Kẻ bị biến dị thể hệ R cào trúngvi_pham_ban_quyen chính là một quả bom giờ, sau nửa tiếng có thể bất lúc nàoleech_txt_ngu, cô ta không tiếp tục ở trên đoàn tàu này được!
Nhưng côbot_an_cap là phó đội của chúng ta, cô ấy cũng vìleech_txt_ngu vệ mọi người nênvi_pham_ban_quyen bị thương! nói câu đó nghe có lương tâm không hả?!
Tôi sao lại không có lương tâm chứ! Loại của dị thể này biến đổi cực nhanh, thương lại một trăm, mạng sống củavi_pham_ban_quyen chín mươi bảy thành còn lại trên tàu dứt vứt bỏ đi phải không?
Bênbot_an_cap trong một toa củavi_pham_ban_quyen đoàn tàu đang vút trên nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc Châu, hai người ngựa đang tranh cãi đùngbot_an_cap không thể phân .
Mà Ôn Dao — đối tượng trong cuộc luận của bọn họ — lúc đang lặng im ngồi lủi thủi góc. mivi_pham_ban_quyen dài của cô khẽ rũ xuống, tự dùng trường đao rạch một đường trên cánh tay, đem vứt bỏ cái mảngleech_txt_ngu thịt thối nhơ nhớp dĩ vãng đã bị ô nhiễm kia đi.
thuốc tê, không kỳ loại thuốc giảm đau nào, vào mảng huyết thịt đenbot_an_cap rơi loảng đất, cô khẽ hít một lạnh chật vật, hột trên trán ** lại** thành giọt, thuận theo đuôi lông mày lăn dài trên khuôn mặt tinhvi_pham_ban_quyen tế bảnh bao của cô, tách một tiếng nện thẳng lên chiếc ủng dabot_an_cap.
Phương Lan Âm nhìn không nổi cảnh này nữa, cô nàng móc băng gạc cuối cùng còn sót lại từ trong hộp y tế ra, đôi mắt đỏ hoe nghẹnvi_pham_ban_quyen ngào: đội
Sắc mặt Dao trắng bệch như tờbot_an_cap, cô hướng về phía cô nàng nở một nụvi_pham_ban_quyen cười an : không .
Tất cả mọi không hẹn gặp cùng đồng loạt quay ngoắt đầu nhìn về phía bên kia.
Người đàn ông đangvi_pham_ban_quyen đứng lưng vào cửabot_an_cap sổ xe diện một bộ đồng phục phong màu đen, thân hìnhbot_an_cap mảnh khảnh thẳng tắp, lông mày kiếm mắt sáng như sao, kết đường nét góc cạnh sắc sảo kiên nghị trên khuôn mặt, khí trường củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả người tỏa ra vô cùng lạnhvi_pham_ban_quyen lùng, trầm ổn lại mang theo vàibot_an_cap phần tàn vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiêu ngạo gánh nạn.
cảm anh trầm xuống, trước sau đều im lặng he lời nào, mọi người cũng không tài nào đoán nổi anh đang nung nấu ý gì, đạibot_an_cap đa số những người bỏ tán thành việc đuổi Ôn Dao xuống xe thậm chíleech_txt_ngu còn dâng lo sốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắng. Dù sao Dật Xuyên và Dao dĩ dĩ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm đội sinh tử bên nhau bao nhiêu năm , cái tình nghĩa đồng minh sâu sắc như , e là anh sẽ mặc kệ sự an nguy của mọi người mà đứng ra nói đỡ cho Ôn Dao.
Bên trong toa tàu trong phút mốt vàovi_pham_ban_quyen trạng thái tĩnh mịch lặng lẽ.
Ôn Dao nghevi_pham_ban_quyen thấy Thẩm Dật Xuyên, khôngbot_an_cap được mà ngước mắt lênleech_txt_ngu , mặc dù thừa hiểu anh khoát sẽ không thiên cô, nhưng vàoleech_txt_ngu cái khắc tuyệt vọng thế này, vẫn không kìm chế nổi mà lên chút ít kỳ vọng.
Thế nhưng Thẩm Dật Xuyên căn bản thèm liếc mắt nhìn côvi_pham_ban_quyen lấy , anhvi_pham_ban_quyen tung viên đạn trong bàn tay, nhãn quan quét qua đám đông, nhạt giọng dửng dưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo: công bằng, bỏ phiếu quyết định đi.
Một chút ánh le lói trong mắt Ôn vào khắc đó lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức phụt hoàn toàn.
Vào cái thế mọivi_pham_ban_quyen tự nguy (ai nấy đều lo mạng) này, thử gã là không nung ham được sống chứleech_txt_ngu?
quả bỏ phiếu dứt khoát không nằm ngoài dự đoán, 89 : 7, chỉ độc mộc mạc người đồng ý cho cô tiếp ở lại trên tàu.
Thẩm Dật Xuyên bước đi đến mặtbot_an_cap Ônbot_an_cap , giơ tay hướng về phía cô: Ôn Dao, rời đội.
Ôn Daobot_an_cap khóa chặtvi_pham_ban_quyen ánh nhìn vào đôi mắt của người đàn ông, muốn tìm kiếm chút cảm xúc đó từ trong mắt , thế ánh mắt anh đen sâu thẳm, lạnh lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tĩnh mịch như dông dài, cứ thể căn bản không có lấy một chút tâm tư gợn sóng nào.
tàu dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túc trực lại, Thẩmvi_pham_ban_quyen Dật Xuyên tóm lấy taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn Dao dắt cô bước xuống . xe cuồng phong thét kèm theo tuyết rơi , lạnh thấu xương lạnh lẽo thấu vào thịt.
Anh cô đi tới sau một gò đất nhỏ có sức gió tương khuất hơn một chút, thẳng tay quăng cho cô một cái ba lô túi đồ: Lửa và lương thực dùng ba ngày.
vùng này thuộc mốc khu vực bão tuyết khắc nghiệt, lại thường d lên các đợt triều cường xác sốngbot_an_cap (zombie), đoàn tàu di chuyển bị trở nghiêm trọng gánh nạn, lộ quay vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căn cả đi về dứt khoát phải mất đến ba năm ngày . Ôn Dao biết bản thân mình phân ràng còn mấy con đường sốngleech_txt_ngu, cô không lòng mà vặn hỏi Thẩm Dật Xuyên: Thế ý kiến của bản thân anh thì sao? Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ nữu còn chưa
Thẩm Dật Xuyênleech_txt_ngu lên nòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net súng đoành bắn chết tươi vài con xác sốngleech_txt_ngu tàn xung quanh, trầmbot_an_cap : Cái tỉ lệ bỏ phiếu này rồi, thì một lá phiếu của nhân tôi có còn quan nữa không?
Ôn Dao đăm đăm nhìn vào khuôn mặt tuấn của ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông, được lòng mà chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầuleech_txt_ngu trước anh: Nhưng mà Thẩm Xuyên ơi, không riêng mỗi Sênh Sênh biết sợ , em dĩ nữu cũng biết sợ mà
Về mặt công chuyện, anh đắc dĩ vứt cô dĩ nhiên đã đành, thế còn về mặt tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình cảm thì sao? Cô cảm thấy chỉ cần Dật Xuyên để lộ ra dù chỉ là một tia lưu luyến không rời, một tia không nỡ lòng nào, cô dĩ nữuvi_pham_ban_quyen dĩ vãng có cam tâm tình nguyện đứng yênbot_an_cap tại nơi này để đón nhận cái chết rồi.
Thế nhưng không hề có, không những khôngvi_pham_ban_quyen có, trái lại còn nhíubot_an_cap chặtleech_txt_ngu chân mày đanh mặt lại: Em dĩ đã bị tốvi_pham_ban_quyen xác sống biến hệ R rồi, có một phần ba xác bị biến sinh , để bảo đảm an toàn dứt khoát không thể tiếp tục giữ em lại trên đoàn tàu được.
Đứng yên tại lệnh, đợi anh quay trở lại.
Ôn Dao sải bước lênbot_an_cap bước:
Thẩm Dật Xuyên chằm chằm nhìn Ôn Dao đang đầy vẻ quyến không rời đối với mình, đột ngột bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thình giơ súng chỉ vào chính trán . Anh cố nén cái mốc tâm trạng không nỡ cắt đứt trong , nổi trận lôi đình : Đây là mệnh lệnh!
lòng Ôn Daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng chút chút một trở lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽo xương, cưỡng ép bản thân phải lại sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uất ức tủi nhục và yếu thục của : Cái tàn tích của biến dị cào trúng nơi, mọc khắc đầu anh lại ra tay bảo bọc chở cho người , thì em ở trong quan của anh, rốt cuộc tính là cái thá gì đây?
Tâm trạng Thẩm Dật Xuyênleech_txt_ngu vô phức tạp, rối rắm, nhưng giọng điệu ra lại lùng thấu : Vào khắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh tử cận kề thế , anh không hơi đâu rảnh rỗi mà ngồi đây dây dưa chuyện nhi nữ tìnhleech_txt_ngu trường với em.
Các thành viênbot_an_cap trong căn nghiêm cấm tuyệt đối không được phépvi_pham_ban_quyen d dâng lên bất kỳleech_txt_ngu mối tư tình riêng tư nào, chẳng lẽ em đến giờ chưa thông suốt nổi sao? Mộc Sênh cô là người mới của căn cứ, với tư cách là người huấn luyện của cô ấy, anh tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên d dâng lên chức trách trách nhiệm bảo bọc cho cô ấy được chu toàn.
Em dĩ nữu dĩ vãng đã xông mạc dày dặn kinh bao nhiêu trời rồi, phân biệt dựa cái gì mà cứ phải đi nhặt so mộc mạc người mới như cô ấy cơbot_an_cap chứ?
, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ em người rất hiểu chuyệnleech_txt_ngu đấy.
Hàngbot_an_cap mi Ôn Dao khẽ rũ , cô cố nhẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịn hết lần này đến khác, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rốt vẫn không nổi khiến mắt đỏ , những giọt nước mắt nóng hổivi_pham_ban_quyen lăn xuống gònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net má, rồi nhanh chóng đóng đông cứng thành lớp sươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong tuyết.
Mắt thấy mốc dĩ vãng đã vô cùng gấp rút, Thẩm Dật Xuyên cũng không dông dài nói thêm lời, chỉ bỏ lại một câuvi_pham_ban_quyen trầm giọng: Cố gắng mà sốngbot_an_cap sót, em không dễ chết như vậy đâu.
Ôn Dao đăm đăm nhìn theo lưng của người đàn ông, cuốibot_an_cap cùng hướng anh lớn câu: Nếu như anh tìm thấy người của , khoát xin anh thay em bảovi_pham_ban_quyen vệbot_an_cap họ thật tốt !
nhưngleech_txt_ngu Thẩm Xuyên giống như dứt khoát không nghe thấy cái câu nói gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này , bóngvi_pham_ban_quyen màu đen của cực nhanh dĩ vãng biến mất tăm mất trong màn phong tuyết xốivi_pham_ban_quyen xả.
Ba ngày sau, tại địa phận Châu, chiếc xe việt dã (SUV) cải đang di chuyển trên băng nguyên .
Gã đàn ông có làn ngămbot_an_cap đen ngồi ở ghế trước toang cửa sổ xe ra, cái đầu ra ngoài dòm ngó dòm ngó xung quanh: Đm chứ! Cái vùng sao mà lắm xác sống mất đầu (zombie cụt đầu) thế khôngvi_pham_ban_quyen biết!
Người đàn bà tóc đang lái cạnh chê gã làmbot_an_cap ầm ĩ nhức , thẳng tay nện một phát vào đầu gã giáo huấn: Cái thằng chết tiệt này lo màleech_txt_ngu ngậm im lặng giùm cái đi! Bộ chưa từng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy xác sống đầu bao giờ hả?
Gã đàn ông da tỏ ra ủy khuất tủi thân: Ý tao là, cái gã nào mà trâu bò đỉnh cấp thếbot_an_cap không biết! Vậy mà tự tay dùng đao để sát sống, lại còn giết sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sành sanh nhiều đến nhường này nữa chứ!
Mày xem điệu này phân biệt rõ ràng là d dâng lên một trận triều cường xác sống càn quét qua đây rồi, mà lại bị người cầm chém chết tươi từng connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một. vừa mới xong, đống này dứt khoát là chưa bị tuyết phủ kín, tỏ toàn hàng mới ra lò còn tươi nguyên cả đấy
Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào này, người đàn diện đồ trắng đang ngồi lủi một mình ở hàng ghế sau chậm rãi đôi mắt đào hoa đong đầy ý cười ra, hình như cũng d sự tò mò hiếu kỳ, anh nghiêng đầu nghiêng tai nhìn ngoài sổ, tông giọng lười nhác cất : Tự taybot_an_cap dùng đao à
Địch Đại Hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ( da đen) thấy lão đại nhà dâng lên sự phản hồi đáp lờibot_an_cap lập hăng máu hẳn lên: Chứ còn gì nữabot_an_cap ạ, cái thời buổi dạo này nào gã nấy đều thâu súng ốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạn mà xài, đào đâu ra kẻvi_pham_ban_quyen dứt khoát cứ thíchleech_txt_ngu tự tay đao cơ chứ!
Minh Trần trước sau vẫn giữ nụbot_an_cap cười nhẹ, phong thái của anh vô cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng đắn cao sang quý phái, làn trắng bách lạnh lùng, đường góc cạnh trên khuôn mặt hoàn hảo chút tì vết tựa như một kiệt tác chạmvi_pham_ban_quyen khắc tế, đường nét ngũ thêm phần kinh diễm tuyệt trần. Một nở nụ cười, con người anh rạng rỡ hơn gió sượt qua , bất kể người vô tình thấyvi_pham_ban_quyen phân biệt sẽ phải trạng thái thẫn thờ mất vì anh.
Chất giọng thốt ra cũng bảnh bao chang như cái dung nhan thần thánh của anh vậy, dòng suối trong vắt róc rách chảy giữa đại ngàn lung linh tựa bích: Ta ngược lại lại nhớ mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máng, dĩ nữu dĩ vãng đã có một người, cô ấy kỳleech_txt_ngu sành sỏi sỏi việc xài trường .
Mai Sa (người đàn bà đỏ) đang láivi_pham_ban_quyen xe cũng khẽ mỉm cười theo: Lão đạivi_pham_ban_quyen đang nhắc tới Ôn Dao của khu mười ba Bắc Châu đúng không ạ.
Gã Địch Đại Hổ cạnh dứt khoát nhảy vào xen mồm cướp : Cái đao pháp của cô nàng đó quả thực thuộc dạng nhất tuyệt cấp luôn đấy, dạo trước donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đích thân ta dẫn đội sải chinh chiến, biết dĩvi_pham_ban_quyen vãng đã tay trên cướp mất bao nhiêu tài dồi dào của khu Đông Châu ta rồi nữa chứ.
Bốp
Lời còn kịp buông xuống hết sạch, Mai Nhã Sa dứt khoát lại nện cho gã thêm một phát tát .
Địch Đại Hổ lại càng thêm ủy tủi thân dữ dội, đưa tay ôm đầu lầm lầu bầu: Tao lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm sao nữabot_an_cap rồi ?!
Mai Sa chẳng buồn bận tâm chấp nhặt đến cái mức chỉ số thông minh cảm xúc (EQ) thảm hạibot_an_cap gã nữa, tiếp tục cắm cúi xe đi . Thế nhưng khi khẽ dời nhãn quan nhìn vềbot_an_cap phía , liền phát hiện ở khoảng mốc cách đó không xa có một bóng hình màubot_an_cap đen đang lọt vào tầm mắt của mình.
Cái người đó đang lê lết theo thanh ngân đao trường , quần áo rách nát bươmbot_an_cap, hình đảo lắt, lảo đảo loạng , giống như thể chỉ cần một cơn giónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ sượt qua là dứt khoát sẽ đổ sụp xuống đất vậy.
Địchleech_txt_ngu Đại Hổ dĩ nữu dĩ vãng cũng nhìn thấy rõ mồn một cảnh đó rồi: bộ màu đen vương ký hiệu màu trắng kìa, là người của căn cứ khu Châu saobot_an_cap? Hê, đại ơi, gã đó phân biệt rõ ràng là vẫn chết tươibot_an_cap hẳnleech_txt_ngu đâu, hay là để em ra tay bắn thêm một phát súng nữa nhé?
Lời vừa mới buông xuống, gã dứt khoát lại phải gánh chịu một cái tát nện xuống vô cùng nặng nề đauvi_pham_ban_quyen thấu xương từ Mai Nhã Sa. nàng chậm rãi mốc tốc độ hành xe lại, biểu cảm khuôn mặt bỗng chốc trở cùng nghiêm nghị, túc: Bộ đồng màu đen, thanh đao kia Ngân Nguyệt , Ôn sao?!
Kỷ Minh bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thình lình ngẩng phắt đầu lên , nụ cười khuôn mặt trong phút mốt liền đóng băng đông cứng hoàn toàn, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại đầy ám, hơi thở tỏa ra xung quanh tràn ngập nguy hiểm vàvi_pham_ban_quyen trầm uất dữ dội: Dừng xe.
Ôn Dao lê thanh Ngân Đaobot_an_cap quen thuộc, mệt mỏi và thẫn thờ bước đi. Gương mặt cô trắng bệch, đôi môi tím tái vì lạnh, bộ đồng phục màubot_an_cap đen vốn lành lặnbot_an_cap giờ đã tả tơi, trên người hầu như còn chỗ thịt nào nguyên vẹn.
Suốt ngày qua, cô đã tiêu diệt hàng thâyvi_pham_ban_quyen ma, cơvi_pham_ban_quyen sớm đã kiệt quệ. Giờ đây, nhìn con sói thây ma đang gầm rú lao về phía mình, cô có thể giương mắt nhìn, chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.
Thẩm Dật không đến. Ba ngày đã trôi , cô mỏi trông, nhưng hắn vẫn xuất hiện
Ôn bỗng cảm thấy nực , cô bắt đầu tự hỏi, suốt baovi_pham_ban_quyen nhiêu năm qua, rốt cuộc cô thích Thẩm Dật Xuyên ở điểm nào? Thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự lạnh lùngbot_an_cap bạc bẽo của ? Hay thích sự ích kỷ của ? Cònleech_txt_ngu cả 89 lábot_an_cap phiếu quyết đoán kia nữa.
Đó đều là những đồng đội mà côvi_pham_ban_quyen từng dùng mạng sống này để bảo vệ lần
Niềm tin sụp đổ trước cửa cái chết, thanh trường đao trong tay leng keng xuống mặt băngbot_an_cap, chân cô nhũn, cả người quỳ sụp xuống cánh đồng tuyết. Đôi nước đẹp đến cực hạn vẫn mở trừng trừng, hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mi đọng sương giá run rẩy. Trước khi đi ý thức, đồng tử của cô phản chiếu hình con thây ma mắt xanh đang lao đến.
Ôn Dao tuyệt vọng nhắm mắt lại, thế nên không kịp nhìn thấy hỏa diễm bất ngờ ập tới, thiêuvi_pham_ban_quyen rụi sói thây ma trong nháy mắt.
Quý Minh Trần nhanh chóng thu lại ngọn lửa trong lòng bàn tay, sảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài tiến về phíaleech_txt_ngu cô.
Mai Sa và Địch Đại Hổ cũng vội vàng đuổi theo. Nhìn người con gái toàn thân đầy , Địch Đại hỏi: là Ôn Dao thật sao? Sao cô ấy ở đây một ?
Quý Minh Trần quỳ một chân xuống trước mặt cô, bế xốc cơ đang cuộn tròn cô lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Anh đi lọn tóc rối bời trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt thiếu nữ, vỗ nhẹ vào má cô, khẽ gọi: Ôn Dao?
Mai Á Sa kiểm tra vết thương của Ôn Dao: Trên không biết cắn bao nhiêu nhát, đều đông thành băng cảleech_txt_ngu rồi
Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, cô ấy bắt mạch tay, rồi lênleech_txt_ngu tim Ôn , sắc mặt lộ vẻ thất vọng: Thương thế thế này, e là không nổi .
Cô ấy vẫn chưa thức tỉnh năng, thể không khác người bình thường là bao. Kiên trìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được đến tận bây giờ hoàn toàn là nhờ ý chí vô quật cường.
Địch Đại Hổ nhìn phần cánh tay trái của Ôn Dao đã chuyển sang màu xanh đen: Chuyện này hình như cô ấy bị nhiễm độc thây ma biến loại R. Nếu tắt thở chẳng phải sẽ thành một thực thể biến dị loại R saovi_pham_ban_quyen? Khá là nguy hiểm đấy
Quý Minh Trần không để ý bất kỳ ai, hắn tiếp người côvi_pham_ban_quyen lên, ra lệnhvi_pham_ban_quyen: Đi.
Sa và Địch Đại Hổ nhìn nhau. Hai họ đã theo đại caleech_txt_ngu nhiều năm, biết đại ca là ngườileech_txt_ngu rất hay cười. vui cũng cườivi_pham_ban_quyen, cũng cười, ngay cả khi người hay gặp nguy hiểmbot_an_cap, nụ cười vẫn trực trên môi, cứ như thể chẳng có chuyện gì là không đáng cười.
Nhưng hôm nay, ngay lúc , môi mỏng của người đàn ông mím chặt, gương mặt thanh tuấn mỹ đầy âm u lạnh , tựa như giây tiếp theo .
Họ không dám chậm trễ thêm, cũng chẳng màng đến nhiệm vụ nay là gì, vừa xe nhấn mạnh , tăng tốc lái xe về.
Trên băng ghế sau rãi, Quýbot_an_cap Minh ôm Ôn Dao lòng. Bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lễ tinh khôi không chút tì giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây đầy từ người cô, đỏ có, có, xanh có, bẩn thỉu nhếch nhác.
Hắn đồ , sơ mi trắng, lễ phục trắng, điều hắn ghét nhất đời này chính ai đó làm bẩn quần áo của mình. Nhưng lúc này, dù bị dây đầy vết , hắn lại chẳngbot_an_cap có chút phản nào.
mà nói rõ đây là cảm gì, giống như đau đớn, nhưng lại không toàn giống, tóm lại là một loại cảm giác ngạt thở như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng
Sao cô sắpleech_txt_ngu chết chứvi_pham_ban_quyen? Chẳng phải cách đây khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lâu cô còn thốt muốn hắn ?
Minh Trần khôngvi_pham_ban_quyen tài nào hiểu vấn đề này, dịu dàng vuốt tóc cô, những ngón tay thuôn dài gạt đi lớp sương tuyết bám trên tóc: .
Nếu cô chết, khu 13 Bắc Châu mà cô bảo vệvi_pham_ban_quyen, ta sẽ giết sạch không còn một mống.
Hắnbot_an_cap nói đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đuôi đỏ hoe, nhưng khóe môi lại cong lên, giọng điệu thong thả: Ồ đúng rồi, cònbot_an_cap cả Thẩm Dật Xuyên
Chẳng phải cô thíchvi_pham_ban_quyen hắn ? Vậy cô có muốn nhìn thấy hắn bị giày vò đến mức sống không bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết ?
Quý Trần lúc thì vuốt ve mái tóc mềm của Ôn Dao, lúc thì nâng chiếcleech_txt_ngu cằm tinh xảo xinh đẹp cô lênbot_an_cap, lúc lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt tay lên chiếc trắng ngần thanh . Cuối cùng, bàn thõng xuống, đầu nhìn lên trần , đôi đen không thấy u ám đến cực điểm, như có tia nào vừa lụi tàn.
Chiếc việt dã màu đen lao vun vút trên cánh đồngbot_an_cap tuyết, hướng về phía Đông. Trong xe, Quý Minh Trần đã cầm máu sơ qua cho Ôn Dao, hắn đang ôm lấy sưởi ấm cơ thể cô, không nói lời. Cho đến khi cảm nhận được hơi thở của cô dần yếu , hắn mới kìm nén sự mất kiên nhẫn mà hỏi: Còn bao lâu nữa?
Mai Á Sa lo lắng vã lạnh: Đã là tốc độ nhanh nhất , sắp đếnbot_an_cap nơi rồi.
Hổ thì đang súng máy trên nóc xe, liên tục xả súng vào đám thây ma đang ập từ bốn phía. Đợi đến khi quyết gần xong, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới lộn người từ sổ vào trongleech_txt_ngu, cảm thán: Chỗ này thây ma nhiều thật đấy! Nhưng trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khu phố sầm , chưa có đặt chân tới, sau chúng ta đưa người đến thăm một ?
Hắn oang oangleech_txt_ngu nói xong mới nhận ra trong xe im phăng phắc, không khỏi im bặt theo, dè dặt Mai Á . Mai Áleech_txt_ngu Sa dùng ánh mắt ra cho hắn ngậm lại. Địch Đại Hổ mồm, khôngbot_an_cap dám lên tiếng .
Càng đi tới, trận tuyết cửa sổ xe chuyển thành cơn mưa băng lạnh giá, nước mưa xối xả trút xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con đường đổ đầy xác . Phía xa vọngbot_an_cap lại từngleech_txt_ngu đợt tiếng gừ thấp của thây ma, không khí ubot_an_cap và .
Quý Trần cúi đầuleech_txt_ngu nhìn gương mặt Daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chứng kiến tính mạng cô đang ngàn cân treo sợi tóc, trong cơn tuyệt vọng cùng cực, đầu óc hắn bỗng lóe lên một . Dường không thể trễ thêmleech_txt_ngu một giây , ngay khoảnhleech_txt_ngu khắc , hắn trực tiếp gáy côleech_txt_ngu lên, giữ chặt , rồi đầu áp môi mình lên môi .
môi thiếu nữ lạnh lẽo nhưng mềm mại, chẳng kịp suy nghĩ , trực tiếp đầu lưỡi mình, đó mở răng môi , đưa dòng máu nóng hổi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu cổ . Trong phút chốc, mùi máu nồng lan tỏa đầu lưỡi hai người.
Ôn Dao đang trong cơn hôn mê, cảm nhận được sự thích này dù không đến mứcbot_an_cap lại, nhưng cũng theo bản phát ra tiếng rên rỉ nhỏ: Ưmleech_txt_ngu
Tiếng rên yếu ớt mềm mại như tiếng nũng nịu đau đớn, gợi lên vô vàn tưởng. Địch Hổ nghe thấy động tĩnh, chiếu hậu, kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt nhưng không dám lên tiếng, chỉ lặng vỗ vỗ Mai Á .
Mai Á Sa bực nhìn Địch Đại Hổ, thấy đối phươngleech_txt_ngu ra sứcleech_txt_ngu hiệu, cô lên theo. nhìnleech_txt_ngu thôi, nhìn rồi cô cũng há mồm kinh ngạc.
Người đàn ông ở giữa ghế sau đang ôm thiếu nữ đầy máu, đầu cô lên mà hôn say đắm. Trong lúcbot_an_cap triền miên, một giọt máu trào ra từ đôi môi đang gắn chặt của hai người, lăn qua gò má ngần của thiếu nữ, hòa vào mái tóc đen bời. Mà đàn ông thì đôi lông mày tú nhíu chặt, bàn tay hắn lấy chiếc cằmleech_txt_ngu tinh tế của cô, yết hầu nhô ra chuyển động lên xuống chậm , gợi cảm.
Toàn bộ khung cảnh diễm lệ và nóngvi_pham_ban_quyen bỏng đến tột độ, khiến người không kìm được muốn xem thêm. Chỉ tiếc là, ngay khoảnh khắc sau, hàng mi dài của người đàn ông khẽ nâng lên, gương chiếubot_an_cap hậu, đôi sâu thẳm đối diện ánh của Mai Á Sa. Ánh mắt đó u trầm và tràn đầy sát khí, giống như dã thú đang vệ con mồi, nguyvi_pham_ban_quyen hiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mai Á Sa sợ hãi vội tầm mắt, nhấn nút phía trước. Cánh kim loại nặng nề trồi lên, ngăn ghếbot_an_cap trước và ghế sau hai không gian đóng riêng biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đại cảm thấy vô cùng chấn động, nhỏ giọng hóng hớt: Cô bảo xem có phải lão đại biết lúc sống khôngbot_an_cap có được, thấy người ta sắp chết nên tranh thủ làm một nháy không?
Á Sa:
Dùbot_an_cap cô thấy chuyện này hơi , nhưng cũng không loại trừ năng . sao tâm tư lão đại vốn dĩ không phảibot_an_cap người thường có thể được, đôi khi không bình mới chính là bình thường.
Địch Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hổ chậc : Chậc! Thật không ngờ lão đại lại là hạng người như vậy
Cảm thán hắn lại thấy hiểu: Cô bảo việc gì khổ thế, ban đầu lão đại trực tiếpvi_pham_ban_quyen bắt về mạnh bạo chiếm chẳng rồi sao?
Trước đây lão đại tóm cô nhiêu lần rồivi_pham_ban_quyen, kết quả mèo chuột, lần nào cũngleech_txt_ngu nương tay để cô ấy chạy đã đành, còn lần nào cũng để cô ấy theo tài nguyên mà chạy
Mai Á Sa lườmleech_txt_ngu hắn một : Anh bớt nói lại một câu thì ít cũng thêm được mười năm đấy.
Ôn Dao đãvi_pham_ban_quyen mơ một mơ.
giấcvi_pham_ban_quyen mơ rõ ràng đến lạ thường, nhưng cũng vô cùng kỳ quái.
mơ, cô đứng dưới góc nhìnvi_pham_ban_quyen thứ ba để chứng toàn cuộc mình, , xác hơn là toàn bộ cuộc đời của Thẩm Dật Xuyên và Mộc Sanh Sanh.
Nó giống như mộtleech_txt_ngu bộ phimvi_pham_ban_quyen truyền hình dài tập, vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bối ra thời đại thức tỉnh dị năng tận thế giáng xuống.
Trong kịch bản này, Thẩm Dật Xuyên là nam chính, Mộc Sanh Sanh là nữ chính. Cốt xoay quanh những yêu hận sự trưởng thành giữa vị trưởng quan cứ trí đa mưu Thẩm Dật Xuyên và thiên kim sa sút Sanh Sanh.
Còn cô, Ônleech_txt_ngu Dao, tóm gọn lại chính là hòn đá kê chân trên con đường vương củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nam chínhbot_an_cap, hơn nữa còn chết một cách vô cùng oan ức.
Tận tụy nhiêu năm, cuối cùng gán danh câu kết với Đông . Cô tra tấn dã man trong hầm ngục tăm, sống bằng chết, cuối cùng chính Thẩm Dật Xuyên lạnh lùng chết.
Không một ai quan tâm đến hy sinh của cô, không ai nhớ đến công lao của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tại khu 13 Bắc Châu, người người đều phỉ nhổ cô là kẻ phản bội.
chuyện, Thẩm Xuyên công gầy dựng, cuối cùng cũng trở thành lãnh chúa Bắc Châu. Hắn tự tay tiêu diệt đạileech_txt_ngu phản diện họa thế Quý Minh Trần, dùng thủ đoạn sấm sét để trị khu sinh tồn cuối cùng của loại, trở thành vương giả của vùng đất này, là ánh sáng chính .
Mộc Sanh Sanh Thẩm Dật đồng cộng khổ nhiều năm, cuối cùng mở được cánh cửa lòngbot_an_cap vốn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net băng giá từ lâu của hắn, trở thành người phụ nữ hắn yêu nhấtvi_pham_ban_quyen.
Ở khungvi_pham_ban_quyen hình cuối phim, Mộc Sanh Sanh còn để lại một câu nói kinh điển đầy rạng : Làm quen lại , tôi Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sanhvi_pham_ban_quyen Sanh. trong gỗ mộc, Sanh trong tiếng sênh.
Từ đó, thế giới hòa bình, hai người có một kết viên mãn.
Ôn Dao:
Đây là cái kịch bản máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chó lỗi thời gì thế ?!
sống trong một giới chân thực và sống động đến , những đạo nghĩa cô khổ công gìn giữ, tín ngưỡng kiên trì theo đuổi, và cả sự yêu chân thành suốt bao năm qua, hóa cuối cùng chỉ để làm bànvi_pham_ban_quyen đạp thúc đẩy mối tình máubot_an_cap chó của nam chính thôi sao?
Ônvi_pham_ban_quyen tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậyvi_pham_ban_quyen trong sự phẫn nộ và cam lòng. Khi lấy lại ý thức, cô thấy ngoài đang mưa lớn, tiếng mưa đập vào kính kêu lộp độp.
Trong lại vắng lặng yên tĩnh, không khí thoang thoảng mùi cồn, bên cạnh còn có tiếngbot_an_cap kim loại va chạm nhẹ nhàng vào đĩa.
âm thanh khiến cô cảm thấy như mình đang ở trong bệnhvi_pham_ban_quyen viện hoặc phòng thíleech_txt_ngu nghiệm.
Khi Ôn Dao khó khăn mắt ra, tình cờ bắt gặp một dáng mặc áo trắng lay động trước mặt. Nhưng vì ánh đèn quá mắt, cô không được mà chảy nước mắt sinh lý.
Trên đỉnh đầu truyền đến giọng thấp, từ tính và chứa ý một người đàn ông: vậy, tôi làm cô đau à?
Ôn đại khái cũng hiểu đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện tại, chắc cô đã được tốt cứu , hiệnvi_pham_ban_quyen giờ đang có bác sĩ thực hiện phẫu thuật vết thương ở cánh tay cho côvi_pham_ban_quyen.
Cô không nghĩ ngợi nhiều, cực hợp tác mà lắc đầuvi_pham_ban_quyen: Không có.
Bác , phiền anh cho
Người đàn ông cười, hơi khi rất nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giọng điệu lại chọc đến cực điểm: Bác sĩ?
Ôn Dao giọng nói này, giật mình : Quý Minh ?!
Người ông khoác một chiếc áo blouse trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dáng người cao ráo đứng trước mặt cô. Dung mạo hắn tuấn mỹ vô song, khi chạm mắt , mắt đào hoa mang theo ý , giọng điệu vẫn dong lười nhác như thường : Xem ra lần này là tỉnh rồileech_txt_ngu.
Quý Trần vừa nói vừa ung dung đeo găng tay su vào: Ôn thư, mạng của cô cũng lớn thật đấy
Dao nhìn đối phương đang thực xử lý vết thương chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, trong lòng nhất thời cảm thấy phức tạp vô cùng.
Cô Thẩm Dật Xuyên bỏ, nhưng lại được hắn cứubot_an_cap.
Quý Trần, trưởng quanbot_an_cap khu 14 Đôngvi_pham_ban_quyen , kẻ thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đội chung mà cô và Thẩm Xuyên đã đối đầu nhiều . quan hệ giữa họ nói lạ cũng đúng mà nói quen thuộcvi_pham_ban_quyen cũng chẳng sai — đến quen mặt.
Khu 13 Bắc Châu giáp ranh với khu 14vi_pham_ban_quyen Châu, bọn họ thường xuyên nổ súng lẫn nhau tranh giành nguyên.
Trước đây, bất lần gặp mặt nào cũng đều là rút kiếmleech_txt_ngu sẵn sàng, sống mái phen. Cô đã nhiều lầnleech_txt_ngu dùng rạch lễ phục của hắn, còn hắn thì tính cách lẳng lơ, miệng lưỡi độc địa lại còn biến , lần nào cũng cô tức đến bốc hỏa.
Trước kia, ngoài việc lãnh địa mình, Ôn Dao còn có một ước mơ vôvi_pham_ban_quyen cùng kiênbot_an_cap , chính là tay giết chết Quý Minh Trần để báo thù em của Thẩm Dật Xuyên.
Butvi_pham_ban_quyen now, he had her savior
Hơn nữa không chỉ bây giờ, trong hình ảnh thoáng qua trong giấc rồi, còn tình cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau chết.
Nửa tháng khi cô thảm trong hầm ngục, Quý Minh Trần đột nhiên mang đánh sang Bắc Châu, tắmvi_pham_ban_quyen bộ căn cứ khu 13.
Trận đó vô cùng thê thảm và khốc liệt, cuối cùng dưới sự của Thẩm Dật Xuyên, tất cả các dị năngleech_txt_ngu giả khu 13 đã liên vây quét . Quý Minh Trần may mắn không chết, nhưng lại trọng thương đến linh thể.
Mỗi dị năng giả đều có linh, thứ này giống như mộtvi_pham_ban_quyen vật chứa năng lượng. Một khi nguyên linh bịbot_an_cap hư , năng lượng vốn được tích trữ sẽ dần dần tan hết, đến hoàn toàn mất đi năng.
Kết quả là khi Thẩm Dật Xuyên dẫn tấn công Đông Châu, Quý Minh Trần không sức kháng cự, chỉ có tiêu chút năng lượng cuốibot_an_cap cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để tự thiêu.
Trên tầng cao nhất ngôi nhà thờ màu trắng, hắn như thểleech_txt_ngu đã hoàn toàn phát điên. lửa phản chiếu mặt đẹp đến ngạc ấy, hắn lớn bước vào lửa được lên từ những hồng, kiên quyết đi cái chết.
Cảnh tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó thựcvi_pham_ban_quyen sự đau thương và chấn động, phía xa là mây trôi màu cam đỏ, dưới đất là lửa cháy ngút trời, mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ bịvi_pham_ban_quyen thiêu rụi trong những làn
Ôn vào mộng dưới góc nhìn thứ , cô không biết tại sao Quývi_pham_ban_quyen Minh Trần lại đột ngột liều mạng sang Bắc , cũng không biết tại sao cuối cùng hắn lại cam tâm từ bỏ mạng sống, chọn cách hủy cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có vì cô không?
Cô tự thấy mình và ngoại trừ những lần chạm trên trường thì chẳng còn mối liên hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào khác, cô có đức có tài gì mà khiến hắn phải từ bỏ mọi thứ vì mình
Nhưng nếu không phải vì , tại sao thời lại trùng đến thế? Hơn nữa, chiếc vòng bạc trên cổ tay hắn trước chết, rõ ràng là của cô.
Đó là món quà nội tặng cô côbot_an_cap vừa đời, cô chịleech_txt_ngu họ mỗi người một . Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm lại chị thất lạc nhiều năm, chiếc vòng này cô luôn đeo trên tay, có phiêu bạtleech_txt_ngu trong tận thế cũngvi_pham_ban_quyen chưabot_an_cap từng thân.
cô ba rồi, ngẩn người ra làm gì?
Khi Ôn Dao sực tỉnh, cô đột nhiên nhận Quý Minh Trần đang cúi người quanbot_an_cap mình, đôi mắt đào hoa cong , mạo nghiệt quyến rũ.
Ôn Dao:
Mỗi lần nghe biến thái nghiệt này nóileech_txt_ngu chuyện, cô nổi hết cả da gà.
Ngay cả lúc này là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã mình, không nhịn được mà tức giận, cái ham cầm dao chém hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dường đã khắc sâu DNA rồi.
Ôn Dao né tránh chạm thânvi_pham_ban_quyen từ đầu ngón tay hắn, giọng nói hơi mất tự nhiên: Làm gì thế?
Người đàn ông cúi người sát lại gần, mùi thanh pha lẫn chút tanh nồng của máu trên người hắn lenbot_an_cap vào mũi Ôn Dao. Có lẽ vì không khí lẽo nên cô thậm chí còn cảm nhận được độ cơ thể , như phủ bởi một lớp sươngleech_txt_ngu ấm áp vôbot_an_cap hình.
Cô định nói gì đó, thì chợt nghe thấy nói trầm tình của đối phươngleech_txt_ngu chậm rãi vang lên:
Ôn thư, phiền cô cởi quần ra.
!!?
Ôn lập tức mắt , má nóng bừng một cáchbot_an_cap khó hiểu.
Quý Minh Trần sắc mặt không đổi, vẫnleech_txt_ngu là khoáng đầy trêu chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Sao thếleech_txt_ngu, vết thương ởleech_txt_ngu chân khâu nữa à?
Ôn Dao:
Cô đang mặcvi_pham_ban_quyen bộ đồ leo núi đồng phục căn , quần là kiểu lính màu đen bó gấu. Vết ở phía ngoài đùi, nếu từ dưới thìleech_txt_ngu rất khó, xử lý vết thương chỉ còn cáchvi_pham_ban_quyen cởi hết từ trên xuống.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong cảnh nam đơn nữ chiếc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà lại cởi quần trước mặt hắn
Ôn Dao nhất thời khó lòng chấp nhận.
Dẫu sao cả hai cũng là đối không đội trời suốt nhiều năm, đứng ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiến tuyến khác biệt.
Thấy cô do dự như , Quý Minh Trần lặng giây lát rồivi_pham_ban_quyen cầm lấy cây kéo bên cạnh: Đừng cử động tung.
Lòng bàn tay hắn ấn cổ chânleech_txt_ngu Ôn Dao, khoát cắt mở ống quần cô, dọc lên trên. Cho đến khi để lộ ra làn đùi trắng ngầnbot_an_cap mịn màng cùng phần xương thịt bết máu, hắn mới đặt kéo xuống, đổi sang cầm một tiêm thuốc tê.
Mặc dù đối phương khôngleech_txt_ngu hề cóleech_txt_ngu nửa điểm khinh nhờn, nhưng việc làn da bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những đầu ngón tay ấm của hắn trớn vẫn khiến khoang miệng Ôn tê dạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cứ cảm thấy bầu không nàyleech_txt_ngu thậtbot_an_cap kỳ quái.
Để dời đi chú ý nhằm giữ bình , tay cô vươn bên cạnh, nắm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanhbot_an_cap Ngân Nguyệt đao.
Nhận tácbot_an_cap cô qua khóe mắt, Minh Trần đâm mũibot_an_cap kim vào da thịt cô, nhếch môi nóibot_an_cap: Ôn tiểu thư, tôi đang xử lý vết cho cô, cô lại rút đao sau lưng tôi, côvi_pham_ban_quyen thấy thế có hợp lýleech_txt_ngu không?
Đối xử tàn nhẫn với ân nhân cứu mạng vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thật khiến ta đau lòng quáleech_txt_ngu đi.
Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dao đành đặt đao xuốngleech_txt_ngu: Xin lỗi, tôi chỉ là quen tay cầm đao thôi, không có ý định ra tay với anh
Đại Hổ đang đứng gác ngoàileech_txt_ngu lang thấy cảnhvi_pham_ban_quyen này, vội mạnh Mai Á Sa: đại gặp nguy hiểm!
Á Saleech_txt_ngu quay đầu nhìn thoáng qua, rồi tát phát vào đầu Địch Đại Hổ: thì biết cái quái gì, đây gọi là phong tình!
Ngoài sổ mưa rơi hối hả, trong phòng lại yên tĩnhleech_txt_ngu lạ thường. Người ông cúi đầu cô, thủ pháp chuyênvi_pham_ban_quyen nghiệp thuần thục, động tác dịu dàng tỉ mỉ.
Trong phút , Ôn thực nảy sinhvi_pham_ban_quyen ảo giác hắn là một bác : Trước khi mạt ập đến, anh là sĩ à?
Quý Minhvi_pham_ban_quyen Trần lau sạch vết thương xong liền bắt đầu khâu lại, vậy thì hờ hững nhếch môi: Mạt thế đã xuống năm rồi, đâu có già đến thế.
anh là
Quý Trần cầm chiếc kéo bên cạnh: Sinh viên y khoa.
Ônvi_pham_ban_quyen gậtleech_txt_ngu đầu, hiện giờ trông hắn đúng là khá trẻ trung, bảybot_an_cap năm trước là viên cũng là bình thườngvi_pham_ban_quyen.
Nhưng cô có giác này cho bác sĩ thì cũngleech_txt_ngu chẳng phải hạng lương chính trực, mà giống như sát nhân biến khoác lớp bác sĩ vậy.
Quý Trần lý chân phải, lại bắt đầu cắtleech_txt_ngu ống quần chân của cô. Vốn tưởng tê đủ dùng, nhưng đến cuối mới phát hiện vẫn còn hai vết thương chưa xử lý xong.
Hơn nữa, trong một vết thương găm nửa răng gãyleech_txt_ngu của ma.
Minh Trần némnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụng cụ xuống cái keng, gọi Mainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Á Saleech_txt_ngu vào: Còn thuốc tê không?
Á Sa đầu: Đây là viện ở căn cứ , vật tế chắc đã bị vét sạch rồivi_pham_ban_quyen, chỉ thấy nhiêu đó là còn dùngbot_an_cap được
Quý Minh Trần cau mày, có chút bực bội.
Á không dám tiếng, thấy vậy, Ôn Dao bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tĩnh nóileech_txt_ngu: Cứ lý trực tiếp đi, đựng được.
Chìm trongvi_pham_ban_quyen thời loạn lạc này, sóng gió gì mà cô chưa từng thấy qua. Trước kia có lần bị gãy xương, cô vẫn bị Thẩm Dật Xuyên lại mộtvi_pham_ban_quyen cách đơn giản thô . là không có thuốc tê và dụng cụ y tế chuyên nghiệp, lúc đó cô còn chẳng có chút chuẩnvi_pham_ban_quyen bị tâm lý nào, đau đếnleech_txt_ngu mức ngất xỉu ngay tại .
Mai Á Sa cũng dặt nói: Vết thương này xử lý sớm, vả lại nơi đây là khu vực hiểm, không nên ở lại lâu
Ra ngoài.
Vâng.
Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quý Minh Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi xuống lần , trên mặt không còn ý cười nàobot_an_cap, người u khác thường.
Sắc mặt Ôn Dao cũng không tốt lắm, nhưng cô là vì . Do đột không còn thuốc tê, cảm giác đau nhói sắc lẹm ập đến từng khi vết thương được xử lý, đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đếnleech_txt_ngu mức cuối cùng cả người đều tê dại
hoàn toàn lý xong, Ôn Dao đã nhíuleech_txt_ngu chặt lông mày, mắt lại.
Nhữngleech_txt_ngu tóc mềm mại dính bết vào gò má đẫm mồ hôi, làn môi cắn mà rỉ ra giọt máu tươi, càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm nổi bật dung nhan tuyệt thêm thê lương vỡ, như một hồng đẫm bị phong ba dập.
Minh Trần nhìn Ôn Dao như vậy, ánh mắt hơi tối .
Hắn không kìm được cúi vươn tay, đầuvi_pham_ban_quyen ngón tay lướt qua giọt đỏ tươi trên cô, sau đó nhàng thoa gò má cô, để lại vệt máu đỏ rực.
Ôn Dao run rẩy hàng mi mở mắt, trong đôi mắt phủ một tầng sươngleech_txt_ngu nước mờ ảo, mất rất lâu mới thoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra cơn đau.
Đối diện với ánh của cô, hơi thở của đàn ông đầy vẻ trêu người khi cười: nào, tôi cô rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, định báo đáp tôi sao?
Ôn Dao nhớ lại mọi chuyện trong giấc mơ, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lóe lên một nghĩ.
Nhân vật phụ trong chuyệnleech_txt_ngu muốn lật ngược tình tiết thì chỉ có thể làm những việc trái hoàn vớivi_pham_ban_quyen thiết lập nhân vật. Nếu Thẩm Dật và Mộc Sanh là đôi, nếu cục định sẵnbot_an_cap của là chết thảmleech_txt_ngu địa ngụcvi_pham_ban_quyen, nếu họ đều làleech_txt_ngu người trong bản, vàleech_txt_ngu sự tại họ đều để phục vụ cho cái bộ cẩu huyết không não đó
Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì chi bằng đập tanvi_pham_ban_quyen tất cả.
Khoảng gần trong gangvi_pham_ban_quyen tấc, sống mũi Ôn Dao cay cay, đột nhiên hạ quyết tâm, ngẩng đầu ápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môi mình lên môi người đàn .
Đôi thiếu nữ ấm áp mềm mại, khắc cô động dán sát vàovi_pham_ban_quyen, hầu Quý Minh Trần lên xuống, dường như có một luồng điện xẹt qua, khiến tim hắn tê dại.
Chưa bao nghĩ tới sẽ diễn biến này, cả người hắn cứng đờ
Ônvi_pham_ban_quyen Dao hôn phớt qua như chuồnleech_txt_ngu đạp , thấy nụ cười trên mặt đàn ông hơibot_an_cap thu lạibot_an_cap, cô có chút hoảng loạn.
Hắn không có ý này sao?
là, chẳng lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ nhắm trúng vòng tay của cô?!
Ôn Dao mặt, tay vào chiếc vòng bạc của mình: Vậy anh muốn tôi báo đáp nào?
Quý Minh Trần vẫn nhìn chằm chằm , đôi môi còn tê dại, giống cảm thấy cực kỳ khó , hắn không nóileech_txt_ngu gì.
Ôn Dao cụp mi mắt, nghiêm túc giảibot_an_cap thích: Chiếc này là bà ngoại cho tôi, chị gái tôi cũng có mộtbot_an_cap chiếc, tôi muốn tìm được chị mình nên không thểvi_pham_ban_quyen đưa cho anh được
căn Khu 13 của chúng tôi, tài nguyên làbot_an_cap , các đội hầu như khôngleech_txt_ngu có tài sản riêng nào. Hiện giờ chiếc vòng này, tôi chỉ cònvi_pham_ban_quyen thanh Ngân Nguyệt đao này thôi
nó vũ khí mạng tôi, cũng không đưa cho anh.
Quý Minh Trần mi mắt, ánh mắt dừng lại trên đôi môi căng của cô, bất chợt thấp giọngbot_an_cap cười rộ lên. Giống như chọc trúng điểm cười nào đó, hắn cười rất lâu vẫn không dừng .
Ôn Dao vốn dĩ đã ngượng ngùng, lúc nàyleech_txt_ngu bị người ta cười nhạo trắng trợn vậy thì càng thêm xấu hổ: Anh đừng cườivi_pham_ban_quyen nữa.
Được, tôi không cười nữa Quý Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần miệng nói không cười, nhưng môi lại không sao hạ xuống được: vào việc Ôn trưởng lừng lẫy của căn cứ Khu 13 Bắc Châu lại nghèo đến mức thương thế này, thì ơn cứu mạng này cứ nợ đã.
Ôn Dao:
Cảm giác như bị xúc phạm nặng nề.
Cô còn định nói đó để vãn lòng tự trọng, cửa bỗng nhiên bị tông sầm ra. Đại Hổ hớt hơbot_an_cap hớt hải bám ở cửa nói: đại không xong rồi, nhà viện này có ma
Quý Minh Trần lại nụ , vẻ mặt lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vui: Ma đâu ra?
Địch đầu, thở hồng : “Không phảibot_an_cap ma , là nhốt rất nhiều biến dị xác sống! Ngay tầng tòa nhà này! Còn chủng loại tôi chưa từng thấy quabot_an_cap, sức sát thương cực khủng”
Tiếng sột soạt rợn người càng lúc càng gần, theo tiếng gào rítbot_an_cap thê lương trưng của sống, lẫn trong cơn mưa xối ngoài cửa sổ. Chỉ nghe âm thanh thôivi_pham_ban_quyen cũngvi_pham_ban_quyen đủ khiến ta nổi daleech_txt_ngu gà.
Mai Á Sa đứng ngoài hành lang thậm chí còn hét lên một : “! phá tan hàng rào sắt sắp lên rồi”
Địch Đại Hổ cũng chỉ tay về phía cửa sổ diện, hét lớn: “Lão đại, phía sau! Cửa sổ!”
Dao nhìn theo hướng đó, chỉ thấy bên ngoài khung cửa sổ kính là một con vật biến dị toàn thân xanhleech_txt_ngu lét đangvi_pham_ban_quyen bám vào.
Hình dáng nó giống người nhưng lại phải người, khắp thân mình ra những dịch mủ đen đặc nhớp, tứ chi vặn vẹo kỳ dị, hai nhãn vằn vện tia lồi ra, trong đó một con đã rơi hẳn xuống, chỉ còn lủng lẳng bằng một sợileech_txt_ngu gân máu, trông kinh tởm và đáng vô cùng.
tử Ôn Dao co rụt lại, vội vàng cầm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh Ngân Nguyệt đao.
Ánh mắt Quý Minh hơi trầm . Ngay khoảnh khắc vật biến dị thuộc chủng nhảy vọt kia vỡ cửa lao vào, anh giơ tay lên, một ngọn lửa bùng phát.
Giây tiếp , một cụm lửa dữ dội trùm lấy vật biến dị. Chỉ nghe thấy một tiếng gào thảm, nó bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiêu rụi thành bụi loạn.
Dao há mồmleech_txt_ngu ngạc: “”
Hóa ra ngay từ lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quý Minh Trần đã tỉnh dị rồi saobot_an_cap?
Không, với tốc độ phản ứng bén và sát thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dị năng này, hẳn anh đã thức từ .
Vậy tại sao trước đây anh đấu với bao nhiêu mà chỉ dùng súng và đao kiếmleech_txt_ngu? Hóa ra côleech_txt_ngu túc coi anh là kẻ thù để đối phó, còn kết quả anh chỉ đang chơi trò gia đình với cô thôi sao?
“”
Ônleech_txt_ngu Dao không phải biết sự lợi hại năng giả, nhưng sức sát thương như thế này, đây là lần đầu cô được chứng
Loại biến dị nhảy vọt có tốc độ nhanh nhẹn như thế này, chiến đội của phải tới mườivi_pham_ban_quyen mấy người hợp lực đối phó lâu mới giết được, vậy mà anh chỉ một đã sạch?
Không đợi mọi người kịp phản ứng, Mai Á Sa vội vã kéo Địch Đại Hổ vào phòng rồi “rầm” một tiếng đóng cửa , gấp gáp báo cáo Quý Minh : “Lão đại, chục con biến dị đủ loại đều đang xông tới! Cầu thang đều bịvi_pham_ban_quyen cứng rồivi_pham_ban_quyen!”
“Có cả vật biến dị R nữa!”
Ôn Daovi_pham_ban_quyen cũng sợ hãi cực độ. Vật biến dị R là loại biến cao mới gần , điểm yếu của nó không nằm ở mà là ở kinh mạch toàn . Ngay cả khi bị thây làm tám mảnh, những phần chi thừa của nó vẫn có tấn công cực mạnh.
Nếu bị nó cắn, tỷ lệ tử vong và biến dị là một trăm. Nếuleech_txt_ngu chỉ bị càobot_an_cap xước, tỷ lệ dị cao tới mộtbot_an_cap phần ba, trong khi vaccine liên quan vẫn chưa được nghiên cứu ra.
Địch Đại Hổ mặt mày hoảng loạn, nhìn phía Quý : “Làm saobot_an_cap bây giờbot_an_cap lão đại! Chúng ta không ra ngoài nữa rồi!!!”
Hắn mà, tại sao khu vực lân nhiều nguyênbot_an_cap thế này lại không thấy ai đến thu gom, ra là nơi ẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấu mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đám vật biến dị kinh khủng đến vậy
Quý Minhleech_txt_ngu Trần cũng nhận ra mức độ trọng của vấn đề. Nếu nói một anh đối phó với bấy vật biến dị thìvi_pham_ban_quyen đương nhiên có thể, nhưng lúc này rõ ràng anh cần phải tử chúng.
Đống biến dị này con ưu điểm riêng, con thì da dày thịt , con tốc độ nhanh như chớp, con thì lưỡi dài vô số, chí con còn có thể ra nọc độc khiến người ta mất mạng hoặcvi_pham_ban_quyen biến dị
dưa với chúng, anh có sống, nhưng ba ngườileech_txt_ngu chắc sẽ chết.
Nghe ngày một , Quý Trần không hề do dự, anh bước tới bên cửa sổ nhìn xuống dưới, trực tiếp ra : “Đi cửa sổ.”
Xe của họ đangvi_pham_ban_quyen đỗ dướivi_pham_ban_quyen cửa sổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này. Mai Á lập tức hiểu ý, mộtbot_an_cap bước vọt tới, nhảy xuống từ sổ đã vỡ nát. Sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóc xe, cô chóng lộn người chui vào bên trong, khởi động xe vừa hét lớn: “Lão đại! lên!”
Vị trí này là tầng hai, không dị năng nhảy xuống thì sẽ có rủi nhất . Địch Đại Hổ bò bên cửa sổ do dự mất hai giây, không đợi hắn hạ quyết tâm, Quý đã tung một cước đá xuống dưới: “Đồ ngu, cút!”
“A”
“Rầm!”
“”
Lúc này ở hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net langleech_txt_ngu đã hiện những cái đầu hình thù quái biến dị. Ôn Dao bất lực trên giường bệnh, nắm chặt chuôi , trái treo ngược lên họng
Theovi_pham_ban_quyen lý màvi_pham_ban_quyen nói, số lượng dị xác sống rất hiếm , đa phần chỉ xuất hiện đơn lẻ. Cô cũng không biết đây rốt cuộc là vực nguy hiểm gì mà có nhiềuvi_pham_ban_quyen vật biến dị đến vậy.
máu quá nhiều nên cả rất yếu ớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhiều vết thương trên ngườibot_an_cap lại vừa mới khâu xong. Bây giờ đừng nói là đấubot_an_cap hay chạy trốn, ngay cả việc xuốngleech_txt_ngu giường cũng vô cùng khó khănbot_an_cap
Trong tình thế nguy cấp thế này, Quý Minh cần chậm một giây thôi cũng mất mạng, liệu anh có cứu không?
Nhìn biến dị phábot_an_cap cửa xông , như vỡ tổ, Ôn Dao vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắm mắt .
Giữa cân tóc, cảm nhận được một thứ gì lạnh lẽo nhớpvi_pham_ban_quyen chạm cánh tay mình, nhưngvi_pham_ban_quyen giây theo đã nhanhvi_pham_ban_quyen bị tách rời. cô bỗng hẫng , được ôm một lồng ngực áp rộng lớn.
trong nửa giây ngắn ngủi, một hàng rào lửa bùng lên, hai người ravi_pham_ban_quyen cửa sổ.
Tiếng gió gào thét bên tai, nước mưa tầm tã quất thẳng vào da mặt. Đến khi Ôn buông người đàn ông và mở mắt, chiếc việt dã đã hiện một cú drift cực nhanh đi được một quãng xa.
Quýleech_txt_ngu Minh Trần ôm Ôn đứng trên nóc , còn phía sau xe, từ khung cửa sổvi_pham_ban_quyen bệnh đổ nátleech_txt_ngu, từng vật biến dị xác sống kỳ hình trạng đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rơi xuống. Chúng khắp người chảy mủvi_pham_ban_quyen, mặt mày dữ tợnbot_an_cap, há to những cái miệng đỏ lòm đầy máuleech_txt_ngu đuổi theo bọn họ.
Phía trênbot_an_cap là tầng mây đen kịt đầy áp lực, dưới là những công trình bê tông tàn tạ hỏng hóc. Cơn mưa lớn vẫn xả không ngừng, gột rửa mặt đất đầy bùn lầy và cỏ , cũng gột rửa cả con quái sợ đang chạy khắp nơi
Đây chính là mạt thế, một mạt thế hiếm khi thấy được trời xanh và sáng, một thế tràn ngập mùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máu tanh, nguy hiểm và cái chết.
Dao nhìn cảnh phía sau xe, trái tim đập cuồng loạn rất lâuvi_pham_ban_quyen, cho đếnbot_an_cap khi Minh vào ghế , cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới bàng hoàn lại.
Quý Minh Trần sau đó cũng xoay người ngồi vào. người anh đềuvi_pham_ban_quyen ướt sũng vì nước mưa, bờileech_txt_ngu, một giọt nước theo lọn tócleech_txt_ngu rơivi_pham_ban_quyen xuống, áo choàng trắng đẫm nước.
thong cởi chiếc áo choàng bên ngoài ra, dùng ngọn lửa trong lòng bàn taybot_an_cap từ từ hong . Không gian ghế tức khắc trở nên mịt mù hơi nước.
Nhận thấy ánh mắt của Ôn Dao, anh cười: “Kích thích không?”
Ôn Dao:
Hóa ra trong người khác sợ đến mật, kẻ này lại coivi_pham_ban_quyen đó là trò cảm giác mạnh, đúng Quý Minh Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quả nhiên đủ biến thái.
Cô cụp mắt, lúcbot_an_cap này nhận ra quần của mình đã xé rách từ lúc không hay. Vốn dĩ chiếc quần đã bị cắt nát bươm, sau khi qua trận hỗn loạn vừa rồi, chiếc quần dài trực tiếp biếnleech_txt_ngu thànhleech_txt_ngu quần đùi.
Một đôi chân trắng nõn ngọc lộ , tiếc là trênleech_txt_ngu đó chằng chịt những vết sẹo vằn , lại còn sưng tấy thảm, trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng đẹp chút nàobot_an_cap.
Kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ khi mạt thế giáng xuống, cô luôn áo dài tay dài, chưa để lộ chân bao giờleech_txt_ngu. Cảm giác quen nhất thời khiến cô bản năng muốn tìm thứvi_pham_ban_quyen gì đó để che chắn.
Nhưng cô quanh cả băng ghế sau mà chẳng thấy gì, chỉ đành gắng gượng kéo vạt áo khoác gió của mình xuống một cách vô dụng.
Quý Minh Trần liếc nhìnbot_an_cap qua khóe mắt, tùy tiện ném chiếc áo choàng trắng tay người cô. Lớp vải đãleech_txt_ngu được sấy khô tức thì che khuất đôi ấy, phủ từ eo tận bàn chân.
Cảm giác lành lạnh còn nữa, Ôn Dao cảm kích nhìn hắn một cái: Cảm .
Quý Minh Trần sau cởi áo choàng chỉ còn chiếc sơ mi trắng bên . Vìvi_pham_ban_quyen bị nướcvi_pham_ban_quyen mưa thấm ướt, vải dán da , có chút nhìn thấu, làm thấp thoáng lộ ra những đường nétbot_an_cap cơ bụng rệt. Kết hợp với gương mặt đẹp đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức yêu mị hắn, điều này vô hình trung lại thêmleech_txt_ngu phần gợi cảm đầy khích.
Hắn chống cằm, ánh mắt đầy hứng thú nhìn chằm Daovi_pham_ban_quyen, trong đầu không ngừng hồi lại tình cảnh ở bệnh viện nãy, và cả nụ hôn đó nữa
Ôn Dao bị ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông nhìn đến mức da đầu tê , định hỏi gì đó thì thấy Quý Minh Trần giơ taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dùng mu bàn tay gõ nhẹvi_pham_ban_quyen vào tấm vách ngăn phía trước.
Tấm vách kim loại chậm rãi xuống, của Mai Á Sa truyền tới: Lão đại?
Quý Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần hỏi cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Cô có hiểu biết gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về virus biến dị chủng R khôngleech_txt_ngu?
Sa không biết ývi_pham_ban_quyen của lão gì, vẫn nghiêm trả lời: Virus biến dị chủngbot_an_cap R là loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net virus thâyvi_pham_ban_quyen ma mới xuất trong ba gần đây, loại mạnh trong tất các chủng virus thây ma hiện nay
Quý Trần ngắt lời Á Sa: Nhiễm phải virus nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net não sẽ gặp vấn đề sao?
Mai Á Sa: Bộ phận của các căn cứ vẫn nghiên cứu loại virus , hiện tại quả vẫn chưa ràng.
Ngón tay Quý Minh Trần đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên môi, đầu ngón taybot_an_cap khẽ trớn cánh môi lơ đãng, ánh mắt vẫn dừng lại trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ônbot_an_cap Dao, như thể thực sự suy tư: Saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy, loại virus này sẽ ảnh đến cấu trúc não nhỉ
Ôn :
Cô thầm nghĩ não mới vấn đề, nhưng vìbot_an_cap nể tình phương đã thực sự cứu mình hai lần cô không nói ra đó, chỉ lẽ quấn chặt lớp vải người, quay đầu nhìn ra ngoài sổ.
Nhìn góc nghiêng tĩnhbot_an_cap lặng mà u sầu Ôn Dao, Quý Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần khẽ cúi đầu cười mộtvi_pham_ban_quyen tiếng. Hắn tựa lưng về vị trí cũ, ánh mắt hiện lên vài phần vui vẻ và , nhưng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói gì .
Cùng lúc đó, tại căn khubot_an_cap 13, Bắc Châu.
Thẩm Xuyên cầm báo cáobot_an_cap nghiên cứu đi ra từ thí nghiệm virus, đầu không ngừng vang lên lời của nghiên cứu viên:
Vaccine ngăn chặn virus thây ma chủng R đang được nghiên cứu, xác suất biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dị của này đã đượcleech_txt_ngu nhận là giảm theo từng ngày, thường giảm mạnh sau mười ngày, nhưng đểbot_an_cap an toàn tuyệt đối thì cần đợi một tháng.
Mười ngày
Từ khi đoàn tàu khởi trởleech_txt_ngu lại cho đến tới căn cứ khu 13, tim Thẩm Dật Xuyên chưa giờ được bình yên. Anh loleech_txt_ngu lắng đến mức thao thức suốt đêm, làm sao có thể đợi thêmleech_txt_ngu mười nữaleech_txt_ngu. nhu yếu phẩm anh để lại cho cô đủ cầm cự trong ba ngày.
Anh lập trở nơileech_txt_ngu ở, lợileech_txt_ngu dụng lúc đêm khuya tập hợp thành viên đáng tin cậy trong , chọn một xe đã qua cải tạo để quay lại vùng bình tuyết trắng.
xe vừaleech_txt_ngu chạy ra khỏi gara, một bóng người mặc đen chạy đến bên cạnh. Tài xế dừng xe, cửa xe ra.
Dật Xuyên vốn đang tâm phiền ý loạn, nhìnvi_pham_ban_quyen thấy dáng người nhỏ bên ngoài, lông mày nhíu , giọng điệu không mấy thiện cảm: Cô đây làm gì? Quay về đi.
Mộc Sanh Sanh với khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết, ngẩng đầu nhìn Thẩm Dật Xuyên: đội trưởng lên đường đi tìm đội Ôn ngay bây giờvi_pham_ban_quyen sao?
Thẩm Xuyên quay mặtbot_an_cap đi, giọng nói lạnh lùng: Tôi ra lệnh cho quay .
Mộc Sanh Sanh vẫn cố chấp bám lấy , mắt nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Nếu phải vì tôi, phó đội Ôn căn cứ không bị càoleech_txt_ngu xước, tôi muốn đivi_pham_ban_quyen cùng các anh
Lan ngồi trên xevi_pham_ban_quyen nghe vậy thì cười lạnh tiếng: Cô biết là kẻ tốt, đừng có ở làm vướng chân vướngbot_an_cap taybot_an_cap nữa, ngủ đi.
Bênleech_txt_ngu cạnh cũng có người phụ họa: Đúng thế, đừng đến lúc đội bậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu , bọn tôi lại phải lây.
Mộc Sanh Sanh không cam tâm, thấy xe sắp sửa khởi hànhleech_txt_ngu lại, cô hạ quyết tâm, nắm chặt cửa xe rồi nhảy phắt lên.
là đầu tiên Thẩm Dật Xuyên thấy có người dám trái ý mình như vậy, không kìm được mà chĩa súng về phía cô: Cô làm gì vậy!?
Mộc Sanh Sanh nhắm mắt lại, mắt xuống: Tôi muốn đi, nếu Thẩmvi_pham_ban_quyen đội trưởng thực sự tức thì cứ nổ bắn chết tôi đi.
Thấy xe chạy trên đường, Thẩm cũng không lãngbot_an_cap phí thời gian, tức giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ném khẩu súng xuống, mặt đi nhìn côbot_an_cap .
Mộc Sanh Sanh Ôn Dao có chiều và vócvi_pham_ban_quyen tương đồng, đường nét khuôn mặt cũng vài phần thái giống nhau. Nhìn biểu khóc lóc bướng bỉnh của cô ta, không hiểu sao tim Thẩm Dật Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhói đau, trong não hải lại hiện lên hình ảnh Ôn rơi lệ giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời tuyết.
Ôn Dao không phải Mộc Sanh Sanh, cũng không giống bất kỳ thành viên nhát gan đuối nào trong căn cứ
bao năm , ngoại trừ vài đầu tiên, cô như chưa từng rơi nước mắt mặt anh. Vẻ ngoài cô ngoan ngoãn, tính cách mềm , trông có vẻ yếu dễ bị bắt nạt, thực chất sâuleech_txt_ngu trong xương tủy lại kiên cường hơn bất cứ .
Gãy xương cô không , bị thây cắn haybot_an_cap không khóc, ngay cả khi đầuleech_txt_ngu côleech_txt_ngu bị giữa núi xác thây maleech_txt_ngu, suýt chút nữa không trở về, cô cũng không khóc.
Nhưng lần này, khi anh bỏ mặc cô trên bình nguyênleech_txt_ngu tuyết trắng, cô lại khóc
? Chỉ vì người anh bảo vệ ngay lập tức là Mộc Sanh Sanh để cô bị thương sao?
Nhưng nếu người bị trúng là Mộc Sanhbot_an_cap Sanh, ta chắc chắn sẽ , Ôn Dao thì vẫn có cơ hội sống sótvi_pham_ban_quyen rất lớn.
Thẩm Dật Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn màn đêm tuyết trắng mênh mông ngoài cửa sổ , trong đầu không ngừng hiện lên dáng vẻ đôi mắtleech_txt_ngu đẫm của Ôn Dao, cùng câu nói với âm cuối run rẩybot_an_cap của cô.
Nhưng Thẩm Xuyên, Sanh Sanh, tôi cũng biết sợleech_txt_ngu mà
Tôi cũng biết sợ mà
Sao cô lại biết sợ được chứ? Sao có thể như thế , cô được huấn luyện bản, thủ tốt nhưbot_an_cap vậyleech_txt_ngu, nhạy bén, kiên cường, bình tĩnh.
Chỉ là vùng hoang mạc băng tuyết thôi mà, cô có gì mà phải sợ chứ?
Nhưng như vậy, càng nghi ngờ như thế, nội tâm Thẩmvi_pham_ban_quyen Dật Xuyên lại thêm an, giống như đem trái tim vào chảo dầu, thế nào cũng là loại giày vò.
Cuối cùng anh chỉ có thể đau đớn nhắm mắt lại, thầm nguyện cầu trong lòng cho bình .
Vùng biên Châunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sau khi chiếc địa hình khu hoangleech_txt_ngu phế hiểm nhất, họ chọn một căn biệt thự ngoại ô tương đối an toàn để tạm dừng chân nghỉ ngơi.
Quý Minh Trần vào trước để dọn dẹp trường. Đợi tiêu ba con thây ma biến dị bên , Mai Á Sa mới dìu Dao bước vào.
Địch Hổ trước đó bịbot_an_cap ngã từ trên xuống nên một bên chân bị thương, đợi hai người họ hẳn, súng, đi khiễng ra mở cốp để vận chuyển nhu yếu phẩm vào nhà.
Đây là một căn biệt ẩn mình sau những núi trùng điệp, có thể thấy chưa có người đến đây thunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhu yếu phẩm. Nhữngleech_txt_ngu kẻ mảng tới chốn này có lẽ đều đã bị biến ăn thịt sạch sẽ, thế nên đồ đạc trang trí bên phần vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là bị lớp bụi đặc.
Trong thời thế, ngoài khu vực dành cho người sống sót ở các căn thì chẳng có nơi nào là an toàn tuyệt đối. Để tiện cho việc quan sát tìnhvi_pham_ban_quyen hình bên ngoài, họ chọn vị tại sảnh nhỏ trên tầng hai, ban công.
đó, Á vào bếp ở tầng hai chuẩn bị đồ , đang làm dở thì phải đibot_an_cap ra, với Quý Minh Trần: Cả ba cái bật lửa đều hỏng , diêm cũng bị ẩm, nên là Đại caleech_txt_ngu, cho tôi tí lửa được không?
Lúc này Trần đã thay bộ quần áo sạch sẽ tề, hắn đang lườileech_txt_ngu và thanh nhã tựa người vào giữa sofa. Dáng vẻ của hắn ung tự tại, toàn thân không chút thuộm, hoàn toàn giống mộtleech_txt_ngu kẻ đang đi chạy nạn trong thời lạc.
Thấy Mai Á thanh gỗ , hắn lười nhác nhấc tay , ngọn lửa nơi đầu tay tức thì châm cháy thanh gỗ.
Mai Á nói: Cảm ơn đại ca!
Ôn đang ngồi cạnh sofa:
Còn có cả kiểu thao tác này nữa sao
Quý Minh Trần ra của Ôn Dao, hắn khẽ rồi đưa tay vềvi_pham_ban_quyen phía cô: Đến đây, muốn lửa ? Cho cô chơi này.
Dao thubot_an_cap hồi mắt, xua tay từ chối: Không cần đâu, cảm ơn.
Một người trông đẹp đẽ thế này, sao cách lại cứ giống kẻ vậy chứ.
Cáileech_txt_ngu phong cách hành sựbot_an_cap thần kinh của hắn, thật chẳng trách trước kia lại hiểu lầm hắn sâu sắc đến thế, lần nào nhìn thấy cũng muốn rút dao ra.
Quý Trần chẳngvi_pham_ban_quyen hề tâm, đầu ngón tay hắn bùng cháyvi_pham_ban_quyen ngọn lửa rồi chạm vào tay Ôn Dao. Ôn Dao nhìn thấy ngón tay mình bị châm lửa thì sợbot_an_cap tới mức hít mộtvi_pham_ban_quyen hơi khí lạnh, lập rụt tay về.
Thế nhưng sau một hồi hốtleech_txt_ngu hoảng, lại chẳngvi_pham_ban_quyen cảm nhận được kỳ nhiệt độ nào.
Ngọn nơi đầu ngón tay khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng ?
Ôn Dao nhìn chằm vào tay mình với vẻ mặtvi_pham_ban_quyen kỳ quái, cònleech_txt_ngu Quý Minh Trần lại bị dángbot_an_cap vẻ bé này của cô làm cho vẻ, hắn bật cười khe khẽ, tiếng cười nhẹ bẫng.
Ôn :
dùng ngón khác chạm vào ngọn lửaleech_txt_ngu ngón , ngón tay đó cũng bịvi_pham_ban_quyen đốt . Sau một hồi thử nghiệm, cả đầu ngón trắng nõn của cô đều bập bùng những cụm lửa vàng rực rỡ, trông hệtvi_pham_ban_quyen như nến, lại không có chút nhiệt độ nào.
Quý Minh Trần chưa cười: Chơi vui khôngleech_txt_ngu?
Như thể thực sự ngạc, Ôn Dao đưa ngọn lửa trong tay mình chạm vào vạt của Quý Minh Trần, nhưng lửa vẫn không có bất kỳ tác dụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, hiệu nào cho thấy nó đốt cháy quần áo của hắn.
Tại sao như vậy Ôn vừa nói vừa nhìn thấy Địch Hổ ngang qua, cô đưaleech_txt_ngu ngónleech_txt_ngu tay nhẹ vào bắpvi_pham_ban_quyen tay hắn.
Giây tiếp theo, Địch Đại bị bỏng tới mức dựng lên: !
Ôn Dao sợ hãi vội thu tay, vẩy tắt ngọn lửa trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu ngón tay rồi lo han: không sao chứ?
Địch Đại Hổ cái lỗ đen vẫnvi_pham_ban_quyen còn đang bốc khói trên cánh mình, lại nhìn sang đại canội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang cười nghiêng ngảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đằng kia, thầm nuốt uất ức vào , cố ra một nụ cườileech_txt_ngu còn coi hơn khóc: Tôi không .
Cái da dày thịt béo này của tôivi_pham_ban_quyen, sao mà có gì được chứ ha ha, cần Ôn tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại ca vui vẻ là được ha .
Ôn Dao đầy áy náy: Thật xin lỗi.
Quý Trần: Ha ha ha ha ha
Ôn Dao hít sâu một hơi, quay đầu kẻ chủ mưu bên cạnh: Chuyệnbot_an_cap là nào?
Quý Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần: Tại hắn xui thôi.
Địch Đại Hổvi_pham_ban_quyen lănbot_an_cap đivi_pham_ban_quyen xa:
Ôn Dao chỉ ra điểm mấu chốtbot_an_cap: Anh có khống chế được độbot_an_cap của lửa.
Minh Trần nhướn , không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Thực ra Dao thấy kinh ngạc.
Ở khu vực thuộc Châu hiện tại vẫn chưa xuất hiện người thức tỉnh dị năng hệ hỏa, trước đây cô cũng chưa từngvi_pham_ban_quyen thấy qua, nên giờ mới biết dị năng hệ hỏa khôngbot_an_cap chỉ dùng đểvi_pham_ban_quyen tấn công mà còn có điều khiển được nhiệt độ của lửa
kể từ khi mạt thế bắt đầu, thây ma và sinh vật biến ngày càng , khôngvi_pham_ban_quyen khó để dự đoán rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau này chúng càng trở nênvi_pham_ban_quyen hơn.
Nhìn Quý Minh Trần, Ôn Dao không kìm được suy nghĩ, giá như cô cũng có thể thức tỉnh dị thì tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết mấy.
Trong giấc mơ kia, cho đến lúc chết cô vẫn không thể thức tỉnh dị năng, không biếtbot_an_cap liệu này bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân có còn cơ hội đó không
Mai Á Sa bữa tối lên, đó là bánh mì nướng cuộn thịt và cốc phabot_an_cap sữa tươivi_pham_ban_quyen.
Trong thời mạt thế, có thể ăn loại thực phẩm như thế này đã không thể dùng từ thịnh soạn để mô tả nữa, mà phải gọi là một bữa đại tiệc xa hoa.
Tuy nhiên, ngay khi Ôn Dao đang động vì , Quý Minh Trầnvi_pham_ban_quyen sứ trong với vẻ mặt đầy chán ghét: Sao lại bỏ cả ngũvi_pham_ban_quyen cốc vào?
Mai Á Sa không hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Đại ca, chẳng phải trước đây anh đều muốn bỏ vào ?
Quý Minh Trầnleech_txt_ngu ồ một tiếng, nói một cùng hiển nhiên: Nhưng tối nay tôi ghét ngũ cốc.
Ôn :
Người này thật chiều, đã mạt baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm rồi mà hắn vẫn còn thongleech_txt_ngu dong như một thiếu gia, ăn bữa mà cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đòi hỏi đủ thiên địa lợileech_txt_ngu nhân hòa.
Ôn Dao khá thích món sữa ngũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cốc này, sau khi lặng lẽ uống xong ngụm cuốibot_an_cap cùng, một bàn tay với các xương rõ ràng đưa trướcbot_an_cap mặt cô: hộ tôi đi.
Nhìn sứ nhỏ trong người , Ôn Dao ngơ ngác ngẩng đầu. Quý Minhvi_pham_ban_quyen Trần nhướn mày, giọng điệu thong thả: Không được lãng phí thức ăn.
Cũng chẳng biết ai là lãng phí nữa
Cái bát này không , một nhỏ chỉ cần vài là uống hết. Ôn Dao chẳngleech_txt_ngu nề hà việc thêm, cô lặng lẽ đón lấy chiếc bát.
Sau bữa tối, Địch Đại Hổ và Mai Savi_pham_ban_quyen ra công thay phiên gác đêm, Quý Minh Trần nằm tựa ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, còn Ôn Dao đi tới căn phòng đọcvi_pham_ban_quyen sách nhỏ ở gần đó.
Cô lục tìm một hồi, thấy được một cuốn sổ cũvi_pham_ban_quyen kỹ cùng một cây bút miễn cưỡngvi_pham_ban_quyen còn viết được.
Ký ức của con người có hạn, cô sợ mình sẽ quên mất giấc mơ nên tranh thủ cơ hội để ghi chép lại.
Về giấc kia, ban Ôn Dao cũng đoán lẽ do lúc nhỏ xem nhiều phim truyền hình cẩu huyết mới vô thức thêu dệt ra tình tiết câubot_an_cap chuyệnleech_txt_ngu như vậy.
sauvi_pham_ban_quyen khi phân tích kỹ lưỡng, giấc này quá rõ ràng và sắc, hoàn không giống như .
Trái lại, như trongvi_pham_ban_quyen lần gặp nạn này, cô đã nhìn thấu một thiên cơ nào , nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thức sắc rằng bản thân thực chất chỉ là một nhân phụ nhỏ trong câu , với vận mệnh đãleech_txt_ngu được sẵnleech_txt_ngu.
Dao quay lại khách nhỏ, cầm bútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệt xuống tấm cạnh ghếleech_txt_ngu sofa, nắn nót xuống những chi tiết mình ghi nhớ .
Thẩm Dật , tương lai sẽvi_pham_ban_quyen thức tỉnh dị năng hệ Kim, hữu tố chất thể lực mạnh mẽ cùng khả năng điều khiển kim loại. Mọi tường đồng vách sắt đối với hắn đều không là gì, đạn súng cũng hắn khống chế. Đúng chuẩn thiết lập của nam chính, chiến bại
Mộc Sanh Sanh, lai sẽ thức tỉnh năng hệ Mộc, không chỉ có thể điều khiển thực vật trưởng mà đồng thời còn có được thuật trị liệu. Đối những dị năng giả hệbot_an_cap chiến đấu, đây là một sự hỗ trợ vô cùng đắc .
Ngoài , các loại dị thể động thực vật, biến dị thể tangbot_an_cap thi tầng tầngvi_pham_ban_quyen lớp lớp xuất hiện không ngừng, thiên tai cũng sẽ hoành điên cuồng hai ba năm tới, phạm vi sinh của nhân loại tiếp tục bị thu .
Thậm chí, Tây Châu bị cát bụi che , Nam Châu sẽ bị nước biển nhấn chìm, hàng trăm khu vực người sống sót cuối cùng chỉ còn lại mười mấy nơi
Đêm tĩnh lặng như , Ôn Dao cầm bút suy tư, nhất thời cảm thấy khó
Ngay khi cô đặt bút quyếtvi_pham_ban_quyen định nghỉ ngơi, bỗng nhiên phát hiện bên cạnhvi_pham_ban_quyen một cái đầu đang lạivi_pham_ban_quyen gần, khiến cô sợ hít hơi , cây bút trong taybot_an_cap cạch xuống đất: Anh làm vậy?
Ánh mắt Quý Minh Trần vô tình lướt qua cuốn trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, không khéo thế nào nhìn thấy cái tên Thẩm Dật Xuyên.
Hắn rũ , điệu lười biếng, nói bên tai cô lại có dong mà thân mật: Ta còn đang muốn hỏi, đêm hôm khoắt thế này không ngủ, cô làm gì vậy?
Ônleech_txt_ngu Dao gấpbot_an_cap cuốn lại, nhỏ giọng đáp: Tôi không ngủ nên viết nhật ký.
Quý Minh Trần nhếch môi , nhưng sắc mắt lại đen thẫm sâu thẳm: Có phải cô đang thất vọng
Cái gì? Ônvi_pham_ban_quyen khó hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn hắn. Gương người đàn ông ánh trăng hiện lên nửa tối, đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tựa như bóng mavi_pham_ban_quyen yêu mị nơi nàobot_an_cap đó dạt tới.
Thất vọng vì người cứu cô về là ta chứ không phải Thẩm Dật Xuyên.
Minh người nằm về vị trí cũ, yết hầu chuyển , thanh âmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo dài như theo ý vị trầm.
Ôn Dao thu hồi tầm , rũ mắt thất thần: Không có phải thất vọng cả.
Có thể sống sót, cảm rất mãn nguyện rồi.
Quý Minh Trần mày: sao?
Thế tạivi_pham_ban_quyen sao trông cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại có không vui?
Ôn Dao nhẹ nhàng đặt cuốn sổ trong tay xuống: Có sao?
Hỏi xong, cô chợt nhận ra câu hỏi này của thật kỳ lạ. Giữa thời mạt thế tràn đầy tuyệt vọng này, người ta chỉ quan đến việc hiểm hay không, có an toàn hay , bản có sống tiếp được hay không, còn ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi suy nghĩ vấn đề cảm đau không ngứa như có vui vẻ hay nữa.
Trước đâybot_an_cap không có ai tâm đến điều này, Thẩm Dật Xuyên không, thậm chí chính cô cũng lườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công suy nghĩ. Giờ đây giữa đêmleech_txt_ngu khuya thanh vắng đột ngột bị hỏi tới, Ôn Dao cảm có chỗ nào đó làbot_an_cap lạ, nói rõ là cảm giác gì, nhưng lại không ngườivi_pham_ban_quyen ta bài xích.
Quý Minh Trần im lặng thu hồi ánh mắt, không nói thêm gì nữa, nhắm mắt lại lần nữa.
Bên cửa sổ mưa đã tạnh, trăng tròn lộ ra khỏi lớp mây dày đặc, ánh trăng lẽo soi rọi mặtbot_an_cap đất như phủ xuống một lớp sương , tô điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho địa ngục hoang này một loại mỹ cảm quái dị.
Ôn Dao lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ về nhữngvi_pham_ban_quyen gì đã trải trong hai ngàyvi_pham_ban_quyen qua.
Có buồnleech_txt_ngu không?
thực sự phải nói ra, thì đúng là rất buồn
mà cô cố yêu thích bao nhiêu nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời lại bảo vệ người khác vào thời khắc nguy kịch; những đội mà cô từng liều mạng thủ hộ cũng dứt khoát từ bỏ cô tai họa ập đến.
Mà trong tương lai không xa, cô còn bị gán chovi_pham_ban_quyen danh nghĩa kẻ phản bội, bị những người sống sótleech_txt_ngu ở Khu 13 sỉ vả, cuối cùng chịu cực tra tấn, bị tay Thẩm Dật Xuyên kết liễu trong hầmleech_txt_ngu ngục tối tăm.
Có lẽ thấu hiểu cho sự dĩ vì cầu sinh của bọn , có nên thông cho việc sống trong một thế thế này, cũng vô cùng khóvi_pham_ban_quyen
Nhưng, mà cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiên trì suốt bảy năm, niềm tin tự hứa sẽ đứng phe , quả đã sụp đổ hoàn toàn trong trận tuyết ngợp trời đó rồi
Trên thế gian này rốt cuộc cái gì là đen, gì là trắng?
Ôn Dao bỗng nhiên chút không hiểu rõ nữa
Kể khi cuộc khủng hoảng tang bùng toàn diện, tự của các quốc gia trên giới nhanh chóng tan . Trải qua một hai năm biến động bất an, conleech_txt_ngu người lại chóng thiết lập lại trật tự trong hỗn loạn.
Dựa trên sựleech_txt_ngu hợp của những người sống sótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và các thế lực vũleech_txt_ngu trang, vùng đất duy nhất có thể sinh tồn được chia thành bốn : Đông, Tây, Nam, Bắc. đại rác từ mười mấy đến vài chục khu an toàn.
Trong đó, hai châu Bắc điều kiện thích nhất cho sự sinh tồn của con ngườivi_pham_ban_quyen nên có lựcleech_txt_ngu lượng đấu mạnh nhất, tiếpleech_txt_ngu theoleech_txt_ngu hai Tâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam với thời tiết môi địa nghiệt hơn.
Sống thời loạn, nhân tính tham , không chỉ giữa các có đấu tranh giữa các khu cũng đấu đá lẫn nhau.
Nhưng vì có sự hoành hành của biến dị thể tangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thi các loại tai địch , sự đấu tranhvi_pham_ban_quyen giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con người nằm ở việc tranh giành lãnh thổ hay đoạt quyền, mà chủ thể hiện ở khía cạnh tranh tài nguyên.
Trong đó, 13 Bắc và Khu 14 Đông vị trí liền kề là đấu đá dữ dội nhất, hai khu sinhbot_an_cap tồn không đội trời chung.
Từ trước đến nay, những người cai trị Bắc Châu nhân từleech_txt_ngu , ngoại trừ tội chết thì sẽ khôngbot_an_cap dàng nảyvi_pham_ban_quyen sinhbot_an_cap ý định giết chóc đối với người. Mục tiêu trong việc quản lý các khu là để cứuleech_txt_ngu giúpleech_txt_ngu được nhiều ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống sót hơn.
Mà Đông Châu thì hoàn toàn ngược lại, lĩnhleech_txt_ngu chủ của bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ trì nguyên tắc chọn lọc tự nhiên để quản lý khubot_an_cap. Hắn cho rằng mạt thế giángleech_txt_ngu xuống, tài nguyên có hạn, những kẻ yếu thể thích với sinh tồn thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không để thương hại, bị đào thải cũng là đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết tài nguyên.
Một bên mang bi, bên coi lợi ích là vươngleech_txt_ngu đạo.
Chính vì thế, đại đa số dânvi_pham_ban_quyen tị đều thấy, Bắc Châu tuy yếu nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ thắngbot_an_cap, còn Đông Châu hành xử không từ thủ đoạn băng cướp, định sẵn tà không thắng chính.
Ôn Dao nghĩ như vậy.
Cô định với tín ngưỡng của mình, ủng hộbot_an_cap các quy của căn cứ mà mình thuộc về, cho rằng mình là trắng, còn đối phương là đen.
Quý Trần từng cười : Sống giữa loạn này, làm gì có chuyện phân rõ trắng đen chứ.
Nhưng lại phản bác: Ít nhất trên mảnh đất này, tôi là trắng, anh là đen.
Bắc Châu là trắng, Căn cứ 13vi_pham_ban_quyen Bắc là trắng, làvi_pham_ban_quyen nghĩa, đạo, con đường dẫn đến ánh sáng
kết quả thì sao? Người có công bị vứt như , oan ức chết khôngbot_an_cap ai minh oan
Ngay cả Thẩm Dật Xuyên, kẻ tự cho mình công bằng chính trực, sau người cai trị để thượng vị, hy sinh vô số dân tị nạn, dùng bạo lực cưỡng chế phục những khu an toànbot_an_cap còn sót lại của nhân loại.
Ôn Dao chìm vào giấc ngủ tâm phức tạp. lẽ lòng dạ ngổn ngang, đêm ấy lại nằm mơleech_txt_ngu. Cô mơ thấy cảnh tượng của nửa năm trước, khi cô Quý Trần bị kẹt lại trong núi Thương Bình.
Đóvi_pham_ban_quyen là lần đầu tiên cô xúc gầnleech_txt_ngu với người nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khi cô bị lạc mất đoàn đội, còn Trần chuyên tâm đuổi giết cô. Kết quả là hai đều lạc đường giữa núi tuyết mênh . Cô kề dao vào cổ muốn giết hắn, nhưng hắn lại âm hiểm xảo trá, rằng sao một mình cũng chẳng thoát ra , bằng cùng nhau tìm đường sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô đã tin vào những lời mavi_pham_ban_quyen củavi_pham_ban_quyen hắn, rồi hắn tìm lối thoát một dễ dàng, sau bắt sống cô.
Quý Trần trói chặt tay chân cô, vác cô ném một hang động tăm không người.
từng nghe rất lời đồnvi_pham_ban_quyen thổi đáng sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về Quý Trần. Nghe nói hắn giết người không thích kết liễu một lần, mà thích giữ lại mạng sống để từ từ hành hạ, ví lột từng lớp da thịt, hay như chặt tứ chi rồi lại khâu vào
Ánh sáng trong hang động lờ , đối mặt với một kẻ biến vừa quái đản, độc ác lại vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm hiểm xảo trábot_an_cap như thế, Ôn vô sợ hãileech_txt_ngu: Anh thảbot_an_cap tôi ra
Minh Trần vận một thân bạch y ngồi xổm xuống trước mặt cô, giọng điệu thong dong lặp lại lời cô từng nói trước đó: Cô xem, chính là điểm khác biệt tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô. Người Bắc Châu tôi, bao giờ dồn người khác đường cùng
Chậc, lương thiện làm sao Người đàn cười, ngón dài nâng cằm cô lên, một hành động đầy vẻ cợt nhả và giễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cợt: Cho nên, lúc đó không dứt khoát hạleech_txt_ngu nhát dao kia, bây giờ cô thấy hối chưa?
Ôn Daoleech_txt_ngu quay mặt đi, nghiến răng mắng hắnvi_pham_ban_quyen: Đồ bỉ ổi vô liêm sỉ.
Quý Minh Trần tiếc nuối nhìn tay bịleech_txt_ngu hất văng mình, bất ngờ đưa tay cởi áo .
Ôn Daovi_pham_ban_quyen lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát, liều giãy giụa: Anh muốn làm ?
Quý Minh Trần lại ghé sát mặt côleech_txt_ngu, điệu chậm rãi, mang theo sự trêu đùa : Kéo một nhân bị bắt làm tù binh vào động, côvi_pham_ban_quyen nói có thể làm gì?
Dẫu sao cũng bị mắng là vôvi_pham_ban_quyen sỉ rồi, vậy thì chi bằng, vô liêm thêm chút nữa
Ôn : Quý Minh Trần!
Trần: đây.
Thấy giụa thế nào cũng vô dụng, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ áo đã banh ra hoàn , đồng tử Ôn co lại, mặt vừa nhếch nhác vừa kinh: Thà anh giết tôi đi!
Minh Trần lại chẳng mảy may tâm, thở nóng rực phả hết lên cổ cô: Thế thì tôi thậtleech_txt_ngu nỡ
Đầu ngón hắn mơn trí xương quai xanh của cô, thấy cô rơi những giọt nước mắt nóngbot_an_cap hổi, hắn cười, lau nước mắt cho vừa nóileech_txt_ngu lời mỉa mai: Làm sao vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phó đội Ôn, cô khóc thật đấy à?
Chuyện này nói ra, chẳng phảibot_an_cap sẽ khiến người cười rụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net răng saobot_an_cap? Chàleech_txt_ngu, Ôn phó đội, Ôn chỉ huy của khu 13 Bắc Châu, lại có lúc khóc nhè trước mặt .
Ngoan nữa, tôi sẽ nhẹ tay chút.
Ôn không thể cử động, trong cơn tuyệt vọng chỉ có thể nhắm mắt lại. Cô tự nhủ da thịt mà thôi, coi như chó cắn một cái.
Kết quả là cô thật sự bị cắn một cái. Xương quai xanhvi_pham_ban_quyen bị đôi ẩm ướt nóng bỏng của người đàn ông ngậm lấy, kèm theo sự liếm láp của đầu lưỡi, ngay sau đó cảm giác đau nhói truyền đến, một giọt máu tươi chảy vào trong lớp áo lót.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó, Quý Trần sau cô một cái liền buông cho cô. Ngón tay hắn lau đi máu bên khóe môi, cười dịu dàng: Hình phạt dành cho tù binh, điều này không quábot_an_cap đáng chứ?
Ôn Dao im lặng, Quý Trần liền đi trói cho cô: nay coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạy cho cô một học nhỏ.
Nhân từ kẻ thù chính là nhẫn với thân.
Nhớ ?
?
Trong lúc hắn đang nóivi_pham_ban_quyen, Ôn Dao đột ngột xoay người, nắm lấy thanh Ngân Nguyệt Đao với độ cực nhanhleech_txt_ngu và chĩa mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đao về Quý Minh Trần.
Quý Minh Trần tay không tấc sắt hoàn toàn không sợ : Chậc, đồ nhóc con không có tâm, thật là lấy ơn mà
Dao cũng kịp kéo lại cổ áo, chỉ siết chặtleech_txt_ngu chuôi đao, mồ lạnh trên trán rơi xuống: Hôm nay anh tha cho tôi, cũng tạmbot_an_cap thời thabot_an_cap cho . Nhưng lần sau gặp lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi nhất định sẽ giết anh.
Quý Minh phủi những cọng cỏ trên người, vẫn mỉm cười như cũ: thì xin sẵn lòng cung kính chờ đợi.
Thế gian gì có chuyện phân biệt đen rõ ràng.
Ít nhấtbot_an_cap là trên mảnh này, tôi là trắng, cô đen.
Lần sau gặp lại, tôi nhất định sẽleech_txt_ngu .
Không ngờ , lần gặp lại này cô không những không có sức hắn mà còn được hắn cứu mạng. Những hung hồn cô thốt ra thuở ban đầu, giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây đều trở thành một trò cười.
Ôn Dao chờn trong giấc ngủ nôngvi_pham_ban_quyen, nhưng vào lúc mờ sáng, cô bị đánh thức một loạt tiếng động nhỏ.
là tiếng ủng mưa đạp lên bùn lầy, bên căn biệt thự bỏ hoang rất nhiều người kéo
Côleech_txt_ngu đã qua nhiều năm, thính giác nhạy bén tính cảnh giác rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao. thấy động này, nhanh chóngbot_an_cap mở mắt, đưa nắm lấy thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đao bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh.
Quý Trần nhận tác của Ôn Dao cũng tỉnh dậy. Hắn hạ mắt nhìn cô, làm một cử suỵt.
Ôn Dao khẽ: Có người , họ từ cửa hông phía biệt , công bên này không thấyvi_pham_ban_quyen
Quý Minh Trần thản nhiên nhắm lạibot_an_cap, còn tiện tay xoa xoa tóc cô: Ngoan, nhắm lại ngủ đi.
Ôn Dao:
Cô ước tính sơ bộ, người tới là một đội quân khoảng mười người. Trong thời mạt thế, dù gặp bất cứ thứ gì cũng phải đề cao cảnh giác, đôi con người còn nguy hiểm và đáng hơn cả đám quái vật thây ma.
Ôn giấu bàn đang cầm đao ra sauleech_txt_ngu lưng, ánh mắt chặtleech_txt_ngu vào lên của cầu thang xoắn ốc. Không sau, quả nhiên cóbot_an_cap đầu gầy gò ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau đó vì kinh mà mất ngay tức khắc, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với những kẻ bên dưới: Đại ! Trên này có người
tại đại sảnh một, gã đànleech_txt_ngu ông râu quai nón được gọi là đạivi_pham_ban_quyen nhíu mày, đạp mạnh vào hắn một cái: Ngườileech_txt_ngu nào! Nói cho rõ ràng cho lão tử!!!
Một nam, một nữ, haibot_an_cap người đang ngủ ghế sofa
Gã nón vác thanhbot_an_cap đao bản , thô lỗ hỏi: Chỉ có hai người?
Gã đàn ông gầy gò lo sợ đầu: Vâng, là chỉ có hai người
Phía sau có tiếng bàn tán: Chỉ hai ngôi biệt thự trong khu nguy hiểm này, không lẽleech_txt_ngu họ là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căn cứ các khu?
Có kẻ phản bác: Không thể nào, người căn cứ thường đi theo đội, thể chỉ có người được!
Vậy thì chắc hẳn trong họ có súng, chúng ta phải cẩn thậnleech_txt_ngu một chút.
Gã râu nón chỉ tên: Mấy đứa tụi mày trước, mấy đứa này bọc , chúng ta lên xem sao!
Khi Mai Á Sa nghe thấy độngvi_pham_ban_quyen tĩnh, cô vỗ mạnh Địch Đại đang ngủ như chết: Có người đến!
Địch Đại Hổ giật mìnhleech_txt_ngu, tức vác súng máy nhắm thẳng xuống ban công.
Mai Sa cạn , lại bồi thêm cho hắn một bạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai: Bên trong, bọn chúng đi bên!
khi hai người bọn họ phảnleech_txt_ngu ứng lại, quay về sảnh nhỏ hai mấy gã đàn ông phía dưới cũng lần lượt đi lên. Ngoại hai kẻ gầy gò đi , những kẻ phía sau tên tên nấy đều kệch vỡ, đen nhẻm, trên tay mỗi ngườivi_pham_ban_quyen còn cầm rìu hoặc dao phay cỡ lớn.
Ôn Dao chỉ liếc mắt một cái đã nhận bọn họ là hạng người gì.
Kẻ du săn trong thời mạt thế. Bọn chúng đa phần là phường trộm cướp, không thuộc bất kỳ khu vựcvi_pham_ban_quyen nào, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tuân thủ quy tắc của cứ nơi đâu. Chúng thường hành động nhóm từ mười đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chục , đi săn lùng khắp các khu vực
Tuy những kẻ này qua đào tạo chuyên nghiệp, nhưng trong quáleech_txt_ngu trình săn cực kỳ nguy hiểm, bọn chúng trải qua trăm trận chiến, thực không thể coi thường.
Những người sống sót bình thường, hoặc các thành căn cứ hành động đơn lẻ, sẽ tránh chạm mặt du này
Bởi vì một khi bọn chúng đã có gan phục tùng sự quản chế của các châu các khu, thì chắc chắn là lũ vôvi_pham_ban_quyen pháp vô thiên. Đa phần chúng sẽ giết người bừa bãi, cướp vật tưvi_pham_ban_quyen, cưỡng bức nữ lại là một lũ liều mạng không chỗ nói, chẳng còn chút nhân tính nào.
May màvi_pham_ban_quyen không tênleech_txt_ngu nào . Nếu chỉ dùng đấu , cô hoàn toàn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ thắngvi_pham_ban_quyen.
Gã râu quai nón thấy phương chỉ có vẹn bốn người, tức buông cảnh giác. Tuy , hắn cũng chưa có ý định ra tay ngay mà hướng phía sofa :
Anh em ta vừa mới chém một đợt , được mấy con biến dị, mệt nên muốn nghỉ ngơi ở đây vài ngày. Các người có vật tư gì thì biết điều mà ra một ít.
Quý Minh Trần rủ mắt, không nói gì. Ôn ngồi bên cạnh ngồi , âm thầm dao, sẵn sàng chiến đấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất lúc nào.
Mai Sa đảo mắt, trong tay, vẻ cũng mảy may sắc.
Địch Đại Hổ thì vác súng máy, thật thà tốt bụng nhắc nhở: Tầng một lắmvi_pham_ban_quyen, các người có thểbot_an_cap xuống , làm phiền đại chúng tôi.
Thấy cả bốnbot_an_cap người bọn họ đều bình thản nhưvi_pham_ban_quyen vậy, người kia bắt đầuleech_txt_ngu hoang mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. kẻ cuối hàng xì bàn tán: Sao bọn họ không tí nào vậy, chẳng lẽ cũng có lai lịch gì sao?
có lai lịch gì chứ, chẳng ỷ vào việc có hai súng thôi?
Ngươi nhìn gã đàn ông ngồi giữa , trông như một công tử bột thư sinh, e làbot_an_cap súng còn chẳng biết cầm
Còn cả cô em bên cạnh nữa, tay chân , lại còn xinh đẹp nước nhưvi_pham_ban_quyen , không lẽ cóleech_txt_ngu gì nguy hiểm?
tiếng tán chúng, sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chú ý của gã râu nón chuyển sang người Ôn Dao.
Thiếuvi_pham_ban_quyen nữ mặc bộ thể thao màu xám nhạt, vẻ mặt bất lực và cảnh giácbot_an_cap ngồi bó .
Trông cô tuổi đời còn nhỏ, da nõn mịn màngbot_an_cap, dung mạo dịu dàng xinh đẹp. là một mỹ nhân tuyệt sắc trong thời , và càng quý giá hơn trong thời thế.
nhìnbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen cái thôi cũng đủ khiến đám đàn ông ngứa ngáy lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sự thúc dã thú nhìn thấy tươi ngon.
Đã lâu rồi bọn chúng không được chạmleech_txt_ngu vào đàn bà, huống chi là một tuyệtbot_an_cap sắc gian thế này. Mấy gãleech_txt_ngu đàn nhìn , đó gã râu quai nón tiến lên một bước thương lượng với :
Anh em cũng rồi, lười động bạo với
Thế đi, chúng ta trao đổi chút nhé? Bọn ta chia cho các người nửabot_an_cap con hươu , các người phụ ra mười mấy anh em bọn ta sung sướng một đêm, chơi xong sẽ trả lại cho các , các cũng thiệt
Vừa nghe đến đây, Mai Á Sa lập tức nổi , giơ súng mắng chửi đámvi_pham_ban_quyen đàn ông: Tao thấy bọn mày đều muốn chết cả rồi!
Gã quai nón hoànbot_an_cap toàn không để lời người phụ nữ mắt, vẫn nhìn Minh Trần. Hắn cảm thấy anh như cầm đầu, mà kẻ cầm mới có tư cách :
không được thì nóng tính kia bỏ qua được, ta muốn con bé bên cạnhvi_pham_ban_quyen
Quý Minhvi_pham_ban_quyen mắt, đôi mắt đàoleech_txt_ngu hoa cong lên, nở một nụ dịu hòa nhã với hắn: Được thôi.
Ôn Dao ngồi bên cạnh:
Mai Á Sa Địch Hổ nhìn nhau, lần lượt thu súng lại, chuẩn bị xem kịchbot_an_cap hay.
Thấy đối có vẻleech_txt_ngu rất dễbot_an_cap nói chuyện, còn vô cùng sảng , gã râu quai đắc vô cùng. Hắn hì ra lệnh cho thuộc hạ: Mấy đứa xuống khiêng hươu , đứa tụi bây đi bế con nhỏ đó đây.
Hai gã đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với ánhvi_pham_ban_quyen mắtleech_txt_ngu dâm ô tiến phía trước. Con dao lưng Ôn sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sàng, nhưng đáng tiếc đợileech_txt_ngu cô ra tay, lưng của hai gã kia đột nhiên bốc cháy, cả hai đồng thanh thét thảm thiết rồi ngã lăn ra trước ghế sofa.
Lửa! Lửa ở đâu ra này!
lại nóng thế !
A a a cháy rồi, hắn, hắn là người năng
Quý Minh Trần đầu ngón bốc lên ngọn lửa, anh thảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng dậy, ung bước tới dẫm một trong số đó. Hai ngón tay rực lửa thẳng đôi gã đàn ông.
Kèm theo tiếng xèoleech_txt_ngu xèo và làn khói đặc, gân xanh trên trán gã đàn nổi lên cuồn cuộn, phát ra tiếng kêu thảm thiếtleech_txt_ngu như bị chọc tiết: A a a
Mắt của tôi, mắtbot_an_cap của tôi! A
Đôi mắtbot_an_cap trong nháy mắt biến thành hai cái hố đen , gã đàn ông còn chưa kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay che mắt đã đau đớn đến mức ngất lịm đi.
Còn gã đàn ông kialeech_txt_ngu, Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trần cũng không tha cho. Anh đứng lưng, giày da dẫm lên đầu gã, giâyvi_pham_ban_quyen tiếp theo đã dẫm nát khuônleech_txt_ngu mặt vặn vẹo của gã, não văng tung tóe.
Chỉ trong hai ngắn , cả đều kinh hãi.
mấy gã đàn ông cònbot_an_cap lại rơi loạn tột độ, hai tên gầy gò đi thậm chí còn mửa ngay tại chỗ.
Hắn người thức tỉnhbot_an_cap hệ hỏa!
Thể năng hắn cũng đã hóa, thể dẫm nát đầu người
Chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mau chạy đi!
nhóm chúc nhau chạy xuống cầu thang hẹp, thậm chí hoảng loạn quá mức mà thẳng tầng haileech_txt_ngu xuống.
Mai Á súng đôi ra, đuổi bắn chết thêm hai tênvi_pham_ban_quyen: Để xem chân tụi mày nhanh hay là súng của đây nhanh!
Thấy Địch Hổ cũng định tiến lên bồi thêmleech_txt_ngu vài , Quý tay lên vai hắn.
Đại Hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu: Lão đại?
Quý Trần mỉm cười, lười biếng nói: Đưa súng bắn tỉa cho tôi.
Địch Đạivi_pham_ban_quyen Hổ vội vàng mang súng bắnvi_pham_ban_quyen tỉa tới.
Quý Minh Trần đi về phía công phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tây, Á Sa và Địch Đại Hổ cũng vội thu súng tiến lên theo.
Ônbot_an_cap buông dao, ánh những xác thê thảm dưới , lặng lẽ lau mồ trong lòng bàn tay, cũng đi tới cửa ban công.
Lúc này trời đã sáng rõ. Nhìn từleech_txt_ngu ban công ra ngoài, đen u ám đè thấp xuống bãi khô , mà thảo nguyên mênhvi_pham_ban_quyen mông bát ngát, có tám chín gã đàn ông đang liều mạng tháo chạy.
Có kẻ ngã xuống lầy, bị người vấp ngãbot_an_cap, có kẻ vừa mới bò dậy, khung cảnh cựcbot_an_cap kỳ nựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười
Quý Minh Trần súng bắn tỉa lênbot_an_cap thành lan can, họng súng nhắm thẳng vào bọn chúng.
Đoàng một tiếng động lớn vang , gã vỡ nhất trong số đó đổ gục xuống đất.
Kẻ chết chính làbot_an_cap tênleech_txt_ngu đầu lĩnh của bọn chúng, gã râu quaivi_pham_ban_quyen nón vạm vỡ .
Những kẻ khác thấy tiếng súng càng ra chạy hơn, loáng cái, tên còn lại đã lộn bò qua ngọn đồi nhỏ phíaleech_txt_ngu xa.
Quý Trần đứng thẳng người, ung dung lau , vẻ mặt lại hơi chút nuối: Chậc, bắn lệch rồi, phải một lúc mới chết được
Mai Á Sa lập tức nịnh nọt: Lão đại bắn quá chuẩn, khoảng cũng chỉ có đại mới bắn trúng được thôi.
Địch Hổ tỏ vẻ khó : Nhưngbot_an_cap tại sao lão đại chỉ giết mình hắn?
Minh Trần quay đầu, chạm phải ánh mắt của Ôn Dao: Bởi trông hắn quen mắt mà.
Mai Á Sa chống nạnh: Kẻ mạnh vung về mạnh hơn, kẻ yếu vung về phía kẻ hơn. Không dọn dẹp lũ rácleech_txt_ngu rưởi này thì chỉ có thêm nhiều người sót lạc vào nguy hiểm gặpbot_an_cap nạn thôi.
đại vẫn làvi_pham_ban_quyen quá nhân từ rồi.
Ôn Dao im quan sát, không nói gì. Quý Trần đi tới bên cạnhleech_txt_ngu cô, khi cúi người lại gần, đôi mày anh cong lên: Sao thế, làm thư của tôivi_pham_ban_quyen rồi sao?
Đã bảo em rồi, nhắm mắt lại ngoan ngoãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ đi mà.
Sau khi sóng gió từ những kẻ săn đuổileech_txt_ngu qua đi, căn biệt thự trởbot_an_cap lại vẻ tĩnh annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên.
Đợi đến khibot_an_cap màn đêm xuống, Địch Đại đứng gác ngoài ban , Mai Ánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi nấu cơm, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn Dao thì bước đến trước cửa phòng Quý Minh Trần, giơ cửa: Tôi có thể vào không?
nhanh chóng truyền đến giọng nói lười biếng của người ông: đi.
Tuy nhiên, khi Dao đẩy cửa bước vào, lại thấy bên trong hơi nước mịt mù. Theo làn sương khói tản ra, người đàn ông trong chiếc bồn tắm trắng tinh bắt gặp ánh cô, mỉm cười hỏi: Có chuyện thế?
Lúc này đêm đã về khuya, trong phòngvi_pham_ban_quyen ngủ rộng lớn mang cách phục cổ châu Âu chẳng gì ngoài tấm thảm bám đầy bụi và một chiếc trắngbot_an_cap muốt sạch sẽ.
Do hệ thống điện của biệt thự đã , trong phòng không có đèn, chỉ có vài ngọn nến thắp bên cạnh bồnbot_an_cap tắm. Ánh nến chập chờn, hơi nước bốc ngút bồnvi_pham_ban_quyen tắm trắng, còn ngườileech_txt_ngu đàn ông yêu ngồi bên thì để trần nửa thân trên trắng trẻo, đường nét cơ ngực cơ bụng rõ ràng, săn chắc, dưới nến tỏa ra vầng sáng vàng nhạt dịu nhẹ.
Giữa những ngón đang đặt bên ngoài thành của hắn kẹp một chiếc ly rỗng, bên trong là một lửa đang bùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, cháy như mộtbot_an_cap đóa hoa hồng lửa.
Rõ ràng là đang chạy trốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thời mạt thế, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy , vậy mà người nàyleech_txt_ngu lại có tâm tríbot_an_cap nhàn nhã ngồi đây tắm rửa, tạo không khí cứ như đi nghỉ dưỡng vậy.
Ôn Dao cụp mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Anh đang sao còn để tôi ? Vậy lát nữa tôi quay lại.
Quývi_pham_ban_quyen Trần lại sai bảo: Quần áo ởvi_pham_ban_quyen trên cạnh cửaleech_txt_ngu, lấy giúp ta với.
Dao: Sao anh không tự ?
Hửm? Quý Minh Trần nói một cách nhiên: Vừa nãy quên mất, bâybot_an_cap giờ thì tay không dài đến thế.
Nói đoạn, hắn đặt ly xuống, khẽ nheo đôi mắt dài nhìn Ôn Dao, nhắc nhở: Ôn tiểu thư, hai lần ơn cứu mạng đấy nhé.
Tuy cạn lời nhưngleech_txt_ngu Ôn Dao vẫn nén chồng quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Bộ đồ này cô thấy , trông như đồ mới tinh, và đây đã bộ quần áo thứ ba người thay trong ngày hôm nay rồi.
Sáng sớm người bị máuvi_pham_ban_quyen bắn vào, hắn đi bộvi_pham_ban_quyen; trưa ăn cơmvi_pham_ban_quyen bị dính giọtvi_pham_ban_quyen dầu, hắn lại thay một bộ; còn cả ởbot_an_cap bệnh viện trước đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn áo blouse trắng trò đóng vainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ nữa. Chẳng biết có phải hắn còn có dị năng không gian không, nếu thì lấy đâu ra lắm quần áoleech_txt_ngu thế.
Ôn Dao lẳng đặt quần áo lên chiếc bồn tắm, chưa kịp quay đi thì ngườileech_txt_ngu đàn bên cạnh đã giơ tay chỉ vào vai : xem này
Cái gì?
Quý Trần cười hỏi: Thấy chưa?
Ôn Dao nhìn vết sẹo xí , vẻ mặt đầy hiểu: Làm sao?
Ngónleech_txt_ngu tay Quý Trần thong thả điểm nhẹvi_pham_ban_quyen: Chỗ này, chỗ này, cả này nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Ôn Dao cũng chẳng biết thần kinh này làm gì, bầu này khiến cô vô cùng không thoải mái.
Quý Minhbot_an_cap Trần cười nhìn cô, giọng nói thấp dịu , lẽ cũng đặc biệt : Đây đều là những dấu vết em đểvi_pham_ban_quyen lại trên người ta, không thấy thân thuộc sao?
Ôn Dao không biết phải chê bai cáchbot_an_cap nói năng này thế nào cho đúng, cô nhíu mày : sẹo cũng đâu có khó, anh giữ lại .
Ngón tay Quývi_pham_ban_quyen Minh Trần lên đuôi mắt, suy vẻ túc: Giữ lại để ngày cho em chiêm ngưỡng , chẳng phải cơ hội rồi sao
Ôn Daobot_an_cap:
Ban nãy cô còn có chút đồng cảm, nhưng lời này vừa ra, sự đồng cảm chưa kịp nhen nhóm trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đã lậpleech_txt_ngu tức tan biến.
Thật tình, bao nhiêu nhát dao hắn phảibot_an_cap chịu trước là không có nhát nào oan uổng cảbot_an_cap.
Mặc dù nến phản chiếu khiến mặt nước bồnleech_txt_ngu tắm lấp lánh không nhìn rõ được gì, nhưng Ôn khôngleech_txt_ngu choleech_txt_ngu rằng là một không gianleech_txt_ngu nói hoàng, cô quyết lát nữa mới chuyện với hắn.
Thế nhưng vừa mới quay người, cô đã nghe thấy người phía sau cười hết sức phóng túng: Có phải em gì rồi không? Sao tai lại đỏleech_txt_ngu thế kia
Ôn Dao không thể nhẫn nhịn được nữa: Quý Minh Trần!
Dao cô đâu rồi?
Địch Đại Hổ đi ngang qua cửa phòng nghe thấy tiếng động liền nhìn vào bên trongvi_pham_ban_quyen, tiện tay dùng đèn pin cái. Thấy đại ca đang tắm, còn Ôn tiểu thư thì có đang trêu ghẹo tán hắn.
sợ mức lập tức tắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net pin, tay cửa lại: Hai người cứ tiếp , cứ tiếp tục đi, tôi không nhìn thấy gì hết.
Ôn Dao hít một hơi thật sâu, chẳng quan tâm kiabot_an_cap nói gì nữa, tiếp tông cửa chạy ra ngoài.
Quý Minh Trần bật cười trước dáng tức giận của cô, mãi lâu sau, ý cười nơi khóe mắt chân mày mới từ từ lặn xuốngbot_an_cap.
tiếng sau, Quý Minh Trần ăn mặc chỉnh tề ra phòng. này Mai Sa đã chuẩn bịvi_pham_ban_quyen xong tối, trên bàn tràvi_pham_ban_quyen thắp một nếnleech_txt_ngu, bên cạnh đặt bốn chiếc ngắn, bày trông cứ như một bữa tối dưới ánh nến.
Kết thúc bữa tốibot_an_cap, như thường lệ là Địch Đại và Mai Á Sa đêm canh gác. Quý Minh Trần lúc mới lại vẻ cợt nhả, hỏi Ôn Dao: Vừa nãy ta có gì?
Dao vốn đang giận đến mức chẳng muốn buồn nói chuyện, nghĩ đến việc bản thânbot_an_cap đã hạ quyết tâm, cô do dựleech_txt_ngu một lát rồi lên tiếng: nghĩvi_pham_ban_quyen thông suốt rồi.
?
Vì tôi bị nhiễm virus xác sống R nên mới bị đồng độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ mặc trên cánh đồng tuyết.
Quý Minh Trần đã sớmbot_an_cap nguyên này. Dù không nhiều, nhưng lúc này cô nhắc đến, khóe môi anh khẽ lên, nhưng ánh mắt lạivi_pham_ban_quyen lạnhleech_txt_ngu lẽo vô cùng: Ừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Dao bình thản trình bày: Đặt mình vàobot_an_cap vị trí của người khác mà suy nghĩ, giả sử người nhiễm virus là Thẩm Dật Xuyên, không nói mình sẽbot_an_cap xử lý tốt hơn anh , nhưng vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình nghĩa cộng sự suốt bảy năm qua, tôi không thể nào nhẫnleech_txt_ngu tâm bỏ mặc , thể giữ được vẻ bình tĩnh tự chủ không chút cảm xúc thếvi_pham_ban_quyen.
Quý Trần rũ mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Nói điểm nào mà ta thích nghe ấy.
Ôn Dao: Ý tôi , tôi và anh ta không phải hạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người giống nhau. bất đồng bất tương vi mưu.
Quý Minh Trần ngước mắt nhìn cô, có chút khôngleech_txt_ngu thể tin nổi: Cái gì?
Giọng Ôn Dao thấp nhẹ: Tôi về Khu 13leech_txt_ngu Bắc Châu nữa.
Những cảnh tượng mơ chủ yếu xoay quanh Dật Xuyên và Mộc Sanh Sanh, cô khôngleech_txt_ngu thấy được thể chuyện gì đã xảy ra trong mấy ngày cô được Quý Minh Trần , nhưng cô biết mình sẽ không biến dị. Hơn nữa, vài ngày sau, Quý Minh Trần sẽ cử người đưa trở về Khu 13 Bắc an toàn.
Sau chuyện , cô đối xử với Thẩm Dật Xuyên lạnh nhạt hơn hẳn, không còn việc cũng nghe theo ý kiến của anh ta, dẫn việc cả hai nảy sinhleech_txt_ngu bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng cách xử lý nhiều đề. Thậm chí đôi khi cô nói đỡ cho Châu, nhưng chính điều này lại trở thành trong những bằng chứng khiến cô bị kết là kẻ phản bội về .
Đã định sẵn là bị hàm oan, vậy thì cô làm phản bội cho triệt để, khoát không trở .
Đánh không thì có trốn, cô phải tránh xa nam chính ngay từ gốc rễ để thay đổi kết cục thảm trong giấc mơ kia.
Quý Minh Trần nhìn chằm chằm Ôn xuyên qua ánh nến leo lét, ánh sâu thẳm mang theo sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dò xét và đánh giá, dường nhưleech_txt_ngu muốn nhận cô là thật hay giả.
nay trăng mọc đằng sao?
Cái khúc gỗ cố chấp, thề chết bảo vệ Khu 13 Bắc Châu này đột nhiên lạileech_txt_ngu thông suốt rồi?
Dao mắt, giọng nói khẽ thở dài: Tôi có gia Châu của các anh không?
Thực ra cô không chưa từng nghĩ việc không nhập kỳ căn cứ nào mà đi làm một kẻ săn hoang không làm điều , nhưng cô chỉ có một , lại chưa thức tỉnh bất kỳ dị năng nào, rủi ro như vậy là quá .
Chưa nói việc đụng những biếnvi_pham_ban_quyen dịvi_pham_ban_quyen hay sống hại, ngay cả khi phải những băng nhóm săn hoang thì cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng nắm chắc phần tiêu đời.
Vì vậy, khi thức tỉnh dị năng, cô chỉ có thể tìm một tổ chức nương náu, mà lựa chọn nhất hiện tại của côvi_pham_ban_quyen chính là căn cứ Khu Đông Châu.
Thấy đối phương không nói lời nào, Ôn lại tự mình thích: Anh đã mạng tôi hai lầnbot_an_cap, lấy lý do này để phó cho anh nhằmleech_txt_ngu báo đáp ân tình, điều này ra cũng lẽ đương nhiên.
Minh Trần vậy thì bật : Ta chẳng thiếu thuộc hạ, Khu 14 Đông Châu của ta không thiếu những sĩ đắc
Ôn Dao nhíu mày, không rõ ý tứ trong lời nói của anh: Những gì tôi thể làm cho trưởng quanbot_an_cap Khu Bắc Châu, cũng thể cho anh. Nhữngbot_an_cap gì tôi có thể hy sinh vì Thẩm Dật Xuyên, tôi cũng có thể hy sinh vì anh như thế.
Nhìn dáng nghiêm túc cứng nhắc cô, Quý Minh Trần cố nhịn để không cười thành tiếng, nhưng môi cong lên đầy phóng . ngả đầu ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ngón tayvi_pham_ban_quyen xoa lên thái dương: ta dùbot_an_cap cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạng vô dụng như Thẩm Dật kia, cũng chẳng cô phải làm gì ta
Ôn Dao im lặng.
Vậy là cô bị từ chối rồi sao?
Cũng đúng thôi, Thẩm Dật Xuyên trong anh ta còn là kẻ vô dụng, thực lực của cô lại chẳng bằng Thẩm Dật Xuyên, ước chừng trong mắt anh ta lạileech_txt_ngu nhắc tới.
Ôn Dao gật đầu, có chút thất vọng: Được.
Quý Minh nhịn cười không được: Cô được cái gì được?
quả thực không thiếuleech_txt_ngu thuộc hạ, nhưng ta thiếu
Ôn Dao lại cầm bật dậy, cắt ngang lời anh: Hai người họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã gácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suốt cả đêm , đêm nay để tôi thay .
Nói xong, bóng Bạc Nguyệt , bóng người đã vén rèm lụa bước ra ban công.
Quý Minh Trần:
Đúng là khúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gỗ không chút phong tình, chẳng thể nào trêu chọc nổi.
Cánh đồng tuyết Bắc Châu.
Khi Thẩm Xuyên theo vài thành viênleech_txt_ngu trong đội quay trở đây, mọi dấu vết đều đã bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyết lớn vùileech_txt_ngu lấp.
Anh ta nhớ rõ vị trí tìmbot_an_cap kiếm suốt một ngày một đêm, nhưng bới ra đượcleech_txt_ngu đám xác sống mất đầu kia. Đừng là không Ôn Dao, ngay cả một mảnh vải cô anhvi_pham_ban_quyen ta chẳng thấy
cáo đội Thẩm! Tây không thấy.
Đông cũngvi_pham_ban_quyen không có.
Phía Bắc là sông băng, chẳng có gì cả.
Dật Xuyên nhíu chặt đôi mày kiếm, vẻ mặt nghiêm trọng, toàn thân tỏa hàn khí lạnh lẽo: Điều này không thểvi_pham_ban_quyen nào
chất cơ thể Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dao vốn tốt, cộng thêm việc được huấn bài nhiều , tỷ lệ biến của côleech_txt_ngu sau khi nhiễm virus loại R thực tế không đến một phần ba, thậm chí còn chưa tới phần năm.
Lùi một vạn bước mà nói, ngay cả khi cô sự chết và biến dị thành biến dị thể loại R, trong điều kiện không mục tiêu là , nó cũng chỉ quanh quẩn ở khu vực , lùi lại mà ăn thịt nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xác sống gần đó.
Nhưng tại lại, thi thể xác sống trên mặt đất không có dấu vết cắn xé, xung quanh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có xácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống lang thang rải , rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chưa từng có bất kỳ biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dị thể xuất hiện để săn mồi
Các thành viên trong đội nhau ngơ ngác, Âm cũng bước , mặt đầy vẻ thất vọng và đau buồn: Chẳng lẽ phó đội Ôn đã chết cóng rồi bị tuyết chôn vùi rồi sao?
Có thành viênbot_an_cap cũng đưa ra suy đoán: Hay là bịvi_pham_ban_quyen triều cường xác sống hoặc sói sống sạch ?
xuống sông băng ?
Liệu có phải gặp phải đám cướp săn hoang rồi bắt đi không? Dù sao phó Ôn cũng xinh đẹp
Thẩm Dật Xuyên không muốn tin, thậm chí không dám nghĩ tới.
Ôn Dao là thế nào chứ
Bao nhiêu nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua, dù có khổ cực, mệt mỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đau khó nhẫn nhịn đến thế nào, cô chưa bao giờ ngã xuống, thậm chí chẳng thốt ra mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời than vãn.
Cô khao khát tìm lại gái mình, khao khát tìm lại cha mẹ và người thân như , sao có thể dễ dàng đi như thế? Sao có thể khôngvi_pham_ban_quyen cầm cự đượcleech_txt_ngu cho đến khi anh ta quay lại
Đuôi mắt Thẩm Dật Xuyên ửng đỏ, lông mi phủ đầy giá, anh ta nhìn chằm chằm vào bãi tuyết với dáng thảm hại, trầm giọng ra lệnh: Tiếp tục tìm kiếm, phải thấy người, phải thấy xác
Ngay cả những mảnh xương nghi vấn cũng đừng bỏ qua, mang về làm xét nghiệm DNA.
Rõ!
Khi các đội viên tản ra nữa, Thẩm Dật Xuyên ngồi xổm xuống trước đám xác thây ma đầu, lòng bàn tay khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ve vết cắt ở cổ đã bị đóng băng đờ. Mặt cắt bằng phẳng, nhẵn nhụivi_pham_ban_quyen, thể thấy được người có đao pháp cực tốt, lực tay cũng vô mạnh mẽ.
Là Ônvi_pham_ban_quyen
Chắc chắn là Ôn Dao.
sẽ không , nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định ở gần thôi. Cô thông minh như vậy, biết đâu là đang tìm mộtvi_pham_ban_quyen nơi nào đó trốn đi, chờ anh đến tìm.
Lòng bàn Thẩm Dật bị đông lạnh đến bừng, chẳng hiểu sao anh chợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ về nguồn gốc giữa Ôn Dao và Ngânleech_txt_ngu Nguyệt đao.
Năm đó khi căn được lập, tài nguyênvi_pham_ban_quyen vũ khí không có nhiều, mọi người đều dùng dao và rìu. Đợi khi anh có được khẩu súng phù hợp, anh đã đem thanh ngân mình từng rèn lại thành kíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cỡ phù hợp với rồi tặngleech_txt_ngu cho cô. Vì trên chuôi dao có khắc một biểu tượng hình mặt trăng chính tay anh làm, nên cô đã đặt tên cho nó Ngân Nguyệt đao.
Về súngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạn dần phổ biến, mọi người tập bắn , chỉ riêng là kỹ thuật súng mãi không đạt yêu cầu. Anh đã nhiều lần quở trách nhưng không có kết quả, cuối cùng đành phải để cầmleech_txt_ngu lại thanh Ngânvi_pham_ban_quyen Nguyệt đao.
Cứ , ngày qua ngày, lại qua , cô đã đệ nhất dùng đao của Châu. mức nhắc Nguyệt là người ta ngay đến Ôn Dao, mà tới Ôn là đến Ngân Nguyệt đao.
Nghĩ đến từng chút kỉ niệm trong những năm tháng đã quabot_an_cap, đôi tay Thẩm Dật Xuyên run rẩy dời đi. Anh đột nhiên túm lấy một nắm tuyết trên mặt đất, bóp nó thành một khối, đôi mắt kìm được mà đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoe.
Ngày hôm , đoàn xuất phát từ thự để tiến về căn cứ khu Đông Châu.
Trên xe, Ôn Dao luôn suy nghĩ về lý do Quý Minh Trần từ chối cho cô gia Châu.
Nghĩ nghĩ lại, cô cảm thấy có lẽleech_txt_ngu anh không tin tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net côbot_an_cap lắm.
Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao cô cũng thề chết bảo khu 13 Bắc Châu suốt bao năm, nayvi_pham_ban_quyen đột nhiên phản bội, lại là ai sẽ thấy chuyện này quá phi lý, thậm chí còn có thể cho rằng cô muốn trà trộn vào phe họbot_an_cap để làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giánvi_pham_ban_quyen điệp.
Dao thấyvi_pham_ban_quyen hơi sầu não.
Nếu không tìm được tổbot_an_cap , chẳng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ chết nhanh hơn sao?
Quý Minh Trần vì đêm thức trắng để canh cùng Ôn Dao nên này đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tựa lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
trước, Địch Đại Hổ vừa lái vừa hỏi Á : Chỗ này cũng khu thành , liệu vật dị không nhỉ?
Á Sa không nhịn được mà mắng hắnleech_txt_ngu: Khôngbot_an_cap nhận khu của người sống sót sao? Trên đường kia, nếu có thây ma chúng đã đánh hơi thấy mùi mà kéo đến từ lâu rồi
Ôn nghe vậy cũng ra ngoài cửa sổ. Theo sự chuyển động chậmleech_txt_ngu chạp chiếc xe việt dã, ánh mắtbot_an_cap cô lướtleech_txt_ngu qua thành phố đổ nát, tiêu điều tận thế.
Thành phố này vốn một đô thịvi_pham_ban_quyen lịch lớn, nằm trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vùng nguyên ngay ranh giới giữa Châu và Bắc Châu. Nhờ địa đặc biệt, sau khi tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế ập đến, nơi này nhanh chóng trở thành địa điểm tập trung những người sống sót.
Thế nhưng nó không thuộc về Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Châu cũng chẳng thuộc về Bắc Châu, mà tại độc lập ngoài bốn châu, tương đương một khu tự trịbot_an_cap. trị ởleech_txt_ngu đây cực kỳ hỗn loạn, chuyện giết người cướp của công giữa đường diễn ra như cơm bữa
Ngoại trừ cư dân bản địa lâm cùngleech_txt_ngu, phầnleech_txt_ngu những tụ tập ởvi_pham_ban_quyen đây là những săn lùng.
Lúc này bên ngoài cửa sổ xe, phố xá náo loạn một mảnh. Có những băng nhómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau tập thể, có cầm dao hành hung giết người, có kẻ đang bóc nhu yếu phẩm. Những người già yếu, phụ nữ và em thì co ro những mái nhà lợp tôn lán xi măng, run trong sợ hãi và tuyệt vọng
Ôn Dao nhìnvi_pham_ban_quyen cảnh tượng đó, cảm trên mặt vô cùng tê liệt.
Quý Minhleech_txt_ngu Trần đã ngủ đủ, anh mắt liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Ôn Dao, rồi kéo tay áo cô, cười hỏi: Cô có muốn ngủ tôi một không?
Ôn Daoleech_txt_ngu:
Cô quay lại định nói gì đó, đột nhiên thấy bên ngoài cửa sổ xe, phía sau Quý Minh Trần hiện bóng dáng thuộc. Điều đó khiến đồngbot_an_cap tử cô lập tức co rút , mặt khó coi lên tiếng: Dừng !
Nghe lời này, ba còn lạileech_txt_ngu trên xe đều ngẩn ra. Địch Đại Hổ vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giảm tốc độ, ngoái hỏi: Chuyện chuyện thế?
Mai Á Sabot_an_cap cũng hốt một cách khó hiểu, nhìn vềvi_pham_ban_quyen ghế sau.
Qua hai tiếp xúc, bọnvi_pham_ban_quyen họ đều tính cách Ôn Dao khá điềm tĩnh, hướng nộibot_an_cap, ngày thường nói năng cũng nhẹ nhàng dịu , chưa bao giờ cô kíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động hay tức như vậy.
Nhưng hiện tạibot_an_cap, cô nghiêm nghị, đôi xinh đẹp đầy khí, giống như nhiên xù lôngbot_an_cap vậy
Quý Trần cũng hơi nhíu mày, ra hiệu cho Địch Đại Hổ dừng .
Chiếc việt đang chạy bỗng phanh gấp, dừng lại trước một măng cũ nátleech_txt_ngu.
Đợi xe hẳn, Ôn Dao nhanh chóng cửa xe ra, nắm chặt Nguyệt đao rồi chạy ngược về phía với tốc độ cực nhanh.
Để đảm bảo an toàn cho Ôn , cả ba người Trần cũng đều xuống xe đi .
Thành phố lúcleech_txt_ngu này vẫn đang phất mưa phùn. Vì sương mù dày đặc nên bốn phía là một xámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xịt.
Ôn Dao mặc chiếc váy liền thân màu tinh , tay cầm thanh ngân đao loáng, bất chấp vết thương trên người mà lao đi giữa những con hỗn loạn.
Sự xuấtbot_an_cap hiện của nhanhbot_an_cap chóng hút sự chú ý của hầu hết qua đường. Lý do cũng có gì lạ, ở một thành phố đổ nát, bẩn thỉu đầy tông màu xám xịt , đột nhiên xuất hiện một cô gái xinh đẹp với làn da ngần quả thực quá lạc quẻ và nổi bật.
Nhìn bên kìa! Ở ra em gái xinh thế không biết
Lại còn mặc váy nữa . Trời ạ, thời buổi nàybot_an_cap có đứa con gái lánh nạn mà dám mặc váy không?
Đi đi đi! đó xem thử!
Theo từng bước chân lao phía trước, những ánh mắtleech_txt_ngu với đủ loại cảm xúc nhau đều đổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dồn lên người Ôn Dao, thậm chí có vài kẻ còn dè dặt vây quanh này.
Nhưng Ônvi_pham_ban_quyen Daobot_an_cap mảy quan tâm, cô không để ý bất kỳ ai, cứ thế dẫm con đường măng , quay lại giao lộ xe việt vừaleech_txt_ngu đi qua.
Ánh mắtvi_pham_ban_quyen cô đảo quanh bốn phía, tìm bốn người mà cô vừa vô tình thoáng nhìn thấy.
Này cô bé, em đang tìm gì thế? Một gã đàn ông niên râu ria xoàm chắn đường, hỏi vẻ bỉ .
Ôn Dao ngước mắt nhìn gã mộtleech_txt_ngu cái. Gã đàn ông vốn đang rục rịch ý đồ xấu bỗngvi_pham_ban_quyen , mọi lời lẽ thô đều nghẹn lại nơi họng.
Chuyện gì thếbot_an_cap ?
Nhìn có vẻ chỉ một cô gái nhỏ dịu dàngleech_txt_ngu xinh đẹpvi_pham_ban_quyen, nhưng tại sao đôi mắt ấy lại tràn đầy khí?
Mọi người tò về sự xuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện của Ônvi_pham_ban_quyen Dao, nhưng không biết vì cảm thấybot_an_cap kỳ quái e dè thanh trườngvi_pham_ban_quyen trong cô mà nhất thời không ai dám tiến lên, chỉ tụ tập thành nhóm ba ba năm năm, đứng xa vài mét bàn tán xônvi_pham_ban_quyen xao.
Ôn Dao không nghĩ nhìn nhầm, cô rẽ mộtbot_an_cap khúcbot_an_cap quanh, đi thêm vài nữa, cuốibot_an_cap cùng cũng tìm thấy mục .
Đó làleech_txt_ngu bốn gã đàn ông trên tay xămvi_pham_ban_quyen những hình xăm đen kịt. chúng như mới nhau xong, trên cổ và tay vẫn còn những vết sẹo. tên xe ba gác, tên đang một lương thực lớn vừa cướp được đặt lên xe, tên còn lạivi_pham_ban_quyen đứng canh bên lề đường, đề phòng người đến cướp đồleech_txt_ngu.
Ôn Dao đeo đao sau lưng, chậm rãi bước tới.
Gã đàn ông cao gầy đang canh gác thấy cô, dường như cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút nguy hiểm nào, còn khinh khỉnh huýt tiếng trêu chọc.
Ôn Dao cũng mỉm cười, đôi mắt sáng, hàm trắng, dung nhan xinh đẹp tựa như đóa vừa nở trên , thuần khiết và độngvi_pham_ban_quyen lòng người đến cực .
Gã đàn ngẩnleech_txt_ngu người trong thoáng chốc, ngay sau đóvi_pham_ban_quyen cười càng trở nên hạ lưu hơn: Sao đây, muốn với anh
Phập —
với những máu bắn tung tóe, lời nói gã còn chưa dứt, cái rơi xuống đất trước. cấp lăn một thật xa trong nước, đôi mắt trợn ngược, hoàn chết không nhắm mắt.
khoảnh khắc ngủi ấy, tất cả những người xung quanh hít sâu một hơi khí lạnh.
Chết tiệt cô gái đó lai thế nào mà lại giếtvi_pham_ban_quyen người vậy?
Ông có nhìn rõ động tác vung đao của cô ta khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Người là do ta ?
Vừa có mình cô đứng đó, không phải cô ta thì còn ai nữa?
Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình , nhìnbot_an_cap như côleech_txt_ngu gái trói gà không chặt, vậy mà một đao chém bay đầu người ta như bổ dưa, chuyện này
Khi Mai Á Sa lao ngã tư đường, cô lại vỗ mạnh Địch Đại Hổ: lên! Không chừng được người là đại anh đấy!
Ai ngờ lời vừa , hai người đã bị ánh sáng Ngân Nguyệtleech_txt_ngu đao làm lóa mắt. Chỉ thấy phía trước Ôn Dao lại vung đao chém bay thêm cái đầu nữa, đao pháp nhanh, hiểm, , không chútleech_txt_ngu dưa dài dòng.
Thậm chí những bên chưa kịp phản ứng, hai đã lăn xuống rãnh nước. Mùi máu nồng lan trong không khí ẩm ướt, cảnh vừa hoang đường vừa quỷ .
này không chỉ người đường mà ngay Mai Sa và Hổ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net há hốc kinh ngạc.
Một lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau, Địch Đại Hổ mới miếng nói: Thân thủvi_pham_ban_quyen này của cô ấy, trong điều khôngvi_pham_ban_quyen dùng dị năng, liệu có mấy kẻ trong đám người là thủ cô ấy?
Mai Á Sa cũng im bặt, cô không thể không thừa nhận đao nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự quá tuyệt
kể là tốc độ, lực đạo hay độ chính xác đều hoàn hảo mức ngạc. Chỉ trong vòng một giâybot_an_cap ngắn ngủi đã lấy đi thủ của hai đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông toleech_txt_ngu , khu 14 Đông Châu chẳng có mấy người được như vậybot_an_cap.
Có vì tính cách liễm và vẻ ngoài mềm yếu của Ônleech_txt_ngu Dao quá dễ lừa, hai đều lầm tưởng cô chỉ là một cô gái yếu đuối cần người che chở.
Đồng bọn bốn chớp mắt chết mất ba, đàn ông ngồi trên ba gác lúc này hoàn toàn bị sát khí Ôn Dao làm cho khiếp vía.
Hắn cũngleech_txt_ngu chẳng màng đến chết của đồng bọn và nhu yếu phẩm nữa, quẹt mồ hôi trên tránbot_an_cap, điên cuồng đạp xe ba gác bỏ chạybot_an_cap về phía trước
Ôn Dao theo vài bước không kịp, mắt cách càngbot_an_cap xa, cô dứt khoát giơ tay thanh đao trong tay ra.
Vút — một tiếng, trường đao Nguyệt xé tan lớp sươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dày đặc, ra một đường cung trên không rồi đâm thẳng vào lưng gã đàn ông, xuyên qua tim.
Xác ngã rầm từ trên xe , xe ba gácbot_an_cap theovi_pham_ban_quyen quán tính lăn đi một quãng xa cho đến khi đâm vào một bức xi măng mới vỡ tan tành.
Lông mi Ônleech_txt_ngu dính đầybot_an_cap sương nước, nhìn cả người đều đã chết, cô mới khẽ thở , tiến lên nhặt lại thanh Ngân Nguyệt đao của .
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, người qua đường đã biết được sự lợi hại của cô. Những ánh mắt bất thiện ban đầu đều thu , thậm chí khi cô tiến tới, những người cản đườngvi_pham_ban_quyen đều vội vàng lùi xa, chỉ sợ chọc giận cô mà bị chém bay đầu.
Khi Ôn Dao rút Ngân Nguyệt đao chuẩn bị quay về, ngước mắt nhìn thấy Quývi_pham_ban_quyen Trần ở cuối con đường.
đàn ông diện thân bạch không vướng bụi trần, thanh khiết vô ngần, tay cầm một chiếc ô suốt. Khí chất của caovi_pham_ban_quyen quý và tao nhã, hoàn toàn quẻleech_txt_ngu với thành phố xámleech_txt_ngu xịt đổ nátleech_txt_ngu vàleech_txt_ngu hỗn .
Đợi đến khivi_pham_ban_quyen hai người nhauvi_pham_ban_quyen, Quý Minh Trần nghiêng chiếc ô che Ôn Dao: Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thù sâu oán nặng mà khiến vất vả đuổi theo tuyệt bọn chúng như vậy?
Ôn Daobot_an_cap vẫn còn chìm đắm cảm xúc, không nói .
Quý Minh Trần giơ tay đi vết máu trên mặt cô, nhận ra sự hận thùvi_pham_ban_quyen trong mắt cô, anh lại vết máu đầu ngón lên ống tay áo cô: Thực sự khiến Ôn tiểu thư của tôi không vui thì cứ giao cho tôi là được rồi, đao mất mạng thế này vẫn còn là chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nhìn của người này, Ôn Dao:
Cô không nói gì, chỉ đi: Xin lỗi, làm mấtbot_an_cap thời gian của các rồi.
lạibot_an_cap , Ôn Dao nói với Quý Minh Trần: Tôi giết vô cớ, bọn tội đáng muôn chết.
này phải kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ hai tháng trước. tháng trước, Thẩm Dật Xuyên giao cho cô một vụ nhỏ, do dẫn đầu một độileech_txt_ngu mười mấy người tiến vào thành phố này để đổi một số hạt giống cây trồng.
Kết quả là trên đường phảibot_an_cap ma biến , có hai nữ đội bịleech_txt_ngu thương ở không theovi_pham_ban_quyen . Côvi_pham_ban_quyen bèn để nam viên ở lại chăm sóc họ, còn mìnhleech_txt_ngu dẫn đội đi vận chuyển hạt giống.
khi cô dẫn đội quay lại, trong cănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhàvi_pham_ban_quyen ngói nát chỉ còn lại xác của nam đội viên, còn hai đội thì mấtvi_pham_ban_quyen không dấu vết.
Lúc đó trời đã tối, mọi người đều khuyên cô nhiệm vụ lên hàng đầu, nói nơi này nguy hiểm không nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại . Nhưng cô không cam , dẫn người tìm từvi_pham_ban_quyen chiều tối cho đến rạng sáng hôm .
Cuối cùng, tìm thấy họ dưới một cạnh mộtleech_txt_ngu tòa nhà xi măng. Quần áo họ không còn nguyên vẹnleech_txt_ngu, bên cạnh bốn gã đangbot_an_cap vây . khó để đoán ra hai đội viên bị thương phải qua nhữngbot_an_cap gì trong đêm .
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức trói ngượcleech_txt_ngu bốn gã đàn ông lại đi kiểm travi_pham_ban_quyen vết của họ. không , một người đã bịbot_an_cap hành hạ đến tắt thở, người còn lại đang mê nhưng khắp người thương tích, cuối cùng cũng chết đường trở căn cứ.
Vì quy định củaleech_txt_ngu Châu không được dùng tư hình, dù cô có phẫn nộ căm hận đến cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có thể đưa người về thẩm vấn rồi mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử lý.
Tuy nhiên, bốn ông này xảo quyệt. lúc tạm nghỉ trên , chúng thoátvi_pham_ban_quyen khỏi sự khống bỏ chạy, còn thêm đội viên .
Vì này, cô đã hối hận suốt hai tháng , và nhiều lần thỉnh cầu Thẩm Dật cho phépvi_pham_ban_quyen mình lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chuyến. Cô muốn đích thân hành quyết bốn , nhưng Dật Xuyên không những không đồng ý mà còn quở tráchleech_txt_ngu cô dự thiếu quyết đoán, việc theo cảm tính.
Thẩm Dật Xuyênleech_txt_ngu nói, nếu lúc đóvi_pham_ban_quyen cô cóvi_pham_ban_quyen thể lập tức từ bỏ hai đội viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà không tìm kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thời gian thực hiện nhiệm vụ đã không bị trì hoãn, và người viên đêm sau đó cũngleech_txt_ngu không phải mất mạng.
Nhưng làm cô có thể cam tâm chứ?
Hai đội viên đó đã đến cănvi_pham_ban_quyen cứ ba năm, theo cô suốt năm, sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tối nhau tình như chị . vào đâu mà họ phải chịu sự hành hạ vô , vào đâu mà phải chết thảm trong góc u ám, không ai hỏi han cũng chẳng aivi_pham_ban_quyen chôn cất.
những súc sinh đã hãm hại họ, dựa vào đâu mà có nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, không bị truy cứu trách
Khi kể chuyện này, Dao đã cố kìm nén này đến lần khác nhưng vẫn không cầm nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt. Để bản thân khó xử, cô quay mặt nhìn ra cửa sổ, nói nghẹn ngào: Để anh xem cười .
Quý Minh Trần nhìn má đầy uất ức và lòng của Ôn Dao, nụ trên mặt hơibot_an_cap thu , rồi hắn rủ mi mắt nói: gì cười, cô khóc nhè trướcbot_an_cap mặt ta đâu phải chỉ hai .
Ôn Dao: Tốt lắm, chút cảm xúc muốn khóc đã tan biến sẽ.
Đợi đến khi chiếc việt băng qua thành đổ , cảm của cô đã khôi lại sự bình tĩnh như thường lệleech_txt_ngu, cô nói với người đàn bênleech_txt_ngu cạnh: Đây chính là lý do muốn rời khỏi Bắc Châu
Quý Minh Trần lại nhướng mày nhìn cô: Hửm?
Ôn Dao: Vẻ ngoài thì nhân nghĩanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thực rất vô . Thành viên mất tích là bỏvi_pham_ban_quyen, đồng đội bị thương nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏvi_pham_ban_quyen lại là bỏ lạibot_an_cap. Còn kẻ ràng tội thể tha thứ thì lại cứ phảivi_pham_ban_quyen đợi đến khi thẩm vấn xong mớibot_an_cap , cứngleech_txt_ngu nhắc đến mức gần như hủ lậu.
Quý Minh Trần lắng nghe lời cô : Cho nên?
Ôn Dao đầu chạm vào ánh mắtleech_txt_ngu , giọng điệuleech_txt_ngu khẳng định: Tôi đã tự ý giết người khi chưa được cho , vì vậy tôi thể quay về Bắcleech_txt_ngu Châu được nữa
Bắc Châu có lệnh cấm sát sinh, ngoại trừ phòng vệ chính đángvi_pham_ban_quyen thì được phép ý giết ngườileech_txt_ngu. Ngay cả khi người phạm tội chết, cũng phải bắt về thẩm vấn trước rồi mới thi hành án. Nếu ai vi phạm sẽ bị coi là phạm.
Quý Trần ngẩn người một lát, sau đó lại không nhịn được mà cười : Cái đồ hủ nhỏ bé
cô không nói thì ai biết là cô giết chứ.
Ôn Dao nhìn nụ cười của người đàn ôngvi_pham_ban_quyen, không nói gì .
Cô rằng ý tứvi_pham_ban_quyen mình đạt rất rõ ràng minh bạch, vậy, hắn vẫn chịu tin tưởng cô sao?
Minh Trần dùng dư quang chú ý đến cảm của Ôn Dao, khóe môi lên một độ cong vui vẻ: Ta nóileech_txt_ngu , khu 14 Đông Châu của tabot_an_cap thiếu tướng tài đắc lực, muốn gia nhập Đông Châu cũng không lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể, nhưng thì chỉ có thể dùng một thân
Ôn Dao ngẩng đầu nhìn hắnvi_pham_ban_quyen: Thân phận gì?
Quý Minh Trần cô, đôi mắt đào hoa cong lạibot_an_cap như mùaleech_txt_ngu xuân rực rỡ nở rộ trong thoáng chốc: Bạn đời ta.
???
Thoáng thấy vẻ mặt kinh ngạc nhỏ béleech_txt_ngu kia củavi_pham_ban_quyen Ôn Dao, khóe Quý Trần càng cong lên phóng . Hắn dứt khoát nghiêng đầu ghévi_pham_ban_quyen sát lại gần cô, dùng giọng nói trong trẻo nghe lặp lạileech_txt_ngu một lần nữa: Muốn gia Đông Châu của ta, thì bạn đời của ta.
Ôn Dao cảm thấy người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông nàyvi_pham_ban_quyen đúng là độc. Lúc này cô không chỉ mặt, mà ngay bên tai hơi thở của hắn lướt qua cũng dấy lên một tê dại ngứa ngáy, khiến cả người cô không tự nhiênvi_pham_ban_quyen nào: có vậy?
Quý Minh Trần không phủ nhận cũng thừa nhận, ý cười hơi , tư thế cũng phục vẻ lười biếng như thường lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: nhiên, cũng thể từ .
Chiếc xe việt dã chạy qua con đường nhựa cũ kỹ đầy dại, chẳng bao lâu sau, phía chân trời xuấtbot_an_cap một vùng biển la bát ngát, bên cạnh biển là những nhà cao tầng mọc san sát.
Thành phố này với khu cũ gặpbot_an_cap lúc trước hiện đại hơn nhiều. Nhà cửa hoàn toàn là tường đổleech_txt_ngu vách nát, trúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đa các cao ốc mấy chục tầng, thấy những tòa nhà bê tông kỹ ọp ẹp.
Những con đường dần rộng mở, cầu vượt, tường kính, tất cả đều chứng rằng trướcvi_pham_ban_quyen khi ngày tận thế giáng , đây từng là một siêu phát triển.
cây xanh ven đường gần đó héo úa tàn lụi thảy, thỉnh thoảng lại có con tang thi kinh tởm thò đầu ra thăm . Con đường nhựa hư đầy rẫy ổ gà, vương những vết máu và đủ loại vết cào .
Nhìn từ xa, vùng biển xanh thẫm phản chiếu thành phố sương mưa bị bỏ , trong một mảnh tĩnh mông lung, khiếnleech_txt_ngu thành phố này giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như một chiến binh cấp mang trên mình lớpbot_an_cap trang điểm thời chiến.
Đây chính là khu Đông Châu. Vì trước tận thế là khu kinh tế cực kỳ triển, nên dù tận thế đã giáng xuống bảyleech_txt_ngu năm, tài vật chất và xây dựng thành phố mọi mặt vẫn giàu mạnh hơn hẳn châu còn lại.
Vùng ô không mấy người, thỉnh thoảng con tang thi hành chậm chạp đuổi theo đuôi xe, mãi cho đến khi xuyên qua lớp lưới điệnbot_an_cap cao tới ba mươi mét, xung quanh mới chút hơi thở sinh hoạt của con ngườileech_txt_ngu.
Dao nghiêng đầu ra ngoài cửa sổleech_txt_ngu, nhìn sạp hàng rong bên tòa cao tầng và những người sống rách , vẻ mặt sụp, trong lòng bỗng sinh một cảm giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nực .
Cảm giác nói thế nào nhỉ, có một sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoang đườngleech_txt_ngu kiểu người nguyên dọn sống trong thành phố vậy
Suốt quãng Quý Minh đều nhắm mắt thần, vô thức nâng mileech_txt_ngu liếc một cái, không khéo bắt kinh ngạc đáy mắt Ôn , bèn dùng giọng nói lười nhác nhắc nhở: Sắp đến căn cứ rồi, cô nghĩ kỹ ?
Ôn Dao nhìn ra ngoài cửa , nghe tiếng thì gật đầu.
Qua ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp xúc này, Ôn Dao thấy con người hắn tuy hơi biến thái, mạch não hơi lạ, nhưng cũng tà ác đáng sợ lời đồn. Ít , đối với cô là không tệ.
Quay Bắc Châu là con đường , năng lực hiệnvi_pham_ban_quyen tại một mình bôn ba cũng là con chết. Nhưng đi theo Quýbot_an_cap Minh , luận là thân phận gì, nhấtvi_pham_ban_quyen cô có thể sống sótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an toàn
chỉ cần còn là còn hy vọng, có khả thấy người thân bị thất lạc của mình.
Được, tôi anh.
Mặc dù cách thức đánhleech_txt_ngu không lại thì gia nhậpvi_pham_ban_quyen của mình quả thực có chút đổ tượng trung hậu chính trực , nhưngvi_pham_ban_quyen đây cũng là chuyện đắc dĩ.
Quý Trần đặt ngón tay lênleech_txt_ngu môi, đôi mắt đào hoa dângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy hứng thú, một lúc sau mới gật đầuleech_txt_ngu nói: Được.
Vậy sẽ miễn cưỡng đồng ý.
???
Tôi chỉleech_txt_ngu muốnleech_txt_ngu gia nhập cácbot_an_cap thôi, cũng không nhất định phải làm bạn đời của anh, cái gì mà anh miễn cưỡng
còn chưa dứt, Quý Minh Trần đã giơ tay xoa xoa côbot_an_cap, ngắt lời: Kẻ phảnvi_pham_ban_quyen bội nhỏ, xuống rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chiếcbot_an_cap xevi_pham_ban_quyen việt vừa vặn dừng lại, Mai Ábot_an_cap Sa Địch Đại Hổ xuống xe trước, Minh Trần cũng thuận tay đẩy cửavi_pham_ban_quyen đi ra ngoài. Ôn Dao muốn biện minh, nhưng hình hiện tại rõ ràng không chobot_an_cap phép nói nhiều.
Cô quyết định ngoài tranh luận rõleech_txt_ngu ràng với này, nhưng khi tay cô ra ghế sau, còn chưa kịp cầm lấy thanh Ngân Nguyệt Đao Quý Minh Trần đang đứng bên ngoài xe đã liếc tới một ánh mắt ngăn cản.
Ôn nhìn ra ngoàibot_an_cap cửa xe, lúc này xe đang dừng lại ở một quảng rộng lớn, kiến trúc xung quanh mang hơi hướng lâu đài phong cách châu Âunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cổ kính mà vẫnbot_an_cap toát lên vẻ lộng lẫy ở khắp .
Bên cạnh xe việt dã còn cóleech_txt_ngu rất nhiềubot_an_cap đứng xếp hàng , đa phần họ đồng phục màu đen, đồng phục có biểu tượng của cứ Đông Châu, trông có vẻ là thành viên đội chiến đấu của căn khu 14 Đông Châu.
Đã đến đại bản khu 14 Đông Châu rồi, một người ngoài như cô mà đaoleech_txt_ngu thì quả thật được lịch cho lắm.
Thế là Ôn Dao ngoan ngoãn rụt tay lại.
Nhìn Quý Minh Trầnvi_pham_ban_quyen, mộtbot_an_cap cô gái xinh với mái tóc màu hạt dẻ bước tiên, nhiệt tình hỏi : Trưởng quan Minh, cuối cùng anh cũng rồi! vụ lần này thành thế nào? Đã lấy gấu tuyết biến dị của Bắc Châu chưa?
Quý Minh Trần nghe vậy thì độ tản mạn, mày mắt cười, thản nhiên như thể là chuyện đương nhiên:
“Rất xin , cóvi_pham_ban_quyen chút sự cố nênbot_an_cap nhiệm vụ bại rồi.”
Nụ cười trên mặt Phí Khả Vi vô cùng rạng rỡ, vốn định hỏi điều gì , nhưng lời chưa kịp thốt ra thì nụ cười đã đờvi_pham_ban_quyen.
giây theo, cô ta nhìn một nữvi_pham_ban_quyen mặc váy trắng chậm rãi bước xuốngbot_an_cap xe.
“Sự ?”
Ôn Dao vừa xuống đã thấy ánh mắt của mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người loạt đổ dồnvi_pham_ban_quyen vào mình, cô lậpbot_an_cap tức cảm thấy không tự .
Nghe những lời Quý Minh Trần vừa nói, mới biết hóa ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh tới Bắc cũng có nhiệmleech_txt_ngu vụ người, và dường như vì cứu cô mà khiến nhiệm vụ thất .
“”
Thật sự là có chút ngại ngùng.
Dao cảm thấy hơi chột dạ. Quý Minh nhận ra sự bất an của cô, anh đặt tay lên cô, thân mật xoa tóc, đó là tư thế an ủi và che chở: “Lâm y sinh có ở đây không?”
Nhìnbot_an_cap thấy động tác này, chân mày Phí Khả Vi càng nhíu chặt hơn: “Ông ấy đang ở phòng tầng ba.”
Quý Minh Trần mỉm cười vớibot_an_cap Phí Khả Vi một cái, rồi nhìn sang Ôn Dao bên cạnh, dù là giọng nói hay động tác đều dịu dàng khó tinleech_txt_ngu: “Đi thôi.”
Dao vuốt lại tóc bị xoa loạnleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen mình, nhìn anh bằng ánh mắt lạ.
Đợi hai người họ rời đi, Phí Khả Vi mới dời tầm mắt sang Mai và Đại Hổ, hỏi: “Quý thế này là sao? Nhiệm vụ bỏ mặc, lại còn dẫnleech_txt_ngu một cô về?”
Mai Sa nhún vai: “Cô quen biết đại ca đâu phải ngày một ngày hai, anh ấy việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ logic đâu?”
Địch cũng lắc đầu, bộ dạng ngây ngô: “Tôi chỉ theo lệnh của ca.”
lòng Phí Khả Vi sinh nghi, Quý quan tuy tình mạn, nhưng bản chất phải người ham mê nữ sắc, bên cạnh không giống như những vị trưởng quan khác luôn có nữ quanh. Tại lần này độtvi_pham_ban_quyen ngột mang một gái xinh đẹp vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Vì tò mò, cô ta người theo.
Trong ánh mắt vệ , Quý Minh Trần dẫn Ôn Dao tòa biệt thự chính được trang hoàng cực kỳ hoa. lúc qua đại sảnh rộng lớnleech_txt_ngu cho đến khi bước lên cầu thang xoắn ốc lên tầng hai, Ôn Dao không kìm được mà đưa mắt quan sát khắpvi_pham_ban_quyen .
Phải nói kể từ khi mạt giáng xuống, hầu như mọi đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thụt lùibot_an_cap, khá nhiều khuvi_pham_ban_quyen vực chí còn không có điện nước.
Cho dù có tồn tại một số trường đại, thì khi trải qua sự tàn phá của tang thi được tuleech_txt_ngu sửa, chúng cũng trở nên cũ kỹ rách nát. Ngay bên trong căn cứ Khu 13 của họ, những kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trúc hư hỏng không ít.
Thế nhưng, không gian trong tòa biệt cổ bảo này lạileech_txt_ngu mớibot_an_cap mẻ đến mức khiến người sáng mắt.
Trongvi_pham_ban_quyen phòng khách, loại đồleech_txt_ngu trí sáng bóng như mới, hành lang và cầu thang được trải thảm , trên tường treo những bức danh họa từ khắp nơi trên thế , thậm chí cònvi_pham_ban_quyen cả cây cảnh trong chậu. Sự hoa này hoàn toàn không giống cảnhleech_txt_ngu tượng có thể ởbot_an_cap thời thế.
Quanbot_an_cap trọng nhất là, trong thời đại tài nguyên điện năng khan hiếm, tòa biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thự vẫn đèn đuốc sáng trưng, từ tầng hai trở lên còn có thang máy hoạt động thường.
“”
Không thể không nói Quý trưởng quan sống đúng kiểu an nhàn sung sướng, xa cùng, cũng chẳng trách danh tiếng của anh bên ngoài tệ đến vậy
Quý Minh biết đang nghĩ gì, thấy dáng vẻ không giấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi sự kinh ngạcvi_pham_ban_quyen của , anh hỏi: “Thích nơi không?”
Suy nghĩ của Ôn Dao bị giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của người đàn kéo về, cô mới phản ứng lại là thang máy đãleech_txt_ngu đến, vội vàng đivi_pham_ban_quyen theo vào trong: “ Cũng được.”
Thang dừng ở tầng ba phía Đông, một văn phòng. Vị bác sĩ bên trong thấy Minh Trần thì vàng đứng dậy, cung kính : “ trưởng quan, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã về rồi sao?”
Quý Minh Trần đầu: “Đưa tôi chìa khóa phòng dược liệu bên cạnh một chút.”
Lâm Trạch Nhân cầm lấy xâu chìa khóa trên bàn: “Quý trưởng quan cần loại thuốc nào? Để tôi đi lấy ngay.”
“Chuyện phiền đến ông đâu.” Quý Minh Trần nháy mắt với Lâm Trạch Nhân một cái, đuôi gợn nụ cười mê hoặc, giọng điệu cũng đầy ẩn ý: “Giống bao cao su là đồ dùng riêng tư này, vẫn là để tôi tự mình đi lấyleech_txt_ngu thì thích hợp hơn.”
“!”
Lời này vừa thốt , không chỉ Ôn Dao nhíu mày nhìn Quý Minh Trần, mà người ở hành langbot_an_cap ngoài cửa cũng hơi bước chân.
Lâm Trạch Nhân lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng bịleech_txt_ngu nụ của người đànvi_pham_ban_quyen ông làm cho ngơ trong chốc lát. Đến khi phản ứng lại lời này có nghĩa là gì, cả khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt già nua khỏi đỏ , ánh mắt kinh ngạc chậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net di chuyểnleech_txt_ngu, chuyển sang thiếu nữ bên cạnh.
nữ kia trông cũng chỉvi_pham_ban_quyen mới ngoài hai mươi, da trắng nõn, dung mạo xinh đẹp đến diễm, trông vẻ hiền lành và ngoan . Cho dù đang mặc chiếcbot_an_cap váy trắng dính vết máu, cũng không chebot_an_cap lấp được vẻ đẹp nghiêng nước thành. Không biếtbot_an_cap nhặt được ở đâu về.
Nhặt về một cô gái yếu đuối thì cũng thôi đi, còn người ta chỗ ông đòi bao cao su quang minh chính đại như , độ phongleech_txt_ngu lưu thì đúng là không ai qua được trưởng quan
Lâm Trạch Nhân thầm cảm thán trong lòng, cung kính giao chìa khóa vào tay Quý Trần.
Minh Trần nhận chìa khóa rồi quaybot_an_cap người đi.
Ôn Dao cũng không quen biết khác, chỉ có thể dáo nhìn quanh rồi bám sát bước chân . Đến phòng dược liệu, Ôn Dao nhìnbot_an_cap tấm lưngleech_txt_ngu của đàn ông, tâm trạng vô cùng tạp:
“ chắn ý mình là như vậy chứ?”
Quý Minh Trầnleech_txt_ngu tủ thuốc sang một bên, vừa đồ vừa đáp lấy lệ: “Nếu không thì sao?”
Ôn Dao lần này lời để nói.
Anh đang lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao caobot_an_cap su.
Vậy nên anh địnhleech_txt_ngu đưa cô đi
Cũng phải, ở cái mạt này, quy luật tồn đã quay về thời kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cá lớn nuốt cá bé của rậm nguyên sinh, cái gọi là bạn đồng hành, đương cũng bạn tình để thỏa mãn bản sinh lý.
Ngoại trừ một sốvi_pham_ban_quyen căn cứ ở khu Bắc Châu thuậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện quản lý nên thành viên không được phép có tình riêng, tổng thể tương đối dục ra, thì dân những nơi khácvi_pham_ban_quyen khá mở. Trong chuyện nữ, có thể nói là một mớ hỗn độn
Nghe nói nhiều đại lão có thực mạnh mẽ ở các khu Đông Châu, nếu nhìn trúng ai là trực bắt về cưỡng ép, chẳng có chút lễ tiết hay lý nào cả.
Nghĩ như , cô đã ý làm bạn hành của anhleech_txt_ngu, anh đưa cô đi mãn nhu cầu sinh lý như cũng điều đương nhiên.
“”
Quý Minh Trần xong một hộp hình nhật, sau khi ra lại vào thang máy, dẫn cô lên tầng năm tầng nhất.
Nơi này có thể thấy là lãnh địa riêng tư của , Ôn Dao đi theo anh hành lang hẹp, mỗi bước đi tim lại đập mạnh một , đến cuối cùng bàn taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không mồ hôi, trái tim cũng gần như nhảy đến tận họng
Nhìn thấy người đànleech_txt_ngu ông một cánh cửa phòng ra, côbot_an_cap không nhịn được hỏi: “ muốn làm chuyện đó ngay giờ sao? Có thể chờ một chútbot_an_cap không?”
Minh Trần quay đầu liếc cô cái: “Căng thẳng lắm sao?”
Ôn Dao không biết giải thế nào, thực ra cô cũng không biết tại sao mình lạibot_an_cap căng thẳng đến này.
đây gặp kẻ địch, côleech_txt_ngu không căng thẳng, gặp tang thi, cô cũng có thể trấn tĩnh tự nhiên. Nhưng sao rõ không đến tính mạng này, côleech_txt_ngu lại không khống được mà tâm thần bấn loạn ?
Quý Minh đivi_pham_ban_quyen vào phòng trước, thấy người đứng ngoài cửaleech_txt_ngu do dự không dám vào, anh khẽ nhướng mày, kéo giọng điệu trêu : “Vừa nãy không phải ý rất khoái sao, giờ thế này là hối hận rồi?”
“”
Chẳng đợi Ôn lời, Quý Minh đã lướtleech_txt_ngu qua , liếc nhìn hành lang phía sau. Khi nhận không có ai đi theo, hắn lại biểu cảm, giọng nói: “Vào đi, tiêm thuốc cho cô.”
“?”
Một câu nói không đầu không đuôi khiến Ôn chưa kịpvi_pham_ban_quyen phản ứng, nhưng Quý Minh Trần cũng chẳng cho cô thời gian để nghĩ ngợi, trực tiếp lấy tay áo kéo cô trong cửabot_an_cap.
Cánh cửaleech_txt_ngu khép lại nhẹ nhàng, đèn lang bị ngăn cách . Trong phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không bậtleech_txt_ngu điện, ánh trong đại trang trí theo phong cổ tối tăm mờ mịt, vô hình trung tăng thêm một không khí mờ ám quỷ dị.
Ôn Dao cảnh giác tựa lưng vào cửa, cơn căng thẳng tột độ vừa rồi cô thời chưa hồi thần, não như bị chập mạch trong chốc , bắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: “Tiêmleech_txt_ngu tiêm thuốc gì?”
Quý Minh Trần lúc này đang lấy ống tiêm từ hộpleech_txt_ngu thuốc bằng nhôm ra, nghe vậy động tác lại, lười biếng nhếchleech_txt_ngu môi: “Hỏi gì lạ thế, cô hy vọng là thuốc gì?”
“”
Ôn Dao rũ mi mắt, gương mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu, nhưng chỉ có thể bình tĩnh: “ Là vaccine virus ?”
Quý Minh Trần “ừ” một tiếng, đưa hộp trong tay cho .
Ôn Dao cẩn thận liếc nhìn hắn, vươn taybot_an_cap nhận lấy. Trên chiếc nhôm bạc dán một nhãn trắng, dòng chữ trên đó là—
“Vaccine ngăn chặn virus thây ma chủng ( thử nghiệm).”
Bộ phận Sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học của cứ Đông Châu đã nghiên ra vaccine cho virus chủng Rleech_txt_ngu rồi sao?
Loại biến dị này xuấtleech_txt_ngu khoảng ba tháng thôi mà? Tốc độ của nhanh thật
Ánh mắt Ôn Dao không giấu nổi vẻ kinh ngạc, đồng thời trút được một gánh nặng lớn: “Vậy vừa rồi phải muốn anhvi_pham_ban_quyen lấy vaccinenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Quý Minh Trần đưa tay ra hiệu “suỵtbot_an_cap”.
“ cứu Sinh Đông Châu vừa mới nghiên cứu ra, chỗ Lâm y chỉ được chia một ống mẫu thử, ông ấy quý như vàng vậy, đừng có tôi trộm đấy.”
“Nếu không, ấy nhất định sẽ nguyền rủa tôi sau lưng cho .”
Ôn Dao: “”
Chẳng biết nóileech_txt_ngu phải. Thế sao hắn không sớm!
Quý Minh ý đeo găng tay trắng trongbot_an_cap khay bạc, tiêm vào lọ thuốc thủy tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ bằng ngón tay cáileech_txt_ngu.
Trong không gian , Dao nhìn một lượt, không tìm thấy bất kỳ công tắc nào, bèn hắn: “ không bật đèn? anh cũng nhìn thấy ?”
“Không có điện.”
“?”
Bốn tầng bên dưới đèn đuốc trưng, hành lang cũng đèn đuốc sáng trưng, hóa ra mỗi căn phòng này là khôngleech_txt_ngu có điện?
Để xoa sự bất an do môi trường tối tăm lại, Dao lại hỏi: “Cầu chì hỏng rồi sao?”
“Không.” Quý Minh Trần xong dược dịch, từ tốn đặt lọ nhỏ lên , sau đó đầubot_an_cap ngón tay hiện ra một ngọn lửa nhỏ, thuận tay thắp sáng cây nến trên chân mạ bên cạnh.
phút chốc, nến vàng vọt chiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng một góc cửa, bóng của hai người đổ dài trên thảm.
“Đây là tôi ở, mà tôi khôngleech_txt_ngu thích đèn điện, chỉ thích nến.”
: “”
nghĩ hắn là một tên thái thầnleech_txt_ngu , mọi thắc đều có lời giải .
Quý Minh cầm ống tiến lên: “Cởi cúc ra.”
Dao cảm chuyện đã đếnleech_txt_ngu này, cũng chẳng có gì là khôngleech_txt_ngu tin tưởng được, cô mình mở cúc áo, để bả vai.
Quý Minh Trần hơi người, bông tẩm cồn lau qua da thịt cô, sau đó đâm kim tiêm vào.
Khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần trong gang tấc, hơi trên người người ông rõ một, chẳngbot_an_cap rõ đóleech_txt_ngu là mùi gì, trong thanh khiết pha hươngvi_pham_ban_quyen , rất nhẹ .
Cảm nhận được cơn đau nhói vai, Ôn Dao hỏi: “Mẫu thử vừa mới cứu ra đó có đáng tin không? Có tác dụng phụ gì không?”
Quý Trần: “Vẫn chưa rõ, lấy cô ra nghiệm chẳng phải sẽ sao.”
Ôn Dao: “!!?”
Hóa ra là bạch đấy à?
Chưa kịp rút kim, một lượng nhỏ dược đã người ông vào.
Quývi_pham_ban_quyen Minh Trần ấn tay lại, khi rút ống ra thì nâng mắt nhìn cô, cười mờ ám đầy mê hoặc: “ phụ đến đâu, tốt hơn là biến thành thây rồi chết, sao?”
“”
Cũng đúng, mẫu vaccine ngăn chặn rabot_an_cap lò vật phẩm hiếm, thường được dùng để saobot_an_cap chép và nghiên cứu vaccine phòng ngừa. hay , thành phẩm người ta cực khổ làm ra, hắnbot_an_cap một tiêm xuống đã tiêm hết sạch cho cô.
để những nhân viên nghiên cứu hiến hếtvi_pham_ban_quyen mình cho khoa học biết được, chắc họ phát điênleech_txt_ngu mất.
Phần da ở vai vẫn còn lưu lại hơi ấm từ đầu ngónbot_an_cap tay hắn, Dao cảm thấy miệng tê . Sau khi kéobot_an_cap cổ áo và càinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúc, nói khẽ: “ Cảm ơn.”
Hóa ra hắn chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn vaccine cô, kết quả cô lại hiểu lầm hắn định đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình tới
Nhìnvi_pham_ban_quyen Quý Minh Trần thiêu hủy ống tiêm và lọ thuốc, Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng chuyện này thếleech_txt_ngu là xong, nào người đàn ông vừa thong thả tay trắng, vừa nhếch môi nói: “Hóa ra cô đã tôi từ lâu như vậy rồi cơ ”
“?”
Ôn Dao lộ mờ mịt: “ Cái gì?”
“ lẽ không sao?” Quý Minh Trần mày, ánhvi_pham_ban_quyen mắt đầy ẩn ý trên đôi gò bừng của cô: “Vậy lúc nãy đang mong chờ điều gìvi_pham_ban_quyen?”
Ônleech_txt_ngu Dao hít một hơi: “Đó mà làbot_an_cap mong chờ sao?”
ràng là hắn dẫn dắt khiến cô hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầmleech_txt_ngu, giờ sao lại đổi trắng đen, vừa ăn cướp vừa la làng thế này?!
“ lại phải, mặt đỏ thế kia mà” Nói rồi, hắn rũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười lênbot_an_cap, giọng nói trầm thấp, thở khi nông khi sâu, cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như thể đây là chuyện gì cực buồn cười.
Dao thực sự không chịu nổi cái vẻ biếnbot_an_cap thái chết tiệt của hắn, hít sâu một hơi bước tới hai bước, tay túm lấy cổ áo sơ mi của hắnleech_txt_ngu.
Vốn chỉ muốn nắm cổ áo hắn , ngờ tay lạileech_txt_ngu , biến hành động thô xé mở sơ mi của hắn.
Nhìn những đường cơ bụng lộ ra của người đàn , cùng với hai chiếc áo rơi xuống đất, Ôn Daovi_pham_ban_quyen như bị bỏngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lập tức buông tay: “”
Xong đời rồi
Quý Minh đợi đến khi cúc áo trên đất ngừng nảy mới ngước mắt nhìn Ôn Dao, đuôi mắt dài hẹp hơi xếchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, trưng ra bộ mặt “quả nhiên vậy”.
Dao đã muốn nghe gã đàn vô liêm sỉ này nói gì nữa, khoát bịt .
Quý Minh Trần định nói đó thì ngoài cửaleech_txt_ngu bỗng vang lên tiếng gõ: “Trưởng quan Minh Trần.”
Quý Minh Trần cúi mắt liếcbot_an_cap nhìn Ôn Dao, khileech_txt_ngu nhìn ra phía cửa đại sảnhvi_pham_ban_quyen, trong mắt anh thoáng ý cười: “Đang mặc quần áoleech_txt_ngu, đợi một .”
Người ngoài vừa nghe thấy lời này lập im bặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Ôn Dao cũng bị đánh lạc hướng, sau đó mới buông tay xuống.
ứng lại, cô cảm thấy có chút kỳ lạ. Rõ cô là một người rất điềm , cảm xúc cũng ít khi để lộ ra ngoài, tại sao cứ hễ gặp người này là lại mất kiểm soát đủ đường.
Ôn Dao ngẫm , cảm thấy có lẽ là thói quen. trước đây họ từng chạm trán vô số lần những bình nguyên băng tuyết, đều là những tình cảnh như thếvi_pham_ban_quyen này, nên dù hiện tại thời thế đãbot_an_cap thay đổi, cô vẫn thời chưa sửa được.
Cô thu lại cảm, dứt khoát quay mặt đi không thèm nhìn anh nữa: “Vậy nói muốn tôi bạn đời của , cũng là giả sao?”
“Là thật.”
“?”
Minh Trần cũng chẳng chỉnh đốn lại áo sơ mi mình, tiến lên mởvi_pham_ban_quyen . Đứng cửa là một người ông mặc đồngleech_txt_ngu phục.
Đối phương nhìn thấy anh, báo : “ số 067 có tình hơi đặc biệt, Phí chủ mời qua đóbot_an_cap một chuyến.”
“Đi thôi.”
Quý Minh Trần nói xongleech_txt_ngu, thuận nắm lấy cổ tay Ôn Dao bên cạnh. Ôn ngơ ngác ngẩng đầu.
Chưa hỏi gì, cô đã bị kéo ra ngoài.
Hà Phong Diênvi_pham_ban_quyen thấy hai người họ, một người mặt đỏ bừng, một người y chỉnh , vội vàng cúi đầu, vờ như không nhìn gì.
Ôn cảm thấy vô cùng không tự , dọc đường cứ cố rụt tay lại.
Đợi khi người tới thang máy, cô không nhịn được , dứt khoát đưa taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh vào cánh tay Trần.
Vốn tưởng người này ít nhiều gì cũng sẽ buông cô ra, ngờ anh chẳng những buông, còn ý “suýt” lên một tiếng, sau giơ hai taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá đỉnh đầuleech_txt_ngu, ấn lên bức tường rồi nói: “Em làm tôi rồi ”
“”
Thang vang lên tiếng “đing” rồi ra, Hà Phong Diên nhìn người quấn quýt không rời cạnhbot_an_cap, có lúng túng: “ Hay là, Minh trưởng quan, tôi xuống trước nhé?”
Quý Minh Trần nghiêng đầu cười với anh ta gật đầu: “Để cậu chê cười rồi.”
thang máy khép lần nữa, Ôn Dao không thể nhẫn thêm được nữa, giận dữ nói: “Quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh Trần, anh có bệnh à?”
Nói xong cô còn vùng haivi_pham_ban_quyen cái: “Buông ra”
Quý Minh Trần khóa chặt hai cô, thản nhiên cúi người áp sát vào cô: “Thật là vô lương màleech_txt_ngu, giây trước tôi vừa cứu mạng em, giây em đã vừa ra tay vừavi_pham_ban_quyen nổi nóngleech_txt_ngu tôi ”
“Chẳng phải là tại anh!”
khoảng cách giữa hai càng lúc gần, gần đến mức mũibot_an_cap như chạm vào nhau, cũng giao hòa chỗ, những lời chưa nói hết của Ôn Dao đột ngột dừng lại.
Lồng ngực cô phập phồng, đôi gò má nóng bừng, đôi mắt long lanh như nước đối diện đôi đen sâu thẳm của người đàn ông, côbot_an_cap cảm thấy tim mình lại đập nhanh hơn một chút một cách khó .
Khóe Quý Trần vẫn khẽ nhếch, hơi thở dịu dàng lả lơi, nhưng nói ra lại hiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi nghiêm túc: “Vắcxin đã tiêm cho rồi, suất biến dị bằng không, hiện tạivi_pham_ban_quyen em toàn. Mai Á đang phòng tầng hai, em cứ bảo cô ấy lái xe đưa về Bắcvi_pham_ban_quyen , nói đó là mệnhvi_pham_ban_quyen lệnh của tôi.”
Ánh Ôn Dao nhìn anh càng lúc kỳ , Quý Minh Trần rảnhleech_txt_ngu tay ấnvi_pham_ban_quyen vào nút bấm bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Tất nhiên, nếu muốn ở lại, thân phận của em chỉ có là bạn của tôi, hiểu chứ?”
Đợi thang máy đi lên lần nữa, anh buông tay đứng dậy, tự mình bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào thang máy.
Ôn Dao cũng đi theo vào. Sau khi đến tầng hai và ra khỏi thang máy, khuôn mặt cô còn đỏ ửng, hoặc nhìn theo bóng lưng rời đi của người ông.
Lúc này trên hành lang lâu đài có lác đác vài người đi ngang qua, nhìn cách ăn mặc, họ chắc đều đội trưởng các đội đấu của căn 14bot_an_cap, hoặc là những nhân nghiên cứu có chút thân phận.
Những đó đột nhiên nhìnbot_an_cap một mỹ nhân mặc váy trắng như cô, không nhịn được mà liên tục liếc nhìn, có kẻ bạo dạn còn nhỏ bàn tán:
“Này, nhìn xem cô gái đằng là ai ?”
Những ngườivi_pham_ban_quyen sốngvi_pham_ban_quyen biệt thự cổ kính tôi đều đã gặp , nhưng cô gái xinh đẹp này thì đúng là chưa thấy bao giờ.
“Đi, lại bắt chuyện xem!” thanh niên vừa nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chưa kịp bước đi đã bị một bàn bên cạnh kéo lại:
“Cậu chán sống rồi hả? Đó là cô gái mà Minh trưởng quan đưa đấy, nay tôi tận mắt nhìn thấy”
“Ai? Minh trưởng quan ? Tôi cứ tưởng người Minh trưởng quan thích là Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu chứ, không ngờ đấy, thật không ngờleech_txt_ngu”
Ôn Dao không để ý kỳ aivi_pham_ban_quyen, côleech_txt_ngu ngẩng đầu nhìn phòng bên cạnh, rồi men theo dãy số dọc theo hành hình cung rộng lớn đi vào trong, tìm kiếm phòng 2024 nơi Mai Á Sa ở.
Suốt dọc đường, cô cứ suy đi tính lại những lời Quý Minh Trần vừa nói.
Xem ra, anh đưa cô về cănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ Châu không phải vì rỗi sinh nổi, màvi_pham_ban_quyen là để tiêm cho ngăn chặn này.
Hơn hiện tại sau khi đã an toàn, anh cũng cho cô quyền chọn, về Bắc Châubot_an_cap haybot_an_cap ở lại, hoàn toàn tùy cô cân nhắcbot_an_cap, anh tôn mọi lựa chọn của .
Còn về việc tại sao muốn cô làm đời của anh, chắc cũng không phải vì anh có ý riêng, mà vấn đề thân phận của cô.
Giữa họbot_an_cap có lẽ có chút ân mỏng manh không đáng giá, nhưng khu Bắc Châu và 14 Châu thì .
Cô là phó chỉ huy của phe đối địch, làm sao có thể gia nhập Đông Châu một cách thuận lợi với tưvi_pham_ban_quyen cách là thành viênbot_an_cap đội chiến đấu? Cho dù gia nhập, làm sao để người khác tâm phục khẩu ?
duy nhất khả dĩ là trở thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn đời để lại bên anh. Dù thì, chẳng ai có thể can vào đời tư của một vị trưởng quan căn cứ, phải không?
Có lẽ lựa chọn này làbot_an_cap bước ngoặt của vận mệnh. Trong giấc mơ cô đã quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về Bắc Châu, còn bây giờ, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyết định ở lại.
Bắc Châu.
Dật Xuyên giật mình tỉnh giấc một cơn ác mộng. Sau tỉnh , thậm chí anh còn không biết mìnhvi_pham_ban_quyen ở đâu, cơn đau đầubot_an_cap dữ dội đôi mày kiếm nhíu chặt, anh không nhịn được đưa lau mồ hôi trên trán.
Mộc Sanh bên cạnh thấy vậy, vội vặn nắp chai , đưa tới tận tay , tâm hỏi: “Độibot_an_cap trưởng Thẩm, anh uống miếng đi”
Thẩm Dật Xuyên thẫn thờ một , anh khẽ gọi Ôn Dao vớileech_txt_ngu Sanh, cho đến khi ràng lại, mím môi mỏng, sâu mộtleech_txt_ngu hơi rồi nhắm mắt lại .
lẽ vì chuyện trên đồng tuyết ngày hôm đó, anh không muốn nhìn thấy Mộc Sanh Sanh lắm.
Nếu không phải cô ta, Dao căn bản sẽ không bị thương, vừa bị tànvi_pham_ban_quyen chi của dị thể hệ R xước, cũng sẽ không bị làm bị thương.
“Vẫn tìm thấy người sao?” Thẩm Dật Xuyên hỏi với giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khàn .
Anh đã mấy đêm không , căn không được nghỉ ngơi tử tế, dù kiệt sức đến mứcvi_pham_ban_quyen ngất đi thì cũng luôn gặp đủ loạivi_pham_ban_quyen ác mộng, tất cả liên đến Dao.
Mộc Sanh Sanh thất vọng, tự mình nắp chai nước lại, cáo với người ông trước mặtbot_an_cap: “Không có, những nơi có thể tìm đều đã tìm , chỉ tìm thấy một cái bọc rỗng, sau gió tuyết lớn dần, trưởng Thẩm lại ngất đi, mang theobot_an_cap không đủ nên chúng tôi quyết địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay trước.”
“Nhưng đội trưởng Thẩm cũng đừng quá bi quanleech_txt_ngu, biết đâu biết đâu phó đội Ôn được người tốt bụng nào đi rồi thì sao?”
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay