Ngày Hoài Tân đến Nam Thành đón Thư Vãn, cả thành phố trong cơn mưa xối xả.
Cô bé thành ra thế này bao lâu rồi? Anh cận vệ bên Mạnh Hoài Tân hỏi.
Bên bậu cửa sổ, cô bé bó gối trong tư tự bảo vệ mình, lặng ngắm nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ. Gió thổi quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tóc, để lộ gương mặt thanh tú, trong trẻo nhưng lại không chút sức , ngay cả khi gấu váy trắng muốt bị nước mưa thấm ướt, chẳng hề hay biết.
gia nhất còn chưa rời khỏi Thư gia thở dài sườn , nói: Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư đã như vậy một tuần rồi. Cô bé tận mắt kiến cha mẹ tự sát bằng súng, từ đó vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau không mở miệng nào nữa.
Cái tầm tuổi này rồi, còn gửi vào viện mồ côi được không? Một giọng nam trầm thấp lựcbot_an_cap vang , khác hẳn với anh lính cận vệ.
Ngheleech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu câu này, con ngươi vốn đang đờ đẫn nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên bầu trời của Thư Vãn cuối cùngvi_pham_ban_quyen cũngvi_pham_ban_quyen có sự thay đổi tinh tế, cô máy móc nhìn phíavi_pham_ban_quyen nguồn âm thanh.
Người ông có vóc dángbot_an_cap rất cao, chiếc măng tô đen dài tung bay trong , khí tràng sắc bén đầy áp lực. Bàn trắng thon dài cầm một chiếc ô , gương mặt dưới tán ô lại càng cạnhvi_pham_ban_quyen, giữa đôi mày phất lạnh lùngleech_txt_ngu còn băng giá hơnvi_pham_ban_quyen cả nước mưavi_pham_ban_quyen.
Vãn từng gặp .
Khi còn nhỏ hơn nữa, cô từng theo nhà họ Mạnh ở Bắc một lần, rồi đi lạc vào phòng anh.
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy, bé ngây ngôbot_an_cap chưa biết gì thấy một người đàn mặc quân phục nằm trên giường, dùng cánh tay che say, liền tưởng đó làvi_pham_ban_quyen cha , thế là leo gối đầu lên cánh tay còn lại của anh ngủ một .
Ngày hôm đóbot_an_cap khi dậy, cô nhìn gương mặt như thế này. Người đàn ông có vẻ ngoài cực kỳ sắc, trẻ hơn cha cô , trôngleech_txt_ngu lại hung dữ hơn cha nhiều.
Đặc biệt là mắt kia, lạnh lẽo thấu xương như những ngày đông giá rét, tựa như lưỡi sắc lẹm sángvi_pham_ban_quyen loáng. Điềuvi_pham_ban_quyen đó khiến trông khôngvi_pham_ban_quyen giốngbot_an_cap một quân , mà giốngvi_pham_ban_quyen một tướng cướp hãn hữu nhan sắc kinh động lòng người .
Thư nhỏ ngaybot_an_cap lập bị dọa cho khóc rốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên.
đàn dữbot_an_cap dằn nọ bội nhíu mày, giọng còn tìnhbot_an_cap hơn cả ánh mắt: Còn nữa là tôi thả chó đấy.
Những giọt nước mắt trong đọng đầy trong đôi mắt đẹp như đôi chuông đồng của , chực chờ rơi xuống, sợ đến không dám phát ra một tiếng độngleech_txt_ngu nào.
đó Vãn mới biết, hóa ra mẹ cô là con nuôi của Mạnh.
Còn đàn ông hung dữ chính là trên danh của mẹ, là nhị gia danh bất hư truyền nhà họ , Mạnh Hoài Tân.
Sau khi mẹ kết hôn với cha, bà đã cắt đứt liên lạc với nhà họbot_an_cap , lần thăm thân đó là lần liên hệ duy nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lần thác thác con cái này có lẽ là lầnleech_txt_ngu hai.
Thư Vãn cảm thấy mình hẳn là khôngvi_pham_ban_quyen được Mạnh Hoài Tân yêu thích, nếu thìbot_an_cap vào ngày cô trở thành trẻ mồ côi hôm nay, anh đã chẳng nói vào viện mồ côi.
Ngày xưa anh dọa cô, bây giờ vẫn dọa cô. Viện mồ côi là nơi nào chứ? Vào đó rồi còn có tương lai không?
ngày qua, bao nhiêu chuyện ập khiến Thư Vãn không thởleech_txt_ngu nổi, câu nói nàyleech_txt_ngu Mạnh Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tân không nghi ngờvi_pham_ban_quyen gì chính là cọng cuối cùngvi_pham_ban_quyen đè bẹp cô.
Khác với khóc rống lúc nhỏ, lần này cô khóc ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng, nướcbot_an_cap mắt tràn khóe mắt hoe, lăn dài trên đôi gò má trắng hồng , xuống váy muốt mềm mại, đầy vẻ tan vỡ.
Lão quỳ rạp xuống , van xin: Mạnh , nể mặt mẹbot_an_cap cô bé, cầu ngài đừng gửi cô bé vào viện mồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net côi. Hết mùa hè này là béleech_txt_ngu lên mười hai rồi, ngài chỉ cần đại từ đại bi cho cô bé cơm ăn, nuôi cô bé học xong đại học, đợi cô bé cóvi_pham_ban_quyen sinh tồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là có thể mặc kệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được rồi, nhưngbot_an_cap bây giờ
Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoài Tân nhưvi_pham_ban_quyen không nghe thấy, đưa chiếc trong tay cận vệ, vào cửa. Anh đứng từ trên nhìn bé một lúc, giọng điệubot_an_cap nhạt: Không biết chào người lớn à?
Thư Vãnvi_pham_ban_quyen ngước đôi mắt ửng đỏ, diện con ngươi đầy uy lực của anh, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới khẽ gọi một tiếng: Chú ạ.
Mạnh Hoàileech_txt_ngu Tân khôngleech_txt_ngu đáp , người đánh giá căn biệt thự Thư gia lừng lẫy một thời nay đã dán đầy giấy niêm phong trơ mắt nhìn người xây lầu cao, trơ mắt nhìn người tiệc đãi khách, trơ mắt nhìn lầu kia sụp đổ
Chốn quan trường chiến trường, hôm qua còn lên như diều gặp gió, hôm nay thành chuột qua đường.
Ánh mắt Thư Vãn rơi vào những giấy niêm phong , nỗi bi thương ập thì giọng nói lạnhvi_pham_ban_quyen lùng người đàn ông lại xuống đầu: Đợi tôileech_txt_ngu bế cháu lên , đợi tôi mang kẹo đếnbot_an_cap dỗ cháu ?
Cô từng nghe người kể về những chiến lẫy lừng của người chú này.
Mạnh Hoài Tân, mười sáu tuổi vào quân , mười tám tuổi thi Đại học Công nghệ Quốc phòng, sau khi tốt nghiệp ở lại căn cứ bí mật cấp đặc biệt suốt năm , lập số chiến công, gần đây mới đượcbot_an_cap điều về Bắc Thành chức tại trung .
làm việc hà khắc, quyết đoán lôi cuốn, những ai làm cùng hay bị anh để mắt tới đều ai không sợ anh.
Thưleech_txt_ngu Vãn còn đang thẫn thờ trongvi_pham_ban_quyen những cú sốc tiếp, lão quản đã hiểu ra ẩn ý trong lời nói anh, kéo cô đi lên lầu: Tiểu thư, ý của tiên sinh là muốn đưa cô rờibot_an_cap khỏi đây, theo tôi đi thu dọn đồ đạc.
không muốn thừa nhận, nhưng Mạnh Hoài Tân ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân duy nhất mà Thư có thể dựa dẫm lúc này. Đồngbot_an_cap thời, đó cũng lời dặn của mẹ trước lúc lâm chung nhà họ Mạnh không thể tin, chỉ có chú này là thể tin tưởng.
còn ông thì sao? Ông Trần, sau khi cháu đi rồi, ôngbot_an_cap sẽ đi ? Thư Vãn ông lão chạy đôn chạy đáo thu xếp hành lý cho mình, sống mũi cay xè.
Lão quản gia kéo khóa vali, cười nói ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể về quê nông thôn, vừa hay nay cũng mệt rồi, sau này sẽ tuổi già ởbot_an_cap đó.
Ông còn khổ tâm dặn dò Thư Vãn, lần này đến nhà họ Mạnh, nhấtvi_pham_ban_quyen thu lại khí thư của , việc gì lùi được thì lùi, nhường thì nhường, nhịn thì nhịn
Vừa nói, quản gia vừa già lệ đầm đìa. Đây là cô bé mà đã nhìn từvi_pham_ban_quyen lúc chào , học đi, học nói cho khi trởleech_txt_ngu một nữ duyên dáng. Trước đây, cô chính là viên quý trong tay củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thư gia.
Ai mà ngờ được đóa hải đường vừa chớm nở lại đột ngột gặp sương giá, chuyến đi này phải sống dưới mái nhà người khác, phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn sắc mặt người ta màbot_an_cap sống
Trước lúc chia ly, gương giàvi_pham_ban_quyen nua và ánh mắt mongbot_an_cap mỏi của ông cụ như dội gáo nước lạnh vào Vãn.
Cô chiếc xe hơi màu , trân trân nhìnvi_pham_ban_quyen theo bóng còng xuống của ông cụ, mắt thấm đẫm vạt áo.
cùng, cô quay sang khẩn cầu người đàn ông bên cạnhleech_txt_ngu: có thể đưa ông Trần đileech_txt_ngu cùng không ? Ông ấy việc gì cũng biết làm, ôngleech_txt_ngu ấy có thể
không thiếu người làm.
Hoài Tân trên xeleech_txt_ngu lười biếng tựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưngleech_txt_ngu ghế. tầm anh là chiếc lô màu hồng trên lưng cô bé, con búp bê trắng phô trương treo khóa kéo ba lô, và cả con mèo sốngleech_txt_ngu mà cô đang ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòngleech_txt_ngu Đôi chân mày anh tuấn người ông hết nhíuvi_pham_ban_quyen lại chặt.
Cháu xin chú đấy
Cầnvi_pham_ban_quyen tôi nhắc nhở cháu rằng bản cháuleech_txt_ngu hiện tại còn chưa lobot_an_cap xong ?
Ánh mắt Mạnh Hoài Tân dừng lại nơi đáy mắt hoe của cô một giây, vô cảm nói: Hoặc là tôi, hoặc là cháu xuống xe sinh tự diệt, cho cháu ba giây đểleech_txt_ngu .
Anh lính cận vệ đang liếc nhìn vị sếp đá như thép nguội, vô như Diêm của mình qua gương chiếu hậu, lại nhìn côvi_pham_ban_quyen đáng nước mắt lưng tròng, bèn đưa tay che miệng ho một tiếng. Chẳng đợi hết ba giây, anh ta vèo một đãleech_txt_ngu lái xe vọt đi.
Thư Vãn quyết định không cầu xin đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắt đá này nữa, lòng tự nhủ này kiếm đượcbot_an_cap tiền, việc đầu tiên cô sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay về đón ông nội Trần.
Mấy qua cô trảileech_txt_ngu qua quá nhiều .
Cáibot_an_cap kết thảm đạm khi cha mẹ dùng mạng để kết thúc tất cả;
sản tịch thu, nhà cửa niêm phong;
Những lời thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn lặp đi lặp trong phòng lấy lời
Tất cả đều là những đợt lũ bùn quá sức chịu đựng đối với lứa tuổi của cô.
lẽ vì quá đau buồn, cô bé mỏi mức chẳng bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Lúc đầu vẫn giữ một sợibot_an_cap dây lý tríbot_an_cap, nhắc bản thân không gần Vương mặt lạnh bên cạnh, khi giấc ngủ ngày càng , cơ thể không tự chủ được mà nghiêng sang một bên
Trên đùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị va vào không nặng nhẹ, hơi thở ngọt xuyên qua lớp vải quần tây, dần dần tỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới lớp áo của Hoài Tân, nhanh chóng lan đến vị trí nhạy cảm.
Trong người vô cớ một khô nóng, Mạnh Hoài Tân nhíu chặtleech_txt_ngu màybot_an_cap, mặt tối sầm nhìn về phía cái đầu đang tựa lên đùileech_txt_ngu mình, định tay gạt ra thì nghe thấy một tiếng nở kéo dài.
Đó nứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nở của bé trong cơn mơ, không biết cô đã mơ thấy gì mà gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhóleech_txt_ngu đau khổ.
có cái đầu tròn xoe bướng bỉnh một cách thanh thoát, vẫn còn là một con mèo hay khóc nhè.
gái ở cái tuổi nàyvi_pham_ban_quyen, cảm lại rắc rối, dở dở ương ương thật phiền phức.
Đội trưởng, mình đi thẳng ra sân bay để bay về Bắc Thành luôn ạ? Cận vệ phía trước hỏi.
Người đànvi_pham_ban_quyen ông liếc nhìnleech_txt_ngu mèo sống lòng cô : Nếu cậu có thể làm hãng hàngleech_txt_ngu không đổi quy định để cho mang động vật lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy bay, tôi sẽ cậu độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng.
Cận vệ làbot_an_cap được mang từ quân đội ra, đã sớm quen với tính khí nóng nảy của sĩ quan nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bèn nảy ra một ý: Hay là chúng ta âmleech_txt_ngu thầm đem con mèo đi tặng người khác?
Nó mà khóc thì dỗ chắc?
Mạnh Hoài Tân lấy chiếc gối ôm lót dưới đầu bé, ngăn hơi thở hổi của tiếp xúc với đùi mình, cuối rút một điếu thuốc kẹp đầu ngón , vào lưngvi_pham_ban_quyen ghế nói lạnh lùng: nói nhảm , lái xe về.
Thư Vãn giật mình tỉnh , cảm thấy may mắn vì mình đang tựaleech_txt_ngu vào gối . Nếu may dựa vào người đàn ông , không biết còn bị anh đả kích và dọa đến nào nữa.
Trên đường cao tốc đêm, cảnh vật chìm trong màn đen kịt.
Người lái xe đã thành Mạnh Hoài Tân, còn viên cảnh vệ của anh ngồi ở ghế , nghiêng đầu ngáy như sấm bên tai. Nghe thấy động tĩnh, Mạnh Tân nhìn cô gái qua gương chiếu , thảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên : Trong cốp xe có đồ ăn vặt đấy.
Chợt bắt gặpleech_txt_ngu ánh mắt anh qua gương, Thư Vãn vội vàng lắcvi_pham_ban_quyen đầu ra hiệu mình không đói.
Người đàn ông không nữa, mắt nhìn thẳng tiếp xe.
Thư Vãn vẫn nhìn chằm chằm vào sườn mặt anh, năm phút, mười phútleech_txt_ngu, hoặc có lâu hơn nữavi_pham_ban_quyen. Mạnh Hoài Tân có sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt đoan chính và sâu sắc, đôi mắt lên vẻ sắc . Đó là một vẻ đẹp nghị, nhạy bén lại vừa .
Nhìn lại, sự hung dữ của anhvi_pham_ban_quyen không phải kiểu thôbot_an_cap lỗ, mà là sự nghiêm nghị mang theo vẻ quyền quý và từng .
Vãn, mặt tôi dính gì bẩn sao? Mạnh Hoài Tân không cô, nhưng anh biết cô quan sát .
Thư Vãn ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô hiểu trong lời anh nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: Không bẩn ạ, mặt chú rất sạch.
lúc sau, người ông nhận ra cô đang nhìn mìnhvi_pham_ban_quyen, anh lại lên : Đã có ai nói với rằng nhìn chằm chằm vào người khác như vậy là rất bất lịch sự chưa?
Thư Vãnbot_an_cap rũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, khẽ đáp: Láibot_an_cap xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ban đêm mệt lắm, cháu có thể nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với chú cho đỡ buồn ngủ.
Bàn tay Mạnh Hoài Tânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặtbot_an_cap điều khiển khựng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh một lần nữa nhìn vào gương chiếu hậuvi_pham_ban_quyen.
Đường nét ngũleech_txt_ngu của cô bé cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài phần giống với người mẹ quá cố là Nhan tỷ, nhưng cũng có những khácvi_pham_ban_quyen biệt: khuôn mặt trái xoan, đôi mắt , mi như chiếc bàn chải nhỏ, chiếc thanh tú, bờ môi , làn da trắng như mỡ đông, nơi mắt cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có một nốt ruồi chuleech_txt_ngu sa tựa như giọt lệ chực tràoleech_txt_ngu.
Anh ngỡ cô không khóc suốt dọc đường cũng im lặng mãi, không ngờ vì lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắngleech_txt_ngu xế mệt mỏi mà côleech_txt_ngu lại chủ động mởvi_pham_ban_quyen lời.
Muốn hút thuốc, tìm giúp tôi bật lửa. Mạnh Hoài Tân vânleech_txt_ngu vê điếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc chưa châm giữa hai ngón tay, với cô.
Vẻ u ám và chút ngông nghênh thỉnh thoảng lộ ra trên người anh khó lòng liên đến thân phận chức của anh.
được . Thư lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết can đảm chối, túc phổ biến thức: xe thì không được hút thuốc.
Mạnh Hoài Tân nhướnleech_txt_ngu mày, cũng không hề tứcleech_txt_ngu giận, hỏi: Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
nămbot_an_cap cháu tròn mười tám. Mười trước khi gặp lần đầu, cô mới tám tuổi.
đoạnbot_an_cap, Thư hỏi ngược : Còn chú? Chú nhiêu rồi ?
Mạnh Hoài thản nhiên: Cuối năm nay tròn hai mươi tám.
Cách nhau mười tuổi, tính tình lại thất thường, quan trọng là cô sắp phải nương nhờ anh mà sống
Thư Vãn không hề hay , suốt nhiều về sau, cô sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn dây dưabot_an_cap không dứt với người đàn ông đã cứu mình ra khỏi vũng bùn này. Hơn lại còn là kiểu quan hệ nam nữ không thể nói thành .
Sau vài câu chuyện, bầu không khí băng giá phần nào tan biến. Thư Vãn cố gắng nặn ra một nụ cười để mình bình thường hơn, nhưng cô chẳng nào cười nổi.
Mạnh Hoài Tân thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, hiếm khi không buông lời địa, từ đạibot_an_cap bi thốt ra một câu: cũng đã mất rồi, ngườileech_txt_ngu sống vẫn phải tiếp tục. Đi theo tôi, không để cháu bị .
Sự thật minh, đúng là lời dối của quỷ!
Sau khi Mạnh Hoài Tânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa Vãn Bắc Thành, anh không quăng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trực tiếp vào nhà của họ Mạnh mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắp xếpvi_pham_ban_quyen cho ở riêng một căn hộ bộ, lạibot_an_cap thuê một người dì đến chăm sóc sinh hoạt hằng ngày, còn để lại một số tiền lớn đủ để cô hết đại học.
Thế nhưng, suốt nửa tháng sauleech_txt_ngu , anhleech_txt_ngu không xuất hiện thêmbot_an_cap nào nữa. Thư Vãnbot_an_cap hỏi người giúp việc mới biết Mạnh Hoài đã chuyển đến nơi khác, đây .
Kể từ khi Mạnh Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tân được điều chuyển vềleech_txt_ngu Bắc Thành, hành tung anh luôn bất định, người đưavi_pham_ban_quyen thiệp mời, đặt tiệcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xãvi_pham_ban_quyen nườm nượp không ngớt, nhưng luôn khó gặpbot_an_cap được bản tôn.
tiệc hôm nay là tiệc tẩy mà Chu Chính Lâm và Mạnh Xuyên chuẩn cho , người trước là nối khố, người sauleech_txt_ngu là em họ. Mạnh vốn không hứng thú với xã giaoleech_txt_ngu, Bắc Thành không giống như trong quân ngũ, đây coi trọng nhân tình thái. Anh ở quân khu nhiều năm, nay đổi môi , những quan hệ giao trên bề nổi vẫn cầnbot_an_cap phảivi_pham_ban_quyen nể mặt tham .
Trong một căn tứ hợp viện cũ lạc tại vành đai hai, gần như quy đầy đủ các công tử tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có máu Bắc Thành. cơ hội này, mọi người tấp nập Mạnh Hoài Tân.
Nếu nói danh tiếng của thế hệ trước nhà họ Mạnh được bằng nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huân chương đỏ rực rỡ, thì thế hệ mới của nhà họ Mạnh lại dựa vào vị gia khiến người ta không sao nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Khi những công tử cùng trang lứa còn đang vào tàibot_an_cap tổ tiên để lại saybot_an_cap sưa chìm đắm trong cuộc đời hưởng lạc, Mạnh Hoài Tân đã tự mình gây dựng một con đường thăng tiến thênh thang trong quân đội, chưa kể đến gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế và năng trịvi_pham_ban_quyen vững vàng sau khi anh điều chuyển về Bắc Thành.
Mạnh nhìn họ tựa ghế thản nhiên hàn huyênleech_txt_ngu với mọi người, trong lòng khâm phụcleech_txt_ngu sát . Anh củabot_an_cap cậu khi quân phục thì cóvi_pham_ban_quyen thể tập kích nghìn dặm, bách bách thắng khiến người ta khiếpvi_pham_ban_quyen sợ; sang âu phục thắtbot_an_cap cà lại mang cao , áp chế mà bất nhiễmbot_an_cap bụi trần.
Anh, nếu anh đã con gáivi_pham_ban_quyen của Nhan tỷ Bắc , sao không đểvi_pham_ban_quyen cô bé lại nhà cũ? Nhà đông người không phảibot_an_cap sẽ tiện chăm hơn sao? Giữa đám , Mạnh Xuyênvi_pham_ban_quyen ghé sát lại hỏi nhỏbot_an_cap.
Nghe đến chuyện này, Mạnh Hoài Tân nhớ ra đã nửa tháng không thăm cô bé . Anh không giải thích đó là ý của . Người chị cả này của họ vốn luôn nhà họ Mạnh, trước khi mất đã khẩn cầuleech_txt_ngu anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng để con gái mình bước chân vào Mạnh gia.
Cậu đón con gái của Nhan về rồibot_an_cap à? Chu Chính hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngạc : Sao không ra đây cho chúng tôi mặt, cô bé gì? Có xinh không?
Mạnh điếu thuốc chưa cháy hết, lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái. Chưa kịp đápvi_pham_ban_quyen lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, điện thoại trong túi đã đổ chuông. Là người giúp việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở hộ cán bộ gọi đến. Anh thản nhiên máy, nhưng nghe xong thì đôi mày nhíu chặt, lập tức ra lệnh cho Mạnh xe, đồng thời kéo cả Chu Chính Lâm lên xe đi cùng.
Trên đi, cả hai đồng thanh hỏi: Rốt cuộc là cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì?
Câu trả lời nhanh chóng được hé lộ. Tại bệnh viện, cô gái nhỏ đang nằm trên giường bệnh. So với nửa tháng trước, cô gầy đi trông thấy, làn da trắng bệch không một giọt máu.
Giải thích đi. Ngoài hành lang, Mạnh người giúp việc, nói lạnh lẽo.
Người giúp việc thế của anh cho run lẩy bẩy, ánh né tránh: Thư tiểu thư cô ấy không thích ăn uống gì cả, bị hạ đường huyết.
Thếleech_txt_ngu sao? Ánh mắt người đàn ông lạnh ngưng đọng: Sao tôi thấy không đơn giản chỉ hạ đường nhỉ?
Người giúp việc bỗng nhiên bật khóc nức nở, tố cáo: Vị tiểu thư này hình như bệnh, cô ấy cứ ngồi thẫn thờ trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suốt cả đêm, còn không cho tắt đèn, hễ tắt là lạileech_txt_ngu hét lên chói .
Còn nữa, cô ấy chạm vàovi_pham_ban_quyen một nào . đầu tiên tôi không biếtleech_txt_ngu nên đã canh thịt, cô ấy uống vào thì nôn thốc nôn tháo. Từ về sau cô ấy rất ít ăn, nếu có cũng chỉ uống cháo trắng, không có dinh dưỡng thì làm sao mà hạ đường huyết cho được?
tiên sinh, Thư thư tiểu thư tính quá
Tính rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghỉ việc . Buông lại một câu lạnh lùng, Hoài Tân đẩy vàobot_an_cap phòng bệnh.
bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ đã lui ra ngoài, chỉ còn nữ sĩ đang tiến kiểm tra. Chu Chính Lâm thay áo blouse trắng đến trước mặt anh, câu: chăm sóc con gái nhà người ta à?
Anh ta là bác sĩ của bệnh viện này, hôm nay vốn định nhân ngày nghỉ để tẩy trần cho vị đại gia này, không ngờvi_pham_ban_quyen lại bị anh cưỡng ép lôi lên xe về bệnh viện tăngbot_an_cap ca.
Mạnh Hoài Tân đi đến khubot_an_cap vực hút tự châm cho mình một điếu, rít vài hơi rồi : Ngườibot_an_cap thế nào rồi?
Chu Chính Lâm đi , nói: đường huyết và dịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ là nổi, nghiêm trọng nhất là chấn tâm lý cô bé. Sao cậu có thể đón người đến Thành rồileech_txt_ngu bỏ không hỏi han thế?
Tôi không cóvi_pham_ban_quyen bỏ .
Cô bé vừa trải quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một biến cố lớn như vậy, chỉ đưa tiền, thuê giúp việc chăm sóc là đủ . Nói chung, hiện tại cô ấy kỳvi_pham_ban_quyen thiếu cảm giác an . Cái cô cần là sự đồng hành, là sự tâm, không lạnh lẽo những người giúp việc làm việc như máy móc.
Mạnh Hoài Tân cau mày.
Chu Chính Lâm chân nói tiếp: Còn nữa, nhìn là biết cô bé đượcvi_pham_ban_quyen Nhan nuôi nấng kiểu tiểu thư khuê các từ nhỏ rồi. Người giúp việc kia chắc đã bớt xén tiền sinh hoạt cậu đưa, mua đồ lót chất lượng kém nhất cho cô bé, dẫn việcvi_pham_ban_quyen cô ấy bị dị sợi vải, cả vùng
Cậu rồi ? Mạnh Hoài Tân phóngvi_pham_ban_quyen một ánh sắc dao về anh ta.
Đồng nghiệpvi_pham_ban_quyen nữ nói. Khôngvi_pham_ban_quyen , đó có phải trọng điểm khôngvi_pham_ban_quyen hả? Tôi là sĩ, dù có kiểm trabot_an_cap thì cũng là trách nhiệm thôi!
Chỗ bị dị ứng để bác sĩ nữ kiểm tra. Mạnh Hoài Tân để lại một câu như vậy, dùng tay không tắt điếu thuốc rồi quay người vào phòng bệnh.
Các bác sĩ đã rờibot_an_cap đi, Thư Vãn đã tỉnh. Thấy người đàn cao lớn tuấn tú đang dần tiến lại gần, côleech_txt_ngu tủi thân bặm môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lần đầu chăm sóc người khác nên không có kinh nghiệm, chuyện này quả thực là sơ suất của anh. Mạnh Hoài Tân kéo ngồibot_an_cap bên giường bệnh, chằm chằm vào bóng lưng gầy gò cô gái, hồi lâu lên tiếng: Có muốn ăn gì không?
Thư lắc đầu, khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: phải chú ghét cháu ?
Không có. Anh bình thản đáp lại.
Vậy có phải sau này chú cũng không về đây ởbot_an_cap nữa, vẫn tiếp tục thuê người dì khác cho cháu không?
Người đàn ông ừ một tiếng, sẽ thuê hai người, tìm những người có tố chất chuyên cao.
Cô gái chỉ ồ , giọng điệu vọng đến điểm.
Mạnh Hoài Tân nhíu chặt mày, cô không mắt: Thư Vãn, cháu muốn thế nào?
Lúc này Thư Vãn đầu lại nhìn thẳng vàobot_an_cap đôi mắt sâu của anh. Dù có đôi chút sợ hãi nghiêm của anh, cô vẫn thử thương lượng: Cháu không quen sống với người lạ, thể chuyển về đây ở được không?
Người đàn ông từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chối: Cháu đã thiếu , chúng ta ở cùng nhauvi_pham_ban_quyen không thích hợp.
Đôi mắt to tròn thiếu chớp chớp vài , nửa như không hiểu, nửa ngây ngô: Nhưng mà, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải là người thân của cháu sao?
Dù trướcvi_pham_ban_quyen đây chỉ gặp nhau một lần, nhưng sau này mẹ cô không nhắc đến những chiến tích của anh, khiến cho vào ngày cô mất tất cả như hôm , cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới bám lấy anh nhưbot_an_cap cọng rơm cứu mạng, xem anh là người thân duy nhất, là niềm an ủi nhất mình trên thế này, trong thành phố này.
Mạnh Hoài lặng lẽ nhìn cô, không đáp lời.
Xem ra lại không thương lượng rồi. Thư Vãn thầm thở dài lòng, cảm thấyleech_txt_ngu ngực đến khó chịu, bèn âm kéo chăn lên cổ, rồi đáo đưa trong nhẹ nhàng gãi.
Ánh mắt Mạnhleech_txt_ngu Hoài Tân khỏi chăn đang lùng một cách vụng về của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trầm giọng ngăn cản: được gãi.
Vãn ngẩn ra, đành phải ngừng tay. Một lúc sau, hạnh trong veo rực của cô chớp chớp.
một lần nữa thành khẩn và tha thiết khẩn : Chúng ta ở cùng được ?
Đáp lại Vãn là một câu nói cứng nhắc: Cháu cứ lo hợp tác với bác sĩ điều trị cho tốtvi_pham_ban_quyen đã.
Hợp tác điều trị thìbot_an_cap chú sẽ dọn về ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Đôi mắt vốn u ám thiếu nữleech_txt_ngu bỗng sáng lên tia hy vọng.
điều trị tốtbot_an_cap hay không liên quan trực đến sức khỏe thể và tinh thần chính cháu. Tôi không chấp nhận bất kỳ sự uy hiếp nào, Thư Vãn, cháu có hiểu không?
Giọng điệu không phép phản kháng anhleech_txt_ngu giống như quân lệnh của cấp trên ban xuống cho cấp dưới, màleech_txt_ngu cấpbot_an_cap dưới chỉ có thể trả lời Rõ rồi quyết thi hành, ra không cóbot_an_cap bất khả năng chất nào khác.
Cháu rồi. Thư Vãn cúi đầu, thầm nghĩ này đúng là sắt đá.
Mạnh Hoài Tân đương nhiên không hiểu được những suy nghĩ lắt léoleech_txt_ngu trong đầu cô gái đang tuổi dậy thì. Anh nhàn nhạt liếc nhìn đầu bù xù cô, đưa tay : Đưa điện cho tôi.
Dù rõ lý do, nhưng Thư Vãn vẫn khóa rồi đặt điện thoại vào lòng bàn tay đầy những vết chai cầm của anh.
Người đàn ông rũ mắt nhập một số, nhấn nút gọi, đợi đến khi điện thoại trong túi mình vang lên cho :
Tôi còn công phải xử lý, đi trước . Tối sẽ ghé qua căn hộ chuyến, cháu cần mang đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạc gì thì gọi điện bảo tôi.
Dặn dòbot_an_cap xong, Mạnh Hoài Tân rời khỏi bệnh viện. Vừa bước khỏi thang máy, thoại anh đã reo lên. Nhìn thấy số điện mình vừa mới lưu một phút trước, đôi mày anh khẽ nhíu lại.
Chuyệnbot_an_cap gì? Anh hỏi.
Đầu dây bên kia lên giọng nữ trong trẻo đầy vẻ dè dặt: Tốivi_pham_ban_quyen nay chú qua đây, ơn giúp cháu bộ đồ ngủ để thay, quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo ở trong ạ.
Ừ.
Chú có thểbot_an_cap giúp cháu thêm một nữa không?
Nói đi.
Điềm đang ở nhà một , chú có thể tiện tay cho ănleech_txt_ngu được không?
Mạnh Hoài Tân khựng lại một lát mới nhớ ra đi cùng Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn có mộtvi_pham_ban_quyen con mèo trắng lông xù.
À rồi, cát vệ sinh mèo cũng cầnvi_pham_ban_quyen thay Vãn càng nói giọng dần, bởi qua , cô vẫn nhận luồng lạnhbot_an_cap lẽo từbot_an_cap đối phương. đànhbot_an_cap vộivi_pham_ban_quyen vã cảm ơn rồi máy.
Tiểu Thư Vãn, em đang gọi điện cho đấy?
đặt điện thoại xuống, thấy đàn ông cao ráo, đẹp trai, ăn mặc rất cùng bác sĩ Chu bước vào.
Anh ta giới thiệu mình tên là Xuyên, cũng là cậu của cô.
Về phía nhà Mạnh, Vãn chỉ quen biết mỗi Mạnh Hoài , cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ dừng ở mức sơ sơ. Thấy người này rất nhiệt tình, lại dễ gần hơn Mạnh Hoài Tân gấp trăm lần, cô liền lễ phép chào một tiếng: Cậu Mạnh Xuyên.
Mạnh Xuyên đáp lời, thu lại nụ cười nói: Đừngleech_txt_ngu gò bónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mẹ em là người lớn mà cả nhóm chúng tôi đều rất kính trọng.
mũi Thư Vãn cay cay, cô : Mọi người và cháu có quan hệ rất tốt ạbot_an_cap?
Tất nhiên rồi, hồi mấy đứa chúng tôi gây ở đại viện đội, toàn mẹ em bao che cho đấy. là sauleech_txt_ngu này lấy chồng về Nam Thành, chúng tôi đứa thì ra nước , đứavi_pham_ban_quyen vào quân độibot_an_cap, nên liên lạc mới thưa dầnbot_an_cap.
Mạnh một chút, nhìn cô đầy túc: Đừng sợ, sau này đã có các cậu chở cho em.
Thư Vãn vội cúi mặt, hàng mi run rẩy, mãi lâu sau mới tìm lại được nói của mình:
Vậy mẹ cháu và vị kia cũng có quan hệ rất tốt sao?
Vị kia là chỉ Tân ca? Mạnh Xuyên hỏi.
Thưbot_an_cap Vãn gật đầu.
Anh ta nói: số cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh em họ Mạnh, Tân ca và Nhan tỷ có quan hệ thân thiết . Đó là do tại sao cuối cùng Nhan lại giaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phó em chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ca.
Quan hệ thân thiết nhất lại hung dữ với như vậy sao?!
Tối đến, Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tân lại tới bệnh viện, không mang cho Thư Vãn một túi quầnbot_an_cap áo mà còn xách theo một hộp cháo. Cháo được nấu từ cải thảo và lòng đỏ trứng, hề có một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt nàobot_an_cap, tỏa hương thơm .
Chú nấu ạ?
Thư Vãn vô cùng kinh ngạc, bụng vì chuyện ban ngày thầm oán trách anh nảy sinh cảm giác tội lỗi, đã người kia lạnh lùng cho hai chữ: Ăn hết đi.
Mùi vị tuy ngon, nhưng mộtvi_pham_ban_quyen hộp lớn thế này, làm sao cô ăn hết được?
Mạnh Hoài Tân không cho cơ hội giở quẻ, anh thong thả kéo ghế ngồibot_an_cap xuống, giám sát toàn bộ quá trình. Kết quả là Thư Vãn phải đến mức hai má phồng rộp, đến cùng nữa thì nôn .
Mạnhleech_txt_ngu Hoài Tân chỉ thường thấy này ở nhữngbot_an_cap đứa trẻbot_an_cap khi bị ép ăn. Nghĩ kỹ lại, cô chẳng phải chính đứa trẻ kém anh đến mười tuổi đó sao.
Tha cho đi, cháuleech_txt_ngu thực sự không nổi nữa rồi. Cô gái nhỏ phồng má ngước nhìn , ánh đầy vẻ van nài.
Nếu không có biến cố xảy ra, lẽ ra cô phảivi_pham_ban_quyen là một gái hoạt , cởi mở và rất biết nũng với mẹ, nếu không thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc này đã lộ ra dáng vẻ thế.
Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai cái má lên như sóc chuột của côleech_txt_ngu, người đàn ông mới rộng lượng hất cằm về phía tủ bênleech_txt_ngu cạnh: Đặt đi.
Thư Vãn như được đại xá, nhưngbot_an_cap lúc đặt hộp cơm xuống lại không kìm được lên tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Để che giấu sự lúng , cô vờ như không có chuyện gì, bưng ly nước ấm bên cạnh lên liền một hơi hết nửa .
Mạnh Hoài Tân cuối cùng cũng không nổi , anh đưa tay đoạt lấy ly trong tay cô lên bàn, khuôn mặt đỏ bừng của mà hồi .
Thư Vãn , người cầm lấy quần áo rồi chạy tót vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng vệ sinh tắm .
Ngày rời khỏi Nam Thành, cô đi quá không mang theo nhiều quần áo, thế nên mới phải phiền người giúp việc hộ nội y. Ai ngờ người giúp việc thời nay cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết ăn chênh lệch, mua cho cô loại chất kém nhất, chỉ sợi tổng hợp vượt cho phép trầm trọng, khiến cô vừa mặc vào đã bị dị ứng.
Mà lại còn là dị vùng ngực Nhắc đến chuyện này đúng là xấu hổ muốn độn thổ.
Tắm xong, Thư tự bôi thuốc cho mình, cúi lục tìm quần trong túi, cô mới phát hiện Mạnh Hoài Tân mang đến toàn là đồ mới. nữa còn là thương hiệu cô vẫn thường mặc, lượng vải vóc vô mềm mại.
quần có mùi thơm thanh thoảng, dường như đã được giặt khô qua, từ đồ ngoài đến đồ lótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong đều có đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cậubot_an_cap quanh năm tiếp xúcvi_pham_ban_quyen với súng đạn, hẳn là người hiểuvi_pham_ban_quyen rõ hơn ai hết cảnh tượng của một vụ tự sát bằng súng. Trong phòng trực, Chu Chính Lâm rãi nói.
Chiếc bật lửa bạc liên tục xoay vần tay, Mạnh Hoài Tân giữ im lặng.
Anh đương hiểu rõ hơn ai hết, khoảnh khắc xuyên hàm trên sẽ nghiền nát cả bộ não thành một đống hỗn độn, tạo thành vết thấu gây tử vong ngay lập tức, đồng thời máu phun ra sẽ theo một lượng lớn tổ chức não vụn.
Chu Chính Lâm nói : Côleech_txt_ngu bé mắt chứng kiến cảnh tượng máu thịt của cha mẹ văng tung tóe, có thể tưởng tượng đượcvi_pham_ban_quyen cú sốc tâm lýleech_txt_ngu lớn đến mức , không bị là bébot_an_cap này kiên cường lắm rồi.
Vì vậy giờ cô bé bài xích thịt, bóng tối, ngủ đều là hiện tượng bình thường. Cứ từ từ điều tiết thôi, tôi thấy tính cách côleech_txt_ngu bé khá mở, cũng tích phối hợp trị, cậu nhẫn mộtvi_pham_ban_quyen chút thì dưỡng tầm nửa năm một năm chắc sẽ ổn. Còn những chỗ dị ứng, cứ bôi thuốc , gãi ngứa thì sẽ để lại đâu.
Cảm ơn. Mạnh Hoài Tân đứng dậy .
Nghe thấy bước chân, Thưvi_pham_ban_quyen Vãn đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi thẫn thờ trên giường lập tức rúc vào trong chănbot_an_cap, kéo chănleech_txt_ngu trùm kín người.
Lúc tắm xong đi ra khôngvi_pham_ban_quyen thấybot_an_cap Mạnhvi_pham_ban_quyen Tân, cứ ngỡ anh đã đi rồi.
Nhưng , người ông bước vào, đóng phòng bệnh, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Năm phút, phút, chí lâu nữabot_an_cap, anh vẫn có ý định rời đi.
Đợi thêm vài phút, thực thấy ngột ngạt khó , cô hé mộtvi_pham_ban_quyen góc chăn ra, thấy mặt Mạnh Hoài Tân làleech_txt_ngu một xấp tài liệu dày cộp, anh đang xem xét và ký từng một.
Người này khi hoàn toàn khác hẳn với thường, rất nghiêm túc, rất chínhvi_pham_ban_quyen , cho chỉ là cũng ẩn chứa một áp lực uy không giận .
đằng sau mắt, Hoài Tân thong dong quay lại, bắt gặp ánh mắtvi_pham_ban_quyen đang nhìn chằm chằm , điệu không không nhạt: tôi mất à?
Bị bắt quả tang, Thư Vãn theo năng đầu lại một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau mới ló rabot_an_cap, chăm chú hỏi: Chú sẽ bỏ rơi sao?
Mạnh Hoài Tân im lặng một lát rồi ngược : Cháu thì có gì?
Bản năng sinh tồn của Thưbot_an_cap Vãn trỗivi_pham_ban_quyen dậy mạnh mẽ: Cháu cũng có chút ích lợi đấy, đừng coi thường người .
Thấyleech_txt_ngu dần buông lỏng cảnh giác và bắt đầu nói nhiều hơn, Mạnh Hoài Tân xoay ghế lại, ra vẻ đầybot_an_cap hứng thú: Ồ?
Thư Vãn suy rất nghiêm túc rồi đưa ravi_pham_ban_quyen : Cháu có thể nấu cơm cho chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn.
Người đàn ông nhướng mày: Cháu biếtleech_txt_ngu ? Đừng có đốt luôn bếp của tôi làleech_txt_ngu được.
Vậy sau này cháu sẽ phụng dưỡng và lo hậu sự cho chú. như hạ một quyết tâm cực kỳ lớnvi_pham_ban_quyen laovi_pham_ban_quyen.
miệng người đàn dường như nhếch lên, nhìn không rõ lắm, nhưng sự độc miệng thì vẫn huy ổn địnhleech_txt_ngu: Cháu mà còn không chịu đi chưa biết là ai tiễn ai đâu.
Không biết có phải vì khí trường mạnh mẽ khiến người ta rùngvi_pham_ban_quyen mình trên người anh hay không, dường như có thể khiến quỷ bốn không dám xâm phạmvi_pham_ban_quyen, Thư vậy mà lại sinh chút ý buồnvi_pham_ban_quyen ngủ trong tiếng bút duyệt tài liệu sột soạt của Mạnh Hoài Tân.
Chẳng baobot_an_cap lâu sau, ý thức của cô bắt đầu lịm đi, cho đến cuối cùng toàn vào sâu.
một tuần nằm viện sau đó, mỗi tối Mạnh đều mang tài liệu đến viện phê , đợi Thư ngủ say rồi mới rời đi.
Cô không biết phải miêu tả vị tiềnvi_pham_ban_quyen bối này nhưleech_txt_ngu thế nào.
Những lúc thấy anh tốt, anh chỉ cần một câu nói là cóleech_txt_ngu dập tắt sự ngây thơ của cô.
Những lúc thấy anh không tốt, một vài động tinh tế của anh lại khiến cô suy nghĩ, thực ra anh cũng không đến mức tình như .
Ngày Thưbot_an_cap Vãn xuất viện, Mạnh Hoài Tân không đếnbot_an_cap, người đến đón cô làleech_txt_ngu Mạnh .
Cậu thích: Hôm nay Tân ca có cuộc họp rất quan trọngvi_pham_ban_quyen phải khai mạc, bảo tôi đón em trước.
Mạnh Xuyên một chiếc Lamborghini kỳ phô trương, đỗ ở cửa bệnh viện tỷ lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay đầu nhìn cao.
Thư Vãn mỉm cười cảm ơn cậuleech_txt_ngu rồi lên xe.
độ tháng Tám giống đợt sóng nhiệt cuộn ập đến, nóng bỏng và mãnh liệt. Cô bé tay lên, cảmbot_an_cap nhận làn xuyên qua kẽ tay.
Gia đình tốt như vậy, sao lại xảy ra biến cố chứ Mạnh Xuyên trong , thở dài nói: Thư Vãn nhỏ bé ơi, tối nay có một cuộc hẹn, định đưa em đi chơi cùng, nhưng lạivi_pham_ban_quyen sợ bị anh lột da. Hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, tôi có đưa em về căn hộ thôi.
Thư Vãn không ngốc, tất cô cuộc hẹn buổi đêm cậu nói là gìvi_pham_ban_quyen, chắcvi_pham_ban_quyen chắn là rượu rực rỡ, mỹ như mây.
Cô mỉm cười hỏi: Cậu Xuyên cũng sợ chú Hoài Tân sao?
Mạnh Xuyên rùng mình một : Đám anh chị em lớp trẻ này chẳng có ai là không sợ anh ấy cả. nói cũng phảibot_an_cap nói , kính trọng nhiều hơn là sợ hãibot_an_cap, vì nơi nào có anhbot_an_cap thì nơivi_pham_ban_quyen đó chính là chỗ dựa, làvi_pham_ban_quyen sự tâm.
Đó sự thật, Thư lại thăm dò: Vậy, chú ấy có vớivi_pham_ban_quyen cậu nay cóleech_txt_ngu về hộ ?
Cái này thì không nóibot_an_cap. Mạnh sảnhbot_an_cap trưởng mà, tân quan nhậm chức ngọn lửa, tiệc tùng tiếp khách còn nhiều cả trên con phố này, là đâu.
Thư Vãn imbot_an_cap , tiện miệng hỏi câu: Chú ấy có đến những như nóibot_an_cap không?
Xuyên ra, cười bảo: Trẻ con ít chuyện người thôi.
Về đến hộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đã tối muộn, Mạnh Xuyên dặn dò vàibot_an_cap câu đơn giản rồi vộivi_pham_ban_quyen vàng tăng hai.
Cửa vừa , Thống một tiếng rồi nhảy vào lòng Thư Vãn.
Cô bế lênleech_txt_ngu, hơi bất ngờ: Sao mày lại béo lên nhiều thế này?
Nhìn cái bát của mèo, cô hiểu ra ngay.
kia đem lượng thức ăn của ba ngày cho ăn trong một ngày, không béo sao được?
Vãnbot_an_cap thậm chí có tưởng tượng ra vẻ mặt của vị đại lão lừng lẫy Bắc Thành này khi cho mèo ăn và dọn cát cho mèobot_an_cap, chắc là rất đặc sắc.
Ôm Điềmleech_txt_ngu ngồi trên sofa, Thư Vãn nụ cười, nhưng lại bỗng nhiên im lặng, không biết phải nói chuyện với ai.
Lúc ở bệnh viện, có Mạnh Xuyên chọc vui, có sự quan tâm hỏi han của bác Chu.
Tệ hơn nữa thì còn có gương mặt dường như vĩnh viễn cười của Mạnhvi_pham_ban_quyen Tân, tuy anhbot_an_cap sắt đá nhưng khívi_pham_ban_quyen trường lạibot_an_cap vô cùng .
Một số chuyện Thư đã còn ý đến nữa, nhưng chỉ cần yên tĩnh lại, sự hoảng hốt và kìm nén trong lòng liềnbot_an_cap thể .
Cô không chắc tối nay Mạnh Hoài Tân có đến hay , dù sao anh cũng chưa bao giờ tỏ thái là sẽ dọn về đây ở.
Thư Vãn nhìn rabot_an_cap cửavi_pham_ban_quyen lần nhưng đều không nghe thấy động tĩnh gì.
Khi kimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ đến số mười, cuối cùng cô khôngvi_pham_ban_quyen đợi mà gọi điệnvi_pham_ban_quyen cho kia.
Tiếng chuông reo ba bốn tiếng thì có người nhấc , đối phương không lên tiếng trước.
Thư Vãn alo một tiếng, hít sâu, thử hỏi: Chú sự về đây ở ?
Kim giây nhích ba nhịp, trong ốngbot_an_cap nghe mới vang lên giọngbot_an_cap nói trầm ấmvi_pham_ban_quyen đầy của Mạnh Hoài Tân: Mởbot_an_cap cửa.
Chú mèo trong lòng meo tiếng, nhảy xuống sàn gỗ.
Thư Vãn đứng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía cửa, đi được đường phát hiện mình đang đi chân , lại quay xỏ giày vào.
Sau đó, cô đặc biệt nhìn qua mắt mèo xác nhận tình hình bên ngoài rồi mới mở .
Chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo vest màu xanh đen bị Mạnh Hoài Tân cầm tay, sơ mivi_pham_ban_quyen đen, trông anhvi_pham_ban_quyen càng lạnh lùng và khó hơn.
Mạnh Hoài sải bước vào cửa, đặt thứ đồleech_txt_ngu cầm ở tay kia lên bàn : Biết nhìn qua mắt mèo trước, xem ra cũng không ngốc.
Đây rốt cuộc anhbot_an_cap đang khen haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang chê vậy?
Lúc lướt qua nhau, Thư Vãn ngửi thấy rượu nhạt tỏa ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người anh.
Nấu cơm à? Mạnh Tân liếc thấy trong thùng rác có thứ gì đó đen thui.
Vãn ôm ly nước nóng uống chiến thuật: Cháu bừa thôi.
Có cháy ?
Không có.
Thế thìleech_txt_ngu em giỏi thật đấy.
Không biết khen người thì có thể không cần mà.
Mấy tiếng đồng hồ chờ , Thư Vãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không ngồi yên.
thấy trong tủ lạnh có nên học nấu ăn, kết quả là thất bại thảm , còn làm phòng bếp mù khói , sự suýt nữa là cháy nhà.
khi nhận thức rõ ràng về điểm yếu của , cô quyết định dừng lại đúng , thửbot_an_cap tháchleech_txt_ngu, nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, lau sạch sấy khô và mở sổ cho bay mùi.
Cô vốn tưởng hiện trường đã đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử lý kín kẽ, toán kỹ lưỡng lại quên đổ rác.
Hoài Tân cũng không thật sự tính toán với cô, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở hộp thức ăn, lấy raleech_txt_ngu một lồng bánh nóng hổi canhvi_pham_ban_quyen đi kèm, gõ gõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên bànbot_an_cap ăn.
với chuyện ăn uống, trong mấy ngày ởbot_an_cap bệnh viện, họ đã hình thành sự ăn ý ngầm.
Xác thực mà nói, đó là quy tắc do một mình Mạnh Hoài Tân đặt ra.
Anh sẽ không ép cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn thịt, nhưng cô nghe theo sự sắp xếp của anh, ăn những bữaleech_txt_ngu ăn dinh dưỡng có lợi cho hồi phục sức khỏe, không được kén ăn, không phản đối.
Thư Vãn ghế ngồi xuống, húp một ngụm canh trước, canh rau tươi thanh mát dễ ăn; sauvi_pham_ban_quyen đó lại cắn một miếng bánh baoleech_txt_ngu, ăn miếng là không thốt nên lời, bánh bao kim sa, vỏ hương thơm, ngọt ngào, tan ngay miệng, thực quá .
Thư Vãn.
Thấy cô sắp xong, Mạnh Hoàileech_txt_ngu Tân gọi , giọng nói trầm thấp, bình thản.
ngước mắt nhìn sang, người kialeech_txt_ngu nớivi_pham_ban_quyen lỏng cà vạt, lười biếng ngồi trên sofa cạnh ban , tay kẹp một thuốc chưa châmleech_txt_ngu.
? đáp lời.
Phía bên kia vẫn là tư ngồi đó: Em một tháng rồi, hình như tôi vẫnvi_pham_ban_quyen chưa nói chuyện hẳn hoi với .
Kiểu mở đầu này thườngvi_pham_ban_quyen là cuộc trò chuyện vớileech_txt_ngu giáo viênleech_txt_ngu chủvi_pham_ban_quyen nhiệm.
Thư Vãn theo bản năng ngồi ngay ngắn lại, ra dáng một sinh ngoan ngoãn.
Chuyện của bố mẹ em, không có gì để chữa, làm sai thì phải đứng thẳng chịu phạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Em là sót, cũng người vô tội, bất kể em có chấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cũng phải nhanh chóng thoát , hiểu không?
Lần đầu tiên nghe anh dùng giọng bề trên, thong nói với nhiều chữ như vậy, Thư sững , một lúc lâu sau mới nhớ ra phải gật đầu.
Thật ra cô luôn hiểu rằngbot_an_cap, con người không thể mãi chìm đắm trong đau khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mạnh tục thản nhiên nói: Trước khi xảyleech_txt_ngu ra chuyện, mẹ em có gọi điện cho tôi, muốn gửi gắm em cho , đóleech_txt_ngu tôi đã chối.
Thư Vãn nhìn , rồivi_pham_ban_quyen lại rũ mắt xuống: Cháu hiểu mà, cháu một rắc rối, mọi người đều nên tránh xa cháu một chút.
Tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên khôngbot_an_cap phải lý do , Mạnh Hoài Tân liếc nhìn cô, nói rằng: Nếu em là trai, tôi có ném em vào quân đội, nhưng em lại là gái.
Con gái ? Con gái thì không thể vào quân đội sao? Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chú thật sự muốn đưa cháu vào đó, cháu
Chỉ cần chất vải hơi thô một chút là da em đã bị dị ứng rồi, bộ quân phục rằn ri cứng hơn, là da em sẽ bị .
Mạnh Hoài nhìn cô: Ý của tôi là, tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết chăm sóc con gái. Thực tế đã chứng minh, đúng là chăm không tốtleech_txt_ngu thật.
Thư Vãn nghi sâu sắcbot_an_cap rằng vì anh uống rượu nên mới tự phản tỉnh như .
Nếu không, chắc chắn cảbot_an_cap đời này cô cũng không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ hội nghe được những lời mềm mỏng của anh.
Nhưng nói đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng phải nói lại, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có vẻ ngoài lùng một chút, lời nói độc miệng , nhìn thì
Chú vẫn có những điểm đáng ghi ạ.
bị anh nghe thấy, Thư Vãn nhí lẩm bẩm, nhân lúc đang say, côleech_txt_ngu thăm dò: Vậy, chú định dọn về đây ở rồi sao?
Mạnh Hoài Tân hờ liếc cô một cái, dùng lòng bàn chắn bật lửa, ngay khi sắp châm thuốc nơi khóe miệng, lại đóng nắp kim loại , không đúngvi_pham_ban_quyen vào câu hỏi: Bình thành tích học tập thế ?
Cũng tạm ổn ạ.
Ở bên Nam Thànhvi_pham_ban_quyen cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn gì không?
Nhắc đến chuyện này, Thư Vãn im lặng.
Vốn dĩ có hai bạn lớn lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng nhau từ nhỏ, nhưng từ gia đình xảybot_an_cap ra chuyện, bố mẹ đối phương vì muốn bảo vệ bản thân nên đã đứt quan hệ, không cho phép họ qua lại .
Thư Vãn đầu ôm , vàibot_an_cap giọt mắt rơi trên lưng nó.
Không đángvi_pham_ban_quyen đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Ngay khi khuyên nhủ, giọng điệu của Mạnh Hoài Tân vẫn cứng rắn lạnh lùng.
là vị lãnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạo diện vô tư, là gươngleech_txt_ngu mặt pokerleech_txt_ngu lạnh lùng vô tình, sao có thể hiểu được tình bạn củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiếu nữ tuổi dậy thì.
Nhớ lại đoạn tình cảm hơn mười nămbot_an_cap qua, Thư càng buồn hơnvi_pham_ban_quyen.
Hoài Tân cau đôi mày anh tuấn, cùng màng đến độ mà châm điếu thuốc đó , rít hơi nhẹ, nheo mắt hỏi: Đaubot_an_cap lòng thế, là bạn trai ?
Cái gì? Bạn trai!
Thư Vãn kinh ngạcleech_txt_ngu tròn mắt, đôi mắt như hai bóng đèn màu đột ngột được tiếp điện, lấp lánh không ngừng.
Chỉ trong chốc lát, gò trắng ngần của cô gái nhỏ dần ửng , nhanhvi_pham_ban_quyen chóng đến tận mang tai, trông cả người cô vừa ngây ngô cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cháu cháu không có bạn trai, dĩ nhiên phải rồi.
Nói chuyện này người lớn luôn mang một cảm giác xấu hổ khó tả. Bất kể có haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không, Thư Vãn đều không thể thừa nhận, vả lại cô thật không hề yêu sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Mạnh Hoài Tân chứng kiến hoảng và lời lộn xộn của cô, anh thản nhiên tắt thuốc, nhàn nhạt ừ tiếng đứng dậy đi vào phòng.
Thế là xong rồi sao? Thư Vãn:
Anh có cách tiếp và lạnh lùng nhất để khiến Thư Vãn chuyển từ nỗileech_txt_ngu buồn này sang hoang mang và kinh ngạc khác.
Giống như ngày anhleech_txt_ngu đến Nam Thành cô, một câu nói bẫng Có vào viện mồ côi không đã trực tiếp khiến cô sụp phòng bị, cũng tạm thời quên nỗi đau buồn và thống khổ.
Đêm vậy, trước vì cô lại buồn ? Quênbot_an_cap mất rồi
Cửa thư phòng không đóng, vị trí sofa Thư có thể thấybot_an_cap Mạnh Hoài Tân đangbot_an_cap ngồi trước bàn làm việc, dùng tay day sống mũivi_pham_ban_quyen.
ánh đèn đọcbot_an_cap sách, gương mặt cương nghịvi_pham_ban_quyen tuấn tú cuối cùng cũng lộ ra mệt .
Nghe tiếng động bếp, Mạnh Hoài Tân cũng không để ý.
Một , một ly chất lỏng được đặt xuống bàn, anh mới hơi ngạc nhiên nhướng mày.
Không khó để nhận ra là một bát canh rượu, nó khác hẳn những phẩm thất bại đen thùi lùi trong đống rác kiabot_an_cap, bát canh trông khá ra ngô ra khoai.
Chú uống lúc còn nóng nhé. Thư Vãn để lại mộtvi_pham_ban_quyen câu lẳng lặng rời khỏi thư phòng.
Nấu ăn là yếu của cô, nhưng canh giải rượu lại là sở trường.
Trước đây ba cô cũng thường xuyên đi khách rồi xỉn, có khi về dì giúp việc đã nghỉ ngơi, đều là Thư nấu canh giải rượu cho ôngleech_txt_ngu.
But giờ Thư Vãn nhanh chóng cắt đứt dòng suy nghĩ.
Trong quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên tĩnh nên cô không ngủ, ngồi trên sofa có thể nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng lật tài liệu sột soạt từ thư phòng, nươngleech_txt_ngu theo những đó, chóng thiếp đi trên ghế.
hôm sau, Thư Vãn thức dậy trên giường.
nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa tràn vào, sưởi ấm cả chăn và đôi chân cô.
Chỉ hai ba giây, Thư Vãn chóng xoay người rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giường, xỏ giày mở đi ngoài. Tầm mắt qua căn hộ rộng hơn trăm mét vuông, cuối dừng lại ở phía ban công.
Mạnh Hoài Tân chưavi_pham_ban_quyen đi, anhvi_pham_ban_quyen đang ngồi lười nhác trên chiếc đơn dưới cửa sổ nghe , bànbot_an_cap tay rỗi thỉnh thoảng lại gảy nhẹ trà bằng sứ.
Ừm, người đang chỗ tôi.
Dạo này bận, khi nào rảnh sẽ về.
Nghe thấy tiếng động, Hoài Tân liếc mắt nhìn quabot_an_cap, thu hồi tầm mắt chỉ trong tích tắc, nhưng lại dời mắt nhìn vềbot_an_cap phía cô nữa.
Cô đang mặc đồ ngủ mà hôm anh bảo nhân viên chọn ở trung tâm thương mại. Trước đó anh không để ý, giờ nhìn lại mới thấy bộ đồ rõ ràng là hơi nhỏ.
Thư Vãn cứleech_txt_ngu ngỡ vì điện thoại này tiện để khác nghe thấy, nên cô lại, quay về phòng thay đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉnh tề, rửa mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch sẽ rồi ra ngoài.
Đó là lần đầu tiên cô Mạnh Hoài nấu ăn. áo sơ đen xắn lên đến khuỷu , nhìn từ phía sau, người đàn có bờ vai rộng, hẹp, đường nétvi_pham_ban_quyen mượt mà. tác xóc chảo khi anh đút tay vào túi quần thành thục như đang cầm một khẩu súng lục.
Trước khi về Bắc Thành chức, anh đã bám rễ trong quân đội nhiều , trên ngườileech_txt_ngu vừa sự cao quý một công tử hào , vừa có sự hoang dã của một sĩ quan máu, giờ đây lại thêm vài phầnleech_txt_ngu thâm của người nắm giữ vị trí .
Chào ạ.
Thư Vãnleech_txt_ngu tựa cửa anhvi_pham_ban_quyen, ánh mắt rơi trên chiếc ly đựng canh giảileech_txt_ngu rượu đêm qua nay đã được rửa sạch sẽ, môi khẽbot_an_cap nở nụ .
Anh quay về sao?
Cô thầm trong lòng nhưng không hỏi, vì với tính cách của người nàybot_an_cap, chắc chắn sẽ trực tiếp cho cô câu trả lời.
Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tân quay lưng về phía , nhàn nhạt đáp một tiếng Sáng hảo, rồi xoay người đưa ăn sáng củavi_pham_ban_quyen cô tới.
Thư Vãn nhận sandwich, mang ra bàn, đợi anh ngồi mới bắt đầu ăn.
Trứng và mì nướng đều được chiên vừa , vị giòn mềm, hương vị rất ngon.
Làleech_txt_ngu điện thoại của ngoại ạ?
Cô xa lạ với người ông đó hơn, đến tận bây giờ cũng chỉ gặp lần năm tám tuổi, hiện tại cả dung mạo cũng không nhớ rõ.
Đột nhiên hỏi như vậy cũng chỉvi_pham_ban_quyen là muốn tìm một chủ đề nói mà thôi.
Mạnh Hoài Tân trả lời không liên quan: Quần áo mua nhỏ sao nói?
ngẩn ra một lúcvi_pham_ban_quyen, nghĩ thầm đó chẳngvi_pham_ban_quyen phải là phép lịch sự cơ sao? Đồ người khác có lòng cho, nếu còn chê baivi_pham_ban_quyen thì thiếu giáo dưỡng.
Dạ tốt lắm ạ. đáp như vậy.
Hoài Tân đặt dụng ăn xuống, dùng khăn ướt launội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ánh nhìn cô trực : Thư Vãn, đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đón đến đây thì từ về sau đây là nhà của cháu.
Trước kia ởbot_an_cap bên đó cháu theo tiêu chuẩn nào, thì ở đây vậy.
Sau này có nhu cầubot_an_cap gì cứ nói thẳng, không cần phải giếm, chắc cũng không phải kiểu người nịnh.
Trong phút chốc, lòng Thư Vãn ngổn ngang trăm mối, nhưng như cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làn gió ấm lướt qua trái tim vỡ, xoa dịu nỗi bất an lâu nay.
Lúc sắp đi, ông nội Trần dò cô, đến là ăn ở đậu, phảileech_txt_ngu nhìn sắc mặtbot_an_cap khác mà sống, bảo cô chuyện nhịn được thì Thế nên cô mới luôn kìmbot_an_cap nén tính cách của mình, cẩnvi_pham_ban_quyen trọng hết mức để không khiến ta chán ghét.
giờ, không có gì muốn nói với tôi sao? Mạnh Hoài Tân hỏi lại lần , giọngbot_an_cap nói vẫn lạnh trầm .
Đồ ngủ quả thực nhỏ ạ. Thưvi_pham_ban_quyen Vãn ngước mắt nhìn anh, không chỉ thật mà còn nói : Thật ra nội y cũng mua nhỏ rồi.
Tayleech_txt_ngu cốc nước củavi_pham_ban_quyen Mạnh Hoài khựng lại, một lúc sau, anh thản nhiên bưng nước lênvi_pham_ban_quyen nhấp một ngụm, bình tĩnh buông một câuleech_txt_ngu: Ăn cơm xong đi ra ngoài với tôi.
Sau bữa ăn, Mạnh lái xe đưa Thư Vãn đến tâm thương mại, đi lên tầng ba.
Anh ở khu vực ngơi, bảo tự chọn đồ lót, gì cứ .
Trước đây trang phục trong ra ngoài của Thư Vãn đều mẹ sửa, nên thật cũng không kích cỡ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình .
Nữ viên hàng chỉ liếc qua ngực côbot_an_cap một cái đã tìm được chính xác vài bộ nội y hơn cho cô, còn tiện thể khen ngợi: Tiểu thư, côleech_txt_ngu phátbot_an_cap triển tốt hơn với các bạn cùng lứa đấy.
vậy, Thư Vãn thật không nói lời cảm ơn.
Côvi_pham_ban_quyen thực sự hy vọngbot_an_cap mình lép một chút dễ mặc quần . lần nào nói ra cũng bị bạn bè đánhbot_an_cap cho một trận, bảo cô rõ là mẽ ngầm.
Mạnh Hoài Tân bao giờ đi mua sắm ai, ngay cả mẹ và em ở , anh cũng chỉ chi tiền. Mới xuống đượcbot_an_cap mười phút, anh đã thấy chán đến hút hai .
Hoài Tân?
Trong tiếng nhạc ồn ào trung tâmbot_an_cap thương mại vang lên giọng một người phụ nữ.
Mạnh Hoài Tân nhàn nhạt liếc nhìn, khẽbot_an_cap gật đầu chào.
Đúng là anh thật. Gương Tưởng Khiết mang theo nụ cười khó giấu: Anh điều về Bắc Thành cũng được một thời gian rồi nhỉ, khi nào rảnh chúng ta tụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tập chút không?
Hoài Tân nhìn thẳng cô ta, lãnh đạm : Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào có thời gian hãy hay.
Tưởng Khiết nhìn cửa hàng nơi anh đang đứng, cườivi_pham_ban_quyen cứng đờ trên mặt: mà lại có thể khiến anh cùng vào cửa nội y này?
Mạnh Hoài Tân không biểuleech_txt_ngu cảm, còn chưa kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở miệng thì trong khí đã vang lên một tiếng nói trong trẻo: Cháu xong rồi, đi thôi ạ.
Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng dậy, nhận lấy túi đồ trong tay Thư Vãn, gật đầu với Tưởng rồi sải bước .
Trên đi tới, Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vãn ngoái lại nhìn lần người phụ nữ xinh đẹp, dáng người ráo và ăn mặc đầy khí chất . Chỉ trong vòng phút, đầu cô đã dệt nênvi_pham_ban_quyen ít nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện.
Bạch nguyệt quang nước.
Người tình cũ năm xưa.
Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai mã.
lại
Thư Vãn, cháu định thi độ cứng với cái cột à?
Giọng nói lạnh lẽo của Mạnh Hoài Tân kéo dòng nghĩ bay xa Thư Vãn trở lại, cô mới mìnhleech_txt_ngu nữa thì đâm sầm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Cô nghiêng đầu gọi anh một tiếng, chạy bước nhỏ đuổi theo đôi chân dài đangvi_pham_ban_quyen sải bướcbot_an_cap của : Sáng nay chú cháu có chuyện gì thì không được giấu lòng, vậy cháu có hỏi câu được không ạ?
Mạnh Hoài Tân liếc xéo cô một cái, tuyệt tình từ chốileech_txt_ngu: Không .
Tại sao ạbot_an_cap? Chú chẳng đã nói
Tôi cháu bày nhu cầu của mình, chứ không bảo cháu đi xét chuyện tôi.
Tối , Mạnh Hoài Tân có một buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẹn .
Lúcvi_pham_ban_quyen anh thoại không hề cố ý tránh mặt Thư Vãn, cô đã nghe thấy hết.
Thấy người đàn ông thay áo xong từ phòng ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi rabot_an_cap, Vãn lập đứng dậy ghế sofa. Đôi mắt cô lộ rõ vẻ mong đợi, bày tỏ ý muốn của : đó cháu không muốnleech_txt_ngu ở nhà một mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có thể đi cùng chú ạ? Chú cứ bàn việc của chú, chỉbot_an_cap cho cháu một góc nhỏ là được rồi.
Mạnh Hoài Tân vắt chiếc áo vest cổ tay, nheo lại, không đáp lời.
Đây nào phải là thương lượng, là cô đã quyết định xong xuôi rồi. Bởi vì cô đã thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ từ lúc , một chiếc váy dàileech_txt_ngu đơn giản nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tinh tế, tóc tết lệch sang một bên, đuôi tóc buộc lỏng bằng phụ vàng nhỏ, lại còn xách một chiếc túi xách bé xíu đến mứcbot_an_cap gần chẳng đựng điện .
Theo gì, định đỡ rượu giúp tôi à? Người đàn ông sải bước về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa, bước không nhanh chậm.
rõ anh đồng ý hay từ , Thư trong lòng cũng không chắc , vẫn lẳng lặng theo sau .
Người láibot_an_cap xe là viên cảnh vệ đã từng cùng anh đến đón cô. Thấy xuống , anh ta vẫy tayvi_pham_ban_quyen chào: Thư tiểu thư.
Thư Vãn mỉm cười đứng cách xe hai bước, trò chuyện với cảnh vệ viên: Cứ gọi tôi làvi_pham_ban_quyen Thư Vãn được rồi.
Thấy Mạnh Tân đã tự nhiên xe, chưa nhận được sự cho phép, cũng thể mặt dày mà leo lên ngay, đứng yên chỗ chờ chỉ .
Chiếc xe đen vẫn khởi động. Khoảng nửa phút sau, ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt Mạnh Hoài xuyên qua ánh sáng mờ ảo rơi trên người cô, ngón tay anh gõ nhẹ lên cửa kính.
Đây dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã trở thành ngầm hiểu giữa haibot_an_cap người, coi như là lời đồng ý. Thưleech_txt_ngu Vãn nhanh ngồi , đóng xe lại, nghiêng mỉm cười cảm ơn.
Khi cô bé cười, nốt ruồi lệ nơi khóeleech_txt_ngu mắt càng thêm đỏ thắm, má kia hiện lên một lúm đồng nông, ngoan ngoãn đến mức có thể nói là hại.
Đúng là thành cái đuôi nhỏ không dứt được .
Mạnh Tân tầm mắt, lạnh dặn dò: Khôngbot_an_cap sự cho phép của tôi, được chạy lung tung.
Vâng.
Viên cảnh vệ phía có chút kinh ngạc trước sự của . So với trạng thái khi họ đến Nam Thành đón cô, cô bé bây và lúc đó như hai người khác hẳn. Hiện cô ngồi ở , so với cấp trên lạnh lùng vô tình của ta, cô tựa như một vầng thái dương nhỏ tỏa sáng và ấm .
Phòng trà nằm trongbot_an_cap ngôi cổ có sân vườn tọa tại đường vành đai một.
Chẳng biết đây là phủ của vị gia nào thời xưa, thềm là cẩm thạch mang dấu ấn thời gian, ngay cả haileech_txt_ngu cánhleech_txt_ngu cửa sơn đỏ mở đôi và đôi sư tử đánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh đều là những món đồ cổ trải qua trăm năm mưa nắng.
Mạnh Hoài còn xuống , đã có mười mấy người đứng sẵn cửa để tiếpbot_an_cap, nữ, thái độ cùng cung kính. Những người đó đa phần lớn tuổi hơn , nhìn phong thái đều là những nhân vật có có thế ở Bắc Thành.
Thư Vãn còn nhìn thấy một bóng quen trong số đó, chính là nhân cô gặp ở trung mại ngày. Hiện tại côbot_an_cap ấy mặc vest đen may vừaleech_txt_ngu vặn, chân đi cao gót gót nhọn, khíbot_an_cap chấtvi_pham_ban_quyen kỳ sắc.
Đi phía trước bước, Mạnh ngoái lại nhìn Thư Vãn một cái, ra hiệu cho côbot_an_cap theo sau. Thư Vãn thu hồi tầm mắt, lên cái anh, không bước.
vệ lo lắng cô này bị khớp trước đám đông, nhưng xem ra làleech_txt_ngu . Những năm nhà họ Thư danh nhất ởbot_an_cap Nam Thành, danh tiếng cũng không hề kém cạnh Mạnh Tân bây . Từ nhỏ cô đã quen với việc tai nghe mắt thấy, tự nhiên là đại cảnh tượng nào cũng đã từng kinh qua.
Phòng trà nằm ở tầng hai, không gian thanh tịnhvi_pham_ban_quyen nhã nhặn, bài trí tinh xảo. Thư suốt cả quá trình không hề lên tiếng, nhưng vẫn vô tình thu vô số nhìn, hoặc tò mò, hoặc kinh ngạc, hoặc dò xét.
Mạnhleech_txt_ngu sảnh, tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàybot_an_cap ? Cuối cùng, có người không nhịn mà hỏi Mạnh Hoài Tân. Họ còn tưởng này dạo gần đây đổivi_pham_ban_quyen gu thích kiểu sinh viên thanh thuần, đang thầm nghĩ hôm nào đó sẽ tìm vài cho anh.
Hoài Tân chỉ chỗ ngồileech_txt_ngu choleech_txt_ngu Thư Vãnleech_txt_ngu, vị trí cửa , một bàn một ghế, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó lại thấp giọng dặn dò nhân viên phục vụbot_an_cap mang cho cô ít thanh đạm, rồi mới thản nhiên đáp: Hậu bối trong nhà, trưởngbot_an_cap Cố có ý gì sao?
kia nghẹn , ngùng giảng hòa: Hóa rabot_an_cap là nhà, hiểu lầm, hiểu lầm rồi, thật xin lỗi.
tượng thế này Thư Vãn chẳng xa lạ gì, trước đây thỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoảng cô cũng chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tham dự, nhưng lúc đó họ nóileech_txt_ngu chuyện gìvi_pham_ban_quyen thường không cho cô nghe.
Buổi gặp nay, nội dungleech_txt_ngu họ bàn luận dường như cũng chẳng có gì đặc biệt, quanh lại cũng chỉ là chuyệnbot_an_cap ai lên chức ai xuống chức, vị trí nào đang trống, khảleech_txt_ngu năng là ngồi vào. Vãn hoàn toàn không có hứng thú với những điềubot_an_cap .
Mạnh Hoài Tân không rượu, có thể thật để cô đỡ giúp, anh chỉ thích dọa cô thôi. Người trà, nhưngbot_an_cap cô cũng có phần. Mạnh Hoài Tân bảo nhân viên phục vụ đưa cho cô một uống nóng cùng một đĩa ngọt rất tinh xảo.
Đầu tiên cô nếm thử một , thấy vị khá ngon nên ăn mấy miếng . Thỉnh thoảng nghe xem họ đã nói đến , cô mới nhận ra chủ đề trên bàn tiệc dường như chưa bao giờ khỏi người chú này của mình, hoặc là bốc, hoặc cầu xin anh giúp việc gì đó.
Người đàn ông lặng lẽ lắng nghe, không trực tiếp ý cũng không từbot_an_cap chối ngay tại , dùng chiêu đánh thái để làm mờ trọng tâmleech_txt_ngu, từ ngắn đã nhẹ ứng phó.
Buổi trà chiều này rõ làbot_an_cap tổ chức dành riêng cho anh. Nhiềuvi_pham_ban_quyen người đến đây một lần là cơ bảnleech_txt_ngu đã bị vấy màu, không còn sẽ nữa. Nhưng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìleech_txt_ngu khác, khí thế trầm ổn, sắc bén, giận mà uy của khiến người ta dù không nói gì cũng phải lùi bước baleech_txt_ngu thước. lời tùy ý thốt ra lại càng khiến ta phải suy nghĩ sâu xa đến mồ hôi lạnh chảy ròng .
Anh ởbot_an_cap đâu, nơi đó là sân nhà của , không ai có thể làm chủleech_txt_ngu nhịp độ của anh, chính là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vănvi_pham_ban_quyen võ song toàn.
Quan sát những điều , Thư Vãn mới ngồi không nửa tiếng mà buồn , nhưng thời gian lâu thêm chút cô bắt đầu không chịu nổi, mí mắt cứ đánh nhau liên . Cuối phải hướng mắt ngoài cửa .
Từ góc độ của có thể nhìn thấy ánh đènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lung linh khu phố sầm uất cách không xa. Trên quảng trường có hoạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động, đứng giữa diễn là một người hóa trang thành chú hềbot_an_cap, trông khábot_an_cap thú vị.
Muốn đi à?
Bên tai bỗng vang một giọngbot_an_cap nói thong dongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, âm thấp hơn thườngbot_an_cap ngày. rồi anh rõ ràng đang trò chuyện với người , vậy mà sợi nào của anh đãvi_pham_ban_quyen chú ý đến cô. Thưleech_txt_ngu Vãn quay đầu bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của Mạnh Hoài Tân, cô gật đầu.
Ngườibot_an_cap đàn ông khoảngleech_txt_ngu cách nơi đến lầu trà, rồi nới miệng: điện thoại thông suốt đấy.
Thư Vãn mắt sáng lên: chắn ạ.
Hoài Tân, đây là hậu bối nào củaleech_txt_ngu nhà anh thế? Bên phía nhà họ Mạnh à? Sau cô đi, Tưởng Khiết hỏi.
Trong tầm mắt, cô gái sau khi xuống lầu liền chạy thẳng về phía quảng náo nhiệt. Mạnh Hoài Tân nhàn nhạt đáp: Không phải.
Tưởng suy nghĩ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhiên đại ngộ: Chẳng lẽ cô bé con gái của cảleech_txt_ngu Nhàn?
Ừ.
Dẫu cũng cùng một thống, chuyện về dinhleech_txt_ngu thự họ Thư, cho ở tận Thành xa xôi thì những gì biết đều đã biết cả rồi. Tưởng Khiết không hỏi thêm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Quả nhiên là trung tâm mại đang tổ chức hoạt động, chỉ cần được chú hề chọn trúng, cùngbot_an_cap nhảy một là có nhận được con búp to bằng người.
Đã bao lâu rồi cô không giữa đám đông náo thế này? Vãn cũng sắp không rõ nữa. như từ ngày trong nhà bắt đầu có mầm mống nạn ập xuống đầu, trừ việc đi , mẹ không cho cô ra ngoài nữa. Cho đến nay, đã tròn ba tháng trời.
Xung quanh tiếng hát vui tươi, người qua kẻ lại, chỉ mình cô đứng chốn phồn hoa nhưng lại hiện rõ vẻ cô độc.
Độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên, chú hề mặt hoa đưa ra trước mặtvi_pham_ban_quyen Thư Vãn: Chị gái xinh đẹp, có thể mời chị nhảy một điệu không? Nhảy xong là có nhận búp bê phí đấy.
Thư Vãn ngẩn , mỉm cười lắc đầu.
Không sao?
tất nhiênleech_txt_ngu là , chỉ có vẻ không thích hợp , nhưng rất muốn có con búp bê khổng lồ kia.
khúc đi mà, chị nhảy chắn sẽ đẹp lắm. hề tiếp tục gọi, xung quanh cũng dần người vỗ tay vũ.
khó từ chối tình, Thư do , cùng cũng nhẹ nhàng đặtbot_an_cap tay lênbot_an_cap đầu tay của chú hề.
Nhạc nổi lên, Thư Vãn nhẩmleech_txt_ngu nhịp, rất nhanh đã theo tiết tấu màvi_pham_ban_quyen biên ra một bộ điệu múa mới.
Mấybot_an_cap người cảnh vệ mà Mạnh Hoài Tân phái ra bảo cô định xông lên khi hề cận, đến thấy cô gáibot_an_cap đã bắt đầu khiêu vũ giữa đám đông nên lại lặng lùi lại.
lẽ tất cảbot_an_cap mọi người có mặt không ngờbot_an_cap rằng, một người qua đường xinh đẹp được chọn ngẫu nhiênvi_pham_ban_quyen có nền tảng vũ đạo đẳng cấp đến .
Thư Vãn nhảy điệu cổ điển Trung Hoa, cả thânleech_txt_ngu hình mềm mại như cành liễu, mỗi nhịp lên hạ xuống đều nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như chuồn chuồn đạp nước, thướt tha như tơ liễu trong gió, diễm lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tựa đóa sen mặt hồ. Vũ đạo giống như ký khắc sâu vào của cô, chỉ cần cho cô một bài hát, cô có thể hoàn toàn chìm đắmvi_pham_ban_quyen, quên mất đang ở nơi nao, triệt đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hòa làm một với .
Ánh đèn, mànbot_an_cap đêm mờ ảo, người qua đường vây xem, cõileech_txt_ngu hồng trần ồn ãvi_pham_ban_quyen, gương mặt quá đỗi lại chút non nớt của thiếu nữ, những bước nhảy thanh thoát, tất cả tạo nên khung cảnh hài nhất trong vòng bán kính trăm mét.
Một khúc múa kết thúcbot_an_cap, Thư Vãn đưa một tay ra sau lưng, đầu gối hơi khuỵu xuống, duyên dáng cúi chào khán giảbot_an_cap. Trong phút chốc, tiếng vỗ tay vang dội như sấm.
Cô gái không rụt rè, dường như đã sớm quen với những tiếng reo hò và tán thưởng này. Cô hướng mắtvi_pham_ban_quyen về phía biển ngườibot_an_cap, như đang tìm kiếm điều gìvi_pham_ban_quyen đó, mong mỏi đến mòn mỏibot_an_cap nhưng cùng vẫn không thể thấy người thân yêu nhất từng vô số xem cô nhảy. lòng cô dâng lên nỗi thất vọng tột cùng.
Lúc này, người dẫn chương trình trong phục chú hề phấn khích thông báo micro rằng cô chính là MVP đêm ! Cuối cùng, anh ta dùng cả hai trao con búp bê khổng lồ vào lòng cô.
Thư Vãn đôi mắt cong nhận lấy búp bê, sau khi nóivi_pham_ban_quyen lời cảm ơn liền ngẩng đầu nhìn trời: về sau, mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải sống thật tốt, cùng với ấy.
Vừaleech_txt_ngu thu lại tâm trạng, Thư Vãn vừa ngước mắt đã không hề báo trước màleech_txt_ngu rơi thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào đôi mắt sâu thẳm như ưng, thấy đáy.
Côleech_txt_ngu không biết Hoài Tân đếnbot_an_cap từ lúc nào, nhìn thấy cô hay không. lại, chiếc xe đen đang bên lề đường, còn người nọ thì tựa lưng thân xe, sơ mi đen, vest , chân vắt chéo, đút túi quần, miệng ngậm điếu đã châm lửa, ánh mắt nhàn nhạt rơi trên người cô.
Thư Vãn gọi một tiếng, vừa kéo ôm vất vả lắm mớivi_pham_ban_quyen được con búp bê đến bên xe, đôi mắt lại đầy vẻ khoe : Chú nhìn , thắng phần thưởng thế nàyleech_txt_ngu này!
vạch trần niềm vui và sự thanhbot_an_cap thản gượng của , Mạnh Hoài Tân búng mẩu thuốc lá đãleech_txt_ngu tắt vào thùng rác, hờ hững nóileech_txt_ngu: Thấy .
Chỉ hơi to , xe có để vừa không ạ?
Không vừa, haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tôi sắm cho cô một cái máy nhé?
Thư Vãn nghi ngờ sắc rằng thúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vui lớn của anh, nếu không phải là dọa cũng cô như một đối tượng để rèn luyện.
Chẳng có chiếc máy bay nào tới cả, viên cảnh vệ nhét búp bê khổng vào cốp xe, suýt chút nữa không đóng lại được.
Mạnh Hoài hoàn toàn không hiểu nổi tại sao cô thích những thứ lông xù nhưleech_txt_ngu vậy, suốt quãng đường đều nhíu chặt mày.
đường về, Thư Vãn lại ngửi thấy mùi rượu thoangbot_an_cap thoảng trên người anh, cô không nhịn đượcvi_pham_ban_quyen liếc anh vài cáibot_an_cap, thầm nghĩ lúc cô đi anh vẫn chưa uống rượunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? trong nửa khắc đồng sao đã uống rồi.
Người đàn đương nhiên biết trong lòng cô đang xoay chuyển những ýbot_an_cap nghĩ , anh chậm rãi hỏi: Thích vũ à?
Thư Vãn gậtvi_pham_ban_quyen : Vâng.
biết gì nữa không?
cũng giấu giếm: tranhvi_pham_ban_quyen, cháu đều biết một chút.
Cô nói như vậy, không chỉ dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở biết một chút. Hoài Tân hiểu rõ tính của chịvi_pham_ban_quyen cả mình, vốn là người hiếu đảm đang, bà chắc chắn sẽbot_an_cap không cho phép con gái mình tầm thường vô .
Sau nàyvi_pham_ban_quyen muốn triển theo hướng đó à? Mạnh Hoài Tân lại hỏi.
Thư Vãn lắc đầu, : Chỉ là sở thíchleech_txt_ngu thôi ạ, cháu không phải thí sinh năng .
Xem ra cũng giống mấy đứa em gái nhà, cầm kỳ đều học , có điều mấybot_an_cap cô nàng ở nhà may vài đường kia hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể đến trình độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tinh xảo chuyên như cô.
Mạnh Hoài Tân nghiêng mắt nhìn sang: Còn muốn học tiếp không?
Ánh nhau, Thư nhanh chóng cụp mi xuống: rồi, vẫn nên lấy việc học trọng ạ.
chất là cô không tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiềubot_an_cap tiền.
Mạnh Hoài thấu tâm tư nhỏ nhặt của cô, tiếp lời nữa.
Chiếc dừng lại dướibot_an_cap lầu căn , viên cảnh đi đỗ xe, Thư Vãn một mình con búp bê lồ có chút chật vật.
Đang cô không biết saoleech_txt_ngu, chợt cảm thấy vòngbot_an_cap tay trống không, ngay sau đó một chiếc áo vest đập người .
Đến khi Vãnvi_pham_ban_quyen phản ứng thấy Mạnh Hoài Tân đang một tay xách cổleech_txt_ngu con búp bê khổng lồbot_an_cap, sải bước đi về phía thang máy.
Chiều cao của ông ít nhất phải mét tám mươi lăm, khí thế lẫm liệt, nhìn thế này, búp to lớn anh xách tay lại trông có vẻ nhỏ nhắnvi_pham_ban_quyen xinh xắn, giống như một món đồ chơi mô hình tinhleech_txt_ngu .
Thư Vãn ra một lúc mới ôm lấy áoleech_txt_ngu khoác của anh, chạy nhỏvi_pham_ban_quyen bước đuổi .
Vừa vàobot_an_cap cửa, Mạnh Hoài Tân đã tuyên bố: vực công cộng được để những thứ này.
Cháu biết rồi, để trên giường cháu ạbot_an_cap. Vãn động mở cửa phòng ngủ.
Người đàn ông đi , con búp bê lên chiếc giường thơm ngát của cô, có chút không hiểu nổivi_pham_ban_quyen: Dùng làm gì?
Ờ thì, chắc là thể để ngủ.
Mạnh Hoài Tânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói , liếc một cái vẫn như thường lệ đi vào thư phòng xử lý công vụ.
tối qua, Thư bếpvi_pham_ban_quyen nấu một bát canh bưng đến trước mặt anh.
Lúc anh đang ký bản kiện quan , mực hương, nét phượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net múa bay, cứng cáp đầy lực y ngoại hình góc cạnh dao của con người anh vậy.
Chú à, sau này chú uống ít rượu thôi. Thư Vãn đẩy lybot_an_cap canh giải gần hơn một chút, lấy hết đảm khuyên nhủ.
Mạnh Tân nghiêng mắt, đồng tử thúy phản chiếu ánh mắt trong trẻo của cô gái, anh nhướn , những đường như như không càng lộ ra hoang dã: Bắt đầu thúc tôi đấy ?
ngày chung sống khiến Thư Vãn dần lại chính , dù vẫn sợ anh nhưng không còn cẩn trọng khép nép như trước.
Thư Vãn môi, vẫn kiên trì vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đề nghị của mình: Tóm lại là uống ít thôi ạ, nhiều hại thân.
Mạnh Hoài Tân nhìn côvi_pham_ban_quyen vài giây, đáy là vùng biển sâu lặng không chút gợnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sóng, sự trải đời và sắc bén va chạm với đôi mắt trong veo như con , cuối cùng lại mangvi_pham_ban_quyen lại cảm giác như đấm vào bông.
Cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người ông không cảm xúc bưng ly canh giải lên uống cạn, rồi ra lệnh khách: ngơi sớm đi.
Thư Vãn hài lòng lại chiếcbot_an_cap , bếp rửa sạch ngả người ra ghế sofa, nghe tiếng động phát ra thư phòng mà nhanh chóng chìm vào giấc .
Ngày hôm sau, thức trên giường mình.
Trên bàn ăn có bữa sáng vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi ấm, Mạnh Tân đã đi .
Anh không kiểu người sẽ lại hay nhắn tin cho cô biết mình đi đâu làm gì, càng không cần phải báo cáo với Thư .
Hơn nữa của ở Thành vô cùng quan trọng, tự nhiên vô việc bận rộn không xuể, Thưbot_an_cap cũng không gọi điện hỏi thăm.
Cô vừa ăn xong bữa sáng thìleech_txt_ngu gõ vang lên.
Xác nhận mắt người , Thư Vãn mới mở cửa.
Hôm nay Mạnh Xuyên mặc một bộ vest xanh lam còn rực rỡ hơnleech_txt_ngu cả chiếc Lamborghini của mình, lại đặc chải kiểu tóc vuốt ngược bóng lộn, đúng chuẩn thiết lập của một công tử ăn chơi.
Chú Mạnh Xuyên. Thư Vãn mỉm cười chào .
Thư Vãn nhỏvi_pham_ban_quyen bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Mạnh Xuyên vào, vắt vẻo trên sofa, mau thu dọn đi, chú đưa cháu đến phòng tập .
Phòng tập múa ạ?
không biết sao? Mạnh Xuyênvi_pham_ban_quyen tỏ vẻ nghi hoặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Anh Tân chưa nói với cháu ?
Thư Vãn lắc đầu, hôm qua trong có câu, nhưng lúc đó không hề bày tỏ độ là sẽ báo danh lớpleech_txt_ngu múa cho cô, cũng không nói sẽbot_an_cap đưa cô đi tập múa.
trên xe củavi_pham_ban_quyen Mạnh Xuyênvi_pham_ban_quyen đến phòng tập múa, Thư Vãn vẫn cảm thấy có chút chân .
Mạnh Hoài Tân trước kia cuộc sống của cô ở Nam Thành theo tiêu chuẩn nào ở đây cũng sẽ như vậy.
Lời này không sai, dạo ban ngày Vãn đều đến phòng , phòng tập nằm ở khu trung tâm nhất của đường vành đaivi_pham_ban_quyen Bắc Thành, môi và giáo đều có danh tiếng trên tế.
Trước kia ở Nam Thành, nơi Thư Vãn học múa cũng tệ, nhưng so với thủ đô Thành thì vẫn có khoảng cách nhất định.
Mạnh Hoài Tân đăng cho cô lớp đắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mời giáo viên tốt nhất.
ngày sau, trong hộ có thêmleech_txt_ngu một cây đàn piano, đồ mới, từ chất liệu đến âm sắc có thể đoán đượcbot_an_cap giá cả tuyệt không rẻ, còn tốt hơn cây đàn Thư Vãn dùng ở nhà trước .
Thư Vãn hỏi Xuyên, tiền lương tháng của chú ấy cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao nhiêu đâu, sao đủ những thứ này, tiền của chú ấy từ đâu mà có? Chẳng lẽ lại
Mạnh cười rồi gõ vào đầu cô: Cái nhỏ này cả đang nghĩ gì thế? tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lương đó quả thực còn không đủ cho anh ấy tiền lá. Nhưng mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, anh Tân thuộc kiểu người nếu không làm công tốtbot_an_cap thì phải về nhà kế thừa gia sản hàng tỷ. Mạnh không chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người làm chính trị, mà cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có kinhleech_txt_ngu doanh, mẹ cháu không nóileech_txt_ngu với cháu sao?
Thư đầu.
Chuyện của nhà họ Mạnh, mẹvi_pham_ban_quyen cô rất bài việc đến, ngoạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em trai Hoài Tân nhập ngũ rồi theo con đường chính trị này, những người còn lại bà đều không kể với .
Mạnh Xuyên nói : Tóm là, anh Tân chỉ cầnbot_an_cap tiện búng tay một cái cũng đủ để cháu tiếp làm công chúa.
Thư Vãn từ đã còn là công chúa, cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn làm công chúa. Cô chỉ thấy áy náy vì anh càng nhiều, cô lại không có gì để báo đáp, mặc dù có lẽvi_pham_ban_quyen chẳng sự báo đáp của .
Còn người đóvi_pham_ban_quyen thì sao ạ? Cô gái nhân cơ hội hỏi, Có một người phụ nữ vừa vừa , cháu nghe mọi người gọi cô ấy là Viện trưởng Kiểm sátbot_an_cap Tưởng, cô ấy có quan hệ gì vớivi_pham_ban_quyen chú ạ?
Chị Tưởng Khiết sao? Mạnh Xuyên trầm ngâm một , đưa ra câu trả lờileech_txt_ngu lấp lửng, Quan hệ thế , kháleech_txt_ngu sâu sắc.
Thế giao, gắn kết sâu sắc này thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến người phải suy ngẫm.
Nói về Mạnh Hoài Tân, mặc dù anh khôngbot_an_cap nói rõ là sẽ dọnleech_txt_ngu về hộ ở hẳn, nhưng thực tế ngoại trừ lúc đi làm và đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net côngbot_an_cap tác, tối anh cũng sẽ hiện ở nơi Vãn có thể nhìn , còn đặt ra cô rất nhiều quy khắt khe.
Ví dụ như: chưa được đồng ý thìleech_txt_ngu tùy vào phòng anh, không được đến quán , tối không được vềleech_txt_ngu nhà quá giờ quy định, không được, khôngvi_pham_ban_quyen được
Thư Vãn nghi ngờ sắc rằng anh không dậy thì, à đúngbot_an_cap , anh thực sự không , lúc đó chắc anh đang ở trong quân đội, và đã đạt những thành tựuvi_pham_ban_quyen định .
Trong một loạt những quy định khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được của người ông, Thư Vãn đón cuộc sống lớp 12 , vì là cuối nên trường khai giảng sớm một tuần.
Trường học mà Mạnh Hoài Tân tìm cho Thư Vãn là một ngôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trường có chất giảng thuộc hàng top ở Bắc Thành, ngày khai giảng lývi_pham_ban_quyen do thân anh không tiện đưa cô đi nhập học, vẫn Mạnh Xuyên đưa cô đi.
khai giảng đã diễn ra đợt khảo sát năng lực, điểm số của Thư Vãn xếp thứ mười lớp.
Cô thấy cũng ổn, nhưngleech_txt_ngu sau khi Mạnh Hoài Tân xem bảngleech_txt_ngu điểm, lời nhận xét đưa ra làleech_txt_ngu: Tôi bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thi được số thấp vậy.
Thưbot_an_cap Vãn:
Thế là sau đó, thường xuyên khi Mạnh Hoài đang phê duyệt công văn, bên cửa sẽ thò vào một cái đầu xoe.
Cô gái ôm cuốn sách bài , mỉm cười hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Chú có không ạ? Câu này cháu không biết làm.
Kếtbot_an_cap củabot_an_cap việc giảng bài cho cô, mười lần thì có chín lần kết thúc bằng việc nằm bò ra ngủ say như chớt, cuối cùng vở của cô và vănleech_txt_ngu kiện còn trộn lẫn vào nhau.
Dẫn vàileech_txt_ngu lần khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Hoài Tân họp, tập văn kiện bị sẵn lấy ra lại là một cuốn 5 năm caobot_an_cap khảo 3 mô phỏngleech_txt_ngu dán đầy nhãn đánh dấu, khiến cấp dưới muốn cười không dám cườivi_pham_ban_quyen.
Tất nhờ vào trí nhớ siêu phàm anh, không cần bản thảo mà vẫn truyền đạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại dung tư gần không sai một chữ.
Còn Thưbot_an_cap Vãnleech_txt_ngu không maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắn như vậy, trong phát biểu cờ sáng thứ Hai, mởvi_pham_ban_quyen tờ giấy thảo ra lại là liệubot_an_cap Chỉnh đốn tư tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đội ngũ chính trị pháp Hoài !
óc cô lập trống rỗng, đối mặt với toàn thể viên và học sinh trong trường, cô đành phải vắt lên cổ ứng biến tại chỗ, vắt kiệt óc suy nghĩbot_an_cap, cùng vẫn nóivi_pham_ban_quyen năng lộn xộn, vừa làm mất mặt mình, vừa làm mất mặt lớp.
Cháu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm nhầm sách rồi
Một ngày trước quốc , Hoài Tân ngang quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thấy thời còn chưa đến lúc Thư Vãn học bao lâu, bèn đỗ xe lề đường người.
định châm thuốc thứ hai thì cô mặc đồng phục trắng, váy đen chạy từ cổng trường tới, người chưa đến mà giọng nói đã lọt vào màng nhĩ.
Thư Vãn chạy đến thở hổn hển, vịn vào ghế lái gọi thêm một tiếng: Sao văn kiện chú lại ởvi_pham_ban_quyen trong cặp sách của cháu nữa , sáng naybot_an_cap cháu thực đã làm cười cho thiên hạ rồi!
Trên tóc mai trước trán cô mồ hôi livi_pham_ban_quyen ti, khuôn mặt trắng ngần vì chạy bộ mà ửng hồng, mắt lấp lánh những sao vụn vỡ, trông cũng chẳng giống như cười cho lắm.
Mạnh Tân chứng kiến những thayvi_pham_ban_quyen đổi củaleech_txt_ngu cô trong suốt , có thể tưởng tượngleech_txt_ngu được trước nhà họ xảy ra chuyện, ở nhà là một cô rạng rỡ, vui tươi đến mức nào.
Thu ánh mắt, ném bao thuốc và bật lửa vào chứa đồ, người đàn ông mới buông một câu không nặng không nhẹ: Trách ai?
Thư mở ghế ngồi vào, nhìn chằm chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào chiếc áo sơ mi đồng phục trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người anh mà có chút thẩn thờ, màu xanh thẫm dưới ánh nắng chiều loang loáng màu đen mực, càng làm bật tư thế anh dũngbot_an_cap, hiênbot_an_cap ngang của .
Không nghe thấy tiếng trả lời, người ôngbot_an_cap khẽ nghiêngleech_txt_ngu đầu, hồi ánh thắt dây an toàn, cười hì hì: Trách cháu, trách cháu hết ạ. Tối nay ăn gì ạ?
Khởi động động cơ, Hoài Tân hất cằm vềbot_an_cap phía ghế sau: cơm nhà ăn cơ quan cho cháu rồi. nay tôi có việc bàn.
gái quay đầu thấy mấy hộpvi_pham_ban_quyen thức để riêng biệt, có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vọng: Nghỉ lễ quốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, không đi chú saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Không được. Một lờibot_an_cap từ chối dứt khoát, Cháu có thể đi chơi với cùng lớp, còn về không được , có nhắc lại không?
Vãn lắc đầu, nghe thấy lệnhleech_txt_ngu không cho phép thương lượng của anhvi_pham_ban_quyen: Trước mười giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải có mặt ở nhà.
Sau khi Thư Vãnvi_pham_ban_quyen về nhà, Mạnh Hoài Tân thay quần áo rồi lại đi ra ngoài .
là học sinh mới chuyển trường, học kỳ mới chỉ bắt đầu hơn một tháng, đến chuyện quen biết thì cô có thể tên tất cả các bạn trong lớp, nhưng là quan thể cùng nhau đi dạo phố, hẹn hò ăn uống thì chỉ có mỗi cô bạn cùng bàn Lư Tư Kỳ.
Thư Vãn lủi cơm xong, dọn dẹp sạch sẽ đống rác trên bàn, vừa gọi Lư Tư Kỳ thì có một khác gọi đến.
Nhìn thấy người gọi, Vãn chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp tắt máy.
Một lát sau, tiếng chuông lại vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, vẫn là số điện thoại vừa rồi.
Cứ như vậy lặp lặp lại ba lầnleech_txt_ngu, lần thứ tư, khi tiếng sắp kết thúc, Thư Vãn mới máy.
Cô không nói gì, đầu bên kia lên tiếng trước: Vãn Vãn, là mình, Chu Trạch.
Dĩ nhiên cô biết là cậu ta, đâu có xóa , nhưng cô im lặng.
Mình đến tìm cậu đây, Vãn, mình đang Bắc Thành.
Thư Vãn khẽbot_an_cap giật : Cậuleech_txt_ngu đến Bắc Thànhleech_txt_ngu gì? Không sợ bố mẹ gãy chân àbot_an_cap?
Chu Trạch nhưleech_txt_ngu đang đi đường, trong điện thoại vangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng bánh vali trên mặt : Gặp nhau rồi nói được không?
Thư Vãn suýt nữa thì thốt ra lờivi_pham_ban_quyen đồng ý, nhưng cô cố kìm lại, giả bình tĩnh đáp: Thôi đừng thì hơn, cậu về đi.
Đầu dây bên kia lặng vài giây, tiếng thởleech_txt_ngu dài đến: Mình biết mấy tháng nay không liên lạc với , cậu chắc đang giận và buồn lắm, nhưng đó vì những lý do bất kháng.
Nếuleech_txt_ngu mình thật sự không quan tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến cậu, thì bây giờ đã chẳng mạo hiểm cả bịvi_pham_ban_quyen gạch khỏi gia phả đểleech_txt_ngu đến tìm . Dù sao thì mình cũng đến đây rồi, không gặp được cậu mình nhất quyết không về đâu.
Lại còn gạch khỏi gia phả, Thư Vãn khẽ nhếch môi, cuối cùng cũng hỏi: đang ở đâu? Gửi định vị đi.
Cậu ta nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Mình vừa ra sân bay, chuẩn bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe. Mình không Bắc Thành, hayvi_pham_ban_quyen là cậu chọn một đi, chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta hội tại đó.
Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vãn nhìn đồng hồ, , ba tiếng nữa mới đến giờ giới nghiêmbot_an_cap mà Mạnh Hoài Tân quy định.
Ước tính khoảng cách đoạn đường, cuối cùng cô chọn điểm hẹn là một khu phố đi bộ cách nhà không xa, nơi đó quanh có đầy đủ chỗ và quán thuận tiện.
Khoác thêm chiếc áo khoác, Thư Vãn bắt xe mất hai mươi phút, đợi thêm hơn hai mươi nữa mới thấybot_an_cap Chu Trạch đeo banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lô, kéobot_an_cap theo vali xuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện.
Chàng trai mặc chiếc áo hoodie đen, đội mũ lưỡi trai, một tay đút túi quần, đứng dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảng dừng xe buýt vẫy tay cô: Vãn.
Gần bốn tháng không gặp, dường như cậu ta lại cao thêm một chút, đường gươngvi_pham_ban_quyen mặt cũng trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh hơn.
Vãn đi tới, theo bản năngleech_txt_ngu liếc nhìn ra phía sau ta.
Chu Trạchvi_pham_ban_quyen biết cô đang tìm gì, liền đưa taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vò loạn mái tóc trên đầu cô: nhìn nữa, nhà Phỉ có việc bận, tạm thờivi_pham_ban_quyen không đến được.
Côvi_pham_ban_quyen gáileech_txt_ngu gạt tay cậu ta ra, cúi đầu ừ một tiếng.
Đừng ỉu xìu thế chứ, biết sắp đến đây, bạn ấy đã nhờ mình mang cho cậu bao nhiêu là quà đấy. Chu Trạch vừa nói vừa quan sát xung quanh.
Thư cười nhạt, quayvi_pham_ban_quyen người dẫn , đưa cậu vào một nhà hàng do người miền Nam mở.
Chu nhìn cô từ trên xuống dưới một hồi lâu, cảm thánbot_an_cap: Cậu cũng cao lên rồi, hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức sống so với trước đây dường như chẳng có gì khác , ra ông chú nuôi cậu rất tốt .
Không đến người chú thì thôi, nhắc đếnvi_pham_ban_quyen lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thư Vãn lại vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng đồng hồ.
Mời Chu Trạch ngồi xuống, dùng điện thoại quét mã bảo cậu ta gọivi_pham_ban_quyen món, nhưng đối phương chẳng thèm nhìn, đẩy điện thoại ngược lại: Cậu gọi món cậu thích làleech_txt_ngu được, mình nào cũng xongvi_pham_ban_quyen.
Từ mẫu giáo, tiểu học, trung học cho đến tận cấp ba, họ không học cùng thì cũng học cùng , tình bạn hơn mười nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời nên Thưbot_an_cap Vãn cũng khách sáo, dứt khoát gọi những món mình thích.
Gọi món xong, cô mới có dịp quan sát kỹ Trạch.
Thật lòng nói, ta Bắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thành thăm là điều cô chưa từng tới.
Đãleech_txt_ngu , Thư Vãn sự cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy rất vui, cũng rất lòng, niềm vui phát ra từ tận đáy lòng.
Bởi vì trước đó, đãleech_txt_ngu từng có lúc nghĩ rằng bản thân mình không giữ chân được bất kỳ ai, dù là người thân nhất hay là những người bạn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cùng dường như đều sẽ rời cô mà đi.
Mẹ cậu có biếtvi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Cô hỏi.
Chu Trạch vừa lắc đầu gật đầu: Mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo đi du lịch, chắc bà ấy đoán được phần nào.
Thế mà còn bảo làbot_an_cap sẽ đuổi khỏi gia phả.
Chưa đâu, khi đến nhà là bị gạch tên thật đấy.
Thư Vãn lườm cậu ta cái, nhiên trở nên trầm .
Chàng trai nhìn cô một lát, nghiêm túc nói: Vãn Vãn, bọn mình sẽ luôn ở bên cậu.
Vãn cúi đầu mân chén trà, nhỏ giọng lẩm bẩm: Mấy tay đàn ông các anh chỉ toàn khéo mồm khéo thôi.
họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu ra giọng đó thế? Chuvi_pham_ban_quyen Trạch có chút kinhvi_pham_ban_quyen ngạc.
Tất nhiên làleech_txt_ngu dùng để hình dung kia của trước đây rồi, giờ thì dùng luôn.
Đầu dây bên lại tiếpvi_pham_ban_quyen tục: Mình nói thật đấy, định học đại học ở đâu? Ở luôn Bắc Thành à? Đến lúc đóbot_an_cap mình sẽ thi vào Bắc Thành.
Nhân viên phục vụ thức lên, toàn bộ là món thanh , có duy nhất một món mặn cô đặc biệtleech_txt_ngu gọi cho Chu Trạch.
trai nhìn lướt đồ ăn trước mặt cô, thản nhiên bảo phục vụ bưng bát món kia đi, rồi cúi đầu cùng cô đồ đạm.
Cứ xem điểm số thế nào đã. Ăn được nửaleech_txt_ngu cơm, Thư Vãn mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng, lúc đó thi được bao điểm.
Kỳ thi chung vừa rồi, đứng thứ mấy lớp? Chu Trạch hỏi.
Thư thảnleech_txt_ngu đáp: Thứ ba trong , thứ sáu khối.
Chàng nhướng : Đỉnh vậy sao! Chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củavi_pham_ban_quyen cậu thuê gia sư cho cậu à?
Hì hì, chính ấy là gia sư của mình đấy.
Vậy ông chú đó cũng lợi ! Trạch hỏi tiếp, Bình thường chú ấy có nghiêm khắc cậubot_an_cap ?
Đó không gọi là khắcleech_txt_ngu, mà vô cùng nghiêm khắc!
Nghĩ đến gương mặt ấy, Thư Vãn lại nhìn đồng hồ, thấy đã hơn chín giờ, cô vội buông hỏi: Ăn no chưa? xong rồi thìbot_an_cap đi , mình đặt khách sạn cho cậu.
Chu Trạch nói đã ăn no, xuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay bảo: Lẽ nào lại để cậu đặt khách sạn cho mình, mình đặt xong rồi, ngay gần thôi.
Thư Vãn nhìn định vị trên điện của ta, đúng là gần đây, đi bộ là tới.
Ngày mai cậu có rảnh ? Làm hướng dẫn viên cho mình đi? Hai người vừa đi bộbot_an_cap đường, Chu Trạch vừa tán gẫu.
ra mình cũng không rành nơi này lắm. Thư Vãn nói thật, Ngày mai cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem bản đồ vậy.
Chàng trai bật cười: Được.
Chu Trạch đúng chất là một thiếu gia nhà giàu, khách sạn ta đặt là loại năm sao.
Vãn cậu ta đếnvi_pham_ban_quyen quầy lễ tân, thấyvi_pham_ban_quyen gianleech_txt_ngu Mạnh Hoài Tân quy phải về nhà càng lúc càng gần, côbot_an_cap vội vàng nói với Chu Ngày mai mình đưa cậu đi Trường Thành, vội vã rời đi.
Quà! Mình cóvi_pham_ban_quyen mang quà cho cậu đây. Chu Trạch đứng giữa sảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hét với cô.
gái đã chặn chiếc taxi bên đường, vẫy tay bảo cậu ta để hôm khác lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ai mà trên đường lại tắc xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Thư về muộn tận nửa tiếng hồ!
Khi cô thởbot_an_cap hổn hển cửa bước vào, Mạnh Tânbot_an_cap đã có mặt ở nhà.
Người đàn ông ngồi trên chiếc sofaleech_txt_ngu đơn dưới ban công, phía sau anh là những tòa nhà cao tầng sátleech_txt_ngu, hắt lên những mảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh đèn lung linh, vóc dáng caoleech_txt_ngu lớn của anh hòa tan vào đó, lúc ẩn hiện, vừa tuấnleech_txt_ngu tú lại vừa sắc sảo.
Bốn mắt nhìn , Thư Vãn ngẩn ngơ giây mớileech_txt_ngu ra được cườivi_pham_ban_quyen: về rồi.
Mạnh Hoài Tân không đáp lại, anh buôngvi_pham_ban_quyen mười ngónleech_txt_ngu đang đannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau đặt đầu gối ra, khẽ gõ lên mặt hồ tay.
Đường bị , cháu có lưu số của xế đây, nếu không tin ngài có thể gọileech_txt_ngu điện hỏi.
Thư rót một ly ấm uống ực một hơi, liếc thấy đồ ăn anhvi_pham_ban_quyen mua về, cô mở hộp ra, lấy một miếng sushi rong biển nhét vào miệng.
Đi với bạn à? Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoài nhìn cái mánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang phồng lên vì thức ăn của côleech_txt_ngu rồi hỏi.
Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vãn đầu.
Bạn nữ?
Vãn uống thêm một ngụm nước giữ bình tĩnh: Là bạn cùng bàn Lư Tư Kỳ, ngài đã gặp rồi đấy ạ.
Lần trước cô chỉ vì bã chuyện bạn tan vỡ mà rơi nước mắt, hỏi ngay đó có phải bạn trai .
Lần này thật sự đã đến, Vãn không dám nói thật. Bởi vì trong mắt những người lớn như họ, vàbot_an_cap không có cái gọi tình bạn thuần .
Cũng may Hoài Tân không truy hỏi thêm, chỉ cô buổi tối đừng ăn quávi_pham_ban_quyen nhiều rồi vào phòng ngủ củavi_pham_ban_quyen .
Chẳngbot_an_cap bao lâu sau, tiếng nước chảy truyền đến, đó là tiếngvi_pham_ban_quyen anh đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tắm.
Hàng mi dài như bàn chải của cô gái chớp chớp vài cái, cô nhanh chóngbot_an_cap cất đồ ăn chưa dùng hết vào tủ lạnh rồi rờibot_an_cap phòng khách.
hôm sau, vị ngài Mạnh bình rộn cũng được , hiếm khi đại phát từ bi hỏi Thư Vãn: nơi nào đivi_pham_ban_quyen ?
Nếu là bình thường, chắc chắn cô sẽ cầu còn được, lầnvi_pham_ban_quyen này thì không thể, Chu Trạch mạo hiểm cả việc bị khỏi gia phả đểbot_an_cap đến cô, nếu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏbot_an_cap mặc người ta thì đúng là quá nghĩa khí.
đã hẹn bạn đi leo Trường Thành ạ. Thư Vãn nhìn thẳng vào mắt Hoài Tân, cố gắng tỏ rabot_an_cap tự nhiên nhất cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Người đàn ông nhiên ừbot_an_cap một tiếng, nhắc nhở cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chú ý an .
hôm đó vì tìm sai cửa ra ở địa tham quan nên phải đi vòng một đoạn đường rất , dẫn đến việc khi Thư Vãn về nhà muộn hai mươi phútleech_txt_ngu.
Mạnhbot_an_cap Hoài Tân không còn giữ hờ như tối quabot_an_cap nữa, anh nhìn chằm chằm côvi_pham_ban_quyen gái một lát, rồi lạnh lùng hỏi: Thư Vãn, hôm nay lại có chuyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy?
Cô nói thật, nói vềleech_txt_ngu chuyện tìm nhầm cửa ra ở khu lịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ là giấu nhẹm việc người đi chơi mình là Chu Trạch.
Ngày hai, ngày , Thư Vãn đều về đúng sát giờ, sắc mặt của Mạnh Hoài Tân thì cứ ngày một lạnh lẽo hơn.
Cho đến ngày tư, vì muốn lấybot_an_cap mónbot_an_cap quà Chu Trạch Nam Thành đến cho mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trước khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vềbot_an_cap nhà, Thư Vãn đã theo cậu ta đến khách sạn chuyến.
tân khách sạn thấy cô định cùng chàng lên thang máy, ân cần nhắc nhở: cô, nếu cô muốn lưu trú thì cầnleech_txt_ngu đăng chứng nhân dân ạ.
ở lại đây. Thư Vãn đính chính.
Lễ tân rõ không , biết bao nhiêu cặp nữ đến thuê phòng, phía nữ đều nói như vậy, kết quảleech_txt_ngu là lòng vòng một hồi rồi cũng lẻn vào phòng .
Thành thật xin lỗi cô, chúng tôi có quy định, tất cả những ai vào phòng đều cung chứng minh nhân dân ạbot_an_cap. Lễ tân tiếp tục mỉm cười nói.
ấy chỉ lên ít đồ mà. Trạch giải thích.
Kiểu kịch bản này lễ tân đã gặp quá nhiều ứng phó rất trơn tru: Xin lỗi thưa , chúng tôi phải ký, nếu bạn anh không mang theo chứng minh nhân dân thìleech_txt_ngu cung cấp số chứngvi_pham_ban_quyen minh dân cũng đượcbot_an_cap ạ.
có mang, có đây. Thư không có thời gian để đôi coleech_txt_ngu, càng không thời gian để giải thích, vừaleech_txt_ngu hay chứng minh nhân đang ở trong túi xách nên cô móc đưa cho lễ tân.
. chợt, một giọng nói trầm thấp đầy uy lực vang lên trongvi_pham_ban_quyen không trung.
Đồng tửleech_txt_ngu Thư Vãn co rút mạnh, trái tim thẳng lênleech_txt_ngu cổ họng, trong khoảnhbot_an_cap khắc cô mình như đang đứng giữa trời giá rét, lạnh đến mức run bẩy.
Cô vội vàng rụtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay đang đưa chứng minh nhân dân lại, cứng sang, vì quá căng mà theo phản xạ lên một : Cháu, chúng cháu không làm gì cả!
Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoài Tân nheo mắt, mắt lạnh lẽo như băng đầy ẩn ý nhìn chằm chằm vào cô, cùng với Chu Trạch đang đứng làm thủ tục nhận phòng bên cạnh, cáivi_pham_ban_quyen nhìn lẹm một thanh kiếm bén đâm thẳng tim, khiến ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta khắc cảm thấy nghẹt thở.
gian vàvi_pham_ban_quyen không khí như thể bị đóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net băng, trong ấy, óc Thư Vãn hoàn trống .
Đừng nói là giải thích, ngay cả việc mởbot_an_cap miệng nói cô cũng thấy khó khăn, giải thích dụng, dù sao cũng là cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói trước.
Đừng làm đứa sợ, cứ hỏi rõ tình đã.
Một giọng nữ trong trẻo như suối nước thong vang lên, đâm xuyên qua lớp rào chắn không khí đang ngưng đọng.
Thư Vãnleech_txt_ngu hít sâu vài , con ngươi khẽ động, bấy mới ra Mạnh Hoài Tân không đi một , bên cạnh còn có đại mỹ nhânbot_an_cap Khiếtbot_an_cap.
Tối nayvi_pham_ban_quyen tôi còn có việc, không lên . Mạnh Hoài Tân với Tưởng liền về phía này.
Hoài Tân. Tưởng Khiết phía sau gọi một tiếng, nhưng anh không ngoảnh lại.
Bốn nhìn như băng hỏa tương giao, Thư Vãn theo bản năng muốn bước, nhưng hai chân như nặng nghìn cânleech_txt_ngu, không nhích nổi một phân.
Đây làvi_pham_ban_quyen người mà cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói đó sao? Chu Trạch bình tĩnh hơn cô, sau khi khẽ hỏi một câu, cậu liền tỏ dặn đưa tay phải về phía phương: Chào chú, cháu là bạnvi_pham_ban_quyen học kiêm bạn maibot_an_cap trúc mãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vãn, cháu tên Chu Trạch.
Tuy nhiên, Mạnh Hoài Tân lại như nghe thấy, chẳng thèm liếc cậu lấy một cái, tiếp tục bước tới mặt Thư Vãn.
Ngay sau đó, chỉ cảm thấy cổ tayleech_txt_ngu thắt , rồi bị một đạo mẽvi_pham_ban_quyen, cứngvi_pham_ban_quyen rắn như thép nguội kéo đi, sải bước ra khỏi cửa khách sạn.
Thư hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn theo kịp bước chân của anh, người gần như bị kéo lê đi.
Chậm một chútleech_txt_ngu, không theo kịp.
Hoài Tânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nói một lời, chânvi_pham_ban_quyen dài tiếp tục bước về phía trước.
Đi thêm mấy chục , Thư Vãn liên tục gọi mấy tiếng, cho đến cuối mang theo khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nức : Chú làm đau em rồi.
Mạnh Tân lặng làm thinh, nhưng bướcvi_pham_ban_quyen chân đã chậm lại. Đi đến trước xe, anh mởvi_pham_ban_quyen cửa rồi đẩy người vào trong, sau đó cũng lên, rầm một tiếng đóng sầm cửa xe lại.
Cảnh viên đang lái xe giật nảy , quay đầu lại thấy Vãn đang hoảng loạn, vừa định tiếng tình thì đã ánh mắt sắc lẹm lưỡi dao của trưởng quét qua.
Tôi xuống xeleech_txt_ngu hút thuốc, cái đó, đội trưởng, cóvi_pham_ban_quyen gì thì cứ từ từ nói, từ nhé.
Sau khi vệbot_an_cap viên xuống , trong xe chỉ lại Thư và Mạnh Hoài Tân, không khí chật rơi vàobot_an_cap lặng lâu.
Không cóleech_txt_ngu muốn nói sao? Thư Vãn. Người đàn ông rút mộtbot_an_cap điếu thuốc kẹp tay vò nhẹ nhưng không châm lửa, giọng điệu giếng cạn dưới màn sương mù, nhìn không thấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng nơi nơi đều toát ra nguy cơ thấu xương.
Vãn cổ tay suýt chút nữa siết rách da, lén anh một rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt: Xin lỗi chú, ngày nàybot_an_cap nói đi chơi với bạn bàn là lừa chú đấy.
nên là đi chơi với bạn trai yêu . Mạnh Hoài Tân câu khẳng định.
Cậu ấy không phải bạn trai cháu, cháu cũng khôngvi_pham_ban_quyen yêu sớm! Vãn cuối cùng cũng dám quay đầu nhìn thẳng vào anh.
Mạnh Hoài thu hết vẻ thẹn quá hóa củaleech_txt_ngu cô bé mắt: Thư Vãn, cháu đều đã cùngbot_an_cap cậu ta đi thuêleech_txt_ngu phòng rồi, còn không thừa nhận?
Lời này còn khiến người ta khó chịu và hơn cả bị roi quất vào . Trưởng thành chính là vậy, những chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc trong mắt người khác, nhưng ở Thư lại như trời sập. Cánh thiếu nữ khẽ động, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đong đầy.
Trong lòng chú, cháu là hạng người như , đúng không? Cô .
Giọt mắt trào nơi khóe mắt đỏ rực của cô như làmvi_pham_ban_quyen bỏng Mạnh Hoài Tân. Rõ ràng đang thẩm vấn côbot_an_cap, bây giờ lại thành ngượcleech_txt_ngu anh.
Đôi mày anh tú của đànbot_an_cap nhíu chặt, giọng điệu vẫnleech_txt_ngu lạnh lẽo như cũ: Vãn, phải biết lý lẽ , nếu đã không phải bạn trai, tại sao cháu phải lừa chú là chơi với bàn?
Thư Vãn không biết phải diễn tả khoảngleech_txt_ngu cách thế hệ giữa haivi_pham_ban_quyen người như thế nào, cuống đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai má đỏ bừng: trước cháu chỉ tình bạn mà rơi vài giọt mắt, chú đãbot_an_cap hỏi có phải khóc vì bạn trai không, chú bảo cháu phải thế nào đây?
Nếu nói với chú, người đến tìm cháu là một đứabot_an_cap con trai, hơn nữa vượtbot_an_cap hơn một nghìn số ngồi bay đến đây, liệubot_an_cap chú có tin chúng cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ là đơn thuần không?
Chúleech_txt_ngu vẫn tin thôi đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Bởi vì người lớn các chú chỉ tin vào những gì mình định đầu. Chu Trạch thật sự là bạn của mà
Nóivi_pham_ban_quyen đến chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đau lòng, cảm xúc của cô bé sụp đổbot_an_cap, khóc thànhvi_pham_ban_quyen tiếng: Cháu, cậu , còn cả Bạch Phỉ nữa, ba chúng bạn tốt từ thời mẫu giáo. từ khi gia cháu xảy ra chuyện, vì mộtbot_an_cap số lý do không không né tránh, bọn họ đã mấy không liên lạc cháu. Đã có lúc cháu tưởng rằng do nhân phẩm mình kémnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không đáng yêu, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới dẫn đến việc ngay cả tình bạn cũng không .
Lần Chu mạo hiểmbot_an_cap gạch tên khỏi gia phả để đến tìm cháu, tuy mỗi ngày cháu đều nơm nớp lo sợ chú phátleech_txt_ngu hiện, nhưng cháu thấy . Hôm nay đi cùng ấy về khách sạn cũngleech_txt_ngu là vì bọnbot_an_cap họ mang quà cháu, cháu chỉleech_txt_ngu lấy thôi, kết quả là chú lại nói cháu cùng conbot_an_cap trai đi thuê phòng, chú nghe lời nàyvi_pham_ban_quyen có lọtleech_txt_ngu ?
Em vẫn còn trong trắng mà!
Mạnh Hoài Tânbot_an_cap ấn ấn dươngvi_pham_ban_quyen, với những lời nói như súng liên thanh của bé, anh nhất định nói gì, đặc là câu cuối cùngleech_txt_ngu kia của cô.
Sau đó khoảng hai ba phút, Mạnh Hoài Tân đềuleech_txt_ngu lên .
Đợi đến khi cảm xúc của cô bình phục phần nào, người bình tĩnh rút khăn giấy, quẹt một cái lên mặt , vụng lau đi nhữngbot_an_cap vệt nước mắt sót : mới nói một câu, cháu đã cãi lại mười câu, đấy Thư Vãn.
bé mím môibot_an_cap, cụp mắt nhìn mũi chân mình, hồi lâu mới lí nhí một câu yếu ớt: Lúc lừa chú là cháu sai, cháu xin lỗi. Nhưng Chu Trạch sự không phải bạn trai , cháu cũng không cùng cậu ấy thuê phòng.
Cũng không phải hạng người ngang bướngbot_an_cap, sai thì nhận, thái độ thành khẩn, nhưng không sai thì thà chớt chịu khuất phục, rất nguyên tắc. Ai nói bé ngoan ngoãn cơ chứ, rõ là rất khéo mồm khéo miệng.
Mạnh Hoài Tân thu hồi tầm mắt, vứt mẩu giấy đi, giọng điệu vẫn bình thản : Lần sau có đến, ở nhà hay ở ngoài chú sẽ bảo người sắp xếp, điều kiện tiên quyết là cháu phải nói chú biết.
Thư Vãnvi_pham_ban_quyen khịt mũi, liếc nhìn anhbot_an_cap: Cháu biết rồi.
Mạnh Hoài mở cửa sổ, cuối cùng cũng điếu thuốc kia, rít nhẹ hai rồi tay ra cửa sổ gạt tàn thuốc: Thư Vãn, yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đương không phải chuyện gì đáng xấu hổ, không thấy như vậy. Chú khôngbot_an_cap đối cháu đương, sau này nếu cháu sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêu ai, có thể đường hoàng dẫn về đây.
Không ngờ anh đột ngột nói điều này, Thư Vãn chớp mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhất thời không đáp lại thế nào.
Nhưng giai đoạn tại, yêu sớm, cho chỉ là bạn giới tính nam cũng phải giữ khoảng cách với cậu ta. Giọng người đàn ông không cho phép nghi ngờ, cóbot_an_cap chỗ để thương lượng.
Lời nghe có vẻ hơi chuyên quyền, mặc dù cô yêu , mấy ai khi còn mà luôn lý trí được chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Thư Vãn hỏi anh: Vậy chú đã từng yêu chưa?
Mạnh Hoài Tân đầu lưỡi đẩy điếu thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khói trắng tản ra mũi, dángbot_an_cap vẻ như nhìn hồng trần: Lúc chú bằng tuổi cháu, một sáu mươi lăm ngày đều ở trong quân ngũbot_an_cap, mà trong quân ngũ đến con chim trên cột điện cũng là giống đực, chú yêu đương với ai?
Cô bé nhìn chằm chằm vào vẻ của anh, đôi hạnh đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoe độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hồi lâu sau mới nhớ ra phải chớp mắt.
Năm tám tuổi, cô cảm thấy anh là một tên hung thần ác sát có nhan sắc kinh người, điều đó phải có lý do.
So với của lúc nàyleech_txt_ngu, rũ bỏ thân phận trưởng quy củ, trútleech_txt_ngu bối công huân hào hùng họ Mạnh, dáng lưỡi đẩy điếu thuốc , không phải là mộtvi_pham_ban_quyen kẻ ngang tàng mang cả dã tính hung thì là gì?
Hơn nữa, cùng với sự gia tăng của tuổi và nghiệm, người chú trước mắt này so với chính anh năm đó còn có phần đáng sợ hơn, mạnhbot_an_cap mẽ đến điểm.
Vậy còn bây giờ thì sao? Thư Vãn nghe thấy mình hỏi: Chú cô Tưởng vừa xinh đẹp vừa phong cách sao lại hiện ở khách sạn, là đi thuê phòng sao? Hay hai người đang hẹn hòleech_txt_ngu?
Mạnh Hoài Tân liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn một , ngữ khí và thầnvi_pham_ban_quyen sắc đều rất hờ hững: Đây không phải việc cháu nên .
Cháu nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dám quản ngài, chỉ thuận miệng hỏi thôivi_pham_ban_quyen mà. năng sinh tồn của Thư Vãn lúc nào cũng được đặt lên hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu.
Người đàn ông lạnh lùng ném lại một câu: Hỏi cũng không được. Chuyện của cháu, tôileech_txt_ngu có , có thể quản; còn chuyện của tôi, không cần hỏi, không được phép hỏi.
Đây thật là bề trên của cô , không thì, thật sự sẽ tứcleech_txt_ngu chớt mất.
Chỉ lại mới được đốt lửa, không cho dân lành thắp đèn! Thư Vãn không thèm nói nữa.
Mạnh Tân lờ mặt phụng phịu như cá nóc của cô, thản nhiên : Đi nói với bạn của tiếng, tối nay cháu về trước, ngày mai muốn đivi_pham_ban_quyen đâu chơi thì tính sau.
Ngày cậu ấy phải về nhà rồi ạ. Thư Vãn nói.
Người đàn nhướng mày, hỏi: Cháu muốn cùngbot_an_cap cậu ta về Nam Thành sao?
Thư Vãn ngẩn ra, lắc đầu.
Về đóvi_pham_ban_quyen chứ? Đã không còn ai đợi cô ở đó nữa rồi
Côleech_txt_ngu nói: Không về nữa, cháu sẽ ngoan ngoãn ởvi_pham_ban_quyen lại , đợibot_an_cap sau tốt nghiệp đại học nỗvi_pham_ban_quyen lực kiếm tiềnleech_txt_ngu, tiết thật nhiều để sau phụng dưỡng chú.
Nịnh nọt và làm nũng là sở của cô, cũng như món canh rượu cô nấu vậy.
Mạnh Hoài Tân liếc nhìn cô, không chút biểu cảm, hất cằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía khách : nói với bạn một tiếng đi.
Lúc này trông anh lại giống một vị phụ huynh khai sáng rồi.
Đúng là vị phụ huynh hay thay đổi.
Thư đến kháchbot_an_cap sạn báo bìnhbot_an_cap an cho Chu Trạch, chuẩn bị đileech_txt_ngu, cô nhận được quà họ tặng.
Nhắc đến cáp, Thư hận không bóp chớt hai người !
Cô còn là thứ gì tốt lành, quả, thứ họ tặng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ đề ôn tập nước rút thi học của học sốbot_an_cap 1 Nam ! Có tới tận hai mươi cuốn, mỗi cuốnvi_pham_ban_quyen mươi tờ đề!
Lại là hai đứa bạn xấu cô như trâu như ngựa mà .
Tuy nhiên, điều này lại chứngbot_an_cap minh rằng họ vẫn coi cô là bạn, cách cư xử giữa họ vẫn giống hệt như trước đây.
Cảnh vệ đỗ xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới chân tòa chung cư lúc nào, Thư toàn không nhớ rõ.
ngàybot_an_cap cô đi chơi quá mệt, sau đó lại đấu trí đấu dũng ông trẻ kia nửa ngày trời, mệt mỏibot_an_cap hơn, nên vừa lên xe không lâu đã đi.
Cảm nhận được một giác mát truyền đến cổ tay, Thư Vãnbot_an_cap từ từ mở , sau không dám cử động thêm một chút nào .
Cảnh vệ viên xuống xe, còn và Mạnh Hoài Tân ở bên .
Đối diện với Thư là một mái tóc bồng bềnh, khi khuôn ấy khẽ cúi xuống, đường nét xương quai hiện ra rõ rệt, sạchvi_pham_ban_quyen sẽ và khoát. Khí anh rõ ràng rất cỏi, nhưng lông mày lại mang vẻ vân đạm phong khinh, có phần hờ .
Mạnh Hoài Tân đang bôi thuốc cho cổ tay cô, độngleech_txt_ngu tác rất chuyên thuầnleech_txt_ngu thục. Loại chấn thương mô mềm nhẹ đến mức ngay cả vết trầy xướcvi_pham_ban_quyen cũng không được trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giới của anh, vậy mà anh lạileech_txt_ngu dường như hết mười hai phần chuyên chú để lý, chỉ vì cô là .
Đây chính là dovi_pham_ban_quyen trước đây anh không đồng ý với Mạnh Nhàn, con gái vốn yếu đuối, nhạyleech_txt_ngu cảm, nhất là ở tuổi thì, còn khó hiểu hơn cả những văn bản hướng dẫn từ cấp trên phát xuống. Chẳngleech_txt_ngu hạn như tình huống ngày nay, khóc lóc khiến anh bó tay không biện , thậm chí là cạn lời.
Thư Vãn đămbot_an_cap đăm nhìn thần sắc tập trung của anh, khẽ gọi một .
Mạnh Tân không ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lên, chỉ thản nhiênvi_pham_ban_quyen ừ một tiếng.
Chúleech_txt_ngu là một người tốt, dù đôi hung dữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
lại còn phát thẻ người tốt cho anh nữa sao, vậy người vừa lóc lể buộc tội một dài lúc là ?
đàn ông xéo cô mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đầy lạnh lẽo: Có gì thì nói đi.
Cổ tay đã được anh băng bó bằng gạc vô cùng hoàn hảo, Vãn thử cử động một chút, cười với anh: Ngày mai mười một giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy bay của Chu Trạch cất cánh, cháu có thể mượn xe của chú và nhờ anh Hằng một được ? Kỳ nghỉ Quốc khánhbot_an_cap khó bắt , làm phiền Trịnh Hằng đưabot_an_cap Chu Trạch ra sân bay.
Trịnh Hằng là người cảnh vệ viên kia, mới 23 tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong một lần diễn tập vì chấn thương bụng nghiêm trọng phải ngũ.
Sau khi Mạnh Hoài Tân chuyển công tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc Thành, đã tìm thấy Trịnh cậu ấy đangbot_an_cap chuẩn bị đi giao ăn nhanh và thuê cậu làm tài xế cho mình.
Để mai tính. Đó là câu lời coi chưa câu trả lời của anh dành cho Thư Vãn.
Sáng hôm sau, Thư Vãn dậy rấtleech_txt_ngu sớm, thấy Mạnh Hoài Tân cũng ở đó, cô địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắc lại thỉnh cầu tối qua thì người đàn ông đã cầm chìa khóa đi cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vãn hốc rồi lại ngậmvi_pham_ban_quyen , có chút ngơ .
Còn không đi? Phía bên kia truyền đến giọng nói han đầy lạnh lùng.
Đi chứ ạ. Thư Vãn cườibot_an_cap hì đuổi theo, nghiêng đầu nói lời cảm ơn.
Mạnh Hoài Tân không để tâm đến hành động nịnh nọt của cô, anh lái xe thẳng đến một cửa hàng bán sản cao cấp gần đó, xách thùng đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt xe.
Thư Vãn lặng lẽ quan sát, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
Anh lạnh lùngleech_txt_ngu, độc , nghiêm khắc, tính tình cũng chẳng tốt , nhưng thật sự đối xử cái đuôi nhỏ cô rất , còn biết giúp cô duy trì tình bạn theo cách của thế giới người lớn.
Khi Mạnh Hoài đóng cốp xe, Thư Vãn bước xuống, xin chủ tiệm hộp đặc sản.
Chỉ vì hai đứa bạn mà muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vét sạch tiền lương của tôi sao? Người đàn ông đi đến bên cạnh , khẽ nghiêng cô.
Không, không phải ạ, cái này cháu tự trảvi_pham_ban_quyen . Mặc dù tiền của cô cũng là từ mà raleech_txt_ngu.
Không ngờ cũng biết đùa, Thư Vãn chủ động lùi lại nửa bước, cách xa anh một chút mới nói: Ôngbot_an_cap Trần dưới quê mộtleech_txt_ngu mình, cháu muốn Chu Trạch mang cho ít.
Mạnh Tân nhíu , lặng lẽleech_txt_ngu nhìn cô một lúc, cúi người lấy đồ trong tay cô đặt lại chỗ cũ.
Thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không được nữa sao? vừa mới cảm đến mức rối bời, giờ thì
Ông ấy không ở Nambot_an_cap . Người đàn chậm rãibot_an_cap lên .
Không ở Nam Thành? Thư Vãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mờ , ông ấy ở nông Nam Thành mà, ở Nam thì
Đôi mắt ảm đạm của cô gái trong phút chốc như được sáng, đến lạ thường: Có chú đã sắp xếp chỗ ông ấy rồi không? hiện giờ ông ấy ở Bắc Thành!
Mạnh Hoài Tân không đáp lời, sải chân dài định bước lên ghế lái.
Bỗng nhiênvi_pham_ban_quyen, một bóng dáng mềm mại, mang theo hương thuốc nhạt sà vào lòng anh, chặt lấy anh, hai tay vòng qua eo anh siết thật chặt.
Cháu sẽ báo mà.
Những lời ngọt không tốn tiền mua liên tục thốt ra, Thư ôm Mạnh Tân một cái, rồi trước khi cơn lôi đình giáng xuốngbot_an_cap, nhanh chóng ra, thản nhiên đi vòng qua đầu xe chui vào ghế phụ.
Mạnh Hoài Tân nhíu mày nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con phố đúc qua lại, sắc mặt trầm tĩnh như nước.
Ông đang ở đâu tại Bắc Thành ? có thể đi thăm ông không? Thấy anh lái xe bình thườngbot_an_cap không hề nổi giận, Thư Vãnbot_an_cap mới dám lấn tới.
Thư Vãn, cháu có biết tại sao tôi không để ông ấy cùng cháu đến Bắc Thành không? Hoài Tân trực tiếp đập tan giấcbot_an_cap mộng thiếu nữ , Chuyện của cha mẹ cháuleech_txt_ngu, cháu là người vô tội, nhưng không nghĩa ôngleech_txt_ngu ấy cũng vậy. ấy ở Thư gia hơn hai năm, cháu ông ấy biết baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiêu chuyện?
Khóe môi đang cong lên của Thư xị , lâu sau, cô mới đầu gối nhìn ra ngoài sổ.
Lúc cô đi, vị quản gia già nóibot_an_cap với cô rằng ông sẽ về quê hưởng tuổi giàleech_txt_ngu, ra là , cuối cùng ông cũng không thể tránhleech_txt_ngu
Ông nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba mẹ cháu sao? ấy đã lớn tuổi như vậy rồi. Thư Vãn runleech_txt_ngu giọng hỏi.
Mạnhleech_txt_ngu Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn vào gương chiếu hậu, cuối cùng vẫn không nói ra những lời tàn nhất.
Vợbot_an_cap chồng Nhàn có không, và thay ai gánh tội? Đến nay chớt không đối chứng, không tra cứu, còn vị quản gia
Cuối , Mạnh Hoài Tân tay xoa xoa mái tóc xù của , nói với cô: không đâu, tôi bảo .
Khi đến khách đón Chu Trạch, Thư Vãn vốn dĩ muốn ngồi cùngvi_pham_ban_quyen cậu ở phía sau để trò chuyện, mới mở cửa xe, chiếcvi_pham_ban_quyen ba trên lưng cô đãleech_txt_ngu bị một bàn tay to bổngbot_an_cap lên.
Kéo theo cả người cô, Hoài cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế cô như xách một con gà , lôi thẳngbot_an_cap lênbot_an_cap ghế phụ phía trước.
Vãn:
Trước mặtvi_pham_ban_quyen bạn bè, cô không cần thể ? mặt mũi cũng không chừa cho cô sao?
Thật là muốn mà không ra nước mắt.
Cái người đàn ông hỉ nộ vô thường, khó lòng nắm bắt, tínhbot_an_cap tình thất này! Không phải lúc nào anh cũng là người tốt cả.
khi Chu Trạch , vì chuyện của ôngvi_pham_ban_quyen Trần mà Thư uể oải thời gian dàivi_pham_ban_quyen, cho đến khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống Bắc Thành, sinh nhật cô.
Đó thực sự là một buổi lễ trưởng thành khóbot_an_cap quên.
Thứ Bảy hôm ấy, Thư Vãn đang làm bài tập trong phòng thì thấy trên cửa kính trượt hiện một lớp mù mỏng. Cô dùng đầu ngón tay quẹt , nhìn thấy bôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuyết trắng bay vào công, lúc này mớivi_pham_ban_quyen biếtbot_an_cap tuyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã rơi.
Trận tuyết nay rơi đúng vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của cô.
Thấm thoát cô đến Thành đã hơn nửa nămbot_an_cap .
Thư Vãn quyết địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mời Mạnh Hoài Tân mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bữa cơm để bày tỏ cảm ơnvi_pham_ban_quyen vì sự chăm sóc chu của anh suốt thời gian qua, dù sự cảm thật nhỏ .
Nghĩ vậy, cô bắtleech_txt_ngu đầu thay quần áo. Thử mười bộ, cùng chọn chiếc áo khoác lông và đôi bốt đi tuyết mà Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoàileech_txt_ngu Tân vừavi_pham_ban_quyen cô đi mua mấy ngày trước.
Sửa soạn xong xuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước ra khỏi phòng, cô vừa vặn chạm mặt Mạnh Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tân cũng đang phòng bước ra trong âu phục chỉnh tề.
Sơ mi, cà , áo gile, vest, quần tây và da đen đỏ, đầy đủ cả , còn chiếc áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoác cashmere thì đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vắt hờ trên tay.
Cả bộ đồ toát lên vẻ cao quý và phong độ ngời ngời.
Tim Thư Vãn rộn ràng, anh định đưa cô đi đón sinh nhật sao?
Mạnh Hoài Tân thấy cô bé ăn vận tinh tế cũng ngẩn người, hỏibot_an_cap: Định đi chơi với bạn à?
bóng lê trong Thư Vãn vỡ tan tành, cô miễn cưỡng nụ cười, cũng vòng vo: nay sinh nhật cháu, có không? Cháu muốn mời chú đi ăn cơmbot_an_cap.
Gương mặt bình thản của người đàn thoáng biến độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Một lát sauleech_txt_ngu, anh lấy thoại ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạmvi_pham_ban_quyen cái lên màn hình, rồi ngước ánh chờ của cô, ra một câu chúc rất đỗi bình thường: Sinh nhật vẻ.
Anh rõ ràng khôngvi_pham_ban_quyen nhớ hôm là sinh nhật cô.
đoong một tiếng, có thông báo tin nhắn. Thư Vãn mở ra , là chú chuyển , một số rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hào phóng, kèm lời nhắn: Sinh nhật vui vẻ.
Nhận đi, rồi rủ bạn đi chơi. Mạnh Hoài Tân vừa bước ra phía cửa, dừng một chút rồi bổ sung: Đừng về muộn quá, nhất là trước mười giờ phải mặt ở nhà.
Cháu
Khi cánh cửa chống trộm cạch một đóng lại, Thư Vãn không tài diễn tảvi_pham_ban_quyen nổibot_an_cap cảm giác đó là gì.
Nếu lúc nãy bong bóng pha lê chỉ vỡleech_txt_ngu vụn, thì giờ đây chính là đất đá sụt lở, bão ập tới!
Cảm giác này giống như người lớn diện đồ lộngvi_pham_ban_quyen lẫy ra ngoài tận hưởng thếbot_an_cap riêng, mặc bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một mình, mà , đó lại là sinh nhật !
Hơn nữa, bạn còn được bác, không han, vì đó đã từng nói, chuyện của anh, cô hỏi, cũng không có quyền hỏi!
Lông mi Thư Vãn run rẩy, biểu trên còn khó cả khóc. Trong phút chốc cô thấy trời đất tốileech_txt_ngu sầm, tuyết cũng chẳngleech_txt_ngu đẹp .
Cô nhanh chóng bước ra ban , đứng thẫn thờ một phút thì Mạnh Hoàileech_txt_ngu Tân ra khỏi chung cư.
Tuyết bay lả tả làm trắng xóa một khoảng không, người đàn ông ấy dường như chẳng biết lạnh là gì, vắt chiếc áo khoác trên tay, lưng thẳng tắp, bước đi ngang.
Chẳng bao lâu sau, một xe việt dã màuleech_txt_ngu quân đội chạy vào cửa, chậm rãi dừng lại cạnh anh. Người tài xế trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ quân phục bước raleech_txt_ngu ghế lái, trước đứng nghiêm chào anh một cáileech_txt_ngu, sau đó mớivi_pham_ban_quyen mởleech_txt_ngu cửa ghế sau cho anh.
Người đàn ông chào đáp lễ rồi cúi ngồileech_txt_ngu vào xe, chỉ chốc lát đã rời khỏi khu chung cán bộ.
Thư Vãnbot_an_cap đứng ngẩn ngơ rất lâu, đến khi bị một cơn lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấu xương thổi bừng tỉnhleech_txt_ngu.
Cô lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào giao diện chuyển khoản chưa , trong khung chát viết lại xóa, xóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi lại viết, cuối cùng chỉ gửi đi một : Chú đường cẩn thận.
một phút sau, đầu dây bên kia trả lời cô vẻn vẹn một chữ: Ừ.
Aaaaa
Vãn ném điện thoại sofa, cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cũng đổ xuống lăn lộn mấy vòng. Vẫn chưa hả giận, cô bế Điềm Thốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên vò qua lại một hồi.
Meo Điềmbot_an_cap nhìn cô với vẻ mặt nghiêm rồi vùng chạy khỏi vòng tay cô.
cả mày cũngleech_txt_ngu không thèm nể mặt tao sao?!
Thư Vãn lại vò nó thêm một trận mới chịu buông tay.
ở trường, phần lớn thức ăn của Điềm Thống đều do Hoài Tân . Người nọ thường gom lượng thức ăn của ba nó ănbot_an_cap trong một , không nuôi Điềm Thống béo múp như heobot_an_cap mà cả tính tình giống hệt anh lùng .
cứ sắt vậy! Bê tông cốt thép cũng chẳngvi_pham_ban_quyen cứng bằngbot_an_cap một phần mười trái tim anhbot_an_cap!
Thư Vãn oán trách trong lòng nửa tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng hồ, đột nhiên chiếc điện thoại rơi trong kheleech_txt_ngu sofa rung lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phát ra những tiếng đục.
Côvi_pham_ban_quyen loay mãi mới lấy điện , tiếng chuông đã tắt rồi lại vang lênbot_an_cap lần thứ hai, là Mạnh tới.
Chú Mạnh Xuyên. Thư Vãn máy, giọng điệu uể oải.
Tiểu Thư Vãn? Ồ không , giờ phải gọi Thư Vãnleech_txt_ngu lớn rồi. bộ lễ phục nóng bỏng, gợi cảm nhất của xuống lầu đi, chú đưa cháu đi tiệc thành! Xuyên bấm còi một tiếng, Thư Vãn ở phòngvi_pham_ban_quyen cũng nghe thấy mồn một.
Cô chạy ban công chín nhìn xuống, nhiên là chiếc phô trương kia, chỉ là đã có thêm mui xe.
Vài phút cô xuống lầu, Mạnh Xuyên nhìn cô từ đầu chân một lượt, chê bai kéo kéo chiếc mũ đáng yêu trên đầu cô, rồi đến áo khoác lông và khăn quàng cổ
Lễ phục nóng bỏng bảo cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặc đâu? Không có ? Anh hỏi.
Chú chắc chắn muốn cháu không? Thư Vãn không phải không có, mà là không dám mặc.
Mạnh Xuyên nghĩvi_pham_ban_quyen ngợi một hồi, rùng mình một cái: bỏ đi, chú sợleech_txt_ngu Tân cabot_an_cap đávi_pham_ban_quyen một phát văng tới Thái Bình Dương mất.
Thư mỉm cười, mở cửa lên xe, giả hỏi: Sao chú biết hôm nay là sinh nhậtvi_pham_ban_quyen cháu?
Tân ca nói đấy, bảo chú đưa cháu đi chơi. Anh ấybot_an_cap đi tỉnh khác rồi, tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc không về .
Tối nay không về Cô gái nhỏ bám cửa , lầm bầm hỏi: Chú Xuyên, sau khi rồi có sẽ làm rất nhiều việc không?
Mạnh Xuyên bật cười: Cháu muốn làm gì ?
Cô ngẩn ngơ lắc đầu, xem cóvi_pham_ban_quyen thể rủ vài học cùng đi không.
Tất nhiên là được, Mạnh Xuyên sảng khoáibot_an_cap đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý, Rủ cả cũng được, càng càng vui.
Nhưngleech_txt_ngu cô không có sức hiệubot_an_cap lớn đến thế, Thư Vãn chỉ , một là bạnbot_an_cap cùng bàn Tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ, bốn người còn là bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi bàn trên và bàn dưới, có cả nam lẫn nữ.
Phòng bao Mạnh Xuyên đặt nằm một khu vui ở vành đai 2. Họ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước, chẳng bao lâu sau năm người học lần lượt tới nơi.
Thư Vãn bảo phục vụ dọn thêm nhiều đồ ăn, chào mời các bạnleech_txt_ngu ăn uống vui chơi thỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đangbot_an_cap chơi dở, Mạnh Xuyên nói cóbot_an_cap bạn tầng trên nên lên chào hỏi một , tạm thời rời đi một .
Thư Vãn biết có lẽ anh thấy ở đây các bạn của không thoảivi_pham_ban_quyen mái vui , dù sao khoảng cách tuổi tác và thân phận cũng hiện hữu ở đó.
Mạnh Xuyên Mạnh Hoài Tân hai tuổi, bình thường nhìn có vẻ đào hoa không , nhưng chất anh công ty riêng kinh doanh phát đạt.
Vãn, sao mấy người của cậu cũng mà cũng đẹp thế hả! Lư Tư Kỳ ghé sát tai cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tán.
Họ là đều rất giỏi, đều rất trai.
Nhất là hay đỗ xe ở cổng trường đón cậu ấy, khí chất thực rất lớn. Có mấy lần mình ngang qua xe anh ấy, còn chưa dám nhìn thẳng đãvi_pham_ban_quyen bị luồng lạnh không làm cho chùn rồi, rốt cuộc anh ấy làm nghề gì vậy? Lương Tịnh cũng .
Anh ấy mở tyvi_pham_ban_quyen. Vãn không dám nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật, chuyện đó đúng là không tiện tiết lộvi_pham_ban_quyen.
Vậy hôm nay anh ấy không đón sinh nhật cùng cậu sao?
Anh ấy bận quá. Thư Vãn chủ đề, Đừng chỉ nói mình nữavi_pham_ban_quyen, các mau đồ ăn, uống bia, hát đivi_pham_ban_quyen chứ.
Thế thì chủ nhân bữa phải làm mẫu trước ! Lư Tư Kỳvi_pham_ban_quyen đưa chaibot_an_cap đã mở sẵn cho cô.
Chủ nhân uống đi! Chủ nhân uống đi! Chủ nhân uống !
tám tuổi rồi, uống bia rồi, đừng sợ.
Chẳng sợ gì cả, Thư Vãn khoát nhận lấy chai bia, ngửa cổ uống ừng ực.
Cô cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy cũng có gì đặc biệt, ngọt cũng chẳng chua.
Tại trước đây bố mẹ không chobot_an_cap uống, sau này cái tênbot_an_cap mặt sắt kia cũng không cho uống chứ.
Chai bia nhanh chóng cạn , mọi người mắt trước sự hổ báo của , lại tiếpbot_an_cap tục cuộc vui.
Thư Vãn ngồi trong góc sofa, cúi đầu nhìnbot_an_cap điện thoại, không có tin nhắn chưa đọc.
Lại có bạn học đòi nâng , Thư Vãn cầm lybot_an_cap rượu lên uống cùng mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, uống hát, hát đến khản cả giọng.
Xuyên đi lên tầng trên, không biết là đã vào chốn dịu dàng của nàoleech_txt_ngu mà chẳng thấy quay lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Thư Vãn ra khỏi lúc giữa trưa, cả nhómbot_an_cap chơi đến tận chín giờ tối.
Đây là lần cô uống rượu nặng, ôm bồn cầu nôn ba lần, cảm thấy dạ dày cổ họng nóng rát như bị dao cắt, nước bọt thấy , giác đó thực chẳng dễvi_pham_ban_quyen chịu chút .
Mười giờ mọi người giải , Mạnh Xuyên chưa .
Trong cơn mơ màng, Thư Vãn nhớ gọi cho , nhưngvi_pham_ban_quyen đầu dâybot_an_cap bên báo máy bận hoặc tắt máy.
Quả nhiên, câu nói miệng đàn ông là lời nói dối quỷ vẫn luôn .
Vãn không biết mìnhleech_txt_ngu đã đến đâu, trong ký ức mông lung, hình nhưvi_pham_ban_quyen cô ngồi một chiếc ghế dài ven đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Dưới ánh đènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường, tuyết rơi rất , xoay vần bay , tối mang một vẻ đẹp xanh thẳm huyền .
Thư Vãn ra, nheo mắt nhìn mànvi_pham_ban_quyen , vẫn không có tin chưa đọc.
Ngón tay xuống dưới, lại ở tên bạ và Mẹ, nháy mắt, tay cô run rẩy đến tê dại.
Đã lâu rồi, cô chưa mộtleech_txt_ngu lần dám nhấn vào đó.
Chỉvi_pham_ban_quyen cầnvi_pham_ban_quyen đến việc những tin nhắn là lời vĩnh biệt, là sự dừng lại mãi mãi, tim cô lại thắt lên cơn đau đớnvi_pham_ban_quyen.
cuộc là tại sao, họ lại nhẫn tâm vứt bỏ cô, tại sao để côleech_txt_ngu độc một mình thế gian này, rồileech_txt_ngu chọn cách kết thúc mạng tàn khốc đến thế.
Tự sát bằng súng, có đau không? Chắc chắn là rất đau, bởi vì chẳng còn nguyên hình hài nữa .
Cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng Thư Vãn vẫn nhấn chát của mẹ, tin nhắn cuối cùngbot_an_cap là: Vãn, lúc về nhớ mua cho ly cà phê nhé.
Một đoạn thoại vô cùng bình lại thành lời thiên thu.
Thư Vãn mở trang cá nhân của Mạnh Nhànleech_txt_ngu, dòng trạng thái mẹ ghimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu tiên là video sinh nhật năm ngoáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Thư Vãn. Lúc cô mặc chiếc váy xanh, bên cạnhvi_pham_ban_quyen có những người bạn thân , những người thân yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nhất, cô ấybot_an_cap như một ngôi sao quanh muôn vàn tinh tú.
Hôm nay cô tròn mười tám, đã trưởng thành rồi nhưng họ, đều đã đi cả .
Thư Vãn không dám xem thêmleech_txt_ngu nữa, vội thoát ra ngoài.
Cô đã hứa, sẽ không đắm chìmvi_pham_ban_quyen trong nỗi đau quá khứ nữa, cô phải , phải tiếnvi_pham_ban_quyen về trước
nhiên, trước mắt xuất hiện một đôileech_txt_ngu giàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net da đen của giới, dẫm lên lớpbot_an_cap tuyết trắng tinh khôi, từng bướcvi_pham_ban_quyen vững chãi.
Thư Vãn chậm chạp ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lên, không biết từ lúc nào nước đã đầm đìa trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt. Trong tầm mắt nhòe lệ, giữa làn tuyết lả tả, thấp thoáng hiện ra một gương mặt sắc sảo, lạnh lùng lại đẹp đến nao lòng.
Mạnh Xuyên nói đã đi công tỉnh, đêm không về.
là ảo giác thôi, gái nhỏ rũ đầu .
Thư Vãn.
Mộtleech_txt_ngu giọng trầm thấp, đầy từ tính dội xuống đỉnh đầu. Dù đang đến hồ đồ, Thư Vãn vẫn tỉnh táo lại đôi .
Cô giống như bị thầy giáo gọi tên, , giống như bị huấn viên quân sự điểm danh vậy, theo bản năng bật đứng dậy, nhưng toàn thân vô nên lạivi_pham_ban_quyen ngã xuống.
Cơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng tượngbot_an_cap không hề ập , Thư ngã vào một vòng tay.
Một tay lẽo như gió tuyếtleech_txt_ngu.
Một vòng tay chẳng mấy ấm áp.
Nhưng lại vô cùng chãi và mạnh mẽ.
Vãn. Mạnh Hoài Tân tay phải một chiếc bánh , taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trái dùng giữ lấy người, gọi cô một tiếng. của anh cũng chẳng áp hơn trận tuyết đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay là bao.
nhiên là đã nghe quen những lời lẽ lạnh lùng của anh, ngayvi_pham_ban_quyen cảbot_an_cap trong giác, cách anh nóivi_pham_ban_quyen chuyện chẳng hề thay đổi.
Thư Vãn càng cảm uất , dù cũng là cô chẳng còn gì phải dè. tay cô siếtleech_txt_ngu chặt lấy cổ anh, nheo mắt nhìn gương mặt tuấn tú dưới làn tuyết dày, bắt chước tông giọng trầm xuống của anh mà gọi tên:
Mạnh Hoài Tân.
Hoài Tân.
Người ông nheo mắt , thanh âm trầmvi_pham_ban_quyen như đại dương thẳm: Em thử gọi lại lần nữa xem.
Thư Vãn run vòng anh, dám gọi thẳng tên húy nữa, nhưng tục trút bỏ mãn trong lòng: Anh , lại hung dữ rồi. Giọng điệu của chú không thể mềm mỏng một chút, ấm áp mộtbot_an_cap được sao Cháu có phải lính củabot_an_cap chú đâu.
Không hề, mặt người đàn ông càng nghiêm , tỏa ra một ápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lực ngột ngạt như cơn bão lớn.
Cậy thế là ảo giác, Thư Vãn làm luôn. Nhân lúcleech_txt_ngu đangvi_pham_ban_quyen độ cao thích hợp, cô tựa vào người anh, đưa hai taybot_an_cap trỏvi_pham_ban_quyen và giữa tạo thành hình chữ V, nhẹ nhàng chọc hai bên khóevi_pham_ban_quyen miệng anh lên:
Mạnh Sảnh, đừngbot_an_cap nghiêm thế chứ, cháuleech_txt_ngu chẳng khi thấy chú cười cả, phải thế này mới gọi là cười chứleech_txt_ngu
tay đau nhói vì bị anh cưỡng ép giữ chặt: lần nữa là tôi đống đấy.
Thư Vãn : Chú vứt đi, cứ vứt đi. sao cháu cũng chỉ là một chó hoang lạc được tùy tiện về nhà thôi. chỉ là một chó mèo lạc mà thôi.
Cho nênbot_an_cap chú mới ăn diện bảnh bao đi hưởng lạc từ sáng sớm mà không thèm đưabot_an_cap cháu theo, lại còn đúng vào sinh nhật tám tuổi của cháu nữa. Cả ngày trời đến một tin chú cũng không gửi cho cháu. xấu xa lắm, cháubot_an_cap nói cho chú biết, chú thực sự xấu đến cực điểm rồi
Cô không hề biết nơi mình đang ngồi một công viên chỉ cách căn hộ chừng sáuleech_txt_ngu trăm mét.
Hoài Tân một tay xách bánh kem, một tay đi về phía căn hộ. Đôi chân mày lạnhvi_pham_ban_quyen lùng nhíu chặt, giọng điệu cũng ôn hòa hơn là bao: Chỉ vì không đón nhật cùng em uất ức à?
Cô gái môi không đáp, nước lặng lẽ thấm cổ áo sơ và cà vạt của người đàn , lời lại chẳng ăn nhập gì: Hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay quan trọng, vô quan trọng.
Mạnh Hoài Tân dùng một taybot_an_cap xốc lại người trongleech_txt_ngu lòng, không cảm xúc: Quan trọng nào?
Thư Vãn túm lấy cổ áo sơ mivi_pham_ban_quyen của anh, dụi vào, khẽ lẩm bẩm: Cháu vẫn không dám chúbot_an_cap vì sợ chú bảo cháu ủy mị. Thực ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cháu nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba mẹ lắm, thật sự rất nhớ .
Mạnh Hoài Tân bỗng khựng lại, nhìn vào lấm lemvi_pham_ban_quyen nước mắt, đôi mi rẩy vì đau lòng, khuôn mặt đỏ ửng vì men rượu và chiếc mũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net len đội lệch đã bị thấm từ lâu của cô, cuối cùng vẫn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói gì.
Vào đến căn hộ, thang máy rồi ra khỏi thang máy, người đàn ông dùng vân tay mở khóa, dùng mũi đá cửaleech_txt_ngu rabot_an_cap rồi lại đá cửa đóng lại.
Đầu tiên anh đặtleech_txt_ngu bánh kem lên bàn ăn, chỉnh lò sưởi mức cao nhất, cuối cùng bế người đặt lên ghế , gỡ chiếc mũ len ướt sũng của cô ra.
Đợi cô tựa vào , anhleech_txt_ngu mớibot_an_cap nhìn rõ trong lòng cô đang ôm một quà. Anh kéo ra nhưng không được.
Cảm nhận được thứ trong sắp cướp mất, Thư Vãn ôm khăng khăng, hung dữbot_an_cap : Không được động vào đồ của cháu, đây là khăn quàng cổ cháu mua cho cậu.
đàn ông nhướng mày, tay lại, trên nhìn hỏi: Ăn bánhbot_an_cap kem chưa?
Cô gái nhắm mắt, lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
Mạnh Hoài Tân nhìn thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên cổ tay, đã mười một giờ năm mươi lăm .
Anh bước mở bánh , một cây nến lên trên, rútbot_an_cap bật lửa ra châm , đèn, bánh kem đến trước sofa, bóp lấyvi_pham_ban_quyen hai bên má mềm mại của cô , bắt cô mở mắt ra: Thư Vãn, thổi nến đibot_an_cap.
Thư Vãn ngủ say, chỉ lờ mờ cảm thấy có người đỡ mình dậy, để cô tựa lưngvi_pham_ban_quyen vào sofa. Kế đó, một bàn tay lớn bóp nhẹ hai bên má cô, raleech_txt_ngu lệnh cho cô thổi.
Thổi cái gì cơ chứ Cô phù phù một hồi loạn , nhưng dường như vị trí không , hơi thở phả vào giữa lòng bàn tay ai đó.
Như tiếng vang, hơi nóng thổi vào bàn tay rồi bật ngược lại Thưvi_pham_ban_quyen Vãn, hòa với hương thơm khiết thoang thoảng trên tay đối phương, loạt xộc vào cánh mũi . Cảm ấm áp, dễnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu.
kia dường như khựng lại một chút, rồi mới xoay đầu cô sang hướng khác, ra lệnh chobot_an_cap cô tiếp tục thổi.
Loay hoay hồi lâu mới yêu cầu, người nọ không cô thổi , lại cưỡng ép bôi thứ đó lên mặt , nhờn nhầy, , chẳng mấy thoải mái.
sau, Thư Vãn mơ một giấc mơ dài.
Trong mơ, bị cả người quần áo vào làn nước nóng, ngâm lúc lâu mới được vớt . Tiếp đó, cô bị quấn chặt trong chăn, máy tóc ồn ào khiến cô nhíu chặt mày. Những ngón tay dài có chútbot_an_cap vụng về luồn láchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa mái cô, theo đó là khí nóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thổi lên từng lọn tóc.
Có lẽleech_txt_ngu vì kiểm soát được tay nên đã làm da đầu Thư Vãn hơi đau, chân mày cô khóa chặt hơn, hừ một Đau quá, lúc này cảm thấy lực đạo của đôi bàn kia dần chậm lại.
đó, quần áo sũng lần lượt bị kéo khỏi chăn, ngay saubot_an_cap là bộ đồ ngủ khô ráo, ấmbot_an_cap áp và mềm mại bị mặc vào ngườivi_pham_ban_quyen cô một thô bạo và mạnh bạo.
Bước vẻ hơi cẩu thả, cũng như rất miễn cưỡng, tóm lại là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉ mỉ sấy tóc.
Cuối cùng, cô bị ném . đó vẫn nhớ nhét con búp bê mà cô hay ôm ngủ mỗi đêm vào lòng cô, kéo chăn đắp kẽ, rồi mới đóng cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ra
Cảm giác khó thở như sắp nghẹt thở đến nơi, Thư Vãn đột ngột mở , hai tayvi_pham_ban_quyen đang giơ quá đầu hạ xuống, hất tung chăn ra, lúc này mới hít thở được không khí trong lànhleech_txt_ngu.
Hóa là cô tự làm mình ngộp trong chăn.
Thái truyền từng cơn đau giật giật, Vãn khẽ xuýt xoa, mắt thích nghi một lát mở ra lần nữa.
Nhìn trân trân lên nhà, đồng tử của cô đột địnhbot_an_cap thần lại.
Tối Mạnh Hoài về rồi saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Trong ức mơ hồleech_txt_ngu hỗn loạn của , quả thực đã xuấtvi_pham_ban_quyen hiện giọngbot_an_cap nói lạnh lùng và đầy áp .
Thư Vãn dậy xỏ giày mở đi ra ngoài, phát hiện phòng khách trống không. Cô lại quay trở lại, gõ nhẹ hai cái lên ngủ của Mạnh Hoài Tân, không có trả lời. Cuối cùng, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang xem phòng sáchleech_txt_ngu, vẫn khôngvi_pham_ban_quyen có ai.
Chắc chắn là ảo giácvi_pham_ban_quyen , hẳn là , chú ấy không có về.
Thư Vãn tủ định lấy uống, lại bắt gặp cái bánh kem bên trong. Cái đó gần như chưa được vào, chỉ kemvi_pham_ban_quyen ở rìa hơi một chút.
Cô gái theo bản năng sờ lên gò má , cảm giác mát lạnh và nhờn nhầy trong mơ hóa ra là kem .
Thư Vãn hítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một hơi thật sâu, đóng tủ lạnh lại, rồi thấy trên sofaleech_txt_ngu có một nhúm, trông như thể ai đó mạnh.
Túi quà? Thư Vãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ấn tượng, bên trong hình như là một khăn quàng .
Tối quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi hát karaoke xong, cô cùng vài người lớp đi ra khỏi khu vui chơi, lúc đó côbot_an_cap vẫn còn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút tỉnh táo. đi ngang qua cửa kính trưng bày, thấy một chiếc khăn nam rất đẹp nên đã vào mua. Nhưng cụ thể lúc đó cô đã nhân viên bán như thếleech_txt_ngu nào thì cô hoàn toàn nhớ rõ, tóm lại chiếc khăn đó làvi_pham_ban_quyen do cô mua.
Thư Vãn mở điệnvi_pham_ban_quyen thoại, kiểm lịch sử thanh , đúng là mua vào lúc hơn mười giờ.
Sau đó thì sao? Thư lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lật xem nhật ký cuộc gọi, ơi, sáng Mạnh Xuyên đã gọi cho cô cuộc điện thoại, vì để chế độ im lặng nên cô không nghe thấy. Thế nhưng tối qua côleech_txt_ngu đã gọi cho anh tabot_an_cap lăm cuộc, vậy mà anh ta đều tắt máy!
dù say lú lẫnvi_pham_ban_quyen nhưng cô vẫn giữ lại chút lý trí, không dám taxi, chắc tự vị để đi . Cô bản đồ điện thoại ra xem, quả nhiên điểm đến là căn hộ, quãng hai ba cây số, nói xa không xa, gần chẳng gần.
Tuyết rơi lớn như vậy, không đổ mới là lạ nhờ bồn nước nóng , và cả bộ quần ướt đã được ravi_pham_ban_quyen.
Vậy thì, Hoài đã tìm thấy ở ? Hay là khi cô đi bộ về đến nhà, chú ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn ngồi dưới bệ cửa sổ gõ đồng hồ như mọi khi?
Thư Vãn không dám nghĩ tiếp, gọi điện thoại cho .
Tiếng chuông reo năm sáu lượt mớivi_pham_ban_quyen có người bắt máy, vẫn là không trước.
Giọng cô đặc, như thể vừa bị bánh nghiến qua.
Đầu dây bên kia vẫn là mộtleech_txt_ngu tiếng thường lệ.
Có phải chúleech_txt_ngu đã không? Cô .
Anh lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ừ một tiếng.
Vậy chú đang ở đâu?
Tăng ca. Khựng lại một chút, bênbot_an_cap kia thản nhiên sung mộtbot_an_cap câu: Thuốc ở trên bàn ăn, bữa sáng tự giải quyết .
Cháu
tút tút Tiếng bận, anh đã cúp máy.
Vãn đi uống thuốc trước, sau đó vào phòng tắmleech_txt_ngu rửa chải chuốt một phenbot_an_cap, thay quần áo dày rồi chuẩn bị xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầu mua cháo ở tiệm cô vẫn thường ăn.
Trong thangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy, cô lại cho Mạnh Xuyên.
kia bắt máy ngay lập tức: Thư Vãn bébot_an_cap ơi, anh có lỗi với emvi_pham_ban_quyen! Tối qua anh vừa lên đó tóm lại làvi_pham_ban_quyen không đi được, sau đó uống chén, thoại lại hết .
là bị mỹ nữ chân chứ gì. Anh ta nghiêm khắc như Mạnh Hoài nên Thư mới dám giỡn.
dây bên kia sảng khoái vài tiếng, sau đó rên rỉ: bị anh trai mắng cho một tơi bời, hiểu được thôi, vảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm ấy mới khâu khâu váleech_txt_ngu vá cho chiếc áo bôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ là em đâybot_an_cap ra hình ra dạng, nếu mà bị anh làm mất thì anhbot_an_cap phảivi_pham_ban_quyen cái chớt để tạ tội mất.
Chiếc áo bông nhỏ khâu vá vá, cái kiểu ví von gì vậyvi_pham_ban_quyen trời. Thư che miệngbot_an_cap , bước ra khỏi thangbot_an_cap .
Xin lỗi em nhé Thư , cũng emleech_txt_ngu sao
Xuyênleech_txt_ngu còn đang gì đó nhưng Vãn không còn nghe thấy nữa, cô dường nhìn thấy bóng dáng quen trong phòng vệ của khu .
Anh Mạnh Xuyênleech_txt_ngu, chỗ em có chút việc, máy trước nhé.
Cúp điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoại, Thư Vãn bước vào phòng . khi nhìn người nọ, thốt lên đầy không tin nổi: Ông nội Trần.
Trần Chung vừa quay người , nhìn thấy cô đúng như mong , liền nở nụ cười hiền từ: Vãn Vãn ngoan.
Ông Trần, thực sự là ông sao? Thư Vãn động nắm lấy tay ông: Sao ông lại ở đây, không phải Cháu nghe nói ông
Trần ra hiệu : Sau khi cháu đi, vốn dĩ ông chỉ bị gọi đi để hỏi vàileech_txt_ngu câu, nhưng có số kẻ không muốn ông mở , thế là gánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho ông một tàng trời không hề có , muốn dồn vào chỗ chớt.
Cho nên, chú ấy đã cứu .
Trần Chung gật đầu: Ngài Mạnh đã âm thầm điều tra từ mấy tháng trước rồivi_pham_ban_quyen. Ngày hôm qua sau ông tuyên trắng ánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngàibot_an_cap ấy liền sắp ông đến làm vườn, ghi chép xeleech_txt_ngu cộ ra vào mỗivi_pham_ban_quyen ngày. Quan trọng nhất là, mỗi ngày đều có thể thấy Vãn Vãnbot_an_cap củaleech_txt_ngu chúng ta.
Mấy thángvi_pham_ban_quyen trước là bắt đầu từ khoảng sau Quốc khánh. Thế Thư Vãn lại chẳng hề hay biết gì.
vậy thì dạng trang và chiếc xe ngày hôm , cả đi tỉnh ngoàibot_an_cap cũng là vì chuyện này.
Thư Vãn lặng hồi lâu, lão: Không có nơi nào an ở đây đâu, ông cứ yên tâm ở .
Ở đây đương nhiên là toàn nhất rồi. Trần Chung thở dài: là, chuyện đằng sau không hềleech_txt_ngu giảnbot_an_cap, nước sâu. Ngài Mạnh vì một lão già tôi tớ như ông mà đã dùng không ítbot_an_cap mối quan hệ, món nợ ân tình này, e rằngleech_txt_ngu cả ông cũng không trả hết được.
Thư chợt lòngleech_txt_ngu mình ngổn ngang trăm mối, chỉ an ông rằng ra được là tốt , suy nghĩ quá nhiều. lão giục cô đi cơm trước, dù sau ngày cũngvi_pham_ban_quyen , có chuyện gì thì lúc nào nói cũng được.
Thư gật rời đi, trước tiên đến tiệm cháo muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ về, nhưng không về mà một chiếc taxi bên đường.
Cánh phòng khẽ vang một tiếng động nhỏ, cứ ngỡ là giónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thổi, Mạnh Hoài Tânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngước lên, đậpleech_txt_ngu vào mắt lại làleech_txt_ngu một xù mềm mại và đôi mắt sáng ngời.
Thư Vãn bước tới đặt cháo và mấy món phụ phong phú mang theo lên bàn, cười hì hì mở hộp cơm raleech_txt_ngu: Chú ăn chút gì đi, toàn là món thích đấyleech_txt_ngu.
Người đàn ông không đổi liếc nhìn cô một cáivi_pham_ban_quyen: Em ăn chưa?
Cô lắc đầu. Đối phương hất cằm về đối diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ra hiệu chobot_an_cap cô ăn .
Thư Vãn ngồi xuống diện, hai tay đưa đũa và thìa đến mặt .
rượu rồi ? Mạnh Hoài Tân nhận bộ đồ ăn, hỏi một hờ hững.
Cái đến cũng phải , mí mắt cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái giật một cái: Tỉnh rồi ạ, hôm qua đi chơi với các vui quá nên uống nhiều, cháu xin lỗi chú
Lần đầu uống rượu sao? Người ông hỏi, giọng không chút cảm xúcvi_pham_ban_quyen.
Cô đầu: , là đầu tiên, cho nên tay không kiểm soát được lượng uống.
tayvi_pham_ban_quyen sao?
Cũng không làleech_txt_ngu lỡ tay, lại là do vui quá.
sao? Nghĩ đến khuôn mặt khóc lóc nhem nhuốc như mèo hoa , Mạnh Hoài Tân khẽ nhếch môi, nói lùng: Không được có lần .
Vâng ạ. Thư ngồi ngay ngắn, đấu tranh hồi lâu mới ngập ngừng hỏi: Tối cháu khôngbot_an_cap nói gì ?
Thế nào mới gọi là nói nhảm? Mạnh Hoài nhìn cô bằng ánh mắt thâm khóvi_pham_ban_quyen đoánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Cháu nghĩ mình nói gì?
Thư Vãn hơi bất trước thái độ nay của . Trước khi đến đây, cô đã chuẩn bị lý sẽ bị mắng một trận vì saybot_an_cap xỉn, không ngờ lại chẳng bị trách phạt câu nào.
Không có gì ạ. cúi đầuvi_pham_ban_quyen ăn cháo, độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên trở nên tự tin, Tửuleech_txt_ngu phẩm cháu là ổn, say vào là ngủ thôi.
Sắc mặt Mạnh Hoài Tân tối sầm , ánh mắt lạnh lẽo như đóng đinh tại chỗ: Còn dám uốngleech_txt_ngu nữa, tôi vứt thẳng cháu vào thùng rácleech_txt_ngu.
Như bị mất , hai mắt Thư Vãn một rồi nhanh chóng khôi phục vẻ thường ngày, thầm bẩm trongleech_txt_ngu lòngvi_pham_ban_quyen: Chú sẽ không làm thế đâu.
Sau bữa ănleech_txt_ngu, Mạnh Tân tiếp tụcvi_pham_ban_quyen tăng canội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Thư Vãn đợi đến buồn , bèn khoảng trống dưới tòa nhà vănbot_an_cap phòng đắp người tuyết.
Tuyết đang , lả tả bay bay nhưng không lớn.
Đang là ngày nghỉ cuốibot_an_cap tuần, khoảng sân vắng vẻ không một bóng người, tuyết bao phủ lên trên như trải một chăn bông dày .
Thư Vãn đi đi lạileech_txt_ngu lại đó, trổ hết tài nghệ, mất hơn đồng hồ mới tạc ra được một người tuyết như hoàn hảo.
Đặc biệt là khuôn mặt của người , đường nét góc rõ ràng, khí chất khoáng đạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà sắc , tư thế ngạo bất kham, còn mang theo một chút kiêu hãnh như nhìn thấuvi_pham_ban_quyen sinh
Ngay cả Thư Vãn cũng có chút thẩn thờ, không từ bao giờ, cô lại có thể khắcvi_pham_ban_quyen ấy rõleech_txt_ngu nét và truyền thần vậy.
Không lạnh sao?
Nghe thấy hỏi bất thình lình, Thư Vãn vàng dùng tay phẳng khuôn mặt người tuyết. Ngước mắt lên, cô thấy Mạnh Hoài Tânleech_txt_ngu đang đứngleech_txt_ngu cách đó không xa.
Anh mặc chiếc áo dài hôm qua, vóc cao lớn đứng giữa trắng xóa, mang dáng dấp của một lính gác, kiên nghị và sắc nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây bạch đứng trên biên giới Tây Bắc.
Thư Vãn nhớ đến một câu thơ đầy tâm trạng: Nếu mai cùng bước dưới trời tuyết, xem như đã nhau đi đến bạc đầu
Phẩy phẩy đôi tay đã đông cứng, cô gái nhỏ kịp thu hồi tâmbot_an_cap trí, nụ cười tươi tắn với anh: Không lạnhbot_an_cap ạ.
đàn sải bước đi tới, liếc người tuyết cô đắp: Thế này cũng gọi là mặt sao?
Cháu vẫn .
Hàng mi Thư Vãn khẽ một cách vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thức khi côleech_txt_ngu xuống, lúc sau mới dùng đôi đũa một lần khắc lại lên cái kia những đường lông mày, mắt, và bình thường nhất.
Làm xong tấtvi_pham_ban_quyen cả, cô phủi tay, quay người nói: Đi thôi, về nhà ạ.
Hoàivi_pham_ban_quyen Tân khôngvi_pham_ban_quyen biểu cảm némnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cô găng tay của mình, rồi người dùng lòng tay chắn gió, châm thuốc đang ngậm kẽ răng, bước đi phía trước.
Vãn bị trúng thì ngẩn người ra, vài giây sau phản , nhanh chóng đeo đôi găng to lớn anh vào.
Sau đó, cô lấy ra một chiếc khăn quàng cổ nam giới vốn đã cốleech_txt_ngu tình nhét vào túi xách khi rời nhà, chạyvi_pham_ban_quyen nhỏ bước theo, khẽ lên, phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sauvi_pham_ban_quyen chiếc lên cổ Mạnh Tân.
Cảm ơn chú đã cứu ông nội Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đâybot_an_cap là quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà cháu từng nhận được. Cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng cô cũng nói ra câu nói bấy lâu nay vẫn ấp ủ từ lúc bước vào văn phòng .
Mạnh Hoài Tân không cùng cô bàn luậnvi_pham_ban_quyen về đề này, anh tùyleech_txt_ngu ý liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn chiếc khăn tối anh đã nhìn thấy, ngoài miệng chêbot_an_cap xấu nhưng cũng không tháo xuống: Chỉ dùng này ơn thôi sao?
Sau này cháu sẽ tặng chú nhiều hơn nữa. Thư Vãn thốt.
Ánh mắt nhạt lướt qua vẻ cực kỳ túc của thiếu , Mạnh Hoài Tân không may để tâm, tiếp bước về trước.
Sinh nhật chú khi nào ạ?
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay