Nữ Sinh Xuyên Không Khi Tập Quân Sự: Từ Lười Biếng Đến Nữ Phóng Viên Quân Đội Quả Cảm

Tiểu Tiên Linh full 25/03/2026 70 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🎧 [XUYÊN KHÔNG] BỖNG NHIÊN BIẾN THÀNH “SIÊU NHÂN” BÓNG RỔ TRONG ĐẠI VIỆN QUÂN ĐỘI!

Vừa mới bị “oanh tạc” bởi một cú ngất xỉu giữa sân quân huấn năm 2003, mở mắt ra, Diệp Tưởng thấy mình đang đứng giữa năm 1992 xa lạ. Không còn là cô trợ giảng cận thị 500 độ, cô bỗng chốc trở thành tiểu thư khuê các của Sư trưởng, sở hữu thị lực 2.0 và đôi chân bật nhảy như lò xo của Jordan!.🌪️ MÀN “VẢ MẶT” CỰC KHÉT GIỮA SÂN BÓNG QUÂN DOANHBạn sẽ làm gì khi bị đám nam sinh coi thường là “công chúa khổng tước” chỉ biết múa máy yểu điệu?. Tiếng còi khai cuộc vang lên, âm thanh quả bóng cam đập xuống nền sân xi măng chát chúa, và rồi… vút! Một cú xoay người trên không, móc bóng vào rổ khiến cả đại đội phải đứng hình mất 5 giây. Diệp Tưởng không chỉ xuyên không để thay đổi số phận, cô còn vô tình “thu phục” luôn trái tim của những gã quân nhân sắt đá bằng tài năng thiên bẩm và tính cách lầy lội của mình.Nhưng rắc rối chưa dừng lại ở đó. Tại sao bố cô từ thợ nguội lại biến thành Sư trưởng uy nghiêm?. Và gã “Tôn Lão Hổ” – vị giáo quan hắc ám từng hành hạ cô ở hiện tại – lại đang ngồi ngay cạnh bàn ăn với gương mặt trẻ măng nhưng vẫn “đen như nhọ nồi”?. Một hạt cơm vô tình bắn lên mặt đại đội trưởng, một cú nhảy xe tải quân sự đi “bụi”, Diệp Tưởng đang tự viết nên bản anh hùng ca đầy hài hước và kịch tính trong đại viện quân đội năm 90.🔥 TẠI SAO BẠN KHÔNG THỂ BỎ QUA BỘ TRUYỆN NÀY?✨ Nữ chính “não to”, kỹ năng đỉnh: Từ một “bình hoa di động” chuyên khiêu vũ chuyển hệ sang “chiến thần” bóng rổ, vả mặt cực căng đám nam sinh hống hách.✨ Plot twist “dở khóc dở cười”: Mối nhân duyên oan gia ngõ hẹp với Tôn Lão Hổ từ hiện đại xuyên về quá khứ, những màn tương tác “vô tri” nhưng cực ngọt.✨ Tái hiện ký ức thập niên 90: Không gian quân đội nghiêm túc nhưng đầy ấm áp, những chiếc xe tải Giải Phóng, kẹo cao su Bắc Băng Dương và tình bạn đơn thuần, rực rỡ.

👉 Đeo tai nghe vào, nhấn PLAY để cùng Diệp Tưởng quậy tung đại viện quân đội và khám phá bí ẩn của chuyến xuyên không định mệnh này ngay thôi!

Nữ Sinh Xuyên Không Khi Tập Quân Sự: Từ Lười Biếng Đến Nữ Phóng Viên Quân Đội Quả Cảm cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

phút, lại một cái năm phút , ha ha ráng thêm nămleech_txt_ngu phút nữaleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen giờ rồi. Khóe môi Diệp không tự chủ được mà lên, cô nhận ra phương pháp đếm ngược để ủi này quảbot_an_cap nhiên có hiệu , thời gian dường như cũng trôi nhanh hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôi . Không gian xung quanh khá yên tĩnh, thời tiết hôm nay không tệ, thỉnh thoảng có một làn gió lạnh thổi qua, nắngleech_txt_ngu ấm nhàng trải dài trên cơ . Nếubot_an_cap khôngbot_an_cap tiếng quát quabot_an_cap lại của các giáo quan, cùng với tiếng dốc nề của cô nàng bên cạnh, Diệp Tưởng thậm chí còn nghĩ mình có thể mởleech_txt_ngu mắt mà ngủ một giấc. Cô khẽ đảo mắt một , phát hiện những sinh đang đứng quân xung quanh mình trông như sắp đổ đến nơi, người thì mặt mũi trắng bệch như ma, kẻ thì thở hồng hộc như trâu, ngay cả cô hoa khôi vốn luôn kia, đôi chân cũngbot_an_cap đang run bầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bật như lên dâyleech_txt_ngu cót. Trong lòng thầm cảm trẻvi_pham_ban_quyen bây giờ đúng là nuông chiều , hệ sau chẳng bằng thếvi_pham_ban_quyen hệ trước, Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng bất chợt nhìn thấy mấy giảng viên quản lý đang ló đầu khỏi ký túc xá không xa vừa uống trà vừa quan sát, tâm trạng lập tức chùng xuống.
Tại sao mấy ông nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó thể ở trong phòng sưởi ấm, còn cái gọi nửabot_an_cap suấtleech_txt_ngu giảng cô lại phải cùng đám sinh viên đứng tư thế này? Dẫu sao mình cũng là người học cao học sắp xong, mắt thấy tốt nghiệp nơi rồi, sao bị xếpbot_an_cap vào hàng ngũ tânleech_txt_ngu sinh viên cần giáo dục lại, để rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng đám nhóc con này chịu khổ chịu chứ? Đúng là tự chuốcbot_an_cap lấy khổ thân mà
Diệp Tưởng không được mà đảo mắt một cái, suy nghĩ bắt đầu bay bổng Nói đi cũng phải nói , trường đại XXX mà cô đang theo có chất lượng đào tạo và danh tiếng thuộc dạng lửng lơ nửa vờivi_pham_ban_quyen, những cần học thì chỉ cần là vẫn họcvi_pham_ban_quyen , đương , muốn lười biếng thì cũng chẳng ai ngăn cản.
Diệp Tưởng sống khá ổn, ngoại trừ năm nhất ham chơi ròng rã suốt một năm, những năm còn lại cũng được là một học sinh giỏi, cuối cùng còn giành một suất học bổng tiếp cao học tại . Thực ra chính cô cũng không ngờ kết quả này, tuy thành tích học tập vi_pham_ban_quyen tốt thật, nhưng nhân tài trong khoa cũng không thiếu. Chẳng qua năm những kẻ tàibot_an_cap giỏi thì ra nước ngoàileech_txt_ngu, người thì hạ quyết không đậu Thanh , Bắc Đại thì thàvi_pham_ban_quyen đậpvi_pham_ban_quyen đầu chớtbot_an_cap trước cổng còn hơn, kết quả là mấy cái suất ít ỏi đó trúng đầu Diệp đại tiểu thư.
Hồi đó mấy chị em cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn cười bảo, cái đồ cậu đúng là gặp vận cứt chó, không phảibot_an_cap thấy cậu xuất thân khó, phẩm hạnh cũng coi là đoan chính, thì còn nghi ngờ không biết cậu có dùng thủ đoạn đặc biệt nào hối lộ trưởng khoa khôngleech_txt_ngu đấy. Lúc Tưởng phấn khích đến chỉ hét lên, đâu còn tâm để ý đến mấy lời chua ngoavi_pham_ban_quyen , cô thế đẩy kính năm trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độ, phi thẳng về nhà báo tin vuibot_an_cap.
Một trong những lý do Diệp Tưởng thileech_txt_ngu trường này là vì nó gần , đi bộ loáng cáivi_pham_ban_quyen là tới, có thể danh chính bám lấy bố mẹ. Có những đạibot_an_cap học quá xa, nhà mình không có xe, nghỉ hiếm hoi đều lãngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phíleech_txt_ngu hết trên đường đi, khối sinh địa phương không muốn về cũng vì lý , ngày sẽ sứtvi_pham_ban_quyen mẻ tình cảm mất, thảo chưa kìa!
Thế nhưng lúc đó mẹ cô chỉ hừ lạnh : Phải rồi, mẹ cũng muốn cắn răng mua cái xe để đến Thanh Hoa, Bắc Đại đón con lắm chứ, cũng đỗ đã chứ. Mộtleech_txt_ngu câu nói khiến Diệp Tưởng xám xịt mặt ôn tập, trái lại khá cởi mở, ông bảo cần trường học để học là được, đời này còn dài, đâu phải cứ dựa tấm bằng giá ăn trắng trơn cả đời, không nghe nói người nọ kia cũng tốt nghiệp trường nọ trường , mà giờ vẫn đang làmbot_an_cap công việc nọ côngleech_txt_ngu việcleech_txt_ngu kia sao
Cứ như vậy, sự ủng hộ từ lý thuyết nọ người kia của mình, Diệp đã thi đỗ trường hiện tại. một câu trong phimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền hình thì bốn năm đại học đúng làbot_an_cap ngông cuồngvi_pham_ban_quyen, gian phúc, mãi đến sau khi học cao học, những vấn đề nghiêm túc như việc làm mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt đầu xoay đầu Diệp .
Nhìn bạnleech_txt_ngu bè người thì ra nước ngoài, người thìvi_pham_ban_quyen cửa nẻo, Diệp có bốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ đều là người bìnhleech_txt_ngu thường, chẳng có con tắt nào để tính toán, luận văn cũng sắp rồibot_an_cap, giờ chỉ chờ tìm một công việc thực tập, sau đó bảo vệ luận án rồi nhận bằng thôi. Đang xem có nênbot_an_cap ra tiệm trong trường in trăm bản sơ yếu lý lịch , mấyvi_pham_ban_quyen cáibot_an_cap cáo nhỏ toàn lừa đảo, nhưng tạivi_pham_ban_quyen sao có người tin, là vì in nhiều đó thôi!
Vả lại tiệm nhỏ trong trường in rẻ, một hào một tờ, làm ăn đạt , đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biệt vào kỳ thi giữa kỳ và cuối kỳ, khổ nỗi là phảibot_an_cap xem thẻ sinh viên, nếu là người ngoài không giá đó , tranh lúc thẻ chưa hết thì chiếm hời ngay.
Mụ béo chủ tiệm đó mắt như cú, lấy thẻ sinh viên quá ra thì lừa được thầy cô viện chứ chẳng lừa mụ, nói ngay cả thẻ sinh hệ tại chức mụ cũng chẳng nhận; mụ còn kỳ thị gấp mười đơn vị ngoài xã hội. Sau nàybot_an_cap sinh viên hệ chức làm ầm lên đến ban giám hiệu, bảo là đối xử phân biệt, ai cũng đóng học phí nhau sao lại kỳ thị chúng tôi, cuối cùng trường phải đứng ra can thiệp mới chịubot_an_cap thôi. Lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe đâu mụ họ hàng xa tít mù tắp của một vị sếp lớn nào đó trong trường.
Đang giữa đường trưởng khoa đột nhiên xuất hiện, gương mặt hiền hòa nói: Tiểu Diệp này, em vẫn chưa được việc làm không, giờ việc làm khó tìmvi_pham_ban_quyen lắm, hì hì Nhưng thầy thấy biểu hiện từ trước đến nay củaleech_txt_ngu em rất tốt, rất quý những sinh viên hậu, thật thà như em, là người khác thầy không cơ hội này , em sang hỗ trợ các thầy cô khối đại học không, hì hì Tuybot_an_cap chỉ là làm tạm thời, nhưng hồ sơ vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể ghi là từng làm trợ giảng, vậy nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net oai , em thấy đúng không, hì hì?
Nhìn mặt béo mập từ đó, Diệp cảm động khôn xiết, trong lòng thầm tự nhủ khôngleech_txt_ngu biết có phải bẩm sinh mình đã có vận cứt chó hay không, lúc then chốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có quý nhân phù trợ. Tuy nói là tạm thời, nhưng đây cũng là cơ hội, biết đâu này lại có chuyển biến gì sao. Hay lần tới mua thử tờ vé số xem? Suy nghĩ ngày càngvi_pham_ban_quyen đi hướng, Diệp Tưởng nhảy chân tòanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà khối đại học, bỗng thấy xung quanh nhốn nháo, người kẻ , tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười náo Cô không khỏi thắc mắc, thi chẳng phải kết rồi sao, vẫn còn náo nhiệt này.
Diệp Tưởng! Một hétbot_an_cap chói tai Diệp Tưởng bắn mình, hoa cả , Triệu lão sư giáo chủ nhiệm hồi học trên đôi giày gót nhọn hoắt lao tới: Trưởng quả nhiên đãleech_txt_ngu tìm được tới đây rồi! Diệp Tưởng ngẩn ra, quả ? nhiên cái gì? Câu này có vẻ hơi kỳ quái Trongvi_pham_ban_quyen lòng đang thầm thắc mắc bạch một cái, trên tay cô đã có thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đồ, cô chỉ biết mắt há mồm nhìn đôi môi đỏ của Triệu lão sư mấp máy liên hồi khôngvi_pham_ban_quyen ngừng nghỉ trước mặt
khi hoàn hồn lại, cô đã đứng ở tòa nhàleech_txt_ngu giảng đườngvi_pham_ban_quyen, Diệp Tưởng muốn khóc mà không ra mắt nhìn bộ đồ ri trong tay. Trợ giảng cái nỗi gìbot_an_cap, rõ ràng là rất nhiềubot_an_cap giáo viên không muốn khổ, khôngvi_pham_ban_quyen muốn bỏ kỳ nghỉ đông hiếm , nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới bẫy những kẻ rảnh rỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như . Lão già béo đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cái đồ béo chớt tiệt, tiếng nguyền rủa rít qua kẽ răng nhiên đến từ phía , Diệp Tưởng quay đầu lạibot_an_cap nhìn, hiện có vài người bạn cùng cũng có vẻ mặt ám y hệt mình, đang cầm thứ tương tự răng nghiến lợi. Mọi người nhìn nhau, cuối cùng Diệp Tưởngleech_txt_ngu hất cằm về phía thứ trên tay họ, một câu: Cácleech_txt_ngu cậu cũng là ‘trung hậu, thật thà’ à? Mấy người bạn kia nhìn nhau cười khổ: Trung hậu, thật thà!
Cứ như thế, Tưởng cùng mấy người bạn trung hậu, thật thà đó đã ngoan ngoãnbot_an_cap tập trung tại trường ngay sau khi nghỉ Nguyên đán kết thúc. Chẳng biết ở nhà cô đã vị trưởng lừa đảo và ông Bí Đảng ủy trường mới nhậm chức kia bao nhiêu lần rồi. Nhưngvi_pham_ban_quyen may mà nhà cô Bắc Kinh, vẫn còn được ăn một cái Tết yên ổn. Nhìn vẻ mặt đầy đau của đàn em hoặc là phải bay hộc tốc từ quê lên, hoặcvi_pham_ban_quyen là cắn răng không về nhà ăn Tết, trong lòng Diệpleech_txt_ngu Tưởng cũng thấy cân bằng hơn đôi chút.
bot_an_cap dịch SARSbot_an_cap, bao nhiêuleech_txt_ngu việc cần làm đều bị đình trệvi_pham_ban_quyen, ví dụ như quân cho tân sinh viên, kết quả ông Bí thư mới chuyện đó xong kiên quyếtbot_an_cap chức bù, nói là học sinh bây giờ quá yếuleech_txt_ngu đuối, cơ hội giáo dục vốn đã , cho nên Tếtbot_an_cap nào chẳng có, nhưng quân thì chỉ lần thôi! tiện nói thêm, đâu ôngleech_txt_ngu ta vừa một vị quân đội nào đó chuyển ngành sang, mà hình như chính đơn vị mà chúng tôi sắp quân huấn này , như thôi
Vừa đến đơn vị nàybot_an_cap, Diệp Tưởng đã ra nó hoàn toàn khác biệt đơn vị mà cô từng quân năm nhất. Tuy là xếp hàng vỗ chào , nhưng cảm giác màleech_txt_ngu những quân nhân này mang lại chỉ có thể dùng hai bạo liệt để hình , nghe nói họleech_txt_ngu thuộc lực lượng dã chiến. Nghĩbot_an_cap lại lần quân huấn , đúng thật là quân dân mộtbot_an_cap nhà, hình như đó là đơn vị Vũ cảnh.
Diệp Tưởng xưa chẳng phân biệt nổi sự khác nhau giữa Vũ cảnh và quân nhân, chỉ nhớ khi đó đứng quân không lâu như bây giờ, các giáo quan luôn hì hì, tuy kỷ luật yêu cầu thiếu một nào nhưng lại mọi người cảm thấy rất vui vẻ, trongbot_an_cap không khí hòa thuậnleech_txt_ngu đó học được không kiến thức, mặc dù giờ đây cơ là đãvi_pham_ban_quyen sạch sành sanh. Ngoài , hình như có mấy nữ hiện giờ có trai hoặc chồng cưới cũng mặc bộ quân phục , như họ cũng làm giáo quan
Chân duỗi , hai tay chặt vào chỉ quần! tiếng quát trầm vang lên bên tai Diệp Tưởng, làm cô giật mình rùng mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái. Nãy cứbot_an_cap mải mê suy nghĩ mông lung, cô hoàn không phát hiện có người đã đi đến trước mình, vô thức ưỡn thẳng ngườileech_txt_ngu, mới nhìnbot_an_cap rõ thân hình cao lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang sừng trước mặt khuôn mặt như nhọ .
Tôn Huy, Tôn Hổ Diệp Tưởng sợ đến mức mặt mũi bệch. Tuy mới đến chưa được nhiêu ngày, nhưng những chiến tích lẫy lừng của vịvi_pham_ban_quyen Doanh trưởng tiểu đoàn huấn luyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang quân hàm Trung távi_pham_ban_quyen các đàn em truyền tai nhau rả, tuy chẳng biết thực hư , nhưng tất cả sinh viên đều đã được nếmleech_txt_ngu trải lực của hắn ngày đầu tiên đặt chân đây.
Hơn nữa, việc Diệp Tưởng phải đứng quân tư đám nhóc ở đây cũng không thoát khỏi can hệ với hắn. Con hổ này hình như ngay từ ngày đầu tiên đã cô không thuận , chỗ nào cũng lông tìm vết, bất kể là luyện tập ba bước đi lớn hay hát trước khi ăn cơm.
Hôm vừa mới đến bãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tập, hành lývi_pham_ban_quyen người còn chưa kịp sắp xếp đã những quan vỗ tay chào đón lôi ra để dạy một bài học phủ đầu. Đáng lẽ nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẻbot_an_cap làm chân sai vặt như Tưởng có thể một bên hưởng phúc các giáo viên đoàn, nhưng xui xẻo thay hôm đó Diệp Tưởngbot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen có chút không biết điều; mấy cái hắt hơi liên tiếp của cô khiến ông Bí thư Đảng ủy đang trò chuyện với vị sĩ quan mặt đen kia muốn chú ý đến cô không được.
nàng Diệp Tưởng sụt sịt , giậm giậm chân, khoác trên mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc áo lông vũ dày cộp, khăn len dày , đeo găng tay dày cộp, miệng vẫn lẩm bẩm: Cái thời quái thế này, lạnh chớt đi được. Mấy người đồngleech_txt_ngu đội đỡ quanh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, người thì hà hơi vào tay, kẻ thì chân bành bạch. Viên sĩ quan mặt kia liếc nhìn họ đầy mai, rồi thấp giọng đùa câu đó với bí thư.
Thế rồi Diệp Tưởng cảm thấy không khí chút ổn. Kết quả là chủ đề cuộc giáo viên tối hôm đó là: về mối hệ tố chất bản thể chất của giáo viên. Kết luận đưa ra là: có sức khỏe tốt thì sao dạy tốt được Tại sao có những người trẻ măng mà thể chất lại kém đến thếleech_txt_ngu Để các đồngbot_an_cap chí bên quân đội cườibot_an_cap, các đồngleech_txt_ngu xem, chúng ta nên làm nào đây
vị bí thư quăng ra hỏi đầy hùng rồi phẩy tay bỏ đi, cả giáo viên lậpvi_pham_ban_quyen tức tối sầm mặt mũi. Chúng biết làm thế nào bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Chẳng lẽ bắt những thưvi_pham_ban_quyen sinh yếu đuối trói gà không chặt đi quân huấn cùng đám sinh tuổi sao? Chúng nó hừng hực sức trai thì không sao, nhưng ngài không sợ đám giáo viên ưu túbot_an_cap vì bệnh tim thấp khớp tái phát mà xuất tình trạng hao hụt chiến đấu, làm lỡ dở đại sự trồng người sao? Các thầy cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xôn bàn nhưleech_txt_ngu vỡ tổ, Diệp Tưởng cùng mấy người trợ giảng hờleech_txt_ngu kia thì đứng nhe răng cười đắc ý, xem vui. Giáo viên ấy , thường thì mồm mép nhảu nhưng tố chất lực đúng là chẳng sao, nếu mà phảivi_pham_ban_quyen tành thì thật là bia đỡ đạn cười đê tiện.
Nhưng quả chứng minh viên có người tinh khôn. lạileech_txt_ngu chuyện xảy ra ban ngày, liên trước sau, nhiêu ánh mắt tức khắc đổ lên chúng tôi. Nếu phải tại các người hắt hơi sổ mũi thì bí thư sao nổi giận? Thế nên, bí thư nói đúng lắm, thực sự nên tăng rèn luyện, mai các người hãy diện cho giáo viên tham gia quânvi_pham_ban_quyen huấn đi! Dù sao các người cũng được coi là mà.
Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến đây, Diệp Tưởng lại sụt sịt mũi. Nếu không phải cái tên đang trước này đâm bị thócleech_txt_ngu chọc bị bên tai bí thư, sao mình lại rơi vào bước đường này? Đã thế, những người khác còn đồng thanh bảo là tạibot_an_cap cô; chính là mấy hắt hơi rõvi_pham_ban_quyen to kia đã gây ra rắc rối. Thế nên mấy ngày nay, vívi_pham_ban_quyen tiền của Tưởng xẹp đibot_an_cap nhanh chóng, cái kia cứ như vừa bước ra từ nạn đói ba nămvi_pham_ban_quyen , bất kể nam nữ, hễ xúc xích là lao vàoleech_txt_ngu như thiêu thân, đừng nói trộn bột ngô, ước chừng có trộn măng thì chúng cũng tất.
Cái tên cao này sao chưa đi đi Diệp Tưởng thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đảo mắt trắng dã, mùa đông giá rétleech_txt_ngu mình muốn phơi nắng một chút dễ dàng lắm sao, thế mà anh ta chắn sạch sành sanh . Doanh trưởng oai lắm à? Bố tôi còn là trưởng đoạn xưởng đây, dưới tay quản lý số người chẳng kém anhbot_an_cap đâu; 33 tuổi đãbot_an_cap là Trung tá thì ghê gớm lắm chắc? Bố tôi chưa đầy 30leech_txt_ngu tuổi đãvi_pham_ban_quyen nhận lương nguội bậc chín rồi; tham gia chiến đấu thì giỏi lắm à Không biết bố hiền lành của mình đã từng tham gia trận nào chưa, phỏng chừng nếu có, ông cụ chắc chắn là người đi can ngăn, nghĩ đến đây, Tưởng không toát mồ hôi hột.
Đứng thẳng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Côleech_txt_ngu Lưu đâu! trưởng Tônbot_an_cap lại lên bên tai cô. Cái giọng oang oang ấy khiến xung quanh lập tức rộ tiếng cười trộm. Diệp Tưởng bừng mặt, hết sức bình sinh ưỡn thẳng sống lưng, như sau lưng đang một cái cán chổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, trong lòng không ngừng nguyền hắn: Đồ mặt đen thối tha, bảobot_an_cap saoleech_txt_ngu không tìm được vợ bị người đá, đáng đời!
nghe ngóng chuyện bát quái, rằng Tôn Lão Hổ này như vừa bị bạn gái . Hiện giờ đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này đều là lính dưới quyền hắn, hình không lính thường, họ trong thời gian chỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huấn Cho sinh viên quân huấn mà dám gọi là chỉnh huấn sao! Trước nghe nói quânvi_pham_ban_quyen đội cử giáo quan đến huấn luyện sinh viên đều là những phát triển diện đức trí thể mỹ, chưa từng nghe cả đội ngũ đến thế này. Tuy nhiên tố chất sự của đám giáo quan này đúng là hạng nhất, buổi tập tập thể đầu tiên đã khiến trẻleech_txt_ngu thế hệ nàyvi_pham_ban_quyen kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Lão Hổ mặt đen hình như vẻ hài lòng đôi chútbot_an_cap, chắp tay sau lưng bỏ . Ánh Diệp Tưởng xoay vần theo bóng hắn như đang tỉa, nhìn hắn bước đi vững chãi vòng ngoài hội quân với mấy giáo quan khác. Họ dường nhưvi_pham_ban_quyen nói đó, đột nhiên người cười, chỉ về phía Tưởng. Cô giật bắn mình, nhanh chóng dời tầm mắt nhìn mặt đất.
Đôi mắt nhiên cảmleech_txt_ngu thấy khốc, Tưởng cố sức chớp mắt. Hai ngày nay cô đã chuyển sang dùng áp tròng, vì đi huấn mà cái đít chai dày cộm thì thật quá bất . Kết quả là mắt kịp đã , người quen gặp cô đều trợn mắt như không ra, mấy gã nam sinh hai ngày trước còn không nang gì tranh giành xúc xích với cô nay khách khí hơn hẳn. Diệp Tưởng tự soi gương cũng thấy lạ lẫm, cô nét nào giống bố, rất quy củ, duy chỉ có đôi phượng xếch ngược này là giống mẹ đúc.
Mẹ ngày vốn là hoa khôi nổi tiếng của máy, theo lời mộtleech_txt_ngu người dì thân thiết với mẹ kể lại thì đôi mắt phượng của mẹ cô ngày đã phóng điện khắp nhà máy thủ. Đến tận bây giờ Diệp vẫn không hiểu , vì sao ngoài ưu daleech_txt_ngu trắng ra thì ngũ quan và cao đều chỉ ở bình bố lạibot_an_cap có thể rước được mỹ nhân về dinh.
Đang ngợi vẩn vơ thì tiếng còi kết thúc lên, Diệp Tưởng lập tức phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng xong rồi. Vừa định đầu vận động cái cổ cứng đờ, cô đã trưởng Tôn đang chằm về phíabot_an_cap mình. Cô thầm nghĩ, cái kính Bausch & Lomb này độ xuyên thấu tốt thật, nhìn rõ , thế lúc trước không đeo loại 1.2, thà rằng Đangleech_txt_ngu định dời mắt đi, thấy khuôn mặt đen sì của Tôn biến sắc. Diệpleech_txt_ngu Tưởng giật thótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thầm nghĩ lại làm sao đây; xung quanh đột nhiên vang lên mấy tiếngleech_txt_ngu kêu kinh , sau đó là một cú mạnh, gáy cô lập tức tiếp xúc mật với mặt đất, đau điếng
Diệp Tưởng! Một tiếng quát khẽ cơn đau khiến Diệp táo lại đôi chút. Lúcvi_pham_ban_quyen cô mới ra Doanh Tôn và mấy giáo quan chạy đến từ lúc nào, họ đang nhấc côbot_an_cap nữ sinh béoleech_txt_ngu múp vừa đứng nghiêm đến ngấtvi_pham_ban_quyen xỉu người Diệp Tưởng. Diệp Tưởng, cô thấy thế nào, có rõ tôi nói khôngleech_txt_ngu? Hiếm khi thấy Tôn mặt đen có biểu cảm khác ngoài khuôn mặt lầm lì, Tưởng nhiên muốn cười, vừa định mở miệng nói chuyện thìbot_an_cap trước tối sầm lại
Ôi, xuýt Diệp Tưởng chỉ cảm thấyvi_pham_ban_quyen sau gáy nhức, lấy xoa, không ngoài dự đoán phải một cụcvi_pham_ban_quyen sưng to tướng. Cô nhăn ngồi dậy. Nhìn trái ngó , đây là đâu vậy? Hình như không phải phòng y tế, cũng chẳng phải văn huấn, càng không ký túc xá, giống một phòng hơn.
Xem ra vừa nãy bị nên được đưa đến đây, cô bạn béo xỉu kia đâu, được đưa đến đây sao? Diệp Tưởng đầu, ngồi bằng trên mép giường, quan sát xung . Chiếc giườngvi_pham_ban_quyen nâu nhạt, tủ áo kết hợp, bàn học và ghế, đồ đạcleech_txt_ngu rất mới kiểu dáng rất cũ, thế nhưng đầu giường vàbot_an_cap cuối giường lại bàyvi_pham_ban_quyen búp bê mềm , mang lạileech_txt_ngu chút nét dịu dàng cho căn phòng đơn giản này. Bây giờ còn có mua loại tủ kết hợpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao, Diệp Tưởng không khỏi tặc lưỡi.
này rốt cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netleech_txt_ngu đâu, chẳng lẽ người ngấtleech_txt_ngu xỉu nhiều quáleech_txt_ngu, phòng y tế hết đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến túc xá của nữ quân nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó? Nhưng ký túc quân đội chẳng phải toàn màu xanh sao? Diệp Tưởng buông tay, xoay người xuống tìmvi_pham_ban_quyen , vừa duỗi chân ra không khỏi sững sờ. Một chiếc quần nhung kẻ màu nâu đã thay thế cho chiếc quần rằn ri, nhìn nữa, trên người đang mặc một chiếc áo đỏ đan tay, bên trên là những tiết hình thoileech_txt_ngu nổi lên. Diệp chớp , nghĩ cái áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net len lỗi mốt thế này là tìm ởleech_txt_ngu đâu ra vậy. Mình chỉ bị cộc đầu một cái vi_pham_ban_quyen, gì phải thay quần áo mình, hơn nữa dù có muốn thay sao lại thay cả áo len, chiếc áo Jeanswest của vừa mới mua xong, có dáng lại vừa sànhleech_txt_ngu điệu cơ mà. Dưới đất là một dép bông trong còn lỗi mốt hơn, Diệp Tưởng xỏ dép quan sát một , nghĩ định phải hỏi chủ nhân căn phòng này xem mua đôi dép xí này ở đâu, nhưng đúng là đi khá êm và ấm.
Mắt dường nhưleech_txt_ngu lại ngứa ngáy, Diệp Tưởng thuận tay dụi dụi, cảm thấy có gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó không đúng, nhưng không đúng đâu nhỉ? Lạivi_pham_ban_quyen thêm cái nữa: Ái chà, kính áp tròng của mình rồi? Phát hiện kính bị , Tưởng vẫn cảmleech_txt_ngu thấy có gì đó sai sai, nhìn lại quanh một lượt, cô thốt lênleech_txt_ngu kinh hãi: Hả! Mình không kính sao nhìn mọi vật lại rõ nét thế này?
Cố sức chớp mắt rồi nhìn , vẫnbot_an_cap một. Trước đây từng nghe nói có người bị cộc , vì tụ mà dẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mù lòavi_pham_ban_quyen, chứ chưa từng nghe thấy bị cộc đầu mà thị lực từ 0.5 nhảy lên 2.0 .
Chẳng lẽ vận may ngáp phải ruồi thật ? Diệp Tưởng tay lên lồng ngực đang đập thình thịch, tự nhủ phải bình , bình tĩnhbot_an_cap, phải thật bình tĩnh Sau đó côvi_pham_ban_quyen nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vô cùng rõ ràng, thậm chí còn rõ hơn nhiều so với lúc cô đã đeo kính điều chỉnh.
Ha ha, mình , , nữa này! nhìn ra phía cửa, Diệp Tưởngleech_txt_ngu nheo mắt lại, một tờ lịch bình thường treobot_an_cap trên cửa, kiểu dáng cũng rất cũ , hình như chỉ có nhà bà nội là còn dùng loại lịch xé thế , nhưng kiểu dáng so với cái mắt nàyleech_txt_ngu thì loẹt hơn nhiều.
Ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 6 tháng 11, xem chừng cũng ngày rồi chưa xé, chuyện đó không trọng, trọng là dòng chữ nhỏ ở góc trên bênleech_txt_ngu trái: Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chínleech_txt_ngu chínvi_pham_ban_quyen Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng lẩm bẩm đọc: Mộtbot_an_cap . Ha, là ai vậy nhỉ, tờ từ mười mấy năm trước mà còn treo trên , đúng là hếtleech_txt_ngu nói nổi Diệp Tưởng cười khinh miệt, nhưng cười một lúc thì cảm thấy không ổn. đạc, rồi nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần trên người , cô nhẹbot_an_cap nhàng kéo cổ áo nhìn vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong. Á! Cô hít một hơi khí , một chiếc áo lót trắng kiểu dángbot_an_cap cực kỳ lỗi mốt mặc sát người.
Không thể nào, thể nào, Diệp Tưởng bị chấnbot_an_cap động, theo bản năng lẩm bẩm tự trấn an, có lẽ là đang nằm mơ, nhưng là mơ thì tại sao nhéo vào da thịt đau thế này! Píp píp, một tiếngvi_pham_ban_quyen còi ônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tô khiến bật dậy khỏi , cô chạy đến bên cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm khép hờ, nhìn bên . Hình như vẫn là trong quân doanh, hay nói đúng hơn là trong một khu đại viện , thỉnh thoảng có những quân nhân chân vội đi qua dưới lầu, nhưng đó không phải là trọng điểm. Diệp muốn mà không ra nước mắt nhìn quân phục trên họ, chẳng lẽ đội lại bắt đầu đổi đồng loạt quân phục dùng kiểuvi_pham_ban_quyen ? Chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn mặt đen đã nói đó đã trở thành lịch sử rồi ?
Diệp Tưởng đã thờ đi đileech_txt_ngu lui trong căn nhà suốt hai tiếng đồng hồ. Đây là một nhà nhỏ hai , mà lại còn là nhà xây bằng gạch. Càng nàng càng thấy rủn chân tay, thậm chí còn can đảm lao ra khỏi cửaleech_txt_ngu. , đang đứng đực mặt nhìn vào khung treo trên tường, trong ảnh gia đình hết ngọt ngào và hạnh .
Cô bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nở nụ cười lịm ở giữa là nàng, phụ xinh đẹp bên trái là mẹ, còn người đàn ông tướng mạo đoan chính bên phải là bố . Thế nhưng thề rằng nàng chưa chụp bức ảnh với bố mẹ ở độ tuổi này cả.
Hồi năm lớp chín, kỳ thi lênvi_pham_ban_quyen cấp ba mà nàng đã học đến tối tăm mặt mũi, đã cắt phăng mái thành kiểu đầuvi_pham_ban_quyen úp vung cho tắm gội. Vậy màbot_an_cap trongleech_txt_ngu ảnh, nàng đểbot_an_cap tóc dài, trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểu cũng ra dáng sinh trung học phổ thông, lại còn để mái bằng nàng chưa bao giờleech_txt_ngu để.
Chuyện đó cònleech_txt_ngu chưa là gì, mỹ trong ảnh đúng là mẹ nàng, Diệp Tưởng không kìm được mà mắt lần nữa. Từ khileech_txt_ngu bắt đầu có ký ức đến giờ, có bao giờ mẹ nàng cười dịu dàng duyên dáng đến thế chứ? Sự tinh ranh, lợi hại tính tình tuột của mẹ Diệp không chỉ nổi tiếng ởvi_pham_ban_quyen nhà , mà ngay cả trong tập thể của gia đình Diệp Tưởng cũng chẳng ai không biết. Cười lớn, cười lạnh, cười nhạo kiểu cười thấy của mẹ đều lướt qua tâm trí Diệp Tưởng một lượt, nhưng nhiên không có kiểu nào giống như trước mắt nàng lúc này.
Diệp Tưởng tưởng tượng cảnh người mẹ vốn hay giận dữ như một Siêu Saiyan của mình lại mỉm cười kiểu nữbot_an_cap tử áp ngọt ngào này , nàng rùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một , chắc hiệu của ngày tận thế sắp đến.
Thế nhưng khi nhìn sang dáng vẻ của bố mình ảnh, Diệp Tưởng cảm ngày tận thế thật sự đến rồi. đàn vốn có tính tình hiền lành hơn cả cừu, là ông rạng danh nổi tiếng của XXX, giờ đây lại đang khoác trên bộbot_an_cap quân phục chỉnh tề, gương nghiêm nghị chằm chằm vào nàng. Một, hai, ba, bốn, Diệp Tưởng đếm đi đếm lần thứ n số ngôi sao trên cầu củabot_an_cap người đàn ông mang của bố nàng, Hai vạch bốn sao cơ đấy, nàng khóe miệng mình ngừng giật giật.
Thợ tiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bậc chín đối đầu Đạileech_txt_ngu quân, Tưởng thấy đầu mình như bị đổ cả một hũ giấm vàoleech_txt_ngu, vừa chua, vừa sưng, vừa chát. Chuyện tự tát mình hai cái để kiểm tra xem có phải mơ thì một giờ trước nàng đãvi_pham_ban_quyen làm . Nàng không nỡ ra tay quá mạnh, nhưng cảm giác đau ấy tuyệt đối không phải thứ có trong mơ.
Để chứng minh mình đangleech_txt_ngu nằm mơ, thậm chíleech_txt_ngu còn cố ý đi sinh một chuyến. Theo kinh nghiệm thì đi sinh cầu sinh lý, và thông thường sẽ không thực được, trừ khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn tè dầm. Nhà vệ sinh đã đi rồi, thực sự đi. Dẫu chính nàng cũng thấy lạ vì mình lại đi được, nước cũng giật hai lầnleech_txt_ngu, tiếng nước chảy ào àobot_an_cap. bồn nước kiểu cũ dung tích lớn, chỉ cần giật cái là dòng nước cuồn cuộn như vỡ đê Hoàng .
Nhưng cuối cùng, dù đến lúc hai chân rần, mông ngắt, nàng không bị ai lên đánh thức. Diệp Tưởng không cảm bước ra khỏi nhà vệ , lối lên cầu thang, nhìnvi_pham_ban_quyen chằm vào khung cho đến tận bây giờ. nhà này khiến nàng cảm kính sợ, sợ đến mức không dám chạy lung tung nữa.
Không nàng chưa từng đọc tiểu huyềnvi_pham_ban_quyen huyễnvi_pham_ban_quyen, lúc đọc cũng không phải không có những ý nghĩ kỳ quặc, nhưng là ý nghĩ thôi mà phải không? Ngay cả khi bị mẹ mắng, Diệp Tưởng cũng giá như cách của mình có thể hòa trộn lại nhau chút thì tuyệt vời mấy.
Nhưng giờ đây, nhìn bức ảnh ngườibot_an_cap nam thì trực, người thì dịu dàng, Diệp Tưởng chỉ muốn tự tát mình thêm cái nữa. Cậnleech_txt_ngu thị không sao, đeo kính còn giúp chắn cát bụi; hung dữ chút cũng chẳng hề gì, chỉ bố dịu dàng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được rồi. Bây giờ chỉ cần để nhanh chóng
Reng!, tiếng chuông điện trên chiếcbot_an_cap bàn nhỏ ở cầu thang đột ngột vang lên. Diệp Tưởng giật mình, quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn chằm vào cái điện thoại đó. Do mãi, nàng nghiến răng đứng dậy, rónleech_txt_ngu rénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước tới bên điện thoại, đập thình thịch. Một mặt nàng hy vọng người đó đã cúp máy, mặt khác mong nhận được chút thông tin nào đó.
Alo, alo, thoại vừa nhấc , một giọng nam kỳ sảng khoái đã truyền tới. Diệp Tưởng không được mà hơi đưa điện thoại ra xa một chút.
Vângleech_txt_ngu, ngheleech_txt_ngu bên kia không ngừng alo, Diệp Tưởng hắng giọng một tiếng.
Tử à, bố cháu cháu ở nhà, sao mãi mới nghe máy thế, không phải là vẫn chưa ngủ dậy đấy ?, cái oang oang ấy nói năng rất thân thiết. Diệp Tưởngvi_pham_ban_quyen ôm cốvi_pham_ban_quyen nhớ xem người nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ai. Giọng nói này nàng chưa từng ngheleech_txt_ngu qua, nhưng nó trưng đến mức lần là không thể quên . Dạ, chú là vị ạ?, Diệp Tưởng thấp giọng hỏi. rất muốn hiểu rõ chuyện gì đang ra, nhưng bản vẫn khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng phải cẩn trọng, không muốn để người khác nhận ra điểm bất thường.
Kìa, cái con bé này, ngủ đến lú lẫn rồi à? Chú là Quách thúc thúc của cháu đây mà, có phải vẫn chưa tỉnh ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không, ha, trong điện thoại cười vang, rõ ràng là nghĩ cô học trò họ chỉ đang mơ màng vì nướng. Tưởng chỉ biết cười gượng theo, trong lòng nhủ: Chú nói đúng rồi đấy, cháu đúng là chưa tỉnh ngủ !
rồi, chú đangvi_pham_ban_quyen bận, không nói cháu nữa. Bố cháu bảo chú nhắn lại hôm nay ông đột xuất phải đơn vịleech_txt_ngu, vài ngày nữa về. lại với mẹ một tiếng . Còn nữa, , cháu có ngủ nướng mãi, sinh viên đại học vốn dĩ đã ít vận động rồi. Thôi nhé, chú cúp máy đây, cháu, vị Quách thúc thúc gì đó nói năng dứt khoát cộp một tiếng cúp máy luôn.
Diệp Tưởng ngẩn ngườileech_txt_ngu nhìn cái điện thoại, nghe tiếng tút một hồi lâuvi_pham_ban_quyen, đột nhiên phát điên bắt đầu mấy số điện thoại thuộc. Số quý vừa gọi không tồn tại, xin, giọng nói đáng ghét ấy cứ vang lên không ngừng. quan của mẹ, số quan của bố, điện thoại nhà, số điện thoại
Diệp Tưởng có tuyệt vọng nắm chặt lấy ống nghe, nhớ ra bây giờvi_pham_ban_quyen thực sự là năm thì số điện thoại bảy chữ số, mà nàng toàn bấm tám , nhiên là không đúng rồi. Nhưng khi nghĩ thông đạo lý này, Diệp Tưởng lại càng muốn khóc hơn.
Đang định bụngvi_pham_ban_quyen hay là cứ khóc một trận rồi tính sau, thì nghe tiếng một cái, có người đang mở cửa. Diệp Tưởngbot_an_cap như bị sét đánh phắt ngườileech_txt_ngu lại, nhìn cánh cửa chính đang được đẩy
Một người phụbot_an_cap nữ mặc khoác len kẻ ô bước vào, chiếc túi xách da cứng khoác chéo bên vai, tay trái xách một cái túi vải lớn căng phồng, một chiếc đầu bắp cải to tướng đang cố ngóc lên khỏi túi.
Khóa cửa có bot_an_cap lạnh nên hơi rít, ấy sức rút chìa khóa , vô tình nhìn thấy Tưởng đang đứng ngẩn ngơ ở lối cầu thang nhìn mình trân trân, nở một nụ cười dịubot_an_cap dàng: Tưởng, dậy từ lúcvi_pham_ban_quyen nào thế? Lúc mẹ đi con còn đang ngủ lắm . Cái con bé nàybot_an_cap, nhìn mẹ gì, còn không mau lại đây giúp một .
Tưởng theovi_pham_ban_quyen bản năng bước tới đỡ lấy túi đó, không ngờ cái túi kinh , khiến vai nàng giật mạnh một cái. Suỵt, Diệp Tưởng nhăn mặt, ra: Mẹ à, mẹ mua cái gì mà nặng thế này.
Mẹ gì mà mẹ, già đến thế sao? Người phụ nữ trông y đúc mẹ nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếng, nàng một cái đầy duyên dáng. Diệp Tưởng da gà da vịt nổileech_txt_ngu hết cả lên. Lớn từng này rồi nàng chưa baobot_an_cap giờ thấy mẹ mình có lúc nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy. Bình thường nàng sai câu gì, ánh mắt sắc lẹm dao đã phóng tới rồileech_txt_ngu.
Nhưng đi cũng phải nóivi_pham_ban_quyen lại, giờ vẫn chưa biết rốt cuộc tình hình nào, nhìn thấy gương mặt quen thuộc của mẹ mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt hơn nhiều soleech_txt_ngu việc như mấy cuốn tiểu thuyết, đùng một cái biến thư một gia đìnhbot_an_cap lạ lẫm, thường lại còn kèm theo mộtleech_txt_ngu bà mẹ không được chào .
Ơ, con đi thế? Mẹ Diệp gọi một tiếng. Diệp Tưởng ngẩn ra: Vào bếp ạ? Hì hì, mẹ Diệp cười, nói cái conbot_an_cap bé này, sáng ra đã mơvi_pham_ban_quyen màng cái gì đấy, bếp nhà mình ở hướng đó à? Diệp Tưởng giật mình, từ lúc tỉnhbot_an_cap dậy đến giờ chịu quávi_pham_ban_quyen nhiều kích động nên đầu óc mụ , thế mà lại đi về hướng phòng bếpleech_txt_ngu của mình trước .
Hì hì, con mới ngủ nên vẫn còn lơ mơ ạ, Diệp Tưởng cười trừ, vội vàng đi về phía phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp theo vị trí mà nàng đã thính trong từ trước. Vào đến bếp, Tưởng thói quen bắt giúp dọn dẹp đồ trong túi, thứ nào để vào rổ rau thì để, thứ nào cần vào tủ lạnh thì tủ .
Vừa quay người lại đã thấy mẹleech_txt_ngu đang ngẩn ngơ . Cứ tạm coi bà ấy mình , Diệp Tưởng tựvi_pham_ban_quyen an kiểu A Q: Nếu thực đã xuyên không thì bây giờ không nhậnleech_txt_ngu cũng không được; nếu là đang nằm mơ, người mẹ dịu dàng này, không thủ trải nghiệm thì đợi lúc tỉnhleech_txt_ngu dậy có khóc chớt cũng tìm thấy lần thứ đâu.
Sao thế ạ? Conleech_txt_ngu nhầm chỗ nào ạ? Tưởng chột cười cười, bàn tay nàngleech_txt_ngu bóp đầu bắp đến mức nướcleech_txt_ngu chảyvi_pham_ban_quyen cả , trong lòng chỉ hậnleech_txt_ngu không thể tát mình hai cái. Dù ngoại hình giống hệt nhau, nhưng tính cách của hai người mẹ này khác nhau một một vực, quen làm việc hàng ngày ước chừng cũng sai lệch đến tám ngàn . Tự nhiên mình siêng năng thế này, chẳng phải là đang mình để lộ sơ hở sao?
Còn chưa đợi Tưởng tự oán trách xong, mẹ Diệp đứng ở cửa bếp bỗng nhiênbot_an_cap cười lên, nụ cười đầy an : Tưởngbot_an_cap Tưởngleech_txt_ngu của mẹ cuối cùng cũng trưởng thành rồi, đã biết giúp mẹ làm việc nhà rồi đây. Chiếc bắp cải trên tay Diệp Tưởng suýt chút nữa rơi trúng mu bàn chân, mới làm cóbot_an_cap mà mẹ đã cảm động rồi sao? hằng ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô gái của nhàvi_pham_ban_quyen này làm cái gì không biết
kể trong Diệp Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang nghĩ gì, mẹ vì quá cảm nên nắm lấy nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap , chốc chốc lại nhét cái gì đó cho nàng ăn. Diệp Tưởng vừa nháp vừa , đây mơ thì giấc mơ này đản quá, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ ngoài mơ làbot_an_cap hai người mẹ, tính khác biệt hoàn toàn nhưng khẩu vị ăn thì lại y hệt nhau.
dám nói tung sợ bị lộ nên Tưởng cứ ậm ừ đối phó. Ôi, giấm , Tưởng Tưởng, con đi giúp mẹ một nhé. đang tay không đi được, tiền ở trong cặp sách ấy, con tự đileech_txt_ngu lấy, Diệp vừa rán cá vừa nói mà không ngoảnh đầu lại.
Vâng, Diệp Tưởng miệng đáp một tiếng, quay người đi ra ngoàibot_an_cap cầm lấy cặpleech_txt_ngu rồi mới sực nhớ : Phải đi đâu muavi_pham_ban_quyen đây? Nghĩ đi nghĩ , quay lại hỏi người trong bếp chắc chắn làvi_pham_ban_quyen không , chắc bên ngoài sẽ có một cửa hàng tạp nhỏ nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó. Nếu không có thì mũi dưới miệng, có thể hỏi người mà. Vảbot_an_cap lại, ra ngoài thám thính một chút tốt, biết đâuvi_pham_ban_quyen sau này còn tìm được làm việc của mẹ, nếu như không tỉnh lại
Nghĩ thông suốt rồi, Diệp Tưởng lục từ trong túi ra đồngvi_pham_ban_quyen tiền, dù là tại thì mua một chai giấm cũng thừa . Vừa định bước ra , mẹ đã thò ra gọi: Này này, con không mặcvi_pham_ban_quyen áo à, bên ngoài lạnh lắm đấy. hàng kia cách nhà mình một quãng đấy, lại con định cứ thếbot_an_cap mặc cái quần len cũ kia đi ra ngoài à? Không màng đến hình sao, đại tiểu thư họ Diệp?
Một nhắc nhở tằng tằng khiến Diệp Tưởng á khẩu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả lời được, chỉ gãi hì hì. Mẹ Diệp buồnleech_txt_ngu cười đầu, mắt hề che giấu sự yêu chiều. Diệp Tưởng cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, nhưng chẳng hiểu nàng lại người mẹ hung dữ của mình.
Quay về phòng tìm áo khoác, nàng hiện quầnleech_txt_ngu áo trong tủ ít. ýbot_an_cap rútbot_an_cap một chiếc quần jeans thay vào, nhãn hiệu trên túi sau mông bị giặt đến mức hơi mờ, cũng nhìn ra là hiệu gì, nhưng mặc vào thấy khá dày dặn. Sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng chộp lấy chiếc áo phao trên ghếleech_txt_ngu khoácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào người.
Vừa xuống lầu, mẹ Diệp ở trong bếp đã dặn: Tưởng , đừng quên khăn, bên ngoài có gió, kẻo cảm . Tưởng được mà lè lưỡi, dịu dàng quá mức như cũng hơi nhỉ. Nàng nhìnbot_an_cap quanh một lượt, trên treo đồ ở cửa có một chiếc khăn lông cừu màu trắng, nhìn kiểu dáng chắc là của mình, liền tiện tay quấn lên cổ rồi đi ra ngoài.
Nhiệt độ bên là không cao, nhưng vì Diệp phấn vừa căng thẳng, tim thình thịch, hơi nóng bốc lên khắp người thấy hơi nóng. Môi trường xung quanh tuyệt đối không quen thuộc, cũng không có cảm quáleech_txt_ngu xa lạ, dù sao nàng cũng lớn lên từ thời kỳ đó mà. Phải cảm một câu là chấtvi_pham_ban_quyen lượng không lúc này đúng tốt hơn này nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Diệp Tưởng vừa đi vừa sát bốn phía. ! Một gọi lớn đột nhiên vang lên từ phía sau. Nàng giật bắn mình, vội vàng quay phắt lại. Mấy cô gái đứng sau cũng bị nàngleech_txt_ngu làm cho giật mình theo. Ôi chao! Hai bên nhìn nhau chằm chằm một hồi, một cô gái cắt tóc kiểu thểvi_pham_ban_quyen thao cười hì nói với cô bạn bên cạnh: Yến Tử, đại tiểu thư họ Diệp hình như bị dọa cho ngốc luôn rồi kìa, hi hi.
Đại tiểu thư họ Diệp, là đang nói tôi saovi_pham_ban_quyen? Diệp chớp mắt. Một cô gái thanh tú tết đuôi sam dài nhìn cô với vẻ lỗi: Diệp , cho mình lỗi nhé, Lỗ Giai chỉ muốn đùa với cậu , không làm cậu sợ chứ?
Diệp Tưởng lắc đầu: Không saobot_an_cap.
Nói xong cô định đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trời biết mấy cô nhóc này là ai, chắc là thân với Diệp Tưởng trước Hừ, vẫn bộ đóleech_txt_ngu nhỉ. Đồ họcvi_pham_ban_quyen chuyểnbot_an_cap trường, có bố làm nàng Giai kia hừ lạnh đầy vẻ khinh miệt.
Giai ! Cậuleech_txt_ngu nói lung tung! Cô gáivi_pham_ban_quyen tênvi_pham_ban_quyen Tử lời nó.
Tưởng bắt đầu nghĩ rằng việc cứ thế ra ngoài có lẽ sai lầm, ít cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải tìm hiểu tình đã. Mấy nữ chính truyện xuyên chẳng phải đều cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một hầu gái kiểu gì đó để hỏi han thông tinvi_pham_ban_quyen, rồi quyết định giả vờ mất trí giả điên sao? Mình vậy mà chẳng chuẩn bị đã đâm đầu chạy ra ngoàibot_an_cap
Đang định coi như khôngleech_txt_ngu nghe thấy để chuồn lẹ, thìbot_an_cap Giai tính khí nóng nảy bất bình nói: Yến Tử, đừng kéo tớ. Tớ sợ cô ta đâu, không phải hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua cô nói Tiểu Chu như vậy, Tiểu Chu làm sao mà Ế, cậu đừng chạy!
Tưởng đoán chạy, con bé đó nhất định sẽ đuổi bằng , lúc còn ý hơn. Cô đành bất đắc dĩ quay người , nhìn Lỗ đang trưng ra vẻ mặt đầy khiêu khích, còn cô gái tên Yến Tử thì đang kéo tay nó không buông. Phía sau Yến Tử còn có một cô bé với vóc dáng khá , thấy Diệp Tưởng nhìn mình liền vội vàng rụt đầu lại.
Trừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn tôivi_pham_ban_quyen gì? Sao nào, muốn độngleech_txt_ngu thủ ? Tôi sẵn sàng tiếp ! Lỗ Giai vung tay hất Yến ra, bước mặt Diệp Tưởng, trợn mắt. Diệp Tưởng vô thức hóp bụng thu cằm lại. dáng thanhleech_txt_ngu mảnh, nhảy múa đẹp, thì có tùybot_an_cap tiện chế người khác sao
Nhìn ngón tay sắpvi_pham_ban_quyen chọc vào mũi mình, Diệp Tưởng cảm thấy mình oannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ức đến chớt đi được. Chuyện này là sao chứ? Từ lớp hai cô đeo cặp dày cộp như đáy chai, loại người lẫn vào đámbot_an_cap đông là chẳng tìm nổi, lấy đâu vốn liếng mà đi chế nhạo người .
Cô gái tên Yến Tử cũngbot_an_cap nhìn cô với vẻ không tán thành, tay thì nhẹ nhàng vỗbot_an_cap về cô bébot_an_cap tròn trịa . Côleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó đang đầu, không ngừng dụi mắt, gương xoanleech_txt_ngu hồng hào trông rấtbot_an_cap đáng yêu. Diệp Tưởng bỗng em ấy rất cô em nhỏ mình.
Cái đó, Tiểu Chu? Diệp Tưởng gãi đầu, ngập ngừngvi_pham_ban_quyen gọi bé một tiếng. Kết quả là ba cô gái đều ngẩn người. Ai cũng biết người có quan hệ tốt mới như , nhưng giờ Diệp Tưởng làm sao biết tên thật của em ấy là gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cô bé tên Tiểu Chu ngây người nhìn Diệp Tưởng, hốc mắt đỏ hoe. Diệp Tưởng cố gắngvi_pham_ban_quyen giãn cơ , nở một cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy thiện , kết quả là bé kia mình , còn Lỗ Giai thì càngvi_pham_ban_quyen trợnvi_pham_ban_quyen hơn.
Diệp Tưởng thấy mình cũng khóc đến nơi, thôi thì nhanh thắng nhanh vậy: Xin nhé, dù hôm qua tôi có gì thì cũng xin em. Em cứ như tôi đang đánh rắm . Nói xong một lèo, Diệp vẫy tay, làm động tác như đang mùi.
lỗi thể giải quyết được mọi vấn đề, đạo lý này Diệp Tưởng đã hiểu từ khi còn rất nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mẹ cô đã dạy cho cô . Cóbot_an_cap những lầm, đã xin lỗi thì mông phải khổ. Nhưng nhìn biểu cảm như vừa gặp ma ba cô lúc này, Diệp Tưởng càng thêm không tự nhiên, đành : Nếu không có việc gì thì tôi đi đây, gặpvi_pham_ban_quyen lại.
Đợi . Lỗ Giai lên tiếng lần thứ ba. Tâm trạng Diệp Tưởng bắt đầu chuyển sang tông u , cô nàng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rốt muốn gìbot_an_cap đây, mình đã lỗi rồi mà, cô ta Nhìn thấy đôi lông mày nhíu lại của Diệp Tưởng, cô bé Tiểu Chu khẽ nói: Giai Giai, bỏ đi. Diệp, Tưởng xin rồi, vả cậu ấy cũng không cố ý đâu, là mình thực hiện động tác không tốt
Chu Ni Ni, bây giờ cô ta lỗi , nhưng hôm sau khi cô ta đi, em bị cái tên Đại Đầu và mấy đứa con chế nhạo thảm hại nàoleech_txt_ngu? Em thích Thiệu Vĩ lâu như vậy, lại còn ngay trước mặt ấy Lỗ Giai chưa nói xong, nước mắt Chu Nibot_an_cap Ni đã lã chã rơi xuống. Diệp Tưởng thức lùi lại một , thầm không ổn. Bất cứ chuyện gì mà dính dáng quan hệbot_an_cap nam nữ thì đều trở nên phức tạp .
rồi, đừng nói nữa. Yếnleech_txt_ngu Tử nhìn Lỗ Giai vẻ hơi nghiêm . ràng cũng mình lỡ lời, vậyvi_pham_ban_quyen mà lại đi tiết lộ bí mật riêng tư của Chu Ni Ni ngay trước mặt người ngoài. Cô ngượng ngùng cắn môi nhưng nói nổi lời xin lỗi, chỉ có thể tiếp trừng mắt nhìn kẻ thủ ác là Diệp Tưởng.
Diệp Tưởng cố nén xúc động muốn trợn trắng mắt. Mấy đứa con trai đó chếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Chu cũng chẳng liên quan gì Diệp Tưởng, Tưởng cũng đã lỗi rồi. Nếu cậu vẫn còn giận thì cứ tiếp tìm mà tính sổ. Tử . Diệp Tưởng cảm kích nhìn Yến Tử một cái, thầm nghĩ ở đây cuối cùng cũng có một người phân rõ lẽ.
Lâm Yến! Cậu rốt cuộc đứng về phe ? Cậu tưởng tớ sợ ? tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đángleech_txt_ngu ghét đó đang chơi bóng rổ ở đấy, tớ vốn định đi tìm bọn nó đây! Lỗ Giai giận hét lên. Chu, đừng khóc nữa, chính vì như vậy nên em hay bị người coi thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy. Chúng ta đi!
Nói xong, cô nàng quay lao hướng khác. Diệp Tưởng vừa mới định thở thì một luồng sức thô bạo đã lấy : Cậu cũng đi cùng đi, hòng chuồnvi_pham_ban_quyen! Tất cả là tại ! Diệp Tưởng chỉ kịp thốt lên một tiếng thảm thiết: Giấm của tôi!
Bịleech_txt_ngu Lỗ Giai lôi đi một quãng đường dài trong trạng hồvi_pham_ban_quyen, đường thỉnh có quân đi ngang qua. Những người lính đều nhường đường, sĩ quan thì cười nhìn đám Lỗ Giai, thỉnh thoảng còn chào hỏi và dặn dò một câu: Các cháubot_an_cap chơi cho vuibot_an_cap .
Diệp Tưởng bị Lỗ Giai kéo đi lảo đảo, trong lòng khôngvi_pham_ban_quyen khỏi bầm: Vui khỉ gì chứ, mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người này nhìn kiểuleech_txt_nguleech_txt_ngu vậy? Cái cô Lỗbot_an_cap Giai này mặt mày đầy vẻ hận, bộ mấybot_an_cap người không sao! đến sau này mới , bố Lỗ Giai là Tham mưu sư đoàn, từ cô nàng đã luyện cách như con trai, nhiệt tình trực hiệp, bênh vực kẻ yếu và suốt ngày đi tìm ngườileech_txt_ngu tính sổ, người trong đại viện quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đội đã quá quenvi_pham_ban_quyen thuộc với việc này rồi.
tập vôvi_pham_ban_quyen cùng náo , ngoài những người mặc quân phục xanh đang túm năm ba chơi bóng, còn có mấy cậu thiếu niên thường phục đang hò hét nô , thỉnh thoảng vang lên tiếng reo hò cổ . Sự hiện của đámbot_an_cap Lỗ Giaivi_pham_ban_quyen lập tức khiến sân tập yên tĩnh đi không ít. người lại, xì xào tán: Kìa, Lỗ đại hiệp địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm ai để gây khó dễ thế? Cô gái kia là ai ? Đồ ngốc, đó là
Diệp Tưởng ngượng đến mức muốn độn thổ. Dù là việc hayleech_txt_ngu việc xấu, cô cũng chưa bao giờ xuấtbot_an_cap hiệnleech_txt_ngu một cách vang như thếbot_an_cap này trước quần nhân dân, bao nhiêu con mắt đang đổbot_an_cap dồn vào Đang định giằng tay ra khỏi Lỗ thì cô nàng đã buông tay trướcbot_an_cap, một bước vọt lên phía trước, hét thẳng vào mặt một chàngbot_an_cap dáng người không cao cái đầu thì không hề nhỏ: Lưu Đại Đầu, mày cút ra đây cho taonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Diệp Tưởng cố gắng thoát ra, Lỗ Giai bất thình lình buông tay khiến không kịp đề phòng, loạng choạng lùi lại hai rồi ngã ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phịch xuống đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tiếng cười trộmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vang lên từ bốn phía, Tưởng đỏ bừng mặt, định dậy thì một cơn đau nhói từ truyền đến. Cô đành thuận theo tựbot_an_cap nhiên mà ngồi bằng luônleech_txt_ngu đất. Tiếng cười lại biến mất, nhưng ánh mắt đổ dồn vào người cô lại càng nhiều hơn, Diệp chỉ còn nước giả bộleech_txt_ngu như không biết gì.
Vừa ngẩng lên thấy Lỗ Giai như một khẩu súng liên thanh liên hồi về phía thiếu niên kia. cậu ta ngày càng đỏ, người xung quanh cũng bắt đầu hùa vào. một lát, Diệp Tưởng đã hoàn toàn hiểu rõ ngọn ngànhvi_pham_ban_quyen câu chuyện. Cô nàng Diệpleech_txt_ngu trước kia chịu nhiệm tổ chức văn cho lớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lớp họ tập một điệu múa tập thể, kết Ni tay chân linh hoạt, thườngvi_pham_ban_quyen đi nhầm nhịp nên bị cô Diệp Tưởng này khiển .
Nếu chỉ có thế thì thôi đi, đằng này người mộng của em Tiểuleech_txt_ngu Chu lại học cùng với họ. khi Diệp Tưởng đi , đám nam kia cũng vào trêu câu. mất mặt người mình thầm thương trộm nhớ, Tiểu Chu đau lòng khôn xiết, rồi chuyện này đến tai Lỗ Giai, và sau đó là khởi đầu cho vận đen của Diệp Tưởng ngay khi vừa khỏi . Tất nhiên, những lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía sau này Lỗ Giai không nói ra, chỉbot_an_cap đang kịch liệt chỉ trích Lưu Đại Đầu không có tinh thần bạn , nói năng hàm hồ, vân vân và vân vân.
Nhìn cứ bám không buông, cùng với cậu nam đang vô cùng túng , Diệp Tưởng lắc đầu. Vẫn còn là con cả mà, thể biến một chuyện ngây ngô như vậy thành ra nghiêm túc đến , tuổi trẻ tốt Không biết hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình ở lứa nàyvi_pham_ban_quyen đang làm gì nhỉ? Hình là cắm đầu vào học hayleech_txt_ngu là lén lút sau lưng đọc thuyết ngôn tình?
Bỗng nhận ra Yến Tử và những người khác không ở bên , Diệp Tưởng ngoái đầu lại nhìn, Yến đang dắt theo Tiểu Chu đứng ngoài đám đông lấp lóvi_pham_ban_quyen quan sát. Thấy cô quay đầu lại, Yến nháy mắt vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đầy tinh nghịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Diệp Tưởng còn kịp phản ứng thì đã nghe Lỗ Giai lớn: Diệp Tưởng đã xin lỗi rồi mày vẫn không chịu xin lỗi, mày có phải đàn ông không hả!
Ào một tiếng, đám lính xem náo xung quanh đều cười rộ lên. Diệp dở khóc dở cười nhìn Lỗ Giai, thầmbot_an_cap đây có phải lời một cô gái nên nói khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà lại còn ở nơi công cộng thế này. Mặt Lưu Đại Đầu đỏ rực như con cua mới ra lò, lời của Lỗ Giai khiến cậu ta không còn đường lui, bèn nổi giận quátbot_an_cap câu: Liên gì đến hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáivi_pham_ban_quyen cô chứ, cô bảo xin lỗi là phải xin lỗi .
Câu này thốt ra, Diệp Tưởng liền thấy mặt Lỗ Giai tái đi. Cô này vẫn chưa học cách chevi_pham_ban_quyen giấuvi_pham_ban_quyen tâm tư, tuy vẻ mặt vẫn rất hungvi_pham_ban_quyen dữ nhưng có thể nó đã câu hổ cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia làm tổn thương. hung dữ đến đâu thì cũng chỉ làbot_an_cap một cô bé, bị trai nói nhưvi_pham_ban_quyen vậy trước mặt người, lòng tự trọng chắn không . Cô đột quay đầu hét vào đám đông đang xem náo nhiệt xung quanh: Có leech_txt_ngu nhìn! là đám lính đó vậy ngoan tản ra , khiến Diệp Tưởng chút ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vậy cậu muốn thếleech_txt_ngu nào mới chịu lỗivi_pham_ban_quyen ? Giọng của Yến Tử đột ngột vang lên, xung quanh lập tức yên hơn nhiều. Diệp Tưởng đangvi_pham_ban_quyen ngồi dưới đất nhìn Yến thong dong đi ngang qua mình, đứng cạnh Lỗ Giai, mỉm nhìn Lưu Đại Đầu.
Mấy cậu chàng nãy còn theo Đại Đầu giờ cũng im hơi lặng tiếng. Diệp Tưởng dường như bọn họ đều chút bot_an_cap cô gái vẻ ngoài ôn hòa tên Yến Tử . Nhớ lại nụ cười nghịch lúcbot_an_cap nãy của Yến Tử, Diệp Tưởng hiểu , nếu Lỗ người phụ trách động thủ Yến Tử chắc chắn là người trách động .
Bỗng nhớ đến câu hỏi kiểu đố mẹo đọc trên , loại là nếu gặp kẻ thù ngõ hẹpleech_txt_ngu, cô thích chọn Trương Phi hay chọn Khổng ánvi_pham_ban_quyen là chọn Trương Phi, vì quả của việc chọn Trương Phi làbot_an_cap bị đánh chớt, còn Khổng Minh thì sẽleech_txt_ngu biết mình chớt vì cái , thế thì oan quá.
Tưởng không được mà bật cười. Vậy chúng ta đấu bò đi! hét lớn của Lưu Đại Đầu khiến Diệp Tưởng bừng tỉnh. Saobot_an_cap mới lơ đãng một chút mà đã nhắc đến đấu bò ? Sao, sợ à? Không phải đạileech_txt_ngu hiệp cô thi cái gì cũng tiếp sao? Lưuvi_pham_ban_quyen Đạivi_pham_ban_quyen Đầu đang đắc ý liếc mắt ra hiệu với đám bạn của mình.
Yến Tử nheo mắt lộ vẻ suy , còn thì tức đến đỏ bừng mặt: Ai sợ , đấuleech_txt_ngu đấu, giờ đi tìm bò! tưởng mình làvi_pham_ban_quyen người Tây Banvi_pham_ban_quyen Diệp Tưởng không kìm đượcbot_an_cap phụt một tiếng cười ra ngoài. Đám nam sinh ngẩn người , rồi sau đóleech_txt_ngu cười ngả, cười lấy cười để đầy vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điệu.
Lỗ Giai mắt Diệp Tưởng dám cùng đám con trai thối tha kia, sau đó bị Yến Tử . Cô ấy ghé tai nhỏ điều gì đó với Lỗ Giai, khiến mặt Lỗ Giai đỏ chuyển sang tím . Nhìn đấm siết chặt của , Diệp Tưởng đoan chắc nếu bây thủ, Đầu chắc chắn thành Lưu Đầuvi_pham_ban_quyen Heo.
Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được rồibot_an_cap, mấy nương các cô nên làm thì làm đi, đừng cóvi_pham_ban_quyen cản trở bọn chơi bóng nữa, chuyện này coi như xong đi, nhé. Vương , tiếp bóng! Lưu Đại Đầu vừa cười hì vừa chuyền một sinhvi_pham_ban_quyen khác.
Thi thi, thua phạt. Yến Tử đột nhiên bật cườileech_txt_ngu, dáng vẻ vô cùng điềm tĩnh.
Lưu Đại Đầu sững lại, cậu ta đảo mắt rồi nói tiếp: đấu thì không đề gì, nhưng đấu bò là phải ba người, có hai , hay là để chúng tôi cho mượn một người, hoặc là tìm cái Chu Ni Ni thích đi nhịp kia đến chơi cùng nhé? Cậu ta vừa nói vừa nháy mắt hiệu, đámbot_an_cap nam sinh càngbot_an_cap cười gian xảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn.
Diệp Tưởngvi_pham_ban_quyen ngay nghe Yến Tử nói thi thì thi đã lặng lẽ dậy lùi về phía sau, định quay người lẩn vào đám đông thì nghe thấy Yến Tử khẽ gọi một tiếng: Giai!
còn chưa dứt, Diệp chỉ cảm thấy áo chặt. Chiếc khăn len mohair chẳng có tác dụng giữ ấm mà lại biến thành sợi dây thừng để dùng lực kéo, sau đó cô bị sức mạnh thô bạo tuột ra giữa tập rồivi_pham_ban_quyen hất một cái. đến khibot_an_cap Diệpvi_pham_ban_quyen đứng vững lại nhìnvi_pham_ban_quyen sangleech_txt_ngu thì vặn bắt gặp gương mặt tươi cười của Yến Tử. Khóe miệng côleech_txt_ngu ấy nhếchbot_an_cap lên, một tiếng sét giáng thẳng đầu Tưởng: người tôi là đủ rồi, thua chịu phạt.
Haha, đám con trai cười rộ lên không chút nể nang, Không phải chứbot_an_cap, để công khổng tước yểu điệu này đánh bóng sao? Đây có phải thi nhảy đâu, lỡ làm côbot_an_cap nàngleech_txt_ngu bị thương thì bọn này đền không nổi đâu, Lưu Đầu cười đầy khoa . Diệp Tưởng thầm nghĩ, công chúa tước, hóa ra sở trường của cô nàng Diệp Tưởng trướcleech_txt_ngu kia là khiêuvi_pham_ban_quyen vũ. May mà thi đánh bóng, nếubot_an_cap nhảy chắc chắn côbot_an_cap lộ tẩy ngay lập tức.
Tử, cậu ấy ổn không? Giai rõ ràng cũng có cùng cảm nhậnvi_pham_ban_quyen, thấyvi_pham_ban_quyen để Diệp Tưởng ra sânleech_txt_ngu thi đấu thật sự không đáng chút nào. Ổn hay không thì chỉ còn ấy thôi, thế muốn gọi Tiểu Chu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thi, hay là nhận thua luôn cho rồi? Lâm Yến thản nhiên nói, tiện tay mỉm cười Tưởng. Diệp Tưởng cũng nhếch miệng cười lạileech_txt_ngu, trong lòng thầm nghĩ Lâm này dường như luôn rất thân thiện với mình, không giống Lỗ Giainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chẳng biết là vì lý dobot_an_cap gì.
Chỉ còn này thôi, Lỗ Giai ghé sát vào tai Diệp Tưởng, hạ thấp giọng nói: Lát lanh lẹ một , không cậu cũng học lớp bóng rổ sao? Nếu bắt bóng cứ ôm chặt lấyvi_pham_ban_quyen đừng buông, sao đám con đó cũng không dám xông vào cậu mà . Nhất là cái Đại Đầu kia, chẳng phải mến chúa khổng tước là sao, cậu nhắm vào nó mà cười là được, những việc khác cứ tớ Tử lo liệu, thế là xong! Ừ! Nói , cô vỗ mạnh một phát lên vai Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng.
Người Diệp Tưởng chao đảo, dở dở cười nhìn Lỗ Giai đang nghênh ngang chuẩn bị sân. Đây mà gọi là chiến thuật sao? Ăn vạ kết hợp mỹ nhân kế? Lời này của bạn học nghe có vẻ hơi chua nhỉ. Diệp được liếc nhìn Lưu Đầu đang thì thầm gì đóbot_an_cap với đám , vặnleech_txt_ngu tên nhóc đó cũng đảo mắt , Diệp theo bản năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỉm lịch Đầu đỏ mặt.
Làm tốt lắm, cứ thế huy, giọng nóileech_txt_ngu cười hì hì của Yến lướt Diệp Tưởngleech_txt_ngu, nhưng Lỗ Giai lại hừ một tiếng, vẻ mặt có chút phức tạp. Rõ ràng cô bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng cười Lưu Đầu, nhưng giờ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiệu quả, cô lại càng không .
Cười sớm làm Ra sân rồi hãy cười!
Diệp Tưởng mũi đi theo sau hai cô gái ra sân, lòng tự nhủ hômbot_an_cap nay coi như đã hiểu thế nàovi_pham_ban_quyen là muốn tội cho người khác thì do. Này, nói trước nhé, ai vào mười trước thì thắng, thua không được ăn vạ, va chạm đau không được , về nhà không mách lẻo, không thì chơi! Lưu Đại Đầu đứng nghênh ngang đối diện ba cô gái.
Lỗ Giai trợn mắt cãi lạileech_txt_ngu, Lâm Yến kéo cô một cái, cười nói với Diệp Tưởng: Cậu thayvi_pham_ban_quyen bọn tớ bày tỏ thái đi. Diệp Tưởng người, nhìn hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn, rồi lại nhìn Đại Đầu đang vểnh mũi lên trời đối diện, chẳng nên nóivi_pham_ban_quyen gì cho .
Lỗ nói : Nói câu nào cứngbot_an_cap rắn vào! Diệp Tưởng thầm nói thế nào mới gọi là cứng rắn, trò trẻ con này sự xử, lại thể không nói. Nhìn bộ dạng máu Lưu Đại Đầu quả thực cóvi_pham_ban_quyen chút buồn cười, cô liền khí thốt ravi_pham_ban_quyen một câu: tâm, bọn tớ đâu giống cậu.
Phụt Xungvi_pham_ban_quyen quanh rộ lên tiếng thầm, Lỗ thì nhìn Đại Đầu đang đỏ bừng mặt mà cười lớn: Nói hay lắm, hồi cấp hai cậu hay khóc nhè cơ mà, lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho bọn này làm gì, cho bản thân cậu trước , haha.
Lưu Đại thẹn quá hóaleech_txt_ngu giận không nói thêm gì nữa, khoác vai hai tên bạn thì thầm vài câu, rồi hô lên một : ! Mỗi người đứng vào vị trí, khởi các khớp xương.
sẽ lo tranh bóng và phòng thủ, Yến Tử phụ trách ném bóng, cậu cứ làm đúng như tớvi_pham_ban_quyen vừa nói là được. tâmbot_an_cap đi, Tử cao thủ của trường mình đấy, hồi cấp hai cậu ấy còn ở trong đội tuyển trường, kỹ thuậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net siêu hạng luôn, Lỗ Giai cũng bắt chước bộ dạng đám con trai, kéo Diệp Tưởng và Yến lại gần thì thầm.
Diệp Tưởng nhìn Yến đang tươi cười, hèn chi cô ấy lại đồng ý đấu bóng, nhưng không đúng, chẳng lẽ Lưu Đại Đầu biết sao? Hay là kỹ thuật của nóvi_pham_ban_quyen còn hơn? Lên lớp mười tớ theo bố mẹ chuyển công tác Bắc Kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trước đó đều đi học Đông Bắc, hơn nữa lên cấp ba cũng không nữa, Giai cũng là tình cờ mới biết . Lâm Yến như biết Diệp Tưởng đang nghĩ gì, mỉm cười giải thích.
ta sẽ cho nó vố bất ngờ, các cậu cứ yênbot_an_cap tâm. Lưu Đại Đầu thích chơi là vì cấp hai khóc, đám con trai cứ bảo nó là Đại Ngọc phiên bản nam. Để chứng minh bản thân, nó mớileech_txt_ngu bắt đầuvi_pham_ban_quyen tành bóng rổ, thực ra kỹ tệ hại lắm, còn chẳng tớ đâu. Đám bạn của nó trình độ cũng nửa cân lạng thôi, xem được trận bóng Mỹ là tưởng mình là Jordan rồi, Lỗ Giai bĩu môi.
Này, này, các cậu có xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cuộc họp tổ Đảng mở đến bao giờ đây? Lưu Đại Đầu ở phía đối diện nói giọng mỉa , đám con trai cũng hùa . Lỗ Giai tức đến mặt: Yến Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trông cậy cả vào đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, xong cô đứngbot_an_cap thẳng người, đi so khí thếleech_txt_ngu với đám con trai .
Tưởng cũng thẳng lên, xoay tay cổ chân, rồi làm vài động tác dẻo. Bạn học Diệp Tưởng từvi_pham_ban_quyen thời cấp hai đã là cầu thủ dự kiêm nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viên hậu cần của đội bóng , thực ra công vế nhiều hơn một chút.
Sở dĩ chọn bóng rổ là vì hồi đó thi chuyển cấp, nếu thamleech_txt_ngu gia đội trường đạt thứ hạng trong các giải đấu liên trường thì được thểleech_txt_ngu dục. Hơn bạn thân của cô chơi rấtleech_txt_ngu giỏi, luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là trụ cột. Đi theo từ nhỏ đến lớn, dù kỹ thuật, thể lực và tốc độ bình thường, nhưngleech_txt_ngu đạt cầu nên Diệp Tưởng cũng miễn cưỡng chen được một chân vào đội.
Đến lúc tốt nghiệp, bạn thân được bầu là cầu thủ sắc , bằng khen rạng rỡ như hoa mùa xuân. Diệp Tưởng nhận được một tấm bằng : Giảileech_txt_ngu thưởng nhiệt tình giúp đỡ. Nhưng dù là , điểm thể dục cũng đã cầm chắc trong tay, Diệp Tưởng mãn nguyện , là cô thực sự không mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để treo tấm bằng khen chỗ trang trong nhà.
Lên đến lớp mườileech_txt_ngu một, Diệp rútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi , một là vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người bạn thân đã được thể thao chọn đi, là vìvi_pham_ban_quyen kỳ thi đại học sắp đến, vốnbot_an_cap bốbot_an_cap mẹ ý gia đội bóng là để sức khỏe. khi đỗ đại họcleech_txt_ngu, Diệp Tưởng chỉvi_pham_ban_quyen thỉnh bóng, bị em cùng trêu là nếu chỉ một mình cô thì cô chơileech_txt_ngu cũng khá đấy.
Trước đây từng chơi rồi ? Lâm Yến ghé sát lại. Diệpleech_txt_ngu Tưởng nhìn cô ấy chớp mắt. Nhìn bộ dạng khởi độngvi_pham_ban_quyen của cậu khá nghiệp đấy, Lâm Yến cười nói. Chỉ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chơi qua , Diệp Tưởng vội vàng khiêm tốn, đây không phải lúc để khoe khoang, vả lại bản thân có bao nhiêu tài cán cô tự biết rõ, thực sự chẳng có gì để khoe.
Mắt Yến sáng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: nhiên, trước xem trong giờ bóng rổ, phản ứng nhanh, tớ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoán là cậu từng chơi rồi, Diệp Tưởng cười gạo, dám tiếp lời. Vịbot_an_cap trí nào? Hậu vệ điểm, Diệp Tưởng thốt theo năng, ngay sau đó thầm đỏ mặt. Việc này để đứa bạn từ nhỏ nghe thấy, chắc nó đến thối mấtleech_txt_ngu.
Đang định giải thích một chút thì: Yến Tử, Diệp Tưởngbot_an_cap, nhanh lên! Lỗ Giai quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu gào lên mộtvi_pham_ban_quyen tiếng. Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng lúc này mới phát hiện vị nữ hiệp này luôn lườm nguýt tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả đám trai đang xem các cô. Cô chợt nhớ đến của Hanamichi ánh mắt giết chớt đối thủ. Vừa mới nhếch miệng cười: Cười cái khỉ gì, đứng vào vị trí, Lỗ tặng ngay cho cô một sắc .
Tưởng rảo bước đứng vào vị trí, thầm mắng thầm cô nàng này thô quá, chẳng lẽ tổ tiên ấy là Lỗ Trí Thâm? Chưa Diệp Tưởng lẩm xong, Lỗ Giai đã vụt lên, một động tác bầu dục tiêuvi_pham_ban_quyen chuẩn, cướp lấy quả bóng từ tay Lưu Đại Đầu, tiện thể mông hích chobot_an_cap hắnvi_pham_ban_quyen cái lảo .
Yến Tử! Tiếng gọi vừa dứt bóng đã tới, Lâm Yến đón bóng gọn . Một tên con trai trên đầu quấn băng đô giảleech_txt_ngu lao tới, Tưởngleech_txt_ngu nhìnleech_txt_ngu qua là thấy yên hẳn, đích thị là línhleech_txt_ngu mới te, nếu thẳng thêmvi_pham_ban_quyen nữavi_pham_ban_quyen là có thể đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm trong quân đội được .
Quả nhiên Lâm Yến nhẹ nhàng vỗ bóng, lách người sang bên, tên trai kia chưa kịp định thì người đã vọt ra sau lưng hắn. Một tên khác vội vàng lao tới bọcleech_txt_ngu lót, chưa đợi hắn kịp tay ra, Yến đã thực hiện một cú ném nhảy ngửa người ra sau tiêu chuẩn, một tiếng soạt vang lên, bóng đã chui tọt vào lưới.
bóng lặng trong giây lát, rồi một tràng tiếng trầm trồ vang lên, lác đác có vỗ tay. Diệp Tưởng cũng muốn vỗ tay theo, dù chỉ với trình vi_pham_ban_quyen của , cô cũng thấy Yến là thủ rất , cảm giác bóng, cảm không gian đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt, thế ném bóng cũng cực kỳ chuẩn . Vậyvi_pham_ban_quyen tại cô ấy lại không chơi bóng nữa?
Bavi_pham_ban_quyen tên con trai kia cũng có chútbot_an_cap ngẩn ngơbot_an_cap, xem ra bọn thực sự không Lâm Yến biết bóng. tiếngleech_txt_ngu hét chói tai của Lỗ Giai làm Diệp Tưởng mình sáo, cô nàng đang ôm lấy Lâm Yến hét lên sung sướng. Lưuvi_pham_ban_quyen Đầu và đám bạn vội vàng vây lại một bàn bạcvi_pham_ban_quyen đối sách.
Yến , cậu cừ thật đấy, Lỗ Giai đập mạnh vai Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Yến như thể người ghi bàn là mình. Yến như vậy, mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tĩnh, rồi nhân lúc Lỗleech_txt_ngu Giai đang đi diễu võ dương với Lưu Đại Đầu, cô bước tới nói nhỏ với Diệp Tưởng: Chuẩn bị nhé, có cơ hội tớ sẽ chuyền bóng cho cậu, cậu quân bài chiến lược giúp chúng ta thắng đấy.
Diệp Tưởngbot_an_cap rất muốn nóibot_an_cap cô ấy rằng, mình từ nhỏ đã làm dự bị, mà dự bị cơ bản không mấy khi được ra , còn cách trình quân bài chiến xa lắm. Nhưng Lâm Yến đã chạy đivi_pham_ban_quyen mất rồi. Lúc này đám con đã bàn bạc xong đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách, Lưu Đại Đầu kèm Lỗ Giai, một tên khá tốt đi kèm Lâm Yến, còn tên yếu nhất đeo đô giả được phân cho Diệp Tưởng.
độ củaleech_txt_ngu Lâm Yến quả thực không phải dạng , sau vài hiệp qua lại, đội nữ vào được ba quả, khi đámleech_txt_ngu con trai vẫn chưa ghi được nào. Đám đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem náo nhiệt bắt đầu hò reo cổ vũ. Babot_an_cap tên này thấy có chút mất mặt, sắc mặt bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn.
Diệp Tưởng vẫn luôn xăng trên , đấu này không phải ba đấu ba bình thường mà giống như ba cặp đấu một. Bên Lỗ và Lưu Đạibot_an_cap đã bắt đầu phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net triểnvi_pham_ban_quyen theo đấu vật tự , Diệp Tưởng dắt tên băng đô giả chạy tốc đổi hướng quanh sânvi_pham_ban_quyen, chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm Yến và tên kia là đang chơi rổ thực sự.
Trình độ tên cũng khá, chiều vượt Yến, nháy mắt hắn cũng đã vào được một . Ái , Lỗ Giai kêu một tiếng, Diệp Tưởng đầu lại thấy độivi_pham_ban_quyen lại thêm một quả nữa, Giai chắc là bị Lưu Đại Đầu va . Yến vội chạy : Giai, có bị thương không?
Giainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bướng bỉnhvi_pham_ban_quyen lắc , nghiến răng đứng dậy, hằm hằm lườm Lưu Đại Đầu, hắn mất tự nhiên tránh đi mắt của cô. Không sao, tiếp ! Giai hất mạnh lọn tóc mái, Lâm Yến bắt đầu kiểm soát bóng, cô mắt ra hiệu với Tưởng.
Diệp Tưởng chỉ đành bụng xông lên, Lâm Yến dẫn bóng đến sân trước, Lỗ Giai đang liều mạng tranh vịvi_pham_ban_quyen tríleech_txt_ngu với Lưu Đại Đầu. ấy mặt nhưng không lùi bước, lòng Diệp Tưởng chợt nóng lên. Trong một bốcbot_an_cap đồng, cô đã chạy vị trí lợi, đường Lâm Yến cũng theo đóvi_pham_ban_quyen mà tới.
băng giả chợt nhận ra Diệp đã biến mất, chóng mặt đầu lại tìm, còn tên vốn kèm Lâm Yến đột nhiên hiện trước mặt Diệp Tưởngbot_an_cap. vừa rồi đã chú ý đến cái nháy giữa Lâm Yến và Diệp Tưởng, vì gương Lâm Yến trước đó, hắn không dám thường cô gáileech_txt_ngu trông có vẻ yểu này nữa.
Kết Tưởng, người hối nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình rảnh rỗi sinh nông nổi, từng này còn chơi trò đồngleech_txt_ngu, chỉ đành mặc chiếc dày cộm dẫn bóng lao về khu vực giây. Cô cố gắng nhớ lại đây huấn luyện viên giảng động tác kỹ thuậtleech_txt_ngu như thế nào Cô lóng ngóng điều chỉnh tư thế, vừa định thực hiện cú rổ ba bước thì đột nhiên thấy tên đang nhảy trước mặt mình.
Nếu Diệp Tưởng không biết chơi bóng trước kia, ước chừng sẽ lập dừng bước không biết làm sao, nếu là Diệp Tưởng trình độ nửa vời sẽ xoay dẫn bóngbot_an_cap chuyền ra ngoài. Nhưng bây giờ bạn học Diệp của chúng ta đột nhiênvi_pham_ban_quyen bật nhảy, đó lách sang , thực hiện một cú gập người trên không, né khỏi phạm vi phòng thủvi_pham_ban_quyen của tên kia, lậtleech_txt_ngu cổ tay một cái, một tiếng soạt nhẹ nhàng vang . Bịch, bịch, bịch bịch bịch Quả bóng rơi đất nảy cái nhẹ rồi lăn đến chân Lưu Đại Đầu – kẻ há hốc mồm đến mức gần như rộng bằngbot_an_cap mình. Toàn trường lặng ngắt như tờ.
Trên sân bóngvi_pham_ban_quyen dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ còn lại tiếng gió bấc thổi qua. Lâm Yến vốn luôn điềm tĩnh cũng há hốc mồm, tạo thành một tư thế như đang chuẩn bị khám răng. Tay Lỗ Giai vẫn bấu chặt lấy cánh tay Lưu Đại Đầu buông, đôi mắt vốn đã tròn nay lại càng trợn ngược lên như bóng đèn. Đại Đầu cũng quên cả vùng vẫy, chỉ ngây Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng.
Oa, không, con đó móc bóng kìa, ạ, đỉnh ! tiếng tán thưởng vang lên, lập phánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bầu khí ngưng đọng trên . Đám đông như vỡ , tiếng reo hò, tiếng huýt , tiếng bàn tán xôn xao hòa thành một bản giao hưởng hỗn loạn.
Là người vừa tạo kỳ , Diệp Tưởng lại chẳng hề ý đến phản ứng củabot_an_cap người khác. Từ lúc bậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhảy, xoay người, ném cho đến tiếp đấtvi_pham_ban_quyen, cô cảm thấy như đang ở trong . Cô không đến việc bật nhảy, vậy mà cả cứ thế bay lênvi_pham_ban_quyen, lơ trên một lúc, rồi bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ némleech_txt_ngu .
thứ đối cô dường như quá đỗi dễ , từ tốc , sức bật cho đến thời cơ. Nhưng làm sao có thể chứ Điềuleech_txt_ngu này càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến cô chắc chắn rằngleech_txt_ngu mọi chuyện đangbot_an_cap xảy ra là mình đangleech_txt_ngu mơ. Thị đột nhiên tăng lên 2.0 đã đủ lạ lùngvi_pham_ban_quyen rồi, giờ lại biến Jordan nữa.
Này, cậu cũng có ngón nghề này à, thật không nhìn ra đấy, được lắm đại tiểu thư! Ngầu lắm! Mộtleech_txt_ngu cú vỗ nặng trịch của Lỗ Giai giáng xuống vai Diệp Tưởng. Cô nàng vốn đang nhe răng suy nghĩ rằngleech_txt_ngu giấc mơ này cũng khá sướng bỗng anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên mộtbot_an_cap tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đau quá, nếu mơ thì sao lại đau thế này
Mình nói này, cóvi_pham_ban_quyen phải cậu luyện Thiết Sa Chưởng không mà tay khỏe thế! Diệp Tưởng vừa xoa vai vừa lầm bầm , vì đang mải quanh giữa mộng thực nên cô cũng thời quên mất sự hạibot_an_cap của Lỗ nữ hiệp.
Lỗ Giai lúc này chẳng mảy may để đến lời nói bất kính Tưởng, tay định tiếp. Lâm Yến đi tới cho Diệp Tưởng: Thôi đi, cái lực tay của vỗ nữa là nóbot_an_cap tàn , trận đấu chưa kết thúc . Tay Giai khựng lại giữa không trung, nhìn Diệp đã thủ né tránh, cô nàng bĩu môi tay về.
Kháleech_txt_ngu lắm, mình đoán là biết chơi bóng, nhưng không ngờ lại bản lĩnh này. tác nhiều nam sinh biếtleech_txt_ngu chơi cũng chưa chắc làm được, đòi hỏi sức bật rất tốt. Lâm Yếnbot_an_cap cười vừa quan sát Diệp Tưởng, như thể đánh giá lại cô. Tưởngleech_txt_ngu đầu vớibot_an_cap gái điềm đạm và thông minh này, sợ cô ấy nhìn ra điều gì nên vội nói: Chỉ ăn may thôi, đúng là mèo mù vớ được chuột .
Lỗ Giai vung tay đầy thếvi_pham_ban_quyen: may mà được thế thì cũng nể, cậubot_an_capleech_txt_ngu đánh chớt mình, mình cũng chẳng được như . Sự đơn thuần và thẳng thắn của nàng Tưởng mỉm cười, Lâmbot_an_cap Yến cũng gật : Giai Giai nói đúng đấy, cũng khôngleech_txt_ngu may nổi.
Diệp Tưởng cười gượng gạo, dời tầm mắt , lúc phát hiện số ánh mắt đủ loại đổ dồn về phía mình, bất giác cảm thấy nổi dabot_an_cap gà. Cú nhảy và ném đầy ngẫuvi_pham_ban_quyen vừa rồi chắc chắn sẽ cô sớm nổi . Bốc đồng đúng làleech_txt_ngu ác quỷ mà, cô tự tát trong lòng một cái, bảo sao cái tội thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể .
Tiếp theo, đội nữ khí thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bừng . Lâm Yến ném bóng chuẩn xác như thần, Lỗ Giai nhưvi_pham_ban_quyen có thần lực thân, đẩy chobot_an_cap cậu bạn Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại Đầu lảo đảo không đứng vững. Cậu ta há miệng định phạm quy, nhưng bàn tay Lỗ nữ vung qua suýt nữa đã thẳng vào miệng, khiến cậu sợ hãivi_pham_ban_quyen ngậm chặt miệng .
Cậu chàng đeo băngleech_txt_ngu đô hàng hoàn toàn mất tự tin, mặt mày mếu máo gượng chạy theo sau Diệp Tưởng, trong lòng không ngừng rủa xả cái tên Lưu Đại Đầu chớt kia. Bảo cái mà nhường cơ hội phòng thủ mỹ nữ cho mình, rõ ràng là mình mất mặt đến tận ngoại rồi.
Cậu nam sinh chơi bóngleech_txt_ngu khá tốt thì bắt đầu rơi vào cảnh lo trướcleech_txt_ngu hụt sau. Cậu chàng băng đô đã khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn trông cậybot_an_cap được , Lưu Đầu lộn với Lỗ Giai không dứt ra nổi. Lâm Yến tinh tung raleech_txt_ngu hết động tác giả này đến tác giả khác. Diệp Tưởng tuy muốn vờ yếubot_an_cap thếleech_txt_ngu, nhưng hễ bóng bay là cơ cô lạileech_txt_ngu phản xạ có điều kiện, hoặc chuyền, hoặc là sút.
mắt, đội nữ đã dẫn trước ba quả. Thật chủ yếu đều là công lao củaleech_txt_ngu Lâm Yến, Diệp Tưởng chỉ chạy chỗ để giãn hình và tiêu hao sức lực của cậu bạn . Nhưng dù vậy, cô ném vào quả ba điểm, khiến mọi người xungvi_pham_ban_quyen quanh lại rộ lên tán thưởng: động tác quá, tư chuẩn quá. Thế là, Lỗ đạivi_pham_ban_quyen hiệp lại ban một Sa Chưởng nữa.
Diệp Tưởng thầm quyết , bất kểleech_txt_ngu có phải là mơ không, kết thúc nhanh mọi chuyện để chuồn quan trọng . Tuy nhà bot_an_cap bà mẹ vớivi_pham_ban_quyen tính cáchbot_an_cap thay đổi chóng , nhưng vẫn tốt hơn người ta vây xem như xem khỉ thế này. Đang tính tìm cớ tháo lui
A! Lâm Yến đột nhiên kêu lên một tiếng, lảo đảo ngồi bệt xuống đất.
Hóa Lâm Yến bị cậu kia kèm quá , định cậu vi_pham_ban_quyen hở qua sau lưng Lưu Đạibot_an_cap Đầu đangleech_txt_ngu co với Lỗbot_an_cap Giai ném bóng. Chẳng may bị khuỷu tay vung vẩy loạn xạ Lưu Đại Đầu va trúng vai, đứng không vững nên ngã ra sau. Trong cấp bách, cô dùng tay chống xuống, cổ tayvi_pham_ban_quyen đập mạnh xuống đất.
Diệp Tưởng và Lỗ Giai đều vội vàng chạy tới. Lỗbot_an_cap Giai thấyleech_txt_ngu mặt Lâm Yếnvi_pham_ban_quyen trắng bệch cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoảng sợ, định nhào tới nắm lấy cổ tay Lâm Yến để thìleech_txt_ngu bị Diệp Tưởng ngăn lại. Cậu làm cái gì thế Lỗleech_txt_ngu Giai sốt sắng, nhưng Diệp Tưởng không để ý đến cô nàng. Tham gia đội bóng rổ bao nhiêu năm nay, bảo thuật không tiến bộ thì đúng, về khoản sơ chấn thương thể thao cô tuyệt đối thuộc hàng cao thủ trong giới lang băm.
Cô nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nâng cổ tay Lâm Yến lên sờ nắn, bị khớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay lệch . lắm không? cử động ngón tay xem nào, Diệp Tưởng bình tĩnh nói. Lâm Yến nghe theo cử động ngón tay, Suýt, cô hít một hơi , hình như là đau gân.
Tưởng thấy ngón tay động linh hoạt thì yên tâm, đưa ngón tay mình đan ngón tay cô, nhẹ nhàng xoay chuyển tráivi_pham_ban_quyen phải, rồi thấy một tiếng khục nhỏ. Lâm Yếnleech_txt_ngu khẽ lên a một tiếng, đó cử động cổ tay rồi mỉm cười: Ê, cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn cậu nhé.
Lát nữa về nhàbot_an_cap lấy khăn chườm một chút, đừng dùng cổ tay làm việc gì nặngbot_an_cap, ngày khỏi thôi. Diệp Tưởng phào một cái định đứng dậy, đột nhiên phát hiện xung quanh đã vây kín ngườivi_pham_ban_quyen, chằm chằm hai người họ. Chỉ nghe thấy khớp xương mình kêu khục một tiếng, cô đờ người tại chỗ.
Được , được rồi, mọi người giải tán đi, sao đâu. Cậu nam sinh chơi bóng giỏi lớn một câu, đầu nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm ngồi dưới đất cùng Diệpbot_an_cap Tưởng và Lỗbot_an_cap Giai đang ngồi xổm bênleech_txt_ngu cạnh: Bọnleech_txt_ngu tôi thua rồi.
Đại đỏ bừng, định nói gì đó cùng hậm hực miệngvi_pham_ban_quyen. Chà, không đánh nữa à, mới đến đâu đâu mà đã nhận thua rồi, ha! Giai được thế không buông tha, cô đứng dậy, khoanh tay trước ngực, còn ngẩng cao thêm chút nữa thì chắc Đại Đầu chỉ thấy lỗ mũi của thôi.
Xì, đại hiệp cậu bớt ý đi, quả này có phải cậu vào đâu. Hơn nữa kỹvi_pham_ban_quyen thuật của Diệp Tưởng và Lâm Yến đúng rất tốt, Lâm Yến lại bị thương , chứ nếu đánh tiếp chúng tôi chưa chắc đã thua, đây gọivi_pham_ban_quyen độ! Cậu hiểu hả Đại Đầu lớnvi_pham_ban_quyen.
Câu nàybot_an_cap không chỉ nói cho ba gái nghe mà nói cho những người xungvi_pham_ban_quyen quanh nghe để vớt vát chút thể diện. Lỗ Giai cũng sảng khoái: Phong độ gì tôi không hiểu, tôi chỉ biết ông rồi, tôi rồi, ha, , ! ra Lỗ Giai quyết tâm tức chớt Lưu Đầu, mọi xung quanhbot_an_cap đều cườivi_pham_ban_quyen rộ lên đầy thiện ý.
Khuôn mặt gay của Lưu Đầu đãleech_txt_ngu bắt chuyển sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màu tím , nhất vẻ mặt đắc thắng của Lỗ Giai rõ ràng rất gai mắt cậu ta. Cậu tabot_an_cap đang định lên tiếng thì cậu nam sinh vừa thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm Yếnleech_txt_ngu Tưởng vỗ vai ta: Cương tử, các bạn nữ chơi đúng là rất tốtvi_pham_ban_quyen, giỏi hơn bọn mìnhleech_txt_ngu. Hơn nữa thời gian của cũng rồi, hôm nay trung đội của anh quabot_an_cap đón, không thể đến muộn được.
Nói xong, cậu ấy cười với các cô . Diệp khi ra tính toánvi_pham_ban_quyen sao để chạybot_an_cap , ngoài việc liếc nhìn cáibot_an_cap quá nổi bật của cậu bạn họ Lưu thì thậtbot_an_cap sự để ý đến những người khác. Giờ khi chàng traibot_an_cap đứng trước mặt mỉm , cô nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ đó là một chàng trai khá bao, nước da khỏe khoắn, cười rất rạng rỡ, quanleech_txt_ngu đoan chính, trông hơileech_txt_ngu giống một ngôi sao nam nổi ở đại của Tưởng.
Tiếc là lúc này Diệp Tưởng hoàn toàn không có tâm trạng để ngắm trai , chỉ khách khí gật đầu một cái. Lâm Yến cũng gật đầu, còn Lỗ Giai thì mặt hơi đỏ lên. Anh, vậy giờ anh đi luôn ạ? Đại rõ ràng rấtbot_an_cap nghe người anh này, không nói thêm gì nữa.
!? Ông có anh từ bao ? Lỗ Giai miệng hỏi. Lưu Đại Đầu liếc nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô một cái: Sao , không được à! Tôi có gì cũng phải báo cáo với cậu chắcbot_an_cap? Lỗ Giai lập lại nổi giận, vừa định mở miệng trai kia cười nói: Chào bạn, mình là anh họ của Cương, vì tốt nghiệp được phân côngvi_pham_ban_quyen về đây nên hôm kia mớibot_an_cap tới, mình tên Lang Dược.
Anh tôi là học viên ưu của quân đấy, được phân về quân khu mình, Đoàn Anh Hùng! Đầu rất tự hào về anh họ mình. Diệp Tưởng nhiên có khái niệm gì về Đoàn Anh Hùng , nhưng tiếng hít thở mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc ống bồ của Lỗ Giai vang lên bên tai , đôi mắt Lâm Yến cũng sáng .
Chàng trai này tuy khá điềm nhưng trong mắt cũng không giấu nổi vẻ dự và kiêu hãnh. Tưởng cái Đoàn Anh kia chắc phải một đơn vị siêu cấp lợi hại. Nhưng có lợi đến đâu cũng chẳng liên quan đếnvi_pham_ban_quyen mình, Diệp hắng giọng: À , Yến, cậu cẩn cổ tay nhé mình còn phải đi mua giấm, mẹ đang đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở nhà, đi đây, bái bai.
Tùy tiện vẫy vẫy tay, Diệp đại tiểu thưleech_txt_ngu quay người đi. mình đi cậu nhé, Lâm Yến nói một câu. Diệp Tưởng quay đầu xua tay từ chối thì một câu của Lỗ khiến cô suýt vấp chân trái vào chân phải: rồi, mình đi cậu. Nói xong không đợi Diệp Tưởng từ chối, cô quay sangleech_txt_ngu bảo Lưu Đầu: Ngày mai chỗ cũ, đi xin lỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu ! Nếu ông dám quỵt, tôi sẽ đi mách bố ông là tay của Yến Tử bị thương là tại ông
Giai chưa nói câu, Đại Đầu đã gầm lên tiếng: Biết rồi! sau đó lại lầm bầm thêm một câu: Suốt ngày chỉ biết mách lẻo. Lỗ Giai đắc ý rạng , kéo Lâm Yến đứng với tư thế của người chiến thắng, tất nhiên cũng cẩn thận tránhleech_txt_ngu cái tay đang bị thương của ấy ra.
Đám binh sĩ xung quanh cũng ra, mắt vẫn thỉnh thoảng đổ dồn vào ba cô , tán không ngớt. Diệp Tưởng lúc này muốn chạy không kịp nữa, vì tay Lỗ Giai đã theo quen bám lấy cổ tay cô.
Đi ! Lỗ Giai ngẩng cao đầu, khải trở về. Này, Tiểu Chu, nãy cậu trốn đi đâu thế, không, vừa bọn mình đã gọn bọn Đại Đầu rồi, oách không. đi ra sân bóng, cô Tiểu Chu đã từ sauleech_txt_ngu cây bước . Nghe nói vậy, cô ấy gật đầu cười, sauvi_pham_ban_quyen đó lắng hỏi Lâm Yến: Yến , tay không sao chứ.
sao, có ‘Diệp thần y’ giúp mình rồi, Lâm Yến chọc. Chu nhìn Diệp Tưởng, vẫn có chút thẹn và lạ lẫm, khôngleech_txt_ngu nói gì, chỉ rụt rè đưa tayvi_pham_ban_quyen ra. Lúc nàyleech_txt_ngu Tưởng thấy trong tay ấy chiếc khăn len lông dê mình đã quăng đất trước khi vào sân. Cô vội vàng lấy: Cảm ơn cậu , mình suýt thìleech_txt_ngu quên mất.
Mặt Tiểu Chu lại lên, người cũng vô thức sau lưng Lâm Yến. Được rồi, chúng đi thôi, Tiểu Chu, mình và Giai Giai cùng đi mua giấm với Diệp , đi cùng luôn nhé, Lâm Yến sảng khoái nóibot_an_cap một . Tiểu Chu không nói gì, chỉ .
Lên đường! Lỗ Giai khích lớn một , kéo Diệp Tưởng về phía trước. Ánh mùa đông không hề tiện mà rải xuống người cô gái. Tử, Hử? Diệp Tưởng theo phản xạ đáp một tiếng, sau đó ngẩn người. Trước nghe bạn bè gọi quenbot_an_cap rồi nên cô mới , nhưng Lỗ Giai
Lỗ Giai cười hì : Thấy sao, giờ mình cậu như nhé, các cậu thấy thế nào? Cô nàng quay sang hỏi Lâm Yến và Tiểu Chu. Được đấy, Yến đồng tình, Tiểu Chu cũng vội vàng gật . Diệp Tưởng khóc dở cười, này sao đây, vừa nãy còn coi nhau như kẻ , giờ đã xưng chị gọi em rồi?
thấy thế này cũng tốt, chỉ những đứa trẻ mới đơn thuầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy, ranh giới giữa bạn và thù rất rõ ràng. Diệp Tưởng bất đạibot_an_cap học của mình. Dù chỉ là một trường hạng hai, nhưng để được kết nạp Đảng, thi cao học hay phân bổ công tác, aibot_an_cap nấy đều dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ mọi thủ đoạn. là sinh viên chưa tốt , sự nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàn khốc ở sốbot_an_cap phương diện chẳng hề kém cạnh xã thực tế. Những người bạn cùng suốt năm, cuối cùng vì lợi ích mà đến chớt không nhìn mặt nhau cũng chẳng phải chuyện lạ.
nói nàybot_an_cap, cậu cũng được . Trước thấy cậu cứ vênh váo, chẳng thèm đếm xỉa đếnbot_an_cap ai, tôi còn tưởng cậu đức hạnh , hóa ra một tiểu thư kiêu kỳ biết khiêu đỉnh rồi làm màu trước mặt bọn con . bóng hôm nay làm tôi thấy cậu khá đấy. Bố tôi bảobot_an_cap rồi, người dám dám liều thì thểleech_txt_ngu saivi_pham_ban_quyen được! Nhất là cú nhảy lúc nãy cậu, đúng là đỉnh thật! Lỗ vừa nói chước dáng lúc bật nhảy Diệp Tưởng.
Lâm Yến cũng hùa theo trêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chọc. Diệp gác lại tâm sự, mỉmleech_txt_ngu cười nhìn Lỗ Giai đang huyên thuyên diễn trò. Cô ra thế cũng hay, chẳng cần cô hỏi, Lỗ đã tuôn ra baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiêu thông tin hữu ích. Hơn nữa, Diệp Tưởng đầu, nhất họ biết cửa hàngvi_pham_ban_quyen tạp hóa ở đâu, cô không cần tìm mù quáng .
Có vẻ như Diệp biết khiêu vũ trước đây cũng mới chuyển trường đến được hai tháng. Vì một điệu múa tước mà làm kinh động trường, nên Giai mới đặc biệt giới thiệu ngườivi_pham_ban_quyen với nhau. Bố của côvi_pham_ban_quyen ấy Trung đoàn trưởng của đoàn này, bố Tiểu phụ trách mảng hậu cần, còn bố Lâm Yến chính là Chính của Trung đoàn Anh hùng màbot_an_cap Lưu Đại Đầu vừa nhắc tới, cô ấy theo bố vừa mới điều chuyển tác đến Bắc Kinh vào năm ngoái.
quãng , mấy cô gái cườibot_an_cap không ngớt, Tưởng bị lây sự lạc quan đó, nụ cười luôn nở trên . Mấy nàng không chỉ đi cùng cô mua giấm mà còn đưa cô tận nhà. lúc , Tưởng đã gọi họ là Giai Giai, Yến Tử và theo đúng yêu cầu của họ.
Sau khi hẹn ngày mai cùng đi xem Lưuvi_pham_ban_quyen Đại Đầu xin lỗi, ba cô gái vừa vẫy tay vừa cười rời đi, Diệp cũng bước vào . Tưởng Tưởng, con đi mua giấmleech_txt_ngu ở tận nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ mới về thế? , có chuyện gì vui mà cười tươi vậy? Diệp ma ló ra khỏi bếp.
Diệp lúc này mới nhận ra mình vẫn đang . Trước đó, dù là tìm việc hay bị lừaleech_txt_ngu đi huấn luyện quân sự, trong lòng cô ít nhiều vẫn buồn bực. rồi cười đùa cùng mấy cô gái suốt đường, lý phúc củavi_pham_ban_quyen họ thật đơn giản, chỉ là những chủ đề của conleech_txt_ngu gái với nhau, đơn thuần và đáng yêu, khiến Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng vô thức thả lỏng hơn .
Trên đường con gặp mấy bạn nên chơi với một lát. Con xin , con về muộn quá. Diệp Tưởng vàng tạ lỗi. Diệp mã ma nghe vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì hơi ngẩn ra, sau đó liềnvi_pham_ban_quyen rạng : Tốt quá rồi, trước đây con toàn bảo không hợp người ở trường, có bạn có bè thì phải sống tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bạn bè trọng lắm đấy.
Diệp Tưởng đầu. Nghĩ lại cách Lỗ Giai tả mình trước, việc không có bạn cũng chẳng có gì lạ. Cô không muốn nói nhiềuleech_txt_ngu, vàng mang chai giấm vào bếp. Vừa quay đầu lại, cô thấy trên bàn bày rất nhiều thức ăn, liền thuận miệng hỏi một câu: làm nhiềuleech_txt_ngu món ạ, nhà mình ăn hết sao được?
mã ma đang rộn khẽ mỉm cười, định đó thì hít hít mũi: , sao trênvi_pham_ban_quyen người con lại có mùi mồ thế này? Diệp Tưởng há miệng, không biết trả lời sao. Lỗ Giai và Lâm vi_pham_ban_quyen mới quen nên không hiểu rõ , nhưng một người mẹ thể không hiểu con gái mình sao? Chẳng lẽ mắt cáileech_txt_ngu, khổng tước lại biến thành Jordan? Toát mồ hôi hột
May mà Diệp mã ma không truy : Thôi, con đi tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước đi, đi mau đi. Diệp Tưởng vội vàng thuận nước thuyền, xoay rời khỏi . Trải nghiệm củabot_an_cap ngày hôm nay khiến cô có chút kiệt . đưa tay kéo cổ áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quả nhiên là nồng nặc mùi hôi. Lúc cũng chẳng màng nhiều nữa, về tìm quần áo sạch rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Vừaleech_txt_ngu tắm cô vừa cảm thán, hồi nhỏ cô vi_pham_ban_quyen được hưởng thụ thế , trên tầng lại còn có một phòng riêng có thể dùng một mình. Cô trước lên cấp hai, cô sống cùng mẹ trong một căn nhà cấp bốn lại. Để phân nhà, côngbot_an_cap nhân ở nhà máy củabot_an_cap bố mẹ cô chí còn trèo lên lò cao đe dọavi_pham_ban_quyen lãnh đạo tự sát. Vì bốleech_txt_ngu làm việc xuất sắc, mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng là người vát nên mới được phân một căn hộ ngủ, nhưng cũng chỉ rộng chừng năm mươi mét vuông.
Diệp Tưởng thả tắm rửa. Cô thích là tắm nóng. Ở trường thì người đông vòi ít, hễ tắm chậmbot_an_cap một chút kiểu gì phía sau có người xếp hàng, chỉ có về nhà mới thỏa thuê thế này. Vìvi_pham_ban_quyen chuyện này cô không biết đã bị mẹ mắng baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiêu lần là lãng phí tiền . Bây giờ có hội, dù là đang nằm mơ thì cũngvi_pham_ban_quyen cho sướng cái đã.
Tắm nước nóng tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Mặc quần xong, Diệp Tưởng vừabot_an_cap lau tóc vừa thong dong ra tắm. Cô tìm mộtbot_an_cap vòng mà không thấy đồ dưỡng daleech_txt_ngu đâu. Vốn định thôi bôibot_an_cap nữa, nhưngleech_txt_ngu khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hậu đông ở Bắc Kinh thực khô, chỉ một là cô cảm da mặt căng rát, vô cùng khóbot_an_cap chịu.
đầu, Diệp Tưởng đi xuốngleech_txt_ngu lầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chải vừa gọi: Mẹ , mẹ có biết cái cái kem bôi mặt đâu không ạleech_txt_ngu? Diệpbot_an_cap mã ma không trả , chỉ tiếng xèo xèo truyềnbot_an_cap ra trong bếp, cóvi_pham_ban_quyen vẻ như đang phivi_pham_ban_quyen hành tỏi.
Đoán là mẹ nghe thấy, Diệp hất tóc đang rũbot_an_cap bên vai ra , định đi vào bếp thìbot_an_cap đột nhiên phát hiện trong phòng khách vốn đangvi_pham_ban_quyen yên tĩnh bấy giờ có vài người đang . Chính mà nói, đó là người mặc quân , ai nấy ngồi ngay theo đúng quân phong quân kỷ.
Diệp Tưởng há hốc mồm, phản ứng đầu tiên là chạy ngay lên lầu, nhưng chân côbot_an_cap cứ như bị dính chặt , chỉ đứng đờ đó. Một chiến sĩ trẻ đeo quân hàm Thượng đẳng binh khom người rót chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị quân nhân, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại. Diệp Tưởng, cậu ta vội chạy tới vài bước nói: Tử, Sư về rồi, đang ở trong thư phòng ấy, Quách trưởng cũng tới rồi.
Hả Diệp Tưởng thốt lên một tiếng. cậu chiến sĩ trẻ vẻ rất quen thuộc với mình, cô có chút lúng . giờ không phải lúc thích hợp để hỏi anh làbot_an_cap ai, cô chỉ có thể buột miệng một câu theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Sư trưởng nào cơ?
Vừa nói xong, Diệp thà mình anh là ai còn hơn. Cậu chiến sĩvi_pham_ban_quyen há hốc mồm cô, rồi lại đầu nhìn mấy vị quân nhân , đầu gãi đầu. Ha ! Một tràng cườivi_pham_ban_quyen lớn vang lên, một quân nhân trung niên đứng dậy. Dù sao đã vài lần quân huấn, Diệp tuy không rành về quân đội quânvi_pham_ban_quyen hàm tá thì cô vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận ra .
Diệp Tử à, con bé này còn đang giận dỗi bố đấy phỏng? Đúng cái con! là nhưngbot_an_cap cái giống hệt ông già cháu đấy, ha ha. Giọng cười ông rất sảng khoái. Rõ ràng ông ấy cũng rất thân với Tưởng, lại thở phào nhẹ nhõm. Sáng nay cô đã giọng qua điện thoạileech_txt_ngu, vừa nãy cậu chiến sĩ cũng nói có một đếnleech_txt_ngu.
Diệp vàng gật đầu: Quách thúc thúc ạ.
Chào cháu, chào cháu! Quách thúc thúc sải bước tới, đặt lên vaibot_an_cap Diệp Tưởng bóp nhẹ một : Mới gặp có một tháng mà Diệp Tử nhà ta càngleech_txt_ngu lúc càng ra thiếu nữ . Diệp Tưởng trào mắt, chỉ thấy bả vaileech_txt_ngu sắp vỡvi_pham_ban_quyen vụn đến nơibot_an_cap. Lúc nãy Thiết sa chưởng của Lỗ Giai đã làm cô khổ sở rồibot_an_cap, giờ Đại lực kim cang thủ của Quách thúc thúc này cũng chẳng kém cạnh là bao.
Chưa đợi Diệp Tưởng nóibot_an_cap thêm gì, cửa thưvi_pham_ban_quyen phòng mở ra, một quân nhân sải bước đi : Lão Quách, gọi điện xong rồi, cứ quyết định thế đi. Tôi không tin là không uốnleech_txt_ngu nắn lại được, đúng là thói hư tật xấu! Diệp Tưởng người người đó, trong đầu chợtbot_an_cap vang lên một hát: Người lạ thuộc nhất
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ , nhưng khi nhìn thấy một người có chiều cao, cân nặng và ngũ quan giống hệt bố đẻ mình, nhưng mang dáng oai phong lẫm liệtvi_pham_ban_quyen, khuôn mặt uy nghiêm, giọng nói đanh thép xuất hiện trước mặt, cô có cảm giác kinh bị chập mạch.
Sư trưởng cũng nhìn Diệp Tưởng, lóe lên nhưng nói gì, vẫnvi_pham_ban_quyen giữ vẻ mặt nghiêm nghị đi ghế ngồi xuống. Những người khác khi ra khỏi cửa đều đã nhanh chóng đứng dậy, đồng loạt chào theo lệnh.
bố mình khẽ phất tay cái, mấy vị quân kia liền ngồi xuống một trật tựvi_pham_ban_quyen và không một tiếng động, Diệp Tưởng không khỏi cười khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Bố mình từ bao phong thế này, lại còn là Sư trưởng nữa chứ, ôi trời Quách thúc thúc nhìn Diệp , rồi lại Diệp Sư trưởng đang sa sầm mặt, ràng là muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đó để nói nhằm xoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự im lặng hai cha con.
Đáng lẽ chú gọi điện với cháu là nay bố cháu xuốngbot_an_cap vị, đúng lúc sư bộ có việc nên không đi được. chú mặt dày theo đây ăn chực , Diệp Tử, đừng ghét các chú nhé. Quách thúcleech_txt_ngu cười hì hì nóibot_an_cap.
Không đâu ạ, không , cười, Chào mừng các chú ạbot_an_cap. Nghe Diệp nói vậy, Quách thúc hơi ngẩn ra, Diệp Sư trưởng cũng quay đầu sang, ánh mắt chạm thẳng vào . Tuy khí nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính cách hoàn toàn khác biệt, vẫn là ánh mắt một người cha. Nhìn gương mặt quen ấy, Diệp Tưởng nhớ cảnh mình và bố đùa nghịch vô tư, mà bây lòng lại, không được nghẹn ngào gọi một tiếng đầy tủi thân: Bốleech_txt_ngu.
Diệp Sư trưởng rõ khựng lại một chút, những đường trên mặt mềm hẳn đi, nhưng rồi ông lại nhanh chóng lấy lại uy nghiêm một người , ít nhất không thể tỏ ra yếu thế mặt cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới: Ừ. thấp giọng đáp một tiếng. Quách thúc mừng rỡ: , tốt , Diệp Tử, thế đúng chứ.
Đang nói cửa bếp mở ra, Diệp mã ma tay gọi Diệp Tưởng: Tưởng, con tắm xong rồi qua đây giúp mẹ một tay được không? Bà mỉmbot_an_cap cười với nhóm Quách thúc thúc: Lão Quách à, các anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ trò chuyện đi, nữa làvi_pham_ban_quyen có cơm . Mấy ngồi đi, tới đây cứ tự nhiên như ở mình, đừng khách .
Làm phiền chị dâu quá, em chẳng sáo đâu. Quách thúc cười sảng. Diệpbot_an_cap Sư trưởng thì hừ một : Cái thằng nhóc nhà cậu có bao giờ biết khách sáo . Mọi phòng bật cười theo. Tưởng đi về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp. Đến trước cửa, cô thấy mắt Diệp mã ma đỏ, nghĩ một chút liền hiểu ngay bà chắc chắn đã nghe thấy tiếng mình gọi bố.
Vừa rửa hoa quả, Diệp Tưởng thầm nghĩ biết con này có mâu thuẫn gì lạivi_pham_ban_quyen căng thẳngbot_an_cap đến thế. nhỏ cô đã nghịch ngợm không biệt lớn với bố mình, cãi không lại thì ăn vạ, ngay khi lên đại học, gặp bố vẫn cứvi_pham_ban_quyen nhõng nhẽo như thường. trước nay luôn bó tay với kiểu nuông chiều con gái vô bờ bến của bố.
Tưởng , mẹ vui lắm. Dù không biết sao, nhưng con sựbot_an_cap thành , đã biết thấu hiểu lòng cha . ma đột nhiên nói một câu. Diệp Tưởng không biết tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời thế nào, chỉ đành đầu tập trung rửa hoa quả. Thôi, không nói nữa, mã ma hítleech_txt_ngu hít mũi, Nào, mang hoa quả ra cho mọi người đi.
Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng bưng một táo ra khỏi bếp. Quách thúc thúc đang giới thiệu mấy quân nhân trẻ tuổi với Diệp . trưởngvi_pham_ban_quyen, đây là Trung đội trưởng Tôn của Đại độibot_an_cap 1, Tiểu 1, Trung đoàn Anh của chúng tôi. Cái cậu mà lầnleech_txt_ngu đánh bại Trung đoàn 2 chính cậu ta đấy. Tuy còn trẻ nhưng là một người lính !
Ừm, tôi rồivi_pham_ban_quyen. Chàng trẻ, bản lĩnh đấy. lần này có tự tin chiến thắng không? Giọng của Diệp Sư trưởng vẫn uy nghiêm nhưng đã thêm phầnbot_an_cap ôn . Báo cáo thủ ! Nếu không muốn đã không đi ! Một giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dày và vang dội cất lên. Diệp Tưởng đang cúi người đặt đĩa xuống thì bĩu môi, đúng là tướng.
Kìa, Quách, mọi người nếm thử cái này đi, tôi mang quê lên đấyleech_txt_ngu. Diệp mã ma bưng một đĩa táo tàu đi tới. Cậu thanh niên này giọng vang quá nhỉ, tên là gì thế cháu? Bà cười một . Báo cáo, cháu làbot_an_cap Trung đội trưởng Trung đội , Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, đoàn Anh hùng, Tôn Quốc !
Á! Diệp Tưởng bị ai giẫm phải , nhảy dựng lên. Mọi người phòng đều giật mình vì hét của cô. Dáng người cao ráo, nước da ngăm , đôi mày rậm to, ngoại trừ việc thiếu đi nếp nhăn ở khóe mắt, thì vẫn chính là khuôn mặt đen thuộc không thể nhầm lẫn vào được. Ngónleech_txt_ngu Diệp Tưởng run rẩy suýt chút nữa thì chỉ thẳngvi_pham_ban_quyen vào chóp mũi Tôn Quốc Huy, cô hét lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tôn Lãoleech_txt_ngu Hổ! Sao anh lại ở đây
Tiếng lớn của Tưởng giống một lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định thân chú, mọi trong phòng đều cứng nguyên trước đó, mắt chữ O miệng chữ A nhìn Diệp Tưởng đang múa tay múa chânbot_an_cap. Ái chà! Diệp Sư trưởng bất gầm lên một tiếng. Té ra trước Quách Đoàn trưởng đang châm thuốc cho vị trên cũ này, vì bị tiếng hét quỷ gọi của Diệp Tưởng làm giật mình, phút chốc mất tập , lửa từ lửa phụt một cái qua chòm râu lởm chởm của Diệp Sư trưởng.
Một khét thoang thoảng lan ra, Quách Đoàn trưởng vô cùng túng, còn Sư trưởng thì nhíu mày xoa xoa cằm, sau đó phẩy tay Đoàn trưởng ra hiệu không sao, rồi lườm thủ phạm Diệp Tưởng một cái cháy .
Diệp Tưởng ứng lại khoảnh khắc Diệp lên, cô biết đã gây họa rồi. Một con bé vừa chuyển trường như cô, saovi_pham_ban_quyen gọi ra biệt danh của một vị đại đội trưởng được chứ. Huống hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, năm 2003 biệt danh anh ta là Tôn Lão Hổ thì không sai, nhưng bây giờ 1992, biết biệt danh lúc này là cái gì. Ngón taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thu về rồi, nhưng lờivi_pham_ban_quyen nói ra
Đang lúc luống cuống không biết làm sao, Quách trưởng cười ha hả: Thật không nhé, biệt danh của Tiểu Tôn nhà ta đã truyền từ cái xó núi ấy đến đại viện Sư bộ rồi, cả Diệp Tử cũng , được, Tôn, cậuleech_txt_ngu lắm! Diệp Tưởng suýt thì ra ngoài, xem ra chí Tôn Quốc từ hồi trẻ chẳng phải tay vừa rồibot_an_cap. , ôi chao, danh của đồng chí vang dội , Diệp mã vội vàng bắc thang cho cô con gái cưng, Thinkleech_txt_ngu , có phải con nghe bè nóileech_txt_ngu không?
ạ, nghe bạn học nói, Tưởng cười một tiếng, còn có thể nữa đây, bảo mình nhận nhầm người sao? Cái cớ đó cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ! Cô dạ liếc nhìn Tôn Quốc Huy, nãy đến giờ vị Tôn đại đội trưởng này vẫn luôn rất tĩnh, ngón tay của Diệpbot_an_cap Tưởng suýt nữa đã chọc thẳng vào anh ta, vậy mà anh ta vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net coi nhưvi_pham_ban_quyen thấy, mắt chẳng thèm chớp lấy một cái.
này, ánhvi_pham_ban_quyen mắt củabot_an_cap hắn sang Diệp mã ma, với đĩa cây bà đưa tới, hắn lịch sự đáp lễ: Cảm ơn dì . Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng nhận ra khivi_pham_ban_quyen tên này hạ thấp giọng, giọng hắn lại là nam trung rất êm tai, mang theo chút từ tính. Nhưng cho đến hiện tại, dường hắn chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút thú với Diệp Tưởng, cái nhìn lúc nãy cũng không vượt quá phạm lịch sự, Tưởng bỗng cảm mất , sờ mũi một cái rồi chuồn .
Con nghe người nào nói thế? Diệp Sư trưởng ngụmleech_txt_ngu khói, hỏi câu vẻ như vô tình, lòng Diệp Tưởng tức khắc đánh thót một cái. này chẳng ai hiểu con cái bằng cha mẹ, cho mọi thứvi_pham_ban_quyen củaleech_txt_ngu mình đều giống với Diệp Tưởng trước kia, tính cách dù sao cũng biệt, giáo dục, trải và môi trường trưởng cũng không giống nhau. Một người cha có thể leo lên đến chức Sư trưởng, có lẽ tính cách hào sảng bộc trực, nhưng không thể nào không tinh minh hại.
tĩnh lại trong lòng nói: cơ ạ, convi_pham_ban_quyen cũng chẳng nhớ rõ nữa, Diệp Tưởng lộ vẻ hơi kiên nhẫn. Quả nhiênvi_pham_ban_quyen, mã ma lên tiếng: Được rồi, được rồi, Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi nhiều thế làm gìleech_txt_ngu? Think Think, và Tiểu Vu mẹ vào bếp thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bát đũa ra đây nhé.
Diệp Sư trưởng hừ một tiếng không gì, ràng cũng nhận ra con gái không vui, trong lòng dù ý nghĩ cũng không thể nói ra trước ngoài. Diệp thừa cơ chuồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẹ, một vốc mồ hôi trên , cũng maybot_an_cap mình diễn giống, cũng may cô nàng Diệp Tưởng kia không cha, đổi lại là ông thợ chín của mình, chắc đã phát hiện ra gái mình đã bị tráo hàng từ lâu rồi.
Tiểu Vu chính là anh lính nhỏ lúc nãy, cậu ta là cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vụ của Diệp Sưleech_txt_ngu trưởng, rất lanh lợi, vừa vào bếp đã bảo Diệp Tưởng ra một bên nghỉbot_an_cap ngơi, tự mình thành thục trước sau, căn không để Diệp Tưởng nhúng tay vào. Diệp Tưởngbot_an_cap thấy hơi ngại, người ta bận rộn tốivi_pham_ban_quyen tối mặt, đứng nhìn không thì ra thể gì.
Nhưng chẳng chốc Diệp mã ma đi vàovi_pham_ban_quyen, đối với tình trạng trước mắt bà cũng không thấy có gì sai trái, vừa bảo Tiểuvi_pham_ban_quyen Vu giúp tay, vừa quên gắp miếng cho Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng ăn lót dạ. Diệp Tưởng gặm thầm nghĩ, không là cô nàng Diệpbot_an_cap Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây vốn dĩleech_txt_ngu là tiểu thưbot_an_cap đụng móng tay vào việc nhàvi_pham_ban_quyen, hay chính là đặc quyền con cái trong đại .
ơi, để cháu bưng mấy đĩa đồ này ra nhé, Tiểu Vu cười hì hì hỏi. Được, tiện thể cháu qua thư phòng ông Diệp, lấy chai ông ấy dưới gầm viết nhé, lão Quách khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải người ngoài, họ chắn phải làm vài ly, Diệp mã ma dặn dò một câu. ạ, Tiểu Vunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bưng ăn, nhanh nhẹn xoay người đi ra.
Think, đừng giận ba con nhé, ông cũng chỉ hỏivi_pham_ban_quyen han thôi, là con gái ông ấy, đương nhiên ông muốn biết nhiều về con. Mẹ hôm nay biết con có bạn bè hợp tính cũng thấy rất vui, Diệp mã ma vừaleech_txt_ngu không ngừng tay hầm cá, vừa an ủi Diệp Tưởng, lẽ bà lovi_pham_ban_quyen lắng mối quan hệ vừa dịu đi một giữa hai cha con lạivi_pham_ban_quyen trở nên lạnh nhạt. Diệp Tưởng khôngvi_pham_ban_quyen biết nên mở lời thế nào, này nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều ắt có lỗi, đành gật đầu tỏ ý hiểu.
, nhưng Diệp mã ma thấy Diệp Tưởng không nói nàoleech_txt_ngu, lại tưởng cô vẫn còn ấm ức chuyện vừa rồi, bà có chút xúc động, không thở dài. chuyện không trách con được, từ nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba không ở cạnh mẹ con mình, tình cảm tất nhiên sẽ bị ảnh hưởng. Thế nhưng cha con liền tâm, trong lòng ông ấy sự rất con, là làm lính lâu ngày tínhbot_an_cap cách cứng nhắc, chẳng bao giờ nói ra thôi. Ảnh chụp lúc con mới chào đời, lúc nào ông ấy cũng mang theo bên , ông ấy
Lời Diệp mã ma chưa dứt, Tiểu Vu đã vào: ơi, Sư trưởng bảovi_pham_ban_quyen dì nhanh lên một , tối nay Đoàn Quách và đồng chí còn phải gấp trở về đoàn. rồi, cháu bưng mấy ra trước đi, còn món cá nữa thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Rõ! Vu vội vã bưng thức ăn ra ngoài.
Ừm, cái đó con có ăn trong không ạ? Tưởng do dự hỏi . Diệp mã ma có chút lực : Bất kể trong lòng con có còn ba con hay , trước mặt người ngoài cũng phải giữ mặt mũi cho ấy, đừng ấy khó , ?
Diệp Tưởng thầm bảo, con giận ông ấy, con sự không giận ông ấy, con chỉ sợ mình lại lỡ lời cáivi_pham_ban_quyen gì đó, để ông ấy phát hiện ra con mình tuy vỏ không nhưng đã , lúc đó ông ấy tức chớt mất. Nhưng Diệp mã ma đã nói đến này, Diệp Tưởng đành ngoan ngoãn đi theo bà ra phòng ăn, trongleech_txt_ngu lòng không kìm được lại thầmbot_an_cap ghen tị một phen, , nhà còn có cả ăn riêng cơ đấy.
Đến bàn ăn, Diệp Tưởng không ngẩng đầubot_an_cap lên, kiên quyết hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước quan trọng nhất của đạo dưỡng sinh: ăn không nói. Nếu cái bát to thêm chútleech_txt_ngu nữaleech_txt_ngu, chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vùi cả mặt vào luôn rồi. Vợ chồng Diệp Sư trưởng tưởng cô vẫn còn dỗi, nhưng trên bàn ăn không tiện nói gì, những ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác lại càng có thể giả không thấy. Trên có gia quyến, các quân nhân bàn chuyện nữa, trở nên thoải mái và tùy hơn nhiềubot_an_cap, đều là Quách Đoàn trưởng nói, Diệp Sư trưởng thỉnh thoảng đưa ra vài lời nhận xét, những người còn lại chịu trách nhiệm cười họa.
Bữa sáng ăn trước khi quân thế đã sớm tiêu hóa sạch sành sanh, đến khi xuyên về năm 92, tuy buổi trưa chỉ lovi_pham_ban_quyen kinhbot_an_cap cũng chưa ăn , đến chiều lại còn trận đấu bò, mặc đại y chơi bóng thựcleech_txt_ngu sự rất tiêu tốn thể lực, kể còn bị bay mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần, kích thích về tâm lý lẫn lý đều không nhỏ.
khi ngồi bàn, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mải tính toán làm sao để không lộ đuôi, lúc này trên bàn bày đầy những món mà Diệp vô cùng yêu thíchleech_txt_ngu, côvi_pham_ban_quyen thực cảm mình đã trở về với hiện thực, đó là đói. Không thèm quản người khác nói gì, đũa vung lên, tôi gắp, đầu, miếng lớn nốileech_txt_ngu nhỏ tôi lại , cúi đầu, miếng lớn nối nhỏ, Cho cháu thêm bát nữa.
Hả? Tiểu Vu, người chịu trách xới cơm, trợn tròn mắt, cũng không đưa taybot_an_cap ra đónbot_an_cap lấy bát. Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng chớp mắt, hiểu , vàng nói: Cảm ơn nhéleech_txt_ngu. Không có gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vuvi_pham_ban_quyen lẩm bẩm một câu, rồi máy móc người đi xới cơm.
ta vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xới vừa thầm lẩmleech_txt_ngu bẩm trong lòng, con gái Sư trưởng hôm nay bị làm sao vậy, ăn cơm như thể đếm từng hạt gạo, hômleech_txt_ngu naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đòi thêm bát nữaleech_txt_ngu. Nhìn nồi cơm trắng đầy ắp mà bắt đầu phát sầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mình nên xới nhiêuvi_pham_ban_quyen cơm đây
Xem ra hôm nay Tửleech_txt_ngu rất , nếu xới ít quá, liệu ăn không, đòi thêm bát nữa chắc chắn cô bé không nỡ ra, thì sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để ấy bị đói; nhưng nếu xới nhiều quá, ăn không để lạibot_an_cap, thì phạm đại kỵ không được lãng phí lương thực của Sư trưởng rồi. trước cơm, đồng chí Tiểu Vu bị linh hồn nhập thể, xới nhiều hayvi_pham_ban_quyen xới ít, đó là một vấn đề nan giải.
Diệp Tưởng đâu biết sự vân đau Tiểu Vu, trong lòng chỉ nghĩ sao mãi mà chưa xong, cái bát to đâu, không kìm được màbot_an_cap chế lời một bài hát đang nổi xới không xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi thầm hát trong lòng. Cũng ngại dám nhìn chằm chằm vào mãi, như mình đangleech_txt_ngu vội lắm, mặc dù thực sựleech_txt_ngu mình rất vội, cố gắng dời tầm mắt sang cạnh, kết quả là chạm của đồng chí Tôn Lão Hổ.
Lúc ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào Diệp Tưởng đã thầm xui xẻo, sao lại ngồi ngay cạnh Tôn Lão Hổ cơ chứ, hưởng đến khẩuvi_pham_ban_quyen của , nhưng có Diệp Sư tọa trấn, cô cũng không dám đòi đổi chỗ. Mặc dù thực tếleech_txt_ngu đã chứng minh khẩu vị của bạn học Diệp tốt vô cùng, chẳng quan đến việc ngồi ai, nhưng hậnvi_pham_ban_quyen cũ dâng , cô không nhịn được lườm Quốc Huy cái.
Quốc Huy nheo mắt lại, Diệp Tưởng giật nảy , mỗi ta nổi giận nheo trước, sinh viên gọi đó là: nheo mắt, hai bủn rủn, luyện đến gục chưa xong chuyện. Cô vàng tầm mắt, vừa lúc Vu đưa bát cơm tới, bát cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy ngọn, mặt Diệp Tưởng không khỏi đỏ , một bát lớn thế này, mình có phải là quá khỏe rồivi_pham_ban_quyen không.
Diệp Tưởng căn biểu cảm gần như bi tráng của Tiểu , nghĩ ngợi hồi , Tiểu Vu vẫn quyết định thà bịleech_txt_ngu trưởng mắng cũng không thể ông bị đói, cùng lắm cơm ta ăn nốt là được. Diệp Tưởng gắp một sườn định cho vào miệng, bỗng nhiên nhậnleech_txt_ngu cha mẹ Quách Đoàn trưởng đều đang nhìn chằm chằm , trong kinhvi_pham_ban_quyen ngạc, cả miếng sườn to chưa kịp gặm đã bị nhét thẳng vào miệng.
Theo bản năng, ngậm lại bắt đầuleech_txt_ngu nỗ nhai, miếng sườn này không có sụn, cộng thêm cơm đang ngậm trong miệng, người ngoài chỉ thấy hai má Diệp Tưởng bên trái phồng lên một cái, bên phải lại phồng một , chẳng khác nào con chuột . Diệp Tưởng đang cúibot_an_cap đầu nên không thấy, trong mắt Diệp Sưvi_pham_ban_quyen trưởng dĩ rất nghị lóe lên một tia cười nhị.
Lúc này Diệpvi_pham_ban_quyen Tưởng mới sực nhớ ra liệu mình cóleech_txt_ngu ăn quá nhiều không, trước đó đóileech_txt_ngu, tư duy cũng đình trệ, chẳng mảy may đến phương diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chỉ nhớ là đừng có nói bậy. Một cô bé thích khiêu vũ thìleech_txt_ngu lượng là bao nhiêu, Diệp Tưởng khôngvi_pham_ban_quyen biết, nhưng biết bản từ nhỏ đã rất khỏe ăn, lại còn không béo, mẹ già cứ luôn miệng bảo cơm chui đi đâu hết. Bất kể là xuyên không hay nằm mơ, rõ ràng là cái nết theo đây luôn rồi.
Diệp mã nhận ra mặt con ngày càng đỏ, đầu ngày càng cúi thấp, tuy cũng rất kinh ngạc vì ăn khỏe độtbot_an_cap xuất, nhưng ăn được dù sao cũng là chuyện tốt, trước đây có nói rát cả nó cũngbot_an_cap chịu nhiều, chỉ để giữ vóc dáng đi khiêu vũ.
Đang định nói đó để giải tỏa sự lúng túng cho con , cửa vang lên, Quách Đoàn trưởng vội : Chắc là cậu thanh niên đó rồi, tôi bảo cậu ấy mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua đây. Tiểu Vu vội đứng dậy định đileech_txt_ngu mở cửa, Sư trưởng một câu: cậu línhbot_an_cap mà cậu vừa về à? Vâng, thằngvi_pham_ban_quyen bé này khá , tốt nghiệp cùng trường với Tôn đấy, Quách Đoàn trưởng có vẻ rất đắc ý.
Thế à? Người có thể khiến cậu khen ngợivi_pham_ban_quyen thì tôi phảibot_an_cap xem thửbot_an_cap mới được, Tiểu Vu, dẫn taleech_txt_ngu đây, Diệp trưởng bắt thấy hứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thúbot_an_cap. Rõ! Tiểu đứng nghiêm chỉnh rồi rảo bước đi ra. Diệp Tưởng căn bản không nghe xem đang nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , miếng sườn sắpbot_an_cap lấy mạng cô rồi, thật sự là nuốt không trôi mà nhổ cũng chẳng xong.
Báo cáo Thủ trưởng! Một tiếng báo cáo dõng dạc vang lên, Diệp Tưởng đang chiến với miếng sườn bỗng khựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, giọng nói hơi quen quen, cô quay đầu nhìn lại, một quân nhân trẻ tuổi dáng người cao ráo đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chào theo điều lệnh một cách hiên , chínhleech_txt_ngu là cái cậu tên Nhạc gì đó chơi bóng với họ chiều .
Phụtleech_txt_ngu! Cơm trong miệng Diệp Tưởng sự không khống chế nổi, vài hạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắn ra ngoài. Cô một bịt miệng, mặt đỏ tía tai, chỉ sợ còn lại miệng cũng thừa cơ làm phản, thầm mắn vì nạn không rộng, cho đến khi cô thấy hai hạtleech_txt_ngu cơm trắng dính trên gò má đen sạm của Tôn Lão Hổ
mẹ ơi. Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật mình xuống giường, thở phào một hơi dài, ngày này qua sự mức kích thích. Nhóm Quách trưởng cuối cùng đi rồi, Diệp Tưởng nhân vợ chồng Diệp Sư trưởng đi tiễn , vội vàng lẻn lên phòng mình trên lầuvi_pham_ban_quyen.
Vừa nhắm mắtvi_pham_ban_quyen lại, hai trên Tôn Lão Hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền hiện ra trước mắt. Lúc đó, lần đầu tiên Diệp Tưởng thía cảm muốn đào một cái để chui xuống cho rồi. Nhưng điều đáng hơn là, phản ứng đầu tiên của nàng không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đào hố, mà lại đưa ra định hai cơm mặt lão hổ đibot_an_cap.
Tôn Huy cũng sững , theo bảnleech_txt_ngu năng tay ra, nắm chặt lấybot_an_cap cổ tay Diệp Tưởng. Kết quả chẳng biết dây kinh nào của nàng Diệp Tưởng bị chập mạch, cứ như thể quyết áp sát vào mặt Tôn Quốc Huy cho được, nhìn thế nào cũngbot_an_cap giống như đang muốn cưỡng bức đối phương, lại còn cái điệu bộ nếu anh không cho tôibot_an_cap phi lễ thì tôi sẽ với anh đâu.
Gương mặt đen sạm Tôn Quốc Huy trở nên bừng, nắm tay cô gái này thì không tiệnleech_txt_ngu, màvi_pham_ban_quyen buông ra lại càng xong, cứ thế giằng co cho đến khi Diệp mã ma lên một tiếng ngất đếnleech_txt_ngu nơi: Tưởng Tưởng! Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, mặt Diệp Tưởng không khỏi nóng . Con người ta khi đầu óc mê muội thì ra thật khó tin, chẳng biết lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình đang nghĩ gì , chắc mấy tay lính mà Đoàn trưởng Quách dẫn đều tưởng con gái trưởng thực chất là một nữ sắc lang rồi.
Nàng không nhịn được lại tay nhìn, bàn tay của thật , và rồi Diệp Tưởng nhìn vết lằn mờ trên cổ tay mà bắt đầu cười khổ, tay hắn đúng là khỏeleech_txt_ngu thật. Trong lòng nàng dâng lên cảm giácleech_txt_ngu khó tả, đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân mơ hồ truyền đến, cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp . Nàng vội vàng trở mình, tiện tay chăn lên ngườileech_txt_ngu, vùi đầuleech_txt_ngu vào giả vờ ngủ. Cửa bị ta gõ nhẹ tiếng: Tưởng Tưởng, con ngủ chưa? Diệp Tưởngvi_pham_ban_quyen vùi đầu sâu hơn, nín thở.
Nàng vểnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai nghe ngóng, mẹ ở ngoài cửa dường như vẫn đi. Bà đứngvi_pham_ban_quyen làm ? không vào? Giọng oang của Diệp trưởng lên, nhưng về sau giọng điệu lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp xuống. Diệp nghe mẹleech_txt_ngu khẽ cằn nhằn ôngleech_txt_ngu: Con bé chắc là ngủ rồi, ông nói to thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm gì.
, ông đừng vàobot_an_cap, Diệp mã ma ở ngoài cửa ngăn lại, lườmleech_txt_ngu chồng một cái. Diệp Sư trưởng : Không sao biết nó hay chưa, tôi nói chuyện với nó, bà không thấy hôm nay nó chút kỳ lạ sao, tôi
Có lẽ là tự con bé đãvi_pham_ban_quyen nghĩ thông suốt rồi, vả , khó khăn lắm mới chịu gọi ông là cha, đừngvi_pham_ban_quyen vội vàng quá, nhé? Dù sao đi nữa, con bé vẫn làleech_txt_ngu Tưởng Tưởng của chúng ta mà. Lão , có chuyện để mai hãy , phải thả thôi, không vội được . Vân dịu dàng , Diệp Tưởng lắng nắm chặt chăn. May mà một lát sau tiếng bướcvi_pham_ban_quyen chân vang , vợ chồng Diệp Sưvi_pham_ban_quyen trưởng đã rời đi, Diệp thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trở mình nhìn cánh cửa ngẩn ngơvi_pham_ban_quyen một hồi, Diệp Tưởng dùng trùmvi_pham_ban_quyen kín đầu, chỉ thấy đầu ócbot_an_cap rối bời, thể bị nhồi nhét một đống hỗn độn, nghĩ kỹ lại thì dường như có gì rõ ràng. Diệp Tưởng tự ra mình phải ngủ , biết đâu ngủ một tỉnh sẽ phát hiện đây chỉ là một giấc mà thôi.
Thế khi nàng cuối cùng cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ, trong mơ, khôngleech_txt_ngu những không trở về tại, mà lại dường như nhìn thấy quá trình trưởng thành của một mình khác. năm không ở bên cạnh, tính cách lại không mấy cởi mở, cũng chẳng có bạn , chỉ khi nghe thấy tiếng nhạc rồi khiêu nàng mới cảm thấy vui vẻ.
có một cậu trai rất đẹp traivi_pham_ban_quyen, thường xuyên nhảy cùng nhau. Khi chàng trai đó nâng mình trongvi_pham_ban_quyen, trongvi_pham_ban_quyen lòng Diệp Tưởng cũng cảm nhận niềm vui ngọt ngào, có lẽ đó là niềm vui chỉ về Diệp Tưởng yêu vũ.
Tưởng , đợi chúng lớn lên, chúng mình sẽ kết hôn. Anhvi_pham_ban_quyen thề, tuyệt đối không giống như em, luôn vắng mặt khi em cần, chúng mình sẽ bên nhau cả đời Chàng trai ôm côbot_an_cap gáibot_an_cap dàng thổ tình yêu, từ từ cúi đầu xuống.
A! Diệp Tưởng lên tiếng ngồi bật , trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt hoa lên một hồi mới nhìn rõ thứ. Căn phòng sáng sủa cho thấybot_an_cap hai điều: thứ nhất, đã sáng; thứ hai, Tưởng gãi gãi đầu, mình ngủ mà lại kéo rèm, maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà không cởi hết đồbot_an_cap.
Diệp Tưởng ngồi trên giường ngơ, cảnh tượng trong mơbot_an_cap vẫn không ngừngvi_pham_ban_quyen hiện ra. Cô nàng Diệp Tưởng trước kia luôn sống cùngbot_an_cap mẹ, người cha bận rộn với côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net căn bản có thời gian chăm sóc , đến lên chức Sưleech_txt_ngu trưởng đón hai mẹ con đây. Sở dĩ Diệp Sư trưởngleech_txt_ngu chọn lúc này, một là vì công đã đối định, hai phát hiện gái mình có khuynh hướng .
Hơn nữa giáo viên dạy nhảy cũng đã nói riêng Diệp mã ma, năng khiếu nhảy múa của Diệp Tưởng có hạn, trong bạn khácvi_pham_ban_quyen, đó một chàng traileech_txt_ngu đầybot_an_cap triển vọng. Với độ có tráchvi_pham_ban_quyen , giáo viên muốn đổi bạn nhảy cho chàng trai kia, nhưng lại vấp sự phảnleech_txt_ngu kháng quyết liệt của hai người, hay đúng hơn là độ của Diệp Tưởng quá gay gắt.
Kết quả là lớp khiêu vũ rối tung , Diệpleech_txt_ngu còn đánh nhau với cô gái định thay thế mình, côvi_pham_ban_quyen kialeech_txt_ngu bị thương ở chân và khẳng định là do Diệp Tưởng đẩy. Diệp mã bị giáo gọi lênleech_txt_ngu chuyện mấy , nhưng gì bà nóivi_pham_ban_quyen con gái đều không nghe, bất đắc dĩleech_txt_ngu đành phải kể cho chồng. Diệp Sư trưởng vốn đã khôngleech_txt_ngu mặn mà gì với chuyệnbot_an_cap nhảy nhót, nay lại nghe nói còn dính dángleech_txt_ngu đến yêu sớmbot_an_cap sủa, làm rùm beng ai ai , ông không khỏi nổi trận , thế phong cách quân nhân thường thấy của mình để giải quyết dứt điểm.
Vân bên này tìm đủ mọi cách đưa Diệp Tưởng đến Bắc Kinh, đến khi phát hiện ra mình không thể quay về được nữa, bạ thứ đều đã chuyển , cha vốn không trong mắt nàng trở thành thù, quân phiệt, còn mẹ cũng là kẻ tiếp tay. cho nàng khiêu vũ, lại cònvi_pham_ban_quyen chia rẽ nàng với yêu.
Diệp Tưởng dùng vò mặt, có vẻ cô nàng Diệp Tưởng trước kia dù làvi_pham_ban_quyen thư hay gọi điện không thể tìm thấyleech_txt_ngu người bạn nhảyvi_pham_ban_quyen, lòngbot_an_cap càng oán , chịu gọi , đi đâu mặt mũi ám. Vì trong lòng còn vương vấn chàng trai kia, nên nàng nghĩ mình không được từ bỏ khiêu vũ, như vậy biết đâu một ngày nào đó gặp lại nhau.
Vì khiêu vũ, và cũng vì tính cách cao ngạo, cô nàng Tưởng ở trường căn bản khôngvi_pham_ban_quyen có bạn bè. trai đối với những cô gái biết khiêu vũ thường sẽ có cái cảm hơn, nhưng ngược lại, đám con vi_pham_ban_quyen điều này càng ác cảm với , ví dụ như Lỗ Giai.
Vậy bây giờ mình xuất hiện đây cái gì chứ? Tưởng thực thấy mơ hồ, họ như làleech_txt_ngu một người, mà dường như lại phải. trời ơi. Diệp Tưởng thở tiếng, quỳ trên , vùi chăn gào thét: Ông trời ơi, ông trêu con , !
Tưởngbot_an_cap Tưởng Diệp mã ma đẩy cửa vào, vừa vặn nhìn Diệp Tưởng đang chổng mông lên trời gào thét trong chăn, không khỏi mình. Bà tới, vỗ nhẹ vào lưng Diệp Tưởng, lo lắng : Tưởng Tưởng, sao thế, có nào không khỏe à?
Diệp Tưởng bị một vía, mảileech_txt_ngu mê gào thét nênleech_txt_ngu chẳng nghe thấy có người vào. Nàng đầu lên thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mẹ, vội dậy, mái tóc rối : Không có gì ạ, trong sách buổi ngủ dậy hét lên một cái, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, có lợi cho sức khỏe.
ma mở to mắt nhìn nàng hồi, biểu cảm dần thả lỏng, có chút buồn cười : Cái con bé này, nói nhảm gìleech_txt_ngu thế, mẹ hồn. Diệp Tưởng hì hì một tiếng, xỏ chân xuống đất định ngủ dậy, thấy mẹ vẫn đangleech_txt_ngu nhìnbot_an_cap .
Trong khỏi có chút bất an, tuyleech_txt_ngu rằng trong đã biết được vài chuyện cũ, nhưng nàng dù sao cũng không phảivi_pham_ban_quyen là Diệp Tưởng trước kia, cha mẹ không thể nào không nhận ra chút gì. Nghĩ đến đây, Diệp Tưởng ngồi ngược trở lại, bất kể vì lý do gì mà mình ở đây, xuyên không cũng , nằm mơ cũng được, trướcvi_pham_ban_quyen khi tất những này kết thúc, nàng có thể thuận theo tự nhiên mà đối với thực tại.
, Diệp Tưởng khẽ gọi một tiếng, mặt rất chínhvi_pham_ban_quyen thức, Diệp ma cũng nghiêm túc theo, nhưng nét mặt vẫn nhu như cũ. Con biết mẹ và cha thấy con có chút thay đổi, con không biết phải nói thế nàovi_pham_ban_quyen, con chỉ muốn nói với hai người là, đã nghĩ thông suốt một số chuyện, cũng có , , hiểu suy nghĩ của cha mẹ, tuy không phải là tất cả. Còn nữa, con không muốn khiêu vũ nữa, bây giờ con thích, ừmbot_an_cap, bóng rổ hơnbot_an_cap.
Tưởng mờ, một cô nàng bướng bỉnh bỗng nhiên ngộ ra đạo lývi_pham_ban_quyen điều cóbot_an_cap thể xảy ra, nhưng chỉ trong một đêmvi_pham_ban_quyen trở nên chuyện thì đúng là có mới tin. Nàng thêm một câu cuối cùng, thầm cứ lót ổ trước cho chắc, chẳng may sớm muộn gì chuyện mình thànhbot_an_cap siêu nhân bóng rổ đến tai cha . Bóng rổ? Diệp tròn , rõ ràng đâybot_an_cap là chuyện trước căn bản không thể tượng , Diệp dạ .
Nhưng chính những lời này đã khiến hốc mắt Diệp mã ma ươn ướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đột nhiên vòng tay lấy Diệp Tưởng: Con có thể trực tiếp nói nghĩ trong lòngleech_txt_ngu mình là tốt rồi, đừng giống như cha convi_pham_ban_quyen, thực ra chuyện gì cũng để lòng, chỉ là không nói ra .
Nói xong, bà lại yếm vuốt tóc Diệp Tưởng: Con đã trở nên cởi hơn nhiều rồi, chắc chắn là có liên quan đến việc kết giao không. Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói rồi, bạn bè là tài sản quý giá nhất của mỗi người, mẹ thực sự rất vui. Trước đây cha con ở bên , mẹ lại bận rộn công việc, thực sự đã bỏ bê nhiều, bây giờ thì tốt rồi.
Diệp Tưởng vô tựa vào lòng mẹ, bất là người mẹ ở năm nào, tuy tính cách hoàn toàn khác nhưng hơi ấm tỏa ra trên người lại giống nhau. Diệp Tưởng không kìm lại rúc sâu hơn vào lòngvi_pham_ban_quyen .
Dù từleech_txt_ngu thiết người cha hiền lành nhất, nhưng mỗi lần ốm đau hay buồn phiền, nàng luôn vùi mình vào mẹ để tìm kiếm sự an ủi. , Diệp Tưởng khẽ thầm trong lòng, người mẹ dữ dằn của nàng bây giờ đang làm nhỉ.
Nhìn Diệp Tưởng chú heo conbot_an_cap rúc tới , Diệp ma bật cười, ôm chặt con gái yêu hơn nữa Diệp mã ma giục Diệp Tưởng đi tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , còn xuống lầu trước, trước khi đi còn dặn nàng nhanh lên, Diệp Sư trưởngbot_an_cap vẫn đang đợi dưới lầu.
Diệp Tưởng vội vàng vệ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân thật nhanh, vừa chải đầu lo lắng nghĩbot_an_cap, người trở nên dịu dàng dường như dễ đối phó hơn, nhưng người trở nên hung hãn thì phảibot_an_cap đối mặt thế nào đây, làm nũng với ông ấy trước? Tưởng cảm thấy tócleech_txt_ngu vừa chải mượt của mình xu hướng dựng đứng cả lên.
chưa nghĩ ra cách đối mặt, nhưng vẫn xuống lầu thôi. Diệp Tưởng nghiến răng, tới đâu hay tới đó vậyleech_txt_ngu, tùy cơ ứng biến thôi, nếu ông ấy nhất quyết không tin thì đi xét nghiệm DNA là xongleech_txt_ngu. Nghĩ đoạn sực bây giờ cái gọi là xét nghiệm DNA chưa nhỉ, xét nghiệm máu, dù xét nghiệm kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì thì cũng con ông ấy sinh , không sai đi đâu được. Nghĩ , trong lòng bỗng thấy vững vàng hơn đôi chút, Tưởng ngẩng cao ưỡn đi xuống lầu.
quả là phòng ănleech_txt_ngu dưới lầu có ai, dũng khí mà Diệp Tưởng vừa gồng tức tan biến, nàng lại ủi theo kiểu AQ rằng biết đâu Diệp Sư trưởng không đủ kiênleech_txt_ngu nhẫn đợi đã đi làm rồi. Trên bàn chỉ đặt hai ly sữa, Diệpleech_txt_ngu Tưởng đi về phía bếp định hỏi xem có ăn .
Vừa đến cửa bếp, nàng nghe thấy tiếng củaleech_txt_ngu Diệp Sư trưởng, nàng giật nảy mình, người chạy đibot_an_cap. nói như vậy sao? trầm củavi_pham_ban_quyen Diệp Sư từ trong bếp truyền ra. Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, lão Diệp, tuy thay đổi con bé cóvi_pham_ban_quyen hơi đột ngột, nhưng con ta chẳng đều như thế sao, nếu đã nghĩ thông suốt thì ông có nói gì cũng vô ích, chỉ có tự mình thông suốt mới được. khẽ nói.
Một lát sau, Diệp mã ma nói: Hơn nữa trước đây nó cũng không thích bạn, không bạn gái nào thân thiết, tính tình lại ngây thơvi_pham_ban_quyen, nên mới dồnbot_an_cap hết tâm tư vào cậu con trai xử với mình, cứ ngỡ đó là yêu. Bây giờ có bạn gái thân thiết, chịubot_an_cap chút ảnh hưởng cũng là chuyện bình thường , không muốn hỏi quá nhiều để con bé thấy chúng ta can thiệpleech_txt_ngu vào . Vả lại lớp của phần là connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em đội, chúng muộn gì cũng biết thôi.
Ừm Diệp trưởng không rõ thái . Diệp Tưởng thấy họ không nói chuyện nữa, liền rón rén định đi, là cha mẹ thì để người ta hiện mình nghe trộm ở ngoài cũng không hay gì. mới quay người, Diệp Sưbot_an_cap trưởng lại lên tiếng: Vân, đã suy nghĩ rồi, cá tính của Tưởng rất nhưng tâm lý lại yếu đuối, chúng cứ mải làm việc, không quản lý được nó, lạileech_txt_ngu đều nuông nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi thấy vậy rất không tốt cho của , nên cho nó rèn một , ừm Diệp Sư trưởng dường do một chút mới nói: Bà cho Tưởng đi làm lính có không?
Diệp Tưởng bị câu nói này của Diệp cho giật mình. nói gì cơ, đi lính? phải đang đùa đấy ! Nếu bị ông già này đi lính thật, thà cô đâm đầu vào xuyên không vềbot_an_cap để tiếp nhìn cái mặt đen nhọ nồi của Tôn Lão Hổ . Ít nhất đó có thời hạn, nhịn một tháng là xong, chứ đi lính thì nhất cũng phải ba năm.
chút nữa cô nhất thời kích động lao bếp đánh chớtleech_txt_ngu con không đi. May thay, phản ứng của Diệp mã ma còn dữ dội hơn cả cô: Đi lính Lão Diệp, ông nói cái gì vậy? Chưa bàn đến chuyện con gái mình sức khỏe yếu, tính tình lại bướng bỉnh, cứ nhìn những khổ cực ông phải chịu khi lính mà xem, còn muốn con bé đi vào vết xe đổ đó lần nữa sao! Giọng của cao vút lên, Diệp Sư trưởng không đáp lời.
Tưởng nín thở nghe, trong bếp im phăng phắc. Chẳng hiểu ông nghĩleech_txt_ngu nữa! Diệp mã bồi thêm một câu. Diệp Tưởng chợt nhận ra bà mẹ nhìn dịu , nhưng nổi cáu cũng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phong thái y hệt mình hiện , thật thân thiết làm sao!
Tôi chẳng phải cũng vì cho con thôi sao Diệp Sư lẩm bẩm một câu. Thôi được rồi, khuyênleech_txt_ngu nhất dẹp bỏ ý nghĩ đi. Tôi biết quân lò luyện lớn, có đổi rất nhiều thứ, nhưng nếu Tưởng Tưởng mang danh con gái ông xuống đơn vị, con bé có thể nhận được sự rèn luyện gì đây? đạo cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăm sócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó còn kịp chứ. nếu ông đưa nóbot_an_cap đến nơi rèn thực sự, ông có chắc nó chịuvi_pham_ban_quyen nổi khổ cực đó ? Diệp mã ma .
Diệpleech_txt_ngu Tưởng đứng ngoài bếp gật đầu lia lịa, đúng thế, tuyệt đối không chịu nổi đâu. kể tâm trạngvi_pham_ban_quyen con bé mới phục hồi được đôi , ông lạibot_an_cap định tống nó đi chịu khổ, không sợ càng chúng ta rồi buông xuôi tất sao? của Diệp Sư trưởng hoànvi_pham_ban_quyen bị đánh bại. Ông ở trong quân ngũ từ năm mười bảy tuổi, quân đội đã dạy cho ông tất cả mọi thứ, nên đối với cô con gái vừa khiến mình đầu vừa khiến mình đau lòng này, cách tốt nhất mà ông nghĩ không gì hơn là giao cho quân đội giáo dục.
Bây giờ nghe vợ vậy, ông thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình cóbot_an_cap chút chủ quan. Nếu đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con gái vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân đội thì nhất phải đến nơi gian , không sẽ chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ý nghĩa gì, nhưng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ bây giờ phải . Con gái đã có sự thay đổi rõ rệt, dù chưavi_pham_ban_quyen rõ nguyên nhân nhưng cứ để xem sao đã.
Sư trưởng hạ trong , sớm gì cũng phải đưa conleech_txt_ngu gái vào đội, nhưng vì hiện tại chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưaleech_txt_ngu nên không cần thiết phải nói với để bà ấy nổi giận, ảnh hưởng đến sự đoàn kết trong gia đình. Diệp Sư trưởng imleech_txt_ngu lặng không nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, mã ma đâu ông đang tính toánbot_an_cap gì, còn tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng mình đã bị thuyết phục nênleech_txt_ngu cũng thấybot_an_cap nguyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giọng nói vẻ dịu dàng.
Sao bot_an_cap vẫn chưa xuống nhỉ? mã ma mắc. Diệp Tưởng đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài cửa theo bản năng xoay người, vọt một cái chạy thẳng lênvi_pham_ban_quyen lầu, rồi lặng lẽ thò đầu ra nhìn xuốngvi_pham_ban_quyen dưới. Lão Diệp, ông lên xembot_an_cap nào đi, Diệp ma đẩy Diệp Sư trưởng ra . Tôi ấy hảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Sư trưởng có chút lúng túng. Diệp mã lườm ông cái, định nói gì đó thì Tiểu Vu hô báobot_an_cap cáovi_pham_ban_quyen chạy vào: Sư trưởng, Bạch Tham mưu vừa thông cuộc họp sáng đẩy lên hơn ạ.
Vẻ mặt Diệp Sư trưởng lập tức trở nên nghiêm nghị: Biết rồi, đi thôi! Nói xong, nhận lấy mũ quân trang và áo khoác từ tay Tiểu Vu rồi bước dài cửa. Diệp mã ma rõ ràng đãbot_an_cap quen với những tình huống đột xuất này, thoăn thoắt quay người lấy một ổleech_txt_ngu bánh mì sữa nhét vào tay Vu: Tìm nào rảnh cho ăn, đừng quên đấy nhé. Tiểu Vuvi_pham_ban_quyen cười, nói nhỏ: Rõ, bảo đảm thành vụ! Nói xong vàng đuổi theo.
Diệp Tưởng thò đầu nhìn ngoài, trước chiếc Jeep màu xanh quân đội có mấy quân nhân đang đứng, thấy Diệp Sư ra đồng loạt đứng chào. không được cảm thán trong , thật sựvi_pham_ban_quyen rất oai , hèn gì người ta đều người lính khôngbot_an_cap muốn làm tướng quân thì không phải người lính giỏivi_pham_ban_quyen.
Cô cố tình nấn ná thêm một lúc mới xuống lầu ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm. mã ma đặc giải thích không phải cha cô không đợi mà vì có quân vụ, Diệp Tưởng liền tỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ thấu hiểu, vô cùng thấu hiểu, khiến Diệp mã ma buồn cườivi_pham_ban_quyen lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu. cơm được một nửa, đột nhiên nhớ ra hẹn với và Yến Tửleech_txt_ngu, cô vộivi_pham_ban_quyen ăn mấy miếng cho xong, chào mẹ một tiếng chạy biến ngoài.
Vì hiện tại chắc chắn phải ở lại đây, nên việc cho Lỗ đại hiệp leo cây đối không phải là một hành động khôn ngoan. Tưởng dốc hết sức bình sinh chạy về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khu rừng nhỏ, qua Lỗ Giai đã chỉ cho côvi_pham_ban_quyen thấy, đó có vẻ là bí mật bọn họ.
bot_an_cap, hù, Diệp Tưởng thở hồng xông vào trong . Tưởng Tưởng, cẩn thận, Lâm Yến vốn tựa vào cây thấy Diệp Tưởng lảo lao vào thì đỡ cô mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay. Hù, cảm ơn nhé, thở dốc cảm ơn, mắt đảo một lượt, phát hiện ra chỉ có một mình Lâm Yến.
Mình cũng mới đến, Gia và những người khác chưa tới, Yến mỉm cười nóibot_an_cap. Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy cô gáileech_txt_ngu này như thuật đọc tâmleech_txt_ngu, luôn biết người khác đang nghĩ gì, khôngvi_pham_ban_quyen kìm được nhìn cô thêmvi_pham_ban_quyen một cái. Lâm Yến vẫn giữ dáng vẻ cười híp đó, đột nhiên nói một câu: Họ đến rồi, ồ, Lưu Đại Đầu thậtvi_pham_ban_quyen sự dám hẹn sao?
Diệp Tưởng quay đầu lại nhìn, quả Lỗ Giai đang hằm khí đi tới, Tiểu Chu chạy bước nhỏ theobot_an_cap sau đang nói gì đó. Có chuyện gì vậy? Lâm Yến hỏi câu. Tiểu Chu rụt rè mỉm cười với Diệp Tưởng trước, sau đó mới khẽ: Mẹ củaleech_txt_ngu Lưu Cương nói, Lưu Cương đã ra ngoài từ sángbot_an_cap , biết đâu rồi. Gia tức phát điên, mình phải kéo cậu ấy qua đây, giọng Tiểu Chu càng lúc nhỏ.
Cáileech_txt_ngu tên Lưu Đại Đầu ghét, dám nóileech_txt_ngu mà không giữ lời. Giỏi lắm, đừng rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào tay tôi, nếu không tôi sẽ Lỗ Giai đấm một phát cái cây dương không hề nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Diệpvi_pham_ban_quyen thấy cành lá trên rung rinhbot_an_cap thì không khỏi tặc . Nhìn cái miệng háleech_txt_ngu hốc của Diệp , Lâm Yến bật cười: Gia từ đã theo luyện võbot_an_cap, danh Lỗ hiệpleech_txt_ngu không giọng to mà có đâu.
Diệp Tưởng thầm nghĩ, hèn cái saleech_txt_ngu chưởng của côbot_an_cap nàng có lực như thế, hóa dân luyện võ. Hừ, Lỗ Giai đấm, đắc ý nói với : nhiênleech_txt_ngu rồi, người bình thường không phải đối của mình đâu. Diệp Tưởng vộibot_an_cap vàng gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tán thưởng: Lợi hại, nhưng vẫn không nhịn được hỏivi_pham_ban_quyen một câu: Tay cậu không chứ? Lâm Yến và Tiểu Chu đều bật cười, còn Lỗ thì xua tay bã: Quenbot_an_cap rồi, luyện võ làm gì cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện không chịu khổ.
, cô nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột nhiên nhìn quanh một cách bí mật, rồi ra hiệu cho mấy côvi_pham_ban_quyen gái lại gần. mọi người vây quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, cô mới lôi áo lông ra mấy hộp đồ. Kem Tiểu Chu kêu lên tiếng, Diệp Tưởng chớp chớp mắt thầm không lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoa mắt. Nhìn vàng xanh quen củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãng Bắc Băng Dương, giácbot_an_cap thật thân thuộc, nhưng vấnbot_an_cap đề là, bây giờ đang đại hàn, gió lạnh vù vù, chỉ nhìn cái bì bám đầy sương giá này thôi là Diệpleech_txt_ngu Tưởng đã thấy khí lạnh bốc lên tận họng .
Nàyleech_txt_ngu, mỗi người một hộp, là dì ở tiệm tạp hóa tặng đấy. Dì ấy mùa đông thứ này không được, tặng , ha ha, hời to rồi, Lỗ Giai ra như nhặt món hời lớn. Kết quả , khi Diệp Tưởng ăn được nửa, cô đã cảm thấy trong huyết mình đang chảy là kem đã chảy rồi. Vị ngon đấy chứ, hỏa khí của Lỗ Giai rõ ràng rất mạnh, ăn mộtleech_txt_ngu hào hứng.
Ba cô gái còn lại mặt mày bắt đầu tái mét đều nở nụ cười khổvi_pham_ban_quyen. Sao vậy, ngon à? Lỗ dùng vai huých vào Diệp Tưởng, người vốn đang ăn với tần suất ngày càng chậm: À, ngon mà, đồ miễn phí đều ngon, Diệp Tưởng cắn thìa gỗ nói, hơi run. Ha , các cô gái cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rộ lên, ríu rít nghịch. đến mứcleech_txt_ngu lạnh toát, nhưng Diệp Tưởng vẫn thấy lòng mình rất áp.
Cứ như vậy, Diệp vốn tưởng cuộc của mình có thể tạm thời lặng lại, Diệp Sư trưởng cũng không có ý chuyện sâu thêm cô. Diệp Tưởng tưởng là do lời của mẹ có tác dụng, cô đâu Diệp Sư trưởng đang tính toán một bàn tính vô cùng chắcbot_an_cap chắn.
cô đang học cũng là một trường trung học đa số là con em quân đội, đất đai nhà cửa đều là tài của quân đội. Mấy ngày nay là kỳ thi của nhân, thấy sắp Tết Dương lịch, nhà trường cho học sinh nghỉ sớm ngày cho cán bộ chiến sĩ dự thi.
Ngày là Tết Dương , trong đại viện bắt đầu giăng đèn kết , bốn Chào mừng Tết Nguyên đán cũng được treo cổng. Ngay khi đang phân vân khôngleech_txt_ngu biết có nên ra ngoài tìm nơivi_pham_ban_quyen làm việc của cha mẹ ở thế giới thực hay không, thì cô Tiểu Chu gọi ra khỏi nhà.
Mấy ngày nay Diệpleech_txt_ngu và Diệp trưởngvi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu biết bạnleech_txt_ngu bè mà Tưởng nhắc chính Lỗ Giai, Lâm Yến Tiểu Chu, đều là những đứa trẻ rõ gốc gác, cha mẹ đôi cũng chiếnleech_txt_ngu hữu thân , nên họ vô cùng hài lòng với sự lựa chọn bạn bè của Diệp Tưởng. Lúc này thấy Tiểu Chu tìm đến tận cửa, Diệp mã hỏi gì nhiều, dặn một chú ý an toàn rồi mỉm cười nhìn cô gái ra khỏi cửa.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Chu? Diệp Tưởng vừa ra khỏi cửa đã Tiểu kéo đi, không khỏi đại kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngạc. tính tình thẹn thùng lại chậm chạp, sao lúc này như bị Lỗ Giai nhập vậy, hổvi_pham_ban_quyen thế này? Nhanh lên, nếu sẽ muộn mất! Đầu mũi Tiểu Chu cũng lấm tấm mồ hôi, đầu không ngoảnh lại mà nói.
Diệp Tưởng càng mang hơn: Không phải, Tiểu Chu, cái gì muộn cơ, nói cho rõ đi, ây! Cậu! Cô không nói thì thôi, vừa nói Tiểu liền kéo chạy bộ. Diệp hoàn toàn sửng sốt, chuyện lớn gì , con rùa chậm như Tiểu Chu sao bỗng cuống cuồng thế này. Chẳng Lỗ Giai cuối cùngvi_pham_ban_quyen cũng tóm Lưu Đạivi_pham_ban_quyen Đầu, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cẩn đánh hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàn phế rồi , không nào! Nghĩ đến đây, Diệp Tưởng rùng mình một cái, chạy còn nhanh hơn cả Tiểu Chu.
Tưởng Tưởng, sai rồi, bên này cơvi_pham_ban_quyen, bị Tưởng đảo, Tiểu Chu vội gọi một tiếng, kéo Diệp Tưởng chạy về phía một khu rừng nhỏ. Vừaleech_txt_ngu chạy vào không xa, Tưởng đã thấy và Lỗ Giai đều đang ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xổm dưới nói gì đó, trong lòng càng sợ hãi hơn, lên hét lớn: Lưu Đại Đầu rồi Có cần đi ưm Lời còn chưa dứt, người đã Lâm Yến và Lỗ Giai lao lên bịt chặt miệng: !
Tưởng bị hai nàng ấn xuống bắt ngồi xổm, cũng , không có Lưu Đầu đầu phá máu chảy nàovi_pham_ban_quyen nằm dưới đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng Diệp bắt liều mạng giãy dụa, nói hai cậu bịt miệng đivi_pham_ban_quyen, sao lại bịt cả lỗ mũi người ta thế nàyvi_pham_ban_quyen, định làm tôi nghẹt thở chớt !
Gia ! Bỏ tay ra, mũi làm ? Lâm Yến khẽbot_an_cap kêuvi_pham_ban_quyen một tiếng, Lỗ Giaileech_txt_ngu nãy giờ đangbot_an_cap nỗ lực khống chế Diệp Tưởng lúc này định thần lại, vội vàng buông tay, rồi hì hì hai , không dám nhìn đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rưng rưngvi_pham_ban_quyen của Diệp Tưởng.
Xì, Lâm Yến khẽ cười một tiếng, cũng buông taybot_an_cap ra, lại dặn: , đừng tiếng . Diệp Tưởng há to miệng hít mấy hơi không khí trongbot_an_cap , lúc này mới thấyvi_pham_ban_quyen chức năng phổi mình đã động thường trở lại.
quanh quất, chẳng thấyvi_pham_ban_quyen ai, dưới chân là một sườn đất dốc nhẹ, bên dưới là một con đường đất xe thông thường. Làm gì thế này, cácbot_an_cap cậu cứ thần thần bívi_pham_ban_quyen bí vậy? Diệp Tưởng nhỏ giọng một câu. Chưa đợi Lâm Yến mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng, đã nghe hạ thấp giọng nói: , chuẩnvi_pham_ban_quyen bị! Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩn , chuẩn gì chứ, rồi cũng theo, ba xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tải Giải Phóng lượt tới, có leech_txt_ngu đang ở đại Sư bộ nên tốc độ xe nhanh.
Tưởng thầm nghĩ không phải đi cướp đấy chứ, thì nghebot_an_cap Lỗ Giai hô một câu:
!
Rồi Lâm Yến kéo cô chạy , chiếc xebot_an_cap tải cuốivi_pham_ban_quyen cùng đang rẽ, tốc rất chậm. Diệp Tưởng đang đầu váng mắt hoa chạybot_an_cap theo bỗng thấy Lỗleech_txt_ngu Giai nhảy thoắt một cái, đã bámleech_txt_ngu lên xe, sau đó xoayvi_pham_ban_quyen người vọt trong thùng , tiếp đó kéo luôn chạy theo lên.
Nhanh lên, lên đi! Lâm Yến khẽ giụcleech_txt_ngu một câu. Tưởng vừa định gì đó suýt nữa cắn phải lưỡi, Lâm Yến thủ nhanh nhẹn cũng đãleech_txt_ngu lên xe, rồi kéo mộtleech_txt_ngu cái Đợi khi hoàn hồn lại, người đã ngồi trên một sọt tâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lắc lư theo nhịp xe chạy.
lắc lắc lại, chắc chắn khôngleech_txt_ngu phải lắc cầu bà ngoạileech_txt_ngu. Diệp Tưởng vừa định nhảy lên, Lỗ đã tới như hổ, bot_an_cap xuống dưới thân, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo cái chăn bẩn đắp người bọn. Lần này Diệp Tưởng chẳng nói được nào, bịvi_pham_ban_quyen Lỗ Giainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như , hai cái răng cửa của hai người cắm phập vào một cải thảo bị đông cứng vì sương giá.
Xe dừng lại một chút, hình như đang ra khỏi cổng lớn. Rèm xe có người vén lên, có vẻ kiểm tra qua loa rồi thả . xế trên xe tán gẫu với trạm gác vài câu, rồi tiếp tục nổ chạy đibot_an_cap.
nước cải sống bị cứng thật sự khó ăn, Diệp Tưởng buồn nôn . Ngay lúc cô tưởng mình sắp nôn ra thì Lỗ Giai buông cô ra rồi ngồi dậy.
Phì, phì, Diệp Tưởng vội vàng nhổ ra để làmleech_txt_ngu sạch miệng.
Xuy! Lỗ làm động tác im lặng, Diệp Tưởng lườm cô nàng một cái. Lúc này Lâm Yến và Tiểu Chu đều nhìn thấy hai dấu răng lớn cải thảo, bèn nháy mắt với Lỗ Giainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mày huých tao, tao huých mày nén.
Mùi vị trong miệng buồn nônvi_pham_ban_quyen kinh , Diệp trừng mắt nhìn ba kẻ đầu sỏ, cuối cùng vẫn là Tiểu Chu không moi từ đâu ra một viên kẹo cao su đưa tới. Tưởngbot_an_cap nhai : Các cậu đây là muốn làm gì hả? Đội du kích sắt à, còn đi nhảy xevi_pham_ban_quyen!
Ba cô gái nhìn nhau, có vẻ hơi chột dạ, cuối vẫn là Lỗ Giai mang vẻ mặt ‘cậu thuyền giặc rồi’ : Đến Trung Anh Hùng!
Ụcbot_an_cap một , viên kẹo cao su trong miệng Diệp Tưởng nuốt tọt vào bụng
Dọc đường, hai lần muốn hội xe bỏ trốn của Diệp đều bị trấn ápbot_an_cap không thương tiếc. Mãi sau Tiểu Chu nói raleech_txt_ngu lý do đến Trung Anh Hùng, cô mới yên . Ba của Lâmvi_pham_ban_quyen Yến là Chính ủy của Trung đoàn Anh Hùng, chuyện cô biết, cô không biết mẹ Lâm Yến đã qua đời vì bệnh, còn anh trai Lâm Yến đang đi lính bên ngoài. Trongleech_txt_ngu căn hộ ba phòng ngủ phòng của cán bộ cấp đoàn , ra lại chỉ mình Lâmleech_txt_ngu sống.
Hôm qua nhiên nói, thìvi_pham_ban_quyen ra trong đợt bộvi_pham_ban_quyen đội tham gia diễn tập thi đấu cùng đoàn Anh Hùng lần này, lại có đơn vị mà anh trai cô đang phục vụ. Hai anh em họ đã tròn gặp mặt, từ khi trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt nghiệp trường đội rời đi, họ chỉ thỉnh thoảng liên lạc qua điện thoại thư từ. với người cha luôn rộn công việc và mẹ đã qua đời từ , người anh trai lớn hơn cô sáu tuổi đóng tròbot_an_cap leech_txt_ngu cha vừa là mẹ, tình cảm hai anh em cực kỳ sâu .
Lầnleech_txt_ngu này anh trai hiếm khi về nhưng lại vụ mà không thể gặp mặt, cô điện thoại ba bày tỏ ýleech_txt_ngu muốn anh, lại bị ủy Lâm nghiêm khắc chối. Trong lòng Lâm Yến đừng nói là buồn mức nàobot_an_cap. Thật ra cô cũng biết phía ba mình là không cậy được. Tính cách baleech_txt_ngu cô ôn hòa luônleech_txt_ngu tuân thủ kỷ luật nghiêm ngặt, cứ nhìnleech_txt_ngu việc căn bản nói cô biết chuyện anh trai trở là đủ hiểu.
Lỗ Giai khôngvi_pham_ban_quyen biết đâu được chuyện này, nhìn đôi mắt sưng đỏ của Lâm Yến sốt bã theo. Nhưng giúp nghĩ ngợi lâu, đi đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cấp trên chắc chắn không thông, bộ đội kỷ luật, diễn tập thực chiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đánh trận sao có thể cho phép bạn gặp người thân, đừng ba bạn chỉ là Chính ủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cho dù là Quân trưởng cũng không được.
Cuối cùng cũng không gì, quyết đi nhảy xe tải quân dụng chở đồ tiếp tế. Theo nói của cô nàng, chúng ta đâu phải là , đợi đến đó, nghĩ cách lén lút nhìnbot_an_cap anh Lâm một , tất nhiên nói được vài thì tốt nhất. nhất là bị người ta phát hiện, mắngleech_txt_ngu cho một trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanh bành, đuổi về, viết bản điểm cũng được, bị cấm túc cũng , còn hơn là ngồi nhà khóc suôngleech_txt_ngu, nhất còn chút hy vọngleech_txt_ngu có thể gặp .
Trái tim Lâm Yến bị . Mặc dù tính cách cô chín chắn nhiều trí, nhưng sự khao khát người đã lấn át lý trí, thếleech_txt_ngu mà cô đầu đồng ý. Ba của Tiểu Chuvi_pham_ban_quyen phụ trách hậu cầnvi_pham_ban_quyen, Lỗ Giai liền nhờ bí mật dò hỏi thời gian xuất phát của chở đồ tiếp tế.
về phần bạn họcbot_an_cap Diệp bị ép lên thuyền giặc, một là mọi người là bạn tốt, đương nhiên phải phúc cùng hưởng có họa cùng chịu; là bọn Lỗ ít nhiều cũng có toán nhỏ, lỡ như bị tóm, có thêm con gáileech_txt_ngu của Sư trưởng thì lúc bị mắng người lớn nhiều cũngvi_pham_ban_quyen có chút e dèvi_pham_ban_quyen hơn phải không, hì hì, cho nên cùng . Chính vì điều , bạn học Diệp Tưởng chưa nếm mùi ‘có phúc cùng hưởng’ đã buộc phải bước lên con đường tìm anh ‘có họa cùng chịu’.
Hắt xì, lạnh thật đấy, Tưởng hắt xì một nhỏ, chặt quàng cổleech_txt_ngu lông cừubot_an_cap trên cổ. Lỗ Giai sụt sịt mũi: Lạnh lắm à? Tớ chẳng bảo Tiểu Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dặn cậu ra ngoài nhiều áo vào sao?
Diệp Tưởng đang mặc áo lông tức giận lườm cô nàng, ra khỏi nhà và vào khe núi là hai khái nhau, cậu đâuleech_txt_ngu có nói rõ! Tớ thể mặc được nhiêu chứ.
Giai tự biết mình đuối lý, cô nàng lưỡi, quấn chặt chiếc áo khoácbot_an_cap quân đội trên người .
, lại đây, Yến áo khoác đội của mình ra khoác cho Diệp , lậpvi_pham_ban_quyen một luồng hơi ấm bao trùmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy cô.
Diệp Tưởng vội vàng từ chối, nói nhỏ: Yến Tử, cậu vào đi, cẩn thận kẻo cảm, tớbot_an_cap không lạnh!
Đùn đẩy nhau mộtbot_an_cap trận, cuối cùng cả haibot_an_cap định cùng khoácbot_an_cap chung. Chiếc khăn to của Diệp Tưởng cũng tháobot_an_cap ra để người cùng quấn.
Lâm Yến và Diệpbot_an_cap Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tựa sát vào nhau, dưới mông là một bắp cải củ cải. Nhờ có hơi ấm của , quả nhiên cảm áp nhiều. Cậu nhìn tớ, tớ cậu, thấy rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buồn cười. Một lát sau, Lâm Yến khẽ nói: Xinbot_an_cap lỗi nhé, Diệp Tử.
Diệp Tưởng lại chút, cũng gì, chỉ nắmleech_txt_ngu lấy tay dưới lớp áo khoác. Hai cô gái nhìnleech_txt_ngu nhau cười, đột cảm thấy có gì đó đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác.
Diệp Tưởng dù sao nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người tốt nghiệp cứu sinh, tuy chưa chính thức bắt đầu đi nhưng sau khi ký hợp đồng với đơn vị thực đã kinh qua ba bốn chỗ, ít nhiều cũng coi như có chút kinh nghiệm xã hội. Ý tưởng viểnbot_an_cap của mấy cô nhóc này, cô đương nhiên hiểu không đúng, rất nguy hiểm.
Sự cô đơn vàbot_an_cap khao khát thân của Lâm Yến làm cô cảm động đươngleech_txt_ngu nhiên là một mặt, nhưng nói sâu xa hơn, bản thân cô nhỏ đã là một trẻ ngoan, chưa baovi_pham_ban_quyen giờ làm chuyện vượt khuôn khổ. Giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như lời đánh giá củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chủ nhiệm khoa: tuyệt đối thật thà; không có thể bị lừa đi học quân sự, rồi lại bị nữ sinh mập mạp kia đập một cái văng về mười trước chứ.
Hành động mạo cộng thêm sai lầmleech_txt_ngu khi bám xe quân đội đến doanh trại tại lại cô có cảm giác rục rịch thử. Do đó cô không gì nữa, dùbot_an_cap sao đã rồibot_an_cap, bảnleech_txt_ngu thân chú một chút, đừng để mấy đứa trẻ này bị thương làleech_txt_ngu được.
Lâm Yến nhận được sự ngầm đồng ý của Diệp Tưởng, trong lòngleech_txt_ngu cũng nhẹ hơn nhiều. Lỗ Giai nói đúng, con người Diệp Tưởng khi , thực khác với ấn đầu bot_an_cap cô mang , thậm chí có mộtleech_txt_ngu cảm giác trưởng thành mà bọn họ không có.
Gió bấc bên ngoài xe thổi vù vù, mấy cô cũng không người ở buồng lái phía trước nghe thấy. Lâm Yến vì sắp được anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net traibot_an_cap nên hơi động, khẽ khàng kể cho Diệp Tưởng anh mà mình hào nhất.
Thế là Diệp Tưởng biết, vị đại ca nhà họ này từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, thể thao năng, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, sinh sùng bái anh ấy chất đầy toa tàu, nữ sinh yêu thì đếm xuể. Sau khi trường quân đội, kể là động hay não, anh cũng dẫn đầu. Nhìn Lâm Yến khó giấu được sự tự hào khen anh traibot_an_cap hết , gãi đầu, xem ra ông già của cô nàng là siêu nhân mặc bên , không gì làm a.
Còn về cái tên của con cả nhà Lâm là cá tính: Lâm Hoảng. Diệp Tưởng nghĩa gì, Lâm Yến đáp rằng, đại ca mẹ sinh non xe lửa, hoặc bot_an_cap bị lư (hoảng) rớt ra, nên Chính ủy Lâm tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Hoảng.
Diệp Tưởng bật cười, vừa định nói ba cậu cũng có quá nhỉ, thìleech_txt_ngu Lỗ Giai đã vất lách qua từng bao tải gai đi tới cửabot_an_cap. vén rèm lên nhìn một chút, rồi lại lếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Đi được mộtbot_an_cap nửa rồi, tớ đoán chừng hai tiếng nữa là chúng ta đến Trấn Bạch Thủy.
Diệp không , chỉ biết lắng nghe. Lâm Yến khái giải thích một , vòng ngoài nơi đóng quân Trung đoàn Anh Hùng, là một thị trấn quy trung bình, cách ban chỉ huy trung đoàn chưa tới một giờ đường, nhà khách của trung đoàn cũng nằm trên trấn.
Tiểu học và trung học của Lỗ Giaibot_an_cap đều học trên trấn, bởi vì Lỗ xuất thân từ Trung đoàn Anh Hùng nên đối với nơi đã quen thuộc đến thể hơn. Lát nữabot_an_cap đến trấn, họ phải cách xuống xe. Ra Sư đoàn tra, nhưng vào ban chỉ huy Trung đoàn thì kiểm gắt gao , huống hồ bây giờ còn đang trong gian diễn thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấu, chắc chắn kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tra càng hơn.
Vậy chúng taleech_txt_ngu vào tìm kiểubot_an_cap gì? Tưởng không nhịn được hỏi một câu.
Lỗ Giai đắc ý cười: Yên tâm, lớn lên ở từ nhỏ, đường sá quá quen rồi, nữa, đơn vị của đại ca chắc chắn sẽ không đóngbot_an_cap quân cùng Trung đoàn Anh Hùng đâu. Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chỗ ở, chỉ Loan cách trấn vài dặm mới có thể cho bộ đội đóng , chúng ta mò qua đó là được, không sợleech_txt_ngu không tìm thấy người.
Nhìn Lỗleech_txt_ngu Giai tràn tin, mọi nhìn nhaubot_an_cap, bây chỉ có thể tin tưởng cô nàng thôi. Có lẽ là do căng , cũng cóleech_txt_ngu lẽ là do đợi, hai tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh. Bên ngoài dần dần náo nhiệt lênvi_pham_ban_quyen, vang lên động cơ , còn có cả kéo xe hắt xì.
Nhân xe sắp đi vào thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trấn, tốc độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe bắt đầu giảm lại, Lỗ Giai vén áo khoác quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đội lên, đi đầu nhảy từ trên xe xuống. Lâm Yến giúp Tiểu Chu xuống xe, thân nhảy xuống, Diệp Tưởng cũng chỉ đành nhảy . làm như thế mấy nông dân trên chiếc xeleech_txt_ngu ngựa đi phía sau đều giậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình hoảng hốt: xe quân sự này sao lại còn ném ra mấy cô gáivi_pham_ban_quyen lớn thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Người dân nghĩ sao bọn họ bận tâm, Lỗbot_an_cap Giai quả nhiên quen đường quen nẻo, mòn trên núi cứ như dạo bước ở hoa viên nhà mìnhbot_an_cap, rẽ trái một cái, rẽ phải một cái, dẫn gái bắtleech_txt_ngu đầu hành quânvi_pham_ban_quyen gấp trên núi. đi được nửa giờ, học Tiểu Chu đã thở , Lỗ Giai Lâm Yến dứt khoát mỗi người xách một bên, xốc côleech_txt_ngu nàng bước đi.
Vất vả mới trèo lên được một núi, Lỗ Giai nhảy phốc lên mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tảng đá lớn nhìn xuống, sau đó hét lớn: Các chị em, thắng trong tầm rồileech_txt_ngu, các nhìn kìa!
Chữ kìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô nàng vẫn còn đang vang vọng, đám Diệp Tưởng vẫn chưa kịp trèo lên tảng đá để xem ‘thắng ’ rốt cuộc trông như thế nào, đã nghe thấy có người ở cáchbot_an_cap đó không xa hétbot_an_cap lớn một tiếng: Người nào, đứng im!
Lỗ Giai khựng người lại, mấy cô nhìn nhau đầy lúng . Không ai hét lên một tiếng: Chạy mau!
Lỗ trên tảng đá nhảy vọt xuống vèo một cái, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chớp mắtbot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến mất tăm. Tiểu Chu cũng bị Lâm Yến kéo chạy theo con đường nhỏ bên phải.
Diệp chạy theo, nhưng mới chạy được bước, chân cô trượt một cái, cả người ngã nhàovi_pham_ban_quyen về phía sườn núi. Cô nhịn mà vung vẩy tay hét lên, muốn chớp lấy bụi cây bên cạnh. Bỗng một tayleech_txt_ngu to lớnbot_an_cap đột ngột chặt lấy cánh tay cô, kéo mạnh vào trong, rồi bịt cô lại: Đừng độngbot_an_cap đậybot_an_cap!
Diệp Tưởng chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, tưởng đã ngất đi, nhưng mộtbot_an_cap lúc sau cô đã tỉnh táo lại. Làm gì có chuyện như vậy, cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị ai đó kéo vào dưới tảng đá lớn mà Lỗ Giai nãy. khỏi kinh hãi, không ngờ lại cóvi_pham_ban_quyen người nấp ở đây? Là ai chứ, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ là kẻ xấu sao! Bàn tay người đó bịt miệng rất điêu luyện, không làmleech_txt_ngu thở cũng cách nàovi_pham_ban_quyen phát ra động.
Đang định vùng vẫy thì phía trên vang tiếng bước chân: Trung đội trưởngvi_pham_ban_quyen, vừa nãy chính là này, có người , tôi tuyệt đối nghe lầm đâu. Một giọng nói tuổi vang lênbot_an_cap, chắc là một sĩ trẻ. Diệp Tưởng hơi chút, có quân Giải phóng ở phía , người ở dưới này chắc không dám càn. Côleech_txt_ngu sẽ tên phía một phát rồi kêu cứu.
chắc chứ?
Nghe giọng nói , Diệp Tưởng rùng mình trong lòng. gì thế này, saovi_pham_ban_quyen đi đâu gặp phảivi_pham_ban_quyen con hổ này vậy!
Báo cáo, tôi chắn!
Trung đội trưởng, có tiếng hú của con khỉ nào đó đã dọa người ta mất . Hơn nữa, nói to vậy thì chắc chắn không phải nhóm người của Trung đoàn Một đâu. Tuy không bằng chúng ta nhưng không đến mức thiếu ý thức như thế, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ là bà con lối xóm sống gần đây thôi. Một giọng nói thong thả truyền đến.
Đi tiếp về phía kia là nơi đóng quân của Trung đoàn Một rồi, bâybot_an_cap giờ diễn đầu, chúng ta có đó không? Người kia lại hỏi.
Không cần, Tiểuvi_pham_ban_quyen độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng đội sáu, chúng ta sang phải sao. Bên chỉ có một con đường thông tới vực phòng thủ của , để đề phòng vạn nhất, cứ đi kiểm một chút thì tốt hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tôn Quốc Huy dứt hạ lệnh. Phong thái quân nhân vôbot_an_cap cùng nhanh , gần như chỉ trong tắc, tiếng bước chân đã biến mất.
Diệp Tưởng nấp dưới tảng đá suýtbot_an_cap nữa thì . Cái gã họ Tônvi_pham_ban_quyen này sao đileech_txt_ngu là đi luôn vậy, tôi cònvi_pham_ban_quyen kịp kêuvi_pham_ban_quyen cứu . Trời đất ơi, giờ phải làm đây Một lúc sau, chưa Diệp Tưởng nghĩ cách, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khống chế cô bỗngleech_txt_ngu cười: Đừng gấp, tôi cô lên.
Hả? Tưởng ngẩn ra, rồi nghe thấy anh ta hét lên phía trên: Lão Hổ, đừng chờ nữa, qua đây giúp tay.
Diệp Tưởng hoàn toàn choáng váng.
Hừ, tôi cứ mắc là ai mà gan to thế, hóa là cậu nhóc nhà cậu. Đợi đấy. Quốc Huy ở phía trên trầm giọngbot_an_cap nói một câu.
, một sợi dây thừng được quăng xuống. Người lực sợi dây, cử động linh hoạt dùng sức, Diệp Tưởng chỉ hoa mắt, người đãvi_pham_ban_quyen đứng trên đường núi, người kia cũng cô ra. Lúc này Diệp Tưởngbot_an_cap nhìn rõ người bắt mình cũng làvi_pham_ban_quyen một quânvi_pham_ban_quyen nhân, nhưng không đeo quân hàm, mặt mũi lấm lem bụi bẩn, mà vẫn đang cười, trông có phong trần ngông nghênh.
Là cô!
Tiểu Khổng Tước!
Tôn Lão Hổ vàbot_an_cap người kia đồng kêu . nảy mình, kết quả chưa đợi cô kịp nói gì, hai người kia đã như sắp lao vào choảngvi_pham_ban_quyen nhau, đồng thanh quát: Cậu/Anh ấy à
Diệp Tưởng cũng ngây . Tôn Huy quen cô là chuyện bình thường, cònleech_txt_ngu anh bạn này là nào vậy? Tiểu Khổng , hừvi_pham_ban_quyen, cái tên này nghe sến súa quá.
kia không thèm đểleech_txt_ngu ý đến Tôn Quốc Huy đang trợn mắt, tự mình hì hì quay đầu lạileech_txt_ngu nói với Diệp Tưởng: Tiểu Khổng Tước, quên rồi sao? thu năm nay, trên tàu đến Thanh Đảo, cốc nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sôi của cô đổ hết lên sách củavi_pham_ban_quyen tôi đấy.
Trên tàu hỏa? Diệp Tưởng đảo mắt, hiểu gì cả, ta đang nói về Diệp Tưởng trước kiavi_pham_ban_quyen, nên cô dứt khoát lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
, cô quên rồi sao? Cô cho tôi tên, chỉ bảo là thích điệu múa Khổng Tước, cho Người đó có vẻ rất tiếc nuối, tháo mũ sắt ra vò đầu bứt tai.
tước với chảvi_pham_ban_quyen mái cái , cậu nhận nhầm người rồi phải không. Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quốc Huy đứng bên khoanh tay, mất kiên nhẫn nói một câu.
Gà mái Mặt Diệp Tưởng đỏ bừng lên. Con hổ chớt tiệt này chắc chắn là cố ý, anh tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trả vụ cô làm dính hạt cơm lên mặt anh ta đây mà. Tôi lườm, lườm cho cháy mặt luôn!
Ha ha, Người kia nhìn biểu cảm bất bình của Diệp Tưởng bật cườileech_txt_ngu, Tôn Quốc Huy, hai không gặp, vẫnvi_pham_ban_quyen chẳng đáng chút nào cả.
Hừ, Tôn Quốc Huy hừ một tiếng đầy vẻ bềbot_an_cap trên, Lâm Hoảngleech_txt_ngu, cũng vậy, vẫn cứ thíchleech_txt_ngu tự đa tình như thế.
Lâm Hoảng? Cái này nghe quen quen
A Anh là người mặc sịp ! Diệp Tưởng thốt ra
Cho đến khi trở về thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bạch , Diệp vẫn không dám nhìn thẳng vào người kia, thật sự là quá mất mặt. Tai của sát vô cùng, khôngvi_pham_ban_quyen bỏ một chữ nào. Mặcvi_pham_ban_quyen suốt đường Diệp Tưởng đều cúi đầu đi, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắtleech_txt_ngu của hai người họbot_an_cap cứleech_txt_ngu chặt trên người mình.
Chẳng cần Tôn Lão Hổ phải lên quát tháo, Diệp Tưởng đã khai ra tần tật. Vốn dĩvi_pham_ban_quyen chính chủ cần tìm đã ở ngay trước mắt, còn trốn tránh cái gì nữa. Sau khi Lâm nghebot_an_cap xong lời của Diệp Tưởng, gương vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn mang ý cười cũng trầm xuống, chưa nói đến bộ đen như nhọ nồi của Tôn Lãoleech_txt_ngu Hổ.
Mỗi tự liên lạc với cấp trên giải tình hình. May mà khu vực đó cũng không rộng lắm, tiểu mà Tôn Quốc Huy dẫn theo vừa đã đi tìm. Các lãnh đạo vừa con Thủ trưởng sư đangleech_txt_ngu dạovi_pham_ban_quyen chơi gần đó thìvi_pham_ban_quyen đều vô cùng căng thẳng, vàng cử thêm người đến giúp kiếmleech_txt_ngu. quả không lâu sau đã cóleech_txt_ngu người báo cáo đã tìm thấy người, cấp trên ra lệnh đưa thẳng đến thị trấn Bạch Thủy, Lâm Hoảng lúc này thở phào nhẹ nhõm.
Các sếp coi như biết điều, ra lệnh cho Lâm Hoảng và Tôn Quốc Huy cùng đưa Diệp Tưởng về thị trấn, thực chất là cho một cơ hội để gặpbot_an_cap em gái. cô gái nhỏ lặn lội đến đây cũng không dễ dàng , vả lại tập còn chưa bắt đầu, trong đó lạivi_pham_ban_quyen con em nhà trưởng, Chính ủy cũng không nỡ trách mắng, đành mắt nhắm mắtbot_an_cap mở chovi_pham_ban_quyen qua. quả là cô bạn rất vui ngồi trên chiếc xe Jeep cơ động cao trở về thị , chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điều một lát sau đã bị xóc đến say xe xây xẩm mặt mày, lúc xuống xe đã không chút oai phong nào như lên.
Lâm Hoảng định tranh thủ lúc chưa bắt đầu đánh nhau, chạy tới trinh địa hình khubot_an_cap vực lân cận trướcbot_an_cap. Dù sao Trung đoàn Anh hùng cũngleech_txt_ngu được ưu thế thiên thời địa lợi nhân hòa, thực lực trung đoàn ngang nhau, ai cũng không phục ai, muốn thắng thì phải bỏ công sức ngay từ đầu. Đại đội trưởng cũng đã trong các cuộc họp , lần này nói diễn tập nhưng thực chất so tài, trungbot_an_cap đoàn thắng được tham gia cuộc đại diễn thựcleech_txt_ngu sự.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay