Náo nhiệt ràng, khói lửa lượn lờ.
Ngọ, tửu lâu đang lúc đông khách , người rửa , kẻ thái thịtbot_an_cap, tiếng xào nấu, tiếngleech_txt_ngu gọi món vang ngớt, ai nấy bận rộn đến mức chân khôngvi_pham_ban_quyen chạm đất.
Bên ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tiếng gọi vọng vàobot_an_cap, đầu bếp đáp lời rồi lấy từ trên gỗvi_pham_ban_quyen xuốngbot_an_cap hai con vịt quay vàng óng, mỡ , tỏa khói nghi ngút đặt lên thớt: “Cảnh Hy, lọc thịt con này đi.”
“Được ạ.” Thiếu nữ đứng trước bàn bếp khẽ đáp, một tay giữ thớt, tay kia cầm lấy dao bên cạnh.
Đó là một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dao lọc xương nhọn, dáng thon dài, toát lên vẻ vô sắc bénbot_an_cap. Thế nhưng, bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay đang cầm dao lạibot_an_cap trắng trẻo , đốt ngón tay rõ ràng, trông có vẻleech_txt_ngu yếu ớt không chút lực đạo.
Chủ nhân của bàn tay ấy cũng vậy, Cảnh Nhược là một thiếu nữ chỉ tầm tám, mười chín tuổi, dáng vẻ thanh , điềmvi_pham_ban_quyen tĩnh, gương mặt đẹp nhưng vóc dáng có phần gầy . Nàng trông chẳng khác gì vô số những gáileech_txt_ngu nghèo, vì miếng cơm manh mà phải ra ngoài bươn từ sớm.
Thế nhưng, chính thiếu nữ mảnh ấy chỉ cần khẽ cổ taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, con dao nhọn trong lòng nàng đã một vòngleech_txt_ngu điêu luyện phượng múabot_an_cap, rạch mở lớp dabot_an_cap vịt quay.
tác của nàng nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức khiến người ta hoa , chỉ trong chớp , một con vịt nguyên vẹn đã chỉ lại bộ khung xươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khung không hề bị mẻ chút , còn trên đĩa bên cạnh những miếng thịt vịt dày mỏng đều chằn chặn, mỗi miếng dính kèm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớp da óng ánh.
Độ chính xác ấy như đã được bằng thước vậy.
Ở hậu bếp của tửu Hằngbot_an_cap Xuân này, Cảnh Nhược Hy là làm tạp vụ, nhưng công cao những người một chút, cũng phải làm những việc nặng nhọc như khuân václeech_txt_ngu, tất cả đều kỹ thuật dùng daoleech_txt_ngu khiến người ta phải kinh ngạc này.
“Đao pháp của Nhược Hy đúng tuyệt vời, ngay cả những lão sư phụ làm nghề mấy chục năm chắc cũng chỉ đến mức cùng.” Ngay cả Lưu sư phụ quản sựbot_an_cap bếp vốn nổi tiếng nghiêm khắc cũng không nhịn được mà khen ngợi một câu, rồi đoán mò: “Chắc trước kiavi_pham_ban_quyen nhà cô cũng mở tiệm , không thì là nghề mổ lợn rồi.”
Cảnhleech_txt_ngu Nhược cúi đầu cười nhạt, : “Tiếc là conbot_an_cap không nhớ được cả.”
“Không nhớ được đừngbot_an_cap ép bản thân quá, từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ có ngày nhớ ra thôi.” Người phụ nữ đangbot_an_cap nhanh sắp ăn bên vội vàng an .
Cảnh Nhược Hy vâng một tiếng, lúc ngẩng đầu lên đưa vén lọn tóc mai, che tia sáng sảo trong mắt chưa kịp lại.
Người phụ chiếc lớn tới giúp Cảnh Nhược Hy bày biện, chợt nghe thấy bên ngoài tiếng ồn ào náo loạn.
Chuyện gì vậy?
Chưa đợi mọi người kịp ra ngoài xem , tiểu nhị đã hớt hải xông vào, mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp: “Ngũ Thẩm, Ngũ Thẩm, xảy ra lớn rồi, tìmvi_pham_ban_quyen Ngũ ca rồi.”
“Cái gì?” Người phụ nữ sững : “ ấy ấy về rồi sao?”
mặtbot_an_cap tiểu càng khó coi hơn: “Không phải, ấy anh ”
“Ông ấy làm sao?” Hà Dương cuống cuồng: “Cậu nói mau lên đi!”
“Tôi rồi chị đừng có cuống.” Tiểu nhị ngập ngừng: “ ấy chết rồi.”
“Xoảng” một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chiếc trong tay Hà Dương rơi xuống đất vỡ .
“Ngũ Thẩm, chị đừng vội.” Cảnh Nhược Hy nắm chặt lấy cổ tay Hà Dương, trầm giọng : “Rốt cuộc có chuyệnbot_an_cap gì nói rõ ràng. Ngũ đạileech_txt_ngu ca đã tích một năm naybot_an_cap, sao nhiên lạibot_an_cap nói là chết ? Tin tức ở đâu ra?”
“Ngay bên ngoài kia kìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Tiểu nhị quệt mồ trên mặtvi_pham_ban_quyen: “Ở cái aovi_pham_ban_quyen bên ngoài, vừa nãy có người vớt được mấy khúc người, là báo quan. Rất nhiều bổ khoái đến , họ nói trên một khúc xương có dính miếng ngọc bội bị sứt, người nhận đó lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật Ngũ đại cabot_an_cap thường mang theo bênbot_an_cap .”
Thân hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương lảo đảo.
Cảnh Hy trông cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ manh lực rất lớnleech_txt_ngu, một tay đỡ lấy Hà khuỵu xuống, quay sangbot_an_cap nói với quản : “Lưu sư phụ, con đưa Ngũ Thẩm ra xem sao.”
“Được , mau đi đi.” Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư phụ xua tay giục : “Cẩn chút .”
Cảnh Nhược Hy gần như là dìu Hà Dương đang bủn rủn chân tay khỏi cửa, không ngừng ủi: “Ngũ Thẩm đừng lo, trên đờileech_txt_ngu làm gì chuyện trùng hợp thế được, chắc bọn họ nhìnleech_txt_ngu nhầm thôi”
Hà Dương gật đầu lia , bước chân càng thêm dồn .
Đó là một cái aoleech_txt_ngu hoang ngay trước tửu lâu, đi không bao xa đã một vòng người vây , có cả quan sai mặc phục và dân chúng quanh vùng xem náo nhiệt.
Có người tinh mắt nhìn thấy Hà , lập tức hô lênbot_an_cap: “Hà Dương đến rồi, Ngũ Thẩm đến rồi!”
chạy bổ tới bên bờ , “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
Trên thảm ven bờ, nhiên có mẩu xương trắng nằm rảibot_an_cap . Một bà lão nói: “ nhân, cô ấy chính là Hà Dương.”
Quan sai mặt không xúcvi_pham_ban_quyen hỏi: “Ngươi là Hà Dươngleech_txt_ngu?”
Hà Dương gật đầu, run rẩy: “Vâng, là tôi.”
Quanleech_txt_ngu đưa rabot_an_cap một miếngleech_txt_ngu bội chỉ còn lại một nửa: “Ngươi nhìn kỹ xem, có nhận ra vật này không?”
Hà Dương nhận , nhìn đi nhìn lại thật kỹ: “Đúng đúng rồi, đây là tướng công tôi”
“Ngọc này kẹt trên đống xương trắng, vậy thì người này chắc hẳn là tướng công ngươi Tân Xuân.” Quan sai nói: “Ngươi theo chúng mộtvi_pham_ban_quyen .”
Tướng công của Dương mất tích một năm ròng không chút tin , giờ bỗng nhiên nghe tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử vong, môi chị ta bần bật, rồi đột ngột gào khóc thảm thiết: “Không thể không thể nào, sao ông ấy chết được”
Quanbot_an_cap sai có chút mất kiên nhẫn: “Được rồi, đừng khóc nữaleech_txt_ngu, đi theoleech_txt_ngu tôi về đã. Có chuyện cần hỏi ngươi.”
Cảnh Nhược Hy biết Hà Dương đã sạch phương , vội vàng đỡ chị tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, thấp giọng : “Ngũ Thẩm đừng cuống, em cùng chị. miếng ngọc bội chưa nói lên được điều , quan sai cũng chỉ là hỏi han tình hình thôi.”
Thế nhưng Nhược Hy nói đã bị quan sai đẩy ra : “Người không liên quan tránh . Hà Dương, thôi!”
Tên sai kia lực tay rất mạnh, Cảnh Nhược Hy không kịp đề phòng đẩy lại mấy bước rồi bệt xuống đất. Tay nàng chạmvi_pham_ban_quyen phảileech_txt_ngu một vật cứng lạnh lẽo, quay đầu nhìn lại, hóa ra là một khúc xương vừa được vớt dưới hồ lên, trên còn dính cả rong rêuvi_pham_ban_quyen.
Sợ hãi tử thi và cái chết là bản năng của con người, dù giữa thanh thiên bạch nhật, bình thường cũngleech_txt_ngu không nổi việc tiếp xúc gần với một bộ xương như thế. nhưng Cảnh Nhược Hy dường như lại đến ngây người, nàng không hề hét lên hay vội tránh đi như những người .
Ánh mắt Nhược Hy như bị mấy khúc xương kia thu , giữa hỗn loạn này, nàng quanleech_txt_ngu sát chúng một cách cùng tỉ mỉ.
Sau đó, nàng khẽ nhíu mày, bản định tay ra, nhưng khi còn chưa chạm vào xương trắng, một bàn tay đã ngột giữ lấy cánh tay nàng.
“Cô nương, không sao chứ?” Một ôn vang từ phía trên.
Cảnh Nhược lực tay ấy vội vàng đứng dậy, người kia tức buông tay ra.
Nàng lùi lại một bước, bấy giờ mớileech_txt_ngu nhìn trước mặt mình một nam tử trẻ tuổi. Đó một người đàn ông vô tuấn tú, ngũ quan thanh tú, mày mắt như , tuy khí thế bức nhưng lại theo vẻ ôn nhu nhưleech_txt_ngu ngọc.
Người này có vẻ là thủ lĩnh của đám quan sai, nhưng hắn không mặc quan phụcleech_txt_ngu màbot_an_cap diện bộ trường bào bằng gấm thêu đỏ , trông chất thượng hạng, giá trị không hề nhỏ.
Cảnh Nhược theo thói quen quan sát đàn ông này một chút. Nàng từng tiếp với vô số hạng người, tự tin rằng nhãn nhìn của mình vô cùng chuẩn xác.
Người đàn ông này nhất định là một vị công tử xuất thân từ cao mônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại hộvi_pham_ban_quyen, từ nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã sống trong , cao tại thượng. Có vì gia giáo nghiêm nên hắn thường dùng phong thái quân tử đểvi_pham_ban_quyen đối đãi với người ngoài. Thế nhưng đôi mắtbot_an_cap đã phản bội hắn, sâu trong xương tủy hắn làleech_txt_ngu kẻ cao khí . Có từ nhỏ đã nhận được quá nhiều sự dương và , nên hắnbot_an_cap luôn nhìn đời bằng nửa con , chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là không thèm lộ ra ngoài mà thôi.
Hừ, là một gã đàn ông tự phụ.
Diệp cảm nhận được ánh của Cảnh Nhược Hy dừng trên người mình, nhưng đã quá quen với cái nhìn của kẻ khác nên chẳng hề có chút phản ứng nào.
Thấy Cảnh Nhược Hy đã đường, hắn liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra lệnh: “Thu dọn đống cốt này rồi mang đi.”
“Rõ, thưa Diệp nhân.” Ngay lập tức quan sai đáp lời rồi tiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm việc.
Đây là chứng cứ, phải mang về cho ngỗ kiểm tra.
Hà Dương đã bị quan lôi đi, miệng không ngừng gào thét điều gì đó. Cảnh Nhược Hy vội đuổi mấy , lớn tiếng nói: “Ngũ Thẩm, đừng ! Quan sai đại nhân chỉ muốn hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net han hình thôi, nhà cứ để tôi loleech_txt_ngu liệu.”
Hà Dương dường như có đáp lại tiếng, mà có là không, tất cả hỗn vô cùng.
Ngược lại, Diệp Trường An lại bướcvi_pham_ban_quyen : “Cô con gái của Dương?”
Cảnh Hy lắc đầubot_an_cap.
“Vậy thì đừngbot_an_cap đi theo nữa.” Diệp An : “Vụ này quan phủ sẽ điều tra rõ ràng.”
Nói xong, Trường An rảo bước đi trước.
Quan sai đưa Hà Dương đi khuất, chẳng mấy chốc, đám đông người dân tụ tập náo nhiệt cũng bàn tán xôn xao rồi tản đi hết. Cảnh Nhược Hy nặng trĩu tâm đầu, chậm rãi đi bộ nhà.
Nàng không vọng Hà Dương gặp chuyện. Tuy rằng người thân không thích, Hà Dương chính là ân nhân nàng.
Không ai nàng sinh sống ở một thời đại khác, là một pháp y. Một trước, vào một ngày mưa gió bùng, nàng bị bắt cóc để trả thù vì một vụ án. Nàng nhốt trong mộtleech_txt_ngu chiếc tăm không chút ánh sáng suốtbot_an_cap haibot_an_cap ngày trời, chưa chờ được việnleech_txt_ngu thì phải đón một vụ nổ tan xương nát thịt.
Nàng xuất tại nơi này mà không có bất kỳ dấu báo trước nào, không biết gì, cũngleech_txt_ngu chẳng có gìbot_an_cap trong tay. Nàng đành phải vờ cướp đả thương đến mất trí , sau đó được Hà thu nhận và mang chovi_pham_ban_quyen tận bây .
Tâm trạng dù không tốt nhưng công việc ở tửuvi_pham_ban_quyen lầu vẫn phải làm. Hy bận rộn mãi cho đếnleech_txt_ngu màn đêmleech_txt_ngu buông xuốngvi_pham_ban_quyen, lúc này mới lê lếtvi_pham_ban_quyen thân thể rệu trở về nhà.
Nơi nàng chính nhà Dương.
Hà Dương cũng là một đàn bà khổ mệnh. Chồng bà là Tân Xuân, vốn làm nghề đồ tể, rằng giếtvi_pham_ban_quyen lợn bán thịt cũng kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút tiền, cuộc sống thuộc diện khá giả hơn nhiều người, nhưng tính Ngũ Tân Xuân rất , Hà Dương bao năm qua luônbot_an_cap sống trong cảnh nhẫn nhục đựng. Ngay cả đứa con duy nhất cũng vì gặp tai nạn mà chết năm lên .
Thế nhưng Hà Dương thực sự là một người nữ lương thiện. Sau thu nhận lai bất minhvi_pham_ban_quyen, ngay cả cái cũng không ra được như nàng, bà đã không tiền công sức, chạy chữa thuốc thang cho nàng. Bà hòa hệt như một người chị gái ruột thịt, chỉ khi đêm vắng người mới lặngbot_an_cap lẽ lén lau nước mắt.
Căn nhà nàyleech_txt_ngu vừa bước vào cửa là banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian phòng, giữa là phòng khách, hai bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là hai ngủ. Căn phòng của Cảnh Nhược Hy vốn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng của con trai Hà , sau khi nàng đến, bà đã dọn dẹp sạch sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dành cho nàng.
Cảnh Nhược Hy bước vàovi_pham_ban_quyen phòng mình, nhìn ra ngoài trời tốivi_pham_ban_quyen đen như mực, nàng lên giường , ôm đầu rồivi_pham_ban_quyen nhắm chặt mắt.
Khi người bên cạnh, dù dao kề cổ nàng cũng có thể không nhướng mày lấy một . Nhưng một mình, kể từ sau thảm họa , đầu sợ tối, sợleech_txt_ngu ánh sáng mạnh, sợ cả tiếng nổ. Dù bản thânvi_pham_ban_quyen cũng là một chuyên gia lý, ngàybot_an_cap ngày đều tự tư và ám thị tâm lý chính mình, nhưng đúng thầy thuốc không tự chữa cho mình, hiệu quả lại chẳng lý tưởng.
Nhược Hy ngủ thiếpleech_txt_ngu đi lúc nào không hay, cho đến khi ánh nắng ban mai qua cửa sổ, nàng nhiên giật mình tỉnh giấc, tay chân đều có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tê .
Xoavi_pham_ban_quyen xoa mặt, Cảnh Nhược Hy , chẳng nói cũng biết Hà Dương vẫn về.
Hôm nay có chút muộn, Cảnh Nhược Hy vội thu rồi chạy đến tửuleech_txt_ngu lầu. Vừa vào hậu cần, nàng thấy gã tiểu tư quen thuộc vẫy tay mình.
“Có gì thế?” Cảnh Nhược Hy bước tới.
Gã tiểu hạ thấp giọng: “Nhược , cô đã nghe tin gì chưa?”
Cảnh Nhược Hy lấy làm lạ: “Chưa, chuyện gì vậy?”
“Người ta nói đại ca là Ngũ Thẩm giết .” tư mặt bí hiểm: “Đêm qua chắc cô lo lắng nên ngủ được, hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đến thế này. Sáng nay quan sai đãleech_txt_ngu rồi, ông chủ có hỏi một chút, nghe nói Ngũ Thẩm là người cuối cùng gặp Ngũ đại ca. Lúc đó ấybot_an_cap nghi ngờ Ngũ đại canội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có người đàn bà khác ở ngoài, rồi hai người xảy ra . Ngũ Thẩm lỡ tay giết chết đạibot_an_cap ca, sau ném xác xuống ao, rêu với bên ngoài là lão ấy đã bỏ nhà đi rồi.”
“Làm sao thế được.” Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy thậtbot_an_cap lý: “ có bằng chứng không?”
“Bằng chứng ồvi_pham_ban_quyen ồ” Gã tiểu : “Sau quan phủ lại đến trục vớt nữa, dưới đáy nước mò được cây trâm của . Thế là vật chứng rồi.”
“Cáibot_an_cap đó mà tính là vật chứng sao?” Cảnh Nhược Hy lắc đầu: “ nhânvi_pham_ban_quyen chứng sao?”
Gã tiểu đáp: “Có người nhớ , nói đã nhìn thấy đêm đó hai vợ chồng họ cãi nhau. Bảoleech_txt_ngu là cơn hỏa khí của Ngũ Thẩm rất lớn, còn đồ đạc ném Ngũ đại ca, nói những câu như nếu ông thì đừng bao giờ quay về nữavi_pham_ban_quyen thế chắc là tính là nhân chứng rồi nhỉ.”
“ chỉ chứng minh Ngũ Thẩm có cơ thôivi_pham_ban_quyen, không thể là bằng chứng được, người đó đâu có nhìn thấy ấy giết .” Cảnh Nhược Hy nghĩ một chút: “Bất Ngũ Thẩm có là hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ không, ấy đã thu nhận tôi, bà ấy gặp chuyện, tôi không khoanh tay đứng .”
Gã tiểu tư liênleech_txt_ngu tục gật đầu: “Tất nhiên rồi, cho dù cho dù Ngũ Thẩm thựcvi_pham_ban_quyen thủ thì chắc cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ngộ sát thôibot_an_cap, bàvi_pham_ban_quyen ấy là người tốt biết .”
Cảnh Nhược trầm mặt gật đầu: “ đi tìm ông chủ xin nghỉ phép, tôi phải đến nha môn thăm Ngũ .”
Đừng nói là khẳng định Ngũ Thẩm không phải hung thủ, dù bà ấy có phải đi chăng nữa, chỉ riêng một năm chân thành đối đãi này, Ngũ Thẩm lại không còn người thân thích nào, Cảnh Nhược Hy cũng sẽbot_an_cap vì bà ấy mà chịu tang, tiễn đưa bàleech_txt_ngu ấy đường cuối cùng.
“, mau đi đi, việc hôm nay tôi trông nom giúp cô.” tiểu tư rất nhiệt tình.
Ông chủ của Túy Hương Lâu tên là Giang Lãng Nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là một người ngoài bốn mươi tuổi. Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này lầu đã bắt đầu có khách rải rácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang đứng ở xem sổ sách.
Thấy Cảnh Nhược Hy đi tới, Giang Lãng Nguyên cũng không ngạc nhiên. Ai biết Hà Dương là ân nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu mạng Nhược Hyvi_pham_ban_quyen, thường nàng vô cùng cảm kích bà ấy, nếu lúc này mà nàng vẫn dửng dưng thì mới làvi_pham_ban_quyen chuyện lạvi_pham_ban_quyen.
“Giang bản.” Cảnh Nhược Hy đứng trước quầy, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa lời.
Giang Lãng Nguyên đã nói trước: “Muốn xin nghỉ phép sao?”
Cảnh Hy vộibot_an_cap gật đầu: “Tôi muốn đi Thẩm.”
“Ta biết , đi , đó là việc nên làm.” Ngườileech_txt_ngu tabot_an_cap thường hòa khí tài, Giang Lãngleech_txt_ngu Nguyên là người cùng dễbot_an_cap tính và ôn hòa, lập tức tay: “Chuyện này đúng là đột ngột quá, không tới được. Cô cũng đừng quá lo lắng, cho thêm vài ngàyleech_txt_ngu, đợi lý xong mọivi_pham_ban_quyen việc rồi trở lại làm công.”
Cảm ơn Giang lão bản. Cảnh Nhược Hy đầu, người đi ra ngoài.
Những tin nghe được bên ngoài không thể coi là thật, dù sao nàng cũng phải tự mình đến nha môn xem thử mộtleech_txt_ngu chuyến.
Kiếp trướcvi_pham_ban_quyen, trong hai mươi tư tiếng một ngày thì có đến mười lăm tiếng nàng cho phá án, nhưng này thực sự chưa có cơ hội chân nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môn nào. Sau khi hỏi đường, tìm đến nơi, nhìn ngắm chốn vừa thuộc xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ này, dù lòng có chút không tình nguyện, nàng vẫn nghiến răng bước tới.
Trước cửa huyện nha có hai lính canh đangvi_pham_ban_quyen đứng, Cảnh Nhược Hy tiến lại gần: Vịbot_an_cap đại ca .
Người lính canh đầu nàng, thái độ cũng khá lịch sự: Cô nương có chuyện gì?
Cảnh Nhược Hy nói: Chào anh, tôi muốn hỏi thăm về Hà Dương, đưa đến đây hôm . Cô ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thê tử của nạn nhân trong vụ ánbot_an_cap trầm , tôi là bạn của ấy.
Ồ, cô nói phạm nhân đó à. Đây cũng phải tin tức cần mật gì, người lính canhvi_pham_ban_quyen : Sáng sớm nay đại nhân đã thăng đường xét xử, cô ta cũng đã nhận tộibot_an_cap rồi, nói là chính tay mình giết phu quân.
Cảnh Hy sữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sờ: Chuyện này sao có thể, cô ấy nhận tội sao?
Lẽ còn ? Lính canh nói: Đại nhân đã hạ lệnh xử trảm ngay chỗ, trướcbot_an_cap tiên đưa vào ngục giam, babot_an_cap ngày sau sẽ . Cô nương cô nương không sao ?
Sắc mặt Cảnh Nhược Hy hơi trắng bệch, lúc này đầu nàng đang rất rối loạn.
là một vụ án mạng, cho dù hành động có nhanh đến đâu, việc điều tra thẩm cũng phải mất mươi nửa . sao mới đưa đi hôm qua, chỉ qua buổi và một buổi sángvi_pham_ban_quyen mà án đã được địnhleech_txt_ngu đoạt, lại còn nói Dương đã nhận tội, lẽ là ép cung nhục hình?
Nhưng Nhược ngốc, nàng biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện tại mình chỉ là một thường cổ bé , nữa không có thân phận hộ tịch chính thức, dù oan ức thấu trời thì việc đốibot_an_cap đầu diện tuyệt đối không khả thi.
Cụm từ ép cung nhục chỉ có thể nghĩ trong đầu chứ không thể nói , cho dù tận mắtbot_an_cap chứng kiến cũng làm căng. Nếu bọn họbot_an_cap ngang nhiên ép , đó chỉ chứng minh rằng tra tấn bức cung ở thời này là chuyện mà ai nấy đều nhận. Sức một người không thể xoay chuyển được càn khôn, nàngleech_txt_ngu buộc phải tìm cách khác.
Trước tiên, ít phải làm rõ rốt cuộc đã ra chuyện gì.
Tôi không sao. Cảnh Nhược Hy nói: Đại ca, vậy tôi có thể vào lao xá thăm cô ấy được ?
Lính canh đánh Cảnh Nhược Hy một lượt: Cô chờ đó, để tôi đi hỏi giúp cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cảnh Nhược Hy thở phào nhõm, may màbot_an_cap nha này xem ra cũng khá thông đạt lý. Dẫu Hà Dương có giết người đây cũng không phải lớn đến nhân vật trọng nào, không lý gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không cho thăm nuôi hay cho người nhà nghe lời trăn trối để chuẩn bị hậubot_an_cap sự.
Cảnh Nhược Hy lo chờ ngoài cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một lát sau, lính canh quay ra: Đại nhân có chovi_pham_ban_quyen vào thăm. Nghe nói nhà Hà Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn ai nữa, nếu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có quan hệ tốt với thì cứ lo liệu việcvi_pham_ban_quyen này đi.
Những mà lính canh nói, đại khái ám chỉ dọn xác và lo hậu sự saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi Hà Dương chém đầu.
Cảnh Nhược Hy không có tâm trí quan tâm những chuyện đó, nàng vội vàng đáp lời, phải gặp được người rồi mớivi_pham_ban_quyen tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp.
Đi lính canh vào nha môn, băng đại đường, đi qua hai khoảngleech_txt_ngu sân, nàng nhìnleech_txt_ngu một ngôi nhàvi_pham_ban_quyen có vẻ khác biệt với những khác.
Đến nơibot_an_cap rồi. Lính canh nói câu rồi bảo với vệ sĩ gác cửa: là bạn của Hà Dương bị nhốt vào hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua, đại choleech_txt_ngu phép .
Có lẽ trong xá cũng không giam giữ trọng nào, cóvi_pham_ban_quyen lính canh và cửa nẻoleech_txt_ngu nghiêm ngặt, nhưng với ngườibot_an_cap đếnvi_pham_ban_quyen thăm thì không quá khắt khe. Thấy là do đồng liêu dẫn đến, người gác cửa gậtleech_txt_ngu đầu, mở cho Cảnh Hy vào trong.
đi thẳng vào trong, gian cuối cùng bên tay trái.
Cảnh Nhược Hy cảm ơn rồi rảo bước đi vàovi_pham_ban_quyen.
xá này tuy không hầm ngầm, nhưng chỉ có cửa sổ nhỏ ở trên cao nên quanh năm chìm trong bóng tối lờ mờ.
Mùi vị trong ngục chẳng hề dễ chịu, vì không thấy sáng, không khí không lưu thông tích một thứ mùi ẩmbot_an_cap mốc, thốibot_an_cap rữa khó tan. Hai bên lao xá còn có những phạm nhân đã bị giam giữ lâu , có lạ vào, là một cô nương xinh đẹp, liền cười cợt nói những lời bẩnleech_txt_ngu thỉu.
Nhưng Cảnh Nhược Hy hoàn toàn không có phản ứng, giống như mùi vị này chẳng khác gì mùi trong phòng bếpbot_an_cap nơi nàng làm , như đó không hề tồn tại, hề lại một giây mà đi thẳng gian ngục cuối cùng.
mắn thay ở đây đều là đơn, trong gócvi_pham_ban_quyen, Dương đang co rúm thành một cục, không biết là đang ngủ hay đã tỉnh.
Dù tượng Cảnh Nhược Hy đã thấy vô số , nàng vẫn thầm thở trong lòng, khẽvi_pham_ban_quyen gọi: Hà Dương.
Hà Dương rùng mình một , lên, khi nhìn thấy Cảnh Nhược Hy thì lao tới nhìn thấy cứu tinh.
Nhược Hy. Giọng Hà hơi run rẩy: Sao muội lại tới đây?
Tôi đếnvi_pham_ban_quyen thăm . Lúc Cảnh Nhược Hy tĩnh lạ thường, nàng đưa mắt quan sát từ trên xuống dưới một lượt.
Tuy Dương đãleech_txt_ngu thay một bộ đồleech_txt_ngu tù nhân, trên áo không vết máu, dường như không giống như bị dùng hình. Tất nhiên có những loại hình phạt không lại dấu vếtbot_an_cap bên , nhưng những thủ đoạn độc chỉ dùng để đối phó vớileech_txt_ngu những nhân vật lợi hại, Hà Dương qua một người phụ đuối, không đến mứcvi_pham_ban_quyen phải thận trọng như .
Nếu nha thực sự ép cung hình, theo biết Cảnh Nhược Hy vềvi_pham_ban_quyen cách của cô, chỉ cầnleech_txt_ngu đè xuống đánh vài bản tử cô sẽ khai hết, cần phải tốn công sức đến vậy.
Hà Dương lau nướcvi_pham_ban_quyen mắt: “ nàyleech_txt_ngu cũng chỉ còn cô tới thăm tôi. Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy, cô thật là một cô gái tốt.”
“Tôi nhiên phải tới thăm chị, còn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem rốt cuộc là chuyện gì.” Cảnh Nhược Hy nói: “Tôi quan sai bảo chị đã nhận tội rồi?”
chất của Cảnh Nhược Hy, Hà Dương bỗng thấy không tự .
“Tại sao?” Hybot_an_cap gặng hỏi: “ ràngleech_txt_ngu không chị làm, vì saoleech_txt_ngu lại nhận tội? Bọn họ hình vớivi_pham_ban_quyen chị sao?”
Hà Dươngvi_pham_ban_quyen chậm rãi đầuleech_txt_ngu.
“Vậy là vì sao?” Cảnh Nhược thực sự không hiểu nổi: “Ngũ Thẩm, đây là án mạng chị có biết không? Nhận tội là phải đền đấy, chuyệnvi_pham_ban_quyen không phải chị làm, sao lại nhận? Tôi vừa quan sai nói, tại công đường đã tuyên án ba ngày sau , có đúngvi_pham_ban_quyen không?”
Hà Dương như bị rút sức , bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rũ rượi hẳn , hồi lâu sau mới nóibot_an_cap: “Nhược Hy, cảm ơn cô đã tới tôi, trên đời nàyvi_pham_ban_quyen là người nhất quan tới tôi. Cô đừngvi_pham_ban_quyen quản tôi nữa, chuyện này là tôi làm, cứ tôi đi.”
“Nói bậy, cái chết có thể tùy tiện nói ra vậy ?” Sắc mặt Cảnh Nhược Hy nghiêm nghịleech_txt_ngu đến đáng sợ: “Chuyện này không thể nào chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm . Ngũ Thẩm, chị rốt cuộc có khổ tâm gìleech_txt_ngu, hãy tôi biết, chẳng ngay tôi mà chị không tin ?”
Hà Dươngleech_txt_ngu chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắc đầu: “Tại sao cô lại nghĩ không phải tôi làm?”
Nhược Hy nhíu mày. Nàng tin Hà Dương đương nhiên không phải dựa trực giác phụ nữvi_pham_ban_quyen, nhưngvi_pham_ban_quyen này không thể chi tiết cho chị ấy nghe được.
“Tôi nói khôngvi_pham_ban_quyen là phải.” Cảnh Nhược nghiêm giọng: “Tôi nhìn từ trước đến nayleech_txt_ngu vốn rất , chưa bao giờ nhìn lầm.”
khi, sự tin không lý do khiến người ta tâm phục khuất phục, nhưng lại làm người động lòngbot_an_cap.
Nhưng Dương chỉ cắn răng lắc đầu, không nói điều gì.
Cảnh Nhược nénvi_pham_ban_quyen sự phiền muộn trong lòng, dịu giọng hỏi: “Ngũ Thẩm, chị có nỗi khổ tâm, tôi khôngleech_txt_ngu hỏi nữa. Vậy tôi hỏi chị khác, cái xácleech_txt_ngu mà Ngũ đại ca thu dọn , tác chưa?”
Chủ đề đổi hơi nhanh, Hà Dương ngẩn , gật đầu.
“Chị có chắc không?” Cảnh Nhược Hy hỏivi_pham_ban_quyen: “ tận hắn nghiệm thi à?”
“Cái đó thì không.” Hà Dương đáp: “Quá trình nghiệm thi saovi_pham_ban_quyen chúng tôi có thể thấy được, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngỗ quả đã tuyên trên công đường, danh tính thi thể đã được xác nhận, khôngbot_an_cap gì nghi ngờ cả.”
Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy léo dắt: “Ngỗ tác nói thi được xác nhận không sai, chính là Ngũ đại ca, có như vậy không?”
Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suybot_an_cap một chút, mơ hồ gật : “Đại khái là vậy, chính là ý đó.”
“Đượcvi_pham_ban_quyen, tôi hiểu rồi.” Hy đứng dậy: “Ngũ Thẩm, chị nghỉ ngơi đi, tôi đi trước đây.”
Hà Dương không muốnleech_txt_ngu nói , nhưng cũng không Nhược lại đến đi cũng nhanh như vậy, thậm chí không hỏi thêm câu nào. Trong mắt chị ấy tuy có chút luyến , nhưng lại chẳng thể mở lời giữ người lại.
Nhìn ánh mắt của Hà Dương, Cảnh Nhược Hy nói khẽ: “Ngũ Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chị cứ yên tâm ngơi, sẽ cứu chị. Tuy tôi biết vì sao chị lại tội, nhưng tôi không trơleech_txt_ngu mắt nhìn chết .”
Hà sửng sốt, phản ứng Cảnh Nhược Hy đã rảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước rời đi.
Nha môn kinh thành rốt cuộc cũng là nghiêm cao cấp, ngỗ tác làmvi_pham_ban_quyen việc ở đây hẳn và năng lực, Cảnh Nhược Hy không tin bọn họ lại không nhìn sơ hở trong đó.
Ra khỏi nha môn, Cảnh tìmvi_pham_ban_quyen thấy một gian nhỏ ven đường chuyênleech_txt_ngu thư hộ.
“Cô nương muốn viết gì?” chủ cầm bút lên, cười híp mắt hỏi: “Viết thư tình cho trungbot_an_cap nhân sao? Chuyện này tôi thạo , đảm bảo viết ra tình ý dạt dào, cảm xương.”
Đúng là một triều đại có phong khí cởi , Cảnh Nhược Hy nhếch môi: “Vâng, nhưng tôi muốnbot_an_cap tự viết, mượn nghiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bút của ông dùng một chút.”
Chỉ cần trả tiền thì vấn đề gì, ông chủ còn mong được nhàn nhã, tức nhường chỗ.
Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy chỉ xé lấy một mẩu giấy nhỏ, vội vàng viết một , đó trả tiền rời đi, quay lại cổng nha môn.
Chỉ là lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nàng có chút do dự, dùbot_an_cap sao nàng cũng khôngbot_an_cap gì về tình hìnhvi_pham_ban_quyen ở đây, sơ hở củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngỗ tác là thật sự sơ suất vi ? Thậm chí làleech_txt_ngu do cấpvi_pham_ban_quyen trên chỉ thị? Manh mối nhất định phải giao ra, nếu nhầm người thì trái lại sẽ khiến chuyện càng thêm rắc rối.
Nhưng gian hành hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàvi_pham_ban_quyen Dương đã định, thời gian quá gấp rút, không cho phép đileech_txt_ngu điều lưỡng.
Đang lúc dự, mắt nàng sáng lên, nàng một nam tử dẫn theo mấy thuộc từvi_pham_ban_quyen xa đi tới.
làleech_txt_ngu vị đại nhân nổi bật giữaleech_txt_ngu dịch kia. Một vị tử ca luôn tự cho là phong độ ngời ngời, anh tuấn tiêu sái, nhưng trong mắt Cảnh Nhược Hy lại là coi trời bằng .
Tuy nhiênleech_txt_ngu tử ca cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có cái tốt của công tử ca, người không thiếu tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiếu thế, bất kể là thanh cao thật hay là ra vẻ thanh cao, hắn đã coi Cảnh Hy thì cũng sẽ coi thường những chuyện tham tang uổng pháp. Ở một mức độ nàovi_pham_ban_quyen , sự kiêu khiến hắn không làm những chuyện mờ .
Thấy Diệp Trường đi đếnbot_an_cap cổng môn, cóvi_pham_ban_quyen lẽ là định vào , Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy quyết định dứt , rút ra một chiếc khăn lụa che mặt lại, cúi đầu thu vai, rảoleech_txt_ngu đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới.
Trường An chính là để bàn giao côngleech_txt_ngu việc cuối cùng cho vụ Hà Dương, án này đốileech_txt_ngu hắn chỉ là một trong vô số án nhỏ không đáng kể, hung thủ đã thuận lợivi_pham_ban_quyen nhận tội, hắn cũng không quá tâm, vừa đi nói chuyện thuộc hạ hướng về phíabot_an_cap nha mônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
gần đến nha , bỗng thiếu nữ như đốt từ phía đối diện rảo bước đi tới. đến bên cạnh hắn, người nàng chợtleech_txt_ngu lảo đảo, tay nắm lấy ống tay áo hắn đứng vững được.
Cảnh Nhược Hy nhẹ tay qua hông Diệp Trường An, nhét mẩu giấy nhỏ vào trong.
Nhưng Diệp Trườngleech_txt_ngu An sao cũng là người có võ . Ngay lúc định lại để rời đivi_pham_ban_quyen, hắn đã kịp chộp lấy tay nàng.
Cô không sao chứ? Trường An phát hiệnvi_pham_ban_quyen gì bất thường, hỏi han theo quenbot_an_cap của một tử.
Tôi không sao. Cảnh Nhược Hy dám ngẩng đầu, cổ tay khẽ vùng vẫy, bóp nghẹt giọng liên tục lỗi: lỗi, tôi không cố , thật ngại vì đã va phải công .
Khôngvi_pham_ban_quyen sao đâuleech_txt_ngu. Diệp Trường An buông tay, nhìn Cảnh Nhược Hy chóng biến mất nơi góc rẽ con phía trước, trong lòngbot_an_cap dâng lên một giác kỳ .
Thiếu gia, hạ hỏi, cóleech_txt_ngu chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì vậy ạ?
Ta thấy cô nương này quen. Diệp Trường An trầm ngâm: Hình như đã gặp ởleech_txt_ngu rồi.
Tên thuộc hạbot_an_cap không sợ trêu chọc: Thiếu gia, chắc là ngài gặp nhiều cô nương quá thấy ai cũng quen đấy thôi.
Nói bậy. Một người thêm dầu vào lửa: Thiếu gia có quen là quen các đại mỹ nhân. con gái này làm có cơ hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạm vào áo của gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ?
Diệp Trường gõ đầu mỗi người một cái, bật cười: Đừng có đường nói nữa, làm việc chính đi.
Thuộc hạ vội vàng đápvi_pham_ban_quyen , một bỗng nhiênbot_an_cap thốt lên: Ơ, thiếu , ví tiền của ngài khôngleech_txt_ngu mất chứ? Đồ khác có thiếu gì không? Sao nhân thấy chiêu nãy giống mấy du thủ du thực ví tiền .
Đangvi_pham_ban_quyen đi đứng yên lành bỗng sầm vào, đâmleech_txt_ngu xong còn lộ mặt mà biến mất ngay lậpbot_an_cap tức.
Võ công của ta luyện uổng phí sao mà để bị kẻ khác chiếm tiện nghi ngay trên phố kinh thành? Diệp Trường An cười một tiếngleech_txt_ngu, nhưng vẫn nhiên sờ xuống thắt lưng. thói quen, hắn ấn nhẹ đai lưng nơivi_pham_ban_quyen cất miếng lệnh bài quan trọng.
Vừa ấn vào, vẻ mặt hắn bỗng kỳ lạ. Dưới cái nhìn của thuộc hạ, hắn lôi từ trong ra một mẩu giấy.
Đâyleech_txt_ngu là cái vậy? Thuộc hạ ngạc : Ai thư tình cho thiếu gia sao?
Cả lập tức nhìn về phía con phố mà Cảnh Nhược Hy vừa mất. Nhưng rõ ràng nơi đó đã chẳng còn người.
Có vẻ việc nhận thư tình đối với Diệp Trường An lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện thường ngày, hắn tuy thấy buồn cười nhưng cũng không quá ngạc nhiên, thong thả mở mẩu giấy ra.
Chỉ là vừa mới liếc qua, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
Trên mẩu giấy viết dòng : Bộ hàileech_txt_ngu vớt lên từbot_an_cap đầm hoang hôm qua là của một nam một nữ, xương cốt đều không nguyên .
Chuyện này là ? Ba ngườileech_txt_ngu nhìn nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngơ ngác.
Hồi lâu sau, một người mới lên tiếng: lẽ là cô lúc thừa cơ nhét vào? không phải để trộm đồ mà là để báo tin.
Diệp An bóp mẩu giấy: tìm tác khác đây, theo ta vào trong lại.
Đây không phải là chuyện có thể ra đùa giỡn, Trường cũng không nghĩ có ai lại dám đùa như vậy. Bởi vì ở thành chỉ có duy nhất một ngỗ tác, hài cốt là của hay hai người, chỉ cần người chuyên nhìn qua là tướng rõ ràng, đó là chuyện căn bản không muốn che giấubot_an_cap cũng chẳng chebot_an_cap giấu nổi.
Thuộc hạ lập tức đi, Diệp Trường An lại chìm vào suy . So với việc vụ án có oan tình hay không, hắn còn hứng hơn với người vừa nhét mẩu nhắc nhở kia là aibot_an_cap. nương đó là cao nhân đứng sau chỉ điểm, hay bản thân nàngleech_txt_ngu chính là một cao nhân?
Nhượcleech_txt_ngu Hy sau khi mẩu giấy xong quay về tửu lầu. Trước bước vào , nàng sức dụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, tạo vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vừa mới khóc xong.
Nàng có kỳ vọng Trường , không đặt hết hy vọng lên . Thời gian còn lại quá , không đợi một việc có kết rồi mới tiến hànhbot_an_cap bước tiếp , những việc làm phải được tiến hành song .
Cảnh Nhược Hy làm việc ở sau của Túy Hương Lâu đã nửa năm, danh tiếng rất tốt. Một cô gái xinh xắn, việc chăm chỉ, lễ lại không gây chuyện, lại là người đến nơi tựa, đương nhiên sẽ khiến người bình thường nảy lòng thương mến. Ngoại trừ việc mấy bà mốileech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu nàng hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóvi_pham_ban_quyen gần, ai đề cập chuyện hôn sự cũng không quan tâm ra, thì quan hệleech_txt_ngu nàng với những người đều rất tốt.
Thấy Cảnh Nhược Hy thất thần vào, mọi đều thấy xót xa, không khỏi tiến lại an ủi vài .
Cô nhỏ này và Dương tựa nhau suốt nửa năm qua, đột nhiên biết tin Hà sắp bị tử, sao có thể đau cho được.
Cảnh Nhược Hy lau nước : Quản sự đại nhân.
Quản sự thở dài: Ai, ta hiểu mà, chuyện này chẳng ai có cách nào cả. Nhưng bên cạnh Dương giờ chỉ còn mỗi cô, cô có , chắc là muốn tiễn đưa cô ấy đường cuối. Mấy ngày tới cô cứ lo việc đi, chuyện ở bếp ta sẽ sắp xếp, đợi lo hậu sự rồi hãy quay lại làm việc.
Cảm ơn ông. Cảnh Nhược Hy nói: một thỉnh .
nói đi.
Cảnh Nhược Hy nói: Hà tỷ đối với tôi rất tốt, giống như chị ruộtvi_pham_ban_quyen vậy. Chị ấy giờ chuyện này, tôi cũng không giúp được gì. Chỉ nghĩ rằng vẫn còn mấy ngày nữa, kiểubot_an_cap gì cũng phải để chị ở trong nha môn đượcvi_pham_ban_quyen mái một . Tôi tặng cho đám sai nha.
Tặng quà à. Đây chuyện thường , quản sự nói: , nên , tặng chút quàvi_pham_ban_quyen để người ta chiếu cố cho, giúp cô ra đi hơn.
Cảnh gật đầu: Nhưng tôivi_pham_ban_quyen mới đến đây, lạ nước lạ cái, cũng không rõ nhavi_pham_ban_quyen những ai. Mọi người đều là dân bản xứ, có thể kể cho tôi nghe ít được không?
Một người thân lòng muốn tìm hiểu tình hình như không khiến bất ai nảy sinh nghi ngờ.
Thế là đámvi_pham_ban_quyen đôngvi_pham_ban_quyen bắt đầu bàn tán xôn xao. Tuy họ đều là những người dân thấp bé , bình thường hiếm khi đượcleech_txt_ngu tiếp xúc người trong nha phủ, nhưng đúng như Cảnh Nhược Hy nói, họ sinh ra và lớn lênleech_txt_ngu ở đây, đám sai cũng có gia đình người thân, gì cũng phải ra ngoài ăn gặp gỡ. Người một câu, ta một câu, cuối cùng họ cũng kể ra được tình bên trong chính xác đến tám chín phần .
Cảnh Nhược Hy ra vẻ chăm chú lắng thực tâm trí để . Đợi đến khi người nói hết, cô mới lên tiếng: Nếu đã tặng nên tặng cho đủ, trong môn còn sót ai không nhỉ? đại nhân thì chúng ta không với tới rồi, còn dịch, sư gia, cai còn khác không?
Dưới gợi ý của Nhược Hy, cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng cũng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người lên tiếng: Trong nha còn ngỗ tên là Thôi Hạo, ngoài bốn mươibot_an_cap mà chưa lập gia đình, sống ở conbot_an_cap ngõ thứ hai. Cứ vào , nhà vườn trống trơn không nuôivi_pham_ban_quyen trồng gì chính là nhà hắn. Tuy hắn hẳn là đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc này, nhưng cô cứ đến tặng chút lễ nghĩabot_an_cap , dù saovi_pham_ban_quyen thì Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi.
Cảnh Nhược Hy gật : Tôi ghi nhớ rồi, cảm ơn mọi người nhiều.
cùng cũng làm được một việc giúp cho cô, lương tâm được xoa dịu nên cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Mặc dùleech_txt_ngu Cảnh Nhược Hy kiên quyết muốn xong phần việc của mình, nhưng dưới sự của mọi người, cô chỉ làm qua cao điểm khách khứa tối về nhà.
Trời sập tối, Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy quay về nhà Hà Dươngbot_an_cap, thẫn thờ trên ghế. Cô biết mảnh giấy mình gửi đi hôm nay Diệp Trường An đã phát hiện ra chưa, có hay không, nhất lòng dạ có chút bời. Nhìn căn phòng trống trải, nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngộ đơn độc , khóbot_an_cap tránh thấy trống rỗng lạc .
hiếm khi cảm thán thở ngắn than dài, bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên tiếng gõ cửa vang lên.
Đến đây. Cảnh Hy không nghĩ ngợi nhiều, lau mặt ra mở cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cánh cửa mở , một bóng hình cao lớn đứng ngoài cửa. Cảnh Nhược Hy sững người một lát, não bộ xoay chuyển cực nhanh.
Trường An, sao hắn lạileech_txt_ngu tìm đến đây? Chuyện nhét giấy hôm nay bị rồi sao?
Tuy nhiên, dùbot_an_cap trong lòng đangbot_an_cap rối loạn đến đâu, biểu của Cảnh Nhược Hy kín kẽ như bưng. Cô nhìn với vẻ ngạc nhiên rất mực tự nhiên, lập tức lộ ra chút hoảng hốt: Diệp đạivi_pham_ban_quyen nhân? Ngài ngài lại tới đây?
Diệp Trường An không nói gì, chỉ đứng cửa nhìn bên trong.
Ồ. Cảnh Nhược chợt : Diệp đại nhân, mời ngài vào trong.
Diệp Trường An bước vào cửa, phía sau còn có hai tiểu đi theo. Ngay cả thuộc củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , từ trang phụcvi_pham_ban_quyen khí thếbot_an_cap cũng hơn hẳn dân thường.
Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net so với người tức chết đi được, Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầm thở dài lòng.
Diệp đại nhân mời ngồi. vội mời Diệp Trường An xuống ghế, người rót nước: Nhà nghèo, đại nhân đừng chê cười
Cảnh Nhược Hy đặt nước mặt Trường An, vẻ mặt đầy mong nhìn hắn: Diệp đại đêm hôm thế này qua đây, phải chuyện của họ Ngũ có chuyểnvi_pham_ban_quyen biến gì rồi không?
Ồ, chuyện đó hãy bàn. Diệp Trường An liếc nhìn chén nước thực ra rất sạch sẽ nhưng trong mắt hắn lại có vẻ nhem , hoàn toàn không có ý định uống, mà chỉ như đang trò chuyện bângbot_an_cap quơ: Hôm nay ở ngoài nha môn, tavi_pham_ban_quyen va phải làm cô chứ?
Quả là vì chuyện này mà đến!
Cảnh Nhược Hy ngơ ngác chớp mắt: đại nhân định cơ?
Ta là, hôm ở nha môn, đã phải ta. Khóe miệng Diệp Trường An nở một nụ cười đầy ý: Tiểu cô nương tay , ta lại là người luyện võ, cô bị chứ?
Cảnh Hy đâu cóvi_pham_ban_quyen học tâm lý học uổng công. nói là hỏa bất ngờ này Trường An, dù có phát hiện nói dốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chẳng đo được gì cô, cô tự cóbot_an_cap cách để né tránh những từ khóa quan .
Diệp đại nhân hôm đâu có va phải tôivi_pham_ban_quyen.
Không phải cô sao? Diệp Trường cũng đoán trước Cảnh Nhược Hy sẽ không thừa nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cách như . Nếu định thừa nhận thì đã trực tiếp đến tìm hắn giảileech_txt_ngu thích tình hình, chứ không phải lén lút giấy như thế.
Cảnh Nhược vẻ mặt mịt lắc : Hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi có đếnleech_txt_ngu nha môn một chuyến, nhưng chỉ đến thăm Ngũ Thẩm rồi về ngay, không hề gặp đại mà.
Cô không gặp ta, nhưng ta lại gặp cô, thế này sao? An vắt chân lênbot_an_cap: Cô nói xem là do cô mất nhớ, là do ta nhìn nhầm?
Tôi cũng không nữa. Biểu cảm của Nhược Hy vô tội, rồi mắt chợt sáng lên: Chắc là Diệp đại nhân nhận nhầm người rồi, hoặc là ai đó cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diện mạo giống tôi thôi. Cóbot_an_cap lẽ ngài biết, ngay cả chính tôi cũng chẳng rõ là ai. Một trước tôi gặp nạn trên núi, sau khi tỉnh thì đã mất trí nhớ, bấy lâu nay vẫn luôn tìm kiếmbot_an_cap người thân nhưng đáng tiếc đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Diệp Trườngbot_an_cap An là người của nha môn, muốn điều tra thân phận của cô chuyện như bàn tay, việc che đậy hay ngụy tạo đều vô nghĩa. Trong tình huống không thể giải thích đượcvi_pham_ban_quyen, cô chỉ còn cắn chết mình bịleech_txt_ngu mất trí nhớ.
Dù tôi cũng chẳng biết gì cả, người cứ việc đi mà tra, thì tôi thua.
Diệp Trường An cũng không ngờ Cảnh Nhược Hy lại phản đòn vậy. Nhìn mặt hy và không sợ của cô gái nhỏ, trong lòng hắn cảm thấy có chút nghẹn lời.
Lúc nãy không tóm lấy nàng, đây đôi bênbot_an_cap không có bằng chứng, nếu Cảnh Nhược Hy khăng khăng nhầm người, nhất thời cũng thật sự chẳng có cách nào, lại không đến mức chuyện này bắt về tra tấn dã man. Dù rằng nàng là người đuối lý.
Thấyvi_pham_ban_quyen Nhược Hy chết sống không thừa nhận, Diệp Trường An lấy mảnh giấy đó ra đặt : “Cảnh Nhược Hy, ta tuy không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện nàng mất trí nhớ là thế nào, nhưng đã đêm hôm khuya khoắtbot_an_cap đến đây, tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên có thể khẳng định không nhầm ngườibot_an_cap. Tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã sai người mảnh giấy này đi , tìm được cả người đã cho nàng mượn bút viết thư, có ta gọi hắn đến đây chất một phen không?”
Cảnh Nhược Hy chớp mắt, tình hình hôm nay cấp bách, nàng quả thật đã quá sơ suất, nếu không sẽ không phạm phải sai lầm này. Tuy nàng cũng có chút bất ngờ, theo nói Diệp Trường An đã có manh mối mới, chẳng phải nên dồn hết tâm vào việc vết vụ án sao, cứ nhìn chằm chằm một người dân nhiệt tình cung cấp tin như nàng rốt cuộc là ý gì.
Cảnh sát thời này và phong cách hành sự của họ khác biệt quá lớn, thật khó lòng nắm bắt.
Cảnh Nhược Hy liếc nhìn mảnh giấy, đột chuyển chủ đềleech_txt_ngu: “Diệp đại nhân, nếu hài cốt hiện là của hai người chứ không phải một, vậy có phải chứng minhbot_an_cap vụ án có uẩn khúcleech_txt_ngu, được thẩm lý lại không?”
“Ồ, xem nàng cũng rõ quyleech_txt_ngu trìnhleech_txt_ngu đấy chứ.” Trường nhướn mày : “Chẳng phải đây chính mục đích nàng mảnh giấy này sao?”
Cảnh Nhược Hy môi: “Sau khi tôi mất trí nhớ, đến kinh thành, may nhờ có Ngũ thu lưu, chung sống với bà ấy một năm trời, tôi cảm thấy bà ấy không thể nào là hung thủ.”
“ bà đã nhận tội rồileech_txt_ngu.” Diệp An nói.
“ tội và có tội là hai chuyệnleech_txt_ngu khác nhau.” Cảnh Nhược rủ mắt: “ xưa đến nay, việc phá án dựa nhân chứng chứng, ý chí cá nhân của nghi phạm trái lại chỉ là thứ . Nếu nhân chứng vật chứng đầy đủ, bà không tội cũng có thể ánbot_an_cap. Tương tự, nếu căn bản không có bằng chứng xác thực, dù bà ấy có tội không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính là thật.”
“Nàng nói vậy có lý.” Diệp Trường An đứng , từng bước tiến về phía Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy cho đến khi hai người đứng rất : “Có điều vụ án này đã định tội, muốn lật lại khôngbot_an_cap phải làbot_an_cap không , nhưng rất phiền phứcvi_pham_ban_quyen. Chỉ là một bình dân mà thôi, đốibot_an_cap với nha môn, bớt một còn hơn thêm việc, nàng hiểu chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Cảnh Hy càng thêm nhìn Diệp Trường An bằng con , một người giữ chứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vụ mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể coi rẻ mạng một cách đươngleech_txt_ngu , chút đỏ mặt như thế, cho nàng còn tưởng hắn là một công hào hoa phong nhãbot_an_cap, được giáo dưỡng tốt từ gia đình danh giá.
Cảnh Hy bị ép phải lùi lại một bước, nghiêng mặt đi.
“ Diệp đại nhân đêm khuya ghé , nghĩa vụ án vẫn còn chuyển biến.” Cảnh Nhược Hy trấn tĩnh lại, trong lòng lại lên sự nghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoặc.
“Chuyển chính là .” Diệpbot_an_cap Trường Anbot_an_cap cúi đầu nhìn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp hơn mình nửa cái , đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tóc mềm mại trên đỉnh đầu: “Nếu nàng sẵn lòng nói thật ta, ta sẽ để nha môn thẩmbot_an_cap tranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại vụ án của Hà Dương.”
Cảnh Nhược Hy im lặng một lát, lại lùi một bước, lưng tựa vàoleech_txt_ngu tường lạnh lẽo, tỉnh táo đôi chút: “Diệp đại nhân cứ hỏi.”
“Mảnh giấy này có phải do nàng không?”
“Phải.”
“Tạibot_an_cap sao ban nãy không thừa nhận?”
“Sợ không rõ ràng, một việc vẫn hơn một .”
“Vậy tại sao bây giờ nhận?”
“Ngũ Thẩm là ân nhân của , mạng sống của bà ấy với tôi hiện giờ làleech_txt_ngu trọng .”
“Tốt. câu trả lời này làmleech_txt_ngu rấtleech_txt_ngu hài lòng.” Diệp Trường An cuối cùng còn dồn ép nữa, lùi lạivi_pham_ban_quyen bướcvi_pham_ban_quyen: “Vậy nàng nói chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta biết, làm sao nàng biết hài cốt dưới là của hai người? Ngoại trừ ngỗ tác, đại khái chỉ có hung thủ mới biết điểm thôi nhỉ?”
Cảnh Nhược Hy cuối cùng cũng không giữ được tĩnhbot_an_cap, ngẩng đầu ngạc nhìn Diệp Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ của Diệp nhân là hai người này do tôi giết, cho nên tôi mới biết hài cốt dưới ao hoang không có một ?”
Sự việc lại chuyển hướng sang một lối rẽ kỳ quái nhất, Diệp Trường An nửa đêm quyếtbot_an_cap tâm đến tìmbot_an_cap rối, hóa ra là nghi nàng hung thủ?
“Ta đương nhiên muốn tin một cô nương xinh đẹp như nàng lại là hung thủ.” Diệp An nhiên nói: “Nhưngvi_pham_ban_quyen chuyện này, nàng nhất định phải chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta lời giải thích hợp lý.”
Cảnh Nhược Hy thở dàileech_txt_ngu: “Diệp nhân từng theo ngỗbot_an_cap tác nghiệm thi giờ sao?”
Diệp Trường ngẩn người: “Theo ngỗ nghiệm để làm ?”
Tuy Diệp An không sợ người chết, nhưng hắnvi_pham_ban_quyen mang phong của một công tử điển hình, bên ngoài không ngại bẩn nhọc thì thôi, nhưng cóvi_pham_ban_quyen những thứ vẫn có kỵ, giả không phải kỵ mà là cảm thấy không cần thiết.
như việc ngỗ nghiệm thi, nạn nhân đủ mọi loại hìnhbot_an_cap thù, người bình thường căn bản không thể đựng nổi cảnh tượng thê thảm , chưa còn thường xuyên mổ phanh thây, vì ngỗ tác là một nghề quan trọng nhưng lại người đời xa . Khi ngỗ nghiệm , cửa nẻo đều đóng chặt, miễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp người .
Cuối cùng Diệp An cũng chỉ nhận được kết , cùng lắm thêm vài câu miêu tả quá đơn giản, hỏi han quá nhiều.
Cách nghề nghiệp như cách biệt vạn trùng sơnbot_an_cap, bộ khoái quản việc bắt , ngỗ tác quản nghiệm thi, hồ Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen An cả bộ khoái cũng chẳng phải, cùng lắm chỉ là một con em nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan rảnh rỗi sinhbot_an_cap nông nổi, tìm việc gì đó làm cho qua ngày đoạn thángvi_pham_ban_quyen mà thôi.
Cảnh Nhược Hy nói: “Ngày hôm qua vớt hài cốt từ dưới ao lên, tôi có liếc nhìn cáivi_pham_ban_quyen.”
“Lúc đó đã đống hài cốtvi_pham_ban_quyen kiavi_pham_ban_quyen tuy không đầy đủ, nhưng chắc chỉ có . Xương cốt của nam và nữ vốn khác biệt, dù số lượng bằng nhau nhưng xương thường nhẹ hơn , ngoài ra xương chi trên và chi cũng nam giới, khiến vóc dáng nữ thấp bé hơn. vậy, phần lớn số hàivi_pham_ban_quyen cốt thuộc vềleech_txt_ngu nam giới, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ Ngũ Tân mà các người nhắc tới. Còn một phần nhỏ thuộc vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một người phụ nữ khác. cách khác, vẫn một nạn nữa.”
“Tuy tôi không biết hung thủ là ai, nhưng nói Ngũ Xuân giết một người thì chắcvi_pham_ban_quyen là sai lầm. Đã là sai lầmvi_pham_ban_quyen sẽ có điểm nghi vấn, màvi_pham_ban_quyen đã có nghi vấnbot_an_cap thì nên thẩm tra lại từ đầu.”
Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An nghe xongbot_an_cap liền xoa cằm: “Những lời này cô nói còn thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thục hơn cả ngỗ tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong nha mônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thật sự chỉ là làm thuê ở tửu lầu thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?”
“Thật mà.” Cảnh Nhược Hy nói: “Tôi thái thịt còn thành thụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn, họ đều bảo nhà tôi có lẽ làm nghề mổ .”
“Mổ lợn?” Diệp Trường có vẻ cười: “ là, lợnvi_pham_ban_quyen và xương người gần giống ?”
“Không phải.” Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nét mặt: “Ý tôi là, chính tôi không biết đây làm gì. Nhà có lẽ từng mổ lợn, cũng có thể từng làm ngỗ tác, tôi thật sự không biết nữa”
Cảnh Nhược Hy khẽ dài tiếng: “Ngài không hiểu được cảm giác mất trí nhớ , giống như trước mắt có một cửabot_an_cap , dù có dùng sức thế nào cũngvi_pham_ban_quyen không mở ra được, thể khe cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Những thứ muốn thấy thì thấy được, còn thứvi_pham_ban_quyen ra trước mắt lại không hiểu ý . Chẳng hạn như đống hài cốt kia, tôi chỉ nhìn một cái là thấy ngay sựbot_an_cap khác , nhưng ngài hỏi sao, tôi thểvi_pham_ban_quyen trả .”
Diệp Trường An nhìn Cảnh Nhược Hy, rõ ràng là đầy vẻ hoài nghi, nhưng hắn cũng đã từng tra qua, biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những gìbot_an_cap nàng nói hoàn toàn khớp vớivi_pham_ban_quyen những chuyện xảy ra trong hơn một năm nay, nhất thờileech_txt_ngu không tìm ra sơ hởbot_an_cap nào.
“Đúng là kỳleech_txt_ngu lạ.” An nói: “ có quen biết mấy vị đại phu danh tiếng ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh thành, lúc nào rảnh sẽ đưa côbot_an_cap đi xem sao.”
“Thật sao?” Cảnh Nhược Hy sức kinh ngạc: “Nhưng Diệp đại nhân việc , trăm công nghìn , lại khôngvi_pham_ban_quyen thân chẳng quen, tôi nỡ làm phiền ngài?”
“Có đâu, chỉ là tiện taybot_an_cap thôi.” Diệp Trường An đáp.
“Vậy thì thực sự cảm ơn ngài.” Cảnh Nhược Hy biết trong lòng Diệp Trường An vẫn còn nghi hoặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dứtvi_pham_ban_quyen khoát nói luôn một thể: “ cònleech_txt_ngu một thỉnh cầu quá đáng, không biết nhân thể giúp tôi tìm lại người thân không? Tôi ngột , người nhà chắc chắn rất lo lắng, chỉleech_txt_ngu là hoàn khôngleech_txt_ngu có manh nên chẳng biết tìm từbot_an_cap đâu. Diệp đại nhân vị cao quyền trọng, tin nhạy bén, ngàileech_txt_ngu lòng giúp , nhất định sẽ đạt đượcvi_pham_ban_quyen quả gấp bội.”
Trường An gậtvi_pham_ban_quyen đầuleech_txt_ngu: “Không thành vấn đềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Bất kể là ngỗ tác hay mổ lợn, hắn đều cảm thấy Hy không phải là một nữ tử tầm thường. Giờ nhớ lại, lúc ở hiện trường vụ án, người bên cạnh nhìn thấy xương người kinh thất sắc, có là bình tĩnh , mà cái sựleech_txt_ngu bình tĩnh ấy có muốn giả vờ cũng không được.
“Đa tạ Diệp đại nhân.” Cảnh Nhượcleech_txt_ngu khom người hành lễ. Ngài cứ việc đi mà tra, cứ thoải mái mà tìm đi.
“ rồi, vậy đã.” Diệp Trường An không nơi rách này lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn, đứng dậy định rời đi.
Cảnh Nhược tiễn hắn ra cửa, bỗng dưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người .
“Diệp đại nhân điều gì dò?”
Diệp Trường An trầm ngâm mộtleech_txt_ngu lát: “ cô nương, cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen thế nào?”
Cảnh Nhược Hy ngẩn ra: “Sao Diệp đại nhân lại đột nhiên hỏi vậy?”
“Cô cứ thành thật trả lời là .”
“ .” Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen không chút do dự đáp.
“ tốt?” Diệp Trường An lấyvi_pham_ban_quyen làm lạ: “Tại sao?”
Cảnh Nhược Hy nói: “Tôi giao mảnh giấy cho Diệp đại nhân là tin rằng ngài là một người sẽ thực công , oan dân chúng. Hơn nữa, ngài còn là một tốt có quyền quyết ở nha .”
“Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?” Diệp Trường An chút không tin: “Nếubot_an_cap cô tin thực thi công lý, tại vừa nghe ta đe dọa, cô đã khai ra hết rồi?”
Nhược Hy thở dài: “Bởi vì không dám đánh cược, tôi cũng không muốn biến Ngũ Tân thành một ván bài tranh giành cao thấp. Diệp đại nhân, ngài ở vị trí cao nên rất thấu hiểuleech_txt_ngu, thực ra đối với những dân cổ bé họng như chúng tôi, dù làm gì đi nữa cũng chỉ là muốn sống một an mà thôi.”
“Dân thường sao” Diệp An không đang nghĩ gì, chỉ ngâm lặp lại tiếng rồi mở bước đi.
Bầu lất phất mưa phùnleech_txt_ngu, Cảnh Nhược Hy đóng cửa , đứng bênbot_an_cap cửa sổ nhìn dángvi_pham_ban_quyen Diệp Trường An cùng thuộc hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất cánh , trong lòng thấy bất an.
Người đàn ông nàyvi_pham_ban_quyen trong nàng chỉ là một công tử có ngoài hào nhoáng, nhưng luôn cảm thấy chuyến đibot_an_cap này của hắn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn thuần chỉ vì vụ án này.
Tuy nhiên, thân kém, tin mà Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy đượcleech_txt_ngu quá ítvi_pham_ban_quyen, nàng không suy luận thêm được gì nhiều.
Sáng sớm sau, Cảnh Hy đến tửu lầu làm việc như thường lệ. Đến trưa, khibot_an_cap khứa đã vãn, nàng xin nghỉ để đến nha môn nghe ngóng tin tức.
Nàng thực sự cảm thấy Diệp Trường An là mộtvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen tốt, một không thèmbot_an_cap làm chuyện xấu, nhưng người này có đáng hay không thì thật khó nói. Thậm chí, hắn còn lại cho nàng cảm hề đáng tin chút .
Cảnh Nhược Hy mang theo ít đồ ăn thức uống, lấy cớ đến thăm nuôi để vào nha môn một lần nữa.
Hà Dương im lặng như cũleech_txt_ngu, nàng cũng dứt khoát không hỏi gì , cô ăn chút đồ ăn, ủi vài câu rồi rời đi.
Lần này là lần thứ nên Cảnh Nhược Hy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn quá vội vàng. Ngoài phần cơm mang cho Hà , nàng còn chuẩn bị một phần điểm tâm tinh tế đặc biệt tặng cho dịch canh gác, rồi thuận miệng chuyện.
Tuy Cảnh Nhược Hy thích tán , nhưng kỹleech_txt_ngu năng thăm dò tin tức nàng lại vô cùng tinh tế. Hà Dương vốnvi_pham_ban_quyen phải vật quan trọng, vụ này cũng chỉ là một vụ ánleech_txt_ngu thông thường nên nha không mấy đề phòng.
Đang , Nhược Hy liền ướm lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Hoàng , hôm nọ muội thấy một người trường bàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trông rất quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khí bước ra từ nha , mọi người đều gọi ngài ấy là Diệp đại nhân. Vị Diệp nhân đó là người thế nào vậy ?”
“Diệp nhân à.” nha dịch : “Diệp đại nhân không phải người của môn chúng ta, ngài ấy là Đại Lý Tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiếu khanh do chính Hoàng thượng đích thân bổ nhiệmleech_txt_ngu, chỉ khi có đại án mới đây. Nhưng muội có ý định tìm ngài ấy nhé, tầm chúng ta không tới đượcbot_an_cap đâu.”
“Muội biết mà, muội dám tìmleech_txt_ngu nhân.” Nhược Hy liên tụcbot_an_cap gật đầu, cuối cùng cũng thẳng đề: “ vụ án này cũng do ngài ấy quản saobot_an_cap?”
“Án mạng thì chắcleech_txt_ngu qua tay ngài ấy rồi.” Viên nha dịch ngẫm nghĩ: “Có hình như ngài ấy vừa đi vắng, chẳng biết bao giờvi_pham_ban_quyen mới về. này đã định án rồi, chắc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần chờ ngài ấy mới thi hành án đâu.”
“Đi vắng?” Cảnh Nhược giật mìnhbot_an_cap: “Đi đâu vậy huynh?”
Viên nha dịch gãi đầu: “Cái đó thìbot_an_cap huynh chịu. Diệp đại đâu cần báobot_an_cap cáo với bọn huynh. Huynh cũng chỉ mới nghe Lâu đại nhân nhắc tới sáng nay thôi.”
Lâu đại nhân là Tri phủ phủ Trường , Cảnh Nhược đương nhiên chưavi_pham_ban_quyen từng tiếp xúc qua. Nhưng thời quavi_pham_ban_quyen nàng cảm thấy dân phong Đại Lương khá tốt, quan lại kinh thành dù không hẳn thanh liêm chính trực hết thìleech_txt_ngu chắc cũngvi_pham_ban_quyen chẳng đến mức quá tệ bạc. Ít nhất họ cần thiết phải vì chuyện này uốn cong luậtbot_an_cap phápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu hành xử quá thô thiển sẽ lợi bất cập hại.
nhưng Diệp Trường An lại đi vắng, đạo này là sao? Chiều tối mai Hà Dương sẽ bị đưa ra pháp trường chém đầu, mà hiện giờ vụ chẳng có lấy một dấu hiệu của việc thẩm lại, trong khi Diệp Trường An người tối qua thề thốt tra rõ lại đột nhiên rời .
Thời đại này đi lại không dễ dàng, cưỡi ngựa đi nữa, nơi hơileech_txt_ngu một chút cũngleech_txt_ngu mất bữa nửa tháng mới về được. nào tối quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Trường An đến tìmleech_txt_ngu nàng chỉ đểvi_pham_ban_quyen đùa cho vui, hay ấy cóbot_an_cap việcleech_txt_ngu khẩn sinh chẳng màng đến tính mạng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẻ thấp cổ bé họng họ nữa?
Trong lòng Cảnh Nhược nhất không chắc chắn, nàngbot_an_cap từ biệt viên dịch rồi bước ra ngoài. Nàngvi_pham_ban_quyen về ngay mà tìm một quán trà đối diện ngồi xuống, mắt rời cửa chính nha môn.
Mãi đến chiềuleech_txt_ngu vẫn không thấy bóng dáng Diệp An đâu, nhưng nàng lại đợi được một khác.
Chỉ thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thôi Hạo từ cửa ra, vừa chàobot_an_cap mọi người vừa chậm rãi ra ngoài.
Trong nha môn thường trực nhiều, người không mặc phục lại càng ít, ngỗ tác chính mộtbot_an_cap trong số đó. Tuy Cảnh Nhược Hy chưa từng gặp hắn, nhưng nhìn hộp dụng cụ hắn xách trên , nàng cũng ra được tám chín phần.
Thấy bóng dáng Hạo biến mất cuối , Cảnh Nhược lạileech_txt_ngu thêm hơn một canh giờ, cho đếnvi_pham_ban_quyen khi trời tối hẳn, nha môn đóng cửa.
Diệp Trường An vẫn không về. Đây đường duy nhất về phủ ngài ấy, vậy nên vừa không đến môn, cũng không về lại kinh thành. Tuy không biết ngài ấy đi đâu, vào lúc nước sôi lửa bỏng này, nàng có đủvi_pham_ban_quyen thời gian chờ ngài ấy quayleech_txt_ngu lại nữa.
suy nghĩ một lát rồi dậy, đi theo hướng Thôi Hạo vừa biến mất.
án thực rất đơn giản. Trừ phi ngỗ tác thực sự là kẻ bất tài, bằng không đã dệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên một lời nói dối động . Cũng năng hắn chính là hung che đậy tội ác của mình, nhưng xác suất đó quá thấp, khả năng caovi_pham_ban_quyen nhất là hắn đã bị hung thủ mua chuộc.
thủ ngay khi biết bộ hài cốt bị phát hiệnleech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận ra điểmleech_txt_ngu bất thườngvi_pham_ban_quyen. che giấu danh tính một nhân nữ khác có liên quanvi_pham_ban_quyen đếnvi_pham_ban_quyen mình, mua chuộc Thôi Hạo có tiếng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất trong việc nghiệm. khiến sự chú ýleech_txt_ngu của người trung vào Tân Xuân, chồng của Hà Dươngleech_txt_ngu, từ đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành công hướng luận.
Hiện tại, nhất không phải là tình tiết vụ án ly kỳ, mà là thân phận của chẳng có trọngvi_pham_ban_quyen nào để lên tiếng.
Cảnh Nhược Hy vừa đi vừa suy nghĩleech_txt_ngu, hướng về phía Thôi Hạo. Dù sao đi , trước tiên phải tìm cách dò xét hắn đã. Nếu Diệp Trường An thực sự không về kịp, nàng chỉ còn cách mạo hiểm một phen, chẳng rõ việc đánh trống kêu ở thời này có sự đáng hay không.
Lúc đến cửa nhà Thôi Hạo, trờibot_an_cap đã tối mịt. Đóvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap con ngõ dài thông tứ phía, Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịp đi tới nhìn thấy từ xa một bóng người lướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra từ mộtleech_txt_ngu cánh cửa, rồi nhanh chóng biến mất nơi cuối ngõ.
Tim Cảnh Nhược khẽ động, người xuất vào lúc này rất có thể là hung thủ. Diệp Trường đã đi vắng, nhưng chưa tối ngài ấy không làmbot_an_cap , chỉ có điềuvi_pham_ban_quyen nha môn chưa có tin tức truyền , chứng tỏ ngài ấy hành sự rất kín kẽbot_an_cap. Nếu có chút vỉa hè nào đó lọt ra đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc hạ bánvi_pham_ban_quyen tín bán nghi, thì tên hung thủ kẻ còn quan tâm chuyện này hơn cả nàng chắcleech_txt_ngu chắn sẽ phải tìmvi_pham_ban_quyen đến đây để thám thính tìnhleech_txt_ngu hình.
Cánh cửa đó trông giống như nhà của ngỗ tác Hạo, Cảnh Nhược nheo mắt nhìn hồi lâu, cuối cùng đành tiếc nuối từ bỏ.
Khoảng cách xa, trời lại tối, ngoài việc lờ mờ nhận ra là người có vóc dáng cao lớn, có thể đoán là nam giới, thì dù kinh nghiệm của Hy có phong phú cũng không thể phân biệt thêm được gì nữa.
Đợi thêm một , Nhược mới tiếnleech_txt_ngu lại gầnvi_pham_ban_quyen, gõ cửavi_pham_ban_quyen sân nhà Thôi .
, cửa mở ra, Thôi Hạo đứng bên trong nhìn rõ diện mạo Cảnh Nhược Hy, lấy làm lạ : “Cô nương tìm ai?”
“Ngài có phải là nhân không ạ?” Cảnh Nhược Hy lộ vẻ rụt rè.
“Là .” Hạo nhấtleech_txt_ngu thời chưa hiểu chuyện gì: “Côbot_an_cap nương là?”
“ là hàng xóm của Hà Dương.” Nhược Hy .
Sắc mặt Thôi Hạo thoáng biến đổi: “Cô tìm tôi có việc gì?”
“ đại nhân.” Cảnh Hy nói: “Tôivi_pham_ban_quyen muốn hỏi thămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình hình của Hà Dương.”
“Vụ án của Hàbot_an_cap Dươngvi_pham_ban_quyen chẳng phải đã xử xong rồi sao?” Thôi Hạo nóivi_pham_ban_quyen rồi định đóng cửa: “Tuy tôi làleech_txt_ngu người của quan , nhưng cũng là ngỗ tác, không giúp gì cô đâu.”
Cũng may Cảnh Nhược Hy lúc nàyleech_txt_ngu trông giống một thiếu nữ yếu vô , chứ là một gã to xác bặm trợn thì Thôi Hạo chắc chắn đã đóng ngay lập tức.
Nhìn thiếuleech_txt_ngu nữ trước mặt khiến người ta sinh lòng thương xótleech_txt_ngu, Cảnh Nhược Hy giữ tay vào cánh cửa, khiến Thôi Hạo có chút do dự.
“Tôi biết, tôi biết mà.” Cảnh Nhược vội nói: “ biết định đoạt, chỉ là muốn xem mình có làm gìvi_pham_ban_quyen không, nhất cũng để Ngũ Xuân được ra đi thanh thảnvi_pham_ban_quyen hơn. đại nhân, ngài làm việc ởvi_pham_ban_quyen nha baoleech_txt_ngu nhiêu , chắn hiểu nhiều, ngài cứ tiện nói với tôi vài , tôi tôi sẽ không để ngài phải phí tâm đâu.”
Nhược Hy luốngleech_txt_ngu cuống tháo túi tiền hông xuống, dâng hai tay.
Túi tiền trông vẻ nặng trịch, Thôi Hạo do dự một chút rồi nóivi_pham_ban_quyen: “Vậy vào đi.”
Xem ra gần đây Thôi Hạo thực sự rất thiếu tiền, Cảnh Nhược Hy trầm ngâm đoán rồi bước cửa.
Đóng cửa sân lại, Hạo dẫn Cảnh Nhược Hy vào khách: “Cô nươngvi_pham_ban_quyen, hô thế nào?”
“Tôi họ , trong phong cảnh.”
“Cô là gì Hà Dương, chỉ là hàng xóm thôi sao? Bây giờ hiếm khi thấy người hàng xóm nào nhiệt tình như đấyleech_txt_ngu.”
“Vâng, tôi vốn không thân thích không nơileech_txt_ngu nương tựa, gần đang ở nhờ nhà Thẩm.” Cảnh Nhược Hy nói: “Bà ấy đối xửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất tốt, nên khi nghe tin Hà Dương xảy chuyện, tôi nghĩ dù cũng nên quan tâm một chút.”
“Ồ.” Nghe nói Hy và Hà Dương không quan hệ thân sự, Thôibot_an_cap Hạo cũng yên phần , hắn mời nàng rồi nói: “ là thế này, tôi nói thật với cô, quảvi_pham_ban_quyen thực là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn nào khác . Vụ án đã phán rồi, Hà Dương cũng nhận tội. Cô nương đâyvi_pham_ban_quyen tâm địa lương , tôivi_pham_ban_quyen chỉ có thể giúp được một việc, đó là đánh tiếng với đao phủ, đến lúc lên đường thì ra khoát cô đau đớn thôi.”
Mài đao cho sắc hơn một chút sao?
Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hybot_an_cap thầm cười trong lòng, nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ rưng rưng như sắp , hồi lâu gật đầu nói: “Dù sao cũng cảm ơn Thôi đại nhân. Thực ra tôi cũng biết mình có thể làm được gì, chỉ luôn thấy nên chútleech_txt_ngu gì đó, nếu không trong lòng sẽ không yên.”
Ngay khi bước , Cảnh Hy đã kín đáo quan sát căn phòng một lượt. Có lẽ vì tiếp một vịbot_an_cap không thểbot_an_cap lộ diệnvi_pham_ban_quyen nên cửa sổvi_pham_ban_quyen đều được đóng kín mít, không lọt chút nào, khiến phòng vương lại một mùi hương thoang thoảng.
không phải mùi hươngleech_txt_ngu trầm, màbot_an_cap là mùi phấn son của nữ giới.
Thôi Hạo chưa lập gia đình, trong nhà hẳn là không có quyến, căn này cũng không thấy kỳ dấu vết nào của phụ .
Mùi hương từ đâu mà ra?
Thôi Hạo có lòng với nặng của túi tiền, lại có lòng thương hại tự nhiên đối với thiếu nữ, nên kiên nhẫn an ủi nàng vài câu. Tất nhiên là những lời vôbot_an_cap thưởng vô phạtvi_pham_ban_quyen. Cảnh Nhược Hy vốn muốn dò thêm, nhưng vì lúc tình cờ gặp nghi phạm vừa rời đi, nàng biết đây là lúc Thôi độ nhất, một câu gió cũng không thốt ra. Chỉ cần hỏi, chắc chắn sẽ nghi ngờ, nên nàng đành gác lại ý .
“Đa tạ đại nhân.” Cuối cùng, trước khi Thôi Hạo tỏbot_an_cap vẻ mấtleech_txt_ngu nhẫn, Cảnh Nhược đã đứng dậy: “Thật ngại quá, muộn này còn làm phiền Thôi đại nhân nghỉ ngơi. Tôivi_pham_ban_quyen xin phép đi trước, nếu tin tức gì, mong Thôi đại cho người báo tôi một tiếng.”
Thôi Hạo cũng thở phào nhõm, liên tục đầu rồi Cảnh Nhược Hy khỏivi_pham_ban_quyen cửa.
Ra , Cảnh mới đưa tay mũi, mùi ấy cứ lởn vởn trong tâm trí, cảm giác có chút quen thuộc.
Nhưng nàng quanh năm ở trong bếp tửu lầu, ngày thường tiếp xúc đều những người lao nghèo khổ, họ rất ít khi dùng phấn , nếu có dùng thì cũng là loại rẻ tiền, mùi vị khác xa với thứ này.
Bóng người đi khi nãy rõ ràng không nữ . Một kẻ có thể cùng lúc chết một gã đồ tể Ngũ Tân Xuân và một người nữ trưởng thành trong ao nước thì khả năng hung thủvi_pham_ban_quyen là nữ giới là lớnleech_txt_ngu. Chỉ đáng tiếc là nàng không cơ hội khám nghiệm kỹ bộ cốt, nên không thể suy đoán chính xác nguyên nhân cái của nạn nhân làleech_txt_ngu gì.
Cảnh Nhược Hy vừa vừa , nàng chỉ có thể đoán rằng ấy không phải từ bản thân hung thủ, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lẽ hắn vừa tiếp xúc vớileech_txt_ngu người phụ nào đó nên mùi hương mới ám lên người.
Qua bao nhiêu tầng lớp thế này, tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra người đó lại càng khó khăn .
Nhược chậm rãi đi về, đến tửu thì do một bước vào hậu viện.
tuy đã tối nhưng tửu lầu thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bận rộn đến tận giờ Hợi, lúc này đang là lúc náo nhiệt nhất. Nàng đãbot_an_cap không có việc , lại đang thiếu , chẳng có lý do gì để xin nghỉ việc. Tiền bạc ở đâu cũng là thứ không thể thiếu, nếu nàng có đủ trongleech_txt_ngu tay thì cũng chẳng cần phải thận trọng diễn kịch với Thôi Hạo vậy.
Hậu bếp tửu lầu đang lúc bận , Cảnh Nhược Hy đẩy cửa hậu việnbot_an_cap bước vào, vô qua một nữ tử.
Một làn hương ngát thoángvi_pham_ban_quyen qua, Cảnh Nhược Hy trong lát, mùi chẳng phải chính là mùi thơm thoang nàng vừa ngửi nhà Thôi sao?
Cảnh Hy xoayvi_pham_ban_quyen người đuổi theo bước, : “Cô .”
Nữ tử kia bước, quay đầu lại.
Cảnh Nhược Hy lấy chiếcbot_an_cap khăn tay vừa ra từ trong tay áo, đưaleech_txt_ngu lênvi_pham_ban_quyen hỏi: “Đây phải là khăn tay cô nương đánh rơi không?”
Nữ nhìn lướt qua, đầu : “Không .”
Nói xong, nàng ta xoay người rời đi.
Cảnh Nhược Hy nhíu mày, tuy nàng không tên nữ này, nhưngleech_txt_ngu quả thực trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất quen mắt, dường như đã tửubot_an_cap lầu vài lần.
Nhưng điều kỳ lạ là, khách khứa, tại sao lại ra vàovi_pham_ban_quyen bằng cửa sau củaleech_txt_ngu viện?
Nghe thấy Cảnh Nhược Hy , cánh viện lại mở ra, một tiểu tư ló đầu ra : “Nhượcleech_txt_ngu Hy, saobot_an_cap đây?”
“Tôi đến làm việc mà.” Cảnh Nhược Hy vừa thấy tiểu tư liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay: “Vừa có một côleech_txt_ngu nương đi ra, anh thấy ?”
“Cô vừa ra ngoài sao, ồ, nàng cô hả?” Tiểu rướn cổ ra ngoài: “Nàng chưa thấy cô ấy bao giờ à?”
“Trông hơi quen, chỉ biết lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng đến tửu lầu.” Cảnh Nhược Hy nói: “Nhưng không quen biết, anh cóleech_txt_ngu biết ấy là ai không?”
“Cũng phải, nàng suốt ngày ở trong bếp không bước chân cửa, chắn là không biết rồi.” Trên tiểu tư ra chút ý cười trêu chọc: “Cô ấybot_an_cap là nhân tình của ôngbot_an_cap chủ chúng ta, người trong tiệm hầu như ai cũng biết. Mai cô nương là có gia đình, nên chuyện này mọi người đều ngầm với nhau, không nói ra ngoài.”
tư dừng một chút: “Sao thế, tự nhiên lại chuyện này?”
“Không có gì, vừa nãy ra cửa vô tình va phải cô ấy thôileech_txt_ngu.” Nhược che giấu: “Chỉbot_an_cap là thấy hơi , khách khứa sao lạileech_txt_ngu đi cửa sau trong viện, nên hỏi bừa .”
“Ồ.” tư cũng không nghi ngờ : “Trong bếp đang bận bù đầu đây, nếuleech_txt_ngu đến rồi thì vào giúp một tay đi. Tay dao của cũng không bằng nàng, quản hậu bếp vừa nãy còn nổi trận lôi đình, nói bọn họ thái rau trông còn xấu hơn chó gặm.”
“.” Nhược Hy vội vàng đáp ứng, rồi thuận miệng hỏi: “Tôi thấy ông chủ trông rất thật thàbot_an_cap mà, sao lại cùng một với phụ nữ đã cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỉ? Nói đi cũng lạ, ông chủ tuổi này rồi, sao vẫn gia đình?”
Bàn tán chuyện phiếm về ông chủ là quyền lợi mỗi nhân viên, lúc này Cảnh Nhược Hy thêm gì không khiến ai nghi ngờ.
“Ai bảo ông chủ chưa lập đình.” Tiểu tư nói: “Ông chủ thành thân nhiềuvi_pham_ban_quyen năm rồi, chỉ là có con thôi. Có điều chắc là thấy bà chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ, bà chủ với ông chủ trước đây hay cãi lắm, nghe nói đã về được hơn một năm rồi. Ông tuy dứt được thóileech_txt_ngu hoa, nhưng vẫn tái hôn, chắc là chưa ly hôn đâu.”
“Về nhà hơn một năm rồi ? Nhà ngoại bà ấy xa không, trong thờibot_an_cap gian đó không lại lần à?”
“Nghe nói cũng không xa , nhưng thực không thấy quay .”
Mí Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy giật nảy lên, nàng cảm như vừa vô tình chạm đúng vào điểm mấu chốt.
lưng người đàn ông đi ra ngỗ , mùi hương trên người nữvi_pham_ban_quyen tử vừa rồi, người hơn một năm ngheleech_txt_ngu nói là đãleech_txt_ngu về nhà ngoại, và bộ hài cốt giới danhbot_an_cap tính trong đầm , tất cả mọi khớp lại nhau một cách hoàn hảo.
Thế nhưng Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An lại không thấy tăm hơi, dù nàng đã có đốileech_txt_ngu tượng nghivi_pham_ban_quyen xác thực, thì phải sao bâyleech_txt_ngu giờ?
Hơn nữa chiềuvi_pham_ban_quyen tối mai Dương sẽ bị hành hình, không còn thời gian để thả đi tìm kiếm tướng nữa.
lòng Nhược Hy như sóng cuộn biển gầm, nhưng mặt không xúc bước vào phòngleech_txt_ngu bếp.
Dù thế nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nàng vẫn dò xét thái độ của Giang Nguyên trước đã.
Quản sự bếp bày tỏ sự chào đón tình đối vớileech_txt_ngu sự trở lại của Cảnh Nhược , làm việc giang thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu cũng được yêu thích.
Cảnh Nhược Hy nén xuống nôn trong , nhanh thái xong hai đĩa rồi tự mình bưng : “Quản sự, đây là của bàn số ba đúng ? Để tôi mang ra cho, tiện lát nữa tôi xin ông chủ hai ngày.”
Quản sựvi_pham_ban_quyen hậu bếp xua tay: “Đi đi.”
Cảnh Nhược Hy bưngbot_an_cap thức ăn ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau khi lên món xong, nàng đảo vòng quanh đại sảnh nhưng không thấy Giang Lãng Nguyên đâu, kéo một tiểu tư hỏi: “ , chủ đâu rồi?”
“Ra ngoài rồi.”
“Ra ngoài? từ nào ?”
“Lâu rồi.” Tiểu tư suy nghĩ một chút: “Lúc đầu có ra ngoàivi_pham_ban_quyen chuyến, sau đó quay lại, nhưng ngồi được bao lâu lại đi tiếpleech_txt_ngu. Nàng có việc tìm ông ấy à? Lát nữa thấy ấy gọi nàng.”
“À, không cần đâu, cũng không chuyện gấp.” Nhược Hy vộileech_txt_ngu : “ cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, tôi quay bếp .”
vào thời điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấu này, Giang Lãng Nguyên lại đi ra ngoài, hắn còn có thể đi đâu được chứ?
Nhược Hy đột cảm thấy bất an, lòng bồn chồn không .
tửu lầu làvi_pham_ban_quyen lúc rộn nhất, bếp , tay chân được ngơi một khắc nào, Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen nhất thời cũng không rảnh để nghĩ ngợi nhiều. Đợi đến khi vất vả lắmbot_an_cap đối phó xong xuôi đám thực khách, đang xin nghỉ để đi trước, thì bên vang tiếng ồn àovi_pham_ban_quyen, dường như có một nhóm ngườibot_an_cap đông đúc kéo vào.
Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen đang cúi người rửa tay, vừa ngẩng đầu lên liền nghe thấy hỏi: “Ai là Cảnh Hy?”
Tìm mình sao? Cảnh Nhược Hy đứng thẳng , bước .
Bước vào là bốn năm tên bổ khoái đằng đằngleech_txt_ngu sát , trong đó có vài gương mặt trông khá , chắc hẳn là những người có mặt tại trường đầm hoang hômvi_pham_ban_quyen .
“ là tôi.” Cảnh Nhược cảm thấy có chút lạ: “Có chuyện ?”
“Là cô sao?” Viên bổ khoái dường như cũng không lắm, bèn bồi thêm một câu: “Cả tối nay côleech_txt_ngu ở trong của lầu àvi_pham_ban_quyen?”
Tim Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen thắt lại một cái: “Không phải, tôi mới đếnvi_pham_ban_quyen khoảng một canhleech_txt_ngu giờ trước.”
Trong bếp có bao nhiêu người như vậy, nàng đến lúc , có ở đó suốt hay , chuyện này thể nói dối được.
“Vậy trước đó cô ở đâu?”
Đây là bắt đầu tiến hành thẩm vấn, cần bằng chứng phạm rồi, Cảnh Nhượcbot_an_cap lòng hiểu rất .
“Tôi ở nhà.” Cảnh Nhược Hy nói: “Mấy ngày nay nhà tôi có chút chuyện nên tâm trạngbot_an_cap không tốt, tôi đã xin nghỉ việc tửu lầu.”
“Ở ?” Viên bổ : “Có ai làm chứng không?”
“Chuyện này” Cảnh Nhược Hy lộ vẻ khó xử: “Trong chỉ có mình , ai có thể làm chứng được chứ, tôi đâu thể mỗi lần về nhà đều thông báo một lượt với hàng xóm láng giềng.”
chứng ngoại đôi khi đúng chuyện rất nực cười, trừ phi là người có tâm tính toán , không ai mà lúc nào cũng có người đi cùng. Huống chi người đi cùng nếu quan hệ thân thích thì chắc đã , vậy thì có thể khiến người luôn để mắt xem mình đang ở đâu cho được.
Viên khoái lấy từ trong ngực áo một tiền: “Cái là của cô phải không?”
Đó chính là chiếc túi nhỏ mà Cảnh Nhược Hy dùng để đựng bạc đưaleech_txt_ngu cho Thôi Hạo, sao nó lại nằm trong tay bổ khoái?
Hạo đã nộp lại bạc hối sao? Không thể , đừng nói trông Thôi Hạo chẳng hạng người công chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liêm khiết gì, cho dù có đúng là vậy thì chuyện này cũng không đáng đểleech_txt_ngu đêm phái người tới bắt nàng.
Cảnhbot_an_cap Nhược Hy lòng trĩu xuống: “Thôi Hạo bị làmleech_txt_ngu sao vậyvi_pham_ban_quyen?”
“Nói vậy của cô rồi?” Viên bổ khoái nhìn chằm chằm Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy.
“Là của tôi.” Túi tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hy thường mang theo bên người, không phải đồ mua mà làleech_txt_ngu do Hà Dương thêu chobot_an_cap. Chỉ hỏi qua chút là biết , không thể giấu được.
“Mang đi.” Viên bổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phất tay.
Mọi người đềuleech_txt_ngu ngẩn , nhao nhao đã xảy ra chuyện gì.
“ tác Thôi chết rồivi_pham_ban_quyen.” bổ khoái lạnh nói: “Có người nhìn thấy Cảnh Nhược đi ra từ nhà hắn, tại hiện còn phát hiện đồ cô ta”
“Đây của , nhưng tôileech_txt_ngu chỉ đưa cho Thôi bổ khoái ít , muốn nhờ ông ấy chăm sóc cho Dương một chút thôi.” Cảnh Nhược Hy vộibot_an_cap nói: “Tôi không có giết ngườivi_pham_ban_quyen!”
“Đi màbot_an_cap nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão gia ấy.” Hai viên bổ khoái bước tới, mỗi người một bên chặtbot_an_cap lấy cánh tay Cảnh Hy.
Đây đúng là tai bay vạ gió, sắc mặt Cảnh Nhược Hy có coi. Tội người là một lẽ, nhưng sau náo loạn một trận thế này, nàng như đã bị . Giang Lãng Nguyên có thể sẽ sinh nghi ngờ với nàng, muốn thăm dò thêm sẽ rấtleech_txt_ngu khó khăn.
Ngay khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hy bị kéo ra ngoài, các bổ khoáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng ngoài cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột nhiên dạt sang hai bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhường đường, có người nháo hô lên: “Tránhvi_pham_ban_quyen ra, tránh , Diệp đại nhân tới rồi.”
Diệp Trường An cuối cũng đã trở , Nhược Hy bỗng có cảm giác phào nhõm.
Diệp Trường An phong trần mệt , trông như bận rộn cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày mới quay . Vừa vàoleech_txt_ngu cửa thấy dạng Cảnh Nhược Hy đang bị áp giải, thế lại cười.
Mặc dù mặt của Diệp Trường An vô cùng tuấn , cười nhạt này khiến đám nữ quyến trongbot_an_cap đám đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngực cảm thấy choáng váng, nhưngleech_txt_ngu trong mắt Cảnh Nhược Hy, nàng chỉ muốn quăng ngayleech_txt_ngu con dao thịt vịt vào mặtbot_an_cap hắn.
“Lại chuyện gì nữa đây?” Trường An dùng giọng điệu trêu nói: “Nàng cũng dính vàoleech_txt_ngu án mạng rồi à? Cảnh Nhược Hy, ta thấy phong thủy nhà nàng dạo này không tốt lắm đâu, hay là đến chùa bái lạy đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Đa Diệp đại nhân nhắc nhở.” Cảnh Nhược Hy dài: “Đúng đi chùa bái lạy thật .”
Kiếpvi_pham_ban_quyen trước là do bản mình chọn thìbot_an_cap thôi không nói, kiếp này muốn bình đạm, mà chưa được một năm yên ổn, đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số khổ.
“Diệp nhân?” Thấy hai người còn trò chuyện, viên bổ khoái không khỏi ngập : “Diệp đại nhân, ngài quen cô sao?”
dù , nhưng nếu là người của Diệp An thì lại là chuyện , không thể tùy tiện đắc tội được.
“Người nhà của Hà Dương.” Diệp Trường An một câu phủi sạch quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hệ hai người: “Ta không quen, mang đi đivi_pham_ban_quyen, cứ theo đúng tự mà thẩm vấn.”
Viên bổ khoái thở phào, lập tức đẩy Nhược đi ra ngoài.
Nhất thời xung xôn xao, mọi lời ra tiếng vào.
Vô số âm thanh của nam già trẻ, sắc lẹm trầm thấp, tiếc rẻ haybot_an_cap mỉa mai đồng loạt lọt vào tai Cảnh Nhược , ra sức lắc đầu, chỉ thấy đau đầu.
“ Nhược .” Diệp Trường An đi bên cạnh, gọivi_pham_ban_quyen một tiếng thấy nàngleech_txt_ngu có chút thẫn như không thấy, cao giọng gọi thêm lần nữa: “Cảnh Nhược Hy!”
“A.” Cảnh Nhược Hy sực tỉnh: “Diệp đại nhân, ngài nói chuyện với tôi àbot_an_cap?”
“Ta gọi nàng thì đương là nói với nàng rồi.” Trường An có chút vui: “Nghĩ gì thế?”
“Không có gì, tôi chỉ là đang hãi thôi.” Cảnh Nhược Hy nói : “Sợ đến ngây người rồi.”
Diệp Trường hừ tiếngleech_txt_ngu, rõ là không tin: “Ta vừa nghe nàng nói, nàng thừa nhận mìnhbot_an_cap giết Thôi Hạo.”
“Thôi thật sự không do tôibot_an_cap .” Cảnh Hy bất lực: “Tôivi_pham_ban_quyen ta làm gì, huống hồ tôi cũng không có bản lĩnh .”
“Nhưng vừa mới hỏi qua một vòng hàng nàng, buổi tối nàngvi_pham_ban_quyen không hề nhà.” Diệp Trường An ngược lại rất tỉ mỉ: “ sợ bóng tối, bình thường tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đèn đều thắp đến rất , thậm chí suốt đêm không tắt, nhưng hôm nay đèn trong phòngleech_txt_ngu căn không hề sáng. âmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net u thế này mưa rồi, tối om như hũ nút, một ởbot_an_cap trong phòng làm cái gì?”
Cảnh Nhược Hy ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên mây đang đến âm u như sắp đổ mưa. Người hiệnleech_txt_ngu đại vốn quen dựa vào dự báo tiết, cho dù đã không tới đây một năm, nàng vẫn chưa được quen xem sắc trời đoán khí hậu.
giết Thôi Hạo là có động , điều cần ta phải nói rõbot_an_cap chứ. An lên tiếng: Nếu không có chứng cứ ngoại phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xác thực, chuyện này sẽ phức đây.
Nhược quay hắn, luôn cảm thấy có chút lạ.
Giọng điệu này Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trường An không giống như đã khẳng định nàng hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ, mà như đang đứng ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịch vui, mang theo vẻleech_txt_ngu hả , như: nhìn xembot_an_cap, lần này cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, để xem cô làm thế nào.
Diệpleech_txt_ngu đại nhân. Cảnh Nhược chân thành nói: Xin ngài chỉ rõ.
Cho cô một cơ hội để tự minh oan, đừng bảo ta là người không thấu tình đạt lý. Diệp An nói: Ta đưa cô đến hiện trường Thôi Hạo tử vong để xem thử.
Diệp Trường An quay đầu dặn dò mấy câu với đám bộ bên , bọn họ tự nhiên vâng dạ. Cảnh Nhược Hy lại càng thấy lùng hơn.
Dù nàng cũng muốn đến hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trường rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng trước khi phá án, chẳng phải hiện nên bị sao? Tại sao đưaleech_txt_ngu kẻleech_txt_ngu nghi như nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới đó? Chẳng lẽ trong kinh thành Đại Lương này chỉ có một ngỗ tác làbot_an_cap Thôi Hạo, hắn chết rồi không còn ai hiểu tình hiện trường, phải dựabot_an_cap vào kẻ nghi phạm tự mình tẩy trắng tội danh sao?
Hay là, Diệp Trường An đang muốn thử lòng nàngvi_pham_ban_quyen vì mục gì đó?
Trước nhà Thôi Hạo vẫn có quan canh giữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bên ngoài lác đác vài người đứng náo nhiệt. Nghề nghiệp như hắn bình vốn ít qua lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với mọi người, tuy hàng xóm nhưngleech_txt_ngu quan hệ cũng nhạt nhẽo, thế nên đa số chỉ đứng bàn hóng hớt, chẳng mấy ai thật lòng đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buồn.
Vừa tới cổng lớn, Nhược Hy đã ngửi thấy một mùi máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanh thoang thoảngleech_txt_ngu, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, lồng ngực khó chịu trào, nàngleech_txt_ngu vội lấy tay che mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
vậybot_an_cap? Diệp Trường An luôn chằm chằm Cảnh Nhược Hy: Ngửi thấy gì rồi ?
Chẳng phải nói nhảm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Cảnh Nhược Hy lắc đầu, cố tỏ ra bình nhưng sắc mặt nàng đã có chút khó coi.
Mũi thính sao? Trường An ra hiệu cho quan sai đẩy cửa lớn ra: Cách xa thế này đã thấy rồi? Hơn nữa ngày nào cô cũng ở trong bếp xử lý gà sống vịtleech_txt_ngu sống, lại có phản ứng mạnh với mùi máu như vậy?
Máu và máu gia cầm có thể đánh đồng ? Cảnh Nhược Hy khôngvi_pham_ban_quyen thể thích, dứt khoát im lặng, nhưngvi_pham_ban_quyen cứvi_pham_ban_quyen nhộn nhạo. Tự nàng cảm thấy chưa rõ ràng, nhưng Diệp Trường An lại thấy rất . Khi cánh cửa lớn mở ra, sắc Nhược mất sạch sành sanh, rõ ràngleech_txt_ngu vẫn chưa nhìnvi_pham_ban_quyen thấy gì mà bộ dạng nàng đã như sắp ngất đi đến nơi.
Nhưngleech_txt_ngu lúc trước nhìn thấy bộ xương khô được vớt lên từ đầm hoang, nàng đâu có nhát gan như thế này. Tính cách một người không thể thay đổi nhanh chóng như được, Diệp Trường An vẫn luôn Cảnh Nhược Hy, cảm thấy nàng không giống như đang kịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nếu diễn kịch, thì kỹ năng diễn xuất này chẳng phải là quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt sao.
Bước vào trong sân, cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng đang mở, Diệp Trường An nói: Cô xem đi.
Cảnh Nhược thực sự muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng sau lưng là những nha đeo đao canh , nàngbot_an_cap buộc lòng bịt mũi bước vào cửa.
trong phòng vẫn bày như lúc nàng đến, chút lộn , bàn bị đổ sang bên, Thôi Hạo gục dưới , cắm một con dao. Con đâmvi_pham_ban_quyen vào rất sâu, còn trơ lại .
Phần áo trênleech_txt_ngu lưng Thôi Hạo đã bịbot_an_cap đẫm, dưới đất cũng là mộtbot_an_cap vũng máu lớn.
Cảnh Nhược Hy kiễng đi vào trong, cẩn để không chạm vào đồ đạc vương trên sàn, tiến đến trướcleech_txt_ngu thi thể Thôi Hạo.
Cô nhìnbot_an_cap kỹ . Diệp Trường An : chính là hiện trường. Có người nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô rời khỏi nhà người chết, lại còn tìm thấy túibot_an_cap tiền của cô tại hiện trường, tính ra có phải là nhân vật chứng đều đầy đủ không? nữa cô cũng động cơ giết người, vì chuyện của Hà Dương nên cô căm Thôi , không?
Tôi quả thực có hận Thôi Hạo, hắn chắc chắn đã bị mua nên mới đưa ra kết nghiệm tửleech_txt_ngu giả, nhưng sao tôi có thể vì thế mà giết người chứ. Cảnh Hy đau đớn quay đầu nhìn Thôi Hạo một cái rồi lại dờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tầmleech_txt_ngu mắt đi chỗ khác: Chưa nói đến khác, ngài xem trong phòng xộn thế , rõ ràng đã có một cuộcbot_an_cap xô xát dội. Nghĩa hung thủ phải là một kẻ khỏe mạnh, có thể thể lực đểbot_an_cap co với Thôi Hạo. Tôi chỉ là một nữ tửvi_pham_ban_quyen yếu đuối, không thể làm chuyện đó.
Trong phòng rất loạn, nhưng sao cô biết chắc lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do xô gây ra? Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Cũng có thể là sau khi Thôi Hạo, cô đã cố ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạo ra hiện trường .
Vậy tại tôibot_an_cap không mang túi tiền đi? Cảnh Nhược Hy vặn lại: đã cẩn thận đếnbot_an_cap mức làm loạn căn để tạo hiện trường giả, chẳng lại đểvi_pham_ban_quyen chứng cứ sao?
Người tính không bằng trời tính? Diệp An xoa cằm: Hung dù bình tĩnh đâu khó tránhvi_pham_ban_quyen khỏi sơ , có lẽ lúc đó quá căng thẳng nên đã quên mấtleech_txt_ngu.
Điều này không hợp lý. Nhược Hy lần theo căn để quan sátbot_an_cap: đại nhân, qua đâyvi_pham_ban_quyen .
Gì thế?
Ngài . Nhược Hy vào bức tường cạnh cửa: Thấy ?
Là cái ? Diệp Trường An nhìn qua, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Trênleech_txt_ngu chỗ này có vết tích vừa quệt vào, trên áo của Thôi Hạo cũng có vết của vôi trắng từ bức tường.
Không thể là tự hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tựa vào đó dính sao?
“Không .” Cảnh Hyvi_pham_ban_quyen : “Thôi Hạoleech_txt_ngu tuy là một gã độc thân, hắn không giống những kẻ độc thân khác.”
Diệp Trường An gật đầu: “Nói rõ hơn xem.”
“ lẽ ngỗ tác là một nghềvi_pham_ban_quyen đặc , nên Thôi Hạo người rấtvi_pham_ban_quyen kỹ tính. Đương nhiên không thể so đượcbot_an_cap với kỹ lưỡng của các thiên kim đại thư, nhưng tuyệt sạch sẽ hơn những độc thân bình . Y phục của hắn chắc đã tốt, nhưng rất sạch sẽ. Khi đứng, hắn sẽ không bao giờ tựa vào tường, khi bị người ta ấn lên đó.”
“Hơn nữa, ngài hãy nhìn vết trên lưng , không chỉ có một lớp mà là nhiều lớp chồng chéobot_an_cap lên nhau. Điều đó chứng tỏ không chỉ tường mà còn không ngừng giãy khi bị người dùng ấn mạnh, nếu thì giãy giụaleech_txt_ngu làm gì? Nếu là tôi, trước khi đâm vào lưng hắn, sức của tôi không nàovi_pham_ban_quyen khống được ; còn sau khi dao đâm vào rồi, hắn lại càng không thể vào tường được. Diệp nhânvi_pham_ban_quyen, ngài tôi nói đúng không?”
“Có lý, nhưng cũngvi_pham_ban_quyen chắc.” Diệp Trường An nhìn Cảnh Nhược Hy nụ cười như có như : “Mộtleech_txt_ngu người phụ nữ khống chế ngườibot_an_cap ông, nhất thiết phải có sứcbot_an_cap mạnh lớn hơn hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đúng không?”
Trường An rõ ràng có ýbot_an_cap chỉ, Cảnh Nhược xong suýt thì hộc máu: “Diệp đại cảm thấy để hối lộ Thôi Hạo, tôi không những tiềnvi_pham_ban_quyen mà còn hắn lên tường để có ý đồ quyến rũvi_pham_ban_quyen sao?”
Mặc dù Diệp Trường An đúng là có ý đó, nhưng bị Cảnh Nhược Hy nói thẳng ra như vậy vẫn khiến hắn hơi bấtvi_pham_ban_quyen ngờ. Tuy , nếu cô nương này đã dám nói cũng chẳng có gì mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không dám nghe, tiếpvi_pham_ban_quyen lời: “Cũng không phải là không có khả năng đó, dù sao cũng lòng muốn Hà Dương.”
Cảnh Nhượcleech_txt_ngu ngược ngụm máu sắp phun ra vào trong, tặng cho Trườngbot_an_cap An một ánh mắtbot_an_cap nhìn kẻ điên, rồi lại cúi xuống nhìn kỹ vếtleech_txt_ngu hằn trên , đột nhiên thốt lên tiếng.
“Diệp đạibot_an_cap nhân, ngài qua một .” Nhược Hy do dự nói: “ ngàivi_pham_ban_quyen đứng thử theo tư thế của Hạo được ?”
“Ta? Cô dám sai bảo tabot_an_cap sao?” Diệp Trường lộ mặt không thể tin nổi.
“Không phảileech_txt_ngu sai bảobot_an_cap, mà là tôi có một suy đoán, phiền nhân hợpbot_an_cap một chút.” Cảnh Nhược Hy nói: “Ngài nhìn chỗleech_txt_ngu này có một dấu vết có một tưởng.”
Diệp Trường ra cũng dễbot_an_cap tính, dù mặt lộ vui nhưng vẫn bước tới theo lời Nhược Hy, xoay người tựa lưng vào tường.
Cảnh Nhược Hy tay vai hắn, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Thấp xuống một chút, ngài hãy nghĩ đến chiều cao của , hơi chân xuốngbot_an_cap một tí.”
“Chiều của Thôi Hạo?” Diệp Trường ngẫm , Thôi Hạo thấp hơnvi_pham_ban_quyen hắn nửa cái , từ từ khuỵu chân . một độ cao nhất định, Cảnh Nhược nhiên hô : “!”
Diệp Trường An lập tức im không động đậy.
Nhược Hy kiễng chân lên, ghé qua vai hắn quan .
“Cô đang nhìn cái gì thế?” Trường An vừa hỏi một câu quay lại nhìn đã bị Cảnh Nhược Hy ấn chặt vai.
“Đừng độngbot_an_cap đậy.” Cảnh Nhược Hy đặt tay lên vai Diệp Trường An, sau liên tục thay đổi vị trí củavi_pham_ban_quyen bàn tay phải, chuyển qua , lên xuống, cùng mới nói: “Đúng rồi, ngài xem.”
Diệp Trường cuối cùng cũng được đầu . Hắn thấy tay Cảnh Nhược Hy đang lấy vai mình, ngón tay suýt chút nữa là chạm vào , mà vị trí tương với chính dấu vết cô vừa tới.
“Ý cô là” Diệp Trường An cuối cùng hiểu ra: “Dấu vết nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là hung thủ lại túm vai Thôi Hạo vào tườngvi_pham_ban_quyen?”
“Đúng , rất có khảleech_txt_ngu năng.” Cảnh Nhược Hy nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Nhìn kỹ này giống như một chiếc nhẫnvi_pham_ban_quyen, trên đó còn có hoa . Ngài nhìn rộng của dấu hằn này xem, là nhẫn của nam giới, người đeo chiếc nhẫn này chắc hẳn ngón khá thô. Với độ túm lấy vai Thôi Hạo thế này, hắn ta phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp hơn Thôi Hạo chút nhưng rất cường tráng, thì mới có thể dùng lực như vậy đểleech_txt_ngu dấu bức tường cứng cáp .”
Tiếc làvi_pham_ban_quyen này vẫn đủ rõ ràng, công nghệ thời này lại triển, nên muốnleech_txt_ngu trích xuấtbot_an_cap hoa văn từ dấu nhẫn là điều rất khóbot_an_cap . lắm cũng chỉ có thể suy đoán hung thủ có thói quen đeo . Tuy nhiênleech_txt_ngu, ở thời này đàn đeo nhẫn không nhiều, đây đã là một manh mối rất hữu dụng rồi.
Trường An ho khan hai tiếng, Nhược Hy vộivi_pham_ban_quyen buông hắn : “Đại nhân, mạo phạm .”
“Mạo phạm không sao, chỉ cần tìm được hung thủ là được.” Diệp Trường An phủi lớp vôi bám trên tay áo: “Không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nha làm việc trong bếp như cô mà tâm tư lại tinh tếbot_an_cap, quan sát tỉ mỉ đến .”
“Diệp đại nhân quá khen rồi.” Cảnh Hyvi_pham_ban_quyen che miệng: “Tôi chỉ là cờ phát hiện .”
“Tình cờ?” Diệp Trường An bật cười: “Cảnh Nhược Hy, lời này cô có phải là đang coi thường các bộ đầu của ta không? Cái ‘tình cờ’ mà cô phát hiện , bọn họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có nghĩ nát óc nổi đâu.”
“Không không , tôi đâu dám.” Nhược Hy vội nói: “Đại nhân thật sự lobot_an_cap xa rồibot_an_cap, tôi chỉ chứng minh mình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phảileech_txt_ngu hung thủ. đã biết hung thủ là đàn ông, tôi có thể đi được chưa?”
“Cô nói đàn ông thì là đàn ông sao?” Diệp Trường An mày: “ vẫn nghi phạm, nhưng có tạm giữ, cô cứ về trước chờ tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức đi.”
“Cảm ơn nhân.” Nhược Hy thở nhõm, đột nhiên lại gì: “Vậy vụvi_pham_ban_quyen án Hà Dương”
“Hửm?”
“Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo bị giết rất thể là vì sau khi nhận hối lộvi_pham_ban_quyen giả kết quả, hắn đã sư tử ngoạm, nên hung thủ dứt giết người khẩu. Vậy thì thủ không là Hà Dương, liệu có thể chứng minh nàng ấy vô tội không?”
“Đến trong của chính mình cô còn chưa chứng minh được, mà muốn chứng minh cho nàng ta?” Diệp Trường An nhạt giọng: “ đi, của Dương chúng ta sẽ theobot_an_cap , côleech_txt_ngu lo chuyện bao đồng đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Ồ.” Cảnh Hy thân phận thấp kém, không dám nói gì thêm, thấy Diệp An cho đi thì lí đápvi_pham_ban_quyen một tiếng rồi xoay người rời đi.
đi vài bước, Cảnh Nhược Hy lại dừng lại, dường như có lời nói.
“Sao thế?” Diệp Trường An đi ngược lại: “ lời gì thì nói mau đi, ta đang bận.”
Cảnh Nhược Hy sự khôngbot_an_cap muốn xen vào việc này, cô vẫn thoát khỏi cái bóng của kiếp trước, mong ước nhất hiện tại là trốn một nơi yên tĩnh để sống nốt phần đời còn lại. Thế đối với Diệp Trường An và bộ khoái dưới trướng hắn, cô sự không có chút lòngvi_pham_ban_quyen tin nào.
Cảnh Nhược Hy thở trong lòng, một lũ vô
Cảnh Nhược Hy nói: “Lúc tôi đến nhà Thôi Hạo hôm nay, có ngửi thấy phấn thơm. Lúc từ nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn quay về tửu lầu, tôi tình cờ đi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ, trên người nàng ta cũng có mùi phấn thơm y hệt. Tôi đã hỏi tiểu nhị trong quán, họ người nữ đó có không bình vớivi_pham_ban_quyen ông chủ Giang Lãng .”
“Nói tiếp đi.”
“Giang Lãng Nguyên có một phu nhân, tuy mọi người đều nàng ấy đã về nhàleech_txt_ngu ngoại, nhưng nghebot_an_cap nói nhà ngoại nàng ấy không , mà hơn một nămvi_pham_ban_quyen nay chưa quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về, cũng từng có ai trông thấy nàng ấy cả.”
Cảnh Nhược Hy cảm thấy mình đã đủ rõ ràng rồi, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trường An vẫn không hiểu thì hoặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là hắn giả ngu, là ngu thật, khôngvi_pham_ban_quyen thiết phải nói thêm .
Quả nhiên, sau khi Cảnh Nhược Hy nói , Diệpbot_an_cap An lộ vẻ trầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư: “Cô biết nhiều đấyvi_pham_ban_quyen. Được rồi, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vềbot_an_cap , ta đã rõ.”
Cảnh Nhược vẫn hy vọng Trường An thể nói thêm điều gì đó rõ ràng hơn, nhưng hiển nhiên hắn không có ý định . Nàng cũng chẳng còn cách nào , đành dài một tiếng: Vậy tôi xin phép đi trước, nếu đại còn cần tôi hỗ trợ điều tra gì, cứ việc đến tìm.
Diệp Trường tùy tiện gật , tay cho Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen lui ra.
Sau Cảnh Nhược Hy rời đi, Diệp Trường An gọi tiểu tư của mình.
Diệp Kỳ vội vàng bước tới: Thiếu gia.
Diệp Trường An ghé tai Diệp , thấp giọng vài câu.
Diệp Kỳ trợn tròn mắt, có do dự.
Nhìn cái gì? Diệp Trường An sa sầm mặt: Còn không mau đi.
Tiểu tư vội vã đápvi_pham_ban_quyen lờileech_txt_ngu rồi chạy đi ngay. Sắc mặt Diệpbot_an_cap Trường âm định, hắn dặn dò mấy tên bộ khoái bên cạnh vài rồi cũngbot_an_cap rời khỏi cửa. Nhưng hắn không về nhà, khôngvi_pham_ban_quyen tới nha , cũng chẳng đến để thu thập chứng .
Nhược Hy ra khỏi cửa cũng chẳng quay lại tửu lầu, nàng chậm rãileech_txt_ngu bước đi. Dù đã rờileech_txt_ngu con ngõ kia, còn ngửi thấy mùi máu tanh nữa nhưng vẫn cảm thấy hơi buồn . là hiểu rõ, thực sự khiến nàng buồn nôn không máu của ai, mà là nội tâm của nàng.
Khi về đến nhà, trời đã mịt. đầu tiên Cảnh Nhược làm đèn dầu. thời này, đèn dầu là vật phẩm khá xa xỉ với những gia đình bình , nhưng Nhược Hy có thể kiệm ở những khác, riêng khoản này thì không.
Nàng không bận tâm đến áo đẹp, chẳng màng sức hay phấn . Mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nhận tiền công, nàng đi mua đèn và . Điều này thường khiến Hà Dương không hiểu nổi, khi tới, nàng mìnhbot_an_cap sợ bóng tối. Vì vậy, bằng bất cứ giá , đã đi cũng phải . Thà rằng không có ăn, cũng không thiếu sáng.
Cảnh Nhược Hy ngọn đèn dầu, nghĩ đến Thôi Hạo, lại thắp thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cây nến, đặt bên trái một cái, bên phải một cái, bấy giờ mới an ngồi xuống.
Đầu ócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng chậm rãi rà soát toàn bộ sự việc. Trong lòngleech_txt_ngu Nhược Hy đã lờ mờ được diễn biến, giờleech_txt_ngu nàng không phải là pháp , nữa trong tình cảnh các manh mối đã được nóivi_pham_ban_quyen rõ ràng Diệp Trường An vậy, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn không tìm ra hung thủ, điều đóvi_pham_ban_quyen chứng tỏ hắn khôngvi_pham_ban_quyen muốn tìm.
Nếu , dù trói thủ áp giải trước mặt cũng vô dụng.
Nhượcbot_an_cap Hy ôm đầu, chống khuỷu lênbot_an_cap bànleech_txt_ngu thẩn thờ. biết bao lâu trôi qua, bỗng nhiên có tiếng cửa.
Chẳng lẽ Diệp An lại tới? Cảnh Nhược Hy giật mình tỉnh táo khỏi cơn mơ màng, nàng lập tức đứng dậy: Đến đây.
Người bên ngoài không lên tiếng, nhưng khi Nhược Hy mở cửa ra, nàng nhận mình đã quá sơ suất.
đứng ở cửa không phải Diệp Trường An, mà là Giang Lang Nguyên.
Ông chủ? Đầu Cảnh Nhược Hy vang một , gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức tỉnh táovi_pham_ban_quyen hẳn.
Nàng đến đây đã được năm, Lang Nguyên chưa bao giờ tới nhà . Thực tế, hệ giữa họ vốn chẳng thân thiếtvi_pham_ban_quyen đến .
Một người là tửu lầu, một người là tiểu nha đầu làm , chẳngleech_txt_ngu cần suyvi_pham_ban_quyen xét đến địa vị xãleech_txt_ngu hội này, ngay cả ở thời đại của nàng, cũng hiếm có ông chủ công ty nào lại đi thăm hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhàleech_txt_ngu nhân viên sinh.
Nhưng hiện tại Giang Lang Nguyên quả thực đang đứng trước cửa, còn xáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo một hộp bánh của tiệm Ngũ Hương nổi , cười nói hòa nhã.
Tiểu Cảnh à. Giang Nguyên Cảnh Nhược Hy ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng: Ta vừa xong việc ở quánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ghénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua thămvi_pham_ban_quyen , chỉ là muộn một chút. Maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà thấy phòng cô còn sáng đèn, đoán là cô chưa .
, ra . Cảnh Nhược Hy tỏ vẻ bừng tỉnh: Giang ông chủ, không muộn thế mà ngài còn ghé , mời ngài vào trong.
tâm Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy chẳng muốn cho ông ta vào nào, nhưngvi_pham_ban_quyen người đã đứng tận cửa, lại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn từ trước, đuổi cũng chẳng đi được. Hơn nữa, bộ dạng ông ta có vẻ đứng tùy ý, nhưng thực chất đã kín lối ra vào, một tay xách bánh, tay còn giấu trong ống tay áo cầm vật gì .
Toàn bộvi_pham_ban_quyen dây thần kinh Cảnh Nhược Hy đều lên. Diệp An chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn đã đi tìm Giang Lang Nguyên đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi han hình, khiến rút dây động rừng, và ông ta đây là để giết người diệt khẩu.
Nói là hỏi, lời đó có quỷ mới tin. hồ ai nấy đều nàng bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, việc nàng được thả về, chỉ có kẻ được Diệp Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm tới Giang Lang Nguyên mới biết được.
Ngàn vạn ý nghĩleech_txt_ngu xoay chuyển trong đầu chỉ trong chớp mắt, Cảnh Hy đã lại một bước, lối cho Giang Lang Nguyên đi vàoleech_txt_ngu: Ông chủ, mời ngài ngồi.
Thấy Cảnh Nhược Hy không chút phòng , Giang Lang Nguyên cũng không vội vàng, ông ngồi xuống.
Ông chủ kìa. Cảnh Nhược Hy áy nói: đột đến làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi chẳng kịp chuẩn bị gì cả, để tôi pha chén trà ngài.
Không cần, không đâu. Lang Nguyên vội nói: Đừng khách khí, ta nói câu rồi đi ngay.
Thế sao được ạ. Nhược Hy nghiêm : Ngài là ông chủ, lắm mới ghé một lần, dù tôi chẳng gì tốt chiêu đãi cũng phải chén trà .
Nói đoạn, Cảnh Nhược Hy cầm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm trên bàn: Ngài đợi , tôi đi pha trà .
Thấy Cảnh Nhược Hy thành như vậy, Giangvi_pham_ban_quyen Nguyên cũng không tiện nói gì thêm, nàng vào bếp.
Nhà chỉ có bấy nhiêu, bếp và phòng cùng một phòng nhưng lại thông nhau. Giang Lang Nguyên ngồi bên bàn ở phòng khách vẫn luônleech_txt_ngu có thể thấy bóng dáng Cảnh Nhược Hy. khi không nhìn thấy, ông ta vẫn có thể nghe tiếng nàng rót nước, mở , vì thế nhất thời cũng nghĩ gì nhiều.
Cảnh Nhược Hy chậm rãi nhóm lửa, đun nước, cânvi_pham_ban_quyen xem nên làm thế nào.
Giang Nguyên lần tới đây chắc chắn là có ý đồ xấubot_an_cap, hắn là một gã đàn ôngbot_an_cap thô kệch, nàng tuyệt đối không thể dùng sức mạnh để đối trựcbot_an_cap diện. ra tay trước thì còn có hy vọngbot_an_cap, nhưng nàng lại không thể ra tay trước.
Lỡ như, vạn nhất Giang Lang Nguyên không phải hungleech_txt_ngu thủ, hoặc Diệp Trường An rằng hắn phải hung thủ, thì một khi nàng ra tay thương tích hoặc giết người, trái lại bảnbot_an_cap thân nàng trở thành kẻ bị tình nghi.
Nhược Hy đang nhìn ngọn mà xuất thầnvi_pham_ban_quyen, đột , Giang Nguyên đứng dậy.
Có lẽ Giang Lang Nguyên cũng cảm thấy bấtvi_pham_ban_quyen an, Cảnh Hy đun nước pha trà mất quá nên liền bước vào trong.
“Tiểu Cảnh này.” Giang Lang đứng sau lưng Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy: “ không cần bận rộn đâu, ra ta tới đây là có chuyện muốn hỏi .”
Cảnh Nhược Hy đột ngột quay đầu lại: “ chủ, ngài cứ nói.”
Giang Nguyên cùng cũng mất kiên nhẫn, đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói tối nay bị đám bổ khoái bắtbot_an_cap đi?”
“Phải.” Cảnh Nhược Hy bình tĩnh : “Ngỗ tác Thôi Hạo trong nha đã chết, vì trước đó tôi có tới tìm hắn và bị người ta nhìn thấy, nên họ nghi ngờ tôi, gọi tôi tới thẩm .”
“Vậy cô nói nào?”
“Rõ không phải tôi làm mà.” Cảnh Nhược trưng ra bộ mặt vô tội: “ trói gà không chặt, sao có thể là đối thủ của một người đàn ông to khỏe hắn. Hơn nữa Hà Dương hiện giờbot_an_cap vẫn còn đang ngồi , tôi nịnh bợ người của nha môn còn kịpleech_txt_ngu, dám đắcvi_pham_ban_quyen tội bọn họ.”
“Vậy sao?” mặt Giang Lang Nguyên cuối cùng cũng sầm : “Nhưng lúc nãy Trường An có tới tìm , hắn nói như vậy.”
“Thế ạ?” Cảnh Nhược Hy thầm Diệp Trường An trong lòng, ngoài mặt chỉ có giả ngốc: “Ngài nói gì?”
“Hắn nói những gì, chẳng lẽ cô thực sự biết?”
Bàn tay vốn luôn giấu trong ống tay áo của Giang Lang Nguyên cuối cùng cũng lộ ra, trên tayleech_txt_ngu hắn đang một con dao.
“Ông chủ.” Sắc mặt Cảnh Nhược Hy đổi : “Ngài định làm gì vậy, tôi thật sự không gì với quan phủ cả, tôi không gì hết, thì có thể được gì .”
“Đừng giả vờ nữa.” Giang Lang Nguyên mày âm trầm nói: “Diệp đại nhân đã nói hết với rồibot_an_cap, cô bảo với hắn rằng trên người ta có mùi hương phấn từ của Thôi Hạo, còn phu nhân của ta cũng đã khôngbot_an_cap xuất hiện. Cảnh Nhược Hy, cô đúng là không thể nhìn mặt bắt hình dong, việcvi_pham_ban_quyen ở tửu lầu suốt một năm qua, ai cũng tưởng là một convi_pham_ban_quyen bé nhã nhặn, không ngờ lại quan sát tỉ mỉ như vậy, đứng trước người chết mà vẫn bình tĩnh đến ?”
Những lời này đúng làbot_an_cap những gì nàng đã nói với Diệp Trường An. Nếu đó Giangleech_txt_ngu Lang Nguyên còn năng đang lừa , thì khi này , Cảnh Nhược Hy biết rằng hôm nay mìnhleech_txt_ngu đã không cònleech_txt_ngu lui.
Hít mộtleech_txt_ngu hơi thật , Cảnh Nhược chạm vào đồ loại lạnh lẽo trong ống tay áo, sự hoảng loạn rồi tan biến trong nháy mắt, nàng đứng người lên: “Xem raleech_txt_ngu hôm tôi lành ít dữ nhiều rồi.”
“Cô cuối cùng thừa .” Giang Langleech_txt_ngu Nguyên khôngbot_an_cap hiểu sao lại cảm thấy nhẹ nhõm: “Cảnh Nhược Hy, cô nói xem cô đang sống yên , tạibot_an_cap sao lại phải lo chuyện bao đồng?”
Nhược thở dài: “Nếu không phải vì oan, sao tôi lại đi lo chuyện baovi_pham_ban_quyen đồng làm gì?”
“Hà Dương chết thì có không tốt ?” Giang Langvi_pham_ban_quyen Nguyên gắtbot_an_cap : “Ả không chồng không con, cũng chẳng có người thích, nếu ả chết , căn nhà này và sản của ả đều về cô. Chết thì cũng đã chết rồi, cô hà tấtbot_an_cap phải tốn công tốnleech_txt_ngu sức minh oan cho ả. Để ả làm kẻ chết thay chẳng phải là chuyện cho tất cả sao?”
“Tôi hiểu rồi.” Trong lòng Cảnh Nhược Hy chợt lóe lên một ý nghĩ: “Tôi từng đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà Dương, nàng ta không bị chịu bất kỳ hình phạt nào nhưng thừavi_pham_ban_quyen nhận mình giết người. Lúc đó tôi khôngbot_an_cap hiểu, giờ nghĩvi_pham_ban_quyen , có phảileech_txt_ngu ông đã mua chuộc Thôi Hạovi_pham_ban_quyen, không giở khi xác mà còn Thôi Hạo đe dọa ta?”
“Phải, là ta.” Giang Lang Nguyên nói: “Chuyện đã nướcvi_pham_ban_quyen này, cũng chẳng ngại cho cô được cáchleech_txt_ngu rõ . Ngũ Xuân là ta giết, xương cốt vớt lên ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó không có một người, mà một nam một nữ, người còn lại chính nhân của ta.”
“Một chồng trăm nămvi_pham_ban_quyen ân nghĩa, tại sao ông lại nhẫn tâm tay với vợ mình?”
“Vì ả đáng chết.” Giang Langleech_txt_ngu Nguyên hung hãn nói: “Người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà đó tuân thủ đạo làm vợ, cuộc sống nhung lụa không muốn, lại lăng với một tên tể bán thịt, lại còn bị ta bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả tang.”
“Ông nói vợ ôngbot_an_cap và Ngũ Tân Xuân ?” Lần này Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy thực sự kinh ngạc. Mấy ngày nghe mọi miêu tả, Ngũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tân Xuân là gã đồ tể ngược, lại không có tiền, ít nhất là không giàu có Giang Lang Nguyên, chẳng có vẻ gì là sức hút, hai người lại cấu kết được với nhau.
“Phải, đúng là ta đã mùbot_an_cap mắt, đối xử với ảbot_an_cap tốt như vậy, cơm ngon áo đẹp phụng ả, kết sao, dám tình sau lưng ta. Ngoại tình đã đành, lại còn tìm một tên đồ tể.” Dù chuyệnvi_pham_ban_quyen đã qua năm, Giang Lang Nguyên nhắc lại nghiến răng nghiến lợi: “Cô nói xemvi_pham_ban_quyen, sao có thể tha chúngleech_txt_ngu?”
“Chuyện này quả thực là họ saileech_txt_ngu.” Cảnh Nhược Hy nói.
“ cũng thấy ta nên giết bọn họ?” Giang Nguyên có chút bất ngờ.
“Giết người là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên, nhưng xét theo việc thì bọn họ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người có lỗi trước.” Cảnh Nhược Hy nói: “Hôn nhân là phải trung thành với nhau, một người đãbot_an_cap vợ, một người đã có , nếu thực sự nhau thì nên kết thúc cuộc hôn của mình rồi đường chính chính bên nhau, như mới gọi là có trách nhiệm.”
“ ngờ một cô chưa thành thân như lại thấu đáo này vậy.” Giang Lang Nguyên thở dài mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: “Thật đáng tiếc, nếu khôngvi_pham_ban_quyen phải vì biết quá nhiều, sự chẳng muốn giết cô.”
“Giờ ông giết tôi, chẳng phải hiềm nghi sẽ càng lớn sao?” Cảnh Nhược Hy gắng thuyết phục Giang Lang Nguyên: “Lẽ nào ông không sợ có người ngờ?”
“Nghi ngờ? Nghi ngờ ai?” Giang Nguyên cười một tiếng: “Ngũ Tân Xuân là do Dương giết, Thôi Hạo do cô giết, còn thì vì sợ tội mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn, một cục hoàn hảo như , còn nghi ai nữavi_pham_ban_quyen?”
“Đó chỉ là ý nghĩ hão huyền của ông thôi, ông Diệp Trường An tin chắcvi_pham_ban_quyen?” Cảnh Nhược Hy vừa vừa nhiên nghiêng đầu, như lắng nghe âm thanh gì .
Hành động của nàng Giang Lang Nguyên căng thẳng theo, hắn cũng nghiêng tai nghe ngóng.
Nhưng bênleech_txt_ngu ngoài rấtvi_pham_ban_quyen tĩnh, chẳng một tiếng động.
Giang Lang Nguyên tự dọa chínhbot_an_cap đếnleech_txt_ngu toát mồ hôi lạnh, vờleech_txt_ngu trấn tĩnh nói: “Cô từ bỏ ý định đó đi, sẽ không có ai đến cứu . Đợi đến bịvi_pham_ban_quyen phát vào , cô đã là một xác không hồn .”
“Sẽ không đâu.” trong lòngvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy còn không ngừng rủa xả Diệp Trường An, nhưng lúc lại đột ngột thốt lên: “Tôi tin Diệp đại nhân là vị tốt, không chỉ chính trực mà còn mưu trí dũng cảm, tinh thạo . Ngài ấy nhất sẽ không đểleech_txt_ngu bất kỳ kẻ xấu nào nhởn vòng pháp luật, cũng sẽ không tốt nào chịu ứcbot_an_cap mà chết.”
“” Giang Lang Nguyên có lẽ cũng thấy bất , nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Diệp Trường An cóvi_pham_ban_quyen ở đây đâu, tâng bốc hắn thì có ích gì? Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu có chết thì hóa thành quỷ cũng đừng quên tìm hắn, nếu không phải hắn tìm , ta cũng chẳng tìm đến cô làm .”
“Tôi biết rồi.” Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen đầu đồng, bỗng nhiên ho hai tiếng, rồi hét lớn: “Diệpvi_pham_ban_quyen đại nhân, cứu mạng với!”
Trong đêm thanh , tiếng hét này chẳng khác nào tiếng sét trời quang, Giang Lang Nguyên giật mình, lập tức tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dữ quát: “Câm cho ta!”
Cảnh Nhược Hy không những tránh né, trái lại còn tựa người ra , bí đặt con trong ống tay áo lại lên bàn, cònvi_pham_ban_quyen bản thân thì chỉ mắt hét lên: “Diệp đại nhân”
Con dao trong Lang Nguyên trong chớp mắt đã đến trước mặt Cảnh Nhược Hybot_an_cap, ngay khi mũi dao đâmbot_an_cap thấu lớp áo, một luồng sáng từ cửa sổ bắn vào, găm thẳng vào cổ tay Giang Lang Nguyên. rú lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếng thảm thiết, rơi “keng” đấtbot_an_cap.
Cánh cửa tông mạnh ra, Diệp Trường An lướt nhanh vào trong, túm lấy tay Giang Nguyên quăng ra sau. Theo sau hắn là mấy tên bộ khoái, mọi người xúm lại đè nghiến gã xuống.
Cảnh Nhược nghe thấy âm có biến mới mở mắtvi_pham_ban_quyen ra, mặt lộ vẻ kinh ngạcbot_an_cap mừng rỡ: “Diệp đại nhânvi_pham_ban_quyen, ngài lại tới đây?”
“Đừng diễn nữa.” Diệpleech_txt_ngu Trường An phất tay ra hiệu cho cấp dưới giải Giang Lang Nguyên ra ngoài, sắc mặtleech_txt_ngu nghiêm nói: “Sao cô biết ta sẽ tới?”
“ đại nhân ngài nói gì vậy?” Cảnh Nhược Hy ngơ : “Làmleech_txt_ngu sao tôi biết ngài tới ?”
“Không biếtleech_txt_ngu tới mà lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi ta cứu mạng?”
“Thì tôi đâu còn aileech_txt_ngu khác để gọi đâu.” Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra vẻ ủy khuất: “Người tài giỏi nhất mà tôi quen chính là Diệp đại nhân, vào lúc dầu sôi lửa bỏng này, đó là phản xạ tự nhiên thôi. Chứ tôi có Ngũ Tân Xuân cũng có gì. Dân đen chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi, vào thời khắcbot_an_cap chốt, vẫn phải cậy vào vị đại nhân anh minh võ cứu .”
Cảnh Nhược nói giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân thành, nhưng Diệp Trường An một chữ cũng không tin. Hắn lạnh lùng nhìn nàng: “Bịa đi, cô cứ tiếp tục bịa ? Cảnh Nhược Hy, có phải trong mắt cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai cũng là kẻ ngốc không? Những lời tâng bốc đóleech_txt_ngu nghe giả mức ta cònvi_pham_ban_quyen chẳng tin nổi, mà cô còn bảo không phải nói cho ta nghe?”
“Tâng bốc quá lời lắm sao?” Cảnh Nhược Hy nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Thật ra đóbot_an_cap đều làbot_an_cap lời nói từ tận đáy lòng tôi, câu cũng là thật.”
sắc mặt Diệp Trường An không tốt, Nhược Hy nói : “ đúng là tôi có đại nhân đang ởleech_txt_ngu bên ngoài, nên dụ Giang Lang nói ra ác của mình. Tôi đoán dĩ đại nhân đi thẩm vấn ông ta rồi cố ý đểbot_an_cap hành cho ông ta biết, là vì hoạch này.”
“Phải.” Diệp Trường An đáp: “Ta quả thực có kế hoạch này, nên tuy dùng cô làm mồi nhử nhưng chắc sẽ anleech_txt_ngu toàn cô. Thế rõleech_txt_ngu ràng là cô đột nhiên nhận ra, ta muốn hỏi xem, làm chắc chắn được chúng ta ở bên ngoài? Ta vàvi_pham_ban_quyen cấp dưới đềubot_an_cap rất cẩn , không hề phát ra bất tiếng động nào.”
“Chính khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra bất kỳ động nào.” Nhược nói: “Chính vìvi_pham_ban_quyen bênbot_an_cap ngoài quá đỗi yên tĩnh nênvi_pham_ban_quyen tôi mới nhận thấy có điểm bất thường.”
“ sao?”
“Tôi không chỉ biết các anh đang ở ngoài, mà còn biết Diệp đại nhân ngàivi_pham_ban_quyen đang nấp trên cây, đúng không?” Cảnh Nhược Hy tay ra ngoài cửa : “Ngay cái cây ngoàivi_pham_ban_quyen cửa sổ kia kìa. Trên cái cành nằm ngang ấy.”
nói như thể tậnbot_an_cap mắtbot_an_cap chứng kiếnvi_pham_ban_quyen, khiến Diệp Trường An không thêm kinh ngạc: “Làm cô biết được?”
“Tôi nói rồi, vì quá yên tĩnh.” Cảnh Nhược Hy giải thích: “Ban đêm tôi ngủ muộn, hay dậy ăn chút gì đóleech_txt_ngu giữa đêm, vừa ăn bếp vừa ra cửa sổ, cây, ngắm trăng.”
“Thế nên biết trên cái cây đó có mấy con mèo, ngày ngủ đêmvi_pham_ban_quyen bay, thỉnh thoảng sẽ phát tiếng kêu. Nhưng đêm nay lại tĩnh , kể từ khi Lang Nguyên bước vào cửa, hề nghe thấy một tiếng kêu nào, vìvi_pham_ban_quyen vậy tôi khẳng định bên ngoài có người. Giang Lang không hành động theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhóm, nghĩa là ông ta có đồng , vậybot_an_cap duy tôi có thể nghĩ đến chỉ là Diệp đại nhân ngàileech_txt_ngu thôi.”
Nói xong, Cảnh Nhược Hy cứ thế nhìn Diệp Trường An. Nàng đã nói thật lòng rồi, nhưng còn Diệp Trường An, hắn rốt cuộc có mật gì?
Ngươi nói vậy, xem ra cũng có lý. Diệp nhìn nàng lâu, dường nhìn thấu điều gì đó trên gương mặt nàng, nhưng cuốivi_pham_ban_quyen cùngleech_txt_ngu vẫn chẳng thu hoạch được gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bèn : Đượcleech_txt_ngu rồi, ngươi nghỉ ngơi đi. Nếu không có gì ngoài muốn, sáng mai nha đón Hà Dương.
Đa tạ đại nhân. Cảnh Nhược Hy cùng cũng chân thành cảm Diệpvi_pham_ban_quyen Trường An một câu: Đại nhân vả rồi.
Dù thế nào đi nữa, nửa đêm canhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm đi tội phạm, Diệp Trường An cũng có thể coi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vị quan tốt tận tụy với . Người khác chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần dămvi_pham_ban_quyen ba câu nói, còn mình là cảvi_pham_ban_quyen haivi_pham_ban_quyen mạng người, cảm ơn này nhấtleech_txt_ngu định thật lòng.
Trách nhiệm tại thân, không cần đa tạ. Lúc này Diệp Trường An mới ra dáng một vị nhânbot_an_cap, nghiêm túc đáp lại một câu.
Nhìn bóng lưng Diệp Trường An rời đi, Cảnh Nhược Hy cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Nàng đóng lại, dời nến và đèn dầu vào trong phòng lên giường ngủ.
Ngày hôm sau, Nhược Hy dậy , theo một bộ quần áo mới đến nha môn. Khi Hà Dương được thả từ bên trong ra, bà gần không vào tai mình, nhìn Cảnh Nhược Hy đang đứng mỉm một , không thể không tin đây sự .
Ngũ Thẩm. Cảnh Nhược Hy nói: Tôi có mang theo quần mới cho bà đây, thay đi rồivi_pham_ban_quyen chúng ta nhà.
Nhược Hy, Hy. Hà Dương nheo mắt nhìn ánh mặt trời lâu không thấy, loạng bước tới ôm chầm lấy Cảnh Nhược Hy, độtvi_pham_ban_quyen nhiên oà lên khóc nức nở.
Cảnh Nhược Hy vỗ vỗ lưng Hàvi_pham_ban_quyen : Không sao rồi, tôi đã là sẽ không có chuyện gì màleech_txt_ngu, đâu có gạt bà.
Là người cả đời lành chất , chưa từng chân vào cửa nha , nỗi khổ sở giày vò của Hà Dương trong lao ngục mấy ngày không phảivi_pham_ban_quyen người thường có thểleech_txt_ngu hiểu. Bà tự nhiênvi_pham_ban_quyen không có ý chí sắt đá như Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu, lúc này cảmleech_txt_ngu nhưleech_txt_ngu được từleech_txt_ngu cõi chết trở về, xúc động đến thất thố cũng lẽ thườngvi_pham_ban_quyen tình.
Sau khi trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dần bình tĩnh lại, Hàleech_txt_ngu Dương nhìn mặt Cảnh Nhược Hy: , chuyện lầnleech_txt_ngu chắc chắn làm con rồi. Có phải mấy nay con không không?
Mấy ngày ngủ thì thành tiên rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cảnh Nhược Hy mỉm cười: Tôi cũng chẳng làm gì cả, nhờ Diệp nhân anh minh võ có thể giúp oan khuất của họ Ngũ . Sau nếu có hội, định phải ơn Diệp đại .
Phải, phải. Dươngleech_txt_ngu vội vàng nói: Còn phải cảmvi_pham_ban_quyen ông trời nữa, ông thật có mắt.
Phảileech_txt_ngu. Cảnh Nhược Hy muốn Hà Dương phải mang ơn mình quá nhiều, thà rằng để bà đi cảm ơn ông trời.
Ra khỏi môn, nàng chậm rãi kể lại đuôi sự việc mấy ngày cho nghe, khiến bàbot_an_cap không khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thán không thôi, nhất thời cũng chẳng biết nên hận , nên đồng cảm với ai.
Cũng may Thôi Hạo lòng tham không đáy, hắn ta hết lần này đến lần khác tìm Giang Lang Nguyên đòi tiền, mới ép hắn phải giết người diệt khẩu. Nếu không, trong một sớm một chiều thật sự chưa chắc tra được đến đầu hắnleech_txt_ngu. Cảnh Nhược Hy nghĩ chuyện lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này có chút nguy hiểm: Nhưng dù sao đi nữa, giờ đây mọi khôngvi_pham_ban_quyen còn liênvi_pham_ban_quyen quan đến ta . Ngũ Thẩm, cũng nén bi thương, chuyện gì đã quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cứ để nóbot_an_cap qua , nghĩ ngợi nhiều nữa, vạnleech_txt_ngu sự hãy về phía trướcleech_txt_ngu.
Hà Dương thở : Nếu ông ấy đột nhiên tích rồi chết, tôi chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ rất lòng, nhưng đã mộtvi_pham_ban_quyen năm trôi qua, thời gian đau nhất cũng đã qua rồi. Huống hồ ông ấy còn , tóm lại là vậy, con yên tâm, tôi khôngbot_an_cap sao .
Nhược Hy gật . Tuy không tiện nói ra, nhưng trong lòng nàng lại có chút khinhleech_txt_ngu thường. Hà Dương định thu lượm hài cốt của Ngũ Tân Xuân, thế này là nhân chí nghĩa tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Loại đàn ông vừa nghèo vừa xấu lại còn tình này, không vứt đi rảnh nợ cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ lạivi_pham_ban_quyen làmvi_pham_ban_quyen gì? tuy giếtbot_an_cap người làvi_pham_ban_quyen sai, nhưng đúng là cũng chịu nhiều uỷ khuất.
Hà Dương không biết tâm tư của , bèn nói: Nhược Hy, maivi_pham_ban_quyen con đi cùng đến chùa Thanh Sơn một nhé, tôi muốn lênvi_pham_ban_quyen chùa bái Bồ Tát.
Ngũ Thẩm. Nhược Hy lộ vẻ khó xử: Bà biết là tôi không tin những thứ mà.
Tin gì mà trời có mắt, kiếp trước nàng trừng gian diệtbot_an_cap ác, giữ biết bao nhiêu hung thủ, chưa từng làm một việc nào, nhưng kết quả thì sao? Đúng làvi_pham_ban_quyen giết người phóng hỏa đai vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tu cầu bồi không xác thâybot_an_cap.
vẫn còn là cô gái , đừng lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng như vậy. Hà kéo cánh tay Cảnh Nhược Hy đi ngoài: Hơn nữa, con cứ coi là đi cùng tôi đileech_txt_ngu. Tôi tinbot_an_cap, tâm linh, tôi cầu con, chẳng phải sẽleech_txt_ngu linh ứng sao.
Hà Dương vừa thoát nạn lớn, Cảnh Nhược Hy không muốn làm bà hứng, đành bà đi.
Vềleech_txt_ngu đến , tắm y phục, Hà Dương lôi Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy lải nhải suốt nửa đêm. Trời còn chưa sáng, bà đã lôi nàng ra khỏi chăn.
Chùa Thanh Sơn nằm ở ngoại ô thành, hai người thuê một chiếc xe ngựa. Hy ngủ gà ngủ gật suốt hai giờ, mãi đến gần giữa trưa mới cảm được xe ngựa dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trước mắt hiện ra một vùng núi xanh .
Chúng ta cuối cùng cũng đến muộn. Hà Dương phào nhẹ nhõm: Mỗi buổi chiều tối, chùa Thanh Sơn sẽleech_txt_ngu tổ chức cầu . Bây giờ ta lên núi, ăn một cơm trên đó, đi bái Bồ Tát là kịp dựleech_txt_ngu đại .
Cảnh Nhược Hy chẳng chút hứng thú: Vậy chẳngleech_txt_ngu lẽ tối nay chúng ta phải ngủleech_txt_ngu lại chùa?
Ồ, đúng vậy. Hà Dương nói: Hôm nay đi về chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn không kịp, nhưng con tâm, ở chùa Thanh Sơn phòng khách dành riêng cho khách hànhbot_an_cap hương, không thu phí đâu. Chúng ta ở lại một , mai về.
Hà Dương khởi như vậy, Cảnh Nhược Hy biết nói gì , chỉ có thể hộ bàleech_txt_ngu lên núi. Sau khi ăn cơm xong, nàng không chịu đi thắp hương bái .
Tôi không có lòng thành đó, bái chẳng phảibot_an_cap ngược lạibot_an_cap là một lừa dối sao. Cảnh Nhược Hy : Ngũ Thẩm, bà cứ đi. Nơi này xanh nướcvi_pham_ban_quyen biếc, đi quanh ngắm cảnhvi_pham_ban_quyen, tối tôi sẽ đi tìm bà.
Dưa hái xanh không ngọt, Hà Dương không cam nhưng cũng chẳng còn cách , đành để Cảnh Nhược Hy .
Chùa Sơn ngôi chùa lớn vùng ngoại ô thành Lương, cũng giống như vương triều Đại Lương, nó đã trảivi_pham_ban_quyen qua trăm hưng thịnh suy vong vẫn vững đổ, hương hỏa vượng, khách hành hương đông như trẩy hội.
Cảnh Nhược Hy thấy đông người là thấy , khi rời khỏi Hà Dương liền đi về sau núi tìm nơivi_pham_ban_quyen thanh tịnh.
Tháng tư hương sắc nhân gian tận, hoa đào sơnbot_an_cap tự mới bắt đầu nở. Lúc này sắc trong Sơn đang độ đẹp nhất, hươngbot_an_cap hoa nồng nàn say . Nhược Hy cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thếvi_pham_ban_quyen đi , đi mệt, nàng tùy ývi_pham_ban_quyen tìm một tảng ngồi xuống, tựa vào thân cây phía sau, định nghỉ ngơi một lát.
Trong lúc mơ màng, dường như mặt trời bị che khuất, trước hiện một bóng râm.
Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy bừng tỉnh mở mắt.
Phản ứng của ngươibot_an_cap đúng là nhạy bén đấy. Chẳng biết từ , Diệp Trường An đã ngay trước mặt, che mất ánh nắng đangbot_an_cap chiếu trên người Cảnh Nhược Hy.
Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược thở phàobot_an_cap, đứngleech_txt_ngu dậy: Diệp đại nhân, sao lại ?
Chùa Thanh Sơn, ngươibot_an_cap được, ta không đến được sao? Sau lưng An là Diệp , chẳngbot_an_cap là đến đâyleech_txt_ngu thưởng ngoạn đẹp hay là tới để tra án.
Đến được chứ. Cảnh Nhược Hy mỉmbot_an_cap cười: Vậy không làm phiền đại nhân nữaleech_txt_ngu, tôi đi trước đây.
Vị Diệp Trường An này tuy phải xấu, nhưng luôn mangbot_an_cap lại cho nàng cảmbot_an_cap giác an lòng. tại nàng chỉ sống những ngày tháng yên bình, không vướng vào bất gì, chi đi .
Đợibot_an_cap . Diệp Trường An lại không muốn để nàng đi: Ngươi chạy gì chứ, ta có thịt ngươi đâu.
Đại nhân quá lời rồi. Cảnh Nhược Hy rủ mắt: Chỉbot_an_cap là tôi sợ làm phiền nhân thôi.
Ta nói này Diệp Trường An tiến lại hai bước: Cô không cần phải trưng ra cái bộ dạng ôn nhu như nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này trước mặt ta, người khác tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ ta thì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu.
Nhược Hy mặtbot_an_cap ngơ ngác: Không biết đạivi_pham_ban_quyen nhân vậy là có ý gì.
Vẫn giả vờ sao? Diệp Trườngbot_an_cap An chỉ Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược Hy: Cảnh Nhược , một người phụ nữ có thể diện vớivi_pham_ban_quyen thi thể mà bắt lại từng động tác của hung thủ như cô, tuyệt còn lợi hại hơn đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số nam nhân trên đời này. Cái vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôn thuận nhút nhát đó không hợp đâu.
Cảnh Nhược thở dài: Diệp đại nhân, ngài hiểu lầm rồi. Tôi đi cùng Ngũ Thẩm thắp hương, thấy hơi ngột ngạt nên mới ra sau núi đi dạoleech_txt_ngu chút, không ngờ lại gặp ngài.
Diệp Trường An gật đầu, điều thì hắnleech_txt_ngu tin.
Vậy ngài có gì dặn dò chăng? Cảnh Hy chợt động tâm: Chuyện của nhà họ Ngũ lần này tạ đại nhân, nếu ngài có chỗ nào cần đến thì việc nói thẳng.
Nàng luôn cảm thấy Diệp Trường có tâm sự, cụ thể là gì thì rõ, mỗi lần hắn nói chuyện nàng, ngữ luôn có chút khác biệt, trong lời dường như chứa đựng dò xét, nhưngleech_txt_ngu rốt cuộc là dò xét gì thì lại không cách nào nóivi_pham_ban_quyen rõ.
Cảnh thông . Diệp Trườngleech_txt_ngu An khẽ cười: Hiện tại, quả muốn nhờ cô đi làm.
Đại nhân cứ nói.
Ta đến chùa Thanh Sơn quả thật có sự, không phải để du sơn ngoạn thủy. Diệp Trường An : Chùa Thanh Sơn dạo gần đây không được thái bình.
Cảnh Nhược vừa nghe thấyleech_txt_ngu ba chữ thái là cảm thấy huyệt thái dương thình thịch. nghĩ đầu tiên người bỏ đi, nhưng nghĩ lại việcbot_an_cap Trường An cố tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm mình chắc chắn là đã có sự chuẩn bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhất định sẽ không để nàng đi dễ dàng như vậy, thế nàng cắn răng đứng nghe tiếp.
Tháng này, chùa Thanh Sơn đã có bốn hương khách . Diệp Trường An nói: Bốn vị này sống không thấy người, chết không thấy , đến vẫn là mộtbot_an_cap vụ án treo. Ta này tới chính là để điềuvi_pham_ban_quyen ánbot_an_cap đó.
Mất tích những người? Điểm chú ývi_pham_ban_quyen của Cảnh Nhược Hy luôn người thường: Mất người rồi quanleech_txt_ngu mới đầu tra ?
phải, chuyện này nói ra thìvi_pham_ban_quyen khá phức tạp. Thật ra khi người đầu tiên mất tích, nhà đã báo ánleech_txt_ngu, nha môn cũng bắt điều tra, nhưng lúc đó không thể khẳng định là bọn họbot_an_cap mất tích ở đâu. Cho đến khi người thứ tư xuất hiện, mới chắc chắn rằng cả mất tích sau lên chùa Thanh Sơn thắp hương.
mặt khinh bỉ Cảnhbot_an_cap Nhược suýt chút nữa làvi_pham_ban_quyen không giấu , nàng không nhịn được mà nói: Nhưng tôi thấy hôm nay chùa Thanh Sơn có rất hương khách.
Diệp Trường An không cảm thấy có gì bất ổn, ngược lại còn tưởng không hiểu nên giảivi_pham_ban_quyen thích: Chùa Thanh Sơn trừ phi tuyết lớn phong sơn, không nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng nườm nượp khách.
biết. Cảnh Nhược vẻbot_an_cap đầy khó hiểu: Nhưng thời gian quavi_pham_ban_quyen đã cóleech_txt_ngu bốnleech_txt_ngu người mất , sinh tử chưa rõ, năng cao đã chết rồi. sao lập tức sơn, khách ra vào, chẳng phải là làm tăng nguy cơ có thêm nạn nhân sao?
Phong sơn? Trường An thấy hiểu hơn: Cô có biết chùa Thanh Sơn là nơi không?
Nơi nào?
Chùa Sơn là ngôivi_pham_ban_quyen chùa đứng đầu Đại , do chính tay vị Hoàng đế khai quốc tên. Diệp Trường An nói: những không thể phong sơn tra án, mà ngay cả mấy vụ mất tích này cũng không công bố rộngleech_txt_ngu . Bởi vậy mới phái ta tới , ngay người của nha cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được .
Nhược Hy gật đầu. Đúng vậy, ở đại đế là chí cao vô thượng, chùa gắn liền với hoàng quyền, tự nhiên cũngleech_txt_ngu là cao thượng. So mạng sống của vài thường dân thì cái danh tiếng quan trọng hơn nhiều.
Vậy tôi có thể làm gì? Cảnhbot_an_cap không cóleech_txt_ngu ý định đánh giá chuyện này đúng hay sai, càng nói nhiều với Diệp Trường An: Diệp nhân cứ nói thẳng đi.
Giúp ta cùngleech_txt_ngu tra án. Diệp Trường nói.
? Nhượcbot_an_cap Hy chỉ vào mình: Tôi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải bộ khoái, cũng chẳng biết võ công, tra thế nào ?
Trà trộn vào mà . Diệp Trường An thản nhiênleech_txt_ngu nói ra một câu nghe vẻ viển vông: Ta tin tưởng côbot_an_cap.
Không phải chứ. Cảnh Nhược Hy quặc: Tại sao tin tôi?
Chỉ có nghi một người mới cần lý , tin tưởngleech_txt_ngu không cần. Diệp Trường nóivi_pham_ban_quyen: Ta tin mắt nhìn của mình, cũng tin cô. Tất nhiên, ta cũng không để phải chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiệt thòi.
Cảnh Nhược Hy có chút nghi hoặc: Có lộc gì sao?
Vàng thật , có tính là lợi lộc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Diệp Trường nhếch môi cười: Nếu cô có thể giúp tabot_an_cap phá được vụ , ta sẽ thưởng cho cô một lượngvi_pham_ban_quyen bạc.
Nhược Hy vạn lần không ngờ tới, lúc lòng nàng như , chỉ muốn nhanh chóng thoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi Diệp Trường An, nhưng khi nghe đến mộtleech_txt_ngu trăm lượng bạc, tráibot_an_cap tim nàng thực sự rung động.
Nàng đếnleech_txt_ngu Lương đã một năm , lúc đó toàn thân đầy hiện trong rừng, được Hà Dương cứuleech_txt_ngu về nhà.
Lúcbot_an_cap đầu, tiền thuốc men chữa bệnh đương nhiên đều là của Hà Dương, sau này dù nàng cũng đi làm, nhưng chân chạy việc trong quán ăn thì kiếm được bao nhiêu? Cuộc sống không chỉ kém xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trướcvi_pham_ban_quyen mà vô cùng vật.
Bản thân nàng sao cũng được, nhưng sức khỏe của Hà Dương vốn không tốt, thấy cô ấy mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần không khỏe cần thuốc bệnh mà sợ tốn tiền nên cắn răng đựng, trong lòng Cảnh Nhược Hy rấtvi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dễleech_txt_ngu chịuvi_pham_ban_quyen.
Trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý lần này tuy chỉ vài , nhưng cú sốc lớn với cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thânleech_txt_ngu thể lẫnleech_txt_ngu tinh thần của Hà Dương. Muốn chữa lành thương, chỉ có thể dựa vào thậtleech_txt_ngu bạc trắngbot_an_cap.
Cảnh Nhược Hy mắt suy một lát: Được, tôi ý với ngài.
Rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt. Diệp Trường An vô cùng hài lòng: Cả về tình lẫn , ta biếtleech_txt_ngu cô nương sẽ ývi_pham_ban_quyen mà.
Bán mạng vì vẻ vang cho lắm, Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy muốn giải thích nhiều: Tôi ý, nhưng nếu đại nhân muốn tôi phá án, tôi phải hiểu rõ tình hình cụ thể của bốn người mất tích. Tuổi tác, thân , mất tích nào, ở đâu, và tình hình cụ thể của chùa Thanh Sơn mà các ngài đang nghi ngờ.
Không quá đáng. Diệp Trường An ngẫm : Những thông này ta đã lý xongleech_txt_ngu , nữa đi tìm để giải chi tiết.
. Nhược Hy suy nghĩ: Tối nay tôi sẽ ở lại trongvi_pham_ban_quyen chùa, nếu nhân không có dặn dò gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì tôi phép đi trước, chờ tin của ngàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
An gật đầuleech_txt_ngu, Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay người rời đi.
Đợi đến khi bóng dáng Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược Hy biến mất hẳn, Kỳleech_txt_ngu mới lên : Thiếubot_an_cap gia, ngài sự nghi ngờ ấy sao?
Diệp hỏi ngược : Chẳng lẽ cô không đáng nghi à?
Đúng là rất đáng nghi. Diệp Kỳ ngẫm nghĩ: Nhưng em thấy dò xét thế nàyleech_txt_ngu phiền phức . Hay bắt lại, dùng cực hình tra, tự khắc sẽ khai hết thôi.
Diệp Trường An mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếc nhìn tiểu tư mình: Nếu cô ta thực sự làvi_pham_ban_quyen người chúng đang tìm, thì liệu có thể dùng cực hình mà hỏi ra được không? Chỉ có để cô ta lộ ra sơ hở trong lúc không đểleech_txt_ngu ý mà thôi. Còn nếu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải, cô này tâm tỉbot_an_cap mỉ, suy nghĩ khác người, nói không chừng thực có thể chúng ta án. Dù là hayleech_txt_ngu không, đối với chúng ta đều chẳng hại gì.
Vâng. Tiểu tư vội vàng nịnh nọt: Thiếu nói chí phải.
Rời khỏi Diệp , Cảnh Nhược Hy cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Nàng vốn định đi dạo quanh một cho khuây khỏa, nhưng giờ chẳng còn tâm trí , chỉ tiếc là trong tay gần như có chút liệu nào về vụ án này, cũng chẳng biết bắt đâu.
Suy tính lại, Cảnh Hy về chùa Thanh Sơn. Đại lễ cầu phúcvi_pham_ban_quyen ngày đang ra, chùa rộng thu phí , chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần thành tâm không quấy phá, dù là vương tôn quý tộc hay mày khổ sở đều có thể tham gia.
Khi Cảnh Nhược Hy đến nơi, đạileech_txt_ngu lễ phúc bắt đầu. Trong chính điện rộng lớn chật kín người, từngvi_pham_ban_quyen người quỳvi_pham_ban_quyen sát bên nhau trên những tấm nệm lót. Phía trước, vị tăng của Thanh Sơn đang tụng kinh phúc.
Trong điện còn có vài tăng của chùa đi lạileech_txt_ngu giữa đám đông, có để giữ gìn trật tự.
Cảnh Nhược không đi vào trong mà đứng bên ngoài cửa. Vì chỗ ngồi hạn nên còn rất nhiều người đến muộn đứng ngoài, nàng đứng trong đó nên không nổi bật, chẳng ai chú ý đến.
Những người đến tham gia phúc đều là thiện nam tín vô cùng tâm, thế nên dùbot_an_cap trên sườn núi đông đúc nhưng vẫn im phăng phắc, như đang diễn một vởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịch câm.
Cảnh Nhược Hy im lặng đứng trong đám đông, quan sát từng người một nhưng không thấy có gì bất thường. Nàng đứng chờ cho đến khi mặt trời lặn, vị cao tăng đột nhiên mắt.
Đúng này, tiếng chuông ngoài đại điện vang lên, mọi người lại nhìn.
Tiếng chuông từng hồi , vang vọng xa xăm. Vô số chim chóc bị tiếng làm giật mình, từ rừng rậm bay , tắm mình trong ánh hoàng hôn lao lên bầu trời, tạo nên cảnh lệ và diễm lệ.
Trong chuông, vị sư trì chậm rãi nói: “Đại lễ cầu hôm nay đến đây là kết thúc, của cácleech_txt_ngu vị thí chủleech_txt_ngu, Bồ Tát sẽ chứng .”
Mọi người lần lượt đứng dậy hành lễ với trụ trì, rồi theo sự chỉ dẫn của lữ trong điện, lượt lui ra ngoài.
chuông vang đủ một trăm lẻ tiếng. Khi tiếng chuông cuối cùng dứt hẳn, người trong điệnleech_txt_ngu cũng đã hết. Hàleech_txt_ngu Dương tinhbot_an_cap mắt, vừa nhìn đã thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh , liền vui vẻ tới.
“Nhược Hy.” Hà Dương nắm lấy tay nàng: “Tôi còn lo cô đi chơi tung, lát nữa biết tìm ở nữa.”
“Làm sao thế được.” Cảnh Nhược Hy ngoài miệng đáp lời, nhưng tầm đảo quanh tứ phía.
“Nhìn gì ?” Dương lạ lùng quơ tay mặt : “Có tôi nói gì không đấy?”
“Nghe , nghe rồi.” Cảnh Nhược Hy đẩy tay Hà Dương ra: “Chẳng phải tôi từng nơi nào náo nhiệt thế nàyvi_pham_ban_quyen nên hơi tò mò sao?”
“Cũng đúngbot_an_cap, cô xem cô là cô trẻ sao lại chẳng thích ra ngoài thế?” Dương cũng lấy làm lạ: “ ta không có hội đi thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi, hễ bắt được một lần là chẳng về nhà. Cô thì hay rồi, suốt ngày chỉ muốn rúc ở nhà không chịu nhúc nhích, chẳng cô nghĩ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.”
Cảnh Nhược Hy biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà Dương có ý tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên cũng không cãi lại, cứ để mặc lải nhải. Hà Dương vốn là thích trò chuyệnvi_pham_ban_quyen, mấy ngày ở trong tử tù không có ai bạn, tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại u uất, chắcbot_an_cap là đã kìm lắm rồileech_txt_ngu.
Đểleech_txt_ngu cho những hương ở xa không kịp xuống núi trong ngàyleech_txt_ngu, chùa Thanh Sơn có dựng một số phòng nghỉ ở phía sau núi. nhiên điều kiện sơ sài, không thểbot_an_cap so với quán trọ hay sương phòng thường. Mỗi căn được ngănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng ô nhỏ, mỗi ô đủ cho một người ở, tích chỉ đặt vừa mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc giường, tuy không rộng rãi nhưng cũng đủ để có một chỗ dừng .
Dương Cảnh Hy mỗi người một . khi ăn tối xong, cả về . Chẳng bao lâu , Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen đã nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ngáy từ bên cạnh truyền sang.
Đêm qua Hà Dương phấn khích, tâm trạng ngổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngang nên ngủ đầy hai canh , lúc này chắc chắn là mệt rồi.
Nhưng Cảnh Nhược Hy ngủ được, vật im lìm, chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thời điểm .
Vừa lúc nàng định ngồi dậy khỏi giường thì nghe thấy tiếng cửa nhẹ.
“Cảnh cô nương.” Đó là của Kỳ, tiểuvi_pham_ban_quyen tư bên cạnh Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An: “Thiếu ta mời cô quabot_an_cap đó.”
“Đến đây.” Cảnh Nhược Hy đáp rồi mở cửa.
Diệp đứng ngoài : “Cảnh cô , gia chuẩn bị xong xuôi những tàibot_an_cap liệu cô muốn xem rồi, mời đi tôi.”
Diệp Kỳ vẻ hơi coi thường nàng, tuy lời lẽ khách khí nhưng trong giọng nói vẫn lộ ra vài phần khinh miệt.
Hy chẳng bận tâm, nàng cửa đi theo hắn. Vốn dĩ đây là mối quan hệ hợp tác bên bỏ tiền bênbot_an_cap bỏ sứcbot_an_cap, đều giữ mật riêng, không chờ bình thân thiết, chỉ muốn nhận tiền rồi đường ai nấy đi.
Nhưng rõ , ngay cả ở cửa Phật miệng chúng sinh bình đẳng thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng thể ai cũng như ai.
Diệp Kỳ dẫn Cảnh Hy đến một sân độc lập. Bên có một dãy ba phòng, cửa đang mở, thấp thoáng thấy mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu tư khác đang châm rót nước cho Diệp Trường An.
Đây cũng là phòng trọ của chùa Thanh Sơn, nhưng rãi và sạch sẽ chẳng khác nào biệt viện nghỉ của gia đình quyền quý, thật khiến người ta không khỏi ngưỡng mộ.
Diệp Trường An trong phòngbot_an_cap tay với Cảnh Nhược Hy: “Lại đây.” Sau đó quay sang bảo : “Các canh chừng ở ngoài sân, không cho phép ai vào.”
Hai tiểu tư vâng luinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra giữa sân. Cảnh Nhược Hy bước vào rồi khép cửa lại.
Trên bàn không ít cuộn sơ, Cảnh Nhược Hy vừa liếc nhìn qua đã nhíu mày đầy bỏ.
“ thế?” Trường An ngạc nhiên: “Cô còn chưa xem đã không hài lòng rồi à?”
Cảnh Nhược không thể nói là mình không hài lòng, mà là nàng đang chê bai việc truyền thông tinleech_txt_ngu thờileech_txt_ngu đại này quábot_an_cap lạc hậu. Nàngbot_an_cap day thái dương: “Không, tôi không cóvi_pham_ban_quyen ý không hài , chỉ làleech_txt_ngu hơi bất ngờ, không ngờ Diệp nhân lạibot_an_cap nhanh đến vậy.”
“Tất nhiên là phải nhanh.” Diệp Trường An thản nhiên : “Ai biết được nạn nhân tiếp theo sẽ hiện khi nào, và mục tiêu tiếp theo của thủ là ai?”
Diệp Trường An dậy từ bàn, tiến lại gần Cảnh Nhược , từ trên nhìn xuống nàng: “ nóileech_txt_ngu xem, liệu nàovi_pham_ban_quyen là không”
Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang là đêm khuya thanh , trai đơn gái chiếc, nhưng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trầm thấp đầy tính Diệp Trường An khiến Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi da gà. Nàng xoa cánh tay, né bước đến trước bàn, nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túc nói: “Thôi nào, chúng ta bắt đầu đi.”
“Thật là nhạt nhẽo.” Diệp Trường An nhún vai, kéo một chiếc ghế khác ngồi xuống cạnh nàng: “Cảnh Nhược Hy, trong mắt cô thì không có chút sức hút nào sao?”
“Có chứ, sao không.” Cảnh Nhược Hy đáp lấy lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa cuộn hồ sơ mặt vừa nói: “Diệp đại nhân tuổi trẻ tài cao, anh tuấn tiêu sái, thụ phong ây”
Cảnh Nhược Hy ra tràng khen ngợi không chút cảm xúc, nhưngvi_pham_ban_quyen ngay khi hồ ra, sắc nàng chợt khựng lại, thốt lên một tiếng kinh .
“Sao ?” Diệp Trường vội ghé sát lại: “Cô nhìn ra vấn rồileech_txt_ngu ?”
“Không phải.” Vẻ mặt Cảnh Hy vô cùng : ” Diệp đạibot_an_cap nhân, ngài có thể cho nghe được không? Trong này viết thế rất nhiều chữ tôi không nhận ravi_pham_ban_quyen.”
“” Diệp Trường cảm thấy không thể : “Côleech_txt_ngu không chữ sao?”
“Cũng không phải hoàn toàn không biết chữ.” Cảnh Nhược rối nói: “ biết không , chữ này tôi chữ này lại không biết còn loại này nhưng đúng sai thì khó nói”
Cảnh Nhược Hy nhìn con chữ ngoằnleech_txt_ngu ngoèovi_pham_ban_quyen hồ sơ mà cảm thấy sụp đổ, không ngờ có ngày lại phiền lòng vì chuyệnbot_an_cap mù chữ.
Cảnh Nhược Hy vốn là “con người ta” trong truyền thuyết, nhỏ đã học giỏi toàn diện, nhảybot_an_cap lớp tục để vào trường đại học danh tiếng quốc tế, khi học thành tài trở thì danh tiếng lẫy lừng. Dù trọng tâm không nghiên cứu văn học, nhưng vì từng một vụ quan đến cổ vật nên cô cũng có nghiên cứu nhất định về sự tiến hóa của văn tự các nước.
Nhưng nghiên cứu là chuyện, qua năm nghìn năm lịch , văn tự của bao nhiêu đại thay biết bao lần, huống chi đây còn là triều không tìm thấy trong sách sử. Cảnh Nhược Hy có thể vào một số bộ thủ để nhận một phần một cách mơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ, bừa thì được, chứ làm tài liệubot_an_cap vụ án nghiêm túc, không một chữ thì tuyệt đối thể đoán mò.
Diệp Trường An cũng có chút ngờ. Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói nữ nhi nhà bình dân quả không biết chữ nhiềuvi_pham_ban_quyen, nhưng không sao, hắn lại mặc nhiên không cân nhắc chuyện này, chỉ cảm thấy một nữ tử có cách năng và kiến thức như Cảnh Nhược Hy sao có thể không biết chữ .
Hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bốn mắt nhìn nhau đến ngẩn ngơ, cuối cùng Cảnhbot_an_cap Nhược chút thẹn hóa giận, dứt khoát buông xuôi, đập mạnh tập hồvi_pham_ban_quyen lên bàn: “ vốn là phụ việc dưới bếp của tửu lầu, tại sao tôi phải biết chữ? Lúc quen biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi, chẳng lẽ ngài không biết là người làm tạp vụvi_pham_ban_quyen sao?”
Nói rất có lý, Diệp Trườngbot_an_cap nhất thời không nói đượcleech_txt_ngu gì.
“Được rồi.” Diệp Trường cuối cũng nhượng bộ: “Ta cho cô nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Cảnh Nhược một hơi, nén cơn giận, tựaleech_txt_ngu lưng ra sau: “Đọc đi.”
Giọng của Diệp Trường An khábot_an_cap hay, nhịpbot_an_cap đềubot_an_cap bình thản vang trongleech_txt_ngu đêm , Cảnh Nhược Hy cũng tĩnh tâm lại, yên lặng lắng .
“Người mất tích đầu tiên xuất hiện vào một tháng trướcvi_pham_ban_quyen, tức là ngày mùng hai , tên là Thường Vãn, , bốn mươi bảy tuổi, là thương nhân, thiếp thất đến kinh thành doanh. mãi con nên chùa Thanh Sơn cầu tự. Lúc đó ông ta cũng ở trong kiểu phòngbot_an_cap nhỏ như phòng vừa ở, ông và thiếp mỗi người một phòng, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy thì đã mất không vết. Đến nay bặt vô tín, không rõ sống chết.”
“Người mất tích thứ là ngày mùng bảy tháng Ba, Từ Tuấn Hào, , mươi hai tuổi, là người nơi khác đến dự thi, công danh. Hôm đó anh ta lại chùa Thanh với đồngvi_pham_ban_quyen hương, ngày hômleech_txt_ngu sau đồng hương phát hiện anh ta biến mất trình báo quan phủ.”
“ mất tích thứ ba vào ngày hai mươi lăm thángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Babot_an_cap, Hứa Linh , nữ, mười lăm tuổi, nhà lành chưabot_an_cap gả chồng, gia đình làm kinhbot_an_cap doanh nhỏ, vừa mới đính hôn đến chùa lễ tạ, ngày sau người nhà thấy ấy không về phát hiện mấtbot_an_cap .”
“Người mất tích tư là một lang thang, thời gian mất tích cụ không rõ, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể suy đoán là vào tháng. Chùa Thanh cứ cách khoảng thời gian lại dựng phát cháo cho nghèo, rất người xin sẽ đến, hắn biến mất sau đó. Tất nhiên hắn chỉ là một kẻ ăn xin, không có ai báo án, là chúng ta vô tình biết được trong quá trình điều tranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Diệp Trường An cảm thấy chưa bao nói nhiều một hơi vậy, hắn uống một ngụm nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn Cảnh Hy: “Thế nào, côleech_txt_ngu có ý kiến gì ?”
“Có thể khẳng định bốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người này mất không?” Cảnh Nhược Hy gõ gõ lên mặt bàn: “Chùa Thanh Sơn núi nonbot_an_cap điệp, liệu có dã thú xuất hiện không, khi họleech_txt_ngu trượt chân rơi xuống núi ? Thí sinh dự thi có khi nào sợ vả, không dám nói lén lút về quê? Còn cô nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắp lấy chồng kia, liệu người thương nào khác rồi cùng người bỏ trốn không?”
“Còn về kẻ lang thì khó nói, không thân không thích, muốn không ai biết, dù có chết ở đâu cũng chưa chắc tìm thấy .”
“Không thể nào.” Diệp Trường An phủ nhận ngay lập , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khựng lạibot_an_cap nói tiếp: “ đã kiểm chứng từng việc một, chắc chắnvi_pham_ban_quyen là . dù có thì không trùng hợp như vậy, kinh thành quản lý nghiêm ngặt, khi xảy ra sự cố, làmbot_an_cap sao bốn người cùng gặp trong vòng tháng được? Hơn nữa chùa Thanh Sơn người qua kẻ lại, hương khói nghi ngút, không thể có dã thú lớn xuất , càng không thể kéo một người đi hoàn toàn mà để lại bất kỳ dấu vết nào.”
“Nói như vậy thực là quá trùng hợp.” Cảnh Nhược Hy ừ một tiếng: “Giới tính, tuổi , thế bốn người này đều không có điểm chung, nhưng thời gian mất tíchleech_txt_ngu lại gầnvi_pham_ban_quyen nhau, hơn nữa lần cuối cùng xuất hiện đều ở chùa Sơn, có thể gộp cácleech_txt_ngu vụ án lại, xác định là cùng một hung thủ.”
“Nhưng không biết tiêu chuẩn mục tiêu của hung thủ là gì.”
“Tôi không biết.” Cảnh Nhược Hy thuận tay cầmvi_pham_ban_quyen lấy một cây định gì , nhưng lại đau khổ đặt xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ tôi cho rằng hung thủleech_txt_ngu đang náu ngay trong chùa Thanh Sơn. Hắn phải chọn mục tiêu, khống chế mục tiêu mà không bị phát , rồi lý thể, hắn nhất phải thông thạo .”
Vứt xácleech_txt_ngu ở rừng hoang núi thẳm thì đúng là dễ, nhưng chùa Thanh Sơn thì khác, hươngvi_pham_ban_quyen khói nghi ngút không nói chơi, người ở đây không hề ít hơn , nói ban ngày, ngay cả ban đêmleech_txt_ngu tuần núi, muốn lẽ tránh tất cả người thì không dễ dàng như vậy.
Nhược Hy nói: “ đại nhân, ngài kể chi tiết tôi chùa Thanh Sơn đi.”
Thái dương Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trường An giật giật: “Cô không đang nghi ngờ tăng nhân của chùa Thanh Sơn đấy chứ?”
“Tại sao lại khôngbot_an_cap ?” Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy bưng chén lênleech_txt_ngu định uống nước, bưng được một nửa phát hiện đó là chén của Diệp Trường An nên lại đặt xuống, tiếp tục nói: “Nếu coi chùa Thanh Sơn là một khách sạn, trong vòng một tháng khách sạn này có bốn vị khách mất tích, vậy ngài sẽ nghi ngờ điều gì?”
“Tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên khách sạn này là một hắc điếm.”
“Vậy thì đúng .” Nhược Hy nói: “Cùng một lý , sao thành chùa Thanh Sơn, đại nhân dám nghileech_txt_ngu ngờ nữa?”
“Ta đã , chùa Sơn là ngôi chùa đứng đầu Đại Lương, do thân Hoàng đế quốc của Đại Lương ban tặng, trong chùa đều là các đắc đạo cao tăng” Diệp Trường An đang nói thì không tiếp được nữa: “ xua tay làm gì?”
“Những điều này ngài đã nói với rồi.” Cảnh Nhược Hy nói: “Vậy khaibot_an_cap quốc của Đại Lương có thểleech_txt_ngu bảo rằng, qua bao nhiêu năm tháng ngàn đời sau, trong chùa Thanh Sơn không có hung thủ xuất không?”
“Gỗn xược!” Trường An độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên sầm mặt: “ nói cái gì , bất kính với tiên đế.”
“Tôi dám bất kính với tiên đế, nhưng Diệp đại nhân, ngàileech_txt_ngu kính trọng công lý và chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay không?”
“Ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô là sao?” Sắc mặtvi_pham_ban_quyen Diệp Trường có chút khó coi.
“ biết thân phận biệt, Diệp đại nhân chắcleech_txt_ngu chắn suy nhiều hơn .” Cảnh Nhược nói: “Nhưng tư làvi_pham_ban_quyen một người điều travi_pham_ban_quyen án, khivi_pham_ban_quyen chưa có bất kỳ bằng chứng nào, ngàivi_pham_ban_quyen loại trừ nhóm người ra khỏi diện tình nghi trước, là đạo lý gì? vụ án này còn cần thiết phải điều tra nữa không? Ngài cần ai làbot_an_cap hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ thì người đó là hung thủ, phải là xong sao?”
Cảnh Nhược Hy nói một câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sắc mặt Diệp Trường An lại coi thêm một phần, nói xong cảm thấy khuôn mặt tú đối diện đã đen kịt lại.
“Cảnh Hy, cô thật to gan.” Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh lùng nói: “Cô có biết chỉ dựa vào mấy này, ta đã có tống cô vào ngục không?”
“Tôi biết.” Cảnh Nhược Hy tuy biết nhưng cũng mấy sợ hãi: “Thật ra nếu ngài muốn tống tôi vào ngục thì gì quan tâm tôi đã nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhữngleech_txt_ngu gì? Muốn khép tội người khác, lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cóvi_pham_ban_quyen lý do.”
Diệp An cười lạnh một tiếng, ngược xuống: “Cô đang dùng phép ?”
“Tôi có thân phận gì mà dùng phép khích tướng.” Cảnh Nhược thản nhiên nói: “Tôi chỉ là muốn xứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng với một trăm lượng bạc kia thôi.”
thủ làvi_pham_ban_quyen ai, có ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được hay không, thì có quan gì đến cô chứbot_an_cap.
Thì ra đây huynh nói nghi ngờ , không phải là nghi ngờ chùa này, mà là nghi ngờ thủ đang ẩn náu trong. Cảnh Nhược Hy bật trêu : Thật đến ba chữ Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơn, huynh vậy mà lại chẳng dám đụng chạm tới.
Trong , bầu không khí trong phòng gượng gạo. Cảnh Nhược Hy không cảmvi_pham_ban_quyen thấy mình sai, cònvi_pham_ban_quyen Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có vẻ mất mặt, chẳng ai nói với lời nào.
Cuối cùng, Cảnh đứng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thở dài một tiếng: Kiếm tiền chẳng gì. đại , tôi cáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nói xongleech_txt_ngu, Cảnh Nhược liền bước ra ngoài, khi vừa đến , nàng đột nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy Diệp Trường An lên tiếng: Cô đứng lại đó.
Diệp nhân còn có gì sai bảo?
Diệp Trường An day day vầng đang đau âm ỉ, nói: Cô muốn biết tư liệu về chùa Thanh ?
Nhược Hy : cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư liệu gìbot_an_cap?
Diệp Trường An tìm đống hồ sơvi_pham_ban_quyen trên bàn ra một đẩy đến trước Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy, khựng lại một chút, rồi chịu mà mở ra.
Hồ sơ về chùa Thanh Sơn dài, ngôi chùa đã được xây dựng trăm năm, không phải chỉ một hai câu là có thể nói hết được.
Diệp Trường An giọng: Thanh Sơn
Đợi đã, đã. Cảnh Hy vội ngắt lời: Chọn ý chính mà thôi. Nếu huynh định đọcbot_an_cap hết chỗ này, định đọc đến sáng saobot_an_cap?
Mini
19/4/2026 lúc 7:30 chiềuNày có phải end đâu mà để full…???
Uyển Mộc
20/4/2026 lúc 1:18 chiềuTGIA VIẾT ĐẾN ĐẤY DROP RỒI
Bùi Minh khánh
3/5/2026 lúc 4:23 chiềunó đã giết người còn ăn trộm sâm, mà nữ chính cứ lý luận tẩy trắng cho nó