An Mị, con đừng giàybot_an_cap vò bản thân nữa, chuyện ly hôn, mẹ và bố con đều đồng ý rồi.
An Mị: ?
là thanh niên nữ giới chưa chồng, ly nỗi gì?
An Mị mở mắt ra, đập vào mắt là một người phụ nữ dịuleech_txt_ngu dàng.
Người phụ nữ thấy cô cuối cũng có động tĩnh, được xúc rơi lệ: Mẹ và bố con chỉ mong được hạnh phúc vui vẻ, nếu ly hôn có thể khiến con vui lên thì cứ ly đi.
Bỗng , đầu óc Mị truyền đến một cơn đau trướng, một lượng lớn ký ức ùa trong não.
Cô xuyên rồi.
Xuyên vào một cuốn thuyếtbot_an_cap thời đại có gian bắt đầu những năm .
Từ : kế nuôi con + quân hôn + đàn ông thô kệch + vả mặt cực phẩm + sảng văn.
Đều là những yếu tố thịnh hành hiệnleech_txt_ngu .
Chỉ là, cô phải nữ chính, mà là một nhân vật phụ diễn người cũ bia đạn của nam chính.
Người cũ vốn đại tiểu thư lá ngọc cành vàng, vì nảy sinh thuẫn mối tình đầu nên mới giận dỗi gả chobot_an_cap chính vốn là quân nhân xuất thân từ nông .
khi kết hôn, lối sống và quan điểm của hai người khác biệt một trời một , người vợ cũ rất chê nam chính dã man, thô lỗ lại thiếu học .
Cho đến khi mối tình đầu ly hôn, mặt hồ tĩnh lặng trong lòng vợ cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gợn sóng, bắt đòi ly hôn bằngbot_an_cap được.
Ly hôn nhiên là công.
Hai năm sau khi ly hôn, động ập đến, vì vấn đề thành phần xuất thân và lối sống quá tiểu tư sản, người vợ cũ phải cùng mối tình đầu đi cải tạo ở vùng sâu vùng .
Người cũ xinh đẹp, được nuông chiều từbot_an_cap nhỏleech_txt_ngu, sau khi cảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì làm sao có ngày tháng tốt đẹp được? Huốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ mối tình đầu lại một tên ông tồi tệ ích kỷ, không bảo vệ cô mà còn vì đổi lấy một chăn da chó giữ mà ép cô ngủ với người khác
nửa đầu cốt truyện, người vợ cũ luôn là nhân sống qua lời kể của tácvi_pham_ban_quyen giả, đến tận những năm mươi mới thức hiện, vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc này, nghiệm khi hôn của cô mới được thuật sơ qua.
Hình ảnh người vợvi_pham_ban_quyen lúc xuất rất thảm, người bốn mươi tuổi mà trông lão sáu mươi, đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng hơn nửa. Cô muốn nhận lại trai, nhưng con vẫn canh cánh trong lòng việc bỏ con năm xưa, chỉ bằng lòng bỏ tiền phụng dưỡng chứ không chịu gọi một tiếng mẹ.
Người vợ có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy cuộc còn hy đã sông sát.
Dựa trên nghiệm của người vợ cũ sách và những kiến thức lịch sử mà Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị biết rõ, cô quyết định không ly hôn với nam chính.
Nam chính mù thì đã sao? Mù chữleech_txt_ngu chứngbot_an_cap tỏ thành phần gia đình trong sạch! Xuất như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai năm sẽ chẳng sợ cả.
Hơn nữa, nam ba mươi đã lên chức phó sư đoàn trưởng, từng đánh quân đầu , đánh giặc Mỹ, chiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tiền đồ , đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chiếcleech_txt_ngu vững chắc.
Ngoài nam chính ra, còn ai có thể bảo vệ một vị đại tiểu thư tư bản trongvi_pham_ban_quyen những năm biến độngleech_txt_ngu sắp tới chứ?
Không ly hôn An Mị lẩm bẩm.
Khâu Thục Thận sững sờ, dùng tay thấm nước mắt nơi khóe mắt: ly nữa sao?
An Mị ngồi bật dậy, kiên định nói: Con lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn, con muốnleech_txt_ngu đi theo quân!
Khâu Thục Thận ngạc nhưng cũng mừng: Tốt tốt tốt, không ly là tốt, vốn dĩ cũng khôngbot_an_cap nên ly.
An Mị bỗng phát một kêu vang dội.
Nguyên thân vì muốn ép bố mẹ đồng ý chuyện ly hôn mà đang tuyệt thực.
Khâu Thục Thận vội vàng : Đói rồi phải không, mẹ đi làm đồ ănvi_pham_ban_quyen cho con đây.
An Mị xoa , yếu ớt đầu.
Khâu Thục Thận vui hớn hở đi ra ngoài.
An Mịleech_txt_ngu cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng dậy, chốt cửa , thử nhắm mắt tập tinh thần.
Khi mở mắt ra, lòng nhẹ nhõm.
gian lưu trữ đã theo cô.
Không gian này xuất hiện năm cô mười tuổi, diện tích khoảng 500 mét vuông.
Lúc không gian mới xuất hiện, An Mị còn tưởng ngày tận thế sắp đến, hào hứng lậpvi_pham_ban_quyen kế hoạch tích hàngleech_txt_ngu hóa, sau mới ngượng ngùng nhận mình là học sinh cấp ba, không có
May mà ngày tận thế cũng không .
Tuy nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ý định tích trữ của An Mị không hề tiêu tan. Cùngbot_an_cap với sự trưởng thành và việc tự kiếm tiền, thêm việc bố mẹ ly đã cho khoản tiền lớn một lần, nhu yếu trong không gian cuối cùng cũngbot_an_cap dần phong phú lên.
Lương thực là cơ bản nhất, và mì cộng lại có khoảng 5 tấn, các loại ngũ cốc thô có 500 kg, còn có , muối, đường, trứng, sữa, thịt, rau củ, những thiết yếuvi_pham_ban_quyen cho cuộc sống nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số lượng đủ dùng.
An Mị không thích ăn nhanh, nên gói và đồ hộp không tích trữ nhiều, bù lại cô đã đóngbot_an_cap góivi_pham_ban_quyen rất nhiều món làm sẵn từ nhà hàng, đựng trong túi phẩm, ví dụ như mì bò, lòng lợn, mì Hà Lan, miếnvi_pham_ban_quyen chua cay, bún còn bao, thịt, thầu cuộn, sủi cảo dù sao để trong đó cũng không hỏng.
Gà sống, vịt , cá sống cũng có. Điều đáng nói gia cầm sống không gian lên hay đổi chất, giống như chớt vậyleech_txt_ngu, hễ ra khỏi gian là lại tung tăngvi_pham_ban_quyen nhảy nhót.
Quần áo và đồ dùng hàng ngày bao gồm các loại đồ dùng phụ nữ, những thứ có nghĩ tới đềubot_an_cap tích trữ rất nhiều.
Thuốc men thì khó mua, chỉ có các loại thuốc hạ , thuốc kháng , thuốc bôi ngoài , sinh cơ và các loại vitamin.
Vì An Mị nhớ ra gì là bổ sung nấy, nên đồ đạc trong không gian rất tạp . Có những thứ cô nghĩ lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ dùng đến như hạt rau, các men nấm; có những thứ cô dùng và ăn hàng như mỹ phẩm chăm sóc da hoặc một vài loại đồ ăn .
đã định ôm đùi nam chính, cuộc sống tương chắc phải lo lắng, nhưng dù sao đây cũng là thời loạn, không gian có thể cho cô thêm nhiều chỗ dựa.
An Mị lòng tuần tra một lượt rồi rời khỏi không .
Mở cửa phòng.
Trước cửa có mộtvi_pham_ban_quyen cậu bé đứng.
làvi_pham_ban_quyen Đông Đông, trai của thân và nam chính, bốn tuổi.
Mắt Đông Đông đen láy, làn da trắng như sữa, ngũ quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tinh , rấtvi_pham_ban_quyen giống .
Thấy mẹ đi , nó quay người chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng đã bị An Mị nhanh tay lẹ mắt lấy: Sao thế? Có muốn tìm mẹ không?
Đông cụp mắt, đôi tay nhỏ bấu vào cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo mẹvi_pham_ban_quyen, im lặng lắc đầu.
An Bá Hòe đang ngồi trên ghế sofa nói: Mấy ngày nay con làm loạn trong như vậy, trẻ con cái gì cũng hiểu, nó con không cần nó nữa, mau dỗvi_pham_ban_quyen dành nó .
Nguyên thân đúng là đã địnhvi_pham_ban_quyen bỏ đứa con trai nàyleech_txt_ngu thật
Bản năng cơ dâng lên một nỗi day dứt mãnh liệt, suýt chút nữa khiến An Mị rơi lệ.
Cô lên má trẻ: Không có chuyện đó , mẹ sẽ không bỏ Đông Đông đâuleech_txt_ngu Mẹ còn đưa Đông tìm bố mà.
Đông Đông ngẩng đầu hỏi: Thật không hả mẹ?
Mị trọng gật đầu: Thật.
Đông Đông hỏi : Vậy khi nào ta tìm bố?
Trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con không có đứabot_an_cap nào là không khao khátleech_txt_ngu cha mình cả.
An Mị đang suybot_an_cap nghĩ, An Bá Hòe đã cho cô: Bố đã gọi điện nhờ vé hỏa mai con rồi. Còn về quan hệ lương và khẩu, lát nữa bố sẽleech_txt_ngu đileech_txt_ngu xin giấy giới thiệu và cho con, tiện đánh điện báoleech_txt_ngu cho con rể bên kia luônbot_an_cap.
Mị: Bố hành động nhanh đấy.
Anleech_txt_ngu Bá Hòe đẩy gọng kính, cười gượng một tiếng.
Ông gái làm cho sợ rồi, chỉ muốn tranh thủ lúc cô chưa đổi ý đưa người đi quân.
Khâu Thục Thận đầuvi_pham_ban_quyen ra phòng bếp, trách móc: Vội vàng thế sao? Tôi còn chuẩn gì cho nó cả.
An Mị nói: Mẹ , mai thì mai vậy, không cần chuẩn bị gì đặc biệt đâu, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thu dọn ít quần áo là được .
Khâu Thục Thận hỏi: Vậy còn công của con thì ?
Nguyên là sinh viên ưu tú của học viện âm nhạc, sau khi tốt nghiệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì vào đoàn giao , còn từng theo đoàn ra nước ngoài biểu diễn.
Nguyên thân vốn có giấc mơ trở thành sĩ.
mơ này, nguyên thân trong nguyên tác không thực hiện được, cũng không có điều kiệnleech_txt_ngu để hiệnvi_pham_ban_quyen thay cô .
Loại nghệ thuật tư bản như nhạc giao hưởng, vài nămbot_an_cap nữa sẽvi_pham_ban_quyen không còn đất sống.
Nên An Mị dứt khoát nói: Thôi nghỉ việc đi .
Khâu Thục Thận có chút tiếc nuối nhưng phần lớn là vui mừng, bởi quyến rũ con bà là trưởng đoàn , một đầu chải bóng mượt không có ý đồ !
Khâubot_an_cap Thục Thận lập tức tìm đồ đạc trong nhà, thứ gìleech_txt_ngu gái thích ăn, cháu ngoại ăn, bà đều đóng gói họ mang đi hết.
Cuối cùng, bà còn kéo An Mị vào phòng, lôi từ gầm giường hai rương không lớn lắm.
hồi môn của con, cũng đã đến lúc giao cho tự quản lý rồi.
Khâu Thận mở rương .
An Mị suýt chút nữa bị mắt.
Hai chiếc rương, một rương trang và một rương vàng miếng.
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mịleech_txt_ngu nhấc thử, chút nữabot_an_cap nhấc không , chắcleech_txt_ngu cũng phảibot_an_cap hai mươi mấy cân, nếu quy đổi theo giá vàng trước cô xuyên không thì gì phải hơn chục triệu tệ.
Trang sức còn đáng giá hơn nữa, An Mị liếc sơ qua đã thấy mấy viên kim cương to cỡ lựu.
Khâu Thục Thận khá u sầu nói: Gia đình chúng ta bị bố con phá rồi, saubot_an_cap đó lại chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn lại bấy nhiêu trang sức và nghèo nàn này thôi.
An Mị:
Khâu Thục Thận thật không phải đang khoe mẽ.
Tổvi_pham_ban_quyen tiên nhà họ An từng quan đình , sau đó đếnbot_an_cap đời ông bắt đầu mở công xưởng kinh doanh thực nghiệp, lũy được khối sản khổng lồ. Đáng tiếc An Bá Hòe lại là kiểu phá gia chi tử, chỉ biết tiêu tiền biết kiếm , cũng chẳngleech_txt_ngu có đầu óc kinh , dần dần sạch tư liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sản , sau khi bước xã hội lại nộp hết đất cửa hàng.
Nhà họ An bây giờ đúng là chẳng có tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sản gì đáng kể, ngôi nhà đang ở cũng là do trường học phân cho.
Nhưng nghĩ đến sự giàu của tổ tiên, rương trang sức và vàng này đúng là không thấm vào .
Khâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thục Thận lại lấy ra một xấp tiền lớn.
Đây là ngàn , convi_pham_ban_quyen giữ lấy phòng thân.
Tiền thì thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ạ, bố mẹ giữ lại mà dùng.
Khâu Thục Thận xua tay: Chi tiêubot_an_cap của mẹ với bố thấp, làm sao tiêu hết nhiều tiền thế được, anh trai cũng không thiếu tiêu. Mẹ lo cho con thôi, tuy của con cũng thấp, nhưng phụ nữ vẫn nên chút tiền mới tốt.
An Bá Hòe giáo sư bậc , tiền lươngleech_txt_ngu đã hơn hai trăm tệ, có tiền bản quyền và nhuận , thuộc nhóm người có thu nhập cực cao thời đại .
Anh trai của An Mị đang đưa vợ con làm việc viện nghiên cứu ở Hải Thị, lương cũng không hề thấp.
Khâu Thục Thận tiền vào tay Anbot_an_cap Mị: Sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiếu thì cứ viết thư về nhà, bố mẹ còn sốngbot_an_cap ngày nào thì sẽbot_an_cap lo cho đó, nhớ chưa?
Mũi Mị cay, cô nhớ tới bố mẹ trước khibot_an_cap xuyên không.
khi hôn tự xây dựng gia đình mới, chỉ vứt lại cho cô căn nhà cũ một khoản tiền, kèm theo một báo lạnh : Đừng đến làm phiền cuộc sống mới của họ, họ đã cố gắng chờ cô tốt nghiệp cấp ba mới hôn đã nhân nghĩa tận rồi.
Cô bị trượt chân trong phòng tắm rồi xuyên qua, chắc hẳn cô ở kiabot_an_cap đã rồi, không biết bao thi thể mới được phátbot_an_cap hiện, không biết bố mẹ nhận được thông báobot_an_cap tửbot_an_cap vong có đau hay không.
Cái connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé này, sao lại khóc rồi, mau đileech_txt_ngu, mẹ nỡ nhìn con rơi nước đâu.
Khâubot_an_cap Thục Thận ôm con vào lòng.
An sụt sịt, ôm chặt lấy bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
cảnh nhà họ An thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, An Mị cảm thấy cần phải nói với Báleech_txt_ngu Hòe.
Nghe Mị nói đến tình hình thế, An Bá Hòe không khỏi an : Cuốibot_an_cap cùng con cũng hiểu chuyện hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhưng mà, cảnh nhà chúngbot_an_cap ta khác. An Bá Hòe thong thả vuốt râu, Bố con đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, từ trước khi giải đã âm hỗ trợ không cho công tác của chính quyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện tại.
Anvi_pham_ban_quyen Mị lắc đầu: Dù thế nào đi nữa, vẫn nên cẩn trọng lời nóibot_an_cap hành , nói ít thôi, ít đưa ra ý , hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay không không có nghĩa là ngày mai cũng bình yên.
An thấy cô con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan tâm đến thế giới nộibot_an_cap tâm, chẳng màng chuyện bên ngoài nên nghiêm trọng như vậy thì cười lớn: Được được đượcvi_pham_ban_quyen, con gái rượu của bố lớn thật rồi, đã biết lo chobot_an_cap bố , bố nghe con, nhất định sẽ nói ít đibot_an_cap.
An Mị gật .
Trong sách gốc nhắc đến người nhà họ Anbot_an_cap, biết An Bá Hòe có phải đựng điều gì trong lànvi_pham_ban_quyen sóng thời đại hay không, nhưng cũng có cách nào né tránh, cơn sóng dữ của lịch sử khôngleech_txt_ngu thể thoátbot_an_cap, An Mị có thể duy trì liên lạc với gia bất cứ lúcbot_an_cap nào nắm bắt tình hình và tùy cơ ứng biến.
Tối đó, Mị lặng lẽ thu trang sức và vàng vào không gian, rồi lại thu dọn những thứ trong phòng mà cô cho rằng sau này sẽ hữu ích.
Ngày hôm sau, An Bá Thục Thận tiễn An tàu hỏa.
Chúng ta đi tìm ba hả mẹ? Đông Đông ngước khuôn mặt nhắn lên hỏivi_pham_ban_quyen .
An Mị gật đầu: vậy, Đông Đông còn nhớ dáng vẻ của ba khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Đông suy nghĩ một hồileech_txt_ngu lâu rồi gật gật đầu.
Mỗi lần chính đến tỉnh lỵ họp đều sẽ ghénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua họ An ngồi một lát để con trai, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyên chủ lại ghét bỏ anh, không cho anh xúc với convi_pham_ban_quyen.
Lần gần nhất Đông Đông gặp baleech_txt_ngu là vàobot_an_cap nửa năm trước, con quên, theo lý mà nói đáng lẽ không còn mặt nữa mới .
An Mị ngợi: Đông Đông của chúng ta trí nhớvi_pham_ban_quyen tốt thật đấy.
Đông Đông mím môi, lại : Con cònbot_an_cap nhớ ba cho con bay cao , vui lắm ạ.
An Mị hỏi: Còn gì nữa không? Ba còn dẫn con làm gì nữa?
Đông Đông nghiêng cái đầu nhỏbot_an_cap nghĩ ngợi: Bắn súng.
An Mị cũng nhớ ra rồi, Đông Đông hơn tuổi đã được nam chính dắt đến bãi tập bắn chơi, anh còn nắmbot_an_cap tay dạy nóbot_an_cap bóp cò.
Nguyên chủ sau khi biết sợ đến toát mồ hôi lạnh, đồng thời càng cảm thấy nam chính là kẻ dã man, chưa hóaleech_txt_ngu. Kể từ đó, nguyên chủ cố ý ngăn con trai gặp mặt chồng mình.
Chuyện này thì An Mị có thể thấu hiểu cho nguyên chủ, đổi lại là , cô cũng chấp nhận được việc một đứa trẻ ba tuổi nghịch súng mặcbot_an_cap dù lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người lớn giữ tay.
Nhưng Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị sẽ chọn cách đổi với trước, nếu anh cố chấpbot_an_cap không đổi thì mới đếnleech_txt_ngu bước tiếp theo. Dù sao trẻ con khát tình cha là lẽ tình, khôngvi_pham_ban_quyen thể thô bạovi_pham_ban_quyen chặt đứt .
Hơn năm tiếng , đã đến Vânleech_txt_ngu, nơi đơn vị đóng quân.
Trong khi An nhìn quanh , một nhân trẻ tuổi bước đến trước mặt cô, Chát một tiếng chào điềubot_an_cap : dâu, thủ trưởng phái tôi đến đón chị.
Mị lục tìm thông tin của người này trong ký ức.
Tiểu Chu. Cảnh vệ viên của nam chính.
Chào hỏi xong, Mị nhìn ra phía sau Tiểu Chu, không ai khác.
Lẽ ra thủleech_txt_ngu trưởng định đích thân đến đón, nhưng vì có việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất nên đànhleech_txt_ngu để tôi đi . Chu sở hữu khuôn tròn, khi cười lúm đồng , trôngleech_txt_ngu thà chấtvi_pham_ban_quyen phác, không giống kẻ biết nói dối.
Nhưng liệu cậu tabot_an_cap thực sự không biết dối hay khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì không ai hay.
An Mị cũng không tâm lắm: Tiểu Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm phiền cậu giúp tôi chuyển hành lý nhé.
Chubot_an_cap An Mị mang theo hành lý, lại còn là bao lớn nhỏ đến thế thì thoáng sững sờ. lẽ chị dâu phải đến để ép thủ trưởng ly hôn sao?
vị đóng ngoại ô huyện , xung quanh toàn là ruộng , cách đó một cây số một sông, đối bờ sông là một xưởng, quavi_pham_ban_quyen khỏi công mới là đường vào phố. Nói là ngoại ô, nhưngvi_pham_ban_quyen thựcbot_an_cap chẳng khác gì nông thôn.
Hèn gì nguyênleech_txt_ngu chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không muốn tới theo quân.
Đông Đông cũng thích nghi được, nó nũng nịu mẹ bế, bĩu môi muốn về nhà.
An Mị vỗ lưng dỗ dành con : Sau sẽ nhà của chúng tabot_an_cap, vì ba ở đây mà.
Nghĩ đến ba, Đông mới chịu ngoan ngoãn chút.
Tiểu Chu lại lén nhìn một cái.
Chị dâu, để tôi đưa mọi người về khu tập thể trước nhénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dỡ lý xuống xong tôi cáo với trưởng.
Được.
tập toàn làvi_pham_ban_quyen nhà cấp bốn, nhìn qua không khác gì mấy nhà nông thôn bình thường, có điều từng dãy xây dựngbot_an_cap rất chỉnh tề, giữa mỗi dãy con đường rải xỉ than, bên đường trồng những hàng cây nhỏ.
Chu rẽ xe vào nhà đầu tiên, dừngvi_pham_ban_quyen lại ở đoạn giữa.
Mấy người nhà quân nhân đã sớm chú ý đến Tiểu Chu, biết cậu là cảnh vệ của Phó sư Tiêu Chính, vậy được chắc là người nhà của anh rồi!
Tiêu cũng đượcbot_an_cap coi nhân vật nổi tiếng ở đây, vị thủ trưởng đứng hàng thứleech_txt_ngu , trẻ hơn hai vị thủ trưởng tiên cả , tiền vô lượng.
Cóleech_txt_ngu lẽ vìbot_an_cap còn trẻ nên để trấn áp được cấp dưới, Phó sư trưởng Tiêu Chính lại khắc hơn cả hai vị tiền bối, lúc nào cũng vẻ mặtleech_txt_ngu lạnh tanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hễ ai phạm , kể nam hay nữ, anh mỏ không tiếc.
Chưa kể dáng người anh cao lớn vạm vỡ, nắm đấmvi_pham_ban_quyen to như cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn, trông lại sợ hơn!
Mọi rất tượng nổileech_txt_ngu một Phó sư như vậy lại cưới được sinh đại học thành phố, cô sinh viên là một bà xấu xí sao?
của Phó sưbot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới, mọi tò mò vây lại xem.
Chỉ thấy trên chiếc xe Jeep xuống là một người phụ nữ xinh đẹp, mặt trái xoan tinhvi_pham_ban_quyen xảo, mày cong thanh tú cùng đôi mắt long lanh, đôi má ửng hồng như đào chín, sống mũi thoát là khuônleech_txt_ngu miệng nhỏ nhắn hồng hào. Làn da cô trắng mịn rạng rỡvi_pham_ban_quyen, không một chút tì vết, mái tóc lánh búi gọn đầu trông vô cùng dày .
Trang của cô rất bắt , chiếc áo sơ mi ren trắng phối cùng chân váy caro ôm nhẹ ở eo và xòe rộng bên dưới, mỗi bước đi tà váy lại tung bay, vừa thời thượng.
Tiếp , người phụ nữ xuống một bé trai.
nhỏ cũng trắng trẻo xinh xắn như tạc, đẹp đẽ chẳng khác gì một gáibot_an_cap.
Cô là vợ củaleech_txt_ngu sư trưởng Tiêu saoleech_txt_ngu? Đây là con trai của anh ấy à? Có muốn xác nhận.
An Mị gật đầu, thân thiện chào hỏi mọi người xung quanh.
đông lập tức xôn xao hẳnvi_pham_ban_quyen .
Trời đấtleech_txt_ngu ơi, một Tiêu Chính hung dữ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thúvi_pham_ban_quyen mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạibot_an_cap cưới được một tiên nữ hạvi_pham_ban_quyen phàm sao! Lại còn sinh được một đứa nhỏ khôi ngô kim đồng thế kia!
Chuyện chuyện này thật là không đăng đối chút nào!
Mị bận thu xếp nên chỉ chào xong là dắt con trước.
Bên trong căn nhà trí có vẻ ổn hơnbot_an_cap cô tưởng, sàn nhà bằng đá nhẵn bóng, sổ sáng sủa, còn có cả bộ nội đồng bộ, chắc là đơn vị trang bị sẵn.
có bốn phòng ngủ, diện mỗi phòng đều rất rộng, sau còn có sân vườnleech_txt_ngu. Chỉ là này chưa có hơi người, mới có mộtleech_txt_ngu ngủ là được trải giường, ngoài sân thì dại um tùm.
An Mị nói: Chỗ này hình như chưa được dọn dẹp.
Tiểu Chu giải thích: Thủ trưởng bình toàn ngủ lại văn phòng, nên bên này hơi vắng vẻbot_an_cap. látvi_pham_ban_quyen, quyết định tốtleech_txt_ngu cho cấp trên: Thủ trưởng đằng nào anh ấybot_an_cap cũng chỉ có một mình, hay làvi_pham_ban_quyen nhường nhà cho người khácvi_pham_ban_quyen ở, may mà nhường, không chị dâu đến lại chẳng có chỗ mà ở.
An Mị hiểu ra, cười nhìn Tiểu Chu một cái khiến cậu ta gãi đầu: Hì hì.
Lúc Tiểu Chu địnhbot_an_cap rời đi, Mị bốc nắm từ trong hành lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa cho cậu: Đúng ra phải mời cậu điếu thuốc, nhưng tôi có, thôi lấy nắm này ăn cho ngọt giọng nhé.
Tôi là tôi thích ăn kẹo nhất đấy, cảm ơn chị dâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chu cười lộ lúm đồng tiền, cảm thấy chị lần này khác hẳn lần gặp trước, không những không người nửa con nụ cười cũng nhiều hơn.
Tiểu Chu , An Mị đầu nghiêm túc sát ngôi nhà tương của .
Bụi bặm bám đầy, công cuộc dọn dẹp này đúng làvi_pham_ban_quyen một công trình đây.
Đông Đông từ nhỏ đã ở nhà lầu, lạ lẫm nên cứ chạy tung tăng ngoài sân, khuôn mặtvi_pham_ban_quyen nhắn trầm ngâm trở nên rỡ hẳn lên.
Oa, mẹ ơi có sâu !
Oa, con bướm này!
Oa, mẹ xemvi_pham_ban_quyen kìa, ở đây một ba này!
Anleech_txt_ngu Mị mảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm dụng cụ dọn, nghe vậy liền bước ra ngoài.
Một người đàn ôngleech_txt_ngu mặc quân phục đang bế Đông Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng giữa sân, đầuvi_pham_ban_quyen hơi cúileech_txt_ngu xuống nhìn đứa nhỏ trong lòng.
Từ độ của An Mị, cô chỉ thấy được gócleech_txt_ngu nghiêng của anh, từ chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày đến sống mũi nối liền thành một dải như núi nonbot_an_cap hùng , đường xương hàm sắc sảo lạnh lùng.
Nghe thấy tiếng , người đàn ông người lại, lúc Mị mới nhìn rõ diện mạo anh.
Có lẽ vì nguyên quá ghét nênbot_an_cap trong đầu cô ta, khuôn mặt chồng một hình ảnh mờ nhạt. Còn trong sách, miêubot_an_cap tả về chính chỉ gói gọn trong chữ: cao lớn , ít nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trầm mặc.
Tuấn tú nhìn kỹ thì cũng ổnvi_pham_ban_quyen, khí chất quá đỗi uy của anh khiến người ta dễ dàng bỏ qua hìnhvi_pham_ban_quyen.
Anh cao ít nhất một mét tám lăm, ở thời đại này đối bật giữa đám đông, lớpleech_txt_ngu cơ bắp dướileech_txt_ngu quân phục cuồn cuộn như ẩn chứa mạnh vôvi_pham_ban_quyen . mặt vốn dĩ rất chính trực đoan chính, nhưng đôi mắt sắc như chim lại tăng thêm vài hung hãn dã tính, khiến khí chất cả người trở nên đằng đằng sát khí, đầy tính xâm lược.
Chẳng trách nhãn mác lớn nhất mà nguyên chủbot_an_cap dán lên người anh chính là dã thú.
An Mị cóleech_txt_ngu chút run rẩy, người đàn ông thoạt nhìn như có một đấm chớt một bòvi_pham_ban_quyen này, cô liệu có không đây?
Đôi sắc lạnh bắn về phía Anleech_txt_ngu Mị.
Anleech_txt_ngu Mị liên mấy bức thư đòi hôn cho Tiêu Chính suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai tháng qua, nội dung mỗi bức đều tương . Một là không có tình với anh, muốnbot_an_cap ly hôn, muốn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm chân .
chớtbot_an_cap tiệt, việc cắm sừng mà lại được nói một cách thanh thoát thoát tụcvi_pham_ban_quyen đến vậy.
Về bản tâm, dù hôn nhân này không mỹ mãn Tiêu Chính cũng chưa từngleech_txt_ngu nghĩ việc ly , dù sao con cái không thể vô duyên vô cớ mà mất mẹ, ly là chuyện mất mặt.
Khi biết An Mị có người bên , Tiêu Chính có giận, nhưng dường không quá bất ngờ.
Sau một thờibot_an_cap gian chuẩnleech_txt_ngu bị tâm lý, Tiêu Chính đã đưa ra quyết định. Nếu An Mị đã muốn theo đuổi cái gọi là ái chớt tiệt kia, vậy thì cứ thành toàn cho cô ta đi.
phải chỉ là ly hôn thôi sao? Anh cũng đâu phải loại không cưới nổi vợ.
Theo tôi vào đây. Tiêu Chính đặt đứa , tiên phòng.
An ngẩn ra đi theo.
Đóng cửa lại.
Anh ta dữ thật .
Anleech_txt_ngu nhát theo.
Tiêu Chính vô cảm nói: Báo cáo ly tôi nộp trên rồibot_an_cap, sau phê duyệt là có thể làm thủ tục.
An Mị lúc này mới nhớ ra nguyên chủ đã từng viết thư ly hôn.
Ờ tôi không đến để ly hôn với anh, tôi đến để quân cùng anh sống qua .
Tiêu Chính lại, ngay sau đó sa mặt nói: là trò đùa trẻ con ? thì ly, không thích thì thôi?
Hả?
Ý của nam chính thực sự muốn ly hôn với cô sao? nữbot_an_cap đã xuất hiện rồi?
lập tức thấy khủng hoảng: Gì cơ? Anh muốn tống khứ tôi đến thế sao? Tôi đã bỏ cả công việc để đến đây tìm anh mà anh đòi ly hôn? Anh còn có tâm không ? Đồ phụ bạc!
Tiêu Chính: ?
Khuôn mặt nhỏvi_pham_ban_quyen của An Mị căng phồng vì giận, đôileech_txt_ngu má vẫn còn vương nét ửng hồng, đôi mắt ngấn nước trừng mắt nhìn anh, vẻ oán .
Trong thoáng chốc, Tiêu Chính suýt chút nữa đã ngờ ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng đổileech_txt_ngu dạ chính là .
Mị vẫn dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Từ lúc mang thai đến khi sinhbot_an_cap nở rồi con, mộtvi_pham_ban_quyen tay tôi gánh vác hết. Ngoài việc gửi tiền về, anh có được nàovi_pham_ban_quyen không? Có chăm con ngày nào không? Có quan tâm tôi lấy một câu không? Anh có biết những năm qua tôi một mình vất vả thếvi_pham_ban_quyen nào không
Thật ravi_pham_ban_quyen có nhà ở bên, cũng không đến khó khăn thế, nguyên trước đây còn mong cho đừng phải sống chung với nam chính.
Nhưng Mị hiện tại đang phải tiếp một mớ hỗn độn.
hỏi, sau khi bị vợ cắm sừng, ngườileech_txt_ngu đàn ông nào cóvi_pham_ban_quyen thể không chút khúc mắc tiếp sống vợ mình được?
An Mị đành cắn răn trái lương tâm, ra đòn phủ trước.
nhiên, sau khi nghe những lời này, Chính chột dạ.
Làvi_pham_ban_quyen nhân, anh luôn nợ gia rấtleech_txt_ngu nhiều.
An Mị cẩn thận quan sát thần sắc của anh, khẽ một tiếng, Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó đều là chuyện qua rồileech_txt_ngu, chúng ta không nhắc nữa. Tôi lặn lội đến tìm anh là để anh sống cho , chúng ta hãy quên đi quá khứ, được không?
Gương mặt Tiêu Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoáng hiện vẻ .
Trước đây, An Mị đối với anh luônleech_txt_ngu cao ngạo, lạnh lùng, chưa bao giờ vì anh mà dao động cảm xúc. Chovi_pham_ban_quyen dù anh có điều gì khiến cô ghét , chỉ im lặng, anh bằng ánh chán .
Tiêu chưa bao giờ thấy mộtleech_txt_ngu An Mị hay gây sự vô lại sốngbot_an_cap động đến thế này.
Chẳngvi_pham_ban_quyen vì , ý định ly hôn kiên quyết Tiêu Chính bắt đầu lay.
Nếu cô đã biết quay đầu, vậy thì cô một cơ ?
Nghĩ chưa? Không ly hôn? Anh nhìn cô soi mói.
Tôi đãleech_txt_ngu đưa Đông Đông lặn lội đường xa đến đây rồi, thật sự không ly hôn nữa. Anleech_txt_ngu Mị vẻ mặt nghiêm túc, nói : nữa, chuyện này kết thúc tại đây, sau này bao giờ nhắc đến hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữ ‘ly hôn’ nữa, con nghe thấy sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tốt.
Chuyện này chẳng phải đều do cô loạn lên saovi_pham_ban_quyen?
Tiêu Chính im hồi lâu, lâuvi_pham_ban_quyen mức lòng An Mị bắt đầu thấp thỏm, tưởng rằng cửa này vượt nổi, thì anh mới trầm giọng : Được, hai mẹ con cứ lại đi.
Người đàn ông nhìn thì hung , hóa ra cũng khá dễ dỗ dành.
Mị thở phào nhõm.
Hai lượt bước phòng.
Đông Đông ở bên ngoài, khuôn mặt nhỏ căng thẳng, nhìn bố rồi lại nhìn mẹ.
An Mị cười nói: Bố mẹ vừa bàn bạc vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau, sẽ cho Đông Đông một cái giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tầng, sau này Đông Đông có thể leo lên leo xuống chơi đùa rồi.
Mắt Đông Đôngvi_pham_ban_quyen sáng rực lên: Thật không ạ?
An Mị huých nhẹ Tiêu Chính cái.
Tiêu đáp: Thật, bố biết làm, hồi nhỏ bố từng học qua nghề mộc.
An Mị cũng không biết chuyện , kinh nói: Anh còn biết đóng đồ đạc nữa sao? Lợi hại thế!
Cái này có mà lợi hại nữa, chẳng nên thấy nó mùa ? Một thợ mộc vườn ở nông thôn.
Đông Đông học theo vẻ của mẹ, reo lên: Bố giỏi quá!
Một lớn một nhỏ đều nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ.
Tiêu Chính nhiên mà ho nhẹ tiếng.
Tiếp , An Mị hỏi dụng dẹp để ở đâu, Tiêubot_an_cap Chính ra sau vườn chổi và hốt rác vào.
An Mị định đỡ , nhưng anh né tránh, cởi áo khoác quân phục ý ném sang một bên, không nói một lời bắt đầu quét dọn.
Người đàn ông vốn quen với việc xông pha trậnleech_txt_ngu , lúc này lại khom lưng quét nhà, động tác vẫnbot_an_cap vô cùng thuầnbot_an_cap thục.
đàn biết chủ làm việc , cộng thêm 1vi_pham_ban_quyen điểmleech_txt_ngu!
Ánh mắt An Mị qua cánhleech_txt_ngu tay trần, đường thắt lưng cong và bắp săn chắc của anh.
Thật sự rất vạm vỡ có lực, mang một vị nam tính nguyên bản, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến loài săn chạy trên thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyên hay hổ dữ săn mồi trong rừng rậm
An từng hẹn hò qua vài người bạn trai, gì cũngleech_txt_ngu , nhưng chưa từng gặp kiểu ông mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẽleech_txt_ngu như thế . Nếu bên cạnhbot_an_cap với tư thế của một bảo vệ, chắc hẳn sẽ có cảm giác rất an toàn
An Mị cũng gia nhập đội ngũ dọn dẹp.
Chậu để ở đâu thế? Lấy nước thế nào?
Tiêu Chính tìm ra, dẫn trước vòi nước máy ở sân.
Có giẻ không anh?
Tiêu Chính lại giẻ lau đưa cho cô.
Tiêu Chính làm việc vừabot_an_cap nhanh vừabot_an_cap gọn, côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc mà An Mị cứ ngỡ là to tát, dưới sự dẫn dắt của anh đã nhanh chóng hoàn thành.
Hành lý An Mị mang toàn là quần và đồ cá nhân, nhưng trong nhà còn thiếu rất nhiều.
Cô : Đến cửa hàng dịch vụ sắm thêm ít đồ đi.
Tiêu Chính nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy dò xétleech_txt_ngu, thật sự không đi nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Đông, đi thôi, chúng ta đi mua đồ.
Đông Đôngleech_txt_ngu đang quan sát dưới sân lập phắt , chạy lon ton trướcvi_pham_ban_quyen mặtvi_pham_ban_quyen bố mẹ, xòe haivi_pham_ban_quyen bàn tay ra.
Tiêu Chính không nó định gì.
An Mị bảo: Con muốn anh dắt tay đấy, bố mỗi dắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một bên, không Đông Đông?
Mẹ thông minh quá! Đông Đông đầu lia lịa.
Chínhleech_txt_ngu nắm lấy tay con trai, đôi lông mày lạnh lùng nhuốm màu mềm , anh muốn mỉm cười một cái, nhưng cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt năm không hoạt động có chút cứngbot_an_cap nhắc, không thành công.
dắt bên tráibot_an_cap, dắt bên phải, Đông Đông nhảy chân sáo ởbot_an_cap giữa.
Trước đây nhìn các nhỏ khác như vậy, nó ngưỡng mộ vôvi_pham_ban_quyen cùng, giờ đây cuối cùng cũng cóvi_pham_ban_quyen cả bố và mẹ cùng dắt tay rồi!
Tính tình Đông Đông hơi trầm lặng và hướng nội, nhưngleech_txt_ngu niềm vui khi gặp bố lộ rõ trên mặt, rõ là hoạt hơn hẳn thường ngày.
Khóe miệngbot_an_cap Mị nở một cười.
Tiêu Chính đầu .
Cảnh tượng lúc này có chút khôngvi_pham_ban_quyen thực.
Hồi mới cưới, Chính đang nghiệp ở học trên tỉnh, tính toán kỹ ra, họ chỉ sống chung với nhau được một .
Cũng chính trong một năm đóbot_an_cap, tất cả những điểmbot_an_cap không hòa hợp của người đều lộ ra hết.
An Mị chán ghét anh tận xương tủy, anh cũng có chút nổi lối sống kiểu tư sản của cô.
Lúc xem mắt, vẻ xinh đẹp và học thức của An có sức hút cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn đối với đàn ông, đặc biệtleech_txt_ngu là một sĩ quan xuất thân nông thôn như Tiêu Chính, lấy được một vợ sinh viên là chuyện rạng danh tổ tiênbot_an_cap.
Sau này về sống chung mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi chuyện không đơn như thế.
Nhưng cũng chẳng có gì gọi hối hận hay không, lựa chọn của chính mình hậu quả cũng tự mình gánh chịu.
về niềm khao khát vợ con đề huề, anh đã đè nén xuống tận đáy lòng.
Ô kìa, Phóbot_an_cap sư trưởng Tiêu, đưa vợ con đi đấy à.
Trên đường có người hỏi Tiêu Chính, nhưng ánh lại người An .
Chuyện Phó trưởng Tiêu dữ được vợ đẹpvi_pham_ban_quyen như tiên đãleech_txt_ngu lan truyền khắp khu gia binh.
An Mị mỉm cười, phongvi_pham_ban_quyen thái hào phóng, mặc cho người ta đánh giá, thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trò chuyện với họ một hai câu.
đây An Mị đừng nói là với người lạ, ngay cảleech_txt_ngu người quen, chỉ cần không vừa mắt, cô cũng chẳng buồn ban một ánh nhìn.
Tiêu Chính nghi hoặcbot_an_cap.
Một người không mãi thay đổileech_txt_ngu, nhưng cũng không hoàn toàn thay đổileech_txt_ngu bản tính.
Mị cô sự khác xa so với trước kia!
Những thứ bày bán ở cửa hàng dịch vụ cơ bản có thể đáp ứng nhuleech_txt_ngu cầu sinh hoạt hằng ngày, An Mị tạm mua rửa mặt, chậu rửa chân, khăn mặt, giấy sinh, sực nhớ trong nhà có miệng lò, cô bèn đặt thêmvi_pham_ban_quyen hai cái chảo gang.
Tiêu ngạc nhiên: Cô định nấu sao?
Cô vốn dĩ là người ngón chạm nước xuân .
Anh nói tiếp: Cô không cần miễn cưỡng bản , chúng ta ở nhà ăn là được.
An Mị lắc đầu: Ngày nào cũng ăn ăn không chán sao? Vẫn nên tự nấu cơm thôi. đó lại tự khoe: Hai nay tôi có học nấu ăn với mẹ, tay nghề cũng lắm đấy, anh cứ đợi làm món cho mà xem.
Tiêu Chính chẳng phản ứng gì.
Cô mà lại nấu cơm cho anh ăn sao? Chắc là đang đùa anh thôi.
Nhân viên bán ở cửa dịch vụ lén lút quan sát haileech_txt_ngu người trước mặt.
Một mỹ kiều diễm, một dãvi_pham_ban_quyen thú mặt lạnh.
Có phải Phó sư trưởng Tiêu từng cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạngvi_pham_ban_quyen vợ mình nhỉ?
Hôm nay kịp nhóm nấu cơm, đến giờ ăn, Tiêu Chính dẫn vợ con ra nhà tập thể.
An Mị dắt convi_pham_ban_quyen tìm chỗ xuống, Tiêu Chính đi muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net temnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiếu.
người phụ nữ trung niên đi ngang qua chỗ An Mị, được vài bước thì quay nhìn cô: Cô là Tiểu An phải không?
Anleech_txt_ngu Mị ngơ ngác.
Người phụ nữ mỉm cười: Tôi là Cát Hồng Anh, nhà tôi là chính ủy ở . Hồi cô với Tiêu Chính tổ chức tiệc cưới tỉnh, có đi dự đấy.
An Mị đứng dậy, cười nói: Thật ngại quáleech_txt_ngu dâu, không nhận chị.
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao, sao đâu. Cát Hồng Anh ra hiệu bảo cứ ngồi xuống, rồi quan sát Đông vài lượt: Đây là con trai Tiêu Chính nhỉvi_pham_ban_quyen? Thằng bé này thanh tú của mẹ, chẳng giống bố nó chút nào.
Lời này thoạt như đang khen Đông Đông xinh , nhưng biểu cảm của Cát Hồng Anh lúc chuyện lại có chút kỳ lạ.
An Mị gạt bỏ cảm giác khó chịu trong lòng, bảo con chào người lớn, rồi tiếp lời: Thật ra và miệng của cháu giống anh Tiêu Chính lắm ạ.
Cát Hồng Anh mỉm cười gật đầu: Được rồi, mọi người cứ ngồi đi, tôi phảivi_pham_ban_quyen đi lấy cơm đây.
An Mị tiễn mắt nhìn Cát Anh đi.
Một lát sau, Tiêu Chính xách lồng cơm quay lại.
Anh mua món mặn, một mónleech_txt_ngu canh và tám bánh trắng, khẩu vô cùng đầy đặn.
Không đủ thì anh đi mua tiếp. Tiêu Chính nói.
Em với Đông Đông ăn bao nhiêu , thế này chắc là đủ rồi. Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bẻ đôi một chiếc bánh bao, chia cho Đông Đông một .
Nó đã bốn tuổi rồi, mà không ăn nổi một cái bánh bao sao?
Đông Đông từ trước đến nay ăn không lớn.
Cònvi_pham_ban_quyen em? Cũng chỉ ăn nửa cái?
Nửa cái là đủ rồi anh.
Tiêu Chính cắn một miếng bánh bao, im lặng không nói gìbot_an_cap.
Thật dễ nuôi.
Cứ tính này, sinh cả một trung anh cũng nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi.
An Mị xé từng miếng bánh bao nhỏ đưa vào miệng.
Đông Đông không xé ra ăn, nhưng cũng từng miếng rất từ tốn.
Cả hai mẹ con đều cùngleech_txt_ngu lịch sự.
Tiêu Chính thì hào sảng hơn nhiều, ăn vừa vừa lớn.
Điều này cũng không có gì to , độngleech_txt_ngu tác của anh vẫn gọn gàng, đến mức ăn uống nhàm đầy mồm nước canh.
nhưng, An Mị phát hiện , anh anh nhai phát ra tiếng chóp chép!
Ký ứcleech_txt_ngu phủ bụi của nguyên lập tức ùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về.
Trong một năm sống ở trường quân sự trên tỉnh, nguyên cực kỳ chán ghét thói quen sinh hoạt của anh, nào là ăn uốngvi_pham_ban_quyen chép, không giữ vệ sinh, đôi khi bên người mùi rượu, chưa kịp cởi giày đã nhảyvi_pham_ban_quyen tót lên giường nằm
Nhữngbot_an_cap ví dụ nhặt kiểu này có thể viết đầy cả giấy.
Mịbot_an_cap, người quyết tâm phải ôm đùi vàng của nam chính, bỗng thấy mất tin.
Cô trưởng một xã phát triển hơn, điều kiệnleech_txt_ngu đình cũng thuộc hàng lưu, xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về đại nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rất nhiều thói quen sinh hoạt củavi_pham_ban_quyen cô tương đồng với vị tiểu thư sản là nguyên .
Nguyên chủ không thể sống nổi với nam .
cô có thể không?
Mị nghĩ một , cảm thấy những chuyện khácbot_an_cap tính sau, nhưng vệ sinh của Tiêu Chính nhất phải sửa cho bằng được, cả vấn đề nhai chóp chép khi ăn nữa.
Nhưng chuyện này phải từ từ.
Anvi_pham_ban_quyen Mị nhìn Tiêu Chínhbot_an_cap: Đúng rồileech_txt_ngu, vừa nãy chị tên Cát Hồng Anh chào em, bảovi_pham_ban_quyen là tham đám cưới của mình.
Tiêu Chính nói: Chị Hồng Anh là của Chính ủy Dư Bảo Sơn, đó giang , đang làm ở Hội nữ Vân mình. Các chị em nhà quânbot_an_cap nhân có chuyện cũng thích tìm chị ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu em gặp khó thì cũng có thể chị ấy giúp đỡ.
An Mị nghĩ hèn chi, Cát Hồng Anh trông có vẻ rất thạo việc và chủ kiến.
Nhắc đến việc, Tiêu Chính mới nhớ ra để hỏi: Em nói em đã việc rồi à?
An Mị: Vâng.
Động tác của Tiêu Chính chậm lại: để theo quân sao?
An Mị: Vâng.
Tiêu Chínhbot_an_cap im lặng lúc, vẫn nhịn được mà hỏi: Sao bâyvi_pham_ban_quyen giờ em lại bằng lòng?
Trước đây Tiêu Chính từng ướm chuyện công tácvi_pham_ban_quyen theo vào quân ngũ, lời chưa nói hết đã ánh mắt lạnh lùng An Mị cắt ngang.
nói, cô muốn theo đuổi thuật, không thể tự nhốt mình trong gia đình, càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không gia đình mà từ bỏ lý tưởng.
Tiêu Chính trách cô, anh quả thực có tư cách yêu cầu người khác vì mình mà bỏ công việc.
Nhưng đây, cô đãbot_an_cap từ bỏ lý tưởngbot_an_cap đó.
Chúng ta không thể cứ sống người một nơi mãivi_pham_ban_quyen được, anh lại càng không thể bỏ quân đội, nên chỉ có em hy sinh thôi. An Mị lực xâyleech_txt_ngu dựng hình tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình.
Trong mắt Chính hiện lên vẻ áy náy: Dù sao đi nữabot_an_cap, vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phương diện này là có lỗi em.
Rất tốt, tình thế đã xoay chuyển .
Chỉ thời gian , hình ảnh của cô người đàn bà cắm sừng đã trở thành người phụ nữ vĩ đại sinh vì gia đình.
Mị thản nhiên nhận sự áy náy của Tiêu Chính, đồng nhân cơ hội đòi : Vậy sau anh phải đối tốt vớivi_pham_ban_quyen em một đấy.
Cô tươi hoa, trông vô cùng .
Chính chưa từng thấy một này của cô, đôi mắt cứ thế đờ rabot_an_cap nhìn trân trân.
Bố ơi, thức ăn trên đũa của bốbot_an_cap rơi rồi . đưa tay trỏ chỉ chỉ, tốt nhắc nhở.
Tiêu Chính hoàn , mặt già đỏ lên.
An Mị bật cười thành tiếng, đàn có hung hăng dữ dội đâu, cũng chỉ đàn ông mà thôi.
Đông Đông túc nhận xét: Bố ngượng rồi kìa.
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị trêu chọc hỏi: Con có biết tại sao bố ngượng không?
Vì nhìn mẹ nên ngượng chứ sao. Nó thì cái gì hiểu rõ.
Tiêu Chính đưa lênvi_pham_ban_quyen chevi_pham_ban_quyen miệng khẽ một tiếng, lời định nói cứ quanh quẩn nơi đầu , rốt vẫn không đủ mặt dày thốt mấy câu như sẽ đối tốt với em, chỉ bảo: Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này mọi việc đều nghe theo em.
Bất kể tại An Mị lạivi_pham_ban_quyen nhiên thay lớn đến thế, chỉ cần cô yên ổn sống với anh, ngoại những vấn đề thuộc về nguyên tắc, thì nghe lời cô cũng chẳng có gì to tát.
Mắt An Mị sáng nhìn : là anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự nói nhéleech_txt_ngu.
Tiêu không tự chủ được rướn thẳng lưng, trịnh trọng : Anh nói đấy.
Vì để lấy , đàn dĩ rất giỏi đưa ra hứa, còn lời hứa có thực hiện được hay thì lại là khác. Mọi việc đều nghe theo em vốn là mẫu câubot_an_cap hứa hẹn kinh điển của đàn ông, An Mị hề để tâm là thật.
Tuy nhiên, việc Tiêu lòng áy náy trước chuyện hy sự nghiệpbot_an_cap để theo quân, chứ không coi đó là điều hiển nhiên, chứng anh không có tư tưởngvi_pham_ban_quyen gia coi ông trời, mà biết tôn trọng .
Cộng thêm điểmvi_pham_ban_quyen.
tảng để chung sống đã có rồi.
Lúc quay về đến cửa , họ lại chạm mặt Cát Hồng .
Hóa ra nhà Chính ủy ở sát vách.
Hai bên lịch chàovi_pham_ban_quyen hỏi nhau một tiếng, An Mị và Tiêuleech_txt_ngu Chính liền dắt Đông Đông vào nhàbot_an_cap.
Cát Hồng nhìn theo bóng lưng một lát, vừa phòng đã nàn với chồng là Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sơn: Cái cô An đó thế nào vậy? Chẳng phải đòi ly hôn với Chính sao? Sao giờ lại làm hòa rồi?
Bảo Sơn đangleech_txt_ngu nhấm nháp phèn, uống chút rượu nhỏ, cạnh hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa con đang chí choe chạy , tâm có vẻ tốt. Nghe vợ nói vậy, nụ cười của ông thu lại : Tôi có nghe nói Tiểu rồi, thật sự làm hòa à?
Trông có vẻ vậy. Sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồngbot_an_cap Anh đuổi mấy nhỏ đi, bà thấp giọng nói: trai Chính tôi gặp rồi, trông chẳng tí nào.
Dưbot_an_cap Bảo Sơn giậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình: Bà nó có ý ?
Cát Hồng cười lạnh một tiếng: Hồi lúc Tiêu Chính trường sự, tìnhbot_an_cap cảm hai đứa đã không tốt rồi, An đó cứ dăm bữa nửa thángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại chạy về nhà , ai màleech_txt_ngu biết cô ta thật sự về nhà đẻ hayleech_txt_ngu là
Lời chưa nói hết đã bị Dư Bảo Sơn quát ngắt lời: Đồngvi_pham_ban_quyen Cát Hồng Anhbot_an_cap, nói năng cẩn trọng, phải thực sự cầu thị, sao thể vừa mở đãleech_txt_ngu bắt bắt gió như thế được!
Cát Hồng Anhbot_an_cap lườm ôngvi_pham_ban_quyen một : Tôi còn cần ông dạy đời chắc? Dù saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì điệu bộ thư đó của cô An, nhìn qua biết không người có thể yên làm ăn sinh sống được, việc trước kia đòi hôn với Tiêu chính là minh chứng cho điều .
Dư Bảo Sơn xua tay: Vợ chồng mỗi một nơi, phụ nữ nảy sinh tâmbot_an_cap cũng là thường tình, người ta chẳng phải bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nghĩ suốt rồi, chuyển đến đây rồi sao.
Cát Hồng Anh im lặng , thở dài thườn thượt: Đúng thế, đến rồi. Cô ta đến rồi, thì em gái tôi phải làm sao bây giờ?
Dư Bảo Sơn ném hạt lạc miệng, từ tốn nhaivi_pham_ban_quyen, lâu sau mới : Chuyện đó coi như chưa từng ra, không được nhắc nữa. Còn về Hồng Hà, , trong thiếu gì trai độc thân, tôi tìm cho nó một cậu ưu tú.
Cát Hồng Anh không mấy đồng tình, trong mắt bà, Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính là có điều kiện tổng hòa nhất.
Vợ chồng quen biết Tiêu đã lâu, rõ anh, biết vẻ ngoài anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuy ráp nhưng không phải hạng người bạo lực.
Hơn anh tuổi tài cao đã lênleech_txt_ngu đến vị phóvi_pham_ban_quyen sư , năng , công trạng và xuất thân đều không có phảibot_an_cap bàn , lai vô cùng lạn.
Cho nên khi tin An Mị đòi hôn, với chỉ phù sa không chảy ruộng ngoài, đã gọi đứa em gái út nhà mình đến, chỉleech_txt_ngu đợi Tiêu Chính làm xong thủbot_an_cap tục ly là sẽ đứng làm mối choleech_txt_ngu hai người.
Ai ngờ sự lại xảy ra biến cố như vậy.
Cái An kia cũng , muốnleech_txt_ngu ly hôn dứt khoát mà hôn , sao còn lại ăn cỏ cũ làm gì không biết!
Chợtleech_txt_ngu, bên cửa vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước chân dập, Cát Hồng nhìn ra, chỉ thấy bóng lưng của cô gái tóc bím dài.
Cát Hồng Anh thở dài.
Em gái bà không có cái số đó rồi.
đầu mới , ban ngày lại ngồi tàu hỏa suốt mấy tiếng hồ, An Mịleech_txt_ngu cảm thấy mệt mỏi rã rời nên không vội thu hành , chỉ chải và kem đánh răng ra trước.
Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính đang nhóm lò thannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chuẩn bị đunnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước nóng.
Mị đứngvi_pham_ban_quyen một bên , vừa xem vừa học theo.
chủ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết nhóm , cô lại càng không.
Thấy cô chăm chú theo dõi, Tiêu Chính còn tận tình giải thích:
Xấp báo cũ ở gócleech_txt_ngu tường kia là dùng để mồi cho lò than. chúng thành từng dảibot_an_cap thế này rồi lửa gió là mấu chốt, bắt đầu thổi một chút lửa mới cháy vượng được.
An Mịbot_an_cap hăm hở muốn thử: Để tôi thổi chobot_an_cap.
Tiêu Chính hơi do dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rồi nhường sang bên cạnh: Cô làmleech_txt_ngu đi.
An túm lấy váy ngồi xuống, nghiêng hơi vào cửa gió.
Gần một chút thêm chút nữa.
Mũi của Tiêu Chính bất chợt xộc vào mùi hương thanh đặc biệt. Cúi đầu nhìn xuống, anh nhận ra khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách mình và Mị đang rất gần.
Chiếc cổ ngần, thon dài của cô hiện ngay sát dưới tầm mắt .
Hương thơm dường như tỏa ra từ chính vùng danội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt trắng đến lóa mắt đó.
Tiêu chốc khô họng, yếtbot_an_cap hầu khẽ chuyển động.
Tính ra, anh An Mị đã rất lâu rồi không làm chuyện đó.
An Mị vốn không thích chuyện giường chiếu, lúc nào cũng tỏ miễn . Bản tính anh có chút kiêu ngạo, đối với một người đàn bà lạnh lùng như băng thì sinh nửa hứng thú.
Huống chi phần lớn gian họ đềubot_an_cap sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa nhau, An Mị chưavi_pham_ban_quyen bao giờ đi thăm thân, mỗi lần anh về tỉnh lỵ cũng là ở bố vợ, lại càng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nảy sinh tà niệm gì.
Thế hôm nay, vì An Mị biểu hiệnvi_pham_ban_quyen quá nhiệt tình, quá đỗivi_pham_ban_quyen thân thiết, nên anh
Ánh mắt Chính bắt đầu nên nóng rực.
An Mị thổi hồi lâu, những trong lò bùng lên vượng hơn.
Côbot_an_cap dậy nhưng đầuvi_pham_ban_quyen óc choáng váng, cơ thể không khống chế được mà ngả sang bên.
Thổi nhiều quá nên bị thiếu oxy.
Tiêuleech_txt_ngu Chính cảm thấy một mềm mại va lồng ngực mình, theo bản năng anh tay ra ôm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ưm Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị khẽ rên một tiếng, tựa cái đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang choáng váng vào ngực Tiêu Chính: độngvi_pham_ban_quyen, để tôi nghỉ một lát, bị thiếu oxy rồi.
An Mị hai taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh, hơi tựabot_an_cap vào vai anh.
Tiêubot_an_cap Chính chỉ cảm thấy hơi thở của cô như sợi lông khẽ lướtbot_an_cap qua cổ mình, ngứa ngáy đến tận tâm can.
Ý thức của Tiêu Chính dầnbot_an_cap trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trống rỗng, tay không được mà siếtleech_txt_ngu lấy người trong lòng.
Tách tiếng, tia lửa trong nổ bắn ra làm anh mình tỉnh. Anh hốt hoảng nới rộng khoảng cách giữa hai người, nhưng lại quên mất hai đều đang ngồi xổm. An Mịleech_txt_ngu không thế đứng chãivi_pham_ban_quyen như anh, sơ suất một cái là ngã ngồi bệt đất.
thì không đau mấy, An Mị bị dọa cho giật mình. Cô trừng nhìn Chính, tức giận mắng: đẩy tôi!
Đôi mắt một lớp sương mờ nước, cái lườm ngược lại giống như đang rũ người ta.
Timvi_pham_ban_quyen Tiêu Chính đập thình thịch như đánh trống.
Còn không mau kéo tôi dậy. Đại tiểu thư bĩubot_an_cap phàn nàn, đưa một bàn búp măng thon thả.
Tiêu Chính hít một hơi thật , khó giữ vững lý trí đểleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu lao tới, anh nắm lấy tay cô.
mại không xương, trơn bóng mịn màng.
Đợi Mị vững, anh vội tay ra, xách ấm đun đi ra ngoài, bỏ lại một vội vã: Tôi đi lấy nước.
An Mị nhiên cảm nhận đượcleech_txt_ngu bầubot_an_cap không khí vừa thay đổi. lòngbot_an_cap đang cảm thán, xem hôm nay đã cóbot_an_cap thể vàovi_pham_ban_quyen cơ bụng rồi, kết quả chớpvi_pham_ban_quyen mắt một cái bị đẩy , đàn ông kia còn bỏ chạy mất tiêu.
Nhưng sau đó, An đã nghiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẫm ra vấn .
Tiêu Chính giống như đang bỏ chạy trối chớt vậy.
lẽ anh ấy đangleech_txt_ngu xấu hổ vì nảy sinh tìnhvi_pham_ban_quyen cảm với sao?
Từbot_an_cap nhìn Tiêu Chính, được coi là vợ chồng già rồi còn gì! Xấu hổ từ mà ra chứ
Một lão rồi mà còn có vẻ khá thuần .
Sauvi_pham_ban_quyen khi nước xong, An Mị vốn định tắm rửa một chút, nhưng lại phát hiện nhà có nào để tắm.
vệ sinh là kiểu hố xí ở nông thôn, không có hệ thống thoát nước.
Nói đến cái nhà vệ sinh này, An Mị không , sau phải tìm cách cải lại mới được.
An Mị nhấc cánh tay lên ngửi ngửi, mặtbot_an_cap đầy vẻ rầu : Ngồi tàu hỏa cả buổi trời, cả người đều rình rồi, không tắmbot_an_cap sao mà chịuleech_txt_ngu nổi?
Cô thơm phức như , hôi chỗ nào chứ?
Có điều Chính vẫn nhìn thẳng vào Mị, không bác mà chỉ nói: Để tôi đi mượn côleech_txt_ngu một cái bồn ?
Không cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu. An Mịbot_an_cap lắc đầu. Bồn tắm không thể dùng chung với người khác được, chưa đến việc nhiễm khuẩn hay nấm, như có truyền nhiễm thì nguy to.
Tiêu Chính : Nhà công cộng vào mùa hè cửa tuần hai vào thứ Tư và Chủ Nhật. Ngày kia là thứ Tư rồi, lúc tắm trận cho .
An gật đầu: vậy thôi, tối nay lau qua người trước .
Đông thì giao cho Chính ra sân tắm rửa.
Khi Mị làm mọivi_pham_ban_quyen việc, Tiêu Chính đã bế đứa con được tắm rửa sạch sẽ lên giường.
Tạm thời mới trải một chiếc giường, tối nay cả gia đình ba phải ngủ chungleech_txt_ngu.
Ba ngủ bênbot_an_cap trái con, mẹ ngủleech_txt_ngu bênleech_txt_ngu phải con. Đông Đôngvi_pham_ban_quyen tiên nằm vào , phân chia vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trí xong xuôi rồi mong chờ nhìn ba mẹ: Ba mẹ mau đi.
Tiêu Chính chắc cũng tắm nước lạnh xong, hơi lên nghi ngút, chỉ mặc một chiếc áo may ô và quần đùi, nằm cạnh con trai.
Mẹ ơi, mau lên! Chẳng biết vì sao Đông lại tỏ rất phấn khích.
Tới đây.
Giường khoảngbot_an_cap một mét rưỡi, Tiêu Chính dáng người to lớn, một mình chiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất một nửa.
Mị có chút lo lắng, tướng ngủ của cô tốt, lúc ngủ say sẽ xoay qua , không chừng còn đá nữa.
gian hẹp thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàybot_an_cap, liệu có đè vào con khôngleech_txt_ngu?
ơi, sau này chúng ta sẽ ở đây mãi không? Đông Đông ghé vào mẹ hỏi nhỏ, nhưng không ngờ giọng nói đó lại hết vào tai ba.
Tiêu Chính hỏi ngược lại : Con thích ởbot_an_cap đây không?
Đôngbot_an_cap Đông nhìnbot_an_cap mẹ rồi mới rụt rè đầu: Ở đây có ba, còn có bươm bướm nữa, thích đây.
Mị hôn trán nó, hứa hẹn: Vậy chúng ta luôn ở cùng ba và bươm bướm nhénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đông vui đến mắt cong tít lại, líu lo nói rất nhiều chuyện.
ra trầm ít nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen phải bản tính của .
khăn lắm mới đợi được đứa trẻ ngủ thiếp đi, An Mị mới khẽbot_an_cap nói: Bế nó sang phía anh đi, tôi sợ lúc quên sẽ trúng nó.
Bế Đông Đông qua xong, Tiêu Chính trở thành người ở giữa.
Anh da dày thịt béo, có bị đá hay đè trúng cũngbot_an_cap không sao.
An Mị mệt mỏi cả ngày, an tâm chìm giấc ngủ.
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữaleech_txt_ngu , cô mấy lần bị gì đó cứng rắn đánh thức. Trong mơbot_an_cap màng, cô cũng không nghĩ ngợi nhiều là thứ gì, chỉ bực tay đẩy ra. Về sau, tay chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đều không thểbot_an_cap cử động được nữa, trong có mộtvi_pham_ban_quyen con hổ lớn đè lên người cô, cô chịu suốtbot_an_cap cả một đêm
An Mị bị tiếng kèn báo thức đánh thức.
Trời dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vẫn chưa sáng hẳn
Cô mơ màngleech_txt_ngu quờ tay sang bên , chỉ thấy con trai. Tiêu Chính còn dậyleech_txt_ngu sớm hơn cả tiếng báo thức.
Dậy rồi à? Tiêu Chính bước vào, đứng bên giường nhìn cô.
Mị lầm bầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Anh dậy sớm thế
An Mị uốn một mái tóc xoăn sóng lớn, lúc này trong chăn, chỉ lộ ra cái đầu xù. Trước kia, Tiêu Chính cảm mái tóc xoăn của An Mị hoàn là tác phong tư sản, cùng mắt, nhưng lúc lại thấy có đáng yêu?
Anh không nhịn được mà mở lời: ngủ thêm chút nữa đi.
Dứt lời, Mị đã ngủ thiếp đi .
Anh bật cười, những đường nét góc cạnh trên khuônvi_pham_ban_quyen mặt cũng mềm mại đi đôi .
Khi An Mị tỉnh dậy lần nữa, trời đã sáng rõ, bên ngoài có tiếng nói chuyện không nghe rõ lắm.
Cô vươn vai một , quần áo rồi xuống giường.
Tiêu Chính một cặp lồng vào, Đôngbot_an_cap ngoan ngoãnvi_pham_ban_quyen đi theo sau, mẹ liền chủ động báo cáo: ơi, con với đi muabot_an_cap bánh bao về rồi nè.
An Mị khen connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , rồi hỏi Tiêu Chính: Lúc nãy nói với ai ở bên ngoài thế?
Tiêu Chính đáp: Em gái của chị Hồng Anh nhà bên cạnh. Cô ấy bảo sáng nay nấu cháo đậu đỏ , hỏi có muốn cho nhà mình mỗi người bát , anh bảo đã mua ở nhà ăn rồi nên .
Mị gật đầu, hàng xóm láng giềng thời dường như đều như vậy, rất thích tặng đồ cho nhau.
An Mị bồn trong sân vệ sinh cá nhân. khi vào ăn xong bánh bao, thấy Tiêu Chính vẫn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội đi làm, cô liền bàn bạc chuyện chính sự với anh.
Em mấy ý tưởng tạo nhàbot_an_cap mình, muốn thương lượng với anh.
Tiêu đang rửa cặp lồng: Em nói đi.
An Mị sắp xếp ngôn từ một chútleech_txt_ngu rồi mới mở lời: nhất, trong sân toàn là đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trời không mưa thì không saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mưa chắc sẽ lầy lội lắm, cho nên em muốn lát một con đường.
Tiêu gật đầu: Đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác đều lát rồi. Nhà Sư trưởng đi mua đá phiến đá bên cạnh, anh sẽ xin giấy thiệu, chúng tavi_pham_ban_quyen cũngvi_pham_ban_quyen đi mua.
An Mị tán thành, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: thứ hai, em muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đào một cái hầm ở sân sauvi_pham_ban_quyen, mùa đông thểvi_pham_ban_quyen tích trữ chút củ.
Ý định chính của việc hầm là để che cho gian của mình, bìnhvi_pham_ban_quyen thường bỏ vào hầm một chút, có thể thừa cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trà trộn vật tư từ không gian vào.
Tiêu Chính cũng nói hai , gật đầu: Được, lúc đó anh sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhờ các chiến sĩ ở tiểu đoàn công binh qua giúp .
Chuyện thứ ba là quan nhất! An Mị nghiêm túc Chính: vệ sinh củavi_pham_ban_quyen nhà phải cảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạovi_pham_ban_quyen thành loại có thể xả nước được.
Thời cũng đã có bồn cầu xả nước, nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ An cũng có. An Mị muốn quá , cần cải tạo hầm ngồi xổm có thể xả nước là được.
Tiêu Chính suy nghĩ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồi: Ở đây không giống thành phố có đường ống thoát nước, nhà vệ sinhleech_txt_ngu xả cũng phải bố trí bể chứa.
An Mị: Đậy bể là không thấy nữa, còn tốt hố lộ thiên Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net látvi_pham_ban_quyen nữa vẽ bản thiết kế cho anh xem.
Tiêu Chính vẫn còn do dự.
chớp chớp mắt: Sao thế? thấybot_an_cap em kiêu kỳ quá à?
Tiêu Chính thắn: Đúng làbot_an_cap khá kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳ, lương thực rau em chẳng phải đều bón tưới ra sao, có gì mà phải chê bẩn?
An Mị chẳng buồn tranh luận dòng, trực tiếp làm : Dù sao thì em cũng muốn vệ sinh, anh có đồng ý không hả?
Đối mặt dáng vẻ nũng nịu lại đầy mong đợi của , Chính cảm da đầu hơi tê dạileech_txt_ngu.
Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kiêu kỳ thì kiêu kỳ, cô ấy đã vì mình mà lặn lội xa xôi đến đây để theo , kỳ một chút thì đã .
Được, em cứ vẽ hình ra, cần vật liệu gì thì liệt kê luôn, anh sẽleech_txt_ngu cách mua.
An cười rỡ, lấy đầu , kiễng chân hôn một cáibot_an_cap phải của anh.
Cảm ơn , thật tốt.
Tiêu Chính bước khỏi cửa nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bước vẫn còn hẫng hụt, đầu óc còn mụ mị. Anh đưa tay sờ lên má được , đột ngột cười.
Dư Bảo Sơn và Lý Hàn Tùng đi , thấy cảnh thìleech_txt_ngu kinh hãi nhau.
Lý Tùng vỗ Tiêu Chính: Ngườileech_txt_ngu anh em, cậu à?
bừng , nụ cười trên mặt lập tức thu lại.
Lý Hàn nheo mắt nhìn , cười gian xảo: Biết là vợ chồng cậu xa cách lâu ngày thắng hôn, cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ, nhìn chân cậu đang run rẩy .
Tiêu : Run rắm, ông đây khỏe lắm.
Dư Sơn nhìn Tiêu đầy dò : Em dâu lần này đến là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa chứ?
Tiêu Chính gật đầu: Vâng, không đi . Đúng rồi Chính ủy, báo cáoleech_txt_ngu ly hôn tôi nộp lên không tính nữa nhé, lát nữa tôi qua lấy lại.
Dư Bảo Sơn không được sự thất , suy lát rồi nói: Lúc trước hỏi cậu cũng khôngbot_an_cap nói, rốt cuộc là em dâu vì chuyện gì mà hôn? Bây giờ tại sao lại không ly nữa? Cậu phải xem xét cho kỹbot_an_cap, đừng để một thời gian nữa cô ấy lại đổi. Cậu là Phó sư trưởng của sư đoàn chúng ta, gánh nặng trên vai rất , không thểbot_an_cap để chuyện gia làm liên lụy .
Việc vợ cắm sừng mìnhvi_pham_ban_quyen chẳng vang , Tiêu Chính đương nhiên sẽ không bô đi kể khắp nơi, lúc này càng không nhắc chuyện cũ.
Anh nói: Đều là mâu thuẫnleech_txt_ngu do hai nơi cách biệt tạovi_pham_ban_quyen thành, lần này cô đến thuộc thì thuẫn không còn . Chính ủy yênleech_txt_ngu tâm, hai chúng tôi sẽ tâm sống cho tốt.
Dư Bảo Sơn đành nói: tôi mừng .
Lý Hàn nhìn Tiêu Chính ghen tị: Lúc trước vợ đến, coi như có cậu bên cạnh gã độc này, giờ vợ cậu đến rồi, phải tôi lại lẻ bóng sao?
Tiêu Chính đáp: Ai bảo cậu kén chọn quá , chọn tới chọn lui thành lão già thân.
Lý Hàn Tùng cùng tuổi với Tiêu Chính, có đôi nên muốn tìm một cô gái có học thức lại xinh đẹp để chung sống, người có học chưa chắc đã đẹp, người vừa đẹp có học thức chưa chắc lọt vào mắt xanh anh ta, nhiều năm xem mắt không thành nên đã kéovi_pham_ban_quyen đến tận tuổi.
Vì vậy, ta đố kỵ với may của Chính! Anh ta tự thấy mình không kém gì Tiêu Chính, thật sự nói, anh ta còn biết nhiều chữleech_txt_ngu hơn Chính chứ!
Dư Bảo Sơn hừ lạnh một , chỉ tay phê bình Lý Hàn Tùng: Cái tưởng đó của cậu là không được, cưới vợ cưới người phụ nữ lao độngbot_an_cap cần cù hiền thục. Những người có học thức, xinh đẹp, có aibot_an_cap mà không mang tác phong tiểu tư sản? rồi quậy phá đất, nhất định kéo chân cậu cho xem.
Chân màybot_an_cap Tiêu Chính khẽ nhúc nhích, lời này nghe qua khôngvi_pham_ban_quyen giống như chỉ nói riêng Lý Hàn .
Lý Hàn Tùng cười hì hì: Chính ủy nói phải, sau này tôi tìm vợ, cứ tìm người phụ nữ cần cùbot_an_cap hiền thục!
Dư Bảo Sơnleech_txt_ngu giờ mới hài lòng đầu.
Đến tòa nhà Sư bộ, ba người chia làm hai nhóm, Dư Bảo đi về phía Ban Chính trị.
Chờ Dư Bảo Sơn xa, Hàn mới nói với Tiêu : Bảo chịleech_txt_ngu dâu giới thiệu đối tượng cho tôi với, bạn học hay họ hàng của ấy đều được, người anh em này thực sựvi_pham_ban_quyen vội giải quyếtbot_an_cap đề cá nhân đây!
Tiêu Chính liếc Lý Tùng đồng cảm.
Con trai anh sắp vào mẫu giáo rồi, mà Lý Hàn Tùng vẫn độc thân, đúng là có hơi thảm thật.
, để nói với cô xem.
Saubot_an_cap Tiêu Chính đi làm, An Mị ở nhà bắt đầu thu hành lý mang . Cái gì cần sắp xếp thì sắp xếp, thoảngbot_an_cap sực nhớ ravi_pham_ban_quyen thiếu thứ gì, lại dùng bút vào giấy để lát nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi mua một thể.
Đang rộn thì bên ngoài vang lên nói sang sảngleech_txt_ngu của một người phụ nữ: Vợ của Phó trưởng Tiêu có nhà không?
An Mị vàng bước rabot_an_cap.
Một người phụ nữ áo thô màu xanhleech_txt_ngu thẫm đang dẫn theo một nhóm chị em đứng sân. Thấy cô, người phụ tự thiệu: tôi là Tham trưởng Thạch Vĩ Quang ở đây, ở ngay đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diện nhà cô đấy.
An Mị hỏi: Vậy không biết nên xưng hô với dâu thế nào ạ?
Người nữ lúc này mới ra giới thiệu mình: , tôi tên Mai Hoa.
An Mị mỉm cười : Chào chị ạ.
, côleech_txt_ngu, cô. Chu Mai vội vàng giục những người nữ phía sau cũng giới bản thân.
Khoảng giữa nông thônbot_an_cap và thành thị thời bấy giờ lớn, cơ bản chỉ cầnbot_an_cap nhìn cách ăn mặc là có thể phân biệt được. Như nhóm người chị dẫn đầu này, nấy đều mặc trang phục thống vải cài nút thắt, sau gáy, rõ ràng là người từ thôn ra.
Mấy người phụ vẻ khá ngại ngùng, cứ đẩy đẩy lại mãi mới cười hì hì tên từng người . Xong xuôi, ai đều mỉm cười đánh giá An Mị.
An Mị nở chào hỏi: chịvi_pham_ban_quyen vào nhà uống chén nhé.
Maivi_pham_ban_quyen vội xua tay: Thôi thôi, chúngbot_an_cap chỉ ghé qua thămbot_an_cap cô chút thôi, cần đỡ gì không?
Anvi_pham_ban_quyen Mị đáp: Đa tạ các đã quan tâm, tạm thời em vẫn xở được ạ.
Mai Hoa nhìnleech_txt_ngu chằm chằm vào tóc của An Mị, sáng rực : Trời đấtbot_an_cap , tóc cô làmleech_txt_ngu kiểu gì mà thế này?
An Mị để tóc công chúa, chỉ lấy một phần tóc buộc lại đầu, phần lớn còn lạivi_pham_ban_quyen xõa xuống, mượtvi_pham_ban_quyen mà óng ả như những làn sóng đen. Trên người cô là chiếc váy Bulajivi_pham_ban_quyen hoa nhí , cả người toát lênbot_an_cap vẻ thanh tânvi_pham_ban_quyen mà diễm.
Chu Mai Hoa xuýt xoa mấy tiếng: , thật rất đẹp.
Một chị dâu phụ họa theobot_an_cap: Lạivi_pham_ban_quyen còn thời thượngleech_txt_ngu, biết ăn diện nữa! Phó trưởng Tiêu vốn là một ngườibot_an_cap thô , sao lại cưới được cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu thành nàyvi_pham_ban_quyen nhỉ? Thậtleech_txt_ngu là có bản lĩnh!
Dù biết các dâu không có ác ý, nhưng từ thời thượng lúc này không hẳn là từ hay. sách từng viết, nguyên chủ cựcbot_an_cap kỳ yêu chiều mái tóc xoăn mình, tốn không biết nhiêu tâm sức để chăm sóc, chẳng may gặp biếnbot_an_cap cố, bị người ta túm lấy cạo sạch, cạo thành đầu âm dương.
An Mị khẽ rùng mình, lập quyết định sẽ đi cắt ngắn.
chị nghe em nói này, em chẳng phải thư thành phố đâu. Trước khi đi đội, em côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn việc làm, tự làm tự bằng tiền lương củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, cũng thuộc diện phụ nữ động đấy ạ! An Mị mỉm cười, bắt dựngvi_pham_ban_quyen hình tượng với bên ngoài.
người không tin: Cô trắng trẻo mềm mại thế này, nhìn chẳng giống nữ lao động chút nào.
Anvi_pham_ban_quyen Mị nghiêm túc nói: Dùng tay chân laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động là động, mà dùng óc lao động cũng là lao động. Chỉ cần đang làm việc đều là lao cả, mà đã là lao động thì cao thấp sang .
Các chị em cô nói cho xoay như , chỉ còn nghe thấy hai chữ lao động, cuối cùng trong đầu chỉ đọng lại mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấn : Vợ củabot_an_cap Phó trưởng Tiêuvi_pham_ban_quyen là phụ nữ lao động!
An lại nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: điều, cái đầu này em lao động thì , chứ taybot_an_cap chân thì không được thạo lắmbot_an_cap. Em thấy vườn nhà cácvi_pham_ban_quyen chịbot_an_cap trồng rau củ quả, sau này em còn phải học hỏi các chị những kiến thức này ạ.
Trồng ít rau củ màvi_pham_ban_quyen kiến thức cơ à? Các chị dâu đều bị nói của An Mị làm cho vui vẻ. Đàn ông nhà chị cứ hở là bảo các chị chẳng biết gì, thật nên mấy ông đóvi_pham_ban_quyen tới đây nghe thử, vợ sinh viên của Phó sư trưởng Tiêu còn phải thỉnh giáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị đây này, sao lại bảo là không biết gìvi_pham_ban_quyen ? Hừ!
Mọi người vỗ ngực cam đoan:
có gì không biết cứ việc hỏi chúng tôi!
Dù bây giờ trồng thì trong thời gian ngắn cô cũng chưa có ăn ngay được đâu. Năm nay dưa chuột nhà tôi kết trái nhiều lắm, cô cứvi_pham_ban_quyen sang hái lúc nào cũng được!
Nhà trồng cà chua với xà lách, mai tôi mang sang choleech_txt_ngu cô ítleech_txt_ngu!
Nhà tôi nhiều hành lắm, sau này cô đừng mua nữa, cầnleech_txt_ngu cứ sang nhà tôivi_pham_ban_quyen mà lấy, sao mình đối diện nhau, thuận tiện lắm.
An Mị cảm động trước sự nhiệt tình của mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mộtvi_pham_ban_quyen lần nữa mời họ nhà ngồi chơi.
Chu Mai Hoa nói: Không ngồi đâu, biết cô mới đến còn nhiều việc phải thu dọnvi_pham_ban_quyen, chúng tôi về trước đây, Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An cô cứ việc đi .
Nói đoạn, Chu Mai Hoa gọi mọi người rời đi.
Họ rủ nhau đến thămbot_an_cap An Mị thuần túy là nghe nói vợ Phó trưởng Tiêu rất xinh đẹp nên tò . Kết quả tận rồi mới phátvi_pham_ban_quyen hiện không người đẹp tính tình chẳng chê vào đâu được.
Người tốt thật đấybot_an_cap, hòa nhã hơn vợ của Trần Sư , cũng không đáng sợ như Chủ nhiệm Cát.
Tiếc là lại gả cho sư Các chị bảo xem, liệu Phó sư trưởng Tiêu có vợ không? thân hình nhỏ bé kia của cô ấy liệuleech_txt_ngu có chịu mộtvi_pham_ban_quyen đấm không?
Chuyện này cũng khó lắm! Sau này chúng nên ý nhà cô ấy một chút, hễ có tĩnh gì là chạy sang ngay. Tôi không tin Phó sư Tiêu dám người ngay trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt hàng xóm láng giềng! Người câu này là Hoa.
Vẫn là Mai Hoa nhanhbot_an_cap trí!
Cách một bức , An Mị dởvi_pham_ban_quyen khóc dở cười. Đối với vấn đề nhómvi_pham_ban_quyen Chu Mai Hoa thảo , cô chẳng lo lắng chút . Tiêu Chính chỉ là trông hơi vạm thôi, theo trực giác, không phải là người có xu hướng bạo lực gia .
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dù đi nữa, hình ảnh tích cực của côbot_an_cap bước đầu đã được thiết lập. Thật ra mà , An Bá Hòeleech_txt_ngu đã sớm bán đi nhà máy côngbot_an_cap ty, nên trong sổ hộ khẩu nhà An, thành phần là trí thức. Nhưng cũng không thể chủ quan, An Mị nhắc nhở bản thân, ở nhà có kiểu cáchleech_txt_ngu haybot_an_cap xa hoa thế cũng , nhưng ra ngoài tuyệt đối được biểu hiện ra!
Tiễn Mai Hoa xong, An Mị định quay vào nhà thì thấy cạnh tường rào ló ra một đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
giật bắn cả ! là khuôn mặt của một cô gái , thấy bị hiệnbot_an_cap, cô vội cổ lại. Rõ ràng là đang nhìn .
bên kia là nhà của Dư Bảo Sơn Cát Hồng Anh, con cái nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dường như đều còn , cô gái kia chắc hẳn làbot_an_cap củabot_an_cap Cát Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anh, ngườileech_txt_ngu sáng nay muốnleech_txt_ngu mang cháo Tiêu Chính.
An Mị cau mày, tò mò cô thì cứ đàng hoàng sang xem nhóm Chu Mai Hoa là được, đằng này lại núp góc tường nhìn , khiếnbot_an_cap trong lòng cô thấy chẳng thoải nào.
trưaleech_txt_ngu vẫn ở nhà ăn tập thể như thường lệ.
Sau khi ăn xong, Tiêu Chính trở về nhà vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt đầu dọn cỏ dại trong sân. Anh một chiếc ba lỗ và quần quân nhu, thân hìnhbot_an_cap vạm vỡ ngồi xổm ở đóbot_an_cap trông như một ngọn núi nhỏ.
Đông Đông cũng bám theo sau lưng cha, môngleech_txt_ngu nhỏ lên nhổ cỏ, miệng không ngừng hô dô ta vô cùng hăng .
Mị bưng ca nước tráng men, đứng cạnh bàn bạc Tiêu Chính: Tôi nay đi thăm mấyleech_txt_ngu hộ xóm xung quanh, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem tôibot_an_cap mang sangbot_an_cap thì ?
Tiêu quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, ánh mắt phức tạpvi_pham_ban_quyen.
Hồi còn ở trường quân đội, An chưa giờ tham gia các quan hệ xãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giao củavi_pham_ban_quyen anh. Thậm chí khi hàng xóm sát vách mời hai sang dùng , An cũng chẳng nể mặt mà từ chối thẳng thừng. Cô ghét những người gốc gác nông thôn lậu bẩn thỉu, không du.
Trong quân đội phần lớnleech_txt_ngu người nhà cũng đều từ nông thôn lên, sao giờ cô lại không ghét nữa?
Có phải em chịu kích gì không? Nhìn chẳng giống trước kiabot_an_cap chút nào. Đôi mắt đen của Tiêu Chính nhìn chằm chằm Mị, ánh mắt đầy vẻ dò xétbot_an_cap.
An Mị hề .
cáchvi_pham_ban_quyen cô khác xa vớibot_an_cap nguyên , nhưng từ ngày đầu xuyên , cô không có ý định bắt chước lối hành xử của cũ, làm vậy quá mệt mỏi. thời đại này không được nhắc đến ma quỷ thần thánhbot_an_cap, cần cô không làm mình chột dạ sẽ nghĩ đến việc bên trong thân này đổi thành một linh hồn .
Chẳng phải ngay cả Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen cũng chỉ nghi ngờ cô chấn động tâm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
An Mị thong thả đáp: Tôi xem nhiều sách nên ra đạo lý. Xuất thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nông không phải điều đáng hổ thẹn, thiếu học thức cũng chẳng phải lỗi của họ. Ngược lại, đó chính là chứng cho việc họvi_pham_ban_quyen bị áp bức, bóc lột trong cũ Tóm lại, thế giới quan của tôi đã được , tôi không còn là tôi của trước kia nữabot_an_cap.
Tiêu Chính sốt: Em xem sách gì mà lợi thế?
An Mị: Sách của Mác, Ăngghen, Lêninvi_pham_ban_quyen, Mao chủ tôi đều xem qua. Anh cán lãnh đạoleech_txt_ngu giai cấp vô sản, cũng đọc nhiều loại này.
Chính . Anh người có học thức, nhưng bản thân lạileech_txt_ngu chẳng ưa . khi vào quân ngũ anh chỉ viết tên mình, sau khi vào đơn vị mới được xóa mù chữ, nhưng hễ thấy lại đau đầu, anh chỉ hứng thú với những thứ liên quan đến quân sự đánh trận.
Vậy nhữngleech_txt_ngu đổi của em đều làvi_pham_ban_quyen doleech_txt_ngu đọc sách ra sao? Tiêu Chính nhìn Anleech_txt_ngu Mị không rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt.
Anh thực sự muốn hỏi tại sao thái độleech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đối anh lại thay đổi lớn đến thế.
Đúng vậy, trước kia tôi đối xử với khôngvi_pham_ban_quyen là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiêu ngạo kiếnleech_txt_ngu, cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy anh không những tài tử có học . Nhưng giờ tôi nghĩ rằng, anh từ một cậu nghèo không biết chữ mà trưởng thành được như ngày hôm nay, chứng tỏ lĩnh, trí tuệ và nghị lực đều hàng bậc nhất. Anh lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước ra từ chiến , là người đáng yêu nhất đang bảo vệ đấtbot_an_cap nước và nhân dân. Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị nhìn thẳng vào mắt Tiêu Chính, lời nói vô chân thành vì đó đều là suy nghĩ thật lòng của cô.
Tiêu Chính ngây người ra.
Lời khen ngợi anh nghe không ít, ánh mắt ngưỡng mộ anh cũng từng thấy nhiều. chưa bao giờ anh tim mình rung động liệt như khắc này.
Thựcbot_an_cap ra cứ coibot_an_cap tôi như hai ngườibot_an_cap khác nhau . Một ‘tôi’ của kia đã chớt rồi, ‘tôi’ của hiện tại một người hoàn mới, một sự lột xác.
Hoàn toàn mới lột xác
Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính nghiêm túc quan sát An Mị. Vẫn là đôi lông mày và ánhleech_txt_ngu mắt quen thuộc ấy, nhưng thần tỏa ra khác hẳn trước kialeech_txt_ngu, tràn đầy sức sống và cuốn hút
Yết anh chuyển động liên tục, cùng chỉ ra mộtbot_an_cap chữ Ừ nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Từ khoảnh khắc này, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng Tiêu Chính nảy mầm một thứ cảm lạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẫm. Theo thời gian, nó sẽ mọc ra rễ và dây leo vững chắc, đến mọi ngóc ngách trong cơ thể, thậm chí là cả tâm hồn anhleech_txt_ngu.
An Mị thấy trán anh lấm tấm mồ hôivi_pham_ban_quyen, bèn đưa ca nước đến bên miệng anh: Uốngleech_txt_ngu chút nước đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ánh mắt Chính lướt qua những ngón taybot_an_cap trắng nõn dài củabot_an_cap cô, rồi đầu uống từng lớn nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang đến cực hạn.
Cổvi_pham_ban_quyen anh to , đẫm mồ hôi dưới cái nắng , yết hầu nhấp theo từng nhịp nuốt, giọt mồ hôi chảy dọc cổ biến mất sau lớpbot_an_cap áo ba lỗ trước ngực.
mắt An Mị khẽ rung động. Đây lần đầu tiên cô nhậnvi_pham_ban_quyen ra một người ông hôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhễ không hề bốc mùi hôi , mà lại mang theo mùi của hormone tính.
Hay là tối nay để Đông Đông riêng nhỉ?
Cha ơi, con cũng muốn uống, chừa cho con với! Đông Đông mím đôi khôbot_an_cap khốc, sốt sắngleech_txt_ngu nhìn cha mình.
An Mị bật : Đừng tranh, đừng , uống hết mẹbot_an_cap lại vào nhà rót hai cha con.
đến khi cả hai cha con đều uống no nước, nhổ cỏ lại càng thêmvi_pham_ban_quyen hăng hái. Đặc biệt là Tiêu Chính, giốngbot_an_cap như một chú già được lên dây , việc không ngừng nghỉ, chỉ trong một buổi trưa đã dọn dẹp sạch sẽ cả sân trước lẫn sân sau.
Đợi đến khi Tiêu Chính đi làm, An Mị nhớ ra anh vẫn chưa giới thiệu tình hình hàng xóm cho . Tuy nhiên này cũng không quá quanbot_an_cap , Mị tự mình suy tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một lát rồi đưa ra án.
Cô ra cửa hàng vụ mua một cân rưỡi bánh xốp, chia làm ba phần, thêm một hộp bánh quy đóng gói tinh mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh về. Cô chỉ đến thăm nhà Sư trưởng, nhà Chính ủy, nhà mưu trưởng và nhà Phó Chính ủy, đây cũng chính là mấy sống quanh cô.
Nơi đầu tiên đến là nhà Sư trưởng, quà theo hộp bánh .
An Mị gõ , một lúc bên trong mới vang một giọng thanh mảnh, điềm đạm.
Cửa mở ra, xuất hiện trước mắt là một người nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi, mặt thanh tú, bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt. Bộ màu xanh đậu làm tôn lên vóc dáng mềm , trên vai hờ một chiếc khăn lụa tơ tằm.
Đồng tử của Mị khẽ co lại, cô còn mặc xám sao?
Nguyên có rất nhiều bộ xườnbot_an_cap xám , đều đã được An Mị thu vào không gian, hy vọng tương lai có cơ hội mặc, nhưng hiện tại chắc chắn là không ravi_pham_ban_quyen ngoài. dù năm nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuộc vận động kia mới chính thức bắt đầu, nhưng khi đứng chảy lịch sửleech_txt_ngu, người ta sẽ nhận ra sự phát triển của nó không cóbot_an_cap ranh giới rõ ràng. Trước khi lá bị thổi bay, gió đã bắt đầu chuyển động .
Cứ nhìn vào trang phụcvi_pham_ban_quyen thấy, giờ đây đường phố tỉnh lỵ cũng mấy ai mặc xườn xám, đa phần là đồ công , phụ nữ trẻ thường mặc váy liềnbot_an_cap thân kiểu Nga. Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết Ôn Tuyết Mạn không về chính trị hay là do gan lớn, nhưng An Mị sẽ không đẹp nhất mà điều biệt, đối đầu với hoàn chung.
Chị vợ của Trần trưởng phải không ạ? Chào chị, tôi tên An , là người nhà của Tiêu Chính, đây là con trai tôi, Đông Đông. An Mị mỉm .
Đông Đông lễ phép chào: Cháu chào bác ạ.
Người phụ nữ khẽ nhếch môi, gật đầu một cách pháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tôi là Ôn Tuyết Mạn, người vàoleech_txt_ngu .
An Mị vốn định chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong sẽ đibot_an_cap ngay, không ngờ Ôn Tuyết lại mời vàoleech_txt_ngu. do dự chút rồi bước vàobot_an_cap, chủ yếubot_an_cap là cô muốn xem nhà trưởng trôngvi_pham_ban_quyen thế nào, sau này lấy đó làm tiêu chuẩn không được vượt quá khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cải tạo mình.
Sân trước nhà Sư trưởng đều lát đá, quét dọn sạch sẽ, không có cỏ dại hay bụi bẩn. Ởleech_txt_ngu góc sân có một chòi hóng mát, bên trong đầy đủ bàn đá ghế đá, treo ba bức rèm che nắng, cạnh chòi đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy chậu cây cảnh. Dưới chân tường phía kia cũng bày hai hàng hoabot_an_cap, đang nhau sắc thắm. Đơn giản nhưng cùng nhặn.
Trong nhà, phần đồ nội thất cũng là tổ chức cấp phát, bộ sofa có lò xo rõ ràng là tự mualeech_txt_ngu, còn thêm bộ tủ gỗ trắc, trên tường treo đồng hồ xảo, trên bàn bày lọ hoa cổ Tóm lại là rất chi tiết tế.
Tiểu Kiềuleech_txt_ngu, pha cà phê khách đi.
Một cô khoảng bước ra, Mạn dặn liền vội lời.
An Mịleech_txt_ngu ngập hỏi: Tiểu Kiều là
Ôn Tuyết hờ hững đáp: Cô ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mẫu nhà tôileech_txt_ngu.
Nhiều gia đình bộleech_txt_ngu thường tìm người thân quê lên giúp việc nhà và trông trẻ, làm công việc của mẫuvi_pham_ban_quyen, nhưng chẳng ai mở miệng nói ra hai chữ bảo mẫu. Hơn Tiểu Kiều kia đối với Ôn Tuyếtleech_txt_ngu Mạn vô cùng cung kính, trôngleech_txt_ngu không giống họ hàng , chắc chắn là quan mướn rồi.
Trướcleech_txt_ngu đây tôi chỉ uống cà phê của Brazil, giờ thì không mua nữa, đây là loại của Indonesia, cô uống tạm sao. Ôn Tuyết Mạn những ngón tay thon dài nâng tách cà phê tinh , tựa lưng vào sofa vớivi_pham_ban_quyen vẻ nhãleech_txt_ngu.
An Mị một ngụm, hương thơm đậm đà của lan tỏa trong khoang miệng.
Cô nói: lượng vẫn rất tốt.
mỉm cười: Tôi mời người uống cà phê, họ nôn cả, chỉ có cô là biết thưởng thức. Tôi nói cha là giáo sư đại học? Cô nhạc Tây phương sao?
Mị đầu: Vâng, tôi violin.
Ánh mắt Tuyếtbot_an_cap Mạn sángleech_txt_ngu lên: Không tôi có vinh dự thưởng thức một bản nhạc không?
An Mị lộ vẻ tiếc nuối: Thật ngại quá, cây của tôi vẫn để ở tỉnh, không mang theo.
lậpbot_an_cap tức ỉu xìu, thở dài tiếng: Lão Trần cho tôi nghe máy hát, không cho tôi khiêu vũ, chí đọc sách gì cũng phải qua ông ấy kiểm duyệt. Thế giới tinh thần củavi_pham_ban_quyen tôi cũng hoang vu y hệt cái nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quỷ quái vậy.
An Mị không đápbot_an_cap .
Tuyết Mạn đột nhiên trở lại, mong đợi nhìn Mị: Cô đến đây thì tốt rồi, sau này có người bầu bạn với tôi. Nóibot_an_cap thật với cô, tôi hoàn toàn hợp với những ngườibot_an_cap , nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, đã thấy chúng ta là người cùng một .
An Mị . Nếu Ôn Mạn cứ duy trì lối sống này, chắc chắn hai năm nữa sẽ gặp . Nếu ở một thời không khác, cô lẽ sẽ kết bạn với Ôn Tuyết Mạn, nhưng hiện tạivi_pham_ban_quyen, cô quyết định nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít qua lại thì hơn.
Ngồi chơi lát, An Mị liền cáo từ.
Nơi thứleech_txt_ngu hai cô ghé thăm là Vương chính ủy. Vợ của ông là Liêu Tam Muội, người vừa cùng Chu Mai Hoa sangvi_pham_ban_quyen thăm Mị lúc nãy.
Kìa, khách sáo quá, còn mang đồ làm gì, đem về nhà cho con nhỏ ăn đi chứ!
Chút bánh xốp thôi mà, gọi là có chút lòng, chị dâu cứ nhận cho emleech_txt_ngu vui.
Hai người đẩy một hồi, Liêu Muội mới ngại ngùng nhận lấy gói bánh.
mời An Mị vào nhà ngồi chơi nhưng cô khéo léo chối.
Sang nhà Chu Mai Hoa cũngbot_an_cap vậy, giằng co mãi mới tặng được gói bánh đi.
Em gái này, em thật là khách sáo quá Thế nàyleech_txt_ngu đi, tối nayleech_txt_ngu cùng Tiêu phó sư sang nhàvi_pham_ban_quyen chị dùng , giờ chị đivi_pham_ban_quyen giết gà ngay đây.
Một cậu bảy tám đứng bên cạnh lập tức tay reo hò: A! ăn thịt gà rồi! Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn thịt gàbot_an_cap !
Cái thằng ranh , chỉleech_txt_ngu biết có ăn ! Chu Mai Hoa mắng yêu trai út mộtvi_pham_ban_quyen câu rồi quay sang Anbot_an_cap Mị: Thật đấy, vợ chồng định phải sang nhéleech_txt_ngu!
An Mị nói: Nhà vẫn còn nhiều việc chưa làm xong, hôm nay không vội ạ. Chúng ta ngay đối diện nhau, này thiếu gì sang ăn chực cơm của chịvi_pham_ban_quyen, lúc đó chị đừng chê là được.
Chu Mai Hoa cảm thấy An Mị nói thật dễ nghe, ngay cả lời chốivi_pham_ban_quyen cũng khiến người ta khôngvi_pham_ban_quyen nỡ giận.
Chị bất đắc dĩleech_txt_ngu Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị một cái: Được rồivi_pham_ban_quyen, lần sau chị mờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì không được lôi thôivi_pham_ban_quyen vậy nữa .
Mị mỉm cười gật đầu.
Nơi cuối cùng ghé thăm là nhà Dư Bảo Sơn.
Người ra mở cửa chính là gái đã nhìn lén ở góc tường hồi sáng.
Thấy An Mị đứng trước cửa, cô ta mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên cúi mặt xuống, lý nhí hỏi: Chị chị tìm ai?
hàng chuyển đến, sang chào hỏi một . Cô em của Anh phải không?
Cô gái khẽ gật đầu: Tôi tên Hà, chị cả và anh rể đều đi làm rồi, không .
Không . An Mị nói, tiện tay đánh cô nàng Hồng Hàbot_an_cap một lượt.
Gương mặt thanh tú, làn da hơi ngăm, mặc một chiếc váy liền thân màu hồngbot_an_cap đào, bím tóc dài buông trước ngực đen bóng, khỏe khoắn và rạng rỡ, rất phù với thẩm thời đạivi_pham_ban_quyen này.
An Mị bảo: Tôi có nghe nhà tôi nhắc về .
Cát Hồng Hà lập tức ngẩng đầu: Anh nhắc về tôi sao?
Anh Tiêu?
Không phải An Mị đa nghi, mà thực sự vẻ mặt và hiện của cô nàng Hồng Hà quá dễ khiến người tavi_pham_ban_quyen liên tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
An Mị nói: Anh ấy nóivi_pham_ban_quyen cô chăm chỉ hiền thục, là một cô gái tốt.
Cát Hồng Hà đỏ bừng ngay tức khắc, ngón tay quấn lấy đuôi tóc, khẽ cắn môi dưới, rõ vẻ thiếubot_an_cap nữ thẹnvi_pham_ban_quyen thùng.
Trong lòngleech_txt_ngu An đã có thể khẳng định vài chuyện, cô thản nhiên hỏi: dưới quê lên đây à, lên lâu chưaleech_txt_ngu?
Cát Hà đáp: Tôi được hơn một tháng rồi.
Nguyên chủ gửi thư ly hôn Tiêu Chính vào hai tháng trước, với cương vị là Chính ủy, Dư Bảo Sơn rất dễ dàng được biến động hônvi_pham_ban_quyen nhân của Tiêu Chính từ đầu.
Dù Tiêu người chẳng có chút thân thiện nào, nhưng điều kiện của bàyleech_txt_ngu ra đó, cho dù là dắt con trai thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong mắtleech_txt_ngu nhiều người, vẫn tuyệt đối là một miếngleech_txt_ngu bánh ngon.
Hồng Hà đến lúc như vậy, lại còn bộ dạng này, ý đồ đã quá rõ ràng.
An Mị trao gói bánh xốp rồi mỉm cười tạm biệt Cát Hồng Hà.
Cát Hồng Hà nhìn theo bóng lưng Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị, trong mắt dần hiện vẻ không lòng.
Vợ anh Tiêu quả nhiên lời chị cả nói, là một tiểuleech_txt_ngu thư tư nũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nịu, vậy sao có thể chăm sóc tốt cho anh Tiêu chứ?
ngày đầu tiên đây, Cát Hồng đã biết rõ mục đích củavi_pham_ban_quyen mình.
Ban đầu cô tabot_an_cap sợ Tiêu Chính, cảmvi_pham_ban_quyen thấy người đàn ôngvi_pham_ban_quyen này rất hung dữ, hôn chắc chắn sẽ vợ, hơn nữa cô ta chẳng thiết tha gì việc mẹ kếvi_pham_ban_quyen.
không chịu nổi việc Cát Hồng Anh ngàyvi_pham_ban_quyen nói về cái tốt của Tiêu Chính, rằng tương lai của còn rộng mở hơn anh rể, gả vào nhà họ Tiêu làm mẹ kế vẫn tốt hơn gả đa số ông khác.
Cát Hồngleech_txt_ngu Hàvi_pham_ban_quyen đến đội chính là nhắm tới việc gả cho quan lớn, dầnvi_pham_ban_quyen dà, cô ta cũng nảy sinh cảm tình với Chính.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảoleech_txt_ngu là đến nhườngleech_txt_ngu nào thìleech_txt_ngu cũng chưa , yếu vốn dĩ tưởng đã thuộc về mình, cùng lại bay mất, khiến Cát Hồng Hà nhất thời không chấp nhận nổi, liền không tự chủ mà dùng ánh mắt mói để nhìn An Mị.
An Mị cảm nhận ánh nhìn gay gắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía sau lưngleech_txt_ngu, cô hoàn toàn để Cát Hà mắt.
Các vật khác trong nguyên tác cô không nhớ rõ, nhưng nam nữ chính thì cô nhớ. Cát Hồng Hà không phải nữ chính, điều đó tỏ dù Tiêu Chính có ly hôn không đoái cô , cô ta thuần túy tình một phía mà thôi.
khi Tiêu Chính đi làm về, anhbot_an_cap vác từ cửa dịch vụ về hai chiếc nồi sắt đã đặt trước.
Cô chắc là muốn nấu ăn chứ? Tiêu Chính hỏi cô.
An Mị gật đầu.
Được, sáng mai tôi sổ đi mua .
Củi và thannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mỗi đình phải dùng sổ , dựa theo số nhân khẩu, nhà đông thì mua , nhà người chỉ được mua .
Tiêu liếc nhìn An Mị: Nhà chúng ta chỉ có mình tôi, không được bao nhiêu củi, không biết có đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng không.
thắc mắc: Sao lại chỉ có mình anh, còn có tôi và Đông Đông nữa mà.
Tiêu Chính nhiên đáp: Hộ khẩu của hai người không đâyvi_pham_ban_quyen.
Mị lấy giấy giới thiệu và các loại chứng nhận đã dọnvi_pham_ban_quyen dẹp được lúc đưa cho Tiêu Chính: Dùng những giấy tờ này có thểvi_pham_ban_quyen chuyển hộ khẩu được không?
Tiêu Chính xem vài cái rồi gật đầu: Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
An cười rạng : làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiền đồng chí Tiêu Chính đi lo việc này nhé.
Bàn tay tài liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêuleech_txt_ngu Chính hơi run , nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hững: tranh thủ đi làm.
Cả đình ba người lại thongleech_txt_ngu thả đi bộ nhà dùng bữa tối. Lúc , Đông Đông có chút buồn ngủ, được ba bế trong lòng, đầu dựa vàovi_pham_ban_quyen hõm vai ba.
An Mị đileech_txt_ngu bên cạnh Tiêu , không khí của gia đình ba người vô cùng hòa hợp.
Cát Hồng Hà từ khe cửa cổng ra ngoài, càng nhìn càng thấy nghẹn lòng.
Hồng Hà.
Cát Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà giật mình, quay người lại thì bắt gặpleech_txt_ngu ánh mắt sắc sảo của Cát Hồng Anh.
vẻ mặtvi_pham_ban_quyen ấm ức của em , Cát Hồng Anh không kìm được mà dài: Chuyện này là chị thiếu cân nhắc, trước đây không nên khẳng định chắc nịch như vậy khiến em sâu vào, giờ lại Nhưng emleech_txt_ngu yên tâm, chị nhất định tìmvi_pham_ban_quyen cho người giỏi hơn Tiêu Chính!
Cát Hồng Hà lẩm bẩm: Chẳng phải chị nói anh Tiêu là người có điều kiện tốt sao.
Cát Hồng Anh nghẹn lời, đầu óc xoay vài vòng rồi nóivi_pham_ban_quyen: Ai bảo thếleech_txt_ngu? Lý Hàn Tùng ở phòng tác chiến cũng là rất tiền đấy.
Cát Hà chỉ quan tâm một điểm: Anh ta làm quan gì? So với anh Tiêu ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tương lai hơn?
Cát Hồng Anh : Cấp bậc thấpvi_pham_ban_quyen hơn Tiêu Chính, nhưng người ta là traivi_pham_ban_quyen vợ.
Cát Hồng Anh tai em gái thì thầm vài câu, lúc này Cát Hồng Hà mới miễn cưỡng đầu.
Mị tốn không ít công sức mới thuyết phục được Đôngbot_an_cap Đông không cùng ba mẹ nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mẹ ơi, lúc tối qua con say rồi, ba có thật sự cắn mông con không ạ? Đông Đông ló cái đầu nhỏ khỏi chăn, nghi hoặc hỏi mẹ.
An Mị gật đầu không chút chột dạ: Cắn chứ, tối nay con mà còn ba mẹ, baleech_txt_ngu cắn cho xem.
Đông Đông vội bịt chặt mông nhỏ của mình, ghét bỏ đầu liên tụcleech_txt_ngu: Không đâu, Đông Đôngbot_an_cap không muốn bị ba môngleech_txt_ngu nữa đâu.
An Mị lại góc cho con: ngoan ngoãn mình nhé.
Thực ra Đông Đông đã bắt đầu tậpvi_pham_ban_quyen ngủ lập từ sớm, nghe vậyleech_txt_ngu cũng không phảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm, chỉ là cậu nhóc lo lắng dò : Vậy mẹ ơi, mẹ tự vệ mình cho tốtleech_txt_ngu nhé, đừng để bavi_pham_ban_quyen cắn môngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
An suýt chút nữa là bật cười thành tiếngbot_an_cap.
Sau khileech_txt_ngu dỗ conleech_txt_ngu trai ngủ xong, An Mị đi lau rửa sơ một chiếc váy ngủ bằng lụa màu xanh hồ thủy mặc vào.
dabot_an_cap cô vốn đã trắng, xanh này lại càng tôn nước da trắng như mỡ đông, như ngọc .
Tiêu Chính sau khi ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tối xong thì vẫn bận việc riêng, Mị cũng không làm anh. váy ngủ xongleech_txt_ngu, cô nằm lên giường, trên người chỉ một chiếc chănbot_an_cap mỏng, làm nổi bật lên những cong thon thả.
Cô nghe thấy động truyền vào từ bên ngoài, chắc là Chính lại ra sân tắm nước lạnh rồi.
Bây đang là mùa hè, tắm rửa thuận tiện anh cũng tắmvi_pham_ban_quyen khá thường xuyên. Nhưng đợi đến mùa đông, anh hẳn cũng sẽ giống như đại đa số mọileech_txt_ngu người, mỗi tuầnvi_pham_ban_quyen đi tắm công cộng lần được coi là yêu sẽ lắm rồivi_pham_ban_quyen.
Lúc Tiêu Chính vào phòng, đập mắt anh là bóng lưng của An Mị đang nằm trên giường.
Đường cong cơ thể cô rõ, phần eo lõm sâu xuống, dường như chỉ một bàn tay là có thể ôm trọn.
Chính tức sững người.
Mị khẽ cựa mình.
Tiêu Chính thấy cô chậm rãi chống tay dậy, mái tóc dài như rong biển xõa tung bên vai trái, để bờ và cổ thanh mảnh xinh đẹp bên phải. Trên vùng da thịt trắng nõn mịn màngbot_an_cap ấy chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vắt vẻo một sợi dây áo mỏng manh.
Chính dám định, sợi dây mỏng anhleech_txt_ngu khẽ dùng lực là sẽ đứt ngay tắp lự.
Anh xong rồi à? An Mị cố ý hạ thấp tông giọng, thanh âm nên lười biếng, ngọt ngào.
Ừ. đưa mắt nhìn quanh một : Đông Đông ?
An đápleech_txt_ngu: Nhóc con đòi tự ngủ .
Tiêu Chính bước đến cạnh giường.
Tim An Mị đập thình thịch, đôi mắt cô dán chặt những khối cơ bắp trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng anh, trong đầu bỗngleech_txt_ngu nảy một cụm : chãi như hổ như gấuvi_pham_ban_quyen.
An Mị không tự chủ được mà đưa tay chạm vào.
Người anhleech_txt_ngu rõ ràng cứng đờ lại.
Anh ăn mà lớn lên vậy? lại có được thânbot_an_cap hình vạmvi_pham_ban_quyen vỡbot_an_cap thế .
Một lúc lâu sau, Tiêu Chính mới lên tiếng với chất giọng đặcbot_an_cap: Lúc nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà nghèo, lấy đâu cáibot_an_cap ăn, người gầy nhưleech_txt_ngu que vậyvi_pham_ban_quyen. Năm mười tuổi vào quân đội mới bắt đầuvi_pham_ban_quyen trổ mã.
Côbot_an_cap chắc chắnvi_pham_ban_quyen lại bắt đầu ghét bỏ rồi.
đây cô từng nói ghét thân thể , thô lỗ và dã man.
Ai ngờ cô lại bảo: Đẹp thật .
Tiêu Chính quay đầu lại: Em nói gì cơ?
An Mị mỉm cười: Emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo đường nét bắp của anh rất đẹp.
Không phải kiểu bắp nhờ bột đạm trong phòng gym, mà là kiểu săn chắc, mạnh và tràn đầy sống, như một mãnh thú đã trải qua trăm trận chiến để xưng vương trong rừng rậm.
An Mịbot_an_cap chợt hiểu trước đây mình chưa từng hẹn hò với anh chàng bắp , có lẽ vì chưa gặp được ai cóbot_an_cap đẹp tự nhiên, không chút phôbot_an_cap trương Tiêu .
Hồi lâu sau, Tiêu Chính mới lầm : Trước đây em đâu có nói thế.
An Mị lời, sau thân mật đánh nhẹ anh một cái: bảovi_pham_ban_quyen là lúc em có địnhvi_pham_ban_quyen kiến với anh mà. Bây giờ mắt em sángleech_txt_ngu ra rồi, gu thẩm mỹ cũng thay đổi, không sao?
Tiêu Chính thấy toàn thân rần, còn nghe lọt tai cô nói gì, chỉ biết đầu lịa: Được, em nóivi_pham_ban_quyen sao thì là vậy.
Vậy chúng ta mau đi ngủ thôi. An dùng ngón tay khẽ chọc vào lưng , cườivi_pham_ban_quyen híp như một con cáo nhỏ thamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn.
Tiêu Chính run lên, anh khẽ ừ một tiếng.
Tắt đèn, nằm .
An Mị nhắm tĩnh đợi hồi lâu, nhưng bên cạnh chỉ truyền đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng ngáy nhẹ.
Ngủ thật sự là ngủ thôi sao?
An Mị mắt nhìn vào bóng tối một lúc, cuối cùng không mà thốt lên tiếng đầy vẻ khó tinbot_an_cap.
Hóa ra bấy lâu nay cô toàn liếc mắt đưa tình cho kẻ mù xem.
mà không đúng, người đàn ông bình thường sau bao năm ăn chayleech_txt_ngu, đối mặt với mình, dù không như hổ như sói thì cũng tuyệt đối thể dửng dưng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế được. Huốngleech_txt_ngu nhữngvi_pham_ban_quyen va chạm cơ thể trước đó đã chứng minh Tiêu Chính phải là không có phản ứng với cô.
qua có thể đổ lỗi là dovi_pham_ban_quyen có con trai ở đó, nhưng tối nay chỉ có hai ngườibot_an_cap, có gì lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuận tiện cả.
Kỷ luật đội thời này rất nghiêm khắc, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể nói là gắn liền với tiền đồ nghiệp, nên An Mị không hề nghi ngờ việc Tiêu Chính có người ở bên ngoài.
Cô hậm hựcvi_pham_ban_quyen quay nhìn bóng đen bên cạnh. Một đại mỹ tươi mơn mởn ngay bên cạnh màleech_txt_ngu anh cũng ngủ cho được ? Ở cái tuổi này mà không tranh thủ phấn đấu, đợi đến lúc già liệu còn sức phấn nữa không hả
An bị câu hỏi Tại sao Tiêuleech_txt_ngu Chính chịu ngủ với mình làm cho trở rất lâu, rồi sau đó mới vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấc ngủvi_pham_ban_quyen trong oán .
Kết quả là mơ lại thấy con đó. Con hổ ép chặt khiến cô không thở nổi, cô vùng vẫy mãi mới thoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra được, liền giáng cho nó một cái tát.
Lúc này cô tỉnh giấc, trong cơnbot_an_cap mơ màng mới nhận con hổ lớn chính là Tiêubot_an_cap .
này bị làm sao , lúc đến thì không đến, thừa lúcbot_an_cap người ta ngủ quấy rầy!
Em buồn ngủ, đừng có em Cô lầm bầm.
lúc sau, vang sột soạt của quần áo.
An khẽ nhổm dậy: Anh dậy sớm thế à?
Chính đáp: Anh đi tập thể buổi sáng, em tiếp đi.
An Mịleech_txt_ngu nhìn bênvi_pham_ban_quyen ngoài vẫn còn tối đen như mực, lúc chắc chưa đến năm giờ sáng.
Tiêu Chính mở cửa bước ra ngoài.
là .
An Mị cảm rằng không phải Tiêu Chính có cảm giác, mà là anh đang ra sức kiềm chế bản thân.
cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn không thể nổi tại saovi_pham_ban_quyen.
Vợ cạnh mà ngủ cùng, định làm Ninja Thần Rùa đấy ?
Mị mơ màngbot_an_cap ngủ nướng thêmbot_an_cap một lát, nhưng giấc ngủ không sâu, lúc gươngleech_txt_ngu thì thấy quầng mắt hơi thâm.
Cơ thể này không chỉ có diệnbot_an_cap giống hệt trước đây, mà ngay cả thểleech_txt_ngu cũng y đúc, hễ thiếu ngủ một chút là dễ để quầng thâm.
Tiêu Chính đã ra ngoài từ lúc trời chưa sáng, đã về , sáng là do tiểu Chu mang đến cho cô và Đông.
Ba đi đâu rồi ạ? Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông lo lắng hỏi.
Trước đây ba cũng thường xuất hiện một hai ngày rồi lại biếnleech_txt_ngu mất, phải rấtbot_an_cap sau mới thấy mặt lần nữa.
An Mị an ủivi_pham_ban_quyen: Ba đi làm rồi, trưa làm ba sẽ về.
Đông Đông thở nhẹ nhõm, nhớ ra điều gì liền hỏi: Mẹ ơi, qua bavi_pham_ban_quyen có cắn mông mẹ không?
An Mị: Không cắn không , con yên tâm đi. Lúc ăn cơm đừng nói chuyện nữa, ăn xong mẹ đưa con lên huyện chơi.
Đông Đông không mấy hứng thú với việc lên huyện, nhưng nó vẫn mỉm cười để giữ thể diện cho mẹ.
Nghe tin An Mị vào thành phố, Chu Mai Hoabot_an_cap cũng muốn cùng.
Lúc chuẩn bị đi, cô còn gọi cả Liêu Tam Muội, Liêu xua tay: Tôi khôngleech_txt_ngu đi đâu, còn một đống quần áo chưa giặt đây này.
Chu Mai Hoa đành thôi, đi với An Mịleech_txt_ngu.
Cô lấy từ trong túibot_an_cap ra hạt hướng dương, chia cho Mị nửa.
Vừa nãyleech_txt_ngu cô không? Chu Mai Hoa thần thần bí bí nói, Tam nói chuyện với chúng ta, bà mẹ chồng của cô ấy cứ nấp sau rèmleech_txt_ngu cửa mà dòm đấy.
An Mị lắcbot_an_cap đầu: Tôi không ý.
Chu Mai Hoa bĩu môi thật dài: Hồi trước tôi cứ mẹ chồng mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng làm sao, ngày không mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi ba trận là bà ấy không chịu nổi, nhưng giờ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Bình mới thế nào là mẹ chồng ácbot_an_cap độc! Cô đã thấy ai gọi con dậy làm từ bốn phương chưa? Vương lão thái thái làm được đấyleech_txt_ngu!
Bốn phương, tức khoảng từ một giờ đếnbot_an_cap ba giờ sáng.
Đúng là cònvi_pham_ban_quyen bóc hơn cả chủ.
An khó hiểu: Sớm thế ư? Trời chưa , dậy thì làmbot_an_cap đượcleech_txt_ngu việc gì ?
Mai hừ một tiếng: làm gì , bà ta chỉ muốn hành hạ con dâu thôi! chỉbot_an_cap vậy đâu, Tam Muội ở nhà ăn cơm còn không được ngồi cùng bàn, phải đợi cả nhà ăn xong mới ăn thừa, thường ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi cũng bị Vương lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thúc. Ngay như qua, ấy theo tôi nhà cô nghiêng một chút, về nhà là bịbot_an_cap Vương lão tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái chỉnh một !
An Mị kinh : qua tôi còn sang nhà chị ấy chào hỏi mà, chị Liêuleech_txt_ngu vẻ gì là khác lạ đâu.
Chu Mai Hoa nói: Vương lão thái thái không dùng tay chân đâu, bà ta vặn cánh tay, nhéo đùibot_an_cap, kim châm vào người, tóm lại nhìn bên ngoài chẳng dấu vết .
An Mị thắc mắc: Vương phó không quảnvi_pham_ban_quyen chuyện trong nhà sao? Cách hành xử này của Vương lão thái thái cũng sẽ ảnh hưởngleech_txt_ngu đến tiền đồ con trai bà ta chứ.
Chu Maibot_an_cap Hoa dài: Sao lại không quảnvi_pham_ban_quyen, đứng bên lỗ chó dưới chân nhà tôi đã thấy mấy lần Vương Hòa Bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quỳ xuống xin mẹbot_an_cap , nhưng hễ anh ta can thiệp là bà lại khóc, khóc lóc thảm thiết lắm, nói là trai một mẹ khôn lớn giờ có vợ là quên mẹ, đồ vô lương tâmbot_an_cap ngoài muốn quản đấy , nhưng mỗi lần Cát Hồng Anh tìm hiểu tình hình Tam lại nhìn sắc mặt chồng mà nói, bảo người quản thế nào được?
Mị : Chị Liêu làm là vì lý do gì?
Chu Mai Hoa thở dài đáp: Cô ấy bảo sợ làm ầm lên rồi Vương Bình sẽ bỏ cô .
An Mị im lặngleech_txt_ngu, suy cho cùng vẫn Liêu Tam Muộibot_an_cap chồng nắm , mà người chồng lại bị bà mẹ chồngvi_pham_ban_quyen nắm trong tay.
Chu Hoa hỏi: Đúng rồi An, nhà Tiêu phó sư nhà cô thế nàoleech_txt_ngu?
Câu này thực sự làm khó An , lúc mới Tiêu Chính có giới thiệu qua về giabot_an_cap cảnh, nhưng nguyên chủ hoàn toàn không để tâm nên chẳng gì cả.
Hình như An Mị cố tìm kiếm trong ký ức, Mẹ anh ấy dườngvi_pham_ban_quyen nhưleech_txt_ngu mất sớm rồi.
Chu Mai Hoa gật đầu: Không phải tôi nói lời nghe đâu nhé, nhưngleech_txt_ngu đứng từ góc độ của cô thì đây lại là tốt. Tiêu phó sư trưởng xuất thânvi_pham_ban_quyen nông thôn, mẹ anh ấy chắcbot_an_cap không hợp với , nhà cô đi được nhiêu trận đấy.
Anvi_pham_ban_quyen Mị không khỏi tán lời nàyvi_pham_ban_quyen.
Khoảng cách đường bay từ khu doanh đến huyện lỵ không xa, nhưng muốn vào thì họ đi vòng một đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để qua cây cầu phía bên kia.
nữa không có xe, hoàn toàn đi bộ phố cũng phải mất hơn hai mươi phút.
Mặt trời hơi gắt, trán Đông Đông lấm tấm mồbot_an_cap hôi nó than vãn một lời, cũng không đòi mẹ bế.
Chu Mai Hoa khen ngợi: nhỏ nhà ngoan thật đấy, đi đường không quấy khóc tí nào, chẳng bù thằng oắt conleech_txt_ngu nhà , lúcleech_txt_ngu nào con nhảy nhót khắp .
Nghe thấy người lớn , cái nhỏ của Đông Đông càng ưỡn hơn.
An Mị khăn tay lau hôi cho nóvi_pham_ban_quyen, cười hỏibot_an_cap Chu Mai Hoa: Chị dâu, nhà chị có cháu?
Chu Mai Hoa đáp: Tôileech_txt_ngu sinh ba trai một gái, đứa lớn đi lính rồi, đứa thứ hai ở quê, bên cạnh chỉ có đứa con gái thứ ba và thằng út. Con gái mười tuổi, con trai bảy , cả hai đều nghịch như quỷ .
Chu Mai Hoa vừa vừa lắc đầu, nhưng trên mặt tràn đầy cười và nuông chiềuvi_pham_ban_quyen.
người vừa trò chuyện trong phốvi_pham_ban_quyen.
Côvi_pham_ban_quyen vào phố chủ yếu là để làm gì? Chu Maileech_txt_ngu Hoa hỏi An Mị, đồng thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ động nói: Tôi là vì rảnh rỗi không có việc gì nên cùng cô ra ngoài chơi thôivi_pham_ban_quyen.
An Mị nghĩ một rồi nói: Tôi đi tóc trước đã, sau đó đi mua ít về may áo. Chị dâu rành đường , dẫn tôi đi nhé.
Được!
Chu Mai Hoa dẫn An Mị đến tiệm cắt tóc quốc doanh, An Mị hỏi trước: Có duỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng được ạ?
Thợ cắt tócvi_pham_ban_quyen nghĩ một lát: Được.
Thế nhưng hành tiếp khiến An Mị sững sờ.
Chỉ thợ tóc bưngleech_txt_ngu ra chiếc bàn là
An Mị: Dùng bàn là để tóc ư??
Thợ cắt tóc: Nếu không thìvi_pham_ban_quyen dùng ?
An Mị: Vậy tôileech_txt_ngu cắt luôn rồi.
Mặc cắt tóc dùng bàn là than, nhiệt độ không cao như bàn là điện, nhưng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ đáng sợ. Để làm hỏng tóc, thà cắt phăng đi xong, sao tóc cũng sẽ mọc lại.
Chu Mai Hoa thấy tiếc cho cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Mái tóc dài thế này cắt đi uổng quá, mọc lại lâu lắm đấy.
Giờ chẳng phải đang thịnh hànhleech_txt_ngu tóc ngắn sao, nên em cũng muốn xem. An Mị cười.
Thợ cắt tóc kiểm tra chất tóc của An Mị, sợ đổi ý cắt nữa vội phụ họa: Đúng thế đúng thế, giờ các cô gái trẻ trong thành phố ai cũng để tóc ngắn. Cô gái này, tóc cô cắt xongvi_pham_ban_quyen bán lại tôi nhé?
Mị hỏi: Ông trả tôi bao nhiêu?
Thợ cắt tóc suy nghĩ một chút, ra số tám.
An do dự, cô không rõ giá cả thị trường, sợ bị hớvi_pham_ban_quyen.
Chu Hoa đứng bên kéo An đi: Cô thiếu gì tám đồng bạc ? Đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi đi thôi, nữa! Ngay từ đầu tôi đã thấy tiếc cho cô rồi.
thuận thế đứng dậy.
Thợ cắt tóc vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng nói: cô bao ?
An Mị nhìn Mai Hoa, Chu Mai Hoa dõng dạc: Mười hai , thiếu xu cũng .
Tóc của An Mị tuy xoănbot_an_cap nhưng chất thực rất tốt, đen và dày .
Thợ cắt tóc nghiến : Được!
Tay nghề của thợ cắt tóc khábot_an_cap , độ dài cắt đếnleech_txt_ngu khoảng xương quai xanh. Vì trước đó có uốn tóc hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cụp vào trong, bồng bềnh và nhàng. Độ dày của tóc giảm bớt giúp ngũbot_an_cap quan của An Mị bật hơn, trông tinh tế vô cùng, lại thêm chút cảm giác thanh rỡ củavi_pham_ban_quyen một thiếu nữ.
An Mị khá hài lòng, Chuleech_txt_ngu Mai Hoa cũng không ngớt lời khen .
Cô cònvi_pham_ban_quyen bế Đông Đông lên, : Bé con, mẹ cháu có đẹp không?
Đông Đông chẳng cần suy nghĩ liền đáp: Đẹp ạ, mẹ lúc nào đẹp. Giọng nóivi_pham_ban_quyen của mềm mại cùng.
An Mị cười thành tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, âu yếm xoa đôi má của trái ớt ngọt nhà mình.
Chu Hoa thấy mà ghen tịleech_txt_ngu, đứa con traileech_txt_ngu ngoan ngoãn như áo bông nhỏ này nuôi gì vậy chứ? Cô cũng muốn có một đứabot_an_cap như thế.
Tiếp , họ đi mua vải.
, ngoài khu doanh trại quân đội và khunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà , tòa nhà nhấtbot_an_cap chính đại sảnh của Cung , caovi_pham_ban_quyen tới ba , người qua lại nượp.
Đặc biệt là quầy vải vóc, không chỉ phải xếp hàng dài, mà khi đến lượt Anvi_pham_ban_quyen Mị thì chỉ còn lại mấy loại vải màu đen và xám đậm già dặn.
Cô do dự hồi lâu, sự thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng mới mua sáu vải xámbot_an_cap đậm.
Chị Mai Hoavi_pham_ban_quyen, chị có quen ai có thể mua được hàng hiếm ? An khẽ hỏi Chu Mai Hoa.
Tuy cô không lớn lên ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời đại này, nhưng cô biết có những quy luật ngầmleech_txt_ngu dù ở thời nào cũng tồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại.
Chu Hoa đầu: Chị toàn mặc áo vải tự , bao giờ mua mấy loại vải này.
An Mị thôi, nghĩ một lát, cô quyết mua bộ áo may sẵn mặc tạmleech_txt_ngu. Quần áo may sẵn giá hơn nênvi_pham_ban_quyen ít người mua.
mi trắng bằng hóa học đều dáng biến, An Mị mua liền mộtbot_an_cap lúc ba chiếc, chỉ khác nhau đôi chút ở vàileech_txt_ngu chi tiết nhỏ. Quần cũng ba chiếc, đen, xám và màu kaki.
Quần áo của Đông Đông đa phần cũng sơ mi nhỏ và vest nhỏ, An Mị mua chovi_pham_ban_quyen nó chiếc áo kẻ quân và áo ba lỗ, vừa bền lại vừa sạch.
Hàng hóa ở huyện không mấy phong phú, mua xong những thứbot_an_cap cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiết, mấy người họ liền lên đường về.
An Mị đã cắt tóc, khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với trước kia, vừa bước vào khu tập quânleech_txt_ngu độileech_txt_ngu đã có người vây lại xem.
Chao ôi, đẹp quá, cứ như nữ vậy.
Tóc đẹp đấy, mớ tóc xoăn trước kia cái kiểu gì chứ? Không biết còn cô với người nhà Trần Sư trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cùng một kiểu người .
Đúng thế, người nhà cán bộ chúngleech_txt_ngu taleech_txt_ngu mà lại học đòi mấy thứ đồ ngoại đó, ra thể thống gì chứbot_an_cap!
An Mị nghe người bàn tán, nghe đến cuối cùng mới phào . Hóa ra trước đây ngoài thì hiền hậu, nhưng sau vẫn có người xì xào về cách mặc cô.
Mái này cắt thật đúng .
Chu Hoa chẳng gì nhiều, nhưng nghe mấy người kia nói chuyện cũng mờ ra được: Đừng nói nữa, đúng là nên cắt thật, nếu không bọn lại xếp em vào nhóm Ôn Mạn, ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cũng đem em ra làm trò mất.
An Mị hỏi: Bọn họ ngày nào cũng bàn tán về của Trần Sư trưởng àvi_pham_ban_quyen? Họ nói gì thế?
Chu Mai Hoa có quan hệ khá trong khu tập thể, nhưng bạn tâm giao thật sự chỉ có mìnhvi_pham_ban_quyen Liêu Tam Muội. Tuyleech_txt_ngu , kể từ khi mẹ Liêu Tam Muội đến, cô ấy bị quản chặt chẽ, khi có hội tám chuyện .
Nay có An Mị mới đến, tuy tuổi nhỏ lại là người thành phố, nhưng tính tình rất hợp , nên Chu Mai Hoa đã coi An Mị chị em thân thiết.
Chu Mai Hoa lập tức chuyện thâm cung sử nhà lãnh đạo cho An Mị nghe.
Ôn Tuyết Mạn đến từ Thượng Hải, lúc tới ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào nhà ấp người ta nhảy đầm đấy, hư hỏng cả mấy bà vợ trong khu . Sau này Trần Sư trưởng nhau một trận to với cô , cô mới thôi làm loạn.
Chuvi_pham_ban_quyen Hoa bĩu môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giờ cô vẫn cứ cao ngạo thế, khinh thường những người nhà nhân từ nông thôn lên như chúng ta. Năm ăn tất niên ở ăn tập thể, người cùng nhau gói sủi cảo, cô ta nhất quyết ăn một miếng, bảo là không đói, nhưng về lại bắt mẫu mìbot_an_cap ăn Nói đi cũng phải nói lạivi_pham_ban_quyen, vẫn là chê chúng bẩn thôi.
này đúng là chút khó .
Chu Mai Hoa theo An Mịvi_pham_ban_quyen vào sân, lải nhải kể chuyện bát quái lâu, Ôn Tuyết Mạn còn có những khác nữa. An Mị đều chăm chú lắng nghe, khiến nói cho thỏabot_an_cap thích.
Đến giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấu cơm phải rời đi, Hoa vẫn lưu luyến, hạ quyết tâm sau này phải xuyên tìm An Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tán !
An Mịleech_txt_ngu rất nghênh điều này. Dù ở trong bất kỳ môi , việc nắm bắt thông tin luôn là điều kiện quan trọng đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh tồn. Támvi_pham_ban_quyen chuyện chính là phương thức truyền thông tin nguyên thủy nhất.
Lúc mẹ nói với người khác, Đông đã chạy ra sânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau xem kiến. Trẻ connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới đến thế giới điền viên, cái gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng thấy hứng thú.
An Mịbot_an_cap thấy nóleech_txt_ngu chăm chú nên cũng không quản. Cô vào phòng khóa trái cửa lại, lấy từ khôngbot_an_cap raleech_txt_ngu một ít vải cotton nguyên chất, định để vài bộ chăn ga gối đệm.
Mấy vải này thoạt nhìn không khác gì vải của những năm sáu mươi, soi kỹ thì có điểm khác biệt, dường dệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chất liệu không giống nhau, vải năm sáu sờ vào có cảm chắc chắn hơn.
điều này cũng khôngvi_pham_ban_quyen quá trọng, nếu có ai , cô cứ tùy tiện liếm là xong, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai rỗi mà đi tra hỏi tận cùng về chăn nhà cô cả.
Lúc nãy từ huyện về, ở cổng khu tập có nông dân sạp bán hàng, cô đã mua ít rau tươi, lại lấy thêm một miếng thịt lợn từ trong không gian ra, định sẽ trổ nấu nướng.
Củi trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đầy, chắc là do Chính về từ sáng sớm, lương thực, muối muối cũng đầy đủ .
An Mị biết ăn, sau khi bố mẹ ly hôn cô đã ăn đồ bênbot_an_cap ngoài suốt một năm, cuối cùng ăn nôn mới bắt đầu ăn mạng.
đã bỏ qua một , làvi_pham_ban_quyen cô toàn bếp gas và nồi cơm điện, cùng đủ dụng cụ hiện đại. Ở thời đại này chẳng có gì cả, cái bếp củi quan trọng nhất cô lại không biết nhóm lửa.
May khả năng thực hành của An Mị không tệ, theo phương pháp nhómvi_pham_ban_quyen bếp than mà Tiêu Chính dạy, cô tự mình mò mẫm một hồi, cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhóm đượcvi_pham_ban_quyen bếp lên.
Đông Đông từ sân sau chạy vào, lắng gọi: Mẹ ơi, con ngửi thấy gì khét !
Đông không thấy đâu, cuối cùng nhìn thấyvi_pham_ban_quyen khói đen cuộn bốc ra từ cửa nhà bếp, vội vàng chạy tới, kết quả khói làm cho ho sặc sụaleech_txt_ngu.
Trong truyền ra tiếng của Mị: Đông Đông, đừng vào đây!
Đông Đông hoảng sợ: Mẹ ơi, có phải bị cháy không?
Anvi_pham_ban_quyen Mị: Không , con mau đi ra, đừng đó.
Thấy con trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định vào, An Mị vội vàng đóng cửa bếp lại. Cửa vừa đóng, bên trong liền truyền ra một tiếng hét của .
Đông Đông không biết chuyện xảy ra, đến mất cả hồn vía, chạy thẳng ra ngoài. Hàng xómbot_an_cap xungvi_pham_ban_quyen quanh nghe thấy độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tĩnh chạyvi_pham_ban_quyen ra xem.
Hoa tay còn cầm cáibot_an_cap xẻng nấu ăn, vội hỏi Đông Đông: Sao thế, ?
Đông khóc oà lên, tay chỉ vào bếp nhà mình: Mẹ cháu bên trong
Chu Mai Hoa thấy khói bốc ra từ cửa sổ, hốt hoảng, vội giơ xẻng xông vào nhà đối diện.
Cát Hồng Anh cau mày, cũng đi tới: Hình như đang bốc khói? Để tôi xem sao.
Chắc là không biết nấu ăn nên đốt luôn cái bếp chứ ? Sự đố kỵ trong lòng Cát Hồng Hàleech_txt_ngu lại trỗi dậy. An Mị chẳng biết gì, dựa vào mà gảvi_pham_ban_quyen anh Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ? Nhưng đến mà chị gái mới tìm cho mình, cô ta lại bình tâm lại đôi chút.
Bà lão Vương thích xem náo nghe thế liền hỏi: gì? của sư trưởng Tiêu đốt bếp rồi à?
Cát Hồng Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: đoán thế thôi, bà đừng có đồn bậy.
lão Vương đã chạy biến đi từ lâu.
Chẳng mấy chốc, tin đồn đã lan khắp khu thể.
Vợ Phó sư trưởng Tiêu không biết nấubot_an_cap cơm, đốt cả bếp rồi.
Vợ Phó sư Tiêu nổ bếp, bị hủy rồi.
Đến tai những người đàn ông vừa đi làm về, tin đồn thành: Phó sư trưởng Tiêu ra vụ nổ, cậu ấy bị nổ mặt, còn bị què một nữa.
trưởng Trần Cương sang nhìn Tiêu Chính, định nói gì đó thì một bóng người lướt qua trước mặt.
hình to lớn như vậy, thể chạy nhanh cả thỏ thế kia??
Trải nghiệm nấu đầu tiên của An Mị tốt .
Khi được Chu Mai Hoa dìu ra ngoài, cô phát hiện quanh nhà mìnhleech_txt_ngu đã vây kín người.
Chu Mai Hoa xua tay: Không sao, không sao, cháy nhà đâu, chỉ là chảo dầu bốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lửa thôi.
An Mị giải thích: Tôi quen dùng bếp củi thế này, vừa phải canh lửa phải trông chảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cuống quýt quá nên tôi lỡ dầu bùng lửa lên
Lúc lửa bùng lên cô đã loạn, chưa từng gặp tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huống bao giờ, dù biết cách dập lửa nhưng cô cũng không dám lại gần.
May mà Chu kịp thời chạy vào cô giải quyết.
Mọi người tuy cảm thấy Mị thật vô dụng, nhưng vẫnbot_an_cap thấubot_an_cap hiểu mà ủi: Không đâu, dùngvi_pham_ban_quyen vài lần là quen ngay, tôi đến cũng thế .
Cát Hồng Anh cạn nhìn Mị hồi lâu, rồi giáo : Tôi biết cô được nuông chiều từ mà lớn , giờ cô đã làm vợ, làm mẹ rồi, đến việc nhà cơ bản cũng làm không xong, thế cô theo quân làm ?
Chu Mai Hoaleech_txt_ngu cho An : Ai chẳng học đầubot_an_cap, cứ từ từ rồi biết thôi.
Cát Hồng Anh hừ lạnh một tiếng: Cô ta kết cũng chẳng phải một ngày hai, muốn thì đã xong lâu . Đúng là loại xuất thân ra gì, thảo nào làm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì nên hồn.
Xuất thân không tốt?
Mọi người loạt nhìn về phía Mị.
Ánh mắt An Mị chợt nên sắc lẹmbot_an_cap, nhìn thẳng vào Cát Hồng Anh: Cátvi_pham_ban_quyen , lời nàybot_an_cap không thể nói bừa. tôibot_an_cap là giáo sư đại học, mẹ tôi là nội trợ, xuất thân chỗ nào tốt? Bà tung đồn nhảm như vậy, e là không đâu ?
Mọi người lại nhìn sang Cát Anh.
tiên Mị thế thì đó làbot_an_cap chuyện của đời trước, còn hiện đúng là không thể bắt lỗi gì ở cô được.
nghẹn khuất hít sâu một hơi, nói: Tôi chỉ có ý tốt giáo dục , cô việc gì phải nói năng gai góc như thế?
An Mị mặt đáp: Cha mẹ đều còn cả, có giáo dục cũng đến lượt bà.
Cát Hồng Anh ngay từ đầu không mang thiện ý với cô, có lẽ vì cô ý không ly hôn nữa, khiến Cát Hồng Hà khôngbot_an_cap có cơ hội gả cho Chính?
Hừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nực .
Không có , Tiêu cũng chẳng đời nào Hồng Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cátvi_pham_ban_quyen Hồng Anh nghĩ cũng quá tự cao rồi.
Bầu không khí chốc trở nên căng thẳng.
lúc đầu, biết ai hô lên một câu: trưởng Tiêu về rồi.
Dứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời, một bóng ngườileech_txt_ngu từ lao vụt vào.
Tiêu Chính khựng bước, giữa đám đông chuẩn xác khóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt bóng dáng An Mị. Anh cau mày, sải bước dài về phía cô: Chuyện gì ? nói trong nhà cháy à?
Tiêu Chính vốn danh hungleech_txt_ngu dữ, lúc này thấyleech_txt_ngu anh sa sầm mặt trông thật đáng sợ, ai đều tưởng anh sắp đánh đến nơi.
Chu Mai Hoa vội anh lại, nói: Hiểu , thôi, Tiểu An không đốt , chỉ là lúc nấu cơm chảo bị bắt lửa .
Những ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác cũng lên tiếng giải vây cho An Mị.
Cô ấy vì chưa dùngvi_pham_ban_quyen bếp lò lóng ngóngbot_an_cap, sau này nấu nhiều là được thôi.
là cán bộ lãnh đạo đấy nhé, được đánh vợ đâu.
An Mị nghe người vậy thì không Tiêu Chính đánh mình, nhưng dáng vẻ tức giận thì chắc chắn là thật rồi.
Cô tủi thân: Anh không an ủi tôi thì , còn quay sang tôi à?
Tiêu Chính: ?
Anh cô hồi nào!
Vảleech_txt_ngu lại, định đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ hồi nào chứ??
Tiểu Tiêu, đừng như , Tiểu An cũng không cố đâu. Hồi ở trường quânleech_txt_ngu đội côvi_pham_ban_quyen ấy phải làmvi_pham_ban_quyen gì cả, giờ biết nghĩ đến chuyện cho đã là tiến bộ lớn lắm rồi. Cátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồng Anhvi_pham_ban_quyen tuy nói là khuyên ngăn, nhưng lời kiểu gì thấy khó .
Chuyện ? Cương và Bảo Sơnvi_pham_ban_quyen cũng tới.
Không có gì đâu Thủ trưởng. Tiêu Chính đơn giản giải thích lại sự việc mộtbot_an_cap lượt.
Trần Cương uy nghiêm nói với gia quyến: Không có việcvi_pham_ban_quyen thì giải đi, vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà mà cơm.
Các bà trợ vẫn còn luyến tiếc muốn đi, sợ Chính đánh vợ nênleech_txt_ngu muốn lại trông chừng.
Cát Hồng Anh chào hỏi: Được rồi, được rồi, cả đi, đừng làm phiền vợ trẻ người ta giải quyết vấn đề. Nói xong bà ta liếc Tiêu Chính một cái.
Người đàn ông này hẳn là không đến mức đánh , tính tình cũng chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạng hiền gì. An Mị gây chuyện thếbot_an_cap này, một trận mắng là không tránh khỏi.
Hừ, bà ta đã nói , tiểu thư thành phố không phải hạng ngườibot_an_cap biết vén cuộc , cái nhà này sau còn gà bayleech_txt_ngu chó nhảy dài dài.
Trong Cát Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một hả hê thầm kín, bà ta mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi cửa nhà họ Tiêu.
Chu Mai Hoa lo lắng đi về, nhưng tai vẫn dựng lên nghe động tĩnh bên .
Chồng cô là Thạch Vĩ Quang nhìn không nổi, gắt gỏng: Hếtbot_an_cap nhà họ Vương giờ đến nhàvi_pham_ban_quyen họ Tiêu, hay là bà sang nhà ta màleech_txt_ngu ở luôn đi cho rồi.
Chu Mai Hoa chẳng thèm ý ông ta.
Vĩ Quang tứcvi_pham_ban_quyen giận lùa mạnh một cơm vào miệng.
Mọi người đã đi hết, Tiêu cùng có thể bước đến trước mặt An . Anhleech_txt_ngu đang định kiểm tra xem côleech_txt_ngu có sao không thì bỗng thấy mình bị ai đó ôm chầm lấy.
Bốleech_txt_ngu ơi! Đông Đông sắng gọi: Bố đừng mẹ.
bé đãleech_txt_ngu nghe hết những lời mọi vừa nói lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nãy.
Tiêu Chính dở khóc dở cười, xách con traibot_an_cap ra một bên: Bố mẹ.
Anh kiểm tra Mị đầu đến chân, xác nhận cô không hề bị thương tổn mới lùi ra một khoảng.
Không biết nấu thì thôi, tôi đã bảo là ăn ở nhà bếp tập thể là được rồi.
Giọng anh vẫn cứng nhắc , nhưng An Mị đã nhận ra anh không phải đangleech_txt_ngu giận mà là đang .
An Mị cố tỏ ra đau lòng: Tôi có lòng tốt nấu cơm anh ăn, vậy anh còn hung dữ thế này.
Tiêu Chính tháo mũ, lau mồ hôi .
Thật là quỷ quái, sao ai cũng anh hung dữ với cô thế nhỉ?
Tôi Anh cố gắng hạ thấp giọng, dè dặt nói: cóvi_pham_ban_quyen quát mắng cô
Thật ? An Mị liếc anh một cái: Thế anh hôn tôi một cái đi.
Hảleech_txt_ngu? Mặt Tiêu Chính lập tức nóng bừng lên. Giữa ban ngày ban mặt, sao cô ấy như thế được chứ
chứng minh anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hung dữ , hôn tôi đi. An Mị chu ra, mọng đầy dưới ánh mặtvi_pham_ban_quyen trờibot_an_cap trông thật quyến rũ.
Tiêu Chính: Mẹ nó chứ! Cô sao lại khéo rũ người khác đếnleech_txt_ngu
Đôi mắt Tiêu Chính dán chặt vào làn môi đỏ mọng kia, suýt chút là anh đã thực sự hôn xuống.
Một giọt mồ hôi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắtbot_an_cap, cảm giác xót buốt khiến anh sực tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tôi Tiêu Chính cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gắng nuốt nướcbot_an_cap bọt, cổ họng khô khốc mới phát ravi_pham_ban_quyen được âm thanh, Tôi đi lấy cơm ở nhàvi_pham_ban_quyen ăn.
Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông lầm lũi nhà tìm cặp lồng, rồi sải bước nhanh ra khỏi cửa.
Anleech_txt_ngu Mị chớp chớp , cúi đầu, bắt gặp ánh mắt ngây ngô của Đông .
Vừa nhất thời hứng chí trêu người đàn ông kia mà quên con trai còn ở đây, thể hiện tình trước mặt trẻ con như vậy có ổn không nhỉ? Cô cũng chẳng có kinh nghiệm nuôi dạy .
Đông Đông hỏi: Mẹ , tại sao bố không hôn mẹ ?
An Mị: Ừm lẽ vì bố xấu ?
Đông Đông cái củaleech_txt_ngu mình lên: Đông Đông không xấu đâu, Đông Đông mẹ này.
Mị mỉmvi_pham_ban_quyen cười ghé mặt lại, để con trai hôn một cái.
Sau cô dặn dò Đông Đông: bố mẹ hay những lời bố mẹ nói ở nhà, con đừng kể cho người ngoài nghe nhé, dù người khác có hỏi con cũng khôngbot_an_cap được nói, được không?
Đông Đông đầu lia lịa: Vâng ạ! Vừa rồi mẹ đòi bố nói, đúng không mẹ?
Đúng, không được nóivi_pham_ban_quyen.
An Mị xoa đầubot_an_cap ngợi .
Trênvi_pham_ban_quyen người dính đầy khói dầu, đi thay một bộ quần áo khácbot_an_cap mới bước ra, lúc này đã về và đang dọn dẹpvi_pham_ban_quyen trong .
Cô định qua một tay, Tiêu Chính xua : Xong ngay đây, em đừng quavi_pham_ban_quyen , đi dọn cơm ra bàn đi.
Mị nói: Hôm em cònvi_pham_ban_quyen thành công một đấybot_an_cap, chua trứng.
Tiêu Chính đầubot_an_cap đĩa thức ăn sì , thì ra đó là chua xào trứng.
Mị cười ngượng : không kiểm soát được lửa, lửa to quá bị cháy, nhưng nếm rồi, ăn đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
khi bàn, Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị đặc biệt gắp một miếng cà chua xào trứng vào bát Đông: Đây là mẹ làm, con nếm thử xem.
Đông Đông cho vào miệng vài cái, sau đó bình tĩnh nói: Mẹ ơi, hũ muối chui vào miệng con rồi
An Mị rót cho nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ly nước: hì, hơi mặn một chút thôi, chủ yếu mẹ vừa phải trông vừa phải trông nồi nên bận quá, bận quá hóa sai sót thôi mà, nhưng ăn được.
liếc cô một cái.
Cô cứ luôn mồm bảo ăn được, bản thân lại động đũa nào.
Tiêu Chính bèn kéo đĩa cà chua xào trứng về mình, đẩy các món khác sang trước mặt con.
Sau đó, nhiên sạchvi_pham_ban_quyen đĩa cà chuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xào trứng vừa vừa mặn kia mà khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hề biến .
An Mị nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , khóe môi khẽ mím lại, dưới gầm bàn, cô mũi chân cọ nhẹ vào bắp chân .
Chà, cơ bắp chân cứng ngắc .
Khụ khụ. Tiêu Chính rụt chân lại, nhìn của An Mị, Hôm nay em cắt tóc à?
An Mị bị đánh lạc , gậtbot_an_cap đầu nói: Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào? Đẹpleech_txt_ngu không?
Tiêu cúi đầu một miếng cơm, khẽ gật đầu đến mức khó mà ra.
Đẹp thế nàoleech_txt_ngu? Cô hỏi dồn.
như tiên nữ luôn ạ. Đông Đông nheo giọng nịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹleech_txt_ngu.
An Mị bị chọc cho cười hớn .
Số tóc cắt đi này em còn bán mười hai đồng đấy.
Tiêu Chính khựng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Cắt tóc xong còn bán lấy tiền sao?
Vâng. An Mị gật đầu, thuận miệng nói thêm: nay em mua sáu thước vải mới hết có tám đồng .
của An Mị là muốn chất tóc của mình nên mới cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá.
Nhưng Tiêu lại hiểu lầm cô vì thiếu tiền tiêu nên mới phải bán tóc.
Trước đây An Mị đi làm nên có lương, tháng Tiêu Chính cũng tiền về, nhập không hề thấp, nhưng cô tiêu xài cũng rất bạo, trên người không tiền cũng là chuyện bình thường.
nhưng, sao cô thiếu tiền mà lại không nóibot_an_cap với anh cơ chứ.
Sau bữa cơm, Tiêu Chính không biết lấy ra cuốn sổ tiết nhét tay An Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Đây là tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi tiết kiệm được, còn có lương và phụ cấpleech_txt_ngu hàng sau này, cứ tiếp đi lĩnh là được.
Nói xong, anh liền đi bát.
An : Ừm, người đàn ông hàoleech_txt_ngu phóng đưabot_an_cap tiền nhiên rất đẹp trai!
Cô cất kỹ sổ tiết , đi tới nhìn Tiêu Chính đang rửa cặp lồng.
Nhìn người đàn ông mạnh mẽ bỗng chốc biến người chồng đảm đang, lại không nhịn được muốnleech_txt_ngu trêu .
Ngón tay cô chọc vàobot_an_cap eo anh.
Anh rùng mình một cái, lùi ra , gừ: Đừng nghịch!
Khổ nỗi vẻ dữ của anh có dọa được người , chứ chẳng dọa được An .
An Mị dịu dàng nói: Hôm nay tắm , lúc anh nhớ phải kỳ cọ kỹvi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phòng tắm sạchleech_txt_ngu mọi đấy nhé.
Tiêu Chính rũ mắt xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô lại anh bẩn rồi.
Cảmbot_an_cap giác thất vọng còn chưa trào dângbot_an_cap thì một tiếng vang lên.
An Mịbot_an_cap vỗ mạnh một cái vào mông .
Đặc biệtvi_pham_ban_quyen là chỗ này.
Ngay lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức, Tiêu Chính cảm thấy toàn gân cốt trên người tung.
Anh quay đầu lại đầy vẻ không tin nổi, Mị ngước khuôn mặt như hoa như ngọc , đôi cong cong nhìn anh, môi hồng nhạt mọng như một quả đào mật mọng nước, ngườivi_pham_ban_quyen cắnleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miếng cho nát bấy.
Giọng anh khànleech_txt_ngu đặc: Mông hổ không chạm được, em không biết sao?
Cô cười ýleech_txt_ngu: Chạm rồi sao nào?
Tiêu Chính không tự được giơ bóp nhẹ hai má cô, cái miệng nhỏ của cô chuvi_pham_ban_quyen lên, trông càng thêm vàileech_txt_ngu phần đáng yêu.
Yết hầubot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngừng chuyển động, đang định cúi đầu thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy từ cái miệng nhỏ đang chu lên kia chảy ra một nước miếngbot_an_cap vắt.
An Mị cũng nhận ra mình bịbot_an_cap chảy nước miếng, vội vàng đẩy người đànbot_an_cap ra, luống cuống lau đi: Ghét anh đi mất, muốn hôn thì hôn đi, bóp mặt em làm gìvi_pham_ban_quyen cơ
Tiêu bị dáng vẻ đáng yêu cô làm bật cười, nhe ra hàm răng trắng đềubot_an_cap tămleech_txt_ngu .
Đáng ghét! Mị lườmbot_an_cap anh một .
Nụ cười Tiêu Chính bỗng tắt, chỉbot_an_cap vàoleech_txt_ngu mặt cô, lo lắng : Em có đau không?
Sao thếbot_an_cap? An Mị chạy đi soi gương, ngạc thấy trên mặt mình xuất mấy tay đỏ ửng.
Tiêu Chính cũng đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tớibot_an_cap, có chút túng nói: Tôi chưa dùng lực mà, đấy.
Thực ra chẳng đau chút nào, chỉ là do cơ địa của Mị là vậy, có khi chân va chạm nhẹ cũng có thể bầm tím mấy , vết bóp này Tiêu Chính e cả cũng không được.
Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên Mị vẫn cố nặn ra vài giọt nướcvi_pham_ban_quyen mắt: Đau đi được, anh định bù cho em thế đây?
Vừa còn khóc, sao tự lại khóc rồi? Chínhleech_txt_ngu cảm thấy cô đang giả vờ, nhưng trái tim đã không theo lý trí mà thiên cô rồi: Xin lỗi, em nói muốn đền bù thế nào?
Ánh mắt Anbot_an_cap Mị lúng liếng: Đến nhà thì làm đúng như lời em nóileech_txt_ngu, tự gột cho thật sẽ vào.
Tiêu Chính: . Được.
An Mị đợi Tiêu Chính đi cùng, buổi chiều cô đã dẫn Đông Đông đi trước, dọc đường gặp toàn là các chị em hội phụ huynh dẫn conbot_an_cap nhỏ đi tắm.
Tiểu An, Tiểu An.
Chu Mai Hoa cùng mấy người phụ nữ đi cùng nhau, thấy An Mị phía trước đuổi theo.
Trưa nay trưởng Tiêu đánh em chứ??
An cười đầu: Khôngvi_pham_ban_quyen đánh , ấy không đánh vợ đâu.
Chu Mai Hoa kéo cô dừng lại, nhìn chằm chằm cô, bỗng nhiên vỗ đùi cái thật : Trời đất ơi, thế này mà cònleech_txt_ngu không đánh, đánh vào mặt luônvi_pham_ban_quyen rồi !
Những người phụ cũng vây quanh nhìn kỹ An Mị.
Chao ôi, cả bênvi_pham_ban_quyen tráivi_pham_ban_quyen đều rồi.
thấy cáileech_txt_ngu dấu ngón này không bị , giống bị bóp .
Dù là tát hay bóp Tiêu Chính cũng không được đánh như !
Đi, Tiểu , đưa em lên tổ tố cáo!
Mị không ngờ hằn mặt lại gây ra hiểu lầm vậy, nhưng nhà tắm chỉ mở cửa ngày hôm nay, cô không thể không ra khỏi cửa được.
Cô cười nói: Các chị ơi, Tiêu Chính thực sự không đánh đâu, em thềvi_pham_ban_quyen đấy.
xem, cô ấy đang cố gượng cười để chebot_an_cap giấu người đàn ông kìa!
Chắc làleech_txt_ngu sợ bị ta bỏ đây mà.
Mấy người phụ nữ nhìn nhau, thầm rơi nước cảmbot_an_cap thương cho An Mịbot_an_cap.
này An Mị vẫn chưa biết rằngvi_pham_ban_quyen, vài ngày nữa thôi, tin tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phó trưởngleech_txt_ngu Tiêu đánh sẽ lan truyền khắp toàn bộ doanh trạivi_pham_ban_quyen.
Đôngbot_an_cap Đông đãvi_pham_ban_quyen bốn tuổi, chắc không vào nhà tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ được nữa.
An Mị hơi hối hậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lẽ ra cô nên đợi Chính làm rồi anh đưa con đi tắm mới phải.
Chu Mai Hoa biết tâm tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô, liền nói: Chuyện nàyleech_txt_ngu gì đâu, để thằng nhóc tôi dẫn sang nhà tắm nam tắm là được.
An Mị hỏi Đông: Con đi tắm cùng , có được không?
Đông Đông sợ người lạ, cũng rất hứng thú với những anhbot_an_cap trai lớn tuổi hơn mình, nghe vậy liền gật đầu: Được ạ mẹ ơi, mẹ đưa quần nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với tắm tovi_pham_ban_quyen cho conbot_an_cap đi, , còn cả xà phòng nữa.
Chu Mai Hoa gọi với theovi_pham_ban_quyen cậu trai đang nhảy nhót phía trước: Thạch Tiểu Quân, dắt em theo vào nhà tắmleech_txt_ngu nam, phải tắm cho em thật sạch đấy nhé.
Thạch Tiểu Quân nhìn Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông một , là em trắng trẻo xắn còn hơn cả con gái, cậu nhóc có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chê bai: Cánh đàn chúng con đi tắm dắt nó theo làm gì? Cứ để nó sang nhà tắm nữ .
còn chưa mọc đủ mà đã đòi làm ông! Chu Mai Hoa vờ giơ tay định đánh, Thạch Quân nhanh nhẹn tránh, còn tinh nghịch làm mặt quỷ mẹ mình.
Thạch Tiểu ! gái Thạch Tiểu Sanleech_txt_ngu lườmbot_an_cap một cái sắc lẹm, Muốn ăn đòn rồi đúng không?
Thạch Tiểu Quân lập tức thu lại vẻ cợt nhả, ngoan ngoãn đáp: Con biết rồi, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ cho em thật sạch. , cậu nắm lấy tay Đông Đông đi vàovi_pham_ban_quyen nhà tắm nam.
Chu Mai Hoa yêu: thằng trời đánh này, chỉ mới trị nổi.
Mị mỉm cười, nhìn sang Thạch Tiểu San nãy giờ vẫn im lặng. Cô mười tuổi để tóc cắt ngắn đến mang tai, nước da đen, nhìn thoáng qua trông giống hệtbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen cậu conleech_txt_ngu trai.
An Mị hỏi cô bé: Tiểu San, cháu học ở đâu thế?
Thạch Tiểu San trảvi_pham_ban_quyen lời: Trường Tiểu học số 1 của huyện, cháu lớp bốn. Vẻ mặt cô lạnh , đôi mắt phượng hơi xếch khiến cô bé trông cực kỳ mạnh mẽ.
Chu Mai Hoa giải thích : Trong huyện có trường học, hai trường trung học, tốt nhất là Trường số 1, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em trong khu tập thể quân đội đều học ở trường này cả.
Mị hỏi: Có trường mầm không ạ?
Chu Mai Hoa : Ngaybot_an_cap trong khu doanhbot_an_cap trại mình có một trường mầm non và mộtleech_txt_ngu nhà , người làm việc trong đó toàn là người nhà quân nhânleech_txt_ngu cả.
An Mị gật đầu tỏ ý đã .
Bên trong nhà không có vách ngăn, ngoài một dãy vòi thì là hai cái bể nước hình chữ nhật lớn.
mắt nhìnvi_pham_ban_quyen qua, đâu cũng là những thân thể trắng hếu. Mùi lưu huỳnh và mùi phòng nồngvi_pham_ban_quyen nặc mũi.
Dù là thị giác hay khứu giác thìleech_txt_ngu nghiệm này đều không dễ chịu.
An Mị do dự, đấu tranh tư tưởng một hồi lâuleech_txt_ngu mới đầu quần áo.
Nào ngờ vừa mớibot_an_cap cởi xong, bao nhiêu đồng loạt đổ dồn về phía cô.
đất ơi, làn da đẹp quá, từ trên xuốngleech_txt_ngu dưới đều cùng một màu! Có cảmbot_an_cap như vậy.
An Mị xấu hổ đến mức chỉ muốn thu mình lại.
Chu Mai Hoa mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Mấy bàbot_an_cap thu hết mắt lại tôi, cứ chằm vợ người cái gì? Bộ không có chắc?
Mọi người lên.
Có thì có, nhưng mà không giống với người ta.
Đồng chí An, cô ănvi_pham_ban_quyen gì mà lớn thế hảleech_txt_ngu? Ngực ngực, mông ra , quan trọng là sinh con mà vòng eo nhỏ xíu, lại còn mịn màng, ai không biết còn tưởng cô là thiếu nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Chậc chậcbot_an_cap, Tiêu sư cái gã thô đóbot_an_cap đúng là có phúc thật.
Anleech_txt_ngu Mị cảm thấy không thoải mái chút nào, cô một góc nhanh chóng rửa rồi muốn đi ra ngay.
Chubot_an_cap Mai Hoa ngạc nhiên: không ngâm một chút à?
Tuy trời đã bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng lên nhưng mấy ngày chưa tắm, ngâm mình mộtleech_txt_ngu chútvi_pham_ban_quyen mới dễ kỳ cọ chứ.
Anbot_an_cap liên tục xua tay: Không ngâm đâu, không ngâm đâu. Cô cúi đầu lao thẳng ra .
Chu Mai Hoa chép miệng, còn định Tiểubot_an_cap An kỳ lưng nhau để tăng tình đấy.
Ra bên , An Mị hít một thật sâu khí trong lành, vừa quay lại đãvi_pham_ban_quyen thấyleech_txt_ngu Cát Hồng Hà cùng một gái đang đi về phía này, hai người vừa đi vừa chuyện.
Chị nói xem, vợ Sư trưởng toàn đun nước tắm nhà sao? Lại ngày nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng ? Thế thì tốn bao nhiêu củivi_pham_ban_quyen lửa cơ chứ!
Chứ còn gìleech_txt_ngu nữa, cũng có Sư trưởng nhà mình mới nuôi nổi hạngleech_txt_ngu vợ như thế
Cuộc đối thoại của hai người dừng đột ngột khi nhìn thấy Mị.
An Mị nhớ rồi, côvi_pham_ban_quyen gái đi cùng Cát chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều, bảo nhà Sư trưởng Trần.
Hôm đến thămleech_txt_ngu Ônleech_txt_ngu Tuyết Mạn, cô ta vẫn còn mang vẻ cungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lễ phép, ngờ quay lưng đi đã cùng người ngoài xấu nhà .
Tiểu Kiều có căng thẳng An Mị mộtbot_an_cap tiếng, An Mị mỉm cườivi_pham_ban_quyen lịch sự.
Cát Hồng Hà không chào hỏi, An Mị cũng coi như không thấy bà ta.
người đi lướt qua trước mặt An .
lát sau, Đông Thạch Tiểu Quân, cùng mấy cậu bé chơi Thạch Tiểu từ trong nhàvi_pham_ban_quyen tắm nam đi ra.
Thạch Tiểu Quân lúc nãy còn chê bai Đông Đông, giờ khoác vai cậuleech_txt_ngu bé, vừa gần đã nói với An Mị: Dì ơi, tối nay cho em ngủ với con đi.
An Mị trêu chọc: Ồ, mới mà đã thân với em rồi sao?
Tiểu Quân : Bọn con vừa mới thi đấu , em nhỏ hơn con mà tiểu xa bằng con luôn, con đã quyếtleech_txt_ngu định nhận làm anh em kết nghĩa khác họ, không sinh cùng nămvi_pham_ban_quyen cùng cùng ngày, chỉ cầu chớtbot_an_cap cùngbot_an_cap
Từ cuối cùng còn kịp thốt ra đã bị Đông Đông ngăn lại: Anh Quân, tối nay em không ngủ với anh được, em phải ngủvi_pham_ban_quyen ở nhà em.
Thạch Tiểu Quânleech_txt_ngu rất vọng: Thế ngàyvi_pham_ban_quyen mai em đi học với nhé?
Đông Đông: mới bốnvi_pham_ban_quyen tuổi, chưa đến tuổi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ.
Quân buồn rườileech_txt_ngu rượi, được Đông dành vài câu tươi cười hở.
An Mị Đông Đông, nhận ra thằng bé còn nhỏ mà chỉ cảm xúc đúng là cao thật
Chu Hoa và Thạch Tiểu San ra ngoài, nhóm mới cùng nhau về.
Tiêu Chính sau khi làm cũngbot_an_cap đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tắmvi_pham_ban_quyen ở tắm cộng, lúc anh đi, An Mị nhắc nhở: Đừng quên anh đã hứa với tôi , phải tắm thật đấy.
Chính choạng, chút thì .
Nhưng đáng tiếc là, tắm rồi cũng chẳng để làm gì.
Cái này buổi tối vừa lên giường là ngủ ngay lập tức.
An Mị tức lườm anh.
Không đúng, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêu chắc chắn đang giấu chuyện gì đó nên mới không chạm vào cô.
An liên hồi tưởng lại chuyện giữa mình và Tiêu . Trong mắt Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính, họ đã kếtvi_pham_ban_quyen hôn năm năm, một đứa con , tình cảmleech_txt_ngu luôn khôngvi_pham_ban_quyen tốt
Chẳngbot_an_cap lẽ Tiêu Chính tâm đến nguyên chủ ngoại tình?
nếu để tâm, tại sao anh đồng ý không ly hôn, và ngày nay chung sống hòa thuận với cô?
An Mị nghĩ mãi thông, cuối mình một cái vào môngleech_txt_ngu Tiêu Chính.
Tiếng thở của người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông khựng lại trong giây lát.
Hừ, giả vờ ngủ!
Tính bướng bỉnh của An Mị nổi lên.
Được lắm, nếu quyến rũ đượcvi_pham_ban_quyen người ông nàybot_an_cap mức phải cầu xin được ngủ với cô, cô không mang họ !
Sau lần thất bại trong việc nấu nướng, An Mị quyết tâm phải rửa sạch nỗi này.
Điểm mấu chốt nằm phải sử dụng thành bếp lò đất.
khi thỉnh giáo Chu Mai Hoa và không ngừng luyện , cuối cùng An Mị cũng có sử dụng bếp lò một cách khá tự nhiên.
Hôm đó, Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chính vừa về đến nhà đã ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn.
Ba ơi mau này, mẹ làm lắm! Đông Đông ra tiếng động khi ba về, lập tức chạy ngoài, đôi tay nhỏ xíu vẫy gọivi_pham_ban_quyen rối rít.
Tiêu Chính ngạc nhiên nhướnleech_txt_ngu mày, tháo cầm trên tay, con trai lại bàn ăn.
Trên bàn đã bày sẵn hai món mặn một món canh: dưa chuột , một đĩa dưa muối nhỏ. Tiêu Chính dùng thìa nhẹ trong bát canh, bên trong có nõn tôm và đậu phụ.
Thức ăn đếnbot_an_cap rồi đây
Tiêu theo tiếng gọi, An Mị bưng một đĩa thịtvi_pham_ban_quyen kho tàu đi .
miếng thịt kho tàu đậm đà cánh gián, đặt trên nền đĩa trắng sứ thêm bẩy, mỡ màng, vô cùngbot_an_cap hấp dẫn.
Tiêu không kìm được mà nuốt nước : Cái này đềuvi_pham_ban_quyen cô làm sao?
Đông nhanh nhảu đápvi_pham_ban_quyen: Đều làbot_an_cap mẹ lợi hại của con làm đấy ạ!
An Mị xua xuabot_an_cap tay với conleech_txt_ngu trai: Khiêm tốn, khiêm tốnvi_pham_ban_quyen thôi.
Tiêu Chính bậtvi_pham_ban_quyen cười.
bàn hương vị món ănleech_txt_ngu bàn, chỉ cách trình bày thôi cũng điểm ưu rồi, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói là đầu bếp của cơm nhà nước làm cũng chẳng aibot_an_cap nghi ngờvi_pham_ban_quyen.
Tiêu vội vàng định cầm đũa thì bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An Mịvi_pham_ban_quyen ngăn : Còn chưa tay mà, mau đileech_txt_ngu rửa tay đi.
quen rửa tay trước , Chính thực sự chưa hình thành được, lúc nhớ thì rửa, lúc thì thôi. Nghe nhắc nhở của An Mị, anh liền ngoan ngoãn đi làm theo.
An Mị thấy vậybot_an_cap, hài gật .
Người đàn này thực sự rất nghe lời, xem ra việc cải thiện các thói quen khácbot_an_cap của cũng không khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến .
Quay bàn, anh không được nữa, ngay một miếng thịt kho cho .
Sau đó, đôi mắt anh sáng rực lên nhìnbot_an_cap Mị.
Mị hỏi: Thế nàobot_an_cap?
Tiêu Chính nghĩa có hạn, không biết dùng từ gì để hình dung, chỉ giơ ngón tay cái : lắm!
An lập tức đến híp cả mắt: Vậy thì nhiều một chút.
Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông Đông mẹ nhìn ba mà để ý đến thì không vui, sau khi thu hút được sự chú của mẹ, nó mới nói: nói đi, Đông Đông cũng phải ăn nhiều một chút chứ.
An Mịleech_txt_ngu cười vươn tay nhẹ dưới cằm nó: Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông nhà tabot_an_cap cũng thật nhiều nhé.
Đông Đông mới hài .
Mấy ngày nay cô không ít công sức để học dùng bếp lò đất nhỉ? Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen liếc nhìn An Mị một cái.
An Mị bàn tay phải , lộ những vết xước mu bàn do củi rạch phải, còn có cảleech_txt_ngu những vết sẹo nhỏ do dầu mỡ bắn vào.
nói câu nào, nhưng lại khiến xúc trong lòng Chính trào, vừa xót vừa náy, lẫn một loại hạnh không diễn tả bằng lời.
đầu ngón tay mơn trớn những vết tích trên mubot_an_cap , động tác vô cẩn trọng.
Lớp da thô rápleech_txt_ngu cọbot_an_cap vàobot_an_cap làm An Mị thấy ngứa ngáy, cô lật tay lại, gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh.
Một luồng điện tê dại lan tỏa từ lòng bàn tay rabot_an_cap toàn thân, Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen vội rụt tay lại, cúi đầu lùa cơm.
Anh sang chuyện khác: Mai tôi nghỉ, tranh thủ buổi sáng đi mua đá về, buổi chiều sẽ sửa xong đường.
Thế còn nhà sinh? nào thì bắt cải tạo, đã đưa bản thiết kế cho anh rồi mà. An Mị cảm thấy những khác không vội, chủ là phải sửa nhà vệ sinh trước.
Cái bản thiết kế đó xem rồi, xi măng thì dễ nói, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bể nước và ống dẫn phải dùng loại nhựa hóa học, tôileech_txt_ngu đã nhờ người mua từ nơi khác về, không nhanh thế được đâu.
An Mị đầu.
Chính nhìn An , đề nghị: Hay là chúng cũng học theo nhà Sư trưởng, đá toàn bộ sân hoặc láng xi măng hếtleech_txt_ngu , như vậy trời mưa sẽ không dính một chút bùn đất nào cả.
Lúc này, Tiêu Chính toàn quên mất việc đây khi nhàvi_pham_ban_quyen Sư trưởng vừa làm xong, anh đã bĩu môi miệtbot_an_cap như thế .
Hiện tại, suy nghĩ nhất trong đầu anh là, hẳn Mị cũng như vợ Sư trưởng, thích một sống sạch bóng, vương chút bùn .
Nào ngờ An Mị lại lắc đầu: Sửa một con đường nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là được rồi, chỗ khác còn muốn trồng rau nữa. Tôi đã xin hạt giống dâuvi_pham_ban_quyen Mai Hoa rồi, đường sửa xong là bắt đầu trồng, đó anh phải đứng bên cạnhvi_pham_ban_quyen chỉ dẫn đấybot_an_cap nhé.
Chính xuất thân từ nông dân, nhiên càng thích trong sân hơn, vậy thìbot_an_cap vui vẻ nói: Thếleech_txt_ngu đốngvi_pham_ban_quyen phân trong hố phân nhà mình có chỗ dùng rồi.
Sắcbot_an_cap mặt An Mị thay đổi: Không được! Trồng rau thì được, nhưng dùng dùng cái đó để tưới, tôi không chịu nổi cái mùi đó đâu.
định , mắt một cái lại ra cái tác phong kỳ của giai cấpbot_an_cap tư sản rồi.
Tiêu Chính lầm bầm một câu lòng, nhưng cũng khôngbot_an_cap sự có kiến . An Mị đường xá xa xôi đến đây tùy quân, nấu cơm cho ăn, lại còn muốn trồng trongbot_an_cap sân, thế này đã làleech_txt_ngu lắm rồi.
Những chuyện khác, cứ chiều ý cô vậy.
Ngộ nhỡbot_an_cap cô ấy lại bỏ chạy thì sao.
Nghĩ đến đây, gương mặt Chính thoáng qua một tia tối tăm.
Trước đây khi An Mị ly với anh, anh còn có thể chấp nhận, vì cuộc hôn nhânleech_txt_ngu của họ quả thực không tốt đẹp, theo đuổi sống phúc hơn, anh thành toàn.
bây giờ, Mị nói cô đã thoát thai hoán cốt, chỉ qua biểu hiện của ngày nay, đã vẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra cho anh một viễnvi_pham_ban_quyen cảnh vô cùng . Anh có ra, nếu anh một Mị đã thay đổi hoàn này cứ tiếp tục sống như thế, ngày tháng họ chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ rất vời.
rất sợ, sợ hiện tại chỉ là một giấc mơ, sợbot_an_cap kiểu ngày tháng mà anh tượng ra không bao giờ đến.
vậy, anh đã nhẫn đến mức sắp nổ tung mà vẫn chạm vào cô.
Nếu hai người có thêm đứa con nữa, thì thế nào anh cũng sẽ không cô đi.
Anhvi_pham_ban_quyen muốn giữ một chút tỉnh táo, là để lại côleech_txt_ngu một lối thoát.
Suy nghĩ trong lòng rất nhiều, nhưng Chính không thể hiện ra , Mị hoàn toàn không biết.
Ăn cơm xong, không đợi An Mị lên tiếng, tự đi rửa .
bảo anhleech_txt_ngu phải lau sạch bếp, anhleech_txt_ngu lập tức đến mức sáng bóng soi gương .
An Mị nói muốn làm một chiếc đựng bát thể dựng đứng lên cho dễ ráobot_an_cap nước, anh cũng không nói hai lời mà đồng ngay.
Dángbot_an_cap vẻ thuầnbot_an_cap hậu này hẳn vẻ ngoài mạnh của anh.
Sau Tiêu Chính làm, không lâu , Ôn Tuyết Mạn mà lại tìm đến nhà.
An Mị pha trà cho cô ấyleech_txt_ngu, cô ấy nhận , quan sát xung quanh một .
An Mị bài căn nhà không có quá nổi bật, chỉ có thể nói là sạch sẽ ngăn nắp, giống như phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn các gia đình khác.
Ôn Tuyết Mạn nhấp một ngụm trà, nói: Long Tỉnh? ngon đấy.
Mị cười cười: Ba tôi gói cho mang theo đấy, tôi không biết trà .
Ôn Tuyết Mạnvi_pham_ban_quyen không hàn huyên với cô nữa, đi vào vấnbot_an_cap đề: Tôi nghe nói cô bị Chính đánh à?
An Mị lại: Nghe ai nói vậy?
Ôn Tuyết Mạn nhún vai: Đã truyền đến tai tôi rồi thì có thể tưởng tượng được, chắc khu binh này khôngbot_an_cap ai là không biết nữa.
An Mị đau đầu đỡ trán: là tin đồn nhảm .
Ôn Tuyết Mạn gật đầu: Cô đã vậy tôi tin.
An Mị thở phào nhẹvi_pham_ban_quyen nhõm, ngỡleech_txt_ngu sẽ phải giải thích rất cơ.
Ôn Tuyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạn lại nói: Hôm cô nấu làm cháy , vốn dĩ qua xem , nhưng thấy đông người, cô cũng không sao nên tôi lại thôi.
An Mị cười đáp: Cảm ơn sự quan tâm của cô.
Ôn Tuyết Mạn: Lương của Tiêu Chính không thấp, nuôi nổi bảo , cô hoàn toàn không cần phải làm việc của bảo mẫu đó cô cần bảo mẫu, có thể giới thiệu cho người.
An Mị vội xua tay: Không cần, không cầnbot_an_cap đâu, thật ra tôi khá thích nấu . Còn hai năm nữa là đầu loạn rồi, cô đâu dùng mẫu gì chứ.
Ôn Tuyết Mạn vốn tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị làleech_txt_ngu cùng tầngleech_txt_ngu lớp với mình có ý định kết giao, nhưng sau hai lần tiếp xúc, cô nhận ra giữa mình và An thực sự không có nhiều điểm chung.
Ônbot_an_cap Tuyết đứng dậy: Vậy được rồi, tôi xin phép về trước.
Mị do dự một chút, gọi Ôn Tuyết Mạn lại, nói: Khu gia có khá nhiều người ở, nhưng hình như tôi không thấy nhà nào thuê bảo mẫu cả, đa số đều là tìmleech_txt_ngu họ hàng dưới quê làm giúp.
Nghe nhạc hiệu đoán chương trình, Ôn Tuyết Mạn lậpleech_txt_ngu tức hiểu ýleech_txt_ngu của An Mị.
Nói cũng , Cương vì chuyện bảo mẫu mà đã cãi nhau cô ấy hai trận, Ôn Tuyết Mạn đều không để tâm, lại còn Trần Cương không xót vợ, nỡleech_txt_ngu cô ấy làm việc nhàvi_pham_ban_quyen. Thếleech_txt_ngu nhưng này, lời khuyên nhủ thốt ra từ miệng An Mị, thậm chí An Mị chỉ nhắc nhở khéo léo, Ôn Tuyết Mạn lại dễ dàng tiếp nhận nhiều.
Cô ấy mỉm cười: Cảm ơn lời của cô, biết rồi.
Cát Hồng nhìn thấy Ôn Tuyết ra từ nhà họ , lòng không khỏi khó chịu.
Đúng là ngưu ngưu, tầm mã, tiểu thư tư sản chỉ tiểu thư sản chơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng.
Chị. Cát Hồng , ôm lấy cánh tay Cát Hồng Anh, vỗ vỗ vẻ đầy may mắn, em nghe Vương lão thái thái nói, Tiêu Phó sư trưởng Tiêu thật sự đánh vợ đấy, may mà em không gả chobot_an_cap anh !
Hồng Anh kinh ngạc, Cái gìvi_pham_ban_quyen cơ?
Hồng Hà thuật lại những lời mình nghe được một lượt, Hôm nhà tắm em cũng thấy An Mị rồi, tiếc là không lại nên không thấy dấu bạt tai trên mặt cô ta.
Cát Anh tỏ vẻ nghi ngờ, cô và Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo Sơn quen Tiêu Chính nhiều năm, theo hiểu của cô, Tiêu Chính có hơi hung dữ thật, nhưng không giống người sẽ đánh đànbot_an_cap bà.
Cát Hồng Anh ngẫm nghĩ hồi lâu, cùng nói: Vấn chắc chắn ở An Mị! Em xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm đó cô ta đi nấu mà suýt nữa đốt luôn cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà, bình thường giữ cái thói tiểu thư đài các, hơn còn Nói đoạnvi_pham_ban_quyen, cô ta bật một tiếng quái dịbot_an_cap.
Hồng Hà hỏi: Hơn nữa gì hả chị?
Hồng Anh luôn tự chovi_pham_ban_quyen khác vớileech_txt_ngu những bà nội trợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình thường, việcleech_txt_ngu khua môi múa mép nói xấu sau lưng là điều cô ta khinh miệt, nhưng lúc này đối mặt với em gái ruột, cô ta không kìm được nới việc quản bản thân.
Hồi trước ở trường đội tỉnh lời đồn này rồi, là An Mị vốn tự gả cho Tiêu Chính đâu, trước khi kết ta đã có ngườivi_pham_ban_quyen thương rồi, người đó đi lấy khác nên cô ta mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dỗi gảbot_an_cap đi đấy.
?
Sựvi_pham_ban_quyen kinhbot_an_cap ngạc Cát Hồng Hà càng làm Cát Hồng Anh muốn nói chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bõ, cô ta tục: khi kết hôn, An Mị ba bữa lại chạy về nhà mẹ , cũng không về nhà ngủ, hừ, ai biết cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta ở nhà mẹ đẻ hay ngủbot_an_cap ở chỗ nào . Tiêu ở sư đoàn độc lập suốt bốn năm qua, côleech_txt_ngu ta cũng toàn nhà mẹ , chưa một đến thăm thân!
Miệng Cát Hồng há hốcleech_txt_ngu , Ý chị , cô ta cô ngoại tình ?
Cát Hồng ghé gần, ra vẻ bí hiểm: nhìn Đông Đông cô ta xem, có điểm nào giống Tiêu Chính không?
Hồng Hà chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn kỹ đứa bé đó bao giờ, cố gắng hồivi_pham_ban_quyen tưởng: Hình như đúng là nó thật.
Cát cười mỉa , nên mới nóileech_txt_ngu, Tiêu Chính lấy phải hạng vợ thế đúng phí hoài một người. Anh ta mà ly hôn rồi cưới em thì đời không biết tốt đẹp đến nhường nào, thành gia đình em , lại còn siêng năng bản phận.
Chị, đừng nói nữa Hồng cúi đầu, từ saubot_an_cap khi Tiêu Chính đánh vợ, ta chẳng còn chútvi_pham_ban_quyen thiện cảm nào với anh nữa.
Cát Hồng em gái, rồi, không nói nữa, nói chuyện của em đi. Để khi nào chị bảo anh rể em mời Trưởng phòng đến nhà dùng bữa, lúcleech_txt_ngu đó em hãy kỹ cậu ta.
Cát Hồng Hà lập tức đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt, thì ngại lắm
Hồng Anh em gái mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đầy ý cười, Cô em này, chị có ngốc đến mức nói huỵch tẹt ra cho em xem . Lýleech_txt_ngu do chị đãvi_pham_ban_quyen tìm sẵn rồi, chẳng phải An Mị mới đến sao, cứ nói là tổ chức tiệc tẩy trần cho người nhà của Phó sưvi_pham_ban_quyen Tiêu, mời mấy cán bộ cấp cao đến nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn cơm, ai có gia đình thì đưa theo. Thếvi_pham_ban_quyen ai ra là xem mắt cả.
Cát Hồng Hà lúc này mới yên tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đến hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, em hãy trổ tài nấu một bàn thức ăn thật ngon để phônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diễn sự hiền thục của , đảm bảo cậu ta nhìn thấy sẽ chủ động tìm cửa cầu ngay.
Mặt Cátleech_txt_ngu Hồng Hà đỏ như nhỏ máu, Chịleech_txt_ngu
Cát Anh hài lòng nhìn emvi_pham_ban_quyen .
Em gái cô ta điểm nào cũng tốt, không tin là không tìm được người đàn ông tử tếvi_pham_ban_quyen.
Ngày sau khi sửa , phía sau Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chính có thêm một người đi theo.
Đây là Lý Hàn Tùng, tới giúp một . Chính giới với mấy tình nguyện.
vốn định một mình sửa xong con để thể sự đảm của mình cho Mị thấy, thế mà gã Lý Hàn cứ thích lo chuyện đồng, gã thì giúp được cái sự gì !
Lý Hàn Tùng chẳng hề hay biết sự phàn nàn trong lòng Tiêu Chính, nhiệt tình An Mị: chịbot_an_cap dâu ạ. Trước đây chúng ta có gặp ở tỉnh rồi, chắc dâu đã quên .
Cũng chẳng sai, người chiếm chút bộ nhớ nào đầu nguyên chủ cả, nhưng An Mị sẽ không biểu hiện ra ngoài, cô cười nói: thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được, ở nhà ba của Đông Đông cũng thường anh mà.
Tiêu Chính nhướng mày, ba của Đông ? Nghe sao màleech_txt_ngu êm tai thế không biết!
Lý Hàn Tùng cười hì: sao? Lão nhắc về tôi thế? Có phải chuyện giới thiệu đối tượng không?
vậy, mục chính Lý Hàn đến hôm nay là để nhờ giới thiệu đối tượng!
Hiệu suất củabot_an_cap Chính quá thấpleech_txt_ngu, đã mấy ngày rồi mà chẳng thấy hồi âm gì, anh ta phải đích thân đến thám thính tình hình thôi.
Chuyện này tôi vẫn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói cô ấy. Tiêu Chính bảobot_an_cap.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay