Trong cơn , Tô cảm thấy gò má đau rát liên hồi.
Nếu không phải đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống mộtvi_pham_ban_quyen mình, cô nghi có kẻ nào thừa lúc mình ngủ mà tát tới tấp vàobot_an_cap mặt rồi.
mơ cũng thật kỳ quái và chân thựcleech_txt_ngu quá đi mất. lẽ trời thấy ban ngày cô trốn việc vào nhà vệ sinh sáunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng hồ mới lẻn vào giấc để trừng phạtleech_txt_ngu ?
Đau quá
Con ranh con này, còn biết cơ , chứng tỏ là chưa chớt! Khônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồn thì nấu cơm ngay!
Một tiếngbot_an_cap chửi bớileech_txt_ngu chói tai khiến Tô Mạt giật mìnhvi_pham_ban_quyen tỉnh hẳn.
Chuyện gì thế này? Người nữ trung đôi mắt trợn ngượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hung dữ trước mặtvi_pham_ban_quyen này là ai?
Bà là ai? Saovi_pham_ban_quyen lại ở trong nhà tôi?
Tô Mạt hoảng hốt, không lẽ có trộm đột nhập?
Càng nghĩ càng thấy có khả , nào sau khileech_txt_ngu lẻn vào nhà mình, phátbot_an_cap ra cái nghèo mức gián cũng chẳng buồn ở nên mới tức giận ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay đánh người?
Mụ phù già kia! Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trộm được đồ thì đổi nhà khác chứ, sao lại đánh người hả?
Vừa nói cô vừa nhìn quanh lượt xem cóbot_an_cap mất nào không. Nhưng cái nhìn này Mạt chớt lặngbot_an_cap.
Không đúng, đây không phải nhà cô, vả lại chẳng phải cô đã chớt rồi sao?
Lại được cứu à? Nhưng cũng không , lúc đó mình bị chiếcleech_txt_ngu xe tải lớn cuốn vào gầm, tuyệt có năng sót. Hơn nữa, cái môi trường bẩn thỉu này cũng chẳng giống bệnh viện chút nàoleech_txt_ngu!
Một ý nghĩ nảy trong đầu, cân nhắc đến khả năng đó, Tô Mạt thì bị kinh ngạc động nhấn chìm.
lẽ một kẻ đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến vévi_pham_ban_quyen số cũng chưaleech_txt_ngu từng trúng như cô lại được vị thần xuyên không chọn trúng rồi sao?
Lý Tú bị những lờibot_an_cap lẩm bẩm một mình Tô Mạt làm ngẩn ngơ. Chẳng con ranh này ngã một cú nên hóa khờ rồi?
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìnbot_an_cap mắt côvi_pham_ban_quyen long lanh, chính trực, thậm chí còn thêm phần ranh mãnh mà trước đây chưa có, đoán chắc tám phần cô đang giả điên để dọa mình.
Nghĩ đến đây, Vân càng giận dữ, vung tay định tát Tô một cái nữa.
Con ranh con cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được lừaleech_txt_ngu người cơ đấy? Xem tao có đánh chớt mày không!
Chát!
Một tiếng vang giònbot_an_cap , Lý Tú ngẩn trong chốc lát. tátbot_an_cap mụ còn chưa giáng xuốngleech_txt_ngu, sao đã nghe thấy tiếngleech_txt_ngu rồi?
đến khi cảm gò má mình đau rát, mụ mới bàng hoàng nhận ra mình đã bị đánh ngược lại.
Ngại quá , hì hì. có điều kiện thôi, phản xạ có điều ấy .
Mạt vẻ mặt không thể tin nổi của mụ phù thủy già sau khi bị mình , ước chừng đây là lần đầu tiên mụ đánh.
Nhưng hôm nay đụng phải , coi như mụ gặp hạn rồi. Nhớ năm đó đi theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông nội, học được ít bản lĩnh.
Tuy toàn những chiêu tròbot_an_cap có phần tiểu nhân, mấyleech_txt_ngu quang minh đại, nhưng đối phó với kẻ xấu hàng thìbot_an_cap lại cực kỳ hữu dụng.
Hồi trước cô từng cầm một chiếc thước kẹp hạ gục tên lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net manh, kết quả kẻ chớt người tàn phế, vậy mà tòa phán quyết là phòng vệ chính , cô nói có tức chớt người không , ha ha.
Hồi lâu , Lý Tú Vân mới phản lại được.
tức gào thét: Á Con , mày dám đánh cả mẹ mày à? Mày không sợ bị sét chớt sao!
Nghe thấy lời này, nảy của Tô lập tức bị châm ngòi.
Ngậm cái miệng thối của bà lại đi, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn mẹ bà đấy! đồ già không xấu hổ, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịtleech_txt_ngu thiên nga, xấu màbot_an_cap nghĩ đẹp gớm! Còn muốn làm mẹ tôi? Đi tiểu một bãi mà soi cái bản mặt già nua nhăn nheo như chó Shar của bà đi!
Được lắm, ranh con, mày đủ lông đủ cánh rồi phải không! Xem tao có giết màyleech_txt_ngu không!
Lý Tú Vân tới giằng co với Tô Mạt, định bụng cấu véo cho cô bầmbot_an_cap tím người như đây, khiến cô nằm đó cũng phải kêu đau.
Nào ngờ, Tô Mạt nàybot_an_cap đã không còn là Tô Mạt kia .
Thấy già cấu , cô liềnvi_pham_ban_quyen cúi người né tránh, tay vòng ra sau, chặt lấy hai gò bổng đảo của mụ rồivi_pham_ban_quyen xoay một vòng rưỡi, khiến Lý Tú khóc thảmbot_an_cap thiết.
Mày!
!
Con
Chát!
Chát! Chát!
Cứ mỗi khi Lý Tú Vân mở miệng, Tô Mạt lại tặng cho một cái tát trời giáng. Biết sao được, ai bảo cái miệng mụ già này quá làm chi!
Lý Tú Vân mười mấyleech_txt_ngu cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tát, phục lao lên đánh , kết quả bị véo thịt, đá vào chỗ hiểm xong, mụ mới ra chiến đấu mình lúc này không ổnvi_pham_ban_quyen rồi.
Mụ ống tay áo ngang nước mắt nước mũi trên mặt, khom lưng kẹpbot_an_cap chặt chân, nhanh chóng lùi vài bước.
Con ranh con, mày đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy, taonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi bố mày dạy dỗ mày!
Nói xong liền bỏ chạy, cứ như thể sợ Tô Mạt sẽ nhảy xuống theo .
Sau khi Lý Tú Vân đi , Tô dài một hơi dài. Người ta không đềuvi_pham_ban_quyen tỉnh dậy trên chiếc giường kính tho.
Sao đến lượt cô lại đổi thành căn phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ hẹp, đen như mực, còn chất đầy vật lộn xộn này?
Thôi thì đổi cũng được, nhưng lại bị mụ phù thủy già , là tức chớt cô mà. Nghĩ côbot_an_cap đường đường là một nhân viên côngleech_txt_ngu sở hiện đại, đây tiên phải chịu cái trời giáng như vậy đấy!
Nhìn quanh một vòng, căn phòng ngoài tạp vật ra thì chỉ có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản, giá trị nhất là chiếc chăn bông cũ nát trên giường.
trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đây ngay cả cửa sổ cũng không có, trong lên ẩm khó chịu, hun đến mức cô không thể ởbot_an_cap lại thêm một giây nào, liền chân trần chạy ra ngoài.
Bên ngoài là một sânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , có vẻ kiểu sân gạch xanh ngày xưa, tọa hướng nam, hướng nhà tốt.
Phía bắc là gian nhàleech_txt_ngu chính cùng một phòng khách nhỏ, phía đông sân là một phòng ngủ có sổ và nhà bếp.
Phía tây là nhà sinh, phòng tắm, sát vách nhà vệ chính là phòng rách bé của côleech_txt_ngu.
mình xuyên đến rồi? Theo thói quen, đưabot_an_cap tay lên gáy, lại chạm một cục u to bằng quả óc chó.
Tô Mạt muộn màng nhận ra có gì đó rất , kỳ khôngbot_an_cap !
Cô quan sátvi_pham_ban_quyen kỹ bản thân mình, hiện cơ thể nhỏ đi một vòng , tầm nhìn cũng hơn rất nhiều.
Cúi đầu xuống bàn chân khô gầy và bàn tay như chân gà, lý có vững vàng đến mấy, cô cũng muốn hét lênvi_pham_ban_quyen thật lớn.
, gương đâu rồi!
Cô lẩm bẩm trongvi_pham_ban_quyen , đầu chạy gương, cộng thêm bộ quần áo đầy mảnh vá trên người, trôngvi_pham_ban_quyen cô chẳng khác nào một kẻ ăn mày điên loạn.
Tô không thấy gương, nhưng lại thấy một chum nước. Cô bướcleech_txt_ngu tới, một khuôn mặt giống mình đến năm phản chiếu trên mặt nước.
Cô run rẩy tay sờ từ cổ xuống dưới, lập tức suy sụp khóc nức nở.
Ông trời khốn kiếp, ông tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à!! hu 36D rồi?
phụ tùng mà cô từng tự hào nhất, sao lại phẳng lì thế này!
trong cơn suy , bỗng cảm thấy đầu đau , không kịp suy thêm, một luồng ức khổng lồ ùa vào tâm trí.
Cuộc đời của người một thước phim quay nhanh lướt qua não bộ.
Kết rồi, kiếp trước cô sự kết thúc rồi. Cô vì cứu ba đứa trẻ bị xe lớn chớt.
Nóivi_pham_ban_quyen có hối thì Tô Mạt không hối hận. Năm cô hai bố mẹ đãleech_txt_ngu ly hôn, mỗi người có gia đình , vứt cô cho bà nội ở quê rồi không thèm ngó ngàng tới nữa.
Sau khi ông bà nội qua đời, trở thành kẻ độcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hành trên đời nàybot_an_cap.
Dùng một kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô độc nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô để đổi lấy hạnh phúc cho ba gia đình, Mạt cảm thấy rất xứng .
Tiếp theo, những đoạn ký xa lạ cũng được sắp xếp lại và dần hiện ra trong .
Hóa , cô đã trọng vào nhữngleech_txt_ngu 60 ở một thời không song , người một cô gái cùng tên cùng là Tô Mạt.
Cô gái này thực sự thê thảm, còn không bằng cả kiếpleech_txt_ngu trước của cô.
Sáu mẹ ruột qua đời, để lại choleech_txt_ngu cô một công việc, đợi khi tốt nghiệp cấp ba là đi làm.
Cô cứ ngỡ chỉ đi làm là có trốn khỏi ngôi này, cho nên mẹvi_pham_ban_quyen kếbot_an_cap và anh kếleech_txt_ngu có hành hạ ra sao, dù sống không bằng nô lệ thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xưa, cô vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiến răng chịu đựng.
Hơn nữa mạng học hành, nhảy vọt lớp, vào 14 tuổi đã cầm được tốt trước thời .
Nhưng ngay khi cô nhận được bằng tốt , rằng cuối cùng cũng thoát khỏi lửa, thì bị anh kế làvi_pham_ban_quyen đẩy ngã, đập đầu vào thềm mà chớt.
anh kế sợ bịleech_txt_ngu phát hiện nên đã cô lên giường, nói dối tự ngã một cái nên đang ở trong phòng nghỉ ngơi.
Chính vì có cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tượng cô vừa xuyên không tới đã bị như vừa rồi.
Mạt trong lòng thán khôn nguôi, chẳng người tên Tô Mạt đều không có duyênbot_an_cap cha mẹ sao?
Cúi đầu nhìn bảnleech_txt_ngu thân với gương vàng phảnvi_pham_ban_quyen chiếu trong lu nước, cô thầm thề rằng nhất định phảivi_pham_ban_quyen khiến gia đình bắt nạt nguyên chủ phải trả đắt.
Rột rột
Tô lấy bụng, cơn đau dạ dày co từng cơn khiến cô gần như không thể đứng nổi. Nguyên này rốt cuộc mấy bữa được rồi?
Nén lại cơn khó chịu, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy quan sát xung quanh một lượt.
Nhìn cánh cửa bếp đóng chặt, Tô Mạt thở dài, quay người về phía phòng Tú Vân và cha tồi Tô Quốc. Chẳng phải đến phòng bếp làm gì, lương thực đều bị lão cha giấu hết trong rồi.
lần nấu cơm, Lý Tú Vân đều lấy lương thực từ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho chủ, chỉ sợ cô ăn thêm dù chỉ một miếng.
chiếc chìa khóa dự phòng mà nguyên chủ cất giấu ra, vào phòng lụcvi_pham_ban_quyen lọivi_pham_ban_quyen một hồi, cuối cùng tìm thấy mấyvi_pham_ban_quyen tấm vàbot_an_cap ít tiền lẻ dưới tấm ván giường.
Bên trong có phiếu đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và phiếu mỗi loại năm tờ, có một tấm phiếu côngleech_txt_ngu nghiệp thấy. thứ này chắc là Lý Tú Vân tích cóp dành cho trai cưới vợ.
Cô ra ngoài tìmvi_pham_ban_quyen một cái túi vải, nhét hết tiền và phiếu vào trong.
Nghĩ đến số hồi môn đã mất tích củabot_an_cap mẹ nguyên , Tô cảm thấy chắc chắn đã Kiến Quốc giấu đi rồi.
là cô lại tỉ mỉ tìm kiếm lần nữa, cuối cùng hiện một ngănbot_an_cap kéo nhỏ bí mật ở tủ đầu giường, phải tốn bao nhiêu mới kéo ra được.
ngờ cái kéo trông hẹp thế mà lại dài đến vậy, bên quả là trang sức ngọc.
, một chiếc nhẫn ban chỉ bằng mặc ngọc khiến người phải sángbot_an_cap mắt. Kiếp trước Tô tuy từng mua nhưng cô biết rõ, loại ngọc nước thế này trị tùy tiện cũng lên tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chục triệu.
Tuy nhiên năm 69, thứ này ra có hơi nguy hiểm. Dù không phải thế giới cũ nhưng trừ tên của các đại có chút khác thì quỹ đạo phát triển vẫn tương tự.
này cuộc đã bắt được vài năm, nếu ai đeo vàng bạcleech_txt_ngu đá quý ra ngoài, chẳng phải sẽ bị coi là tư bản mà bị bắtleech_txt_ngu đi phê đấu ngay sao?
Cô dồn hết trang sức vào nhỏ, đây đều là mẹ nguyên , giờ là của cô tất!
Đổ hết ra mới thấy dưới đáy ép một phong thư bằng giấy màu vàng. ra , đôi mắtvi_pham_ban_quyen Tô kinh trợn tròn.
Hóa ra là giấy nhận sở hữu căn nhà nàybot_an_cap, tên chủ hộ vẫn là Tô Mạt.
Thế này thì rồi, đến lúc đó đuổi mấy kẻ cặn bã kiavi_pham_ban_quyen đi, một mình cô hưởng thụ vinh hoa phú quý trời ban này.
tiểu việnbot_an_cap ở Kinh thành thế này, phải cô cần ngồi chờleech_txt_ngu phát tài sao?
Nghĩ đến bằng nghiệp của , Tô lại quay vềleech_txt_ngu rách nát, lôi nó ra từ chân nhét vào túi vải, lúc này mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên tâm lục tiếp.
Nhìn chiếc tủ quần áo bằng gỗ phòng lão chavi_pham_ban_quyen, Tô Mạt khinh bỉ bĩu môi. Đây chắc thứ duy nhất Kiến bỏvi_pham_ban_quyen tiền ra mua sau khi kết hôn mẹ nguyên chủ.
Quần áo Lý Tú Vân chiếm gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết tủ, Tô Mạt vơ vứt bừa bãi trên sàn.
Cô lại lục lọi khắp nhưng không tìm thêm được gì nữa.
Thật khổ thân cô, cạy gạch trên tường dưới đất một lượt chẳng thấy bí mật kẽ tường nào.
Vậy tiền Tô Quốc có giấuvi_pham_ban_quyen ởbot_an_cap đâu?
Tô Mạt dời tầm mắt sang đống quần áo bị vứt , tìm kiếm từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái một. Cuối cùng, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớp lót của một chiếc áovi_pham_ban_quyen khoác quân đội, cô chạm thấy một xấp dày. Xé xem, quả nhiên là tiền phiếu, đếm lại thấy chỉ có 20 tờ Đại Đoàn Kết và vàibot_an_cap tấm phiếu lẻ tẻ.
Phải biết rằng, của nguyên chủ Tô Kiến Quốc là viên chất lượng máy , công việc nhàn hạ lương lại .
Một tháng lương đồng, được phát phiếuvi_pham_ban_quyen lương thực, hơn mười năm nay vẫn luôn ở trong căn do ông ngoại để lại cho cô.
Cộng thêm lương củabot_an_cap mẹ Tô khi đời, thế nào cũng không thể chỉ có bấy nhiêu tài sản.
Chỉ là cô đã lật tung cả nhà mà không tìm thấy tiền khác, chẳng lẽ Tô Kiến Quốc giấu tiền ở nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác ?
Kệ đi, không quan trọng cái bụng, này cô đói đến mức thể ăn thịt cả một con bò!
Tô Mạt vắt túi lên , vàng mở cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước đi, chạy về hướng tiệm cơm quốc doanh trí nhớ, gấp đến mức quên cả khóa cửa đại môn.
Nhưng cũng chẳng , nhà cũng chẳng gì để mất cắp nữabot_an_cap.
Trí nhớ chủ không tồi, đi vài tới, nhưng tiệm quốc doanh thuyết cũng oai phong cho lắm.
một căn nhà cấp bốn, tiệm không , trên tường cạnh cửa dùng bôi thành một tấm bảng đen.
đó viết bằng phấn trắng: Hôm nay cung cấp mì thịt băm, mì trứng, thịt kho tàu, cơm, thầu, bánh thịt.
Tô Mạtvi_pham_ban_quyen nhìn mà nước miếng không ngừng tiết ra, vội rút vài tờ tiền và phiếu túi nhét vào túi áo, rồi túi bước .
Không ai có thể ngờ một kẻ ăn mặc như ăn thếvi_pham_ban_quyen này, trong chiếc túi vải cũ nát lại đựng nhiều bảo bối vậy.
Bên trong quầy, một phụ nữ ngoài ba ăn mặc gàng đangbot_an_cap đứng đó, gương mặt lạnh lùng ngạo như thể cơm này là do nhà bàbot_an_cap ta mở vậybot_an_cap.
Mạt không để tâm, trực tiến lên xếp hàng.
Nghe mấy bà trước đều gọi bánh bao thịt , cô thầm hạ quyết tâm, lát nữa định phải nếm xem món bánh thịt người mua có vị gì.
Cuối cùng đến lượt Mạt, cô phấn đứng người.
Chàovi_pham_ban_quyen chị, tôivi_pham_ban_quyen một bát mì thịt băm, hai cái bánh bao thịt!
Nhân viên phục vụ một cái: Đồng chí, bánh bao thịt mỗi người chỉ được mua một cáileech_txt_ngu . Cô mua hai cáileech_txt_ngu thì đồng chí phía sao có mà !
Tô Mạt biết rằng, những năm 60 tưbot_an_cap rất khan hiếm, người muốn ăn thịt, ngoài phiếu thịt nửabot_an_cap năm mới có một tờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì chỉ có bánh bao thịt ở tiệm cơm quốc doanh này thôi, không cần phiếu thịt giá cũng không đắt.
thế, cũng rất ít ngườivi_pham_ban_quyen nỡ bỏ tiền ra ăn.
Tô Mạt quay đầu nhìn bác trungbot_an_cap niên đang hàng phía sau, thầmbot_an_cap nghĩ, không sao, một cái thì một .
lấy một đi, cho tôi thêm một cái thầu nữa.
Nhân viên phục vụ Tô Mạt rách rưới, không tin thếleech_txt_ngu này có mua đồ ăn ngon.
thêm một cái lườm, bà ta lạnh nói: Mì thịt băm hai hào rưỡi cộng hai lạng phiếu lương thực, bánh baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cộng lạng phiếu lương , thầu sáu xu cộngvi_pham_ban_quyen một lạng phiếu lương thực!
Tô lấy và phiếu ra đếm rồi đưa cho nhân .
Có lẽ không ngờ Tô Mạt thực có tiền, nhân viên nói nhảm nữa, chỉ bảo cô chờ, khi nào đồvi_pham_ban_quyen ăn xong sẽ gọi.
Tô Mạt tìm một chiếc bàn ngồi xuống, thầm cảm , ở đâu cũng vậy, cứ phải xem phục hình dong. Đợi khi nào rảnh, cô phải đến hàng bách hóa xem , mua lấy bộ quần áo tử tế mới được.
Một lát sau, nhân viên gọi mì băm, bánh bao lớn vàbot_an_cap màn thầu đã xong, Tôleech_txt_ngu Mạt đứng dậy đi lấy.
cái bánh bao thịt và màn thầu gần bằng mặt mình, cô kinhleech_txt_ngu ngạc đến mức rớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả .
cả bát mì băm kia cũng như cái chậu nhào bột ở nhà cô , thế này làm ăn hết được.
Tô người bê đồ ăn về bàn, cầm đũa nếm một miếng mì thịt băm.
bát mì lớn thế này mà thấy mấy sợi thịt, lại thì mì nhiều.
Xì Một ngụm mì vào .
Mắt Tô Mạt sáng bừng lên, mì này ngon thật.
Đúngleech_txt_ngu là thời đại những năm 60, nguyên liệu thật, không chất phụ gia, không ô nhiễm, chuyến xuyên không không lỗ rồi.
Trong tiệmleech_txt_ngu, những người xungbot_an_cap quanh tiếng xìbot_an_cap xụp, xì xụp của Tô Mạt thì thèmbot_an_cap đến phát , người ăn ngũ cốc đi gọi thêm một bát .
Trong chốc lát, tiếng mì vang lên không ngớt, không khí ăn uống sục sôi chưa từng có.
lúc này, một nhạo không đúng lúc vang lên từ bàn bên cạnh.
Nhìn kìa, không phải Mạt sao? Không ngờ hôm mày lại tiền đến cơm quốc doanh đấy!
Trương Hồng, đừng nói thế, dù sao chúng ta cũng là bạnbot_an_cap học.
Lý Nhược Nam, bạn muốn bạn học nó chứ mình thì không, nhìn cái bộ dạng nghèo hèn của kìa!
Tô Mạt lúc đầu không để ý, chỉ nghĩ gặp phải mấy đứa bạn học coi thường nguyên .
Mãi khi thấy cái Lý Nhượcvi_pham_ban_quyen Nam, một tiếng nổ vang lên đầu Tô Mạt sấm sét!
Tô Mạt, Lý Nam, Trươngbot_an_cap Hồng, chẳng đây là nhân trong cuốn thuyết Gả cho thanh niên tri thức, ai ngờ gặp kẻvi_pham_ban_quyen cuồng vợ mà mình đã đọc ở kiếp trước sao?
Lý Nhược Nam nữ chính cuốn , còn Tô chỉ là một con tốt thí chớt sớm, xuất hiện đúng chương để dâng tặng cơ cho nữ chính.
Trong nguyên tác, Lý Nhược Nam nhắm trúng miếng ngọc bội Bình Anvi_pham_ban_quyen Khấu bằng bạch trên cổ Tô Mạt, tìm đủ mọi cách mượn tay nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi khư khư giữ lấy không chịu trả. Mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến trước khi xuống nông thôn, nghe tin Tô Mạt đã chớt, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.
ngờ khi xuống , trong một lần cờ bị thương khiến máu vào miếng ngọc, cô ta phát hiện ra miếng Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khấuvi_pham_ban_quyen này là một không gian trồng trọt. Nhờbot_an_cap có không gian này Lý Nhược Nam có một sống cực kỳ sung túc ở làng quênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sau khi kết hôn với namvi_pham_ban_quyen chính, cô ta đã kể bí cho chồngbot_an_cap mình. Nam chính nhờ vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không gian để đầuleech_txt_ngu cơ trữ lương thực, kiếm được hũbot_an_cap vàng đầu tiên trong đời, từ mở ra đế chếbot_an_cap kinh doanh con đường sủng vợ lên trời.
Nghĩ đến đây, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức suýt chút nữa phun cả nửa bát mì vừa ăn ra ngoài!
ra mình xuyên vào thân xác của kẻ lót đường chỉ xuất hiện đúngvi_pham_ban_quyen một lần, thật là cẩu quá đi .
Dù sao đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, may mà xuyên vào thời điểm không gian đã chủ. Bây giờ việc tiên cần làm là đòi của nguyên chủ!
, Tô Mạt đứng dậy, bưng mì đặt thẳng lên của Lý Nhượcbot_an_cap Nam. Sau đó lại người dời túi đồ và bao, màn thầu mình sang.
Chuỗi động nhanh thoăn thoắt này khiếnleech_txt_ngu hai người kia sững sờ mất một lúc. khi Tô Mạt thản nhiên ngồi xuống tiếp ănvi_pham_ban_quyen cơm, Trương mới kịp phản ứng.
Cô ta đập bàn đứng phắt dậy, mắng nhiếc Tô Mạt: Đồ nghèo kiết xác! Ai cho mày ngồi cùng bàn với bọn tao? Cútbot_an_cap ngay cho tao!
Làm bẩn đồ ăn của bọn tao, hạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày mày cóbot_an_cap đền nổi hả?
Tô Mạt thong dong húp một ngụm nước dùng, miệng đầyvi_pham_ban_quyen mãn rồi mới ngước lênleech_txt_ngu nhìn Trương Hồng.
Phải, tôi kiết xác đấy! tôi là bần nông, tôi tự hào! Cái loại tiểu thư bản như cô mà dám cười nhạo bần nông à? Những thứ các ăn, các cô dùng , có thứbot_an_cap nào không nông chúng vất vả đổ mồ hôi sôi nước trồng ra không!
Làm người thì phải có lương tâm đi!
Mày nóibot_an_cap ai là tiểu thư bản ?
Trươngleech_txt_ngu Hồng lập tức hoảng loạn. Cô ta quay đầu nhìn những mắt không mấy cảm từ những người trong tiệm cơm, vội vàng thanh : Nhà là đình côngleech_txt_ngu nhân, không tư !
Có phải tư bản hay không, cứ để người Ủy ban mạng đến kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net traleech_txt_ngu là biết ngay ấy mà!
Trương Hồng nổ đomleech_txt_ngu đóm mắt, tay định túm tóc Tô Mạt, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại bị Tô Mạt nhanh tay khóa chặt cánh , vào huyệt ma kinh.
Á mày buông tao ra! Tô Mạt
Sao ? tiểu thư, chưa?
Buông buông ra
Tô Mạt ngột tay, Trương Hồng lập tức ngã xuống ghế, thở hồng hộc.
phó với hạng con yếu ớt khôngvi_pham_ban_quyen chút sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiến đấu này, cô chẳng thấyleech_txt_ngu có chút cảm giác thành tựu .
Trương trấnbot_an_cap tĩnh lại, đứng dậy lườm Tô Mạt một cháy mặt, rồi lại nhìn sang Lý nãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ giả ngơ, nước mắt cô lập tức trào suối.
Mày mày quá đáng lắm! Hu hu tao về mách bố tao cho !
Trương Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen biết là vì tức hay vì sợ, cơm cũng chẳng buồn ăn nữa, quay người khóc lóc chạy ra ngoài.
Nhất thời, Lý Nhược Nam bị bỏ lại trong tình cảnh khó xửleech_txt_ngu, chỉ đành gượng cười Tô Mạt.
Xin lỗi nhé Tô , Trương Hồng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cố ý , bạn tha cho cậu ấybot_an_cap nhé.
Nhưng bạn nóivi_pham_ban_quyen cũngleech_txt_ngu rồi đó, cái mác tiểu thư tư bản lớn lắm, không tùy tiện chụp mũ lên đầu người khác như vậy được!
Tô Mạt nhìn gương mặt giả nhân giả nghĩa của bạch liên hoa Lý Nhược Nam mà không khỏi khinh bỉ.
Còn giả vờ cái gì chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chính cô cũng là mộtbot_an_cap kẻ cắp thôi!
Ồ? Nhược Nam, nếu cô không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu thư tư bản, sao cô còn bócbot_an_cap lột bần nông?
Tô Mạt, bạn đừng có nói ! Mình bóc lột bần nông hồi nào?
Lý Nhược Nam nghe vậy suýt chút nữa thì mất bình tĩnh. Hôm nay Tô Mạt lạ , đây có còn là con bé đáng thương mà ta từng biết không?
Được thôi, cô không bóc lột bần nông, vậy trả lại dây chuyền cho tôi!
Nghe đến đây, Lýbot_an_cap Nhược Nam phản xạ đưa tay nắm chặt áo, lý nhí đáp: , chẳng phải đã đồngbot_an_cap ý tặng cho mình sao, sao giờ lại lật lọng như vậy!
ha ha, Nam, là nực cười. Chẳng phảileech_txt_ngu cô nói mấy trả sao? Sao giờ lạileech_txt_ngu tôibot_an_cap tặng cô rồi?
Nóileech_txt_ngu xong, đứng dậy ngồi xuống cạnh Lý Nam, ghé sát tai cô thì thầm: Nếu cô khôngvi_pham_ban_quyen muốn giữ thể diệnleech_txt_ngu nữabot_an_cap, tôi không ngại lột sạch đồ cô ngay tại tiệm cơm quốc doanh nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu!
Lý Nhược Nam rùng mình kinh hãi, nhìn vào ánhvi_pham_ban_quyen mắt sắc lạnh ác của Tô Mạt. Cô ta thực sự muốn tháo ngay miếng ngọc trên cổ trả lại, nhưng luyến tiếc mãnh trong lòng lại ý định đó.
Tô Mạt, xin lỗi nhé, sợi dây chuyền mình làm mất rồi. Bạn nói xem tiền, đền cho bạn!
Lý Nhược Nam, cô coi là con ngốc đấy à?
Tô Mạt cười gằn vì tức giận. Nhân lúc không chú , cô đứng phắt dậy xé toạc cổ áo Lý Nhược Nam, giật mạnh , lấy lại miếng Bình An Khấu bằng bạch ngọc.
Á Tô Mạt, bạn quá đáng !
Lý Nhược Nam nước mắt đầm đìa, trông vừa chịu uất ức , một tay che cổ, một tay vào mặt Tô Mạtleech_txt_ngu.
Hay là chúng ta cùng đến đồn công an tìm cảnh xem ai mới người quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng? Lấy di vật của mẹ người khác rồi quỵt không trả, cô còn lý lẽ cái gì? Thật là đồ mặt !
Những người xung quanh nghebot_an_cap thấy vậy bắt đầu xì bànbot_an_cap tán, chỉ trỏ về phía Nhược Nam.
thấy chỉ trích quanh, Lýbot_an_cap Nhược Nam cuối cùng không chịu nổi nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vội cầm túi xách, thất chạy ra ngoài.
thấy người đãbot_an_cap đi khuấtbot_an_cap, hài lòng bỏ miếng Bình Khấu vào túi áo, sau đó mới tiếp tục thức bát mì thịt băm thơm ngon.
Húp sùm sụp hết bát mì , cô mới thấy lạ. Với thân hình nhỏ bé gò , nên khỏe như , lượng mì này còn nhiều cả lượng cô ăn ở kiếp .
Nhưngvi_pham_ban_quyen nhìn quanh thấy ai nấy cũng đều ăn bát lớn, Tô Mạt lại sinh nghi ngờ: Phải chăng người năm 60 đều ăn nhiều như vậy sao?
Cô không ngờ mình đã đúng một thậtbot_an_cap. năm 60 vật tư khan hiếm, thịt bổ đạm, mọi người làm việc nhọc nên phải nạp nhiều tinh bột. Vì , người này ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực phẩm khỏe.
Ăn xong, Tô Mạt một giấy dầu gói bánh bao và màn thầu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cho vào túi rồi vội vàng về nhà.
Về đến , thấy không có ai, côvi_pham_ban_quyen chốt cửa rồi ngay cănvi_pham_ban_quyen phòng nhỏ lụp xụp của mình.
Lấy miếng Bình An Khấu đặt trong lòng bànbot_an_cap tay, Tô Mạt lấy hết canleech_txt_ngu đảm cắn rách ngón trỏ, nhỏ máu lên đó.
Tô Mạt vốn nhiều tiểu thuyết, thấy nhân vật chính toàn làm vậy để nhận chủ, là không ai nói cho nó lại đau đến thế .
cơn đau, cô nhìn chằm chằm vào miếng ngọc hồi lâu. Cuốibot_an_cap cùng, sự kiên nhẫn cạn kiệt, cô thấy trên miếng Bình Khấu lóe lên tia sáng trắngvi_pham_ban_quyen biến mất.
Ông trời quả nhiên không đãi mình.
Nắm chặt miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọc trong tay, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nữa, thầm trong đầu: Vào đi!
Không gian tĩnh lặng tờ, bất kỳ thay đổi nào.
Mạt bỏ cuộc, tiếp lớn: muốn vào trongvi_pham_ban_quyen!
Vẫn không động tĩnhvi_pham_ban_quyen gì. Ngay khi cô nghi ngờ không biết có phải mình nhìn nhầm không, thì đột nhiên trong đầu hiện lên một vùngleech_txt_ngu đất rộng lớn.
Lạ thật, trong sách chẳng phải nói nữ chính có thể đi vào không gian sao? Chẳng lẽleech_txt_ngu không gian là ông trời đặc dành riêng chobot_an_cap con gái cưng của mình là nữ ?
Còn cô, một kẻ ngoại lai, có thể ý thức vào thôi ?
Hừ.
Khi một người cảm thấyvi_pham_ban_quyen cạn đến tột độ, họ sự sẽ bật cười thành tiếng!
Bất lắc đầu, Tô Mạt lại chìm thức để quan sát kỹ càng hơn.
Bên trong là vùng đất rộng chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một mẫu. Trên đất vốn dĩ dày đặc loại thứ gì đó mà cô không rõ, nhưng giờ đây tất cả đều đã cháy đen thui.
Cách đó không xa có mộtvi_pham_ban_quyen ngôi nhà gỗ, giống như tiểu viện gia của người xưa, lại mang theo một phongvi_pham_ban_quyen vị đặc biệt khó tả, hệt như túp lều cỏ ẩn dật của một vị cao lánh đời.
Cảm thực không hề !
vào trong viện, có hai phòng. Cửa gian chính giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóngleech_txt_ngu thể vào được, còn căn phòng bên phải trông giống như một dược . Cô liếc nhìn vào, bên trong có không ít bình bình lọ lọ, nhưng phần lớn đều là độc dược.
là Mê Hồn Tán, Nhất Tiếu Điên, Đại Mộngleech_txt_ngu Tam Thiênbot_an_cap một đống lớn, chỉ cô không biết cách sử dụng ra sao.
trắng xóa phía sau nhà gỗ chắc hẳn tuyền nhỉ?
Chẳng thứbot_an_cap nước này uống vào có công dụng kinh phạt tủy tiểu thuyết nói hay không. có thể, liệu mình cũng có thể tu luyện thành tiên được ?
Tô Mạt đang mơ mộng huyền thì chợt nhận ra, không gian không giống với gian viết trong . Trong truyện, nữ chính làm gì cóbot_an_cap .
Xem , ai mới là con gái cưng của ông trời thì chưa biết chừng đâu!
Chỉ tiếc là cơ thể này thể vào được, nếu không có một nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để ẩn thân bất cứ lúc nào cái thời xa lạ này sẽ an toàn hơn nhiều.
Cô quan sơ qua một lượt, dòng không lớn , dường như chảy ra từ khe đá phía sau. Tô Mạt đoán rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía sau sương bên dòng nước là một ngọn . nhiên, cô không tài nào nhìn xuyên qua màn sương đó để quan sát bên ngoài được.
Thu hồi ý thức, Tô Mạt cảm thấy hơi chóng mặt. ngồi trên chănbot_an_cap, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
Cô cầm chiếc bát sứbot_an_cap sứt vòi bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh giường lên xem, bên trong trống không, muốn uống ngụm nước chẳng có. Cô liếm đôi môi khô , bát nãy ngon ngonbot_an_cap thật nhưngvi_pham_ban_quyen hơi mặn, lúcleech_txt_ngu này cô thấy khát đến khó chịu.
Tô Mạt không kìm được mà nghĩ đến dòng suối trong trong không gian.
Nếu có thể uống một tốt biết mấy. Khoảnh khắc tiếp theo, chiếcvi_pham_ban_quyen sứ trên tay biếnvi_pham_ban_quyen mất, khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất hiện trở lại đã nước.
mừng khôn xiết, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng lên miệng nếmleech_txt_ngu thử. Quả nhiên là phẩm của không gian, cảmbot_an_cap giác dịu mát mượt mà khi vào miệng là thứ côleech_txt_ngu chưavi_pham_ban_quyen từng .
Vịleech_txt_ngu ngọt thanh, lại chút hơi lạnh, thứ này còn hơn kỳ loại nước nào cô từng uống ở kiếp trước gấp vạn lần.
Nuốt xuống, như vùng đất khô được tưới mát. Phần còn lại cô trực tiếpvi_pham_ban_quyen ựcvi_pham_ban_quyen ực hết sạch, không sót một giọt.
Quá , sự ngọt ngào sảng tức thì tỏa khắp thể, từng lỗ chân lông như thôngleech_txt_ngu suốt, mỗi một tế đều tràn năng lượng.
Nhưngleech_txt_ngu hiệu quả tẩy kinh phạt tủy trong tưởng tượng đã khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất hiệnleech_txt_ngu, điều này chứng tỏ cô thể tu tiên rồi.
Tuy nhiên, có được mộtbot_an_cap món bảo bối không nhưvi_pham_ban_quyen thếvi_pham_ban_quyen cô đã mãn nguyện lắm rồi, còn đòi hỏibot_an_cap gì hơn nữa!
Tô điều chỉnh nhanh.
Cô thu gomnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những thứ vơ vét được không gian, không ngờ lại thành công ngay tức. Cô kích lấy sấp ra, thử đi thử lại vài lần thấy .
đó, côvi_pham_ban_quyen tìm một sợi dây thừng chắc chắn, miếng ngọc bình an treo lên cổ, thu lại mộtbot_an_cap vòng , chỉnh đến cỡ lấy đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không bị lộ, rồi thắt nút chớt.
Lúc này cô mở cửa ra cửa hàng cung tiêu. Không còn cách nào khác, thời gian , côleech_txt_ngu phải đi mua mấy cái cặp lồng.
Sau này vạn nhất không thể nào cũng ngoài ăn, đồ ăn Lý Vân nấu cô không dám động vào. Nhỡ bà ta đánh thuốc mê rồi đem bán mình đi thì sao.
Đến cửa hàng cung tiêu, cô vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng vào mua mấy cái cặp lồng và một chiếc túi đeo chéo màu xanh lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quânvi_pham_ban_quyen, còn đưa thêm năm nhờ người tabot_an_cap rửa sạch cặp lồng giúp.
Đang định rời đi, Tô Mạt thấy bộ quần áovi_pham_ban_quyen may bằng vải bông màu xanh đậm trên tường. ánh ngỡ ngàng của nhân viênvi_pham_ban_quyen bán hàng, cô đã mua nó, lại còn chọn thêm hai bộ nội y mới toán đi ra.
Ra cửa, tìm một góc tường đáo cấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo không , mới xách một túi cặp lồng quay tiệm cơm quốc doanh.
Nhân viên phụcbot_an_cap vụ thấy cô quay , sắc chẳng mấy tốt , Tô Mạt quen rồi. Ở thời đại này, người làm việc chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà nước có dạng như vậy, chẳng hề có ý thức vụ như đời sau, ai nấy đều vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng kiêu ngạo.
Chào chí, tôi có khách quý, mẹ tôi bảo đến tiệm mua ít thức ănvi_pham_ban_quyen.
Cầm nhiều cặpleech_txt_ngu lồng thế này, người khác không cần ăn nữa à?
Hì hì, đồng chí xem, giờ ăn cũng sắp qua rồi, nếu còn thừa không bán thì lương quá, hay cho tôi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thế đi, tôi có tám cái cặp lồng, đồng chí cứ đại cho tôivi_pham_ban_quyen, tôi không kén chọn đâu.
Nhân viên phục vụ lẩm bẩm vẻvi_pham_ban_quyen không tình nguyện: Bán không hếtleech_txt_ngu thì chúng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự ăn, có là nhiều chuyện!
Chị nói gì cơ? Tô Mạt thực sự không nghe rõ.
Không có gì, đưa cặp lồng đây. Côvi_pham_ban_quyen nói rồi đấy nhé, tôi đưa nấy, không được .
Đúng đúng, không kén chọn! mà múc. Tô Mạt cười hùa theo.
Cuối , nhân viên phục vụ múc hộp cơm cùng các loại thịt và rau, hai hộp mì nước chay, hộp còn lại đựng hai cái bánh bao ngô.
Sau tiền phiếu, Mạt ôm cặp lồng vẻ rời khỏi cơm doanh, rẽleech_txt_ngu vào con hẻm vắng người, lại tay một cái cất hết vào không gian. Vừa địnhvi_pham_ban_quyen đi , cô chợt nghĩ đến một vấn đề.
Không gian của cô có quản độ tươi ngon ? Đừng để vài ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là hỏngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chợt hối hận vì mình việc không kỹ lưỡng.
Cô lấy cái bánh bao thịtleech_txt_ngu đã bỏ vào trước đó ra sờ thử, ổn, nhiệt độ y lúc mớivi_pham_ban_quyen bỏ vào, tốt quá rồi.
này Tô Mạt mới thong dong chuẩn bị về nhà. ngoài lâu như vậy, không biết đình tồi tệ của côbot_an_cap đã về chưa.
Về đến nhà nếu phát hiện mất tiền liệu có tức đến hộc không nhỉ? Vừa đi vừa nghĩ vừa cười, mấy đã đến đầu hẻm nhà mình.
Tô Mạt vừa định đi vào thì hai đồng chí công an đội gọi lại từ phía sau.
Đồng chí nhỏ, cho Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc phải ở đây không?
Hê, phải trùng hợp quá sao, lại còn là tìm ông bố tồileech_txt_ngu cô nữa. Tô Mạt vàng gật đầu đáp .
Chào các anh, Tô Kiến Quốc chính là bố , nhà ở ngay cănbot_an_cap thứ hai phía trong, đi thôi, tôi dẫn anh .
Hai đồng chí công an nhìn nhau một cái, gật đầu đi theo Tô Mạt vào trongleech_txt_ngu.
Vừa bước qua cửa lớn, cô thấy trong sân chật ních người xóm xem náo nhiệt.
Tô Mạt vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ Quốcleech_txt_ngu về thấy tiền tức chớt sao?
Đừng có thế chứ, tiền còn lại trong nhà cô vẫn chưaleech_txt_ngu tìm .
Nghĩ vậy, Tô Mạt vội chen phía trước.
Mọi người một chút, nhường đường một ! Mọi người thấy là Mạt dẫn an đến, liền ra hai bên.
người này nhìn thấy Tô Kiến Quốc đang được vợ vỗ lưng ởleech_txt_ngu bên trong.
Đúng lúc này, Tô Kiến Quốc cũng hiện Tô Mạt, cơn giận xộc thẳng lên não, chẳng thèm đếm xỉa đến bao nhiêu người xung quanh đang nhìn, lão trực mở miệng bới.
ranh này, mau tiền của tao đây!
Tô Mạt giả ức, run rẩy phản : Bố, bố nói gìvi_pham_ban_quyen thế? Con lấy tiền của bố bao ?
Đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu nhân tay sạch sẽ, không phải mày còn ? Mẹleech_txt_ngu nói rồi, lúc bà ra ngoài chỉ có một mình mày ở nhà.
Còn không nộp ra đâyvi_pham_ban_quyen, tao đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng chí công an bắt mày đi ngồi tù !
Bố con không mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhà ở đâu con chẳng biết!
Nói rồi, cô còn giả bộ sợ hãibot_an_cap vào sau lưng đồng chí công an.
Tô Kiến đứng dậy định ra tay Tô Mạt ra, nhưng lạivi_pham_ban_quyen bị các đồng chí công an ngăn lại.
Ông làbot_an_cap Tô Kiến Quốcleech_txt_ngu không? Có phải ông là người nhờ người đi báo án không?
đồng công an, tôi báo án. Chắc là hàng xóm báo giúp thôi, nhà tôi đúng là bị mất trộm, nhưng là trộm nhà mà .
Chính là con ranh này làm, các anh mau lại cho !
Một anh công an kều nghiêm mặt quở trách: Bắt ai không phải donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông quyết , chúng tôi cần phải hiện trường tra lượt.
Sau ra hiệu cho , hai người bắt đầu vào nhà kiểmbot_an_cap tra. Họ xem xét khóa trước, phát hiện không dấu vếtbot_an_cap cạy phá, cửa bị lực mạnh mở, cửa cũng không để lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất kỳ dấu nào.
Mặt ngoài sân đã bị xới , hiện trường phá hỏng, không còn giá trị giám định nữa.
Hai nghi hoặc nhìn nhau rồi lần bước ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Quốc, mời ông theo tôi về đồn một chuyến đăng ký xem đã mất nhữngvi_pham_ban_quyen gì.
Tô Kiến vừa nghe phải lên đồn công thì trongbot_an_cap lòng dấy lên một hồi hoảng loạnleech_txt_ngu.
Thưa công an, cần đâu, anh cứ connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ranh này đibot_an_cap là được, không cần phải đi đâu.
Hiện tại không có bằng chứng chứng con ông trộm ! Cánh cửa trongleech_txt_ngu nhà có lẽ là bị lực mạnh tông mở.
Lúc này, Lý Tú Vân cạnh hỏa, tiến chỉ tay vào Tô Mạt mà : Chính là trộm, nhất định là nó đã cửa! Nó còn đánh tôi thành ra thế !
hu hu, chí công an, các anh phải làm chủ cho . Cái mất không biếtbot_an_cap hiếu thảo là , tôi vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái nhà này làm lụng vất vả cực nhọc mỗi ngày, mà nó lại đối với tôi như thế! Hu huleech_txt_ngu
Hàng xóm xung quanh thấyleech_txt_ngu bắt đầu xì bànbot_an_cap tán. Chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yếu vì mặt Lý Tú Vân đúng là mấy vệt thật, nhưng họ cũng không tin Tô Mạt có thể tông mở cánh cửa gỗ dày .
này, Tô Mạt bước ra, dùng tay áo lên những giọt nước mắt không hề tồn tại, dụi cho đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏ hoe mới cất lời.
chú các , các các dì, hãy nói câu công cho cháu với.
Mọi người cứ mụ mẹ cháu xem, bà ta bảo cháu đánh bà ta thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra thế này, thì bảo bà ta nói xem một đứa trẻ gầy gò nhỏ cháu cách nào mà bà ta được? Mà bị thương đâu? Trưng cho mọi cùng xem !
Lúc này, lão già độc thân mặt bỉ ổi chen lên trước khôngleech_txt_ngu nhịn được mà góp lời: đấy chị dâu, trưng ra , để phân xử cho!
Lão ta đã thuồng mụ bàbot_an_cap lẳng lơ Lý Tú này từ lâu , ngày nào mụ cũng đi qua đi lại ở đầu ngõ, cái mông cứ lắc qua lại như quẩy vậy.
Lý Tú Vân xong liền cảm thấy nhục nhã, vô thức nhìn xuống .
Con ranh chớt tiệt này, toàn nhắmbot_an_cap những chỗ không thể để người thấy mà ngắt nhéo, bảo bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta chứng gì đây?
Ha ha habot_an_cap người được trậnvi_pham_ban_quyen cười nhạo, ai nấy đều thích xem trò cười của Lý Vân.
Ai bảo mụ này nhân duyên kém, lúc nào cũng vênh váo, hận thể ngửa mặt lên trời. mụ gặp xui xẻo, người không biết mừngbot_an_cap nhường nào, cơm tối còn chưa thèm chạy sang xem náo nhiệt.
Lýleech_txt_ngu Tú Vân bị cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chọc giận, tức tốivi_pham_ban_quyen, bà ta lên với giọngleech_txt_ngu chói tai:
Chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con này đánh tôi, nó còn tôi, còn
Cònvi_pham_ban_quyen vào háng tôi, bốn này có chớt bà ta cũng không ra miệng được, trong cơn nhục nhã liền bật khóc nức nở.
Hu hu hu, nói thật mà!
Lúc này hiện trường lại bùng nổ thêm mộtleech_txt_ngu cười nữa, còn dữ dội hơn lúc .
Tô Kiến Quốc thấy vậy mắt nhìn Lý Tú Vânleech_txt_ngu dữ tợn.
ta đương không tin là Tô Mạt đánh, ông ta hiểu vợ , biết đâu lại đi đánh nhau với mụ nào ngoài đường rồi trút giận đầu Mạt. Nhưng cũng nhìn xem đây là trường hợp nàovi_pham_ban_quyen.
Thấy chồng cũng không tin mình, mụ đến mức bệt xuống đất, vừaleech_txt_ngu đấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất vừa khóc. Lý Tú Vân mụ khi nào phải chịu uất này!
Anh công an cao kều không muốn màn kịch đàn chanh chua chửi này nữa, quay sang hỏi Tô Mạt: Đồng chí nhỏ, hôm nay cháu ra nhà lúc mấy giờ?
Lý Tú thấy bắt đầu đến Tôleech_txt_ngu Mạt liền nín khóc, dán mắt vào cô.
Thưa đồng chí công an, cháu đi từ buổi trưa . Từ tối qua đã được ăn cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay cháu không có nhà, lương thực lại khóa kỹ, cháu chỉ đành ra ngoài tìm cái ăn thôi.
Lý Tú như chộp trọng điểm, lập tức lớn chất vấnvi_pham_ban_quyen: Cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo không phải mày trộm? Ở nhà không bao giờ cho mày tiền, mày lấy đâu ra tiền và phiếu để đi ?
xómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy lời lại một hồi xào.
Đúng là mẹ kế là có cha dượng, nhìn con bị bỏ đói kìa, gầy chỉ da bọc xương.
Phải đấy, Tiểu Mạt đáng thương, mẹ ruột tốt như mà sao lại đibot_an_cap sớm vậy chứ chậc!
Lý Tú Vân trẽn vênh mặt lên, như không thấy gì.
Tô Mạt giả đau , môi nói: Tiền và phiếu là mẹ cháu đưa từ hồi bà còn sống, từ sau khi mẹ cháu mất, cháu đồng tiềnvi_pham_ban_quyen vặt nào .
năm nay hễ không có cơm là lại ra ngoài mua cái bánh bao nhị hòa diện, giờvi_pham_ban_quyen tiền cũngvi_pham_ban_quyen tiêu hết rồi.
Không tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người khám! Đúng , cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể vàoleech_txt_ngu cháu mà khám!
Tô Kiến Quốc nghe cô nói vậy thì cuống cuồng ngăn cản.
Ôngvi_pham_ban_quyen dám để khác kho Mạt đang ở.
Nhà có phòng ngủ, Đại Bảo đã mất phòng với lývi_pham_ban_quyen do cần chỗ riêng làmleech_txt_ngu bài , Tô Mạt bị đuổi vào cái phòng hẹp.
Không cần đâu, tin con mà. Đồng chí an, chuyện này cứ thế thôi đi .
Anhleech_txt_ngu an caoleech_txt_ngu kều nhìn Tô Kiến Quốc rõ đang chộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạ, chẳng buồn để tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến ta, bảo Tô Mạt chỉ rồi đi tới.
Chỉ là, anh ta không ngờ cái kho nhỏ đến mức cúi mớileech_txt_ngu vào được này là phòng của một cô bé.
Trời ! Hai vợ chồng đức này, sao Tiểu Mạt ở trong cái kho chứabot_an_cap than thế kia.
Hai không sợ mẹ con bé hiện về tìm các à
Thím Hoa, không nóivi_pham_ban_quyen bậy, cẩn thận bị Ủy ban Cách mạng đấu đấy!
Được nhắc , thím Thúy Hoa đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức giận cũng hơi sợ, vội vàng lái câu chuyện sang người Tô Mạt.
Cái phòng này không sổ, nhà toàn dùng để than, sao ông bà để ở đây?
Tô Kiến bị hỏi đến muốileech_txt_ngu mặt, chỉ cúi im lặng.
Thím Thúy đànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn sang Tô Mạt.
Mạt tỏ uất ức, thật thà nói: Anh trai mà mẹ kế mang tớibot_an_cap bảo hai phòng, một phòng làm bài tập một phòng để ngủ, thế nên họ cháu vào đây .
Sau khi Tô Mạt xong, mọi người đều không tin nổi. Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc bịbot_an_cap à? Hành hạ con gái như thế, lại đối xử tốt với đứa con riêng của vợ sau, chẳng trông mong Tô Đại Bảo sau này sự cho mình chắc?
sát từ trong phòng đi ra, mấy người xóm hiếu kỳ cũng vào phòng Tô một vòng.
Sau người , áp lực tại hiện trường rõ ràng đã giảm xuống vài .
sự kinh ngạc ban đầu sang khinh bỉ.
Không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng Tô Kiến Quốc nhẫn tâm đến thế, hèn gì Tô lại gầy rộc vậy. Những năm qua không biết con bé đã phải chịu bao nhiêu khổ cực.
Cuối cùng vẫn không thấy , Tô Kiến Quốc cũng không lên lập án, này đành thôi.
Trướcbot_an_cap khi đi, hai anh công an còn cảnh cáo vợ chồng Tô Kiến Quốc một hồi, đối với trẻ một chút, nếu Hội Phụ sẽ tìm họ nói chuyện đấy.
Tô cảm kích tiễn côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng , xoay người đóng lại.
Nào ngờvi_pham_ban_quyen vừa mới chốt cửa thì tiếng đập rầm rầm rầm lại vang lên.
Vừa buông tay chốt cửa ra, Tô Đại Bảo đã hơ hớt đẩy vào.
Tô Mạt đang đứng sờ sờ trước mặt, hắn suýt nữa thì đái ra .
Mày sao mày lại còn sống?
Tôi đương còn rồi, Diêm Vương gia bảo nhà chúng ta có kẻ khác đáng chớt !
Thế nên, ngài ấy bảo tôivi_pham_ban_quyen lên đây để đổi mạng với anh đấy!
mày mày, mày nói bậy! Mày dám tuyên truyền mê tín đoan, tao lên Ủy ban Cách mạng tố cáo !
Gương mặt Đạivi_pham_ban_quyen Bảo cắt không còn giọt máu, cố tỏ bình tĩnh, lấm lét nấp lưng mẹ mình.
Tú Vân thấy Đại Bảo về đến thì lại bắt đầu gào khóc.
Hu hu, con traileech_txt_ngu , sao giờ con mới vềvi_pham_ban_quyen, mẹ tìm con ngày rồi. Con mà nữa chắc mẹ bị người đánh chớt thôi!
Tô Đại Bảoleech_txt_ngu rõ ràng tâm thần bất định, hắn không đáp lời mẹ mà chỉ chăm chú quan Mạt trên xuống dưới. Ừm, có bóng, không phải là ma!
Sau khi xác định Tô Mạt chưa chớt, lòng yên ổn được phần nào. Có lúc đóvi_pham_ban_quyen hắn nhìn , con nhỏ này chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị ngất chưa chớt. Lúc hắn mới quay sang hỏi Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiến Quốc:
Ba, chuyện này sao? Con vừa về, sao người trong ngõ ai nấy nhìn con bằng ánh đó, lại còn chỉ trỏ nhà mình nữa!
Tô Kiến Quốc thèm lên tiếng, mặt hôm nay coi như mất sạch. Vốn sống ở đây bị người ta mỉa mai là rể chui gầm chạn lão đã rất khó chịu rồi.
cảnh này e là lão không thể tiếp nữa, chi bằng sớm bán quách cái nhà đi rồi dọn đi khác, lúc đó sẽ dạy dỗ lại con nhân kia sau.
Năm đó nếu phải ông ngoại nó thường lão, không chịuvi_pham_ban_quyen giúp đỡ chọt thì lão đã lên chức phó xưởng trưởng ! Lão lườm Tôvi_pham_ban_quyen Mạt một cái sắc lẹm, như đang một thứ đó bẩn thỉu.
Tô Mạt hoàn toàn chẳng đến ánh mắt của cha tồi, cô thản nhiên quay khóa chặt cửa lớn lại.
Tô Đại chabot_an_cap thèm đoái hoài đến , quay sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lý Tú Vân.
Mẹ, mặt mẹ sao thế ? Ai đánh mẹ ra nông ?
Lý Tú Vân nghe vậy càng tủi thân, mụ chỉ tay vào Tô Mạt bắt kể khổ.
Chính là con tiểu tiện nhân này, lúcbot_an_cap ngày cứ bị ma nhập ! Nó đánhleech_txt_ngu vừa chửi , hu Mẹ đi tìm ba mà ông ấy còn tin.
Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, xem con có đánh chớt con để trút không!
Nói đoạn, Tô Đại đẩy mẹ mình về phía Tô Kiến Quốc, ra hiệu cho hai người đi trong nhà.
Tô Kiến ýbot_an_cap, kéo Lýbot_an_cap Tú Vân đi chẳng hề can ngăn. Trong lòng lão chỉ mong Tôbot_an_cap Mạt bị dạy dỗ trận nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân đểvi_pham_ban_quyen lão bõ tức.
hai người đã vào , Tô Đại Bảo phắt , trừng mắtbot_an_cap nhìnbot_an_cap Tô Mạt nham hiểm.
Hắn cao hơn mét bảy, trông trắng trẻo, nhìn kỹ thì có vài phần giống Tô Quốc.
Tô thầm mình, chẳng lẽ Tô Bảo là con riêng Tô Kiến ? Nếu đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vậy thì trướcvi_pham_ban_quyen hôn mẹbot_an_cap của nguyên chủ, đã lénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lút hệ bất chính với Lýbot_an_cap Tú rồi.
Conbot_an_cap tiện nhân , ba ngày không ăn đòn định leo lên đầu lên cổ người khác hả! Xem tao có đánh chớt mày không!
Nhào vô đây, cái loại con hoang do mẹ mày lăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loàn đẻ ra! Để tao chống mắt lên xem mày có bản lĩnh gì!
Tô Đại Bảo xong liền đổ mồ hôi hột, nó biết chuyện đó từ bao giờ ? Nhưng biết thì đã sao, cứ đánh cho nó phục như trước là được! sau đó, hắn tung chân đá về phía Mạt.
Nào ngờ Mạt nghiêng người, Tô Đại Bảo đã đá hụt vào không trung. Tô Mạt giẫmbot_an_cap lên bắp chân sau của hắn, chỉ nghe tiếng xoạc, hắn bị thực hiện một cú xoạc chân đau đớn.
Ha ha ha, đấy, .
Tiếng cười nhạo của Tô Mạt khiến Tô Đại Bảo đang ôm hạ bộ la hét thảmvi_pham_ban_quyen thiết càng thêm phẫnbot_an_cap , nhưng vì quá đau dậy nổi nên hắn chỉ biết gào thét điên .
Lý Tú và Tô Quốc nghe tiếng con trai thét thảm thiết liền vội vàng chạy khỏi nhà. Thấy Tô Đại Bảo đang nằm dưới đất, mặt hai người tái mét vì hãi.
Tô Kiến Quốc lập tức chạy đến hỏi han xem con trai sao , đây chính là cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền đời nhà Tô lão.
Tô Đại đau vãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mồ hôi hột, lão đứng phắt dậy đi tới trước mặt Tô Mạt, vung tay định xuống. Thế nhưng tay lão đã bị Tô Mạt nắm chặt, không thể nhúc nhích nổi.
Tô Mạt thấy Lý Tú Vân định lao tới, cô một cú đá cực mạnh vào người Tôbot_an_cap Kiến Quốc, khiến lão nhào người mụ .
Chỉ nghe một tiếng! Cả hai bị đá bay xa tới ba mét.
Nhìn đôibot_an_cap bàn chân nhỏ bé của mình, Tô Mạt dường nhưvi_pham_ban_quyen không tin nổi, sức lực của cô trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên lớn vậy từ bao ? nước không gian ngọt lịm , cô hiểu ra, ra đó không chỉ tẩyleech_txt_ngu kinh tủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà khiến tăng vọt.
Hèn hôm nay cô ăn nhiều thế, sức lực tăng lên thì ăn nhiều cũng là chuyện thường tình.
Hừ, ba đứa rác rưởi, hôm nay để bà cô đây cho tụi mày nếm mùi lợi hại!
Giếtbot_an_cap chớt ngay chẳng có gì thú vị, phải hành từ từ mới xứng với gì chúng đã làm với nguyên chủ.
Tô vừavi_pham_ban_quyen vừa đi vào , cô cửa vào, nhìn quanh một vòng rồi chọn một cây que than bằng sắt. Cô cầm tay ướm thử, được đấy, rất vừa tay.
trở ra thấy Tô Đại Bảo đang đỡ Tô Kiến Quốc, cô khẽ mỉmvi_pham_ban_quyen cười. Thế này thì tốt rồi, khỏi phải chọn xem đánhvi_pham_ban_quyen đứa nào trước! Cô bước tới sau lưng Tô Đại Bảo, vung cây sắtbot_an_cap quấtbot_an_cap tới tấp vào người cả ba bọn .
A
Tiếng gậy sắt xé gió khiến Tô Mạt cảm thấy hưng phấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ kỳ, cô vung gậy càng hăng hái.
Ba người dưới đất ban đầu ôm cụm lấy chống đỡ, giờ bắtvi_pham_ban_quyen đầubot_an_cap chạy tán loạn. Thế nhưng Tô Mạt sẽ không tha cho bất ai, đừng hòng có đứa nào .
Tô Mạt nhắm chuẩn vào bắp chân mỗi người mà một gậy. rắc, chẳng biết xương của ai bị gãy.
A ơi, cứu con. Tô Đại Bảo ôm chân khóc gọi mẹ, nhưng Lý Vân còn đang lo chẳng xong.
A a a a a, vớivi_pham_ban_quyen!
Con súc sinh bất hiếu kia! Mau dừng , mày dám đánh cả cha mày !
Tô Mạt nghe vậy liền tặng ngay một gậy trúng .
Mộtbot_an_cap ngụm máu tươi phun ra, kèm theo hai cái cửa rụng xuống đất.
Tô Kiến Quốc ôm miệng, không thể tin nổi nhìn hai cái răng trên mặtbot_an_cap đất gào , nước nước mũi giàn giụa khắp mặt lão cũng buồn quan tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lão cứ thế rạp dưới đất như một con mà lóc thảm thiết.
Đánh Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tay rồi, quay sang chăm sóc hai mẹ con lăn lộn như bọ kia. Tô Đại thấy tình hình không ổn, liên tục kéo mẹ mìnhleech_txt_ngu ra chắn phía trước, khiến mụ ta hứng chịu không ít đòn thay cho hắnbot_an_cap.
Tô thèm quanbot_an_cap tâm đứa nào bia đỡ cho đứa nào, tóm lại cả đứa đều không được yên thân. đặc biệt nhắm vào những chỗ hiểm Lý Tú Vân mà nện, khiến mụ đau đến mức chớt đi sống mới chịu dừng tay.
Nhìn hai mẹ con không ngừng van xin dưới , cô cảm lòng.
Mải mê trong niềm vui sướng, Tô Mạt không hề nhận rabot_an_cap Tô Quốc đã lén lút lủi vào trong . Bất chợt cảm thấy một luồng khí lạnh ậpvi_pham_ban_quyen đến từ phía sau, Tô nhanh nhẹn né sang bên trái.
Một con dao phay bay sát qua người cô, chém đứt ổ khóa sắt trên cửa rồi cắm phập vào cánh cửa! Lực đạo mạnh đến sợ!
Tô Mạt xoay người tung cú đá quét trụvi_pham_ban_quyen khiến Kiến Quốc ngã nhào xuống đất, rồi cô tới rút con dao trên cửa , ném thẳng về phía lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
A
Một tiếng hét thiết vang tận mây xanh.
Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen ôm tai cuộn trên đất, bên cạnh con dao phay và một chiếc tai bị cắt với vết lỳ.
Mẹ Lý Vân đã sợ đến ngây dại, họ ôm chặt nhau run lẩy bẩyleech_txt_ngu. Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trong chớpbot_an_cap ấy, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Tô Kiến Quốc, muốn tôi thì lão phải trả !
Nếu các người nghĩ không dám giết thì lầm rồi!
Có điều, hiện tại thực chưa muốn giết các đâu.
Tôi sẽ khiến ba người các người sống, không, bằng, !
Bốn chữ cuối lên đanh thép, xuyên vào tận tâm can cả baleech_txt_ngu rùng mình run rẩy.
Mạt buồn để tâm đến phản ứng của bọn họ, đảo mắt một , vỗ vỗ rồi đi vào phòng của Tô Đại Bảo.
Cô thực sự thấy mệt rồi, đánhleech_txt_ngu người cũng là một công việc sức, giờ cô muốn tìm chỗ nằm nghỉ. Cái nhỏ rách nát của nguyên thích ở thì ở, Tô Mạt cô đây chịu thòi thế đâu!
Vào phòng, cô cuộn hết chăn màn của Tô Đạibot_an_cap Bảobot_an_cap lại, vứt thẳng sân, lấy trong tủ quần áo ra một bộ chăn bông mới tinh trải lên giường. Thấy bên trong một bộ ga giường màu đỏ mới toanh, cô cũng lôivi_pham_ban_quyen ra luôn.
Tô Đại Bảo đống chăn đệm của mình bị vứt dưới đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn tỉnh liền lao vào:
Mày làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ? là đồ mẹleech_txt_ngu để dành cho tao lấy vợ mà!
Đó bộ ga trải giường đỏ rực, vào thời , ngay cả một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ cũng khó mà được. Ban đầu mẹ hắn đã phải tốn không biết bao nhiêu tiền bạc, phiếu và cả hệ mới sắm được bộ đó.
Tô Mạt khịt khinh thường.
loại như mày mà đòi kết hôn ? Từ giờ trởbot_an_cap đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câm miệng lại cho ! Nếu không không ngại đánh cho mày trận nữa đâu, bây giờ không có mẹ mày đứng ra làm đỡ đạn cho nữa đâu!
Tô Đại Bảo mình một cái, vô thức lại hai bước.
Đúng rồi, bảo với bố màybot_an_cap, đừng có tốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáo tao!
Chẳng tin đâu! nữa, lúc không có người, tao sẽ chặt đứt một chân của mày! Không thì cứ việc thửbot_an_cap xem.
Tô Đại Bảo nhìn dạngvi_pham_ban_quyen hung tàn Tô Mạt mắt, nhớ lại những lờivi_pham_ban_quyen mẹ hắn nói, mồ hôi lạnh tức thì chảy ròng đầu.
Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tiện nhân chắc chắn là bịvi_pham_ban_quyen ma rồi!
Hắn lén nhìn Mạt hai cái, càng chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn về suy đoán trong , không dám nán lại thêm giây phút nữaleech_txt_ngu, vội vàng quay người chạy ra ngoài sân.
Tô Kiến Quốc đã mất dạng từ lúc nào không hay, cửa chính mở toang, cáibot_an_cap tai đất biến mất. Chỉ còn lại mẹ hắn đangleech_txt_ngu nằm co quắp, ngất trên mặt đất.
Tô Bảo laoleech_txt_ngu đến vác Lý Tú Vân lên vai rồi chạy thẳng bệnh viện.
Tiềm năng connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những lúc thếvi_pham_ban_quyen được phóng đại vô hạn, một người lớn như vậy mà hắn chẳng thấy mệt chút , bây giờ hắn chỉ muốn nhanhbot_an_cap rời cáileech_txt_ngu nơi quỷ quái này.
Sau khi người rời đi, những bà hàng xóm hóng hớt ngoài cửa mới dám xông vào sân. Nhìn đống đổ nát hỗn độn trên mặt đất, mọi quan tâm dao dính kia!
Chưa đợi mọi kịp suy đoán, Tôbot_an_cap rưng rưng nước từ nhà ra.
Bà Hoa nhìn thấy vậy liền không nhịn được lên tiếng trước: Mạt à, nhà cháu xảy ra chuyện gì này?
Cứ gào khóc thảmleech_txt_ngu thiết, nãy cháu người đầy ra ngoài, hỏi ấy cũng chẳng thèm thưa, nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bay ấy.
Tô Mạt thầm nghĩ, có không ? Chắc là đang vội đến bệnh viện để lại rồi!
Cháu bố cháu không cho nói
Mạt tỏ khóvi_pham_ban_quyen xử, khiến đám hàng xóm mặt ở đó tò mò đến bứt rứt yên.
Tiểu Mạt à, cháu nói đi, còn giấu giếm gì nữa? Vừa nãy bọn đều nói đỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cháu thôi!
Tô Mạt giả vờ đấuvi_pham_ban_quyen tư tưởng một hồi, bất đắc dĩbot_an_cap há miệng rồi lại thôi, trái tim các thím theo đó treo lơ lửng. Cuối cùng, dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như hạ quyết tâm, cô mớivi_pham_ban_quyen nói ra.
Mẹ kế cháu nghi ngờ bố cháu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác bên ngoài, bà ta nói tiền nhà căn bản không bị mất, là do bố cháu đem đi nuôi giày rách hết !
Một tảng đá ném xuống mặt nước yên ả, các bà các thím đồng thanh hít một hơi khí lạnh.
Thời này mà đi tằngleech_txt_ngu tịu ngoài là bị Ủy ban Cách mạng bắt đi diễu phố đấu tố như chơi, sau còn phải cải tạo ởbot_an_cap nông nữa!
Thật haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giả vậy? Bố cháu thừa nhận rồi à?
Bố cháu tất nhiên là không nhận, thế nên hai người mới đánh nhau.
Mẹ kế thật đáng sợ, ta đứt tai của cháu rồi, huvi_pham_ban_quyen hu còn không cho chúng cháu nói ngoài!
Bà Hoa ơi, mọi người tuyệt đối nói là cháu kể nhé. Nếu chắc chém chớt cháu mất hu hu.
Tô Mạt chấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho kỹ diễnvi_pham_ban_quyen xuất của mình 99 , cònbot_an_cap 1 điểm trừ đi kẻo bản thân lạivi_pham_ban_quyen kiêu ngạo!
Không ngờ Tú Vân này ra tay độc ác thế, hèn gì bị đánh ngất .
Xì, tôi không ngờ Kiến Quốc lại đi giày rách đấy. Ngày nào cũng ra vẻ mạo người quân tử.
Ê, mọi người nhớ không? Hồi của Tô Kiến Quốc mất được năm, tôi thấy ông ta dắt theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái nhỏ đáng quá nên địnhleech_txt_ngu giới đối tượng cho.
Ông nghĩa khí từ chối, mọi nhìn xem, chẳng lâu sau đã tự tìm một góa phụ dắt con riêngvi_pham_ban_quyen về, không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên ngoài còn có nhân tình nữa, đúng là người không thể nhìn mặt .
Đúng thế, đúng thế, tôi đã bảo dạo này cứ thấy Tô Kiến Quốc tanvi_pham_ban_quyen làm là không về nhà, toàn chạy về phía thành phố, khéo con giày rách kia ở đó cũng nên!
Tô Mạt không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn, cô gặng hỏi thêmbot_an_cap vài câu, bản thân lại nói trúng phóc thật. Chờ nào đó phải tìm hội Tây thành phố xem sao.
Tiễn những hàng xóm thích buôn chuyện đibot_an_cap, Tô Mạt đun một nồi nước nóng, tắm rửa sẽ cho bản thân. Thay bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ lót mới mua, cô thoải mái nằm trong chăn mới . Xuyên qua đâyvi_pham_ban_quyen một ngày rồi, đến lúc này cô mới có thể thả lỏng để đánh một giấc thậtleech_txt_ngu ngon.
Sáng hôm saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạt bị chim hót thức giấc, cô ngồi dậy vươn vai một cái dài, đầu bầu xanhvi_pham_ban_quyen trong vắt ngoài sổ, tâm trạng tốt vô cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô lấybot_an_cap bộ đồ vải bông xanh mua ra mặc vào.
là một ngày tốt đẹp!
Thập niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 70 có cái , bầu trời không bị mây mù che , có điều đồ ăn ít chủng loại một . Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, cảm thấy đói cồn cào, Tô Mạt vội vàng xuống giường, đánh răng rửa mặt đơn giản rồi đi Tô Kiến .
Cô nửa túi lương thực tinh trong tủ thấp vào bếp, tìm một cái chậu rồi hết vào trong. Đống lương đen bên , chẳng liếc mắt cái.
trước, lương thực tinh chưa bao giờ có phần nguyênvi_pham_ban_quyen chủ. Kể từ bố cô cưới mụ mẹ kế này, cô chưa từng được sống tế. Ngày ăn nhất, làm việc nhiều nhất, ngủ trong căn phòng chứa đồ chật hẹp tù , đến một nắng cũng lọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào được, thế mà không ýbot_an_cap Vân là lại bị đánh.
Nếu không vì nguyên đứng đầu lớp, khiến Tô Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy mát thì e là cô cũng chẳngbot_an_cap tốt nổi cấpleech_txt_ngu . Cứ thế, cô làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trâu làm ngựa cho ba con súc sinh đó suốt sáu năm . Để sớm ngày tiếp quản công mẹ ruột để lại và rời khỏi ngôi nhà này, nguyên chủ đã liều mạng tậpleech_txt_ngu, nhảy vọt hai lớp lấy bằng tốt tuổi bốn. Nhưng ngay côvi_pham_ban_quyen tưởng mìnhleech_txt_ngu sắp khỏi hang thì lại bị tênvi_pham_ban_quyen súc sinh Tô hại chớtbot_an_cap.
Nghĩ những gì chủ phải chịu đựng, Tô Mạt giận thay cho cô ấy. Cô chỉ biến chúng thành đống bột trong tay mình mà nhào nặn cho nát bấy.
Mạt bận rộn trong bếp buổi sáng, hấp đầy ba xửng bánh bao bột mì trắng, còn làm thêm một xửng bánh bao nhân đường , hếtbot_an_cap sạch chỗ đườngvi_pham_ban_quyen mà Lý Tú Vân kỹ. là trong không cặp lồng, tìm một miếng vải thưa gói đại lại thu vào không .
Cô lại đặt hai cái bao vào giỏ nhỏ bếp, lên rồi thong dong đi ra .
con ngõ nhỏ trước cửa, bà thím bưng cơm ngồi tụm lại nhau, líu không biết đang tán chuyện gì. vẻ mặt động đó khiến Tô cũng muốn tham cùng.
Thấy cô đibot_an_cap , các bàbot_an_cap thím cuộcbot_an_cap bàn tán, mắt dán chặt vào giỏ tre tay Tô Mạtleech_txt_ngu. Những chiếc bánh bao bột mì trắng nóng tỏabot_an_cap ra mùi lúa mạch nồng cứ thế chui tọt vào mũi mọi người.
Tiểu Mạt à, sáng sớm ra đã ngửivi_pham_ban_quyen thấy mùi bánh bao bột mì trắng , còn đang nghĩvi_pham_ban_quyen nhà ai hào phóng , hấp bao mà lại không độn thực thô, hóa ra là cháu làm !
Vâng ạ bà Thúy Hoabot_an_cap, bố cháu hôm qua đi bệnh viện về, cháu nghĩ nên bồi bổ cho ông ấy một chút. Trong nhà không có thịt cũng có raubot_an_cap, nên cháu làm được vài cái bánh bao ạ.
Ôi chao, con bé Tiểu này đúng là hiếu thảo quá, đivi_pham_ban_quyen đi, mau đi đi.
Vâng, cháu chào bà ạ!
Bốn bà thím tiễn Tô Mạt ra khỏi ngõ, ai nấy đều bĩu môi dài, cảm thán Tô Kiến Quốc số tốt, có cô con gái chuyện như . Tiếc là ông không biết trân trọng, lại đối xử tốt với một đứa con riêng vợ, đúng là bị lừa đá vào đầu rồi.
Ra khỏi ngõ, thấy xung quanh không có người, Tô Mạt lật một cái, thu tre vào không . Cái súc sinh như Tô Quốc, xứng đáng được bánh do làm chứ!
thong thả đi dạo đến bệnhvi_pham_ban_quyen viện. Nhìn tòa nhà tầngbot_an_cap trước , Tô Mạt lại mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nữa cảm thán, điều y tế thời này thật chẳng ra sao, ước chừng cái đó của Tô Kiến Quốc khó mà nối lại được rồileech_txt_ngu.
Vào trong tòavi_pham_ban_quyen nhà, hỏi thăm khu nội trú rồi côvi_pham_ban_quyen tự mình đi tìm. Tổng cộng cũng chỉ mấy căn phòng này, cho tìm từng phòng một cũng chẳng mấtvi_pham_ban_quyen mấy phút.
Nào ngờ vừa đi tới cửa bệnh đầu tiên, cô đã nghe thấy giọng nóileech_txt_ngu đầy hằn học của Tô Bảo từ trongbot_an_cap vọng ra.
Bố, lúc đó sao bố mẹ không nhân tiện xử luôn con nhỏ lỗ vốn này đi
Đại Bảo!
Tô Kiến Quốc vội vàng ngắt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, căng thẳng quất một hồi rồi mới lại lên :
Mày không muốn à? Đây là viện! người khác thấy thì làm thế nào?
Lý Tú đang nằmbot_an_cap nửa người trên , bó bột treo lơ lửng, mụ mạnh một cái, cũngbot_an_cap cảm thấy sợ hãi một hồi.
Bảo, chuyện không phải đã bảo con quên đi sao? không được nhắc lại nữa. Hơn nữabot_an_cap, nếu không có con nhỏ đó, mấy nữa ai sẽ đibot_an_cap nông thôn thay con? Tao đăng ký con nhỏ đó đi Đại Tây Bắc rồi.
Tô Mạt nghevi_pham_ban_quyen đến đây, trong lòng như có sóng lớn cuộn trào. Những lời họ nói có ý gì?
Đã đăng ký chobot_an_cap cô đi xuống nông thôn rồi sao?
Còn , gì mà giết sạch, họ còn giết ai nữabot_an_cap?
Mẹ, con không muốn con ranh đó đi nông đâu. Mẹ gảbot_an_cap nó để đổi lấy ít sính lễ, rồi bán luôn cả của nó nữa, lúc đó là có đủ tiền cho con một công tốt .
Không được, bên văn phòng thanh niên tri thức đã báo danh rồi thì không hủy đượcvi_pham_ban_quyen! Nhưng cũng chẳng để con ranh sống yên ổn đâu. Đợi chân mẹ lành lại, mẹ nhất địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm cho nó một nhà tử , để nó nổi danh khắp vùng trước khi đi xuống nông thôn!
Lý Tú Vân bên trong thao thao bất tuyệt vềleech_txt_ngu kế hoạch củaleech_txt_ngu mình, Tô cảm thấy hôm qua mình ra tay vẫn còn nhẹ quá.
Đúng lúc này, y tá đi tra phòng bệnh, phát Tô đang ở .
bé, cháu tìm ai vậy?
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạt hoàn hồn, quay người cười.
Dạ, chào chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cho hỏi Kiến Quốc có ở phòng này ạ? đến thăm bố !
Y tá lật cuốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sổ trong tay, nói: Đúng rồi, ở đây, đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo chị vào đi.
Ba người bên trong sớm dọa cho hồn xiêuvi_pham_ban_quyen phách lạc, chẳng rõ người đứng bên đã nghe được baobot_an_cap . Tô Kiến Quốc tớivi_pham_ban_quyen , khôngleech_txt_ngu nhẫn lườm Tú Vân một cái, cái mụ đàn bà này đúng là không có . không phải nể tình sinh được cho mình một đứa con trai, ông ta đã chẳng thèm lấy cái thứ mồm loa mép giải .
Tô Mạt y vào trong, nhìn cái đầu băng gạc của Tô Kiến Quốc, có chút tò mò hỏi:
Bố, bố thấy thế ? Tai đã nối lại đượcvi_pham_ban_quyen chưaleech_txt_ngu?
Tô Kiến Quốc vừa nghe thấy thế đã thấy lỗ tai bên đau nhói lên, nhớ lại bộ dạng điên cuồng của Tô Mạt ngày hôm qua, lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này ta cũng chẳng dám nói nàovi_pham_ban_quyen kích động cô. Chỉbot_an_cap có thể hằn học liếc Mạt một cái.
Ở giường bệnh bên cạnh, Lý Tú Vân khôngbot_an_cap chịu nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giả tạo của Tô Mạt, mỉa mai:
Hừ! Đúng chồn chúc tết gàbot_an_cap, chẳng có ý tốt gì! Nếu không phải tại mày
Lý Tú nói được một nửa thì Đại Bảo bịt miệng lại. ta bản năng định cựa , nhưng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động trúng cái chân gãy, đauleech_txt_ngu đến mức ôm cái chân bó bột trên mà rênbot_an_cap xuýt xoa.
Mạt nhìn trong lòng hê, hóa ra hôm qua không nghe lầm, kẻ bị gãy chính là mụ phù thủybot_an_cap già Lý Tú này!
Thật đáng đời!
Bố, chắc bố vẫn chưa ăn gì , để con đi mua chút đồvi_pham_ban_quyen ăn cho bố nhé!
Ồ, đồng chí Tô, con ông thật hiểu chuyện . Y tá đứngbot_an_cap bên cạnh tiếng. Cô thấy của chí Tô này ngủ đến tận mặt trời lên caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới dậy, cũng chẳng thèm nhắc đến việc mua cho bố mẹ một câu. Cuối cùng vẫn là con gái chu đáo hơn.
Còn ở nhà không đểleech_txt_ngu lại tiền và phiếu choleech_txt_ngu con, từ tối qua đến con vẫn chưa được ăn gì cảleech_txt_ngu.
Mặt Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc đỏ bừng xấu , ông ta là người cực kỳ trọng sĩ diện.
Mạt Mạt, là bố không tốt, lúc đi gấp quá nên quên để lại tiền và phiếu cho con.
Vừa mở miệng, Mạt nhìn thấy chỗ hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái bị gãy được vào, trông cực kỳ nực , suýt chút nữa cô đãbot_an_cap phì cười thànhbot_an_cap tiếng.
Thấybot_an_cap Tô Kiến Quốc cứ đi chuyện tiền, Tô Mạt không thèm theo, tiếp mởleech_txt_ngu miệng đòi.
Bố, giờleech_txt_ngu bố cho con đi, để con ngoài hợp tác xã còn thịt khôngbot_an_cap. Nếu có, con sẽ mua về hầm một ít cho bố !
Tô ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tá cũng gì, nhìn chằm chằm vào mình thì không còn nào khác. Ông ta đành thò vào trong ngực, chạp lấy ra một nắm tiền lẻ, đại khái cũng chưa đếnvi_pham_ban_quyen năm đồng. Nhưng nhỏ cũng , móc được tay Kiến Quốc được nào hayleech_txt_ngu đồng nấy.
Cô nhanh taybot_an_cap cầm lấy tiền, xoay rời khỏi phòngvi_pham_ban_quyen ngay dưới mắtvi_pham_ban_quyen xót của của Tô Kiến Quốc.
Tô Mạt không lại đó thêm một giây nào nữa, cô sắp không diễn nổi rồi. Sự nghi ngờ của cô chưa bao giờ liệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như lúc nàyleech_txt_ngu. Cô bắt đầu nghi ngờ cái chớt củaleech_txt_ngu mẹ ruột nguyên chủ cũng liên quanleech_txt_ngu đến bọn họ.
Bố, vậy nghỉ đi, con rồi về ngay.
Tô Mạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra khỏi cửa, đi thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vănleech_txt_ngu phòng niên tri thức!
Dám lén lútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đăng ký cho bà đâyleech_txt_ngu đi xuống nông thôn, Tú Vân, bà cứ đấy!
Văn phòng thanh niên thức nằm ngay đầu phố bệnh viện, Tô Mạt vài bước . Nhìn ba chữ lớn trên bảngvi_pham_ban_quyen , cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận không thể xé xác Lý Tú Vân ra!
Bản thân cô từng làm việc áng bao giờ, kế hoạch ômleech_txt_ngu lấy căn nhà ngồi chờ phát tài đã bị phá hỏng. Giờ đây còn phải đi nông thôn, bán mặt cho đất bán lưng cho . Thời đại này làm gì có máy móc, toàn bộ phảivi_pham_ban_quyen làm thủ , chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt rồi!
Chào đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chí! Tô Mạt lên tiếng.
Thấy có người đến, bà đeo băng đỏ vốn đangvi_pham_ban_quyen ủ rũ lập tức vui vẻ hẳn lên.
cháu, đồng chí nhỏ đến đăng ký đi xuống nôngvi_pham_ban_quyen ?
Mẹ cháu đã đăng ký cho cháu rồi, hôm cháu đến để đăng ký cho anh trai cháu, anh tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Tô Đại Bảo.
Được thôi, hộ khẩu cho cô xem qua là được.
, quên mang rồi, nhưng cháu biết tên và địa chỉ nhà.
Thế thì được, nhất định phải có hộ khẩu mới làm được.
Tô Mạt thò tayleech_txt_ngu vào lấy một đồng tiền, giả vờ lấybot_an_cap tay bà cô đeo băng đỏ làm nũng, rồi lén nhét đồng tiền tay đối phương. Bà cô bí cúi nhìn, thấy là một đồng thì vui hớn hở.
Đồngleech_txt_ngu chí nhỏ , cháu sáo quá.
Cô ơi, cô thể xem giúp , mẹ cháu đã đăng ký cho cháu rồileech_txt_ngu, cháu là Tô Mạt.
Nghe , bà băng đỏ nhét tiền vào túi rồi tức lật sổ tìm .
Đúng rồi, mới đăng ký ngày , đi công xã Đại Diêu ở vùng Đại Tâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc.
Nói xong, bà cô lại cau mày. Hôm đó bà đã thắc mắc tại sao lại có người nhẫn đếnvi_pham_ban_quyen mức nhất quyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến vùng Đại Tây Bắc, mà lại còn là cái công xã có phong tục tập quán tệ nhất nữa chứ.
một nữa nhờ cô giúpleech_txt_ngu một ạ.
Đồngleech_txt_ngu chí nhỏ này, báo danh rồi thì thế nào cũng không hủy được đâu.
Cô hiểu lầm rồi, cháu muốn địa điểm thôi. Cô có thể đổi cháu sang Đông Bắc được không? Còn anh cháu đi Đại Tây Bắc.
Bà cô xong thìleech_txt_ngu mừng rỡ, vừa hay tiêu ở công xã Hồng Kỳ vùng Đông Bắc của bà đang thiếu một người, bà đang lo sốt vó đây. Nhưng nhìn cô bé gầy gò nhỏ nhắn này, bà vẫn đành lòng mà nhắc nhở câu:
Vùng Bắc đông lạnh lắm đấy, cháubot_an_cap có chịu không? Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được cái là bên đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trồng một vụ lương thực, một có tới năm tháng nghỉ đông.
Sợ Tô hối hậnleech_txt_ngu, ta vội vàng kể ra những điểmbot_an_cap tốt, nhưng lại khéo nói rằng năm tháng nghỉ đông đó không được chia thực. Nếu nửa đầu không làm chỉ thì nửa năm sau chắc chắn sẽ chớt đói!
Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, cháu rồi ạ. Cô giúp cháu đổi sang Đông Bắc đi!
Bà cô đeo đỏ vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, lập tức lại địa chỉ cho Tô Mạt.
Đây, đây là giấy tờ đi công xã Hồng Kỳ Hắc Thủy, nướcvi_pham_ban_quyen hỗ trợ 200 đồng.
Đi Tây Bắc được hỗ trợ 350 đồng, hôm mẹ cháu đã lĩnh đi rồi.
còn nữa, thứleech_txt_ngu Hai sau đi Đông Bắcbot_an_cap sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khởi hành, lúc đó giờ sáng có mặt ở ga tàu để nhận vé.
Vậy còn chuyến đi Tây Bắc ạ? Tô Mạt tò mò, nếu Tôleech_txt_ngu Đại Bảo đi sớm thì cô phải lên hoạch sớm hơn.
Chuyến Bắc phải hai tuần nữa.
Bà cô đeo băng sờ vào túi , nể tình một đồng bạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia mà nhắc nhở Tô Mạt nên thêm áo bông và chăn bông dày, ít nhất phải dùng cân bôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nếu không thì chẳng thấm tháp gì đâu.
, cháu biết rồibot_an_cap, ơn cô!
Sau khi chào tạm biệt, Mạt cầmbot_an_cap 200 tiền trợ cấp đi. Đằng cũng phải xuống nông thôn, cô phải tranh thủ bán công việc của nguyên chủ đi, không thể để lũ cặn đó hưởng lợi được.
Nghĩbot_an_cap đến việc tiền chưa tìm thấy, nhà bán đi, chỉ còn bốnleech_txt_ngu ngày nữa phải đi , gian vô cùngleech_txt_ngu cấp bách. Quyết định xong xuôi, Tô sải bước về phíavi_pham_ban_quyen nhà máy dệt, cô đi thăm về việc bán công việc trước đã.
Tô đến trước cổng xưởng dệt, thử đẩy đẩy cánh cổngleech_txt_ngu chặt. Cô nghĩ, dù không cầnleech_txt_ngu báo thù cho nguyên chủ thì bản cũng sẽ không đến đây làm .
Công nhânvi_pham_ban_quyen xưởng dệt là một công việc rất vất vả, hơn nữa hít phải bụi bông cũng không tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho phổi. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn thích công việc ngồi văn .
Cô đưa vỗ vỗ vào cánh cổng sắtbot_an_cap lớn, cuối cùng một cụ râu trắng trong phòng bảo vệ bước ra. Tuy tóc râu đều đã bạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn nhanh nhẹn này, khỏe chắc vẫnvi_pham_ban_quyen còn .
Quả nhiên, cô nghe thấy cụ cất giọng đầy khí thếvi_pham_ban_quyen: Cô , đến xưởng thế?
Ông , cháu xưởng trưởng ạ.
cảm của ông cụ rõ ràng là nịnh bọt thêm mấy phần: Cháuleech_txt_ngu là người nhà củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu xưởng trưởng sao?
Dạ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cháu tìm xưởng trưởng bàn chuyện tiếp nhận việc.
cụ nghe thấy phải người thân của xưởng tức thu lại vẻ nịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nọt trên mặt: Xưởng trưởng hôm nay không có ở đây.
Tô Mạt vừavi_pham_ban_quyen định mở miệng thăm thì sau lưng lên một giọng nữ trong trẻo: Trịnh gia gia, ông lại gạt ngườivi_pham_ban_quyen rồi, sáng nay cháu còn thấy xưởng trưởng đi vào màbot_an_cap.
Ông cụ cũng không , chỉ cười gượng hai tiếng bảo mình nhầm, rồi mở cửa cho hai người vào.
Vừa nãy cảm ơn cậu nhé.
Nhìn cô gái sành điệu trong bộ váy Bragi bên cạnh không chê bai mà nắm lấy tay đen nhẻm bé của mình, Tô cũng thầm cảm kích.
Mạt, khách khíbot_an_cap với tớ làm gì? Không phải hôm qua nói đi lấy tốt nghiệp saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hôm nay đến tiếp quản công việc à?
Thấy đối phương nhận ra mình, Tô Mạtleech_txt_ngu nhanh chóng lục tìm trong ký ứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hóa cô có mặt tròn trịa đáng yêu này là Trịnh Viện Viện, bạn học của nguyên chủ. Trongbot_an_cap nhớ, Trịnh Viện Viện vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyên có quan hệ khá tốt, gia cảnh khá giả, cô ấy rất bất trước việc chủ bị mẹ hành .
Tô Mạt cảm thấyvi_pham_ban_quyen Trịnh Viện Viện là một người tốt, bèn lên : Viện, bằng tốt nghiệp tớ lấy được , hôm tớ đến để bán công việc.
Cái ? Mạt, cậuvi_pham_ban_quyen đừng có ngốc thế chứ!
Cũng không trách Trịnh Viện kinh ngạc như vậy, thời buổi này công việc là mỗileech_txt_ngu củ cải một cái , cực kỳ khó tìm. Hơn nữa một cô có được công việc cơm sắt thì lo ăn mặc, ngay cả việc tìm đối tượng cũng có thể thong thả mà chọn lựa.
Tô Mạt mặt thản nhiên, cứ như thể công việc đó không phải của mình vậy: Tớ sắp phải xuốngvi_pham_ban_quyen nông thôn rồi.
Cậu phải xuốngvi_pham_ban_quyen nông thôn? , cậu không phát đấy ? Lạileech_txt_ngu là ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ của bà mẹ kế kia đúngbot_an_cap không?
Hàng tớ là chị Phán biết không, xuống nông thôn rồi là chẳng baoleech_txt_ngu giờ về Nghe mẹ tớ nói chị ấy bị người ta tính kế, phải gả cho một người hơnvi_pham_ban_quyen chị ấy mười mấy tuổi.
Tớ biết màvi_pham_ban_quyen Viện, nhưng tớ đã hỏi bên văn phòng thanh niên tri thức rồi, không thể hủy bỏ được nữa.
Tô Mạt cười gượng tiếng định cáo từ: Tớ tìm trưởng để bàn chuyện bán công việcvi_pham_ban_quyen đây.
Nói xong Tô Mạt đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước, nhưng lại Trịnh Viện Viện kéo cánh tay lại.
Cái đó Mạt Mạt, công việc cậu định bánbot_an_cap bao nhiêu tiền?
ngày nay bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả tớ đang sầu phát khóc chuyện việc làm chị họ đây, bên văn phòng thanh trileech_txt_ngu thức đã giục hai lần rồi, nếu khôngvi_pham_ban_quyen tìm được việc làm thì chị ấy cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải xuống thôn.
Nếu cậubot_an_cap nhất định phải bán công việc, cho chị họbot_an_cap tớ được không?
Tô Mạt nghe xongvi_pham_ban_quyen liền đồng ý ngay, đây chẳng phải là ngủvi_pham_ban_quyen gặp chiếu manh sao? vừa lắngleech_txt_ngu không biết bán công việc gì thì người mua đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự đến cửa rồi.
Đượcleech_txt_ngu chứ, chỉ là giá cả thì người cứ xem rồi đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhé, cậu là bạnbot_an_cap tớ, tớ tin !
Tốt quá , đi, bây giờ chúng ta đến nhà tớ . Trịnh Viện Viện nói xong kéo Tô chạy ra ngoài, hướng thẳng về phía khunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tập thể nhà máy .
người chạy bước nhỏ suốt đường, mất khoảng mười phút mới đến nơi. Nhìn nhà tập thể trước mắtleech_txt_ngu, Tô cảm thấy chỉ sức mạnh của mình lớn hơn mà thể lựcvi_pham_ban_quyen cũng trở nên lợi hại hẳn, chạyleech_txt_ngu xa mà không hề thấy hụt hơi.
Trịnh Viện Viện đang vộivi_pham_ban_quyen tìm nên raleech_txt_ngu tình trạng của Tô Mạt, vừa đến cửa nhàbot_an_cap đã gào to: Mẹ! Mẹ ơi! Mau mở cửa!
Đếnleech_txt_ngu đây đếnvi_pham_ban_quyen đây, đứa trẻ này sao lại gọi thế, có chuyện gì vậy?
Mẹ Trịnh Việnleech_txt_ngu Viện là một nhân điển chuẩn, dáng cân đối không mập ốmbot_an_cap, khuôn mặt tròn trịa, đôi dài nhỏ rất có thần.
Mẹ, nhà rồi nói! Cô Tôbot_an_cap Mạt vào trong phòng, xoay người đóng cửa lớn, còn bí mật đi kéo rèm cửabot_an_cap .
Hành động này khiến Tôleech_txt_ngu Mạt không hiểu nổi, chỉ là mua công thôi mà, làm như thể đang tiếp đầu với tổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chức tình ngầm khôngvi_pham_ban_quyen bằng.
Viện Viện, có chuyện gì mà cẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thận ? Mẹ Trịnh Viện cũng bị một loạt hànhleech_txt_ngu động này của làm cho giật mình.
, đây bạn của con, Tô Mạt, cậu ấy muốn công , là công việc xưởng dệt đấy ạ.
Mẹ Trịnh Viện Viện không tin nổi nhìn về phía Tô , dường như hỏi lại thốt nên lời.
Tô Mạt đầu với mẹ Trịnh Viện Viện: Dì ạ, Viện Viện nói đúng ạ, công là do để lại cho cháu.
Ôi dào mẹ ơi, mẹ mau đivi_pham_ban_quyen gọi bác cả đến đi, đừng phí thời gian nữa, còn , cả không được để bạn con chịu thiệt đâu đấy!
Được, được, Mạt Mạt, dì cảm ơn cháu trước, cháu và Việnvi_pham_ban_quyen Viện ởbot_an_cap nhà đợi một lát, dìleech_txt_ngu đi rồi về ngay.
Đi đếnbot_an_cap cửa bà đầu dặn dò: Viện Viện, pha mạch nhũ tinh Mạt uống nhé!
Con biết rồi mẹ, mẹ đi mau đi!
Trịnh Viện Viện mẹ mình đi xa mới thở phào nhẹ , hy vọng phía bác cả đừng trục trặc gì. Cô từ nhỏ rất thích người chị họ , giờ chị ấy không xuống , cô vừa vui vừa cảm kích.
Viện , đừng động nữa, nhìn cậu đổ mồ đầy đầu kìa, ngồi xuống nghỉ ngơi .
Tô Mạt nhìn Trịnh Viện Viện pha cho mình một mạch nhũ tinh đậm đà, vội vàng đứng dậy đón lấy. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng tò mòleech_txt_ngu mạch nhũ tinh nàyleech_txt_ngu có vị gì. Ngửi qua thì thấy thơm thơm ngọt ngọt, mùi hương lúa mạch nồng nàn, còn thơm hơn cả sữa vani ở kiếp trướcleech_txt_ngu của cô.
Nào, Mạt Mạt, uống đi.
Ừ, ơn .
vừa uống vừa tán gẫu, Tô Mạt tùy ý quan sát nhà của Trịnh Viện Việnbot_an_cap. Diệnleech_txt_ngu tíchleech_txt_ngu trong nhà rất , là một căn hộ hai phòng nhỏ hẹp, bếp nằm ở lang, cònleech_txt_ngu nhà vệ thì phải ra nhà sinh côngvi_pham_ban_quyen cộng bên ngoài. Hoàn toàn không thể so sánh vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngôi của nguyên . Càng nghĩ như vậy cô càngleech_txt_ngu thấy tức giận thay cho nguyên chủbot_an_cap.
Lão cha tồi tệ và mẹ kếvi_pham_ban_quyen kia thực quáleech_txt_ngu , ở trongbot_an_cap ngôi nhà tốt như của nguyên chủ mà lại đối xử với cô ấy vậy. Quần áo đưa chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ấy mặc là miếng vá chồng lênleech_txt_ngu miếng vá, bà cụ nông thôn mới vào thành phố mặc còn đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơnleech_txt_ngu cô , vậy mà Tô Kiến Quốc khôngvi_pham_ban_quyen biết xấu .
Trong lúc suy nghĩ, cửa lớn vang lên hai tiếng cạch cạch, mẹ Trịnh Viện Viện theo một người phụ nữ trung niên có dáng vẻ phúleech_txt_ngu quý đi vào.
Mạtbot_an_cap à, dì đưa bác cả của Viện Viện đến , về giá chúng ta đã bạc, công việc ở xưởng dệt giá thị trường là bốn trăm tệ.
Chúng taleech_txt_ngu sẽ đưa cháu 400 tệbot_an_cap cộng với 50 tờ lương thực quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cháu thấy thế ?
Lúc , bác cả củabot_an_cap Trịnh Viện Viện vội mỉm cười gật đầu, từ trong túi áo trong lấy ra hai xấp và phiếu cộm. Khi đưa cho Tô Mạt, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại yên tâm hỏi han: bé, chuyệnbot_an_cap mua bánbot_an_cap công việc này người lớn nhà cháu có biết ?
Tô Mạt thừa hiểu bà đang hối hận, bèn trấn an: yên tâm, công là do ruột để lại cho cháu, bản thân cháu có thể tự quyết định.
Nếu dì không yên tâm thì bây giờ chúng đi làm thủ giao công việc ạ.
Tô Mạt nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy tiền và phiếu nhét vào túi đeobot_an_cap chéo, chất là thu vào trong không , số thế này vẫn để trong gian là an toàn nhất.
Cảm ơn cháu nhé cô bé, không phải dì không tin cháu, mà thực sự là chị của Viện không đợi nữa rồi, thời hạn văn phòngleech_txt_ngu thanh niên tri thức đưa rabot_an_cap là mai, dì cũng không cách khác.
Mạt đầu tỏ ý đã hiểu: Không sao , chúng đi .
của Trịnh Viện Viện như chạy một quãng đường dài nên chút , bàleech_txt_ngu con gái mình đibot_an_cap cùng, thân thực sự không chạy nổi nữa.
Ba lại hối hả lên đường, chạy thẳng đến văn phòng xưởng trưởng.
Lưu Chí Cường vốn đang chuẩn bị tan làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa mở cửa ra đã thấy ba người bọn họ, khiến giật mình.
cháuleech_txt_ngu là?
Tô lên một bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cười Chí : Chú Lưu, cháu lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Mạtvi_pham_ban_quyen đây . Cảm ơn chú năm đó đã giữvi_pham_ban_quyen lại công việc của mẹ cháu cho .
Cường vừa nghe thấy tên này, lại nhìn kỹ Tô Mạt, mới sực nhớ ra chuyện xảy tám năm trước.
Lúcvi_pham_ban_quyen đó trong xưởng có một nữ công nhân, không hiểu sao chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến phòng quỳ xuống trước ông, nói rằng nếu có ra chuyệnvi_pham_ban_quyen gì bất trắc, xin ông nhất định phải lại việc này cho con gái cô ấy là Tô Mạt.
Lúc ấy ông còn tưởng công nhân đó nghĩ quẩn làm chuyện dại dột, bèn nhủ hết , cuối cùng phải gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu đồng ý thì cô ấy chịu rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
đó cũng khôngleech_txt_ngu tâm lắm, ai ngờ hôm sau đãvi_pham_ban_quyen tin nữ công nhân kia bệnhvi_pham_ban_quyen đột ngột qua đời. Khi ấy ông sợ rước họa vào thân nên chẳng dám ho he .
Chuyện này đã áy náy suốt một thời gian dài, thế nên saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này khi Kiến đến côngleech_txt_ngu việc, ông đã không đồng , chỉ rằng công việc này phải đợi đến khi Tôleech_txt_ngu Mạt tốt nghiệp cấp ba mới đượcvi_pham_ban_quyen nhận.
Nhưng mà con bé này dường như vẫn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ tuổi thì phải?
Tô Mạt đấy à, maunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, các mau vào trong đi.
Nếu chú không nhầm nămvi_pham_ban_quyen nay cháu mới mười bốn tuổi đúng không? Chưa tốt nghiệp cấp ba đã đây rồi?
Tô Mạt đưa tay vào túi đeo chéovi_pham_ban_quyen, bằng tốt nghiệp từ trong không gian ravi_pham_ban_quyen, đưa cho Lưu Chí .
Chú Lưu, đây là bằng tốt nghiệp của . Cháu nhảybot_an_cap hai lớp và tốt nghiệp sớm .
Chí nghe xong ngạc trong chốc lát, lạibot_an_cap cười hài lòng khen ngợi: Côleech_txt_ngu bé làm tốt lắm! Đất cần những nhân tài như cháu.
Đến đây ký tên , chú sẽ làm thủ tục nhập và đóng dấu cho cháu ngay.
Tô Mạt vờ đầu nhìn mũileech_txt_ngu chân, nén cảm xúc một .
Đến khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đong đầy lệ, nghẹn ngào : Chú , hôm nay cháu đến để chuyển nhượng công việc cho chị họ của bạn ạ.
Dưới ánh mắt hiểu của Lưu Chí Cường, côbot_an_cap lên thích:
kế của cháu lén kýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cháu đi xuống nông rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cháu sự không còn cách khác. Cháu nghĩ thay vì ởleech_txt_ngu nhà bị bọn họ hành hạ, chi bằng cứ hưởng ứng lời kêu gọi của gia, xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng vùng quê.
Đứa nàyvi_pham_ban_quyen, xuống nông không nghĩ đâu
Chú Lưu, cháu biết , nhưng bên Văn phòng Tri thức nói tên đã báo rồi thì không thể hủy bỏbot_an_cap được.
Lưu Cường bất lực thở dài, nhìn sang hai cũng đang đầy vẻ phẫn uất bên cạnh, đành gật đầu chấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuận.
Được rồi, bằng tốt nghiệp của người tiếp nhận công việc có mang theo không?
Có , mang đây ạ.
Mấy người làm xong thủ tụcbot_an_cap giao, Tô Mạt một lần nữa gửi lời ơn rời khỏi xưởng dệt.
Mạt Mạt, hay là khi xuống nông thôn đến nhà mình ở đi
Tô Mạt đối cũng khách , căn nhà nhỏ hẹp như thế, bản là ngoài mà chennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào chắc chắn sẽ rất bất tiện.
nhẹ bàn taybot_an_cap nhỏbot_an_cap đang nắm lấy mình Trịnh Viện Viện, ủi: Yên Viện Viện, mình lo được .
Đúng rồi, có thể nhờ dì giúp mình xem cóvi_pham_ban_quyen ai muốn muavi_pham_ban_quyen nhà không?
Viện Viện vẻ mặt sửng sốt: Cậu muốn bán nhà ?
Phải, căn nhà đó là mẹ mình để lại cho mình, tên trên sổ đỏ cũng có mình thôi.
Vậy cậu phảileech_txt_ngu về nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nữa rồi.
Chẳng mẹ đã lẩm bẩm mua nhà từ lâu rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Sau khi tạm biệt cô cả, Viện Viện dẫn Tô Mạt quay lại nhàvi_pham_ban_quyen .
Lần này Trịnh Viện bình hơn , hét ầm ĩ nữa mà kéo mẹvi_pham_ban_quyen mình sang một bên, giới thiệu tỉ mỉ rằng căn nhà của Tô tốt đến nhường nào.
chuyện này đã như cột, nào ngờ Trịnh Viện lại đồng ý.
đương nhiên là sợ phiền phức, mụ Lý Vân nổi tiếng là ngang vô nhất vùng này.
Vạn nhất bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua nhà xong, Tô Mạt phủi mông xuống thôn, còn ba con người mặt dày mày dạn nhà kia không chịu dọn thì biết làm thế nào?
Dù nhà cóbot_an_cap ưng ý thật đấy, nhưngleech_txt_ngu bớt được phức nào hayleech_txt_ngu phiền đó.
Xin lỗi nhé Tiểu Mạt, dì thực sự rất sợ.
Hơn nữa Lý Tú Vân đá cá cày có tiếng ở khu này , nhà này cháu e làvi_pham_ban_quyen khó bán .
Không sao dì, vậy cháu không làm phiền nữaleech_txt_ngu ạ.
Bước ra nhà Viện Viện, Mạt cũng rơi vào trầm tư.
Mẹ Việnvi_pham_ban_quyen Viện nói đúngbot_an_cap, căn nhà này của cô ngoại trừ những kẻ có máu mặt trong giới , e là không ai dây vào vũng nước đục này.
Phải rồi, chợ đen!
Thời đại này phải có chợ đen sao?
Có thứ gì mà chợ đen chứ, đến đó cứ để họ tự dùng bản lĩnh của mà thu .
Thế nhưng, trong ký ức củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyên chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại khôngvi_pham_ban_quyen hề có thông tin gì về chợ đen cả.
Hay là cứ về dọn dẹp một chuyến, ngày mai hãy đi, dùvi_pham_ban_quyen cũng khôngvi_pham_ban_quyen thể cứ thế đến chợ đen mà không ngụy trang được.
Hôm nayleech_txt_ngu bận rộn cả ngày mới chỉ ăn được một cái bánh bao thịt, bụng cô đã bắt đầu biểu tình từ lâu rồi. Nhìn trời, giờ này chắc cũng đến giờ tối.
Tô vốn định đến tiệm cơm doanh đánh một bữa, thì ngay tại ngã đường, côbot_an_cap bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
phải Tô Kiến Quốc đang ở viện sao?
Tô Mạt lẩm bẩm nhỏ, cơ phản ứng cực nhanh, lén lút nấpvi_pham_ban_quyen sau cáivi_pham_ban_quyen cây lớn ven đườngleech_txt_ngu.
Chỉ thấy Tô Quốc lét nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đông tây, dáng vẻ đi ba bước ngoảnh đầu lại một , thật khiến người ta không khỏi ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão ta đang làm gì mờ ám!
Nấp dưới cái bóng túi đeo , Tô tay ravi_pham_ban_quyen bánh bao đường , ngoạm lấy mấy miếng thật lớn.
Xem ra bữa tối hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nayleech_txt_ngu không ăn tử tế rồi, nhưng nếu tìm được chỗ ở của Tô Kiến Quốc cũng coi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là phát hiện lớn.
Nếu không , chắc hẳn Tô Kiến Quốc đã giấu bộ tiền bạc ở .
Nghĩ lại thì ông bố tồi này cũng ghê gớm thật, ước chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong nhà cóvi_pham_ban_quyen bao nhiêu tiền chắc Lý Vân cũng chẳng nắm rõ đâu.
Giờ này trên phố rất vắng , chỗ ẩn nấp cũng , mà nguyên thân bao năm nay dinh dưỡng, người nhỏ thó như connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gà con.
Câyleech_txt_ngu bạch bên đườngvi_pham_ban_quyen vừa vặn che khuất được thân gầy của cô.
Tô Mạt cứ thế bám theo không xa không gầnbot_an_cap. Ông bố của nguyên chủ còn khá trọng, đi vòng vèo mới về mục tiêu thực sự, suýt chút khiến mất dấuvi_pham_ban_quyen mấy lần.
Nhưng Tô Kiến tìm nhânleech_txt_ngu tình kiểu gì mà lại làm như đặc công liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạc thế này, ở cái nơi hẻo thế không biết.
Xung quanh đa phần là gạch bùn kiểu cũ diện tích nhỏ, chừng chỉ còn vài người già chưa dời đi.
Lúc này trời hẳn, từ xa chỉ Tô Kiến Quốc rẽ vào dãy thứ hai rồi mất, tối bao trùm khiến nhìn rõ đã vào sân nào.
Tô Mạt khom nhanh chạy tới, đầu từ căn nhà đầu tiên, mắt vào khe cửa cẩn thận quan sát.
Chương Số: Tên
Ngôi nhà thứ hai cũng không giống, trong sân đổ hoang tàn, qua là biết đã lâu ở.
Đến ngôi thứ babot_an_cap, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen có vẻ như có sinh sống.
Trong sân sạch sẽ tươm , cóbot_an_cap điều trongvi_pham_ban_quyen nhà không bật đèn, Tô Mạt cũng chưa thể khẳng định chắc chắn liệu có phải nơi này hay không.
Ngay này, cửa gian nhà bỗng vang lên một tiếng két rồibot_an_cap mở ra, một đàn ông đầu quấn băng bên trong ra, không phải Kiến Quốc thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn là ai nữa.
Chỉ thấy ông ta dáo dác nhìn quanh, móc trong ngực ra một ổ khóa khóa cửa lại, bấy giờ mới nhẹ chân nhẹ tay đi ra phía cổng.
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạt vội vàng né tránh, cô lấy đà rồi phắt vào trong khoảng sân không người ở bên cạnh.
Nấp sau bức tường quan sát thấyleech_txt_ngu Tô Kiếnbot_an_cap Quốc đã xa, Tô xoay người nhảy vào căn sân mà hắn vừa ra. khom chạy thẳng về phía phòng phụ.
Nhìn thấy chiếc khóa đại (khóa sắt lớn) màu đen trước mắt, Tô Mạtleech_txt_ngu thầm nghĩ, phòng chắn là nơi Tô Kiến Quốc cất giấu bạc. Nếu không, làm sao hắn mua loại khóa tốt như . Nàng đưa taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên , muốn thử xem có thể dùngleech_txt_ngu mạnh của mình để giật nó hay không.
Nào ngờ vừa thử, bên phòng chính đột nhiên sáng đèn. Tô Mạt lập tức chạy tới chân tường, nhún người nhảy một cái rồi không thèm ngoái đầu lạibot_an_cap, chạy ra ngoài ngõ. Không ngờ Tô Kiến Quốcbot_an_cap lại thật sự cóvi_pham_ban_quyen đề phòng, khóa này không thể giật mạnh được. quay lại tìm cách lấy chìa khóa từ chỗ Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc, nửa đêm hắn ngủ rồi lại đến một chuyến.
Khi nàng đến nhà, Tô Kiến Quốc đã nằmvi_pham_ban_quyen trong chăn. Tô Mạt lạibot_an_cap thấy xót xa, người chavi_pham_ban_quyen cặn bã này của nguyên chủ đúng là không hề quan tâmbot_an_cap đến conleech_txt_ngu gái mình, đến hay không cũng chẳng buồn hỏi lấy một . Đã vậy đừng trách ta không khách khíleech_txt_ngu.
Nàng lấy từ không gian mộng tam thiên ( mộng ba ngàn), đổ một ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên giấy nhỏbot_an_cap. Tô Mạt không nỡ đổ nhiều, một phần vì tin hiệu quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ trong không gian rấtleech_txt_ngu mạnh, sợ đổ nhiều quá sẽ làm Tô Kiến Quốc chớt tươivi_pham_ban_quyen. Hơnbot_an_cap nữa, cũng không biết pha thuốc, thứ tốt này cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên tiết mà dùng.
Nàng rón rén lẻn vào phòng Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc. Cũng may cánh phòng đã bị nàng hỏng từ trước chưa kịp sửa, nếu không cũng thể thuận lợi vậy. Cẩn thận gấp mảnhbot_an_cap giấybot_an_cap lại rồi thổi một hơi về phía mũi Kiến . Không nào, tất cả đều chui tọt vào lỗ mũi hắn. thấy Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giật mũi, định hắt hơi nhưngbot_an_cap chưa kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành công đã ngủ như chớt.
Tô Mạt đưa tay đẩy đẩy, thấy hiệu như vậy thì trong lòng thầm mừng . lấyvi_pham_ban_quyen bộ quần áo Kiến Quốc để đầu giường ra lục soát, quả nhiên tìm được một chùm chìa khóa, trong kia còn có mấy chục đồng và một ítbot_an_cap phiếu lương thực. Xem ra là do lấy tiền trong nhà đi Tô không có tiền tiêu, nên hắn mới phải xuất viện sớm đi lấy tiền.
Tô Mạt bỏ tiền không , cầm khóa lặng lẽ rời nhà. biếtbot_an_cap bây giờ là mấy giờ, phải đoán giờ thế mệt thật, xemvi_pham_ban_quyen ra phải đi mua một chiếc đồng đeo .
Trong nhỏ tĩnhleech_txt_ngu mịch, chỉ thỉnh thoảngvi_pham_ban_quyen vang lên tiếng côn trùng kêu. Bây giờ đang giữa hènội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiết nóng nựcbot_an_cap thế này mà ngoài đường chẳng có lấy một bóng người, chẳng lẽ mọi người đều đi ngủ sớm thế ? Tô Mạt vốn còn sợ đụng người quen, đang nghĩ để không bị ai phát hiện, xem ra đúng là lo xa rồi.
Nàng rảo bước nhanh, chẳng chốc đã đến phía Tây thành. Lần này không có Tô Kiến Quốc đường vòng, nàng cảm thấy đường ngắn hơnvi_pham_ban_quyen một nửa.
cửa khóa chặt, Tô Mạt lắm, chẳng lẽ Tô Kiến bao giờ ra nhà sao? Khóa cửa bên ngoài thế này, bên ra ngoài mua bó rau cũng khó. thầm than Tô Kiến Quốc này giấu thật kỹ, trách không được Lý Tú Vân không thể phát hiện ra, thậm cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút tò mò không biết người tình hắn giấu trong nhà rốt cuộc trông như thế nào.
Nàng ghé mắt qua khe cửa vào, bên trong không bật đèn. Tô Mạt quan sát thêm một hồi, xác định chắc chắnleech_txt_ngu không có người mới vào trong. Chùm chìa khóa haileech_txt_ngu chiếcleech_txt_ngu, việc này đối với nàng là một cú nhảy làleech_txt_ngu xong, chẳng buồn phí công mở khóa đóng cửa làm gì.
Nàng lấyleech_txt_ngu khóa lặng lẽ mò đến phòngvi_pham_ban_quyen phụ, mởbot_an_cap khóa, rồi tiệnleech_txt_ngu tay ném cả chìa khóa lẫn ổ vào trong . Chiếc khóa đại cương tốt thế nàyvi_pham_ban_quyen không dễ mua, không lãng phí.
Tô Mạt vàovi_pham_ban_quyen phòng, tối om chẳng nhìn gì, cứ mò gìleech_txt_ngu là thunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấy, đến khi trong phòng trơn dừng lại. Sờ dọc theo tường đi một vòng, nàng phát một viên gạch lát sàn sát có chút kỳ lạ. xuống soạng quảbot_an_cap nhiên là có vấn đề, những khác lát gạch xanh, chỉ có chỗ này là tấm .
Tô Mạt cạy tấm ván gỗ lên, phátleech_txt_ngu ra đó là một cái hầm. Nàng viên ném xuống dưới. Từ tiếng động chạm đất, có thể đoán được không , bèn nhảy thẳng xuống. chạm , tay nàng đã đụng trúng mấy cái thùng lớn. Đẩy thử cáileech_txt_ngu, thấy động, Tô Mạtbot_an_cap đại hỉ. Trong thùng chắc chắn đồ tốt! Nàng phấn khíchleech_txt_ngu mẫm trong hầm vòng, xác định đã thu gom hết thứ mới trèo ra ngoài.
Ngoài vui mừng, trong lòng nàngvi_pham_ban_quyen còn tia nghi hoặc: Tô Kiến Quốc saovi_pham_ban_quyen cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể giàu như vậy? đến đây, Tô Mạt dần tĩnh lại. Người cha cặn bã của nàng chỉ là một công nhân nhà máy thép, cũng chẳng phải lãnh gì, dù có biết tiết kiệm cũngvi_pham_ban_quyen không thể tích góp được báubot_an_cap vật này.
Đóng cửa phòng, lén lút về phía chân tường, vừa định nhảy ra ngoài thì nghe thấy nói chuyện phát ra từ phòng chính.
Lão Tôn, hôm chắc là đại ca quay lại rồi.
Là một đàn ông ! Người tình Tô Kiến sao?
Nói , là anh em bao nhiêu năm nay hắn còn không tin hai đứa ? Làm cái khóa đùng ra đấy, tao mà phát bực!
Ai, ai bảo mày là thằng có án! ca đề phòng mày cũng là bình thường thôi!
Tô Mạt kinh ngạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. vốn tưởng bắt gặp cảnh Tôbot_an_cap bị cắm , không ngờ bên trong lại hai gã đàn ông. Nghe ý tứ trong nói thì Tô Kiến Quốcleech_txt_ngu đại bọn chúng?
Tô Mạt từ từ áp sátbot_an_cap vào cửa sổ phòng chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lên nghe.
Hừ! Tao chán ngấy rồi, ngày kia chuyển lô hàng này đi, tao cũng phải cưới vợ sống cuộc sống bình .
Hắn ngày nào cũng vợ con đề huềbot_an_cap, ấm êm, lại để hai anh em mình canh ở cái chó ăn đá gà ăn sỏi này, đi cũng chẳng đi ! Tao sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điên
Ai ai mà vậy, taovi_pham_ban_quyen cũng sắp mươi rồi. Hay là hay là hai đứa mình chọn lấybot_an_cap vàivi_pham_ban_quyen món trong lô hàng này?
Sớm muộn gì cũng phảibot_an_cap làm thôi, lô hàng này đã bán rồi, ra chuyện gì thì anh em mình không đền nổi đâu!
Tiếp sau đó là một khoảng lặng kéo , cho đến khi nghe thấy tiếng ngáy đều đều của hai , Tô Mạt mới xoay người rời đi.
Trên đường về nhà, tâm trí nàng vẫn còn để ở chỗ khác. Khi về đến , thấy Tô Quốc vẫn đang ngủ say, nàng liền quay về phòng Bảo. Bật đèn lên, đóng phòng lại, lúc này mới thực sự thả lỏng.
Thứ Tô Kiến Quốc nuôi bên ngoài phải là người tình, nghe hai kia nói thì hình là đang buôn bán thứ gì đó. cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một điều chắc là: Tuyệt đối phạm pháp! Nếu không thì tại sao phải lén như vậy.
Xem ra Tô có không ít bí mật.
Tô Mạt lấy ra một cái thùng, bẻ khóa, nắp ra. Ánh vàng lấpvi_pham_ban_quyen lánh bên trongleech_txt_ngu suýt nữa làm mắt Mạt. Đúng cá vàng nhỏ (thỏi vàng)! Thế còn mấyleech_txt_ngu thùng kia thì sao? Tô Mạt nhanh chóng mở còn lại ra, ngoài dự đoán, cả sáu thùng đều là cá vàng nhỏ!
Rốt cuộc Tô Kiến Quốc đang làm cái gìleech_txt_ngu vậy? bảy cái đó lại, Tô lấy từng đồ trong căn phòng kia ra kiểm tra kỹ lưỡng. Trong tủ quần áo, nàng thấyleech_txt_ngu một cuốn sổ kiệm, trong ghi tiền hắn và mẹ ruột Tô Mạt, tổng cộng hơn .600 đồng. Lục sâu vào bên trong, nhiên có một hộp sắt, mở ra thì toàn là tiền tờ 10 đồng được xếp ngay ngắn. Tô Mạt đếm sơ qua, có hơn 17. đồng. Nhiều tiền như vậy, rốt cuộc Tôvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc làm nghề ?
Nàng cứ cảm thấy trong lòng hoang mang, dường như đã bỏ sót gì quan trọng. tủ đi, đem tất cả những đồbot_an_cap còn lại trong không đổ , mỉ tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếm từng món một.
Cuối cùng, trong ván giường, tìm một sổ ghi chép. ra xem, khi thấy từng cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên, độ tuổi giá tiền ghi chép bên trong, đôi Tô Mạt không nhịn được màleech_txt_ngu đầu run rẩy.
Đây lại là một cuốn sổ kế toán, là sổ sách ghi chép việc Tô Kiến Quốc buôn !
từ chín năm trước đến nay, đã có hơn 600 phụ nữ em bị hắn xử lý. Tại sao lại là xử lý? , Tô Kiến Quốc làbot_an_cap trung gian ăn chênh lệch giá, mua giá rẻ những kẻ buôn người khắp cả , sau đó bán ra với giá cao.
Tô Kiến Quốc thế lại làm cái chuyện táng tận lương tâm này! tiền ghi trong cuốn sổ vừa vặn là hơn 18.000 đồng. Sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền trong chiếc hộp sắt tiền hắn kiếm được từ việc buôn !
Tô Mạt chóng lật ra phía , phát hiện lớp ngăn của bìa sổ tay còn kẹp mộtleech_txt_ngu tờ giấy .
Lấy ravi_pham_ban_quyen thận mở xem, đó là một lávi_pham_ban_quyen đơn tốleech_txt_ngu . Nhíu mày đọc đến , tâm trạng Tô trở nên vô cùng nặng nề.
Lá thưvi_pham_ban_quyen làvi_pham_ban_quyen thư tố cáo do chính mẹ ruột của nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viết. Chẳng lẽ bị hại chớt là đã phátbot_an_cap hiện ra bíleech_txt_ngu mật của Tô Kiến Quốc
Khoan đã! Nếu Tô là kẻ buôn , vậy hàng kẻ kiabot_an_cap nhắc đến tốivi_pham_ban_quyen nay
Nghĩ đây, Tô Mạt rùng mình ớn lạnh, đứng bật dậy định chạy về phía tây thành phố. ngờ vừa ra khỏi cửa phòng đã nghe thấy tiếng Tô Kiếnbot_an_cap khóc thảm thiết nhà chính.
Tô Mạt vàng chạy sang, vào đã Kiến nằm trên giường, hai tay bắt che trước ngực, đầu lắc lia như trống bỏi.
Đừng mà, Đan, cô tha cho tôi đi
không cố ý giết cô đâu, ai cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem những thứ không nên xem ! Á đừng bóp cổ tôi!
Lưu Đan chính là tên của mẹ nguyên !
Bà ấy quả nhiên giết diệt khẩu! Tô Kiến là đồ cầm !
Nỗivi_pham_ban_quyen đau buồnvi_pham_ban_quyen ập bất ngờ nhanh chóng lấn át cơn giận Tô . Cô ngực mau quay về phòng xuống, đưa tay hôi lạnh trán.
Cảm giác đau thắt vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi ý thức còn sót lại của nguyên chủ sao?
Tô Mạt, bạn yên tâm! Tôi nhất định sự thật ra ánh sáng, đòi công bằng cho của bạn!
Sau khi tâm trạng ổn định hơn, Tô cũng bình tĩnh lại. Hai buôn người kia tạm không vội, lúc nãy nghe bảo chiều mốt mới hàng, nghĩa là trước lúcbot_an_cap đó những người kia vẫn an toàn.
nên tìm ra nơi giấu người trước mới báo cảnh sát, tránh đánh rắn động rừng!
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng xe đẩy ma sát với mặt đất, khuya tĩnh mịch nghe vô cùng chói .
Tô Mạt đứng dậy tắt đèn, sát vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Tô Đại đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổng quay lại cõng Lý Tú Vân đi .
Hóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là kẻleech_txt_ngu cặn này đã về!
Mẹ, con đã bảo sao mai hãy về, sĩ bảo không cho mẹ xuất viện mà mẹ cứ đòi, con cõng mẹ vào.
Mày thì biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái gì, hôm nay nhất định phải ! Nếu không kịch hay bắt đầu được!
Chiều nay chẳng phải đã kỹ rồi sao, bố mày đã đi thông báo cho Lưuleech_txt_ngu Lại Tử từvi_pham_ban_quyen sớm, bảo gã sáng sớm lúc vừa hửng là sangleech_txt_ngu đây.
Gã đến làm gì? Tô Đại Bảo chút không vui.
Cái lão Lưu Lại Tử này chẳng được việc ra , lại còn mang tiếng khắc vợ. Nhà gã đã cưới ba đời vợ, cưới nào nấy chớt. Nếu không phải bây giờ cấm tuyên truyền mê tín dị đoan, lão Lưu Lại Tử này chắc chắnleech_txt_ngu đã bị lôi tìm thầy cúng để trừ .
Cái đồ đenleech_txt_ngu đó đến liệu có làm ảnh hưởngleech_txt_ngu may nhà mình khôngvi_pham_ban_quyen?
tâm đi, khắc thì khắc con kia!
Chúng ta lúc ranh còn ngủ , mau trói lại rồi đổ thuốcbot_an_cap . nữa người tới, để gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lộn trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăn với con tiện nhân kia, chúng ta việc bảo biết liêm sỉ, tự dẫn đàn ông về nhà.
Xong việc, Lưu Lại còn đưabot_an_cap cho mười tệ đấy!
Chuyện bốleech_txt_ngu con thật đồng ý sao? gì con ranh đó cũng là con ruột của ông ấy!
Tô Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo không biết đang gì, cười cách dâm tà.
Loleech_txt_ngu gì, bố mày chẳng quan tâm đến cái đồ conleech_txt_ngu lỗ vốn đó đâu. Ông ấy vốn định gả Mạt cho con trai thiểu năng của nhà xưởng trưởng kia , là chêleech_txt_ngu con ranh này nhỏ người, sợ khôngbot_an_cap sinh được con!
Thôi, tay lên, lát nữavi_pham_ban_quyen người ta đến bây giờ.
Đến đó con ranh kia không còn mặt mũi nào lại đây nữa, chúng taleech_txt_ngu mới nói cho nó chuyện xuống nông thôn, nó chẳngbot_an_cap phải sẽ mang ơn đội nghĩa mà gật đầu ý ngay sao. Đỡ mất côngbot_an_cap lúcleech_txt_ngu đó ầm lên lại khó coi.
Tô Mạt đứng sau cánh cửa khuôn mặt tối sầm. những lời của hai kẻ súc sinh bên , gân xanh trên trán cô nổi đầy giận dữ.
Vừa lúc hai người mở cửa, cô liền đấm thẳng vào đầu mỗi người một cú, cả hai xỉu tại .
Nhìnleech_txt_ngu hai kẻ nằm bẹp dướileech_txt_ngu đất như chó chớt, Tô đến run người.
Cô khôngvi_pham_ban_quyen sao trên đời lại có những hạng người độc ác đến nhường này?
Mạt chân giẫm mạnh lên bộ của Tô Đại Bảo, dùng lực nghiến một cái. Nghe thấy tiếng gì vụn, cô mới hả giận buông chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra.
nghe Tô Đại Bảo thét lên một tiếng thảm thiết đau tỉnh lạibot_an_cap, sau lại ngấtvi_pham_ban_quyen lịm đi.
Bấy giờ cô mới nhặt sợi dây thừng lọ trong Lý Tú Vân, trói tay hai người bọn họ lại. Cô mở lọ thuốc, trực tiếp đổ một miệngleech_txt_ngu Lý Vân.
Ném bà ta giường, nửa còn lại cô pha vào một ly nước đường đỏ để trên bàn trong phòng.
Làm xong những việc này, Tô Mạtleech_txt_ngu nấp vào trong phòng sách của Tô Đại Bảo.
Trời vừa hửng sáng, mộtbot_an_cap gã đàn ông trung niên mạo cực kỳ xấu cầm chìa khóa mở cửa nhà.
Hay lắm, Lý Tú Vân ngay cả chìa khóa cũng đưa rồi, là để cho đường sống mà.
Thấy gã đàn ông đi thẳng vào phòng Tô Đại Bảo, Mạt cũng ra phòng sách, lén qua cửa sổleech_txt_ngu vào bên trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thấy Lưu Tử quả ly nước đường đỏ lên uống cạn, Tô mới yên phần nào.
Lý Tú Vân, bà đã muốn vắt kiệt trị cuối cùng nguyên chủ trước khi xuống nông thôn, vậy thì hãy chuẩnleech_txt_ngu tâm lý tự ăn quả đắng đi!
Sau khi Lại Tử uống hết , gáy gã đỏ lên.
Nhìn thấy hình người lờ mờ trên giường, thần kinh vốn đang bị kích thích lại thêm tác động của thuốc, gã càng trở nênvi_pham_ban_quyen điên cuồng. Đôi mắt gã nhanh chóng lên tia máu điên .
Điều này khiến gã dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ngang qua thấy Tô Đại Bảo đang bị trói dưới đấtleech_txt_ngu không còn lý trí để suy nghĩ tại sao lại có thêm một người!
Chẳng mấy chốc đã thấy tiếng vải vóc bị rách, thể thấy dược của loại thuốc kia không hề nhỏ.
Tô Mạt hài lòng vỗ vỗ , sân cạnh cửa lớn, đợi những dậy đi làm ngang qua.
Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc lâu , cuối cùng cũng nghe tiếng bước sột soạt.
Tô ghé mắt nhìn qua khe cửa, thấy đã có khoảng bảy người rồi. Cònvi_pham_ban_quyen dưới gốc tán gẫu.
thấy thời cơ chín muồi, Tô Mạt chuẩn bị sẵn tâm trạng rồi mở toang cửa, vừa khóc vừa chạy ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
hu hu, cứu mạng với! Mọi người mau đến đâyleech_txt_ngu!
Nhà cháu có trộm vào, đánh nhau với kế cháu ở trong phòng, gọi mãi không tỉnh. người mau cứu bố cháu , chắc chắn ông bị đánh ngất rồi, hu hu hu
Hàng xóm xung quanh nghe thấyvi_pham_ban_quyen vậyvi_pham_ban_quyen, những người vốn đang định đi cũng dừng lại, cả ùavi_pham_ban_quyen vào nhà Tô Mạt.
Con bé Mạt đừng sợ, tên trộm đó ở đâu? Một ông chú xóm vớ lấy chiếc ghế gỗ nhỏbot_an_cap trong , chuẩn bị đi bắt trộm.
buổi này, mọi người kiếm được đồng lương nuôi gia chẳng dễ dàng gì, vậy mà có kẻ trộm dám đến. Hôm nay không quản, đâu ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai nó lại lẻn vào nhà mình.
người đàn ông đều nghĩ như vậy, ai nấy đều xắn tay áo sàng bắt trộm.
Tô Mạt vừa giơ tay chỉ về phía phòng Bảo, mấy ông chú đã rầm rầm xông vào, đẩy phăng cánh cửa.
Vừavi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong, tất cả đều sững sờ. Đời này họ chưa từngleech_txt_ngu thấy cảnh tượng nào hỗn loạn và oái oăm đến thế.
Đây đâu phải trộm, đây là đến trộm người thì có.
Cảnh tượng trước mắt đúng là làm mù mắt người xem.
Lý Tú Vân tuy đã đến tuổi trung niên nhưng nhờ ăn ngon lại không phải làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên vóc vẫn còn khá đẫy đà, khiến cánh đàn ông cóvi_pham_ban_quyen mặt ở đó không khỏi đỏ tía tai.
Mấy thím ngoài thấy lâu thế mà không có động tĩnh gì, tính hiếu kỳ đã chiến nỗi sợ hãi kẻ trộm, cũng lom khom áp sát cửavi_pham_ban_quyen ngó trong phòng.
Ôi chao! Trời đất ! Lý Tú Vân dám về nhà làm chuyệnbot_an_cap đồi bại thế cơ à!
Phen nàybot_an_cap Kiến Quốc bị cắm sừng rồi!
Các thím , tình hình rồi ạ? Đã được kẻ trộm chưa?
Tô Mạt giả bộ sợ hãi, cất tiếng hỏi.
Cái con mụ Tú Vân chớt tiệt này, bời ghê thật đấy. Tiểu Mạt à, con đừng cóvi_pham_ban_quyen . Tôi cha con támbot_an_cap phần bị ta đánh thuốc .
Thím Thúy Hoa nhiệt tình vừa Tô Mạt ở bên ngoài đã vội tới kéo cô tận cổng.
, đi báo an đi, tôi phải tìm người của Ủy Cách mạng đến bắt mụ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diễu phố, dám làm trò đồi bại đây, là làm bại hoại thanh danh của ngõ chúng ta! Tuyệt đốibot_an_cap không được tha cho mụ lăng loàn này!
Tôleech_txt_ngu Mạt giả vờ luốngleech_txt_ngu cuống, níu chặt tay thímbot_an_cap Thúy không dám buông. Ánh mắtleech_txt_ngu đờ cô khiến mấy bà lão có mặt ở đó sinh chútvi_pham_ban_quyen lòng thương .
Chẳng mấy chốc, ngườileech_txt_ngu của công an và Ủy Cách mạngbot_an_cap trước saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đã đếnbot_an_cap.
chí anleech_txt_ngu bận rộn tìm hiểu tình hình hàng xung quanh, đám người bên Ủy ban mạng hùngleech_txt_ngu hổ xông thẳng vào trong nhà.
Thế nhưng thanh niên đeo băng đỏ này nào đã thấy quavi_pham_ban_quyen cảnh tượng này bao giờ, vào quát tháo một hồi lâu mà người giường cứ như không nghe thấyvi_pham_ban_quyen, vẫn tựvi_pham_ban_quyen ý lăn lộn quấn lấy nhau.
Hết cách, bọn họ đành phải ngoài cầu cứuvi_pham_ban_quyen công an. cùng, hai bên bàn bạc, quyết định ra tay ép kéo hai người rời ra.
tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, nếu Lý Tú còn tỉnh táo, e là muốn đâm đầu chớt quách cho xong!
Sáu bảy người bận rộn một hồi lâu mới tách được hai ra, nhặt sợi thừng dưới đấtbot_an_cap lên, thuận tayleech_txt_ngu trói hai kẻ trần nhộng đó lại theo lưng tựa vào lưng.
cùng, đồng chí công an nhìn nổi , mới giậtleech_txt_ngu tấm ga giườngleech_txt_ngu màu đỏ rựcleech_txt_ngu rỡ kia đắp lên người hai kẻ đó.
Lúcvi_pham_ban_quyen này Tô Kiến Quốc cũng người ta tỉnh. Tô nhìn cái nhân bị bấm đến nát bét củabot_an_cap ông taleech_txt_ngu, trong lòng thầm hiểu rabot_an_cap, hóa ra thuốc giải của bột đó là bấm nhân trung à, ừm, học được !
Sau khi Kiến tỉnh lại, từ những lời giải thích lộn xộn của hàng xóm láng giềng, ông ta mới chắp vá ra được chân .
Chẳng phải nói là chuẩn bị cho nhỏleech_txt_ngu rẻ sao, sao thành Lý Tú Vân rồi?
Nhìn ánh mắt chế giễu của người, Tô Kiến cảm thấy đầu mình như đang ra một đám cỏ xanh rì.
Ông ta lập tức xấu đến cực , nén cơn chóng , loạng choạng lao ra ngoài.
Nhìn thấyleech_txt_ngu vợ mình và Lưu Lại Tử đang quấn trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấm ga giường đỏ ngoài kia, Tô Quốc như bị giáng nghìn cân.
Cơn bốc lên ngùn , ta điênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuồng lên đấm đá Lý Tú Vân túi bụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thấy mặt mụ ta bị đánhvi_pham_ban_quyen cho không còn hình người, người của Ủy ban Cách mạng tiến lên cản.
nữa là chớtleech_txt_ngu người đấy! Đại ca, vì hạng mà làm hại tiền đồleech_txt_ngu của mình, thật chẳng nàoleech_txt_ngu!
Lúc này, trong người Lý Tú Vân và Lại Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ cũng đã hết tác dụng, ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trởbot_an_cap nên tỉnh táo.
Cảm giác sưng đau trên mặt khiến mụ taleech_txt_ngu không tự chủ được mà muốn giơ tay sờ, lúc này mới phát hiện ra sự thật là mình đang bị trói.
Ngẩng đầu nhìn hàng xóm xung quanh đang xào bàn tán, ký ức dần trở lại, phòng tuyến tâm Lý Tú Vân tiếp đổvi_pham_ban_quyen.
Á!
Một tiếng hétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lương toạc bầu trời, Lưu Lại Tử ở phía sau cũng giật mình tỉnh .
Thả ra, các là ai? thả ra!
Lưu Lại Tử toáng lên, nhưng chỉ đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại tràng cười nhạo báng xộn xung quanh.
thanh niên đeo băng đỏ của Ủy ban mạng nhìn không nổi, bước lên một bước, đấm thẳng vào mặt Lưu Lại .
Đúng là đồ không biết xấu , dám làm trò đồi bại ngay nhàvi_pham_ban_quyen người ta! mặt mũivi_pham_ban_quyen đòi thảbot_an_cap! Mày cứ đợi mà đi phố rồi xuống nông cải tạo đi!
Lúc đồng công an tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời: Việc anh đánh đồngvi_pham_ban_quyen Tô Kiến cũng đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để anh vào ngồi tù năm rồi!
Cùng là đàn ông nhau, mọivi_pham_ban_quyen người hiện đối với gãleech_txt_ngu rùa rụt cổ Tô Kiến Quốc này vô cùng cảm .
Các người cái ?
Lưu Lại Tử lúcbot_an_cap này đảoleech_txt_ngu mắt liên , hắn tại chuyện thành ra này, nhưng nhìn trước mắt, e là nếu nói raleech_txt_ngu chuyện hắn định hãm hạileech_txt_ngu con gái Tô Kiến Quốc thì hắn còn chớt nhanh .
Không thể nói! Nói ra Tô Kiến Quốc cũng không thừa nhận, ngược lại còn đổ vấy cho hắn.
Đầuleech_txt_ngu óc Lưu Lại Tửbot_an_cap quay cuồng, nhanh nghĩ cách thoát mìnhleech_txt_ngu.
Các người nói láo, tôi không có đánh thuốc! Là Lý Vân đúng, là gọi tôi , mụ ta nói rồi, mụ ta muốn ly hôn chồng để theo !
Tôi là bị lừa đến đây!
Tú Vân nghe lời Lưu Lại Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói phía sau, mồ hôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vã ra như tắm .
phải , tôi không biết gì hết
ta vừa lắc đầu vừa nháy mắt rabot_an_cap hiệu chobot_an_cap Tô Kiến , ývi_pham_ban_quyen bảo ông ta cứu mình. Đáng tiếc Tô Kiến lúc này đangleech_txt_ngu cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhã vô cùng, hận không thể giấuvi_pham_ban_quyen mặt vào nách, toàn không bà ta.
Thấy Tô Kiến Quốc không đoái hoài gì đến mình, Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tú lập tức cuống cuồng. lúc nhìn thấy Tô Mạt đang giả vờ lau nước mắt ở cửaleech_txt_ngu, sự nhục nhã nóng bà ta lập tức được lối .
Tô Mạt! Con ranh con , đồ tiểu hồ ly mất hết tâm!
nó, là nó đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc ! Các đồng chí công , các ông đòi lại công bằng cho tôi! bị con ranh này hại thê thảm quá rồi!
Tô thấy mọi người nhìn sang, liền giả vờ run rẩy, nép sát vào người thím Thúyvi_pham_ban_quyen Hoa.
Thím Hoa lập tức cảm mình cần nóileech_txt_ngu gì đó cho con bé thương .
Thím vỗ vỗ đầu Tô , đứng chắn phía trước.
Đồng chí công annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, các ông đừng có tin lời con mụ lăngleech_txt_ngu loàn đó nói càn!
ta không chỉ một lần đổ nước bẩn lên người conbot_an_cap Tiểu Mạt này đâu, lần trước cònbot_an_cap khống nó ăn cắp nữa đấy!
Xungvi_pham_ban_quyen quanhvi_pham_ban_quyen vangvi_pham_ban_quyen lên một tiếng phụleech_txt_ngu , công an dĩ nhiên tin một cô gái nhỏ lại có bản lĩnh đó.
Vu khống người khác là tội chồng thêm tội đấy, bà nghĩ chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỹ.
Tránh ra, tránh ra nào!
Mọi ngườibot_an_cap nhìn lại, hóa ra là một nhóm người mặc áo blouse khiêng cáng từ cửa chen vào.
chíleech_txt_ngu công an, thương ở đâu?
Ồ, vẫn còn ở phòng, đang hôn mê bất tỉnh phần dưới chảy rất nhiều máu!
Người mặc áo blouse trắng nghe vậy, vội vàng chỉ huy viên y khiêng Tô Đại Bảo ra ngoài.
Tôbot_an_cap Kiến Quốc thấy Tô Đại Bảo hôn mênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất tỉnh trên cángvi_pham_ban_quyen, lập tức hoảng loạn, chặt lấy cái cáng.
Bảo, Đại Bảo làm sao thế nàybot_an_cap?
Mau tránh ra, bệnh nhân bị thương rất nặng, bộ phận sinh dụcvi_pham_ban_quyen nam sắp thành một thịt nát rồi, nếu ông không tránh nguy hiểm đến mạngbot_an_cap đấy!
Tô Kiến Quốc nghe xong, cảm thấy như trời sập xuống, mắt tối sầm định ngất đi.
May mà đồng chí công an phía sau đỡ kịp, lúc này không xảy ra chuyệnleech_txt_ngu gì.
Đồng chí Tô, ông cứ yên , bác sĩ sẽ cố gắng hết sức, nếu không ổn thì lên bệnh viện lớn trên phố.
Lời an của đồng chí công an không có tác dụng gì mấybot_an_cap, Tô Kiến Quốc vẫn vẻ mặtleech_txt_ngu nhà có tang.
Hãy nghĩ , ông ta vất mưu tínhbot_an_cap đời người trên lưỡi đao là vì cái gì? Chẳng phải là muốn đời sau nhà họ Tô được sống tốt hơn một chút, sau này sinh thêmleech_txt_ngu vài đứa cháu trai đểleech_txt_ngu rạng rỡ tổ tông sao!
Giờ thì hay rồi, đứa con trai duy nhất của ta đại khái là hỏng rồi, họ ông ta tuyệt tự rồi
Tại saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Tại sao xử như vậy!!
Tô Kiến Quốc chìm đắm đau thể thoát ra, nhưng đang dở bỗng nhiên nảy ra một ý .
Nếu connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai đã hỏng rồi, ông ta thêm một đứavi_pham_ban_quyen con trai khác chẳng phải là xong sao.
Sẵn dịp này mượn tay người ta xử lý luôn Lý Túbot_an_cap Vân, đến lúc đó ta cưới , muốn sinh mấy được.
Nghĩleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen đây, thần Tô Kiến Quốc chấn hẳn lên thấy .
Sự thay đổi này khiến đồngbot_an_cap chí công an định an ủi tabot_an_cap cũng phải giật mình.
Đồng chí công an, đều là tại hai kẻ đê tiện làm trò đồi bại hại Đại nhà chúng tôi!
Các ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyệt đối không được xử nhẹ! cho bọn chúng ăn kẹo đồng!!
Ông cứ tâm, tôileech_txt_ngu phục vụ nhân dân, tuyệt đối không để lọt bất kỳ kẻ xấu nào!
Lý Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân ngồi dưới đất, từ thấybot_an_cap những lời đó Tô Kiến , chấn động trong lòng không lời nào diễn tả nổi.
Bà ta đây là bị vứt bỏ rồi sao?
Lòng dạ Tô Quốc thật tàn độc, hạng bàvi_pham_ban_quyen làm trò đồi bại bị đem đi đấu tố vào lúc này, có mấyleech_txt_ngu người thể sống sót được ?
mà, cũng trách bản thân bà ta nhìn không rõ người.
Hồi đó ông ta dám giết Lưu Đan, giờ dựa vào cái gì mà không thể bỏ bà ta?
Con trai cũng đã bị hủy , e khi tỉnh lại chớt người làmvi_pham_ban_quyen mẹbot_an_cap mất thôi.
Lý Tú Vân ngẩng đầu Tô Kiến Quốc, mắtleech_txt_ngu đỏ rực, vẻ mặt như dại.
Tô Kiến Quốc, nếu ông đã cứu tôi, vậy thì đi!
Tô Kiến Quốc, ôngvi_pham_ban_quyen thật sự mặc kệ tôi saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Tô Kiến Quốc ghét liếc nhìn Lý Tú một cái, dường như nói với bàvi_pham_ban_quyen tavi_pham_ban_quyen một câu thôi thấy ghê tởm.
Loạivi_pham_ban_quyen đàn bà lẳngvi_pham_ban_quyen lơ như cô làm ra chuyện thế này, tôi quản thế nào được? Nhưng cô cứ yên tâm, convi_pham_ban_quyen trai cô tôi sẽ tiếp tục nuôi nấng, làm được nước này cũng như nhân chí nghĩa tận rồi.
Lý Tú Vân sao có ông ta Tô Bảo để dọa mình, nhưng đến nước này rồi, bà còn có thể vọng một kẻ lạnh vô như Tô Kiến saubot_an_cap đối xử tốt với Đại Bảo sao?
Tô Kiến Quốc, ngụy quân tử! Tô Đại Bảo là convi_pham_ban_quyen trai ruột của ông, tất nhiên ông phải có nhiệm đến cùng!
vừa thốt ra, tất cả những mặt đều sờ.
Xung quanh xôn xao bàn tán.
Tôi đã bảo mà, thảo nào Tô Kiến Quốcbot_an_cap lại tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với đứa con riêng của như thế, đến cả con gái ruột cũng bị đuổi vào phòngbot_an_cap khobot_an_cap ở.
Hóa là con đẻ ông ta!
Đúng thế đúng thếleech_txt_ngu, gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mọi người không nhận ra sao? nói từ lâu là Đại Bảo trông giống Tô Kiến Quốc rồi!
Ừ, đúng là giống !
Ôi trời, Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo còn hơn Mạt tuổi đấy, thật tội mẹ ruột của Tô quá, không ngờ vừa kết hôn xong thì con giáp mười bên ngoài mang con rồi!
miệng Tô khẽ nhếch lên, tay phải thọc túi, từvi_pham_ban_quyen trongbot_an_cap không gian lấy ra một ít bột thuốc.
Đây là loại bột thể khiến con mất đi lý trí, đã là Lý Tú Vân đã lời thì nói thêm chút nữa !
Tô Mạt giả vờ đau đớn tột cùng, lao đến trước Lý Tú Vân thẳng vào mặt bà một cái.
Con mụ khốn khiếp, cái tát nàyvi_pham_ban_quyen đánh thay tao! Mày sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!
Bột theo cái tát vào vếtbot_an_cap thương của Tú Vân, rất nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau đóvi_pham_ban_quyen, xanh trên người bà ta nổi cuồnvi_pham_ban_quyen cuộn.
Con nhỏ chớt tiệt! Tao phải mày!!
Bà ta không ngừng vặn vẹo thân thể, khốn nỗi bịbot_an_cap trói quá chặt, dù có vùng vẫy thế nào cũng không hề lay chuyển. Trong cơn bất lực, Lý Tú Vân quá .
Ha ha ha, mày cứ đánh đivi_pham_ban_quyen, những qua mày hầu hạ tao như nô tỳ, tao không chấp nhặt mày.
Con mụ Đanvi_pham_ban_quyen kia mà biết mày sốngbot_an_cap dưới tay tao chẳng heo chó, chắc nó phải tức tới mức chớt thêm lần nữa mấtvi_pham_ban_quyen thôi! Ha ha ha!
Tô Mạt chiếc giày vải đế dày ra, nhắm thẳng vào mặt Lý Tú Vân mà vỗ bốp bốp bốp tiếp mười mấy cái!
Tiện tay bồi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liều thuốc nữa.
Lý Tú Vân quả nhiên bắt đầu vẫy dữ dội hơn, cả ga trải giường che thân bị rơi xuống tận eo buồn tâm.
Lưu Đan! Con mụ khốn khiếp! không gặp mày thì năm đó Kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc đã cưới rồi!
Đều tại , hại taobot_an_cap phải làm phụ suốt năm trời!
Mày tưởng ta chọn là vì yêu mày sao? Ha ha ha, mày lầm rồi, nếu không phải nghevi_pham_ban_quyen nói nhà mày có đồ tốt truyền lại, liệu ông ta có hạ mình nịnh nọt để lấyleech_txt_ngu mày không?
Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tú , cô điên thật rồi! Nói nhăng nói cuội cái gìleech_txt_ngu đấy? đó tôi khôngvi_pham_ban_quyen chê cô mang theo đứa con lớn như vậy mà cưới cô, giờ cô báo đápleech_txt_ngu tôi thế này ?
Tô Kiến sợ Lý Tú Vân còn nói lời kinh thiên địa hơn nữa, vội vàng tiến lên định ngăn .
Nhưng đã muộn rồi, lúc này miệng Lý Tú Vân hoàn toàn không còn khống chế đại não nữa, chỉleech_txt_ngu một mực muốn nói hết mọi nỗi ức!
Con nhỏ kia, tao bảo cho mày , con mụ Lưu Đan phải chớt vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạo bệnh đâu. Là do bố mày, Kiến , chính tayleech_txt_ngu bóp chớt nó đấy!
ta điên rồi, điên rồi Mọi người đừng nghe, lời của kẻ điên sao có thể tin được?
Ha ha ha, Tô Kiến Quốc là giết ngườibot_an_cap! Tô Kiến Quốc là kẻ giết ngườivi_pham_ban_quyen!!
Tô Mạt giả vờ bị kích lớnvi_pham_ban_quyen, lảo đảo rồi ngồi phịch xuống đấtbot_an_cap.
Thảo mẹ tôi đang khỏe lại đột ngột qua đời như thế
Hàng xóm xung nghe Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạtleech_txt_ngu nóibot_an_cap vậy cũng sực tỉnh, lượng thông tin ngày hôm nay quá lớn khiến không tiếp nhận .
Người bên và Ủy ban Cách mạng đã sớm đầu thẩm xét Kiến Quốc, thấy dáng chột dạ của ông tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì còn gì mà không hiểu nữa.
Họ trấn Tô Mạt vài câu, lôi Quốcbot_an_cap vẫy kêu oan cùng với hai kẻ dưới đất đi mấtbot_an_cap.
Sau khi mọi đã đi , Tô lau khô nước mắt, quay lại phòng Tô Kiến Quốc.
Cô lấy ra cuốn sổ tay và chiếc hộp sắt, dĩ không thể thiếu bức thư tố cáo của ruột nguyên chủ.
Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời Lý Tú Vân nói vừa rồi, thùng ròng kia lẽbot_an_cap chính là đồ gia nguyên chủ, giờ đây thuộc về côvi_pham_ban_quyen.
Nghĩ đến việc Kiến Quốc tính toán nửa người, đến sắp xuống ngục lại chẳng còn gì trong tay, lòng cô cảm thấy vô cùng sảng khoáileech_txt_ngu!
Ngày phải nông thôn rồi, hy vọng chuyện của Tô Kiến Quốc và Lý Vân có thể giải một chút.
Nhưng đến những ngườileech_txt_ngu bị Tô Kiến Quốc bắt cóc phía tây phố, Mạt có chút lo lắng, dù Kiến đã nghề buôn người suốt mười năm không bị bại .
Cô không tin hoàn toàn là do cẩn trọng của ông ta.
Tô Kiến Quốc bị bắt, khó bảo đảm những kẻ kia nghe đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin tức sẽ làm liều mà thủ người đó.
Việc cô cần làm làvi_pham_ban_quyen cứu họ ra trước khi tin Tô Kiến Quốc bắt lan rộng!
Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ! Tô Mạt cửa đi ra, chạy mộtvi_pham_ban_quyen không ngừng nghỉ đến ngôi nhà cũ thành phố.
Triệu Dương vẫn trèo lên khe nhìn ngó, trong sân không có aivi_pham_ban_quyen!
Tô Mạt nhẹ nhàngbot_an_cap chìa khóa mở ổ khóa rồi ném vào không , mở then nhưng không vào ngay, mà lại trèo tường bên cạnh sang.
khoảnh khắc chạm đấtbot_an_cap, đột nhiên từ bếp vang lên một tiếng chửi rủa!
Mẹ kiếp! Tao chịu hết nổi rồi, hôm qua phải gặm bánh bao khô cả ngày, sao ca vẫn tới đưa cơmbot_an_cap!
Tô Mạt lập tức khom lưng nấp đống .
mà biết được, hôm qua ông ấy có lẻn một chuyến, để lại gì cả!
Cái gì? tao không biết? Về lúcbot_an_cap nàobot_an_cap?
Không nghe thấy, chắc là lúc chúng ta đang ngủ, tao thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổ khóa phòng ôngleech_txt_ngu ấy biến mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoán là ông ấy .
tao đi xem thử!
, một gãleech_txt_ngu đàn ông lùn râu ria xồm từ ra, theo sau là một gã cao gầy!
Lục Tử, mày đừng có ý đồleech_txt_ngu gìleech_txt_ngu với tiền của đại , lần trước ông ấy đã nói rồi, nào dám vào phòng ông ấy là ông ấy tống đấy!
Xì! Ông ta chỉbot_an_cap dọa được hạng người như Lão Tôn mày thôi, nếu chúng ta vào đồn, ông ta không sợ bịvi_pham_ban_quyen khai ravi_pham_ban_quyen ?
Ông ta sự không sợ ! Mày quên rồi à? Đại ca ta có người trong đồn đấy!
Lúc này gã lùn râu cuối cùng cũng buông tay khỏi cánh cửa.
Gã cao gầy thấy hắn từ bỏ thì cũng phào nhẹ nhõmleech_txt_ngu, nhưng ngờ giây tiếp theo tim lại vọt lên tận cổ họng.
Chỉ tên Lục Tử kia chổng mông về phía cửa, vừa lùi cửa , miệngleech_txt_ngu nhăn nhở pha trò.
Thế này không tính là tựleech_txt_ngu vào , là do ấy quên khóa cửa, taoleech_txt_ngu vô ngã vào
Những lời còn lại chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói ra đã nghẹn đắng ở cổ họngvi_pham_ban_quyen, vô cùng khó chịu! cái sự khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu đó cũng chẳng bằngbot_an_cap sợ hãi trong lòng lúc này!
Bây cả người đều sợ đến mức lạnh cả sống lưng!
Đồ đạc trong phòng đâu hết ?
Đến cả tủ giường cũng không còn trong phòng trống hoác, sạch bách đến mức chỉ còn trơ lại .
Tử, nhìn kìa!
Lão Tôn chỉ vào cái hố nơi góc tường, rút chiếc đèn giắt sau soi vào trong, bên dưới trống rỗng!
Ánh mắt Lão Tôn dại rabot_an_cap, nhìn sang Lục Tử, hoang mang hỏi: Lục , đạibot_an_cap ca đây là rồi sao?
Vẻ mặt Lục Tửleech_txt_ngu dần trở nên suy , hắn giáng một cái tát vào mặt Lão Tônvi_pham_ban_quyen: Dọn cái connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ mày! Hắn bỏ !
Đã ra chuyện, chắc chắnleech_txt_ngu là đã xảy ra chuyện rồi! Tao đã mắc sao ngày hắn không đến đưa đồ hóa là ra nên đã chuồn mất, mặc hai đứa mình ở lại đây làmbot_an_cap bia đỡ đạn!
Lão Tôn xoa cái mặtbot_an_cap vừa bị tát, kinh hãi cất đèn pin đi.
Lục Tử, vậy giờ phải sao, chúng ta cũngleech_txt_ngu chạy đi ?
Chạy đi đâu? Hai đứa mình tiền không phiếubot_an_cap, lại chẳng có giấy giới thiệu! đến cũng chỉ có nướcvi_pham_ban_quyen chớt đói!
Haybot_an_cap là ta mang mấy kia theo, vào trong núi mà bán, hoặc là giữ lại tự dùng, này dựng một căn nhà trong rừngvi_pham_ban_quyen sâu, chúng ta làm vua cõi!
Tao nói này, mày bị cửa kẹp rồi ? Chúng ta mang theo được nhiều như vậy?
mày nói cũng đúng, chúng ta chọn lấy hai đứa ngon lành mang vào sống qua ngày cũng !
Được, tôi nghe anh! Thế còn những đứa lại thì sao?
Tô Mạt được đại , không nghe thấy chúng định xử lý những người còn lại thế nào, nhưngleech_txt_ngu nghĩ cũng biết sẽleech_txt_ngu chẳng có kếtvi_pham_ban_quyen cục tốt đẹp gì.
Thấy hai tên đó ra khỏi gianleech_txt_ngu phòng phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tôleech_txt_ngu Mạt nấp phía sau quan kỹ lưỡng, thấy về phía đốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củi, cô giật kinh hãi.
Chẳng bị phát hiện ?
Tôleech_txt_ngu Mạt chặt mộtleech_txt_ngu thanh củi to trong , chuẩn bị liều mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vớivi_pham_ban_quyen haileech_txt_ngu tên nàyleech_txt_ngu, không ngờ chúng lại dừng lại bên giếng nước.
khi hai bóng người biến mất dưới miệng , Tô cũng vội vàng áp sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hóa cái giếng này chỉ bình phong che mắt, bên dưới lại là một lối cầu thang.
Cô nhẹ nhàng nhảy xuống, chậm rãi bám theo hai tên buôn phía trước, tay quên siết chặt Đại Mộng Tam Thiên.
Đi chưa được mấy bước đã xuống đến đáy, sau khi rẽ qua vài quanh mới nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người.
Đó một gianbot_an_cap phòng rộng chừng bốn mươi, năm mươi mét vuông, trong góc có trải một chiếu, trên bảyvi_pham_ban_quyen tám cô gái đang nằm ngồi túm tụm, tất cả đều lăm, mười tuổi.
tên buôn lúc xuất hiện, tất cả đều sợ hãi co rúm lại, vội vã chen vào nhau. Chỉ là không biết họ bị thuốc do đói lả mà cử chậmbot_an_cap chạp, khí sắc mệt mỏi, ngay cả kêu thét cũng yếu ớt vô lực.
Tất cả ra cho tao!
Lão Tôn, mau nhanh đi, sợ chậm trễ sẽ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến!
Tất cả ngẩng mặt lên! đừng trách tao tay!
Đúngbot_an_cap lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô gái chỉ tay vềbot_an_cap sau hét lớn, khiến Tô Mạtvi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu vừa mới nhấc xông lên hạ bọn buôn bắn .
Chỉ thấy cô gái tròn trịa mặc bộ quân phục giả màu xanh lá cây kia thừa lúc haileech_txt_ngu tên người quay đầu nhìn lại, vội vàng gạt đông ra để trốn ra tận sau cùng.
Tô Mạt thật sự cạn lời trước hành nàyvi_pham_ban_quyen!
Cái hạng người gì thế này, đây là không tin mình có thể cứu cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Nhưng cũng chẳng trách người ta không tin, vì cứ ai cũng khó lòng tin được mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô gái nhỏ bé gò lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh hai đàn ông trưởng .
, nhóc tóc vàng này từ đâu ra thế?
Ánh mắt Lục Tử nhìn mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàn nhẫn và quyết đoạt. Dù thế nào đi nữa, mộtvi_pham_ban_quyen khi đã phát hiện ra bí mật của chúng, hắn đối không thể cô sống sót rời khỏi đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lão Tôn, !
Nhận được lệnh, Lão Tôn cạnh lập tức vung tay lao về phía Tô . chênh lệch về chiều caobot_an_cap khiến hắn hoàn mất cảnh giác.
Nhìn conbot_an_cap nhóc chưa mà mình có thểvi_pham_ban_quyen một tay bópbot_an_cap chớt trướcbot_an_cap mắt, Lão nằm mơ cũng không ngờ mình lại đối phương bay đi.
!
Thấy Lão Tôn bay qua người rồivi_pham_ban_quyen đập vào tườngvi_pham_ban_quyen, Lục Tử phản ứng, nhưng khi hắn quay người lại thì đã quá muộn.
Một làn trắng rắc vào mặt, hắn chưa kịp thốt raleech_txt_ngu lời nào đãbot_an_cap ngã xuống đất, ngủ say như chớt!
Lúc này, Lão đang tựa vào tường, chật vật chống tay đứng dậy. lau vết máu bên khóe miệng, nhìn Tô Mạt với vẻ kiêng dè.
nhóc này rốt cuộcleech_txt_ngu là người ma? Và cô ta đã làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Tử rồi?
Mày rốt cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ai? Tao khuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày có xía vào việc người khác!
Tô Mạt không đáp lời, lẳng lặng tiếnleech_txt_ngu thẳng về phíabot_an_cap !
Thấy Tô Mạt tiến lại gần, Lão lâm vào đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng, bèn liều mình lao sangvi_pham_ban_quyen bênleech_txt_ngu cạnh, tóm lấy một cô rồi bóp cổ chắn trước mặt mình làm conleech_txt_ngu .
Cô gái kialeech_txt_ngu còn khóc, khuôn mặt gầy gò bị bóp đến đỏ bừng.
Đứng lại, bước nữa là chớt nó!
Tô Mạt định lênleech_txt_ngu đập nát đầu tên khốn đóbot_an_cap thì nhìn thấy một cô gái phía sau Lão đang lặng lẽ ápvi_pham_ban_quyen sát!
Côbot_an_cap không rút động rừng, chỉ có thể lạc hướng hắn để chờ thờileech_txt_ngu cơ.
Ông giết ấy, giết ngườivi_pham_ban_quyen phải đền mạng đấy!
Ha ha ha, mày cũng giết Lục Tử còn gì!
Hắnleech_txt_ngu chưa chớt, chỉ là ngất đi thôi, tin cứ lại mà xem!
Con nhóc , coi tao thằng ngu chắc? Tao dù có chớt cũng phải lôi vài đứa chôn cùng!
Lời vừa dứt, hắn bỗng cảm thấy đau nhói ở cổleech_txt_ngu.
Hóa côleech_txt_ngu bé phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã cắn một thật mạnh vào cổ hắn. Lão Tônleech_txt_ngu đau đớn gào thét liên hồi, lập tức buông cô tay ra, đưa tay túm chặt lấy cô bé phía sau.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Tô sải lao tới, tung một cú trúngleech_txt_ngu hạ bộ Lão Tôn!
Lại một tiếng rắc giòn giã vang lên.
Anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Lão Tôn tức khắc gập người, ôm lấy chỗ hiểm la hét thảm thiết.
Cô gái túm tóc lúc này cũng buôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng, nhổ ra ngụm bẩn, xoay người ôm chặt cô gái vừabot_an_cap bắt làm con tin vào lòng, lo lắng kiểm tra vùng nhiều lần mới yên .
, em sao đâu!
Tô Mạt nhìn Lão Tôn nằm dưới đất gào khócleech_txt_ngu thảm thiết, lên bồi thêm một cú đấm khiến hắn ngất lịm.
Xong xuôi, côbot_an_cap mới day đôi tai vừa bị tra tấn, thấy thế giới cùng cũng yên tĩnh trở lại!
Các bạn còn sức để đi ngoài không?
Chúngbot_an_cap tôi đềuvi_pham_ban_quyen thuốc, đi đi đượcvi_pham_ban_quyen, là không leo cái cầu thangvi_pham_ban_quyen
Lúc này, cô mặc quân phục xanh lá người vừa làm lộ vị trí của Tô Mạt lên tiếng trước. Nói xong, cô ta có chút ngùng.
Tô Mạt buồn để ý cô ta, quay sang nhìn gái vừa mới ra tay giúp đỡ khi nãy.
Thấy Tô Mạt nhìn mìnhleech_txt_ngu, cô gái ấy vội vàng nở nụ biết .
Bạn để cứu chúng tôi sao?
Phải, cácbot_an_cap bạn toàn rồi. Với lại, nãy bạn dũng cảm lắm!
Vành tai cô bừng, ngượng mỉm cười. Dù miệng còn dính máu, nhưng điều đó không thể che lấp đi cười xinh đẹp của cô.
Hắn bóp cổ em gái tôileech_txt_ngu
Tô Mạt không ngờ họ là haileech_txt_ngu chịbot_an_cap em ruột, cô gật đầu rồi quan sát sáu cô còn . nghĩ tốt nhất là nên đưa họ ra ngoài trước.
Cô gái mặcbot_an_cap quân phục xanh thấy không ai đoái hoài gì đến mình, còn bị mọi người cô lập thành từng nhóm nhỏ, bèn lủi cúi đầu.
Dù có chút chột dạ nhưng cô ta tuyệt đối không thừaleech_txt_ngu mình sai. Cô ta tự bảo vệ mình có sai chứ!
Các bạn đi theo tôi! Đúng , lúc vừa ra ngoài thì nhớ bịt mắt lại ngay!
không đi nổi! cõng tôi ngoài đi, tôi sẽ trả cho người đó một đồng!
Lại cô gái mặc đồleech_txt_ngu kia. Thấy cô ta giang tay chặn trước mặt mọi , những người khác cuối cùng cũng không .
Cảnh , ai thèm tiền của cô chứ! tránh ra!
Các người không được bỏ tôi, hu hu tôi thật sự không đi nữa rồi
Tô Mạt nhìn dáng vẻ tròn trịa của cô ta, trongbot_an_cap cái đại mà ai nấy gầy gòbot_an_cap này, cô ta thực sự từngvi_pham_ban_quyen chịu khổ bao giờ.
Tuy nhiên, không ý định nuông chiều cô ta.
cô không muốn cứ ở lại đây đợi công an đến cứu!
đoạn, dẫn những cô gái khác lối cũ trở ra. Cảnh Mộng thấy mọi bỏ đi, cuống cuồng giậm chân đi theo.
Cô khôngbot_an_cap dám nán lại lâu cạnh buôn người , vạn nhất bọn chúngbot_an_cap tỉnh lại khi mọi người vừa đi thì biết làm sao?
Tô Mạt ghé sát giếng, thấy Cảnh Tiểu đang chật vật lên đưa tay kéo cô ta ngoài.
Nàobot_an_cap ngờ, hành động ấy chỉ nhận lại một cái lườm đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phương.
Cô khỏe như , sao lúc nãy không chịu giúp tôi? Cô có biết ở dưới đó sợ đến nào ? Hu hu
Được lắm, đúng mình rỗi hơi mới đưa kéo cô ta!
Tô Mạt chẳng thèm hoài đến cô đại tiểu thư kia, chỉ cúi xuống bê phiến đá xanh che kín miệng giếng lại.
Xong rồi, bây giờ ở đây không kẻ nữa. Các người muốn cùng tôi đi báo công an, hay là đợi ở ?
Tô Mạt vừa dứt lời, một cô gái bước ra phảnvi_pham_ban_quyen đối.
Không được, không thể báobot_an_cap công an!
công an là chúng đời rồi! Cô cứu , ta rất biết , nhưng cô báo công an, sau khi trở sẽbot_an_cap bị mọi người chỉ trỏ, thà chớt hơn! Hu hu hu
Nói đoạn, cô gái bật khóc nức nởvi_pham_ban_quyen.
Tôbot_an_cap Mạt vốn hơi bực mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng nghĩ đến thời đại họ sống, cô lại chút cảm thông.
Tất các đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ như vậy sao?
Không, tôi muốnbot_an_cap về nhà! Nhà tôi ở Tô Châu! Hu huvi_pham_ban_quyen Không báo an thì sao tôi về nhà được đây
Lần , cô gái quân phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xanh không gây sự nữa, tráivi_pham_ban_quyen lại còn muốn đi cùng Tô Mạt cục an.
Tô Mạt thấy hai người phản đối đều là người địa phương nên trựcvi_pham_ban_quyen tiếp họ đi. dẫn theo sáu người còn lại là người nơi khác, phong trần mệt mỏi hướng vềleech_txt_ngu phía công an mà bước tới.
Vì tác dụng của thuốc, mấy cô gái đi rất . Tô Mạt cũng kiên nhẫn bước bước cùng họ. Con đườngleech_txt_ngu bình thường chỉ mất nửa tiếng, mà đi vừa nghỉ, họ mất gần đôibot_an_cap gian mới tới nơi.
Thấy sắp đến cục an, Tô Mạtvi_pham_ban_quyen tìm cơ hội bí mật chuyển những chứng cứ chuẩn bị sẵn và lá thư tố cáo vào trong túi đeo chéo, sau mới dẫn họ vào.
Các chí công an cục đã gặp Tô Mạt hai lầnvi_pham_ban_quyen, trong lòng đều rất thông hoàn cảnh của cô bé, thấy cô liềnvi_pham_ban_quyen vội vàng đứng đón tiếp.
Đồng , sao cháu lại đây? Chú chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải dặn cháu ở nhà đợi tin tức sao? Chuyện thẩm vấn không thế đâu!
Chú công , cháu có tin tức trọng đại muốn báo ! Là về Tô Kiến Quốc!
xong, tay ra sau , hạ thấp giọng: tìm một căn cho họ ngồi nghỉ một lát được không ạ?
Đồng chí công an thấy tìnhleech_txt_ngu trạngbot_an_cap của mấy cô gái không được liền gật đầu đồng ý, còn tay bác sĩ đến tra.
Vốn định hỏi thêm vài câu, Tô Mạt nhỏ lại mang vẻ mặt địnhvi_pham_ban_quyen như sắp ra pháp trường, người cũng không dám lơ là, trực tiếp dẫn cô đến văn phòng của trưởng khoa.
Cục trưởng nay đi họp chưa về, dẫn đi gặp Chính .
Cộc !
Không đợi ngườileech_txt_ngu trong lên tiếng, đồng chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công an trực tiếp cửa dẫn Tôleech_txt_ngu Mạt vào.
sau bànvi_pham_ban_quyen làm việc là một đàn ông niên ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ chính khí lẫm liệt. Ông đang điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thấy có vào liềnbot_an_cap chỉ tay về phíaleech_txt_ngu chiếc ghế sofa sát , ravi_pham_ban_quyen hiệu cho Tô Mạt ngồi xuống.
Tô Mạt lắc , cô không lãng phí thờileech_txt_ngu , cô hy vọng công an xem xong đống chứng này lập tức đem Tô Kiến Quốc ra xử bắn.
Chính ủy thấy Tô Mạtleech_txt_ngu không ngồi mà cứ sốt ruột nhìn mình, liền vàng nói vài qua loabot_an_cap rồi cúp máy.
ông đã gác máy, đồng chí công an dẫnvi_pham_ban_quyen Mạt vào tức lên tiếng: Chính ủy, đây chính con gái tên tội phạm mà ngài vừa xem sơ đấy ạ! Cô bé nói có thông tin quan trọng!
rồi, việc tôi xử lý, cậu đi làm việc !
Rõvi_pham_ban_quyen!
Sau người công an kia ra ngoài, Tô Mạt bước bước, lấy đồ trong túi ra đặt lên bàn làm việc.
Chính ủy, đây là những cứ cháu tìm được ở nhà! Dù trong này chỉ có bằng chứng gián chứng minh Tôleech_txt_ngu Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen giếtleech_txt_ngu người
Thấy phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn mình mà thực coi trọng, Tô Mạt trực tiếpvi_pham_ban_quyen tung một đòn nặng ký.
Nhưng đây chính là sổ sách ghi chép việc buôn Tô Kiến Quốc trong suốt mười năm qua!
Tô đẩy cuốn sổ về phía Chính .
lậtvi_pham_ban_quyen cuốn sổ trên tay, phản lại không kinh ngạc như Tô Mạt tưởngleech_txt_ngu tượng.
Chuyện này còn aileech_txt_ngu biết không?
Không , ở ngoài cháu không hề nói gì! Tuy nhiên chứng cứ cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn giữ một bản !
Tô Mạt một , đột nhiên bật cười.
Tốt, con bé này khá thận trọng đấy!
Cháu tâm, trong cục chúng ta có nội , nhưng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khống chế .
Tô Mạt thầm thở phào một hơi, suýt chút nữa cô đã tưởng vị trước mặt này cũng cùng giuộc với Quốc. Hèn chi Tô Kiến Quốc làmbot_an_cap chuyện ác mười năm trời mà khôngbot_an_cap bị phát hiện, ra là có tay trong.
Xin lỗi cháu nhé đồng nhỏ, là vì hôm qua chúng ta mới bắt đầu manh mối, chưa tra đồng bọn của hắn là ai, thì hôm nay cháu đã mang rồi. Chuyện trùng hợp thếvi_pham_ban_quyen này khóvi_pham_ban_quyen khỏi phải nghi ngờ.
Bây giờ đã có chứng cứ, người xấu này có thể bị sa lưới toàn bộ rồi!
Chính ủyleech_txt_ngu, còn một việc quan trọng hơn !
Được, đi!
qua cháu nghe họ nói chuyện, bảo rằng ngày mai sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có một lô được chuyển đi!
Địa điểm ở khu nhà cũ phía Tây thành phố, có gã buôn người ngoài mươi tuổi.
Cáileech_txt_ngu gì? Chuyện quan trọng thế này cháu không nóivi_pham_ban_quyen sớm!
Thấy vị Chínhvi_pham_ban_quyen ủy định nhấc máy người, Tô Mạt vội vàng ấn nút ngắt cuộcleech_txt_ngu gọi.
Chính ủy đừng vội! Người cháu đã cứu ra rồi, hai tên buôn người đang bị nhốt dưới giếng, các chú chỉ cần cử người thôi.
Cháu? người ?
Vẻ mặt của Chính ủy như đang nghevi_pham_ban_quyen chuyện bịa, khiến Mạt cóleech_txt_ngu chút không vui.
Côleech_txt_ngu cầm cái chặn giấyleech_txt_ngu bằng đá cẩm thạch đang đè lên tài liệu trên bàn, vung tay một cái, tiếng rắc lên, vật ấy gãy làm đôi!
Giờ thì chú tin chứ?
Tô Mạt khối đá xuống, phủi tay, kiêu hãnh nhìn vị Chínhvi_pham_ban_quyen bàng hoàng.
Cháu cháu con bé này sao lực lại lớn thế?
Bẩm sinh ạ! Nếu không phải do mẹ kế ngày nào bỏ đói cháu, có sức cháu còn lớn hơn nhiều!
Tốtleech_txt_ngu lắm, đây đúng thiên phú, có hứng thú đến cục cảnhvi_pham_ban_quyen sát làm việc không?
Cảm ơn Chính ủy đã ưu ái, nhưng đáng tiếc là bà mẹ kếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâmvi_pham_ban_quyen độc ác của cháu đã đăng ký cho cháu đi xuống nông thôn !
Nhưng cháu tin rằng, với năng lực của mình, cháu nhất định có thể tỏa sáng ở nông , phần dựng làng quê mới!
Nói lắm! này có chí khíleech_txt_ngu! Chú tin cháu sẽ làm được!
Hì hì, Chính ủy, cháu còn một việc muốn cầu xin chú giúp đỡ.
Chuyện gì, cháubot_an_cap cứ nói đi.
Lần này cháu cứu tám cô gái, có haileech_txt_ngu người là người địa phương, họ không muốn đến côngbot_an_cap an báo nên để họ về nhà .
Chính ủy nghe khẽ nhíu mày, có không mấy tánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành.
Còn sáu cô từ những nơi khác nhau, hiện đang bên ngoàivi_pham_ban_quyen. có thể cử đồng công an đưa họ nhà không ạ?
Nhất định phảivi_pham_ban_quyen một do hợpleech_txt_ngu lý, không được để người khác biết họ từng bị bọn buôn người bắt đi! Ví dụ , họ đi tập huấn hoặc học tập ở khác chẳng hạn?
Chỉ thôi ? nhiên là không thành vấn đề! vụ nhân bổn phận của chúng tôi!
Tô nghe vậy liền tay chào theo kiểu quân , tuy không lắm vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trông có phần khôi hài.
Cảmleech_txt_ngu Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ủy!
Đúng , một việc nữa! Cháu muốn nhờ các chú xuất cháubot_an_cap một bản đoạn tuyệt hệ cha con! Cháu không muốn dây dưa bất cứ điều gì với một kẻ sinh vừa là tội phạm buôn , vừa là kẻ thù giết mẹ mình!
Chính ủy cô đang cố tỏ ra bìnhleech_txt_ngu tĩnh, trongbot_an_cap lòng cảm thấy xót xa. trẻleech_txt_ngu dù sức lực có lớn đến đâu thì vẫn chỉ là một đứa trẻ, xảy ra chuyện như vậy, đi xuống nông thôn có lẽ lại là một chọn tốt.
Được, chú với cháu!
sao? cảm ơn chú nhiều lắm!
rồi, không ơn đâu. Lát nữa cháu để địa chỉ nơi xuống nông thôn, đợi vụ án này kết thúc, chú sẽ sai gửi quavi_pham_ban_quyen cho .
Tô Mạt cảm thân đã gặp một lãnh tốt, cô xúc động cúi người chào thật rồi mới rời đi.
khi ra ngoài, cô viết lại địa chỉ nơi mình sắp xuống nông thôn giao công an, sau đóbot_an_cap lại đi tạm biệt mấy cô kia. Cô cho họ đồng chí công anbot_an_cap sẽ đưa về , thời họ giữ kín chuyện bị bắtvi_pham_ban_quyen cóc với người ngoài.
làbot_an_cap một tràng tiếng khóc và những lời cảm ơn lên. Mạt thực sự thấubot_an_cap, sáu cô gái cùng khóc một lúc khiến đầu óc cô như muốn nổ tung.
Trở về nhà, Tôvi_pham_ban_quyen Mạt lấy hộp cơm thịt kho từ trong không gian ra ăn trưa. Từ sáng sớm cô để bụng đói đi làm bao nhiêu , dạ dày thực khó chịu.
May mà mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, lúc Tô Mạt cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Ăn xong, cô rửa hộp cơm rồibot_an_cap cất lại vào không gian. Cô đi dạo một vòngbot_an_cap qua các phòng, thu tất cả những vậtbot_an_cap còn dùng được vào trong.
Từ nồi niêu xoong chảo, dao phay trong bếp cho đến bàn ghế nhỏ trong nhà, cô đều thu sạch vào không gian.
Giường và tủleech_txt_ngu đã bị tên bã làm vấy bẩn nên Tô không muốn lấyleech_txt_ngu, cứ để lại người mua khi bán nhà vậy.
vở trong phòng đọc sách của Tô Đại , bao cả bàn học và giấy bútvi_pham_ban_quyen, Tô cũng hết lại. Đợi khi xuống nông thôn, vào lúc nghỉ đông không có việc gì cô sẽ lôi ra học. Đến năm 77 khi khôi phục kỳvi_pham_ban_quyen thi học, cô cũng mới ngoài hai mươi, vừa vặnbot_an_cap có thểleech_txt_ngu thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một trường đại học.
Đồ đạc trong nhà đã dọn dẹp hòm , Mạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm kéo trước , tự cắt cho mình một kiểu tóc mái bằngvi_pham_ban_quyen để che tóc khô vàng xơ xác.
tóc khiến mắt hạnh xinh của cô trong trẻo hơn hẳn. Hai má cũng để lại vài lọn tóc vụn, vừa khéo che đi phần hõm quá gầy, trái lại còn lên sống mũi cao thẳng. tóc cònleech_txt_ngu lại cô thành bím nhỏ rủ xuống bên.
Trông cô lúc này cứ như biến thành một người khác vậy. Cô phủi phủi bộ quần vảileech_txt_ngu bông màu xanh lam trên người, rồi đeo thêm chiếc túi chéo xanh lục quân.
Giờ thiếu mỗi chiếc quàng đỏ nữa thôi, nếu không trông cô chẳng khác một đội Thiếu niên Tiền từ sách giáo khoa cả!
Mạt cảm thấy hơi cười, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện tại dù mặc đồbot_an_cap không đẹp nhưng được cái sạch sẽ, khoái. Dángbot_an_cap vẻ này ra ngoài sẽbot_an_cap không còn ai gọi cô là con bé ăn mày nữa đâu nhỉ?
Khóa chặt cửa lớn, Tô Mạt thong thả đi dạo trên phố. Nhà cô hiệnbot_an_cap giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xảy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bê bốivi_pham_ban_quyen như vậy, căn nhà này không ai muốn rướcleech_txt_ngu vào, hôm nay cô nhất định phải tới chợ đen chuyến bán nó đi.
Có điều cô không biết chợ đen nằm ở đâu, chỉ đành đi quanh trên phố lớn để .
Tô Mạt cứ đibot_an_cap đi lại lại như vậy cho đến tận khi trời sập tối chẳng tìm thấy chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net manh mối nào về chợ đen.
Cô ăn cơm trước rồi tính sau. Lần này tới tiệm cơm quốc doanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù viên phục vẫn không mấy nhiệt tình nhưngleech_txt_ngu cũng không còn nhìn cô bằng nửa con như trước nữa.
Chị ta hoàn toàn không nhận ra cô gái nhỏ phần yêu trước mặt này chính là con bé ăn mày mấy hômbot_an_cap .
Chào chị, cho tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một phầnleech_txt_ngu thịt xào nấmleech_txt_ngu hương, một đĩa bắpvi_pham_ban_quyen cải chua cay và hai lạng cơm.
Nhân phục vụ liếc nhìn cô một cái: Thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấm hào năm xu, cải một hào, hai lạng cơm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hào kèm hai lạng phiếu lương .
Mạt một lần nữa cảm thán vật giá này rẻleech_txt_ngu thật. đến số tiền trong gian, cô thấy vô cùng tự !
Cơm nước xong xuôi, khi Tô Mạt bước ra ngoài thì trời đã tối hẳn. Lúc cô định sangbot_an_cap con phố khác dạo tiếpleech_txt_ngu thì thấy người đàn bà niênbot_an_cap đeo , nép sát đibot_an_cap rất nhanh.
Mạt theo bản năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bám theo sau.
Chợ đen, chợ đen, chẳng lẽ trời mới có sao?
theo người đàn bà phía trước không bao , cô rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Tô Mạt rảo bước đi vào , nào ngờ vừa mới bước đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị một chặn lại!
hay ?
Một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ cạnh.
Tôbot_an_cap Mạt quay nhìn lại, thấy đốibot_an_cap phương che chắn kínbot_an_cap mít, chỉ lộ ra đôi mắt ti .
cô mới phản ứng lại, tới nơi rồi.
Cô vội vàng : À, . Tôi bán nhà, còn muốn mua ít dùng được trên toàn quốc.
Đối phương lời nói thẳng thừng của Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạt cho giật mình. Chưa từng có ai dám ngay cửa chợleech_txt_ngu oang oang chuyện mua bán của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy.
Huống hồ còn là bán nhà!
Cô nói cái gì? Bán nhà?
vậy, tôi muốn bán !
Thấy Tô Mạt cũng kẻ cóleech_txt_ngu gan đến đây lừa người, gã ông bịt mặt huýt sáo một bên .
Ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức hai người khác đi ra, cũng bịt mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kín mít chỉvi_pham_ban_quyen ra đôi mắt.
Tôvi_pham_ban_quyen hối hận vì mình cứ thế mà xông tới, đáng lẽ cô cũng nên bịt mặt mới phải.
nghĩ đến việc ngày kia mình đã xuống nông thôn rồi nên cũng chẳng sao.
Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu đây trực đi, tôi dẫn cô ta vào gặp đại ca.
Tô cứ đi theo vào trong. Qua một cái sân, rẽ ra cửa , vào sân khác mới thấy bên trong bốn phía đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là những người bày sạp, người mua thì thưa vài mốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chẳng trách cô tìm không ra , giấu kín thế này thì ai mà tìm cho được!
Đi thôi, trong căn phòng kia kìa!
Gã đàn ông bịt mặt gõ cửa, sau bên có tiếng đáp lời mới dẫn Tô Mạt cửa bước .
Tô Mạt tò ngó xung quanh. Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một gian khách, bên trong đặt một chiếc ghế bành, bên là hai dãy ghế đẩu, trông giống nhưleech_txt_ngu vậy.
Trên ghế bànhvi_pham_ban_quyen là một gãleech_txt_ngu lực lưỡng khoảng ngoài bốn mươi tuổivi_pham_ban_quyen, bụng phệ. Chỉ thấy gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông dẫn cô vào ghéleech_txt_ngu tai phệ nói nhỏ gì đó.
Gã lực lưỡng nghe xong bỗng nhìn Tô Mạt cười ha .
Ha ha ha, cái con bé nhócleech_txt_ngu tì này muốn ?
Đúng vậy, là tôi nhà. Nhà tôi hàng thứ hai, thứvi_pham_ban_quyen hai trong ngõ Lão Đồng Thụ!
Nghe Tô Mạt báovi_pham_ban_quyen địa chỉ, gã lực lưỡng thu mặt cợt nhả.
Ngõ Lãovi_pham_ban_quyen Đồng Thụ gã có qua, nhà đó dù là vị trí hay diện tích, bố cục thì đều thuộc hàng tốt nhất cái trấn này.
vụvi_pham_ban_quyen làm ăn thành công, sẽ tự mình mua lại để đón bà mẹ dưới quê .
Nghĩ đến đây, không khỏi nghiêm túc hơn vài phần: con bé, cháu thựcvi_pham_ban_quyen muốn nhà? Đây ý của người lớn trong nhà sao?
Nhà cháu không còn người lớn, nhưng phải nói rõ tình trước đã.
Bốbot_an_cap hôm nay vừa bị bắt, tám nămvi_pham_ban_quyen trước ông đã giết mẹ cháu, ước chừng là sắp phải ăn kẹo đồng rồi. Mẹ kế cháu thì ngoại tình cũng bị bắt, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta còn đăng ký cho xuống nông thôn.
Có điều căn nhà đứng tên cháu, giấy tờ nhà cháu cũng mang theo rồi. Nếu ai không tâm đến mấy chuyện này thì cháu có rẻleech_txt_ngu.
Gã lực nghe xong, tiên là kinh ngạc nhìn Tô Mạtvi_pham_ban_quyen, gật đầy vẻ tánvi_pham_ban_quyen thưởngvi_pham_ban_quyen.
như gã rất hài với thật của cô.
bé này được đấy! Nể tình cháu có tìm đến đây, Bưu Ca nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ không để cháu phải đi tay không về đâu!
Nói đi, cháu định bán bao ?
Tô Mạt đã tính kỹ từ trước, nhà ở khu vực thị trường phải hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai ngàn tệ. Nhưng nhà cô vướng vào án mạng, lại thêm thân kẻ buôn người của Tô Kiến Quốc, căn nhà này được một ngàn năm trăm tệ đã là tốt lắm rồi.
Nếu Bưu Ca muốn lấy thì cứ đưa cháu 1500 tệ nhé?
Này con bé, nhà mà đem ra mua bán ở đen thì chắc chắn là loại người không dám đụng vào.
Chú trả nhiều nhấtvi_pham_ban_quyen là một ngàn tệ cộng thêm hai mươi cân lương thực toàn quốc!
Tô nghe vậy thấy nằm trong tính, liền dứt khoát đồng ý.
Chốt giá! Có điều, cháu mua ít phiếu loại dùng trên .
Bưu Ca thấy Tô Mạtleech_txt_ngu sảng khoái như vậy, tâm trạngleech_txt_ngu cũng vui vẻ hẳn lên.
Havi_pham_ban_quyen ha ha ha, conbot_an_cap khá lắm, rất khoát! Đông Tử, đi lấy hết đống phiếu quốc chúng ta ra đâybot_an_cap cho con béleech_txt_ngu này chọn.
Tô Mạt nhìn giỏ tem lớn trước , hai mắt sáng rực.
Đúng danh chợ đen.
Cô chọn sáu mươi cân phiếu lương thực toàn quốc, lấy thêm một phiếu đạpbot_an_cap, một phiếu đồng hồ, mười phiếu công nghiệp sau này mua đèn hay dùng lặt vặt.
Lại chọn ra bốn cân phiếu bông, ba mươi phiếu , thậm gom sạch trăm cân phiếu thịt nhất còn sótleech_txt_ngu lại.
Xong rồi, tôi lấy bấy nhiêu thôi, anh tính xem nhiêuvi_pham_ban_quyen ?
Con bé này lấy nhiều thế? Không không hết rồi hết hạn à?
Tô Mạt khựng lại, cũng chưavi_pham_ban_quyen từng đến việc tem phiếu sẽ hết hạn, nhưng đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, cô liền tìm ngay được lý .
Yên tâm đibot_an_cap, lúcbot_an_cap xuống nông thôn tôi có thể đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho thanh niên thức khác hoặc dân làng, chắc chắn không để phí đâu!
, Đông Tử, cho tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thêmvi_pham_ban_quyen tem phiếu này!
Tô Mạt biết tem phiếu ở chợ có hơi đắt, nhưng không ngờ lại đắt đến thế. Dù vậy, cô cũng định cả, dứt văn nhà ra đưa cho Đông Tử.
sẽ xuống nông thôn, mấybot_an_cap món đồ gỗ bên xem như quàbot_an_cap cảm tôi gửi lại cho anh Bưu!
Ha ha ha, con bé này điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy! Nhưng ta cũng để cháu chịu , Đông Tử, thêm mười cân đường nữa!
này cả hai bênvi_pham_ban_quyen đều hài lòng, Tô Mạt nhận lấy tiền và phiếu nhét vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túi, ơn Bưu Ca xong liền theo Tử cửa .
Sau khi Tô khuất, Đông Tử quayvi_pham_ban_quyen lại trước mặt Bưu Ca, làm động cứa cổ.
Nhưng Bưu tay từ chối.
Ta thấyleech_txt_ngu con này rất thuận mắt! Thôi đi!
Tô không hề biết mình vừa thoát được một kiếp nạn, nhưng dù có biết cô chẳng sợ. Tính cách cô vốn dĩ đã rất liều lĩnh, huống hồ hiện còn đang sở hữu sức mạnh kinh người.
Kẻ nào dám mạo phạm trước mặt cô, thì đúng thật lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuột bò vào bát mèo, tự dâng mạng mà thôi!
Sáng sớm sau, Tô Mạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến tiệm cơm quốc doanh ăn sáng đi thẳng ra bến xe.
Ngày mai đã ngày cô phải xuống nông thôn, cô dự định lên đại lầu bách hóa trên thành phố để mua ít đồ dự trữ. Cô đã dạo qua hợp mua bán rồi, hàng ở đó , chất lượng cũng chẳng ra sao. Hiệnvi_pham_ban_quyen Tô cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả tiền phiếu, cô không muốn để bản thân phải chịu thòi.
Đến đây, đến , ai thành phố thìleech_txt_ngu lên ngồi ổn địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để chuẩn bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua vé nào!
Tô Mạt vất lắm chen được qua đám đông để lên xe, nhanh chóng chọn một chỗ ngồi phía trên. Ai bảo có tật say xe làm gì, ngay khoảnh khắc nhìn thấy chiếc xebot_an_cap buýt, Tô Mạt đã cảm thấy dạ dày một phen nhào lộn.
Kiếp vốn đã say xe, ngờ nguyên chủ cũng bị nặng đến thế này.
viên bán vé thấy ngồibot_an_cap đã chật kín thì tiếp đóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa lại, ngăn cách những tiếng chửi bớivi_pham_ban_quyen, phàn của những người bên ngoài.
Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn bị tiền lẻ, một vé sáu hào, tôi đi đến trước đưaleech_txt_ngu tôileech_txt_ngu!
Những người được trênleech_txt_ngu xe đều lộ vẻ may . Tô Mạt còn biết, nữa khi xe ra ngoài sẽ một người mua vé đứng chen chúc lên nữa.
Đườngleech_txt_ngu lên thành phố hơn một tiếng hồ, vừa mệt vừa xóc , cẩn thận là ngã chơi.
Quả nhiên, buýt vừa ra khỏi bến không bao lâu dừng lại. Nhân bán vé là phụ nữ , tóc ngắn, mắt hơi xếch trông phù hợp tính cách đanh đá, tháo vát của bàbot_an_cap ta.
Cửa vừa mở, viên bán vé nhảy xe, một chân đạp lên khung cửa, chặn đứng những kẻ đang hùng hổ chen lên.
Cấm chen , từng người một , không là ai đi được hết!
Giọng nói lanh lảnh chói tai vừa cất , đám đông hỗn loạn bên ngoài lập tức im bặt. Từng người một đưa tiền mua vé rồi lên xe, có điều vé đứng bốn hào, rẻ hơn được mộtleech_txt_ngu .
Tô Mạt thấy lại có thêm người rầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rập đi lên, nhân viên bán vé đóng cửa, thúc giục tài xế lái xe.
Lúc này trong xe gần như không còn chỗ trống, lối đi, nắp bình xăng đều đầy nghẹt người và hànhvi_pham_ban_quyen lý. Cái mùi hỗn tạp ấy hun cho choáng váng mặt màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô vội cửa xe, tựa đầu cửa, bấy giờ mới thấy dễ thở hơn một chút.
lảo đảo đi được mười mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phút, Tô Mạt bỗng thấy vai mình aivi_pham_ban_quyen vỗ mạnh hai cái.
nén cơn khó chịu ngườileech_txt_ngu lại, cô mới hiện bà lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi bên cạnh đang lườm mình cháy mắt.
Con nhócleech_txt_ngu còn vờ vịt cái gì, tao bảo màyvi_pham_ban_quyen đứng dậy đổi chỗ cho tao, đừng có hòng điếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
ơi, cháu say xe mệt quá, không đổi được ạ!
Nói xong, cô quay đầu tiếp tựa vào cửa sổ, nhưng bị bà túm chặt vai.
Cái con, đồ con gái lỗ vốn! Maunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ cho tao, bà già sắp không thở nổi rồi. Mày biết kính lão đắc thọ là gì à? Cái đồ không có !
Tô Mạt khẽ rung vai, dùng một lực khéo léo hất tay bà già kia ra.
Lúc này, cô thấy mùi hôi từ miệng bà ta tỏa ra lại càng thấy khó chịu hơn, giác thức ăn trong dạ từng trào lên cổ . Cô gian nan đè nén cơn buồn nôn, không dưa với mụ già đó.
Nào ngờ bà ta vẫnleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu chịu buông tha, cứ thỉnh thoảng lại giật áo cô, cố gắng cô dậyvi_pham_ban_quyen.
ông già đang bám vào ghế ở lối đi bên cạnh thấy cũng bắt đầu chỉ trích Tô Mạt.
Con bé đúng là thiếu giáo dục quá! Bà này tuổi bằng bà nộivi_pham_ban_quyen cháu rồi, người ta chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn đổi chỗ cháu mà! Có phải đổi lấybot_an_cap đứng đâu!
Hay là còn trẻ thế này, đổi chỗ cho ông này cũng được, một tí cho nó rèn luyện thân thể.
những lời lẽ trơ trẽn phức xung quanh, tâm trạngvi_pham_ban_quyen vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bực bội vì say xe củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô lại càng tệ hơn. Cộng thêm mụ già không biết điều bên cạnh cứ liên tục giật áo mình, Tô Mạt không nổi nữa, thuận xoay người lại.
Ọe một tiếng, cô thẳng lên bà lão. Bánh bao thịt buổi sáng hơi mỡ, giờ nôn ra , Tô Mạt cảm thấy dễ chịu hẳn.
Nhưng nỗi đau không tự dưng mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác, cụvi_pham_ban_quyen thể là già kia và những xung quanh.
Á
Kèm theo một tiếng thét , bà già dựng lên thét đòi dừng xe.
Ngay khoảnh khắc bà tavi_pham_ban_quyen đứng dậy, quanh lại vang lên mấy tiếng , ọevi_pham_ban_quyen.
Tức , khắpleech_txt_ngu khoang xe nồng nặc mùi và la hét thảm thiết.
Tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xế đen mặt tấp xe vàovi_pham_ban_quyen lề đường, ngườibot_an_cap trênleech_txt_ngu xe như ong vỡ chen chúc nhau lao xuống. Kẻ áo, nôn thốc nôn tháo.
Sau một hồi chấn chỉnh, mọi người mới bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh lại. Không biết ai khơi mào trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cả bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay sang chỉvi_pham_ban_quyen trích Tô Mạt.
Đều tại con này, mày muốn nôn sao không nôn ra ngoài!
Giờ thì hay rồi, chúng chắcleech_txt_ngu sẽ đến nửa tiếng so với bình thường!
Tô trợn trắng , vươn cổ cãi lại: Cái đó mà cũng trách tôi được à? Tôi đã bảo là tôi say xe rồi, mụ kia cứ kéo mãileech_txt_ngu, là bàvi_pham_ban_quyen ta lắc cho tôi nôn ra chứ, các người có thì trách bà ta !
Bà già vừa mới nôn sạch dịch vàng trong bụng, đang rũleech_txt_ngu sạch cái khoác thì thấyvi_pham_ban_quyen lời buộc tội Tô Mạt, lập tức lôi đình.
Con ranh con lỗ vốn! Nếu không phải tại không chịu đổi chỗ thì tao thèm kéo màybot_an_cap chắcleech_txt_ngu? Cái đồ có mẹ sinh không có mẹ dạy, quân loàn!
Bà mới là già trơ trẽnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết nhục ấy. Cùng là phụ cả, tôi đồ lỗ vốn thì bà là đồ lỗleech_txt_ngu vốn già, loại khú đế cho không cũngleech_txt_ngu chẳng ai thèm!
Con khốn này, xem tao xé xác cái mày ra không!
Bà lão xưa nay chưa từng thiệt mồm mép, đương nhiên không nuốt trôi cục tức này, nhảy dựng lên định túm tóc Tô .
Nhưng bị Tô Mạt tóm lấy cánh tay khẽ mộtvi_pham_ban_quyen , mụ già trực tiếp ngã nhào ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lề đường.
Chỉ thấy khuôn mặt nhăn nheo ấy đập thẳng vào đống sản phẩm mà ai đó vừa nôn ra đườngvi_pham_ban_quyen.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay