KIẾP TRƯỚC BỎ LỠ ANH, TRỌNG SINH KIẾP NÀY CÔ ĐỔI MỆNH QUYẾT GIỮ ANH BÊN MÌNH!

Tống Uyển Story full 24/04/2026 205 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

TRỌNG SINH: NÀNG CÁO NHỎ VÀ CÚ “QUAY XE” CỨU RỖI ÔNG TRÙM 🎧🔥

“Sênh Sênh, em xem, anh đưa bọn họ đến tạ lỗi với em đây.” Giữa nghĩa trang lạnh lẽo, một người đàn ông quỳ sụp, đôi mắt đỏ rực chảy xuống hai hàng huyết lệ, trên tay là chiếc túi đen đựng hai cái đầu đầm đìa máu của những kẻ đã hãm hại cô. Linh hồn Nam Sênh bàng hoàng nhận ra, gã thợ sửa xe lầm lì mà cô luôn lẩn tránh lại chính là người yêu cô đến mức hóa điên, sẵn sàng nhuộm máu đôi tay để đòi lại công lý cho cô. Nếu được sống lại một lần nữa, liệu cô có chọn ở bên anh từ sớm?

Nam Sênh – đại tiểu thư kiêu sa của Nam Thành – đã chết thảm trong một vụ tai nạn giao thông ở tuổi 25, bỏ lại cha mẹ già cùng nỗi hận thù chưa nguôi với gã hôn phu tra nam và cô bạn thân trà xanh. Nhưng định mệnh đã đưa cô trọng sinh về thời điểm mọi thứ chưa bắt đầu.

Thay vì theo đuổi hào quang giả dối, Nam Sênh quyết định tìm về bên Ân Hàn – người đàn ông lầm lì, nghèo khổ nhưng mang trong mình một tình yêu cuồng nhiệt đến cực đoan. Với trí tuệ của kẻ nắm giữ tương lai, cô không chỉ vả mặt lũ phản bội mà còn từng bước “thu phục” trái tim hoang dại của anh thợ máy. Một cuộc tình vừa ngọt ngào, vừa kịch tính giữa phu nhân hào môn và “ông trùm” ngầm chính thức bắt đầu!.

Tại sao bộ này cực kỳ “bánh cuốn”?
🔥 Vả mặt cực gắt: Màn trọng sinh phục thù đỉnh cao, tống tiễn tra nam và tiểu tam vào hố sâu một cách khoan khoái nhất.

🍦 Ngọt sủng đứt lưỡi: Chứng kiến đại tiểu thư “mặt dày” dỗ dành anh thợ máy lạnh lùng, từ những hũ sữa, bánh su kem đến sự che chở tuyệt đối..

🧠 Plot twist gãy cổ: Bí mật đằng sau danh tính thật của Ân Hàn và hành trình “cày nát” giới hào môn của cặp đôi định mệnh..

Hãy đeo tai nghe và cùng TruyenFullAudio.net đắm chìm vào nhịp thở kịch tính của Nam Thành. Để giọng đọc truyền cảm dẫn dắt bạn qua những âm mưu thâm độc và tình yêu cuồng nhiệt của phu nhân nhà họ Nam! 🎧💎

Bấm PLAY ngay để chứng kiến màn “lật kèo” kinh điển nhất đêm nay! ⚡🎬

KIẾP TRƯỚC BỎ LỠ ANH, TRỌNG SINH KIẾP NÀY CÔ ĐỔI MỆNH QUYẾT GIỮ ANH BÊN MÌNH! cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

nói Nam Hàn , ta là định mệnh nhau của , mà em đã yêu anh đến mức lâm trọngleech_txt_ngu bệnh.
— Ân Hàn.
Một rầmbot_an_cap chát chúa vang , đại tiểu thư nhà họ Nambot_an_cap ở Nam Thành – Nam đã trong vụ nạn giao thôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới vừa tròn 25 tuổi.
khi chết, linh hồn cô vất vưởng trôi dạt đến nghĩa trang của chính mình.
Nhìn thấy cha mẹ khóc đến xé lòng trước mộ, cô đau đớn tột cùng nhưng chẳng thể làm được .
Sau khi cha mẹ rời đi, mộ phần của cô lại đón tiếp một người đàn ông mà cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô cùng quen thuộc. Hắn bộ đồ đenvi_pham_ban_quyen, đội mũ lưỡi trai, trên tay một chiếc túi không rõ đựng thứ gì bên trong.
Bất chợt, người đàn ông quỳ xuống đất. Lúc này Nam Sênh mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàng hoàng nhận đôi mắt hắn rực, giọt lệ xuống lại chính là huyết lệ!
Nam Sênh chấn động. Chẳng phải hắn nên căm ghét cô đến chết sao?
Sênh Sênh, em xem, anh bọn đến lỗi với em đây. đoạn, hắn túi đen ra.
Nam Sênh trên trung, khi nhìn thấy hai đầu đầm đìa máu , timleech_txt_ngu cô thắt lại.
Đó chẳng phải Lục Chi Thành và Bạch Tư Daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?!
Lục Chi Thành, ngườibot_an_cap bạnbot_an_cap thanhvi_pham_ban_quyen mai trúc mã và cũngvi_pham_ban_quyen là vị hôn phu nhỏ của cô.
Bạch Tưbot_an_cap Dao, ngôi sao nữ đình trong giới giải trí hiện nay.
kẻ đó lén lút ngoại tình và bị bắt quả tang. Cô lập tức hôn với Lục Chi Thành, định bụng sẽ tung hê chuyện đồi bại chúng ra ngoài. Tiếc rằng thực hiện, cô đã nạn qua đời.
Giữa lúc Nam Sênh còn hoàng, cô lại nghe thấy giọng nói khàn đặc người đàn ông: Sênh Sênh, xin lỗileech_txt_ngu em, anh đến thăm muộn quá. đã trả thù cho em rồi, chính tay bọn chúng đã dựngleech_txt_ngu vụleech_txt_ngu tai hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết em, nên anh bắt chúng phải đền mạng Mong em đừng sợ , có được ?
Anh thật sự rất nhớ, rất nhớ em Người anh không bẩn đâu, anh đã dùng loại sữa tắm giống của em để tắm rửa thật sạch rồi, anh có thể chạm vào emleech_txt_ngu một chút được không? Người đàn ông vừa nói vừa run rẩy đưa tay định chạm vào bia mộ, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, tay hắn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buông thõng xuống.
Cuối , hắn vẫnleech_txt_ngu không dám chạm vào, vì sợvi_pham_ban_quyen cô sẽ bẩn.
Nam ở trên không trung không ngừng gào , muốn chạm vào hắn, nhưng tiếc thay hắn chẳng thấy.
Ân Hàn, em hối hận rồivi_pham_ban_quyen!
có biết không? Trong mười đó khi không có , mọi mơ của em đều là về anh. Những giấc mơ ấy luôn ám chỉ điều đó, chỉ là em không muốn thừa nhận mà thôi. mơ, lúc nào cũng vọng câu nói thâm tình chứa chan thương của anh: Có anh đây.
Sênh Sênh, thế này không em nữa, anh chẳng muốn sống . Em đợi anh có được không? Anh không mong cầu được đi cùng trên đường hoàng tuyền, nguyện được thầm theo sau bóng hình em
Ân Hàn dứt lời, ra một con dao, mạnh vào trái tim mình
Dù Nam có gào thét hay gắng cản thế nào cũng vô ích, côleech_txt_ngu chỉ có thể trơbot_an_cap mắtleech_txt_ngu nhìn Ân Hàn tự sát.
Máu tươi tuôn trào, đỏ cả bia mộ của Nam Sênh.
Trong hơi cuối cùng, Ân Hàn nhìn bia mộ, rồi Nam Sênh nghe một câu: Sênh, xin , máu của anh bẩn bia mộ em rồi. Giờ anh xuống đó tạ lỗi với đây. , anh thật lòng yêu lắm Kiếp đừng bỏ rơi nhébot_an_cap, một mình anh khổ lắm
Sênh đau xé lòng. Tại sao thành ra thế này!
Cô sai rồi! sự rồi, sai đến mức không thể cứu vãn
Ân , có kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau, em định sẽ phụ anh, càng bao giờleech_txt_ngu bỏ nữabot_an_cap.
Thế gian này không còn Nam Sênh và Ân Hàn .
Linh hồn Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sênh không nơi nương , không biết trôi dạt về đâu, cô nhìn vô số ảnh ra.
Cô đã cứu Hàn và đưa hắn về nhà. Những năm tháng đóvi_pham_ban_quyen, và Ân Hàn gần như hình với bóng.
Cảnh tượng chuyển dời đến sáu năm sau. hôm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìnhbot_an_cap bắt gặp Ân Hàn giết chết chú nhỏ cô yêu nhất. Hắn vô cảm nhìnleech_txt_ngu chú chó đã chết, không một giải thích với cô. Kể từ đó, cô không còn đoáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoài gì đến hắn nữa.
đến , mâuleech_txt_ngu cô và hắn bùng nổ. Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bữavi_pham_ban_quyen tiệc sinh nhật của mình, diện chiếc váy hồng, lúc đi đứng không cẩn ngã thì Ân Hàn – người luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi theo sau – đã kịp thời lấy cô. Sự va thể khiến cô phát hiện phản ứng sinh lý đáng ghê tởm của hắn, và cô bắt đầu nảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh sựvi_pham_ban_quyen bài xích.
Đến năm , một người bị mất sợi dây chuyền, người bắt đầu xét những ai cóvi_pham_ban_quyen mặt. Khi phát hiện sợi dây chuyền nằm trên người Ân Hàn, cô hoàn toàn phớt lờ lời thích của hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nghe theo lời xúi của đám bạn mà hắnleech_txt_ngu vào tù.
Nhìn thấy ánh mắt tủi nhục và tuyệtvi_pham_ban_quyen vọng của hắn, rốt cuộc vẫn mủi lòng, đổi án tù từ một năm còn một , rồi sau đó đuổi ra khỏi nhà họ . Kể từ đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô không bao giờ gặpbot_an_cap lại Ân Hàn nữa, cho tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi xuất hiện trước cô.
Hình ảnh hiện đến lúc Ân rabot_an_cap tù. hôm đó, tuyết rơi trắng trời, đó lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùa đông nhất ở Nam Thành. Ân vừa khỏi ngục, đứng giữa trời băng đất tuyết, trên người chỉ có chiếc áo sơ mi mỏng manh từ vào . Tuyết mỗi lúc một dày, trời càng lúc càng lạnh, nhưng dường như chẳng hề cảm nhận được.
Nam nhìn hắn từng bước, từng bước đi phía nhà Nam. Cửa chính không vào được, đành chui qua lỗ chó. đứng sân sau, nghe tiếng cười vui vẻleech_txt_ngu bênbot_an_cap trong mà nước không ngừng rơi. , hắn nhìn lênleech_txt_ngu sổ tầng trên rồi rời khỏi nhà họ Nam. cửa sổ đó chính phòng của .
Rời khỏi nhà Nam, Ân Hàn không còn một đồng dính túi, hắn đến công trường gầnleech_txt_ngu đó làm công nhân bốc vác thời vụ. Trong cái lạnh thấu xương, hắn mặc chiếcleech_txt_ngu áo sơ mi mỏng chạy chạy đáo khắp công trường. Giây phút nhận được tiền công, hắn mua một tấm vé khách, rời khỏi Nam Thành. Sênh nhìn rõ điểm đến trên tấm vé: Thành.
Giấc mộng tanleech_txt_ngu biến.
Khoảnh Sênh mở mắt , cô nhận mình đangleech_txt_ngu ở trong một không vừa quenbot_an_cap vừa xa lạ. Khóe mắt vẫn còn lệ. Cô bật dậy như lò xo.
sát căn phòng xung quanh, cô nhận ra nóbot_an_cap y căn phòng hồi cấp ba của , ngập tràn sắc hồng. cực kỳ yêu màu hồng, luôn cho rằngleech_txt_ngu chúa thì phải sốngbot_an_cap trong một thế giới màu hồng. Cầm thoại bàn cách đó không xa, Sênh ngẩn người, rồi chẳng mấy chốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, những nước mắt lã chã rơi xuống đẫm .
Cô trọng sinh rồi!
Có phải ông trời đã nghe thấy lời sám kiếpleech_txt_ngu trước cô không?
Trong điện thoại phản chiếu mặt thanh của cô, mắt hạnh tobot_an_cap tròn xinh đẹp, đôileech_txt_ngu môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúm chím căng mọng đầy sứcbot_an_cap . xác nhận rồi, thực đã trọng sinh!
Hàn đâu?
Nam Sênh nhìnleech_txt_ngu ngày tháng, lúc này hắn đangvi_pham_ban_quyen Nam Thành. Trong lòng cô thầm tự trách mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tại sao không trọng sinh sớm hơn một chút, đã lỡbot_an_cap làm tổn Ân Hàn . Nhưng cô quan tâmvi_pham_ban_quyen nữa, bù đắp cho hắn, cô phải yêuleech_txt_ngu , cô phải đưa hắn trở về bên !
Đang mải suy nghĩ, ngoài cửa vang một giọng nóileech_txt_ngu trầm ấm đầy chiều chuộng: Sênh Bảo, dậy thôi con, đi học nào, muộn rồi đấy.
Đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là giọng của ba!
Nam Sênh xúc động bậtbot_an_cap mở cửa. rõ hình ảnh ba mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc nước mắt sau khi cô qua đời ở kiếp trước.
Nam Lăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiên con gái rượu khóc lóc nhào vào lòng mình, vội hỏi:
Sênh Bảo, thế?
Mới sáng sớmbot_an_cap ra, sao khóc này.
Mẹ của Nam Sênh Dương Tư Lâm nghe thấy tiếng khóc cũng vội vã chạy : Sênh Bảo, sao lại khóc rồi? Gương mặtvi_pham_ban_quyen bà đầy xót xa.
Nam Sênh vừa thấy nói của bàvi_pham_ban_quyen, nước mắt lại càng không kìm được mà trào ra. Thật , còn .
hồi , Nam mới ngẩng đầu lên nghẹn ngào nói: Không có gì đâu ạ, Sênh Bảo chỉ là gặp ác mộng thôi, nên muốn ôm ba mẹ một .
Câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói này khiến hai vợ chồng phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cô bị bắt ở trường.
Được rồi, được , không sao đâu nhé, ác mộng thôibot_an_cap, đều là giả cả. Dương Tư Lâm đau lòng ôm lấy con gái vỗ vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nam Sênh ngoan ngoãn gật .
Trên bàn ăn, đình ba người quây quầnvi_pham_ban_quyen ấm áp dùng bữavi_pham_ban_quyen sáng. Nam Sênh nhìn vào chỗ ngồi đối diện mình, lòng đầy tâm tư. Trước , vị trí đó là của anh.
là ai, không nói cũng hiểu rõ.
Sênh Bảo, ăn xong lát nữa để ba mẹbot_an_cap đưa con đi học có được không? Hôm ba không vội đến công ty.
Vâng ạ ba. Vừa hay hôm nay cũng nhờ ba đưa đi học, nếu không chuyện này sẽ giải quyết được.
Sau khi ăn xong, Sênh leech_txt_ngu không lời , đôi mắt cứ liếc qua liếc lại.
qua biết đang cóbot_an_cap tâm .
Nam Lăngbot_an_cap Thiên xong liền lau , nhìn Nam Sênhvi_pham_ban_quyen với ánh mắt nuông chiều: Sênh Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của ta có phải lại muốn cái gì rồi không? Cứ nói đi, ba giúp hiện.
Con gái ông , đều do ông hư, gì được nấy. Dương Tư mỉm lắc đầu, nhưng cũng nói thêm gì, dường như bà cũng .
bảo nhà họ chỉ mỗi một báu vật quý này cơ chứ.
Nam là một tộc tại Nam Thành với lịch trăm năm. Mỗi thế hệ đều có rất nhiều anh chị em, nhưng đến đờivi_pham_ban_quyen Nam Sênh thì chỉ có duy nhất một cô con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độc nhấtleech_txt_ngu, được cưng chiều hết mực.
ta nói Nam cùng thương vợ, từ sau khi sinh một mụnvi_pham_ban_quyen con, cho người ngoài có khuyên bảo nào, ông cũng khôngvi_pham_ban_quyen để Dương Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp tục sinh nữa, bản ông lén lút làm phẫu triệt sản.
Ban đầu Dương Tư không đồng ý, nhưng không chịu nổi sự kiên trì của Nam Lăng Thiên nên cũng đành chiều theobot_an_cap ý .
Ba, con muốn chuyển trường. Nam Sênh vừa dứt lời, động tác của Nam Lăng Thiên vàvi_pham_ban_quyen Dươngleech_txt_ngu Tư Lâm đồng thời khựng lại.
Mẹ nói này Sênh Bảo, có phải con vẫn còn bị ác mộngleech_txt_ngu quấy rầy không? Chuyểnleech_txt_ngu trường ? Năm lớp mười của con đã trôi một nửa rồi . Dương Tư Lâm còn đưa tay lên cô.
Nam Lăng Thiên nhỏleech_txt_ngu hỏi một câu: Cóleech_txt_ngu bị sốt không?
Tư Lâm đầu, hạ tay .
Ba mẹvi_pham_ban_quyen, con không có , con nghiêmbot_an_cap đấy. Conleech_txt_ngu muốn chuyển trường, chuyển tớileech_txt_ngu Bắcvi_pham_ban_quyen . Sênh lặp lại một lần nữa.
Tại sao? phải biết Bắc Thành cách Nam xa, ta đó lại không có người thân thích, con chuyển tới đó làm ?
Nam Thiên quyết định hỏi nguyên trước, ông hiểu con gái mình, làm việc cũng đều lý do riêng.
Ba con đấy, hơn nữa ở Bắc Thành hoặc là rất nóng, hoặc là rất , không có bốn mùa rõ rệt như nhà mình đâu. Dương Tư Lâm kiên nhẫn phân tích.
Nam Sênh suy nghĩ một chút, quyết định nói rõ với họ, dù sao sớm muộn gì họ cũng sẽbot_an_cap biết: Bởi Ân Hàn đang ở Bắc Thành, muốn tìm anh ấy. Con muốn tới cùng trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với anh ấyleech_txt_ngu, nên cần phiền con xem ấy đang học trường nào tại Bắc Thành.
Nam Sênh vừa dứt lời, Nam Lăng và Dương Tư đều kinh ngạc tột độ. Họ cứ ngỡ đời này sẽ không bao được nghe thấy cái tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này từ Namleech_txt_ngu Sênh nữa.
Hai năm qua Nam ghét bỏ Ân Hàn thế nào đềuvi_pham_ban_quyen nhìn thấy rõleech_txt_ngu, lúc này đột nhiên nói muốn đi tìm anh, làm sao không động cho được.
Khoan đã, Sênh Bảo, làm sao vậy? Không phải con ghét nó nhất sao? Nam Lăng Thiên lúc này cũng không hiểu nổi con gáivi_pham_ban_quyen mình muốn làm gì nữa.
Nghĩ đến người đàn ông ấy, lòng Nam Sênh thắt lại đớn.
Vànhleech_txt_ngu mắt cô đỏvi_pham_ban_quyen hoe nhưng vẫn kìm nén. Không sao cả, rất nhanh thôi sẽ gặp anh rồi.
Cô hítvi_pham_ban_quyen mũi cái: Ba mẹ, con nhớ anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi. Con muốn đi anh ấy về, muốn tiếp nói lời xin lỗi với anh ấy.
Nam Sênh không nóileech_txt_ngu mình yêu Ân Hàn, cô dự định sẽ theo anh lại từ . Dù sao hiện tại cô vẫn đang học lớp hai, những chuyện nàyvi_pham_ban_quyen e rằng sẽ làm ba mẹ hoảng sợ.
trước, khoảnh khắc cuốibot_an_cap cùng nhìn thấy anh, dù đã nhiều năm gặp, nhưng ngay cái đầu , cô đã cảm thấy tim mình nhói, vô cùng hối hận về nhữngvi_pham_ban_quyen hành động năm xưa của .
Nam Lăng Thiên nghe xong lý do thì không nói gì. Một phút sau, ông tiếng: Được, ba giúp con. Con quả thực nên đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xin lỗi nó. Nửa trước, con nhất quyết nghe nhà họ Lục muốn tống nó vào tù, mặc cho ba canvi_pham_ban_quyen nào con cũng không nghe. Tiểu Hàn là đứa trẻ chúng ta nhìn lớn , bavi_pham_ban_quyen hề lấy trộm sợi chuyềnvi_pham_ban_quyen đó. Ba vốn định đi điều tra chân , nhưng lại tra được gì, dường như có ai đó đã cố tình xóa sạch dấu vậy.
con lại cố chấp thế, còn vì chuyện này mà lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sốt cao không dứt, nên ba cũng không quản nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Từ đó về saubot_an_cap, con cũng không cho bất ai trongbot_an_cap nhà nhắc tới .
Nam Thiên nói một tràng . Nghĩ đến chàng trai đó, ông cũng thấy đầy tiếc nuối. Ông nhớ mỗi lần đi làm về đều thấy trong mắt cậu bé ấy chỉ toàn là hình bóng Bảo của họ, còn cứ sẽ có thêm một người nữa nuông Sênh Bảo.
Đúng vậy, ba con đúng đấy. Con và Tiểu Hàn cùng nhau lớn lên, nó vì con mà làm bao nhiêu chuyện, sao con lại nhiên ghétbot_an_cap như thế . Đến tận bây giờ Tư Lâm vẫn không biết tại sao năm trước Nam Sênh lại tuyệt giao với Ân Hàn.
Nghe ba mẹ , Sênh muốn tự tát cho mình haivi_pham_ban_quyen cái.
Đúng vậy, ngay cả ba mình còn tin tưởng Ânbot_an_cap Hàn, sao cô lại không thể tưởng người đã sớm hôm kề cạnh bên cơ chứ?
Giờ chẳng cần tra cô cũng biết, chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là do Lục Chi Thành giở trò. Bởi vì cô nhớ rõ kể từ khi Ân rời đi, hắnbot_an_cap luôn bám lấy cạnh cô, không ngừngvi_pham_ban_quyen nói xấu . Ngay chuyện sợi dây chuyền của ai đó bị mất trong bữa tiệc xưa cũng là dobot_an_cap hắn khơi mào đầu tiên.
Vâng babot_an_cap mẹ, giờ chúng ta trường làm thủ tục chuyển trường đi, con không đợi được nữa rồi, con muốn xin Ân Hàn tức.
Được.
Lăng Thiênvi_pham_ban_quyen không để tài xế lái xe, gia ba người đi một chiếc BMW khá khiêm tốn hướngbot_an_cap về phía Trung số 1 Nam Thành.
có khiêm tốn thế nào cũng không che được thân phận của Nam Thiên. Vừa đến trường, ban lãnh đạo đã đích thân ra đón tiếpleech_txt_ngu.
Cái gì, tiểu thư Nam muốn chuyểnbot_an_cap trường sao?!! Hiệu trưởng ngạc đứng bật .
Thấy Nam Lăng Thiên uvi_pham_ban_quyen liếc nhìn mình một cái, ông ta nhận ra thốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên vội vàng ngồi xuống: Xin lỗi Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổng, xin hỏi quý thiên tại lại muốn chuyển ạ? Có phải do chúng tôi chăm sóc không đáo không? Hay là trường học có chỗ chưa tốt? Hiệu trưởng nói vừa nhìn giáo chủ nhiệm tại của Nam Sênh.
Ánh như muốn nói: Sao cô lại để cây của trường chúng ta đi mất như .
Không có chuyện cả, chỉ đơn giản là muốn chuyển trường thôi, ông cứ đóngleech_txt_ngu dấu theo quy trình thường là được.

Chẳng baovi_pham_ban_quyen lâu sau, Nam Sênhleech_txt_ngu đã thuận lợi hoàn tất thủ tục .
Tối hôm đó, cô bắt đầu thu xếp đồ . Vợ chồng Nam gia đầy , thoại không ngừng đi khắp nơi để sắp xếp mọi thứ ổn thỏa tại Bắc Thành.
Cònleech_txt_ngu Dương Tư Lâm ngừng dặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sênh chuyện này chuyện , cuối cùng còn thốt ra một câu: , là mẹ đi đi, như mẹ mới yên tâm được.
Đừng mà mẹleech_txt_ngu, con tự lo đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hơn nữa, chẳng phải ba cũng sắp xếp rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Yên đi, con làm được mà. lại, mẹ mà đi theo thì ba tính sao đây? Mẹ sợ ba lút hút thuốc à?
Nghebot_an_cap Nam Sênh nói vậy, Dương Lâm mới thôi.
Ngày hôm , Nam Sênh từ chối lời nghịvi_pham_ban_quyen đưa giabot_an_cap đình. Cô cũng không chọn máy bay, mà quyết định bắt chuyến xe khách dài hai tiếng đồng đến Bắc .
Chẳng vì lýbot_an_cap do gì cả, cô chỉ muốn trải nghiệm cảm giác mà Ân Hàn từng trải quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi trên xe này một .
Có lẽ cô sẽ chẳng bao giờleech_txt_ngu thấu cảm hết được tâm trạng của anh lúc giờ, nhưng nhất, côbot_an_cap có thể đi cùng mộtbot_an_cap con đường với anh.
Khi ấy, anh bị chính ruồng bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mới ra tù, trong một dínhleech_txt_ngu túi, lại phải đội cái lạnh thấu xương của tiết trời đi kiếm từng lộ phí, liệuvi_pham_ban_quyen lúc đó hận cô thấu xương không?
đến những từng thấy kiếp , Nam Sênh cảm thấy lồng ngực thắtbot_an_cap lại như thể nổi. Anh đã từng luônbot_an_cap bầu với cô cơ mà!
Tại sao trước kia cô lại có nhẫn đến mức ấyvi_pham_ban_quyen?
Nhìn vật vùn vụt lại sau ô cửa kính, Nam Sênh thầm nhủbot_an_cap trong lòng: Ân Hànvi_pham_ban_quyen, anh em, đợi em đến đón anh về nhà.
Bắc Thành.
Thứ , tại một trường trung học ở Thành.
Trong toàn học sinh đang hân chào đón kỳ cuối sắp tới, lại có một người dường như hoànleech_txt_ngu tách biệt với không khí .
Sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thu đồ đạc, người đó lẽ rời đi bằngbot_an_cap cửa lớp học.
Anh đi một xưởng sửa chữa ô tô, bên trong nhanh chóng thay bộ đồ làm việc.
Hànbot_an_cap, ăn chút gì đi . Xe của khách gấp đâu, cháu vẫn còn nhiều thời mà. Đại Lực, chủ xưởng sửa xe, bước tới chỉ tay vào phần thức ăn đặt chiếcleech_txt_ngu bàn nhỏ cách đó không xa, với Ân Hàn đang lúi húibot_an_cap dưới gầm xe.
Ân Hàn khôngbot_an_cap nói gì, lắc đầu từ .
Vương Đại Lực cũng không nói thêm nữa. Suốt hai tháng qua, ông cũng phần nào hiểu đượcvi_pham_ban_quyen tính nết của chàng trai này.
Ông chưa từng thấy Ân Hàn mở lời, cái lắcbot_an_cap đầu hay đầu câu trả lời anh.
Đúngvi_pham_ban_quyen giờ thì đến, sửa xong đi.
Lúc đầu, thấy anh không nói lời nào, Đại Lực cũng định nhận. Nhưng Ân Hàn chẳng giải thích , trực tiếp bắt tay sửa một chiếc mà chính cũng đang bó tay, hành độngleech_txt_ngu để chứng minh thực lực.
, Vương Đại mới định lại.
Mà cũng phải côngbot_an_cap , từ khi Ân Hàn đến xưởng, cứ tới , đều khen ngợi tay nghề của anh hết lời.
giờ tối.
Ân Hàn ra khỏi xưởng sửa xe. Một gió thổi qua, dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như anhleech_txt_ngu chẳng hề cảm nhận được cái rét dù chỉ duyvi_pham_ban_quyen nhất chiếc áo đồng trường. Anh ghé vào cửa lợi, mua đại một ổ bánh và chai nước khoáng lótbot_an_cap dạ.
Sau đó, anh đileech_txt_ngu đến một chiếc ghế băng công viên nhỏ vắng người rồi ngồi xuống.
Trong làn gió lạnh đêm khuya, ánh trăng lên người thiếu niên, chỉ đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môi khẽ mấp máy. Mái tóc ngắn với phần mái dài che khuất đôi màybot_an_cap và ánhleech_txt_ngu mắt, chẳng ai rõ anh nghĩ gì.
lát sau, anh chậm rãi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, nhìn vào ánh rọi thẳng đôi mắt mình.
Chính vào một đêm sáng như thế này, cô đưaleech_txt_ngu anh về nhà.
Nhưng cuối cùng, cô chẳng cần anh nữa.
kẻ nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dối, rõ ràng đã nói họ là mệnh của nhau.
cho dù có như , anh vẫn rất nhớbot_an_cap cô. thân anhbot_an_cap hiện tại, ngay cả chung một phố với cô cũng không còn đáng nữa rồi.
Ân Hàn dùng đầu ngón tay thon dài khẽ lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, rồi từvi_pham_ban_quyen từ đứng dậy.
Mười phút sau, anh có mặt tại một quán đại bái đương.
Nhìn dòng ngườivi_pham_ban_quyen qua lại tấp nập giữa thở hồng nơi đâybot_an_cap, Ân Hàn vẫn tỏ . Anh đi vào , lấy chiếc tạp dề từ tay ông rồi đầu làm .
Ai cũng biết, quán vỉa hèvi_pham_ban_quyen thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể thiếu món nướng. Ân đứng bên lò nướngbot_an_cap, hơi nóng hừng hực tức thay thế cho cái lạnhleech_txt_ngu giávi_pham_ban_quyen lúc nãy, cảm giác như đang ở giữa hai băng lửa.
Dần dần, mồ hôi trên tránvi_pham_ban_quyen Ân Hàn túa ra liên tụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh chẳng lấy một để lau đi. Từng tờ đặt hàng cứ bày ra trướcbot_an_cap mặt, đôi tay làm việcvi_pham_ban_quyen chưa lúc nào ngơi nghỉ.
Mãibot_an_cap đến haibot_an_cap giờ sáng, khách khứa thưa dần vắng hẳn, Ân Hàn mới có thể tay.
chủ quán Chung Đại Bảo đi tới: Tiểu Hàn này, cháu xem, giờ cũng chẳng thức ăn gì nữa, hay là bữa cháu về nhà tự lo nhé?
Ông chủ vừa nói vừa lấy tiền ra: Tối khá lắm, khách đều khen ngon. Đây hai tệ, một trăm tệ dôileech_txt_ngu ra coi như tiền thưởng cháu.
Ân Hàn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khách sáo, chỉ khẽ ừ từ trong cổ họng, cầm lấy tiền rồi đi.
Chung Đại Bảo lựcleech_txt_ngu lắc đầu, thằngleech_txt_ngu bé này cái gì cũng tốt, mỗibot_an_cap tộileech_txt_ngu tính tình quá lì, chẳng thích nói năng gì.
Nhìn gì mà nhìn? Thu dọn nhanh về nhà đi. chủ Mã Maibot_an_cap huýchvi_pham_ban_quyen nhẹ vào người Chung Đại .
Chung Đại Bảo gãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu nói: Vợ này, bà bảo Tiểu Hàn là người thế nào nhỉ? Làm thì nhanh nhẹn, người ngợm trông cũng không tệ, chỉ là cứ thích để mái hết cả mắt, lại còn ít . bà xem, mỗivi_pham_ban_quyen lần nó đứng nướng thịtbot_an_cap là thu hút bao nhiêu cô gái, thậm có mấyvi_pham_ban_quyen người đến xinbot_an_cap WeChat, nó đều là không có điện . Cái khí chấtleech_txt_ngu cao ngạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùng này thật hiếm có, hiếm có khó tìm!
Mã Xuân Mai lườm chồng một cái, mình nói: Ông hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Mau làm việc đi.
Tại một khu vực cũ nátleech_txt_ngu, khắp nơi đều chăng biển Giải tỏa, Ân Hàn ra phía sauvi_pham_ban_quyen, những con hẻm nhỏ rồi lối lên cầu thang.
có lấy một chút ánh sáng, trong bóngbot_an_cap tối còn nghe rõ tiếng kêu chít chít.
Nhưng Ân Hàn dường như chẳng bận tâm, dù không có đèn, anh vẫn đi xác đến phòng củavi_pham_ban_quyen .
Bật đèn lên, căn phòng trống huếchleech_txt_ngu , chỉ là một căn phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn nhỏ theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp nhà vệ sinh tí hon.
Bên trong chỉ có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc giường và một cái bàn học, cạnh cửa sổ nhỏvi_pham_ban_quyen là một giá treo quần áo.
Nhưng quần áo trên cũng chẳng có được mấyleech_txt_ngu bộleech_txt_ngu.
Hàn theo thói đi vào bếp, vung nồi, bên trong vẫn giữ ấm hai món mặnbot_an_cap và một bát cơm.
biết, đó làleech_txt_ngu phần bà nội để lại cho mình.
chóng giải quyết xong bữa ăn, anh đi vào nhà vệ sinh. nóng lạnh hỏng, anhbot_an_cap cũng chẳng màng, cứ thế nước lạnh lên người rồi giường nằm.
Dưới thờileech_txt_ngu tiết thế này, nước lạnh cảm giác ?
Có lẽ mình Ân Hànleech_txt_ngu mới .
Vừa nhắm mắt lại, anh đã chìm vào giấcleech_txt_ngu ngủ.
Và giống mọi khi, anh lại gặp hết ác mộng này đến cơn ác mộng khác.
dùng ánh mắt chán , kháng cự và sợ hãi anh rồi nói: Làm ơn đi, đừng có lại gần tôi nữa! Hãy cút đi cho khuất mắt tôi, có lẽ nhà tù mới là nơi anh nên ở.
Mặc anh cầu xin thế nào, cô gái vẫn đoái . Trong ngục tối, biết bao kẻ thủ ác đã dùng những hèn hạ nhất để nhục mạ anh.
Dẫu anh có nhìn về phíavi_pham_ban_quyen cánh cổngleech_txt_ngu bao lần, vẫn chẳng thể mà mình hằng đêm mong nhớ.
Về saubot_an_cap, anh thấy bản thân mìnhvi_pham_ban_quyen thực sự đã trở nên dơ bẩn đúng như lời cô nói, anh không còn dámbot_an_cap mơ tưởng nữa
Ngày sau.
Nam Sênh cuối đến Bắc Thành.
Nhìn bầu trời Bắc Thành, cô càng thêm kiênbot_an_cap định: Ân Hàn, em đến đây.
Vừa bước khỏi nhà , cô đã thấy một người quenbot_an_cap thuộc.
Ngườileech_txt_ngu đó cũng trông thấy cô, đang bước tiến về phía này.
Sao thế, Tiểu , không nhận ra anh à? Anh đây vì vừa tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiệp đã dọn cả căn cứ đến Bắc Thành đấy, em xem người anh này có đủ tiêu chuẩn không?
Người đang nóibot_an_cap chính anh họ của Sênh, Tô Xuyên Lâm.
Đại cẩu! Sao anh lại ở đây? Lần tiên gặp anhleech_txt_ngu sau khi trọng sinh, Nam Sênh không xúc . ngoài Ân Hàn vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha mẹ ra, ai người cưng , thì đó chắc chắn Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sở Tô Xuyên Lâm gọi cô là Tiểu cẩu, chuyện phải kể từ hồi .
Từ lúc bắt đầu có ký ức, mỗi lần Tô Xuyên đến nhà côbot_an_cap, khibot_an_cap ra vềleech_txt_ngu trên cánh tay đều đểvi_pham_ban_quyen lại một dấu răng.
Nguyên nhân là vì anh bảo cô ngốc đáng yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net y hệt con cún nhỏ cô nuôi, thế là giận liền cắn anh một cái.
bot_an_cap anh gọi cô là Tiểu cẩu, mà cô là chóleech_txt_ngu nhỏ thì anh chính là lớn .
Nếu dùng một câu để dung về Tô Xuyên Lâm, thì đó chính là một đại soái ca độcvi_pham_ban_quyen miệng.
À không, còn cách hình dung khác nữa: Vừa độc vừa là một kẻ cuồng em hiệu.
Chẳng biết con chó nhỏ nào quyết đòi đến Thành đi , làm anh này cả ép phải tới đây công tác theo, ai bảo Bắc Thành lại đúng lúc có dựvi_pham_ban_quyen án của chứ.
Tô Xuyên xoa đầu Sênh.
Nam Sênh chạy tới ôm lấy cánh tay Tô Xuyên Lâmleech_txt_ngu: Vậy này em sẽ không khách sáo với anh đâu nhé.
Cô nương nhà em thật là thôi, anh đưa em căn .
Tuânvi_pham_ban_quyen lệnh!
Tô Xuyên Lâmleech_txt_ngu tay kéo cho Nam Sênh, tay kia dắt cô rời .
Nửa giờ sauleech_txt_ngu.
Tô Xuyên Lâm cô đến một khu căn hộ mang tên Ức Niên.
Vừa mở cửa, Nam đã chạy tới nhào lên chiếc ghế sofa mềm mại: A a a, cảm ơn anh chó lớn .
Lần này thì hài lòng ? Cô trượng nói em muốn căn duplex phong sữa, diện tích trong khoảng một trăm mét vuông, tất đều làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sở thích của em, cái gì cũng có rồi. Trongbot_an_cap ngăn tủ phía trên điều bất ngờ, látleech_txt_ngu nữa mình xem . học cũng đã xếp xong, lái xe qua đó mất mười phút, mỗi ngày tài xế đón em.
Còn nữa, anh ngay căn hộ bên cạnh, có lẽ anh không thường xuyên về đâu, có việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ gọi điện tiếpleech_txt_ngu cho anh.
Tô Xuyên Lâm lải nhải không ngừng. Nếu trước kia, Nam sẽ thấy rấtvi_pham_ban_quyen phiền phức, với một Nam Sênh vừa trọng sinh trở về, cô lại cảm thấy vô cùng ấm áp.
, cảm ơn trai, nhưng em còn một yêu cầu nhobot_an_cap nhỏ nữavi_pham_ban_quyen. Nam Sênh đi tới trước mặt Tô Xuyên Lâm, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn mình hơn một cáivi_pham_ban_quyen đầu, khẽ chớp mắt.
Xuyên Lâm cười hừ một tiếng: Anh đã bảo saoleech_txt_ngu tự nhiên lại thế, còn gọi cả anh trai nữa, nói đi.
Chính là có không cần xế được không? Em muốn đi xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạp.
Không được.
Anh trai à Nam Sênh áovi_pham_ban_quyen lay qua lay lại.
Không là . Cô và cô trượng đã biệt dặn dò , em tới còn chưa quenvi_pham_ban_quyen đường xá mà đã muốn một xe đi học, trình độ đi xe đạp của em đáng lo lắm! Tô Xuyên cho được, huống hồ cô em gái này chính là bảo bối trong lòng bàn tay cả nhà.
Ai bảo này nhàleech_txt_ngu họ chỉ có mỗi một đứa gái chứ?
Nam Sênh nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xuyên Lâm không chút lay chuyển, bèn một bước: Vậy tuần đầu tiên cứ đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tài xế đưavi_pham_ban_quyen đón, đó em tự đạp có được không? Phía mẹ em sẽ tựvi_pham_ban_quyen mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói chuyện với họ.
Cầu xin anh đấy mà Anh trai ơi Nam Sênh tiếp tục dùng chiêu làm nũng, anh không nào thoát khỏi sự công của .
Quả nhiên, đầy ba giây anh đã bại trận.
Được rồi, anh phải tuyên bố một điều, nếu em đạp mà bị dù chỉ một lần, sau này chỉ có để xe đưa đón thôi đấy.
Nam Sênh lập giơ tay cam đoan.
Nhưng Nam Sênh vẫn chưa buông vạt áo anh ra, đôi mắt vẫn cố sức chớpbot_an_cap chớp: Sao ? Mắt không thoải mái àvi_pham_ban_quyen? Vậy bây giờ mình đi bệnh viện nhé. Tô Xuyên Lâm làm định đưa cô khám.
Anh trai, anh biết mà. Nam Sênh bĩu môi.
Được rồi, được rồi, biết rồi. Địa chỉ của cậu đó đúng không? Lát nữa anhleech_txt_ngu gửi vào máy em. Em đấy, đúng hứng lên là , lần này đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lại tống người ta tù nữa đấy nhé. Tô nghiêm với Nam Sênh. Ânbot_an_cap đã ở nhà họ Nam tám năm, làmleech_txt_ngu sao có thể không biết cậu tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho được.
Mỗi đến nhà họ Nam, anh đềuvi_pham_ban_quyen thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ân nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái đuôi nhỏ lẽo theo sau Sênh, ánh mắt đó cứ như thể chứa đựng giới .
khi đến nhà họ Nam, anh mới biết Nam Sênh đã tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu ta vào vì tội trộm cắp. Lúc đó tốt nghiệp, công leech_txt_ngu đống việc không xuể nên cũng không tìm hiểu kỹ.
Nam Sênh trịnh trọng gật đầu, cô sẽ phạm phải sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầm ngớ ngẩn đó thêm nào .
Được rồi, vậy em thu đồ đi, lát anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay lại đưa embot_an_cap đi ăn cơm. Ngồi cả đêm rồi, nghỉ ngơi đi.
Vâng.
Sênh vốn định tìm Ân Hàn ngay, tính theo thì cô đã chín năm rồi chưa gặp anh.
suy lại, cô vẫn nênbot_an_cap dọn dẹp trước đã. Ngày nhật, mai sẽ đi tìm anh.
Vừa nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc ngày mai có thể gặp anh, lòng cô không khỏi ràng, cô vừa ngân nga hát vừa đileech_txt_ngu vào phòng tắm.
Trong căn phòng cũ nát.
Tiavi_pham_ban_quyen sáng qua sổ chiếu thẳng vào khiến Ânvi_pham_ban_quyen Hàn mới từ từ tỉnh giấc. Phản ứng đầu tiên của hắn là đầu rất đau, nhưng hắn không mấy bận tâm.
Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy nhưngleech_txt_ngu phát hiện cơ thể nhẹ bẫng, chân tayvi_pham_ban_quyen rã rời.
Tiểu Hàn, dậy chưa cháu? Bà vào nhé?
Vừa dứtleech_txt_ngu lời, Ân Hàn liền thấy bà lãoleech_txt_ngu mặc bộ quần áo nâu, mái tóc bạc trắng búi gàng đi vào: Bà nộibot_an_cap.
Ân Hàn khẽ gọi một tiếng. Dù tiếng gọi rất nhỏ có thể nghe ra nói của hắn vô cùngvi_pham_ban_quyen khàn khó nghe, giống như một sợi dây thừng sắp đứt.
Nhưng bà lão không mấy bận tâm, dường như đã quá quen thuộc với điều này.
Ơi, bữa sáng đây, đi . Lát nữavi_pham_ban_quyen bà phải ra ngoài một lát, cụ dưới lầu bảo chỗ bà ấy rất nhiều chai rỗng.
Ân vừa nghe vậy liền giọngbot_an_cap lên tiếng: Bà nội, không cần ạ. nữa cháu đi lấy bà, giờ cháu đưa bà đibot_an_cap viện kiểm tra.
Lý Tiểu Mai liền nhíu mày, lập tức chối: không đi, bà có làm sao . Với lại, sức khỏebot_an_cap của mình nào bà còn không rõ sao? Đi bệnh viện chỉ phí tiền thôi.
Bà nội, cháuleech_txt_ngu có tiền. Nếu bà không đi, cháu cũng không học nữa.
Giọng nói của thiếu niên lúc này ví như dao cứa vào nhĩ không .
Lý Tiểu Mai nghe vậy thì thực sự sợ hãi: Không được, bà đi, bà đi là được ?
Vâng, vậy bà đợi cháu một lát.
Lý Tiểu hiền hậu đầu.
Một giờ sau.
Ân Hàn lo lắng cho sức khỏe của bà nên chọn đi buýt mà đi bộ một đoạn rồi bắt taxi. mấy chốc đã tới bệnh viện.
Từ lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ký, chụp Xquang, kiểm tra, lấy thuốc cho đến nộp phí, đều là một mình Ân Hàn chạy đôn chạy đáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo .
Lúc này, Lý Tiểu Mai đang ghếleech_txt_ngu chờ Hàn đi lấy thuốc. Một bà cụ đang dịch bên cạnhvi_pham_ban_quyen nhìn bà với ánh mắt ngưỡng mộ: Bà thật phúc quá, có đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoan ngoãn hiếu như thế.
Lý Tiểu Mai nhìn bóngvi_pham_ban_quyen dángleech_txt_ngu Ân cách đó không xa, mỉm cười : Vâng, tôi rấtbot_an_cap cảm ơn ông trời đã cho tôi có được thằng bé. Dù mủ nhưng còn thân thiết hơn cả ruột thịt.
Bà cụ kia không quá để tâm, chỉ cườibot_an_cap cười.
Khoảnh khắc Ân Hàn nhận được thuốc, nhìn vào bệnhbot_an_cap án của Lý Mai, báo kết bị hắnvi_pham_ban_quyen chặt đến nhăn nhúm mà chính hắn cũng không nhậnleech_txt_ngu ra.
nụ cười vui vẻ của nội, trong lòng hắn đã có quyết định.
Hắn chỉ còn mỗi bà thôi, ông trời sẽ tànleech_txt_ngu nhẫn đến mức cướp đi tia ấm áp về hắn chứ?
, , chúng ta nhà. Ân Hàn đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh đỡ Lý Tiểu Mai dậy.
Thế nào rồi? Có chỉ bệnh thường , không có gì tát đúng không? Sức khỏe của bà bà tựvi_pham_ban_quyen biết mà.
Vâng.
Sau khi đưa bà nội về nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Ân lại không chút nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen chạy đến nhà , thay bộ đồ tác rồi bước vào bếp sau.
Cậu đến rồi à, nhanh lên chút đi, nhiều khách bắt đầu gọi món rồi đấy. Một người đàn hơi tuổi lên tiếng nhắc nhởleech_txt_ngu, đây là Hoàng quản của khu hàng này.
Ân Hàn gật đầu, kéo thấp vành mũ trên đầu xuống rồi bắt đầu xào nấu.
Mùi khói nồng nặc xộc vào cánh khiến Hàn cảm thấy khó chịu hơn, sắc trắng bệch vài phần, nhưngleech_txt_ngu động tác đảo chảo của anh vẫn không hề ảnh hưởng.
giờ chiều, Nam đã lại tinh thần, cô cảm thấy toàn thân tràn sức sống, hận thể lập tức đi tìm Ân Hàn ngay.
Tiểu , đi ăn cơm thôi. của Tô Xuyên Lâm vang lên ngoài cửa.
Nam Sênh tiện khoác một chiếc áo lông vũ, búi kiểu tóc củ tỏi lỏng rồi bước ra .
Trên xe.
Đại cẩu, chỗ của Ân Hàn cách nơi taleech_txt_ngu xa vậy? Lúc nãy khi nhận được địa chỉ, Nam định tra cứu thử mạng nhưng lại không tìmvi_pham_ban_quyen thấy.
Thật ra Tô Xuyên Lâm cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết, anh cũng chưa đến nơi bao giờ.
Anh rõ, là lý gửinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng vào điệnleech_txt_ngu thoại cho anh, tìm sao?
Không sao, mai embot_an_cap hỏi người khác là được. Nam Sênh nhìn cảnh vật cửa sổ, không đang suy nghĩ điều gì.
Tô Xuyên Lâm nghe nói ngày mai muốn đi tìm Hàn thì cóleech_txt_ngu chút khôngleech_txt_ngu yên tâm, nhưngleech_txt_ngu mai lại việc: Tiểu cẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hay là đợi muộn một chút anh cùng emleech_txt_ngu, đi một mình anh không tâm.
Nam Sênh nghe vậy liền lập tức từ chối: Không cần , em muốn mình đivi_pham_ban_quyen, anh không được đi theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phải đibot_an_cap tìm anh ấy. Có việc gì em sẽ gọi cho .
Tô Xuyên Lâm vậy không dám uổng, đúng hơn là không dám. Cái tính của convi_pham_ban_quyen Tiểu cẩu anh rõ, một khi đã quyết định chuyện gì không ai thay đổi được, nếu không làm sao cô có thể nhẫn tâm đưa cái đuôi nhỏ vào tù chứ.
Đượcbot_an_cap rồi, vậy em muốn ăn gì?
Gì cũng được ạ. Lúc này Nam Sênh cũng chẳng nghĩ mình muốn ăn món .
Tô Xuyên Lâm suy một látvi_pham_ban_quyen: Vậy anhleech_txt_ngu đưa em đến một nhà hàngbot_an_cap khá nổi ở địa phương, mónbot_an_cap ăn trông giống như cơmvi_pham_ban_quyen nhà nhưng hương vị có thể nói là cực phẩm.
Anh vẫn còn nhớ lúc trước từng muốn lôi kéo đầu bếp việc mình, nhưng đó nghe nói đầu bếp kia kiên quyết không đồng ý, anh cũng chỉ đành thôi.
Nam Sênhbot_an_cap gật đầu.
Vừa bướcbot_an_cap nhà hàng, Nam Sênh đưa mắt quan sát một lượt, gian mangbot_an_cap đậm phong cách Trung Hoa cổ kính, lại cảm giác như đang ở Kinh xưa.
Đèn nghệ thuật treo trên trần nhà có kế phá cách, hơi quẻ so bối cảnh chung, nhưng nhìn tổng thể lại mang mộtbot_an_cap nét cuốn hút riêng biệt.
Mỗi bàn ăn nhỏ đều được ngăn cách bình phong, sự riêng đối cho khách , điều này khiến cô cảm thấy khá hài lòng.
Tiểu cẩu, để gọi món , đây có mấy món chắc chắn em rất thích. Tô Xuyên Lâm vừa xem thực đơn vừa nói.
Chẳng đợi Nam Sênh trả lời, Lâm đã bắt đầu đọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món: Sườn xào ngọt, hấp, thịt xào dứa
Đủ rồi ạ! nữa ăn hết lại lãng phí.
Được, đúng rồi, ởvi_pham_ban_quyen đây có mónbot_an_cap xanh nhồi thịt, em có muốn thử không? Tô Xuyên Lâm chắc con Tiểu cẩu còn ăn đó hay không.
Nam Sênh nghe thấy ớt nhồi thịt thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người lại một chút, đây là món cô thích nhất, không có món nào bì được.
Cô vốnleech_txt_ngu rất kén ăn, thế những năm sau đó Ân Hàn đã nấu ăn, mỗi ngày đều đổi thực đơn để nấu cho cô.
còn một thói quen kỳ lạ, đó làleech_txt_ngu rất thích ớt nhưng lại không ăn được caybot_an_cap, hơn nữa lạileech_txt_ngu đặc biệt không thích thịt.
Vì vậy Ân Hàn đã dùngleech_txt_ngu cáchvi_pham_ban_quyen nhồi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ớt xanh để nấu cô, bên ớt xanh có thể nhồi bất cứ loại nhân nào, món cô thích chính là nhân thịt lợn nấm hương và nhân tôm băm.
Từ khoảnh khắc đó, chỉ cần cô muốn ănvi_pham_ban_quyen, Ân Hàn đều sẽ nấu cho cô món này, chỉ là sau không còn nữa
Hồi đó cô ghét Hàn, ghét lây sangvi_pham_ban_quyen tất cả những gì thuộc về anh, đến sau này bất cứ thứ gì anh đều thèm nhìn tới, thậm chí có những lúc quá đángleech_txt_ngu hơn, cô còn đổ thẳng vào thùng rác.
Nam Sênh nghĩ nước mắt càng muốn rơi xuống, Xuyên Lâm biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý do tại sao, tức an ủi: Không sao đâu mà, ‘đuôi nhỏ’ đó em như vậy, xin lỗi cậu ấyleech_txt_ngu là được. Dùvi_pham_ban_quyen lời xin lỗi thể giải quyết được mọi chuyện, nhưng ít nhất em đã nỗ để đắp cho cậu ấy.
Vâng, Đại cẩu, trước em có phải là quá đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Nam biết câu trả lời, nhưng cô vẫn muốn .
Tô Xuyênleech_txt_ngu Lâm không chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dự gật đầu, anh không đứng trên lập trường của bất kỳ ai mà với tư cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một người đứng giữa: Tiểu cẩu, lúc đó không hiểu nổi tại sao em lại nhẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm đối xử vậy với một ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt chỉ có mình em. Em có thểbot_an_cap không cậu ấy, nhưng mà
Đoạn sau anh không .
Đại cẩu, tại sao anh biết Ân Hàn thích em?
Vốn dĩ Xuyên nghĩ em gái mình vẫn còn đang đi học, không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xúc với những chuyệnvi_pham_ban_quyen này sớm, nhưng suy lại anh vẫn nói: Chỉ cần người không mù thì đều có thể nhận ra. Em nghĩ mà xem, từ quen biết cậu đến giờ, cậu ấy có từng từ chối điềubot_an_cap gì không? Mỗi lần cô chú dạy bảo em, chẳng cậu ấy luôn người đứng ra chắn phía trước saoleech_txt_ngu?
cần không có em, đôi mắt cậu ấy sẽ hồn không tiêu điểm, có ánh sáng. chỉ cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net emleech_txt_ngu xuất hiện, mắt cậu ấy toàn bộ đều là em Thế nên, chẳng lẽ bấy nhiêu vẫn chưa đủbot_an_cap rõ ràng sao?
Lúc này tim như bị rách, ngoài cuộcvi_pham_ban_quyen luôn táo, tại sao ngày trước cô lại cho rằng tình yêu này là một sự tồn tại đángbot_an_cap ghê tởm ?
Vâng, biết rồi anh trai, gọi một đĩa ớt xanh nhồileech_txt_ngu thịt đi . Nam Sênh lau nước mắt nóileech_txt_ngu.
leech_txt_ngu Xuyên Lâm đưa thực đơn cho nhân phục vụ.
Tô Xuyên Lâm tại sao Nam Sênh lại đột nhiên thay đổi như vậy: Tiểu cẩu, có phải em chịu kích động gì không? Nếu sao nhiên lại đổi ý thế.
Nam không nóibot_an_cap là người trọng sinh trở về: phát hiện ra không có anh ấy bên cạnh, dường em không hề vuivi_pham_ban_quyen vẻ.
Thực tế Sênh hề nói dối, kiếp sở dĩ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho bất ai đến Ân Hàn là vì sợ chính mình hốivi_pham_ban_quyen hận. cô cóleech_txt_ngu chút kiêu ngạo, nhưng kiếp này, kiêu ngạo vi_pham_ban_quyen cô không cần biết, cô biết kiếp này cô muốn có Ân Hàn, cô muốn ở cạnh anh.
Được rồi, chỉ cần em không đểvi_pham_ban_quyen bản bị là được. Thật ra Tô Xuyên Lâm cảm thấy cái đuôi kia với công chúa của nhà họ, chỉ là làm sao được khi tim gan cậu ta đều đặt hết người tiểu công chúa này rồileech_txt_ngu.
phút sau.
được lên đủ, Sênh cầm đũa gắp một miếng ớt xanh nhồi bỏ vào miệng.
đầu miếng ăn chạm vào vị giác, Nam Sênh bỗng khựng lại, hương vị này
Cô lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tứcleech_txt_ngu dậyvi_pham_ban_quyen nhìn quanh quất tứ phía, anhleech_txt_ngu đang ở đây!
do anh !
Nam Sênh có thể khẳng định chắn!
Hành động này của Nam Sênh khiến Xuyên Lâm giật mình: cẩu, em làm gì vậy? Em đang vi_pham_ban_quyen thế?
Anhvi_pham_ban_quyen ơi, là Ân , là anh ấy, đúng là anh ấy rồi, anh giúp em tìmvi_pham_ban_quyen ấy có được không? Là hương vị của anh Nam Sênh cuống quýt định chạy thẳng về phía khu bếp.
thể nào ăn nhầm được, đó là hương vị thuộc về riêngleech_txt_ngu cô, cô đã ănleech_txt_ngu suốt năm trời!
Tô Xuyên Lâm vội theo sau.
Nam Sênh trực tiếp xông vào khu bếp, khiến những người bên nảy mình.
Nhìn thấyvi_pham_ban_quyen mỹ nhân đột ngột xuất hiện, đám đàn ông trong đều ngẩnleech_txt_ngu ngơ. Không cô đẹp, mà còn bởi làn da của cô, mặt nhỏ nhắn vốn đã trắng trẻo, dưới đèn của khu lại càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm trắng ngần, lay động lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người.
Thời tiết ở Thành mà cũng nuôi dưỡng được kiểu mỹ nhân thế này sao? Thật sự không thể nổi.
Chào cô, cô cần giúp gì không? Quản khu bếp tiến lại gần, lịch sự .
Sao mỹ nhân này lại khóc ?
Nam Sênh không trả lời, ánh mắt đảo quanh người trong bếp, nhưng mãi vẫn không tìm thấy bóng dáng mà đợi.
Xinbot_an_cap hỏi, ở có ai tên là Ân Hàn không? Nam Sênh khẩn thiết hỏi.
Ngườibot_an_cap quản lý khựng lại một chút, ra là tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu nhócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia. Không ngờ thằng nhóc Hàn đó lại quen biết mỹ nhân xinh đẹp thế này, nhìn trang phục của cô chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn là khách nhà hàng tiêu thụ, xem ra lai lịch không hềvi_pham_ban_quyen đơn giảnleech_txt_ngu.
Đứng phía Nam Sênh, Tôvi_pham_ban_quyen Xuyên Lâm nhìn thấy ánh mắt quản lý thì giọng điệu trở nên sắc lạnh: Mắt có nhìn lung tung!
Người quản lý nịnh nọt thu lại mắt: Có, có ngườibot_an_cap này.
Vậy giờ anh ấy đâu rồi? thể cho tôi biết không?
Nam Sênh xúc động đến đỏ hoe vành mắt, cô đã nói rồi, hương vị này cô không bao giờ nhớ lầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.
Cậu ấy đi rồi, đi được mười phút rồi.
thấy vậy, Nam lập tức chạy ra cửa nhà , nhưng lúc làm sao còn thấy bóng dáng Ân Hàn đâu nữa. Cô thất vọngvi_pham_ban_quyen , nước mắt không kìm mà trào ra.
Không sao đâu, Tiểu cẩu, ngày em đến báo cũng được thôi, chỉ là muộn một thôi mà. Tô Xuyên Lâm cô vào lòng an .
Nam Sênh vừa nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới những hình ảnh củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếp trước, khi Ân Hàn vừa ra tù, không một người thân, một bạn, túi không một xu dính túi, chỉ có thể làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công thời vụ ở công trường giữa trờibot_an_cap giá rét, rồi nắm chặt số tiền ít ỏi đó để mua véleech_txt_ngu đây.
Hiện tại có phải anh đang rất thiếu tiền không? Cuộc sống có phải khổ không? người thân bạn , lại phải vừa đi vừa đi làm .
Anh, hiện tại ấy sống không tốt có phải không? Nam Sênh lên Tô Xuyên Lâm.
Tô Xuyên Lâm khẽ thở , có lẽbot_an_cap vậy, nhưng anh biết người đó sẽ không rơi vào đường cùng, cậu rất thông minhbot_an_cap.
Được rồi, sau này chẳng phải vẫnleech_txt_ngu còn cơ hộileech_txt_ngu bù đắp sao? Giờ chúng ta vào ăn cơm nhé? đóleech_txt_ngu là do cậu ấy làmbot_an_cap . Xuyên Lâm cô lau những giọt nước mắt trên mặt.
nghebot_an_cap vậy gật đầu, đúng rồi, trong còn có ớt nhồi thịt do anh làm.
Cuối cùng, Nam Sênh ăn gần như hết sạch cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món, vành mắtvi_pham_ban_quyen vẫn đỏ hoe. Rõ ràng cô rất khóc, trước đây lần thấyleech_txt_ngu người ta khóc lóc sướt mướt cô đều rất ghét bỏ. Cô là công chúa của nhà, mà công chúa thì thể dễ dàng lệ ? Vậy mà đây chính cô cũng trở nên nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy.
trước, cả khi biết Lục Chi Thành ngoại tình, cô cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.
Sau khi ăn xong, Nam Sênh chắc chắn là không tâm trạng mà dạo Bắc Thành, về nhà tắm rồi nằm vật ra giường.
Nhìn lên trần nhà, cô không hềbot_an_cap thấy buồn ngủ, liền lập tức ngồi dậy đi bàn học, lấy ra vài tấmbot_an_cap ảnh chụp chung ỏi với nhìn đi nhìn lại.
Rõ ràng trướcvi_pham_ban_quyen đây họ có rất nhiều ảnh chụp chung, những đồ vật và kỷ niệm vềbot_an_cap nhau cũng rất nhiều, nhưng ngày đó, cô như phát điên mà tiêu hủy sạch sẽ mọi thứ liên anh. Mấy tấm ảnh này là côvi_pham_ban_quyen phải hỏi xin ba mẹleech_txt_ngu mới được.
Sau đó cô đã in chúng ra, thật may mắn, vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nam Sênh chạm tay thiếu niên mặc bộ đồ thể thao màu đen .
Mái húi cua ngắn ngủn đường xương quai hàm của anh càng thêm rõ . Nam Sênh , từ khi anh đến nhà cô, lần đầu tiên cô đưa anh đi tóc, thợ cắt tóc hỏi anh muốn gì, Ân Hàn không nào mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ tay phía cô.
Ân Hàn không thích nói , Nam Sênh biết rõ, hành động nghĩa để cô quyết định.
Ân Hàn đẹp trai theo kiểu cả nam lẫn nữ, trẻ đều ưa . Người ta thường nói đầu đinh là tiêu chuẩn để kiểm chứng một soái ca, Nam Sênh đã không ngần bảo thợ cắt cho anh đầu đinh.
nhiên, hiệu quả làm cô thất vọng, từ đó về sau, kiểu tóc của không lệ đều đầu đinh.
nhìn , cô mới nhận ra ánh mắt của chàng niên khi chụp ảnh chưa giờ hướng về ống kính, mà là luôn nhìn về phía cô.
Nam Sênh ôm ảnh khịt khịt mũi, rồi nằm xuống giường. Ngày mai là có gặp anh rồi, Nam an bản thân.
Còn Hàn khi rời khỏi nhà hàng cũng không vềleech_txt_ngu nhà ngay, mà ăn loa bên ngoài rồi đi thẳng tới xưởng sửa chữa ô tô.
Đến nơi, anh như thường lệ, xong thì đến giờ lại đi về phía hàng hè bánleech_txt_ngu ăn .
Cả ngày ngược xuôi vạy, anh dường như cảm thấy mệt mỏi.
Mãi cho đến khi thành xong để trở về căn phòng nhỏ hẹp, thấy ánh đèn vẫn sáng, đôileech_txt_ngu mắt đen của Ân Hàn khẽ lóe lên.
Anh nhận ra bà nội Lý vẫn ngủ, đang ngồi trên ghế lụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì đó trên tay.
Hàn, cháu về rồi à? Sao đêm nay về muộn thế? Bà có chuẩn bị cơm canh cho cháu đây, để bà hâm nóng lại ngay nhé. Tiểu Mai vừa vừa đứng dậy định đi .
Ân Hàn không chối.
, sao bà vẫn chưa ngủ? này đừng nữa, thức không tốt sức khỏe đâu. Ân Hàn khàn giọng nói.
Lý Tiểu Mai cười hiền hậu: Hầy, già rồi, ngủ cũng được, chỉ muốn việc gì đó làm thôi.
Ân Hàn nhàn nhạt đáp tiếng rồi vào vệ sinh.
Anh dội qua nước lạnhvi_pham_ban_quyen rồi đi ra.
Trong không gian nhỏ bé, ánh đèn vàng ấm áp tỏa xuống hai người bên cạnh bàn, mang lạibot_an_cap mộtbot_an_cap cảm giác cúng .
Tiểu Mai nhìn Hàn ăn cơm, lấy một vải đỏ, trong như gói ghém thứ gì đó.
Tiểu Hàn à, cháu không nóivi_pham_ban_quyen bà cũng tự sứcbot_an_cap khỏe mình, cháu không cầnvi_pham_ban_quyen phí sức tiền vào người bà làm gì. Bà già rồi, lãng phí tiền bạc . Rất cháu, được làm bà nội cháu. Bà tài cán gì lớn, nhưng cũng sẽ không để mình làm gánh nặng cho cháu. Ở đây có một ít tiền, bà cũng chẳngvi_pham_ban_quyen để làm gì, cứ cầm lấy, muốn thếvi_pham_ban_quyen thì .
Lý Tiểu Mai cười , bà thực lòng coi Ân Hàn nhưvi_pham_ban_quyen cháu ruột đối đãi.
Khôngbot_an_cap cần đâu bàvi_pham_ban_quyen, bà cứ giữ lấy đi, cháu có tiền mà. Bà uống thuốcbot_an_cap đủ để dưỡng thân thể, cháu muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà ở bên cạnh cháu. Cháu không muốn bị bỏ thêm lần nữa.
Bà chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh cháu mà, bà còn muốn thấy Tiểu Hàn của ta vào đại học nữabot_an_cap cơ. Lý Tiểu Mai thành tâm nói. Mặc dù bàbot_an_cap không biếtvi_pham_ban_quyen đây Ân đã trải những gì, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắc nên bà cũng chẳng hỏi nhiều.
Bà chỉ biết bây giờ anh là cháu trai của bà, còn bà là bà nội củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh.
Vâng. Ân Hàn có hỏi có đáp, nhưng không nhận lấy số tiền Tiểu Mai.
Lý Tiểu cố chấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trước khi đivi_pham_ban_quyen ngủ trực tiếp đểleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi rời , còn nói với Ân Hàn rằng nếu cháu không nhận sau này bà chịu đi viện .
Ân Hàn đành phải thu .
Khi mở ra, trong lòng khẽ rung . được gói trong mấy lớp vải đỏ, những tiền không biết cóleech_txt_ngu từ giờ, trông đã khá cũ kỹ. Ân Hàn đếm lại, tổng mười ngàn tệ, cất nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Ngày hôm .
còn chưa sáng, Nam Sênhvi_pham_ban_quyen dậy để thu dọn. Nhìn thay đồ lớn, cô thấy túng, chọn lại biết đã ra bao nhiêu chiếcvi_pham_ban_quyen váy rồi.
trên chiếc xe sang trọng, Namleech_txt_ngu nhìn dòng người qua lại trên phố qua sổ xe. Cô vẫn cảm chuyện mình trọng sinh thật khó , cho đến khi hạ cửa sổvi_pham_ban_quyen xuống một , cơn gió lạnh vào mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cảm nhậnbot_an_cap cái buốt giá đó, cô mới mọi thứ thậtbot_an_cap chân thực.
thôi có thể gặp được Ân Hàn rồileech_txt_ngu.
Anh liệu có thứ cô không?
Nam Sênh lúc này vừa phấn khích vừa căng thẳng, hai bàn tay đặt trên đầu gối cứ đan vào nhau không ngừng.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại trong túi áobot_an_cap lên.
Alo, Tiểu , bênvi_pham_ban_quyen học sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xếp rồi, em cứ trực tiếp đến đó được. Giọng của Xuyên Lâm vang .
ngoan ngoãn đáp lời. Khi Xuyên Lâm xong xuôi định cúp máy, Nam Sênh vội vàng hỏi câuvi_pham_ban_quyen: Em học lớp với Ân Hàn chứ?
Yên tâm đi, đồ vôvi_pham_ban_quyen ơn bạc nghĩa, giờ mở miệng ra là nhắc đến người đàn ông khác thôi.
Thôi mà, cảm ơn anh trai nhé.
Sau khi xuống xe, Nam Sênh nhìn ngôi trường lạ, bỗng nhiên có cảm giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như đã cách đời.
Nghĩ đến việc Ânleech_txt_ngu cũng ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, Nam nở nụ , một nụ cười rạng rỡ vô cùng.
Sáng sớm, sinh trong trường đibot_an_cap lại tấp nậpvi_pham_ban_quyen, ai nấy ngẩn ngơ nhìn cô gái đẹp hoa đang bướcbot_an_cap đi trong khuôn viênbot_an_cap trường.
chỉ vì cô xinh , mà còn vìvi_pham_ban_quyen cách ănleech_txt_ngu mặc của cô hoàn toàn khác biệt với họleech_txt_ngu.
Trong trường, học sinh mặc đồng phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn cô lại khoác một chiếc áo măng len màu trắng, bên trong là chiếc váy dài màu xanh nhạt, chân đi giày trắng sạch .
Cổ khăn len trắng, tóc cao lỏng tay, đầu cài một chiếc bờm . Kết hợp khuôn mặt nhỏ nhắn, thật khó để ngườibot_an_cap ta không bị mê hoặc, ai nấy đều xì xào đoán xem cô gái này rốt là ai.
Nam Sênh dựa theo thông tinvi_pham_ban_quyen đượcbot_an_cap gửi đến để đi tới phòng vụ, sựleech_txt_ngu gõ cửa: Chào các thầy cô ạ, cho em hỏi thầy cô nào là chủleech_txt_ngu nhiệm lớp 10 ạleech_txt_ngu? Em Sênh, học sinh mới chuyển đến.
Một giáobot_an_cap viên nghe liền lập tức đi tới: Tôi là Lưu Sương, chủ 10 đâyvi_pham_ban_quyen, em vào ngồi một lát đi, lát nữa cô dẫn em lênbot_an_cap lớp.
Lưu Sương nhìn thấy học sinh mới chuyển đến xinh yêu như vậy thì trong lòng quý mến thêm vài phần, quan trọng nhất là thành cũng tệ.
Nam Sênh chuyển trường tới đây chủ yếu dựa vào lực, gia đình chỉ chào hỏi qua với nhà trường một tiếng thôi.
Nam Sênh thấy giáo viên chủ nhiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tương lai là một phụ nữ trung niên đeo kính, khá từ hậu, thầm thở phào nhẹ nhõm. Sau này cô và Ân Hàn phátleech_txt_ngu triển tình cảm, chắcleech_txt_ngu cô giáo cũng dễ nói chuyện thôi.
Đi trên hành lang trường học, Lưu Sương nhìn Nam Sênh : Mới chuyểnvi_pham_ban_quyen trườngvi_pham_ban_quyen nên việc học cứ từ từ thích nghi, có đề gì cứ đến cô. Trường chúng ta chia lớp theo thành tích, nên đừng áp lực quá, cứ cố gắng hết sức là .
ạ, em biết thưa cô, em cũng cố gắng ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô còn phải cùng Ân Hàn vào đại nữa.
Chẳng biết kiếp trước sau anh đi đâu.
Thấy dáng vẻ ngoan của Sênh, Lưu Sươngleech_txt_ngu càng thêmvi_pham_ban_quyen yêu thích. Cô thầm nghĩ tuyệt đối thể để mấy đứa nghịch ngợm trongbot_an_cap lớp làm cô bé sợ hãi.
Năm phút sau, Nam Lưu Sương đến cửa lớp. Nhìn cánh cửa trước mắt, cô có khoảnh khắc không dám bước vàovi_pham_ban_quyen, nhưng nghĩ đến người mình hằng mong nhớ suốt bao nhiêu ngày từ khi trọng sinhbot_an_cap đang trong, cô lập tức điều chỉnh hơi thở và tháileech_txt_ngu rồi bước vào.
Vừa vào lớp, Nam Sênh nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh một lượt nhưng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy .
khileech_txt_ngu cô đang thắc mắc không biết chuyện , thì thấy ở hàng ghế cuối cùng sát cửa sổ, người bị tấm rèm che khuất nửa thân mình kia không phải Ân Hàn thì còn là ?
Nam Sênh nhận ràng trái tim mình đang đập loạn nhịp.
Chỉleech_txt_ngu là cô không thấy rõ Ân Hàn, anh cũng không ngẩng đầu lên, hơn kiểu tóc anh đã thay đổibot_an_cap rồi, cònvi_pham_ban_quyen là đầu đinh nữa.
, hôm nay thấy đẹp là tự giác giữ yên lặng rồi nhỉ? Lưu Sương có xúc động nói. Phải biết rằng mỗi lầnbot_an_cap vào lớp, câu đầu tiên cô phải nói luôn là cầu trật tựvi_pham_ban_quyen, hôm ngược lại chẳng cần nhắc.
Cô ơi, đây làvi_pham_ban_quyen bạn mới ? Cô mau giới thiệu cô! Một nam sinh lên tiếng.
Sau vài cũng hùa theo.
Đây bạn chuyểnvi_pham_ban_quyen đến lớp chúng ta, nay chúng ta sẽ có thêm một thành viên cùng học tập. Được rồi, mời giới một chút.
Sương lùi lại một bước, ra hiệu cho Nam Sênh lên.
Nam Sênh cũng không hề e thẹn, tính theo kiếp trướcleech_txt_ngu thì hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạivi_pham_ban_quyen cô đã 25 rồi, trải đời nhiều nên giới thiệu bản thân chỉ là chuyện nhỏ.
Sự chú ý của cô đều trên người Ân Hàn, nhưng anh chưa một lầnleech_txt_ngu đầu.
Chào mọi người, mình tên Nam Sênh, đến từ Nam Thành.
Vừa lời, Ân Hàn vốnleech_txt_ngu đang cúi đầu bỗng như có phản tự nhiên mà ngẩng lên nhìn.
Nam Sênh rằng sẽ cóleech_txt_ngu một màn bốn mắt nhìn nhau, nhưng cô căn bản không nhìn rõ mặt Hàn, chỉ biết anh đang nhìn mình. Nam Sênh nở nụ cười, phía anh tiếp tục nói: Sở của mình khá rộng, trong đó hát và nhảy múa là thế mạnh, sau này lớp mình có độngvi_pham_ban_quyen giải trí thì có thể gọi . Thực trong lòng côbot_an_cap đang nghĩ, đã là lớp rồi chắc cũng chẳng còn hoạt gì mấy.
lớp nhiệt liệt chào đón , đặc biệt là các nam sinh, tay như dùng sinh, đến khi dừng lại mới thấy lòng bàn tay rực.
Thôi thôi thôi, mấy cáibot_an_cap anh này, cứ thấy người là thái khác hẳn nhé. Sao hả, cô nhiệm đây không tính là người đẹp à?
bot_an_cap ơi, luôn tinvi_pham_ban_quyen tưởng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà! Tiếng vang lên cực kỳ đồng thanh, có thể không giữa Lưu Sương và học sinh rất tốt.
Chỉ có người là lõngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sênh, emvi_pham_ban_quyen muốn ngồi ở đâu, hiện tại còn trống, em chọn một chỗ đi, saubot_an_cap này sẽ điều chỉnh sau, khôngleech_txt_ngu?
Nam Sênh cười gật đầu.
Ân Hàn đã sớm không nhìnbot_an_cap Nam Sênh nữa, cứ cúi gầm mặt xuống. Có lẽ chỉ mình anh mới biết tâm tại của mình thế nào.
Sao cô đây?
sao cô ấy lại ở chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này?
Cô ấy có biết anh ở đây không?
Anh đã rất , rất lâu rồi không gặp cô .
Anh vô cùngbot_an_cap.
Chỉ là, ấy biết anh ở đây, liệu có lập tức rời đi ?
Bây giờ anh đã trở nên rồi, liệu cô ấy có bị sợ không? Có thấy ghê tởm không?
Trong khoảngbot_an_cap thời gian ngắn ngủi, hàng ý nghĩ lướt qua trong đầu Ân Hàn.
Ngay khi mọi người đều Nam Sênh chắcvi_pham_ban_quyen sẽ chọn hai vị ở phía trước hoặc giữa lớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thì cô lạibot_an_cap đi thẳng xuống cuối lớp, dịu dàng :
Chào cậu, mình có thểleech_txt_ngu đây cùng cậu không?
Nghe thấy giọngleech_txt_ngu đó, đồng Ân Hàn co rút, ngón tay vô thức run rẩy, anh hơi mặt về phía cửa sổ không dám nhìn .
Đúng là cô ấy rồi.
Không nhận được phản , Nam Sênh cũng chẳng hề lúng túng. Cô nghĩ Ân Hàn không muốn nói chuyện với mình, chỉ là cô sự rất muốn thấy mặt anh.
Cô đành phải ngồi xuống .
ngồi xuống, đã nghe thấy tiếng xì xào xung quanh.
Chuyện này là ? saobot_an_cap nữleech_txt_ngu lại chọn cái chỗ cuối cùng đó?
Có phải cô ấy không biết chuyệnbot_an_cap về kia không?
Hắn ta từng pháp, từng ngồi đấy, mỹ nữ ngồi cùng hắn không biết có nguy hiểm không ?
Chúng có nên ra nói cô ấy biết không? không muốn nữ của tôi bị kẻbot_an_cap đó vấy bẩnbot_an_cap.
Chắc mỹ nữ không nhìn kỹ gã đó thế nào rồi, che kín mít chỉ lộ mỗi mũi với miệng, không khéo chẳng có mắt ấy chứ.
Hơn nữa, tôi chẳng biết có bị câmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không, chưa giờ nghe thấy tiếng hắn cả.
Sênh nghe những âm quanh, trong đầu như có tiếng nổ vang, trái tim đau đớn như rách.
Từ trước đến nay anh ấy luôn bị người ta nói nhưbot_an_cap vậy sao?
một cái tên cũng không có chỉ gọivi_pham_ban_quyen là kẻ đó, hắn ta.
Nam Sênh không thể diễn tả nổivi_pham_ban_quyen tâm trạng tại, thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế này, đều do một tay cô gây ra. Nhìn anh không hề có phản ứng gì với nhục mạ đó, cô không biết là anh không bận tâm hay đã tự làm tê liệt bản thân . Nhưng làm sao có thể không để chứ anh cũng chỉ là một học sinh thôi .
Nam Sênh hận không thể tự chết mình, sao cô có tàn nhẫn đối xử với người trong lòng, mắt đều chỉ có mình cô như thế. sao lại để trọng sinh vào lúc này, nếu thể hơn một , cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không làm những ngu ngốc đó .
Sương nghe thấy những tiếng xì xào liền lập tức ngăn lại, dõng dạc hô lớn: Yên ! Ai cònvi_pham_ban_quyen nói nhảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa thì ngoài đứng mà nghe giảng.
Cả lớp im bặt, không ai dám lên tiếng .
Lưu ít nhiều cũng biết chuyện của Ân Hàn. Khi anh mới đến đây, nhà trường vốn không định , dù sao cũng là người có tiền án tiền sự. Nhưng anh đã dùng chính lực của mình để khiến nhà phải thỏa hiệp, mỗileech_txt_ngu môn đều gần như tuyệt , môn Ngữ văn. Lưu Sương sợ những lời công kích này làm thương anh nên từng muốn trò chuyệnvi_pham_ban_quyen, đứavi_pham_ban_quyen trẻ này nhất quyết không nói lời nào, lúc nào cúileech_txt_ngu gầmbot_an_cap mặt, nên bà cũng đành thôi.
Nam Sênh bận tâm bất kỳ ai nghĩ gì về mình, cô đến chỉ Ân . Nhân viên bắt đầu giảng bài, Nam Sênh lénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lút chuyển ghế, nhích gần Ân Hàn thêm phân. Ân Hàn cảm nhận được hương đặc trưng của cô bao quanh cánh mũi, cơ thể anh đờ lại.
Cô ấy nghe thấy rồibot_an_cap phải ?
Cô ấy biết đó là mình rồi.
Có phải cô ấy sẽ lập tức chuyển trườngvi_pham_ban_quyen, không bao giờ gặp lại nữa không.
Cô ấy có càngvi_pham_ban_quyen mình hơn không.
Ân Hàn vô thức nép sát bức tường, nếu nhìn kỹ có người anh run .
Ân , xin lỗi anh Nam Sênh nhỏ giọng nói. không biết câu đầu tiên nên nói gì với anh.
Ân Hàn, đã lâu không gặp em nhớ anh lắm. Nhưng khi thốt ra lại hóa thành xin lỗi.
nhận phản hồi Nam Sênh không để ý, cứ từ thôi. Chỉ là tiết học đầu tiên chẳng nghe lọt tai chữ nào, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người Ân Hàn.
Anh vẫn cúi đầu một cuốn sách đã ố , Nam Sênh ghé sát lại nhìn, phát hiện vài chương trình tính, cô nhìn không hiểu. Còn Ânleech_txt_ngu , ngay khoảnh khắc cô xíchleech_txt_ngu lại gần, theo bản năng ra sau, vô tình đập mạnh tường phát tiếng cộp. Tiếng lớn đếnleech_txt_ngu mức cả những người xung cũng quaybot_an_cap nhìn.
giật mình, vộivi_pham_ban_quyen vàng hỏi: Hàn, xin lỗi anh Có đau ? Đểbot_an_cap em xem . Nói rồi định đưa tay sờ lên đầu Ân .
Những người xung bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra điều mờ ám, mỹ nữ mới đến cư nhiên lại biết Ân Hàn! Sương cũng bất thường nhưng nói gì, tiếp tục giảng bài.
Nam Sênh đưa tay ra, Hàn theo bản năng lại muốn né tránh, Sênh sợ hãi trấn an: Xin lỗi, em không chạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào anh nữa, anh đừng cử động, lát nữa va .
Anh hình như không thích cô chạm vào nữa, rõ ràng lúc trước anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất thíchvi_pham_ban_quyen . Nam Sênh thầm tự oán tráchleech_txt_ngu : Mày cũng là lúc trước rồi còn gì.
ngờ trong lòng Ân Hàn lúc này đã là sóng cuộn biển gầm.
Vừa cô ấy đánh mìnhleech_txt_ngu ?
Cô ấy không mình sao?
Hiện giờ mình rất kinh , ngay chính mình cũng thấy bản thân.
Nam Sênh biết được suy nghĩ lúc này của Ân Hàn, chắc chắn cô sẽ dở khóc dở , có anh chẳng nghe cô nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì không. Rõ ràng người ta xoa một cái, sao lại nghĩ thành muốn đánh anh rồi.
Cả hai người một sự. thấy đang trong giờ học, Sênh không nói thêm gì nữa, chỉ chốngleech_txt_ngu cằm nhìn Ân đắm đuối. Tócbot_an_cap dài hơn nhiều rồi, cũng gầy đi Trời lạnh nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế, ai nấy đều mặc bông dày, khoác thêm đồng phục bên ngoài, mà anh chỉ mặc mỗi chiếc áo khoác phục mỏng manh.
Điều này lạibot_an_cap làm Nam nhớ tượng ở kiếp trước, trong tiết trời giá rét cămleech_txt_ngu căm, anh chỉ mặc một áo dài chạy đôn chạy trên công trường. rất muốn lại ôm anh mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái, nhưng giờ thì chưa thể. Anh đã thay đổi rồi, cô sợleech_txt_ngu anh không thể nhận được những hành động đường của mình lúc .
Cuối cùng cũng chờ được lúc tan học. Ngay khi Nam Sênh nghĩ rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thểvi_pham_ban_quyen trò chuyệnleech_txt_ngu với Ân Hàn thìbot_an_cap trực tiếp đứng dậy, nhanh chóng ra ngoài. Đến khi cô phản ứng lại thì cảm nhận một cơn gió lướt qua. Nam Sênh vừa định đứngbot_an_cap dậy đuổi theo thì bị một nhómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn cùng lớp vây quanh. Vì phép lịch sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nam Sênhvi_pham_ban_quyen trả lời từng người một. Lúc đầu cô vẫn thân thiện, nhưng khileech_txt_ngu họ nhắc đến Ân Hàn, sắc lậpbot_an_cap .
Sênhleech_txt_ngu, bạn chưa biết đúng không? Kẻ đó từng ngồi tù, năm trước mới chuyển đến , bạn đổi chỗ ngồi đi, tránh xa hắnleech_txt_ngu ra . Một bạn nữ chỉ vào ngồi vừa rồi của Ân Hàn.
người mở lời, khác cũng nhao nhao lời: Đúng đấy, hơn nữa hắn còn biệt , trên người chẳng có áo hồn. Bạn xinh đẹp như vậy, lỡ hắn nảy ý đồ xấu thì ? Dù sao cũngvi_pham_ban_quyen là người từng cơmbot_an_cap tù mà.
thế còn chẳng nhìn thấy mặt, mới biết có xấu xí lắm không, hạng người này trên người chắc bẩn chết đi được.
Nam Sênh, bạn nên sớm cách xa hắn ra thì hơn.

Nghe họ mỗi người một câu về Ân Hàn, Nam nỗ lực kìm nénleech_txt_ngu nước mắt. Sống trong môi trường thế này suốt một thời gian dài, anh vẫn ổn chứ Nam Sênh không biết rằng từ lâu về , khi cô, đã là ngườileech_txt_ngu sống trong vũng bùn lầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi. Nam Sênh không thể mỉm cười họ được nữa, nhưng cô nói rõ mụcbot_an_cap đích của :
Chào các bạn, ngườibot_an_cap các nhắc đến tên là Ân Hàn. là người lớn lên cùng tôi từ nhỏ, cũng là người tôi thích.
Tôi chuyểnvi_pham_ban_quyen đến Bắc Thành này không ý đồ gìleech_txt_ngu khác, chỉ vì anh ấy thôi.
Anh ấy sở dĩ phải vào tù đều là của tôi. Là tôi đã trách lầm anh ấy, là tôi vào gia đình để bắt anh ấy. Vì vậy tôi từ miềnbot_an_cap Nam lặn lội Bắc này là để cầu xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự tha thứ của anh ấy.
Thế nên không dung thứ cho các bạn nói anh vậy. Nếu sau này còn ai nói về anh ấy như thế nữa, thì xin , Nam Sênh tôibot_an_cap không cho phép.
Lời nói của Nam Sênh như có , trực tiếp khiến cả đám học đứng hình tại chỗbot_an_cap. Hóa ra kẻ hề chínhbot_an_cap là bản thân . Nghebot_an_cap lời Nambot_an_cap Sênh , họ cũng lờ mờbot_an_cap đoán được gia thế của cô không hề tầm thường. Cho đến tan học trưa, người vẫn chưa hết hoàng, những Nam Sênh vừa cứ vọng mãi trong tâm trí họleech_txt_ngu.
Tiết học sau đó Nam Sênhleech_txt_ngu cũng không thấy Ân Hàn quay lại . Không biết anh đi đâu, này tâm trạng cô cùng muộn.
Cô lững thững bước đến nhà ăn của trường, tùy tiện gọi mấy món rồi ăn một cách nhạt nhẽo vô vị.
Có lẽ vì Nam Sênh trông xinh đẹp lại ngoan ngoãn nên không ít bạn chủ động ngồi bàn với cô. Mọi người đều cóleech_txt_ngu ý tránh nhắc lại những lời Nam Sênh đã sáng nay, cùng nhau trò chuyện rất vui vẻ hòa thuận.
Nam Sênh phải kiểu người hẹp hòi, chỉ cần họ không có ác ý với Ân Hàn, cô vẫn rất sẵn làm bạn với họ để cùng nửa học kỳvi_pham_ban_quyen cuốivi_pham_ban_quyen này. Chỉ là hiện tại côbot_an_cap chẳng tâm trạng , cứ thả chọc nhẹ vào bát , tầm mắt không ngừng đảoleech_txt_ngu quanh ăn, vọng có thể nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng dáng của Ân Hàn đây.
số , có một bạn nữ dường như đã thấu hiểu tâm tư Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sênh, khẽ xích lại gần hỏi: Sênh, cậu đang tìm Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Nam Sênh không hề giấu, đầu thật mạnh: Tiết sau cậu ấy cũng không đi học, mình lại không cóvi_pham_ban_quyen cách nào liên với cậu ấy.
Có lẽbot_an_cap mình biết bạn họcvi_pham_ban_quyen Ânleech_txt_ngu Hàn đang ở đâu đấy. đó chớp chớp mắt nói.
Đây điều cô vô tình phát hiện ra lần trước.
Nghe , Nam Sênh lập tức sát lại: Vậy cậuvi_pham_ban_quyen mau nói cho biết đi. Đúng rồi, bạn này, cậu gì thế?
Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sênh quan sát cô gái đang nói chuyện với mình, giọng nói nhỏ nhẹ, để kiểu tóc mái bằng, mắt hai to tròn trông cực kỳ đáng yêu.
Mình là Hướng Niệm , sau này cậu cứ gọivi_pham_ban_quyen là Niệm Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Được, vậy Niệm Niệm, giờ cậu có thể nói cho mình biết Hàn đang ở đâu không?
Nam Sênh lúc này chỉ muốn biết Ân Hàn đang ở nơi nào, đang làm gì.
Niệm Niệm quanh thấy mọi người đều đang mải ăn uống, nói nhỏ với Nam Sênh: thôi, mình đưa cậu đi.
Được.
Hướng Niệm Niệm dẫn Nam Sênh lối vào hànhvi_pham_ban_quyen lang vận hàng hóa lên sân thượngvi_pham_ban_quyen của ăn: Nam , là Ân ở cầu thang nào đó phía trênleech_txt_ngu thôi. Lần ăn điện thoạileech_txt_ngu mình bỗng nhiên reo lên, đúng thầy giám thị đi tuần tra nên mình đã chạy lên đây nghe , rồi gặp cậu đang ăn đây. Hướng Niệm nói xong thì rụt rè nhìn Sênh.
ra cô còn muốn nóileech_txt_ngu thêm rằngleech_txt_ngu, Ân Hàn nếu ăn ở dưới nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường xuyên bị người ta xì xào bàn tán, nhưng cô đã nói , sớm muộn Nam Sênh cũng sẽ biết thôi.
Được , mình biết rồi, cảm ơn cậu nhé Niệm Niệm. Cậu về trước đi, mìnhleech_txt_ngu tự lên được. Hướng Niệm Niệm nói Ânleech_txt_ngu Hàn phải ngồi trên này ăn , lòng Nam chợt thắt .
Được, vậy mình về lớp trước đây.
Nam Sênh gật đầu rồi bước lên cầu thang.
Sắp đi sân vi_pham_ban_quyen vẫn chưa thấy Ân Hàn, trong lòng Nam Sênh lên nỗi thất vọng. Nhưng khi góc thang cuối cùng, cô liền nhìn thấy Ân Hàn ngồi trên bậc thang. Lưng tựa vào tường, đang cúi đầu mải ăn cơm, bên cạnhbot_an_cap còn đặt một cuốn sách rất dày.
Có lẽ do đang mải ăn, lại tiếng bước chân của Sênh rất khẽ nên Hàn không kịp phát ra có người đang đi lên.
Ân Hàn? Nam nhỏ giọng gọi.
Ân Hàn giật bắn người như chim sợ cànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cong, đứng phắt dậy khiến hộp cơm đổ nhào xuống đất.
Khoảnh khắc nhìn thấy Nam Sênh xuất hiện, timbot_an_cap Ân Hàn không tự chủ được mà đập loạn nhịp. Cô ấy ngày càng xinh .
Còn hắn thì ngày càng trở nên ghê tởm.
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này hắn vô cùng maybot_an_cap mắn vì tóc mình đủ dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để che đôi mắt, khiến không phát hiện ra sự thảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại nơi mắt hắn.
Nam Sênh nhìn thấy anh nghe mình mà hù dọa, phảivi_pham_ban_quyen chăng do trước đây cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá tàn bắt nạt anh, nên giờ đây anh mới sợ hãi cô đến vậy? Nghĩ việc người ông mình sợ mình, trái Nam Sênh bị đó bóp nghẹt, khó chịu khôn cùng.
Theo tác của , Nam Sênh nhìn thấy những hạt cơmleech_txt_ngu rơi vãi trên mặt đất. Chứng kiến cảnh tượng đó, cô không phải dùng từ nào để diễn tả tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mình: đau đớn, xót xa, hối hậnbot_an_cap và cả day dứt.
ăn đơn đến không thể đơn sơ , một đầy nhưng ăn kèm chỉ làvi_pham_ban_quyen vài miếng và ít cải thảo. sao anh lại gầyleech_txt_ngu đi nhiều như thế. Một niên đang tuổi ăn tuổi lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà lại ăn những thứ này, chẳng lẽ mỗi của anh ở đây đều trôi qua như sao?
Nam Sênh chậm rãi bước tới cho đến khi đứng mặt anh. Ngay lúc cô bước , Ân Hàn liền quay lưng lại rồi ngồi thụp , hoảng loạn dùng tay hốt hạt cơm trên đất bỏ lại vào hộp. này trong đầu hắn có một ý nghĩ duy nhất là phải chạy trốn thật nhanh. Hắn không hiểu vìvi_pham_ban_quyen sao cô gái này lại đột ngột xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ cô cảm thấy vẫn chưa hả , vẫn muốn tống hắn vào tù sao? Nghĩ đến khả năng , Ân Hànbot_an_cap không nhịn được mà rẩyleech_txt_ngu.
Dọn dẹp xong đống hỗn độn, Ân Hàn lấy cuốn sách trên đất đi. Nhưng sao Nam Sênh có thể để anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi như , khó khăn lắm cô gặp được .
Đừng . Nam Sênh giữ chặt lấybot_an_cap tay áo Ân Hàn.
Cảm đầu tiên là thật mỏng, mỏngvi_pham_ban_quyen hơn cả vi_pham_ban_quyen tưởng tượng. Giữa thời lạnh giá thế này
Cơ thể Ân Hàn khẽ động, trong lòng vang lên hai ý kiến cực đoan.
Một bên giục mau rời đi, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy gây tổn mày chưa đủ sao? Càng rời xa ấy càng tốt, đó chẳng phải là điều cô ấyvi_pham_ban_quyen muốn .
một giọng nói khác bảo đi, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cô gái mà hằng đêm mong nhớvi_pham_ban_quyen ? Hiện tại ấy đang ở ngayvi_pham_ban_quyen trước mặt , mày không nỡ rời đi đâu.
Rõ ràng, cơ thể Hàn nhúc nhích, sau trước.
Ngayleech_txt_ngu lúc Ân Hàn còn đang luống cuống không biết làm sao, Sênh ôm chầm lấy anh.
Hộp cơm trên một lần rơi xuống đất, phát ra tiếng cộp.
Được lấy anh lần , hốc mắt Nambot_an_cap Sênh nóng hổi. người anh vẫn là mùi hương thuộc đến không thể quen thuộc hơn, mùi haibot_an_cap năm qua cô vừa căm ghét lại nhớ nhung khôn xiết.
Hàn, em rất nhớ .
Ân Hàn siết chặt nắm đấm.
Cô nói nhớ hắn ?
Có phải hắn đã xuất ảo giác rồi không?
Nam Sênh ôm lấy anh, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo vào lồng ngực anh: Xin lỗi, em hận rồi. không nên xử với anh như vậy, cũng không không tin . cảleech_txt_ngu của em Từ khi anh rời đi, emvi_pham_ban_quyen đã lừa dối tất mọi người, nhưng duy nhất không thể chính mình. em bắt họ xóa bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tất những gì liên quan đến anh, nhưng mỗi khi đêm xuống em thực sựbot_an_cap rất nhớ anh, Hàn. Rồi ngày hôm sau vẫn phải giả vờ vờ như không có chuyện gì, còn cho phép bất cứ ai đến anh.
Nam Sênh ngẩng đầu nhìn Ân , đau xót nói: Vì vậy em đã đây. Em muốn đích thân nói với rằng, em rất nhớ anh, còn nữa, em thích anh.
Kể từ trọng sinh, vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhữngleech_txt_ngu chuyện liên quan đếnvi_pham_ban_quyen Ân Hàn, Sênh không hề do dự. Những hối tiếc ở kiếp , kiếp này cô đều sẽ bù đắp .
Oanh!
Ân Hàn chỉ cảm óc mình như muốn nổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , hắn không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin nổi những lời mặt vừa nói.
sao cô lại vậy? Tại sao đột nhiên lạibot_an_cap thíchbot_an_cap hắn?
phải từng nói, dù có bất cứ ai cũng sẽ không bao giờ thích một biến thái như ?
Ân Hàn cúi đầu, nhìn trước mặt đang ngước đôi mắt lệ nhìnbot_an_cap mìnhleech_txt_ngu. Hắn thực sự, thực sựbot_an_cap rất muốn chấp tất cả để biến thành của riêngleech_txt_ngu mình, nhưng hắn không thể.
Nam Sênh mãi vẫn không Hàn đáp lại.
Nhưng cô không hề biết rằng, đã phải dùng hết bình mới đẩy ra, rồi nhanh chóng chạy lầu.
Ân chẳng rõ vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà với trạng nào. Ngay khoảnh khắc bước chân cửa, anh liền nhốtvi_pham_ban_quyen mìnhbot_an_cap phòng, chiều đó cũngvi_pham_ban_quyen không đến trường. không dám đi, cũng dám lại gần cô gái ấy .
Bởi lẽ, anh sẽ không kìm lòng được.
Rõ ràng anh đã dốc sức để rời xa cô, tại sao cô lại ngột xuất hiện? Anh rất sợ thân mất soát.
Ân Hàn ngồi co ro trong góc phòng, tay ôm lấy đầu gối. Một tia sáng len lỏibot_an_cap qua khung cửa sổ nhỏ duy trong phòng, anh đột nhiên ngẩng đầu lênbot_an_cap nhìn, rồi lập tức đứng dậy kéo rèm kín .
Một kẻ anh sao xứng đáng được ánh sáng chiếu rọi? Ánh sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm sao có thể hoài đến anh cơ chứ? Sự may duy nhất trong cuộc đời Ân nàyleech_txt_ngu đã dừng lại ở khoảnh khắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh gặp đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam Sênh.
Ân Hàn ngồi thụp xuống góc phòng, nhìn thấy thủy tinh vừa vô làm . Anh cầmleech_txt_ngu lấy nó, áp vào cổ mình, chút do dự mà đường. Những giọt máu tươi đỏ thẫm trào ra, nhuộm đỏ mảnh thủy tinh xanh biếc, vừa chói mắt lại vừa rợn người.
dòng máu không ngừng tuôn , anh cảmvi_pham_ban_quyen một sựvi_pham_ban_quyen hưngvi_pham_ban_quyen phấn thường.
trường số .
Sênh cứ như hòn vọng phu nhìn chằm chằm chỗ ngồi của Ân Hàn, chốc chốcvi_pham_ban_quyen lại liếc ra cửa, hy vọng sẽ xuất hiện. Tiếc rằng không có, đến tận lúc tan họcbot_an_cap, Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàn vẫn không lộ diện.
Cô không thể ngồi yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được , tan trường liền lấy địa chỉbot_an_cap mà Tô Xuyên Lâm đưa chovi_pham_ban_quyen trướcbot_an_cap để bắt xe taxi.
Hai mươi phútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau, xe dừng lề đường. Tài xế khẽ quay đầu nói với Nam Sênh ở ghế sau: Cô , xevi_pham_ban_quyen không trong được nữa rồi. Địa chỉ của cháu ở ngay phía trước, cách khoảng hơn tám trăm mét thôi, cháu phải tự đi bộ vào. Đến chỗ này cháuleech_txt_ngu rẽ phải, đi thẳng năm mét nữa rồibot_an_cap rẽ trái là thấy khu nhà cháu cần tìm. Thôi thế này, tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe cháu đưa thiếu bác mười đồng là được.
Sênh cũng không nói gì, thái độ của tài rất tốt. Vì đang nôn nóng muốn tìm Ân , cô tiếpleech_txt_ngu lấy trong ví ra tờ tiền đỏ: Bác tài ơi, cảm bác, bác không cần thối lại đâuleech_txt_ngu ạ, cháu đang việc gấp.
Nói , Nam Sênh liềnleech_txt_ngu chạy về phía bác tài vừa chỉ.
Trong khi đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tiểu Mai đã xong cơmvi_pham_ban_quyen nước, bà định bưng vào cho Ân để đợi cháu đi học về. Vừa vào phòng bật đèn , mắt bà lộ rõ vẻ kinhvi_pham_ban_quyen hoàng, bước run rẩy tiến lại gần: Tiểu Hàn Tiểu
Bất chợt, người đang dưới đất ngước mắt nhìn , bướcvi_pham_ban_quyen chân Lý Tiểu Mai khựng lại, lời định nói nghẹn đắng cổ họng. Máu vẫn đang ra, Lýleech_txt_ngu Tiểu Maileech_txt_ngu xót cùng.
Bà đi đến bên cạnh anh, vì cơ thể đi lại khó nên bà chậm chạp ngồi thụp xuống, đôi bàn tay run rẩybot_an_cap dùng giấyvi_pham_ban_quyen cầm máu, đó lục tung đồ đạc tìm một băng gạc .
Ân Hàn giống như một con bê gỗ, mặc cho Lý Tiểu tác. Thấy như vậy, bà thận trọng hỏi: Tiểu Hàn, chuyện gì thế cháu?
Bà biết trong lòng Ân Hàn giấu kín rất nhiều tâm sự, tiên mặt bà đãbot_an_cap nhận ra đó.
Hồi mới quen, anhvi_pham_ban_quyen chẳng bao giờ nói năng gì, lúc ấy bà từng có lúc tưởng . Nhưng sau đó anh lên tiếng, khi nghe giọng nói của anh, phản ứng đầu tiên của bà là đứaleech_txt_ngu trẻ này hẳn đã phảibot_an_cap chịu nhiều uất ức.
gặng hỏi, bà tin rằng Ân Hàn là một đứa trẻ ngoanvi_pham_ban_quyen. Họ vốn không có huyết thống, nửa năm trước vẫn còn là người dưng.
Hôm bà đi nhặt chai , nhìn thấy connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẻmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ cách bến xe không xa một người đang ngồi, mặc chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà hỏi han , anhbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen không đáp lại. Lý Tiểu Mai thấy anh đáng nên muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ mang đến, anhbot_an_cap không nhận, bà liền đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở bên cạnh.
Ngàybot_an_cap hôm sau quay lại, bất ngờ thấy Ânvi_pham_ban_quyen Hàn vẫn ngồi đó, và những ngày tiếp theo cũng vậy. Mai anh tội nghiệp, bản thân lại độc, bènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói một câu: Bà chỉ bà già đơn độc, cháu có muốn cùng bà không? Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuôi cháu đi học.
Cứ ngỡ Hàn sẽ không trả lờileech_txt_ngu, ngờ đâu bà lại nghe thấy một giọng nói khàn đặc đến cực điểm: Bà ơi, cô ấy đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, nhưng cháu không lại gần cô ấy.
Ân ngẩng đầu lên, nhìn Lý Tiểu với ánh mắt đầy uất ức, nước mắt chực trào trongleech_txt_ngu hốc mắt, nhìn kỹ dường như còn ẩn chứa nhẫn nhịn.
Nghe vậy, Lý Tiểu chợt nhớ đến đầu về, cơn mê vì sốt cao, anh luôn miệng gọi: Sênh Sênh.
cô bé ởbot_an_cap Nam đó saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Ân Hàn từng kể với bà rằng anh từ Nam Thành đến đây. Người có thể khiến anh thành ra nông nỗi này, e rằng chỉ có cô gái mà anh thầm yêu mà thôi. ràng mới chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi, tại sao trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôi mắt ấy như đầy rẫy gai góc?
Ânvi_pham_ban_quyen Hàn không trả lời, Tiểu Mai cũng không truy , bà cứ thế ngồi bên cạnh anh.
Tiểu Hàn, cả đời này bà chẳng còn người thânbot_an_cap nào, mộtleech_txt_ngu đi hết nửa đời người, có lẽ ông trời thương xót nên mới để bà gặp được cháu những ngày tháng cuối đời. Tuy ít nhưng hành động và cử chỉ của cháu đều thể hiện rõ cả. Trong mắt bà, Hàn là người lương nhấtleech_txt_ngu, minh nhất và cũng là xứng đáng được yêu nhất. Bà biết cháu từngleech_txt_ngu ngồi , nhưng điều đó không thể phủ nhận tất cả, bà tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu. Đừngleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ai đó hay một chuyện nghi chính mình. Có thể nghileech_txt_ngu ngờ đôi chút, nhưng quá mức. Chúng phải dũng cảm , giống như bà đang dũng mặt với bệnh tật vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nghe thấy mình là người đáng được thương, Ân Hànbot_an_cap đột nhiên cười khẽ mộtleech_txt_ngu tiếng, tự giễu.
về ngơi đi ạ, cháu ăn cơm. Ân Hàn đứng dậy vớileech_txt_ngu gương mặt không chút cảm xúc, cứ như người hèn mọnvi_pham_ban_quyen vừa rồi không phải là anh vậybot_an_cap.
đỡ Lý Tiểu đứng dậy.
Mai thở dài , Ânvi_pham_ban_quyen Hàn, lòng tự trọng quá lớn: Thế lát nữa nhớ bôivi_pham_ban_quyen thuốc vào nhé.
Hàn gật đầu.
được sự khẳng định của anh, Tiểu Mai chậm rãi bước ra .
Sau khi Lý Mai ra ngoài và đóng lại, Ân miếng từng miếng tống thức ăn vào miệng, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt. xong anh cũng bôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên vai chiếc ba lô màu đenvi_pham_ban_quyen rồi đi ra ngoài.
Còn Nam , đi theo đường bác tài chỉ mãi vẫn không thấy chỗ Ân Hàn ở, đành phải người qua đường .
Theo chỉ dẫn, cô rẽ con nhỏ . convi_pham_ban_quyen hẻm bẩn thỉu nhếch này, côbot_an_cap không thể tưởng tượng nổi Ân Hàn lại sống ở đây. Đôi giày vải trắng khôi của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn toàn lạc với nơi này, nhưng cô không hề lùi bước, cũng chẳng bận đếnleech_txt_ngu việc bản thân lấm , cứ thế tiến thẳng vào trong.
Ở con hẻm bên cạnh, Ân Hàn vừa hay đi ra, haibot_an_cap người cứ thế lướt qua nhau.
Nam Sênhvi_pham_ban_quyen vất lắm mới đến được dưới chân khu chungleech_txt_ngu cư, tòa nhà phủ đầybot_an_cap rêu xanh, nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bức tườngbot_an_cap vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màu nay đã chuyển sang màu đen vàng loang lổ. Chẳng cần nghĩ cũng biết nơi này không có thang máy.
Nam Sênh nhìn thông tin phòng tầng năm, rồi leo cầu bộ đi lên.
Cầu thang vô cùng, rưởi khắp nơi, còn có thể thấy rõ lũ gián bò bò lại, Nam Sênh may không có chuột.
Đến cửa phòng 503, thấy cửa đóng chặt, cô gõ cửa vài cáivi_pham_ban_quyen nhưng không có ai trả lời.
Theo bản năng, Nam không muốn lên tiếng, sợ Ân Hàn nghe mình sẽ không thèm đếm đến cô. Nhưng cô cũng không muốn rời đi, bèn ôm lấy banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lô, tựa vào tường đứng đợi, đợi Ân Hàn mở cửa.
Ân Hàn đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xưởng sửa chữa ô tô như thường lệ.
Vương Đại Lực lập tức bước tới, dùng giọng điệu lượng nói: Tiểu Hàn này, có người đích danh muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu sửa xe đấy. Là cái người lần trước cho cháu tiền boa ấy, giờ ta mang tới một khó, sửa xong sẽ được chừng này.
Vươngvi_pham_ban_quyen Đại Lực vừa nói vừa giơ một ngón ra.
Ân Hàn gật không do dự.
Sau đó, anh chẳng nói chẳng rằng, thay bộ đồ bảo hộ rồi chui gầm . Tấm băng gạc trên cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay mờ thấmbot_an_cap máu, nhưngleech_txt_ngu anh cũng chẳng buồn để tâm.
Ở phía bên , Nam Sênh trước mỏi cả chân. Cô vẫn chưa bỏ cuộcbot_an_cap, gõ thêm vài tiếng nữa nhưng không có ai hồi đáp.
không ai ở nhà sao?
Đột nhiênleech_txt_ngu, một tiếngvi_pham_ban_quyen mở cửa vang lên khiến mắt Nam Sênh sáng rực, cô ngỡ Ân Hàn đã về, nhưng ngẩng lên mới phát hiện không phải, mà tiếngleech_txt_ngu cửa của nhà phía saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chào , cháuvi_pham_ban_quyen đến tìmvi_pham_ban_quyen Tiểu Hàn à? Lý Tiểu Mai giá Nam .
Bà mỉm từ, nghĩ: Đúng là cô bé xinh đẹp, trắng trẻo, Hàn lại đến vậy.
Thấy đó là một bà lão, lại nghe bà có quen biếtleech_txt_ngu Ân Hànleech_txt_ngu, Nam lập tiến tới cười : Bà ơi, chào bà ạ. Cháu bạn Ân Hàn, hình như ấy khôngleech_txt_ngu nhà, bà có biết ấy đi đâu rồi không ạ?
Lý Tiểu Mai lại hỏi một câu quan: bé, cháu đến từvi_pham_ban_quyen Nam Thành phải không?
Nam Sênh gật mạnh, lòng đầy thắc mắc không hiểu sao bà lão này lại biết: Bà ơibot_an_cap, sao bà biết ?
Lý Tiểu Mai cười khà khà: Nhìn người thôi. Nam Thành khéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuôi ngườileech_txt_ngu thật đấy, nhìn cháu , lại còn ngoan ngoãn xinh đẹp thế này.
Chẳng có ai là không thích được khen , Namleech_txt_ngu Sênh cũng không ngoại lệbot_an_cap, huống chi đó còn là một bà hiền hậu.
Cháu cảm ơn bà. Vậyleech_txt_ngu còn Ân ? Nam Sênh bâybot_an_cap giờ chủ yếu vẫnleech_txt_ngu muốn biết anh đang ở đâu.
Tiểu làm rồi, hay là vào nhà bà ngồi đợi một ? Lý Tiểu Mai ra cũngbot_an_cap có tâm tư riêng. cháu ngoan của bà thích cô bé này, khó khăn lắm gặp được, bà không thể không một tay.
được không ạ? Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy Ân Hàn đivi_pham_ban_quyen làm, Nam Sênh lại nhớ đến cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ăn căng trường hôm nay, lòng cô thắt lại. Lúc này chỉ muốn được ở anh hơn một chút, làm có thể chối lời mờibot_an_cap của bàvi_pham_ban_quyen.
Chỉ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệu có phiền người ta quá không?
Được chứ, bình thường vẫn hay nấu cơm rồi đợi nó đi học về cùng ăn mà.
Mai vội vàng mở cửavi_pham_ban_quyen.
Nghe bà nói vậy, Nam Sênh biết mối quan hệ giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Ân Hàn chắc rất tốt, có lẽ cô còn thể tìmbot_an_cap được thời gian qua anh đã thế .
Vừa bước vào trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nam Sênhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bản năng nhíu mày, không phải bên trong bẩn thỉunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà lại, căn phòng rất sạch sẽ và ngăn nắp.
Lý Tiểu Mai thấy Sênh không phản ứng gì, kéo một ghế ra, dùng chiếc khăn sạch lau lại: Cháu ơi, điều ở đây không được lắm, ngồi tạm , được không?
Lý Tiểu Mai lúng túng lau tay vào áo, định nắm lấy tay Nam Sênh nhưng dường nhưleech_txt_ngu sực điều gì đó, bà lạivi_pham_ban_quyen dừng độngbot_an_cap tác.
ơibot_an_cap, sao đâu ạ, đây rất thoải mái. Bà cứ gọi cháu là Sênh được rồi ạ. Nam Sênh xuống, cô nói hoàn toàn làvi_pham_ban_quyen sự thật.
Tuy nơi này không có đồ nội thất xa hoa, những dụng thiết đều có đủ. vào là một chiếc giường rộng khoảng một hai, bếp và vệleech_txt_ngu sinh được ngăn cách bằng một tấm rèm. Phía ngoài bếp xếp gọn gàng rất nhiều giấy và chai lọ rỗng, sàn nhà cũng chùi bong.
Nơi này mang cảmbot_an_cap giác tuy nhỏ nhưng đầyvi_pham_ban_quyen đủ ấm cúng.
, vậy cháu cóvi_pham_ban_quyen muốn nước không? Lý Tiểu nhớ ra nhà mìnhvi_pham_ban_quyen có ly uống tử , sợ cô bé sẽ phật ý.
Bà ơi, không cần ạ, cháu khát. Bà ngồivi_pham_ban_quyen xuống đây kể cho nghe Ân Hàn được không bà? Nam Sênh như thấu suy nghĩ của Lý Tiểu Mai nên không đòi nước.
Được. Lý Tiểu Mai thuận thế ngồi xuống cạnh .
Bà ơi, bà có thể cho cháu biết Ân Hàn ở đâu ? là khoảng mấy giờ thì anh ấy về ạ? Nam Sênh chỉvi_pham_ban_quyen muốn lập tức hiện trước mặt anh ngay bây giờ.
Mai nhìn Nam Sênh, trong mắt qua tia hoặc. Rõ ràng là cô bé này rất thích Tiểu Hàn, vậybot_an_cap lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước bỏ rơi ?
Cái này bà không biết, giờ giấcvi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cố định đâu.
Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thất vọngvi_pham_ban_quyen cúi đầu.
Vậy , bà quen Ân Hàn nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào, bà kể cho cháu nghe được không? Không biết địa chỉ, Sênh nghĩ rằng có thể thông qua bà để biết nửavi_pham_ban_quyen năm quabot_an_cap anh đã sống như thế nào.
Lý Tiểu ngập ngừng, bà nhớ lại phản ứng dữ dội của Ân Hàn lúc biết Nam Sênh đến, bà không biết mình có nên ra hay không.
Bà biết lòng tự trọng Tiểu Hàn rất lớn, ngay từ ngày đầu tiên anh trở về đây bà đã nhận .
Tâm trí Nam giờ là một người phụ lăm tuổi chứ không phải bé mười mấy tuổi đầu nữa, côbot_an_cap lập tức hiểu ra: ơi, có phải bà biết không? Ân Hàn từng nhắc đến với bà ? Hay là bà và đã quen từ lâu rồi?
Nam Sênh hiểu Ân Hàn, anh ít nói, trừ khibot_an_cap là người quen thuộc anh mới nói nhiều hơn vài câu. Nếu chỉ trong vòng nửa năm , anh không nào kể chuyện của mình cho người khác.
Nhưng kiếp trước cô và anh quenvi_pham_ban_quyen nhau lâu như vậy, chưa từng sự hiện của bà lão này, vậy cô cảm thấy rất .
Nam không biết rằng, vào một đêm nào đó sau khi bị cô rơi, Ân đã lần nữa đặt niềm vào bà lão này.
Không đâu, bà quen nó ởvi_pham_ban_quyen gần nhàleech_txt_ngu ga vào hồi , lúc
Lý Tiểu kể Ân Hàn gặp nhau như thế nào, rồi sau đó anh theo bà về đây ra sao. Thời gian đầu, Ân Hàn ở cùng bà trong căn phòng thuê , một tháng trời nằm ngủ đất, sau này thêm mới thuê căn diện.
Thực ra tiền tiết kiệm của Lý Tiểu Mai đủ cho chi tiêu hàng ngày, chỉ là Ân Hàn không muốn tiêu của bà. Rồi cách đây haibot_an_cap tháng, khi bà đangvi_pham_ban_quyen đi nhặt phế liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đột nhiên xỉu, vào bệnh viện kiểm tra mới hiện bà bị ung thư ganleech_txt_ngu.
Ân cầu bà nhập viện điều trịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng bà không chịuvi_pham_ban_quyen vì nghĩ một chân đạp quan tài rồivi_pham_ban_quyen, không cần thiết phải tốnvi_pham_ban_quyen kém, bà cũng không muốn làm liên lụy anh.
Hàn không đồng ý, khuyên nhủ mãi bà mới định kỳ lấy thuốc vềbot_an_cap uống.
Tiểu Mai biết, đó về sauleech_txt_ngu anh về nhà ngày càng muộn hơn. Bà đã khuyên , nhưng câu nói của : Bà ơi, cháu chỉ còn mỗi bà thôi, khiếnvi_pham_ban_quyen bà vô xúc động.
Nam Sênh, nó không kể cho bà nghe hết mọi chuyện, nhưng bà biết, trước đây bất kể cháu đối với thế nào, trong lòng nó đều chỉ mình cháu thôi. Hôm nay lúc bàvi_pham_ban_quyen , nó đã tự làm đau chính , một mình ngồi thu trong góc thầm lặng rơi nước mắt, nó nói với bà: Bàleech_txt_ngu ơi, cô ấy đến rồi, nhưng cháu không thể đến gầnbot_an_cap cô ấy được nữavi_pham_ban_quyen.
Cho nên ngay từ cái nhìn đầu tiênvi_pham_ban_quyen thấy cháu, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã biết cháu chính là Sênh đến từ Nam mà nóleech_txt_ngu hay nhắc đến.
Tiểubot_an_cap Hàn có lẽ rất sợ bị người khác bỏ , vậy nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng ta mới quen nhauvi_pham_ban_quyen vài tháng, nó đã liều mạng kiếm tiền để chữaleech_txt_ngu cho bà, nó rất hiếu thảo.
Mai kể bao lâu thì Nam Sênh khóc bấy lâu.
Cô nhận ravi_pham_ban_quyen thực sự, thực sự sai lầm quá mức.
Bởi vì cô không anh nữa, nên vào cái khoảnh khắc con hẻm gần nhà ấy, anh đã đánh mất vọng được sống.
này, Nam Sênh vô cùng ơn bà lão trước mắt. Thực ra Ân Hàn rất tốt, dù ít nóileech_txt_ngu, nhưng chỉ cần là anh quan tâm, anh sẽ mạng để bảo vệ.
Cho đến mười giờvi_pham_ban_quyen tối, Nam Sênh trở về. Sau khi tối cùng nội, cô đã cùng bà đến nhà Ân Hàn. đã quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muộn nội đã đi ngủ trước.
Nam Sênh muốn đây Ân Hàn về. Khi bước vào căn phòng nơi anh ngủ, dù biết sống của anh rất khó khăn, nhưng khoảnh khắc tận mắt chứng kiến, cô vẫn nén nổi cảm xúc.
Căn phòng nhỏ nhìn một cái hết sạch, so với bên phía bà nội, đồ đạc đây ít đến thảm thương, ngoại trừ chiếcvi_pham_ban_quyen giường và bàn học thì hầu như không còn vật nào khác.
Chiếc giường sắt ấy dường còn nhỏ hơn cả giường bên bà nội, trong tiếtleech_txt_ngu giá thế này mà chỉ có duy nhất một chăn mỏng. Có anh đã , còn bản thân thì cứ thế chịu đựng ?
Dưới gầm giường sắt còn xếp xấp sách cũ, tất thảy đều đã ngả vàng, chẳng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy một cuốn mới.
Tim Nam Sênh lên từngvi_pham_ban_quyen cơn âm ỉ. Đến tận bây cô mới biết, hóa ra kiếp trước sau khi tù, Ân Hàn phải sống cuộc như thế này sao? cô đã tay hủy hoại .
Vì không có ghế nên Nam Sênh cởi giày, lên chiếc giường sắt nhỏ. khắc nằm xuống, cô gần hoài nghi cuộc đời. Dù đangvi_pham_ban_quyen mặc áo dày nhưng cảm giác vẫn rất khó chịu, nhưng cô không đứng dậy màleech_txt_ngu kéo tấm chăn bên lên người, hít một hơi thật sâu rồi thở ra nhẹ .
Ngoài xà phòng thanh khiết ra một mùi hương đặc trưng của riêng anh, chẳng thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên nhưngbot_an_cap lại vô cùng dễ .
trên giường, bao bọc bởi hơi thở quen thuộc, có lẽ vì hôm là ngày tiên gặp lại Ân Hàn, bao cảm xúc hưng , kích động, hối hận và xaleech_txt_ngu đan xen vào nhau Nam Sênh nhanh chóng chìm vào giấcbot_an_cap .
Một giờ sáng.
Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phố khu tập thể đã sớm vắng bóng người. Ân Hàn kết thúc công việc, cả mệt mỏi bước trong bóng tối. Anh xác đi lênbot_an_cap tầng năm rồi cửa, thấy nhưng không ý, cứ ngỡ là bà nội bật. Theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thói quen, anh đi vào bếp ăn cơm canh bà để lại.
Anh không nhận có người ngủ say trên .
Giải quyết cơm, anh chóng rửa sạch nồi bát. Có lẽ tiếng nước ở vòi quá lớn nên anh không nhận ra có người đang tiến lại gần, cho đến một đôi tay vòng qua eo mình: Ân Hàn, nhớ anh lắm.
Đầu óc Ân Hàn trống rỗng, cô lại hiện ở đây? Anh vội vàng khóa nước, xoay người Nam ra.
Nam Sênh bị anh đẩy ra, ra anh đi, cô lập tức lớn tiếng: Ân Hàn! Anh mà đi nữaleech_txt_ngu em khóc cho anh xem!
Lời , giọng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đầu nức nở. Trước đây, chỉ cần nghe này, Hàn sẽ thuậnvi_pham_ban_quyen theo cô đủ điều.
đi. Ân thốt hai . Đây là lần đầu tiên Nam Sênh nghe thấy giọng nói của anh kể từ khi trọng sinh. Nó còn là tông giọngvi_pham_ban_quyen trầm ấm, dịu dàng trong ký nữa.
Em không về, em ở đây đợi anh lâu lắm rồi. Lúc nãy nằm trên lạnh , anh ôm em một cái có được không?
Nam Sênh lại lại gần, chặt lấy Ân Hàn. Hàn khẽ đầu, đã lâu lắm rồi anh không nhìn ở khoảng cáchvi_pham_ban_quyen như thế này. Sao cô có thể nơi nhưleech_txt_ngu thế này chứ? Vừabot_an_cap loạn vừa bẩn, chẳng có thứ gìbot_an_cap, tiên không nên ở chốn này.
Ân Hàn muốn đẩy ra, nhưng Nam Sênh định làm gì nênbot_an_cap hai tay siết chặt lấy cổ anh, đôi chân lực quắp lấy eo anh, cảbot_an_cap người treo lơ lửng trên người anh như một chú gấu túi.
Gần như ngay lập tức, Ân Hàn được sự khác thường của thân, dùng sức hất cô xuống.
Ân Hànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hu hu hu anh không được làm , lát ngã xuống sẽ đau lắm, em đau lắm hu hu hu. Nam Sênh cố ý giả vờ khóc, tay bám chặt lấy không buông.
Quả nhiên, nghe thấy tiếng khóc của cô, Ân Hàn không động đậy nữa, dường như thỏa hiệp: Trênbot_an_cap người bẩn lắm.
Cho nên em chắn vẫn muốnvi_pham_ban_quyen tôi sao? cực lực kìm dục vọng của mình, anh sẽ nhìn ánh mắt ghét của cô nữa. Ánh mắt ấy có thể khiến anh rơi xuống vực thẳm muôn đời không trở lại được.
Bẩn nào chứ, em cũng chưa tắm, trên người em bẩn, nên chúng ta dính lấy nhau cũng chẳng sao . Khoảnh nghe rõ nói anh, tiếng khóc giảvi_pham_ban_quyen vờ Nam Sênh đã trở thật.
Bà nội nói giọng anh đã như từ lúc mới quen. Nam Sênh thầm biết có chuyện gì xảy ra trong . Cô sực nhớ lời nói anh thương, muốn đi xuống xét nhưng lạivi_pham_ban_quyen nghĩ ra điều gì đó nên nói tiếp: Ânvi_pham_ban_quyen Hàn, em đi xuống, nhưng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được đi, cũng không được đẩy em ra, chưa?
Một , hai giây, giâybot_an_cap qua
Nam Sênh khôngbot_an_cap nhậnleech_txt_ngu được hồi đáp nhưngbot_an_cap không bỏ cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin Hànvi_pham_ban_quyen có thể nhẫn nhịn được, ở bên anh bao nhiêu năm, cô hiểu rõ nhất anh không chịu nổi điều gì ở mình.
Ânvi_pham_ban_quyen Hàn, đượcleech_txt_ngu không? Hứa vớileech_txt_ngu em đi, nếu anh không emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ không xuống đâu, cứ khóc mãi đến khi mắt sưng vù rồileech_txt_ngu ngất xỉu luôn cho xem.
Sênh không khóc, sao mình cũng đã hơn hai tuổi rồi, nhưng đối mặt với Ân Hànbot_an_cap, cứ nghĩ đến sống anhbot_an_cap là cô lạileech_txt_ngu muốn rơi lệ.
Nhớ lại còn nhà họ Ân, cô chẳng dễ dàng khóc trướcbot_an_cap mặt ai, nhưng trước mặt Ân Hàn thì chút là khóc, lại còn hay làm nũng, nói không ngoa thì bị đốt một cô cũng được.
Có một lần nghiêm trọng nhất cô ra hoa, chẳng hiểu sao đụngvi_pham_ban_quyen trúng tổ kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chân bị kiến cắn mấy phát. đó cô không khóc, nhịn đau chạy về trước mặt Ân Hàn rồi mới bắt đầu gào khóc, mặc cho anh dỗ thế nào cô vẫn khóc mãi, rồi sau đó đến ngất xỉu luôn.
Thế nên từ dạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, Ân rất sợ cô khóc.
Quả , Ân Hàn khẽbot_an_cap một tiếng.
câu trả lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nam Sênh mớileech_txt_ngu buông tay đứng vững, sau đó nắm anh. Hành động này khiến Ân Hàn thứcleech_txt_ngu rụt tay . Nhưng Nam kịp ra những vết trong lòngbot_an_cap bàn tay anh.
mũi nén , ngước nhìn anh: Em xem vết thương củabot_an_cap anh, có được không?
Đồng tử Ân covi_pham_ban_quyen rụt lại, sao cô lại biết? Nam Sênh không thấy anh, không đang nghĩ gì, cô nhón chân muốn vén tóc anh ra nhưng không với tới.
Ân Hàn, đầu xuốngbot_an_cap.
Cứ ngỡ Ân Hàn sẽ không phản ứng, nhưng anh lại cúi đầu theo phản xạ tự nhiên. Nam mỉm cười mãn nguyện, nhưng vừa chạm vào tóc thì anhvi_pham_ban_quyen đã né tránhbot_an_cap rồi bước ra ngoài.
Ân Hàn, có phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh em rồivi_pham_ban_quyen không? Có phải anhvi_pham_ban_quyen không thích em nữa không?
Giọng Nam Sênh khản đặc, sương mù vây kín đôi mắt, nhưng ngón cô lại bấm chặt vào lòng tay. Cô sợ nghe thấy một câu trả lời khẳng định.
Ân Hàn chặt nắm đấm, rốt cuộc vẫn nỡ nhìn cô buồn bã. Sao anh có thể ghét cô được? Từ trước giờ luôn cô chán ghét . anh có thể thích cô được chứ? yêu đến phát điên, ai mà biết được mỗi khi khuya vắng lặng, anhleech_txt_ngu nhớ cô đến phát cuồng thế nào.
Anh độtvi_pham_ban_quyen ngột quay người, người trước mặt đang nhìn anh không chớp mắt, đôi mắt tròn vốn dĩ trong trẻo lúc này đong hơi nước người ta xa, những giọt lệ lanh trào nơi hốc .
Hàn biết, nếu giây tiếp theo mình còn từ chối , cô khóc òa lên mất.
Xấu Tôi trở nên xấu xí rồi. Nên tôi không muốn để em nhìn thấy.
Mãi đến khi Nam Sênh vén tóc anh lên, cô mới hiểu cái xấu mà anh là cóleech_txt_ngu ý gì.
Trên vầngbot_an_cap trán vốn trơn nhẵn giờ đây xuấtbot_an_cap hiệnleech_txt_ngu một sẹo dài chừng centimet. thươngleech_txt_ngu không sâu, nhìn từ xa sẽ không thấy rõ, nhưng phản ứng của anh, có thể thấy anh rất để tâm đến sẹo này.
Ngón tayleech_txt_ngu thon thả Nam Sênhbot_an_cap nhẹ đó: Đây là?
Vô ý đụng trúng thôi. Ánh mắt Ân Hàn né tránh, không dám nhìn Sênh, anh cúivi_pham_ban_quyen đầu để tóc che đi vầng tránleech_txt_ngu.
Có phải lúc ở trong tù bị không? Sênh đã đoán ra, cô vẫn cách nói thẳng, đó là lỗi của cô.
Trong một khoảnh khắc, cô rất muốn biết đã trải qua một tháng ròng rã trong ngục tù như thế nào.
.
Ân Hàn, tôi xin lỗileech_txt_ngu.
lúc gặpvi_pham_ban_quyen lại đến giờ, Ân Hàn không biết mình đã nói câu xin lỗi bao nhiêu lần rồi. Anhvi_pham_ban_quyen chưa bao giờ trách cô .
Em không có lỗivi_pham_ban_quyen với tôi. Saubot_an_cap này đừng đến tìm tôi , này không hợpvi_pham_ban_quyen với em.
Một nàngvi_pham_ban_quyen tiên nhỏ xinh đẹp sạchbot_an_cap sẽ cô, sao thể đặt chân vào chốn bùn lầy này ?
Đối với những lời anh nói, Nam Sênhbot_an_cap thầm may mắn vì đã có chuẩn tâm lý từ trước, cô sụt sịt mũi: Ân , tôi buồn ngủ rồi, tôileech_txt_ngu muốn .
Nam nhìn chiếc giường sắt của anh, ý rấtvi_pham_ban_quyen rõ ràng.
tôi đưa embot_an_cap xuống? Ân Hàn không biếtbot_an_cap cô có bằng lòng để mình lại gần hay không, bởi tâm tư cô, anh vốn đã chẳng thểbot_an_cap thấu từ lâu.
Tôi muốn ở cùng anhbot_an_cap, tôi không muốn đi. Sênhbot_an_cap tiến lên bước, cẩn thận nắm lấy tay áo anh. Cảnh tượng này đâm vàoleech_txt_ngu mắt Ân Hàn, trước mặt anh, côleech_txt_ngu như thế này.
Tôi rất ghê tởm, dùleech_txt_ngu là cơ thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay tim này đều đã vấy bẩn rồi. Về đi, đừng lại gần tôi . Anh đã chẳng còn dám tơ tưởngbot_an_cap gì nữa.
Rời khỏi nhà họ , anh rất khi nói chuyện. trong tù, như không mở miệng, cho được Tiểu Mai đón về nhà, người duy anh giao tiếp chỉ có bà.
Lúc , để thốt ra những lời này, anh cảm thấy thanh của mình như cưa xé, vô cùng khó chịu.
Không bẩn, hề ghê , là lỗi của tôi, chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đã mất một Ân Hàn vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc về mình rồi. Ân Hàn, tôi xin anh, nói như vậy nữa có được không?
Ân siết chặt nắm đấm, bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ý tứ đã quá rõ ràng.
phút sau.
Trong căn phòng tối tăm, Hàn xuống qua ô cửa sổ nhỏ, người đón cô gái kia đi mới thở phào nhẹ nhõm.
Phía dưới lầu, Nam Sênh cứ một bước lại một lần, cô ngước nhìn lên phòng nào đó, rồi thất vọng cúi đầu, nói với người bên cạnh: Đi thôi.
, thưa tiểu .
Sau những chuyện xảy ra đêm nay, Nam Sênhvi_pham_ban_quyen nhớ lời bà Lý nói với mìnhvi_pham_ban_quyen, cùng với nói vết sẹo của Ân Hàn khiến cô trằn trọc không ngủ .
Cô cầm điện thoại lên gửi nhắnvi_pham_ban_quyen cho Tô Xuyên Lâm.
Một khúc sênh ca: Anh ơi, em muốn nhờ anh giúp một chuyện.
Một khúc sênh ca: Chẳng phải anh quen biết rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều nhân vật cỡ trong giới y học sao? Em muốn tìm loại kem xóa sẹo nào quả ấy, vết sẹo đã một thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, anh xem loại nào có thể làm mờ sẹo, giúp da mịn màng trở nhé.
Còn về tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trạng cụ thể thế nào, côbot_an_cap cần phải xác định lại sau.
Tin nhắn gửi đi không hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm, đã là rạng sáng, chắc anh đã ngủ rồi, Nam Sênh đành đặt điện thoại xuống.
Sáng sớm hôm , ngay khoảnh khắc báo thức , tấm nệm màu trắng sữa động nâng lênvi_pham_ban_quyen, Nam Sênh cũng vươn tay tắt báo thức. Cô thẫn thờ nhìn lên trần đến khi táo hẳn, những chuyện ngày hôm qua dần hiện vềleech_txt_ngu trong trí .
Cô hít một hơi thật , thầm cổ vũ bản thân, cứ từ từ rồi Ân Hàn nhất định sẽ tha thứ cho cô.
Thiếu nữ bảy tuổi, gương mặt không cần kỳ loạivi_pham_ban_quyen mỹ phẩm nào cũng tràn đầy collagen. Sênh mỉ quần áo, vi_pham_ban_quyen Ân Hàn ở đó, cô muốn thể khía cạnh hoàn mỹ nhất của mình cho anh thấy, tuy rằng dáng vẻ nào củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh cũng đã thấybot_an_cap qua, điều đó không hưởng gì.
Chân váy màu trắng sữa, hoodie rộng màu xám nhạt, bên ngoài áo lông vũ trắng, chân đi đôi giày vải màu xám được đặt làm riêng không có logo, vừa dị lại vừa đẹp mắt.
Mái tóc ngựa buộc caoleech_txt_ngu, đeo cặp sách trên , tất lên thở thanh xuânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rạng ngời.
Nhìn bữa bàn do người giúp việc mà Tô Xuyên Lâm thuê bị, Nam Sênh lấy một chiếc túi đựng thực phẩm tinh , gói bữa sáng lại rồi đi ngoài.
Hôm nayvi_pham_ban_quyen cô đến trường sớm. Lúc bước vào lớp mới chỉleech_txt_ngu có lác đác vài người, Sênh tùy ý hỏi bạn học rồi ngồi vào chỗvi_pham_ban_quyen của mình.
Thời gian dần trôi, người ngày một hơn. Nam Sênh ngồi ở góc cuối lớp, những người bước vào vẫn vô thức liếcleech_txt_ngu nhìn cô, bởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô thực sự đến rực rỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Những thứ tốt đẹp luôn không tự chủleech_txt_ngu được mà thu hút người khác.
Nam Sênh cảm thấy mình sắp mỏi nhừ cổ mà vẫn chưa thấy Ân Hàn tới. Cô định lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh thì mới nhận ra hình như anh khôngbot_an_cap , tài khoản WeChat cũ đã bị cô chặn và xóa từ .
này, cô nhớleech_txt_ngu đến trước đây mỗi lần nhắn , anh đềuleech_txt_ngu trả lời ngay tức: đây.
Cô còn từng nghi ngờ hỏi anh: Có phải anh cài đặtvi_pham_ban_quyen trả lời tự động ? Nếu không sao lần nào tôi nhắn anh cũng lời ngay được .
Lúc đó Ân Hàn không nói gì, chỉ mỉm cười, Nam Sênh sau đó cũng không truy hỏi thêmleech_txt_ngu.
Mãi về Nam Sênh mới biết, trong WeChat của anh không kỳ người bạn nào khác, chỉ có duy nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình cô, ngay cả bố anh cũngvi_pham_ban_quyen không bạn.
khi chuông học sắp reo, Ân Hàn xuất hiện ở cửa sau.
Qua kẽvi_pham_ban_quyen tóc, thấy ánh mắt gái đang dán chặt vào cửa trước, cô ấy đang đợi anh saovi_pham_ban_quyen?
Ân Hàn mím môi, vừa định bước vào thấy một đivi_pham_ban_quyen tới Nam Sênh bắt chuyện.
Hướng Niệm Niệm nhìnbot_an_cap thấy Nam Sênh thì vui tiến lại : Nam , chào buổi sáng nha, hôm nay cậu lại xinh đẹp hơn rồi!
Những khen ngợi chẳng ai nghe giờ, huốngvi_pham_ban_quyen phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại là một cô gái đáng yêu như thế.
Chào buổi sáng, Niệm, cậu.
Hướng Niệm Niệm định nói thêm vài câu với Nam Sênh, nhưng vô tình liếc thấybot_an_cap Ân Hàn đi từ cửa sau. thấy mặt che khuất cả mắt của anh, bất giác rùng mình. Saovi_pham_ban_quyen lại có người để tóc che cả mắt thế , đangleech_txt_ngu là giai đoạn nước của lớp mười hai, thế sao thấy được tương lai của mình? Che cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Hướng Niệm Niệm không nổi, mà cô chẳng dám nghĩ nhiều. Cô phải đi thôi, cô cảm thấy luồng khí lẽo Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàn sắp lây sang mình đến nơi.
Cô vội vàng ra hiệu cho Nambot_an_cap Sênh về phía sau rồileech_txt_ngu chạy biến chỗ ngồi.
Khoảnh khắc nhìn thấy Ân Hàn, Nam sáng rực lên, cô chóng ghế ra cho anh.
Hàn, chàobot_an_cap sáng .
Ân gầmleech_txt_ngu đầu, không trả lời.
Nam Sênh ngướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh, cô cảm thấy Ân Hàn giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc phải caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên rồi? Trước đây cao 1m83, giờ cảm giác anh cao ít.
Dù chỉ thấy được đường xương quai hàm của anh, Sênh thấy nóleech_txt_ngu đẹp trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô cùng. Đường xương ấy những đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net góc cạnh ràng, dường như có thể lối ta sâu vào tận trái tim anh.
Ân Hàn không mảy may để ý đến Nam Sênh, anh ngồi xuống, lưng vào tường, vẫn cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách như mọi .
Sênh ghé sát lại nhìn, quả nhiên là mấy dòng mã lậpleech_txt_ngu trình mà cô nhìn không hiểu. Những thứ này từ hồi còn ở Nam gia Ân Hànleech_txt_ngu đã rất thích xem, sau đó lại tự tìm một góc yên để nghiên cứu. Cô cũng không biết tại sao anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại say mê chúng thế.
Ân Hàn, ăn sáng chưa? Em mang rất nhiều này, chúng ta cùng ăn nhé? Nghĩ đến bữa trưa hômleech_txt_ngu qua của anh, Nam dù anh có ăn sáng thìvi_pham_ban_quyen cũngleech_txt_ngu chỉ là ăn qua loa đại khái, nên cô dặn Tô Xuyên Lâm bà vú nay về sau chuẩn bữa sáng đôi.
Giọng nói của Nam Sênh mềm mạivi_pham_ban_quyen, dàng cùng, mang lại giác cực kỳ ôn nhu, nhưng chỉ bản thân Nam Sênh mới biết, cô chỉ như vậy khi đối mặt với Ân Hàn.
Hàn không trả .
Nam .
Nam nhích lại gần, nhỏ nắm tay áo Ân Hàn khẽ kéo, thấyleech_txt_ngu anh vẫn không phản ứng, cô liền trực tiếp nắm lấy tay anh. Chưa nắm chặt, niên vừa rồi còn đang cúi đầu đọc sách đã nghiêng đầu sang một bên, tay lại tránh sự đụng chạm leech_txt_ngu.
Hànhvi_pham_ban_quyen động này khiến lòng Nam Sênh chualeech_txt_ngu xót. Nhưng cô không từ . Bởi vì độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tác nébot_an_cap tránh của anh gạc trên cổ tay lộ ra. Sênh nhìn thấy cổ tay anh vẫn còn chảy , lòng thắtbot_an_cap lại vì lo lắng, chẳng gì nữa mà nắm chặt lấy tay anh: Cổ tay anh vẫn đang chảy kìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đi thôi, đến phòng y tế ngay! Không được từ chối, anhleech_txt_ngu mà còn từ em giận anh thật !
Lần này thái của Sênh rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứng rắn, kéo Ân Hàn đứng dậy. Ân Hàn vẫn bất động, Sênh nhìnbot_an_cap máuvi_pham_ban_quyen thấm ngoài, hốc mắt bắt đầu đỏ hoe.
ra Sênh chút tự tin nàovi_pham_ban_quyen, nhưng cô vẫn kiên trì dùng sức kéo Hàn đi. Khi thấy nước mắt trong hốc mắt cô sắp rơi xuống, Hàn theo động tác của cô mà đứng dậy. Anh cứ nhìn cô dắt mình , lại đám bạn học đangleech_txt_ngu ngơ ngác nhau rồi xì xào bàn tán: nàng xinh đẹp mới đến thật sự rất thích cậu ta nhỉ.
Trên đường đi, Nam Sênh nắm chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ bị thương của Ân Hàn, anh không dùng sức hất cô ra, chỉ lặng lẽ bước theo sau. Nhìn bóng lưng nhỏ thấp hơn mình rất nhiều, Hàn chợt về ngày đầu tiên gặp gỡ, cô cũng mang bóng lưng bướng bỉnh thế, quyết anh về nhà.
Đến phòngbot_an_cap y tế, Nam Sênh dứt ấn anh ngồi xuống giường , rồi quay sang nói vị bác sĩ trung niên mặcleech_txt_ngu áo blouse trắng đeo kính gọng vàng: Bác sĩ ơi, bác xử lý giúp em vết thương cổ tay bạn với ạ?
Bác sĩ quan sát người, ánh mắt mang theo vài phần mập mờ. Ở lứaleech_txt_ngu tuổi này mà lại nắm nhau đến phòng y tế, nếu không có chuyện gì thìvi_pham_ban_quyen mười mấy năm bác sĩ trường học của coi đi rồi.
Được chứ, chàng trai, đưa tay ra bác xem nào.
Ân Hàn độngleech_txt_ngu đậy, anh cúi gầm đầu như đang chìm đắm trong thế , hoàn toàn không nghe thấy lời bác . Nhìn thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên ngồi giường với mái mại, Nam Sênh chợt nhận ra hình như mình chưa bao giờ đầu anh cảbot_an_cap, trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây anh toàn để tóc húi cua thôi. Sự tò thôi thúc khiến cô quên bẵng bác sĩ vừa nói, đưa chạm lên anh.
Cảm mềm như cô tưởng tượng. Nhưng thiếu niên giống như giật mình, ngẩng tránh né. Bẩn như vậy, cô không nên chạm . Vẫn không nhìn rõ đôi mắt anh.
Bác hỏi này, có muốn xem vết thương nữa không đây? Bác sĩ đứng bên cạnh nhắc nhở.
Ơleech_txt_ngu, có , ạ, em lỗi. Lần này Nam Sênh hỏi ý kiến Ân Hàn nữa mà trực anh đưa cho bác sĩ xem: Đừng động đậy!
Ân Hàn vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định phản nhưng nghe tiếng quát của cô liền thực sự im bặt, không dám nhúcvi_pham_ban_quyen nhích.
Chà, chàng trai này sau này chắc chắn là người sợ vợ rồi, tiền đồ vô . Bác sĩvi_pham_ban_quyen trêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chọc. Sênh đỏ mặt, sau này Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ là ngườibot_an_cap sợ vợ sao?
Ân không nghe thấy bác sĩ nói gìvi_pham_ban_quyen, toàn sựleech_txt_ngu chú ý của anh đều dồn vết thương trên cổ tay. Trên đó có máu, muốn thấyleech_txt_ngu vì sợ cô sẽvi_pham_ban_quyen khiếp . địnhleech_txt_ngu xoay người che đi, nào ngờ Nam Sênh lại trực tiếp ôm lấy anh.
Người Ân Hàn cứng theo bản , ngay đó là mùi hương thanh khiết thoang thoảng từ người cô gái, dường trong khắc, không khí tràn ngập mùi của riêng cô, khiến anh mêbot_an_cap đắm đây, đột nhiên cảm thấy tham luyến. Nhưng anh biết không thể. Chuyện tối qua càng khiến ý thức rõ sự khác giữa và cô. Lần đến tìm anh, phải lại đồng ý điều kiệnvi_pham_ban_quyen với Lục Thành rồi không?
Ân Hàn chỉ có nghĩ vậy, ngoài ra chẳng tìm được do nào khác. Thích anh ư? Không thể nào, bởi anh vốn dĩ dơ bẩn và thấp .
Khi dòngvi_pham_ban_quyen suy nghĩ của Ân Hàn quay về, bác sĩ đã tháo lớp băng trên cổ tay ra. Lớp băng mỏng vốn không nhiêu giờ đã bị máu nhuộm đỏ tươi, anh vội vàng cúi xuống nhìn gái ôm mình. nhận được vòng tay đang ôm mìnhleech_txt_ngu run , mặt cô là hàng nước , cô đang sợ hãi.
Đừng nhìn, bẩnvi_pham_ban_quyen lắm. Giọng của thiếu khàn đặc và trầm thấp. Tiếng nói khốc như tiếng cưa máy vang vọng trong phòng bệnh yên tĩnhvi_pham_ban_quyen, tay bác khựng lại mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịpleech_txt_ngu, nhìn Ân Hàn rồi tiếp tục xửbot_an_cap vết thương.
Nam Sênhbot_an_cap lắc đầu nguầy nguậy, nói là không bẩnleech_txt_ngu, cô không sợ, lúc này lòng cô đau thắt đến gần dại. Nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắtleech_txt_ngu rơi xuống tay anh, cô nghẹn ngào không nên lời. Đáng lẽ tối qua cô nên ép anh đi bệnh , anh đau và chảy máu suốt cả đêm qua không? Nghĩ đến , nước mắt Nam tuôn rơi như đê.
Điều này làm sĩ giật mình, kiểm tra xem mình có xử nhầm người không, , hóa ra một cô bé hay khóc. Nhìn thấy vết cắt chằng chịt đan xen trên cổ tay, bác nhíu mày với Ân Hàn: Cậu nhóc này, cậu không mạng nữa à mà tự sátleech_txt_ngu? Bác nói cho cậu , may đếnleech_txt_ngu sớm, không máu quá nhiều là đời luôn đấy.
Hàn không để ý đến bác sĩ, anh muốnbot_an_cap cô gái đang mình ra, nhưng cô lại chặt lấy eovi_pham_ban_quyen không buông. Bác sĩ dùng tăm bông cồn lau chùi vết thương, nhìn những vết rướm máu, Nam Sênhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nén lạileech_txt_ngu sự khóleech_txt_ngu chịu và ứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinhvi_pham_ban_quyen lý trong , ép bản thân phải chịu đựng.
Ký ức cũ ùa về trong tâm trí, Nam Sênh tập đàn piano xong liền chạy xuống lầu tìm Ân Hàn chơi. Ngayvi_pham_ban_quyen lúc bước ra ngoài, cô thấy chú chó Pomeranian yêuleech_txt_ngu nhất đang nằm trên vũng , còn Ân Hàn đứng bênleech_txt_ngu cạnh, mặt không cảm xúc nhìn nó. Khoảnh khắc đó, Namvi_pham_ban_quyen Sênh Ân Hàn đầy kinh hãi. Đúngleech_txt_ngu lúc , Lục Chi Thành xuất hiện.
còn trích Ân Hàn: Nam Sênh, chính Ân Hàn đã giết con chó em , tậnvi_pham_ban_quyen mắt nhìn thấy . Cậu ta tàn nhẫn, con chó kêu thảm thiết trước mặt cậu ta.
Nam vốn không tin, nhưng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ân Hàn, lúc đó đôi môivi_pham_ban_quyen anh run rẩy khó thốt lên: Tôi không có
Nhưng cô khôngleech_txt_ngu tin. Nếu không có lời làm chứng của Lục Thành, cô đã tin . Ân Hàn từngbot_an_cap năm lần bảy lượt nói với cô rằng anh không thíchleech_txt_ngu cô nuôi, nữa mỗi lần nó lại gần cô, anh đều chỗ . Vì vậy, sau khi Lục Chi Thành ra, cô đã lớn tiếng chất vấn anh: Tại sao làm như vậy?! Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật độc ác.
Nam Sênh thậm chí không nhìn vào chó đầy máu . Giây phút nghe thấy Sênh tin , ánh mắt Ân Hàn tràn đầy vọng, đến mức về anh chẳng buồn giải thích thêm bất điều . Kể từ lúc đó, quan hệ giữa cô và Ân Hàn đã hoàn toàn thay .
Khi khỏi dòng hồi ức, vết thương của Ân Hàn đã được băng bó xong xuôi.
Bác sĩ không nói chuyện với Ân Hàn nữa mà quay sang dặn dò Nam Sênh, người mới khóc xongbot_an_cap với đôi mắt đỏ hoe sưng mọng như mắt thỏ: bé, sócbot_an_cap cậu cho tốt . Vết thương nhiều mà lại không nông, mất máu đấy. Tuyệt đối không để chạm nước, chế độ uống cần lưu ý, không nhiễm trùng sẽ rất nguy .
Nam Sênh vội vàng gật đầu lia lịa.
Nhưng dù gật đầu xong, cô không buông Ân Hàn ra. Bácleech_txt_ngu sĩ cũng buồn để ý nữa, quay lại bàn làm việc tục nghiên cứu tài của mình.
ra.
Ân ép bản thân được nhìn cô, dùngbot_an_cap lực thoát khỏi sự kìm , đứngleech_txt_ngu dậy đi .
Nam Sênh tức đuổi theo.
Ân Hàn, anh có nghe bác sĩ nói không? Vết không được chạm nước, còn phải kiêng nữa.
rồi khôngleech_txt_ngu hề chê bai anh, cũng không thấy ghê tởm, em chỉ là sợ hãi . Nam Sênh giải thích.
Hay là chuyển đến anh nhé, em muốn anh. Cô biết, bâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh chuyển đến ởvi_pham_ban_quyen cùng , chắc chắn anh sẽvi_pham_ban_quyen không đồng ý.
Bất kể Ân Hàn có lời hay khôngleech_txt_ngu, Nam Sênh tự tiếp, bởi biết anh lắng nghe.
Một lúc sau, khi người trở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớp học đọc bài buổi sáng đã bắt đầu.
Nam Sênh khẽ lách người nhìn vào trong, thấy giáo viên không có mặt liền thở phào nhẹ . Không giáo viên thì đỡ đi bao nhiêu.
Vừa định quay đầu địnhbot_an_cap nói chuyện cô phát hiện người vừa nãy còn đứng sau lưng không biết đã vào chỗ từ lúc nào.
Sau khibot_an_cap ngồi xuống, Nam lấy sách vởbot_an_cap đặt lên bàn, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự chú ý lại một lần nữa đặt hết lên người Ân Hàn.
Dù sao cô đến là vì Ân Hàn, còn chuyện cứ thuận tự nhiên thôi. Thực lực của cô cũng không tệ, trước khi quavi_pham_ban_quyen ở kiếp trước, đã hoàn thành bằng Thạc , kiến cấp ba đối với cô vẫn có thể miễn cưỡng đối phó được.
Trong lúc cảvi_pham_ban_quyen lớp đang chìmvi_pham_ban_quyen đắm vào việc đọc bài, Ân Hàn cảm thấy có người cứ liên tục ống quần mình.
Không cần nghĩ anh cũng biết là ai.
Anh khẽ quay lại rồi lập tức nhích người vào tường, anhleech_txt_ngu thực sự không biết cô muốn làm gìleech_txt_ngu.
Hàn cảm thấy cứ đà này, anh sắp mất thôi.
Nam Sênh lại chọc vào cánh tay anh, Hàn đành phải quay lại nhìn cô, liền thấy cô lấy ra phần theoleech_txt_ngu từleech_txt_ngu lúc .
Nam Sênh cảm may mắn sáng nay côvi_pham_ban_quyen dùng túi giữ nhiệt, giờ vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm nóng.
Nhìn hộp sữa cô đưaleech_txt_ngu quabot_an_cap, Ân Hàn khôngvi_pham_ban_quyen nhận. Anh biết đó là nhãn hiệu thích nhất, rất tiền, mà hiệnbot_an_cap thì không thể nổi.
Lúc này Nam Sênh cũng chẳng thèm quan tâm anh đang nghĩ gì, trựcvi_pham_ban_quyen tiếpleech_txt_ngu cắm ống vàobot_an_cap rồi ấn thẳng vào miệng anh, còn đe dọa: Anh mau uống đi, không lát nữa em sẽ dùng cách để bón cho anh . Anh đừng có em có dám hay không, embot_an_cap đến đây là anh, em quan tâm đến ánh mắt của bất kỳ ai đâu.
Cơ miệng Hànleech_txt_ngu khẽ động, anh hút một ngụm rồi buông ra.
Em đặt trên nhé, lát nữa nhớ uống hết, được phí đâu.
Nam Sênh nói xong cũng lấy một chai khác ra uống.
Đôi mắt côbot_an_cap qua đảo lại, thấy vẫn chưa tới, cô liền lấy ra một chiếc hộp đựng sushi và sủileech_txt_ngu cảo, bên cạnh còn có một bộ dụng cụ .
Cô nhanh chóng gắp miếng sushi đưa đến bên môi Ân Hàn, khẽ giọng nói: Ăn , là em giơ tay mỏi lắm đấy.
Giây tiếp theoleech_txt_ngu, Ân Hàn khẽ liếc mộtvi_pham_ban_quyen cái, há miệng nuốt xuống. Rất , kể từ khi rời khỏi nhà họ Nam, anhvi_pham_ban_quyen chưa bao giờ được ăn lại hương vị .
Sáng nay anh chưa ăn gì cả. Trời quá lạnh, bà nội đi lại không tiện, anh vội mua sáng cho bà xong là trường ngay, kịp mua cho mình.
Nam Sênh nhìn anh ăn xong vô cùng mãn nguyện, côvi_pham_ban_quyen cho anh hết miếng này đến khác, sauvi_pham_ban_quyen khi ăn cònvi_pham_ban_quyen lẩmbot_an_cap bẩm một câu: Ân Hàn, ngoan quá.
leech_txt_ngu nói rất nhỏ nhưng Ân Hàn vẫn nghe rõ mồn một. Cho có ngoan đi chăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, phải em không anh ?
Lúc này, trong ánh mắt đựng rất nhiều cảm xúc phức tạp và nhẫn nhịn, chỉ tiếc Nam Sênh không nhìnbot_an_cap thấy.
Cuối cùng, Nam Sênhleech_txt_ngu cũng bố thí chút chú ý cho sáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vở, nhưng chung quy là vì viên đã đến.
Vừa bước vào lớp, ánh mắt của Lưu Sươngvi_pham_ban_quyen đã hướng phía góc lớp, nơi Ân Hàn và Nam Sênh đang ngồi.
Vừa vặn bắt gặp Nam Sênh có dạ tầm từ người Ânvi_pham_ban_quyen Hàn sang cuốn sách, điều này khiến thấy khó xửleech_txt_ngu.
Thành tích của Ân Hànvi_pham_ban_quyen phải tốt bình thường, vừa chuyển đến trường này không lâu nhưng mấy thi cử đều vàng chiếm vị trí một toàn khối, mà Nam Sênh mới chuyển đến thành tích cũng chẳng .
Hai đại học bá này tụ lại một chỗ, cô ngăn cản hay không ?
Lưu Sương khẽ thở dài một tiếng.
Cả sáng hômleech_txt_ngu , Nam Sênh cứ cố ý hoặc vô tình bắt chuyện với Ân Hàn, tuy không nhận được phản nhưng cô vẫn thấy mãn , ít nhấtbot_an_cap là người vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Chỉ có một vấn đề cô thấy phiềnleech_txt_ngu lòng, tóc của Hàn quá dài, lần cô đều rõ đôi mắt anh, chẳng biết anh nghĩ gì.
Cô phải cơ hội để anh đi cắt tóc được.
Tiết học cuối của buổi sáng là môn Tiếng Anh.
Tiếng Anh khi thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học sinh mớileech_txt_ngu chuyển không khỏi nhiên, một cô béleech_txt_ngu thật xinh đẹpleech_txt_ngu.
là cô học sinh xinh xắn này dường như lơ đãng trong giờ học của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lúc này, Nam thấy Ân Hàn cả buổi sáng ngoài ngụm sữa cô đút cho thì đó chẳng vào nữa.
Nam Sênh liền chọcvi_pham_ban_quyen chọc cánh tay anh, rồi lại chỉ vào hộp sữa, ý tứ vô rõ ràng.
Mọi người thấy cô giáo Tiếng Anh dừng giảng bài, ánh mắt đổ dồn về phíabot_an_cap Nam Sênh, trong lòng thầm toát mồ hôi hột. mà chẳng tính cách của cô giáo Tiếng Anh, bề ngoài thì cười vui vẻ nhưng thực chất lại nghiêm khắc hơn bất cứ .
Hướng Niệm ngồi Nam Sênh khẽ gọi vài tiếng, lúc này Nam Sênh mới nhậnvi_pham_ban_quyen ra ánh nhìn trong đều hướng về mình, nghĩ đến điều gì đó, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Nam Sênh phải không, học sinh mới? Cô giáo Anh nhìn sáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên bục giảngvi_pham_ban_quyen rồi đọc tên.
Nam chậm rãi dậy: Thưa cô, đúng ạ.
Có lẽ vì tuổi tâm hồn đã qualeech_txt_ngu này nên Nam Sênh không thấy xấu hổ.
Vậy đọc văn 56 và dịch lại nhé.
Dứt lời, cảvi_pham_ban_quyen lớp hít một hơibot_an_cap . Đoạn văn đó vừa dài, vả lại lúc nãy cô còn chưa hết, vậy màleech_txt_ngu đã yêu dịchbot_an_cap ra.
cả bàn taybot_an_cap Ân Hàn trên bàn cũng không kìm được mà siết chặt.
Anh nhớ rõ cô không biết tiếng Anh, nhưng trớ thay tiếng và tiếng Ngaleech_txt_ngu cô đều nói được, chỉ vì cô đơn thuần không thích tiếng Anh không chịu học.
Cha mẹ nhà họ Nam cũng không ép buộc cô, cứ thế thuận theovi_pham_ban_quyen ý cô.
Nhưng điều anh không biết là kiếp trước Sênh từng gặp bất lợi vì vốn Anh, sau đó cô đã phải nỗ lực học bù, thậm chí còn thi lấy chứng IELTS.
Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên văn này đối với thực sự chẳng khó .
vi_pham_ban_quyen lật đến trang 56, cầm sách lên bắt đầu đọc.
Ngay khi cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cất lời, tấtleech_txt_ngu cả những ngườivi_pham_ban_quyen có mặt đều . Giọng tiếng Anh thật thuần thục, hệt như người bản vậy.
Quan trọng nhất là giọng nói Sênh vô cùng mềm mại, phát âm lại chuẩn xác, nghe cực kỳ êm tai.
Trong mắt Ân Hàn cũng tràn đầy sự kinh ngạc, nhưng cũng thoáng chốc, sau đó anh cúi đầu, nghiêm túc lắng nghe. phải cô đã nghe lời Lục mà chăm chỉ học Anh không?
Anh cợt bản thân một tiếng.
cùng, Nam Sênh không chỉ đọc trôi chảy mà còn dịch toàn xác ý nghĩa của đoạn văn.
năng tiếng Anh và dứt khoát ngayleech_txt_ngu cả côleech_txt_ngu giáo Tiếng Anh cũng nhìn cô bằngleech_txt_ngu cặp mắt khácvi_pham_ban_quyen xưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có lẽ chính cô giáo chưaleech_txt_ngu chắc đã nói tốt được như học sinh .
Tan buổi trưa, Ân Hàn không nói một lời, nhanh chóng thu đồ đạc rồi bước ra ngoài. Namvi_pham_ban_quyen Sênh vừa định đuổi theo đã bị một đám bạn học vây quanh.
Nam Sênh, cậu giỏi quá đi !
Đúng đó, đúng đó, phải trước đây cậu từng học chuyên sâu tiếng Anh không?
Hay là cậu thường xuyên ra nước ngoài du lịch vậy?
Cậu có phương pháp họcleech_txt_ngu tập nào không? thể chia sẻ tụi được không?
Thời học sinhvi_pham_ban_quyen luôn là như vậy, một khi hiện rabot_an_cap điểm mạnh trong học của ai đó, sẽ tiếp cận với khát khao nhận phương pháp hiệuvi_pham_ban_quyen quả hơn, huốngleech_txt_ngu chi hiện tại họ đang ở trong giainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoạn lớp 12 nước rút.
Nam thấy các bạn nhiệt tình như cũng không nỡ bỏ đi ngay: Các à, những điều mọi người hỏi lát nữa sẽbot_an_cap người một nhé. Bí Anh của mình chỉ là nghe nhiều, đọc nhiều thôi. Nhưng hiện giờ mình đang vội tìmbot_an_cap Ân Hàn, mọi người nhường đường cho mình đi trướcvi_pham_ban_quyen không?
Nói xong, Nam mỉm cười.
Các bạn học đều đã biết rõ cô bạn mới chuyển trường xinh này thích Ân Hànbot_an_cap, này ai nấy đều thấu hiểu, nhao nhao nhường ra một lốibot_an_cap .
Sau khi Nam Sênh rời khỏivi_pham_ban_quyen lớp, người cũng bắt đầu thu dọn đạc để đi về phía nhà ăn.
Dù vậy, vẫn có nghe thấy loáng thoáng bàn tán không dứtbot_an_cap: Nam Sênh thậtleech_txt_ngu sự rất xinh đẹp, lúc nãy đứng gần ấy, ngửi thấy mùivi_pham_ban_quyen hương thơm , da dẻ lại trắng trẻo mịn màng, chẳng có lấy nốt mụn đáng nào.
Đúngbot_an_cap thế, tớ cũng vừa xong, da mịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới mức thấy được cả lớp lông tơ luôn, sáng bừng lên như phát quang vậy.
tị đấy, thành học tập chắc cũng không tệ đâu.
Từ lúc nghe Sênh đọc tiếng Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, họ đã thầm đoán rằng học của cô chắn cũng thuộc hàng xuất sắc.
Đến lúc Nam Sênh tới nhà ăn thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng thấy bóng Ân Hàn . Cô vàng chạybot_an_cap đến cửa xếp lấy cơm.
Cháu chọn món gì nào? Dì múc cơm lần đầu thấybot_an_cap một cô xinh xắn ngoan thế , liền quyết địnhvi_pham_ban_quyen lúc múc thức ăn tay chắn sẽ không .
, cho cháu sườn xào ngọt, cá , cải xào , cà xào trứng ừm thêm một phần gà cung bảobot_an_cap nữa ạ, vậy là đủ rồi ạ.
Dì múc cơm lại, nhìn Nam đầy nghi ngờ: Này cháu, cháuleech_txt_ngu chắc chắn một mình ăn hết chỗ này chứ? Cháu nổi không?
Cháuvi_pham_ban_quyen không ăn một mình, ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng người khác ạ. Nam Sênh ngoan giải thích.
cơm thở phàoleech_txt_ngu, tưởng cô bé mảnh khảnh mà ăn nhiều thì sợ lãng phí. Biết là hai người ăn, đặc biệt lấy một cáileech_txt_ngu lớn hơn đểbot_an_cap thức ăn cô.
Nam rút thẻ ăn mà Tô Xuyên Lâm đã chuẩn bị sẵnleech_txt_ngu ra tiền. Đợi mãi không múc tác, cô lễ phép nhắc nhở: ơi, tiền được chưa ạ? Khay trên tay cháu nặng.
Này cháu, có phải vì nhiều tiền quá nên cháu mới gọi món tùy hứng thế này không? múc nhìn con số mấy chục nghìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thẻ mà rẩy chạm vào máy .
này Nam Sênh mới chú ý đến dư trongleech_txt_ngu thẻ, hôm qua cô chưa kỹ. Số tiền này ăn đến hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học kỳ cũng không hết! Cái chó lớn Xuyên này đúng là lãng phí bạc.
Lễ phép mỉm cười dì múc cơm, Nam Sênh vội vàng bưng khay thức ăn đi .
Đám bạn học đang hàng phía nhìn theo cô, bàn tán xôn xao.
Tại chiếc bàn không xa, một nam sinh đang theo Nam Sênh vừa chạy vẻ đầy hứng thú. Cậu ta vỗ vai nam sinh ngồi bên cạnh đang nhìn đến ngây người: Béo, đứa con gái ai thế? Sao tao chưa bao giờ? Trường này lại có cực phẩm này à?
Không phải chứ Tiêu , không . Đó là mỹ mới tới lớp mười đấy, nghe nói đến Nam Thành. Mẹ kiếp, khuôn mặt đó, làn da đó, đúngleech_txt_ngu tuyệt phẩm! Phó Hồng Bạch nhìnbot_an_cap theo bóng vừa biến mất, mãi nỡ rời mắt.
Tiêu Mộc Trạch nghe vậy liền nở nụ cười đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự tin. Nam Thànhvi_pham_ban_quyen sao? Tốt , hèn gì nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỹ nữ.
Này, nhìn cái gì mà nhìn, thu cái bộ dạng thuồng đó đi. Nhìn cho kỹ vào, sau này cô ấy sẽ là chị cậu đấy.
Tiêu Mộc Trạch đầu Phó Hồng .
leech_txt_ngu, vậy em ăn cơm tiếp đây. Phó Hồng Bạch lập cúi đầu, lùa lia lịa.
Này, cậu cơm có thể chế chút được không? ‘ bơi’ người đã thành ba tầng rồi đấybot_an_cap.
Tiêu ca, tại em đói mà.
Nam Sênh khay cơm đi theo lối cầu thang hôm . Hàn chắc đang ở trên đó ăn cơm.
Quả , khi Nam lên đến nơi, vẫn thấy Ân ngồi bệt bậc thang đang cơm.
Hàn, emleech_txt_ngu rồi đây. Nam Sênh bước vài bước tới bên cạnh anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi bắt chước dáng vẻ của anh xuống.
ra trong hào môn, là viên ngọc quý trên tay cha mẹ, nhưng Sênh khôngleech_txt_ngu hề có chút tính đại tiểu nào, trái lại rất giản dị. Nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến khí chất cao sang toát ravi_pham_ban_quyen từ người cô.
Ân Hàn lần này không ngẩng , lúc chưa thấy người anh đã nghe tiếng bước chân rồi.
Nam Sênh nhìn thấy thức ăn trong khayvi_pham_ban_quyen của Ân Hàn, lòng xót xa không thôi.
Chỉ có một món duyvi_pham_ban_quyen : phù trúc xào đậu phụ, ăn kèm với một bát .
Cô bắt chước dáng vẻbot_an_cap của anh, đặt khay cơm lên đùi rồi bắt đầu màn tiếp tế: Ân Hàn, anh ăn món này , chua ngọt nè, cá nữa, cá này trông lắm. Nè, còn cả gà bảo, toàn là thịt cả, .
Nam chỉ hận không thể trút hết chỗ thức ăn này vào khay của .
Ân Hàn phần thịt bỗng dưngleech_txt_ngu xuất hiện, không nói lời nào. Hừ, côbot_an_cap lúc nào cũng lương như vậy.
Sợ Ân suy nhiều, Sênhleech_txt_ngu đũa gắp một miếng của anh: Ân Hàn, đây là đậu phụ sao? Trông ngon , em cũng muốn . Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, không đợi anh kịp phản ứng, đã bỏ miệng.
Ân Hàn ngột ngẩngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầubot_an_cap , vì động tácbot_an_cap quá mạnh nên tóc mái trước trán không còn che đôi mắt.
Nam Sênh thấy kinh ngạc phức tạp trong ánh mắt ấy.
Làm sao, không được ăn à? Trước đây em chẳng phải thường xuyên ăn sao? Nói xong cô định gắp tiếp, nhưng này Ân Hàn trựcleech_txt_ngu đi.
Anh để lại một câu: Đừng ăn, bẩn .
bẩn, Hàn, những em nói trước đây cứ coi như em đang nói nhăng đi, được không? Nam Sênh kéo .
Ân Hàn thật sự không biết muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì nữa. Chẳng phải cô luôn nhất sự tạo sao?
Không cóbot_an_cap. Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàn cúi đầu ăn một miếng cơm.
Không có gì cơ?
Không em. Saobot_an_cap anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỡ trách cô cho được? Tất cả đều do anh tự chuốc , là anh bẩn cô.
Nghe vậy, lòng Nam Sênh không vui mà càng thêm đau xótleech_txt_ngu.
Đúng vậy, anh thật sự không trách cô. Kiếp sau khi cô qua , chính anhleech_txt_ngu người trả thù cho cô, rồi tự sát ngay trước bia củabot_an_cap cô. Nghĩ đến tượng đó, Sênh đau cắt, cô không muốn trải qua lần thứ hai nữa.
Vậy chúngbot_an_cap ta ăn cơm thật ngon nhé? Em gọi nhiều món lắm, chúng ta cùngleech_txt_ngu ăn đi?
Ân Hàn thể phớt lờ giọng nói đầy tủi củabot_an_cap , anh rốt cuộc vẫn không nỡ.
Ừm.
Mãi cho đến lúc quay lớp học, tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam Sênh vẫn kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rạng . cũng có thể nhìn , lý do vì thì người đều hiểu rõ, Sênh biểu hiện quá lộ rồi.
vào lớp, cô đã không rời mắt Hàn.
.
Ân Hàn thấy Nam Sênh cứ nhìn chằm , cố gắng thấp giọng nói với cô.
Chẳng hiểu sao, rõ ràng giọng anh vôvi_pham_ban_quyen cùng khàn đặc, không hề có chút trầm ấm hút , nhưng Nam Sênh thấy cựcbot_an_cap kỳ êm tai.
Được, vậy em muốn tay anh ngủ cơ. Chẳng đợi ngườivi_pham_ban_quyen kia đồng ý, Nam tay anh gục xuống bàn.
vi_pham_ban_quyen nghiêng đầu nhìn Ân Hàn.
Ân Hàn thấy trong mắt cô lúc toàn là hình bóng mình ngẩn người ra, cả trước đây cũng chưa từng như thế.
Anh Hàn, cuối chúng mình đi cắt tóc nhé? Có vì rạng sáng sớm nay mới đi , sáng ra lại phải dậy đibot_an_cap học sớm, nên lúc này Nam Sênh đã buồn ngủ díp mắt. Nhưng khi nhìn thấy tóc che khuất đôi mắt Ân , cô vẫn nhịn mà đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra yêu cầu.
Cô nhớ đôi mắt anh rất đẹp.
Đó một đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đào hoa trắng phân minhvi_pham_ban_quyen, ở đuôi mắt trái một nốt ruồi lệ nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì sẽ thấy được.
Được anh? Nam Sênh gắng gượng mắt hỏi một nữa, bởi cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết, chỉ cần ý thì chắc chắn thực hiện.
Được. Một tiếng Anhvi_pham_ban_quyen đã lâu không nghe thấy khiến không biết phản ứng sao. Kểbot_an_cap từ cái ngày của baleech_txt_ngu năm trước khi cô bắt đầu lờ anh đi, xưng hô Hàn đã đổi thành Hàn.
Thậm chí lúc tức giận, còn gọi anh đồ biến thái chết tiệt.
Vì vậy, khi nghe thấy này, anh đã theo suy nghĩ kín nhấtbot_an_cap trong lòng mình, chỉ cần là yêu cầu cô đưa ra, anh đều sẽleech_txt_ngu đồng ý.
Nam Sênh cuối cùng cũng nhắm mắt, cơ Ânvi_pham_ban_quyen Hàn rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi nữa. Anh dùng bàn còn lại ôm bụngleech_txt_ngu, mồ lạnh trên trán không ngừng ứa raleech_txt_ngu.
tiết hiện tại khoảng 6 độ, mà trán lại đổ mồ hôi lạnh tục, có thể tưởng tượng được anh đã phải chịu đựng nỗi đau đến nhường nàoleech_txt_ngu khi Sênh còn thức.
Dù vậy, anh vẫn không nỡ buông tay Nam ra.
Món gà Cung Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưa đối với Ân Hàn là rất cay, dày anh từ lâu đã không chịu nổi những món ăn kích thích như vậy rồi.
Ân Hàn cắn răng chịu đựng, không thốt ra lời. Đến khi Nam Sênh tỉnh dậy, anh đã sớm phục trở , một để cô nắm, một vẫn đang .
Cảm nhận được động tác của Nam , Ân Hàn xoay đầu, qua hở của tóc để quan sát phản ứng của cô. Thấy cô không giận dữ, anh mới thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phào nhẹ , anh chỉ sợ vừa rồi cô nắm tay anh là do bản năng mà thôi.
tay đột ngột bị buông ra, Ân Hàn lập tức cảm thấy không vui, anh vẫn muốn tiếp tục được cô tay.
Ânleech_txt_ngu Hàn, ngại quá, em vừa ngủ saynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá làm tay anh bị lâu như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có bị không? Nam Sênh thuận giúp anh xoa bóp tay. Bàn tay anh xương xẩu rõ ràng, trắng trẻo và thon dài.
bất nghịch tay ấy.
Ân Hàn vừa tận hưởng sự xúc cô, vừa mâu thuẫn trăn trở khi rõ ràng lúcvi_pham_ban_quyen nãy cô còn gọi mìnhbot_an_cap là Anh Hàn, mà giờ lại gọi là Ân Hàn rồi.
Nam Sênh thấy tâm trạng Hàn đột nhiên chùng xuống, tưởng là mình nắm tay anh quá lâu thật.
Thật sự xin lỗi mà, hay để em bóp thêm cho anh nhé?
Không saoleech_txt_ngu. Hàn rút tay lại, tiếp tục đọc sách.
Nam thầm tự mắng mình, hìnhleech_txt_ngu như người ta lại không vui rồi.
Không giận, nghe giảng đi. Ân Hàn liếc thấy dáng vẻ ảo não của cô thì không nhịn được mà lên tiếng giải thích.
nhiênbot_an_cap, vừa dứt lời, mắt Nam Sênh lại sáng lên.
Vậy em sẽ nghe giảng thật kỹ, chiều tan họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đi cơm em ? Khi nói chuyện, cơ Nam Sênh gần như sátbot_an_cap vào người Ân Hàn. Biết giận, cô lại được đà lấnvi_pham_ban_quyen tới.
Hơi thở tràn ngập hương thanh khiết trên người , Ân Hàn thấy thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình lại sắp rục rịch không yên.
Chiều nay anh có . Ân nghĩ đến việc làm thêm sau giờ học. Tối nay anh phải đến xưởng sửa xe và quán đồ để kiếm , bệnh tình củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà nội vẫn cầnbot_an_cap rất tiền để chữa .
Thực tận sâu trong lòngbot_an_cap anh còn có một chút xa phẩm, nếu cô gái có thểvi_pham_ban_quyen cứ như thế này mãi, thì việc đi với cô cũng cần rất nhiều tiền. Anh muốn tiêu tiền vì côbot_an_cap, nhưng hiện anh vẫn chưavi_pham_ban_quyen đủ năng lực.
Vâng, vậy thôi vậy.
Nam Sênh địnhleech_txt_ngu anh tan học thì có việc gì, nhưng cô chợt nhớ đến lời bà Lý , làm .
cô quyết định, chiều nay cô sẽ bí mật đi theo anhleech_txt_ngu. Nếu hỏi thẳng mặt, chắc anh sẽ không nói biết. Sau khi lên kế hoạch xong xuôi, Nam thật đầuleech_txt_ngu nghiêm túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe giảng.
như tâm trạng khá tốt, suốt các học buổi cô thường xuyên giơ tay trả câu hỏi giáo .
Trong phút chốc, thái độ của các giáo viên bộ môn đối với mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển trường nàyleech_txt_ngu không ngớt. Người vừa xinh đẹp, lên lớp tích cực, tỷ lệ trả lời là một phần trăm, sinh như vậybot_an_cap thì có giáo nào không thích cơ chứ.
Theo trôi qua chiếc đồng hồ treo , giờ tan nhanh chóng ập đến. Lần này Ân Hàn không rời đi ngay lập tức mà thong thả thu dọn đồ đạc. Chỉ có chínhvi_pham_ban_quyen anh mới biết, mắt luôn quan sát động tác Namleech_txt_ngu , hai gần hoàn thành cùng lúc.
Lúc này Ân Hàn mới đứngleech_txt_ngu dậy đi ra ngoài cửa.
Ân Hàn, anhvi_pham_ban_quyen đợi em , hai mình cùng đi.
Hướng Niệm Niệm Namleech_txt_ngu Sênh có thể công khai bày tỏ tình cảm với người mình hề che giấu, nói thật, cô ngưỡng mộ. Còn cô, chỉ là kẻ rùa cổ.
Đi con đường trong khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viên trường, gió lạnh về, Nam Sênh theo bảnvi_pham_ban_quyen năng mình co người lại, mặt nhỏ nhắnbot_an_cap lạnh ngắt. Mùa đông ở Thành này lạnh hơn Nam không chỉ một đâu.
Cô mặc nhiều như vậy mà vẫn thấy lạnh, trong khibot_an_cap Hàn chỉ có duy nhất một chiếc áo khoác. Đang định bước bên cạnh đã tiến lên trước cô một bước. phút chốc, bị anh chắn , lòng cô bỗng thấy ấm áp.
Ân Hàn, em muốn nắm .
Ânleech_txt_ngu Hàn không thèm để ý đến cô. Lúc nãy ở lớp không aibot_an_cap chú ý đến họ, nhưng giờ thì khácbot_an_cap, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên ngoài, có rất nhiều người biết anh không tốt lành gì.
Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , anh có việc gì thế? Em đi cùng anh được không? Không nhận hồi, Nam Sênh phải liên tục tìm chủ đề nói chuyện.
.
Vậy khi nào anh xong ?
Không biết.
Vậy em cóleech_txt_ngu thể về nhà anh không? Em anh á. Sênh đau dừngvi_pham_ban_quyen bước, mũibot_an_cap đỏ bừng lên vì va chạm, cô tay xoa trán.
Ân Hàn luống cuống xoay người lại, gái nhỏ vô tình đụng trúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng mình, anh cảm thấy vô cùng trách.
Ân Hàn muốn đưa tay lên xem thử, cuối vẫn không đưa ra, thẳng nhìn cái trán cái mũi mà cô đang ôm lấy.
, sao lưng thế, may mặt em khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải mặt thẩmleech_txt_ngu mỹ, nếu không giờleech_txt_ngu chắc vẹo rồi.
Xin lỗi có cho anh thử được khôngbot_an_cap? Hàn cẩn thận hỏi ý kiến Nam Sênh.
Chào , Sênh.
Một nói lọt vào tai họ.
nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có người gọi mình thì quay nhìn lại, nhưng cô không hề quen người này.
Chào cậu, cậu là ai vậy? Vì phép lịch sự, Nam Sênh trảleech_txt_ngu lời, đôi mày khẽ nhíu lại, không hề có chút nụ cười nào.
Tôi là Mộc Trạch lớp 6, cũng là nam vương này. Mấy tòa nhà trong này đều nhà tôi quyên góp đấy, tôi có kết bạn cậu không? Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trạch ưỡn ngực nóivi_pham_ban_quyen, chỉ cần nhìn tư thôi cũng sự tự tin của cậu ta tràn trề mức nào.
Phó Hồng Bạch bên cạnh còn chêm thêm một câu: Nhà Tiêu ca còn có côngleech_txt_ngu ty niêm , thuộc hàng nhấtvi_pham_ban_quyen nhì ở Bắc Thành này đấy.
Nhiều . Tiêu Mộc Trạch thì trách móc, nhưng trên mặt toàn là vẻ đắc ý.
Nào đâu biết trong lòng Nam Sênh muốn nôn đến nơi rồi. Giớibot_an_cap thiệu bản thân thì cứleech_txt_ngu giới đi, nói thứ làm cái gì không biết.
Còn bàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nam , chẳng đẹp trai bằng Tiểu Hàn của cô chút nào, đúng chuẩn kiểu đàn ông tự tin thái quá.
Nam lập tức lạnh đáp lại: Xin lỗi, tôi không thú, tôi không có ý định kết bạn vớileech_txt_ngu nambot_an_cap giới. Tiểu Hàn của cô ghen lắm, kiếpleech_txt_ngu trước anh đã vậy rồi, đây cô không hiểu, nhưng khi trọng thông suốt.
cố ý nhấn mạnh chữ namleech_txt_ngu giới. Vừa định nắm lấy tay Ân thì thấy anh đã đi xa lúc nào, dọa cô lập tức đuổi theo, trong lòng biết đã mắng chửi Tiêu Mộc Trạch bao nhiêu lần rồi.
lạivi_pham_ban_quyen Tiêu Mộc Trạch và Phó Hồng Bạch ngác đứng thổi gió giữa trườngvi_pham_ban_quyen.
theo Ân Hàn đến tận trường.
Ân Hàn, đợi tôi với! vừa chối anh ta rồi, tôi không hề quen biết anh ta.
Không liên quan tôi. Ânleech_txt_ngu Hàn bước nhanh hơn.
, không liên quanvi_pham_ban_quyen đến anh, nhưng lại liênleech_txt_ngu đến tôi. Tôi muốn thích chobot_an_cap anh nghe. Sênh dứt khoátbot_an_cap chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy anh.
những lời đầy vẻ nuông chiều , gương mặt Ânleech_txt_ngu Hàn khẽ biến đổi.
thậtvi_pham_ban_quyen sự phải đang muốn trêu anh đấy chứ?
Tiểu cẩu!
! anh lại đến đây? Nam Sênh nhìn Tô Xuyênleech_txt_ngu Lâm đang đi về mình, trong lòng chợt lóe lên niềm vui. Anh họ đã đến, có lẽ Hàn sẽ ý đi ănleech_txt_ngu cùng họ chăng?
Dù sao thì trước , ngoài cô , Ân Hàn cũng khá cởi mở khi chuyện với anh côvi_pham_ban_quyen.
Theo bản năng, cô buông tay Hàn , chạy lên phía trước vài bước định kéo Tô Xuyên lại. Thế nhưng khi vừa nắm được tay anh vi_pham_ban_quyen quay đầu lại, bóng dáng Ân Hàn đã biến mất từ lúc nào.
Không gian xung quanh trải, còn thấy tăm hơi Ân Hàn đâu .
Ân Hàn, Ân Hàn?
Nam Sênh hốt hoảng, vộileech_txt_ngu vàngvi_pham_ban_quyen chạy ngược về hướng cũ. cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang định theo anh đến nơi làm thêm cơ !
Nhưng đột nhiên bị ai đó xách bổng lên: Đứa vừa nãy Ânleech_txt_ngu Hàn ? Đừng gọi nữa, ngay lúc em buông tay, cậu đã rời đi rồi.
rồi Tô Xuyên Lâm không nhận ra Hàn ngay lập tức.
Nam lập xìu xuống như bóng : Đều anh cả, anh tìm em làm gì chứ? Suýt chút nữa em biết được anh ấy việc ở đâu rồi!
Vậy là ý tốt đến đón em gái đi của anh lại thànhbot_an_cap ra lỗi của anh sao?
Được rồi, ăn thôi. Lát nữa anh địa chỉ vào máy . Xuyên buông cô ra.
Vừaleech_txt_ngu nghe thấy , vừa giây trước còn chực khóc, giây sau đã cười hớn hở: Phải thế từ đầu có phải hơn không. Đi đi thôi, em bụng .

Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là con gái, lật mặt còn nhanh hơn lật .
Nói là ăn, nhưng Sênhvi_pham_ban_quyen mới ăn được một đã rời đi. Lý do là vì ngay khi Tôvi_pham_ban_quyen Xuyên Lâm tra được địa chỉ làm thêm Ân Hàn và qua, cô chỉ lập tức bay ngay đến bên cạnhbot_an_cap .
Để lại một mình Tô Xuyên Lâm nhìn bàn thức ăn đầy mà chẳng động đũa
chính thức ở bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau đã thế này, sau này còn mức nữa?
Nửa giờ , dựa theo địa chỉ Tô Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm gửibot_an_cap, Nam Sênh tìm đến xưởng chữa ô tô.
Đến này cô mới biết, mỗi sau khi tan học, phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công cùng lúc. Cuốibot_an_cap tuần những không , anh còn nhận thêm việc thứ ba.
Cơ thể này có chịu đựng nổi ?
Hơn nữa, kiếp trước anh cũng đã qua nhữngbot_an_cap ngày như thế này sao?
đứng lề đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn tấm biển in xanh Xưởng sửa chữa ô tô đối diện, chính xác vào một bóng người bên .
Anh tục chui ra chui vào dưới xe. Trong khi người đồng nghiệp bên cạnh đang tụ tập tán gẫu, anh vẫn miệt mài công việc của riêng .
Sênh quay siêu thị mua một chai sữa, một túi kem và hộp anh đào đã sạch rồi đi sang phía đối diện.
Ân rất thích làm từ sữa, còn anh đào là món cô thích nhất.
Vừa đến , Vương Đại Lực đã tinh mắt nhìn thấy cô, ông ta lập tức niềm nở chào đón: Chào cháu, cô bé xinh đẹpbot_an_cap, chú có thể giúp gì được cho không?
Dạ không, cháu đến tìm ạ. Nam ngó nghiêng bên trong.
Vương Đại Lực quay nhìn những công nhân khác, họ cũng đang hướng mắt về phía cửa. Thấy một cô gái xinh xắn như vậy, dù không quen biết nhưng trong lòng ai nấy đều thầm hy vọng cô đến tìm mình.
Thấy ai phản ứng, lại nhìn cô bé trông ngoan ngoãn thếvi_pham_ban_quyen này, Vương Đại Lực mắc sao có thể đám thanh niên này được? Ông thân thiện nói: Tìm người ? Cháu xem, xưởng chúvi_pham_ban_quyen chỉ có mấy người này thôi, chắc có ai đâu nhỉ?
Nam Sênhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỉm cười, chỉ tay vềleech_txt_ngu phía một chiếc : Cháu đến tìm , ấy đang ở dưới gầm xe ạ.
Giọng Nam Sênh không quá lớn, cộng thêm Ân Hàn đang tập trung cao độ sửa xe nênvi_pham_ban_quyen anh hoàn toàn khôngleech_txt_ngu chú thấy.
Ánh mắt Vương Đạileech_txt_ngu Lực thoángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua dò xét: Ồ, hóa ra là Tiểu Hàn à. Đợi chút nhé, chú gọi nó .
Dạ không cần đâu ạ, cháu ngồi đây đợi ấy làbot_an_cap được. Nam Sênh chỉ vào chiếc ghế .
Thấy đã nóileech_txt_ngu vậy, Vương Đại Lực không ép, bảo tự rồi đi việc khácleech_txt_ngu.
Ngồi xuống ghế, Nam Sênh thấp thoáng nhìn thấy dáng bận rộn của Ân Hàn dưới , mắt cô bắt đầu cay xè.
Từ khi trọng đến nay, mỗi một khía cạnh của Hàn màbot_an_cap nhìn đều khiến cô đau lòng khôn xiếtbot_an_cap. Đáng lẽ họ đã có thể hạnh phúc bên nhau đời, nhưng chỉ vì ngu và dại dột của sống sau này củabot_an_cap anh mới trở nênleech_txt_ngu khổ cực như vậy.
Ngồi đợi không biết bao , Sênh mới thấybot_an_cap Hàn cố sức lách người chui ra. Còn chưa đứng vững, Ân đã bắt gặp mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánhvi_pham_ban_quyen mắt thuộc. Bốn mắt nhau, thấy cô đang mỉm cười rạng rỡ.
Người Hàn khẽ run lên, nhưng nhanh chóng lấy lạibot_an_cap bình tĩnhvi_pham_ban_quyen. Nghĩ đến việc lúc tan học đã thấy Tô Xuyên Lâm, đoánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra được vì sao cô lại tìm đây.
Cảm ánh mắt của cô gái đang đặt trênbot_an_cap người mình, bàn tay cầm cờ lê của anh siết chặt lại, ánh mắt tối sầm, tia sáng nơi đáy mắt lụi tắt dần, trở nên ám.
Có phải cô cảm anh càng thêm ghê tởm, thỉunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
Vậy sao cô chịu !
Ngay khi Ân đầu né tránh, thì trước ngực anh đột nhiên xuất hiện mái của cô gái nhỏ.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngước khuôn mặt sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ như hoàn mỹ , nụ cười ban nãy giờ đã khiến đôi mắt cong như vầng trăng khuyết: Ân Hàn, tôi mang đồ ăn anh thích đến này, xongvi_pham_ban_quyen rồi mình có được không?
Nam Sênh biết, phải một rưỡi nữa cavi_pham_ban_quyen của anh mới kết thúcbot_an_cap.
Ân Hàn nghiêng mắt nhìn cô, nụ cười trên gương mặt ấy, lông mày anh bất giác nhíu lại.
Ânbot_an_cap Hàn? Chúng ta ăn nhé, nếu cứ bám theo anh mãi đấy.
Ngoài Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại Lực, mấy người đồngvi_pham_ban_quyen nghiệp khác cũng không nhịn được mà vểnh tai lên nghe ngóng, giả vờ trò chuyện rồi tục lân la lại gần .
thấy mỹ dỗ dành Ân Hàn, thậm chíbot_an_cap còn nũng, họ đầy vẻ khôngbot_an_cap . ra gái đẹp giờ lại thích kiểu người như thế này ?
Nên biết rằng, từ lúc họbot_an_cap quen Ân Hàn đến , ta chẳng bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá một câu, ngay cả với ông chủ cũng vâng, ừ là cùng.
Ngay khi họ rằng cô gái này sẽ tạt một nước lạnhleech_txt_ngu, thì từ cổ họng Ân Hàn phát ra một tiếng: Ừm.
Nam Sênh mừng rỡ, Ân Hàn ngồi xuống. Ân Hàn theovi_pham_ban_quyen bảnbot_an_cap năng muốn tránh, khi ngồi xuốngleech_txt_ngu ý cách thật xa với cô.
làm gì mà tránh dữ vậy, trên tôi đâu có thú đâu. Mà cho dù có, tôi cũng sợ. Nam Sênh túi đồ, lấy chai sữa, cắm sẵn ống hút rồi đưa thẳng đến bên anh.
Bẩn, hôi. gầm xe ra, trên người đủ thứ mùi hỗn tạp, chưa kể hôi nhễ nhại.
Không sao, lát nữa tắm rửa là thơm tho ngay thôi mà. Anh mau ăn , ở đây có bánh su kemvi_pham_ban_quyen tươi nữa, anh ăn nhiều vào. Nam tiếp tục đút anh.
Vị sữa thơm tràn khoang miệng, đúng là hương vị anh yêu thích, cộng thêm việc nay ăn gì, Ân Hàn miếng đầu tiên rồi sau đó đón lấy từ tay Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sênh, ăn ngấu .
Nam Sênh nhìn mà sống mũi cay cay, suýt chút nữa là khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chàng trai của cô, phải đói đến mứcleech_txt_ngu nào mới ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy.
Ân Hàn thật sự rất đói. Nếu Nam xuất hiện, ước chừng sẽ đợi khi tan làm rồi mua đại mấy cái khôngvi_pham_ban_quyen nhân cùng nước qua bữa.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Yến Nhi

Yến Nhi

24/4/2026 lúc 10:15 chiều

Bộ này cảm động quá mới tập 1 thôi là nước mắt đầm đìa

Thiên Thiên

Thiên Thiên

27/4/2026 lúc 11:48 chiều

Truyện này nó hơi hướng truỵen teen vậy , lâu r ko nghe chủ đề sến vậy . Kkk