“Đau”
Một tiếng nỉ non khiến Ôn Nguyễn táo lại đôi chút.
Đây của cô sao?
đàn ông phía trên có ngũ quan tinh tế, đường nét cạnh, cơ bắp săn chắc, cánh tay màu tươngvi_pham_ban_quyen phản rệt với bắp trắng của cô.
“Là cô tự tìm lấyvi_pham_ban_quyen.”
Giọng đặc, như nhận ra cô đang phân tâm, ánh mắt cũng trở nên gay gắt hơn.
“A”
Ôn vô thức thốt lên vì đau. Gì thế này, ước nguyện sinh nhật vừa mới cầu đã thành hiện thực sao?
Không bao lâu sau.
Người đàn ông cuối cùng cũng dừng lại, mệt đến mức không còn sức nhấc tay, nằm rượi trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường.
Nhìn bóng lưng cao lớn vữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chãi của người đàn ông, một luồng ký ức thuộc về ùa tới.
Cơ thểbot_an_cap này cũng tên là Ôn Nguyễn, con gái của trưởng thôn Tứ Thủy.
Người đàn ông tên là Giang Thành. Ba năm trước, Giang về nông thôn thực hiện rồi ở trọ tại nhà cô. Cô vừa gặp đã yêu Giang Thành, mẹ cô lại thương con, cộng thêm việc Giang Thành hộ khẩu thành thị, hai mẹ con bày kế để Giang Thành lúc rượu vào nhầmvi_pham_ban_quyen phòngbot_an_cap Nguyễn.
Dù ra gì nhưngbot_an_cap ở nông thôn danh là trên hết, Giang Thành đành phải cưới thân.
Vốn dĩ Giang Thành cũng có náy, thật thà cùng Ôn Nguyễn giấy đăng ký kết hôn. nỗi Ôn Nguyễn lại là kẻ nhát gan, bị mẹ Giang dọa mấy câu đã khai sạch chuyện tínhvi_pham_ban_quyen kế của haivi_pham_ban_quyen mẹ con. Giang Thành tứcbot_an_cap giận bỏvi_pham_ban_quyen nhà lính, một đi là ba năm.
Nửa tháng trước, Giang Thành thăm rồi đề ly hôn, mẹ côleech_txt_ngu liền gửi “thuốcbot_an_cap” tới, thế là mới có chuyện vừa rồi.
Ôn Nguyễn nghĩ một hồi, linh quang chợtleech_txt_ngu lóe, đây chẳng phải cuốn tiểu thuyết cô đọc trước khi ngủ ?
Cô vợ trước vô của nam chính Ôn Nguyễnvi_pham_ban_quyen?
Nếuleech_txt_ngu cô nhớ không , vì Giang Thành đũa bằng cách làm liên tiếp mấy , Ôn Nguyễn thấy như thỏ thấy sói. Chỉ cần anh ở nhà là cô trốn biệt trong phòngbot_an_cap không dám ra . Giang Thành giận về lại quân ngũ, nguyên thân không chịu nổi cô đơn đãvi_pham_ban_quyen ngoại tình với một gã mặt trắng ở tòa báo. Trên đường bỏ trốn, cô bị gã đó bán vào núi sâu vợ cho một lão già, cuối cùng khôngbot_an_cap chịu nổi hành hạ đã nhảy tự tử.
Còn nam chính sau ly hôn thì gặp nữ chính nguyên tác xuyên không, con gái của một tàivi_pham_ban_quyen trong quân đội. Sau hai người yêu nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nam chính đưa chobot_an_cap chínhvi_pham_ban_quyen một khoản . Nhờ số tiền này, nữ chính giàu vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở thành nữ thủ phúvi_pham_ban_quyen đầu tiên của Hoa Quốc. Nam chính này cũng làm quan lớn ở kinh thành, trên báo chí thường xuyên xuất hiện cưng chiều vợ vô độ.
Trước khi việc xảy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Giang nói chỉ cần côbot_an_cap đồng ý ly hôn, anh sẽ bồi thường cho cô tệ, và khi cô giá, mỗi tháng sẽ đưa thêm mười tệ sinh hoạt .
Mộtleech_txt_ngu nghìn ! này công nhân bình mỗi tháng chỉbot_an_cap được hai ba mươi tệ, Giang Thành mở miệng là bồi thường lyvi_pham_ban_quyen hôn nghìn tệ cùng mười hoạt phí.
thân là hồ đồ, cầm số tiền lồ làm gì , việc gì ở lại nhà Giang làm bảo mẫu.
hiện thế, Nguyễn cơm khôngvi_pham_ban_quyen lo, yêuvi_pham_ban_quyen cầu duy nhất của cô làvi_pham_ban_quyen đừng khởi nghiệp, cứ ngoan ngoãn ăn ngồivi_pham_ban_quyen rồi là được, không thiếu. tuy cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống hơi tẻ nhạt nhưng cũng coi như mãnbot_an_cap nguyện.
Giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột nhiên tới ăn đềuvi_pham_ban_quyen dựa phiếu này, thiết nhân vật lại làleech_txt_ngu bao hứng chịu sự rẻ, chồng lại còn là một thô lỗ, phải muốn lấy mạng côvi_pham_ban_quyen sao.
cô nhanhvi_pham_ban_quyen chóng điềuvi_pham_ban_quyen chỉnh lạileech_txt_ngu tâm trạng, thuận theo tự nhiên vậy.
Nhà họ coibot_an_cap như là gia có điều kiện tốt trong huyện, ít nhất không lo chết đói.
Cha Giang là cựu binh từng ra chiến , mẹ là chủ nhiệm khoa phụ sản bệnhleech_txt_ngu viện huyện, thời kỳ biệt cũng không gây ảnhleech_txt_ngu hưởng gì đến nhà họ Giang. Căn phòng cô đang ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là của Giang , thậm chí còn có chỗ tắm riêng.
Nóibot_an_cap là tắm, thực chấtleech_txt_ngu chỉ là một góc nhỏ đượcvi_pham_ban_quyen ngăn ra rèm .
Qua lớp rèm trắng, Ôn có thể mờ bờ vòng hẹp của Giang Thành.
vòng eo cực phẩm nàyleech_txt_ngu đúng là hờivi_pham_ban_quyen cho nữ nguyên tác rồi.
Giày nửa đêm, cô mệt mỏi.
người nhức mỏi không chút sức lực, đặc biệt là phần thân dưới như bị nghiền nát rồibot_an_cap ghép lại. Người đàn ông bạo lực này bảo sao nguyên lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ hắn, cả từng thấy qua sóng gió như cô cũng bị cáibot_an_cap vẻ hung hăng của hắn dọa sợ.
Cuộc sống này chẳng có gì thú vị, chi nhanh chóng vơ một mẻ rồi cút nông thôn nằm ườn là nhất.
Phân tích xong tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảnh tại, cô liền chìm vào giấc ngủ mê .
Giang Thành tắm xong ra, thấy người phụ nữ với làn da trắng mềm nhắm mắt nghiêng trên giường, nhịp thở đều , như say.
Tóc dài xõa tung trên , đôi gò bồng đảo thấp thoáng, trên vòng eo thon nhỏ, dấu tay của anh vẫn chưa tan hết. Anh lập tức cảm thấy khô họng, bực bội quay mặt đi.
Chuyện ly hôn đã nhắc lại mấy lầnvi_pham_ban_quyen, mỗivi_pham_ban_quyen lần nghe thấy là lại khóc, khóc anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào.
Hômvi_pham_ban_quyen nay chủ động tìm đến phòng anh, khóc lóc ý ly hôn, còn rót chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh một ly nước, nào ngờ gan cô lại lớn đếnvi_pham_ban_quyen dámvi_pham_ban_quyen hạ thuốc anh.
Đã là cô tự muốn, vậyvi_pham_ban_quyen anh sẽ thỏa mãn cô thật mạnh .
Ngày thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai, Nguyễn ngủ đến tận giờ dậy.
vận động tứ chi đau nhức, thích lâu mới bước xuống .
Nhà họ Giang cònbot_an_cap mộtleech_txt_ngu em trai và một em . Em gái Tô Noãn là con của đồng độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha Giang, hiện đang làm ở tác xã mua bán.
Cậu embot_an_cap trai Giang Hoãnbot_an_cap tính tình nhảy, không làm việc đàng hoàng, nhưng Ôn Nguyễn Giang Hoãn có tầm nhìn độc đáo, rất kinh doanh. Nữ chính nguyên tác Tống Thanh thể trở thành phúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc về Giang .
Giang mấy khibot_an_cap ở nhà, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở nhà họ Giang ba năm cũng chẳng gặp cậubot_an_cap ta đượcbot_an_cap mấy lần.
bìnhbot_an_cap thường, bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày căn nhà này có Nguyễn.
thân nhát gan lại không biết chữ, ngày thường ở nhà đảm nhận công việc bảo mẫu. Mẹ Giang cứ mười lại trước cho cô mười tệ, khoản chi ra cô đều phải ghi chép lại chovi_pham_ban_quyen , đôi khi ghi thiếu còn phải hỏi tiền mẹ đẻ ở quê đểvi_pham_ban_quyen bù vào.
ngàyleech_txt_ngu Giang đều ở .
Lúc này anh đang ngồi ở phòng khách báo.
Ôn Nguyễn liếc nhìn lịch, ngày 10 tháng 7 nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 1977.
Thành cô đi ra từ khóe , tay cầm tờvi_pham_ban_quyen vô thức siết chặt.
Dù sao thì cả cũng đã làm chuyện thânvi_pham_ban_quyen mật nhất, anh cũng có chút ngượng ngùng. Nhắc chuyện ly hôn lúc này đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không có trách nhiệm, thôi thì cứ sống tạm bợ như vậy đi.
Giang Thành, trưa nay ăn gì, tôi nấu cho ăn.
Trong lòng Ôn Nguyễn vẫn luôn canh cánh tiền một nghìn kia, nên giọng nói vô trở nên dịu hẳn.
Cha côbot_an_cap vốn dĩ cực kỳ phản đốibot_an_cap cô ly hôn, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nếu cô có thể mang tiền về, mọi chuyện sẽ khác. cho , ở đại này, một cân gạo mới có mười lăm , một nghìn quả thực là số tiền khổng lồ.
Đợi khi nàobot_an_cap thời , cô phải gọi điện cho mẹ để thăm dò ý tứ trước mới được.
Tùyvi_pham_ban_quyen.
Giọngbot_an_cap đàn ông trầm , bình thản và phần lạnh lùng, khác hẳn với dáng vẻ cuồng nhiệt qua, cứ như thể cùng một người .
ý ? Vậy thì cô nấu mình thích ăn.
Dù sao thì bất kể có gì, người đàn ông này cũng hề thích .
Cô vừa rửa rauleech_txt_ngu vừa ngân nga .
Nhà bếp nhà họbot_an_cap Giang nằm tách biệt, ngay sát cạnhleech_txt_ngu gian nhàleech_txt_ngu chính. Qua cửa sổ kínhvi_pham_ban_quyen, ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt Giang Thành lại trên bóng hình đang bận rộn của cô.
Hôm nay cô dường như chút khác sobot_an_cap với thường ngày. Trước đây, mỗi khi anh, cô thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu lên, lúc nào cũng cô vợbot_an_cap nhỏ chịu uất ức, không biết lại anh đã làm gì cô. Nhưng hôm nay cô lại rất hào sảng, vừa cơm vừa hát hò, chí còn gọi anh một cách ngào như thế.
lẽ chuyện lại có tính tình một thay đến vậy sao?
mấybot_an_cap chốc, hương đã tỏa ra khắp căn bếp, đó là mùi thơm mũi món mì cà chuavi_pham_ban_quyen trứng.
Anh khẽ nuốt nước miếng.
Tay nghề nấu nướng quả thực đã tiến bộ hơnleech_txt_ngu nhiều.
mì ngửi đã thơm, ăn vào lại càng ngon hơn, còn ngonleech_txt_ngu hơn cả mì thịt sợi anh được ăn sau khi kết đợtleech_txt_ngu huấn ở đội. Anh nhà mười mấy , ngày nào cũng là cô nấu cơm, món nào cũng ít dầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít muối, còn bằng cơm căn cứ.
Thế nhưng cô lạivi_pham_ban_quyen rất chấp với việc đi chợ nấu cơm. đã vài lần đề nghị để mình nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô đều ngượng ngùng không chịu, hỏi thêm vài câu là cô trực chực phát .
Việc nhà lại càng không cần tớileech_txt_ngu. Chỉ cần vừa động tay vào, cô tức bày ra dạng sốt sắng như sắp khóc đến nơi, cứ như thể nếu không làm việc thìbot_an_cap cô sẽ bị đuổi ra khỏibot_an_cap nhà vậy.
Ôn ăn rất ít, chỉ miếng đã nobot_an_cap. Ngược lại, người ông ngồi đối loáng cái đã đánh sạch tô, dáng vẻ vẫn như còn chưa thỏa mãn.
Ở thời đại này, phần lớn mọi người vẫn còn chưa được ăn no mặc ấm. Cô cúi đầu nhìn nửa bát mì còn lại của mình, thấy thật phí. Dù sao cũng đã hôn rồi, đểleech_txt_ngu anh ăn nốt chỗ thừa chắc cũng sao đâu nhỉ.
Tôi ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Nói xongleech_txt_ngu, cô đưa đôi mắt long lanh đànvi_pham_ban_quyen ông.
Giang Thành định chối, nhưng mì này thực quá ngon, ánh mắt đáng thương của cô vợ nhỏ anh bỗng chốc mềm lòng.
Hôm nay côvi_pham_ban_quyen có vẻvi_pham_ban_quyen giống lúc , không còn khiến ngườileech_txt_ngu ta thấyvi_pham_ban_quyen ngột ngạt , mà ngược lại có động?
Đưa đây.
Ôn Nguyễn lậpvi_pham_ban_quyen tức mỉm cười đẩy bát mì sang.
Chạm phải nụ cười rạng rỡ của cô, tráivi_pham_ban_quyen tim Giang Thành bỗng lỗi nhịp. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô , giống nhưleech_txt_ngu chú hươu nhỏ anh gặp trong rừng, đôi mắt trong và sáng rực.
ngẩn người một lát, rồi cầm đũa lên ăn.
Ơ, là đũa của tôi
Ôn Nguyễn biết là người sạch sẽ, về nhà đến cả chậu rửa mặt cũng phải dùng một . Cô vừa định lên tiếng nhắc nhở, nhưng thấyvi_pham_ban_quyen người đànbot_an_cap ăn không ngừng nghỉ, giọng nói của cô cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Giang Thành nhận ra, gương mặt hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng lên, trong đôi mắt rũ xuống thoáng qua tia lúng túngleech_txt_ngu, nhưng anh vẫn cố ra tĩnh, cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ănbot_an_cap tiếp.
Ừm.
Nửa bát mì còn , anh chỉ ăn hai ba miếng là xong.
Ôn Nguyễn kinh ngạc trước ăn của . Suốt cả bữa cơm, Giang Thành không hề cười một lần nào, cô chẳngvi_pham_ban_quyen thể đoán được tâm trạngbot_an_cap hiện giờ của anh ra sao.
Tay tôi đau, hay anh ăn xong thì dọn bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhé.
Ôn Nguyễn nói xong liền xòe hai tay đặt lên bàn. Sợ anh nhìn , cô cố ý đưa gần trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , sát sắc của người .
Việc nhà sao? Cô chẳng muốn động tay chút nào. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen phải nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nghìnleech_txt_ngu tệ kia, cô còn thèm nấu cơm ấy chứ.
Làn da người cô trắng trẻo mềm mại, nhưng lại nứt nẻ thành những nhỏ li ti.
nhân cũ của cơ thể này để có thể ở lại cănbot_an_cap nhà này đãleech_txt_ngu làm việc rất chăm chỉleech_txt_ngu. áo, chăn màn của tất cả mọi người trong do một tay cô giặt, sàn cũng là do côleech_txt_ngu quỳ xuống khăn lauleech_txt_ngu sạch, bàn tay sớm đã bị mài giũa đến mức không thù gì.
Nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay này, Ôn Nguyễn bỗng cảm thấy xót xa cho cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái ấy.
Giang dạ hồi ánh mắt. Trước đây anh từng cô tay bị làm sao, nhưng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ ấp úng không đáp, hôm nay ngược lạivi_pham_ban_quyen đã biết chủ động làmvi_pham_ban_quyen nũng để lấy lòng thương rồi.
Anh ngước mắt nhìn cô, thấy đôi mắt cô hoe rưng nước mắt, lòngleech_txt_ngu những cảm xúc khó tả. Anhbot_an_cap rời nhà ba năm, quả thực đã đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử có phần tàn nhẫn với cô.
Dù nói thế nào đi nữa, cũng đã là của anh. Sau anh sẽ nỗ gắng làm mộtvi_pham_ban_quyen người chồng tốt, chỉ cầnleech_txt_ngu không còn dây dưa khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ với gã thanh mai trúc mã quê kia .
ở nhà thì cô không nấu cơm nữa. Còn quần áo của bọn họ, nấy đều có có tay, cứ tự giặt, cô chỉ cần của mình là đượcleech_txt_ngu. Nói xong, anh lại nhìn bàn tay của cô cái.
Đợt này tôi được nghỉ phép hai tháng, trong hai tháng này quần áo của cô cứ để tôi giặtbot_an_cap cho.
Nghe anh nóileech_txt_ngu vậy, Ôn Nguyễn lậpleech_txt_ngu mỉm cười, ngọt đáp một câu: Cảm ơn anh.
Thái độ khávi_pham_ban_quyen đấy, một nghìn coi như chắnleech_txt_ngu .
Ăn , người đànbot_an_cap ông bận rộn trong phòng.
Ôn Nguyễn tựa cửa bếp, ướm lời hỏi.
Giang , chuyện hôm qua chúng ta bàn có còn không?
Động tác rửa bát của Giang Thành khựng lại, anh không ngờ cô chủ động nhắcleech_txt_ngu đến chuyện . Chẳng phải cô không muốn ly hôn sao?
Chuyện gì?
là tiền bồi thường một nghìnbot_an_cap tệ đưa cho tôi sau khi ly hôn ấy, còn cả sinh phí nữa. Ôn Nguyễn nói thẳng vào vấnbot_an_cap đề.
Giang Thành lúng ho khan một tiếng, thấp giọng nói: Tôileech_txt_ngu sẽ chịu trách với cô.
Ôn Nguyễn bước vào phòng bước, ghé lại gần Giang Thành, mỉm cườivi_pham_ban_quyen nói.
Không đâu, đây đều là chuyện tìnhvi_pham_ban_quyen nguyện cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà. Anh nói đúng, chiavi_pham_ban_quyen tay trong êm đẹp còn là dày vò lẫn nhau. không đòi nhiều , một năm trăm , ta thanh toán xuôi.
ra một nghìn năm, để dànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra năm trămleech_txt_ngu tệ khoảng trống để thương lượng.
Tình nguyện?
Thành cúi đầu nhìn ngườivi_pham_ban_quyen phụ nữ đang cười đến cả mắt, trong lòng bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâng lên một lửa giận . Hóabot_an_cap ra hôm cô tính kế một màn như vậy là vìbot_an_cap muốn lấy thêm tiềnvi_pham_ban_quyen.
Đây là ý kiến của gã mai trúc kia sao? Đúngleech_txt_ngu là hạng chẳng ra gì.
Anh diễn được cảm giác trong lòng mình lúc này thế nào, cảm giác như tính kế thêm một lần . Chút thiện cảm vừa mới nảy trong phútleech_txt_ngu chốc đã tan thành mâyvi_pham_ban_quyen khói.
Anh lạnh lùng nóibot_an_cap: Kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thúc kỳ nghỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi sẽ nộp cáo ly hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
?
Như cô muốn!
Loại phụ nữ ham quý, giỏi tính toán như thế này, cần cũng được. đã không danh tiếng, anh việc tâm.
Ôn Nguyễn nhận được câu trả khẳng địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vẻ ra .
Mẹ Giang vừa mới đưa cho cô tệleech_txt_ngu vào ngày hôm qua, đó là khoản sinh hoạt phí đầu tiên của gia đình trong tháng này. Thế nhưng cô không hề có ý định tiếp tục hầu hạ cả nhà già trẻ lớnleech_txt_ngu bé này nữa, hôn ba nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua cô chưa mua lấy một bộ quần áo .
Nhà Giang tuy đốibot_an_cap cô khôngleech_txt_ngu tốt, nhưng bữa cũngbot_an_cap cho cô , cộng thêm cơ thể đang tuổi phát triển, quầnvi_pham_ban_quyen áoleech_txt_ngu trong tủ chẳng còn bộ nào mặc vừa nữa.
Chẳng hạn như chiếcleech_txt_ngu áo sơ mi và quần dàibot_an_cap cô đã dày công lựa chọn bộ vừa vặn nhất tủ, vậy hàng cúc trước ngực vẫn bị căng ra như thể sắp đến nơi, quần chỉ đến mắt cá chân, vòng ba thì căng mọng, khiến đi cũng không sải bước dài.
Nguyên thân suốt ngày đibot_an_cap đứngbot_an_cap khom lưng uốn gối, chắc chắn cũng có liên quan những quần áo chậtbot_an_cap chội này.
Cô vừabot_an_cap ra , từ phía giặt công cộng trong sân đã truyền đến những giọng nói mỉa mai đầy ác ý.
“Ối chà, , đi sớm thế à? đoàn trưởng khó khăn lắm về chuyến, sao thấy ngủ nướng thêm tí nữa.”
“Đẹp mã thì có ích gì , đếnbot_an_cap đàn ông cũng không . Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật sự không xongbot_an_cap thì về hỏi mẹ cô ấy, bà ta chắcleech_txt_ngu chắn có kinh , nếu không thì sao có thể đưa lên giường của Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoàn trưởng được chứ.”
“Ha ha ha ha.”
“Lưu Đại , bà thật là cái cũng nói được, Tiểu Nguyễn người ta tuổi còn nhỏ, bà đừng cóbot_an_cap nói năng tung.”
Khu viện họ đang ở là đại quân đội huyện, bên trongbot_an_cap đều là quyến của bộ đội đóng quân tại thành phố.
Lưu Đại Liên làleech_txt_ngu vợ Đại đội trưởng Đinh. đội trưởng Đinh tuổi tác cũng ngang ngửa với của Giang , nhưng vì không biết chữ, lại chẳng lậpbot_an_cap được công trạng gì, nên rất đố với việc nhà họ Giang có tận hai người là đoàn trưởng, đặc biệt là Giang mới hai tuổi đã lập công lên chức đoàn trưởng, ta lại càng ghen ăn tức ở tột độ.
Ngày bà ta rất thích tìm chuyệnleech_txt_ngu gây hấn với thân để thỏa mãn cảm giác ưuleech_txt_ngu việt của bản thân.
nguyên thân trở nên nhút nhát, hènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhát cũng có phầnbot_an_cap “công lao” không đám đàn bà lưỡi dài trong cáivi_pham_ban_quyen .
Ôn Nguyễn nghe thấy họ nhắc đến mìnhbot_an_cap, trong lòng thấy cùng khó chịu. Gương mặt cô dầnleech_txt_ngu xuống, cô liếc mắt nhìnbot_an_cap sang, khẽ mỉa mai.
“Dì Lưu à, tôi vàleech_txt_ngu Thành còn , có trằn muộn mấy thì sáng vẫnvi_pham_ban_quyen sớm được. Cái hạng người như dì thì không được cũng là chuyện bình thườngleech_txt_ngu thôi.”
Trời mới biết lúc toàn thân đau đến nhường nào. Nếuleech_txt_ngu không phải đêm dài lắm mộng, sợ Giang Thành chi tiền hôn, cô đã muốn nằm lì trên giường rồi.
“Ôn Nguyễn, cô ăn nhầm à, sao nói chuyện thế!” Lưu Đại Liên tứcbot_an_cap ném mạnh quần áo trong tay , xắn tay áo định hỏa. Một đứa vô cũngleech_txt_ngu dám lên mặt với bà ta ?
“Tiểu Nguyễn nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dì Lưu cháu chỉ đùa thôi mà, sao cháu lại nổi cáu thế.” Chủ hội nữ Vương Thúy Phânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu vào can ngăn, trong lòng thầm nghĩ không hiểuleech_txt_ngu sao hôm nay con bé lại sắc sảo thế.
“Dì Vương, cháu cũng đang đùa với dì Lưu thôi mà. Dì ấy ngày cũng đùa cháu, đáp lại lần chắc quá đáng đâu ?” Ôn Nguyễn lùngbot_an_cap đáp lại.
này, không ít người trong đại viện đã kéo đến vây quanh xem náo nhiệt.
Phân nghẹn lời không nói được gì, đánh giá Ônleech_txt_ngu Nguyễn một . thường con bé nói năng nhỏ như tiếng muỗi kêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đi đứng thì khom lưng cổ.
Nay trông cứ như biến thành người , ăn nói thong dong, kiêu ngạo cũng không tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ti, trong sự dịu dàng có phần sảo, nhìn xinh đẹp hơn cả lúc bình thường. Thế này mới ra dáng conleech_txt_ngu người chứ, trong mắt Vương Thúy Phânbot_an_cap lên một tianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tán thưởng.
Bố Giang là người có vụ cao nhất trong đạivi_pham_ban_quyen viện, nhà họ Giang lại có một Giang Thành tuổi trẻ tài cao, chuyệnbot_an_cap náo nhiệt của nhà họ Giang aileech_txt_ngu mà chẳngvi_pham_ban_quyen thích .
Thấy có người quanh, Lưu Đại Liên càng thêm hốngbot_an_cap hách. Bà không dám tội người nhà Giang, nhưng chẳng lẽ lại không trị nhóc nhà này sao? Bình thườngvi_pham_ban_quyen chỉ cần câu là đã khiến nó khóc mướt rồi, huống hồ người nhà họ Giang chỉ coi nó như người giúp việc, chỉ mong nó ở ngoàivi_pham_ban_quyen mắng đểvi_pham_ban_quyen trút giận hộ Tiểu Giang trưởng.
Gần trong quân đội có một suất thăng chứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lão nhà bà ta đã mấyleech_txt_ngu lần mang quà đến tặng đoàn nhưng đều bị từ chối. Mọi đều thấy rõ nhà họvi_pham_ban_quyen Giang Ôn Nguyễn đến nhường .
Đây chẳng phải là cơ tốt để lấy người nhà họ Giang hay sao?
Lưu Đại Liên vòng ra từ sau bể giặt, chống chửi xối .
“Cái đồ nhà quê rẻ tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, mày đang nói chuyện với aileech_txt_ngu đấy! Chẳng qua chỉ biết leo giường thôi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mày mặt với ai hả!”
“ người phânleech_txt_ngu xử xem, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như có xứng với Tiểu Giang đoàn trưởng chúng ta khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Chẳng phải là người sao? Chữ đôi không biết, lại là dân nhà quê, ngoài cái ra thì nó còn cáibot_an_cap tích sự gì nữa!”
Dứt lời của Lưu Liên, những người đứng xem bắt đầuleech_txt_ngu bàn tán xôn xao.
“ phải đã nói rồi sao, là mẹ nó chuốcvi_pham_ban_quyen Tiểu Giang đoàn trưởng rồi bày ra cái bẫy này.”
“Chảleech_txt_ngu Tiểu đoàn trưởng mấy nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời không thèm về nhà.”
“Nhà Giang chỉ coi cô ta là người giúp việc miễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phí thôi. Nghe người tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, Tiểu Giang trưởng vốn dĩ có vị hôn thê rồi, làm ở bệnh viện huyện mình, cùng bệnh viện với Vương Uyển Như đấy.”
Ôn Nguyễn lạnh lùng đám đang bàn ra tán vào.
Cô chỉ ra cửa mà đã thu hút bao vây quanh cười nhạo mình, có thể nhẫn nhịn suốt ba năm, nội tâm đúng là thật mạnh mẽ.
Cô cười lạnh nói: “Lưu Đại , chẳng bà cũng để cháu gái bà học tôi leo sao? tiếc là Giang Hoãn nhìn trúng, đuổi thẳng cổ cháu gái bà ra ngoài ngay trận. Chuyện xảy ra tháng trước thôi, nhanh thế ?”
Cô đã không ít lần nghe thấy Đại Liên tiến cửbot_an_cap cô cháu gái việc ở xưởng may vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ Giang.
Tuần trước khi cô đi chợ , thấy một cô gái hải chạyvi_pham_ban_quyen ra từ phòng của Giang Hoãn. Nghe nói cô ta bắt chước chiêu quyến Giang Thành của , ai ngờ Giang Hoãn dù say nhưng rất tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tiếp đuổi người ra ngoài. Vì này mà Đại đội trưởng Đinh còn phải đích thân tới lỗi.
Bố Giang đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng không choleech_txt_ngu rỉ ngoàibot_an_cap, nên người trong viện này vẫn chưa hay biết.
Nguyên thân là một gái nghe lời, nhưng cô thì không. Nếu cô không nổi loạn cộng thêm vô thì đã chẳng bị bố mình đuổi ra khỏi , càng không phải cô đơn đón nhật tuổi hai, rồi ước một điều mà tự đưa mình đến nơi khổ cực này.
Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net côbot_an_cap vậy, Lưu Đại Liên tức đến mức giơ vào mặt .
Cái đồ vô dụng này bị điên rồi sao, dám ý Giang đoàn trưởng đem chuyệnleech_txt_ngu này nói ra ngoài. Chuyện này mà thì cũng chẳng tốt đẹp gì cho Giang Hoãn, thế nên bà ta mới dám cho cháu gái học .
Nguyễn nhẹ nhàng né tránh, vung lại tai. Cô rẩybot_an_cap rẩy bàn tay vừa tát đến tê dại.
“Dì Lưu, sao dì lại như chó dứt giậu thế?”
Đại Liên bị tát nổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đom đóm mắt, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Con đĩ này! Mày mắng ai là ! Mày đừng có phun phân đầy mồm như !”
“Bà mắng ai là con !” Một giọng trầm thấp từ phía ngoàileech_txt_ngu đám đông truyền vào.
Giang biết người viện thế cũng sẽ có lời ra tiếng vào với cô, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh không ngờ họ lại nói những lời nghe đến vậy. Anh chỉ mới vào bếpleech_txt_ngu rửa cái bát mà cô đã suýt tát ngay trước mặt mình.
anh ở nhà mà đã thế , thì ba năm anh , cô đã phải thế nào ?
“Thì chửi tôi chứ sao, họ còn bảo anh không làm ăn được nữa kìa.”
Ôn Nguyễn ngại chuyện bé xé to, trưng ra bộ mặt uất ức tiếnbot_an_cap về phía Giang Thành. Có người đànbot_an_cap ông nào chịu đựng được bị người khác bảo mình “không được”, mà nói là một bà thím, cô không tin Giang Thành không nổi giận.
Quả nhiên, mặt Thành xanh mét, giọng nói lạnh lùng thép.
“Bà Lưu nên dành nhiều tâm sức lo nhà mình hơn thì tốt hơn. Ôn Nguyễn còn nhỏ tuổi, lời nói có chỗ khó nghe, thím đừng để tâm.”
Miệng thì nói lời xin lỗi, nhưng trên mặt anh chẳng hề có lấy ý vị hối nào.
vừa nói vừa nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của người phụ nữ cạnh, đôi tay ấy lạnh lẽo vừa thô ráp.
Anh nhìn cô, bắt gặp ánh trong trẻo đầy ýbot_an_cap cười của cô, chẳng hiểu sao nhấtleech_txt_ngu thời không thể rời mắt đượcvi_pham_ban_quyen.
“Tôi mớibot_an_cap về được mấy ngày mà cô đã bắt quậy phá rồi, sao có thể đùa giỡn với bà Lưu như vậy? Nhà mình cổbot_an_cap bé họng, dù bà Lưu có đánh cô thì cô cũng không được trả, biết chưa?”
Bất cứ ai có tai cũng đều nghe ra đây là lời nói vì đangleech_txt_ngu tức giận.
nỗi Lưu Đại Liên lại chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe ra, taleech_txt_ngu ngồi bệt xuống đất khóc lóc kể lể.
“Tiểu Giang đoàn trưởng, nó tát tôi cái đấy! Tôi chừng tuổi đầu rồi còn nó đánh, trưởng bối chỉ nói vài câu mà nó đã khùngleech_txt_ngu lên. Cái loại nhà quê như nó thì biết sống sao cho được, còn có đứa cháu tôi nữa”
“Đủ rồi! Lưu! Thím nên tâm nhiều hơn đến thăng chức củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng Đinh , biểu người nhà cũng nằm trong phạm xét duyệt đấy. Còn chuyện cháu gái thím, thật giả thế nào lòng thím rõ nhất. Gọi thím một tiếng ‘’ là vì tôn trọng thím, không có nghĩa thím có can thiệp việc của gia đình tôi!”
Giang Thành lạnh giọng quát khẽ.
Anhleech_txt_ngu đi lính ở biên giớileech_txt_ngu từ năm mười lăm tuổi, ba năm trước mới được điều tỉnh lỵ. Suốt mười năm tham gia biết bao nhiêu chiến chống quân địch quấy nhiễu, trong lời nói tự nhiên mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo.
phút , gian trở nên im phăng phắc, mức một cây rơi có thể nghe thấy.
Lưu Liên cũng bị luồng áp đó dọa sợ, ngồi bệt dưới đất khôngbot_an_cap dám động đậy.
Nói xong, Giang Thành dắt Ôn Nguyễn đi thẳngvi_pham_ban_quyen ra ngoài.
đến khi họ đi xa, đám đông mới chảo dầu sôi bị nhỏ thêm giọt nước, bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Không phảileech_txt_ngu bảo quan hệ của họ không tốt, đang đòi ly hôn sao? Nhìn thế này chẳng giống chút nào nhỉ?”
“ là bố mẹ nhà Giang không đồng ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, nhìn Tiểu trưởng xót vợ thế kia mà.”
“Đinh Đoàn Kết đợi đợt thăng chức này bao nhiêu năm rồi, ngày ngày chạy sang nhà họ Giang nịnh nọt. Lưu Đại Liên thật đấy, vừa lên đã đắc tội với Tiểu Giang đoàn trưởng, phen này về nhà bị ăn rồi.” Ngô Hồngvi_pham_ban_quyen Mai, người vốn chẳng Lưu Liên, hả hê nói với người xung quanh.
Lưu Đại Liên ngồi dưới đất, khóc không được mà khôngvi_pham_ban_quyen khóc cũng chẳng , lòng dạ rối bờivi_pham_ban_quyen. Con nhỏ Nguyễn sao tự lại cứng cựa thế không biếtvi_pham_ban_quyen, Tiểu Giang đoàn trưởng mà còn bảo vệ nó, chẳng lẽ cảm hai đứa thực sự lên rồi?
Khôngbot_an_cap thể nào, Noãnleech_txt_ngu Noãn có quan hệ rất tốt với con bé Chiêu Đệ nhà bà, hôm qua bà cònvi_pham_ban_quyen Noãn Noãn cười nhạo chị dâu mình là hạng dụng, mới nói với Tiểu Giang đoàn trưởng được hai câu đã rơi nước mắt cơ mà.
“Này Liên, chuyện Nguyễn nói cháu gái bà leo là thế nào đấy?” Hồng Mai vừa cắn hạt dưa trêu chọc.
“Thếbot_an_cap nào là nào, là con Ôn Nguyễn nói điêu đấy! Tiểu đoàn trưởng luôn đòi hôn nó, bộ người không biết chắc!” Lưu Liên nghe đến chuyện cháu gái thì chột dạvi_pham_ban_quyen, vội vàng đánh lảng.
“Ly hôn á? Không giống đâu, thấy Tiểu trưởng bênh nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặp.”
“Thì dù sao cũng vợ trên danh nghĩa, chắc chắn nói đỡ vài câu rồi. Chính miệng Noãn nói đấy, Tiểu đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần về là để ly hôn. Con Ôn Nguyễn đó đến một chữ bẻ đôi cũng không biết, ở quê có người tình cũ, ngoài giặt đồ nấu cơm ra thì nó có cáileech_txt_ngu để Tiểu Giang đoàn trưởng thích chứ” Lưu Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liên vừabot_an_cap đến chuyện nàyvi_pham_ban_quyen là phấn chấn hẳn lênleech_txt_ngu, lập tức lôi hếtbot_an_cap những gì như đếm bảo bối.
Bà ta rất tậnleech_txt_ngu hưởng giác được đám đông vây quanh nghe mình nói.
Vương Thúy Phân đã nhở bà ta lần, bảo đừng có tung đồn nhảm vềbot_an_cap nhà lãnh đạobot_an_cap, nhưng Lưu Đại Liên hoàn chẳng lọt tai chữ .
Vừa ra khỏi đại viện, Nguyễn liền rút ra.
Cảm giác bàn tay nhỏ lạnh giá trong lòng tay rời đi, Giang Thành cảm có lỗi với cô.
Đặc biệt là chuyện tối , cô đòi thêm năm trăm tệleech_txt_ngu, anh phải không đồng ý, đâu nhất thiết phải hủy hoại sự trong trắng của mình để lừa anh.
Người vợ này của anh chỉ là quá ít nói, chuyện cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nén trong rồi tự tính toán.
Định bụng nói lời an , nhưng khi chạm phải mắt thản như có chuyệnvi_pham_ban_quyen của cô, lại hơi miệng. lời tiếu về cô, nóileech_txt_ngu đi nói lại cũng là do người làm chồng như anh chưa làm tròn trách nhiệm.
Ôn Nguyễn thong thả đi sau lưng Giang Thành, quan sát các cửa hàng bên đường. Thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buổi này, mọi cầu ăn lại người dân đều do các xí nghiệp nhà nước và hợp tác xã cung ứngvi_pham_ban_quyen đảmleech_txt_ngu .
Nhiều hàng ứng còn dán áp phích với nội đầu cơ tích trữ, bán chính là tội.
Nhìn lòng cô lạnh , xemvi_pham_ban_quyen cô muốn làm kinh doanh thì chuyện không hề đơn giản chút .
Mấy cái cục tức nhà họ Giang chắc chắn cô không chịu , cô có ý định ở lạibot_an_cap để thăng cấpbot_an_cap làm gì. phận bà, không có đường kiếm tiền, ly hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn sống là điều rất .
Thành nhìn thấy chiếc váy trưng bàybot_an_cap trong tủ kính, mắt sáng lênleech_txt_ngu. Da cô trắng, váy đỏ chắc sẽ rất đẹp. Dù sao cũng sắp hôn , mua ít đồleech_txt_ngu coi như là bù đắp vậy.
“Có muốn đi dạovi_pham_ban_quyen cửa hàng hóa ?”
“Thế anh có mua cho tôi không?”
Ôn Nguyễn ngước khuôn mặt nhắn nhìn đàn ông với vẻ mong đợi.
Tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông, không lừa thì phíbot_an_cap.
xưa lừavi_pham_ban_quyen tiền của bố tiêu xài, lừa tiềnvi_pham_ban_quyen của chồng, cũng coi như là một sự kế thừa đi.
Vừa anh ra mặt cô, chứng tỏ bản tính anh vẫn ổn. Dù saoleech_txt_ngu cũng là chính trongleech_txt_ngu nguyên , thiếtbot_an_cap lập vật không quá tệ, trách nhiệm bản chắc chắn là cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“, tôi có mang theo tiền. Noãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Noãn làm việc ở đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có thể mượn phiếu của em ấy trước, về nhà sẽ trả lại sau.” Giang Thành khẽ hắng , trả có gượng .
“Cảm .”
Ônbot_an_cap dĩ ra ngoài là đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần áo. Vào đến cửa hàng, quần áo rỡ muôn màuleech_txt_ngu khiến hoa mắt, tuy hơi lỗi mốt chút nhưngleech_txt_ngu được cái mới.
Chỉ trong chớp , Giang Thành đã biến đâu mất tiêu.
Đồ đàn ông tồi, không tiếc tiền không mua cho ?
Cũng may cô có mang theo mười , chỉ là có phiếu vải, quần đắt hơn bình thường gấp đôi.
“Chiếc váy trắng kia có phiếu vải là 5 tệ, không phiếu 8 . Cái màu này là hàng nhập , một chiếcleech_txt_ngu 22 tệ, không cả. chê đắt thì sang bên kia mua vải về nhà tự may.”
Cô nhân viên bán thấy côvi_pham_ban_quyen mặc chiếc dài pôpơlinleech_txt_ngu đã giặt đến bạc , chiếc áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sơ trắng cũng vàng, ôm vào người, ngay là loại không có tiền nên thái rất hời hợt.
“ loại nào rẻ hơn chút không?”
Ôn Nguyễn ôn tồn hỏi.
“Ra cửa rẽ trái mươi , vải và quần áo ởbot_an_cap hợp tác xã cung ứng rẻ hơn đấy, cô có thể sang đó mà .” Nữ viên bán đã không còn ý định tiếp đón cô nữa, lạnh lùng nói.
Đúng ấy, cặp vợ trẻ dắt theo conleech_txt_ngu nhỏ đến mua quần áo. Cô hàng lườm Ôn một cái cháy mắt rồi gọi với lên:
“Triệu Mộng! Người nàyvi_pham_ban_quyen cho cô đấy!”
Sau đó, cô ta lập tức xoay sang đón tiếp đôi vợ chồng kia.
Lúc Nguyễn mới chú tới một cô gái đang dẹp hàng hóa trongvi_pham_ban_quyen góc. Nhìn qua thì tuổi tác cũng xỉ cô, dáng cao ráo, ngũ quan thanh tú. đồng áo sơ mi trắng quần xanh của bách hóa mặc trên người ấy có vẻ hơi chậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nghe tiếng gọi, cô gái ngượng ngùng bước tới.
“Đồng chí, nếu cô thíchvi_pham_ban_quyen mấybot_an_cap mẫu vải pha lanh bên nàybot_an_cap cũng rất đẹp, giá cả phải chăng. Chiếc màu này không cần phiếu vải, giá mộtbot_an_cap chiếc; còn chiếc xanh lá này giá đồng cũng khôngbot_an_cap phiếu. Da cô trắng, đẹp, hai chiếc váy này đều rất hợp với .”
Ôn Nguyễn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa kịp nói mình muốn gì, Triệu Mộng đã tìm giúp cô vài váy vừa hợp thẩm mỹ lại vừa rẻvi_pham_ban_quyen đẹp. Ấn tượngbot_an_cap của Ôn Nguyễn cô gái này tốt phần. Nhìn quanh không thấyleech_txt_ngu Giang đâu, cô bèn tự mình thanh toán. Bỏ ra mười , côvi_pham_ban_quyen mua được chiếc váy và một đôi vải.
Chưa bước ra khỏi vực quần , cô bị một nữ nhân viên hàng buộc tóc đuôi ngựa , nước da đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dáng người hơi đậm đà chặn lại.
“Ôn Nguyễn, mày lấy đâu ra tiền thế hả!”
Đinh Chiêu Đệ, con gái của Lưu , cũng là bạn thân của Tô Noãn.
“Liên gì đến cô.”
Ôn Nguyễn vừavi_pham_ban_quyen mua được quần áo mới nên tâm đang tốt, chẳng buồn dây dưa với cô ta, định lách người đi qua. Đinh Chiêu Đệ vốn thói bắt nạt cô, lần này thấy bị phớt thì trong lòng vô cùng khó chịu, liền đưa raleech_txt_ngu giật lấy cánh Ôn Nguyễn.
“Xoẹt ”
Nguyễn chỉ cảm thấy trước ngực mát lạnh. Hai chiếc cúc áo sơ mi của côbot_an_cap đã bị bung , lộ ra vùng cổ trắng ngần mịn màng và áo lót lá bên trong đãvi_pham_ban_quyen giặt mức bạc ngảbot_an_cap vàng. Cô chặtvi_pham_ban_quyen lấy ngực.
Dù chỉ là thoáng qua nhưng Chiêu Đệ vẫn nhìn rõ khuôn ngực đầy đặn kia. Trong lòng ta càng thêm khinh bỉ kẻ nhà quê , nghĩ chắc chắn đó đã dùng đôi gò bồng để quyến rũ anh Thành. Cha cô ta và bác Giang chiến đấu, ta cùng anh Giang lớn lên bên nhau, vậy mà lại bị con nhỏ nhà quê này hớt tay trên, làm sao cô ta khôngleech_txt_ngu tức được.
“Đến nịt ngực còn chẳng mặc mà đãvi_pham_ban_quyen ra ngoài quyến rũ đànvi_pham_ban_quyen ông, anh Thànhleech_txt_ngu lấybot_an_cap phải mày đúng là xui xẻo tám đời.”
Nguyên thân vốn cũng mặc nịt ngực, nhưng cô phải mua nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã chứ. Sắc Ôn Nguyễn dần lạnh xuống. Cô không muốn sự, nhưng đám người này cứ quen thói hết lần này đến khác nạtvi_pham_ban_quyen cô.
“Cô là nhân hàng mà lại công khai kéo hỏng quần áo của khách, tôi sẽ khiếu nại cô!”
Nguyễn nhìn đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tụ tập một nhiều, bàn tayleech_txt_ngu giữ cổ áo càng thêm chặt. Thực ra cô chẳng mấy để tâm đến việc lộ áo , nếu là ở hiện đại, mặc áo lá ra đường chẳng vấn đề gì. ngặt đâybot_an_cap là những năm 80, đường mà quên hai chiếc cúc áo thôibot_an_cap cũng đủ để bị mắng là hạngbot_an_cap không đứng rồi.
“Mày gì cơ, đồ ngu.”
Đinh Chiêu Đệ hoàn toàn không để tâm. Con nhỏ này vốn nhát như cáybot_an_cap, ngay cả cãi lại khôngbot_an_cap . Bình thường quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo của cô không muốn giặt đều vứt cho Nguyễnbot_an_cap, còn đe dọa không được để người trong viện biết, phải giặt sạch rồi bí tới vào buổi tối, vậy mà cô cũng hé răng nửa lời.
“ lý đâu ! Tôi muốnleech_txt_ngu nại nhân viênbot_an_cap của các người!”
Ôn Nguyễn cao giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn quanh một lượt. Cửa hàng bách hóa rất lớn, vẫn chưa thấy ai trông giống như lãnh đạo.
“Ôn Nguyễn, bây giờ mày mau trả lại quần áo đi. Chuyện mua đồ ở hóa tao có thể nói cho bác gái Giang , nếu không cứ chờ họ có đánh chết mày không.”
Đinh Chiêu Đệ thấy cô có vẻ làm thật, lòng thầmvi_pham_ban_quyen cười lạnh. Chắc ngày nào cũng ở nhàvi_pham_ban_quyen nấu mụ mị đầu óc rồi ? Người đến gây chuyện cô thấy nhiều rồi, nhưng lần tiên thấy từ khiếu nại nhân bánvi_pham_ban_quyen hàng, từ này đúng là mới mẻ thật.
Tuy nhiênbot_an_cap, công việc ở cửa hàng hóa quốc là do bố cô ta không và quan hệ mới lo được, đặc biệt nhờ bácvi_pham_ban_quyen gái Giang nói giúp. Vốn dĩ lãnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạobot_an_cap đã có kiến về hình ảnh của ta, nếu chuyện này ĩ đến tai cấp trên, không chừng họ sẽleech_txt_ngu cho cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi việc mất. Phải nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng đuổi con nhỏ này về nhà, tốivi_pham_ban_quyen nay tanleech_txt_ngu tính sổbot_an_cap với .
Ôn Nguyễn vừa mở mắng Chiêuleech_txt_ngu Đệ thì ngẩng đầu thấy Giang Thành trongleech_txt_ngu bộ sơ mi trắngbot_an_cap và quần quân màunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xanh đậm đang xách túi lớn túi nhỏ chạy về này. Cô nảy ra kế, thần sắcbot_an_cap lập tức dịu lại, cúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu sắp khóc đến nơi.
“Cô đừng đừng với mẹ Giang Mẹ biết tôi tiền mua quần áo sẽ nổi giận mất.”
Giang người, lương cộngleech_txt_ngu tháng nhất được ba . Thế mẹ đối với cô lại vô cùng keo kiệt, bà vừa muốn ăn ngon, ngày nào cũng có , lại vừa không muốn tiền. kia, để tiết kiệm, nguyên thường phải đi bộ lúc trời chưa sáng đến những người trồng rau cách đại viện sáu bảy cây số để mua. Ấy thế mà mỗi tháng báo cáo chi tiêu, chỉ cần lỡ tiêu quá một hào thôi là mẹ Giangleech_txt_ngu sầm với cô rồi.
“Bây giờ mày đi trả ngayvi_pham_ban_quyen, chuyện mày trộm tiền mua ăn muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net váy áo tao sẽ không kể với bác gái Giang nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Thấy côleech_txt_ngu trở dáng như mọi , thái độ Chiêu Đệ tức trở nên hống hách.
“Đừng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, nhìn cái gì mà nhìn! Nó thức của đình để mua quần cho bản thân, tôi đây là đang làm việc nghĩa, vạch trần bộ mặt xấu xa của địch chứ chẳng phải bắt nạt gì đâu.”
“Chao ôi, thế mà tiếc là khôngleech_txt_ngu biết lo toan cuộc sống.”
“Mấy đứa con gái đẹp càng không chính. Nhìn khuôn nở của nó kìa, nhìn qua đã biết chẳng tử tế gì .”
“Giải tán, giải hết đi!” Đinh Chiêu Đệ thấy lãnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạo đang đi về này, vội vàng xua tay những người xem náo nhiệt đi.
Thành vừavi_pham_ban_quyen đi mượn em gái. Đến khu thực phẩm, nghĩ đến vòngvi_pham_ban_quyen eo và đôi chân gầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net guộc như thể chỉ cần mộtbot_an_cap tay là bẻ gãy của cô, anh lại mua thêm ít đồ bồi bổ, lại vòng khu mỹ choleech_txt_ngu cô vài món dưỡng da tay và da mặt. ngày ở thôn khổ , mộtvi_pham_ban_quyen ngày là vợ cũng nênvi_pham_ban_quyen , dù sao cô cũng là của anh rồi, anhleech_txt_ngu vẫn mong cuộc sống của cô đẹp hơn một chút.
rời đi một lát, quay đã thấy côvi_pham_ban_quyen người ta bắt . Dáng vẻ đáng thương cúi gầm mặt của cô khiến trong lòng anh thấy không dễ chịu chút nào.
“ Nguyễn.”
Anh hô lớn một tiếng đầy khí . Chẳng màng việc trong bách hóa vẫn còn người, anh bước băng qua đám đông, lấy cánh tay định kéo cô vợ nhỏ đang đơn không nơi tựa ra lưng mình. Kết quả là cô vì sợ hãi nép thẳng vàoleech_txt_ngu anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô cao hơn những nữ bình thường mộtvi_pham_ban_quyen , cũng đến vai anh, nhỏ nấp trong ngực , trông mềm yếu và đáng thương vô cùng.
“Quần áo tôi chật quávi_pham_ban_quyen rồi nên tôi mới lấy tiền mua thức ăn để mua áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mấy ngày nữa tôi về nhà đẻ sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy tiền bù vào tiền thức ăn.”
Nghe khóc nức nghẹn ngào trong lồng ngực mình, tim Giang Thành như ngâm trong , một luồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nộ khí vô danh lênleech_txt_ngu từ đáy . Cô chẳng qua chỉ mua thôi mà cũng người ta chỉ trỏ bàn tán vàovi_pham_ban_quyen. người này thật sự nhưleech_txt_ngu anh đãleech_txt_ngu chết rồi ?
“Tất cả lại đó, không được đi đâu ! Vu nhà quân nhân, các người có biết là tội gì không! cô nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quảnvi_pham_ban_quyen lý củaleech_txt_ngu người ra đây tôi!”
Giọng Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thành , uy không dữ.
Ôn rúc trongvi_pham_ban_quyen lòng Giang Thành thầm giơ ngón tay tán thưởng. Bất kể có hay , vợ mình bịvi_pham_ban_quyen rách áo giữa nơi công cộng, Giang Thành lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một quân nhân hựcleech_txt_ngu khí , đứng ra làm chủ còn mặt gì . Cô cứ việc hưởngvi_pham_ban_quyen thụ thành là được.
bình ngày nay đều những lính dùng máu xương đổi lấy. thấy người nhà quân nhân, đám vừa rồi còn chưa xem xong náo nhiệt lập lùi lại vài bước, nhìn gái đang run kia cũng thêm vài phần . Quân nhân bảo vệ tổ quốc, mà người nhà lại bị nhân viên hàngbot_an_cap bắt nạt. Đúng là xuống cấp.
Đinh Chiêu Đệ chưa bao giờ thấy anh Giang Thành đáng nhưvi_pham_ban_quyen thế này, mắt kia lạnh lẽo như dao . Từ khi nào anh Giang Thành lại bảo nhỏ nàyvi_pham_ban_quyen đến ? Noãn Noãn chẳng phải nói lần này anh Giang Thành là để hôn ?
“Anh Giang Thành, không có vu khống nó, nó nó là một đứa nhà quê thì lấy đâu ra vào bách hóa mua đồ cơ chứ.”
“Tôi đưa chobot_an_cap cô ấy.”
Chỉ một câu nói đơn giản đã khiến mặt mày Đinh Chiêu bệch.
“Đinh , trong giờ làm việcleech_txt_ngu cô lo bán bộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mì cho hẳn hoi, còn đứng đây làm cái gìleech_txt_ngu!” Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồng Kỳ vốn đã không Đệ. Hình ảnh nhân viên bánleech_txt_ngu hàng của cửa hàng bách hóa là vô cùng quan trọng, nếu không thì làm saovi_pham_ban_quyen tạo được sự khác biệt với các hợp tác xã cung tiêu bên cạnh.
Đinh Chiêu Đệ là một trong những nỗi đau đầu lớn nhất của ông, nỗi nhà cô ta lại có chút quan hệ với nhà , ông không thể nể mặt, bèn đẩy cô ta đi bán bột mì chính là để cô đi lại lung tungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
đúng là không để ai yên tâm nổi.
“Quản lý Tống, là Tiểu Giang đoàn trưởng và vợ anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, họ đến đây để hỏi tôi chuyện của Noãn Noãn.” Đinh Chiêu Đệ vội vàng giải thích với quản lý, nói xong vì sợ Ôn Nguyễn ănleech_txt_ngu nói bậy nên vội vàng lôi Noãn Noãn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm lá chắnvi_pham_ban_quyen.
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta và Giang cùng lớn lên từ nhỏ, Noãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Noãn lạileech_txt_ngu để đến người bạn này nhất, chắc chắn anh Giang Thành sẽ không tình đến mức không màng chút nghĩa nào.
“Anh Giang Thành, hai người đã đi thăm chưa? Cô ấy ở khu bánhvi_pham_ban_quyen kẹo đó, hai cứ qua đó mua đi, lát nữa trả tiền cho.” Đinh Chiêuvi_pham_ban_quyen Đệ lộ rõ vẻ nịnh trên mặt, hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn không cònleech_txt_ngu hốngleech_txt_ngu hách lúc nãy.
Ôn Nguyễn nép mình lồngvi_pham_ban_quyen ngựcleech_txt_ngu ấm áp của người đàn ông, chỉ cách một lớp áo sơ , thể nghe thấy rõ ràng tim thình thịch mạnh mẽ của anh.
Nhưng không cứ thế mà tha cho cô ta được.
“Giang Thành Đinh Chiêu Đệ trước đó còn đe , bắt em tối nào cũng phải giặt quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho chịbot_an_cap ta, chị ngày bắt nạt em.” Cô đầu lên, nước mắt lã như không tốn tiền mua vậy.
Cũng mayvi_pham_ban_quyen nguyên thân vốn là người hay khóc, những giọt này phối hợp vô cùng ăn ý.
Thành vốn đã không định bỏ qua cho Đinh Chiêu Đệ, lúc này nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô nhỏ trong , sắc mặt càng lạnh lùng.
Anh nhìn vị quản lý, lạnh giọngvi_pham_ban_quyen nói.
“Quảnvi_pham_ban_quyen lý Tống, nhân viên của cửavi_pham_ban_quyen ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công khai nhục mạ thân nhân quân đội, còn xé rách áo của vợ tôi, ông xembot_an_cap chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nên xử lý thế nào. Nếu các ông xử lýbot_an_cap xong, tôi cảnh sát .”
Vị quản vội vàng xin lỗi ríu rít.
Đinh Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen vốnbot_an_cap dĩ không cam lòng, mãi cho đến khi quản lý nói: “ này không ổn thỏa thì cô nghỉ việcbot_an_cap luônleech_txt_ngu đi, nhỏ tôi không nổi vị đại thần như cô đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Lúc này cô ta mới bắt đầu hoảng .
“Muốn tôi tha lỗi cũng , phải đền tôi một bộ quần áo mới.”
Đinh Chiêu Đệ răng đồng ý với yêu cầu vô lý của Ôn Nguyễn, rồi nhìn cô chọn một váy nhập khẩu giávi_pham_ban_quyen tận 22 tệ, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi lương tháng cô ta chỉ có 25 tệ.
Ôn Nguyễn mặc váy đó làm dáng gương, cô hận không thểvi_pham_ban_quyen nát khuôn mặt kia của cô.
“Chiếc váy đẹp không?”
Chiếc váy xòe màubot_an_cap xanh lục bằng vải voan, lộ đôi bắp chân thonbot_an_cap thả trắng nõn, phần eo được thắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại rất gọn gàng. Trên khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt trái xoan nhỏ tinh xảo lúc này tràn đầy cười, mái tóc ngang lưng được tết lẻo thành bím để sang một bên, động tác xoay người của cô, bím tóc đưa qua lại làm tim anh hẫng một nhịp.
Thành đôi mắt cười cong cong của cô, cơn giận lúc nãy tan biến.
Vừa rồi anh nhìn rất rõ, lúc Chiêu đồng ý quần áo cô, cô vợ nhỏ đang trốn trong anh lén dùng ngón tay lau nước , động tác và thái ấy chẳng có chút gì đau hay sợ hãi, chí còn qua đắc .
Lúc đầu anh còn tưởng mình nhìn lầm, nhưng giờ anh có khẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định, cô chính là cố ý vờ thương đểbot_an_cap anh đòi lại công bằng cho mình.
Anh sự ngày không hiểu cô vợ nữa, so Ôn Nguyễn mà anh biết đây như người hoànbot_an_cap khác nhau, nhưng cô của hiện tại trông sinh động hơn nhiều.
“Khôngleech_txt_ngu đẹp sao?”
Ôn Nguyễn không trả lời, ngỡ anh muavi_pham_ban_quyen quá nhiều, bèn ướm lời hỏi.
Nếu anh nói không đẹp, cô dừng tay ngay lập , số đồ mua hôm cũngvi_pham_ban_quyen đủ để cô mặc khivi_pham_ban_quyen ly hôn rồi.
“Đẹp, lấy cả cái này nữa.”
Giang sực tỉnh, vội vàng đáp lờileech_txt_ngu.
Thật rất .
“Đồng chí, chồng với cô thật đấy, đã mua mười bộ rồi.”
Triệu Mộng chânleech_txt_ngu thành ngưỡng mộ, mà cô cũng được cho người tốt như vậy thì hay biết mấy, phần đình cô không tốt, có thể vào được việc cũng nhờ cha cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đánh đổi bằng cả mạng .
“ , cô kiểm kê hàng hóa đi, ở đây cứ để tôi.”
Lâm Tốc Sương vừa đi vệ sinh , phát “con nhỏ nhà quê” lúc nãy lại mua đống quần áo, còn cùng một người trai, vóc dáng vàleech_txt_ngu đi có vẻ là quân nhân, nên vội vàng tươi cười đi tới.
Tuy đây là cửa hàng quốc doanh, nhưng mỗibot_an_cap tháng quản lý đều kết quả bán hàng của người ra so sánh. Ai bán tốt dầu , mà việc ưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tú dựa vào .
Một đơn hàng lớn thế này, cô ta không thể bỏ lỡ.
“Tôi chỉ muốn Triệu Mộng giới thiệu thôi, nếu không tôi sẽ không mua .” ghét nhất người này, đặc biệt là lúc nãy người này còn lườm nguýt cô.
“Cô chỉ là nhân viên thời vụ từ nông lên thôi, nhiều loại quần áo cô ta khôngbot_an_cap đâu, chỉ biết bánvi_pham_ban_quyen mấy đồ rẻ tiền, hay là đểvi_pham_ban_quyen tôi giới thiệu cho đồng nhé.”
“Đồng chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hay là cứ đểbot_an_cap chị Lâm giới thiệu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đi, tôi là không bằng chị ấy.”
cúi đầu thác, gia cô đều trông chờ vào công việc nàybot_an_cap để sinh sống. Dù rất muốn nhận hàng này để minh năng lực với quản , nhưng cô không dám đắc tội với Lâm Tốc Sương.
Ôn Nguyễn nhìn thoáng qua Mộng đang lắngbot_an_cap.
Lạivi_pham_ban_quyen nhìn sang “chị Lâm” vẻ mặt đắc ý, ta suýt chút nữa đã mấy chữ “Thấy chưa, đã bảo cô ta không làm được mà” lên mặt rồi.
Nếu tiêu vài tệ thìleech_txt_ngu cô còn nhịn , đằng này đống áoleech_txt_ngu côleech_txt_ngu chọn giá cũng phải vàileech_txt_ngu chục tệ, cô không muốn đểleech_txt_ngu người mình ghét phục vụ mình.
Ôn khoanh tay “chị ”.
“Từ nông thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên thì làm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Tôi là nông thôn lên đây, lúa gạo rau thịt các người ăn cái không do người nông thônvi_pham_ban_quyen khổ ra, đibot_an_cap làm một chút mà đã ảo tưởng mình quý rồi à.
Cửa hàng người đã áo rẻ tiền thì tỏ muốn làm . Nếu cô thật có năng lực, thìleech_txt_ngu bảo quản lý cô vứt hết đồ rẻ tiền này đi, biển ngườivi_pham_ban_quyen nghèo miễn vàovi_pham_ban_quyen ở , còn nếu không có năng lực thì hãy làm công của .
Triệu Mộng làm việc nghiêm túc, không nịnh đạp dưới, khách ítbot_an_cap tiền tìm hiểu nhu cầu để thúc đẩy giao dịch. như cô, thấy ai ít tiền là sưng mặt muốn bán, theo tôi thấy, ấy còn xứng với công việc này hơn cô nhiều. Tôi đã nói rồi, Triệu không giới thiệu thì chúng không mua nữa.”
Ôn Nguyễn lạnh lùng xong, quay sang nhìn Thành.
“Chúng ta không mua ở đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chỗ này chẳng bằng tác xã tiêu, chúng tavi_pham_ban_quyen đibot_an_cap thôi.”
Giang Thành bị cô kéo cánhbot_an_cap tay, trong ánh mắt đều là tán . vợ của cũng thật khéo mồm khéo miệng, câu nào cũng đầy và trúng phóc vào trọng tâm.
“Lâm Tốc Sương! Có phảileech_txt_ngu tôi đã nói không được phép bắt nạt thời vụ haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không, cô mắc cáivi_pham_ban_quyen chứng gì , còn không mau tránhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang một bên.” Tống Hồng Kỳ từ thấy có tranh chấp liền tới.
Tiểu Giang đoàn tuổi còn trẻ mà đã việc được ở tỉnh thànhbot_an_cap, tiền đồ là không thể giới hạnbot_an_cap, bợ còn chẳng kịpleech_txt_ngu, thế mà người này cứ thay nhau làm mất lòng người .
Lâm Tốcbot_an_cap Sương tức giậm chân, tránh sang một bên, trước đi còn không quên lườm Mộng một cái.
Dám tranh đơn hàng của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta, nhỏ này không muốn làm nữa saovi_pham_ban_quyen.
“ Giang trưởng, hôm nay để hai người phải chịu phiền phức , đây là loại mật ong đặc biệt chỉ cửa hàng chúng tôibot_an_cap mới , giúp dưỡng nhan làm đẹp, coi là chút bồi thường cho hai người.”
“Không cần đâu, mật ong bao nhiêu tiền, lát nữa tính luôn vào hóa đơn.”
Giang Thành dứt khoát từ chối. Nhận đồ của ta khó tránhvi_pham_ban_quyen nghi ngờ hối lộ, dù bây giờ tình hình đã dịu đi nhiềubot_an_cap nhưng vẫn có không người soi xét kỷ luật, đáng vì chút tiền này mà rước họa vào thân.
Ôn Nguyễn mãn nguyện mua một đống quần áo, trước khi đi đặc biệt “hỏi” Quản Tống xem Triệu Mộng có bị khó dễ hay không, thời dành cho Triệu Mộng nhiều lời khen ngợi, hứa hẹn vài ngày sẽ quay lại Triệu Mộng mua đồ.
Đi được đường, cô sực nhớ ra mình quên mua lót.
Ở nông thôn không thói quen mặc nội y, từ khi thành phố cô cũng chưa quần áo mới, vẫn luôn mặc những chiếc lá từ thời mười mấy tuổi. Mấy năm cơ phát triển nhanh, chiếc áo lót nhỏ thường xuyên thắt chặt khiến cô thấy tức ngực.
ra vài ngày tới sự phải đến hàng bách một .
Cô quay đầu Giang Thành bên cạnh, ống tay áo sơ mi trắng xắn lên quá nửa, lộ ra những múi cơ bắpvi_pham_ban_quyen chắc và mượt mà. Lúc tay hắn treo túi quần áo, còn xách thêm hai túi nữa, trên mũi caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Dù bản thân thấy hơi , cô vẫn hỏi một câu lệ:
“Hay là tôi xách bớt .”
“Khôngleech_txt_ngu cần, mấy này không nặngbot_an_cap.”
Muốn thì cứ xách thôi, cô càng mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì được thảnh thơi.
Dạo phố cả ngày làm lòng bàn chân cô đau , vừa về đến nhà cô chui tợn vào căn phòng nhỏ không cửa sổ của mình ngủ.
Mới chớm nên thời tiết vẫn còn khá , trong phòng cô khôngvi_pham_ban_quyen có , đóng cửa ngủ thì nóng, Ôn Nguyễn dứt khoát toangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa mà xuống.
Tô Noãn Noãn về đến , thấy anh cả đang thắt tạp nấu cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong bếp, liền bước vào phụ .
“Anh, cô ta đâu rồi?”
Lúc Ôn Nguyễn ở cửa hàng báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hóa hôm naybot_an_cap cô ta đang bậnleech_txt_ngu nênvi_pham_ban_quyen không thấy. anh cả đã hỏi mượn ta không vải, chắc hẳn là tiêu Ôn Nguyễn kia.
Tuy nhiên, anh cả từ nhỏvi_pham_ban_quyen là người có chủ kiến, quyết định hắn có thể thay đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được. Hắn đã quyết ly hôn chắc chắn sẽ ly hôn.
“Đang ngủ trong phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chị em nhát gan lại được học nhiều, người khác dọa dẫm câu là sợ hãi. Bạn em cô áo cô cũng không dám từ chối. là cô em chồng, lúc không có nhà em phải bảo vệ cô ấy nhiều , không được hùa cùng người ngoài bắt nạt ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hay nói ra nói vào chuyện của cô ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, biết chưa Noãn Noãn?”
Tô Noãn Noãn phải ánh lạnh lùng của anh cả, vội gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh cả đang không vuibot_an_cap. Tại sao chứ?
“Anhbot_an_cap, em biết . Anh hiểu ấy rồi , cô ấy thích làm việc nhà, trước đâyvi_pham_ban_quyen em giúp cô ấy còn không cho, quần áo là côleech_txt_ngu cứ đòi giặt đấy chứ.” Tô Noãn Noãn cười giải .
“Ừm, trước đây bỏ qua đi, sau này áo tự ai nấy giặt. rồibot_an_cap, trước đây mỗi anh gửileech_txt_ngu trong thư cho em hai mươi đồng để em cho dâu, em đã đưa chưa?”
Giang Thành cúi thái rau, vẻ mất kiên nhẫn thoáng hiện qua gương mặt.
Nhìn nhữngleech_txt_ngu bộ quần áo đến mức khôngbot_an_cap thành hìnhbot_an_cap của Ôn , hắn cũng biết cô chưa từng nhận được sinh hoạt phí gửi.
Vì Ôn Nguyễn không biếtvi_pham_ban_quyen chữ nên thư từ hắn đều gửi cho emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái để nhờ chuyểnvi_pham_ban_quyen . Trong ấn tượng của hắn, em gái là côleech_txt_ngu bé có tâm cơ nhưng vẫn có nguyên tắc. Không ngờ mấy năm không gặp, cô ta lại dám túi tiền của .
Tô Noãn trong lòng , vàng giải thích:
“ Tiểu không dâu tính tình thuần, dễ bị lừa, tiền anh gửi em đều gửi tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiệm giúp chị ấy rồi, chuyện mẹbot_an_cap cũng biết mà. Giờ đã về rồi, em thấy cứ để chỗ anh thì hơn.”
Hình tượng tốt mà cô ta dày công dựng mười mấy năm nayvi_pham_ban_quyen tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen thể vìvi_pham_ban_quyen Ôn Nguyễn mà bị hủy hoại. Thế nhưng số tiền đó sớm đã bị cô ta dùng để mua quầnbot_an_cap áo và ghi âm hết rồi, giờ đào đâu mấy trăm đồng để trả lại đây?
“Cứ đưa trực cho chị dâu đi, vốn dĩ số tiền đó là dành cô ấy, tổng là bảy trăm đồng.”
Giang Thành lạnh giọng nói. Nếu Ôn mỗi tháng nhận được hai mươi đồng đã đến mức mặc bộ quần áo rách nát ravi_pham_ban_quyen đường, càng khôngbot_an_cap vì muốn lấy thêm nămvi_pham_ban_quyen đồng bồi thường ly hôn mà lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn lênbot_an_cap giường.
đến tối qua, hắn có chút hối .
Biết hắn đãleech_txt_ngu nhẹ nhàng hơn một chút. trong lẫn ngoài đều bắt nạt cô, mong ngóng ba năm mới đợi được , mà hắn ngày ép cô hôn, ngay cả lúc giường cũng giày vò tàn nhẫn.
Nếu còn muốn cùng hắn chung , hắn sẽ đối xử tốt với cô.
“Anh, em ra ngoài .”
Tô Noãn Noãn vứt nắm rau , chạy ra khỏi nhà chính. Khi đi ngang qua phòng , côleech_txt_ngu ta trên bàn đặt đống đồ .
Cô ta nhẹ nhàng bướcleech_txt_ngu vào, đôi mắt tinh tường lập tức nhìn thấy hộp kem dưỡng da và kem dưỡng tay trong chiếc túibot_an_cap.
cả trước đây thương cô nhấtvi_pham_ban_quyen, những thứ này lẽ phải thuộc về ta mới đúng.
Cô ta lấy ra hộpbot_an_cap đắt nhất, mười hai đồng một hộp, ngay cả cô ta cũng không . Ôn Nguyễn vào cái gì mà được dùng? Đôi bàn chặt hộp kem đến bệch, ta hận không thể ném món đồ xuống đất.
Hồi sau, cô ta mới tâm lại, hít một thật sâu đặt món đồ về chỗ cũ.
Bây giờ chưa phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Tối qua cô nghe thấy trong phòng anh cả, đêm rồi Ôn Nguyễn vẫn còn khócleech_txt_ngu, chắc là đang bàn chuyện ly hôn. Phải tìm đủ bảy đồng cho cô ta đã, nếu anh cảleech_txt_ngu sẽ có định kiến với mình.
Chờ bóng người đi khuất, Ôn Nguyễn mới mắt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Trong phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng hầm hập như lò hơi, buồn ngủ rũ rượi nhưng không nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngủ .
Nếu dám lấy , tức đi mách Giang Thành, vạch trầnvi_pham_ban_quyen bộ mặt tạo của cô .
Nếu nói Đinh Chiêu Đệ, Lưu Đại Liên là nhữngbot_an_cap làm tổn người khác một cách công khai, thì gia đình họ Giang này đúng là những bậc thầy đâm sau . Ngoài mặt thì không bắt bẻ được lầm gì, nhưng thực chất chẳng có ai tốt đẹp cả.
Ngủ không được, cô dứt khoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy khui “mù tạt”.
Giang mua cô rất nhiều đồ, cô chưa xem kỹ bên có nhữngleech_txt_ngu gì.
Thứ đầu tiên đập vàovi_pham_ban_quyen mắt là hộp dưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net da màbot_an_cap Tô Noãn Noãn vừa đặt lại. Mở túi ra, bên trong còn có vài lọ nữa, toàn là kem da và kem dưỡng taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô được không ít bánh quy, kẹo, mạch nha tinh vàleech_txt_ngu thứ tương , trông đều không rẻ chút nào.
Cô rất tò mò, hắn ra tiền thế, dường như đơn vị lường cô không cùng một hệleech_txt_ngu vậy.
Chỉ tiếc cho nguyên , vất vả ba năm mà được lấy một ngày.
Ngày mai lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ Hai, cha côleech_txt_ngu chắc sẽbot_an_cap trấn họp, trên trấn có bưu điện, lúc đó cô sẽ gọi điện cho cha để nói quyết địnhbot_an_cap ly . Đợi nhận được tiền bồi thường ly hôn, thu dọn hànhvi_pham_ban_quyen lý về quê.
Dù dưới nguyên chủ còn có hai emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và một côvi_pham_ban_quyen em gái, nhưng cha mẹ không hề thiên vị. Ngược lại, vì nhỏ từng tai nạn nên tính trở nên nhút nhát yếu đuối, họ yêu thương cô nhiều .
Chỉ từ khi cô kết hôn, mẹ cô ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, hối vì sai năm xưa, lại lo lắng cô bị ly hôn rồi đuổi quê.
Ở thời này, hôn là chuyện mất mặt, biệt là khi cô lại thủ đoạn không đáng để lên vị trí này. Kết hôn ba năm, Giang Thành chưa từng về thônvi_pham_ban_quyen Tứ Thủy lấyvi_pham_ban_quyen một lần, không ít người trong thôn đang chờ xem trò cười củavi_pham_ban_quyen côvi_pham_ban_quyen.
“Tỉnh rồi thì ăn cơm đi.”
Giang Thành đi cô. Lúc trời vẫn chưa hẳn nhưng trong cô đã tối om, chưa bước vào đã nhậnleech_txt_ngu được một luồng hơi nóng.
Ôn Nguyễn giật mìnhleech_txt_ngu bừng . ra khỏi phòngbot_an_cap, không khí mát mẻ hơn hẳn.
Trên bàn đã bày sẵnvi_pham_ban_quyen hai đĩa thức ăn nhỏ, thịtbot_an_cap kho , một rau xào vàbot_an_cap hai bát cơm trắng đầy ắp.
Cha mẹ Giang việc bận rộn, thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tăng ca không về ăn cơm tối cũng là chuyện bình thường. Tô Noãn Noãn có , cũng thường xuyên ănbot_an_cap ở nhà bên ngoài, nhưng do lẽ là tay nghề nấu nướng của nguyên chủ thực sự chẳng sao.
Ôn Nguyễn ngồi xuống bưng bát lên, ăn vài đã thấy hơi no.
Cái dạ dày chim sẻ của nguyên chủ đúng ăn quá ítbot_an_cap, nếu tính theo lượng ăn ở trước của cô thìleech_txt_ngu nhất cũng phải chén hết hai bát .
Trong bát vẫn hơn một , cô ngập ngừng nên mở lời hay không. Buổi sáng đã để hắn ăn cơm thừavi_pham_ban_quyen, buổi tối lại bắt hắn ăn
Thôi bỏ đi, để lại mai hâm nóng rồi tự mình ăn .
Cô bát thừa đứng dậy định mang vào .
“Ăn đi.”
Giang Thành liếc nhìn bát của cô, thản lên tiếng.
Gầyleech_txt_ngu quá, lúc ôm cô thấy không an toàn, lúc sợ cô gãy trong tay. Dù sau này cóleech_txt_ngu lẽ chẳng quan hệ gì với hắn nữa, nhưng dù béo lên một chút vẫn tốt hơn.
Nghe lời ra lệnh cứng rắn của hắn, Ôn Nguyễn im lặng bưng ngồi xuống, gắp hai miếng rau rồi mới sực ra.
Tại sao cô phải nghe lờivi_pham_ban_quyen hắn?
Nhưng ban ngày vừa tiêu hắn hơn một trăm tệ, cô cũng không tiện công khaileech_txt_ngu cãi lại, dù saovi_pham_ban_quyen trong một khoảng ngắn tới, là cô vẫn ở lại nhà họ Giangbot_an_cap.
“Giang Thành, khi nào thì anh kỳ nghỉ?”
“Lần này , có chuyện gì sao?” Hắn và nốt miếng cơm cuối cùng bát, ngồi ngay bàn, ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt bình thản nhìn về phía bát củavi_pham_ban_quyen Ôn Nguyễn.
Đối phó hắn ? Nửa ngày trời mà một hạt cơm cũng chưa .
Ôn Nguyễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị ánh mắt dò xét của hắn nhìn đến mức da têvi_pham_ban_quyen rần, vội lùa mộtbot_an_cap cơm nhỏ vào miệng.
“Vậy anh nộp báo cáo ly hôn lên thì bao lâu mới duyệt? Trước khi báo cáo thông qua, tôi có thể thời ởvi_pham_ban_quyen đây không? Chuyện ly hôn này, sợ tôi không nổi, tôi phải thuyết phục gia đình trước đã mới cóleech_txt_ngu thểleech_txt_ngu dọn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
nói được một , ánh mắt xét của đànbot_an_cap chuyển từ cái bát sang mặt cô.
Cô có chút chột dạ.
Gương mặt nụ cườibot_an_cap nọt, nhỏ giọng minh: “ không được ở lại cũng không sao, ngày tôi sẽ gọi về cha tôi nói một tiếng, anh cứ cho hạn cuối cùng để tôi còn chuẩn bị.”
mặt người đàn ông đối diện rất khó coi.
Cô càng ngày càng không hiểu nổi hắn.
Chê cô nhiều tiền quá sao? Đúng cô hơi “chém ” thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đối diện với ánh mắt lạnh lẽoleech_txt_ngu như băng của hắnvi_pham_ban_quyen, cô đặt bát xuống, khẽ ho hai tiếng, lấy hết can đảm nói:
“ năm trăm tệ đúng là hơi nhiều thật, nếu nhất thời anh không được thì cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể góp, mỗi tháng đưa một ít. Tôi tin tưởng nhân phẩm của , đến lúc đó nếu anh không muốn tôi thì có thể gửi thư đếnvi_pham_ban_quyen , sẽ tự đileech_txt_ngu lấy.”
Nói xong, cô căng thẳng mímbot_an_cap môi.
Móng suýt chút nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã bị chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình bấm gãy.
“Hôm tôi đã của anh tổngbot_an_cap cộng một trămbot_an_cap bốn mươi hai tệleech_txt_ngu, có thể trừ vào tiền bồi cũng được.” Lòng cô đang rỉ máu, nhưngleech_txt_ngu Thành mãi lên khiến cô thấy thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất .
Giang Thành ngồi đối diện im hồi lâu đứng khỏi .
Ôn Nguyễn cũng lo lắng đứng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . ca à, chê nhiều thương lượng mà, côbot_an_cap đã ám chỉ rõ ràng như thế rồi, đừng trực tiếp chứ.
Dưới sự chú ý của cô, Giang Thành quay vềleech_txt_ngu phòng.
Ôn Nguyễn dáng vẻ đi đứng của hắn là biết tâm trạng lúc này không tốt chút nào. Cô ngoan ngoãn thu dọn bátbot_an_cap đĩa trên bàn vào bếp, vừa định thì nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy giọng nói lạnh lùng, cứng nhắc của người đàn ông vang lên phía sau.
“Tổng cộng là một ngàn sáu trăm tệ. Ngôi nhà này cô muốn ở bao lâu tùy thích, không ai đuổi cô cả.”
Giang Thành nói xong cũng chẳng buồn quan tâm đến phản ứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô, đặt tiền bệleech_txt_ngu bếp, giật lấy cái bát trong tay cô rồi im lặng rửa.
Ôn Nguyễn cũng không khách sáo, nhìn vẻ mặt sa sầm hắn là biết lúc này hắn chắc chắn rất chán ghét mình, cô vội cảm .
“ ơn Đoàn trưởng .”
Ôn Nguyễn hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, giọng nói ngoãn mà không kémleech_txt_ngu phần ngọt ngào.
Ai có người là ông chủ. Trước đây cô mở miệng ra là gọi “ông xã” chẳng phải chút tiền này hắn sao, giờ tiền đã cầm trong tay, hắn không muốn nghe cô cũng chẳng thèm gọi nữa.
Nắm chặt xấp tiền “đại kết” phẳng phiu, cô nhẹ nhàng bước về phòng.
Giang Thành đặt cái bát trong tay lại bồn , nhìn bóng dáng mảnh kia mà trong cảm thấy nghẹn khuất.
Muốn hôn thì hôn đi, dù hai người họ vốn dĩ cũng chẳng có tình cảmvi_pham_ban_quyen gì.
nghĩ, Giang càng cảm không dễ chịu, hắn rửa mạnh đếnvi_pham_ban_quyen mức phát những kêu ken két.
Ly hôn thì ly hôn, vậyleech_txt_ngu mà cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ thuốc hắn để làm chuyện , cô không sợ tên thanh mai trúc mã dưới chê bai sao? Hay là hai người họ đã bàn bạc với để vòi thêm trăm tệ này.
Thật chẳngbot_an_cap ra gì. Ba năm trước hắn gặp người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông đó ở thôn Tứ , là hàng xóm của nhà cô ta. Hắn ta cao nhưng gònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ thường, nước da đen nhẻm, mắt đen và rất sáng. Ngày đó khi Ôn Nguyễn hắn lên phố, người đàn ông đó đứng ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đám đông hắn với mắt đầy thù hận.
Lúc đó đãleech_txt_ngu nghi ngờ giữavi_pham_ban_quyen họ có quan hệ gì đóbot_an_cap, chỉ là sau này bận rộn nên quên khuất đi. Mãi đến tháng trước Noãn Noãn viết cho hắn, hắn mới biết ba năm qua hai người họ vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ liên lạc, gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó thỉnh thoảng còn vào thành phố tìm cô .
Ở ngoài , Tô Noãn Noãn đãvi_pham_ban_quyen nhìn thấy hếtvi_pham_ban_quyen tất cả. May mà ta đã nhắc nhở Đệ đừng gâyleech_txt_ngu chuyện, xem kìa, chẳng cần ta , anh cả cũng rồi.
Đêm về, căn phòng oi bức, cộng vừa nhận được một khoảnvi_pham_ban_quyen tiền khổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lồ khiến Ôn ngủ không ngon giấc.
Tiếngvi_pham_ban_quyen “ken két” vangbot_an_cap lên biệt rõleech_txt_ngu rệt.
Mở đèn lên, cô thấy một con chuộtvi_pham_ban_quyen lớn vụt qua giường.
Cô nảy dựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, cầm lấy cây bên cạnh giường mấy nhát. Liên tiếp hai chuột to bắp tay vụt .
Cảnh tượng đó khiến da đầu tê dại, nuốt nước ừng ực.
Trong này không có con chuột, cây gậybot_an_cap ởvi_pham_ban_quyen đầu giường chính thứ mà nguyên chuẩn sẵn để đập chuột.
Cô đèn, lùi ra phía cửa phòng.
Cũng may trong gian nhà họbot_an_cap Giang có sofa đơnleech_txt_ngu dùng đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp khách, cuộnleech_txt_ngu tròn trong đó cũng không phải là ngủbot_an_cap được. ômleech_txt_ngu gối nằm xuống .
Gian chính mát mẻ hơn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều.
Vừa mới xuống thì nghe thấy một tiếng hét chói tai.
“Ai đó!”
“Là tôi, trong phòng mấy con chuột.” Ôn chốngleech_txt_ngu ngồi dậy từ sofa.
“Ôn Nguyễn, chị bị điên à? Trước đây có chuột vẫn ngủ được, sao hôm nay lại không ngủvi_pham_ban_quyen được, sao kiêu thế!”
Tô Noãn Noãn cầm một cốc gốmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bật đèn thấy là cô thì giọng điệu vô kiên nhẫn.
Tiếng hét này làm cô ta tỉnh cả ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng rất nhanh cô tavi_pham_ban_quyen nhận ra anh cả đang ở nhà có nghe thấy âm thanh ở khách, liền vội vàng đổi giọng.
“Hay là chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâu qua phòng ngủ đi, phòng em mát mẻ, giường cũng đủ .”
Với tính cách Ôn Nguyễn, thấy cô ta lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tránh cònvi_pham_ban_quyen chẳng , chắn không dám qua cô ta ngủ.
“Tô Noãn Noãn, cô bị à? Sao tự nhiên lại gọi tôi là chị dâu, lại còn tốtbot_an_cap với như thế.” Ôn Nguyễn cô em chồng này rất giỏi diễn kịch, phải bái phục tốc độ lật mặt của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta.
Tô Noãn vạch trần cũng không thấyvi_pham_ban_quyen ngượng ngùng, ngược lại còn tỏ ra thânbot_an_cap thiết ngồibot_an_cap xuống bên cạnh.
“ dâu, nói gìvi_pham_ban_quyen vậyleech_txt_ngu, thôi, qua phòng em ngủ.”
“ thôi, nếu Noãn Noãn khẩn thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầu vậy, làm chị dâu tôi cũng không nỡ từ chối. Đi thôi, sau hai chúng ta ngủ chung một phòng.”
Ôn Nguyễn chăn gối đi thẳng về phía phòng của Tô Noãn Noãn.
Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại Tô Noãn Noãn ngây người tại chỗ.
tavi_pham_ban_quyen biểu hiện khẩn thiết sao?
Ôn Nguyễn chút sáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nằm lên giường của Tô Noãnbot_an_cap Noãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chiếc giường vừa vừa mềm, đầu giường có một chiếc quạt đang thổi gió mát rượi. Tuy không thể so với giường ở kiếp trước của cô, nhưng so với căn phòng nhỏ kia thì tốt hơn vạn .
“Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyễn, chị đứng dậy ! Chị mặc cái thứ rách rưới gì kia mà dám nằm lên giường tôi.”
Trên người Noãn mặc bộ váy ngủ màu hồng thượngbot_an_cap nhấtvi_pham_ban_quyen lúc bấy giờ. ta cao và gầy, mặc bộ ngủ rộng thùng thình nhìn như một mầm đậu tải.
“Chẳng phảibot_an_cap chính cô mời tôi sao.”
Ôn Nguyễn thoải mái trở mình, để quạt thổi vào lưng ướt đẫm mồ hôivi_pham_ban_quyen. Trên người cô mặc chiếc sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nách và quần ngắn đã bạc màu, vì phòng nóng nên hôi ravi_pham_ban_quyen đầm đìa.
Lúc này quầnleech_txt_ngu áo dính chặt vào người.
Tô Noãn Noãn thấy cô nhúc , đưabot_an_cap tay định cô dậy.
Ôn Nguyễn dang tay chân trên giường, nhắm mắt hóng quạt, suýtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút nữa Tô Noãn Noãn dùng sức kéoleech_txt_ngu ngã xuống .
mắt, lười biếng Tô Noãn Noãn một cái.
“Mờileech_txt_ngu thần thì dễ, tiễn thần thì khó. Trừ đưa cái quạtleech_txt_ngu cho tôi, nếu tôi không quay đâu.”
Tô Noãn Noãn không thể nổi người trước mặt lại là Ôn Nguyễn trước đến thở mạnh cũng không . Chiếc quạt này là hàng phân phối theo tiêu chuẩn, chỉ là vấn đề tiền bạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trời nóng thế này, đưa Nguyễn rồi thì cô ta dùng cái gì.
“Không đưa!”
“Không đưa không đi. Cô không cho tôi ngủ, tôi sẽ với anh trai cô lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đạo đức giả, gạt người khác.”
Noãn Noãn thật sự hối hận vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm nay đã ngăn cản Chiêu Đệ, để Chiêu gây sự cô ta, giờ thì đống mồ hôi bẩn kia dính hết lên giường cô rồi.
khi tavi_pham_ban_quyen nghe xong rồi vào phòng, mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh cả âm trầm như sắp nhỏ ra nước. anh cả ly hôn cũng chuyện trong vài ngày tới thôi. năm cô còn nhịn được, chẳng tiếc gì mấy ngày này, Ôn Nguyễn sớm muộn gì cũng bị đuổi thôi.
Cô ta răng, giậm chân một cái.
Nói khẽ: “Cầm lấy quạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi cút ngoài! Ôn Nguyễn, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị dám đem chuyệnbot_an_cap này nói với anh tôi, tôi sẽ cho chị !”
“Biết rồivi_pham_ban_quyen, biết rồi, người tốt.”
Ôn Nguyễn vui vẻ một xách quạt, một tay ôm chănleech_txt_ngu đi về.
Đèn ở gian chính đã tắt, nhưng đèn phòng cô vẫn sáng, còn nghe thấy tiếng “ cộp”, giống nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng gậy gõ vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ván giường.
Cô ôm đạc, thò đầu vào nhìn. Người đàn ông cao lớn đang quay lưng về phía cửa, nửa quỳ dưới , cầm gậy khua khoắng gầm giường cô.
Chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo ô trắng giản đượcvi_pham_ban_quyen hắn mặc lên trông vẫn rất phong cách. Theo cử độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của hắn, cơ ở cánh tay và lưng lộ ra những đường hoàn , vùng săn chút mỡ thừa. Động tác quỳ làm lộ ra vòng baleech_txt_ngu săn chắc và cơ đùi rắn rỏi.
Thân còn “cháy” hơn cả mấy anh người mẫu nam cô xem trên thoại ngày sinh nhật, mà lại không có chút cảm giác bóng nào. Thật đáng tiếc, cô sắp nóng chết rồi, lòng dạ mà nổi máu trai.
“Đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng Giang?”
Giang Thành nghe tiếng cô, tác trên tay khựng lại.
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối: “Cha bảo tôi đến bắt chuột cho cô, saoleech_txt_ngu vềbot_an_cap ?”
Nói xongbot_an_cap, hắn lại lời thích của mình hơi thừa thãi, có chút cảm giác giấu đầu hở đuôi. Nhưng cô đã muốn lybot_an_cap hôn, hắn cũng chẳng gì mà đi thể lòng tốt, làm thể hắn hiếm lạ gì cô lắm không bằng.
Hắn chiếc quạt điện chăn màn cô đang ôm trong lòng, cùng vớileech_txt_ngu bộ quần áo ngắn tay, ngắn đùi đã bị mồ thấm ướt, dán chặtvi_pham_ban_quyen vào người.
“Em gái anh chê tôileech_txt_ngu mồ hôi nên ra ngoài rồi, nhưng có tôi một chiếc điện.”
Không nói cho Giang Thành biết sao? Không nào. Cô của hắn giả tạo như vậy, nhất định phải biết. Cho dù cô có rời đi, cô cũng phải nhà họ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên ổn, cho gà bay chó chạy thôi.
Nói xong, Ôn nhìn , xem chừng vẫn chưa bắt được chuột. Tuy cóvi_pham_ban_quyen quạt cô vẫn hơi sợ nửa đêm connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuột đó lên đầu mình.
Thành bước hai bước trước mặt cô, đón lấy chiếc quạt.
“Sang phòng tôi mà tắm, đi ngủ cho mát.”
“ có bất tiệnvi_pham_ban_quyen không?”
Vì vấn đề bố cục nên trong cả nhà họ Giang, chỉ phòng của Giang Thành là thể tắm . Có điều lúc ở , mọi người đềubot_an_cap không dùng, vì tấm rèm che màu trắng hơi thưa, dễ thấu người bên trong.
Ôn Nguyễn không thích đến nhà tắm côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cộng, thường chỉ dùng khăn lau người trong phòng.
“ qua cô chẳng đó sao, có gì mà không tiện.”
Giang Thành cố tình nhắc lại, dựa vào đâu mà chỉ mình hắn bận tâm đến chuyện tối chứ.
“Vậy thì cảm ơn Đoàn trưởng Giang nhỏ nhé.”
Giang Thành không thấy chút vẻ khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạvi_pham_ban_quyen nào trên mặt cô, cộng thêm tiếng “Đoàn Giang nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net” kia khiến hắn nghe khó chịu lòng.
Ônleech_txt_ngu Nguyễn lấy quần áo sạch đi tắm.
Đợi cô tắm xong quay lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bên cạnh giường đã đặt hai con chuộtbot_an_cap cống to đùng chết thui. Nếu ở thôn, người ta còn chẳng ăn được béo tốt như thế này.
“Còn nữa không?” Ôn Nguyễn tiến lại , đầy vẻ tò mò.
“Chắc là hết rồi.”
Giang Thành đặt gậy xuống, tháoleech_txt_ngu găng tay, quay người lại thì thấy cô vợ nhỏ đang đó thanh thoát như một nhànhleech_txt_ngu lan. Mái tóc dài củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô còn đang nhỏ nước, chiếc áo ngắn vốn đã hơi chật nay bị ướt nửa trước ngực, gần như trong suốt chặt vào thể. Sự nảy nở phơi bày sót gì, vòng eo thon thấp thoáng hiện ra, chiếc quần ngắn chỉ gốc đùi bao lấy bờ vút. Vậy mà trên gương mặt tinh xảo ấy, ánh mắtvi_pham_ban_quyen thuần khiết một chú mèo nhỏ.
Hắn thề một tiếng trong lòng, dờileech_txt_ngu mắt đi chỗ khác.
Hắn cũng là một người ông bình thường, cáchbot_an_cap ăn mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này khác gì đang quyến rũvi_pham_ban_quyen trắng trợn , vậy mà cô cứ trưng ra bộ dạng hoàn toàn không hay , ngược lại làm hắn trông kẻ đê tiện.
“Cô sang phòng tôi mà ngủ, tôi ngủ đây. Nhớ bộ đồ ngủ khác .” Giọng hắn rất thấp, sợ chỉ cần hơn một chút là nhận ra điều bất thường.
Người đã nặc đòi ly hôn, hắn không muốn xembot_an_cap cười. Hắn cũng đâu phải chưa từng tự mình giải quyết.
Ôn Nguyễn ngơ ngác “” một tiếng, cúi nhìn bộ đồ ngủ mình, lúc mới phát hiện mình đã bị lộ.
Hôm naybot_an_cap đi mua đồ, quên mất không mua đồ ngủ nội y. Thứ cô đang mặc là đồ của nguyên thân mang đến từ ba năm , lên người đều hơi chậtbot_an_cap, vảbot_an_cap lại giặt nhiềubot_an_cap lần rồi nên chiếc áo trắng gần thấu quang.
Nhìn dángbot_an_cap vẻbot_an_cap né tránh và giọng điệu lạnh lùng của người , biết hắn đã hiểu lầm.
Cô vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giải thích: “Đoànleech_txt_ngu trưởngbot_an_cap Giang nhỏ, anh hiểu lầm rồi, tôi chỉ là không có bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ ngủ nào vừa thôi, không có định quyến rũ anh. Bây giờ tôi thật sự chỉ thànhleech_txt_ngu thành thật thật đợi ly hôn thôi.”
Nói xong, cô nhìn sắc mặt của người đàn ông.
Hình như hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng giận hơn.
“Ra .”
Nguyễn vộivi_pham_ban_quyen vàng ngoan ngoãn đi ra.
Mãi cho đến khi cô cửa, Giang Thànhleech_txt_ngu không quay đầu nhìn cô lấy một lần. Hắn bám lấy hắn đến sao? Nếu đã , về quê là chuyện cùng cấp bách rồi.
được phòng rộng rãi quạt điện, giấc ngủ này cô ngủ thật mái.
Trong đó, tại buồng nhỏ bên cạnh nhà bếp, thân hình cao lớn người ông đang chen chúc trên chiếc giường nhỏ.
Sauvi_pham_ban_quyen tiếng rên đục.
“Rầm” tiếng.
Giang Thành nằm chiếc đã sụp đổ, mặt bừng. Cái giường nát gì thế này! Thật là chuyện này khiến giải thích sao đây, nếu đoán thì mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mũi biết giấu vào đâubot_an_cap.
Trong căn nhà đất tăm, trên giường , một lão già đã năm mươi cầm chổi quất tới tấp vào người một người nữ truồng. Người phụvi_pham_ban_quyen nữ tóc tai rũ rượi, khắp mình đầy vết thương, đeo xích chó, vừa khóc vừa kêu cứu.
“ , chỉ biết khóc thôi, cái nhàvi_pham_ban_quyen này bị côleech_txt_ngu khóc đến ám quẻ rồi! Tôi mua cô về là để sinh con trai, côbot_an_cap còn không ngoãn, sẽ chết cô.” già với hàm răngleech_txt_ngu vàng khè lộ ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ , vẫn không ngừng quất người nữ.
Ôn Nguyễn đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở cửa, muốn mở miệng ngăn nhưng không phát ra được âm thanhvi_pham_ban_quyen, đôi chân như bị dính xuốngbot_an_cap đất không thể cử độngbot_an_cap. Cô chỉ thể trơ nhìnbot_an_cap lão kia hành bạo.
Rõ ràng chỉ đứng nhìn, nhưng cú quất ấyvi_pham_ban_quyen như thể giáng xuống người cô, đau đớn như bị xé toạc ra. Cô co quắp trên mặt đấtvi_pham_ban_quyen, nhìn lão già kia cởi bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo rách rưới, đè lên người phụ thoi thóp như một thú vật.
Ôn Nguyễn nénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bò dậy khỏi đất, cầm lấy chiếc chổi ởleech_txt_ngu cửa, lao mạnh đến bên giường muốn cứu người phụ nữ kia.
Lão ấy dường như không nhìn thấy cô, chỉvi_pham_ban_quyen ra tiếng cười phấn . cườibot_an_cap này, Ôn sợ đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống lạnh toát, toàn thân tê dại không thể nhích. Giọng lão như từ trên trời rơi xuống, từ phương tám ập vào tai cô. Cô ngồi xuốngbot_an_cap đất.
Lúc cô mới nhìn rõ ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ nữ bị đè dưới, đôi mày mắt ấyleech_txt_ngu ràng chính là .
“Ôn Nguyễn! Sao còn chưa nấu cơm!”
Ôn Nguyễn bị tiếng đập cửa của mẹ làm cho giật mình tỉnh . đầu tiên cô thấy giọng nói của bà mang lại sự bình đếnvi_pham_ban_quyen thế. Cô ngồi bên giường hồi lâu mới hoàn hồn, khóe mắt vẫn còn vương lệbot_an_cap.
Cảnh tượng và cảm giác giấcvi_pham_ban_quyen mơ quá đỗi chân . Trong nguyên tác, về kết thân sau khi nam chính quay lại quânleech_txt_ngu đội được nhắc qua loa, biết cô bị gã mặt trắng lừa vào núi, sau chịu nổi ngược đãi mà tự sát. Gã mặt trắng đó là ai, cô đã bị ngược như thế nào thì không viết rõ.
giấcbot_an_cap mơ này chính là những gì thân đã trải qua ở kiếp trước?
“Ôn Nguyễn!”
“Đến ngay đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ.” Ôn Nguyễn hơi kiệt xuống giường, thay bộ váy mới mua hôm qua.
Trong gương, đôi mắt cô đỏ hoe, trên vẫn còn nước mắt. Cô vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏileech_txt_ngu ác , luônbot_an_cap cảm thấy nó chân thựcleech_txt_ngu, cứ như là trải nghiệm tế của chính mình .
Cô chóng đánh răng rửa mặt, dọn chútvi_pham_ban_quyen rồi đi ra .
Trong phòng khách, cha Giang ngồivi_pham_ban_quyen trên ghế , lấy đầu gối, mặt mày đau đớn, mồ hôi vã ra nhưvi_pham_ban_quyen tắm.
Giangleech_txt_ngu ngồi trên ghế nhỏ, giúp chaleech_txt_ngu Giang xoa bóp bắp chân. Cha Giang bị thương trên chiến trường từ những trước, để lại di chứng, cứ âm u là chân lại đau. Bệnh viện cũng không có cách nào, chỉ có thể kê ít thuốc giảm đau để dịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng giảm ăn nhiều dễ bịleech_txt_ngu nghiện.
Vì vậy, thỉnh thoảng trong nhà lại diễn cảnh tượng này. Ôn Nguyễn thấy cũng lấy làmvi_pham_ban_quyen lạ, thẳngbot_an_cap bếp.
Giang chân, chắc chắn mẹ Giang cũng sẽ xin nghỉ ở nhà chăm sócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hôm nay e là cô không dễ hôm qua rồi.
Bên ngoài, trời bắt đầu mưa lâm thâm.
Mẹ Giang là bác sĩ nên yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầu đối với nguyên liệu nấu cao, bình thườngbot_an_cap cho mua nhiềubot_an_cap rau để , nên trong nhà chỉ thấy một nắm nhĩ khô và hai cây rau .
Lúc này đã hơn tám giờ, Tô Noãn Noãn đã đi làm. Ôn bị giấc mơ làm cho sợ hãi nên cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có cảm giác ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỗ này làm món ăn rồi.
đơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giản nấu một rauleech_txt_ngu xanh, trộn thêm mộc thanh mát, lại hâm thức ăn thừa tối qua và phần cơm mình.
Cơm còn chưa nấu xong thì đã nghe thấy tiếng Giang Thành nói chuyện ở bên ngoài.
“Sao cha không uống thuốc đauvi_pham_ban_quyen?”
“ qua uống hai lần , có tác dụng, giờvi_pham_ban_quyen càng lúc càng đau dữ hơn.” Giọng cha Giang yếu ớt, nghe ra được đang cố gắng .
“Một y táleech_txt_ngu ở khoa mẹ nóivi_pham_ban_quyen châmleech_txt_ngu cứu có thể giảm đau. Nhưng trải qua mấy năm biến độngvi_pham_ban_quyen , giờ thầy y giỏi không dễ tìm, mẹ đã nhờ người đi hỏi thăm rồi.” mẹ Giang dịu dàng.
Ở hiện thế, ông nội của Nguyễn là một thầy Đông khá có tiếng. Từ cô đã được tiếp , trước vào đại học thì việc bắt mạch châm cứu đã vô cùng thuần . Lên đại học cô cũng theo học chuyên ngành Y học cổ truyền, đó vì mâu thuẫn chaleech_txt_ngu nên năm thứ hai đã đăng ký đi trao đổi ở nướcvi_pham_ban_quyen ngoài. Cô thực sự biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net châm cứu.
Chỉ làvi_pham_ban_quyen người họ Giang không thích cô, cô gả tới đây ba năm, số chavi_pham_ban_quyen Giang nóibot_an_cap chuyện với cô đếm trên đầu ngón tay, hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn coi cô như người vô hình, cô muốn chuốc lấy sự bực mình.
Ôn Nguyễn đổ rau xanh đã thái nhỏ vàoleech_txt_ngu nồi khuấy đều, hoàn toàn không để ý thấy tiếng bước chân sau lưng.
có vừa vặnbot_an_cap không, đều là Triệu Mộng gợi đấy.
Ôn sự xuất hiện đột ngột của anh làm giật mình.
Giang Thành mấy chiếc túi qua, tự nhiên đón lấy chiếc thìa trong tay cô tục khuấy cháo.
Ôn Nguyễn mở ra nhìn qua, xem chất liệu thì hình là ba bộ đồ ngủ, còn cóvi_pham_ban_quyen cả nội yleech_txt_ngu.
Cô khó hiểu nhìn người đàn ông đang mang vẻ mặt không cảm xúc kia.
Cả nhà với nhau, dù sao cũng nên mặc đồ cho tươm tất một chút.
Ônvi_pham_ban_quyen Nguyễn tức hiểu ra, đây là anh đang chê bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ hôm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặcvi_pham_ban_quyen đứng đắn, chê cô làm chướng người nhà họ Giang sao? Nghĩ đến việc đã mua quần cho mình, cô khẽ giải thích:
Tối qua tôi thực sự không có ý , tôi sẽ dọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi sớm nhất có thể.
Thành biếtbot_an_cap cô đã hiểu lầm, vừa định giải thích thì cô đã xoay người đi.
Cô khóc sao? Sao mắt lại đỏ như thế, cứ tính nết cô đã thay đổi, hóa ra mít ướt như vậy.
Ôn cất đồ đạc cùng hơnbot_an_cap một ngànleech_txt_ngu sáu trăm đồng của mình vào một , dự tính nữa sẽ gọi điện thoại.
Quay lại phòng khách, cô mang bữa Giang Thành về bày đĩa, đó vào bếp tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ nhĩ đã ngâm nở, trộn gia vị rồi bưng ra.
Thành bóngleech_txt_ngu dáng nhỏ bé bận rộn của cô, luôn muốn mở giải thích rằng anh không hề có ý ghét bỏ cô, nhưng chẳng thể thốt raleech_txt_ngu lờibot_an_cap.
giải thích, trông cứ như anh đang muốn kéo cô vậy, còn nếu giải thích chiếc giường trong phòng cô vẫn sập, thật lòng anh thấy rấtleech_txt_ngu có với cô. Chiếc giường đó quá cũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, chân giường đã mục lâu, cách nào sửa nổi.
Anh ướm lời định giải :
Tôi
Cháo nấu thế này là được rồi, không cần xới tôi đâu.
Tối qua Ôn Nguyễn ác mộng, đến giờ vẫn hoàn hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc nàyleech_txt_ngu cô không muốn nghe những lời tổn thương từ anh nên chủ độngbot_an_cap ngắt .
Cô đã nhận tiền, sẽ làm tốt vai trò giúp trong những ngày cuối cùngvi_pham_ban_quyen này.
Bình thường cô đều dậy sáu giờ để đivi_pham_ban_quyen mua thức , mua về xongvi_pham_ban_quyen sẽ hâm nóng đồ ăn thừa từ hôm trước để tự mình ăn, sau đó mới chuẩn bị sáng chobot_an_cap nhà Giang, bảy giờ rưỡi sẽ dọn cơm lên bàn.
hôm nay một ngoại , cô đã dậy muộn.
Mẹ Giang chê tướng của cô không , nếu cô ngồi bàn ăn, tránh bị soi mói, chi bằng cứ ở trong bếp cho xong.
Sau khi bưng đĩa mộc nhĩ trộn lên , cô phần cơm nguộileech_txt_ngu đã hâm nóng đặt lên bệ bếp, tùy tiện ăn vài miếng. Mùi thịt mỡ ngậy lên khiến cô chợt nhớ tới hàm răng vàng khè đen nhẻm của lãoleech_txt_ngu già trong giấc mơ, cảm giác buồnbot_an_cap nôn tức dâng trào.
Giang Thành ngồi bên bàn ăn mà thấy nhạtleech_txt_ngu nhẽo vô vị, thỉnh thoảng lại mắtvi_pham_ban_quyen nhìn về phía bếp.
cô luôn nói đã ăn sáng rồi, không muốn ngồi cùng bàn, đến hôm nay mới biết bữa sáng của cô lại là như thế này. Anh vốn cứ ngỡ đã ăn .
Vương Uyển Như thấy ăn cơm mà cứ thấtbot_an_cap thần, bà gõ nhẹ vào đĩa, thấp giọng :
Chẳng việc gì phải nó, loại người nhà quê không lên nổi bàn. Nhà mình cho ăn ở, nóleech_txt_ngu giúp việc cho nhà mình là lẽ đương nhiên. Nếu không phải năm đó nó kế hèn hạ con, thì loại gái nào mà con chẳng lấy được, cứ nói như Hỷ Mai gái chính ủy Lưu ấy
Gạo, bột, rau, thịt chúng ta ăn có thứ không phải từ dưới quê đưa lên thànhvi_pham_ban_quyen phố? ngược lên banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời, có mấy ai phải ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà ? Hơn nữa, con cưới ấy về không phải để làm giúp việc chobot_an_cap họ Giang.
Giang Thành cắt ngang lời mẹ để giải thích. anh không lớn, đủ để trong bếpleech_txt_ngu nghe thấy.
Con nói thế mẹ không lọt tai rồi. Tổ tiên họ Giang mình từng có người Tiến , ngay cả ngoại con đời làm kinh doanhvi_pham_ban_quyen. Năm xưa giặc ngoại xâmleech_txt_ngu xâm lược, ngoại con đã dốc gia sản cứu quốc mới sa sút thế này. Con bé Noãn Noãn nói hôm qualeech_txt_ngu thấy xin con một ngàn trăm đồngvi_pham_ban_quyen, cái loại nhà quê tham lam này, chưa từng thấy bao giờ. Con mau chóng làm xong thủ ly hôn đi, đi rồi mẹ cũng .
Uyển Như cố tình cao giọng để nóileech_txt_ngu cho bên trong nghe, xem cô còn mặt mũi mà ở lại đây nữa khôngbot_an_cap.
Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Chuyện của con và cô ấy đừng bận tâm!
Giang Thành nói cũng không tâm trạng gì nữa, đặt bát cháo xuống, đứng đi vàoleech_txt_ngu bếp.
Ôn Nguyễn uống một ngụm nước để nén lại cảm khó chịu trong dạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dày, vừa lên đã thấy Giang Thành lạnh mặt vào. Những lời họ cô nghe rõ mồn , việc Giang bảo vệ mình khiến cô bất .
Cảm ơn
Lời cô vừa thốt ra đã bị anh ngắt quãng.
Chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài ăn đi, có một tiệm làm tào phớ ngon , tôi đưa cô đi.
Ôn Nguyễn cũng không muốn căn nhà nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thay vì đây để bịbot_an_cap hạ , chi bằng đi ra ngoài cho khuây khỏa.
Được.
Trong phòng khách, Vương Uyển Như nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người một một sau đi ra ngoài, con trai còn che ô cho Ôn Nguyễn. Ánh mắt con trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà hoàn toàn không giống như sắp hôn, mà trái lại còn có vài phần lấy lòng, chiều chuộng. Bà không khỏi thắc mắc:
Thằng Giang Thành bị làm sao thế khôngvi_pham_ban_quyen biết, đây ăn Ôn Nguyễn cũng có bao giờ ngồi bàn đâu, sao nayvi_pham_ban_quyen nó lại giận dữ đến mức ? Ông nhìn sắc mặt nó , nếu tôi không phải mẹ nó, nó đập cả cái bát vào mặt tôi rồi.
nén cơn chân, lên :
Bà thường thì cứ coi thường trong lòng, ra ngoài làm gì? Dù đileech_txt_ngu nữa đó cũng vợ nó, bà còn chẳng xử một góc connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé Noãn Noãn. Giang vợ một cái.
Ông nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem trước đây có phải nó giả vờ không? nếm thử bữa sáng hôm nay đi, so với đầu bếpbot_an_cap của tiệm cơm quốc doanh cũng chẳng , sao trước đây ăn lại dở tệ thế.
Vương Uyển nếm thêm một cháo, càng ăn càng thấy cóbot_an_cap đó không đúng.
Cáileech_txt_ngu con bé chết tiệt này, trước đây nấu ăn dở như thế, không phải muốnvi_pham_ban_quyen lười biếng đấy chứ? Nếu ban đầu mà nấu được hương vị này, bà đã chẳng phải ba bữa có đến bữa ra căng tin bệnh viện ăn cơm.
Món mộc nhĩ trộn này rất hợp để nhắm , vừa thơm cay vừaleech_txt_ngu mát. món cháo này , đợi nó về bảo nấu thêm mộtleech_txt_ngu nồi, làm thêm món , chiều nay chúng ta Giang Thành cùng vào bệnh viện thăm chính ủy Lưu. Cha Giang nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bà Giang dù không cam lòng nhưng cũng đành ậm ừ đồng ý.
Tại tiệm cơm quốc doanh.
Thành thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ôn Nguyễn chỉ ăn được hai .
Không hợp khẩu vị sao?
Tôibot_an_cap ăn no rồi.
Ôn Nguyễn khẽ đáp, ánh thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ tiệm mì.
Cơn mưa mỗi lúc một lớn, tiếng mưa rơi lộp trên đất.
Thành nghiêng khuôn mặt thanh tú của cô mà có chút ngẩn ngơbot_an_cap. Trước đây cô luôn cúi đầu, anh chưa từng phát hiện cô lại xinh đẹp đến thế, hàng mi cong vút, sống mũi cao thẳng, nhỏ nhắn
Tiệm cơm người quabot_an_cap lại, cô mặc chiếc váy trắng, tóc dùng một chiếc khăn buộc hờ phía sau, cần ngồi lặng cũng đủ khiếnleech_txt_ngu không ít phải nhìn.
Anh không thích khi người khác cứ nhìn chằm chằm vào cô vậy.
Anh tự nhiên kéo bát đồ ăn thừa cô phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vài miếng đã hết hơn nửa.
Đừng ăn nhanh quávi_pham_ban_quyen, không cho dạ dày đâu.
Giọng nói của dịu dàng, như đang gãi nhẹ vào trái tim anhbot_an_cap.
Cô dịu dàng, tốt đẹp nhiêu, anh càng cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ra gì bấy nhiêubot_an_cap. Để cô ở nhà chịu uất suốtvi_pham_ban_quyen ba năm, đêm đó lại hành hạ cô dữ dội thế, rồi tối còn làm sập cả giường cô.
Trong quân đội có kỷvi_pham_ban_quyen luật, quen rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh làm chậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốc độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn lại, lén ngước nhìn cô một cái, thấy cô đang thất thần. Một câu nói cứ lặp đi lặp lại trong lòng, sau khi chắc chắn sẽ làm cô khóc anhleech_txt_ngu mới mởbot_an_cap :
Những lời mẹ tôi , cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng để tâm.
Nếu cô bằng lòng đi theo anh, cùng lắm sau này anh sẽ đưa cô đi quân đội, rời xa họ, đổi sang một môi trườngbot_an_cap biết về quá khứ của họ, sẽ không còn ai ức hiếp cô nữa.
nói không vận vào người anh, tất nhiên anh thấy sao . Nhưng không quan trọng , mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Ôn Nguyễn lẩm bẩm nói.
Giấc đêm qua quá đỗi chânleech_txt_ngu , đến mức khiến cô thấy là bản mìnhleech_txt_ngu.
đến giấc mơ đó, nước mắt Ôn Nguyễn không kìm được mà rơi xuống, cô vội vàng nghiêng mặt lau đi.
“Xin lỗi, tôibot_an_cap không kìm nén được cảm xúc, không liên quan đến anh đâu.” Cô nghẹn ngào giải thích.
Giang Thành thấy cô khóc, nhất thời chẳng còn tâm trí đâu mà ăn uống. Hắn lúng túng rútvi_pham_ban_quyen khăn tay ra, sớm biết thế này hắnbot_an_cap đã không an ủi cô.
cậu thanh đangbot_an_cap ở bàn bên cạnh thấy vậy thì lớn giọng lên.
“Cái thói gì thế không biết, một gã đàn ông to xác lại đi bắt nạt nữ!”
“Vợ đẹp thế kia mà không biết trân trọng, làm người ta khócbot_an_cap, có còn là niên của thời đại mới không hả?”
“Cái loại mặt mũi tú thế này hay lừa gạt chị em nữ nhất. Đồng chíleech_txt_ngu này, cô khóc nữavi_pham_ban_quyen, giờ là xã hội mới rồi, hắn mà dám bắt nạt thì cứ với tôi, bọn tôi sẽ đòi lại công bằngvi_pham_ban_quyen chovi_pham_ban_quyen cô.”
Trong đó, một thanh niên khoảng chừng hai tuổi mặc chiếc áo vải dacron màu xanh còn tình tiếnbot_an_cap tới, từvi_pham_ban_quyen túi nhỏ trước ra mộtleech_txt_ngu cuốn sổ tay nhỏ bằngleech_txt_ngu bàn tay.
Dángvi_pham_ban_quyen vẻ anh ta như thể sắp đứng ra chủ trì côngleech_txt_ngu đạo ngay lập tức.
Dù đã qua giờ ăn sáng trong mì còn khá đôngvi_pham_ban_quyen người, hành động chính nghĩa củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người thanh niên khiến không ít người vỗ tán thưởng.
Số nước ít ỏi của Ôn Nguyễn sớm đã bị nhiệt tình của đông dọa cho biến sạch.
“ chồng tôi, mọi người đừng hiểu , anh ấy quân , sẽ không bắt nạt tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu.”
Ôn Nguyễn vội xuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay giải thích.
“ không? Đồng chí đừng sợ, chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đều là cánvi_pham_ban_quyen bộ đườngleech_txt_ngu , cho dù hắn có là nhân dám bắt nạt phụ nữ thì chúng tôi cũng thể cáo lên Hội Phụ . Tôi thấy từ lúc vào cửa hắn cứ lầm lìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái mặt, chẳng giống người lành gì.”
Ôn Nguyễn thấy cậu niên nóileech_txt_ngu trúng tim đen mình, liền cố nhịn cười nói:
“Anhbot_an_cap ấy thực sự bắt nạt tôi, chỉ là mấy không gặp, độtleech_txt_ngu nhiên trở về tôi xúc động .”
Giang Thành chưa bao giờ người ta nhìn chằm chằm như nhìnleech_txt_ngu kẻ thù như vậy, nhưng ngẫmvi_pham_ban_quyen lại lời nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói cũng chẳng sai, đúng là đã bắt nạt cô.
“Là tôi chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm trònvi_pham_ban_quyen trách .”
Hắn nhìn Nguyễn, người mà đôi mắt giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây tràn ngập ý cười, trái tim hắn đập dồn dập. Hắn chưa bao giờ có cảm giác hốt hoảng vậy, gần ngay lập tức, hắn đã đưa ra một quyết định.
Hắnbot_an_cap phải tìm cứu vãn cuộc hôn nhân , bù đắp thật tốt cho cô.
Còn về gã thanh mai trúc mã ở quê của cô, dù sao hai người họ cũng chưa có hành vi gì quávi_pham_ban_quyen giới hạn, hắn việc gì phải chấp nhặt với một kẻ đã bịleech_txt_ngu sàng lọc từ ba năm trước.
Cô qua lạivi_pham_ban_quyen với người đó chẳng qua là vì hắn không cần cô. cần hắn đối xử tốt với , cho cô đủ cảm an toàn, tự khắcvi_pham_ban_quyen sẽbot_an_cap cắt đứt quan hệ với người kia.
“Làm quân nhân ấy mà, quanh năm ở ngoài, nhà quân đội là vả nhất. Anh về thì thương vợ cho tốt, đừng có suốt bày raleech_txt_ngu cái mặt đó, vợ phảileech_txt_ngu kẻ thùvi_pham_ban_quyen , phải nhiều vào, biết ?” Cậu bộ nghiêm túc nói xongleech_txt_ngu liền sổ vào túi.
“Nhất định , cảm ơn đồng chí đã nhắc nhở.”
Ôn Nguyễn nụ cười gượng trên mặt hắn, nghiêng mặt mím môi nhịnbot_an_cap cười.
bị người ta hiểu lầm là bắt nạt phụ nữ, cô mà thầm vẻ khôngleech_txt_ngu cho lắm.
Mãi cho đến khi ra quán mì, Ôn Nguyễn mới thành tiếng.
Thành thấy cô cười, cảm thấy mất mặt một chút vừa cũng giá.
Cơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mưa đã dần, nhưng trên mặt vẫn còn rất nhiều vũng đọng.
Ôn Nguyễn đang đôi da nhỏ mua hôm qua, hôm nay là lần tiên cô đi ra ngoài. Lúc mớileech_txt_ngu ra đường chưa có nhiều nướcvi_pham_ban_quyen đọng thì còn đỡ, giờ mưa đã thấm đẫm mặt đất, xá sình lầy nơi. Dù đã đi đứng cẩn thận nhưng giày của cô vẫn nhanh chóng lem bùn đất, khiến cô không xót xa.
“Cô cầm ô đi, tôi cô về.”
“Hả?”
Nguyễn ngạc .
Lúc này cô mới nhận ra chiếc ô hai người đang phần lớn đều che cho cô, nửa thân người củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giang gần như đã đẫm. Chiếc áo sơ mi trắng dán vào người, ẩn hiện nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nét cơ bắp săn bên .
“Không cần đâu, để người ta nhìn thấy hay.”
“Cô vợ tôi, chính muốn cho người ta nhìn .”
Giang Thành nói liền cán ô tay cô.
Ôn Nguyễn chỉ cảm thấy tay mình nặng trĩu, một gió suýt chút nữa đã thổi bay chiếc ô, cô vội vàngvi_pham_ban_quyen ôm chặt lấy cán ô.
Chưa kịp ngẫm nghĩ ý tứ trong nói của Thành, hắn đã cúi xuống. Nước mưa từ trên ô trượt xuống rơi vào ngọn tóc , ướt sũng.
Người đi không , nhưng vẫn có người ngoáivi_pham_ban_quyen lại nhìn.
cảm thấy hơi ngượng ngùng, cô mặt vào vai Thành, bằng giọng lí nhí:
“Hay là anh thả tôi xuống , tôi lắm.”
Ở thời này, hai nhau ở ngoài đường đãvi_pham_ban_quyen được coi là hành độngbot_an_cap thân mật rồi, huống chi là trên lưng.
Giang Thành đương nhiên không muốn thả côleech_txt_ngu xuống, muốn cho tất cả nhữngbot_an_cap người quen hay không biết đều rõ Ôn Nguyễn là người vợ chính thức của hắn. Dù cô thực sự đã làm những việc , nhưng cô là vợ hắn, đều chấp nhận .
Hắn nói thì người khác cũng khôngbot_an_cap .
“ cử động tung, ônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho chắc vào.”
Ôn Nguyễn nằm trên lưng hắn, cảm nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được hơi từ cơ thể hắn. Tấm lưng vữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chãi khiến lồng ngực cô hơi đau, xê dịch một chút liền nghe thấy tiếng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông phát lồng ngực.
“Đừng ngọ nguậyleech_txt_ngu.”
Ôn nhận được cơ hắn nóng lên. Dù cô chỉ mới qua chuyện ân ái một lần, nhưng ở hiện cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tranh thuyết, đương nhiên hắn bị làm sao. Cô không dám động đậyvi_pham_ban_quyen nữa, chỉ “vângbot_an_cap” một tiếng.
Giang tận hưởng sự ngoan ngoãn vàvi_pham_ban_quyen mại củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, cảm nhận được má áp của cô áp sát vào cổ mình, tráivi_pham_ban_quyen tim hắn mềm nhũnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như nước.
Tại bếp tập thể của đại viện, mấy người đang xếp hàng rửa bát bên bồn nước, có người tinh mắt nhìn thấy hai người đang đi vào.
“Kia chẳngbot_an_cap phải là Giang ? Hắn đangvi_pham_ban_quyen cõng ai thế?”
“Là Ôn đấyvi_pham_ban_quyen, nhìn cái tay chân nhỏvi_pham_ban_quyen nhắn trắng trẻo phát sáng , chắn là Ôn rồi.”
“Giống Ôn Nguyễn , tôi thấy tình vợ nhà họ lắmleech_txt_ngu mà, đâu có vẻ gì là sắp ly hôn đâu. Hôm qua tôi còn thấy Tiểu Giang đoàn trưởng cùng Ôn Nguyễn xách một đống về đấy.”
“Toàn tin thôi, quân nhân bây giờ có mấy ai ly hôn , hưởng xấu lắm.”
Lưu Đại Liên cao giọng mai: “ bà mù hết rồi à? Quần áo của Ôn Nguyễn sắp phải đắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miếng vá nơi rồi, các bà nhìn xem người phụ nữ kia da, Ôn Nguyễn chẳng chỉ là bảobot_an_cap của nhà họ Giang thôi, làm gì có cái số hưởng đó?”
“Tôi nói này Lưu Đại Liên, không phải bàvi_pham_ban_quyen vẫn còn để bụng chuyện Ôn Nguyễn cãi với bà đấy chứ? Chuyện đó là do bà nói khó nghe thật.” Ngô Hồng Mai người không ưa nổi thóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt nạt Ôn Nguyễn của Lưu Đại Liên nhất.
là sự bắtbot_an_cap nạt của Lưu Liên được Giang cho phép, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ Giang lại có chức vụ cao nhất đại viện này, nên bà cũng không thểleech_txt_ngu tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp đỡ.
“ Hồng ! Bà đừng có nóivi_pham_ban_quyen bậy bạ, thèm gì để một conbot_an_cap nhỏ nhà như nóvi_pham_ban_quyen, đáng. Tiểu Giang đoàn trưởng mạo toàn thế sao thể nhìn trúng như Ôn Nguyễn”
Lời bà nói nửa chừng thì đột ngột dừng lại.
Bởi vìleech_txt_ngu người phụ nữleech_txt_ngu trên Tiểu đoàn ngẩng đầu nhìn về bà .
Chẳng chính là con Ôn .
“Nhìn kìa, chẳng phải là Ôn Nguyễn ư.” Ngô Hồng Mai đắc ý nói. Bàvi_pham_ban_quyen biết Lưu Đại ngày ngày mong Giang ly hôn để bà ta cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ hội trèo cao.
Nguyễn có nào chăng nữa cũng là người xinh đẹp nhất cái đại viện . Thân hình của Đinh Chiêu Đệ cùng lắm cũng chỉ là sinh đẻ, chứ đámbot_an_cap thanh niên trai tráng ai mà chẳng thích nhưleech_txt_ngu Ôn Nguyễn, nở mông cong, thon chân .
Cũng tại tính tình Ôn Nguyễn nhược, chứ nếu Ôn Nguyễn mà connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái bà, bà dạy cho cáchleech_txt_ngu quyến rũ khiến Tiểu Giang đoàn trưởng không ra nổi phòng. kiện tốt thế này thì đàn ông nào mà chẳng đổ gục.
“Này, Đại Liên, sau bà đừng có mà bắt nạt tiểu nữa nhé, chồng cô ấy cao hơn chồng bà đấy.”
“Tiểu Giang đoàn trưởng năm nay mới haibot_an_cap mươi sáu nhỉ, thành phần , này chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn thăng tiến nữa xem.”
“Mấy bà hết đi, đúng một lũ đàn bà lẻo mép.” Lưu Đại Thúy tức giận đập bát đĩa loảng .
Mấy còn lạivi_pham_ban_quyen bĩu , nhìn nhau cười thầm.
Ai lẻo mép thì người đóvi_pham_ban_quyen biết.
Ônvi_pham_ban_quyen Nguyễn được đến tận cửa phòngleech_txt_ngu khách nhà họ Giang mới được thả xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cha mẹ Giang ngồi trong phòng khách xem , trông thấy cảnh này thì vẻ mặt gặp ma.
“ Thành, con con phải chú ýleech_txt_ngu ảnh hưởng chứ.” Mẹ Giang có chút nghileech_txt_ngu ngờ không biết mình cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn lầm không. Giang bị làm sao vậy, sắp ly hôn nơi rồi mà đột nhiên lại diễn vở kịch này. Chẳng những gì Noãn Noãn nói đều là giả?
“Con cõng vợbot_an_cap mình thì có gì mà ảnh hưởng không tốt.” đón lấy chiếc trong tay cô, gập ô lại rồi theo Ôn Nguyễn vào phòng.
Ôn Nguyễn vào phòng là để lấy đống quần áo ra từ hôm qua. Hôm trời giặt được, nhưng cứ để mãi trong phòng thì không tiệnbot_an_cap. Vừa quay người lại, cô đã thấy Giang Thành mặc bộ quần áo ướt sũng bước vào. Chiếc quần vải dính chặt vào khi gặp nước, sải của anh rộng, những bắp cuồn cuộn trên chân phô diễn vẹn sức mạnh anh.
Ôn Nguyễn ôm áo, cúi định đi ra ngoài thì vừa đến cửa bị anh giữ lạivi_pham_ban_quyen.
“Sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô cứvi_pham_ban_quyen ở lại đây đi, vềvi_pham_ban_quyen cái căn phòng tăm kia nữa, nóng vừa , chuột lại còn nhiều.”
Hiện trường sập giường đã đượcbot_an_cap anh sửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại y như cũ. Chỉ cần côleech_txt_ngu không nằm lên, giường sẽ không sập lần thứ hai, cho dù có sập tiếp thì cũng chẳng nghi anh. Từ nhỏbot_an_cap đến lớn, đây là lần đầu tiên anh chuyện trái tâm như thế này.
“Đợi tạnh mưa, đi mua thuốc chuột về đánh.” Nguyễn suy nghĩ một chút nói, cứ phòng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh mãi cũng không hay.
“ qua có con chuột chạy qua mặt tôi, tôi không bắt được. Trước khi bắtbot_an_cap đượcleech_txt_ngu nó, chúng ta cứ ở tạm phòng này, đỡbot_an_cap để người ta nói ra nói vào.” Giang Thành thấy thần cô đãleech_txt_ngu có chút chuyển, bèn bồi thêm một câu: “Tôi còn ở nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn một tháng nữa mới đi. Cô muốn nào cũng người ta coi khinh, hay muốn yên ổn trải qua hơn một tháng này, rồi sau đó vuileech_txt_ngu vẻ rời đi” tìmvi_pham_ban_quyen người trong mộng.
Mấy cuối thực sự không thốt nên lời. trong mộng cái gì chứ, lên giường của anh thì là người của anh, ai cũng đừng cướp đi.
“ sao, cứ để họ nói đi, tôi quen rồi.” Ônleech_txt_ngu Nguyễn khỏi tay Giang , ôm quần áo đi ra ngoài.
Thành nhìn theo bóng lưng cô, trầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. đâyleech_txt_ngu là anh thì chỉvi_pham_ban_quyen cần một câu mệnh lệnh là xong, cô vợ này anh hễ một tí là khóc, khóc mức chẳng còn cách .
Đành dùng kế đường vòng thôi. Muốn mình hồi tâm chuyển ý, việc này dù khó đến mấy cũng chẳng lẽ khó hơn giặc ? Anh rời nhà từ năm mười lăm tuổi, ra biên nhập ngũ, mười tám tuổi bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tham chiến. Những trận chiến quấy rối lớn nhỏ, vì nổ súngleech_txt_ngu tương đương khai chiến nên hai đều dùng gạch đá, gậy gộc để lá cà, động thủ là có người chết, nhưng anh chưa bao giờ biết sợ. Huống chi chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một cô vợ nhỏ.
Ôn Nguyễn vừa mở cửa đã thấy mẹ đang ôm quần áo lén lút đứng đó. Dẫu sao cũng là chủvi_pham_ban_quyen nhiệm bệnh viện, sao lại làm cái trò nghe lén này chứ.
“Giặtvi_pham_ban_quyen đống quần áo này đi, chờ trời nắng thì mang ra phơi.”
Ôn đón lấy quần áo, thuận tay để lên ghế , chung với đống đồleech_txt_ngu tay mình, sau đó nói vọng vào phòng với Giang Thành: “Quần áo nhà em để trên sofa ngoài cửa rồi, mẹ bảo lát nữa giặt xong chờ trời nắng sẽ mang đi phơi.”
“Được! Cứ để đó, anh xong giặt.”
Ôn Nguyễn nhướng màyleech_txt_ngu với mẹ Giang một cái, rồi xoay người về phòng dọn đồ . Vương Uyển Như đi theo cô vào phòng, ngửi thấy mùi ẩm mốc bên trong thì lấy tay quạt quạt rồi bước ngoài.
“ tưởng mình là ai mà để trai ta giặt quần áo? Mau đi mua thức ăn nấu cơm đi. Cháo sáng nay nhiều mộtleech_txt_ngu rồi múc vàoleech_txt_ngu hộp giữ nhiệt, chiều nay đi người bệnh.”
“Tiểu Giang đoàn qua đã nóileech_txt_ngu rồi, thời gian anh ấy nghỉ phép, cơm anh ấy nấu, áo anh ấy giặt. không tin thì cứ mà hỏi, con mộtbot_an_cap người vợ nghe lời chứ.”
Chẳng chốc, cô đã nghe thấy tiếng Giang đập cửa phòng Giang Thành thình thình. Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế đó như muốn đập nát cánh cửa luôn vậy.
Bữa trưa tự nhiên là do Giang Thành xuống bếp. Cô không muốn ngồi ăn cùng Giang, Giang Thành cũng lủi vào bếp ăn cùngvi_pham_ban_quyen cô. Suốt bữaleech_txt_ngu ăn, mẹ ra vào bếp vài ba bận, vẻ mặt không hài muốn cầm dao thẳng vào đầu Ôn Nguyễn vậy. Cô nhất thời cũng không đoán được Giang có ý gì.
Ăn cơm khôngbot_an_cap bao lâu thì mưa tạnh, Ôn Nguyễn thay một đôi giàyvi_pham_ban_quyen cũ đi ra cửa hàng bách hóa thuốc chuột. Từ nhà Giang phố rất gần, chỉ mất chừngleech_txt_ngu mười đi .
Lúc cô cầmvi_pham_ban_quyen thuốc chuột đến nhà, nước trong phòng cô đã ngập quá đế giày, suýt chút nữavi_pham_ban_quyen tràn cả phòng khách. Giang Thànhleech_txt_ngu đang cầm cờlê sửa chữa gấp rút, cả người bị nước phun cho ướt sũngbot_an_cap.
Căn phòng của cô vốn cũng là một của bếp. khi cô gả vào nhà họ Giang, mẹ thà để phòng của Giang Thành trống không chứ quyết không cho cô ởvi_pham_ban_quyen, mà ngăn từ bếp một khoảng vừa đủ hai chiếc chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô dùng. Vì thế, trong phòngleech_txt_ngu cô đường ống nước.
“Cô đừng vào, ướt giày đấy, látleech_txt_ngu nữa tôi dọn.”
Cô bất thở . qua gặp chuột lớn, ống nước lại hỏng, sao cô lại đen đủi đến này.
“Để tôi vào đồ ra.”
vừa mới bước một chân vào thì nghe thấy giọng lạnh của người đàn ông: “Tôi sang phòng tôi rồi, ở phòng khách không tiện.”
cô cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đó không đúng. Sao ống nước lại hỏng lúc như vậy? Ánh mắt cô lên tấm lưng đang căng cứng của Giangleech_txt_ngu Thành. Không đâu, tuyệt đối không thể . Hôm qua anh còn hoàng không cho cô gọi là chồng, còn cố tình đưaleech_txt_ngu thêm một trăm tệ để sỉ nhục hành vi leo của cô, tuyệt đối không phải anh làm.
Ôn Nguyễn nhìn đồng , đã hơn một giờ, giờ này chắc cô đang ở công xã. Cô đếnvi_pham_ban_quyen phòng truyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin ở cổng đại viện. Chu thúc ở phòng truyền tin có quen biết cô, chủbot_an_cap hầu như tháng nào cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi điện về nhà đòi tiền. Chu cũng xuất thân từ nôngbot_an_cap thôn, conbot_an_cap gái lại bằng tuổi Ôn Nguyễn ông đối xử với cô rất thânvi_pham_ban_quyen thiết.
Thấy cô đến, ông chiếc điện thoại ra sát mépnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn. Ôn Nguyễn bấm số điện thoại đãvi_pham_ban_quyen thuộc làu trong , đổ hồi lâu mới có nhấc máy.
“Xin chào, tôi tìm Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiến Quốc của đại đội Tứ .”
“Kiến Quốc àvi_pham_ban_quyen? ấy hôm qua ra đồng bị gãy rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không đếnbot_an_cap họp được, là kế toán Lâm của đại đội Tứleech_txt_ngu Thủy đi thay đấy. Cháu có chuyện gì không?”
Ôn Nguyễn nghe cha mình gãy chân thì lập tức lắng.
“Làm ơn cho toánvi_pham_ban_quyen Lâmleech_txt_ngu một chút ạ, cháu cảm ơn.”
“Lão Lâm, điện thoại này! Nhanh lên, để lỡ việc, đại hộibot_an_cap đầu rồi.”
Kế toán tuổi tác tương đương với cô, là bạn già của ông. vài tiếng rè rè, đầu dây bên vang lên nói củavi_pham_ban_quyen người ông trung niên.
“ Nguyễn không?” Lâm Khánh Thắng biết rõ hoàn cảnh nhà họ Ôn, bé này gọi điện lại thiếu tiền , nhưng tình cảnh nhà họ Ôn giờ thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy đâu ra mà chu cấp cho nó nữa.
“Chú Lâm, chân ba cháu lại bị ngã gãy thế ạ?”
Khánh Thắng vốn dĩ không nói, nhưng nghĩ đến việc nhà họbot_an_cap Ôn hiện tại có ba động chính thì hai người đã vì chuyện của cô mà không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc được, ông cảm thấy vẫn nên nói cho rõ. Dù sao thì con chồng như bát nước hắtbot_an_cap đi, nhà đẻ có khổ nào đi nữa, cô cũng không thể cứ bòn rút máu mủ của họ như vậyvi_pham_ban_quyen được.
“Hôm qua lúc đang làm việc ngoài đồng, Thủy Sinh và thằng nhóc nhà họ Chu đánh nhau. Ba lao can ngăn, bị đẩy ngã xuống mương nên gãy chân. Thủyleech_txt_ngu bẻ tay người ta, nó cũng bị ném sưng vù một cục to tướng. tính riêng thuốc men hôm qua tốn hơn hai đồng rồi. Nhà cháu bây giờ không còn tiền để lo cháu đâu, cơmvi_pham_ban_quyen sắp không có mà ăn đây này, cháu còn đang nợ chú mấy đồng chưa trả đấy.”
Nghe vậy, trong lòng Ôn Nguyễn cực kỳ . Cô ở đây ngon mặc đẹp, lại còn mua một đống quần áo mới, vậy mà ở nhà nghèo đến nông nỗi . Ba năm quavi_pham_ban_quyen, nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ chỉ lo đối phóvi_pham_ban_quyen những chuyện rắc rối ở nhà họ Giang cũng đủ sứt đầu trán, đối với chuyện của nhà đẻ, cô ấy thật sự chưa từng bận tâm chút nào.
“Vậy ngày mai cháu sẽ về làng xem saobot_an_cap, cảm ơn chú Lâm .”
“ đối đừng về. Thủy Sinh nhau chính là vì lần cháu lủi thủi về nhà mộtbot_an_cap mình, người trong làng đoánvi_pham_ban_quyen đoán non là cháu bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng đuổi cổ. Thằng nhóc nhà họ Chu ăn nói hơileech_txt_ngu khóleech_txt_ngu nghe, Thủy Sinh nghe không lọt tai nên mới động thủ. sự nghĩ cho nhà mẹ đẻ, thì hãy dẫn cảbot_an_cap anh quân nhân của cháu cùng về. Làm thế để dập tắt mấy lời đồnleech_txt_ngu đại râmvi_pham_ban_quyen ran trong làng, cho ba không ngẩng mặt lên nhìn ai được. Căn Sinh dạo trước cũngvi_pham_ban_quyen vì bị bạn học trong lớp nói móc mỉa mấy câu chướng tai, mà đến tận bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn không thèm đi học kìa.”
“Lãoleech_txt_ngu Lâm, còn chưa cúp máy, tiềnbot_an_cap rớt từ trời xuống chắc, mau vào họp thôi!”
“Tới đây tới ! Nguyễn Nguyễn à, nghe chú khuyên một , dù thế nào cũng dẫn cháu vềbot_an_cap một chuyến. Ba mẹ cháu mấy nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nayvi_pham_ban_quyen vì chuyện của cháu bị người ta chọc ruột chọc gan chửi bới saubot_an_cap lưng không ít đâu. Em trai em cháu còn nhỏ, nghe lời ra tiếng vào cũng sinh ra chán , chẳngvi_pham_ban_quyen buồn bước ra khỏivi_pham_ban_quyen cửa. Cháu tuyệt đối vác mặt một mình , đến lúc đó lời đồn thổi còn khó hơn nhiều.”
“Cháu biết rồi thưa chú, vậy chú thể nhắn người nhà đến chỗ cháu một chuyến được khôngbot_an_cap à mà thôi bỏ đi, để cháu tự nghĩ .” Cô định gửi số tiền đang trong tay về cho nhà dùng trước. Cô không được, ba và em trai lớn lại đang bị , mẹ thì còn phải lưng chăm đứa cùng hai bệnh , chắc chắn cũng chẳng có thời lên .
“ lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẵng hay, chú cúp máy trước .” Lâm Khánh Thắng liền dập máy.
Đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng “tút tút” báo .
Ôn Nguyễn buông điện xuống, chìm vào trầm tưleech_txt_ngu.
Cô chưa ly hôn xách vali về mà người trong làng đã chỉ trỏbot_an_cap bàn như vậy, nếu cô ly hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì nàovi_pham_ban_quyen chủ lại giỏi nhẫn nhịn đến thếvi_pham_ban_quyen, một người nhát cáy rụt rè như vậy, thế vì không ly hôn lại to gan lớn mật dám hạ Giang Thành.
ra nguyên chủ trong làng sẽ tung tin đồn nhảm, nên rất hiếm khi về . Lần trước về, bị mấy bà thím đuổi gắt gaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng sao chồng cô ba năm rồi không thèm bước chân về nhà vợ một chuyến, nguyên chủ không biếtvi_pham_ban_quyen trả lời nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đành đầu cắm cổ chạy thục mạng. Sau khi bàn bạc đối với mẹ xong, cô ấy thậm chí chưa kịp và miếng cơm phải vội vã quay lạivi_pham_ban_quyen .
cuối cùng vẫn rướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm phức cho ba .
Hà phải như vậy chứ.
Lúcleech_txt_ngu rõ ràng đã tiến tới bàn chuyện xin với Tôn Gia Đống rồi, vậy mà cứ một hai đòi hạ thuốc Giang người mới gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt được lầnbot_an_cap, ép bản thân chen chân một giới vốn dĩ thuộcvi_pham_ban_quyen vềleech_txt_ngu . Để rồi bây giờ tự đẩy bản và người nhà vào cái tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, ngại muốn độn thổ này.
Quan nhất là, nguyên người gây ra đống cớ này, nhưng người phải è dọn lại là cô. Thật sự uất ức muốn hộc máu.
cũng không màng cảm nhận của người nhà họ Ôn được, nói thì nói họ cũng là người thân thịt của thân xác này, hơn nữa trong trí nhớ, những người thân này đối với cô cực kỳ tốt.
Đây là lần đầu tiên ý được rằng, cái nghĩ ôm dọnleech_txt_ngu về nhà mẹ đẻ của cô, có lẽ hơi ích kỷ thật.
Cô đặt điện thoại xuống, nói lời cảm ơn với Chu thúc, để lại nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hào tiền cước rồi thất hồn lạc phách lững đi về nhà họ Giang.
Vừa về đến nhà, mông còn kịp chạmvi_pham_ban_quyen ghế, côvi_pham_ban_quyen nghe thấy giọng nữ lanh lảnh lên ngoài cửa.
“ Nguyễn nhà không?”
Cô nhận ra đó là giọng của Tống Ngọc Đình.
Ngọc , convi_pham_ban_quyen gái của Ngô Mai, là người duy nhất tính là quen biết khá của nguyên chủ trong đại viện. Trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ mất liên lạc, Tống Đình từng cất công đi Giang Thành, nhờ anh đỡ tìm người, mặc sau đó bặt vô âm tín.
Nữ chính nguyên tác vì chuyện Giang Thành ra mặt giúp đỡ tìm người mà cãi nhau to với anh trận, nên trong sáchleech_txt_ngu có tả qua loa chuyện Tống Ngọc đi tìm cô.
Trong ức của chủ, Tống Đình tuy suốt ngày xỉaleech_txt_ngu chửi ngốc nghếch, mỗi khi cô qua chơi, ấy luôn pha sẵn một nước đường đỏ, sinhleech_txt_ngu nhật cũng sẽ luộc trứng gà cho cô.
Có điều khi cô không tới đây, hai người vừa mới cãi lộn trận trời lở đất. Lý do là vì Ngọc Đình phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện cô lén lút giặt áo cho Đinh Đệ, nên épnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô phải từ chối ngay.
chủ vốn tính tìnhvi_pham_ban_quyen hèn , nào dám đắc với người khác, Tống Đình đang cơn thịnh nộ liền buông lời tuyệt tình: Trừ cô không giặt quần cho Đinh Đệ nữa, không thì cạch mặt tuyệt giaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Trong nguyên tác, Ôn Nguyễn cũng chính vì chuyện củ chuối này mà cắt đứt Tống Ngọc .
Ôn Nguyễn ừ một tiếng đáp lời, sau ù vào phòng Giang Thành bới trong đồ của mình, dọn ra cái hộp giấy nhỏ, chọn mỗi loại bánh ngọt mà Giang Thành mua cho một miếng bỏ vào đó.
Lại tay bốc thêm một vốc kẹo nhét đầy áo.
Ôn mở cửa, đập vào mắt là Tống Đình đang đứng đó, một tay đút túi quần, một cầm cuốn vởleech_txt_ngu tập, dáng vẻ đầy ngạo .
Thấy cô bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, ánh mắt Tốngbot_an_cap Ngọc Đìnhvi_pham_ban_quyen chợt lóe lên tia kinh ngỡ ngàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng rất nhanh đã thu lại vẻ mặt lạnh lùng như , dúi mạnh cuốn vở tay cô.
“Vở tập chữ hôm trước cậu vứt quên ở nhà này, trả cậu.”
Nói xong, cô nàng ngoảnh mông bước thẳng.
Ôn Nguyễn thừa sức nhìn thấu sự gượng gạo khó ở của côbot_an_cap bạnleech_txt_ngu, vội vàng cất bước đuổi , chắn ngang ngay trướcbot_an_cap mặt.
“Hôm qua mình và Đinh Chiêu Đệ đã cãi nhau ỏm một trận ở cửa hàng bách hóa, mình còn khiếu nại cô ta một trận ra , hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta phải đền cho mình mộtleech_txt_ngu chiếc váy nhập khẩu, cậu không nghe dân tình đồn thổi gì sao?”
Tống Ngọc Đình đươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên là nghe rồi, nhà cô và nhà họ Đinh chỉ nhau đúng một tường, qua Đinhvi_pham_ban_quyen Chiêu gào khóc chửi bới ầm ĩ ở nhà, cô nghe rõ một trượt chữ nào.
Thế nên hôm nay cô lặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lội sang đây thử cái cát xả giận này có phảivi_pham_ban_quyen thật sự mọc thêm lá gan rồi .
Nhưng từ trước đến nay, luôn hiện diện trước mặt với tư cáchvi_pham_ban_quyen “chị đại”, đườngbot_an_cap đường chính chính, thể để hạ miệng đòi hòa trước được.
“Không , hai người cãi nhau thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên cái quái gì đến mình.” Ngọc mạnh đáp trả.
“Ngọc Đình, không phải cậu đã từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, cần mình không giặt quần áovi_pham_ban_quyen cho Chiêu Đệ nữa, thì chúng ta sẽ làm hòa sao?”
“Ngọc Đình ngoan, cậu bớt giận đi có được không? Cậu xem mình gì cho cậu này.”
Ôn từ hộp bánh ra, bên trong bày năm sáu miếng bánh với loại hình dáng bắt mắt. Tống Ngọc Đình liếc nhìn, chẳng những không nhoẻn miệng cười mà nét mặt lại càng phần nghiêm nghị.
“ đâu ra thứ ? Đừng nói cậu thật ăn trộm tiền của họ Giang nhé?”
Hôm qua côbot_an_cap nghe Đinh Chiêu bù lu bù loa Ôn Nguyễnvi_pham_ban_quyen cắp tiền nhà họ Giang đi mua quần . Vốn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn tin tưởng vào nhân phẩm của , nhưng lúc nhìn đống bánh ngọt xa mặt, tự nhiên cô lại cảm thấy có chút dao động.
“Giang mua chobot_an_cap đấy, cả chiếcbot_an_cap váy mình đang mặc trên người đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, đều là dobot_an_cap anh ấy .”
Mắt Tống Ngọc Đình tức sáng rỡ, hiện rõ vẻ hóng hớt nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên khuôn mặt.
“ người có phải chuyện đó chuyện đó rồi ?”
Ôn Nguyễn lập hiểu ý cô nàng là gì. Cô không phản bácbot_an_cap cũng chẳng nhận, dù sao chuyện kín thế này sẻleech_txt_ngu bạn bè thì vẫn thấy hơi ngại, vội vàngvi_pham_ban_quyen chuyển chủ đề.
Cậu nếm thửbot_an_cap đi, có cả kẹo nữa này.
Tống Ngọcvi_pham_ban_quyen Đình quan sát Ôn Nguyễn trướcvi_pham_ban_quyen mặt, thầm nghĩ chính là ngầm thừa nhận rồi. Chẳng trách tinh thần lại tốt thế kia, đi đứng thì ngẩngleech_txt_ngu cao thẳng lưngleech_txt_ngu, giọng cũngleech_txt_ngu lanh lảnh hơn hẳn, hóa ra là đã có chỗ dựa .
Ôn , tớ đã rồi mà, với gương này, lại thêm dáng dấp nảy nởbot_an_cap nàovi_pham_ban_quyen ra vòngvi_pham_ban_quyen nấy của cậu, chắn sẽbot_an_cap khiến Giang không xuống nổi giường cho , quả nhiên là vậy. Ngọc Đình trêu chọc.
Tống Ngọc Đình kết hôn, nhưng ngày nào nhà cô cũng nghe mẹ dạy bảo chị cách dùng ưu thế của để khiến chồng nghe lời. Nghe nhiều rồi, đương nhiên cô hơn hẳn bạn bè cùng .
Chỉ là và gái đều có dáng thô , không đúng tiêu chuẩn của mẹ cô. Trong mắt , kiểu người nhỏ nữ như mới là đốibot_an_cap tượng thích hợp năng, còn cô chị cô chỉ hợpvi_pham_ban_quyen để sinh đẻ nuôi .
Kìa, nói bậy bạ thế.
Hai người ngồi dướivi_pham_ban_quyen lán để xe đại , cứ thế rôm rả trò chuyện.
Tống Ngọc Đình vẫn chưa đượcbot_an_cap sắp xếp công việc thức, bình thường chỉ nhà may đồ cho ta để kiếm chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền công. Thường thì cứ thấy nào trên thị trường đang mà quần áo mayvi_pham_ban_quyen sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đắt, những người không có thời gian hoặc muốn tiết kiệm sẽ tự mua vải rồi mang đến nhờ cô .
Nhưng Tống Ngọc Đình còn trẻ, mới làm thợ may được hai năm, khách khứa chưa nhiều nên phần thờibot_an_cap gian cô đều rỗi.
Nói chuyện hồi, Ôn Nguyễn chợt nữ chính nguyên tác dường như cũng nhờ bán quầnbot_an_cap mà kiếm được hũ vàng đầu tiênbot_an_cap, từ đó tạo dựng danh tiếng, có điều nữ nguyên tác vốn biết vá.
Thời điểm nữ chính xuyên không tới là tháng trước kỳ thi đại học được khôibot_an_cap phục. Theo tính toán, phải hai tháng nữa nữ chính xuất hiện, hơn nữa nhà tỉnh lỵ, cha cô ta là tài xế Giang .
Hiện tại cô đang ở huyệnbot_an_cap, cả khoảng lẫn gian có sự sai lệch, chẳng phải là cơ hội cho cô sao? Dù sao trên đời này nhiềuleech_txt_ngu người giàu thế, thêm cô một người cũng chẳng sao.
Ngọc , tớ vẽ cho cậu mẫu quần , cậu xem thể may giúp tớ không?
Đương là được, tớ tuy trẻvi_pham_ban_quyen tay nghềvi_pham_ban_quyen gì thợ già đâu.
Ôn Nguyễn tức nói cho Tống Ngọc Đình ý định bán quần áo của mình. Trong thời đại tế kế hoạch này, lén bán quần áo như họ là vi pháp luật. Nhưng thực tế, những người buôn bán ngầm thế này rất nhiềuleech_txt_ngu, ở chợ cũng không thiếubot_an_cap.
Tớ bản vẽ thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kế, cậu may mẫu thử. sẽ mang ra chợ bán, nếu có đơn đặt hàng thì cứ may, tiền công tớ vẫn trả cho cậu đúng như người khác thuê
Tống Đình nhìn chằm chằm Ôn Nguyễn không chớp .
cô vẫn còn nghi ngờ về ý của Ôn , nhưng Ôn Nguyễn của ngày hôm nay lại mang một dáng vẻ mà cô chưa từng thấy bao . Khi nói chuyện, câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữ lưu loát, tư duy mạch lạc, người tỏa sáng và đầy tự tin.
Không giống như trước kia, nói vài câu là lắp bắp, lúc cũng đầu khom lưng, không nhìn vào ai.
Cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như cô ấy đang phát sáng vậy.
Cậu thấy ý tưởng của thế nào?
Chưa bàn chuyện cậu thiết ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẫu nào sành điệu hơn ở Hợp xã hay cửa hàng bách hóa không, nhưng cứleech_txt_ngu mang mẫu ra chợ đen bán thì mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thợ may khác chỉ cần nhìn qua là cậu làm thế nào ngay, chúng ta có sức cạnh gì cả. Hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa nếu cậu mua quá nhiều vải, người ở tác xã sẽ nghi ngờleech_txt_ngu. Thế nên cách này cậu tuy hay nhưng thực hiện thì khó đấy.
Gáo nước lạnh của Tống Ngọc dội thẳng xuống sự nhiệt tình củavi_pham_ban_quyen Ôn Nguyễn.
Tống Ngọc Đình cũng cảm thấy mình nói hơi thẳng thừng . khăn lắm Ônbot_an_cap Nguyễn mới sức sống như vậy, cô cũng không nỡ đả kích ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến cùng.
Nhưng cậu cũng đừng nản lòng vội, cứ vẽ mẫu ra đi rồi chúng ta cùng xem xét.
Ơ! Kia chẳng phải là Đoàn trưởng Giang trẻ sao? Sao ấy lại giặt đồ thế kia? Tống Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn về phía bể nước công cộng trong sân, vẻ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ như vừa thấy .
Anh ấy tớ nên chủ động bao trọn việc nhà rồi.
Ôn Nguyễn nói xong quay đầu nhìn về phía bể nước. Thành cao gần mộtvi_pham_ban_quyen mét chínvi_pham_ban_quyen, chân dài miên man, đứng bên cạnh bể nước khiến cái bể trông thật nhỏ bé. Những gái đang giặt đồ bên cạnh cứ chốc chốc lại liếc anh.
Chiếc quần quân đội màu xanh kết hợp sơ mi trắng càng tôn lên vóc dáng cao rảnhleech_txt_ngu, tuấn của anh.
Nghĩ hoàn cảnh của mẹ mình, Ôn Nguyễn thực ra cũng hơi do dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết có nên cứu vãn cuộcbot_an_cap hôn nhân này hay không. Ngặt nỗi chuyệnvi_pham_ban_quyen này cô cũng không tự quyết định được, Giang Thành bây giờ đang đề phòng cô như phòngbot_an_cap trộm.
Mỗi khi chuyện, gương mặt lại lạnh hơn cả tiết trời tháng Chạp.
Thương gì thương, theo tớ thấyvi_pham_ban_quyen là xót vợ thì có. Cậubot_an_cap cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phúc rồi đấy, đồ ngốc ạ. Cậuleech_txt_ngu nhìn côleech_txt_ngu nàng bên cạnh kìa, mắt dán lên người chồng cậu rồi kìa. Mau vào giúp anh ấy giặt đi, mà khẳng định quyền nhanh lên.
Tạm biệt Tống Ngọc Đình, Ôn Nguyễn đi thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về nhà họ Giang.
đang thái rau trong bếpleech_txt_ngu, thấy cô về thì lườm một cái, ném phăng con daobot_an_cap thớt.
Bảo cô nấu cháo mà cô lại ra ngoài buônleech_txt_ngu chuyện với người ta. Cô có biết việc mà làm không hả? Vào nấu cơm mau.
sao cũng đang nhà người tavi_pham_ban_quyen, làmvi_pham_ban_quyen gì cũng không .
Ôn đón lườm Vương Uyển Như rồi bước vào bếp, vo gạo cho vào . Tranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc cháo chưa chínbot_an_cap, cô quay lạibot_an_cap phòng của Giang Thành để thu dọn quần áo của mình.
của Giang Thành không lớn được dọn dẹp rất sạch sẽ. Sát tường một chiếc giường rộng mét rưỡi, trải ga giườngleech_txt_ngu họa tiết kẻ caro màu xanh, chăn màn được gấp như miếng đậu phụ.
Quần áo và đồ đạc cô rất ít, đều được Giang Thành xếp gọn trên giườngleech_txt_ngu anh.
Ôn Nguyễn lọc ra bộ quần áo hơi nhỏ nhưng vẫn còn tốt để mang về em gái, còn những bộ cũ rách thì cho vào một cái túi vải riêng, định bụng về cho làmvi_pham_ban_quyen giẻ lau hoặc lót đế giàyvi_pham_ban_quyen.
Cuối cùng là đống quần áo mới, cô để riêng một chỗ, định nấu cháo sẽ đi giặt.
Giangleech_txt_ngu Thành khó chịu, cô để đồ cũ tủ của anh mà ngay ngắn dưới chân giường. Cô rút ra một tờ mười tệ để sẵn, số còn lại khăn tay bọc kỹ rồi thận giấu vàobot_an_cap túi của bộ đồ cũ.
Dọn xong, côvi_pham_ban_quyen quay bếp. Thấy cháo đãleech_txt_ngu gần chín, cô đổ rau xanh vàobot_an_cap, nêm gia đơn giản rồi không ngừng khuấy đều.
Vương Uyểnbot_an_cap Như ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, ngay lối vào bếp, cứ vươn quabot_an_cap lớp kính để dòm xem cô nấu nướng thế nào.
Bà muốn cứ minh chính đại mà vào, cứ lén lút thế ra thống gìvi_pham_ban_quyen. Giang phụ hơi đầu, qua chiếc kính lão đọcbot_an_cap báo.
Ai thèm học chứ! xem thôi. Uyển Như bị trúng tim đen, lườm một cái.
Bà chỉ tò , rõ ràng chỉ là cháo trắng với rau xanh đơn giản, sao cô làm ra lại ngon hơn thế khôngbot_an_cap .
Ôn Nguyễn nấu cho sánh lại, xanh mùi thơm, thêmvi_pham_ban_quyen chút mì chínhbot_an_cap rồi tắt .
Để nguội một lát rồi vào bình giữ nhiệt là được, mẹ nhớ rửa nồi nhé. Ôn bước ra khỏi bếp, nói với Vương Uyển Như đang vờ vịt ngồi đan áo len trên sofa.
Cô còn dám bảo tôi ? Vương Uyển Nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mèo bị giẫm phải đuôi, giọng nói cao vút.
Bác Gái à, bác biết là và Giang Thành sắp ly hôn rồi. Tôi sẽ không phục dịch cả nhà bác như trước nữa đâu, bác nên bị đi là vừa, nhất là sớm tìm bảo , tôi cũng sẽ dọn đi sớm thôi.
Nói xong, Ôn chẳng buồn quan tâm phản ứng của Vương Uyển Như ra , đi vào .
Tôi bảo nó giả vờ mà! Trước đây nấu ăn tệ chắc là để lười việc nhà! Vương Uyển Như hét vống lên về phía cánh cửa phòng cô.
Ôn Nguyễn vốn định ở nhà họbot_an_cap Giang yên ổn một thời gian, những này mẹ khiến cô từ tận đáy lòng thấy thương hại cho nguyên chủ, người đàn bà khốn khổ từ khi gả cho Giang Thành chưa được hưởng một ngày tốt lành.
Cô đẩy cửa ra, lạnh lùng nói: “Ban đầu dùng thủ không sạch sẽ, nhưng nhà họ Giang các người tốt đẹp lắm ? Cả nhà các người kẻ này giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạo hơn kia. đã coi thường tôi, ngay từ đầu cóleech_txt_ngu thể trực ly hôn đuổileech_txt_ngu tôi đi, chặt đứt tâm tư của tôi, sao lại để tôi làm trâu làm ngựa công cho các người suốt năm? Ba năm qua, cácbot_an_cap người lấy chuyện đó ra, lấy thân phận người nhà quê của tôi ra để ngày ngàybot_an_cap hạ thấp, nhục mạ phớt lờ . Chúng ta cùng lắm cũng chỉ là cá mè một lứa, chẳng ai cao quýbot_an_cap ai đâu.”
“ đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã lấy củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ta một nghìnleech_txt_ngu trăm tệ, nhưng đó là tiền người nên trả. người giúp việc một tháng tốn mười lăm, hai mươibot_an_cap tệ, ba năm qua cũng phải cả . Cộng thêm tiền thức ăn tôi bù vào mấy năm nay, số tiền này chẳng thấm vào đâu cả. Còn vềbot_an_cap việc tôi tính kế anh ta năm , tôi đã bù đắp rồi, anh ta không thiệt. Hơn nữabot_an_cap Giang Thành đã lỡ dở ba năm củabot_an_cap tôi, tôi lấy của anh ta chút thì đã sao? thích tôi, tôi còn thấy các ghê tởm . Nói cho các người biết, ít chọc vào tôi thôi, nếu không ai cũng đừng sống ổn. Trước khi chứng nhận ly hôn có hiệu lực, tôi dọn đi.”
xong, Ôn Nguyễn “rầm” một tiếng đóng mạnh cửa lại.
Nóivi_pham_ban_quyen lời tuyệt xong, cô tựa lưng vào cửa nỗi sầu muộn bủa vây. Không ly hôn thì người họ bỏvi_pham_ban_quyen , mà ly hôn thì cha mẹ quê sẽ bị người chỉleech_txt_ngu trỏ sau lưng.
Thế gian rộng lớn, đi đâu về đâu.
Vương Uyển Như chưa bao giờ thấy cô như vậy, nhất thời bị tới mức không lời.
“Ông Giang ông nhìn xem nó cái gì thế? Mồm mép sảo , tâm của nó sâu xa biết , mấy năm nay trước mặt chúng ta toàn là giả vờ ngoãn.”
Giang phụ đầu cũng không thèm ngẩng lên, thản nói: “Chẳng lẽbot_an_cap nhữngvi_pham_ban_quyen gì nói không phải sự sao?”
Vương Uyển Như lập run người: “Chuyện phải vẫn là tại sao! Vì muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thành thăng tiến nhanh, ông định phải điều nó vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh, về đã bắt xuống nông thôn lũ nạn. Bây giờ thì rồi , nhưng cả đời nó bị hủy hoại trong tay con nhỏ nhà quê . Sauleech_txt_ngu này có tìm đối tượng khác cũng đời chồng thứleech_txt_ngu hai. Ngay tôi đãleech_txt_ngu bảo để Giang Thành ổn định lại, sau này kết hôn với con gái của Chính ủy thì chức tước gì mà chẳng lên được. Là do ông cứ khăng bắt nóbot_an_cap tự dựa vào sức mình, nên mới thành ra nàyvi_pham_ban_quyen!”
“Lúc Giang Thành nóvi_pham_ban_quyen sao bà không nói, giờ lại bắt đổ lỗi cho tôi! nhà này bao giờ bà để tâm chút nào không, suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày chỉ biết xem báo với xem báo! Trên báovi_pham_ban_quyen có mãi !”
phụ bà cho đau .
Ông chống bên định vào phòng, vừa đứng dậy đã bị Vương Uyển Như đẩy ngược trở lại ghế sofa, dáng vẻ như không nói ra lẽ thì sẽ không bỏ qua.
“Vương Uyển Như!”
Giang phụ dẫu sao cũng là cựu binh từng tham gia kháng , khi nổi giận, thần sắc toát vẻ uy nghiêm đầy sát khí.
Vương Uyển Như nhất thời bị biểu cảmleech_txt_ngu của chobot_an_cap không dám thêm gì nữa, hực ngồi xuống tiếp tục đan áo .
“Dù sao cáileech_txt_ngu nhà này, tôi luôn là kẻ xấu.”
Ôn khi giận xong liền bắt đầu suy tính việc thiết kế phục trang. Suy cho vẫn có năng kiếm tiền, bạc chân sống.
Dưới sổ Giang Thành kê mộtbot_an_cap chiếc bàn gỗ, trải khăn trải bàn cùng màu với ga giường, trên đặt chiếc đèn bàn đen, một chiếcbot_an_cap máy xoay vài cuốn .
Ôn Nguyễn xếp lại đồ đạc của mình, lấy cuốn vở bài và chì mà Tống Ngọc trả , bắt vẽ vời lên mặt sau của giấy nháp.
Kiếp trước, vốn là một kẻ ăn không làm nên trống chế gì, học hành không xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, óc cũng chẳng thông tuệ, cha cô chỉ còn ép cô họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ kỹ năng từ vẽ , piano cho đến thư pháp. Tuy mỗi thứ chỉ biết một , không tinh thông cái nào nhưngvi_pham_ban_quyen đều có căn bản.
cứ ngỡ vẽ bộ quần là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng khileech_txt_ngu bắt vào phát hiện vẽ và thiết kế thời hoàn toàn hai chuyện khác nhau. vời suốt hai ba tiếng hồ cũng chỉ được kiểu dáng sơ , hoàn toàn không cùng đẳng cấp với những bản vẽ chuyên nghiệp cô từng thấy trên mạng.
Cô đầu bứt tai hận, hóa ra nói “nhiều nghề không lo chết đói” của cha mình là thật.
Ở đời thực, quần áo trong phòng thay đồ cô nhiều đến mức mỗi ngày mặc một bộ năm cũngleech_txt_ngu hết. Mỗi lần cô xinleech_txt_ngu tiền cha, tủ quần áo đó lại bị đem ra làm cái để giáo . Giờ đây, phòng thay đồ ấy lại trở thành tư liệu của cô.
Cô túcleech_txt_ngu nhớ từng chi tiết của quần áo, cố gắng những nét bút non nớtleech_txt_ngu mình để vẽ .
Giang Thành đang phơi quần áo ngoài sân đã nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy toàn lời nói của Ôn Nguyễn.
Hóa ra đêm đó là để bù cho chuyệnvi_pham_ban_quyen babot_an_cap năm .
Lòng anh dâng lên một giác khó tả. Anh đang cùng cô vun vén cuộc , cô lại muốn rõ ranh . Ba năm qua, cô đã thực sự thất vọng tột cùng về anh rồi.
bưng chiếc chậu tráng men đi đến cửa , vặn mấy lần mới mở được bằng lực mạnh. Khóa cửa này vốn đã không nhạy, lúcbot_an_cap côvi_pham_ban_quyen sập cửa mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy làm cửa rung bật, támvi_pham_ban_quyen là khóaleech_txt_ngu hỏngleech_txt_ngu rồi.
Bốn năm giờ chiều, ánh hoàng hôn còn sót lại xuyên qua cửa sổ kính rải mặt bànleech_txt_ngu. Hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ anh rất thích ngồi cửa này đọcvi_pham_ban_quyen sách.
Nhưng lúc này, ngồi trước bàn lại Ôn .
Cô mắt, đang chuyên chú vẽ gì đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vở. Anh nhớ banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm khi tên vào giấy đăngvi_pham_ban_quyen kývi_pham_ban_quyen kết hôn, còn biết cầm bútleech_txt_ngu, chỉ có điểm chỉ.
Ba này, cô thực sự thay đổi rất nhiều.
Chính nói, cô đã thay đổi rất nhiều trong mấy ngày , giống như một đá đột nhiên được bỏ lớp trang, để lộ ra ánh sáng rực rỡ.
Cũng có trước đây anh mắt như mù, không choleech_txt_ngu cô cảm giác annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn nên cô không dám thể bản thân.
Cô ngồi lặngbot_an_cap , hàng lông mi dài đổ bóng dưới ánh mặt trời, làn da được chiếu vào trông như búp sứ. Đôi răng trắng thỉnh thoảng khẽ cắn vào đôi hồng nhạt, cả người toát lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ dịu , tĩnh lặng.
Anh đứng bên cửa, không dám lênleech_txt_ngu tiếng cũng không dám cử động, sợ sẽ làm phiền vẻ đẹp bình yên của cô.
Anh cứ lặng ngắm cô, nội tâm bình thản hơn bao giờ hết.
Cô như thế dường như phát sáng, giống như một thỏi nam châm thu hút muốn tiến lại gần. Bàn tay bưng thức siết hơn.
Cô tình cờ quay đầu , ánh mắt hai người chạm nhau, thoáng chút ngùng.
“Tiểu Giang đoàn trưởng? Anh vào lúc nào thế?”
“ vừa mới . đó quần áo của cô bị tôi giặt hỏngvi_pham_ban_quyen rồi.” Anh có lúng túng bưng chậu tráng men đi . Quần của mặc đã lâu nên rất mỏngvi_pham_ban_quyen, anh quá một chút đã xé rách rồi.
Ôn Nguyễn thẳng người dậybot_an_cap nhìn qua một cái.
“Khôngbot_an_cap trách anh được, quần áo cũ quá rồi. Anh giúp tôi phơi lênbot_an_cap đileech_txt_ngu, sau này có thể việc khác.”
“Tôi sẽ đền cho cô bộ mới.” Giang Thành cố gắng nở nụ , anh vẫn nhớ lời củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu bộ trẻ sáng nay là phải cười nhiều hơn.
“Không cần đâu, anh quên sao, hôm qua anh mua cho tôibot_an_cap nhiều lắm mà.”
Gương mặt cô lộ ra nụ cười ngọt khiến anh sững người.
“ năm qua, cô vất vả rồi” Lời giải thích vừa đếnbot_an_cap bên miệng đã bị cô ngắt lời.
“Tiểu Giang trưởng, chuyện cũ đều đã qua rồi. Anh không cần phải thương hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ba năm qua là tôi tự nguyện, anh tuyệt đối vì thương hại ép bản thân phải sống với tôi. Tình cảm đến từ sự hạibot_an_cap sẽ không bền lâu đâu. tôi đi, này anh sẽ gặp được một cô gái xinh đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấu hiểu lòng người thông minh vàbot_an_cap hiểu anh.”
Nguyễn nói về nữ chính trong nguyên tác. Trong cô, vì đã xuyên vào cuốn sách nên nam của thế giới này phải thuộc về nữ chính. là vai phụ của cuốn sách nhưng lại là vật chínhbot_an_cap củavi_pham_ban_quyen cuộc đời mình.
Cô sẽ chọn người chồng luôn coi cô là nhân chính trong mọi khoảnh khắc.
Cònbot_an_cap về cô sẽ đi, tạm thời cô vẫn chưa nghĩ , dù sao cũng không vội mộtbot_an_cap hai ngày, trước cứ tốt nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc cần làm đã.
“Không phải thương hại, là” Anh cũng không giải thích rõ được đó là tình cảm gì.
Anh chỉ cảm thấy chung sống với không đau khổ nhưvi_pham_ban_quyen tưởng tượng, hơn nữa anh đã chạm vào thân thể côvi_pham_ban_quyen, bất kể vì do gì, đã là người anh, phải cóbot_an_cap trách với cô.
Ánh mắt rơi vào chồng quần áo mới đặt giường, anh đi tới cho tất cảvi_pham_ban_quyen vào tráng men, rồi lại đem bộ quầnleech_txt_ngu cô đặt ở giường cất vào tủ.
Sau đó, anh lặng đi ra ngoài.
Ôn Nguyễn vẽ một lúc, bản kế chưa được như ý, đôi đã bắt đầu mỏi nhừ. Cô muốn nằm nghỉ một lát nhưng không tiện nằm thẳng lên giường của Giang Thành, đành nằm sấp luôn xuống bàn.
Vừa mới nhắm mắt, cô đã nghe thấy giọng của cha mình.
Ôi chao, con của ba, mấy việc này cứ để bảo mẫu làm, đừng để bị mà đổ bệnh đấy.
Gương mặt cô đầy dấu hỏivi_pham_ban_quyen chấm.
Giọng nói này đúng là cha cô rồi, conbot_an_cap cưng? đến đổ ? Cơ thể cô khỏe như trâu, vốn làm việc, chả lẽ cha cô cuối cùng cũng Khương Tư Nhứ rồi sao?!!!
lần theo tiếng nói, đi xuyên qua một làn sương , trước mắt hiện ra cánh cổng biệtleech_txt_ngu thự của mình.
thếvi_pham_ban_quyen giới thực, cô luôn chê cô ham ăn lười làm, tiêu xài hoang phí. Vừa tốtvi_pham_ban_quyen nghiệp về nước, ông mua cho cô một căn nhỏ rồi dọn ra ngoài ở. Trước khi xuyên không, vì đắc với đối tượng xem mắt do cha giới thiệu, cô bịvi_pham_ban_quyen ông nhạt, cả trời chẳng về nhà.
cửa phòng khách quen thuộc, nước mắt bỗng trào ra. Thật ra trước đây được làm kẻ vô ở cũng tốt, ít nhất có một căn nhà của mình.
Ba, nấu nướng của con không tốt, ba vàbot_an_cap dì Khương đừng chê là . Trước là do con không hiểu chuyện, khiến ba tức giận đến mức nhập viện, sau này con sẽ hiếu thảo với ba và .
nóivi_pham_ban_quyen nàyleech_txt_ngu hệt cô những lời nàybot_an_cap một ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô có thể cãi tay đôileech_txt_ngu với tám trăm , chưa bao giờ nói được nào cảm động như .
chạy theo tiếng nói vào bếp.
Cô đang lúng túng bậtbot_an_cap hút mùi, chân taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hầm .
Còn cha cô thì đứng sau mà gạt mắt. Cô bao giờ khía cạnh dịu dàng, cảm tính này của cha. Kể từ khi ông và mẹ hôn, dường như cha con hễ cứ gặp nhau là cãi .
Đã lâu lắmvi_pham_ban_quyen rồi cô không nhìn kỹ cha mình, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai tóc ông đã bạc trắng. Ôn Nguyễnleech_txt_ngu nhìn mà lòng chua , muốn laoleech_txt_ngu đến ôm chầm ông, rúc lòng ông mà làm nũng, ăn vạ.
Nguyễn Bảo, mau tay đi con, Tôn lão dạy chữ Hán đếnvi_pham_ban_quyen rồi kìa.
Nhứ với dáng người mai, gương mặt dịu dàngvi_pham_ban_quyen bước vào biệt thự, phía sau còn có một giáo viên đi .
Nguyễn Bảo? Khương Tư Nhứ điên rồi sao! Lại gọi cô là Nguyễn Bảo!
Năm cô lên , cha ly hôn. tuổi, cha đưa Khương Nhứ về nhà. Cô cho rằng cha mẹ ly hôn là vì người phụ nữ này, nên kể từ đó, cô và Khương Tư Nhứ bắt đầu chiến tranh lạnh kéo dài mười mấy năm.
Ba người bọn họ sao có thể chung sống hòa thuận như này?
Cô dám chắc chắn, Ôn Nguyễn trong bếp không phải cô, vậy đó là nguyên chủ thể này sao?
Cũng , tính cách Ôn kia ngoan ngoãn, hiểu chuyện lại siêng năng, rất đúng với hình mẫu con gái trong cha, khôngleech_txt_ngu giống như , suốt ngày nổi , ham ăn lười làm. Có thể giao lại cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể của mình cho cô ấy sử dụng, cô cũng thấy nhẹ lòng.
Đỡ cho việc sau khivi_pham_ban_quyen chết, ông già nhà lại chẳng có phụng dưỡng lúc già. Khương Tư Nhứ lại thểleech_txt_ngu sinh nở, cô đi, chẳng phải cha côbot_an_cap sẽ tuyệt tự sao.
Ôn Nguyễn đã chịu nhiều năm nhưvi_pham_ban_quyen vậy, cũng lúc nên được hưởng phúc rồi.
Còn cô, vốn trong phúc mà không biết hưởng, ngày ngày mờ mịtvi_pham_ban_quyen, sống qua ngày chờ , bị đày đến thời đại nghèo khó này để cải tạo lao cũng là đáng đời.
Cô giống như một vị khách vô hình ngồi giữa phòng khách nhà mình, nhìn gia đình ba người bọn vui vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hòa thuận, trong thấy an ủi lại vừa chua xót.
Ôn Nguyễn lóng ngóng học viết chữ, Khương Tư Nhứ bận rộn chạy đôn chạy đáo rót sữa lại đưa trái cây.
Cha cô thì cau mày nhưng gương mặt tràn đầy hạnhvi_pham_ban_quyen húp bát gà do con gái hầm. Ông già cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng cũng hưởng phúc con gái rồi.
Trước đây cứ về nhà là thấy phiền phức, giờ đây lại lại chút . biết rõ đây là mơ, vẫn muốn nhìn thêm một nữa.
Nhưng giấc mộng đẹp của cô cuối cùng cũng bị nói của Tô Noãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cắt .
Chị dâu? Đang ngủ đấy à?
Tô Noãn Noãn cầm một xấp lẻ đi tới.
Ôn Nguyễn ngheleech_txt_ngu cô ta nói như vậy là biết Giang Thành đang ởvi_pham_ban_quyen nhà, cô ta lại bắt đầu diễn kịch rồi.
Vốn dĩ đang ngủ, giờbot_an_cap thì cô làm cho rồi.
Ôn nhìn ra ngoài , thấy trời tối. Quả gian vui vẻ bao giờ cũng trôi qua nhanh .
Mặt Tô Noãn Noãn đen lạivi_pham_ban_quyen, hận không thể tát cho cô cái, con nhỏ quê chết tiệt này ngày càng giỏi mỉaleech_txt_ngu mai người khác.
Đây bảyleech_txt_ngu mươileech_txt_ngu ba tám hào, là toàn bộ tiền của tôi đấy. đây chẳng mỗi tháng anh trai tôi đều gửi cho chị hai mươi đồng sao? Tôi sợ tiêu xài hoang phí nên mới giữ hộ, kết quả số tiền đó không biết ai trộm mất rồi. Vậy nên tôi lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền mình bù vào cho chị trước, đợi bao giờ tìm thấy tiền, tôi sẽ trả nốt chỗ còn lại.
Lần này đến lượt Nguyễn đen lại. Một tháng hai mươi đồng?! bằng thức ăn cả tháng mẹ Giang đưa cho cô rồi. nguyên chủ số sinh hoạt này sớm hơn thì đâu đến nỗi phải sống khổ sở như thế.
Số tiền này chắc chắn là chóbot_an_cap ăn mất rồi.
Bị trộm ? Vậy đã báo cảnh sát chưa?
Báo sát? Không đến mức đó đâu, chắc chắn là người trong viện cả, đều sống cùng nhau, rùm beng đến mức báo cảnh sát thì khó coi lắm.
Tô Noãn nghe cô nhắc đến cảnh sát thì không hoảng . Cô ta đi ngang quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồn cảnh sát người mặc cảnh phục còn thấy căng thẳng, huống hồvi_pham_ban_quyen là một con gái quê mùa như Ôn Nguyễn, liệu cô có biết cửa đồn sát quay về hướng nàovi_pham_ban_quyen không.
Muốn dọa cô ta sao? Đừng hòng. Tiền thì cô ta trả, nhưng giờ thì tính sau.
Khôngbot_an_cap , đểbot_an_cap tôi đi báo cảnh sát. Dùbot_an_cap sao tôi với người trong đại viện cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hòa gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi quan tâm đâu. Tổng anh cô đã gửi cho tôi bao nhiêu tiền?
Tô Noãn Noãn hít một hơi sâu để bình ổn tâm trạng, nghiến răng nói: Tổng cộng trăm đồng. Chị có báo cảnh sát cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc đã tìm lại được, chẳng lại đi lục soát từngleech_txt_ngu nhà, việc gì phải rối như vậy. Lương tháng của tôivi_pham_ban_quyen là ba mươi , sau này đưa cho chị hết.
Tôi không cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền lương cô, tôi muốn đúng bảy trăm đồng đó thôi.
Giọng Ôn Nguyễn kiên định. Một tháng mươi lăm , biết kiệm bao mới đủ, muốnbot_an_cap lừa cô sao, đừng hòng.
Cô vừa dứt đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy Tô Noãn yểu điệu lấy khăn che mặt chạy . làm bộ làm tịch đột ngột này Ôn Nguyễn chẳng thèm để tâm.
Bước ra khỏi , trên bàn đã bày sẵn mặn một món canhvi_pham_ban_quyen. Trong , Giang Thành đeo tạp dề rửa nồi.
Ônvi_pham_ban_quyen Nguyễn cũng chẳng khách , vừa mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi , còn kịp cầm đũa thì đã thấy Vương Uyển Như từ trongvi_pham_ban_quyen phòng Tô Noãn hầm hầm sát khívi_pham_ban_quyen đi ra.
Ôn Nguyễn! Cái đồbot_an_cap xấu hổ này, dám bắt nạt Noãn đòi tiền con bé, nó không có tiền cô định báo sát! Cô lên đấy ! Tiền của con tôi, có phải của cô đâu?
Ôn Nguyễn cúi đầu không nói gì.
Cô muốn xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giang Thành thế nào. Chuyện tiền nong này dĩ cô không biết, trong nguyên tác không hề tới. Tô Noãn Noãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủleech_txt_ngu động đưa tiền cho cô, xác suất cao Giang Thành đã hỏi đến.
Noãn Noãn muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm người tốt lại vừa có tiền trả, đúng làbot_an_cap vừa ăn cướp vừa la làng.
Mẹ, Ôn Nguyễn là vợ con. Giang Thành nói xong, mặt sa sầm cởi dề .
là cho Ôn Nguyễn, Noãn Noãn lấy ra nói thật, không gì phải dối, bị trần rồi còn định đánh đòn phủ đầu. Mẹ cũng nên một chútvi_pham_ban_quyen, đừng có nghe nó nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì cũng tin. Bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không dạy bảo , sớm muộnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì sau nó cũng đi sai đườngbot_an_cap.
Cha củavi_pham_ban_quyen Tô Noãn Noãn xưa từng đỡ đạn cho cha anh, mẹ cô ta sinh cô ta xong cũng qua đời, nên vừavi_pham_ban_quyen lọt lòng cô đã được nhận nuôi nhà họleech_txt_ngu Giang. Để lại hươngvi_pham_ban_quyen hỏabot_an_cap cho nhà Tô, đã đặc biệt không đổi họ cho ta.
Hồi nhỏ, cha mẹ rộn công tác, Noãn Noãnvi_pham_ban_quyen coi như do tay chăm bẵm, lúc nào cũng như cái đuôi nhỏ bámleech_txt_ngu theo . Trong ấn tượngleech_txt_ngu của anh, cô em này nhiều tâm kế nhưng lại rất biết lấy lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người khác.
Nhưng từ năm mười lăm tuổi đã rời , cũng mười năm không ở gần em , cô ta cũng từ mười tuổi lớn lên hai mươi tuổi, đã học được cách nói dối, lừa gạt.
Lần trước anh nhở, anh đoán được có lẽ cô ta đã hết số tiền đó rồi. Anh đang cho cô ta cơ hội để thú nhận. Bảy trăm đồng không phải số nhỏ, giờ cô dám tham ô bảy trăm đồng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị dâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , sau này có thể phạm phải sai lầm lớn hơn.
nó đã bị mất trộm cứ sát đi, mai đích thân sẽ đi.
lòng Giang chút giận dữ, những lời vừa anh đều nghe thấy cả, Noãn Noãn rõ ràng làleech_txt_ngu chống chế. Mẹ anh lúc nào bảo vệ Noãn Noãn bất chấp đúngleech_txt_ngu sai như vậy, sau này cô ta sẽ càng thêm không được trái.
Giang Thành! cứ thế mà bảo vệ con tiện nhân này sao! Noãn là em gái lên cùng từ nhỏ mà! Con bé tội nghiệp biết bao, đã mất mất mẹ, ngayvi_pham_ban_quyen cả anh cũng nạt nó nữa à!
Một rầm vang lên khô khốc.
Giang đẩy mạnh chiếcbot_an_cap trước mặt ra xa mấy mét.
Mẹ! Con đã nói rồi, Ôn Nguyễnleech_txt_ngu là vợ ! nói chuyện có thể tôn trọng cô ấy chút được không.
Ôn nhìn Giang Thành đang nổi hỏa, nắm đấm anh siết chặt gân xanh, cơ bắp trên cánh tay như chực nổ tung, sắc mặt âm sắp nhỏ ra nước.
Được ! là đứa connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai ngoan bấy lâu nay! Đứa nào đứa không nghe lời, tôi chẳng còn ý nghĩa nữa hay là cứ để tôi chết quách đi cho xong
phụ đẩyvi_pham_ban_quyen ra, nháy mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Ôn Nguyễn.
Ôn Nguyễn muốn làm tình hình quá căngleech_txt_ngu thẳng.
ám hiệu, cô lập tức đứng dậy bước Giang , dặt dùng hai tay ôm lấy cánhbot_an_cap tay anh. Cơ bắpvi_pham_ban_quyen của cứng như đá, cô sự sợ lỡ tay vung mình đấmleech_txt_ngu.
Giang Thànhbot_an_cap chúng mình ra ngoài ăn đi
Giọng cô dịuleech_txt_ngu dàng, mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo vài phần ngoãn.
Cơ bắp nơi cánh bị cô ôm lấy trong mắt đã giãn ra, thậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anhvi_pham_ban_quyen còn nắm ngược lấy tay cô.
Cơn giận đang bốc hỏa trong Giang , khi nghe giọng nóivi_pham_ban_quyen của cô, chốc bình lặng trở lại.
Sau này cơm cô nấu, ta không ăn ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa. Anh buông một câu rồi đi ra ngoài.
Giang Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Anhbot_an_cap đứng lại đó, hômbot_an_cap nay anh dám bướcbot_an_cap khỏi cái cửa này thì có gọi tôileech_txt_ngu là mẹ nữa!
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay