Trong cănvi_pham_ban_quyen phòng tối mờ ảo, Lam Oánh chậm rãi mở mắt, nhìn trân trân vào không xa lạ xung quanh. Cô đưa tay xoa xoa cái đầu đang đau như búa bổ, trong lòng thầm tự hỏi: Rốt cuộcleech_txt_ngu là đã thành công, hay thất bại rồi?
Ngay giây tiếp theo, một luồng ức lạ dưng ùa vào đại não như . Lam Oánh sững sờ, rồi vỡ òa trong niềm vui cực độ. thật sự đã thành công! đã đến được một thế giới toàn khác!
Để lấy tự do, thoát khỏi xích của Vu tộc, cô đã đầu đống cổ , tìm đủ mọi cách để rời bỏvi_pham_ban_quyen thế giớivi_pham_ban_quyen . cô chỉleech_txt_ngu đánh cược vào những truyềnvi_pham_ban_quyen xa xưa, không ngờ thần linh lại thật sự mỉm cười với mình. Khôngvi_pham_ban_quyen còn tộc, không còn Bắc Thịnh triều, cô đã hoàn toànbot_an_cap ly khỏi cái lồng ấy.
Thế , vui ngắn tày gang, Lam Oánh bỗng cảm nhận được một sự khó chịu kịch liệt truyềnvi_pham_ban_quyen từ thể. Cả người cô nóng ran như bị nướng trên lửa đỏ, từng lỗ đều râm ran ngứa ngáy một bất thường.
Lúc này cô giậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ lại tình cảnh của nguyên chủ trước khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Hóa , cô đã bị người ta hạ thuốc hạ tam bẩn thỉu vào rượu.
Lam Oánh theo bản năng đưa tay sờ vào túi Càn bên hông. Vừabot_an_cap mới chạm vào nửa, cô bỗng khựng lại nhớ ra mình đã xuyên không, túi Càn Khôn làm sao mang theo được? nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra: lòng bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay cô sự xuất hiện túi quen thuộc, cứ như nó được triệu hồi từ hư .
Lam kinh ngạc không . Tuy túi Càn Khôn là pháp khí gắn liền với chủ nhân, nhưng chiếc nàyleech_txt_ngu của cô hạng thấp nhất, dù ở Vu tộc cô có là Đại Tế Ty đi thì một vật phẩm tầm thường thế này làm sao có linh để qua không gian và thời gian?
Nhưng tình thế không cho phép cô suy nghĩ nhiều. Cơn hỏa dụcvi_pham_ban_quyen trong người ngùn ngụt, côvi_pham_ban_quyen vội vã tìm một Giải Độc Đan trong túi nuốt , sau đóleech_txt_ngu lết vàobot_an_cap phòng tắm, mở vòi hoa sen dội nước lạnhbot_an_cap xối xả để ép bớt nhiệt người xuống.
thuốc này cô không lạ gì. Vu tộc năm phải cung cấp cho hoàng gia đủ loại linh dược, từ độc dược thuốc giải, dĩ nhiênvi_pham_ban_quyen không cácleech_txt_ngu loại mị dược cho chốn hậu cung. Chỉ cô ngờ ở thế cũng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ thuốc bẩn thỉu ấybot_an_cap.
Từ ức của nguyên , đây là một thế giớivi_pham_ban_quyen hòa bình, không chiến tranh, không tộc, thậm chí có triều đại. Nơi nàyleech_txt_ngu có sự tự do tuyệt đối – dĩ nhiên, với điềubot_an_cap kiện bạn phải có năngbot_an_cap lựcvi_pham_ban_quyen. Ở bất thế giới nào vậy, kẻ mạnh mới quyền đứng vững, kẻ chỉ có thể làm bàn đạpvi_pham_ban_quyen cho kẻ khác. Nguyên chính là một ví dụ điển hình: sinh ra trong một thời đại tốt đẹp, lại chết vì bị kẻ hại.
Điều khiến cô băn khoăn là người dân ở đây dường như chẳng mấy am hiểu về Huyền sưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nghềleech_txt_ngu nghiệp này khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tồn tạileech_txt_ngu chính thức, chỉ có những sĩ hay đại sưbot_an_cap màbot_an_cap theo Lam Oánh thấy cũng tương tựvi_pham_ban_quyen như Huyền thuật, nhưng độ thì kém xa cô một trời vực.
Nhưng dù sao, so với cái tộc địa nhỏ bé, túng ở thế giới cũ, nơi cô phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gánh sứ mệnh Đại Tếbot_an_cap Ty như một con rối không có tôi, thì đây quả là thiên đường.
lúc này, giọng nói quen thuộc vang lên. là gã đàn ông già nuabot_an_cap vừa bị nguyên chủ dùng vật đập ngất lúc .
Oánh khóa vòi nước, nhìn mình trong gương. Cô sững khi thấy gương mặt này hệt bản thân ở trước. Sao thể trùng hợp đến vậy? thế giới khác nhau, lại cùng một khuôn mặt?
Lúc này, cô đang ướt sũng, đường cong tuyệt mỹ ẩn hiện dưới váy trắng manhleech_txt_ngu. Làn da trắngvi_pham_ban_quyen nõn nànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như mỡ đông nay lại ửng hồng vì dược lực, trông cô chẳng khác nào một trái đào mật chín mọngleech_txt_ngu khiến người ta thèm thuồng. Oánh tùy quấn một chiếc khăn tắm rồi bước ra ngoài.
Gã đàn ông vừa tìm được điện thoại gọi người thì cô ra. Hắn ngẩn người, rồi nụ dâm tà lập tức hiện rõ trên mặt:
Giỏi lắm! Hóa ra cô vẫn chưa đi sao? Biết điều !
Hắn vừa nói vừa lảo đảo bước tới gần côbot_an_cap: Chỉ cô hầu hạ tôi cho tốt, chuyệnbot_an_cap hômvi_pham_ban_quyen nay tôi sẽ không chấp nhặt. Thậm chí, cái danhbot_an_cap nhỏ nhoi hiện tạibot_an_cap củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, cũng có thể giúp cô thăngvi_pham_ban_quyen tiến thêm vài bậc.
Lam Oánh nhìn cái ánh mắt dâm đãng đang quét lên quét xuống người mình, lòng trào dâng một sự ghê tởm tột độ. Đã bao nhiêu rồi, có kẻ nào dám nhìn cô bằng ánh mắt đó.
Cô môi, mộtbot_an_cap nụ cười lạnh lùng đầy khí hiện lên: Đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích nhìn như vậy, thì đôi mắt này không cần giữ lại nữa.
Khi gã đànvi_pham_ban_quyen ông vừa ra, nhanh như chớp lách , tung hai cú sấm sét vào thẳng hốcbot_an_cap mắt hắn. Một tiếng gào thét như bị chọc tiếtvi_pham_ban_quyen vang dội khắp căn phòng.
Á! Đaubot_an_cap quá… Mắt tôi! Mắt tôi rồi!
Nếu không phải không muốn dính máu bẩn lên tay, Lam Oánh đã trực tiếp móc mắtleech_txt_ngu hắn ra . cú đấm này đủ để hắn mù vĩnhleech_txt_ngu viễn, thế coi như là nhân từ cho .
Nhìn kẻ đang nằm lăn lộn đất, cô lạnh buông một câu: loại rác rưởi ông cũng dám có ý với tôi? Lấy đôi mắt ông không lấy mạng đã đứcbot_an_cap lắm rồileech_txt_ngu.
Gã đàn ông còn mở miệng rủa, nhưng Lam Oánh đã bồibot_an_cap thêm một cú đá khiến hắn bay thẳng vào , rơi xuống bất tỉnh, còn tiếng rên hừ hừ trong cổ .
Lam Oánh không nán lại lâu, cô kéo lê thể đang nóng rực rời khỏi phòng. Thần trí cô bắt đầu mờ ảo, thuốc đã ngấm quá sâu. Cô phải tự véo đùi để giữ lấy chút tỉnh cuối cùng.
Cửa mở ra, cô bước vào mà không để ý trong đã có người. Chỉ đến khi cửa khép lại, cô nhận sự hiện diện của người kia.
Vừa nhìn thấy anhleech_txt_ngu ta, cô bỗng thấy tim mình một nhịp nhan quá kinh , đồng hơi nóng trong người lại bùng lên dữ dộibot_an_cap hơn. ông ngồi trên xe lăn, dường như đi lại không tiện, nhưng vóc dángleech_txt_ngu cao lớn và gương mặt sắc sảo tạc tượng kia khiến anh ta cựcbot_an_cap kỳ khí chất. Nếu không phải đôi chânleech_txt_ngu tàn phế, đây chắc chắn là mộtvi_pham_ban_quyen cực nhân gian.
Lụcleech_txt_ngu Thầnvi_pham_ban_quyen nhận được ánh mắt người phụ nữ bên cạnh, lông mày khẽ vì không . Anh ngẩng đầu lên, định buông lời cảnh cáo nhưng lại bị đôi mắt sâu thẳm, đẹpbot_an_cap của cô thu . Lam lúc này đang ướt đẫm, đường cong cơ thể phô bày rõ trước mắt anh, nhưng có vẻ côbot_an_cap đã không còn tâm để bận đến việc mình đang hênh nữa.
Lamvi_pham_ban_quyen Oánh vàng quay đi, cô sợ nếu nhìn thêm một giây nào nữa, cô sẽ kiềm chế được lao vào tươi nuốt sống người đàn ông lạ mặt mất.
Thang máy không ngừng lên, Lam Oánh càng lúc càng thấy khó thở. Cô biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc này không có giải bình thường. không muốn nổ tung mà chết, cô bắt buộc phải tìm người để giải tỏa.
Nhưng giữaleech_txt_ngu nơi xa lạ này, tìm ra phù đây? Ánh mắt cô vô thức lại rơi lên người đàn ông ngồi xe lăn.
Lục Thần đã sớm dời tầm mắt khỏi bộ dạng nhạy cảm của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh cúi nhìn sàn nhà, giữ một vẻ lạnh lùng xa cách.
Lam Oánh tự vả vào mình một cái trong lòng. Mày đang nghĩ cái thế Lam Oánh? Người ta tàn tật ngồi xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăn mà mày cũng bắt nạt ? Biết người có làm ăn được gì không mà tính?
Thế nhưng, cáileech_txt_ngu nhan sắc là cực phẩm. Nếu thật sự phải chọn một người, thôi thì gương mặt này cô cũng có thểleech_txt_ngu miễn cưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chấp .
Cửa thang máy mở, người đànleech_txt_ngu ông nút xe lăn đi ra hướng về một căn . Ngay khi phòng lại, Lam Oánh không đắn đo, nhanh cắt lao tới cửa.
Thôi kệ ! Cùng lắm sauvi_pham_ban_quyen đó bù đắp cho anh chút đó, giờ mà đi tìm người khác chắc mìnhbot_an_cap .
Chờ đã… Cái đó, tôi anh giúp mộtleech_txt_ngu tay. Lam Oánh cố nặn ra một nụ cười mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho là đáng tin nhất.
Lục Thần nhíu mày, gương mặt lạnh băng: Cô tìm rồi, tôi không được gì cô đâu.
Lam Oánh cố nén hỏa dục đang đốt tâm can, kiên quyết: nói anh được làvi_pham_ban_quyen được.
Dứt lời, cô lách người vào , nhanh tay đóng cửa và chốt khóa, hoàn toàn không cho đối phương cơ hội từ chối. Lục Thần cảm thấy một linh cực kỳ bất ổn dâng lên .
cứu tôibot_an_cap một mạng, tôi khỏibot_an_cap chân cho anh. Chúng ta xem nhưleech_txt_ngu huề nhau, được không?
Lam Oánh cần bắt mạch, chỉ nhìn diện tướngbot_an_cap đã anh ta vấn đề gì. Không phải bệnh tật, phải gãy xương, mà là bị Khôi lỗi chú (Bùa hình nhân). chỉ là loại chú cấp thấp dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để hạvi_pham_ban_quyen thể chứ không điều khiển tinh thần, nhưng nó khiến chân của người trúng chú bị hoàn toàn theo sự điều khiển của kẻ hạ chú.
Lục Thần gằn : Cút ra ngoài, đừng để tôibot_an_cap nói lần thứ hai. tin một lời nào của cô. Cứu mạng cái gì? Chữa chânvi_pham_ban_quyen cáivi_pham_ban_quyen gì? Anh chẳng quan tâm.
Lam đã tới giới hạn chịu đựng. Mặt cô đỏ bừng, hơi thở nóng hổi, côvi_pham_ban_quyen vội vã giải : Tôi bị trúng , không giải ngay tôi sẽ chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất. Tôi hứa sẽ chữa cho anh, chuyệnvi_pham_ban_quyen này cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn giảnbot_an_cap, tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đi.
Nếu anh không đồngvi_pham_ban_quyen , tôi đành phải dùng biện pháp vậy. Nói trước là cũngbot_an_cap bấtbot_an_cap đắc dĩ thôi nhé, có mà thù oán .
Lục Thần nhìn mặt ửng hồng và ánh mắt mờ của , bỗng chốc nhận ra cứu mạng nghĩa là . Mặt anh chốc đỏ bừng vì tức xấu : Côbot_an_cap nằm mơ đi! Nếu không cút ngay, tôi sẽleech_txt_ngu giết cô!
Anh buôngbot_an_cap đe dọa, nhưng Lam Oánh lúc nào có sợ là gì. Cô nhậnbot_an_cap rabot_an_cap có thuyết phục đến sáng mai anh cũng không gật đầu. Thôibot_an_cap … tự thân động vậy.
Cô tay tắt phụt phòngvi_pham_ban_quyen. Dù cô là người chủ động, nhưng cô cũng biết thùng chứ bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Trong bóng tối, Lục Thần vừa giận vừa cuống quýt nhưng đôi chân tàn phế cho phép anh phản kháng. Điều cảm thấy nhục nhã hơn cảbot_an_cap là cơ thể anh dường như khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hề sự đụng chạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củabot_an_cap .
Dược tính quá mạnh khiến cả hai vật lộn suốt cả đêm. Đếnleech_txt_ngu gần sáng, Lục vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp , nhưng Lam Oánh thì vẫn tỉnh sáo. Cô còn phải làm nốt phần bù đắp rồi tranh thủ chạy trốn anh ta tỉnh lại.
Nhìn mặt đang say người đàn ông, Lam Oánhvi_pham_ban_quyen nướcvi_pham_ban_quyen miếng cái , thầm lẩm bẩm: Đúng làbot_an_cap sắc đẹp người.
Cô đầu tìm trong Càn Khôn. May mắn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảo dược vẫn đủ, cô chế ra một loại thuốc mê đơn giảnvi_pham_ban_quyen để đảm bảo anh sẽ không thức giấc giữa chừng, đóvi_pham_ban_quyen mới bắt đầu bắt taybot_an_cap vào pháleech_txt_ngu giải Khôi chú. Đại Ty Vu tộc, mấy cái chú thuật cấp thấp này đối với cô chỉ là trò trẻ .
Cô châm vào đầu ngón tay anh lấy giọt máu, vào chu để vẽ bùa. Mồ hôi lấm tấm trán Lam Oánh, cơ thể mới này chưa tu nên việc điều động linh lực có chút vất vả. Khi lá bùa thành, một vệt linh nhàn nhạt lóe lên lặn mất vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấy.
Cô lá bùa lên người Lục Thần, bắt đầu niệm chú: Thiên hữu thiên tướng, địa hữu kỳ… đốt xương thành tro, tà diệt ácleech_txt_ngu… Cấp cấp như luật lệnh!
Cùng lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, tại biệt thự sang trọng ở , một lão đang ngủ say bỗng dưng hộc ra mộtleech_txt_ngu ngụm máu , gương mặt già nua nênvi_pham_ban_quyen xám xịt, sụp hẳn đi. Lão hốt hoảng bò vào mật thất, thấy hình nhân trên thờ đã vỡ vụn, lão gào lên điênleech_txt_ngu : nào? Kẻ nào dám hỏng đại sự của !
khách , Lam thở phào nhõm khi thấy hắc khí chân Lục Thần đã tan biến. Cô châm thêm vài mũi kim vàng để giúp các máu lưu thời gian dài bị đình trệvi_pham_ban_quyen. Làm xong xuôi, cô lại ngắm nhìn diện anh ta một nữa.
Kỳ lạ ! Diện tướng này làleech_txt_ngu đại đại quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thậm còn có cả tử khí bao – đây là khí của bậc đế . Thảo nào hạ chú phảibot_an_cap tốn nhiều công sức như vậy, những người có tử khí hộvi_pham_ban_quyen thểleech_txt_ngu luôn được thiên đạo ưu ái, cực khóvi_pham_ban_quyen để ámvi_pham_ban_quyen toán.
Trời gần sáng, Lam Oánh dọn đồ , ném cho anh ta một cái nhìn cuốibot_an_cap cùng nhanh chóng rời khỏi . Bước ra khỏi khách , hít hà không khívi_pham_ban_quyen buổi sớm, cô mỉm cười. Từ nay về sau, cô chính thức tự do rồi!
Cô bắt taxi quay về cănbot_an_cap phòng trọleech_txt_ngu của . là một cô sinh viênbot_an_cap vừa tốt , gánh nặng gia đè nặng lên vai. Cha mất sớm, mẹ bị ung thư giai đoạn đầu, bao nhiêu tiền thường củaleech_txt_ngu chaleech_txt_ngu đều bà nội và nhà bác cướp sạch. Vì túng quẫn, cô mới nghe lời cấp trên đi khách hàng để rồi bị chính đồng nghiệp hạ thuốc dẫn đến bi kịch.
Oánh siết nắmbot_an_cap tay: Tôi đã dùng xác của cô, nợ của cô, tôi trả thay cô vậy.
Chiếc taxi dừng lại trướcleech_txt_ngu một con hẻm lụp xụp, bẩn thỉu. Lam Oánh bước xuống, nhìn dãy nhà trọ cũ nát dành cho người nghèo mà không khỏi nhíu . tư cách là Đại Tế Ty luôn được hưởng những thứ tốt nhất, nơi nàybot_an_cap với cô quả thật là một thách về đựng.
Cô vào phòng thu dọn những thứ cần thiết rồi rời đi. Sau khi gửi email xin nghỉ việc, cô bắt xe khách về thị trấn Tạm . Còn gã cấp trên và cô đồng nghiệp tốt bụng ư? Đợi cô xếp chuyện gia đình xong sẽ quay lại tính sổ sau.
đó, tại khách sạn Vạn Lợivi_pham_ban_quyen.
Lục Thần chậmbot_an_cap rãi mở mắt. Nhìn ánh rực rỡ cửa sổ, những ký ứcvi_pham_ban_quyen nóng bỏng đêm qua ùa về khiến vừa thẹnvi_pham_ban_quyen vừa giận. Cái ngườileech_txt_ngu đàn bà chết kia, dám dùng cưỡng ép anh?
Anh định chống tay ngồi dậy như mọi thì khựng lại. Đôi chân vốnbot_an_cap vô lực … như vừa đậy?
Lụcvi_pham_ban_quyen Thần sững . Anh thử cử động lần nữa. Thật sự cử động được! Không !
Lời nói của cô gái đêm qua hiện lên trong đầu anh. Chẳng cô ta nói thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Đôi chân mà bao danh thế giới bó tay, cô ta chỉ cần vài tiếng hồ là chữa khỏi sao?
Nghĩ đến việc cô gái đó vật lộn với mình suốt đêm, mặt Lục Thần lại đỏ lênbot_an_cap một cách bất thường. Anh vội vã trợ lý đến đón, đồng thời hạ lệnh: tra ngay cho tôi, gái đi cùng tôi trong thang máy qua là ai. Tôi muốn có thông trong thời ngắn nhất.
…
Tại thôn Thuấn Hoàngleech_txt_ngu, Đông .
Oánh xuống xe, nhìn ngôibot_an_cap hai tầng cũ kỹ đình họ Thẩm. Đây là tài duy nhất lại sau cha cô mất. Vừa bước cổng, tiếng cãi vã ĩ bên trong đã côvi_pham_ban_quyen nhíu màyleech_txt_ngu.
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lao vào nhà và chứng kiến cảnh tượng khiến máu bốc lên tận đỉnh đầu. Chu – bác dâu trên danh nghĩa – đang túmvi_pham_ban_quyen tóc cô, ngã bà xuống đất và định vung chân đábot_an_cap tới.
Không một giây do dự, Lam Oánh lên tung một cú đá bạt mạng khiến Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Xuân Hoa ra xa, rầmvi_pham_ban_quyen xuống đất.
Á! Cái eo tôi… gãy mất rồi! Chu Xuân gào thét thảm thiết.
Thẩm lão thái bà đứng bên cũng giật kinh hãi. Thấy đứa gái nhu nhược bỗng trở hung hãn, bàbot_an_cap ta quát : Láo toét! Thẩm Lam Oánh, mày dám đánh bác dâu sao? Có tội đánh đập trên ở xử tử không?
Lam Oánh bà ta, vội vàng đỡ mẹ dậy: , mẹ có sao không? Có thấy khó chịu chỗleech_txt_ngu nào không?
Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm nhìn con gái, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn cốleech_txt_ngu nặn ra cười: Mẹ không sao. Sao con lại về rồi? Bà không muốn con gánh vác gánh nặng nong, định sẽ âm thầm giải quyếtbot_an_cap không làm khổ các con, không con gái lại đúng lúc này.
Lam Oánh dìu mẹ ngồi xuống ghế, quay lại Chu Xuân Hoa ánh mắt lạnh căm: Bác dâu, bác dám đánh mẹ , là chán rồi phải không?
Dứt lời, cô tiến bồi thêm một cái nảy lửa vào mặt bà ta. Cô chẳng quan bề trênvi_pham_ban_quyen hay bề dưới, kẻ nào dám đụng đến của cô, kẻ đó phải trả giá.
Mày… cái con ranh này! đánh tao? Chu Xuân Hoa đau đớn định bò dậy nhưng cái eo buốt khiến bà ta quỵ.
Thẩm lão bà nhìn Lam , trong lòng dâng lên một nỗi mơ hồ. Đứa này dường như bị trúng tà ? Sao tự dưng lại sợ này? Thấyleech_txt_ngu tình khôngleech_txt_ngu ổn, lão thái bà là kẻ cáo già liền lén lút chuồn mất, bỏ mặc dâu cả nằm rên .
Oánh cười khẩy nhìnbot_an_cap Chu Hoa: Bà bỏ rơi bác rồi kìa. Bây giờ đến lượt chúng ta .
Xuân Hoa sợ hãi van xin: Lam Oánh… bác rồi, là nội bắt bác ! ấy tị vì ngày xưa ba cháu đối xử với mẹ cháu quá tốt, nên giờ muốn hành hạ mẹ cho hả giận. chỉbot_an_cap là bị ép buộc thôi!
quá sợ hãi, Chu Xuân Hoabot_an_cap đã khai sànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sanh chuyện xấu xa mà lão thái bà đã . Lam Oánh nheo mắt, nụ cười trên càng thêm lạnh .
Quả nhiên, nghe xong những lời , sắc mặt Oánh sầm lại. lão thái bà tiệt này, dám đối xử mẹ nhưbot_an_cap thế sao?
bên cạnh, mẹ Thẩm thấy thay trút giận, trong lòng vừa thấy ủi lại vừa xót xa: A , lại con, đừng chấp với bác dâu con nữa. cũng là người sắp chếtleech_txt_ngu rồi, sao cũng được.
Tính tình bà nhu , cốt cách một tiểu thư khuê các thời xưa, lúc nào cũng dịu dàng nền nã, đến nói to một tiếng cũng chẳng nỡ. Ba năm xưa chính là cái tính cách này của , lão thái bà lại cực kỳ ghét, cho rằng hồvi_pham_ban_quyen ly quyến rũ, con bà ta chẳng thèm nghe lời mẹ .
Đúng đúng đúng, đừngbot_an_cap chấp nhặt tôi nữa. Em dâu , trong chị thương emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhưng bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net già thật sự quá tàn nhẫn. Chị mà không nghe bà ấy thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngàybot_an_cap tháng này khó sốngleech_txt_ngu . Nhà em sao cũng còn nhà này, chứ nhà chị cả. Chồng chị thì bất tài, cả đều phải trông chờ vào bà già, chị nào dám làm trái ý.
đoạn, Chu Xuân Hoa bỗng thấy tủi thân thật sự. Trong lòng bà ta sao mà ghen tị với Lâm Tố Lan cho được? Có một người yêu thương hết mực, việc nặng việc nhẹ chẳng bao giờ đểleech_txt_ngu vợ đụng . cả khi ra làm mấy việc nhẹ nhàng, Thẩm nhị xót , chỉ bắt vợbot_an_cap ở nhà nấu , quét . Ông ấy còn vợ mà sàng đối đầu với mẹ mình, lúc nào đứng phía bà. Nửa đời trước của Lâm Tố có thể nói là chưa từng nếm mùi đau , hạnh phúc đến mức ngườileech_txt_ngu ta mắt.
Bây giờvi_pham_ban_quyen Thẩm lão chết , ngày vui của Tốvi_pham_ban_quyen Lan cũng dứt, Chu Xuân Hoa sự đã lén lút vui mừng. Cùng phụbot_an_cap nữ, lại là chị em dâu một mái nhà, nhưng số lại khác biệt một một vực, hỏi Chu Xuân không uất ức cho được? Lão thái ở nhà vốn chẳng phải hạng hiền lành, bà gả về đây bao nhiêubot_an_cap năm là bấy năm nếm đủ mọi đắng cay cực. mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tố Lan chưa từng phải chịu đựng những điều , tất cả là nhờ có chồng che chở.
Đến khi lão nhị qua , nhìn Lâm Tố Lan bị bà hành hạ, thật là Chu Xuânleech_txt_ngu Hoa rất hả . Bà ta thích một bên xem kịch vui, thỉnh thoảng lại châm chọc vài câu. Nhưng trực tiếp ra tay thì đúng là đầu tiên, không ngờ lại bị Thẩm Lam Oánh bắt quả tang tại .
Lam Oánh cười lạnh một tiếng, mỉa mai: Nghe lời bà già sao? Thế bà ta bảo bác đi chết, bác đi không?
Đừng tưởng không biết bác đang nghĩ , bác ạ.
Xuân Hoa vội vã thề thốt: Sau này tôi dám nữa đâu! Lam Oánh, cháu tha cho bác đi! Bác hứa từ nay về sau đến đây nữa, bà già có bắt bác không . mau đỡ bác dậy đi, bác phải đi khám sĩ, cái eoleech_txt_ngu này gãy thật thì làm sao!
Mẹ Thẩm tiếng: A Oánh, đỡ bà đi con. Mẹ không muốn nhìnbot_an_cap thấy bà nữa, cứ bà ấy về đi.
Lam Oánh gật , cúi người xuống, ngón tay nhanh điểm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài huyệt đạo trên eo Hoa. Lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạo mạnh đến mức bà ta cứ ngỡ đang đánh mình.
Á á á! Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oánh, đừng đánh nữa, đau quá!
Lam Oánh cườibot_an_cap tủm tỉm: Bác dâu, bác bị trẹo eobot_an_cap, cháu đang chữa cho bác . Yên tâm đi, lát nữa cóleech_txt_ngu tự đứng dậy được ngay.
Chu Xuân Hoa ban đầu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin, bụng con nhỏ này rõ ràng trảleech_txt_ngu thù mình, nhưng ngay giây tiếp theo, đau lòng ở dường như biến mất thật. Bà ta kinh ngạc đứng dậy, phát hiện mình thật sự đã cử bình thườngbot_an_cap .
Lam Oánh, cháu làm thế hay vậy? Chẳng lẽ cháu cũng biết y thuật?
Lam Oánh nhìn bà ta bằng mắt sâuleech_txt_ngu : Vâng, biết một chút. Lúcvi_pham_ban_quyen nãy chữa cho bác, thuận tay ‘tặng’ chút quà nhỏ trên người bác rồi. Nhưng bác yên tâm, không chết người đâu, chỉ là khiến bác khó chịu vài ngày thôi.
Cái gì? Cháu… cháu đã làm gì tôi? Chubot_an_cap Xuân Hoa trợn mắt, mặt đầy kinh hãi, suýt chútvi_pham_ban_quyen nữa thì bật khóc. Lam Oánh, gái ngoan, bác dâu thật sự không dám nữa đâu. Cháu tin đi, sau này bác nhất định sẽ đối xử tốt với mẹ cháu mà.
Lam Oánh nhàn nhạt nói: không chịu khổ, bác giúp cháu việc. Những chuyện trước bác làm, cháu sẽ xóa bỏ hết, không baobot_an_cap giờvi_pham_ban_quyen tìm bácleech_txt_ngu gâybot_an_cap phiền phức nữa.
Chu Xuân Hoa linh cảm có điềm chẳng lành, run rẩy hỏi: Việc… gì?
Lam Oánh thong thả xuống , mỉm cười ra hiệu: Bác dâu lại đây ngồi đibot_an_cap, chúng ta từ chuyện.
Chu Xuân Hoa rón ngồi xuống, nhìn Lam Oánh một cách trọng. Bà ta cứ thấy Lam Oánh của ngày dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như đẹp hơn, đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoạt đầy thái, hoàn toàn khác hẳn với vẻ nhu nhược trướcvi_pham_ban_quyen kia.
Tiền bồi thường của ba cháu bị bà nội lấy mất, bác chứ?
Nhắc đến bồi thường, Xuân Hoa cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thèm nhỏ dãi. Lúc đó lão thái nói rất hay, bảo bà ta giúp một lấy số tiền đóvi_pham_ban_quyen, sau này bà già đi thì chẳng phải đều thuộc về nhà cả sao. Vậy nửa năm trôibot_an_cap qua, bà ta chẳng thấy một xu sứt mẻ nào, tất cả đều nằm gọn trong túi lão thái bà.
ta gật đầu: Bác biết.
Lam Oánh cười : Đó là tiền bồi thường củabot_an_cap ba cháu, đương nhiên phải cho mới đúng. Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội chỉ có quyền nhận một nhỏ thôi chứ?
Chu Xuân Hoa ngẩn người, lúng túng nói: … cháu nói với bác cái này cũng vô ích thôi, tiền có phải bác giữ đâu.
Lam đi thẳngleech_txt_ngu vào vấn đề: Cháu thẳng luôn, cháubot_an_cap muốn đòi lại tiền bồileech_txt_ngu thường. Nhưngvi_pham_ban_quyen lúc trước bà nội lấy là tiền mặt chứ không phải chuyển khoản, nên cháu cần nhân chứng. Về mặtleech_txt_ngu pháp luật, cháu là người thừa kế thứ , cháu và em trai là thứ hai, bà nội chỉ đứngleech_txt_ngu thứ ba thôi. Vìleech_txt_ngu vậy, cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định thuê luật kiện ra tòa.
đến chuyện tụng, Xuân Hoa choáng váng, sợ : Chuyện này… này không đến bác ! Bác chưa cầmleech_txt_ngu đồng nào cả, đều lão bà đấy.
này Thẩm lắng lên tiếng: A Oánh, con định làm gì ? Nếubot_an_cap kiện nội convi_pham_ban_quyen tòa, cả thị trấn sẽleech_txt_ngu nói nhà bất hiếubot_an_cap . Lúc đó lờileech_txt_ngu ra tiếng vào khó nghe lắm con .
Lam Oánh nhìn , kiên định nói: Mẹ, số tiền đó là mẹ xứng đáng nhận. Hơn nữa, nghĩbot_an_cap muốn nhìn thấy mẹ lâm bệnh mà không có chữa trị thế không? Đó là số tiềnvi_pham_ban_quyen lại cho mẹ. Bà nội ba, bà ấy có mình, nhưng không thể tất cả. Con A cũng cóvi_pham_ban_quyen của chúng con. Mẹ à, chuyện này mẹ đừng lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cứ con xử .
Nghe con gái nói vậy, mẹbot_an_cap Thẩm trầm một lúc rồi không ngăn cản nữa. Lam Oánh chuyện với Chu Xuân Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khá lâu, khoảng nửa giờ sau, Chu Xuân Hoa mới thất thần rời khỏi nhà Thẩm.
Tại ngôi nhà cũ, Thẩm lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang thản nhiênvi_pham_ban_quyen ngồi cắn hạt dưa giữa sân nhưvi_pham_ban_quyen chẳng có chuyện gì xảy raleech_txt_ngu. Thấy Chu Hoa lành lặn trở , bà ta cười khẩy: Tôi rồi, chúng nó chẳng dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm chị đâu . Nhìn , con ranh đó đâu ravi_pham_ban_quyen gan lớn .
Chu Xuân không nói gì, lòng ngắt. Thấy bà ta im , lão bà nghĩ bà tabot_an_cap đang dỗi, nhưng cũng chẳng buồn dỗ dành, liền bảo: Được rồi, đi nấu ! Quá trưa rồi mà tôi còn chưa có vào bụng đây này!
Tôi không khỏe, bà tự đi mà nấu. Tôi đi nằm đây.
Đây là lần đầu tiên Chu Xuân Hoa dám cãi lời lão thái bà, bà ta đi thẳng về phòng mình. lão bà đứng ra , không thể tin nổi đứa con dâu vốn nghe lời như rùa đen hôm nay lại dám phản kháng. Bà ta định nổi lôi , rồi nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại nãy mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa bỏ ở nhà lão nhị, chắc nó đang dỗi. Thôi , bỏleech_txt_ngu qua cho nóvi_pham_ban_quyen lần này !
Tại nhà họ Thẩm, sau khi Chu Xuân Hoa đi khỏi, Lam mới bắt đầu bắt mạch cho mẹ. Cănvi_pham_ban_quyen bệnh ung thư vú này, ở thế giới của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được gọi Nhũvi_pham_ban_quyen Nhamvi_pham_ban_quyen, thườngleech_txt_ngu do chính khí trong cơ thể suy , không chống được tà độc, dẫn đọng thành.
Bệnh của mẹ Thẩm mới ở đoạn đầu, thực ra rất dễ chữaleech_txt_ngu trị. Chỉ có điều tâm trạng u uấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ý cầu sinh yếu ớt, cứ kéo dài thế này chỉ làm tế ung thư phát nhanh hơnbot_an_cap. Muốn trị gốc, khôngleech_txt_ngu chỉ cần dùng thuốc cho thân thể, mà còn phải hóa giải tâm bệnh. Chuyện thể xác Lam Oánh thì dễ, chứ tâm lý đúng là một bài toán khó.
Thấy đã hơn mười một giờ, Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oánh nói với mẹ: , con đi mua thức ăn nấu cơm, mẹ ở nhà đợi con nhé.
Mẹleech_txt_ngu đứng dậy: Để mẹ đi cùng. Con đã nấu cơm bao giờ đâu, chắc chẳng biết chọn thế nào ấy chứ.
Lam Oánh gãi đầu cười ngượng nghịu. thật, cô cái gìbot_an_cap giỏi, duy chỉ có chuyện bếp núc là học mãi chẳng vào. Nhìn vẻ mặt lúng của con gái, mẹ không được bật cười: Đi thôi! nay thứ sáunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, chiều nay A Dật cũng về, hiếm khi hai chị
Cha của cậu bé cau , nhìn chằm chằm Lam Oánh: Cô chắc chắn chứ?
Lam Oánh đầuvi_pham_ban_quyen khẳng địnhbot_an_cap: Tôi là một Huyền sư, xem , phong thủy, bóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toán hay tà bắt ma tôi đều thông . Lệnh lang miếng ngọc bội này hại, tôi không hề nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dối.
Ông cụ bên vẫn tin nổi: Làm gì vị đại sư nào mà tuổivi_pham_ban_quyen thế này?
Cha cậu bé lại sốt sắng hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dồn: có thể cứu con trai không?
Lam Oánhbot_an_cap thản nhiên: Tất nhiên, chút con chưa khó tôi.
Người đàn rỡ khôn xiết: Cầu xin đại sư lấy con trai tôivi_pham_ban_quyen! Chỉ cần cô cứu được nó, cô muốn gì tôi cũng ứng.
Người mẹ cũng nức nở: Cầu xin đạileech_txt_ngu , thằng bé còn nhỏ quá, xinbot_an_cap hãy cứu lấy nó!
Bà lão lại xen vào đầy lo lắng: Kìa Ngạn , Mỹ Châu, hai đứa đừng để con béleech_txt_ngu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lừa. Nó thấyleech_txt_ngu nhà mình giàu nên định đàovi_pham_ban_quyen đấyleech_txt_ngu!
Lam Oánh chẳng buồn liếc mắt nhìn bà lão lấy một cái, cô chỉ nói vớileech_txt_ngu người cha: Con trai anh bị tàvi_pham_ban_quyen khí xâm nhập lâu, phải trục xuất ngay lập tức kẻo nguy hiểm đến mạng. Nhưng mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh cứ ngăn thế này, tôi khó lòng làm phép được.
Người đàn hiểu ý ngay lập tức, quay sang bảo vợ: Em ở đây, anh đưa ba mẹ ra ngoài.
hai ông bà phản đốibot_an_cap, họ vẫn bị con trai cưỡng ép lôivi_pham_ban_quyen khỏi phòng. Tiếng nhằn, trách móc của ông bà vẫn văng vẳng cửa.
Lam Oánh tiến gầnbot_an_cap, tháo miếng ngọc trên cổ cậu bé ra rồi dặn người mẹ: Miếng ngọc này tà khí nặng, để trong phòng hay cả ngôi nhà này sẽ gây hại. Tôi giữ nó trên người, lát nữa sau khi cho cậu xong, tôi sẽ phép tẩy chovi_pham_ban_quyen nó. Sau đóbot_an_cap, anh chị phải mang ngọc đạo quán, đặt dưới tượng thần Linh Tôn đủ chín mươi chín ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới có thể sạch hẳn. Ngọc tuy tốt nhưng thực không hợp người , nhất là con.
Người phụ nữ đầu lia : Vâng, trăm sự nhờ đại sư, cô cứ tự nhiên phép, tôi tuyệt đối không quấy rầy.
Bác nói gì đó, nhưng thấy chủ nhà đã quyết, ông đành ngậm miệng xem.
Lam lấy miếngleech_txt_ngu ngọc ra, mở Càn Khôn bỏ vào. túi của cô vẫn còn khá nhiều lá bùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã vẽ sẵn. Vốn không quen có người đứng cạnh khi cứu người, cô quay sang bảo: Thưa phu , tôi cần một không yên tuyệt đối và có người lạ. sẽ ảnh hưởng đến việc thi triển thuật, chỉ cần mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suất nhỏ, ngay cả tôi cũng sẽ bị tà khí phản phệ.
phụ dùbot_an_cap do dự nhưng vì chồng, bà gật đầu: Vâng, vất vả cho đại rồi. Bác sĩ , chúng ta ra ngoài thôi.
Bác sĩ Trươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mím môi, định cãi lại nhưng rồi cũng lầm lũi bước ra theo.
Ngoài cửa, bác sĩ Trương không nhịn được màvi_pham_ban_quyen lẩm bẩm: Anh Cao, chị Cao, hai đơn thuần quábot_an_cap. Con đó nhìn là biết hạng lừa đảo rồi. Chẳng nói đến chuyện con trai hai người tà khí hay khôngvi_pham_ban_quyen, nhìn ta có nào giống đại sư đâu? Chưa miếng ngọc triệu tệ kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô ta cứ thế đút túi mang đi… hai người tâm được sao?
Ông nội nghe vậy lại định . Người ôngleech_txt_ngu tức giữ chặt mình: Ba! miếng ngọc thôi, có giá bằng mạng sống của Hạo Hạo không? Người ta đã bảo thì cũng không được vào quấy rầy!
nội vẫn léo nhéo: nhỡ nó không cứuleech_txt_ngu thì sao?
Người đàn ông mắt đỏ ngầu, cực kỳ tệ. ta chỉ có mỗibot_an_cap đứa con này, nếu cứu đượcleech_txt_ngu thìbot_an_cap bạc danh vọng cũng là rác rưởi. Mẹ! Mẹ có thể thôi nóileech_txt_ngu mấy đó không? Mẹbot_an_cap không thể cho Hạo tốt đẹp lên được à!
con trai mắng, bà lão lập tức giở bàibot_an_cap kể khổ, nào là công lao chăm cháu từ nhỏ cực nhọc thế nàoleech_txt_ngu.
Bên trong phòng, Lam Oánh dán lá người béleech_txt_ngu rồi bắt đầu niệm chú. Tà khí tích tụ lâu ngày đã khiến lục phủ ngũ tạng của đứa nhỏ tổn thương không ít, sau này cần phải bồi bổ kỹ lưỡng.
Khoảng nửa giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau, Oánh hoàn tất pháp sự. Cô lấybot_an_cap một viên đan dược mớm cho cậu . Bổ Khí Đan thôngbot_an_cap thường cô luyện chế . Nếu không có nó, cậu bé chắc phải nằm thêm mấy ngày mới tỉnh, nhưng vì bản lĩnh ngay tức để bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghileech_txt_ngu ngờ, Oánh đành xuất linh dược.
tiếc làleech_txt_ngu đan dược của cô chẳng còn nhiều, biết ở thế giới này có tìm được liệu phù hay không.
Sau khi uống thuốc, sắc cậu bé dần hàobot_an_cap, thân trở lại bình thường rồi từ mắt.
Cháu tỉnh rồi sao, cậu bé?
Cô là…? Giọng nói trẻ con chút khàn đặc lâu không giao .
Lamleech_txt_ngu Oánh mỉm cười: Cô đến để cứu cháu đâybot_an_cap. Đợi nhé, cô gọi ba mẹ vào với cháu.
Lam Oánh mở cửa, người cha đang đứng trực sẵn bên ngoàibot_an_cap hớt hải hỏi: Thế nào rồi sư? Ánh mắt anh ta vẻ lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âu nhưng cũng le lói một tia hy vọng mỏng manh.
Oánh cười gậtvi_pham_ban_quyen : Ổn rồi, cháu đã tỉnhvi_pham_ban_quyen, mọi người vào đi.
Mọi người không dám tin vào taivi_pham_ban_quyen mình, vộibot_an_cap vàng ùa vào phòng. Thấy con trai đãvi_pham_ban_quyen tỉnh táo, người cha bật khóc vì vui sướng.
Ba, mẹ, sao mọivi_pham_ban_quyen người đều thế? Cậu bé gọi khẽ, gương đã có chút ý cười.
mẹ lao đếnvi_pham_ban_quyen ôm chặt : Hạo , tỉnh rồi, cuối con cũngleech_txt_ngu tỉnh rồi! Con làm sợ chết khiếp mấtvi_pham_ban_quyen .
Hạo ba cũng đỏ hoe mắt ôm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ convi_pham_ban_quyen. Cảm giác mất đi rồi tìm thấy khiến anh rằng sau dù bận đến đâu cũng phải con theoleech_txt_ngu bên mình, tuyệt đối không để con ở nhà một mình nữa.
Trương đứng bên cạnh, trợn mắtvi_pham_ban_quyen hốc mồm nhìn đứa bé. Rõ ràng lúc nãy nó còn trong tình trạng thân tàn ma dại, dấu hiệu sinh tồn lịm dầnleech_txt_ngu, thếvi_pham_ban_quyen giờ đây hồi phục kỳ diệubot_an_cap thế ?
Ông nhìn Lam ánh mắt đầy vẻ thămvi_pham_ban_quyen dò và kinh ngạc: Cô bé, cháu cứu nó cách vậy? Lão Trương này hành ybot_an_cap nhiêu năm, đây là đầu thấy chuyện lạ đời nàybot_an_cap. Đúng là tôibot_an_cap đã nhìn người bằng nửa con , thật hổvi_pham_ban_quyen thẹn quá!
Bác sĩ Trương là người lanh lợi, thấy mình sai lậpleech_txt_ngu tức nhận ngay.
Chavi_pham_ban_quyen của đứa bé này mới bừng tỉnh, quay sang Lam Oánh cảm ơn rối rít: Đại sư, thật sự cảm ơn ! Cô nói đi, cô muốn thù thếleech_txt_ngu , chỉ cần trong khả năng của tôi, nhất định sẽ báoleech_txt_ngu đáp hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình.
Anh ta cùng kích động, trong lòng giờ đây sự kính trọng đối với Lam Oánh. Phía bên kia, ông bà nội cũngbot_an_cap im thin thít không dám he gì nữa. Cháu trai tỉnh lại làbot_an_cap tốt rồi, chỉ mong cô nhóc này đừngbot_an_cap có tử ngoạm là .
Oánh thong thả lên tiếng: Lúc nãy tôi đã tử dùng một viên đan dược, là Khí Đan thượng phẩm, cực kỳleech_txt_ngu trân quý. không có nó, tà khí đã thì cũng phải mất vài tháng mới bình phục . Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tránh mọi người tin tưởng, cho rằng tôi là kẻ đảo nên tôi mới ravi_pham_ban_quyen dùng luôn. Thôi thì tính viên đan đó một vạn tệ, thêm bùa chú hai nữa, tổng cộng là một vạn hai ngàn tệ (khoảng 42 triệu VNĐ), thứ khác coi nhưvi_pham_ban_quyen tặng.
Lam Oánh thực ra cũng chẳng rõ giá cả thế giới này thế nào, nhưngleech_txt_ngu nghe đâu một vạn làvi_pham_ban_quyen to lắm rồi. dược của cô đúng làleech_txt_ngu hàng phẩm, giá đóbot_an_cap cô thấy cũng… hơi rẻ.
Ôngleech_txt_ngu Cao nghe xong ngẩn : Chỉ có… một vạn thôi sao?
Thấy anh ta kinh ngạc như vậy, Lam mới thở phào, mỉm cười gật đầu: Vâng, đúng . Đắt nhất viên thuốc kia thôi, nó thực sự không tầm thường đâu nên giá mới cao như vậy.
Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến conbot_an_cap số khiêm tốn , ông bà nội đứa bé cũng trút nặng. May quá, không bị chém đẹp.
sĩ thì suýt rớt cằmbot_an_cap. Cô gái lấy có một vạn hai? Nhìn nhà họ Cao biết hạng đại gia tiền tiêu không hết, vậy cô ấy chẳng thừa nước đục thả câu để đòi thêm.
Ông Cao tin nổi, hỏi : sư, này có ít quá không? Cô khách sáo với nhà chúng tôi. Cô cứubot_an_cap con tôi, chút tiền nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm sao xứng với ơn nghĩa đó được! xem còn cần gì nữa không, cần tôi được, tôi đáp ngay.
Lam Oánh phì cười, đây là lần cô có người cứ nằng nặc đưa thêm tiền thế . Nhưng Huyền có quy tắc của Huyền môn, không được thu phí tùy tiện là trong số đó.
Không cần ông Cao, tôi chỉ lấy nhữngleech_txt_ngu gì mình xứng đáng được nhận thôi. Như chợt ra điều gìleech_txt_ngu, cô nói tiếp: Nhưng quả thực tôi một việc nhỏ cần ông giúp .
Người đàn ông gật đầu lianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lịa: Cô cứ nói, việc gì cũng !
Chuyện là muốnvi_pham_ban_quyen đánh một bản cáo , nhưngvi_pham_ban_quyen mảng luật pháp tôi khôngbot_an_cap rành lắm. Không biết ông Cao có quen biết sư uy tín có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giới thiệu cho tôi không?
Ông Cao vỗ ngực cam đoan: Tưởng gì chứ chuyện đó thì dễ quá! Là vụ vậy? Nếu việc nhỏ, luật của ty tôi lo loáng cái là xong. Nếu phứcvi_pham_ban_quyen tạp, sẽ tìm cho luật sư nhất giới này.
Lam Oánh không ngần ngại kể lại chuyện bồi của mình bị bà nội chiếm đoạt. Ông nghe xong lậpbot_an_cap tức khẳng đây chỉ một vụ kiện thông thường, anh ta ngay luật sư tập đoàn tới giải quyết giúp cô.
Vì bệnh của con trai, gia đình họ Caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định ở lạivi_pham_ban_quyen trấn thêm vài ngày. Ông Cao xem Lam Oánh như ân nhânvi_pham_ban_quyen cứu mạngvi_pham_ban_quyen, của cô anh tavi_pham_ban_quyen cực kỳ đểvi_pham_ban_quyen tâm, định bụng sẽ trực tiếp đốc thúc luật sư phải bằng được vụ này.
khi bàn bạc xong, Lam Oánh được cả gia đình họ Cao cung kính tiễn ra cổng. Mẹ Thẩm đứng đợi từ , vừa thấy con gái liền lắng chạy lại. Lam Oánh ôm lấy tay mẹ, cười trấn an: Xong cả rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ , đứa bé ổn rồi, mình về nhà thôi!
Gia đìnhvi_pham_ban_quyen họ Cao thiết tha mời ở dùng cơm nhưng Lam Oánh khéo léo từ chối.
Về phía ông Cao, ta vẫn thắc sao một thị trấn nhỏ thế này lại có một nhân vật xuất như Lam Oánh mà trước giờ chưa ai nghe danh. Sau khivi_pham_ban_quyen hỏi mới nhàbot_an_cap Thẩm chỉ là một gia đình bình . Nhưng với con mắt nhìn người lão luyện trên thương trường, Cao chắc Lamvi_pham_ban_quyen Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyệt đối không phảivi_pham_ban_quyen hạng tầm thường, chắc chắn là một cao nhân thích ẩn dật. Loại người nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ thể kết giao, tuyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối không được đắc .
Trên đườngleech_txt_ngu vềbot_an_cap, mẹ Thẩm phân vân mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới hỏi: A Oánh, mẹ cảm thấy con dường như trước quá.
Lam sớm chuẩn sẵn kịch bản: Mẹ, thực rabot_an_cap con nghỉ việc ở ty rồi.
Thẩm sững sờ: Sao ? phải bị người ta ức hiếp không?
Oánh ngừng lát rồi mới nói: Mẹ, thực ra trước đây con từng bái một vị sư phụ, người đã dạy rất thứ. Nhưng lúc đó con không thích mấy món này chưa bao giờvi_pham_ban_quyen dùng tới. Cho đến mấy ngàyleech_txt_ngu trước, con suýt chút nữa mạng…
lần đó con đã suốt rồi. người thực ra còn đáng sợ hơn ma quỷ. Con sống cách mình , không muốn phải sắc mặt ngườibot_an_cap sống .
Nghe đến hai chữ mất mạng, mẹbot_an_cap Thẩm hốt hoảng: A , chuyện gì thế? Ai nạt ? Sao lại suýt chết? Cáibot_an_cap bé này, chuyện lớn thế sao không nói với gia đình!
Mẹleech_txt_ngu cuống cuồngbot_an_cap, nước lưng tròng nhìn con gái. Lam Oánh biết nếu không nói một chút thì sự thay đổi của sẽ rất khó giải thích. Cô không muốn giả vờ làm một Lam Oánhbot_an_cap nhu nhược nữa, muốn là chính mình.
Chỉ là bị người ta hại thôi, nhưng giờ con không rồi. Con sợ mẹ lo nên mới giấuvi_pham_ban_quyen, nhưng giờ con thấy mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mẹ của conleech_txt_ngu, chẳng gì phảibot_an_cap cả. Mẹ đừng lo lắng quá, đã rồi. Sauleech_txt_ngu này con sẽ ở bên cạnh chăm sóc mẹ. Mẹ biết , sư phụ dạy nhiều bản lĩnh lắm, trong đó có cả Trung y nữa. Bệnh của mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với con không phải vấn đề , con chữa được. Con cũng có thể dùng bản lĩnhbot_an_cap này để , mẹ xem, con vừa kiếm được tận một vạn hai .
Lam Oánh tự đắc vẫy vẫy xấp mặt trước mặt mẹbot_an_cap. Mẹ Thẩm nhìn xấp tiền mà choáng váng: Trời đất, mới một loáng mà con kiếm được thế sao?
Oánh gật hào: Vâng ạ, ông Cao còn chê đấy. sư phụ con rồi, làm nghề này không được thu phí bừa bãi, cái gì của mình thì lấy, không phải của mình thì tuyệt đối không được tham.
Mẹ Thẩm nhìn con gái bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắt vừa tự hào vừa xa: Không ngờ A mẹ lại giỏi giang thế này, ba con mà biết chắcleech_txt_ngu chắn sẽ vui .
Hai mẹ con đi vừa tâm sự, cuối cùng Lam cũng thành công não được mẹ, khiến đồng ý để cô tự quyết định cuộc đời mình.
Hai mẹ con bận rộn trongbot_an_cap bếp, ấm cúng tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này khiếnleech_txt_ngu Lam Oánh vô cùng thụ. Chẳng mấy chốc, cậu thiếu niên khoảng mười , mười lăm tuổi xuất hiện ở cửavi_pham_ban_quyen. Cậubot_an_cap nhóc cao nghêu, đứng chắn đi. Gương mặt cậu bé rất tuấn tú, mũi cao, mắt sáng, mặc bộ đồng phục xanh trông đầy chất thiếu niên.
Vừa thấy hai người , cậu nhóc đã reo lên: Chị! Chị về rồi à?
Thẩm Dật chạy tót vào, cười hớn nhìn chị gái. Lam Oánh cậu , lạ là cô chẳng thấy chút xa lạ nào. Theovi_pham_ban_quyen năng, cô đưa tay xoa đầu cậu nhóc nhưng rồi rụt lại.
A Dật về rồi đấy à? Saobot_an_cap mồ hôi nhễ nhại thế này? Oánh lấy đưa cho cậu em.
Thẩm Dật cười hìbot_an_cap: Chị xin nghỉ hay ty cho nghỉ ? Hai tháng rồi chị chưa về nhà đâu đấy!
Lam Oánh nhìn cậu nhóc thoắng, bất đắc dĩ cười: Đượcvi_pham_ban_quyen rồi, uống miếng nước rồi nghỉ ngơi đi.
gia đình quây quần bên cơm tối cực kỳ vui vẻ.
Trong , tại bệnh viện tưbot_an_cap nhân cao cấp ở Đế . đang ngồi trên xe lăn, trầmleech_txt_ngu nhìn bản báo cáo trên . Trong phòng lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có anh và bác sĩ riêng Tống Hạo Vũ.
Lục Thần cứ dán vào tờ giấy suốt nửa tiếng đồng hồ, Hạo Vũ không nhịn được hỏivi_pham_ban_quyen: Thần ca, xem cái gì mà chăm chú thế? Tờ báo cáo nở hoa được chắc?
Lục Thần lúc này mới đặt bản báobot_an_cap cáo . Sáng nay vừa tới bệnh viện, anh đã bắt Hạo Vũ kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tra toàn cho mình. Điều khiến anhbot_an_cap ngạc nhiên kết quả xétleech_txt_ngu nghiệm vẫn y hệt như cũ, không có chút thay đổileech_txt_ngu nào. Thế nhưng, đôi chân anh hiện tại đã linh hoạt hơn nhiều so với buổi sáng, việc tự lại đã không cònbot_an_cap là vấnbot_an_cap đề.
Tống Hạo Vũ lấy bản báo cáo, vẻ mặt hối lỗi: Thần ca, là bất tài, nhiêu năm rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn không chữa nổi chân cho anh.
Họ Tống thiên tài y học, nối khố Lụcleech_txt_ngu . Những năm anh ta dốc hết tâm sứcleech_txt_ngu để tìm cách chữa cho bạn nhưng đều vô vọng. ta cảmvi_pham_ban_quyen thấy vô cắn rứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân củabot_an_cap bạn mình dậm chân tại chỗ.
Lục Thầnleech_txt_ngu nhìn anh ta, bỗng nhiên cười. Tống Hạo Vũ giật bắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , năm anh ta mới Lục Thần cười?
Thần ca, anh khôngleech_txt_ngu chứ? cười kiểu đó, tôi sợbot_an_cap đấy!
Lục Thần mỉm cười: Hạovi_pham_ban_quyen Vũ, chân tôi khỏi rồi. này tạm thờileech_txt_ngu giữ kín.
Tống Hạo Vũ chấn động! Nhưng anh ta khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mà nghĩ Lục bị ảo giác quá buồn: Thần ca, có phải đau quá ra ảo không? Hay là để tôi gọivi_pham_ban_quyen bác tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới nhé?
Đang lúc Hạo Vũ thuyên, thì , Lục Thần dưới ánhbot_an_cap kinh hoàng của anh ta chậm rãi lên, thậm chí còn bước đi vài bước. Tuy dáng đi cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gượng gạo, nhưng rõ ràng anh đã đứng đôi chân của !
Tống Hạo Vũ trợn tròn , mồm há hốc không khép lại được: Thần… Thần ca… anh… anh đi được thật rồi à?
Lục Thần thong thả tới sofa xuống, nhàn nhạt nói: Chuyện này phải kín, tuyệt đối bảo mậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tống Hạo vội bịt miệng mình lại, gật đầu bổ củi. Sau khi trấn tĩnh lại, anh ta lao tớivi_pham_ban_quyen quỳ kiểm trabot_an_cap đôi chân của Lục Thần như một kẻ phát cuồng: Thần ca, là thế nào? Ai chữa cho anh? Thần y phương nào vậy?
Anh ta kiểm tra lưỡng, đôi chân hoạt động hoàn bìnhleech_txt_ngu thường, chỉ cần hồi chứcleech_txt_ngu năng một tháng là sẽ ổn. Nhưng vấn đề là, quả kiểm tra khoa vẫn y ! Đây đúng là một kỳ tích.
Lục Thầnvi_pham_ban_quyen im lặng. người con gái đó tên gì, làbot_an_cap ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thấy bạn không nói, Tống Hạo Vũ cuống cuồng: Anh nói đi chứ! Tôi phải bái sư này mới được. Chân của anh đến danh y giới còn bó tay mà giờ lại khỏi thế này, ai chẳng tò mò!
Lục cười khổ: Cậu không tìm cô ấy đâu, tôi cũng chẳng tìm đượcvi_pham_ban_quyen. Cô ấy chỉ thực một cuộc giao với tôi, đổi lại cô ấy chữa chânleech_txt_ngu cho tôi.
Tống Hạo Vũ gào : Giao dịch gì? cũng muốn giao dịch! cô ấy dạy tôi, cô ấy muốn tôi cũng cho!
Lục Thần ném cho anh ta một cái nhìn lạnhvi_pham_ban_quyen lẽo, khiến Tống Hạo Vũ bặt ngay lập tức: cóleech_txt_ngu gì. Đừng hỏi nữa. Nhớ giữ kínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng, lọt ra ngoài thì chuẩn bị đi châu Phi than đi.
Hạo Vũ gật đầu lịa: Biết rồi, biết rồi, miệng tôi kín như bưng!
Lục ngồi lại lên xe lăn để hạ ra ngoài. Vừa lên xe, điện thoại đã reo vang. Là ông nội gọi. Lục Thần thở rồi bắt máy: ạ.
Thằng ranhvi_pham_ban_quyen kia, sao chưa về hả? Định đi qua luôn ? Hay là để ta anhleech_txt_ngu cả con đi xích cổ con về?
Vâng, con đang trên đường về đây ạ.
Tại Lục gia trang viên, một gái xinh xắn đang ngồi trên sofa. ông nội Lục gác , ta liền hỏi: Ông nội Lục, anh Thầnvi_pham_ban_quyen vẫnbot_an_cap chưa về ạ?
Cô gái nàybot_an_cap lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm Bội, thanh mai mã của Lục Thần, mớileech_txt_ngu từ nước ngoài trở về. Nghe tin chân Lục Thầnleech_txt_ngu chuyện, ta liền vội về . Ông cụ Lục trước đây rấtvi_pham_ban_quyen quý Bội Bội, vì gia vốn hiếm con gái. Nhưng từ khi chân Lục Thần xảy chuyện, thái độ của họ Lâm có chút lấp lửng khiến ông thấy hơi thất vọng.
Ông cụ mỉm cười: Nó về rồi, sắp rồi .
Lâm Bội Bội cười tươi rói. Ông cô ta mà thầm nuối, chân Lục Thần không gặp sự cố, có lẽ hai đứa đã là một .
Khi Lục Thần trở , đập vào mắtbot_an_cap anh là gái đang ngồi trênbot_an_cap sofa với trang điểm cầu kỳ. Anh liếc nhìn vài cái mới nhớ đây là Lâm Bội Bội.
Anh Thần, anh về rồi! Lâm Bội Bội hớn hở chạy , nhưng nhìn thấy đôi chân bất trên xe lăn của anh, mắt ta bỗng : Anh Thần, chân của anh…
Lục lão gia tử thoáng lo lắng. Từ khi không đi lại được, Lục Thần rất ghét ai đến đôi chân của mình. Sợ cháu nổi giận, vội át đi: Abot_an_cap Thần về à, lại đây con. Bội nè, còn nhận ra không? Đúng là càng lớn càng xinh.
Thần gật đầu xã giao: Bội Bội, lâu rồi không gặp.
Lâm Bội Bội rỡ món quà đã chuẩn bị sẵn ra: Anh , em cho anh này. Thần nhận lấy, nói .
Nhưng cái nhìn thương hại của Lâmvi_pham_ban_quyen Bội Bộileech_txt_ngu với chân mình khiến thấy không thoải . Ông cụ Lục cũng nhận thấy đó nên có chút không lòng, chẳng ai lại cứ nhìn chằm vào khuyết người khác như cả.
Sợ cháuvi_pham_ban_quyen trai nghĩ ngợi, Lục Thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãbot_an_cap lên trước: Ôngvi_pham_ban_quyen nội, con hơi mệtvi_pham_ban_quyen, con lên nghỉ trước đây. Ông cứ với Bội nhé.
Lâm Bội Bội cuống quýt dậy: Anh Thần, em đến thăm anh !
Lục mỉm lịch sự nhưng xa cách: Cảm ơn em, anh vẫn , chẳng có gì để thăm . Em về đi.
Trước đây anh coi Bội như em gái, nhưng thái độ củavi_pham_ban_quyen Lâm gia sau khi anh gặp nạn khiến anh thấy nguội lạnh. Anhbot_an_cap vốnvi_pham_ban_quyen chẳng cảmvi_pham_ban_quyen gì đặc biệt với cô ta, vậy mà Lâm gia cứ như sợ anh sẽ bámbot_an_cap lấy con gái họ không bằng. Anh cũng chẳng rảnh để dỗ dành em gái của người khác.
Lâm Bội Bội đứng ngây người, nước chựcleech_txt_ngu . Ông cụ dài: , cháu về . A Thần giờ không tiện đi lại, tính khí cũng thay . lại giờ hai đứa đều rồi, có cuộc sống riêng, không thể cứ suốt chơi như hồi nhỏ được.
Lâm Bội Bội mếu máo: Ông , cháu xin lỗi…
Thấy cháu đã dứt khoát như vậy, ông cụ cũng không muốn dây dưa thêm: Về cháu, sau này không việc gì thì cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạn chế tìm nó.
Lâm Bội không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin nổi, ông vốn cưngvi_pham_ban_quyen chiều cô ta như công chúa lại ravi_pham_ban_quyen lệnh . Cô ta uất ức quay chạy Lụcbot_an_cap gia, cả món bị Lục Thần bỏ sang một cũng chẳng buồn lạileech_txt_ngu.
Ông cụ thở rồi chậm rãi đi lên phòng Lục . Ông xót xa cho đứa cháu trai này vô cùng, côi cha mẹ sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giờvi_pham_ban_quyen đôi chân tàn phế không rõ do.
A Thần? Đêm qua đi đâu mà không về nhà? Con không biết sẽ lo lắng sao?
Lục Thần nhìnbot_an_cap ông, mỉm cười: Con đâu còn trẻ con nữa, đừng lo quá.
Thấy nụ cười trên cháu trai, ông cụ ngạc nhiên: Có chuyện gì vui sao? Trông con hôm nay tâm trạng tốt quá nhỉ.
Lục Thần gật : Ông ngồi xuống đây đi, đóng cửa lại giúp con.
Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cụ thắc mắc nhưng vẫn làm theo. Và rồi, ngay trước đôi mắt già nua đang trợn trừng vì kinh , Lục Thần rãi đứng xe .
A … con… … chân con khỏi rồi? Con đi được rồi sao?
Ông cụ đứngvi_pham_ban_quyen bật dậy, giọng run rẩy, nước mắt giàn giụa vì quá xúc động. Thần vội tiến đỡ lấy ông: Ông bình tĩnh, hít sâu đi ạ. Triệu Lâm, mau rót lyvi_pham_ban_quyen nước!
Sau khi bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm, ông cụvi_pham_ban_quyen gặng hỏi dập: Chuyện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thế nào? Khỏi nào? Ai chữa cho con?
Thần trầm một lát rồi kể: Là một gái. cũng biết cô ấy là ai, nhưng cô ấy chữa khỏi chân cho con. Hiệnvi_pham_ban_quyen tại conbot_an_cap vẫn chưa tìm thấy cô , ngay cả tên cô ấy con cũng không biết.
Ông cụ kinh ngạc: Một cô gái? Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái nào mà giỏi thế? Đôi chân đã đi khắp thế giới mà không ai chữa nổi, …
Con cũng rất sốc. Con sẽ tiếp tục tìm cô ấy. chân của con chắc chắn là bịvi_pham_ban_quyen ta dùng tà thuật hãm hại, và ấy là người đã phábot_an_cap giải nó.
Ông cụ gật đầu tán thành: Ông cũng từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghi ngờ như vậy. Thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, con phải tìm được cô ấy. Ơn cứu này nhà ta phải đáp chovi_pham_ban_quyen xứng đáng. Mà … lúc cô ấy chữa trị, sao con không người ta lại?
Lục bỗngbot_an_cap đỏ mặt, lắp bắp: Ông… ông đừng quản chuyện này, ơn nghĩa con tự biết cách báovi_pham_ban_quyen đáp. Con cho ông là để ông yên tâm thôi. Từ mai cứvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu đánh cờ cho .
Ông cụ nhìn chằm chằm vào gương mặt đang đỏ ửng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai, cảm thấy chuyện này không hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn giản.
Anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thần, sao con đỏ thế? Hayvi_pham_ban_quyen là bị sốt rồi? Ôngbot_an_cap định tay sờleech_txt_ngu trán cháu nhưng Lục Thần đã né tránh.
Con không đâu ông nội.
Ông cụ Lục bỗng nheo mắt hỏileech_txt_ngu đầy ẩn ý: Này, côleech_txt_ngu gái đóleech_txt_ngu… trông có đẹp không?
Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông hỏi, trong đầu Lục Thần bất chợt hiện lên gương xinh của côvi_pham_ban_quyen gái trong thang máy, cùng với những đường cong ẩn hiện dưới lớp áo ướt sũng đêm đó.
Gương mặt đỏ bừng một cách mất tự nhiên. Nhận ra ánh mắt đầy ẩn ý của lão gia , anh tức lấy lại vẻ lạnh , giọng: Ông nội, không có gì đâu ạ. Ông đi, muốn nghỉ .
Lục lão gia tử gừng càng già càng cay, nhìn cảm này là biết ngay có biếnleech_txt_ngu: A Thần, sao tự nhiênleech_txt_ngu lại đỏ mặt? nói đi, cô bé đó chắn rất xinh đẹp đúng khôngvi_pham_ban_quyen? đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con gặp đã yêu luôn rồi?
Nghe đến hai vừa gặp đã yêu, Lục Thần sững người, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng phủ nhận: Làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chuyện đó! Ông mau ngoài đi. Triệu Lâm, tiễnleech_txt_ngu ông nội phòng!
Lão gia tử còn cả bụng thắc mắc nhưng cũng đành tặc lưỡi đi . Lục Thần quay , hơi thở dồnleech_txt_ngu dập. Những ký ứcbot_an_cap về đêm hôm đó lại . Cảm phẫn nộ, nhục nhãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi mới tỉnh vào buổi sáng dường như đã tan biến, vào là tò mò một xúc kỳ lạ mà chính anh cũng không tên được.
Mặc dù cô đó đã chữa khỏi chân cho anh, nhưng việc cô anh xảy ra quan hệ là sự thật không thể chối cãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Với một người đàn ông kiêu hãnh như anh, đây đúng là một sự sỉ nhục, nhưng lạ thay, anh lại chẳng hận cô nổi. Tâm trạng của Lục nhị thiếu này thật vô cùng phức tạpleech_txt_ngu.
Cùng lúc đó tạibot_an_cap Lâm gia, Lâm Bội Bội vừa đến nhà làbot_an_cap khóc lóc thảm , khiến cả nhà cả lên.
Anh Thần không thèm để ýbot_an_cap đến con nữa, hu …
mẫu xót xaleech_txt_ngu ôm con gái vào lòng: Nó không để ý thôi! Giờ nó chỉ là tên phế, Bội à, con cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến làm gì? Sau này không được đi nữa, nhỡ lão gia tửvi_pham_ban_quyen nhà họ Lục hiểu lầm còn tình cảm nó rồi đòi tác thì khổ đời con ra.
Bội Bội nức : Nhưng ơi, từ nhỏ con đã thích anh Thần rồi. Chân anh ấy tuy giờ không đi , nhưng y học hiện đại phát triển thế kia, chắc chắnleech_txt_ngu sẽ có cách mà!
Lâm nhân thở dài, nghiêm con gái: Con gái cưng của mẹ ơi, họ Lục là thế lực thế nào? Nếu chữa được, với tiền bạc và quyền thế của họ, liệu có để mặc Thần lăn suốt ba năm không? vì không chữa được nênvi_pham_ban_quyen mới bắt con ra nước ngoài để con quên nó đấy.
Lâm Bội Bội lắc quầy quậy: Không, con . Cả ở trong hay nước ngoài, con thấy ai tài giỏi và đẹp hơn Thần cả. Con vẫn thích anh ấy!
Hiểu rõ tính khí con gái, Lâm phu nhân rãileech_txt_ngu : Bội Bội, con nhìn mặtbot_an_cap Lục Thần bây chưa? Nó sẽ phải ngồi xe lăn cả đời. Nếu lấy nó, con sẽvi_pham_ban_quyen phải sóc nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ việc vệ sinh, đi lại cho đến ăn mặc… Con làm nổivi_pham_ban_quyen không?
Bộivi_pham_ban_quyen Bội thoáng chút chầnvi_pham_ban_quyen chừ: Cái … có người làm lo mà, cần gì đến tay con.
Người làm? kết hôn thì là chồng , không lẽ đứng ? Chưa kể, con là thiên kim thư đẹp, tài giỏi, giờ lại đi gả cho tên tàn phế, con thấy mặtvi_pham_ban_quyen ? Con chịu nổi ánh mắtleech_txt_ngu dị nghị của người không?
phụ cũng lên tiếng dứt : Lâm gia chúng ta không thểbot_an_cap mặt như thế. Từ nay cấm con qua lại với Lục Thần.
Nghĩ đến cảnh người ta khinh khi, Lâm Bội Bội vốn tính kiêu ngạo liền chùn bước: Nhưng mẹ… con vẫn hơi tiếc…
Lâm nhân thấy con gái đã bắt đầu lay động thì cười nhẹ nhõm: nào, nuối là lẽ thường. Đợi con tiếp xúc với những chàng trai tú khácbot_an_cap, con sẽvi_pham_ban_quyen sớm quên Lục Thần thôi. đời này thiếu đàn ông tốt hơn nó.
Lục gia.
Lục Thần đợi suốt một ngày nhưng Triệu vẫn chưa tìmleech_txt_ngu được tức gì gái bí ẩn kia.
Triệu Tùng áinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngại báo cáo: Thưa nhị gia, camera trong máy của khách sạnvi_pham_ban_quyen hôm nhiên gặp sự cố, ghi lại được gìbot_an_cap. Camera ở hành lang thì quá tối, không nhìn rõ mặt. Theo lý , một khách sạn cao cấp như vậy không nên sơ suất này, trừ khi có người cố can thiệp.
Lục Thần : Vậy chính và bên ngoài khách sạn thì sao? Có của nhà nào diện ghi lại được không?
Ở sảnh cũng không có manh mối. Phía đối diện khách sạn là khách sạn Tháng Mười của nhà họ Chu, góc quay của họ cóbot_an_cap thể bao quát được cổng vào, nhưng không chắc của họ hoạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt hay không.
Nhà Chu nhà họ Lục vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối thủ cạnh tranh gay gắt từ nhiều đời . Những , khi Lục gia gặp biến cố, nhà họ Chu đã vươn lên mẽ. Dù chưa vượt được Lục gia, nhưng hiện họ là một thế lực đáng gờm. Đặc biệtleech_txt_ngu khi Lục gia lâm vào cảnh phếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người ngoài đều cho rằng Lục giavi_pham_ban_quyen sắp bạibot_an_cap.
là người của nhà họ Chu thì thôi bỏ đi. Lục không muốn dây dưa Chu Thời Việt, tên đó quá thâm hiểm, nếu để hắn biết chuyện này không biết sẽ gây ra gió .
Tùng gật đầu: Vâng, vậy chúng dừngbot_an_cap tìm ở đây ạ?
Lục Thần bất lực thở dài: vậy đi, khôngleech_txt_ngu có lấy một mối thì tìm bằng niềm tin à? Cậu ra ngoài đi.
Sau khi trợ khỏi, Lục nhìn xuống đôi mình, những ký ức về đêm hôm đó lại hiện ra khiến anh chồn khôn tả.
Thôn Hoàng.
Sáng sớm, Lam Oánh đã dậyvi_pham_ban_quyen thói quen từ kiếp trước. Ở Vu tộcbot_an_cap, phải dậy sớm để luyện tập, và thói quen đó được duy trì thế này.
Buổi sáng sớm lúc linh khí trong lành nhất, cô ngồi giữa sân, tĩnh tâm điều khí. Mãileech_txt_ngu đến hơn tám , Thẩm Dật mới ngái ngủ bước . Thấy chị gái ngồi bất động , cậu nhóc tò mò: Chị, chị đang làm gì ?
Tiếng gọi của Thẩm làm đứt quãng dòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net linh lực. Lam Oánh chậm rãi mở , nhìn cậu em trai: Lần sau đừngleech_txt_ngu chị tu luyện.
Thẩm Dật cười hì hì: luyện? địnhleech_txt_ngu tu luyện thành đấy àvi_pham_ban_quyen?
Lam Oánh cái vẻ ông cụ của cậu nhóc, thản nhiên đápvi_pham_ban_quyen: tiên hay không chịleech_txt_ngu không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng em sắp thành ‘quỷ’ đến nơi rồi .
Thẩm ha hả: Em là em chị mà, sao lạivi_pham_ban_quyen em thế!
Chị không rủa em. Gần phải em hay thấy một đến tìm , đêm nào cũng lặp lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một câu không?
Nụ cười trên mặt Dật lập tắt ngúm, cậu nhìn chị gái với vẻ kinh ngạc: Chị… sao biết?
Lam Oánh mỉm đắc ý: Muốn biết không?
Thẩm Dật gật đầu như bổ củi. Lam Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫy tay ra hiệu cho lại rồivi_pham_ban_quyen nói: Kể chi tiết cho , người trong mộng trông thế nào, nói gì làm gì, chị sẽ giải quyết em.
Dật gãi đầu: Thì người đó là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, nào cũng em tìm một người tên là Lâm Hâm ở số 108 Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nguyên. Em tìm rồi nhưng thấy một bà cụ, chẳngbot_an_cap có ai tên Lâm cả. Em hỏi thêm nhưng cứ mỗi lần mở miệng là như bị ai bịt miệng lại, không nói được.
Lam Oánh nhíu : Em tự đi tìm rồi à? Gan cũng lớn đấy! Sau này cấm làm chuyện dột đó nữa. Em có biết nếu bị quỷ lừa, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng nhỏ này không giữ nổi khôngbot_an_cap?
Thẩm Dật ngây ngô : … người trong mơ quỷ thật hả ?
Lam Oánh gật đầu. nhóc nhìn chị ánh mắt khác . Lambot_an_cap Oánh bây giờ từ chất chuyện đều rất huyền bí, cứ như cao nhânbot_an_cap phương nào vậy.
Sao? Thấy chị trước quá à? Oánhbot_an_cap nhếch môi. Trước đây chị vốn theo học môn này nhưng không thích nên tránh. Sau vụ chết mấy hôm trước, chị mới nhận ra lòng còn đáng sợ hơn , nên chị quyết định dùng bảnleech_txt_ngu lĩnh củaleech_txt_ngu mình để sống.
Dật lo lắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: bắt nạt chị? Chị nói đi, em đi !
Lam Oánh gõ nhẹ vào đầu cậu nhóc: Đánh nhau giải quyết được gì? Không thực lực thì đánh nhau chỉ mang thêmbot_an_cap rối về cho mình thôi. Lo mà , khi nào có thực lực thì mới bảo vệ được ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình yêu thương.
Dù buồnbot_an_cap bã vì thấy mình bé, Thẩm Dật vẫn gật đầu quả quyết: Chị, em muốn mau lớn vệ chị và mẹ.
Lam Oánh xoa đầu embot_an_cap traivi_pham_ban_quyen cưng lấybot_an_cap ra bùa từ túi Càn Khôn: cái này vào túi, tuyệt đối không được lấy ra. Đêm bà ta sẽ không quấy rầyleech_txt_ngu em nữa. lời Thẩm Dật, ma chắc hẳnvi_pham_ban_quyen việc cầu khẩnbot_an_cap, nhưng Oánh không quen biết, cũng chẳng rảnh đểleech_txt_ngu bao đồng.
này có tác dụng thật chị? Trông chẳng khác gì mấy lá bùa lừa đảo trên phố. Dật nghi hoặc.
Lam Oánhvi_pham_ban_quyen cốc đầu cậu nhóc một cái: Nói gì thế? mang mấy kẻvi_pham_ban_quyen lừa đảo so với chị. Mauvi_pham_ban_quyen đi nấu bữa sáng đi, chị đói rồi.
Lam Oánh không biết nấu ăn, nên đành dùng quyền làm chị bảoleech_txt_ngu em trai. Dậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dẫu lầm nhưngbot_an_cap vẫnvi_pham_ban_quyen vui vẻ đi làm.
Đang cả nhà bị ăn sáng thì ngoài sân có người. ra là Cao đến.
Cao, lại đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Lam Oánh ngạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên.
Ông Cao cười rỡ: Đạileech_txt_ngu sưbot_an_cap , tôibot_an_cap luật sư đến cho cô đây!
Thẩm Dật đứng hình. gái mình từ nào đã hiệu Đại oai như vậybot_an_cap?
Người đi cùng là Triệu , luật sư cực kỳ sắcleech_txt_ngu trongleech_txt_ngu mảng tranh chấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tài sản. khi giới thiệu xong, ông Cao có việc nên đi trước. Lam cũng chẳng kịp ănleech_txt_ngu tử tế, lùa vài miếng rồi dẫn luật sư Triệu sang nhà cũ họ Thẩm ngay tức. Thẩm Dật cũng hăng hái đi theovi_pham_ban_quyen để bảo vệ chị.
Trên đường đi, Oánh giải ngắn gọn ngành việc cho luật sư Triệu. Anh ta khẳng định này khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn giản, chỉ cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net minh được số tiền đang tay lão tháibot_an_cap bà thì tòaleech_txt_ngu sẽ xử trả lại. Tuy nhiên, luật, ôngleech_txt_ngu bà nội cũng có quyền hưởng phần, nên không thểleech_txt_ngu lại toàn bộ 100%.
gật : Tôi không lam hết, muốn đòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần về mẹ con tôi để tiền chữa bệnh cho mẹ. nếu không vì bệnh tật, bà nội cóleech_txt_ngu thì cũngvi_pham_ban_quyen thôi, tiền chúng tôibot_an_cap trẻ có thể kiếm lại được. Nhưng giờvi_pham_ban_quyen mạng sống của là trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Cô không muốn bị xấu là hiếu ở thị trấn này, nên phảibot_an_cap lấy lý do bệnh để thủ sự ủng hộ của dư luận. Luậtleech_txt_ngu sư Triệu rất đồng tình và sẽ liệu ổn thỏa.
Chẳng mấy chốc, cả đãvi_pham_ban_quyen đứng trước cổng nhàbot_an_cap . này trời còn sớmleech_txt_ngu, cổngbot_an_cap gỗ vẫn đóng kín. Chu Xuân Hoa (bác ) lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người duy nhất dậy để nấu cơm.
Bác dâu! Lam Oánh gọi lớn.
Chu Xuânvi_pham_ban_quyen Hoa giậtleech_txt_ngu bắn mình, chạy ra thấy Lam Oánh đi một người ông lạ mặt, trong lòng bà ta bỗng thấy bồn chồn.
Avi_pham_ban_quyen… Oánh đấy ? Sao thế nàyleech_txt_ngu đã đến rồi?
Bác dâu, cháu đếnbot_an_cap tìm bà nội đòi tiền bồibot_an_cap thường. Bà đã chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Chu Xuân Hoa lúng . Bà bắt đầu thấy hậnleech_txt_ngu vì hôm qua giúp Lam Oánh. Cả nhà này vốn sống dựa vào số tiền lão thái bà nắm giữ, giờ giúp Lam Oánh là đắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tội với ngân hàng của gia đình, sau này sống sao nổi?
đó… Oánh à, bác bà nội tuổi già cũng chẳng dàngleech_txt_ngu gì, bao năm nuôileech_txt_ngu nấng ba cháu… Cháu đòi thế có vẻ không ổn lắm đâu.
Lam Oánh nhìn tâm tư của bà ta, khẽ cười: Bác dâu, cứ mở cửa cháu chuyện trực tiếp với bà. Cháu làm bác đâu, bác sống dưới bà cũng khổ tâmvi_pham_ban_quyen lắm.
Bị đánh trúng tâm lý, Chu Xuân Hoaleech_txt_ngu thấy cảm động, nghĩ rằng Lam Oánh cũng biết điều nên liền cổng cho họ vào. nội cháu chín giờ mới dậy, lúc đó cơm mới chín.
Lam Oánh hồ, mười phút nữa. Được, cháu đợi.
Chu Xuân Hoa vội quay bếp. Lam Oánh lấy bút ghi âm ra, dặn sư Triệu: Bác dâu cháu lật lọng không dám làm chứng đâu, nhưng chỉ cần bà nội thừa đã cầm tiền là được phải không? sư Triệu gật đầu xác nhận.
lúc đó, Dự (con trai Chu Xuân Hoa) bước ra. ta vốn ghét Thẩm Dật vì Thẩm Dật vừa đẹp trai vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học giỏi, lúc nào cũng được hàng xóm khen . hai chị em nhà Lam , Thẩm Dự vênh : Ê, hai đến nhà tôi làm thế?
Cả Lam Oánh và Thẩm Dật đều lười tiếp chuyện hạngleech_txt_ngu người này. Bị ngó lơ, Thẩm Dự đỏ mặt tai: Này! à? Coi thường người khác vừa thôi chứ!
Lam Oánh nhạt nhẽo bảo: Vào gọi bà dậy đi, nói chị có việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần .
Tôi không thích đấy! Cô cái thá mà sai bảo tôi. Thẩm Dự vốn là cục cưng của cả nhà nên cực kỳ hống hách.
Lam Oánh cười nhạt: Vì chịvi_pham_ban_quyen là chị họ của em. Không đi chị đánh cho đấy.
Thẩm Dự cười khẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tháchleech_txt_ngu cô đấy, xem cô một tóc của !
Lam Oánh chẳng chấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ buông câu: Không lời thìbot_an_cap tới em sẽ vận hạn lớn đấy.
Cậu ta chẳng may để tâm, ngồi phịch bên , tò nhìn luật Triệu rồi quát: nói năng gì thìbot_an_cap xéo khỏi tôi!
Đúng lúc đó, giọng nói chói của lão thái bà vang lên từ trong : Sáng sớm ngày ra làm cái trò gì mà ồnbot_an_cap ào thế hả!
Thấy Lam Oánh và Thẩm Dật, lại thêm một người ông mặt, lão bà chịu ra mặt: Haivi_pham_ban_quyen đứa bayvi_pham_ban_quyen lại đến làm gì nữa?
Thấy lão thái bà cuối cùng cũng chịu ló mặt ra, Lam Oánh nởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười rói, nhiệt tình thiệu: Bà , thiệu vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà một chút, đây là luật sư Triệu. Hôm nay chúng cháu đến đây là vì chuyện tiền bồi thường ba cháu ạ.
Vừa nghe đến hai chữ bồi thường, mặt thái bà cắt còn giọt máu. Thẩm Dự đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh cũng cuống cuồng cả lên. Bà nộileech_txt_ngu đã hứabot_an_cap số tiền đó sau này là của , sao có thể để người ta đòi lại được!
Lam Oánh, nói nhăng cuội gì ? Tiềnleech_txt_ngu bồi thường ? Chị định đến đây tống tiền đấy ? Thẩm Dự gào lên, mặt đỏ tíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai sợ mất của.
Lão thái bà lạnh mặt, mắt nhìn Lam Oánh: Tiền gì mà tiền? Cái béleech_txt_ngu này, mày ăn nói hồ đồ gì thế, tao chẳng biết gì hết.
Thấy bà ta định giở trò vô tò te, Lam Oánh chẳng hề nao núng, trái lại còn cười tươi hơn khiến thái bà trongbot_an_cap lòng càng thêm bất an. Con nhỏ này bị khùng rồi sao? Bị từ chối mà còn cười được?
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội, chắc bà quên rồi, ngày bà lấy tiền nhà cháu đi, hàng xóm láng giềng xung quanh đều cả đấy. Ra tòa là phải có chứng cứ, mà khai man trước tòa là phápbot_an_cap. nghĩ có dám nói dốivi_pham_ban_quyen trước mặt thẩm phán ?
Lão thái bà bắt đầu . Bà ta cả đời quẩn lũy tre làng, làm sao biết kiện tụng là cái gì, nghe đến phạm pháp là đã rủnleech_txt_ngu tay chân. Nhưng rồi ta vẫn cố ăn , định đuổi khéo: Mày có ngậm máu phunleech_txt_ngu người! cút ra khỏi nhà tao, ở giở thói xược!
Luật sư Triệu này mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng, nói nghiêm nghị áp lực: Thưa bà, nếu bà không hoàn trả phần tiền bồi về thân chủ tôi, chúng tôi sẽ nộp đơn khởi kiện. Muộn nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thứ Hai tớileech_txt_ngu, bà sẽ nhận được tòa. Nếu không có mặt đúng , thẩm phán sẽ quyết toàn số tiền thuộc về thân chủ cùngleech_txt_ngu em trai và mẹ cô ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đồng thời tiến hành cưỡng chế thi hành án.
Lão thái bà nghe đến cưỡng chế thì hồn siêu phách tán. Lúc này, lão nhà họ từ nhà bước ra, tayleech_txt_ngu cầm tẩu thuốc kỹ, phả một làn khói mù mịt.
Lam Oánh, là phận gái, mấy chuyện không phải việc của cháuleech_txt_ngu. Lão Thẩm làleech_txt_ngu người namvi_pham_ban_quyen khinh nữ cực , trong mắt lão chỉ có đứa cháu đích tôn Thẩm Dự, những đứa cháu gái khác chỉ là cỏvi_pham_ban_quyen rác.
Thẩm Dật nghe ông nội nói vậy thì không nhịn được nữa: Ôngbot_an_cap , chị con không quản thì con quản được chứ? con đang bệnh, nhà con đangbot_an_cap rất cần số tiền này. Hơn nữa, đó vốn tiền của nhà con mà, không ạ?
Lão Thẩm liếc nhìn Thẩm Dật. Đứa cháu này ưu , học giỏi, lão muốn gầnleech_txt_ngu gũi nhưng Thẩm Dật nào cũng chỉ có mẹ chị, chẳngbot_an_cap coi người này ra gì. Dần , lão cũng chẳng mặn mà với nó .
Mày? Trẻ cáibot_an_cap gì, lo mà học đi! Lãoleech_txt_ngu Thẩm buông mộtvi_pham_ban_quyen câu hờ .
Lam Oánh ngăn Thẩm Dật định lên tiếng, cô liếc nhìn lượt cả rồibot_an_cap dứt khoát: Cháu đến đây không phải giảng đạo lý, cũng không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để thương lượng, mà là để thông báo: Cháu chuẩn bị kiện rồi, mọi cứ chuẩn bịleech_txt_ngu tâm lý đi làbot_an_cap vừa.
Hoa nấu cơm xong cũng chẳng dám bưng ra, chỉ dám lén lút đứng bếp dòm chừng. Không căng thẳng đến mứcbot_an_cap đóng băng. Luậtvi_pham_ban_quyen sư Triệu tiếp tục bồi kiến thức pháp luật:
Theo luật, khoản tiền 62 tệ bồi thường của ông Thẩm Minh Văn sẽ được chia làm ba phần: Vợ là bà Lâm Tố Lan hưởng lớn nhất, con cái và chaleech_txt_ngu mẹ hưởng phần ít . Cụ thể, bà Lâm Tố Lan hưởng 2/3, tươngbot_an_cap hơn 41 vạn. Số còn lại gần 21 vạn sẽvi_pham_ban_quyen đôi cho cha mẹ và hai con.
Xì! Nói láo! Lão thái bà dựng chửi đổng. Taovi_pham_ban_quyen nuôi nó khôn lớn dễ dàng lắm chắc? Nó chết thì tiền phải về tay tao, đóvi_pham_ban_quyen là trời! Chúng mày cút đi cho taovi_pham_ban_quyen!
Lão thái bà vốn keo kiệt, định giữ số tiền này lại cho Thẩm Dự. Chu Xuân Hoa nấp nghe đến số tiền lớn như vậy cũng xót vô cùng, chỉ sợ Lam Oánhvi_pham_ban_quyen mất miếng mồi ngon của con trai mình.
Lam Oánh nhìn lão thái bà, nhếch môi cười nhạt: Luật sư , không cần nói nhiều với họ làm gì, họ không hiểu luậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu. trực tiếp nộp đơn kiện, chúng ta đợi tòa quyết là xong.
Thấy Lam Oánh quay người định đi, lão thái bà hốt hoảng lao chặn lại. ta giở quẻ chí phèo, khóc vừa đe dọa: Cái con ranh bấtvi_pham_ban_quyen hiếu này! Mày mà dám kiện tao, tao ngay tại chỗ cho mày xem! Đểvi_pham_ban_quyen xem thiên hạ có chửi rủa mày đến thối không!
Lam Oánh cười thầm trong bụngbot_an_cap. Chờ mãi mới đến bà diễn . Thấy thấp thoáng bóng người đi ngang qua , Lam Oánh lập tức đổi kênhvi_pham_ban_quyen, giọng điệu trở nghẹn ngào, đáng thương vô :
Bà nội ơi… cũng đường cùngvi_pham_ban_quyen rồi mới làm . Mẹ cháu nằm tiền của banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để cứu mà! cầu xin bà, trả tiền cho nhà cháubot_an_cap đi. Đợileech_txt_ngu sau này cháu và emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai lớn, chúng cháu định sẽ làm lụng kiếm tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiếu ông bà. Giờ mạng sống của mẹ cháu không chờ được nữabot_an_cap rồi bà ơi…
Lão tháivi_pham_ban_quyen bà ngây người. Sao cái con nhỏ vừa rồi còn hung hăng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ cái màvi_pham_ban_quyen giờ đã biến thành thỏ đế thế này? Mày… màyleech_txt_ngu nói gì thế? Tao đã bảo là giữleech_txt_ngu hộ chúng mày mà, nhỡ mẹ mày cầm tiền lấy chồng thìleech_txt_ngu chúng mày biết trông cậy vào ai? bà lo cho chúng mày thế mà mày còn định , là đồ ăn cháo !
Vừa đó, bà Chu – loa thanh của – đi ngang qua nghe thấy, liền tò mò ló đầu vào: Kìa, chuyện gì thế này? Thẩm , sao bà lại giữ cứu mạng của cháu nó thế?
Oánh thầm reo hò trong lòng. Đúng buồn ngủ gặp chiếu manh, bà Chu ở đây thì chỉ bavi_pham_ban_quyen tiếng nữa cả làng sẽ biết chuyện. Cô nức nở tiếp lời: Bà ơi, thỏ cùngleech_txt_ngu đường phải cắn người. Ba cháu mất rồi, cháu không còn ai chống , nhưng cháu không thể trơ mắt mẹ chết không tiền chữa bệnh. Bà cũng ba thương nhất mà, nếu ba biết bà đoạt tiền bồi thường khiến mẹ nguy, tối nay chắc ba sẽ về bàbot_an_cap đấybot_an_cap…
Câm miệng! Mày… mày nóivi_pham_ban_quyen cái gìleech_txt_ngu thế ? Lão bà run bắn người. Bà vốn cực kỳ sợ ma quỷ, nghe Lam Oánh nhắc trai về thì mặt xanh như nhái.
Bà Chu đứng ngoài chẹp miệng thương cảm: Chậc chậc, đúng là đời! người ta góa phụ con côi đã , nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông bà nội lại nỡ lòng nào…
Lão Thẩm thấy tình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổnvi_pham_ban_quyen, vội quát lão thái bà: ngay! Vào nhà nói chuyện! Lão quay Lam Oánh: Hai đứa đây.
Oánh lập tức lau nước mắt, hỏi dồn: Ôngvi_pham_ban_quyen nội định tiền cho chúng ạ?
Vào nhà rồi nói!
Không cần đâu ạ. Lam Oánh dứt . Có ông cứ nói ở đây, có bà Chu làm chứng là . Không thì cháu gọi trưởng thôn đến cũng được. Ông bà đã hộ bấy lâu, giờ là lúc lại để bệnh cho mẹ, ơn này chúng xin ghi nhớ.
sư Triệu cũng bồi thêm một đòn tâm lý: , quyết nội là nhất. Nếu ra tòa, phần nhận đượcbot_an_cap chắc đủ trả phí luật sư thôi, có khibot_an_cap còn bị luật sư dỏm lừa hết ấy chứ. Lúc mới là mất chì chài.
Bà Chu hóngvi_pham_ban_quyen hớt: Ôi dào, Lam còn hẳn luật sư cơ ?
Lamleech_txt_ngu Oánh vội thanh minhbot_an_cap: Cháubot_an_cap ra tiền ạ. May nhờ hôm qua giúp được Cao – người giàu nhất thị trấn mình một việc nhỏ, ông ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện cử luật sư riêng của công đến cháu ạ.
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe đến nhà thì rúng động. Đó là đại gia khét tiếng, ai mà dám đắc tội. Bà cũng thêm mắm dặm muối: Đúng đấy Thẩm ạ, nhà họ Cao thì không đùa được . Thôi trả tiền cho chúng nó đi cho êm , dâyvi_pham_ban_quyen vào tụng với gia thì có thiệt.
Lão Thẩm cùngbot_an_cap cũng phải xuống nước: Thôi được rồi, chúng nó cũng lớn cả rồi, để chúng nó tự quản lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Bà vào lấy sổ ra ngân hàng chuyển cho chúng đivi_pham_ban_quyen.
Dưới sự chứng kiến của luậtbot_an_cap sư Triệuleech_txt_ngu và nhân chứng sống là bà Chu, lão thái bà dù như cắt từng khúc ruột cũng phải xác ra hàng chuyển Lam 50 vạn tệ. Lam Oánh cũng biếtvi_pham_ban_quyen điều, để lại 12 vạn hai ông bà già.
Vụ việc kết thúc nhanh gọn đến mức Lam Oánh cũng thấy bất ngờ. Thẩm Dật thì vui đến phát điên, số này mẹ cậu sẽ cứu được rồi! Còn bà Chu thì như vớ được vàng, trên đường về gặp ai cũng dừng phun hết đầu câu chuyện. Chỉ trong vài tiếng đồng , danh tiếng giữ tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hộ nhà họ Thẩm đã xa vùng.
Sau khi bị lộtleech_txt_ngu mất 50 vạn, lão thái bà nhà Thẩm như người mất hồn, nằm bẹp dí một chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buồn uống. nhà từ lão Thẩm đến vợ Chu Xuân Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều ủ rũ đưa đám. Đặc biệt là Thẩmbot_an_cap Đại – bác Lam Oánh – vừa đi làm trên thành phố về nghe tin thì suýt . Hắn hậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lam thấu xươngvi_pham_ban_quyen, một nhóc nhặt về mà cả gan cướp tiền của nhà hắn, đúng là phản trời rồi!
Trái ngược với bầu khí u ám đó, nhà Lam Oánh rộnbot_an_cap rã tiếng cười bên mâmvi_pham_ban_quyen mừng thắng lợi. Lam Oánh em trai: Ngày hai đưa mẹ đi bệnh viện kiểm tra luôn. Tiền bạc giờ không còn là vấn đề, cứ yên tâm bệnh nhé.
Cơm nước xong xuôi, Lam Oánh cầm theo cái túi và con dao nhỏ lên Thuấn Hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía sau nhà. Cô cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận được linh khí trên núi nàybot_an_cap rất dồi dào, chắc chắn sẽ có nhiều dược liệu quý íchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho việc chữa bệnh củavi_pham_ban_quyen mẹ việc tu luyện cô.
Càng đi sâu rừng, Lam càng thích thú. Cô thầm nghĩ nếu được dược liệu tốt, sẽ mua một cái lò luyện đan để chế , hiệu quả sẽ cao hơn nhiều. mải mê tìm kiếm, cô phát nhành Ngânleech_txt_ngu Thảo cực kỳ quý hiếm mọc trong khe đá. là thành phầnbot_an_cap thể thiếu để luyện chế độc đan caovi_pham_ban_quyen .
Vừa đào xong nhành cỏ quý, Lam Oánh bỗng khựngbot_an_cap lại khi thấy một bóng dángleech_txt_ngu già nua đang ngồi lù lù mép vựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳm.
Cụ ơi, mau lùi lại đi! Chỗ đó nguy hiểm lắm! Oánh hốt hoảng to. Phía trước là vực sâu vạnleech_txt_ngu trượng, nhìn xuống chỉ thấy che phủ, rơi xuống đó thì chỉ có tan xương nát thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bà cụ quay đầu lạivi_pham_ban_quyen. Lam Oánh giật mình khi thấy gương mặt bà xanhleech_txt_ngu xao đến kỳ lạ, thậm chí đã bắt đầuleech_txt_ngu xuất hiện những vệt lốm đốm như vết tử thi. Cô lập tức nhận ra: Đây không phải người!
Cô nhìn thấy tôi sao? Bà cụ cất khàn đục, đầy vẻ kinh .
Lam Oánh gật đầu, trongbot_an_cap lòng thắc : ban ngày ban mặt , lại có hồn ma lởn vởn nhỉ? … không phải là sống?
Bà cụ bình thản gật : Ừ, tôi chết rồibot_an_cap. Ánh mắt bà trống rỗng nhìn về phía chân xa xăm, vẻ mặt đầy u uất.
Oánh tò mò: Vậy sao cụ không đầu thai? Sao lại ở ?
Tôi không cam tâm. Bà cụ nghiến răng, oán hận lóe trong đôi mắt mờ đục.
Lam Oánh khẽ thở : Cụ có tâm nguyện gìleech_txt_ngu dứt sao? trong năng, cháu có thểvi_pham_ban_quyen giúp cụ thành, rồi đi đầu thai thanh thản. Khí chất ubot_an_cap buồn, tuyệt vọng tỏa ra từ hồn này khiến Lam Oánh nảy sinh lòng trắc ẩn.
Bà nhìn cô lâu rồi ngào: muốn lại một người… tôi không thể rời khỏi đây, mà người đó cũng sẽ bao giờ chốn này.
Đơn giản thôi, có thể mang cụ đi gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đó.
Bà ngàng: Cô làm được sao? Tại sao cô lại giúp tôi?
Lam cười: cũng không biết nữa, chắcleech_txt_ngu là do chúng ta có duyên. muốn gặp ai? Có ở gần đây không?
bay lơ lửng lại gần Oánh. Lúc này Lam Oánh mới nhìn rõ : Chân bà cụ thõng lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tay gập lại một cáchbot_an_cap quáibot_an_cap dị, trên mặt đầy những thâm tím đáng sợ.
Không xa, ở ngay thôn này thôi. Cô bé, cô là người thôn này à?
Vâng, cháu Thẩm Lam Oánh. Cụ người thân trong thôn không? Biết đâu cháu lại .
Họ Thẩm? có quan gì với nhà Thẩm Đại Dũng?
Lam Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhướng : là ông nội cháu.
Thái độ của bà cụ bỗng dịu đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút: Cô không giống người họ Thẩm chút nào. nhà đó chỉ có vợ chồng Minh Văn là người tốtbot_an_cap, cònbot_an_cap già với mụ vợ lão thì… chậc!
Minh Văn chính là của cháu ạ.
Hèn chi… Bà gật . nào cháu lại lương thiện giống hệt ba cháu vậy.
Lam Oánh cười khổ: Cháu chẳng lương thiện gì đâu cụ ơi, cháu giúp tùy hứng lắm. Mà cụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net… tại sao lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành ra thế ?
cụ lặng một hồi, rồi những lệ màu đỏ sẫm chảy ra từ mắt: Cả đời tôibot_an_cap và lão nhà tôi không có con . Tôi thương đứa con nuôi như con ruột, nó ăn học thành tài. Vậybot_an_cap mà sau khi lão nhà tôi , tôi già tự lo được nữa… nó đã nhẫn tâm tôi lên đây, chính tay xuống vực sâu này để rảnh nợ…
Lam Oánh chếtvi_pham_ban_quyen . thể tin nổi trên đời lại có loại con cái súc sinh đến thế.
Bà cụ run rẩy lau đi vệt máuleech_txt_ngu trên mặt: Tôileech_txt_ngu cứ ngỡ tim mình đã chết lặng rồi, nhắc đến kẻ đó sẽ không cảm giác gì , vậy mà sao vẫn thấy đau thấu tâm can thế này…
Lam Oánhleech_txt_ngu linh tội nghiệp trước mắtvi_pham_ban_quyen, chẳng biết nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an thế nào cho phải. Bà lại nghẹn ngào: Tôi gặp lại nó một lần, để hỏi cho ra lẽ… tại sao nó thế?
Lam Oánh hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng, lý do bà cụleech_txt_ngu thể đi đầu thai, bị giam hãm ở nơi này là vìvi_pham_ban_quyen tâm kết quá nặng, chấp niệm quá .
Bà ơi, cháu sẽ bà đi gặp hắn. Ngay tối nay thôi. Hắn đang ở đâu ạ? Lam Oánh tuy không phảibot_an_cap kẻ lo chuyện bao , nhưng cặn này thật sự cô thấy phẫn .
, cháu. à, ngày xưa cũng thích làm người tốt, nhưng giờ tôi nhận ra, cứ là chínhbot_an_cap mình, khiến mình vui vẻ mới là điều tuyệt vời nhất. Cháu cũng vậy, đừng chỉ mải mê làm người tốt, đôi phải biết lo chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đừng đểleech_txt_ngu bản thân chịu tổn thương.
Lam Oánh gật đầu ghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ: Vâng, cháu nhớ rõ lời bà dặn.
Sau khi câu chuyện của bà cụ, Lam Oánh còn tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm dược nữa, liền đưa bà xuống núi. dùng một chiếc gương phápbot_an_cap bảo nạp linh hồn bà cụ vào trong. Làm vậyleech_txt_ngu vừa bị ai phát hiện, lại vừabot_an_cap để âm khí bà ảnh hưởng đến người thường.
Thấy Lam Oánh về sớm, Thẩmleech_txt_ngu ngó vào túi đồ của chị, thấy bênbot_an_cap trong chỉ hai nhành cỏ một nắm .
Chị, thuốc chị tìm hả? Sao chị mang cả đất bùn về gì ? Thẩm Dật gãi đầu, trông mấy nhành cỏbot_an_cap nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng gì cỏ dại ven đường.
Lam Oánh đáp: A , em đi mua cho chị mấy cái chậu hoa nhỏ nhé. Thuốc này chưa dùng ngay được, phải trồngvi_pham_ban_quyen lại đã.
, em đi ngay. Cậu nhóc hăm hở đạp đi mua chậu.
Oánh cất dược sang một bên rồi vào phòng thay đồ. Ngoài sân, mẹ Thẩm vẫn đang miệt mài thêu thùa. Lam Oánh nói vọng ra: Mẹ, nữa con có việc ra ngoài, có thể về muộn, cứ ngủ trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng con .
Mẹ Thẩm lo lắng: đâu mà tối mịt mới đi thế ? Con gái con lứa đi đêm một mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an toàn đâu.
Oánh cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anvi_pham_ban_quyen: quên bản lĩnh của con sao? Ai làm gì chứ, chỉvi_pham_ban_quyen cóbot_an_cap khác sợ con thôi. yên tâm !
Mẹ Thẩm bất lực thở dài: không tiện thìleech_txt_ngu tìm chỗ nào an toàn mà nghỉ chân, mai về cũng được, đừng có đi đường đêm vắngvi_pham_ban_quyen đấy.
Sau khi trồng xong hai nhành dược liệu , Lam Oánh bắt xe buýt lên địa chỉ bà cụ chỉ dẫn. Đứa con nuôi của sau khi có công ăn việc làm ổn định đã dọn ra Thuấn Hoàng, định cư trên phố.
Trên chuyến xe buýt đúc, Lam Oánh trở tâm mọi ánh nhìn. Cô giờ trông như đóa hoa sớmbot_an_cap mai, làn da trắng mịn màng như bóc, vóc thanh mảnh trong bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net váy linen màu kem, mái tóc đen tết lệch sang một bên, đẹp đến thoát tụcbot_an_cap.
Đang lúc , một người phụ nữ bế con nhỏ ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn hồi lâu rồi mới ngập ngừng: Thẩmbot_an_cap Lam Oánh? Lâu quá không gặp, cậu vào thành phố có việcvi_pham_ban_quyen à?
Lam Oánh ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mắt, lục lọi trí mãi mà chẳng thấy ai có gương này. Thấy vẻ mặt xa lạ của cô, người phụ nữ kiavi_pham_ban_quyen thoáng chút hụtleech_txt_ngu hẫng: Cậu khôngvi_pham_ban_quyen nhận sao? Tớ là Vương Hiểu Phi, bạn học cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba cậu .
À… Phi, tớ nhớ ra rồi. Lâu quá không gặp nên tớ hơi chậm chạp chút, xin lỗi nhé.
Vươngvi_pham_ban_quyen Hiểu Phi cười xòa: sao, tớ lấybot_an_cap chồng sinh con nên trông già đi nhiều, cậu không nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra cũng phải .
Lam Oánhbot_an_cap lịch sự mỉm cười, nhìn đứa nhỏ trắng trẻo trong lòng bạn mình: Bé con đáng quá.
Cảm ơn . Thế cậu đã kết hôn chưa?
Lam Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắc đầu: Tớ vẫn chưa.
Vương Hiểu Phi bắt đầu bật , liến thoắng không ngừng từ chồng, sinh con cho đến chuyện giới thiệu bạn trai cho Oánh. Cô ta bảo chồng mình phú đại , muốn giới thiệu cho côleech_txt_ngu vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mối. Lam Oánh biết cười nhạt, đáp rằng chưa có ý định đó.
Mãi cho đếnvi_pham_ban_quyen xe vào , saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi bị ép kết bạn qua WeChat, Oánh mới thở phào nhẹ nhõm vì đôi cùng cũng được thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tịnh.
Xuống xe, Lam Oánh lóng ngóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn bản đồ tử trên điện thoại nhưng xem mãi gì. Thôi thì cách nhanh : Gọi taxi.
Bác tài, cho cháu đến City (Khu đô ).
Đó là dân cư cao cấp nhất Đông An. Khi đứng cổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khu B, nhíu . đô thị phân khu A, , C, D, làm sao tìm đúng người đây?
vào gương pháp bảo: Bà ơi, con trai bà ở khu nào ạ?
… bà không biết, bà đã đượcbot_an_cap đến đây giờ đâu.
Lam Oánhleech_txt_ngu lưỡibot_an_cap, cũng đúngleech_txt_ngu. bà choleech_txt_ngu cháu ngày sinh tháng đẻ (Bát tự) của hắn, cháu sẽ bấm quẻ tìm phương .
Dưới nhìn kỳ của những người đường, Oánh bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầm rầm khấn vái và bấm đốt ngón .
Hành động kỳ quái của Lamvi_pham_ban_quyen Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thu hút sự chú ý của một bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần đó.
Này cô bé, cháu làm mà trông như thầy cúng thế? Còn trẻ mà đừng có học mấy thói lừa đảo đấy nhé.
Lam Oánh đã cảm nhận được phương vị của tên con trai bất hiếu kiavi_pham_ban_quyen, may mắn thay, hắn ở ngay khu B này. Bà ơi, cháu đang tìm người thôi, không có lừa đâu ạ.
Bà cụ cười khà khà: Cái gương trong tay cháu trông giống đồ mấy thầy đạo nhỉ? Nhưng giờ thầy giả nhiều lắm, toàn mồm mép để móc túi người ta thôi. Có vẻ bà cụ này từng nên ác cảm với giới thầy cúng lắm.
Lam Oánh tiến đến cổng bảo vệ, khai báo chủleech_txt_ngu hộ tên là .
Cháu tìm Thiên à? hợp quá, bà là hàng xóm diện nhà nó đây. Bà cụ lúc nãy bỗng reo . Nhà Thiên tốt , hắn hiền lành, hay giúp bàbot_an_cap xách đồ, con gái thì yêubot_an_cap, đúng là gia đình kiểu mẫu đấy.
Linh hồn bà cụ trong gương nghe chỉ thấy chua chát vô cùng. Lam Oánh chân cụ họ Triệu thang máyvi_pham_ban_quyen.
Này bé, cháu bảo mẹ Thiên Minh nhờ , nhưng bà nhớ không lầm là nó mất rồi mà? Chẳng lẽ bà nhớ nhầm?
Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thản nhiên đáp: Bà không nhớ nhầm , hắn mất rồi.
Bà Triệu ngơleech_txt_ngu : Mất rồi thì đưa đồbot_an_cap kiểu gì?
Bà Triệu à, người chết cũng có thể nhờ đưa đồ . Bà nhìn gương này đi, cháu là Huyền sư, chuyên xem tướng, bắt , trừ . Người chếtbot_an_cap có tâm nguyện, cháu sẽ giúp họ thành.
Bà Triệu bỗng thấy sống lưng lạnhvi_pham_ban_quyen : Cháu… cháu thấy ma thậtvi_pham_ban_quyen ? Đừng có dọa bà già nhé.
Lam Oánh mỉmvi_pham_ban_quyen cười, vẻ mặt nghiêm túc: Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà . Bà là người tốt, đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm bà đã chỉ đường, cháu xem cho bà một quẻ miễn phí nhé. Bà muốn xem gì nàovi_pham_ban_quyen?
Bà Triệu bán tín bán nghi, cười bảo: Vậy xem cho bà hậuleech_txt_ngu vận đi.
Lam Oánhvi_pham_ban_quyen nhìn kỹ diện tướng củavi_pham_ban_quyen bà cụ rồi trầm giọngbot_an_cap: Hậu vậnbot_an_cap của bà chỉ có thể gói gọn trong mấy chữ: Cô độc không nơi tựa, tuổi già thê lương.
Triệu lậpvi_pham_ban_quyen tức , giận : Nói bậy! Bàvi_pham_ban_quyen có con gái, con rể là đại gia giàu nhất huyện này, mỗi tháng cho bà chục triệu tệ, bà tiêu không hếtvi_pham_ban_quyen gửi tiết kiệm được khối tiền. nó hiếu thảo , sao bà thê lương được!
Lam dài: Hiện làbot_an_cap , lai thì chưa chắc. Cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khuyên bà một câu: Hãy chú ý an toàn cho con gái . Cô ấy bình an hậu vận mới tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Cháu ở ngay chân núi Thuấnbot_an_cap , khi nào cần bàvi_pham_ban_quyen cứ đến tìm cháu.
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triệu bực : Cái bé này, ăn nói mồm quáleech_txt_ngu. Con gái bà đang sống sung sướng, sao lại có chuyện gì được.
Oánh không chấp nhặt, hỏi thêm: Ông mất được năm năm rồi đúng ạ? Bà đang ở một mình?
Bà Triệu ngạc: Sao cháu ?
Cháuvi_pham_ban_quyen nhìn mạo của bà là ra thôi. Phu thê cungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của bà có dấu đứt gãy lâu.
Bà Triệu bắt đầu thấy hoang mang, hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dồn: Thế… bà có mấy con?
Bà có hai cô con , nhưng một người đã mất taibot_an_cap nạn cách đây năm. Giờ bà còn lại người. Lam Oánh không nói ra là Tử tức của bà cụ đang có vấn đề lớnvi_pham_ban_quyen, nếu người con gái này có chuyện, bà cụ sẽ thật sự cô độc đến chết.
Bà Triệu, cháu nhắc lại một , bà thực sự phải để ývi_pham_ban_quyen đến conbot_an_cap gáibot_an_cap mình. Cung tử tức của bà đang lõm xuống, chỉ có dấu hiệu đứt rời, đây là điềm báo bà sẽ chịu đau mất một nữa.
Lời này thật sự đã chạm vào vảy ngược của bà Triệu. Bà giận đỏ : Cái con bé này quá đáng vừa thôi! Cháu đang rủa con gáibot_an_cap bà đấy à? Đừng có chuyện với bà !
Lam Oánh thở dài, một mảnh giấy ghi số điện thoại của mình đưa cho : Bà lấy đi. Cháu người chỉ vì tiền mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn để tích đức. Khi nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần, hãy gọi cho cháu. Tiền bạc không quan trọng bằng người .
Bà Triệu dẫu đang giận nhưng hiểu sao vẫn nhận lấy mảnh giấy. Thang máy dừng tầng 26, Lam Oánhvi_pham_ban_quyen bước ra, thẳng đến căn hộ của Hứa Thiên Minh.
mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một người ông đeo kính, trí thức nhưng diện tướngleech_txt_ngu lạibot_an_cap sự ích kỷ, lợi hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh là Hứa Thiên Minh?
Phải, côleech_txt_ngu là ai? Hứa Minh cô đẹp vớibot_an_cap ánh mắt đầy giác.
Tôi Thẩm Lam Oánh, mẹ anh nhờ tôi một món quà đến anh.
Nghe nhắc đến mẹ, mặt Hứa Minh biến : Mẹ tôi chết rồi, cô định lừa đảo thì tìm lý do nào hơn đi.
Oánhbot_an_cap nhếch môi đầy mỉa mai: Tôi biết bàvi_pham_ban_quyen rồi, nhưng bà ấy không nhắmleech_txt_ngu mắt, thể thai nên tôileech_txt_ngu đến anh một câu…
Chưa nói hết câu, Minh đã hốt hoảng kéobot_an_cap tuột Lam Oánh vào trong nhà, vội cửa vì sợ bà hàng nghe thấyleech_txt_ngu. hắn – Chu Mẫn – từ trong phòng bước ra, thấy chồng mình nắm tay một cô gái xinh đẹp thì nghi ngờ: đây anh? Sao lại nắm tay nắm thế kia?
Hứa Thiên Minh vội buông , giải thích là người quen dưới quê lên có việc gấp. Hắn định kéo Lam Oánh vào phòng nói riêng Chu Mẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhấtvi_pham_ban_quyen quyết không chịu, nghe cùng. Lam Oánh liếc nhìn đứa đang ngồi xem tính bảng ngoài , bảo: Hai người đừng cãi nhauleech_txt_ngu nữavi_pham_ban_quyen, đưa đứa bé vào phòng đi, lát nữa sẽ có chuyện kinh thiên động địa đấy, đừng đểbot_an_cap con nhỏ sợ .
Hứa Thiên Minh rùng mình: Cô làm gì?
Chẳng làm gì , muốn anh gặp một người, người mà anhbot_an_cap đã ra tay tàn độc để rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ bà ấy phải về anh: Tại ?
Lam Oánh lấy gương pháp bảo ra, niệm chú giải linh hồn bà cụ. Côvi_pham_ban_quyen nhanh tay ném hai lá bùa vào người vợ chồng Hứa Thiên Minh. luồng kim quang lóe lên, và lập tứcbot_an_cap, một hình ảnh kinh hoàng ra giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng khách.
Hứa Thiên Minh ngã nhào sàn, mặt cắt không còn giọt máu, run bật: Mẹ… mẹ… sao có thể…
Chu nhìn thấy một bà cụ đầy vết tử thi, chân tay vặn vẹo quái dị đứng nhà thì hét lên hãi, nhưng nhớ đến con gái trong phòng nên vội bịt chặt miệng lại.
cụ nhìn đứa nuôi mình dày công dưỡngbot_an_cap dục, ánh đầy thất vọng: Thiên Minh, ngờ mẹ con lại gặp nhau hoàn cảnh này.
Không… không phải conleech_txt_ngu… mẹ ơi tha chobot_an_cap convi_pham_ban_quyen… Hứa Thiên Minh bò lại, rúm ró như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Bà cụ cười : Mẹ và ba con lớn, cho con học thành tài, vậy mà khi mẹ già yếu, con lại nhẫn cõng mẹ lên đỉnh rồi đẩy mẹ xuống vực sâu để nợ… Thiên Minh à, tim con làm gì vậy?
Chu Mẫn xong sững sờ, quay sang nhìn chồng bằng ánh mắt không thể tin nổi: Anh… anh nói mẹ mất vì bệnh, hóa ra chính anh đã giết bà ấy ?
Hứa Minh điên cuồng lắc đầuleech_txt_ngu: Không phải, khôngleech_txt_ngu phải anh… Tiểu Mẫn, em anh đi! Hắn sợ hãi, sợ gia đình hiện tan vỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sợ mặt thật của bị phơi bày. trước hiện diện của linh hồn người mẹ quá cố, mọi nói dối đều trở nên vô nghĩa.
Hứa lão thái nở nụ cười thê lương: Phải, tính rabot_an_cap cô là con dâu tôi, tôi là mẹ chồngbot_an_cap cô. Nhưng chúng ta chưa từng mặt, đơn giản vì đứa con trai ngoan của tôi – Hứa Thiên Minh – thấy một bà quê mùa như không xứng làm thôngleech_txt_ngu gia với gia đình cán bộ thành phố. Thế nên nó mới rêu rao rằng cha mẹ đã sớm qua .
Mẫn sững sờ, không dám tin vào tai mình. Năm đó, Thiên Minh đúng đã nói như thật. Cô khôngleech_txt_ngu ngờ người đàn ông đầu ấp tay vớileech_txt_ngu mình lại là hạng người như thế, không mẹ thì thôi, lại còn ra tay giết mẹ.
Hứa Thiên Minh hốt bò đến bênleech_txt_ngu cạnh vợ, cuồng minh: Tiểu Mẫn, không phải như thế đâu, em tin anh đi, không phải như thế…
Chu Mẫn nhìn hắn, cảm thấy người đàn ông trước mắt bỗng chốc trở nên xa lạ vô cùng: Thế thì là như nào? Anh nóivi_pham_ban_quyen đi!
Hứa lão thái nhìn hắn, nhàn bồi thêm: Phải đấy, không phải thì làbot_an_cap thế nào? Anh giỏi ravi_pham_ban_quyen xem nàoleech_txt_ngu!
Hứa Minh miệng, nhưng chẳng thốt được lời nào. Những gì bà cụ nói đều là sự thật, trước mặt chính chủ, hắn sao đây?
Bà nhìn con nuôi đang hến, đau đớn nói: Tôi tình đâyleech_txt_ngu gặp anh là không cam tâm. Tôi không cam lòng khi đứa con dốc lòng nuôi nấng là hạng súc lòngvi_pham_ban_quyen dạ thú. Hứa Thiên Minhvi_pham_ban_quyen, tôi nằm dưới đáy vực ròng rã ba tháng trời, dưới lạnh lắm, nhưng cũng chẳng lạnh trái tim tôi lúcbot_an_cap này.
May tôi người đưa xuống để tìm . chỉ muốn hỏi một câu: Tại sao? Tại saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại giết tôi? đã cản đường anh cái gì sao? nỡ xuống tay tàn độc đến mức tình tuyệt nghĩa thế?
Con… con không có… ơi, con xin lỗi! Con xin lỗi! Nhìn mẹ mình đang tiến lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần, Hứa Thiên Minhbot_an_cap sợ hãi lùi , đầu lắc điện , bắt đầu van xin rối rít.
Mẹ, là conleech_txt_ngu sai , con sai rồi! Mẹ đừng giận, con lỗi, sám hối! Là tại con nhất thời ma đưa quỷ dẫn đường. Tại nhà vợ con, là gia trí thức, họ coi thường người nông thôn, coi thường cả cha mẹ nông dân của con… Tại nên con mới làmvi_pham_ban_quyen thế! Con lỡ nói với họ là cha mẹ con mất , nhà chỉ còn mình con, họ mới đồng ývi_pham_ban_quyen gả con gái con. Convi_pham_ban_quyen cũng hết cách rồi mẹ ơi, con thật sựvi_pham_ban_quyen cố ý mà!
Chu Mẫn nhíu mày, sắc mặt tái nhợt: Hứa Thiên Minh, anh cóleech_txt_ngu biếtvi_pham_ban_quyen mìnhvi_pham_ban_quyen đang nói cái gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
Lúc này Hứa Thiên Minh còn tâm trí nào quan tâm đến vợ, nhìn vẻ mặt đáng sợ củavi_pham_ban_quyen bà cụ, hắn chỉ sợ bà sẽ lôi hắn xuống địa ngục. Hắn vẫn chưa thụ hết đời, hắn chưa chết, lai của vẫn rỡ cơ mà.
Anh nói sai! Tiểu Mẫn, ba mẹ vốn đã coi thường anh, mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến khi anh nói không còn ai, sau khi hôn sẽ ở làm con rể thảo của họ thì họ mới ý. Nếu anh còn mẹ ở quê, họ sẽ nào cho chúng mình lấy nhau? biết là anh yêu em nhường nào mà, anh không thể mất emleech_txt_ngu được!
Chu không thể hiểu : Vì để cưới tôi màvi_pham_ban_quyen anh nhẫn tâm cả mẹ mình sao?
Hứa Thiên Minh ôm đầu đau đớn, biết trả lời thế nào. Hứa lão nhìn hắn, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn chút xót nào nữa, chỉ còn lại sự lạnh lẽo cực độbot_an_cap: Hứa Minhleech_txt_ngu, giết người mạng, anh phải chịu trách nhiệm cho hành vileech_txt_ngu của mình. Tôi rất hận vì năm xưa đã nhận anh. Hy vọng kiếp sau, chúng ta bao giờ gặp lại.
Thực ra bà cũng chẳng cần trả lời gì cả, chỉ cần gặp lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một lần để nút thắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong được gỡ bỏ.
Lam Oánh bất chợt lên tiếng: Thực anh không chỉ giết người mẹ nuôi nấng mình, mà ngay cả ba mẹ vợ, anh cũngleech_txt_ngu đã tính kế rồi đúng không? Bởi vì anh biết trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người họ có những khoản tiền hiểm khổng lồ.
Chu Mẫn trừng lớn mắt: Anh… anh còn định giết cả tôi?
Hứa Thiên điên cuồng lắc đầuvi_pham_ban_quyen: Không có! Anh không có! Tiểu Mẫn, tin anh đi, đừng nghe người ta ly gián!
nhìn lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái: Bà Hứa, bà muốn đời saubot_an_cap của hắn diễn ra nào? Bà cứ nóileech_txt_ngu một tiếng, cháu giúp bà toại nguyện.
Lần , bàbot_an_cap cụ không cònvi_pham_ban_quyen muốn bao dung cho kẻ đã giết mình nữaleech_txt_ngu: Cô bé nhà họ Thẩm, cảm ơn cháu. Nếu được, mong nó phải giá cho tất những tội ác mình đã gây . Đó là báo ứng nó đáng phải nhận.
Lam Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gật đầu: Vâng, cháu hứa với bà.
Lam Oánh sang Chu Mẫn: Chu phu nhân, chắc cô không biết, trên người Hứa tiên đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn gánh một mạng người nữa, là con của hắn. Trước khi quen cô, hắn có gái chuẩnvi_pham_ban_quyen bị cưới xin, cô gái đó còn đang mang . Nhưng vì để cao, đã nhẫn tâm hại chết chính đứa con của mình chỉ vì cô có giá trị lợi dụng lớn hơn. Khổleech_txt_ngu thân người phụ nữvi_pham_ban_quyen , chắc đến giờbot_an_cap vẫn tưởng mình có lỗi với hắn.
Chu Mẫn đã chết lặng từleech_txt_ngu lâu, ngheleech_txt_ngu đến đây vẫn khôngleech_txt_ngu nén nổi kinh hoàng, quayleech_txt_ngu sang hỏi chồng: Những gì cô ấy có đúng không?
Con… con không cố ý! Cái chết của đứa bé đó là tai nạn, là cô ta tự ngã cầu thang, không liên quan con! Hứa Thiên cuống cuồng biện nhưng lại vô tình thừa nhận.
Chu thấy lạnh toát cả . Giết , giết con, còn chuyệnbot_an_cap gì sinh này không làm được nữa? Hứa , anh quá , saobot_an_cap anh có thể đáng sợvi_pham_ban_quyen đến này?
Oánh không muốn phí gian nữa, liền đánh đạo Chân Ngôn Phù lên đầu hắnbot_an_cap. Ngay lập tức, Thiên Minh bắt đầu tự tuôn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự thật: Phải! Tao muốn họ chết hết! Già rồi sống gì cho chật đất, lại còn suốt coi thường . Hy sinh mạngvi_pham_ban_quyen sống để gia đình tao được sungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sướng thì có gì sai? Còn bà già nữa, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bẩn vừa xấu, làm mất mặt . Tao là thầy giáo cơ mà, tao không muốn ai biết có bà mẹ quê mùa như thế. Bà sống daibot_an_cap dẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tao mệt mỏi, nên tao bà ta lên núi, đẩy xuống cho nhẹ nợ. Bà ta giải , tao cũng giải thoát!
Lam Oánhleech_txt_ngu đã âmbot_an_cap lại toàn bộ và gọi cảnh sát. Khi sát đến đi, Chân Ngôn Phù đã hết tácbot_an_cap dụng, hắn lại bắt chối , vô íchbot_an_cap. Với ghi âm vàleech_txt_ngu kỹ thuật thẩm vấn chuyên , Hứa Thiên Minh chắc chắn sẽ phải rũ tù.
Mọi chuyện xong xuôi, Chu Mẫn nhìn Lam Oánh với trạng phức tạp. Lúc đầu cô còn tưởng người ta tiểu tam, hóa ra lại là một đại sư. Đại sư, cảm ơn cô rất nhiều. Nếu không , cả nhà tôi lẽ chết lúcleech_txt_ngu nào không hay.
Hứa Thiên Minh sau bị kết án 15 năm tù. Trong ngục, hắn bị bạn tù khinh bỉ vì tội giết mẹ, ngày nào phải chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòn roi. 15 nămvi_pham_ban_quyen sau ra tù, đã thànhbot_an_cap kẻ tàn phế, không việc làm, không người thân, phảibot_an_cap đi ăn xin laybot_an_cap lắt qua rồi chết trong cô độc. Đến lúc nhắm mắt, hắn mới thực sự biết thế nào là hối hận.
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng xóm đứng ngoài cửa chứng kiến cảnh Hứaleech_txt_ngu bị còng tay lôi thì ngơ không hiểu chuyện gì. Đợileech_txt_ngu Lam Oánh bước ra, vã hỏi han. Sau khi nghebot_an_cap đầu đuôi câu , bàvi_pham_ban_quyen Triệu rẩy: Cháu… cháu thậtbot_an_cap sự có bản lĩnh đó ?
Bà Triệu quanh quất, chỉ sợvi_pham_ban_quyen hồn ma của Hứa đang đứng ngay cạnh mình. Lam Oánh phì cười: Bà đừng nữa, cháu thu bà ấy vào gương rồi.
Triệu lúc mới tin phục toàn, liền Lam Oánh nhà mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bằng được. Bà tha thiết muốn Lam Oánh cho con gái mìnhleech_txt_ngu, với bà, gái chính là mạng sống. Lam Oánh khôngbot_an_cap chối đành ở lại bà Triệu một đêm.
Sáng hôm sau, bà Triệu đưa Lam Oánh đếnleech_txt_ngu biệt thự của con gái mình Triệu Nhàn. Triệu là phụvi_pham_ban_quyen nữ 35 tuổi, đẹp, học thức , hiện là Tổng giám đốcbot_an_cap công ty của chồng. cô là Trịnh Gia Nguyênbot_an_cap cũng được tiếng là người tốt, hết lòng yêu hai người kết 8 có con.
Vừa gặp Triệu Nhàn, Lam Oánh đã mắt quan sátleech_txt_ngu tướng. Sắc mặt Triệu Nhàn rất , cungbot_an_cap mệnh rõ hiệu sớm trầnbot_an_cap, sinh mệnh có dấu hiệu gãy. Cô phải một tử kiếp cực lớn nhưng vẫn có cơ hóa giải.
Bà Triệu lobot_an_cap lắng hỏi : Sao hả cháu? Cháu thấy con gái bà nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oánh trầm giọng: Con gái bà cóvi_pham_ban_quyen một treo lửng trên đầu. Nếu không tìm ra nhân để tránh né, tính mạng e là giữ.
Triệu Nhàn là người phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng không chuyện tâm linh. Cô nghe mẹ kể vềleech_txt_ngu vụ Hứa Thiên Minh thì cũng phần tinvi_pham_ban_quyen tưởngbot_an_cap Lam Oánh. Tuy nhiên, vì bận cuộc quanleech_txt_ngu trọng, cô hẹn Lam tốibot_an_cap sẽ bàn kỹ hơn.
Oánh lắc : Lát nữa tôi về quê sóc mẹ bị bệnh, không có giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở lại thành phố đâu.
Triệu Nhàn đành xinvi_pham_ban_quyen địanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ nhà Lam để hôm sau tìm đến. Trước khi đi, Lam Oánh rút trong túi ra lá bùa đưa cho Triệu Nhàn: thư, bùa này cô cứ cầm lấy, lúc cần thiết có cứu mạng . Có thể cô chưa tin hẳn, nhưng cầm cũng chẳng mất gì. Cô tìm tôi thôi, lúc đó tính bùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể.
Sau khi rời khỏi , Lam đi tìm một cái lò luyện đan để bắt đầu kiếm tiền cải thiện cuộc sống, nhưng ở cái nhỏ này tìm món đồ đó thật sự quá khó. đành bắt taxi về quê.
Trong đó, Nhàn đến công ty và nổ raleech_txt_ngu cãi lửa với – Trịnh Gia Nguyên. Gia Nguyên muốn đầu tư vào một dựleech_txt_ngu án rủi ro lớn, còn Nhàn kiên quyết phản đối. Gia Nguyên thấy bị vợ lấn lướt nên giậnvi_pham_ban_quyen bỏ .
Thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chất, Trịnh Nguyên đã sớm ngoại tình và cảm thấy bị lực bởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tài củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Hắn chỉ mongvi_pham_ban_quyen rảnh để với nhân tình.
Tan , Triệu lái xe ra ngoại ô hóng gióleech_txt_ngu khuây khỏa. Đang đi trên đường dốc, cô rời khi phát hiện hệ thống phanh () xe đã bị hoàn . Chiếc xe laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vun vút thể kiểm soát.
Trong giây phút sinh tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lời của Lam Oánh hiện trong đầu cô: Cô có mộtbot_an_cap tử kiếp, nếu không hóa giải sẽ mất mạng.
xe lao thẳng về phía vách núi. Triệu Nhàn nhắm tuyệt vọng, bỗng thấy một tia kim quang lóe lên mắt. Ầm! một tiếng động kinh hoàng vang lên.
Khi mở mắt ra, Triệu Nhàn thấy đầu xe đã nát bấy, khói bốc nghi ngút, nhưng kỳ diệu , cô lại hoàn không hềvi_pham_ban_quyen hấn gì. Một người đàn ông đi ngang qua đã đập kính xe cứu cô ra ngoài.
Lúc cầmleech_txt_ngu lấy túi xách, Triệu Nhàn bàng hoàng phát hiện lá bùaleech_txt_ngu mà Lam Oánh đưa cho mình đã biến thành một đống tro tàn. Cô run rẩy nhận ra, chính lá bùa đó đã thay cô lấy tai nạn này. Trên đời này, sựleech_txt_ngu có những chuyện khoa học thể giải thích được!
Tại bệnh viện, Trịnh Gia Nguyên vội vàng chạy đến, bộ vô cùng lo lắng nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu trong lại là sự ngỡ ngàng cực độ. Hắn không thể nổi, một vụ tai nạn thảm khốc nhưvi_pham_ban_quyen vậy mà vợ hắn lại có thể lành lặn không vết trầy xước!
Từ lúc Trịnh Gia Nguyên bước , Triệu Nhàn luôn âm quan sát, không bất kỳ biến chuyển nhỏ nào trên mặt hắn. thực sự đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá sốc, sốc đến mức không kịp thu vẻ ngàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong đáy mắt.
Làm sao có thể khôngleech_txt_ngu sao được chứ? tai nạn kinh như thế, chiếc xe bét mà người lại chẳng sứt mẻ một miếng da, chuyện này đúng là vô lý cực điểm. Hắn có cả ngàn câubot_an_cap hỏibot_an_cap trong lòng, nhưng chẳng phải mở lờivi_pham_ban_quyen từ đâu.
Nhàn à, em sao rồi? Có đau không? thấy khó chịu chỗ nào không? Có lẽ vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chột dạ, Trịnh Gia Nguyên đột gọi tên vợ một cách âu yếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạ thường. Phải biết cái tên à này, hắn đã không thèm thốt ra suốt ba bốn nay .
Và chính sự nhiệt tình giả tạo ấy càngleech_txt_ngu khiến Triệu Nhàn tin chắc vào sự ngờ của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô nhàn nhạt đáp: Em không sao, chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ông trời phù hộ nên mới xảy ra kỳ tích như vậy. Anh thấy đấy, đúng là không thể nổi phải không?
Trịnh Gia Nguyên đầu : Ừ, là em rất may .
Đúng lúc , bà cụ Triệu hớt chạy tới. Sợ mẹ lỡ chuyện bói, bảo chồng: Em ổn rồi, ty chắc đang nhiều việc anh rờileech_txt_ngu lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được . lý của em sắp tới, mẹ ở đây rồi, anh cứ về côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước .
Trịnh Gialeech_txt_ngu vốn dĩ đã muốn từ lâu. Sau khi xác nhận Triệuvi_pham_ban_quyen Nhàn thực sự an, hắn chỉ muốn lập tức đi xem rốt cuộc quái quỷ gì đã xảy ra. Hắn chẳng thèm khách sáo lấy , quay lưng đileech_txt_ngu thẳng, dạng chẳng có chút gì là quan tâm đến thương thế vợ.
Vừa quay người, hắnvi_pham_ban_quyen phải bà cụ Triệu đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vã chạy vào. Thấy con , bà cụ cuống cuồng hỏibot_an_cap: rồi? Nhàn đâu? Có bị thương nặng ?
Gia vẫn luônleech_txt_ngu diễn vai con rể tốt rất đạt mặt mẹ vợ, hắn vội trấn an: Không sao đâu mẹ, Nhànleech_txt_ngu đang nằm kia kìa. chỉ tay về phía giường bệnh rồi nhanhvi_pham_ban_quyen chóng rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Vừa đến bên giường gái, bà cụ Triệu đã tuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra một tràng trách móc: Sao hả? Đau chỗ nào không? Đã bảo với con là đại sư Lam có bản lĩnh thật sự rồivi_pham_ban_quyen mà con không nghe, giờ trắng mắt ra chưa! nữa thì mất mạng rồi đấy!
đã quá quen tính cách của mẹ, cô im bà giáovi_pham_ban_quyen huấn cho bõ lo lắngbot_an_cap.
Tai nạn lớn thế kia, xem video trường mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rụng rời tay, sao con lại thoát nạn tìnhvi_pham_ban_quyen thế được? Bà thắc mắc, và đó cũng là thắc của tất cả những ai chứng kiến vụ việc.
Triệu cẩn thận quanh, thấy không người lạ mới khẽ nói: Là lá bùa cô Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã cứu con đấy mẹleech_txt_ngu.
Bà cụ Triệu kinh tột độ: Một lá bùa mà linh thế ? Thần kỳ vậyleech_txt_ngu ư?
Nhàn gật đầu: , nếu tự trải nghiệm, cũng chẳng bao giờ tin trên đời lại có chuyện huyền bí đến thế. Cô Lam đó thực sự là cao nhân thâm tàng bất lộ. Lúc này trong lòng Triệu , Lam Oánh chẳng thần tiên hạ phàmvi_pham_ban_quyen, cô đầy rẫy sự kính sợ.
Trời đất ! Đúng là gặp được rồi! Con Nhàn à, mình phải đi tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư ngay. Cái này tuy đã qua nhưng ai biết này cònvi_pham_ban_quyen chuyện gì nữa. Không thể mang tính ra đùaleech_txt_ngu được, phải chắc chắn con không sao mẹ mới yên lòng.
Triệu Nhàn đồng tình: , sáng mai mẹ con mình sẽ thôn Thuấn Hoàng tìm côbot_an_cap ấy.
phần Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oánh, sau khi về làng cô đã nghe loáng chuyệnbot_an_cap về Hứa Thiên Minh. Trước đó hắn rêu làbot_an_cap đón mẹ lên phố dưỡng, ai ngờ thực lại là sát mẫu động. Cả thôn từ ngưỡng naybot_an_cap chuyển sang khinh bỉ vàvi_pham_ban_quyen chửi rủa tên súc sinh lòng lang dạ thú đó.
Lam Oánh cũng chẳngbot_an_cap để tâm. nayleech_txt_ngu Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhàn sẽ đếnbot_an_cap nên cô không ra ngoàivi_pham_ban_quyen. nay thứ Hai, đã đi họcbot_an_cap, Lam Oánh dự định sau khi tiếp đãi nhà họ Triệu xong đưa mẹ lên kiểm tra sức khỏe tổng quát.
, chiếc xe trọngbot_an_cap đã đỗ trước cửa nhà họ Thẩm. Triệu Nhàn và bà cụ Triệu xuống, nhìn nhà hai tầng bình thường, bà thầmbot_an_cap nghĩ: Một cao nhân nhưbot_an_cap đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư Lam mà lại ở nơi giảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dị thế này ?
Triệu Nhàn nhắc nhở mẹ: Mẹ, đừng giá người khác qua , người nhưvi_pham_ban_quyen đại Lam tuyệt đối không được tội.
Vừa vào đến , Triệu kính Lam Oánh chân thành nhất: sư Lam, cảm ơnvi_pham_ban_quyen cô! Trước đây do tôi kiến thức nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạn, không biết bản lĩnh của cô. Nếu không lá bùa đó, giờ tôi đã xanh rồi.
Lam Oánh mỉm : Haileech_txt_ngu người đừng khách sáo quá. cứu người có thu phí, không phải không công, nênbot_an_cap không cần cảm ơn nhiều .
Triệu vội vàng vào thẳng vấn đề: sư tâm, tôi không vất vô ích đâu. Lần này tôi đến là muốn nhờ cô xem giúp, củaleech_txt_ngu tôi thực sự qua chưa?
Lam Oánh ấn đường của cô, khẽ lắc đầu: Chưa đâu. Đường sinh mệnh cô vẫnvi_pham_ban_quyen ớtleech_txt_ngu nhưbot_an_cap trước, thậm chí còn có dấu hiệu manh hơnbot_an_cap.
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triệu nghe vậy hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phách tán: Thế thì phải làm sao? sư, xin cô hãy cứu gái tôi!
Lam Oánh gật trấnvi_pham_ban_quyen annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồivi_pham_ban_quyen bảo Nhàn cung cấp ngày sinh tháng đẻ (Bát ) của cả cô chồng. Sau haibot_an_cap người xuống, Lam lấy từ túi Càn Khôn ra một đĩa Cơ .
Nhìn Lam Oánh lấy một to hơn cả túi áo của cô, haileech_txt_ngu mẹ con họ Triệu lại một lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa tròn mắt kinh ngạc. Sự kính lòng họ lại tăng thêm một bậc. Oánh tập trung bấm đốt trên đĩa tròn, một luồng hào quangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô hình bao phủ lấy cô, khiếnbot_an_cap cô vô cùng bí .
Mườileech_txt_ngu phút , Lam Oánh mở mắt. Cô kinh ngạc nhận ra qua Thiên Cơ Bàn, có thể thấy toàn bộ và tương lai của người như một bộ phim quay chậm. Kiếp này, năng lực của cô đã thăng tiến vượt bậc, chẳng bùa chú cũng nhìn thấu những điều người thường không thấy.
Cô trầm tư một lúcvi_pham_ban_quyen rồi nhìn Triệu Nhàn, rãi nói: Tử kiếp của cô là cô. Vụ tai nạn xe lần này cũng là do thuê dànbot_an_cap dựng.
Dù đã đoán , khi nghe lời xác từ Lam Oánh, Triệu Nhàn vẫn không nén nổi sự chua chát: Quả nhiên là hắnbot_an_cap!
Bà cụ Triệu không nổi: có ? Thằng Gia Nguyên sao lại làmbot_an_cap thế? Khôngvi_pham_ban_quyen lyvi_pham_ban_quyen là được mà, tại sao phải giết người?
Triệu Nhàn cay đắng giảileech_txt_ngu thích: Mẹ hiểu đâu, ba chồng con sẽ không bao giờ đồng ý cho con ly hôn. Ông chọn con chỉ vì con có năng lực quản lý công ty giúp con trai ông ta. đầu, con chỉ là một ‘công cụ’ cao cấp giúp họ giữ giang sơn nhà họ mà thôi.
Bấy lâu Nhàn làm lụng vất vả nhưng thực tế có sản chung nào đứng tên cô, tất vẫn về tay lão gia. Cô nhận ra mình khác gì một kẻ làm cao cấp, mang danh con dâu nhưng thực chất bị cả họ tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kếvi_pham_ban_quyen quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như .
Lam Oánh tiếp tục phán thêm một đòn chí mạng: Theoleech_txt_ngu quẻ tượng, nếu cô không thoát nạn, chỉ trong vòng một năm sau khi cô chết, Gia Nguyên sẽ rước nhân vào cửa. Nhưng hắn vốn tài, chỉ trong vài năm sau khi lão gia qua đờibot_an_cap, gia sản nhà họ Trịnh bị hắn phá sạch sành sanh. Cuối cùng hắn bị vợ mới bỏ rơi, sống nghèo khổ, đi giao hàng, bốc vác đểbot_an_cap kiếm miếng ăn qua ngày rồi chết trong côleech_txt_ngu .
Nghe thấy kết cục của gã chồng bạc, Triệu Nhàn cảm thấy cùng hả dạ. Đại sư, cảm ơn cô! sẽ không chết đâu, tôi sẽ sống thật tốt để đòi lại xứng đáng thuộc về mình. họ Trịnh nợbot_an_cap , tôi sẽ bắt họ phải trả.
Lam Oánh gật đầu: Cô phải lên. Lá bùavi_pham_ban_quyen chắn tai chỉ có tác dụng lần nhất. Cô cần dứt điểm với hắn trước hắn kịp ra tay lần nữa.
Triệu Nhàn trịnh gật đầu. Cô lậpbot_an_cap tức lấy điện ra, chuyển cho … một triệu tệ (khoảng 3,5 tỷ ).
Đại Lam, tôi chuyển trước cho cô một triệu tệ. Khi nào giải quyết xong xuôi mọi chuyện, sẽbot_an_cap đến tạ thêm. Nếu chẳng may tôi thất bại… thì đây là tất cả những gì tôi thể gửi cô lúc này.
Nhìnvi_pham_ban_quyen con số trong tài khoảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lam hơi sững người. Tuy cô mạng người ta thật, nhưng con này quả thực quá lớn. Theo tính toán của cô, tiền bùa và tiền xem bói lắm chỉ khoảng năm vạn là kịch trần. Đây lần đầu cô tiền kiếm như thế.
Số tiền này… hơi nhiềuvi_pham_ban_quyen đấy.
Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả quyết: Đại sư đừng từ . của tôi đáng giá hơn sốleech_txt_ngu này nhiều. Đây là tấm lòng của tôi.
Lam nghĩ lại, cô cần tu sửa , làm từ thiện tích đức để tránh tổn thọ khi nhìn thấu thiên quá , nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không khách sáo : Được, vậy tôi nhận.
Sau khi họ khuất, mẹ đi chợ về thấy con gái đứng ngẩn ngơ trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổng liền hỏi: Aleech_txt_ngu Oánh, khách tìm con à?
Lam Oánh mỉm cười lấy thức ăn từ tay mẹ: Vâng, bạn con đến chơi thôi ạ. Mẹ, hôm nay con kiếm được tiền rồi, mẹ đoán xem bao nhiêu?
Mẹ Thẩm cười hiền hậu: Mẹ đoán nào… hai tệ à?
Lam Oánh lắc đầu: Hơn nhiều ạ. Thêm một số không … rồi lại mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số không nữa.
Một… một tệ?! Mẹ suýt đánh rơi túi rau, kinh ngạc con gái.
đưa điện thoại cho mẹ xem số dư tài khoản. Mẹ từng không, thán không thôi: Trời đất , sao con này… Ba con mà biết chắc chắn sẽ tự hào lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lam Oánh cảm thấy mũi cay cay khi được mẹ . Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu ra kếvi_pham_ban_quyen hoạch: Mẹ, con đưa mẹ đi lái xe rồi mua cho mẹ một xe thật . mình cũng phải sửa hết, sẽ mở rộngvi_pham_ban_quyen sân trước, làm thêm thuốc phíabot_an_cap sau, cả xích đu và đình hóng mát .
Mẹ Thẩm nghe mà chóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt: Sửa hết thế thì mình ở con?
Trong lúc sửa nhà, hai con mình lên thànhvi_pham_ban_quyen phố khách sạn. vừa đưa mẹ đi chữa bệnh, vừa đi mua sắm thất mới .
Nghĩ là làm, Lam Oánh thuê đội thợ đến, ra yêu cầu cực kỳ khắt khe kèm theo hợp đồng rõ : Khôngbot_an_cap làm ý thì không nhận một xu.
Khi Lam Oánh đưa mẹ lên phố, dân làng bắt đầu xôn xao nhà họ Thẩm thuê thợ về đập phá tu sửavi_pham_ban_quyen linhbot_an_cap đình. tức này chẳng đến tai lão thái bà nhà Thẩm.
Lão thái bà hớt hải chạy , thấy thợvi_pham_ban_quyen thuyền đang làm , bà ta liền gào lên: Ai cho các đập nhà trai tôi? Cácleech_txt_ngu người là ai? ăn cướpbot_an_cap à?
Đội trưởng thợbot_an_cap xây liếc bà già phiền phức: Chúng tôi làm theo hợp đồng cô Lam. nói tiền công và vật liệu ngốn khoảng sáu bảy vạn tệ đấy.
Cái gì?! Sáu bảy vạn?! Lão thái bà muốn ngất xỉu. mắt bà , tiền của Lam Oánh chính là tiền của bà ta, giờ cô đem đi tiêu tán vào cái nhà này chẳng khác nào cắt thịt bà ta. Đừng làm nữa! Quân đen tối kia, các người định tiền con tôi đúng không?
Đội thợ nhớ lời Lam dặn, lạnh lùng: Bà già, đừng có cản trở chúng làm việc. Cô Lam bảo , ngườibot_an_cap như bà thì cứ đuổivi_pham_ban_quyen cổ.
thái tức đến tím , lầm bầm bỏleech_txt_ngu về bàn mưu tính kế với cả . sợ Lam Oánh sẽ tiêu sạch tiền bồi thường kia trước khi họ kịp tìm cách cướp lại.
Trong lúc , tại thành phố, Lam Oánh đưa mẹ và em traibot_an_cap Thẩm Dậtleech_txt_ngu đi ăn tạileech_txt_ngu Đức Bảo Cư – nhà sang trọng bậc nhất.
Mẹ Thẩm và Thẩm Dậtbot_an_cap vốn sống thanh bạch, lần đầu vào nơi xavi_pham_ban_quyen hoa thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tránh khỏi lúng túng. Lam thì khác, cô thong thả, tin những mónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon nhất cho gia đình. Cô muốn người thân của mình phải dần quen với sự quý khíleech_txt_ngu này.
Mẹ, con gọi món mẹ thích đấy. A Dật, em ănbot_an_cap gì cứ gọi thoải mái, cần nhìn giá.
Dật sau khi biết chị mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếm được một triệu tệ thì cũng sinh can , gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu: Vâng, thế em không sáobot_an_cap đâu nhé!
Đúng lúc đó, một giọng mỉa mai vang lênvi_pham_ban_quyen từ bàn bên :
Ô kìa, chẳng phải là ‘thần học’ Thẩm Dật của lớp chúng ? Nhà chẳng phải là hộ nghèo bền vững à? Sao có tiền vào Cư ăn cơm thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này? Một bữa ở đây chắc bằng tiền ăn cả năm… à không, chắc là ba năm của nhàvi_pham_ban_quyen cậu nhỉ?
Thẩm Dật quay đầu , mặt biến đổi. Đó làvi_pham_ban_quyen đám công tử bột cùng lớp vẫn thường bắt nạt và chọc gia cảnh của cậu. Lam Oánh nhướng mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Xem ra, bữa cơm này không thểleech_txt_ngu ăn một cách bình rồi.
Nhìn mấy đi , sắc mặt Thẩm Dật không giấu nổi vẻ khó coi. Đám người này ở trường thường xuyên xỉavi_pham_ban_quyen xói, mỉa .
Vì không muốn thêm rắc cho đình, dù bọn chúng có nhục mạ hay chọc thế nào, Thẩm Dật cũng chưa đáp trả. nhưng nhịn của cậu khiến bọn chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng thêm đắc thắng, cứ mỗi lần gặp mặt là ngứa mồm buông lời xúc phạm theo thói quen.
Thẩm Dật thẳng vào sinh đầu, lạnh nhạt nói: Triệu Thiên Tứ, khuyên cậu nên tích đức cái miệng một chút, không sớm muộn gì cái này cũng hại thân cậu thôi.
Thẩm Dật nói vậy vì cảm thấy Triệu Thiên quávi_pham_ban_quyen coi trời bằng vung. Núi cao còn có núi cao hơn, ở cái huyện nhỏ nhà họ có thể ghê gớm thật, nhưng không thiếu những gia kínleech_txt_ngu tiếng hoặc những nhân vật cỡ nơi khác . Loại tự phụ, cuồng vọng như , sớm muộn gì cũng phải nếm trái đắng.
Lam Oánh liếc nhìn em mình, thầm nghĩ câu này cậu nói chuẩn đấy.
Vừa rồi, để thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại chức năng của Cơvi_pham_ban_quyen Bàn, côbot_an_cap âm thầm xem tướng. Kết quả, cô nhìn thấuvi_pham_ban_quyen bộ cuộc đờileech_txt_ngu Triệu Thiên Tứ. này tuy gia đình giàu có thật, nhưng lại chẳng ra sao: Tuổi nhỏ đã tàn phế, nửa đời phải liền với lănbot_an_cap. Mà nhân dẫn đến thảm kịch đó bắt nguồn từ cái miệng xà độc và gã đàn em thân cận bên cạnh hắn.
Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tứ nghe xong như vừa nghe một câu chuyện cười: Ha ha, Dật, cậu đúng làvi_pham_ban_quyen tấu hài. Tôi mà cần đến lượt cậu quản chắc?
Lam Oánh lúc này thong thả lên : Cậu em, có muốn xem bói không? mệnh củabot_an_cap cậu có một kiếp nạn, một kiếp nạn cực lớn có thể chuyển cả cuộc cậu. Nếu muốn tránh, có tìm tôi.
Gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triệu Thiên Tứ này mệnhbot_an_cap tốt nhưng tài vận lại rất vượng, gia đình giàu có nên dù sau này không lại thì cũngleech_txt_ngu chẳng thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền tiêu. Vìvi_pham_ban_quyen vậy, Lam Oánh định hắn một phen, dĩ nhiên là thù laoleech_txt_ngu không thể ít rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lúc này Triệu Tứ chú ý đến Lam Oánh. một cái nhìn đầu tiên, hắn đã hoàn toàn bịleech_txt_ngu kinh . Những lời địnhbot_an_cap buông bỗng nghẹnleech_txt_ngu nơi cổ họng.
Chị… chị là ? điệu của hắn thay đổi hẳn, đứng trước một mỹ nhânbot_an_cap tuyệt sắc thế này, hắn bỗng thấy mình không thể nói to được.
Lam Oánh mỉm cười: Tôi là chị gái của Thẩm Dật. Các cậuvi_pham_ban_quyen là bạn học à?
Triệu Thiên Tứ ngơ gật đầu: Vâng, bạn lớp ạ. Hóa Thẩm Dật còn có người chị xinh đẹp thế này, em chẳng ai biết . Hắn thầm ghen tị, sao thằng Dậtbot_an_cap này lại có người chị cực phẩm thế .
Thấy gã cứ nhìn chằm chị mình, Thẩm tối sầm mặt: Chúng tôi sắp ăn cơm . Triệu Thiên Tứ, làm khác đang dùng bữabot_an_cap là hành động cực kỳ sự đấy.
Triệu Thiên Tứ bĩu , hắn vốn có biết sự là gì đâu. Nhưng muốn giữ hình tượng mặt Oánh, hắn cố nặn ra nụ cười: là chúng ngồi chung bàn đi? Tôi ! Đúng rồi chị Lam Oánh, vừa nãy chị nói xemleech_txt_ngu là gì? mò quá.
Thẩm Dật định đuổi khéo nhưng Lam Oánh đã cười : Đúng như mặt chữ thôi, tôi là một Huyền sư. Bói toán, thủy, trừ tà chắn họa, tôi đều làm hết.
Triệu Thiên Tứ ngạc nhiên: Chị đùa em à?
Mấy gã đàn em đi theo hắn không nhịn mà bật cười: Nghe cứ như thầy lừa đảo nhỉ.
Triệu Thiên Tứ lườm một cái gã kia lập tức ngậm . Lam Oánh nhàn nhạt nói: Tôi chưa bao giờ đùa.
Trong Triệu Thiên Tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoáng chút nuối tiếc, chị gái xinh thế này màbot_an_cap nghề lừa sao? Được, chị nói thử tình hình nhà em xem ?
Lam Oánh biết hắn đang muốn thử mình, cô thong thả : Nhà tổng cộng có năm người: Ông bàbot_an_cap nội, banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ .
Triệu Thiên thấy này quá đơn giản, định đố câu thì Lam Oánh đã nói tiếp: Tối nay, cậu sẽ gặp họa huyết quang. Tuy nhiên, cũngleech_txt_ngu không quá trọng.
Vì nguy hiểm mạng Lam Oánh cũng muốn quản. Hơn , nếu không cầu xin, cô sẽ không tay, vì đó là cái giá hắn phải trả.
Triệu Thiên Tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tin, cườivi_pham_ban_quyen hì hì: Chị nói thế em lại càng đấy. nhỏ tới lớn emvi_pham_ban_quyen chưa bao giờ bị da chảy . là cục vàng của nhàleech_txt_ngu họ Triệu, được hết , cuộc đời bằng phẳng như trải thảm đỏ.
Lam Oánh hắn chẳng tâmbot_an_cap thì cũng mặcvi_pham_ban_quyen kệ. Tuổi trẻ mà, phải nếm chút đắng mới biết nghe lời. Cô chắc chắn ngày mai sẽ phải bò đến mình thôi.
Triệu Thiên Tứ thế mặt dày gọi rồi ghép bàn ngồi chung. Dật bực bội vô vì gãbot_an_cap cứ liếc trộm chị mình. Ăn nửa bữa, Triệu Thiênbot_an_cap biết Lam Oánh đang ở khách sạn Thiên Hòa – là tài sản của nhà hắn, liền vồn vã: Chị Lam Oánh, lát nữa em bảo lý miễn toàn bộ tiền phòng cho chị và bác nhé.
Gã Triệu Thiên này vốn là kẻ tiêu tiền như rác, ghét ai thì ghét mặt, nhưng đã thíchvi_pham_ban_quyen ai thì cực kỳ hào phóng. Lam Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dứt khoát từ : Khôngvi_pham_ban_quyen đâu. Tôileech_txt_ngu vàleech_txt_ngu cậu chẳng thânvi_pham_ban_quyen chẳng quen, nói đúng ra cậubot_an_cap hay bắt nạt em trai tôi, ta nên coi là kẻ thù mới đúng. Chẳng quavi_pham_ban_quyen cậu còn trẻ con nên tôi không thôi.
Này bà , là Thiên ca của chúng tôivi_pham_ban_quyen không chị thì có! Đừng có không biết điều. Chu An – gã đàn của Triệu Thiên Tứ lên tiếngvi_pham_ban_quyen.
Oánh liếc Chu An. Đây lần thứ hai gã này mở miệng bất kính với cô. Chỉ cần một cáibot_an_cap liếc mắt, cô đã nhận ra tướng mạo gãvi_pham_ban_quyen này cựcbot_an_cap xấu: lòng dạ hẹp hòi, thế lợi tiểu nhân, chuyên môn sau lưng.
ra khiến cách của Triệu Thiên Tứ bị hủy hoại chính là Chu An nàyleech_txt_ngu. Sau khivi_pham_ban_quyen Triệu Tứ tật, gã vẫn giả trung để rồi tóm dần tài nhàbot_an_cap họ Triệu. Nếu phải sau này gã ngạo mạn đắc tội người khác rồi bị xe tông chết, có lẽ toàn bộ cơ ngơi nhà họ Triệu đã rơi vào tay kẻ tiểu nhân nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Thiên Tứvi_pham_ban_quyen thấy Chu An lỡ lời mắng. Sau đó hắn phân trần với Lam Oánh: Chị , thậtleech_txt_ngu đều là hiểu lầm . Trước em cũng muốn làm bạn với Thẩm Dật, An bảo nó công tử bột như em, chê lười biếng, cậy tiền dốt nên em mới cáu.
Thẩm Dậtvi_pham_ban_quyen lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kêu oan: Triệu Thiên , cậu đừng máu phun ngườibot_an_cap! Tôi nói đó bao giờ? Cậu không kiếm chuyện với tôi thì tôi còn chẳngleech_txt_ngu biết cậu là ai, hơi đâu mà đi xấu sau lưng.
Chu nghe vậy liền cúi gầm mặt xuống, sợ hãi hai sẽ tra ra mình. Nhưng chạybot_an_cap trời không khỏi nắng, Triệu Thiên Tứ liền quay hỏi: nghe thấy nó nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế ở đâu? Nói rõ nào!
vừa dứt lời, mọi ánh đều đổ dồn vào An. Gã cố , lắp bắp: Em… em thấy thật mà.
Thẩm Dật gặng hỏi: Nghe ở đâu? gian nào? Tôi với ai? Cậu có bằng chứng ?
Triệu Thiênleech_txt_ngu Tứ cũng bồi thêm: Nói đi Chu An, không nhận kìa. nhi đại trượng phu, làm phải được chứ!
Chu lúng túng hồi mới nặn ra một câu: Ở sân vận động , với ai thì em… quên mất .
Thẩm Dật cười lạnh: Một câu ởvi_pham_ban_quyen sân động rồi ‘quên mất’ là muốnvi_pham_ban_quyen đổ vấy cho tôi sao?
Thấy cứvi_pham_ban_quyen khăng khăng không nhận sai, Thẩm Dật liền tung chiêu: Vậy tôi cũng nói nhé, tôi từng nghe cậu ở lùm cây sau trường nói xấu Triệu Thiên Tứbot_an_cap. Cậu hắn khó chiều, tính khí thất thường, mồm mép bẩn thỉu. Nếu không phải vì hắn giàu, hắn lại ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngơ dễ lừa thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu đời nào thèm đi theo làm đuôi cho hắn!
Sắc mặt Chu lập tức trắng bệch. Saoleech_txt_ngu… lời đó Thẩm Dật lại nghevi_pham_ban_quyen thấy được? Triệu Thiên Tứleech_txt_ngu biểu cảm của An, chân mày nhíu chặt. Hắn cảm lời Thẩm Dật nói không giống như .
Chu An cuống quýt phản nhưng càng nói lại càng giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như đang . Cuối cùng, gã phải dùng đến khổ nhục kế: Làvi_pham_ban_quyen em nói dối… Em xinleech_txt_ngu Thiên ca! Em chỉ sợ anh chơi với Thẩm rồi sẽ không coi là anh em nữa. Trong lòng em là đại ca kính trọng nhất, em muốn mình là người nên mới lỡ lời…
Lam Oánh nhìn kịch này, khóe môi khẽ nhếch lênleech_txt_ngu mỉa . nhócleech_txt_ngu này khá đấy, biết bỏ xe bảo tướng, dùng chútvi_pham_ban_quyen tâm tư nhỏ che dã tâm lớnvi_pham_ban_quyen hơn.
Quả nhiên, Triệu Thiên Tứ tuy giận nhưng lạibot_an_cap mủi : Chu An, mày nghĩ nhiều rồi. Nhưngleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu kiểu vu oan cho người khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy. Xin lỗi Thẩm Dật .
Chu An đành phảileech_txt_ngu đứng dậy cúi xin lỗi Thẩm Dật. Thẩm Dật cũng thèm chấp hạng ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, nhưng cậu thầm thề sẽ không bao giờ kết với loại tiểu nhân như Chuleech_txt_ngu An.
Bữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn kết thúc, Lam Oánhleech_txt_ngu đưa mẹ vềbot_an_cap trước, còn Thẩm Dật quay lại trường cùng Triệu Tứ. Trên đi, Triệu Tứ liến thoắng không ngừng. Đúng lúc đi qua , chiếc mô tô lao vun vút tới tốc độ bàn thờbot_an_cap. Thiên đi phía trước kịp phản , chân đứng vì quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ hãi.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tóc, Thẩm Dật laobot_an_cap đẩy mạnh Triệu Thiên Tứ. Cả hai ngã nhào đường, vặn tránh cú tông trực diện. mô tô rồ ga bỏ chạy.
Sau cơnbot_an_cap kinh hoàng, cả nhóm lao lại đỡ hai người dậy. Triệu Thiên Tứ run rẩybot_an_cap nhìn Thẩm Dật, trong dâng cảm phức tạpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hắn thường xuyên bắt nạt cậu, vậy mà lúc nan, người cứu lại chính là Dậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nhìn cánh taybot_an_cap Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dật bị mài xuống đường chảy máu, mắtleech_txt_ngu Triệubot_an_cap Thiên Tứ .
Thẩm Dật, cậu sao rồi? Có bị thương chỗ nào khác không? Hắn chẳng quan đến vết thương của mình mà chỉ lo cho cứuvi_pham_ban_quyen tinh của mình.
Chu An đứng một bên, lòng đố bùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên. Gãleech_txt_ngu thầm hậnleech_txt_ngu tại sao vừa rồi lao không phải là mình, giờ đây Thẩm Dật lại trở thành ân nhân của nhà .
Cả nhóm vào bệnh viện. Ba mẹ họ Triệu nghe tin liền hải tới, hiểu rõ đầu đuôi sự việc, họ không lời ơn Thẩm Dật.
Thẩm và Triệu Thiênbot_an_cap được xếp chung một phòng bệnh VIP. Triệu Dật vừa là thủ khoa vừa nghĩa thì lắm, bà muốn con mình được chơi với những trẻ ưu tú vậy.
sau, Thiên Tứ vừa sáng vừa Thẩm Dật: , cậu có thể gọi điện cho chị gái không? Hôm qua là tôi , không bản lĩnh của chị ấy. Giờ thì tôi tin sái rồi, không biết chị ấy giận tôi không.
Thẩm Dật cườibot_an_cap đáp: Chị không hẹp hòivi_pham_ban_quyen thế đâu.
Triệu Thiên lo lắng: Chị ấy bảo tôi có một đại kiếp nạn. Cậu xem, chị ấy bảo tôi có họa huyết quang là tối qua tôi gặp nạn luôn. sợ , không biết cái đại kia có mạng tôi không.
Vừa lúc đó, Lam Oánh gọi tớivi_pham_ban_quyen. Hóa ra cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đang ở bệnh này đưa mẹ đi kiểm tra sức khỏe. Thẩm Dật liền chạy xuống tìm và mẹ.
bệnh chỉ Triệu Thiên Tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chu . Chu An bỗng ra vẻ thần bí: Thiên ca, không thấy lạ sao? Chị của Thẩm Dật vừa nói anh có họa huyết quang là anh gặp nạn ngay. Mà cái mô tô đó lại không có số, giờ ngườileech_txt_ngu đâu. Anh không có gì đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mờvi_pham_ban_quyen ám à?
Triệu Thiên Tứ nheo mắt: Ý mày là ?
Chu An chọc: Em sợ có người thấy nên muốn dàn để lấy lòng, chácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút gì đó thôi. Chứ trên đờivi_pham_ban_quyen làm gì có ai xem bóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế, bọn thần côn đảo dàn cả đấy.
Triệu Thiên Tứ trầm mặc một lát rồi nhàn nhạt nói: Chu An, Thẩm Dật phải hạng ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, chị cậubot_an_cap ấyleech_txt_ngu cũng không phải. đừng nàobot_an_cap cũng nghĩ xấu vềvi_pham_ban_quyen người khác như . Chẳng lẽ mày vẫn còn kiến với cậu ấy?
Chu An không cam tâm, gã không hiểu tại sao Triệu Thiên Tứ vừa mới với Thẩm Dật đã tin tưởng thế, trong khi đã đi hắn bao trời. Sự đố kỵ khiến Chu An quyết chia rẽ bằng được tình bạn này.
Thấy sắc mặt Chu An khó coi, Triệu Tứ cũng bắt đầu nổi nóng. Hắn đốivi_pham_ban_quyen xử với Chu An đủ tốt rồi, nhưng hắnvi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì tình bạnvi_pham_ban_quyen mà không được kết với người khác. Nếu cứ hễ hắn có thêm bạn mới là Chu An lại tỏ vẻ tủi thân, đau khổ như bị phản bội, đó khiến cảm thấy cựcbot_an_cap nghẹt thở, giống như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai đó kiểm soát vậy. Đến cha mẹ hắn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quản hắn thế, huống chi là người ngoài.
Chu , cậu thấy làm bạn thiệt thòi quá thì cứ đi, tôi không .
Chu An nghe vậy thì phách . Hắn vội vàng hít một , nén lại cảm xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân, nói: Tớ không có ý đó, Thiên . Tớ thực sự chỉ lo cho anh thôi. Nếu anh thấy tớvi_pham_ban_quyen nghĩ quá nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sẽ không nói vậy nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Không khí giữa người trở nên vô cùng gượng gạo. Triệu Tứ bực bội vật xuống giường: Tôi muốn ngơi, cậu ra ngoài đi.
Hắn sự phát ngánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bầu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khí này rồi. Chu An lẳng lặng gật đầu, ánh thoáng hiện vẻ âm trầm rồi lặng lẽ ra khỏi .
Dưới , sau khi cùng mẹ làm xong loạt các xét nghiệm, Thẩm Dật mới quay lại phòng bệnh. Thấy chị gái không đi cùng, Triệu Tứ hỏi: Chịbot_an_cap Lam Oánh đâu rồi? Sao chị ấy lên đây?
Chị tớ đưa mẹ vềbot_an_cap khách sạn nghỉ rồi, nữa mới quay lại lấy quả. Có vài hạng mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiều mới . Thẩm đáp.
Triệu Thiên Tứ ân cần hỏi han tình hình sức khỏe của bà Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nghe nói bà bị ung thưleech_txt_ngu vú, hắn thầm lo lắng hai chị em, nhưng khi biết bệnh vẫnleech_txt_ngu đang ở giai đoạnvi_pham_ban_quyen đầuvi_pham_ban_quyen và có thể chữa khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, khẳng nếu cần tiền cứ việc bảo một tiếng. Thẩm Dật chỉ biết cười khổ: Nhà tớbot_an_cap vẫn lo liệu được, cậu đừng bận quá. Cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhóc kểvi_pham_ban_quyen lại chuyện tiền bồileech_txt_ngu thường của ba bị chiếm đoạt rồi đòi lại thế nào, hai đứa lại rôm rả chuyện phòng bệnh.
Về phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lam Oánh, đưa mẹ khách sạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và dặn ngủ trưa, cô lập tức quay lại bệnh viện để gặp Triệu Thiên . Vừa thấy , hắn đã hớn hở ra mặt.
Chị Lamvi_pham_ban_quyen Oánh, là em rồi, em không nghi ngờ . Chị mau nóivi_pham_ban_quyen đi, nạn em rốt cuộc là gì, để tránh đây?
Lam Oánh nhìnvi_pham_ban_quyen em : A , em ra ngoài một látleech_txt_ngu, chị chuyện riêng cần nói vớileech_txt_ngu cậu ấy.
Thẩm Dật ngẩn ngơ: Đến em mà không được nghevi_pham_ban_quyen sao chị?
Lam Oánh gật đầu túcbot_an_cap: Không được, đây là quyền riêng của khách hàngbot_an_cap.
, tuân lệnh! Thẩm ngoan đi ra ngoài.
Đứng hành lang, Chu thấy vào lút lấy điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoại ra nhắn tin bà Triệu (mẹ Thiên Tứ). mách Triệu Thiên Tứ đang bị một thầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bói gạt, mau đến xem kẻo con trai bị người dắtleech_txt_ngu mũi.
Trong phòng bệnh, Lam Oánh nhìn vào mắt Triệu Thiên , trầm giọng: Đúng bốn ngày sau, cậu sẽ bị người ta tông gãy chân, nửa đời lại chỉ có thể gắn liền với xe .
Triệu Thiênvi_pham_ban_quyen Tứ rụng rời chân tay: Hả? Thế… thế phải làm saovi_pham_ban_quyen bây giờ? Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mớileech_txt_ngu mười mấy tuổi, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn cả đời phải ngồi một chỗ .
tránh cũng đơn giản thôi. Cậu chỉ nhớ kỹ điềuleech_txt_ngu này: ngày sau, tuyệt đối không được tham gia đánhbot_an_cap lộn trướcvi_pham_ban_quyen cổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Đánh lộn? Triệu Thiên Tứ ngơ . Hắn tuy cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút kiêu ngạo cũngvi_pham_ban_quyen hiếm khi trực đụng tay đụngbot_an_cap chân.
Lam gật đầu: Đúng vậy. cần ghi nhớ: Tuyệt đối không được động thủ, cậu thoát được kiếp này.
Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiên Tứ đang đầu cam đoan thì cửa phòng bất ngờ bật mở, bà Triệu xông vào. Nhìn Lam Oánh, bà thoáng sững sờ trước nhan sắc của , nhớ tới Chu An nói, sắc mặt bà lập đanh lại.
Cô gái nàyleech_txt_ngu là ai?
Mẹ, sao mẹ lại đến đây? Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tứ ngạc nhiên, giới thiệu: Đây là chị Lam Oánh, là chị gái của Thẩm Dật ạ. Chị , đây là mẹ em.
Bà Triệu nghi hoặc nhìn Lam Oánh. Chẳng phải Chu An nói con trai bà tìm một lãobot_an_cap thầy bói sao? lại thànhvi_pham_ban_quyen một cô gái xinh đẹp tục thế này? Lại còn là chị của Thẩm Dật ? lời dặn của Chu An là không được để lộ chuyệnvi_pham_ban_quyen hắn mách lẻo, bà Triệu nén giận, không nói thêm. Đúng lúc đó Thẩm Dật cũng vừa bước vào .
Chào bà Triệu, tôi tên Thẩm Lam Oánh.
Bà Triệu đánh giá cô gáibot_an_cap trước mắt: khí chất thanh , sạch sẽ, gương mặt trái xoan làn da trắng , đôi mắt phượng vừa vừa mang lạnh xa cách. độ của cô không ngạo cũng không nịnh bợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thongvi_pham_ban_quyen dong mỉm cười nhìn bà. Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Triệu chưa thấy cô gái nào chất đặc biệt đến .
Hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thần , bà lịch sự đưa tay ra: Chàovi_pham_ban_quyen . Cô đến thăm A à? Thằngbot_an_cap bé đã cứu Thiên Tứ tôi, đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi mang cùng, đang định lúc nào mời cả nhà dùng bữa để tạ ơn .
Lam Oánh nhạt: Không phải, tôi đến Thiên . Đêm qua tôi xem quẻleech_txt_ngu thấy cậu ta sắp có họa huyết quang, nhưng cậu tin, hôm nay bảo trai tôi gọi tôi đến.
Bà Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap ngờ Lam Oánhbot_an_cap lại thừa nhận thẳng thắn như vậy. Nụ cười trên bà biến mất ngay lập tức: Cô Thẩm, chúng ta ngườibot_an_cap ăn học trong thời mới, ba cái chuyện bói toán mê tín dị đoan này tốt nhất là không nên theo.
Thiên Tứ sốt ruột: Mẹ, mẹ con đivi_pham_ban_quyen, chị Lam Oánh thực sự rất giỏi, không phải lừa đâu!
Bà lườm con một cháy mặt: Con im miệng chovi_pham_ban_quyen mẹ!
Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oánh thản nhiên nhìn Triệu Thiên Tứ: Cậu vẫn chưa thành niên, củaleech_txt_ngu phải do ba . Tôi xem bói cậu, cũng là mẹ cậu trả, nên họ cần phải biết sự thật.
bà Triệuleech_txt_ngu không tin lời tôi thì cũng không sao. Ba ngày sau, hãy liên lạc lại với tôi. Dứt , cô quay sang em trai: Dật, chúng ta thôi.
Chị Oánh, chị ! Triệu Thiên Tứ cuống cuồng gọi với , nhưng Lam Oánh thèm ngoảnh đầu, em trai bước thẳng ra ngoài.
Triệu Thiên Tứ điên người: Mẹ! Sao mẹvi_pham_ban_quyen lại làm thế? Mẹ chẳng hiểu gìleech_txt_ngu cả!
Bà Triệu bất đắc dĩ thở dài: Thiên Tứ, con không thấy chuyện trùng hợp sao? Cô ta bảo con có huyết quang là con nạn , rồi sau đó trai cô ta lại là người cứu con. đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn chẳng thân thiết gì, còn hay bắt nạt nó, bình thường nó không trù ẻo connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thôi, làm gì có chuyện cứu mạng sốt sắng thế? Mẹ này có mùi dàn cảnh.
Mẹ à, con phải thế nào mẹbot_an_cap mới hiểu đây… Triệu Thiên Tứ cảm thấy mệt mỏi rời.
Vụ tai nạn tối qua chẳng lẽ là hai chị nhà họ Thẩm dàn dựng? Họ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen mức khiến cảnh sát cũng không tra ra dấu vết ? Chiếc tô không có biển số, rõ ràng kẻ xấu cố ý làm .
Đang nói chuyện thì điện thoại của bà Triệu vangvi_pham_ban_quyen lên. Là sát gọi đếnbot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt được nghi phạm. Hóa ra là một gã thanh niên mê xe độ, vì tìm cảm mạnh đã tháo biển để đua xe trên phố, không ngờ lại gây tai nạn.
Bà Triệu máy, kể lại sự việc cho con trai. Triệu Thiên Tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùng nói: Mẹ đi , đi làm cho rõ mọi , đểbot_an_cap cái đầu bớt nghi ngờ đi. Người mạng con mà mẹ lại đối xử họ thế, sau xem mẹ còn mặt mũi nào Thẩm Dật nữa không.
Lúc này bà Triệu cũngleech_txt_ngu bắt thấy hối hận vì sự nóng nảy lúc nãy. Bà thở dài xách túi phòng bệnh để đồn cảnh sát. Triệu Tứ cũng muốn nằm viện thêm phút nào, hắn thaybot_an_cap quần áo rồi xuất viện bằng được. Đám Chu cố cản nhưng không nổi, cuối cùng hắn tìm đến khách sạn Thiên Hòaleech_txt_ngu để gặp hai chị em Lam Oánh.
Nhìnvi_pham_ban_quyen Triệu Thiênleech_txt_ngu khẩn lỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lam Oánh chỉ mỉm cười baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dung: Tôi không giận, chuyện này gì đáng để giận đâu. Rất người không tôi là đại sư, có lẽ danh tiếng của chưaleech_txt_ngu vang xa . giờ chút ấm cũng được, đợileech_txt_ngu sau nàyvi_pham_ban_quyen tôi lẫy lừng rồi, người phải ấmbot_an_cap ứcbot_an_cap sẽ là kẻ . Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói đùa bằng giọng thong dong.
Cậu về đi, nhớ kể lại mọi chuyện cho người thân nghe. Còn việc tránh được kiếp không là tùy thuộc vào cậu. Bốn ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau nếu cậu vẫn lành lặn, mang một vạn tệ tiền thù lao đến tìm tôi.
Triệu Thiên đầu lia rồi về . Ông bà nội và nghe chuyện nửa tin nửa ngờ. Cuối cùng, lão gia tử nhà họ Triệu quyết định thà tinvi_pham_ban_quyen là có còn hơn không, vì nhà họ chỉ có mỗi Thiên Tứ độc đinh, thể tính nó ra đùa được. Ông nhốt hắn ở mấy ngày cho qua chuyện, nhưng Thiên Tứ chịu, hắn chứng mình có tự mình vượt qua.
Ba ngày sau.
Chu dạo này trạng cực kỳ tệ. Thiên Tứ bắt đầu lánh hắn để chơi Thẩm Dật, ngay cả hai đứa đàn em khác cũng dần thân thiết Thẩm Dật hơn. cảm thấy mình như kẻvi_pham_ban_quyen thừa thãi bị gạt ra ngoài . Tanleech_txt_ngu , hắn thấy Đường – cô gái hắn thích – đi phía trướcvi_pham_ban_quyen nênbot_an_cap lặngvi_pham_ban_quyen lẽ đi theo. Khi đến nhỏ cạnhvi_pham_ban_quyen cổng trường, hắnbot_an_cap thấy vài gã nam sinh quanh Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lâm, trong đó có một gã cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định động tay động chân với cô. Chu nổileech_txt_ngu máu nóng, lao vào xô ngã gã kia, hai bên lập laovi_pham_ban_quyen vào ẩu đả.
Triệu Tứ lúc này cũng vừa tan học, trong lòng cứ thấy bồn chồn không yên. Vừa ra khỏi cổng trường, hắn đã thấy An đang đánh hẻm. Thấy đại cavi_pham_ban_quyen của mình gặp chuyện, hai đứa đàn em củabot_an_cap Thiên Tứ lập xông vào cứu viện. Nhưng lạ thay, ba đánh một mà vẫn khôngleech_txt_ngu lạileech_txt_ngu gã nam sinh kia.
Thiên ca! Mau vào giúp một tayvi_pham_ban_quyen! Ai đó hét lên.
Triệu Thiên Tứ nhớ như in Lam Oánh dặn, hắn chôn chân tại chỗ. cảm thấy mình thật hèn hạ khi nhìn anh bị đánh, một bên là lời cảnh báo gãy chân, mộtvi_pham_ban_quyen bên là khí bè hắn đấu dữ dội. Thấy đám bị đánh tơi , hắn không chịu nữa, vào thì bị gã vệ mà nội cử theo ngăn lại.
Thiên ca, đừng vào, để tôi giúp họ. Vệ sĩ nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. hắn không dám rời Thiên Tứ nửa bước của lão tửvi_pham_ban_quyen là bảo vệ Thiên Tứ bằng mọi giávi_pham_ban_quyen.
Gã nam sinh kia ra đòn cực hiểm và tàn độcleech_txt_ngu. Chu đã bị đánh chảy máu mồm, hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn khác cũng không có sức phản kháng. Triệu Thiên Tứ kìmleech_txt_ngu lòng , lao vào định can ngăn nhưng gã kia tưởng hắn là bọn nên bồi cho một cú bay người. Gã vệ sĩ thấy tử liền lập tức ra tay.
Gã namleech_txt_ngu tuy có võ vẫn không thể địch một vệ sĩ chuyên nghiệp cao lớn. Vệ sĩ cũng không ra tay quá nặng, chỉ cố gắng khống chế gã.
Lũ rác rưởi, dám vào , ngươi chán sống rồi ? nam sinh điển trai, đôi mắt đào hoa nheobot_an_cap lại đầy vẻ khinh miệt nhìn người Triệu Thiên Tứ. Các ngươi là bọn của thằng này à?
Thiên Tứ đỡ Chu An , gằn giọng: Bạn đắc gì với cậu?
Cả nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Thẩm chấn động.
Con nói gì? Quay về? Khôngvi_pham_ban_quyen thể nào! Thẩm Hưng gắt lên. mới nhà con, con đi đâu chứ?
Lam Oánh bình thản: Ba thấyleech_txt_ngu đấy, ba ngày trong cái nhà này ngoại ra thì chẳng có ai chào conbot_an_cap cả. Conleech_txt_ngu thích căn nhà ở chân núi Thuấnvi_pham_ban_quyen Hoàng hơn.
Thẩm phu nhân tức đến run người: là vì tôi nên cô mới muốn đi? Cô mình là cái rốn của vũ ? Ai phải dỗ côleech_txt_ngu ? Muốn đi thì đi , tôi chẳng quản ! Bà khóc lóc chạy lên , Thư Ninh cũng vội chạy theo an ủi.
Ninh Hànleech_txt_ngu nghiêm giọng: Việc lỡ hẹn với Viện trưởng Tống anh đã xin lỗi rồi. Nhưng nếu chọnbot_an_cap lại, anhleech_txt_ngu chọn khách hàng, là nhiệm của người kế. Em về lại xóm nghèo đó là chuyện tưởng, anh không ý.
Lam Oánh thở dài, lười tranh cãibot_an_cap thêmleech_txt_ngu. Cô mình muốn thì chẳng ai nổi. Cô lẳng lặng về phòng, khóa cửa đăng vào Web ngầm.
Sau hai ngày không onlineleech_txt_ngu, lượng fan của cô vọt. Lam Oánh quyết định mở livestream một tiếng. Lần này mặt nữa nhưng đeo một chiếc mặt nạ ròng chạm trổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tinh xảo từ thời làm Đại tế ty Vu tộc. Chiếc mặt nạ che nửa mặt trên, làm tôn lên vẻ bí ẩn và đôi quyến rũ của côleech_txt_ngu.
Vừabot_an_cap lên sóng, chat đã tung vìvi_pham_ban_quyen nhan sắcvi_pham_ban_quyen chiếc mặt nạ đẳng cấp của đại . Giữa muôn vàn bình luận, cô chú ý đến một tài khoản đang gào thét thảmvi_pham_ban_quyen thiết: Đại cứu ! Có ma! Cóleech_txt_ngu ma thật đấy! Cứu tôi với!
Người này lập tức chuyển hai ngàn tiền quẻ. Lam Oánhleech_txt_ngu kết nối ngay. màn hình hiệnvi_pham_ban_quyen ra một người đàn ông hơi mập, tóc húi cua, mặt mày xám , mắtvi_pham_ban_quyen láo liên nhìn đầy sợ hãi.
muốn xem gì?
Người đàn ông sát mặt vào màn hình, giọng run bần bật, thầm thì như sợ ai nghe thấy: sư… tôi không xem bói… muốn trừ tà! Ở đây… ở đây có quỷ!
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay