa quay về viện của Vương phi. Vì Lục và Đa Đa đều là nha hoàn làm việc nặng vào phòng, chỉ có hầu hạ ở bên ngoài.
“Hai đi nghỉ ngơi một lát đi, nếu có việc chị sẽ sai người gọi.”
“Vâng, chị Bách Hợp.”
Lục Đậu thấy Bách Hợp vén rèm vào phòngleech_txt_ngu, liền vui mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dắt Đa Đa về của mình. Nha hoàn Vương phủ ngủ ở sập chung, chỉ có Bách Hợp và Liên Tâm là có phòng riêng.
“Tiểu thư, đây là chỗ nằm của nô tỳ, người lên nằm nghỉ một đi.”
Đa Đa kéo kéo vạt áo Lục Đậu: “Lục , phải đổi cách xưng hô , giờbot_an_cap em còn là tiểu thư nữa rồi.”
Lục Đậu , nhẹ lấy Đa.
“Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nô tỳ tin rằng ngườileech_txt_ngu chính là tinh, trời nhất sẽ hộ cho người!”
Đa giơ tay ôm lấy Đậu: “Cảm ơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị, Lục Đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nếu có chị, chắc em đã chết từ lâu rồi.”
Lục Đậu cảm nhận được cái ôm của Đa Đa, cả người nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tràn đầy sức mạnh. Sự mỏi khi làm việc lúc nãy tan biến sạch sành sanh.
“Nô tỳ vốn là người hầu hạ ngườivi_pham_ban_quyen, bảo vệ người làleech_txt_ngu trách nhiệm của nô .”
“Lục Đậu, chị mớileech_txt_ngu hứa với chị Bách Hợp là đổi cách .”
“Sau này chị cứ gọi tên em đileech_txt_ngu, em không muốn chị bị ma ma phạt đâu!”
Lục Đậu gật : “Ngườivi_pham_ban_quyen yên , nay sau, em sẽ là Đa Đa!”
“Dạ!” Đa Đa giònvi_pham_ban_quyen giã đáp lại một tiếng.
nhìn Đa Đa, cả hai cùng cười lên. Từ nay về sau, họ lại có thể nương vào nhau mà sống rồi!
Đa Đa che miệng mộtleech_txt_ngu cái.
“Đa Đa, để chị tháo cho em, ngủ một lát đi.”
Đa Đa mỏi gật đầu, để cho Đậu cởi phục và giày cho mình. Cô bé leo lên sập, chẳng mấy chốc đã chìm vào ngủ.
Lục đứng dậy đi tìm Liên Tâmleech_txt_ngu, muốnbot_an_cap nhận một vải vóc. Y phục trên Đa là Vương phi bảo Bách Hợp ra tiệm bên ngoài mua. Bây Đa Đa là tiểu của phủ, mặc những bộ đồ đó sẽ khôngleech_txt_ngu phù hợp. Mà y phục của nha hoàn không có cỡ Đa Đa. thế, Lục Đậu muốn tranh gian làm Đabot_an_cap Đa hai bộ đồ mới.
Liên Tâm nghe cầu của Lục Đậu liền đưaleech_txt_ngu nàng đi tìm quản gia lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vải.
“Em cứ làm trước hai bộ để đồ thay đổi là được.”
“Vâng ạ.”
Lục Đậu quay về phòng, thấy Đa Đa đạp chăn ra ngoài kéo chăn đắp lại cho cô bé. Vì y phục từ nhỏ đến lớnvi_pham_ban_quyen Đa Đa đềuleech_txt_ngu do tay Lục Đậu khâu vá, nên nàng đã thuộc lòng kích cỡ của cô bé.
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đậu nhanh cắt xong các mảnh vải, xâu kim đầu khâu lại. Y phục của người hầu rất đơn giản, không cần thêu thùa cầu kỳ nên Lụcvi_pham_ban_quyen Đậu làm rất nhanh.
khi tỉnh dậy, Lục Đậu đã may phần áo. Đa Đa dụi mắtvi_pham_ban_quyen ngồi dậy, nhìn thấy đồ mới ở giường.
“Lục Đậu, đây là áo mới làm cho em hả?” Đa Đa cầm lấy chiếc áobot_an_cap, nhìn một cái là nhận ngay đường kimleech_txt_ngu mũi chỉ của Lục Đậu.
“Phải rồi, chị Bách Hợp chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải Lý ma ma coi trọng quy củ nhất sao?”
“Y phục trên người emvi_pham_ban_quyen hiện giờ không hợp với thân phận hiện tại, nên đã xin quản gia ít để may gấp cho em một bộ. Em thêm chút nữa, chiếc quần này sắp .”
Đa Đa vuileech_txt_ngu sướng ướmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thử áo lên : “Em lắm, cảm ơn Lục !”
“Không cần cảm ơn, đó là việc nên mà.” Lục Đậu mỉm cười tiếp tục nốt mảnh vải trên .
Cuốivi_pham_ban_quyen cùng, Đậu cũng thắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mũi chỉ cuối , cắn đứt sợi chỉ.
“Lại đây Đa Đa, em thử có vừa vặn không?”
“Dạ!” Đa hớn hở chồm dậy, mặc bộ y phục vào người.
“Ừm, không , khít luôn. Chị có chừa lại ít vải ở cửa tay gấu quần, đợi khi nào em cao thêmleech_txt_ngu thì nới ra .” Lục Đậu kéoleech_txt_ngu vạt áo, tỏ vẻ rất hài lòng.
“Em là Lục Đậu không?” Một nha vào.
Lục quay người lạibot_an_cap: “Chào chị ạ, vâng, em là Đậu.”
“Nương nương nói, cho hai em chuyển đến Trúc Hiên ở.”
Hả?
Hả cái gì mà hảbot_an_cap? Mau đi, ma ma không thích người nào lề mề . Nha hoànvi_pham_ban_quyen nói xong liền bỏ đi.
Lục Đậu vội bế Đa xuống giường, lấy một tấm vải bọc rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Đa Đa cũng lăng xăng giúp lấy những mónleech_txt_ngu đồ thường dùng hàng ngày đặt lên tấm vải bọc. Hai người tay tay dọn dẹp xuôi, lập tức đến Trúc Hiên.
hai người đếnvi_pham_ban_quyen nơi, Lý ma ma nghiêm mặt ngồi phòng uống trà.
Nô tỳ /Đa Đa, bái ma.
bot_an_cap ma ma trà xuống, không bảo họ ngay mà tiên quanbot_an_cap sát cả hai một lượt. Đậu và Đa Đa đều gối quy củ, không dám ngẩng đầu.
Đứng lên đi, gian bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của hai đứa.
Các ngươi đi cất hành lý , rồi quay lại đây.
Dạ.
Lục Đa Đa đứng dậy, Đa Đa tò mò nhìn Lý ma ma một . bắt gặp Lý ma mabot_an_cap cũng đang mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Đa Đa vội vàng cúi đầu. Con bé không nhìn thấy Lý ma ma đang khẽ lắcleech_txt_ngu đầu.
Lục Đậu đẩy phòng ra, gian phòng này tuy là phòng không hề nhỏ. Đa Đa reo lênvi_pham_ban_quyen một tiếng rồi chạy thẳng .
Chị Lục Đậu ơi, con và vẫn giống trước , ngủ chung một giường !
Bên cửa sổ chiếc lớn, giường nệm chăn mới tinh. Lục Đậu ngẩn người mộtbot_an_cap lúc, Đa Đa đã chóng nhảy nằm.
Lục , này mềm quá chừng! Chịleech_txt_ngu mau lại đây nằm thử đi!
Đa Đa cười híp mắt vẫy với Lục Đậu. Lục Đậu mỉm : Đa Đa nằm một lát đi, đểleech_txt_ngu chị sắp xếp đồ đạc đã.
Đa Đa nghe vậy liền bật dậy khỏi giường: Con cũng làm với!
Được.
Lục Đậu mở vải, mang những thứ hay dùng ra sắp xếp gàng.
Xong rồi, thôi, chúng ta sang chỗ mabot_an_cap ma.
Lục Đậu dắt tay Đa Đa quay lại căn phòng bên cạnh.
dẹp xong rồi à? Ma ma thấy hai người vào liền hỏi.
Thưa ma ma, xong rồi ạ. Lục Đậu trả lờileech_txt_ngu.
Ngươi bao tuổi rồi? Trong nhà nhữngvi_pham_ban_quyen ai? Có biết chữleech_txt_ngu ? Có trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Giọng của Lý ma ma như đang thẩm vấn phạm nhân.
năm nayleech_txt_ngu mười tuổi, người nhà vì nạn đói mà mất cả rồibot_an_cap, nô tỳ không biết chữ, chỉ biết một khâu vá. Lục Đậu nói đến đoạn sau thì giọng nhỏ dần.
Sáu tuổi cô bé đã bị người thân bán vào Tống phủ, phu nhân thấy cô bé mặc rách rưới nên chỉ định luôn đến bên cạnh Đa Đa. cònleech_txt_ngu tưởng từ nay về saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ được sống hơn. Ngờ đâu, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống phủ đường hoàng mà vẫn có những xóbot_an_cap xỉnh ăn không no mặc không ấm. May mà từ nhỏ cô bé đã biết đi khắp nơi tìm cái ăn, nếu không thì cảbot_an_cap nhà chẳng mìnhleech_txt_ngu sống sót.
Theo tiểu thư Đa Đa đến phủ, cô bé tưởng tiểu thư từ nayleech_txt_ngu sẽ khổleech_txt_ngu tận cam , được sống những ngày hạnh phúc, kết quả tiểu thư lại biếnbot_an_cap thành người hầu. Đối Lục Đậu, Đa Đa giống như em gái mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô bé hy vọng Đa có được cuộc sống êm. Những năm qua, cô bé đều tìm mọi cách để Đa và mình không bị đói, làm gì có thời hành? Ngay cả việc khâu cũng là vì cô bé phải tìmleech_txt_ngu mọi cách sửa sang quần áo cho Đa Đa nên mới luyện được.
Lý ma ma gật đầu, bà nhìn vềleech_txt_ngu Đa Đa: Còn ngươi?
Đa Đa thấy Lục Đậu mình lệ: Nô bốn tuổi, người
Viền mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa Đa đỏ hoe, nước mắt chực trào ra.
Lý ma ma giơ tay lên: Được rồi, không muốn nói thôi, khóc lócleech_txt_ngu gì? Lau nước mắt đi!
Lục Đậu vội lấy khăn tay lau nước cho Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa.
Từ hôm naybot_an_cap trở đi, mỗi ngày giờ Mão phải thức , giờ Thìn học , giờ Tỵ học . Giờ Mùi việc thêu thùa, giờ Thân luyện chữ, giờ Dậu dọn dẹp sinh, giờ Tuất nghỉ ngơi, đã nhớ rõvi_pham_ban_quyen chưa?
Lục Đậu có ngẩn ngơ. Người hầu Vương phủ mà lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được đi học, biết chữ sao? Cô bé trước kia ở dưới quê, trai địa và trưởng thôn mới được đi . Chẳng lẽ cô bé cũng được giống con trai nhà địa chủ sao?
Khụ khụ, đã nhớ rõ ? Lý ma phía trên vẻ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vui.
Nô tỳ nhớ rồi ! Lục Đậu vội vàng trả lờivi_pham_ban_quyen, Đa thấy vậy cũng gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu lịa.
Được rồi, hiệnvi_pham_ban_quyen ở chỗ tavi_pham_ban_quyen không có việc gì, đến lúc dùng bữa tối thì hai đứa quay lại.
Lục Đậu và Đa lui ra khỏi phòngleech_txt_ngu.
Chị Lục Đậu ơi, giờvi_pham_ban_quyen con và chị làm gì tiếp theo ạ? Hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn khoảng nửa canh giờ nữaleech_txt_ngu mới đến tối.
Vì hôm trong viện đã được quét sẽ hết rồi, Lục Đậu nhìn quanh một lượt, thấy cũng chẳng còn việc gì để .
Đi, chúng ta về phòng, tiếp tục may áo cho em.
Lục dắt Đa Đa về phòng, lấy vải ra bắt cắt may. Đa Đa tò mò nhìn Lục Đậu làm việc.
Chị Lục Đậu, ngày mai mình thật sự được đọc sách chữ sao? Đa vẫn luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net canh những chữ mình đã , connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn rõ xembot_an_cap trên đó rốt cuộc viết những gì.
Động tác tay Lục Đậu không dừng lại, cô bé gật đầu: Lý ma ma đã nói vậy thì chắn là rồi. Banvi_pham_ban_quyen nãy chị nghe mà cũng dám tin đấy, trước ở , chỉ có con địa chủ với trưởng thôn mới được đọc sách học chữ . Nghe nói tiền học phí một nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đắt tiền bán thân của nữa. Hì hì, từ nay về sau chúng ta cũng làbot_an_cap người có học thức rồivi_pham_ban_quyen! này học giỏi rồileech_txt_ngu, chúng tavi_pham_ban_quyen cũng đi thi Trạng nguyên!
Lúc Lục Đậu nhỏ thường nghe người lớn kể rằng đọc sách biết chữbot_an_cap là để đi thi Trạng nguyên. đỗ Trạng nguyên rồi sẽleech_txt_ngu số tiền bạc, đồ ngon hết, không bao giờ phải chịu đói .
Đa Đa cười rộ lên: Thi Trạng ! Đa Đa và chị Lục Đậu đi thileech_txt_ngu nguyên!
Cả Lục Đậu và Đa Đa đều vui vẻ cười đùa, họ tràn đầy hyleech_txt_ngu vọng vào ngày tháng sắp tới.
Tiểu thư, tuy gia trông có vẻ khó , nhưng ngài ấy và phi đềubot_an_cap là người tốt. Chúng ta nhất định phải làm việc thật nhiều để báo đáp lòng tốt của họ, em tuyệt đối oán hận họ nhé.
Đa Đa lạ nhìn Lục Đậu: Tại con phải hận họ ?
Tay Lục Đậu khựng lại một chút: Chị nghe nói, vốn Vương định em làm con nuôileech_txt_ngu. Nhưng vì họ có hiểu lầm với em, chobot_an_cap nên giờleech_txt_ngu em không làm thiên kim tiểu thư lại thành người hầu giống như chị. Tiểuvi_pham_ban_quyen , nô tỳ tin rằng gia vàbot_an_cap Vương nhất định sẽ có ngày nhìn điểm của em. Em hứa với nô tỳ, nhất định không oán họ, được ?
Đa Đa chống cằm hai tay: có oán đâu! Phụ thân dĩ đã bán con đi ! Chị Lục yên tâm đi, con thích Vương phi, thích Vươngbot_an_cap gia nữa, mặc con hơi sợ ấy một chút. Vương gia thương thật đó, ngài ấy không đi lại được. Conbot_an_cap mà chữa khỏi chân cho ông ấy tốt biết bao!
Đa Đa khẽ nhíu mày.
Muốn chữa cứu người thì biết y thuậtvi_pham_ban_quyen mới được. Đậu sắp lại những mảnh vải đã cắtbot_an_cap xong, lấy một mảnh bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu khâu lại.
Đa chống : Chị Lục Đậu, chị nói xem, Lý ma ma có biết y thuật không?
Lục Đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắc đầu: Chị không biết, thư hỏi làm gì?
Con nghĩ nếu ma ma biết thì con sẽvi_pham_ban_quyen bà ấy dạy cho con!
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đậu đặt xuống: giờ chúng đi hỏi thử xem.
Đa Đa nhảy xuống ghế: Chị Lục Đậuvi_pham_ban_quyen ơi, để con tự đi hỏi cho.
Đa Đa vụt ra ngoài một cơn gió.
Đa chạy đến căn phòng bên cạnh, gõ cửa.
“Vào đi!”
Bên trong truyền đếnbot_an_cap giọng nói uy nghiêm Lý ma . Đa do dự chút, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào. Lý ma ma đang cầm một cuốn sáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấy ngườivi_pham_ban_quyen vào Đa, bà sách .
“Có chuyện saobot_an_cap?”
Thấy vẻ nghị Lý ma ma, Đa nảyleech_txt_ngu sinh ý lùi bước.
“Con ” Cô bé chồn bấm lòngvi_pham_ban_quyen bàn tay.
“Đã tới đây rồi thì chắc hẳn đã nghĩ điều cần nói, nói đi, làm thời gian.”
Đa lo lắng ma ma sẽ lầm, bèn hỏi: “Lý ma ma, bà có thuật không?”
Một tia sáng nhanh chóng lướt qua mắt Lý ma.
“Con hỏi gì?”
“Con , muốn ma ma dạy !” Đa Đa nói, ánh mắt trở nên định.
lúc nhất thời, nhưng giờ bé đã hạ quyết tâm. Lý ma mavi_pham_ban_quyen nhìn Đavi_pham_ban_quyen Đa với vẻ đầy thú.
rồi, khi bà đến kiến Vương gia, ngài đã nói cho bà biết lý do mời bà vào . Bình Dương Vương muốnvi_pham_ban_quyen bà dạy dỗ đứa trẻ tên Đa Đa này tốt. Hơn nữa, yêu cầu ngài đưavi_pham_ban_quyen ra phải dạy Đa Đa theo tiêu chuẩn đã từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy công chúa năm xưabot_an_cap.
Bình Dương chỉ dặn dò như vậy rồi cho bà luinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra. Sau đi Vương phi, quavi_pham_ban_quyen vài thăm dò mới hiểu rõ thân thế của Đa Đa.
“Vương gia rốt cuộc là nghĩ gì chứ? Nếu đứa trẻ này đã tinh thì tiễn đi ngay lập tức mới phải.”
lại giữ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh, để nô giáo con bé?”
Lý ma không đem những đó của Bình Dương cho Vương phi biết. Bình Dương Vương phi thở dài một tiếng.
“Ma ma, lẽ nào bà đã quên, năm xưavi_pham_ban_quyen Vương gia cũng bị đồn đại là khắc tinh đó sao?”
nghĩ Vương gia hẳn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng cảm. Có lẽ nhìn thấy đứa trẻ đó thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ chính mình, nên mới vậy.”
Vương phi là người đầu ấp tay gối, tâm của Bình Dương Vương, bà vẫn thể đoán được đôi phần.
“Chao ôi, đều tạivi_pham_ban_quyen kẻ rỗi hơivi_pham_ban_quyen thêu dệt, năm đó không nhờ Vương gia, ngôi vị của Hoàng thượng liệu có ngồi vững không?”
ma lời nói!” vội vàng ngănbot_an_cap Lý ma ma lại.
Lý ma ma hiểu rõ ngọn ngành, trong lòng tự nhiên cũng đã có tính toán.
“Ma ma, ta để hai trẻ đó đến chỗ bà.”
gia lẽ muốn mài giũa tính cách của con bé. sắp xếp Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu cũng không yên tâm, chỉ có đặt ma ma mới khiếnleech_txt_ngu tabot_an_cap nhẹ lòng, vất vả cho ma ma rồi.”
“Vương phi quá lời, đây vốn là việc nô nên làm.”
Đa Đa thấy Lý ma ma nhìn chằm chằm mình như đang xuất thần, cô bấtvi_pham_ban_quyen an nhúc nhích chân.
“Tại con lại muốn họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net y?” Lý ma ma thần lại.
Đa Đa há miệng nói lý do, nhưng lại không dám, lo sợ ma ma quở trách. Trước đây ở Tống phủ, những thầy thuốc đến khám bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều những ông lão râu bạc phơ, đến khi cô bé râu thì Bình Dương Vương sống ?
Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vân vê ngón taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đầy cục tác bất an. Lý mavi_pham_ban_quyen ma thu hết thần sắc củavi_pham_ban_quyen Đa Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt.
“Học y khổ, con chắc chắn muốn học chứ?”
Đa Đa đột ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực đến kinh người.
“Ma ma, khôngleech_txt_ngu sợ khổ!”
Lý ma ma nhìn Đa Đa sâu thêm lần nữa.
“Ta dạybot_an_cap những cơ bản trước. Nếu con có thể kiên trì, sau này ta sẽ bẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net báo , mời danh khác về con.”
“Đã vậy, mỗi ngày sẽ tăng thêm nửa canh giờ học y, con có sợ không?”
Đa Đa lắc : “Con không sợ! Con muốn học!”
Lý ma thầm tán thưởng tính cách Đa Đavi_pham_ban_quyen. Tuy trẻ này hơi nhátleech_txt_ngu gan nhưng vẫn còn nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, qua tay rènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giũa chắc chắn sẽ ổn. Nếu đứa trẻ này thực có lòng kiên trì và nhẫn nại như bây giờ, nói khôngbot_an_cap chừng sau khi mài giũa kỹ lưỡng sẽ mang bất .
“Được rồi, muốn gì nữa không? Nói một lần luôn đi, tránh việc cứ lát sau lại tới làm ta .”
Giọng điệu Lý ma ma không tốt, Đa lại còn sợ bà . bé nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.
“Dạleech_txt_ngu không ạ.”
“Mẫu nói, làm người tham lam. Con học môn là được rồi ạ.”
“Ồ? Mẫu con còn dạy con những đạo này sao?” Lý ma maleech_txt_ngu hơi nhiên.
Bà đã nghe Vương phi nói, đứa trẻ này ở Tống phủ chẳng khác nào một người vô hình. Hơn nữa nhìn tính connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé, không giống nhưvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen dạy tử tế.
Đa Đa cắn môi. đây cô bé không hiểu, sao tỷ tỷ có quần áo mới mặc không hết, còn áo củabot_an_cap cô bé ngay cả tay chân cũng che kín? Tại saoleech_txt_ngu tỷ bánh trái không xuể, còn bé cả ngày phải chịu đóivi_pham_ban_quyen?
Có một ngày, cô bé bất chấp sự ngăn cản của Đậu, chạy đếnleech_txt_ngu trước mặt thân để hỏi rõ nỗi thắc mắc trong lòng.
“Làm đừng có tham lam, vọng tưởng những thứ không về mình.”
“Năm đó mẫu thân không ta bóp chết , vẫn con được sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình an trongvi_pham_ban_quyen phủ, đã ân huệ lớn rồi.”
Đa Đa lúc đó không hiểuleech_txt_ngu ý trong lời nói mẫu thân, ghi nhớ rất . Bởi vì khi nói xong, mẫu thân đã sai bàvi_pham_ban_quyen tử vi_pham_ban_quyen bé về, còn Lục Đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh mười bản, nằm giường ba ngày mới xuống đất được.
Đa Lục Đậu chết, lúc cô bé trênbot_an_cap Đậu mà khóc, một luồng kim quangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏa xuống bao phủ lấy cả hai. Từ lần , biết được kim quang có phủ cả những người tiếp xúc với . Cũngbot_an_cap lần đó, Đa Đa không bao giờ bước ra khỏi tử nữa.
Cha mẹ dường như cũng bẵng sự hiện diện của con gái này. Nếu không phải mưu sĩleech_txt_ngu bên cạnh Bình Dươngleech_txt_ngu Vương nghị nhận nuôi con gái Tống lệnh, lão phu nhân có đồ xấu, có lẽ cả Đavi_pham_ban_quyen Đa sẽ kết thúc trong căn việnleech_txt_ngu nát bấy kia.
Vì thế, Đa Đa không oán hận Bình Dương Vương. Ngược lại, cô bé rất cảm kích , vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngài mà cô giốngbot_an_cap như chim nhỏ được bay ra khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc lồng giam cầm bấy lâu. Cô bé muốn báo đáp Bình Vương!
Lý ma ma là người bước ra từ cung, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biểu cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Đa Đa, bà chợtleech_txt_ngu đoán đượcleech_txt_ngu phần nào sự tìnhleech_txt_ngu.
“Giờ giấc cũng hòm hòm rồi, Đậu đi nhận bữa tối về đi.”
“Dạ.” Đa cung kính rồi bước ra .
Vừa hay Lục Đậu cũng mở cửa ra, nhìn thấy Đa , cô nàng lập tức nụ cười.
“Đa Đa, đi thôi, chúng ta đi lấy bữa tối.”
ạ!”
Đa Đa vui vẻ chạy tới nắm taybot_an_cap Đậu.
“Nhìn em vui thế này, chắc ma ma đồng ý rồi ?”
“Vâng! Ma ma tốt , em vừa nói bà đã đồng ý ngay.”
“Bà còn hỏi em có thấy khổ khôngleech_txt_ngu? Còn hỏi em muốn thêm gì nữa không?”
“Thế em trả lời thế nào?” Lục Đậu thật ra có hơi sợ Lý ma ma.
Lý ma ma nói đến thần thái đều giống gia, vừa nhìn đã thấy khó gần. Nhưng người lời Đa liệu phải là Lý ma ma mà cô nàng biết không?
“Em , mẫu thân đã bảo người không nên tham .”
Đa Đa vui sướng nhảy chân sáo. Trái timleech_txt_ngu Lục Đậu lại khẽ thắt .
“Rồi sao nữa?” Lục Đậu gặng hỏi.
Đa Đa nghiêng cái đầu nhỏ: “Sau đó, đi ngoài ạ!”
“Đúng rồi, là ma ma nói để tụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi lấy tối nên em ra ngoài đó!”
Trong lòng Lục Đậu thoáng qua một tia . Cô cảm thấy Lý ma manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này như không với những lời đồn đại bên ngoài. Chẳng lẽ là vì các cô hầu hạ Lý mabot_an_cap ma, nên bà đãi khoan dung với cô và Đa Đa hơn ?
Đậu Đa Đa đến nhà bếp nhận cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tối về. Lý ma ma khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ họ lại hầu hạ mà bảo họ đi cơm, nóivi_pham_ban_quyen không quen có người ở bên cạnh. Lục Đậu càng thêm chắc chắn vớivi_pham_ban_quyen nhận định vừaleech_txt_ngu rồi.
Vì hôm phảileech_txt_ngu dậy sớm nên sập tối, Lục Đậu đã giục Đa Đa lên đi . Đa Đa rất ngoan ngoãn quần áo, đắp chăn rồi nhắm lại. Lục Đậu lại tranh thủ xỏ thêu chỉ, muốn hoàn thành xong bộbot_an_cap yleech_txt_ngu phục trên tay rồi mới đi ngủ.
Giờ Mão, Lụcvi_pham_ban_quyen Đậu ngáp ngắn ngáp ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy. Đầu tiênvi_pham_ban_quyen cô mặc quần áo trong bóng tối, sau đó nhẹ nhàng lay lay Đa Đa.
“Đa Đa, mau thức dậy đi thôi.”
Đậu, em vẫn còn muốn .” Đa lăn một vòng, cái nhỏ vào trong chăn.
Lục Đậu xuống giường thắp một ngọn nến: “Đa Đa, em quên rồileech_txt_ngu sao? Giờ Mão đến chỗ ma ma đấy.”
Lục Đậu đưa tay vào trong chăn kéo Đa Đa ra ngoài. Đa Đa nhắm mắt, mềm nhũn dựa lòng Lục Đậu, cho cô giúp mình mặcvi_pham_ban_quyen y phục.
“A!” Đa Đa cái. “Lục Đậu, tối qua mấy giờ chị mới ngủ vậy?”
Lục Đậu bế Đa Đa ra cạnh giường, cô cũng miệng một cái: “Chị cũng không biết nữa, tóm lại làm xong việc là ngủ luôn.”
Đậu giày cho Đa Đa. Đa nhảy xuống đất: “Em rồi! Em đi rửa mặt súc miệng đây.”
Lụcvi_pham_ban_quyen Đậu cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, xoay người thu dọn chiếu. Đa rửa mặt , ngồi trước gương với vẻ mặt sầu não: “ Đậu, em không búi tóc.”
Lục Đậu vừa bận , cô lau khô tay rồi bước tới, thành búi Đa Đa kiểu tóc songbot_an_cap nha. đó, cũng chóngbot_an_cap chải tóc cho mình.
“Đi thôi.”
Đậu kiểm tra một lượt xem mình và Đa Đa có chỗ sơ suất không, rồi mới dắt tay cô bé ra cửa.
Căn bên cạnh đã thắp . Lục Đậu cửa: “Ma ma, người đã dậy chưa ạ? Nô tỳ có thể vàobot_an_cap không?”
“Vào đi.”
Giọng nói nghiêm nghị của ma ma từ trongbot_an_cap phòng truyền ra. Lục đẩy cửa vàobot_an_cap, thấy ma đang rửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền tiến lễ. Đa Đa thấy Lục Đậu cũng vội vàng làm theo.
Lục Đậu đi dọn giường, Đa giúp tay nhưng lại Lý ma mabot_an_cap gọi lại: “Ngươi lại đây.”
Đa Đa tò mò đi theo Lý ma trước bàn trang điểm. Lý ma ma lấy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cuốn sổ .
“Từ bây giờ, ta sẽ dạy ngươi mặt chữ, mỗi ngày mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữ .”
“Học thuộc mười rồi thì sẽ dạy tiếp chữ khác. Đến ngày hai, ta sẽ kiểm tra đột xuất mươi chữ đã học của ngày hôm trước.”
“Nếu ngày hôm sau ngươi quên, quên một chữ một thước vào lòng bàn tay, đã kỹ chưa?”
Đa xong, biết mình bắt đầu được học chữ thì vui mừng đến mức muốn nhảy cẫng lên: “Con nhớ rồi ạ!”
Lục Đậu dỏngleech_txt_ngu lên, vừa làm việc vừa nghe ngóng. Lý ma ma dạy trước ba chữ, Đa Đa rất nhanh đã nhớ kỹ. Lý ma có chút bất ngờ, bà lại dạy tiếpbot_an_cap ba chữ . Lục Đậu làm xong việc, đứng sau lưng Lý ma ma nghe ké.
“Ngươi đi nhận bữa sáng về đây.” Lý ma ma không ngoảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu lại mà phân .
“Vâng.” Lục Đậu tiếc bước khỏi .
Ánh mắt Đa Đa dán chặt vào những con chữ trong sách, cố nhớ hình dáng và cách phát âm của chúng vào lòng. Chẳng mấy chốc, ba chữ này Đa cũng đãvi_pham_ban_quyen thuộc lòng.
Lý ma ma lấy ra một tờ , tùy ý viết lên đó một chữ: “Đây là chữ gì?”
Đa nghiêng nhìn một chút: “Chữ Tam ạ!”
Lý ma ma lại viết một chữ: “Còn này?”
“Chữ Nhân ạ!” Đavi_pham_ban_quyen Đa phấn . Hóa ra đây chính là giác khi biết , em cảm thấy thật hạnh phúc!
Lý ma viết lại toànleech_txt_ngu bộ sáu vừa dạy một lượt, Đa vậy mà đều trả lời đúng hết. Bà gật đầu, rồi dạy thêm bốn chữleech_txt_ngu nữa. Một lát , Lý ma kiểm tra lại lần nữa, phát hiện Đa Đa đã nhớ hết toàn bộ. Đứa này tư không tệ, mắt Lý ma ma thầm lướt qua tia hài lòng.
Đậu vào , đặt hộp thức ăn bàn: “Ma ma, bữa sángbot_an_cap đã dọn rồi ạ.” Sau khi bày biện , Đậu bước tới hành lễ.
ma ma cất cuốn sổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, định thu tờ giấy viết thì Đa Đa chớp chớp mắt: “ ma, tờ giấy này có con được không ạvi_pham_ban_quyen?”
Lục Đậu vộibot_an_cap vàng giật giật vạt áo của Đa Đa. Đa Đa vội vàng cụp mắt xuống, vừa em lại quên mất không xưng là “ tỳbot_an_cap”. Ánh mắtleech_txt_ngu ma ma quét qua người Lụcleech_txt_ngu Đậu một lượt.
“Vốn dĩ là định cho ngươi mà. Khi nãy những nét chữ ta viết, ngươi có nhớ khôngvi_pham_ban_quyen?”
“Chiều nay luyện viết những này đấy.”
Đa Đa gật đầu: “ nhớ rồileech_txt_ngu ạ!”
ma xoay người đi về phía bàn ăn: “Lục , ngươi cất tờ giấy xuyến này đi. Còn nữa, nữa nếu đến muộn là ta sẽ phạt đấy.”
“Vâng, nô tỳ xin cáo lui!”
Lục Đậu cẩn gấp tờ xuyến lại, dắt Đa Đa lễ với ma rồi đi ravi_pham_ban_quyen ngoài. Đa Đa vô cùng vui sướng, sáng em đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học được tận mười chữ cơ đấy! Em nắm tay Lục Đậu, tung tăng nhảy nhót trở về phòng.
Lục với vẻ mặt đầy tâm sự mởleech_txt_ngu hộp thứcleech_txt_ngu ăn, bày bữa sáng của mình vàleech_txt_ngu Đa Đa bàn. Đa Đa quỳ trên ghế để cùng giúp một tay.
“Lục Đậu, chị ăn đi, lát nữa em dạyleech_txt_ngu chị nhận mặt chữ!”
Ánh mắt Lục sáng lên: “Thật sao? Như vậy có được ?”
Đa Đa nở một cười rỡ: “Tất nhiên , chịvi_pham_ban_quyen quên rồi sao? Lát nữa đến chỗ ma cũng là để tập viết màleech_txt_ngu. Nếu chị cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết chữ thì tụi mình thể cùng nhau học thêm nhiều chữ mới rồi!”
Lục Đậu mỉm cười: “Vậy thì tốt quá, vất vả cho Đa Đa rồi, tụi mình mau ăn thôivi_pham_ban_quyen!”
“Vâng!”
Đa cười gật . Vừa rồi em chủ động xin tờ giấy ma viết chính là đã quyết định như . Hai người ăn vội ăn vàng cho xong bữa, đĩa còn chẳng kịp thu dọn đãleech_txt_ngu bắt đầu học ngay. Lục Đậu mặt không nhanh bằng Đa Đa, nhưng cô cũng đã cố gắng ghi nhớ được mười chữ .
tình Lục Đậu ngẩng lên nhìn hồbot_an_cap trên kệ.
“Chết rồi! Mau lên, mất rồi!”
Lục luống cuống dắt Đa Đa chạy mạng sang phòng Lý ma ma. Lý ma ma nhìn hai người tuy hoảng hốt nhưng trong mắt đều lấp lánh ánh sáng. Bà chẳng đoán cũng hiểuvi_pham_ban_quyen rõ hai nhỏ nàyvi_pham_ban_quyen vừa gì.
“Ta đã nói rồi, đến muộn sẽ bị phạt, đưa tay .”
Lục Đậu chìa tay , Đa Đa đưa tayleech_txt_ngu theo.
“Chát!”
lấy thước , một vào lòngleech_txt_ngu bàn tay Lục Đậu. Nước mắtleech_txt_ngu Đậu lậpleech_txt_ngu tứcleech_txt_ngu chực trào trong hốc mắt. Đa Đa sợ tới mức run người, em vội vàng rụt tay lại, ra sau lưng.
“Ma ma, tụi con phải vì chơi mới đến đâu, tụi học nhận mặt chữvi_pham_ban_quyen !” Đa giải thích.
“Đưa tay ra!” Ma ma đanh lạibot_an_cap, giơ giơ thước trong tay.
Đa Đa nhìnvi_pham_ban_quyen ma ma, nhúc nhích. Lý ma ma nhìn Đa Đa, cũng không động đậy.
“Hôm nay cácbot_an_cap muộn, chắc chắn phải chịu phạt! Nếu ngươi cứ bướng bỉnh trì hoãn thế này thì chỉ làm mất thời gian học mà thôi.”
Đa Đa , chậm chạp đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay về phía Lý ma ma.
“Chát!” Lý ma ma khôngbot_an_cap lưu tình đánh xuống.
Đa Đa chỉ cảm thấy lòng bàn tay đau nhói, con rụt tay lại, chà thật mạnh vào người để đi đau.
“Đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quy tắc đầu tiên dạy cho các ngươi: Đúng giờ!”
“Bất kể có chuyện gìvi_pham_ban_quyen xảy ra, đúng giờ và giữ chữ tín là điềuvi_pham_ban_quyen cơ bản nhất, hiểu chưa?”
Đa Đa giọng nghẹn ngào: “Con hiểu rồi.”
“Hiểu rồi qua kia ngồibot_an_cap xuốngleech_txt_ngu.” Lý ma ma nói thêm nhiều, ra hiệuvi_pham_ban_quyen cho hai người ngồi bàn.
Lục Đậu dắt Đa Đa đi tới rồi ngồi .
“Bây giờ, ta kiểm các chữbot_an_cap vừa học.”
Lý ma ma bước tới, tùy tayleech_txt_ngu viết vài chữleech_txt_ngu, đồngbot_an_cap để hai người kỹ bà đưa bút.
Đa bẵng đau lòng bàn tay, đôi mắt dán chặt vào từng cử động ma.
một lượt kiểm tra, Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma hài lòng trong lòng. chữ, Đa Đa đều nhớ , ngay cả Lục Đậu cũng mặt chữ được bảy tám phần.
Thấy thiên bẩm của Đa Đa tốt, Lý ma ma quyết định dạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêmleech_txt_ngu. Vừa tăng lượng chữ, Lục Đậu bắt không theoleech_txt_ngu kịp.
Đa Đa thấy Lụcbot_an_cap Đậu quýt sắp khóc, bèn tranh thủ lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma nghỉ ngơi, giật áo của nàng.
“Về emvi_pham_ban_quyen dạy !” Đa Đaleech_txt_ngu mấp máy môi.
Lục kích gật , lúcvi_pham_ban_quyen sau nàng không nôn như trước nữa.
hành độngleech_txt_ngu nhỏ của hai đứa trẻ, Lý ma ma đều vào tầm nhưng coi như không thấy. Đa Đa lòng giúp đỡ Lục Đậu, đối với là một cách thúc đẩy tiến bộ. Hơn nữa, bà nói Đậu rất bảo vệ Đa Đa. Một nha hoàn biết tự nâng cao bản thân cũng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện tốt cho Đa Đa.
Nghĩ vậy, ma ma dạy thêm cho đến khi mặt Đa Đa lộ rõ vẻ mệt mỏi mới thôi. ma ma nhìn đồng nhỏ giọt, cất sách vởleech_txt_ngu .
“Ma ma, ban nãy con không cố ý ngáp , nhất định sẽ nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giảng thật nghiêm túc.” Đa Đa thấy ma ma cất sách liền cuống quýt.
Lý ma ma không mảy lay chuyển, đem sách vào .
“Được rồi, ta mệtvi_pham_ban_quyen rồi, cần nghỉ một lát, hai đứa ngoài đi.”
Lục Đậu nghe vậy, vội vàng Đa Đa thu dọn giấy tờ trên bàn rồi luileech_txt_ngu ra khỏi phòng.
Đa Đa hối hận vô : “Lục Đậu, nói xem, có phải ban nãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em ngáp ma tức giận ?”
Lục Đậu đẩy cửa phòng, cẩnbot_an_cap thận đặt số giấy lên chiếc bàn dướivi_pham_ban_quyen bậu cửa sổ.
“Không đâu Đa Đa, em nhìn xem, sắp đến giờ Tỵ rồi.”
Đa Đa chưa kịp phản ứng: “ Tỵ thì sao ạ?”
“Tiểu quên rồi ? Giờ Tỵ, những nha hoàn không trựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong phủ phải qua học quy tắc.”
Đa Đa vỗ trán: “A! Em quên mấtbot_an_cap tiêu!”
Lục Đậu : “Đang yên lành trán làmbot_an_cap gì? Mau nằm nghỉ lát đi, látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa mệt lắm đấy!”
Đavi_pham_ban_quyen lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức chạy tới leo giường , vỗ vỗ chỗ bên cạnh: “Lục , chị cũng tới .”
Lục Đậu quả thật cũng mệt, bước tới nằm cạnh Đa Đa. Nàng lo người sẽ ngủ quên, lỡ như lát nữa đến bị phạt. Nàng cố nhớ những chữ vừaleech_txt_ngu : “ thư, chữ lúc nãy cô nhớ chưa?”
Đa Đa lật người, sấp .
“Lụcvi_pham_ban_quyen Đậu, chị nên gọi là Đa Đa, đừng gọi tiểu thư.”
mỉm cười: “Đa Đa.”
“Ơi! Lục Đậu, em hết rồi! Chị quên chữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cứ hỏi em.”
Lục Đậu hào hẳn lên, nàng ngồi dậy lấy một tờ giấy quavi_pham_ban_quyen.
“Chữ này với chữ , chị không nhớleech_txt_ngu nổi.”
Đa Đa ghé đầu xem, chỉ vào một chữ rồi đọc lên. Đậu đọc theo, nghiêm túc ghi nhớ hình dáng của nó. Có lẽ đối diện Đa Đa, Lục Đậu không còn căng thẳng, một lát sau nàng đã kỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chữ vừa nãy còn quên.
“Đa Đa, em giỏi quá, vậy mà nhớ sạch luôn! Sau này chắc em sẽ đỗvi_pham_ban_quyen Trạng nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Lục Đậu vui xoa đầu Đa Đa.
toét miệng cười: “Lục Đậu, chị cũng giỏi lắm, chị cũng là Trạng .”
Lục Đậu che miệng cười khì khì.
Đa Đa lăn vào lòng Lục Đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ , ta đều là Trạng nguyên!”
Lục Đậu ôm lấy Đa Đa: “Ừm, chúngleech_txt_ngu ta đều là Trạng nguyên!”
vui vẻ lăn lộn trên giường. Đậu thấy giờ Tỵ đến, vội vã Đa Đa dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nàng buộc lại tóc cho Đa Đa, chỉnh đốn xiêm y rồi mới bước ra khỏi phòng.
Giờ Tỵ, tại viện Trúc Hiên có hơn hai mươi nha hoàn đứng đợi. Bình Dương Vương cũng tới.
“Vương phi, sao người tới đây?” Lý ma vội vàng nghênh đón.
“Ma ma, sẽ không làm phiền bà chứ? Tavi_pham_ban_quyen chỉ quavi_pham_ban_quyen một chút thôi.” Bình Dương Vương phi thân thiết nắm Lý ma ma.
“Lục Đậu, đi ghế!” Lý ma phânbot_an_cap phó.
Lục Đậu nhanh chân chạy vàobot_an_cap trong nhà bưng ghế, Đa Đa cũngvi_pham_ban_quyen đi theo vào pha trà. Bình Vươngleech_txt_ngu phi Đa Đa với thần thái khác hẳn lúc trước, trong mắt thoángvi_pham_ban_quyen qua vẻ hài lòng. Lục Đậubot_an_cap đặt ghế xuống, vội vàng quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đón lấy trà từ tay .
Bình Dương Vương phi ngồi xuống, bưng chén trà lên, mởbot_an_cap nắp ra một hơi.
“Lý ma , bà bắt đi. Ta chỉ một lát rồi đi ngay.”
“Được, vậy Vương cứ .”
ma ma cũng không khách sáo, quay người bắt đầu bảo cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xếp lại đội ngũ theo chiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao. Vốn cácvi_pham_ban_quyen hoàn còn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút phản với việc Lý ma dạy tắc, nhưng thấy phi đích tới, tất cả đều im bặt.
Chờ người xếp hàng xuôi, Lý ma ma bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giảngbot_an_cap về quy củ. Giảng xong, bà bắt dạy từ những bước cơ bản như đi đứng, đích thânvi_pham_ban_quyen làm mẫu.
“Được rồi, bây giờ mỗi người đội một quyển sổvi_pham_ban_quyen lên đầu.”
“Đợi nén hương nàyvi_pham_ban_quyen cháy hết, ai không làm rơi sổ được qua một bên nghỉ ngơi.”
“Nếu sổ quá ba , sẽ bị phạt vào lòng bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay.”
“Bây giờ, đặt sổ lên .”
Thấy mọi người chuẩn sẵn sàngbot_an_cap, Lý ma ma châm hương cắm vào hương. Ai nấy đều không dám cử động, chỉ sợ quyển sổ trên đầu rơileech_txt_ngu .
Đa Đa vì nhỏ tuổi nhất nên đứng ở hàng tiên. Lúc đầu con còn cười hớn hở, nhưng theo thời gian trôi qua, người con đầu lảo đảo.
“Chát!” của một người đã rơi đất.
Đa chỉ cảm thấy quyển sổ mỏngleech_txt_ngu manh đầu lúc này nặng tựa nghìn cân. Con cảm giác cổ mình không thể chuyển được nữa, thật là đau đớn. Con vừa định cử động một chút, sổ đầu “cộp” một tiếng rơi xuống.
Đa rất nản , con nhặt quyển sổ đất lên, nhìn sang Lục Đậu bên cạnh. an ủi Đa Đa không dám cử động.
“Nhẩm chữ đi!” Lục Đậu khẽ nhắc nhở Đa .
Hồi trước ởleech_txt_ngu phủ họ Tống, Đậu bị phu nhân , lúc đóbot_an_cap trên nàng đội một bát nước. ấy nàng đã nhẩm bài đồng dạy lúc nhỏ để phân tán sự chú ý. lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đậu, mắt Đa sángbot_an_cap rực lên. Con đặt quyển sổ lên đầu, thầm nhớ lại những chữ vừa mớileech_txt_ngu học.
Quả nhiên, khi chuyển đổi sự chú ý như vậy, Đa Đa không còn thấy thời gian trôi chậm .
“Được rồi, hết .”
Lý ma ma thấy trong lư cháy hết, liền tuyên bố kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
“Đa Đa, Lục Đậu mấy đứa một bên nghỉ ngơi đi.”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma không ngờ Đa nhỏ nhất và Lục Đậu lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiên trì đến cùng.
Đa và Lục Đậu mỉm cườibot_an_cap, dắtvi_pham_ban_quyen tay nhau ra một bên nghỉ . Đa Đa chợt nhớ ra điều gì, quay đầu nhìnleech_txt_ngu lại, chẳng Vương phi đã rời đi từ lúc nào?
Lý ma ma cầm thước giới , đánh phạt mấy nhabot_an_cap hoàn không đạt yêu . Đám nha hoàn đau đến mức quẹt nước mắt, không dám oán thán nửa . Những người chưa đạt chuẩn phải tiếp tục đội bát lên đầu trong vòng một nén hương nữa, cònleech_txt_ngu nhữngleech_txt_ngu người đãvi_pham_ban_quyen đạt thì đượcvi_pham_ban_quyen phép ngơi.
Đa Đa và Đậu ghé sát vào nhau: “Lục Đậu, lúc nãy may có chị nhắc nhở, nếu con bị đánh rồi.”
Lục Đậu mỉm với Đabot_an_cap Đa.
kẻ bên cạnh thấy người thân thiết thìvi_pham_ban_quyen trong lòng không phục.
“Chẳng qua là may mắn thắng thôibot_an_cap, đắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý cái gì? Những phần sau cònleech_txt_ngu khóvi_pham_ban_quyen hơn nhiều!” Một nha hoàn mặt đầyvi_pham_ban_quyen tàn nhang lườm Đa Đa một cái.
“Đúng , có khi ma ma thấy nó nhỏ tuổi nên mới tay thôi! Chắc gì nó đã đạt chuẩn.” Một hoàn hơi lùn, người tròn phụ họa theo.
Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngựcbot_an_cap: “Chị nói điêu, con đạt chuẩn rồi!”
“Xì!” Pàngbot_an_cap trợn mắt, ý đếnleech_txt_ngu Đa Đa.
Đa sốt ruột kéo tay Lục Đậu: “Lục Đậu, conleech_txt_ngu hoànbot_an_cap thành mà, chị vu oan cho con!”
Lục Đậu giữ Đa Đa lại, ra hiệu nàng nhìn về phía Lý ma ma đó không xa. Lý mavi_pham_ban_quyen ma đang mang vẻ mặt nhìn mấy người bọn họ. Đa Đabot_an_cap ấm ức ngậm miệng, ngồi phịch xuống ghế.
“Đa Đa, đừng cãileech_txt_ngu nhau với . Ma ma nói rồi, nếu cãi nhau hay đánh sẽ bị phạtbot_an_cap. Nếu nghiêm còn bị đuổivi_pham_ban_quyen khỏi vương phủ. Thế nên chúng ta đừng tranh chấp với họ, cần làm tốt từng bước là được, Lý ma ma là biết chúng ta có sự làm tốt hay không.”
Đa Đa nhanh chóng dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mu bàn tay quẹt mắt: “! Con hiểu rồi.”
Lý ma ma thấyleech_txt_ngu mấy người không tranh cãi nữa dời mắt đi khác. một nén hương, tất cả mọi người đều đã vượt qua thử thách. ma ma nhấp một trà, bắt đầu hạng tiếp theo: Dáng đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Đi bộ phải nhanh, nhưng tuyệt đối không được chạy. Làm sao để đi nhanh? Trước tiên, phần thân trên được rung lắc”
Lý ma ma luôn giảng giải lý thuyết trước, sauleech_txt_ngu đó mới làm mẫu. cùngbot_an_cap, phải thực hiện lại một lần. Ai tốt, Lý ma ma sẽ gậtleech_txt_ngu đầu; ai làm không tốt, sẽ lớn tiếng khiển trách.
Đám nha hoàn đâybot_an_cap naybot_an_cap đa phần đều là mới muabot_an_cap về từ năm ngoái. thường trong phủ chỉ có vịleech_txt_ngu chủ tử, đámvi_pham_ban_quyen hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nhưbot_an_cap rơi vào mật, an nhàn đến quên cả trời đất. Giờ đây maleech_txt_ngu cầu đủbot_an_cap điều, làm không thì mắng, kém thì bị đánh. Chẳng mấy chốc, vài hoàn đã không chịubot_an_cap nổivi_pham_ban_quyen.
Lý ma ma một lần nữa khiển trách Pàng Nha, ta liền suy sụp.
“Ma ma, nô tỳ đã gắng hết rồi, nô tỳ cảm thấy mình đã đạt yêu cầu của bàleech_txt_ngu, tại bà vẫn hài lòng?”
“Ngươi cảm thấy? Ngươi là cái thá gì màbot_an_cap đòi ‘ngươi cảm thấybot_an_cap’?” Lý ma lạnh một hồi.
Pàng Nha cắn , giơ tay chỉ vào Đa Đa bên : “Nô ít nhất cũng tốt nó chứ? Tại sao nó được qua mà nô tỳ lại không?”
ma ma quay nhìn : “Con có lòng đi lại một lần nữa cho bọn xem không?”
Đa Đa gật đầu, nhảy xuống khỏi ghế.
“Nếu ngươi thấy mình làm tốt, vậy giờ ngươi cùng nó thực lần. Những người còn lại hãy nhìn cho kỹ, xem trong hai đứa làm tốt hơn?”
Đám nhavi_pham_ban_quyen hoàn nghe liền tò mò vây quanh lại. Lý ma ma phòng lấy ngọc ra, treo vào thắt lưng của hai người. Mọi người đều nhìn động tác của ma ma, đoán xem bà vậy là có ý gì.
Đa, con nhấtbot_an_cap định làm được!” Lục Đậubot_an_cap nhỏ giọng cổ vũ, Đa Đa mỉm cười đáp lại.
, giờ hai người hãy đi một vòng , cuối quay lại đây, xem ai về tới đích trước.”
Mọi người dạt ra nhường đường. “ đi.” Lý mabot_an_cap ma ra lệnh.
Pàng Nha lập tức nhanh chân bước đi trước. Đa Đa ghi nhớ kỹ những điểm chốt ma mabot_an_cap đã dạy, bám theo sau Pàng Nha. Mọi người căng thẳng dõi theo, xoay theo bước của hai . Một vòngbot_an_cap kết thúcvi_pham_ban_quyen, Pàng Nha là người đầu tiên trở về trước mặt Lý ma manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đa Đa cũng theo sát phía sau về tới đích.
“Thế nào? Nô tỳ nhất đúng không?” Pàng Nha đắc ý hất cằm với Đa Đa.
Lý ma ma khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công bố kết quả ngay mà nhìn phía mọi người: “Tấtvi_pham_ban_quyen các ngươi hãy đánh giá xem, lúc nãy hai người họ làm nào?”
“Pàng Nha đi nhanh, chị ấy thắng rồi.” Nha mặt tànleech_txt_ngu nhang lên trước.
gì nữa ? Những người có ý kiến gì?” Lý ma ma vẫn nhiên, không nói ai đúng ai sai.
Đa đileech_txt_ngu cũng nhanh, vả lại em ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi khôngbot_an_cap hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát ra tiếng động.” Lụcbot_an_cap Đậu lên tiếng.
“Đúng vậy! Đa chỉ vì nhỏ người nên mới chậm hơn Pàng Nha thôi.”
“Phải , Nha đi suốt đường cứ kêu keng suốtbot_an_cap!”
Cuối cùng, người nhất trí cho Đa Đa làm tốt Pàng Nha một bậc. Mặt Pàng Nha đỏ bừng, lúc nãyvi_pham_ban_quyen cô ta chỉ mải đến việc đi chobot_an_cap nhanh mà quên mất những gì ma maleech_txt_ngu đã dạy.
“Vừa rồi nô tỳ chỉ là quên mất thôi, làm lại lần nữa nô tỳ chắc chắn sẽ tốt !” Pàng Nha muốn xoay chuyển thế.
ma cười lạnh một tiếng: “Ta đã cho ngươi cơ , chính không biết trân trọng. Giờ thìbot_an_cap đứng đây cho ta trong vòng một nén hương, nếu ta phát hiệnbot_an_cap nước trong bát gỗ đổ ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đừng trách ta vôvi_pham_ban_quyen tình.”
ma ma cầm gỗ bên cạnh đặt lên đầu Pàng Nha. Pàng Nha không phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, côleech_txt_ngu ta ưỡn thẳng lưng, nghĩ thầm đứng đứng, trong lòng vẫnvi_pham_ban_quyen cho rằng Lý ma ma thiên . Lý ma ma không thèm để ý đến cô ta, chỉ tay vào nha hoàn mặt tàn nhang: “Ngươi qua đây!”
Nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoànleech_txt_ngu kia vội bước nhanh tới, đi nửa đường bỗng nhận ra tư thế mình không đúng, vội vã đi chậm .
“Ngươibot_an_cap! Canh chừng nó, nếu có nước ra thì phải báo cho ta. Nếu ngươi baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net che nó, thì ngươi chịu cùng luôn!”
“Dạ, thưa Lý ma ma.” Nha kia vội vâng lời.
mavi_pham_ban_quyen đibot_an_cap ra một bênvi_pham_ban_quyen chỉ dẫn những người khác tiếp tục luyện . Đa Đa vì nhận được của mọi mà gương mặt nhỏ nhắn sáng bừng lên.
“Lục Đậu, mọi người đều khen con kìa!”
Đậu rất mừng Đa, nàng khẽ lấy lòng bànvi_pham_ban_quyen tay Đa Đa.
Không lâu sau, nha hoàn tàn nhang kêu lên: “Ma ma, nước của chị ấy đổvi_pham_ban_quyen rồi.”
Mọi ngườileech_txt_ngu nghe tiếng nhìn qua, vừa vặnvi_pham_ban_quyen thấy Pàng trợn mắt lườm kẻ mách . Lý ma ma bước tới, nhấc bát gỗ xuống: “Xòe tay ra!”
Pàng Nha lườm nha kia một cái, hực đưa tay ra.
“Chát!”
leech_txt_ngu ma vô cảm đánh thướcleech_txt_ngu xuống.
“Ávi_pham_ban_quyen!” Nha đau đớn kêu lên, ra sức xoa bị đánh.
“Đứng cho thẳng! Tiếp tục!” ma ma quất thêm một thước lưng Pàng Nha.
“Oa” Pàng Nha đau quá bật khóc.
Lý ma gỗ đầy nước đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta: “Tiếp tục!”
Pàng Nha vội vàng đứng thẳng lưng, cố gắng nén khóc.
“Các ngươi cũng không cần luyện nữa, tất cảleech_txt_ngu đứng đây mà xem, hãy nghĩ xem tại người bị phạt lại ?”
Những khác không dám phản đối, đều vây quanhvi_pham_ban_quyen lại đây. Pàngbot_an_cap Nha lập tứcleech_txt_ngu cảm thấy mất mặt vô cùng, nhưng được bao lâubot_an_cap, đầu nàng ta kìm được mà bắt đầu lư. Nhìn thấy bát gỗ sắp sửa lung lay rớt xuống, “Ào!” một , nước trong bát đổ ập xuống, dội ướt sũng cả người Pàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nha.
” Pàng Nha cuối cùng cũng biết sợ, nàngvi_pham_ban_quyen ta bật khóc thành tiếng.
“Đưa tay ra!”
vi_pham_ban_quyen ma ma thướcleech_txt_ngu giới xích ra, không chút lưu tình mà đánh xuống tay Pàng Nha ba thước.
Pàng Nha đau đớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc vừa ra sức thổi vào lòng bàn tay.
“Tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tục!”
Lý ma ma chẳng mảy may xót , sai người tiếp tục rót một bát nữa đặt lên đầu Pàng Nha.
Chưa đầy tuần trà, bát gỗ lại rơi xuống, dội thẳng vào Pàng Nha.
“Oa Mabot_an_cap ma, nô tỳ biết lỗi rồi!”
Trên mặt Pàng chẳng phân biệt được là nước đâu là nước lã, cứ thế chảy dài xuống.
“Biết lỗi rồi? Vậy đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngươi nói , ngươi ?”
“Nô tỳ ở sai ởbot_an_cap sai ở chỗ không nên thi đấu với !”
Thựcleech_txt_ngu chất Pàng Nha vẫn chưa nghĩ thông suốt mình sai ở chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào.
“Hừ! Khẩu thị tâm phi! Đưa tay ra!” Lý ma lạnh khiển trách.
Tay Pàng Nha ra sức ra sau, nỗi đau đớn từvi_pham_ban_quyen trận lúc khiến nàng tabot_an_cap không đưa tay ra .
“Ngươi kháng? Hay là, ngươi muốn bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đuổi khỏi Vương phủ?”
Lời Lý ma ma khiếnleech_txt_ngu Pàng Nha tình nguyện mà đưa tay ra.
“Chát! Chát! Chát!”
Lần này Lý ma ma hoàn toàn không nương tay, Pàng bị đánh tới mức thảm .
Lúc này ta mới hiểu ra, ra bị thước giớibot_an_cap xích lại đau nhường này!
“Ma ma, xin tha cho nô tỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! tỳ dám nữa đâu! Người tha nô tỳ đi mà!”
Pàng sự đã xụi lơ!
Hai bàn tay củavi_pham_ban_quyen nàng ta giờ đây đãvi_pham_ban_quyen sưng đỏ lên như một đôi giò. Nếu còn bị đánh tiếp, đôi tay này coi như bỏ đi.
Lý ma ma lạnh hừ một .
đâu!”
Bên ngoài có hai bà tử vào: “ ma.”
“Nhốt ta chứa củi, hôm nay ngoạivi_pham_ban_quyen nướcvi_pham_ban_quyen ra, không được cho nàng ta ăn bất cứ thứ gì!”
!”
Hai tử tiến tới, tiếp xốc Pàng Nha lên rồi .
“Mabot_an_cap ma, nô tỳ biết lỗi rồileech_txt_ngu! Ma mavi_pham_ban_quyen! Tha cho nô tỳ đi!”
Tiếng gào khóc thê thảm của Pàngbot_an_cap Nha khiến mọi người không khỏi rùng một cái.
Đa Đa cũng sợ hãi xích lại gần Lục Đậu, Lục Đậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nắm chặt tay Đa Đa cổ vũ cho nàng.
Vì đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tấm gương củaleech_txt_ngu Nha ở phía trước, buổi học tiếp theo diễn yên tĩnh hơn nhiều. Mọi người đều gắng ghi nhớ yêu cầu ma ma, lực đạt tiêu chuẩn, cònleech_txt_ngu ai dám đưabot_an_cap ra bất kỳ ý kiến đối nữaleech_txt_ngu.
ma rất hài lòng với biểu hiện đám nha hoàn, hiếm hoi kết thúc huấn luyện sớm hơn thường.
Các hoàn nhúnbot_an_cap người hành vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma, sau đó lặng lẽ và trật tự rời khỏi Trúc Hiên.
Đa Đa tay Lục Đậu định rời đi: “ Đa, con ở lại một chút.”
Tim Đa Đa thắt lại, nàng nhìn Lục Đậu với mắt cầu cứu, Lụcbot_an_cap Đậu khẽ lắc đầu với nàng.
Đa Đa nhìn theo Lục Đậu đi ra ngoài, lúc này mới bước rề rà về phía Lý ma ma.
“Con có cho rằng hôm nay Nha nên bị phạt không?” Lý ma ma nhìn chằm Đa.
Đa cúi đầu, các ngón tay xoắn vào nhau.
ma giơ thước giới xích lên, định nhắc nhở Đa.
Đa Đa dường như đột nhiên nhận ra hành động của mình không đúng, nàngbot_an_cap buông tay ra, đan vào nhau đặt trước bụng.
“Nô tỳ thấy nàng ta đáng bị phạt!” Đa Đa ngẩng đầu trả lời.
vi_pham_ban_quyen ma ma có chút bất ngờ: “Ồ? Vậy con nói xem, tạileech_txt_ngu sao lại là đáng? Chẳng lẽ con không thấy ma phạt quá nặng ?”
Đa Đa nghiêng đầu nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen lát.
“Nàng ta cãi ma , đó là bất kính với bề , nên phạt !”
Trong mắt Lýbot_an_cap mavi_pham_ban_quyen ma qua sự ngạc nhiên, vẻ mặt vẫn không đổi sắc.
“Đây không phải là điều con tự nghĩleech_txt_ngu , là ai dạy con?”
Đa Đa chớp chớp mắt: “Là Lục Đậu tỷ tỷ nóileech_txt_ngu ạ.”
Lý ma ma trong lòng đã hiểu rõ, bà ngay là vậy mà.
“Vậy con cảm thấy thế nào?” truy hỏi.
Đa Đa nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ một hồi.
“Nô tỳ thấy Lục tỷ tỷ nói đúng, Pàng Nha đúng là không nghe lờileech_txt_ngu, nàng ta cũng không làm theo những gì ma dạy.”
“Ma ma phạt nàng ta cũng là vì muốn cho nàng ta thôi, sau này nàng sẽbot_an_cap nghĩbot_an_cap thông suốt, ma ma đừng buồn ạ.”
Lý ma ma người, Đa Đa đây an ủi bà sao?
“Ta rõ ràng là đang phạt nàng ta, tại sao nói ta muốn nàng ta? lẽ con muốnleech_txt_ngu lấy lòng ma nên mới cố ý nói như vậy?”
Giọng điệu của Lý ma ma lộ rõ vẻ thất vọng.
Đaleech_txt_ngu vàng biện minh: “Ma ma, không phải vậy đâu ạ!”
“Hồng Đậu chính vì cãi mẫu mà bị chết tươi đó!”
Đa Đa nói xong còn rùng mình một cái. thấy, tượng lúc đó đã để lại bóng ma tâm lý sâu sắc nhường nào trong lòng nàng.
Lý ma ma khá bất ngờ trước câu trả lời của Đa Đa.
“Hồng Đậu là ai? Một nha hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác của sao?”
Đa Đa lắc đầu: “Không phải, là nha hoàn thô trong viện của mẫu thân.”
lén bánhbot_an_cap con, tình tổ mẫu nhìnleech_txt_ngu thấy, tổ trừng phạt con.”
“Sau đó, nàng ấy thay con cầu xin tổ mẫu, tổ mẫu nàng ấy cãivi_pham_ban_quyen lời chủ tử, liền sai người chết nàng !”
Đa vừa , nước vừa trào ra. Khi đó nàng còn chưa biết những vàng mà mình nhìn thấy có thể chữa bệnh. như nàng sớm hơn một chút, liệu cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồng Đậu không?
“Khóc cái mà khóc? có kẻ mới hay khóc nhè!”
Giọng điệu Lý ma ma vô cùng nghiêm khắc.
Đa Đa giơ tay địnhbot_an_cap lau mắt, một khăn tay liền được ném vào lòng nàng.
“Dùng khăn mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !”
Đa nhìn chiếc khăn tay trắng ngầnbot_an_cap không tì vết trong , mại mượt mà như . Ở một góc khăn còn thêu một bông hoa rất đẹp.
“Mabot_an_cap mabot_an_cap, nô tỳ sẽ mất!”
Đa Đa mắt đẫm lệ nhìn Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma, nàng đưa trả chiếc khăn .
không cần , mauvi_pham_ban_quyen lau cho đi, nhìn quá!”
Đa Đa không dámvi_pham_ban_quyen nói nhiều, vộivi_pham_ban_quyen vàng cầm khăn lau nước mắt trong vài , sợ ma ma nổi .
ngườileech_txt_ngu mình muốn bảo vệ bản thân phải trở nên mạnh mẽ, không phải suốt nước mắt.”
mắt là vũ khí, nhưng không bot_an_cap cái cớ cho sự thất bại!”
Lờibot_an_cap của Lý mavi_pham_ban_quyen ma, Đa Đa hiểu hết, nhưng nàng ghi thật kỹ trong lòng, đợi lát nữa về hỏivi_pham_ban_quyen Lục Đậu.
“Ma ma, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào mới có thể khiến bảnleech_txt_ngu mạnh mẽ hơn ?” Đa Đa nhìn Lý ma với ánh mắt đầy mong .
“Con muốn bảo vệ ai? Lục hay là ai khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Đa dovi_pham_ban_quyen trong chốc látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi gật đầu.
“Nô tỳ muốn bảovi_pham_ban_quyen vệ tất những người tốt với tỳ, vívi_pham_ban_quyen như Lục Đậu, ví như ma ma, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có còn có Vương gia Vương phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !”
ma chằm chằm Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đaleech_txt_ngu, dò xét xem lời nàyvi_pham_ban_quyen của là thật hay giả.
“Mấy lời lấy lòng gia và Vương phi thì không cần nói với .” Lý ma ma cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chútleech_txt_ngu tức giận.
Bà cho rằng định là Lục Đậu dạy Đa Đa nóivi_pham_ban_quyen như vậy. Lục Đậu lớn hơn vài tuổi, chắc chắn biết cách lấy lòng , điều này đối với kẻ làmvi_pham_ban_quyen hạ nhân là thường tình. Nhưng Đa lại không biết phân biệt gì nha hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy là hay xấu, điều này khiến bà rất thất vọng.
Đa nhạy cảm nhận ra Lý ma ma không vui, nàng không hiểu sao manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma lại tức giận. Chẳng lẽ là vì nãy nói, không xếp ma ma lên vị trí đầu tiên ?
Lý ma ma vốn đã chuẩn bị sàng để dạy bảo cho Đa Đa vài điều, nhưng giờ đây bà lại đo. Đứa trẻ này còn quá nhỏ, tâm tínhvi_pham_ban_quyen chưa đủ kiênleech_txt_ngu định. Quan nhất là những người thân bên cạnh có hưởng quá lớn đến con bé. Nếu muốn dạyleech_txt_ngu Đa Đa cho tốt, chỉ còn cách tìm dịp Lục Đậu đi chỗ khác, sau đó một nha hoàn vững hơn cho con bé. Lý ma ma ghi nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện này lòng, định bụng nhân đợt huấn luyện này quan sát thật kỹ.
“Được rồi, con đi gọi Lục Đậu qua đây.”
Đa Đa thắc mắc, nhưng con bé vẫn ngoan ngoãn lễ lui ra ngoài. Lục Đậu nghe thấyvi_pham_ban_quyen Lý ma ma tìmleech_txt_ngu mình thì lập tức căng thẳng. Đa Đa nắm lấy tay Lục Đậu: “Không phải lo đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ma ma tốt !”
Lục cười với leech_txt_ngu đi sang bên cạnh. Đa Đa chán, con đi ra sân, định xem đàn kiến chuyển nhà trong hoa.
“Đa Đa! Đa Đa!”
Đa bỗng nghe thấy có người gọi tên mình, con bévi_pham_ban_quyen kiễng chân nhìn ra ngoài.
“Chị là ai ?”
Đa Đa nhìn thấy một nha có vẻ thật thà đang nhỏ giọng gọi tên mình bên ngoài sân. Thấy con bé, cô ta nhoẻn cười: “Em chắn là Đa rồi, chị tìm thấy em .”
Đabot_an_cap Đa bước ra khỏi sân, tò mò quan đối phương: “Chị là ai vậy?”
“Chị đến nhắn lời giúp, có một người đàn ông đang bịvi_pham_ban_quyen nhốt củi . Ông ấy chị nói với em là mau đến cứu ông ấy!”
hoàn xong liền quay người chạy biến. Đa Đa ngơ ngác đứng hình. Đàn ông sao? Là ai nhỉ? Lại còn biết con sao? Chắc chắn là hoàn kia tìm nhầm ngườivi_pham_ban_quyen rồi! Đa Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xổm xuống định chơi tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với đàn , chúng đã xếp hàng bò đi mất hút. Con bé thấy buồn chán, lại nghĩ đến lời vừa nói. Rõ ràng cô ta gọi đúng tên mình, vậy thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời nhắnvi_pham_ban_quyen thểbot_an_cap sai được. Nhưng đây là phủ Vương, con có quen ai đâu? Huống hồ lại là một người đàn ?
Càng nghĩ Đa càng nén nổi mò. Con đứng nhìn về phía phòng Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma ma, Lục Đậu vào đó lâu thế màleech_txt_ngu vẫn chưa ? Hayvi_pham_ban_quyen là mình đi xem một ? Đúng, chỉ xem một chút thôi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về ngay. Đúng là như vậy! Đa Đa nghĩ đoạn liềnleech_txt_ngu ba chân bốn về phía củi phòng.
Củi phòng của Vương phủ Đa biết vị ở đâu, ngay sát cạnh nhà bếp. Lúc con cùng Lục Đậu đi nhận từng thấy người nhà bếpvi_pham_ban_quyen vào đó lấy . Vương rất rộngleech_txt_ngu, lại thêm Lý ma ma yên tĩnhleech_txt_ngu nên Hiên cách nhà bếp một quãng khá xa. Đa Đa chạy một hồi lâu mới tới được bên ngoài củi . Con bé dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước, tò mò ghé tai vào cửa nghe . Bên trong không có , Đa Đa thất vọng định quay . Đa cảm thấy chắn nha hoàn kia đã trêu chọc mình rồi!
Vừa quay người, Đa vô tình đổ một thanh gậy dựng bênbot_an_cap ngoài. Bên trong củi phòng lập tức có động tĩnh.
“Có phải Đa không?”
Nghe thấy tiếng gọi, lúc Đaleech_txt_ngu Đa còn mừng rỡ vì bên có người thật. Nhưng khi nhận ra người đangbot_an_cap nói chuyện là ai, sắc Đa Đa liền thay đổi.
“Đa Đa, chắc chắn con rồi đúng không? Con ngoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giúpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha mở cửaleech_txt_ngu được không?”
Tống huyện lệnh cả ngày chưa được giọt nào vào bụng, sớm đã đói đến hoa mắt chóng mặt. Mãi mới trông thấy một nha hoàn làm việc vặt qua, ông nhờ cô ta rót cho bát nước. Sau đó ông taleech_txt_ngu muốn cô ta đi tin nhưng cô ta quyết không . Tống huyện lệnh không bỏ cuộc, dùng bạc dụ dỗ, cô ta đồng ý đi một . Nhưng mãi chẳng thấy Đa Đa đâu, ông ta cô ta cầm bạc rồi quỵt nợ. Nghe thấy tiếng động ngoài , ông ta đoán là Đaleech_txt_ngu Đa.
“Đa Đa, con có đó không? Ngoan, mở cửa thả cha ra ngoài được không?”
Đa cắn môi: “Cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóa rồi, con .”
Tống huyện mừng rỡ, cuối cùngbot_an_cap Đa Đa cũng lời.
“Con ngoan, vậy xem có tìm được chút ăn ? Cha sắpvi_pham_ban_quyen chếtbot_an_cap đói rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Đa lắc đầu: “Ăn trộm bị đánh chết đó!”
Tống nghẹn , lý trong Vương phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm đến vậy sao?
“Vậy đi cầu xin Vương gia giúp cha, nói cha thực không phải người Nhị hoàng tử! Việc chị con đến Nhịvi_pham_ban_quyen hoàng tử cũng không quan đến cha cả.”
Đa Đa đứng im tại chỗvi_pham_ban_quyen, không nói lời nào.
thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? thêm vài câu là con biết làm nữa à?” Tống huyện lệnh bắt nóng nảy. “Con cứ đi gặp Vương gia, gặp rồi nói cha bị oan. Sau xin ngài ấy cha ra, nghe rõ chưa?”
Đa Đa vẫn im , chovi_pham_ban_quyen khi Tốngbot_an_cap lệnh tưởng con bébot_an_cap bỏ đi thì mớibot_an_cap nghe tiếng con bé đáp lại: “Con chỉ làvi_pham_ban_quyen kẻ người hạ, không được Vương gia đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Tống huyện lệnh sững người: “Vương gia chẳng phải nói muốn nhận làm con sao?”
Nói xong ta mới sực ra, lúc đó Bình Dương Vương nói là nuôi Tống Thư , còn Đa Đa là mua về. có người mới ký văn tự bán thân.
“Con đúng là đồ vô , chẳng bằng một của chị . Bình Dương Vương Vương phi ngay cảvi_pham_ban_quyen một mụn con cũng không có, con mà biết lấy lòng họ đểvi_pham_ban_quyen trởbot_an_cap thành nghĩa nữ thì tốt biết mấy? Sau này chắc chắnleech_txt_ngu con sẽ có vinhleech_txt_ngu hoa quý hưởng không hết! Cha các anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của con cũng được thơm lây.”
Đa Đa nắmleech_txt_ngu chặt nắm đấm: “Con không thèm!”
“Ngu ngốc hết chỗ nói, con chẳng có một nửa sự lanh lợi của chị , hèn gì chẳng ai ưa nổivi_pham_ban_quyen.”
Tống huyện lệnh bị đứa con gái tức , cũng may cái saoleech_txt_ngu này không còn là con ông ta nữa. Đa Đa không muốn , con bé quay người chạy đi. Tống huyện lệnh vẫn lải nhải mắng , nói đến khô cổ không tiếng đáp lại. Ông ta áp sát cửa nhìn qua khe . Bên ngoài gì còn bóng Đa. huyện lệnh đá mạnh cửa.
!”
Một ván trên khung cửa vốn đã lẻo bị cú của ông ta làm rơi xuống, đập trúng ngay gáy Tống huyệnleech_txt_ngu lệnh.
!”
Tống huyện ngã gục xuống. Đôi mắt ông ta trợn trừng, trước khi ngất đi vẫn không tài nổi. Rõ ràng đã tống khứ được sao chổi đi rồi, mình còn ?
Đa chạy thục mạng về, bên vẫn văng vẳngvi_pham_ban_quyen những lời trách móc của cha. Đa Đa bịt tai lại: “Đừng nói nữa! Đừng mà!”
Con bébot_an_cap vừa khóc chạy. Thế lời của cha như bên tai, cứ đuổi bé mãi không thôi. Để khỏi , Đa Đa đổi hướng chạy tiếp.
“Đứng lại!”
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này óc Đa toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là những lời cha vừa nói, con bé chẳng thấy gọi, cũng không phát hiện ra trước có . Con cứ thế đâmleech_txt_ngu . Một tiếng “ lên, con bé tông lật cả chiếc xe lăn. phút xuống đất, Bình Dương Vương đã chebot_an_cap chở Đa Đa lòng. Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa chỉ thấy trời đất quay cuồngbot_an_cap, rồi sau đó, con bé đối diệnvi_pham_ban_quyen với một lạnh lùng.
“Vương gia!” Lăng Phong từ xa tới, vội vàng lật lại xe bế Bình Dương đặt lại lên ghế.
Vừa nãy, Bình Dương Vương chợt nhớ raleech_txt_ngu tờ công văn chưa xem. Hắn bảo Lăng Phong vào thư phòngleech_txt_ngu lấy, còn mình thì . Kết Phong vừa đi, hắn đã thấy Đa Đa chạy thục mạng tới như đuổi sau lưng.
Bình Vương vốn nghĩ rằng chỉ cần mình quát một tiếng, dựa vào vẻ sợ sệt thường ngày Đa Đa, chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn convi_pham_ban_quyen bé sẽ dừng lại. Ai ngờ, Đa Đa không những không dừng mà cònleech_txt_ngu đâm sầm vào khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn lật .
Bình Vương ngồi trên lăn, đánh giá Đa Đa đang quỳ dưới đất, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng nhủ. Đứa trẻ này lẽ nào thật sự là tai tinh nhập thể? Saoleech_txt_ngu nào gặp nó cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả. Hôm nay còn may, hắn vì ôm lấy Đa Đa nên chỉ bị trầy một chút da dưới đất. Nhưng dù sao cũng thật xui xẻo.
Đaleech_txt_ngu Đa áy náy cúi mặt, lại gây họa rồi! Phải làm sao đây? Đươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên là phải xin lỗi!
Đa Đa dập đầu trước Bìnhbot_an_cap Dương Vươngvi_pham_ban_quyen.
“Con xin lỗi, con cố ý ạ.”
Bình Dương Vương lạnhleech_txt_ngu lùng nhìn chằm chằm Đa Đa: “ không ở bên hầu hạ ma, loạn phủ làm gì?”
Đa Đa vân vê lòng bàn tay, nói lời nào.
“Bản vương hỏi ngươi, không trả lời? Chẳng phải ma ma dạy quy tắc cho các ngươi saoleech_txt_ngu? Học hành kiểu gì vậy?”
Đa Đa cúi đầu: “ xin lỗi, nô tì dám nữa ạ.”
Bình Vương nhíu mày: “Có bắt ngươi à?”
Đa lắc : “Dạ không.”
“Lăng Phong, đến chỗ ma một chuyến, xem nay đã xảy chuyện gì?”
Lăng Phong định rời đi, Đa Đa liền ngẩng đầu lên.
“Đừng đileech_txt_ngu!”
Lăng không dừng bước, đi lướt qua ngườivi_pham_ban_quyen Đa.
“Là là vừa , con nhìn nhìn thấy huyện lệnh.”
Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa nói xong liền cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
Bình Dươngvi_pham_ban_quyen Vương nhướng màyleech_txt_ngu, tay bất giác xoa chiếc ngọc.
ngươi lại thấy ông ta? Ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ở ?”
“Có một người chị nhắn lời cho con, nói có người muốn gặp con. Con theo thì mới phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện ông ta bị nhốt trong phòng.”
Đa Đa ngẩng đầu lên, nói tiếp: “Ông ta con xin người thả ông ta , nhưng con khôngleech_txt_ngu đồng .”
Động tác xoa của Bình Vương dừng lại.
“Dù sao ông cũng từng là cha ngươi, tại sao đồng ý?”
Đa Đa cắn môi, mắt rơi bộp.
“Ngày ông ta con, đã nói từ nay về sau con và ông ta không còn quan hệvi_pham_ban_quyen gì nữa. Ma ma , bưng bát cơm nhà ai phải thành với chủ nhà , không hai .”
Bình Dương Vương lại nhướng , hắn nhìn Lăng Phong, Lăng Phong bèn quay .
Đa Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩn người: “Con không có xin tha cho ta mà”
Bình Dương Vương giơ tay: “Lạibot_an_cap đây.”
Đa Đa rụt rè đứng dậy, đến trước mặtvi_pham_ban_quyen Bình Dương Vương.
“Đưa tay ra.”
Đa Đa hơi sợ hãi đưa tay ra, nép nhìn Bình Vương. Đôi dài của con bé cánh bướm dập dờn, chớp liên . Dường như một chút , nó sẽ bay mất.
Bình Vương ném một chiếc tay vào lòng bàn tay Đa Đa.
“Ma ma không dạy ngươi phải theovi_pham_ban_quyen khăn tay bên mình ?”
Đa Đa chưa kịp phản ứng, ngác nhìn Bình Dương Vương. Lúc này, vì khóc xong đôi con bé bầu trời cơn , sạch sẽ xinh đẹp. Lại thêm vẻ mặt ra khiến con trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi ngốc.
“Xấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết đi được, nước mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắp chảy vào miệng rồi kìa.”
Đa Đaleech_txt_ngu bản năngleech_txt_ngu hít một cái, thấy khôngvi_pham_ban_quyen đúng lại thở ra. Kết quả, một bong bóng to tướng phồng ra.
Mặt Đa Đa đỏ bừng ngay lập tức. Thấy mặt kinh ngạc của Bình Dương Vương, con bé chộp lấy khăn tay lau mặt loạn xạ. Sau đó, con bé dồn sức hỉleech_txt_ngu mũi một cáileech_txt_ngu thật mạnh.
Bình Dương Vương lặng lẽ đẩy xe lăn lùi bước.
Xác định mặt mũi đã sạch sẽ, Đa nắm khăn bẩn, chút không tự nhiên: “Chiếc khăn này, con sạch rồi trả lại người nhé.”
Bình Dương Vương ghét bỏ: “Không cần, đi!”
Đa không nghe, ngược lại còn cất chiếc khăn vào ngực áo.
“Khăn tay tốt thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, giặt đi đổi được mấy chục đồng tiền ! Mấy chục đồng là mua được bao màn thầuleech_txt_ngu rồivi_pham_ban_quyen.”
“Vương phủ để à? Hay có kẻ bớt xén cơm nước của ngươi?” Bình Dương Vương cau .
Đa Đa nghiêng đầu: “Không có ạ! Ngày nào cũng ăn no căng bụng ! Bây giờ con thấy hạnh !” Đa Đa xoa xoa cái bụng tròn trịa, cười .
Bình Vương nhớ lại lúc cơmleech_txt_ngu của Đa Đa: “Từ hôm nay, giờ cơm thìvi_pham_ban_quyen lại đây thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn.”
đến bữa sáng ngon lành hôm nọ, Đa Đa hớn hở gật : “Dạ.”
Nghĩ , bé thấy có gì đó sai sai, liền sửa : “Nô tuân !”
Nghe thấy từ “nô tì”, Bình Dương Vương khẽ mày nói gì. người nhất im lặng, khí bỗng chốc trầm xuốngbot_an_cap.
Đa Đa vân vê lòng , thỉnhbot_an_cap thoảng lại lén liếc Dương Vương.
“Có chuyện gì? .” Bình Dương Vương có thể không raleech_txt_ngu hành động nhỏ bé.
Đa lấy hết can đảm bước tới, đặt tay lên đầu gối Bình Dương Vương.
Người Bình Dương Vương cứng đờ. Ngoài Vương phi và Phong, chưa từng có ai tiếp xúc gần với hắn như vậy. Tính tình hắn vốn lạnh lùng, lại lăn lộn trên chiến trườngvi_pham_ban_quyen đầy máu tanh, khí toát ra đủ để làm trẻ con khiếp sợ không phải là nói .
Thế lúc đầu Đa sợ hắn là chuyện bình thường. Nhưng hiện tại, đứa nghe hắn nói chuyện thôi cũng đãleech_txt_ngu sợ này, lại dám đặt tay lên gối hắn.
Bình Vương cảm nhận được cảm giácbot_an_cap lạ, vị trí đầu gối dường như ấm áp như được nắng baoleech_txt_ngu phủ. Hắn lập tức phủ nhận ý nghĩ đó. Tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net y cung đã nhaubot_an_cap chẩn đoánleech_txt_ngu, từ thắt lưng trở xuống của hắnvi_pham_ban_quyen đã mất hếtleech_txt_ngu cảm giác rồi. Chắc chắn là ảo giác!
Bình Dương Vương tóm lấy tay Đa : “Ngươi làm gì?”
Đa Đa ngước mắt lên, đôibot_an_cap mắt con bé vô cùng trong trẻo, lấp lánh như những vì sao trên trời.
“Người đợi một chút, đợi con học được thuật, nhất định sẽ chữa khỏi chân cho người!”
Dáng vẻ tươi cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ của Đa Đa khiếnvi_pham_ban_quyen Bình Dương Vương nới lỏng tay. Hắn đầu trầm ngâm hồi lâu rồi mới ngẩng lên.
“Ngươi lấy lòng bản sao?”
Đa Đa lắc đầu.
ma ma nói, một vị đại tướng quân bảo vệ bách tính trong hạ. Cho nên con muốn chữa khỏi cho người, vậy người có thể bảo vệ đượcleech_txt_ngu nhiều người hơn .”
Ánh mắt Bình Dương Vương nhìn Đa Đa vài phần dò xét: “Nhữngleech_txt_ngu lời vừa rồi là ma ma dạy ngươi nói à?”
Trong mắtleech_txt_ngu Đa Đa thoáng hiện vẻleech_txt_ngu mịt mờ, tại sao lời nói ra, mọi cứ nghĩ là có ai đó dạy nhỉ? Ma ma , mà Dương Vươngbot_an_cap cũng thế.
Lăng Phong đã trở lại. “Vương gia, Lý ma ma tìm con bé ạ.”
Đa thè lưỡivi_pham_ban_quyen: “Vậy con về trước đây! Nô tì xin cáo lui!”
Đa lễ với Bình Dương Vương rồi quayvi_pham_ban_quyen người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng Đa , sắc Bình Dương Vương có chút thẫn . Phong bắt đầu báo cáo tin tức thám thính được, nhưng Bình Vương lạivi_pham_ban_quyen đang chằm chằm bàn tay mìnhbot_an_cap.
Vừa rồi hắn rõ ràng bị thương, sao bây giờ vết thương đó biến mất rồi?
Bình Dương Vương vắt óc mãi vẫn khôngbot_an_cap thông. Sau khi Lăng báo cáo xong mọi chuyện, phát hiện Bình Dương Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng hề nghe mình nói gì?
“Vương gia, có chỗ nào không ổn sao?”
Bình Dương Vương hai tay ra: “Lăng Phong, vừa nãy ngươi thấy nào của bản vương bị thương không?”
Phong mơ hồ chẳng hiểuvi_pham_ban_quyen gì, hắn nhìn kỹ vài cái.
“Vương giavi_pham_ban_quyen, của ngài không hề bị thương mà!”
Bình Dương Vương vô cùng nghi , hắn xoa bàn tay, một chút cảm giác đau cũng có.
Chẳng lẽleech_txt_ngu là do hắn nảybot_an_cap sinh ảo giác?
“Ngươi đi nói vớileech_txt_ngu Vương phi, đổi con bé Pàng Nha kia với Lục Đậu, điều nó bênvi_pham_ban_quyen cạnh Ma ma.”
Lăng Phong lộ vẻ kinh ngạc.
“Vương gia, nha hôm mới bị Ma phạt .”
“Hơn nữa, cạnh Đa Đa tiểu thư có nha hoàn Lục Đậu che chở, đó là chỗ dựa duy của tiểu thư.”
Dương Vương mắt lên, nhìn xoáy vào Lăng Phong một cái thật sâu.
giờ mà ngươi trở nên dôngvi_pham_ban_quyen dài lề mề như vậy?”
“Lại còn nữa, trong phủ nàyleech_txt_ngu lấyleech_txt_ngu đâu ra tiểu thư? Ngươi đang dạy bảnbot_an_cap vươngbot_an_cap cách việc đấy à?”
Lăng Phongleech_txt_ngu cúi đầu: “ hạ không dám!”
Dương Vương xoay xoay chiếc nhẫnleech_txt_ngu trên tay, trầm tư một lát.
“Ngươi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đến phòngbot_an_cap chứa củi, giả vờ vô ý thả người họ Tống kiabot_an_cap đi. Nhớ , nhất định phải là vô ý!”
Lăng chắp : “Thuộc hạ đã .”
“Được , mau đi làm .”
“Rõ.”
Lăng Phong nhanh chóng rời đi, từ trên cây bỗng đáp xuống một thị vệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quỳ sụp trước mặt Dương Vương.
“Vừa rồi là doleech_txt_ngu thuộc hạ thất trách, xinleech_txt_ngu Vương thứ tội!”
Bìnhvi_pham_ban_quyen Dương Vương nheo mắt, hắnvi_pham_ban_quyen xoay xoay chiếc nhẫn ngọc, nhìn chằm gã thị vệ.
“Nói đi, vừa rồi đi đâu?”
thị vệleech_txt_ngu runvi_pham_ban_quyen rẩy một .
“Thuộc hạ Vương gia không hề ngăn cản, tưởng rằng Vương gia phép cô ta tiếp cận.”
“Chỉ là thuộc không ngờ rằng cô ta lạibot_an_cap dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm Vương gia bị thương.”
Ánh mắt Bình Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương bỗng trở sắc lạnh.
thương? Ngươi thấy bản vương bị thương sao?”
Gã thị vệ cúi đầu: “Vâng, thuộc hạ thấybot_an_cap tay phải củavi_pham_ban_quyen Vương gia đã bị thương.”
Bình Dương Vương cuối cùng cũngvi_pham_ban_quyen hiểu ra, xem ra quả thật không do hắn ảo giác.
Hắn vuốt ve tay phải không tì vết, trong lòng nảy sinhvi_pham_ban_quyen sự nghi hoặc.
Thấy Bình Vương nửa ngày không lên tiếng, thị vệ đánh bạo ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen nhìn.
Đúng lúc , hắn thấy Bình Dương Vương đang mìnhleech_txt_ngu đầy ý, tim hắn run bắn, vội vàng cúi gằm mặtleech_txt_ngu xuống.
lại đây, xem giúp bản vương cái chân này, hình như vừa rồi bị va chạm.”
Giọng của Bình Dương bình thản không chút gợnleech_txt_ngu sóng.
“Rõleech_txt_ngu.”
Gã thị vệ đến mặt Bình Dương Vương, ngồi xổm xuống, đang định vén quần lên kiểm tra.
!”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay